 |
|

16-09-2008, 04:50 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG Bá»N MÆ¯Æ I SÃU
VẠN KIẾM VÆ¯Æ NG TỬ VÂY KÃCH CỬU TRÙNG THIÊN
Sau khi tứ đại thị vệ Ä‘i khá»i, Quân Trung Thánh lại ngá»a mặt buông tiếng cưá»i vang Ä‘oạn vừa định cất bước bá» Ä‘i, má»›i hay chân phải đã thá» thương khá nặng, chẳng những Ä‘au thấu xương mà còn chảy máu đầm đìa, lênh láng má»™t khoảng rá»™ng dưới chân.
Lúc nà y gian hoa sảnh từ trong đến ngoà i đã trở lại yên tÄ©nh như trước, những bá»™c tỳ thảy Ä‘á»u đã lẩn trốn hết, Bạch Thuá»· sÆ¡n trang tuy có nhiá»u giáp sÄ©, song bởi trang chá»§ và tổng quản chưa lá»™ diện, không ngưá»i cầm đầu và đối phương lại là chá»§ nhân Huyết Bi và tứ đại thị vệ, nên chẳng má»™t ai dám xuất đầu lá»™ diện.
Lẽ dÄ© nhiên, tất cả má»i ngưá»i trong Bạch Thuá»· sÆ¡n trang vẫn chưa biết chá»§ nhân Huyết Bi chÃnh là trang chá»§ Quân Trung Thánh.
Quân Trung Thánh đứng ngẫm nghÄ© má»™t hồi, Ä‘oạn phi thân phóng Ä‘i vá» phÃa thư phòng.
Trong thư phòng vẫn như trước, Mã Tất VÅ© ngồi nghiêng trên ghế dá»±a, không hỠđộng Ä‘áºy chút nà o cả.
Quân Trung Thánh thoáng ngần ngừ, Ä‘oạn thay Ä‘i bá»™ y phục Ä‘en, lá»™t bao trùm đầu xuống, búng Ä‘i phần tim nến đã rụi tà n, thư phòng láºp tức bừng sáng.
Sau đó lão quét mắt nhìn, liá»n bất giác sững ngưá»i, thì ra lão vừa nháºn thấy có Ä‘iá»u khác lạ, Mã Tất VÅ© đã biến mất, thay và o đó là má»™t ngưá»i khác, bởi tư thế ngồi giống hệt Mã Tất VÅ© bị Ä‘iểm huyệt nên khi nà y lão nhất thá»i chưa phát hiện ra.
Quân Trung Thánh mặt liá»n lá»™ vẻ nghiêm năng, bá»n Triển Ngá»c Mai đã bị bắt, ai lại dám cả gan vuốt râu hùm thế nà y?
Ngưá»i chết kia cÅ©ng là má»™t lão nhân, râu bạc đầu phá»§ ngá»±c hai mắt nhắm nghiá»n, chỉ nhìn thoáng qua cÅ©ng đủ khẳng định lão ta chết Ãt ra đã hÆ¡n má»™t ngà y, không có vết thương, rất khó tìm ra được nguyên nhân đã gây ra tá» vong.
Qua diện mạo và phục sức, Quân Trung Thánh không sao xác định được lão nhân đã chết nà y có phải là ngưá»i cá»§a Bạch Thuá»· sÆ¡n trang hay không!
Xác chết nà y vì sao lại được mang đến đây để thay và o chá»— cá»§a Mã Tất VÅ©? Vấn đỠquan trá»ng hÆ¡n nữa là ai đã mang đến và Mã Tất VÅ© đã biến đâu rồi?
Quân Trung Thánh bất giác lặng ngưá»i, như váºy đã chứng minh bà máºt cá»§a lão không phải chỉ có Quân Má»™ Hoa, Vân Dáºt Long và Mã Tất VÅ© ba ngưá»i biết được mà thôi.
Äồng thá»i, thà nh phần dám chống đối vá»›i lão e rằng không phải chỉ có Kim BÃch Cung và Äại Mạc Bằng Thà nh, sá»± kiện nà y phải là má»™t sá»± cảnh cáo nghiêm trá»ng đối vá»›i lão.
Quân Trung Thánh Ä‘i lui Ä‘i tá»›i trong thư phòng, chau mà y suy tư, như Ä‘ang quyết định má»™t Ä‘iá»u trá»ng đại.
Sau cùng, Quân Trung Thánh lại mặt và o bộ y phục đen của chủ nhân Huyết Bi, trùm cả đầu và mặt, đeo Huyết Cô Tỉ và o, vung chưởng đánh và o thi thể ngồi trên ghế.
Nhưng thấy má»™t luồng sáng đỠphóng qua, tá» thi kia trước tiên bốc lên má»™t là khói xanh, sau đó láºp tức phá»±t cháy.
Äoạn rồi Quân Trung Thánh vung tay liên hồi, những luồng sáng đỠlấp loáng, láºp tức cả gian thư phòng chìm ngáºp trong biển lá»a.
Quân Trung Thánh buông tiếng cưá»i vang, tung mình lướt Ä‘i như quá»· mị, thoáng chốc đã mất dạng.
*****
Giá» hãy trở lại vá»›i Vân Dáºt Long và Quân Má»™ Hoa trên đưá»ng từ Bạch Thuá»· sÆ¡n trang trở vá» Thanh Dương Lãnh ở Hà ng Thà nh.
Vân Dáºt Long trong lòng hết sức lo lắng so sá»± an nguy cá»§a Truy Hồn Linh Mã, Quân Má»™ Hoa cÅ©ng tâm sá»± trùng trùng, tuy nà ng đã xưng hô huynh muá»™i vá»›i Vân Dáºt Long, quan hệ thân thiết, nhưng lòng nà ng vẫn bị nhiá»u ná»—i ám ảnh đè nặng, khiến nà ng lo lắng nhất là “Bằng Thà nh Bạch Phụng†Triển Ngá»c Mai, mặc dù nà ng chưa biết giữa Vân Dáºt Long và Triển Ngá»c Mai thân thiết đến mức độ nà o, song qua thá»±c tế suy luáºn, chắc chắn là phải hÆ¡n mình. Nà ng không hiểu vì sao mình lại có cảm nghÄ© như váºy, chỉ biết trong lòng có má»™t ý muốn vô cùng mãnh liệt, không thÃch Vân Dáºt Long thân máºt vá»›i má»™t ngưá»i con gái khác.
Do đó, hai ngưá»i Ä‘á»u giữ im lặng.
Tô Lai sÆ¡n chỉ cách Thái SÆ¡n chừng bảy mươi dặm đưá»ng, ngá»n Thái sÆ¡n sừng sững hiện rõ trước mắt, Kim BÃch Cung trong TrÃch Huyết cốc và ChÃnh NghÄ©a Nhai Ä‘á»u nằm trong khu vá»±c Thái SÆ¡n. Nay tuy đã rõ chá»§ nhân Huyết Bi là Bạch Thuá»· trang chá»§ Quân Trung Thánh, song việc diệt trừ ChÃnh NghÄ©a Nhai cÅ©ng chẳng phải dá»… dà ng.
Vân Dáºt Long vô cùng cảm khái, chà ng từng có ý trở vá» Kim BÃch Cung má»™t chuyến, song nghÄ© đến cùng Ä‘i vá»›i Quân Má»™ Hoa tháºt có nhiá»u Ä‘iá»u bất tiện, bởi theo sá»± suy nghÄ© cá»§a chúng thuá»™c hạ Kim BÃch Cung, ngưá»i con gái nà o mà được tiểu cung chá»§ đưa vá» Kim BÃch Cung đâu tiên thì chÃnh là nữ chá»§ nhân tương lai cá»§a Kim BÃch Cung.
Do đó, chà ng chẳng những không trở vá» Kim BÃch Cung mà trái lại còn tránh xa Thái sÆ¡n, vòng theo rừng núi phÃa nam Tô Lai sÆ¡n để đến Hà ng Thà nh. Äá»™t nhiên, có tiếng bước chân hối hả vá»ng lại.
Vân Dáºt Long vá»™i kéo tay Quân Má»™ Hoa khẽ nói:
- Có ngưá»i đến, ta hãy tìm chá»— nấp mau!
Quân Má»™ Hoa cÅ©ng đã nghe thấy, bèn khẽ gáºt đầu, cùng Vân Dáºt Long nấp và o sau má»™t ngá»n cây to.
Tiếng bước chân nghe loạng choạng và rất nặng ná», Vân Dáºt Long cảm thấy hết sức thắc mắc, nhưng nÆ¡i đây cá» cây quá ráºm rạp khó trông thấy cả ngoà i hai trượng, chẳng rõ ngưá»i ấy là ai?
Rồi thì má»™t bóng ngưá»i lảo đảo đã xuất hiện trong tầm mắt, thì ra đó là má»™t lão nhân tóc bạc phÆ¡, khắp ngưòi bê bết máu hiên nhiên đã thá» thương rất trầm trá»ng.
Vân Dáºt Long giáºt mình kinh hãi, phóng ra lá»›n tiếng nói:
- Lão Bạch Sâm …
Thì ra lão nhân ấy là m má»™t trong số thị tùng cá»§a Nhạc Phụng Hùng, chá»§ nhân Cá»u Trùng Thiên.
Lão Bạch Sâm kinh ngạc:
- á»’ … Vân công tá»â€¦
Liá»n thì chân khà tản mác, không còn chịu đựng được nữa hai chân nhÅ©n ra ngã xuống đất.
Vân Dáºt Long hốt hoảng
- Lão Bạch Sâm sao lại thá» trá»ng thương thế nà y? Chá»§ nhân cá»§a lão, Nhạc gia huynh muá»™i đâu?
Má»™t mặt cúi xuống xem xét thương thế cá»§a lão Bạch Sâm, chỉ thấy nÆ¡i bụng và lưng Ä‘á»u bị đâm trúng má»™t kiếm, nhất là thương thế nÆ¡i bụng nghiêm trá»ng đến mức ruá»™t đổ ra ngoà i, đầm đìa máu tươi.
Quân Má»™ Hoa vá»™i đến gần há»i:
- Long ca quen biết ống ấy ư?
Vân Dáºt Long không có thá»i gian giải thÃch nhiá»u, chỉ nói:
- á»ng ấy là lão bá»™c cá»§a má»™t ngưá»i bạn!
Lão Bạch Sâm mặt trắng bệch, hai tay ôm lái đùm ruột thò ra ngoà i bụng, thở hà o hển nói:
- Lão nô… phụng mệnh… gia chá»§ nhân.. Ä‘i ra ngoà i, đã gặp … ngưá»i cá»§a … Vạn Kiếm quốc, bá»n há»â€¦ toan tiêu huá»· … Cá»u Trùng Thiên… rồi đến lượt … Kim BÃch Cung. Vân công tá», xin công tá».. hãy giúp Cá»u.. Trùng Thiên…
Tiếng nói nhá» dần, hÆ¡i thở yếu á»›t, sau cùng hai tay duá»—i thẳng ra, hồn lìa khá»i xác.
Vân Dáºt Long nghiến chặt răng, mặt âm trầm nói rÃt qua kẽ răng:
- Hay cho Vạn Kiếm quốc, tiêu huá»· Cá»u Trùng Thiên rồi đến Kim BÃch Cung… Hừ
Sát cơ lại bừng lên dữ dội trên mặt chà ng.
Quân Má»™ Hoa thắc mắc há»i:
- Long ca, đây … tháºt ra là việc gì? Không cho tiểu muá»™i biết được ư?
Vân Dáºt Long khẽ cau mà y:
- Lẽ dÄ© nhiên là ngu ca phải cho Hoa muá»™i biết, nhưng hiện giá» không có thá»i gian, Hoa muá»™i có thể chấp nháºn ngu ca má»™t việc chăng?
Quân Mộ Hoa vội nói:
- Long ca cứ nói Ä‘i, nếu hợp tình hợp lý tiểu muá»™i nhất định chấp thuáºn!
Vân Dáºt Long nghiêm giá»ng:
- Ngu ca phải thay đổi kế hoạch, Hoa muội hãy đi một mình đến Thanh Dương Lãnh…
Quân Má»™ Hoa nhÃu mà y, tức tưởi nói:
- Tiểu má»™i biết là Long ca muốn tách tiểu muá»™i ra, má»™t mình đến Cá»u Trùng Thiên để gặp Triển muá»™i muá»™i, Quân Má»™ Hoa nà y đâu có là gì!
Vân Dáºt Long cưá»i khổ sở:
- Nhưng bắt buá»™c phải như váºy, Cá»u Trùng Thiên phải cứu, bá»n Vạn Kiếm quốc phải đánh, chỉ má»™t mình ngu ca mà đối phó vá»›i đông đảo cao thá»§ Vạn Kiếm quốc thi cÅ©ng hết sức khó khăn, do đó ngu ca muốn Hoa muá»™i đến Thanh Duong Lãnh cÅ©ng chÃnh là điá»u cao thá»§ ChÃnh NghÄ©a Môn đến tiếp viện.
Quân Mộ Hoa ngẫm nghĩ:
- Váºy thì Long ca nên cùng tiểu muá»™i đến Thanh Dương Lãnh trước, chá» lấy cao thá»§ rồi hãy đến Cá»u Trùng Thiên.
Vân Dáºt Long lắc đầu:
- Váºy thì sẽ muá»™n mất, bá»n Vạn Kiếm quốc không chừng đã đến Cá»u Trùng Thiên rồi, ngu ca phải đến đó cứu viện trước má»›i được.
Quân Mộ Hoa bướng bỉnh:
- Váºy thi biểu muá»™i lại cà ng không thể để cho Long ca Ä‘i má»™t mình được, đến khi tiểu muá»™i Ä‘iá»u viện binh đến nÆ¡i thì nhất định cuá»™c chiến đã diá»…n ra rồi, có tiểu muá»™i cùng Ä‘i Ãt nhiá»u cÅ©ng giúp được cho Long ca phần nà o.
Vân Dáºt Long cuống lên:
- Cá»u Trùng Thiên cÅ©ng là nÆ¡i lừng danh trên chốn giang hồ, chẳng dá»… gì nhanh chóng bị tiêu huá»· đâu… Hay là thế nà y, Hoa muá»™i hãy thay ngu ca đến Kim BÃch Cung má»™t chuyến, Kim BÃch Cung nằm trong Thái SÆ¡n, gần hÆ¡n Thanh Dương Lãnh nhiá»u, chỉ phải mất hai giá» thôi.
Äoạn lấy ra má»™t mảnh lụa trắng đưa cho Quân Má»™ Hoa, nói tiếp:
- Äây là địa đồ cá»§a Kim BÃch Cung, cứ truyá»n lá»i ngu ca bảo ngưá»i cá»§a Kim BÃch Cung tức khắc đến Cá»u Trùng Thiên tiếp viện.
Quân Mộ Hoa trố mắt:
- Kim BÃch Cung đã gần như váºy, tại sao Long ca không Ä‘i cùng tiểu muá»™i? Cá»u Trùng Thiên dù khẩn cấp đến mấy cÅ©ng đâu đến ná»—i lâm nguy trong hai giá».
Vân Dáºt Long thoáng ngáºp ngừng, chợt nảy ý:
- Bởi lẽ lão Triển Bằng trong Kim BÃch Cung nhất định sẽ há»i han lôi thôi, rất có thể còn cản ngăn ngu ca đến Cá»u Trùng Thiên nữa, cho nên cách tốt nhất là ngu ca không vá» thì hÆ¡n.
Quân Má»™ Hoa lại ngẫm nghÄ© má»™t hồi, Ä‘oạn đón lấy mảnh lụa trắng trong tay Vân Dáºt Long và nói:
- Thôi được, tiểu muá»™i đến Kim BÃch Cung!
Hiển nhiên nà ng vẫn có hÆ¡i giáºn dá»—i, quay ngưá»i thi phân vá» phÃa Thái SÆ¡n.
Vân Dáºt Long khẽ thở phà o, láºp tức đà o ngay má»™t cái hố to, chôn lấp thi thể cá»§a lão Bạch Sâm, rồi cÅ©ng giở khinh công phóng Ä‘i vá» phÃa trái Thái SÆ¡n.
******
Cá»u Trùng Thiên! Má»™t nÆ¡i xưa nay đã được xem như là thế ngoại đà o nguyên giỠđây bá»—ng trở nên hết sức náo nhiệt, bóng ngưá»i lố nhố khắp từ trong đến ngoà i bốn bức tưá»ng bảo cao to.
Bốn cánh cá»a bảo Ä‘á»u được đóng chặt, thà nh bảo từ trên đến dưới đầy rẫy cao thá»§ cá»§a Cá»u Trùng Thiên, ngưá»i nà o ngưá»i nấy mặt mà y nghiêm nghị, Ä‘ao kiếm lăm lăm trong tay.
Bên ngoà i bảo thì đầy nghịt những ngưá»i phục sức mà u sắc sặc sỡ rất kỳ dị, đặc Ä‘iểm chung cá»§a há» là thảy Ä‘á»u sá» dụng kiếm, ánh thép sáng ngá»i như giòng biển bạc.
Há» chÃnh là bá»n ngưá»i cá»§a Vạn Kiếm quốc, vá»›i sá»± lãnh đạo cá»§a Vạn Kiếm quốc vương Mặc Vô Kê, dẫn theo hÆ¡n trăm cao thá»§ Vạn Kiếm quốc kéo đến Cá»u Trùng Thiên, lẽ tất nhiên gã vương tỠđã bị Vân Dáºt Long dùng kiếm rạch mặt cÅ©ng ở trong số ấy.
Nhạc Phụng Hùng đứng trên lầu canh phÃa đông thà nh bảo, mắt nhìn bá»n ngưá»i Vạn Kiếm quốc lao xao bên ngoà i, mặt mà y á»§ dá»™t ra chiá»u hết sức lo âu.
Nhạc Phụng Linh đứng cạnh dẩu môi khẽ nói:
- Ca ca nghÄ© gì váºy hở?
Nhạc Phụng Hùng chau chặt đôi mà y ráºm:
- Ca ca đang suy nghĩ chúng ta có nên đầu hà ng hay không!
Nhạc Phụng Linh trợn to mắt:
- Äầu hà ng ư? Ca ca nghÄ© cái quái quá»· gì váºy, Cá»u Trùng Thiên đâu phải là má»™t nÆ¡i không có tiếng tăm trên chốn giang hồ, sao lại có thể chưa giao chiến đã đầu hà ng được chứ?
Nhạc Phụng Hùng lắc đầu thở dà i:
- Thứ nhất, Vạn Kiếm vương dẫu sao cÅ©ng là sư thúc cá»§a chúng ta, hai nữa Cá»u Trùng Thiên e khó chống lại Vạn Kiếm quốc…Vì bảo toà n cÆ¡ nghiệp tổ truyá»n, có lẽ đầu hà ng là má»™t biện pháp tốt nhất.
Nhạc Phụng Linh giáºm chân:
- Không thể được, chúng ta tuyệt đối không được đầu hà ng, bởi ghi háºn Vân Dáºt Long mà Vạn Kiếm vương tỠđã đâm ra căm thù chúng ta, dù có đầu hà ng thì y cÅ©ng không buông tha cho chúng ta đâu….
Hai mắt ngáºp lệ nhìn Nhạc Phụng Hùng nói tiếp:
- Hơn nữa, chả lẽ ca ca không nghĩ đến Vạn Kiếm vương tỠsẽ đối xỠnhư thế nà o với tiểu muội hay sao?
Nhạc Phụng Hùng rúng động cõi lòng, trợn to mắt nói:
- Muá»™i muá»™i đừng buồn, ca ca sẽ nghe theo lá»i muá»™i muá»™i, chúng ta quyết chống lại Vạn Kiếm quốc đến cùng, dứt khoát sẽ không đầu hà ng. Ôi! Phải chi có Vân Dáºt Long ở đây thì hay biết mấy!
Nhạc Phụng Linh đầy tự tin:
- Nếu Vân Dáºt Long mà hay tin Vạn Kiếm quốc vây đánh chúng ta, nhất định chà ng sẽ đến đây ngay.
Nhạc Phụng Hùng cưá»i chua xót:
- Nước xa không cứu được lá»a gần, đừng trông mong y thì hÆ¡n!
Ngá»±a Ä‘en dưới sá»± há»™ tống cá»§a mấy mươi thanh trưá»ng kiếm xông tá»›i trước cổng bảo.
Dẫn đầu là má»™t lão nhân mặc áo bà o Ä‘á», râu Ä‘en dà i phá»§ ngá»±c, hai thanh trưá»ng kiếm lá»§ng lẳng bên hông, mặt mà y rất hung dữ. Theo sau chÃnh là Vạn Kiếm vương tá» trên mặt có má»™t vết kiếm dà i, váºy thì lão nhân áo đỠắt hẳn là Vạn Kiếm quốc vương Mặc Vô Kê.
Nhạc Phụng Hùng đứng trên lầu canh vá»™i ôm quyá»n nói:
- Chúng tiểu điệt đã tiếp giá trễ trà ng… Mạc sư thúc vẫn khoẻ?
Vạn Kiếm quốc vương ngước lên quát:
- Äã bảo tiếp giá trá»… trà ng, sao lại đóng chặt cổng bảo, không mau mở ra đón tiếp, có thể quả nhân sẽ thứ tá»™i cho!
Vạn Kiếm Vương tỠcũng lớn tiếng nói:
- Nhạc gia huynh muá»™i, mau mở cổng ra thì còn có thể khoan dung được, bằng không Cá»u Trùng Thiên hôm nay ắt sẽ trở thà nh tro bụi, cam Ä‘oan không chừa má»™t mống.
Nhạc Phụng Linh tức giáºn:
- Mạc sư thúc, chúng tôi đã xưng hô cung kÃnh vá»›i sư thúc, sao sư thúc lại hung hãn vá»›i chúng tôi thế nà y….
Nhạc Phụng Hùng cưá»i tiếp lá»i:
- Äó là vì Mạc sư thúc ghi háºn Vân Dáºt Long đã dùng kiếm rạch mặt, nghe đâu Vân Dáºt Long hiện Ä‘ang thà nh láºp ChÃnh NghÄ©a Môn tại Hà ng Châu Thanh Dương Lãnh, Mạc sư thúc hãy đến đó mà tìm.
Vạn Kiếm vương tỠtức tối gầm lên:
- Nhạc Phụng Hùng, ngưá»i tháºt to gan, lại dám khua môi múa mép trước mặt ta. Cho ngươi hay, sau khi san bằng Cá»u Trùng Thiên, bất kể là Kim BÃch Cung hay ChÃnh NghÄ©a Môn ta cÅ©ng sẽ biến nó thà nh tro bụi.
Vạn Kiếm quốc vương lại quát to:
- Cá»u Trùng Thiên không dám mở cổng tiếp giá ư?
Vạn Kiếm vương tá» tiếp lá»i:
- Phụ vương bất tất phải há»i nhiá»u, mau hạ lệnh tấn công Ä‘i!
Vạn Kiếm quốc vương liá»n trầm giá»ng nói:
- ÄÆ°á»£c, bất chấp thá»§ Ä‘oạn, đánh chiếm Cá»u Trùng Thiên!
Äoạn liá»n rút ra má»™t thanh bảo kiếm sáng ngá»i, giÆ¡ cao lên trá»i, chúng cao thá»§ Vạn Kiếm quốc láºp tức reo hò vang dá»™i.
Rồi thì cuá»™c tấn công bắt đầu, ná»a số trong hÆ¡n trăm cao thá»§ Vạn Kiếm quốc liá»n thi nhau ném những quả hoả pháo to cỡ nắm tay và o trong bảo, Cá»u Trùng Thiên láºp tức bừng cháy khắp nÆ¡i.
Äồng thá»i, tám cao thá»§ Vạn Kiếm quốc má»—i ngưá»i má»™t thanh bảo kiếm sắc bén trong tay, đâm liên hồi và o cổng phÃa đông.
Cổng phÃa đông tuy là bằng gá»— tốt và bên ngoà i bá»c sắt, rất dà y và rắn chắc, nhưng vẫn không chịu nổi sá»± đâm bổ dữ dá»™i cá»§a tám thanh bảo kiếm, chẳng mấy chốc đã vỡ ra má»™t lá»— to, tám cao thá»§ lần lượt phóng và o, thế là cá»a cổng mở toang.
Vạn Kiếm quốc vương và Vạn Kiếm vương tá» chẳng chút cháºm chá»…, láºp tức cùng thá»§ hạ ùa và o.
Cá»u Trùng Thiên lúc nà y đâu đâu cÅ©ng rá»±c lá»a, Nhạc gia huynh muá»™i cùng thá»§ hạ không chống nổi sức tấn công mãnh liệt cá»§a Vạn Kiếm quốc, bị dồn lùi và o trong Lăng Tiêu Ä‘iện.
Nhạc Phụng Hùng tay cầm hai ngá»n đại chùy hình tròn có phân múi, đôi mà y ráºm chau chặt, hai mắt trợn tròn nghe tiếng la hét bên ngoà i, nghiến răng nói:
- Muá»™i muá»™i, xem tình hình đã khó bảo toà n được Cá»u Trùng Thiên rồi, ngu huynh phải….
Nhạc Phụng Linh trố to đôi mắt căm há»n:
- Ca ca phải là m sao?
Nhạc Phụng Hùng bặm môi:
- Huynh phải đưa muá»™i thoát hiểm, tức tốc đến vá»›i Vân Dáºt Long, nhất định y sẽ không bạc đãi muá»™i đâu, rồi sau nà y hẵng nhá» sức Vân Dáºt Long tái kiến Cừu Trùng Thiên, muá»™i muá»™i hãy cố gắng mà gắng lấy trá»ng nhiệm ấy.
Nhạc Phụng Linh nghiến răng ken két:
- Không, ca ca, chúng ta sống chết có nhau, muá»™i muá»™i không thể nà o bá» rÆ¡i ca ca mà thoát thân má»™t mình, trừ khi hai ta cùng Ä‘i khá»i đây má»™t thể.
Nhạc Phụng Hùng giáºm chân:
- Ôi! muá»™i muá»™i, đã đến nước nà y mà muá»™i muá»™i cÅ©ng không nghe lá»i ngu huynh hay sao?
Nhạc Phụng Linh định đáp, chợt nghe tiếng cưá»i vang dá»™i, má»™t bóng ngưá»i nhanh như chá»›p vượt qua đầu mấy lá»›p cao thá»§ Cá»u Trùng Thiên, và o đến Lăng Tiêu Ä‘iện, ngưá»i ấy chÃnh là Vạn Kiếm vương tá».
Nhạc Phụng Hùng liá»n vung vẩy đôi đại chùy trong tay quát.
- Mạc sư thúc đừng bức ngưá»i quá đáng!
Vạn Kiếm vương tá» cưá»i hố hố:
- Bức ngưá»i quá đáng! Nhạc Phụng Hùng, ngưá»i thá» nghÄ©, hôm trước hai huynh muá»™i ngưá»i đã ngấm ngầm giúp Vân Dáºt Long, để hắn là m cho mặt mà y ta trở nên thế nà y, nay ngưá»i lại còn đà o hà o đắp luỹ cố tình chống lại Vạn Kiếm quốc, váºy mà còn bảo ta bức ngưá»i quá đáng, các ngưá»i còn lương tâm không hả?
Nhạc Phụng Linh tiến tới một bước nói:
- Mạc sư thúc muốn sao?
Vạn Kiếm vương tá» cưá»i u ám:
- Muốn … ơ…. Nhạc cô nương, trước hết bản vương tá» muốn há»i má»™t Ä‘iá»u!
Nhạc Phụng Linh ngầm nháy mắt ra hiệu với Nhạc Phụng Hùng, đoạn nói:
- Xin sư thúc cứ nói!
Vạn Kiếm vương tá» cưá»i:
- Cô nương thấy gương mặt cá»§a bổn vương tá» so vá»›i khi trước xấu xà hÆ¡n nhiá»u phải không?
Nhạc Phụng Linh vội nói:
- Sư thúc là một đấng kỳ tà i, và lại là quốc vương tương lai của Vạn Kiếm quốc, diện mạo có chút khuyết điểm thì đáng kể gì đâu?
Vạn Kiếm vương tá» báºt cưá»i:
- Váºy là cô nương không chê bổn vương tá» xấu xà chứ gì?
Nhạc Phụng Linh cưá»i ngá»t ngà o:
- Sư thúc nói gì lạ váºy? Bất luáºn diện mạo xấu hay đẹp thì cÅ©ng là sư thúc, tiểu Ä‘iệt sao lại chê sư thúc xấu xà được?
- Chẳng lẽ quan hệ chúng ta không sá»a đổi được hay sao?
Nhạc Phụng Linh cưá»i:
- Mối quan hệ đã được xác định từ lâu rồi, là m sao có thể sá»a đổi được?
Vạn Kiếm vương tá» tiến tá»›i cưá»i vang nói:
- Cô nương chẳng đã nói rồi đấy ư? Bổn vương tỠtrong tương lai sẽ là quốc vương của Vạn Kiếm quốc, ai dám phê phán việc là m của ta chứ?
Nhạc Phụng Linh từng bước thoái lui, thấp giá»ng nói:
- Tiểu điệt nữ chẳng hiểu sư thúc nói gì cả?
Vạn Kiếm vương tá» vừa tiếp tục tiến tá»›i vừa cưá»i rất đắc ý nói:
- Rất là dễ hiểu! Nà y, cô nương hãy xem đây là gì?
Nhạc Phụng Linh cưá»i:
- Hai thanh bảo kiếm! Vạn Kiếm quốc nổi tiếng là nhá» có nhiá»u bảo kiếm, chẳng hay sư thúc đưa hai thanh kiếm nà y ra có chi lạ kỳ váºy?
- Hai thanh kiếm nà y má»™t mang tên Äằng Long, má»™t mang tên Phi Phụng, đó là thanh kiếm thư hùng, Äằng Long kiếm ta giữ, Phi Phụng kiếm giao cho cô nương, giá» thì …. Cô nương đã hiểu rồi chứ? Ha ha ha….
Nhạc Phụng Linh liá»n đón lấy thanh Phi Phụng kiếm mạ và ng nạm ngá»c, lẩm bẩm:
- Thanh kiếm nà y …. có dụng Ãch gì?
Vạn Kiếm vương tá» thấy Nhạc Phụng Linh đã đón nháºn Phi Phụng kiểm, liá»n mừng rỡ há»›n hở nói:
- Thanh bảo kiếm nà y chém sắt như chém bùn, cực kỳ sắc bén, dám nói trong giới võ lâm Trung Nguyên chưa ai có, chỉ có Vạn Kiếm quốc là ….
Bỗng Nhạc Phụng Linh đưa tay chỉ bên cạnh nói:
- Sư thúc hãy xem….
Vạn Kiếm vương tá» ngạc nhiên, liá»n quay đầu lại nhìn, đồng thá»i cưá»i nói:
- Bổn vương tá» sẽ tức khắc Ä‘i bẩm rõ vá»›i phụ vương, ngưng ngay cuá»™c chiến vá»›i Cá»u Trùng Thiên, từ nay…..
Ngay khi y vừa quay đi, Nhạc Phụng Linh đã lẹ là ng tuốt kiếm ra nhanh như chớp đâm thẳng và o ngực y.
Äồng thá»i, Nhạc Phụng Hùng đứng sau lưng Vạn Kiếm vương tá» cÅ©ng vung hai ngá»n đại truỳ lên, giáng thẳng xuống đầu Vạn Kiếm vương tá».
Vạn Kiếm vương tá» dù võ công cao cưá»ng đến mấy cÅ©ng khó có thể tránh khá»i đòn đột kÃch hung hiểm cá»§a hai anh em há» Nhạc, song Vạn Kiếm vương tá» dẫu sao cÅ©ng là ngưá»i dà y dạn kinh nghiệm chiến đấu, trong cÆ¡n cấp bách vá»™i hụp ngưá»i, và nhà o xuống đất lăn ra xa.
Nhạc Phụng Linh má»™t kiếm rõ rà ng đã đâm tá»›i, nhưng Vạn Kiếm vuÆ¡ng tỠđã phản ứng quá nhanh, không đâm trúng ngá»±c mà cắt mÅ©i y là m đôi, máu tươi phun ra đầy mặt trông tháºt khá»§ng khiếp.
Hai ngá»n đại truỳ cá»§a Nhạc Phụng Hùng cÅ©ng chỉ đánh trúng chân phải cá»§a Vạn Kiếm vương tá» nghe tiếng “pháºp†má»™t tiếng, bà n chân phải cá»§a Vạn Kiếm vương tá» láºp tức nát bấy.
Vạn Kiếm vương tỠđau đơn lăn lộn dưới đất gà o to:
- Quân súc sinh … tháºt…. to gan….
Nhưng có đúng y đã nói váºy hay không, hai anh em há» Nhạc cÅ©ng khó thể xác định, bởi môi y đã bị kiếm chẻ là m bốn mảnh, tiếng nói phát ra rất là hà m hồ.
Nhạc Phụng Linh chau chặt mà y nói:
- Äã giết là phải giết cho chết, tên nà y tuyệt đối không để cho sống được!
Äoạn liá»n vung kiếm đâm tá»›i, Nhạc Phụng Hùng cÅ©ng không chá» dặn bảo, hai ngá»n đại chùy đã giáng thẳng xuống.
Nhưng bá»—ng “leng keng†hai tiếng, binh khà trong tay hai anh em há» Nhạc Ä‘á»u bị đánh báºt, những thấy hai lão nhân râu bạc tay cầm trưá»ng kiếm đã đứng chắn ngay giữa đôi bên.
Ngay khi ấy trong Lăng Tiêu Ä‘iện cÅ©ng trở nên vô cùng há»—n loạn, đông đảo cao thá»§ Vạn Kiếm quốc đã trà n và o kịch chiến vá»›i thá»§ hạ Cá»u Trùng Thiên.
Hai lão nhân râu bạc quát to:
- Nhạc gia huynh muội quả là to gan, dám đả thương vương tỠcủa ta, hôm nay các ngươi nhất định phải chết vô địa táng.
Nhạc Phụng Linh tức giáºn quát:
- Các ngươi là ai?
- Tả hữu thừa tướng của Vạn Kiếm quốc!
Nhạc Phụng Hùng quát to:
- Thảy Ä‘á»u là phưá»ng gian ác cả, giết!
Äồng thá»i hai ngá»n đại chùy đã vung lên tấn công lão nhân bên trái. Nhạc Phụng Linh cÅ©ng chẳng cháºm trá»…, vung động bảo kiếm tấn công lão nhân bên phải.
Song tả hữu thừa tướng cá»§a Vạn Kiếm quốc võ công chỉ kém hÆ¡n má»—i mình quốc vương, cao hÆ¡n Vạn Kiếm vương tá» nhiá»u, Nhạc gia huynh muá»™i chỉ thấy hà n quang lấp loáng, chẳng rõ hai lão nhân ấy đã sá» dụng chiêu thức gì.
Chá»›p nhoáng ba chiêu đã qua, Nhạc Phụng Hùng kêu la oái oái, hai ngá»n đại chùy trong tay đã rối loạn, và Nhạc Phụng Linh cÅ©ng vung kiếm chém bừa.
Hai lão nhân buông tiếng cưá»i vang nói:
- Hãy ngoan ngoãn nằm xuống đi thôi!
Ãnh kiếm bá»—ng toả rá»™ng, tiếng binh khà chạm nhau chát chúa.
Liá»n thì Nhạc Phụng Linh bảo kiếm vuá»™t tay bay Ä‘i, Nhạc Phụng Hùng tuy khoẻ mạnh, song ná»™i lá»±c cá»§a đối phương quá hùng mạnh, hai ngá»n đại chùy cÅ©ng lần lượt vụt khá»i tay.
Trong tiếng cưá»i vang cá»§a ta hữu thừa tướng, Nhạc gia huynh muá»™i chợt cảm thấy trước ngá»±c tê buốt, huyệt Äản Trung đã bị đâm trúng má»™t đưá»ng dà i hÆ¡n tấc, huyệt đạo liá»n tức bị phong bế.
Rồi thì, phịch phịch hai tiếng, hai anh em hỠNhạc lần lượt ngã lăn ra đất.
Tả hữu thừa tướng không mà ng đến há», hai ngưá»i cùng Ä‘i đến trước mặt Vạn Kiếm vương tá», co gối thi lá»… nói:
- Lão thần cứu giá muộn mà ng, xin điện hạ thứ tội….
Äồng thá»i hai ngưá»i vá»™i vã lấy thuốc kim sang ra, rịt và o vết thương và băng bó cho Vạn Kiếm vương tá».
Vạn Kiếm vương tá» lúc nà y hệt như má»™t ngưá»i máu, mặc dù máu đã ngưng chảy, song cÆ¡n Ä‘au vẫn chưa giảm, hai vai không ngá»›t co giáºt, nghiến răng ken két.
Tả hữu thừa tướng băng bó xong, chỉ thấy Vạn Kiếm vương tá» cả đầu mặt Ä‘á»u bị lụa trắng quấn chặt, chỉ chừa đôi mắt và má»™t đưá»ng dà i giữa mÅ©i và miệng.
Tả hữu thừa tướng cố nén cưá»i cung kÃnh nói.
- Nhạc gia huynh muội đã bị lão thần chế ngự, xin điện hạ cho biết nên xủ lý chúng thế nà o?
Vạn Kiếm vương tỠgắng gượng nói:
- Ta … phải Ä‘Ãch thân… trừng trị chúng!
Y phải láºp lại má»™t lần nữa, tả hữu thừa tướng má»›i nghe hiểu.
Tả hữu thừa tướng lại nói:
- Äiện hạ muốn giết nam hay nữ trước?
Vạn Kiếm vương tỠkhông nói, chỉ đưa tay chỉ và o Nhạc Phụng Linh.
Tả hữu thừa tướng liá»n đồng thanh nói:
- Lão thần tuân chỉ!
Hai ngưá»i láºp tức đỡ Nhạc Phụng Linh dây, hữu thừa tướng khẽ cưá»i nói:
- Nha đầu, ngưá»i xinh đẹp thế nà y chết Ä‘i tháºt là uổng, hãy van xin Ä‘iện hạ, tuy Ä‘iện hạ đã bị ngưá»i là m cho thá» thương thế kia, nhưng có thể vẫn tha chết cho ngươi đấy!
Nhạc Phụng Linh tuy đã bị Ä‘iểm trúng huyệt Äản Trung, nhưng vẫn còn nghe và nói được liá»n gằn giá»ng quát:
- Không bao giá»!
Hữu thừa tướng sững ngưá»i, Ä‘oạn cưá»i nói:
- Äó chÃnh là ngưá»i tá»± tìm lấy cái chết!
Xô nà ng ngã nằm xuống đất ngay mặt Vạn Kiếm vương tá»â€¦. và thanh bảo kiếm trong tay Vạn Kiếm vương tá» cÅ©ng đã giÆ¡ cao lên.
|

16-09-2008, 04:52 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG Bá»N MÆ¯Æ I BẢY
TRÃCH HUYẾT KIẾM VẤY MÃU LÄ‚NG TIÊU ÄIỆN
Nhạc Phụng Hùng thấy em gái sắp táng mạng dưói kiếm Vạn Kiếm vương tá», vừa kinh hãi lại vừa tức giáºn quát to:
- Dừng tay lại ngay, vương tỠkhông được giết xá muội!
Vạn Kiếm vương tá» chững tay kiếm, giá»ng hà m hồ nói:
- Ta không được giết thì ai giết?
Nhạc Phụng Hùng hét to:
- Muốn giết thì hãy giết ta đi!
- Tất nhiên cÅ©ng phải giết ngưá»i thôi nhưng ngưoi hãy chá» chốc lát, nhìn muá»™i muá»™i cá»§a ngưá»i chết trước đã!
Nhạc Phụng Hùng tức tối gầm lên:
- Huynh muội ta chết thà nh quỷ dữ cũng quyết theo ngươi đòi mạng!
Vạn Kiếm vương tỠdừng kiếm lại giữa chừng, bỗng nói:
- Nhạc Phụng Linh, nà ng còn gì nói nốt không?
Nhạc Phụng Linh nghiến răng:
- Ta cũng như ca ca, chết cũng theo ngươi đòi mạng!
Vạn Kiếm vương tỠthoáng ngẫm nghĩ đoạn lớn tiếng nói:
- Hay lắm, nà ng tháºt là ngoan cố, nhưng ta không để cho nà ng chết đâu, tả hữu thừa tướng!
Tiếng nói hết sức khó nghe, nhưng cũng còn có thể miễn cưỡng nghe được, tả hữu thừa tướng vội sải bước đến gần, khom mình đồng thanh nói:
- Xin điện hạ dặn bảo!
- Hai ngưá»i hãy nghÄ© cách khiến cho chúng phải chết tháºt thê thảm!
Tả thừa tướng cưá»i xiểm nịnh:
- Váºy thì dá»… thôi, lão thần có má»™t cách khiến chúng chết rồi vẫn còn đỠmặt.
Vạn Kiếm vương tỠvội nói:
- Váºy nói ra mau!
- Lão thần đỠnghị hãy lá»™t trần hai anh em chúng ra, trước hết lấy mưá»i ngưá»i đà n ông khoẻ mạnh luân phiên hãm hiếp ả nha đầu kia, sau đó trói hai anh em chúng và o nhau Ä‘em treo ngoà i Lăng Tiêu Äiện, để cho nắng dãi mưa dầm, chết lần vì đói khổ…..
Vạn Kiếm vương tá» gáºt đầu lia lịa:
- Hay lắm hãy thực hà nh ngay!
- Thưa vâng!
Tả thừa tướng liá»n gá»i đến mưá»i cao thá»§ trẻ, nghiêm giá»ng nói:
- Hãy nghe đây, giá» Ä‘iện hạ ban thưởng cho các ngươi, má»—i ngưá»i được tiêu hồn má»™t lần vá»›i Nhạc Phụng Linh, hà nh động ngay Ä‘i!
Mưá»i cao thá»§ Vạn Kiếm quốc chẳng hứng thú gì vá» việc cưỡng hiếp phụ nữ trước công chúng, song đó là mệnh lệnh cá»§a Vạn Kiếm vương tá» nên chẳng ai dám chống đối, đà nh đồng thanh nói:
- Xin đa tạ ân ban của điện hạ!
Mưá»i ngưá»i cùng tiến lên, vừa định ra tay lá»™t bá» y phục cá»§a Nhạc Phụng Linh, bá»—ng nghe má»™t giá»ng nói lạnh đến rợn ngưá»i vang lên sau lưng:
- Kẻ nà o động thủ trước thì sẽ chết trước!
Tiếng nói nà y không to, song đủ khiến mưá»i cao thá»§ Vạn Kiếm quốc rùng mình nổi gai ốc, vá»™i cùng quay phắt lại nhìn, những thấy má»™t thiếu niên áo trắng phong tư tuấn nhã đã đứng ngoà i má»™t trượng, chÃnh là Kim BÃch cung chá»§ Vân Dáºt Long.
Nhạc Phụng Hùng mừng rỡ kêu vang:
- Vân công tá», hãy mau cứu xá muá»™i…
Nhạc Phụng Linh cÅ©ng kÃch động lên tiếng:
- Vân công tá»â€¦..
Song nà ng chẳng biết nói gì mới phải, đà nh im lặng thinh, hai giòng nước mắt rơi lã chã.
Vạn Kiếm vương tá» phẫn háºn quát:
- Hắn chÃnh là Vân Dáºt Long, không được buông tha….
Tả hữu thừa tướng cầm trưá»ng kiếm tiến đến gần Vân Dáºt Long, đồng thanh quát:
- Các ngưá»i hãy hà nh động Ä‘i!
Hai cao thá»§ Vạn Kiếm quốc thoáng ngẫn ngưá»i, Ä‘oạn dẫn trước vung tay chá»™p và o Nhạc Phụng Hùng.
“Vút vút†hai luồng sáng đỠchá»›p chóa, hai cao thá»§ Vạn Kiếm quốc liá»n tức ngã lăn ra đất chết ngay.
Tả hữu thừa tướng đồng thanh la lên:
- á»’, Ãnh Huyết Hoà n….. hãy tiếp kiếm….
Ãnh thép chá»›p ngá»i, hai ngưá»i nhất tá» xuất chiêu tấn công Vân Dáºt Long.
Song hai thanh kiếm cá»§a hỠđã rÆ¡i và khoảng không, chẳng hiểu bằng cách nà o Vân Dáºt Long đã vòng ra sau lưng tả hữu thừa tướng, ung dung tránh khá»i hai chiêu kiếm hung hiểm cá»§a há».
Äồng thá»i, những ánh đỠrá»±c lên, má»™t vòng sáng đỠxoay nhanh khôn tả, lại có bốn cao thá»§ Vạn Kiếm quốc ngã gục, trên trán má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t dấu trưởng thu nhá».
Thế là mưá»i cao thá»§ chỉ còn lại bốn, bởi kinh khiếp trước uy thế cá»§a Vân Dáºt Long, không ai còn dám vá»ng động nữa.
Tả hữu thừa tướng má»™t chiêu hụt hẫng, tức tốc xoay ngưá»i, lẹ là ng tấn công tiếp ra ba kiếm.
Vân Dáºt Long buông tiếng cưá»i khảy, ánh bạc chá»›p choá, những nghe tiếng binh khà chạm nhau chúa chát, hai thanh kiếm trong tay tả hữu thừa tướng Ä‘á»u cùng bị dá»™i ra.
Äồng thá»i, Vân Dáºt Long vá»›i tốc độ nhanh đến chóng mặt, phóng ra hai luồng chỉ phong, huyệt đạo cá»§a Nhạc Phụng Hùng và Nhạc Phụng Linh liá»n được giải khai.
Tả hữu thừa tướng kinh hoà ng thất sắc, vung kiếm toan lao tới tiếp tục tấn công,
Vân Dáºt Long bá»—ng trầm giá»ng quát:
- Vân má»— đã hai lần nương tay cho, vì không muốn gây nhiá»u chết chóc, hai ngưá»i nên biết ăn năn hối cải, không tiếp tục nối giáo cho giặc nữa thì sẽ được miá»…n chết, bằng không Vân má»— sẽ chẳng khách sáo nữa đâu!
Tả hữu thừa tướng đưa mắt nhìn nhau, bỗng cùng quỳ sụp xuống đồng thanh nói:
- Bá»n lão ô xin quy hà ng!
Bởi hai ngưá»i đã nháºn thấy rất rõ võ công cá»§a Vân Dáºt Long quả tháºt vượt há» rất xa, nếu tiếp tục chiến đấu chắc chắn há» sẽ táng mạng tại đây.
Lúc nà y tiếng la hét vẫn vang động bên ngoà i Lăng Tiêu Äiện, đồng thá»i ánh lá»a ngút trá»i, tình thế vô cùng há»—n loạn.
Nhạc gia huynh muá»™i vá»a được giải khai huyệt liá»n tức tốc đứng lên, nhặt lấy vÅ© khà xông ngay và o tráºn chiến.
Tả hữu thừa tướng đã quy hà ng, trong Lăng Tiêu Äiện chỉ còn lại bốn cao thá»§ trẻ cá»§a Vạn Kiếm Quốc, hỠđâu phải là đối thá»§ cá»§a anh em há» Nhạc, không đầy ba hiệp đã bị ngá»n đại chùy cá»§a Nhạc Phụng Hùng đánh chết má»™t ngưá»i, ba ngưá»i còn lại kinh hoà ng bá» chạy ra ngoà i.
Tả hữu thừa tướng sá»›m đã buông bá» binh khÃ, buông thá»ng hai tay đứng chá» phân xá».
Nhạc Phụng Linh ném cho Vân Dáºt Long má»™t cái nhìn đầy cảm kÃch, Ä‘oạn cầm kiếm Ä‘i vá» phÃa Vạn Kiếm vương tá».
Vân Dáºt Long thẩy vẻ thảm não cá»§a Vạn Kiếm vương tá» bất giác cưá»i khảy nói:
- Nhạc cô nương, ngưá»i nà y chÃnh là Vạn Kiếm vương tỠư?
Nhạc Phụng Linh nghiến răng:
- ChÃnh là tên súc sinh ấy!
Vạn Kiếm vương tỠvội năn nỉ:
- Xin hãy tha mạng… Mạc mỗ cam đoan sẽ bảo phụ vương tức khắc lui binh, kể từ nay sẽ không bước chân và o Trung Nguyên, và cũng không dám gây sự với các vị nữa!
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Ngưá»i nói gì? Sao Vân má»— chẳng nghe được tiếng nà o cả thế nà y?
Nhạc Phụng Linh phì cưá»i:
- Khi nãy đã bị chém toác mÅ©i miệng, cho nên tiếng nói cá»§a y má»›i khó nghe như váºy.
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Cuá»™c chiến bên ngoà i Ä‘ang ác liệt, Vạn Kiếm Quốc Vương cùng thần liêu đắc lá»±c cá»§a lão hiện Ä‘ang ở Quang Huệ Ä‘iện chá» báo tin, có lẽ chưa hay biết đứa con trai quý báu cá»§a lão Ä‘ang ngá»™ nạn, chúng ta hãy nhanh chóng giải quyết bá»n há» thì hÆ¡n!
Nhạc Phụng Linh vội nói:
- Vâng, chÃnh tay tôi sẽ lấy mạng cá»§a tên súc sinh nà y!
Vân Dáºt Long mỉm cưá»i:
- Bộ dạng của hắn thảm não thỠnà y cũng đủ lắm rồi, hãy tha mạng cho hắn đi thôi.
Nhạc Phụng Linh ngạc nhiên:
- Vân công tỠ… tại sao bây giá» lại trở nên từ bi thế nà y? Nếu mà thá»i gian không cấp bách, nhất định tôi phải băm vằn hắn ra là m muôn mảnh má»›i hả dạ!
Äoạn bất chấp ý kiến cá»§a Vân Dáºt Long, vung kiếm chếm ngang lưng Vạn Kiếm vương tá» ra là m hai khúc, chết má»™t cách thê thảm.
Nhạc Phụng Linh tra kiếm và o bao, bá»—ng nghe má»™t giá»ng giáºn dữ gầm lên:
- Lũ hung đồ quả là to gan, dám sát hại ái tỠcủa cô gia, các ngươi hôm nay ai cũng đừng hòng sống sót!
Thì ra Vạn Kiếm Quốc Vương Mạc Vô Kê đã đến cùng vá»›i thá»§ hạ Tứ Äại Thần Kiếm.
Vân Dáºt Long buông tiếng cưá»i khảy, đứng cản đưá»ng nói:
- Tôn giá chÃnh là Vạn Kiếm Quốc Vương phải không?
Vạn Kiếm Quốc Vương tức giáºn:
- Trừ phi mắt chó cá»§a ngưá»i đã Ä‘ui mù, không thì nhất định phải nháºn biết, ngưá»i là ai?
Vân Dáºt Long buông giá»ng sắc lạnh:
- Kim BÃch Cung chá»§ Vân Dáºt Long, hÆ¡n trăm năm trước Kim BÃch Cung đã có má»™t mối huyết thù vá»›i Vạn Kiếm Quốc, hôm nay Vân má»— cần thanh toán vá»›i tôn giá!
Vạn Kiếm Quốc Vương cưá»i khằng khặc:
- Hay lắm! Bổn vương tá» phen nà y và o Trung Nguyên chÃnh là để tảo trừ Cá»u Trùng Thiên rồi đến lượt Kim BÃch Cung, sá»± có mặt cá»§a ngươi tại đây tháºt đúng lúc, cái chết cá»§a ái tá» ta, món nợ ấy không chừng cÅ©ng gán lên đầu ngươi đấy!
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Váºy thì hãy động thá»§ Ä‘i!
“Choang†má»™t tiếng, TrÃch Huyết Kiếm đã ra khá»i bao, chà ng rất hiếm khi tuốt kiếm trước khi giao chiến, ngoại trừ lần đối phó vá»›i chá»§ nhân Huyết Bi Quân Trung Thánh.
Ngay thi đôi bên đã tuốt kiếm sẵn sà ng động thá»§, tả hữu thừa tướng bá»—ng buông tiếng quát vang, nhặt lấy trưá»ng kiếm lung mình lao bổ và o Nhạc gia huynh muá»™i.
Thì ra hai ngưá»i thấy Vạn Kiếm Quốc Vương đã hiện diện, lòng can đảm lại trở vá», ý định đầu hà ng liá»n thay đổi.
Tả hữu thừa tướng kiếm pháp cao cưá»ng, Nhạc gia huynh muá»™i quyết chẳng địch nổi, Vân Dáºt Long Ä‘ang gưá»m nhau vá»›i Vạn Kiếm Quốc Vương, không dám phân tâm nên Nhạc gia huynh muá»™i liá»n rÆ¡i và o tình thế vô và n nguy hiểm.
Ngay khi ấy, bá»—ng nghe tiếng cưá»i lao xao, má»™t đám ngưá»i trà n và o Lăng Tiêu Äiện như nước lÅ©, nhanh chóng đứng vá» phÃa Nhạc gia huynh muá»™i.
Những ngưá»i má»›i thảy Ä‘á»u khoác áo cà sa Ä‘á», tổng cá»™ng gồm mưá»i ba tăng nhân cầm đầu là má»™t lão tăng cao to máºp mạp, cưá»i hô hố nói:
- May quá, chúng ta kịp lúc tham gia và o cuộc náo nhiệt nà y rồi!
Ngá»n phương tiện sản to tướng trong tay đã vung lên, quét vá» phÃa tả hữu thừa tướng, mưá»i hai tăng nhân kia cÅ©ng liá»n chia ra tấn công Tứ Äại Thấn Kiếm đứng sau lưng Vạn Kiếm Quốc Vương, láºp tức lại diá»…n ra má»™t cuá»™c ác chiến.
Vạn Kiếm Quốc Vương chau mà y nói:
- Bá»n hoà thượng nà y từ đâu đến thế nhỉ?
Vân Dáºt Long cưá»i rá»™:
- Khá»i thắc mắc, việc há» mặc há», ta hãy lo việc ta, động thá»§ Ä‘i!
Liá»n thì TrÃch Huyết Kiếm chá»›p ngá»i, má»™t luồng sáng bạc nhanh như chá»›p phá»§ chụp lấy Vạn Kiếm Quốc Vương.
Vạn Kiếm Quốc Vương vá»™i vung động song kiếm, những thấy hà n quang lấp loáng, nháºp và o vá»›i ánh kiếm cá»§a Vân Dáºt Long.
“Choang choang†và i tiếng, ánh kiếm tách trở ra, má»—i ngưá»i Ä‘á»u lùi sau má»™t bước.
Vạn Kiếm Quốc Vương sá»ng sốt nói:
- Bổn vương bình sanh đây là lần đầu tiên má»›i gặp má»™t ngưá»i đã tiếp được má»™t chiêu song kiếm cá»§a bổn vương!
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Vân mỗ cũng là lần thứ nhì đã gặp đối thủ!
Vạn Kiếm Quốc Vương kinh ngạc:
- Váºy đối thá»§ ngưá»i đã gặp lần thứ nhất là ai?
- Chủ nhân Huyết Bi!
Vạn Kiếm Quốc Vương sững sá»:
- Chá»§ nhân Huyết Bi thống trị võ lâm Trung Nguyên đã từng giao thá»§ vá»›i ngưá»i ư? Ngưá»i đó là ai?
Vân Dáºt Long sẵng giá»ng:
- Lão đừng thắc mắc thì hơn, xem kiếm đây!
TrÃch Huyết Kiếm tung ra chiêu “Vạn Äiểm Huyết Ảnhâ€!
Vạn Kiếm Quốc Vương đâu dám cháºm trá»…, song kiếm vá»›i chiêu “Vạn hoa phiêu hương†tung ra đón tiếp.
Vân Dáºt Long quát to:
- Mạc Vô Kê, trong Vạn Hoa kiếm pháp tuyệt chiêu độc đáo là Tam Äoá Lăng, sao không thi thố ra Ä‘i.
Trong khi ấy TrÃch Huyết Kiếm đã biến chiêu “TrÃch huyết xuyên thiênâ€, hoá thà nh má»™t luồng sáng bạc bay vút tá»›i.
Vạn Kiếm Quốc Vương song kiếm bỗng phát ra tiếng như long ngâm, hét lớn:
- Không cần ngươi phải nhắc nhở bổn vương!
Rối thì ánh kiếm phụt tắt, liá»n tức hiện ra sáu Ä‘oá hoa bạc, chia thà nh hai hình tam giác trước sau nhanh như chá»›p bay thẳng và o ngá»±c Vân Dáºt Long.
Vân Dáºt Long nghiến răng:
- Khá lắm, nếu lão không sá» dụng đến “Tam Äoá Lăng†thì Vân má»— cÅ©ng chưa hạ sát thá»§!
TrÃch Huyết Kiếm vụt biến, hoá ra ba vòng sáng bạc bay tá»›i đón tiếp, đồng thá»i tả chưởng vung nhanh, má»™t vòng xoay đỠnhanh chóng chuyển sang cam rồi áºp xuống đỉnh đầu Vạn Kiếm Quốc Vương.
Vạn Kiếm Quốc Vương cả kinh liá»n nói:
- Viêm Dương Thất Huyá»n Chưởng!
Song kiếm vụt biến chiêu, sáu Ä‘oá hoa chá»›p nhoáng đã biến thà nh vạn Ä‘oá hoa kiếm bao quanh khắp ngưá»i.
Nhanh như chá»›p, Viêm Dương Thất Huyá»n Chưởng và ba luồng sáng bạc do TrÃch Huyết Kiếm tạo ra Ä‘á»u chạm và o những hoa kiếm cá»§a Vạn Kiếm Quốc Vương.
Những nghe tiếng choang choảng rá»n rồi thì má»™t tiếng “ầm†vang đội, ánh kiếm bóng chưởng vụt tách nhau ra, má»—i bên thoái lui năm bước.
Vân Dáºt Long trầm giá»ng quát:
- Mạc Vô Kê, lão không hổ danh Vạn Kiếm Quốc Vương, đã tiếp được Viêm Dương Chưởng và TrÃch Huyết Tam Kiếm cá»§a Vân má»—. Thế nhưng Viêm Dương Chưởng cá»§a Vân má»— má»›i chỉ tam biến và TrÃch Huyết Tam kiêm cÅ©ng chỉ thi triển má»™t chiêu, nếu Vân má»— giở hết toà n chân lá»±c, e rằng lão cung không thể chống nổi.
Vạn Kiếm Quốc Vương cÅ©ng trầm giá»ng nói:
-Vân Dáºt Long, “Tam Äoá Lăng†đà nh rằng là tuyệt chiêu, song chiêu thuáºt tinh tuyệt cá»§a Vạn Hoa Kiếm vẫn là Vạn Hoa tháºp tam kiếm, nếu bổn vương mà toà n lá»±c thi triển thì ngưá»i cÅ©ng chưa chắc đã chống đỡ nổi.
Vân Dáºt Long tức giáºn quát:
- Váºy thì Vân má»— khuyên lão hãy mau thi triển ra Ä‘i, bằng không thì sẽ chẳng còn cÆ¡ há»™i nữa đâu?
Vạn Kiếm Quốc Vương vung động song kiếm quát:
- ÄÆ°á»£c lắm, váºy thì hãy nạp mạng đây!
Vân Dáºt Long ngạo nghá»… quát:
- E rằng kẻ nạp mạng chÃnh là lão đấy! Lần nà y Vân má»— không thèm dùng đến Viêm Dương Chưởng, chỉ dùng TrÃch Huyết Kiếm để đối phó vá»›i Vạn Hoa tháºp tam kiếm cá»§a lão thôi!
Những thấy hai là n kiếm quang lại sát nháºp và o nhau, tiếng binh khà chạm nhau chát chúa, rồi thì vạn Ä‘oá hoa kiếm vụt tắt, hai ngưá»i lại lui vá» chá»— cÅ©.
Chỉ thấy nÆ¡i tay áo trái cá»§a Vân Dáºt Long đã bị toác má»™t đưá»ng dà i hÆ¡n thước, má»™t giòng máu tươi chảy xuống dá»c theo cánh tay. Vạn Kiếm Quốc Vương thì sau lưng, ngá»±c phải và má trái Ä‘á»u có má»™t kiếm rất sâu, máu tươi đã nhuá»™m đỠkhắp ngưá»i lão.
Vân Dáºt Long tra kiếm và o bao lạnh lùng nói.
- TrÃch Huyết Kiếm chưa từng để má»™t ai sống còn, trừ chá»§ nhân Huyết Bi không kể, lão là ngưá»i đầu tiên.
Vạn Kiếm Quốc Vương ném cả hai thanh kiếm xuống đất, háºm há»±c nói:
- Bổ vương tá» tuy bại nhưng trong lòng chẳng phục, nếu bổn vương tá» mà luyện thà nh Äoạt Phách tam kiếm, hôm nay e rằng ngưá»i khó thể diá»…u võ dương oai, rất có thể đã ngã gục dưới kiếm rồi.
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Lão đã thoát khá»i dưới “TrÃch Huyết Kiếm†thì Vân má»— cÅ©ng tạm để lại mạng sống cho lão, lão hay quay vá» mà luyện lấy Äoạt Phách Tam kiếm, bất cứ lúc nà o Vân má»— cÅ©ng sẵn sà ng hầu giáo trên khắp miá»n Trung Nguyên.
Vạn Kiếm Quốc Vương ngẩn ngưá»i, cúi xuống nhặt lại hai thanh kiếm, quát to:
- Tất cả hãy dừng tay, mang theo thi thể vương tá», lui ngay!
Tả hữu thừa tướng và Tứ đại thần kiếm đã miá»…n cưỡng giữ được thế quân bình vá»›i mưá»i ba hoà thượng áo đỠvà anh em há» Nhạc, đôi bên Ä‘á»u đã dốc hết toà n lá»±c quyết đấu, song chưa má»™t ai bị thưong vong cả.
Tráºn đấu láºp tức ngưng chỉ sau má»™t tiếng quát cá»§a Vạn Kiếm Quốc Vương, Tứ đại thần kiếm liá»n khiêng lấy hai khúc tá» thi cá»§a Vạn Kiếm vương tá» Ä‘i ra ngoà i Lăng Tiêu Äiện.
Tả hữu thừa tướng thất thiểu theo sau theo sau toan bá» Ä‘i, bá»—ng nghe Vân Dáºt Long trầm giá»ng đáp:
- Hãy khoan, hai ngưá»i kia phải ở lại đây!
Tả hữu thừa tướng bà ng hoà ng chững bước, mặt lộ vẻ cựu kỳ sợ hãi.
Vạn Kiếm Quốc Vương lạnh lùng nói:
- Hai ngưá»i nà y là tả hữu thừa tướng cá»§a bổn vương, vì sao ngưá»i phải giữ há» lại đây?
Vân Dáºt Long trừng mắt gằn giá»ng quát:
- HỠđã quy hà ng tức là thuá»™c hạ cá»§a Vân má»—, giá» lại phản bá»™i tức là nghịch đồ cá»§a Vân má»—, Vân má»— phải trừng trị tá»™i phản nghịch cá»§a há».
Vạn Kiếm Quốc Vương nghiến răng:
- Các ngươi đã từng đầu hà ng tháºt ư?
Tả hữu thừa tướng ngượng ngùng lặng thinh.
Vạn Kiếm Quốc Vương tức giáºn gằn giá»ng:
- Các ngươi tháºt là đê hèn, còn gì là thể diện cá»§a Vạn Kiếm Quốc nữa… Vân Dáºt Long hai ngưá»i nà y giao cho ngưá»i, bổn vương xin cáo từ!
Äoạn liá»n xoay ngưòi sải bước bá» Ä‘i.
Tả hữu thừa tướng kinh hoà ng thất sắc, bá»—ng cùng quay ngưá»i vung kiếm tấn công Vân Dáºt Long, đồng thá»i tung mình lao ra cá»a Lăng Tiêu Äiện.
Vân Dáºt Long buông tiếng cưá»i sắc lạnh:
- Muốn đà o tẩu đâu có dá»… như váºy!
Tay phải vung lên, TrÃch Huyết Kiếm đã biến thà nh má»™t luồng sáng bạc bay vút Ä‘i. Liá»n thì, hai tiếng rú thảm thiết vang lên, tả hữu thừa tướng rÆ¡i phịch xuống đất, thảy Ä‘á»u bị đứt lìa má»™t chân trái, máu chảy lênh láng.
Vạn Kiếm Quốc Vương chẳng thèm ngó ngà ng đến, vẫn cùng tứ đại thần kiếm tất tả bỠđi.
Vân Dáºt Long lạnh lùng đưa mắt nhìn tả hữu thừa tướng, gằn giá»ng nói:
- Vân má»— không có y muốn dùng thá»§ Ä‘oạn tà n độc để giết ngưá»i, nhưng đối vá»›i hạng tiểu nhân tráo trở như hai ngưá»i thì cÅ©ng chẳng thể nà o buông tha được.
Äoạn vung tay Ä‘iểm huyệt chỉ huyết cho hai ngưá»i, sau đó lại phóng chỉ Ä‘iểm và o NgÅ© Âm tuyệt mạch cá»§a ho.
Láºp tức, hai ngưá»i mặt mà y trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, toà n thân không ngá»›t run rẩy, đủ thấy hai ngưá»i Ä‘au đớn đến cá»±c độ.
Vân Dáºt Long lạnh lùng nói:
- Vá»›i công lá»±c cá»§a hai ngưá»i Ãt ra cÅ©ng má»™t ngà y má»™t đêm má»›i chết, hãy thư thả mà nếm mùi Ä‘au khổ đấy nhé!
Äoạn quay ngưá»i Ä‘i trở và o Lăng Tiêu Äiện.
Nhạc gia huynh muá»™i Ä‘i đến gần, Nhạc Phụng Hùng vá»›i giá»ng rổn rảng nói:
- Vân công tá», nếu không có công tá» thì huynh muá»™i tôi đã sá»›m mất mạng rồi, công tá» tháºt là má»™t đại ân nhân cá»§a chúng tôi!
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Nhạc đại hiệp khách sáo quá, việc vặt vãnh đâu có gì phải báºn tâm. Vả lại, tại hạ đã từng được Nhạc cô nương giúp đỡ kia mà !
Nhắc đến em gái, Nhạc Phụng Hùng láºp tức phấn chấn tinh thần nói:
- Phải rồi, phen nà y Vân công tá» nhất định phải ở lại đây chÆ¡i và i hôm, để cho Nhạc Phụng Hùng được kết giao tình bằng hữu vá»›i công tá», còn vá» xá muá»™i…..
Nhạc Phụng Linh xen lá»i;
- Ca ca bảo ngưòi ta ở đâu chứ? Bây giá» ngay cả chúng ta cÅ©ng không còn nhà cá»a nữa rồi!
Thì ra Cá»u Trùng Thiên ngoại trừ chỉ còn lại má»™t ngôi Lăng Tiêu Äiện, tất cả nhà cá»a thảy Ä‘á»u đã bị lá»a đỠthiêu huá»·.
Nhạc Phụng Hùng đưa tay gãi đầu nói:
- Cái bá»n nà y tháºt là tà n ác, nếu không nhá» Vân công tỠđến kịp lúc, chúng ta bị há» giết chết tháºt là oan mạng… Thôi, chúng ta hãy tìm nÆ¡i khác để cho Vân công tá» nghỉ ngÆ¡i. Muá»™i hãy hà n huyên tâm sá»± vá»›i Vân công tá» Ä‘i, há»i xem Vân công tá» sao lại đến đây đúng lúc thế nà y?
Bởi quá quan tâm cho em gái, biết em gái trong lòng chỉ có má»—i Vân Dáºt Long, nên Nhạc Phụng Hùng cố gắng tìm cách cho em gái gần gÅ©i vá»›i Vân Dáºt Long, song vì miệng lưỡi vụng vá», chẳng thể nà o thốt ra được những lá»i nói tế nhị khéo léo.
Nhạc Phụng Linh mặt đỠbừng, bất giác cúi gầm mặt.
Vân Dáºt Long đà nh kể lại việc gặp lão Bạch Sâm. Nghe xong, Nhạc Phụng Linh nghiến răng căm há»n nói:
- Váºy là lão Sở Bình e rằng đã chết bởi tay bá»n há» rồi. Hai lão bá»™c trung thà nh ấy đã được phái mang thá» lá»… đên cho Lưu lão tiêu sư cá»§a Chấn Võ tiêu cục.
Vân Dáºt Long chỉ lo chuyện trò vá»›i Nhạc Phụng Hùng, đã thá» Æ¡ vá»›i nhóm tăng nhân áo đỠtrong Ä‘iện, nhóm tăng nhân ấy thấy Vân Dáºt Long báºn nói truyện vá»›i Nhạc Phụng Hùng, lão tăng to máºp cầm đầu liá»n tiến tá»›i, chắp tay thi lá»… nói:
- “Huyết Tăng†Äại Ngá»™ xin ra mắt tiểu cung chá»§!
Vân Dáºt Long nhẹ gáºt đầu:
- Lão đã vất vả quá…
Thì ra “Huyết Tăng†Äại Ngá»™ chÃnh là Thuá»· vệ trong số ngÅ© vệ cá»§a Kim BÃch Cung.
“Huyết Tăng†Äại Ngá»™ xoay ngưá»i, vá»›i giá»ng như sấm rá»n quát:
- LÅ© trá»c bây, hãy đến đây khấu kiến tiểu cung chá»§ mau!
Mưá»i hai tăng nhân áo đỠđã chuẩn bị sẵn sà ng, nghe tiếng liá»n vá»™i co gối đồng thanh nói:
- Xin khấu kiến tiểu cung chủ!
Vân Dáºt Long khoát tay:
- Bất tất đa lễ… các ngươi đã gặp Quân cô nương rồi chứ?
Huyết Tăng vội đáp:
- Äã gặp! Quân cô nương đã đến đây rồi!
Vân Dáºt Long ngoảnh lại nhìn:
- Quân cô nương đâu? Sao tự nãy giỠkhông thấy!
Huyết Tăng vội đáp:
- Trước khi tiến và o Trùng Thiên, chúng thuá»™c hạ đã chia là m hai nhóm, Quân cô nương cùng Huyết Bà đẫn thuá»™c hạ tiến đánh bá»n Vạn Kiếm Quốc ở vòng ngoà i, còn lão nô thì và o trong tiếp ứng tiểu cung chủ…..
Ngay khi ấy, bá»—ng thấy lại có má»™t nhóm ngưá»i phóng bước Ä‘i và o, má»™t giá»ng oang oang quát:
- Các nha đầu, hãy mau đến tham kiến tiểu cung chủ!
ChÃnh là Huyết Bà cùng thuá»™c hạ là mưá»i lão bà áo đỠthảy Ä‘á»u tóc bạc phÆ¡.
Vân Dáºt Long khoát tay:
- Bất tất Ä‘a lá»…, má»i ngưá»i kéo hết đến đây, Kim BÃch Cung há chẳng bá» trống ư?
Huyết Bà vội đáp:
- Cung chá»§ yên tâm, chỉ cần má»™t lão Triển Bằng và địa thế hiểm trở cá»§a Kim BÃch Cung, thừa sức để ứng phó vá»›i bất kỳ má»™t cuá»™c ngoại kÃch nà o!
Bá»—ng, má»™t giá»ng trong trẻo vang lên:
- Long ca… đã thỠthương rồi…..
Lại má»™t bóng đỠlao nhanh và o, đó chÃnh là Quân Má»™ Hoa, ngưá»i đã đến Kim BÃch Cung cầu viện.
Vân Dáºt Long đưa mắt nhìn cánh tay áo rách toác và vết máu đã khô nÆ¡i tay trái, cưá»i nhạt nói:
- Chỉ là vết thương ngoà i da, không hỠgì đâu!
Quân Má»™ Hoa không mà ng đến lá»i nói cá»§a chà ng, vá»™i xé lấy má»™t mảnh lụa yếm, bắt buá»™c chà ng phà i để cho nà ng băng bó, đồng thá»i lại ném cho Nhạc Phụng Linh má»™t cái nhìn thị uy.
Qua thái độ và lá»i lẽ cá»§a Quân Má»™ Hoa, Nhạc Phụng Linh bất giác nghe lòng chua xót, suýt nữa nước mắt đã tuôn trà o, đứng lặng thinh không nói gì nữa.
Vân Dáºt Long ngượng ngùng lách ngưá»i sang bên nói:
- Hoa muội hãy đến ra mắt Nhạc cô nương đi!
Quân Má»™ Hoa lạnh lùng đưa mắt nhìn Nhạc Phụng Linh, mỉm cưá»i nói:
- Xin chà o Nhạc cô nương, đa tạ cô nương đã chăm lo cho Long ca tôi.
|

16-09-2008, 04:55 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG Bá»N MÆ¯Æ I TÃM
MỘ ÄỊA KỲ NGỘ, NHẠC GIA HUYNH MUỘI GẶP TIÊN
Nhạc Phụng Linh không cầm được nước mắt, đà nh quay ngưá»i Ä‘i, nhạt giá»ng nói:
- ChÃnh chúng tôi má»›i phải cảm tạ, nếu không nhá» Quân cô nương đưa tin đến Kim BÃch Cung, e rằng Cá»u Trùng Thiên giỠđây đã hoà n toà n bị thiêu huá»· rồi….
Nhạc Phụng Hùng thấy váºy liá»n cuống lên nói:
- Vân công tỠvới vị…..
Song Nhạc Phụng Linh đã vội kéo áo y ngăn lại.
Nhạc Phụng Hùng láºt Ä‘áºt nói:
- Muội muội, đó là vì….
Nhạc Phụng Linh lén đạp cho y má»™t cái, há»›t lá»i:
- Vân công tá», Æ¡n cứu mạng ngu huynh muá»™i không bao giá» dám quên, nhưng Cứu Trùng Thiên tuy chưa hoà n toà n bị thiêu huá»·, song cÅ©ng khó có thể lưu giữ nhã khách. Vả lại, ngu huynh muá»™i cÅ©ng phải ra Ä‘i tìm nÆ¡i khác nương thân.
Vân Dáºt Long chau mà y:
- CÆ¡ nghiệp Cá»u Trùng Thiên tuy đã bị huá»·, nhưng mai nà y chẳng khó tái biến, hiện thá»i theo tại hạ nghÄ©, nhị vị hãy đến Thanh Dương Lãnh để cùng xây dá»±ng ChÃnh NghÄ©a Môn….
Nhạc Phụng Hùng định lên tiếng, Nhạc Phụng Linh đã tranh trước nói:
- Không, hảo ý cá»§a Vân công tá», chúng tôi xin tâm lãnh, nhưng bây giá» chúng tôi phải Ä‘i thăm viếng má»™t vị cô mẫu… đã nhiá»u năm không gặp, có thể hôm nà o đó sẽ đến Thanh Dương Lãnh….
Nhạc Phụng Hùng chau mà y:
- Muội muội, chúng ta đâu có…..
Nhạc Phụng Linh lại đạp cho y má»™t cái tháºt mạnh và nói:
- Ca ca, chúng ta đi thôi!
Nhạc Phụng Hùng buông tiếng thở dà i, quay sang Vân Dáºt Long ôm quyá»n thi lá»… nói:
- Ngu huynh muá»™i phải Ä‘i thăm viếng cô mẫu trước, đà nh phải tạm chia tay vá»›i Vân công tá»!
Nhạc Phụng Linh không chá» Nhạc Phụng Hùng nói dứt lá»i đã cất bước Ä‘i trước.
Vân Dáºt Long tuy có nhiá»u Ä‘iá»u muốn nói, nhưng khổ ná»—i khó có thể nà o mở miệng được, giữ Nhạc gia huynh muá»™i lại, có mặt Quân Má»™ Hoa cÅ©ng hết sức khó xá», đà nh thầm buông tiếng thở dà i nói:
- Mong rằng hiá»n huynh má»™i sẽ sá»›m có mặt tại ChÃnh NghÄ©a Môn trên Thanh Dương Lãnh!
Nhạc Phụng Hùng gáºt đầu:
- Ngu huynh muội sớm muộn gì nhất định cũng sẽ đến!
Äoạn tung mình phóng ra khá»i Lăng Tiêu Äiện, tiếp tục phi thân ra ngoà i Cá»u Trùng Thiên, sở dÄ© Nhạc Phụng Hùng vá»™i vã như váºy là vì Nhạc Phụng Linh sá»›m đã phóng Ä‘i mất dạng rồi.
Nhạc Phụng Hùng vá»›i ná»—i lòng nặng trÄ©u phi thân Ä‘uổi theo, đến cách Cá»u Trùng Thiên ngoà i năm dặm má»›i tìm gặp được Nhạc Phụng Linh, thì ra Nhạc Phụng Hùng biết chắc là em gái mình chắc chắn đã đến đây.
Äó là má»™t khu má»™ địa, Nhạc Phụng Linh Ä‘ang quỳ trước má»™t ngôi má»™ to, lặng thinh ra chiá»u rất Ä‘au buồn.
Nhạc Phụng Hùng thở hắt ra má»™t hÆ¡i dà i, Ä‘i đến cạnh Nhạc Phụng Linh, dịu giá»ng nói khẽ:
- Muá»™i muá»™i sao thế nà y? Chúng ta ở đâu có má»™t vị cô mẫu? Vì lẽ gì muá»™i muá»™i lại quyết xa rá»i Vân Dáºt Long như váºy?
Nhạc Phụng Linh bặm môi:
- Hừ! Ca ca rõ là khá» khạo, chả lẽ không thấy ả há» Quân kia hả? Ngưá»i ta ca ca muá»™i muá»™i biết bao là thân thiết, tại sao mình lại không biết Ä‘iá»u, để cho ngưá»i ta phải chướng tai gai mắt chứ?
Nhạc Phụng Hùng chau mà y:
- Muá»™i muá»™i sai rồi, nếu là ca ca thì quyết không xa rá»i Vân Dáºt Long, cứ để cho y thị chướng tai gai mắt.
Nhạc Phụng Linh ngạc nhiên:
- Tại sao váºy? Hà tất để cho ngưá»i ta chê cưá»i mình chứ?
Nhạc Phụng Hùng không đồng ý:
- Chẳng ai chê cưá»i cả! Luáºn Ä‘iá»u kiện muá»™i muá»™i trá»™i hÆ¡n ả há» Quân nhiá»u, muá»™i muá»™i đẹp hÆ¡n, dịu dà ng hÆ¡n….
Nhạc Phụng Linh cắn răng:
- Ca ca đừng nói nữa, việc cá»§a tiểu muá»™i hãy để tiểu muá»™i tá»± quyết định. Tiểu muá»™i không muốn gặp Vân Dáºt Long nữa, chúng ta hãy cao bay xa chạy rá»i khá»i Trung Nguyên.
- Cũng được, nhưng mà đi đâu?
- Tây Hoang!
Nhạc Phụng Hùng sá»ng sốt:
- Chả lẽ muội muội đi tìm “Tây Thiên Thần Ông†Tân Mộc Thanh hay sao?
Nhạc Phụng Linh thở dà i:
- Tây Thiên Thần Ông võ công cao cưá»ng, có lẽ ngay cả Vân Dáºt Long và chá»§ nhân Huyết Bi cÅ©ng không phải là địch thá»§, nếu mà may mắn gặp được lão nhân gia ấy thì tháºt là phúc đức!
Nhạc Phụng Hùng lắc đầu thở dà i:
- Muá»™i muá»™i đã Ä‘iên mất rồi, Tây Thiên Thần Ông chỉ là má»™t nhân váºt trong truyá»n thuyết thần thoại, thá» há»i ai đã tháºt sá»± gặp được ông ấy, ai đưa ra được những sá»± kiện cụ thể, hoà n toà n chỉ là đơm đặt…
Nhạc Phụng Linh cưá»i chua sót:
- Tiểu muá»™i biết Tây Thiên Thần Ông không thể nà o là má»™t nhân váºt có tháºt, nhưng chúng ta Ä‘i Tây Hoang má»™t chuyến, cứ kể như để giải khuây thì cÅ©ng tốt thôi.
Nhạc Phụng Hùng gáºt đầu:
- Có lý, chúng ta đi nà o!
Äoạn quỳ má»p xuống trước ngôi má»™ to, nghẹn ngà o nói:
- Phụ thân, mẫu thân! Hà i nhi bất tà i vô dụng, đã không giữ gìn được cÆ¡ nghiệp tổ tiên, Cá»u Trùng Thiên đã bị thiêu huá»· và tất cả thá»§ hạ phần chết phần bá» Ä‘i hết rồi. Phụ thân, mẫu thân! Hà i nhi cÅ©ng không tròn bổn pháºn chăm lo cho muá»™i muá»™i để cho kẻ khác hiếp đáp…
Nói đến đây hai hà ng nước mắt đã chảy dà i.
Nhạc Phụng Linh vội nói:
- Ca ca không nên thốt ra những lá»i chán nản như vây, Cá»u Trùng Thiên tuy bị huá»·, song chúng ta còn có thể tái thiết, cái tên Cá»u Trùng Thiên sẽ mãi mãi là má»™t môn phái lá»›n mạnh trên chốn giang hồ, bất luáºn gặp nguy nan nghiêm trá»ng đến mấy thì cÅ©ng có thể đứng vững và ng. Còn vá» tiểu má»™i, chẳng há» bị hiếp đáp gì cả, chẳng qua đó là vì chúng ta rắn rá»i, không thÃch xem kẻ khác vênh mặt… ca ca Ä‘i thôi!
Nhạc Phụng Hùng đứng lên, hai huynh muội vừa định bỠđi.
Bá»—ng nhiên, trước mặt bóng ngưá»i thấp thoáng, khiến hai ngưá»i Ä‘á»u giáºt nảy mình.
Song ngay láºp tức hai ngưá»i lại thừ ra tại chá»—, bởi xung quanh chẳng thấy bóng dáng má»™t ai cả.
Nhạc Phụng Hùng trầm giá»ng nói:
- Ai đã trêu cợt huynh muội chúng tôi thế nà y?
Bóng ngưá»i ấy đã thấp thoáng ngay trước mặt hai ngưá»i, chỉ cách chừng năm thước, hÆ¡n nữa hai anh em thảy đểu trông thấy rất rõ rằng, chẳng thể là hoa mắt được.
Bốn bá» tÄ©nh lặng không má»™t tiếng động, lúc nà y trăng sáng vằng vặc, có thể trông rõ cảnh váºt những mấy mươi trượng, tại sao bóng ngưá»i ấy chỉ loáng má»™t cái đã biến mất thế nà y?
Nhạc Phụng Linh bất giác rợn ngưá»i, dá»±a sát và o Nhạc Phụng Hùng nói:
- Ca ca … có trông thấy không?
Nhạc Phụng Hùng đằng hằng má»™t tiếng tháºt to,vá»— vá»— trán nói:
- Thôi,bỠqua đi, chúng ta đi mau!
Nhưng ngay khi hai ngưá»i vừa Ä‘i khá»i má»™ địa, bá»—ng thấy trước mặt chợt tối, rồi thì “Ầm†má»™t tiếng, má»™t váºt Ä‘en ngòm rÆ¡i xuống trước mặt chỉ chừng ba thước.
Hai ngưá»i phóng Ä‘i khá nhanh, suýt nữa đã đâm sầm và o váºt Ä‘en ngòm ấy, Nhạc Phụng Hùng vá»™i váºn Thiên Cân Truỵ và thêm Thiết Bản Kiá»u má»›i miá»…n cưỡng cùng Nhạc Phụng Linh đứng lại được.
Äịnh thần nhìn kỹ, hai ngưá»i bất giác giáºt mình kinh hãi, thì ra đó là má»™t tấm bia đá vá»™i quay đầu nhìn, chẳng thấy bóng dáng má»™t ai cả.
Nhạc Phụng Linh kinh hoà ng hét lên:
- Ma quỷ….
Hai ngưá»i chú mắt nhìn kỹ, thì ra đó chÃnh là bia má»™ cá»§a song thân, Ä‘ang kinh ngạc, bá»—ng vút má»™t tiếng, tấm bia đá lại bay lên, vững và ng trở vá» vị trà cÅ©, trước phần má»™ cá»§a song thân.
Hai ngưá»i bất giác rùng mình nổi gai ốc.
Nhạc Phụng Hùng run giá»ng nói:
- Muá»™i muá»™i không phải ma quá»· đâu, đó là phụ mẫu hiển linh không muốn chúng ta rá»i khá»i quê nhà , vượt vạn dặm đến Tây Hoang.
Nhạc Phụng Linh hai tay run rẩy, kéo Nhạc Phụng Hùng láºt Ä‘áºt trở lại trước má»™, cùng quỳ xuống lẩm bầm khấn:
- Phụ thân, mẫu thân! Chúng hà i nhi đã hiểu ý lão nhân gia rồi, nhất định không xa rá»i quê nhà , sẽ phấn đấu vươn lên trong gian khổ, tái thiết Cá»u Trùng Thiên…..
Thốt nhiên, má»™t bóng ngưá»i xuất hiện sau ngôi má»™, buông tiếng cưá»i khì rồi thì loáng cái lại biến mất.
Nhạc Phụng Hùng đứng phắt dáºy, song chẳng thấy bóng ngưá»i kia đâu nữa, Nhạc Phụng Linh cÅ©ng theo sau đứng lên, mặt đầy vẻ hoang mang, thắc mắc lẫn khiếp hãi.
Nhạc Phụng Hùng buông tiếng tằng hằng, thấp giá»ng nói:
- Muội muội, đây không phải phụ mẫu thân hiển linh, mà là chúng ta đã gặp cao thủ tuyệt thế….
Äoạn trầm giá»ng nói tiếp:
- Vị bằng hữu nà o đã đùa cợt vá»›i huynh muá»™i chúng tôi trong đêm khuya thế nà y, nếu có Ä‘iá»u chỉ giáo xin hãy hiện thân ra Ä‘i!
Không có tiếng trả lá»i, bốn bá» vắng ngắt.
Nhạc Phụng Hùng đưa mặt nhìn em gái lẩm bẩm:
- Quái lạ, chả lẽ… chả lẽ… muội muội, ta đi mau….
Tuy Nhạc Phụng Hùng không nói rõ, song Nhạc Phụng Linh đã hiểu, bèn nắm tay anh trai mình phóng Ä‘i, thoáng chốc đã rá»i xa khu má»™ địa gần năm mươi trượng.
Hai anh em lại dừng bước, Ä‘iá»u lạ là không ai Ä‘uổi theo và cÅ©ng chẳng nghe có tiếng động gì khác nữa.
Nhạc Phụng Linh chau mà y nói:
- Ca ca, chúng ta nên chăng quay trở lại xem xét, hay ở đây chá» má»™t lát, nếu như đối phương có ác ý vá»›i chúng ta, e sá»›m đã hạ thá»§ rồi, còn như đó không phải là ngưá»i thì chúng ta cà ng không nên hoảng hốt bá» Ä‘i như thế nà y, phải tra xét cho rõ rà ng má»›i được.
Nhạc Phụng Hùng đưa tay vỗ trán, ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói:
- Có lý, nhưng chúng ta cứ chỠở đây được rồi! Ở đây trống trải không có cây cối, sẽ trông thấy rõ rà ng hơn….
Nhạc Phụng Linh gáºt đầu lặng thinh, thế là hai anh em ngồi xuống đất, hai mắt chăm chú nhìn và o khu má»™ địa trong rừng tùng.
Sau chừng một canh dà i, hai anh em chẳng thấy chút động tĩnh nà o cả.
Nhạc Phụng Linh đứng lên trước nói:
- Ca ca, nhất định là phụ thân hiển linh không sai đâu, chúng ta đừng Ä‘i Tây Hoang nữa, hãy lo tái thiết Cá»u Trùng Thiên thì hÆ¡n!
Nhạc Phụng Hùng há»›n hở đồng ý, hai ngưá»i quay trở vá» Cá»u Trùng Thiên.
Äó là con đưá»ng rất bằng phẳng và thẳng thá»›m, dưới anh trăng sáng, má»i cảnh váºt trong vòng ná»a dặm Ä‘á»u hiện rõ rà ng trong tầm mắt, do đó tốc độ phi hà nh cá»§a hai ngưá»i cÅ©ng nhanh hÆ¡n khá nhiá»u.
Äá»™t nhiên, “Ầm†má»™t tiếng, Nhạc Phụng Hùng ngã nhà o, lá»™n Ä‘i má»™t vòng, Ä‘Ãt Ä‘áºp mạnh xuống đất má»›i chững lại được.
Nhạc Phụng Linh tuy may không bị ngã, song nà ng tá»™t cùng kinh ngạc, bởi con đưá»ng trống trÆ¡n, Nhạc Phụng Hùng có thể được là má»™t cao thá»§ báºc nhất trong võ lâm, sao vô cá»› té ngã thế nà y?
Nhạc Phụng Linh quay lại nhìn, nà ng bất giác sững sá», chì thấy má»™t ngưá»i nằm ngang giữa đưá»ng, cách đó ngoà i má»™t trượng, Ä‘ang không ngá»›t Ä‘au đớn rên la.
Ngưá»i ấy vóc dáng máºp lùn, đầu to như cái đấu, mình khoác áo tÆ¡i, đầu đội nón trúc rá»™ng và nh, chân mang già y Ä‘á», trong lòng giắt má»™t cái ống Ä‘iếu dà i, hiển nhiên khi nãy đã bị Nhạc Phụng Hùng vô ý đá và o bên hông, hai tay Ä‘ang xoa lia lịa, đồng thá»i miệng là u bà u:
- Äêm khuya khoắt chạy gì mà khiếp váºy… Ui da, cái lưng cá»§a lão… Ä‘au hÆ¡n là bị ngá»±a đá….
Nhạc Phụng Hùng bị ngã má»™t cái Ä‘au Ä‘iếng, bất giác lá»a giáºn phừng lên, quên mất sá»± xuất hiện quái lạ cá»§a cá»§a đối phương, lồm cồm bò dáºy quát:
- Lão già kia, thiếu gì chá»— ngá»§, tại sao lại nằm ngá»§ giữa đưá»ng, là m cho ngưá»i ta té ngã mà lại còn lại ở đó mà phà n nà n, bá»™ chán sống rồi hả?
Lão nhân máºp lùn nằm giữa đưá»ng, hai tay xoa hông, như bị đá Ä‘au đến độ không ngồi dáºy được nữa, mặc dù dưới cằm lão nhẵn nhụi không râu, song tuổi tác Ãt ra cÅ©ng trên thất tuần.
Chỉ nghe lão rên hừ hự nói:
- Sao? Lão đã chán sống rồi, ngưá»i còn mốn giết lão nữa hả? … Äã không dưng phá giấc ngá»§ cá»§a lão, đá trúng lão thiếu Ä‘iá»u gãy cả xương hông, còn chưa mau quỳ xuống van lạy, lại buông lá»i hăm doạ….
Nhạc Phụng Hùng bực tức:
- Hừ, dẫu có giết lão thì sao? Lão có biết Nhạc Phụng Hùng nà y ….
Lão nhân máºp lùn bá»—ng đứng phắt dáºy cưá»i nói:
- Hay quá! Nà o nà o, ngưá»i mà không giết lão thì đừng mang há» Nhạc nữa!
Nhạc Phụng Hùng tức giáºn:
- Nhạc má»— đã muốn nhưá»ng nhịn lão mà lão lại khiêu khÃch…
Nhạc Phụng Linh vá»™i thấp giá»ng nói:
- Lão già nà y khả nghi lắm, khi nãy rõ rà ng trên đưá»ng không có ngưá»i, tại sao ca ca bá»—ng dưng lại đá trúng lão thế nà y? Chúng ta không nên gây thêm rắc rối thì hÆ¡n, bá» Ä‘i thôi!
Nhạc Phụng Hùng gáºt đầu:
- Ưá»m, kể như là gặp xui xẻo váºy, Ä‘i nà o!
NgỠđâu lão nhân máºp lùn lại lướt đến cản đưá»ng và quát:
- Äâu có dá»… Ä‘i như váºy được, trừ phi … các ngưá»i má»—i ngưá»i phải Ä‘áºp đầu vái ta bốn lạỵ.
Nhạc Phụng Hùng chau mà y:
- Muội muội, lão già nà y rõ rà ng muốn gây sự với ta, muốn tránh cũng chẳng thể được, thôi thì cứ đỠsức một phen với lão xem sao!
Äoạn đưa tay lấy hai ngá»n đại chùy trên lưng xuống quát:
- Lão dùng binh khà gì, hãy mau tuốt ra đi!
Lão nhân máºp lùn đưa tay chi ống Ä‘iếu trong lòng, cưá»i nói:
- Lão chẳng có binh khà gì cả, chì nhá» và o cái ống Ä‘iếu nà y thôi, nhưng đối phó vá»›i hạng nhân váºt nhá» như các ngươi, lão chưa muốn dùng đến!
Nhạc Phụng Hùng tức đến la oái oái:
- Lão già hẳn là sợ mình chết quá cháºm mà !
Song chùy vung lên, nhằm ngay đầu đối phương giáng mạnh xuống.
Lão nhân máºp lùn thụp đầu xuống, xua tay hét:
- Khoan đã! Khoan đã!
Nhạc Phụng Hùng liá»n thu chùy vá» nói:
- Má»— tưởng đâu lão quả tháºt không sợ chết chứ, thì ra chỉ là giá»i tà i nói khoác thôi!
Lão nhân máºp lùn cưá»i:
- Không phải là lão nói khoác, chẳng qua cách đánh như váºy nhà m chán quá, lão muốn đỠnghị má»™t lối đấu má»›i lạ hÆ¡n!
Nhạc Phụng Hùng cưá»i khảy:
- Nhạc mỗ không phải là kẻ sợ sự dễ hiếp đáp, lão có tà i cán gì cứ việc giở ra đi!
Nhưng thấy lão nhân máºp lùn ngồi xổm xuống, vẽ má»™t vòng tròn đưá»ng kÃnh chừng má»™t thước, Ä‘oạn đứng lên cưá»i nói:
- Lão sẽ động thá»§ vá»›i ngươi ở ngay trong cái vòng tròn nà y, ngưá»i sá» dụng binh khà gì tùy thÃch, và lão chỉ tránh né chứ không hoà n kÃch, vá»›i hạn định là trăm chiêu, chỉ cần ngươi dồn bức được lão ra khá»i vòng tròn thì kể như lão thua, còn không là các ngươi thua…
Nhạc gia huynh muội cùng sững sỠthầm nhủ:
- Lão già nà y hẳn là má»™t kẻ Ä‘iên, chỉ là tránh né không hoà n kÃch, trong trăm chiêu mà không bị bức ra khá»i vòng tròn, rõ rà ng là chuyện hoang đưá»ng!
Nhạc Phụng Hùng cưá»i khảy nói:
- Huyênh hoang khoác lác chẳng lợi Ãch gì đối vá»›i lão đâu, nếu như không Ä‘iên, hãy mau cút Ä‘i thì hÆ¡n!
Lão nhân máºp lùn không há» có vẻ giáºn, báºt cưá»i nói:
- Giá» chúng ta hãy bà n vá» Ä‘iá»u kiện đánh cuá»™c, nếu lão thua, tùy hai ngưá»i giết xẻo tùy thÃch, còn như lão thắng…
Nhạc Phụng Hùng gằn giá»ng:
- Bá»n nà y giao mạng cho lão là xong!
Lão nhân máºp lùn lắc đầu cưá»i to:
- Äâu nghiêm trá»ng đến váºy, chỉ cần má»—i ngưá»i dáºp đầu vái lạy lão bốn lạy, má»—i lạy phải gá»i má»™t tiếng nghÄ©a phụ, váºy là lão hà i lòng rồi!
Nhạc Phụng Hùng lại toan phát tác, song đã bị Nhạc Phụng Linh ngăn lại nói:
- Cứ để cho lão ta miệng lưỡi chiếm phần hÆ¡n thì có há» gì đâu, chúng ta hãy chấp nháºn Ä‘iá»u kiện cá»§a lão, Ä‘uổi lão ra khá»i vòng để xem lão còn nói gì nữa!
Lão nhân máºp lùn cưá»i phá lên:
- Äúng rồi! Chỉ cần Ä‘uổi lão ra khá»i vòng thì lão chẵng còn gì để nói nữa, nhưng e rằng các ngươi chẳng đủ khả năng.
Nhạc Phụng Hùng giáºn dữ quát:
- Hãy xem đây…
Y không sỠdụng song chùy vì sợ đối phương thiệt mạng, chỉ dùng ba thà nh công lực tung ra một cước.
Lão nhân máºp lùn hai chân đứng chụm lại trong vòng tròn, chỉ cần xê dịch má»™t chút sẽ vượt ra ngoà i, Nhạc Phụng Hùng má»™t chân tung ra vá»›i lòng tin rất vững, tuyệt đối có thể bức lão ra khá»i vòng tròn.
Song y đã lầm, một cước tuy rõ rà ng đá trúng đối phương, nhưng hệt như là ảo ảnh, bà n chân của y rơi và o khoảng không.
Nhạc Phụng Hùng giáºt mình kinh hãi, định lấy định thần, lại phóng tiếp ra má»™t cước và lần nà y cÅ©ng đá hụt, định thần nhìn kỹ, lão nhân máºp lùn vẫn đứng yên trong vòng tròn.
Nhạc Phụng Hùng tháºt khó có thể tin được, nhưng đó lại là sá»± tháºt quá hiển nhiên. Y không dám kinh thưá»ng đối phương nữa, liá»n tung động song chùy đánh và o lão nhân máºp lùn.
Lão nhân máºp lùn bá»—ng la to:
- Cô bé kia đứng đó là m gì, hãy xông và o luôn đi!
Nhạc Phụng Linh thấy anh trai đã công hơn ba mươi chiêu mà ngay cả vạt áo đối phương cũng không chạm được, lòng hết sức kinh hãi, bèn cũng vung kiếm tham gia tấn công.
Lão nhân máºp lùn vẫn đứng yên như trước, hai chân không hỠđộng Ä‘áºy, mặc dù hai ngưá»i tấn công vá»›i chiêu thức hung hiểm đến mấy cÅ©ng không mảy may chạm được và o lão ta.
Nhạc Phụng Hùng đã công ra hÆ¡n chÃn mươi chiêu, và Nhạc Phụng Linh cÅ©ng đã công ra hÆ¡n sáu mươi chiêu, song lão nhân máºp lùn vẫn như má»™t cái bóng hư ảo.
Nhạc Phụng Hùng ngưng tay trước, tiu nghỉu nói:
- Thôi, Nhạc má»— xin thua, bởi vì lão biết yêu thuáºt!
Lão nhân máºp lùn cưá»i to:
- Yêu thuáºt! Ha ha, đó là sá»± hiểu biết cá»§a ngươi nông cạn quá thôi…
Nhạc Phụng Linh cũng thu kiếm nói:
- Lão tiá»n bối, chúng tôi xin chịu thua, nhưng tiểu nữ không thể nà o hiểu được, tại sao chúng tôi không đánh trúng được lão tiá»n bối?
Lão nhân máºp lùn nói:
- Hãy nghe cho kỹ, tĩnh cực tắc động, động cực tắc tĩnh, dĩ động chế tĩnh, động do bất động, dĩ tĩnh chế động, bách chiến bách thắng.
Nhạc Phụng Linh vỡ lẽ:
- Váºy có nghÄ©a lão tiá»n bối chẳng phải bất động, mà là động quá nhanh, như là không hỠđộng, nhanh đến mức không trông thấy được, đúng không?
Lão nhân máºp lùn cưá»i:
- Äúng rồi, cô bé thông minh lắm…
Trầm giá»ng nói tiếp:
- Äừng quên Ä‘iá»u kiện đã đánh cuá»™c giữa chúng ta, giá» thì … há» há» há»â€¦
Nhạc Phụng Hùng đỠmặt, cuối đầu lặng thinh.
Nhạc Phụng Linh nhoẻn cưá»i:
- Äiá»u kiện thì vãn bối nhất định sẽ thá»±c hiện, nhưng trước hết xin há»i lão tiá»n bối cao tánh đại danh?
Lão nhân máºp lùn ngẫm nghÄ© chốc lát má»›i đáp:
- Danh tánh của lão là Lai Vô Ảnh, khứ vô tông, khinh công đăng phong, linh như nguyệt, nguyệt như hồng (cầu vồng), kiếm pháp khinh linh. Vô cổ nhân, vô lai giả, thiên hạ xưng hùng. Thủ như thiết, tâm như thiết, không bao giỠnương tình.
Nhạc gia huynh muội mừng rỡ, vội cùng quỳ xuống nói:
- Lão tiá»n bối là Tây Thiên Thần ông ư?
Lão nhân máºp lùn cưá»i to:
- Tây Thiên Thần ông chÃnh là bà hiệu cá»§a lão phu, nhưng không phải lão tiá»n bối mà là nghÄ©a phụ cá»§a các ngươi!
Nhạc gia huynh muá»™i liá»n dáºp đầu lạy và đồng thanh nói:
- Nghĩa phụ, nghĩa phụ, nghĩa phụ, nghĩa phụ…
Tây Thiên Thần Ông cưá»i rá»™, đỡ hai ngưá»i đứng lên nói:
- Thôi đủ rồi, chỉ gá»i bốn tiếng là đủ, giá» chúng ta Ä‘i nà o!
Nhạc Phụng Linh chợt hiểu ra:
- Khi nãy trong mộ địa cũng là nghĩa phụ phải không?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i cưá»i:
- Lão già nà y hay đùa lắm, hẳn ngươi không giáºn chứ?
Nhạc Phụng Linh phụng phịu:
- Khi nãy suýt nữa đã là m cho Linh nhi chết khiếp rồi, từ nay nghÄ©a phụ đừng có đùa như váºy nữa, Linh nhi không chịu đâu… à nghÄ©a phụ và o Trung Nguyên chi váºy? Huynh muá»™i Linh nhi vốn định ra ngoà i Tây Hoang tìm nghÄ©a phụ đó…
Nghe Nhạc Phụng Linh luôn miệng gá»i mình là nghÄ©a phụ, Tây Thiên Thần Ông khoái trá cưá»i nói:
- NghÄ©a phụ và i Trung Nguyên là để tìm Ãt thảo dược, xem có chữa được chứng bệnh nà y hay không?
Nhạc Phụng Linh sững sốt:
- NghÄ©a phụ bệnh gì váºy?
Tây Thiên Thần Ông đỠmặt, đưa tay sỠcằm nói:
- Chẳng giấu gì các ngươi, vá»›i tuổi cá»§a lão đừng nói là là m nghÄ©a phụ cá»§a các ngươi, là m nghÄ©a gia gia cÅ©ng còn được, nhưng… cái cằm nà y tháºt là vô tÃch sá»±, cứ không chịu má»c râu, cho nên…
Nhạc Phụng Linh phì cưá»i:
- NghÄ©a phụ định tìm thuốc má»c râu chứ gì? Nếu không má»c thì thôi, không có râu chẳng phải là trẻ trung hÆ¡n sao? NghÄ©a phụ lo chi chuyện đó.
Tây Thiên Thần Ông cưá»i gượng:
- Không được đâu, già cả như nghÄ©a phụ mà không có râu thì tháºt là kỳ khôi…
Bá»—ng nắm lấy hai cánh tay anh em há» Nhạc, phóng nhanh và o má»™t lùm cá» ráºm.
|

16-09-2008, 04:57 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG Bá»N MÆ¯Æ I CHÃN
THANH DÆ¯Æ NG LĨNH QUẦN HÙNG CHỜ KẺ ÄỊCH
Hai anh em Nhạc Phụng Hùng và Nhạc Phụng Linh bị Tây Thiên Thần Ông nhấc bổng phóng và o má»™t lùm cá» ráºm.
Lùm cỠấy rá»™ng hÆ¡n trượng, ba ngưá»i Ä‘ang ẩn nấp nếu không gây ra tiếng động thì dù có ngưá»i Ä‘i ngang qua cÅ©ng khó có thể phát giác.
Nhạc Phụng Linh lắng tai nghe một hồi ngoà i tiếng gió và tiếng côn trùng, không còn tiếng động nà o khác, nà ng bất giác nhướng mà y thắc mắc nói:
- NghÄ©a phụ kéo huynh muá»™i Linh nhi và o đây chi váºy?
Tây Thiên Thần Ông khẽ nói:
- Äừng lên tiếng, hướng chÃnh đông có ngưá»i đến!
Nhạc Phụng Hùng và Nhạc Phụng Linh sững sốt, bởi hai ngưá»i chẳng há» nghe thấy gì cả.
Nhạc Phụng Linh lắc đầu:
- Có lẽ nghĩa phụ đã nghe lầm rồi đó!
Tây Thiên Thần Ông cưá»i khẽ:
- Nghĩa nữ có thể nghe được bao xa?
Nhạc Phụng Linh tự hà o:
- Có thể phân biệt tiếng bước chân ngưá»i trong vòng trăm trượng!
Tây Thiên Thần Ông mÄ©m cưá»i:
- Váºy thì còn kém xa quá, nghÄ©a phụ có thể nghe xa đến những mưá»i dặm, có ngưá»i thì dù rất khẽ trong vòng trăm trượng cÅ©ng không sao thoát khá»i đôi tai cá»§a nghÄ©a phụ!
Nhạc Phụng Linh thè lưỡi:
- Lợi hại quá… nghÄ©a phụ cao minh như váºy, sao lại phải lẩn trốn?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i:
- Lẩn trốn đâu phải là sợ, nghÄ©a nữ chỉ có nghÄ© quấy, nghÄ©a phụ cả Ä‘á»i chưa từng sợ bao giá», lẫn trốn là không muốn lá»™ mặt ngầm quan sát đó thôi.
Nhạc Phụng Linh không nói nữa, cùng Nhạc Phụng Hùng cố gắng xua hết má»i tạp niệm, ngưng thần lắng nghe.
Chừng sau một tuần trà , Nhạc Phụng Linh bỗng đưa mắt nhìn Nhạc Phụng Hùng thì ra nà ng vừa mới nghe có tiếng bước chân.
Tiếng bước chân ấy không nhanh lắm và có thể phân biệt được đó là hai ngưá»i.
Tây Thiên Thần Ông khẽ nói:
- Hai ngưá»i hãy ở đây đừng động Ä‘áºy, chá» nghÄ©a phụ Ä‘i xem thá» là hạng ngưá»i nà o, tốt hay xấu!
Nhạc gia huynh muá»™i vừa định trả lá»i thì Tây Thiên Thần Ông đã biến mất, chẳng rõ ông đã Ä‘i bằng cách nà o và vá» hướng nà o.
Chẳng bao lâu tiếng bước chân đã đến gần, ước chừng chỉ còn cách chá»— hai ngưá»i ẩn nấp hai trượng nữa thôi.
Nhạc Phụng Linh rón rén thò đầu ra nhìn, láºp tá»±c giáºt mình sững sốt, thì ra là hai ngưá»i ấy chÃnh là Vân Dáºt Long và Quân Má»™ Hoa.
Nhạc Phụng Hùng cũng đã trông thấy, bèn khẽ ấn vai Nhạc Phụng Linh và ném cho nà ng một cái nhìn an ủi.
Nhạc Phụng Linh gượng cưá»i thản nhiện, nhưng lòng thì Ä‘au như dao cắt, nà ng tức tưởi thầm gà o lên:
- Vân Dáºt Long hỡi Vân Dáºt Long, ngươi đã là m con tim ta bị tổn thương, con tim ta đã rỉ máu vì ngươi, giỠđây ta đã nhà tan tim nát, ngươi có biết không?
Bá»—ng thất Vân Dáºt Long đứng lại, quay đầu nhìn quanh.
Nhạc Phụng Linh giáºt mình thầm nhá»§:
- Hẳn là mình đã bị phát giác rồi!
Quân Má»™ Hoa ngạc nhiên há»i:
- Long ca sao dừng lại thế nà y?
Vân Dáºt Long lạnh lùng:
- Dưá»ng như có bằng hữu Ä‘ang đợi ở đây, nếu ta bá» Ä‘i không mà ng đến thì tháºt là có lá»—i vá»›i ngưá»i ta.
Nhạc Phụng Linh thầm nhủ:
- Nếu số ngươi may mắn, tốt hÆ¡n hãy sá»›m rá»i khá»i, bằng không tìm ra được bá»n [thiếu má»™t Ä‘oạn]
má»™t bãi cá» bằng phẳng, Tây Thiên Thần Ông gối đầu trên má»™t tảng đá nhá», áo tÆ¡i phá»§ trên mình, nón trúc Ä‘áºy trên mặt, Ä‘ang ngá»§ ngáy khò khò.
Quân Má»™ Hoa cưá»i khúc khÃch nói:
- Long ca đã lầm rồi, ngưá»i ta đã ngá»§ ở đây từ trước, khi nãy chúng ta chưa trông thất đó thôi…
Äoạn nhẹ vá»— vai Vân Dáºt Long nói tiếp:
- Äêm hôm khuya khoắt đừng có mà ở đây ngá» thần, nghi quá»·, Ä‘i mau Ä‘i!
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- CÅ©ng được, vị tiá»n bối nà y đã không muốn đối mặt thì chúng ta đà nh cáo từ váºy!
Äoạn liá»n cất bước toan bá» Ä‘i, song hai ngưá»i cùng dừng bước lại, Quân Má»™ Hoa sững sốt nói:
- Quái lạ…
Thì ra trước mặt hai ngưá»i như có má»™t bức tưá»ng vô hình chắn ngang, khiến há» không thể nà o bước tá»›i được.
Vân Dáºt Long quay nhìn Quân Má»™ Hoa cưá»i nói:
- GiỠthì Hoa muội còn cho là lão ta đã nằm ngủ ở đó từ trước nữa không?
Quân Má»™ Hoa lắc đầu là m thinh, mặt ngáºp đầy vẻ kinh hãi lẫn thắc mắc.
Vân Dáºt Long trầm giá»ng quát:
- Tôn giá đã không muốn hiện thân gặp gỡ, lại ngấm ngầm giở trò quái quá»·, vân má»— không thÃch như váºy. Giá» Vân má»— há»i má»™t lần nữa, nếu tôn giá không phải phe cánh cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi thì hãy mau có sá»± chứng minh rõ rà ng, bằng không Vân má»— đà nh phải vô lá»… đấy!
Äoạn lại cất bước toan Ä‘i tá»›i, song vẫn như trước, lại bị ngăn cản bởi cương khà cá»§a Tây Thiên Thần Ông.
Vân Dáºt Long bá»±c tức quát:
- Äó có lẽ là câu trả lá»i cá»§a tôn giá, Vân má»— tuy không muốn gây nhiá»u sát nghiệp nhưng đối vá»›i những kẻ ngoan cố không biết hối cải, Vân má»— cÅ©ng khó thể buông tha.
Hữu chưởng vung lên, láºp tức má»™t vòng tròn xoay đỠhiện ra, rồi thì nhanh chóng chuyển thà nh mà u cam, mà u và ng, mà u lục, mà u lam rồi mà u và ng kim, áºp xuống Tây Thiên Thần Ông.
- Ôi chà , ghê gớm quá…
Trong tiếng kêu la, những thấy bóng ngưá»i nhấp nhoáng, Tây Thiên Thần Ông đã thoát khá»i phạm vi cá»§a Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng, cưá»i há» hỠđứng bến trái Vân Dáºt Long và Quân Má»™ Hoa.
Vân Dáºt Long sau má»™t thoáng ngẫn ngưá»i, thu chưởng cưá»i nói:
- Vân má»— tháºt chẳng ngá» trên Ä‘á»i lại có nhiá»u cao nhân đến váºy, xin thỉnh giáo tiá»n bối tôn tánh đại danh?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i:
- Danh hiệu của lão ô đã từ lâu không nhắc đến, bỠqua đi thôi!
Vân Dáºt Long buông giá»ng lạnh lùng:
- Tiá»n bối đã không chịu cho biết danh tánh, ở đây thi thố huyá»n công chẳng hay vá»›i mục Ä‘Ãch gì?
Tây Thiên Thần Ông vẫn thản nhiên cưá»i:
- Trước hết cho lão ô được há»i, chưởng pháp vừa rồi có phải chăng là Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng?
-Tiá»n bối đã biết rồi còn há»i là m gì? Thá»§ pháp TrÃch diệp phi hoa, trình độ khinh công vá»›i thân pháp ung dung tránh khá»i Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng vừa rồi, Ä‘iá»u đó chứng tá» tiá»n bối là má»™t vị cao nhân trong võ lâm…
Tây Thiên Thần Ông vênh mặt hóm hỉnh:
- Quá khen, quá khen! Äừng có ca tụng lão ô quá mức… Nếu như Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng cÅ©ng là tuyệt há»c truyá»n thế cá»§a Kim BÃch Cung, mà chẳng phải chỉ cáºy và o TrÃch Huyết Kiếm và Truy Hồn linh mã thì có lẽ trăm năm trước cÅ©ng không đến ná»—i gặp tai há»a.
Vân Dáºt Long thoáng giáºt mình:
- Xin tiá»n bối hãy mau chứng tá» thân pháºn, Ãt ra cÅ©ng phải cho biết có quan hệ gì vá»›i chá»§ nhân Huyết Bi hay không?
Tây Thiên Thần Ông báºt cưá»i hô hố, đưa tay phất áo tÆ¡i và nón trúc, Ä‘oạn lại lay lay chiếc ống Ä‘iếu trong lòng và nói:
- Ngươi xem lão già nà y có giống bá»n ngưá»i trên ChÃnh NghÄ©a Nhai không?
- Váºy tiá»n bối là …
Tây Thiên Thần Ông cưá»i to:
- Lão ô không muốn nói thêm gì nữa, chỉ há»i ngưá»i thêm má»™t câu thôi, ngưá»i có biết Mã Tất VÅ© không?
Vân Dáºt Long và Quân Má»™ Hoa Ä‘á»u giáºt mình sững sốt, Vân Dáºt Long vá»™i nói:
- Biết! Chẳng hay tiá»n bối vá»›i ông ấy là bạn hay thù?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i:
- Nếu lão ô là kẻ thù của y thì đâu có cứu y mang đến Nghi Sơn Cữu Lý đâu…
Vân Dáºt Long mừng rỡ:
- Váºy là Mã Tất VÅ© đã gặp nạn và được tiá»n bối giải cứu phải không? Tiá»n bối nói hÆ¡n nữa được chăng?
- Mục Ä‘Ãch cá»§a lão ô chÃnh là muốn thấy Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng và cho ngươi biết vá» Mã Tất VÅ©. Thôi, lão ô vừa má»›i nháºn hai đứa con nuôi, không ai trông nom, tạm biệt.
Vân Dáºt Long vá»™i nói:
- Tiá»n bối hãy khoan…
Song Tây Thiên Thần Ông đã biến mất.
Quân Mộ Hoa quay nhìn quanh rồi nói:
- Long ca biết lão già quái dị ấy là ai không?
Vân Dáºt Long lắc đầu:
- Ngu huynh xuất đạo chưa lâu nên biết rất Ãt vá» các kỳ nhân dị sÄ© trên giang hồ, ngưá»i nà y võ công chẳng kém gì chá»§ nhân Huyết Bi, nếu không phải bạn thì tháºt là má»™t kình địch.
Quân Mộ Hoa thoáng ngẫm nghĩ:
- Nếu Mã Tất VÅ© được ông ta giải cứu, ắt là thân pháºn đã bị bại lá»™, chÃnh chúng ta đã liên lụy đến ông ấy.
Vân Dáºt Long thở dà i:
- Giá» chúng ta cần phải đến ngay ChÃnh NghÄ©a Môn, sau nà y khi nà o rảnh rá»—i hẳn đến Nghi SÆ¡n thăm ông ấy!
Quân Má»™ Hoa gáºt đầu:
- Chúng ta đi thôi!
Äoạn liá»n phi thân phóng Ä‘i, thoáng chốc đã mất dạng trong sương đêm mịt mù.
Thì ra tại Cá»u Trùng Thiên, sau khi Nhạc gia huynh muá»™i đã Ä‘i khá»i, Vân Dáºt Long cÅ©ng liá»n bảo Huyết Bà và Huyết Tăng trở vá» Kim BÃch Cung, rồi cùng Quân Má»™ Hoa lên đưá»ng đến Thanh Dương lãnh, đến đây thì gặp Tây Thiên Thần Ông, dÄ© nhiên chà ng không há» biết Nhạc gia huynh muá»™i đã ẩn nấp gần đó.
Nhạc Phụng Linh dõi mắt theo Vân Dáºt Long và Quân Má»™ Hoa đến khi khuất dạng, bất giác buông tiếng thở dà i não ruá»™t.
Nhạc Phụng Hùng chau mặt đôi mà y ráºm, buồn bã nói:
- Ca ca biết muá»™i muá»™i Ä‘ang Ä‘au khổ lắm nhưng mà … Ôi! Ca ca tháºt có lá»—i, không tóm lấy được gã tiểu tá» Vân Dáºt Long cho muá»™i muá»™i…
Bá»—ng nghe giá»ng cưá»i há» há» nói:
- Lão tóm lấy gã tiểu tỠấy chẳng phải là gì khó cả, nhưng có Ä‘iá»u tóm ngưá»i thì dá»…, mà tóm lấy trái tim má»›i khó, há» há»!
Thì ra Tây Thiên Thần Ông lại đã xuất hiện ngay trước mặt hai anh em chẳng rõ tá»± bao giá».
Nhạc Phụng Linh đỠmặt ré lên:
- NghÄ©a phụ đừng có nói báºy… Linh nhi tháºt tức nghÄ©a phụ đã không giết chết hắn ta cho rồi!
Tây Thiên Thần Ông lắc đầu:
- Giết chết hắn cũng đâu phải dễ!
Nhạc Phụng Linh chau mà y:
- Váºy có nghÄ©a là nghÄ©a phụ cÅ©ng đánh không lại hắn ư?
Tây Thiên Thần Ông mỉm cưá»i:
- Äó thì còn tùy, nếu luáºn vá» công lá»±c, gã tiểu tỠấy có trên trăm năm há»a hầu, chẳng kém gì nghÄ©a phụ, còn như luáºn vá» võ công thì có thể hắn có cái kém mà cÅ©ng có cái hÆ¡n nghÄ©a phụ. Nhưng nếu hắn mà cùng lúc sá» dụng Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng và TrÃch Huyết Kiếm, các cao thá»§ mạnh hÆ¡n nghÄ©a phụ thì cÅ©ng thừa sức tá»± bảo. Thế nhưng, khuyết Ä‘iểm cá»§a gã ấy là tâm tÃnh quá ngay thẳng, chỉ cần dùng chút mưu kế là hắn khốn đốn ngay!
Nhạc Phụng Linh bĩu môi:
- Hứ! hắn ta quá ư là xấu xa, có giết đi cũng chẳng đáng thương tiếc.
Tây Thiên Thần Ông cưá»i há» há»:
- Dưá»ng như nghÄ©a nữ rất là căm háºn hắn, nghÄ©a phụ chỉ cần dùng chút mưu kế, giết chết hắn chẳng có gì là khó… Thôi được rồi, để nghÄ©a phụ Ä‘uổi theo giết chết hắn…
Äoạn liá»n là m ra vẻ định bá» Ä‘i.
Nhạc Phụng Linh hoảng kinh, vội nói:
- Nghĩa phụ đừng vội…
- Sao váºy? Äể cháºm trá»… thì chẳng dá»… Ä‘uổi kịp đâu!
Nhạc Phụng Linh bối rối:
- Äà nh rằng hắn bất nhân, nhưng ta không nên bất nghÄ©a, thôi hãy bá» qua thì hÆ¡n!
Tây Thiên Thần Ông cưá»i hố hố:
- NghÄ©a nữ, tốt hÆ¡n ngươi hãy thú nháºn vá»›i nghÄ©a phụ, ngươi đối vá»›i gã tiểu tỠấy như thế nà o, phải biết nghÄ©a phụ thần thông quảng đại, có lẽ tìm cách giúp được cho ngươi.
Nhạc Phụng Linh đỠmặt thẹn thùng, cúi đầu lặng thinh.
Nhạc Phụng Hùng bá»—ng xen lá»i:
- Muá»™i muá»™i đã tha thiết yêu gã tiểu tỠấy, nhưng hắn ta lại kiêu căng hống hách, nếu nghÄ©a phụ mà có thể trừng trị cho hắn má»™t tráºn, bảo hắn phải nháºn tá»™i và xin lá»—i muá»™i muá»™i, lúc ấy hẵng gả muá»™i muá»™i cho hắn, váºy thì Nhạc Phụng Hùng xin lạy tạ nghÄ©a phụ trước.
Nói xong liá»n định quỳ xuống, Nhạc Phụng Linh phụng phịu ré lên:
- Ca ca Ä‘iên rồi hả? Có ai đòi lấy hắn bao giá», muốn lấy thì ca ca lấy Ä‘i, chứ tiểu muá»™i không lấy ai đâu!
Tây Thiên Thần Ông quay sang Nhạc Phụng Hùng cưá»i nói:
- Ngươi đừng có xÃa miệng và o, cứ để cho Phụng Linh tá»± nói ra. NghÄ©a phụ mau mắn lắm, nhưng nghÄ©a nữ hãy suy nghÄ© cho tháºt kỹ rồi hẳn nói.
Tuy là cởi mở vui cưá»i, song Tây Thiên Thần Ông đã nói câu nà y hết sức nghiêm túc, khiến Nhạc Phụng Linh không dám nói dối, bất giác ngượng ngùng bối rối, chẳng biết trả lá»i sao cho phải.
Tây Thiên Thần Ông lại nhìn nà ng cưá»i nói:
- Tháºt ra thì gã tiểu tỠấy vá» nhân phẩm cÅ©ng như võ công Ä‘á»u hết sức xuất sắc, nếu có được má»™t nghÄ©a tế như váºy thì cÅ©ng tốt. NghÄ©a nữ, việc nà y nghÄ©a phụ biết ngươi cÅ©ng khó thể mở miệng, thế nà y váºy, nếu ngươi đồng ý nghÄ©a phụ giúp cho thì hãy gáºt đầu, còn như không thì lắc đầu, váºy được chứ?
Nhạc Phụng Linh vẫn đỠmặt lặng thinh.
Nhạc Phụng Hùng thấy váºy vá»™i nói:
- Muá»™i muá»™i mau gáºt Ä‘i, vá»›i nghÄ©a phụ có gì mà phải ngại chứ?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i:
- Äúng rồi, gáºt đầu vá»›i lắc đầu tháºt dá»… quá Ä‘i thôi, có gì mà phải ngại ngùng chứ?
Sau cùng, Nhạc Phụng Linh đã gáºt đầu khẽ đến mức khó thể nháºn ra được.
Tây Thiên Thần Ông cưá»i phá lên:
- Váºy là xong, nghÄ©a phụ nhất định sẽ giúp cho ngươi lo liệu, chỉ cần lão già nà y động não má»™t chút, khả năng thà nh công Ãt ra cÅ©ng phải từ chÃn phần trở lên!
Nhạc Phụng Hùng nóng ruá»™t há»i:
- Nghĩa phụ tiến hà nh bằng cách nà o? Và bây giỠchúng ta đi đâu đây?
Tây Thiên Thần Ông nghiêm chỉnh nói:
- Việc nà y do nghÄ©a phụ lo liệu thì hai ngưá»i phải tuyệt đối nghe theo nghÄ©a phụ, bây giá» chúng ta hãy đến ChÃnh NghÄ©a Nhai!
Nhạc Phụng Linh ngạc nhiên:
- Ta đến đó chi váºy?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i bà ẩn:
- Trước hết chúng ta phải tạo ra má»™t sợi xÃch vô hình xiá»ng lấy gã tiểu tá» Vân Dáºt Long, đến lúc chỉ cần má»™t câu nói cá»§a lão già nà y là hắn phải ngoan ngoãn cưới ngươi ngay!
Nhạc Phụng Linh đỠmặt:
- Linh nhi vẫn chưa hiểu!
Tây Thiên Thần Ông cưá»i to:
- Ta chẳng cần ngươi hiểu, mà chỉ cần ngươi vâng lá»i, ta hãy Ä‘i mau!
Nhạc Phụng Linh chẳng tiện há»i nữa, Nhạc Phụng Hùng cÅ©ng lòng đầy thắc mắc, cùng theo Tây Thiên Thần Ông Ä‘i đến Thái SÆ¡n.
Hãy nói vá» Vân Dáºt Long và Quân Má»™ Hoa.
Vân Dáºt Long cõi lòng trÄ©u nặng, sá»± thần bà và võ công cá»§a Tây Thiên Thần Ông quả là má»™t sá»± Ä‘e dá»a đối vá»›i chà ng, mặc dù xem chừng Tây Thiên Thần Ông là bạn chứ không phải thù và việc giải cứu cho Mã Tất VÅ© có lẽ cÅ©ng không phải giả dối, song chà ng vẫn có cảm giác đã bị là m nhục.
Ngoà i ra, Ä‘iá»u khiến chà ng lo lắng hÆ¡n nữa là việc Truy Hồn linh mã thá» thương và tình trạng gần đây cá»§a ChÃnh NghÄ©a Môn.
Qua Huyết Bà và Huyết tăng, chà ng biết Linh Mã đã trở vá» Kim BÃch Cung, và Kim BÃch Cung cÅ©ng đã báo tÃn thá» thương cá»§a Linh mã đến ChÃnh NghÄ©a Môn ở Thanh Dương Lãnh, tin tức ấy đến tai Triển Ngá»c Mai, chẳng rõ đã khiến nà ng lo lắng cho mình đến mức nà o.
Äồng thá»i, chà ng nghÄ© đến “Thi Cái†Tá» Chân và tăng chúng Thiếu Lâm, khi những ngưá»i ấy đến Thanh Dương Lãnh thì Triển Ngá»c Mai hẳn có thể suy ra được phần nà o cảnh ngá»™ cá»§a mình, váºy thì…
Chà ng hết sức lo lắng, song lại nháºn thấy không tiện kể rõ vá»›i Quân Má»™ Hoa, chỉ đà nh gấp rút lên đưá»ng, mong sá»›m đến ChÃnh NghÄ©a Môn.
Dù nhanh đến mấy cÅ©ng phải trưa ngà y thứ ba hai ngưá»i má»›i có mặt dưới chân núi Thanh Dương Lãnh, Vân Dáºt Long vừa lo vừa mừng, lo là không rõ cáºn huống Triển Ngá»c Mai cùng má»i ngưá»i, mừng là trên Thanh Dương Lãnh giỠđây đã nhà cá»a trùng trùng, ngay từ ngoà i nữa dặm đã trông thấy được cánh cổng trại cao to hùng vÄ©, cùng vá»›i hai dòng chữ to lá»›m: “Tru từ ngụy thiện giả, chá»§ trì chân chÃnh nghÄ©a†(diệt trừ bá»n lương thiện giả dối, giữ gìn chÃnh nghÄ©a tháºt sá»±).
Vân Dáºt Long và Quân Má»™ Hoa vừa lên đến gần cổng trại, bá»—ng nghe hai tiếng quát to, hai thiếu nữ khinh trang Ä‘eo kiếm phi thân ra cản đưá»ng.
Quân Mộ Hoa kinh ngạc:
- Ủa, ChÃnh NghÄ©a Môn Ä‘á»u là nữ binh cả ư? Và dưá»ng như há» Ä‘á»u không biết vị Môn chá»§ nà y!
Vân Dáºt Long mÄ©m cưá»i:
- Äây hẳn là ngưá»i cá»§a Triển cô nương đã Ä‘iá»u từ Äại Mạc Bằng Thà nh, chưa từng gặp ngu huynh…
Ngay khi ấy bỗng thấy một lão khiếu hóa dị hợm từ xa chạy đến, vừa chạy vừa la to:
- Nhị vị cô nương chá»› nên động thá»§, có biết là ai đó không? Äây chÃnh là Kim BÃch Cung chá»§ và cÅ©ng là Môn chá»§ ChÃnh NghÄ©a Môn… Ủa, Vân cung chá»§ sao còn có má»™t vị cô nương Ä‘i cùng thế nà y?
Hai thiếu nữ khinh trang liá»n cùng khom mình thi lá»… rồi lui Ä‘i.
Vân Dáºt Long vá»™i há»i;
- TỠChân, Triển cô nương đâu rồi?
Thi Cái sững sốt:
- Triển cô nương chẳng đã… đến Bạch thủy Sơn trang tìm Vân cung chủ rồi sao…
Vân Dáºt Long bà ng hoà ng:
- Nguy rồi… Ở đây còn ai nữa không?
- Còn Huyết Manh, Hải Ngu Thiá»n sư… Triển cô nương chÃnh là đã nghe Hải ngu thiá»n sư Ä‘em tin đến rồi má»›i cùng Huyết Si, Huyết Pháºt và Hải TrÃ, Hải An phái Thiếu Lâm, cưỡi bảy chim bằng đến bạch Thá»§y SÆ¡n trang.
Vân Dáºt Long không chá» Thi Cái nói dứt đã cùng Quân Má»™ Hoa vá»™i vã phóng Ä‘i và o đại trại.
Tin Vân Dáºt Long đã đến ChÃnh NghÄ©a Môn láºp tức được truyá»n Ä‘i khắp thà nh Thanh Dương Lãnh, những nghe tiếng reo mừng vang động, má»i ngưá»i đổ xô đến xem cho biết vị Môn chá»§ tuổi trẻ tà i ba cá»§a há».
Nhưng sá»± reo mừng ấy chỉ trong chốc lát đã tan biến, thứ nhất là vì Vân Dáºt Long lo lắng cho sá»± an nguy cá»§a nhóm Triển Ngá»c Mai, bởi hỠđến bạch thá»§y SÆ¡n trang chẳng khác nà o nạp mình và o miệng hổ, thứ nhì là Huyết Manh và Hải Ngu thiá»n sư đã trao cho Vân Dáºt Long má»™t mảnh lụa và ng viết bằng máu như sau:
“Thái SÆ¡n ChÃnh NghÄ©a Nhai là vùng đất thánh cá»§a giá»›i võ lâm, chá»§ nhân Huyết Bi đã thay trá»i hà nh đạo ngót trăm năm qua, khắp thiên hạ Ä‘á»u thuần phục. Các ngươi là loà i yêu nghiệt ở đâu lại dám tá»± tiện thà nh láºp Môn phái, mang danh chÃnh nghÄ©a má»™t cách láo xược thế kia. Nay hạn định trước lúc trăng tròn phải giải tán đồ chúng, thiêu há»§y đại trại, ngưá»i cầm đầu đến ChÃnh NghÄ©a Nhai để chá» xét xá», có thể sẽ thương tình vì dại dá»™t mà khoan hồng cho bằng không và o đêm trăng tròn sẽ pháo cao thá»§ tinh nhuệ đến tiêu diệt các ngươi, gà chó cÅ©ng chẳng chưa, lúc bấy giá» chá»› trách là đã không báo trước.â€
Ngưá»i ký tên bên dưới chÃnh là chá»§ nhân Huyết Bi.
Vân Dáºt Long cưá»i rÃt qua kẽ răng:
- Äêm trăng tròn đúng là đêm nay…
Thế là chà ng hết sức khó xá», bởi nếu đến Bạch Thá»§y SÆ¡n trang giải cứu cho nhóm Triển Ngá»c Mai thì lại sợ bá»n ChÃnh NghÄ©a Nhai đột kÃch và o đây, do đó chà ng phân vân không sao quyết định được.
“Huyết Manh†Bà nh Tâm Trần thất váºy bèn lên tiếng nói:
- ChÃnh NghÄ©a Môn tuy má»›i được thà nh láºp, song hiện nay cÅ©ng có mấy trăm ngưá»i đủ để ứng phó vá»›i bất kỳ biến cố nà o. Vả lại ChÃnh NghÄ©a Nhai chưa chắc đã phái đến những cao thá»§ báºc nhất, do đó theo nháºn xét cá»§a lão nô, việc Ä‘i hay ở Cung chá»§ cứ tùy ý quyết định.
Vân Dáºt Long nhướng mà y, bá»—ng kiên quyết nói:
- Vân mỗ quyết định ở lại, để xem lão ma ấy có những thủ đoạn gì!
Thế là , chà ng bắt đầu tuần tra khắp ChÃnh NghÄ©a Môn, bố trà việc canh phòng.
Trá»i tối dần, khắp Thanh Dương Lãnh tối mịt, không má»™t ngá»n đèn, tất cả má»i ngưá»i bất luáºn tăng chúng Thiếu Lâm, hà o kiệt bốn phương đến quy phò, hay thuá»™c hạ Kim BÃch Cung và Äại Mạc bằng Thà nh Ä‘á»u nằm dưới sá»± chỉ huy cá»§a Vân Dáºt Long, ẩn nấp trong bóng tối chá» kẻ địch.
Mấy ngôi đại trại nhất thá»i thảy Ä‘á»u trống không, chỉ có Vân Dáºt Long, Quân Má»™ Hoa, Huyết manh và Hải Ngu thiá»n sư bốn ngưá»i ngồi trong ngôi đại trại thứ nhất.
Nhưng quanh Thanh Dương Lãnh trong vòng mấy dặm đã được bố trà đầy các chốt canh ngầm và tổ tuần tra, ngoà i ra còn có mưá»i mấy thiếu nữ khinh trang cá»§a Äại Mạc Bằng Thà nh cưỡi chim bằng tuần tra trên không.
Tuy là đêm trăng tròn nhưng vì mây Ä‘en giăng kÃn nên bầu trá»i không có vầng trăng trái lại còn âm u bởi mưa rÆ¡i lất phất.
Thá»i gian cháºm chạp trôi qua, lúc nà y đã và o canh hai, bốn bá» vẫn im phăng phắc, trong vòng mưá»i dặm không có má»™t bóng ngưá»i.
Vân Dáºt Long ở trong đại trại không ngừng Ä‘i tá»›i Ä‘i lui, Quân Má»™ Hoa cùng Huyết Manh và Hải Ngu thiá»n sư cÅ©ng Ä‘á»u lá»™ ra vẻ hết sức căng thẳng.
Má»—i cách chừng ná»a tuần trà là má»™t Môn nhân và o báo tin, nhưng tin báo Ä‘á»u là bình an vô sá»±, chưa thất có địch tông xuất hiện.
Bầu không khà trong đại trại vô cùng ngột ngạt, Quân Mộ Hoa không còn nén được nữa, chau mà y khẽ nói:
- Có lẽ là lão ma ấy giả vá» hù dá»a, tháºt sá»± thì không há» tấn công.
Vân Dáºt Long chững bước:
- Rất có thể là váºy, vá»›i mục Ä‘Ãch là khiến ChÃnh NghÄ©a Môn hoang mang lo lắng. Bằng không, có lẽ lão ma ấy sẽ Ä‘Ãch thân xuất lÄ©nh cao thá»§ đến đây, bởi lão ta biết rõ vân má»— đã thoát hiểm, chẳng dại gì phái ngưá»i tá»›i đây nạp mạng.
Hải Ngu thiá»n sư bá»—ng lên tiếng há»i:
- Vân cung chá»§ có được gặp “Tam Hoà ng Sáo Nháºt†Quân lão hiệp, và ông ấy có bằng lòng xuất sÆ¡n tương trợ không?
Vân Dáºt Long cưá»i chua chát:
- Äiá»u ấy xin thứ cho Vân má»— tạm thá»i chưa thể nói rõ ra được, nhưng có lẽ Quân Trung Thánh đã chết rồi!
Hải Ngu thiá»n sư sững sá», lòng ngáºp đầy nghi vấn, song lặng thinh không há»i tiếp nữa.
Äã qua canh ba, khắp Thanh Dương lãnh vẫn yên ắng.
Vân Dáºt Long bá»—ng há»i:
- Vân má»— ra ngoà i tuần tra má»™t vòng, má»i ngưá»i tốt hÆ¡n hãy ở yên tại đây, nếu có gì xảy ra hãy tức tốc phát tÃn hiệu theo như quy định.
Hải Ngu thiá»n sư trầm giá»ng:
- A Di Äà Pháºt! Khắp Thanh Dương lãnh đã được bố trà nghiêm máºt, lại thêm mưá»i mấy chim bằng tuần tra trên không, đâu có xảy ra việc gì thì cÅ©ng chẳng thể nà o ở trong trại.
Vân Dáºt Long nghiêm giá»ng:
- CÅ©ng chưa chắc, phải biết kẻ đối mặt vá»›i chúng ta là chá»§ nhân Huyết Bi đầy gian xảo và võ công cao siêu khôn lưá»ng, chúng ta phải tháºn trá»ng bất luáºn trong hay ngoà i trại.
Äoạn liá»n cất bước Ä‘i ra ngoà i.
Quân Mộ Hoa vội theo sau khẽ nói:
- Long ca… tiểu muội đi với!
Vân Dáºt Long khẽ chau mà y, nhưng không từ chối, cùng Quân Má»™ Hoa Ä‘i ra ngoà i đại trại.
|

16-09-2008, 04:58 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG NÄ‚M MÆ¯Æ I
TÂY THIÊN THẦN ÔNG DIỆU KẾ NHỤC LÃO MA
Bên ngoà i gió khuya hiu hắt, mưa bụi phất phơ, gây cảm giác gay gay lạnh.
Vân Dáºt Long ngước mặt nhìn trá»i, thở hắt ra má»™t hÆ¡i dà i, láºp tức thấy đầu óc có phần tỉnh táo hÆ¡n.
Chà ng vừa định Ä‘i xuống núi, bá»—ng nghe nÆ¡i háºu trại la hét há»—n loạn. Chà ng kinh hãi, liá»n vá»™i phi thân vá» phÃa ấy, chỉ ba lần tung mình đã đến háºu trại.
Tiếng la hét đã ngưng bặt, má»™t thuá»™c hạ cá»§a Huyết Manh cùng hai tăng nhân Thiếu Long đến bẩm báo vá»›i Vân Dáºt Long, rằng đã trông thầy má»™t bóng ngưá»i lạ xuất hiện nhưng khi báo động soát tìm thì chẳng thấy đâu cả.
Vân Dáºt Long thoáng chau mà y, dặn bảo há» và i câu rồi phóng Ä‘i vá» phÃa tiá»n trại.
Nhưng ngay khi chà ng vừa dùng chân bá»—ng lại nghe trong khu rừng phÃa trái tiếng la hét ầm Ä©, chà ng liá»n vá»™i phi thân vá» phÃa ấy. Song cÅ©ng như tại háºu trại, chỉ dưá»ng như phát hiện có ngưá»i chứ không há» thất tướng mạo cá»§a đối phương.
Chỉ chốc lát đã có năm sáu nÆ¡i xảy ra tình trạng giống như váºy, Vân Dáºt Long vô cùng bá»±c tức, đồng thá»i chợt nghÄ© đó có thể là quá»· kế cá»§a Quân Trung Thánh, có lẽ lão ta Ä‘Ãch thân đến đây.
Qua mấy lần phóng Ä‘i tra xét, Vân Dáºt Long lúc nà y đã bá» rÆ¡i Quân Má»™ Hoa rồi, ngay khi chà ng định Ä‘i tìm thì bá»—ng gặp “Huyết Manh†Bà nh Tâm Trần.
Vân Dáºt Long liá»n trầm giá»ng há»i:
- Có phát hiện gì không?
Huyết Manh vội khom mình đáp:
- Khải bẩm tiểu cung chá»§, ngoà i mấy nÆ¡i dưá»ng như có phát hiện bóng ngưá»i lạ, chúng lão bá»™c chẳng thấy gì cả, hiện lão bá»™c Ä‘ang cùng hải Ngu thiá»n sư chia nhau ra tra xét các nÆ¡i!
Vân Dáºt Long hạ thấp giá»ng:
- Khi nãy bổn cung chá»§ cùng Ä‘i vá»›i Quân cô nương, bởi khẩn cấp tra xét các nÆ¡i nên đã chia tay vá»›i nà ng, giá» lão khá»i là m việc gì khác, hãy mau tìm gặp Quân cô nương, dẫn vá» chỠở đại trại, có gì hãy tức tốc phát tÃn hiệu báo động!
Huyết Manh ngáºp ngừng:
- Váºy… Cung chá»§ thì sao?
- Bổn Cung chủ còn phải đi xem xét các nơi khác, hãy mau tìm Quân cô nương ngay đi.
Huyết Manh không dám nói nhiá»u, vá»™i đáp:
- Lão nô tuân mạng!
Liá»n tức quay ngưá»i phóng Ä‘i, Vân Dáºt Long ngẫm nghÄ© chốc lát, bá»—ng cất lên má»™t tiếng huýt dà i, tung mình thẳng lên cao bảy tám trượng, đảo má»™t vòng trên không, lao nhanh xuống núi.
Chà ng không phải Ä‘i xem xét tình hình mà phóng Ä‘i vá» phÃa má»™t thung lÅ©ng nằm dưới Thanh Dương Lãnh. Lát sau, chà ng đã dừng lại trên má»™t má»m núi.
Quả như sá»± tiên liệu cá»§a chà ng, cÆ¡ hồ trong cùng má»™t lúc, chỉ thấy bóng và ng nhấp nhoáng, Quân Trung Thánh đã tá»§m tỉm cưá»i đứng ngay trước mặt chà ng.
Vân Dáºt Long nhướng mà y cưá»i khảy:
- Quân Trung Thánh, quả nhiên lão đã đến!
Quân Trung Thánh cưá»i nhạt:
- Vân Dáºt Long, khá khen ngươi đã nghÄ© ra được, lão phu lại cà ng quý mến ngươi hÆ¡n, tuy rằng ả nha đầu Má»™ Hoa đã theo ngươi bá» trốn, nhưng lão phu có thể không truy cứu, chỉ cần…
Vân Dáºt Long quát:
- Im ngay! Hôm nay hai ta vẫn quyết đấu má»™t phen sinh tá», hãy lấy ba chiếc vòng thà nh danh cá»§a lão ra Ä‘i!
Quân Trung Thánh vẫn thản nhiên cưá»i:
- Lão phu đã chá»n ngươi là m chá»§ nhân Huyết Bi Ä‘á»i thứ ba, nếu còn động thá»§ vá»›i ngươi nữa thì tháºt là điên khùng. Vả lại, bản lÄ©nh cá»§a ngươi hãy còn kém xa lão phu, lúc ở Bạch Thá»§y SÆ¡n trang ngươi chẳng đã thá» qua rồi hay sao?
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Äó chẳng qua là lão nhá» và o bẫy ráºp, còn ở nÆ¡i đây thì lão chỉ có thá»… cáºy và o chân tà i thá»±c há»c. Có lẽ lão cÅ©ng biết, nếu Vân má»— mà cùng má»™t lúc sá» dụng TrÃch Huyết Kiếm, Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng và Ãnh Huyết Hoà n, hai ta chưa biết ai sẽ bại vá» tay ai!
Quân Trung Thánh báºt cưá»i:
- Quả đúng như váºy! Nhưng ngươi đừng quên lá»i nói cá»§a lão phu, lão phu tuyệt đối sẽ không để cho ngươi có cÆ¡ há»™i động thá»§, ngươi nên biết lão phu là ngưá»i gian ác, không há» ngần ngại giết ngưá»i…
Vân Dáºt Long nghiến răng:
- Lão lấy gì để mà uy hiếp Vân mỗ?
Quân Trung Thánh cưá»i đắc ý:
- Trước hết hãy nói ChÃnh NghÄ©a Môn cá»§a ngươi trên Thanh Dương Lãnh, theo như lão phu ước lượng, tổng số có khoảng năm trăm ngưá»i.
- Äó Ä‘á»u là những chà sÄ© thế quyết diệt trừ ChÃnh NghÄ©a Nhai.
Quân Trung Thánh cưá»i phá lên:
- Ngoà i ngươi ra chẳng còn rõ bao nhiêu cao thá»§ có khả năng đương cá»± vá»›i Tứ đại thị vệ và Cá»u đại há»™ pháp cá»§a lão phu?
Vân Dáºt Long rúng động cõi lòng:
- Chả lẽ lão tung hết tinh nhuệ định gây cuộc tà n sát tại Thanh Dương Lãnh ư?
- Äiá»u ấy phải xem thái độ cá»§a ngươi thế nà o… Tứ đại thị vệ và Cá»u đại há»™ pháp đã được lệnh có mặt gần đây, mặc dù lão phu chưa mặc pháp y chá»§ nhân Huyết Bi, song vẫn có thể ngầm hạ lệnh, chỉ huy hà nh sá»±, chỉ cần lão phu hạ lệnh má»™t tiếng là Thanh Dương Lãnh sẽ tức khắc máu chảy thà nh sông, chó gà không chừa má»™t mống, và hÆ¡n nữa… đó chỉ là bước khởi đầu cá»§a lão phu…
Vân Dáºt Long tức giáºn quát:
- Lão còn bản lĩnh gì nữa cứ nói hết ra đi!
Quân Trung Thánh cưá»i nham hiểm:
- Hai nữa là những ngưá»i mà ngươi quan tâm hiện Ä‘ang nằm trong tay lão phu…
Vân Dáºt Long giáºt mình kinh hãi, song vẫn cố trấn tÄ©nh nói:
- Äó là những ai?
- Ngươi đã muốn biết thì lão phu sẵn sà ng nói ra, trong số đó có Huyết Pháºt và Huyết Si, cùng vá»›i Hải Trà và Hải An hòa thượng cá»§a Thiếu Lâm, nhưng ngưá»i mà ngươi quan tâm nhất có lẽ là Triển Ngá»c Mai…
Vân Dáºt Long tối tăm mặt mà y, suýt nữa đã ngã ra đất, quả nhiên chà ng đã Ä‘oán không lầm, nhóm ngưá»i Triển Ngá»c Mai đã lá»t và o tay Quân Trung Thánh.
Nhưng nghe Quân Trung Thánh háºm há»±c nói tiếp:
- Äáng háºn nhất là ả nha đầu há» Triển ấy, lão phu đã bị ả ta giở trò quá»· kế thá» thương nhẹ!
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Äối vá»›i kẻ tà ác như lão, giở chút mưu kế thì đâu có gì là quá đáng, chỉ tiếc là Triển Ngá»c Mai đã chưa giết được lão, để cho lão còn sống hãm hại ngưá»i Ä‘á»i.
Quân Trung Thánh cưá»i to:
- Vân Dáºt Long, ngươi đã căm háºn lão phu sâu nặng đến váºy tháºt ư? Váºy xem ra nếu muốn hà ng phục được ngươi, e rằng còn phải trải qua nhiá»u vất vả nữa…
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Lão hà tất mÆ¡ má»™ng hão huyá»n nữa!
Quân Trung Thánh cưá»i đắc ý:
- Thôi, hãy tạm gác qua vấn đỠấy đi, chúng ta hãy nói vỠả nha đầu hỠTriển kia, mặc dù ả ta đã giở trỠquỷ kế khiến cho lão phu thỠthương nhẹ, nhưng cái giá ả ta đã phải trả cũng rất…
Vân Dáºt Long nghiến răng:
- Lão đã đối xỠvới nà ng như thế nà o?
- Hừ! Lão phu đã hạ lệnh treo ngược ả ta trong thiết lao, má»—i cách má»™t giá» cho nà ng nếm hai mươi roi da tháºt nặng, cho đến khi nà o ngươi đến cứu má»›i thôi.
Vân Dáºt Long tức tối quát:
- Lão ma hãy nhá»› cho tháºt kỹ món nợ ấy, khi nà o lão đến ngà y táºn số, Vân má»— quyết không để cho lão chết nhẹ nhà ng đâu. Triển Ngá»c Mai hiện Ä‘ang bị lão giam ở đâu?
Quân Trung Thánh thản nhiên cưá»i:
- Ngươi há»i dá»… dà ng quá, ngươi nghÄ© lão phu sẽ cho ngươi biết ư?
Vân Dáºt Long mắt rá»±c sát cÆ¡, nhìn và o mặt Quân Trung Thánh nói:
- Lão ma, nếu lão còn kể được là má»™t trang nam nhi, hôm nay hãy bằng và o chân tà i thá»±c há»c cùng Vân má»— quyết đấu má»™t phen!
Quân Trung Thánh cưá»i to:
- Lão phu sá»›m đã tá» rõ láºp trưá»ng rối, đã quyết định láºp ngươi là m chá»§ nhân Huyết Bi Ä‘á»i thứ ba, lão phu lẽ nà o lại Ä‘i quyết đấu vá»›i ngươi? Mà tháºt ra dù có quyết đấu thì cÅ©ng chẳng có kết quả, nếu ngươi có ý định khống chế lão phu để Ä‘i giải cứu những ngưá»i kia, đó tháºt là mÆ¡ tưởng.
Vân Dáºt Long Ä‘áºt tay lên chuôi kiếm, lạnh lùng quát:
- Dựa và o đâu mà lão bảo là không có kết quả?
Quân Trung Thánh ung dung:
- Cuá»™c đấu tại Bạch Thá»§y SÆ¡n trang đã chứng minh rất rõ rà ng, lão phu thần công thông huyá»n, không há» sợ TrÃch Huyết Kiếm, Ãnh Huyết Hoà n và Viêm Dương Thất Huyá»…n Chưởng cá»§a ngươi. Nếu ngươi sá» dụng cùng lúc ba môn, có thể trong vòng ngà n chiêu khó phân thắng bại.
“Choang†má»™t tiếng, Vân Dáºt Long đã tuốt TrÃch Huyết Kiếm ra cầm tay, gằn giá»ng nói:
- Váºy thì cứ đấu trên ngà n chiêu cÅ©ng được.
Quân Trung Thánh vẫn thản nhiên cưá»i:
- Nếu ngươi còn ương ngạnh không phục, lão phu còn có má»™t cách, chỉ cần lão phu phát ra má»™t tiếng ám hiệu, Tứ Äại thị vệ cùng Cá»u Äại há»™ pháp sẽ tức khắc xuất hiện đến đây vây đánh ngươi, dù ngươi võ công có lợi hại đến mấy thì cÅ©ng khó đương cá»± được trăm chiêu.
Vân Dáºt Long cưá»i khinh bỉ:
- Nếu lão là con ngươi vô sỉ như váºy thì hãy mau gá»i thá»§ hạ tay sai đến đây quyết má»™t phen tá» chiến.
Liá»n tức vung động TrÃch Huyết Kiếm liên tục tung ra bốn chiêu "TrÃch huyết xuyên thiên" "Vạn Ä‘iểm huyết ảnh" "Huyết quang mi thiên" và "Huyết ảnh trà ng trà ng" công ra nhanh như chá»›p.
Quân Trung Thánh ngưá»i như quá»· mị, vừa tránh né vừa lạnh lùng nói:
- Chỉ má»™t thanh TrÃch Huyết Kiếm thì chẳng là m gì được đâu, lão phu không cần dùng đến tam hoà n thì cÅ©ng có thể ung dung ứng phó.
Vân Dáºt Long hai mắt như phún lá»a quát to:
- Cứ việc lấy tam hoà n ra, cứ việc gá»i hết bá»n tay sai đến đây, Vân má»— chẳng ngán sợ đâu.
Thốt nhiên, một tiếng nói quái dị vang lên:
- Thôi, thôi đừng có đánh nhau nữa... đánh như thế nà y tháºt là vô Ãch, hai ngươi khi nảo rảnh rá»—i hãy tìm nÆ¡i khác mà đánh, đừng có ở đây mà phá giấc ngá»§ cá»§a lão già nà y.
Vân Dáºt Long sững ngưá»i, láºp tức thu kiếm lùi ra xa.
Quân Trung Thánh cÅ©ng giáºt mình kinh hãi, lúc nà y má»›i trông thấy má»™t lão nhân máºp lùn đầu đội nón trúc, mình khoác áo tÆ¡i, tay cầm má»™t ống Ä‘iếu dà i lồm cồm bò dáºy ngoà i má»™t trượng.
Quân Trung Thánh hai mắt trợn to, sắc mặt biến đổi liên hồi, ngưá»i nà y đã có mặt tại đây từ lúc nà o, lão lại không há» hay biết, tháºt là điá»u không thể tưởng tượng được.
Song dẫu sao lão cÅ©ng là ngưá»i tinh ranh, liá»n ôm quyá»n thi lá»… cưá»i nói:
- Bằng hữu tôn tánh đại danh, sao lại nằm ngủ ở đây?
Lão nhân máºp lùn chÃnh là Tây Thiên Thần Ông Tân Má»™c Thanh, những thấy ông ta đưa tay gãi cằm, cưá»i nói:
- Lão già nà y là ngưá»i hoang dã, đâu sánh được vá»›i báºc cao nhân thống trị thiên hạ, hà tất đỠcáºp tá»›i danh tánh để khiến ngưá»i ta chê cưá»i.
Vân Dáºt Long lòng đầy kinh ngạc, vui mừng, lo lắng lẫn hoà i nghi, bèn ôm quyá»n thi lá»… nói:
- Lão tiá»n bối...
Tây Thiên Thần Ông cÅ©ng ôm quyá»n:
- Không dám, không dám...
Hai mắt đảo tròn liến thoắng nói tiếp:
- Hai ngưá»i tỉ thà hay là đánh nhau tháºt váºy?
Vân Dáºt Long bặm môi:
- Cuá»™c chiến sinh tá»!
Tây Thiên Thần Ông lắc đầu cưá»i:
- Äúng là ngưá»i huyết khà phương cương, lá»i nói ra cÅ©ng rất là cứng rắn, hai ta đã có duyên gặp gỡ má»™t lần, lão ô khuyên ngươi đừng nên đánh tiếp nữa.
Vân Dáºt Long chau mà y:
- Vì sao váºy?
- Tiếp tục đánh thì có Ãch lợi gì, vị lão tiên sinh nà y võ công không há» kém hÆ¡n ngươi, thần công cá»§a ngươi cÅ©ng không thấp hÆ¡n ông ta hai ngưá»i đánh tiếp cÅ©ng khó mà có kết quả, lão già nà y tÃnh kiên nhẫn kém, chá» xem thắng bại thì tháºt là khó.
Quân Trung Thánh bực mình quát:
- Tôn giá không chịu cho biết danh tánh tháºt ư?
Tây Thiên Thần Ông nhét thuốc và o ống Ä‘iếu, báºt lá»a nhấn nha châm hút, vừa phà khói vừa cháºm rãi nói:
- Không là không, các hạ lôi thôi là m gì.
Quân Trung Thánh cưá»i u ám:
- Bằng hữu, lão phu có má»™t lá»i khuyên tốt là nh...
Tây Thiên Thần Ông vá»™i tiếp lá»i:
- Lão ô cả Ä‘á»i chẳng mấy khi được nghe những lá»i khuyên tốt là nh, nếu các hạ quả tháºt có lá»i tốt là nh, hãy mau nói ra cho lão ô nghe Ä‘i!
Quân Trung Thánh buông giá»ng là nh lạnh:
- Nếu tôn giá quả tháºt muốn ngá»§ thì mau tìm nÆ¡i khác, còn không muốn ngá»§ thì cÅ©ng mau rá»i khá»i nÆ¡i nà y, váºy đối vá»›i tôn giá chỉ có lợi không có hại.
Tây Thiên Thần Ông lại đưa tay gãi cằm, cưá»i nói:
- Muốn xua đuổi lão ô phải không?
Quân Trung Thánh đanh mặt:
- CÅ©ng gần như là váºy!
Tây Thiên Thần Ông giáºm chân:
- Lão ô vốn không có ý định gây thù kết oán vá»›i các hạ, đây là các hạ cố tâm hiếp đáp lão ô. Vân Dáºt Long, lão ô giúp ngươi...
Quân Trung Thánh cưá»i khảy:
- Thêm má»™t lão già dở hÆ¡i như tôn giá thì cÅ©ng chẳng là m gì được lão phu đâu. Tuy nhiên, lão phu xin nói trước đối vá»›i Vân Dáºt Long, lão phu chỉ là muốn hà ng phục, còn đối vá»›i tôn giá thì lão phu không khách sáo như váºy đâu.
Tây Thiên Thần Ông ré lên:
- Cùng lắm là giao cái mạng già nà y cho các hạ là xong!
Quân Trung Thánh tức giáºn:
- Tốt lắm, tôn giá đã định tâm muốn chết, lão phu nhất định sẽ thà nh toà n... Vân Dáºt Long, có lẽ ngươi cÅ©ng không cần phải đắn Ä‘o suy nghÄ© nữa.
Vân Dáºt Long gằn giá»ng:
- Äã quyết má»™t phen sống chết thì cần gì phải đắn Ä‘o suy nghÄ© nữa, nếu như Vân má»— có may mắn sống sót, việc lão dùng để uy hiếp Vân má»— kể như tiểu tan, còn như Vân má»— chẳng may chết Ä‘i, thì giá trị uy hiếp cÅ©ng không còn, và kiếp nạn trong giá»›i võ lâm giang hồ rồi đây sẽ diá»…n biến đến mức nà o, Vân má»— cÅ©ng chẳng thể nà o lo toan được nữa.
Quân Trung Thánh cưá»i khảy:
- E rằng ngươi còn phải lo nghÄ© đến nhiá»u Ä‘iá»u nữa, lão phu đã hạ lệnh từ trước, nếu qua ba giá» mà không có chỉ thị tiếp theo cá»§a lão phu, bá»n Triển Ngá»c Mai sẽ bị xá» tá».
Vân Dáºt Long kinh hãi, thầm nhá»§:
- Cho dù mình có thắng được thì cÅ©ng khó mà bảo toà n tÃnh mạng cho Triển Ngá»c Mai cùng các ngưá»i kia, đây quả tháºt là má»™t Ä‘iá»u mình chẳng thể không lo ngại.
Äang lúc phân vân, bá»—ng nghe Tây Thiên Thần Ông cưá»i nói:
- Khá»i phải lo lắng vá» Ä‘iá»u ấy, lão già nà y đã giải quyết giùm ngươi rồi!
Vân Dáºt Long ngá»› ngưá»i:
- Tiá»n bối đã giải quyết giùm tại hạ việc gì váºy?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i:
- Những ngưá»i kia đã rá»i khá»i thiết lao trên ChÃnh NghÄ©a Nhai, có lẽ đã trở vá» Thanh Dương Lãnh rồi!
Vân Dáºt Long bán tÃn bán nghi, Quân Trung Thánh tức giáºn gầm vang:
- Láo, tôn giá chưa đủ khả năng để và o được thiết lao chứ đừng nói là giải cứu há»!
Tây Thiên Thần Ông nhe răng cưá»i:
- Váºy là các hạ không tin chứ gì?
Quân Trung Thánh cưá»i vang:
- Không có bằng cớ thì lão phu sao mà tin được.
Tây Thiên Thần Ông báºt cưá»i:
- Thì ra các hạ muốn xem bằng cớ, cũng được, may mà lão ô kỹ lưỡng, đã có chuẩn bị chút bằng cớ đây, các hạ xem đi!
Thò tay và o lòng mò tìm một hồi lâu rồi mới móc ra một gói vải dầu cỡ bà n ta, vung tay ném cho Quân Trung Thánh.
Quân Trung Thánh đưa tay toan đón lấy song gói vải dầu khi bay đến tay chỉ còn cách chừng má»™t và i thước bá»—ng rÆ¡i xuống đất, như là Tây Thiên Thần Ông yếu sức, lại như Quân Trung Thánh đưa tay ra cháºm má»™t chút, không kịp đón lấy.
Quân Trung Thánh cưá»i nhạt, nhẹ ngoắc tay má»™t cái, chiếc gói vải dầu liá»n như có buá»™c dây bay và o trong tay lão.
Tây Thiên Thần Ông mỉm cưá»i lặng thinh, còn Vân Dáºt Long thì lòng đây thắc mắc, muốn biết trong gói vải ấy tháºt ra là váºt gì?
Quân Trung Thánh lẹ là ng mở gói vải ra, láºp tức mặt mà y tái ngắt, vung tay ném Ä‘i gằn giá»ng nói:
- Tôn giá đã giết y rồi phải không?
Tây Thiên Thần Ông toét miệng cưá»i:
- Lão ô vốn không há» có ý định giết hắn, nhưng vì hắn quá ngoan cố, để hắn sống cÅ©ng chẳng Ãch gì, cho nên lão ô má»›i đưa hắn vá» cõi tây thiên.
Vân Dáºt Long cÅ©ng đã thấy váºt trong gói vải, thì ra là má»™t mảng da ngưá»i to bằng bà n tay, bên trên có má»™t dấu vết mà u tÃa và má»™t chòm lông Ä‘en, đây hẳn là dấu hiệu để nháºn trên mặt cá»§a má»™t ngưá»i nà o đó.
Quân Trung Thánh nghiến răng:
- Thôi được, váºy là mối hiá»m khÃch giữa hai chúng ta không thể nà o cởi được nữa. Tuy nhiên, lão phu rất lấy là m lạ, vì lẽ gì tôn giá cứ chống đối lão phu... Giá» thì lão phu đã biết tôn giá là ai rồi! Tâm Như thiết, thá»§ như thiết, không bao giá» nương tình, có lẽ chÃnh là tôn giá.
Tây Thiên Thần Ông cưá»i to:
- Äúng là gừng cà ng già cà ng cay, các hạ quả không hổ thẹn là ngưá»i kiến thức uyên bác, ngay cả lão già nà y mà cÅ©ng còn nhá»›. Váºy thì cà ng tốt lão ô chÃnh là chướng tai gai mắt bởi hà nh vi bạo ngược cá»§a ngươi nên má»›i đứng ra can thiệp đây!
Quân Trung Thánh cưá»i gằn:
- Tây Thiên Thần Ông Tân Má»™c Thanh, tôn giá đơn thân độc mã mà chống đối lạ được ChÃnh NghÄ©a Nhai đã thống trị vá»— lâm trung nguyên ư?
Tây Thiên Thần Ông thản nhiên:
- Cũng chưa biết chừng, hãy chỠxem! Cùng lắm là lão già nà y bỠđi là xong.
Vân Dáºt Long mừng rỡ, chà ng từng được nghe nói đến Tây Thiên Thần Ông Tân Má»™c Thanh, song ngưá»i nà y dưá»ng như chỉ là má»™t nhân váºt trong truyá»n thuyết, tháºt ra không há» hiện hữu trên cõi Ä‘á»i, váºy mà giỠđây nhân váºt thần thoại ấy lại sống sá» sá» ngay trước mắt chà ng.
Như váºy, việc nhóm Triển Ngá»c Mai đã được cứu thoát tất không phải việc giả dối.
Những nghe Quân Trung Thánh nghiến răng nói:
- Tân Mộc Thanh, đến khi tôn giá muốn bỠđi, e rằng cũng đã quá muộn mà ng!
Äoạn liá»n ngá»a mặt cất tiếng huýt dà i cao vút táºn mây xanh, trong đêm vắng có thể vang xa đến mưá»i dặm, và sau đó láºp tức lấy khăn xanh che mặt, treo Huyết cô tỉ lên trước ngá»±c.
Tây Thiên Thần Ông lại nhét thuốc và o ống Ä‘iếu châm hút, mỉm cưá»i tá»§m tỉm, hoà n toà n Ä‘iá»m nhiên trước tiếng huýt vang trá»i cá»§a Quân Trung Thánh.
Vân Dáºt Long biết đó là lão triệu táºp, liá»n ngưng thần giá»›i bị.
Quân Trung Thánh cũng có vẻ lo lắng mà quan sát xung quanh.
Thá»i gian chừng ná»a tuân trà vẫn không thá» có chút động tÄ©nh, Quân Trung Thánh lai biết tiếng huýt dà i lần nữa.
Chá» cho tiếng huýt ngưng dứt, Tây Thiên Thần Ông cưá»i nói:
- Các hạ là m gì ta váºy? Cổ há»ng có vấn đỠà ?
Quân Trung Thánh cưá»i gằn:
- Tân Má»™c Thanh ngươi đã chết đến nÆ¡i rồi mà còn chưa biết giác ngá»™ sao? Lão phu triệu táºp cao thá»§ ChÃnh NghÄ©a Nhai để lấy mạng ngươi.
Tây Thiên Thần Ông thản nhiên cưá»i:
- HỠkhông bao giỠđến đây đâu.
Quân Trung Thánh sá»ng sốt:
- Ngươi lại là m trò quỷ quái gì nữa thế?
Tây Thiên Thần Ông cưá»i khì:
- Lão ô bảo bá»n há» Ä‘i vá» cả rồi. Tứ Äại há»™ pháp, cá»u đại bá»™ pháp, tổng cá»™ng mưá»i ba ngưá»i.
Quân Trung Thánh gầm lên:
- Láo, sao há» lại nghe lá»i ngươi?
Tây Thiên Thần Ông vá»— tay cưá»i:
- Nhưng mà há» lại tin, biết là m sao hÆ¡n, tháºt chẳng ngá» lão ô được đóng vai chá»§ nhân Huyết Bi má»™t lần, đúng rồi, hỠđã gá»i lão ô là tôn chá»§...
- Ngươi dùng cách gì mà dỗi gạt được?
- Dá»… thôi, cởi bá» hết áo tÆ¡i, nón tÆ¡i ra mặc và o má»™t bá»™ y phục mà u Ä‘en và bịt mặt lại, trừ hÆ¡i máºp má»™t chút thì giống hệt như chá»§ nhân Huyết Bi váºy.
Quân Trung Thánh cưá»i phá lên:
- Chủ nhân Huyết Bi dễ giả mạo lắm hay sao?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, chỉ váºy thì há» còn chưa có mấy tin, nhưng lão ô còn hai tuyệt chiêu nữa, là đã là m giả Huyết cô tỉ, các hạ xem tháºt nhiá»u thứ giống như tháºt không?
Äoạn vung tay ném chiếc huyết cô tỉ vá» phÃa Quân Trung Thánh.
Quân Trung Thánh đưa tay đón lấy, chỉ thấy không khác gì mấy so vá»›i Huyết cô tỉ lão Ä‘ang Ä‘eo trước ngá»±c, trong cÆ¡n thịnh ná»™ bất giắc bóp mạnh, huyết cô tá»· giả láºp tức tan nát ra thà nh tro bụi.
Tây Thiên Thần Ông cưá»i nói tiếp:
- Hãy xem tuyệt chiêu thứ hai của lão ô đây.
Vung tay phóng chưởng, chỉ thấy má»™t luồng sáng đỠmá» vút qua, má»™t ngá»n cây nhá» liá»n tức thì bốc cháy, hệt như Huyết Äiểm chưởng cá»§a chá»§ nhân Huyết bi.
Quân Trung Thánh tức giáºn nghiến răng:
- Tân Mộc Thanh, hôm nay giữa hai ta quyết phải một mất một còn.
Trong khi ấy đã thò tay và o lòng lấy kim hoà n.
Tây Thiên Thần Ông hai tay xua kia lịa:
- Äừng vá»™i hãy nghe lão ô nói rõ lợi hại rồi hãy đánh nhau cÅ©ng chẳng muá»™n. Vá» tà i nghệ cá»§a lão ô, có lẽ Ãt nhiá»u các hạ cÅ©ng đã nghe qua, thêm vị Kim BÃch Cung chá»§ nà y nữa, nếu thá»±c sá»± động thá»§, nhất định các hạ sẽ thua thiệt to, theo lão ô thấy, các hạ nên cụp Ä‘uôi đà o tẩu thì hÆ¡n.
Quân Trung Thánh bặm chặt môi, tay thò và o lòng lại rút trở ra, háºm há»±c nói:
- Báºc đại trượng phu co được duá»—i được. Tân Má»™c Thanh, ngươi hãy nhá»› kỹ, kể từ bây giá» toà n thể quần hùng võ lâm dưới thống trị cá»§a ChÃnh NghÄ©a Nhai Ä‘á»u sẽ là tỠđịch cá»§a ngươi. Vân Dáºt Long, ý định cá»§a lão phu chá»n ngươi là m chá»§ nhân cá»§a Huyết Bi Ä‘á»i thứ ba vẫn không thay đổi, nếu không thá»±c hiện được thì cái mạng cá»§a ngươi cÅ©ng phải do ChÃnh NghÄ©a Nhai thu hồi.
Dứt lá»i, liá»n tung mình phóng Ä‘i, loáng cái đã mất dạng.
|
 |
|
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
4vn.eu, âèêèïåäèÿ, âîðîíåæ, áðèòíè, bac kiem linh ma, bacch ma linhh kiem, bach iem linh ma, bach khem linh ma, bach kiêÌm linh mã, bach kiêm linh ma, bach kiem kinh ma, bach kiem li.h ma, bach kiem linh bay, bach kiem linh ma, bach kiem linh ma 4, bach kiem linh ma 4vn, bach kiem linh ma chm, bach kiem linh ma hoi 1, bach kiem linh ma prc, bach kiem linh ma tronbo, bach kiem linh ma-4vn.eu, bach kiem linh ma.prc, bach kiem linh ma/, bach kiem linhma, bach kiem lonh ma, bach kienm linh ma, bach klem linh ma, bach linh ma anh 4vn, bach ma kiem, bach ma kiem linh, bach ma kiem the, bach ma linh kiem, bachkiêmlinhma, bachkiemlinhma, bachkiemlinhma tronbo, bachmalinhkiem, baÌ£ch kiêÌm linh ma, baÌ£ch kiêÌm linh mã, baÌ£ch kiêÌm linh mả, bạch kiếm linh mã, bạch kiếm linh mã -, bạch mã kiếm, bạch mã linh kiếm, chuyen bach kiem linh ma, doc truyen bach linh ma, download bach ma kiem, kiem linh 4vn, kiem the bach ma, kiem the bạch ma, kiemthe bach ma, linh kiem bach ma, ñìåøàðèêè, truyện kiếm bach ma, truyen bach kiem linh ma, truyen bach linh kiem ma, truyen bach ma kiem linh, truyen bach ma linh kiem, truyen bich kiem lien ma, truyenbach kiem linh ma, truyenbachkiemlinhma, vu dong can khon, www.bach kiem linh ma  |
| |