 |
|

18-11-2008, 08:47 AM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Tráºn bóng đá
Tác giả: Gayetni
Truyện ngắn Miến Äiện
Uyn Ä‘ang cao hứng chỠđợi mở mà n tráºn đấu bóng giữa đội nó và đội trưá»ng tiểu há»c Căng-Ä‘an. Nó đưa mắt nhìn khắp các cầu thá»§ trong đội và thấy tháºt thá»a mãn. Vốn là chân tiá»n đạo, Uyn biết rằng các cầu thá»§ trong đội rất tin tưởng và o khả năng cá»§a nó. Trong tráºn đấu vá»›i đội trưá»ng tiểu há»c cá»§a là ng To-lay, bá»n chúng đã thắng tá»· số 3-1. Äó hoà n toà n là thắng lợi cá»§a đội Uyn và chÃnh Uyn đã sút hai quả và o gôn. Thêm nữa, trong tráºn đấu vá»›i đội Ca-in-bin, đội cá»§a Uyn đã thắng vá»›i tá»· số 2-0 trong đó má»™t quả là do Uyn thá»±c hiện. GiỠđây phương đông mây Ä‘en Ä‘ang kéo đến. Trá»i sắp mưa to, váºy mà đội bóng kia vẫn chưa thấy tá»›i. ở hai bên sân bãi những kẻ hâm má»™ bóng đá đứng ngồi không yên. Há» là ngưá»i ở các là ng lân cáºn: nông dân, chá»§ ấp, những ngưá»i chăn nuôi bò, há»c sinh ở các chùa chiá»n, dân buôn bán -má»™t đám đông đủ loại. Cá»™t gôn bằng cá»c tre cao, dá»±ng đứng ở hai đầu bãi. Giữa hai cá»c có chăng lưới. Sân bãi là đất cát để cho các cầu thá»§ chạy được chắc chắn.
- A, hỠđến rồi!
Trong đám đông có ngưá»i kêu lên. Äá»™i bạn và má»™t số ngưá»i Ä‘ang thong thả Ä‘i ra từ phÃa cổng là ng Căng-Ä‘an. Ông bầu cá»§a há» khi đã đứng ở sân bãi, quay sang há»i Uyn:
- Nà o các cáºu sẵn sà ng rồi chứ? Cáºu có nghÄ© rằng đội cá»§a cáºu sẽ thắng chúng tá»› không?
- Chúng cháu sẽ cố hết sức để thắng. - Uyn đáp. - Chúng cháu đã dà y công luyện táºp.
Lúc ấy đội bóng là ng Căng-Ä‘an đã ra đến sân đúng giỠđã định. Äá»™i cá»§a Uyn có mặt sá»›m hÆ¡n má»™t chút. Trá»ng tà i là má»™t sinh viên cao đẳng ở thà nh phố gần đó. Khi anh Ä‘i ra giữa sân thì khán giả cÅ©ng bắt đầu la hét ầm Ä©. Hai đội bóng tiến ra giữa bãi. Hai đội trưởng ném đồng xu để trá»ng tà i chứng kiến. Äá»™i bóng là ng Căng- Ä‘an chiếm ná»a sân phÃa nam; đội cá»§a Uyn -ná»a sân phÃa bắc. Trá»ng tà i thổi còi cáo hiệu tráºn đấu bắt đầu. Tun đá bóng cho Uyn, Uyn rê bóng và chuyá»n cho HÆ¡-la. Äối phương chặn lại. Cả hai bên Ä‘á»u cố già nh cho được quả bóng Ä‘ang lăn qua lăn lại giữa sân. Má»™t lần bóng chạm tay má»™t ngưá»i bên đội Uyn và bá»n chúng phải chịu quả phạt pê-nan-tá. Chúng phải cố gắng hết sức má»›i tránh được bà n thua trông thấy. Thế rồi bóng vượt qua vạch trung tâm lao sang phÃa sân cá»§a đội là ng Căng-Ä‘an. HÆ¡-la lách hết đối thá»§ nà y đến đối thá»§ khác và đưa bóng lên phÃa trước. Uyn lao vượt lên, Ä‘oán trước bóng sẽ chuyá»n cho nó. HÆ¡-la tránh được má»™t háºu vệ nữa và là m động tác giả chuẩn bị sút. Nhưng bất ngá» nó tạt bóng cho Uyn và đối phương mất cảnh giác không đỠphòng động tác bất ngỠấy. Uyn bồi tiếp bằng má»™t cú sút tháºt căng đưa bóng và o lưới. Thá»§ môn cá»§a đối phương lao bổ ra nhưng không kịp đón bóng.
- Và o rồi!
Khán giả reo lên. HÆ¡-la và Cô chạy lại ôm lấy Uyn. Còn Uyn thì sung sướng vá»›i cú sút cá»§a nó. Tráºn đấu tiếp tục. Má»—i khi bóng chạm đến chân cá»§a Uyn là khán giả lại gà o lên.
- Hoan hô Uyn!
- Uyn cố lên!
Uyn nghe thấy những tiếng reo hò, cổ vÅ© ngay cả khi Ä‘ang săn bóng ở khắp sân. Uyn tháºt sá»± thá»a mãn và nhất định sẽ cố gắng hÆ¡n nữa để má»i ngưá»i thấy nó tà i giá»i đến mức nà o. Hiệp má»™t kết thúc vá»›i tá»· số 1-0 nghiêng vỠđội cá»§a Uyn. Suốt trong năm phút nghỉ giải lao, Uyn cứ Ä‘i khệnh khạng khắp sân, cà ng ngà y cà ng hãnh diện. Uyn nói vá»›i giáo viên trẻ, ông bầu cá»§a đội:
- Chắc chắn chúng em sẽ thắng thầy ạ.
- Và điá»u đó sẽ là m cho các em trở thà nh quán quân cá»§a vùng nà y đấy,- ông giáo đáp.
- Vì váºy các em cần phải cố gắng nữa lên. Trá»ng tà i Ä‘i ra sân và thổi má»™t hồi còi. Các cầu thá»§ đứng và o vị trà có thay đổi hai bên sân bãi. Và hiệp hai bắt đầu bằng má»™t hồi còi khác. Bên đội cá»§a Uyn má»™t quả bóng vá»t lên trước dồn ép đối phương. Uyn không nghÄ© gì khác ngoà i việc phô trương mình là tà i ba. Bởi váºy nó bắt đầu táºp trung và o lối chÆ¡i cá nhân. Há»… bóng đến chân nó là nó không chuyá»n cho ai mà má»™t mình rê thẳng và o gôn. Nó liên tục tìm cÆ¡ há»™i sút bóng. Trong khi đó đội bóng là ng Căng-Ä‘an ghi được má»™t bà n thắng. Äiá»u nà y là m cho Uyn tức giáºn chạy lồng lên khắp sân. Có má»™t lúc Uyn đã dẫn được bóng. Giá nó chuyá»n bóng cho HÆ¡-la và HÆ¡-la nháºn được bóng thì sẽ là dịp tốt để là m bà n. Nhưng nó đã không chuyá»n bóng, nó Ä‘ang rê bóng thì má»™t đối thá»§ khác cướp được.
- NÃ y Uyn,
- HÆ¡-la giáºn dữ gá»i,
- Sao không tạt bóng cho tớ?
Nhưng Uyn không đáp. Nó chỉ nghÄ© đến má»—i má»™t việc là là m thế nà o má»™t mình sút được bóng và o gôn. Tráºn đấu cà ng trở nên ác liệt và đội bóng là ng Căng-Ä‘an lại ghi thêm má»™t bà n nữa. Mặt Uyn đỠbừng. Nó cố sức chạy theo bóng. Nhưng má»i cố gắng cá»§a nó không Ä‘i đến đâu. Rồi sau lúc đó tiếng còi cá»§a trá»ng tà i kết thúc tráºn đấu. Tá»· số 2-1 nghiêng vá» phÃa đội bóng là ng Căng-Ä‘an. Äá»™i bóng cá»§a Uyn bị thua. Trên đưá»ng vá», Uyn Ä‘i bá»™, đầu cúi xuống. Nó không còn tá»± hà o là qUyn quân được nữa. Thá»§ môn Ä‘i bên cạnh nó nhiếc móc:
- Äó, chỉ vì cáºu chÆ¡i đơn độc. Cáºu có thấy chúng ta thua chỉ vì cáºu không chuyá»n bóng không? Cáºu chÆ¡i cho má»™t mình cáºu, vì cáºu biết rằng má»i ngưá»i cho cáºu là giá»i nhất, có phải thế không?
Nghe những lá»i nà y Uyn bá»—ng nháºn ra khuyết Ä‘iểm cá»§a mình. Nó đã không biết đến khả năng cá»§a đồng đội mà nghÄ© quá nhiá»u vá» bản thân. Nó đã quên rằng sức mạnh cá»§a táºp thể đội lá»›n hÆ¡n bất cứ má»™t cầu thá»§ nà o. Nó kiêu hãnh vá» tà i năng cá»§a nó mà quên mất má»i cái khác. GiỠđây nó nháºn ra rằng mặc dầu khởi đầu đội nó có thắng, nhưng vẫn bị thua là vì nó. Nó tiếp tục nghÄ© vá» mình: phải rồi rõ rà ng là lá»—i cá»§a mình. Chúng ta đã thua vì mình quá tá»± cao. Mình tháºt đáng trách vì đã là m cho đội mình bị thua. Giá mình cứ chÆ¡i như má»i khi thì chắc đội mình đã thắng rồi. Tháºm chà cú sút ban đầu cá»§a mình cÅ©ng là nhá» HÆ¡-la chuyá»n cho. Mình là ngưá»i duy nhất không biết tin tưởng và o ngưá»i khác. Ngoà i mình ra má»i ngưá»i Ä‘á»u tin tưởng lẫn nhau và chÆ¡i vá»›i tinh thần đồng đội. Mình tháºt đáng xấu hổ. Cà ng nghÄ© Uyn cà ng cảm thấy cay đắng. Nó không thể tá»± tha thứ. Nó nói vá»›i đồng đội đứng quanh nó:
- Äúng rồi các cáºu ạ. Äó là lá»—i cá»§a tá»›. Tá»› đáng trách vì đã là m cho chúng ta bị thua. Äó là vì tá»› quá kiêu ngạo, tá»› không biết tin và o tất cả các cáºu. Tá»› có lá»—i. Như váºy là Uyn đã nháºn lá»—i cá»§a nó. Trên đưá»ng vá» nhà cùng các bạn, nó cảm thấy hối háºn.
|

18-11-2008, 08:55 AM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
BỠbiển
Tác giả: Tiểu Bình
Truyện ngắn Trung Quốc
Lẽi được vá» thăm bà , Hai Khóa rất lấy là m sung sướng! Từ dạo vá» thăm bà lần trước đến nay đã hÆ¡n năm năm. Bà em sống ở miá»n biển. Cá»a sông đổ ra biển ở phÃa bắc là ng. Khi nước thá»§y triá»u lên, nó như má»™t vạt nước rá»™ng mênh mông tưởng không thấy bá». Nhưng khi nước thá»§y triá»u xuống thì hai bên bá» hiện lên hai dải cát và ng. PhÃa nam là ng có những đụn cát phá»§ cá» và đứng trên những đụn cát nà y em có thể thấy được mặt nước Hoà ng Hải mênh mông. Hai Khóa thÃch nhìn đăm đăm ra biển; từng vạt nước xanh như ngá»c xen lẫn những vệt sáng và ng Ä‘ang nhảy múa. ở đó có cá, cua và tôm hùm. ở đó cÅ©ng có thể có cả cá to. Thầy giáo bảo rằng còn có má»™t và i loà i hải sản to hÆ¡n cả cái nhà , nhưng em chưa bao giá» thấy con cá nà o to như váºy. Quả tháºt từ khi vỠđây đến giá» em chỉ trông thấy má»—i má»™t con cá nhá». Em tá»± há»i:
“Không biết cá Ä‘i đâu cả rồi?". Cùng sống vá»›i bà còn có gia đình cô chú em và con trai, con gái cá»§a há» là Hổ và Hoa! Hà ng ngà y Hai Khóa cùng chÆ¡i vá»›i Hổ ở bá» biển. Cát sạch và mịn. Các em mở phanh cúc áo nằm ngả mình trên cát phÆ¡i nắng. Hổ lá»›n hÆ¡n Hai Khóa má»™t tuổi, nhưng thấp hÆ¡n, và từ ngà y hai đứa cùng há»c lá»›p bốn, thì Hai Khóa không còn coi Hổ ra gì. Thá»±c ra thì Hổ là chi đội trưởng thiếu niên, mà Hai Khóa thì chỉ vừa má»›i được kết nạp và o Äá»™i hôm bế giảng năm há»c. Em cứ nghÄ© chi đội trưởng cá»§a em thì phải là ngưá»i có tà i năng hÆ¡n hẳn Hổ kia. Mặt khác, Hai Khóa cÅ©ng phải thừa nháºn rằng Hổ hiểu biết vá» biển nhiá»u hÆ¡n mình. Và dụ: cáºu ta biết khi nà o nước thá»§y triá»u thay đổi, loại thá»§y triá»u nà o mang theo cá, loại nà o mang theo cua. Nhưng Hai Khóa không thể hiểu được tại sao Hổ lại cưá»i em chỉ vì Ãt hiểu biết vá» biển. Má»™t lần em nói:
- Bà ơi hôm nay cháu trông thấy những cánh buồm. Trắng như tuyết. Nhiá»u lắm. Ở ngoà i khÆ¡i xa trông chúng chẳng động Ä‘áºy tà nà o.
- Không động Ä‘áºy hả? - Hổ nói xen và o.
- Sao cáºu biết là chúng không động Ä‘áºy?
Äó là vì chúng ở xa, nên cáºu không nhìn rõ đấy thôi. Lần khác nhặt được ở bá» biển mấy mảnh nho nhá», hình thoi xinh xắn như chiếc thuyá»n, Hai Khóa sung sướng khoe vá»›i Hổ. Hổ khịt mÅ©i nói:
- Äó là cái mai má»±c, chúng tá»› ném Ä‘i, còn cáºu thì lại nhặt Ä‘em vá».
Còn cái Hoa thì chạy vỠnói với bà :
- Bà ơi, anh Hai Khóa nhặt mai mực đem vỠnhà .
Tại sao cái con bé hay dá»±ng chuyện ấy lại không thể giữ mồm được nhỉ? Hai Khóa thÃch ngồi xổm trên bãi biển phÃa sau những đụn cát nhìn những là n sóng lăn tăn cuá»™n tròn từ chân trá»i xa xăm đến và o lúc nước biển lên. Äến khi luồng nước ầm à o tung bá»t tưởng như sắp nuốt chá»ng em đến nÆ¡i, em má»›i nhảy lùi trở lại. Thế rồi những là n sóng rút Ä‘i ngay khi vừa má»›i chạm và o chân em và nước muối lạnh bắn lên khắp mặt em. Rồi sau đó nước triá»u lại Ä‘uổi theo em và em lại phải nhảy xa hÆ¡n vá» phÃa sau. Cứ như váºy, em tưởng đâu có thể Ä‘iá»u khiển được nước biển chạy thẳng đến chân những đụn cát. Nhưng khi em lên đụn cát, thì sóng biển lại không chạy theo em, mà từ từ, lặng lẽ rút xuống. Chán quá, Hai Khóa tưởng đâu lôi được sóng biển trưá»n lên những đụn cát kia! Hai Khóa thÃch nhất là đi câu cá vá»›i Hổ. Có lần không há»i ông chú, hai đứa Ä‘em lưới ra cá»a sông. Nước thá»§y triá»u lúc ấy Ä‘ang dâng lên.
- Nhanh lên, Khóa!
Hổ dịu dà ng gá»i, tay chỉ xuống nước.
- Nhìn đà n cá kìa!
Hai Khóa chẳng nhìn thấy con cá nà o. Nhưng từ giá» phút ấy cáºu Hổ tưởng như lá»›n hẳn lên trước mắt em. Em tin và o từng lá»i nói cá»§a ngưá»i em há», là m ngay tắp lá»± bất cứ việc gì mà Hổ bảo. Và khi giáºt cần câu lên Hai Khóa đã trông thấy cá quẫy và giãy giụa. Hồi há»™p và vui mừng, cáºu la hét đến khản cổ. Lần ấy hai đứa kiếm được ná»a thùng cá. Khóa nhìn những con cá mà không sao tin và o mắt mình nữa. Khi thá»§y triá»u xuống thì Hai Khóa và Hổ có thể Ä‘i bắt trai ở trên bãi cát bên cá»a sông. Hổ tìm được những con trai to như nắm tay cá»§a Hai Khóa và có vá» dà y, vân đẹp. Những con trai nà y vùi sâu trong cát mà nước thá»§y triá»u thì cứ mà i nhẵn bãi cát đến mức Hai Khóa không thể tìm thấy được má»™t con, mặc dù em đã cố nhìn tháºt kỹ. Chốc chốc Hổ lại dùng đến cái cuốc cá»§a em, và rồi em cÅ©ng có đà o được má»™t con. Hổ giải thÃch rằng ở bên trên má»—i chá»— có trai ẩn Ä‘á»u có má»™t lá»— nhá» vì trai cần không khÃ. Hai Khóa cÅ©ng trông thấy những lá»— ấy suốt dá»c bãi cát. Váºy mà khi em đà o những lá»— ấy lên thì chỉ được những con trai nhỉnh hÆ¡n ngón tay cái. Em thất vá»ng. Thấy thế Hổ má»›i bảo em là phần lá»›n trai ở bãi cát đằng nà y bị bắt hết, nhưng ở bãi cát đầu đằng kia cá»a sông vẫn còn vô khối. Nếu Hai Khóa muốn thì có thể tá»›i đó bắt trai và o má»™t ngà y nà o đó. Hai Khóa “được lá»i như cởi tấm lòng", em mÆ¡ ước được xách đầy má»™t há»™p trai vá» nhà . Äể rồi đến ngà y khai trưá»ng em sẽ bà y năm, mưá»i, hay tháºt nhiá»u vá» trai lên mặt bà n há»c là m cho các bạn phát ghen lên. Chiếc vá» trai có thể đựng bút viết bằng đá, phấn mà u Ä‘á», xanh, v.v...
Các bạn há»c cá»§a em chắc hẳn sẽ xúm lại xem và em sẽ cho má»—i đứa má»™t chiếc vá». Không, suy Ä‘i tÃnh lại, em sẽ chỉ cho các bạn em, chứ không cho những ai mà em không thÃch. Nhưng trong khi em Ä‘ang ngóng chỠđược tá»›i đầu cá»a sông đằng kia, thì ngưá»i em há» cá»§a em lại có vẻ như đã quên chuyện đó. Mà lòng tá»± trá»ng thì lại ngăn không cho em há»i xin Ä‘iá»u mà em thÃch thú. Má»™t hôm Hai Khóa và Hổ Ä‘i từ bãi biển trở vỠđến nhà thì trá»i đã tối. Cô và bà đang và o bếp nấu canh, còn Hoa thì lẽo đẽo theo sau đòi xem há» nấu món gì. Vừa lúc bà quay lại chạm ngay phải ngưá»i cô bé. Bà mắng:
- Cứ thế nà y thì còn hòng là m được việc gì. Hình như là bà má»›i má»c thêm má»™t cái Ä‘uôi hay sao ấy. Cái Hoa túm mép áo bà , há»i:
- Bà đang là m gì đấy? Bà cho cháu xem đi!
- Cháu ngoan nà o, Hoa, - bà đang bê một chồng bát, nói. - Cháu đi ra chơi với anh Hai Khóa đi!
- Cháu không thÃch. - Cái Hoa trá» môi nói.
“Ãi chà mà y không thÃch há»!†- Hai Khóa nghÄ©.
- Tao không chơi với mà y nữa, ngay cả khi mà y xin tao".
Sau bữa cÆ¡m tối, bà và cô rá»a bát đĩa, Hổ cho lợn ăn rồi quét sân. Hai Khóa sá»a soạn Ä‘i ngá»§. Em trải chiếu trên sân Ä‘áºp lúa ngay trước cá»a nhà và nằm xuống. Bầu trá»i lóng lánh sao. Gió mát nhẹ có vị mặn chốc chốc từ biển thổi và o. Em không ngá»§ được, phần vì muá»—i vo ve xung quanh, phần vì em quá trông đợi việc Ä‘i bắt những con trai mà Hổ đã nói tá»›i. Lúc sau Hổ cÅ©ng cắp nách má»™t chiếc chiếu và đi ra. Cáºu ta trải chiếu xuống bên cạnh Hai Khóa và nằm xuống thì thầm:
“Ngà y mai ta Ä‘i kiếm trai ở cá»a sông đằng kia Ä‘i. Cáºu có tham gia không? Hay là không dám?"
- Tất nhiên là tá»› dám chứ, - Hai Khóa hét lên, ngồi phắt dáºy.
- Tại sao tớ lại sợ nhỉ?
- Äừng có hét, - Hổ Ä‘áºp và o chân em nhắc, - chúng ta không được để cho cha biết đấy nhé.
Hai Khóa mở to mắt:
“Sao không được?" - Em há»i thầm.
- "Sao không được" à ? Trẻ con không được lên phÃa bắc cá»a sông. ở đó khi nước triá»u lên nếu cáºu không chạy tháºt nhanh, thì có khi bị chết Ä‘uối.
- Váºy thì chúng ta sẽ phải là m gì? Hai Khóa thấy hÆ¡i sá» sợ.
- Phải rồi, chúng ta sẽ chạy vá» ngay khi nước thá»§y triá»u bắt đầu lên.
Ông chú vỠđến cổng, chiếc áo cánh vắt vai và bảo Hổ Ä‘em thư đến công xã. Hai Khóa hồi há»™p bắt đầu tưởng tượng má»i việc tháºt hấp dẫn trước khi thiu thiu ngá»§. Tối hôm đó em đã nằm mÆ¡. Em và Hổ đà o được cả má»™t giỠđầy trai. Chiếc giá» nặng đến mức hai đứa không sao mang nổi. Rồi trong khi các em còn Ä‘ang loay hoay vá»›i giá» trai, thì nước thá»§y triá»u lao vá» phÃa em như má»™t bức tưá»ng Ä‘ang chuyển động. Hai Khóa hét lên sợ hãi, trong khi đó thì Hổ bÆ¡i Ä‘i. Nước triá»u xô đến ngà y cà ng gần và ngay khi em vừa xoay mình chạy vá» phÃa bãi cát thì má»™t con sóng to đã chặn đưá»ng em.
Em báºt dáºy mồ hôi vã ra đầm đìa, tim Ä‘áºp loạn xạ. Mặt trá»i đỠmá»c lên phÃa trên hòn đảo ở ngoà i biển và trên sân Ä‘áºp lúa vắng tanh. Hai Khóa đứng lên chạy và o nhà , nách cắp chiếc chiếu. Cô em Ä‘ang bưng cÆ¡m ra bà n. Hổ Ä‘ang cho lợn ăn ở sân sau, còn bà thì Ä‘ang kể chuyện cho cái Hoa nghe. Ngay sau đó má»i ngưá»i ngồi và o ăn sáng. Hai Khóa và cÆ¡m ngốn ngấu như trút và o há»ng. Bà nhìn em hoảng hốt đến ná»—i đặt phịch cái bát xuống:
- Äừng và cÆ¡m như thế, Hai Khóa.
Bà mắng. Cái Hoa nghển cổ nhìn xem ngưá»i anh há» nó là m gì, nhưng cáºu bé đã ăn xong. Cáºu bé lẻn ra cổng và đứng đó sốt ruá»™t chá» Hổ. Sau cùng ngưá»i em há» cá»§a cáºu cÅ©ng đã xuất hiện. Hai đứa nháy mắt cho nhau và bắt đầu chạy ra phÃa biển.
- Hổ!
Bất ngá» chú em gá»i giáºt theo.
- Con rá»§ anh con Ä‘i đâu váºy? Sân còn chưa quét đấy. Hổ đứng dừng lại như ô-tô giáºt phanh, tim Hai Khóa như rụng Ä‘i. Nhưng bà em đã cứu nguy.
- Cứ để cho lũ trẻ đi. Bà bảo chú.
- Chúng nó đã phải vất vả há»c táºp cả năm rồi. Mặc chúng muốn là m gì thì là m, coi như thay đổi không khÃ. Äến “ma quá»·" cÅ©ng cần phải nghỉ ngÆ¡i nữa là . Thế là ông chú trở nên dá»… dãi, ông chỉ dặn chúng:
- ÄÆ°á»£c đấy, nhưng chúng mà y phải nhá»› là không được lá»™i qua cá»a sông đấy.
Hổ nói to lên đáp lại gì đó rồi cầm tay Hai Khóa chạy tiếp. Thá»§y triá»u Ä‘ang xuống thấp. Bầu trá»i mà u xanh thẫm, mặt trá»i chiếu lên cát và ng là m chói mắt. Những con dã trà ng Ä‘ang báºn rá»™n đà o hang. Chúng Ä‘iểm lên bãi cát mịn những viên cát tròn như những hạt Ä‘áºu và ném Ä‘i xa, xa mãi. Những viên cát bị ném sáng lên dưới ánh nắng tá»±a như những hạt ngá»c trai và quay trong không khà giây lát trước khi rÆ¡i xuống đất. Là n gió ấm thổi tá»›i mang theo hương vị cá»§a đại dương.
- á»’, há»ng rồi! Hổ dừng lại.
- Chúng ta quên mất rổ và cuốc. Hai Khóa cÅ©ng đứng dừng lại. Hổ nhìn lại phÃa sau rồi nhìn trá»i:
- Không sao!
- Em nói và phẩy tay tỠý cho qua.
- Thôi, Ä‘i tiếp Ä‘i. Chúng ta phải móc trai bằng tay và đựng và o áo váºy.
Chúng chạy tiếp. Những viên cát tròn mịn lạo xạo dưới chân, cù êm ái và o gan bà n chân trần của chúng.
Chẳng bao lâu chúng chạy tá»›i ngay rìa những tảng đá lởm chởm. Những tảng đá nà y không cao lắm, khi nước triá»u lên chúng trở thà nh những tảng đá ngầm nhô ngá»n lên trên mặt nước.
“Chắc là ở đây đây"
Hai Khóa nghÄ©. Nhìn lại đằng sau, em thấy ngôi nhà cá»§a bà đã khuất. ở phÃa trước, nÆ¡i cá»a sông, má»™t vạt nước trắng hẹp sáng má» má», y như dạo trước em đứng ở bá» biển nhìn ra cÅ©ng thấy thế. Em há»i:
- Chúng mình sắp đến chưa?
- Còn lâu. - Hổ đáp lại, tháºm chà không ngẩng lên.
- Tất cả những ba dặm đưá»ng, mà chúng ta chỉ má»›i Ä‘i được má»™t dặm.
- Sao! Ba dặm cơ à ? Lẽ nà o chúng ta ra thẳng biển?
Nhưng Hổ chạy tiếp không nói má»™t lá»i. Và không muốn bị coi là ngưá»i hèn, Hai Khóa cÅ©ng chạy theo. Sau khi đã qua bãi cát, chúng tá»›i má»™t vạt đất bùn. Bùn qUynh và trÆ¡n, ở đây có nhiá»u đá sắc và vá» hà . Thỉnh thoảng chân Hai Khóa bị vá» hà cứa và o và cà ng Ä‘i xa em cà ng cảm thấy khó khăn. Em nhón gót cẩn tháºn nhưng má»—i bước lại phải kéo chân lên. Váºy mà nhiá»u lúc em vẫn bị ngã, bá»™ quần áo trắng cá»§a em bám đầy bùn và lưng thì Ä‘au. ấy thế mà Hổ thì không ngã má»™t lần. Cáºu ta bước nhanh, đặt bà n chân xuống bùn và chốc chốc dừng lại chá» ngưá»i anh há». Trong khi hai anh em Ä‘i tá»›i cá»a sông thì mặt trá»i hầu như đã chiếu thẳng và o đầu chúng. Cá»a sông như má»™t sợi dây trắng chạy từ phÃa xa xa lại đủ sức kéo được má»™t chiếc thuyá»n buồm to. Hổ lẳng lặng cởi quần áo cầm tay giÆ¡ lên cao quá đầu, từ từ lá»™i xuống nước. Hai Khóa theo sát. Thá»§y triá»u Ä‘ang xuống nhanh. Hai Khóa giữ thăng bằng má»™t cách khó khăn và gần như muốn ngã. May sao nước không sâu, lá»™i chỉ đến khoeo chân. Hổ giúp đỡ ngưá»i anh há» má»™t tay cho đến khi ra tÃt bỠđằng kia. Bây giá» các em đã ở trên má»™t bãi cát và ng rá»™ng lá»›n, kéo dà i xa tÃt, vượt ra ngoà i tầm mắt và không má»™t bóng ngưá»i. Hổ đặt áo xuống đất và bắt tay và o việc đắp hai ụ cát ở sát mép nước. Hai Khóa Ä‘ang ngạc nhiên nhìn ngưá»i em há» cá»§a em là m gì, thì Hổ đã đứng lên bảo:
- Tá»› Ä‘i ra xa, đến chá»— có nhiá»u trai. Còn cáºu phải ở lại đây canh chừng. Há»… khi nà o thá»§y triá»u bắt đầu liếm và o các ụ cát thì gá»i tá»› ngay, và chúng ta sẽ bắt đầu vá» ngay.
Hai Khóa không thÃch việc sắp xếp nà y, nhưng em phải đồng ý. Còn Hổ thì cứ trần truồng như thế mà chạy Ä‘i. Hai Khóa nằm trên bãi cát nhìn chằm chằm và o các ụ cát. ánh mặt trá»i chiếu và o em và trong chốc lát má»™t lá»›p muối má»ng che phá»§ toà n thân em. Thấy mình đơn độc, em ngồi dáºy nhìn xung quanh. Hổ Ä‘ang ở xa. ở đằng xa có mấy con chim hải âu lượn vòng là là trên mặt đại dương.
Ngay láºp tức em cảm thấy hoà n toà n trống trải và bắt đầu sợ hãi. Không có ai ở gần cả. Em tháºm chà không thấy được ngôi nhà . Em sẽ là m gì đây khi thá»§y triá»u bất ngá» lên? Em sợ hãi rùng mình, nhìn quanh hoảng hốt. Em bá»—ng nhá»› đến cái tai nạn suýt xảy ra ở nhà hồi mùa hè năm ngoái. Hôm ấy là má»™t ngà y đẹp trá»i, em cùng vá»›i mấy bạn há»c Ä‘ang tắm ở con sông rá»™ng gần là ng. Nước trong và không sâu lắm. Nhưng bất ngá» chúng nghe thấy tiếng kêu gà o ở phÃa ngược dòng và có ai đó kêu cứu. Hai Khóa ngẩng đầu nhìn, em thấy sông dá»nh lên. Má»™t khối nước đùn cao chừng hai bá»™ Ä‘ang à o à o xô vá» phÃa chúng. Sợ hãi, Hai Khóa bắt đầu vá»™i vã lao và o bá». Chú bé Pha tá»™i nghiệp cÅ©ng gà o lên hết sức.
- Kéo tớ với, Hai Khóa! Tớ không lên được.
Nhưng Hai Khóa cÅ©ng không chạy được, nên em không thể giúp được chú bé Pha. May sao có bác Phu-sân ở trên sân Ä‘áºp lúa gần đấy. Bác cầm chiếc cà o rÆ¡m bằng gá»— chạy ra kéo chú bé Pha lên bá». Trông chú tái nhợt... Nhưng dần dần Hai Khóa cÅ©ng thấy tÄ©nh trà lại. Biển hoà n toà n yên tÄ©nh, hÆ¡i gợn sóng. Những con hải âu Ä‘ang bay lượn thâm thấp. Em nhìn đến những đụn cát thì thấy chúng vẫn ở nguyên chá»— cÅ©. Nước triá»u không lên mà cÅ©ng không xuống. Hai Khóa không nghÄ© là em đã ở đó bao lâu và em bắt đầu buồn ngá»§. Nhưng Hai Khóa không dám ngá»§, em bắt đầu bá»›i cát ở hai bên để tỉnh ngá»§. Em cứ đà o mãi, đà o mãi cho đến khi chạm phải má»™t váºt gì cứng và nhẵn. Em nhổm nhìn lên tháºt nhanh: má»™t con trai mà u to tướng! Em há miệng theo bản năng gá»i to Hổ, nhưng em nghÄ© ra má»™t cách tốt hÆ¡n. Em sẽ kiếm cả má»™t đống trai, để đến khi Hổ quay trở vá» thì sẽ ngạc nhiên.
“A!" - em tự bảo, - "không phải chỉ có một mình Hổ kiếm được trai nữa".
Em đứng giạng hai chân cúi xuống đà o tiếp. Thoáng chốc em đã bá»›i được má»™t con trai khác. Em mải mê đà o không để ý gì đến xung quanh. Mồ hôi chảy xuống trán, móng tay sứt sẹo và các ngón tay bắt đầu rá»›m máu, nhưng em không cảm thấy Ä‘au gì cả. Em cố gắng nhá»› từng con trai để khi nà o vá» nhà sẽ kể cho mẹ và cho chị gái nghe con nà o kiếm được đầu tiên, con nà o thứ hai... Những con trai nằm ngoan ngoãn trên cát không tá» ra muốn trốn Ä‘i hay động Ä‘áºy. ấy thế nhưng Hai Khóa vẫn thấy không yên tâm. Em chuyển những con trai Ä‘i tháºt xa mép nước rồi xây má»™t bức thà nh cát tháºt cao xung quanh, lấy áo cánh và quần dà i che lên trên. Em đà o miệt mà i, xếp được nhiá»u “tù binh" và o trong thà nh. Lúc đầu em đà o ở gần và vẫn để mắt đến chúng. Vá» sau tin chắc rằng chúng không trốn Ä‘i đâu được, em bắt đầu đà o ở xa hÆ¡n và chỉ trở vá» ngó đến chúng khi phải “há»™ tống" má»™t “tù binh" má»›i. Sau đó em lại phát hiện ra rằng em đã bá» phà mất khá nhiá»u thì giá» mang từng con trai má»™t đến chá»— đó. Thế rồi em Ä‘em theo cái áo cánh, bá» trai và o trong áo cho đến khi được mưá»i con thì má»›i Ä‘em lại má»™t thể. Thá»i gian thưá»ng hay lừa đảo chúng ta. Có lúc má»™t giá» tưởng như dà i hÆ¡n má»™t ngà y, có lúc má»™t ngà y lại tưởng như trôi nhanh trong phút chốc. Hai Khóa mải mê công việc, đã hoà n toà n quên không để ý đến thá»i gian.
Rồi khi em ngẩng đầu lên nhìn trá»i thì mặt trá»i đã ngả hẳn vá» phÃa tây. Em sá»±c nhá»› ngay đến hai ụ cát. Em chạy trở lại để tìm. Nhưng khi chạy đến sát bá», em sững lại vì hoảng hốt. Không còn thấy má»™t chút dấu vết ụ cát nữa: nước đã trà n đến đó và vẩn đục. Hai Khóa rất sợ hãi. Em chạy cuống cuồng, lấy áo, lấy quần, hét gá»i Hổ, mặc dù không há» thấy dấu vết cá»§a Hổ. Mãi sau má»›i thấy Hổ xuất hiện ở phÃa bên trái em. Hai Khóa gà o lên to chưa từng thấy và chạy vá» phÃa ngưá»i em há» Ä‘ang thỉnh thoảng ngoảnh lại nhìn qua vai vá» phÃa cá»a sông. Biển thay đổi má»›i nhanh là m sao! Nước trưá»n lên bãi cát có tá»›i hÆ¡n năm bá»™ trong chá»›p mắt. Bây giá» Hổ cÅ©ng Ä‘ang chạy tá»›i chá»— Hai Khóa, nhưng em cảm thấy nó chạy rất cháºm! Ngay đứa trẻ ba tuổi có khi còn chạy nhanh hÆ¡n.
Khi Hổ chạy đến chá»— Hai Khóa thì thoáng cái đã hiểu hết tất cả má»i chuyện, nó im lặng trừng mắt giáºn dữ nhìn Hai Khóa. Lúc nà y nước thá»§y triá»u đã lên đến chá»— chúng. Luồng nước đã rá»™ng gấp hai lần trước đây. Hai Khóa nhìn Hổ và òa khóc. Giây lát sau Hổ bảo:
- Thôi, không sao! Ta sẽ cố. Cáºu bám sát tá»› từng bước và tá»› sẽ kéo cáºu Ä‘i.
Hai Khóa nÃn khóc và lá»™i theo Hổ. Ngay láºp tức nước lên tá»›i vai chúng. Hổ bắt đầu bÆ¡i, nhưng khi Hai Khóa túm lấy chân em thì cả hai bắt đầu chìm. Hổ liá»n túm lấy tay Hai Khóa và giúp em bÆ¡i và o bá». Kinh hoảng đến mức không kêu nổi. Hai Khóa bám lấy ngưá»i em há», còn cáºu nà y thì ngưá»i cÅ©ng nhợt nhạt. Là n nước sá»§i bá»t dâng lên nhanh, gần chạm đến chân thà nh “giam giữ tù binh" cá»§a Hai Khóa, Hổ nhìn thấy chiếc quần cá»§a ngưá»i anh hỠở đó, liá»n nhặt lên, lấy dây lưng cá»§a mình buá»™c túm gấu quần lại rồi dúng và o trong nước, quay quay trong không khà rồi lại dúng và o nước thá»§y triá»u. Hai ống quần đầy không khà nổi lá»nh bá»nh. Túm chặt cạp chiếc quần ấy, Hổ kéo Hai Khóa vá» phÃa mình. Không nói má»™t lá»i, Hổ kéo Hai Khóa lá»™i trong nước và kẹp hai ống quần căng phồng xuống dưới nách.
- Nắm chặt và o. - Hổ bảo.
- Dù thế nà o cũng không được buông ra.
Hổ dùng má»™t tay để bÆ¡i, còn tay kia kéo Hai Khóa. Trong khi đó không khà trong cái phao Ä‘ang xì ra từ từ. Má»™t chuyến Ä‘i tháºt vất vả. Hổ bÆ¡i ì ạch. Chúng má»›i qua được ná»a Ä‘oạn đưá»ng, mà những vạt nước cứ dồn và o má»—i lúc má»™t nhanh, còn Hai Khóa thì cứ Ä‘uối dần. Nhưng Hổ dấn thêm má»™t lần cuối, bÆ¡i chừng ba bốn sải nữa và chân đã chạm đáy. Má»±c nước bây giá» chỉ đến trên thắt lưng! Hai Khóa sướng phát khóc lên khi chân chạm bá».
- ChỠmột lát, - Hổ nói, - để tớ quay trở lại lấy các thứ của chúng ta.
Hổ lại xuống nước má»™t lần nữa. Cáºu ta quay lại ngay vá»›i hai chiếc áo, má»™t cá»§a mình và má»™t cá»§a Hai Khóa trong đựng đầy trai cá»§a hai đứa. Hai Khóa chạy má»™t mạch vá» là ng. Em quên cả Ä‘au chân và mệt má»i. Cả hai chạy và chạy mãi. Thế rồi chúng vượt qua chá»— có những tảng đá mà giỠđây má»™t ná»a ngáºp trong nước. Hai Khóa nhìn ngoái lại qua vai thấy mặt nước biển trắng, rá»™ng mênh mông Ä‘ang dâng cuồn cuá»™n. Biển Ä‘ang Ä‘uổi theo hai em. Hổ bảo vá»›i Hai Khóa rằng dòng ở nước đây chạy nhanh hÆ¡n ở phÃa nam nhà các em chừng hai, ba dặm trong má»™t giá». Mặc dù váºy, các em đã phải tìm cách chạy vượt trước sóng khiến cho Hai Khóa cảm thấy hết lo. Cuối cùng chúng đã vỠđến là ng. Má»™t cô gái gánh đôi thùng ra giếng cưá»i chúng:
- Chúng mà y chạy trần truồng như thế mà không biết xấu hổ à ? Chạy vá» nhà nhanh lên. Bố thằng Hổ Ä‘i tìm mà y ở khắp má»i nÆ¡i đấy.
Äến má»™t gốc cây Hổ giúp Hai Khóa cởi dây buá»™c ống quần vắt nước và phÆ¡i lên cà nh cây. Sau khi loay hoay mặc quần áo xong, Hổ buồn rầu ngồi xuống bãi cá» nghÄ© cách nói vá»›i cha. Hai Khóa cÅ©ng không sung sướng gì hÆ¡n. Nhìn lên phÃa bắc, em thấy má»™t dải nước rá»™ng mênh mông. Bất giác em rùng mình nhìn Hổ. Hổ là má»™t đứa bé tuyệt vá»i là m sao!
- Nà y, Hổ Æ¡i, cáºu có biết không? - Em thốt lên. - Tá»› lúc nà o cÅ©ng rất thÃch cáºu. Tá»› nói tháºt đấy. Chúng ta sẽ là những ngưá»i bạn suốt Ä‘á»i cá»§a nhau nhé. Cáºu thấy thế nà o?
Hổ ngồi nguyên không đáp, mơ mà ng nhìn ra biển, cau mà y, bó gối. Một lúc lâu sau em mới nói:
- Nếu cha tá»› há»i cáºu là chúng ta trở vá» khi nà o thì không được nói gì, hiểu chưa? Chỉ được nói chÃnh tá»› đã dẫn cáºu ra đằng kia cá»a sông, và cái đó không phải là ý cáºu...
Hổ đứng lên cầm tay Hai Khóa, rồi hai đứa cùng nhau chạy vỠnhà .
|

18-11-2008, 08:57 AM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Cuộc săn tê giác
Tác giả: Moh Ambri
Truyênh ngắn Indonexia
Sáng hôm ấy tôi dáºy muá»™n. Lúc đó đã hÆ¡n 8 giá» và trá»i bắt đầu nóng. Tôi rất đói, nhưng ngay cả khi tắm xong tôi cÅ©ng không thấy má»™t dấu hiệu gì chứng tá» có ngưá»i sẽ cùng ăn Ä‘iểm tâm. Tò mò, tôi ra vưá»n, Ä‘i vòng quanh nhà rồi nhìn và o cá»a sổ nhà bếp. ở đó tháºm chà không há» có mùi nấu nướng thức ăn. Ngạc nhiên không biết có chuyện gì đã xảy ra, tôi châm thuốc lá. Vừa lúc đó Mô-mô và Äát-giÆ¡ bước và o vưá»n. Trông thấy tôi, há» dừng lại và Mô-mô há»i, vẻ ngạc nhiên:
- Sao anh lại hút thuốc? - Ỡ- tôi đáp, - bao giỠtrước bữa ăn tôi chả hút thuốc lá.
- Nhưng hôm nay là ngà y đầu tiên cá»§a lá»… Ra-ma-dan cÆ¡ mà , - anh ta nói. Tôi giáºt mình nháºn ra là anh ta đúng.
Tôi nói:
- Ồ sao mình lại có thể quên được nhỉ.
- Phải rồi, - Mô-mô nói, - anh quên thì cũng phải thôi.
- Nhưng quả thá»±c là tôi không thÃch nhịn. Tôi rất đói. Và thêm nữa, đêm qua tôi quên Ä‘á»c kinh Ra-ma-dan. Äát-giÆ¡ cắt ngang.
- Má»™t khi anh không thÃch nhịn như anh vừa nói thì cÅ©ng đừng nói ồn lên thế.
- Thôi được, sá»± việc là suốt từ lúc ngá»§ dáºy đến giá» tôi thèm ăn quá.
- Äúng rồi, - Äát-giÆ¡ nói, - thôi thì ta Ä‘i xem xem thức ăn thừa hôm qua có còn gì không? Ba chúng tôi Ä‘i và o cái bếp trống rá»—ng. Lục lá»i khắp nÆ¡i. Äát-giÆ¡ tìm được má»™t Ãt cÆ¡m nguá»™i, nhưng có vẻ không được ngon. Thế rồi anh ta Ä‘i và o buồng chứa thức ăn. Giây lát sau anh ta quay ra nói:
- Chạn khóa rồi. Mô-mô há»i:
- Ở quầy bán thức ăn quanh đây có gì không nhỉ?
- Và o cái ngà y đầu tiên cá»§a lá»… Ra-ma-dan nà y là m gì có quầy hà ng nà o mở cá»a. - Äát-giÆ¡ nói.
- Nhưng chúng ta thỠlục tìm trong kho xem sao.
Chúng tôi rá»i nhà bếp. Lúc Ä‘i qua văn phòng cá»§a đồn Ä‘iá»n, chúng tôi thoáng nghe ông già Xu-an-ta Ä‘ang nói. Má»i ngưá»i khác Ä‘ang cưá»i. Chúng tôi rẽ và o phòng. Äát-giÆ¡ há»i:
- Có chuyện gì vui váºy? Má»™t ngưá»i đáp:
- Bác Xu-an-ta đang kể chuyện phiêu lưu của bác, chuyện bác bị tê giác đuổi.
Chúng tôi nói rằng chúng tôi cũng muốn nghe và đỠnghị kể lại từ đầu.
- Sẵn sà ng, - bác Xu-an-ta đáp,
- tôi vừa mới kể đến phần hấp dẫn, nhưng thôi, để tôi kể lại từ đầu. Và đây là chuyện của ông:
*
* *
Chuyện nà y cách đây đã nhiá»u năm, từ khi tôi còn trẻ. Ngưá»i ta đồn rằng có và i con tê giác sống ở cánh rừng gần đây. Thế là ông chá»§ tôi - tức là cha cá»§a cáºu Äát-giÆ¡ - đã phái má»™t ngưá»i am hiểu rừng Ä‘i xem xét và đồng thá»i cá» Ä‘i hai, hay ba thợ săn để tìm vết chân tê giác. Những ngưá»i ấy trở vá» nói rằng không còn nghi ngá» gì nữa, ở quanh đầm lầy TÆ¡-gi-bi-rua có dấu chân thú sâu hÆ¡n nhiá»u so vá»›i dấu chân trâu. Ông chá»§ tôi bèn cá» ngưá»i Ä‘i cáo vá»›i các quan chức ở tỉnh và địa phương. Trong vòng ba ngà y, ngà i phó vương và các quan chức khác cá»§a địa phương đã tá»›i tham gia săn tê giác. Ông chá»§ tôi táºp hợp các trưởng thôn quanh vùng, cùng nhiá»u thợ săn, những ngưá»i theo dõi vết thú, những ngưá»i khuân vác thà nh má»™t Ä‘oà n phục vụ các vị chức sắc. Ai nấy tụ há»p lúc rạng đông và đi và o rừng. Các quan chức cưỡi ngá»±a, dân là ng Ä‘i bá»™ theo sau mang giáo, mác, dao và mõ tre. Phu khuân vác mang thức ăn đựng trong túi xách, rổ là n bằng vá» cây và dây rợ; mặt khác há» không có khà giá»›i nà o khác ngoà i dao rá»±a. Việc săn tê giác hoà n toà n khác vá»›i việc săn các con thú khác. Ngưá»i ta cần phải dá»±ng trại ở trong rừng và mang thức ăn đủ trong ba, bốn ngà y. Rồi lại phải mang những túi gạo, nồi để nấu cÆ¡m, không kể chá»— cÆ¡m đã nấu sẵn.
- Còn đạn dược thì thế nà o? - Tôi há»i.
- Không có gì cả. - ông già trả lá»i.
- Tất cả những gì tôi phải mang theo là súng đạn của ông chủ.
- Như váºy là bác không phải mang thức ăn à ?
- Không. Việc ăn uống cá»§a những ngưá»i hầu ông chá»§ thì do ông chá»§ định liệu.
Tuy váºy ông ta là má»™t ngưá»i hà o phóng thưá»ng cho chúng tôi ăn uống no nê. Và ông già tiếp tục câu chuyện.
*
* *
Trá»i hãy còn sá»›m thì chúng tôi đã đến bìa rừng; bắt đầu nóng. Chúng tôi bắt tay và o việc dá»±ng lá»u chắc chắn để ngá»§ qua đêm giữa nÆ¡i đồng không mông quạnh. Khi dân là ng đến nÆ¡i thì hỠđược chia ra thà nh từng nhóm. Sau đó há» Ä‘i theo các hướng khác nhau, chỉ bá»›t Ä‘i má»™t Ãt ngưá»i dá»±ng lá»u. Từng nhóm má»™t do trưởng thôn Ä‘iá»u khiển cùng vá»›i má»™t quan chức có súng. Phó vương cùng các quan chức khác lên đưá»ng đến nÆ¡i mai phục. Äó là má»™t bãi đất trống. ở đó đã có sẵn má»™t cái ná»n, thá»±c ra không phải như váºy mà là má»™t cái chòi dá»±ng trên ná»n đất, cá»™t chòi bằng cây tươi. Các cà nh lá trên cây được phát Ä‘i để nhìn ra xung quanh cho rõ và các tay súng thì trèo và o trong chòi chỠđợi. Äây là má»™t địa Ä‘iểm mai phục rất thú vị. Chỉ cần tê giác xuất hiện ở má»™t chá»— nà o gần đó; thì chỉ má»™t phát đạn chÃnh xác cÅ©ng hạ được nó. Suốt ngà y nghe tiếng mõ tre từ xa vang lại. Äó là những ngưá»i lùa thú Ä‘ang Ä‘i tìm tê giác. Có cảm giác như tiếng ồn không bao giá» dứt. Cái ngà y đầu tiên ấy không có chuyện gì xảy ra cả. Sá»± việc như váºy lại lặp lại trong ngà y hôm sau. Vòng vây cá»§a đám ngưá»i lùa thú cùng vá»›i tiếng mõ cá»§a há» cứ hẹp dần. Má»™t đêm nữa lại đến không mảy may dấu vết tê giác. Sáng sá»›m ngà y thứ ba, dân cá»§a má»™t đồn Ä‘iá»n gần đấy cáo tin tê giác vá» là ng há» và o đêm trước. Những ngưá»i chuyên tìm dấu vết thú rừng được cá» Ä‘i xem xét và trở vá» nói rằng thú rừng đã ra khá»i là ng và o khu rừng gần chá»— mai phục cá»§a chúng tôi. Những ngưá»i lùa thú bao vây má»™t khoảnh rừng và những ngưá»i tìm dấu vết thú tiếp tục công việc, xác định rằng các con thú chưa ra khá»i rừng.
Ai nấy Ä‘á»u tin chắc tê giác Ä‘ang ở trong vòng vây. Các tay súng đã chá»n nÆ¡i mai phục ấy được khen là giá»i. Ai nấy nóng lòng chỠđợi. Ngưá»i ta nổi lá»a ở phÃa nam và phÃa đông khu rừng. Trá»i có gió to, lá»a bốc cao, đùn khói lên bầu trá»i. ở phÃa tây thì hò hét, gõ mõ ầm Ä©. Lá»a lan nhanh, lưỡi lá»a liếm ra khắp các hướng, gầm rÃt, ầm à o là m Ä‘en kịt bầu trá»i. Khi lá»a từ phÃa đông gặp lá»a từ phÃa nam, thì là n khói bốc lên còn cao hÆ¡n. Vòng tròn bao vây hẹp dần lại và chẳng mấy chốc tiếng rầm rÃt cá»§a lá»a át cả tiếng hò hét và tiếng mõ. Tháºt là khiếp đảm. Ngồi trên cà nh cây mà tim tôi cứ Ä‘áºp thình thịch; tôi cố gắng giữ bình tÄ©nh. Tôi tụt xuống, nháºp và o đám ngưá»i đương la hét. Chúng tôi nghe thấy tiếng tê giác chạy ra khá»i rừng cháy. Äám ngưá»i vừa chạy, vừa hò hét lao thẳng vá» phÃa bãi đất khô má»c đầy cá» và cây nhá». Chỉ có má»™t và i cây cao. Bất ngỠở phÃa đông xuất hiện tê giác; trông chúng như những tảng đá lá»›n. Má»i ngưá»i la hét:
“Tê giác! Tê giác!" Tiếng mõ gõ nghe ầm Ä© hÆ¡n. Những con tê giác Ä‘i vá» phÃa tây. Có tất cả ba con: con đực, con cái và con con. Khi thấy bị bao vây, lÅ© tê giác quay trở lại, tiến vá» phÃa đông, rồi dừng lại nÆ¡i bìa rừng. Chúng có vẻ sợ lá»a, rồi bị khói là m ngạt thở, nên quay vá» phÃa tây và bị má»i ngưá»i chặn lại. Cuối cùng bối rối, chúng đứng ngay giữa bãi đất khô. Không chắc chắn con tê giác lá»›n nhất đã là con đực. Nó rống lên, cái mõm há rá»™ng. Trá»i Æ¡i, tôi vẫn còn nhá»› cái mõm cá»§a nó đỠkhá»§ng khiếp và những cái răng dữ tợn. Các vị chức sắc quát má»i ngưá»i thu hẹp vòng vây lại. Lá»a và khói bốc lên thà nh má»™t bức tưá»ng cao, Ä‘en. Cá» cháy sém.
Những con tê giác đánh hÆ¡i thấy nguy hiểm, đã thá»±c sá»± lo lắng. Chúng chỉ còn má»™t con đưá»ng thoát là chạy vá» phÃa bắc. Nhưng lạ thay, chúng không muốn chạy vá» phÃa đó. Có lẽ chúng đánh hÆ¡i thấy sá»± hiện diện cá»§a chúng tôi. Có cảm giác là chúng Ä‘ang nghÄ©, Ä‘ang chăm chú nhìn vá» chân trá»i phÃa tây nam. Lúc đó đã 5 giá» rưỡi chiá»u. Tiếng tù và và tiếng mõ tre vang lên. Những con tê giác tá»±a như Ä‘ang mÆ¡ mà ng, bá»—ng giáºt mình, con tê giác đực rống lên, lao vá» phÃa tây. Mặc má»i ngưá»i la hét ầm Ä©, con tê giác lao thẳng và o đám đông. Rồi nó rống lên gá»i vợ và con nó. Cả ba con chạy thà nh hà ng má»™t, con con chạy giữa và chúng chạy thoát qua kẽ hở giữa đám ngưá»i. Ai nấy hốt hoảng. Nhiá»u ngưá»i bị ngã trong khi vá»™i và ng chạy trốn. Tôi cÅ©ng bị rối trÃ. Tôi chạy và trèo lên má»™t cây cao rồi bám chặt lấy cà nh cây, mắt nhắm tịt lại. Hình như những con tê giác Ä‘ang ở phÃa dưới tôi, thở hổn hển. Tôi hoa mắt, tuá»™t tay ngã và hình như ngã xuống lưng tê giác. Tôi đã ngã xuống lưng La-hi-am lúc ấy Ä‘ang bò quanh gốc cây. Vừa rồi La-hi-am thở hổn hển chứ không phải tê giác. La-hi-am cong ngưá»i lại, kêu rằng lưng anh ta bị Ä‘au. Những ngưá»i khác cÅ©ng sợ hãi như tôi. La-hi- am không đứng lên được nữa. Tôi nghe nói có ngưá»i tháºm chà vãi đái ra quần. Thợ săn là ngưá»i chạy nhanh nhất và là ngưá»i đầu tiên trèo lên cây. Có má»™t vị chức sắc ở tỉnh vá», nghe đồn đó là má»™t ngưá»i dÅ©ng cảm. Nhưng khi trông thấy tê giác tiến lại gần, thì ông ta lại quẳng súng và trèo lên cây cao gần nhất. Có ngưá»i kêu lên gá»i vá»›i ông ta:
- Súng, thưa ngà i súng! Và ông ta trả lá»i thế nà o, các bạn có biết không?
- Có giá»i thì cầm súng và lấy mắt là m đạn! Tê giác đã biến mất và chúng tôi cÅ©ng không còn nghe thấy tiếng chân chúng nữa. Ai nấy tụt từ trên cây xuống và tụ táºp lại. Mãi đến khi những con tê giác đã ở cách xa rồi, chúng tôi má»›i lấy lại được lòng dÅ©ng cảm và chuyện trò khoác lác vá»›i nhau. Rồi chúng tôi trở vá» trại. Vị phó vương cảm thấy tháºt ân háºn, đáng lẽ thổi tù và kêu gá»i má»i ngưá»i đừng tiến đến gần những con tê giác quá, thì lại là m cho há» giáºt mình chạy mất. NghÄ© rằng Next không còn khả năng Ä‘uổi theo bầy tê giác nữa, ông ta cho giải tán. Khoảng 9 giá» tối chúng tôi ra vá». Chúng tôi vỠđến nÆ¡i đúng lúc trống gá»i ăn bữa cÆ¡m buổi bình minh Ä‘ang Ä‘iểm. Tháºt là rá»§i ro! Toà n gặp chuyện rắc rối, chúng tôi Ä‘i săn trở vá» tay không. Suốt dá»c đưá»ng trở vá», há»… lúc nà o trông thấy váºt gì Ä‘en Ä‘en Ä‘ang lấp ló ở ven đưá»ng là tim tôi lại giáºt thót. Lúc nà o cÅ©ng tưởng như có tê giác.
*
* *
- Có thể cái rủi ro của bác cũng là của Chúa, - tôi nói.
- Thế con tê giác đực nó to bằng ngần nà o hả bác?
Ông già Xu-an-ta đáp:
- á»’ thưa các ngà i nó to hÆ¡n con trâu. Nó dà i khoảng mưá»i bá»™, có cái cổ máºp mạp, cái đầu hói trụi và cái mõm rá»™ng. Nó có chiếc sừng cong và rất đáng sợ các ngà i ạ. Nhưng đó là còn chưa trông thấy răng nó đấy.
- Răng cá»§a nó thế nà o? - Mô-mô há»i.
- Tôi không biết. Tôi chưa trông thấy rõ, nhưng nếu tôi không quên, thì răng nó giống như răng lợn, nhưng to hÆ¡n nhiá»u, tháºt quả là khiếp đảm.
- Thế con tê giác con thì to bằng ngần nà o ạ? - Tôi há»i.
- á»’ con con ấy à , nó phải cỡ như con nghé. Tôi tháºt đến ngán những con tê giác ấy! Giá ông chá»§ mà còn muốn lấy tôi Ä‘i săn nữa, thì tôi sẽ không tham gia và o cuá»™c nhanh như lần trước đâu.
|

18-11-2008, 08:59 AM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Chuyện Hê-Li
Tác giả: Nader Ebrahimi
Truyện ngắn Iran
Sá»± việc xảy ra không phải cách đây má»™t nghìn năm, cÅ©ng không phải má»™t trăm năm; má»›i cách đây hai năm, hay cÅ©ng có thể là ngay năm ngoái. ở gần nhà tôi, ở ngay ngõ tôi có cô bé tên là Hê- li lên tám tuổi. Thá»±c ra ở gần nhà tôi, ở ngõ tôi còn có nhiá»u cáºu bé và cô bé nữa. Có cô bé Äa-ri thưá»ng thêu thùa và là m má»™t chút việc nhà . Cô rá»a bát đĩa, bưng nước trà , đôi khi rá»a cốc tách, nhưng rá»a các đĩa có dÃnh mỡ thì không được sạch lắm. Má»™t cô bé khác tên là Li-li. Cô hay hát. Cô thuá»™c nhiá»u bà i hát dà i. Má»—i khi có ai đó bảo cô hát là cô hát ngay má»™t bà i. Nhưng cô bé không bao giá» hát khi chỉ có má»™t mình; cô cÅ©ng không hát khi anh trai Ä‘ang há»c hay Ä‘ang là m việc nhà . Má»™t cô bé nữa tên là Mê-ri. Cô thÃch chÆ¡i hoa và cắm hoa và o lá». Äôi khi nước ở trong lá» hoa trà n ra là m cô bị ướt, nhưng cô không bao giá» là m ướt ngưá»i khác. Có má»™t cáºu bé nữa tên là Ta-ghi. Cáºu dùng gá»— và đanh là m những căn nhà xinh xinh rồi tô mà u cho chúng. Cáºu chưa là m phiá»n ai và chưa bao giá» chÆ¡i những căn nhà xinh xinh ấy khi chưa là m xong việc nhà . Còn nhiá»u cô cáºu khác nữa: nà o Ma-vát và Ma-sÃt; nà o Khô- xrâu và Giam-ôi; nà o Ma-ri-am và Mi-tra; nà o Hau-sang và Rê-da; nà o Ma-ni-giéc và vân vân. Bá»n chúng cùng sống ở gần nhà tôi và lúc nà o cÅ©ng báºn việc. Bây giá» cho phép tôi kể vá» Hê-li. Khắp vùng ai cÅ©ng gá»i cô bé là “Hê-li chưa ngoan". Hình như trên Ä‘á»i nà y cô bé không là m việc gì khác ngoà i việc quấy rầy má»i ngưá»i: cô quấy rầy cha mẹ, anh chị không trừ má»™t ai. Cô bé vừa Ä‘i há»c vá» là ngưá»i ta đã nghe tiếng mẹ cô la hét:
- Hê-li, đừng động và o thức ăn! Hê-li đừng Ä‘i già y cá»§a mẹ! Hê-li đừng chòng ghẹo Hô-mô! Hê-li, đừng có là m trò há»! Hê-li đừng có Ä‘i và o phòng mà xá» già y cá»§a Gô-li! Hê-li đừng nghịch cái đèn dầu há»a! Hê-li đừng có há»—n!
Nhưng Hê-li không bao giá» biết nghe lá»i mẹ, hay má»™t ngưá»i nà o khác. Cô không bao giá» là m má»™t việc gì đúng lúc: giá» ngá»§ thì cô hát; giỠăn cÆ¡m trưa thì cô chạy ra ngõ; ngồi trong lá»›p há»c thì mất tráºt tá»±; còn vá» mùa đông thì ném tuyết và o má»i ngưá»i. Thỉnh thoảng cô chạy ra ngõ trêu chá»c ngưá»i bán hà ng tạp hóa, ngưá»i thợ má»™c, hoặc ngưá»i quét đưá»ng. Ngưá»i quét đưá»ng vốn tốt bụng nên thưá»ng bị trêu chá»c nhiá»u. Ngưá»i bán vé xổ số trong ngõ thưá»ng rất bá»±c tức vá»›i Hê-li. Tháºm chà con chó Hốp-phi hiá»n là nh ở ngõ nhà chúng tôi cÅ©ng thưá»ng phải thức suốt buổi chiá»u hè để đỠphòng Hê-li, bởi vì há»… cô bé mà trông thấy nó Ä‘ang ngá»§ là thế nà o cÅ©ng là m Ä‘au nó. Như váºy là như tôi Ä‘ang nói đấy, không má»™t ai ở gần nhà tôi, ở trong ngõ tôi lại thÃch Hê-li. Ngưá»i bán vé xổ số, ngưá»i quét đưá»ng, ngưá»i hà ng thịt, ngưá»i thợ má»™c, cả những đứa trẻ con khác không má»™t ai thÃch Hê-li, há» toà n phà n nà n vá» cô vá»›i mẹ cô. Má»™t buổi tối có má»™t ông già thông thái từ tỉnh xa đến thăm mẹ Hê-li. Bà mẹ cô bé kể cho ông già nghe chuyện Hê-li là m phiá»n má»i ngưá»i, kể cả con chó và không má»™t ai ưa cô. Ông già nghÄ© má»™t lúc rồi bảo:
- Chị ạ, tôi nghÄ© rằng con gái chị nó không biết quý gia đình và cái nÆ¡i mà nó sống. Nếu nó biết thì nó đã chẳng bao giá» là m phiá»n lòng má»i ngưá»i. Cái khó là ở chá»— nó không bao giá» buồn và khổ vì phải sống đơn độc. Vì váºy tôi nghÄ© rằng chị cứ gá»i nó Ä‘i xa nhà để nó sống ở đó má»™t mình tháºt đơn độc. Mẹ Hê-li mỉm cưá»i nói:
- Là m sao mà cháu có thể gá»i Hê-li Ä‘i xa được? Cháu biết gá»i Hê-li đến sống má»™t mình ở đâu? Có chá»— nà o mà ngưá»i ta không nghe thấy tiếng la hét cá»§a nó? Chá»— nà o? Chá»— nà o?
Ông già nói:
- Thôi thì chị cứ gá»i nó đến chá»— tôi, rồi thì chị sẽ thấy tôi sắp xếp má»i việc tốt đẹp như thế nà o?
Mẹ Hê-li cưá»i đáp:
- Nhưng cháu lại yêu nó lắm, là m sao cháu có thể sống xa nó được?
Lúc ấy Hê-li cÅ©ng Ä‘ang ở trong phòng cố công cố sức lấy dây trói gô chân con mèo trắng. Nghe thấy ông già và mẹ chuyện trò, cô bé tái mặt thả cho con mèo chạy. Cô Ä‘i và o góc phòng rồi ngồi im thin thÃt. Rồi ông già đi ngá»§. Hê-li liá»n chạy lại vá»›i mẹ. Cô ôm mẹ, tấm tức nói:
- Mẹ Æ¡i, mẹ Æ¡i, con không muốn phải sống má»™t mình đâu. Mẹ đừng gá»i con Ä‘i. Mẹ đừng gá»i con đến nÆ¡i nà o cả, nhất là nÆ¡i không có ai nghe thấy tiếng con nhé.
Mẹ Hê-li xúc động hôn con gái, vuốt mái tóc Ä‘en mượt cá»§a con, rồi cưá»i bảo con:
- Nà y Hê-li, mẹ hứa sẽ không gá»i con Ä‘i đâu, nếu con biết nghe lá»i mẹ: không vẩy nước và o má»i ngưá»i, không lấy đá ném chó, không vẽ báºy lên tưá»ng, không la hét suốt ngà y, không kêu gà o, không mất tráºt tá»± ở trưá»ng, không ném tuyết và o má»i ngưá»i. Và bây giá» thì con Ä‘i ngá»§ Ä‘i, vì sáng mai con phải dáºy sá»›m đấy.
Hê-li Ä‘i ngá»§, nhưng cô bé vẫn lo lắng nghÄ© đến những Ä‘iá»u ông già nói. Cô nghÄ©:
“Ngá»™ nhỡ mẹ vẫn cứ gá»i mình Ä‘i đến má»™t nÆ¡i xa nà o đó thì sao? Nhỡ mẹ vẫn cứ gá»i mình đến vá»›i ông già thì sao? Ngá»™ nhỡ ông già biến mình thà nh con chim, con gà trống, con kiến, hay má»™t cái cây trên luống hoa thì sao?". Hê-li nghÄ© mãi và ngá»§ thiếp Ä‘i. Vừa nhắm mắt, cô bé đã nằm mÆ¡.
*
* *
Hai mẹ con Hê-li Ä‘ang Ä‘i dá»c theo má»™t con đưá»ng rá»™ng giữa vưá»n hoa lá»›n xanh tươi, hoa nở. Cô bé há»i mẹ:
- Mẹ ơi, đây là đâu? Mẹ cô bé đáp:
- Äây là vưá»n hoa cá»§a ông già .
Nhưng Hê-li không tin rằng mẹ có thể bá» cô má»™t mình giữa vưá»n hoa xanh tươi nà y. Cô cưá»i nói:
- TÃnh con thế nà o thì suốt Ä‘á»i vẫn cứ thế, không thay đổi. Nếu mẹ để con ở lại đây má»™t mình, con sẽ quấy rầy ông già là m cho ông ấy chán ngán con mà gá»i trả con vá» nhà .
Mẹ Hê-li im lặng dẫn con đến chá»— ông già . Ông già sống trong má»™t lâu đà i bằng đá cẩm thạch trắng ở giữa vưá»n. Mẹ cô bé chà o ông già rồi ngồi xuống nói:
- Thưa ông, cháu gá»i con bé nhà cháu ở lại đây vá»›i ông. Khi nà o cháu nó ngoan ngoãn thì xin ông cho cháu vá» nhà .
Nói xong, mẹ cô bé đứng dáºy chà o ông già và ra vá». Hê-li gà o lên:
- Mẹ Æ¡i, mẹ Æ¡i, con không muốn ở lại đây vá»›i ông già đâu. Nhưng bà mẹ cô không trả lá»i. Bà đi qua vưá»n, rồi khuất sau đám cây lá và hoa. Ông già gá»i Hê-li:
- Nà y bé con, lại đây. Váºy là cháu đã đến đây và sẽ ở lại đây. Nà o bây giá» cháu muốn ở chá»— nà o nà o?
Hê-li cảm thấy rất buồn và cô đơn. Cô đáp:
- Äối vá»›i cháu thế nà o cÅ©ng được. TÃnh cháu thế nà o thì suốt Ä‘á»i vẫn cứ thế, không thay đổi.
Ông già cưá»i bảo:
- Ông bảo cho cháu biết sẽ có cách là m cho cháu phải thay đổi tÃnh nết. Ông sẽ biến cháu thà nh con gà con và cho cháu sống ở chuồng gà cùng vá»›i các loà i có lông vÅ© khác. Cháu sẽ cùng sống vá»›i gà mái, gà trống và chim bồ câu, để xem xem cháu có quấy rầy được chúng không.
Hê-li đáp:
- TÃnh cháu thế nà o thì suốt Ä‘á»i vẫn cứ thế, không thay đổi. Cháu sẽ mổ gà con và chim bồ câu; cháu sẽ mổ lòi mắt chúng.
Ông già chỉ nhìn cô bé, rồi ông ngẩng đầu lên gá»i:
- Ớ gà mái, có nghe thấy tiếng ta không? Ớ gà trống, có nghe thấy tiếng ta không? Ớ chim câu, có nghe tiếng ta không? Äây là cô bé Hê-li. Ta để cô bé ở cùng vá»›i các cháu, rồi ta sẽ xem xem cô bé đối xá» vá»›i các cháu thế nà o.
Hê-li ngồi xuống cỠvà nói:
- TÃnh cháu thế nà o thì suốt Ä‘á»i vẫn cứ thế, không thay đổi. Nhưng vừa nói xong thì cô bé biến ngay thà nh con gà chân ngắn. Thay cho mái tóc Ä‘en mượt mà , trên đầu cô bé có chiếc mà o Ä‘en. Thay cho chiếc áo mà u đỠtươi, mình cô bây giá» khoác bá»™ lông Ä‘á». Ông già gá»i má»™t cáºu bé đến bảo:
- Cháu đem con gà con chân ngắn, mà o đen, lông đỠnà y nhốt và o chuồng gia cầm.
Cáºu bé tóm chân Hê-li Ä‘em bá» và o cái chuồng bằng và ng, bạc.
LÅ© gà con và chim câu ở trong chuồng nhìn Hê-li và không thÃch cô. Chúng lao tá»›i mổ và o đầu cô. Tháºt là khá»§ng khiếp. Cô bé bị Ä‘au đầu quá. Cô hét lên, khóc lóc thổn thức, hết đứng lại ngồi, cảm thấy những con gà trống khá»e hÆ¡n cô rất nhiá»u. Thế là cô chạy lại đầu đằng kia chuồng, cố tránh xa chúng. Cáºu bé ná» Ä‘em thóc đến cho gà , chim ăn. Chúng túm tụm quanh máng ăn mổ thóc. Hê-li vừa mon men đến định mổ má»™t hạt thì chúng đã lại xông và o đánh. Cô bé lại phải quay vỠđầu chuồng đằng kia ngồi chúi ở đó và thấy bụng đói cồn cà o. Cô tá»± bảo:
- Quả là má»™t thế giá»›i kỳ quặc! Má»™t thế giá»›i khá»§ng khiếp. Chả có má»™t ngưá»i nà o Ä‘oái hoà i đến mình. Không má»™t ngưá»i nà o nghÄ© rằng mình cÅ©ng cần phải ăn và uống. Mình chỉ có má»—i má»™t mình ở đây.
Cô bé đến nói vá»›i lÅ© chim, gà vui lòng cho cô và i hạt thóc và má»™t chút nước, nhưng chúng không đáp lá»i. Không má»™t con gà mái, gà trống, không má»™t con bồ câu nà o thương cô. Không những thế, cứ má»—i khi Hê-li định mon men đến gần là chúng lại mổ và o đầu. Chúng mổ nhiá»u đến ná»—i mà o cá»§a Hê-li bị sứt. Cuối cùng, Hê- li đà nh im lặng, không Ä‘i loanh quanh, không mổ hạt, không xin ăn uống nữa. Cô đứng chúi đầu đằng kia chuồng gà , lẩm bẩm:
- Má»™t thế giá»›i tháºt kỳ quặc! Má»™t thế giá»›i tháºt khá»§ng khiếp: không thức ăn, không nước uống!
Một hôm cô bé bỗng nhớ tới ông già và nói một mình:
- Ước gì ông già có mặt ở đây và há»i xem mình có cảm tưởng gì? Mình sẽ nói ngay vá»›i ông già rằng tất cả má»i váºt ở đây tháºt khá»§ng khiếp. Mình sẽ nói rằng mình sẽ là m tất cả má»i việc, Ä‘i đến tất cả má»i nÆ¡i mà ông già muốn, chỉ cần ông già cho mình được tá»± do và được sung sướng trở lại.
Ngay lúc đó ông già xuất hiện trước mặt cô bé. Ông thò tay kéo Hê-li ra khá»i chuồng và há»i:
- Cháu có cảm tưởng gì?
- Khá»§ng khiếp! - Cô bé đáp. - Tháºt khá»§ng khiếp ạ. Ông già nói:
- Ông chả bảo cháu đừng chà nh chá»e vá»›i những con chim, con gà sao? Chỉ thoáng nhìn cÅ©ng biết là chúng đã mổ cháu Ä‘au lắm, đến ná»—i sứt cả mà o. Äây cháu soi gương xem.
Bất ngá» Hê-li đã trở lại hình dáng như cÅ©. Nhưng khuôn mặt cô xanh xao, cô bị mất má»™t món tóc Ä‘en và gầy tháºt là gầy. Ông già giÆ¡ chiếc gương ra và bảo:
- Mái tóc Ä‘en mượt cá»§a cháu đâu rồi? Khuôn mặt xinh xắn cá»§a cháu đâu rồi? Bởi váºy cháu thấy đấy, con ngưá»i ta khi phải sống xa nhà thì khổ sở biết chừng nà o.
Hê-li soi gương và thấy rất buồn. Cô nói:
- Ông ạ, ông hãy cứu cháu thoát khá»i những con chim con gà nà y vá»›i. Ông cho cháu trở vá» nhà đi.
Ông già đáp:
- Chưa được, hãy còn sá»›m quá. Cháu vẫn chưa thá»±c sá»± biết quý gia đình. Bởi váºy cháu hãy chá»n thêm má»™t nÆ¡i ở nữa. Trong cái vưá»n rá»™ng lá»›n nà y có nhiá»u chá»— tốt lắm. Có nhiá»u hoa, nhiá»u vẹt và chim há»a mi. Vẹt thì nói và chim há»a mi thì hát.
Hê-li đáp:
- Cháu không thÃch vưá»n hoa, không thÃch vẹt và há»a mi. Cháu chỉ muốn vá» nhà thôi.
Ông già bảo:
- Không được, ta sẽ cho cháu đến má»™t chá»— nà o đó trong vưá»n cá»§a ta, chừng nà o cháu chưa biết quý gia đình thì cháu vẫn chưa được vá» nhà .
- Thôi được, - Hê-li nói, - Ãt ra thì ông cÅ©ng cho cháu ở nÆ¡i nà o có bá»n trẻ con ấy, để chúng chÆ¡i vá»›i cháu.
- ÄÆ°á»£c, - ông già đáp, - má»™t khi cháu đã muốn như thế. Nhưng cháu lại quấy rầy chúng thì sao?
Hê-li nói:
- Cháu hứa sẽ không là m thế. Nhưng cô bé lại tự bảo:
- Có thể mình không là m gì được lÅ© gà , chim, nhưng nhất định mình sẽ Ä‘iá»u khiển được bá»n trẻ. Mình sẽ là m cho bá»n chúng ngán mình mà xin ông già trả mình vá» nhà .
Nhưng ông già đã biết Ä‘iá»u cô bé suy nghÄ©, nên bảo:
- Như váºy là cháu được phép đến vá»›i bá»n trẻ con đấy, nhưng cháu không thể nói chuyện vá»›i chúng. Bá»n trẻ có thể ngắm nhìn cháu, nhưng lại không nghe được tiếng cháu nói.
Thế rồi ông già nhắm mắt lại, nói:
“Xin hãy cho cô bé nà y biến thà nh một bức tranh chân dung cô bé in trong sách trẻ em có hình dáng giống hệt Hê-li".
- Không, không, - Hê-li kêu lên, - nhưng tháºm chà ngay cả khi Ä‘ang nói cô bé cÅ©ng nhá» dần rồi bất ngá» cô thấy mình trở thà nh bức chân dung in trên quyển sách tranh. Tên quyển sách đó là “Chuyện Hê-li". Thế rồi ông già mang sách đến má»™t cá»a hiệu sách nhỠông chá»§ hiệu bán há»™. Quyển sách “Chuyện Hê-li" có bức tranh chân dung Hê-li đã nằm rất lâu ở quầy hà ng. Nó bị bụi bám và không ai biết rằng cô bé đã kêu gà o nhiá»u biết chừng nà o, cô chỉ là má»™t bức tranh chân dung và không má»™t ai nghe được tiếng cô. Cuối cùng, má»™t hôm có má»™t cáºu bé cầm quyển sách lên xem và quyết định mua. Cáºu bé Ä‘em sách vá» nhà khoe vá»›i trẻ con hà ng xóm. Hê-li cố gá»i chúng, nhưng chúng không nghe thấy tiếng cô. Má»™t hôm cáºu bé Ä‘ang Ä‘á»c sách thì dừng lại ngắm bức chân dung Hê-li. Cáºu ta bảo:
- Cô bé nà y trông xanh xao quá. Mình biết mình phải là m gì rồi, mình phải tô mà u cho nó mới được.
Thế là cáºu ta lấy bút chì mà u ra tô cho Hê-li. Những chiếc bút chì vót nhá»n là m Ä‘au má cô bé. Cô Ä‘au đớn kêu lên, mong má»i ông già xuất hiện, để cô sẽ nói vá»›i ông già là cô đã biết lá»—i và hứa sẽ ngoan. Ngay lúc đó ông già xuất hiện. Ông lá»›n giá»ng nói:
- Hê-li, lại đây vá»›i ông, ông muốn nói chuyện vá»›i cháu. Cháu hãy bước ra khá»i quyển sách.
Bất ngá» Hê-li đã ra khá»i quyển sách và trở lại vưá»n. Ông già há»i thăm cô bé đã sống ra sao và cô có thÃch đến vá»›i các trẻ khác không. Hê-li nhìn quanh vưá»n, nhìn lÅ© gà , chim và nhìn lên trá»i, rồi nói:
- Ông ạ, cháu biết nói vá»›i ông thế nà o đây? Toà n thân cháu Ä‘au ê ẩm. Cháu đã bị tô mà u và ng, xanh lÆ¡, xanh lá cây, Ä‘á», trắng, Ä‘en, tÃm và hồng. Ông hãy rá»§ lòng thương cháu vá»›i. Cháu vẫn chưa đến lúc được vá» nhà hả ông?
Ông già bảo:
- Chưa đâu, Hê-li ạ. Việc trở vá» nhà đối vá»›i cháu vẫn còn quá sá»›m. Cháu vẫn chưa thá»±c sá»± biết quý nhà cháu. Thôi thì bây giá» cháu muốn sống ở nÆ¡i nà o? Vưá»n cá»§a ông vẫn còn nhiá»u chá»— tốt lắm. Vưá»n đầy những chim vẹt và há»a mi. Và ông có má»™t tòa lâu đà i đẹp. Váºy cháu còn muốn gì hÆ¡n nữa?
Hê-li đáp:
- Ông ạ, ông cứ cho cháu vá» nhà , còn vưá»n cá»§a ông là để phần ông. Ông hãy giữ lấy những bông hoa, những con vẹt và há»a mi quen thuá»™c cá»§a ông. Cháu không thÃch sống trong tòa lâu đà i bằng đá trắng nà y. Ông Æ¡i, ông hãy cho cháu trở vá» nhà đi.
Nhưng ông già lắc đầu và đáp:
- Không, không phải là vỠnhà ; ông sẽ cho cháu đến ở một nơi nà o đó mà cháu muốn.
Hê-li nói:
- Váºy thì ông cho cháu đến vá»›i bá»n trẻ con khác, nhưng ông là m cho bá»n chúng nghe thấy tiếng cháu.
Ông già bảo:
- ÄÆ°á»£c, được, ông sẽ là m đúng như thế. Hê-li tá»± nhá»§:
“Má»™t khi bá»n trẻ nghe được tiếng mình, thì mình sẽ hét tháºt to là m cho chúng phát chán mình mà xin ông già gá»i mình vá» nhà ".
Nhưng ông già đã biết ý nghÄ© cá»§a cô bé, liá»n bảo:
- ÄÆ°á»£c, ông sẽ là m cho bá»n trẻ không những chỉ nghe được tiếng cháu, mà còn sẽ rất thÃch tiếng hét cá»§a cháu.
Thế rồi ông nói to:
- Nà y Hê-li, cháu sẽ trở thà nh má»™t chiếc kẻng có âm thanh. Ngay sau câu nói đó, cô bé đã thấy mình biến thà nh má»™t chiếc kẻng to. Thế là ông già đem ngay Hê-li tá»›i má»™t sân trưá»ng gần đó, treo lên dây xÃch dùng là m kẻng nhà trưá»ng. Giá» ra chÆ¡i đến, ông gác trưá»ng lấy má»™t chiếc dùi to, gõ tháºt mạnh và o chiếc kẻng và Hê-li kêu lên:
“Keng-keng-keng! Keng-keng-keng!". Rồi lại tiếp:
“Keng-keng-keng! Keng-keng-keng!".
Nghe thấy tiếng kêu cá»§a Hê-li vang lên, bá»n trẻ chạy ra khá»i các lá»›p há»c, ùa ra sân chÆ¡i. Chúng vá»— tay, cưá»i đùa, chÆ¡i các trò chÆ¡i, nhảy nhót tung tăng vì được ra chÆ¡i không phải há»c hà nh gì cả. Thế là ngà y ná» qua ngà y kia tiếng kêu cá»§a Hê-li cứ vang lên
“Keng-keng-keng! Keng-keng-keng!". Hê-li đã thấy được bá»n trẻ vui chÆ¡i, nghe thấy tiếng cưá»i tiếng hét cá»§a chúng. Rồi giá» tan há»c đến, cô bé lại kêu lên “Keng-keng" cho bá»n trẻ ra vá», bá» cô ở lại má»™t mình. Tất cả bá»n trẻ Ä‘á»u nghe rõ tiếng cô và thÃch âm thanh do cô phát ra. Nhưng cứ ngà y nà y qua ngà y khác cô bé vẫn bị treo nguyên ở má»™t chá»—, không là m được gì cả. Má»™t hôm, sau giá» tan há»c, Hê-li thấy buồn rầu vì phải sống cô đơn, cô nghÄ©:
“Phải sống ở xa nhà tháºt là khổ sở. Chỉ cần mình được vá» nhà là mình sẽ trở thà nh má»™t cô bé ngoan ngay".
Nhớ đến ông già , cô bé nghĩ bụng:
“Biết đâu ông già sẽ thương hại mình và tha cho mình. Biết đâu ông già sẽ lại há»i mình xem muốn ở nÆ¡i nà o nữa".
Thình lình cô nghe thấy tiếng ông già :
- Hê-li, lại đây. Hình như cháu đã nháºn ra nÆ¡i cháu ở, ngõ nhà cháu và nhà cháu tháºt là đẹp và cháu đã biết quý nhà rồi.
Hê-li nhìn quanh. Cô thấy rằng cô đã có lại hình dáng cÅ© và đang đứng ở vưá»n vá»›i ông già . Cô chà o ông già rất lá»… độ và há»i thăm sức khá»e cá»§a ông. Sau đó cô nói:
- Ông Æ¡i, ông cho cháu trở vá» nhà đi. Sống xa nhà cháu thấy khổ lắm. Nếu ông cho cháu trở vá», cháu hứa vá»›i ông là sẽ trở thà nh má»™t cô bé ngoan.
Ông già nói:
- ÄÆ°á»£c, ông nghÄ© là bà i há»c đã thấm rồi đấy. Cháu có vẻ không thÃch vưá»n hoa cá»§a ông, những con vẹt và há»a mi cá»§a ông, thì sẽ để cho cháu vá» nhà . Nhưng đầu cháu thì toà n là gỉ sắt phá»§ lên mái tóc Ä‘en mượt mà . Và cháu thì xanh xao Ä‘i vì kêu nhiá»u quá, khuôn mặt xinh xắn cá»§a cháu đâu rồi? Cháu đợi ông má»™t lát để ông lấy lại sức khá»e cho cháu, rồi cháu hãy trở vá» nhà .
Hê-li nhìn và thấy rằng má»i váºt vẫn như trước đây, như thể cô má»›i bước chân và o khu vưá»n nà y. Và kìa, mẹ cô vừa bước ra khá»i đám hoa ở xa và chạy vá» phÃa cô. Hê-li chạy lại vá»›i mẹ. Hai mẹ con ôm nhau khóc lên vì vui sướng và mừng rỡ.
*
* *
Mẹ Hê-li lắc lắc ngưá»i con và gá»i:
- Hê-li, Hê-li, dáºy Ä‘i! Sáng rồi, nắng đã lên rồi. Con ngá»§ đủ rồi đấy.
Hê-li nhìn ngÆ¡ ngác và há»i:
- Mẹ ơi, con ở đâu đây? Mẹ cô đáp:
- Con Ä‘ang nằm trên giưá»ng ở nhà . Con nghÄ© rằng con còn có thể ở đâu nữa?
Hê-li thở dà i nhẹ nhõm. Cô bé cưá»i, nhảy ra khá»i giưá»ng. Cô rá»a mặt, mặc quần áo chỉnh tá», ăn sáng và chạy Ä‘i há»c. Cô bé tháºm chà quên cả ông già đang còn ngá»§ trong phòng khách. Và cô không bao giá» còn gặp ông già nữa. Ra đến đầu ngõ cô chà o ông bán vé xổ số và nói:
- Ông bán cho cháu má»™t vé nà o. Ông bán vé xổ số cưá»i há»i:
- Hôm nay có Ä‘iá»u gì là m cho cháu lá»… độ váºy Hê-li? Hê-li đáp:
- Bởi vì cháu là má»™t bé ngoan. Mà tÃnh cháu thế nà o thì suốt Ä‘á»i vẫn như thế, không đổi.
*
* *
Từ cái ngà y Hê-li nằm mÆ¡ như váºy cách đây đã và i năm rồi thì phải? Cô bé đã lá»›n, cô cà ng chăm là m việc nhà nhiá»u hÆ¡n, lại cà ng ngoan hÆ¡n. Thỉnh thoảng khi tưới hoa cô có bị ướt, nhưng không bao giá» là m bắn nước và o ngưá»i khác. Ôì, nhân chuyện nà y tôi quên khuấy Ä‘i không nói vá» con chó Hô-phi. Nó không bị kháºp khiá»…ng nữa: bởi vì không có ai ném đá và o nó và nó có thể ngá»§ yên suốt các buổi chiá»u hè nóng ná»±c.
|

18-11-2008, 09:02 AM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Rừng Ke-Niu
Tác giả: Kenji Miyazawa
Truyện ngắn Nháºt Bản
Ke-niu vẫn thưá»ng Ä‘i dạo qua rừng hay dá»c theo bá» ruá»™ng mặc má»™t bá»™ ki-mô-nô buá»™c bằng dây và nở nụ cưá»i trên môi. Khi em nhìn đám cây xanh trong mưa, mắt em long lanh và thấy má»™t con chim ưng bay mãi trên trá»i xanh, em nhảy lên má»™t cách vui sướng vô tư và vá»— tay kể lại cho má»i ngưá»i biết. Nhưng bá»n trẻ con chế nhạo, nên em nghiêm mặt lại. Khi má»™t luồng gió thổi đến và lá dẻ gai lấp lánh sáng là m mặt em không thể giữ được nụ cưá»i sung sướng thì em bắt miệng phải mở to ra, thở sâu để giữ nụ cưá»i cá»§a em trong khi em đứng nhìn chăm chăm lên các bụi cây. Có lúc, em cưá»i lặng lẽ, mồm mở rá»™ng, em lấy ngón tay xoa xoa má cứng như là bị ngứa. Nhìn từ xa, Ke-niu có vẻ như Ä‘ang gãi mặt hay Ä‘ang ngáp, nhưng nếu đến gần hÆ¡n, bạn sẽ nghe thấy em cưá»i và nhìn thấy môi em rung rung. ChÃnh vì thế mà bá»n trẻ thưá»ng chế nhạo em. Nếu như mẹ em bảo thì ngay má»™t lúc em có thể kéo được năm trăm gà u nước đầy. Em cÅ©ng có thể là m cá» ngoà i đồng trá»n má»™t ngà y. Nhưng bố và mẹ em chẳng bao giá» bảo em là m như váºy cả. Äằng sau nhà Ke-niu có má»™t khoảng đất trống để hoang to như má»™t sân váºn động loại vừa. Có má»™t năm khi núi còn trắng tuyết và cá» chưa má»c mầm ngoà i ruá»™ng, bá»—ng nhiên Ke-niu chạy đến chá»— những ngưá»i thân cá»§a em Ä‘ang trồng trá»t ngoà i ruá»™ng và nói:
- Mẹ ơi, mua cho con bảy trăm cây tuyết tùng giống. Mẹ Ke- niu ngừng huơ lưỡi cuốc mới sáng loáng và nhìn Ke-niu chăm chăm.
- Váºy con định trồng bảy trăm cây tuyết tùng giống ấy ở đâu?
- Mẹ há»i.
- Ở chỗ đất trống đằng sau nhà ạ. - Ke-niu, - anh của Ke-niu nói.
- Em sẽ không có cây tuyết tùng giống để trồng ở đó đâu. Äáng lẽ là m việc ấy, sao em không giúp cả nhà má»™t chút trong công việc đồng áng?
Ke-niu ngúng nguẩy và nhìn xuống đất.
Nhưng ngay lúc đó bố Ke-niu đứng thẳng dáºy lau mồ hôi mặt.
- Thôi, mua cho nó, - bố bảo.
- Trước đây có bao giỠnó đòi mua một thứ gì đâu. Mua cho
Mẹ Ke-niu mỉm cưá»i như trút được gánh nặng. Lòng đầy vui sướng, Ke-niu chạy thẳng vá» nhà . Em lấy má»™t cái cuốc sắt ở vá»±a lúa ra và hăng hái chạy ra bãi cỠđể đà o hố trồng tuyết tùng. Anh cá»§a Ke-niu vá» sau, nhìn thấy em đà o như váºy, nói:
- Ke-niu, khi trồng tuyết tùng thì em phải đà o sâu hÆ¡n. Äể đến mai, anh sẽ Ä‘i mua cây giống cho em.
Ke-niu để cuốc xuống không lấy gì là m vui vẻ. Ngà y hôm sau bầu trá»i trong vắt, tuyết trên núi chiếu sáng trắng, chim sÆ¡n ca hót vui vẻ khi chúng bay lên mãi trá»i cao. Và Ke-niu cưá»i toét như không thể ngăn được ná»—i vui sướng, đà o hố trồng tuyết tùng đúng như anh em bảo, bắt đầu từ phÃa bắc mảnh đất. Em đà o thà nh hà ng thẳng tắp và khoảng cách Ä‘á»u đặn. Anh em lần lượt trồng từng cây xuống má»—i hố. Và o lúc nà y, Hai-gi, chá»§ miếng ruá»™ng ở phÃa bắc mảnh đất Ä‘i tá»›i. Mồm ngáºm tẩu, tay đút túi áo, vai ông ta so lại như lạnh lắm. Ông Hai-gi là m Ãt nhiá»u công việc đồng áng, nhưng trong thá»±c tế thì kiếm ăn phần lá»›n bằng những phương tiện khác, không phải lúc nà o cÅ©ng thú vị.
- Nà y, Ke-niu! - ông ta gá»i. - Mà y thá»±c là ngốc mà đi trồng tuyết tùng ở má»™t chá»— như thế nà y. Trước tiên cây sẽ che ánh nắng cá»§a ruá»™ng nhà tao.
Ke-niu đỠmặt lên và nhìn như muốn nói Ä‘iá»u gì mà không nói được. Em chỉ đứng đó ngá» nguáºy má»™t cách lúng túng. Anh Ke- niu đương trồng gần đấy lên tiếng:
- Chà o ông Hai-gi!
Anh đứng dáºy trong khi ông Hai-gi lẩm bẩm bước Ä‘i. Không phải chỉ má»™t mình ông Hai-gi chế nhạo Ke-niu trồng tuyết tùng ở bãi cá» hoang mà má»i ngưá»i cÅ©ng nói như váºy: tuyết tùng không thể trồng trá»t được ở má»™t chá»— như thế; bên dưới đó là đất sét cứng; đã ngu thì cứ ngu mãi. Và há» nói hoà n toà n đúng. Trong năm năm đầu, các cây xanh nhá» bé lá»›n vươn thẳng lên trá»i, nhưng từ đó là má»c thà nh tán và cả hai năm thứ bảy và thứ tám chiá»u cao cá»§a chúng chỉ dừng lại ở khoảng chÃn bá»™. Má»™t buổi sáng lúc Ke-niu Ä‘ang đứng trước rừng cây, má»™t bác nông dân đến trêu chá»c em:
- Nà y, Ke-niu, cáºu không chuẩn bị tỉa các cà nh cây cá»§a cáºu Ä‘i à ?
- Tỉa ấy ạ? Bác bảo thế nghĩa là thế nà o cơ?
- Tỉa tức là dùng cái rìu nhỠphạt bớt các cà nh thấp đi.
- Rồi cháu sẽ tỉa.
Ke-niu chạy Ä‘i tìm má»™t cái rìu nhá». Rồi em bắt đầu phạt các cà nh tuyết tùng thấp Ä‘i má»™t cách không thương tiếc. Nhưng vì các cây chỉ cao có chÃn bá»™ nên em phải khom lưng xuống. Äến tối, các cây Ä‘á»u bị phạt trần trụi hết cà nh, chỉ còn lại độ ba hay bốn cà nh trên ngá»n. CỠở bên dưới phá»§ má»™t lá»›p cà nh xanh thẫm và khu rừng nhá» thì quang đãng và sáng sá»§a hẳn ra. Äá»™t nhiên nó trở thà nh trống trải khiến Ke-niu choáng váng và cảm thấy có tá»™i. Anh Ke-niu Ä‘i là m đồng vá», trông thấy khu rừng như váºy chỉ biết mỉm cưá»i. Rồi anh nói động viên Ke-niu Ä‘ang đứng mặt tái mét:
- Lại đây em! Chúng ta sẽ thu các cà nh và dồn nó lại để đốt má»™t đống lá»a đẹp ở đây. Yên trÃ, rừng cây trông sẽ đẹp hÆ¡n bây giá».
Cuối cùng thì Ä‘iá»u nà y cÅ©ng là m Ke-niu dá»… chịu hÆ¡n và em cùng vá»›i anh trai Ä‘i thu dá»n cà nh đã bị em chặt ở dưới các cây. Cá» dưới gốc ấy ngắn và sạch sẽ y như ở nÆ¡i ngưá»i ta có thể thấy được hai vị ẩn sÄ© ngồi đánh cá». Nhưng ngà y hôm sau, khi Ke-niu Ä‘ang nhặt bá» các hạt Ä‘áºu bị sâu ăn ở trong kho vá»±a lúa, em nghe thấy tiếng kêu la sợ hãi từ rừng cây cá»§a em. Từ tất cả má»i hướng vang lại những tiếng nói ra lệnh, những tiếng nói bắt chước tù và , những tiếng giáºm chân rồi bá»—ng nhiên má»™t tráºn cưá»i lá»›n nổ ra là m tất cả các con chim quanh đó vá»— cánh bay Ä‘i. Giáºt mình, Ke-niu ra xem có chuyện gì xảy ra. Và ở đó, em kinh ngạc thấy có năm chục đứa trẻ trên đưá»ng từ trưá»ng vá» nhà .
Chúng Ä‘i hà ng má»™t và bước Ä‘á»u giữa các hà ng cây. Chúng Ä‘i ngả nà o thì hà ng cây cÅ©ng biến thà nh dãy phố. Và chÃnh các cây trong bá»™ quần áo xanh trông như cÅ©ng hà nh quân thà nh hà ng là m bá»n trẻ cà ng thÃch thú hÆ¡n. Chúng diá»…u binh qua lại giữa các cây, mặt đỠbừng, gá»i nhau inh á»i, như má»™t bầy chim bách thiết. Chẳng mấy chốc các hà ng cây Ä‘á»u được đặt tên: phố Tô-ki-ô. Phố Nga, phố Phương Tây... Ke-niu rất vui thÃch. Ngắm nhìn chúng từ đằng sau các cây, miệng em mở rá»™ng và cưá»i to. Từ đấy hà ng ngà y bá»n trẻ tụ táºp ở đó. Chỉ có hôm nà o mưa chúng má»›i không đến. Những ngà y nà y, Ke-niu đứng má»™t mình ngoà i rừng, ướt như chuá»™t lá»™i trong mưa rÆ¡i rà o rà o từ bầu trá»i trắng đục.
- Ke-niu lại đứng gác rừng đấy à ?
Má»i ngưá»i mỉm cưá»i há»i em khi há» mặc áo tÆ¡i Ä‘i qua. Trên những cây tuyết tùng có những quả nâu hình chóp và từ những lá kim cá»§a những cà nh xanh xinh đẹp, giá»t mưa lạnh trong như pha lê rÆ¡i tà tách. Mồm há hốc, Ke-niu cưá»i ha hả và em đứng mãi ở đó không chán, trong khi hÆ¡i nước bốc lên từ tấm thân nhá» nhắn cá»§a em. Má»™t buổi sáng sương mù, Ke-niu bá»—ng nhiên va chạm vá»›i ông Hai-gi ở chá»— má»i ngưá»i Ä‘ang thu cá» lác để lợp nhà . Ông Hai-gi cẩn tháºn nhìn quanh vá»›i vẻ mặt khó chịu và dữ tợn, quát Ke-niu:
- Ke-niu! Chặt cây đi!
- Tại sao ạ?
- Vì chúng che hết ánh sáng của ruộng nhà tao.
Ke-niu nhìn xuống đất không nói gì. Nói cho cùng thì bóng các cây tuyết tùng không vươn dà i quá sáu inh vá» phÃa ruá»™ng nhà ông Hai-gi. Äúng hÆ¡n, rừng cây đã thá»±c sá»± bảo vệ ruá»™ng khá»i bị các cÆ¡n gió nam dữ dá»™i.
- Chặt đi! Chặt đi! Mà y không chặt hả?
- Không, cháu không chặt đâu.
Ke-niu ngá»ng đầu nói má»™t cách sợ hãi.
Môi em mÃm chặt Ä‘au đến mức có thể chảy nước mắt ra được. Äây là lần duy nhất trong Ä‘á»i em thách thức ngưá»i khác. Nhưng Hai-gi, cảm thấy bị má»™t ngưá»i dá»… tÃnh như Ke-niu chá»c tức và hạ thấp mình thì nổi giáºn, và bất ngá» tát và o mặt Ke-niu. Ông ta tát em rất mạnh và rất nhiá»u. Ke-niu nÃn lặng chịu đòn, đưa má»™t tay lên đỡ má, nhưng má»™t lúc sau thì má»i váºt trước mặt em tối sẫm lại và em loạng choạng. Lúc nà y ông Hai-gi má»›i cảm thấy không ổn, vá»™i khoanh tay và biến và o sương mù. Mùa thu năm đó, Ke-niu chết vì bệnh chấy ráºn. Mưá»i ngà y trước đó, ông Hai-gi cÅ©ng ốm chết vì bệnh nà y. Chỉ có những đứa trẻ là hà ng ngà y vẫn đến tụ táºp ở rừng cây như trước, chúng hoà n toà n vô tư vá»›i những chuyện xảy ra. Năm sau, đưá»ng xe lá»a đã vươn tá»›i là ng và má»™t nhà ga được xây cách nhà Ke-niu má»™t dặm. Äây đó, các nhà máy đồ sứ và nhà máy tÆ¡ lá»›n má»c lên. Chẳng mấy chốc đồng ruá»™ng như bị nhà cá»a nuốt dần. Trước đó hầu hết má»i ngưá»i Ä‘á»u nháºn thấy là ng đã thá»±c sá»± biến thà nh má»™t thà nh phố. Nhưng do má»™t sá»± ngẫu nhiên nà o đó, chỉ có rừng cá»§a Ke-niu là không bị động đến. HÆ¡n nữa, các cây chỉ cao mưá»i bá»™, và trẻ con hà ng ngà y vẫn tụ táºp ở đó.
Trưá»ng tiểu há»c xây ở ngay cạnh đó nên chúng dần dần cảm thấy rừng và bãi cỠở phÃa bắc rừng đã nối dà i sân chÆ¡i cá»§a chúng. Bây giá», bố cá»§a Ke-niu tóc đã bạc trắng. Mà tóc bạc cÅ©ng phải thôi, vì Ke-niu chết cÅ©ng đã gần hai mươi năm. Má»™t hôm, có má»™t nhà trà thức trẻ kia vốn ngưá»i là ng nà y và bây giỠđã là giáo sư má»™t trưá»ng đại há»c ở Mỹ vá» thăm nhà lần đầu sau mưá»i lăm năm xa cách. Ông ta ra sức nhìn cÅ©ng không tìm được dấu vết cá»§a bãi cá» rừng xưa. Ngay cả dân thà nh phố cÅ©ng Ä‘á»u từ nÆ¡i khác đến. Rồi má»™t hôm giáo sư được nhà trưá»ng má»i đến nói chuyện vá» các nước khác tại há»™i trưá»ng. Tan buổi nói chuyện, giáo sư cùng thầy hiệu trưởng và các thầy cô khác Ä‘i ra sân chÆ¡i vá» hướng rừng cá»§a Ke- niu. Bá»—ng nhiên, giáo sư trẻ ngạc nhiên dừng lại và sá»a Ä‘i sá»a lại kÃnh Ä‘eo như không tin và o Ä‘iá»u mình nhìn thấy. Rồi ông nói, gần như vá»›i chÃnh mình:
- Trá»i Æ¡i, chá»— nà y hoà n toà n vẫn như trước kia. Ngay cả các cây bây giá» vẫn váºy. Có chăng thì chúng có vẻ nhá» hÆ¡n má»™t tÃ. Trẻ con vẫn chÆ¡i ở đây. Trá»i Æ¡i, mình vẫn thấy mình như trước kia và các bạn mình Ä‘ang chÆ¡i ở đây.
Thình lình ông mỉm cưá»i như chợt nhá»› lại mình Ä‘ang ở đâu. Ông nói vá»›i thầy hiệu trưởng:
- Chá»— nà y bây giá» là má»™t phần sân chÆ¡i cá»§a trưá»ng à ?
- Không, đất cá»§a nhà bên kia đấy, nhưng hỠđể cho há»c sinh chÆ¡i tùy thÃch. Thá»±c tế, thì nó cÅ©ng trở thà nh má»™t cái sân chÆ¡i phụ cá»§a nhà trưá»ng, mặc dù nó không phải cá»§a chúng tôi.
- Tháºt là tuyệt vá»i, tôi Ä‘ang tá»± há»i sao lại có thể như thế?
- Từ khi ở đây bắt đầu xây dá»±ng, má»i ngưá»i Ä‘á»u khuyên há» bán Ä‘i. Nhưng má»™t ông lão nói, đó là váºt ká»· niệm duy nhất cá»§a Ke- niu nên bán Ä‘i thì ông rất khổ tâm.
- Äúng váºy, tôi nhá»› ra rồi. Chúng tôi thưá»ng cho rằng Ke-niu muốn hÆ¡n ngưá»i má»™t chút. Anh ấy thưá»ng hay cưá»i ha hả. Hà ng ngà y anh ấy thưá»ng đứng đây xem bá»n trẻ con chúng tôi chÆ¡i. Ngưá»i ta nói chÃnh anh ấy đã trồng tất cả các cây nà y. Chà , chà biết ai là khôn, biết ai là dại? Chỉ có thể nói má»™t Ä‘iá»u: số pháºn tác động nhiá»u cách nhiá»u kiểu tuyệt vá»i. NÆ¡i nà y sẽ mãi mãi là má»™t công viên đẹp cho trẻ em chÆ¡i. Các bạn nghÄ© thế nà o nếu chúng ta gá»i đây là “Rừng Ke-niu" và giữ tên nó mãi?
- á»’, đó là má»™t ý kiến tuyệt diệu. Trẻ em sẽ vui thÃch biết bao. Và việc đó đã được thá»±c hiện. ở ngay giữa bãi cá» phÃa trước rừng cá»§a trẻ em, ngưá»i ta dá»±ng má»™t cái bia đá mà u ô-liu vá»›i hà ng chữ khắc “Rừng Ke-niu". Rất nhiá»u thư từ, tiá»n nong do các luáºt sư, sÄ© quan quân đội và những nông dân nhỠở những nước bên kia biển - những ngưá»i đã từng há»c ở đây gá»i tá»›i tấp vá» trưá»ng. Gia đình Ke-niu khóc vì sung sướng.
Ai có thể nói, bao nhiêu nghìn ngưá»i đã được hạnh phúc thá»±c sá»± nhá» những cây tuyết tùng vá»›i các cà nh xanh thẫm đẹp lá»™ng lẫy, mùi thÆ¡m tươi mát, bóng mát mùa hè, bãi cá» mà u ánh trăng cá»§a rừng Ke-niu. Và khi trá»i mưa, từ trên cây các giá»t to, lạnh và trong suốt như pha lê tà tách rÆ¡i xuống bãi cá». Và khi nắng lên, có thể hÃt thở không khà trong là nh, y như ngưá»i ta đã từng là m khi Ke-niu còn sống.
|
 |
|
| |