- Các ngươi cảm thấy ta sẽ nhàm chán như vậy sao..
Lôi Minh cười khổ. Điều hắn nói là sự thật. Lôi gia bọn họ trong các đời chưa từng có người nào sống quá sáu mươi tuổi. Cổ quái chính là, mỗi người của Lôi gia, bất kể là khỏe mạnh tới mức nào cũng sẽ chết vào ngày sinh nhật sáu mươi tuổi! Đây thật sự là điều cực kỳ cổ quái. Nếu như chỉ có một, hai người, có thể là trùng hợp. Nhưng từ gia phả của Lôi gia có thẻ thấy, bắt đầu từ Tống triều chuyện như vậy đã xuất hiện. Đây là chuyện không thể nào hiểu được!
- Lôi tướng quân, trên người ngươi tuyệt đối không có bất kỳ hạt giống nguyền rủa nào. Hơn nữa ta có thể nói rõ ràng cho ngươi biết, cho dù Yêu tổ của Yên Hồng làm ra, cũng tuyệt đối không thể nào dấu diếm được con mắt của ta!
Âu Dương khẳng định. Quan tâm chiến ý có thể nhìn thấu huyền cơ của thế giới. Đây là một loại mắt mạnh mẽ nhất, không thứ gì có khả năng giấu được Âu Dương.
- Nhưng...
Lôi Minh cười khổ còn muốn nói điều gì, nhưng Âu Dương lại ngắt lời Lôi Minh nói:
- Như vậy đi, ta nhớ hẳn là ba tháng nữa mới chính là ngày sinh nhật của Lôi tướng quân! Ta ở cùng ngươi ba tháng! Ta cùng ngươi qua ngày sinh nhật. Ta bảo vệ ngươi bình yên vô sự sống lâu trăm tuổi!
Câu nói này của Âu Dương có một loại tự tin xuất phát từ nội tâm.
- Đúng! Có thể là có đồ vật cổ quái gì đó đè lên Lôi gia các ngươi. Có thể đó không phải là một loại nguyền rủa. Tuy nhiên có Âu Dương ở bên cạnh, đồ vật cổ quái gì cũng vô dụng!
Yên Hồng gật đầu. Để Âu Dương làm bảo tiêu, đây là điều người bình thường có thể hưởng thụ sao? Cho dù là người có quyền lực tối cao trên thế giới này cũng tuyệt đối không làm được.
Sở dĩ Âu Dương làm như vậy hoàn toàn bởi vì Lôi Minh là người không tệ lắm. Từ lúc Âu Dương biết Lôi Minh tới nay, Lôi Minh chưa bao giờ từng sử dụng bất kỳ tâm kế nào đối với Âu Dương. Thậm chí ngay cả Thiệu Phong đi theo bên cạnh Âu Dương, Lôi Minh cũng chưa bao giờ hỏi thăm Thiệu Phong về chuyện của Âu Dương. Đây là đoeẻ, Âu Dương thích nhất ở Lôi Minh. Người này đủ thông minh, biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi!
- Thật sao?
Nghe thấy Âu Dương nói như vậy, lo lắng trong lòng Lôi Minh liền giảm bớt! Nếu như Âu Dương thật sự có thể với ở bên cạnh hắn, như vậy Lôi Minh tin tưởng cho dù tiếp theo có là ngày tận thế mình vẫn có thể sống sót!
- Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy! Tuy nhiên Lôi tướng quân, ngươi biết đấy, người như ta sẽ có lúc gặp rắc rối. Cho nên tiếp theo phát sinh chuyện gì ngươi có thể đứng ra nhận trách nhiệm giúp ta được không?
Âu Dương cười ha ha. Thật ra câu nói này hoàn toàn là nói đùa.
- Được! Thiệu Phong nói chỉ cần ngươi không cho nổ trong Nam Hải sẽ không chuyện gì. Hiện tại ta bảo đảm cho ngươi, cho dù ngươi làm nổ bên trong Nam Hải ta cũng có thể khiến ngươi không có chuyện gì!
Lần này Lôi Minh còn lợi hại hơn cả Thiệu Phong... Tuy nhiên nhóm người đều cảm thấy rất buồn bực. Bên trong Nam Hải này có chiêu ai trêu chọc ai, mỗi lần đều cho nổ nó...
- Ôi u! Khẩu khí không nhỏ! Mụ nội nó đừng cho nổ bên trong Nam Hải. Các ngươi có biết nơi đó là sản nghiệp của Đặng thiếu hay không. Từ khi khai trương đến bây giờ các ngươi là người đầu tiên dám đập bàn ở đây!
Bỗng nhiên, một giọng nói không hài hòa đã xuất hiện ở chỗ này. Phải nói rằng, vẫn có một vài người không sợ chết đi ra gây phiền phức.
Hơn nữa những người này đều có một đặc điểm chung, chính là cảm giác thế lực phía sau mình là lớn nhất. Cho nên mắt chó coi thường người khác, căn bản không biết cái gì là nên trêu chọc, cái gì là không nên dây vào! Bây giờ trong những người này đang ngồi đây, kém cỏi nhất chính là Thiệu Phong. Nhưng Thiệu Phong vẫn là nhân vật giẫm một cước đã có thể khiến Bắc Kinh hoảng loạn!
Thiệu Phong nghe thấy giọng nói không hài hòa này, lông mi hắn chợt nhíu lại. Lại là họ Đặng!
- Tại sao mỗi lần đều là họ Đặng tìm việc vậy? Ta nhịn họ Đặng đã quá lâu rồi!
Lưu Tĩnh nổi giận. Lần trước bọn họ đến Bắc Kinh chính là Đặng Dương uy hiếp Âu Dương, khiến Thiệu Phong nửa đường cứu một mạng. Hiện tại lại là họ Đặng. Bọn họ với họ Đặng có thù oán gì sao? Hay là họ Đặng thực sự quá xui xẻo?
- Tiểu nha đầu này trông rất xinh đẹp. Tại sao nói chuyện lại thối như thế. Ngươi cũng có thể gọi tên của Đặng thiếu sao!
Lúc này, người mở miệng nói chuyện đã đi tới nơi. Đây là một gia hỏa hơn ba mươi tuổi. Trên mặt có một vết đao. Hắn có diện mạo còn hung ác hơn cả Tử Thần. Tuy rằng là người khoác lớp da chó, nhưng trong xương vẫn không sạch sẽ.
- Những năm gần đây Đặng Dương càng ngày càng làm càn. Trước đây hắn chỉ là đánh bạc. Trong mắt thế hệ trước vẫn là hài tử đáng yêu. Loại trò đùa trẻ con không ai nói cái gì. Bây giờ lại bắt đầu chới thứ không sạch sẽ rồi!
Lôi Minh thấp giọng nói. Tuy nhiên trong giọng nói của hắn vẫn lộ rõ sự uy nghiêm. Từ khi tiến vào câu lạc bộ ban đêm này Lôi Minh đã biết nơi này không sạch sẽ. Nhìn vào trong góc tối, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một thứ vô cùng không hài hòa.
Tuy nhiên hôm nay Lôi Minh tới đây không phải để xử lý những chuyện nhỏ nhặt này. Hôm nay Lôi Minh tới cùng Âu Dương thả lỏng một chút. Hắn vốn không tính tìm việc.
Nếu như không phải gia hỏa không hài hòa này đi ra nói những lời nói không hài hòa như vậy, có lẽ ngày hôm nay Lôi Minh coi như không nhìn thấy!
Nhưng bây giờ tại địa bàn của mình, bị một con chó chỉ vào vị khách tôn quý nhất của mình mắng chửi như vậy, nếu như mình không nổi trận lôi đình đánh giết tất cả, vậy sau này mình cũng không cần lăn lộn nữa!
Thật ra trên toàn quốc thế lực Đặng gia vẫn rất lớn. Chỉ có điều sau khi nhóm người đứng đầu Đặng gia mất, Đặng gia bắt đầu dần dần đã rời xa quyền lợi trung tâm. Cho dù người thế hệ trước vẫn có một chút cảm tình đối với Đặng gia, nhưng có câu nói rất hay, người đi trà lạnh. Bây giờ mặc dù Đặng gia có thế lực cũng chỉ có thể làm một vào trò đùa trẻ con, ví dụ như mò tiền...
Đương nhiên, Đặng gia mò tiền mấu chốt là trong tình huống không đụng vào mấy người quan trọng. Mà hôm nay Lôi Minh đã vô cùng tức giận! Mình dẫn Âu Dương đến Bắc Kinh, Âu Dương thậm chí đáp ứng giúp mình vượt qua kiếp nạ ở tuổi sáu mươi. Nhưng bây giờ đột nhiên xuất hiện một gia hỏa mắt không mở gây rối. Nếu như mình không thể xử lý tốt chuyện này, như vậy Lôi Minh sẽ cảm giác mình thật sự già rồi...
Lôi Minh lấy ra một chiếc điện thoại vệ tinh. Lôi Minh bắt đầu tìm số điện thoại của Đặng gia trong vô số dãy số.
- Mẹ nói, đừng làm chúng ta sợ. Chúng ta đã nhìn thấy nhiều kẻ gọi người rồi. Bọn họ chỉ mới nghe nói là Hollywood mỗi người đều sợ tới mức đái ra quần rồi!
Nam nhân có vết đao trên mặt kia rõ ràng còn chưa ý thức được lần này rốt cuộc mình đã chọc phải người thế nào.
Nhóm người bọn họ không tranh cãi với nam tử có vết đao trên mặt. Những người này thân phận thế nào?
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của Hóng Heart
Trong mắt bọn họ, tên nam tử mặt sẹo này chẳng qua chỉ là một tên côn đồ nho nhỏ mà thôi. Bọn họ sẽ không gây khó dễ với một tên côn đồ nhỏ như vậy. Bởi vì gia hoả này còn chưa xứng!
Ngược món ăn rất dễ dàng! Nhưng nếu như món ăn này quá tệ, vậy không người nào nguyện ý đi ngược. Đối với đám người Lôi Minh mà nói, tên côn đồ nhỏ này thậm chí còn không đáng để đặt lên bàn ăn. Những kẻ như vậy tại Bắc Kinh này có tới hàng ngàn, hàng vạn.
Nhìn thấy những người này từ đầu tới đuôi không ngờ đều không thèm liếc mắt nhìn mình một cái, nam nhân mặt sẹo dường như đánh hơi được một tia khí tức nguy hiểm. Sau đó liền thấy hắn lấy ra một cái điện thoại, quay về phía bên trong nói:
- Có lẽ khó nhai! Bảo Hổ gia đến xử lý!
Hổ gia! Ở Bắc Kinh này Hổ gia cũng coi như là một nhân vật nho nhỏ có tiếng. Bây giờ tên nam nhân mặt sẹo này cảm giác có lẽ mình thật sự đụng phải nhân vật lớn, cho nên vội vàng muốn mời ra Hổ gia đứng sau lưng mình đến!
- Lão Đặng!
Ngay khi tên nam nhân mặt sẹo vừa rời khỏi, cuối cùng Lôi Minh đã liên lạc được với gia chủ hiện tại của Đặng gia, Đặng Trung Hưng. Bây giờ đã là đêm khuya. Theo tình huống bình thường, lúc này điện thoại của Đặng Trung Hưng đều do quản gia bảo quản. Mà khi quản gia gọi hắn từ trong giấc mộng tỉnh lại, Đặng Trung Hưng biết, người gọi điện thoại tuyệt đối không phải là người bình thường.
- Lôi tướng quân!
Tuy rằng Đặng Trung Hưng không nhìn tới điện thoại, nhưng nghe thấy giọng nói này hắn lập tức nhận ra đây là giọng nói của Lôi Minh. Giọng nói của Lôi Minh nghe ra chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi. Một người trẻ như vậy dám gọi hắn là lão Đặng, chỉ có một mình Lôi Minh. Dĩ nhiên, giọng nói của Lôi Minh chỉ giống như mới ba mươi tuổi, nhưng trên thực tế Lôi Minh đã sắp sáu mươi...
- Lôi tướng quân đang ở chỗ nào, sao nghe ầm ĩ như vậy?
Đặng Trung Hưng nghe thấy bên Lôi Minh vọng tới tiếng nhạc đinh tai nhức óc lập tức nhíu nhíu mày. Bình thường, Lôi Minh rất ít khi tìm mình. Chẳng lẽ vì đại thọ của Lôi Minh ba tháng sau? Điều này cũng không đúng. Chuyện như vậy không cần Lôi Minh tự mình thông báo. Chỉ cần Long Quân đưa một thiệp mời đến, toàn quốc không có ai không nể mặt Lôi Minh.
Lại nói nữa, Đặng Trung Hưng còn biết chuyện người của Lôi gia cứ tới sáu mươi tuổi hẳn sẽ phải chết. Cho nên hắn cảm thấy Lôi Minh sẽ không thực sự muốn tổ chức bữa sinh nhật này!
- Lão Đặng, giờ này còn đánh thức lão dậy thật sự ngại quá. Chỉ có điều hiện tại chúng ta đang ở trong Hollywood của Đặng gia. Chắc hẳn nếu lão Đặng không đến, chúng ta sẽ không đi được! Được rồi, cứ như vậy đi!
Lôi Minh căn bản cũng không có cho Đặng Trung Hưng cơ hội đáp lời. Sau khi nói xong Lôi Minh cũng mặc kệ Đặng Trung Hưng có phải đã nghe rõ hay không, trực tiếp cúp điện thoại.
Mà lần này Đặng Trung Hưng đúng là chưa nghe được rõ ràng. Tuy nhiên hắn vẫn nghe rõ được từ Hollywood! Liên tưởng đến âm thanh mới rồi, trong lòng Đặng Trung Hưng thoáng giật mình một cái, sau đó lập tức tỉnh cả ngủ!
- Hollywood chỉ là một sự nghiệp đẻ non. Tuy rằng bên trong không thực sự sạch sẽ, nhưng Lôi Minh có thân phận thế nào. Hắn sao có thể đi quản những việc nhỏ như vậy?
Đặng Trung Hưng ngồi ở trên giường. Người quản gia đã theo hắn bốn mươi năm đứng ở một bên lặng lẽ chờ đợi lão gia phân phó.
- Dương nhi đâu rồi?
Đặng Trung Hưng thoáng nhìn về phía lão quản gia hỏi.
- Lão gia, đêm nay tiểu thiếu gia không trở về! Hẳn đang ở bên Tây Sơn!
Tây Sơn mà quản gia nói chính là một toà biệt thự có tên gọi là Tây Sơn. Đó là nơi Đặng Dương bao dưỡng một minh tinh địa phương. Đây là bí mật công khai của Đặng gia. Tuy nhiên không có người để ý tới điều này. Dù sao cũng là nam nhân...
- Để hắn lập tức lăn tới Hollywood cho ta!
Đặng Trung Hưng vừa nói vừa bắt đầu mặc quần áo! Hắn biết từ trước đến nay Lôi Minh đều không phải là một người giỏi về nói đùa. Lần này nửa đêm Lôi Minh đột nhiên gọi điện thoại đánh thức mình, nhất định đã xảy ra chuyện gì! Bây giờ Lôi Minh đã đến thời điểm sắp phải thoái vị. Càng đến thời điểm này, người ta lại càng mẫn cảm. Lôi Minh một đời chinh chiến chỉ sợ càng nhạy cảm hơn. Nếu như ai dám đắc tội hắn vào lúc này, Lôi Minh sắp chết cũng sẽ phản công!
- Mạng của gia hoả Lôi Minh này chỉ còn có ba tháng. Hiện tại tất cả cơ bản đều giao vào trong tay Thiệu Phong. Thiệu Phong với Tử Thần kia lại là huynh đệ tốt. Không ai dám động tới Thiệu Phong. Hiện tại Lôi Minh chỉ đang đợi tới thời khắc cuối cùng. Vào lúc này chọc Lôi Minh, cho dù hắn biết mình sắp chết cũng phải cắn một người!
Đặng Trung Hưng biết, thời gian của Lôi Minh không nhiều. Đây cũng là một bí mật công khai. Cho nên hiện tại trong giai đoạn này không có ai đi trêu chọc Lôi Minh. Cho dù mấy người có địa vị gần ngang bằng với Lôi Minh cũng sẽ không làm như vậy!
Trong Hollywood, Lôi Minh để điện thoại xuống. Hắn tin tưởng chẳng mấy chốc Đặng Trung Hưng sẽ tới chỗ này. Lôi Minh cũng tin tưởng, sau đêm nay nơi này sẽ đóng cửa! Không vì cái gì khác, chỉ bởi vì người nơi này con mắt không đủ sáng!
Cùng lúc Lôi Minh để điện thoại xuống, Người được nam nhân mặt sẹo gọi là Hổ gia từ trên lầu ba đi xuống. Nhìn qua đây là một nam tử khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt âm trầm, da dẻ cực kỳ trắng trẻo. Thoáng nhìn ngược lại càng giống như một cương thi.
- Các vị, nơi này là sản nghiệp của ai, không cần nói chắc hẳn các vị đều đã rõ. Vừa nãy thủ hạ này của ta không hiểu chuyện quấy rầy nhã hứng của các vị. Như vậy đi! Đêm nay ta bồi thường cho các vị! Rượu đêm nay ta mời!
Ánh mắt của Hổ gia rõ ràng cao hơn nam nhân mặt sẹo kia vô số lần.
Thời điểm hắn từ trên lầu ba đi xuống, hắn đã không ngừng quan sát những người này. Những người này mang đến cho hắn một cảm giác giống như những người bình thường khác! Không sai, chính là người bình thường trên đườngi tùy ý có thể nhìn thấy được. Nhưng Hổ gia biết, đây mới là điểm cổ quái nhất. Vừa nãy sau khi nam tử mặt sựo uy hiếp một hồi, không ngờ không khiến những người này có chút chấn động nào!
Hổ gia đã từng gặp rất nhiều nhân vật trâu bò. Nhưng bất luận là người trâu bò tới mức nào, chỉ cần nam nhân mặt sựo uy hiếp một chút tâm lý sẽ chấn động. Nếu như những người này hoàn toàn không có một chút chấn động tâm lý nào, vậy chỉ có thể có một khả năng. Đó chính là những người này căn bản liền không để ý tới nam nhân mặt sẹo. Hoặc là nói bọn họ trực tiếp coi nam nhân mặt sẹo như rắm thối!
Người như vậy sẽ là người bình thường sao? Cho nên sau khi Hổ gia xuống tới nơi cũng không hề bất kỳ hành động bức bách nào, mà dùng phương thức này muốn giải quyết vấn đề. Nhưng đáng tiếc hiện tại đã muộn. Nếu như ban đầu Hổ gia xuống trước, như vậy với tính cách không muốn gây chuyện của Lôi Minh sẽ thả cho Đặng gia một con đường sống. Nhưng bây giờ cái gì cũng đã muộn! Hiện tại mũi tên đã ở trên dây cung, muốn không bắn nữa, thật sự không thể nào.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của Hóng Heart
- Như vậy, bằng hữu nể tình gọi ta một tiếng Hổ gia. Nếu các vị nể mặt ta, gọi ta một tiếng Hổ ca, đêm nay không có chuyện gì phát sinh...
Hổ gia còn chưa nói hết lời Thiệu Phong đã đứng lên!
Vừa nãy Hổ gia vừa nói gọi ta một tiếng Hổ ca rõ ràng đã khiến tất cả mọi người đều nhíu mày. Mà lúc này có Thiệu Phong ở đây, Lôi Minh không cần mở miệng nữa. Chuyện như vậy Thiệu Phong có thể xử lý!
- Ngươi là ai? Ngươi cũng xứng sao? Cút sang một bên. Một con chó thối cũng dám đứng ở chỗ này léo nha léo nhéo! Một hồi lão chó sau lưng ngươi tới đây, ngươi có giải thích với chúng ta thế nào cũng vô dụng. Vẫn để lão chó sau lưng ngươi giải thích đi!
Thiệu Phong nói một hồi, ngay cả mặt mũi của Đặng gia cũng không lưu lại! Vừa nãy Lôi Minh đã gọi điện thoại cho Đặng Trung Hưng. Mà bây giờ Thiệu Phong lại trực tiếp xưng gọi là lão chó. Chỉ sợ người dám ngông cuồng như thế cũng chỉ có hắn.
- Ta thích cách xưng hô này. Lão chó! Ha ha ha ha!
Tử Thần ở bên cạnh giống như muốn thêm phiền phức. Hắn vừa liếm đầu lưỡi thưởng thức rượu đỏ trong chén vừa nói. Nếu như hiện tại lại phối hợp với một bộ răng giả, thật đúng là giống như một quỷ hút máu
- Các ngươi...
Nghe thấy Thiệu Phong nói vậy, Hổ gia lập tức nổi giận! Nhưng dù phẫn nộ, trong lòng Hổ gia vẫn rất bình tĩnh! Hổ gia lăn lộn trên đường không phải chỉ ngày một ngày hai. Sóng to gió lớn mấy nhìn cũng đã nhiều. Nếu như ngay cả sự bình tĩnh cơ bản cũng không làm được vậy hắn đã chết vô số lần! Mà bây giờ nghe thấy Thiệu Phong nói như vậy, điều hắn nghĩ đến trước hết không phải là phẫn nộ, mà thân phận của người nói chuyện!
Ở Bắc Kinh, tuy rằng địa vị của Hổ gia không cao, nhưng kiến thức của hắn thực sự không ít. Đặng gia ở Bắc Kinh chắc chắn được xem là một nhân vật có thực quyền. Người dám quang minh chính đại gọi Đặng Trung Hưng là lão chó, còn là người trẻ tuổi như thế! Trong đầu Hổ gia bỗng nhiên xuất hiện một cái tên!
Một năm gần đây, cái tên này được truyền khắp Bắc Kinh! Cái tên này chính là Thiệu Phong. Triệu Phong sắp tiếp nhận Long Quân từ trong tay Lôi Minh! Hổ gia nhìn Thiệu Phong. Hắn đang suy nghĩ, nếu như trước mặt mình thật sự chính là Thiệu Phong, vậy...
Mắt Hổ gia không tự chủ nhìn sang Tử Thần đang cầm chén rượu đỏ! Đó là một người nước ngoài! Theo lời đồn, thường đi bên cạnh Thiệu Phong là một người nước ngoài, biệt hiệu là Tử Thần. Tuy rằng Hổ gia không rõ Tử Thần làm gì, nhưng hắn biết, Tử Thần được gọi là nhân vật nguy hiểm nhất trên địa cầu này!
Thiệu Phong... Tử Thần...Hắn không nhận ra hai nữ tử và Âu Dương, cùng Lôi Minh đang ngồi không ngừng thưởng thức chén trà lài...
Hổ gia lập tức cảm thấy bối rối. Nếu quả thật chính là những người này, như vậy câu lão chó này thật sự gọi rất đúng!
Cho dù hôm nay Đặng Trung Hưng tới chắc chắn chỉ có thể cúi đầu nhận sai! Hổ gia biết, nếu quả thật chính là những người này, như vậy ngày hôm nay không riêng gì Hollywood, ngay cả Đặng gia cũng sẽ phải chịu một chú ngã thật lớn!
- Các... Các hạ là họ Thiệu?
Hổ gia nhìn Thiệu Phong nói. Cho dù là hắn là một lão đại trên đường phố, nhưng giờ phút này hắn thực sự khiếp sợ! Hắn biết, nếu những người này đúng như sự phán đoán của hắn, mỗi người đều có năng lực dễ dàng bóp chết hắn!
- Hổ ca vẫn có mấy phần nhãn lực!
Thiệu Phong gọi câu Hổ ca rõ ràng đầy vẻ châm chọc. Thật ra Hổ gia không có vấn đề gì. Chỉ có điều vừa nãy hắn yêu cầu gọi một tiếng Hổ ca khiến Thiệu Phong nổi giận.
Lôi Minh là người thế nào? Âu Dương là người thế nào? Hai người kia ngồi ở chỗ này. Một tiểu rác rưởi chạy tới nói hai người gọi hắn là Hổ ca sao? Bảo hai người kia gọi ca? Trên thế giới này không có ai xứng!
Nghe thấy Thiệu Phong nói vậy, Hổ gia trực tiếp ngồi co quắp trên mặt đất. Cùng lúc đó, Đặng Dương đang ở biệt thự Tây Sơn cách đó không xa đã nhận được điện thoại lái xe của hắn đi tới cửa Hollywood...
Đứng ở cửa sàn nhảy Hollywood, Hoa Dương bỗng nhiên cảm thấy có chút sợ sệt. Không ngờ hắn không dám đi đến gần. Lúc này cửa lớn Hollywood giống như miệng của một con thú lớn chờ nuốt sống người, khiến Đặng Dương rất sợ sau khi mình đi vào sẽ không thể ra ngoài được nữa.
Lần trước hắn muốn khống chế giải thi đấu Kinsey, Thiệu Phong xuất hiện giữa bữa tiệc khiến hắn vô cùng tức giận. Sau đó thời điểm hắn nói chuyện này cho lão đầu trong nhà biết, lão đầu không chỉ không oán giận Thiệu Phong, còn nói mình phải cảm ơn Thiệu Phong đã giúp đỡ!
Đặng Dương nghĩ rất lâu sau đó rốt cuộc đã nghĩ được rõ ràng mọi chuyện trong đó! Đồng thời hắn cũng biết, người tên Âu Dương kia tuyệt đối không phải là người bình thường. Tuy nhiên lần kia sự tình đã qua, nhưng ai có thể nghĩ đến, câu lạc bộ ban đêm Hollywood nho nhỏ của mình không ngờ được vị đại thần siêu cấp Lôi Minh này tới cửa?
Hơn nửa đêm có thể khiến Lôi Minh tự mình gọi điện thoại cho lão đâu, đây tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ...
Hollywood của mình không sạch sẽ. Về điểm này Đặng Dương tất nhiên biết rõ. Tuy nhiên trò đùa trẻ con này thật ra không đáng để lọt vào pháp nhãn của đám người Lôi Minh. Cho nên tính ra Lôi Minh hẳn không vì chuyện nhỏ như vậy để gây phiền phức cho mình.
Hơn nữa Đặng Dương cũng không cho rằng Lôi Minh sẽ nhàn rỗi tới mức có thời gian đối phó với một nhân vật nhỏ như mình...
Tiểu nhân... Đặng Dương nghĩ đến hai chữ kia, mặt liền lộ ra một nụ cười khổ. Đặng thiếu mình ngay cả trong giới Thái tử đảng cũng chắc chắn có thể chen miệng vào được, nhưng bây giờ không ngờ mình thành nhân vật nhỏ người ta không cần đối phó...
Suy nghĩ một chút, thời điểm trước kia Thiệu Phong là nhân vật nát nhất trong đám Thái tử đảng. Dù sao từ nhỏ Thiệu Phong đã mất cha chẳng khác gì bớt đi một gốc cây đại thụ che trời chắn bóng. Điều này khiến Thiệu Phong khi còn bé thường xuyên bị các Thái tử đảng khác bắt nạt.
Sau đó nghe nói Thiệu Phong tòng quân, càng khiến vô số người cười nhạo. Phải biết rằng, Thái tử đảng như bọn họ, cho dù tòng quân cũng chắc chắn trực tiếp lên trường quân đội. Có mấy người sẽ ngốc như Thiệu Phong chạy đi chịu sự huấn luyện của bộ đội đặc chủng?
Nhưng lần này tất cả mọi người đã nhìn lầm. Thiệu Phong tòng quân, nhưng Thiệu Phong tiến vào chính là Long Quân. Tin tức kia cũng không khiến quá nhiều người quan tâm. Cho dù hắn gia nhập Long Quân thì thế nào? Người trong Long Quân rất trâu bò. Nhưng trâu bò thế chứ trâu bò nữa cũng không bằng đám Thái tử đảng bọn họ!
Đáng tiếc chính là, người định không bằng trời định. Thiệu Phong được Lôi Minh chọn làm người nối nghiệp ngày sau. Tin tức khiến Thiệu Phong trong mắt đám Thái tử đảng, giống như con cá xoay người một cú kinh thiên! Một lần từ một Thái tử đảng nát nhất, trở thành một vị thần cao cao tại thượng!
Đặng Dương nhớ kỹ, khi tin tức kia truyền ra, cũng là lúc Thiệu Phong về nhà. Lần đó Thiệu Phong về nhà, cho dù là lão gia của Thiệu gia cũng chỉ có thể đứng ngang hàng với Thiệu Phong. Dáng vẻ Thiệu Phong kiêu ngạo như vậy quả thực khiến tất cả mọi người đều đỏ mắt. Nhưng không có cách nào, đây là mạng của Thiệu Phong, cũng là đại vận của hắn!
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của Hóng Heart
Lần trước đụng phải Thiệu Phong chính là năm năm trước. Lần đó xem như Thiệu Phong đã ra tay giúp hắn một chuyện. Mặc dù Đặng Dương là Thái tử đảng, nhưng Đặng Dương không phải kẻ vô ơn. Hắn biết cái gì gọi là cảm ơn. Cho nên vẫn tính chờ tới đại hôn của Thiệu Phong sẽ đưa cho Thiệu Phong một đại lễ, xem như đáp tạ Thiệu Phong.
Nhưng không đợi tới đại hôn của Thiệu Phong, Đặng gia đã đắc tội với người lần thứ hai. Lần này cho dù Thiệu Phong muốn giúp mình, hắn cũng không dám. Bởi vì lần này bọn họ trêu chọc chính là Lôi Minh!
Lôi Minh! Người này chỉ còn sống có ba tháng nữa... Một nhân vật kiêu hùng như thế, ba tháng cuối cùng này không ai dám chọc giận hắn. Ai cũng sợ Lôi Minh sắp chết sẽ kéo theo mấy người chịu tội thay...
- Ôi...
Thở dài một hơi, Đặng Dương biết mình trốn không thoát. Hiện tại hắn chỉ cầu Lôi Minh có thể cho hắn một còn đường sống. Nếu như Lôi Minh thật sự nổi cơn thịnh nộ, Đặng Dương tin tưởng, trong nhà tuyệt đối sẽ rũ sạch quan hệ với hắn trước tiên, tuyệt đối không bảo vệ hắn. Bởi vì làm như vậy chẳng khác gì là lấy trứng chọi đá!
- Đinh linh...
Chuông điện thoại Đặng Dương vang lên! Đặng Dương cầm điện thoại lên nhìn. Thì ra đó là do muội muội hắn, Đặng Thiến gọi!
- Muội muội, sao vậy?
Đặng Dương cố gắng thể hiện sự bình tĩnh của mình.
- Ca! Ca có thể hay để cho thủ hạ của mình kiêu ngạo như vậy sao? Ca có biết lần này đã trêu đến ai không?
Đặng Thiến hẳn đã nhận được điện thoại của lão gia.
- Lôi tướng quân...
Đặng Dương cười khổ. Đây là do thủ hạ của mình hung hăng càn quấy sao? Mụ nội nó, ai có thể ngờ được những lão đại có uy tín danh dự siêu cấp không có chuyện gì lại chạy đến nơi cấp thấp như câu lạc bộ ban đêm Hollywood này chứ!
Mình mở Hollywood! Nơi nào tuyệt đối không có người mắt không mở, Đặng Dương xin thề! Nếu như Thiệu Phong và Lôi Minh đi tới chỗ nào, cho dù đêm nay hắn đập đập nơi đó chổng vó lên trời cũng tuyệt đối không người nào dám nói một lời hung ác... Nhưng nhân viên quản lý không có đẳng cấp đương nhiên cũng khác.
Loại sàn nhảy thế này bình thường chỉ cần là mấy tên lưu manh đường phố có chút võ nghệ đã có thể tự dưng là lão đại! Đẳng cấp nơi này đương nhiên là dùng đám lưu manh trên phố để trông coi sân bãi rồi! Nhưng nơi xa hoa mới cần thỉnh một vài nhân viên quản lý thực sự cùng với người của công ty bảo an chuyên nghiệp. Dù sao đối mặt với những người có đẳng cấp không giống nhau, sẽ có đẳng cấp hưởng thụ khác nhau!
Nhưng có quỷ mới có thể ngờ được những người này không có chuyện gì lại chạy đến đây! Những tên côn đồ lưu manh, mỗi tiếng nói cử động đều khiến ngay cả mình bình thường nhìn thấy đều phải tức giận. Đám người Thiệu Phong lại không cố kỵ chút nào, nhất định là xảy ra xung đột ở đây. Bằng không tại sao lại như vậy.
- Ca... Ca cũng biết chuyện của Lôi tướng quân rồi. Khoảng thời gian gần đây Lôi tướng quân đã bắt đầu chuyển giao quyền lợi sở hữu vào trong tay Thiệu Phong. Cho nên muội khuyên ca tuyệt đối không nên chọc giận hắn, bằng không sẽ liên lụy tới tất cả Đặng gia. Điều này thực sự không đáng! Vào lúc này, Lôi tướng quân tuyệt đối không cho phép bất kỳ chuyện gì không hài hòa xuất hiện. Nếu như ai dám chặn Thiệu Phong, hắn cũng sẽ xử lý người đó!
Lần này Đặng Thiến không nói lung tung. Cả Bắc Kinh đều biết, hiện tại ai dám chặn đường của Thiệu Phong, Lôi Minh liền dám liều chết với người đó!
- Ta đương nhiên biết. Muội đã đến rồi sao?
Đặng Dương nói xong câu đó liền nhìn thấy từ phía xa có một chiếc Hummer đi tới. Đặng Thiến từ trên Hummer nhảy xuống. Bây giờ Đặng Thiến vẫn có vẻ dã tính như trước đây. Nhưng trong dã tính này lại lộ ra một phần thành thục. Nếu như nói trước đây Đặng Thiến chỉ là một công chúa, như vậy hiện tại Đặng Thiến lại là một quân nhân!
Chuyện muội muội gia nhập Long Quân tất nhiên toàn gia đều biết. Thậm chí lúc trước lão gia còn muốn tác hợp Đặng Thiến với Thiệu Phong. Nếu như vụ hôn nhân này có thể thành, vậy Đặng gia thật sự một tay che trời! Có cô gia Thiệu Phong này, Đặng gia chỉ cần không làm chuyện gì nguy hại tới an toàn quốc gia, sẽ không có ai dám làm gì Đặng gia!
Tuy nhiên có một số việc không phải ngươi muốn là có thể làm được. Đặng gia từng chạy đến Thiệu gia đề cập về việc này. Nhưng lão gia của Thiệu gia lại biểu thị tất cả mọi chuyện của Thiệu Phong đều do Thiệu Phong làm chủ. Cho dù là gia gia của Thiệu Phong cũng chỉ có thể thở dài.
- Đi thôi, theo muội vào trong. Muội bảo vệ ca ca!
Đặng Thiến trừng mắt với ca ca mình một cái. Đặng thiến cảm giác ca ca này của mình còn không trưởng thành bằng mình.
Nghe thấy một câu muội bảo vệ ca ca của Đặng Thiến, tuy rằng trong lòng Đặng Dương có một chút khó chịu, nhưng vẫn yên tâm hơn nhiều. Dù sao Đặng Thiến được xem là một nhân viên trong Long Quân, có Đặng Thiến đi theo cũng xem như là chuyện tốt.
Đi vào trong đại sảnh Hollywood, khu vực sàn nhảy vẫn hỗn loạn như vậy. Bên trong tối đem. Đủ loại nam nam nữ hoặc là cảm xúc mạnh mẽ, thân hình vặn vẹo, hoặc chính đang ở trong một góc nào đó làm một vài việc không muốn để cho người khác biết. Đi vào nơi này, Đặng Thiến hơi nhướng mày nói:
- Ca, nơi này của ca quá rối loạn. Hơn nữa có một số việc ca ca quá kiêu ngạo, làm quá trắng trợn! Nếu như Lôi tướng quân muốn đối phó với ca, chỉ riêng nơi này đã có thể lấy nửa cái mạng của ca rồi!
- Thiến Thiến, đây là sinh hoạt của người ở tầng dưới chót!
Đặng Dương thoáng nhìn về phía Đặng Thiến. Hắn biết Đặng Thiến có thể hiểu rõ.
- Nhưng chí ít không thể kiêu ngạo trắng trợn như thế! Hơn nữa ca tốt nhất là bảo thủ hạ của ngươi sửa lại miệng của bọn họ! Không nên há miệng ngậm miệng liền nói đây chính là khu vực của Đặng thiếu. Nếu quả thật có người muốn đối phó với ca, cũng không sợ không nắm được chứng cứ!
Đặng Thiến mới vừa vào không bao lâu, chợt nghe được mấy tên côn đồ ở bên kia uống bia giá rẻ hút thuốc nói:
- Mẹ nó, khu vực của Đặng thiếu thật sảng khoái. Muốn làm trời làm biển gì cũng được...
Đặng Dương cũng nghe được câu nói này! Đặng Dương thoáng nhìn về phía bên kia. Mấy người này rõ ràng không phải là thủ hạ của mình! Đặng Dương nhất thời nổi giận! Mẹ nói, vẫn sợ không đủ loạn sao? Bây giờ còn muốn ở đây làm trời làm biển? Còn sợ lão tử không đủ thảm sao?
Đặng Dương sải bước chân chạy tới bên cạnh hai tên côn đồ kia. Hắn nhặt lấy hai chai bia bên cạnh. Sau đó chợt nghe hai tiếng động vang lên! Hai chi chai bia trực tiếp đập vào hai tên côn đồ!
- Cút! Cút ra ngoài, sau này đừng để ta nhìn thấy các ngươi tại Bắc Kinh này, bằng không sẽ đánh gãy chân các ngươi!
Đặng Dương thật sự nổi giận. Bằng không với thân phận của hắn sao có thể như vậy tự mình ra tay như vậy được!
Hai tên côn đồ nhìn thấy dáng dấp của Đặng Dương như vậy, đầu tiên là kinh sợ trước khí thế của Đặng Dương. Sau đó hai người còn chưa mở miệng mắng chửi đã nghe người pha rượu mở miệng nói:
- Đặng thiếu, ngài... sao ngài rảnh rỗi...
- Sau này không cho phép đám rác rưởi như vậy tới nơi này! Có nghe hay không?
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của Hóng Heart
Đặng Dương chỉ vào người pha rượu kia nói. Hắn biết chẳng mấy chốc câu nói này của mình sẽ truyền tới tai của người quản lý!
- Vâng... Vâng...
Đây vẫn là lần đầu tiên người pha rượu này nhìn thấy Đặng Dương tức giận tới như vậy! Bên này hỗn loạn cũng khiến trên đài BO tạm thời ngừng lại. Vô số nam nữ trong sàn này thoáng nhìn về phía Đặng Dương. Ở nơi này thật sự rất ít người biết tới Đặng Dương. Rất nhiều người trong lòng thầm cười trên sự đau khổ của người khác. Gây sự trong khu vực của Đặng thiếu quả thực chính là muốn chết...
Dĩ nhiên, nếu như để Đặng Dương biết được suy nghĩ của những người này, có lẽ Đặng Dương sẽ tức chết ngay tại chỗ! Mẹ nó, mọi người phải biết đây là khu vực của mình. Mình muốn gây chuyện ở khu vực của mình cũng không được sao?
Tại lầu hai, hiện tại Hổ gia đang ngồi ở đâu. Tuy nhiên từ ánh mắt của hắn có thể nhìn ra, hiện tại hắn còn khó chịu hơn cả quỳ!
Thiệu Phong đứng ở bên cạnh lan can lầu hai cúi người nhìn hai huynh muội Đặng Thiến và Đặng Dương phía dưới. Hắn biết hiện tại tâm tình của hai người phía dưới nhất định rất phiền muộn. Trong thời khắc mấu chốt này lại chọc phải tướng quân. Điều này cần phải có dũng khí rất lớn.
- Âu Dương, ba tháng tiếp theo ngươi ở lại chỗ của ta đi!
Lôi Minh dường như căn bản không nhìn thấy tất cả những điều đó. Hiện tại điều hắn quan tâm chính là Âu Dương ở tại nhà hắn!
- Được ở chỗ ngươi đi. Tuy nhiên ta không thích chỗ nào có quá nhiều người. Ngươi điều đám cảnh vệ gì đó đi cả đi!
Âu Dương khẽ mỉm cười.
- Được được! Có ngươi ở đó, cho dù bom nguyên tử có nổ, cũng không nổ chết được ta!
Tất nhiên Lôi Minh biết rõ về bản lĩnh của Âu Dương cho nên hắn không chút lo lắng cho sự an toàn của mình. Dù sao nếu như không có Âu Dương, mình nhiều nhất chỉ còn sống được ba tháng!
Tất nhiên Đặng Dương cũng nhìn thấy Thiệu Phong đang đứng trên lầu. Tuy nhiên hắn biết hiện tại còn không phải là thời điểm đi tới đó. Nơi này hỗn loạn như vậy có thể là nơi bọn họ đàm luận tình nghĩa sao?
- Mụ nội nó, tất cả nhìn cái gì! Cút cho ta! Tất cả đều cút ra ngoài!
Đặng thiếu dùng một ngón tay chỉ vào những người vẫn đang đứng xem náo nhiệt.
- Láo thật! Ngươi là ai...
- Ta ngất! Đây chính là khu vực của Đặng thiếu! Ngươi muốn chết sao?
- Giết chết gia hoả này!
- Đúng vậy! Dám ở trong khu vực của Đặng thiếu gây chuyện. Hổ gia, bảo Hổ gia giết chết tiểu tử này!
- Ngươi mặc áo da chó như vậy đã dám trêu chọc Đặng thiếu sao? Ngươi muốn chết hả...
Đủ những lời nói vang lên khiến lầu trên lầu dưới đều nở nụ cười.
Người trên lầu cười tất nhiên là Lôi Minh. Ban đầu Lôi Minh còn nghĩ, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ Đặng thiếu còn có thể nói đây là chỗ của bằng hữu, hắn chỉ hỗ trợ mà thôi. Nhưng bây giờ thì sao? Hiện tại tất cả mọi người ở đây đều nói đây là khu vực của Đặng thiếu. Cho dù ngươi có tám cái miệng ngươi cũng chắc chắn không nói rõ được. Đặng Thiến ở bên cạnh cười rất thê thảm. Ban đầu nàng còn muốn dựa vào mặt mũi của mình nói với Lôi Minh đây không phải là khu vực của bọn họ. Hiện tại nàng cảm giác nếu như mình lại nói như vậy, cuối cùng nhất định sẽ bị giết chết...
Mặt Đặng thiếu đã tái cả lại! Mà lúc này tiểu đệ, thủ hạ của hắn vẫn tính là biết cách làm việc. Khi thấy mặt Đặng thiếu lúc này hết xanh lại đen, những tiểu đệ này đã bắt đầu xua tan đám khách ra ngoài.
Tất nhiên điều này đã khiến rất nhiều khách phẫn nộ. Ngươi nhìn thử xem đôi nam nữ ở trong góc đang làm việc tới thời khắc quan trọng lại bị đuổi ra sẽ không tình nguyện tới mức nào... Còn có một tên côn đồ đang cưa cẩm một sinh viên đại học sinh đẹp, hiện tại còn chưa thành công sao không khó chịu. Dù sao đi nữa lần này đã khiến không ít nam nữ si tình đều cảm thấy mất hứng.
Tuy nhiên lần này cũng không phụ thuộc vào bọn họ. Đặng thiếu đã lên tiếng, không ai dám lưu những nam nữ si tình này ở lại!
Trong thời gian uống cạn một chén trà, tất cả khách trong sàn nhảy đã rời khỏi đó. Chỉ còn lại một vài gia hỏa! Dưới một câu nói “Cút” của Đặng thiếu tất cả mọi người kể cả Hổ gia đều lăn ra!
Thời điểm mọi người nhìn thấy đám người trông coi câu lạc bộ này cũng lăn ra ngoài, Đặng Trung Hưng cũng từ bên ngoài đi tới. Đặng Trung Hưng chỉ đi có một mình. Bởi vì hắn biết, khi gặp tướng quân thời, Lôi Minh rất ghét người khác dẫn theo một nhóm người đi cùng!
Nhìn thấy Đặng Trung Hưng đi vào, Lôi Minh cũng không đứng dậy. Với thân phận của hắn, có thể khiến hắn đứng dậy nghênh đón thực sự không nhiều! Đặng Trung Hưng cũng biết Lôi Minh có tư cách này.
- Tên khốn kiếp này! Ngươi không thể làm sạch địa bàn của mình sạch sẽ một chút sao? Chí ít thủ hạ cũng không nên là đám long xà hỗn tạp như vậy chứ?
Sau khi Đặng Trung Hưng đi vào, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy Đặng Dương đang đứng đợi. Sau đó Đặng Trung Hưng nhìn Đặng Thiến một chút. Hắn biết, ngày hôm nay vẫn phải dựa vào Đặng Thiến.
- Ngày hôm nay ta không giúp được. Các ngươi ai giữ mặt người đó...
Từ sau khi Đặng Thiến đi vào, sắc mặt đã không tốt lắm. Bởi vì nàng thấy được một nhân vật rất giỏi trêu chọc người khác.
Mà khi Đặng Trung Hưng ngẩng đầu nhìn về phía trên lầu, hắn lại bắt gặp hình ảnh Lôi Minh đứng dậy rót nước vào chén cho Âu Dương... Trong nháy mắt cảnh tượng như vậy đã khiến Đặng Trung Hưng hoá đá! Nhân vật có thể khiến Lôi Minh đứng dậy rót nước... Trong nháy mắt Đặng Trung Hưng nghĩ tới một người! Đó chính là sư phụ của Tử Thần, nhân vật truyền thuyết trong mấy năm gần đây, một nhân vật được dị năng giới gọi là thần linh sống!
- Âu Dương!
Trong nháy mắt Đặng Dương và Đặng Trung Hưng đồng thời gọi ra cái tên này. Nhân dân cả nước đều rất quen thuộc với cái tên này. Dù sao những năm gần đây Âu Dương rất nhiều lần xuất hiện trên truyền hình. Chỉ có điều khi xuất hiện hắn đều lấy thân phận của vận động viên nói cái gì cảm ơn cha mẹ... A không! Cảm ơn quốc gia! Thứ tự không thể loạn...
- Xem ra hôm nay gặp phải phiền toái lớn...
Đặng Trung Hưng biết, nếu như chỉ khiến tâm tình Lôi Minh không tốt, như vậy hắn vác khuôn mặt già nua này tới đây, cuối cùng Lôi Minh vẫn phải cho hắn chút mặt mũi. Nhưng hôm nay Lôi Minh lại cùng Âu Dương đến đây. Tại địa bàn của mình, bị người gây phiền phức. Đây không phải là đánh vào mặt Lôi Minh. Đây là đánh vào mặt khách quý của Lôi Minh! Cho nên ngày hôm nay rất khó giải quyết!
- Muội muội... Chuyện này...
Trong nháy mắt Đặng Dương nhìn thấy Âu Dương hắn liền vô cùng hoảng sợ!
- Tiểu bạch kiểm phía dưới kia! Lấy thêm cho lão nương một bình Thiêu Đao Tử đến đây! Đừng đứng đó nhìn nữa. Chính là nói ngươi đấy! Nhanh lên!
Ngay khi ba người Đặng gia còn đang nói chuyện, Yên Hồng ở lầu trên rất hào sảng hô lớn như vậy. Đặng Dương nhìn một chút xung quanh. Có vẻ như người được gọi là tiểu bạch kiểm chính là mình.
Gia gia Đặng Trung Hưng đã hơn bảy mươi tuổi. Muội muội tất nhiên không thể nào được gọi là tiểu bạch kiểm. Vậy chỉ sợ chỉ có mình có tư cách là tiểu bạch kiểm này...
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của Hóng Heart