Hôm nay Hoài Bảo về nhà rất sớm, nét mặt lại hầm hầm đầy vẻ khó chịu. Thấy Quế Lâm đang đi từ nhà bếp lên, tấm tạp dề còn quấn phía trước vì cô đang làm bếp, Hoài Bảo rít giọng:
− Cô ngồi xuống đây!
Quế Lâm hết sức ngạc nhiên khi thấy cử chỉ của Hoài Bảo hôm nay. Cô không biết mình đã làm điều gì sai khiến gương mặt của anh trông dễ sợ đến như vậy. Thắc mắc nhưng cô vẫn nhẹ nhàng ngồi xuống phía đối diện với anh.
Giọng Hoài Bảo chua chát:
− Cô muốn gì thì cứ nói thẳng với tôi, đừng có lén lút mà đi làm những chuyện tồi tệ như vậy. Tôi đối xử với cô càng tốt bao nhiêu thì khi biết được chuyện này, tôi càng cảm thấy hối hận bấy nhiêu.
Nghe Hoài Bảo nói như vậy, Quế Lâm ngạc nhiên vô cùng. Cô nghĩ đi nghĩ lại cũng nghĩ không ra rằng mình đã làm chuyện gì sai trái nghiêm trọng đến như vậy. Cô liền hỏi anh:
− Em nhớ là em đâu có làm gì sai đâu. Đi học về là em chỉ ở nhà thôi. Em cũng đâu chơi thân với ai, đâu có la cà đi đâu mà xảy ra chuyện gì khiến anh nổi giận?
Nhìn gương mặt bình thản, vô tội của Quế Lâm, Hoài Bảo cố tình nhắc nhở:
− Cô có nhớ những ngày đi Vũng Tàu hay không?
Quế Lâm ngẩn ngơ:
− Có! Nhưng em đâu có đi chơi với ai đâu. Em chỉ tắm biển với đám bạn thôi mà.
Hoài Bảo lại gằn giọng:
− Tắm biển sao không ý tứ gì hết, để cho người ta chụp hình lén mình chứ.
Nói xong, anh lấy từ trong cặp táp ra một xấp ảnh chụp, quẳng lên bàn với nét mặt khó đăm đăm.
Quế Lâm chầm chậm lấy xấp ảnh trên bàn xem từng tấm, càng xem mặt càng biến sắc. Đây là những tấm ảnh chụp cô với Chí Văn, tấm thì Chí Văn nhìn cô cười đùa thân mật, có tấm thì Chí Văn bám vào phao bơi của cô như một đôi tình nhân, còn tấm khác thì Chí Văn đang đẩy phao của cô, lại còn những tấm ảnh chụp hai người đang từ dưới biển đi lên làm Quế Lâm hoa cả mặt. Cô lẩm bẩm:
− Thế này là thế nào? Em không hiểu!
Hoài Bảo cười khan:
− Dễ hiểu quá mà! Em thân mật với người khác, đẹp đôi quá nên người ta chụp lại làm kỷ niệm mà - Với đôi mày chau, anh nói tiếp - Cô thử nghĩ xem, cô đã là một cô gái có chồng, làm như thế này là đúng hay sai chứ?
Oan ức quá mà không có cách bày tỏ, nước mắt Quế Lâm đã tràn khỏi mi:
− Em không cố ý làm thế. Em nhớ là khi em đang tắm chung với đám bạn thì thầy Chí Văn đến, rồi tự nhiên đám bạn em bỏ đi. Vì không biết bơi nên em đành phải ở lại trên chiếc phao. Thầy Văn ở lại, em làm sao cản được.
Cầm những tấm ảnh lên xem lại, Hoài Bảo cười mỉa mai:
− Thân mật đến thế này thì còn viện lý do gì bào chữa nữa?
Rồi như không dằn được sự tức tối trong lòng, Hoài Bảo ném mạnh những tấm ảnh khiến chúng bay tung tóe trong không trung, giọng gai góc:
− Nếu mẹ tôi mà thấy được những tấm ảnh này thì bà sẽ nghĩ gì đây chứ? Bà làm sao sống nổi đây. Cô nói đi! Cô nói đi!
Quế Lâm chỉ còn biết ngồi yên nghe anh la thét với những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô không biết ai đã hại mình một cách tàn nhẫn, cay độc đến thế. Họ muốn gì thì cứ nói thẳng với cô, sao lại ở trong bóng tối làm những chuyện hèn hạ như vậy chứ?
Những tấm hình kia đã là bằng chứng quá rõ ràng rồi, cô có biện minh thì chắc cũng chẳng ai tin. Quế Lâm tự bảo với lòng đành phải cố gắng chấp nhận mối oan này thôi, hy vọng một ngày mọi người sẽ hiểu ra sự trong sạch của cô.
Nước mắt lăn dài trên má, Quế Lâm nghẹn ngào:
− Nếu anh đã nghĩ là em phạm lỗi, em không thể nào bào chữa cho mình với những chứng cớ rành rành như thế này, nhưng em có thể nói với anh một câu, em không phải là hạng người như vậy.
Hoài Bảo nhếch mép:
− Cô tự cho mình là thanh cao, là trong trắng, đúng không? Điều đó thì tôi chưa xác định được, bởi vì tôi chưa biết gì về cô cả - Rồi anh cười gằn - Nói đúng hơn, tôi là một thằng chồng ngu!
Những lời mỉa mai của Hoài Bảo khiến Quế Lâm giận muốn điên lên được, cô cũng nói liều theo:
− Anh cho rằng tôi là một người đàn bà không tốt, không đáng tin cậy phải không? Vậy anh muốn xử trí tôi thế nào thì cứ làm đi. Anh giết tôi thì tôi cũng không than van, trách móc gì đâu.
Nghe Quế Lâm thách đố, máu trong người Hoài Bảo như càng sôi thêm lên, anh nói lẫy:
− Giết cô để làm gì? Để tôi phải vào tù sống à? Tôi không khờ dại mà giết chết cuộc đời mình như thế đâu. Bên cạnh tôi còn biết bao nhiêu phụ nữ xinh đẹp, tương lai tôi xán lạn như thế, tôi muốn gì mà không được, chỉ vì kiếp trước dường như tôi mắc nợ cô nên kiếp này phải trả cho xong.
Quế Lâm càng đau đớn hơn khi nghe Hoài Bảo nói như vậy. Thà rằng anh đánh đập, la mắng cô còn cảm thấy dễ chịu hơn là nghe anh mỉa mai mình, cô không thể nào chấp nhận những lời nhục mạ như thế. Nghĩ vậy nên Quế Lâm ngẩng cao đầu nói:
− Anh không thiếu nợ tôi gì hết. Anh đừng lo cho tôi nữa. Từ bây giờ, tôi sẽ không nhận một đồng một cắc nào của anh nữa. Tôi sẽ cố gắng làm việc để trả cho anh những món tiền mà từ trước đến nay anh đã dùng để lo lắng cho tôi.
Cảm thấy hơi hụt hẫng trước cá tính cứng rắn của Quế Lâm, nhưng cơn ghen trong lòng vẫn như ngọn lửa còn nghi ngút, Hoài Bảo cười gằn:
− Cô đã ra trường, đã đủ lông đủ cánh rồi, bây giờ muốn làm gì mà không được. Đồng tiền của tôi, sự lo lắng của tôi đâu còn ý nghĩa gì với cô nữa, phải không?
Gương mặt Quế Lâm không còn vẻ chịu đựng nãy giờ nữa, nét mặt cô lộ vẻ quyết tâm:
− Dù gì thì tôi cũng cám ơn lòng tốt của anh đã dành cho tôi bao nhiêu ngày tháng qua, vì có nó tôi mới được như ngày hôm nay. Nhưng tôi nghĩ mình phải tạo cho mình một cuộc sống tự lập thì sau này sẽ không bị người khác khinh khi nữa.
Những lời nói từ đáy lòng của Quế Lâm khiến cơn giận trong lòng của Hoài Bảo nguội đi một chút. Nhưng không vì thế mà anh có thể bỏ qua chuyện những tấm ảnh đó một cách dễ dàng được. Những tấm ảnh này đã làm anh đau khổ không biết bao nhiêu mà kể khi anh vừa nhận được nó. Dường như nó đã bóp nghẹt quả tim vừa biết đập những nhịp yêu thương của anh dành cho cô, nhưng Quế Lâm nào hay biết.
Muốn làm sáng tỏ nỗi oan của mình, Quế Lâm đành hạ giọng hỏi Hoài Bảo về nguồn gốc của những tấm ảnh:
− Những tấm hình này từ đâu anh có?
Hoài Bảo chán chường nhớ lại:
− Người phát thư của bưu điện gởi cho văn thư của công ty rồi cô ấy đem vào cho tôi. Nhưng cô hỏi chuyện đó làm gì? Chẳng lẽ cô cho rằng tôi đặt chuyện để hại cô hay sao?
Quế Lâm cũng cảm thấy nguôi ngoai, cô nhẹ giọng:
− Tôi chỉ muốn tìm ra nguồn gốc của những tấm ảnh này thôi.
Hoài Bảo lại cười khẩy:
− Tôi khuyên cô đừng nên tìm hiểu để làm gì. Chẳng lẽ cô không thấy những tấm ảnh này hoàn toàn là hình thật cả sao.
Quế Lâm minh oan:
− Nhưng bản chất của những tấm ảnh này vốn không phải là như vậy. Tôi và thầy Chí Văn không có tình cảm gì với nhau ngoài tình cảm thầy trò cả.
Hoài Bảo không muốn tiếp tục câu chuyện nữa, anh buông gọn:
− Không ai có thể chứng minh được. Chuyện trong lòng cô chỉ có cô biết, hắn biết mà thôi.
Nói xong, anh đi thẳng về phòng mình, bỏ lại Quế Lâm ngồi một mình trong phòng, ánh mắt xa vời vợi.
***
Quế Lâm cùng bà Khoa đi siêu thị và dạo một vòng quanh các shop thời trang đến hết cả buổi sáng, cô vẫn vui vẻ đi bên bà.
Tay xách lỉnh kỉnh những túi đồ vào phòng mẹ chồng, Quế Lâm từ tốn:
− Con rót nước cho mẹ uống nhé!
Bà Khoa gật đầu. Quế Lâm đi về phía tủ lạnh, rót cho bà một ly nước suối.
Cầm ly nước trên tay, bà Khoa nói với Quế Lâm:
− Con có muốn đi làm không? Hay con chỉ muốn ở nhà làm cho tốt vai trò của một người vợ hiền thôi?
Quế Lâm lặng lẽ nuốt nỗi nghẹn ngào mà cô đã chịu đựng vào lòng, miệng cố nở nụ cười gượng gạo:
− Ở nhà buồn lắm, chắc con xin đi làm cho vui. Từ khi ra trường đến nay, con đã nghỉ ở nhà cũng hơn một tháng rồi mẹ à.
Bà Khoa tỏ vẻ thông cảm:
− Nếu con muốn đi làm thì chốc nữa khi thằng Bảo ghé đây, mẹ sẽ bảo nó thu xếp cho con vào làm trong công ty nhà luôn. Nó sẽ đưa đón con đi làm cho tiện, có vợ có chồng.
Sợ nói ra ý định của mình làm bà Khoa phật lòng, Quế Lâm dọ hỏi mẹ chồng:
− Mẹ à! Con có quen một người bạn đang làm ở Ngân hàng, nó kêu con đến xin làm chung với nó, mẹ thấy có được không?
Bà Khoa với suy nghĩ mình là một người mẹ thật sự của Quế Lâm, lý lẽ:
− Con đừng bao giờ có suy nghĩ như vậy nhé. Thằng Bảo nó mà nghe được thì con không yên với nó đâu. Con thử nghĩ xem, con là vợ của một giám đốc, chẳng lẽ lại phải đi làm nhân viên của người khác, như thế coi sao được. Vả lại, con còn trẻ đẹp thế này, cho ra ngoài nó không yên tâm đâu.
Quế Lâm biết những suy nghĩ của bà Khoa là rất đúng, nhưng đó là với bao đôi vợ chồng trẻ khác. Còn cô và Hoài Bảo hiện nay nào phải vợ chồng gì, cô với anh không khác gì mặt trời với mặt trăng, làm sao có thể làm việc một cách hòa bình trong công ty được chớ. Nhưng nếu nói sự thật cho bà Khoa biết thì cô không có can đảm mở lời, mà ngay cả Hoài Bảo cũng giống cô thôi. Vậy là tạm thời cô đành chấp nhận làm theo ý muốn của bà. Cô hy vọng sau này Hoài Bảo và cô có thể tìm ra một hướng đi khác thích hợp hơn cho cả hai người.
Nhìn Quế Lâm với vẻ quan tâm, bà Khoa hỏi:
− Mẹ thấy lúc này con gầy lắm đó Quế Lâm. Hay là con đã có tin vui?
Quế Lâm rất hiểu tâm sự của mẹ chồng, cô biết bà rất mong có cháu nội bồng ẵm nhưng cô không biết phải giải thích với bà như thế nào, đành đổ lỗi cho mình:
− Thưa mẹ, trong người con không có gì thay đổi cả, chỉ vì con thấy không được khỏe cho lắm.
Bà Khoa khuyên nhủ:
− Vậy con nên đi khám bác sĩ đi, chứ để như thế này lâu ngày không tốt đâu.
Rồi bà nói luôn nhận định của mình:
− Mà mẹ thấy dạo này thằng Bảo cũng gầy đi nhiều nữa. Mẹ nghĩ hay là hai đứa con thu xếp đi du lịch Đà Lạt một tuần để nghỉ ngơi thư giãn đi.
Quế Lâm cố từ chối:
− Công ty bận nhiều việc lắm mẹ à. Con nghĩ anh Bảo không rảnh đâu, chắc phải đợi dịp gần Tết mới đi được.
Bà Khoa cao giọng:
− Lúc này mà không đi, để đến Tết làm sao mà rảnh được. Lúc đó là thời cao điểm của du lịch mà, con quên sao.
Rồi bà khoát tay:
− Mẹ đợi một chút thằng Bảo đến rồi bàn chuyện này luôn. Con không cần phải lo lắng gì hết, ráng lo ăn uống tẩm bổ cho khỏe mạnh rồi sanh cho mẹ một đứa cháu nội là được rồi.
Nói vậy nhưng khi thấy Quế Lâm dường như đang mang nặng một nỗi niềm riêng tư nào đó không muốn nói nên bà gặng hỏi:
− Mẹ hỏi thật con, chứ con với thằng Bảo có gì giấu mẹ hay không?
Quế Lâm vội lắc đầu:
− Chúng con có chuyện gì phải giấu mẹ đâu chứ.
Bà Khoa gặng hỏi thêm:
− Thằng Bảo nó có thường đi chơi đêm hay không?
Quế Lâm đáp ngay:
− Dạ không đâu. Hết giờ làm việc là ảnh về nhà ngay, không có đi chơi đâu hết ạ.
Tỏ vẻ không tin, bà lý lẽ:
− Chẳng lẽ nó không có tiếp khách ngoài giờ, hoặc quan hệ với ai sao?
Quế Lâm ngần ngừ:
− Dạ cũng có. Nhưng rất hiếm mẹ à.
Nhìn vẻ mặt Quế Lâm dường như không thật cho lắm, nhưng không tiện gặng hỏi nên bà đành gác lại. Lát nữa, chờ Hoài Bảo về đây, bà sẽ điều tra tiếp.
Thấy Quế Lâm vẫn ngồi yên đó, bà Khoa nhẹ nhàng bảo:
− Con cứ về phòng nghỉ một chút đi, đừng lo cho mẹ. Chờ chút nữa thằng Bảo về rồi mình cùng ăn cơm luôn.
Quế Lâm đứng lên:
− Vậy mẹ nghỉ đi, con về phòng. Bao giờ anh Bảo về, con sẽ sang gọi mẹ.
Bà Khoa ngả lưng xuống giường một cách thoải mái rồi từ tốn nói:
− Ừ. Chừng nào thằng Bảo về thì sang gọi mẹ.
Quế Lâm vừa đi ra cửa vừa đáp lời bà:
− Vâng.
Cánh cửa phòng vừa khép lại, bà Khoa không nghỉ mà nằm suy nghĩ về khoảng thời gian vừa qua. Ít khi thấy Hoài Bảo và Quế Lâm cùng về thăm bà. Chẳng hạn như hôm nay, cô tự đi xe đến đây, rồi đến chiều hai đứa lại đi riêng xe về, thật đáng để bà nghi ngờ lắm.
Nghe tiếng chân người ngoài hành lang, bà biết ngay là Hoài Bảo. Anh đang đẩy cửa thật nhẹ bước thật êm vào, chắc là Bảo nghĩ bà đang ngủ.
Thấy mẹ vẫn còn thức, Hoài Bảo đến bên giường, ngồi bên cạnh bà rồi hỏi với giọng quan tâm:
− Mẹ vẫn khỏe chứ ạ?
Bà Khoa cười hiền:
− Mẹ vẫn khỏe. Con mới đi làm về à?
Hoài Bảo bóp bóp nhẹ đôi chân của bà:
− Dạ, con mới về đến.
Bà Khoa dò hỏi:
− Con có sang phòng vợ con chưa?
Hoài Bảo thủng thẳng đáp:
− Con vừa về đến là đến thăm mẹ ngay ạ.
Bà Khoa vừa nói vừa chú ý nét mặt của con trai:
− Mẹ và Quế Lâm đi siêu thị cả buổi sáng nay. Đi chung với nó, mẹ thấy nó không được khỏe lắm. Con có chở vợ con đi khám bác sĩ hay không vậy con?
Hoài Bảo đặt chuyện:
− Con có nhắc Quế Lâm chớ. Nhưng vợ con nói là không có bệnh, nên không chịu đi khám mẹ à.
Bà Khoa hỏi tiếp:
− Vậy con có định cho nó đi làm hay không?
Hoài Bảo thoải mái:
− Tùy Quế Lâm thôi mẹ à. Bao giờ cổ muốn đi làm cũng được con không ép cổ.
Thật ra thì từ hôm xảy ra chuyện những tấm ảnh cho đến nay, Hoài Bảo ít khi nói chuyện với Quế Lâm. Anh đi làm từ sáng cho đến chín mười giờ tối mới về để tránh gặp mặt cô, cho dù trong lòng anh cũng ray rứt lắm. Tiền anh đưa cô chi dụng cô cũng không nhận. Đúng là một cô vợ bướng bỉnh.
Bà Khoa nhắc lại:
− Con là chồng nó, có nhiều chuyện con phải quyết định thay nó chứ. Con nói chuyện cứ như con và Quế Lâm không có quan hệ gì cả vậy.
Hoài Bảo tự bào chữa cho mình:
− Con nói vậy là do con tôn trọng sự lựa chọn của Quế Lâm đấy ạ. Con không muốn ép buộc cô ấy.
Bà Khoa bắt bẻ:
− Cưới nhau lâu rồi mà con vẫn gọi vợ mình là cô ấy, vậy mà nghe được sao?
Hoài Bảo cười cầu hòa:
− Tại con nói chuyện với mấy cô nhân viên trong công ty quen với cách xưng hô như vậy rồi nên đôi khi con quên. Mẹ nhắc rồi con sẽ nhớ.
Thấy cử chỉ và cách trả lời lưu loát của Hoài Bảo, bà Khoa thấy hơi yên tâm hơn. Bà nói nhỏ với con trai:
− Con có để ý đến Quế Lâm không? Mẹ cảm thấy dạo gần đây hình như nó có chuyện gì đó buồn buồn. Mẹ muốn con cho nó đi làm ngay đi, không chừng tại vì nó thích đi làm mà không dám nói với con.
Nghe mẹ nói như vậy, Hoài Bảo hứa hẹn:
− Dạ được. Có thể thứ hai đầu tuần sau con sẽ sắp xếp cho Quế Lâm đi làm.
Như nhớ lại, bà Khoa nói luôn:
− Quế Lâm có nói với mẹ là nó có một người bạn rủ nó vào làm chung trong ngân hàng. Mẹ nói chắc là con không đồng ý đâu. Rồi nó cũng bỏ qua ý định đó luôn.
Hoài Bảo thầm hiểu Quế Lâm có suy nghĩ như thế cũng đúng, vì như vậy anh và cô đỡ gặp mặt nhau hơn, mọi chuyện cũng đỡ khó xử hơn. Nhưng chuyện này đúng là không thể nào thực hiện được vì giữa anh và cô còn có mẹ anh, bà sẽ chẳng bỏ qua cho một chuyện đáng ngờ như thế đâu. chắc chắn bà sẽ tìm hiểu và biết tất cả. Chắc anh phải chủ động nói chuyện với cô, bảo cô đến làm chung với anh thôi. Đó là hướng giải quyết tốt nhất khi anh và cô còn chưa ly dị.
Nãy giờ mãi nói về Quế Lâm, giờ bà Khoa mới quan tâm đến con trai:
− Lúc này chuyện công ty có vất vả lắm không con?
Hoài Bảo gật đầu:
− Dạ, công việc cũng nhiều.
Bà Khoa nắm lấy tay con, trìu mến như anh còn nhỏ lắm:
− Dạo này trông con cũng gầy lắm. Mẹ nghĩ hay là con và vợ con nên đi Đà Lạt nghỉ mát một vài ngày cho thay đổi không khí đi con.
Hoài Bảo lắc đầu:
− Con biết mẹ lo cho tụi con, nhưng ngay lúc này con chưa thể đi được đâu mẹ ạ. Chắc có lẽ vài tháng nữa con mới đi chơi được.
Bà Khoa có vẻ hơi buồn:
− Mẹ biết thế nào con cũng từ chối, nhưng mẹ cứ nói. Mẹ không muốn con phí sức. Cả Quế Lâm cũng vậy, nó cũng nói như con.
Hoài Bảo an ủi mẹ:
− Con đã lớn rồi con tự biết lo cho mình mà, mẹ an tâm nhé mẹ - Rồi anh nói như lúc còn bé xíu - Con đói lắm rồi mình đi ăn cơm chứ mẹ.
Bà Khoa tỏ ý bằng lòng rồi bà nhắc nhở:
− Con sang gọi vợ con đi,mẹ sẽ xuống ngay.
Hoài Bảo cảm thấy khó chịu khi sang phòng Quế Lâm, nhưng anh cố mỉm cười để che giấu:
− Mẹ khỏi nhắc con cũng nhớ đó là nhiệm vụ của con mà.
Nói xong, anh đứng lên đi sang phòng Quế Lâm. Vài phút sau mọi người quây quần bên nhau trong phòng ăn, với bầu không khí ấm áp và hạnh phúc, có pha lẫn sự bắt buộc, chẳng thật lòng.
Quế Lâm đi làm đã hơn một tháng rồi. Cô không ngồi văn phòng chung với Hoài Bảo, mà cô xin sang phòng hướng dẫn du lịch để đi đây đi đó vừa phù hợp trình độ của cô, và không phải đối mặt với Hoài Bảo mỗi ngày.
Sáng hôm nay, Quế Lâm xách một túi du lịch thật gọn, cô nói với Hoài Bảo cũng như mọi khi cô đi công tác ở đâu cô đều nói với anh, nói theo cách lịch sự chứ không thân thiện.
− Hôm nay em đi công tác, vài ngày em mới về.
Hoài Bảo tỏ vẻ lạnh lùng, và trong lòng anh cố nhớ coi Quế Lâm đi công tác ở đâu nhưng anh không nhớ nổi. Anh thờ ơ đáp:
− Vậy à!
Chỉ nói bao nhiêu đó rồi Quế Lâm đi thẳng ra cửa cùng với chiếc xe của mình đến công ty. Quế Lâm đi rồi, Hoài Bảo ngồi chẳng được yên, anh khóa cửa lại rồi cũng đi làm.
Vào văn phòng, anh xem lại lịch trình đi công tác. Anh nhìn thấy đúng ngày hôm nay có ghi. Hôm nay Quế Lâm đưa một du khách đi Sapa, chuyến du lịch này có thể là một tuần lễ.
Chỉ có một mình trong văn phòng, Hoài Bảo lẩm nhẩm:
− Chỉ đưa một du khách đi Sapa mà đến một tuần lễ. Vậy du khách này là đàn ông hay đàn bà?
Trong lòng nghĩ như vậy, Hoài Bảo liền ấn nút số phòng kế hoạch:
− Tôi cần gặp Anh Kha gấp!
Vài phút sau, Anh Kha trưởng phòng kế hoạch đã lên phòng giám đốc, anh từ tốn hỏi:
− Giám đốc cần gặp tôi.
Hoài Bảo hỏi:
− Tôi muốn hỏi anh, bà xã tôi đã đi Sapa chưa?
Anh Kha đáp nhanh:
− Dạ, Quế Lâm vừa đi khoảng một tiếng đồng hồ.
Anh Kha gọi như vậy vì trong phòng kế hoạch rất thân với Quế Lâm, cô không muốn ai gọi mình bằng bà giám đốc, cô chỉ muốn gọi cô bằng tên mà thôi.
Tuy đã biết rồi nhưng Hoài Bảo hỏi lại:
− Chuyến đi này có mấy người?
Nghe giám đốc hỏi kỹ như vậy, gương mặt Anh Kha có vẻ lo lắng:
− Dạ chỉ một du khách, và một tài xế thôi.
− Du khách ở đâu, tên gì? - Giọng của Hoài Bảo khô khan.
Anh Kha vừa đáp vừa giải thích:
− Anh ấy là thầy giáo cũ của Quế Lâm tên là Chí Văn. Anh ta đưa ra yêu cầu chỉ thích Quế Lâm là hướng dẫn mà thôi. Tôi sợ không tiện, lúc đó tôi định lên gặp giám đốc để hỏi qua ý kiến, nhưng Quế Lâm đã cản lại, cô nói để cô về nhà nói lại với giám đốc.
Sự việc đã như vậy, Hoài Bảo đành nói hướng theo:
− Có, Quế Lâm có nói với tôi. Nhưng hôm đó tôi say quá nên không để ý. Vì vậy cho nên hôm nay tôi hỏi cặn kẽ một chút - Rồi Hoài Bảo nói tiếp như ra lệnh - Thôi, anh về phòng làm việc đi. Anh trình bày kỹ như vậy, tôi an tâm rồi.
Khi cánh cửa phòng đã khép lại, Hoài Bảo vỗ bàn với gương mặt bực tức:
− Lại Chí Văn, đi Sapa thành phố mờ sương, thật là quá đáng.
Nói xong với cơn bực tức đó, Hoài Bảo rời khỏi phòng, chẳng biết anh đã đi đâu, về đâu.
Đến Sapa nắng cũng vừa tắt dần, Quế Lâm đã thuê ba phòng trọ cạnh nhau, một cho tài xế, một cho Chí Văn và một cho cô.
Ngồi trong quán cà phê lưng chừng đồi treo đầy dẫy những nhánh phong lan vàng, tím với mùi thơm thoang thoảng. Vừa nhâm nhi ly cà phê, Chí Văn vừa hỏi Quế Lâm:
− Ngày mai em dẫn thầy đi đâu vậy?
Quế Lâm đã đến đây nhiều lần nên cô nói với ánh mắt mơ màng:
− Sáng ngày mai, thầy phải thức thật sớm mới nhìn thấy đườc trong màn sương sớm cảnh vật trông thật lãng mạn và quyến rũ đến lạ kỳ. Rồi chúng ta sẽ đi dạo qua nhà thờ Sapa... - Với vẻ mặt riếc rẻ, Quế Lâm nói tiếp - Mùa này chúng ta không thám hiểm đỉnh Phan-xi-păng vì mùa mưa này rất là trơn trợt và nguy hiểm.
Chí Văn hỏi tiếp:
− Rồi chúng ta có đi chợ Sapa không?
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng! Chúng ta sẽ đi chợ phiên Sapa rơi vào hai ngày thứ bảy và chủ nhật, nhiều người gọi đây là "chợ tình". Thực ra, nhu cầu giao lưu tình cảm thì bất kỳ ở chợ vùng cao nào cũng có. Những cô gái da đỏ thường mặc trang phục sặc sỡ với hoa văn đầy vẽ bằng sáp ong. Còn người Hơ-mông lại dùng nhiều mũi thêu tinh xảo để làm nổi bật trang phục của mình.
Với nghề nghiệp của mình, Quế Lâm nói tiếp:
− Nếu thầy muốn thật sự tìm hiểu chơ phiên của người dân tộc thiểu số thì phải nên đi Simacai. Từ Sapa này lên đến đó gần một trăm ki lô mét, thầy ạ.
Chí Văn tỏ vẻ thích thú:
− Vậy chúng ta đi trong ngày về có được không?
Quế Lâm gật đầu:
− Dạ được.
Với vẻ mặt đắn đo, Chí Văn hỏi:
− Nhưng mà trong hợp đồng không có đi chợ phiên Simacai, như vậy có trở ngại gì cho em không?
Quế Lâm lắc đầu:
− Khi về công ty, chúng ta sẽ ký một hợp đồng nữa - Rồi Quế Lâm hỏi thẳng - Hay là thầy ngại vấn đề tiền bạc?
Chí Văn mỉm cười:
− Thầy chỉ sợ em bị phê bình thôi, chứ không phải ngại về chuyện tiền bạc đâu.
Nghe Chí Văn nhắc đến đây, Quế Lâm cảm thấy buồn. Vì Hoài Bảo chẳng thèm hỏi cô đi công tác ở đâu, với ai. Anh rất thờ ơ và cũng chẳng cần quan tâm đến cô. Vì vậy, cô muốn đi càng lâu càng tốt. Cô chẳng muốn về nhà chút nào. Cho nên cô gượng cười nói:
− Được thêm một hợp đồng nữa, công ty sẽ thưởng cho em chứ sao lại phê bình em được.
Chí Văn thoải mái:
− Vậy là thầy mừng rồi! - Và giọng Chí Văn ngọt ngào - Quế Lâm! Em uống cà phê đi chớ.
Quế Lâm nghe xao động bởi giọng nói của anh:
− Vâng! Cám ơn thầy.
Chí Văn thân mật hơn và có chút pha trò:
− Nếu biết trước, ngày xưa thầy không dạy Quế Lâm đâu?
Quế Lâm ngẩn ngơ hỏi:
− Sao vậy thầy?
Chí Văn cười và mạnh dạn nói:
− Vì thầy chẳng muốn suốt đời làm thầy của Quế Lâm...
Với câu nói xa gần đó, Quế Lâm làm sao không hiểu. Nhưng cô là người con gái đã có chồng thì làm sao cô dám nghĩ đến ai. Khi cô và Hoài Bảo chưa dứt khoát rõ ràng thì cô không muốn sự việc rối ren thêm.
Thấy nét thẹn thùng trên gương mặt Quế Lâm, Chí Văn chẳng ngại ngùng anh nói thật:
− Quế Lâm! Anh nghĩ từ lâu chắc em đã hiểu lòng anh. Anh thật sự thích em từ lúc em mới học năm đầu. Nhưng anh thấy tình yêu ấy chưa tới lúc phải bày tỏ, nên đành gác lại cho tới mãi bây giờ. Em hiểu chớ?
Quế Lâm nhìn Chí Văn bằng ánh mắt vừa thông cảm, vừa khó xử. Cô từ tốn nói:
− Thầy à! Em không xứng đáng với thầy đâu, bởi vì cuộc đời em rất phức tạp.
Với vẻ trầm tư, Quế Lâm nói tiếp:
− Hiện giờ em chưa thể giãi bày hết được. Nhưng chắc có lẽ một ngày nào đó thầy sẽ hiểu thêm.
Giọng Chí Văn vẫn ngọt ngào:
− Chẳng lẽ bao nhiêu năm rồi em không tin tưởng anh sao Quế Lâm?
Quế Lâm lắc đầu buồn buồn:
− Em vẫn đặt nơi thầy cả một niềm tin. Nhưng trở ngại là do em, em chưa thể nói được.
Chí Văn khẩn khoản:
− Anh muốn chia xẻ nỗi buồn đó với em, Quế Lâm ạ.
Quế Lâm cũng tự nhiên đổi cách xưng hô:
− Cám ơn anh Văn đã quan tâm. Nhưng em đã quen rồi, không dám làm phiền anh đâu.
Chí Văn thân thương:
− Nhìn đôi mắt em anh đã thấy được nỗi buồn mênh mông trong đó, nhưng anh không nghĩ như vậy, vì cuộc sống của em đâu có gì để buồn khổ. Nào ngờ bên trong có nỗi buồn riêng.
Quế Lâm vẫn im lặng nhìn theo ngọn gió làm đong đưa những nhánh phong lan mà nghe lòng buồn rười rượi.
Chí Văn lại thì thầm:
− Quế Lâm! Anh sẽ chờ đợi em, chờ đợi một ngày nào đó em đồng ý để em chia sẻ những vui buồn trong em. Hãy nhớ lúc nào anh cũng chờ đợi em!
Quế Lâm chỉ mỉm cười một nụ cười vu vơ. Cô không hứa hẹn cũng chẳng từ chối bởi vì cô chưa biết được tương lai cô sẽ ra sao?
Gió càng lúc càng thổi mạnh. Nhìn dáng vẻ Quế Lâm ngồi co ro trông có vẻ lạnh, Chí Văn lo lắng nói:
− Mình về phòng nghỉ nhé, Quế Lâm! Ngày mai chúng ta còn khởi hành đến Simacai thật sớm.
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng.
Rồi hai người rời khỏi quán cà phê khi sương mù càng lúc càng rơi dày đặc trong bầu không khí thật là lạnh lẽo của màn đêm.
Sáng hôm sau, Chí Văn và Quế Lâm đã đến phiên chợ Simacai cũng bắt đầu vào sáng chủ nhật. Từ xa nhìn lại, Chí Văn thấy toàn những túp lều tranh nằm san sát nhau thành từng hàng giữa khu núi hoang dã.
Nhìn vẻ thích thú của Chí Văn, Quế Lâm giới thiệu sơ về phiên chợ Simacai:
− Chợ Simacai thuộc huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai, cách Trung Quốc bởi con sông trắng (thượng nguồn của sông Chảy). Do vị trí sát biên giới nên khách nước ngoài không được đến đây. Vả lại, hệ thống giao thông, vận chuyển rất khó khăn nên chẳng có mấy khách nào thích đến nơi đèo heo hút gió này để du lịch. Nhờ vậy, chợ ở đây vẫn giữ được nét hoang sơ đặc thù vốn có của nó.
Khi hai người bước vào chợ, Chí Văn hoa mắt như đi giữa một vườn hoa khổng lồ đầy màu sắc bởi hàng trăm bộ váy hoa sặc sỡ của các cô gái H mông và những chiếc áo xanh dương, quần lục của các cô gái Nùng cùng những chiếc khăn búi thành lọn cao trên đầu của các cô gái La Chí...
Chí Văn trêu Quế Lâm:
− Anh mua cho em một bộ nhé Quế Lâm?
Quế Lâm mỉm cười đáp:
− Anh thích thì cứ mua một bộ để làm kỷ niệm.
Chí Văn cũng cười nói:
− Bao giờ em mặc thì anh mới mua.
Quế Lâm cũng vui vẻ đáp:
− Bao giờ có điều kiện lên đây ở luôn thì em sẽ mặc. Còn ở dưới thành phố mình thì em thật không dám đâu.
Đi dạo một lúc, Chí Văn thấy đa số là người H mông, một phần nhỏ là người La Chí, Nùng, Phù lá... một ít người Kinh, người Trung Quốc sang buôn bán. Tuy không chia thành từng khu riêng biệt nhưng mé ngoài chợ thường tập trung các cô gái La Chí bán lạc rang, ổi, ớt... Người Kinh bán trà, thuốc lào. Thuốc lào được chất thành từng đống lớn, bên cạnh có để vài cái ống điếu.
Chí Văn và Quế Lâm dừng lại chỗ các ống điếu, Chí Văn cầm lên quan sát.
Quế Lâm ghẹo anh:
− Anh hút thử đi Chí Văn?
Chí Văn lắc đầu mỉm cười:
− Không biết hút sẽ say đấy.
Rồi anh ngắm nghía ống điếu kỹ hơn, ống điếu được làm từ thân tre đực lớn và dài hơn nửa thước.
Chí Văn càng ngạc nhiên khi thấy các anh H mông chẳng cần hỏi han ai cứ tự nhiên rút sợi thuốc bỏ vào ống điếu kéo sòng sọc. Thấy được thì cứ "Ixa, aoxa" (tiếng H mông có nghĩa là 100không, 2000 đồng). Có ghiền thuốc mà không có tiền cũng chẳng sao, cứ ngồi đó kéo tì tì hết điếu này sang điếu khác cũng chẳng ai nói gì, vì ở đây chưa bao giờ mất cắp.
Quế Lâm và Chí Văn đi vào sân lớn giữa chợ là nơi người H mông bán váy hoa và chỉ thêu, bán rượu... Tất cả xếp hàng từng dãy, mỗi dãy bán một món hàng. Dãy bàn rượu phần đông là trẻ em và phụ nữ, ít thấy đàn ông. Những bà cụ lụm cụm, các cô gái còn rất trẻ địu con sau lưng , đến những chú nhóc chỉ chừng mười , mười hai tuổi tự nhiên chúm môi thử rượu một cách ngon lành.
Chí Văn cũng chúm môi thử một chút rượu rồi anh nói với Quế Lâm:
− Cũng là rượu nhưng rượu ở đây ngon và nặng hơn so với rượu ngô ở Đồng Văn, ở Cao Bằng.
Dãy cuối chợ là nơi bán đồ ăn uống, cũng bán bún, phở và cơm. Quế Lâm và Chí Văn đến phía góc chợ là hàng "thắng cố" với giá năm ngàn đồng một bát. Quế Lâm thấy món này là lạ, cũng giống món phá lấu nhưng không nêm gia vị. Cô rủ Chí Văn:
− Anh Văn mình ăn thử món này xem.
Chí Văn gật đầu.
Ông chủ quán đem ra hai bát. Nhìn hai người ăn một cách khó khăn, ông bật cười lớn:
− Món này, mày ăn một lần không quen đâu. Nhưng ăn đến lần thứ ba thứ tư mày mới nghiện. Vì thịt lòng, gan ruột cỏn tươi nóng được bỏ thẳng vào nồi xương nên món "thắng cố" có mùi rất đặc trưng.
Quế Lâm cảm thấy khó nuốt bởi vì nó có mùi rất nặng. Cô nhìn ông chủ quán đang tán dương món ăn của mình, mà chỉ cười không nói gì.
Dù cố gắng lắm, Quế Lâm và Chí Văn cũng không ăn hết được chén "thắng cố". Chí Văn lịch sự trả tiền tận tay ông chủ quán rồi hai người đi dần ra đầu chợ.
Phía ngoài chợ, nơi gần đồn biên phòng là chỗ bán gia súc, nơi đây ồn ào và ngộ nghĩnh nhất. Những con ngựa cột thành hàng dài thi nhau hí loạn xạ, người địu dê sau lưng, người cầm dây buộc lợn, buộc gà dắt đi tung tăng như người dưới xuôi dắt chó đi dạo. Người mua săm soi vỗ lưng , vạch răng con vật, người bán im lặng không rao, không than phiền. Ở đây bán không cân ký, ai ưng con nào chỉ con đó rồi ra giá, không kèo nài.
Quế Lâm và Chí Văn chợt ngẩng lên lắng nghe xa xa tiếng sáo mèo, tiếng khèn dìu dặt trữ tình vang lên giữa phiên chợ đông đúc. Đến nơi, Quế Lâm và Chí Văn bỡ ngỡ vì những âm thanh mơn trớn ấy lại phát ra từ cái cassette cũ mèm của một anh chàng Trung Quốc bán dao, ổ khóa, đĩa vít...
Quế Lâm và Chí Văn rời khỏi chợ phiên Simacai khi mặt trời vừa đứng bóng, trông hai người có vẻ mệt lắm nhưng gương mặt đầy sự thích thú.
Vừa về đến cửa nhà, Quế Lâm nghe tiếng cười của một phụ nữ tiếp đến là tiếng nói của Hoài Bảo.
− Hổm nay ngày nào em cũng đến đây nấu cơm cho anh ăn. Nay mai Quế Lâm về anh không biết xử lý sao đây.
Lại giọng của một phụ nữ:
− Thì em vẫn đến đây như thường lệ, bởi vì Quế Lâm cũng đâu có quan tâm chăm sóc cho anh, thì cô ấy giành anh để làm gì chớ?
Tiếng nói của Hoài Bảo:
− Còn mẹ anh nữa, Bách Điệp ạ! Chứ đâu phải riêng chỉ mình anh.
Giọng Bách Điệp nũng nịu:
− Anh cứ đưa em gặp mẹ đi, em sẽ trình bày tất cả. Tại Quế Lâm đa tình, có chồng rồi còn lăng nhăng, lúc trước thì chụp hình chung với thầy Văn ở Vũng Tàu, còn cả tuần nay lại đi Sapa với thầy ấy, thật là quá đáng mà.
Hoài Bảo nhân nhượng:
− Tại công ty cử Quế Lâm đi. Chứ nếu không cử cô ấy đi thì cô ấy phải ở nhà thôi.
Bách Điệp lớn tiếng hơn, cô cố tình buộc tội Quế Lâm:
− Hợp đồng chỉ có bốn ngày mà Quế Lâm đi một tuần lễ. Anh làm chồng gì mà chẵng có quyền hạn gì cả. Em nghĩ anh nên ly dị là tốt nhất.
Hoài Bảo năn nỉ:
− Anh đã nói với em rồi, chuyện ly dị để từ từ anh tính. Trước sau gì cũng phải xảy ra thôi. Em nói như vậy, Quế Lâm mà nghe được , liệu Quế Lâm có còn tôn trọng em không?
Giọng Bách Điệp ngang bướng:
− Em không cần biết! Cô ấy muốn xem em là gì cũng được, miễn sao có anh bên cạnh là em hạnh phúc rồi.
Quế Lâm đi vào cố giữ giọng bình tĩnh:
− Vậy thì chị sẽ được toại nguyện. Tôi sẽ không giành Hoài Bảo với chị đâu.
Hoài Bảo không ngờ Quế Lâm đã nghe hết câu chuyện. Anh hỏi một cách thờ ơ:
− Em về nãy giờ à?
Quế Lâm gật đầu:
− Tôi đã nghe tất cả. Tôi muốn anh nói thẳng với tôi những gì anh muốn nói, Hoài Bảo ạ. Cũng như chuyện ly dị mà anh vừa mới nói lúc nãy.
Nhìn gương mặt vô tội của Quế Lâm, Hoài Bảo cảm thấy ân hận về lời nói của mình nên anh đành lặng thinh. Bách Điệp thấy vậy, cô rít lên để chọc giận Hoài Bảo:
− Cô tử tế quá nhỉ! Có chồng rồi mà không biết thủ phận, đi ngao du cả tuần lễ mới về. Về đến còn bịa điều này điều nọ để bắt nạt anh Bảo. Thực tế cô muốn ly dị để theo ông thầy giáo đó thì cô cứ nói thật. Tôi nghĩ Hoài Bảo cũng chẳng cần cô lắm đâu, vì lúc nào cũng có tôi bên cạnh.
Gương mặt Quế Lâm tái nhạt bởi những lời nói độc địa của Bách Điệp. Cô không ngờ Bách Điệp lại dám nói với cô như vậy, thật quá đáng.
Quế Lâm cố dằn cơn giận, cô từ tốn:
− Tôi thiết nghĩ chuyện gia đình tôi cứ để tôi và Hoài Bảo xử lý. Hiện giờ cô là gì của ngôi nhà này mà cô lên giọng? Nếu cô còn nói xúc phạm đến tôi một lần nữa thì tôi mời cô ra khỏi đây ngay.
Quế Lâm nói xong, Bách Điệp nắm cánh tay Hoài Bảo nũng nịu:
− Anh Bảo ơi! Quế Lâm đuổi em kìa - Rồi vừa khóc, cô vừa kể - Khi em vừa đụng xe cũng vì anh, em không muốn chữa trị, em chỉ muốn trở thành người tàn phế, sao anh không bỏ em luôn đi cho rồi. Anh muốn cho em chữa đôi chân, để giờ đây em nghe những lời phũ phàng như vậy. Nếu biết trước anh nhu nhược như bây giờ thà em làm người tàn phế bên chiếc xe lăn còn đỡ tủi nhục hơn.
Thấy những giọt nước mắt của Bách Điệp lăn dài xuống má, anh đành phải năn nỉ cô:
− Bách Điệp! Em đừng có khóc nữa, anh hiểu em mà! Giờ em hãy ngoan ngoãn nghe lời anh, về đi. Mai, anh sẽ đến với em.
Bách Điệp lau khô những giọt nước mắt giả dối, cô đứng lên:
− Anh nói những gì với em thì anh phải nhớ. Giờ em về đây.
Nói xong cô đi ra cửa, không cần nói với Quế Lâm một tiếng làm như không có mặt Quế Lâm ở đây.
Chỉ còn lại hai người, Quế Lâm nói thẳng:
− Tôi nghĩ chắc là đến lúc dì Khoa phải biết tất cả rồi.
Hoài Bảo lớn tiếng:
− Tôi không muốn mẹ tôi biết, cô hiểu chưa? Cô muốn gì tôi cũng đồng ý hết, nhưng tôi không muốn mẹ tôi phải khổ.
Quế Lâm hất mặt lên hỏi:
− Anh có coi tôi là con người không chứ? Anh ép tôi đủ điều, rồi bây giờ anh lại đem Bách Điệp về đây. Anh tưởng anh làm như vậy tôi sẽ đau khổ à? Vậy thì anh đã lầm. Tôi muốn rời khỏi căn nhà này lâu lắm rồi, căn nhà mà chỉ đem đến cho tôi toàn là nước mắt kể từ hôm tân hôn cho đến bây giờ.
Hoài Bảo cũng biết mình quá đáng. Nhưng thật sự anh đâu có mời gọi Bách Điệp lại đây, tự cô ấy tìm đến để rồi chăm sóc cho anh. Đang lúc bực tức về việc Quế Lâm đi Sapa với Chí Văn, Hoài Bảo liền đón nhận Bách Điệp để trả thù sự ghen tuông của mình mà thôi.
Và những lời nói của Quế Lâm vừa rồi đã làm tim anh đau nhói: "Trong căn nhà này chỉ đem đến cho cô nước mắt mà thôi". Vậy là cô đã chẳng hiểu được anh chút nào. Trong lòng cô, anh chẳng có ý nghĩa gì hết, thật là đáng buồn.
Với đôi mắt căm hận, Quế Lâm nói tiếp:
− Tôi sẽ viết đơn ly dị và tôi sẽ rời căn nhà này ngay hôm nay, anh đồng ý chứ?
Hoài Bảo buông xuôi với vẻ chán nản:
− Cô hãy cứ làm theo ý thích của mình, tôi sẽ chấp nhận tất cả.
Trước khi đứng lên đi về phòng, Quế Lâm nói thêm một câu:
− Tự anh giải thích với dì Khoa. Nếu tôi có gặp dì, tôi cũng sẽ nói thật tất cả, tôi không thể giấu được nữa. Mong anh thông cảm cho tôi.
Hoài Bảo vẫn lặng thinh ngồi ủ rũ. Anh cảm thấy cuộc sống của anh thật là vô vị. Anh không biết rồi đây mình sẽ làm gì cho đúng và có ý nghĩa, để mọi người hiểu được và cảm thông cùng anh, trong đó có cả Quế Lâm, người mà anh cần nhất.
Sáng sớm hôm nay bà Khoa nghe trong lòng nao nao thật kỳ lạ. Bà liền gọi anh tài xế đang tưới những cây kiểng ngoài vườn.
− Hải à! Hải!
Anh Hải ngừng tưới cây, chạy vào:
− Dạ, bà chủ gọi con.
Bà Khoa với nét mặt chẳng vui:
− Mau chuẩn bị xe đưa tôi sang nhà Hoài Bảo ngay.
Anh Hải gật đầu:
− Vâng! Xin bà chờ cho năm phút!
Đến nơi, bà Khoa đi thẳng vào nhà. Không thấy ai mà cửa thì mở, bà vừa đi vào phòng khách vừa gọi:
− Quế Lâm! Đã thức dậy chưa con!
Vẫn không ai trả lời, bà ngồi xuống ghế salon. Chợt đôi mắt bà dừng lại nơi tờ giấy ca-rô cùng với xâu chìa khóa nhà. Bà cầm tờ giấy lên đọc:
− Đơn ly dị!
Bà Khoa đọc như người mất hồn. Cuối tờ đơn là chữ ký của Quế Lâm ở một bên, còn bên kia thì Hoài Bảo chưa ký.
Với sự nghi ngờ có thể Quế Lâm đã ra đi, bà liền đến phòng Quế Lâm thì trống rỗng chẳng thấy Quế Lâm đâu. Trên bàn trang điểm thì còn nguyên số nữ trang mà hôm đám cưới bà đã cho Quế Lâm, cô ra đi chẳng lấy theo một món nào cả. Bà tự hỏi: Thế này là thế nào? Còn Hoài Bảo đâu? Bà liền sang phòng kế bên đẩy mạnh cửa bước vào, Hoài Bảo vẫn còn nằm trên giường với giấc ngủ say.
Đến bên Hoài Bảo, bà lay nhẹ vai anh:
− Bảo à! Bảo! Dậy mau! Quế Lâm nó đã đi đâu rồi?
Hoài Bảo tỉnh giấc khi nghe tiếng mẹ, anh hỏi lại:
− Mẹ nói gì? Sao mẹ đến sớm thế?
Không nói nhiều, bà Khoa buông gọn:
− Mẹ xuống phòng khách đợi con!
Khi Hoài Bảo đã tươi tỉnh ngồi xuống đối diện với bà, bà hỏi như một quan tòa:
− Con hãy giải thích cho rõ về cái đơn này!
Bà chỉ cái đơn ly dị trên bàn cho Hoài Bảo thấy.
Hoài Bảo cầm lên xem. Vậy là Quế Lâm đã ra đi. Cô muốn trả tự do cho anh nên đã để lại đơn này và cô đã ký tên.
Giờ đây Hoài Bảo phải kể hết tất cả sự thật giữa anh và Quế Lâm cho mẹ anh nghe, dù bà có buồn anh cũng không giấu được nữa. Giọng anh trầm trầm:
− Trước khi con đám cưới với Quế Lâm, con đã yêu một cô gái khác. Nhưng vì nghe lời mẹ, con cố gắng quên cô gái ấy đi, để sống bên Quế Lâm cho hạnh phúc.
Rồi Hoài Bảo ngập ngừng:
− Nhưng không ngờ...
Bà Khoa bắt ngang:
− Cô gái đó tên là gì ở đâu?
Hoài Bảo trả lời mẹ:
− Đó là Bách Điệp, cùng đi học ở Úc với con.
Bà lại cao giọng:
− Nói tiếp đi!
Hoài Bảo lại tiếp tục kể:
− Không ngờ đêm tân hôn của con và Quế Lâm thì Bách Điệp bị đụng xe và vào bệnh viện.
Bà Khoa cướp lời:
− Rồi con đến đó ở suốt đêm phải không?
Hoài Bảo gật đầu:
− Vâng! Bách Điệp bị chấn thương cả đôi chân không đi lại được.
Bà Khoa lớn tiếng:
− Và con đã lo lắng cho nó đến bây giờ?
Hoài Bảo lắc đầu:
− Tuy không có tình yêu với Quế Lâm , nhưng con biết Quế Lâm là một người con gái khó tìm vì những đức tính tốt của cô ấy, nên con quyết lòng từ bỏ Bách Điệp và đem đến cho Bách Điệp một số tiền để Bách Điệp trị đôi chân.
Bà Khoa thắc mắc:
− Nếu con dàn xếp được như vậy thì tại sao Quế Lâm lại bỏ đi?
Hoài Bảo rắn rỏi đáp:
− Quế Lâm cũng có lỗi một phần về chuyện ly hôn này.
Nói xong, Hoài Bảo đi về phía tủ cầm xấp hình đưa cho bà Khoa xem:
− Mẹ xem đi!
Bà Khoa xem một cách bình thản, rồi bà nhận xét:
− Nhìn nét mặt Quế Lâm thật là vô tư lự. Mẹ nghĩ chắc có ai đó muốn hại Quế Lâm thôi.
Nếu thật như mẹ nói thì chuyện Quế Lâm và Chí Văn đi Sapa thì sao? Anh có thể tin tưởng cô không?
Nhìn vẻ mặt Hoài Bảo, Bà khoa hỏi:
− Còn chuyện gì nữa nói luôn đi, để mẹ gỡ rối giùm cho.
Nếu biết mẹ hiểu chuyện như vậy, anh đã nói cho mẹ biết ngay từ lúc đầu thì giờ này chắc anh và Quế Lâm đang sống chung hạnh phúc lắm.
Do dự hồi lâu, Hoài Bảo nói thật:
− Vừa rồi, Quế Lâm đi với Chí Văn đến Sapa một tuần lễ. Mẹ có thể tin tưởng Quế Lâm không?
Bà Khoa hơi ngạc nhiên hỏi:
− Chí Văn là ai vậy?
Hoài Bảo nói luôn:
− Chí Văn là thầy giáo của Quế Lâm, chụp chung hình với Quế Lâm đó mẹ.
Suy nghĩ hồi lâu, bà Khoa phán:
− Mẹ tin tưởng Quế Lâm! Quế Lâm với tư cách là đi công tác thôi. Còn Chí Văn, theo cách hiểu của mẹ thì Chí Văn đã thương Quế Lâm thật lòng rồi, cho nên mới yêu cầu Quế Lâm làm hướng dẫn viên cho cậu ấy.
Rồi bà trách Hoài Bảo:
− Việc đã thế này mà con vẫn còn muốn giấu mẹ, thật là quá đáng.
Hoài Bảo thật lòng:
− Vì con sợ mẹ buồn nên con và Quế Lâm cố tình giấu mẹ.
Để biết rõ thêm tình tiết, bà Khoa hỏi thêm:
− Do con ghen nên khi Quế Lâm về, con nặng nhẹ với Quế Lâm, rồi Quế Lâm viết đơn ly dị phải không?
Hoài Bảo lắc đầu buồn thiu:
− Không phải vậy! Mà khi Quế Lâm vừa về đến thì bắt gặp Bách Điệp ở đây và đang nấu cơm cho con ăn.
Bà Khoa tức giận:
− Vậy là con quá đáng lắm rồi! Tại sao con lại làm như vậy hả bảo?
Hoài Bảo lại thật thà:
− Cũng vì con tức Quế Lâm mà con đón nhận Bách Điệp một cách không suy nghĩ.
Bà Khoa hỏi gằn:
− Giờ thì con cảm thấy hối hận chưa?
Hoài Bảo từ tốn:
− Mẹ ơi! Con nghĩ nếu Quế Lâm thật sự muốn như vậy, thì mình đừng nên ràng buộc cô ấy nữa. Hãy trả tự do cho Quế Lâm. Bách Điệp cũng tốt với con lắm, Bách Điệp rất nặng tình nặng nghĩa với con.
Bà Khoa khoát tay khuyên:
− Hiện tại con chẳng suy nghĩ gì đúng cả! Con cứ việc nghỉ ngơi, hãy để mọi việc qua một bên. Con nghe lời mẹ như vậy là tốt rồi. Còn mọi việc để đó mẹ lo.
Hoài Bảo không đồng ý với lời khuyên của mẹ, anh nói:
− Mẹ ơi! Con đã nghe lời mẹ một lần rồi và con thấy chỉ làm đau khổ cả ba người, trong đó có cả Quế Lâm và Bách Điệp. Từ hôm nay, con muốn mẹ để cho con quyết định mọi việc riêng, được không mẹ?
Bà Khoa ngần ngại hỏi:
− Liệu con có sáng suốt không, hay là con lựa chọn một cách sai lầm.
Hoài Bảo cười buồn:
− Mẹ quên là con đã gần ba mươi tuổi rồi hả mẹ.
Bà Khoa cảm thấy buồn khi mọi chuyện đã dở dang như vậy. Nhất là Quế Lâm không được hạnh phúc, bà cảm thấy có lỗi với người đã mất. Bà đã không hoàn thành lời hứa, thật đau khổ biết bao.
Thấy vẻ đau khổ hằn lên nét mặt mẹ, Hoài Bảo an ủi bà:
− Mẹ cũng đã thực hiện lời hứa với dì Hà rồi. Nhưng mọi chuyện xảy ra ngoài ý muốn của chúng ta thì có thể trách ai được phải không mẹ? Mẹ cũng đừng buồn rầu nữa, con nghĩ chắc con và Quế Lâm không có duyên nợ nên không thể sống với nhau đến trọn đời được.
Bà Khoa cố giữ cho nét mặt bỉnh thản, bà hỏi:
− Vậy là con vẫn còn yêu Bách Điệp đúng không? Còn Quế Lâm, con chỉ nghĩ là một cô gái tốt mà con đang cần.
Hoài Bảo gật đầu.
Bà Khoa gằn giọng:
− Mẹ mong rằng con nghĩ cho chín chắn hơn, để không hối hận như bây giờ.
Trong lòng bà Khoa vẫn không tin tưởng về Bách Điệp cho lắm, dù rằng bà chưa gặp mặt Bách Điệp lần nào. Nhưng bà cảm thấy cô gái này không đơn giản như Hoài Bảo đã nghĩ. Bằng mọi cách, bà sẽ tìm hiểu cho ra nguyên nhân. Như không để cho Hoài bảo biết ý nghĩ của mình, bà ngọt ngào:
− Con và Bách Điệp đã quan hệ đến mức nào rồi? Có khắng khít lắm không?
− Con và Bách Điệp vẫn chưa vượt qua ranh giới của tình yêu.
Bà Khoa gật gù:
− Vậy thì tốt! Thực tế, chuyện con và Quế Lâm chưa giải quyết xong, nên chuyện con và Bách Điệp từ từ hẵng tính nhé con.
Hoài Bảo gật đầu:
− Vâng, con hiểu! Nhưng con muốn mẹ gặp mặt Bách Điệp một lần, có được không mẹ?
Nghe Hoài Bảo nói vậy, bà Khoa nghĩ: Nếu trực tiếp gặp Bách Điệp, bà sẽ có điều kiện để tìm hiểu thêm về cô gái mà bà không mấy tin tưởng này. Nghĩ vậy, bà dễ dãi:
− Nếu con muốn thế thì hôm nào có dịp dẫn Bách Điệp về cho mẹ biết mặt. Nhưng con vẫn giữ kín mọi chuyện, đến bao giờ con và Quế Lâm đã ly dị xong.
Nghe mẹ nói vậy, Hoài Bảo hỏi luôn:
− Còn chuyện con và Quế Lâm có nên đưa đơn ra tòa không hả mẹ?
Bà Khoa suy nghĩ rồi nói:
− Hãy chờ mẹ một tháng nữa rồi tùy con quyết định.
Hoài Bảo dò hỏi:
− Mẹ sẽ gặp Quế Lâm?
Bà Khoa gật đầu:
− Mẹ muốn dò xét Quế Lâm một thời gian để tìm hiểu rõ tâm ý của cô ấy. Lúc đó mẹ cũng chẳng ép buộc gì, mẹ sẽ tôn trọng sự lựa chọn của con và Quế Lâm khi các con đã lớn và sẽ không trách mẹ nữa.
Tuy nói vậy để lấy lòng tin ở Hoài Bảo, nhưng bà Khoa cảm nhận Quế Lâm thật là đáng thương. Bà luôn có cảm nghĩ chỉ một mình Quế Lâm là cô dâu thảo của bà mà thôi.
Hôm nay Bách Điệp mặc bộ đồ thật giản dị để ra mắt bà già chồng tương lai của mình. Cô đang hạnh phúc khi nhìn mình trong gương thật đơn giản, đây là điều mà hôm nay cô cần phải có. Đi ra phòng khách, cô hỏi Hoài Bảo:
− Hôm nay em mặc đơn giản như thế này có được không anh yêu?
Hoài Bảo vô tư:
− Mẹ chẳng để ý đến chuyện hình thức đâu em ạ.
Bách Điệp nói giọng nhõng nhẽo:
− Nhưng em muốn mẹ có tình cảm với em ngay lần đầu.
Hoài Bảo như giảng dạy:
− Nếu muốn vậy thì em phải ngoan hiền với mẹ thì mẹ mới thích.
Bách Điệp với vẻ mặt bí xị:
− Anh làm như em dữ dằn lắm vậy, thật đáng ghét.
Rồi cô ngồi ì xuống chẳng thèm nhìn Hoài Bảo.
Hoài Bảo năn nỉ:
− Em phải hiểu cho anh chứ! Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, nên anh mới nói thật như vậy - Rồi anh nắm tay cô - Đi em, để mẹ chờ!
Bách Điệp vừa đi vừa giậm chân. Cô rào đón:
− Mai mốt anh nói chuyện với em phải ý tứ đó nha, không thì em giận anh luôn đó.
Hoài Bảo trả lời ỉu xìu:
− Anh biết rồi mà, cho anh xin lỗi đi em yêu ạ.
Dừng xe ngoài sân, thấy anh Hải đang rửa xe, Hoài Bảo hỏi:
− Có mẹ tôi ở nhà không anh Hải?
Anh Hải vừa quan sát cô gái lạ, vừa đáp:
− Dạ, có. Bà chủ đang ở trong phòng khách.
Nghe anh Hải nói vậy, Hoài Bảo nắm tay Bách Điệp thân mật:
− Đi em! Đi vào gặp mẹ đi!
Bách Điệp đứng tần ngần với đôi mắt láo liên mà giọng nói thì như ngây thơ lắm:
− Em lo sợ quá anh Bảo ơi!
Hoài Bảo khuyên nhủ:
− Mẹ anh dễ lắm, em cứ an tâm! Còn có anh bên em nữa, em quên rồi sao?
Thấy cử chỉ và lời nói của Bách Điệp, anh Hải bực bội. Xịt mạnh vòi nước vào chiếc xe, anh nói trỏng:
− Chiếc xe này thật đáng ghét!
Không biết Bách Điệp có nghe rõ hay không khi cô đã đi khuất sau cánh cửa.
Bà Khoa ngồi đó với tách trà, Bách Điệp bước vào khoanh tay lễ phép:
− Dạ thưa bác, con mới đến.
Bà Khoa mỉm cười vẻ dễ dãi:
− Ờ, ngồi xuống đi cháu!
Bách Điệp lại lễ phép:
− Dạ, cám ơn bác.
Không chút chậm trễ, Hoài Bảo giới thiệu luôn:
− Đây là mẹ của anh, chắc em mới gặp lần đầu.
Bách Điệp chỉ gật đầu.
Rồi nhìn mẹ, Hoài Bảo nói:
− Còn đây là Bách Điệp bạn của con. Hôm nay cô ấy đến đây để cho mẹ biết mặt và biết nhà ta luôn.
Quan sát Bách Điệp nãy giờ, bà Khoa thấy cô gái có cái gì đó không thật theo cảm nghĩ của bà. Không nóng vội, bà hỏi thăm:
− Hiện nay cháu đang làm gì? Và ở đâu?
Một câu hỏi đơn giản nhưng Bách Điệp cảm thấy khó trả lời. Cô mỉm cười nói nhỏ:
− Dạ, cháu vừa chữa trị đôi chân nên chưa đi làm được - Và cô vừa nói vừa phân tích - Ba mẹ cháu ở ngoại ô thành phố, hai người đã về hưu. Chỉ có một mình cháu ở nhà trong thành phố này.
Bà Khoa nói với vẻ quan tâm:
− Đôi chân cháu đã thật lành?
Bách Điệp chớp chớp mắt, cô cố lấy lòng bà Khoa:
− Dạ, cháu vừa mới đi lại được độ nửa tháng trở lại đây.
Bà Khoa với nét mặt lo lắng:
− Rồi lúc trước ai chăm sóc cho cháu?
Tưởng bà Khoa quan tâm đến mình, Bách Điệp kéo dài câu chuyện:
− Do cháu có đứa bạn thân tên là Hồng Loan, một mình Hồng Loan săn sóc cho cháu khi bị tai nạn.
Bách Điệp vừa dứt lời, bà Khoa hỏi tiếp:
− Cô Hồng Loan tốt bụng kia hiện nay đang làm gì?
Hoài Bảo lên tiếng:
− Hồng Loan đang làm trong công ty của mình - Hoài Bảo giải thích thêm - Hồng Loan cũng học chung trường với Quế Lâm. Quế Lâm cũng có ngỏ lời xin cho Hồng Loan vào công ty mình làm. Và một phần cũng vì tình nghĩa chăm sóc cho Bách Điệp nên con đã nhận cô ấy.
Bà Khoa cười hiền khi nghe Hoài Bảo giải thích, bà nói:
− Con giúp một người tốt đó là điều cần làm, mẹ có trách gì con đâu. Khi nào có dịp, con mời Hồng Loan lại nhà mình chơi. Mẹ rất thích những cô gái tốt bụng như vậy.
Bách Điệp khoe khoang:
− Dạ, Hồng Loan rất vui tính. Bác mà gặp cô ấy, bác sẽ không cảm thấy buồn chút nào.
Để dò hỏi thêm, bà Khoa chăm chú nhìn Bách Điệp, nói:
− Rồi cháu Điệp có dự định đi làm gì không?
Bách Điệp ấp úng:
− Dạ, anh Bảo nói để cho đôi chân con thật hết rồi sẽ tính.
Bà Khoa lại nói thêm:
− Cháu trị bác sĩ nào?
Bách Điệp đáp bừa:
− Dạ, cháu trị tại bệnh viện.
Một mối ngờ vực thành hình trong lòng bà Khoa. Nếu thực tế Bách Điệp bị chấn thương đôi chân nặng như vậy, chẳng lẽ không có bác sĩ riêng, con trai bà thừa khả năng làm việc đó mà. Thật là điều mà bà không thể tin được...
Nhìn thấy Bách Điệp không nghi ngờ nào đối với bà nên bà đã an tâm. Bà làm ra vẻ thân thiện hơn:
− Có rảnh rỗi, cháu ghé qua đây chơi với bác. Bác thường ở nhà có một mình nên nhiều lúc cũng buồn.
Bách Điệp đáp, vẻ mặt rạng rỡ:
− Dạ, nếu bác cho phép, cháu sẽ ghé đây thường xuyên thăm bác cho vui nhà vui cửa.
Bà Khoa lại nhận định tiếp: Bách Điệp quá khôn ngoan, vì thế mà bà không thể tin mọi chuyện xảy ra đơn giản như vậy. Bằng mọi cách, bà quyết tìm ra sự thật. Muốn để cho Bách Điệp tin bà tuyệt đối, bà đứng lên lịch sự nói:
− Con và Bách Điệp ở đây nói chuyện tự nhiên, mẹ vào bảo chị Tư lo cơm trưa.
Rồi bà nhìn sang Bách Điệp, cười thân mật:
− Cháu ở đây dùng cơm với bác nhé?
Bách Điệp tỏ ra ngoan ngoãn:
− Vâng ạ!
Nói xong, bà Khoa đi ra nhà bếp, bà ra lệnh với chị Tư:
− Trưa nay chị nấu cơm cho Hoài Bảo và bạn nó ở lại dùng cơm luôn nhé - Rồi bà phán tiếp - Chị bảo chú Hải lên phòng riêng gặp tôi.
Chị Tư cúi đầu:
− Vâng, thưa bà.
Bà Khoa về phòng với sự sắp xếp trong đầu. Bỗng có tiếng gõ cửa, bà nói vọng ra:
− Hải đấy phải không?
− Vâng! Bà chủ cho gọi con!
Bà Khoa ra lệnh:
− Hãy vào đi!
Hải đẩy cửa đi vào, bà nhắc:
− Đóng cửa lại cẩn thận! - Rồi bà vào thẳng vấn đề - Tôi xem cậu như con cháu trong nhà nên tôi muốn nhờ cậu giúp tôi một việc và phải tuyệt đối giữ bí mật.
Hải ngồi khép nép nơi góc ghế, anh khẽ đáp:
− Vâng, xin bà chủ cứ nói, tôi xin giúp bà hết khả năng của mình.
Với sự tin tưởng, bà Khoa cao giọng:
− Tôi muốn cậu theo dõi chỗ ở của Bách Điệp là cô gái hiện đang ngồi dưới phòng khách bạn của Hoài Bảo và những hành vi hằng ngày của cô ấy, càng chi tiết càng tốt.
Hải tự nhiên hỏi:
− Bà không tin tưởng cô ấy?
Bà Khoa thừa nhận:
− Bách Điệp có nhiều điều làm cho tôi nghi ngờ.
Hải cũng nói theo:
− Tôi cũng thấy cô ấy có vẻ giả dối.
Có vẻ khó hiểu, bà Khoa hỏi lại:
− Cậu cũng có quen với cô ấy à?
Hải nhớ lại lúc nãy:
− Dạ không! Tôi chỉ nghe cậu chủ và cô ấy nói chuyện lúc nãy.
Để gút lại câu chuyện, bà Khoa như ra lệnh:
− Kể từ bây giờ, cậu không cần lái xe cho tôi nữa. Nếu có đi đâu tôi sẽ gọi tắc xi. Nhiệm vụ của cậu là theo dõi Bách Điệp, hằng ngày về báo cáo cho tôi.
Thấy bà chủ có vẻ mệt mỏi, Hải đứng lên:
− Vâng, tôi đã hiểu. Bà có căn dặn gì thêm nữa không?
Ánh mắt bà Khoa mông lung:
− Trước mắt, cậu cứ làm như vậy đi!
− Vâng, thưa bà.
Rồi Hải bước ra khỏi phòng không quên đóng cửa lại cẩn thận.
Còn lại một mình, bà Khoa than thở:
− Hà ơi! Bạn có linh thiêng hãy giúp mình tìm ra sự thật. Bạn có nghĩ như mình không? Bách Điệp chẳng đáng tin cậy chút nào. Còn Quế Lâm nó đã về nhà của bạn ở rồi. Bạn hãy hiểu cho mình và để nó ở đó một thời gian. Mình hy vọng rồi đây mọi việc sẽ tốt đẹp, Quế Lâm vẫn là con dâu của mình như ý bạn và mình mong muốn.
Chợt bên ngoài hành làng có tiếng của Bách Điệp:
− Bác ơi! Cháu mời bác xuống dùng cơm!
Bà Khoa mỉm cười cho sự khôn ranh của Bách Điệp, nhưng giọng bà vẫn dịu ngọt:
− Cám ơn cháu, bác sẽ xuống ngay!
Tiếng chân Bách Điệp xa dần. Ngồi tư lự một hồi lâu rồi bà cũng đi xuống phòng ăn với vẻ mặt thật nhân hậu và giản dị. Khó có thể hiểu trong lòng bà nghĩ gì, dù lòng bà đang dậy sóng.
Từ khi hoàn thành mọi kế hoạch của Bách Điệp giao phó, Hồng Loan rất thoải mái về vấn đề tiền bạc do Bách Điệp cung cấp cho cô. Cô đến những tụ điểm ăn chơi nổi tiếng để tiêu xài. Còn công việc của cô đi làm tại công ty chủ yếu là để theo dõi Quế Lâm mà thôi, nhưng hiện giờ thì cô rất rảnh rang vì Quế Lâm và Hoài Bảo sắp ly dị, cho nên cô chẳng phải làm gì mà vẫn có tiền xài thoải mái.
Hồng Loan dáng vẻ kênh kiệu từ trong nhà hàng đi ra, túi cô hôm nay cạn khô. Đêm nay cô sẽ ghé Bách Điệp để lấy thêm chút ít.
Nhìn đồng hồ tay, thấy đã gần mười một giờ rồi, cô ngồi trên xe chần chừ chưa muốn đi. Nếu không ghé Bách Điệp thì ngày mai tiền đâu mà xài? Còn nếu ghé giờ này thì cũng hơi ngại vài con đường quá vắng vẻ.
Chợt tánh ngông nghênh trong cô trỗi dậy, cô tự nhủ thầm: Hồng Loan này mà sợ ai chứ?
Nghĩ vậy, cô cho xe chạy thẳng đến nhà Bách Điệp.
Đường càng lúc càng vắng vẻ, Hồng Loan cho xe chạy nhanh như một bóng ma. Một nỗi lo sợ mơ hồ khiến Hồng Loan cố chạy thật nhanh. Khi đến trước cửa nhà Bách Điệp, Hồng Loan thở ra nhẹ nhõm.
Khi đến sát cửa, Hồng Loan cảm thấy chán chường bởi ổ khóa to tướng nằm bên ngoài. Vậy là Bách Điệp đã đi đâu?
Chợt tiếng xe thắng "két két" trên đường, một thanh niên xuống xe với giọng suồng sã:
− Em đứng đợi anh, phải không em?
Nhìn mặt gã thanh niên đỏ ửng, Hồng Loan biết gã đã uống nhiều rượu. Cố giữ vẻ bình tĩnh Hồng Loan đối đáp:
− Tôi đợi anh tôi, ảnh sẽ về đến ngay. Ông hãy đi nơi khác, đừng ở đây chọc ghẹo tôi sẽ không yên thân đâu.
Gã thanh niên cười thích thú:
− Anh của em đến sáng mới về! Giờ hãy ngoan ngoãn đi theo anh lại con đường hẻm kia em sẽ tận hưởng những giây phút sung sướng trên đời.
Vừa nói gã vừa đi lại nắm lấy tay Hồng Loan kéo đi.
Hồng Loan đứng sát vào cánh cửa để né tránh, cô nói:
− Ông buông tôi ra! Không thì tôi sẽ la lên thì ông sẽ bị mời đến công an đó.
Gã thanh niên cười man dại:
− Em hù dọa anh đấy à? - Rồi gã chứng minh - Em thấy không, nãy giờ chúng ta đứng đây thật lâu mà có ai đi ngang qua đâu. Anh nghĩ em có la thì càng mất sức thêm thôi. Mau ngoan ngoãn đi cưng!
Vừa nói gã vừa tiến vế phía Hồng Loan.
Hồng Loan cảm thấy lo sợ thật sự, cô đang mong có một ánh đèn hoặc một tiếng xe nhưng hoàn toàn im vắng. Đưa đôi tay lên ôm ngang ngực để phòng vệ, càng lúc cô càng lùi dần về phía xa.
Không chờ đợi thêm được nữa, gã thanh niên nhào tới ôm chầm lấy cô, đôi môi gã tìm đôi môi cô với hơi rượu nồng nặc.
Hồng Loan cố né tránh gương mặt gã. Bực bội trước sự chống cự của Hồng Loan, gã nhấn mạnh:
− Em không ngoan ngoãn thì đừng có trách!
Hồng Loan phẫn nộ:
− Tao sẽ chống cự tới cùng, mày đừng hòng làm gì được tao.
Hồng Loan vừa nói dứt thì đôi tay của gã đã xé toạc chiếc áo của Hồng Loan, làm lộ ra chiếc áo ngực bên trong, cô run cầm cập và đưa tay che lại.
Hắn lại mỉm cười đắc ý:
− Ngoan ngoãn đi, anh sẽ tặng em chiếc áo khoác này để mặc về nhà.
Vừa nhục nhã, vừa uất hận, Hồng Loan lớn tiếng:
− Nếu mày đụng đến tao, mày sẽ hối hận. Tao sẽ không để cho mày yên đâu. Bằng mọi giá tao sẽ đưa mày ra toà nếu tao còn sống sót.
− Giỏi lắm! Anh hùng lắm! Hãy chống cự nhé cưng, anh sẽ hành động đây!
Vừa nói, hắn vừa lôi Hồng Loan một cách chẳng thương tiếc về phía con đường tối om.
Hồng Loan cố gắng chống cự, nhưng làm sao được trước sức mạnh của hắn. Con đường vắng vẻ quá, dù không một chút hy vọng có người tới cứu nhưng cô cũng cố gắng la thật lớn khi sắp đến con hẻm:
− Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Vừa lúc đó hắn đã kéo Hồng Loan vào góc đường. Hắn kềm chặt hai tay cô lại và tát mạnh vào mặt cô:
Bốp... bốp...
− Im nào!
Hồng Loan vẫn cầu cứu một cách vô vọng:
− Cứu tôi với! Cứu tôi với...
Chợt có tiếng xe thắng lại, cùng lúc một giọng thanh niên quát:
− Đồ khốn! Khôn hồn thì mau buông cô ấy ra rồi cút đi!
Sắp vồ được con mồi lại có người cản trở, gã côn đồ tay vẫn giữ chặt tay Hồng Loan, hầm hừ:
− Chuyện này không liên quan gì đến em! Hãy để cho anh làm ăn, đừng nên tham gia vào em trai ạ.
Người thanh niên mới đến rít giọng:
− Thả cô ấy ra và cút đi ngay!
Trong bóng tối, gã côn đồ vẫn giữ chặt tay Hồng Loan, nổi giận quát:
− Mày muốn cái gì hả thằng nhóc?
Người thanh niên mới đến vẫn gan lì:
− Có mau thả cô ấy ra không!
Gã côn đố vẫn giữ chặt Hồng Loan, hắn cười gằn:
− Hay là em muốn thưởng thức như anh? Nếu vậy thì em hãy đợi anh xong rồi đến lượt em.
Người thanh niên mới đến ấy chính là Hải, người vừa lái xe vừa là bảo vệ cho bà Khoa. Bực tức trước cách ăn nói bỉ ổi của gã côn đồ, anh liền xoay người tung một đá trúng vào ngay cằm của hắn khiến hắn ngã luôn ra phía sau.
Nhờ vậy mà Hồng Loan thoát ra và chạy về phía Hải. Vì quá sợ sệt, Hồng Loan không để ý đến chiếc áo rách nát của mình, cô nắm chặt lấy cánh tay của Hải.
Còn Hải nhìn Hồng Loan với sự thương hại. Anh cởi chiếc áo khoác của mình đưa cho Hồng Loan.
− Cô hãy mặc vào đi!
Giờ đây Hồng Loan mới nhớ lại mình, không chậm trễ, cô mặc thật nhanh áo vào để che đi phần bị hở hang trên người cô.
Gã côn đồ say rượu lồm cồm bò dậy, gầm lên:
− Mày giỏi lắm thằng nhóc ạ!
Rồi như con thú say mồi, gã nhào đến đánh túi bụi vào người Hải.
Hải bình tĩnh né tránh một cách lanh lẹ nên những đòn đánh của tên côn đồ chỉ là những cú đánh gió. Không muốn sự việc rùm beng lên, Hải gằn giọng:
− Anh thấy rồi đó, nãy giờ tôi đã nhịn anh. Nếu anh khôn ngoan thì mau cút đi. Còn bằng không thì đừng trách tôi đấy!
Gã thanh niên có vẻ đã tỉnh lại đôi chút và hắn cũng nhận ra mình không phải là đối thủ của người thanh niên. Nếu có gây sự thì hắn cũng chịu thiệt thòi mà thôi. Phải chi có bạn bè, em út hắn ở đây thì hắn chẳng đời nào chịu thua. Nghĩ vậy, hắn nói:
− Tao đã nhớ gương mặt mày rồi. Một ngày không xa, mày sẽ biết tay tao.
Nói xong, hắn nhảy lên xe phóng thẳng.
Giờ đây, chỉ còn lại hai người, Hồng Loan mới quan sát anh thanh niên. Trông anh rất khỏe mạnh bởi chiếc áo thun làm hiện rõ những bắp thịt săn chắc trên người anh. Cô ấp úng:
− Cám ơn anh đã đến kịp lúc.
Vừa nói, hai người đi về phía cổng nhà của Bách Điệp. Nhìn vẻ bề ngoài của cô gái, Hải đoán cô ta chẳng phải gái nhà lành hay là công nhân làm tăng ca về. Điều này đối với Hải chẳng quan trọng lắm, anh chỉ nghĩ mình vừa làm một việc tốt là anh vui rồi. Chợt nhớ đến nhiệm vụ của mình là theo dõi Bách Điệp. Không hiểu Hồng Loan có quan hệ gì mà cô lại đứng ở nhà Bách Điệp đêm hôm khuya khoắt như thế này. Anh liền hỏi cô:
− Cô làm gì mà đứng ở đây khuya như vậy?
Hồng Loan nói thật:
− Tôi đợi nhỏ bạn! Chẳng biết nó đi đâu mà đến giờ này chưa về.
Hải nói tiếp:
− Bạn thân của cô à?
Hồng Loan gật đầu:
− Vâng! Bách Điệp là bạn thân của tôi. Tôi thường đến đây chơi, và ngủ lại qua đêm với nó.
Hải có vẻ phấn khởi trong lòng, bởi cô gái này có thể là đầu mối cung cấp cho anh những điều cần biết.
Anh tỏ vẻ thân thiện:
− Em tên gì? Nhà em có xa lắm không?
Hành động nghĩa hiệp của anh cùng lối nói chuyện rất tế nhị khiến Hồng Loan cảm thấy khâm phục người đàn ông này. Cô cố gây cho Hải sự chú ý đến cô:
− Em tên là Hồng Loan. Nhà em cũng khá xa. Còn anh, tên gì cho em biết, để mai mốt có dịp em sẽ đền ơn.
Hải tự chủ:
− Anh tên là Hải. Tiện đường đi công chuyện qua đây. Đường này rất nguy hiểm, em nhớ mai mốt đến đây phải cẩn thận nhé.
Hồng Loan vẫn còn có vẻ sợ sệt:
− Vâng. Chỉ một lần là em sợ đến già. Em sẽ không đến đây khuya nữa đâu anh đừng lo - Rồi Hồng Loan lân la làm quen - Anh có thể cho em biết số điện thoại của anh không?
Hải mỉm cười ngọt ngào:
− Chi vậy em?
− Hôm nào rảnh, em sẽ mời anh uống nước.
Hải tiếp lời:
− Đó còn gọi là đền ơn anh phải không?
Nghe Hải nói vậy, Hồng Loan nói ra ý định của mình.
− Đền ơn anh bao nhiêu mà đủ. Chẳng qua em muốn làm bạn với anh thôi. Một người hùng.
Hải nhún vai với vẻ bất cần, rồi anh mỉm cười nói đùa:
− Mới quen anh thì em nghĩ vậy nhưng rồi đây em sẽ chán cho xem.
Nói xong, anh lấy cây viết và quyển sổ tay ghi số điện thoại đưa cho Hồng Loan.
Hồng Loan đọc qua, cô hỏi:
− Anh ở nhà với cha mẹ à?
Hải lắc đầu:
− Nhà anh ở tận miền Tây. Hiện anh đang ở chung với dì của anh.
Hồng Loan nói với nét mặt lo lắng:
− Vậy em gọi điện cho anh được chứ?
Hải lại so vai:
− Không việc gì cả, dì anh cũng tâm lý lắm!
Trả lời với Hồng Loan như vậy, vì Hải đã dự định về nhà anh sẽ kể rõ câu chuyện anh quen với Hồng Loan cho bà Khoa được rõ.
Hai người đợi nãy giờ cũng lâu, đêm càng ngày càng về khuya, mà vẫn chưa thấy Bách Điệp về, Hải gợi ý:
− Bạn Hồng Loan đêm nay có về không? Hay là anh đưa Hồng Loan về nhà nhé?
Hồng Loan khách sáo:
− Em không dám làm phiền anh nữa trong khi ơn kia chưa trả.
Hải nhìn cô nói thật:
− Giờ này mà để em đi một mình anh cũng chẳng yên tâm. Để anh đưa em về. Thôi, ta đi nào!
Rồi anh vừa tránh đường vừa cười, nói tiếp:
− Ai bảo anh quen em làm chi hả Loan?
Hồng Loan cảm thấy bâng khuâng bởi ánh mắt rực sáng của Hải, cô biết từ đây mình sẽ phải suy nghĩ về anh, người đã làm lòng cô xao động. Và đây cũng là lần đầu tiên tim cô gõ nhịp yêu đương.
Ánh nắng buổi sáng trải nhẹ trên vườn hồng còn long lanh những hạt sương đọng lại của đêm qua. Hải ung dung đi vào phòng khách gặp bà Khoa.
− Thưa bà chủ ngày hôm qua vì Bách Điệp về khuya, khi tôi đi ngang qua nhà cô ấy thì quen được một cô tên Hồng Loan bạn thân của Bách Điệp đang bị một gã đàn ông sàm sỡ.
Vẻ hiểu chuyện, bà Khoa hỏi:
− Vậy cậu đã làm người hùng, có đúng không?
Hải gật đầu:
− Vâng, tôi đã cứu Hồng Loan và quen cô ấy. Vì hoàn cảnh bắt buộc, tôi không cho Hồng Loan biết sự thật mình đang theo dõi Bách Điệp, nên tôi đã tự giới thiệu tôi là cháu của bà chủ, xin bà chủ tha thứ.
Bà Khoa tỏ vẻ thông cảm:
− Chuyện cậu tự ý giới thiệu như vậy cũng đúng thôi, vì như vậy mới tiện, cậu cũng đáng tuổi cháu của tôi mà đúng không? Thôi thì từ hôm nay cậu cứ gọi tôi bằng dì đi. Còn phần tôi sẽ thông báo với mọi người, tôi nhận cậu làm cháu nuôi.
Hải với gương mặt xúc động:
− Vâng. Cám ơn dì Khoa.
Với gương mặt suy nghĩ, bà Khoa nói tiếp:
− Và kể từ hôm nay, nếu Hồng Loan có rủ cháu đi đâu thì cháu đừng từ chối nhé và hãy cố gắng lấy lòng nó để tìm hiểu thật kỹ về Bách Điệp. Dì muốn mọi việc phải được rõ ràng càng sớm càng tốt, chứ để như vậy dì thấy thiệt thòi cho Quế Lâm quá.
Như chia sẻ nỗi buồn với dì Khoa, Hải hỏi thăm:
− Hiện tại Quế Lâm đang ở đâu vậy dì?
Đôi mắt bà Khoa thoáng xa xăm:
− Quế Lâm đang ở nhà cũ, chỉ có một mình buồn lắm. Dì bảo nó lại đây ở nhưng nó từ chối, nói rằng muốn ở riêng một thời gian để suy nghĩ, bởi vậy dì không thể ép được.
Hải cũng góp ý:
− Dì cũng nên thông cảm cho cô ấy. Thời gian sẽ làm cho cô ấy hiểu rõ tất cả dì ạ.
Bà Khoa gật đầu:
− Ừ, dì cũng nghĩ vậy. Nên dì rất nóng lòng về việc nhờ cháu theo dõi Bách Điệp.
Thấy nét mặt trông mong của bà Khoa, Hải an ủi:
− Dì hãy an tâm, cháu sẽ cố gắng hết sức để dì khỏi chờ mong.
Bà Khoa nói với vẻ tâm đắc:
− Dì rất tin tưởng ở nơi cháu và dì đặt mọi hy vọng ở nơi cháu, cháu hiểu chứ?
Hải biết mình là người quan trọng như thế nào đối với dì Khoa, nên anh lễ phép nói:
− Vâng, cháu hiểu! Cháu sẽ không phụ lòng tin của dì đâu.
Bà Khoa với niềm tin dâng cao:
− Vậy là tốt lắm rồi!