21-05-2011, 06:00 PM
Cẩm Y VệMa Vương Hữu Tình
Tham gia: Dec 2009
Äến từ: Miền Tây sông nươÌc
Bà i gởi: 1,528
Thá»i gian online: 13 giá» 32 phút 44 giây
Thanks: 468
Thanked 15,450 Times in 1,145 Posts
Ôn Nhu NhâÌt Äao
TaÌc giả : Ôn ThuÌ£y An
Chương 6 – Má»™t ly rượu, ba mạng ngưá»i
Ngưá»i dịch: fishscreen
Nguồn: Tàng Thư Viện
Ôn Nhu háºn.
Từ trước đến giá» nà ng chưa từng gặp má»™t nam tá» nà o như váºy, không há» tôn trá»ng nà ng, không há» xem trá»ng nà ng, tháºm chà có thể nói là không để nà ng và o mắt.
Nà ng cảm thấy rất ủy khuất.
Nà ng thấy dáng vẻ cá»§a đối phương bình thản ung dung, lông mà y sáng sá»§a, hà o hiệp tá»± cao, lại cà ng háºn thấu xương.
Bạch Sầu Phi lên tiếng:
- Cho dù kẻ đó là ai thì vẫn là má»™t nhân váºt không thể khinh thưá»ng.
Triệu Thiết Lãnh nhìn Vương Tiểu Thạch nói:
- Xem ra ngươi cÅ©ng là má»™t nhân váºt không thể khinh thưá»ng. Äi theo ta, ta sẽ trá»ng dụng ngươi.
Vương Tiểu Thạch ôn hòa nói:
- Ngươi khinh thưá»ng ta cÅ©ng tốt, xem trá»ng ta cÅ©ng được, dù sao Ä‘á»u không quan trá»ng. Ta chÃnh là ta, ta sẽ không vì ngươi xem trá»ng mà thấy mình quan trá»ng, cÅ©ng sẽ không vì ngươi xem thưá»ng mà tá»± khinh rẻ mình. Äấu tranh giữa Lục Phân Bán đưá»ng Kim Phong Tế VÅ© lâu, ai thắng ai thua ta cÅ©ng không quan tâm. Ta chỉ muốn biết má»™t việc.
Hắn chỉnh sắc mặt há»i:
- Có phải vì để phá há»§y danh dá»± cá»§a Lục Phân Bán đưá»ng, cho nên ngươi cố ý mượn những kẻ giang hồ tạp kỹ, gánh hát và thương nhân nà y là m những chuyện thương thiên hại lý?
Triệu Thiết Lãnh nói:
- Lục Phân Bán đưá»ng muốn duy trì quy mô lá»›n như váºy, nuôi sống nhiá»u thá»§ hạ như váºy, đương nhiên phải có những vụ buôn bán ngầm, chuyện nà y má»i ngưá»i Ä‘á»u biết, vốn không cần ta phải thêm và o. Nhưng Lục Phân Bán đưá»ng tại Hồ Bắc quả tháºt rất có thanh danh, thế lá»±c lá»›n mạnh, nhiá»u võ lâm hảo hán quên mình phục vụ. Ta không dùng kế nà y, là m sao có thể khiến cho tuần phá»§ đại nhân vốn cấu kết vá»›i Lôi Tổn đổi cá», quay sang kết giao vá»›i Tô công tá», thanh trừ thế lá»±c cá»§a Lục Phân Bán đưá»ng. Huynh muá»™i há» Lệ, há» Äinh và Cố Hà n Lâm vốn không phải là kẻ tốt là nh gì, lại thêm chuyện lần nà y khiến cho toà n quân bị diệt, thế lá»±c cá»§a Lục Phân Bán đưá»ng tại vùng Hồ Bắc nà y sá»›m muá»™n gì cÅ©ng sẽ bị nhổ táºn gốc.
Vương Tiểu Thạch nhÃu mà y nói:
- Những ngưá»i đó đúng là đã tin lầm ngươi.
Chỉ thấy Lệ Äan và Lệ Tiêu Hồng nằm trên đất tá» vẻ giáºn dữ.
Triệu Thiết Lãnh cưá»i lạnh nói:
- Ngưá»i tin lầm ta chÃnh là Lôi Tổn tổng đưá»ng chá»§, những kẻ nà y chỉ là uổng mạng mà thôi.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Nữ nhân nà y vẫn còn có chút nhân tÃnh, tá»™i không đáng chết.
Lệ Tiêu Hồng mặc dù bị khống chế huyệt đạo, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi trừng mắt mắng:
- Há» Triệu kia! Ta mặc kệ ngươi là há» Tiết hay là há» Triệu, ngươi là m những chuyện thất tÃn bá»™i nghÄ©a nà y, ta có thà nh quá»· cÅ©ng sẽ không tha cho ngươi!
Lệ Äan lại quát má»™t tiếng:
- Muá»™i tá»!
Sau đó y nhẹ giá»ng cầu khẩn:
- Triệu đưá»ng chá»§, xin ngà i giÆ¡ cao đánh khẽ, tha cho mạng chó cá»§a huynh muá»™i ta! Vá» sau chúng ta sẽ là m trâu là m ngá»±a, tùy ý cho ngà i sai khiến, quyết không sinh hai lòng.
Triệu Thiết Lãnh nói:
- Là m trâu là m ngá»±a à ? Trong Diêm La Ä‘iện cÅ©ng có chức vụ nà y, xuống đó là m cÅ©ng váºy thôi.
Lệ Äan vẫn năn nỉ:
- Triệu đưá»ng chá»§! Chuyện đêm nay ta nhất định sẽ không tiết lá»™ ná»a câu, nếu như nói ra đảm bảo há» Lệ ta sẽ bị thiên lôi trừng phạt, không được chết tá» tế.
Triệu Thiết Lãnh nói:
- Ngươi vốn đã không chết tỠtế được.
Lệ Tiêu Hồng cả giáºn nói:
- Chết thì chết, cầu xin là m gì!
Lệ Äan cuống quÃt quát lên:
- Muá»™i tá», nếu ngươi còn nói lung tung đắc tá»™i vá»›i Triệu đưá»ng chá»§, ta sẽ không để ý đến ngươi nữa.
Lệ Tiêu Hồng lớn tiếng nói:
- Ca, huynh đúng là hết hy vá»ng rồi! Chẳng lẽ huynh nghÄ© đêm nay hai ta còn có thể sống hay sao?
Triệu Thiết Lãnh cưá»i nói:
- Lệ Tiêu Hồng, ngươi lá»›n giá»ng là muốn gây ồn à o cho má»i ngưá»i biết chuyện phải không? Äáng tiếc, trong nhà trá» nà y từ trên xuống dưới Ä‘á»u là ngưá»i cá»§a ta, những kẻ khác đã bị giết sạch rồi.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Cái gì, ngay cả những ngưá»i tà n táºt kia ngươi cÅ©ng giết rồi?
Triệu Thiết Lãnh cưá»i ha hả nói:
- Chuyện nà y thì không có. Những kẻ đó là dùng để ná»™p cho quan lÄ©nh công, cÅ©ng là chứng cứ phạm tá»™i cá»§a Lục Phân Bán đưá»ng.
Vương Tiểu Thạch lúc nà y má»›i thở phà o, há»i:
- Trong ngăn tủ có một cái hòm, trong hòm là con trai một của Văn tuần phủ phải không?
Bạch Sầu Phi cưá»i đáp:
- Äây là phần mở đầu cá»§a ván cá» mà Tiết Tây Thần đã xếp đặt. Không có nó, Văn tuần phá»§ và đám cẩu quan chưa chắc đã thay lòng đổi dạ. Còn nếu như ngay cả công tá» cá»§a Văn thanh thiên mà Lục Phân Bán đưá»ng cÅ©ng dám động đến, tá»± nhiên sẽ thà nh kẻ địch.
Triệu Thiết Lãnh Ä‘i đến, vươn hai tay phá tan chiếc tá»§ gá»—, kéo ra má»™t cái hòm. Y hạ cổ tay vặn má»™t cái, ổ khóa láºp tức bị bẻ Ä‘i, sau đó tung má»™t cước mở hòm ra.
Má»™t đứa trẻ mặt mà y thanh tú, mÅ©i nhá» phong phanh Ä‘ang nằm co lại trong hòm, giống như chìm trong má»™ng không thể tỉnh lại. Vương Tiểu Thạch vừa nhìn liá»n biết đứa trẻ nà y đã bị đánh thuốc mê, trên ngưá»i không có gì khác thưá»ng, có lẽ còn chưa bị hạ độc thá»§. Äồng thá»i hắn cÅ©ng hiểu được vì sao trong tá»§ tối Ä‘en lại có tiếng hÃt thở cháºm rãi Ä‘á»u đặn như váºy.
Triệu Thiết Lãnh cà ng tỠra phóng khoáng:
- Lần nà y đám Văn đại nhân và Luyện tổng binh nhất định sẽ rất hà i lòng.
Bạch Sầu Phi nói:
- Chắc hẳn Tô công tỠcũng rất hà i lòng đối với ngà i.
Triệu Thiết Lãnh cưá»i nói:
- Tháºt ra tất cả Ä‘á»u nhá» Bạch huynh trợ giúp. Ta còn có má»™t chuyện lá»›n, phải là m xong má»›i xem là đại công cáo thà nh.
Ôn Nhu không nhịn được nói:
- Nói báºy, đại sư huynh không phải là ngưá»i như thế, huynh ấy sẽ không bảo ngươi là m những chuyện như váºy!
Triệu Thiết Lãnh không để ý đến nà ng, quay đầu nhìn huynh muội hỠLệ trên mặt đất, sau đó quay sang Vương Tiểu Thạch nói:
- Ngươi hãy suy nghÄ© lại! Ta dá»n dẹp hai ngưá»i bá»n chúng, sau đó sẽ nghe tin tốt cá»§a ngươi.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Không cần phải suy nghĩ.
Triệu Thiết Lãnh nhÃu mà y:
- Há»?
Vương Tiểu Thạch nói:
- Ta đã quyết định rồi.
Khuôn mặt Triệu Thiết Lãnh liá»n giãn ra:
- Cuối cùng thì ngươi cÅ©ng thức thá»i, rất có tiá»n đồ.
Dứt lá»i liá»n Ä‘i vá» phÃa Lệ Tiêu Hồng.
Vương Tiểu Thạch lách ngang má»™t bước, chắn ở trước ngưá»i Lệ Tiêu Hồng, nói rõ rà ng từng chữ:
- Hôm nay ngưá»i chết đã quá nhiá»u, ta không muốn thấy thêm ngưá»i chết nữa. Huống hồ nữ nhân nà y cÅ©ng không đáng chết.
Triệu Thiết Lãnh hai mắt lóe sáng, nói một cách mỉa mai:
- Ả ta không đáng chết à ? Cả Ä‘á»i ả ta là m nhiá»u việc ác, vốn là tá»™i ác chồng chất. Ngươi muốn là m há»™ hoa sứ giả sao?
Vương Tiểu Thạch nói:
- Vừa rồi quyết định cá»§a ta chÃnh là : hôm nay quyết không để cho ngươi giết thêm ngưá»i.
Triệu Thiết Lãnh lui má»™t bước, đưa mắt nhìn Vương Tiểu Thạch, gáºt đầu ba lần liên tục nói:
- ÄÆ°á»£c, được, được!
Vương Tiểu Thạch vẫn đối mặt với Triệu Thiết Lãnh, nhưng con ngươi thì lại liếc sang Bạch Sầu Phi, nói:
- Bạch huynh, huynh giúp bên nà o?
Bạch Sầu Phi khoanh tay lui lại bảy bước, nói:
- Äêm nay là lần thứ hai ta và ngươi gặp mặt. Ta cÅ©ng chỉ gặp Triệu đưá»ng chá»§ bốn lần, buôn bán vá»›i y cÅ©ng đã xong. Ngươi và y Ä‘á»u là bằng hữu cá»§a ta, ta sẽ không giúp ai cả.
Ôn Nhu chợt nhảy đến bên canh Vương Tiểu Thạch, oán giáºn nói:
- Ta giúp ngươi…
Ôn Nhu còn chưa dứt lá»i, Triệu Thiết Lãnh đã sấn đến, tung má»™t cước quét ngã nà ng.
Ôn Nhu vừa ngã xuống, song quyá»n cá»§a Triệu Thiết Lãnh đã đến trước mặt và ngá»±c Vương Tiểu Thạch. Vương Tiểu Thạch đã không còn tránh kịp.
Triệu Thiết Lãnh biết mình lại sắp giết thêm má»™t ngưá»i.
Trong mắt y, Vương Tiểu Thạch đã là má»™t ngưá»i chết.
Y cũng không sợ Tô công tỠtrách cứ.
Bởi vì những chuyện mà y đã là m, cá»™ng thêm hà nh động sau nà y, đó Ä‘á»u là công lao rất lá»›n. Tô công tá» luôn luôn thưởng phạt rõ rà ng. Là m cho sư muá»™i cá»§a Tô công tá» ngã, đó chỉ là chuyện cá»n con, sẽ không bị bất cứ háºu quả nà o. Y cÅ©ng chưa từng có ý muốn giết nà ng.
Thân chà y còn cảm thấy hơi tiếc nuối.
Vương Tiểu Thạch là một nhân tà i, y nhìn ra được.
Nếu là nhân tà i mà y không thể sỠdụng, không bằng trước tiên đưa hắn và o trong quan tà i.
Y chỠnghe tiếng xương gãy của Vương Tiểu Thạch.
Tiếng xương mặt vỡ và tiếng xương ngá»±c vỡ không giống nhau. Tiếng xương mặt khá rõ, còn tiếng xương ngá»±c khá trầm, nếu so sánh thì tiếng xương sưá»n gãy vẫn giòn hÆ¡n má»™t chút.
Có Ä‘iá»u xương mặt gãy thì cà ng kÃch thÃch.
Triệu Thiết Lãnh đã đánh nát xương ngá»±c cá»§a rất nhiá»u ngưá»i, cho nên y thÃch đánh và o mặt kẻ địch hÆ¡n.
Giống như khi y đánh và o mặt Hoắc Äổng.
Äáºp nát xương mặt cá»§a má»™t ngưá»i đã cùng y và o sinh ra tá», tương giao nhiá»u năm, trước khi chết còn hiện lên vẻ nghi hoặc không dám tin, đối vá»›i Triệu Thiết Lãnh là chuyện vô cùng kÃch thÃch và khoái trá.
Y quả nhiên nghe được tiếng xương gãy.
Không phải xương mặt, cÅ©ng không phải xương sưá»n, mà là xương cổ tay.
Là âm thanh do cổ tay trái của y phát ra.
Giòn giã dễ nghe.
Tay phải của Vương Tiểu Thạch vẫn đặt trên thân kiếm.
Vá» kiếm cổ xưa và tao nhã, nhìn không thấy thân kiếm. Chuôi kiếm dà i bằng má»™t phần ba thân kiếm, khảm những viên ngá»c tròn, hÆ¡i cong má»™t chút. Äầu cạnh có dạng lưỡi Ä‘ao, phát ra má»™t vệt sáng nhạt như ngá»c bÃch. Thoạt nhìn giống như má»™t thanh Ä‘ao và má»™t thanh kiếm nối liá»n vá»›i nhau.
Thế nhưng Vương Tiểu Thạch chưa hỠrút kiếm.
Hắn cũng không né tránh.
Bà n tay trái cá»§a hắn nhanh như chá»›p chuẩn xác chặt và o trên cổ tay trái cá»§a Triệu Thiết Lãnh, “bặc†má»™t tiếng, cổ tay kia liá»n má»m nhÅ©n rÅ© xuống.
Năm ngón tay của Vương Tiểu Thạch co lại, giơ lên chặn đứng nắm tay phải của Triệu Thiết Lãnh.
Triệu Thiết Lãnh đột nhiên thu tay lại.
Y hung hăng trừng mắt nhìn Vương Tiểu Thạch.
Sau đó y dùng tay phải đỡ lấy tay trái, xoay ngưá»i rá»i Ä‘i, cÅ©ng không quay đầu lại.
Tiếng vỗ tay vang lên.
Là tiếng vỗ tay của Bạch Sầu Phi.
- Võ công giá»i!
Bạch Sầu Phi chân thà nh nói:
- Ta biết võ công của ngươi cao, nhưng không ngỠngươi có thể không động đến kiếm mà là m hắn bị thương. Ta còn tưởng rằng có thể từ kiếm pháp của ngươi dò xét được sư môn. Vừa rồi ngươi có ý để lại cho hắn một cái cổ tay, nếu không thì hắn chỉ còn một đôi chân để chạy trốn mà thôi.
Ôn Nhu nghe không hiểu.
Bởi vì nà ng không thấy rõ lắm.
Tráºn chiến vừa rồi diá»…n ra trong nháy mắt, tháºt sá»± quá nhanh.
- Tháºt ra ngươi là m như váºy đối vá»›i Triệu Thiết Lãnh chỉ có lợi.
Bạch Sầu Phi nói:
- Nếu như hắn không có chuyện gì, ngươi nghÄ© ngưá»i khôn khéo như Lôi tổng đưá»ng chá»§ sẽ không sinh nghi sao? Chuyện nà y cà ng khiến cho hắn thuáºn lợi lÄ©nh công hÆ¡n.
- Ngưá»i thâm trầm giống như hắn, cho dù ta không đả thương, hắn cÅ©ng sẽ lo liệu ổn thá»a.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Chỉ là ta không thÃch hắn vì đạt được mục Ä‘Ãch mà giết quá nhiá»u ngưá»i, gây quá nhiá»u nghiệp chướng, cho nên muốn giáo huấn hắn má»™t chút.
- Äêm nay kẻ giết ngưá»i nhiá»u nhất là ta chứ không phải hắn.
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Như váºy đủ cho ngươi báºn rá»™n cả Ä‘á»i rồi.
Vương Tiểu Thạch nhún vai nói:
- Ta còn trẻ, ta không quan tâm.
Ôn Nhu dùng đôi mắt như nước mùa thu nhìn Bạch Sầu Phi, lại nhìn sang Vương Tiểu Thạch, bỗng nhiên nói:
- Quái nhân, quái nhân, một nhà quái nhân, một chỗ quái nhân, một cặp quái nhân.
Bạch Sầu Phi hất mà y há»i:
- Ôn cô nương sao lại đến cái nơi quái nhân nà y?
Ôn Nhu cho rằng Bạch Sầu Phi Ä‘ang há»i nà ng má»™t cách nghiêm túc, Ä‘iá»u đó Ãt ra cÅ©ng khiến cho nà ng có cảm giác được coi trá»ng, liá»n liếm liếm đôi môi đỠmá»ng, đôi má hồng ẩn hiện, nói:
- Sư phụ và cha mẹ ta muốn ta đến kinh thà nh giúp sư huynh. Ta trên đưá»ng dạo chÆ¡i, tình cá» nghe nói nÆ¡i nà y có ngưá»i bắt cóc trẻ con, ngay cả con cái cá»§a mấy viên đại quan cÅ©ng mất tÃch, vất vả lắm má»›i tra được đầu mối, mai phục trên nóc nhà , sau đó…
Bạch Sầu Phi trêu ghẹo:
- Sau đó bị ngưá»i ta lôi cổ xuống.
Ôn Nhu chống tay lên chiếc eo nhá» nhắn, trừng mắt giáºn dữ nói:
- Hừ, lôi cổ ta xuống à ? Bản cô nương nếu là …
Vương Tiểu Thạch đột nhiên kêu lên:
- Cẩn tháºn…
Chỉ nghe má»™t tiếng “vùâ€, song cá»a sổ kêu lên lách cách.
Ôn Nhu chỉ cảm thấy trên đầu mát lạnh, má»™t bóng ngưá»i nhảy bổ đến. Trong lúc vá»™i và ng nà ng cÅ©ng quên sạch hết chiêu thức, luống cuống đà nh ra bảy tám chiêu. Ngưá»i ná» dùng má»™t tay kéo nà ng xuống, nằm sấp trên mặt đất.
Ãnh nến bá»—ng nhiên vụt tắt.
Tại khoảnh khắc trước khi ánh nến vụt tắt, má»™t ngưá»i khác đã quát khẽ bay lên nóc nhà .
Ãnh trăng mà u bạc ngã vá» phÃa tây, vừa vặn chiếu xuống lá»— hổng trên mái ngói, trong phòng không đến ná»—i hoà n toà n tối Ä‘en.
Ôn Nhu không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ngưá»i ná» vẫn đè lên ngưá»i nà ng.
HÆ¡i thở mãnh liệt cá»§a nam tá» truyá»n đến.
Ôn Nhu vốn Ä‘ang giãy dụa, muốn chá»i ầm lên, lúc nà y bá»—ng nhiên cÅ©ng hiểu chuyện yên tÄ©nh lại.
Ngưá»i trên nóc nhà giống như má»™t tráºn khói nhẹ lướt xuống.
Ôn Nhu cảm thấy thân pháp cá»§a ngưá»i nà y so vá»›i âm hồn còn nhẹ hÆ¡n.
Ngưá»i đè lên nà ng cÅ©ng đứng dáºy.
Vừa rồi nà ng cảm thấy giống như bị má»™t ngá»n núi đè lên, lúc nà y má»›i được giải thoát.
Nà ng ngÆ¡ ngác đứng dáºy. Ngưá»i áo trắng như âm hồn kia đã đốt sáng ngá»n nến.
Äêm nay ánh nến trong phòng đã tắt ba lần.
Lần đầu tiên là Ôn Nhu từ trá»i hạ xuống, ánh Ä‘ao lướt qua ánh nến, đứng trong vòng vây cá»§a má»i ngưá»i.
Lần thứ hai là biến động xảy ra, Triệu Thiết Lãnh và Bạch Sầu Phi gần như đã giết hết ngưá»i trong phòng, còn xuất hiện má»™t Vương Tiểu Thạch.
Äây là lần thứ ba nến tắt.
Khi ánh nến sáng lên, cảnh tượng sẽ như thế nà o?
Ôn Nhu bá»—ng nhiên cảm thấy, má»—i lần ánh nến lại sáng Ä‘á»u giống như vén lên mà n đêm dà y dặc, dùng đôi tay má»m mại đánh thức chÃnh mình.
Ãnh nến má» mịt lắc lư, cÅ©ng giống như ánh ban mai đánh thức bình minh.
Một cái ly.
Vương Tiểu Thạch đang nhìn một cái ly.
Cái ly cÅ©ng không có kỳ lạ, nhiá»u nhất cÅ©ng chỉ là hoà n chỉnh hay vỡ vụn.
Nhưng cái ly nà y lại cắm và o trong cột nhà .
Miệng ly đã hoà n toà n ghim và o trong cá»™t, chỉ có đáy ly vẫn lá»™ ra má»™t Ä‘oạn nhá» không đến ná»a phần.
Cái ly nà y cÅ©ng không có gì đặc biệt, cÅ©ng là m bằng sứ trắng khảm hoa xanh, là loại ly mà ngưá»i thưá»ng hay dùng.
Cái ly là m bằng sứ, vốn là váºt dá»… vỡ. Nhưng cái ly nà y nà y lại hoà n toà n cắm và o trong gá»—, không há» có má»™t vết rạn nà o.
Nếu có chá»— kì lạ thì đó là ven mép ly vẫn còn dÃnh mấy sợi tóc mà u Ä‘en, má»™t mảnh vải trắng nhá», còn có má»™t chút vết máu. Ôn Nhu bá»—ng nhiên trở nên thông minh.
Nà ng rốt cuộc đã hiểu rõ.
Ngưá»i đẩy ngã nà ng là Bạch Sầu Phi vẫn luôn há» hững.
Ngưá»i bay lên nóc nhà tìm địch là Vương Tiểu Thạch có vẻ hÆ¡i ngá» nghệch kia.
Nà ng bất giác vuốt vuốt tóc mai, lại thấy Bạch Sầu Phi giống như chẳng có việc gì há»i:
- Ngưá»i đâu?
Vương Tiểu Thạch vẫn nhìn chăm chú và o cái ly:
- Äi rồi.
Bạch Sầu Phi lại há»i:
- LÃ ai?
Lông mà y của Vương Tiểu Thạch vẫn chưa hỠgiãn ra:
- Ta chỉ thấy bóng ngưá»i lóe lên, hÆ¡i cao và gầy má»™t chút, nhìn không rõ, Ä‘uổi không kịp.
Lần nà y đến phiên Bạch Sầu Phi sững sốt. Vá»›i khinh công cá»§a Vương Tiểu Thạch mà còn Ä‘uổi không kịp, xem ra võ công cá»§a kẻ địch quả tháºt không tầm thưá»ng.
Ôn Nhu nhìn má»™t bên mặt Bạch Sầu Phi, chỉ thấy phần mÅ©i đầy đặn, viá»n mắt hõm sâu, xương mà y nhô cao, tá»±a như má»™t khuôn mặt được nặn ra, nhưng dáng vẻ cá»§a hắn lại giống như hoà n toà n không để ý.
Ôn Nhu cà ng háºn.
Nhưng cho dù nà ng có háºn đến đâu, cÅ©ng hiểu được má»™t việc, đó là có ngưá»i ám toán bá»n há».
Sợi tóc nÆ¡i mép ly chÃnh là cá»§a mình.
Mảnh và i trắng kia là một góc khăn trên đầu Bạch Sầu Phi.
Trên mi trái của Vương Tiểu Thạch có một vệt máu nhỠđỠtươi.
Ngưá»i kia dùng má»™t cái ly uống rượu ra tay ám toán, lại có thể từ má»™t góc độ như váºy dá»± định má»™t lần ám sát ba đại cao thá»§.
Ôn Nhu đương nhiên cũng xem mình là cao thủ.
Nhưng cho dù nà ng đánh giá mình cao tá»›i đâu, lần nà y cÅ©ng không dám coi thưá»ng kẻ địch, bởi vì chỉ cần má»™t cái ly nho nhá», thiếu chút nữa đã lấy mạng ba ngưá»i ở đây.
Bạch Sầu Phi lẩm bẩm:
- Hay cho một cái ly.
Vương Tiểu Thạch dùng ngón tay chạm và o đáy ly, nhẹ nhà ng giống như sợ thức tỉnh má»™t ngưá»i mà mình yêu mến:
- Ngưá»i dùng ly là m ám khÃ, chẳng biết liệu có thể cÅ©ng giá»i thương pháp hay không?
Vương Tiểu Thạch vừa nói ra, Bạch Sầu Phi liá»n giáºt mình:
- Chẳng lẽ là hắn?
Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu đồng thá»i há»i:
- Ai?
Bạch Sầu Phi vội nói:
- Má»™t ngưá»i.
Vương Tiểu Thạch quẹt vết máu trên mi, nhìn một chút, sau đó đưa và o miệng mút mút, đột nhiên vui vẻ nói:
- Ai da!
Lần nà y đến phiên Bạch Sầu Phi và Ôn Nhu cùng há»i:
- Sao thế?
Vương Tiểu Thạch cưá»i cưá»i nói:
- Máu cá»§a ta tháºt ngá»t.
Bạch Sầu Phi cÅ©ng cưá»i nói:
- Ngươi đi mà nói với dơi và nữ quỷ hút máu ấy!
Ôn Nhu ngầm giáºn nói:
- Có phải ngươi muốn ám chỉ ta là nữ quỷ hút máu?
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Váºy chẳng phải ta Ä‘ang tá»± mắng mình là dÆ¡i mắt mù hay sao?
Ba ngưá»i Ä‘á»u nở nụ cưá»i.
Trong tiếng cưá»i, vẻ mặt Bạch Sầu Phi vẫn không thay đổi, đột nhiên lên tiếng:
- Lại có ngưá»i đến rồi.
Vương Tiểu Thạch nói tiếp:
- Lần nà y cÅ©ng không phải má»™t ngưá»i.
Tà i sản của Nhan Vũ
Äã có 2 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Nhan VÅ©
22-11-2011, 03:58 AM
Siêu cấp dại gái Äại gia bán xăng Nòng Ná»c To và Hung Hãn
Tham gia: Dec 2008
Äến từ: Hồ Nòng Ná»c
Bà i gởi: 3,473
Thá»i gian online: 3 tháng 1 tuần 0 ngà y
Thanks: 3,856
Thanked 56,001 Times in 3,011 Posts
Ôn Nhu Nhất Äao
Tác giả : Ôn Thụy An
Chương 7: Ngưá»i trong má»™ng
Ngưá»i dịch: fishscreen
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Ôn Nhu vừa nghe, mà y liá»…u liá»n dá»±ng lên, lại muốn rút Ä‘ao.
Bạch Sầu Phi vội nói:
- Lần nà y là ngưá»i cá»§a quan nha.
Ôn Nhu ngẩn ngưá»i, phản ứng đầu tiên chÃnh là há»i:
- Äến bắt chúng ta sao?
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Cô đã phạm pháp sao?
Ôn Nhu lại ngẩn ra:
- Là đến bắt các ngưá»i à ?
Vương Tiểu Thạch giải thÃch:
- Äây chắc là do Triệu Thiết Lãnh đã an bà i từ trước. Có Ä‘iá»u đám nha sai quan binh nà y đến, nÆ¡i nà y không thể ở lại được nữa.
Bạch Sầu Phi nói:
- Cho nên chạy vẫn là thượng sách.
Chợt nghe tiếng chó sá»§a, tiếng vó ngá»±a cùng vá»›i tiếng ngưá»i huyên náo, lần nà y ngay cả Ôn Nhu cÅ©ng nghe thấy rõ rà ng.
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Lúc nà y không chạy còn đợi khi nà o?
Ba ngưá»i nhìn nhau má»™t cái. Vương Tiểu Thạch nhảy lên khá»i mái nhà bị phá. Ôn Nhu lao ra ngoà i cá»a sổ. Bạch Sầu Phi lại lướt ra ngoà i cá»a chÃnh. Ngay lúc nà y, Bạch Sầu Phi đột nhiên dùng ngón tay búng má»™t phát và o đáy ly rượu.
Y vá»a búng tay, ly rượu láºp tức vỡ thà nh hai ná»a.
Trong hai mảnh sứ vỡ nà y có má»™t mảnh bắn vá» phÃa Lệ Äan, còn má»™t mảnh bay vá» phÃa Lệ Tiêu Hồng, thế bắn rất mạnh nhanh như ánh chá»›p.
Vương Tiểu Thạch lúc nà y đã nhảy lên nóc nhà , chợt nghe tiếng gió, thân hình liá»n trầm xuống rÆ¡i đến chá»— huynh muá»™i há» Lệ Ä‘ang nằm sấp, vẫn giữ tư thế đầu dưới chân trên, quÆ¡ tay má»™t cái bắt được má»™t mảnh sứ vỡ.
Má»™t mảnh khác lại rÃt lên bắn thẳng đến, Vương Tiểu Thạch không kịp phản ứng, tay áo còn bị mảnh sứ vỡ cắt rách má»™t đưá»ng, sau đó ghim và o trán cá»§a Lệ Äan.
Lệ Äan kêu lên má»™t tiếng, láºp tức tắt thở.
Vương Tiểu Thạch nhịn không được trong lòng giáºn dữ:
- Vì sao ngươi phải Ä‘uổi táºn giết tuyệt như váºy?
Bạch Sầu Phi khoan thai nói:
- Lòng dạ cá»§a ngươi quá má»m yếu.
Vương Tiểu Thạch nghe xong cà ng giáºn hÆ¡n:
- Äây không phải là vấn đỠlòng dạ má»m yếu hay không, mà là không cần thiết thì việc gì phải giết ngưá»i?
Bạch Sầu Phi vẫn ung dung như cũ:
- Tha cho bất cứ kẻ nà o ở đây, ngà y sau chuyện nà y truyá»n ra ngoà i, Lôi Tổn và Tô Má»™ng Chẩm Ä‘á»u sẽ không bá» qua cho chúng ta. Ngươi nghÄ© xem má»m yếu như váºy có đáng hay không?
Vương Tiểu Thạch vẫn háºm há»±c.
Chợt nghe Ôn Nhu ở bên ngoà i kêu lên:
- Hai ngưá»i các ngươi là m gì trong đó, còn không ra à ?
Bạch Sầu Phi dưá»ng như không muốn tiếp tục xung đột vá»›i Vương Tiểu Thạch, chỉ nói:
- Cô ta ở bên ngoà i hô to gá»i nhá» như váºy, chắc muốn kéo hết bá»™ khoái cả thà nh đến đây thì má»›i vừa lòng.
Lệ Tiêu Hồng cố sức ngầng đầu lên, đôi mắt lóe lên vẻ háºn thù.
Bạch Sầu Phi phất phất tay, nói:
- Thôi được, ta sẽ không giết nữ nhân nà y, hi vá»ng cô ta sẽ không là m uổng công ngươi đã ra tay cứu giúp.
Dứt lá»i liá»n phi thân ra ngoà i.
Vương Tiểu Thạch nhìn sang Lệ Tiêu Hồng, lại nhìn những xác chết nằm ngổn ngang, thở dà i má»™t tiếng. Lúc nà y tiếng ngưá»i la ngá»±a hà ầm Ä© đã đến gần, Vương Tiểu Thạch để lại má»™t câu:
- Cô không nên là m chuyện thương thiên hại lý nữa.
Hắn đá má»™t cái hóa giải huyệt đạo bị phong bế cá»§a Lệ Tiêu Hồng, sau đó phi thân ra ngoà i cá»a sổ.
Ba bóng ngưá»i lao nhanh dưới ánh trăng,.
Ngưá»i mặc đồ trắng là Vương Tiểu Thạch. Quần áo cá»§a hắn giản dị, mà u sắc nhu hòa như mà u cá»§a ánh trăng.
Ngưá»i mặc đồ gấm là Bạch Sầu Phi. Vải vóc trên ngưá»i y cao quý hoa lệ, lướt Ä‘i dưới ánh trăng cà ng là m nổi báºt sá»± hà o hoa phú quý.
Ngưá»i mặc đồ đỠthẫm là Ôn Nhu. Bá»™ đồ bó đỠthẫm ven rìa có thêu những con bướm và ng thanh tú, tấm che mà u hoa hồng dán trên vai má»m, cặp mắt long lanh, đôi hạt châu sáng ngá»i rÅ© xuống dưới và nh tai, là m xao động cánh hoa trắng dán và o trên tai khi sáng khi tối, cá»™ng thêm đôi lông mà y minh mẫn thanh tú.
Vương Tiểu Thạch nhịn không được quay sang nhìn nà ng.
Bạch Sầu Phi cÅ©ng nhìn nà ng, bên khóe miệng dưá»ng như có má»™t nét cưá»i ngạo nghá»….
Ôn Nhu biết bá»n há» lén nhìn nà ng.
Cho dù võ công cá»§a nà ng không cao bằng hai ngưá»i bá»n há», nhưng vá» chuyện phân biệt “có ngưá»i Ä‘ang nhìn mình hay khôngâ€, nà ng tá»± tin là vô địch.
VỠđiểm nà y nam nhân có vẻ ngu ngốc hơn so với nữ nhân.
Ôn Nhu rất cao hứng, ánh mắt ngáºm cưá»i cá»§a nà ng cố ý chỉ nhìn vá» phÃa trước, mặt ngẩng lên, lông mà y cau lại, cố gắng hÃt và o tháºt sâu sau đó từ từ thở ra. Là m như váºy có thể khiến cho khuôn mặt thanh tú, vẻ đẹp u sầu ẩn chứa sầu trong nụ cưá»i, cùng vá»›i vóc dáng cao gầy và tư thái xinh đẹp cá»§a nà ng cà ng trở nên nổi báºt. Äiểm nà y rất quan trá»ng. Ôn Nhu luôn chê mÅ©i mình không được cao lắm, dáng vẻ dưá»ng như cÅ©ng không được trang nghiêm lắm, hÆ¡n nữa nà ng cảm thấy tay chân mình đầy đặn, nhưng bá»™ ngá»±c trưởng thà nh lại không thể so vá»›i đám chị dâu hay dì.
Nà ng biết hai nam tỠđồng hà nh nà y không nhịn được muốn nhìn nà ng, trong lòng đắc ý, bước chân cÅ©ng lưu loát hÆ¡n. Vừa rồi nà ng Ä‘uổi theo hai nam tá» nà y rất vất vả, hiện giá» lại giống như hai ngưá»i bá»n há» Ä‘ang Ä‘uổi theo nà ng váºy.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên nà ng không phát giác ra hai nam tá» nà y cố ý cháºm lại để đợi nà ng, cho dù có biết nà ng cÅ©ng sẽ không thừa nháºn.
Má»›i vừa lướt ra khá»i nhà trá», tại khu rừng bên cạnh há» gặp phải má»™t thi thể, đó là má»™t trong những ngưá»i cá»§a Lục Phân Bán đưá»ng canh gác bên ngoà i bị Triệu Thiết lãnh giết chết. Ôn Nhu nhất thá»i vô ý giẫm phải thi thể, liá»n kêu lên má»™t tiếng, láºp tức những mÅ©i tên, ánh lá»a và tiếng thét Ä‘á»u chuyển sang hướng nà y. Nếu không nhá» Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch má»—i ngưá»i má»™t bên cắp lấy Ôn Nhu, liên tiếp nhún ngưá»i mưá»i bảy mưá»i tám cái, rất có thể bá»n hỠđã chạm trán vá»›i quan binh rồi.
Ôn Nhu bị kéo đi, không dám kêu tiếng nà o, nhưng vẫn mạnh miệng:
- Sợ cái gì chứ? Ta không có giết ngưá»i, cÅ©ng không có phóng há»a, nếu bá»n há» Ä‘uổi đến ta còn muốn đòi phần thưởng nữa kìa.
Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi Ä‘á»u mặc kệ, vẫn dìu nà ng lướt Ä‘i.
Lúc nà y quan binh đã ở xa, ba ngưá»i má»›i từ từ cháºm lại.
Ôn Nhu vuốt vuốt mái tóc mây. Nà ng biết cái tư thế nà y của mình rất dịu dà ng đáng yêu.
Bạch Sầu Phi chợt há»i:
- Bên tóc mai của cô có phải là nguyệt quế hoa?
Ôn Nhu sỠlên tóc mai, chỉnh lại nguyệt quế hoa một chút, liếc Bạch Sầu Phi nói:
- Äúng thì sao?
Bạch Sầu Phi cưá»i má»™t tiếng, quay sang Vương Tiểu Thạch nói:
- Ta nói mà , quả nhiên là nguyệt quế hoa.
Vương Tiểu Thạch không rõ lắm:
- Nguyệt quế hoa là gì?
Bạch Sầu Phi tự đắc nói:
- Lần trước Nguyệt Tiên và Loan Há»· cÅ©ng Ä‘eo cái nà y trên đầu. Ta có há»i qua, nhưng mấy cô gái nhá» kia Ä‘á»u mỉm cưá»i không trả lá»i. Bây giá» há»i má»›i biết được là nguyệt quế hoa.
Vương Tiểu Thạch vẫn không rõ ý của Bạch Sầu Phi:
- Nguyệt Tiên và Loan Hỷ là ai?
- Äúng rồi.
Bạch Sầu Phi nói:
- Ở mấy chá»— như Nghênh Xuân hiên, Phượng Hương các trên sông Tần Hoà i, các kỹ nữ lá»›n nhá» mưá»i ngưá»i thì có đến bảy tám ngưá»i trên đầu Ä‘á»u Ä‘eo món đồ chÆ¡i vừa rẻ lại thịnh hà nh nà y, không ngá»â€¦
Lá»i còn chưa dứt, Ôn Nhu đã bÄ©u môi, lướt lên phÃa trước Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi, để lại phÃa sau má»™t là n gió thÆ¡m.
Bạch Sầu Phi nháy mắt vá»›i Vương Tiểu Thạch, cưá»i cưá»i.
Vương Tiểu Thạch lắc lắc đầu.
Bạch Sầu Phi há»i:
- Ngươi muốn lên đến nơi nà o?
Vương Tiểu Thạch trả lá»i:
- Kinh thà nh.
Bạch Sầu Phi lại há»i:
- Äến đó là m gì?
Vương Tiểu Thạch đáp:
- Tìm váºn may.
Bạch Sầu Phi cưá»i:
- Ngươi có bằng hữu hay thân thÃch gì ở đó không?
Vương Tiểu Thạch đáp:
- Không có.
Bạch Sầu Phi lại cưá»i há»i:
- Ngươi muốn đến kinh thà nh để là m gì? Muốn phát tà i hay muốn nổi danh?
Vương Tiểu Thạch nói:
- Ta cÅ©ng không biết. Ta có bản lÄ©nh, cÅ©ng có chà lá»›n, không thể cứ sống uổng cả Ä‘á»i như váºy.
Hắn ngẫm nghĩ lại bổ sung:
- Có Ä‘á»u nếu như phải sống đạm bạc, váºy thì cÅ©ng không sao.
Bạch Sầu Phi nói:
- Ngươi có biết không, trên Ä‘á»i nà y có rất nhiá»u ngưá»i cÅ©ng giống ngươi, có chà nhưng vẫn phải sầu não cả Ä‘á»i.
Vương Tiểu Thạch không láºp tức trả lá»i, tháºt lâu má»›i nói:
- Ta vẫn muốn thỠmột phen.
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Váºy thì tốt.
Vương Tiểu Thạch há»i lại:
- Thế còn ngươi?
Bạch Sầu Phi nói:
- Ta à ? Ta thì sao chứ?
Vương Tiểu Thạch nghiêm túc nói:
- Ngươi cÅ©ng có bản lÄ©nh cao cưá»ng. Ngươi định Ä‘i đâu và là m gì?
- Ta vá»›i ngươi cùng đưá»ng, cùng lý tưởng.
Trong vẻ uể oải của Bạch Sầu Phi vẫn ẩn chứa sự cao ngạo:
- Ta cÅ©ng đến kinh thà nh tìm váºn may. Vì ta không muốn kiếm cÆ¡m dưới thế lá»±c cá»§a phân đưá»ng chá»§ bên ngoà i Lục Phân Bán đưá»ng, cho nên má»›i là m má»™t vụ để kiếm ngân lượng, sau đó đến kinh thà nh má»™t lần xem thá» có chá»— nà o chứa chấp được không.
Y dừng một chút mới nói:
- Ngưá»i muốn thể hiện mình nhất định phải đứng ở nÆ¡i có ánh sáng. Hoa tươi trong bóng tối thì cÅ©ng không bằng má»™t ngá»n lá»a nhá» nhoi.
Vương Tiểu Thạch vui vẻ nói:
- Váºy chúng ta có thể cùng Ä‘i, trên đưá»ng không lo tịch mịch rồi.
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Ngươi đương nhiên là không lo tịch mịch, chỉ e lúc ngươi gặp khó khăn thì ta sẽ bay đi mất.
Vương Tiểu Thạch lại tưởng tháºt:
- á»’, tháºt váºy sao?
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Không phải tên ta là Bạch Sầu Phi sao? Nếu như tên ta là Bạch Ngạ Phi,váºy thì sẽ bay mất lúc ngươi đói bụng.
Lúc nà y Vương Tiểu Thạch má»›i biết mình quá nghiêm túc, liá»n nói:
- Ngươi có bay mất ta cÅ©ng sẽ không trách ngươi. Có Ä‘iá»u ngươi không thể lại gạt ta, giống như vừa rồi nói là không giết ngưá»i, nhưng lại…
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa.
Vương Tiểu Thạch nhìn kỹ đối phương, nhịn không được nói:
- Lúc ngươi cưá»i lên quả tháºt không có vẻ ngạo mạn khó gần.
Bạch Sầu Phi cÅ©ng không ngá» Vương Tiểu Thạch lại đột nhiên nói như váºy, liá»n đáp lá»i:
- Nếu ai đó cả ngà y Ä‘á»u cưá»i, muốn cao ngạo cÅ©ng là m không nổi.
Bá»—ng nhiên má»™t tráºn gió kéo đến, Ôn Nhu vá»›i đôi má lúm đồng tiá»n trên mặt như má»™t đóa hồng lướt tá»›i trước mặt bá»n há», cưá»i nói:
- Hai nam nhân nói chuyện gì mà thì thầm thân máºt như váºy?
Nà ng thấy hai tên nà y không chịu đến nháºn lá»—i vá»›i mình, lại không muốn má»™t mình ở vùng đồng ná»™i dưới ánh trăng, vì váºy quyết định dùng tấm lòng quảng đại tha thứ cho bá»n hắn. Nà ng lại há»i:
- Các ngươi Ä‘oán xem bản cô nương muốn tá»›i nÆ¡i nà o? Äoán được sẽ má»i các ngươi ăn kẹo.
Nà ng quay sang Vương Tiểu Thạch:
- Ngươi nói trước đi!
Vương Tiểu Thạch đà nh phải đáp:
- Mông Cổ.
Ôn Nhu đà nh há»i Bạch Sầu Phi:
- Äến phiên ngươi!
Bạch Sầu Phi ngẫm nghÄ© má»™t cách nghiêm túc, sau đó trả lá»i:
- Nghênh Xuân hiên bên sông Tần Hoà i.
Bá»n hỠđúng là đi đến bá» sông, nhưng không phải sông Tần Hoà i mà là dòng Hán Thá»§y cuồn cuá»™n.
Bá»n há» phải ngồi thuyá»n Ä‘i má»™t Ä‘oạn đưá»ng thá»§y, sau đó lại lên đưá»ng bá»™ thẳng đến kinh thà nh, lá»™ trình nà y Ãt nhất cÅ©ng phải mất mưá»i ngà y ná»a tháng.
Ba ngưá»i kết bạn cùng Ä‘i, đến chiá»u hôm sau thì tá»›i bến đò phÃa nam. Trên đưá»ng Ä‘i bá»n há» cưá»i cưá»i nói nói, trêu đùa lẫn nhau, đã trở nên thân cáºn hÆ¡n nhiá»u. Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu cảm thấy Bạch Sầu Phi tháºt ra cÅ©ng không phải cao ngạo khó gần, nhưng hà nh động rất cao tay, có khi vì đạt được mục Ä‘Ãch mà không từ thá»§ Ä‘oạn, tháºm chà lục thân không nháºn. Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch thì cảm thấy Ôn Nhu ngây thÆ¡ hồn nhiên, hà nh động không suy nghÄ©, nhưng tÃnh tình thiện lương, hiếu kỳ, hÆ¡n nữa còn rất bướng bỉnh. Ôn Nhu và Bạch Sầu Phi lại cảm thấy Vương Tiểu Thạch tháºt thà chân thà nh, có sao cÅ©ng được, nhưng khi nghiêm túc thì lại rất đáng sợ, vô cùng cố chấp. Ba ngưá»i bất giác hiểu nhau hÆ¡n rất nhiá»u.
Nhưng có má»™t cảm giác, ba ngưá»i Ä‘á»u cảm thấy chỉ hiểu rõ đối phương má»™t phần, còn má»™t phần lại khó tìm ra, giống như phÃa sau cá»§a mặt trăng khó có thể quan sát được.
Rốt cuộc đó là gì?
Là thiện hay là ác?
Trong Ä‘á»i có và i bằng hữu, có thể vì hứng thú hợp nhau, thá»i thế đưa đẩy nên kết là m tri giao. Nhưng và o thá»i khắc quan trá»ng, tÃnh tình tháºt sá»± cá»§a đối phương lại có thể là m ngưá»i ra kinh ngạc, có thể là m ngưá»i ta hoà i nghi, có thể là m ngưá»i ta không thể nà o tiếp nháºn.
Nói không chừng đây má»›i chÃnh là bản tÃnh tháºt sá»± cá»§a bá»n há».
Trên đưá»ng hoa lá»±u như lá»a Ä‘á», hòe liá»…u thà nh bóng râm, núi xa nước gần dà y đặc như sương khói.
Khi đến bến đò, bá»n há» liá»n thuê má»™t chiếc thuyá»n, chuẩn bị sáng mai lên đưá»ng. Bạch Sầu Phi nói:
- Chúng ta Ä‘i đưá»ng thá»§y thì thong thả hÆ¡n má»™t chút, dù sao cÅ©ng không vá»™i. Thông lệ khi Ä‘i thuyá»n là : thuáºn gió thì Ä‘i, ngược gió thì dừng. Còn như không có gió, nhìn sông uống trăng cÅ©ng rất là sảng khoái.
Ôn Nhu lại nói:
- Bản cô nương không tán thà nh.
Bạch Sầu Phi nói:
- Váºy má»i cô Ä‘i đưá»ng bá»™, chúng ta Ä‘i đưá»ng thá»§y.
Ôn Nhu giáºn dữ, hạt châu nhá» khảm và o khuyên tai và ng Ä‘ung đưa bên dưới tai, chiếc vòng và ng trên cổ tay cÅ©ng kêu leng keng:
- Bạch Sầu Phi, ngươi nói váºy là ý gì?
Vương Tiểu Thạch vội nói:
- Cô nương sợ trên giưá»ng không tiện sao?
Hắn vốn định giúp Ôn Nhu tìm lá»i giải thÃch, nhưng trong lòng nôn nóng, chữ “thuyá»n†(chuán) lại nói nhầm thà nh chữ “giưá»ng†(chuáng), chuyện nà y cà ng gây há»a thêm.
Ôn Nhu khá»±ng ngưá»i, giáºn dữ chỉ tay nói:
- Äám chết tiệt mồm mép các ngươi! Ngươi đừng có đắc ý, bản cô nương sẽ cho ngươi biết tay!
Trên đưá»ng Ä‘i Bạch Sầu Phi thưá»ng trêu chá»c nà ng, nà ng cho rằng câu nói vừa rồi cá»§a Vương Tiểu Thạch cÅ©ng như váºy, hÆ¡n nữa còn liá»u lÄ©nh hÆ¡n.
Vương Tiểu Thạch cà ng quýnh lên, bắt đầu cà lăm:
- Ôn cô nương, ta không không không phải phải phải có có ý nà y… ta, ta là muốn cùng cùng vá»›i cô trên trên giưá»ng…
Chữ “giưá»ng†nà y vốn là chữ “trưá»ng†(cháng - yuán cháng có nghÄ©a là “giảng hoà â€), Vương Tiểu Thạch trong lòng hoảng hốt lại nói sai. Äến lúc nà y Ôn Nhu giáºn tháºt, cho rằng đối phương chiếm tiện nghi ra mặt, cổ tay trắng liá»n vung lên tát cho Vương Tiểu Thạch má»™t cái giòn giã.
Lẽ ra với võ công của Vương Tiểu Thạch, không có lý gì không tránh được.
Nhưng Vương Tiểu Thạch lại tránh không được.
Hắn bị một cái tát nà y khiến cho ngẩn ra một hồi.
Bạch Sầu Phi cÅ©ng không ngăn cản, chỉ cưá»i ha hả.
Ôn Nhu hất mái tóc Ä‘en, xoay ngưá»i nhảy lên bá», lẩm bẩm nói:
- Các ngươi không có ai tốt cả, toà n khi dễ ta.
Vương Tiểu Thạch muốn lên bỠđuổi theo nhưng Bạch Sầu Phi lại ngăn cản:
- Äừng nóng! Cô ta bá» Ä‘i không có chá»— náo nhiệt, cÅ©ng sẽ trở vá» thôi.
Vương Tiểu Thạch cảm thấy trên mặt vẫn còn nóng rát:
- Cô ấy… cô ấy hiểu lầm ta rồi. Ta là m sao có thể nói những lá»i khinh bạc như váºy?
Bạch Sầu Phi cưá»i nói:
- Cho dù có nói thì đã sao? Cô ta xinh đẹp đáng yêu như váºy, không muốn lên giưá»ng thì má»›i không phải là nam nhân.
Vương Tiểu Thạch vẫn rất ấm ức, cả buổi má»›i nói được ra lá»i:
- Nhưng mà … ta quả tháºt không nói những những lá»i đó.
- Nói ra cũng có sao.
Bạch Sầu Phi ung dung nói:
- Cô ta nổi tÃnh tiểu thư cÅ©ng chẳng có gì ghê gá»›m. Thế nà o? Không lẽ ngươi chỉ nói chÆ¡i chứ chẳng tháºt sá»± là m gì, cô ta đã ra tay đánh ngưá»i còn chưa đủ nữa sao? Yên tâm! Yên tâm! Äến đêm không có chá»— ngá»§ trá» cô ta sẽ trở vá» thôi.
Vương Tiểu Thạch cảm thấy hơi ủy khuất, nhìn dòng sông ngơ ngác nói:
- Hi vá»ng cô ấy không rá»i khá»i là tốt rồi.
Bạch Sầu Phi từ bên cạnh quan sát Vương Tiểu Thạch, trong lòng như có suy nghĩ, nói:
- Không có đâu…
Äá»™t nhiên y im bặt, dùng khuá»·u tay thúc và o vai Vương Tiểu Thạch. Vương Tiểu Thạch ngẩn ra. Chợt nghe Bạch Sầu Phi thấp giá»ng nói má»™t cách nghiêm túc:
- Nhìn kìa!
Vương Tiểu Thạch nhìn vá» phÃa xa, trông thấy má»™t đám tỳ nữ vú em các loại Ä‘ang vây quanh má»™t cô gái mặc y phục mà u xanh lá, bước lên má»™t chiếc thuyá»n hoa mỹ gần đó.
Vương Tiểu Thạch chỉ thoáng nhìn, đột nhiên tất cả má»i ngưá»i dưá»ng như Ä‘á»u biến mất. Hắn chỉ nhìn thấy má»™t mỹ nhân mặc y phục mà u xanh nhạt, dáng vẻ thướt tha bước lên thuyá»n. Từ xa xa chỉ loáng thoáng nhìn thấy cô gái kia mặt mà y thanh tú, mếm mại yêu kiá»u, má»—i cỠđộng là má»™t tư thái khác nhau. Vương Tiểu Thạch vừa nhìn thoáng qua, trong lòng đã cảm thấy xốn xang, lại nhìn sà ng dương liá»…u khói má», núi xanh như tranh vẽ, khắp nÆ¡i Ä‘á»u thấy cảnh phong tình.
Những tay chèo trên chiếc thuyá»n kia đã bắt đầu chống thuyá»n ra sông, Ä‘i đến đưá»ng đê tránh gió, tìm má»™t nÆ¡i yên tÄ©nh Ä‘áºu lại. Bảy tám đại hán trên thuyá»n không ngừng thét to, liên tục vung mái chèo.
Bạch Sầu Phi nói:
- Có nhìn thấy không?
Vương Tiểu Thạch lẩm bẩm:
- Không ngá» thế gian nà y lại có nhiá»u cô gái xinh đẹp như váºy, Ôn nữ hiệp là má»™t, cô gái nà y là má»™t… A!
Nói đến đây, hắn mới nhớ mình hơi thất thố.
Bạch Sầu Phi buồn cưá»i nói:
- Hà , ngươi nhìn cái gì váºy? Chỉ thấy tuyệt đại giai nhân, không thấy…
Giá»ng nói cá»§a y trầm xuống, thần thái lại bắt đầu kiêu ngạo:
- Ta thấy chiếc thuyá»n kia có Ä‘iểm không bình thưá»ng.
Vương Tiểu Thạch giáºt mình, trong lòng bắt đầu hÆ¡i lo lắng cho cô gái yếu Ä‘uối kia:
- Thế nà o?
Giá»ng Ä‘iệu cá»§a hắn lại hÆ¡i chút không tin, nghi ngá» Bạch Sầu Phi cố ý là m ra vẻ quan trá»ng.
Cặp mắt Bạch Sầu Phi như chim ưng nhìn chằm chằm và o chiếc thuyá»n Ä‘áºu ở phÃa xa, ánh mắt giống như hai lưỡi dao sắc bén có thể cắt và ng phá đá:
- Hầu hết những ngưá»i chèo thuyá»n và i năm trên sông, mái chèo hạ xuống Ä‘á»u không là m bắn bá»t nước lên, tay cầm chèo còn phải biết mượn sức nước. Vá»›i loại thuyá»n quan nà y, thưá»ng chỉ có những ngưá»i lão luyện má»›i dám nháºn thuyá»n. Vừa rồi ta nhìn những tay chèo thuyá»n đó, thứ nhất là hai mắt sáng ngá»i hữu thần, cánh tay đầy cÆ¡ bắp, tư thế trầm ổn, thoạt nhìn đã biết là ngưá»i có võ công; thứ hai là đám ngưá»i nà y không biết mượn sức nước, hạ chèo là m bá»t nước bắn lên cao, rõ rà ng là những kẻ má»›i và o nghá»; ba là da cá»§a bá»n há» quá trắng, so vá»›i những kẻ Ä‘i thuyá»n dầm mưa dãi nắng hoà n toà n khác biệt; hÆ¡n nữa bá»n há» còn thưá»ng liếc nhìn nhau, lại Ä‘áºu thuyá»n tại má»™t nÆ¡i hoang vắng, nhất định là có mưu đồ.
Y nói từng chữ từng câu:
- Xem ra, đêm nay, thuyá»n nà y sẽ gặp phải tai ương.
Vương Tiểu Thạch còn Ä‘ang nghÄ© vá» cô gái xinh đẹp tao nhã kia, không nhịn được há»i:
- Chúng ta có nên qua cảnh báo không…
Ãnh mắt Bạch Sầu Phi dần dần trở nên giống như má»™t con sói hoang Ä‘ang rình mồi trong núi sâu, nói má»™t cách hùng hồn:
- Không.
Tà i sản cá»§a Cưá»ng Thuần Khiết
Chữ ký cá»§a Cưá»ng Thuần Khiết
22-11-2011, 03:59 AM
Siêu cấp dại gái Äại gia bán xăng Nòng Ná»c To và Hung Hãn
Tham gia: Dec 2008
Äến từ: Hồ Nòng Ná»c
Bà i gởi: 3,473
Thá»i gian online: 3 tháng 1 tuần 0 ngà y
Thanks: 3,856
Thanked 56,001 Times in 3,011 Posts
Ôn Nhu Nhất Äao
Tác giả : Ôn Thụy An
Chương 8: Ngưá»i đẹp trên sông.
Ngưá»i dịch: fishscreen
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Hán Thá»§y tÄ©nh mịch, yên ả như gương. Bóng thuyá»n, bóng núi, bóng đèn, bóng cây phản chiếu dưới lòng sông.
Nhưng không có bóng ngưá»i.
Ngưá»i hầu hết đã ngá»§ rồi, chỉ còn và i ngá»n đèn nhá» thê lương treo cao trên lầu.
Äèn Ä‘uốc hai bên bá» sông toát lên vẻ cô đơn lạnh lẽo. Ôn Nhu vẫn không trở vá».
Xa xa có ngưá»i quăng lưới, lặng lẽ như tiếng thở nhẹ nhà ng khi Ä‘ang ngá»§.
Trên lầu có ngưá»i thổi sáo, là m bạn vá»›i trăng, cô quạnh nhìn dòng sông.
Ôn Nhu, Ôn Nhu, cô đã đi đâu?
Vương Tiểu Thạch hơi lo lắng.
“Chúng ta cần phải nhẫn nại.†– Và o lúc nhá nhem tối, Bạch Sầu Phi đã nói vá»›i hắn như váºy: “Ta thấy khách trên thuyá»n nà y cÅ©ng có lai lịch, không phải bình thưá»ng. Äêm nay đám chèo thuyá»n giả trang nà y nhất định sẽ động thá»§. Chúng ta quan sát má»™t chút rồi hãy ra tay. Nói không chừng mục tiêu cá»§a những tên hèn hạ nà y không chỉ là chiếc thuyá»n đó, biết đâu còn nhắm đến những thuyá»n lân cáºn như chúng ta.â€
Bạch Sầu Phi chủ trương chỠđợi.
Vương Tiểu Thạch lăn qua lăn lại, cũng không biết đang nghĩ gì, trong lòng luôn cảnh giác, thủy chung không thể chìm và o giấc ngủ.
Xa xa vang lên tiếng mõ canh đầu.
Bá»—ng nhiên, mạn thuyá»n hÆ¡i trầm xuống.
Vương Tiểu Thạch biết cao thá»§ đã đến, liá»n xoay ngưá»i báºt dáºy.
Má»™t bóng ngưá»i lướt nhanh qua cá»a sổ.
Hai tay Vương Tiểu Thạch liá»n phá tan song cá»a, má»™t tay nắm chặt cổ ngưá»i tá»›i, má»™t tay vươn vá» phÃa sau đầu đổi phương. Ngưá»i ná» kêu lên má»™t tiếng, muốn giãy dụa nhưng Vương Tiểu Thạch đã giữ chặt y.
NÆ¡i tay Vương Tiểu Thạch chỉ cảm thấy má»m mại ôn nhu, còn có hương thÆ¡m cá»§a xá» nữ. Cánh tay đụng phải ngá»±c ngưá»i kia, trong lòng liá»n run lên, khuá»·u tay bất giác lá»ng ra. Ngưá»i ná» giáºn giữ quát lên:
- Buông tay ra! Äồ chết bầm, mau bá» tay ra!
Vương Tiểu Thạch vừa nghe liá»n giáºt mình, vá»™i và ng buông tay, nói:
- Sao lại là cô?
Cô gái kia xoay ngưá»i lại, mái tóc Ä‘en vốn cá»™t chặt xõa ra, khuôn mặt vừa vui vừa giáºn khẽ cau lại như má»™t đóa hải đưá»ng tÃm. Äây không phải Ôn Nhu thì là ai?
Vương Tiểu Thạch vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, còn Ôn Nhu thì lại giống như sắp khóc, giáºm chân tát cho hắn má»™t cái.
Lần nà y Vương Tiểu Thạch cũng không tránh được.
Äây là lần thứ hai hắn bị Ôn Nhu tát.
Ôn Nhu thấy dáng vẻ ngây ngốc cá»§a hắn, nhịn không được phì cưá»i.
Cảnh đêm bên sông như say lòng. Vương Tiểu Thạch nhìn nụ cưá»i phong tình cá»§a nà ng đến ngây dại. Ôn Nhu hình như cÅ©ng phát giác ra, mặt bắt đầu nóng lên, may mà dưới ánh trăng không nhìn thấy được sắc mặt cá»§a nà ng, nhưng má»™t cô gái xinh đẹp thẹn thùng lại cà ng rung động lòng ngưá»i.
Hai ngưá»i nhất thá»i ngẩn ra bên cạnh khoang thuyá»n, Ä‘á»u nhìn xuống mÅ©i chân cá»§a mình. Xa xa có tiếng kéo lưới, loáng thoáng còn có thể phân biệt được tiếng cá nhảy khi lưới rá»i khá»i nước.
Äúng lúc nà y, trên dòng sông không sóng, an bình như má»™ng bá»—ng vang lên má»™t tiếng kêu thảm.
Chuyện đầu tiên Vương Tiểu Thạch là m chÃnh là tìm Bạch Sầu Phi.
Bạch Sầu Phi không có trên thuyá»n.
- Há»ng rồi!
Ôn Nhu vá»™i há»i:
- Chuyện gì?
Trên chiếc thuyá»n lá»›n hoa lệ kia đã vang lên tiếng chiến đấu.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Không có thá»i gian nữa. Chúng ta hãy Ä‘i trước rồi nói sau!
Hắn và Ôn Nhu cÅ©ng không giá»i bÆ¡i lá»™i, đà nh phải từ thuyá»n nhảy lên bá», lại từ bỠđê vòng qua sau đó nhảy lên thuyá»n lá»›n.
Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu lướt đến gần thuyá»n lá»›n, chợt thấy trên thuyá»n có má»™t ngưá»i bay ra, kêu lên má»™t tiếng rÆ¡i và o trong nước, sau đó không còn nổi lên. Hai ngưá»i Ä‘ang muốn lướt và o thuyá»n lá»›n, bá»—ng nhiên lại thấy má»™t ngưá»i bị đá bay ra, quá» quạng ngã và o lòng sông, dưá»ng như còn giãy dụa trong nước má»™t chút, sau đó im lìm không tiếng động.
Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu vừa lên khoang thuyá»n, lại thấy má»™t ngưá»i bay ra. Vương Tiểu Thạch đưa má»™t tay đón lấy, trông thấy ngưá»i nỠăn mặc như thuyá»n phu, giữa đôi lông mà y có má»™t vệt tÃm Ä‘en, ngÅ© quan trà n máu đã tắt thở.
Ôn Nhu cất bước và o khoang thuyá»n.
Má»™t ngưá»i từ trước mặt lao ra, gần như đâm sầm và o nà ng.
Ôn Nhu láºp tức rút Ä‘ao.
Ngưá»i ná» vung má»™t tay đè chặt chuôi Ä‘ao cá»§a nà ng.
Tay của Ôn Nhu đang đặt trên chuôi đao.
Ngưá»i ná» lại chụp lấy tay nà ng.
Ôn Nhu cảm giác được hÆ¡i thở mãnh liệt cá»§a nam tá», khà tức nà y nà ng cÅ©ng không xa lạ gì.
Chợt nghe ngưá»i ná» trầm giá»ng nói:
- Cô không được rút Ä‘ao. Hiện giá» ta đã nổi sát tÃnh, sợ rằng sẽ không nhịn được.
Lúc ngưá»i ná» nói chuyện thì tay kia vẫn Ä‘ang giữ chặt má»™t ngưá»i khác, lúc nà y y vung tay má»™t cái ném ngưá»i bị bắt kia ra ba trượng. Ãnh trăng nhoáng qua, trông thấy đó lại là má»™t hán tỠăn mặc theo kiểu thuyá»n phu, “à o†má»™t tiếng rÆ¡i và o trong dòng sông. Vương Tiểu Thạch lúc nà y cÅ©ng đã nhảy lên khoang thuyá»n.
Hắn phát giác có má»™t ngưá»i dán chặt và o Ôn Nhu.
Hắn láºp tức muốn ra tay.
Hắn cÅ©ng không biết vì sao còn chưa phân rõ là địch hay bạn đã muốn hạ sát đối phương. Äây là chuyện chưa há» có từ khi hắn xuất đạo đến nay.
Hắn còn chưa xuất chiêu, ngưá»i nỠđã lên tiếng:
- Ngươi cũng tới rồi, tốt lắm.
Vương Tiểu Thạch nháºn ra giá»ng nói cá»§a ngưá»i ná».
Bạch Sầu Phi.
Hắn đột nhiên cảm thấy vừa đau lòng vừa vui mừng.
Trong khoang thuyá»n lúc nà y có và i chiếc đèn dầu được thắp lên.
Má»™t ngưá»i cầm đèn bước ra.
Má»™t chiếc đèn sa che gió mà u ngá»c lưu ly.
Bà n tay dưới đèn má»m mại như cánh hoa lan. Má»™t tay nà ng cầm đèn, má»™t tay che ngá»n lá»a. Dưới ánh đèn và ng dịu Ä‘ung đưa chiếu rá»i, tư thái tuyệt thế đó cà ng khắc sâu và o lòng khó thể quên.
Vương Tiểu Thạch đưa mắt nhìn, trông thấy một cô gái xinh đẹp tóc mây tung bay, ánh mắt như nước mùa thu, có một vẻ dịu dà ng đặc biệt, lại có một vẻ tiêu hồn.
Phần áo nÆ¡i cổ vai nà ng rá»i ra, lại khoác cẩm bà o cá»§a Bạch Sầu Phi, thấp thoáng hiện lên chiếc áo má»ng mà u xanh nhạt. Äôi mắt cá»§a nà ng so vá»›i đèn còn sáng hÆ¡n, tá»±a như má»™t hồ nước sâu xao động giấc má»™ng cá»§a lòng ngưá»i. Vương Tiểu Thạch chỉ nhìn má»™t cái đã cảm thấy mình như Ä‘ang trong má»™ng, mÆ¡ thấy ngưá»i trong má»™ng, khi tỉnh dáºy thì lại phát hiện không cần nằm má»™ng nữa, hóa ra đó không phải là má»™ng mà tháºt sá»± má»™t cô gái ôn nhu xinh đẹp như váºy Ä‘ang cầm đèn đánh thức mình.
Ôn Nhu nhìn thấy cô gái nà y, dưới ánh đèn chiếu rá»i lại có má»™t vẻ dịu dà ng giống như tên cá»§a mình. Lúc còn nhá» nà ng đã từng mÆ¡, sau nà y mình sẽ là má»™t tiểu thư khuê các lá ngá»c cà nh và ng khiến ngưá»i ta yêu thÃch. Nhưng nà ng cà ng lá»›n lên, cà ng xinh đẹp thanh tú thì lại tÃnh tình lại cà ng cứng cá»i, cà ng bước Ä‘i trên con đưá»ng tiêu diêu tá»± tại cá»§a các anh hùng hiệp khách. Nhìn cô gái trước mắt, nà ng lại cảm thấy đó là má»™t bản thân khác cá»§a mình, nhưng đã sá»›m má»—i ngưá»i má»—i ngả rồi. Cô ấy là cô ấy, mình là mình, chỉ có trong giấc má»™ng tiếc nuối má»›i có thể gặp được nhau. Ôn Nhu má»›i gặp cô gái nà y, liá»n cảm thấy mình là ban ngà y, còn đối phương má»›i đúng là đêm tối.
Vì váºy, Ôn Nhu, Vương Tiểu Thạch và cô gái kia Ä‘á»u cất tiếng há»i:
- Các ngưá»i là …
Sau đó ba ngưá»i bá»n há» không hẹn mà cùng nhìn vá» phÃa Bạch Sầu Phi.
Bạch Sầu Phi nhún vai nói:
- Ta cũng không biết.
Y chỉ và o má»™t tên thuyá»n phu bị khống chế huyệt đạo nằm trên đất, trong tay vẫn còn cầm Ä‘ao:
- Có lẽ hắn sẽ nói cho chúng ta biết.
Cục diện đã bị Bạch Sầu Phi khống chế.
Ban đầu y cùng Vương Tiểu Thạch ở trên thuyá»n, chỉ đợi có biến động sẽ láºp tức ra tay.
Có Ä‘iá»u chiếc thuyá»n kia vẫn không có động tÄ©nh gì.
Tiếng mõ canh đầu vừa vang lên, Bạch Sầu Phi chợt nhá»› tá»›i má»™t chuyện, láºp tức giáºt mình: “Không hay rồi! Trên thuyá»n không có động tÄ©nh không có nghÄ©a là bên trong không xảy ra chuyện. Äám ngưá»i có mưu đồ kia vốn là lẻn và o thuyá»n, hÆ¡n nữa lại là ngưá»i từng trải, nếu như có ác ý thì tuyệt đối có thể ra tay mà không kinh động đến cà nh cây ngá»n cá».â€
Bạch Sầu Phi cÅ©ng không gá»i Vương Tiểu Thạch, láºp tức lướt lên bá», lại từ trên bá» nhảy lên thuyá»n lá»›n. Y vừa và o khoang thuyá»n liá»n ngá»i được mùi máu tươi nồng Ä‘áºm, trong lòng trầm xuống, quả nhiên phát hiện và i tên nô bá»™c toà n thân đẫm máu, đúng là bị ngưá»i sát hại khi còn Ä‘ang mÆ¡.
Bạch Sầu Phi thầm háºn mình đến cháºm má»™t bước, lại nghe trong khoang có má»™t giá»ng nữ trong trẻo như băng tuyết vang lên:
- Ngưá»i mà các ngươi muốn hại là ta, giết ngưá»i vô tá»™i thì còn gì là anh hùng hảo hán?
Chợt nghe má»™t giá»ng nói trầm trầm cưá»i cợt cất lên:
- Chúng ta không phải là anh hùng, cÅ©ng không muốn là m ra vẻ anh hùng. Mệnh lệnh cá»§a Thất Thánh là chặn giết ngươi, có Ä‘iá»u nếu ngươi biết nghe lá»i, có thể chỉ bảo ngươi mua vui chứ không bắt ngươi chết.
Chỉ nghe cô gái kia hừ lạnh má»™t tiếng, sau đó là những tiếng ồn à o thô tục cá»§a đám ngưá»i kia, cùng vá»›i và i tiếng kêu hoảng sợ.
Bạch Sầu Phi cúi gần đến trước cá»a sổ nhìn và o, trông thấy bên trong có sáu bảy đại hán Ä‘ang vây quanh ba bốn cô gái, cưá»i đùa cợt nhã. Trong đó có má»™t cô gái mặc áo rá»™ng bằng sa má»ng mà u xanh nhạt, lá»™ ra má»™t góc áo lót viá»n hoa mà u xanh sẫm sát ngưá»i, bá»™ ngá»±c lá»™ ra má»™t ná»a, là n da nõn nà , mịn mà ng sáng bóng, xinh đẹp động lòng ngưá»i khiến bá»n đại hán Ä‘á»u nhìn trợn mắt. Nhưng nà ng chỉ nhếch môi cưá»i, dù khi Ä‘ang ngá»§ gặp phải biến cố lá»›n, khuôn mặt vẫn toát ra vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị không há» sợ hãi.
Chỉ nghe má»™t gã đại hán cưá»i hì hì nói:
- Thất Thánh sá»›m đã ngầm theo dõi há» Triệu kia cá»§a “Lục Phân Bán đưá»ngâ€. Há» Triệu mấy ngà y nay Ä‘á»u bám lấy ngươi, không biết là có chá»§ ý quái quá»· gì. Chẳng biết ma xui quá»· khiến thế nà o mà hắn lại chạy trối chết như bị ma Ä‘uổi váºy. Nói cách khác, đêm nay việc thay phiên nhau vui vẻ vá»›i ngươi vốn còn không tá»›i phiên chúng ta, nhưng hiện giá» thì lại rất tiện. Ngươi cÅ©ng đừng mong có ngưá»i tá»›i cứu ngươi… mấy tên vô dụng mà ngươi Ä‘em theo Ä‘á»u đã trúng phải thuốc mê mà chúng ta thêm và o cÆ¡m tối, tất cả Ä‘á»u ngá»§ như heo, giúp cho ta không cần tốn nhiá»u sức để đưa chúng đến Tây Thiên.
Cô gái kia cưá»i lạnh má»™t tiếng:
- Mê Thiên Thất Thánh danh lừng thiên hạ, không ngá» huynh đệ dưới tay hắn lại là m những chuyện bỉ ổi vô liêm sÄ© như váºy.
Má»™t ngưá»i kêu lên quái gở, nói:
- Ai da! Các ngưá»i xem kìa, con nhóc nà y miệng lưỡi tháºt sắc bén, lại còn mắng chúng ta .
Má»™t ngưá»i khác lại nói vá»›i giá»ng khó nghe:
- Äại tiểu thư! Chúng ta cÅ©ng biết trên thuyá»n cá»§a ngươi có và i nhân váºt bản lÄ©nh, trên giang hồ cÅ©ng có tiếng tăm, nhưng chúng ta là so đầu óc chứ không so sức lá»±c. Ngươi đã lên phải thuyá»n tặc, váºy thì đừng trách tặc gian.
Một tên đạo tặc nóng ruột kêu lên:
- Giả lão đại! Con ả nà y ta cà ng nhìn cà ng thÃch, tháºt sá»± là trong lòng ngứa ngáy, tay cÅ©ng ngứa, toà n thân Ä‘á»u ngứa. Huynh để cho cho ta lên trước, ta sẽ nhá»› kỹ ân đức cá»§a huynh.
Lại có má»™t ngưá»i nói vá»›i giá»ng khà n khà n:
- Ngươi thì vai vế gì? Kiếp sau má»›i đến phiên ngươi. Hay là Giả lão đại lên trước, chúng ta dá»±a theo bối pháºn từng ngưá»i theo sau.
Hán tỠnóng ruột kia gà o lên:
- Váºy sao được? Con ả nà y nhìn yếu như cá»ng bún, giá»i lắm thì chỉ tiếp được và i ngưá»i, sao đến phiên ta nổi? Rõ rà ng là muốn gạt lão tá». Nếu vừa rồi lúc “khai trươngâ€, lão tá» cứ cho má»—i ngưá»i má»™t Ä‘ao, không để ngưá»i sau thì giỠđã không có chuyện cá»§a chúng ta nữa rồi.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u cưá»i vang. Má»™t ngưá»i nói:
- Không có cách nà o, ai bảo ngươi là lão út?
Má»™t ngưá»i khác nói:
- Gạt ngươi thì sao? Chừa má»™t phần cho ngươi vui vẻ, ngươi đã giống như trên đưá»ng nhặt được má»™t cục nguyên bảo lá»›n rồi. Nếu không có dư, ngươi cÅ©ng có thể ôm lấy mà sướng má»™t mình.
Còn có má»™t ngưá»i nói:
- Chuyện nà y không thể được. Con ả nà y cà ng nhìn cà ng thấy đẹp, và ng bạc châu báu ta không muốn, chỉ muốn ả ta thôi.
Tên còn lại đỠnghị:
- Không bằng chúng ta hãy bốc thăm, ai rút được thì độc chiếm. Má»™t miếng đùi gà , tám tên ăn mà y, má»—i ngưá»i má»™t ngụm thì chẳng còn gì... không bằng để cho từng ngưá»i tìm váºn may, như váºy là công bằnh nhất.
Má»™t ngưá»i lẩm bẩm nói:
- Cũng tốt, lỡ may rút không trúng thì còn có mấy con nha đầu kia, nữ nhân thì vẫn là m ấm gối được.
Lão út kia phụ há»a:
- ÄÆ°á»£c, được.
Tên hỠGiả kia lại nói:
- Không được. Nếu không theo bối pháºn thì cÅ©ng phải theo thứ hạng. Còn nếu bối pháºn và thứ hạng Ä‘á»u không theo, váºy thì chúng ta cứ theo tuổi tác, ai lá»›n tuổi, đạo hạnh cao thì lên đầu.
Má»™t ngưá»i khác lại nói:
- Tại sao lại là lớn mà không phải nh�
Ngưá»i vừa rồi đỠnghị rút thăm lại nói:
- Không bằng để cho đại tiểu thư tá»± mình lá»±a chá»n tri ká»· cá»§a nà ng, váºy chắc không ai phản đối.
- Äúng, đúng.
Thế là sáu tên đại hán xấu xà cùng vây quanh cô gái kia, tranh nhau nói:
- Tiểu thư, cô thấy ai tốt hơn?
- Ta đây nà y. Ta rất có bản lÄ©nh, các cô nương trong lầu Mẫu ÄÆ¡n Ä‘á»u không rá»i được ta ná»a bước.
- Äừng tìm mấy tên mặt trắng, ta là ngưá»i có lương tâm, ta rất hiểu lòng cô.
Ãnh mắt trong veo như nước cá»§a cô gái kia đảo qua đám đạo tặc xấu xÃ, khiến cho linh hồn cá»§a sáu gã như bay bổng trên mây, nói:
- Ta ngưỡng má»™ nhất là anh hùng, các ngưá»i ai có công phu giá»i thì má»›i là anh hùng.
Bạch Sầu Phi ở bên ngoà i nghe được khẽ “ồ†má»™t tiếng, không ngá» vị tiểu thư dáng vẻ con nhà phú quý nà y gặp phải tuyệt cảnh vẫn bình tÄ©nh ứng biến như váºy.
Lão út kia kêu lên:
- Tốt! Luáºn võ thì luáºn võ, lão tá» cÅ©ng không sợ…
Giả lão đại kia lại vung tay tát hắn một cái, mắng:
- Con ả nà y tháºt thâm độc, muốn chúng ta trước tiên tá»± giết lẫn nhau. Ngươi còn phụ há»a cái gì?
Cô gái kia bình thản cưá»i nói:
- Cái gì chứ? Tá»± giết lẫn nhau à ? Ta chỉ là má»™t cô gái yếu á»›t, những ngưá»i Ä‘i theo không chết thì cÅ©ng không thể cỠđộng, các ngưá»i còn sợ cái gì? Ta thấy các ngưá»i anh hùng, kÃnh trá»ng sá»± dÅ©ng cảm cá»§a các ngươi, cho nên chỉ muốn xem bản lÄ©nh cá»§a các ngưá»i má»™t chút, cÅ©ng không bảo các ngưá»i tá»± giết lẫn nhau. Nếu như các ngưá»i sợ, váºy không cần so tà i nữa, ai là lão đại thì cứ chiếm tiện nghi.
Hán tỠvừa rồi đỠnghị lại nói:
- Có tiện nghi sợ gì không chiếm! Con mẹ nó, ai không dám luáºn võ thì hãy đứng sang má»™t bên! Chúng ta có thể thua trên nắm tay, không thể thua trong mắt đà n bà .
Má»i ngưá»i Ä‘á»u hét lên phụ há»a. Mắt thấy bá»n chúng muốn động thá»§, Bạch Sầu Phi thầm nghÄ© đây cÅ©ng là chuyện tốt. Hắn Ä‘ang muốn tiếp tục nhìn xem cô gái yếu Ä‘uối nà y là m cách nà o để đối phó vá»›i đám cưá»ng đạo hữu dÅ©ng vô mưu, nhưng lại giết ngưá»i không chá»›p mắt kia, chợt nghe bên trong có ngưá»i quát khẽ:
- Ai?
Bạch Sầu Phi trong lòng thầm hổ thẹn. Y quá táºp trung và o đám ngưá»i trong khoang thuyá»n, đến ná»—i đã quên mất chuyện bên mình, bị ngưá»i phát hiện. Chuyện nà y có thể nói là chưa bao giá» xảy ra.
Tên ná» quát to má»™t tiếng. Tiếng thứ hai còn chưa phát ra, Bạch Sầu Phi đã lướt tá»›i, má»™t ngón tay móc và o cổ há»ng cá»§a hắn. Má»™t tiếng “rắc†vang lên, xương cổ cá»§a tên ná» láºp tức gãy nát. Lúc năm ngưá»i trong khoang thuyá»n xông ra, chỉ nhìn thấy má»™t bóng ngưá»i ngã và o trong nước.
Năm ngưá»i vừa lao ra đã trông thấy đồng bạn chết thảm, còn chưa phát ra tiếng nà o, ngón tay cá»§a Bạch Sầu Phi đã đâm và o trên ấn đưá»ng cá»§a má»™t tên khác. Tên ná» kêu thảm má»™t tiếng, chÃnh là tiếng kêu mà Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu nghe được. Äến khi hai ngưá»i bá»n há» nhảy lên chiếc thuyá»n lá»›n nà y, trong số bảy tên kia đã có năm tên chết dưới chỉ cá»§a Bạch Sầu Phi, thi thể bị đá rÆ¡i xuống sông, còn má»™t tên bị Bạch Sầu Phi khống chế.
Còn lại lão út vốn ở trong khoang thuyá»n trông coi cô gái kia. Nghe tiếng chiến đấu bên ngoà i, hắn nhịn không được vươn cổ ra ngoà i cá»a sổ nhìn quanh. Lúc nà y cô gái kia chợt kêu lên má»™t tiếng. Lão út muốn quay lại nhìn, đầu còn chưa lui và o trong cá»a sổ, cô gái kia đã kéo mà n trúc xuống kẹp lấy đầu cá»§a hắn. Trong lúc hắn còn Ä‘ang luống cuống tay chân, cô gái kia rút ra má»™t con dao sắc trong tay áo, đâm má»™t nhát và o ngá»±c hắn.
Cô gái kia một dao đắc thủ, sắc mặt trắng bệch, vuốt vuốt ngực lùi lại mấy bước.
Lão út kêu lên một tiếng, không thể ngỠlại mất mạng dưới dao của một cô gái không biết võ công.
Lúc nà y Bạch Sầu Phi đã tóm lấy Giả lão đại Ä‘i và o khoang thuyá»n, Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu cÅ©ng theo và o.
Tà i sản cá»§a Cưá»ng Thuần Khiết
22-11-2011, 04:01 AM
Siêu cấp dại gái Äại gia bán xăng Nòng Ná»c To và Hung Hãn
Tham gia: Dec 2008
Äến từ: Hồ Nòng Ná»c
Bà i gởi: 3,473
Thá»i gian online: 3 tháng 1 tuần 0 ngà y
Thanks: 3,856
Thanked 56,001 Times in 3,011 Posts
Ôn Nhu Nhất Äao
Tác giả : Ôn Thụy An
Chương 9: Tiếng gió ánh trăng, bóng ngưá»i ca múa
Ngưá»i dịch: fishscreen
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Cục diện trên thuyá»n đã được bình ổn. Trong số năm tỳ nữ đã chết mất má»™t ngưá»i, bốn ngưá»i còn sống Ä‘á»u bị dá»a đến thất thần. Tám gã gia nô bảo vệ bị trúng thuốc mê, chết mất sáu ngưá»i, chỉ còn lại hai ngưá»i, phải dùng nước giá»™i và o mặt, vuốt da xát mÅ©i má»™t lúc má»›i từ từ thức tỉnh.
Ngược lại ngưá»i đẹp kia vẫn rất bình tÄ©nh, gá»i và i tỳ nữ chia ra cứu ngưá»i và đốt đèn lên. Nà ng trước tiên vái tạ Bạch Sầu Phi, sau đó nhẹ nhà ng Ä‘i và o phòng trong, thay đổi má»™t bá»™ áo váy mà u da cam. Sau khi má»i ba ngưá»i ngồi ghế, nà ng ngồi ở vị trà chá»§ tá»a, bảo ngưá»i hầu chuẩn bị tiệc để tạ Æ¡n ba ngưá»i Bạch Sầu Phi, Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu.
Bạch Sầu Phi thấy nà ng phân phó ngưá»i hầu thu dá»n cục diện, xá» lý thi thể, chuẩn bị tiệc rượu, thu xếp tất cả má»™t cách trấn tÄ©nh ung dung, giống như sá»± tình hung hiểm vừa rồi chẳng há» xảy ra, trong lòng biết nà ng có định lá»±c và năng lá»±c hÆ¡n ngưá»i, nhưng lại không biết võ công. Nhìn tư thái dịu dà ng cá»§a nà ng, yếu Ä‘uối má»ng manh, đôi mắt Ä‘en láy xinh như má»™ng, giữa đôi lông mà y thoáng hiện lên vẻ lo lắng, nói năng đúng má»±c hà m chứa phong tình, lúc cưá»i lại lá»™ ra vẻ ngây thÆ¡, Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch cà ng nháºn định nà ng không phải là con gái nhà bình thưá»ng.
Cô gái kia xin há»i há» tên, sau đó cảm Æ¡n ba ngưá»i:
- Äêm nay nếu không có ba vị, tiểu nữ cÅ©ng không biết sẽ ra sao, chỉ cầu được chết cho nhanh. Äại ân đại đức nà y tiểu nữ sẽ ghi nhá»› suốt Ä‘á»i.
Nà ng nói vá»›i cả ba ngưá»i, nhưng lúc nói chuyện lại dịu dà ng liếc nhìn Bạch Sầu Phi má»™t cái. Bạch Sầu Phi chỉ cảm thấy đôi mắt cá»§a nà ng như mÆ¡ mà ng, vừa sâu lắng, vừa Ä‘en láy, lại vừa ôn nhu.
Vương Tiểu Thạch cưá»i nói:
- Lần nà y cÅ©ng không phải do chúng ta cứu. Ta vá»›i Ôn nữ hiệp hiểu lầm nên đánh nhau má»™t tráºn. Nếu không nhá» Bạch huynh phát hiện sá»›m, e rằng…
Hắn không ở ngoà i khoang thuyá»n nhìn thấy chuyện xảy ra bên trong như Bạch Sầu Phi, cho nên cÅ©ng không hiểu rõ lắm tình huống thế nà o, chỉ biết là má»™t cô gái đối mặt vá»›i bảy tên cưá»ng đạo tà n ác dâm ô, đương nhiên là vô cùng hung hiểm.
Bạch Sầu Phi đột nhiên nói:
- Bảy tên nà y Ä‘á»u là kẻ hung tà n, gian dâm cướp bóc khắp nÆ¡i, sau đó tụ táºp vá»›i nhau quy thuáºn dưới trướng cá»§a Mê Thiên Thất Thánh, danh xưng là “Thất Sátâ€. Bảy tên nà y cùng nhau ra tay vá»›i chiếc thuyá»n cá»§a cô, hiển nhiên đã sá»›m có mưu tÃnh, không biết là vì nguyên nhân gì?
Cô gái kia thản nhiên cưá»i nói, nói:
- Cái gì mà “Thất Sát†chứ, dưới tay cá»§a ân công cÅ©ng giống như bá»n chuá»™t nhắt không chịu nổi má»™t chiêu.
Bạch Sầu Phi tá»± đắc cưá»i cưá»i, nói:
- Vừa rồi ta ở ngoà i cá»a sổ, nghe bá»n chúng nói hình như là có quan hệ vá»›i cả Mê Thiên Thất Thánh và Lục Phân Bán đưá»ng. Mê Thiên Thất Thánh là má»™t bang phái thần bÃ, láºp nghiệp từ kinh thà nh, nanh vuốt vươn khắp các tỉnh, thế lá»±c không thể xem thưá»ng. Lục Phân Bán đưá»ng lại là thiên hạ đệ nhất đưá»ng, ngay cả thiên tá» cÅ©ng phải nhưá»ng nhịn và i phần, không biết là m sao lại có quan hệ vá»›i Thất Sát nà y?
Cô gái kia cưá»i nhẹ nói:
- Tôi không biết nhiá»u vá» chuyện trên giang hồ lắm.
Nà ng tiếp tục nói:
- Công tá» sao không tìm Giả Thiên Cừu há»i má»™t chút.
Vương Tiểu Thạch há»i:
- Ai là Giả Thiên Cừu?
Bạch Sầu Phi nói:
- Giả Thiên Cừu chÃnh là tên đầu lÄ©nh đạo tặc vừa bị bắt.
Y bổ sung một câu:
- Ta mặc dù biết bá»n chúng là Thất Sát, nhưng tên cá»§a bá»n chúng thì không biết má»™t ai.
Cặp mắt Vương Tiểu Thạch sáng rực lên:
- Ta cũng không biết.
Ôn Nhu không rõ nà y hai nam nhân nà y có ý gì, nhưng nà ng hiểu rằng biết nhiá»u hÆ¡n má»™t chút thì sẽ được ngưá»i khác tôn kÃnh, liá»n nói:
- Ta thì có nghe nói qua.
Bạch Sầu Phi báºt thốt lên:
- á»’?
Ôn Nhu nhếch cặp môi đỠmá»ng nói:
- Giả Thiên Cừu là một trong Thất Sát.
Bạch Sầu Phi há»i tiếp:
- Còn gì nữa không?
Ôn Nhu trong lòng hơi luống cuống:
- Hắn là một nam nhân.
Bạch Sầu Phi tiếp tục há»i:
- Rồi sao nữa?
Ôn Nhu bá»±c mình, sẵng giá»ng mắng:
- Hắn là má»™t tên khốn khiếp tá»™i ác tà y trá»i.
Bạch Sầu Phi vẫn tiếp tục há»i:
- Hắn đã là m chuyện gì sao?
Cô gái kia liếc Bạch Sầu Phi, sau đó vừa cưá»i vừa nhìn Ôn Nhu, bá»—ng nhiên tiếp tục câu chuyện:
- Vá»›i loại ngưá»i xấu xa như Giả Thiên Cừu, bình thưá»ng những cô gái cá»§a danh môn chÃnh phái là m sao lại ghi nhá»› những việc ác mà hắn đã là m? Chỉ ở những nÆ¡i chợ búa dân gian má»›i có thể nghe ngóng được những chuyện xấu xa nà y. Ôn nữ hiệp không nhá»› kỹ, ngược lại cà ng tá» ra là ngưá»i chÃnh trá»±c.
Ôn Nhu không suy nghÄ© liá»n nói:
- Äúng thế.
Nà ng quay sang cô gái kia xinh đẹp cưá»i nói:
- Tá»· tá»· cÅ©ng xem như có chút kiến thức. Tá»· tên là gì váºy?
Cô gái kia chỉnh lại trang phục nói:
- Tôi há» Äiá»n, gá»i là Äiá»n Thuần.
Ôn nhu nói:
- á»’, tên là Äiá»n Äiá»n Thuần, tháºt thú vị.
Cô gái kia khoát tay cưá»i nhẹ nói:
- Không phải, tôi gá»i là Äiá»n Thuần, há» Äiá»n, tên Thuần.
Ôn Nhu thấy mái tóc Ä‘en cá»§a cô gái kia dưới ánh đèn kia má»m mại và mượt mà như thác nước, lông mà y kẻ Ä‘en cùng vá»›i hai Ä‘iểm Ä‘en kịt trong đôi mắt, tất cả Ä‘á»u Ä‘en nhánh đến mức có thể phản chiếu cả hình ảnh cá»§a ngá»n đèn dầu, liá»n hâm má»™ nói:
- Tóc cá»§a tá»· tháºt Ä‘en.
Nà ng lại không nói đến cặp mắt sáng như sao của đối phương.
Äiá»n Thuần nở nụ cưá»i, nà ng dùng ngón tay như cá» cói vuốt tóc, tư thái như má»™t thác nước xinh đẹp Ä‘ang chảy xuống:
- Lúm đồng tiá»n cá»§a muá»™i muá»™i như hoa váºy.
Ôn Nhu cưá»i cưá»i, nụ cưá»i còn hÆ¡n cả chân thà nh:
- Tỷ nói xem ta là hoa gì?
Cặp mắt Äiá»n Thuần ẩn chứa ý cưá»i, nói:
- Như một đóa hoa khiên ngưu.
Lần nà y Ôn Nhu cưá»i lên khanh khách, vừa cưá»i vừa nói:
- Tá»· Ä‘ang cưá»i ta miệng lá»›n sao?
- Không có.
Äiá»n Thuần nói:
- Tháºt ra, tất cả loà i hoa đẹp khi nở rá»™ Ä‘á»u giống như muá»™i váºy.
Ôn Nhu thÃch thú nói:
- Äúng rồi! Trước kia trong sân nhà ta trồng rất nhiá»u hoa, có…
Bạch Sầu Phi chợt ngắt lá»i:
- Hoa khiên ngưu, cô đã “ba hoa†xong chưa thế?
Ôn Nhu nghe có ngưá»i gá»i nà ng là “hoa khiên ngưuâ€, hưng phấn đến mức quên luôn cả giáºn, nhưng thấy Bạch Sầu Phi cắt ngang hứng thú cá»§a nà ng, nhịn không được lưá»m hắn má»™t cái.
Bạch Sầu Phi không để ý tá»›i nà ng, chỉ nói vá»›i Äiá»n Thuần:
- Äiá»n cô nương! Ta muốn mượn nÆ¡i nà y cá»§a cô để thẩm vấn má»™t ngưá»i. Nếu như cô thấy không đà nh lòng, ta mang vá» thuyá»n mình thẩm vấn cÅ©ng được.
Äiá»n Thuần liếc mắt qua, trên má trái nhuá»™m ánh đèn. Trong lòng Bạch Sầu Phi láºp tức hiện lên bốn chữ “xinh đẹp dịu dà ngâ€.
Äiá»n Thuần đáp:
- Không sao cả.
Bạch Sầu Phi liá»n tóm Giả Thiên Cừu đến, vừa thả tay xuống, Giả Thiên Cừu liá»n nhÅ©n ra nằm sấp trên đất. Ôn Nhu trừng mắt há»i:
- Äây chÃnh là Thất Sát lão đại Giả Thiên Cừu hung ác sao?
Bạch Sầu Phi sầm mặt, lạnh lùng trầm giá»ng nói:
- Hắn đúng là Giả Thiên Cừu không việc xấu nà o không là m, chỉ là đã chết mà thôi.
Y dưá»ng như nghÄ© gì đó, lại nói:
- Ngưá»i có hung ác đến đâu, sau khi chết thì cÅ©ng chẳng là m tổn thương ngưá»i nà o được nữa.
Vương Tiểu Thạch liếc nhìn xác chết trên đất, liá»n há»i:
- Ngươi không giết hắn chứ?
Bạch Sầu Phi đáp:
- Không có.
Vương Tiểu Thạch lại há»i:
- Ngươi đã khống chế huyệt đạo của hắn chứ?
Bạch Sầu Phi nói:
- Cho nên hắn cũng không tự giết mình được.
Vương Tiểu Thạch đẩy mà mắt của xác chết trên đất lên, lại căng miệng hắn ra quan sát, sau đó nói:
- Hắn là chết vì trúng độc.
Bạch Sầu Phi nói:
- Có lẽ hắn đã ngáºm độc dược trong kẽ răng cá»§a từ trước.
Ôn Nhu hiển nhiên không thÃch nhìn cái xác chết nà y:
- Khó coi chết đi được.
Äiá»n Thuần nói:
- Có lẽ Giả Thiên Cừu không muốn bị ép lá»™ ra bà máºt gì đó, bị Bạch đại hiệp bắt nên đà nh phải ngáºm độc tá»± sát.
Bạch Sầu Phi nhìn nhìn xác chết trên đất, nhÃu mà y rồi lại giãn ra, nhún vai nói:
- CÅ©ng chỉ đà nh giải thÃch như váºy thôi.
Giả Thiên Cừu vừa chết, manh mối liá»n bị cắt đứt. Bạch Sầu Phi đã từng nghe Triệu Thiết Lãnh nói còn có má»™t chuyện lá»›n phải là m, không biết có phải chuyện nà y hay không? Chuyện nà y có quan hệ gì vá»›i Äiá»n Thuần? Triệu Thiết Lãnh bị thương rá»i Ä‘i, Mê Thiên Thất Thánh vì sao lại phái thá»§ hạ đến cướp Äiá»n Thuần?
Thế là bốn ngưá»i bắt đầu nói chuyện vá»›i nhau. Lúc nà y bá»n há» má»›i biết Äiá»n Thuần là thiên kim cá»§a má»™t cái hoạn quan trong kinh, lần nà y vá» thăm ngưá»i thân, trên đưá»ng lại gặp phải chuyện nà y. Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu biết Kim Phong Tế VÅ© lâu và Lục Phân Bán đưá»ng vì để cá»§ng cố thế lá»±c nên đã tìm má»i cách cấu kết vá»›i mệnh quan triá»u đình, xem ra Äiá»n Thuần có thể là vô tình bị cuốn và o. HÆ¡n nữa ngay cả “thế lá»±c thứ ba†Mê Thiên Thất Thánh trong kinh thà nh hình như cÅ©ng có ý nhúng tay và o chuyện nà y.
Trong kinh thà nh hẳn là rất náo nhiệt.
Bốn ngưá»i nói chuyện hai canh giá», vô cùng hợp ý, chỉ tiếc là gặp nhau quá muá»™n. Äiá»n Thuần cÅ©ng Ä‘ang muốn trở vá» kinh, bên cạnh nà ng đã tổn thất mấy ngưá»i, để tránh phiá»n toái tất cả Ä‘á»u phản đối báo quan. Ôn Nhu đỠnghị chi bằng kết bạn đồng hà nh, trên đưá»ng Ä‘i nà ng có thể dá»… dà ng bảo vệ Äiá»n Thuần.
Äiá»n Thuần quý trá»ng nhìn Ôn Nhu Ä‘ang rất cao hứng, cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c, trên đưá»ng Ä‘i có muá»™i muá»™i bảo vệ, tá»· tá»· đây có thể hoà nh hà nh không sợ ai rồi.
Ôn Nhu bước qua để cho mái tóc Ä‘en cá»§a Äiá»n Thuần ká» sát ngưá»i mình, nà ng vốc má»™t nhúm tóc má»m lên, kiêu ngạo nói:
- Có muá»™i đây, Ä‘oạn đưá»ng nà y tá»· không cần sợ gì cả.
Vương Tiểu Thạch trông thấy nụ cưá»i dịu dà ng xinh đẹp cá»§a Äiá»n Thuần, chiếc cằm nhá» nhắn thanh tú, khi cưá»i lại mang theo vẻ ngây thÆ¡, cùng vá»›i Ôn Nhu trong nét đẹp lại có khà khái, gống như má»™t đôi tri âm tri ká»· trăng tròn hoa thắm, là m nổi báºt lẫn nhau. Hắn nhìn cảnh nà y, trong lòng cÅ©ng bắt đầu má»m Ä‘i.
Äiá»n Thuần liếc Bạch Sầu Phi má»™t chút, lại quay sang Vương Tiểu Thạch cưá»i nói:
- Không biết trên đưá»ng có thể phiá»n hai vị hay không?
Vương Tiểu Thạch khẽ mỉm cưá»i:
- Kết bạn cùng đi, cầu còn không được.
Nà ng quay đầu nhìn Bạch Sầu Phi.
Bạch Sầu Phi lại thong thả Ä‘i đến đầu thuyá»n nhìn ánh trăng.
Lòng sông trăng sáng.
Nước sông cuồn cuộn.
Khi sắp đến hừng đông, Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi trở vá» thuyá»n cá»§a mình nghỉ ngÆ¡i. Ôn Nhu thì ở lại trên thuyá»n lá»›n ngá»§ má»™t cách say sưa. Äiá»n Thuần lại lặng lẽ đứng lên, ngồi trước bà n trang Ä‘iểm, sá» lên chiếc gương đồng in bóng má»™t khuôn mặt như u hồn hồ tiên.
Khuôn mặt xinh đẹp dịu dà ng nà y không có nụ cưá»i. Nà ng Ä‘oan chÃnh, nghiêm trang, tháºm chà hÆ¡i lo lắng, tháo xuống má»™t chiếc kẹp Ä‘en hoà n toà n cùng mà u vá»›i tóc.
Nà ng dùng ngón tay mảnh khảnh và móng tay nhỠdà i nhẹ nhà ng cạo một miếng kẹp tóc ra.
Kẹp tóc má»™t đầu bằng, còn má»™t đầu lại nhá»n. MÅ©i kim có mà u lam nhạt, thỉnh thoảng dưới ánh đèn chiếu rá»i lại lóe lên má»™t phiến ánh sáng bảy mà u như má»™ng ảo.
Nà ng lại tháo xuống má»™t chiếc trâm cà i trên búi tóc, vặn mở đầu trâm, Ä‘em mÅ©i kim mà u lam đã từng thần không biết, quá»· không hay đâm má»™t chút và o sau đầu Giả Thiên Cừu cẩn tháºn nhét và o trong trâm, sau đó lại soi gương, nở má»™t nụ cưá»i mê nhân.
Nà ng khẳng định má»™t chuyện: trừ khi là cao sạch hết tóc cá»§a Giả Thiên Cừu, kiểm tra kỹ cà ng, nếu không thì không ai có thể tìm được má»™t lá»— kim tháºt nhá» kia. Nà ng hoà n toà n yên tâm.
Sau đó nà ng thong thả bước ra bên ngoà i khoang thuyá»n.
Cá» lau chưa trắng hết, nÆ¡i vịt trá»i dừng chân có tiếng nước vá»— lặng lẽ. Ãnh trăng sáng trong như chiếu rõ má»i sá»± thế gian.
Tất cả má»i sá»±, kể cả y phục cá»§a nà ng, khuôn mặt cá»§a nà ng, tâm tình cá»§a nà ng.
Bá»n há» cùng ở trên má»™t thuyá»n, kết bạn cùng Ä‘i, cùng nhau ăn, cùng nhau uống, cùng nhau cưá»i, cùng nhau tranh cãi, cùng nhau đà m luáºn vá» những truyá»n thuyết trên giang hồ, cùng nhau bà n vá» những câu chuyện không rõ thá»±c hư trong chốn võ lâm.
Bạch Sầu Phi dưá»ng như không còn cao ngạo như lúc trước, như chÃnh y đã nói: “Má»™t ngưá»i cưá»i nhiá»u, váºy thì ngạo mạn không nổi nữaâ€. Có thể là bởi vì mấy ngà y nay y cưá»i nhiá»u hÆ¡n má»™t chút.
Äiá»n Thuần lại cà ng dịu dà ng xinh đẹp. Có đôi khi nà ng lại cùng những ngưá»i bạn má»›i quen nà y hà nh xá» như má»™t nữ hiệp. Nà ng có thể uống, Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch Ä‘á»u uống không lại nà ng. Nà ng cÅ©ng có thể đổ xúc xắc, hà o hứng giống như lão bản nương cá»§a má»™t đổ phưá»ng váºy.
Có Ä‘iá»u phần lá»›n thá»i gian nà ng chỉ ở má»™t bên, chá»›p đôi mắt lung linh như nước, cưá»i má»™t cách dịu dà ng.
Có đôi khi nà ng lại mỉm cưá»i nhìn Ôn Nhu. Ôn Nhu thưá»ng mang theo vẻ hồn nhiên cá»§a thiếu nữ, ồn à o như má»™t con cá đáng yêu nhưng cÅ©ng dá»… tổn thương.
Vương Tiểu Thạch thì sao?
Vương Tiểu Thạch lại yên lặng nhìn tất cả.
Hắn chân thà nh tham gia, chân thà nh kết giao, nhưng đột nhiên cảm giác được chuyến Ä‘i giang hồ dưá»ng như đã nắm được má»™t chân lý. Có những vị tông sư khi còn trẻ, dưới trăng thanh gió mát, trong thuyá»n trên sông, há»™i ngá»™ vá»›i nhau. Cho dù năm đó có phải giúp nhau trong hoạn nạn, sống dá»±a và o nhau, hay là cá quay vá» nước, không còn thấy chu du trong thiên hạ, nhưng há» cÅ©ng đã trải qua má»™t quãng thá»i gian ở cùng vá»›i nhau, vui vẻ náo nhiệt, không gì ngăn cách.
Có má»™t buổi tối, ánh trăng vẫn chiếu và o lòng sông, chiếu lên khuôn mặt ngưá»i. Ôn Nhu cưá»i nói:
- Äến kinh thà nh rồi, các ngưá»i muốn là m gì?
Má»i ngưá»i Ä‘á»u không nói gì.
Ôn Nhu lại chỉ định đối tượng.
- Ngươi nói trước đi!
Nà ng chỉ và o Vương Tiểu Thạch.
Vương Tiểu Thạch khẽ cưá»i:
- Äi tìm váºn may.
Bạch Sầu Phi ngẩng đầu nhìn trăng:
- Äi gây dá»±ng sá»± nghiệp má»™t phen.
Äiá»n Thuần bá»—ng nhiên nói khe khẽ:
- Không có công danh sự nghiệp thì không được sao?
Bạch Sầu Phi kiên quyết nói:
- Nam nhi không thể tạo nên sá»± nghiệp, danh lừng thiên hạ, váºy thì sống có ý nghÄ©a gì?
Äiá»n Thuần hÆ¡i buồn bã ngẩng đầu lên, trong lòng như mất mát:
- Sống vui vẻ bình an không phải rất tốt sao?
- Äó là cách nghÄ© không có chà khÃ.
Bạch Sầu Phi chắp tay hiên ngang nói:
- Ta thì không. Äối vá»›i ta, bình lặng là thống khổ. Äánh cá, đốn cá»§i, là m ruá»™ng, dạy há»c, không bằng cứ nhắm mắt xuôi tay, cần gì phải hồ đồ sống qua ngà y.
Vương Tiểu Thạch lại nói:
- Ta chỉ muốn thá» má»™t lần. Có danh tiếng ngà n thu, công lao vạn thế hay không, ta Ä‘á»u không quan tâm. Nhưng nếu không thá» má»™t lần đã bá», trong lòng vẫn có chút tiếc nuối. Cô thì sao? Cô đến kinh thà nh là m gì?
- Tôi à ?
Äiá»n Thuần cưá»i thuần khiết:
- Tôi không phải đến kinh thà nh, tôi chỉ trở vỠnhà .
Nà ng chá»›p mắt, như những vì sao từ bầu trá»i Ä‘en rÆ¡i xuống trong mắt nà ng:
- VỠnhà là tâm nguyện của tôi. Muội muội thì sao?
Ôn Nhu ngẫm nghĩ, bỗng nhiên hơi ngượng nghịu, lại đỠmặt lên.
- Lấy chồng à ?
Äiá»n Thuần trêu chá»c.
Ôn Nhu sẳng giá»ng:
- Tỷ đó, tỷ mới đúng là muốn lấy chồng đến phát điên rồi.
Äiá»n Thuần lại nói:
- á»’, muá»™i Ä‘á»i nà y không lấy chồng sao?
Ôn Nhu thẹn đỠmặt nói:
- Ta phải tìm được sư huynh rồi má»›i tÃnh.
Nhá»› tá»›i Ôn Nhu có má»™t vị sư ca danh lừng thiên hạ là Tô Má»™ng Chẩm, Vương Tiểu Thạch cảm thấy sau cổ hÆ¡i ngứa. Bạch Sầu Phi cÅ©ng cảm thấy có chút ngượng ngáºp, vì váºy nói:
- Äiá»n cô nương, đứng trước cảnh đẹp ngà y là nh như váºy, cô có thể đà n má»™t bản không?
Äiá»n Thuần nghiêng đầu, cưá»i há»i:
- Là m sao công tỠbiết tôi biết đánh đà n?
Bạch Sầu Phi nói:
- Ngón tay xinh đẹp như váºy, không biết đánh đà n má»›i là chuyện lạ.
Äiá»n Thuần nói:
- Ai nói váºy, mưá»i ngón tay nà y cá»§a tôi còn có thể giết ngưá»i đó.
Dứt lá»i nà ng nhẹ nhà ng đứng dáºy. Bạch Sầu Phi vẫn cưá»i trêu chá»c:
- Ta tin, ta tin.
Äiá»n Thuần lấy ra má»™t chiếc đà n cổ như bị cháy sém, búng lên dây đà n và i cái. Vương Tiểu Thạch báºt thốt lên:
- Äà n tốt.
Äiá»n Thuần khẽ cưá»i. Tiếng đà n như nước chảy phát ra từ mưá»i ngón tay lả lướt, như giang sÆ¡n tuế nguyệt, nhân sinh đằng đẵng, đưá»ng dà i xa xăm, bá» cõi mênh mông. Bạch Sầu Phi nhịn không được khẽ khen má»™t tiếng:
- Äà n tháºt hay.
Vương Tiểu Thạch nhất thá»i hứng thú, liá»n móc ra má»™t ống tiêu là m bằng trúc tương phi, hòa tấu cùng vá»›i tiếng đà n.
Bạch Sầu Phi cÅ©ng nhịn không được bắt đầu nhảy múa. Dưới ánh trăng, tay áo cá»§a y tung bay như muốn theo gió trở vá», hát má»™t ca khúc quen thuá»™c dá»… dà ng nháºn ra khi vừa nghe tiếng đà n tiếng tiêu.
Biết năm trăm năm quan niệm mới
Khi đến ngà n năm lại thấy xưa *
* TrÃch từ “luáºn thơ†cá»§a Triệu Dá»±c thá»i nhà Thanh.
Bạch Sầu Phi như theo lá»i nhạc tan và o trong gió.
Trên sông, dưới trăng, trong gió, tại thuyá»n, má»™t tiêu má»™t đà n, say sưa ca múa, hứng hết ý vẫn còn. Ca khúc đã dừng, ba ngưá»i Ä‘á»u nhìn nhau cưá»i. Ôn Nhu như tiếc nuối nói:
- Tiếc là ta không biết nhảy múa hay tấu nhạc, không biết gì cả. Tá»· tá»· tháºt là giá»i.
Äiá»n Thuần an á»§i nà ng:
- Muội có thể ca hát mà .
Ôn Nhu trá» cặp môi đỠmá»ng nói:
- Không được. Lúc nhá» trong nhà , ta má»›i mở miệng hát hai câu thì chim sÆ¡n ca trong lồng đã bị bệnh hai ngà y. Ta mà mở miệng và ng ra hát, các ngưá»i sẽ đánh đà n không nổi, tiêu thổi không lên, khiêu vÅ© thì nhất định sẽ nhảy xuống sông.
Nà ng vừa nói xong, má»i ngưá»i Ä‘á»u cưá»i lá»›n.
Äêm nay, sắc gió, ánh trăng, tiếng ca, Ä‘iệu múa và nụ cưá»i vui vẻ Ä‘á»u lưu lại phong tình không dứt.
Ngà y hôm sau, khi Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch từ thuyá»n cá»§a bá»n há» Ä‘i lên thuyá»n lá»›n Ä‘áºu bên bá», phát hiện những ngưá»i hầu và rương hòm trên thuyá»n Ä‘á»u đã biến mất, chỉ còn lại Ôn Nhu vẫn Ä‘ang ngá»§ say sưa.
Äiá»n Thuần cÅ©ng không thấy nữa.
Chỉ lưu lại một mảnh giấy trắng như có vệt nước mắt nhỠlên, trên giấy không viết chữ nà o.
Tà i sản cá»§a Cưá»ng Thuần Khiết
22-11-2011, 04:02 AM
Siêu cấp dại gái Äại gia bán xăng Nòng Ná»c To và Hung Hãn
Tham gia: Dec 2008
Äến từ: Hồ Nòng Ná»c
Bà i gởi: 3,473
Thá»i gian online: 3 tháng 1 tuần 0 ngà y
Thanks: 3,856
Thanked 56,001 Times in 3,011 Posts
Ôn Nhu Nhất Äao
Tác giả : Ôn Thụy An
Chương 10: Ngưá»i và cá
Ngưá»i dịch: fishscreen
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Nếu như bốn ngưá»i đã quen ở cùng vá»›i nhau, có má»™t ngà y bá»—ng nhiên thiểu mất má»™t ngưá»i, sẽ có cảm giác gì?
Äừng nói là má»™t ngưá»i, cho dù là má»™t chiếc nhẫn, ban đầu Ä‘eo lên sẽ có chút không quen, nhưng má»™t khi đã quen rồi, tháo nó xuống thì sẽ cảm thấy như mất Ä‘i thứ gì đó.
Huống hồ đó không phải chiếc nhẫn mà là một cô gái.
Một cô gái hồn nhiên, ôn nhu đa tà i, còn hay thẹn thùng, lại có đôi khi nôn nóng.
Có má»™t ngà y nà ng đã bá» Ä‘i, ngay cả ná»a câu cÅ©ng không lưu lại.
Ba ngưá»i còn lại sẽ có cảm giác gì?
Ôn Nhu nhịn không được lẩm bẩm nói:
- Äiá»n Thuần nà y nghÄ© gì váºy? Không thèm từ biệt má»™t câu, cả bóng dáng cÅ©ng không thấy. Sao cô ấy có thể là m váºy?
Vương Tiểu Thạch trong lòng cũng khó chịu, chỉ nói:
- Có lẽ cô ấy có việc gấp, hoặc là có ná»—i khổ tâm nên má»›i bá» Ä‘i. Tháºt ra chúng ta cÅ©ng không gấp lên đưá»ng. Có những chuyện má»i ngưá»i có thể cùng nhau xá» lý, có ná»—i khổ tâm cÅ©ng có thể nói ra.
Vương Tiểu Thạch vừa giải thÃch giúp nà ng, vừa bác bá» lý do có thể thông cảm cho nà ng, nhưng vẫn không nhịn được giúp nà ng tìm cá»›:
- Thế nhưng có má»™t số chuyện, nhiá»u ngưá»i e rằng lại không tiện. Äã có khổ tâm, nà o có thể nói cho ngưá»i khác biết chứ.
Hắn rất nhanh phát hiện Bạch Sầu Phi cÅ©ng không đáp lá»i, hÆ¡n nữa sắc mặt âm trầm, tại bá» sông yên tÄ©nh thả câu.
Vương Tiểu Thạch cÅ©ng đến chá»— thuyá»n phu mượn cần câu, dây câu, lưỡi câu và sá»t cá, sau đó ngồi bên cạnh Bạch Sầu Phi câu cá.
Ôn Nhu thì lại không có tâm tình tốt như váºy.
Nà ng lên bỠđi dạo qua chợ xem náo nhiệt.
Tháºt lâu Bạch Sầu Phi vẫn không câu được cá, cần câu cá»§a Vương Tiểu Thạch cÅ©ng chưa từng động Ä‘áºy.
Bạch Sầu Phi không nói gì. Vương Tiểu Thạch cÅ©ng không nói gì. Hai ngưá»i chỉ ngồi câu cá.
Trên bá» ngưá»i đến ngưá»i Ä‘i, rá»™n rà ng hối hả, vô cùng náo nhiệt. Hai ngưá»i chỉ lẳng lặng ngồi bên đê, buông câu xuống nước.
Trên bá» liá»…u xanh theo gió lay động, rÅ© xuống lòng sông, xa xa là những dãy núi trùng Ä‘iệp, tháp trắng in bóng dưới sông, trá»i xanh mây trắng, nắng sá»›m như tranh vẽ. Hai ngưá»i vẫn không nói câu nà o.
Äến buổi trưa, Ôn Nhu tay tay xách nách mang má»™t đống thứ thú vị, vui vẻ phấn khởi trở vá», liá»n muốn giục thuyá»n nhổ neo.
Vương Tiểu Thạch há»i:
- Không chỠthêm một lát sao?
Bạch Sầu Phi cũng không quay đầu lại, chỉ nói:
- Không chá».
Mặt trá»i chiếu và o trên áo hoa cá»§a y, có má»™t cảm giác rất yên bình.
Ba ngưá»i dùng bữa trong khoang thuyá»n, có má»™t đĩa cá chép giấm đưá»ng. Ôn Nhu cưá»i há»i:
- Äể ta Ä‘oán xem là ai câu.
Nà ng dùng chiếc đũa chỉ và o Vương Tiểu Thạch:
- Là ngươi.
Vương Tiểu Thạch lắc đầu. Nà ng nhÃu mắt nghiêng đầu, con ngươi xoay chuyển, lại chỉ và o Bạch Sầu Phi:
- Nhất định là ngươi.
Bạch Sầu Phi lại không trả lá»i.
Ôn Nhu buông đũa xuống, trỠmôi ảo não nói:
- Cả hai Ä‘á»u không đúng, chẳng lẽ con cá tá»± mình nhảy lên bá», tá»± động nhảy và o chảo sao?
Vương Tiểu Thạch nhanh chóng liếc Bạch Sầu Phi một cái, nói với Ôn Nhu:
- Không phải ta, cÅ©ng không phải y, là do nhà thuyá»n mua.
Ôn Nhu lúc nà y mới nghĩ thông, cảm thấy khó hiểu:
- Ồ? Các ngươi ngồi câu cả buổi, chẳng lẽ không câu được gì sao?
Dứt lá»i nà ng liá»n ăn má»™t cách nồng nhiệt không hỠđể ý đến ai.
Bạch Sầu Phi há»›p má»™t ngụm rượu nhá», quay sang há»i Vương Tiểu Thạch:
- Sao ngươi cũng không câu được gì?
Vương Tiểu Thạch há»i lại:
- Ngươi thì sao?
Bạch Sầu Phi nói:
- Lưỡi câu của ta không có mồi, đương nhiên cá sẽ không mắc câu.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Ta không phải đi câu cá.
Bạch Sầu Phi há»i:
- Không đi câu cá, chẳng lẽ là bị cá câu?
Vương Tiểu Thạch cưá»i:
- Ta chỉ là đi xem cá.
Hắn nói:
- Cá trong nước ung dung tá»± tại, việc gì phải câu nó lên? Chúng ta cÅ©ng không phải nhất định phải ăn nó bằng được. Nếu như kẻ du ngoạn trong nước là ngưá»i, kẻ buông câu là cá thì sao?
Bạch Sầu Phi nói:
- Nhưng hiện tại rõ rà ng chúng ta là ngưá»i, còn bá»n chúng là cá. Ngưá»i trên Ä‘á»i nà y khi sinh ra đã phân nghèo hèn và phú quý, cÅ©ng phân thông minh và ngu dốt, may mắn và bất hạnh. Äến ngà y sau kẻ yếu bị kẻ mạnh ức hiếp, đó là chuyện dÄ© nhiên. Nếu như đổi lại cá là ngưá»i, ngưá»i là cá, cá cÅ©ng sẽ câu ngưá»i lên. Nếu ta và ngươi đã không phải là cá, cá đương nhiên sẽ gặp nạn. Chuyện Ä‘á»i phần lá»›n Ä‘á»u như thế.
Vương Tiểu Thạch nhìn những nam nữ quần áo sắc sỡ qua lại như con thoi trên bá», lắc đầu cưá»i nói:
- Chúng ta không phải cá sao? Trá»i vốn Ä‘ang nuôi má»™t vạc lá»›n cá, chỉ xem bao lâu thì muốn bắt má»™t con lên nấu mà thôi.
Bạch Sầu Phi hừ lạnh một tiếng, nói:
- Nhưng khi ta đã hạ lưỡi câu xuống thì sẽ muốn câu được cá. Nếu như bị cá kéo rơi xuống nước, hoặc là bị cá câu, đó không phải vì tay ta không đủ vững, mồi ta không đủ ngon, mà là vì ta vốn có thà nh ý, không muốn câu nó, để cho nó lặn.
Lá»i còn chưa dứt, Ôn Nhu đã gắp cho hắn má»™t cái đầu cá lá»›n và o chén.
Ôn Nhu cưá»i nói:
- Các ngươi cứ ngưá»i vá»›i cá, không biết có phải ở trên đê câu cá gặp phải ngư tiên, mê mỹ nhân ngư rồi không. Nà o, trước tiên ăn đầu cá rồi hãy nói sau!
Bạch Sầu Phi nhìn và o trong chén, chỉ thấy chiếc đầu cá đặt xuôi trong chén đang dùng ánh mắt mà u xám nhìn y trừng trừng.
Kinh thà nh cÅ©ng khá gần, má»i ngưá»i quyết định lên bá» Ä‘i bằng đưá»ng bá»™. Ba ngưá»i dùng hai trăm bảy mươi lượng bạc mua ba con tuấn mã bốn chân khá»e mạnh, Ä‘á»u do Bạch Sầu Phi trả tiá»n. Vương Tiểu Thạch Ä‘i qua dắt ngá»±a. Ôn Nhu nói vá»›i Bạch Sầu Phi:
- Không bằng thuê kiệu mà đi. Trá»i nóng như váºy, chẳng khác nà o Ä‘em ngưá»i ta phÆ¡i nắng đến cháy da.
Bạch Sầu Phi bực mình nói:
- ThÃch thì cô tá»± Ä‘i mà thuê. Giang hồ sương gió cÅ©ng không phải nÆ¡i để cho đại tiểu thư cô Ä‘i tìm vui.
Ôn Nhu mở to đôi mắt đẹp, sẳng giá»ng nói:
- Hai đại nam nhân các ngươi chẳng lẽ nhẫn tâm để cho một cô gái bị gió thổi, nắng chiếu, dầm mưa, nhuốm bụi sao?
Bạch Sầu Phi lạnh lùng nói:
- Cô ăn mặc nam không ra nam, nữ không ra nữ, lúc có tiện nghi thì xem là nữ, lúc có khoái hoạt thì nháºn là nam, còn muốn ta coi cô như đại cô nương chân yếu tay má»m sao?
Ôn Nhu bị nghẹn há»ng hai lần, không nhịn được giáºn dữ nói:
- Có chuyện gì vá»›i ngươi thế? Mấy ngà y qua mặt cứ Ä‘en như đà n huyá»n, ai đắc tá»™i vá»›i ngươi? Nói cho ngươi biết, bản cô nương không phải quen bị sỉ nhục, cÅ©ng không quen để cho ngưá»i ta trút giáºn.
Bạch Sầu Phi cưá»i lạnh nói:
- Ta cÅ©ng không quen hầu hạ đại tiểu thư. Cô thÃch là m gì thì cứ là m, chúng ta cần phải cưỡi ngá»±a lên đưá»ng.
Ôn Nhu nghe xong, trong lòng lại cà ng thấy ủy khuất:
- Ngươi không hầu hạ đại tiểu thư, nhưng lại sẵn lòng hầu hạ Äiá»n tiểu cô nương nhỉ? Ngưá»i ta không để lại chữ nà o đã bá» Ä‘i, đúng là tháºt khó cho ngươi ca múa. Ngưá»i ta không tiếp nháºn tình cảm cá»§a ngươi, ngươi đã sầm mặt cả và i ngà y. Nếu có gan thì cứ nhảy xuống sông cho thống khoái, cần gì ra vẻ ở trước mặt ta, còn gì là bản sắc nam nhi.
Nghe những lá»i nà y cá»§a nà ng, Bạch Sầu Phi quả tháºt nhịn không được, đúng là trúng và o vết thương cá»§a y, vì váºy lá»›n tiếng nói:
- Ta thÃch hầu hạ ai thì mặc ta, không mượn cô xen và o. Vương Tiểu Thạch muốn giữ cô lại còn ta thì không. Cô có thể quấn quýt si mê hắn, Ä‘i theo đến chân trá»i góc biển, chẳng liên quan gì đến ta.
Ôn Nhu nghe xong quả tháºt như bị đâm và o xương tá»§y, giáºn đến mặt đỠcả lên, oán háºn nói:
- Há» Bạch kia, ngươi giá»i lắm, cứ đắc ý Ä‘i! Ta sẽ Ä‘i má»™t mình, chúng ta gặp lại ở kinh thà nh.
Bạch Sầu Phi thản nhiên nói:
- Tốt, xin cứ tá»± nhiên! Ta không tiá»…n. Tiểu Thạch Äầu cÅ©ng đã vá» kìa, có muốn kéo hắn Ä‘i chung không?
Ôn Nhu giáºn đến ngân ngấn nước mắt, láºp tức nhảy lên lưng ngá»±a, Ä‘oạt lấy dây cương, đánh ngá»±a chạy Ä‘i. Vương Tiểu Thạch không rõ ná»™i tình, chỉ ngá»› ra tại chá»—, nhìn bóng dáng cá»§a nà ng dần xa đến xuất thần.
Một lúc sau, Bạch Sầu Phi mới quay sang Vương Tiểu Thạch áy náy nói:
- Tiểu Thạch Äầu, chuyện nà y là do ta không tốt, khiến cô ấy giáºn bá» Ä‘i.
Vương Tiểu Thạch hơi thất hồn lạc phách nói:
- Cô ấy... cô ấy liệu có trở vỠkhông? Cô ấy một mình đến kinh thà nh sao?
Bạch Sầu Phi lẩm bẩm:
- Ta không biết.
Vương Tiểu Thạch cho rằng Ôn Nhu cÅ©ng như lần trước tại bá» Hán Thá»§y, cuối cùng sẽ lén trở vá».
Nhưng không có.
Ôn Nhu không quay lại.
Bá»n há» không láºp tức lên đưá»ng, ở lại chỠđợi hai ngà y, kết quả vẫn như váºy.
Bạch Sầu Phi đà nh phải cùng Vương Tiểu Thạch cưỡi ngựa và o kinh thà nh.
Trong kinh thà nh có tất cả những thứ thú vị, có hầu hết những cÆ¡ há»™i, có đánh bạc má»™t lần ném xuống ngà n và ng, có mỹ nhân nụ cưá»i nghiêng thà nh, có những thứ chỉ xuất hiện trong tưởng tượng, cÅ©ng có những thứ khiến ngưá»i ra hoà n toà n không tưởng được.
Thà nh thị lá»›n nà y là cá»™i nguồn cá»§a sức sống, lồng hấp cá»§a tuổi già ; là mảnh đất cá»§a công danh, cÅ©ng là vá»±c sâu cá»§a tá»™i ác; là nÆ¡i anh hùng đắc chÃ, danh sÄ© hà i lòng, cÅ©ng là nÆ¡i chà sÄ© nản lòng, hảo hán chùn chân.
Từ xưa đến nay có biết bao anh hùng hảo hán, văn nhân dị sÄ© đến nÆ¡i nà y, muốn mai kia thà nh danh, thi triển thân thá»§, má»™t bước lên mây, áo gấm vinh quy, nhưng ngưá»i thà nh công thì Ãt, còn ngưá»i thất bại thì nhiá»u.
Có lẽ vì như váºy, thà nh công má»›i cà ng đáng quý hÆ¡n.
CÅ©ng vì như váºy, tinh anh các nÆ¡i tụ táºp tại kinh thà nh, muốn bước chân lên cao, ngoại trừ năng lá»±c hÆ¡n ngưá»i còn phải xem thá»i thế, nhá» và o váºn may.
Tất cả anh hùng Ä‘á»u do thá»i thế tạo thà nh. Những kẻ ngông cuồng trong thiên hạ, chẳng qua cÅ©ng chỉ nghịch thế mà đi. Kẻ nghịch thế nghịch thá»i, thưá»ng thưá»ng không chỉ là m nhiá»u công Ãt mà có khi còn tốn công vô Ãch. Nghịch thế ná»a bước khó Ä‘i, những ngưá»i cÆ¡ trà trong thiên hạ Ä‘á»u biết tiên Ä‘oán thá»i thế. Ngưá»i bình thưá»ng cho rằng ngươi là nghịch thế, nhưng ngươi chỉ cần Ä‘i trước má»™t bước, đợi khi thá»i thế đột biến, ngươi sẽ trở thà nh ngưá»i biết trước tất cả, chiếm được tiên cÆ¡. Có rất nhiá»u ngưá»i nhao nhao dá»±a dẫm và o nÆ¡i thuáºn thế, kết quả là thá»i thế chợt đổi, lại trở thà nh công dã trà ng.
Ai biết thá»i thế hôm nay hướng vá» bên nà o, ngà y mai lại đứng ở bên đâu?
Ai biết hôm nay Ä‘i má»™t bước, xem ra là đưá»ng cùng, nhưng sau mưá»i bảy, mưá»i tám bước bá»—ng nhiên lại trở thà nh má»™t con đưá»ng sống?
Ai biết con đưá»ng hôm nay là đưá»ng chết hay là đưá»ng sống?
Ai có thể biết rõ thà nh bại của ngà y mai?
Bạch Sầu Phi không biết. Vương Tiểu Thạch cũng không biết.
Cho nên bá»n hỠđã đến kinh thà nh ná»a năm vẫn còn thất bại.
Thế gian có rất nhiá»u chuyện, cho dù là ngưá»i thông minh tuyệt đỉnh cÅ©ng phải mất thá»i gian tìm tòi, tÃch lÅ©y kinh nghiệm, trải qua giáo huấn cá»§a thà nh bại, má»›i có thể tìm được hi vá»ng, có má»™t ngà y trở nên thuần thục.
Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch là ngưá»i tà i giá»i.
Má»™t ngưá»i tà i giá»i chung quy sẽ có má»™t ngà y nở mà y nở mặt. “Ngưá»i tà i giá»iâ€, bản thân nó đã bao gồm có thể là m được những chuyện mà ngưá»i khác không thể. Thế nhưng “ngưá»i tà i giá»i†cÅ©ng có thể bị xem nhẹ, bị lao Ä‘ao, không được coi trá»ng, cÅ©ng phải trải qua quá trình gian nan, có tà i nhưng không gặp thá»i.
Bá»n há» có má»™t thân bản lÄ©nh, nhưng Ä‘i tá»›i cái nÆ¡i lạ lẫm nà y cÅ©ng không thể dá»±a và o giết ngưá»i để vang danh. Nếu bá»n há» là m váºy, ngoại trừ bị nha sai Ä‘uổi bắt, tháºm chà còn có thể bị cao thá»§ trong cung đình truy lùng, hoà n toà n không có lợi Ãch gì. Bá»n há» biết “Lục Phân Bán đưá»ng†và “Kim Phong Tế VÅ© lâu†trong thà nh luôn đấu tranh quyết liệt, nhưng đó là má»™t thế giá»›i khác, không liên quan đến hai ngưá»i bá»n há».
Bá»n há» mặc dù không toại nguyện, nhưng hai ngưá»i ở cùng vá»›i nhau, cùng nhau trải qua rất nhiá»u mưa gió, đã trở thà nh tri giao.
Tri giao là gì?
Tri giao là ngưá»i lúc gian nan khổ cá»±c khiến cho ngươi vui vẻ, tăng than khi ngươi lạnh, đưa tuyết khi ngươi nóng, có khi cÅ©ng sẽ thêu và i đóa hoa trên gấm, nhưng nhất định không bao giá» tặng sai. Tặng than trong tuyết tuy quan trá»ng, nhưng thêu hoa trên gấm cÅ©ng vô cùng cần thiết. *
* Tặng than trong tuyết: và vá»›i việc giúp ngưá»i khi Ä‘ang cần.
Thêu hoa trên gấm: và vá»›i việc là m cho sá»± váºt cà ng đẹp hÆ¡n.
Tri giao cÅ©ng sẽ không yêu cầu đối phương Ä‘á»n đáp Ä‘iá»u gì.
Bởi vì chỉ cần là tri giao, sẽ không đòi há»i bất cứ thứ gì.
Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi cùng đến kinh thà nh, cùng bị ngưá»i ở nÆ¡i nà y ruồng bá», cÅ©ng dần dần quen thuá»™c vá»›i nÆ¡i nà y, cùng nhau chán nản ngã lòng, cùng nhau say ở đầu đưá»ng.
Bá»n há» cÅ©ng thu hoạch được không Ãt kinh nghiệm, quan biết được khá biết ngưá»i.
Cho đến khi bạc trên tay Bạch Sầu Phi đã sắp dùng hết.
Cho đến một ngà y mưa.
Bạch Sầu Phi mới vừa tại sạp hà ng bán và i bức tranh chữ. Y viết chữ rất tốt, cũng vẽ tranh rất đẹp, nhưng y lại không có tiếng tăm.
Không có tiếng tăm, tranh chữ phải bán rẻ.
Muốn sống sót thì phải có tiá»n. Bạch Sầu Phi thà rằng bán tranh, cÅ©ng không muốn Ä‘i là m những vụ mua bán không cần tiá»n vốn.
Trước khi trở vá» nhà trá» Äại Quang Minh, y Ä‘i đến Hồi xuân đưá»ng tìm Vương Tiểu Thạch.
Vương Tiểu Thạch hiện Ä‘ang là m thầy thuốc trong Hồi Xuân đưá»ng. Hồi Xuân đưá»ng là má»™t hiệu thuốc lâu Ä‘á»i. Thỉnh thoảng hắn cÅ©ng giúp ngưá»i bệnh nối xương chữa thương, rất có công hiệu, được chá»§ tiệm khen ngợi. Äối vá»›i Vương Tiểu Thạch, đây cÅ©ng là má»™t kiểu “bán nghệâ€, nhưng so vá»›i “bán kiếm†thì vẫn tốt hÆ¡n.
Bạch Sầu Phi kẹp mấy cuốn tranh chữ, khi đến Hồi Xuân đưá»ng thì Vương Tiểu Thạch cÅ©ng vừa nghỉ ngÆ¡i. Hai ngưá»i như ngà y thưá»ng muốn Ä‘i đến tiệm ăn Nhất Äắc gá»i mấy đĩa thức ăn, cá»™ng thêm má»™t bầu rượu, bà n văn luáºn võ nói chuyện thiên hạ. Äây là lúc bá»n há» vui vẻ ung dung nhất sau khi đến kinh thà nh.
Nhưng sau khi hai ngưá»i bá»n há» gặp mặt, mưa lại bắt đầu rÆ¡i.
Ban đầu chỉ là hai ba hạt, vá» sau cà ng trở nên dà y đặc. Bầu trá»i u ám giống như má»™t tấm lưới chụp xuống, ngay cả chim bay cÅ©ng hoảng sợ dừng chân, ngưá»i Ä‘i đưá»ng nhao nhao bá» chạy. Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi biết sắp mưa lá»›n, tiện ăm Nhất đắc lại ở chợ Trưá»ng Äồng, còn nÆ¡i nà y là phố Khổ Thá»§y, là nÆ¡i dân nghèo nhà dá»™t, không có chá»— tránh mưa.
Hai ngưá»i dùng tay áo che đầu, chui và o trong má»™t trang viên đổ nát như bị cháy. Chá»— đó mặc dù đầy gạch tà n gá»— mục, cá» dại má»c đầy, nhưng vẫn còn và i miếng ngói che chưa sáºp, có thể là m nÆ¡i tạm thá»i tránh mưa.
Hai ngưá»i cháºt váºt chạy và o trong đống hoang tà n nà y, vá»™i và ng lau nước Ä‘á»ng trên vạt áo, lại sợ tranh chữ bị ướt. Bạch Sầu Phi cởi khăn xuống lau khô vệt nước. Vương Tiểu Thạch cÅ©ng đến giúp. Bên ngoà i cÆ¡n mưa cà ng lúc nà ng nặng hạt, bên trong cÅ©ng cà ng lúc cà ng u ám. Trong lòng hai ngưá»i Ä‘á»u ảm đạm, thoáng hiện lên má»™t cảm giác mất mát.
Äây có phải là tâm tình chán nản?
Bá»n há» lại vì mấy tấm tranh chữ có thể đổi lấy má»™t chút bạc nhá» mà khẩn trương như váºy.
Hai ngưá»i Ä‘á»u cảm giác được suy nghÄ© cá»§a đối phương, cùng cưá»i khổ.
Nụ cưá»i nà y tháºt ra không há» cay đắng, chỉ có phần cam chịu.
Anh hùng khi mắc nạn không thÃch nói vá» khó khăn, không giống như ngưá»i thưá»ng khi thất bại là bắt đầu than thân trách pháºn.
Cho nên bá»n hỠđà nh phải tìm lá»i để nói.
Vương Tiểu Thạch lau Ä‘i bá»t nước trên tóc, cưá»i nói:
- Tráºn mưa nà y tháºt lá»›n.
Bạch Sầu Phi ngước đầu lên nhìn sắc trá»i:
- Chắc cũng phải một lúc lâu mới tạnh.
Bá»—ng nhiên há» trông thấy bốn ngưá»i đội mưa chạy đến.
PhÃa trước đống hoang tà n nà y là má»™t con đưá»ng nhá», má»™t bên là trúc khô và đầm lau sáºy, còn má»™t bên là khu nhà ở cá»§a dân nghèo. Con đưá»ng nhá» nà y có má»™t cái tên rất đẹp, gá»i là hẻm “Tướng Quânâ€.
Bốn ngưá»i nà y từ bên góc tưá»ng chạy tá»›i, vì tránh mưa nên có vẻ rất vá»™i và ng. Bạch Sầu Phi cÅ©ng không lấy là m lạ.
Bốn ngưá»i tiến và o trong khu đổ nát, hai ngưá»i ở lại lối và o dò xét, còn hai ngưá»i Ä‘i và o trong.
Trong hai ngưá»i tiến đến, có má»™t ngưá»i rất cao lá»›n uy mãnh, tướng mạo đưá»ng đưá»ng, ánh mắt sáng ngá»i nhìn lướt qua Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi má»™t cái.
Ngưá»i còn lại bá»—ng bắt đầu ho.
Ho rất kịch liệt.
Y dùng khăn tay che miệng lại, ho đến mức eo cÅ©ng khom xuống, cả ngưá»i cÅ©ng giống như co rút lại. Những ngưá»i nghe được tiếng ho cá»§a y Ä‘á»u cảm thấy thương tâm.
Ngưá»i cao lá»›n uy mãnh muốn đến giúp y lau quần áo bị ướt.
Thanh niên đang ho lắc đầu.
Khăn trắng trên tay y đã nhuá»™m má»™t vệt đỠtươi, trong cặp mắt như tro tà n lại phảng phất có hai đốm lá»a.
Vương Tiểu Thạch thấp giá»ng nói vá»›i Bạch Sầu Phi:
- Bệnh của y hẳn là không nhẹ.
Bạch Sầu Phi nói:
- Chúng ta cũng sắp bị bệnh rồi.
Vương Tiểu Thạch há»i:
- Bệnh gì?
Bạch Sầu Phi nói:
- Bệnh nghèo.
Hai ngưá»i Ä‘á»u cưá»i. Bạch Sầu Phi nói:
- Chẳng trách có ngưá»i nói là “nghèo đến chết ngưá»iâ€. Nếu cứ tiếp tục nghèo như váºy, không nói những thứ khác, ý chà cÅ©ng bị hao mòn hết rồi.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Ngưá»i ta nói trong kinh thà nh rồng nằm hổ phục, xem ra rất nhiá»u hổ chỉ có thể nằm, rất nhiá»u rồng còn Ä‘ang ẩn nấp.
Lúc nà y thanh niên kia đã ngừng ho, có Ä‘iá»u lồng ngá»±c vẫn không ngừng nhấp nhô, cháºm rãi Ä‘i đến bên cạnh Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi. Ba ngưá»i giống như xếp thà nh hà ng ngang, cùng nhìn cÆ¡n mưa má» mịt Ä‘an thà nh má»™t phiến tối tăm bên ngoà i.
Mưa vẫn rơi.
RÆ¡i tháºt lá»›n.
Tà i sản cá»§a Cưá»ng Thuần Khiết
Từ khóa được google tìm thấy
àäàìàñ , âåëèêèé , áåòàëèíê , àâòîêðåäèò , ãîðÿùèé , ôn nhu chi kiếm 4vn , ôn nhu nhất Ä‘ao , ôn nhu nhất Ä‘ao 4vn , ôn nhu nhất Ä‘ao pdf , Ôn nhu nhẤt Äao 4vn , êåðàìîãðàíèò , ïðîáëåìû , ñïàðòàê , ôîòîøîïà , on nhu nhat dao , on nhu nhat dao 4vn , on nhu nhat dao chuong 6 , on nhu nhat dao phan 2 , on nhu thap nhat dao , onthuyan , truyen on nhu nhat dao , xem phim on nhu nhat dao , ýêîëîãèÿ , ðîñãîññòðàõ