Hôm nay bà Khoa gọi vợ chồng Hoài Bảo về nhà dùng cơm với bà vì từ ngày đám cưới đến giờ, cả hai vợ chồng đều chưa ghé thăm bà lần nào, bà cảm thấy buồn lắm.
Nhớ lời mẹ dặn, chiều nay từ công ty, Hoài Bảo về thẳng nhà luôn mà không ghé qua nhà Bách Điệp. Về đến nhà, anh thấy cửa còn đóng im lìm. Vậy là Quế Lâm chưa về. Nhìn đồng hồ, thấy đã hơn năm giờ, gương mặt Hoài Bảo lộ vẻ lo lắng, anh sợ có chuyện không hay gì xảy ra cho cô.
Hay là cô đã đi chơi? Nhưng rồi Hoài Bảo gạt ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Nếu cô có ý muốn đi chơi, chắc chắn cô sẽ báo trước với anh. Nhưng mà thường ngày, anh nào có thấy cô có bạn bè gì đến chơi đâu? Rồi chợt nghĩ đến chuyện hôm nay, mẹ đã báo trước thế mà Quế Lâm còn về trễ như thế này, vậy những ngày khác, khi không có anh ở nhà chắc đến sáu, bảy giờ cô mới đi học về lắm. Càng nghĩ, Hoài Bảo càng thấy bực bội trong lòng.
Chợt có tiếng xe quen thuộc của Quế Lâm về tới. Nét lo lắng trên mặt Hoài Bảo dần dãn ra, anh ngồi đợi cô với điếu thuốc trên môi.
Quế Lâm tung tăng đi vào nhà với gương mặt rất vui. Nhìn vẻ mặt cô, tự dưng Hoài Bảo chợt bực bội, anh lớn tiếng:
− Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?
Quế Lâm vẫn vô tư:
− Đã hơn năm giờ rồi.
Hoài Bảo lại hỏi tiếp:
− Chẳng lẽ cô không nhớ hôm nay là ngày gì sao?
Quế Lâm ôm sát chiếc cặp sách vào lòng, giọng cô hơi ngại ngùng:
− Em cứ nghĩ là bảy giờ anh mới về đến, nên em đi ăn chè với mấy nhỏ bạn, về trễ một chút.
Hoài Bảo càng lớn tiếng hơn:
− Bình thường cô muốn đi với ai thì đi, không ai cấm cản. Nhưng hôm nay đã biết phải về ăn cơm với mẹ mà cô cũng không chịu nhớ giùm.
Quế Lâm vẫn mềm mỏng:
− Em nhớ chớ.
Hoài Bảo dịu lại:
− Vậy sao không mau lên thay đồ đi? Có biết tôi chờ đã lâu lắm rồi không?
Quế Lâm chớp chớp mắt:
− Em xin lỗi. Anh đợi em một chút thôi, em sẽ xuống ngay.
Nhìn dáng Quế Lâm đi vào phòng, Hoài Bảo chợt để ý thấy hình như dạo này cô hơi mập ra, đôi má ửng hồng, trông cô dường như lúc nào cũng thoải mái và vui vẻ.
Quế Lâm đi ra với trang phục là chiếc quần Jean đen ôm sát đôi chân thon dài của cô, cùng chiếc áo thun màu trắng càng làm tăng thêm nét trẻ trung của mình.
Hoài Bảo đứng quan sát cô thật lâu, anh cảm thấy càng lúc mình càng bị cô thu hút với một sức hấp dẫn mãnh liệt. Quế Lâm như hơi ngại ngùng trước ánh mắt của anh, cô nhắc khéo:
− Đi được chưa anh Bảo?
Hoài Bảo như chợt tỉnh, anh hơi ngượng đứng lên:
− Mình đi thôi!
Đây là lần đầu tiên ngồi sau xe Hoài Bảo, Quế Lâm chẳng dám đụng vào người anh. Cô cố giữ thăng bằng bằng cách kềm thật cứng vào yên sau. Hoài Bảo cũng thấy sự ngại ngùng và giữ ý của cô, anh cảm thấy có chút gì hụt hẫng và bực bội. Vì vậy anh cho xe chạy thật nhanh với ý định đến nhà mẹ càng sớm càng tốt.
Với dòng xe cộ nhộn nhịp buổi chiều, Hoài Bảo lại phải luồn lách khá bạt mạng để chạy cho nhanh làm Quế Lâm sợ quá, cô ôm chặt lấy eo anh lúc nào cũng không biết, đồng thời cô cũng ngồi sát vào anh hơn. Đến khi Hoài Bảo cảm nhận được hương thơm thoang thoảng toát ra từ mái tóc của cô, anh nghe lòng mình lâng lâng chi lạ.
Đến đường quẹo vào nhà mẹ mà Hoài Bảo lại chạy thẳng luôn với một tốc độ rất chậm. Hoài Bảo cũng không hiểu tại sao anh lại làm như vậy. Còn Quế Lâm vẫn vô tư, tay cô vẫn vịn vào eo anh. Thấy anh đi thẳng, cô nhắc:
− Sao anh không quẹo vào nhà mẹ?
Hoài Bảo kiếm cớ:
− Tiện đường, anh định đi mua cho mẹ mấy trái sầu riêng luôn.
Quế Lâm tin ngay, cô nói:
− Còn xa lắm anh ạ! Từ đây đến chỗ bán phải mất gần mười lăm phút cơ.
Giọng Hoài Bảo ngọt ngào:
− Cũng còn sớm mà.
Quế Lâm lại trách:
− Sao lúc nãy anh lại la em là đã trễ rồi?
Hoài Bảo không trả lời, chỉ khẽ quay lại nhìn cô, môi nở nụ cười khó hiểu.
Quế Lâm chợt nhận ra là mình đang quá gần gũi với anh, không có khoảng cách giữa hai người. Nhanh như chớp, cô rút đôi tay về và thầm trách mình hời hợt, vịn vào người ta nãy giờ mà cũng không nhận ra.
Thấy cử chỉ khác lạ của Quế Lâm, Hoài Bảo hỏi:
− Em làm gì vậy?
Quế Lâm ngu ngơ:
− Em có làm gì đâu?
Hoài Bảo lại hỏi, giọng hơi buồn:
− Em sợ anh lắm à?
Quế Lâm tư lự:
− Em không có.
Hoài Bảo buộc tội:
− Nếu không phải vì sợ anh sao em lại có cử chỉ kỳ lạ như vậy? - Rồi anh nói thêm - Em có nghĩ là cử chỉ khi nãy của em có thể làm anh bị tổn thương không? Anh nói thật, anh muốn gì mà chẳng được vì trên danh nghĩa, anh là chồng của em mà.
Rồi như chưa hết ấm ức, anh nói tiếp:
− Nếu bạn anh mà nhìn thấy anh chở em xa lạ như vậy, không biết họ sẽ nghĩ gì về chúng ta đây. Em có hiểu ý anh không vậy Quế Lâm?
Những lời anh nói cũng đúng chứ chẳng sai, nhưng cô cảm thấy buồn bã trong lòng. Vì thật ra cô cũng khó xử lắm. E dè với anh thì sợ người khác nhìn thấy rồi bàn tán. Còn thân mật với anh thì cô lại chẳng quen. Giờ cô cũng không biết phải cư xử thế nào để anh vừa lòng nữa.
Chỉ có vậy mà mắt cô đã ươn ướt. Thấy cô lặng thinh hoài không nói năng gì, khi ngừng xe ghé vào sạp trái cây Hoài Bảo mới nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Quế Lâm. Trả tiền xong, để hai trái sầu riêng ở phía trước, anh cho xe chạy chậm lại và hỏi cô:
− Em khóc hả Quế Lâm?
Quế Lâm chối phăng:
− Đâu có, em đâu có khóc! Tại có con gì vừa bay vào mắt em thôi.
Hoài Bảo khẳng định:
− Anh không tin đâu, em đừng có gạt anh - Rồi anh nhẹ giọng - Anh nói như vậy có gì đâu mà em phải khóc chứ.
Giọng Quế Lâm buồn tênh:
− Em không biết mình phải làm sao để anh vừa lòng nữa.
Câu nói của cô vừa nhẹ nhàng vừa có gì đó như hờn trách khiến Hoài Bảo cũng phải suy nghĩ lại những câu nói khi nãy của anh. Thực tế, anh chưa một lần nắm tay cô thì làm sao bảo cô thân mật với anh trước mặt người khác được chứ. Nghĩ ra mình cũng hơi quá đáng nên Hoài Bảo định tìm dịp nào đó xin lỗi cô.
Tuy không muốn nhưng Quế Lâm cũng cố gắng ngồi gần anh hơn một chút, vì cô sợ người ngoài nhìn vào sẽ làm cho anh khó xử.
Đến con đường quẹo vào nhà, Hoài Bảo nhắc:
− Em đừng khóc nữa, kẻo mẹ lại hỏi đấy. Mẹ tinh ý lắm.
− Em biết rồi. Em đâu có khóc nữa.
Nghe câu nói dễ thương của cô, tự dưng Hoài Bảo muốn nắm chặt lấy bàn tay cô để xin lỗi về những nỗi buồn vừa nãy anh gây ra cho cô nhưng lại ngượng nên không dám. Anh chỉ quay lại nhìn gương mặt đã hơi tươi lại một chút nhưng đôi mắt vẫn còn đượm một nỗi buồn.
Xe đã ngừng lại trước nhà. Quế Lâm bước vội xuống. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi không còn ngồi chung xe với anh. Cô đi vào nhà thật nhanh.
Hoài Bảo tay xách hai trái sầu riêng đi vào, anh gọi cô thân mật:
− Em cầm vào cho mẹ, anh ra ngoài một chút!
Quế Lâm cũng ngọt ngào trả lời anh:
− Đưa đây em!
Bà Khoa ngồi trong phòng khách nghe con trai và con dâu nói chuyện ngọt ngào như vậy, lòng cũng mừng thầm.
Quế Lâm vào đến phòng khách, để hai trái sầu riêng lên bàn rồi cô khoanh tay lễ phép chào mẹ chồng:
− Thưa mẹ, con mới qua.
Nhìn con dâu, bà Khoa quan tâm hỏi:
− Hổm rày có gì buồn không con? Còn chuyện học hành thế nào?
Quế Lâm đáp trong khi vẫn còn đứng đó:
− Dạ thưa mẹ, con vẫn khỏe và việc học thì vẫn bình thường.
− Coi con kìa! Ở chung một nhà rồi, con đừng giữ kẽ quá như vậy. Ngồi xuống đi con!
Quế Lâm ngồi xuống cạnh bà Khoa. Mãi vẫn chưa thấy Hoài Bảo vào, bà Khoa hỏi nhỏ Quế Lâm:
− Từ hôm đám cưới đến nay, thằng Bảo nó có bỏ đi chơi đêm không con?
Quế Lâm giấu kín mọi chuyện:
− Dạ không đâu mẹ ạ. Ngoài đi làm ở công ty ra, anh Bảo chẳng đi đâu cả. Nếu có thì ảnh cũng rủ con đi cùng.
Thấy con dâu có vẻ thật thà, bà Khoa chỉ bảo thêm:
− Con nhớ phải để mắt đến chồng con đó. Nó đẹp trai lại có chức có quyền, thiếu gì phụ nữ muốn đeo theo nó đó.
Quế Lâm gật đầu cho mẹ chồng an tâm:
− Dạ, con biết rồi mẹ ạ.
Rồi Quế Lâm chuyển sang đề tài khác, cô không muốn mình phải nói dối bà thêm nữa. Cô hỏi:
− Mấy hôm nay mẹ có khỏe không ạ?
Bà Khoa cười, ánh mắt ngời vẻ hạnh phúc:
− Nhờ đi bộ vào mỗi sáng sớm mà mẹ ăn cảm thấy ngon miệng lắm, ngủ cũng được nữa.
Quế Lâm càng quan tâm hơn:
− Mẹ thức dậy lúc mấy giờ?
− Bốn giờ là mẹ đã dậy rồi. Bốn giờ rưỡi mẹ bắt đầu ra khỏi nhà đi bộ đến khoảng gần sáu giờ thì về nhà - Và bà nói thêm với vẻ tin tưởng - Bác sĩ dặn mẹ là nếu mỗi ngày mẹ đi bộ được khoảng bốn năm cây số thì không cần thuốc thang gì cả. Vì vậy, mẹ mới cố gắng đấy. Nhưng kết quả đúng là khả quan lắm con ạ.
Bà Khoa vừa nói xong câu thì Hoài Bảo từ ngoài vào đến. Anh ngồi cạnh bên bà Khoa, nói giọng vui vẻ:
− Mẹ và vợ con nói chuyện gì mà vui quá vậy? Cho con tham gia với được không?
Bà Khoa vừa cười vừa ghẹo con:
− Mẹ hỏi Quế Lâm coi bao giờ thì nó cho mẹ đứa cháu để mẹ ẵm bồng đây.
Nghe bà Khoa nói như vậy, Quế Lâm ửng hồng đôi má. Cô không dám nhìn Hoài Bảo vì cô biết rằng anh đang đăm đắm nhìn cô.
Đỡ lời cho Quế Lâm, Hoài Bảo nói với mẹ:
− Việc đó để từ từ đi mẹ! Quế Lâm còn phải đi học nữa mà. Tụi con chưa tính đến đâu.
Bà Khoa nhìn con trai, dịu dàng nói:
− Mẹ biết chứ! Mẹ chỉ ghẹo con thôi, chứ Quế Lâm còn trẻ thế này và đang đi học nữa thì vội vã gì - Rồi bà nhìn sang Quế Lâm, hỏi cô - Bao giờ thì con tốt nghiệp hả Quế Lâm?
Quế Lâm nhẹ nhàng đáp:
− Dạ, còn gần một năm nữa mẹ ạ.
Nghe qua, bà Khoa dặn dò thêm:
− Đến khi ra trường thì con hãy vào công ty phụ giúp cho Hoài Bảo luôn. "Đồng vợ đồng chồng, tát biển Đông cũng cạn" mà, con thấy đúng không?
Quế Lâm khẽ đáp:
− Dạ.
Chợt nhớ đến buổi cơm chiều, bà Khoa gọi chị giúp việc:
− Tư à! Tư!
Chị Tư là một phụ nữ tuổi chừng ba mươi mấy, trông rất gọn gàng từ nhà bếp chạy lên khi nghe bà chủ gọi:
− Dạ, bà gọi con?
Thấy chị Tư lên tới, bà Khoa liền hỏi:
− Cơm nước xong cả chưa Tư?
Chị Tư gật đầu:
− Dạ, xong cả rồi bà chủ.
− Vậy thì dọn ra luôn đi nhé.
Chị Tư vừa lui ra vừa đáp:
− Dạ.
Thấy chị Tư vào nhà bếp rồi, Quế Lâm xin phép bà Khoa:
− Mẹ cho con ra sau phụ chị Tư với nhé mẹ.
Bà Khoa không đồng ý:
− Chỉ có mỗi chuyện dọn cơm ra thôi chứ có gì nhiều nhặn đâu mà cần con vào phụ. Hãy ở đây! Nhân có hai đứa ở đây, để mẹ tính xem hôm nào ra Vũng Tàu coi những nhà nghỉ của mình ngoài đó xây dựng đã xong chưa.
Nghe bà Khoa gợi ý như thế, Quế Lâm liền kiếm cớ từ chối ngay. Cô sợ nếu đi chung với bà mà ngủ lại qua đêm thì chẳng lẽ cô và Hoài Bảo lại ngủ riêng phòng. Còn nếu ngủ chung phòng với anh thì cô biết tính sao đây. Từ những lo âu đó, cô vội nói:
− Lúc này con bận thi lắm. Hay là mẹ và anh Bảo đi trước, bao giờ có dịp nghỉ hè hay lễ gì đó thì con sẽ đi cùng.
Bà Khoa lý lẽ:
− Đâu có được! Đi đâu cũng phải có vợ có chồng chứ. Một đứa đi còn một đứa ở nhà thì coi sao được - Rồi nhìn sang con trai, bà Khoa hỏi - Mẹ nói như vậy có đúng không Bảo?
Hoài Bảo không biết phải trả lời mẹ như thế nào cho vẹn cả đôi bên nên anh đành theo ý mẹ:
− Dạ, con nghĩ mẹ nói cũng đúng. Để con chọn thứ bảy, chủ nhật nào đó thuận tiện rồi vợ chồng con đi luôn.
Như muốn kết thúc câu chuyện, bà nói luôn:
− Quyết định vậy nhé Quế Lâm!
Thấy bà Khoa đã quyết như vậy, Quế Lâm nhìn Hoài Bảo có ý không bằng lòng với câu trả lời khi nãy của anh.
Còn bà Khoa thì nghĩ vậy là mọi chuyện đã bàn xong nên đứng lên:
− Đi vào ăn cơm thôi, các con!
Để cho bà Khoa đi trước, còn lại Hoài Bảo, Quế Lâm chất vấn:
− Tại sao anh lại nói với mẹ như thế? Sao anh không viện lý do để em ở nhà. Em đi theo rồi... phải làm sao đây?
Nghe Quế Lâm nói như vậy, Hoài Bảo thắc mắc:
− Em giải thích rõ anh nghe xem. Em nói chung chung như vậy anh không hiểu.
Quế Lâm cố nói ra những trở ngại của hai người:
− Thì đi chung đó! Ngủ chung đó! Làm sao như vậy được chứ?
Giờ đây Hoài Bảo mới chợt nhớ ra. Anh thừ người lẩm nhẩm:
− Anh quên mất chuyện đó! Có mẹ đi theo dứt khoát mình phải ngủ chung một phòng rồi. Còn nếu ngủ riêng thì nhất định là mẹ sẽ để ý - Nhưng rồi anh động viên Quế Lâm - Chuyện cũng đã lỡ rồi, không thể nói đi nói lại được. Mà em cứ an tâm đi, nếu có ngủ chung phòng thì anh sẽ hy sinh nằm dưới gạch cho, vậy được chưa?
Hoài Bảo nói đến đây thì chị Tư bước vào:
− Bà gọi cậu với cô qua dùng cơm.
Hoài Bảo lịch sự đáp lại:
− Cám ơn chị. Tôi và vợ tôi sẽ sang ngay.
Rồi anh nhìn sang Quế Lâm bằng ánh mắt âu yếm và nói một cách ngọt ngào:
− Mình đi thôi em!
Quế Lâm mở to mắt nhìn anh. Tuy biết hai người đang diễn vai nhưng cô vẫn bỡ ngỡ trước những lời âu yếm ngọt ngào của anh. Rồi cô cho rằng, chỉ có những lúc như thế này anh mới cư xử với cô như thế thôi.
Lúc Quế Lâm và Hoài Bảo về đến nhà thì đã hơn mười giờ. Hai người vừa vào nhà thì chuông điện thoại chợt reo lên inh ỏi. Hoài Bảo dựng xe xong, anh đến cầm ống nghe lên nghe. Quế Lâm đứng khóa cửa nhưng vô tình cô nghe được câu nói ngọt ngào của anh:
− Anh mới về tới đây.
Rồi anh lại nói tiếp:
− Ngày mai là chủ nhật rồi. Anh sẽ ở bên em suốt ngày. Như vậy, em vừa lòng chưa.
Nghe những câu nói đó, Quế Lâm đã biết là Hoài Bảo đang nói chuyện với ai rồi. Chỉ có với Bách Điệp anh mới có lời nói ngọt ngào như thế mà thôi. Hoài Bảo không để ý gì đến cô, anh cứ tự nhiên nói:
− Được rồi, ngày mai anh sẽ đền cho. Vậy thôi, anh cúp máy nhé!
Khi Hoài Bảo gác máy thì Quế Lâm đã đi vào phòng mình. Cô không ghen nhưng cảm thấy xót xa cho bản thân quá. Vở kịch này không biết cô phải đóng đến bao giờ mới được hạ màn đây.
Ngày mai chủ nhật, Hoài Bảo đã có tiết mục đi chơi rồi. Còn cô sẽ đi đâu đây? Chẳng lẽ cô cứ mãi thu mình vào vỏ ốc một mình sao? Chắc cô cũng phải tìm một nơi nào đó đi chơi cho khuây khỏa.
Còn Hoài Bảo, khi trở vào phòng mình, anh nhớ lại những lời trách móc, giận hờn của Bách Điệp mà thấy khó chịu. Anh có cảm giác như Bách Điệp đang muốn quản lý hết cả mọi cuộc sống riêng tư của anh vậy.
Tự dưng Hoài Bảo nhớ đến Quế Lâm, không biết giờ này cô đã ngủ chưa. Nằm đây mà anh nhớ đến mùi thơm thoang thoảng từ tóc cô, nét mặt trẻ trung nhưng pha chút chịu đựng trông rất đáng yêu của cô. Còn Bách Điệp, từ ngày tai nạn xảy ra với cô, dường như tính tình của Bách Điệp thay đổi hoàn toàn, đôi khi tỏ ra quá đáng khiến anh rất bực mình.
Tuy vậy, nhưng Hoài Bảo vẫn nhớ đến lời hứa của mình, và nhất là lúc này, anh không thể bỏ mặc cô được, khi mà vì anh, cô đã trở nên tội nghiệp thế này.
Nghĩ đến đây, cảm thấy mệt mỏi, Hoài Bảo cố dỗ giấc ngủ cho mình, một giấc ngủ đầy phiền muộn đan xen với những bực mình mà anh tự buộc vào mình dù rằng anh không muốn.
Hoài Bảo tỉnh giấc khi nghe tiếng ồn ào nơi phòng khách rồi tiếp đến là giọng cười trong vắt của Quế Lâm. Anh nghe cô lí lắc hỏi:
− Sao thầy biết nhà Lâm mà ghé qua?
Rồi giọng một người thanh niên:
− Thầy chỉ đi ngang qua đây thôi. Tình cờ nhìn thấy Quế Lâm đứng tưới kiểng nên mới ghé vào đó chứ.
Rồi tiếp đó là giọng Quế Lâm:
− Thầy đi đâu mà sớm vậy thầy?
Giọng một người thanh niên rất ấm trả lời cô:
− Thầy đi mua đồ ăn sáng cho mẹ thôi.
Quế Lâm hỏi tiếp:
− Sao thầy không chở cô đi cùng?
Giọng người thanh niên đáp gọn:
− Có cô đâu mà chở chứ! Thầy còn đang định nhờ Quế Lâm tìm giúp một cô đây.
Quế Lâm vẫn hồn nhiên:
− Thầy chỉ nói vậy cho vui thôi, phải không thầy?
Rồi giọng người đàn ông đáp ngọt lịm:
− Đâu có, thầy nói thật đấy chứ!
Nghe đến đây, Hoài Bảo chợt cảm thấy khó chịu, khác hẳn với cảm giác sảng khoái vừa nãy lúc thức giấc. Anh ngồi dậy, đi vào toilet làm vệ sinh cá nhân. Khi trở ra, anh lại nghe:
− Quế Lâm sống ở đây với ai?
Giọng Quế Lâm thản nhiên:
− Em sống ở đây với người anh họ.
Giọng người thanh niên có vẻ quan tâm:
− Vậy ba má của Quế Lâm đâu mà em phải sống với anh họ?
− Dạ, ba má em mất cả rồi.
Giọng người thanh niên như đồng cảm:
− Anh họ của Quế Lâm làm gì?
− Dạ, ảnh làm cho một công ty du lịch.
Nghe đến đây, Hoài Bảo chợt cảm thấy cơn giận bùng lên trước hai từ "anh họ" mà Quế Lâm gán cho anh.
Anh mặc vội bộ đồ vào, chải sơ mái tóc rồi đi ngang qua phòng khách. Chẳng để Quế Lâm kịp nói năng gì, anh lên tiếng với giọng trịch thượng:
− Ở nhà coi nhà, tôi đi công chuyện đó. Chiều tối tôi mới về.
Nói xong, anh đi luôn ra cửa, chẳng thèm gật đầu chào Chí Văn, người khách của Quế Lâm dù anh đã lịch sự đứng lên chào anh.
Thấy thái độ khác thường của Hoài Bảo, Quế Lâm không khỏi ngạc nhiên. Cô không hiểu sao hôm nay anh lại có thái độ kỳ lạ như vậy. Sợ Chí Văn đánh giá Hoài Bảo, Quế Lâm tươi cười, cố giải thích:
− Thầy biết không, ông anh họ em là như vậy đó. Nói chuyện rất trực tính, nhưng ảnh rất tốt bụng. Mong thầy đừng để bụng thái độ của ảnh.
Chí Văn cũng cười độ lượng:
− Chắc là có chuyện gì đó làm ảnh không vui. Thầy nghĩ đó là chuyện nhỏ thôi. Thầy không để ý đâu.
Chí Văn lại hỏi tiếp:
− Anh ấy đã lập gia đình chưa?
Quế Lâm đành phải lắc đầu, nói cho qua chuyện:
− Anh Bảo vẫn chưa có vợ. Nhưng hình như ảnh đã có người yêu.
Chí Văn nhìn Quế Lâm một cách trìu mến, hỏi tiếp:
− Còn Quế Lâm thì sao, đã có người yêu chưa?
Quế Lâm chỉ mỉm cười không trả lời câu hỏi của Chí Văn. Cô cố tình né tránh, bởi nói thật thì cô chưa thể nói được. Còn nói dối anh thì cô lại không thích. Vì vậy cô đành phải lặng thinh. Với nét mặt đượm buồn, cô chuyển sang chuyện khác:
− Nhà thầy có gần đây không hở thầy?
Vừa suy nghĩ, Chí Văn vừa nói:
− Cách đây khoảng ba cây số. Thế cũng không xa lắm, phải không Quế Lâm?
Nghe câu hỏi có nhiều ẩn ý của Chí Văn, Quế Lâm không biết phải trả lời thế nào, cô tư lự:
− Em chưa biết nhà thầy nên xa hay gần em đâu có xác định được.
Được dịp, Chí Văn nói luôn:
− Hôm nào có dịp, mời em đến nhà thầy chơi.
Quế Lâm lấp lửng:
− Dạ, chuyện đó để lúc nào rảnh hẵng tính.
Chí Văn thật lòng:
− Thầy mời em thật lòng mà.
Quế Lâm đành miễn cưỡng gật đầu:
− Vậy hôm nào em sẽ đến.
Biết Quế Lâm chưa ăn sáng, Chí Văn cũng nghe bụng đói, cộng thêm ý muốn mua bún bó Huế về cho mẹ nên Chí Văn mời:
− Quế Lâm chắc chưa ăn điểm tâm đâu nhỉ?
Quế Lâm thật tình trả lời:
− Dạ.
− Vậy thầy mời em đi ăn bún bò Huế với thầy được không? Thầy biết chỗ này nấu rất ngon. Đi với thầy nhé Quế Lâm.
Quế Lâm vội từ chối:
− Dạ, em cám ơn thầy. Nhưng em đã có mấy cái hột gà để dành sẵn trong tủ lạnh rồi.
Thật là không thể lay chuyển được Quế Lâm. Đúng như lời đồn trong lớp:"Quế Lâm là một cô gái đẹp nhưng rất lạnh lùng, hình như cô chỉ có toàn là bạn gái". Chí Văn biết là thế nhưng anh không hiểu tại sao Quế Lâm lại như thế. Nên hôm nay, khi thấy Quế Lâm, anh không ngại ngùng gì khi ghé nhà mời cô ăn sáng. Dù bị từ chối nhưng anh nhủ thầm sẽ ghé lại thường xuyên hơn với nhiều lý do mà chỉ một mình anh biết.
Thời gian không còn sớm, để dịp khác vậy. Nghĩ thế nên Chí Văn đứng lên:
− Thôi, thầy mời mãi mà Quế Lâm không chịu đi cùng, đành phải đi một mình vậy. Buồn thật!
Quế Lâm cũng đứng lên tiễn Chí Văn ra cổng. Khi trở vào, lòng cô ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ. Những lời nói đầy ẩn ý của Chí Văn khiến cô hơi ngại. Nếu thầy ghé đây thường xuyên hơn thì cô không biết phải cư xử thế nào? Ai sẽ hiểu cho cô đây. Nhất là Hoài Bảo, anh sẽ nghĩ về cô thế nào?
Rồi Quế Lâm lại nhớ đến gương mặt khó đăm đăm của Hoài Bảo sáng nay, cô nhủ thầm: "Không lẽ anh lại nhỏ mọn đến thế sao. Anh có quá nhiều tự do. Còn cô thì sao..."
Nghe tiếng chân Hoài Bảo đi vào, Bách Điệp vẫn nằm dài trên giường với nét mặt ủ dột.
Hoài Bảo đẩy nhẹ cửa đi vào. Anh ngồi xuống kế bên cô, hỏi giọng ân cần:
− Em ăn sáng chưa?
Với vẻ giận hờn, Bách Điệp quay mặt vào trong:
− Có ai mua cho đâu mà ăn.
Nghe Bách Điệp than thở như vậy, Hoài Bảo nhìn quanh quất. Không thấy Hồng Loan đâu, anh hỏi:
− Chứ Hồng Loan đâu mà em không nhờ cô ấy mua giùm?
Vẫn quay mặt vào tường, Bách Điệp nói trỏng:
− Hồng Loan đã về nhà nó hồi chiều hôm qua rồi, vì ba cô ấy bị bệnh.
Hoài Bảo buông tiếng thở ra với nét mặt hơi bất mãn.
Nghe tiếng thở dài của anh, Bách Điệp cảm thấy khó chịu. Cô nhìn anh, nặng nhẹ:
− Tôi đâu có buộc anh phải đến đây với tôi đâu mà anh ngồi thở dài thở ngắn. Tôi đâu có cần anh lo cho tôi. Anh cứ bỏ mặc tôi đi. Ai bảo anh thương hại tôi chứ?
Nói xong, Bách Điệp cố tình để cho hai dòng nước mắt tuôn rơi, có như thế cô mới mong điều khiển được anh theo ý muốn của mình.
Thấy những giọt nước mắt của Bách Điệp, giọng Hoài Bảo dịu lại:
− Anh đâu có biết là Hồng Loan bỏ em lại một mình như thế này. Giờ em muốn ăn gì, để anh đi mua.
Bách Điệp vẫn lặng thinh với những giọt nước mắt ngắn dài. Hoài Bảo nắm nhẹ tay cô:
− Thôi, nín đi! Hôm nay anh sẽ ở đây với em cả ngày, được không? Anh sẽ nấu cơm cho em ăn nhé. Nào, cười đi nào!
Bách Điệp nhăn nhó:
− Buồn muốn chết mà anh bảo người ta cười, ai mà cười cho được.
Thấy Bách Điệp đã chịu nói chuyện, Hoài Bảo tỉ tê:
− Anh đi mua phở, hai chúng ta cùng ăn nhé.
Bách Điệp nói với vẻ ước ao:
− Em chỉ thích anh chở em đi ăn thôi, mà làm sao được chứ. Mua về đây thì lại không được ngon mấy.
Hoài Bảo cảm thông với cô, anh phân bày:
− Tại em không chịu chữa trị để đi tới đi lui cho thuận tiện, chứ anh đâu có muốn em suốt ngày ngồi trên xe lăn thế này đâu.
Bách Điệp đổ lỗi:
− Tại anh chứ đâu phải tại em! Tại anh không chịu dứt khoát sớm với Quế Lâm. Anh muốn thấy em đau khổ thế này mãi, đúng không?
Hoài Bảo tỏ vẻ đau khổ:
− Em cũng phải hiểu mà thông cảm cho anh chứ. Đám cưới chưa được một tháng mà em bảo anh phải dứt khoát thì dứt khoát thế nào đây. Em phải cho anh chút thời gian mới được chứ!
Bách Điệp tỏ vẻ khó chịu:
− Em bị tàn phế thế này cũng chỉ là vì anh thôi. Nếu anh có yêu em thật lòng thì anh hãy chứng minh cho em thấy đi.
Hoài Bảo gật đầu:
− Được! Chờ một thời gian nữa, rồi anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh sẽ mang đến hạnh phúc cho em. Hãy ráng đợi anh nhé, Bách Điệp!
Bách Điệp với nét mặt đầy vẻ quan tâm, cô hỏi anh:
− Anh bảo em chờ anh một thời gian, mà là bao lâu chứ? Một năm, hai năm hay em phải chờ suốt cả cuộc đời em.
Hoài Bảo hứa hẹn với Bách Điệp:
− Em hãy chờ anh, nhiều nhất là hai năm nữa thôi. Giờ em ở nhà, anh đi mua phở nghen!
Bách Điệp tỏ vẻ chán đời:
− Em không muốn ăn nữa.
Hoài Bảo nói với nỗi xót xa:
− Coi em kìa! Đã xanh xao thế kia mà lại không chịu ăn thì làm sao có sức khỏe mà chờ đợi anh chứ. Nếu em yêu anh thì em phải cố gắng ăn uống thật nhiều vào, cho đẹp ra mà xứng với anh chứ.
Bách Điệp lo sợ hỏi:
− Chẳng lẽ bây giờ em xấu xí lắm hay sao?
Hoài Bảo dọa cô:
− Bây giờ thì chưa đâu! Nhưng nếu em cứ nhịn ăn mãi thì có ngày trở nên xấu xí cho coi.
Bách Điệp tỏ ra ngây thơ:
− Vậy thì anh đi mua ngay đi. Em sẽ nghe lời anh.
Hoài Bảo cảm thấy rất vui khi Bách Điệp nghe lời anh, nhưng trongniềm vui đó là một điều gì đấy bất an. Như không muốn suy nghĩ thêm, anh nói:
− Em nằm nghỉ đi! Anh đi mua rồi sẽ về ngay thôi.
Hoài Bảo đi rồi, Bách Điệp nhảy vội xuống giường đến ngắm mình trong gương, ngắm thật kỹ rồi cô nói một mình:
− Mình thấy mình có vẻ mập ra thêm nữa là khác. Sao ảnh lại bảo là mình ốm đi. Chắc là ảnh chỉ lo cho mình vậy thôi.
Nói xong, cô tự cười với vẻ thích thú.
Bách Điệp vươn vai cho thư thả rồi cô thay vội bộ đồ bằng phi bóng thơm tho, chải lại mái tóc cho suôn rồi bước lên xe lăn ngồi chờ Hoài Bảo.
Khi Hoài Bảo về, anh ngạc nhiên nhìn cô hỏi:
− Bộ Hồng Loan vừa đến hả em?
Bách Điệp ngơ ngác:
− Hồng Loan đâu có đến. Mà sao anh lại hỏi em như vậy?
Hoài Bảo mỉm cười giải thích:
− Tại anh thấy em tươm tất quá, như có ai đến chăm sóc cho em vậy.
Bách Điệp làm như vừa hiểu ra, cô vội trả lời:
− À! Anh hỏi vậy là vì thấy em thay đồ xong và ngồi trên xe lăn phải không?
Hoài Bảo gật đầu. Anh bày hai tô phở ra mâm rất gọn gàng và ngon mắt. Bách Điệp giải thích:
− Bộ đồ này là do Hồng Loan sợ hôm nay anh không đến nên đã chuẩn bị sẵn cho em.
Bách Điệp nói xong, Hoài Bảo chợt nhớ ra lúc nãy ngồi trên giường, anh nào có thấy bộ đồ nào đâu. Sợ là mình nhớ không chính xác, anh cố lục lại trí nhớ một lần nữa. Rõ ràng lúc đó trên giường nào có bộ quần áo nào đâu, chỉ có một cái chăn đắp ngang trên bụng Bách Điệp mà thôi. Vậy là bộ đồ cô đang mặc ở đâu mà có? Nếu ở trong tủ quần áo thì làm sao cô có thể tự mình lấy thay được chứ. Chẳng lẽ Bách Điệp đang có điều gì giấu giếm anh?
Một dấu hỏi đặt ra trong đầu nhưng Hoài Bảo vẫn tỏ vẻ thản nhiên, anh hỏi tiếp:
− Sao em có thể tự qua xe lăn ngồi được vậy?
Bách Điệp trả lời có vẻ khó chịu:
− Lúc nãy xe lăn để dưới chân giường, em kéo nó lại sát bên rồi em cố gắng leo qua thôi.
Câu trả lời này cũng có lý, Hoài Bảo dẹp nỗi nghi ngờ khi nãy lại. Anh thân mật đẩy cô lại bàn cùng ăn phở với mình.
Bách Điệp dường như cũng nhận ra sự nghi ngờ của Hoài Bảo về chuyện bộ quần áo lúc nãy nên cô cười nói:
− Lúc nãy anh không biết đâu, em thay đồ khó khăn lắm, nhức buốt cả đôi chân ấy chứ.
Hoài Bảo tuy không tin lắm nhưng anh nói cho qua chuyện:
− Sao không đợi anh về phụ cho?
Bách Điệp nguýt anh:
− Ai mà dám chớ! Anh cứ đùa mãi - Rồi như chợt nhớ ra, cô hỏi - Anh à! Nếu lỡ như Quế Lâm có con với anh thì làm sao anh có thể ly dị với cô ấy được.
Hoài Bảo cố tình thử lòng Bách Điệp, anh hỏi:
− Nếu lỡ như vậy thì em nghĩ mình tính sao đây?
Bách Điệp chua ngoa:
− Anh không được để chuyện đó xảy ra đâu. Nếu lỡ xảy ra như vậy rồi thì anh phải bảo cô ấy phá bỏ ngay.
Hoài Bảo hỏi tiếp:
− Nếu Quế Lâm không đồng ý bỏ đứa con thì sao?
Bách Điệp xẵng giọng:
− Thì anh phải tìm mọi cách để cô ấy nghe lời anh chứ.
Nghe qua những lời này của Bách Điệp, Hoài Bảo nghe lòng bất mãn vô cùng. Một người phụ nữ mà không có tình thiêng liêng mẫu tử, chỉ vì quyền lợi của riêng mình như thế thật là đáng sợ. Dù vậy anh vẫn giữ kín nỗi bất mãn vào lòng, chỉ lặng thinh không nói gì.
Bách Điệp lại nhìn anh ngọt ngào:
− Anh Bảo à! Em muốn có con với anh lắm.
Đã nghe nhưng Hoài Bảo hơi thắc mắc. Tại sao Bách Điệp không đi lại được lúc này mà lại muốn có con với anh. Nghĩ thế, anh hỏi ngay:
− Chân em bị thế này, em không điều trị thì khi có con, em làm sao chăm sóc con cho tốt được.
Bách Điệp tỏ vẻ suy nghĩ rồi cô nói:
− Nếu em chịu điều trị cho khỏi hẳn đôi chân thì anh có bằng lòng có con với em không?
Hoài Bảo nói một cách thẳng thắn:
− Giờ đây, điều trước tiên là anh muốn cho em đi trị lành đôi chân như ngày xưa. Còn về chuyện có con hay không, anh thật sự không muốn làm cho em khổ thêm nữa. Anh chỉ muốn bao giờ chúng ta chính thức là vợ chồng, thì hãy tính đến chuyện đó.
Nghe qua, Bách Điệp cười nhạt:
− Em biết là anh sẽ từ chối em mà. Em chỉ hỏi thử lòng anh vậy thôi. Em biết anh là người sống rất có nguyên tắc mà. Anh đâu có thích những mối quan hệ lăng nhăng như vậy.
Nói xong, Bách Điệp buông đũa khi tô phở vẫn còn hơn một nửa, rồi cô tự đẩy xe ra phòng khách.
Hoài Bảo lặng thinh nhìn theo những cử chỉ của cô. Anh không thể chiều cô mãi được nữa, dù biết rằng do lỗi của anh mà cô bị tổn thương như vậy. Nhưng tại sao cô lại không chịu đi điều trị cho lòng anh được nhẹ nhõm hơn chứ? Cô lúc nào cũng đòi anh phải ly dị với Quế Lâm, chuyện này làm cho anh bất mãn vô cùng. Nhưng anh cũng không biết nên cư xử như thế nào khi mọi chuyện đã đến nước này rồi.
Không quan tâm đến Bách Điệp nữa, Hoài Bảo ngồi ăn tô phở của mình một cách ngon lành, mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Ăn xong, anh bước ra phòng khách, ngồi đốt cho mình một điếu thuốc.
Bách Điệp bỏ ra ngoài là muốn anh phải đến năn nỉ cô, nhưng vì Hoài Bảo cảm thấy đó không phải là lỗi của mình nên anh vẫn ngồi yên với điếu thuốc trên môi. Gương mặt lộ vẻ quyết tâm, anh đề nghị:
− Bách Điệp! Nếu em ngại không muốn đến bệnh viện chữa bệnh thì anh sẽ mời bác sĩ đến đây để khám và điều trị đôi chân cho em, em thấy thế nào?
Bách Điệp gắt gỏng:
− Tôi đã nói với anh nhiều lần rồi, anh còn hỏi gì nữa!
Không còn kiên nhẫn nữa, Hoài Bảo cao giọng:
− Tại sao em cứ muốn làm khó cho anh vậy chứ? Em cứ đòi hỏi mọi thứ nơi anh, mà lại không muốn làm theo ý anh dù là một chuyện nhỏ.
Bách Điệp lại cười gằn:
− Vậy thì anh cứ bỏ mặc tôi đi, tôi không nghe lời anh đó. Ai bảo lương tâm anh cắn rứt làm gì, tôi đâu có cần sự thương hại của anh. Tôi chỉ cần tình yêu thật sự của anh mà thôi. Anh hiểu chứ?
Khi nói câu này, Bách Điệp đã đặt cược một ván cuối cùng. Hoặc là anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô, còn nếu không thì anh sẽ bỏ rơi cô. Nhưng như thế cũng không sao, cô cũng không mất mát gì, không cần phải đóng kịch thêm cho khổ thân.
Lời của Bách Điệp nói ra đánh đúng điểm yếu của Hoài Bảo là tính trách nhiệm nơi anh. Vì vậy, dù giận nhưng anh cũng không thể bỏ mặc cô được. Anh dịu giọng:
− Em có nghe lời anh thì mới tốt cho em. Em phải hiểu cho anh chứ. Nhưng nếu em không muốn thì anh cũng không ép em nữa. Em cứ làm theo ý muốn của mình - Rồi nhỏ giọng hơn, anh trầm ngâm - Nhưng anh chỉ sợ mai mốt nếu anh phải đi công tác xa một hai ngày hoặc cả tuần thì ai sẽ chăm sóc cho em đây khi Hồng Loan bận việc.
Biết chắc Hoài Bảo không thể bỏ mặc mình, Bách Điệp trở lại vẻ ngọt ngào:
− Bao giờ anh có đi công tác thì anh phải nói cho em biết trước để em dặn Hồng Loan chứ.
Nhớ đến lời của mẹ hôm qua, Hoài Bảo nói luôn:
− Tuần sau gia đình anh sẽ đi Vũng Tàu, chắc là ba bốn ngày mới về.
Với ánh mắt giận dữ, Bách Điệp hỏi ngay:
− Luôn cả Quế Lâm à?
Hoài Bảo gật đầu:
− Ừ, mẹ anh muốn như thế mà.
Bách Điệp mỉa mai:
− Chứ không phải bản thân anh cũng muốn như thế sao? Anh quả thật là một người con hiếu thảo.
Hoài Bảo không kềm được cơn bực bội, anh hỏi:
− Em nói như vậy mà nghe được hay sao chứ?
Bách Điệp cao giọng:
− Đúng, em ghen đó, anh làm gì em nào? Lúc nào anh cũng có con nhỏ đó ở cạnh bên, làm sao anh ly dị nó cho được chứ. Anh chỉ muốn lừa gạt tình cảm của em thôi.
Hoài Bảo cũng lớn tiếng:
− Những suy nghĩ của em thật là nông cạn. Em nghĩ lại đi, Quế Lâm có tội tình gì đâu, mọi chuyện cũng chỉ là do mẹ anh quyết định mà thôi. Cô ấy hoàn toàn vô tội mà.
Bách Điệp cao giọng:
− Anh lại còn dám bênh vực nó ư? Vậy là anh đã yêu nó rồi. Anh đừng gạt tôi nữa!
Lời của Bách Điệp nói, Hoài Bảo cũng không thèm đính chính làm gì. Anh cố kiềm chế cơn giận đang bùng nổ trong lòng. Hoài Bảo nghĩ Bách Điệp thay đổi như thế này có thể là do tổn thương nên anh không nói gì thêm, chỉ cố dằn cơn giận xuống mà thôi.
Thấy Hoài Bảo im lặng, Bách Điệp lại càng lấn lướt hơn:
− Anh đã chấp nhận là anh yêu nó rồi phải không? Vậy thì anh bỏ mặc tôi đi, anh đừng đến đây nữa làm gì.
Hoài Bảo nhìn Bách Điệp bằng ánh mắt lạnh lùng:
− Em thật là quá đáng lắm, anh cố nhịn em bởi vì anh nghĩ em đang bị thương, có thể có sự ức chế nào đó. Nhưng em không chịu hiểu điều đó. Em càng lúc càng làm anh thấy bất mãn.
Bách Điệp không thèm nghe anh nói, cô át giọng anh:
− Nếu anh đã cảm thấy bất mãn với em thôi thì anh cứ đi đi, bỏ mặc tôi.
Hoài Bảo quơ vội chiếc áo khoác, anh đứng lên với nét mặt bừng giận:
− Đây không phải là lần đầu tiên em xua đuổi anh. Câu nói này em đã nói nhiều lần lắm rồi nhưng anh cố nhịn. Bây giờ anh không muốn nghe thêm một lần nào nữa cả. Anh về đây! Nếu khi nào em thấy mình đã sai thì em gọi điện thoại cho anh.
Hoài Bảo đã đi lâu rồi mà Bách Điệp vẫn còn ngồi chết trân trên xe, ánh mắt nhìn vô định, miệng thì lẩm bẩm:
− Quế Lâm! Tất cả là lỗi của cô. Rồi đây cô sẽ phải trả giá, cái giá từ những đau khổ do bị bỏ rơi mà cô đã mang đến cho tôi.
Đôi mắt Bách Điệp chợt sáng lên khi cô nhớ ra là Hồng Loan và Quế Lâm cùng học chung một trường. Chắc hẳn nhờ vào điều này mà cô cùng Hồng Loan có thể nghĩ ra những kế hoạch khác có lợi cho cô hơn. Chắc chắn thế!
Chợt nhớ ra, Bách Điệp tự cười một mình, lẩm bẩm:
− Hắn đã đi rồi, sao mình còn ngồi đây tự đày đọa bản thân mà không xuống bay nhảy thỏa thích.
Nghĩ thế, miệng huýt sáo một bản nhạc vui nhộn, yêu đời, Bách Điệp đến bên điện thoại bấm số máy của Hồng Loan. Một ý nghĩ đã hình thành trong đầu cô.
Đang nằm xem chương trình ca nhạc trên ti vi ở phòng khách, Quế Lâm giật mình khi nghe tiếng còi xe inh ỏi ngoài cổng. Cô giật mình, thầm nghĩ bây giờ đã hơn mười giờ đêm rồi, không biết là ai mà lại gọi cửa muộn như thế này. Chắc chắn không phải là Hoài Bảo rồi, cô nghĩ chắc đêm nay anh ở trong bệnh viện với Bách Điệp luôn vì chân chị ấy vẫn chưa bình phục hẳn.
Ngồi dậy cầm chiếc chìa khóa trên tay đi ra cổng, Quế Lâm thấy Hoài Bảo đang đứng đó thì ngạc nhiên hỏi:
− Em cứ nghĩ là anh sẽ ở lại bệnh viện với chị Bách Điệp đêm nay chứ.
Hoài Bảo vừa đẩy xe vào, vừa nói giọng lè nhè:
− Ở trong đó làm cái gì?
Rồi anh quắc mắt:
− Hay là em không muốn tôi về đây? Em muốn được tự do để tiếp ông thầy giáo của em.
Biết Hoài Bảo đã say, Quế Lâm không trả lời. Cô chỉ lẳng lặng khóa cổng lại rồi đi vào nhà như chẳng hề nghe anh nói gì.
Hoài Bảo đã ngồi vào ghế salon, thấy Quế Lâm đi vào, anh đổi giọng ngọt ngào nhờ cô:
− Cho anh xin ly nước mát đi Quế Lâm!
Quế Lâm đến bên tủ lạnh, rót cho anh một ly nước đầy rồi nói bằng giọng nhẹ nhàng:
− Anh uống đi!
Hoài Bảo nhìn Quế Lâm bằng ánh mắt có pha chút khác lạ rồi anh mỉm cười pha chút buồn phiền:
− Cám ơn em.
Quế Lâm lại hỏi anh:
− Anh ăn cơm chưa?
Hoài Bảo nhìn cô bằng ánh mắt biết ơn:
− Anh no rồi, cám ơn em đã quan tâm.
Như tỉnh lại đôi phần nhờ ly nước mát kia, hình ảnh ông thầy lúc sáng hiện về làm Hoài Bảo thắc mắc, anh hỏi:
− Hồi sáng người đó là thầy giáo của em đó à?
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng.
Hoài Bảo suy nghĩ rồi nói:
− Sao trông có vẻ thân mật với em thế?
Quế Lâm không muốn có thêm chuyện, cô chỉ đáp:
− Em không để ý lắm.
Hoài Bảo động viên:
− Em cứ nói thật đi! Anh đâu có quyền gì la rầy hay cấm cản em, tại anh là người có lỗi trước mà.
Nhìn ánh mắt rất thật lòng của Hoài Bảo, Quế Lâm mạnh dạn hỏi anh:
− Sao cử chỉ lúc sáng của anh lại kỳ lạ vậy? Em không thể hiểu được.
Nhớ lại cử chỉ của mình lúc sáng, quả thật là có phần mất lịch sự, Hoài Bảo đành đáp chống chế:
− Tại lúc sáng anh vừa ngủ thức dậy, cảm thấy khó chịu trong người nên không muốn nói chuyện với ai thôi mà.
Quế Lâm cười, cô tin ngay:
− Bởi vậy anh mới cau có phải không?
Hoài Bảo cũng cười. Anh lại hỏi thăm:
− Hôm nay em không có đi đâu chơi à?
Quế Lâm lắc đầu:
− Em ở nhà xem tivi và học bài thôi.
Hoài Bảo lại khen:
− Em ngoan quá Quế Lâm à - Rồi chép miệng vẻ như tiếc rẻ, anh nói tiếp - Mẹ chọn em cho anh quả thật là chẳng sai lầm tí nào. Nhưng anh có lỗi với em nhiều lắm. Nếu có chuyện gì không tốt của anh làm em buồn, anh chỉ mong em hiểu và tha lỗi cho anh.
Quế Lâm từ tốn:
− Được sống như vậy là em yên phận rồi. Bởi vì mẹ anh rất vui, còn em cũng có thể yên tâm học hành. Thật em không đòi hỏi gì hơn.
Hoài Bảo đặt câu hỏi:
− Chẳng lẽ em muốn chúng ta cứ mãi sống giả tạo như thế này sao?
Quế Lâm nói thật lòng:
− Em cũng không muốn nghĩ đến chuyện đó. Anh có muốn ly dị thì xin hãy đợi đến lúc em tốt nghiệp nhé, có được không anh Bảo?
Hoài Bảo hỏi, hơi có vẻ hờn trách:
− Tại sao em lại nghĩ là anh muốn ly dị với em chứ?
Quế Lâm thản nhiên:
− Em biết là anh vẫn còn yêu chị Bách Điệp, anh chỉ xem em như một người em gái mà thôi.
Lòng Hoài Bảo hơi dịu lại khi nghe lời phân trần của Quế Lâm. Nhưng anh nhủ thầm: "Em nghĩ sai rồi Quế Lâm ạ. Khi ở gần bên em, anh cảm thấy rất nhẹ nhàng và thoải mái. Em như một phép màu khiến anh thư giãn mỗi khi mệt nhọc. Còn mỗi khi ở bên Bách Điệp, anh chỉ cảm thấy những nỗi phiền muộn, bực dọc vây quanh. Anh đang muốn trốn chạy khỏi sự kềm hãm của cô ấy đây. Nhưng chỉ vì anh mà cô ấy ra nông nỗi đó, nên bây giờ anh không thể không chịu một phần trách nhiệm được".
Với ánh mắt buồn buồn, Hoài Bảo hỏi:
− Nếu anh không muốn ly dị với em thì em nghĩ sao?
Quế Lâm vô tư:
− Thì mình cứ sống như thế này thêm một thời gian nữa chứ có sao đâu.
Ánh mắt Hoài Bảo hơi nghịch:
− Đến già luôn thì em có phiền không?
Quế Lâm thấy mình sa vào bẫy của anh nên đáp chống chế:
− Em nghĩ rằng anh sẽ không đành lòng để em sống như vậy đâu, anh vốn là người sống có tình có nghĩa mà.
Quế Lâm nói đúng. Cô ấy rất hiểu anh, anh cảm thấy rất dễ chịu khi nói chuyện với cô. Càng gần cô, cô càng làm cho anh thấy thích cô hơn. Dường như từ phía cô có một cái gì đó giống như nam châm thu hút lấy anh. Chẳng hạn như bây giờ đây, anh chỉ muốn ôm cô vào lòng, đặt lên đôi môi kia một nụ hôn ngọt ngào bởi vẻ thơ ngây của nó.
Thấy ánh mắt là lạ của Hoài Bảo đang nhìn mình, Quế Lâm cảm thấy ngột ngạt làm sao. Cô có cảm giác như anh đang cố kiềm chế một điều gì đó vậy. Không dám ở lại lâu, Quế Lâm bối rối nói:
− Em đi ngủ trước đây! Chừng nào buồn ngủ thì anh Bảo nhớ tắt hết đèn nhé.
Hoài Bảo trấn tĩnh lại:
− Ừ, em đi ngủ trước đi.
Hoài Bảo vừa nói xong thì Quế Lâm đã đi nhanh vào phòng đóng kín cửa lại. Còn lại một mình, anh suy ngẫm về bản thân rồi tự cười một mình:
− Có vợ đẹp, ngoan hiền thế kia mà lại phải ngủ riêng, Bảo ơi, mày thật là một ông chồng khờ!
Rồi anh lại tự hỏi mình, rằng anh có thật lòng muốn ly dị với Quế Lâm hay không? Chắc chắn là không rồi, bởi cô ấy là một cô gái rất tốt, không có điểm nào đáng chê trách từ tính tình đến ngoại hình. Vậy còn Bách Điệp, mình phải tính sao đây?
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hoài Bảo quyết định là sẽ đưa cho Bách Điệp một số tiền khá lớn để cô ấy có thể chữa lành đôi chân và đủ sống trong khoảng thời gian chừng hai, ba năm, xem như là sự đền bù cho cô ấy vậy.
Và từ bây giờ, anh phải nghĩ cách chiếm lại tình cảm của Quế Lâm thôi. Anh muốn giữa anh và cô là một tình yêu thật sự chứ không phải là tình anh em như từ trước đến giờ nữa.
Quyết định vậy rồi anh đứng lên, lòng tràn trề bao nhiêu hy vọng bước về phòng của riêng mình. Anh hy vọng tình trạng hiện giờ giữa anh và Quế Lâm sẽ chấm dứt vào một ngày không xa.
Với ánh trăng sáng lung linh rọi xuống từ bầu trời, mặt biển trông lấp lánh thật đẹp. Đứng bên cạnh Hoài Bảo trên ngọn tháp hải đăng, Quế Lâm quan sát chung quanh với vẻ mặt đầy thích thú. Hoài Bảo đưa tay chỉ thật xa, anh nói:
− Đó là toàn cảnh thành phố dầu khí Vũng Tàu.
Quế Lâm nhìn theo, hớn hở nói:
− Đẹp quá! Nhưng nếu mình lên đây những đêm không trăng chắc là không đẹp bằng đâu, phải không anh Bảo?
Hoài Bảo gật đầu:
− Nếu lên tháp hải đăng này vào những đêm không trăng thì chỉ thấy toàn một màu đen thôi. Xa xa mới có những ngọn đèn leo lét của những người đi soi cá ban đêm. Ngoài ra thì chỉ có thể thưởng thức ngọn gió biển mát mẻ mà thôi.
Quế Lâm ngạc nhiên trước sự nhạy bén trong kinh doanh của Hoài Bảo, cô hỏi:
− Sao anh Bảo biết nơi đây thu hút khách mà dám đầu tư xây dựng khu nhà nghỉ và nhà hàng ở đây vậy?
Hoài Bảo chậm rãi nói:
− Lúc đầu anh cũng lên đây với tư cách là một khách tham quan. Thấy du khách lên rồi về ngay trong ngày vừa mệt vừa không thú vị nên anh nghĩ ngay đến chuyện đầu tư vào đây.
Quế Lâm thắc mắc hỏi thêm:
− Em không hiểu khách đi du lịch Vũng Tàu rõ ràng là đi du lịch biển, mà sao lại thích lên núi chơi nhỉ.
Hoài Bảo giải thích:
− Có lẽ là do môi trường ô nhiễm, khách du lịch lại muốn tận hưởng không khí trong lành của biển, nên họ muốn lên núi. Cũng như ở trung tâm thành phố bây giờ, nhiều hàng quán cà phê cũng cơi lên thành nhiều tầng, trang trí đặc sắc để thu hút khách hàng vậy. Khách đến Vũng Tàu bây giờ thường thích leo núi, vừa có thể ngắm toàn cảnh thành phố, vừa hít thở không khí trong lành.
Hoài Bảo nhìn Quế Lâm thân mật nói:
− Em mới lên đây lần đầu à?
Quế Lâm cười bẽn lẽn:
− Vâng. Đây là lần đầu tiên em đến nên thấy thích thú lắm.
Hoài Bảo vô tình nói:
− Vậy thì mỗi tháng anh sẽ đưa em ra đây, vừa có thể thư giãn, vừa có thể theo dõi tình hình kinh doanh của nhà hàng luôn.
Quế Lâm cũng vô tư như anh:
− Em chỉ sợ anh không rảnh thôi.
Hoài Bảo trầm ngâm:
− Một tháng dành cho em có hai ngày thì có nhiều nhặn gì đâu hở Quế Lâm?
Quế Lâm hơi ngạc nhiên trước sự trầm tư của anh. Nhưng càng gần anh, cô càng thấy khâm phục trước sự giỏi giang và nhạy bén trong kinh doanh của anh. Về phương diện kinh doanh, anh đúng là một người có tài.
Bà Khoa từ trong nhà hàng đi ra, ngồi xuống bên cạnh Quế Lâm nơi ghế đá. Vì ghế hơi hẹp nên Quế Lâm đành phải ngồi sát vào Hoài Bảo để nhường chỗ cho bà. Vừa ngồi xuống bà đã phấn khởi nói:
− Thật là mát mẻ và dễ chịu làm sao ấy.
Hoài Bảo hỏi bà:
− Nãy giờ mẹ ở trong nhà hàng à?
Giọng bà phấn khởi:
− Từ chiều đến giờ mẹ quan sát tình hình bán buôn trong nhà hàng của mình ra sao. Thì ra cũng đắt khách lắm.
Rồi bà đề nghị thêm:
− Mẹ nghĩ chúng ta nên đầu tư xây thêm phòng ngủ để có chỗ cho du khách ở lại qua đêm, con thấy thế có được không?
Hoài Bảo gật đầu:
− Dạ, con cũng có ý định như vậy. Trong tuần tới, con sẽ xúc tiến việc ký hợp đồng xây dựng cho hết khu vực này đó mẹ.
Bà Khoa đồng ý ngay:
− Con cứ tiến hành mọi chuyện càng sớm càng tốt đi. Thời buổi cạnh tranh này, nói là phải làm liền thì mới mong thành công con ạ.
Hoài Bảo tỏ vẻ hiểu biết:
− Dạ, con hiểu rồi, mẹ cứ an tâm! Lần sau, mẹ ra đây đảm bảo mẹ sẽ vừa ý ngay.
Ngồi nói chuyện với con một chút rồi vì muốn đi nghỉ sớm nên bà nói:
− Mẹ vào nghỉ trước! Hai đứa ở lại rồi vào ngủ sau nhé.
Quế Lâm lễ phép đáp lời:
− Vâng.
Bà Khoa đi rồi, Hoài Bảo nhẹ nhàng nắm tay Quế Lâm, anh ân cần hỏi:
− Em có lạnh lắm không?
Quế Lâm lắc đầu, tay cô vẫn để hờ trong tay anh:
− Không! Em rất thích những cơn gió trong lành ở đây, dễ chịu lắm anh ạ.
Hai người ngồi cạnh nhau thật lâu. Cho đến lúc những người khách ngồi gần đã ra về gần hết, Hoài Bảo nhìn Quế Lâm với ánh mắt khác lạ. Anh hỏi nhỏ:
− Mình vào nghỉ chứ em?
Quế Lâm nhẹ nhàng:
− Em muốn ngồi đây thêm một chút nữa.
Chợt có tiếng chân người đi đến, Hoài Bảo nhìn lên thì nghe giọng nói của một nhân viên phục vụ:
− Thưa, ông bà chủ có cần uống chút rượu không ạ.
Hoài Bảo gật đầu ngay:
− Cho tôi một chai Sâm-banh.
Anh nhân viên gật đầu quay vào rồi quay ra với chiếc khay có để chai rượu và hai cái cốc rồi anh lễ phép nói:
− Mời ông chủ!
Hoài Bảo đón lấy chiếc khay. Khi anh nhân viên đã đi vào, anh quay sang Quế Lâm với ly rượu trên tay:
− Mời em!
Quế Lâm lắc đầu:
− Em không biết uống.
Hoài Bảo thuyết phục:
− Uống một chút vào rồi em sẽ thấy dễ chịu hơn với những cơn gió lạnh thế này.
Thấy sự nhiệt tình của Hoài Bảo, Quế Lâm đành nâng ly rượu uống cạn.
Uống xong, cô nghe hơi ấm lan tỏa trong cơ thể, cảm giác thật là thích thú.
Hoài Bảo cũng uống cạn ly rượu của mình. Anh lại rót thêm cho Quế Lâm một ly nữa:
− Em có thể uống thêm chứ?
Quế Lâm cảm thấy cô đơn, dù Hoài Bảo đang ở bên cạnh săn sóc cho cô. Nhưng cô biết trong tim anh hình bóng Bách Điệp vẫn còn đó và anh vẫn không phải hoàn toàn là của cô như mọi người vẫn nghĩ.
Giá như đêm nay anh và cô thật sự là một cặp vợ chồng thì cô chắc sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu khi được ngồi ngắm trăng bên anh như thế này. Càng nghĩ, nỗi buồn càng trĩu nặng trng lòng. Một cách vô thức, Quế Lâm uống cạn ly rượu của mình và cô giành lấy chai rượu từ tay Hoài Bảo. Rót đầy ly của anh và cô rồi, Quế Lâm mỉm cười nói với anh:
− Đêm nay anh và em sẽ uống hết chai rượu này, có như vậy mới mong xua đi nỗi buồn, phải không anh?
Nãy giờ Hoài Bảo tự rót uống đã nhiều, giờ nghe Quế Lâm tâm sự như vậy, anh càng thấm thía:
− Ừ, em cứ rót ra đi. Nếu uống hết chai này mà vẫn còn buồn thì anh em mình sẽ tìm một chai khác uống tiếp.
Nghe qua, Quế Lâm thích thú cười nhưng đôi mắt đã muốn khép lại vì hơi rượu:
− Anh nói thật là chí lý!
Vừa nói Quế Lâm vừa rót rượu vào đầy hai ly. Hai người cứ thế uống hết ly này đến ly khác, cho đến khi Quế Lâm không còn tỉnh táo nữa, cô phải ngả đầu vào thành ghế mới giữ được thăng bằng.
Còn Hoài Bảo thì cũng đã thấm rượu nhưng anh vẫn còn đi đứng được. Anh lay lay Quế Lâm, nói:
− Em đã say rồi đó. Anh đưa em về phòng nghỉ nhé Quế Lâm.
Quế Lâm ậm ừ:
− Sao anh dám nói là tôi say chứ... Anh cứ rót tiếp đi, tôi còn uống được mà...
Hoài Bảo phì cười:
− Em không uống được nữa đâu. Nào, đứng lên để anh đưa em về phòng! - Vừa nói Hoài Bảo vừa dìu Quế Lâm đứng lên.
Quế Lâm bước những bước không tự chủ theo Hoài Bảo nhưng miệng vẫn lảm nhảm:
− Em có thể tự đi được mà... Anh buông em ra đi!
Hoài Bảo ngọt ngào:
− Ừ, em đi được nhưng anh vẫn muốn được giúp đỡ em, vậy được chưa. Em hiểu không Lâm?
Vừa nói xong thì anh cũng vừa mở xong cánh cửa phòng. Dìu Quế Lâm đến chiếc giường cuối phòng, anh dịu dàng đỡ cô nằm xuống giường rồi ân cần nói:
− Em ngủ đi!
Quế Lâm với đôi mắt vẫn khép hờ, cô nói nhỏ:
− Anh Bảo! Đừng bỏ em một mình, em sợ lắm - Vừa nói cô vừa nắm tay Hoài Bảo kéo mạnh xuống.
Mất thăng bằng, Hoài Bảo ngã luôn xuống giường nằm đối mặt với Quế Lâm. Gương mặt cô, đôi môi cô đang rất gần anh. Hoài Bảo nhìn cô thật lâu. Trong khi Quế Lâm vẫn tiếp tục lảm nhảm:
− Anh Bảo! Đừng bỏ em nghe...
Dù biết những câu nói này chỉ là những câu nói trong cơn say nhưng Hoài Bảo vẫn bị thu hút. Anh vòng tay qua, ôm cô vào lòng, ngọt ngào nói:
− Anh đây, anh đây! Mãi mãi anh sẽ không rời bỏ em đâu. Tin anh đi!
Quế Lâm lại tiếp tục nói mà mắt vẫn nhắm:
− Anh nói thật không? Anh đừng bỏ em đi nghen. Em cô đơn lắm, giờ em chỉ còn có mình anh mà thôi.
Nghe xong câu này thì Hoài Bảo không còn kiềm chế được nữa, vòng tay anh siết mạnh cô vào lòng như muốn che chở cho cô. Không nói gì thêm, anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn.
Rồi những nụ hôn lại tiếp nối những nụ hôn. Giờ đây Hoài Bảo không còn suy nghĩ gì thêm nữa, anh thầm thì:
− Quế Lâm! Anh yêu em lắm.
Quế Lâm không phản đối, cô đón nhận tất cả sự âu yếm từ anh, không biết là do men rượu hay thật lòng cô cũng muốn như vậy.
− Em cũng yêu anh lắm... Và em cũng đau khổ nhiều lắm.
Hoài Bảo dịu dàng đáp:
− Anh sẽ không để cho em phải khổ nữa đâu, em yêu ạ.
Và vòng tay anh siết trọn thân thể mảnh dẻ của cô với một cảm giác tuyệt vời.
Ngoài kia gió vẫn thổi ào ạt từng cơn trong đêm thanh vắng như tiếng nhạc du dương đưa hai người hoà thành một.
Nhìn chăm chăm vào túi tiền để trên bàn, đôi mắt Bách Điệp nheo lại đầy vẻ căm phẫn. Cô nói với Hồng Loan, giọng còn đầy vẻ bực tức:
− Hắn vừa mới ra về.
Thấy vẻ mặt Bách Điệp, Hồng Loan quan tâm hỏi:
− Có chuyện gì à?
Đưa tay chỉ túi tiền trên bàn, Bách Điệp rít qua kẽ răng:
− Hắn ta nói với số tiền này, hắn mong mình sẽ chữa trị hết cho đôi chân, và đừng làm phiền đến hắn nữa, bởi vì mình và hắn không thể sống chung với nhau được.
Nhìn cọc tiền, Hồng Loan đoán:
− Anh Bảo đưa cho mày năm mươi triệu à?
Bách Điệp tỏ ra chẳng hề quan tâm:
− Mình cũng không để ý xem là bao nhiêu nữa. Mình cảm thấy buồn chán lắm, Hồng Loan ạ. Bạn hãy nghĩ cách giúp mình đi.
Hồng Loan nhận xét:
− Ảnh cư xử với Bách Điệp như vậy cũng trọn tình trọn nghĩa lắm rồi, bởi vì ảnh chưa hề lợi dụng bạn mà. Chuyện tình cảm thời buổi bây giờ, quen nhau yêu nhau rồi chia tay là chuyện bình thường thôi mà. Vả lại, bạn cũng đâu có mất mát gì đâu.
Bách Điệp nhăn nhó:
− Nhưng mà mình không chịu nổi cảm giác khó chịu khi thấy Quế Lâm sánh bước bên anh Bảo. Đã từ lâu mình quen thấy anh Bảo là của mình rồi, kể từ khi còn học chung bên Úc lận.
Nhớ lại những ngày học chung, Bách Điệp kể tiếp:
− Trong lớp có không biết bao nhiêu người để ý đến mình nhưng mình không thích ai hết, mình chỉ thích anh Bảo mà thôi bởi tính hiền lành, chăm chỉ và nghiêm túc của anh ấy. Hồi đó... là do mình chủ động đến làm quen với ảnh.
Hồng Loan như chia xẻ những cảm nghĩ của bạn, cô hỏi:
− Vậy là từ khi ở bên Úc, anh Bảo chỉ quen với một mình bạn thôi à?
Bách Điệp gật đầu:
− Anh Bảo rất đứng đắn, nghiêm túc trong chuyện tình yêu, bởi vậy mình rất tin tưởng ảnh. Chẳng ngờ bây giờ chuyện của mình lại ra nông nỗi này.
Nhớ đến chuyện Hồng Loan đang học chung trường với Quế Lâm, mắt Bách Điệp ánh lên niềm hy vọng, cô nói:
− Hôm đó mình gọi điện thoại cho bạn nhưng bạn không có ở nhà.
Hồng Loan suy nghĩ hỏi:
− Có chuyện gì quan trọng không?
Bách Điệp vào thẳng vấn đề:
− Hình như bạn đang học chung trường với Quế Lâm, phải không?
Hồng Loan gật đầu:
− Quế Lâm là một sinh viên ngoan hiền, các thầy cô đều quý - Sực nhớ, Hồng Loan thích thú nói tiếp - Hình như thầy Chí Văn, một ông thầy của mình rất thích Quế Lâm.
Bách Điệp nôn nóng hơn:
− Bạn thấy Quế Lâm thế nào?
Suy nghĩ một chút, Hồng Loan đáp:
− Bạn ấy không tỏ vẻ gì quan tâm, vẫn chăm chỉ học thôi.
Bách Điệp hỏi thêm:
− Bạn có quen với Quế Lâm không?
− Mình cũng có nói chuyện với Quế Lâm một hai lần gì đó. Cô ấy rất hiền.
Nghe Hồng Loan khen như vậy, Bách Điệp càng nóng mũi hơn:
− Hình như bạn cũng thích cô ấy lắm phải không? Thật uổng công mình cứ nghĩ bạn là người bạn tốt và hiểu mình nhất.
Hồng Loan tỏ vẻ hối hận trước lời trách móc của Bách Điệp. Cô nói:
− Chớ bạn muốn mình phải làm sao đây. Mình chỉ có một người bạn thân là bạn thôi mà Bách Điệp.
Bách Điệp như hài lòng khi thấy vẻ hối hận của Hồng Loan. Cô bày vẽ:
− Mình muốn tạo ra một sự hiểu lầm nào đó giữa Hoài Bảo và Quế Lâm để Hoài Bảo bất mãn với cô ấy.
Thoáng suy tính rồi Hồng Loan ngần ngừ nói:
− Mình sẽ giúp bạn. Đang có một dịp tốt sắp đến đấy, không biết bạn có muốn không.
Bách Điệp nôn nao:
− Bạn nói ra nghe thử xem. Nếu không được thì thôi, có gì mà bạn phải ngại.
Nghe bạn thúc giục, Hồng Loan nói luôn:
− Sắp đến ngày hai mươi tháng mười một, nhà trường có tổ chức cho các sinh viên đi Vũng Tàu chơi, vừa để kỷ niệm ngày nhà giáo vừa tổ chức cho sinh viên giải trí. Mình chắc là hôm đó sẽ có thầy Chí Văn và Quế Lâm.
Với nét mặt lo lắng, Bách Điệp phân vân hỏi:
− Mình sợ anh Bảo sẽ không cho Quế Lâm đi đâu.
Hồng Loan nói chắc nịch:
− Mình chắc chắn là Quế Lâm sẽ đi chuyến này, bởi vì Quế Lâm không thể vắng mặt trong những dịp sinh hoạt tập thể được.
Bách Điệp hỏi tới:
− Còn thầy Chí Văn?
Hồng Loan thông thạo:
− Thầy Văn lại càng không thể vắng mặt.
Nghe qua, gương mặt Bách Điệp đầy vẻ hân hoan:
− Còn bạn, bạn có đi được không?
Hồng Loan hơi sượng nhưng rồi cũng nói thật:
− Chắc mình phải năn nỉ lớp trưởng giảm cho khoản tiền đóng thì mới được đi.
Bách Điệp ra vẻ:
− Vậy bạn còn ngại ngùng gì nữa! Cần bao nhiêu tiền bạn cứ nói, mình đóng cho. Miễn sao ra ngoài đó bạn chụp cho mình mấy tấm hình có thầy Văn và Quế Lâm trong đó là được rồi.
Hồng Loan búng tay thật kêu:
− Chuyện đó thì có khó khăn gì đâu. Mình chỉ cần ngồi ở một nơi kín đáo rồi theo dõi hai người đó là chụp thoải mái thôi.
Như sợ không chắc ăn lắm, Bách Điệp đề nghị:
− Hay là ra ngoài đó, bạn cứ tìm đại một ông thợ chụp hình nào đó nhờ ông chụp cho chắc ăn.
Có vẻ suy nghĩ hồi lâu rồi Hồng Loan lắc đầu:
− Mình thấy như vậy không tiện lắm đâu, đổ bể ra thì tiêu luôn. Cứ để mình chụp là được rồi. - Rồi như tự khen mình, Hồng Loan nói - Bạn đừng quên mình cũng là một tay chụp ảnh có hạng chứ không phải vừa đâu.
Thấy cũng vững tin, Bách Điệp dặn dò thêm:
− Bạn phải giấu kín chuyện này không được để cho ai biết nhé!
Ra vẻ sành đời, Hồng Loan đáp nhanh:
− Mình biết mà.
Giờ thì Bách Điệp đã hoàn toàn hài lòng với kế hoạch vừa sắp đặt. Chợt nhớ ra, cô hỏi tiếp:
− Chụp xong bạn giữ máy cẩn thận nhé, để về đây bạn và mình cùng đi rửa ảnh.
Hồng Loan gật đầu:
− Dĩ nhiên là để về đây rửa rồi. Mình chỉ nghĩ một điều là phải chụp càng nhiều càng tốt thôi.
Thắc mắc không biết Bách Điệp làm gì với những tấm ảnh đó, Hồng Loan hỏi thêm:
− Rồi bạn sẽ làm gì với những tấm ảnh đó?
Bách Điệp không giấu được nụ cười đắc ý:
− Mình sẽ gởi chúng cho Hoài Bảo theo địa chỉ công ty anh ta. Nếu thấy thích, mình sẽ cho đăng báo luôn. Mình muốn coi gương mặt của mẹ Hoài Bảo lúc đó khi thấy hình con dâu mình và người đàn ông khác.
Như cảm thấy quá đáng, Hồng Loan khuyên:
− Mình nghĩ chỉ cần gởi cho Hoài Bảo là đủ rồi. Nếu mình đăng lên báo thì có phần hơi quá đáng. Và mình cũng chẳng an tâm mấy, vì Hoài Bảo sẽ không khó khăn gì tìm ra người đăng tin, như thế mọi chuyện sẽ đổ bể ngay Bách Điệp ạ.
Bách Điệp gật gù:
− Ừ, bạn nói cũng có lý. Bạn cố gắng thành công đi, khi có hình rồi thì hẵng tính.
Với gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, Bách Điệp bước lại cầm cọc tiền trên tay, cô rút ra một xấp đưa cho Hồng Loan:
− Bạn cầm đỡ năm triệu mà dùng. Bao giờ thiếu, mình sẽ đưa thêm.
Hồng Loan cầm lấy rất tự nhiên, kèm theo câu nói:
− Bạn cứ yên tâm đi, mình sẽ cố gắng hết sức! Mọi chuyện rồi sẽ như bạn muốn thôi.
Nhìn chiếc xe lăn nằm ở góc phòng, Hồng Loan gợi ý:
− Hôm nay bạn cho dọn chiếc xe này là vừa rồi, đỡ phải nhìn thấy nó lại càng thêm chướng mắt.
Gương mặt Bách Điệp hằn lên vẻ căm hận:
− Chút nữa mình sẽ dọn tất.
Nhưng rồi Bách Điệp hỏi Hồng Loan bằng một giọng lo lắng:
− Nếu lỡ anh Bảo có đến đột xuất thì mình biết tính sao đây hở Loan?
Hồng Loan chỉ bảo:
− Thì bạn cứ nói là bạn đang điều trị và đã bắt đầu có tiến triển tốt.
Bách Điệp vỗ đầu mình rồi tự trách:
− Chuyện đơn giản như vậy mà mình cũng không nghĩ ra, thật là tệ!
Chợt nhớ ra cả hai chưa ăn gì, Bách Điệp rủ rê:
− Đi kiếm chút gì ăn cho bao tử nó làm việc chứ Hồng Loan. Đã hơn một giờ trưa rồi.
Hồng Loan cũng nghe bụng đói cồn cào, cô đáp:
− Ừ thì đi! Mình cũng thấy đói lắm rồi.
Quế Lâm đang sắp xếp cho quần áo và đồ dùng cá nhân vào túi du lịch thì thấy Hoài Bảo đi vào. Anh tự nhiên ngồi xuống giường của Quế Lâm, miệng hỏi:
− Em định đi đâu vậy?
Từ đêm ngoài Vũng Tàu về cho đến nay, Quế Lâm thường tìm cách tránh mặt Hoài Bảo, bởi những chuyện đã xảy ra khiến cô cảm thấy thật ngại ngùng và khó xử khi gặp anh. Riêng Hoài Bảo, anh cư xử như một người chồng mẫu mực, mỗi chiều tan sở đều về nhà ăn cơm cùng cô, lo lắng, chăm sóc cô, mua những món quà tặng cô. Dường như anh muốn cho cô thấy sự quan tâm của anh dành cho cô, cứ như là không có chuyện gì xảy ra vậy.
Để trả lời anh, Quế Lâm mỉm cười:
− Em định sắp xếp đồ đạc xong mới xuống nói với anh. Em định ngày mai đi Vũng Tàu, nhân dịp "Ngày nhà giáo" ấy mà.
Hoài Bảo có vẻ suy nghĩ, rồi anh thận trọng hỏi thêm:
− Đi về trong ngày hả Quế Lâm?
Quế Lâm ngẩng đầu lên nói:
− Dạ không! Phải ở lại ngủ qua đêm chứ.
Hoài Bảo có vẻ lo lắng, anh hỏi vội:
− Em thấy thế có tiện hay không? Hay là để ngày mai anh đi cùng với em.
Quế Lâm khẽ cười:
− Em lớn rồi mà. Vả lại, ở xa nhà chỉ một đêm thôi, chắc cũng không có chuyện gì đâu. Chuyến đi này là do nhà trường tổ chức mà, em nghĩ chắc là an toàn lắm.
Hoài Bảo gật đầu:
− Nếu được như vậy thì anh mới thấy yên tâm.
Rồi anh nhắc nhở:
− Em nhớ đem theo thuốc cảm và chai dầu nhé, lỡ có bệnh thì có mà dùng ngay!
Quế Lâm mỉm cười vẻ biết lỗi:
− Anh nhắc em mới nhớ, nếu không chắc là em đã quên mất.
Như một người chồng thật sự lo cho vợ, Hoài Bảo nhắc thêm:
− Em nhớ mang theo áo tắm nữa nhé!
− Dạ, có chứ. Em mang theo cái áo tắm mà anh đã mua cho em hôm nọ.
Hoài Bảo gật gù đồng ý:
− Ừ, chiếc áo đó em mặc trông đẹp lắm.
Rồi anh nói thêm:
− Em nhớ đừng tắm buổi trưa nắng nhé, nắng sẽ làm em bị lột da đó.
Quế Lâm ngoan ngoãn đáp:
− Vâng, em biết rồi.
Hoài Bảo hỏi thêm, vẻ ân cần:
− Chuyến đi này chắc là chia tay nhau ra trường luôn phải không Quế Lâm?
Quế Lâm gật đầu:
− Dạ, em đoán là thế.
Biết ngày mai cô đi, tự dưng Hoài Bảo cảm thấy buồn buồn. Anh muốn ở lại nói chuyện thêm một chút với cô nên hỏi tiếp về những dự định trong tương lai:
− Ra trường rồi, em sẽ về công ty làm việc chung với anh chứ?
Quế Lâm hỏi như dọ ý:
− Thế anh có muốn nhận em vào không?
Hoài Bảo cười cười đáp:
− Anh không nhận em thì biết nhận ai bây giờ. Nếu không nhận em sẽ là một sai lầm lớn của anh.
Quế Lâm cảm thấy cởi mở hơn, cô đùa:
− Anh làm như em là một người tài giỏi lắm vậy.
Hoài Bảo nhấn giọng:
− Em thì không tài giỏi gì lắm, nhưng anh tin là em sẽ là người rất được việc.
Nói dứt câu, bỗng anh bỏ đi ra ngoài rồi trở lại rất nhanh với một gói nhỏ trên tay. Hoài Bảo trao gói nhỏ ấy cho Quế Lâm, nói:
− Em đem theo để chi tiêu.
Biết là Hoài Bảo đưa tiền cho mình, Quế Lâm vội từ chối:
− Em vẫn còn tiền đây, anh cất đi.
Vừa nói, cô vừa đẩy gói giấy lại vào tay Hoài Bảo. Thấy vậy, anh tỏ vẻ khó chịu:
− Nghe lời anh, mang tiền theo đi, rồi nhớ mua quà về cho anh!
Rồi không đợi cô từ chối, anh bỏ luôn gói tiền vào túi du lịch của Quế Lâm, miệng dặn dò thêm:
− Tối, em đừng đi dạo dọc theo bãi biển nhé, đi một mình nhiều khi nguy hiểm lắm đấy.
Những lúc như thế này, Quế Lâm mới cảm thấy được sự quan tâm, lo lắng của anh dành cho cô, điều này làm cô thấy rất ấm áp, bao nhiêu đau khổ ngày xưa dường như đã không còn nữa. Cô cảm thấy mình rất hạnh phúc và tự hứa sẽ cố hết sức để giữ nó bền lâu mãi.
Chợt nhớ mình đã làm sẵn một số thức ăn để dành cho anh, cô căn dặn:
− Em đã kho cho anh một nồi thịt kho nước dừa, có đủ ăn trong hai ngày và mấy trái khổ qua em đã hầm sẵn. Khi ăn anh chỉ cần bật bếp hâm lại cho nóng là được rồi. Còn rau cải, dưa leo, em đã rửa sạch, để ở ngăn dưới cùng trong tủ lạnh, khi nào ăn anh không cần phải làm gì hết.
Nghe Quế Lâm căn dặn như thế, Hoài Bảo ngạc nhiên hỏi lại cô:
− Em kho thịt và nấu canh hồi nào vậy, sao anh không biết?
Quế Lâm cười:
− Thì lúc trưa, hình như lúc đó anh đang ngủ.
Hoài Bảo càng quan tâm cô hơn:
− Em cần gì phải làm cho cực nhọc vậy chớ. Chỉ có hai ngày thôi, anh ăn cơm tiệm hoặc sang mẹ ăn cũng tiện vậy. Em nấu nướng cả buổi trưa không được ngủ rồi, giờ còn thức khuya quá làm sao chịu nổi.
Vừa nhìn đồng hồ trên tường, Quế Lâm vừa chống chế:
− Mới có mười giờ thôi mà, đâu có khuya gì mấy đâu anh.
Thấy Quế Lâm đã soạn đồ đạc xong, Hoài Bảo hỏi thêm cô:
− Ngày mai, mấy giờ em đi?
Quế Lâm bỏ chiếc lược, vật dụng sau cùng cần chuẩn bị vào túi xách rồi trả lời:
− Dạ, bốn giờ sáng.
Nghe xong, Hoài Bảo quyết định ngay:
− Để sáng mai anh đưa em đi nhé. Mọi người tập trung ở đâu vậy Quế Lâm?
Cũng muốn được Hoài Bảo đưa cô đi lắm, vừa an toàn vừa khỏi phải gửi xe trong trường. Nhưng nghĩ đến chuyện ngày mai anh còn phải đi làm, muốn giữ sức khỏe cho anh nên Quế Lâm vội từ chối:
− Thôi khỏi đi anh Bảo à. Ngày mai anh còn phải đi làm nữa, thức sớm quá đưa em đi thì không tốt cho sức khỏe của anh. Để em đi một mình rồi gửi xe trong trường cũng được.
Hoài Bảo lắc đầu:
− Bốn giờ sáng trời còn tối lắm, để em đi một mình anh không an tâm đâu. Nghe lời anh đi, đừng bướng bỉnh nữa!
Nói câu này, ánh mắt anh nhìn Quế Lâm có vẻ là lạ. Dường như trong lòng còn muốn nói gì thêm, nhưng rồi anh lại đứng lên:
− Em ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá không tốt đâu - Rồi anh dặn thêm - Nếu bốn giờ mà em chưa thức, anh sẽ qua đánh thức em dậy đấy nhé.
Quế Lâm không biết nói gì hơn, cô đành đứng nhìn theo dáng anh, ánh mắt trầm tư. Không biết anh có nhìn thấy, có hiểu rằng lòng cô hiện đang xao động hay không?
Trời hôm nay chỉ hanh hanh nắng, làm cho bao nhiêu người thỏa thích đùa trên bãi biển. Quế Lâm cũng hòa vào mọi người, cô đang đùa vui cùng các bạn thì thấy thầy Chí Văn đang bơi lại thật gần cô. Thấy vươn người nắm lấy cái phao mà cô đang đeo. Thấy vậy, cả bọn nhao nhao lên:
− Có thầy Văn ở đây rồi, bàn giao Quế Lâm lại cho thầy rồi chúng mình bơi ra ngoài kia cho thỏa thích các bạn ơi.
Nói xong, cả bọn vẫy tay trêu Quế Lâm:
− Chúc vui vẻ nhé Lâm, chút nữa gặp lại!
Quế Lâm ngại ngùng khi thấy ánh mắt Chí Văn đang đáp xuống làm da trắng mịn của mình cùng những đường cong mà tạo hóa đã ban cho cô. Cô nói như xua:
− Sao thầy không bơi ra ngoài kia cho vui, em ở đây chơi một mình được mà.
Chí Văn lắc đầu:
− Thầy không thích.
Chí Văn vừa nói xong thì ánh chớp đèn chụp hình sáng lên liên tục làm Quế Lâm phải hướng mắt nhìn lên bờ xem có phải có ai chụp hình mình hay không? Như hiểu được ý cô, Chí Văn giải thích:
− Ở ngoài bãi biển là như vậy đó, em đừng lo - Rồi anh ghẹo cô - Bộ em sợ ai chụp lén hình thầy với em rồi đem cho người yêu em xem hay sao vậy hả?
Quế Lâm đỏ mặt:
− Em có người yêu đâu mà phải sợ. Em chỉ sợ người yêu của thầy thấy rồi phiền phức thêm thôi.
Được dịp, Chí Văn tán tỉnh:
− Nếu là người yêu của thầy thì thầy chắc chắn người đó em cũng biết mặt rồi, Quế Lâm ạ.
Quế Lâm vô tư:
− Thầy làm như em quen biết hết các cô gái trên đời này vậy.
Chí Văn khẳng định:
− Em không quen hết mọi người nhưng chắc chắn em phải quen với cô gái này.
Quế Lâm đáp cho qua chuyện:
− Em có hân hạnh như vậy sao?
Giọng Chí Văn chắc nịch:
− Đó hẳn nhiên rồi.
Vừa nói chuyện, Chí Văn vừa đẩy chiếc phao mà Quế Lâm đang đeo ra ngoài xa xa. Không ai để ý đến một vài ánh chớp đèn flash vừa lóe lên gần chỗ hai người.
Những người xung quanh nhìn họ bằng cặp mắt vừa thán phục vừa ghen tỵ, thán phục vì cô có một thân hình hoàn hảo, còn ghen tỵ vì thấy Chí Văn rất xứng đôi với cô. Chợt nhớ đến ánh mắt của Hoài Bảo lúc sáng đưa cô đến trường, dường như anh muốn nói thêm với cô điều gì đó nhưng cố nén trong lòng khiến cho Quế Lâm không còn hào hứng chuyện tắm biển nữa. Cô muốn được lên bờ.
Nghĩ thế, Quế Lâm liền nói với Chí Văn:
− Thầy đi tắm tiếp đi! Em lên bờ ngồi phơi nắng một chút.
Vừa nói, Quế Lâm vừa đẩy phao vào bờ. Chí Văn cũng vào theo, anh nói:
− Không có Quế Lâm, thầy cũng không muốn tắm nữa. Mình lên ghế ngồi xem mọi người tắm cũng thích lắm.
Quế Lâm không có cách nào thoái thác, cô đành lặng thinh chấp nhận. Bước đến những chiếc dù đã mướn sẵn, Quế Lâm ngồi xuống một chiếc ghế bố rồi lấy chiếc khăn lớn quấn quanh người, vậy là cô yên tâm ngồi chờ đám bạn đi lên rồi cùng về tắm rửa nghỉ ngơi.
Chí Văn đưa cho Quế Lâm một con khô mực đã nướng sẵn, anh mời:
− Ăn đi Quế Lâm!
Quế Lâm đưa tay cầm lấy con mực, lịch sự nói:
− Dạ, cám ơn thầy.
Nhưng cả hai không ngờ, nhất cử nhất động của mình đều được ghi lại trong một chiếc máy chụp hình gần đó.
Vừa nhâm nhi con khô mực, vừa nhìn mọi người tắm biển, Quế Lâm thờ ơ nghe Chí Văn trò chuyện bên cạnh mình:
− Khi ra trường em có dự định sẽ xin việc ở đâu chưa Quế Lâm?
Miệng trả lời Chí Văn mà mắt Quế Lâm vẫn dõi xuống biển:
− Em sẽ về công ty của anh họ em làm việc.
Chí Văn hỏi tiếp:
− Công ty nào vậy Quế Lâm?
− Dạ, công ty du lịch Rạng Đông.
Đã nghe tiếng công ty này từ lâu, Chí Văn ngạc nhiên hỏi thêm:
− Anh họ em làm giám đốc ở đấy à?
Quế Lâm nhè nhẹ gật đầu.
Chí Văn lại khen:
− Trẻ dữ vậy sao?
Nhắc đến Hoài Bảo, Quế Lâm chợt cảm thấy hưng phấn hẳn lên, cô hào hứng kể:
− Anh ấy đi du học ở bên Úc, mới về mấy năm nay thôi.
Chí Văn cũng khen:
− Anh ấy có tài thật đấy. Công ty du lịch Rạng Đông là công ty rất có tiếng tăm.
Rồi Chí Văn nhớ lại hôm đó ở nhà Quế Lâm anh đã gặp anh họ của cô rồi, đó là một người lạnh lùng và kiêu ngạo nhưng dường như cũng có nhiều tâm sự.
Vừa định hỏi thăm Quế Lâm thêm mấy chuyện nữa thì từ xa Hồng Loan đi đến. Cô cười thật tươi với hai người rồi tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Quế Lâm. Hồng Loan vui vẻ hỏi:
− Quế Lâm không xuống tắm biển với mọi người à?
Biết Hồng Loan thuộc nhóm quậy phá nhất trường, Quế Lâm không muốn nói nhiều, cô từ tốn:
− Tự nhiên mình không muốn tắm nữa sao?
Hồng Loan thuộc dạng học trò nào thì Chí Văn đã quá rành rẽ, anh không muốn cô phao tin đồn về chuyện của anh và Quế Lâm trong khi hai người thật sự chưa có gì. Anh chỉ cười nói:
− Nãy giờ thầy định xuống tắm rồi, nhưng tại thấy Hồng Loan đang đi đến đây nên thầy nán lại chờ hỏi thăm chuyện của em vậy mà.
Tuy là một học sinh quậy nhưng Hồng Loan cũng biết thế nào là lễ phép với thầy cô. Trong trường, về cách đối xử với thầy cô, Hồng Loan thuộc diện học sinh lễ độ nên cũng được nhiều thầy cô mến. Nghe Chí Văn nói vậy, Hồng Loan vội nói:
− Dạ, thầy cứ hỏi. Em rất sẵn lòng trả lời ạ.
− Sau này em định sẽ làm gì?
Hồng Loan bâng khuâng:
− Chắc là em phải tìm việc làm ở một công ty nào đó.
Như nhớ đến anh họ của Quế Lâm, Chí Văn nói luôn:
− Vậy sao em không nhờ Quế Lâm xin cho em một công việc trong công ty du lịch Rạng Đông, nơi anh họ của Quế Lâm đang làm giám đốc ở đó.
Dù biết rõ mười mươi người đó là Hoài Bảo nhưng Hồng Loan vẫn làm như không biết gì, cô nhìn sang Quế Lâm, giọng như nhờ vả:
− Thầy nói như vậy, bạn thấy có được không hở Quế Lâm?
Quế Lâm thật lòng:
− Mình cũng không dám hứa trước, nhưng mình sẽ nói thử với ảnh xem sao.
Hồng Loan càng tỏ vẻ thân thiện hơn:
− Mình vốn không thân với Quế Lâm cho lắm, bây giờ nhờ cậy bạn thế này mình cũng thấy ngại lắm. Nhưng Quế Lâm thông cảm cho mình nhé.
Quế Lâm vô tư:
− Có gì đâu mà Loan phải ngại chứ. Mình là bạn bè, giúp đỡ nhau là chuyện thường thôi mà. Mình mới là ngại nếu như không giúp bạn được.
Nghe giọng nói chân tình của Quế Lâm, trong lòng Hồng Loan chợt dâng lên một chút cảm kích. Nhưng khi nhớ đến Bách Điệp, lòng cô lại trở nên cứng rắn hơn. Hồng Loan sợ mình nói chuyện nhiều với Quế Lâm sẽ bị lạc lòng vì bản tính nhu mì, dễ hòa đồng của cô. Nhưng vì muốn tìm hiểu thêm chuyện của Quế Lâm nên Hồng Loan nán lại hỏi thăm, dù biết rằng Quế Lâm đang sống chung nhà với Hoài Bảo:
− Quế Lâm đang sống với hai bác à?
Quế Lâm vẫn thản nhiên:
− Không! Mình đang sống chung với người anh họ. Ba má mình mất đã lâu rồi.
Thấy Quế Lâm và Hồng Loan nói chuyện với nhau có vẻ thân thiện, Chí Văn lên tiếng:
− Hồng Loan và Quế Lâm nói chuyện tiếp đi. Thầy xuống tắm nhé!
Quế Lâm không nói gì. Còn Hồng Loan thì nhanh nhẩu:
− Vâng, thầy cứ đi tắm đi! Tụi em ở đây nói chuyện với nhau được rồi.
Nhìn sang Quế Lâm, Chí Văn hỏi lại:
− Quế Lâm không muốn tắm nữa sao?
Quế Lâm lắc đầu:
− Dạ thôi. Em không tắm nữa đâu ạ. Em ở đây chờ mấy đứa bạn được rồi.
Thấy Quế Lâm từ chối, Chí Văn đành chạy xuống biển một mình. Bóng anh càng lúc càng lẫn vào những người đang tắm.
Hồng Loan tiếp tục câu chuyện:
− Anh họ của bạn có khó tính lắm không?
Nãy giờ nói chuyện với Hồng Loan, Quế Lâm chợt nhận ra Hồng Loan quá tự nhiên thành ra đôi khi có phần kém lịch sự, nhất là lại cứ hỏi nhiều chuyện về đời tư của người khác. Tuy nghĩ thế nhưng Quế Lâm không nói ra, cô trả lời qua loa:
− Ông anh họ của mình không dễ cũng không khó. Ổng bình dân lắm.
Hồng Loan được dịp, cô hỏi phăng tới:
− Ở nhà chỉ có hai người thôi sao?
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng. Chỉ có mình với anh Bảo thôi.
Hồng Loan hỏi như quan tâm:
− Ủa! Chứ ba má của anh Bảo cũng mất rồi sao?
Quế Lâm tư lự một chút, rồi cô bất đắc dĩ bịa chuyện để trả lời Hồng Loan:
− Anh Bảo vẫn còn mẹ, nhưng bác ấy khó tính lắm, chỉ thích sống một mình mà thôi.
Câu chuyện diễn ra theo hướng mà Quế Lâm không thích lắm, bởi cô không muốn cho bất kỳ ai biết những chuyện riêng tư của mình, cô cũng không thích có ai đả động đến chuyện đó. Từ xa, đám bạn của Quế Lâm đang kéo lên bờ và đưa tay vẫy vẫy cô. Mỉm cười, Quế Lâm vẫy tay lại rồi nói với Hồng Loan:
− Hồng Loan vào tắm nước ngọt chưa, đi với tụi mình luôn!
Hồng Loan thấy nhóm bạn của Quế Lâm không thích hợp với mình lắm nên từ chối luôn:
− Quế Lâm vào tắm trước đi. Mình ở đây đợi mấy người bạn lớp mình được rồi.
Đứng lên với chiếc khăn quấn kín người, Quế Lâm chào:
− Mình đi nhé!
Hồng Loan gật đầu:
− Vâng.
Bóng của Quế Lâm đã mất hút sau bãi cát. Chỉ còn lại một mình, Hồng Loan ngồi suy nghĩ lại về hành động của mình lúc nãy, về những tấm ảnh mà cô đã chụp mà lòng tự hỏi không biết những việc mình làm như thế này có đúng hay không?
Nhưng rồi chợt nhớ đến gương mặt Bách Điệp, những nỗi ray rứt trong lòng Hồng Loan chợt tan biến hết, chỉ còn lại sự thích thú khi nghĩ đến những xấp tiền mà Bách Điệp sẽ đưa cho cô.