 |
|

24-10-2008, 10:19 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
ÄẠI TÃŒNH HIỆP
Nguyên tác: Äại Phong
Hồi Thứ Ba Mươi Sáu
TÌNH THÂM TÂM KHỔ
Ngá»c Kiá»u Nga nghe thấy Tư Äồ Ngá»c nói lá»a giáºn đã bốc lên đùng đùng, trong mắt tia ra những ánh lá»a cuồng phản chiếu thẳng và o mặt Tư Äồ Ngá»c.
Tư Äồ Ngá»c vẫn tươi cưá»i nói:
– Ngá»c đại cô nương đừng nên tức giáºn như váºy, chỉ hao tổn đến mình và ng, chứ không có bổ Ãch gì. Cô nương hẳn cÅ©ng chưa biết được vị Trại Hoa Äà ở trong Thiên Ma Phá»§ chÃnh là vị tá»· tá»· Tiêu Lá»™ng Ngá»c cá»§a tại hạ đấy.
Nghe thấy Tư Äồ Ngá»c nói váºy, thần sắc Ngá»c Kiá»u Nga cà ng lá»™ vẻ kinh dị.
Tư Äồ Ngá»c mang tất cả mối quan hệ cá»§a mình vá»›i Trình Di Siêu ra nói cho Ngá»c Kiá»u Nga nghe cặn kẽ má»™t lượt, sau khẽ giương đôi mà y kiếm lên nói:
– Tại hạ và vị Ngá»c tá»· tá»· nà y tại quý phá»§ đã láºp kế để cứu vị Trình Di Siêu huynh nà y ra khá»i Ma Quáºt. Äó má»›i là điá»u quan hệ chÃnh tại hạ cÅ©ng không rõ Ngá»c tá»· tá»· cá»§a tại hạ đã mưu sắp đặt má»™t kế hoạch nà o đó để đối phó vá»›i muá»™i tá» cá»§a cÅ©ng là Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa.
Lúc nà y sắc mặt cá»§a Ngá»c Nga vừa có vẻ kinh dị, vừa phẫn ná»™. Tư Äồ Ngá»c là m như không để ý tá»›i Ä‘iá»u đó, vẫn cứ tiếp tục tươi cưá»i nói:
– Như hiện nay tại hạ tháºt không nỡ Ä‘ang tay là m hại tá»›i cô nương, nhưng cÅ©ng không thể thả cô nương dá»… dà ng vá» Thiên Ma Phá»§. Bởi vì nếu để cô nương được dá»… dà ng trở vá» Thiên Ma Phá»§ thì có khác gì tại hạ lại phá đổ hết mưu kết cá»§a vị Ngá»c tá»· tá»· cá»§a tại hạ Ä‘i không?
Äoà n Thiên Hùng đứng cạnh bên lúc bấy giá» má»›i xen lá»i há»i:
– Tư Äồ huynh định xá» trà cách nà o vá»›i vị cô nương nà y?
Tư Äồ Ngá»c vui vẻ trả lá»i: – Tại hạ định dùng Äá»™c môn thá»§ pháp Ä‘iểm và o mấy yếu huyệt cá»§a vị cô nương nà y, rồi Ä‘em giấu vị cô nương nà y và o má»™t thạch động trên núi cao. Ba ngà y sau thì huyết mạch cá»§a vị cô nương lại sẽ tá»± nhiên lưu thông. Lúc đó vị cô nương nà y sẽ có thừa khả năng để quay gót trở vá» Thiên Ma Phá»§, và lúc đó có quay vá» Thiên Ma Phá»§ thì cÅ©ng không còn kịp phá há»§y mưu đồ cá»§a vị Tiêu Lá»™ng Ngá»c tá»· tá»· cá»§a tại hạ.
Äoà n Thiên Hùng gáºt đầu nói:
– Cao minh! Tư Äồ huynh xác thá»±c cao minh. Cái thá»§ Ä‘oạn xá» trà nà y quả tháºt là không còn gì bằng.
Tư Äồ Ngá»c bèn chuyển thân quay lại duá»—i tay váºn công. Lăng không búng liên tiếp mấy cái và o thân thể Ngá»c Kiá»u Nga và hai ả thị nữ sau đó má»›i cháºm rãi nói:
– Ngá»c đại cô nương, tại hạ xin trân trá»ng thanh minh vá»›i cô nương rằng tất cả thá»i gian vừa qua, giữa Tư Äồ Ngá»c nà y và Ngá»c Kiá»u Nga đó đã chẳng có tình tứ gì, lại cÅ©ng chẳng có duyên pháºn gì. Còn nếu như có hay không có háºn, có hay không có cừu, thì cái đó hoà n toà n ở nÆ¡i cô nương tá»± quyết định.
Lúc đó Ngá»c Kiá»u Nga miệng chẳng thể nói ra lá»i nhưng cứ trông và o hai mắt cá»§a nà ng thì cÅ©ng đủ biết nà ng Ä‘ang phẫn oán đến chừng nà o.
Tư Äồ Ngá»c chẳng để ý chi tá»›i Ä‘iá»u đó, mỉm cưá»i nói tiếp:
– Tại hạ cÅ©ng biết đại khái rằng cô nương đối vá»›i việc tại hạ là m ngà y hôm nay đã coi là má»™t đại sỉ nhục, sẽ chẳng thể nà o tha thứ cho tại hạ. Nhưng đại trượng phu ở Ä‘á»i Ä‘i hà nh đạo trong thiên hạ, đối vá»›i việc thì chỉ há»i có đáng là m hay không đáng là m chứ không bao giá» lại tá»± há»i việc có đáng sợ hạ không đáng sợ?
Äoà n Thiên Hùng vá»— tay reo lên:
– Hai câu nà y hay tháºt! Tháºt hay! Äại trượng phu Ä‘i hà nh đạo trong thiên hạ, đối vá»›i việc thì chỉ há»i có đáng là m hay không đáng là m chứ không bao giá» lại tá»± há»i việc có đáng sợ hay không đáng sợ? Mấy câu nà y quả tháºt đáng là m phương châm hà nh động cho tất cả những nhân váºt võ lầm hà o hiệp.
Tư Äồ Ngá»c không để ý tá»›i lá»i khen đó, mà chỉ nhìn thẳng và o mặt Ngá»c Kiá»u Nga, tươi cưá»i nói tiếp:
– Tuy tại hạ chẳng có tình ý gì vá»›i cô nương, nhưng nói chung thì cô nương đối vá»›i tại hạ đã có lòng Ä‘em mắt xanh Ä‘oái hoà i tá»›i. Tư Äồ Ngá»c nà y xin sẽ có ngà y đáp mối tri tình đó.
Äoà n Thiên Hùng là m như là ngưá»i đại biểu cho Ngá»c Kiá»u Nga hướng và o Tư Äồ Ngá»c há»i:
– Tư Äồ huynh sẽ báo đáp như thế nà o đối vá»›i mối tri tình đó?
Tư Äồ Ngá»c mà y kiếm dá»±ng lên, nghiêm sắc mặt lại, dõng dạc nói:
– Nếu mai sau vị Ngá»c cô nương nà y, mà tâm cừu tá»›i tại hạ, thì tại hạ sẽ tha chết cho vị cô nương nà y ba lần. Nếu như vị cô nương nà y mà không coi việc nà y là thù là háºn, không tìm tá»›i tại hạ để trả thù, thì tại hạ cÅ©ng sẽ báo Ä‘á»n bằng cách Ä‘em táºn lá»±c ra tay tương trợ cho cô nương nà y ba lần, là những lần mà vị cô nương nà y gặp chuyện khó khăn không giải quyết được.
Äoà n Thiên Hùng nghe tá»›i đây thì ha hả cưá»i lá»›n má»™t trà ng, rồi đưa tay vá»— lên vai Tư Äồ Ngá»c mấy cái, gáºt đầu mà nói:
– Hay lắm! Lão đệ quả có hiệp nghÄ©a nhân tâm. Như váºy tháºt là không phụ sư truyá»n cá»§a Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ.
Tư Äồ Ngá»c tuy hÆ¡i bá»±c mình vá» ná»—i Äoà n Thiên Hùng đã gá»i ngay tôn húy cá»§a ân sư mình ra má»™t cách sá»— sà ng như váºy, vì gá»i như thế tháºt là thất kÃnh. Nhưng chà ng cÅ©ng không tiện trách cứ ngưá»i bạn má»›i quen, đà nh chỉ lái câu chuyện sang má»™t phÃa khác.
– Äoà n huynh, tá»›i đây tiểu đệ xin má»i Äoà n huynh đảm nháºn lấy lịnh sư đệ là Trình Di Siêu huynh ngay trong chiếc kiệu kia, đối cái địu trên lưng cá»§a tiểu đệ mà khoác lên lưng cá»§a Äoà n huynh, tiểu đệ còn có báºn việc phải mang Ngá»c đại cô nương và hai ả thị nữ kia Ä‘i giấu và o má»™t thạch động.
Chà ng nói dứt, bèn bước tá»›i bên Ngá»c Kiá»u Nga, bế bổng thân nà ng ta lên, Ä‘i lên núi, và o trong má»™t thạch động.
Nhưng sau khi Tư Äồ Ngá»c đã mang Ngá»c Kiá»u Nga và hai ả thị nữ kia giấu má»™t lượt và o trong thạch động rồi, thì bá»—ng dưng đã lại sinh ra chuyện lạ.
Số là khi Tư Äồ Ngá»c là m xong nhiệm vụ giấu ngưá»i và o trong thạch động trở vá» chá»— cÅ© thì đã không thấy tung tÃch cá»§a vị Äoà n Thiên Hùng kia đâu nữa.
Tư Äồ Ngá»c đã gá»i lá»›n mấy câu:
– Äoà n huynh! Äoà n huynh!
Sau chà ng đã phải dùng tá»›i chân khÃ, xá» dụng môn Truyá»n Âm Nháºp Máºt công lá»±c kêu lá»›n lên tên cá»§a Äoà n Thiên Hùng mà cÅ©ng chẳng thấy trả lá»i, ngoại trừ âm hưởng tiếng gá»i cá»§a chà ng vá»ng và o vách núi dá»™i ngược trở lại.
Tư Äồ Ngá»c lấy là m kinh hãi vô cùng. Chà ng nghÄ© thầm trong bụng, chỉ thấy có hai lý do:
Thứ nhất là : Äoà n Thiên Hùng có thể bị ngưá»i hạ thá»§ bắt mang Ä‘i. Thứ hai là : Äoà n Thiên Hùng tá»± ý bá» ra Ä‘i.
Nhưng chà ng đắn đo suy nghĩ lại thì thấy hai cái lý do có thể có lại trở thà nh hai lý do không có thể.
Nếu quả thá»±c Äoà n Thiên Hùng đã bị ngưá»i ta bắt Ä‘em Ä‘i, thì cách đây chỉ trong gang tấc, thá»i gian má»›i được có má»™t chút, thì sao mà mình chẳng trông thấy chút nà o cả, mà cÅ©ng không nghe thấy má»™t tiếng động nà o hết?
Còn nếu Äoà n Thiên Hùng tá»± ý bá» Ä‘i thì y không có lý do gì mà không cho mình biết, mà lại cứ tá»± tiện bá» Ä‘i như váºy.
Những lý do không có thá» mà lại biến thà nh có thể thì sao mà chẳng là m cho Tư Äồ Ngá»c hồ đồ nhức óc, đứng ngẩn ngưá»i ra đó cho được.
Trà tuệ Tư Äồ Ngá»c cÅ©ng chẳng phải là kém cá»i, mà cÅ©ng vẫn không sao có thể giải thÃch được vẫn không sao có thể giải thÃch được vấn đỠnan giải kỳ quái nà y, nên chà ng chỉ còn biết cau mà y lại đứng ngẩn ngưá»i ra tại đó.
Tư Äồ Ngá»c thấy Bách Thảo Nham đã ở phÃa trước mặt, nham nà y cÅ©ng không lấy gì là m cao lắm, chà ng liá»n bồng Trình Di Siêu ở trong kiệu ra từ từ tiến thẳng lên trên nham.
Äi được độ ba bốn trượng, thấy có má»™t ông già thân mình bé nhá», mặc cái à o mà u tro, dẫn má»™t đứa nhá», trên vai có vác má»™t cái cuốc con để đà o thuốc, từ trên núi cháºm rãi Ä‘i xuống.
Tư Äồ Ngá»c thấy ngưá»i đó có vẻ phong nhã khác thưá»ng, chà ng biết ngay ông già nà y hiển nhiên phải là má»™t nhân váºt phi phà m liá»n để ngay Trình Di Siêu xuống, chắp tay cưá»i nói: – Tại hạ Tư Äồ Ngá»c tham kiến lão nhân gia.
Ông già áo tro mỉm cưá»i đáp lá»…, đưa mắt nhìn Tư Äồ Ngá»c từ trên xuống dưới cháºm rãi há»i: – Tư Äồ Ngá»c lão đệ có việc gì muốn há»i lão phu thế?
Tư Äồ Ngá»c cúi đầu đáp: – Tại hạ đến đây định bái kiến má»™t vị Äịa Linh Thần Y.
Vừa nói tá»›i đó, thì ông già áo tro đã tiếp lá»i ngay.
– Lão đệ đến tháºt đúng lúc quá, lão phu đây chÃnh là Thái Thúc Hòa mà lão đệ muốn kiếm đây.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói vá»™i và ng chắp tay vái má»™t vái nữa, rồi chỉ Trình Di Siêu trên mặt đất, nói: – Ngưá»i bạn cá»§a tại hạ đây mình trúng phải kỳ độc, nên tại hạ Ä‘em tá»›i đây để xin lão nhân gia tri triển Kim Trâm Tản Äá»™c cứu chữa cho.
Nói chưa dứt lá»i, Thái Thúc Hòa liá»n xua tay, sắc mặt có kẻ khó khăn, nói:
– Lão phu có việc hiện phải Ä‘i ngay. Việc tri triển Kim Châm Tản Äá»™c Ãt nhất cÅ©ng phải mất ba ngà y đêm, có lẽ lão phu không thể giúp lão đệ được.
Tư Äồ Ngá»c vốn không phải là ngưá»i hung dữ, không muốn cưỡng bách ngưá»i ta phải chữa giúp mình. Khi chà ng nghe thấy Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa thoái thác, không chịu chữ, bất giác chà ng đỠbừng mặt lên, trong lòng lấy là m lo âu khôn tả.
Nhưng chà ng chợt nghÄ© lại những lá»i mà Tiêu Lá»™ng Ngá»c tá»· tá»· đã nói vá»›i chà ng, bèn ấp úng nói: – Thưa bẩm lão nhân gia, tại hạ có má»™t ngưá»i bạn tốt bảo tại hạ tá»›i đây cầu y, có nói rằng lão nhân gia là bạn vá»›i các sư tôn cá»§a anh em tiểu bối. Váºy xin lão nhân gia chá»› nên ná» hà khó khăn, hết lòng chữa giúp cho bạn cá»§a tại hạ.
Thái Thúc Hòa bèn trừng đôi mà y lên, kêu “ ồ†một tiếng nói:
– Tư Äồ lão đệ nói thá» xem lai lịch sư môn lão đệ ra sao? Vì lão phu quy ẩn đã lâu, ngoại trừ việc hà ng ngà y nghiên cứu mấy vị thuốc, còn xưa nay không hỠđếm xỉa gì tá»›i việc cá»§a giang hồ. Những ngưá»i bạn tri ká»· cá»§a lão phu cÅ©ng chẳng có mấy ai.
Tư Äồ Ngá»c liá»n chỉ tay và o Trình Di Siêu nằm ở trên mặt đất, nói:
– Vị nà y tên gá»i Trình Di Siêu, hiệu xưng là Âm Dương Bảo Phiến Thiết Thư Sinh, là đồ đệ cá»§a Thiết Tản Tiên Sinh Triển Äại Chiêu, quy ẩn ở Bắc Thiên SÆ¡n.
Thái Thúc Hòa gáºt đầu mấy cái, mỉm cưá»i nói:
– Äối vá»›i Thiết Tản Tiên Sinh Triển Äại Chiêu thì tôi chỉ má»›i nghe danh chứ chưa há» gặp mặt.
Tư Äồ Ngá»c nóng cả hai tai lên, chỉ đứng rất nghiêm chỉnh ra vẻ cung kÃnh, cúi đầu nói:
– Tại hạ há»c nghệ ở Vương SÆ¡n Thá»§y TÃn Phong, gia sư là Hải Nhạc Du Tiên Lương...
Vừa nói tá»›i mấy chữ Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ, Thái Thúc Hòa đã tá» vẻ kinh ngạc và mừng rỡ, mắt nhìn và o Tư Äồ Ngá»c, mỉm cưá»i nói:
– Lão đệ hóa ra là cao túc cá»§a vị VÅ© Ná»™i Äệ Nhất Kỳ Nhân Lương Thiên Kỳ huynh, không trách cốt cách lại chả cao siêu như váºy. Nhưng lão đệ bảo còn má»™t vị bạn tốt nữa là ..?
Tư Äồ Ngá»c thấy thái độ cá»§a đối phương đã dịu, biết là việc cầu y có thể thà nh tá»±u, trong lòng vui vẻ, mỉm cưá»i nói:
– Tiêu Lá»™ng Ngá»c. Nà ng là ..
Chà ng Ä‘ang chuẩn bị định nói ra nà ng là môn hạ cá»§a Tuyệt Tình Äá»™ng chá»§ Uẩn Không sư thái, thì Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa chỉ má»›i nghe có ba chữ “ Tiêu Lá»™ng Ngá»c†đã quay ngưá»i lại, bảo vá»›i tên tiểu đồng áo xanh rằng:
– Phong nhi, đưa cái cuốc cho ta, cõng vị Trình tướng công nà y và o trong tỉnh thất, rồi Ä‘em Lôi Há»a Kim Trâm, chuẩn bị cho tá» tế. Hiện giá» chúng ta không thể Ä‘i Thiên Cầm cốc được nữa.
Thằng nhỠáo xanh tên gá»i Phong nhi láºp tức đưa ngay cái cuốc cho ông ta rồi cõng Trình Di Siêu Ä‘i lên trên nham.
Tư Äồ Ngá»c cả mừng, nói:
– Lão nhân... Thái sư thúc...
Thái Thúc Hòa gáºt đầu, cưá»i nói:
– Äúng rồi! Lão đệ đáng phải gá»i ta là sư thúc.
Tư Äồ Ngá»c giương cặp lông mà y, mỉm cưá»i nói:
– Sư thúc, hình như đối vá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c tá»· tá»· tôi, sư thúc quen thuá»™c lắm thì phải?
– Quen biết lắm chứ. Ta biết ngà y hôm nay hai vị sư tôn cá»§a các ngưá»i đã hòa hoãn vá»›i nhau rồi. Trong lòng ta tháºt lấy là m cao hứng.
Ông ta nói mấy câu đó, khiến Tư Äồ Ngá»c nghe xong chẳng hiểu chuyện gì cứ đứng ngẩn ngưá»i ra.
Thái Thúc Hòa kêu “Hứ†một tiếng, nói:
– Sao hiá»n Ä‘iệt lại có thần sắc như váºy? Hay là hiá»n Ä‘iệt không biết vị Ngá»c tá»· tá»· cá»§a hiá»n Ä‘iệt là cao túc cá»§a Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm đó chăng?
Tư Äồ Ngá»c đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng chẳng khác gì trá»i quay đất chuyển váºy. Thái Thúc Hòa liá»n đỡ lấy vai chà ng, hÆ¡i ngạc nhiên há»i:
– Hiá»n Ä‘iệt là m sao váºy?
Tư Äồ Ngá»c định thần má»™t chút, sợ rằng vừa rồi mình đã nghe lầm chăng, lại há»i Thái Thúc Hòa rằng:
– Sư thúc, vừa rồi sư thúc nói những cái gì, có thể nhắc lại một lần nữa, cho tiểu điệt nghe được chăng?
Thái Thúc Hòa nói:
– Ta nói là cái vị Ngá»c tá»· tá»· Tiêu Lá»™ng Ngá»c cô nương là đồ đệ cưng cá»§a Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm.
Tư Äồ Ngá»c biết rằng mình không phải đã nghe lầm, liá»n cả kinh nói:
– Thưa sư thúc, như tôi biết sư tôn cá»§a Ngá»c tá»· tá»· không phải là Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm mà là Tuyệt Tình động chá»§ Uẩn Không sư thái cÆ¡ mà ?
Thái Thúc Hòa cưá»i nói:
– Tuyệt Tình động của vị Uẩn Không sư thái có phải là ở chỗ đất gần núi Thái Sơn không?
Tư Äồ Ngá»c nghÄ© tá»›i lúc mình gặp gỡ Tiêu Lá»™ng Ngá»c lần đầu chÃnh là ở Äông Nhạc Thái SÆ¡n, liá»n gáºt đầu, nói:
– Äúng đó.
Thái Thúc Hòa mỉm cưá»i, nói:
– Thế thì phải rồi, Nhu Tình Tiên Tá» tức là Uẩn Không sư thái. Bà ta trước khi chưa trải qua má»™t chuyện thương tâm ở Bắc Thiên SÆ¡n chỉ gá»i là Nhu Tình Tiên Tá», nhưng bây giá» thì lại gá»i là Uẩn Không sư thái. Nói Ä‘i nói lại, chÃnh tháºt là ngưá»i năm xưa đã oai trấn cà n khôn sánh vá»›i sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt thì chỉ gá»i là Phụng Thoa lệnh chá»§ Mạnh Băng Tâm mà thôi.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói, thần sắc hoang mang, chẳng hiểu gì cả, liá»n ngá»ng mặt lên trá»i, gượng cưá»i nói:
– Trá»i Æ¡i! Nếu ân sư cá»§a Ngá»c tá»· tá»· tôi là Tuyệt Tình động chá»§ Uẩn Không sư thái mà là Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm, váºy thì cái ngưá»i mà trước kia tôi đã trông thấy và có tên là Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm thì lại là ngưá»i nà o?
Lần nầy đến lượt Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa kinh hãi, ngạc nhiên há»i:
– Sao váºy? Hiá»n Ä‘iệt đã trông thấy má»™t vị Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm khác nữa à ?
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu, đáp:
– Äúng rồi. Tôi ở trong Nam Hoang tá» cốc đã cùng cách động nói chuyện vá»›i bà ta. Sau nà y ở Quát Thương Mê cung lại cùng Mạnh tiên tá» chÃnh thức gặp mặt.
Thái Thúc Hòa lắc đầu, nói:
– Không đúng! Không đúng! Mạnh tiên tỠđã từng phát thệ không ra bên ngoà i mà lý tá»›i việc Ä‘á»i nữa. Vì thế bà ta má»›i đặt tên cho hang động cá»§a mình là Tuyệt Tình động và pháp hiệu là Uẩn Không sư thái.
Tư Äồ Ngá»c “Hừ†lên má»™t tiếng, cau mà y nói:
– Mạnh tiên tá» sao lại bảo là không ra ngoà i lý tá»›i việc Ä‘á»i. Bà ... bà ấy chẳng đã có nói là còn phải tìm sư phụ cá»§a tiểu Ä‘iệt để báo thù tuyết háºn cÆ¡ mà ?
Thái Thúc Hòa liá»n than rằng:
– Hiá»n Ä‘iệt nên để ý tá»›i mấy chữ “Tuyệt tình†và “Uẩn Khôngâ€. Mấy chữ có nghÄ© cho kỹ cà ng: “Thất tình†đã tuyệt, “Lục Uẩn†đá»u không, Mạnh tiên tá» là m gì còn nói tá»›i việc báo cừu tuyết háºn nữa?
Tư Äồ Ngá»c bá»™i phục vạn phần, liá»n thất thanh nói:
– Mạnh tiên tá» tháºt nhân từ và cÅ©ng tháºt là đại lượng nữa.
Thái Thúc Hòa lắc đầu, nói: – Äấy không phải là Mạnh tiên tá» nhân từ đại lượng đâu, mà là trà tuệ rá»™ng như bể đó thôi.
Tư Äồ Ngá»c không hiểu, vá»™i há»i:
– Sư thúc nói câu đó nghĩa ra sao?
Thái Thúc Hòa đáp: – Mạnh tiên tá» trải qua má»™t tráºn thảm há»a như váºy thì khi nà o lại chịu cam tâm? Nhưng bà ta tuyệt nhiên không tin rằng sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ lại có thể táng táºn lương tâm mà xuống tay hạ độc thá»§ như váºy.
Tư Äồ Ngá»c có vẻ an á»§i, gáºt đầu, cưá»i nói:
– Mạnh tiên tá» nghÄ© như váºy tháºt chẳng hổ là Hồng nhan tri ká»· cá»§a sư phụ tiểu Ä‘iệt.
Thái Thúc Hòa thở dà i một tiếng, nói:
– Mạnh tiên tá» tháºt là đáng thương, mắt trông thấy rõ rà ng hình ảnh cá»§a sư phụ tiểu Ä‘iệt toan dùng cưá»ng bạo đối vá»›i bà ta, mà lại nghe thấy rõ rà ng tiếng nói cá»§a sư phụ tiểu Ä‘iệt lúc giết chết thân nhân cá»§a bà . Thế mà vẫn không tin rằng Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ là ngưá»i mà bà ta vẫn Ä‘em lòng thương mến lại có thể là m được những việc khiến nhân thần Ä‘á»u căm phẫn. Tư Äồ hiá»n Ä‘iệt thá» nghÄ© xem những sá»± Ä‘au khổ trong lòng bà ta như thế nà o không?
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu nói:
– Tiểu Ä‘iệt có thể Ä‘oán ra được chứ. Vì Mạnh tiên tá» tá»± tin mình là ngưá»i trà tuệ, thông minh, chỉ có thể tin được ý nghÄ© cá»§a mình nhưng lại không tin được tai và đôi mắt cá»§a mình. Vì thế bà ta má»›i lâm và o tuyệt thế khả năng, lại lâm cả và o tuyệt thế bất khả năng nữa hóa ra má»™t việc tháºt là mâu thuẫn, là m cho Mạnh tiên tá» trong lòng Ä‘au khổ tháºt là khó xá».
Thái Thúc Hòa gáºt đầu lia lịa, nghiêm nghị nói:
– Äúng! Hiá»n diệt nói chẳng sai chút nà o. Thế rồi Mạnh tiên tá» má»›i quyết định “thấu không lục nẫn, trảm tuyệt thất tìnhâ€, má»™t mình ở trong Thái SÆ¡n cổ động mà tháng ngà y cam chịu Ä‘au khổ.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói tá»›i đó đột nhiên tỉnh ngá»™. Thái Thúc Hòa nhìn Tư Äồ Ngá»c nói:
– Hiá»n Ä‘iệt có cảm giác là Mạnh tiên tá» là ngưá»i trà tuệ tình thâm khiến ngưá»i ta vừa kÃnh phục vừa kÃnh nể không?
Câu chuyện ra ngoà i ý nghÄ© cá»§a mình, Tư Äồ Ngá»c liá»n lắc đầu, đáp:
– Tình thâm thì được ngưá»i khác kÃnh nể, nhưng trà tuệ thì không thể khiến cho ai ai cÅ©ng phải bá»™i phục được.
Thái Thúc Hòa ngạc nhiên há»i:
– Hiá»n Ä‘iệt sao lại nói thế?
Tư Äồ Ngá»c đáp: – Tiểu Ä‘iệt nghÄ© rằng Mạnh tiên tá» không đáng là m thất tình Ä‘oạn tuyệt, lục uẩn tá» không, má»™t mình sống ở trong cổ động Thái SÆ¡n mà chịu lấy sá»± Ä‘au khổ. Äáng lẽ bà ta phải lấy cái trà tuệ thông minh và tuyệt thế thần công cá»§a mình để truy nã hung hồ, báo thù cho những thân nhân cá»§a mình bị chết oán ở dưới Hoà ng Tuyá»n.
Thái Thúc Hòa thở dà i nói:
– Hiá»n Ä‘iệt chỉ biết má»™t mà không biết tá»›i hai. Mạnh tiên tá» không phải là không muốn là m, mà là không dám là m đó thôi.
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Không dám là m ư? ÄÆ°á»ng đưá»ng má»™t vị Phụng Thoa Lệnh chá»§ Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm lại còn phải sợ ai nữa cÆ¡ à ?
Thái Thúc Hòa ứng tiếng đáp:
– SÆ¡ sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt.
Tư Äồ Ngá»c lại nghÄ© rằng mình đã nghe lầm, thất thanh nói:
– Sư phụ tiểu điệt đáng lẽ phải oan khiên. Bà ...bà ...bà ấy là m sao lại phải sợ sư phụ tiểu điệt?
Thái Thúc Hòa thở dà i một tiếng, đáp:
– Äó má»›i là ma lá»±c lá»›n nhất cá»§a chữ “Tìnhâ€. Äó má»›i là NgÅ© Tắc Thiên đối vá»›i sư phục hiá»n Ä‘iệt dụng tình rất thân. Tiên tá» biết sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt bị ngưá»i ta hãm hại, hà m oan khó biện bạch, nếu cứ truy cứu ráo riết thì có lẽ sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt phải tá»± vẫn mà tạ tá»™i, cả má»™t Ä‘á»i thanh danh sẽ trôi theo dòng nước.
Tư Äồ Ngá»c toà n thân run lên, đôi mắt rưng rưng hai hà ng lệ, lắc đầu nói:
– Mạnh tiên tá» tháºt là vÄ© đại. Bà ấy dụng tình tháºt là khổ tâm. Nhưng...
Thái Thúc Hòa xen lá»i nói?
– Hiá»n Ä‘iệt nhưng gì? Hình như câu nói chưa hết thì phải?
Tư Äồ Ngá»c đôi lông mà y trừng lên, thần sắc lẫm bẫm, dõng dạc nói:
– Nhưng Mạnh tiên tá» là m như váºy, tuy rằng có bênh vá»±c sư phụ tiểu Ä‘iệt, thì việc đối xá» vá»›i phụ mẫu và thân nháºn bị chết oan hiện Ä‘ang ở dưới suối và ng là m sao cho tiện?
Mấy lá»i nói đó cá»§a chà ng tháºt là đại nghÄ©a, hồn nhiên, là m cho Thái Thúc Hòa cứ nhìn trừng trừng và o mặt Tư Äồ Ngá»c, tá» vẻ vừa khen vừa mừng, gáºt đầu ra vẻ bá»™i phục, nói:
– Câu há»i hay lắm. Nhưng hiá»n Ä‘iệt lại chỉ biết có má»™t mà không biết có hai. Hiá»n Ä‘iệt không thể nà o biết được Mạnh tiên tá» từ việc khổ tâm dụng tình ra lại còn có cả dụng tâm nữa.
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Dụng tâm như thế nà o?
Thái Thúc Hòa vừa từ từ Ä‘i vá»›i Tư Äồ Ngá»c lên trên nham vừa trả lá»i rằng:
– Mạnh tiên tá» không phải là bá» cái việc trả thù cho cha mẹ và các thân nhân đâu, mà chi là để cái trách nhiệm khó xá» nà y di chuyển sang đôi vai cá»§a má»™t ngưá»i khác để gánh lấy thôi.
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Ngưá»i đó là ai mà lại dám đảm đương cái trách nhiệm lá»›n lao nặng như núi váºy?
Thái Thúc Hòa đáp:
– Lão phu chắc ngưá»i đó có thể đảm đương nổi, vì rằng ngưá»i đó là má»™t dị nhân cái thế kỳ tà i...
Tư Äồ Ngá»c không đợi cho Thái Thúc Hòa nÆ¡i dứt câu, đã vá»™i lên tiếng há»i:
– Ngưá»i... ngưá»i đó là ai?
Thái Thúc Hòa mỉm cưá»i đáp:
– Ngưá»i ấy là má»™t mỹ nữ phong hoa tuyệt đại và công lá»±c cÅ©ng rất thâm sâu, là ngưá»i mà Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm đã mang hết tâm huyết ra luyện thà nh. Ngưá»i đó là ...
Tư Äồ Ngá»c thất thanh há»i:
– Là Bạch Y Long Nữ Tiêu Lá»™ng Ngá»c tá»· tá»· cá»§a tiểu Ä‘iệt phải không?
Thái Thúc Hòa gáºt Ä‘áºt đáp: – Äúng rồi. ChÃnh là Ngá»c tá»· tá»· cá»§a hiá»n Ä‘iệt. Hiá»n Ä‘iệt thá» nghÄ© coi, Mạnh Băng Tâm trước kia là Nhu Tình Tiên Tá» rồi biến thà nh Tuyệt Tình động chá»§ Uẩn Không sư thái, rồi sau nà y lại thâu được má»™t ngưá»i đồ đệ rất giá»i. Ngưá»i đệ tá» cá»§a Uẩn Không sư thái đó sẽ thay mặt bà ta mà đảm nhân việc Ä‘iá»u tra vá» cái án oan ức ấy, để giảm bá»›t những sá»± khÃch thÃch cá»§a sư phụ hiá»n Ä‘iệt Ä‘i. Hiá»n Ä‘iệt thá» nghÄ© xem dụng tình cá»§a bà ta có thâm sâu hay không, và dụng tâm có Ä‘au khổ hay không?
Tư Äồ Ngá»c cảm động đến ứa nước mắt ra, nói:
– Tình rá»™ng như bể, tâm khổ hÆ¡n sen. Mạnh tiên tá» như thế má»›i tháºt là chân chÃnh Äại Tình Hiệp.
Thái Thúc Hòa hÆ¡i ngạc nhiên, há»i:
– Äại Tình Hiệp?
Tư Äồ Ngá»c có vẻ xẩu hổ, trả lá»i rằng:
– Tiểu Ä‘iệt thưá»ng vẫn nói đùa vá»›i Ngá»c tá»· tá»·. Ngá»c tá»· tá»· cứ gá»i tiểu Ä‘iệt là Äại Tình Hiệp. Tiểu Ä‘iệt nãy giá» má»›i biết chỉ có Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh lão nhân gia má»›i có thể đảm đương được ba chữ “Äại Tình Hiệp†đó thôi.
Thái Thúc Hòa cưá»i nói:
– Chẳng biết ai là Äại Tình Hiệp, nhưng ở trong thế gian nà y nhất thiết cả động váºt lẫn thá»±c váºt, loại gì cÅ©ng có tình. Từ cổ chà kim, dẫu đến Thần tiên, Pháºt tổ cÅ©ng không thể nhảy ra ngoà i được cái lưới tình. Nếu không thì là m sao có câu “Tây Phương Di Lặc kha kha tiếu, Thiên Nữ yên nhiên nhất tán hoa?†Nói đến câu đó, đột nhiên ông ta nghÄ© tá»›i má»™t chuyện, liá»n đưa mắt nhìn Tư Äồ Ngá»c nói:
– Tư Äồ hiá»n Ä‘iệt, những chuyện ta biết Ä‘á»u đã nói hết cho hiá»n Ä‘iệt nghe cả rồi, giỠđây hiá»n Ä‘iệt phải Ä‘em những cái biết cá»§a mình nói lại má»™t lượt cho lão phu nghe.
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Sư thúc muốn nghe cái gì?
Thái Thúc Hòa nói: – Lão phu chá»§ Ä‘Ãch muốn biết Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm tại sao lại ra ngoà i lý tá»›i việc Ä‘á»i? Và hiá»n Ä‘iệt vá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c hai ngưá»i tại sao lại quen biết nhau? Còn sư phụ hiá»n Ä‘iệt hiện giá» tình trạng ra sao?
Tư Äồ Ngá»c tuân lá»i, liá»n Ä‘em những chuyện đã qua nói cho Thái Thúc Hòa nghe, xong rồi chà ng gượng cưá»i nói: – Sư phụ cá»§a tiểu Ä‘iệt bị bệnh liên miên, có tá»›i mưá»i mấy năm không há» rá»i khá»i Thá»§y TÃn Phong ná»a bước. Có lẽ cái chuyện thảm biến ở Bắc Thiên SÆ¡n, sư phụ tiểu Ä‘iệt không há» hay biết thì phải.
Thái Thúc Hòa nói:
-Hiá»n Ä‘iệt lần nầy hạ sÆ¡n...
Tư Äồ Ngá»c không đợi cho Thái Thúc Hòa nói dứt câu, đã vá»™i nói tiếp:
– Vì tiểu Ä‘iệt nghe thấy ngưá»i ta nói rằng Mạnh tiên tá» truyá»n Phụng Thoa Lệnh Ä‘i khắp nÆ¡i để tìm sư phụ tiểu Ä‘iệt mà thanh toán món nợ năm xưa, nên tiểu Ä‘iệt liá»n lẻn trốn, tìm tá»›i Nam hoang tá» cốc, hóa trang là m sư phụ cá»§a tiểu Ä‘iệt, chuẩn bị thay chết cho ân sư đệ báo đáp ân sâu, khiến cho Mạnh tiên tá» trả được thù xưa, tránh cho giang hồ khá»i bị má»™t lần sát kiếp.
Thái Thúc Hòa cưá»i nói:
– Hiá»n Ä‘iệt má»›i tháºt là Äại Tình Hiệp. Nhưng phải đặt thêm hai chữ “hồ đồ†ở trên, và gá»i là Hồ đồ Äại Tình Hiệp thì hÆ¡n.
Tư Äồ Ngá»c đỠmặt cúi đầu xuống, vái má»™t lạy nói:
– Tiểu điệt ngu muội vô tri, xin sư thúc chỉ bảo cho.
Thái Thúc Hòa nghiêm sắc mặt, lạnh lùng nói: – May mà hiá»n Ä‘iệt không chết. Nếu không sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt đã mang cái hà m oan đó, vá»›i chứng cá»› rõ rà ng, suốt Ä‘á»i khó mà rá»a sạch nổi, khiến cho má»™t vị Äỉnh Thiên Láºp Äịa Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ biến thà nh má»™t kẻ nhân thần Ä‘á»u phá»§ háºu không?
Những câu nói đó tháºt là xứng đáng mà cÅ©ng tháºt là nặng, là m cho Tư Äồ Ngá»c toát mồ hôi ra như tắm, xấu hổ không biết chừng nà o.
Thái Thúc Hòa thấy tình hình đó biết là lá»i nói cá»§a mình đã quá nặng nên ông ta liá»n ôn tồn cưá»i nói:
– Hiá»n Ä‘iệt chá»› nên để tâm là m gì. Hiện giá» hiá»n Ä‘iệt đã biết rõ ná»™i tình rồi thì phải nên váºn dụng cÆ¡ trà mà cùng hợp tác vá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c. Nếu mà tra được cái án ở Bắc Thiên SÆ¡n cho minh bạch, thá»±c tình thì đối vá»›i đôi bên sư trưởng các ngưá»i đã báo đáp được thâm ân, như thế có hay hÆ¡n không?
Tư Äồ Ngá»c lau sạch mồ hôi trên trán, gáºt đầu nói:
– Phải! Phải! Sư thúc dạy bảo tháºt là chà lý.
Thái Thúc Hòa mỉm cưá»i nói: – Cái con bé Tiêu Lá»™ng Ngá»c tháºt là trà tuệ hÆ¡n ngưá»i, ranh mãnh đáng yêu. Hiá»n Ä‘iệt có biết rằng Tiêu Lá»™ng Ngá»c bảo hiá»n đệ tá»›i tìm ta là có thâm ý gì không?
Tư Äồ Ngá»c tỉnh ngá»™ nói:
– Tiểu Ä‘iệt có biết. Ngoà i cái việc cầu y cho Trình Di Siêu huynh ra. Ngá»c tá»· tá»· tá»± mình không tiện nói rõ ra vá»›i tiểu Ä‘iệt nên má»›i để tiểu Ä‘iệt tá»›i bái yết sư thúc rồi sẽ do sư thúc nói rõ những Ä‘iá»u bà máºt cá»§a Ngá»c tá»· tá»· cho tiểu đệ nghe.
Thái Thúc Hòa nhìn Tư Äồ Ngá»c mỉm cưá»i nói:
– Hiá»n Ä‘iệt má»™t ná»a câu trước đã hoà n toà n không đúng, còn ná»a phần sau thì lại hoà n toà n đúng.
Tư Äồ Ngá»c ngạc nhiên nói:
– Ná»a phần trước nói không đúng? Hay là Trình Di Siêu huynh trúng phải kỳ độc không đáng cầu y để chữa chạy hay sao?
Thái Thúc Hòa cưá»i nói:
– Trình Di Siêu trúng phải chất độc đó chẳng nặng gì cho lắm, chỉ dùng Lôi Há»a Kim Trâm hút độc ra bên ngoà i, mà Tiêu Lá»™ng Ngá»c đối vá»›i cái thuáºt dùng Kim Trâm đó cÅ©ng tinh thông, chỉ trở tay má»™t chút là đã chữa cho Trình Di Siêu khá»i liá»n.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói trong lòng tháºt là khó Ä‘oán. Thái Thúc Hòa kế đó cưá»i nói tiếp: – Như ta đã Ä‘oán, Tiêu Lá»™ng Ngá»c bảo hiá»n Ä‘iệt tá»›i đây không phải là cầu y cho Trình Di Siêu, mà có lẽ là cầu y cho sư phụ hiá»n Ä‘iệt má»›i phải, ta phải tá»›i Hoà ng SÆ¡n Thá»§y TÃn phong thăm sư phụ hiá»n Ä‘iệt má»™t lần.
Tư Äồ Ngá»c cả mừng, nói:
– Sư thúc tháºt quả đã bằng lòng Ä‘i à ? Nhưng ngưá»i ta bảo sư thúc là Äịa Linh Thần Y, chỉ cho ngưá»i ta tá»›i đây cầu y...
Thái Thúc Hòa không đợi cho Tư Äồ Ngá»c nói thêm nữa, liá»n nói tiếp:
– Äó là vì ta không muốn bị phiá»n mà thôi. Nếu không thì tám phương bốn bể đâu đâu ngưá»i ta cÅ©ng má»i, thì nếu ta Ä‘i phÃa Äông lại đắc tá»™i vá»›i ngưá»i ở phÃa Tây, mà chữa cho ngưá»i ở phương Nam lại không thể chữa được cho ngưá»i ở phương Bắc. Như thế chẳng phải là để cái lụy cho mình phải Ä‘au ốm không?
Tư Äồ Ngá»c mừng rỡ đến độ suýt ngã ngá»a ngưá»i ra, mắt nhìn và o Thái Thúc Hòa, gương cặp lông mà y, nói:
– Nếu nói như váºy thì sư thúc bằng lòng Ä‘i Hoà ng SÆ¡n Thá»§y TÃn Phong chữa cho sư phụ tiểu Ä‘iệt khá»i bệnh rồi.
Thái Thúc Hòa gáºt đầu, cưá»i nói:
– Bạn già có bệnh, dẫu cho góc biển chân trá»i cÅ©ng không từ nan. Nhưng bệnh đã lâu năm, khó mà chữa khá»i ngay được. Có lẽ ta phải ở Hoà ng SÆ¡n Thá»§y TÃn Phong để tiêu hao tháng ngà y cùng Tuế Nguyệt trong má»™t thá»i gian mà thôi.
Nói tá»›i đó, ông ta nghÄ© má»™t chút, rồi mỉm cưá»i nói:
– Thế nà y thì phải đợi Trình Di Siêu khá»i rồi thì ta sẽ đưa hắn Ä‘i Hoà ng SÆ¡n, còn hiá»n Ä‘iệt thì má»™t mình Ä‘i Quát Thương Mê Cung để thương há»™i vá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c, để cùng thưởng thức tráºn đấu giữa Thần Châu Tứ Hung vá»›i Thần Châu Tứ Dáºt.
Tư Äồ Ngá»c há»i:
– Sao sư thúc lại đem Trình Di Siêu huynh cùng đi Hoà ng Sơn, không để cùng đi với tiểu điệt đến Quát Thương, có...
Thái Thúc Hòa xua tay ngắt lá»i, mỉm cưá»i nói:
– Hiá»n Ä‘iệt tháºt là má»›i nháºp tình trưá»ng, kinh nghiệm tháºt Ãt. Hiá»n Ä‘iệt vá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c tuy là má»™t đôi anh hùng hiệp nữ, hai bên đã tình đầu ý hợp, nhưng mà trước khi chưa là m lá»… kết hôn, hai ngưá»i cà ng thân nhau lại cà ng tốt. Nếu mà thêm má»™t Trình Di Siêu ở bên cạnh thì có phải là cứ phải giữ gìn lá»… nghi không?
Tư Äồ Ngá»c đỠmặt, nhưng trong lòng tháºt là cảm kÃch Thái Thúc Hòa, nháºn thấy vị sư thúc nà y đối vá»›i mình tháºt là trăm chiá»u quan tâm.
Thái Thúc Hòa nói:
– Huống hồ ta Ä‘i Hoà ng SÆ¡n để chữa bệnh cho sư phụ hiá»n Ä‘iệt cÅ©ng phải ngưá»i tìm tòi những thứ thuốc, vả lại Trình Di Siêu lấy cái thân pháºn kẻ háºu bối yết kiến Hải Nhạc Du Tiên thì thế nà o cÅ©ng có Ãch lợi. Sư phụ cá»§a ngươi chỉ Ä‘iểm cho y và i miếng chiêu thức đã đủ cho vị Âm Dương Bảo Phiến Thiết Thư sinh hưởng cả má»™t Ä‘á»i rồi.
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu lia lịa, giương cặp lông mà y, nói:
– Sư thúc quả tháºt quá cao minh. Tiểu Ä‘iệt chưa bao giá» dám nghÄ© tá»›i việc đó. Thế má»›i biết là kinh nghiệm già dặng má»›i tháºt là há»™i vấn chân chÃnh.
Hai ngưá»i vừa Ä‘i vừa nói chuyện, Tư Äồ Ngá»c chẳng những trong lòng má»i sá»± nghi ngá» Ä‘á»u xóa sạch hết mà Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa lại tá»± động muốn Ä‘i Hoà ng SÆ¡n Thá»§y TÃn Phong chữa bệnh cho ân sư, nên chà ng tháºt cao hứng vô cùng.
Khi Ä‘i tá»›i cá»a động, chá»— ở cá»§a Thái Thúc Hòa, đã có những mùi thÆ¡m xông lên ngà o ngạt, quả nhiên từ trong chà ngoà i Ä‘á»u trồng đầy những thứ kỳ trân dược váºt.
Thái Thúc Hòa chẳng cháºm rãi chút nà o, láºp tức Ä‘i và o trong tịnh thất vá»›i Tư Äồ Ngá»c dùng Lôi Há»a Kim Trâm chữa cho Trình Di Siêu, hút chất kỳ độc ở trong mình chà ng ta ra.
Tuy rằng Thái Thúc Hòa trước kia đã nói là phải trÃch tá»›i hai lần thì má»›i hút hết chất kỳ độc ra, nhưng giỠđây chỉ má»›i trÃch có má»™t lần Trình Di Siêu đã thấy tâm hồn tỉnh táo và nói năng được rồi.
Thái Thúc Hòa vừa cưá»i vừa nói:
– Tư Äồ hiá»n Ä‘iệt vá»›i Trình lão đệ chia tay đã khá lâu, giỠđây hãy chuyện trò vá»›i nhau má»™t lát rồi sẽ nghỉ ngÆ¡i cho đỡ mệt. Ta sẽ trÃch Lôi Há»a Kim Trâm lần thứ hai cho Trình lão đệ.
Thái Thúc Hòa nói xong liá»n lấy má»™t viên Ãch Nguyên Cố Tổn linh đơn đưa cho Trình Di Siêu uống.
Tư Äồ Ngá»c liá»n giá»›i thiệu Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa vá»›i Trình Di Siêu hai ngưá»i quen biết nhau, rồi mỉm cưá»i, nói:
– Trình Di Siêu huynh có lẽ không biết vì sao lại tới Tiên Hà lãnh, Bách Thảo nham phải không?
Trình Di Siêu gượng cưá»i, lắc đầu nói:
– Äệ...?
Tư Äồ Ngá»c xua tay nói:
– Xin Trình huynh nên nói Ãt Ä‘i má»™t chút để cho nguyên khà sá»›m được khôi phục, rồi đệ sẽ Ä‘em chuyện cứu huynh thoát khá»i Thiên Ma phá»§ cho huynh nghe.
Trình Di Siêu quả nhiên dá»±a ngưá»i và o gối lắng tai nghe. Nghe xong câu chuyện, chà ng liá»n nghiến răng, nói rằng: – Tôi chỉ mong Tiêu Lá»™ng Ngá»c cô nương đừng có tha cho Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa. Nếu không, sau nà y gặp y thị ở chốn giang hồ, tôi thá» rằng...
Tư Äồ Ngá»c biết Trình Di Siêu đối vá»›i Ngá»c Kiá»u Oa hà m háºn rất lâu, liá»n đỡ lá»i:
– Trình huynh, Ngá»c Kiá»u Oa đã là m gì huynh? Huynh... đã bị Thiên Ma Băng Nữ là m những gì?
Trình Di Siêu có vẻ háºn, nói:
– Ngá»c Kiá»u Oa dâm đãng vô cùng, nếu mà tiểu đệ không thá» bệnh thì có lẽ...
Trình Di Siêu nói tá»›i đó, trên mặt đã đỠá»ng, đối vá»›i câu: “có lẽ..†chà ng không dám nói hết câu chuyện sau đó ra.
Tư Äồ Ngá»c thấy Trình Di Siêu có vẻ xấu hổ, liá»n Ä‘oán là vị Âm Dương Bảo Phiến Thiết thư sinh ở trong Thiên Ma phá»§ tại VÅ© Di SÆ¡n có lẽ cÅ©ng giống như ta ở Thiên Pháºt SÆ¡n đã có những chuyện “phong lưu lầm lá»—iâ€.
Trình Di Siêu dá»±a ngưá»i bên gối, dùng lá»i lẽ cảm tạ Thái Thúc Hòa:
– Vãn bối nhỠđược lão nhân dùng Diệu thủ hồi xuân...
Thái Thúc Hòa mỉm cưá»i nói: – Trình lão đệ đừng nên khách khÃ. Lão phu vá»›i lệnh sư tuy không quen biết, nhưng cÅ©ng là thân giao. Huống hồ lại có quen biết vá»›i Tư Äồ hiá»n Ä‘iệt. Vả chăng việc trÃch Lôi Há»a kim trâm cÅ©ng chả tốn là bao.
Tư Äồ Ngá»c chợt nghÄ© tá»›i vị Äoà n Thiên Hùng, tá»± nhiên Ä‘i mất, liá»n há»i Trình Di Siêu rằng:
– Trình huynh, vị Äoà n sư huynh cá»§a Trình huynh tÃnh nết tháºt là cổ quái...
Trình Di Siêu bá»—ng giáºt nẩy mình, ngạc nhiên há»i: – Äoà n sư huynh? Äệ là m gì có Äoà n sư huynh?
Tư Äồ Ngá»c đôi lông mà y dá»±ng ngược, nói: – Äoà n Thiên Hùng có nói y là đồ đệ cá»§a Thiết Tản Tiên Sinh Triển lão tiá»n bối ở Bắc Thiên SÆ¡n, váºy y chẳng phải là sư huynh hay sao?
Trình Di Siêu ngẩn ngưá»i ra, gượng cưá»i đáp:
– Äệ từ nhá» theo thầy, chưa há» nghe nói tá»›i ba chữ “Äoà n Thiên Hùng†bao giá». Sư phụ tiểu đệ, ngoại trừ tiểu đệ ra, không há» dạy thêm má»™t ngưá»i đồ đệ nà o khác.
Tư Äồ Ngá»c biết rằng Trình Di Siêu không nói dối mình, trong lòng vẫn còn nghi ngại, bèn trừng mắt há»i:
– Thế chẳng phải là má»™t chuyện tháºt quái lạ sao?
Trình Di Siêu nói: – Tư Äồ huynh hãy Ä‘em cái hình dáng cá»§a Äoà n Thiên Hùng và diện mạo cá»§a ngưá»i đó ra sao, nói thá» cho tiểu đệ nghe coi.
Tư Äồ Ngá»c y lá»i, rồi Ä‘em câu chuyện đầu Ä‘uôi kể hết má»™t lượt cho Trình Di Siêu nghe, rồi gượng cưá»i nói:
– Cái ngưá»i tá»± xưng là sư huynh cá»§a Trình huynh đã má»™t mạch theo tôi từ VÅ© Di SÆ¡n cho tá»›i BÃch Thảo Nham, đủ biết là đối vá»›i Trình huynh cÅ©ng rất quan tâm và chÃnh tháºt ra cÅ©ng muốn cứu huynh. Nhưng đợi đến lúc tiểu đệ Ä‘iểm ngã Ngá»c Kiá»u Nga và đem giấu thầy trò nà ng ta Ä‘i rồi thì Äoà n Thiên Hùng lại bá» tôi mà đi.
Trình Di Siêu chẳng hiểu ra sao, cau mà y nói:
– Ngưá»i đó là m việc trước sau tháºt mâu thuẫn, chẳng hiểu dụng ý cá»§a y ra sao?
Trong chốc lát, Tư Äồ Ngá»c và Trình Di Siêu hai ngưá»i Ä‘á»u lâm và o cảnh trầm tư.
Thái Thúc Hòa thấy hai ngưá»i mặt mÅ©i rầu rÄ©, liá»n thất cưá»i, nói:
– Tư Äồ hiá»n Ä‘iệt, để lão phu Ä‘em Lôi Há»a Kim Trâm chÃch cho Trình lão đệ lần thứ hai, để cho Trình lão đệ được hoà n toà n khá»i hẳn. Các ngưá»i sau đó sẽ từ từ nghÄ© đến chuyện ấy cÅ©ng chưa muá»™n.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói, chợt nhá»› ra bệnh cá»§a Trình Di Siêu chưa khá»i hẳn, bất giác trên mặt đỠbừng, liá»n đứng sang má»™t bên.
Thái Thúc Hòa trÃch Lôi Há»a Kim Trâm lần thứ hai xong. Trình Di Siêu quả nhiên đã hết bệnh trong ngưá»i, vá»™i bước chân xuống giưá»ng, lạy ta Thái Thúc Hòa vá» cái Æ¡n chữa bệnh, cưá»i nói:
– Lão nhân gia há»c thức cao siêu, kinh nghiệm phong phú, bình sinh trông thấy những việc lạ còn nhiá»u hÆ¡n anh em chúng tôi thì phải. Không biết đối vá»›i chuyện Äoà n Thiên Hùng...
Thái Thúc Hòa cưá»i nói:
– Ngưá»i Ä‘á»i thưá»ng nói: “Há»c cho tá»›i già cÅ©ng chẳng há»c hếtâ€. Chuyện quái lạ ở trên Ä‘á»i rất nhiá»u, sao mà biết hết cả được?
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Sư thúc không nên khách khÃ. Lão nhân gia thể nà o cÅ©ng còn cao minh hÆ¡n chúng tôi.
Thái Thúc Hòa nói:
– Ta chẳng có cao minh chi cả, chỉ biết là ngưá»i tá»± xưng là Äoà n Thiên Hùng không có ác ý chi cả.
Trình Di Siêu nói:
– Lẽ dÄ© nhiên là ngưá»i đó không có ác ý. Nếu có ác ý thì lúc trong bụi cây tại Thiên Hà lãnh và lúc Tư Äồ huynh Ä‘iểm ngã Ngá»c Kiá»u Nga giấu thầy trò nà ng ta Ä‘i, thì lúc bấy giá» hạ độc thá»§ thì cho có đến tám Trình Di Siêu cÅ©ng đã bị thảm há»a rồi.
Thái Thúc Hòa liá»n đỡ lá»i:
– Ta nghĩ rằng việc nầy chẳng nên truy cứu cho kỹ cà ng là m gì. Nếu như Trình Di Siêu lão đệ thêm được một vị sư huynh cũng chẳng hại gì.
Mấy câu nói đó là m cho Trình Di Siêu và Tư Äồ Ngá»c Ä‘á»u bất giác báºt cưá»i lên.
Tư Äồ Ngá»c thấy Trình Di Siêu trong ngưá»i đã hết độc, tinh thần được phục hồi, liá»n nhìn Trình Di Siêu, nói:
– Trình huynh, Thái thúc thúc tôi muốn phiá»n Trình huynh cùng Ä‘i đến Hoà ng SÆ¡n Thá»§y TÃn Phong má»™t chuyến.
Trình Di Siêu đưa mắt nhìn Thái Thúc Hòa, chắp tay nói:
– Lão nhân gia có Ä‘iá»u gì sai khiến, vãn bối xin tuân lệnh.
Thái Thúc Hòa ha hả cưá»i, nói: – Trình lão đệ đừng nên nói những câu “sai khiến†vá»›i “tuân mệnh†vì Ä‘i Hoà ng SÆ¡n chuyến nầy đối vá»›i lão đệ có nhiá»u Ãch lợi.
Má»™t câu “có nhiá»u Ãch lợi†là m cho Trình Di Siêu ngẩn cả ngưá»i ra, trong lòng nghi hoặc vô cùng.
Äợi cho tá»›i lúc Thái Thúc Hòa nói rõ ná»™i tình ra, Trình Di Siêu má»›i mừng rỡ, yên lòng, đôi lông mà y giương lên nói:
– Vãn bối đối với Hải Nhạc Du Tiên tiếng tăm lừng lẫy đã ngưỡng mộ từ lâu, đừng nói là chỉ điểm cho vãn bối, mà chỉ được gặp mặt thì vãn bối cũng đã được phỉ nguyện bình sinh rồi.
Tư Äồ Ngá»c nhìn Thái Thúc Hòa, nói:
– Sư thúc, Trình huynh muốn gặp mặt sư phụ tiểu Ä‘iệt. Sư thúc vá»›i sư phụ tiểu Ä‘iệt, má»™t đôi bạn già đã cách biệt lâu năm, chắc cả hai ngưá»i cÅ©ng Ä‘á»u khát vá»ng cả...
Tư Äồ Ngá»c nói chưa dứt lá»i, Thái Thúc Hòa đã cưá»i ha hả, nói:
– Tư Äồ hiá»n Ä‘iệt, sao lúc nà y hiá»n Ä‘iệt lại ranh mãnh đến thế. Bá» ngoà i có vẻ đứng đắn, nhưng bên trong lại chỉ muốn giục ta Ä‘i mau để chữa bệnh cho sư phụ cá»§a nhà ngươi thôi.
Tư Äồ Ngá»c chắp tay vái má»™t cái, đôi mắt rưng rưng hai hà ng lệ, nói:
– Sư thúc thánh minh. Sư phụ tiểu Ä‘iệt... ông ta đã bị bệnh... bệnh từ mưá»i năm nay rồi.
Thái Thúc Hòa thở dà i má»™t tiếng, đưa tay ra vá»— và o vai Tư Äồ Ngá»c, nói:
– Hiá»n Ä‘iệt nói rất đúng. Năm xưa chia tay nhau ở Thiên Trì phút chốc đã được mưá»i lăm năm rồi. Bạn già cách trở, tan thương Ä‘a bến, không biết Hải Nhạc Du Tiên cái vẻ phong lưu tuấn tú có được như xưa nữa không? Hiá»n Ä‘iệt chá»› nên lo ngại, lão phu vá»›i Trình Di Siêu lão đệ láºp tức Ä‘i ngay bây giá». Tuy chẳng dám nói rằng thuốc đến bệnh khá»i, nhưng Thái Thúc Hòa nà y dám nói khoác má»™t câu, nhiá»u nhất cÅ©ng chỉ độ ná»a năm, Thái Thúc Hòa nà y sẽ trả lại cho hiá»n Ä‘iệt má»™t ông thầy khá»e mạnh như rồng, như hổ váºy.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói, đôi mắt rưng rưng lệ, bá»—ng hóa thà nh từng giá»t nhá» xuống, rồi quỳ ngay xuống trước mặt Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa mà cúi đầu lạy tạ.
Thái Thúc Hòa giơ tay ra đỡ, nói:
– Hiá»n Ä‘iệt đừng là m như váºy. Hiá»n Ä‘iệt vì thầy mà cầu y, thì ta cÅ©ng vì bạn mà ra tay chữa chạy. Bổn pháºn cá»§a đôi bên cÅ©ng như nhau, là m những việc đáng phải là m, việc gì hiá»n Ä‘iệt phải cảm tạ?
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Sư thúc lần nà y lên tá»›i Hoà ng SÆ¡n, xin vì tiểu Ä‘iệt mà tạ tá»™i giúp bá»™ vá»›i gia sư và nói rõ nguyên do việc tiểu Ä‘iệt xuống núi vá»›i những việc đã qua cho sư phụ tiểu Ä‘iệt biết, đợi sau khi tiểu Ä‘iệt vá»›i Ngá»c tá»· tá»· Ä‘iá»u tra kỹ cà ng cái nghi án ở Bắc Thiên SÆ¡n Vạn Mai Thạch thất đầu Ä‘uôi rõ rà ng xong rồi tiểu Ä‘iệt sẽ xin vá» núi chịu tá»™i.
Thái Thúc Hòa nói:
– Hiá»n Ä‘iệt cứ yên tâm, sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt tuy là bá» ngoà i nghiêm nghị nhưng bên trong lại rất ôn hòa. Vả lại có sư thúc nói giúp, ông ta sẽ cảm nghÄ© đến tình nghÄ©a thầy trò mà hiá»n Ä‘iệt Ä‘i thay chết ở chốn Nam hoang, tuy việc là m đó hÆ¡i lầm, nhưng cÅ©ng là vì hiếu tâm mà ra, Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ không phải là ngưá»i cố chấp, ông ta cÅ©ng chẳng trách mắng gì hiá»n Ä‘iệt đâu.
Tư Äồ Ngá»c gượng cưá»i nói:
– Sư môn đức đầy như núi, trách mắng thì cÅ©ng là ân sư, mà không trách mắng cÅ©ng vẫn là ân sư, tiểu Ä‘iệt cÅ©ng chả để tâm là m gì đến cái việc trách mắng hay không trách mắng, chỉ cần sư thúc tá» hết tà i năng cá»§a mình mà chữa chạy giùm cho sư phụ tiểu Ä‘iệt thì tháºt hay vô cùng.
Thái Thúc Hòa nói:
– Việc đó hơi có chút kỳ quái.
Tư Äồ Ngá»c không hiểu Thái Thúc Hòa nói như thế có ý nghÄ©a gì, cặp lông mà y gương lên, há»i: – Sư thúc nói hai chữ “kỳ quái†đó ý nghÄ©a ra sao?
Thái Thúc Hòa trả lá»i rằng: – Sư phụ hiá»n Ä‘iệt tu dưỡng ná»™i công đã tá»›i mức Lư Há»a Thuần Thanh, dẫu có trúng phải các chất độc rất lợi hại, trừ phi chết ngay tại đương trưá»ng, thì cÅ©ng khó mà là m cho Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ bị bệnh kéo dà i cho tá»›i mưá»i lăm năm.
Tư Äồ Ngá»c sắc mặt hÆ¡i biến, đôi mà y dá»±ng ngược, mắt nhìn và o Thái Thúc Hòa, há»i:
– Sư thúc nói như váºy, có lẽ sư thúc tưởng rằng sư phụ tiểu Ä‘iệt không bị trúng độc chăng?
Thái Thúc Hòa đáp:
– Hiá»n Ä‘iệt chá»› có hiểu lầm. Lão phu không phải là bảo sư phụ cá»§a hiá»n Ä‘iệt không bị trúng độc, mà chỉ có sá»± kỳ quái mà công lá»±c cá»§a ông ta thâm háºu, trải qua má»™t thá»i gian rất lâu như váºy, tại sao lại không từ từ dồn hết chất độc ra bên ngoà i cho khá»i bệnh?
Tư Äồ Ngá»c há»i tiếp:
– Sư thúc bảo phải qua má»™t thá»i gian bao nhiêu ngà y, tháng thì sư phụ tiểu Ä‘iệt có thể váºn công mà tá»± mình khỠđộc được?
Thái Thúc Hòa trầm ngâm giây lát rồi đáp:
– Chất độc là m cho ngưá»i ta tê liệt thuá»™c vá» mạn tÃnh và thuá»™c và o loại mạnh nhất trong cách chất độc mạn tÃnh. Ngưá»i thưá»ng bị phải thì suốt Ä‘á»i chẳng khá»i. Nếu như sư phụ hiá»n Ä‘iệt là ngưá»i có công lá»±c tuyệt thế thì Ãt nhất cÅ©ng phải trong mưá»i năm hay mưá»i hai năm má»›i có thể váºn công tá»± mình dẫn hết chất độc ra bên ngoà i.
Tư Äồ Ngá»c đối vá»›i việc thuốc men nà y thì chẳng hiểu gì cả, chà ng nghe nói chỉ có việc gáºt đầu mấy cái thôi.
Thái Thúc Hòa nói tiếp:
– Nhưng bây giỠđã tá»›i Thiên Trì kỳ há»™i lần thứ hai, cách Thiên Trì kỳ há»™i lần trước vá»n vẹn mưá»i lăm năm trá»i mà sư phụ hiá»n Ä‘iệt vẫn còn ngá»a bệnh tại Hoà ng SÆ¡n, ta e rằng bên trong có chuyện gì khác lạ đây. Lần nà y ta Ä‘i Thá»§y TÃn Phong ta phải hết sức chữa bệnh.
Nói xong, ông ta quay sang Trình Di Siêu, nói:
– Trình lão đệ, lão phu Ä‘i thâu tháºp các loại dược váºt, dược đạo. Cảm phiá»n lão đệ...
Trình Di Siêu cúi mình, nói:
– Lão nhân gia bất tất phải khách khÃ. Nếu được là m tiểu động hái thuốc cho vị Äịa Linh Thần Y thì vãn bối cÅ©ng lấy là m hân hạnh lắm rồi.
Thái Thúc Hòa liá»n rảo bước Ä‘i ngay. Trình Di Siêu đưa mắt nhìn Tư Äồ Ngá»c, cau mà y nói:
– Nà y Tư Äồ huynh, đệ cà ng nghÄ© cà ng cảm thấy kỳ quái. Cái vị tá»± xưng là Äoà n Thiên Hùng sao lại giả mạo là m sư huynh cá»§a đệ nhỉ? Chẳng biết dụng ý cá»§a hắn ra sao?
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Cái dụng ý đó tháºt là khó Ä‘oán. Trình huynh không nên để ý nghÄ© mãi tá»›i việc đó cho báºn tâm. Huynh nên nhá»› rằng Thái Thúc sư thúc tôi đã nói: â€œÄÆ°á»£c thêm má»™t vị sư huynh cÅ©ng chẳng há» gìâ€.
Trình Di Siêu cau đôi lông mà y, rồi gượng cưá»i lắc đầu, trong bụng vẫn băn khoăn, không hiểu từ đâu lại thình lình chui ra má»™t vị sư huynh đó.
Thái Thúc Hòa thâu tháºp các thứ đồ dùng vá»›i dược liệu tháºt là mau chóng, không cháºm trá»… chút nà o, liá»n cùng vá»›i Trình Di Siêu và Tư Äồ Ngá»c Ä‘i ngay xuống dưới Bách Thảo nham.
Khi xuống tá»›i Bách Thảo nham, Trình Di Siêu bá»—ng nghÄ© tá»›i má»™t việc, nhìn Tư Äồ Ngá»c, nói:
– Tư Äồ huynh, cái vị Thiên Ma Yêu Nữ Ngá»c Kiá»u Nga ấy, huynh có muốn tha nà ng ta ra hay không?
Tư Äồ Ngá»c mặt đỠbừng, lắc đầu đáp:
– Vị cô nương đó tháºt là khó xá». Tiểu đệ không muốn tha nà ng ta ra ngay bây giá», cứ để nà ng ta ở trong động mê mẩn cho tá»›i ba ngà y, rồi huyệt đạo sẽ tá»± giải lấy. CÅ©ng may mà chỉ trong ba ngà y thôi, cÅ©ng không đến ná»—i là m cho thầy trò nà ng ta phải bị chết đói được.
Trình Di Siêu gáºt đầu cưá»i, rồi liá»n từ biệt Tư Äồ Ngá»c, theo Thái Thúc Hòa Ä‘i ngay Hoà ng SÆ¡n.
Tư Äồ Ngá»c tiá»…n chân Thái Thúc Hòa vá»›i Trình Di Siêu lên đưá»ng xong vì cÅ©ng không phải quay vá» VÅ© Di SÆ¡n nữa vả lại cách ngà y hẹn ước vá»›i Quát Thương Mê cung hãy còn xa, hiện giá» cÅ©ng chưa có mục Ä‘Ãch gì nên chà ng cứ lững thững dạo chÆ¡i cho đỡ buồn.
Tuy rằng chà ng đã không có mục Ä‘Ãch gì, nhưng trong bụng chà ng vẫn cứ nhá»› tá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c hoà i.
Chà ng không hiểu Tiêu Lá»™ng Ngá»c ở lại vá»›i Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa đã có tÃnh toán được việc gì chưa?
Trong bụng chà ng chỉ lo cho Tiêu Lá»™ng Ngá»c tÃnh toán những việc là m không được thuáºn lợi, sợ lá»™ chân tướng mà bị Ngá»c Kiá»u Oa đối phó bằng những hà nh động không hay chăng?
NghÄ© tá»›i hai chữ “Äối phó†chà ng chỉ muốn quay trở vá» VÅ© Si SÆ¡n Thiên Ma Phá»§ để tiếp ứng cho Tiêu Lá»™ng Ngá»c.
Nhưng chà ng lại sợ nếu Tiêu Lá»™ng Ngá»c hà nh động có kết quả đã trốn Ä‘i rồi, mình tá»›i đó nhỡ lại gặp phải Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương, rồi bị bà ta giữ lại ở
Thiên Ma cung, sẽ lỡ cuá»™c hẹn ước và o ngà y trung thu chăng, và nếu bà ta biết rõ chuyện cá»§a mình vá»›i chị em Ngá»c Kiá»u Nga thì tháºt là rắc rối vô cùng.
|

24-10-2008, 10:22 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
ÄẠI TÃŒNH HIỆP
Nguyên tác: Äại Phong
Hồi Thứ Ba Mươi Bảy
CHUYỆN LẠTRONG BỤI CÂY
Tư Äồ Ngá»c vừa Ä‘i vừa suy nghÄ©, trong đầu óc sinh ra hồ đồ, tâm thần rối loạn.
Äá»™t nhiên có ngưá»i lên tiếng gá»i:
– Tư Äồ lão đệ.
Chà ng giáºt nẩy mình, vá»™i đưa mắt nhìn xem là ai, thì bất giác kinh ngạc vô cùng. Chà ng thấy trước mặt mình có má»™t cái bục cây nhá», trước bụi cây đó có má»™t hòn Thái Bình Thạch và có má»™t đại hán Ä‘ang ngồi uống rượu ở trên đó.
Äại hán chẳng ai xa lạ, mà chÃnh là ngưá»i đã tá»± xưng là sư huynh cá»§a Trình Di Siêu rồi lại tá»± nhiên mất tÃch. Ngưá»i đó chÃnh là Äoà n Thiên Hùng.
Äoà n Thiên Hùng kế đó lại nói tiếp:
– Tư Äồ lão đệ trông vẻ mặt nhà n hạ như váºy, có lẽ Trình Di Siêu sư đệ tôi trúng phải chất kỳ độc được vị Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa chữa khá»i cho rồi chăng?
Tư Äồ Ngá»c thấy hắn vẫn gá»i Trình Di Siêu là sư đệ, thì bất giác trong lòng căm giáºn, muốn nói mấy lá»i để chế diá»…u.
Chà ng vừa má»›i trầm nét mặt xuống, chưa kịp nói năng gì, thì chà ng đã nghÄ© bụng: “Hiện giá» hãy tạm chưa nói tá»›i sá»± bà máºt ra vá»™i, may ra trong lúc chuyện trò ta sẽ dò ra được chuyện kỳ lạ tại sao hắn lại mạo xưng sư huynh cá»§a Trình Di Siêu? Không biết dụng ý cá»§a hắn ra sao?â€
Bụng nghÄ© như váºy, những sá»± tức khà đã hạ xuống liá»n, chà ng là m ra vẻ mặt hòa hoãn nhìn Äoà n Thiên Hùng gáºt đầu cưá»i nói: – Äoà n huynh vá»›i tiểu đệ tháºt là có duyên. Nếu không thì tại sao chúng ta lại gặp nhau tá»›i ba lần? Vừa rồi Äoà n huynh tại sao...
Äoà n Thiên Hùng không đợi cho Tư Äồ Ngá»c nói dứt câu, đã vá»™i tiếp lá»i:
– Vừa rồi tôi chợt có việc cần, bất đắc dÄ© phải tạm Ä‘i ngay, Tư Äồ lão đệ xin thứ lá»—i cho tôi.
Ngưá»i ta thưá»ng nói “Ra tay cÅ©ng không nỡ đánh ngưá»i vui vẻâ€. Thấy Äoà n Thiên Hùng có vẻ vui cưá»i, Tư Äồ Ngá»c cÅ©ng chẳng muốn truy cứu chuyện Äoà n Thiên Hùng đã không ngá» lá»i từ biệt mà tá»± nhiên bá» Ä‘i, mà chỉ nói nhẹ nhà ng rằng:
– Nếu Äoà n huynh có việc thì cứ Ä‘i cÅ©ng chẳng can chi, nhưng đáng lẽ huynh phải nói má»™t tiếng cho tiểu đệ hay thì hÆ¡n. Tiểu đệ suýt tý nữa lại tưởng lầm rằng huynh đã gặp phải cưá»ng địch, hoặc đã bị yêu ma quá»· quái nà o bắt mang Ä‘i rồi.
Äoà n Thiên Hùng chặn lá»i, nói:
– Sư đệ tôi trúng phải kỳ độc đã khá»i rồi hay sao?
Tư Äồ Ngá»c vốn dÄ© không biết nói dối, nhưng bây giá» chà ng bất đắc dÄ© phải nói dối, nhìn Äoà n Thiên Hùng lắc đầu, nói: – Trình Di Siêu huynh trúng phải chất kỳ độc cá»§a Lãnh Huyết Lang Quân Tra Nhị Minh thì là m sao mà khá»i ngay cho được. Äịa Linh Thần y Thái Thúc Hòa tiá»n bối, tuy đã tri triển Hồi Xuân Diệu Thá»§, nhưng Trình huynh Ãt nhất cÅ©ng phải phá»§ tá»›i hai ba ngà y nữa má»›i tỉnh lại được.
Tư Äồ Ngá»c nói dối như váºy là có thâm ý ở trong. Vì nếu Trình Di Siêu vẫn chưa tỉnh táo thì Äoà n Thiên Hùng vẫn có thể mạo xưng là sư huynh, rồi chà ng sẽ để ý xem xét, xem đối phương dụng ý ra sao?
Äoà n Thiên Hùng nghe xong, quả nhiên vẻ mặt đã thấy thư thái, nhìn Tư Äồ Ngá»c, mỉm cưá»i nói:
– Tư Äồ lão đệ đã là đồ đệ cá»§a Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ thì mắt đã được trông thấy váºt oai trấn cà n khôn là thanh Ngá»c Long nhuyá»…n kiếm không?
Tư Äồ Ngá»c đáp:
– Không những là đệ đã được trông thấy gia sư lại còn đem thanh hãn thế bảo kiếm đó ban cho đệ nữa.
Äoà n Thiên Hùng nói:
– Äối vá»›i cây kiếm đó, ngu huynh ngưỡng má»™ đã lâu. Tư Äồ lão đệ có thể cho ngu huynh xem qua má»™t chút không?
Tư Äồ Ngá»c vẻ mặt đỠbừng, lắc đầu nói:
– Không phải là tiểu đệ tiếc Äoà n huynh đâu, chỉ vì thanh bảo kiếm đó đã...
Äoà n Thiên Hùng ngạc nhiên nói: – Äã là m sao? Ngá»c Long nhuyá»…n kiếm bất kỳ váºt gì rất cứng rắn cÅ©ng có thể đâm thá»§, chẳng lẽ lại bị há»§y hoại rồi sao?
Tư Äồ Ngá»c vá»™i đáp:
– Không phải là bị há»§y hoại, mà là bị mất và o trong tay ngưá»i khác.
Äoà n Thiên Hùng ồ lên má»™t tiếng nói: – Ngá»c Long nhuyá»…n kiếm là váºt chà bảo cá»§a sư môn, đáng lẽ phải luôn luôn Ä‘eo ở trong ngưá»i, coi như là tánh mạng cá»§a mình má»›i phải. Tại sao Tư Äồ lão đệ lại để cho mất và bị mất và o trong tay ngưá»i nà o?
Tư Äồ Ngá»c bị Äoà n Thiên Hùng há»i tá»›i những vấn đỠđó, không có cách gì mà trả lá»i được, vì ở Thiên Pháºt SÆ¡n, cái chuyện “Phong Lưu tiểu kiếp†không thể nói ra cho ngưá»i khác biết được.
Äoà n Thiên Hùng thấy chà ng ấp úng không trả lá»i thì không muốn há»i thêm nữa, chỉ cưá»i má»™t tiếng rồi quay sang vấn đỠkhác, nói:
– Tư Äồ lão đệ, vì lão đệ đã cứu sư đệ Trình Di Siêu tôi, không há» gian hiểm đã và o sâu trong Ma Quáºt, rồi lại Ä‘i ngà n dặm đưá»ng dà i mà cẩn y cho sư đệ tôi, tôi là sư huynh cá»§a hắn, lẽ tất nhiên phải cảm tạ Tư Äồ huynh má»›i phải.
Tư Äồ Ngá»c trong bụng liá»n nghÄ© thầm:
– ChÃnh ra ngưá»i đâu có phải là sư huynh cá»§a Trình Di Siêu mà lại còn giả nhân giả nghÄ©a nữa.
Tuy nghÄ© trong bụng như váºy, nhưng ngoà i miệng chà ng vẫn phải là m ra vẻ khiêm tốn nói:
– Äoà n huynh sao lại nói như váºy? Chẳng nói là tiểu đệ vá»›i Trình Di Siêu là đôi bạn tháºt là tương đắc, mà giả dụ đôi bên không quen biết nhau Ä‘i chăng nữa, thì đã là ngưá»i trong võ lâm cÅ©ng phải ra tay cứu vá»›t.
Äoà n Thiên Hùng nói:
– Äã đà nh rằng như thế, nhưng vá»›i cái láºp trưá»ng cá»§a tôi, tôi sẽ có má»™t váºt nà y để tặng lại Tư Äồ lão đệ, thay mặt sư đệ tôi mà tạ Æ¡n đôi chút.
Tư Äồ Ngá»c Ä‘ang muốn từ chối, Äoà n Thiên Hùng đã thò tay và o ngưá»i lôi ra má»™t cái túi hình tròn, mỉm cưá»i đưa cho Tư Äồ Ngá»c.
Tư Äồ Ngá»c thấy thế liá»n xua hai tay, nói:
– Äoà n huynh...
– Tư Äồ lão đệ, tôi là sư huynh cá»§a Trình Di Siêu, mà đệ là tri giao cá»§a sư đệ tôi, đối vá»›i tôi phải nên kÃnh nể má»™t chút. Ngưá»i ta thưá»ng nói “trưởng gia cho, không dám chối từâ€. Váºy tại sao tôi tặng cho hiá»n đệ mà hiá»n đệ lại từ chối à ?
Tư Äồ Ngá»c bụng nghÄ© thầm:
– Ngưá»i nà y là m ra vẻ y như tháºt. Thá»±c hay! Trưởng gia cho không dám chối từ. Nhưng lại là sư huynh giả hiệu thì còn trưởng giả vá»›i ai?
Tư Äồ Ngá»c vừa nghÄ© tá»›i đó, Äoà n Thiên Hùng đưá»ng đột nhiên vẻ mặt dịu dà ng, cưá»i nói:
– Hay là thế nà y váºy. Lão đệ thá» Ä‘em cái váºt nà y mở ra coi xem rồi muốn lấy hay không sẽ tá»± mình lấy. Nhưng mà ngu huynh Ä‘oán hiá»n để chỉ má»›i nhìn qua là đã bằng lòng ngay, chẳng nỡ từ chối nữa đâu.
Mấy lá»i nói đó là m cho Tư Äồ Ngá»c đôi mắt sáng quắc, lông mà y dá»±ng ngược, nghÄ© bụng: “Ta không phải là kẻ tham váºt cá»§a ngưá»i. Trong cái tui tròn đó dẫu cho có đựng những loại châu báu cổ váºt, thì cÅ©ng chẳng thể lay chuyển được lòng ta chút nà oâ€.
NghÄ© tá»›i đó, Tư Äồ Ngá»c có vẻ kiêu ngạo cưá»i nói:
– Äoà n huynh, đã nói như váºy, đệ xin kiến thức xem bên trong có đựng những váºt hãn thế kỳ trân gì?
Má»™t đằng nói, má»™t đằng Tư Äồ Ngá»c thò tay ra tiếp lấy cái túi tròn.
Ai ngá» lúc chưa tiếp lấy cái túi tròn thì Tư Äồ Ngá»c còn có vẻ hà o tình ngạo khÃ, nhưng khi vừa tiếp lấy cái túi thì Tư Äồ Ngá»c đã đỠmặt, trống ngá»±c đánh thình thịch.
Thì ra cái túi vừa chạm và o tay, Tư Äồ Ngá»c đã phát giác ở trong cái túi váºt to nhá», hình dáng, nặng nhẹ, giống hệt như là mình bị Phong Lưu tiểu kiếp vá»›i Chỉ Phấn Diêm La Vu Má»™ng Tương lấy mất váºt sư môn chà bảo là Ngá»c Long nhuyá»…n kiếm, vẻ mặt liá»n lá»™ ra vẻ khÃch động, Äoà n Thiên Hùng đã biết hết cả đầu Ä‘uôi, liá»n ha hả cưá»i nói: – Tư Äồ lão đệ, lá»i nói cá»§a ta thế nà o? Hiá»n đệ chưa kịp mở cái túi ra đã có sá»± cảm hứng ở trong bụng liá»n.
Tư Äồ Ngá»c không thèm lý tá»›i những câu trêu ghẹo đó, cứ lặng lẳng mở cái túi ra xem bụng bảo dạ rằng: “Tháºt là đúng rồi. Trong túi đựng cái váºt đó chÃnh là cây Ngá»c Long nhuyá»…n kiếm mà tá»± mình đã truy tầm mãi vẫn chẳng thấy đâu cảâ€.
Lúc bấy giá» Tư Äồ Ngá»c liá»n ngẩn ngưá»i tại đó, cứ nhìn mãi Äoà n Thiên Hùng. Äoà n Thiên Hùng vừa cưá»i vừa nhìn lại Tư Äồ Ngá»c.
Tư Äồ Ngá»c vừa sợ, vừa mừng, vừa hổ thẹn rồi chịu không nổi, bèn bẽn lẽn há»i Äoà n Thiên Hùng rằng: – Äoà n huynh, huynh...huynh đã tìm thấy ở đâu ra cây nhuyá»…n kiếm sư môn thần váºt cá»§a tiểu đệ?
Äoà n Thiên Hùng đáp:
– Có má»™t võ lâm yêu phụ tên gá»i Cá»u Chỉ Tiên CÆ¡ Long Tuyết Hồng Ä‘ang cầm thanh kiếm nà y hại ngưá»i, bị ngu huynh đánh Ä‘uổi y thị Ä‘i và lấy thanh kiếm tước nà y. Ai ngá» ngà y hôm nay may mắn gặp được chá»§ nhân cá»§a nó, cho nên ngu huynh má»›i Ä‘em tặng cho Tư Äồ lão đệ, để thay mặt cho sư đệ Trình Di Siêu, gá»i là tạ Æ¡n cứu giúp.
Tư Äồ Ngá»c cà ng nghe nói, do sá»± hổ thẹn vừa cao hứng mà sinh ra má»™t má»™t mối nghi ngá». Chà ng nghÄ© thầm rằng “Äoà n Thiên Hùng đã là sư huynh giả hiệu cá»§a Trình Di Siêu nếu ta có cứu hay không cứu Trình Di Siêu thì việc gì đến hắn, là m sao hắn lại phải mang cái váºt mà giang hồ võ lâm ai ai cÅ©ng muốn chiếm được là thanh Ngá»c Long nhuyá»…n kiếm để tặng cho ta?â€
NghÄ© Ä‘i nghÄ© lại tháºt là mâu thuẫn, chẳng thông chút nà o, nhưng sá»± việc lại bà y ra trước mắt, không phải là ảo giác, mà chÃnh là má»™t sá»± thá»±c rất cụ thể.
Suýt tý nữa thì Tư Äồ Ngá»c lại nghi ngá» lá»i nói cá»§a Trình Di Siêu là không thá»±c, mà Äoà n Thiên Hùng chÃnh là sư huynh cá»§a y, không hiểu tại sao y lại không dám nháºn?
Äoà n Thiên Hùng thấy Tư Äồ Ngá»c cau mà y đứng ngẩn ngưá»i ra, liá»n há»i:
– Tư Äồ lão đệ Ä‘ang nghÄ© ngợi gì đó?
Tư Äồ Ngá»c không dám giấu diếm, đà nh phải ấp úng mà nói tháºt rằng:
– Äoà n huynh, tiểu đệ có má»™t việc nghi ngá», nhưng tháºt khó... khó nói ra miệng.
Äoà n Thiên Hùng hà o khà can vân cưá»i to lên, nói:
– Tư Äồ lão đệ, hai chữ “khó nóiâ€, đệ muốn nói vá» ta hay là muốn nói vá» hiá»n đệ?
Tư Äồ Ngá»c gượng cưá»i nói:
– Cả hai cÅ©ng Ä‘á»u không phải.
Äoà n Thiên Hùng nói: – Không sao! Không sao! Ngưá»i ta thưá»ng nói: “Sách cÅ©ng có quyển ta chưa Ä‘á»c, chuyện gì cÅ©ng có thể nói cho ngưá»i ngheâ€. Hiá»n đệ thá» nói cho ta nghe, rồi ta sẽ trả lá»i.
Tư Äồ Ngá»c mỉm cưá»i, cháºm rãi nói:
– Äoà n huynh, đệ muốn há»i huynh, huynh vá»›i Trình Di Siêu tháºt là sư huynh đệ, có phải không?
Äoà n Thiên Hùng đôi mắt trợn ngược, tia ra hai luồng ánh sáng chói lá»i, sẵng giá»ng nói:
– Tư Äồ lão đệ sao lại nói thế? Phải chăng Trình Di Siêu không muốn nháºn ta là sư huynh cá»§a y hay sao?
Tư Äồ Ngá»c thấy Äoà n Thiên Hùng từ đầu đến Ä‘uôi vẫn cứ má»™t việc là nháºn sư huynh cá»§a Trình Di Siêu hoà i, bất đắc dÄ© phải để chút sÄ© diện cho y, liá»n kiếm lá»i nói dối rằng:
– Trình Di Siêu huynh ấy vẫn hãy còn chưa được tỉnh...
Chà ng vừa nói tá»›i đó, Äoà n Thiên Hùng đã tiếp lá»i: – Äã không phải là Trình Di Siêu tá»± mồm nói ra váºy là m sao Tư Äồ lão đệ lại đột nhiên có sá»± hoà i nghi như thế?
Tư Äồ Ngá»c liá»n ngá» lá»i xin lá»—i:
– Vì rằng Trình Di Siêu huynh lúc chưa trúng độc, đối vá»›i tiểu đệ tháºt là thân thiết, thưá»ng nói chuyện vá» việc sư môn hình như có nói rằng Trình huynh là môn hạ cá»§a Thiết Tản tiên sinh Triá»u lão tiá»n bối, ngoà i ra không còn có ngưá»i nà o khác nữa.
Tư Äồ Ngá»c tá»± mình nghÄ© thầm rằng: “Ta kiếm lá»i che chở như váºy để cho đối phương còn có đấy mà lui, xem Äoà n Thiên Hùng trả lá»i ra saoâ€.
Äoà n Thiên Hùng sắc mặt hòa hoãn, cưá»i lên má»™t tiếng, mắt nhìn Tư Äồ Ngá»c, lắc đầu nói:
– Hoặc giả Trình sư đệ quên mà chẳng nói ra. Tư Äồ lão đệ thá» nghÄ© coi, trong chốn võ lâm các môn các phái cao nhân tháºt là đếm không xiết kể. Nếu mà ta muốn giả mạo, thì ta có thể giả mạo là m môn hạ cá»§a Hải Nhạc Du Tiên cÅ©ng được cÆ¡ mà , sao lại cứ giả mạo là m sư huynh cá»§a Trình Di Siêu thì có gì là hay ho?
Mấy lá»i nói đó tháºt là hợp tình hợp lý, là m cho Tư Äồ Ngá»c đỠbừng cả mặt lên, xấu hổ đứng im, chẳng nói năng gì.
Äoà n Thiên Hùng đôi lông mà y dá»±ng ngược, nói tiếp:
– May mà Trình Di Siêu hãy còn ở trong Bách Thảo nham, mê man chưa tỉnh. Äợi đến khi nà o y tỉnh táo, Tư Äồ lão đệ cứ há»i thá» xem y có ngưá»i sư huynh nà o hình dạng như tôi không? Huống hồ ngu huynh thay mặt Trình Di Siêu mà cảm tạ lão đệ, tặng cho lão đệ má»™t váºt trên Ä‘á»i hiếm có, là cây Ngá»c Long nhuyá»…n kiếm nà y kia mà .
Tư Äồ Ngá»c nghÄ© bụng:
“Chuyện nà y kể ra cÅ©ng hay tháºt Trình Di Siêu cứ má»™t má»±c không nháºn. Lá»i nói cá»§a Trình huynh còn văng vẳng ở bên tai, mà Äoà n Thiên Hùng cứ khăng khăng bảo là không lầm lại cứ giở lý luáºn ra mà nói nà o là tặng kiếm, nà o là đa tạ, khiến ta bây giá» không biết nên tin ai vá»›i ai má»›i phải?â€
Äang lúc Tư Äồ Ngá»c nghÄ© ngợi đến nhức óc, thì ở đằng xa bá»—ng nghe có tiếng đà n bà nói chuyên.
Tư Äồ Ngá»c giáºt mình kinh sợ, vì nghe tiếng nói đó giống như tiếng nói cá»§a Thiên Ma Yêu Nữ Ngá»c Kiá»u Nga mà chà ng đã Ä‘iểm huyệt. Chà ng nghÄ© thầm: “Ta đã dùng độc môn thá»§ pháp Ä‘iểm huyệt Ngá»c Kiá»u Nga, phải qua ba ngà y ba đếm thì má»›i có thể tỉnh lại được. Bây giá» nà ng ta đột nhiên tỉnh dáºy, mà ngưá»i đà n bà cùng Ä‘i nói chuyện vá»›i nà ng ta chẳng hiểu là ngưá»i nà o?â€
Trong lòng nghÄ© ngợi phân vân, thà nh thá» Tư Äồ Ngá»c không để ý gì cả, đột nhiên vừa cảm thấy ở cạnh sưá»n hÆ¡i tê tê, thì đã bị ngưá»i ta Ä‘iểm và o huyệt đạo rồi.
Ngưá»i vừa má»›i ra tay Ä‘iểm và o huyệt đạo cá»§a chà ng lại chÃnh là Äoà n Thiên Hùng.
Äoà n Thiên Hùng ghé và o tai Tư Äồ Ngá»c khẽ nói rằng:
– Tư Äồ lão đệ, hiện giá» ta có việc cần phải Ä‘i ngay láºp tức, xin lão đệ đừng có trách cứ. Vì thế ta phải Ä‘iểm huyệt lão đệ mà đặt ở nÆ¡i đây sẽ nghe được câu chuyện bà máºt, tháºt có lợi Ãch vô cùng.
Tư Äồ Ngá»c mình không sao cá»±a quáºy được, mồm cÅ©ng không thể nói được, nghÄ© bụng: “Cá» chỉ cá»§a Äoà n Thiên Hùng quá»· quái thế nà y, tháºt là quái dị. Vì đối phương đột nhiên ra tay ám toán, Ä‘iểm huyệt cho mình ngá»§, nhưng trong lá»i nói lại không có gì là ác ý cảâ€.
Tư Äồ Ngá»c nghÄ© tá»›i đó, Äoà n Thiên Hùng khẽ xách Tư Äồ Ngá»c lên chạy và o trong bụi ráºm, đặt nằm ở đó rồi nói:
– Ngưá»i sắp tá»›i đây là má»™t tay tuyệt thế tà ma, má»™t kiệt xuất cao thá»§ là Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương, cùng Ä‘i vá»›i đồ đệ cá»§a bà là Ngá»c Kiá»u Nga. Nhưng ở trong bụi ráºm nà y ta đã bố trà rất kỹ cà ng bá»n há» tá»›i đây chỉ trong chốc lát là sẽ Ä‘i liá»n. Lão đệ cứ tÄ©nh tâm mà nghe. Thôi chúng ta chia tay nhau, trên chốn giang hồ sẽ có ngà y gặp gỡ.
Nói xong, chà ng ta nhìn Tư Äồ Ngá»c phất tay chà o má»™t cái, rồi quay mình Ä‘i sâu và o trong bụi ráºm, chỉ trong nháy mắt đã biến mất.
Tư Äồ Ngá»c nghe Äoà n Thiên Hùng nói xong, mắt nhìn thấy hắn Ä‘i rồi, không những huyệt đạo bị Ä‘iểm, chà ng không thể nói năng gì được mà dù cho có nói được thì cÅ©ng chỉ là ná»a cưá»i ná»a khóc thôi.
Chà ng liá»n nghÄ© bụng: “Äoà n Thiên Hùng muốn ta nghe chuyện bà máºt cá»§a Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương vá»›i Ngá»c Kiá»u Nga, hai thầy trò thì đáng lẽ phải Ä‘em giấu ta và o má»™t nÆ¡i tháºt kÃn đáo má»›i phải. Hiện giá» hắn chỉ Ä‘em đặt ta và o trong bụi ráºm, đằng sau má»™t cây to. Äừng nói là thầy trò Äinh Nương Nương và o trong bụi nà y, mà thầy trò bà ta chỉ Ä‘i ở bên ngoà i bụi cÅ©ng đã phát hiện tung tÃch cá»§a ta rồi.â€
Chà ng liá»n nghÄ© tá»›i chuyện trong khi Ä‘i đưá»ng tá»›i Bách Thảo nham mình là m những việc chẳng đẹp đối vá»›i Ngá»c Kiá»u Nga có lẽ việc Trại Hoa Äà tức Ngá»c tá»· tá»· cÅ©ng đã bị vỡ lở.
Vì thế nên Ngá»c Kiá»u Nga vì yêu mà hóa háºn chà ng, ắt phải thù háºn ta tá»›i táºn xương tá»§y. Hiện giá» sá»± tình đã như váºy, nếu Ngá»c Kiá»u Nga phát hiện thấy ta, mà ta lại chẳng có sức để chống đỡ lại, đà nh phải phó mặc cho ngưá»i muốn là m gì thì là m. Không hiểu rồi đây ta sẽ phải chịu những sá»± hà nh hạ gì đây? Thiên Ma yêu nữ nếu đã háºn mình tá»›i cá»±c độ, hoặc đánh, hoặc chá»i, hoặc là giết mình Ä‘i nữa thì cÅ©ng còn khá, nhưng chỉ đỡ đối vá»›i ta tình xưa vẫn còn, lại là m những việc giống như bá»n dâm oa đảng phụ, bố trà phong lưu tráºn địa để thâu nạp mình ở dưới gấu quần thì...â€
Chà ng chưa nghÄ© xong thì ở chân núi, phÃa ngoà i bụi ráºm có bốn ngưá»i bước ra. Bốn ngưá»i đó Ä‘á»u là đà n bà con gái, trong đó có ba ngưá»i thì Tư Äồ Ngá»c chẳng lạ gì. Há» chÃnh là Thiên Ma yêu nữ Ngá»c Kiá»u Nga vá»›i hai tên thị nữ. Còn ngưá»i lạ mặt trạc độ tuổi bốn mươi, nhưng sắc đẹp vẫn còn mặc má»™t cái áo và ng, trông tháºt là kiá»u mỵ.
Äối vá»›i ngưá»i trung niên áo và ng đó. Tư Äồ Ngá»c vốn không quen biết, nhưng do Äoà n Thiên Hùng đã nói vá»›i mình lúc nãy, thì chà ng biết ngay là sư phụ cá»§a hai chị em Ngá»c Kiá»u Nga và Ngá»c Kiá»u Oa là má»™t cao thá»§ tiếng tăm lẫy lừng trong Ma giáo: Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương.
Lúc đó Tư Äồ Ngá»c chẳng có chút hy vá»ng nà o để nghe những chuyện bà máºt trong bụng cứ niệm ngầm những câu “A Di Äà Pháºt†cầu cho thầy trò Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương bốn ngưá»i Ä‘i sang lối khác, đừng Ä‘i tá»›i gần cái chá»— mình nằm.
Nhưng trong thiên hạ, ngưá»i khấn Pháºt cầu Thần có rất nhiá»u ngưá»i, khiến các Thần Pháºt không thể soi xét tá»›i hết thảy được hóa ra thưá»ng thưá»ng không mấy linh nghiệm, và không được như ý muốn cá»§a má»i ngưá»i.
Tư Äồ Ngá»c hy vá»ng Äinh Nương Nương Ä‘i sang lối khác, nhưng Äinh Nương Nương lại cứ Ä‘i thẳng đến chá»— chà ng nằm.
Bây giá» Tư Äồ Ngá»c lại hy vá»ng rằng dẫu Äinh Nương Nương có Ä‘i tá»›i chá»— mình nằm, nhưng cầu cho đứng cách tháºt xa. Khốn nạn thay, Äinh Nương Nương lại cứ nhắm ngay chá»— chà ng Ä‘ang nằm mà từ từ Ä‘i tá»›i.
Lúc đó, Tư Äồ Ngá»c chẳng cầu niệm Pháºt nữa, vì trái tim chà ng đã nhảy lên tá»›i gần cổ. Chà ng chuẩn bị hứng lấy má»™t tai nạn sắp xẩy đến cho mình.
Khi đối phương Ä‘i tá»›i còn cách xa độ mấy trượng thì chà ng đã nghe thấy tiếng nói tháºt rõ rà ng. Chà ng nghe thấy Thiên Ma Thánh Mẫu há»i Ngá»c Kiá»u Nga rằng:
– Nga nhi, con có tháºt biết Tư Äồ Ngá»c là đồ đệ cá»§a Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ không?
Ngá»c Kiá»u Nga vẻ mặt tức giáºn, đôi lông mà y dá»±ng ngược, nghiến răng nói:
– Hắn ở Bách Thảo nham chÃnh tá»± tay mình thừa nháºn. Khi ở Quát Thương, lúc má»›i gặp y, con có được trông thấy má»™t chiêu vá» thân pháp cá»§a y. Ân sư thá» coi con biểu diá»…n lại xem y có phải tháºt là đồ đệ cá»§a Hải Nhạc Du Tiên không?
Nói xong, nà ng liá»n biểu diá»…n lại má»™t lượt chiêu thức mà Tư Äồ Ngá»c đã xá» dụng khi ở Quát Thương SÆ¡n Ngá»c Long cốc cho sư phụ nà ng xem, nhưng chỉ giống được sáu bảy phần thôi.
Tư Äồ Ngá»c nằm ngước mắt lên nhìn, cÅ©ng phải then thầm chị em Ngá»c Kiá»u Nga, Ngá»c Kiá»u Oa thiên chất thông minh, tháºt là hiếm có trong chốn võ lâm, chỉ tiếc rằng há» bị sa ngã đã sâu, khó lòng mà cải hóa được.
Xem xong, Äinh Nương Nương gáºt đầu nói:
– Äúng đó. Äây là cái miếng Du Thiên thân pháp cá»§a Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ đó.
Nói tá»›i đó, hÆ¡i ngừng má»™t chút, đôi mắt tia ra hai luồng ánh sáng lạnh lùng, khanh khách cưá»i nói:
– Hay! Trong chốn võ lâm bình yên đã lâu, cả đến cái Thiên Trì Kỳ hội năm nay cũng lại tuyên bố đình chỉ. Nhưng bây giỠthì có lẽ thiên hạ sẽ được vui vẻ một phen.
Ngá»c Kiá»u Nga không hiểu ý câu nói ra sao, vá»™i há»i:
– Ân sư nói câu “vui vẻ†là ý nghĩa thế nà o?
Äinh Nương Nương lạnh lùng nói: – Tư Äồ Ngá»c há»c nghệ thà nh tà i rồi xuống núi thì sư phụ cá»§a y là Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ thế tất phải xuất hiện trên chốn giang hồ. Nhưng Nhu Tình Tiên Tá» sao lại có thể tha thứ được ông ta? Năm nao tình lỡ, ngà n năm thâm thù, mưa máu gió tanh, rồng bay phượng múa, đó chẳng phải là chuyện vui vẻ là gì?
Tư Äồ Ngá»c nghe thấy Äinh Nương Nương nói đến chuyện oán thù giữa sư phụ mình vá»›i Nhu Tinh Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm, trong bụng liá»n nghÄ© thầm: “Lúc nãy Äoà n Thiên Hùng nói vá»›i mình rằng mình sẽ được nghe những chuyện có Ãch cho mình...†NghÄ© tá»›i đây, Tư Äồ Ngá»c bất giác trong lòng cao hứng, nhưng lại còn có chuyện khiến cho chà ng phải buồn rầu, vì thầy trò Äinh Nương Nương vừa chuyện trò vừa bước tá»›i chá»— chà ng nằm còn cách độ ba trượng thôi.
Äinh Nương Nương đắn Ä‘o tình thế, có lẽ đối phương chỉ bước thẳng lên mấy bước, hÆ¡i đưa con mắt là đã thấy mình rồi.
Bụng nghÄ© như váºy, chà ng không khá»i trống ngá»±c Ä‘áºp thình thịch.
Lúc bấy giá» Ngá»c Kiá»u Nga nghe Äinh Nương Nương nói song, liá»n đôi lông mà y dá»±ng ngược há»i:
– Thưa ân sư, cái án năm xưa của võ lâm hơi có chút kỳ quái. Vì rằng Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ, vỠtư cách của ông ta, hình như không...
Äinh Nương Nương lạnh lùng ngắt lá»i cá»§a Ngá»c Kiá»u Nga nói:
– Hình như không phải là không là m. Kể như theo lý mà đoán thì Lương Thiên Kỳ giết chết cha mẹ Mạnh Băng Tâm, mà Mạnh Băng Tâm lại chÃnh tai mình nghe thấy, rồi đối vá»›i Mạnh Băng Tâm lại thi hà nh thá»§ Ä‘oạn cưá»ng bạo, chÃnh mắt bà ta nom thấy. Tá»™i ác đó rõ rà ng, chứng cá»› như núi, không có thể chỉ lấy cái hư danh là Hải Nhạc Du Tiên mà rá»a sạch được đâu.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói liá»n cả sợ, nghÄ© bụng rằng: “Quả nhiên sá»± việc tháºt là nhiêu khê. Ân sư bị tình nghi đã giết chết cha mẹ Nhu Tình Tiên Tá» Mạnh Băng Tâm, rồi đối vá»›i bà ta lại thi hà nh thá»§ Ä‘oạn cưá»ng bạo. Tháºt là má»™t chuyện rất ư bà máºt, mà sao Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương lại có thể biết được câu chuyện má»™t cách rõ rà ng?â€
Trong lòng chà ng có vẻ hoà i nghi, liá»n lắng tai nghe tiếp, hy vá»ng rằng sẽ có thể nghe được sá»± thá»±c gì trong câu chuyện đó chăng?
Vừa Ä‘i vừa nói chuyện, bá»n thầy trò Äinh Nương Nương bốn ngưá»i đã tiến gần tá»›i chá»— bụi ráºm. Hai tên thị nữ Ä‘i sau, còn Äinh Nương Nương và Ngá»c Kiá»u Nga thì Ä‘i trước. Ngá»c Kiá»u Nga cách chá»— nằm cá»§a Tư Äồ Ngá»c chỉ độ chừng tám thước thôi.
Tư Äồ Ngá»c trong mình mồ hôi đã toát ra như tắm. Tuy chà ng nháºn thấy việc cầu thần chẳng linh nghiệm gì, nhưng chẳng hiểu tại sao mồn chà ng cứ lẩm bẩm niệm Pháºt hoà i.
Äinh Nương Nương má»™t mặt cất bước tiến và o trong bụi, má»™t mặt nói vá»›i Ngá»c Kiá»u Nga rằng:
– Nga nhi, ngưá»i giả là m Trại Hoa Äà là đệ tá» cá»§a ai thế?
Ngá»c Kiá»u Nga đáp: – Cứ theo như lá»i Tư Äồ Ngá»c nói, thì sư phụ cá»§a Tiêu Lá»™ng Ngá»c chÃnh là Tuyệt Tình Äá»™ng Chá»§ Uẩn Không sư thái.
Äinh Nương Nương cưá»i nhạt má»™t tiếng nói:
– Từ xưa tá»›i nay, ta chưa từng nghe nói tá»›i cái danh hiệu đó. Hoặc giả gần đây trên giang hồ má»›i quáºt khởi lên má»™t kẻ thưá»ng...
Ngá»c Kiá»u Nga không đợi cho sư phụ nói dứt, vá»™i ngắt lá»i mà rằng:
– Xin ân sư đừng vá»™i coi thưá»ng vị Tuyệt Tình Äá»™ng Chá»§ Uẩn Không sư thái nầy mà vá»™i liệt bà ta và o hạng nhân váºt tầm thưá»ng, bởi vì võ công cá»§a Tiêu Lá»™ng Ngá»c có thể nói là còn cao hÆ¡n cả Tư Äồ Ngá»c nữa kia.
Äinh Nương Nương lại há»i:
– Nga nhi căn cứ và o đâu mà dám phán Ä‘oán như váºy?
Ngá»c Kiá»u Nga đáp: – Tư Äồ Ngá»c sá»›m đã tại trước mặt đệ tá» mà không ngá»›t lá»i ca ngợi võ công cá»§a Tiêu Lá»™ng Ngá»c. Theo như Tư Äồ Ngá»c nói thì võ công cá»§a ả ta cao minh đến độ thiên hạ Ãt có, thế gian khó tìm, mà ngay ngay khi ở trên Thiên Ma động phá»§ Tiêu Lá»™ng Ngá»c cÅ©ng đó có dịp thi thố chút tà i năng cá»§a nà ng ta.
Nói tá»›i đây, Ngá»c Kiá»u Nga liá»n Ä‘em tất cả những chuyện xảy ra tại Thiên Ma động phá»§ má»›i đây mà kể lại đầu Ä‘uôi sá»± tình cho Äinh Nương Nương nghe.
Äinh Nương Nương lặng lẳng cho đệ tá» nói. Sau cùng bà ta gáºt đầu cưá»i nói:
– Cứ như Nga nhi nói như váºy thì tất nhiên là võ công cá»§a Tiêu Lá»™ng Ngá»c không phải là kém cá»i gì. Nhưng nà ng ta đã bị trúng độc bởi môn Thiên Ma Äá»™c Giáp cá»§a Oa nhi thì dẫu cho có là báºc thần thông quảng đại đến chừng nà o Ä‘i chăng nữa cÅ©ng không thể nà o cứu được tÃnh mạnh cá»§a nà ng ta nữa.
Lúc nà y trong lòng Tư Äồ Ngá»c xốn xang khôn tả, nhưng vì thầy trò Äinh Nương Nương còn ở bên cạnh nên chà ng cÅ©ng không thể là m gì được. Nhưng Ä‘iá»u Tư Äồ Ngá»c lấy là m lạ không hiểu vì sao mà trước sau thầy trò Äinh Nương Nương vẫn không nhìn thấy chà ng?
Ngá»c Kiá»u Nga cưá»i gượng nói:
– Sá»± thá»±c thì như thế. Nhưng Nga nhi chỉ sợ Ngá»c Kiá»u Oa nó không biết Tiêu Lá»™ng Ngá»c là gái giả trai, mà lại Ä‘em lòng thương yêu, táºn tình vì Tiêu Lá»™ng Ngá»c mà chữa thương, không biết chừng lại có thể còn bị Tiêu Lá»™ng Ngá»c mượn dịp ám toán nữa.
Äinh Nương Nương gáºt đầu luôn mấy cái, nói:
– Äiá»u nà y Nga nhi lo lắng đó rất có thể xẩy ra. Chúng ta chỉ còn cách là mau mau trở vá» Thiên Ma động phá»§.
Thế là má»™t hà ng bốn ngưá»i đồng thá»i gia tăng mức độ mau lẹ cá»§a cặp chân chạy như bay mà ra khá»i khu rừng ráºm rạp um tùm.
Tư Äồ Ngá»c hô hấp má»™t khẩu chân khÃ, nhưng trong lại nổi lên hai Ä‘iểm nghi ngá».
Äiểm thứ nhất, thầy trò Äinh Nương Nương Ä‘i qua ngay bên cạnh Tư Äồ Ngá»c, rõ rà ng chỉ cách nhau có gang tấc, tại sao lại không phát hiện ra Tư Äồ Ngá»c nằm tại đó?
Äiểm thứ nhì là Äinh Nương Nương khi đã cứu được Ngá»c Kiá»u Nga rồi, sao lại không tá»›i Bách Thảo nham tìm Tư Äồ Ngá»c vá»›i Trình Di Siêu, mà không chừng còn giáºn lây đến vị Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa, để phá luôn động phá»§ cá»§a vị Thần Y nà y má»™t phen, mà lại bá» Ä‘i như váºy?
NghÄ© đến Ä‘oạn nà y, trong lòng Tư Äồ Ngá»c có Ä‘iểm thất vá»ng. Äồng thá»i thì sá»± phiá»n muá»™n cÅ©ng trá»—i dáºy.
Thất vá»ng vì thân cá»§a chà ng chưa bị thầy trò Äinh Nương Nương phát hiện để đến ná»—i bị bách hại. Nhưng chà ng cÅ©ng chưa được nghe thấy Ä‘iá»u bà máºt trong đại nà o, mà chỉ cảm thấy rằng đáng lẽ ra câu chuyện thảm án ở Bắc Thiên SÆ¡n, Vạn Mai thạch ốc, không nên để cho Äinh Nương Nương lại biết cặn kẽ đến nhưá»ng đó.
Phiá»n não vì thân thể cá»§a chà ng đã bị Äoà n Thiên Hùng Ä‘iểm và o các huyệt đạo, biết đến bao giá» má»›i khôi phục lại được các huyệt đạo để Ä‘i lại được thong thả, hà nh động được tá»± do?
Tư Äồ Ngá»c cau đôi lông mà y lại, thá» váºn hà nh chân khÃ, tức thá»i phát hiện là các huyệt đạo tuy bị Ä‘iểm, nhưng chân khà vẫn váºn chuyển được dá»… dà ng, bình thưá»ng.
Khi chà ng phát hiện được Ä‘iá»u nà y rồi thì trong lòng mừng rỡ vô cùng, bèn chuẩn bị lấy chân khà cho lưu chuyển khắp toà n thân, tá»± mình đả thông lấy các huyệt đạo.
Có ngỠđâu rằng trong khi Tư Äồ Ngá»c chuẩn bị để đỠkhà để đả thông huyệt đạo thì từ phÃa rừng ráºm trước mặt lại có tiếng chân ngưá»i vá»ng tá»›i.
Tư Äồ Ngá»c lắng tai nghe thì biết những ngưá»i sắp tá»›i là bốn ngưá»i. Cứ nghe tiếng bước chân cá»§a há» nhẹ nhà ng gá»n ghẽ thì chà ng Ä‘oán có lẽ há» Ä‘á»u là phái nữ cả.
Tư Äồ Ngá»c chẳng khá»i giáºt mình kinh hãi, tá»± nhá»§ thầm:
– “Nếu là bốn ngưá»i đà n bà thì chả hóa ra là má»™t chuyện xảo hợp lắm sao. Chẳng lẽ lại là thầy trò Äinh Nương Nương mang theo hai ả thị nữ quay trở lại chăngâ€.
à nghÄ© vừa nổi lên, thì thân hình bốn ngưá»i đã xuất hiện. Quả nhiên chÃnh là Äinh Nương Nương và Ngá»c Kiá»u Nga.
Lần nà y Äinh Nương Nương Ä‘i gần vá» phÃa Tư Äồ Ngá»c, khoảng cách giữa bà ta và chà ng tá»±a hồ chỉ có ba bốn thước mà thôi.
Mồ hôi lạnh đã ướt đẫm toà n thân Tư Äồ Ngá»c, chà ng tá»± nhá»§ thầm: “Không biết vì sao hôm nay mình xui xẻo, trước sau vẫn không thoát khá»i cái ma nạn nà yâ€.
Má»›i hay lịch sá» cứ luôn luôn diá»…n Ä‘i diá»…n lại. Äinh Nương Nương và đồng bá»n lúc nà y đã đứng ngay cạnh bên Tư Äồ Ngá»c, đưa mắt nhìn quanh, tá»±a hồ cái gì cÅ©ng nhìn thấy, chỉ trừ chà ng ta là không trông thấy mà thôi.
Trong lúc đó há» vừa Ä‘i thì nghe thấy Äinh Nương Nương nhìn Ngá»c Kiá»u Nga há»i:
– Nga nhi, tuy con chưa được liệt danh và o nhóm Thần Châu Tứ Hung, nhưng lần nà y có đại há»™i Trung thu cá»§a Tứ Hung vá»›i Tứ Dáºt, ta muốn rằng con phải tham dá»±, là m thế nà o quăng mẻ lưới, phải bắt trá»n cho ta Thần Châu Tam Dáºt.
Ngá»c Kiá»u Nga ngạc nhiên há»i:
– Thần Châu Tam Dáºt? Chúng ta vì sao lại chỉ giết có Thần Châu Tam Dáºt, mà không giết trá»n cả Thần Châu Tứ Dáºt, còn để sót lại má»™t Dáºt là m gì?
Äinh Nương Nương chưa đáp câu há»i nà y, mà chỉ thốt ra má»™t tráºn cưá»i dâm đãng khiến cho ngưá»i ta nghe thấy cÅ©ng phải nổi tình mây mưa.
Tráºn cưá»i chưa dứt thì thân hình bốn ngưá»i đã lại lẩn khuất và o trong rừng cây ráºm rạp rồi.
Tư Äồ Ngá»c chẳng hiểu vì sao bốn thà y trò nhà nà y cứ quay Ä‘i quay lại như thế, lẩn quất bên cạnh chà ng ta mà nhá»›n nhác nhìn quanh như váºy?
Chà ng nghÄ© như váºy mà không sao Ä‘oán ra được lý do, tá»± nghÄ© chẳng cần phải khổ công suy Ä‘oán nữa, bèn lại chú trá»ng và o việc ngưng thần, từ từ chuyển váºn chân khà và o toà n thân để đả thông huyết mạch.
Giữa lúc đó, quái sá»± lại đột hiện, tiếng chân ngưá»i lại nổi lên. Lại thấy bá»n Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương cùng vá»›i bá»n Ngá»c Kiá»u Nga và thị nữ quay trở lại. Trong lòng chà ng muôn phần lo sợ, trong khi đó thì thầy trò Äinh Nương Nương như chẳng để ý gì tá»›i, tá»±a hồ bá»n há» muốn xuyên qua khu rừng ráºm mà không có cách nà o để Ä‘i qua được váºy.
Äinh Nương Nương vừa Ä‘i vừa há»i:
– Nga nhi có nhá»› tá»›i chuyện gì không? Nếu Thần Châu Tứ Hung mà thắng được Thần Châu Tứ Dáºt thì thôi, nếu không thì con cần nghe lá»i ta dặn, nhá»› rút váºt nà y ra thì láºp tức con có thể xoay chuyển được cục diện ngay.
Tư Äồ Ngá»c nghe tá»›i đây thì tim Ä‘áºp mạnh, háºn không thể nhìn thấy cái váºt có thể khiến cho Thần Châu Tứ Hung thắng được Thần Châu Tứ Dáºt là váºt gì mà Äinh Nương Nương lại gá»i là váºt có thể cải biến được cục diện? Việc Ä‘á»i Ãt khi chiá»u theo ý nguyện cá»§a ngưá»i.
Lúc đó Ngá»c Kiá»u Nga nà o có biết Tư Äồ Ngá»c ở gần đó Ä‘ang mong má»i Ä‘iá»u gì, nên chỉ thấy nà ng ta gáºt đầu, cưá»i nói:
– Nga nhi xin ghi nhá»› trong lòng, tá»›i đúng lúc thì sẽ Ä‘em váºt nà y ra dùng.
Lúc nà y Äinh Nương Nương vừa vặn Ä‘i tá»›i gần Tư Äồ Ngá»c, hai bên cách nhau bất quá chỉ má»™t gốc cây.
|

24-10-2008, 10:26 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
ÄẠI TÃŒNH HIỆP
Nguyên tác: Äại Phong
Hồi Thứ Ba Mươi Tám
(Tiếp theo)
Äinh Nương Nương bất chợt dừng chân lại, “Hừ†giá»ng mÅ©i má»™t tiếng rồi cưá»i nhạt rất lạnh lùng.
Tư Äồ Ngá»c đã thấy muốn run lên, trong bụng thầm Ä‘oán đối phương hẳn đã phát giác ra Ä‘iá»u gì khác lạ.
Quả nhiên Äinh Nương Nương mắt nhìn chầm cháºm và o mặt Ngá»c Kiá»u Nga, lạnh lùng há»i: – Nga nhi, con có nháºn thấy có Ä‘iá»u gì nhiêu khê rắc rối không?
Ngá»c Kiá»u Nga hồn nhiên há»i lại: – Nhiêu khê cái gì? Rắc rối cái gì?
Äinh Nương Nương đưa cặp mắt liếc nhanh như luồng Ä‘iện lạnh lùng quét ra tứ phÃa, ánh mắt đó cÅ©ng lướt qua cả phÃa trên ngưá»i Tư Äồ Ngá»c, đôi mà y liá»…u cá»§a bà ta cau lại. Bà ta nói: – Không biết khu rừng nà y sâu được bao nhiêu mà thầy trò ta cứ Ä‘i mãi vẫn chưa ra khá»i ngoà i rừng?
Ngá»c Kiá»u Nga bị sư phụ há»i má»™t câu bất ngá» khiến nà ng ta bá»—ng tỉnh ngá»™, nói:
– Ân sư nói đúng đấy. Con cũng cảm thấy thầy trò ta cứ đi đi lại lại mãi mà sao con thấy quanh quẩn lại vỠchỗ nà y, giống hệt chỗ lúc trước ta đã đi qua?
Tư Äồ Ngá»c nằm nghe rõ rà ng thầy trò Ngá»c Kiá»u Nga nói tá»›i đây, thì trong lòng chà ng cÅ©ng nảy ra má»™t mối nghi ngá», rồi chà ng chợt hiểu rằng chắc hẳn Äoà n Thiên Hùng đã bố trà tại khu rừng nà y mà khuynh đảo âm dương, láºp ra má»™t thứ Mê TÃch tráºn pháp, má»›i khiến cho thầy trò Äinh Nương Nương bị ảnh hưởng bởi chá»— kỳ diệu cá»§a tráºn pháp, là m cho mê hoặc, không phân biệt được ra phương hướng, rồi cứ thế mà quanh Ä‘i quẩn lại, vẫn ở bên cạnh Tư Äồ Ngá»c.
Nỗi nghi ngỠnà y vừa dứt thì nỗi nghi hoặc khác lại nổi ngay lên trong lòng chà ng.
Nói rằng nghi niệm khác là vì cái loại khuynh đảo âm dương Mê TÃch tráºn pháp ná» tháºt là hết sức cao thâm, bởi vì tráºn pháp nà y lợi dụng cây cối thiên nhiên, thêm thắt sá»± bố trà và o, tức thá»i có thể phát huy cái chá»— diệu dụng cá»§a nó. Tháºt là má»™t tráºn pháp khó đạt tá»›i chá»— cao siêu tuyệt đỉnh.
Váºy Äoà n Thiên Hùng là nhân váºt như thế nà o?
Äoà n Thiên Hùng đã dùng thá»§ pháp Ä‘iểm và o huyệt đạo cá»§a chà ng, rõ rà ng là má»™t thá»§ pháp tinh ảo tuyệt luân, lại còn bố trà nổi má»™t tráºn pháp mê hoặc nổi Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương, há chẳng đáng cho ngưá»i ta phải vừa kÃnh vừa phục hay sao?
Má»™t nhân váºt cao minh như thế, có thể nói là m sư phụ cho Trình Di Siêu cÅ©ng thừa sức, thế mà tại sao lại chỉ hạ mình mạo xưng là m sư huynh cho Trình Di Siêu mà thôi?
Trong lúc Tư Äồ Ngá»c Ä‘ang hoang mang hoà i nghi như váºy, thì đã nghe thấy Ngá»c Kiá»u Nga hướng và o Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương, há»i:
– Ân sư, cứ trông thấy quang cảnh trước mắt thầy trò ta đây, thì chẳng lẽ lại giống như lúc ở trên Bách Thảo nham, thầy trò ta lại bị hãm ở trong má»™t cái tráºn pháp ảo diệu nà o rồi đó chăng?
Câu nói nà y cá»§a Ngá»c Kiá»u Nga đã là m cho Tư Äồ Ngá»c cởi mở được má»™t mối nghi ngá».
Bằng và o câu nói nà y, chà ng đã hiểu là trên Bách Thảo nham, nÆ¡i vị Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa ẩn cư, cÅ©ng đã có bố trà má»™t tráºn pháp thần kỳ tuyệt diệu, và chÃnh tráºn pháp nà y đã cản trở, không cho thầy trò Äinh Nương Nương xâm nháºp.
Tá»›i đây đã thấy Äinh Nương Nương cưá»i khẩy má»™t tiếng, nói:
– Nga nhi đã Ä‘oán đúng rồi đó, thầy trò chúng ta hiện Ä‘ang bị đối phương hãm và o trong má»™t tráºn pháp thần kỳ.
Ngá»c Kiá»u Nga cưá»i nói:
– Ân sư há»c cao như núi, hiểu biết rá»™ng như bể, chẳng lẽ đối vá»›i tráºn pháp nà y lại không phá nổi hay sao?
Äinh Nương Nương đỡ lá»i:
– Ai bảo là ta không phá nổi? Nếu lúc nãy mà ta giở tá»›i tà i phá tráºn cá»§a ta ra, thì chá»— ở cá»§a Äịa Linh Thần Y Thái Thúc Hòa sá»›m đã tan thà nh bình địa rồi.
Ngá»c Kiá»u Nga há»i:
– Ân sư nói là thừa sức phá tráºn, tại sao lại chưa ra tay để bắt lấy tên Tư Äồ Ngá»c giao cho Nga nhi, mặc cho Nga nhi xá» trÃ, Nga nhi quyết hút sạch toà n thân tinh tá»§y cá»§a nó. Có như thế má»›i giải được má»i ná»—i uất ức cá»§a Nga nhi.
Tư Äồ Ngá»c nằm bên gốc cây nghe thấy thế, tóc gáy lạnh buốt, tá»± nhiên gợn nổi da gà lên khắp châu thân.
Äã thấy Äinh Nương Nương cưá»i nói:
– Có Ä‘iá»u Nga nhi chưa được hiểu rõ. Nếu ta không hiểu Tư Äồ Ngá»c là đệ tá» cá»§a Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ thì thôi, như nay ta đã biết nó chÃnh là đệ tá» cá»§a Lương Thiên Kỳ rồi thì nhất định ta phải tha cho nó má»™t phen.
Ngá»c Kiá»u Nga thất thanh kêu lên:
– Ân sư, chÃnh vì... vì khiếp sợ Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ hay sao? Hoặc giả ân sư vá»›i ông ta có quan hệ gì thâm háºu thế?
Äinh Nương Nương lắc đầu, cưá»i nói:
– Nga nhi, con Ä‘oán sai hết rồi. Ta không khiếp sợ Lương Thiên Kỳ chút nà o, lại cÅ©ng không có chút liên hệ thâm háºu gì vá»›i ông ta cả.
Ngá»c Kiá»u Nga cau mà y lại, nói:
– Nếu đã như thế thì ân sư sao lại đối xỠđặc biệt vá»›i đồ đệ cá»§a Lương Thiên Kỳ như váºy?
Äinh Nương Nương ánh mắt chuyển động má»™t cách cá»±c kỳ nham hiểm, cưá»i the thé nói:
– Nga nhi có Ä‘iá»u vẫn chưa được hiểu rõ. Nếu ta đả thương Tư Äồ Ngá»c, như thế có phải là tá»± nhiên ta thà nh ra má»™t kẻ địch chÃnh diện cá»§a Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ không?
Ngá»c Kiá»u Nga thấy ân sư nói như váºy, tươi cưá»i nói:
– Äệ tỠđã hiểu rồi, như thế có nghÄ©a là ân sư chỉ muốn là kẻ địch thứ yếu cá»§a Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ phải không?
Äinh Nương Nương gáºt đầu, cưá»i nói:
– Äúng đó, ta chỉ muốn đứng má»™t bên, còn phÃa chÃnh diện đối địch vá»›i Lương Thiên Kỳ thì ta nhưá»ng cho má»™t kẻ địch lý tưởng cá»§a ông ta.
Ngá»c Kiá»u Nga ngÆ¡ ngác, xem như chưa hiểu, vá»™i há»i:
– Kẻ địch lý tưởng cá»§a Lương Thiên Kỳ là ai váºy, thưa ân sư?
Äinh Nương Nương cưá»i má»™t cách ghê rợn, đáp: – Là Mạnh Băng Tâm chứ còn ai và o đó nữa. Nay Nhu Tình Tiên TỠđã cùng Hải Nhạc Du Tiên đối láºp vá»›i nhau trong cái thế nước lá»a chÃnh có thể gá»i đó là kỳ phùng địch thá»§ được.
Mấy lá»i nói đó cá»§a Äinh Nương Nương tháºt ra ngoà i sức tưởng tượng cá»§a Tư Äồ Ngá»c, vì rằng chà ng tuy chưa thấu hiểu căn nguyên sá»± tình, nhưng chà ng cÅ©ng đã hiểu từ lâu rằng: Trong võ lâm hiện có má»™t âm mưu kéo phe kết cánh vá»›i nhau, nhằm mục Ä‘Ãch tiêu diệt ân sư cá»§a mình là Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ. Âm mưu cá»§a há» chá»§ chốt nhắm và o việc tạo ra mối cừu háºn giữa Nhu Tình Tiên Tá» và Hải Nhạc Du Tiên, để hai ngưá»i nà y phải tá» chiến vá»›i nhau.
Ngá»c Kiá»u Nga nghe thấy Äinh Nương Nương giải đáp vấn đỠnhư váºy, xem ra nà ng ta đã lãnh há»™i được. Nà ng bèn lại cất tiếng há»i Äinh Nương Nương:
– Bây giá» là m sao thầy trò chúng ta thoát khá»i tráºn pháp nà y để mau mau trở vá» Thiên Ma động phá»§?
Äinh Nương Nương vẫn tươi cưá»i tiếp lá»i:
– Lúc nãy chỉ vì ta không chú ý đó thôi. Bây giá» ta đã coi qua tráºn pháp nà y rồi, ta chỉ có việc khuynh đảo lại âm dương, đột chuyển lại NgÅ© hà nh phương vị, thì cái tráºn pháp nho nhá» nà y đâu có gì là m khó dá»… nổi ta.
Nói dứt lá»i, đôi mà y liá»…u cá»§a bà ta cau lại, trầm giá»ng nói:
– Nga nhi, con và hai đứa thị nữ cá»§a con theo sát sau lưng cá»§a ta. Trước tiên chúng ta Ä‘i vá» phÃa Tây Nam, sau rồi chuyển sang phÃa chÃnh Nam, kế Ä‘i thẳng và o cá»a “Tá»â€. Cứ thế là thầy trò ta sẽ thoát khá»i Mê TÃch tráºn pháp nà y.
Ngá»c Kiá»u Nga cung kÃnh vâng lá»i, cùng hai ả thị nữ theo sát sau lưng Äinh Nương Nương, thi triển khinh công, cả bá»n bay lướt vá» phÃa Tây Nam.
Lúc nà y bên ngoà i thân thể cá»§a Tư Äồ Ngá»c quái sá»± đã hết, nhưng bên trong thân thể cá»§a chà ng lại sinh ra quái sá»± má»›i.
Nhân vì chà ng tá»± ngưng công để đả thông toà n thân huyết mạch khôi phục lại tá»± do, tất nhiên là chà ng phải váºn khà để Ä‘iá»u hà nh, kế má»›i từ từ giải khai các huyệt đạo.
Khởi đầu thì chà ng không thấy có gì khác lạ, nhưng tá»›i lúc chân khà lưu chuyển tá»›i sau lưng, nÆ¡i bị Äoà n Thiên Hùng Ä‘iểm huyệt, thì chà ng bá»—ng cảm thấy trong ngưá»i sản sinh ra má»™t luồng hÆ¡i nóng rất kỳ lạ, hòa vá»›i chân khà cá»§a bản thân hợp lại là m má»™t cùng bốc lên.
Thoạt đầu Tư Äồ Ngá»c rất kinh hãi, nhưng sau chà ng lại mừng rỡ vô cùng.
Nguyên Tư Äồ Ngá»c là má»™t ngưá»i chuyên vá» ná»™i công, đã sá»›m biết rằng cái luồng hÆ¡i nóng kỳ dị đó chÃnh là má»™t loại Huyá»n công chà cao do Tiên Thiên cương khà biến hóa.
Như hiện nay, chà ng chỉ có việc cẩn tháºn váºn bản thân chân khà lên hòa hợp vá»›i luồng nhiệt khà trợ lá»±c ná» từ bên ngoà i và o, thì tá»± khắc có thể đả thông được Sinh Tá» Huyá»n Quan, tá»± nhiên nâng mình lên thà nh ná»™i công tối cao, kể như chà ng phải mất thêm mưá»i năm luyện táºp công lá»±c nữa váºy.
Tư Äồ Ngá»c hiểu rõ luồng trợ lá»±c nà y xâm nháºp và o cÆ¡ thể cá»§a chà ng chÃnh là do Äoà n Thiên Hùng đã ám trợ cho chà ng nhưng còn vì sao mà Äoà n Thiên Hùng lại ám trợ cho chà ng má»™t loại chà cao công lá»±c như thế, cùng vá»›i chuyện vì sao Äoà n Thiên Hùng mạo xưng là sư huynh cá»§a Trình Di Siêu, tất cả những Ä‘iá»u đó đối vá»›i chà ng hiện thá»i Ä‘á»u là nghi vấn cả.
Tư Äồ Ngá»c đối vá»›i những nghi vấn đó chà ng Ä‘á»u gạt bá» Ä‘i hết. Lúc nà y chà ng hoà n toà n để cho tâm thần mình thanh thản, trà óc được hoà n toà n trống rá»—ng.
Việc Ä‘á»i, nếu có má»™t cái lợi, thì thế tất phải có má»™t cái hại. Lần nà y chà ng váºn khà cho lên xông các huyệt đạo để đả thông Nhâm Äốc lưỡng mạch và Sinh tá» Huyá»n Quan, nếu như má»i việc trôi chảy thuáºn lợi thì tá»± nhiên công lá»±c cá»§a chà ng sẽ tăng lên gấp mưá»i lần. Nhưng vạn nhất chà ng sÆ¡ suất mảy may thì tức thá»i chà ng sẽ tẩu há»a nháºp ma, tà n phế cả má»™t Ä‘á»i tà i hoa anh tuấn, mà má»™t thân võ há»c bao lâu nay cÅ©ng bị trôi xuôi theo dòng nước chảy.
Tư Äồ Ngá»c đã phân rõ lợi hại, nên không dám giữ ở trong lòng chút tạp niệm nà o, ngay cả đến Thất Tinh Lục Uẩn chà ng cÅ©ng Ä‘á»u đẩy chúng đến chá»— hư vô. Cái ta và con ngưá»i cá»§a chà ng cÅ©ng Ä‘á»u quên Ä‘i hết, mà thần cá»§a chà ng thì nháºp và o vá»›i trá»i đất.
Tư Äồ Ngá»c má»™t mạch váºn chuyển chân khà điá»u hà nh khắp toà n thân.
Má»™t lúc lâu sau, khi chân khà đã nạp và o đơn Ä‘iá»n, Tư Äồ Ngá»c khẽ mở đôi mắt ra, tươi cưá»i như hoa.
Nụ cưá»i tươi như hoa nà y đã biểu hiện sá»± thà nh công hoà n toà n cá»§a chà ng đối vá»›i việc quan trá»ng và o báºc nhất trong Ä‘á»i chà ng.
Lúc nà y Tư Äồ Ngá»c cảm thấy tinh thần linh mẫn, tứ chi khoan khoái lạ thưá»ng thì biết rằng đại công cá»§a mình đã thà nh rồi.
Chà ng cÅ©ng biết được rằng thoạt tiên các huyệt đạo cá»§a chà ng bị ngưá»i Ä‘iểm tất chà ng phải giải khai Ä‘iá»u hà nh huyết mạch chạy khắp thân thể khiến cho huyết mạch không bị bê trệ nữa.
Chà ng đứng lên là m mấy động tác thì thấy khoan khoái dá»… chịu, bèn nghÄ© tá»›i chuyện rá»i khá»i khu rừng nà y. Cứ thế chà ng thuáºn bước chân mà đi.
Äối vá»›i thân pháºn cá»§a Äoà n Thiên Hùng, cùng dụng ý cá»§a há» Äoà n, Tư Äồ Ngá»c dưá»ng như đã hao tổn rất nhiá»u tâm cÆ¡ mà không sao Ä‘oán ra được, và dụ như võ công sở trưá»ng cá»§a Äoà n Thiên Hùng thuá»™c vá» môn phái nà o, cÅ©ng như loại tráºn pháp mà há» Äoà n bố trà thuá»™c vá» loại tráºn pháp nà o, chà ng cÅ©ng không sao Ä‘oán nổi.
Vá»›i loại tráºn pháp nà y, Tư Äồ Ngá»c cà ng nghÄ© cà ng cảm thấy kỳ quái. Lúc nãy rõ rà ng thầy trò Äinh Nương Nương bị tráºn pháp nà y mê hoặc, khiến thầy trò y thị cứ quanh quẩn mãi không sao Ä‘i nổi. Nhưng nay Tư Äồ Ngá»c cÅ©ng từ khu rừng đó Ä‘i ra thì lại không thấy có sá»± trở ngại gì. Như váºy thá»±c không biết tráºn pháp nà y biến hóa ra sao?
Có Ä‘iá»u Tư Äồ Ngá»c Ä‘oán thầm rằng: “Có lẽ Äoà n Thiên Hùng đã ẩn thân gần đâu đây để chá»§ trì tráºn pháp?â€.
NghÄ© váºy, Tư Äồ Ngá»c bèn dùng ná»™i công truyá»n thanh liên tiếp hô to mấy tiếng: – Äoà n huynh! Äoà n huynh!
Nhưng chẳng có tiếng ngưá»i đáp lại. Tư Äồ Ngá»c lại nghÄ© thầm rằng: “Kể từ lúc thầy trò Äinh Nương Nương ra khá»i khu rừng nà y, thì dưới sá»± Ä‘iá»u khiển cá»§a Äoà n Thiên Hùng, tất cả những chá»— diệu dụng cá»§a tráºn pháp Ä‘á»u đã hoà n toà n đình chỉ.
Nhá» váºy Tư Äồ Ngá»c không thấy bao lâu đã vượt khá»i khu rừng. Lúc đó Tư Äồ Ngá»c nhá»› lại khi ở VÅ© Di SÆ¡n, Äoà n Thiên Hùng và Thiên Ma yêu nữ Ngá»c Kiá»u Nga tá»· thà Huyá»n công, thì đủ biết lúc đó Äoà n Thiên Hùng đã cố ý không giở hết công lá»±c toà n thân ra thi thố, để cho chà ng và Ngá»c Kiá»u Nga không biết rõ được thân pháºn cá»§a há» Äoà n. Mãi cho tá»›i lúc nãy, ở trong khu rừng ráºm nà y, Äoà n Thiên Hùng giở thá»§ pháp Ä‘iểm huyệt ra, đó má»›i tháºt là chân chÃnh võ công cá»§a chà ng ta.
Loại võ công nà y phải nói là má»™t loại võ công cao minh đến kinh ngưá»i, khiến cho Tư Äồ Ngá»c phải hết lòng bá»™i phục, vì Äoà n Thiên Hùng đã mượn cá»› Ä‘iểm huyệt đó để lưu lại trong ngưá»i Tư Äồ Ngá»c má»™t luồng Thái Ất chân khà há»— trợ Tư Äồ Ngá»c tá»± đả thông Sinh Tá» Huyá»n Quan và Nhâm Äốc lưỡng mạch.
Tư Äồ Ngá»c nghÄ© Ä‘i nghÄ© lại, cà ng nghÄ© cà ng thấy khiếp sợ, vì chà ng nháºn thấy rằng cái vị mạo huynh là sư huynh cá»§a Trình Di Siêu là Äoà n Thiên Hùng ná» có má»™t thân võ há»c tuyệt cao, khả dÄ© có thể tương đương vá»›i ân sư cá»§a chà ng là Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ.
Theo sá»± hiểu biết cá»§a Tư Äồ Ngá»c thì hiện tại trong võ lâm đương thế, ngưá»i có thể so sánh nổi vá»›i Hải Nhạc Du Tiên, ân sư cá»§a chà ng ngoà i Nhu Tình Tiên Tá» ra thì không còn có ai nữa. Váºy thì Äoà n Thiên Hùng là nhân váºt thế nà o mà lại có má»™t thân võ công tuyệt thế như váºy?
Lúc đó trong đầu óc cá»§a Tư Äồ Ngá»c lại bị ám ảnh bởi hình bóng cá»§a Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương vì bị Thiên Ma Thánh Mẫu đã nói ra hai câu khiến cho Tư Äồ Ngá»c không sao hiểu nổi.
Äiá»u thứ nhất là cái vụ thảm án ở Vạn Mai thạch ốc Bắc Thiên SÆ¡n, không hiểu là m sao Äinh Nương Nương lại biết rõ rà ng như thế?
Äiá»u thứ hai là Äinh Nương Nương máºt phái Thiên Ma Yêu Nữ Ngá»c Kiá»u Nga tá»›i nÆ¡i ước hẹn cá»§a Thần Châu Tứ Hung đấu vá»›i Thần Châu Tứ Dáºt và o dịp trung thu, váºy thì Ngá»c Kiá»u Nga sẽ đảm trách nhiệm vụ gì trong việc nà y và tối đại mục tiêu cá»§a nà ng ta là gì? Tại sao lại chỉ cần giết Thần Châu Tam Dáºt, mà lại không giết trá»n cả bá»n Thần Châu Tứ Dáºt?
Nói tóm lại, thà y trò há» còn lưu lại má»™t Dáºt trong nhóm Thần Châu váºy thì nhất Dáºt đó là ai? Phải chăng là La Phù Mai Tẩu? Phải chăng là Phóng Hạc Lão Nhân? Phải chăng là Cá»± Phá»§ tiá»u phu? Hay phải chăng là Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông? Nguyên nhân nà o mà thà y trò Äinh Nương Nương lại lưu lại má»™t ngưá»i nà y? Phải chăng ngưá»i đó đối vá»›i Thiên Ma Thánh Mẫu có Æ¡n huệ gì? Hay có quan hệ thân thuá»™c gì? Hoặc là đối vá»›i bà ta có Ä‘em lại má»™t giá trị thá»±c dụng gì?
Tất cả những vấn đỠđó Tư Äồ Ngá»c tá»± đặt ra, nhưng rồi không sao giải đáp nổi. Nhưng rốt cuá»™c Tư Äồ Ngá»c cÅ©ng nháºn định má»™t Ä‘iá»u?
Äiá»u nà y là : đối vá»›i vụ thảm án ở Bắc Thiên SÆ¡n năm xưa, Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương phải là kẻ chá»§ hung, hoặc là kẻ trợ hung. Có như thế thì má»›i biết ná»™i tình vụ án.
Trong lòng Tư Äồ Ngá»c lúc đó lại nghÄ© tá»›i nhiệm vụ cá»§a mình Ä‘ang gánh vác là phải tìm cách rá»a sạch ná»—i oan cho ân sư cá»§a mình, thì đối vá»›i má»™t chút manh mối nà y phải nên chú ý theo dõi mà phăng lần cho ra.
Trong lúc Tư Äồ Ngá»c Ä‘ang suy nghÄ© miên man như váºy, thì bá»—ng nhiên bên tai chà ng nghe thấy má»™t tráºn ầm ầm từ đâu vá»ng lại.
Thế thưá»ng những sá»± phiá»n não khổ muá»™n cứ đợi lúc con ngưá»i cô đơn tịch mịch thì kéo đến.
Lúc nà y những tiếng chặt cây vang vang lại, tuy không là m cho tâm thần con ngưá»i rối loạn thêm, nhưng cÅ©ng giúp được cho Tư Äồ Ngá»c nghe thấy mà bình tÄ©nh trở lại.
Nguyên lúc đó Tư Äồ Ngá»c Ä‘ang Ä‘i gần đến má»™t vách núi rất cao, váºy thì chà ng Ä‘oán ngưá»i tiá»u phu nà o ở trên đó chặt cây tất không phải là kẻ tục tá».
Tiếng vang chặt cây đó không bao lâu đã thấy xuất hiện bên sưá»n núi má»™t ngưá»i Ä‘ang giÆ¡ cao lưỡi búa chặt cây và đó chÃnh là ngưá»i tiá»u phu tóc bạc.
Lưỡi búa trong tay ông ta so vá»›i những lưỡi búa tầm thưá»ng có bá» to và nặng hÆ¡n nhiá»u, bất giác trong lòng Tư Äồ Ngá»c chuyển động, tá»± nhá»§ thầm: “Trong Thần Châu Tứ Dáºt có má»™t vị là Cá»± Phá»§ tiá»u phu, chẳng nhẽ ta lại vừa vặn được tương phùng vá»›i ngưá»i ở đây chăng?â€.
NghÄ© tá»›i đó, Tư Äồ Ngá»c bèn chắp tay lại, hướng và o vị tiá»u phu tóc bạc, tươi cưá»i nói:
– Xin lão nhân gia đừng trách tại hạ cái tội mạo muội. Tại hạ...
Câu há»i chưa dứt, tiá»u phu đã ngừng lưỡi rìu không chặt nữa, đưa đôi mắt nhìn Tư Äồ Ngá»c, đỡ lá»i:
– Tiểu ca Ä‘i lạc đưá»ng rồi chăng?
Tư Äồ Ngá»c lắc đầu, cưá»i đáp: – Tại hạ Ä‘i lại trên giang hồ gặp đâu hay đó, không có thể nà o mà lạc lối và o đâu được.
Tiá»u phu tóc bạc cưá»i má»™t tiếng, nói:
– Nếu không Ä‘i lạc và o Mê đồ thì cà ng tốt. Váºy thì ngươi cứ Ä‘i đằng ngươi, ta chặt cá»§i cá»§a ta, chúng ta cÅ©ng như mây bay và nước chảy, chẳng can dá»± gì vá»›i nhau, cá»› chi ngươi phải Ä‘a lá»… như váºy?
Tư Äồ Ngá»c đụng phải con ngưá»i cứng rắn nhưng chẳng lấy thế là m mÃch lòng, vẫn tươi cưá»i nói:
– Xin lão nhân gia đừng trách tại hạ quấy nhiá»…u. Tại hạ có việc muốn xin thỉnh giáo ngưá»i.
Tiá»u phu tóc bạc ha hả cưá»i, nói:
– Ta là má»™t kẻ tiá»u phu già chuyên sống ở ven núi nà y vui cùng tuế nguyệt, chỉ cần biết loại cây nà y cà nh nó vốn má»m dá»… chặt, cái loại cây kia khói nhiá»u mà khó đốt, cùng lắm nữa thì biết đôi ba con đưá»ng trong phạm vi khoảng núi nà y. Ngoà i mấy việc đó ra, thì ta chẳng còn biết cái gì khác, là m sao mà tiểu ca lại có thể nói đến hai chữ thỉnh giáo ta được.
Tư Äồ Ngá»c thấy ngôn ngữ cá»§a lão già tiá»u phu tóc bạc không phải là ngôn ngữ cá»§a kẻ tục tá», thì nghÄ© thầm là điá»u ước Ä‘oán cá»§a mình quá ná»a không thể sai được, liá»n nghiêng mình lá»… phép tươi cưá»i nói:
– Cái lưỡi rìu kia của lão nhân gia nếu vãn bối đoán không sai thì hẳn phải sắc bén lắm.
Ông già tiá»u phu tóc bạc nghe thấy Tư Äồ Ngá»c nói đến lưỡi rìu cá»§a mình, liá»n cầm chặt lấy cây rìu lùi lại má»™t bước gáºt đầu nói:
– Nhãn lá»±c cá»§a tiểu ca cÅ©ng ghê gá»›m đấy, Ä‘oán không sai chút nà o, cái rìu nà y cá»§a má»™t ngưá»i lão hữu cá»§a lão đã đúc bằng thép tốt mà tặng cho lão, ngoà i việc để chặt cây đốn cá»§i thì lưỡi rìu nà y cÅ©ng đã hạ sát không biết bao nhiêu là sà i lang hổ báo rồi.
Nói tá»›i đây ông ta hÆ¡i ngừng lá»i lại giây lát, ánh mắt chuyển động hướng nhìn Tư Äồ Ngá»c luôn mấy cái, rồi ha hả cưá»i nói:
– Thế nhưng tiểu ca lại nhòm ngó cây rìu của ta là m chi, muốn cướp đoạt cây rìu nà y chăng? Nà y, ta bảo cho tiểu ca biết, dẫu tiểu ca có mang trăm lạng và ng lá đưa cho ta, thì ta cũng chẳng chịu bán cây rìu nà y cho tiểu ca đâu.
Tư Äồ Ngá»c lại tươi cưá»i nói:
– Tại hạ biết cây rìu nà y cá»§a lão nhân gia là má»™t váºt rất quý báu vô giá, tại hạ là m sao dám có cái ý nghÄ© báºy bạ như thế.
Ông già tiá»u phu tóc bạc thần thái có vẻ cao hứng kêu lên “ối chà †má»™t tiếng rồi há»i:
– Nà y tiểu ca, tiểu ca vừa nói bốn chữ cái gì là váºt rất quý báu vô giá, câu nói nà y là có ý nghÄ©a gì?
Tư Äồ Ngá»c cÅ©ng kÃnh đáp:
– Lão nhân gia vá»›i cây rìu sắc bén nà y trong tay, đã hạ sát không biết bao nhiêu giống sà i lang hổ báo hại ngưá»i Ä‘i qua dãy núi nà y, chỉ e rằng cÅ©ng vá»›i cây rìu nà y lão nhân gia cÅ©ng đã hạ sát khá nhiá»u những tên đại gian đại ác, độc hại cá»§a giang hồ phải chăng thưa lão tiá»n bối?
– Nà y tiểu ca, ta vá»›i ngươi trước đây không có oán và gần đây cÅ©ng không có cừu, tại sao ngươi lại muốn tá»›i đây sinh sá»± vá»›i ta mà ngáºm máu phun ngưá»i như váºy. Äánh chết sà i lang hổ báo thì không có gì là quản ngại, nhưng giết ngưá»i thì phải thưá»ng mạng, luáºt pháp rà nh rà nh không lẽ tiểu ca lại muốn cho ta phải Ä‘i Ä‘oạn đầu đà i hay sao?
Tư Äồ Ngá»c vòng tay lại cưá»i nói:
– Lão nhân gia hà tất phải che giấu thân pháºn như váºy, lão nhân gia vá»›i cây phá»§ nà y được liệt và o nhóm Thần Châu Tứ Dáºt mà trở nên má»™t vị Thái SÆ¡n, Bắc Äẩu trong võ lâm đương thế, tại hạ là m sao mà không biết.
Ông già tiá»u phu tóc bạc vẻ mặt ngÆ¡ ngác há»i:
– Cái gì là Thần Châu Tứ Dáºt, và cái gì là Thái SÆ¡n Bắc Äẩu chứ.
Tám chữ đó từ trong miệng ông già thốt ra, giá»ng nói đầu vẻ khôi hà i ý vị, kế tiếp theo là má»™t trà ng ha hả cưá»i lá»›n.
Tư Äồ Ngá»c bị chuá»—i cưá»i cá»§a ông già là m cho chà ng cÅ©ng ngÆ¡ ngác theo, bẽn lẽn há»i:
– Vì cá»› gì mà lão nhân gia lại báºt cưá»i như thế?
Ông già tóc bạc nói: – Lão đã hiểu minh bạch rồi, thì ra tiểu ca đã phải Ä‘a lá»… vá»›i lão đại khái cÅ©ng vì tiểu ca đã nháºn lầm lão là má»™t ngưá»i trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt, có phải đã nháºn lầm lão vá»›i vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu đấy không?
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu cưá»i đáp:
– Lão nhân gia khà vÅ© cao siêu tuyệt vá»i, vóc dáng, phong thái lại xương kÃnh, đẹp đẽ như má»™t cây thương tùng đứng dãi dầu cùng tuế nguyệt, ai trông mà chẳng nháºn thấy.
Ông già tóc bạc tiá»u phu xua tay nói lá»›n:
– Äá»§ rồi, đủ rồi! Tiểu ca đã cứ nịnh bừa nịnh bãi, là m như lão phu đã đúng là vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu nà o đó trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt, váºy thì lão hãy thá» tiểu ca má»™t phen xem.
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Lão nhân gia có Ä‘iá»u chi muốn há»i, xin lão nhân gia cứ việc tùy tiện nói hết ra, vãn bối biết sẽ xin đáp ngay.
Ông già tiá»u phu tóc bạc cưá»i nói:
– Trong Thần Châu Tứ Dáºt có má»™t vị ngoại hiệu là Cá»± Phá»§ tiá»u phu, vị nà y chuyên trừ gian diệt ác, giáng ma vệ đạo, trong lúc hà nh hiệp thưá»ng vẫn sá» dụng má»™t môn binh khà đúng là má»™t lưỡi rìu cá»§a tiá»u phu thá»±c, nhưng tiểu ca có biết cái lưỡi rìu đó nặng độ bao nhiêu cân không?
Tư Äồ Ngá»c cưá»i đáp:
– Tại hạ có phảng phất nghe nói cây rìu đó cũng nặng tới một trăm ba mươi sáu cân.
Chà ng vừa nói tá»›i mấy tiếng “má»™t trăm ba mươi sáu cânâ€, liá»n cảm thấy ngay là có Ä‘iểm mình đã Ä‘oán sai, nên bất giác hai mắt chà ng liá»n chăm chú nhìn ngay và o lưỡi phá»§ ở trên tay ông già tiá»u phu tóc bạc Ä‘ang đứng trước mặt.
Bởi vì Tư Äồ Ngá»c thấy cây rìu trong tay ông già không thể nà o nặng được tá»›i má»™t trăm ba mươi sáu cân, mà chỉ nặng ước chừng bảy tám mươi cân là cùng.
Ông già tiá»u phu tóc bạc nhìn thấy dáng Ä‘iệu Tư Äồ Ngá»c như váºy liá»n ha hả cưá»i nói:
– Tiểu ca nói đúng lắm, cây cá»± phá»§ cá»§a vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu nỠđúng là cân nặng má»™t trăm ba mươi sáu cân, bây giá» tiểu ca thá» cầm lấy cây phá»§ nà y rồi ước lượng xem nặng bao nhiêu cân.
Vừa nói ông ta vừa cầm cây phá»§ trong tay đưa cho Tư Äồ Ngá»c.
Tư Äồ Ngá»c không thể không cầm lấy, rồi chà ng khẽ nâng nâng cây rìu trong tay. Lúc đó chà ng má»›i biết rằng mình đã Ä‘oán lầm.
Ông già tiá»u phu tóc bạc cưá»i há»i:
– Tiểu ca ước lượng thấy cây phủ nà y của lão phu nặng được bao nhiêu cân?
Tư Äồ Ngá»c trong lòng tuy đã thất vá»ng, nhưng vẫn giữ vẻ hết sức lá»… độ, vẫn cung kÃnh cưá»i đáp:
– Cây phủ nà y tuy nặng chưa kịp trăm cân, nhưng lão nhân gia thừa sức dùng nó để phòng thân vệ đạo. Lúc nãy cứ trông lão nhân gia chặt cây, thì cũng đã đủ thấy thần lực tuyệt thế của lão nhân gia như thế nà o rồi.
Ông già tiá»u phu tóc bạc nghe Tư Äồ Ngá»c nói như váºy, liá»n chăm chú nhìn chà ng ha hả cưá»i nói:
– Tiểu ca đã biết lão không phải là vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt tại sao lại cứ chịu khổ mà cung cung kÃnh kÃnh vá»›i lão như váºy. Lão cứ trông thấy tiểu ca Ãt tuổi mà trung háºu như váºy thì cÅ©ng đủ thấy trong võ lâm đương thế, những ngưá»i như tiểu ca không có nhiá»u đâu.
Tư Äồ Ngá»c chắp tay cung kÃnh nói:
– Tại hạ cũng còn quên chưa thỉnh giáo danh tánh của lão nhân gia.
Ông già tiá»u phu tóc bạc ha hả cưá»i nói: – Tiểu ca, trước khi há»i tên tuổi cá»§a lão phu, thì tiểu ca cÅ©ng phải nêu thông báo danh tánh cá»§a mình ra trước đã má»›i phải chứ?
Tư Äồ Ngá»c cưá»i đáp:
– Xin lão nhân gia đừng trách tại hạ đã sÆ¡ ý thất lá»…, tại hạ há» Tư Äồ tên Ngá»c.
Ông già tiá»u phu tóc bạc kêu “ối chà †má»™t tiếng nói:
– Sao lại vừa may, lão phu cÅ©ng há» Tư Äồ, chỉ có khác tên là Háºu mà thôi.
Tư Äồ Ngá»c nghe thấy liá»n vòng tay vái má»™t vái. Tư Äồ Háºu cÅ©ng đáp lẽ lại, cưá»i nói:
– Lão đệ không nên Ä‘a lá»… như váºy.
Tư Äồ Ngá»c nói: – Thứ nhất vì lão nhân gia tuổi cao đức trá»ng, thứ nhì lão nhân gia là đồng tên tiá»n bối cá»§a tại hạ, thì Tư Äồ Ngá»c nà y là m sao lại dám thất lá»… cho được.
Tư Äồ Háºu có vẻ cao hứng cưá»i nói:
– Lão đệ đã nói như váºy, thì lão dám xin há»i má»™t Ä‘iá»u, vừa rồi lão đệ cầm cây phá»§ cá»§a lão phu, liệu có ước Ä‘oán Ä‘Ãch xác nó nặng bao nhiêu không?
Tư Äồ Ngá»c cưá»i nói:
– Tại hạ không dám chắc là mình đã đoán đúng, nhưng sau khi đã cân nhắc rồi, thì chỉ cảm thấy cây phủ nà y của lão nhân gia không thể nà o quá được tám mươi cân.
Tư Äồ Háºu xua tay nói:
– Chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i trong võ lâm đồng đạo cả, lão đệ bất tất phải nịnh lão phu nữa. Cây phá»§ nà y cá»§a lão phu nó chỉ nặng có sáu mươi tám cân thôi, so vá»›i cây phá»§ cá»§a vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu trong Thần Châu Tứ Dáºt thì chỉ nặng có bằng ná»a trá»ng lượng mà thôi.
Tư Äồ Ngá»c giáºt mình, mắt nhìn chăm chú và o vị Bạch Phát Tiá»u Tá» Tư Äồ Háºu trước mặt, cau mà y lại há»i:
– Sáu mươi tám cân ư? Chẳng là vừa vặn má»™t ná»a cá»§a má»™t trăm ba mươi sáu cân sao?
Tư Äồ Háºu mỉm cưá»i nói:
– Cây phá»§ cá»§a Cá»± Phá»§ tiá»u phu vẫn còn chênh lệch ná»a cân, chưa đủ số má»™t trăm ba mươi sáu cân đâu.
Tư Äồ Ngá»c kêu “á»i chà †má»™t tiếng, Tư Äồ Háºu đã tươi cưá»i và cất tiếng nói tiếp ngay: – Trong đó có má»™t giai thoại võ lâm rất lý thú, lão đệ có muốn nghe không?
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu đáp:
– Xin lão nhân gia kể cặn kẽ cho tại hạ nghe, tại hạ xưa nay vốn rất ưa nghe những chuyện thú vị trong võ lâm.
Tư Äồ Háºu nghe chà ng nói như thế, liá»n tươi cưá»i nói:
– Câu chuyện nà y tuy thuá»™c và o loại chuyện giai thoại, nhưng lại và o loại rất bà máºt, thà nh thá» trong đương thế võ lâm biết chuyện được nà y không ngoà i năm ngưá»i.
Nghe thấy Tư Äồ Háºu nói như váºy, Tư Äồ Ngá»c lại cà ng hiếu kỳ muốn biết chuyện thêm.
Tư Äồ Háºu giÆ¡ cái lưỡi phá»§ sáu mươi tám cân lên, quay Ä‘i quay lại má»™t cái, rồi tươi cưá»i nói:
– Cây phá»§ nà y do má»™t ngưá»i bạn già cá»§a lão phu tên gá»i là Mạnh Khang, bình sinh rất tinh luyện vá» nghá» rèn đúc.
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu xen lá»i:
– Vãn bối cÅ©ng được biết vị lão nhân gia nổi danh vá» nghá» rèn đúc binh khÃ, có ngoại hiệu là Trại Âu Dã, nhưng nghe đâu như vị đó đã quy tiên rồi thì phải?
Tư Äồ Háºu thở dà i má»™t tiếng, buồn bã nói:
– Không sai! Vị lão hữu Mạnh Khang nỠcủa ta đã quy tiên từ ba năm nay rồi!
Tư Äồ Ngá»c nói:
– Lão nhân gia tá»± nhiên đỠcáºp tá»›i chuyện Mạnh lão nhân gia đã quy tiên rồi để là m chi?
Tư Äồ Háºu gượng cưá»i đáp:
– Nguyên do vì ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta lúc còn sống đã có lần may mắn được gặp vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu trong Thần Châu Tứ Dáºt, có mượn cây phá»§ xem qua.
Tư Äồ Ngá»c há»i: -Vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu có cho mượn cây phá»§ không?
– Tá»± nhiên là cho mượn chứ. Vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu đó cÅ©ng hà nh động giống như hồi nãy ta thá» thách lão đệ váºy, há»i vị bạn già há» Mạnh cá»§a ta có Ä‘oán nổi xem cây phá»§ cá»§a ông ta nặng bao nhiêu không?
Tư Äồ Ngá»c cau đôi mà y kiếm lại tươi cưá»i nói:
– Vị Mạnh lão nhân gia đó là má»™t ngưá»i nổi danh vá» tuyệt kỹ rèn đúc binh khÃ, thì tá»± nhiên là phải Ä‘oán ra ngay được là nó nặng má»™t trăm ba mươi sáu cân chứ.
Tư Äồ Háºu ha hả cưá»i to nói:
– Nếu ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta mà lúc đó nói ngay ra rằng cây phá»§ nặng má»™t trăm ba mươi sáu cân, thì ông ta không thể nà o được gá»i là má»™t nhà chuyên môn và câu chuyện đó cÅ©ng không còn có gì được gá»i là thú vị nữa.
Tư Äồ Ngá»c nghe nói lòng hiếu kỳ cà ng sôi nổi thêm, vá»™i cất tiếng há»i:
– Mạnh lão nhân gia đã không nói cây phá»§ nặng má»™t trăm ba mươi sáu cân, váºy ông ta nói nó nặng bao nhiêu?
Tư Äồ Háºu mỉm cưá»i nói:
– Ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta cầm lấy cây phá»§ đã danh trấn võ lâm đó nhắc Ä‘i nhắc lại trong tay, rồi mỉm cưá»i nói: “Cây búa nà y tuy thưá»ng vẫn cho là nặng má»™t trăm ba mươi sáu cân, nhưng nếu nói đến trá»ng lượng xác thá»±c cá»§a nó thì phải nói là nó chỉ nặng má»™t trăm ba mươi lăm cân hÆ¡i yếu má»™t chút. Nói cho đúng hÆ¡n thì phải nói là nó nặng má»™t trăm ba mươi tư cân rưỡiâ€.
Tư Äồ Ngá»c than lên má»™t tiếng, nói rằng:
– Chỉ dùng tay nhấc lên má»™t cái, thế mà có thể nói ngay ra trá»ng lượng xác thá»±c là bao nhiêu, quả tháºt vị Mạnh lão nhân gia ná» không hổ là Trại Âu Dã.
Tư Äồ Háºu cưá»i nói:
– Chuyện Ä‘á»i Ä‘á»u cÅ©ng do quen tay mà ra. Ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta suốt ngà y là m việc tại lò rèn, thì tá»± nhiên là phải hÆ¡n những ngưá»i thưá»ng vá» khả năng ước lượng trá»ng lượng cá»§a những món đồ rèn đúc chứ?
Tư Äồ Ngá»c tươi cưá»i nói:
– Vãn bối chỉ e rằng ngay vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt ná» chÃnh ông ta cÅ©ng phải chưa vị tất đã biết cây búa cá»§a ông ta trá»ng lượng xác thá»±c là bao nhiêu.
Tư Äồ Háºu nói:
– Trước đó thì không biết, nhưng sau đó thì biết rồi.
Tư Äồ Ngá»c nói: – Vãn bối Ä‘oán rằng: Sau đó đại khái vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu ná» vẫn tin tưởng cây búa cá»§a mình nặng đúng má»™t trăm ba mươi sáu cân, liá»n tỠý không phục mà tranh biện quyết liệt vá»›i Mạnh lão gia phải không?
Tư Äồ Háºu mỉm cưá»i nói:
– Nà o chỉ có tranh biện không mà thôi đâu, hai ngưá»i đó lại còn đánh đố vá»›i nhau nữa.
Tư Äồ Ngá»c há»i:
– Nếu đánh đố thì quá ná»a phần thắng thuá»™c vá» Mạnh lão nhân gia rồi còn gì?
Tư Äồ Háºu gáºt đầu mỉm cưá»i, đáp:
– Ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta lúc bấy giá» má»™t mặt chuẩn bị để Ä‘em cân cây Cá»± Phá»§, má»™t mặt thì nói cho vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu nỠđược hay rằng: Khi cây Cá»± Phá»§ nỠđược chế luyện thì đúng là má»™t trăm ba mươi sáu cân, nhưng khi Ä‘em và o lá»a ra rồi thì cây búa đó bị hao mất má»™t cân rưỡi.
|

24-10-2008, 10:29 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
ÄẠI TÃŒNH HIỆP
Nguyên tác: Äại Phong
Hồi Thứ Ba Mươi ChÃn
(Tiếp theo)
Tư Äồ Ngá»c lẳng lặng đứng nghe, trong khi Tư Äồ Háºu vẫn cháºm rãi kể tiếp:
– Ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta, sau khi đã giảng giải cho vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu ná» nghe rồi, bèn Ä‘em cân ra cân cây Cá»± Phá»§, thì quả nhiên cây búa nặng vừa vặn má»™t trăm ba mươi tư cân rưỡi. Khi đó vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu má»›i hết lòng bá»™i phục quỳ xuống đất lạy năm lạy, cam tâm nháºn là mình thua.
Tư Äồ Háºu nói:
– Câu chuyện nà y quả tháºt là thú vị. Nhưng vãn bối không hiểu rằng Mạnh lão nhân gia thắng cuá»™c thách đố nà y rồi, thì được hưởng cái giải thắng cuá»™c là thứ trân châu bảo váºt nà o?
Tư Äồ Háºu lắc đầu cưá»i nói:
– Chẳng được trân châu bảo váºt chi cả, mà chỉ được má»™t lá»i hứa danh dá»±.
Tư Äồ Ngá»c có vẻ hiếu kỳ hÆ¡n, nóng nảy vá»™i há»i: – Má»™t lá»i hứa danh dá»± ư? Hứa Ä‘iá»u gì váºy?...
Tư Äồ Háºu chẳng đợi cho Tư Äồ Ngá»c há»i dứt câu, đã tươi cưá»i đỡ lá»i:
– Khi đó vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu nỠđã hứa rằng: Chỉ cần ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta cần tá»›i ngưá»i tương trợ thì cho dầu có phải nhảy và o lá»a, ông ta cÅ©ng chẳng dám chối từ.
Tư Äồ Ngá»c mỉm cưá»i, nói:
– Vá»›i thân pháºn cá»§a vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu nà y trong võ lâm đương thế, thì tất nhiên lá»i nói được trá»ng như núi Thái SÆ¡n, và lá»i hứa cá»§a ông ta quả tháºt có má»™t giá trị còn quý báu hÆ¡n cả những trân châu bảo váºt là khác.
Tư Äồ Háºu tươi cưá»i nói:
– Lão phu cÅ©ng cảm thấy lá»i hứa cá»§a vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu quả là đáng quý, nhưng ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta lại chẳng muốn nháºn lá»i hứa đó.
Tư Äồ Ngá»c ngạc nhiên há»i:
– Mạnh lão nhân gia tại sao lại không muốn nháºn?
Tư Äồ Háºu đáp: – Ông ta nói rằng: Má»™t Ä‘á»i xá» thế cá»§a ông ta đối vá»›i các nhân váºt trên giang hồ chẳng cùng ai kết oán thù bao giá», hà huống cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ông ta đã và o thá»i gian ngá»n đèn treo trước gió, chẳng còn sống trên Ä‘á»i được bao lâu nữa, thì ông ta có cần chi đến sá»± tương trợ cá»§a Cá»± Phá»§ tiá»u phu?
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu, cưá»i nói:
– Äó má»›i tháºt là má»™t nhân váºt cao thượng. Nhưng Mạnh lão nhân gia thì từ chối được, chứ chẳng lẽ vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu lại không nói lá»i nà o nà i ép ông ta tiếp nháºn hay sao?
Tư Äồ Háºu vá»— tay cưá»i nói:
– Lão đệ Ä‘oán trúng được má»™t ná»a đó. Vị Cá»± Phá»§ tiá»u phu thấy thế liá»n sá»a đổi ngay lá»i hứa rằng: Lá»i hứa cá»§a ông ta chẳng cứ phục vụ cho ngưá»i bạn già há» Mạnh cá»§a ta, mà bất luáºn kẻ thân thÃch nà o hoặc bạn bè hay môn đồ nà o cá»§a há» Mạnh, chỉ cần đỠcáºp đến hai chữ “Mạnh Khang†là tức thá»i Cá»± Phá»§ tiá»u phu sẽ Ä‘em táºn lá»±c ra để tương trợ ngay.
Tư Äồ Ngá»c liên tiếp gáºt đầu mấy cái, nghiêm sắc mặt lại nói:
– Lão nhân gia cho rằng câu chuyện nà y là má»™t câu chuyện thú vị, nhưng tại hạ thì lại thấy rằng đó tháºt là má»™t giai thoại trong võ lâm.
Tư Äồ Háºu thở dà i má»™t tiếng, buồn bã nói:
– Chuyện thú vị thì cÅ©ng hết rồi, mà giai thoại cÅ©ng hết rồi. Bởi vì ông bạn già há» Mạnh cá»§a ta nay đã nằm yên trong bốn tấm ván gá»—, vùi sâu dưới nấm cá» khâu xanh rì, thì còn là m gì có chuyện phải cầu đến sá»± tương trợ cá»§a Cá»± Phá»§ tiá»u phu nữa.
Nói tá»›i đây, đôi mắt ông ta trở nên buồn bã, nhìn Tư Äồ Ngá»c mà nháºn xét má»™t hồi, kế đó cau mà y cưá»i nói: – Lão đệ, chúng ta bèo mây gặp gỡ, tháºt là có tiá»n duyên. Mai đây vạn nhất trên bước đưá»ng giang hồ lão đệ có gặp Cá»± Phá»§ tiá»u phu, thì cứ nên lợi dụng đến danh nghÄ©a Mạnh Khang là tên ngưá»i bạn già cá»§a lão phu mà nhá» vả đến Cá»± Phá»§ tiá»u phu má»™t phen.
Tư Äồ Ngá»c gượng cưá»i nói:
– Lão nhân gia...
Tư Äồ Háºu dưá»ng như biết ý đồ cá»§a Tư Äồ Ngá»c muốn gì, bèn xua tay cưá»i nói:
– Lão đệ bất tất phải dè dặt như thế. Lão phu đây vá»›i ngưá»i Ä‘á»i vô can, vá»›i cuá»™c thế vô tranh, suốt ngà y tha thẩn ở trong nÆ¡i thâm sÆ¡n cùng cốc, chặt gá»— chẻ cây, có gặp nhiá»u lắm thì cÅ©ng đến sà i lang hổ báo mà thôi. Nhưng vá»›i sà i lang hổ báo thì lão phu có thể ứng phó được rồi lão phu không cần phải nhỠđến tay đại hiệp như Cá»± Phá»§ tiá»u phu giúp đỡ cho đâu.
Tư Äồ Ngá»c thấy ông ta có lòng chân thà nh thì cÅ©ng không tiện chối từ, liá»n chắp tay vái, cưá»i nói: – Äa tạ hảo ý cá»§a lão nhân gia. Tại hạ xin ghi lòng tạc dạ.
Tư Äồ Háºu thở dà i má»™t tiếng, nói: – Lão đệ hà tất phải cảm tạ ta, vì hiện giá» lão đệ cÅ©ng chưa cần phải nhá» vả đến Cá»± Phá»§ tiá»u phu cÆ¡ mà ? Và nếu lúc lão đệ cần ông ta giúp thì cÅ©ng chưa chắc đã tìm thấy ông ta. Vì thế ta má»›i nói rõ sá»± bà máºt đó cho lão đệ biết. Còn vá» việc nhá» vả đó thì phải đợi khi nà o may mắn gặp được ông ta má»›i được.
Tư Äồ Ngá»c mỉm cưá»i nói:
– Ngưá»i ta thưá»ng nói: “Sách cÅ©ng có quyển ta chưa Ä‘á»c, việc ta chưa là m thì cÅ©ng chẳng biết được là khóâ€. Lão nhân gia đã thịnh tình dạy bảo, tại hạ được thụ Ãch rất nhiá»u, tháºt xin cảm tạ lão nhân gia vô cùng.
Tư Äồ Háºu đưa tay vuốt chòm râu bạc, mắt nhìn Tư Äồ Ngá»c nói:
– Äôi ta bèo mây gặp gỡ, phút chốc đã chia tay. Lão đệ còn Ä‘iá»u gì muốn há»i ta nữa chăng?
Tư Äồ Ngá»c chợt nghÄ© đến má»™t chuyện, giương cặp lông mà y há»i:
– Lão nhân gia có biết rõ rà ng vá» tình cảnh cá»§a nhóm Thần Châu Tứ Dáºt không?
Tư Äồ Háºu nói:
– Lão đệ muốn há»i ta vá» phương diện nà o cá»§a nhóm Thần Châu Tứ Dáºt? Lão đệ muốn biết vá» võ công trưởng bối hay là vỠđạo đức nhân phẩm?
Tư Äồ Ngá»c đáp:
– Tại hạ không há»i vá» võ công trưởng bối mà chỉ muốn biết vỠđạo đức nhân phẩm cá»§a bốn vị ấy thôi.
Tư Äồ Ngá»c há»i câu đó là vì trong lòng chà ng có nhiá»u thâm ý. Từ lúc chà ng được nghe Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương dặn dò Ngá»c Kiá»u Nga, bảo tá»›i ngà y Trung Thu đại há»™i, láºp cách để giết Thần Châu Tam Dáºt chứ không phải là tứ Dáºt. Câu chuyện đó cứ là m cho Tư Äồ Ngá»c áy náy trong lòng, nghÄ© mãi không ra. Sau đó chà ng nghÄ© thầm: “Trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt có lẽ có má»™t ngưá»i bá» ngoà i là m việc thiện, còn bá» trong thì đại gian đại ác, và có Ä‘i lại vá»›i Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh Nương Nương, có dÃnh lÃu và o chuyện mưá»i lăm năm vá» trước tại Van Mai thạch thất ở Bắc Thiên SÆ¡n đó chăng? Vì rằng ân sư Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ mưá»i lăm năm vá» trước có Ä‘i dá»± Thiên Trì kỳ há»™i và lúc quay trở vá» có cùng Ä‘i vá»›i Thần Châu Tứ Dáºt. Khi tá»›i Hoà ng SÆ¡n thì ân sư đã phát hiện là mình đã trúng độc. Ân sư suy nghÄ© mãi không ra, chẳng biết mình đã trúng độc lúc nà o và ở nÆ¡i nà o và những kẻ đã ám toán mình là ai? Những vấn đỠđó mãi cho đến nay vẫn còn lẩn quẩn trong đầu óc ân sư. Mãi đến bây giá» ta má»›i hÆ¡i dò biết được đôi chút vá» sá»± tình đó. Nếu trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt quả có má»™t ngưá»i, bá» ngoà i vẫn xưng là đại hiệp, mà bên trong là tay đại gian đại ác ngầm bá» thuốc độc để hại sư phụ ta thì có phải là má»™t chuyện rất dá»… dà ng không? Và việc đó tháºt rất hợp vá»›i câu chuyện mà Äinh Nương Nương đã nóiâ€.
Tư Äồ Ngá»c nghÄ© như váºy, chà ng cho rằng mình đã hÆ¡i vén được đôi chút mà n bà máºt đó, nên chà ng má»›i há»i Tư Äồ Háºu vá» nhân phẩm đạo đức cá»§a Thần Châu Tứ Dáºt, hy vá»ng rằng sẽ tìm được đôi chút manh mối nà o chăng?
Không ngá» Tư Äồ Háºu lại trả lá»i bằng những câu hoà n toà n trái ý muốn cá»§a chà ng.
Tư Äồ Háºu nghe xong câu há»i cá»§a Tư Äồ Ngá»c, liá»n vừa cưá»i vừa nói:
– Phóng Hạc Lão nhân, La Phù Mai Tẩu, Cá»± Phá»§ tiá»u phu, Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông, bốn ngưá»i trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt luáºn đến việc tu luyện võ công thì chưa tá»›i lúc Lư Há»a thuần thanh, chỉ có thể đứng và o hạng thượng trung mà thôi. Còn nói vỠđạo đức nhân phẩm thì trong bốn bể ai ai cÅ©ng Ä‘á»u ngưỡng má»™.
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu cưá»i gượng, cau nà y nói:
– Trong bá»n ngưá»i đó chẳng lẽ ngưá»i nà o cÅ©ng chà thiện, chà nhân hay sao?
Tư Äồ Háºu mỉm cưá»i, đáp:
– Con ngưá»i ta, ai ai cÅ©ng có thất tình lục dục thể nà o mà chả có đôi chút lỡ lầm? Nhưng nếu cái lầm lỡ đó mà chẳng giấu giếm gì ai thì lại là hạng nhân nhân hiệp sÄ©. Lão đệ thá» nghÄ© coi: Sao trong thiên hạ võ lâm không gá»i bá»n ông ta là Thần Châu Tứ Tuyệt, mà lại gá»i là Thần Châu Tứ Dáºt. Nếu ngưá»i nà o có muốn bá»›i lông tìm vết thì chỉ có thể gán cho bá»n há» tÃnh tình cô độc, không hợp vá»›i ngưá»i Ä‘á»i mà thôi.
Nói tá»›i đó, ông ta tá»§m tỉm cưá»i, nhìn Tư Äồ Ngá»c nói tiếp:
– Tá»· dụ như lão đệ ngà y hôm nay gặp phải lão phu không phải Tư Äồ Háºu mà là Cá»± Phá»§ tiá»u phu thì chắc chắn y không Ä‘á»i nà o chịu đứng nói chuyện vá»›i lão đệ hà ng ná»a ngà y trá»i, mà chỉ nói và i ba câu rồi bá» Ä‘i ngay thôi.
Tư Äồ Ngá»c tuy rằng thất vá»ng, nhưng chẳng biết là m sao, liá»n gáºt đầu, chấp tay vái nói:
– Äa tạ lão nhân gia chỉ giáo, Tư Äồ Ngá»c nà y không dám quấy quả lâu nữa, xin cáo biệt từ đây.
Tư Äồ Háºu cưá»i nói:
– Lão đệ cứ Ä‘i, xin thứ lá»—i lão phu không thể tiá»…n chân lão đệ được. Xin lão đệ đừng quên vá» câu chuyện ngưá»i bạn già cá»§a lão phu là Mạnh Khang đấy nhé?
Tư Äồ Ngá»c gáºt đầu lia lịa, rồi má»™t già má»™t trẻ Ä‘á»u cùng há» Tư Äồ, má»™t ngưá»i là sÆ¡n lâm ẩn sÄ©, má»™t ngưá»i là giang hồ hà o hiệp, đôi bên cùng mỉm cưá»i rồi cáo biệt nhau.
Trải qua má»™t lúc chuyện trò đã khiến cho sá»± tịch mịch cá»§a Tư Äồ Ngá»c cÅ©ng giảm Ä‘i được đôi chút, nhưng trong lòng chà ng vẫn cứ vẩn vÆ¡ nghÄ© mãi vá» những chuyện bà máºt dù không muốn nghÄ© tá»›i cÅ©ng không xong.
“Lẽ dÄ© nhiên là ta muốn vén mà n bà máºt, váºy trước hết ta phải tìm cho ra chiếc chìa khóa để mở cá»a bà máºt đó. Nhưng hiện giá» chiếc chìa khóa đó ở đâu?â€
Tư Äồ Ngá»c cà ng nghÄ© cà ng thấy mÆ¡ hồ. trong lòng tháºt phiá»n não hết sức. Chà ng đã thâu hồi lại tất cả những Ä‘iá»u phiá»n muá»™n cá»§a chà ng trước khi chưa gặp Tư Äồ Háºu.
“Lúc nãy, ta Ä‘ang buồn phiá»n được nghe những tiếng chặt cây cÅ©ng không còn nghe thấy nữa, mà cả đến bóng ngưá»i cÅ©ng chẳng thấy má»™t ai, chỉ có núi non âm u tịch mịch thôi.â€
Tư Äồ Ngá»c cảm thấy buồn bã quá ná»—i, liá»n vừa Ä‘i vừa nghêu ngao hát. Cái bà i mà chà ng Ä‘ang hát tên gá»i: “Tân Gia Hiên†cá»§a bá»n Nam Bang Tá». Bà i hát nà y tả những ná»—i trầm uất hùng ky, hà o tình bá»™c phát.
Tư Äồ Ngá»c nghêu ngao hát xong bà i đó, quả nhiên cÅ©ng cảm thấy những Ä‘iá»u phiá»n muá»™n trong lòng giảm Ä‘i đôi chút.
Chà ng hát thì tháºt là cao hứng, nhưng những nghe lại thấy rất đỗi thương tâm.
Nhân vì Tư Äồ Ngá»c cao hứng buá»™t miệng hát bà i hát cá»§a bá»n Nam Bang tá», ý chà ng vẫn còn cao hứng muốn hát thêm nữa, thì bá»—ng nghe thấy có tiếng ngưá»i khóc từ trong cánh rừng trúc vá»ng ra.
Tư Äồ Ngá»c giáºt mình dừng lại không hát nữa. Tiếng khóc trong rừng trúc bá»—ng im bặt, kế có má»™t tiếng thở dà i não nuá»™t vá»ng ra, rồi lại có tiếng nói:
– Tân Gia Hiên má»™t Ä‘á»i là m danh tướng, lại cÅ©ng má»™t Ä‘á»i nổi tiếng thi văn, trung bụng chứa đầy kinh luân thao lược, lại đủ tà i đủ sức cứu nước an dân, đáng tiếc sinh chẳng nhằm thá»i, gặp phải lúc trên vua thì mê muá»™i, bầy tôi thì nhu nhược, đà nh chỉ lấy hai chữ an toà n tại má»™t miá»n giang tả, khiến cho má»™t vị đại hà o kiệt, đại anh hùng vốn có đủ mưu lược vạn chữ bình giặc nhung, đà nh Ä‘em đổi lấy mấy trang sách tầm thưá»ng dạy cách trồng cây vun đất, há chẳng khiến cho ngưá»i nghe thấy phải thương tâm ngáºm ngùi vì ná»—i những chuyện hưng vong cá»§a thiên cổ, như váºy chẳng đáng thương cảm mà than thở đó chăng?
Tư Äồ Ngá»c nghe thấy mấy lá»i nà y, má»›i hay rằng mình đã vô tâm hát má»™t bà i hát hoà i cổ hà o hùng, đã khiến cho má»™t ngưá»i nghe thấy phải thương tâm.
Chà ng Ä‘oán thầm ngưá»i trong rừng thốt ra những lá»i ná» tất chẳng phải là kẻ phà m phu tục tá», chà ng còn Ä‘ang suy nghÄ© thì đã nghe thấy từ trong rừng có tiếng gá»i vá»ng ra:
– Nà y tiểu ca, chúng ta Ä‘á»u là háºu thế tri âm, cùng má»™t lòng ngưỡng má»™ Tôn Gia Hiên, như váºy đã là má»™t Ä‘iểm hữu duyên rồi đó. Tiểu ca đương má»™t mình dong ruổi trên đưá»ng núi, chắc hẳn cÅ©ng đã đói bụng hoặc khát nước, nếu như tiểu ca không có chuyện gì gấp rút thì xin chá»› ngại ngùng, cứ việc tiến thẳng và o trong rừng mà cùng vá»›i lão đầu tá» nà y uống và i ba chén rượu giải sầu.
Tư Äồ Ngá»c thấy ngưá»i trong rừng đã ngá» lá»i muốn kết giao vá»›i mình, liá»n tươi cưá»i đáp:
– Lão nhân gia đã có thịnh ý như váºy, tại hạ là m sao lại dám không tuân mệnh.
Chà ng nói chưa dứt lá»i bèn tiến thẳng và o rừng trúc, mắt vừa nhìn thấy má»™t tòa sÆ¡n động hiện ra.
Tòa sÆ¡n động nà y sâu chừng hai chục trượng, cao ước chừng ba trượng. Tư Äồ Ngá»c Ä‘iá»m nhiên tung mình nhảy và o trong động luôn, đã thấy ngưá»i bên trong ha hả cưá»i lá»›n nói:
– Tiểu ca có má»™t thân pháp khinh công tuyệt đẹp, chẳng trách tiểu ca ưa thÃch cái vẻ hà o hùng trong thÆ¡ cá»§a Tôn Gia Hiên thì ra tiểu ca cÅ©ng là má»™t vị đại hà o kiệt.
Tư Äồ Ngá»c nhìn thấy ngưá»i ngồi bên trong mặc áo bà o Ä‘en, tuổi ước độ trên dưới sáu mươi, bèn tươi cưá»i nói:
– Mấy chữ đại hà o kiệt tại hạ không dám nháºn, bất quá tại hạ cÅ©ng có luyện má»™t và i ba miếng võ để giữ mình chống lại vá»›i sà i lang hổ báo đó mà thôi.
Lão nhân mặc áo bà o Ä‘en chỉ và o má»™t phiến đá xanh, ở trên có má»™t cái đùi hươu ướp muối và mấy vò mỹ tá»u, cưá»i nói:
– Tiểu ca nếu đói thì cứ việc ăn thịt ngon, có khát thì cứ việc uống rượu nóng nà y, xin tiểu ca cứ tùy tiện, lão phu khá»i phải má»i chà o khách sáo chi nữa.
Tư Äồ Ngá»c vá»™i Ä‘a tạ và nói:
– Xin Ä‘a tạ lão tiá»n bối, tại hạ cÅ©ng không đói không khát, chỉ xin thỉnh giáo lão nhân gia cho tại hạ được biết quý tÃnh đại danh.
Lão nhân bẻ má»™t cà nh trúc lấy má»™t Ä‘oạn, đưa cho Tư Äồ Ngá»c rồi mỉm cưá»i nói:
– Lão hủ hỠU tên Diệp Minh, tiểu ca muốn xưng hô ra là m sao cũng được. Bây giỠtiểu ca hãy tạm dùng đoạn trúc nà y thay là m chén mà uống rượu với lão.
Tư Äồ Ngá»c cung kÃnh đỡ lấy khúc tre, tươi cưá»i nói:
– Còn tại hạ há» Tư Äồ tên Ngá»c.
U Diệp Minh nghe thấy ba chữ Tư Äồ Ngá»c, thì sắc mặt chợt biến đổi ngay.
Tư Äồ Ngá»c trông thấy ông ta thần sắc thay đổi má»™t cách khác thưá»ng như váºy, liá»n há»i ngay:
– Dưá»ng như lão gia cÅ©ng có biết tá»›i tiểu danh cá»§a tại hạ chăng?
U Diệp Minh đã khôi phục lại nhan sắc như thưá»ng rồi má»›i gáºt đầu cháºm rãi đáp:
– Tá»± nhiên là phải biết chứ, Tư Äồ lão đệ đã khét tiếng ở trong võ lâm và o hồi gần đây.
Tư Äồ Ngá»c ngạc nhiên nói:
– U tiá»n bối đã quá khen, tại hạ má»›i lá»™ diện ra ngoà i giang hồ không lâu, trong võ lâm thì có chi...
U Diệp Minh không đợi Tư Äồ Ngá»c nói xong, liá»n đỡ lá»i ngay:
– Tư Äồ lão đệ má»›i xông pha giang hồ không được bao lâu. Nhưng lại là cao túc cá»§a vị Hải Nhạc Du Tiên Lương Thiên Kỳ là má»™t tuyệt đại cao nhân mà trước kia đã có tiếng là quét sạch được Kỳ SÆ¡n Tam Ãc Trang, đánh tan tổng trại cá»§a lục lâm bảy tỉnh, là m cho trên giang hồ ai ai cÅ©ng phải kiêng nể, hÆ¡n nữa còn khuấy động cả Quát Thương mê cung nữa, thì sao mà tiếng tăm chả lừng lẫy khắp giang hồ.
Mấy câu nói đó là m Tư Äồ Ngá»c nghe xong trong lòng liá»n nghi ngá», vì việc ở Kỳ SÆ¡n Tam ác Trang nÆ¡i Nam bảy tỉnh lục lâm tổng trại, Quát Thương mê Cung, tháºm chà cả việc Thiên Ma Phá»§ nữa, ở trên chốn giang hồ chỉ có đồn đại mà thôi, chứ có ai biết lai lịch sư môn cá»§a chà ng bao giỠđâu? U Diệp Minh là hạng ngưá»i nà o mà là m sao lại biết được hết cả những chuyện cá»§a mình má»™t cách rõ rà ng như váºy.
Tư Äồ Ngá»c hiện giá» từng trải đã nhiá»u, má»›i há»c khôn được thêm đôi chút, trong bụng nghÄ© váºy, nhưng bá» ngoà i không lá»™ ra vẻ gì cả, chà ng cÅ©ng không phá»§ nháºn chi cả, chỉ cháºm rãi đáp: – Những chuyện nhá» như váºy mà cÅ©ng truyá»n tá»›i tai U lão tiá»n bối, thá»±c là m cho tại hạ hổ thẹn vô cùng.
U Diệp Minh nói:
– Hổ thẹn ư? Lão đệ tuổi hãy còn trẻ mà đã mau được cái danh đại hiệp, sao còn nói là hổ thẹn như thế? Äôi ta bèo mây gặp gỡ nhau đây, cÆ¡ duyên thá»±c hiếm có, để ta kÃnh lão đệ má»™t chén rượu.
Nói xong, y lấy bầu rượu ra muốn rót và o chén rượu bằng Ä‘oạn trúc cho Tư Äồ Ngá»c, nhưng hình như nhìn thấy cái chén trúc không được sạch, liá»n cầm lên dùng tay áo lau Ä‘i má»™t lượt.
Những hà nh động đó thá»±c tá»± nhiên, nhưng Tư Äồ Ngá»c thoáng thấy đã hÆ¡i nghi ngá», chà ng liá»n đỠcao cảnh giác ngay, nghÄ© thầm: “Ngưá»i ta có hảo ý má»i mình uống rượu, mình sao mà có thể từ chối được, nhưng chẳng may đối phương là ngưá»i hung tà , vá» lấy tay áo để lau chén để ngầm bá» thuốc độc và o, thì có phải là mình bị hỠám toán ngầm ngay không?â€
Äang lúc Tư Äồ Ngá»c nghi ngá» như trên, chà ng liá»n nghÄ© ngay ra được má»™t kế.
Bấy giá» U Diệp Minh đã rót đầy và o chén rượu, mỉm cưá»i đưa sang cho chà ng.
Tư Äồ Ngá»c vẫn là m ra vẻ thản nhiên, cảm tạ rồi giÆ¡ tay ra đỡ lấy chén rượu đưa lên môi, nhưng chà ng đã váºn ngầm thần công là m cho đáy cái ống trúc ná» nứt ra má»™t đưá»ng nhá».
Äáy chén trúc đã bị nứt ra, thì rượu ở trong tá»± nhiên là phải chảy xuống, Tư Äồ Ngá»c liá»n vá»™i kêu lên rằng:
– á»i chà ! Cái chén trúc nà y bị chảy rồi!
Chà ng vừa nói dứt thì cái vết nứt lại cà ng to, rượu ở trong chén liá»n chảy ra từng giá»t xuống phiến đá xanh gần đó.
Ngưá»i ra thưá»ng nói: Phúc, thiện, há»a, dâm, thiên đạo chẳng lầm. Tư Äồ Ngá»c vốn ngưá»i trung háºu, bây giá» lại nghi ngá» U Diệp Minh mà sá»± nghi ngỠđó lại chÃnh là sá»± thá»±c. Nếu không vì thế thì cái mạng nhá» cá»§a chà ng đã phải Ä‘i đến chốn Uổng tá» thà nh.
Những giá»t rượu đó chảy lên trên tấm đá xanh, thì liá»n có khói bốc lên ngay.
Tư Äồ Ngá»c cả sợ, chưa kịp quát mắng thì U Diệp Minh đã tung mình nhảy lên, nhắm thẳng phÃa núi trước mặt lướt Ä‘i như bay trong lúc lÆ¡ lá»ng trên không, y khanh khách cả cưá»i nói:
– Tiểu cẩu Tư Äồ Ngá»c kia, ngà y hôm nay mi không chết thá»±c là mạng mi rất lá»›n.
Tư Äồ Ngá»c thấy thân pháp cá»§a đối phương rất nhanh, biết có Ä‘uổi theo cÅ©ng không kịp, chà ng chỉ giáºn dữ quát lá»›n:
– U Diệp Minh, ta vá»›i ngươi không thù không oán, sao ngươi lại bá» thuốc độc và o rượu để hãm hại ta như váºy?
U Diệp Minh tiếp tục lướt thẳng sang tá»›i phÃa núi bên kia, trong lúc đó y vẫn lá»›n tiếng nói vá»ng lại:
– Xưa nay không quen biết, hà hà , hà hà ! Tên tiểu cẩu Tư Äồ kia, ngươi tuy đã có cảnh giá»›i, nhưng ngưá»i có mắt mà không nháºn ra núi Thái SÆ¡n. Từ rà y vá» sau, ngươi còn Ä‘i lại trên giang hồ, má»—i tấc đất Ä‘á»u có hiểm nguy ẩn náu, má»—i bước chân Ä‘á»u có thể có gây cho ngươi chết.
Lá»i nói vừa dứt, chỉ thấy văng vẳng theo má»™t chuá»—i cưá»i dà i rùng rợn âm hiểm, tiếng cưá»i đã xa dần và thân ngưá»i y cÅ©ng mất theo, chỉ còn lại má»™t kẻ u u mê mê là Tư Äồ Ngá»c đương đứng ngẩn ngưá»i ra tại đó mà không hiểu nguyên nhân ra sao cả.
Tư Äồ Ngá»c vốn đã sẵn đầy má»™t lòng phiá»n muá»™n, nay lòng phiá»n muá»™n đó lại còn cá»™ng thêm ná»—i hoà i nghi, khiến chà ng cà ng buồn thêm bá»±c khôn tả.
Thoạt tiên Tư Äồ Ngá»c tưởng không biết U Diệp Minh có nháºn ra chà ng là ai không, nếu nói rằng nháºn ra thì tại sao lúc y rá»i khá»i nÆ¡i đây lại nói câu: “Xưa nay chưa quen biết bao giá»â€, rồi y lại cưá»i ha hả má»™t trà ng dà i. Trong câu nói đó cá»§a y đầy vẻ trà o phúng, như thế có ý nghÄ©a gì? Nếu nói rằng nháºn ra, thì tại sao ngay khi má»›i gặp, y lại không có ý giết hại chà ng, phải đợi cho tá»›i khi nghe được chà ng báo danh ba chữ Tư Äồ Ngá»c, y má»›i lấy tay áo để lau chén, nhân cÆ¡ há»™i đó lén bá» thuốc độc để hại chà ng?
Tư Äồ Ngá»c lại tá»± há»i tiếp: “Tại sao U Diệp Minh má»›i nghe thấy tên chà ng, đã biết câu chuyện chà ng đại náo Tam ác trang, đại phá Quát Thương SÆ¡n, Mê Cung và lai lịch cá»§a chà ng trong khi chÃnh chà ng rất Ãt khi nói vá»›i ai vỠân sư lai lịch cá»§a mình?†NghÄ© tá»›i đó chà ng lại tá»± há»i tiếp: “Cái tên U Diệp Minh kia là tên thá»±c hay tên giả? nếu là tên thá»±c thì con ngưá»i kia hiển nhiên là má»™t con ngưá»i già cả tinh khôn lão luyện, võ công lại rất cao, váºy cá»› sao tên tuổi đó lại không thấy lưu truyá»n trên võ lâm đương thế? Còn như nếu là tên giả, thì vì sao y lại là m như váºy!†Bấy nhiêu nghi vấn hợp lại thà nh má»™t cái lưới quây Tư Äồ Ngá»c và o bên trong, tá»± nhiên nhất thá»i cà ng không sao phá nổi tấm lưới nghi hoặc dầy đặc bao phá»§ lấy chà ng.
Tuy Tư Äồ Ngá»c ở trong má»™t tình trạng hồ đồ, bị vây hãm trong má»™t cái lưới u mê, nhưng chà ng lại có khả năng nhìn thấu được má»™t cách minh bạch những tình huống bên ngoà i cái lưới mê đó.
Lại nói vá» tình huống bên ngoà i cái lưới mê đó, quả thá»±c có biết bao nhiêu hiểm nguy trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp đưá»ng chỠđợi chà ng.
Tư Äồ Ngá»c biết rằng tên U Diệp Minh kia trước khi rá»i khá»i nÆ¡i đây đã nói mấy lá»i cuồng ngôn, tuyệt nhiên không phải để dá»a dẫm chà ng, hoặc là nói khoác lác thôi, mà thá»±c ra trên bước đưá»ng giang hồ mà chà ng Ä‘ang Ä‘i tá»›i chốn chốn Ä‘á»u là tá» thà nh, bước bước Ä‘á»u là nguy chỠđợi chà ng.
Trong tình huống nà y buá»™c lòng Tư Äồ Ngá»c má»—i khi là m sá»± gì nhất nhất Ä‘á»u phải có giá»›i tâm và gặp bất cứ ai chà ng cÅ©ng phải giữ ý hoà i nghi cẩn máºt.
Bây giá» chúng ta tạm gác chuyện Tiêu Lá»™ng Ngá»c và Tư Äồ Ngá»c sang bên, hãy nói đến chuyện Kỳ Há»™i Trung Thu tại Quát Thương SÆ¡n đã sắp tá»›i.
Trước Quát Thương mê Cung, quang cảnh đột nhiên rất náo nhiệt, nguyên nhân sá»± náo nhiệt nà y là vì Thiên Trì Kỳ Há»™i đã không cá» hà nh được, Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông, La Phù Mai Tẩu, Phóng Hạc Lão Nhân, Cá»± Phá»§ tiá»u phu, nghÄ©a là cả nhóm Thần Châu Tứ Dáºt gặp gỡ Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần, Xà Tâm Quá»· Nữ Diệm Tiểu Thanh, Hạnh Hoa Hung Nữ Khuông Vô Diệm, Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa, nghÄ©a là cả bá»n Thần Châu Tứ Hung Ä‘Ãnh ước tá»· thà và o kỳ đại há»™i Trung Thu nà y tại nÆ¡i Quát Thương mê Cung.
Ngay trên một cái sân đá lớn rộng trước Quát Thương mê Cung sẽ là nơi phô trương các tuyệt kỹ của các hảo thủ đệ nhất võ lâm đương kim.
Trá»i vừa tối, thì đã thấy má»™t vị đầu chÃt khăn, mình mặc quần áo như má»™t ngư nhân lão tẩu đã Ä‘i thẳng và o Mê Hồn Giáp, không cần phải nói ra, ai cÅ©ng biết ngưá»i vừa tá»›i nÆ¡i đó là má»™t ngưá»i trong Thần Châu Tứ Dáºt có ngoại hiệu là Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị.
Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị nhân cuá»™c ước há»™i nà y đã tá»›i nÆ¡i hẹn sá»›m nhất. Cùng đến má»™t lượt vá»›i CÆ¡ Hướng Vị là Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần. Vị Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông lần nà y đến trước cÅ©ng đã bị Hùng Thuần Thuần thi triển môn Huyá»n ty truyá»n kình, là má»™t thá»§ Ä‘oạn rất thần kỳ là m cho ông ta kinh hãi mà phải cam tâm nháºn thua. Vá» sau nhá» có Tiêu Lá»™ng Ngá»c phát giác ra má»›i hay Hùng Thuần Thuần chỉ dùng thá»§ Ä‘oạn đánh lừa để che mắt ngưá»i thôi, chứ sá»± thá»±c không phải là môn Huyá»n ty truyá»n kình thá»±c, mà lại là môn Huyá»n Ty truyá»n độc toan ám hại vị lão hiệp lừng danh nà y.
Tuy nhiên chỉ trong có má»™t khoảnh khắc mà Hùng Thuần Thuần giở được thá»§ Ä‘oạn là m cho bao nhiêu lá tùng Ä‘á»u khô héo như váºy và trước lúc ra Ä‘i nà ng ta cÅ©ng đã dùng tóc thi triển má»™t thế Bá Vương Tiên đánh trượt Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông mà đáºp tan má»™t tảng đá ra thà nh mảnh vụn.
Căn cứ và o đó đủ thấy Hùng Thuần Thuần quả là xứng đáng đứng và o Thần Châu Tứ Hung.
Vị Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị nà y sau khi gặp Hùng Thuần Thuần đã trở nên tháºn trá»ng, luôn luôn đỠphòng, ông ta thầm hiểu rằng: Trưá»ng giang háºu lãng thôi tiá»n lãng, trần thế tân nhân hoán cá»±u nhân.
Cho nên lần nà y ông ta gặp yêu diá»…m tiểu nữ nà y thấy nà ng ta tuổi còn nhá», nhưng vá» phương diện võ công và vá» phương diện cÆ¡ trà đá»u tinh tuyệt, thì ông ta không dám khinh thưá»ng nữa.
Sau lần đó, Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông liá»n thông tri cho Phóng Hạc Lão Nhân, La Phù Mai Tẩu, Cá»± Phá»§ tiá»u phu ba ngưá»i nà y được biết vá» cuá»™c Ä‘Ãnh ước gặp gỡ Thần Châu Tứ Hung và o ngà y Trung Thu, để cho ba ngưá»i trên kịp có thá»i gian mà chuẩn bị.
Äến ngà y tết Trung Thu, CÆ¡ Hướng Vị là ngưá»i đến sá»›m nhất, đầu tiên đặt chân và o Mê Hồn giáp. Ông ta má»™t mặt từ từ bước và o giáp, má»™t mặt dùng mắt và tay táºn lá»±c quan sát tình hình chung quanh Mê hồn giáp không bá» sót má»™t ngá»n cá», má»™t tảng đá má»™t lá cây.
Ngưá»i Ä‘á»i vẫn thưá»ng có câu nói rất hay là : “má»™t lần đã bị rắn cắn thì mưá»i năm hãy còn sợ dây thừngâ€, có sá»± cẩn tháºn đỠphòng nà y chẳng phải vì Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị khiếp sợ gì Thần Châu Tứ Hung đâu.
Nhưng vì lần trước CÆ¡ Hướng Vị đã bị Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần dùng thá»§ Ä‘oạn độc ác đánh lén nên ông ta má»›i biết rằng con a đầu lông và ng nà y chăng những võ công đã cao mà cÆ¡ trà lại âm hiểm khôn lưá»ng, cho nên ông ta đã nguyện sẽ chỉ cùng bá»n Tứ Hung đấu sức thôi chứ không dám đấu trà cùng bá»n há».
Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị đã có ý phòng bị như váºy, để khá»i bị sa chân và o những âm mưu hiểm độc cá»§a bá»n Tứ Hung, nên ông ta má»›i đặc biệt tá»›i sá»›m hÆ¡n, để quan sát xem tại nÆ¡i Mê Hồn giáp nà y bá»n Thần Châu Tứ Hung có sắp đặt âm mưu quá»· kế gì không?
Mạc đạo thần khởi tảo, hoà n hữu dạ hà nh nhân, phương ngôn đã nói chẳng sai, đừng tưởng chỉ có mình là dáºy sá»›m, mà đã có ngưá»i còn dáºy sá»›m hÆ¡n mình.
CÆ¡ Hướng Vị quả nhiên phát hiện thấy có ngưá»i cÅ©ng tá»›i nÆ¡i đây má»™t lượt vá»›i mình, Ä‘ang núp và o phÃa sau má»™t đống đá lổn ngổn CÆ¡ Hướng Vị cau mà y lại, khẽ hắng ho má»™t tiếng, rồi cất giá»ng lá»›n tiếng há»i:
– Ai ở phÃa sau tảng đá kia thế?
Ngưá»i ở đằng sau tảng đá ná» không đáp. CÆ¡ Hướng Vị thấy váºy liá»n cưá»i nhạt nói:
– Cô nương bất tất phải ẩn núp mãi là m chi, lão phu không chỉ nghe thấy phÃa động ở đằng sau tảng đá mà đoán biết là có ngưá»i thôi, cứ ngá»i thấy mùi hương tóc theo gió bay đến, lão phu còn Ä‘oán ra ngưá»i nấp sau tảng đá là đà n bà con gái nữa.
Ngưá»i núp sau tảng đá vẫn không trả lá»i.
CÆ¡ Hướng Vị không sao nhịn nổi nữa, bèn chuyển mình lướt ra phÃa sau khối đá, ông ta cÅ©ng muốn cau mà y rằng mình đã Ä‘oán không sai lầm.
Quả nhiên dưới chân khối đá cao bảy tám thước có má»™t nà ng thiếu nữ đẹp như hoa nở, nhưng thần sắc lại lạnh lùng cá»±c độ, mặc toà n đồ trắng Ä‘ang Ä‘iá»m nhiên ngồi tại đó.
Vị Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông nà y trong lòng đương rất cao hứng sắc mặt há»›n hở vui tươi nói:
– Cô nương vì sao cô nương lại không đáp lá»i há»i cá»§a lão phu vừa rồi như thế?
Vị cô nương mặc toà n đồ trắng nà y là n thu ba chỉ hÆ¡i đưa đẩy liếc nhìn CÆ¡ Hướng Vị má»™t cái thá»±c lạnh lùng, cặp môi son tuyệt nhiên vẫn không hé ra đáp ná»a lá»i.
CÆ¡ Hướng Vị tức giáºn nói:
– Cô nương hãy còn Ãt tuổi, không biết trá»ng ngưá»i trưởng bối hay sao, hay là cô nương là ngưá»i câm?
Vị cô nương mặc áo trắng đưa đôi mắt tuyệt đẹp nhìn CÆ¡ Hướng Vị Ä‘iá»m nhiên đáp:
– Ông già nà y thực là ngu ngốc.
CÆ¡ Hướng Vị thân là má»™t lão hiệp lừng danh, bá»—ng nhiên bị má»™t nà ng thiếu nữ tuổi đáng con cháu mình mắng cho là ngu ngốc thì bất giác giở khóc giở cưá»i, cố né ná»—i tức giáºn trong lòng xuống, cau mà y lại há»i: – Lão ngu ngốc ở chá»— nà o?
Nà ng thiếu nữ lạnh lùng nói:
– Lại còn không ngu ngốc ư? Cà ng há»i lại chỉ cà ng lá»™ cái ngu ngốc ra thêm, khiến cho ngưá»i ta nghe thấy mà phải tức cưá»i. Nếu như tôi là ngưá»i Ä‘iếc, thì là m sao tôi lại có thể nghe được những câu há»i cá»§a ngươi vừa rồi, còn nếu tôi là ngưá»i câm, thì là m sao tôi lại có thể trả lá»i ông được?
Cơ Hướng Vị cảm thấy mặt nóng bừng bừng, bèn nói chữa thẹn:
– Cố nhiên là cô nương không Ä‘iếc và cÅ©ng không câm rồi, má»›i đây lão phu đã há»i ra rằng sau tảng đá là ai, sao cô nương không trả lá»i?
Vị cô nương áo trắng ná» sắc mặt vẫn lạnh lùng, cưá»i nhạt má»™t tiếng quay lại há»i vặn CÆ¡ Hướng Vị:
– Khu Mê Hồn giáp nà y có phải là huê viên của tư hữu riêng ông đó chăng? Tôi ngồi ở đây có phải là tôi ngồi trên hòn đá trong hoa viên nhà ông chăng?
Cơ Hướng Vị đáp:
– Tự nhiên là không phải.
Thiếu nữ mặc áo trắng sắc mặt bá»—ng lá»™ vẻ sát khÃ, lá»›n tiếng nói:
– Nếu đã là không phải thì ông cứ coi như là không có tôi ở đây, tôi là m gì mặc tôi, mà tôi không muốn đáp lại ông thì cũng có là m sao?
|

24-10-2008, 10:31 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
ÄẠI TÃŒNH HIỆP
Nguyên tác: Äại Phong
Hồi Thứ Bốn Mươi
(Tiếp theo)
CÆ¡ Hướng Vị biết mình đã gặp phải má»™t con nhá» cứng đầu, cÅ©ng không biết dùng lá»i lẽ gì để nói vá»›i cô nương áo trắng nà y nữa.
Nhưng vị Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông nà y xưa nay vốn suốt ngà y chỉ ngồi câu ở trên tuyết, tất nhiên cÅ©ng hà m dưỡng được nhiá»u công phu, cho nên ông ta không lấy là m tức giáºn, mà lại thay đổi thái độ ngay bằng nét mặt tươi cưá»i nói:
– Cô nương có nháºn ra được lão phu chăng?
Cô nương áo trắng ná» lắc đầu đáp gá»n lá»n: – Không nháºn ra, nhưng muốn Ä‘oán cÅ©ng dá»…. Cứ trông bá»™ dạng ông có vẻ má»™t ngư ông, thì cÅ©ng có thể Ä‘oán ra được ông có cái tên cái gì gá»i là Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt gì đó.
CÆ¡ Hướng Vị ánh mắt chuyển động, tươi cưá»i nói:
– Nếu cứ phương pháp đó mà đoán, thì cô nương tất phải là má»™t ngưá»i Ä‘oán được...
– Tôi đoán ra được ông là ai, chẳng lẽ ông lại không đoán được ra tôi là ai ư?
CÆ¡ Hướng Vị thấy đối phương đặt cho mình má»™t vấn đỠnan giải, không biết nói năng ra sao, đà nh chỉ cau đôi mà y lại suy nghÄ©: “Trong bá»n Thần Châu Tứ Hung trừ ta trước khi gặp mặt Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần còn Hạnh Hoa Hung Nữ Khuông Vô Diệm, Xà Tâm Quá»· Nữ Diệm Tiểu Thanh vá»›i Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa thì chưa gặp bao giá».â€
NghÄ© như thế ông ta liên tưởng ngay đến Ngá»c Kiá»u Oa, và thấy ngưá»i con gái Ä‘ang đứng ở trước mặt mình đây vẻ lạnh lùng như băng tuyết váºy.
CÆ¡ Hướng Vị liá»n mỉm cưá»i nói:
– Ta đã nháºn ra rồi, cô nương có phải là Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa phải không?
Ngưá»i thiếu nữ áo trắng không phá»§ nháºn gáºt đầu nói:
– Ngưá»i Ä‘oán đúng rồi đấy. Bá»n Thần Châu Tứ Dáºt các ngưá»i đã đến được mấy ngưá»i rồi.
Cơ Hướng Vị nói:
– Äại khái đôi bên cÅ©ng như nhau thôi. Thần Châu Tứ Hung vá»›i Thần Châu Tứ Dáºt chỉ có má»™t Băng và má»™t Tuyết là đến trước nhất thôi.
Ngá»c Kiá»u Oa có vẻ kiêu ngạo nói:
– Äại há»™i Trung Thu đã tá»›i chúng ta sẽ phải tranh cao thấp vá»›i nhau, bây giá» ngưá»i có hứng thú đấu thá» má»™t tráºn giải buồn chăng?
Cơ Hướng Vị xua tay nói:
– Bất tất cô nương phải nóng nảy như thế, bây giá» má»›i là buổi sá»›m mai, chúng ta hãy cứ đợi Tứ Hung và Tứ Dáºt đến đông đủ, rồi sẽ đấu cÅ©ng chưa muá»™n.
Ngá»c Kiá»u Oa lạnh lùng nói:
– Các ngưá»i không đấu vá»›i ta là ngưá»i biết Ä‘iá»u đó, vì rằng ngưá»i là tuyết ta là băng, dẫu ngưá»i có là tuyết được nghìn năm, thì cÅ©ng không thể đương cá»± nổi vá»›i ta là băng đã vạn năm được. Băng bao giá» cÅ©ng cứng rắn hÆ¡n tuyết.
CÆ¡ Hướng Vị thấy đối phương láºp luáºn như váºy liá»n thất thanh lá»›n tiếng cả cưá»i hoà i! Ngá»c Kiá»u Oa trợn mắt tròn xoe lá»›n tiếng há»i:
– Ngưá»i cưá»i gì thế?
CÆ¡ Hướng Vị đáp: – Ta cưá»i nhóm Thần Châu Tứ Hung thá»±c ngoại hiệu đó không sai chút nà o, ngưá»i vừa hung vừa nÅ©ng vừa Ä‘iêu ngoa vừa ranh mãnh.
Ngá»c Kiá»u Oa trợn tròn xoe đôi mắt cả giáºn nói:
– Ngưá»i không cần phải cưá»i nhiá»u như thế, ta thừa nháºn là đủ hung, đủ đẹp nhưng hai từ Ä‘iêu hoạt (Ä‘iêu ngoa ranh mãnh) thá» há»i từ đâu mà tá»›i như thế?
CÆ¡ Hướng Vị cưá»i đáp:
– Như cô nương thì vừa hung vừa đẹp, còn Man Sơn Mao Nữ Hùng Thuần Thuần thì lại vừa điêu ngoa vừa ranh mãnh.
Ngá»c Kiá»u Oa gáºt đầu nói:
– Kể ra thì Hùng Thuần Thuần cÅ©ng có đôi chút Ä‘iêu ngoa thá»±c, ngưá»i đã bị nà ng ta đánh lừa rồi sao?
CÆ¡ Hướng Vị cưá»i gượng nói:
– Không những ta chỉ bị đánh lừa mà thôi, mà còn bị lừa nặng là đằng khác.
Nói dứt, ông ta bèn Ä‘em chuyện Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần giả bá»™ thi triển môn Huyá»n Ty Truyá»n Kình để thá»±c thi môn Huyá»n Ty Truyá»n Äá»™c, kể đầu Ä‘uôi cho Ngá»c Kiá»u Oa nghe.
Ngá»c Kiá»u Oa nghe xong, sắc mặt lá»™ vẻ khoái trÃ, rồi á»n ẻn nói:
– Câu chuyện nà y kể cÅ©ng lý thú đấy chứ, nhưng sau khi ngưá»i bị lừa dối, ngưá»i là m thế nà o mà biết được là mình bị lừa dối như thế?
CÆ¡ Hướng Vị vốn là ngưá»i tâm địa quang minh, không biết nói đối bao giá»:
– Äúng ra thì trước sau lão phu cÅ©ng Ä‘á»u không hay biết đã bị Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần dùng thá»§ Ä‘oạn đó mà đánh lừa lão phu, nhưng có má»™t vị đứng ngoà i có cặp mắt tinh Ä‘á»i đã khám phá ra được.
Ngá»c Kiá»u Oa gáºt đầu nói:
– Ngưá»i trong cuá»™c bao giá» cÅ©ng u mê, kẻ đứng ngoà i bao giá» cÅ©ng sáng suốt, quả nhiên không sai mảy may. Nhưng ngưá»i đứng ngoà i có cặp mắt tinh Ä‘á»i đó là ai thế?
Cơ Hướng Vị đáp:
– Nà ng ta cÅ©ng là má»™t thiếu nữ trẻ tuổi tên là Tiêu Lá»™ng Ngá»c.
CÆ¡ Hướng Vị không nói đến ba chữ Tiêu Lá»™ng Ngá»c thì thôi, nhưng má»™t khi đã nói đến rồi khiến Ngá»c Kiá»u Oa vừa nghe thấy đã tức giáºn đến chân tay run lẩy bẩy.
Mặt Ngá»c Kiá»u Oa vốn đã lạnh lùng như băng tuyết, nay lại còn lạnh lẽo hÆ¡n mấy phần nữa.
CÆ¡ Hướng Vị trông thấy sắc mặt nà ng ta biến đổi như váºy, bèn ngạc nhiên há»i: – Ngá»c cô nương, cô nương cÅ©ng có biết vị Tiêu Lá»™ng Ngá»c cô nương ấy sao?
Ngá»c Kiá»u Oa nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt lạnh lùng như dao sắc, nà ng háºm há»±c cất tiếng nói:
– Không những chỉ biết mà thôi, tôi còn háºn đã không lá»™t được da ăn thịt y thị cho hả dạ!
CÆ¡ Hướng Vị ngạc nhiên há»i:
– Ngá»c cô nương vá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c có thù háºn gì chăng?
Ngá»c Kiá»u Oa sắc mặt trắng bệch nói: – Tôi bị y thị lừa dối...
Buá»™t miệng nói đến đây nà ng ta lại vá»™i và ng im bặt, quay sang há»i CÆ¡ Hướng Vị:
– Äể tôi há»i ngưá»i câu nà y đã, Tiêu Lá»™ng Ngá»c lần đó đã đóng vai bà ng quan, nhìn và o tráºn thá» thách đó, váºy thì lần nà y, trong cuá»™c hẹn Thần Châu Tứ Hung gặp Thần Châu Tứ Dáºt rất náo nhiệt kỳ đại há»™i Trung Thu nà y liệu nà ng ta có đến dá»± không?
CÆ¡ Hướng Vị gáºt đầu đáp:
– Nhất định phải đến chứ.
Ngá»c Kiá»u Oa ngạc nhiên há»i:
– Là m sao ngưá»i lại tuyệt đối tin chắc được như thế? Thần Châu Tứ Hung và Thần Châu Tứ Dáºt tá»· thà tuyệt kỹ vá»›i nhau, chuyện thắng bại có liên quan gì tá»›i Tiêu Lá»™ng Ngá»c đâu mà nhất định nà ng ta phải tá»›i nÆ¡i đây để tham dá»± như váºy?
Cơ Hướng Vị đáp:
– Vì bá»n há» có chuyện cần tìm lão phu.
Ngá»c Kiá»u Oa giáºt mình há»i:
– Bá»n hỠư? Thế Tiêu Lá»™ng Ngá»c còn Ä‘i vá»›i má»™t ngưá»i nữa hay sao? Ngưá»i đó có phải là Tư Äồ Ngá»c chăng?
CÆ¡ Hướng Vị gáºt đầu mỉm cưá»i đáp:
– Äúng đấy, Ngá»c cô nương Ä‘oán không sai chút nà o, cứ theo đó mà thấy thì Tiêu Lá»™ng Ngá»c và Tư Äồ lão đệ nhất định phải quen biết nhau.
Ngá»c Kiá»u Oa không trả lá»i ngay, cứ nghiến răng và o nhau ken két hoà i, rồi mặt lạnh như băng há»i:
– Tiêu Lá»™ng Ngá»c vá»›i Tư Äồ Ngá»c có chuyện gì phải cần tìm tá»›i ngưá»i như thế?
CÆ¡ Hướng Vị mỉm cưá»i đáp:
– Chuyện nà y vá»›i chuyện Tứ Hung và Tứ Dáºt giao đấu vá»›i nhau không có mảy may liên quan, Ngá»c cô nương bất tất phải há»i nhiá»u như váºy là m chi, lão phu không tiện nói ra đâu.
Ngá»c Kiá»u Oa cau đôi mà y liá»…u, đôi mắt long lanh tia ra hai ánh sáng như Ä‘iện, sẵng giá»ng há»i:
– CÆ¡ lão đầu, ta há»i ngưá»i câu đó ngưá»i chẳng đáp, có phải là ngưá»i không coi Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa nà y ra gì phải không?
Lúc nà y CÆ¡ Hướng Vị đã nghe thấy có má»™t ngưá»i khác Ä‘ang Ä‘i tá»›i gần, nhưng vì Ngá»c Kiá»u Oa nói lá»›n tiếng quá nên không biết có ngưá»i Ä‘ang Ä‘i tá»›i ông ta bèn cau đôi mà y lại ha hả cưá»i lá»›n tiếng nói: – Ngá»c cô nương, cô nương khá»i phải nói những lá»i ngông cuồng như thế là m chi, nếu như lão phu sợ hãi cái tên Thiên Ma Băng Nữ cá»§a cô nương, thì đâu còn dám Ä‘Ãnh ước giao đấu cùng Thần Châu Tứ Hung các ngưá»i hôm nay ở nÆ¡i đây nữa?
Ngá»c Kiá»u Oa tức giáºn nói:
– ÄÆ°á»£c lắm, ngưá»i đã không sợ thì giao đấu vá»›i bổn cô nương nà y má»™t phen ngay bây giá».
Lá»i nói vừa dứt, nà ng ta đã giÆ¡ hữu chưởng lên cách không tấn công ra luôn má»™t chưởng, nhằm thẳng và o ngưá»i Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị đẩy tá»›i.
CÆ¡ Hướng Vị biết rằng trong Thần Châu Tứ Hung nà ng Ngá»c Kiá»u Oa tuy Ãt tuổi hÆ¡n cả, nhưng tÃnh tình lại rất nóng nảy và võ công rất cao. Ông ta vừa thấy đối phương cách không đánh ra má»™t chưởng không dám khinh thưá»ng, cÅ©ng giÆ¡ hữu chưởng lên váºn mưá»i thà nh công lá»±c biến thà nh Vô Hình Cương KhÃ, cÅ©ng cách không đẩy ra để đón đỡ lấy chưởng cá»§a Ngá»c Kiá»u Oa vừa lấn át tá»›i nÆ¡i.
Thế là hai luồng cương khà vô hình gặp nhau ở trên không hợp lại kết quả lại ra ngoà i sá»± ước Ä‘oán cá»§a má»i ngưá»i.
Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa vẫn đứng nguyên tại chá»— không động Ä‘áºy chút nà o. Nhưng vị Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông là má»™t ngưá»i trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt đã lừng danh trong võ lâm đương thế mà cÅ©ng phải thối lui vá» phÃa sau ná»a bước.
Tuy chỉ má»›i thối lui vá» phÃa sau ná»a bước thôi, nhưng trên ngưá»i CÆ¡ Hướng Vị mồ hôi lạnh đã chảy ra như tắm, mặt đã á»ng Ä‘á», trong lòng cảm thấy hổ thẹn cá»±c độ. Ông ta nghÄ© bụng: “Ta đã trở nên má»™t lão già vô dụng rồi!â€
Trong lúc CÆ¡ Hướng Vị Ä‘ang xấu hổ thầm trong lòng, thì bên kia Ngá»c Kiá»u Oa sắc mặt đầy vẻ đắc ý, cái vẻ tuyết băng lạnh lẽo trên mặt cá»§a nà ng đã tiêu tan mất, mà lá»™ ra má»™t vẻ vui tươi vô cùng, rồi nà ng thá»§ng thẳng cất tiếng há»i:
– CÆ¡ lão đầu, ngưá»i đã nếm mùi lợi hại cá»§a ta rồi đấy chứ, ta là kẻ cứng rắn khó va chạm, cái việc ta lăng không đối chưởng vá»›i ngưá»i chắc hẳn không giống cái việc Hùng tá»· tá»· cá»§a ta đùa cợt vá»›i ngưá»i đấy chứ?
Nà ng vừa dứt lá»i, thì phÃa sau tảng đá thấy má»™t tiếng cưá»i vẳng lại, kế đó có tiếng cưá»i nói: – Ngá»c tiểu muá»™i, má»™t chưởng cá»§a tiểu muá»™i đánh ra tuy gá»i là tinh tuyệt đấy, nhưng cÅ©ng không thể bảo là ta kém hÆ¡n tiểu muá»™i được bởi vì ngà y ná» ngón đòn mà ta đánh ra đó chỉ là để đùa cợt chÆ¡i mà thôi, nếu đôi bên cứ thẳng thắn giao đấu thì ta Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần nà y nhất định không thể thua kém cái lão già sắp là m má»t cá»§a quan tà i kia được.
Tiếng nói chưa dứt thì má»™t thân hình đã bay tá»›i tráºn đấu, ngưá»i nà y chÃnh là thiếu nữ đã thi triển môn Huyá»n Ty Truyá»n Äá»™c để đùa cợt CÆ¡ Hướng Vị, nà ng ta chÃnh là Man SÆ¡n Mao Nữ Hùng Thuần Thuần.
Hùng Thuần Thuần vừa đặt chân xuống đấu trưá»ng thì tại phÃa sau má»™t gốc cây lá»›n đã lại vá»ng ra má»™t trà ng cưá»i ha hả, và có tiếng ngưá»i nói: – Mấy con nhá» a đầu phiến tá» chưa ráo hÆ¡i sữa, suốt ngà y chỉ Ä‘iểm trang ve vuốt là m ra Ä‘iá»u cho là tao nhã lắm, bá»n chúng mi là m gì có con mắt tinh Ä‘á»i để nhìn và o thế sá»±. CÆ¡ lão đầu vốn là má»™t ngư ông quanh năm chỉ ngồi câu cá trên sông Hà n Giang là ngưá»i hiểu biết luân thưá»ng đạo lý. Lúc nãy ông ta là m như váºy là chỉ coi bá»n mi như mấy con cá nhá» mà thái, nếu không chịu hy sinh má»™t chút Ãt mồi câu ngon thì rồi lát nữa đây là m sao lại có thể câu được mấy con cá lá»›n.
Hùng Thuần Thuần cau đôi mà y lại lá»›n tiếng há»i:
– Ngưá»i vừa nói đó là ai thế?
PhÃa sau thân cây lại có tiếng cưá»i ha hả vá»ng ra và có tiếng ngưá»i đáp:
– Tiểu a đầu, ngươi bất tất phải há»i ta là ai như thế, ngươi cứ nhìn ta cho kỹ thì sẽ hồn tiêu phách lạc ngay.
Chỉ thấy ánh sáng loang loáng đến lạnh ngưá»i từ sau thân cây bay ra tạo nên má»™t tiếng gió rÃt rẽ không khà bay tá»›i.
Thiên Ma Băng Nữ và Man SÆ¡n Mao Nữ nhân thấy là n ánh sáng loang loáng lạnh ngưá»i đó bay tá»›i rất mau, oai lá»±c mạnh cá»±c độ thì cả hai Ä‘á»u giáºt mình kinh hoà ng, vá»™i lùi lại phÃa sau hai bước.
Chỉ thấy lá»a bắn ra tung tóe, sau má»™t tiếng “bình†thá»±c lá»›n, đã thấy má»™t cây rìu lá»›n lưỡi sắc lạnh ngưá»i cắm ngáºp và o thân má»™t tảng đá gần đó.
Ngá»c Kiá»u Oa định thần giây lát, lông mà y xếch ngược nói:
– Thì ra Cá»± Phá»§ tiá»u phu Bốc NghÄ©a Nhân đã tá»›i đây.
PhÃa sau thân cây, má»™t chuá»—i cưá»i ha hả vá»ng lên, rồi má»™t ngưá»i ước độ ngÅ© tuần, tinh thần quắc thước, ăn mặc ra dáng tiá»u phu thá»§ng thẳng bước ra, đôi mắt ông ta sáng như Ä‘iện nhìn Ngá»c Kiá»u Oa và Hùng Thuần Thuần cau mà y lại nói:
– Không sai! Không sai! ChÃnh là lão tiá»u phu ta. Lão ngư ông coi các mi, mấy con a đầu phiến tá» nà y như mấy con cá nhá» lá»™i trong ao thôi, còn lão tiá»u phu ta thì coi mấy con a đầu phiến tá» chúng bay giống như mấy thân cây, mấy cà nh cá»§i trong rừng ta muốn ra tay chặt lúc nà o thì chặt như thò tay lấy đồ trong túi váºy.
Hùng Thuần Thuần có vẻ pháºt ý, giáºn dữ nói:
– Các ngưá»i ở trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt cÅ©ng được coi như những ngưá»i có danh vá»ng đương thá»i, tại sao cứ cất tiếng là nói a đầu phiến tá», chẳng sợ bị giảm mất thân pháºn hay sao?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu hai con mắt quái dị đảo ngược má»™t vòng rồi nhìn chòng chá»c và o Hùng Thuần Thuần, cau mà y lại há»i:
– Cái con a đầu trên ngưá»i đầy lông và ng nà y cho ta há»i đây, Thần Châu Tứ Hung các mi có phải đã được Hoà ng gia phong cho hay không, mà quan tước cÅ©ng là hà ng cá»±c phẩm đó hay sao?
Hùng Thuần Thuần bị ông ta há»i má»™t thôi má»™t hồi toà n những tiếng lạ tai, bèn ngạc nhiên há»i:
– Ngưá»i nói những tiếng gì kỳ cục váºy, Thần Châu Tứ Hung chúng tôi Ä‘á»u là con nhà dân giã cả, suốt ngà y mải mê vui thú chốn lâm tuyá»n nà o có ai được Hoà ng gia phong tước cho bao giỠđâu, tại sao ngươi lại nói cái gì phẩm cấp vá»›i quan tước váºy?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu cưá»i nói:
– Nếu các ngươi đã không được Hoà ng gia phong tước cho, thì tại là m sao chỉ cho quan phủ đốt nhà mà lại không cho dân giã thắp đèn?
Hùng Thuần Thuần đáp:
– Xin ngưá»i nói rõ rà ng ra má»™t chút, ý ngưá»i muốn nói gì tôi chả hiểu và o đâu cả?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu cháºm rãi bước lên mấy bước, má»™t tay rút cái búa cắm trên tảng đá ra, má»™t mặt quái dị nói:
– Tại sao bá»n ngươi lại gá»i bá»n già chúng ta là đám má»t quan tà i mà lại không cho chúng ta gá»i bá»n mi là a đầu phiến tá»?
Hùng Thuần Thuần bị Cá»± Phá»§ tiá»u phu vặn cho má»™t hồi khiến nà ng không sao mở miệng đáp lại được, đà nh chỉ xua tay gượng cưá»i nói:
– ÄÆ°á»£c rồi, ngưá»i khá»i phải nói nhiá»u nữa, từ giá» tôi không kêu các ngưá»i là đám má»t quan tà i nữa được không?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu gáºt đầu cưá»i nói:
– Như thế má»›i phải chứ, các ngươi nên biết rằng, trá»i sinh ra các loà i váºt Ä‘á»u chá»n đồng loại mà tụ hợp vá»›i nhau, cÅ©ng như cái đám má»t quan tà i nà y thì lại hay chÆ¡i vá»›i những bá»n chết non.
Ngá»c Kiá»u Oa nãy giá» mặt vẫn lạnh lùng như tiá»n, bây giá» má»›i nhìn Cá»± Phá»§ tiá»u phu, Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông mà nói:
– Hiện giá» trong nhóm Thần Châu Tứ Hung đã có hai ngưá»i tá»›i và nhóm Thần Châu Tứ Dáºt cÅ©ng có hai ngưá»i tá»›i, váºy thì chúng ta nên Ä‘i trước cá»a Quát Thương Mê Cung để đấu trước vá»›i nhau má»™t phen.
Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị đã để ý quan sát xem Thiên Ma Băng Nữ Ngá»c Kiá»u Oa sắp sá»a muốn dở trò quá»· quái gì ra đây, ông ta bèn cưá»i nói:
– Chúng ta tá»›i đó được lắm chứ, hai bên như thế đã đến được bốn ngưá»i, đại khái những ngưá»i khác cÅ©ng sắp đến cả rồi.
Man SÆ¡n Mao Nữ khẽ kéo tay Ngá»c Kiá»u Oa tươi cưá»i nói nhá»:
– Nà y Ngá»c tiểu muá»™i, chúng ta Ä‘i trước Ä‘i, má»™t lát nữa chị cá»§a tiểu muá»™i cÅ©ng tá»›i đây đó.
Ngá»c Kiá»u Oa nghe thấy nói như váºy liá»n giáºt mình, vá»™i hướng và o Hùng Thuần Thuần há»i:
– Hùng tỷ tỷ, tỷ tỷ gặp chị tiểu muội ở đâu thế? Tỷ tỷ của tiểu muội lát nữa sẽ lại đây thực ư?
Hùng Thuần Thuần cưá»i đáp:
– Tá»· tá»· gặp cách đây không xa. Ngá»c đại muá»™i vì có chuyện nên chưa tá»›i ngay được, nhưng chắc nà ng ta cÅ©ng sắp tá»›i đây rồi.
Nói dứt nà ng ta liá»n kéo tay Ngá»c Kiá»u Oa rồi hai nà ng lướt Ä‘i nhanh như hai con linh xà theo sát phÃa sau Cá»± Phá»§ tiá»u phu.
Bá»—ng thấy đầu Hùng Thuần Thuần chợt quay tÃt, cái búi tóc liá»n duá»—i ra như má»™t con rắn tấn công và o phÃa sau lưng Cá»± Phá»§ tiá»u phu.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu không ngá» là nà ng lại có má»™t chiêu thức kỳ dị như thế, nhưng CÆ¡ Hướng Vị đã sá»›m bị nà ng ta lừa cho má»™t vố nên đã sá»›m đỠphòng.
Ông ta liá»n lấy ở trong ngưá»i ra má»™t sợi dây câu, nhằm bÃm tóc cá»§a Hùng Thuần Thuần mà quăng tá»›i.
Hùng Thuần Thuần thấy đối phương đã có chuẩn bị liá»n cưá»i má»™t tiếng, thâu ngay bÃm tóc vá», nói: – CÆ¡ lão đầu, kể ra ngươi cÅ©ng đã tinh khôn hÆ¡n trước má»™t chút rồi đó. Thế má»›i biết cái miếng “Bá Vương Tiên†cá»§a ta tháºt là có oai lá»±c chẳng vừa.
CÆ¡ Hướng Vị chẳng thèm đếm xỉa gì tá»›i đối phương, liá»n dắt tay Cá»± Phá»§ tiá»u phu, rồi hai ngưá»i cùng hướng Quát Thương Mê Cung mà đi tá»›i.
Ngá»c Kiá»u Oa nói vá»›i Hùng Thuần Thuần rằng:
– Nà y, Hùng tá»· tá»·, vừa rồi tôi há»i tá»· tá»· cái câu chuyện đó, tá»· tá»· vẫn còn chưa trả lá»i tôi đó. Tá»· tá»· tá»± dưng sao lại cao hứng tá»›i đây nhúng tay và o việc nà y?
Hùng Thuần Thuần lắc đầu nói:
– Vừa rồi vì thá»i gian cấp bách nên ngu tá»· chưa nói rõ. Ngá»c đại muá»™i chỉ nói là phụng mệnh sư phụ Thiên Ma Thánh Mẫu Äinh tiá»n bối cốt đến đây để dá»± há»™i Trung Thu giữa Thần Châu Tứ Hung và Thần Châu Tứ Dáºt và còn có sứ mệnh rất trá»ng đại.
Ngá»c Kiá»u Oa “Ồ†lên má»™t tiếng nói:
– Tá»· tá»· còn có sứ mạng trá»ng đại cÆ¡ à ?
Nói tá»›i đó, hình như nghÄ© tá»›i má»™t chuyện gì đó, Ngá»c Kiá»u Oa lại há»i Hùng Thuần Thuần rằng:
– Hùng tá»· tá»·, tá»· tá»· có thấy Ngá»c Kiá»u Nga tá»· tá»· tôi tinh thần ra sao và ở trên mình có bị thương không?
Hùng Thuần Thuần vẻ mặt cả sợ, là m như không hiểu há»i:
– Ngá»c tiểu muá»™i sao lại há»i ngu tá»· chuyện đó?
Ngá»c Kiá»u Oa liá»n Ä‘em chuyện ở trong Thiên Ma Phá»§ nói đầu Ä‘uôi má»™t lượt cho Hùng Thuần Thuần nghe, xong rồi gượng cưá»i nói: – Tôi sợ Ngá»c Kiá»u Nga tá»· tá»· tôi bị Tư Äồ Ngá»c đánh lừa, cho nên tiểu muá»™i má»›i há»i tinh thần cá»§a chị ấy ra sao và trong mình có bị thương hay không?
Hùng Thuần Thuần lắc đầu nói:
– Ngá»c đại muá»™i tinh thần sáng suốt, trên cÅ©ng không bị thương, trông vẻ không phải đã bị ai lừa gạt cả.
Vừa nói tá»›i đây, Hùng Thuần Thuần bá»—ng “Ælên má»™t tiếng, há»i Ngá»c Kiá»u Oa rằng:
– Nà y tiểu muá»™i, cái ngưá»i gái giả trai đã trêu ghẹo em là Tiêu Lá»™ng Ngá»c hiện giỠở đâu?
Ngá»c Kiá»u Oa đôi má đỠbừng, cắn răng trả lá»i:
– Muá»™i không biết nó đã biến Ä‘i đâu mất rồi. Nhưng vừa rồi tiểu muá»™i nghe Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị nói rằng có lẽ Tư Äồ Ngá»c và Tiêu Lá»™ng Ngá»c hai ngưá»i cÅ©ng sẽ tá»›i đây phó há»™i Trung Thu.
Hùng Thuần Thuần đôi lông mà y dựng ngược nói:
– Tiêu Lá»™ng Ngá»c nếu mà tá»›i đây, ta sẽ coi xem vị cô nương đó dáng dấp ra là m sao mà má»™t cô gái giả trai lại có thể khiến cho Thiên Ma Băng Nữ phải phát động xuân tình như váºy?
Ngá»c Kiá»u Oa bẽn lẽn:
– Hùng tá»· tá»· chá»› nên nói đùa như váºy. Nói tá»›i đẹp trai thì Tư Äồ Ngá»c và Tiêu Lá»™ng Ngá»c hai ngưá»i cùng đẹp vô cùng. Tháºt có thể gá»i là : nam tá»±a Lâm Phong Ngá»c Thụ, nữ như Khấp Lá»™ U Lan. Nhưng...
Hùng Thuần Thuần nhìn Ngá»c Kiá»u Oa má»™t cái rồi há»i:
– Nhưng là m sao, Ngá»c muá»™i không nói nốt cho ngu tá»· nghe?
Ngá»c Kiá»u Oa sắc mặt bá»—ng biến đầy vẻ sát khÃ, nói:
– Nhưng Tiêu Lá»™ng Ngá»c là m cho tiểu muá»™i thương tâm vô cùng. Háºn nó thấu táºn xương tá»§y. Nó không tá»›i đây thì thôi, nếu nó tá»›i đây thì tôi sẽ ăn thịt nó, lá»™t da nó ra và phải uống máu nó má»›i hả giáºn.
Hùng Thuần Thuần cả cưá»i nói:
– Tiêu Lá»™ng Ngá»c nếu mà là trai thá»±c thì Ngá»c hiá»n muá»™i sẽ bị nó lừa, nhưng hiện giá» nó lại là gái thì...
Ngá»c Kiá»u Oa không đợi cho Hùng Thuần Thuần nói tiếp, liá»n trừng mắt lên ngắt lá»i nói: – Hùng tá»· tá»·, tá»· tá»· đứng có nói nhiá»u lá»i. Nói cho cùng thì con Tiêu Lá»™ng Ngá»c tháºt là khả ố vô cùng.
Hùng Thuần Thuần thấy Ngá»c Kiá»u Oa hình như có sá»± ẩn tình gì mà không dám nói ra, nên cÅ©ng chẳng muốn há»i thêm gì nữa, liá»n cùng vá»›i Ngá»c Kiá»u Oa hai ngưá»i dắt nhau Ä‘i.
Quanh quẩn trong chốc lát, hai ngưá»i đã Ä‘i tá»›i Quát Thương Mê Cung. NÆ¡i đây hiện giá» là má»™t bãi đất hoang, vẫn cá»™t cháy nhà đổ và vẫn chẳng má»™t ai tu sá»a gì cả.
Ở trước cá»a cung có má»™t hòn đá to. Äã có Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị và Cá»± Phá»§ tiá»u phu Bốc NghÄ©a Nhân tức là Thần Châu Nhị Dáºt đã đứng chỠở đó.
Hùng Thuần Thuần biết rõ Cá»± Phá»§ tiá»u phu miệng lưỡi uốn éo ranh mãnh hÆ¡n ngưá»i, liá»n quay sang nhìn Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông cưá»i nói:
– CÆ¡ lão đầu, chúng ta sẽ đấu vá»›i nhau má»™t tráºn hay là đợi đến đông đủ cả rồi má»›i đánh.
CÆ¡ Hướng Vị chưa kịp trả lá»i, thì Cá»± Phá»§ tiá»u phu đã cưá»i to lên mấy tiếng rồi nói:
– Trá»i má»›i vừa sáng, hãy còn sá»›m lắm, tiểu a đầu việc gì mà phải vá»™i và ng thế?
Hùng Thuần Thuần giáºn dữ nói:
– Ngươi lại gá»i ta là tiểu a đầu sao?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu nói: – Ngươi gá»i CÆ¡ lão đầu là má»t cá»§a quan tà i váºy ta gá»i nhà ngươi là tiểu a đầu tháºt là hợp lý.
Hùng Thuần Thuần nói:
– Nếu tôi gá»i là CÆ¡ bằng hữu thì sao?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu nói: – Thì ta gá»i nhà ngưá»i là Hùng cô nương.
Hùng Thuần Thuần “Hừ†lên má»™t tiếng, nhìn Cá»± Phá»§ tiá»u phu nguýt mấy cái nói:
– Ta xem hai cái môi của nhà ngươi có lẽ còn sắc bén hơn búa của nhà ngươi.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu nói: – Lão tiá»u phu kiếm cá»§i nÆ¡i thâm sÆ¡n, trong lúc buồn bã thì ta lại thÃch nghêu ngao ca hát thà nh thá» mồm ta cÅ©ng hÆ¡i trÆ¡n má»™t chút. Xin Hùng cô nương chá»› chê trách.
Hùng Thuần Thuần tức giáºn đến độ nghiến răng kèn kẹt mà cÅ©ng chẳng là m gì được ông ta, đánh phải cưá»i gằn má»™t tiếng nói:
– Lát nữa đôi bên động thá»§, ngưá»i thứ nhất là ta sẽ đấu vá»›i nhà ngươi.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu lá»›n tiếng cưá»i ha hả nói: – Xin tiếp! Xin tiếp! Vì rằng lão tiá»u phu nà y quanh năm suốt tháng vẫn ở nÆ¡i thâm sÆ¡n là m bạn vá»›i cầm thú, đừng nói là Hùng cô nương, nếu là Hùng tiên sinh hay là Hùng ranh con, ta cÅ©ng thưá»ng trông thấy rất nhiá»u.
Hùng Thuần Thuần tức giáºn đến độ mắt lá»™ hung quang.
Äá»™t nhiên từ trong Mê Hồn Giáp bá»—ng có tiếng ma kêu vá»ng và o Ngá»c Kiá»u Oa nói:
– Ai lại là m ma kêu đó?
Hùng Thuần Thuần lưá»m Ngá»c Kiá»u Oa má»™t cái nói:
– Ngá»c hiá»n muá»™i bị Tiêu Lá»™ng Ngá»c là m cho mê muá»™i cả ngưá»i Ä‘i đến ná»—i tiếng cá»§a Xà Tâm Quá»· Nữ Diệm Tiểu Thanh Diệm tá»· tá»· mà cÅ©ng không nghe được ra ư?
Hùng Thuần Thuần vừa nói dứt, bá»—ng có má»™t cái bóng Ä‘en từ cá»a Mê Hồn Giáp đã nhanh như Ä‘iện chá»›p phi thân tá»›i.
Những tay sà nh nghệ trông thấy những bước Ä‘i nhanh như váºy thì biết ngay đối phương võ nghệ rất cao siêu.
Cái bóng Ä‘en đó vừa bay tá»›i cạnh hòn đá là má»™t thiếu nữ thân hình yểu Ä‘iệu, mặt phá»§ miếng sa Ä‘en, mình mặc áo mà u huyá»n.
Vị Xà Tâm Quá»· Nữ đôi mắt có vẻ lạnh lùng nhìn thẳng và o Cá»± Phá»§ tiá»u phu và Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông từ trên xuống dưới má»™t lượt.
Hùng Thuần Thuần mỉm cưá»i nói:
– Äể tôi xin giá»›i thiệu vị nà y là Xà Tâm Quá»· Nữ Diệm Tiểu Thanh tá»· tá»·. Còn hai vị nà y là ngưá»i trong nhóm Thần Châu Tứ Dáºt, má»™t vị là Cá»± Phá»§ tiá»u phu và má»™t vị là Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông.
Diệm Tiểu Thanh từ bên trong miếng sa đen bĩu môi một cái, rồi nói:
– Hừ! Cái gì Thần Châu Tứ Dáºt! Hai ngưá»i Ä‘á»u là be bét lão đầu tá» chứ gì?
Hà n Giang Äiểu Tuyết Ông CÆ¡ Hướng Vị trong bụng nghÄ© thầm rằng: “Tháºt đúng là Thần Châu Tứ Hung! Cứ má»—i má»™t ngưá»i lại ác hÆ¡n má»™t ngưá»iâ€. NghÄ© váºy, trong lòng ông ta vừa tức lại vừa buồn cưá»i.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu Bốc NghÄ©a Nhân đưa đôi mắt nhìn Xà Tâm Quá»· Nữ Diệm Tiểu Thanh từ trên chi dưới má»™t lượt, rồi gáºt đầu nói:
– Còn tốt! Còn tốt!
Diệm Tiểu Thanh nghe thấy hai câu “còn tốt†chẳng hiểu ra sao, lạnh lùng há»i: – Còn tốt cái gì?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu vừa cưá»i vừa trả lá»i rằng:
– Cái con bé nà y cũng đã là ác, nhưng rồi với cái danh hiệu thì lại không hợp.
Diệm Tiểu Thanh ra vẻ không hiểu, ngạc nhiên há»i: – Không hợp là nghÄ©a thế nà o?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu đáp: – Xà Tâm đã khả úy, Quá»· Nữ lại còn là m cho ngưá»i ta phải sợ hÆ¡n cho nên bốn chữ ngoại hiệu “Xà Tâm Quá»· Nữ†đó cÅ©ng đã xác nháºn rõ là hung lắm rồi.
Diệm Tiểu Thanh nghe nói lấy là m đắc ý, trừng mắt lên nói: – Còn tên thì sao mà lại bảo là không tốt, không hợp với ngoại hiệu?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu cưá»i ha hả nói:
– Nói đến chuyện cổ tÃch cá»§a loà i rắn thì ai ai cÅ©ng biết tá»›i chuyện “Bạch xà â€. Trong chuyện đó nói Bạch xà là chá»§, còn Thanh xà là nô. Bạch Tố Trinh là tiên, Tiểu Thanh Nhi là yêu. Tên mi lại là Tiểu Thanh thì chẳng qua chỉ là má»™t đứa nô tỳ, má»™t con a đầu mà thôi, váºy thì còn vẻ vang gì nữa?
Diệm Tiểu Thanh tức giáºn đến ná»—i nghiến răng kèn kẹt nói:
– Ừ, thì cứ cho là cái tên cá»§a ta không được vẻ vang, nhưng há» cá»§a ta cÅ©ng đủ lợi hại lắm rồi, Diêm La bắt ma tá» kiếp khó tránh. Lão cẩu đầu kia mi hãy nạp mạng cho ta. Ta sẽ đánh ngã mi xuống dưới mưá»i tám tầng địa ngục.
Lá»i nói vừa xong, Diệm Tiểu Thanh giÆ¡ tay áo huyá»n khẽ phất lên má»™t cái, trong tay áo liá»n bay ra má»™t luồng huyá»n quang, nhằm giữa mặt Cá»± Phá»§ tiá»u phu bay tá»›i.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu cưá»i to má»™t tiếng vang trá»i, nói:
– Hạt châu nhỠbằng hạt gạo thì có sáng được bao nhiêu?
Tiếng cưá»i vừa dứt thì từ trong ngưá»i ông ta có má»™t cái bóng rìu sáng lóe nhằm thẳng luồng huyá»n quang mà chém xuống.
Diệm Tiểu Thanh lúc vung tay áo, phi ra má»™t luồng huyá»n quang đó chÃnh là con Thiết Tuyến quái xà , má»™t váºt không sợ gì Ä‘ao kiếm chém đứt nhắm ngay ngá»n búa cá»§a Cá»± Phá»§ tiá»u phu mà cuốn lấy.
Nguyên lai Diệm Tiểu Thanh có dụng ý muốn dùng con quái xà nà y để cuốn lấy cây búa cá»§a Cá»± Phá»§ tiá»u phu mà đoạt lấy món binh khà thà nh danh nà y.
Nhưng ý niệm của nà ng ta vừa mới chuyển động thì tai đã nghe thấy Man Sơn Mao Nữ Hùng Thuần Thuần vội và ng kêu lớn lên:
– Diệm nhị tá»·, cây búa cá»§a đối phương không phải là cây búa tầm thưá»ng đâu. Tá»· tá»· hãy cẩn tháºn kẻo rồi con váºt nhá» bé cá»§a tá»· tá»· lại bị thương tổn đấy.
Diệm Tiểu Thanh nghe thấy Hùng Thuần Thuần nói như váºy bèn cảm thấy cây búa cá»§a đối phương vừa to vừa nặng, hà o quan lại cá»±c kỳ sắc bén. Äồng thá»i nà ng ta chợt nhá»› tá»›i con tinh xà mà hà ng ngà y nà ng ta vốn rất yêu mến vẫn thưá»ng gá»i nó là Tiểu Huyá»n nhi hiện Ä‘ang bị cây rìu cá»§a đối phương bổ mạnh xuống.
Diệm Tiểu Thanh đã có giá»›i tâm rồi, tá»± nhiên phải thâu thế biến chiêu để rồi sẽ đối phó địch bằng cách khác. Nhưng má»›i rồi nà ng ta đã mưá»i phần chắc chÃn, nên phóng chiêu ra có hÆ¡i quá đà , nay có muốn đổi chiêu biến thức chỉ e cÅ©ng không kịp nữa.
Mắt trông thấy ánh sáng cá»§a cây rìu và hình bóng cá»§a con rắn trên không hợp vá»›i nhau là m má»™t. Äá»™t nhiên bá»—ng thấy đợt huyá»n quang đó rút mau vá» như Ä‘iện xẹt.
Vừa rồi có nói Xà Tâm Quỷ Nữ Diệm Tiểu Thanh không kịp biến chiêu thế sao nay lại nói nà ng ta có thể đột nhiên thâu thể?
Nhân vì món binh khà trong tay nà ng là con Thiết Tuyến linh xà vốn không phải là má»™t võ khà vừa dà i vừa má»m. Nếu là thứ võ khà roi má»m dây dà i tầm thưá»ng khác thì ngưá»i sá» dụng lần đầu tiên phải thâu kình lá»±c lại, rồi sau má»›i có thể thu hồi võ khà lại, như váºy trong thá»i gian chá»›p mắt không thể nà o là m được như ý muốn. Nhưng con Thiết Tuyến linh xà nà y vốn tá»± bản thân nó đã có linh tÃnh, cho nên tá»± nó có thể tá»± động né tránh hung hiểm.
Xà Tâm Quá»· Nữ Diệm Tiểu Thanh má»™t khi đã có giá»›i ý rồi thì tay nà ng liá»n váºn dụng kình lá»±c. Äồng thá»i, con Thiết Tuyến linh xà cÅ©ng tá»± co lại, nhanh như Ä‘iện xẹt. Như váºy nó má»›i tránh khá»i bị đứt ra là m mấy khúc dưới lưỡi rìu sắc bén cá»§a Cá»± Phá»§ tiá»u phu.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu cÅ©ng không muốn Ä‘uổi đánh tiếp nữa, liá»n ra vẻ trêu ghẹo cưá»i nói: – Nà y, Diêm cô nương, tôi khuyên cô nương từ nay có nuôi rắn thì đừng nuôi rắn Ä‘en, nên nuôi rắn trắng thì hÆ¡n để khá»i bị ngưá»i ta chê cưá»i Tiểu Thanh nhi là hạng nô tỳ.
Diệm Tiểu Thanh rÃt lên má»™t tiếng tá»±a như ma hú, tay áo bên trái khẽ phát lên má»™t cái. Lúc nãy nà ng phất tay áo bên phải thì bay ra má»™t con rắn mà u huyá»n, bây giá» tay trái nà ng phất ra má»™t váºt tá»±a như cái lưới mà u huyá»n lòe ánh sáng.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu hình như biết váºt nà y rất lợi hại, không muốn để chụp phải, vá»™i nhảy lùi vá» phÃa sau tám bước. Diệm Tiểu Thanh khanh khách cả cưá»i nói:
– Lão thất phu kia, ngươi cũng nhát gan như thế cơ à ?
Cá»± Phá»§ tiá»u phu chỉ và o cái váºt mà Diệm Tiểu Thanh Ä‘ang cầm giương lông mà y nói: – Cái đó là Thanh Lân Hắc Sát võng phải không?
Diệm Tiểu Thanh gáºt đầu cưá»i nói: – Lão thất phu thảo nà o mà được đứng và o nhóm Thần Châu Tứ Dáºt. Nhỡn lá»±c cá»§a nhà ngươi kể cÅ©ng tinh tưá»ng đấy.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu lại há»i:
– Cô nương đã dùng đến Thanh Lân Hắc Sát võng, váºy có lẽ cô nương là đồ đệ cá»§a Tam Ãc bà bà đã nổi danh ở Miêu Cương năm xưa?
Diệm Tiểu Thanh lắc đầu đáp:
– Nhà ngươi Ä‘oán lầm rồi. Tam Ãc bà bà không phải là sư phụ cá»§a ta, mà chỉ là sư tá»· cá»§a ta thôi.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu để ý nhìn Diệm Tiểu Thanh rồi từ từ nói:
– Ngưá»i ta nói Tam Ãc bà bà hãy còn sống ở Miêu Cương, hay là đã chết rồi, cô nương có biết rõ rà ng không?
Diệm Tiểu Thanh lạnh lùng nói:
– Sư tá»· ta thần công sánh ngang Tạo Hóa, tuổi thá» kịp vá»›i trá»i đất. Có lẽ chỉ trong má»™t thá»i gian nữa sẽ tá»›i Trung Nguyên nà y cÅ©ng nên.
Cá»± Phá»§ tiá»u phu cau đôi lông mà y há»i tiếp:
– Tam Ãc bà bà nếu hãy còn sống thì cái ông bạn già Thiết Bối Äà Ông chắc đã...
Không đợi cho Cá»± Phá»§ tiá»u phu nói dứt câu, Diệm Tiểu Thanh đã cưá»i nhạt má»™t tiếng ngắt lá»i nói:
– Thiết Bối Äà Ông không những còn mạnh khá»e mà cả đến Thiên Ma Thánh Mẫu vá»›i vị...
Cá»± Phá»§ tiá»u phu đột nhiên xua tay, nói ngay:
– Diêm cô nương không cần nói nữa. Tôi đã biết bốn vị kết nghÄ©a anh chị em đó Ä‘á»u vẫn còn sống hết.
Diệm Tiểu Thanh ra vẻ đắc ý, cưá»i nói:
– Äã biết thế thì được. CÅ©ng may các ngươi đã tuyên bố không mở Thiên Trì Kỳ há»™i nữa. Bằng không thì bốn vị đó tá»›i nÆ¡i, liệu các ngươi có thể sống còn được nữa hay không?
|
 |
|
| |