Hồi 60
Oan Gia
Huệ Giác đại sư không khá»i bùi ngùi khi nhìn lại tòa Thiếu Lâm cổ tá»±. Chỉ má»›i má»™t khoảng thá»i gian ngắn ly khai khá»i Tung SÆ¡n Thiếu Lâm, thế mà khi quay trở lại, cảnh váºt Thiếu Lâm như khác hẳn trước đây. Bụi thì phá»§ má»™t lá»›p dầy, mạng nhên giăng khắp các nÆ¡i trong Äại Hồng Bảo Äiện vốn trước đây là chốn thâm nghiêm cá»§a Thiếu Lâm Tá»±.
Huệ Giác đại sư đứng trước đại bồ Ä‘oà n kim thân pháºt tổ, buông má»™t tiếng thở dà i rồi má»›i quỳ xuống hà nh đại lá»…. Lý vương nương, Cáp Nháºt Hồng, Diệu Thá»§ Thần Y Kỳ Thân Lá»™c cùng Lệnh Thế Kiệt đứng bên ngoà i đại hồng bảo Ä‘iện để dà nh sá»± nghiêm trang cho Huệ Giác đại sư.
Sau khi hà nh lá»… xong, Huệ Giác đại sư bước đến chiếc đại hồng chung đặt ngay giữa mặt tiá»n Äại Hồng Bảo Äiện.
− A di đà pháºt!
Cùng vá»›i tiếng niệm pháºt hiệu đó, đại sư Huệ Giác nâng cây dùi nặng non ngoà i trăm cân bằng cánh tay còn lại. Mắt lão hòa thượng lim dim, miệng nhẩm kệ má»™t thá»i kinh rồi giáng cây đòn và o đại hồng chung.
Boong...
Âm vá»±c cá»§a đại hồng chung cất lên, truyá»n và o không gian mênh mông và cảnh váºt như nghe được tiếng chuông đó nên bừng sống trở lại. Tiếng khánh chuông như đánh thức má»i váºt vốn đã ngá»§ yên sau khoảng thá»i gian cổ tá»± Thiếu Lâm không bóng tăng nhân.
Tiếng chuông Thiếu Lâm cất lên cÅ©ng khiến cho tâm trạng cá»§a má»i ngưá»i bá»—ng chốc xóa Ä‘i những ưu tư, phiá»n toái mà để lòng rá»™ng mở vá»›i sá»± hoan há»·.
Sau khi gióng xong ba hồi chuông, đại sư Huệ Giác má»›i thỉnh má»i ngưá»i và o Äại Hồng Bảo Äiện:
− A di đà pháºt! Vì há»a kiếp cá»§a võ lâm mà Thiếu Lâm Tá»± bá»—ng chốc trở nên hoang phế.
Chư vị thà chủ miễn chấp cho bần tăng.
Lý vương nương chấp tay xá đại sư:
− Äại sư đừng báºn tâm. Bản vương sẽ giứp đại sư phục hồi lại Thiếu Lâm như xưa.
− A di đà pháºt! Thiện tai... thiện tai. Lão nạp thay mặt chư tăng Thiếu Lâm Ä‘a tạ Lý vương nương trước.
− Hướng vá» lẽ đạo từ bi là cái tâm cá»§a má»i ngưá»i. Äại sư đừng khách sáo như váºy mà bản vương áy náy.
− Xa thú... xa thú.
Lý vương nương nhìn lại Cáp Nháºt Hồng:
− Hồng nhi, con giúp lão tăng dá»n dẹp sạch sẽ tòa Äại Hồng Bảo Äiện.
Nháºt Hồng chưa kịp đáp lá»i Lý vương nương thì Huệ Giác đại sư đã khoát tay:
− Không không... phần hà nh dá»n dẹp Äại Hồng Bảo Äiện là nhiệm vụ cá»§a tăng nhân, lão nạp đâu dám phiá»n đến Cáp quáºn chúa. Vá»›i lại các chư tăng Thiếu Lâm cÅ©ng sắp quay vá».
Diệu Thá»§ Thần Y Kỳ Thân Lá»™c nhìn Huệ Giác tò mò há»i:
− Bộ lão hòa thượng đánh ba hồi chuông để hiệu triệu các vị cao tăng Thiếu Lâm?
− A di đà pháºt! Äúng như lão Thần Y nói. Lão nạp gióng ba hồi chuông để hiệu triệu chư tăng quay vá» cổ tá»±. Trước khi rá»i Thiếu Lâm, lão nạp đã sắp xếp để các chư tăng và o Vô Danh Äá»™ng ẩn thân. Khi nà o có ba hồi chuông đại hồng chung má»›i quay vá».
Lý vương nương gáºt đầu:
− Äại sư sắp xếp như váºy rất hay.
Lý vương nương vừa nói xong thì từ ngoà i Äai Hồng Bảo Äiện hai hà ng tăng nhân nối gót bước và o. HỠđứng dá»c hai bên Äại Hồng Bảo Äiện.
Äại sư Huệ Giác nhìn Thế Kiệt:
− Nếu không có Lệnh công tỠthì có khi cổ tự Thiếu Lâm sẽ biến thà nh chốn hoang sơ trong cõi Trung Nguyên nà y.
Thế Kiệt thẹn mặt:
− Vãn bối không dám nháºn lá»i khen đó đâu. Bởi vãn bối chưa là m được gì cho Thiếu Lâm. Vá»›i lại Triá»u cô cô cá»§a vãn bối đã mắc nợ Thiếu Lâm Tá»±, vãn bối chưa là m gì để chuá»™c lại cái nợ cá»§a Triá»u cô cô.
− Chuyện đã qua, lão nạp không nghĩ đến đâu.
Huệ Giác nhìn lại Lý vương nương:
− Äi đưá»ng xa, chắc má»i ngưá»i cÅ©ng đã thấm mệt, để lão tăng cho ngưá»i dá»n dẹp cốc xá phÃa sau háºu viện đặng má»i ngưá»i nghỉ ngÆ¡i.
Lý vương nương khoát tay:
− Äại sư. Không cần đâu, để chúng tôi tá»± thu xếp được.
− A di đà pháºt! Lý vương nương từ xa xôi vạn dặm mà vẫn vì kiếp nạn cá»§a võ lâm Trung Nguyên mà không quản ngại đưá»ng xa, lão nạp phải là m gì để bồi đáp từ tâm cá»§a Vương nương chứ.
Thần Y Thôi Kỳ Lân chen và o:
− Lão đại sư nói đúng lắm. Lão phu thì hòa thượng khá»i phải lo, nhưng vá»›i Lý vương nương thì khác, lão phu lão hòa thượng phải thay mặt quần hà o bạch đạo mà bồi đáp từ tâm cá»§a Lý vương nương.
Lý vương nương mỉm cưá»i:
− Lão đại sư và Diệu Thủ Thần Y khách sáo quá thôi. Các vị đừng quên bản vương cũng xuất thân từ Trung thổ.
Lý vương nương nói đến đây thì từ bên ngoà i Thần Hà nh Dị Cái lão thâu nhi dụng thuáºt Di Hình Cước Pháp băng và o. Lão vừa trụ bá»™ hối hả nói:
− Lão ăn mà y nà y Ä‘oán chắc chÃnh lão quá»· chứ không phải ai.
Kỳ Thân Lộc nheo mà y:
− Lão ăn mà y nói cái gì mà chẳng có đầu có Ä‘uôi gì hết váºy?
Thần Hà nh Dị Cái nhổ má»™t cá»ng râu, nhìn sang Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, lần nà y ngươi phải ra tay đó.
Thế Kiệt nhìn lão thâu nhi:
− Lão bá bá nói gì mà tiểu điệt không hiểu ý của lão bá?
Thần Hà nh Dị Cái rÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu rồi nhìn Thế Kiệt nói:
− Nếu lão ăn mà y nà y Ä‘oán không lầm thì ác thần ở Cá»u Nghi Thổ Thần Miếu chÃnh là lão Dâm Thần Nam Quân Gia Hầu.
Kỳ Thân Lộc khoát tay:
− Chuyện gì cũng phải có đầu có đuôi, lão cứ nói nhăng nói cà n, chẳng ai hiểu gì cả.
Thần Hà nh Dị Cái nhÃu mà y nhìn Kỳ Thân Lá»™c:
− Hê... lão thâu nhi Ä‘ang nói chuyện vá»›i Lệnh hiá»n Ä‘iệt chứ không nói vá»›i lão nha.
Lão thâu nhi nhá cây Äả Cẩu Bổng lên cao.
Kỳ Thân Lộc thối vỠsau hai bộ:
− Hê... Lão đại phu nà y chỉ nhắc lão mà thôi.
Thần Hà nh Dị Cái hừ nhạt một tiếng rồi nhìn lại Thế Kiệt:
− Lúc bá bá Ä‘i phát cáo trạng hiệu triệu quần hà o bạch đạo vì chÃnh đạo võ lâm, Ä‘i ngang qua thôn VÄ© Dạ, thấy nhà nà o cÅ©ng Ä‘á»u đóng cá»a im ỉm. Lão lấy là m lạ tò mò há»i, má»›i biết đúng đêm nay là ngà y dâng tế cho Cá»u Nghi Thần.
Lý vương nương nhÃu mà y:
− Lão huynh nói rõ cho chúng tôi biết, dân cư ở thôn VÄ© Dạ tế cái gì cho Cá»u Nghi Thần?
− Thì còn cái gì nữa ngoà i thôn nữ của thôn Vĩ Dạ.
Thần Hà nh Dị Cái hất mặt:
− Vương nương nghÄ© xem, hôm nay có phải là đúng ngà y rằm không? Mà Cá»u Nghi Thần thì lại chá»n đúng ngà y rằm để nháºn thôn nữ thì còn ai và o đây nữa. ÄÃch thị chÃnh là lão quá»· Nam Quân Gia Hầu.
Kỳ Thân Lá»™c gáºt đầu:
− Lão huynh nói có lý.
Thần Hà nh Dị Cái trừng mắt:
− Có lý con khỉ khô. Phải nói là lão nói đúng, chắc chắn đúng như váºy. Lão quá»· dâm tặc Nam Quân nà y sau khi bị Thế Kiệt tặng cho má»™t nhát kiếm trên mặt thì không dám thò mặt đến chá»n kỹ lâu nữa, nhưng lão không bá» táºt nên má»›i chạy đến thôn VÄ© Dạ rồi lợi dụng miếu Cá»u Nghi mà hà nh sá»±.
Thế Kiệt sa sầm mặt:
− Tiểu Ä‘iệt sẽ Ä‘Ãch thân đến Cá»u Nghi Miếu.
− A di đà pháºt! Trừ há»a dâm tặc cho chúng sinh cÅ©ng là lẽ đạo cá»§a thánh hiá»n.
Thần Hà nh Dị Cái khoát tay:
− Ê... đừng nóng... đừng nóng. Lần nà y nhất định Lệnh hiá»n Ä‘iệt phải trừ há»a dâm đãng rồi, nhưng không có kế sách thì lão quá»· ôn dịch Nam Quân lại tẩu thoát, chúng ta khó có cÆ¡ há»™i tìm lão.
Thần Hà nh Dị Cái nhổ má»™t cá»ng râu:
− Lão ăn mà y có kế sách nà y, nhưng chỉ lão và Lệnh Thế Kiệt đến thôn Vĩ Dạ mà thôi.
Bởi chúng ta kéo đến đông quá thì lão quỷ ắt sẽ sinh nghi.
Lý vương nương nhìn Thần Hà nh Dị Cái:
− Lão huynh có cách chi?
Lão nhìn Thế Kiệt. Lão gõ trán tá»§m tỉm cưá»i, nhá» giá»ng nói:
− Hồn Trương Ba, da hà ng thịt.
Kỳ Thân Lộc chỉ lão ăn mà y:
− A... lão thâu nhi nà y ghê tháºt. Ta hiểu ý cá»§a lão rồi.
Thần Hà nh Dị Cái hất mặt:
− Lão hiểu cái gì?
− Lão huynh muốn tế Lệnh Thế Kiệt cho Nam Quân Gia Hầu.
− Lão quỷ thầy thuốc nà y cũng đoán được ý của lão phu. Khá lắm, lang băm như lão xem ra cũng thông minh đấy.
Kỳ Thân Lộc sa sầm mặt:
− Lão huynh tế Thế Kiệt cho lão Nam Quân nhưng không tÃnh tá»›i má»™t Ä‘iá»u.
Thần Hà nh Dị Cái ngây mặt:
− TÃnh cái gì nữa?
− Lão huynh đừng quên Lệnh Thế Kiệt là nam nhân, còn váºt tế cho Nam Quân Gia Hầu lại là nữ nhân Thần Hà nh Dị Cái vừa nghe xong liá»n báºt ra trà ng cưá»i khanh khách. Lão vừa cưá»i vừa chỉ Kỳ Thân Lá»™c:
− Lão lang băm vừa mới thông minh giỠlại ngu dốt rồi.
Kỳ Thân Lộc chỉ và o ngực mình:
− Lão huynh nói tôi ngu cái gì nà o?
− Lão đừng há»i dà i dòng nữa. Ngu thì chịu ngu Ä‘i. Lão ăn mà y đâu phải là thuá»™c nhân cá»§a Nam Quân Gia Hầu mà tìm mỹ nữ cho lão quá»· đó chứ. Hay lão lang băm có ý đó vá»›i lão phu?
Thần Hà nh Dị Cái vừa nói vừa giÆ¡ cao Äả Cẩu Bổng.
Lão nạt lớn:
− Lão lang băm, lão có ý đó phải không?
Huệ Giác đại sư vội lên tiếng:
− A di đà pháºt! Lão huynh bá»›t giáºn... bá»›t giáºn. Diệu Thá»§ đại phu không có ý đó đâu.
Thần Hà nh Dị Cái hừ nhạt má»™t tiếng rồi gằn giá»ng nói:
− Lão phu tế Thế Kiệt là tế cho lão quỷ kia một thanh kiếm đặng sớm vỠa tỳ khai tội với diêm chúa. Lão hiểu chưa?
Thần Y Kỳ Thân Lộc gãi đầu:
− À... bây giỠthì tôi mới hiểu. Lão huynh đừng có chấp nhé.
Thần Hà nh Dị Cái nhìn Thần Y Kỳ Thân Lộc khẽ lắc đầu:
− Ngươi đúng là lão lang băm ba trợn mà . Lúc thì thông minh tuyệt đỉnh, bắt mạch Ä‘oán bệnh như thần, lúc thì ngÆ¡ ngÆ¡ ngáo ngáo, hợm ngưá»i hợm mình. Có ngà y lão phu Ä‘áºp vỡ đầu ngươi coi có cái thứ gì trong đó.
Kỳ Thân Lộc lắc đầu:
− Lão huynh đừng Ä‘áºp đầu Kỳ Thân Lá»™c nà y chứ.
Thần Hà nh Dị Cái nhìn lại Thế Kiệt:
− Từ đây đến thôn VÄ© Dạ không dưới trăm dặm, bá bá và hiá»n Ä‘iệt mau sá»›m lên đưá»ng.
Kẻo lại trễ mất cơ hội mà phải đợi đến con trăng sau, tội nghiệp cho vị thôn nữ kia lắm.
Kỳ Thân Lộc lại lên tiếng:
− Lão huynh biết như váºy, sao không ở lại thôn VÄ© Dạ mà lại hối hả vá» Thiếu Lâm Tá»±?
− Lão lang băm lại dở hơi. Nếu lão thâu nhi có một thân võ công như Lệnh Thế Kiệt thì ta đã chẳng quay vỠđây là m gì. Lão đừng quên Nam Quân Gia Hầu là một trong ngũ kiệt đấy nhé.
− A... tôi hiểu rồi... lão huynh đánh không lại ngưá»i ta nên nhá» tá»›i Lệnh công tá».
Thần Hà nh Dị Cái nghe Thần Y Kỳ Thân Lá»™c nói mà thẹn đỠmặt. Lão nhổ má»™t cá»ng râu, gằn gằn nói:
− Lão thâu nhi đánh không lại Nam Quân Gia Hầu chứ còn ngươi thì khác đó.
Thần Hà nh Dị Cái vừa nói vừa vung cây Äả Cẩu Bổng, bất thình lình xỉa tá»›i Thần Y Kỳ Thân Lá»™c. Má»i ngưá»i không ngá» lão thâu nhi lại xuất thá»§ bất ngá» nên không kịp cản lão lại.
Nhưng khi đầu gáºy vừa chạm và o vùng da yết hầu cá»§a lão Thần Y thì dừng lại.
Thần Y Kỳ Thân Lá»™c đứng như trá»i trồng, mặt biến sắc.
Thần Hà nh Dị Cái hất mặt:
− Bây giỠthì lão lang băm nghĩ sao? Muốn chết hay muốn đổi?
− Muốn đổi.
− Thứ gì?
− Giải Äá»™c Tá»u.
Mắt Thần Hà nh Dị Cái sáng hẳn lên. Lão gằn giá»ng nói:
− Giải Äá»™c Tá»u có công hiệu gì?
− Một khi uống và o thì lão huynh sẽ chẳng bao giỠbiết say nữa.
− Ô... tốt lắm... tốt lắm... ÄÆ°a ngay cho lão phu, nếu không ta thá»c má»™t cái là lão lang băm tiêu Ä‘á»i.
− Lão huynh rút gáºy lại Ä‘i. Tôi đưa ngay đây mà .
Thần Hà nh Dị Cái rút cây Äả Cẩu Bổng lại.
Diệu Thá»§ Thần Y thò tay và o túi nải, lấy ra má»™t hoà n được óng ánh sắc và ng. Lão ngá»i hoà n được đó rồi buồn buồn nói:
− Äể luyện được hoà n được nà y, Kỳ má»— phải mất hết mưá»i năm trá»i. Nay lại mất nó.
Tiếc tháºt là tiếc.
Lão nói thế nhưng lại trịnh trá»ng trao hoà n Giải Äá»™c Tá»u cho Thần Hà nh Dị Cái.
Lão thâu nhi nhổ râu, đón lấy hoà n thuốc, tá»§m tỉm cưá»i nói:
− Lão phu từng tá»± nháºn mình là thiên hạ đệ nhất tá»u nhưng hôm nay có Giải Äá»™c Tá»u, chẳng khác nà o gặp được kỳ duyên.
Lão nhìn Thế Kiệt:
− Nhất định lão sẽ già nh lại ngai vị tá»u vương từ tay Lệnh hiá»n Ä‘iệt.
Thần Hà nh Dị Cái nheo mà y với Thế Kiệt:
− Hiá»n Ä‘iệt, chúng ta lên đưá»ng chứ?
Thế Kiệt gáºt đầu.
Nháºt Hồng bước đến bên chà ng:
− Äại ca bảo trá»ng, sá»›m quay vá».
− Huynh sẽ đòi lại những món nợ mà lão đã vay của thiên hạ.
Nghe chà ng nói, Thần Hà nh Dị Cái nghĩ thầm:
− “Nếu không có lão Nam Quân thì chưa chắc giỠđây tiểu tá» và nha đầu kia quấn quýt như váºy.â€.
oo Ngôi Cá»u Nghi Miếu lá»t thá»m trong má»™t khu rừng ráºm rạp. Chung quanh là những bãi cá» lau dà y, chứng tá» nó chỉ là má»™t ngôi miếu hoang, đến ngay cả tấm liá»…n treo trên ca tiá»n cÅ©ng viết nham nhở bằng thứ má»±c tá»± tạo và ngưá»i viết cÅ©ng cẩu thả. Ngoà i những bãi lau sáºy ráºm rạp, chung quanh miếu còn vòng hương cháy đỠbốc khói nghi ngút, tạo ra má»™t khoảng không vừa thần bà vừa ngá»™t ngạt.
Khi vầng trăng vừa lên đến thiên đỉnh thì má»™t cá»— kiệu xuất hiện. Chiếc kiệu được trang hoà ng khá lá»™ng lẫy, do bốn gã phu kiệu thôn dã khiêng. Äi sau cá»— kiệu là Thần Hà nh Dị Cái trong bá»™ lốt nô bá»™c.
Lão vừa đi vừa than:
− Ôi tiểu thư Æ¡i... Lần ra Ä‘i nà y hổng biết chừng nà o tiểu thư má»›i vá». Cá»u Nghi Thần Æ¡i, ông ác nhân ác đức mà là m gì rồi cÅ©ng có ngà y trá»i tru đất diệt ông. Cá»u Nghi Thần Æ¡i, ông đã là thần là thánh rồi mà vẫn còn ham mê sắc dục, là m hại bao nhiêu ngưá»i. Cá»u Nghi Thần Æ¡i, ông đúng là má»™t con khỉ.
Nghe Thần Hà nh Dị Cái than khóc mà nhóm ngưá»i Ä‘i sau Ä‘ang nức nở khóc tiá»…n đưa ngưá»i bị tế cÅ©ng phải bụm miệng má»›i nén được tiếng cưá»i.
Chiếc kiệu được đưa và o trong miếu.
Thần Hà nh Dị Cái lom khom bước đến bệ thá».
Lão thắp má»™t nén nhang, ôm quyá»n xá dà i má»™t cái rồi lá»›n giá»ng nói:
− Cá»u Nghi Thần có hiển linh thì mau xuất hiện nháºn váºt tế thần cá»§a chúng tôi. Nếu Cá»u Nghi Thần không hiển linh thì lão nô xin được đưa tiểu thư vá» gả cho lão Thần Hà nh Dị Cái.
Lão lại xá một cái nữa.
Từ phÃa sau bệ thá» má»™t giá»ng nói ôn tồn cất lên:
− Lão nô kia, đã đưa tiểu thư cá»§a nhà lão đến rồi thì mau cút ra khá»i đây để bổn thần thụ nháºn.
Thần Hà nh Dị Cái ôm quyá»n xá:
− Dạ da.... Xin Cá»u Nghi Thần cứ nháºn. Lão nô chỉ xin bổn thần đối xá» tốt vá»›i tiểu thư cá»§a lão. Bởi vì tiểu thư là báºc lá ngá»c cà nh và ng, từ nhá» tá»›i lá»›n chỉ được có lão nô chăm sóc má»›i chịu mà thôi.
− ÄÆ°á»£c rồi, bổn thần sẽ chăm sóc tiểu thư cá»§a lão thay cho lão.
− Äa tạ Cá»u Nghi Thần. Váºy xin há»i khi nà o lão nô má»›i đến đón tiểu thư vá»?
− Äã cúng tế cho bổn thần thì tiểu thư cá»§a lão đã thuá»™c vá» bổn thần, còn đến là m gì nữa.
Mau vỠđi!
− Lão nô xin tuân lệnh bổn thần!
Lão gãi đầu ngáºp ngừng rồi nói tiếp:
− Lão nô có Ä‘iá»u nà y muốn thỉnh giáo bổn thần.
− Äiá»u gì cứ nói nhanh lên.
− Dạ, tiểu thư của lão nô vốn rất sợ khỉ. Mà trước đây ở ngôi miếu nà y có một con khỉ tu luyện thà nh tinh, chuyên bắt cóc thôn nữ. Lão nô chỉ sợ con khỉ đó thấy tiểu thư của lão nô quá đẹp mà ... mà giở chứng là m cà n, mong được bổn thần để mắt tới con khỉ đó.
− Äã có bổn thần thì lão chẳng còn sợ gì nữa.
Thần Hà nh Dị Cái ôm quyá»n xá:
− Äa tạ bổn thần.
Thần Hà nh Dị Cái khom lưng quay bước trở ra. Dáng Ä‘i cá»§a lão kháºp khá»…nh trông tháºt ná»±c cưá»i.
Lão nhìn lại cá»— kiệu hoa má»™t lần nữa, rồi thuáºn tay nhổ má»™t cá»ng râu, truyá»n âm nháºp máºt nói vá»›i Thế Kiệt:
− Hiá»n Ä‘iệt, Ä‘Ãch thị là lão ôn dịch đó rồi.
Truyá»n âm nháºp máºt nói xong, Thần Hà nh Dị Cái má»›i kháºp khá»…nh bước ra ngoà i cổ miếu. Lão nhanh chóng đóng cá»a cổ miếu lại rồi lá»›n giá»ng nói:
− Các ngưá»i vá» thôi để tiểu thư ở lại chÆ¡i vá»›i con khỉ kia.
Bá»n ngưá»i Ä‘i đưa kiệu hoa ngÆ¡ ngác không hiểu lão nói gì. Lão thâu nhi khoát tay:
− VỠđi... vỠđi...
Ngưá»i thân theo đưa nà ng thôn nữ òa lên khóc rồi lần lượt kéo nhau rá»i ngôi cổ miếu Cá»u Nghi Thần. Thần Hà nh Dị Cái chúm chÃm cưá»i ghé mắt nhìn qua khe cá»a ngôi cổ miếu.
Bên trong cổ miếu, Nam Quân Gia Hầu từ sau bệ thá» bước ra. Lão váºn trang phục lòe loẹt như ngưá»i lên đồng lên bóng, dung diện cá»§a lão Dâm Thần giá» cà ng quái dị hÆ¡n bởi má»™t tảng thịt đã bị mất.
Lão liếm mép, hà há»ng bước đến trước kiệu hoa, nham nhở nói:
− Ãi thê sao chưa chịu bước ra để ta chiêm ngưỡng dung nhan cá»§a nà ng?
Không có tiếng đáp lá»i lão.
Nam Quân Gia Hầu liếm mép. Ãnh mắt cá»§a lão long lên sòng sá»c:
− Ãi thê còn là m nÅ©ng nữa ư? Ở đây chỉ có ta và nà ng, không ngưá»i thứ ba đâu mà mắc cỡ. Nếu nà ng chìu ý ta thì ta sẽ đối xá» tốt vá»›i nà ng, ngược lại ta sẽ hà nh xá» nà ng như hà nh xá» má»™t thứ giẻ rách đó.
Lão hất mặt:
− Nà o, ái thê bước ra đi nà o.
Vẫn không có tiếng đáp lá»i gã.
Lão Dâm Thần bắt đầu cáu giáºn. Lão hừ nhạt má»™t tiếng rồi vươn trảo công thá»™p lấy tấm rèm giáºt xuống.
Tấm rèm vừa bị giáºt khá»i cá»— kiệu thì má»™t ảnh kiếm xanh rá»n nhoáng lên lia thẳng và o hữu thá»§ cá»§a lão quá»·.
Pháºp...
Lão quá»· Nam Quân Gia Hầu đâu có thể nà o ngỠđược, không kịp váºn Túc Cốt Thần Công, cho nên hữu thá»§ cá»§a lão bị Quá»· Kiếm Äoạn Hồn tiện đứt liá»n ngay hổ khẩu.
Nam Quân Gia Hầu thét lên lồng lộng:
− A... A...
Lệnh Thế Kiệt từ trong chiếc kiệu hoa bước ra trong khi lão Nam Quân Gia Hầu thì điểm chỉ phong bế mạch môn để cầm máu và liên tục thối vỠsau năm bộ.
Lão ngơ ngác nhìn Thế Kiệt, miệng méo xệch, lắp bắp nói:
− Ngươi đó ư...
− Lão quá»· còn nháºn ra Lệnh Thế Kiệt nà y chứ?
− Lão phu và ngươi không thù không oán, sao ngươi cứ Ä‘eo bám theo lão phu hoà i váºy?
Ngươi muốn gì?
Thế Kiệt lạnh nhạt nói:
− Nếu sau nhát kiếm ở Äá»™ng Phong Nha, lão biết nhân quả thì đã không có cuá»™c há»™i kiến nà y. Nhưng vì lão chẳng biết nhân biết quả, gieo cái ác cho bá tánh, buá»™c tại hạ không thể chùng tay vá»›i lão.
Nam Quân Gia Hầu rÃt lên:
− Thế Kiệt, ngươi đã mượn ta má»™t tảng thịt trên mặt, giỠđây lại chặt tay ta nữa. Cái háºn nà y ta không bá» qua cho ngươi đâu. Ta sẽ đầu nháºp U Linh Môn, thá» băm xác ngươi thà nh từng mảnh.
Nam Quân Gia Hầu vừa dứt lá»i thì Thần Hà nh Dị Cái từ ngoà i cổ miếu đã lên tiếng:
− Cái con khỉ, lão quá»· đâu còn cÆ¡ há»™i để đầu nháºp U Linh Môn.
Nam Quân Gia Hầu nhìn lão thâu nhi:
− Thì ra là lão tặc. Lần trước chÃnh lão đã chỉ đưá»ng dẫn lối cho Lệnh tiểu tá», lần nà y cÅ©ng chÃnh lão phá bÄ©nh ta.
Nam Quân Gia Hầu rÃt lên:
− Lão phu giết lão trước.
Nam Quân Gia Hầu vừa nói vừa váºn chuyển Huyá»n Công Túc Cốt. Tả thá»§ cá»§a lão bất chợt vươn và i Ä‘iểm tá»›i yết hầu Thần Hà nh Dị Cái. Thần Hà nh Dị Cái vốn đã biết sá»± lợi hại cá»§a Túc Cốt Thần Công nên đã chuẩn bị sẵn. Nam Quân Gia Hầu vừa xuất thá»§ thì lão ăn mà y cÅ©ng thi triển bà thuáºt Di Hình Cước Pháp, lòn lách tránh né.
Má»™t bên ra sức công, má»™t bên ra sức tránh né, cả hai Ä‘á»u trổ tuyệt kỹ cá»§a mình nên chẳng bên nà o chiếm được thượng phong. Chỉ trong chá»›p nhoáng Nam Quân Gia Hầu đã công đúng hai mươi chiêu thức nhưng tuyệt nhiên vẫn không là m sao công trúng được Thần Hà nh Dị Cái.
Bên kia lão ăn mà y cũng chỉ biết nhún nhảy mà không thể nà o công ngược lại được đối phương.
Lệnh Thế Kiệt đứng thị tráºn má»™t lúc rồi trầm giá»ng nói:
− Äá»§ rồi...
Cùng với tiếng nói đóù chà ng xuất một chiêu kiếm tà n khốc chém xả tới tả thủ của Nam Quân Gia Hầu.
Quá»· Kiếm Äoạn Hồn cắt má»™t đưá»ng vòng cung xanh rá»n lia xuống cánh tay Túc Cốt Thần Công quái dị cá»§a Nam Quân Gia Hầu.
Chát...
Lưỡi kiếm như chạm và o một khối đá, tưng ngược trở lên, trong khi cánh tay quỷ thì dội ngược xuống đất nhưng không suy xuyển gì.
Thế Kiệt nheo mà y:
− Lão luyện Túc Cốt như những tên Cương Thi.
Hứng một kiếm của Thế Kiệt, Nam Quân Gia Hầu lồng lộng thét lên:
− Tiểu tá» muốn quyết đấu vá»›i lão phu. ÄÆ°á»£c, lão phu quyết má»™t chiêu vá»›i ngươi.
Nam Quân Gia Hầu nhăn mà y nhăn mặt xoạt chân. Tả thủ Túc Cốt của lão phát ra những tiếng kêu răng rắc.
Lão thâu nhi đã thấy Quá»· Kiếm chạm và o Túc Cốt cá»§a Nam Quân Gia Hầu nhưng chẳng tiện đứt được, liá»n cảnh báo vá»›i Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, phải dụng đến linh khà tiên thiên thôi.
Lá»i cảnh báo cá»§a lão thâu nhi vừa thốt ra thì tả thá»§ Túc Cốt cá»§a Nam Quân Gia Hầu biến thà nh má»™t thế trảo thá»™p tá»›i đỉnh đầu chà ng.
Thế Kiệt nhÃu mà y thi triển Di Hình Cước Pháp tránh né cái chá»™p cá»§a lão quá»·.
Chộp hụt Thế Kiệt, Nam Quân Gia Hầu phẫn nộ quát:
− Tiểu tá», ngươi cÅ©ng bắt chước lão ăn mà y thúi kia ư?
− Tại hạ sẽ thuáºn theo ý cá»§a lão.
Chà ng vừa nói vừa váºn chuyển huyá»n chân linh khà và o Quá»· Kiếm Äoạn Hồn. Ngay láºp tức lưỡi kiếm quá»· xuất hiện ánh sáng nháºt quang trông tợ như má»™t vầng lá»a bao bá»c lấy lưỡi kiếm.
Nam Quân Gia Hầu rÃt lên:
− Ngươi nhá»› giữ lấy lá»i đấy nhé.
− Lão cứ xuất thá»§, tại hạ không nuốt lá»i đâu.
Nam Quân Gia Hầu thét lớn:
− Tiểu quỷ nằm xuống.
Tả thá»§ Túc Cốt Thần Công cá»§a lão biến thà nh trảo vá»— thẳng Thế Kiệt. Lần nà y thì Nam Quân Gia Hầu đâu thể nà o ngỠđược Quá»· Kiếm Äoạn Hồn trong tay Thế Kiệt đã là má»™t linh kiếm thần kỳ.
Khi trảo công cá»§a lão Dâm Thần còn cháºp chá»n chưa kịp thà nh chiêu thì Thế Kiệt đã thi triển xong chiêu kiếm quyết định cá»§a chà ng.
Thanh kiếm lá»a chém xả và o cánh tay Túc Cốt cá»§a lão Dâm Thần.
Pháºp...
Nam Quân Gia Hầu rú lên lồng lá»™ng. Lão vốn đâu ngá» rằng Thế Kiệt đã đụng tá»›i huyá»n công linh khà cá»§a mưá»i hai vị La Hán, nên thản nhiên để kiếm cá»§a chà ng chém và o cánh tay còn lại đã được lão váºn hóa Túc Cốt Thần Công. Äến khi cánh tay đó rụng rÆ¡i xuống sà n cổ miếu, thì lão má»›i biết mình đã lầm.
Lão Dâm Thần đứng như trá»i trồng, máu phún ra từ bả vai trái mà lão không biết là m sao bế mạch môn.
Sắc diện cá»§a Nam Quân Gia Hầu xanh rá»n như tà u lá chuối. Lão lắp bắp nói:
− Tiểu quỷ, hãy lấy mạng lão phu nhanh đi.
Thần Hà nh Dị Cái nhìn lão, buông một tiếng thở dà i rồi nói:
− Không cần thiết nữa, lão quá»· nên sống hết cuá»™c Ä‘á»i tà n phế để chuá»™c lại tá»™i lá»—i cá»§a mình.
Thần Hà nh Dị Cái vừa nói vừa cách không phóng chỉ bế mạch cầm máu cho Nam Quân Gia Hầu.
Lão nhìn lại Thế Kiệt:
− Lệnh hiá»n Ä‘iệt, chúng ta Ä‘i thôi.
Thế Kiệt gáºt đầu, nhìn lão Dâm Thần má»™t lần nữa. Chà ng khẽ lắc đầu nói:
− Lão gieo gió quá nhiá»u ắt phải gặt bão lá»›n.
Hai ngưá»i trở bá»™ quay lưng ra ngoà i ngôi cổ miếu Cá»u Nghi. Ở bên ngoà i không biết từ lúc nà o cư dân thôn VÄ© Dạ đã táºp hợp trước sân ngôi cổ miếu.
Thần Hà nh Dị Cái và Thế Kiệt nhìn má»i ngưá»i.
Má»™t vị trưởng thôn bước ra, trịnh trá»ng xá Thế Kiệt và lão thâu nhi:
− Chúng tôi thà nh kÃnh Ä‘a tạ nhị vị đại hiệp đã giải trừ há»a Dâm Thần cho bá tánh. Xin có chút lá»… váºt mong nhị vị lại hiệp thâu nháºn.
Thần Hà nh Dị Cái trừng mắt:
− Hê... Bá»™ lão tưởng lão ăn mà y nà y là Cái Bang thì khi hà nh đạo phải lá»… váºt ư? Nếu các ngươi có lòng thì mang lá»… váºt tặng cho lão và Lệnh hiá»n Ä‘iệt trao lại cho những nạn nhân trong vụ nà y.
Vị trưởng thôn VÄ© Dạ rối rÃt nói:
− Cư dân thôn VÄ© Dạ không có ý xem thưá»ng trưởng lão, mà đây chỉ lão chút lòng thà nh cá»§a chúng tôi. Trưởng lão đã dạy như váºy chúng tôi sẽ nghe theo.
Thần Hà nh Dị Cái gáºt đầu:
− Tốt lắm, lão phu và Lệnh hiá»n Ä‘iệt cáo từ đây.
Lão nhìn qua Thế Kiệt rồi cùng chà ng trổ thuáºt Di Hình Cước Pháp thoát Ä‘i như má»™t cÆ¡n gió thoảng. Hai ngưá»i vừa mất dạng thì Nam Quân Gia Hầu từ trong cổ miếu bước ra. Sá»± xuất hiện cá»§a lão quá»· khiến đám tráng niên thôn VÄ© Dạ phẫn ná»™, rồi không ai bảo ai, à o à o lao đến Nam Quân Gia Hầu.
Chỉ trong chốc lát, Nam Quân Gia Hầu đã biến thà nh má»™t cái xác không còn nháºn ra được nữa. Âu đó cÅ©ng là cái nghiệp mà lão tá»± chuốc và o mình.