Vì sao em là một đường cong
Để cho anh là đường tiệm cận
Anh tìm em suốt tháng năm vô tận
Cứ mãi gần nhưng chẳng được gặp em
Em đâu rồi, cô gái thân quen
Đã nói với em nhiều về cuộc sống
Lương tháng của anh chỉ là cấp số cộng
Công sai bằng không chỉ đủ để tiêu dần
Nhưng tình anh là cấp số nhân
Với công bội luôn luôn hơn một
Hãy cho anh một lần gặp mặt
Anh chỉ xin làm tiếp tuyến thôi mà
Gặp một lần rồi mãi mãi cách xa
Anh vẫn thấy như ngàn lần được gặp.
Đường vào tim em sao quá là rắc rối
Đồ thị hàm số nào cũng chẳng vẽ nổi đường đi
Dài vô tận như một số pi
Dù cố mấy anh vẫn không đi hết!
Phút em nhìn anh là phép chia không hết,
Số dư dài vương vấn mãi tim anh
Em cứ tạo hai đường thẳng song song
Để anh muốn gần phải bẻ cong định lí!
Em cứ lặng im ,không nói ra ý nghĩ
Rằng anh trong em chỉ bằng Cos 90o (=0)
Tỉ lệ thời gian túi tiền anh hết hơi
và tình phí đã qua dương củ lạc ( dương vô cùng)
Rồi một ngày kia mắt anh tròn xoe như đường tròn lượng giác
Khi bất ngờ một bài toán bậc 2
Cứ lầm tưởng rằng nghiệm duy nhất với ai
Thật kinh hoàng phương trình vô nghiệm
Tôi vẫn nhớ những khi em Ðối Diện
Ánh mắt nhìn bằng Góc Ðộ Ðường Cong
Lòng xôn xao cho Quĩ Ðạo đi vòng
Hồn tôi để Giao em Ðường Tiếp Tuyến
Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nơi Tiếp Ðiểm mà thôi
Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi
Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực
Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực
Như thật thà Cân Xứng nơi con tim
Tôi Phân Ðều, và xuyên qua giữa em
Nơi Trung Ðiểm, tôi muốn tình Vuông vẹn
Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến
Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau
Em vì ai mà Phụ để tôi sầu
Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng
Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng
Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương
Ðến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương
Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp
Nói làm chi, Ðịnh Phân đà muôn kiếp
Em lạc vào một Quĩ Tích cuồng quay
Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay
Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện
__________________
Em tôi ơi ! Lại vòng tròn lượng giác
Lạ gì đâu ? Bán kính đã biết rồi
Theo đinh nghĩa thì bằng một (= 1), dễ thôi !
Sin, Cos, Tan, ... cũng chỉ là phép tính
Vòng lượng giác đã làm em lính quính
Đem đồng qui, tiếp tuyến trộn chung nhau
Đường thẳng, vòng tròn tiếp cận chổ nào
Cũng thẳng góc với đường bán kính
Và mỗi điểm, chỉ một đường tiếp tuyến
Thì ở đâu tiếp tuyến sẽ đồng qui ? (*)
Có quẩn quanh cũng chẳng tìm được gì
Vòng lượng giác làm em thêm lạc lối
Càng tính toán, em sẽ càng bối rối
Vì tình yêu có ai định nghĩa đâu
Đem toán đo tình , nghe thật thảm sầu
Nói gì đây ? Thôi chúc em may mắn !
Tìm ẩn số trên những tờ giấy trắng
Đo ngắn dài những mặt phẳng tình yêu
Và dùng toán để hiểu được những điều
Mà chỉ trái tim mới nhìn thấy được
Hãy thả vào không gian niềm mơ ước
Người và người cùng xây đắp niềm tin
Vũ trụ, thế gian đầy ắp nhân tình
Cho và nhận, tình yêu không tính toán .
Hỡi nàng ơi , quỹ tích của âm thanh
Thuở song song trong khung cảnh bình hành
Trong không gian đồng qui âu yếm hẹn
Hai ta là một đẳng thức e thẹn
Sống chung nhau hai vế một phương trình
Đợi ngày anh sung sướng chứng minh
Anh nhớ em muôn đời làm định lý
Phần phản đề xin em đừng đãng trí
Lại gần đây dù một ép si lon
Đứng bên kia giới hạn em buồn
Đã bao lần anh tiếp tục nói luôn
Tình anh bằng lũy thừa vô cực
Tình cấp số cộng sai từng ngày một
Không tương đương anh nguyện đạo hàm
Xin nhắc em anh nguyên hàm chưa sún
Bụng tuy to nhưng mặt hiền ít mụn
Sao gần em em biến thành vô định
Đẳng thức không với dạng thức vô cực
Số em âm em ngại gì vô tỉ
Cực lòng anh là một kẻ tình si
Tim anh rung không biết mấy chu kỳ
Trong không gian đồng qui âu yếm hẹn
Đôi ta là một đẳng thức e thẹn