Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #56  
Old 02-06-2008, 08:29 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 57

Äối Mặt Tá»­ Thần


Ãnh sáng nhập nhoạng từ phiến đá dạ quang hắt ra ngoài tạo ra má»™t không gian rá»n rợn khi Quá»· Kiếm U Linh xuất hiện. Dáng đứng sừng sững, trong bá»™ thụng y có mÅ© trùm đầu trông U Linh Quá»· Kiếm chẳng khác gì má»™t thần chết chốn a tỳ hiện thân.
Ãnh sáng nhập nhoạng cá»§a những phiến đá dạ quang trong mật đạo Kim Äỉnh SÆ¡n không đủ sáng để khá»a lấp đôi con ngươi sáng xanh cá»§a U Linh Quá»· Kiếm.
Khi U Linh Quá»· Kiếm xuất hiện thì tất cả những vị trưởng tôn Ä‘á»u căng thẳng đến cá»±c độ. Không ai thốt lá»i nào nhưng tất cả Ä‘á»u thối lùi lại ba bá»™.
Äối mặt vá»›i cái bóng thần chết thì ai mà không hốt hoảng vì tất cả Ä‘á»u biết mình sẽ chết.
Lý Phi Phi liếc qua Thần Hành Dị Cái. Dung diện cá»§a lão thâu nhi đã mất Ä‘i vẻ há»›n hở phấn khích mà thay vào đó là màu chàm xanh rá»n, vá»›i những giá»t mồ hôi lấm tấm. Tinh nhãn cá»§a lão thâu nhi như đóng Ä‘inh vào đôi mắt sáng ngá»i cá»§a Quá»· Kiếm U Linh, tứ chi thì cứ như muốn rÅ© hẳn ra.
Lý Phi Phi lại liếc qua Huệ Giác đại sư. Chân diện mục cá»§a vị cao tăng vốn bình thá»i rất trầm tÄ©nh và uy nghi nhưng lúc này cÅ©ng chẳng khác gì Thần Hành Dị Cái. Cả hai không rá»i tinh nhãn khá»i ánh mắt xanh lè cá»§a U Linh Quá»· Kiếm. Thậm chí đại sư Huệ Giác không biết Ä‘ang nghÄ© vì vận công ra sao mà bá» vai trái cụt lại rướm máu.
Còn Diệu Thủ Thần Y thì cứ rùng mình liên tục, và cũng chung một trạng thái với đại sư Huệ Giác và Thần Hành Dị Cái. Tinh nhãn của lão thần y cứ như dựng tròng chằm chằm nhìn vỠphía Quỷ Kiếm U Linh.
Lý Phi Phi liếc qua ba ngưá»i liá»n nhận biết ngay chuyện gì Ä‘ang xảy ra vá»›i há».
Bà lấy một luồng chân nguyên căng phồng lồng ngực thét lớn:
− Äừng nhìn vào mắt gã.
Lý Phi Phi vừa dứt lá»i liá»n dồn hết ná»™i công hú vang lồng lá»™ng. Tiếng hú cá»§a Lý Phi Phi như cảnh tỉnh Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi, Huệ Giác đại sư và cả Diệu Thá»§ Thần Y Kỳ Thân Lá»™c. Cả ba giật mình.
Cùng với cái giật mình đó, đại sư Huệ Giác và Thần Hành Dị Cái đồng loạt tống luôn những đạo phách không chưởng vỠphía Quỷ Kiếm U Linh.
Ba đạo phách không chưởng của những đại kỳ thủ ập tới, nhưng Quỷ Kiếm U Linh tuyệt nhiên không hỠchống trả.
Ầm... ầm...
Hứng trá»n má»™t lúc ba đạo phách không chưởng cá»§a Thần Hành Dị Cái và Huệ Giác đại sư vá»›i sức công phá có thể há»§y núi lấy đồi, thì bất cứ ai cÅ©ng phải tan xương nát thịt, nhưng Quá»· Kiếm U Linh thì không.
Gã vẫn đứng trÆ¡ trÆ¡ như má»™t pho tượng đá không có gì suy xuyển, thậm chí đến chiếc mÅ© trùm đầu cÅ©ng không lật ra phía sau. Äến ngay cả thần nhãn cÅ©ng không há» thay đổi.
Mặc dù hứng ba đạo phách không chưởng cá»§a Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi và đại sư Huệ Giác, đáng lý ra Quá»· Kiếm U Linh phải tập trung vào hai ngưá»i này, nhưng ngược lại gã chẳng há» màng đến lão thâu nhi và đại sư Huệ Giác mà lại rá»i thần nhãn ma quái hướng vá» Lý vương nương.
Lần này thần nhãn của Quỷ Kiếm U Linh lóe ra cái nhìn khủng bố, tưởng chừng như ánh mắt của gã có thể đục thủng Lý vương nương hoặc đốt cháy bà.
Lý vương nương không dám nhìn vào thần nhãn của Quỷ Kiếm U Linh, mà cảm nhận có một hấp lực vô hình đang xuyên thấu vào da thịt mình khiến cho toàn thân nổi đầy gai ốc và xương sống giá buốt. Lý vương nương bất giác lùi tiếp ba bộ nữa.
Lý vương nương thối bộ, khiến lão thâu nhi lẫn Huệ Giác đại sư cùng với Diệu Thủ Thần Y cũng thối bộ theo.
Vương mẫu truyá»n âm nhập mật nói:
− Má»i ngưá»i đừng nhìn vào mắt gã.
Lão thâu nhi ngập ngừng nói:
− Chúng ta không phải là đối thủ của hắn. Quay vào trong thôi.
Lý vương nương lắc đầu:
− Äã hết đưá»ng cho chúng ta thoát thân rồi.
− A di đà phật! Phật tổ sẽ đưa chúng ta đến vá»›i ngưá»i.
Huệ Giác đại sư nói đến đây, chợt xoạc chân dùng hết ná»™i lá»±c tu vi dồn vào cánh tay còn lại Ä‘ang cầm thiá»n trượng thét lá»›n:
− A di đà phật! Cứu độ chúng sinh.
Lão đại sư vừa nói vừa phóng cây thiá»n trượng bảo vật chí bảo cá»§a Thiếu Lâm tập kích trá»±c diện Quá»· Kiếm U Linh. Ngá»n thiá»n nặng không dưới năm mươi cân từ hữu thá»§ cá»§a Huệ Giác đại sư thoát ra lao Ä‘i như má»™t mÅ©i tên bắn hướng thẳng vào vùng thượng đẳng cá»§a U Linh Quá»· Kiếm.
Khi ngá»n thiá»n trượng còn Ä‘ang vùn vụt lao tá»›i Quá»· Kiếm U Linh thì má»™t đạo sáng xanh rá»n từ ống tay áo bên phải cá»§a gã lia ngang qua thiá»n trượng.
Chát...
Ngá»n thiá»n trượng, bảo vật vốn được đúc bằng thép ròng tinh chất, thế mà chỉ bị đạo ánh sáng xanh rá»n chạm tá»›i nó đã bị chém thành năm khúc rÆ¡i lá»™p độp xuống sàn đá mật đạo.
Thần nhãn ma quái cá»§a Quá»· Kiếm U Linh tuyệt nhiên vẫn không rá»i Lý vương nương trong khi gã xuất chiêu há»§y thiá»n trượng cá»§a Huệ Giác đại sư.
Thần Hành Dị Cái lí nhí nói:
− Lý vương nương, gã chăm chăm nhìn Vương nương đó. Hãy coi chừng. Gã muốn gì đây, hay gã...
− Lão huynh lại sắp nói bậy rồi. Gã nhìn tôi bởi vì tôi đã không bị Nhiếp Thần Äại Pháp cá»§a gã khống chế.
− Äến lúc này rồi mà gã tiểu tá»­ Lệnh Thế Kiệt vẫn không chịu xuất hiện. Hay gã đã tìm được lối thoát Ä‘i má»™t mình rồi?
Thần Hành Dị Cái nói xong, lấm lét liếc trộm Quỷ Kiếm U Linh.
Lão thâu nhi thấy hữu thá»§ cá»§a Quá»· Kiếm U Linh từ từ nâng lên, lão vá»™i cảnh báo má»i ngưá»i:
− Hắn sắp xuất thủ nữa đó.
Lá»i còn Ä‘á»ng trên cá»­a miệng lão thâu nhi thì đạo ánh sáng xanh rá»n lại thoát ra từ ống tay áo Quá»· Kiếm U Linh. Lần này đạo ánh sáng hướng vá» phía các vị trưởng tôn. Khi nó xuất hiện thì tất cả má»i ngưá»i như bị ánh sáng xanh rá»n kia làm cho lóa mắt chẳng còn thấy gì cả. Äến ngay cả thân pháp cá»§a Quá»· Kiếm U Linh cÅ©ng biến mất trong mắt má»i ngưá»i.
Còn chăng là tiếng vi vu bên tai há» như tiếng sáo diá»u, hay đúng hÆ¡n là tiếng sáo gá»i hồn cá»§a những gã đạo tỳ đưa đám.
Dù biết Quỷ Kiếm U Linh xuất thủ Vô Ảnh Kiếm, nhưng Lý Phi Phi, Thần Hành Dị Cái, đại sư Huệ Giác và Thần Y Kỳ Thân Lộc vẫn đứng trơ trơ bất động. Tại sao hỠnhư vậy, bởi vì trước mặt hỠlà một không gian của cõi U Linh, không gian nhợt nhạt của cái chết, ngoài ra chẳng có chiêu kiếm hay một thứ gì khác. HỠbiết mình chết nhưng chẳng biết mình chết vì thứ binh khí nào, chiêu thức nào.
Trong tâm thức cá»§a những vị trưởng tôn là má»™t khoảng trống rá»—ng chẳng nhận biết được gì cả, ngoài má»—i tiếng sáo vi vu gá»i hồn.
Ầm...
Cả mật đạo như chuyển động ầm ầm. Tiếng đá nứt rào rào sau tiếng nổ khủng khiếp đó.
Bốn vị trưởng tôn giật nẩy mình. Ãnh sáng xanh trước mặt há» biến mất thay vào đó là thứ ánh sáng vàng chói cá»§a vầng nhật quang Ä‘ang phát ra từ thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn trên tay Thế Kiệt.
Lý vương nương phấn chấn hẳn lên:
− Thế Kiệt...
Cùng vá»›i tiếng gá»i đó, Vương nương nhìn ra ngoài thạch môn. Quá»· Kiếm U Linh không còn đứng ở đó nữa.
Thần Hành Dị Cái thì đưa tay sá» yết hầu rồi theo thói quen nhổ má»™t sợi râu. Lão se cá»ng râu má»™t lúc má»›i đưa lên ngắm nhìn. Thở hắt ra má»™t tiếng như vừa trút má»™t gánh nặng trên vai, lão thâu nhi nói:
− Ãi chà, lão đã nhổ được má»™t cá»ng râu. Vậy là lão vẫn còn có thể nhổ tiếp và uống rượu tiếp.
Huệ Giác đại sư buông một câu phật hiệu:
− A di đà phật!
Kỳ Thân Lộc thì quẹt mồ hôi trán:
− Chúng ta vẫn còn sống... vẫn còn sống.
Cùng vá»›i lá»i nói đó lão Thần Y chú nhãn vào thanh kiếm trên tay Thế Kiệt. Lão nhíu mày:
− Một thanh kiếm kỳ lạ.
Thế Kiệt cầm kiếm má»™t lúc cho đến khi lưỡi kiếm trở vá» trạng thái bình thưá»ng má»›i tra vào vá».
Nhật Hồng từ phía sau bước đến bên Lý vương nương:
− Mẫu thân, ngưá»i có sao không?
Vương mẫu lắc đầu:
− May mắn Thế Kiệt xuất hiện đúng lúc, nên mẫu thân không sao cả.
Thần Hành Dị Cái bước đến bên Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, không có ngươi thì lão ăn mày này chắc tiêu Ä‘á»i rồi.
Thế Kiệt có vẻ mệt nhá»c thở hắt ra má»™t tiếng rồi nói:
− Bá bá không sao chứ?
− Tất nhiên là không sao rồi.
Lão chìa cá»ng râu vừa má»›i nhổ đến trước mặt Thế Kiệt.
− Lão ăn mày già còn nhổ được má»™t cá»ng râu chứng tá» thá»§ cấp lão còn dính trên cổ.
− Vãn bối khiến cho các vị trưởng bối phải một phen khổ sở.
− Hê... Còn sống là tốt lắm rồi. Vá»›i lại Lệnh hiá»n Ä‘iệt như tiên đồng giáng thế, lão ăn mày này vui lắm rồi.
Lão nắn vai Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt đã tiếp thụ linh khí tiên thiên cá»§a mưá»i hai vị La Hán?
− Vãn bối đã tiếp nhận linh khí của Thập Nhị La Hán.
− Tốt lắm rồi, thế là tốt lắm rồi. Lệnh hiá»n Ä‘iệt đúng là khắc tinh cá»§a gã Quá»· Kiếm U Linh, nên hiá»n Ä‘iệt má»›i xuất thá»§ gã đã bá» chạy.
Thần Hành Dị Cái cao hứng, thuận tay nhổ tiếp má»™t cá»ng râu rồi nói:
− Gã Quỷ Kiếm U Linh đó còn chạy nhanh hơn cả lão ăn mày này nữa.
− Vãn bối không biết Quá»· Kiếm U Linh bá» Ä‘i vì linh kiếm cá»§a mưá»i hai vị La Hán hay vì vãn bối.
Nghe chàng nói như vậy, Lý vương nương bước lại gần, ôn tồn nói:
− Hiá»n Ä‘iệt đừng nghÄ© như vậy, Quá»· Kiếm U Linh bá» Ä‘i vì đã nhận ra khắc tinh cá»§a y thì đúng hÆ¡n. Chứ hiện tại y không còn lại Giang Kỳ ngày xưa nữa.
Äôi chân mày Lý vương mẫu nhíu lại khi thấy những đốm mồ hôi rịn ra trên trán Thế Kiệt. Bà lo lắng há»i:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt thấy trong ná»™i thể thế nào?
− Tiểu điệt chỉ hơi mệt một chút thôi.
Nghe chàng nói vậy, Lý vương mẫu càng lo lắng hÆ¡n. Bà gá»i Diệu Thá»§ Thần Y đến bắt mạch cho Thế Kiệt.
Diệu Thủ Thần Y Kỳ Thân Lộc sau khi bắt mạch xong, nhìn Thế Kiệt nói:
− Chân ngươn cá»§a Lệnh công tá»­ hao tổn quá nhiá»u.
Lão vừa nói vừa lấy trong túi vải đeo bên vai ra một đóa sen. Lấy một hạt, Diệu Thủ Thần Y trao cho Thế Kiệt:
− Dùng hạt sen này Lệnh công tử sẽ sớm hồi phục.
− Äa tạ Kỳ tiá»n bối.
Ăn xong hạt đài sen, Thế Kiệt mới nhìn Lý vương nương nói:
− Vãn bối đã thụ nhận linh khí tiên thiên cá»§a mưá»i hai vị La Hán, nhưng má»—i khi dụng đến linh khí thì cảm thấy như ngá»n đèn dầu gần tàn vậy. Không biết đó là hiện tượng gì.
Lý vương nương quay sang Kỳ Thân Lá»™c há»i:
− Lão đại phu có cao kiến gì không?
Nhìn Thế Kiệt, Kỳ Thân Lộc nói:
− Lệnh công tá»­ đã nhận biết như vậy rồi thì để tránh hao tổn nguyên thần chân khí không nên dụng khí tiên thiên cá»§a mưá»i hai vị La Hán lúc chưa cần thiết.
Huệ Giác đại sư xen vào:
− Có lẽ đây cÅ©ng là dụng ý cá»§a mưá»i hai vị La Hán tiá»n nhân. Há» bế môn luyện Há»a Dương Linh Khí chá»§ đích để há»§y hoàng thạch chứ không có ý chế tác má»™t môn thần công thần kỳ. Lệnh công tá»­ chỉ nên dụng linh khí đó để há»§y hoàng thạch xem như cái há»a võ lâm cÅ©ng không còn.
− Vãn bối đã hiểu thâm ý cá»§a mưá»i hai vị La Hán.
Chàng nhìn lại Lý vương nương:
− Vương mẫu, giá» chúng ta phải làm gỉ − Trước hết rá»i khá»i nÆ¡i đây hãy tính chuyện gì làm trước, chuyện gì làm sau.
− ÄÆ°á»£c, chúng ta sẽ rá»i khá»i nÆ¡i đây. Vãn bối Ä‘i trước mở đưá»ng, các vị theo sau.
Thần Hành Dị Cái gật đầu:
− Lão ăn mày nghÄ© có lẽ Lệnh hiá»n Ä‘iệt chắc phải sá»­ dụng đến linh khí tiên thiên cá»§a mưá»i hai vị La Hán để Ä‘uổi quần ma.
Nhật Hồng nhìn theo Thế Kiệt, lo lắng há»i; − Äại ca thấy trong mình thế nào?
− Muội yên tâm.
− Khi nào cần thiết lắm huynh mới dụng đến linh khí tiên thiên đó.
− Huynh hiểu.
Thế Kiệt hoành kiếm ngang ngá»±c rảo bước từ từ tiến vá» phía thạch môn. Những ngưá»i còn lại bước ngay theo sau chàng. Thế Kiệt dừng chân ngay ngưỡng cá»­a thạch môn.
Äứng bên ngoài án ngữ thạch môn là mưá»i hai gã Cương Thi vận y trang đạo tỳ. Ãnh mắt cá»§a những gã đó đỠđẫn như ánh mắt cá chết.
Thế Kiệt ra dấu cho má»i ngưá»i đứng lại.
Thần Hành Dị Cái nói:
− Lão ăn mày biết ngay mà. LÅ© quá»· đói dá»… gì chịu bá» con mồi chứ. Lệnh hiá»n Ä‘iệt xá»­ chúng Ä‘i. Nhìn cái đám ngÆ¡ ngÆ¡ ngác ngác lão thâu nhi đâm chán mắt và phát ghét.
Kỳ Thân Lá»™c nhìn Thần Hành Dị Cái mỉm cưá»i. Lão nghÄ© thầm:
− “Thá»­ há»i nếu không có Lệnh Thế Kiệt thì lão thâu nhi có dám đứng nhìn lÅ© ngưá»i không ra ngưá»i, ngợm không ra ngợm này hay không? Hay lão đã trổ bí thuật Di Hình Cước Pháp mà chạy mất dạng rồi?â€.
Lão thâu nhi bất chợt quay lại thấy Diệu Thá»§ Thần Y nhìn mình, hai cánh môi mấp máy liá»n nạt ngang:
− Lão quỷ ôn dịch, lão đang nghĩ gì vậy hở?
− Lão huynh nên xem Lệnh công tử thi triển linh khí tiên thiên kìa.
Thần Hành Dị Cái liá»n quay lại.
Thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn đã biến thành má»™t thanh kiếm lá»­a, tá»a sức nóng hầm hập.
Hiện tượng lạ lùng đó khiến Thần Hành Dị Cái không rá»i mắt khá»i thanh Quá»· Kiếm trên tay Thế Kiệt.
Chàng bước ra ngoài thạch môn.
Như má»™t bày cáo đói háu ăn bắt gặp mồi ngon, mưá»i hai gã Cương Thi hú lên lồng lá»™ng, rồi đồng loạt vươn song trảo nhảy xổ tá»›i Thế Kiệt.
Thế Kiệt trụ thân hí vang má»™t tiếng lồng lá»™ng. Cùng vá»›i tiếng hú đó, thanh kiếm lá»­a trong tay chàng vẽ ra muôn ngàn tia lá»­a kết thành má»™t màn lưới lá»­a đón lấy mưá»i hai gã Cương Thi Ä‘ang nhảy xổ tá»›i.
Ầm... Ầm...
Khi lưỡi kiếm chạm vào gã Cương Thi thì một tiếng nổ phát ra, biến những thây ma biết di động thành những mảnh thịt vụn rơi khắp mặt đất.
Cảnh tượng khủng khiếp đó buộc đại sư Huệ Giác phải lần chuỗi hạt niệm phật hiệu:
− A di đà phật!
Mặc dù đã biết mưá»i hai gã kia chỉ là những Cương Thi do U Linh Quá»· Kiếm tạo ra, nhưng uy vÅ© cá»§a linh khí tiên thiên khiến cho má»i ngưá»i phải rùng mình khiếp sợ. Nếu như mưá»i hai gã Cương Thi kia là những con ngưá»i bằng xương bằng thịt, biết nghÄ© biết suy thì kiếm Ä‘ao cá»§a Thế Kiệt đúng là má»™t sát kiếm có má»™t không hai trong chốn giang hồ.
Mưá»i hai Cương Thi chỉ trong nháy mắt đã biến thành những mảnh thịt vụn tÆ¡i tả, cảnh tượng đó khiến cho quần ma Ä‘ang đứng cách thạch môn độ hai mươi trượng không ai bảo ai đồng loạt quay lưng bá» chạy tán loạn.
Thấy quần ma tháo chạy ngược vỠphía sau, đại sư Huệ Giác phấn khởi lần chuỗi hạt niệm phật hiệu:
− A di đà phật! Thiện tai... thiện tai...
Thần Hành Dị Cái thì phủi tay như đuổi ruồi. Lão vừa phủi tay vừa thét lớn:
− Hê... Hê... Các ngươi chạy từ từ thôi... chạy từ từ thôi. Không ai đuổi giết các ngươi đâu.
Lý Phi Phi mỉm cưá»i nhìn Thế Kiệt. Bà cảm thấy mãn nguyện vô cùng.
Thế Kiệt thu hồi linh khí để thanh Quá»· Kiếm trở lại bình thưá»ng.
Thần Hành Dị Cái đang phải tay bất ngỠxoạc chân trổ bí thuật Di Hình Cước Pháp băng đến Diệu Thủ Thần Y Kỳ Thân Lộc. Với tuyệt công Vô Ảnh Thủ, lão khống chế hổ khẩu của Kỳ Thân Lộc chẳng mấy khó khăn.
Kỳ Thân Lá»™c ngÆ¡ ngác há»i:
− Lão huynh làm gì vậy?
− Khi nãy lão chửi thầm ta, tưởng ta không nghe à? Bây giỠlũ quần ma đã chạy tuốt rồi, lão ăn mày tính sổ với lão quỷ đây.
− Lão huynh sao lại cho tôi nói xấu lão huynh?
− Lão đừng làm tịch nữa.
Lão thâu nhi thét lớn:
− Có nhận không?
Kỳ Thân Lộc thấy lão thâu nhi quát như vậy, giật mình gật đầu:
− Có... có...
− Lão có nói xấu lão ăn mày thì muốn chuộc lỗi phải trao cho lão đóa đài liên chứ.
− Ơ...
− ÄÆ°a không? Hay muốn lão phu bẻ cổ tay lão cho hả giận?
− Äóa đài liên này tôi phải tốn bao công phu lên tận Tuyết SÆ¡n đầm tuyết suốt ba năm trá»i má»›i tìm được đó.
− Lão ăn mày không cần biết. ÄÆ°a để chuá»™c lá»—i, hay đợi ta bẻ tay lão quá»· đặng lão không còn bắt mạch được nữa. Không bắt mạch được, lão xem như đói rồi.
Diệu Thủ Thần Y sa sầm mặt, nhưng cuối cùng cũng lấy đóa đài liên trao cho Thần Hành Dị Cái. Lão vừa đưa vừa rủa:
− Lão huynh đúng là tên ăn mày già xỠlá mà.
Thần Hành Dị Cái cưá»i khì khì:
− Lão quá»· chá»­i ta bao nhiêu cÅ©ng được. Hai lá»— tai lão phu vốn đã quen nghe thiên hạ chá»­i rá»§a rồi. Äó là cái nghá» cá»§a lão mà.
Thần Hành Dị Cái nói xong lạng bá»™ đến bên Thế Kiệt. Lão lấy được mưá»i hạt trong đóa đài liên nhét vào tay Thế Kiệt:
− Hiá»n Ä‘iệt hãy giữ lấy những hạt đài liên này. Má»—i khi dụng tá»›i linh khí mưá»i hai vị La Hán thì dùng má»™t hạt. Äiá»u đó sẽ tốt cho hiá»n Ä‘iệt hÆ¡n.
Kỳ Thân Lộc háo hức lên tiếng:
− Lệnh công tử cứ lấy mà dùng. Công tử cần tuyết liên hơn lão ăn mày đó.
Vương mẫu nhìn chàng khẽ gật đầu.
Thế Kiệt ôm quyá»n:
− Äa tạ nhị vị bá bá đã cho Thế Kiệt những hạt Tuyết Liên quý giá.
Lão thâu nhi khoát tay:
− Äừng khách sáo. Ở đây hiá»n Ä‘iệt là quan trá»ng nhất. Bây giá» chẳng có báu vật nào quý hÆ¡n hiá»n Ä‘iệt cả.
Lão nhìn lại Lý vương nương:
− Vương nương, mấy ngày qua chúng ta vừa khổ vừa nhá»c quá nhiá»u rồi. Lão phu có cảm tưởng như má»i ngưá»i từ chốn a tỳ vừa quay vá» cõi nhân gian này. Bây giá» xem như đã nhẹ gánh phần nào, lão thâu nhi muốn má»i tất cả ra trấn Triá»u Châu khoản đãi má»™t bữa thịnh soạn.
Kỳ Thân Lộc xoa tay:
− Từ lúc gặp lão huynh đến giá», nay má»›i nghe lão huynh nói má»™t câu chí lý.
Lý Phi Phi nhìn Thế Kiệt:
− Thế Kiệt, ra ngoài trấn Triá»u Châu nghỉ ngÆ¡i ít hôm rồi chúng ta tìm kế sách tiếp theo mà hành động. Mặc dù Quá»· Kiếm U Linh bá» Ä‘i khi hiá»n Ä‘iệt xuất hiện, nhưng chắc chắn y sẽ có dá»± mưu để đối phó vá»›i hiá»n Ä‘iệt.
− Tiểu điệt phải làm gì sắp tới đây? Vương mẫu, tiểu điệt chỉ mong Vương mẫu có kế sách mà đừng cho tiểu điệt phải đối đầu với sư tôn Giang Kỳ.
− Ta hiểu tâm trạng cá»§a hiá»n Ä‘iệt.
− Tiểu điệt chỉ mong như vậy mà thôi.
Má»i ngưá»i kéo nhau rá»i khá»i thánh địa Côn Luân. Khi má»i ngưá»i đã mất hút trong màn tuyết đêm giá lạnh thì từ sau má»™t phiến đá má»™t bóng ngưá»i nhá» nhắn len ngưá»i bước ra.
Nàng dõi mắt nhìn theo má»i ngưá»i vừa mất dạng, buông má»™t tiếng thở dài não ná»:
− Äệ đệ chắc rồi sẽ quên mình.
Tài sản của aspirin

  #57  
Old 02-06-2008, 08:30 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 58

Tam Nhân Tình Miếu


Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi đã chếch choáng. Lão cảm tưởng đất dưới chân như Ä‘ang dậy sóng, trong khi đó Thế Kiệt vẫn bình nhiên, nhìn mà ngỡ như chẳng có giá»t rượu nào.
Lão thâu nhi gù gà gù gật, lè nhè nói:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt... Bá bá... híc... bá bá và ngươi uống được bao nhiêu cân...híc... cân rượu rồi?
Nhật Hồng thay Thế Kiệt đáp lá»i lão ăn mày:
− Lão bá bá và Lệnh huynh đã uống hết ba mươi cân rượu rồi.
Lão thâu nhi cố nhướng cặp chân mày nặng trĩu xuống hai mí mắt:
− Ba... híc... ba mươi cân... híc... cân rượu rồi ư? Lão đã uống hết ba mươi cân rồi ư?
Lão vừa nói vừa cố nhìn Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n... híc... Ä‘iệt có thấy say không?
− Xem chừng bá bá hôm nay không còn là hảo tửu của năm xưa nữa.
− Híc... lão không còn là hảo tửu của năm xưa nữa à... híc?
Lão thâu nhi khoát tay, lắc đầu:
− Bá bá chưa say... híc... chưa say mà.
Lão thâu nhi lại gượng nhướng đôi chân mày đang chực cụp hẳn xuống:
− Híc... Mà sao hôm nay... híc... Lệnh hiá»n Ä‘iệt uống nhiá»u quá vậy? Bá bá thấy ngươi hổng có... híc... buồn ngá»§ như bá bá... híc...
Lão cố bưng chén rượu:
− Nào... híc... chúng ta uống nữa.
Nhật Hồng cản lão thâu nhi:
− Lão bá bá uống nhiá»u quá rồi, không nên uống nữa. Äã gần sáng rồi mà bá bá vẫn chưa Ä‘i nghỉ. Bá bá định uống rượu đến sáng à?
Lão thâu nhi gật đầu:
− Bá bá... uống khi nào... híc... thắng được Lệnh hiá»n Ä‘iệt má»›i thôi.
Lão chìa chiếc chén đến trước:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt... híc... chúng ta uống chứ?
Nhật Hồng nhìn Thế Kiệt. Nàng mong sao chàng ngưng uống. Nhật Hồng có cảm tưởng Thế Kiệt đang tự đốt cháy mình bằng men rượu. Nên bao nhiêu rượu cũng không đủ đối với chàng.
Nhật Hồng nhìn Thế Kiệt, nhá» giá»ng nói:
− Lệnh huynh.
Thế Kiệt nhìn nàng rồi quay lại lão thâu nhi:
− Ngày xưa thân phụ và sư tôn là đồng tửu với bá bá. Hôm nay, Thế Kiệt phải thay những bậc trưởng tôn bồi tiếp lão bá bá.
Chàng cầm chén rượu:
− Vãn bối kính lão bá.
Lá»i vừa dứt, Thế Kiệt dốc cạn chén rượu vào miệng.
Lão thâu nhi nhìn chàng bằng ánh mắt đỠđẫn.
− Híc...
Lão bưng chén rượu ngập ngừng má»™t lúc rồi cÅ©ng bắt chước Thế Kiệt dốc chá»ng chén rượu đổ vào miệng. Hai con ngươi lão thâu nhi dá»±ng to tướng, hai tròng mắt muốn lá»t ra ngoài. Lão phùng miệng, những thá»› thịt trên mặt giần giật, rồi như không sao chịu nổi nữa.
Lão ho sặc sụa, phun số rượu vừa uống ra ngoài.
Lão gục đầu xuống bàn:
− Hậu sinh khả úy... hậu sinh khả úy... híc... Ngươi còn hơn cả Nguyên Thiên Phục và Giang Kỳ.
Lão chỉ nói được bấy nhiêu, thở phà ra một tiếng rồi ngáy phò phò như bò rống từng hơi một.
Nhật Hồng nhìn chàng rồi nhìn lại Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi, khẽ lắc đầu:
− Hảo tá»­u cÅ©ng chỉ là men đắng, men cay, tại sao má»i ngưá»i lại cứ hành hạ mình bằng men rượu chứ?
Thế Kiệt nhìn nàng, ôn nhu nói:
− Äôi lúc ngưá»i ta muốn tìm quên trong men rượu. Bởi rượu có thể giúp ta vÆ¡i sá»± phiá»n lụy và quên ná»—i Ä‘au âm ỉ cháy trong lòng.
− Huynh đang tìm đến men rượu để quên ư?
− Cuá»™c Ä‘á»i huynh rồi đây có lẽ phải cần đến những chén rượu đầy.
− Tại sao phải cần đến rượu?
− Huynh muốn mình say thật say để rồi chẳng còn nhớ mình là ai nữa.
Thế Kiệt nhìn lão thâu nhi:
− Muá»™i nhìn lão bá bá thì biết. Bá bá như má»™t đứa bé ngây thÆ¡ chìm trong má»™t giấc Ä‘iệp không má»™ng mị. Má»™t giấc ngá»§ sâu khá»a lấp bụi trần gian.
Nhật Hồng buông má»™t tiếng thở dài khi Thế Kiệt dứt lá»i. Nàng thừa biết hiện tại tâm trạng cá»§a Thế Kiệt rất băn khoăn và ray rứt, nên má»›i tìm đến men rượu để tìm sá»± thanh thản cho mình, nhưng men rượu cÅ©ng chẳng làm cho Thế Kiệt quên được thá»±c tại cá»§a Ä‘á»i chàng.
Thế Kiệt nhìn Nhật Hồng:
− Muội đã mệt lắm rồi... Hãy đi nghỉ đi.
− Còn huynh?
Chàng cởi chiếc áo choàng đắp lên vai Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi:
− Huynh ngồi đây với lão bá bá.
− Lão bá bá say má»m và ngá»§ rồi.
− Huynh biết, nhưng nhìn lão bá bá ngá»§ huynh tìm lại được những ngưá»i bằng hữu đồng tá»­u đã mất cá»§a lão bá bá.
Nhật Hồng biết Thế Kiệt ám chỉ Tàn Hồn Ma Äao Nguyên Thiên Phục thân phụ cá»§a chàng và sư tôn Giang Kỳ, nên im lặng nhìn Thế Kiệt mà không nói tiếng nào.
Thế Kiệt nhìn lại Nhật Hồng:
− Muội hiểu ý huynh chứ?
− Muội hiểu... Nhưng muội lo cho huynh.
− Ngưá»i đáng lo chính là muá»™i.
Thế Kiệt nắm lấy bàn tay thanh mảnh của Cáp Nhật Hồng:
− Muá»™i đừng lo cho huynh. Ãt ra lúc này huynh đã là chá»§ nhân Quá»· Kiếm Äoạn Hồn và đã thụ nạp linh khí tiên thiên cá»§a mưá»i hai vị La Hán.
− Muá»™i lo cho sức khá»e cá»§a huynh.
− Huynh đủ sức và nghị lực để vượt qua tất cả những nghịch cảnh trên cõi nhân thế này.
Chàng cầm vò rượu hai cân:
− Uống hết vò rượu này huynh sẽ đi nghỉ.
− Huynh hứa với muội đó.
Thế Kiệt mỉm cưá»i gật đầu:
− Huynh hứa.
Nàng lưá»m Thế Kiệt:
− Huynh đã uống rượu nhiá»u lắm rồi đó. Uống hÆ¡n cả Thần Hành Dị Cái lão bá bá.
Muá»™i chỉ lo huynh uống hết vò này nữa rồi thôi, không được uống thêm giá»t nào nữa.
Thế Kiệt gật đầu.
Nhật Hồng lưá»m chàng:
− Huynh hứa rồi đó.
Thế Kiệt mỉm cưá»i.
Nhật Hồng buông một tiếng thở dài, quay bước theo hành lang vỠthư phòng của nàng.
Thế Kiệt nhìn theo sau lưng Nhật Hồng, bất giác trong tâm tưởng chàng rá»™n lên má»™t niá»m hạnh phúc khiến cho trái tim đập rá»™n ràng. Chàng mỉm cưá»i khi Nhật Hồng quay lại nhìn má»™t lần nữa rồi mở cá»­a lẫn vào trong gian biệt phòng dành riêng cho nàng.
Thế Kiệt ngồi trở lại chiếc đôn. Chàng từ từ rót rượu ra chén. Trong đêm khuya tĩnh mịch, tiếng róc rách từ chén rượu phát ra nghe thật êm ái nhưng với Thế Kiệt thì lại như một giai khúc ai oán.
Buông một tiếng thở dài, chàng bừng chén rượu vừa mới rót. Trong chén là khuôn mặt anh tuấn khôi ngô của chàng.
− Ta là ai, phải chăng chỉ là chiếc bóng nhập nhoạng trong chén rượu này? Nó sẽ biến mất đi khi rượu không còn.
Nhìn mặt mình một lúc, chàng mới đưa chén rượu áp vào miệng. Rượu chưa chạm được đến môi Thế Kiệt thì có âm thanh xé gió rít lên.
Vút...
Thế Kiệt lắc chén rượu, còn tả thủ thì vươn ra chộp lấy mũi phi tiễn từ bên ngoài bắn vào.
Bắt được mũi phi tiễn đó rồi, Thế Kiệt vẫn tiếp tục uống cạn số rượu trong chén. Khi đặt chén xuống bàn chàng mới ngẩng lên nhìn ra bên ngoài.
Má»™t luồng khí giá lạnh từ bên ngoài thổi tá»›i mang theo má»™t mảnh giấy hồng Ä‘iá»u. Thế Kiệt đón lấy mảnh giấy hồng Ä‘iá»u mở ra xem.
“Tây Kỳ Thạch Khởi thỉnh giáo Lệnh công tá»­ tại cổ miếu Tam Nhân Tình. Nếu Lệnh công tá»­ không đến thì lão phu sẽ chuyển đến công tá»­ chiếc thá»§ cấp cá»§a vị tá»· tá»· Tiêu Thái Ngá»c.â€.
Äôi chân mày lưỡi kiếm cá»§a Lệnh Thế Kiệt thoạt cau hẳn lại. Chàng đốt mảnh giấy hồng Ä‘iá»u trên ngá»n lá»­a bạch lạp, đắp lại áo choàng cho Thần Hành Dị Cái, rồi cầm Quá»· Kiếm Äoạn Hồn rảo bước rá»i khách Ä‘iếm.
oo Cổ miếu Tam Nhân Tình.
Ngôi cổ miếu Tam Nhân Tình toa. lạc trên má»™t ngá»n đồi trá»c, trước cá»­a có má»™t cây đại thụ có tên cây nhân thá». Nói đến cổ miếu Tam Nhân Tình thì bất cú cư dân ở trấn Triá»u Châu ai cÅ©ng biết. Há» biết bởi vì ngôi miếu được dá»±ng lên gắn vá»›i má»™t truyá»n thuyết Ä‘au thương cá»§a ba ngưá»i yêu nhau. Ở dương gian, tình yêu cá»§a ba ngưá»i đó không thể vượt qua vòng lá»… nghÄ©a nên há» cùng rá»§ nhau đến cây nhân thá» tìm vá» a tỳ để được sum vầy bên nhau mãi mãi. Khi ngưá»i chết rồi, cư dân Triá»u Châu má»›i lập miếu thá». Cư dân ở trấn Triá»u Châu kháo vá»›i nhau rằng, cứ đến ngày kỵ cúng cÆ¡m thì trong miếu lại vang lên những tiếng than, tiếng khóc ai oán, nghe thật não lòng.
Chính vì những câu chuyện đó mà ngôi miếu Tam Nhân Tình bỗng chốc trở nên hoang phế và cô tịch.
Gió đông thổi từng cÆ¡n, đập vào những cành cây nhân thá», tạo ra thứ âm thanh rào rạo nghe ngỡ như tiếng nói chuyện xầm xì cá»§a những oan hồn vất vưởng chưa kịp uống nước Hoàng Thần, qua cầu Nại Hà để siêu thoát.
Thế Kiệt đứng ngay bậc tam cấp.
Cửa ngôi cổ miếu vẫn đóng im ỉm.
Thế Kiệt tằng hắng ba tiếng.
Cá»­a miếu mở ra vừa đủ để tránh những luồng gió Äông hùa vào làm tắt những ngá»n bạch lạp Ä‘ang leo lét.
Giá»ng Tây Kỳ Thạch Khởi cất lên nghe thật dõng dạc:
− Lệnh công tử sao không vào? Bên ngoài đó lạnh lắm.
Thế Kiệt phá»§i lá»›p bông tuyết Ä‘á»ng trên bá» vai rồi rảo bước tiến vào ngôi cổ miếu Tam Nhân Tình. Bên trong cổ miếu thật là ảm đạm.
Tiêu Thái Ngá»c quỳ quay lưng vá» phía chàng. Nàng vận bá»™ bạch y dành cho những tá»­ tá»™i chỠđến giá» xá»­ trảm. Äứng bên cạnh nàng là Tây Kỳ Thạch Khởi.
Nhìn mái tóc xõa dài, óng mượt cá»§a Tiêu Thái Ngá»c, Thế Kiệt không dằn lòng được, buá»™t miệng gá»i:
− Tỷ tỷ...
Thái Ngá»c từ từ quay lại nhìn Thế Kiệt. Nàng vẫn quỳ dưới chân Tây Kỳ Thạch Khởi, ngước nhìn Thế Kiệt bằng ánh mắt đượm má»™t ná»—i buồn mênh mông.
Nàng ôn nhu nói:
− Äáng lý ra đệ đệ không nên đến đây.
Nàng bặm hai cánh môi chín má»ng và trào lệ ra khóe mắt:
− Äệ đệ không nên đến đây má»›i đúng.
Thái Ngá»c gục đầu nhìn xuống.
Thế Kiệt nén xúc động vào trong, hướng mắt nhìn Thạch Khởi, gằn giá»ng nói:
− Thạch tiá»n bối thỉnh giáo vãn bối đến Tam Nhân Tình miếu vá»›i mục đích gì?
− Lệnh công tử đã hào phóng đến đây thì lão phu chẳng giấu giếm mục đích của mình với Lệnh công tử.
− Thạch tiá»n bối cứ thẳng thắn nói ra.
Tây Kỳ lắc ngá»n đại hắc kỳ qua lại rồi trang trá»ng nói:
− Trước hết, lão phu phải nói lá»i khâm phục Lệnh công tá»­ là ngưá»i nặng tình, nặng nghÄ©a nên khi nhắc đến chá»§ nhân Ma Cung là đến ngay.
Thế Kiệt nhíu mày nhìn lão:
− Thạch tiá»n bối đừng khách sáo, vãn bối và Thái Ngá»c đã kết tình tá»· đệ, xem nhau như thá»§ túc.
− Tốt... tốt lắm... tốt lắm. Má»™t ngưá»i nặng tình, nặng nghÄ©a như Lệnh công tá»­ quả là hiếm có trên Ä‘á»i này đó.
Lão mỉm cưá»i vuốt râu:
− Trước kia lão phu cũng như công tử.
Tây Kỳ nhìn lướt qua Tiêu Thái Ngá»c rồi gằn giá»ng nói:
− Lão phu muốn trao đổi với Lệnhh công tử.
Chàng nhìn Tây Kỳ Thạch Khởi, ôn nhu nói:
− Mưá»i hai pho tượng kim thân La Hán đã không còn hiệu lá»±c gì nữa rồi. Vãn bối đã tiếp nhận linh khí tiên thiên cá»§a mưá»i hai vị tiá»n nhân trong má»™t tình thế bức bách.
Tây Kỳ Thạch Khởi nhún vai:
− Lão phu biết. Khi thấy công tử dụng Quỷ Kiếm thần kỳ, có y lực vô song như vậy, nên lão bỗng dưng thèm khát có một thanh kiếm như vậy. Nếu có thanh Quỷ Kiếm đó trong tay, nhất định lão phu sẽ độc tôn võ lâm, và không quên Lệnh công tử đâu.
− Quá»· Kiếm Äoạn Hồn không phải dùng vá»›i mục đích độc tôn võ lâm.
Thạch Khởi cưá»i khảy, nói:
− Vá»›i Lệnh công tá»­ thì Quá»· Kiếm Äoạn Hồn không phải để độc tôn võ lâm nhưng vá»›i lão phu thì khác. Lão sẽ độc bá thiên hạ Trung Nguyên bằng thanh kiếm thần diệu đó.
Thế Kiệt sa sầm mặt.
Tây Kỳ Thạch Khởi nhìn chàng nói tiếp:
− Lệnh công tử đã hiểu lão phu định trao đổi thứ gì rồi chứ?
− Lão muốn lấy Quá»· Kiếm Äoạn Hồn cá»§a tại hạ?
Tây Kỳ Thạch Khởi gật đầu:
− Lão phu đổi Quá»· Kiếm Äoạn Hồn cá»§a Lệnh công tá»­ vá»›i tiểu thư Tiêu Thái Ngá»c.
Công tá»­ nặng tình, nặng nghÄ©a vá»›i Tiêu Thái Ngá»c, hay nặng báu vật hÆ¡n tá»· tá»· mình?
Thế Kiệt lưỡng lự. Một lúc sau chàng mới cất tiếng thật hòa nhã:
− Lão tiá»n bối nên biết kiếp nạn cá»§a võ lâm Ä‘ang treo trên đỉnh đầu võ lâm, mà muốn giải trừ kiếp nạn này các vị La Hán thánh địa Côn Luân đã chuẩn bị từ trước Quá»· Kiếm Äoạn Hồn dùng để giải trừ kiếp nạn chứ không như tiá»n bối nghÄ© đâu.
Thạch Khởi hừ nhạt một tiếng:
− Lão phu xem chừng Lệnh công tá»­ không muốn đổi kiếm báu để lấy ngưá»i rồi.
Thế Kiệt nhíu mày:
− Lão muốn gì?
− Nếu không có kiếm báu thì lão phu mượn tạm cái hồn cá»§a Tiêu Thái Ngá»c vậy.
Lão vừa nói vừa dá»±ng ngá»n đại kỳ toan vá»— xuống đỉnh đầu Thái Ngá»c.
Thế Kiệt thét lớn:
− Dừng tay!
Tây Kỳ hạ ngá»n đại hắc kỳ xuống:
− Sao? Lệnh công tử đổi ý rồi à?
− Tại hạ nói lá»i thật nhưng tiá»n bối lại không tin.
Thạch Khởi nhướng mắt:
− Lão phu tin công tá»­ chứ, rất là tin nữa. Nhưng nếu có Quá»· Kiếm Äoạn Hồn thì lão phu sẽ thay Lệnh công tá»­ giải trừ kiếp nạn cho thiên hạ cÅ©ng được vậy.
Thế Kiệt lắc đầu:
− Lão tiá»n bối không thụ nạp linh khí tiên thiên cá»§a mưá»i hai vị La Hán thì sao giải trừ kiếp nạn được cho thiên hạ.
Thạch Khởi hừ nhạt, gằn giá»ng nói:
− Lão phu đã chứng kiến thấy tận mắt khi kiếm báu xuất hiện thì Quỷ Kiếm U Linh bỠđi ngay. Chẳng lẽ hắn sợ công tử mà bỠchạy ư?
Thạch Khởi lắc đầu:
− Lão phu nghĩ y sợ thanh kiếm trên tay công tử thì đúng hơn.
− Tiá»n bối nói đúng. Quá»· Kiếm U Linh bá» Ä‘i chẳng qua thấy sá»± kỳ diệu toát ra từ Quá»· Kiếm Äoạn Hồn.
− Bây giỠLệnh công tử mới chịu nhận à? Thế thì Lệnh công tử có đồng ý trao kiếm báu cho lão phu hay không. Lão phu sẽ thay Lệnh công tử hạ sát Quỷ Kiếm U Linh.
− Tiá»n bối không làm được như vậy đâu.
− Lệnh công tử làm được, sao lão phu lại không làm được? Cứ trao kiếm báu đây rồi ắt biết. Hay công tử thà giữ kiếm báu mặc nhiên để tỷ tỷ của mình rớt đầu?
Tây Kỳ Thạch Khởi vừa nói vừa dá»±ng ngá»n đại hắc kỳ:
− Lão phu đã nói hết rồi đó, từ từ ngươi quyết định.
Lão nhìn Thế Kiệt bằng ánh mắt cú vá».
Thế Kiệt thở hắt ra một tiếng:
− ÄÆ°á»£c, tại hạ sẽ trao kiếm cho lão tiá»n bối.
Thế Kiệt rút Quá»· Kiếm Äoạn Hồn. Lưỡi kiếm vừa thoát ra khá»i vỠđã phát quang ánh sáng xanh rá»n.
− Tiá»n bối hãy đón lấy kiếm cá»§a tại hạ đây.
− Cứ thảy qua cho lão phu.
− Có thể đây là ý trá»i bắt thiên hạ phải chịu kiếp nạn này.
Chàng nói xong thì lưỡi Quá»· Kiếm Äoạn Hồn cÅ©ng rá»i hữu thá»§ từ từ lướt vá» phía Tây Kỳ Thạch Khởi.
Tây Kỳ Thạch Khởi vừa cất tràng tiếu ngạo khanh khách vừa vươn tay thá»™p lấy ngá»n Quá»· Kiếm Äoạn Hồn. Trong tâm tưởng cá»§a lão chỉ độc má»™t ý niệm sẽ độc bá võ lâm, chấp chưởng ngai vị Minh chá»§ quyá»n uy.
Chính vào lúc tay cá»§a lão còn cách lưỡi kiếm độ hai gang tay thì bất thình lình Tiêu Thái Ngá»c Ä‘ang quỳ bật đứng dậy. Ngá»c thá»§ cá»§a nàng vươn ra thá»™p lấy đốc kiếm và xoạt chân đâm thẳng mÅ©i kiếm vào vùng chấn tâm cá»§a Tây Kỳ Thạch Khởi.
Phập...
Sá»± biến quá bất ngá» và hoàn toàn ngoài sá»± sắp xếp cá»§a Tây Kỳ Thạch Khởi, vá»›i lại lão chẳng có sá»± phòng bị đối vá»›i Tiêu Thái Ngá»c nên hứng trá»n nhát kiếm tàn nhẫn đó.
Hai mắt Tây Kỳ trợn ngược, nhìn Thái Ngá»c tưởng chừng muốn lòi cả hai con ngươi.
Lão lắp bắp nói:
− Nàng... nàng... ái thiếp... nàng phản ta ư?
Thái Ngá»c nhìn lão không chá»›p mắt.
Lão nghiến răng ken két, cố gượng hết sức tàn, nhưng không sao giở nổi song thá»§ chứ đừng nói đến chuyện tập kích Thái Ngá»c. Lão bất chợt ngá»­a mặt cưá»i khằng khặc.
Thái Ngá»c thở hắt ra má»™t tiếng rồi rút nhanh lưỡi kiếm vá» phía sau. Má»™t vòi máu từ chấn tâm cá»§a Tây Kỳ theo tiếng cưá»i cá»§a lão phún ra rưới lên bá»™ bạch y tá»­ tá»™i cá»§a Thái Ngá»c.
Lão dứt tràng cưá»i đó thì đổ sầm xuống sàn cổ miếu để hồn chui nhanh xuống a tỳ chầu diêm chúa.
Tài sản của aspirin

  #58  
Old 02-06-2008, 08:31 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 59

Thảm Lệ Tình Sầu


Äến ngay cả Thế Kiệt cÅ©ng không ngá» sá»± biến diá»…n ra như vậy. Chàng ngÆ¡ ngác dấn đến ba bá»™:
− Tỷ tỷ... Chuyện này là thế nào?
Nhác thấy chàng dấn đến, Thái Ngá»c trừng mắt thét lá»›n:
− Äứng lại, đệ đệ không được đến gần ta.
Nàng thét lên bằng giá»ng phẫn ná»™:
− Äệ đệ không được đến gần ta.
Tay thá»§ Quá»· Kiếm Äoạn Hồn, miệng thì thét bằng giá»ng phẫn ná»™ cá»±c độ, nhưng mắt thì lại trào lệ dầm dá».
Trạng thái cá»§a Thái Ngá»c khiến Thế Kiệt cứ ngỡ ngàng mà không biết phải làm gì.
Chàng gượng nói:
− Tỷ tỷ, đệ không hiểu gì cả.
Thái Ngá»c vẫn hoành kiếm thá»§ trước ngá»±c. Nàng vừa thổn thức vừa há»i Thế Kiệt:
− Tại sao đệ đệ lại đến ngôi cổ miếu Tam Nhân Tình? Phải chăng đệ đệ vì tỷ tỷ?
Thế Kiệt gật đầu:
− Äệ đâu muốn nhận thá»§ cấp cá»§a tá»· tá»·.
− Vậy nếu đệ biết đây là một cái bẫy đệ có hận ta không?
− Một cái bẫy...
Thế Kiệt lắc đầu:
− Äệ không tin đây là má»™t cái bẫy.
Thái Ngá»c buông má»™t tiếng thở dài:
− Hãy trả lá»i tá»· Ä‘i. Nếu đây là má»™t cái bẫy mà kẻ chá»§ mưu chính là tá»· thì đệ có hận tá»· không?
− Äệ đã nói rồi. Äệ không tin đây là má»™t cái bẫy mà.
− Tá»· muốn đệ trả lá»i.
− Äệ và tá»· đã có những khoảng thá»i gian bên nhau. Khoảng thá»i gian đó, đệ làm sao quên được. Nếu đúng như đây là cái bẫy mà tá»· sắp xếp ra để chiếm thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn, thì bây giỠđệ có thể giao Quá»· Kiếm cho tá»·.
Thái Ngá»c mím môi nhìn chàng. Má»™t lúc sau nàng má»›i nói:
− Äệ không giận ta à?
Thế Kiệt lắc đầu:
− Äệ không giận tá»· đâu.
Chàng buông má»™t tiếng thở ra, rồi nhìn Thái Ngá»c từ tốn nói tiếp:
− Bây giá» tá»· tá»· đã có Quá»· Kiếm Äoạn Hồn. Äệ không cần thiết ở lại đây nữa. Äệ cáo từ, chỉ mong tá»· bảo trá»ng.
Thế Kiệt vừa dợm bước, Thái Ngá»c thét lá»›n:
− Äứng lại!
− Tỷ tỷ...
Thái Ngá»c nhìn chàng:
− Trước khi đệ ra đi, tỷ muốn nói một sự thật. Không biết đệ có muốn nghe tỷ nói không?
− Nếu tỷ nói đệ sẽ nghe.
Thế Kiệt mỉm cưá»i:
− Tại sao tỷ không sớm gặp đệ?
Nàng khẽ lắc đầu:
− Tỷ vốn là ái thê của Tây Kỳ Thạch Khởi.
Thế Kiệt tròn mắt ngớ ngẩn nhìn nàng.
Thái Ngá»c gượng cưá»i mỉm, nói:
− Äệ ngạc nhiên lắm phải không? Mà ngạc nhiên cÅ©ng đúng thôi. Làm sao đệ có thể tin được má»™t ngưá»i như Tiêu Thái Ngá»c lại là ái thê cá»§a lão quá»· Tây Kỳ chứ, nhưng đó là sá»± thật.
− Cho dù tỷ có là ái thê của Tây Kỳ Thạch Khởi thì cũng vẫn là tỷ tỷ của Thế Kiệt.
− Nghe đệ nói câu này dù trái tim ta có vỡ ra, ta cũng mãn nguyện.
Nàng từ từ hạ Quá»· Kiếm Äoạn Hồn xuống:
− Tá»· là má»™t đứa bé bị bá» rÆ¡i, và Tây Kỳ đã Ä‘em vá» nuôi. Äáng ra lão phải là nghÄ©a phụ cá»§a tá»·, nhưng khi đến tuổi trưởng thành, chính nhan sắc cá»§a tá»· đã khiến Tây Kỳ không dằn được lòng dục.
Nàng mơ hồ nhìn ra bên ngoài tòa cổ miếu Tam Nhân Tình:
− Má»™t đêm Äông như thế này, tuyết bên ngoài đổ xuống nhiá»u lắm. Má»™t đêm khá»§ng khiếp đối vá»›i tá»· tá»·. Thạch Khởi đã cưỡng nhục, cướp Ä‘i sá»± trong trắng cá»§a ta.
Nói đến đây, đôi thu nhãn cá»§a Tiêu Thái Ngá»c ánh lên cái nhìn uất hận, nàng như Ä‘ang chìm vào chốn dÄ© vàng mà muốn quên nhưng không làm sao quên được.
Lệ vẫn trào ra khóe mắt nàng, Thái Ngá»c nhìn Thế Kiệt qua màn nước mắt má» má»:
− Kể từ sau cái đêm đó, tá»· trở thành ái thiếp cá»§a lão quá»·. Äể đổi lại, lão quá»· cho tá»· làm chá»§ nhân Ma Cung, nhưng không quên tặng má»™t hoàn Há»§y Dung, nếu như ta phản bá»™i lại lão.
Thái Ngá»c nhìn xuống như kẻ tá»™i đồ:
− Căm hận cuộc sống này, tỷ đã đánh mất trái tim và yêu lại chính mình. Tỷ quý thân xác phàm tục ô uế này mà giết bao nhiêu nhi nữ rồi, cho đến khi Tây Kỳ Thạch Khởi bức ta phải kết thân với đệ.
Nàng ngẩng lên nhìn Thế Kiệt:
− Äệ đã làm trái tim tá»· ấm lại. Gợi lại cho tá»· má»™t tình yêu mà ta đã đánh mất từ lâu rồi.
Tỷ đã yêu đệ. Trái tim ta chỉ có đệ.
Thế Kiệt nhìn Thái Ngá»c:
− Tỷ tỷ...
Thái Ngá»c khoát tay:
− Tỷ biết đệ đã trao tình cho Cáp quận chúa. Trong khi ta lại sợ hãi khi nghĩ đến sự trừng phạt của Tây Kỳ. Một ngày nào đó khi ta không còn vẻ đẹp của một trang giai nhân thì đệ đâu còn nhìn đến tỷ nữa. Ta sợ ngày đó. Chính vì sự lo sợ đó mà mới có đêm nay trong miếu Tam Tình Nhân.
Thế Kiệt lắc đầu:
− Dù sao dá»i vật đổi, dù cho dung diện cá»§a tá»· có thay đổi thế nào thì trong tâm Lệnh Thế Kiệt, tá»· vẫn là tá»·. Bây giá» giông gió đã qua rồi, tá»· và đệ cùng má»™t con thuyá»n, chẳng còn Tây Kỳ nữa.
Thái Ngá»c lắc đầu:
− Äêm nay trong cổ miếu Tam Nhân Tình, tá»· nói ra hết tâm sá»± cá»§a mình và biết được tấm lòng cá»§a đệ đối vá»›i tá»·, tá»· đã mãn nguyện lắm rồi. Kiếp này Thái Ngá»c và Thế Kiệt có duyên nhưng không có tình, hy vá»ng kiếp sau Thái Ngá»c và Thế Kiệt sẽ trá»n nghÄ©a trá»n tình.
− Tỷ tỷ...
Thái Ngá»c mỉm cưá»i:
− Tá»· biết sắp tá»›i đây đệ còn gặp nhiá»u chông gai và nghiệp chướng. Äáng ra tá»· phải ở lại bên đệ, nhưng không được rồi. Bởi khi Tây Kỳ chết thì tá»· chẳng còn cÆ¡ há»™i giữ được thể xác này đặng Ä‘i cùng vá»›i đệ nữa.
Nàng lắc đầu.
Lệ tuôn ra ướt đầm mặt Thái Ngá»c:
− Tá»· đã từng nói, nếu có má»™t Ä‘iá»u ước thì ước được chết như Lý Ma Ma. Tá»· chỉ mong như vậy mà thôi.
Thế Kiệt kịp hiểu ra Thái Ngá»c sắp làm gì. Chàng lắc đầu khoát tay:
− Tá»· tá»·... đừng làm vậy. Äê....
Thái Ngá»c mỉm cưá»i:
− Dù ở bất cứ phương trá»i xa xôi nào, Tiêu Thái Ngá»c cÅ©ng nghÄ© đến Lệnh Thế Kiệt.
Nàng nói xong liá»n hoành Quá»· Kiếm Äoạn Hồn lia ngang yết hầu mình.
Thế Kiệt hoảng hốt thi triển luôn Di Hình Cước Pháp băng đến, chàng đỡ lấy tấm thân má»m lả cá»§a Thái Ngá»c.
− Tỷ tỷ...
Thái Ngá»c nhìn chàng mỉm cưá»i.
Nàng gượng nói:
− Tỷ không muốn mình chết bởi Hủy Dung của Tây Kỳ, mà muốn chết trong vòng tay của đệ.
Nàng nắm lấy tay Thế Kiệt:
− Äệ đê....
Thế Kiệt áp đầu Thái Ngá»c vào vai mình:
− Tỷ tỷ...
Bất giác nước mắt trào ra khóe mắt Thế Kiệt. Thế Kiệt bặm môi nhìn Thái Ngá»c.
Nước mắt cá»§a chàng nhểu xuống miệng nàng; − Tá»· tá»·, phải chăng cuá»™c Ä‘á»i cá»§a đệ là má»™t chuá»—i những oan nghiệt chất chồng?
Thái Ngá»c lắc đầu:
− Không... đệ chính là sự cởi bỠnhững nỗi oan nghiệt trên cõi nhân gian này.
Nàng nghẹn lá»i, gượng nói:
− Äệ hãy ôm tá»· thật chặt Ä‘i. Tá»· sắp Ä‘i rồi.
− Tỷ tỷ...
Thế Kiệt ôm ghì lấy tấm thân má»m mại cá»§a Thái Ngá»c. Hai cánh môi cá»§a nàng Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i buồn vá»i vợi:
− Äệ đê.... Tá»· tá»· sẽ ở... bên đê.... Ở bên đệ mãi mãi... dù trong kiếp này hay bất cứ kiếp nào.
Nàng cố nắm lấy tay Thế Kiệt lần nữa, nhưng không còn đủ sức. Cuối cùng thân thể nàng má»m hẳn lại đặng hồn có thể ra Ä‘i, Ä‘i tìm lại chính mình trong má»™t cảnh giá»›i khác.
Thế Kiệt ôm xác Thái Ngá»c, ép má vào mặt nàng, thổn thức gá»i:
− Tỷ tỷ... tỷ tỷ... sao sớm vội bỠrơi đệ mà đi. Tỷ tỷ...
Chàng gục như vậy không biết bao lâu, khi nghe có tiếng ai đó thở ra sau lưng mình mới từ từ quay mặt lại.
Cáp Nhật Hồng đứng sau lưng Thế Kiệt.
Thế Kiệt nói:
− Muội muội...
Nhật Hồng nhìn Thế Kiệt, bồi hồi nói:
− Dù sao Tiêu tỷ tỷ cũng đã đi rồi, đại ca đừng thương tâm nữa.
− Huynh sè há»a táng tá»· tá»· như đã từng há»a táng Lý Ma Ma.
Nhật Hồng gật đầu:
− Muá»™i sẽ trang Ä‘iểm lại cho Tiêu tá»· tá»· trước khi huynh há»a táng ngưá»i.
− Muội giúp giùm huynh.
Tài sản của aspirin

  #59  
Old 02-06-2008, 08:32 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 60

Oan Gia


Huệ Giác đại sư không khá»i bùi ngùi khi nhìn lại tòa Thiếu Lâm cổ tá»±. Chỉ má»›i má»™t khoảng thá»i gian ngắn ly khai khá»i Tung SÆ¡n Thiếu Lâm, thế mà khi quay trở lại, cảnh vật Thiếu Lâm như khác hẳn trước đây. Bụi thì phá»§ má»™t lá»›p dầy, mạng nhên giăng khắp các nÆ¡i trong Äại Hồng Bảo Äiện vốn trước đây là chốn thâm nghiêm cá»§a Thiếu Lâm Tá»±.
Huệ Giác đại sư đứng trước đại bồ đoàn kim thân phật tổ, buông một tiếng thở dài rồi mới quỳ xuống hành đại lễ. Lý vương nương, Cáp Nhật Hồng, Diệu Thủ Thần Y Kỳ Thân Lộc cùng Lệnh Thế Kiệt đứng bên ngoài đại hồng bảo điện để dành sự nghiêm trang cho Huệ Giác đại sư.
Sau khi hành lá»… xong, Huệ Giác đại sư bước đến chiếc đại hồng chung đặt ngay giữa mặt tiá»n Äại Hồng Bảo Äiện.
− A di đà phật!
Cùng vá»›i tiếng niệm phật hiệu đó, đại sư Huệ Giác nâng cây dùi nặng non ngoài trăm cân bằng cánh tay còn lại. Mắt lão hòa thượng lim dim, miệng nhẩm kệ má»™t thá»i kinh rồi giáng cây đòn vào đại hồng chung.
Boong...
Âm vá»±c cá»§a đại hồng chung cất lên, truyá»n vào không gian mênh mông và cảnh vật như nghe được tiếng chuông đó nên bừng sống trở lại. Tiếng khánh chuông như đánh thức má»i vật vốn đã ngá»§ yên sau khoảng thá»i gian cổ tá»± Thiếu Lâm không bóng tăng nhân.
Tiếng chuông Thiếu Lâm cất lên cÅ©ng khiến cho tâm trạng cá»§a má»i ngưá»i bá»—ng chốc xóa Ä‘i những ưu tư, phiá»n toái mà để lòng rá»™ng mở vá»›i sá»± hoan há»·.
Sau khi gióng xong ba hồi chuông, đại sư Huệ Giác má»›i thỉnh má»i ngưá»i vào Äại Hồng Bảo Äiện:
− A di đà phật! Vì há»a kiếp cá»§a võ lâm mà Thiếu Lâm Tá»± bá»—ng chốc trở nên hoang phế.
Chư vị thí chủ miễn chấp cho bần tăng.
Lý vương nương chấp tay xá đại sư:
− Äại sư đừng bận tâm. Bản vương sẽ giứp đại sư phục hồi lại Thiếu Lâm như xưa.
− A di đà phật! Thiện tai... thiện tai. Lão nạp thay mặt chư tăng Thiếu Lâm đa tạ Lý vương nương trước.
− Hướng vá» lẽ đạo từ bi là cái tâm cá»§a má»i ngưá»i. Äại sư đừng khách sáo như vậy mà bản vương áy náy.
− Xa thú... xa thú.
Lý vương nương nhìn lại Cáp Nhật Hồng:
− Hồng nhi, con giúp lão tăng dá»n dẹp sạch sẽ tòa Äại Hồng Bảo Äiện.
Nhật Hồng chưa kịp đáp lá»i Lý vương nương thì Huệ Giác đại sư đã khoát tay:
− Không không... phần hành dá»n dẹp Äại Hồng Bảo Äiện là nhiệm vụ cá»§a tăng nhân, lão nạp đâu dám phiá»n đến Cáp quận chúa. Vá»›i lại các chư tăng Thiếu Lâm cÅ©ng sắp quay vá».
Diệu Thá»§ Thần Y Kỳ Thân Lá»™c nhìn Huệ Giác tò mò há»i:
− Bộ lão hòa thượng đánh ba hồi chuông để hiệu triệu các vị cao tăng Thiếu Lâm?
− A di đà phật! Äúng như lão Thần Y nói. Lão nạp gióng ba hồi chuông để hiệu triệu chư tăng quay vá» cổ tá»±. Trước khi rá»i Thiếu Lâm, lão nạp đã sắp xếp để các chư tăng vào Vô Danh Äá»™ng ẩn thân. Khi nào có ba hồi chuông đại hồng chung má»›i quay vá».
Lý vương nương gật đầu:
− Äại sư sắp xếp như vậy rất hay.
Lý vương nương vừa nói xong thì từ ngoài Äai Hồng Bảo Äiện hai hàng tăng nhân nối gót bước vào. HỠđứng dá»c hai bên Äại Hồng Bảo Äiện.
Äại sư Huệ Giác nhìn Thế Kiệt:
− Nếu không có Lệnh công tử thì có khi cổ tự Thiếu Lâm sẽ biến thành chốn hoang sơ trong cõi Trung Nguyên này.
Thế Kiệt thẹn mặt:
− Vãn bối không dám nhận lá»i khen đó đâu. Bởi vãn bối chưa làm được gì cho Thiếu Lâm. Vá»›i lại Triá»u cô cô cá»§a vãn bối đã mắc nợ Thiếu Lâm Tá»±, vãn bối chưa làm gì để chuá»™c lại cái nợ cá»§a Triá»u cô cô.
− Chuyện đã qua, lão nạp không nghĩ đến đâu.
Huệ Giác nhìn lại Lý vương nương:
− Äi đưá»ng xa, chắc má»i ngưá»i cÅ©ng đã thấm mệt, để lão tăng cho ngưá»i dá»n dẹp cốc xá phía sau hậu viện đặng má»i ngưá»i nghỉ ngÆ¡i.
Lý vương nương khoát tay:
− Äại sư. Không cần đâu, để chúng tôi tá»± thu xếp được.
− A di đà phật! Lý vương nương từ xa xôi vạn dặm mà vẫn vì kiếp nạn cá»§a võ lâm Trung Nguyên mà không quản ngại đưá»ng xa, lão nạp phải làm gì để bồi đáp từ tâm cá»§a Vương nương chứ.
Thần Y Thôi Kỳ Lân chen vào:
− Lão đại sư nói đúng lắm. Lão phu thì hòa thượng khá»i phải lo, nhưng vá»›i Lý vương nương thì khác, lão phu lão hòa thượng phải thay mặt quần hào bạch đạo mà bồi đáp từ tâm cá»§a Lý vương nương.
Lý vương nương mỉm cưá»i:
− Lão đại sư và Diệu Thủ Thần Y khách sáo quá thôi. Các vị đừng quên bản vương cũng xuất thân từ Trung thổ.
Lý vương nương nói đến đây thì từ bên ngoài Thần Hành Dị Cái lão thâu nhi dụng thuật Di Hình Cước Pháp băng vào. Lão vừa trụ bộ hối hả nói:
− Lão ăn mày này đoán chắc chính lão quỷ chứ không phải ai.
Kỳ Thân Lộc nheo mày:
− Lão ăn mày nói cái gì mà chẳng có đầu có đuôi gì hết vậy?
Thần Hành Dị Cái nhổ má»™t cá»ng râu, nhìn sang Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, lần này ngươi phải ra tay đó.
Thế Kiệt nhìn lão thâu nhi:
− Lão bá bá nói gì mà tiểu điệt không hiểu ý của lão bá?
Thần Hành Dị Cái rít một hơi thật sâu rồi nhìn Thế Kiệt nói:
− Nếu lão ăn mày này đoán không lầm thì ác thần ở Cửu Nghi Thổ Thần Miếu chính là lão Dâm Thần Nam Quân Gia Hầu.
Kỳ Thân Lộc khoát tay:
− Chuyện gì cũng phải có đầu có đuôi, lão cứ nói nhăng nói càn, chẳng ai hiểu gì cả.
Thần Hành Dị Cái nhíu mày nhìn Kỳ Thân Lộc:
− Hê... lão thâu nhi Ä‘ang nói chuyện vá»›i Lệnh hiá»n Ä‘iệt chứ không nói vá»›i lão nha.
Lão thâu nhi nhá cây Äả Cẩu Bổng lên cao.
Kỳ Thân Lộc thối vỠsau hai bộ:
− Hê... Lão đại phu này chỉ nhắc lão mà thôi.
Thần Hành Dị Cái hừ nhạt một tiếng rồi nhìn lại Thế Kiệt:
− Lúc bá bá Ä‘i phát cáo trạng hiệu triệu quần hào bạch đạo vì chính đạo võ lâm, Ä‘i ngang qua thôn VÄ© Dạ, thấy nhà nào cÅ©ng Ä‘á»u đóng cá»­a im ỉm. Lão lấy làm lạ tò mò há»i, má»›i biết đúng đêm nay là ngày dâng tế cho Cá»­u Nghi Thần.
Lý vương nương nhíu mày:
− Lão huynh nói rõ cho chúng tôi biết, dân cư ở thôn Vĩ Dạ tế cái gì cho Cửu Nghi Thần?
− Thì còn cái gì nữa ngoài thôn nữ của thôn Vĩ Dạ.
Thần Hành Dị Cái hất mặt:
− Vương nương nghÄ© xem, hôm nay có phải là đúng ngày rằm không? Mà Cá»­u Nghi Thần thì lại chá»n đúng ngày rằm để nhận thôn nữ thì còn ai vào đây nữa. Äích thị chính là lão quá»· Nam Quân Gia Hầu.
Kỳ Thân Lộc gật đầu:
− Lão huynh nói có lý.
Thần Hành Dị Cái trừng mắt:
− Có lý con khỉ khô. Phải nói là lão nói đúng, chắc chắn đúng như vậy. Lão quá»· dâm tặc Nam Quân này sau khi bị Thế Kiệt tặng cho má»™t nhát kiếm trên mặt thì không dám thò mặt đến chá»n kỹ lâu nữa, nhưng lão không bá» tật nên má»›i chạy đến thôn VÄ© Dạ rồi lợi dụng miếu Cá»­u Nghi mà hành sá»±.
Thế Kiệt sa sầm mặt:
− Tiểu điệt sẽ đích thân đến Cửu Nghi Miếu.
− A di đà phật! Trừ há»a dâm tặc cho chúng sinh cÅ©ng là lẽ đạo cá»§a thánh hiá»n.
Thần Hành Dị Cái khoát tay:
− Ê... đừng nóng... đừng nóng. Lần này nhất định Lệnh hiá»n Ä‘iệt phải trừ há»a dâm đãng rồi, nhưng không có kế sách thì lão quá»· ôn dịch Nam Quân lại tẩu thoát, chúng ta khó có cÆ¡ há»™i tìm lão.
Thần Hành Dị Cái nhổ má»™t cá»ng râu:
− Lão ăn mày có kế sách này, nhưng chỉ lão và Lệnh Thế Kiệt đến thôn Vĩ Dạ mà thôi.
Bởi chúng ta kéo đến đông quá thì lão quỷ ắt sẽ sinh nghi.
Lý vương nương nhìn Thần Hành Dị Cái:
− Lão huynh có cách chi?
Lão nhìn Thế Kiệt. Lão gõ trán tá»§m tỉm cưá»i, nhá» giá»ng nói:
− Hồn Trương Ba, da hàng thịt.
Kỳ Thân Lộc chỉ lão ăn mày:
− A... lão thâu nhi này ghê thật. Ta hiểu ý của lão rồi.
Thần Hành Dị Cái hất mặt:
− Lão hiểu cái gì?
− Lão huynh muốn tế Lệnh Thế Kiệt cho Nam Quân Gia Hầu.
− Lão quỷ thầy thuốc này cũng đoán được ý của lão phu. Khá lắm, lang băm như lão xem ra cũng thông minh đấy.
Kỳ Thân Lộc sa sầm mặt:
− Lão huynh tế Thế Kiệt cho lão Nam Quân nhưng không tính tá»›i má»™t Ä‘iá»u.
Thần Hành Dị Cái ngây mặt:
− Tính cái gì nữa?
− Lão huynh đừng quên Lệnh Thế Kiệt là nam nhân, còn vật tế cho Nam Quân Gia Hầu lại là nữ nhân Thần Hành Dị Cái vừa nghe xong liá»n bật ra tràng cưá»i khanh khách. Lão vừa cưá»i vừa chỉ Kỳ Thân Lá»™c:
− Lão lang băm vừa mới thông minh giỠlại ngu dốt rồi.
Kỳ Thân Lộc chỉ vào ngực mình:
− Lão huynh nói tôi ngu cái gì nào?
− Lão đừng há»i dài dòng nữa. Ngu thì chịu ngu Ä‘i. Lão ăn mày đâu phải là thuá»™c nhân cá»§a Nam Quân Gia Hầu mà tìm mỹ nữ cho lão quá»· đó chứ. Hay lão lang băm có ý đó vá»›i lão phu?
Thần Hành Dị Cái vừa nói vừa giÆ¡ cao Äả Cẩu Bổng.
Lão nạt lớn:
− Lão lang băm, lão có ý đó phải không?
Huệ Giác đại sư vội lên tiếng:
− A di đà phật! Lão huynh bớt giận... bớt giận. Diệu Thủ đại phu không có ý đó đâu.
Thần Hành Dị Cái hừ nhạt má»™t tiếng rồi gằn giá»ng nói:
− Lão phu tế Thế Kiệt là tế cho lão quỷ kia một thanh kiếm đặng sớm vỠa tỳ khai tội với diêm chúa. Lão hiểu chưa?
Thần Y Kỳ Thân Lộc gãi đầu:
− À... bây giỠthì tôi mới hiểu. Lão huynh đừng có chấp nhé.
Thần Hành Dị Cái nhìn Thần Y Kỳ Thân Lộc khẽ lắc đầu:
− Ngươi đúng là lão lang băm ba trợn mà. Lúc thì thông minh tuyệt đỉnh, bắt mạch Ä‘oán bệnh như thần, lúc thì ngÆ¡ ngÆ¡ ngáo ngáo, hợm ngưá»i hợm mình. Có ngày lão phu đập vỡ đầu ngươi coi có cái thứ gì trong đó.
Kỳ Thân Lộc lắc đầu:
− Lão huynh đừng đập đầu Kỳ Thân Lộc này chứ.
Thần Hành Dị Cái nhìn lại Thế Kiệt:
− Từ đây đến thôn VÄ© Dạ không dưới trăm dặm, bá bá và hiá»n Ä‘iệt mau sá»›m lên đưá»ng.
Kẻo lại trễ mất cơ hội mà phải đợi đến con trăng sau, tội nghiệp cho vị thôn nữ kia lắm.
Kỳ Thân Lộc lại lên tiếng:
− Lão huynh biết như vậy, sao không ở lại thôn Vĩ Dạ mà lại hối hả vỠThiếu Lâm Tự?
− Lão lang băm lại dở hơi. Nếu lão thâu nhi có một thân võ công như Lệnh Thế Kiệt thì ta đã chẳng quay vỠđây làm gì. Lão đừng quên Nam Quân Gia Hầu là một trong ngũ kiệt đấy nhé.
− A... tôi hiểu rồi... lão huynh đánh không lại ngưá»i ta nên nhá» tá»›i Lệnh công tá»­.
Thần Hành Dị Cái nghe Thần Y Kỳ Thân Lá»™c nói mà thẹn đỠmặt. Lão nhổ má»™t cá»ng râu, gằn gằn nói:
− Lão thâu nhi đánh không lại Nam Quân Gia Hầu chứ còn ngươi thì khác đó.
Thần Hành Dị Cái vừa nói vừa vung cây Äả Cẩu Bổng, bất thình lình xỉa tá»›i Thần Y Kỳ Thân Lá»™c. Má»i ngưá»i không ngá» lão thâu nhi lại xuất thá»§ bất ngá» nên không kịp cản lão lại.
Nhưng khi đầu gậy vừa chạm vào vùng da yết hầu của lão Thần Y thì dừng lại.
Thần Y Kỳ Thân Lá»™c đứng như trá»i trồng, mặt biến sắc.
Thần Hành Dị Cái hất mặt:
− Bây giỠthì lão lang băm nghĩ sao? Muốn chết hay muốn đổi?
− Muốn đổi.
− Thứ gì?
− Giải Äá»™c Tá»­u.
Mắt Thần Hành Dị Cái sáng hẳn lên. Lão gằn giá»ng nói:
− Giải Äá»™c Tá»­u có công hiệu gì?
− Một khi uống vào thì lão huynh sẽ chẳng bao giỠbiết say nữa.
− Ô... tốt lắm... tốt lắm... ÄÆ°a ngay cho lão phu, nếu không ta thá»c má»™t cái là lão lang băm tiêu Ä‘á»i.
− Lão huynh rút gậy lại đi. Tôi đưa ngay đây mà.
Thần Hành Dị Cái rút cây Äả Cẩu Bổng lại.
Diệu Thủ Thần Y thò tay vào túi nải, lấy ra một hoàn được óng ánh sắc vàng. Lão ngửi hoàn được đó rồi buồn buồn nói:
− Äể luyện được hoàn được này, Kỳ má»— phải mất hết mưá»i năm trá»i. Nay lại mất nó.
Tiếc thật là tiếc.
Lão nói thế nhưng lại trịnh trá»ng trao hoàn Giải Äá»™c Tá»­u cho Thần Hành Dị Cái.
Lão thâu nhi nhổ râu, đón lấy hoàn thuốc, tá»§m tỉm cưá»i nói:
− Lão phu từng tá»± nhận mình là thiên hạ đệ nhất tá»­u nhưng hôm nay có Giải Äá»™c Tá»­u, chẳng khác nào gặp được kỳ duyên.
Lão nhìn Thế Kiệt:
− Nhất định lão sẽ giành lại ngai vị tá»­u vương từ tay Lệnh hiá»n Ä‘iệt.
Thần Hành Dị Cái nheo mày với Thế Kiệt:
− Hiá»n Ä‘iệt, chúng ta lên đưá»ng chứ?
Thế Kiệt gật đầu.
Nhật Hồng bước đến bên chàng:
− Äại ca bảo trá»ng, sá»›m quay vá».
− Huynh sẽ đòi lại những món nợ mà lão đã vay của thiên hạ.
Nghe chàng nói, Thần Hành Dị Cái nghĩ thầm:
− “Nếu không có lão Nam Quân thì chưa chắc giỠđây tiểu tá»­ và nha đầu kia quấn quýt như vậy.â€.
oo Ngôi Cá»­u Nghi Miếu lá»t thá»m trong má»™t khu rừng rậm rạp. Chung quanh là những bãi cá» lau dày, chứng tá» nó chỉ là má»™t ngôi miếu hoang, đến ngay cả tấm liá»…n treo trên ca tiá»n cÅ©ng viết nham nhở bằng thứ má»±c tá»± tạo và ngưá»i viết cÅ©ng cẩu thả. Ngoài những bãi lau sậy rậm rạp, chung quanh miếu còn vòng hương cháy đỠbốc khói nghi ngút, tạo ra má»™t khoảng không vừa thần bí vừa ngá»™t ngạt.
Khi vầng trăng vừa lên đến thiên đỉnh thì má»™t cá»— kiệu xuất hiện. Chiếc kiệu được trang hoàng khá lá»™ng lẫy, do bốn gã phu kiệu thôn dã khiêng. Äi sau cá»— kiệu là Thần Hành Dị Cái trong bá»™ lốt nô bá»™c.
Lão vừa đi vừa than:
− Ôi tiểu thư Æ¡i... Lần ra Ä‘i này hổng biết chừng nào tiểu thư má»›i vá». Cá»­u Nghi Thần Æ¡i, ông ác nhân ác đức mà làm gì rồi cÅ©ng có ngày trá»i tru đất diệt ông. Cá»­u Nghi Thần Æ¡i, ông đã là thần là thánh rồi mà vẫn còn ham mê sắc dục, làm hại bao nhiêu ngưá»i. Cá»­u Nghi Thần Æ¡i, ông đúng là má»™t con khỉ.
Nghe Thần Hành Dị Cái than khóc mà nhóm ngưá»i Ä‘i sau Ä‘ang nức nở khóc tiá»…n đưa ngưá»i bị tế cÅ©ng phải bụm miệng má»›i nén được tiếng cưá»i.
Chiếc kiệu được đưa vào trong miếu.
Thần Hành Dị Cái lom khom bước đến bệ thá».
Lão thắp má»™t nén nhang, ôm quyá»n xá dài má»™t cái rồi lá»›n giá»ng nói:
− Cửu Nghi Thần có hiển linh thì mau xuất hiện nhận vật tế thần của chúng tôi. Nếu Cửu Nghi Thần không hiển linh thì lão nô xin được đưa tiểu thư vỠgả cho lão Thần Hành Dị Cái.
Lão lại xá một cái nữa.
Từ phía sau bệ thá» má»™t giá»ng nói ôn tồn cất lên:
− Lão nô kia, đã đưa tiểu thư cá»§a nhà lão đến rồi thì mau cút ra khá»i đây để bổn thần thụ nhận.
Thần Hành Dị Cái ôm quyá»n xá:
− Dạ da.... Xin Cá»­u Nghi Thần cứ nhận. Lão nô chỉ xin bổn thần đối xá»­ tốt vá»›i tiểu thư cá»§a lão. Bởi vì tiểu thư là bậc lá ngá»c cành vàng, từ nhá» tá»›i lá»›n chỉ được có lão nô chăm sóc má»›i chịu mà thôi.
− ÄÆ°á»£c rồi, bổn thần sẽ chăm sóc tiểu thư cá»§a lão thay cho lão.
− Äa tạ Cá»­u Nghi Thần. Vậy xin há»i khi nào lão nô má»›i đến đón tiểu thư vá»?
− Äã cúng tế cho bổn thần thì tiểu thư cá»§a lão đã thuá»™c vá» bổn thần, còn đến làm gì nữa.
Mau vỠđi!
− Lão nô xin tuân lệnh bổn thần!
Lão gãi đầu ngập ngừng rồi nói tiếp:
− Lão nô có Ä‘iá»u này muốn thỉnh giáo bổn thần.
− Äiá»u gì cứ nói nhanh lên.
− Dạ, tiểu thư của lão nô vốn rất sợ khỉ. Mà trước đây ở ngôi miếu này có một con khỉ tu luyện thành tinh, chuyên bắt cóc thôn nữ. Lão nô chỉ sợ con khỉ đó thấy tiểu thư của lão nô quá đẹp mà... mà giở chứng làm càn, mong được bổn thần để mắt tới con khỉ đó.
− Äã có bổn thần thì lão chẳng còn sợ gì nữa.
Thần Hành Dị Cái ôm quyá»n xá:
− Äa tạ bổn thần.
Thần Hành Dị Cái khom lưng quay bước trở ra. Dáng Ä‘i cá»§a lão khập khá»…nh trông thật ná»±c cưá»i.
Lão nhìn lại cá»— kiệu hoa má»™t lần nữa, rồi thuận tay nhổ má»™t cá»ng râu, truyá»n âm nhập mật nói vá»›i Thế Kiệt:
− Hiá»n Ä‘iệt, đích thị là lão ôn dịch đó rồi.
Truyá»n âm nhập mật nói xong, Thần Hành Dị Cái má»›i khập khá»…nh bước ra ngoài cổ miếu. Lão nhanh chóng đóng cá»­a cổ miếu lại rồi lá»›n giá»ng nói:
− Các ngưá»i vá» thôi để tiểu thư ở lại chÆ¡i vá»›i con khỉ kia.
Bá»n ngưá»i Ä‘i đưa kiệu hoa ngÆ¡ ngác không hiểu lão nói gì. Lão thâu nhi khoát tay:
− VỠđi... vỠđi...
Ngưá»i thân theo đưa nàng thôn nữ òa lên khóc rồi lần lượt kéo nhau rá»i ngôi cổ miếu Cá»­u Nghi Thần. Thần Hành Dị Cái chúm chím cưá»i ghé mắt nhìn qua khe cá»­a ngôi cổ miếu.
Bên trong cổ miếu, Nam Quân Gia Hầu từ sau bệ thá» bước ra. Lão vận trang phục lòe loẹt như ngưá»i lên đồng lên bóng, dung diện cá»§a lão Dâm Thần giá» càng quái dị hÆ¡n bởi má»™t tảng thịt đã bị mất.
Lão liếm mép, hí hửng bước đến trước kiệu hoa, nham nhở nói:
− Ãi thê sao chưa chịu bước ra để ta chiêm ngưỡng dung nhan cá»§a nàng?
Không có tiếng đáp lá»i lão.
Nam Quân Gia Hầu liếm mép. Ãnh mắt cá»§a lão long lên sòng sá»c:
− Ãi thê còn làm nÅ©ng nữa ư? Ở đây chỉ có ta và nàng, không ngưá»i thứ ba đâu mà mắc cỡ. Nếu nàng chìu ý ta thì ta sẽ đối xá»­ tốt vá»›i nàng, ngược lại ta sẽ hành xá»­ nàng như hành xá»­ má»™t thứ giẻ rách đó.
Lão hất mặt:
− Nào, ái thê bước ra đi nào.
Vẫn không có tiếng đáp lá»i gã.
Lão Dâm Thần bắt đầu cáu giận. Lão hừ nhạt một tiếng rồi vươn trảo công thộp lấy tấm rèm giật xuống.
Tấm rèm vừa bị giật khá»i cá»— kiệu thì má»™t ảnh kiếm xanh rá»n nhoáng lên lia thẳng vào hữu thá»§ cá»§a lão quá»·.
Phập...
Lão quá»· Nam Quân Gia Hầu đâu có thể nào ngỠđược, không kịp vận Túc Cốt Thần Công, cho nên hữu thá»§ cá»§a lão bị Quá»· Kiếm Äoạn Hồn tiện đứt liá»n ngay hổ khẩu.
Nam Quân Gia Hầu thét lên lồng lộng:
− A... A...
Lệnh Thế Kiệt từ trong chiếc kiệu hoa bước ra trong khi lão Nam Quân Gia Hầu thì điểm chỉ phong bế mạch môn để cầm máu và liên tục thối vỠsau năm bộ.
Lão ngơ ngác nhìn Thế Kiệt, miệng méo xệch, lắp bắp nói:
− Ngươi đó ư...
− Lão quỷ còn nhận ra Lệnh Thế Kiệt này chứ?
− Lão phu và ngươi không thù không oán, sao ngươi cứ đeo bám theo lão phu hoài vậy?
Ngươi muốn gì?
Thế Kiệt lạnh nhạt nói:
− Nếu sau nhát kiếm ở Äá»™ng Phong Nha, lão biết nhân quả thì đã không có cuá»™c há»™i kiến này. Nhưng vì lão chẳng biết nhân biết quả, gieo cái ác cho bá tánh, buá»™c tại hạ không thể chùng tay vá»›i lão.
Nam Quân Gia Hầu rít lên:
− Thế Kiệt, ngươi đã mượn ta một tảng thịt trên mặt, giỠđây lại chặt tay ta nữa. Cái hận này ta không bỠqua cho ngươi đâu. Ta sẽ đầu nhập U Linh Môn, thỠbăm xác ngươi thành từng mảnh.
Nam Quân Gia Hầu vừa dứt lá»i thì Thần Hành Dị Cái từ ngoài cổ miếu đã lên tiếng:
− Cái con khỉ, lão quỷ đâu còn cơ hội để đầu nhập U Linh Môn.
Nam Quân Gia Hầu nhìn lão thâu nhi:
− Thì ra là lão tặc. Lần trước chính lão đã chỉ đưá»ng dẫn lối cho Lệnh tiểu tá»­, lần này cÅ©ng chính lão phá bÄ©nh ta.
Nam Quân Gia Hầu rít lên:
− Lão phu giết lão trước.
Nam Quân Gia Hầu vừa nói vừa vận chuyển Huyá»n Công Túc Cốt. Tả thá»§ cá»§a lão bất chợt vươn vài Ä‘iểm tá»›i yết hầu Thần Hành Dị Cái. Thần Hành Dị Cái vốn đã biết sá»± lợi hại cá»§a Túc Cốt Thần Công nên đã chuẩn bị sẵn. Nam Quân Gia Hầu vừa xuất thá»§ thì lão ăn mày cÅ©ng thi triển bí thuật Di Hình Cước Pháp, lòn lách tránh né.
Má»™t bên ra sức công, má»™t bên ra sức tránh né, cả hai Ä‘á»u trổ tuyệt kỹ cá»§a mình nên chẳng bên nào chiếm được thượng phong. Chỉ trong chá»›p nhoáng Nam Quân Gia Hầu đã công đúng hai mươi chiêu thức nhưng tuyệt nhiên vẫn không làm sao công trúng được Thần Hành Dị Cái.
Bên kia lão ăn mày cũng chỉ biết nhún nhảy mà không thể nào công ngược lại được đối phương.
Lệnh Thế Kiệt đứng thị trận má»™t lúc rồi trầm giá»ng nói:
− Äá»§ rồi...
Cùng với tiếng nói đóù chàng xuất một chiêu kiếm tàn khốc chém xả tới tả thủ của Nam Quân Gia Hầu.
Quá»· Kiếm Äoạn Hồn cắt má»™t đưá»ng vòng cung xanh rá»n lia xuống cánh tay Túc Cốt Thần Công quái dị cá»§a Nam Quân Gia Hầu.
Chát...
Lưỡi kiếm như chạm vào một khối đá, tưng ngược trở lên, trong khi cánh tay quỷ thì dội ngược xuống đất nhưng không suy xuyển gì.
Thế Kiệt nheo mày:
− Lão luyện Túc Cốt như những tên Cương Thi.
Hứng một kiếm của Thế Kiệt, Nam Quân Gia Hầu lồng lộng thét lên:
− Tiểu tá»­ muốn quyết đấu vá»›i lão phu. ÄÆ°á»£c, lão phu quyết má»™t chiêu vá»›i ngươi.
Nam Quân Gia Hầu nhăn mày nhăn mặt xoạt chân. Tả thủ Túc Cốt của lão phát ra những tiếng kêu răng rắc.
Lão thâu nhi đã thấy Quá»· Kiếm chạm vào Túc Cốt cá»§a Nam Quân Gia Hầu nhưng chẳng tiện đứt được, liá»n cảnh báo vá»›i Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, phải dụng đến linh khí tiên thiên thôi.
Lá»i cảnh báo cá»§a lão thâu nhi vừa thốt ra thì tả thá»§ Túc Cốt cá»§a Nam Quân Gia Hầu biến thành má»™t thế trảo thá»™p tá»›i đỉnh đầu chàng.
Thế Kiệt nhíu mày thi triển Di Hình Cước Pháp tránh né cái chộp của lão quỷ.
Chộp hụt Thế Kiệt, Nam Quân Gia Hầu phẫn nộ quát:
− Tiểu tử, ngươi cũng bắt chước lão ăn mày thúi kia ư?
− Tại hạ sẽ thuận theo ý của lão.
Chàng vừa nói vừa vận chuyển huyá»n chân linh khí vào Quá»· Kiếm Äoạn Hồn. Ngay lập tức lưỡi kiếm quá»· xuất hiện ánh sáng nhật quang trông tợ như má»™t vầng lá»­a bao bá»c lấy lưỡi kiếm.
Nam Quân Gia Hầu rít lên:
− Ngươi nhá»› giữ lấy lá»i đấy nhé.
− Lão cứ xuất thá»§, tại hạ không nuốt lá»i đâu.
Nam Quân Gia Hầu thét lớn:
− Tiểu quỷ nằm xuống.
Tả thá»§ Túc Cốt Thần Công cá»§a lão biến thành trảo vá»— thẳng Thế Kiệt. Lần này thì Nam Quân Gia Hầu đâu thể nào ngỠđược Quá»· Kiếm Äoạn Hồn trong tay Thế Kiệt đã là má»™t linh kiếm thần kỳ.
Khi trảo công cá»§a lão Dâm Thần còn chập chá»n chưa kịp thành chiêu thì Thế Kiệt đã thi triển xong chiêu kiếm quyết định cá»§a chàng.
Thanh kiếm lửa chém xả vào cánh tay Túc Cốt của lão Dâm Thần.
Phập...
Nam Quân Gia Hầu rú lên lồng lá»™ng. Lão vốn đâu ngá» rằng Thế Kiệt đã đụng tá»›i huyá»n công linh khí cá»§a mưá»i hai vị La Hán, nên thản nhiên để kiếm cá»§a chàng chém vào cánh tay còn lại đã được lão vận hóa Túc Cốt Thần Công. Äến khi cánh tay đó rụng rÆ¡i xuống sàn cổ miếu, thì lão má»›i biết mình đã lầm.
Lão Dâm Thần đứng như trá»i trồng, máu phún ra từ bả vai trái mà lão không biết làm sao bế mạch môn.
Sắc diện cá»§a Nam Quân Gia Hầu xanh rá»n như tàu lá chuối. Lão lắp bắp nói:
− Tiểu quỷ, hãy lấy mạng lão phu nhanh đi.
Thần Hành Dị Cái nhìn lão, buông một tiếng thở dài rồi nói:
− Không cần thiết nữa, lão quá»· nên sống hết cuá»™c Ä‘á»i tàn phế để chuá»™c lại tá»™i lá»—i cá»§a mình.
Thần Hành Dị Cái vừa nói vừa cách không phóng chỉ bế mạch cầm máu cho Nam Quân Gia Hầu.
Lão nhìn lại Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, chúng ta Ä‘i thôi.
Thế Kiệt gật đầu, nhìn lão Dâm Thần một lần nữa. Chàng khẽ lắc đầu nói:
− Lão gieo gió quá nhiá»u ắt phải gặt bão lá»›n.
Hai ngưá»i trở bá»™ quay lưng ra ngoài ngôi cổ miếu Cá»­u Nghi. Ở bên ngoài không biết từ lúc nào cư dân thôn VÄ© Dạ đã tập hợp trước sân ngôi cổ miếu.
Thần Hành Dị Cái và Thế Kiệt nhìn má»i ngưá»i.
Má»™t vị trưởng thôn bước ra, trịnh trá»ng xá Thế Kiệt và lão thâu nhi:
− Chúng tôi thành kính Ä‘a tạ nhị vị đại hiệp đã giải trừ há»a Dâm Thần cho bá tánh. Xin có chút lá»… vật mong nhị vị lại hiệp thâu nhận.
Thần Hành Dị Cái trừng mắt:
− Hê... Bá»™ lão tưởng lão ăn mày này là Cái Bang thì khi hành đạo phải lá»… vật ư? Nếu các ngươi có lòng thì mang lá»… vật tặng cho lão và Lệnh hiá»n Ä‘iệt trao lại cho những nạn nhân trong vụ này.
Vị trưởng thôn Vĩ Dạ rối rít nói:
− Cư dân thôn VÄ© Dạ không có ý xem thưá»ng trưởng lão, mà đây chỉ lão chút lòng thành cá»§a chúng tôi. Trưởng lão đã dạy như vậy chúng tôi sẽ nghe theo.
Thần Hành Dị Cái gật đầu:
− Tốt lắm, lão phu và Lệnh hiá»n Ä‘iệt cáo từ đây.
Lão nhìn qua Thế Kiệt rồi cùng chàng trổ thuật Di Hình Cước Pháp thoát Ä‘i như má»™t cÆ¡n gió thoảng. Hai ngưá»i vừa mất dạng thì Nam Quân Gia Hầu từ trong cổ miếu bước ra. Sá»± xuất hiện cá»§a lão quá»· khiến đám tráng niên thôn VÄ© Dạ phẫn ná»™, rồi không ai bảo ai, ào ào lao đến Nam Quân Gia Hầu.
Chỉ trong chốc lát, Nam Quân Gia Hầu đã biến thành một cái xác không còn nhận ra được nữa. Âu đó cũng là cái nghiệp mà lão tự chuốc vào mình.
Tài sản của aspirin

  #60  
Old 02-06-2008, 08:34 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 61

U Linh Cổ Mộ


Cổ mộ U Linh.
Tá»a lạc cách NgÅ© Äài SÆ¡n khoảng ba mươi dặm vá» hướng Tây, ngôi cổ má»™ bằng đá hoa cương to lá»›n trông tợ má»™t quả đồi trá»c, hướng mặt vá» phía Tây.
Tấm bia đá cao sừng sững với bốn chữ thảo khắc sắc nét:
U Linh Chi Äịa.
Chung quanh cổ má»™ là những dãy mồ thẳng tắp, tất cả Ä‘á»u hướng mặt vá» phía trung tâm.
NÆ¡i đó chính là ngôi cổ má»™ U Linh Chi Äịa.
Mặt trá»i đúng ngá» thì từ tám phương bốn hướng, từng Ä‘oàn ngưá»i vá»›i binh khí cầm tay, nai nịt kéo vá» phía U Linh cổ má»™. Dẫn đầu Ä‘oàn cao thá»§ hướng chính Äông là Lý vương nương cùng vá»›i Lệnh Thế Kiệt. Ãn ngữ hướng Tây là nhóm cao thá»§ Cái Bang độ trên trăm nhân mạng, dẫn đầu là Thần Hành Dị Cái. Từ hướng Nam là các nhà sư Thiếu Lâm Tá»± do chính đại sư Huệ Giác đảm trách. Còn hướng Bắc là những cao thá»§ trên giang hồ được tập trung dưới lá đại kỳ lục lâm cá»§a tổng trại chá»§ Chữ Hào Thiên. Khí thế cá»§a quần hùng thật là hùng dÅ©ng và háo hức.
Dẫn đầu lục lâm hảo hán, Chữ Hào Thiên đi đầu, thỉnh thoảng lại xướng lên:
− Chính nghĩa hưng thịnh, anh hùng bất vị thân.
Chỉ trong khoảng khắc, tất cả quần hùng bạch đạo đã kéo đến vây quanh ngôi cổ mộ.
Trong ánh sáng hừng há»±c cá»§a vầng nhật quang rá»i xuống, trông há» quá nhá» bé trước ngôi cổ má»™ hùng vÄ©.
Lý vương nương nhìn sang Lệnh Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, đã đến lúc con thá»±c hiện sứ mạng cá»§a mình.
Lý vương nương thở dài một tiếng:
− Má»™t lần nữa ta muốn nhắc hiá»n Ä‘iệt. Sá»± tồn vong cá»§a võ lâm Ä‘á»u quyết định vào lúc này. Nếu như hiá»n Ä‘iệt nặng tình thì sẽ có bao nhiêu sinh linh phải xuống cõi U Linh Môn làm nô dịch cho Quá»· Kiếm U Linh.
Lệnh Thế Kiệt bặm môi gật đầu. Tay chàng đặt vào đốc thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn, hướng mắt nhìn vá» phía ngôi cổ má»™ U Linh. Chàng tưởng nhá»› lại dÄ© vãng, mà chàng và sư tôn đã trải qua vá»›i nhau mà tim đập như trống trận.
Lý vương nương liếc trá»™m Thế Kiệt, buông má»™t tiếng thở ra. Bà cảm thấy có cái gì đó thật là bất an Ä‘ang xâm chiếm má»i suy nghÄ© cá»§a bà.
Chữ Hào Thiên lại cao giá»ng xướng lên:
− Vị nghĩa, anh hùng bất vị thân.
Lý vương nương mỉm cưá»i nhìn lại Thế Kiệt:
− Thế Kiệt, con nghe những gì Chữ huynh đệ nói chứ?
− Hiá»n Ä‘iệt đã nghe.
Sau câu nói đó chàng lại buông má»™t tiếng thở dài thưá»n thượt.
Lý vương nương liá»n cầm cá» hiệu màu hồng phất má»™t cái.
Nhóm hảo hán do Chữ Hào Thiên cầm cá» lịnh ào ào lao vá» phía cánh cá»­a đá cá»§a U Linh cổ má»™. Tất cả má»i ngưá»i không ai bảo ai hè nhau công phá thạch môn. Ngưá»i thì Ä‘ao, kẻ thì búa, có kẻ cầm chùy nện vào thạch môn.
Những thanh âm ầm ì vang lên rá»™n rịp, nhưng đúng má»™t khắc sau thì má»i ngưá»i đã mệt lá»­, nhưng cánh cá»­a vào U Linh cổ má»™ vẫn không xoay chuyển.
Thần Hành Dị Cái tức tối gãi đầu:
− Cánh cửa khỉ này thế mà cứng dữ.
Lão quay lại Lý vương nương:
− Lý vương nương, chúng ta phải làm sao đây?
Lý vương nương nhíu mày suy nghĩ:
− Thạch môn cá»§a U Linh cổ má»™ không phải má»™t sá»›m má»™t chiá»u mà công phá được. Má»i ngưá»i phải kiên trì. Nếu như quần ma có thể phá được thạch môn Kim Äỉnh SÆ¡n thì chúng ta cÅ©ng có thể phá được cánh cá»­a đá cá»§a U Linh Chi Äịa.
Thần Hành Dị Cái gật đầu:
− Chúng ta sẽ phá nó.
Lão quay lại nhóm môn hạ Cái Bang:
− Các ngưá»i hãy thay nhóm bằng hữu lục lâm mà công phá thạch môn U Linh Chi Äịa.
Theo hiệu lệnh cá»§a lão thâu nhi, nhóm bang chúng Cái Bang liá»n thay quần hào lục lâm nhâu nhâu bâu lấy thạch môn U Linh Chi Äịa. Mạnh ai ngưá»i nấy đập. Kẻ manh dùng chùy dùng búa, ngưá»i yếu thì dùng dao, dùng kiếm. Má»™t khắc nữa lại trôi qua, nhưng cánh cá»­a thạch môn vẫn không vỡ, há»a lắm trên nó chỉ có những vết trầy do đục do đẽo.
Bá»n bang chúng Cái Bang mệt lả ngưá»i, rút trở vá» sau. Hai vị trưởng lão bước đến bái lão thâu nhi. Má»™t ngưá»i lắc đầu nói:
− Bá»n thuá»™c hạ đã dùng hết sức nhưng không sao phá được cánh cá»­a này.
Thần Hành Dị Cái nhìn Lệnh Thế Kiệt. Lão lưỡng lự một lúc rồi nói:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt chắc dụng đến linh kiếm cá»§a mưá»i hai vị La Hán may ra phá được thạch môn U Linh Chi Äịa.
Huệ Giác đại sư thoáng lộ vẻ lo lắng:
− A di đà phật! Tất cả má»i ngưá»i có mặt hôm nay kéo đến U Linh Chi Äịa là do tin vào linh kiếm cá»§a Lệnh công tá»­. Nếu bây giá» công tá»­ dụng đến linh khí tiên thiên, thì sẽ hao tổn chân ngươn, đến lúc cần sợ không hồi phục kịp.
Diệu Thủ Thần Y Kỳ Thân Lộc nói:
− Lão đại sư yên tâm, đã có Tuyết Liên của tôi rồi. Nếu Lệnh công tử hao tốn chân ngươn thì cũng sớm hồi phục thôi.
Huệ Giác đại sư nhìn qua Lý vương nương:
− Lý vương nương nghÄ© sao? Chá»§ định cá»§a chúng ta là công phá U Linh Chi Äịa vào ban ngày để tránh tổn vong sinh linh. Nay chỉ má»—i thạch môn cá»§a U Linh Chi Äịa, chúng ta cÅ©ng không phá được. Làm sao có thể vào cổ má»™ U Linh?
Lý vương nương suy nghĩ một lúc:
− à cá»§a tôi là công phá vào ban ngày để tìm sá»± thuận lợi cho chúng ta nhưng Thế Kiệt phải dụng đến linh khí cá»§a mưá»i hai vị La Hán cÅ©ng có Ä‘iá»u bất lợi cho Thế Kiệt.
Thế Kiệt nhìn Lý vương nương nói:
− Vương mẫu đừng lo, có lẽ phải dụng đến linh khí tiên thiên của những vị La Hán, còn hơn để đêm xuống bao sinh linh ở đây chẳng biết như thế nào.
Lý vương nương buông một tiếng thở dài:
− Hiá»n Ä‘iệt cứ quyết định.
Thế Kiệt gật đầu. Lý vương nương liá»n rút cá» hiệu màu vàng phất lên. Thấy lá cá» vàng quần hào đồng loạt lui vá» chá»— cÅ©, nhưá»ng khoảng trống trước thạch môn cho Lệnh Thế Kiệt.
Lý vương nương nhìn Thế Kiệt nói:
− Sau khi công phá thạch môn U Linh cổ má»™, hiá»n Ä‘iệt cần phải quay lại đây để vận công Ä‘iá»u tức phục hồi chân ngươn.
Thế Kiệt gật đầu. Chàng cầm Quá»· Kiếm rảo bước đến trước cá»­a thạch môn rồi từ từ rút lưỡi kiếm ra khá»i vá». Thanh Quá»· Kiếm được Thế Kiệt nâng dần qua khá»i đỉnh đầu vá»›i tư thế Äồng Tá»­ Bái Quan Âm.
Vầng nhật quang chiếu vào lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm từ chuyển hóa từ màu xanh biếc qua màu đỠrồi xuất hiện má»™t màn lá»­a đỠrá»±c tá»a hÆ¡i nóng hầm hập.
Sức nóng từ lưỡi Quá»· Kiếm Äoạn Hồn phá ra trên phạm vi hai mươi trượng. Tiết trá»i lập Äông thế mà những lá»›p cá» dưới chân chung quanh chàng như bị sức nóng làm chúng rÅ© hẳn lại. Ngay cả những cao thá»§ đứng gần cÅ©ng phải thối bá»™ bởi sức nóng từ lưỡi kiếm Äoạn Hồn tá»a ra. Sá»± kỳ diệu cá»§a lưỡi kiếm khiến má»i ngưá»i đứng ngây ngưá»i nhìn Lệnh Thế Kiệt.
Sau khi vận đủ nguyên ngươn tá»›i tầng thứ mưá»i hai, Thế Kiệt hướng tinh nhãn chằm chằm vá» phía thạch môn U Linh Chi Äịa. Chàng lẩm nhẩm nói:
− Sư tôn, tha thứ cho Lệnh Thế Kiệt.
Cùng vá»›i câu nói đó, nước mắt chợt trào ra khóe mắt chàng. Thế Kiệt mím môi nén tất cả sá»± Oan nghiệt vào trong rồi chợt hú vang má»™t tiếng lồng lá»™ng. Tiếng hú cá»§a chàng nghe tợ tiếng rồng rú thét ngập tràn sá»± u uẩn. Cùng vá»›i tiếng rú đó, Thế Kiệt chém xả lưỡi kiếm lá»­a vá» phía thạch môn U Linh Chi Äịa. Từ lưỡi kiếm trên tay chàng má»™t chiếc lưỡi lá»­a kéo dài ra xá thẳng vào thạch môn U Linh cổ má»™.
Ầm...
Cả ngôi cổ mộ khổng lồ như rung chuyển bởi một cơn chấn động dữ dội. Còn thạch U Linh thì như bị đốt trong biển lửa khổng lồ.
Sau tiếng nổ kinh thiên động địa đó thì tiếp những âm thanh răng rắc, rồi thạch môn đổ sầm xuống.
Ầm...
Cát bụi mù mịt tung tóe chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Lý vương nương băng đến bên Thế Kiệt. Bà nắm tay chàng và cảm nhận sự giá buốt từ tay Thế Kiệt phả ra.
Lý vương nương quan sát sắc diện của Thế Kiệt, thấy chàng nhợt nhạt như một kẻ bị cảm lạnh.
− Thế Kiệt, theo Vương mẫu!
Không cần Thế Kiệt có phản ứng gì, Lý vương mẫu kéo chàng vỠchỗ cũ rồi ép xuống.
Bà Ä‘á»c khẩu quyết rồi áp song thá»§ vào đài huyệt Thiên Linh Cái chuyển chân ngươn cá»§a mình qua Thế Kiệt.
Trong khi Vương mẫu chuyển công lá»±c cho Thế Kiệt thì quần hào nhâu nhâu bâu lấy lối vào U Linh Chi Äịa. Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nhìn thấy má»™t khối ngá»c thạch khổng lồ xa xa trong cổ má»™ U Linh.
Chính khối ngá»c thạch đó khiến cho mắt ngưá»i nào cÅ©ng sáng hẳn lên. Ai nấy cÅ©ng Ä‘á»u liên tưởng đến má»™t kho tàng liên thành được dấu trong ngôi cổ má»™ khổng lồ này.
Chữ Hào Thiên chưa kịp phát hiệu lệnh, những trại chủ đã háo hức thốt lên:
− Huynh đệ, bên trong có kho tàng, xông vào!
Năm mươi gã lục lâm rào rào như bầy châu chấu băng mình qua thạch môn U Linh Chi Äịa, bất chấp nguy hiểm. Chữ Hào Thiên cuống quít nói:
− Các huynh đệ cẩn thận đó!
Miệng thì thét, chân Chữ Hào Thiên thì hối hả chạy theo nhóm huynh đệ của mình.
Nhóm lục lâm chưa vào được bao lâu chợt má»™t ánh sáng xanh bất thần xuất hiện. Äó là má»™t thứ ánh sáng chói lòa, từ trong U Linh cổ má»™ hắt ra, mà ngay cả vầng dương quang cÅ©ng bị nó khá»a lấp.
Những tiếng rú cất lên lanh lảnh, những tiếng kêu Ä‘au đớn cá»§a bá»n lục lâm dá»™i đến tai dá»™i đến tai Thần Hành Dị Cái, Huệ Giác đại sư và cả Lý Vương mẫu.
Mặc dù biết bên trong đã có sá»± cố nhưng má»i ngưá»i không dám xông vào mà chỉ lắc đầu nén cái Ä‘au xé lòng vào trong.
Huệ Giác đại sư nghe những tiếng kêu Ä‘au đớn đó không dằn được liá»n niệm phật hiệu:
− A di đà phật! Cứu độ chúng sinh.
Lý vương nương thâu hồi ngá»c thá»§, nhìn Thần Hành Dị Cái nói:
− Cổ mộ U Linh đâu phải là tửu điếm hay khách điếm mà có thể xông vào là được.
Lý vương nương bất giác lo lắng đảo mắt tìm Chữ Hào Thiên. Bên cánh hảo hán lục lâm bắt đầu nhốn nháo. Bà thở dài khi không thấy hỠChữ đâu cả.
Lệnh Thế Kiệt đã bật dậy.
Chàng hốt hoảng há»i:
− Vương mẫu... Chữ huynh...
Lý vương nương nhìn chàng:
− Tổng trại chủ Chữ Hào Thiên đã vào cổ mộ U Linh cùng với nhóm huynh đệ lục lâm.
Thế Kiệt biến sắc:
− Chữ huynh sao lại hồ đồ như vậy.
− Hiá»n Ä‘iệt, ta không kịp cản Chữ Hào Thiên lại.
Lý vương mẫu vừa dứt câu thì từ trong cổ má»™ U Linh, Chữ Hào Thiên hai bên kè kè hai gã trại chá»§ dò dẫm bước ra. Vừa thấy Chữ Hào Thiên xuất hiện bá»n lục lâm phấn khích xướng lên:
− Tổng trại chủ uy vũ... tổng trại chủ uy vũ...
Ngưá»i phấn khởi nhất là Lệnh Thế Kiệt. Chữ Hào Thiên vừa xuất hiện thì chàng đã trổ bí thuật Di Hình Cước Pháp băng đến. Thế Kiệt còn cách há» Chữ độ ba bước thì Chữ Hào Thiên té khuỵu xuống đất. Thế Kiệt thất sắc, băng đến đỠlấy há» Chữ.
− Chữ huynh.
Nhìn lại, chàng mới biết hai gã trại chủ mà Chữ Hào Thiên cắp ra giỠđã là hai xác chết mắt mở trừng trừng.
Chữ Hào Thiên mắt vẫn mở to, nhưng nghe tiếng Thế Kiệt liá»n gượng nói:
− Lệnh đệ, tất cả bằng hữu của ta đã bị đui hết rồi.
Chữ Hào Thiên rống:
− Ngay cả ta cũng không còn đôi mắt nữa.
Thế Kiệt bặm môi.
Chữ Hào Thiên nắm tay Thế Kiệt:
− Ta đưa được hai ngưá»i bằng hữu trở ra, đệ hãy xem há» ra sao rồi.
Thế Kiệt ngập ngừng một lúc rồi nói:
− Chữ huynh, hỠđã chết rồi.
Chữ Hào Thiên thổn thức nói:
− Chết rồi ư?
− Không thể trách Chữ huynh được.
Chữ Hào Thiên lắc đầu:
− Tại ta, thân là tổng trại chủ nhưng giới quy bất nghiêm nên mới xảy ra thảm kịch này.
Các chư huynh đệ thấy khối ngá»c trong cổ má»™ tưởng là kho báu nên ùa vào, không ngỠđó là tá»­ địa. Ta muốn ngăn các huynh đệ lại nên phải chịu như thế này.
Diệu Thủ Thần Y Kỳ Thân Lộc bước đến bên Chữ Hào Thiên. Lão nhìn qua đã biết vị tổng trại chủ đã bị đui rồi.
Kỳ Thân Lộc thở dài rồi nói với Thế Kiệt:
− Lệnh công tử, chúng ta nên đưa tổng trại chủ vỠphía sau để lão phu tìm cách chữa trị cho y.
Chàng không đợi Chữ Hào Thiên có bằng lòng hay không mà xốc nách y dìu luôn vỠphía Lý vương nương.
Thấy Chữ Hào Thiên, Lý vương nương cũng không cầm lòng đặng. Bà nhìn Kỳ Thân Lộc:
− Lão đại phu có cách gì không?
Kỳ Thân Lộc quan sát đôi mắt của Chữ Hào Thiên rồi bắt mạch cho Chữ Hào Thiên.
Lão bắt mạch xong buông một tiếng thở dài.
Thế Kiệt há»i:
− Lão tiá»n bối, Chữ huynh thế nào?
Nhin Thế Kiệt, Kỳ Thân Lộc ôn nhu nói:
− Như thế này đã là may mắn lắm rồi. Nếu tổng trại chủ không có thần lực hộ thân, lão e khó mà trở ra ngoài này được. Mặc dù bây giỠmạch của tổng trại chủ có nghịch đảo nhưng lão phu có thể phục hồi được, duy có đôi mắt thì sơ....
Lý vương nương nhìn lão:
− Nếu vậy nhỠlão đại phu.
Kỳ Thân Lộc nhìn Chữ Hào Thiên rồi lấy hộp kim vàng ghim luôn một lúc vào ba mươi sáu đại huyệt của gã. Ghim xong lão lau mồ hôi trán:
− Thế là xong.
Lý vương nương đỡ Chữ Hào Thiên nằm xuống tấm thảm, rồi từ tốn há»i:
− Tổng trại chá»§, chuyện gì đã xảy ra cho má»i ngưá»i vậy?
Chữ Hào Thiên lắc đầu:
− Tại hạ cũng không biết chuyện gì xảy ra. Khi đạo ánh sáng xanh xuất hiện thì cảm thấy tứ chi bủn rủn, mắt chói lòa chẳng còn nhìn thấy gì nữa, trong đầu thì có những âm thanh u u nhức như búa bổ.
Chữ Hào Thiên thở ra:
− Tại hạ biết có sá»± biến liá»n tràn bá»™ thoát trở ra, thuận tay cắp luôn hai vị huynh đệ, nhưng bấy giá» má»›i biết mình đã bị mù.
Lý vương nương nhìn Thế Kiệt:
− Hiá»n Ä‘iệt, cái mà tổng trại chá»§ nói là khối ngá»c chính là khối hoàng thạch mà mưá»i hai vị La Hán muốn há»§y đó.
Thần Hành Dị Cái cau mày thốt lên:
− Thế thì nguy rồi.
Huệ Giác đại sư nhìn lão thâu nhi:
− A di đà phật! Lão huynh nói nguy là nguy cái gì?
Thần Hành Dị Cái lắc đầu:
− Tất cả những lục lâm hảo hán xông vào cổ mộ, chốc nữa đây sẽ được cải tử hoàn sinh trong bộ dạng Cương Thi.
− A di đà phật!
Lão thâu nhi nói tiếp:
− LÅ© Cương Thi kia kéo nhau ra khi đêm xuống. Äặc Ä‘iểm cá»§a bá»n chúng là chẳng biết sống chết là gì nên cÅ©ng chẳng sợ Ä‘ao thương chưởng pháp.
Lão thâu nhi nhìn Chữ Hào Thiên:
− Nếu không có tổng trại chủ quay được trở ra thì tất cả chúng ta chắc xâm nhập cổ mộ và bây giỠkhông biết thành con khỉ gì đây.
Lão nhìn lại Lý vương nương:
− Lý vương nương, chúng ta nên rút lui thôi.
Lý vương nương nhíu mày suy nghĩ. Bà nhìn lại Huệ Giác đại sư:
− Äại sư, chúng ta có nên rút lui hay không má»™t khi đã rút dây động rừng? Mục đích cá»§a chúng ta đến cổ má»™ lần này là tiêu há»§y hoàng thạch, nay lại rút lui, tôi e rằng sẽ chẳng con cÆ¡ há»™i nữa đâu.
Huệ Giác đại sư lần chuỗi hạt:
− A di đà phật! Lý vương nương nói rất đúng, một khi đã rút dây động rừng, chúng ta không còn lui bước được nữa rồi.
Huệ Giác nhìn Thế Kiệt:
− Lúc này lão tăng chỉ còn kỳ vá»ng vào Lệnh công tá»­ mà thôi.
Lão hòa thượng Thiếu Lâm vừa dứt lá»i thì đột nhiên quần hào bá»—ng nhốn nháo hẳn lên.
Có ngưá»i cất tiếng kêu la thảm thương.
Thần Hành Dị Cái biến sắc:
− Lại có sự biến xảy ra rồi.
Má»i ngưá»i còn chưa biết đó là sá»± biến gì thì từ những hàng má»™ vây quanh U Linh Chi Äịa, lố nhố cao thá»§ Thần Long giáo và Câu Hồn Bang như đội mồ xuất hiện. Cùng vá»›i sá»± xuất hiện cá»§a quần ma là lúc nhúc lÅ© rắn Ä‘ang bò theo từng hàng hướng vá» quần hùng bạch đạo.
Tất cả quần hùng không ai bảo ai Ä‘á»u đồng loạt rút vá» phía Lý vương nương và Thần Hành Dị Cái.
Lão thâu nhi nhảy Ä‘á»ng lên khi nghe má»™t trưởng lão Cái Bang thông báo tình hình.
Lão thét lên:
− Rắn à?
Vị trưởng Cái Bang gật đầu:
− Rắn nhiá»u lắm. Äá»u là những rắn độc có thể giết ngưá»i.
− Chính lão Äông Äá»™c Âu Dung Thừa đây mà. Lão quá»· đó biết lão thâu nhi này sợ rắn nên xua rắn ra đây.
Lão quay ngoắt lại Lý vương nương:
− Lý vương nương, chúng ta chạy thôi.
Miệng thì nói, chân của lão thâu nhi toan dợm bổ trổ Di Hình Cước Pháp.
Diệu Thủ Thần Y Kỳ Thân Lộc trừng mắt nhìn lão:
− Lão huynh định bá» má»i ngưá»i mà chạy ư? Nếu lão độc dùng độc thì Kỳ má»— đây có cách trị mà.
Thần Hành Dị Cái hối hả nói:
− Lão lang băm ra tay nhanh lên đi. Lão ăn mày này nói trước, lão sợ rắn lắm. Chỉ cần đuổi được bầy súc sinh đó đi thì lão không thèm chạy nữa đâu.
− ÄÆ°á»£c. Lão ăn mày xem Kỳ má»— ra tay nè.
Diệu Thủ Thần Y lấy trong túi nải ra một chiếc còi, có hình dáng thật kỳ quái. Lão nhếch miệng nói:
− Bình thá»i khi ta cần thì chẳng thấy bóng con nào, lúc không cần ôi sao mà nhiá»u quá.
Lão nói xong đưa chiếc còi lên miệng, phùng mang thổi.
Quắc...
Chiếc còi phát ra tiếng chim đại bàng nghe thật đinh tai nhức óc.
Quắc... Quắc... Quắc...
Thấy Diệu Thá»§ Thần Y thổi còi mà Thần Hành Dị Cái phải bụm miệng nén cưá»i.
Quả nhiên đúng như Thần Y Kỳ Thân Lá»™c nói. Bầy rắn độc như nghe được tiếng khắc tinh cá»§a chúng. Tiếng còi thứ nhất trá»—i lên, tất cả lÅ© rắn nghểnh đầu dáo dác nhìn. Tiếng còi thứ hai, thứ ba thì chúng như hoảng loạn tìm đưá»ng chạy trốn, chẳng mấy chốc không còn bóng dáng con rắn nào.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa từ trong đám quần ma vận trưá»ng y có thêu chiếc đầu lâu trước ngá»±c. Lão hướng mắt nhìn vá» phía Kỳ Thân Lá»™c:
− Thì ra là lão quỷ.
Lý vương nương từ trong dám quần hào bước ra đối mặt vá»›i Äông Äá»™c Âu Dung Thừa.
Bà gặn giá»ng nói:
− Äông Äá»™c Âu Dung trưởng lão đã đầu nhập U Linh?
Âu Dung Thừa gật đầu:
− Không sai. Bổn nhân giá» là U Linh phó giáo. Khi mặt trá»i lặn, tất cả các ngưá»i sẽ bị thu dụng làm nô dịch. Các ngưá»i đừng hy vá»ng đào thoát khá»i U Linh Chi Äịa. Tất cả má»i nẻo đưá»ng dẫn đến đây Ä‘á»u đã được phong bế, không má»™t ai có thể thoát thân được đâu.
Nghe Äông Äá»™c nói như vậy, phía lục lâm bá»—ng chốc nhốn nháo hẳn lên. Bây giá» Chữ Hào Thiên đã lâm nạn, cánh lục lâm như rắn mất đầu, đã hoảng loạn càng hoảng loạn hÆ¡n sau câu nói cá»§a Äông Äá»™c Âu Dung Thừa.
Nghe Äông Äá»™c nói, Lý Vương mẫu vẫn bình nhiên. Bà nhìn lão độc nói:
− Âu trưởng lão biết U Linh Chi Äịa là mầm há»a cá»§a võ lâm, sao lại giúp U Linh Quá»· Kiếm cản bước chúng tôi?
− Nói nhảm. Từ trước đến nay chính tà phân minh. Hôm nay hắc đạo có Quá»· Kiếm U Linh tất là lúc hưng thịnh cá»§a hắc đạo. Sao lại giúp bạch đạo há»§y Ä‘i cái thần khí cá»§a hắc đạo chứ? Nếu biết ngoan ngoãn thì má»i ngưá»i hãy hướng mắt vá» U Linh Chi Äịa mà sám hối đặng còn được sá»± khoan dung độ lượng cá»§a Thần Kiếm U Linh.
Lý Vương mẫu thở dài lắc đầu. Bà nhìn lại Thế Kiệt:
− Thế Kiệt, trong tình huống này thì ngoài hiá»n Ä‘iệt ra chẳng còn ai khác làm gì được.
Thế Kiệt khẽ gật đầu.
Lý vương nương nói tiếp:
− Tá»± mình con phải chui vào U Linh cổ má»™ há»§y hoàng thạch để tránh cho thiên hạ má»™t kiếp nạn vô tiá»n khoáng hậu. Còn ngoài này là cuá»™c đối đầu bắt buá»™c giữa bạch đạo và hắc đạo.
− Con hiểu ý của Vương mẫu.
− Hiá»n Ä‘iệt phải thật bảo trá»ng, nếu như không há»§y được hoàng thạch trong U Linh Chi Äịa thì tất cả những sinh linh có mặt tại đây sẽ là những vật tế thần. Hiá»n Ä‘iệt hiểu ý cá»§a ta chứ?
− Con hiểu.
Lý vương nương nhìn lên ánh nhật quang:
− Thá»i khắc chẳng còn bao nhiêu đâu. Hiá»n Ä‘iệt hãy thá»±c thi sứ mạng cá»§a mình Ä‘i.
Huệ Giác đại sư, Thần Hành Dị Cái, Thần Y Kỳ Thân Lộc nhìn Thế Kiệt.
Lão thâu nhi bước đến bên chàng:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt bảo trá»ng, đừng để lão ăn mày này mất thêm má»™t ngưá»i đồng tá»­u nữa nhé. Lão phu đã dùng Giải Äá»™c Tá»­u rồi, nhất định phải dấu lại vá»›i hiá»n Ä‘iệt đó.
Thế Kiệt khẽ gật đầu. Chàng vừa toan trổ thuật Di Hình Cước Pháp lướt vỠphía cửa cổ mộ U Linh thì Cáp Nhật Hồng xuất hiện:
− Lệnh đại ca.
Thấy nàng, Thế Kiệt sa sầm mặt:
− Huynh đã không cho muội đến sao muội lại đến đây chứ?
Nhật Hồng nhìn qua Lý vương nương.
Lý vương nương nói:
− Nhật Hồng muốn tiá»…n hiá»n Ä‘iệt vào cõi U Linh. Äây là ý cá»§a ta, cÅ©ng là ý cá»§a Nhật Hồng.
Bà thở ra nói tiếp:
− Nhất nhật phu thê bách nhật niên.
Nhật Hồng rơi lệ nắm tay Thế Kiệt:
− Tướng công, thiếp muốn đi cùng tướng công.
Thế Kiệt lắc đầu:
− Muội không thể đi cùng với huynh.
Chàng nắm tay Nhật Hồng:
− Nương tá»­, bảo trá»ng!
− Tướng công...
Nàng bất kể chung quanh mình là quần hào trên trăm nhân mạng mà ôm chầm lấy Thế Kiệt:
− Tướng công, thiếp sẽ đợi tướng công.
− Huynh sẽ trở ra mà.
Lý vương nương bước đến gỡ tay Nhật Hồng:
− Lệnh Thế Kiệt sẽ trở ra, Hồng nhi đừng đau khổ như vậy mà khiến Thế Kiệt nhụt chí anh hùng.
Thế Kiệt chá»›p mắt, khẽ mỉm cưá»i nói vá»›i Nhật Hồng:
− Huynh sẽ trở ra.
Chàng nói với Lý vương nương:
− Hiá»n tế nhá» nhạc mẫu chăm sóc cho nương tá»­.
Lý vương nương gật đầu:
− Thế Kiệt hiá»n Ä‘iệt cứ yên tâm. Ta sẽ chăm sóc cho Cáp Nhật Hồng.
Thần Hành Dị Cái cũng xen vào:
− Chỉ cần ngươi trở ra thì chẳng có một ai dám động đến chéo y của Nhật Hồng đâu.
− Vãn bối sẽ quay lại.
Thế Kiệt dứt lá»i rút Quá»· Kiếm Äoạn Hồn, dồn linh khí tiên thiên vào lưỡi kiếm tạo ra má»™t vầng lá»­a đỠhừng há»±c. Quần ma thấy chàng dụng kiếm linh, đồng loạt lùi lại. Thế Kiệt lạng ngưá»i trổ bí thuật Di Hình Cước Pháp băng vá» phía thạch môn U Linh cổ má»™.
Chàng di rồi, Huệ Giác đại sư mới lên tiếng:
− A di đà phật! Äáng ra Lý vương nương không nên để Cáp quận chúa đến đây.
− Äại sư hiểu lầm ý cá»§a tôi rồi. Thế Kiệt má»™t mình Ä‘i vào cổ má»™ U Linh, chẳng khác Ä‘i vào chốn a tỳ địa ngục, huống chi kẻ giữ U Linh hoàng thạch lại là phiên bản cá»§a Giang Kỳ.
Nếu Nhật Hồng không đến, tôi sợ Thế Kiệt khó mà vượt qua oan nghiệt này:
− A di đà phật! Bần tăng quả là hồ đồ nên mới trách Vương nương.
Tài sản của aspirin

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
ãàçïðîì, çîëîòî, êëèïû, ïåðâûé, òåëåôîííûé, òåñëà, quá»· kiếm u linh, quy kiem u linh, quy kiem u linh 4vn, quykiemulinh, u linh huyet kiem, æèâûõ


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™