20-11-2008, 09:35 AM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
PHẦN THỨ HAI
Chương một
Bây giá» tôi và Gisella không chỉ là chá»— bè bạn, mà còn là những kẻ đồng mưu. Tháºt ra, tôi thưá»ng tranh cãi vá»›i cô vá» những địa Ä‘iểm nên đến, Gisella chá»n những quán ăn và các tá»u Ä‘iếm sang trá»ng, còn tôi – những tiệm cà phê xuyá»nh xoà ng nhất hay má»™t đưá»ng phố, nhưng cả hai chúng tôi cùng thá»a thuáºn vá»›i nhau là sẽ lần lượt tá»›i những nÆ¡i ưa thÃch cá»§a nhau. Và o má»™t buổi tối ná», ăn tối xong ở má»™t tiệm ăn và không rá»§ được má»™t ai, tôi và Gisella Ä‘ang trên đưá»ng vá» nhà thì bá»—ng có má»™t chiếc xe ô tô cứ bám theo sau chúng tôi. Tôi báo cho Gisella biết và đỠnghị nếu được má»i thì sẽ lên xe. Nhưng hôm đó Gisella rất cáu kỉnh, chẳng là Gisella vừa phải trả tiá»n bữa ăn tối trong lúc cô ta thá»i gian gần đây Ä‘ang gặp khó khăn vá» kinh tế. Cô ta xẵng giá»ng đáp:
- Nếu cáºu muốn, cáºu cứ việc mà lên xe... còn mình vá» nhà ngá»§ đây.
Trong lúc đó, chiếc xe tiến sát và o hè và chạy từ từ ngay bên cạnh chúng tôi. Gisella Ä‘i phÃa trong cạnh tưá»ng còn tôi – ngay sát bên xe. Tôi liếc mắt nhìn và o trong ôtô và thấy có hai ngưá»i đà n ông. Tôi khẽ há»i Gisella:
- Biết là m thế nà o đây hả? Nếu cáºu không muốn thì mình cÅ©ng chẳng Ä‘i đâu.
Tuy vẫn háºm há»±c, nhưng Gisella cÅ©ng liếc mắt nhìn và o xe, suy nghÄ© trong giây lát và tuyên bố:
- Mình không lên xe đâu... cáºu cứ Ä‘i Ä‘i, sợ gì?
- Không, không có cáºu mình chẳng Ä‘i đâu.
Gisella lắc đầu, rồi ngó lại chiếc xe lúc nà y vẫn Ä‘ang chạy chầm cháºm ở phÃa sau chúng tôi, và bá»—ng nghÄ© lại, nên đáp:
- Thôi được, có Ä‘iá»u cứ phá»›t Ä‘i không đáp... Ta Ä‘i tiếp má»™t Ä‘oạn nữa... Chá»— nà y ở ngay Corso, mình không muốn lên xe.
Chúng tôi Ä‘i tiếp được khoảng độ năm chục mét, chiếc xe vẫn bám theo, rồi Gisella rẽ ra sau má»™t góc đưá»ng, và chúng tôi bước và o má»™t phố cháºt hẹp, tối om, có vỉa hè bé tì ká» sát ngay bức tưá»ng cÅ© dán đầy các tá» quảng cáo. Chúng tôi nghe tiếng xe ô tô cÅ©ng rẽ theo, và pha đèn hắt và o chúng tôi má»™t chùm ánh sáng trắng. Chúng tôi có cảm giác như bị là n ánh sáng nà y lá»™t trần áo xống, dồn ép và o các bức tưá»ng phá»§ đầy các tá» quảng cáo bạc mà u mục nát, và chúng tôi đứng lặng ngưá»i. Gisella tức giáºn khẽ bảo:
- Cái thói ở đâu thế nà y?... Há» là m sao váºy, nhìn ngưá»i ta ở Corso thế còn chưa đủ hay sao? Äã thế thì mình vỠđây.
- Äừng, đừng - Tôi vá»™i bảo, giá»ng năn nỉ.
Chắc Gisella hiểu tôi rất muốn là m quen vá»›i những ngưá»i đà n ông ngồi trong xe, nên nói tiếp:
- HÆ¡i sức đâu mà cáºu phải báºn tâm đến cái trò nà y? Bá»n há» Ä‘á»u tuốt tuá»™t xá» sá»± như váºy thôi.
Gisella nhún vai, đèn pha đã tắt và chiếc xe dừng lại cạnh vỉa hè ngay trước mặt chúng tôi. Ngưá»i đà n ông sau tay lái thò mái đầu và ng hoe ra ngoà i cá»a sổ và cất giá»ng sang sảng:
- Xin chà o!
- Chà o anh – Gisella bình tĩnh đáp.
- Thân gái một mình lặn lội đi đâu thế nà y? – Anh ta nói tiếp – Có cho đi cùng được không?
Tuy thốt lên những lá»i vá»›i giá»ng giá»…u cợt ở cá»a miệng má»™t ngưá»i rõ rà ng là hóm hỉnh, nhưng dẫu sao đây cÅ©ng là má»™t câu thông thưá»ng mà tôi được nghe hà ng trăm lần, Gisella vẫn bình tÄ©nh bảo:
- Cái đó còn tùy ở...
Cô ta bao giá» cÅ©ng đáp như váºy trước những lá»i tương tá»±.
- Còn tùy thuá»™c cái gì? – Ngưá»i đà n ông há»i.
- Ở chá»— các anh trả chúng tôi bao nhiêu – Gisella tiến lại gần, để tay lên kÃnh xe và nói.
- Thế các cô em muốn bao nhiêu?
Gisella nêu lên một con số:
- Äắt quá – Ngưá»i đà n ông chìa tay ra - Äắt tháºt đấy.
Nhưng xem ra anh ta có vẻ đồng ý. Ngưá»i Ä‘i cùng vá»›i anh ta, tôi không trông rõ mặt, thì thầm má»™t Ä‘iá»u gì đó và o tai anh ta, song anh chà ng tóc và ng hoe nhún vai rồi quay lại bảo chúng tôi:
- Thôi được... lên xe đi.
Ngưá»i đà n ông thứ hai mở cá»a xe, ra ngồi ở hà ng ghế sau, rồi mở cá»a xe ở mạn phia bên tôi và ra hiệu cho tôi. Gisella ngồi cạnh ngưá»i có mái tóc và ng hoe, ngưá»i nà y quay sang há»i cô ta:
- Tốt, thế ta đi đâu nà o?
- VỠnhà Adriana – Gisella đáp và cho địa chỉ của tôi.
- Tuyệt – Ngưá»i có mái tóc và ng hoe nói – Ta đến chá»— Adriana nà o.
Thưá»ng khi ngồi và o xe hoặc ở má»™t chốn khác nà o đấy, vá»›i má»™t ngưá»i đà n ông mà tôi không quen biết, tôi ngồi im lặng bất động chá» ngưá»i đó lên tiếng hoặc bắt đầu hà nh động. Qua kinh nghiệm tôi biết đà n ông nóng vá»™i và chẳng cần khÃch lệ. Buổi tối ấy, tôi cÅ©ng ngồi im không nhúc nhÃch. Trong khi đó xe lao vun vút qua các đưá»ng phố. Do ngồi xa nhau nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt cá»§a ngưá»i ngồi bên mà tối nay sẽ là khách cá»§a tôi. Tôi chỉ nhìn thấy đôi bà n tay búp măng đặt trên đầu gối. Anh ta cÅ©ng không trò chuyện, không nhúc nhÃch, ngồi ngả đầu ra phÃa sau . Tôi nghÄ© rằng anh ta nhút nhát nên có cảm tình vá»›i anh ta, chẳng là tôi cÅ©ng váºy, tôi luôn luôn thấy xúc động trước tÃnh rụt rè, vì tôi nhá»› lại bản thân mình khi chưa quen biết Gino. Còn Gisella thì thao thao bất táºn. Cô ta thÃch thú do cảm thấy lúc nà y vẫn có thể trò chuyện thoải mái và lịch thiệp hệt như má»™t signora Ä‘ang trò chuyện giữa má»™t đám đà n ông ngưỡng má»™ mình. Sau đó tôi nghe cô ta há»i:
- Xe của anh đấy à ?
- Ừ, - Ngưá»i ngồi cạnh cô ta đáp - hiện nay anh chưa cầm đồ nó, em thÃch không?
- Rất thuáºn tiện – Gisella đáp, giá»ng hà i lòng – Nhưng em thÃch loại Lanướcia hÆ¡n... nó chạy nhanh hÆ¡n và bá»™ pháºn giảm xóc cÅ©ng tốt hÆ¡n... chồng chưa cưới cá»§a em có má»™t chiếc Lanướcia đấy.
Cô ta không nói dối, đúng là rc có chiếc xe ấy. Song anh ta đã bao giá» là chồng chưa cưới cá»§a cô ta đâu, hÆ¡n nữa hai ngưá»i đã lâu không hẹn hò nhau nữa. Anh chà ng mái tóc và ng hoe phá lên cưá»i:
- Chắc hẳn anh chồng chưa cưới của em có cái Lanướcia hai bánh.
Gisella dá»… giáºn há»n và dá»… nổi cáu vì những chuyện đâu đâu. Cô ta há»i, giá»ng phẫn ná»™:
- Thế anh coi bá»n nà y là ngưá»i thế nà o hả?
- Chẳng biết nữa... tá»± các ngưá»i nói lên các ngưá»i là thế nà o – Anh chà ng tóc và ng hoe đáp – Anh đây chẳng muốn lâm và o thế há miệng mắc quai.
Gisella còn mắc thêm bệnh sÄ©. Cô ta không muốn để lá»™ cho những ngưá»i mình tình cá» quen biết mình là ai. Cô ta tá»± giá»›i thiệu mình là nữ diá»…n viên ba lê, nhân viên đánh máy hoặc má»™t signora già u có. Cô ta không nháºn thấy rằng tất cả những mánh lá»›i ấy rất kháºp khiá»…ng, nếu Ä‘em khá»›p chúng lại vá»›i việc cô ta dá»… dà ng để ngưá»i ta má»i mình lên xe và cò kè ngay chuyện tiá»n nong.
- Chúng tôi là những nữ diá»…n viên ba lê trong Ä‘oà n Cassini – Cô ta trịnh trá»ng nói – và chúng tôi đâu có nháºn lá»i má»i cá»§a những ngưá»i má»›i gặp lần đầu... do chưa được Ä‘oà n tuyển hẳn, nên tối nay chị em tôi Ä‘i dạo... tôi chẳng muốn nháºn lá»i má»i cá»§a anh chút nà o. Song cô bạn gái cá»§a tôi đây cứ má»™t má»±c thuyết phục, chẳng là cô ta thấy các anh xem ra cÅ©ng đứng đắn... Nếu chồng chưa cưới cá»§a tôi mà biết ấy à , cứ gá»i là xé tan xác.
Anh chà ng tóc và ng hoe lại phá lên cưá»i:
- Thì các anh tất nhiên là đứng đắn rồi... còn các cô em là gái đứng đưá»ng, thì cÅ©ng có gì xấu đâu nà o?
Äến đây, ngưá»i ngồi cạnh tôi lần đầu lên tiếng:
- Thôi đi Giancarlo – Anh ta bình tĩnh bảo.
Tôi im lặng, tuy trong lòng không thấy thÃch những lá»i ấy, hÆ¡n nữa lại nói vá»›i giá»ng miệt thị như váºy, nhưng xét cho cùng đấy là sá»± tháºt. Gisella nổi cÆ¡n thịnh ná»™:
- Thứ nhất, không phải như váºy... thứ hai, anh là đồ lá»— mãng.
Anh chà ng tóc và ng hoe không đáp lại má»™t lá»i nà o, nhưng anh ta liá»n phanh xe cho Ä‘áºu trên vỉa hè. Chúng tôi Ä‘ang ở trên đưá»ng phố vắng, cháºt hẹp, có ánh đèn leo lét, nằm lá»t giữa hai dãy nhà . Anh chà ng tóc và ng hoe quay sang bảo Gisella:
- Cô mà còn nói nữa như thế... tôi sẽ tóm cổ quẳng ra ngoà i xe đấy.
- Cứ thá» quẳng xem! – Gisella rống lên và ngồi ngả ngưá»i ra lưng ghế. Cô ta là ngưá»i hay sinh sá»± và chẳng sợ ai cả.
Lúc đó ngưá»i ngồi cạnh tôi nhoà i ngưá»i vá» phÃa lái xe, do đó tôi trông thấy rõ khuôn mặt cá»§a anh ta. Anh ta có mái tóc Ä‘en lòa xòa trên vùng trán cao, cặp mắt to Ä‘en và sáng ngá»i, hÆ¡i lồi má»™t chút, chiếc mÅ©i thanh nhá», cái miệng rất duyên và chiếc cằm vá»›i những đưá»ng nét tuyệt đẹp. Anh ta gầy nhom, cục hầu nhô cao nÆ¡i cổ.
- Cáºu có chịu chấm dứt Ä‘i không nà o? – Anh ta cao giá»ng há»i ngưá»i có mái tóc và ng hoe, nhưng không há» tá» vẻ tức giáºn. Tôi có cảm giác anh ta không muốn thá»±c sá»± tham gia và o câu chuyện như má»™t ngưá»i không muốn can thiệp và o công việc dá»ng dưng và xa lạ vá»›i mình. Giá»ng anh ta không khá»e và không thô bạo.
- Nhưng cáºu dÃnh và o chuyên nà y là m gì? – Anh chà ng tóc và ng hoe quay lại há»i.
Song anh ta đã đổi giá»ng, như thể hối háºn vá» sá»± thô bạo cá»§a mình và thấy vui vui trước sá»± can thiệp cá»§a bạn. Ngưá»i ngồi cạnh nói tiếp:
- Lá» thói ở đâu thế?... ÄÃch thân mình má»i chà o há», quái quá»·, há» tin mình nên má»›i lên xe, thế mà bây giá» cáºu lại ăn nói thô bỉ vá»›i há» - Anh ta quay sang phÃa Gisella và nói lịch thiệp: - Xin signora đừng để tâm... chắc tại cáºu ta hÆ¡i quá chén... xin thá» là cáºu ấy chẳng có ý định là m cho cô nổi cáu.
- Tôi lên xe đâu phải để nghe ngưá»i ta trò chuyện vá»›i tôi xấc xược vá»›i tôi như váºy – Gisella nói, giá»ng không được vững tin lắm.
Xem ra cô ta cũng tỠra biết ơn anh chà ng có mái tóc đen can thiệp và o. Còn anh nà y bèn lên tiếng ủng hộ:
- Tất nhiên... có ai thÃch bị đối xá» thô bạo đâu... tất nhiên rồi.
Anh chà ng tóc và ng hoe nhìn há» vẻ ngây ngô. Mặt anh ta đỠbừng và chá»— phùng chá»— tẹt cứ như bị đánh và cặp mắt mà u xanh lÆ¡ tròn xoe, cái miệng rá»™ng đỠchoét chứng tá» anh ta là má»™t ngưá»i sà nh ăn và phóng túng. Anh ta quay sang nhìn Gisella và bá»—ng cưá»i phá lên.
- Thà nh thá»±c mà nói, tôi chẳng hiểu sao nữa – Anh ta thốt lên – có chuyện gì mà phải bất đồng vá»›i nhau như thế nà y nhỉ?... Tại sao bá»—ng dưng lại cãi nhau?... Tôi chẳng còn nhá»› má»i chuyện bắt đầu như thế nà o... đáng lẽ vui chÆ¡i thì chúng ta lại lao và o cãi nhau... thà nh thá»±c mà nói tôi có thể phát Ä‘iên mất... Anh ta cưá»i, vẻ chân tháºt, rồi quay sang Gisella: - Thôi mà , thôi mà ngưá»i đẹp... đừng nhìn anh vá»›i cặp mắt giáºn dữ như váºy nữa... xét cho cùng hai ta cÅ©ng xứng đôi vừa lứa.
Gisella gượng cưá»i, nói:
- Thì em cÅ©ng thấy váºy...
Anh chà ng tóc và ng hoe tiếp tục cưá»i hô hố:
- Trên Ä‘á»i nà y đà o đâu ra má»™t ngưá»i bạn tốt như anh đúng không Giacomo? Anh là má»™t chà ng trai rất dá»… tÃnh, có Ä‘iá»u phải lá»±a chá»n cung báºc cho hợp vá»›i anh... có váºy thôi... còn bây giá» hôn anh má»™t cái nà o.
Anh ta quay ngưá»i ôm ngang lưng Gisella, cô ta hÆ¡i né tránh và bảo:
- Gượm đã!
Sau đó, cô ta lấy chiếc khăn tay trong túi xách ra, lau sáp bôi trên môi và vá»›i vẻ ăn năn hối háºn, hôn chùn chụt lên môi anh ta. Trong khi Gisella hôn, anh chà ng tóc và ng hoe đùa tếu và là m động tác giả vá» e thẹn và chết ngạt. Hôn xong, anh ta đột ngá»™t mở máy xe.
- GiỠlà nh tháng tốt... xin thỠtừ nay anh không để ai có lý do nhỠnà o để có thể phà n nà n vỠmình... anh sẽ rất nghiêm túc, rất ân cần, rất lịch sự... anh cho phép cô em cứ việc bợp tai anh nếu thấy anh có lỗi.
Xe ôtô lăn bánh.
Suốt chặng đưá»ng còn lại, anh ta tiếp tục cưá»i nói huyên thuyên, đôi lúc lại buông tay lái và say sưa khua chân tay, chẳng Ä‘oái hoà i gì đến tÃnh mạng cá»§a chúng tôi. Còn ngưá»i bạn anh ta, sau lần can thiệp ngắn ngá»§i vừa rồi lại đắm mình trong im lặng và lánh mình và o chá»— tối. Tôi rất có cảm tÃnh vá»›i anh ta. Bây giá», bao năm tháng đã trôi qua, nhá»› lại chuyện nà y, tôi thấy lúc ấy đã phải lòng anh ta, nói cho đúng hÆ¡n, tôi liá»n bồi đắp cho anh ta tất cả những đưá»ng nét tôi ưa thÃch và chưa từng gặp ở má»i ngưá»i. Chẳng là tình yêu được thể hiện ở má»i mặt, chứ đâu chỉ đơn thuần là ở việc thá»a mãn nhục dục, còn tôi, tôi chỉ luôn tìm kiếm má»™t con ngưá»i lý tưởng như Gino đã có lúc ngá»± trị trong lòng tôi. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong Ä‘á»i, tôi gặp má»™t con ngưá»i như váºy. Ông há»a sÄ© lần đầu tiên tôi đến là m mẫu tháºt ra cÅ©ng giống anh ta, có Ä‘iá»u anh ta trầm tÃnh và tá»± tin hÆ¡n, nhưng nếu anh ta tạo cho tôi cÆ¡ há»™i, tôi sẽ yêu anh ta ngay láºp tức. Giá»ng nói và cá» chỉ cá»§a con ngưá»i trẻ tuổi nà y đã thức tỉnh trong tâm hồn tôi những tình cảm trá»—i dáºy ở tôi khi lần đầu tiên đến thăm ngôi biệt thá»± cá»§a chá»§ Gino, tuy mức độ có thua kém hÆ¡n. Dạo ở biệt thá»±, tôi thÃch cái ngăn nắp, sá»± già u sang, vẻ sạch sẽ, và tôi quyết định rằng không có những Ä‘iá»u kiện ấy thì Ä‘á»i chẳng đáng sống, cÅ©ng như lúc nà y, hà nh vi tao nhã và đúng má»±c cá»§a ngưá»i ngồi bên tôi, - phần nà o nói lên tÃnh cách cá»§a anh ta – đã gây cho tôi má»™t thiện cảm nhiệt thà nh và bá»n chặt. Äồng thá»i, tôi thấy say đắm anh ta má»™t cách mãnh liệt. Tôi nao nao những muốn được đôi bà n tay kia ve vuốt, là n môi kia hôn ấp, bản thân tôi không nháºn thấy rằng những niá»m hy vá»ng trước đây và những khao khát lúc nà y đã hòa trá»™n vá»›i nhau tạo thà nh má»™t chỉnh thể thống nhất, và đấy chÃnh là tình yêu thá»±c sá»±, là dấu hiệu chÃnh xác báo hiệu tình yêu nảy nở.
Nhưng tôi sợ rằng anh không nháºn biết tình yêu cá»§a tôi và tôi sẽ mất anh. Vì váºy tôi tìm tay anh và cố đặt bà n tay mình và o lòng bà n tay anh. Nhưng những ngón tay tôi, - tôi đã cố lồng và o những ngón tay anh - chỉ ôm ấp được má»™t bà n tay cứng đơ bất động. Tôi bối rối, nháºn ra rằng không nên là m thế thì hÆ¡n, song cần phải kiếm cách thu tay vá». Ngay lúc đó xe rẽ đột ngá»™t tại má»™t góc phố, xô chúng tôi sát và o vá»›i nhau và tôi giả vá» bị mất thăng bằng, ngã sấp và o đầu gối anh. Anh giáºt mình, nhưng vẫn ngồi im. Khoan khoái trước tốc độ cá»§a xe, tôi nhắm mắt lại và rúc đầu như má»™t con chó và o lòng bà n tay anh, hôn chúng và lấy tay nhè nhẹ vuốt ve chúng. Tôi muốn là m sao cho những cái vuốt ve tháºt chân thà nh và không giả tạo. Tôi nháºn thấy mình mất bình tÄ©nh và sá»ng sốt thấy mình chỉ má»›i nghe được dăm ba lá»i lịch thiệp mà mình đã tá» ra xúc động mạnh mẽ như váºy. Nhưng anh không ban cho tôi cái vuốt ve mà tôi đã khiêm nhưá»ng van xin anh như váºy, anh rút tay vá».
Anh chà ng tóc và ng hoe nhảy xuống hè, và vá»›i vẻ phong nhã bông phèng, giúp Gisella ra khá»i xe. Chúng tôi cÅ©ng ra khá»i xe, tôi mở cá»a và chúng tôi bước lên lối cầu thang. Gisella và anh chà ng tóc và ng leo lên cầu thang trước. Anh chà ng vóc ngưá»i thấp và chắc nịch, tuy không phải là ngưá»i béo tốt, nhưng quần áo tưởng chừng như sắp bung cả chỉ ở những đưá»ng khâu. Gisella cao lá»›n hÆ¡n anh ta. Äến giữa cầu thang, anh ta để Gisella leo lên trước, rồi túm gấu váy cá»§a cô ta tốc ngược lên, để lá»™ cặp đùi trắng có thắt nịt tất và má»™t vùng mông lóp.
- Mà n đã mở - Anh ta vừa cưá»i vừa kêu lên.
Gisella chỉ phát và o tay anh ta và kéo váy xuống. Tôi nghÄ© cái trò đùa tếu lá»— mãng nà y có thể là m cho ngưá»i bạn trai cá»§a tôi không hà i lòng, và muốn để anh ta thấy rõ tôi chẳng ưa cái trò ấy, tôi bảo:
- Anh có anh bạn quá vui tÃnh.
- Äúng – Anh ta cá»™c lốc đáp.
- Chắc hẳn công việc của anh ta rất trôi chảy.
Chúng tôi rón rén bước và o nhà , tôi dẫn mấy ngưá»i vá» thẳng phòng mình. Äóng cá»a lại, trong giây lát cả bốn chúng tôi Ä‘á»u phải đứng vì căn phòng hẹp, chúng tôi không biết chen chân và o đâu. Anh chà ng tóc và ng hoe xem ra kiên quyết nhất, anh ta ngồi ngay xuống giưá»ng và tỉnh bÆ¡ như không bắt đầu cởi quần áo, anh ta vừa cởi vừa nói cưá»i huyên thuyên. Anh ta nói tá»›i những khách sạn, những phòng riêng, kể lại những sá»± việc xảy ra vá»›i anh ta.
- Cô nà ng bảo: em là má»™t ngưá»i đà n bà đứng đắn... em không muốn đến khách sạn... lúc đó mình tuyên bố vá»›i cô nà ng: khách sạn ối những phụ nữ đứng đắn... còn cô nà ng đáp: em không muốn trình giấy tá»... mình bảo: anh sẽ nháºn phứa em là vợ anh, thêm má»™t bá»›t má»™t cÅ©ng rứa... thôi, ta đến khách sạn. Mình đưa cô nà ng tá»›i khách sạn, cứ y như vợ mình ấy, rồi lên phòng... nhưng và o việc cô nà ng tung ra má»i trò ảo thuáºt... cứ như ta đây hối háºn, “em chảâ€, vì em là gái Ä‘oan trang... Lúc đó mình hết chịu nổi, định giở trò dùng sức... mình đâu có là m gì xấu vá»›i nà ng, nhưng cô nà ng mở tung cá»a sổ và dá»a nhảy xuống đưá»ng phố... Thôi được rồi, - mình bảo - đưa cô em đến đây đúng là má»™t sai lầm... Cô nà ng ngồi xuống giưá»ng và bắt đầu khóc tỉ tê... sau đó kể má»™t câu chuyện dà i lê thê. buồn thảm và đáng thương là m mình cứ má»§i cả lòng... chuyện ra sao bây giá» mình cÅ©ng chẳng nhá»› nữa, chỉ biết má»™t Ä‘iá»u là cuối cùng má»™t cảm động chì còn thiếu nước quỳ sụp xuống và van xin cô nà ng đại xá cho mình cái tá»™i dám mạo muá»™i coi cô nà ng là gái là m tiá»n. Thôi – mình bảo – ta sẽ không tÃnh chuyện là m tình nữa, mà nhè nhẹ nằm bên nhau ở trên giưá»ng, rồi đánh má»™t giấc... Nói sao là m váºy, mình liá»n ngáy ầm Ä©... ná»a đêm tỉnh dáºy, ngó quanh chẳng thấy cô nà ng đâu cả, đã vù rồi... Lúc đó mình đưa mắt nhìn đống áo quần cá»§a mình và thấy bị vất lung tung... Mình tìm mãi chẳng thấy chiếc và đâu... má»™t phụ nữ đứng đắn là thế đấy.
Anh ta phá lên cưá»i hô hố là m tôi và Gisella không tà i nà o nhịn được cÅ©ng phải cưá»i theo. Sau đó anh ta cởi cả áo ngoà i, áo sÆ¡ mi, tất lẫn già y và chỉ còn độc trên mình quần áo lót liá»n thân bằng len mà u nâu nhạt, bó sát ngưá»i từ cổ xuống táºn mắt cá, trông cứ như má»™t diá»…n viên xiếc nhà o lá»™n hay diá»…n viên múa ba lê. Nhưng ngưá»i lá»›n tuổi má»›i mặc loại quần áo lót nà y, nên cà ng là m nổi báºt tình hà i hước cá»§a anh ta. Và o giây phút ấy, tôi bá» qua tÃnh thô bạo cá»§a anh ta và tháºm chà còn cảm thấy có cảm tình vá»›i anh ta, vì tôi vốn thÃch những ngưá»i vui tÃnh, nói cho đúng hÆ¡n, tôi thiên vá» cái vui hÆ¡n cái buồn. Anh ta bắt đầu di loanh quanh khắp phòng, anh ta có vóc ngưá»i thấp bé, nói luôn mồm, ưỡn ngá»±c vẻ quan trá»ng và đầy tá»± hà o, tá»±a hồ như anh ta không phải Ä‘ang mặc trên ngưá»i má»™t bá»™ đồ lót, mà là má»™t bá»™ quân phục diá»…u hà nh. Rồi từ chá»— góc để tá»§ commốt,anh ta bá»—ng nhảy phắt lên giưá»ng, lao và o Gisella và đè ngá»a cô ta ra, Gisella bất ngá» nên la ré lên. Sau đó, chẳng hiểu vì sao anh ta bò lồm cồm trông đến là buồn cưá»i quanh Gisella, ngước bá»™ mặt đỠlừ và méo xệch ngoái lại nhìn chúng tôi, như các chú mèo thưá»ng là m khi nhảy bổ và o con mồi, rồi há»i:
- Hai ngưá»i còn đợi gì nữa?
Tôi nhìn anh bạn tình cá»§a tôi và há»i:
- Em cũng cởi áo xống nhé?
Anh vẫn đứng, để nguyên xi cả áo bà nh tô, cổ áo kéo ngược lên và giáºt bắn ngưá»i bảo:
- Không, không... đợi cho hỠxong đã.
- Ta rá»i khá»i đây Ä‘i.
- Ừ.
- Lấy xe mà đi - Anh chà ng tóc và ng hoe khư khư bên Gisella và bảo – Khóa ở dưới ấy đấy.
Nhưng anh bạn anh ta là m ra vẻ không nghe thấy những lá»i ấy và bước ra khá»i phòng. Chúng tôi dừng lại ở ngoà i hà nh lang nhá», tôi bảo anh đợi tôi má»™t lát, rồi và o phòng may. Mẹ Ä‘ang ngồi bói bà i ở bên bà n. Thấy tôi, mẹ đứng dáºy và lẳng lặng bá» và o bếp. Lúc đó tôi ngó ra ngoà i hà nh lang nhá» và gá»i anh thanh niên có và o không?
Tôi đóng cá»a lại và ngồi xuống chiếc Ä‘i-văng kê cạnh cá»a sổ. Tôi những muốn anh ngồi xuống bên và ve vuốt tôi, vá»›i những ngưá»i khác bao giá» tôi cÅ©ng muốn như váºy. Nhưng anh chẳng buồn để mắt ngó vá» phÃa Ä‘i-văng, va tay đút túi, Ä‘i Ä‘i lại lại khắp phòng, quanh chiếc bà n. Tôi nghÄ© rằng anh đợi chán rồi nên bảo:
- Tiếc là em chỉ có một phòng.
Anh dừng bước lại há»i, giá»ng ngá»— ngược, nhưng vẫn lịch sá»± như trước:
- Lẽ nà o tôi đã bảo tôi cần một căn phòng?
- Không, ấy là em đã nghĩ...
Anh nhìn tôi, sau đó tiến đến ngồi bên tôi và há»i:
- Em tên gì?
- Adriana.
- Còn anh là Giacomo. – Anh cầm tay tôi và nói.
Tôi thấy là lạ thế nà o ấy, song lại nghÄ© chắc anh e thẹn. Tôi cứ để anh cầm tay tôi và mỉm cưá»i động viên anh. Anh lại há»i:
- Thế nghĩa là đợi hỠxong rồi hai đứa mình sẽ là m tình với nhau à ?
- Vâng.
- Nhưng nếu anh không muốn thì sao?
- Thì chúng ta sẽ chẳng là m gì cả - Cho rằng anh nói đùa tôi vui vẻ đáp.
- Äúng – Anh sốt sắng thốt lên – Anh không muốn, nhất quyết không muốn chuyện ấy.
- Thôi được – Tôi tán thà nh.
Nhưng lá»i nói vừa rồi cá»§a anh quả thá»±c bất ngỠđối vá»›i tôi, tôi chẳng còn hiểu ra sao nữa.
- Em không giáºn chứ? Phụ nữ không thÃch khi bị coi nhẹ đâu.
Cuối cùng tôi má»›i vỡ lẽ và không được nên lá»i, tôi lắc đầu có ý bảo không giáºn. Thế nghÄ©a là anh chẳng thÃch tôi. Bá»—ng tôi thấy thất vá»ng và suýt nữa báºt òa lên khóc.
- Không, em không giáºn anh đâu – Tôi khẽ bảo – Anh không thÃch thì đợi bạn anh rồi hẵng Ä‘i.
- Anh không biết nên ra sao – Anh nói tiếp – Vì anh mà em mất không má»™t tối, nếu không, em đã chẳng kiếm được chút Ãt.
Tôi nghÄ© rằng chắc anh không có tiá»n, và vẫn hy vá»ng, tôi đỠnghị:
- Nếu bây giá» anh không có tiá»n, chẳng sao cả, lần sau trả cÅ©ng được.
Anh thá»c tay và o túi áo blouson, lấy số tiá»n phải trả mà anh đã chuẩn bị trước, rồi vá»›i má»™t động tác bình dị, đồng thá»i duyên dáng lạ thưá»ng và quấy quá, anh xếp giấy bạc lên bà n.
- Äừng, đừng – Tôi phản đối – Äây đâu phải là chuyện tiá»n nong... tháºm chà chẳng nên đả động đến chuyện tiá»n nong.
Nhưng tôi phản đối không kiên quyết lắm, và thá»±c tình mà nói, lấy tiá»n cá»§a anh cÅ©ng thÃch song nếu để anh nợ, tôi hy vá»ng anh sẽ còn phải đến để thanh toán. Anh nháºn thức được sá»± từ chối không nháºn tiá»n má»™t cách thiếu kiên quyết nà y cá»§a tôi đúng thá»±c chất cá»§a nó, nên vẫn đặt tiá»n lên bà n, rồi lại tiến đến ngồi xuống Ä‘i-văng, còn tôi, cảm thấy mình xá» sá»± ngu dại và lố bịch, đã nhoà i ngưá»i nắm lấy tay anh. Chúng tôi ngồi im lặng nhìn nhau trong giây phút, rồi anh dùng những ngón tay dà i gầy guá»™c cá»§a mình há»n bẻ ngoéo ngón tay út cá»§a tôi vá» phÃa sau.
- Ãi – Tôi thốt lên tức giáºn – Anh giở cái trò gì thế?
- Anh xin lá»—i – Anh nói, mặt để lá»™ má»™t vẻ bối rối là m tôi ân háºn vá» việc nặng lá»i vừa rồi cá»§a mình nên tôi nói luôn:
- Em bị đau, anh rõ không?
Bị đột ngá»™t xúc động, anh đứng dáºy và đi Ä‘i lại lại trong phòng. Sau đó anh sững ngưá»i và bảo:
- Em có muốn ta ra ngoà i một lát không? ChỠhỠở đây chán lắm.
- Ta đi đâu?
- Không biết nữa... ta dùng ôtô nhé.
Tôi nhớ lại những lần đi chơi với Gino, nên vội đáp:
- Không, chẳng nên dùng xe anh ạ.
- Nếu váºy thì ta Ä‘i bá»™... Gần đây có tiệm cà phê nà o không?
- Không, nhưng ngay sau cổng thà nh thì có.
- Thế thì ta đến tiệm cà phê váºy.
Tôi đứng dáºy và chúng tôi bước ra khá»i phòng, lúc xuống thang tôi đùa bảo:
- Váºy là ... tiá»n anh đã trả em rồi... do đó anh muốn tá»›i lúc nà o cÅ©ng được, đồng ý không?
- Äồng ý.
Äó là má»™t đêm đông êm dịu, ẩm ướt và tối trá»i. Mưa kéo dà i suốt ngà y, những vÅ©ng nước Ä‘en loang loáng trên mặt đưá»ng mừ phản chiếu những ánh đèn thưa thá»›t. Má»™t bầu trá»i yên ả, không trăng, không sao, bị phá»§ má»™t lá»›p sương mù má»ng như voan trải dà i trên bức tưá»ng thà nh. Chốc chốc, những chiếc tà u Ä‘iện do chạy ở bên kia tưá»ng thà nh nên không nhìn thấy đâu, đã là m dây dẫn Ä‘iện tóe lá»a, rá»i sáng trong chốc lát bầu trá»i, những tháp nghiêng gần đổ sụp và các thà nh hà o má»c đầy cá» dại. Ra đến ngoà i phố tôi nhá»› là đã và i tháng mình chưa Ä‘i qua công viên Mặt Trăng. Thưá»ng tôi rẻ phải và đi thẳng đến quảng trưá»ng nÆ¡i Gino đợi tôi. Tôi ngà y dạo chÆ¡i vá»›i mẹ đến nay, chưa lần nà o tôi Ä‘i vá» mạn công viên Mặt Trăng. Tôi và mẹ đã Ä‘i ngược con đưá»ng hai bên trồng cây nằm dá»c bức tưá»ng thà nh, ngắm nhìn đèn trang trà và nghe nhạc, nhưng do không có tiá»n nên chẳng bao giá» ghé và o công viên. Bên kia đưá»ng là ngôi biệt thá»± nhá» có ngá»n tháp con con mà dạo ấy qua cá»a sổ tôi đã nhìn thấy cả gia đình đã ngồi ăn bên bà n. Äấy chÃnh là ngôi biệt thá»± lần đầu tiên thức tỉnh trong tôi ước mÆ¡ lấy chồng, ước mÆ¡ có má»™t ngôi nhà riêng và má»™t cuá»™c sống êm ả. Tôi rất muốn kể lại vá»›i ngưá»i bạn cùng Ä‘i vá» cái thá»i đó, vá» các ước mÆ¡ dạo ấy cá»§a mình, và thú nháºn rằng tôi không bị những tình cảm Ä‘a sầu, mà cả những tÃnh toán chi phối. Tôi không muốn anh đánh giá thấp tôi thông qua ấn tượng ban đầu, cứ để anh nháºn xét tôi theo má»™t cách khác có lợi hÆ¡n - đứng vá»›i bản thân tôi trong thá»±c tế. Thưá»ng khi tiếp khách quý, chá»§ nhà thưá»ng mặc quần áo đẹp và mở rá»™ng cá»a những căn phòng sang trá»ng nhất, hiện nay, quá khứ, những ước mÆ¡ và khát vá»ng trước đây cá»§a tôi là những bá»™ quần áo đẹp nhất, là căn phòng khách sang trá»ng ấy và tôi trù tÃnh rằng toà n bá»™ những hồi ức đó cá»§a tôi, dù có buồn tẻ và dung dị thế nà o Ä‘i nữa cÅ©ng sẽ buá»™c anh phải thay đổi ý kiến vá» tôi và là m cho hai chúng tôi gắn bó vá»›i nhau.
- Bây giá» thì hầu như chẳng ai lai vãng ở phố nà y – Tôi giải thÃch - tháºt ra thì vá» mùa hè, dân cư trong khu em dạo chÆ¡i ở đây... Em cÅ©ng tá»›i đây dạo chÆ¡i... lâu rồi, có anh, em má»›i quay lại nÆ¡i nà y.
Anh khoác tay tôi, rồi đỡ tôi Ä‘i suốt dá»c vỉa hè ẩm ướt.
- Thế em đi dạo ở đây với ai?
- Với mẹ.
Anh báºt cưá»i nghe rất khó chịu là m tôi cá»±c kỳ sá»ng sốt.
- Mẹ - anh dằn giá»ng nhắc lại - Mẹ, ai cÅ©ng có mẹ... mẹ... Mẹ sẽ bảo sao? Mẹ sẽ là m gì? Mẹ... mẹ...
Tôi nghÄ© rằng chắc anh có Ä‘iá»u gì giáºn dá»—i mẹ mình, nên há»i:
- Anh giáºn mẹ anh à ?
- Mẹ anh chẳng là m Ä‘iá»u gì để anh giáºn – Anh đáp – Ngưá»i mẹ chẳng bao giá» là m ai phải giáºn, chúng ta ai chẳng có mẹ?... Thế em có yêu mẹ không?
- Tất nhiên, tại sao anh lại há»i váºy?
- Há»i cho biết thế thôi, - Anh bảo – em đừng báºn tâm vá» anh... như váºy, em đã cùng mẹ dạo chÆ¡i ở đây.
Giá»ng anh không quá chằm bặp, cÅ©ng không quá kiên quyết nhưng dẫu sao, phần do tư lợi, phần do có thiện cảm vá»›i anh, tôi quyết định tiếp tục trò chuyện cởi mở.
- Vâng, em dạo chơi ở đây với mẹ, chủ yếu là vỠmùa hè, vì mùa hè không khà trong nhà em ngột ngạt khó thở lắm... vâng... anh có thấy ngôi biệt thự kia không?
Anh dừng lại và nhìn theo ngón tay tôi chỉ. Tiếc rằng cá»a sổ biệt thá»± khép kÃn, hình như bây giá» nó không có ngưá»i ở. Tôi thấy ngôi biệt thá»± nằm ép giữa hai tòa nhà dà i và thấp cá»§a nhân viên đưá»ng sắt khá tiá»u tụy ảm đạm, hình như nó nhá» bé hÆ¡n trước đây.
- Thế trong ngôi nhà nhỠbé ấy có gì lạ?
Lúc đó tôi thấy ngượng trước Ä‘iá»u mình định kể. Nhưng tôi cố gò mình nói tiếp:
- Tối nà o em cÅ©ng Ä‘i ngang qua gần ngôi nhà nhỠấy, vì mùa hè nên cá»a sổ lúc nà o cÅ©ng mở, như em đã nói vá»›i anh... và lúc nà o em cÅ©ng thấy, và o má»™t thá»i Ä‘iểm nhất định, cả gia đình ngồi quây quần bên bà n...
Tôi dừng lại và bỗng thấy bối rối, nên im bặt.
- Thế sao nữa?
- Chắc anh chẳng quan tâm đâu – Tôi nói và tá»± mình cảm thấy do bối rối, giá»ng tôi trở nên vừa chân thà nh lại vừa giả tạo.
- Tại sao lại không, anh quan tâm tá»›i má»i chuyện.
Tôi vội kết thúc:
- Thế em tâm niệm rằng má»™t ngà y nà o đó em sẽ có má»™t ngôi nhà nhá» như thế nà y và sẽ sống như những ngưá»i ấy.
- À, à ... Anh hiểu rồi – Anh nói - Thế nghÄ©a là có dạo em hÆ¡i thinh thÃch ngôi nhà nhá» như thế nà y.
- So vá»›i ngôi nhà cá»§a bá»n em – Tôi phản đối – ngôi biệt thá»± nà y không đến ná»—i tồi lắm, hÆ¡n nữa ở lứa tuổi đó ngưá»i ta nghÄ© ra có trá»i má»›i biết được những gì.
Anh kéo tay tôi dẫn thẳng đến ngôi biệt thự.
- Ta lại thỠxem liệu cái gia đình nỠcòn sống ở đấy không?
- Anh là m sao váºy – Tôi má»™t má»±c không chịu và nói - Tất nhiên là há» vẫn còn ở đấy.
- Tốt lắm, ta cứ lại thỠxem.
Chúng tôi dừng lại bên ngôi nhà nhá». Mảnh vưá»n um tùm tối om, cá»a sổ và tháp con không thấy có ánh đèn. Ngưá»i bạn cùng Ä‘i vá»›i tôi tiến lại bên cổng và o và nói.
- Có thùng thư, chúng ta bấm chuông thì sẽ biết có ai ngay không thôi mà ... Hình như trong ngôi nhà nhỠcủa em chẳng có ai thì phải.
- Không phải như thế đâu – Tôi vừa cưá»i vừa đáp – Sao lại như váºy, anh định giở trò gì thế?
- Ta thỠxem – Anh đưa tay lên và bấm chuông.
Sợ trong nhà có ngưá»i ra trả lá»i, tôi muốn bá» chạy.
- Ta Ä‘i thôi – Tôi năn nỉ - Ngưá»i ta mà ra bây giá» thì chẳng biết ăn nói ra sao.
- Mẹ sẽ bảo sao – Anh nhai đi nhai lại như một điệp khúc, trong lúc đó, tôi nắm tay áo anh kéo ra xa ngôi nhà - Mẹ sẽ là m gì?
- Äúng là anh giáºn mẹ anh rồi – Tôi rảo bước và nói.
Và thế là chúng tôi đã tá»›i gần công viên Mặt Trăng. Tôi nhá»› lại lần cuối cùng tá»›i đây, công viên đầy những ngưá»i, các dây lắp bóng đèn đủ mà u thắp sáng trưng, các kiốt rá»±c sáng ánh đèn, các nhà thá»§y tạ trang hoà ng đầy hoa, nhạc rá»™n rà ng, đâu đâu cÅ©ng vui nhá»™n. Lúc nà y không thấy tất cả những cảnh ấy, tôi hÆ¡i ngao ngán. Hình như đây không phải là má»™t chốn vui chÆ¡i giải trÃ, mà là cái kho để váºt liệu xây dá»±ng bá» bá» hoang và tối om. Vươn lên trên bức tưá»ng rà o quanh công viên là chiếc Ä‘u quay tròn có treo tám toa goòng nhá» cứ như những con cánh cam to bụng, sau khi bay lên trá»i, bá»—ng bị chết cứng. Những mÅ©i nhá»n cá»§a những nÆ¡i hóng mát tối mò cứ á»§ rÅ© như ngá»§ thiếp. Có thể nói cảnh váºt nÆ¡i đây như chết lụi và quả đúng thế tháºt, vì Ä‘ang là mùa đông. Quảng trưá»ng nhá» trước mặt công viên Mặt Trăng ẩm ướt và trống trÆ¡n, vá»›i độc má»™t chiếc đèn đưá»ng le lói chiếu sáng.
- Tá»›i mùa hè, công viên Mặt Trăng sẽ mở cá»a. – Tôi nói - Ở đây má»i ngưá»i kéo đến đông lắm... nhưng mùa đông thì đóng cá»a. Anh muốn Ä‘i đâu nà o?
- Tới quán cà phê được không?
- Tháºt ra đấy là má»™t cái osteria [1] xuyá»nh xoà ng.
- Thế ta đến chá»— cái osteria ấy váºy.
Chúng tôi qua cổng và vừa vặn đứng ngay trước mặt, tại tầng má»™t má»™t ngôi nhà nhá», chúng tôi thấy có ánh đèn hắt ra ngoà i phố qua cánh cá»a và o bằng kÃnh. Vừa bước chân và o osteria, tôi liá»n nháºn ra ngay đây chÃnh là nÆ¡i tôi cùng Gino và mẹ ngồi ăn bữa tối dạo ấy, và lúc đó Gino đã trị má»™t tên xấc láo say rượu.
Vá»n vẹn có ba bốn ngưá»i ngồi bên những chiếc bà n bằng đá giả cẩm thạch, hỠăn bánh mì cá»§a mình mang theo bá»c trong giấy báo, còn rượu thì mua cá»§a chá»§ quán. Tại đây lạnh hÆ¡n ngoà i phố, trong phòng nồng nặc mùi ẩm ướt, mùi rượu và mùn cưa, chắc là bếp lò đã tắt. Chúng tôi ngồi bên chiếc bà n con kê trong má»™t góc và anh gá»i ngưá»i mang tá»›i má»™t lÃt rượu vang.
- Anh gá»i cho ai uống váºy? – Tôi há»i.
- Thế em không uống à ?
- Uống, nhưng Ãt lắm.
Anh tá»± rót cho mình má»™t cốc đầy rồi uống má»™t hÆ¡i, nhưng miá»…n cưỡng chứ chắc chẳng lấy gì là m thú vị. Cá» chỉ nà y xác minh thêm những nháºn xét ban đầu cá»§a tôi rằng anh luôn luôn hà nh động như thể phục tùng má»™t ma lá»±c từ phÃa bên ngoà i, như thể anh Ä‘ang sắm vai nà o đấy, chứ bản thân thì dưng dưng. Chúng tôi ngồi im lặng, anh đưa cặp mắt trong sáng chăm chú nhìn tôi, còn tôi thì ngoảnh mặt nhìn xung quanh. Tôi nhá»› lại cái buổi chiá»u xa xăm cùng mẹ và Gino ăn tối tại osteria nà y, và lòng tôi không thể hiểu nổi lúc nà y tôi Ä‘ang nuối tiếc hay buồn thương. Quả tháºt lúc đó tôi rất hạnh phúc, nhưng quá ngây thÆ¡. Và bây giá» tôi nghÄ© rằng, có lẽ tôi có tâm trạng giống như ngưá»i mở chiếc hòm thư lâu nay vẫn khóa chặt, đáng lẽ được chiêm ngưỡng những đồ váºt tuyệt đẹp thì thì lại phải thấy bụi bặm và má»™t má»› những thứ bị nháºy nhấm nát. Má»i Ä‘iá»u đã trôi qua sẽ không bao giá» trở lại: không chỉ tình yêu cá»§a tôi vá»›i Gino mà ngay cả tuổi thanh xuân cá»§a tôi cùng những mÆ¡ ước viển vông cÅ©ng đã trôi qua. Và bởi lẽ chuyện ấy đã xảy ra từ lâu và xa lạ đối vá»›i tôi, sá»± việc nà y chứng tá» rằng tôi đã có thái độ tá»± giác và không quá vụ lợi khi nghÄ© vá» quá khứ cá»§a mình để động lòng trắc ẩn xót thương cá»§a ngưá»i bạn Ä‘ang ngồi bên mình. Tôi lại lên tiếng:
- Thoạt đầu em không thÃch anh bạn anh... nhưng bây giá» em thấy có cảm tình vá»›i anh ấy... anh ấy rất vui tÃnh.
Anh phản đối, giá»ng gay gắt:
- Nhân tiện nói để em rõ, anh ta hoà n toà n không phải bạn cá»§a anh... vã cÅ©ng chẳng dá»… thương như váºy đâu.
Tôi sá»ng sốt trước giá»ng nói gay gắt cá»§a anh, nên lưỡng lá»± há»i:
- Anh nghÄ© váºy à ?
Anh lại uống và nói tiếp:
- Những con ngưá»i hóm hỉnh như váºy là tai há»a thá»±c sá»±... cái rá»—ng tuyếch trong lòng thưá»ng được che giấu bằng toà n bá»™ cái vẻ hóm hỉnh ấy... giá mà em thấy được anh ta trong văn phòng chá»— anh ta... tại đấy anh ta chẳng đùa đâu.
- Anh ấy là m ở văn phòng nà o?
- Chẳng rõ, hình như là phòng chưởng khế thì phải.
- Anh ấy có kiếm được nhiá»u tiá»n không?
- Nhiá»u kinh khá»§ng.
- Má»™t con ngưá»i may mắn.
Anh rót rượu vang cho tôi, tôi lên tiếng há»i:
- Nếu không thÃch, sao anh cứ giao du vá»›i anh ấy?
- Anh ta là bạn hồi nhá» cá»§a anh, bá»n anh đã cùng há»c má»™t trưá»ng, bạn hồi nhá» bao giá» cÅ©ng váºy. – Anh khẽ nhếch mép cưá»i.
Anh lại uống rượu vang và nói tiếp:
- Dẫu sao thì vỠmặt nà y anh ta có tốt hơn anh.
- Mặt gì váºy?
- Khi là m việc gì, anh ta cÅ©ng là m má»™t cách nghiêm túc... còn anh, thoạt đầu muốn là m má»™t việc gì đấy, nhưng sau đó... - Giá»ng anh bá»—ng cất cao hÆ¡n là m tôi giáºt mình - bắt tay và o việc, anh lại thôi chẳng muốn là m nữa... như tối hôm nay chẳng hạn... Anh ta gá»i Ä‘iện há»i xem anh có muốn, như anh ta bảo, Ä‘i tìm gái không... anh đồng ý và khi thấy hai em, anh thá»±c sá»± muốn em... nhưng tá»›i nhà em, ná»—i khát khao cá»§a anh tan biến.
- Nỗi khát khao đã tan biến – Tôi nhìn anh và láy lại.
- Äúng... đối vá»›i anh, em không còn là má»™t phụ nữ... mà trở thà nh đồ váºt, má»™t thứ đồ váºt nà o đó... Em có nhá»› anh đã bẻ ngón tay và là m em Ä‘au không?
- Còn nhớ.
- Tháºt ra... anh là m váºy là muốn kiểm tra xem em có đúng là má»™t sinh váºt không... Do kiểm tra như váºy nên đã là m em Ä‘au.
- Äúng, em là má»™t sinh váºt – Tôi mỉm cưá»i – và anh đã là m em Ä‘au.
Lúc nà y tôi thấy dá»… chịu, thế nghÄ©a là anh cá»± tuyệt tôi không phải vì anh không thÃch tôi. Xét cho cùng, con ngưá»i ta chẳng có gì là kỳ lại và không thể giải thÃch được. Chỉ cần hiểu rõ con ngưá»i và nháºn thấy rằng hà nh vi cá»§a con ngưá»i, dù lạ lùng thế nà o Ä‘i chăng nữa, bao giá» cÅ©ng được giải thÃch bằng má»™t lý do hoà n toà n rõ rà ng.
- NghÄ©a là anh không thÃch em à ?
Anh lắc đầu bảo:
- Äâu phải chuyện ấy... em hay ngưá»i khác cÅ©ng váºy.
Sau má»™t giây lưỡng lá»±, tôi há»i:
- Anh không, anh không bị... liệt dương đấy chứ?
- Báºy nà o!
Lòng tôi nổi lên một khát khao muốn gần gũi anh, muốn vượt qua cái giới hạn đang ngăn cách giữa hai chúng tôi, tôi muốn yêu anh và được yêu. Tôi những định nói với anh rằng tôi đã bực mình khi bị anh từ chối, song dẫu sao tôi bị xúc phạm, lòng tự ái của tôi bị tổn thương. Tôi biết rằng mình xinh đẹp và hấp dẫn và tôi thấy hình như anh chẳng có lý do đặc biệt nà o để từ chối tôi. Tôi đỠnghị:
- Anh nà y, ta ngồi đây một lát, sau đó vỠnhà em rồi ta yêu nhau.
- Không, không là m thế được đâu.
- Thế ra, khi thấy em ở ngoà i phố, anh đã không thÃch em ngay rồi à ?
- Không phải thế... nhưng mong em cố hiểu anh...
Tôi biết những Ä‘iá»u không là m ngưá»i đà n ông nà o có thể đứng vững. Do đó, tôi nhắc lại vẻ cay đắng giả tạo và bình tÄ©nh:
- Thế ra anh không thÃch em – Tôi đưa tay vuốt mặt anh.
Tôi có đôi bà n tay đẹp, ấm áp, ngón tay dà i và nếu ngưá»i ta nói đúng rằng qua bà n tay có thể hiểu rõ được tÃnh tình thì nghÄ©a là tôi không phải là ngưá»i thô bạo, khác vá»›i Gisella, ngưá»i có đôi bà n tay đỠhồng và ram ráp trông tháºt xấu. Tôi đưa tay vuốt chầm cháºm má, thái dương, trán anh, còn mắt thì nhìn anh vẻ khẩn khoản, dịu dà ng và tha thiết. Tôi nhá»› lại rằng lúc gặp nhau ở bá»™, Astarita cÅ©ng vuốt ve tôi hệt như thé, và má»™t lẫn nữa, tôi tin chắc mình yêu Giacomo, còn Astarita thì chắc chắn yêu tôi, còn cá» chỉ nà y là cá» chỉ cá»§a má»™t ngưá»i Ä‘ang yêu. Thoạt đầu anh giữ thái độ lạnh lùng và thá» Æ¡ trước những vuốt ve cá»§a tôi, nhưng sau đó cằm anh giần giáºt, như sau nà y tôi hiểu rõ, đó là dấu hiệu cá»§a sá»± xúc động. Mặt anh méo xệch Ä‘i và có vẻ gần như trẻ nhá». Tôi thấy thương thương anh và vui mừng trước tình thương nà y đối vá»›i anh, nó là m tôi xÃch lại gần anh hÆ¡n.
- Em là m gì váºy – Anh ngượng ngùng khẽ bảo, cứ như má»™t chú bé ấy - Ở đây đâu chỉ có má»—i chúng mình.
- Em mặc xác – Tôi bình tĩnh đáp.
Má tôi nóng bừng tuy ở trong osteria lạnh lẽo và lúc nà y tôi chỉ nháºn thấy những là n hÆ¡i như mây nhè nhẹ thoát khá»i miệng chúng tôi.
- ÄÆ°a tay đây cho em – Tôi nói.
Anh miễn cưỡng đưa cho tôi nắm tay, rồi tôi đưa tay anh lên mặt mình.
- Anh có thấy má em nóng bừng không?
Anh chẳng nói gì, chỉ ngồi nhìn tôi, cằm giần giáºt. Má»™t ngưá»i bước và o osteria, đóng mạnh cá»a kÃnh và tôi bá» tay ra. Anh thở dà i nhẹ nhõm và lại rót rượu và o cốc mình. Nhưng ngưá»i khách vừa và o má»›i Ä‘i ra xa má»™t chút, tôi liá»n luồn tay giữa hai ve áo vét, cởi cúc áo sÆ¡ mi và áp tay và o ngá»±c anh chá»— gần tim.
- Em muốn sưởi ấm tay và xem tim anh Ä‘áºp ra sao – Tôi bảo.
Má»›i đầu tôi áp mu bà n tay sau đó láºt áp lòng bà n tay và o ngá»±c anh.
- Tay em lạnh quá – Anh nhìn tôi, nói.
- Ấm ngay bây giá» thôi mà – Tôi mỉm cưá»i đáp.
Tôi nhè nhẹ xoa bá»™ ngá»±c gầy cá»§a anh. Má»™t niá»m vui sướng rà o rạt dâng trà o trong tôi, vì cảm thấy anh gần gÅ©i vá»›i tôi biết bao. Tôi tha thiết yêu cầu anh cÅ©ng mãnh liệt như má»™t mối tình chẳng được Ä‘á»n đáp. Mắt vẫn không rá»i anh, tôi đùa dá»a:
- Chỉ chút nữa, em sẽ hôn anh đấy.
- Äừng, đừng – Anh đáp, giá»ng cố giữ vẻ đùa cợt nhưng rõ rà ng là sợ - Trấn tÄ©nh lại Ä‘i em.
- Nếu váºy ta rá»i khá»i đây ngay.
- Nếu em muốn.
Anh trả tiá»n rượu vang mà anh không uống hết và chúng tôi rá»i khá»i osteria. Lúc nà y anh cÅ©ng xúc động nhưng không phải do tình yêu như tôi. Chắc má»™t ná»—i xúc cảm nà o đó do sá»± kiện tối nay khÆ¡i nên trà n ngáºp trong lòng anh. Sau nà y, khi hiểu rõ anh hÆ¡n, tôi nháºn thấy ná»—i xúc cảm tương tá»± nổi lên xâm chiếm anh khi anh phát hiện ra má»™t nét cá tÃnh má»›i lạ nà o đó trong bản thân mình hoặc tìm cách xác nháºn nó. Có thể Ä‘iá»u đó chứng tá» anh là má»™t ngưá»i Ãch ká»·, nghÄ©a là quá yêu, hay nói đúng hÆ¡n, quá say mê bản thân mình.
- Thưá»ng thưá»ng, - Anh nói như vá»›i chÃnh bản thân mình còn tôi thì Ä‘i gần như chạy kéo theo anh vá» nhà – anh khao khát là m má»™t Ä‘iá»u gì đấy, anh hứng lên, anh thấy cái gì cÅ©ng tuyệt đẹp, anh tin rằng nhất định thế nà o cÅ©ng thá»±c hiện được những Ä‘iá»u đã nghÄ© ra ấy, nhưng tá»›i lúc quyết định thì tất cả Ä‘á»u sụp đổ và anh, có thể nói, không còn tồn tại, hoặc chÃnh xác hÆ¡n, tồn tại chỉ thông qua những biểu hiện tồi tệ cá»§a mình. Anh trở nên lạnh lùng, vô dụng, tà n nhẫn... như lúc anh bẻ ngoéo ngón tay em.
Anh nhắc lại Ä‘oạn độc thoại nà y vá»›i chÃnh bản thân mình, chắc lòng cảm thấy má»™t ná»—i thÃch thú cay đắng nà o đấy. Nhưng tôi không nghe anh nói, vì tôi quá vui mừng như ngưá»i được chắp cánh bay lâng lâng trên đồng cá». Tôi vui vẻ đáp:
- Nhưng anh đã nói chuyện đó rồi... còn em chưa được nói vá»›i anh những gì Ä‘ang dâng trà o trong lòng em... em những muốn ghì chặt anh, lấy thân mình sưởi ấm cho anh, cảm thấy anh ở bên và ép anh là m cái việc anh không thÃch... em chưa yên tâm chừng nà o chưa đạt được Ä‘iá»u em muốn.
Anh không đáp gì cả, cứ như những lá»i cá»§a tôi không lá»t được và o tai anh, vì anh quá mải mê vá» những suy nghÄ©. Bá»—ng tôi cầm tay anh và nói:
- Ôm ngang lưng em, được không anh?
Hình như anh không nghe thấy tôi bảo gì, lúc tôi đã nắm tay anh chặt và o lòng bà n tay mình, tá»±a như lúc ngưá»i ta xá» tay áo bà nh tô, và cánh tay đó uể oải ôm ngang thắt lưng tôi. Äi thế nà y kể cÅ©ng khó, vì chúng tôi mặc áo rét xù ra, nên tay chúng tôi chÆ¡i vÆ¡i giữa lưng.
Khi tới gần ngôi biệt thự có tháp, tôi dừng lại và nà i nỉ:
- Hôn em đi.
- Äể sau.
- Không, ngay bây giỠcơ.
Anh quay ngưá»i lại phÃa tôi, tôi đưa hai tay ôm chặt cổ anh và hôn thắm thiết. Môi anh mÃm chặt nhưng tôi dùng lưỡi đẩy tách ra, sau đó đẩy hai hà i răng miá»…n cưỡng báºt lên. Tôi không tin chắc anh đáp lại cái hôn cá»§a tôi, nhưng tôi không hôn lại, chuyện đó đối vá»›i tôi là vô nghÄ©a. Sau khi hôn nhau, tôi thấy quanh miệng anh hằn má»™t vết son lá»›n, hình thù không cân đối cho bá»™ mặt nghiêm trang cá»§a anh trông đến kỳ quặc và ná»±c cưá»i. Tôi phá lên cưá»i sung sướng. Anh khẽ há»i:
- Sao em cưá»i?
Tôi quyết định không giải thÃch gì hết, tôi khoái trá nhìn anh nghiêm trang bước cạnh tôi và không há» g\hay biết cái vết tức cưá»i trên mặt. Tôi đáp:
- Chẳng sao cả... vui thì cưá»i... đừng báºn tâm tá»›i em – Và lòng rá»™n rà ng hạnh phúc, tôi lại hôn lướt trên môi anh.
Khi tới cổng nhà , chúng tôi chẳng thấy xe ôtô đâu.
- Giancarlo đã chuồn rồi – Anh bá»±c mình nháºn xét – Bây giá» thì phải cuốc bá»™ vá» nhà , mà nà o có gần cho cam.
Tôi không há» pháºt lòng trước những lá»i chẳng há» lịch sá»± ấy, và từ nay chẳng có gì có thể là m tôi pháºt ý. Tôi nhìn những thiếu sót cá»§a anh dưới má»™t là n ánh sáng đặc biệt, và thấy chúng đến là dá»… thương, chẳng là tôi Ä‘ang yêu mà . Tôi nhún vai và thốt lên:
- Còn có xe điện chạy vỠđêm... vả lại, nếu anh thấy cần, có thể ngủ lại chỗ em.
- Không, lại còn thế nữa – Anh vội đáp.
Chúng tôi và o nhà , leo lên thang gác. Khi đã ở trong hà nh lang nhá», tôi đẩy anh và o phòng mình, còn tôi đảo qua chá»— phòng may. Phòng tối om, chỉ có độc má»—i ánh đèn đưá»ng lá»t qua cá»a sổ, rá»i lên chiếc máy khâu và lên bà n. Chắc mẹ đã ngá»§, chẳng biết mẹ có gặp và trò chuyện vá»›i Giancarlo và Gisella không. Tôi khép cá»a lại và trở vá» phòng mình. Anh bồn chồn Ä‘i lại từ giưá»ng đến chá»— tá»§ commốt.
- Em nà y, – Anh lên tiếng – anh vỠthì hơn.
Giả vá» không nghe thấy anh nói gì, tôi cởi áo bà nh tô và treo và o tá»§. Tôi thấy hạnh phúc tá»›i mức không kìm được và đã há»i vá»›i giá»ng tá»± hà o chÃnh đáng cá»§a bà chá»§ nhà .
- Anh thÃch căn phòng cá»§a em không? Ấm cúng chứ?
Anh nhìn quanh và cau mà y, tôi chẳng rõ vì sao. Tôi cầm tay anh, kéo ngồi xuống giưá»ng trước mặt tôi và nói:
- Bây giỠanh để mặc em nhé.
Anh nhìn tôi, cổ áo bà nh tô cá»§a anh vẫn kéo lên như lúc trước, tay thá»c và o túi. Tôi tháºn trá»ng và khéo léo bỠáo bà nh tô ra, rồi cởi áo vét và treo lên mắc. Tôi cháºm rãi tháo cravat, cởi sÆ¡ mi ra khá»i ngưá»i anh và đặt lên ghế. Sau đó tôi sụp xuống ngồi xổm, kẹp bà n chân anh giữa hai đầu gối như những thợ chữa già y thá»±c thụ vẫn là m, rồi kéo già y bốt, bÃt tất ra khá»i chân anh và hôn chân anh. Thoạt đầu tôi tiến hà nh tất cả những việc đó má»™t cách cháºm rãi theo trình tá»±, nhưng do cà ng cởi dần quần áo anh ra, trong tôi trá»—i dáºy má»™t khát vá»ng thấp kém mãnh liệt, có lẽ tình cảm tương tá»± đã xâm chiếm tôi lúc ở nhà thá», nhưng đây là lần đầu tiên tôi có cảm tình như váºy đối vá»›i má»™t ngưá»i đà n ông, tôi thấy rá»™n lên má»™t niá»m hạnh phúc, vì tôi nháºn ra tình yêu thá»±c sá»± - không chút xấu xa và dâm đãng – đã đến vá»›i tôi. Cởi áo xống cho anh xong, tôi quỳ xuống ôm chân anh và nhắm mắt lại, tôi áp chặt mà và o tóc và chân. Anh hoà n toà n phục tùng ý muốn cá»§a tôi, vẻ mặt anh bối rối và tôi thÃch thú thấy như váºy. Sau đó, tôi đứng báºt dáºy vòng ra sau giưá»ng, vá»™i cởi áo xống, vứt ngay xuống sà n và dẫm chân lên. Anh ngồi xuống nÆ¡i mép giưá»ng, ngưá»i lạnh cóng, đầu cúi gằm xuống. Tôi tiến lại phÃa sau lưng anh, và tuân theo má»™t ná»—i niá»m sung sướng và sức mạnh dữ dá»™i nà o đó, tôi túm vai anh và quáºt đầu xuống gối. Ngưá»i anh dà i ngoẵng, gầy và trắng, thân hình cÅ©ng như khuôn mặt, có những nét đặc trưng riêng, trong trắng và trẻ trung. Tôi nằm xuống cạnh anh. Bên tấm thân mảnh khảnh và giá lạnh cá»§a anh, tôi xem ra quá nồng cháy, ngăm ngăm sạm nắng, phổng phao và dồi dà o sức sống. Tôi áp chặt bụng xuống cặp đùi xương xẩu cá»§a anh, tay chắp trên ngá»±c anh, má ká» bên đầu, môi áp bên tai anh. Tôi cảm thấy mình khát khao tình yêu thì Ãt mà chá»§ yếu muốn lấy thân mình phá»§ cho anh như má»™t tấm chăn ấm và truyá»n cho anh toà n bá»™ hÆ¡i ấm cá»§a bản thân mình. Anh nằm ngá»a, nhưng đầu gối lên gối hÆ¡i ngóc cao đôi chút, mắt mở tá»±a hồ như muốn thấy tất cả những gì tôi sẽ là m. Trước cái nhìn chằm chằm nà y, tôi thấy như có kiến bò trên lưng nên đâm ra lúng túng và ngưá»ng ngượng, song do bị thôi thúc trước dục vá»ng cá»§a mình, tôi dần dần không để tâm tá»›i sá»± chú ý ấy. Bá»—ng tôi thầm thì nói:
- Bây giỠanh có thấy dễ chịu hơn không?
- Dá»… chịu hÆ¡n – Anh đáp giá»ng há» hững và lãnh đạm.
- Äợi má»™t chút – Tôi bảo.
Và khi tôi định say đắm hÆ¡n nữa ôm anh thì lại bắt gặp cặp mắt chăm chăm lạnh lùng cá»§a anh là m tôi cụt hứng. Äúng lúc đó, tôi thấy ngượng và bối rối. CÆ¡n bốc cá»§a tôi vụt tắt, tôi từ từ ná»›i lá»ng vòng tay ôm và nằm váºt xuống giưá»ng, bên cạnh anh. Tôi vừa qua má»™t cÆ¡n hưng phấn tình dục cao độ, gá»i gắm và o đó má»i rung cảm cá»§a ngá»n lá»a tình thanh cao và sâu nặng. Tôi chợt nháºn thấy ná»— lá»±c đến váºy mà vẫn vô Ãch, nên òa khóc, hai tay bưng mặt để che giấu nước mắt. Có lẽ tôi nhầm, tôi không thể yêu anh và chỠđợi tình yêu ở nÆ¡i anh, tôi biết rằng bây giá» anh nhìn nháºn tôi đúng vá»›i bản thân tôi và đánh giá tôi vá»›i con mắt không há» mang ảo tưởng. Mãi lúc nà y tôi má»›i hiểu rõ tôi Ä‘ang sống trong lá»›p sương mù mà tôi cố tình tung ra xung quanh để khá»i phải nhìn và o lòng mình. Cặp mắt anh nhìn đã xua tan lá»›p sương mù ấy và như đặt trước mặt tôi má»™t tấm gương mà tôi có thể soi mình trong đó. Tôi đã thấy mình đúng như trên thá»±c tế tôi có, như đã nói, tôi đã quả quyết mình không tồn tại. Cuối cùng tôi bảo:
- Anh đi đi!
- Tại sao? – Anh chống khuá»·u tay nhá»m dáºy và băn khoăn nhìn tôi - Chuyện gì váºy?
- Anh Ä‘i Ä‘i thì hÆ¡n – Tôi bình tÄ©nh đáp và đưa tay lên che mắt - Äừng nghÄ© em giáºn anh... nhưng em thấy anh chẳng Ä‘oái hoà i đến em . Anh chẳng nói chẳng rằng, nhưng tôi thấy anh đứng dáºy mặc quần áo. Má»™t cÆ¡n Ä‘au nhức nhối xuyên suốt lòng tôi, tá»±a như bị má»™t lưỡi dao sắc nhá»n đâm sâu và ngoáy mạnh. Thấy anh mặc quần áo, lòng tôi quặn Ä‘au, quặn Ä‘au khi nghÄ© rằng phút chốc nữa anh sẽ mãi mãi ra Ä‘i và chẳng còn bao giá» gặp lại anh, quặn Ä‘au khi nháºn thấy chuyện nà y gây ra cho tôi bao nhiêu phiá»n muá»™n.
Anh mặc quần áo cháºm rãi, chắc hẳn chá» tôi sẽ lên tiếng gá»i. Tôi nhá»› là tôi vẫn còn nuôi hy vá»ng má»™t khi khÆ¡i dục vá»ng cá»§a anh, tôi sẽ giữ được chân anh. Tôi nằm ngá»a, mình phá»§ tấm vải lót chân. Bằng má»™t động tác đầy quyến rÅ© - tá»± bản thân tôi biết là m váºy cÅ©ng tuyệt vá»ng và vô Ãch – tôi đạp chăn và để tấm vải lót chân rÆ¡i xuống sà n. Chưa bao giá» tôi nằm trong tư thế như thế nà y trước mặt ai cả: lõa lồ, hai chân dạng ra và ôm mặt, trong giây phút nà o đấy, tôi cảm thấy anh hầu như đụng nhẹ vai tôi và hÆ¡i thở anh thoáng trên môi tôi. Nhưng liá»n sau đó, tôi nghe thấy tiếng cá»a đóng sáºp lại.
Tôi cứ nằm im không nhúc nhÃch trong tư thế đó. CÆ¡n thiu thiu buồn ngá»§ kéo dà i đến át ná»—i tuyệt vá»ng khó nháºn biết và tôi ngá»§ thiếp Ä‘i. Mãi tá»›i khuya tôi tỉnh giấc và nhân ra tôi nằm má»™t mình. Trong giấc ngá»§ ngắn ngá»§i ấy, tuy Ä‘au khổ vì chia ly, tôi vẫn cảm giác anh quanh quất nÆ¡i đây. Tôi không nhá»› mình thiếp Ä‘i lúc nà o.
[1] Tá»u quán ở Ã.
Tà i sản của ngudoc
21-11-2008, 05:13 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương hai
Ngà y hôm sau, tôi sá»ng sốt thấy mình mệt rÅ©, buồn bã và uể oải như ốm cả tháng nay. Nhưng tôi là ngưá»i vui tÃnh, và sá»± vui tÃnh nà y bắt nguồn từ chá»— dồi dà o sức khá»e và thể lá»±c tráng kiện. Tôi bao giá» cÅ©ng chịu đựng má»i rá»§i ro và bất hạnh má»™t cách nhẹ nhà ng, đến ná»—i đôi lúc, cảm thấy buồn cho bản thân là không hiểu sao mình lại có thể vui được trong những hoà n cảnh chẳng thÃch hợp chút nà o. Ngà y nà o cÅ©ng váºy, vừa bước chân xuống giưá»ng, việc đầu tiên tôi là m là cất tiếng hát dăm ba câu hoặc đùa vá»›i mẹ. Nhưng sáng hôm ấy, sá»± vui tÃnh lệ thưá»ng đã biến mất, tôi cảm thấy mình bất hạnh và lòng buồn nặng trÄ©u và tuy đã mưá»i hai giá» rồi mà chẳng há» thấy đói. Mẹ nháºn thấy tâm trạng khác thưá»ng cá»§a tôi, nhưng tôi bảo mẹ là do kém ngá»§.
Mà kể cÅ©ng đúng như váºy, có Ä‘iá»u tôi cho rằng sá»± tổn thương sâu sắc nà y vá» mặt tinh thần mà Giacomo đã gây nên khi hắt há»§i tôi là lý do biểu hiện cá»§a sá»± việc ấy. Tôi đã nói rằng gần đây tôi nhìn nháºn má»™t cách bình tÄ©nh nghá» nghiệp cá»§a tôi, và tôi chẳng có lý do gì để từ bá» nó. Nhưng tôi vẫn hy vá»ng yêu má»™t ai đấy và được yêu, thế mà Giacomo lại ghét bá» tôi, tuy anh đưa ra những lá»i giải thÃch nghe đến là rối rắm, song tôi vẫn thấy trăm sá»± tại cái nghá» cá»§a tôi, vì váºy tôi liá»n thấy nó đáng căm ghét và xấu xa không chịu nổi.
TÃnh tá»± ái là má»™t con thú khó hiểu bình thản ngá»§ dưới tráºn mưa rất nặng hạt nhưng bá»—ng tỉnh giấc, bị thương gần như chết vì má»™t vết xây xát nhẹ, vô nghÄ©a. Những lá»i tôi thốt ra khi treo áo bà nh tô cá»§a mình và o tá»§ đã dằn vặt tôi, gây nên cho tôi nhiá»u Ä‘au khổ và hổ thẹn. Tôi đã há»i anh: “Anh thÃch căn phòng cá»§a em không? Ấm cúng đấy chứ?â€.
Tôi nhá»› lại là anh không đáp gì cả, mà chỉ đưa mắt nhìn quanh, lúc đó qua nét mặt, tôi chẳng rõ anh suy nghÄ© những gì. Bây giá» tôi hiểu đấy là anh cau mà y tá» vẻ khinh bỉ. Tất nhiên anh nghÄ© rằng: “Căn phòng cá»§a má»™t cô gái ** bình thưá»ngâ€. Nhá»› lại, tôi thấy ngượng chÃn cả ngưá»i, đặc biệt là tôi đã thốt lên những lá»i ấy vá»›i má»™t giá»ng đầy tá»± mãn. Tôi có thể hình dung ra đối vá»›i má»™t ngưá»i có giáo dục và nhạy cảm như anh, căn phòng cá»§a tôi chỉ là má»™t ổ gian phi nhÆ¡ bẩn, đáng bị ghê tởm gấp đôi vì cái thứ đồ đạc thảm hại nà y nhằm và o những mục Ä‘Ãch nà o đấy.
Nếu có phải trả giá đắt để những lá»i nói lố bịch ấy không buá»™t ra khá»i miệng tôi thì tôi cÅ©ng xin chịu, nhưng biết là m thế nà o được, tôi đã nói mất rồi. Tôi như ngưá»i bị rÆ¡i và o má»™t vòng luẩn quẩn không tà i nà o bứt ra được, HÆ¡n nữa, trong câu nà y thể hiện đúng con ngưá»i tôi – như ý nguyện cá»§a chÃnh mình và sẽ mãi như váºy trong cuá»™c Ä‘á»i. Quên Ä‘i những lá»i nà y hoặc cố thuyết phục bản thân rằng tôi đã không thốt ra chúng, dẫu sao cÅ©ng là quên Ä‘i chÃnh bản thân mình, tá»± thuyết phục rằng tôi không tồn tại.Những suy nghÄ© nà y đầu độc tôi như tác động từ từ cá»§a thuốc độc ngấm dần dần và o dòng máu là nh cá»§a tôi. Thưá»ng sáng ra, dù nằm khoèo trên giưá»ng lâu thế nà o Ä‘i chăng nữa, sá»›m hay muá»™n tôi cÅ©ng thấy chán ngấy chẳng muốn nằm thêm, và bất chấp ý muốn cá»§a bản thân tôi, thân xác tôi cứ hất tung chăn ra và tôi báºt dáºy khá»i giưá»ng. Thế nhưng hôm ấy thì lại khác hẳn: buổi sáng đã trôi qua, đã đến giỠăn sáng, và cố bắt ép mình thế nà o tôi cÅ©ng không thể ép mình nhúc nhÃch trở dáºy được. Tôi cảm thấy cÆ¡ thể không sinh khà cá»§a tôi trở nên cứng Ä‘á». Äồng thá»i tôi cÅ©ng cảm thấy mình bị ốm và mệt lá» tá»±a hồ như mình phải ráng hết sức lá»±c và rất cháºt váºt vá»›i thà nh được sá»± bất động nà y. Tôi cảm thấy mình hệt như chiếc thuyá»n mục nát bị vứt bá» - ta thưá»ng gặp những loại thuyá»n nà y ở các bãi đầm lầy. Bụng con thuyá»n đó đầy loại nước mà u Ä‘en, nếu ai vừa trèo và o thì đáy thuyá»n liá»n bị bục ra, con thuyá»n từng êm ả Ä‘áºu ở đấy hà ng năm ròng sẽ chìm nghỉm trong chốc lát. Tôi không biết mình nằm nhìn trân trân và o khoảng trống không, chăn trùm kÃn đầu như váºy trong bao lâu. Tôi nghe tiếng chuông đổ giữa trưa, sau đó Ä‘iểm má»™t, hai, ba, bốn giá». Tôi đã khóa cá»a, chốc chốc mẹ lại lo lắng bước đến bên cá»a và gõ cá»a. Tôi đáp tôi dáºy ngay và yêu cầu mẹ để mặc tôi.
Khi mặt trá»i đã lặn, tôi đánh bạo. cố gắng - phải nói đây là má»™t sá»± cố gắng phi thưá»ng – tung chăn và vùng dáºy.
Toà n cÆ¡ thể tôi trở nên rã rá»i và rệu rạo. Tôi rá»a ráy, mặc áo xống, Ä‘i Ä‘i, lại lại, nói đúng hÆ¡n là lết khắp phòng. Tôi không suy nghÄ© gì hết nhưng nháºn thấy – không phải bằng lý trà mà bằng toà n bá»™ con ngưá»i mình - rằng từ nay trở Ä‘i, tôi sẽ không thể tiếp những ngưá»i khách thông thưá»ng cá»§a mình được nữa. Tôi ra gặp mẹ và bảo tối nay hai mẹ con sẽ cùng nhau Ä‘i dạo phố, rồi và o má»™t tiệm cà phê ăn uống chút gì đấy.
Niá»m vui cá»§a mẹ - chẳng là mấy khi mẹ được Ä‘i dạo chÆ¡i như váºy – không rõ vì sao đã là m tôi bá»±c mình, và tôi lại nghÄ© rằng mẹ bắt đầu phinh phÃnh và sệ ra, còn cặp mắt sùm sụp ánh lên má»™t vẻ ngáºp ngừng giả dối. Nhưng tôi cố nén không buá»™t mồm thốt ra những lá»i thô bạo sẽ là m tiêu tan ngay tâm trạng vui vẻ cá»§a mẹ. Chá» mẹ mặc áo, tôi ngồi bên bà n trong căn phòng may tranh tối tranh sáng. Là n ánh sáng nhá» nhá» mà u sữa cá»§a ngá»n đèn đưá»ng lá»t qua cá»a sổ không treo rèm, rá»i và o chiếc máy khâu và lan trên tưá»ng. Tôi ngó mặt bà n và thấy những con bà i mà u sáng, như váºy là mẹ đã ngồi bói bà i trong các buổi tối dà i lê thê và buồn bã. Bá»—ng má»™t cảm giác kỳ lạ trá»—i dáºy xâm chiếm tâm hồn tôi: tôi hình dung mình ở vị trà cá»§a mẹ, hoà n toà n cảm thấy rõ tâm trạng cá»§a mẹ khi chá» cô con gái Adriana khi cô ta Ä‘ang báºn vá»›i ngưá»i tình cá»§a cô. Chắc cảm giác nà y xuất hiện do tôi ngồi trên chiếc ghế cá»§a mẹ, bên bà n cá»§a mẹ, nhìn những con bà i vứt ngổn ngang. Äôi khi những nÆ¡i chốn nhất định nà o đó góp phần và o việc nháºp vai như váºy, chẳng hạn, má»™t ngưá»i khi tá»›i nhà tù liá»n có ngay cái hãi hùng, tuyệt vá»ng, cái cảm giác cô đơn mà tù nhân có thá»i bi đà y Ä‘á»a ở đấy đã trải qua. Nhưng căn phòng may hoà n toà n không phải là má»™t trại giam, và nói chung mẹ chẳng phải chịu những ná»—i thống khổ kinh khá»§ng khiếp mà tôi gán cho mẹ má»™t cách thiếu suy nghÄ©. Mẹ vẫn sống như trước, không có gì thay đổi. Chắc hẳn cách đây mấy phút tôi có ác cảm vá»›i mẹ. Bá»—ng tôi hiểu rõ cuá»™c sống cá»§a mẹ và thế cÅ©ng đủ để nháºp vai. Những ngưá»i tốt bụng, khi muốn bà o chữa cho các hà nh vi đáng chê trách, trong những trưá»ng hợp tương tá»± thưá»ng bảo: “Anh cứ thỠở cương vị cá»§a chúng tôi thì rõâ€. Do đó, trong khoảnh khắc nà o đó, tôi cảm thấy mình ở cương vị cá»§a mẹ, nét tá»›i mức tôi hình dung ra mình chÃnh là mẹ.
Tôi hóa thân thà nh mẹ, nhưng hoà n toà n nháºn thức rõ Ä‘iá»u nà y, Ä‘iá»u mà tất nhiên không xảy ra vá»›i mẹ. Nếu không thế nà o mẹ cÅ©ng phản đối. Tôi bá»—ng cảm thấy mình già nua, da dẻ nhăn nheo, mệt má»i và hiểu thế nà o là tuổi già . Nó không chỉ thay đổi dáng vẻ con ngưá»i mà còn biến con ngưá»i thà nh thân tà n, lá»±c yếu. Mẹ thì sao? Äôi lúc thấy mẹ cởi áo tôi chẳng để ý tá»›i bá»™ ngá»±c nhẽo và thâm thâm, tá»›i cái bụng và ng ệch và rung rung cá»§a mẹ. Bô ngá»±c đã nuôi dưỡng tôi, cuá»™c sống cá»§a ta đã nảy sinh từ cái bụng ấy, - bây giá» tôi cảm thấy rõ mồn má»™t tất cả những Ä‘iá»u ấy, và mang nặng ná»—i Ä‘au, ná»—i buồn cá»§a mẹ khi mẹ thấy cÆ¡ thể mình đã thay đổi đến váºy. Sắc đẹp và tuổi trẻ đã là m cho cuá»™c sống xem ra cÅ©ng sống được, tháºm chà còn dá»… chịu. Nhưng khi sắc đẹp tà n phai, tuổi trẻ trôi qua... Tôi rùng mình hoảng sợ và bừng tỉnh thoát ra khá»i cÆ¡n ác má»™ng. Tôi vui mừng là tôi, Adriana, trẻ và đẹp, còn mẹ già và xấu Ä‘i, chẳng bao giá» con được như tôi. Äúng lúc đó, như má»™t chiếc máy bị ruồng bá» không ai nhòm ngó bắt đầu từ từ hoạt động, những suy nghÄ© - chắc là đã từng dồn dáºp kéo đến ám mẹ khi má»™t mình ngồi đợi tôi tại đây - nảy nở trong nháºn thức cá»§a tôi. Tất nhiên, Ä‘oán biết được má»™t ngưá»i đà n bà như mẹ suy nghÄ© những gì trong hoà n cảnh đó kể cÅ©ng chẳng khó khăn. Ở đại Ä‘a số ngưá»i Ä‘á»i, đấy chỉ là những suy nghÄ© lên án và khinh bỉ, vì thưá»ng ai chịu đặt mình và o địa vị ngưá»i khác, mà chỉ cố tìm lý do để trách móc. Nhưng tôi yêu mẹ nên hình dung ra mình ở địa vị cá»§a mẹ, tôi biết rằng và o những giây phút ấy, mẹ chẳng há» lo lắng vá» tôi, sợ hãi cho tôi hay không thấy hổ thẹn, tóm lại, suy nghÄ© cá»§a mẹ không chút liên quan tá»›i việc xem lúc đó tôi Ä‘ang là m gì. Tôi biết rằng suy nghÄ© cá»§a mẹ xoay quanh những chuyện dá»› dẩn vô nghÄ©a thưá»ng nảy ra trong đầu các bà già nghèo khổ và ngu tối. Há» suốt Ä‘á»i không thể nà o táºp trung suy nghÄ©, dù chỉ hai ngà y thôi, vá» má»™t vần Ä‘á». Những suy nghÄ© sâu sắc và những tình cảm mãnh liệt, tháºm chà khó chịu nhất và tiêu cá»±c nhất cÅ©ng cần có thá»i gian và sá»± chăm sóc, tá»±a như những cây non cần có má»™t thá»i gian dà i để thÃch nghi vá»›i thá»§y thổ và đâm rá»…. Thế những chỉ có những suy nghÄ© nhá» nhoi chÃn muồi trong trái tim mẹ: buồn phiá»n và những mối quan tâm hà ng ngà y giống như cá» dại. Như váºy là trong lúc tôi bán mình trong phòng tôi, thì ngoà i nà y, mẹ ngồi bói bà i, tiếp tục suy nghÄ© vá» những chuyện vụn vặt quen thuá»™c, nếu có thể gá»i như váºy những gì mẹ sống nhiá»u năm nay kể từ thá»i ấu thÆ¡ đến táºn lúc nà y: vá» giá thá»±c phẩm, những chuyện đơm đặt cá»§a xóm giá»ng, vá» tiá»n nhà , bệnh táºt – mong sao đừng ám hại hai mẹ con tôi - vá» công việc mẹ phải là m và những Ä‘iá»u vặt vãnh khác tương tá»±. Và có lẽ, khi nghe tiếng chuông nhà thá» gần bên vá»ng tá»›i, mẹ nghÄ©: “Adriana đã được tá»± doâ€. Không biết mẹ còn nghÄ© những gì gì nữa? Bây giá», sau khi đã thâm nháºp được và o những dòng suy nghÄ© cá»§a mẹ, cả phần hồn lẫn phần xác tôi Ä‘á»u hòa nháºp vá»›i mẹ, và chÃnh vì váºy tôi hiểu rõ mẹ tuốt tuá»™t không há» có sá»± thêu dệt, tôi lại thấy yêu mẹ và tháºm chà yêu hÆ¡n cả trước đây.
Tiếng kêu cá»t kẹt đã bứt tôi ra khá»i dòng suy nghÄ©. Mẹ thắp đèn lên và há»i:
- Sao con lại ngồi trong tối thế?
Lóa mắt trước ánh đèn, tôi đứng dáºy và im lặng nhìn mẹ. Tôi nháºn thấy mẹ mặc toà n đồ má»›i. Mẹ không đội mÅ©, vì chẳng bao giá» mẹ đội cả. Mẹ mặc áo dà i bằng vải Ä‘en thêu, tay xách chiếc túi da Ä‘en có khóa mạ và ng, cổ khoác khăn quà ng bằng lông. Mẹ nhấm ướt mái tóc bạc, chải đầu cẩn tháºn và vấn thà nh má»™t búi nhá» và chặt ở đỉnh đầu, xung quanh găm đầy kim băng. Mẹ tháºm chà còn thoa Ãt phấn hồng lên cặp má, hôm nà o còn gà y đét, bây giá» thì đã phinh phÃnh. Tôi bất giác mỉm cưá»i trước cái vẻ trịnh trá»ng và ăn diện cá»§a mẹ. Tôi tiến đến bên mẹ và nói giá»ng dịu dà ng như má»i lần:
- Ta đi thôi, mẹ.
Tôi biết mẹ thÃch thong thả dạo chÆ¡i và o giá» cao Ä‘iểm trên các đưá»ng phố chÃnh, nÆ¡i có những cá»a hà ng sang trá»ng. Do đó, hai mẹ con tôi đã lên tà u Ä‘iện và xuống ngay đầu phố Quốc Gia. Hồi tôi còn nhá», hai mẹ con tôi thưá»ng dạo chÆ¡i dá»c theo phố nà y. Chúng tôi bắt đầu Ä‘i từ quảng trưá»ng Esedra, thong thả dạo từ hè phố bên phải, dán mắt nhìn hết tá»§ hà ng nà y đến tá»§ hà ng khác, cứ Ä‘i như váºy đến táºn quảng trưá»ng Venezia. Äến đây, chúng tôi sang hè bên kia, mẹ cầm tay tôi dẫn Ä‘i, chúng tôi vẫn chăm chú ngó hà ng hóa trong các cá»a hà ng và quay trở vá» quảng trưá»ng Esedra. Sau đó chẳng mua gì hết và cÅ©ng chẳng dám bước qua ngưỡng cá»a cá»§a má»™t trong vô số tiệm cà phê, mẹ dẫn tôi vá» nhà , mệt má»i và buồn ngá»§ rÅ© ngưá»i. Tôi nhá»› rằng, tôi không thÃch những buổi Ä‘i dạo đó, vì tôi khác vá»›i mẹ là mẹ hà i lòng trong công việc chiêm ngưỡng suông, còn tôi ao ước và o cá»a hà ng, mua sắm và mang vá» má»™t thứ gì đó đẹp đẽ bà y dưới là n ánh sáng chói trang cá»§a những tấm kÃnh sáng loáng. Nhưng tôi rất sá»›m nháºn rõ rằng chúng tôi nghèo vì váºy không nên bá»™c lá»™ những tình cảm cá»§a mình. Chỉ má»™t lần, tôi không nhá»› vì sao tôi lại giở chứng, đứng ngay gần giữa đưá»ng, mẹ kéo tay tôi, còn tôi cứ khăng khăng má»™t má»±c không chịu Ä‘i và khóc ầm lên. Cuối cùng không đừng được, thay vì món quà mong ước, mẹ đã tặng tôi hai cái bạt tai Ä‘iếng ngưá»i đến ná»—i tôi quên đứt ngay ná»—i Ä‘au xót khôn nguôi.
Thế là tôi lại khoác tay mẹ đến quảng trưá»ng Esedra tá»±a hồ như tất cả những gì tôi má»›i kể trên đây má»›i xảy ra hôm qua thôi. Äây, những tấm phiếu trên vỉa hè, những đôi chân Ä‘i già y nho nhá», già y cỡ bá»±, già y cao cổ, già y cao gót và không có gót, dép xăng Ä‘an, tôi nhìn xuống cứ hoa cả mắt. Còn đây là khách qua đưá»ng ngưá»i Ä‘i ngược, kẻ Ä‘i xuôi, ngưá»i từng cặp, ngưá»i từng nhóm, kẻ lá»§i thá»§i má»™t mình, phụ nữ, đà n ông, ngưá»i cháºm rãi bước, kẻ vá»™i vã, ai trông cÅ©ng giống nhau, chắc chÃnh vì váºy há» muốn nổi trá»™i hẳn lên – áo xống giống nhau, mÅ© giống nhau, mắt mÅ©i mặt và môi cÅ©ng giống nhau. Còn đây là những cá»a hà ng: cá»a hà ng bán đồ lông thú, cá»a hà ng già y dép, văn phòng phẩm, đồ kim hoà n, đồng hồ, sách, hoa. Äây là cá»a hà ng vải, đồ chÆ¡i, dụng cụ gia đình, cá»a hà ng quần áo hợp thá»i trang, cá»a hà ng bÃt tất và găng tay, tiệm cà phê, rạp chiếu bóng, nhà băng. Äây là những cá»a sổ rá»±c ánh đèn trên các tòa nhà , và hẳn là những ngưá»i trong nhà tung tăng Ä‘i lui Ä‘i tá»›i khắp các căn phòng hoặc ngồi bên bà n cần cù lao động. Äây là những bảng quảng cáo sáng ánh đèn, trước sau vẫn không thay đổi. Góc phố nà o cÅ©ng có những ngưá»i bán báo, bán hạt dẻ rang, túm tụm đám ngưá»i thất nghiệp má»i khách qua đưá»ng mua bản đồ nước Mỹ hoặc dây cao su quấn ô. Còn đây là những ngưá»i ăn xin, ngay ở đầu phố, má»™t ngưá»i mù Ä‘eo kÃnh Ä‘en, tay cầm mÅ© đứng dá»±a và o tưá»ng. Xa xa má»™t chút, má»™t ngưá»i đà n bà , trông chẳng khác gì má»™t bà già ôm sát má»™t đứa bé và o bá»™ ngá»±c nhẽo cá»§a mình. Xa hÆ¡n nữa má»™t ngưá»i cụt tay ngồi nhấp nhổm chá»— đáng lẽ là tay thì lại là má»™t má»m cụt và ng ệch nhợt nhạt trông tá»±a đầu gối. Lại rÆ¡i và o cái đưá»ng phố nà y, giữa ngần ấy thứ quen thuá»™c, tôi bá»—ng thấy buồn vì cảnh váºt nÆ¡i đây không có gì thay đổi. Tôi bất giác giáºt nảy mình tá»±a như bị lá»™t trần giữa phố: má»™t ná»—i khiếp sợ lạnh ngưá»i lan khắp cÆ¡ thể tôi. Từ trong má»™t tiệm cà phê vá»ng ra tiếng đà i thu thanh, má»™t giá»ng nữ nồng nhiệt hát vang. Năm ấy Ä‘ang có chiến tranh vá»›i Ethiopia, nên ngưá»i đà n bà hát bà i “Mặt nhá»â€.
Mẹ không nháºn thấy tâm trạng cá»§a tôi, vả lại, tôi cố giấu không để mẹ nháºn thấy. Như tôi đã nói nhìn bên ngoà i tôi là má»™t ngưá»i xởi lởi, thùy mị, Ä‘iá»m đạm nên khó Ä‘oán được ná»™i tâm cá»§a tôi. Song, dẫu sao tôi cÅ©ng thấy bối rối (ngưá»i đà n bà hát má»™t bà i hát đến là lâm ly). Môi run run, tôi há»i mẹ:
- Mẹ còn nhá»› mẹ đã dẫn con đến phố nà y ngó các tá»§ kÃnh bà y hà ng không, mẹ?
- Nhá»›, - Mẹ đáp – nhưng dạo đó má»i cái Ä‘á»u rẻ hÆ¡n... chẳng hạn như cái túi nà y, con có thể mua nó vá»›i giá vá»n vẹn ba chục lia – Chúng tôi rá»i cá»a hà ng tạp hóa và tiến đến bên cá»a hà ng đồ trang sức quý. Mẹ dừng lại ngó xem các đồ trang sức quý rồi nói vá»›i giá»ng thán phục: - Con xem kìa, nhẫn ra nhẫn... có trá»i má»›i biết được nó giá trị bao nhiêu... còn cái vòng và ng kìa... mẹ không thÃch nhẫn và vòng lắm... mẹ mê chuá»—i ngá»c kia. Má»™t dạo mẹ cÅ©ng có chuá»—i hạt san hô... nhưng sau buá»™c phải bán mất.
- Hồi nà o thế mẹ?
- Ồ, lâu lắm rồi.
Chẳng hiểu sao tôi chợt nghĩ, là m lụng thế mà mãi tới nay không mua nổi cho bản thân một chiếc nhẫn xoà ng xĩnh. Tôi bảo:
- Mẹ à ... con quyết định từ nay sẽ không dẫn ai vỠnhà nữa, chấm dứt.
Lần đầu tiên tôi đã nói rõ với mẹ vỠviệc của mình. Mẹ nhìn tôi với vẻ mặt mà giây phút đó tôi không hiểu rõ và đáp:
- Thì mẹ đã nhiá»u lần bảo con... thÃch gì là m váºy... con hạnh phúc là mẹ cÅ©ng cảm thấy hạnh phúc rồi.
Song trông mẹ chẳng giống má»™t con ngưá»i hạnh phúc. Tôi nói tiếp:
- Con sẽ lại bắt đầu cuộc sống trước đây... Mẹ sẽ lại phải cắt và may áo sơ mi.
- Mẹ đã là m thế bao năm nay - Mẹ đáp.
- Chúng ta sẽ không có những đồng tiá»n như bây giá» - Tôi nói, giá»ng gay gắt - Thá»i gian gần đây hai mẹ con mình hÆ¡i xả láng má»™t chút... Äể con nghÄ© xem con sẽ là m gì.
- Con sẽ là m gì? - Mẹ hy vá»ng há»i.
- Con không biết nữa – Tôi đáp – có thể con sẽ là m ngưá»i mẫu, cÅ©ng có thể con sẽ giúp mẹ cắt may.
- Con giúp gì mới được chứ? - Mẹ rầu rĩ nói.
- CÅ©ng có thể - Tôi nói tiếp – con sẽ xin là m má»™t chân ngưá»i hầu... biết thế nà o được?
Mặt mẹ trở nên Ä‘au khổ và buồn bã tháºm chà hốc hác, ná»—i vô tư đã tuá»™t khá»i mặt mẹ tá»±a như chiếc lá khô bứt khá»i cây trước là n gió thu lạnh đầu tiên. Song mẹ đã nói, giá»ng tin tưởng:
- Tuy con đấy... mẹ đã bảo con rằng mong sao con được hạnh phúc.
Tôi biết rằng trong lòng mẹ Ä‘ang bị giằng xé trước hai tình cảm mâu thuẫn nhau: tình yêu đối vá»›i tôi và sá»± ham muốn cuá»™c sống thoải mái.Tôi xót thương mẹ tuy tôi cho rằng mẹ nên lá»±a chá»n má»™t thôi thì hÆ¡n: hoặc tình yêu, hoặc sá»± tÃnh toán. Nhưng đấy là chuyện hiếm có trên Ä‘á»i, chúng ta quen sống vá»›i cung cách lấy những thói hư táºt xấu cá»§a bản thân há»§y diệt những đức tÃnh tốt đẹp cá»§a mình.
- Con thÃch cuá»™c sống như trước đây cá»§a con, không thÃch cuá»™c sống hiện nay nữa... con biết là có là m như váºy, con cÅ©ng chẳng được cái gì hay ho cả. – Tôi bảo.
Sau những lá»i nà y, hai mẹ con tôi im lặng không ai nói thêm câu nà o. Mặt mẹ tái Ä‘i ngả sang mà u xám, tháºm chà cái vẻ gà y gò trước đây lại thấy hiện lên qua lá»›p má hồng. Mẹ vẫn chăm chú ngó nhìn các tá»§ kÃnh bà y hà ng, vẫn dừng lại lâu bên chúng, nhưng niá»m vui và sá»± tò mò trước đây đã lụi tắt. Mẹ ngắm nhìn và dừng lại như cái máy,còn đầu óc mãi suy nghÄ© gì đấy. Có lẽ mẹ ngó các tá»§ kÃnh, nhưng không nhìn thấy gì, hoặc nói đúng hÆ¡n, không thấy hà ng hóa bà y trong tá»§, mà thấy trước mặt mình má»™t chiếc máy khâu bà n đạp đạp liên tục, kim khâu trồi lên thụt xuống như Ä‘iên cuồng, những chiếc áo sÆ¡ mi khâu được má»™t ná»a vứt trên bà n, mảnh vải Ä‘en bá»c hà ng đã may xong và được mang Ä‘i khắp thà nh phố trả cho khách. Còn tôi, tất cả những Ä‘iá»u nà y không ảnh hưởng gì đến việc tôi ngó nhìn tá»§ kÃnh các cá»a hà ng. Tôi ngó nhìn rất rõ má»i thứ và suy nghÄ© hoà n toà n tỉnh táo... Tôi phân biệt được rõ những đồ váºt có ghi giá bà y sau lá»›p kÃnh, và thầm nhắc Ä‘i nhắc lại rằng nếu tôi không thÃch hà nh nghá» cá»§a mình - tháºt quả là như váºy – thì xét cho cùng tôi chẳng còn biết là m gì khác nữa. Lúc nà y, tôi có khả năng mua đại bá»™ pháºn các mặt hà ng trong tá»§ kÃnh nà y, nhưng nếu má»™t khi là m ngưá»i mẫu hoặc là m những công việc khác tương tá»± thì đà nh phải vÄ©nh viá»…n không dám mÆ¡ tưởng đến Ä‘iá»u ấy, lúc đó hai mẹ con tôi phải sống má»™t cuá»™c sống cháºt váºt, nghèo túng, thiếu thốn, chịu đựng những hy sinh không cần thiết và phải tiết kiệm má»™t cách vô lý như trước đây. Bây giá» tôi còn hy vá»ng ai đó sẽ tặng tôi má»™t thứ đồ trang sức quý. Còn nếu như tôi quay trở lại cuá»™c sống cÅ©, đồ trang sức quý đối vá»›i tôi xem ra khó đạt được và khó vá»›i tá»›i như sao trên trá»i. Tôi cảm thấy ghê tởm sá»± tồn tại trước đây cá»§a tôi, và tôi thấy nó khá» dại, nặng ná» và vô hy vá»ng, đồng thá»i tôi cảm thấy toà n bá»™ tÃnh chất lố bịch cá»§a sá»± việc đã khiến tôi định thay đổi cuá»™c Ä‘á»i. Trăm sá»± cÅ©ng chỉ do má»™t tay sinh viên tôi đã phải lòng, nhưng lại không chịu biết tá»›i tôi, chỉ do tâm niệm là anh ta khinh bỉ tôi. ChÃnh vì váºy nên tôi muốn trở thà nh má»™t con ngưá»i khác. “Kể cÅ©ng đáng tá»± hà o tháºt, tôi nghÄ©, song chẳng nên vì niá»m tá»± hà o ngu dại ấy mà đặt mình, đặc biệt là mẹ, và o cái cảnh thảm hại trước đâyâ€. Tôi bá»—ng hình dung thấy Giacomo, thấy cuá»™c Ä‘á»i cá»§a anh ta, má»™t cuá»™c Ä‘á»i đã xÃch lại gần và quyện vá»›i cuá»™c Ä‘á»i tôi trong má»™t thá»i gian ngắn rồi tách ra Ä‘i theo con đưá»ng cá»§a mình, còn tôi tiếp tục Ä‘i trên con đưá»ng đã dấn và o trước đây. “Nếu mình gặp má»™t ngưá»i dù nghèo khổ yêu mình và lấy mình, đó lại là chuyện khác – tôi nghÄ© – liệu có đáng là m há»ng cuá»™c Ä‘á»i mình vì cái ý muốn nhất thá»i ấy không?â€. Trước ý nghÄ© nà y, lòng tôi thấy nhẹ nhõm và thanh thản. Vá» sau, bao giá» tôi cÅ©ng thấy nhẹ nhõm và thanh thản không chỉ khi vượt qua những khó khăn xuất hiện trước số pháºn tôi, mà cả những lúc xông và o những khó khăn ấy. Tôi có sao cứ giữ nguyên như váºy, chẳng nên đổi chác là m gì. Tôi có thể - kể cả kỳ quặc những thôi kệ - hoặc là má»™t ngưá»i vợ tốt, hoặc là má»™t phụ nữ bán mình, nhưng nhất định không phải là má»™t kẻ nghèo khó kiệt sức và chịu túng thiếu chỉ vì má»™t mục Ä‘Ãch duy nhất – không để mất niá»m kiêu hãnh vá» bản thân. Cuối cùng, cam chịu vá»›i số pháºn cá»§a chÃnh mình, tôi mỉm cưá»i.
Chúng tôi Ä‘ang ở gần má»™t cá»a hà ng bán đồ lụa và len cá»§a phụ nữ, mẹ bảo:
- Con xem kìa, chiếc khăn trùm đầu đẹp quá, kể mẹ có má»™t cái cÅ©ng thÃch.
Bình tÄ©nh và vui vẻ trở lại, tôi ngước mắt ngó nhìn chiếc khăn mẹ thÃch. Nó tháºt nhã, hình trắng Ä‘en vẽ chim và cà nh cây. Cá»a hà ng mở rá»™ng cá»a, ngoà i phố đã thấy có má»™t cái quầy trên để má»™t chiếc há»™p ngăn ra là m nhiá»u ngăn trong đó khăn vứt ngổn ngang bừa bá»™n. Tôi há»i mẹ:
- Mẹ thÃch chiếc khăn nà y à ?
- Ừ, nhưng sao?
- Mẹ sẽ có nó bây giá»... nhưng trước hết mẹ đưa chiếc túi cá»§a mẹ cho con, mẹ xách túi cá»§a con đây.
Mẹ không hiểu đầu Ä‘uôi ra sao và ngạc nhiên nhìn tôi. Chẳng nói chẳng rằng tôi xách chiếc túi bằng da Ä‘en cá»§a mẹ, còn giúi và o tay mẹ chiếc túi cá»§a mình vì nó hÆ¡i bé. Mở khóa túi ra và dùng ngón tay giữ cho nó không sáºp và o, tôi đủng đỉnh bước tá»›i cá»a hà ng ra vẻ như định mua má»™t thứ gì đó. Mẹ chẳng hiểu sao, nhưng không dám há»i, cÅ©ng bước theo tôi và o. Tôi tiến đến bên chiếc há»™p có nhiá»u ngăn và bảo cô bán hà ng:
- Chúng tôi muốn chá»n má»™t chiếc khăn.
Cô bán hà ng bà y ra trước mặt tôi và nói:
- Äây là khăn lụa... đây là khăn Cashmir... đây là khăn len... còn đây là khăn bằng bông.
Tôi đứng sát quầy, tay cầm túi hÆ¡i thấp hÆ¡n vùng thắt lưng, còn tay chá»n khăn, đảo tung lên, giÆ¡ ra chá»— sáng ngó kÄ©, so sánh vá» hình vẽ và mà u sắc.
Loại khăn có há»a tiết trắng Ä‘en như váºy Ãt ra phải có cả tá. Tôi cố ý kéo má»™t chiếc khăn ra ngoà i mép há»™p và để má»™t đầu nó rá»§ lÆ¡ lá»ng xuống quầy. Sau đó, tôi bảo cô bán hà ng:
- Tháºt tình, tôi muốn mua má»™t chiếc khăn rá»±c rỡ hÆ¡n.
- Chỗ chúng tôi có loại thượng hảo hạng, - Cô bán hà ng đáp – nhưng đắt đấy.
- Chị là m ơn lấy cho tôi xem.
Cô bán hà ng quay ngưá»i lại và lấy ra ở trong tá»§ má»™t chiếc há»™p. Tôi vá»™i đứng né ngưá»i khá»i quầy má»™t chút và mở túi xách ra. Tôi cầm má»™t đầu khăn kéo xuống và nhanh như chá»›p áp ngưá»i và o quầy.
Trong lúc đó, cô bán hà ng lôi ra khá»i tá»§ má»™t chiếc há»™p bằng bìa các tông, đặt lên trên mặt quầy và đưa cho tôi xem những chiếc khăn lá»›n hÆ¡n và đẹp hÆ¡n. Tôi bình tÄ©nh ngó chúng má»™t hồi lâu đưa ra và i nháºn xét vá» mà u sắc và hình vẽ, rồi đưa cho mẹ xem, mẹ nhìn rõ má»i việc và sợ tái mặt, chỉ lẳng lặng gáºt đầu.
- Giá bao nhiêu hả chị - Cuối cùng tôi lên tiếng há»i.
Cô bán hà ng nêu lên má»™t cái giá. Tôi đáp, giá»ng lấy là m tiếc:
- Chị nói đúng, quả tháºt là quá đắt, Ãt ra cÅ©ng là vá»›i tôi, dẫu sao, rất cảm Æ¡n chị.
Chúng tôi ra khá»i cá»a hà ng và tôi vá»™i Ä‘i tá»›i má»™t nhà thá» gần nhất, tôi sợ cô bán hà ng có thể nháºn ra chiếc khăn bị mất và đuổi theo chúng tôi. Mẹ khoác tay tôi và nhá»›n nhác nhìn quanh hệt như má»™t kẻ Ä‘ang say không hoà n toà n tin chắc rằng quanh mình toà n ngưá»i tỉnh, vì thấy má»i ngưá»i chao đảo và xô nhau. Tôi cố nén để khá»i báºt cưá»i, trông mẹ tháºt tức cưá»i. Bản thân tôi, tôi chẳng biết mình ăn cắp chiếc khăn là m gì, xét cho cùng, sá»± việc nà y chẳng có nghÄ©a lý gì cả, vì tôi đã ăn cắp má»™t lần rồi - ở nhà chá»§ Gino tôi đã lấy cắp chiếc há»™p đựng phấn – trong chuyện nà y, bước đầu tiên rất quan trá»ng. Bây giá» tôi cÅ©ng cảm thấy má»™t cảm giác vui thÃch như lần trước. Xem ra tôi hiểu biết khá rõ kẻ cắp. Và i phút sau, chúng tôi đến bên nhà thá», tôi há»i mẹ:
- Ta và o nhà thỠmột lát chứ, mẹ?
Mẹ đáp, vẻ phục tùng:
- Tùy con.
Hai mẹ con bước và o ngôi nhà thá» nhá» mà u trắng có hình dáng tròn tròn và hà ng cá»™t chạy dá»c các bức tưá»ng là m cho nó trông có vẻ như má»™t phòng khiêu vÅ©. Tai đây có kê hai hà ng ghế. Má»™t là n ánh sáng tuôn qua cá»a sổ trên mái vòm, rá»i và o mặt ghế nhẵn bóng. Tôi ngước mắt lên nhìn và thấy toà n bá»™ mái vòm Ä‘á»u vẽ tranh, vẽ những thiên thần Ä‘ang dang cánh bay lượn. Tôi liá»n cảm thấy yên tâm, những vị thần tuyệt vá»i và đầy quyá»n lá»±c kia sẽ che chở cho tôi và cô bán hà ng phải đến tối má»›i nháºn ra chiếc khăn bị mất. Cảnh im ắng long trá»ng, mùi trầm, ánh sáng má» má» tối trong nhà thá» là m cho đầu óc tôi đỡ căng thẳng sau cảnh ngược xuôi ngoà i phố và ánh nắng quá gắt. Khi vá»™i vã bước và o nhà thá», tôi gần như phải đẩy mẹ và o, còn bản thân tôi thấy yên tâm ngay, và ná»—i sợ cá»§a tôi đã tan biến. Mẹ tìm kiếm cái gì đấy trong túi xách cá»§a tôi mà lúc nãy mẹ vẫn xách nÆ¡i tay. Tôi đưa cái túi cho mẹ và khẽ bảo:
- Mẹ đội khăn và o đi.
Mẹ mở cái túi ra và choà ng lên đầu chiếc khăn vừa ăn cắp được. Chúng tôi nhúng mấy ngón tay và o nước thánh và ngồi xuống hà ng ghế đầu ngay trước Ä‘iện chÃnh.
Tôi quỳ sụp xuống, còn mẹ vẫn ngồi trên ghế, tay đặt trước bụng, mặt khuất sau tấm khăn lá»›n. Tôi biết mẹ Ä‘ang lo và tôi bất giác so sánh thái độ bình tÄ©nh cá»§a tôi vá»›i ná»—i bối rối Ä‘ang day dứt lòng mẹ. Tôi Ä‘ang ở trong má»™t trạng thái tinh thần thanh thản, êm dịu và tuy nháºn thấy mình có hà nh vi bị tôn giáo lên án, song không thấy lương tâm bị cắn dứt và bây giá» tôi cảm thấy được gần Chúa hÆ¡n lúc chẳng là m gì đáng chê trách và là m việc suốt đêm mà không có đủ tiá»n tiêu. Tôi nhá»› là tôi đã giáºt mình sau khi nhìn thấy cái đưá»ng phố đầy ngưá»i ấy và được an á»§i trước ý nghÄ© cho rằng Chúa thấu suốt lòng tôi, không há» thấy tôi có ý nghÄ© xấu xa – đây là điá»u an á»§i tôi sống trên Ä‘á»i nà y, và đây cÅ©ng là điá»u xóa bá» tá»™i lá»—i cho má»i ngưá»i nói chung. Tôi biết rằng Chúa ở trên trá»i cao đâu phải để lên án và trừng phạt tôi, mà để cứu tôi khá»i sa và o chốn lầm lạc, vì sá»± tồn tại cá»§a tôi hoà n toà n phụ thuá»™c và o ý Ngưá»i. Như má»™t cái máy, tôi Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại những lá»i cầu nguyện, mắt nhìn lên Ä‘iện thá» nÆ¡i tượng thánh nhá» nhá» nổi lên dưới ánh nến. Tôi thấy đấy là tượng Äức Mẹ, và tôi hiểu rằng Äức Mẹ sẽ chẳng để tâm tá»›i những chuyện không đâu, như xem xét hà nh vi cá»§a tôi trong chuyện nà y ná» ra sao, quan trá»ng hÆ¡n là vấn đỠkhác, như liệu tôi có thể hy vá»ng được Äức Mẹ phù há»™ cho trong cuá»™c sống không. Tôi chợt thấy bức tượng thánh nằm lá»t giữa ánh sáng các ngá»n nến Ä‘ang thắp sáng sẽ ban phúc cho tôi. Tôi nháºn biết được Ä‘iá»u đó qua là n hÆ¡i ấm khác thưá»ng bá»—ng lan tá»a khắp ngưá»i tôi. Như váºy, tôi được hạnh phúc, tuy chẳng hiểu gì trong cuá»™c sống, chẳng rõ con ngưá»i sống để là m gì.
Mẹ ngồi xa chá»— tôi, buồn bã và đăm chiêu, chiếc khăn má»›i tụt xuống trán. Mẹ ngoái lại nhìn tôi, không thể không mỉm cưá»i âu yếm.
- Mẹ cầu nguyện đi... mẹ sẽ thấy thanh thản hơn – Tôi khẽ nói.
Mẹ giáºt mình, sau và i giây lưỡng lá»±, miá»…n cưỡng quỳ xuống, chắp hai tay lên ngá»±c. Tôi biết mẹ không còn tin và o Chúa nữa, trong con mắt mẹ, tôn giáo chỉ là má»™t thứ lừa dối và nhằm mục Ä‘Ãch duy nhất là buá»™c mẹ phải dịu dà ng lãng quên má»i ná»—i gian truân và vất vả cá»§a cuá»™c sống. Äồng thá»i mẹ máy móc lắp bắp môi. Thấy vẻ mặt không thà nh kÃnh, rầu rÄ© cá»§a mẹ, tôi lại mỉm cưá»i. Tôi những muốn an á»§i mẹ, bảo rằng tôi đã suy nghÄ© lại, rằng mẹ đừng lo, sẽ không có cái công việc trước đây nữa. Trong cách cư xá» cá»§a mẹ có má»™t cái gì đó trẻ con thế nà o ấy. Mẹ giống như má»™t cô bé bị thất hứa không được ăn kẹo, chÃnh là nét đặc trưng xác định thái độ cá»§a mẹ đối vá»›i tôi. Nếu không có Ä‘iá»u nà y thì có thể nghÄ© rằng mẹ định lợi dụng nghá» cá»§a tôi và o mục Ä‘Ãch vụ lợi cá»§a mình, nhưng tôi biết không phải váºy.
Cầu nguyện xong, mẹ là m dấu thánh, nhưng vẻ miá»…n cưỡng và uể oải, tá»±a hồ như muốn chứng tá» rằng mẹ là m váºy chẳng qua chỉ vì tôi. Tôi đứng dáºy và ra hiệu tỠý rá»§ mẹ ra. Ra tá»›i ngưỡng cá»a nhà thá», mẹ tháo khăn trùm đầu xuống, gấp cẩn tháºn bá» và o túi xách. Hai mẹ con quay lại phố Quốc gia, tôi Ä‘i tá»›i quán giải khát:
- Ta uống chút rượu vermut, mẹ ạ - Tôi đỠnghị.
Mẹ phản đối:
- Thôi thôi, chẳng cần đâu... hoà n toà n không cần thiết chút nà o.
Nhưng giá»ng mẹ có vẻ vừa hà i lòng, lại vừa rụt rè. Mẹ lúc nà o cÅ©ng váºy, đó chẳng qua là do thói quen trước đây sợ phải tiêu nhiá»u tiá»n không cần thiết.
- Cần chứ mẹ! Một cốc vermut – Tôi nói.
Mẹ lẳng lặng theo tôi bước và o quán giải khát.
Äây là má»™t quán cà phê có bán cả thức ăn, tưá»ng ốp bằng gá»— và ng tâm nhẵn bóng, trong các tá»§ kÃnh rá»™ng thấy có bà y các há»™p đẹp trông tháºt thÃch mắt. Hai mẹ con tôi ngồi khuất má»™t góc, má»™t gá»i hai cốc vermut. Mẹ hÆ¡i sợ khi nhìn thấy ngưá»i phục vụ, và ngồi im, bối rối đưa mắt nhìn xuống sà n. Khi ngưá»i phục vụ bê rượu vermut ra, mẹ nhấc cốc lên môi, đặt cốc xuống bà n, rồi đưa mắt nhìn tôi, giá»ng nghiêm chỉnh:
- Ngon tháºt!
- Rượu vermut mà – Tôi giải thÃch.
Ngưá»i phục vụ lại bưng ra má»™t đĩa bánh ngá»t, tôi đẩy đĩa bánh vá» phÃa mẹ và má»i:
- Mẹ ăn bánh đi.
- Không, không, lạy Chúa...
- Mẹ ăn đi mà .
- Tà nữa vỠnhà ăn không ngon miệng.
- Má»™t chiếc thì chẳng sao đâu – Tôi nhìn đĩa bánh, chá»n má»™t chiếc có lá»›p kem và má»i mẹ: - Mẹ ăn cái nà y nà y, không sao đâu...
Mẹ đỡ chiếc bánh và nhá» nhẹ cắn từng miếng nhá», chốc chốc lại nhìn chiếc bánh, vẻ tiêng tiếc.
- Bánh ngon tháºt đấy! – Cuối cùng mẹ nói.
- Mẹ ăn chiếc nữa Ä‘i – Tôi má»i.
Lần nà y không phải má»i má»c nhiá»u, mẹ cầm chiếc bánh thứ hai. Uống xong cốc vermut hai mẹ con im lặng ngắm nhìn cảnh nhá»™n nhịp trong quán. Tôi nháºn thấy mẹ thÃch thú ngồi tại cái góc nà y. Sau khi uống cốc rượu vermut và ăn hai chiếc bánh ngá»t, mẹ tò mò nhìn đám khách mà không nói nên được lá»i nà o. Chắc lần đầu tiên tá»›i má»™t quán cà phê thế nà y, và trước những ấn tượng má»›i mẻ, mẹ không biết nói sao nữa.
Má»™t bà trẻ tuổi dắt má»™t cháu gái mặc áo bà nh tô ngắn, có cổ lông mà u trắng, Ä‘i tất và găng tay trắng bước và o quán. Ngưá»i mẹ chá»n trên tá»§ kÃnh má»™t chiếc bánh ngá»t rồi đưa cho cô con gái. Tôi bảo mẹ:
- Hồi con còn nhỠmẹ chẳng bao giỠdẫn con và o hiệu bánh kẹo cả.
- Dẫn sao nổi, hả con - Mẹ đáp.
- Thế mà bây giỠcon lại đưa mẹ tới đây – Tôi bình tĩnh đáp.
Mẹ im lặng, rồi buồn bã nói:
- Như váºy là con trách mẹ đã và o đây... Thì mẹ có muốn và o đâu.
Tôi túm tay mẹ và nói:
- Con chẳng oán trách gì mẹ đâu... Con rất vui là đã đưa mẹ tới đây... bà ngoại chẳng bao giỠđưa mẹ tới hiệu bánh kẹo, phải không mẹ?
Mẹ lắc đầu nói:
- Từ năm mưá»i tám tuổi, mẹ chẳng ra khá»i phạm vi chúng ta Ä‘ang ở.
- Bây giá» mẹ thấy đấy – tôi nói tiếp – trong má»—i gia đình thể nà o cÅ©ng có má»™t ngưá»i, sá»›m hay muá»™n sẽ lá»±a chá»n công việc khác má»i ngưá»i... cả mẹ và bà ngoại, chắc cả cụ ngoại cÅ©ng không là m cái công việc... như con sẽ là m... trước thế nà o, sau cứ mãi mãi như váºy.
Mẹ chẳng nói gì cả, và hai mẹ con ngồi im lặng nhìn má»i ngưá»i xung quanh thêm mưá»i lăm phút nữa. Sau đó tôi mở và lấy thuốc lá ra hút. Thưá»ng những phụ nữ như tôi khi hút thuốc ở chá»— công cá»™ng sẽ gây sá»± chú ý cá»§a đà n ông. Song và o giây phút đó, tôi không có ý định bắt khách, tháºm chà tôi còn quyết định nghỉ ngÆ¡i ngà y hôm ấy cho ra trò. Chẳng qua tôi muốn hút thuốc, có váºy thôi. Ngáºm Ä‘iếu thuốc trên môi, tôi rÃt má»™t hÆ¡i và nhả khói ra đằng mồm và đằng mÅ©i, sau đó kẹp Ä‘iếu thuốc giữa hai ngón tay ngồi nhìn má»i ngưá»i.
Nhưng tháºt bất ngá», trái vá»›i ý định cá»§a tôi, cái động tác đó có má»™t vẻ gì khêu gợi, nên tôi nháºn thấy má»™t đà n ông đứng cạnh quầy tay cầm tách cà phê bá»—ng sững ngưá»i như hóa đá, tách cà phê như lÆ¡ lá»ng trong không gian, ngưá»i đó chằm chằm nhìn tôi. Äấy là má»™t ngưá»i đà n ông không cao lá»›n, tuổi trạc bốn mươi, trán thấp, tóc quăn, mắt hÆ¡i lồi và hà m bạnh. Gáy anh ta u lên, trông tưởng như không có cổ. Trông anh ta tá»±a như má»™t con bò má»™ng chúi đầu, đứng đỠra bất động khi thấy tấm vải đỠtrước khi lao và o húc. Anh ta đứng im không nhúc nhÃch, tay cầm tách cà phê, mắt nhìn tôi. Anh ta ăn mặc bảnh bao, nhưng không đến ná»—i quá phong lưu. Chiếc áo bà nh tô ngắn bó lấy đôi vai lá»±c lưỡng cá»§a anh ta. Tôi buông sụp mà mắt, thầm nghÄ© xem có nên quan hệ vá»›i loại ngưá»i như váºy không. Tôi Ä‘oán ngay anh ta thuá»™c loại đà n ông chỉ cẩn má»™t cái liếc mắt dịu dà ng là đỠcả mặt lẫn tai, nhưng tôi vẫn chưa biết rõ liệu mình có ưng anh ta không. à muốn quyến rÅ© anh ta thôi thúc tôi mãnh liệt như sức sống âm ỉ Ä‘ang thúc những mẫm non mÆ¡n mởn nhá»§ lên khá»i lá»›p đất cứng. à muốn nà y mãnh liệt tá»›i mức tôi liá»n bá» ngay cái mặt nạ Ä‘oan chÃnh. Tất cả những sá»± việc trên diá»…n ra vá»n vẹn sau má»™t tiếng đồng hồ khi tôi quyết định bá» nghá» cá»§a mình. Rõ rà ng là còn biết là m sao được nữa, sá»± việc đó mạnh hÆ¡n tôi, tôi nghÄ©, và tôi đã nghÄ© tá»›i nó má»™t cách vui vẻ, vì sau giây phút bước ra khá»i nhà thá», tôi đà nh cam chịu số pháºn, sá»± cam chịu nà y phải trả giá bằng má»™t cái giá đắt hÆ¡n bất kỳ má»™t sá»± từ chối có lợi nà o. Như váºy là , sau má»™t phút suy nghÄ©, tôi đưa mắt nhìn ngưá»i đà n ông. Anh ta vẫn đứng chá»— cÅ©, bà n tay to tướng đầy lông nắm chiếc tách, cặp mắt như mắt bò dán chặt nhìn tôi. Lúc đó, như ngưá»i ta vẫn thưá»ng nói, tôi đưa anh ta và o đưá»ng ngắm, giở giói má»i trò láu lỉnh ma quái cá»§a mình, tôi mỉm cưá»i và nhìn anh ta say đắm má»™t hồi lâu. Anh ta không quay Ä‘i chá»— khác mà nhìn lại tôi, nhưng, như tôi dá»± Ä‘oán, mặt đỠgay. Anh ta uống vá»™i tách cà phê, đặt tách xuống quầy, rồi vá»›i vẻ quan trá»ng và oai vệ tiến tá»›i chá»— thu tiá»n để trả tiá»n. Ra đến ngưỡng cá»a, anh ta ngoái lại nhìn và gáºt đầu nhìn tôi vá»›i vẻ như ra lệnh. Tôi đưa mắt đáp đồng ý. Khi anh ta bước ra ngoà i, tôi bảo mẹ:
- Con phải Ä‘i ra đây má»™t tÃ, mẹ ạ... Mẹ ngồi lại đây má»™t lát nhé, con không thể vá» cùng vá»›i mẹ được.
Do mải nhìn má»i ngưá»i, mẹ hÆ¡i giáºt mình vì bất ngá».
- Con đi đâu... để là m gì cơ?
- Con có ngưá»i đợi ở ngoà i phố - Tôi đứng dáºy và nói - tiá»n đây, mẹ, mẹ trả xong, mẹ vá» nhà nhé... con sẽ vá» nhà trước mẹ, nhưng không phải má»™t mình.
Mẹ bối rối nhìn tôi, tôi có cảm giác mẹ bị lương tâm cắn rứt, song mẹ vẫn ngồi im không nói gì. Tôi gáºt đầu chà o mẹ, rồi bước ra ngoà i. Ngưá»i đà n ông đợi tôi. Tôi ra đến ngoà i phố, anh ta liá»n nắm chặt cánh tay tôi:
- Ta đi đâu đây?
- VỠnhà em.
Như váºy là sau mấy tiếng đồng hồ bị dà y vò vá» tinh thần, tôi đã cá»± tuyệt đấu tranh chống lại Ä‘iá»u tôi đã coi là số pháºn cá»§a mình và lại cố bám chắc lấy nó như ngưá»i ta túm chặt kẻ thù mà không thể quáºt ngã được, và tôi liá»n cảm thấy nhẹ nhõm hÆ¡n. Chắc có ngưá»i sẽ bảo chấp nháºn sá»± khinh bỉ, nhưng có lợi thì tốt hÆ¡n là khước từ nó. Song tôi đã nhiá»u lần tá»± há»i không hiểu sao ná»—i buồn và ác cảm cứ bám rá»… trong tâm hồn những con ngưá»i không muốn sống má»™t cách đứng đắn, nhưng lại tin theo những lý tưởng cao siêu, và không hiểu sao, ngược lại, những ngưá»i coi cuá»™c Ä‘á»i mình chẳng ra sao, buồn thảm và vô mục Ä‘Ãch thì lại thưá»ng là những con ngưá»i vui vẻ và vô tư. Tuy nhiên, má»—i ngưá»i tuân thá»§ không phải các quy tắc mà là bản tÃnh cá»§a mình – cái định trước số pháºn thá»±c sá»± cá»§a ngưá»i đó. Thế mà bản tÃnh tôi lại đòi há»i tôi phải duy trì bằng má»i giá tÃnh vui tươi yêu Ä‘á»i, sá»± dịu dà ng thùy mị và thái độ bình tÄ©nh. Và tôi đã phục tùng.
Tà i sản của ngudoc
21-11-2008, 05:18 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương ba
Tôi cho rằng mình đã vÄ©nh viá»…n mất Giacomo và thá» rằng không bao giá» tôi nghÄ© tá»›i anh ta nữa. Tôi nháºn thấy tôi yêu anh, và nháºn thấy nếu anh quay lại, tôi sẽ là ngưá»i hạnh phúc và sẽ yêu anh mãnh liệt hÆ¡n. Nhưng tôi biết rõ tôi sẽ không bao giá» cho phép anh được quyá»n là m bẽ mình. Nếu anh quay lại, tôi sẽ lấy cuá»™c Ä‘á»i tôi rà o chắn vây anh, như bức tưá»ng thà nh kiên cố và vững chắc bảo vệ tôi cho tá»›i khi chưa vượt qua phạm vi cá»§a nó. Tôi sẽ bảo anh: “Em sẽ mãi mãi là cô gái là m tiá»n, nếu anh thấy thÃch em, em có sao xin anh cứ đón nháºn em như vầyâ€. Chá»— mạnh cá»§a tôi không phải ở chá»— tôi mạo hiểm nháºn mình là ngưá»i khác, mà là ở chá»— tôi thà nh tháºt thú nháºn bản thân mình đúng như trong thá»±c tế. Chá»— mạnh cá»§a tôi là sá»± nghèo túng cá»§a hai mẹ con tôi, cái nghá» cá»§a tôi, mẹ, ngôi nhà cá»§a chúng tôi, áo xống giản dị cá»§a tôi, nguồn gốc xuất thân bình dị cá»§a tôi, những ná»—i bất hạnh và trước hết là cái tình cảm buá»™c tôi phải cam chịu tất cả những Ä‘iá»u đó và cái tình cảm ẩn sâu trong tâm hồn tôi, như má»™t kho báu vùi chặt trong lòng đất. Nhưng tôi tin chắc rằng mình chẳng bao giá» gặp lại Giacomo, vì váºy đã yêu anh theo má»™t cách khác: bình tÄ©nh, buồn buồn và dịu dà ng kiểu ngưá»i ta yêu ngưá»i đã khuất và ngưá»i đó sẽ không bao giá» trở vá» nữa.
Thá»i gian nà y tôi Ä‘oạn tuyệt hẳn vá»›i Gino. Như tôi đã nói, tôi không phải là ngưá»i tán thà nh những cuá»™c chia tay đột ngá»™t và tôi thÃch sao cho tất cả Ä‘á»u sống má»™t cuá»™c sống tá»± nhiên và chết má»™t cách tá»± nhiên. Mối quan hệ giữa tôi và Gino là thà dụ tiêu biểu vá» nguyên tắc nà y. Mối quan hệ giữa chúng tôi đã chấm dứt, vì nó đã chết - cả tôi và Gino Ä‘á»u không có lá»—i trong chuyện đó - tá»± nó đã chấm dứt mà không để lại ná»—i tiếc thương và sá»± dằn vặt trong lòng tôi.
Cho tá»›i lúc nà y, tôi vẫn Ãt gặp Gino, độ hai ba lần má»™t tháng, tuy chẳng còn kÃnh trá»ng, nhưng tôi vẫn thÃch anh ta. Má»™t báºn, qua Ä‘iện thoại, anh ta hẹn gặp tôi ở cá»a hà ng sữa, tôi đồng ý.
Cá»a hà ng sữa nằm ở khu chúng tôi. Gino đợi tôi trong căn phòng không có cá»a sổ, tưá»ng lát gạch tráng men. Khi má»›i và o cá»a hà ng, tôi nháºn thấy anh ta không chỉ Ä‘i má»™t mình. Ngoà i anh ta ra tôi còn thấy má»™t ngưá»i ngồi quay lưng vá» phÃa tôi. Ngưá»i nà y mặc chiếc áo khoác ngoà i mà u xanh lá cây, tóc mà u bạch kim, húi cua. Tôi tiến lại gần, Gino đứng dáºy nhưng ngưá»i Ä‘i cùng anh ta vẫn ngồi im. Gino nói:
- Giới thiệu với em, đây là Sonzogno, bạn anh.
Lúc đó Sonzogno má»›i đứng dáºy, tôi đưa mắt nhìn, rồi chìa tay cho anh ta. Anh ta bóp mạnh tay tôi như cà ng cua cắp, là m tôi bất giác thốt kêu lên vì Ä‘au. Anh ta vá»™i rá»t tay lại, tôi ngồi xuống và mỉm cưá»i:
- Anh bóp tay tôi Ä‘au quá... bao giá» anh cÅ©ng là m váºy à ?
Anh ta chẳng nói gì, tháºm chà cÅ©ng không đáp lại nụ cưá»i cá»§a tôi. Mặt anh ta trắng bệch như tá» giấy, trán rá»™ng và dô, mắt nhá» mà u xanh nhạt, mÅ©i hếch, môi má»ng. Tóc mà u bạch kim cứng đơ và nhợt nhạt, cắt ngắn, hai bên thái dương hõm và o. Các đưá»ng nét trên mặt anh ta Ä‘á»u có vẻ to thô, cằm bạnh và nặng ná». Hình như lúc nà o anh ta cÅ©ng nghiến răng, tá»±a hồ như nhai cái gì đó, trên má anh ta nổi lên những cục nhá» cứ Ä‘ay Ä‘i Ä‘ay lại. Theo tôi nháºn xét, Gino nhìn anh ta có vẻ cung kÃnh, tháºm chà khâm phục, Gino cưá»i hô hố:
- Chưa thấm và o đâu... nếu em biết anh ấy khá»e như thế nà o... anh ấy có quả đấm bị cấm đấy.
Tôi có cảm giác Sonzogno đưa mắt nhìn Gino vẻ ác cảm, rồi anh ta nói, giá»ng khà n khà n:
- Không phải thế đâu... tôi không có quả đấm bị cấm, nhưng tôi có thể có đấy...
- Nhưng “quả đấm bị cấm†là gì? – Tôi há»i.
Sonzogno đáp, giá»ng nhát gừng:
- Khi má»™t ngưá»i bị đấm má»™t quả có thể chết ngưá»i... lúc đó ngưá»i ta cấm anh ta không được sá» dụng quả đấm... chuyện đó giống như chuyện súng ống ấy mà ...
- Em xem nà y, anh ấy khá»e tháºt đấy – Gino nói, rõ rà ng là định phỉnh nịnh Sonzogno - Äể cô ấy nắn thá» bà n tay cáºu xem.
Tôi lưỡng lá»±, nhưng Gino cứ nà i nỉ, còn bạn anh ta hình như xem tôi xá» sá»± như thế nà o. Tôi rụt rè giÆ¡ tay ra định nắm bà n tay Sonzogno. Anh ta gáºp tay lại và lên gân, trông anh ta có vẻ trang nghiêm và tháºm chà buồn bã. Tháºt bất ngá», nhìn vẻ ngoà i anh ta gầy gò ốm yếu, nhưng tôi bá»—ng cảm thấy mình Ä‘ang sá» phải má»™t búi dây cáp bằng thép. Tôi bèn rụt tay lại và thốt kêu lên, giá»ng không ra ngạc nhiên, cÅ©ng chẳng ra vẻ gá»›m ghiếc. Sonzogno hả hê nhìn tôi, miệng khẽ nhếch cưá»i. Gino giải thÃch:
- Anh ấy là chá»— bạn bè cÅ© cá»§a anh... đúng không, Primo, mình và cáºu quen biết nhau từ Ä‘á»i nảo Ä‘á»i nà o rồi? Bá»n mình cứ như má»™t anh em ấy – Gino vá»— vai Sonzogno và nói tiếp: - Ông bạn già Primo.
Nhưng Sonzogno liá»n so vai, như muốn hất tay Gino ra, rồi đáp:
- Chẳng bạn bè, chẳng anh em gì vá»›i anh hết... chẳng qua chúng ta là m việc cùng vá»›i nhau ở má»™t nhà xe, có váºy thôi.
Gino chẳng hỠbối rối:
- Äúng, mình biết cáºu chẳng muốn kết bạn vá»›i ai... bao giá» cÅ©ng thui thá»§i má»™t mình... cáºu chẳng cần cả đà n ông lẫn phụ nữ.
Sonzogno đưa cặp mắt nghiêm nghị và sắc như dao nhìn Gino chằm chằm. Gino bất giác ngoảnh đi chỗ khác.
- Ai bảo vá»›i anh cái chuyện vá»› vẩn ấy? – Sonzogno há»i – ThÃch ai, tôi kết bạn vá»›i ngưá»i ấy, kể cả đà n ông lẫn đà n bà .
- Ấy là mình nói váºy thôi – Xem ra Gino đã mất tất cả lòng tá»± tin cá»§a mình - Chẳng qua mình chưa há» gặp cáºu Ä‘i vá»›i ai cả.
- Nói chung, anh chẳng hiểu gì vỠtôi hết.
- Äúng, thế mà ngà y nà o chúng mình cÅ©ng thấy mặt nhau từ sáng đến tối.
- Ngà y nà o cũng thấy mặt nhau... thì sao?
- Lúc nà o mình cÅ©ng thấy cáºu Ä‘i má»™t mình, nên mình nghÄ© cáºu chẳng kết bạn vá»›i ai – Gino bối rối cãi – khi má»™t ngưá»i đà n ông có phụ nữ hay bạn thi ai chẳng rõ.
- Thôi, giở cái trò ngốc nghếch thế là đủ rồi đấy – Sonzogno cắt ngang.
- Bây giá» cáºu bảo mình là đồ ngốc – Gino đỠmặt, là m ra vẻ tức giáºn, giá»ng buồn bá»±c, nhưng rõ rà ng là anh ta nhát gan.
Sonzogno nhắc lại:
- Phải, đừng có giở cái trò ngốc nghếch ấy ra nữa, không tao đấm vỡ mồm ra đấy.
Tôi nháºn thấy ngay rằng đây không phải là má»™t lá»i Ä‘e dá»a đơn thuần, anh ta lăm le thá»±c hiện nó. Tôi giÆ¡ tay khẽ đụng và o vai Sonzogno và bảo:
- Nếu các anh định đánh nhau, tôi tha thiết mong các anh nên tránh mặt tôi... tôi không thể chịu đựng nổi một vụ ẩu đả.
- Mình giá»›i thiệu vá»›i cáºu má»™t signorina quen biết cá»§a mình – Gino nói, giá»ng buồn bã - thế mà cáºu lại dở những trò dá»› dẩn chẳng đâu và o đâu là m cô ta sợ, hẳn cô ta nghÄ© bá»n mình như kẻ thù ấy.
Sonzogno quay vá» phÃa tôi, và lần đầu tiên trong suốt thá»i gian nà y tôi thấy má»™t nụ cưá»i chân tháºt xuất hiện trên bá»™ mặt anh ta, do đó không những để lá»™ hà m răng nhá» và xấu, mà cả lợi nữa. Anh ta nheo mắt lại, trán phá»§ đầy những nếp nhăn.
- Signorina không hoảng sợ, đúng không? – Anh ta há»i.
Tôi lạnh lùng đáp:
- Tôi đâu có hoảng sợ... nhưng tôi nhắc lại là tôi không chịu đựng được chuyện ẩu đả.
Má»i ngưá»i im lặng má»™t lúc lâu. Sonzogno ngồi im không động Ä‘áºy, tay thá»c và o túi áo khoác ngoà i, mắt nhìn chăm chăm và o má»™t Ä‘iểm, những cục trên gò má nổi hẳn lên. Gino hút thuốc lá, đầu cúi gằm xuống, khói thuốc che phá»§ mặt và tai, cho tá»›i lúc nà y, vẫn đỠbừng lên. Sau đó, Sonzogno đứng dáºy nói:
- Thôi, tôi đi đây.
Gino đứng báºt dáºy, rồi chìa tay ra và há»i:
- Cáºu không giáºn chứ, Primo?
- Có gì đâu mà phải giáºn? – Sonzogno nói là nhà qua kẽ răng.
Anh ta bắt tay tôi, lần nà y không là m cho tôi bị Ä‘au, rồi bá» Ä‘i. Anh ta ngưá»i gầy gò, không cao lá»›n, tôi không hiểu tại sao anh ta lại khá»e đến váºy.
Anh ta vừa Ä‘i khá»i, tôi liá»n há»i Gino, giá»ng khôi hà i:
- Thế đấy, hia ngưá»i là chá»— bạn bè, tháºm chà còn là anh em cá»§a nhau... thế mà anh ấy lại nói oan cho anh như váºy đấy.
Thoát khá»i cÆ¡n bối rối, Gino lắc đầu:
- TÃnh hắn thế... song hắn không phải là ngưá»i xấu... vả lại giữ quan hệ tốt vá»›i hắn, anh sẽ có lợi... hắn sẽ giúp anh má»i việc.
- Việc gì váºy?
Tôi nháºn thấy Gino run hết cả ngưá»i, và anh ta không thể cho tôi biết má»™t đôi Ä‘iá»u gì đấy. Má»™t nụ cưá»i vui sướng và xúc động bá»—ng rạng nở trên mặt anh ta.
- Em có nhớ chiếc hộp đựng phấn của bà chủ anh chứ?
- Còn nhớ, nhưng sao?
Mắt Gino ánh lên một vẻ vui tươi, anh ta khẽ bảo:
- Thế nà y nà y, anh đã suy nghĩ và không đem trả lại bà chủ nữa.
- Không đem trả lại à ?
- Không, nói chung anh cho rằng già u có như bà chá»§ thì thêm hay bá»›t má»™t chiếc há»™p đựng phấn có nghÄ©a lý gì đâu... Vả lại, việc đã rồi – Anh ta nói thêm, giá»ng đầy ý nghÄ©a – Xét cho cùng, anh cÅ©ng đâu có lấy cắp.
- Em lấy cắp – Tôi bình tĩnh nói.
Anh ta là m ra vẻ như không nghe thấy gì, rồi nói tiếp:
- Song, sau cái việc ấy thì nảy ra má»™t khó khăn là biết bán cái há»™p đựng phấn ra sao đây... Nó rất quý, Ä‘áºp ngay và o mắt thôi, anh chẳng biết phải giải quyết nó ra sao, đà nh giữ nó ở chá»— anh má»™t thá»i gian... sau đó, anh gặp Sonzogno, kể tuốt cho anh ta nghe...
- Kể cả vá» em à – Tôi ngắt lá»i.
- Không, không kể vá» em... anh bảo anh ta rằng má»™t ngưá»i bạn gái đã cho anh, anh không nói tên ai cả... và anh ta... anh ta, em có biết không, ba ngà y sau đã bán chiếc há»™p phấn, chẳng rõ bằng cách nà o, rồi mang tiá»n lại cho anh... tất nhiên anh ta đã nháºn phần cá»§a mình như đã thá»a thuáºn từ trước.
Vẫn còn run lên vì bị kÃch động, Gino đưa mắt ngó quanh rồi lôi trong túi ra má»™t táºp tiá»n.
Trong giây phút đó, chẳng hiểu sao tôi thấy ghét cay ghét đắng anh ta. Không phải vì tôi không tán đồng hà nh động cá»§a anh ta, chuyện nà y tôi đâu có quyá»n hà nh gì, nhưng tôi bá»±c cái giá»ng sung sướng cá»§a anh ta, hÆ¡n nữa tôi Ä‘oán anh ta không kể tất cả vá»›i tôi và im lặng, tất nhiên, ở chá»— cốt lõi nhất. Tôi tháºn trá»ng nói:
- Anh khá lắm!
- Em cầm lấy nà y – Gino láºt láºt táºp tiá»n và nói tiếp - Cá»§a em đấy, anh đếm rồi.
- Äừng... đừng, - tôi vá»™i phản đối – em hoà n toà n chẳng cần gì hết.
- Tại sao váºy?
- Em chẳng cần gì hết.
- Em muốn sinh chuyện là m anh bá»±c mình đấy à ? – Anh ta há»i.
Một thoáng nghi ngỠvà lo ngại lướt trên mặt anh ta, và tôi hoảng sợ là quả thực mình đã là m anh ta bực. Tôi nắm tay anh ta và cố dằn lòng bảo:
- Nếu anh không bảo em nháºn số tiá»n nà y thì em nà o có giáºn, chỉ ngạc nhiên thôi... Bây giá» má»i chuyện đã ổn cả rồi, em không muốn nháºn tiá»n, vì em coi chuyện ấy đã chấm dứt, có váºy thôi... em mừng cho anh.
Gino đưa mắt nhìn tôi vẻ dò xét, nghi ngá», tá»±a hồ như muốn Ä‘oán biết ý nghÄ©a thá»±c sá»± những lá»i nói cá»§a tôi, mà anh ta lá» má» chẳng hiểu. Vá» sau, khi nhá»› tá»›i Gino, tôi nghÄ© anh ta không thể hiểu tôi, vì anh ta sống trong má»™t thế giá»›i suy nghÄ© và tình cảm khác biệt hẳn vá»›i tôi. Tôi không rõ cái thế giá»›i ấy tốt hÆ¡n hay tồi hÆ¡n cá»§a tôi, tôi chỉ biết rằng anh ta đã hiểu má»™t số từ khác hẳn cách hiểu cá»§a tôi, và đại bá»™ pháºn hà nh vi cá»§a anh ta là đáng chê trách, nhưng anh ta coi là dung nạp được, tháºm chà còn cần thiết. Anh ta coi trá»ng trà tuệ, và dấu hiệu chá»§ yếu là sá»± ranh mãnh. Và khi chia con ngưá»i ta thà nh loại ranh mãnh và loại không ranh mãnh, anh ta cố bằng má»i giá và trong má»i hoà n cảnh lá»t và o loại ngưá»i thứ nhất. Nhưng tôi không ranh mãnh, tháºm chà cÅ©ng chẳng thông minh nữa: tôi chẳng bao giá» biết chống chế phân bua má»™t hà nh vi xấu xa - ấy là tôi không nói đến chuyện hân hoan trước má»™t hà nh vi như váºy - chỉ vì nó được thá»±c hiện má»™t cách lén lút.
Nỗi nghi ngỠchi phối anh ta chắc bỗng chốc bị xua tan nên anh ta thốt lên:
- Bây giá» anh má»›i vỡ lẽ tại sao em không muốn nháºn số tiá»n nà y, em sợ... em sợ chuyện bán sẽ bị vỡ lở... Äừng sợ, má»i chuyện đã được thu xếp đâu và o đấy rất tuyệt.
Tôi chẳng sợ gì hết, nhưng tôi không muốn phản đối anh ta, vì tôi cảm thấy những lá»i cuối lạ lẫm thế nà o ấy. Tôi chỉ há»i:
- Anh bảo sao? “Má»i chuyện đã được thu xếp đâu và o đấy rất tuyệt†là thế nà o?
Anh ta đáp:
- Äúng, má»i chuyện đã được thu xếp đâu và o đấy rất tuyệt. Em còn nhá»› anh đã nói má»i chuyện nghi ngá» Ä‘á»u đổ lên đầu mụ ngưá»i hầu không?
- Nhá»›.
- Thế nà y nhé, anh chúa ghét cái mụ ngưá»i hầu đó, lúc nà o mụ cÅ©ng đơm đặt chuyện vá» anh... Sau khi chiếc há»™p đựng phấn bị mất mấy hôm, anh nháºn thấy công việc cá»§a anh tháºt bi đát... cảnh sát đến hai báºn, anh có cảm giác Ä‘ang bị theo dõi. Äáng lưu ý là lúc đó chưa có má»™t cuá»™c lục soát nà o. Thế là anh liá»n nảy ra má»™t ý nghÄ© tuyệt vá»i, phải xoáy má»™t váºt gì nữa, như váºy ngưá»i ta sẽ tiến hà nh lục soát, anh sẽ bố trà thế nà o để tá»™i ăn cắp cÅ© và má»›i rÆ¡i và o đầu mụ ấy.
Tôi im lặng, còn anh ta đưa cặp mắt to, long lanh nhìn tôi tựa hồ muốn thấy tôi tỠvẻ khâm phục sự ranh mãnh của anh ta. Gino nói tiếp:
- Trong ngăn kéo bà n viết cá»§a bà chá»§ có mấy đô la... Anh lấy mấy đô la nà y giấu và o chiếc va li cÅ© ở buồng mụ ngưá»i hầu. Tất nhiên là ngưá»i ta tiến hà nh lục soát, tìm thấy số đô la và tóm cổ mụ. Mụ ta thá» sống thá» chết là mình vô tôi. Không ai tin được. Ngưá»i ta đã tìm thấy số đô la ở buồng mụ.
- Thế ngưá»i đà n bà đó ở đâu rồi?
- Ở trong tù và chẳng thú nháºn gì hết... Em biết viên cảnh sát đã nói gì vá»›i bà chá»§ không? Xin quý signora cứ yên tâm, ông ta nói, cuối cùng mụ sẽ phải thú nháºn tá»™i lá»—i. Rõ không hả? Em có biết “cuối cùng†là thế nà o không? Mụ sẽ bị choảng.
Tôi bối rồi nhìn Gino bị kÃch động, kiêu căng và cảm thấy lòng tôi giá lạnh. Tôi há»i:
- Tên ngưá»i ấy là gì?
- Luiza Fellini... mụ không còn trẻ trung, chẳng hiểu là m sao cứ vênh vênh váo váo, cứ theo mụ nói thì mụ là m ngưá»i hầu do tình cá» thôi, và trên Ä‘á»i nà y không ai trung thá»±c hÆ¡n mụ. – Anh ta báºt cưá»i, hà i lòng vá» cách giải quyết cá»§a mình.
Táºp trung toà n bá»™ sức lá»±c và như má»™t ngưá»i thở dốc, tôi nói:
- Anh là một tên hèn mạt.
- Sao? Tại sao cÆ¡? – Anh ta ngạc nhiên há»i.
Bây giá», sau khi đã gá»i anh ta là tên hèn mạt, tôi cảm thấy mình tá»± do hÆ¡n và dÅ©ng cảm hÆ¡n. Tôi run lên vì tức giáºn:
- Thế mà anh còn muốn tôi nháºn số tiá»n nà y... Tôi thấy ngay là không nháºn được mà ...
- Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu – Anh ta nói, cố lấy lại tinh thần - Mụ ấy sẽ không nháºn ra tôi... Ngưá»i ta sẽ thả mụ...
- Anh chẳng bảo chị ta bị giam trong tù và sẽ bị đánh là gì?
- Anh nói là nói thế thôi.
- Không quan trá»ng... anh bá» tù má»™t ngưá»i vô tá»™i, sau đó còn xấc láo đến kể vá»›i tôi má»i chuyện... Anh là má»™t tên hèn mạt nhất trên Ä‘á»i nà y.
Anh ta bá»—ng tái mặt và giáºn dữ nắm tay tôi.
- Không được gá»i tôi là đồ hèn mạt.
- Tại sao? Tôi thấy anh là đồ hèn mạt và nói thẳng Ä‘iá»u đó và o mặt anh.
Anh ta hoà n toà n mất bình tÄ©nh và cư xá» rất kỳ quặc: anh ta vặn tay tôi như muốn bẻ ngoéo rồi cúi xuống và cắn mạnh tay tôi. Tôi rút được tay ra, đứng báºt dáºy.
- Anh đúng là điên rồi! – Tôi bảo – Anh là m sao váºy?... Ai lại Ä‘i cắn thế?... Anh vốn dÄ© là má»™t tên hèn mạt thì vẫn sẽ cứ là má»™t tên hèn mạt.
Anh ta không đáp gì mà đưa tay lên vò đầu như tự bứt tóc mình.
Tôi gá»i bồi bà n đến thanh toán tiá»n suất cá»§a tôi, suất cá»§a Gino và suất cá»§a Sonzogno. Sau đó, tôi nói:
- Tôi Ä‘i đây... và xin anh nhá»› rằng giữa tôi và anh không còn gì nữa... Äừng cố tìm cách gặp tôi... Tôi không muốn biết tá»›i anh nữa.
Anh ta lại im lặng, tháºm chà không ngẩng đầu lên. Rồi tôi bước ra ngoà i.
Cá»a hà ng sữa nằm ngay đầu phố, không xa nhà tôi. Tôi cháºm dãi bước dá»c vỉa hè, bên kia bức tưá»ng thà nh. Äêm đã xuống, trá»i đầy mây Ä‘en, mưa nhá» lất phất bay trong là n không khà ấm áp, bất động. Bức tưá»ng thà nh, như thưá»ng lệ, chìm trong mà n đêm, chỉ những ngá»n đèn thưa thá»›t rá»i má»™t cách yếu á»›t và o tưá»ng. Nhưng vừa bước ra khá»i cá»a hà ng sữa, tôi nháºn thấy má»™t bóng Ä‘en rá»i khá»i cá»™t đèn và cháºm dãi Ä‘i dá»c theo bá» tưá»ng cùng hướng vá»›i tôi. Qua chiếc áo khoác thắt bó ngang lưng và mái tóc mà u sáng cắt ngắn, tôi nháºn ngay ra đó là Sonzogno. Lúc nà y, trên ná»n tưá»ng thà nh, anh ta xem ra bé nhá», chốc chốc lại lẩn khuất trong bóng tối, rồi lại xuất hiện dưới ánh sáng đèn đưá»ng, tôi liá»n thấy, có lẽ đây là lần đầu tiên, ghê tởm lÅ© đà n ông, tất cả lÅ© đà n ông trên Ä‘á»i nà y chạy theo tôi, như bầy chó đực chạy theo chó cái. Tôi vẫn còn run lên vì tức giáºn khi nghÄ© tá»›i ngưá»i đà n bà mà Gino đã nhẫn tâm bá» tù. Tôi thấy lương tâm mình bị cắn rứt, vì dẫu sao, nghÄ© cho cùng, tôi má»›i là kẻ ăn cắp chiếc há»™p đựng phấn. Nhưng có lẽ ná»—i phẫn uất và lòng căm giáºn còn mạnh hÆ¡n cả lương tâm bị cắn rứt. Song do phẫn uất trước ná»—i bất công và do ghê tởm Gino, tôi chẳng Ä‘em lòng thù ghét hắn ta và tiếc rằng mình đã biết cái chuyện bất công ấy. Tháºt ra mà nói, tôi đâu sinh ra để gây thù chuốc oán, tôi thấy lòng quặn Ä‘au và lo lắng. Tôi rảo bước, hy vá»ng vỠđến nhà trước khi Sonzogno Ä‘uổi kịp tôi, và chắc hẳn anh ta cÅ©ng có ý định ấy. Tôi nghe thấy từ phÃa sau tiếng Gino hổn hển gá»i:
- Adriana... Adriana.
Tôi giả vỠnhư không nghe thấy và bước vội hơn nữa. Hắn nắm lấy tay tôi.
- Adriana... chúng mình đã cùng chung sống êm đẹp biết bao... Không thể chia tay nhau như thế nà y được.
Tôi vùng ra và bước tiếp. Thân hình thấp nhá» cá»§a Sonzogno từ trong tối nhoi ra vùng ánh sáng dưới ngá»n đèn đưá»ng ở hè bên kia. Gino chạy theo tôi và nhai Ä‘i nhai lại:
- Nhưng anh yêu em mà , Adriana.
Hắn gây cho tôi cảm giác vừa thương hại, vừa căm giáºn, và cái nước đôi ấy cá»§a tôi là m tôi nổi cáu hÆ¡n cả những lá»i cá»§a hắn ta. Do đó, tôi cố nghÄ© tá»›i má»™t chuyện gì khác. Bá»—ng không hiểu sao, tôi trở nên sáng trÃ. Tôi chợt nhá»› tá»›i Astarita. Anh ta đã nhiá»u lần tỠý muốn giúp đỡ tôi và cho rằng anh ta có khả năng giải thoát cho ngưá»i đà n bà khốn khổ ra khá»i tù. à nghÄ© như váºy là m tôi phấn chấn hẳn lên, tá»±a hồ như hất được má»™t tảng đá đè nặng trong lòng, và tôi tháºm chà cảm thấy lúc nà y chỉ còn thương hại Gino và hoà n toà n không còn căm giáºn anh ta nữa. Tôi dừng lại, bình tÄ©nh há»i:
- Gino, tại sao anh còn chưa chịu đi đi, hả?
- Anh yêu em mà .
- Tôi cÅ©ng đã yêu anh... nhưng giá» thì hết rồi... Äi Ä‘i, như váºy tốt hÆ¡n cho cả hai ta.
Chúng tôi đứng ở má»™t đưá»ng phố tối om, không đèn, không quầy kÃnh thắp sáng. Gino ôm ngang thắt lưng tôi và cố hôn tôi. Tôi có thể thừa sức giải quyết hắn, vì tôi khá»e, vá»›i lại khi ngưá»i đà n bà không muốn thì chẳng ngưá»i đà n ông nà o có thể hôn được chị ta. Song, theo tiếng gá»i cá»§a tình cảm độc ác nà o đó, tôi cầu cứu Sonzogno lúc nà y thá»c tay và o túi áo khoác, Ä‘ang đứng im không nhúc nhÃch ở bên kia đưá»ng và đưa mắt nhìn chúng tôi. Tôi gá»i Sonzogno má»™t phần vì muốn trị Gino, phần vì do tò mò. Tôi quyết định giở trò là m duyên là m dáng. Tôi gá»i:
- Anh Sonzogno! Anh Sonzogno!
Sonzogno liá»n sang đưá»ng.
Gino bối rối buông tôi ra.
Khi Sonzogno vừa tá»›i bên chúng tôi, tôi liá»n lấy giá»ng bình tÄ©nh nói:
- Anh bảo anh ta để cho tôi yên, tôi không còn yên anh ta nữa... Anh ta không tin tôi, có lẽ anh là bạn anh ta, anh ta sẽ nghe anh.
Sonzogno nói:
- Mà y có nghe thấy signorina nói gì không?
- Nhưng tôi... – Gino mở đầu.
Tôi cho rằng há» có đôi co vá»›i nhau má»™t chút cÅ©ng chẳng việc gì. Dẫu sao Gino cÅ©ng phải là m là nh và bá» Ä‘i. Nhưng bá»—ng Sonzogno là m má»™t động tác khó nháºn biết nà o đấy, Gino im lặng trong giây lát, nhìn Sonzogno vẻ sá»ng sốt, rồi lăn đùng ra đất, tụt khá»i vỉa hè ngã xuống rãnh. Nói đúng hÆ¡n, tôi chỉ nhìn thấy Gino ngã, sau má»›i biết là Sonzogno đã là m gì. Äá»™ng tác nhanh như chá»›p và không há» phát ra má»™t tiếng động nên tôi nghÄ© mình có cảm giác thế thôi. Tôi lắc đầu và đưa mắt nhìn: Sonzogno đứng trước mặt tôi, hai chân dang rá»™ng và nhìn bà n tay nắm chặt cá»§a mình. Gino nằm sấp ở dưới đất. Hắn ta chống khuá»·u tay và hÆ¡i ngóc đầu lên khá»i rãnh. Song hắn tá»±a hồ như không muốn đứng dáºy, xem ra hắn chăm chú nhìn má»™t tá» giấy trắng rÆ¡i xuống bùn sá»n sệt dưới rãnh. Sau đó Sonzogno bảo tôi:
- Ta đi thôi.
Tôi như ngưá»i bị bá» bùa mê Ä‘i theo anh ta vá» phÃa nhà tôi.
Sonzogno im lặng khoác tay tôi dẫn đi. Anh ta thấp hơn tôi, tôi có cảm giác các ngón tay anh ta bóp khuỷu tay tôi như một đai thép. Lát sau tôi bảo:
- Anh đánh Gino là m gì? Như váºy không hay... Chẳng cần phải là m như váºy hắn cÅ©ng sẽ bá» vá» nhà .
- Tuy nhiên từ bây giỠhắn sẽ không là m cô phát ốm lên nữa – Anh ta đáp.
Tôi há»i:
- Anh là m thế nà o thế?... Tôi chưa kịp thốt lên... mới nhìn đã thấy Gino ngã lăn ra.
Anh ta cộc lốc đáp:
- Tất cả cũng là do thói quen thôi.
Anh ta thốt lên những từ nà y, tá»±a hồ như ngay từ đầu đã nhai Ä‘i nhai lại chúng má»™t hồi lâu hoặc lấy răng thá» thách độ bá»n chắc cá»§a chúng. Anh ta mÃm chặt hai hà m, và tôi có cảm giác các răng nanh hà m trên cá»§a anh ta đâm qua các kẽ răng cá»§a hà m dưới, như ở con mãnh thú. Tôi rất muốn đụng và o vai anh ta để cảm thấy ở dưới ngón tay mình các bắp thịt rắn chắc và cứng cáp. Anh ta gây cho tôi cảm giác tò mò hÆ¡n là ham muốn, nhưng chá»§ yếu là sợ. Sá»± sợ hãi cÅ©ng có thể là m ta thấy dá»… chịu, và trong má»™t số trưá»ng hợp khi chưa hiểu rõ mình sợ cái gì, tháºm chà ta lại thấy xúc động.
Tôi nói:
- Tay anh ghê tháºt! Khó mà tin được đấy.
- Thì tôi đã chẳng để cô nắn các bắp tay rồi đấy sao – Anh ta đáp, vẻ rầu rầu tá»± mãn chẳng hứa hen Ä‘iá»u gì tốt là nh.
- Nhưng tôi chưa sỠnắn kỹ... có Gino ở đấy... để tôi thỠlại xem nà o.
Anh ta dừng lại, co tay lên và đưa mắt nhìn tôi vẻ nghiêm trang và tháºm chà có phần hÆ¡i ngây thÆ¡. Nhưng đây không phải là sá»± ngây thÆ¡ cá»§a con trẻ. Tôi giÆ¡ tay ra và bắt đầu từ từ sá» nắn các bắp tay, bắt đầu từ vai. Tôi tháºt sá»± ngạc nhiên thấy dưới những ngón tay mình các cÆ¡ bắp cứng rắn đến như váºy. Tôi dịu dà ng nói:
- Anh quả là má»™t ngưá»i khá»e kinh khá»§ng.
- Äúng, tôi khá khá»e – Anh ta xác nháºn, vẻ vững tin.
Và chúng tôi lại đi tiếp.
Bây giá» tôi thấy hối háºn là đã gá»i anh ta. Tôi không thÃch anh ta, hÆ¡n nữa cái vẻ khó đăm đăm và thái độ cá»§a anh ta là m tôi thấy sợ. Chúng tôi cứ lặng lẽ bước cho tá»›i lúc vá» tá»›i nhà . Tôi lấy khóa trong túi xách ra.
- Cảm ơn anh đã tiễn tôi – Tôi chìa tay ra cho anh ta bắt.
Anh ta tiến sát đến bên tôi:
- Tôi sẽ ghé và o chỗ cô.
Tôi muốn khước từ, nhưng anh ta nhìn chăm chăm và khẩn khoản và o mắt tôi, nên tôi đâm lúng túng.
- Tuy anh, em thì thế nà o cÅ©ng được – Tôi ngoan ngoãn nói và mãi tá»›i lúc nà y má»›i nháºn ra mình Ä‘ang “anh anh em em†vá»›i anh ta.
- Em đừng ngại – Anh ta nói, khi đã giải thÃch được sá»± bối rối cá»§a tôi theo cách cá»§a mình – Anh có tiá»n, anh sẽ trả em gấp đôi ngưá»i khác.
- Tiá»n nong không liên quan gì trong vấn đỠnà y – Tôi đáp. Bá»™ mặt anh ta biến đổi má»™t cách kỳ lạ, tá»±a hồ như Ä‘ang bị má»™t ná»—i ngá» vá»±c khá»§ng khiếp nà o đó già y vò. Nháºn thấy váºy, tôi mở cá»a và nói tiếp: - Chẳng qua là em hÆ¡i bị mệt.
Anh ta đi theo tôi.
Và o tá»›i phòng tôi, anh ta bắt đầu cởi quần áo, và vá»›i những động tác cẩn tháºn, chÃnh xác, xếp chúng lại. Anh ta tháºn trá»ng gỡ khăn quà ng ra khá»i cổ, cuá»™n lại và bá» và o túi áo khoác ngoà i. Anh ta treo áo vét và o lưng ghế, còn quần thì treo sao cho không bị mất nếp. Anh ta đặt đôi già y bốt dưới ghế, bÃt tất nhét trong già y. Anh ta mặc toà n đồ má»›i, nhưng không quá bảnh bao, tuy các thứ Ä‘á»u bá»n và chắc. Sonzogno lẳng lặng là m tất cả những việc ấy, không quá cháºm chạp và cÅ©ng không quá vá»™i vã, vẻ bình tÄ©nh và cầu kỳ, mắt không há» nhìn tôi. Trong lúc đó tôi đã cởi xong áo xống và đi nằm. Nếu tháºm chà có khát khao mong muốn thì anh ta cÅ©ng không để lá»™ ra. Có chăng những cục nho nhá» trên má cứ di động liên tục dưới lá»›p da để lá»™ rõ hÆ¡n ná»—i xúc động cá»§a anh ta, thế nhưng ngay cả lúc Sonzogno không nghÄ© tá»›i tôi thì những cái cục ấy vẫn nổi lên trên gò má anh ta. Tôi rất thÃch sạch sẽ và ngăn nắp, theo tôi, chúng xác nháºn những phẩm chất tinh thần thÃch đáng cá»§a con ngưá»i. Nhưng sá»± cẩn tháºn và cầu kỳ cá»§a Sonzogno tối đó đã khÆ¡i gợi cho tôi má»™t tình cảm khác ná»a như ghê tởm, ná»a như sợ hãi. Thấy anh ta cẩn tháºn đến váºy, tôi bất giác nghÄ© tá»›i má»™t nhà ảo thuáºt chuẩn bị cho má»™t ca mổ phức tạp hoặc má»™t anh hà ng thịt mà i dao trước khi mổ thịt má»™t chú cừu non tá»™i nghiệp, nằm trong chăn, tôi cảm thấy mình bất lá»±c và yếu Ä‘uối, tá»±a như má»™t xác chết ngưá»i ta sắp mổ xẻ để nghiên cứu. Sá»± im lặng và bình thản cá»§a Sonzogno là m tôi thấy bối rối, tôi chẳng hiểu anh ta định là m gì tôi sau khi cởi áo quần. Ngay sau đó, anh ta tiến đến bên giưá»ng, dùng hai tay nắm chặt vai tôi, như buá»™c tôi phải nằm im. Tôi bất giác giáºt mình vì hoảng sợ. Anh ta nháºn thấy Ä‘iá»u đó và rÃt qua kẽ răng:
- Em là m sao váºy?
- Không sao, chẳng qua là vì tay anh lạnh... thế thôi – Tôi đáp.
- Em không thÃch anh à ? – Anh ta đứng cạnh giưá»ng, hai tay vẫn giữ vai tôi và há»i – Em thÃch những ngưá»i đà n ông trả tiá»n cho em hÆ¡n à ?
Khi nói những lá»i nà y, anh ta dán cặp mắt quả thá»±c rất khó chịu và o tôi.
- Tại sao? Anh cÅ©ng như má»i ngưá»i đà n ông khác... Và anh đã chẳng bảo sẽ trả tiá»n cho em gấp đôi đấy sao? – Tôi đáp.
- Anh hiểu – Anh ta nói – Những ngưá»i như em không thÃch những kẻ già u sang và thanh cao... còn anh đây không thuá»™c loại để cô em Ä‘oái hoà i... LÅ© gái Ä‘iếm nhà cô chỉ thÃch các signor thôi.
Trong giá»ng nói cá»§a anh ta để lá»™ má»™t vẻ gì khăng khăng buồn chán cá»§a má»™t ngưá»i thÃch sinh chuyện cãi vã, và tôi chợt nhá»› anh ta đã bẻ há»e và là m nhục Gino vì má»™t vấn đỠdá»› dẩn chẳng đâu và o đâu. Lúc đó tôi nghÄ© anh ta “thù ngầm†Gino, còn bây giá» tôi nháºn thấy những cÆ¡n bẳn tÃnh đó có thể lặp lại và o bất kỳ giây phút nà o, do đó tôi cố lá»±a xem nên xá» sá»± ra sao vá»›i anh ta. Tôi đáp, vẻ há»n giáºn:
- Tại sao anh cứ bá»±c mình vá»›i em? Thì em đã chẳng bảo rằng vá»›i em, má»i ngưá»i đà n ông như nhau cả đấy sao?
- Nếu thế thì cô đã chẳng có cái bá»™ mặt rầu rÄ© như váºy... Cô không thÃch tôi à ?
- Nhưng em đã chẳng bảo với anh...
- Cô không thÃch tôi – Anh ta nhắc lại - rất tiếc, nhưng cô em vẫn cứ phải ân cần vá»›i anh.
- Anh để cho em được yên đi! – Tôi bỗng khó chịu hét lên.
- Khi cô em cần đến anh và anh đã giúp cho thoát khá»i tay tên nhân tình nhân ngãi cá»§a cô em thì chẳng thấy cô em tức giáºn – Anh ta nói tiếp – Sau đó, cô em muốn xua Ä‘uổi anh... nhưng dẫu sao anh vẫn đến... chà , cô em không thÃch anh.
Tôi thá»±c sá»± hoảng sợ. Những lá»i nhẫn tâm, giá»ng nói bình tÄ©nh và tà n nhẫn, cái nhìn chăm chăm qua ánh mắt xanh lÆ¡ bá»—ng đỠngầu cá»§a anh ta - tất cả những Ä‘iá»u đó cho thấy anh ta đã suy nghÄ© tá»›i má»™t chuyện ghê gá»›m nà o đây. Tôi nháºn ra quá muá»™n rằng khả năng ngăn anh ta cÅ©ng chẳng khác nà o chặn má»™t tảng đá lá»›n Ä‘ang lăn xuống triá»n dốc. Tôi cố hất tay anh ta ra khá»i vai tôi. Nhưng anh ta nói tiếp:
- Ãi chà , cô em không thÃch anh... Khi đụng và o ngưá»i cô em, cô em để lá»™ nét mặt ghê tởm... Bây giá» cô em yêu quý Æ¡i, bá»™ mặt ấy sẽ thay đổi ngay thôi mà .
Anh ta nhấc tay ra và vung lên định tát tôi. Tôi đã Ä‘oán ra là sẽ như váºy và định lấy tay che mặt. Anh ta thoạt đầu tát mạnh và o má»™t bên má tôi, sau đó, khi tôi xoay ngưá»i liá»n bồi luôn má»™t cái nữa và o bên má kia. Lần đầu tiên trong Ä‘á»i tôi bị má»™t ngưá»i đà n ông đánh. Và tuy bị rát cả má, tôi vẫn thấy ngạc nhiên hÆ¡n là đau. Tôi không đưa tay ôm mặt nữa mà nói:
- Anh là má»™t con ngưá»i bất hạnh, đó là điá»u em sẽ nói vá»›i anh.
Xem ra những lá»i cá»§a tôi là m anh ta sá»ng sốt táºn đáy lòng. Anh ta ngồi ở mép giưá»ng, hai tay bấu lấy đệm và ngáºt ngưỡng ngả ngưá»i ra phÃa trước, rồi lại phÃa sau. Và không đưa mắt nhìn tôi, anh ta nói:
- Tất cả lÅ© chúng ta Ä‘á»u bất hạnh.
Còn tôi đáp:
- Anh dũng cảm gì mà lại đi đánh đà n bà .
Bá»—ng nước mắt dâng trà o, tôi im không nói gì nữa. Tôi khóc không phải vì bị tát, mà bị chấn động thần kinh: trong chiá»u nay, tôi đã gặp bao nhiêu chuyện khó chịu và xấu xa. Tôi nhá»› tá»›i Gino nằm sõng sượt trên bùn, nhá»› lại mình tháºm chà không buồn ngó ngà ng tá»›i anh ta, đã bình tÄ©nh bá» Ä‘i cùng Sonzogno, chỉ vá»›i má»™t ý nghÄ© duy nhất là nắn các cÆ¡ bắp tay khác thưá»ng cá»§a hắn. Bá»—ng tôi thấy lương tâm bị cắn rứt, thấy thương Gino, thấy bất bình vá» bản thân mình. Tôi nháºn ra rằng chÃnh bà n tay đã trừng phạt Gino giỠđây đã lên án sá»± nhẫn tâm và thái độ xằng báºy cá»§a tôi. Lúc đó tôi đã cổ vÅ© bạo lá»±c, còn bây giá» nó quay lại chống lại tôi. Tôi đưa mắt nhìn Sonzogno qua hai hà ng nước mắt. Anh ta ngồi hÆ¡i so vai rụt cổ ở nÆ¡i mép giưá»ng, nước da anh ta trắng và mịn. Nhìn hai cánh tay anh ta buông thõng như mấy cây roi, không thể Ä‘oán biết được chúng mạnh mẽ chừng nà o. Do muốn san bằng cái hố ngăn cách giữa hai chúng tôi, tôi bèn lên tiếng há»i:
- Cho phép em há»i tại sao anh lại đánh em như váºy.
- Vì bộ dạng rất rầu rĩ của em. – Những cục nho nhỠtrên má anh ta lại di động, chắc anh ta đang suy nghĩ.
Tôi thấy rằng nếu muốn biết rõ hơn nữa vỠanh ta thì trước hết phải thổ lộ tất cả những suy nghĩ của tôi vỠanh ta, không giấu giếm gì hết.
- Anh cho rằng em không thÃch anh, anh đã nhầm đấy – Tôi đáp.
- Cũng có thể.
Anh đã nhầm... tháºt ra không hiểu sao anh là m em sợ, đấy là lý do em có bá»™ mặt ấy.
Anh ta quay ngoắt ngưá»i lại và nhìn tôi, vẻ ngá» vá»±c, nhưng liá»n thấy yên lòng, anh ta đổi giá»ng đượm vẻ tá»± mãn.
- Anh là m em sợ à ?
- Vâng.
- Thế bây giỠvẫn còn sợ anh à ?
- Không, bây giỠthì dù anh có giết... em cũng thế thôi.
Tôi nói đúng sá»± tháºt. Và o giây phút ấy tôi hầu như muốn anh ta giết tôi Ä‘i còn hÆ¡n, vì tôi bá»—ng nhiên chẳng muốn sống nữa. Song anh ta tức giáºn bảo:
- Chẳng ai định giết ai cả. Tại sao em lại sợ anh đến thế?
- Em là m sao mà biết được... em chỉ biết em sợ anh... không thể giải thÃch được những Ä‘iá»u như váºy đâu.
- Thế em có sợ Gino không?
- Em việc gì phải sợ anh ấy?
- Thế tại sao em lại sợ anh? – Anh ta mất hết vẻ tá»± mãn, giá»ng anh ta rầu rÄ© và bá»±c bá»™i.
- Em sợ anh, vì theo em, anh không ngần ngại trước bất cứ việc gì – Tôi muốn là m anh ta yên lòng nên nói như váºy.
Anh ta không đáp gì và ngồi suy nghÄ© má»™t lát rồi quay lại há»i, giá»ng nạt ná»™:
- Thế nghĩa là bây giỠanh phải mặc quần áo và ra vỠchứ gì?
Tôi đưa mắt nhìn anh ta, anh ta lại sẵn sà ng nổi khùng lên. Tôi nháºn thấy nếu từ chối anh ta thì sẽ chuốc lấy má»™t tráºn lôi đình má»›i, có lẽ còn dữ dá»™i hÆ¡n, do đó tôi quyết định giữ anh ta ở lại. Nhưng tôi nhá»› tá»›i đôi mắt sắc cá»§a anh ta và thấy ghê tởm khi nghÄ© rằng đôi mắt ấy lại nhìn như dán và o tôi. Tôi khẽ bảo:
- Không... nếu anh muốn, anh có thể ở lại... nhưng trước hết anh ta tắt đèn đi đã.
Anh ta có nước da trắng, vóc ngưá»i không cao lá»›n, vạm vỡ, tháºm chà cổ ngấn nhưng không gây khó chịu. Anh ta đứng dáºy, rón rén Ä‘i tá»›i chá»— tắt đèn ở bên cá»a ra và o. Nhưng tôi liá»n nháºn ngay ra rằng yêu cầu anh ta tắt đèn là má»™t việc hết sức ngu xuẩn, vi căn phòng vừa chìm trong bóng tối, tôi lại nháºn thấy má»™t ná»—i sợ hãi vô định nổi lên xâm chiếm tôi, thế mà tôi cứ ngỡ mình thoát khá»i ná»—i sợ ấy. Tôi cảm thấy ở trong phòng dưá»ng như không phải là má»™t con ngưá»i mà là má»™t con báo hay con thú dữ nà o đấy, và chẳng rõ nó Ä‘ang là m gì - hoặc Ä‘ang ẩn và o xó, hoặc Ä‘ang xông và o tôi để xé tan tôi ra từng mảnh. Trong lúc đó Sonzogno mò mẫm hồi lâu trong bóng tối, xếp lại các ghế và cố lần tá»›i giưá»ng tôi, và có lẽ do sợ hãi, tôi thấy thá»i gian trôi Ä‘i cháºm chạp là m sao, hình như phải mấy phút sau anh ta má»›i tá»›i được chá»— tôi, vì khi thấy bà n tay anh ta đụng và o ngưá»i, tôi lại run lên. Tôi hy vá»ng anh ta không nháºn thấy gì, song anh ta như má»™t con váºt, có linh cảm rất nhạy nên liá»n há»i:
- Em vẫn còn sợ à ?
Äúng là thần há»™ mệnh đã đứng cạnh tôi trong bóng tối dà y đặc. Qua giá»ng nói cá»§a Sonzogno, tôi Ä‘oán chừng anh ta đã giÆ¡ nắm tay ở trên đầu tôi và tùy thuá»™c và o cách tôi trả lá»i, sẽ giáng nắm đấm xuống tôi, hoặc rụt tay lại. Tôi nháºn ra anh ta biết rõ anh ta đã là m tôi hoảng sợ, thế mà anh ta chẳng muốn ngưá»i ta sợ mình, mà muốn được yêu thương như má»i ngưá»i đà n ông khác. Nhưng để đạt được mục Ä‘Ãch đó, anh ta chẳng tìm ra được má»™t cách nà o khác ngoà i cách gây nên má»™t ná»—i sợ hãi má»›i còn mạnh mẽ hÆ¡n. Tôi vươn tay ra như muốn ôm chặt lấy cổ anh ta. Và đụng và o vai phải anh ta, tôi liá»n nháºn thấy đúng như mình nghÄ©, nghÄ©a là anh ta đã vung tay lên chuẩn bị nện và o mặt tôi. Tôi ghìm mình cố lấy giá»ng má»m má»ng như thưá»ng lệ và bình tÄ©nh đáp:
- Không... chẳng qua em thấy ớn lạnh, ta đắp chăn đi.
- Như váºy thì tốt hÆ¡n – Anh ta bảo.
Mấy từ “tốt hÆ¡n†anh ta nói vá»›i giá»ng dá»a dẫm đã khẳng định rằng tôi sợ không phải là không có lý do xác đáng. Và giữa bóng tối dà y đặc, khi anh ta ôm tôi trong chăn, tôi trải qua những giây phút buồn vô hạn, má»™t giây phút nặng ná» nhất trong Ä‘á»i tôi. Ná»—i hoảng sợ là m tê cứng cÆ¡ thể tôi. Tôi bất giác rùng mình và né tránh không đụng và o cÆ¡ thể nhẵn trÆ¡n tuồn tuá»™t như rắn cá»§a anh ta, nhưng đồng thá»i tôi cÅ©ng lại cố tá»± vá»— vá» mình. Lúc nà y tá» ra sợ hãi anh ta thì tháºt là ngu ngốc, tôi cố hết sức dằn nén tình cảm đó và xá» sá»± vá»›i anh ta như vá»›i ngưá»i mình sẽ trao thân vì tình. Cuối cùng anh ta chiếm được tôi, và tôi cảm thấy má»™t khoái cảm mãnh liệt tá»›i mức không kìm nén được đã thốt lên má»™t tiếng kêu dà i và ai oán, tá»±a hồ cả cuá»™c Ä‘á»i đã lìa khá»i tôi qua tiếng kêu ấy như hồn lìa khá»i xác.
Sau đấy chúng tôi nằm im lặng trong bóng tối. Lát sau tôi ngá»§ thiếp Ä‘i. Tôi cảm thấy má»™t khối nặng nà o đó đè trên ngưá»i như thể sau khi ôm đôi đầu gối trần cá»§a tôi và gục đầu và o đấy Sonzogno đã ì ạch trèo lên ngá»±c tôi và dùng toà n bá»™ tấm thâm to lá»›n đè lên cổ há»ng tôi. Anh ta ngồi tỳ cả hai chân và o bụng tôi. Tôi cảm thấy anh ta má»—i lúc má»™t nặng hÆ¡n. Tôi dãy dụa trong cÆ¡n mê, cố hất cái khối nặng đó xuống. Tôi thở hổn hển và định hét toáng lên. Tiếng kêu la cá»§a tôi cứ mắc trong cổ há»ng má»™t hồi lâu, tưá»ng chừng không tà i nà o thoát ra được. Sau đó tôi cố thúc cho nó thoát ra ngoà i và tỉnh dáºy vẫn thấy mình rên la.
Äèn trên chiếc tá»§ kê đầu giưá»ng được báºt sáng, Sonzogno tay chống cằm nhìn tôi:
- Em ngá»§ có lâu không? – Tôi há»i.
- Äá»™ ná»a tiếng – Anh ta nói là nhà trong miệng.
Tôi đưa mắt nhìn vá»™i anh ta, chắc hẳn cÆ¡n ác má»™ng vừa qua hằn rõ trong đôi mắt tôi, vì anh ta cất tiếng há»i giá»ng kỳ cục, chắc lại định tiếp tục cuá»™c trò chuyện cá»§a anh ta:
- Thế nà o, vẫn còn sợ à ?
- Em chẳng rõ nữa.
- Nếu cô em biết anh là ai – Anh ta bảo - hẳn sẽ còn sợ gấp bội.
Sau khi được thá»a mãn, ngưá»i đà n ông nà o cÅ©ng nói vá» bản thân mình, thá»a sức dốc bầu tâm sá»±. Tất nhiên Sonzogno cÅ©ng không bị loại ra khá»i quy luáºt ấy. Lúc nà y, giá»ng anh ta hoà n toà n khác, má»m má»ng gần như dịu dà ng, song đượm vè hiếu danh và dương dương tá»± đắc. Tôi lại phát hoảng lên, tim Ä‘áºp mạnh, tưởng như sắp báºt tung ra khá»i lồng ngá»±c.
- Tại sao? Anh là ai váºy? – Tôi há»i.
Anh ta im lặng nhìn tôi, chắc khoan khoái nghÄ© tá»›i ấn tượng do lá»i anh ta sắp nói sẽ gây nên.
- Anh chÃnh là nhân váºt ở phố Palestro - Cuối cùng anh ta cháºm rãi nói – Anh là thế đấy.
Anh ta nháºn thấy chẳng cần phải tốn hÆ¡i kể lể sá»± việc diá»…n ra tại phố Palestro, ngay cả chuyện nà y anh ta cÅ©ng tá» ra khá hiếu danh. Gần đây, má»™t vụ án ghê rợn đã xảy ra trong má»™t ngôi nhà tại đưá»ng phố đó. Tất cả báo chà đá»u đăng tin vá» vụ án đó. Nhiá»u ngưá»i chuyên săn lùng những tin giáºt gân đại loại như váºy đã kháo nhau vá» nó. Mẹ tôi dà nh phần lá»›n thá»i gian trong ngà y để Ä‘á»c báo, do đó khi chắt lá»c các tin giáºt gân, mẹ là ngưá»i đầu tiên kể cho tôi nghe sá»± cố xảy ra ở đấy. Má»™t thợ kim hoà n trẻ tuổi sống độc thân đã bị giết chết trong căn há»™ cá»§a mình. Ngưá»i ta giả thiết thá»§ phạm đã dùng má»™t chiếc chặn giấy nặng bằng đồng để hà nh hung. Lúc nà y tôi đã rõ tên thá»§ phạm ấy là Sonzogno. Cảnh sát không há» phát hiện ra má»™t tang chứng nà o. Nghe đâu tay thợ kim hoà n nà y đã mua những cá»§a ăn cắp và ngưá»i ta phá»ng Ä‘oán rằng hắn đã bị giết trong má»™t vụ câu kết bất hợp pháp như váºy, sau đó, phá»ng Ä‘oán ấy được xác nháºn là đúng.
Tôi thưá»ng nháºn thấy rằng khi nghe xong má»™t tin lạ hoặc khá»§ng khiếp, ngưá»i ta thưá»ng không há» táºp trung nghÄ© tá»›i nó, mà bị cuốn và o má»™t váºt đầu tiên Ä‘áºp ngay và o mắt, nhưng há» nhìn váºt đó vá»›i con mắt tá»±a hồ như muốn xuyên thấu qua lá»›p vá» bá»c ngoà i để được thấu hiểu Ä‘iá»u thầm kÃn bên trong. Chuyện nà y đã xảy ra vá»›i tôi và o cái buổi tối khi Sonzogno thú nháºn việc là m cá»§a mình. Tôi mở mắt trừng trừng, song má»i suy nghÄ© buá»™t tung ra khá»i đầu óc tôi, tá»±a hồ như má»™t chất lá»ng hoặc cát mịn chảy ra khá»i bình chứa khi đáy bá»—ng bị bục. Tuy đầu óc trống rá»—ng, tôi vẫn nháºn thấy mình Ä‘ang chú ý tản mạn và o những Ä‘iá»u vặt vãnh. Tôi cố buá»™c mình phải suy nghÄ© và o những Ä‘iá»u chá»§ yếu, nhưng tôi không thể là m được như váºy. Cặp mắt tôi dừng lại nÆ¡i cánh tay Sonzogno Ä‘ang chống khuá»·u lên gối cạnh tôi. Cánh tay anh ta trắng, mịn mà ng, đầy đặn, chẳng há» có chút gì lá»™ rõ các cÆ¡ bắp kỳ lạ cá»§a anh ta. Cổ tay cÅ©ng trắng và tròn trịa buá»™c má»™t sợi dây da như dây Ä‘eo đồng hồ. Nhưng Sonzogno không Ä‘eo đồng hồ. Cái nịt mà u Ä‘en và lấm mỡ ấy che phá»§ má»™t mẩu nhá» cái thân trắng trần truồng dưá»ng như đã tạo cho toà n bá»™ dung mạo Sonzogno má»™t dáng vẻ khác thưá»ng. Tôi đưa mắt nhìn chiếc vòng Ä‘eo tay bằng da Ä‘en ấy. Nó giống như cái cùm cá»§a ngưá»i tù khổ sai. Trong cái váºt trang sức mà u Ä‘en đơn sÆ¡ ấy ẩn náu má»™t Ä‘iá»u khá»§ng khiếp nà o đấy và đồng thá»i có má»™t sá»± cuốn hút như thể nó bá»—ng mở ra cho tôi thấy rõ tÃnh khà độc ác bất trị cá»§a Sonzogno. Tôi bị sao nhãng khá»i Ä‘iá»u chá»§ yếu trong má»™t khoảnh khắc. Sau đấy, cả má»™t loạt những suy nghÄ© lo âu bất chợt dá»™i lên trong ý thức tôi, và chúng quay cuồng trong đầu óc, như những chú chim trong chiếc lồng cháºt hẹp. Tôi nhá»› lại giây phút đầu tiên Sonzogno đã là m tôi khiếp sợ, nhá»› lại mình đã gần gÅ©i vá»›i anh ta và khi nhượng bá»™ anh ta, tôi nháºn ra – không phải bằng tâm trà mà bằng cả tấm thân Ä‘ang run lên cá»§a mình – cái Ä‘iá»u khá»§ng khiếp anh ta đã che giấu, và chÃnh vì váºy tôi đã thốt lên tiếng kêu ấy.
Cuối cùng, tôi há»i anh ta má»™t câu đầu tiên nảy ra trong đầu.
- Tại sao anh lại là m Ä‘iá»u ấy?
Anh ta đáp, môi hầu như không hỠmấp máy:
- Anh có má»™t váºt quý nho nhá» cần bán... Anh biết rõ cái tay gian thương ấy là má»™t tay đại bịp, song chẳng còn biết trông và o ai nữa... Hắn đã trả má»™t cái giá thấp nghe đến lố lăng... Anh căm ghét tên ấy từ lâu, hắn đã lừa anh nhiá»u lần... Anh đòi lại váºt đó và gá»i hắn là má»™t tên bịp bợm... Lúc ấy hắn đã nói vá»›i anh má»™t Ä‘iá»u báºy bạ và anh không kìm được mình.
- Hắn đã nói gì? – Tôi há»i.
Tôi ngạc nhiên khi nháºn thấy trong khi Sonzogno kể câu chuyện đó, cÆ¡n sợ hãi cá»§a tôi tan biến dần còn lòng tôi ngáºp má»™t ná»—i cảm thông. Gạn há»i xem tên thợ kim hoà n đã nói gì, tôi hy vá»ng được nghe những lá»i có thể là m giảm nhẹ và biết đâu bà o chữa được tá»™i cá»§a Sonzogno. Anh ta nói, giá»ng rá»i rạc:
- Tên gian thương ấy tuyên bố nếu anh không Ä‘i khá»i thì hắn sẽ tố cáo anh... tóm lại, anh quyết định: nhịn hắn thế đủ rồi... và khi hắn quay ngưá»i lại...
Sonzogno không nói hết câu và đưa mắt nhìn tôi chằm chằm.
- Thế hắn ta trông ra sao? – Tôi há»i và nháºn thấy ngay câu nói cá»§a tôi tháºt dá»› dẩn.
Nhưng anh ta sẵn lòng đáp:
- Äầu hói, ngưá»i loắt choắt, mõm trông tinh quái chẳng khác gì mõm cáo.
Giá»ng Sonzogno đầy ác cảm vá»›i tên gian thương tá»›i mức, tôi hình dung ra rõ cái mõm cáo cá»§a tên mua Ä‘i bán lại đồ ăn cắp ấy và tháºm chà còn căm giáºn hắn. Tôi hình dung thấy hắn là m bá»™ vá» vÄ©nh lãnh đạm cân nhắc trên tay cái váºt Sonzogno định bán cho hắn. Lúc nà y tôi chẳng còn sợ hãi gì nữa, vả lại Sonzogno đã biết cách là m lây lan sang tôi ná»—i căm giáºn cá»§a anh ta đối vá»›i tên bị giết, và tôi không lên án hà nh động cá»§a anh ta. Tôi thấy mình hiểu thấu má»i chuyện đã xảy ra, tháºm chà cho rằng nếu đó là trưá»ng hợp cá»§a mình, mình cÅ©ng sẽ có hà nh động tương tá»±. Tôi hiểu rất rõ thế nà o là : “Lúc ấy hắn đã nói vá»›i anh má»™t Ä‘iá»u báºy bạ và anh không kìm đượcâ€. Äã có lần Gino, và lần khác lại là tôi là m anh ta mất bình tÄ©nh và kể cÅ©ng tháºt ngẫu nhiên bất ngá» thế nà o mà tôi và Gino vẫn không bị anh ta giết. Tôi hiểu anh ta tá»›i mức đã rung động trước những xúc cảm cá»§a anh ta. Lúc nà y tôi không những không sợ anh ta mà còn có tình cảm kỳ lại đối vá»›i anh ta. Anh ta không há» gây cho tôi cảm giác nà y, khi tôi chưa rõ tá»™i ác và khi trước mắt tôi anh ta chỉ là má»™t gã đà n ông bình thưá»ng tôi đã gặp rất nhiá»u.
- Thế anh không hối háºn à ? Lương tâm anh không bị cắn rứt à ? – Tôi há»i.
- Biết nói sao bây gi� Việc đã rồi mà – Anh ta đáp.
Tôi chăm chú nhìn anh ta và bất giác - bản thân tôi cÅ©ng ngạc nhiên chẳng hiểu thế nà o nữa - gáºt gù tán thưởng. Tôi liá»n nhá»› lại Gino - nếu cứ theo ngôn từ cá»§a Sonzogno – cÅ©ng là má»™t tên bịp bợm, tuy hắn đã yêu tôi và tôi yêu hắn. Tôi nghÄ© rằng do đó, ngà y mai tôi sẽ tán thà nh để Sonzogno giết Gino, vì cái tay thợ kim hoà n ná» cÅ©ng chẳng tốt đẹp hay tồi tệ hÆ¡n Gino, Ä‘iá»u khác biệt duy nhất ở chá»— tôi không quen biết tay gian thương kia và đã biện minh cho vụ án mạng ấy chỉ vì nghe Sonzogno bảo rằng anh ta có cái mõm giống mõm cáo. Má»™t ná»—i ngá» vá»±c và kinh hoà ng xâm chiếm lòng tôi. Nhưng tôi không sợ Sonzogno. Trước khi lên án, cần phải hiểu rõ tÃnh khà cá»§a anh ta. Tôi sợ chÃnh bản thân mình, vì tôi cho là tôi đã hoà n toà n phải khác, thế mà chÃnh tôi lại bị lây lan lòng căm há»n và sá»± khát máu cá»§a anh ta. Tôi xao xuyến, chồm dáºy và ngồi trên giưá»ng:
- Ôi lạy Chúa! Tại sao anh lại là m váºy?... Và tại sao anh lại kể tất cả những chuyện đó vá»›i em?
- Em không hay biết gì anh, thế nhưng em đã sợ anh – Anh ta đáp, giá»ng dung dị - Anh thấy Ä‘iá»u ấy kỳ cục thế nà o ấy, nên anh kể tuốt vá»›i em... CÅ©ng may, - Anh ta mỉm cưá»i trước những lá»i cá»§a mình và nói tiếp – CÅ©ng may chẳng phải ai cÅ©ng như em cả, nếu không anh đã bị tóm cổ từ lâu.
- Thôi anh đi đi, và để mặc một mình em... anh đi đi – Tôi nói.
- Cô lại là m sao váºy? – Anh ta há»i và giá»ng lại đầy Ä‘e dá»a như trước. Nhưng đây không chỉ là do giáºn mà còn mang nặng ná»—i Ä‘au cá»§a con ngưá»i cô đơn bị cá»± tuyệt, tuy rằng mấy phút trước tôi đã hiến thân cho anh ta. Tôi vá»™i nói tiếp:
- Anh chẳng nên nghÄ© rằng em sợ anh!... Em chẳng há» sợ anh má»™t chút nà o... nhưng em muốn là m quen vá»›i ý nghÄ© nà y... cần phải suy nghÄ© vá» má»i lẽ... sau nà y anh trở lại đây, em sẽ hoà n toà n khác.
- Cô có cái gì đâu mà phải đắn Ä‘o suy nghÄ©? Äịnh tố cáo hẳn? – Anh ta há»i.
Tôi lại có ngay cái cảm giác do câu chuyện cá»§a Gino gây nên khi hắn kể tôi nghe hắn dà n dá»±ng vụ bắt giam chị giúp việc ra sao. Tôi thấy mình là má»™t con ngưá»i thuá»™c vá» thế giá»›i khác. Tôi phải cố hết sức tá»± ghìm mình và đáp:
- Thế em đã chẳng bảo anh có thể trở lại đây đấy ư? Anh có biết má»™t ngưá»i đà n bà khác sẽ bảo sao không? Chị ta sẽ nói: tôi không muốn biết gì thêm nữa, tôi không muốn thấy anh... Äấy, má»™t ngưá»i đà n bà khác sẽ nói vá»›i anh như váºy đấy.
- Nhưng em cứ một mực đuổi anh.
Thì vá» sá»›m hay muá»™n má»™t phút có nghÄ©a lý gì đâu... Nếu anh muốn ở lại, xin má»i anh ở lại... Anh muốn ngá»§ tại đây đêm nay à ? Anh cứ việc ngá»§ lại, sang mai hãy vá»... Anh muốn không?
Tháºt ra, những lá»i nà y tôi nói khẽ, giá»ng bối rối và không mặn nồng lắm, có lẽ, ánh mắt tôi đã để lá»™ má»™t vẻ luống cuống. Nhưng dẫu sao tôi vẫn tiếp tục thuyết phục anh ta và thấy vui vui trước việc là m nà y. Tôi thấy hình như anh ta nhìn tôi có vẻ biết Æ¡n, tuy tôi có thể nhầm. Sau đó, anh ta lắc đầu và đáp:
- Không, ấy là anh nói thế thôi... Quả thực đã đến lúc phải đi.
Anh ta đứng dáºy và đến bên bà n, chá»— để quần áo cá»§a mình.
- Tùy đấy – Tôi nói – Nhưng nếu anh muốn ở lại, xin cứ việc ở lại... và nếu... – Tôi phải cố ép mình má»›i nói tiếp được – Anh cần có má»™t chá»— ngá»§, xin má»i anh cứ việc lại đây.
Sonzogno lặng lẽ mặc áo quần. Tôi cÅ©ng trở dáºy và choà ng lên ngưá»i chiếc áo khoác.
Tôi Ä‘i Ä‘i lại lại như ngưá»i Ä‘ang ngái ngá»§. Tôi có cảm giác căn phòng rá»™n tiếng ngưá»i thầm thì bên tai mình những lá»i khá»§ng khiếp và điên dại. Chắc trong trạng thái mất trà ấy, tôi đã có hà nh động không thể giải thÃch được. Khi Ä‘ang từ từ Ä‘i lại ở trong phòng, đầu óc mê dại, tôi thấy Sonzogno cúi xuống buá»™c dây già y. Tôi liá»n quỳ xuống trước mặt anh ta và nói:
- Äể em buá»™c cho.
Chắc anh ta sá»ng sốt, nhưng không phản đối. Tôi nhấc chân phải cá»§a anh ta lên, đặt lên đầu gối mình, rồi buá»™c dây thắt hai nút. Già y trái tôi cÅ©ng là m như váºy. Anh ta chẳng có má»™t lá»i cảm Æ¡n và cÅ©ng chẳng nói năng gì, chắc cả hai chúng tôi Ä‘á»u không rõ lý do dẫn tá»›i hà nh động nà y. Anh ta mặc áo vét, rút và ra và đưa tiá»n cho tôi.
- Không, em không cầm đâu – Tôi nói giá»ng nhát gừng - đừng đưa cho em gì hết, không nên thế.
- Tại sao? Lẽ nà o tiá»n cá»§a anh tồi hÆ¡n tiá»n cá»§a những kẻ khác? – Anh ta há»i, giá»ng lạc Ä‘i vì tức giáºn.
Tôi thấy kỳ lạ là anh ta không hiểu rõ sá»± ghê tởm cá»§a tôi đối vá»›i những đồng tiá»n có thể moi trong túi cái xác hãy còn chưa lạnh giá kia. Có lẽ anh ta đã hiểu, song muốn biến tôi thà nh kẻ tòng phạm cá»§a mình và đồng thá»i kiểm tra thái độ chân thá»±c cá»§a tôi đối vá»›i anh ta. Tôi phản đối:
- Không nên, anh ạ... khi cầu cứu tá»›i anh, em đâu có nghÄ© tá»›i tiá»n bạc... chấm dứt câu chuyện nà y Ä‘i.
Anh ta yên lòng và nói:
- Thôi được rồi... Em cầm lấy cái nà y là m kỷ niệm.
Anh ta rút má»™t váºt ra và đặt lên trên tá»§ gá»— giả cẩm thạch kê đầu giưá»ng. ÄÆ°a mắt xa nhìn tặng váºt, tôi nháºn ngay ra chiếc há»™p đựng phấn bằng và ng mà và i tháng trước đây tôi đã từng lấy cắp cá»§a bà chá»§ chá»— Gino là m. Tôi lắp bắp:
- Cái gì thế?
- Gino đã cho anh đấy. Äây chÃnh là cái váºt quý anh định mang bán... Tên gian thương đã trả rẻ như cướp không ấy... nhưng anh cho rằng nó có giá... vì nó bằng và ng mà .
Cố nén nỗi xúc động, tôi nói:
- Cám ơn anh.
- Có đáng gì đâu – Anh ta đáp. Sau đó anh ta mặc áo khoác ngoà i và thắt Ä‘ai áo. Ra tá»›i ngưỡng cá»a, anh ta quay lại nói: - Thôi! Tạm biệt.
Má»™t phút sau, tôi nghe thấy tiếng cá»a ra và o đóng sáºp lại.
Còn má»™t mình, tôi tiến đến bên chiếc tá»§ kê đầu giưá»ng và cầm lấy chiếc há»™p đựng phấn. Tôi bối rối, nhưng có lẽ cà ng thêm sá»ng sốt. Chiếc há»™p đựng phấn lấp lánh trong tay tôi, còn viên hồng ngá»c gắn nÆ¡i bấm lẫy chốt cứ phình to lên, và tôi có cảm giác nó lẫn toà n bá»™ phần bằng và ng. Má»™t vệt máu tròn và lấp lánh trên lòng tay tôi và dồn ép xuống đấy toà n bá»™ trá»ng lượng cá»§a nó. Tôi lắc đầu, cái vệt đỠbiến mất, và tôi lại thấy chiếc há»™p đựng phấn thông thưá»ng bằng và ng có gắn viên hồng ngá»c. Tôi lại đặt nó lên mặt tá»§ kê đầu giưá»ng và đi nằm, mình quấn trong chiếc áo choà ng. Tôi tắt đèn và bắt đầu suy nghÄ©.
Nếu má»™t ai đó kể cho tôi nghe chuyện xảy ra vá»›i chiếc há»™p đựng phấn, tôi nghÄ© hẳn tôi sẽ giá»…u cợt như ngưá»i ta vẫn giá»…u cợt khi nghe chuyện gì đó lạ thưá»ng, không có tháºt. Nó thuá»™c những loại chuyện ngưá»i ta bảo: “Trông kìa, nó quay má»›i tuyệt là m sao!â€. Còn những ngưá»i phụ nữ như mẹ, có thể “đánh†trong trưá»ng hợp ấy, như đánh xổ số, số nà y rÆ¡i và o kẻ nà y bị giết, số nà y – chiếc há»™p phấn bằng và ng, số nà y – tên kẻ cắp. Lần nà y má»i chuyện xảy ra vá»›i chÃnh bản thân tôi, và tôi rất ngạc nhiên nháºn ra rằng khi tá»± bản thân bị cuốn và tham gia và o những chuyện nà o đó thì đấy chẳng còn là chuyện đùa nữa. Chuyện xảy ra vá»›i tôi hệt như má»™t ngưá»i ném hạt giống xuống đất, rồi quên khuấy mất chúng, má»™t thá»i gian sau bá»—ng thấy má»™t cái cây sum suê những lá và những nụ sắp nở. Câu há»i đặt ra chỉ còn là ở chá»— má»i sá»± bắt đầu từ đâu: từ hạt giống, từ cái cây, từ những nụ. Tôi suy nghÄ© lùi dần và o quá khứ và không tà i nà o tìm ra được ngá»n nguồn. Tôi đã trao thân cho Gino và hy vá»ng sẽ lấy hắn, nhưng hắn lừa dối tôi. Và để trêu tức Gino, tôi đã ăn cắp chiếc há»™p phấn. Sau đó, tôi thú nháºn tá»™i cá»§a tôi, hắn rất hoảng sợ, và để cho hắn khá»i bị Ä‘uổi việc, tôi đã đưa cho hắn cái váºt đã bị đánh cắp và đỠnghị trả lại cho chá»§ cá»§a nó. Nhưng Gino không trả lại mà lại giữ là m cá»§a riêng, và do sợ bị trừng phạt đã tìm cách tống giam chị ngưá»i hầu vô tá»™i. Trong khi đó, Gino đưa chiếc há»™p phấn cho Sonzogno Ä‘em Ä‘i bán. Sonzogno đến chá»— tay thợ kim hoà n, tên nà y là m gã nổi giáºn và do quá phẫn ná»™, Sonzogno đã giết hắn. Tay thợ kim hoà n chết, Sonzogno trở thà nh kẻ sát nhân. Tôi nháºn thấy chuyện nà y không phải do lá»—i cá»§a mình, vì chẳng lẽ nguyện vá»ng muốn lấy chồng và láºp gia đình lại là nguyên nhân cá»§a ngần ấy chuyện rá»§i ro? Tuy váºy, tôi vẫn thấy lương tâm bị cắn dứt và khiếp sợ. Cuối cùng, suy nghÄ© má»™t hồi lâu, tôi Ä‘i đến kết luáºn, toà n bá»™ tá»™i lá»—i là do cặp đùi, bá»™ ngá»±c và hông cá»§a tôi, sắc đẹp cá»§a tôi – nói chung tất cả những gì mẹ đã tá»± hà o, tất cả những gì không mang dấu vết cá»§a tá»™i ác, tất cả những gì mà thiên nhiên đã sáng tạo ra. Song suy nghÄ© như váºy là do tôi tuyệt vá»ng và bối rối, tôi đã bấu vÃu và o suy nghÄ© ấy như ngưá»i ta bấu vÃu và o bất kỳ Ä‘iá»u nhảm nhà nà o đấy chỉ nhằm giải quyết má»™t vấn đỠcòn phức tạp và vô lý gấp trăm lần. Vì váºy, tôi nháºn thấy không ai có lá»—i cả, và má»i chuyện xảy ra như đã phải xảy ra, tuy rất khá»§ng khiếp, và nếu phải tìm ra kẻ có lá»—i thì tất cả Ä‘á»u có lá»—i và vô tá»™i cÅ©ng vô tá»™i như nhau.
Bóng tối từ từ lá»t và o tâm hồn tôi như trong tráºn lụt, thoạt đầu nhấn chìm má»™t tầng cá»§a ngôi nhà , rồi dâng cao dần. Tất nhiên, sá»± tháºn trá»ng chÃn chắn cá»§a tôi bị nhấn chìm trước hết. Song, trà tưởng tượng cá»§a tôi - bị mê hoặc trước bởi câu chuyện cá»§a Sonzogno – vẫn tiếp tục hoạt động. Tôi không lên án và không sợ hãi tá»™i lá»—i nà y. Trước mắt tôi, nó xem ra đến là khó hiểu và do đó mang vẻ hấp dẫn riêng cá»§a nó. tôi hình dung Sonzogno Ä‘i dá»c phố Palestro, tay đút trong túi áo khoác, gã bước và o nhà và đợi tên thợ kim hoà n ngoà i phòng khách nhá». Tôi thấy tên thợ kim hoà n bước và o phòng, bắt tay Sonzogno. Tên thợ kim hoà n đứng cạnh bà n là m việc. Sonzogno chìa cho hắn xem chiếc há»™p đựng phấn, hắn xem xét rất kỹ, rồi khinh khỉnh lắc đầu. Sau đó hắn vểnh cái mõm cáo lên và đưa ra má»™t cái giá thấp đến ná»±c cưá»i. Sonzogno giương cặp mắt phẫn ná»™ nhìn hắn chằm chằm và giáºt phắt chiếc há»™p trong tay hắn, rồi lá»›n tiếng mắng hắn là đồ bịp bợm. Tên nà y dá»a sẽ tố cáo Sonzogno và yêu cầu gã rá»i khá»i phòng ngay. Rồi vá»›i Ä‘iệu bá»™ cá»§a má»™t ngưá»i cho rằng câu chuyện đến đây là chấm dứt, hắn quay ngoắt ngưá»i, có lẽ hắn hÆ¡i cúi ngưá»i xuống. Sonzogno vá»› chiếc chặn giấy bằng đồng và định choảng cho hắn má»™t cái và o đầu. Hắn định bá» chạy, lúc đó Sonzogno Ä‘uổi theo tóm được hắn và choảng cho hắn mấy cái nữa. Tin chắc tên thợ kim hoà n đã chết, Sonzogno vứt xác hắn sang má»™t bên, mở tất cả các ngăn kéo vÆ¡ tiá»n bạc và bá» trốn. Nhưng trước khi Ä‘i, như tôi được biết qua báo chÃ, gã lại nổi xung lên dùng gót già y cao cổ đạp và o mặt kẻ đã bị giết nằm trên sà n.
Tôi xem xét tỉ mỉ má»i chi tiết cá»§a tá»™i ác. Tôi lần theo các hà nh động cá»§a Sonzogno vá»›i má»™t vẻ gần như thÃch thú: gã chìa tay cầm chiếc há»™p đựng phấn ra, tay gã vá»› chiếc chặn giấy và choảng lên đầu tên thợ kim hoà n. Còn đây, gã nổi xung lên lấy chân đạp lên bá»™ mặt biến dạng cá»§a kẻ bị giết. Phác há»a lại trong trà tưởng tượng tất cả các cảnh nà y, tôi không thấy sợ hãi, tôi không lên án, cÅ©ng không tán thà nh sá»± việc đã xảy ra. Tôi có cảm giác đặc biệt thÃch thú như trẻ con ngồi nghe chuyện cổ tÃch: các cháu ngồi chá»— ấm áp, nép bên mẹ, theo dõi những Ä‘iá»u rá»§i ro cá»§a các nhân váºt trong chuyện cổ tÃch vá»›i má»™t vẻ thán phục. Song câu chuyện cổ cá»§a tôi ảm đạm và đẫm máu, nhân váºt chÃnh là Sonzogno, và trong ná»—i thán phục cá»§a tôi bất giác có xen cảm giác sá»ng sốt và buồn rầu. Do muốn Ä‘i sâu và o ẩn ý cá»§a câu chuyện cổ tÃch nà y, tôi lại xem xét vá»›i má»™t vẻ khoan khoái bâng quÆ¡ má»i chi tiết cá»§a tá»™i ác, và lại vấp phải những Ä‘iá»u bà ẩn nan giải. Sau đó, tôi bá»—ng ngá»§ thiếp Ä‘i, tá»±a hồ như rÆ¡i xuống vá»±c thẳm như má»™t ngưá»i muốn nhảy qua vá»±c, nhưng không lá»±a được sức nên rÆ¡i tõm ngay và o chá»— trống.
Có lẽ tôi đã ngá»§ được độ khoảng hai tiếng, sau đó tôi thức dáºy. Nói đúng hÆ¡n cÆ¡ thể tôi bắt đầu thức tỉnh, còn lý trà vẫn còn chìm đắm trong má»™t sá»± mÆ¡ mà ng đỠđẫn nà o đó. Tôi như ngưá»i mù, tay quÆ¡ ra phÃa trước xem mình Ä‘ang ở đâu. Tôi ngá»§ thiếp Ä‘i ở trên giưá»ng, thế mà lúc nà y lại thấy Ä‘ang đứng trong má»™t góc cháºt hẹp vây quanh giữa mấy bức tưá»ng nhẵn thÃn, thẳng đứng và kÃn mÃt. Äúng và o giây phút ấy tôi nghÄ© ngay đến căn phòng giam, tôi chợt nhá»› tá»›i chị ngưá»i hầu mà Gino đã bá» tù. Tôi ở và o địa vị cá»§a chị ta, tâm hồn tôi Ä‘au đớn trước sá»± bất công, mà nạn nhân là chị ta. Do ná»—i Ä‘au nà y, tôi gần như cảm thấy vá» mặt thể xác mình chÃnh là chị ngưá»i hầu ná», tôi có cảm giác ná»—i Ä‘au đã cải biến tôi, khoác cho tôi khuôn mặt cá»§a chị ta, ấn tôi và o cái vá» xác thịt cá»§a chị, ép tôi phạm những hà nh vi cá»§a chị. Tôi đưa tay che mặt, thanh thản, lòng nghÄ© rằng mình bị giam má»™t cách bất công và hiểu rõ rằng mình không Ä‘á»i nà o vượt ngục. Nhưng đồng thá»i tôi cảm thấy rằng mình vẫn là Adriana như trước, chẳng bị ai ngược đãi và chẳng bị ai bá» tù cả. Tôi hiểu rằng mình chỉ cần má»™t động tác thì sẽ được giải thoát và không còn là chị ngưá»i hầu. Song phải là m gì, tôi cÅ©ng chẳng rõ nữa, tuy tôi bị hà nh hạ má»™t cách khó tả và muốn thoát ra khá»i cảnh giam cầm trong xót thương và buồn chán nà y. Rồi bá»—ng cái tên Astarita lóe lên trong đầu tôi, tá»±a như sau má»™t đòn Ä‘au và o mắt là m nảy Ä‘om đóm, ngưá»i ta thấy Ä‘au nhức nhối.
“Mình đến chá»— Astarita và yêu cầu anh ta xin tha cho chị ấy†– Tôi nghÄ©, sau đó chìa tay ra, tôi liá»n cảm thấy tưá»ng buồng giam tách ra, tạo nên má»™t lối hẹp và tôi có thể bước ra ngoà i. Tôi mò mẫm bước trong bóng tối, đụng phải nút báºt đèn, tôi liá»n xoay mạnh má»™t cái. Má»™t là n ánh sáng chói chang tá»a khắp căn buồng. HÆ¡i thở hổn hển, tôi trần truồng đứng cạnh cá»a, toà n thân và mặt ướt đẫm mồ hôi lạnh toát. Chá»— tôi cứ ngỡ là phòng giam ấy chẳng qua chỉ là má»™t khoảng trống giữa tá»§ đứng, bức tưá»ng và tá»§ commốt ngăn má»™t phần phòng ngá»§, tạo thà nh má»™t góc nhá» hẹp. Trong lúc ngá»§ gà ngá»§ gáºt, tôi đứng dáºy, bước lên phÃa trước và thế là đâm ngay và o cái góc đó.
Tôi lại tắt đèn và tháºn trá»ng tiến đến bên giưá»ng. Trước khi ngá»§ thiếp Ä‘i, tôi nghÄ© rằng tất nhiên tôi không thể là m sống lại tên thợ kim hoà n, nhưng Ãt ra cÅ©ng có thể cứu được chị ngưá»i hầu và lúc nà y không có chuyện gì quan trá»ng hÆ¡n chuyện ấy. Bây giá» khi nháºn thấy rằng mình chẳng nhân háºu như thưá»ng nghÄ©, tôi có trách nhiệm phải là m bằng được việc nà y. Dù sao Ä‘i nữa, lòng nhân háºu cá»§a tôi chung sống yên vui má»™t cách tuyệt vá»i vá»›i những thÃch thú do vụ đổ máu gây nên, vá»›i sá»± khâm phục bạo lá»±c và tháºm chà vá»›i niá»m vui khó hiểu khi nghe lại quá trình thá»±c hiện tá»™i ác.
Tà i sản của ngudoc
21-11-2008, 05:26 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương bốn
Sáng hôm sau, tôi ăn mặc tươm tất, bá» chiếc há»™p đựng phấn và o túi xách tay và ra khá»i nhà để gá»i Ä‘iện thoại cho Astarita. Kể cÅ©ng lạ, song tôi cảm thấy rất thanh thản, ná»—i buồn do lá»i thú tá»™i cá»§a Sonzogno và o buổi chiá»u tối hôm trước gieo và o lòng tôi nay đã hoà n toà n tan biến. Sau nà y nhiá»u lần tôi tin rằng tÃnh hiếu danh là kẻ thù đáng ghê sợ nhất cá»§a lòng nhân ái và nhân háºu. Khi nghÄ© rằng tôi là ngưá»i duy nhất trong thà nh phố biết rõ vụ án mạng đã xảy ra như thế nà o và ai là thá»§ phạm thì đó chÃnh là tÃnh hiếu danh chứ không phải là ná»—i sợ và kinh hoà ng. Tôi tá»± bảo: “Mình biết ai là kẻ giết tên thợ kim hoà n†và tôi có cảm giác nhìn má»i ngưá»i và má»i váºt vá»›i con mắt hoà n toà n khác vá»›i ngà y hôm qua. Tôi nghÄ© rằng tháºm chà trong tôi chắc cÅ©ng có những thay đổi, tôi sợ là qua nét mặt tôi có thể Ä‘oán biết được bà máºt cá»§a Sonzogno. Äồng thá»i tôi có nguyện vá»ng êm dịu và lÆ¡ mÆ¡ là muốn nói tất cả những Ä‘iá»u tôi biết vá»›i má»™t ai đấy. Äiá»u bà máºt nà y trà n đầy tâm hồn tôi, muốn trà n ra ngoà i như nước từ má»™t chiếc bình hẹp và tôi muốn trút nó sang tâm hồn ngưá»i khác. Tôi nghÄ© rằng chÃnh tâm trạng như váºy đã thôi thúc bá»n tá»™i phạm đến chá»— thú tá»™i, chúng tôi kể lại những tá»™i ác cá»§a mình cho nhân tình hoặc vợ nghe, còn những ngưá»i nà y Ä‘á»u lần lượt san sẻ những bà máºt cá»§a mình vá»›i bạn bè thân thiết, và cứ như váºy cho đến khi tin đồn đến tai cảnh sát thì lúc đó hết chuyện. HÆ¡n nữa, khi nháºn ra tá»™i lá»—i cá»§a mình, bá»n tá»™i phạm định bằng cách đó trút má»™t phần gánh nặng không kham nổi sang cho ngưá»i khác. Tá»±a hồ như tá»™i lá»—i là má»™t gánh nặng có thể chia năm sẻ bảy và trút lên vai kẻ khác khi thấy nó chưa đủ nhẹ và chưa đáng kể. Song đâu phải như váºy: gánh nặng hoà n toà n không giảm sút khi trút nó lên vai ngưá»i khác, ngược lại, nó cà ng trÄ©u nặng hÆ¡n khi số ngưá»i phải nai lưng ra gánh vác cà ng nhiá»u.
Trên đưá»ng Ä‘i tìm trạm gá»i Ä‘iện thoại tá»± động, tôi mua mấy số báo và trước hết Ä‘á»c bản tin vá» vụ án mạng ở phố Palestro. Nhưng vụ án nà y xảy ra mấy hôm rồi nên báo chỉ đăng vá»n vẹn má»™t cái tin vá»›i năm sáu dòng vá»›i cái tÃt: “Chưa có tin gì má»›i vá» vụ giết ngưá»i thợ kim hoà nâ€. Tôi cho rằng nếu Sonzogno không phạm Ä‘iá»u gì ngốc nghếch thì hắn có thể ăn ngon ngá»§ yên vì không ai có thể phát hiện ra tá»™i ác cá»§a hắn được. Cảnh sát Ä‘iá»u tra vụ nà y không dá»… gì tìm ra thá»§ phạm, chẳng là bản thân tên thợ kim hoà n cÅ©ng dÃnh và o những vụ mỠám và bất hợp pháp. Như báo chà đã đưa tin, tên thợ kim hoà n đã tiến hà nh má»™t phần lá»›n những vụ máºt vá»›i những bá»n thuá»™c đủ má»i tầng lá»›p và đủ má»i giá»›i, thá»§ phạm có thể là ngưá»i không quen biết hắn ta và vô tình mà phạm tá»™i. Giả thiết ấy gần sát vá»›i sá»± thá»±c. ChÃnh vì váºy má»i ngưá»i nháºn thấy rằng cảnh sát buá»™c phải dÃnh và o những cuá»™c truy lùng tá»™i phạm.
Tôi bước và o tiệm cà phê có đặt máy Ä‘iện thoại tá»± động và quay số Ä‘iện cá»§a Astarita. Phải đến tháng rưỡi nay tôi không gá»i Ä‘iện cho anh ta nên có lẽ đây là điá»u tháºt bất ngỠđối vá»›i anh ta, thoạt đầu không nháºn ra tiếng tôi, anh ta nói giá»ng tá»± nhiên như thưá»ng dùng khi ở phòng là m việc cá»§a mình. Giây phút đầu tiên tôi còn cho rằng anh ta hoà n toà n chẳng muốn nháºn ra tôi nữa, và thà nh thá»±c mà nói, tim tôi thắt lại khi nghÄ© tá»›i chị ngưá»i hầu Ä‘ang ngồi tù, và cÆ¡ há»™i trùng phùng bất hạnh đối vá»›i tôi: nhè và o lúc tôi Ä‘ang cần đến Astarita – ngưá»i có thể can thiệp và cứu giúp ngưá»i phụ nữ tá»™i nghiệp nà y – thì anh ta lại không thÃch tôi nữa. Song tôi vui mừng là mình đã thá»±c hiện được sá»± lo lắng cho số pháºn chị ngưá»i hầu, Ä‘iá»u đó chứng tá» tôi vẫn còn có lòng nhân háºu và chứng tá» tuy tôi quan hệ vá»›i tên sát nhân Sonzogno, nhưng nói chung tôi vẫn cứ là Adriana thùy mị và vị tha như trước đây.
Tôi rụt rè nêu tên mình vá»›i Astarita, và tôi vui mừng biết bao khi vừa nghe thấy tên tôi, giá»ng anh ta liá»n trở nên ấp úng và ê a. Phải nói thá»±c rằng tôi có thiện cảm vá»›i anh ta, vì mối tình như váºy thưá»ng là m đẹp lòng ngưá»i phụ nữ, còn bây giá» nó là m cho tôi an tâm và trà n đầy tình cảm biết Æ¡n. Tôi nói vá»›i anh ta, giá»ng âu yếm khác thưá»ng và hẹn gặp anh ta, anh ta hứa nhất định sẽ tá»›i và tôi ra khá»i tiệm cà phê.
Mưa rÆ¡i suốt cả cái đêm khá»§ng khiếp vừa qua đối vá»›i tôi. Qua giấc mÆ¡, tôi nghe rõ tiếng mưa hòa vá»›i gió cứ ám ảnh mãi, bao phá»§ cả căn nhà tôi, do đó ná»—i cô đơn cá»§a tôi cà ng trở nên tuyệt vá»ng và đêm tối quanh tôi cà ng dà y đặc thêm. Nhưng sáng ra, trá»i đã tạnh, gió xua tan những đám mây Ä‘en và bầu trá»i lại trở nên quang đãng, là n không khà im phăng phăng trở nên tươi mát. Gá»i Ä‘iện cho Astarita xong, tôi Ä‘i trên con đưá»ng trồng tiêu huyá»n ngắm nhìn ánh nắng ban mai. Sau má»™t đêm mất ngá»§ chẳng ra sao cả, đầu óc tôi bị choáng váng, nhưng trước là n không khà tươi mát tôi lại thấy tỉnh táo ngay. Tôi hết sức khoan khoái trước má»™t buổi sá»›m tuyệt đẹp và đưa mắt nhìn má»i váºt, tôi thấy chúng có vẻ hấp dẫn, chúng là m tôi đắm Ä‘uối và vui tươi. Tôi ngắm nhìn những kẽ ẩm ướt quanh những phiến đá lát đưá»ng đã khô ráo, ngắm nhìn những thân cây tiêu huyá»n có vá» mà u xanh, trắng, và ng, nâu trông từ xa long lanh tá»±a và ng, ngắm nhìn các mặt nhà vẫn còn lưu dấu vết cá»§a tráºn mưa đêm qua: những mảng lá»›n ướt, tôi vui thÃch đưa mắt ngó nhìn khách bá»™ hà nh trong buổi sá»›m, đà n ông vá»™i vã Ä‘i là m, phụ nữ xách là n Ä‘i chợ, trẻ em cắp sách hoặc Ä‘eo cặp được bố mẹ hoặc anh dẫn đến trưá»ng. Tôi dừng lại và bố thà cho má»™t kẻ khốn khó già nua, khi lục trong túi xách tìm tiá»n lẻ, tôi động lòng ngó chiếc capốt đã bợt cá»§a ông ta, ngó những miếng vá ở nÆ¡i khuá»·u tay và cổ áo. Những miếng vá mà u xám, mà u nâu, và ng, xanh lá cây tươi, tôi đưa mắt nhìn các mụn vá và những đưá»ng khâu chân Ä‘en đã dÃnh chặt các miếng vá, tôi chợt nghÄ© tá»›i công việc cá»§a kẻ khốn khó nà y đã là m và o những lúc như buổi sá»›m hôm nay: ông ta lấy kéo cắt miếng bị rách, rồi cắt má»™t mảnh trong má»™t tấm giẻ cÅ©, đặt nó và o chá»— rách và cắm cúi ngồi khâu. Tôi thÃch thú nhìn những mụn đó vá»›i con mắt cá»§a kẻ đói nhìn miếng bánh mì vừa ra lò, đã bước Ä‘i rồi tôi còn cố ngoái lại nhìn kẻ khốn khó. Và o giây phút ấy, tôi nghÄ©: tháºt là tuyệt vá»i biết bao nếu toà n bá»™ cuá»™c sống cÅ©ng giống như buổi sáng trong sáng, sạch sẽ và vui tươi như sáng nay, nếu như cuá»™c sống cá»§a chúng ta cÅ©ng được tẩy sạch những vết nhÆ¡ Ä‘en tối và ta có thể say mê ngắm nhìn xung quanh, cho dù cặp mắt ta chỉ khám phá được những bức tranh thông thưá»ng nhất. Trước những suy nghÄ© nà y trong lòng tôi lại trá»—i dáºy má»™t ước nguyện đã lặng lẽ lắng xuống từ lâu: ước nguyện có má»™t cuá»™c sống gia đình yên ấm bên ngưá»i chồng trong má»™t căn nhà má»›i, sáng sá»§a và sạch sẽ. Tôi biết rằng mình chẳng yêu thÃch gì cái nghá» cá»§a mình, tuy nhá» bản chất đầy mâu thuẫn cá»§a bản thân đã lá»±a chá»n chÃnh cái công việc nà y. Tôi nghÄ© rằng nghá» cá»§a tôi không thể gá»i là má»™t nghá» sạch sẽ được: quanh tôi, trên cÆ¡ thể tôi, trên các ngón tay tôi, chăn giưá»ng tôi dưá»ng như còn lưu lại dấu vết cá»§a mồ hôi, cá»§a tinh trùng, cá»§a những dục vá»ng vô luân thưá»ng đạo lý, nhá»›p nháp mà dù có tắm rá»a bao nhiêu và dá»n phòng cẩn tháºn thế nà o thì dưá»ng như bao giá» cÅ©ng thấy vương vấn ở nÆ¡i đây. Và tôi còn nghÄ© rằng cái việc cứ cởi và mặc quần áo hà ng ngà y trước con mắt đủ loại khách đã không để cho tôi được ngắm nhìn thân mình mà lòng thấy rá»™n vui và thiết tha như tôi đã cảm thấy hồi còn con gái khi tắm hoặc ngắm mình trong gương. Nhìn tấm thân mình như nhìn ngắm má»™t váºt lạ, luôn luôn có cái má»›i Ä‘ang tá»± nó phát triển, trà n đầy sức lá»±c và vẻ đẹp thì tháºt thÃch thú biết bao, còn tôi, má»—i lần cố là m cho ngưá»i tình cá»§a mình sá»ng sốt trước cái má»›i lạ nà y, tôi bao giá» cÅ©ng tá»± bá» mất cá»§a bản thân Ä‘iá»u thú vị ấy.
Do chịu ảnh hưởng cá»§a những suy nghÄ© đó, tá»™i ác cá»§a Sonzogno, sá»± gian xảo cá»§a Gino, ná»—i bất hạnh xảy ra vá»›i chị ngưá»i hầu và cả má»™t mà ng lưới những mưu mô úp chụp lấy tôi là m tôi lại coi chúng như những háºu quả trá»±c tiếp trong cuá»™c Ä‘á»i bất công cá»§a tôi, những háºu quả chẳng có ý nghÄ©a gì đặc biệt, hoà n toà n không thể quy lá»—i tại tôi, nhưng chỉ có thể thanh toán chúng trong trưá»ng hợp nếu như tôi thá»±c hiện được những ước mÆ¡ láºp gia đình trước đây cá»§a tôi. Tôi khao khát có được sá»± công bằng trong má»i mối quan hệ: sống ở trên Ä‘á»i vá»›i má»™t đạo lý không cho phép được là m cái nghá» cá»§a tôi, sống ở trên Ä‘á»i vá»›i thiên tÃnh đòi há»i phụ nữ ở lứa tuổi tôi phải có con, sống ở trên Ä‘á»i vá»›i khiếu thẩm mÄ© đòi há»i con ngưá»i cứ muốn quanh mình phải là những đồ váºt đẹp, mặc những chiếc áo dà i má»›i xinh đẹp, sống trong các ngôi nhà sáng sá»§a, sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi. Nhưng cái ná» bác bá» loại trừ cái kia, nếu tôi muốn sống ở trên Ä‘á»i nà y vá»›i má»™t đạo lý, thì tôi không thể sống trên Ä‘á»i nà y vá»›i má»™t thiên tÃnh được, còn cái khiếu thẩm mÄ© mâu thuẫn cả vá»›i đạo đức và thiên tÃnh. NghÄ© váºy tôi lại rÆ¡i và o má»™t ná»—i buồn đã Ä‘eo Ä‘uổi tôi suốt Ä‘á»i, ấy là tôi muốn nói tá»›i cái ý thức vá» sá»± nghèo túng cá»§a mình cứ ám ảnh mãi tôi và tôi chỉ có thể dứt bỠđược nếu tôi hy sinh những hoà i bão tươi sáng nhất cá»§a bản thân. Nhưng ngoà i ra tôi hiểu rằng mình vẫn chưa hoà n toà n cam chịu số pháºn và điá»u đó đã gây cho tôi niá»m tin má»›i và o tương lai, tôi nghÄ© rằng nếu có cÆ¡ há»™i nà o đó thay đổi Ä‘á»i – nó chẳng phải là điá»u đột ngá»™t đối vá»›i tôi – tôi sẽ không do dá»± lợi dụng thá»i cÆ¡ nà y vá»›i ý thức hoà n toà n tá»± giác.
Tôi hẹn gặp Astarita và buổi trưa, đúng và o lúc anh ta rá»i khá»i sở. Tôi còn mấy tiếng đồng hồ nữa và không biết là m gì, nên quyết định đến thăm Gisella. Lâu nay không gặp cô ta, tôi ngá» rằng có má»™t ai đó đã thế Ricardo trong cuá»™c Ä‘á»i cô ta, ngưá»i nà y chẳng ra chồng chưa cưới, cÅ©ng chẳng ra tình nhân. Gisella cÅ©ng như tôi, hy vá»ng sá»›m muá»™n gì cÅ©ng xếp đặt lại cuá»™c Ä‘á»i mình, tôi nghÄ© rằng đây là ước mÆ¡ chung cho tất cả phụ nữ hà nh nghá» như tôi. Thiên hướng đã dẫn dắt tôi tá»›i Ä‘iá»u đó, còn Gisella, do quá coi trá»ng ý kiến cá»§a con ngưá»i đã chá»§ yếu tôn trá»ng phép xã giao bá» ngoà i. Cô ta ngượng sợ ngưá»i khác biết cô ta là ai - tất cả các vấn đỠlà ở chá»— ấy – tuy khác hẳn tôi, khuynh hướng đối vá»›i cuá»™c sống như váºy ở cô ta còn mạnh mẽ hÆ¡n ở tôi đã dẫn dắt cô ta đến vá»›i cái nghá» nà y. Còn tôi, ngược lại, tôi chẳng bao giá» thấy ngượng, trừ má»™t đôi khi, hãn hữu má»›i cảm thấy tá»§i nhục và bị xúc phạm.
Tá»›i nhà Gisella, vừa leo lên thang gác tôi liá»n nghe thấy tiếng bà gác cổng chặn lại:
- Chị đến gặp signorina Gisella à ? Cô ấy không sống ở đây nữa.
- Cô ta dá»n Ä‘i đâu rồi?
- Tới phố Casablanca, nhà số bảy.
Phố Casablanca nằm ở khu phố mới.
- Có một anh chà ng tóc và ng đi xe ôtô tới, hỠđem theo các thứ rồi ra đi.
Tôi liá»n nghÄ© rằng mình đến đây chÃnh là để nghe những lá»i ấy: Gisella đã bá» Ä‘i vá»›i má»™t signor nà o đấy. Chẳng hiểu sao, tôi bá»—ng thấy mệt má»i vô chừng, chân cứ muốn khuỵu xuống và tôi phải túm lấy rầm cá»a để khá»i ngã. Nhưng tôi cố trấn tÄ©nh và suy nghÄ© lại, tôi quyết định tá»›i địa chỉ má»›i tìm Gisella. Tôi lên xe taxi và bảo lái xe chở tôi tá»›i phố Casablanca.
Xe đưa chúng tôi ra xa trung tâm thà nh phố, xa các đưá»ng phố nhá» hẹp nhà cá»a cÅ© kỹ áp sát bên nhau. ÄÆ°á»ng phố rá»™ng dần ra, chia thà nh các nhánh, quy tụ tạo nên thà nh những quảng trưá»ng, rồi lại dãn rá»™ng ra, ở đây toà n nhà má»›i xây, nhà ná» cách nhà kia bởi má»™t vạt cánh đồng xanh tươi. Tôi không hiểu rằng việc tôi tá»›i chá»— Gisella sẽ chẳng có gì vui cả, tháºm chà còn mang tÃnh chất nặng ná» do tôi cà ng đâm ra buồn chán hÆ¡n. Tôi chợt nhá»› Gisella đã cố xô tôi lầm đưá»ng lạc lối và biến tôi thà nh má»™t con ngưá»i như bản thân cô ta, tôi bất giác báºt khóc má»™t cách tá»± nhiên như vết thương chưa là nh rỉ máu.
Khi ra khá»i xe taxi ở mãi tÃt cuối phố, mắt tôi vẫn còn long lanh và má tôi còn đẫm nước mắt.
- Chẳng nên khóc là m gì, signorina – Ngưá»i lái xe bảo.
Tôi chỉ lắc đầu và tiến đến bên nhà Gisella.
Trước mắt tôi là má»™t tòa nhà hiện đại trắng đến lóa mắt, vừa má»›i được xây xong, bằng chừng là thùng, ván gá»— và xẻng vứt ngổn ngang má»™t đống trong khoảnh vưá»n nhá» cây cối thưa thá»›t và những vệt vôi rá»›t trên các chấn song cổng. Tôi bước và o gian tiá»n sảnh mà u trắng và trống trÆ¡n, thang gác cÅ©ng mà u trắng, má»™t là n ánh sáng dịu rá»i qua lá»›p kÃnh má». Ngưá»i gác cổng – má»™t chà ng trai có mái tóc hung mặc bá»™ áo liá»n quần theo kiểu công nhân, trông chẳng giống những ngưá»i gác cổng già nua và bẩn thỉu thưá»ng gặp chút nà o - bấm nút và thang máy bắt đầu nâng lên cao. Thang máy thÆ¡m mùi gá»— tươi và verni. Ngay tiếng thang máy chạy nghe cÅ©ng có vẻ má»›i mẻ, xem ra động cÆ¡ má»›i được đưa và o hoạt động. Tôi lên tá»›i tầng cuối, thang máy cà ng trà n đầy ánh sáng, tá»±a hồ như nhà không có nóc, còn thang máy cứ vút táºn lên trá»i cao. Sau đó nó dừng lại, tôi bước ra và rÆ¡i đúng ngay và o chá»— đầu cầu thang trắng toát đầy ánh nắng chói chang. Ngay trước mắt tôi là má»™t cánh cá»a gá»— mà u sáng có nắm đấm đồng bóng loáng. Tôi bấm chuông, má»™t chị ngưá»i hầu gầy gầy trông dá»… thương có mái tóc Ä‘en đội khăn ren và mặc áo tạp dá» thêu ra mở cá»a.
- Tôi muốn gặp signorina De Santis – Tôi bảo - chị bảo giúp là Adriana lại chơi.
Chị ngưá»i hầu để tôi lại má»™t mình, còn bản thân tiến vá» phÃa cuối hà nh lang chá»— cánh cá»a có lắp lá»›p kÃnh má» giống như ở các cá»a sổ nÆ¡i cầu thang. Hà nh lang nà y cÅ©ng mà u trắng và trống trÆ¡n như gian tiá»n sảnh, tôi nghÄ© rằng căn há»™ có bốn buồng chứ không hÆ¡n. Từ lò sưởi toát ra má»™t là n hÆ¡i ấm áp dá»… chịu, do đó mùa vữa má»›i trát và mùi sÆ¡n má»›i lại cà ng bốc mùi gay gắt. Cuối cùng, cánh cá»a kÃnh ở cuối hà nh lang mở toang và chị ngưá»i hầu má»i tôi và o. Thoạt đầu, khi vừa bước và o phòng tôi không thể nhìn thấy rõ gì cả, vì mặt trá»i tá»a là n ánh sáng rá»±c rỡ rá»i qua cá»a sổ rá»™ng lá»›n gần như choán hết bức tưá»ng đối diện. Căn há»™ nằm ở tầng cao nhất và bầu trá»i xanh lÆ¡ sáng chói Ä‘ang ngó và o cá»a sổ. Tôi gần như quên mất trong khoảnh khắc mục Ä‘Ãch tá»›i thăm cá»§a mình và cảm thấy khoan khoái tá»›i mức tháºm chà đã nheo mà y trước ánh sáng và ng óng như rượu lâu năm nà y. Nhưng tiếng nói cá»§a Gisella đã bứt tôi thoát khá»i ná»—i sững sá». Cô ta ngồi bên bà n kê gần cá»a sổ trên bà y la liệt các lá» nhá», má»™t bà tóc bạc phÆ¡ ngưá»i nhá» bé Ä‘ang sá»a móng tay cho cô ta. Vẫn vá»›i Ä‘iệu bá»™ tá»± nhiên giả tạo, Gisella thốt kêu lên:
- á»’, cáºu đấy à Adriana?... Cáºu ngồi xuống Ä‘i, chá» mình má»™t chút nhé.
Tôi ngồi cạnh cá»a sổ và đưa mắt ngó quanh. Phòng có kÃnh là má»™t căn phòng dà i và hẹp, tháºt ra chẳng thấy bà y biện gì mấy ngoà i chiếc bà n, chiếc tá»§ buýp phê và dăm ba cái ghế gá»— mà u sáng sá»§a, nhưng Ä‘á»u má»›i tinh cả, và chá»§ yếu Ä‘á»u chan hòa ánh nắng. Mặt trá»i đã tạo ra cho xung quanh má»™t cái vẻ huy hoà ng, là m cho tôi bất giác nghÄ© rằng chỉ những nhà già u má»›i có được ông mặt trá»i như thế nà y. Tôi thấy trong ngưá»i khoan khoái dá»… chịu và buông thả đầu óc không nghÄ© tá»›i gì cả, tôi nhắm mắt lại. Bá»—ng má»™t con váºt nặng và má»m mại chồm lên đầu gối tôi, tôi mở choà ng mắt ra và thấy má»™t chú mèo tướng chẳng rõ giống mèo gì, bá»™ lông nó dà i mượt mà mà u xám, mắt có lẽ mà u xanh lÆ¡, mõm nó to, nó có Ä‘iệu bá»™ bá»±c bá»™i và quan trá»ng là m tôi chẳng ưa được. Chú mèo cá» vai và o ngưá»i tôi, chổng ngược chiếc Ä‘uôi má»m mại như má»™t cái gù lông và cất tiếng khà n khà n kêu meo meo. Cuối cùng nó cuá»™n tròn ngưá»i trên đầu gối tôi và khẽ rên gừ gừ.
- Con mèo đến là đẹp – Tôi bảo – Nó thuá»™c giống gì váºy?
- Loại mèo Ba Tư đấy – Gisella tự hà o đáp - đắt lắm... phải tới nghìn lia ấy.
- Mình chưa thấy một chú mèo như thế nà y – Tôi vuốt lưng mèo và bảo.
- Các chị có biết ai cÅ©ng có má»™t con mèo hệt như thế nà y không? – Bà sá»a móng tay nói xen và o – Signora Radaelli đấy... và giá các chị được thấy signora chăm sóc nó... cứ hệt như chăm sóc trẻ nhá» không bằng. Nay mai signora còn bÆ¡m nước hoa cho nó nữa ấy chứ... chị có sá»a móng chân không?
- Không, nà y bà Marta nà y, hôm nay thế đủ rồi đấy.
Bà sá»a móng tay thu dá»n đồ lá» và chai lá» cất và o chiếc va li con, chà o chúng tôi rồi ra khá»i phòng.
Còn lại hai ngưá»i, chúng tôi đưa mắt nhìn nhau. Tôi cảm thấy Gisella cÅ©ng má»›i tinh tươm như toà n bá»™ ngôi nhà . Cô ta mặc chiếc áo len dà i tay đẹp mà u đỠbằng len Angora tôi không thấy cô ta mặc bao giá». Ngưá»i cô ta hÆ¡i đẫy đà , đặc biệt là ngá»±c và hông, còn má phinh phÃnh má»™t chút nên phần nà o trông cô ta khó đăm đăm. Cô ta giống má»™t ngưá»i ăn ngon, ngá»§ kỹ và chẳng suy nghÄ© gì hết. Cô ta ngó nhìn móng tay mình má»™t lát, rồi há»i thẳng:
- Thế nà o? Cáºu có thÃch ngôi nhà cá»§a mình không?
Tôi không phải là ngưá»i hay ghen tị. Nhưng đây là lần đầu tiên trong Ä‘á»i, tôi suy bì và ngạc nhiên chẳng hiểu vì sao má»™t số ngưá»i có thể suốt Ä‘á»i giữ kÃn trong lòng những tình cảm tương tá»± mà tôi thấy không những khó chịu mà còn nhục nhã nữa. CÆ¡ mặt tôi bắt đầu co giáºt như bị má»™t cÆ¡n động kinh, mặt tôi tá»±a hồ như hốc hác trông thấy, tôi tháºm chà không thể mỉm cưá»i và nói vá»›i Gisella những lá»i lịch sá»± thông thưá»ng. Còn chÃnh bản thân Gisella đã gây cho tôi má»™t cảm giác ghê tởm không kìm nén được. Tôi muốn nói vá»›i cô ta má»™t Ä‘iá»u gì đó xúc phạm, là m nhục cô ta, nói chung, má»™t Ä‘iá»u gì đó là m lu má» niá»m vui cá»§a cô ta.
“Mình là m sao thế nà y? – Tôi bối rối nghÄ©, tay vẫn vuốt ve con mèo như máy - Chẳng lẽ mình lại như váºy à ?â€.
May thay tâm trạng cá»§a tôi không kéo dà i lâu. TÃnh nhân háºu thưá»ng lệ cá»§a tôi đã trá»—i dáºy từ sâu trong đáy lòng và đấu tranh vá»›i ná»—i đố kỵ. “Gisella là bạn mình – Tôi thầm nghÄ© – mình không thể dá»ng dưng trước số pháºn cá»§a cô ta, mình phải thấy vui mừng cho cô taâ€. Tôi hình dung thấy Gisella lần đầu tiên bước và o ngôi nhà má»›i nà y và cô ta hân hoan vá»— tay, và ngay giây phút đó, tôi vứt bỠđược cảm giác đố kỵ lạnh lùng và băng giá, tôi lại cảm thấy hÆ¡i ấm cá»§a ánh nắng trìu mến tá»±a hồ như nó rá»i sâu và o táºn cõi lòng tôi.
Tôi bảo:
- Còn phải nói gì nữa? Má»™t ngôi nhà tháºt tuyệt vá»i... má»›i ngó đã thấy vui rồi... chuyện xảy ra thế nà o nà o?
Chắc hẳn tôi đã chân thà nh thốt lên những lá»i ấy và tháºm chà còn mỉm cưá»i nữa để ban thưởng cho bản thân hÆ¡n là cho Gisella vá» chuyện đã kìm nén được lòng đố kỵ cá»§a mình. Gisella đáp, giá»ng kiêu hãnh và tin tưởng:
- Cáºu còn nhá»› Giancarlo, cái anh chà ng tóc và ng mà má»›i gặp mình đã cãi lá»™n rồi ấy, nhá»› không? Và thế là anh chà ng để ý mình... anh chà ng tháºm chà còn tốt hÆ¡n nhiá»u so vá»›i má»›i thoạt nhìn ấy... sau đó bá»n mình lại gặp nhau... nhiá»u lần... cách đây mấy hôm anh chà ng bảo: em ạ, anh muốn gây cho em má»™t Ä‘iá»u bất ngá»... thú tháºt, mình ngỡ anh chà ng muốn mua tặng mình má»™t cái túi xách tay hay lá» nước hoa gì đấy... nhưng anh chà ng đẩy mình và o xe, chở đến đây, dẫn và o ngôi nhà nà y – nó vẫn chưa có ai ở cả... Mình nghÄ© đây là nhà cá»§a cáºu chà ng... anh ta há»i mình có thÃch nÆ¡i đây không. Mình đáp “cóâ€, dÄ© nhiên chẳng thấy ngá» ngợ gì hết... Cáºu chà ng bảo mình: anh mua căn há»™ nà y cho em đấy... cáºu có thể tưởng tượng lúc đó mình ra sao không?
Gisella báºt cưá»i và tá»± hà o đưa mắt nhìn quanh. Tôi đột ngá»™t báºt dáºy, tiếp đến ôm hôn cô ta.
- Mình mừng lắm... rất mừng... Thá»±c sá»± mừng cho cáºu.
Những lá»i nói và cá» chỉ ấy đã xua tan ná»—i hằn há»c trong tôi. Tôi tiến đến bên cá»a sổ và nhìn ra bên ngoà i. Nhà xây trên chá»— đất cao, phÃa dưới là những cánh đồng phẳng lì chạy dà i ra xa vô táºn, có con sông chảy uốn khúc cắt ngang, đây đó nổi lên những cánh rừng, những vá»±a chứa lúa, những quả đồi thấp. Chỉ thấy dạt vá» má»™t phÃa có mấy căn nhà trắng - mảnh nhà cuối cùng cá»§a khu ngoại thà nh. Má»™t dãy núi xanh lÆ¡ nổi rõ trên đưá»ng chân trá»i, nÆ¡i đất trá»i trong veo hòa trá»™n và o nhau. Tôi quay lại bảo Gisella:
- Äứng đây mà ngắm cảnh, tuyệt tháºt!
- Cáºu thÃch tháºt à ? – Cô ta há»i, rồi Ä‘i đến bên tá»§ buýp phê lấy ra hai chiếc cốc, má»™t cái chai phình bụng và đặt lên bà n - Cáºu uống chút rượu mạnh nhé? – Gisella há»i, giá»ng khinh khỉnh.
Xem ra cô ta hà i lòng với cái vai bà chủ nhà .
Chúng tôi ngồi bên bà n và lặng lẽ nhâm nhi rượu mùi. Tôi nháºn thấy Gisella lúng túng, nên muốn gỡ thế cho cô ta, tôi dịu dà ng bảo:
- Tuy váºy cáºu xá» sá»± vá»›i mình không hay lắm... sao cáºu không kể cho mình nghe gì cả?
- Mình chẳng có mấy thá»i gian đâu – Cô ta vá»™i đáp - má»›i lại do chuyển nhà , mình bù đầu và o việc mua sắm, phải sắm những váºt tối cần thiết, đồ đạc, chăn mà n, bát đĩa... mình chẳng có giây phút nà o rảnh cả... bà y biện má»™t căn há»™, đâu phải chuyện đùa.
Khi nói chuyện, Gisella õng ẹo mÃm môi cưá»i bắt chước các signora thuá»™c giá»›i có đức hạnh.
- Mình rất hiểu cáºu, bây giỠđược như thế nà y, cáºu thấy khó chịu phải gặp mình... cáºu xấu hồ vá» mình – Tôi nói, giá»ng không há» có chút xá» xiên và hằn há»c, tá»±a hồ như tôi Ä‘ang nói tá»›i vấn đỠhoà n toà n chẳng liên quan tá»›i tôi.
- Mình không há» thấy xấu hổ vì cáºu – Cô ta đáp, giá»ng bá»±c tức vả tôi cảm thấy cô ta bá»±c mình không chỉ do lá»i nói mà cả cái giá»ng bình tÄ©nh cá»§a tôi - nếu cáºu nghÄ© váºy, nghÄ©a là cáºu đúng là má»™t mụ ngốc... Tất nhiên là bây giá» chúng mình sẽ không thể gặp nhau như trước đây... mình muốn nói sẽ không thể Ä‘i cùng vá»›i nhau và ... nếu anh ấy biết, mình sẽ chẳng ra sao cả đâu.
- Yên tâm – Tôi vẫn dịu dà ng nói - cáºu sẽ không bao giá» thấy mình nữa. Hôm nay mình tá»›i, ấy chẳng qua là muốn biết cáºu gặp chuyện ra sao thôi.
Gisella là m ra vẻ không nghe rõ những lá»i tôi vừa nói, do đó tôi cà ng tin và o những Ä‘iá»u ước Ä‘oán cá»§a mình. Cả hai chúng tôi im lặng trong giây phút, rồi Gisella lên tiếng há»i, giá»ng ra vẻ thông cảm:
- Còn cáºu thế nà o?
Chẳng hiểu sao tôi liá»n nghÄ© ngay tá»›i Giacomo và bản thân lấy là m lạ trước những ý nghÄ© cá»§a mình. Tôi đáp, giá»ng ngắt quãng:
- Mình à ? Không sao... bình thưá»ng.
- Astarita thế nà o?
- Mình gặp anh ta và i báºn.
- Còn Gino?
- Cắt đứt rồi.
Khi nghÄ© tá»›i Giacomo, tim tôi thắt lại. Song Gisella đã hiểu ná»—i bối rối cá»§a tôi theo cách cá»§a mình, chắc cô ta cho rằng tôi Ä‘au buồn trước sá»± may mắn cá»§a cô ta và thái độ khinh khỉnh cá»§a cô ta đối vá»›i tôi. Suy nghÄ© má»™t lát, Gisella nói, giá»ng băn khoăn quá cưá»ng Ä‘iệu:
- Mình vẫn tin chắc cáºu chỉ cần tỠý là Astarita sẽ thu xếp cho cáºu má»™t căn nhà như thế nà y.
- Nhưng mình đâu có ý định đặt vấn đỠvới Astarita hay với một ai khác. – Tôi bình tĩnh đáp.
Gisella nhìn tôi vẻ không tin:
- Tại sao? Cáºu không muốn có má»™t căn há»™ như thế nà y à ?
- Căn há»™ tuyệt vá»i – Tôi đáp – song mình muốn được tá»± do.
- Thì mình cÅ©ng được tá»± do đấy chứ? – Cô ta tức giáºn đáp - Tá»± do hÆ¡n cáºu, suốt ngà y muốn là m gì thì là m.
- Mình không có ý muốn nói tới thứ tự do đó.
- Thế thứ tự do nà o?
Tôi nháºn thấy rằng mình là m Gisella tức giáºn chẳng qua đã Ãt tá» vẻ thán phục ngôi nhà - đối tượng tá»± hà o cá»§a cô ta. Nhưng nếu giảng hòa vá»›i cô ta vấn đỠkhông phải là ngôi nhà , mà thá»±c ra tôi không muốn gắn bó toà n bá»™ cuá»™c Ä‘á»i tôi vá»›i má»™t ngưá»i mà mình không yêu, thì lại là m cô ta bá»±c mình, tháºm chà cà ng bá»±c mình hÆ¡n nữa... Tôi thấy đổi câu chuyện là hÆ¡n, vá»™i bảo:
- Tốt hÆ¡n hết cáºu nên dẫn mình Ä‘i xem căn há»™ Ä‘i... cáºu có bao nhiêu phòng.
- Cáºu là m sao thế - Gisella hằm hằm há»i – ChÃnh cáºu bảo cáºu chẳng muốn có căn há»™ thế nà y mà .
Cô ta cúi đầu ngồi im.
- Thế nghÄ©a là cáºu không muốn dẫn mình Ä‘i xem nhà cáºu à ? - Má»™t phút sau tôi uể oải nói.
Gisella ngước mắt lên, tôi ngạc nhiên thấy mắt cô ta đẫm lệ.
- Thế mà cÅ©ng gá»i là bạn à ? Rõ rà ng cáºu chỉ là m bá»™ là m tịch – Cô ta bá»—ng thốt lên - Cáºu... cáºu đến tức nổ ruá»™t vì đố kỵ... còn bây giá» cáºu muốn gièm pha ngôi nhà cá»§a mình để là m cho mình Ä‘au.
Gisella khóc nức nở, mặt đầm đìa nước mắt. Cô ta khóc vì bá»±c tức, lần nà y chÃnh cô ta bị ná»—i đố kỵ già y vò và sá»± đố kỵ vô lý ấy cá»§a Gisella đã vô tình xúc phạm mối tình tuyệt vá»ng cá»§a tôi đối vá»›i Giacomo và sá»± gián Ä‘oạn giữa chúng tôi là m tôi Ä‘au khổ đến như váºy, song tôi hiểu rõ Gisella, nên xót thương thay cho cô ta. Tôi đứng dáºy, tiến đến bên cô ta, đặt má»™t tay lên vai cô ta và nói:
- Sao cáºu lại nói váºy?... Mình chẳng há» ghen ghét đố kỵ... chẳng qua mình muốn sống má»™t cuá»™c sống khác... có váºy thôi... nhưng mình vui mừng thấy cáºu khấm khá, còn bây giá» - Tôi ôm cô ta, nói tiếp - cáºu dẫn mình Ä‘i xem những phòng kia Ä‘i.
Gisella lau nước mắt, trấn tĩnh lại và nói:
- Có bốn phòng tất cả... gần như trống trơn.
- Ta đi xem đi.
Gisella đứng dáºy, Ä‘i trước tôi dá»c theo hà nh lang, lần lượt mở các cá»a, chỉ cho tôi xem phòng ngá»§ có má»—i chiếc giưá»ng và chiếc ghế bà nh, chỉ cho tôi xem má»™t giưá»ng nữa “dà nh cho kháchâ€, chỉ cho tôi xem căn phòng nhá» cá»§a chị ngưá»i hầu, đây là má»™t căn phòng xép bé. Cô ta là m tất cả những công việc nà y vá»›i má»™t vẻ bá»±c bá»™i, cô ta mở cá»a và giải thÃch qua loa vá» công dụng cá»§a từng phòng. Nhưng ná»—i buồn cá»§a cô ta đã nhưá»ng chá»— cho lòng tá»± hà o khi chúng tôi đến bên phòng tắm và bếp lát gạch tráng men, có bếp Ä‘iện má»›i và các vòi nước sáng bóng. Cô ta giảng giải tôi nghe cách sá» dụng bếp Ä‘iện, tấm tắc ca ngợi ưu Ä‘iểm cá»§a nó so vá»›i bếp dùng hÆ¡i đốt, khẳng định nó sạch và tiện hÆ¡n nhiá»u, tuy trong thâm tâm, tôi thấy dá»ng dưng trước tất cả những chuyện đó, song vẫn là m ra bá»™ chú ý và thốt lên những tiếng reo lá»›n để bà y tá» sá»± thán phục và sá»ng sốt cá»§a tôi. Rõ rà ng Gisella hà i lòng vá» hà nh vi cá»§a tôi và khi xem xong tất cả má»i chá»—, cô ta đỠnghị:
- Bây giỠta trở ra... uống cốc rượu nữa.
- Không, không... mình đã đến lúc phải đi rồi.
- Äi đâu mà vá»™i thế? Ngồi lại má»™t chút nữa nà o.
- Không thể được.
Chúng tôi Ä‘ang đứng ngoà i hà nh lang. Cô ta ngáºp ngừng trong giây phút rồi bảo:
- Cáºu thế nà o cÅ©ng phải tá»›i chá»— mình đấy... cáºu có biết bá»n mình là m gì không? Anh chà ng thưá»ng rá»i thà nh Rome, mình sẽ báo vá»›i cáºu, cáºu kéo hai anh bạn cá»§a cáºu lại đây và ta sẽ tha hồ mà vui...
- Thế nhỡ anh ta biết thì sao?
- Biết sao được, hả?
Tôi đáp:
- Thôi được... ta cứ thá»a thuáºn thế nhé!
Lúc nà y vá» phÃa mình, tôi thấy ngáºp ngừng, sau đánh bạo há»i:
- Nhân tiện cáºu cho biết... anh ấy có đả động gì tá»›i anh bạn cùng Ä‘i vá»›i anh ấy và o cái buổi tối ná» không?
- Vá» anh chà ng sinh viên ấy à ? Cáºu há»i để là m gì? ThÃch anh chà ng đó à ?
- Không, ấy là há»i thế thôi.
- Bá»n mình má»›i gặp anh ta chiá»u tối qua.
Tôi không giấu được ná»—i xúc động và nói, giá»ng đứt Ä‘oạn:
- Nghe đây... nếu cáºu gặp anh ấy... cáºu bảo anh ấy ghé chá»— mình nhé... Nhưng là nhân tiện thế thôi.
- ÄÆ°á»£c rồi, mình sẽ bảo – Gisella đáp và đưa mắt nhìn tôi vẻ nghi ngá». Còn tôi luống cuống trước cái nhìn đó, vì tôi cảm thấy mối tình cá»§a mình đối vá»›i Giacomo đã bá»™c lá»™ quá rõ trên mặt tôi. Qua giá»ng nói tôi hiểu rằng cô ta sẽ không có ý định thá»±c hiện lá»i yêu cầu cá»§a tôi. Trong cÆ¡n tuyệt vá»ng, tôi mở cá»a ra, chà o Gisella, không há» ngoái lại bước vá»™i xuống thang. Tá»›i tầng hai tôi bá»—ng dừng lại, đứng tá»±a lưng và o tưá»ng và ngước mắt nhìn lên.
“Mình nói vá»›i cô ta là m gì? – Tôi nghÄ© – Tại sao mình lại như váºy nhỉ?â€
Và tôi cúi gằm mặt bước xuống thang.
Tôi hẹn gặp Astarita tại nhà mình. VỠđến nhà , tôi hoà n toà n kiệt sức, tôi mất thói quen Ä‘i dạo buổi sáng, ánh nắng chói chang và cảnh tấp náºp ngoà i đưá»ng phố là m tôi mệt lá». Buổi gặp gỡ Gisella không gây phiá»n muá»™n cho tôi, tôi đã khóc hết nước mắt khi ngồi xe taxi đến chá»— cô ta. Mẹ mở cá»a cho tôi và bảo Astarita đã đợi tôi gần má»™t tiếng đồng hồ rồi. Tôi bước thẳng vá» phòng mình và ngồi xuống giưá»ng, mắt không chú ý nhìn anh ta. Astarita đứng cạnh cá»a nhìn ta ngoà i sân. Tôi ngồi im trong giây phút, tay ôm ngá»±c và thở hổn hển, chẳng là tôi leo lên thang gác quá ư vá»™i vã. Tôi ngồi quay lưng lại phÃa Astarita và bối rối nhìn ra cá»a. Astarita chà o, song tôi không đáp lá»i. Anh ta tiến lại ngồi xuống bên tôi, ôm ngang lưng và nhìn chằm chằm và o mắt tôi.
Do bị cuốn và o má»™t ná»—i lo âu, tôi hoà n toà n quên khuấy rằng anh ta là ngưá»i không biết kìm nén và mãnh liệt. Má»™t ná»—i ác cảm cay độc xâm chiếm lòng tôi. Tôi nghẹn ngà o đẩy anh ta ra và bảo:
- Lúc nà o anh cũng muốn chuyện đó à ?
Anh ta chẳng hỠđáp má»™t lá»i nà o, nhưng cầm tay tôi lưá»m má»™t cái rồi đưa nó lên môi. Tôi có cảm giác mình sắp phát Ä‘iên lên, giáºt tay lại:
- Lúc nà o anh cÅ©ng muốn chuyện đó à ? – Tôi há»i lại - Tháºm chà cả và o buổi sáng?... Ngay cả sau khi đã lao động suốt sáng? Ngay cả khi bụng không dạ đói? Ngay cả trước bữa ăn trưa?... Xem ra anh chẳng phải là má»™t ngưá»i bình thưá»ng.
Môi anh ta run run, mắt mở to:
- Nhưng anh yêu em.
- Tuy váºy cÅ©ng phải có lúc dà nh cho tình yêu, có lúc dà nh cho má»i vấn đỠkhác nữa chứ... em hẹn gặp anh và o lúc má»™t giá» trưa, hy vá»ng anh sẽ hiểu rõ rà ng đâu phải là má»™t cuá»™c hẹn tình tứ... thế mà anh... anh không bình thưá»ng thế nà o ấy... anh không biết ngượng à ?
Anh ta im lặng nhìn tôi. Chợt tôi xem ra quá hiểu rõ tâm trạng anh ta. Anh ta si tình và chỠđợi cuá»™c hẹn hò nà y có trá»i má»›i biết được từ bao lâu rồi. Tất cả những ngà y gần đây, trong khi tôi cháºt váºt thoát ra khá»i những chuyện rá»§i ro cá»§a bản thân thì anh ta chỉ nghÄ© tá»›i tôi, tá»›i cặp đùi, bá»™ ngá»±c, hông và đôi môi tôi.
- Váºy thì – Tôi bảo, giá»ng dịu dà ng hÆ¡n - nếu em cởi áo xống ra bây giá»...
Anh ta gáºt đầu tá» vẻ tán thà nh. Tôi báºt cưá»i, tháºt ra không ác ý nhưng khinh bỉ.
- Anh không mảy may suy nghÄ© xem có thể em buồn hoặc không muốn... xem có thể em Ä‘ang đói hoặc mệt lá»... hoặc em có những chuyện lo âu... anh không mảy may có những suy nghÄ© nà y à ?
Anh ta nhìn tôi, sau đó bá»—ng lao và o tôi, ghì chặt và áp mặt và o vai tôi. Anh ta không hôn tôi mà chỉ áp đầu và o cÆ¡ thể tôi tá»±a hồ như muốn thu hết toà n bá»™ hÆ¡i ấm cá»§a nó. Anh ta thở hổn hển, chốc chốc những tiếng thở lại buá»™t ra khá»i lồng ngá»±c anh ta. Tôi không còn giáºn anh ta nữa, hà nh vi cá»§a anh ta khÆ¡i gợi trong tôi sá»± bối rối, lòng thương và ná»—i buồn thưá»ng lệ. Khi tôi quyết định rằng anh ta thở dà i quá lâu, tôi liá»n đẩy anh ta ra và bảo:
- Em má»i anh đến đây có việc đấy.
Anh ta nhìn tôi, sau đó cầm tay tôi và vuốt ve. Anh ta tháºt ngang bướng và đối vá»›i anh ta, chẳng có gì thá»±c sá»± tồn tại ngoà i ý muốn cá»§a mình.
- Anh có quan hệ với cảnh sát, đúng không nà o?
- Äúng.
- Váºy thì anh ra lệnh bắt em Ä‘i, bá» tù em Ä‘i – Tôi nói những lá»i ấy vá»›i má»™t giá»ng kiên quyết, và o những giây phút ấy tôi thá»±c lòng muốn anh ta hà nh động như thế.
- Tại sao? Có chuyện gì nà o?
- Chuyện là em là má»™t con ăn cắp – Tôi đáp, giá»ng quả quyết - chuyện xảy ra là em đã ăn cắp, và đáng lẽ bắt em, ngưá»i ta lại bắt má»™t kẻ vô tá»™i... Vì váºy anh ra lệnh bắt em Ä‘i... em sẵn sà ng ngồi tù... đấy, em muốn váºy đấy.
Anh ta không ngạc nhiên, nhưng mặt buồn buồn. Anh ta cau mà y vẻ không hà i lòng, rồi nói:
- Em cứ yên tâm... và nói rõ đầu đuôi câu chuyện.
- Thì em đã bảo với anh rằng em là một con ăn cắp mà .
Và tôi đã kể lại cho anh ta nghe vụ ăn cắp và việc đáng nhẽ bắt tôi, ngưá»i ta lại bắt chị ngưá»i hầu. Tôi đã kể lại sá»± việc gian dối cá»§a Gino, nhưng không nêu tên anh ta ra, tôi chỉ bảo “má»™t ngưá»i hầu†chung chung thôi. Tôi đã chá»±c kể cho Astarita nghe vá» Sonzogno, vá» tá»™i ác cá»§a gã. nhưng tôi đã kìm được. Tôi kết thúc như sau:
- Bây giá» anh lá»±a chá»n Ä‘i... hoặc là anh thả chị phụ nữ ấy ra... hoặc là hôm nay em sẽ tá»›i đồn cảnh sát thú tá»™i.
- Em cứ yên tâm – Astarita nhắc lại và giơ tay can – đi đâu mà vội? Chị ta bị bắt giam, nhưng hiện nay chưa bị kết án... ta đợi xem sao.
- Không... em không muốn chỠđợi... chị ta bị bắt giam và có lẽ bị đánh nữa... em không thể chỠđợi được... anh phải giải quyết má»i vấn đỠngay bây giá».
Qua giá»ng tôi, anh ta hiểu rằng tôi nói rất nghiêm chỉnh, anh ta đứng dáºy vẻ không hà i lòng và bước và i bước trong phòng. Sau đó tá»±a như Ä‘ang nói vá»›i bản thân mình, anh ta bảo:
- Tiện đây xin nói luôn, vụ nà y còn liên quan cả đến đô la nữa.
- Nhưng chị ta có thừa nháºn đâu... mà nà o có tìm thấy đô la... có thể nói má»™t kẻ nà o đó đã dá»±ng lên tất cả chuyện nà y để trả thù.
- Thế em còn giữ chiếc hộp đựng phấn à ?
Tôi lôi chiếc hộp đựng phán trong túi xách ra đưa cho anh ta và bảo:
- Äây.
Nhưng anh ta từ chối:
- Không, em sẽ đưa nó không phải cho anh – Anh ta ngáºp ngừng trong giây phút, rồi nói tiếp: - Anh có thể thả ngưá»i phụ nữ đó, nhưng cảnh sát phải có bằng chứng là chị ta vô tá»™i... đúng là chiếc há»™p đựng phấn có thể là bằng chứng đó.
- Äây, anh cầm lấy chiếc há»™p đựng phấn và trả lại cho chá»§ cá»§a nó.
Astarita cưá»i ầm lên nghe tháºt khó chịu:
- Thấy rõ ngay em chẳng hiểu gì những chuyện thế nà y... nếu anh nháºn chiếc há»™p đựng phấn, anh phải bắt em... nếu không ngưá»i ta sẽ đặt dấu há»i là m sao Astarita lại nháºn được cá»§a ăn cắp, do ai đưa, bằng cách nà o, v.v... không và không... cần phải là m như thế nà y: đưa chiếc há»™p phấn đến chá»— cảnh sát, nhưng không để lá»™ tên mình.
- Có thể gá»i nó qua bưu Ä‘iện.
- Không nên gá»i qua bưu Ä‘iện.
Anh ta bước và i bước trong phòng, rồi ngồi xuống bên tôi và bảo:
- Em phải là m như thế nà y nà y... em có quen một tu sĩ nà o không?
Tôi nhá»› tá»›i tu sÄ© ngưá»i Pháp mà tôi đã xưng tá»™i sau chuyến Ä‘i Viterbo, nên đáp:
- Có, em có quen một vị linh mục nghe xưng tội.
- Em vẫn xưng tội à ?
- Trước đây thôi.
- Thế nà y nhé, em đến chá»— vị linh mục cá»§a em và kể lại cho ông ta nghe tất cả những gì em kể vá»›i anh... em yêu cầu ông ta nháºn chiếc há»™p đựng phấn và thay mặt em đưa nó đến chá»— cảnh sát... không má»™t tu sÄ© nà o từ chối việc đó đâu... ông ta không phải thông báo bất kỳ tà i liệu nà o liên quan đến việc xưng tá»™i kÃn... má»™t hai hôm nữa anh sẽ gá»i Ä‘iện và sẽ thu xếp má»i việc... nói chung, ngưá»i ta sẽ thả cái chị ngưá»i hầu cá»§a em.
Tôi hết sức vui mừng và không kìm được, đã ôm và hôn anh ta. Anh ta nói tiếp, nhưng giá»ng lại run run vì dục vá»ng:
- Nhưng em đừng có là m như váºy nữa nhé... nếu em cần tiá»n, em cứ há»i anh và anh...
- Khi nà o phải đi xưng tội, hôm nay à ?
- Tất nhiên là hôm nay.
Tôi ngồi im không nhúc nhÃch má»™t hồi lâu, tay nắm chặt chiếc há»™p đựng phấn, mắt chăm chăm nhìn và o má»™t Ä‘iểm. Lòng tôi nhẹ tênh cứ như bản thân mình Ä‘ang ở và o địa vị cá»§a chị ngưá»i hầu khi được trả tá»± do, tháºm chà tôi còn cảm thấy như chị ấy đã được thả rồi. Tôi không còn cảm giác thấy buồn, mệt má»i và thất vá»ng. Trong lúc đó Astarita vẫn vuốt ve tôi, định luồn bà n tay và o trong ống tay áo. Tôi quay lại dịu dà ng nhìn anh ta và bảo:
- Anh không chịu được à ?
Anh ta gáºt đầu, chẳng thể thốt lên được má»™t lá»i nà o.
- Anh không mệt à ? – Tôi cố không để lá»™ vẻ chế giá»…u, là m bá»™ Ä‘ang dịu dà ng há»i váºy – Anh không nhìn thấy là đã muá»™n rồi đấy... má»›i lại để lần khác thì hÆ¡n anh nhỉ? – Anh ta bắt đầu không tán thà nh – Như váºy là anh yêu em rất tha thiết, anh nhỉ? – Tôi há»i.
- Thì tự em cũng rõ là anh yêu em như thế nà o rồi – Anh ta khẽ đáp và vẫn định hôn tôi.
Tôi vùng ra và bảo:
- Gượm hẵng, anh.
Biết rằng tôi nhượng bá»™, anh ta liá»n dịu Ä‘i. Tôi đứng dáºy từ từ ra khóa cá»a lại, rồi đến mở cá»a sổ ra, khép cá»a chá»›p và đóng khung cá»§a sổ và o. Astarita đưa mắt nhìn theo tôi, còn tôi cứ uể oải uyển chuyển Ä‘i lại trong phòng, lúc nà o cÅ©ng cảm thấy cái nhìn cá»§a anh ta bám theo và tôi hiểu rằng sá»± nhượng bá»™ đột xuất là m anh ta vui lắm đây. Khép cá»a sổ xong, tôi khẽ cất tiếng hát, vẻ vui tươi không giả tạo, tôi cởi áo bà nh tô, cất và o tá»§. Sau đó tôi vẫn khe khẽ hát và ngắm mình trong gương. Chưa bao giá» tôi thấy mình đẹp như lúc nà y, mắt ngá»i sáng, cánh mÅ©i pháºp phồng, miệng hé mở, để lá»™ hà m răng Ä‘á»u đặn, trắng bóng. Tôi biết rằng sở dÄ© như váºy vì tôi hà i lòng vá» bản thân và cảm thấy mình là ngưá»i nhân háºu. Tôi hát to hÆ¡n và đồng thá»i tá»± mình cởi áo dà i ra, bắt đầu từ những chiếc móc ở phÃa dưới lên. Tôi bắt đầu hát má»™t bà i rất dá»› dẩn nhưng rất mốt và o thá»i ấy: “Em thÃch bà i hát nà y, em suốt ngà y ca hát nó: la la, la la, lÃu liu, lÃu liu...â€, và tôi thấy cái Ä‘iệp khúc vô nghÄ©a nà y giống như cuá»™c Ä‘á»i chúng ta, nó cÅ©ng tháºt là vô nghÄ©a - chuyện ấy thì hoà n toà n chắc rồi – nhưng có những giây phút nà o đó, ta thấy nó dá»… chịu và mầu nhiệm. Song, khi tôi đã cởi hết các móc ra rồi, bá»—ng có ai Ä‘áºp cá»a.
- Chưa và o được – Tôi bình tĩnh đáp - ChỠmột lát nhé.
- Có chuyện rất gấp - Giá»ng mẹ đáp.
Tôi thấy ngá» ngợ liá»n tiến đến bên cá»a, mở hé và ngó ra ngoà i.
Mẹ ra hiệu cho tôi ra ngoà i và khép cá»a lại, lúc đứng nÆ¡i hà nh lang tối om om, mẹ thì thầm:
- Có ngưá»i đến cứ nằng nặc đòi gặp con.
- Ai váºy mẹ?
- Mẹ không biết nữa. Một anh chà ng tóc đen.
Tôi tháºn trá»ng hé mở cá»a phòng may và nhìn ra. Má»™t ngưá»i đà n ông đứng tá»±a ngưá»i và o bà n, lưng quay vá» phÃa tôi. Tôi nháºn ngay ra đó là Giacomo, nên vá»™i khép cá»a lại và khẽ bảo mẹ:
- Mẹ nói vá»›i anh ấy là con ra ngay đây... và đừng để anh ấy rá»i khá»i phòng nhé.
Mẹ bảo sẽ là m như váºy, tôi quay vá» phòng ngá»§. Astarita vẫn ngồi trên giưá»ng.
- Nhanh nhanh thu dá»n lại Ä‘i, anh – Tôi nói – nhanh lên, rất tiếc là anh phải ra vá» thôi.
Anh ta bất bình và là u bà u má»™t câu gì đấy, chắc định phản đối quyết định cá»§a tôi, nhưng tôi ngắt lá»i:
- Bà cô em Ä‘ang ra ngoà i phố thì bị khó ở... mẹ con em phải tá»›i bệnh viện ngay... anh phải nhanh chóng rá»i khá»i đây.
Rõ rà ng là tôi nói dối, nhưng và o giây phút đó tôi không thể nghÄ© ra được Ä‘iá»u gì nghe dá»… lá»t tai hÆ¡n. Anh ta cuống quÃt nhìn tôi, hầu như chẳng tin và o Ä‘iá»u không may cá»§a mình. Tôi nháºn thấy anh ta đã cởi già y cao cổ ra rồi và đang chân Ä‘i bÃt tất có sá»c đứng trên sà n.
- Sao anh cứ nhìn em như váºy? Anh vá» Ä‘i – Tôi tức mình nằng nặc bảo.
- ÄÆ°á»£c rồi... anh sẽ vá»... – Anh ta nói và cúi xuống tìm già y. Tôi đã chuẩn bị áo bà nh tô và đứng cạnh anh ta. Nhưng tôi nháºn thấy rằng cần phải hứa hẹn gặp lại anh ta nếu tôi muốn anh ta thả chị ngưá»i hầu. Khi giúp anh ta mặc áo bà nh tô, tôi bảo:
- Anh ạ, em mụ cả ngưá»i... chiá»u tối mai anh lại nhé... sau bữa ăn tối... chúng mình ung dung hÆ¡n... hôm nay dù sao trước sau gì em cÅ©ng phải Ä‘uổi khéo anh vá»... Thế mà lại hóa hay, anh ạ.
Anh ta im lặng, tôi cầm tay anh ta dẫn ra cá»a cứ như anh ta má»›i tá»›i đây lần đầu tiên, chẳng là tôi sợ anh ta xá»™c ngay và o phòng may và bắt gặp Giacomo. Tá»›i ngưỡng cá»a, tôi bảo:
- Anh ạ, em sẽ tá»›i gặp má»™t tu sÄ© ná»™i nháºt trong ngà y hôm nay.
Anh ta gáºt đầu tỠý tán thà nh. Má»™t ná»—i ngao ngán thất vá»ng lá»™ rõ trên khuôn mặt đỠđẫn cá»§a anh ta. Sốt ruá»™t tôi không đợi anh ta chà o liá»n đóng sáºp cá»a ngay trước mặt anh ta.
Tà i sản của ngudoc
21-11-2008, 05:43 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương năm
Äã cầm nắm đấm trên cá»a phòng may rồi, tôi bá»—ng dừng lại, linh cảm rằng giữa tôi và Giacomo nhất định sẽ xuất hiện những quan hệ bi đát như giữa tôi và Astarita. Bản thân tôi sẽ có những tình cảm phục tùng, xốn xang và đắm Ä‘uối đến mù quáng đối vá»›i Giacomo như Astarita đối vá»›i tôi, tuy tôi nháºn thức được rõ rà ng nếu muốn bắt Giacomo yêu tôi, tôi phải xá» sá»± hoà n toà n khác, song cứ há»… ở cạnh anh, tôi lại không tà i nà o thoát ra được khá»i tình cảm lệ thuá»™c ngượng ngùng, mất bình tÄ©nh. Bản thân tôi không tà i nà o giải thÃch nổi tâm trạng tá»± hạ mình đến váºy, tôi biết rõ Ä‘iá»u đó, tôi sẽ cố khắc phục nó. Song qua linh cảm, tôi hiểu rằng chúng tôi thuá»™c những loại ngưá»i khác nhau, tôi cứng rắn hÆ¡n Astarita, song yếu Ä‘uối hÆ¡n Giacomo. Cái đã ngăn cản tôi yêu Astarita thì cÅ©ng là cái đã ngăn cản Giacomo yêu tôi. Tình yêu cá»§a Astarita đối vá»›i tôi cÅ©ng như cá»§a tôi vá»›i Giacomo, đã chá»›m nở má»™t cách bất hạnh và sẽ kết thúc còn bất hạnh hÆ¡n. Tim tôi đổ hồi trống ngá»±c, tôi thấy nghẹt thở, chưa trông thấy và chưa nghe Giacomo nói tôi đã sợ có hà nh động gì bá»™p chá»™p để lá»™ cho anh thấy ná»—i lo và ý nguyện cá»§a tôi muốn là m anh vừa lòng, do đó lại mất anh vÄ©nh viá»…n. Theo tôi, lá»i nguyá»n ghê rợn nhất cá»§a tình yêu là nó không bao giá» có quan hệ qua lại: khi yêu thì chẳng được yêu, còn khi được yêu thì lại không yêu. Sức mạnh tình yêu và lóng say đắm giữa hai ngưá»i yêu nhau hầu như chẳng bao giá» bằng nhau, tùy theo cách riêng cá»§a mình ai nấy Ä‘á»u cố vươn tá»›i Ä‘iá»u lý tưởng nà y. Tôi biết được Ä‘iá»u đó, và chÃnh vì váºy, tôi yêu Giacomo, anh không yêu tôi. Và tôi còn biết rõ rằng – tuy tôi chẳng muốn tá»± thú nháºn – tôi có cố gắng bao nhiêu, dù có dốc hết sức lá»±c Ä‘i nữa, chẳng bao giá» có thể là m anh yêu tôi được. Tất cả những ý nghÄ© ấy đã thoáng hiện trong óc tôi, khi tôi ngáºp ngừng và xúc động đứng bên cánh cá»a phòng may. Tôi cảm thấy mình không bình thưá»ng, sẵn sà ng có những hà nh động bi đát nhất, ngu xuẩn nhất và điá»u đó đã là m tôi tức giáºn đến cá»±c độ. Cuối cùng tôi quyết định bước và o.
- Anh đi ngang qua đây và quyết định ghé và o, có lẽ chẳng nên thế nhỉ?
Anh nói cháºm rãi, tá»±a hồ trước câu nói đó anh muốn quan sát kỹ tôi. Tôi lo ngay ngáy chỠđợi kết cục cá»§a cuá»™c thẩm tra, sợ rằng lúc nà y anh thấy tôi hoà n toà n khác, không quyến rÅ© bằng cái hình ảnh đã sống trong tâm trà anh và đưa anh đến bên tôi sau cuá»™c ly biệt cay đắng ngần ấy. Nhá»› lại cách đây mấy phút, khi ngắm mình trong gương, tôi thấy tôi rất xinh đẹp, nên đã đánh bạo nói, giá»ng đứt quãng vì xúc động:
- Nên chứ... anh đã xỠsự rất đúng... em chuẩn bị đi ăn trưa... ta cùng đi, đi anh.
- Thế em có biết rõ anh không – Anh há»i, giá»ng giá»…u cợt – Em có biết rõ anh là ai không?
- Anh khá»i phải nói – Tôi đã ngu xuẩn thốt ra không kịp suy nghÄ© kìm nén mình, tôi âu yếm nhìn anh và cầm tay anh đưa lên môi mình. Anh bối rối còn tôi sung sướng. Tôi há»i, giá»ng lo lắng và dịu dà ng: - Anh tại sao lại biến mất tăm váºy? Thế mà không biết xấu hổ.
Anh lắc đầu nói:
- Anh rất báºn.
Tôi hoà n toà n mất trÃ. Tôi hôn tay anh rồi ép nó và o ngá»±c mình và bảo:
- Anh xem tim em Ä‘áºp thế nà o?
Trong khi tôi tá»± thầm rá»§a bản thân, hiểu rõ là không được xá» sá»± như váºy và nói những lá»i tương tá»±, anh cau mà y tá» vẻ bá»±c mình, tôi hốt lên vá»™i bảo:
- Em đi mặc áo bà nh tô, em ra ngay bây giỠđây, đợi em nhé.
Tôi xúc động và sợ mất anh tá»›i mức, ra đến ngoà i hà nh lang, tôi vá»™i khóa béng ngay cá»a ra và o rồi vá»™i rút thìa lại, như váºy, khi tôi Ä‘i thay áo xống, nếu anh muốn bá» Ä‘i cÅ©ng đà nh chịu. Sau đó, tôi vá» phòng mình, Ä‘i đến bên giưá»ng, dùng khăn tay lau lá»›p hóa trang dưới mắt và son môi, rồi đánh lại nhưng chỉ bôi má»™t chút Ãt thôi. Tôi ra hà nh lang lấy áo bà nh tô, tôi đứng bối rối trong giây lát, nhá»› lại mình đã treo nó trong tá»§. Tôi quay lại phòng mình, lấy áo bà nh tô ra khá»i mắc áo và mặc và o ngưá»i. Tôi soi lại gương, tôi thấy mình trải đầu hất quá cao. Tôi liá»n chải lại và để tóc giống như khi còn là vợ chưa cưới cá»§a Gino. Trong khi trải đầu, tôi tá»± nhá»§ là từ giây phút nà y trở Ä‘i mình sẽ cố gắng kìm mình và phải sát sao theo dõi má»i lá»i ăn tiếng nói và hà nh động cá»§a mình. Cuối cùng, tôi đã chuẩn bị xong. Tôi ra ngoà i hà nh lang, ngó và o phòng may và gá»i Giacomo.
Chúng tôi chuẩn bị ra Ä‘i, nhưng tôi đã khóa mất cá»a ra và o và do cảm động, tôi đã quên khuấy không mở cá»a, do đó tá»± mình láºt tẩy mình.
- Sợ anh bá» chạy – anh thầm thì, khi tôi lúng túng tìm chìa khóa trong túi sách tay. Anh đỡ chìa khóa ở tay tôi và tá»± mở cá»a, anh lắc đầu nhìn tôi vẻ thân ái trách móc. Tim tôi rá»™n lên vui sướng, tôi chạy trên cầu thang Ä‘uổi theo anh, khoác tay anh và lo lắng há»i:
- Anh không giáºn em chứ?
Anh chẳng đáp lại má»™t lá»i nà o.
ÄÆ°á»ng phố chan hòa ánh nắng, chúng tôi khoác tay nhau Ä‘i bên nhà cá»a và cá»a hà ng. Bước cạnh anh, tôi thấy hạnh phúc tá»›i mức quên mất lá»i thá» cá»§a mình. Khi Ä‘i qua ngôi nhà có tháp, tôi bóp các ngón tay anh tá»±a hồ như phục tùng ý chà cá»§a ngưá»i nà o đó. Ngoà i ra, tôi nháºn thấy rằng tôi lúc nà o cÅ©ng rảo bước bước lên trước để ngó mặt anh.
- Anh ạ, em rất vui được gặp anh – Tôi nói.
Anh cau mà y tá» vẻ ngưá»ng ngượng như thưá»ng lệ rồi nói:
- Anh cÅ©ng váºy. – Nhưng giá»ng anh không hỠđể lá»™ má»™t chút vui mừng.
Tôi cắn chặt môi đến báºt mà u và rút tay lại. Xem ra anh tháºm chà không nháºn thấy cá» chỉ nà y cá»§a tôi và vẫn tiếp tục đưa mắt nhìn quanh vẻ bối rối. Nhưng tá»›i gần cổng thà nh, anh ngáºp ngừng dừng lại và nói:
- Em nà y, anh có Ä‘iá»u cần nói vá»›i em.
- Anh nói đi.
- Tháºt ra, anh không nghÄ© rẽ và o chá»— em... thế nà o lại đúng lúc anh chẳng có xu dÃnh túi... vì váºy tốt hÆ¡n hết là ta chia tay nhau váºy. – Nói xong, anh chìa tay ra và chà o tôi.
Thoạt đầu tôi hoảng sợ. Trong lúc bối rối, tôi nghÄ©: “Anh sẽ lìa bá» mình ngay bây giỠđâyâ€, và do sợ mất anh mà tôi quyết định: Ä‘iá»u duy nhất tôi có thể là m là bá lấy cổ anh, khóc lóc van xin anh ở lại. Nhưng má»™t phút sau tôi đã thay đổi kế hoạch cá»§a tôi, quyết định sá» dụng ngay cái lý do anh đã viện ra để chia tay tôi. Tôi nghÄ© mình sẽ thanh toán tiá»n cho cả hai ngưá»i. Tôi tháºm chà còn thấy vui vui trước suy nghÄ© nà y: trả tiá»n cho anh như những ngưá»i khác đã trả cho tôi. Tôi đã nhiá»u lần nói tá»›i cảm giác rạo rá»±c mà tôi đã trải qua khi nháºn tiá»n. Lúc nà y tôi nháºn ra rằng tiêu chúng cÅ©ng không kém phần thú vị. Và khi tình yêu và tiá»n đụng độ nhau - nháºn hay cho, không quan trá»ng lắm – thì vấn đỠkhông chỉ là lợi lá»™c thuần túy.
- Anh đừng báºn tâm... em sẽ trả mà ... anh coi nà y... em có tiá»n đây! – Tôi thốt lên, giá»ng sôi nổi và mở và xách ra để anh thấy được chá»— tiá»n tôi má»›i bá» và o đấy chiá»u tối hôm trước.
- Như váºy không tiện. – Anh ngao ngán đáp.
- Có sao đâu, anh đã quay trở lại, chẳng qua là em muốn ăn mừng việc anh trở vá».
- Không... không nên – Anh muốn chia tay tôi và đã chực bỠđi.
Lần nà y tôi nắm tay anh.
- Ta Ä‘i thôi, và chẳng nên bà n cãi nhiá»u chuyện nà y nữa. – Tôi kiên quyết và tiến vá» phÃa tiệm ăn.
Chúng tôi ngồi đúng và o chiếc bà n bữa trước, má»i thứ vẫn thế, chỉ có ánh nắng mùa đông lá»t qua cá»a kÃnh, rá»i lên bà n và tưá»ng. Chá»§ tiệm đưa thá»±c đơn cho chúng tôi, tôi gá»i bữa ăn trưa vá»›i má»™t giá»ng tin tưởng và kẻ cả đúng như cung cách cá»§a những ngưá»i bạn trai tôi đã xá» sá»± vá»›i tôi. Trong lúc đó Giacomo ngồi im lặng, đưa mắt nhìn xuống. Tôi quên không gá»i rượu vang vì bản thân không uống, nhưng sau chợt nhá»› lần trước anh đã uống, nên lại gá»i chá»§ tiệm và bảo mang ra má»™t lÃt rượu vang.
Chủ tiệm vừa đi xa, tôi mở túi xách tay, lấy ra một trăm lia, gấp là m tư và đưa mắt ngó quanh rồi dúi ở dưới bà n cho anh.
Anh ngơ ngác nhìn tôi.
- Äây là tiá»n – Tôi khẽ bảo – thanh toán sau bữa trưa.
- À... à , tiá»n – Anh cháºm rãi nói, cầm lấy tá» giấy bạc mở ra ở trên mặt bà n, ngó nhìn, sau đó gáºp lại, mở và xách cá»§a tôi ra, rồi bá» tá» giấy bạc và o đó. Anh là m tất cả những động tác đó má»™t cách nghiêm túc mỉa mai.
- Anh muốn để em tá»± thanh toán à ? – Tôi bối rối há»i.
- Không, anh sẽ thanh toán – Anh bình tĩnh đáp.
- Thế sao lúc nãy anh bảo anh không có tiá»n?
Anh im lặng, rồi đáp vá»›i má»™t giá»ng thà nh thá»±c đáng bá»±c:
- Anh không phải tình cá» ghé thăm em đâu... tháºt ra anh cÅ©ng chuẩn bị đến vá»›i em từ gần má»™t tháng nay... nhưng gặp em, anh lại muốn Ä‘i ngay... vì váºy anh má»›i bảo là không có tiá»n... anh hy vá»ng là em tống khứ anh – Anh mỉm cưá»i và đưa tay xoa cằm – nhưng rõ rà ng là anh đã nhầm.
Như váºy là anh đã tiến hà nh vá»›i tôi đại loại má»™t cuá»™c thà nghiệm. Tôi chẳng là gì vá»›i anh cả. Nói đúng hÆ¡n, sá»± say mê mà tôi đã phải đấu tranh ở trong lòng anh vá»›i má»™t thái độ khinh bỉ khá mạnh. Vá» sau, tôi nháºn thấy rằng cái khả năng giả đò nhằm mục Ä‘Ãch thá» thách tôi nà y cá»§a anh là má»™t nét chá»§ yếu trong tÃnh cách cá»§a anh. Nhưng và o giây phút đó tôi lúng túng không biết nên vui hay nên buồn trước sá»± lừa dối và ná»—i thất bại cá»§a anh. Tôi bất giác há»i:
- Thế tại sao anh không bỠđi?
- Vì anh thấy anh chẳng có chút tình cảm nà o với em... nói đúng hơn, anh chỉ say đắm em như anh bạn anh đối với cô bạn em.
- Anh có biết hỠđã sống vá»›i nhau rồi không? – Tôi há»i.
- Có – Anh đáp, giá»ng khinh bỉ - Những ngưá»i như váºy quả là hợp nhau.
- Anh không có chút tình cảm nà o với em – Tôi nói – và không muốn tới... nhưng đã tới.
Tuy những ná»—i niá»m hy vá»ng cá»§a tôi vá» tình yêu không biện minh được rằng vá» thá»±c chất, tôi đã nhìn thấy trước rồi, dẫu sao tôi không phải là không vạch trần tÃnh không nhấn quán cá»§a anh.
- Äúng – Anh đáp – ngưá»i ta thưá»ng gá»i những kẻ như anh là nhu nhược.
- Anh đã tá»›i... như váºy là em hà i lòng rồi – Tôi nói, giá»ng chắc nịch.
Tôi để tay lên đầu gối Giacomo, còn bản thân chăm chú nhìn anh và nháºn thấy tôi vừa chạm đến ngưá»i anh như váºy đã gây xao xuyến trong lòng anh, tháºm chà cằm anh run run. Tôi vui mừng, nhưng nháºn thấy rằng tuy tha thiết say đắm tôi, không phải vô cá»›, như chÃnh anh đã nói, anh đã suy nghÄ© tá»›i tôi suốt cả tháng, song dẫu sao trong anh có Ä‘iá»u gì đó ghét bá» tôi, tôi phải dốc toà n tâm và o đấy, đấu tranh và thá»§ tiêu sá»± ác cảm đó. Tôi thấy anh đã đưa mắt nhìn tấm lưng trần cá»§a tôi vá»›i vẻ soi mói như thế nà o khi lần đầu tiên chúng tôi má»™t mình bên nhau. Chắc lúc đó tôi đã phạm sai lầm là đã chịu lép trước cái nhìn băng giá cá»§a anh: chỉ cần tôi cố gắng má»™t chút là tôi sẽ dáºp ngay được sá»± lạnh lùng trong cái nhìn ấy. CÅ©ng như lúc nà y tôi có thể dáºp tắt và xua tan cái vẻ kiêu căng trên mặt anh.
XÃch lại gần bà n tá»±a hồ như muốn nói nhá» vá»›i anh Ä‘iá»u gì, tôi nhẹ nhà ng vuốt đầu gối anh, còn bản thân thì vui sướng và hà i lòng quan sát vẻ mặt anh. Anh đưa cặp mắt to, Ä‘en, ngá»i sáng vá»›i hà ng mi dà i như cá»§a phụ nữ nhìn tôi vẻ dò há»i và không hà i lòng. Cuối cùng anh bảo:
- Nếu cảm giác em muốn gây gợi cho anh thÃch hợp vá»›i em thì đà nh váºy, đấy là việc cá»§a em.
Tôi liá»n lùi trở lại. Vừa lúc đó chá»§ tiệm ăn bà y bà n và đồ ăn ra. Chúng tôi uể oải ngồi ăn. Sau đó anh nháºn xét:
- Ở địa vị em, anh cố ép anh uống rượu.
- Äể là m gì?
- Khi say, anh thá»±c hiện ý muốn cá»§a ngưá»i khác má»™t cách sẵn lòng hÆ¡n.
Cái câu: “Nếu cảm giác em muốn gây gợi cho anh thÃch hợp vá»›i em thì đà nh váºy, đấy là việc cá»§a em†đã xúc phạm tôi, sá»± thú nháºn nà y đã cho tôi thấy rõ má»i ná»— lá»±c cá»§a tôi Ä‘á»u vô Ãch. Tôi tuyệt vá»ng kêu lên:
- Em muốn anh chỉ là m những Ä‘iá»u thấy cần thiết... nếu anh muốn bá» Ä‘i, xin má»i anh cứ việc Ä‘i Ä‘i, cá»a ở kia kìa...
- Cái việc bỠđi nà y, - Anh khôi hà i đáp – anh phải tin chắc rằng quả thực anh muốn là m việc đó.
- Có lẽ, em đi à ?
Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau. Do Ä‘au khổ tôi đã nói vá»›i má»™t giá»ng kiên quyết có lẽ là m anh xao xuyến không kém gì những cái vuốt ve vừa rồi cá»§a tôi. Anh cháºt váºt nói:
- Không, em ở lại đi.
Chúng tôi lại ngồi xuống. Sau đó anh tự rót và o cốc của mình một cốc rượu đầy và uống cạn một hơi.
- Em thấy không – Anh nói – Anh đang uống rượu đấy.
- Em thấy rồi.
- Chẳng mấy chốc anh sẽ say và lúc đó, có lẽ, anh sẽ thổ lộ tình yêu với em.
Lá»i anh đã là m tim tôi nhói Ä‘au. Có lẽ tôi chưa bao giá» thấy Ä‘au như váºy. Tôi van anh:
- Thôi anh, thôi anh đừng hà nh hạ em nữa.
- Anh hà nh hạ em à ?
- Vâng, anh nhạo báng em... bây giá» em xin anh má»™t Ä‘iá»u: đừng để ý tá»›i em nữa... em yêu anh... nhưng chuyện đó sẽ qua Ä‘i thôi, còn bây giỠđể cho em được yêu.
Anh lẳng lặng uống cốc rượu thứ hai. Tôi sợ đã là m anh bực, nên nói:
- Anh sao thế? Giáºn em à ?
- Anh ấy à ? Ngược lại.
- Nếu anh thÃch chế giá»…u em, xin má»i anh cứ việc chế giá»…u... ấy là em nói thế thôi.
- Anh hoà n toà n chẳng chế giễu em.
- Nếu anh thÃch nói thô bạo vá»›i em – Tôi nà i nỉ, vì cảm thấy mình ao ước được má»™t Ä‘iá»u: bạc nhược khuất phục anh không cần phải giở má»™t mánh lá»›i và thá»§ Ä‘oạn nà o – anh cứ nói, đừng ngại. Dù thế nà o em cÅ©ng sẽ yêu anh tha thiết hÆ¡n trước... nếu anh đánh em, em sẽ hôn bà n tay giÆ¡ lên đánh.
Anh chăm chú nhìn tôi, vẻ lạ lùng, chắc tình cảm của tôi lại là m anh xao xuyến. Sau đó, anh nói:
- Ta rá»i khá»i đây Ä‘i. Em thấy thế nà o?
- Äi đâu?
- VỠnhà em.
Tôi bị thất vá»ng tá»›i mức quên mất lý do gây nên ná»—i thất vá»ng ấy, và lá»i má»i bất ngá» ngay và o lúc bắt đầu bữa ăn là m tôi ngạc nhiên hÆ¡n là buồn phiá»n. Vá» mặt lý trà mà xét, tôi hoà n toà n hiểu rằng đây không phải là tình yêu, mà là sá»± bối rối, nảy sinh do những lá»i vừa rồi cá»§a tôi, buá»™c anh phải quáng quà ng kết thúc bữa trưa.
- Anh muốn nhanh nhanh được giải thoát khá»i em, đúng không nà o?
- Sao em Ä‘oán được? – Anh há»i.
Nhưng những lá»i ấy, do quá phÅ© phà ng nên không đúng sá»± tháºt, chẳng hiểu sao đã cổ vÅ© tôi. Tôi đưa mắt nhìn xuống và nói:
- Có những sự việc tự nó không nói lên bản thân mình... thôi ta ăn nhanh cho xong bữa... rồi hẵng đi.
- Tùy em... nhưng anh sẽ bị say.
- Anh cứ say... như váºy sẽ tốt cho em hÆ¡n.
- Thế nhỡ anh khó ở... đáng lẽ trong tay em là má»™t ngưá»i tình thì em lại phải chăm sóc má»™t bệnh nhân.
Tôi đưa tay che miệng cốc cá»§a anh, tôi đã thiếu tháºn trá»ng để lá»™ ná»—i sợ cá»§a mình:
- Nếu váºy thì đừng uống nữa.
Anh phá lên cưá»i và bảo:
- Thế là em bị tóm quả tang rồi.
- Thì em lo cho anh mà – Tôi chịu nhún bảo.
- Em lo cho anh... ha ha ha!
Anh lại chế giá»…u tôi, nhưng lá»i chế giá»…u cá»§a anh đáng yêu biết bao nên Ãt xúc phạm tôi.
Anh há»i:
- Thế em cho anh biết, tại sao em không uống rượu?
- Em không thÃch uống rượu, uống má»™t cốc em say ngay.
- Thế thì đã sao? Cả hai ta Ä‘á»u say.
- Nhưng má»™t phụ nữ say thì tháºt xấu xa... em chẳng muốn anh thấy em say.
- Tại sao?... Có gì xấu xa ở đây nà o?
- Em chẳng biết nữa, nhìn má»™t phụ nữ lảo đảo, chân nam đá chân chiêu, miệng lảm nhảm những Ä‘iá»u dá»› dẩn, tháºt là chướng... tháºm chà tháºt đáng thương... em cÅ©ng đáng thương như váºy, em biết Ä‘iá»u đó, em biết rằng anh cÅ©ng coi em là đáng thương... Nếu em uống và anh thấy em say, sau nà y anh luôn luôn nhìn em vá»›i con mắt ghê tởm.
- Còn nếu anh ra lệnh cho em uống?
- Chắc anh muốn lăng nhục em – Tôi buồn rầu nói - phẩm chất duy nhất của em là không ai có thể bảo em là một mụ khùng khùng... Anh thực sự muốn tước đi của em cả cái nhân phẩm đó à ?
- Äúng, anh muốn đấy – Anh sôi nổi nói.
- Em không rõ Ä‘iá»u đó sẽ là m đẹp lòng anh thế nà o, nhưng nếu anh muốn, anh rót rượu cho em Ä‘i – Và tôi chìa cốc ra.
Anh nhìn chiếc cốc, lại nhìn tôi và cưá»i phá lên:
- Anh nói đùa đấy – Anh nói.
- Chuyện gì anh cũng đùa được.
- Như váºy mà em khẳng định không ai có thể bảo em là má»™t mụ khùng khùng à ? – Anh chăm chăm nhìn tôi và lên tiếng sau má»™t phút im lặng.
- Dù thế nà o Ä‘i nữa thì ấy là ngưá»i ta bảo váºy.
- NghÄ©a là , theo em, cả anh cÅ©ng nghÄ© váºy?
- Là m sao em biết được anh nghĩ gì?
- Ta thỠlà m sáng tỠxem... theo ý em, anh nghĩ gì vỠem và tình cảm của anh đối với em ra sao?
- Em không biết – Tôi phát hoảng lên và khẽ nói - tất nhiên anh không yêu em bằng em yêu anh... có lẽ anh thÃch em như ngưá»i đà n ông thÃch ngưá»i đà n bà khá xinh đẹp.
- Úi chà , em cho rằng em là má»™t ngưá»i khá xinh đẹp à ?
- Äúng – Tôi tá»± hà o khẳng định – em tháºm chà còn biết rằng em rất xinh đẹp... nhưng cái đẹp đó được tÃch sá»± gì cho em nà o?
- Chẳng nên đòi há»i tÃch sá»± gì ở sắc đẹp.
Chúng tôi đã ăn xong và uống hai cốc rượu.
- Em thấy đấy – Anh nói – anh đã uống và không say. – Nhưng ánh mắt anh và động tác láºp cáºp cá»§a anh mâu thuẫn vá»›i những lá»i đó. Tôi nhìn anh, chắc vá»›i vẻ hy vá»ng, anh nói tiếp:
- Em muốn váºy à ? Nà y Vệ Nữ không thoải mái vá»›i các nạn nhân cá»§a mình...
- Sao, anh bảo sao?
- Chẳng sao cả, anh Ä‘á»c má»™t câu thÆ¡... Ê, chá»§ tiệm!
Anh luôn luôn cư xá» má»™t cách ngá»— ngược, nhưng lại biết cách biến thà nh trò đùa. Ngay cả lúc nà y, anh vui vẻ há»i chá»§ tiệm phải trả bao nhiêu, giúi tiá»n cho anh ta không há» dè sẻn khoản tiá»n đãi thêm.
- Tặng anh.
Sau đó, anh uống nốt chỗ rượu và đi theo tôi.
Tôi muốn nhanh nhanh vá» tá»›i nhà . Tôi biết rằng vá» nhà vá»›i tôi anh chẳng thoải mái gì, tôi biết rằng, anh khinh bỉ và căm ghét bản thân đã để tình cảm dồn đẩy đến chá»— tôi ngoà i ý muốn. Nhưng tôi hy vá»ng vá»›i sắc đẹp cá»§a mình, và o tình yêu cá»§a tôi đối vá»›i anh và nóng lòng muốn tung thứ vÅ© khà ấy ra chống lại lòng oán thù cá»§a anh. Tôi cảm thấy má»™t sá»± kiên quyết đầy nhiệt tình lại dâng trà o trong tôi, tôi tin rằng tình yêu cá»§a tôi sẽ chiến thắng ná»—i ghê tởm cá»§a anh, lá»a tình trong lòng tôi sẽ thiêu cháy cái bướng bỉnh cá»§a anh và anh cÅ©ng sẽ yêu tôi.
Chúng tôi Ä‘i bên nhau trên đưá»ng phố vắng vẻ lúc quá trưa.
- Anh hứa với em – Tôi mở đầu - rằng vỠđến nhà , anh không được tìm cách bỠtrốn.
- Anh xin hứa.
- Váºy anh phải hứa vá»›i em má»™t Ä‘iá»u nữa.
- Äiá»u gì nà o?
Tôi ngáºp ngừng mấy giây, rồi nói:
- Lần trước má»i việc tốt đẹp biết bao... nếu giây phút ấy anh không nhìn em vá»›i con mắt là m em phát ngượng lên được... hứa vá»›i em không bao giá» nhìn em như váºy.
- “Như váºy†là như thế nà o?
- Anh không biết cách nhìn theo yêu cầu - Một phút sau anh nói – nhưng nếu em muốn anh sẽ chẳng bao giỠnhìn em nữa... anh sẽ nhắm tịt mắt lại... được không?
- Không, không nên – Tôi kiên quyết phản đối.
- Nếu váºy anh sẽ nhìn em như thế nà o nhỉ?
- Như anh nhìn em đây nà y – Tôi đáp và túm lấy cằm anh và vừa đi bên nhau vừa bà y cho anh cách phải nhìn như thế nà o – Như thế nà y nà y, phải trìu mến.
- Ha ha... phải trìu mến.
Khi bước lên các báºc thang tối om và nhá»›p nhúa trong ngôi nhà tôi, tôi bất giác nhá»› tá»›i ngôi nhà trắng toát, sáng sá»§a, sạch sẽ cá»§a Gisella. Tôi bảo như tá»± thầm nhá»§:
- Nếu em sống không phải trong căn nhà nhá» nà y và nếu em không đến ná»—i đáng thương thế nà y, tất nhiên là anh sẽ thÃch em hÆ¡n.
Anh bỗng dừng lại, giơ hai tay ôm chặt ngang lưng tôi và chân thà nh nói:
- NghÄ© váºy là m gì cho nhá»c ngưá»i, em... Anh cam Ä‘oan vá»›i em không phải như váºy đâu.
Tôi hình như thấy ánh mắt anh thoáng lá»™ má»™t vẻ gì tá»±a như sá»± thiện cảm. Anh cúi xuống tìm môi tôi. Ngưá»i anh nồng nặc mùi rượu. Tôi không chịu được mùi rượu nồng nặc, nhưng trong giây phút ấy, tôi thấy cái mùi đó tinh trong, dá»… chịu và gây xúc động tá»±a hồ như nó từ miệng má»™t chú bé chưa từng trải phả ra. HÆ¡n nữa tôi nháºn thấy những lá»i nói cá»§a tôi đã giúp tôi vô tình phát hiện ra chá»— yếu cá»§a anh. Và o giây phút đó, tôi thấy mình đã nhóm được má»™t ngá»n lá»a nhá» tình yêu trong lòng anh. Sau nà y tôi được biết rằng ôm tôi, anh không hẳn chỉ phục tùng cÆ¡n tình dục mà chá»§ yếu do lòng tá»± ái buá»™c phải chịu đựng như váºy, phần nà o do sợ bị lên án vá» mặt tinh thần. Sau đó, tôi thưá»ng cố tình sá» dụng biện pháp ấy, bằng cách lên án anh khinh bỉ vì tôi nghèo, tôi là m cái nghá» nà y và do đó, tôi luôn đạt được ý mình, cà ng vá» sau, tôi cà ng nháºn thấy rõ rằng Giacomo là má»™t ngưá»i chán ngán má»i thứ và cá»±c kỳ do dá»±.
Nhưng hôm đó, tôi vẫn chưa biết rõ anh như sau nà y, và cái hôn ấy đã là m tôi sung sướng như tôi đã già nh được thắng lợi quyết định. Tôi chỉ khẽ lướt môi qua môi anh tựa hồ muốn cảm ơn cái hôn của anh, rồi cầm lấy tay anh, tôi nói:
- Ta chạy ba chân bốn cẳng lên kia đi!
Tôi vui vẻ kéo mạnh anh lên thang gác. Anh lẳng lặng để mặc tôi đi.
Tôi gần như chạy xá»™c và o phòng mình, tôi lôi mạnh anh Ä‘i như lôi má»™t con búp bê là m anh bị Ä‘áºp cả và o tưá»ng ngoà i hà nh lang. Và o tá»›i phòng, tôi xô anh và o má»™t góc giưá»ng. Tôi liá»n nháºn thấy anh không chỉ say như đã dá»± Ä‘oán trước mà say khướt tá»›i mức ốm tá»›i nÆ¡i. Mặt anh tái mét, lỠđỠlấy tay lau trán, còn mắt nhìn đỠđẫn và uể oải. Trong khoảnh khắc, tôi nháºn thấy tất cả những Ä‘iá»u đó, tôi hoảng sợ rằng anh sẽ thá»±c sá»± bị ốm và như váºy cuá»™c gặp gỡ thứ hai cá»§a chúng tôi sẽ kết thúc chẳng ra sao cả. Tôi vừa Ä‘i lại trong phòng vừa cởi áo xống, lòng Ä‘au xót ân háºn tại sao lại để anh uống như váºy. Song lạ tháºt, tôi không mảy may muốn từ bá» tình yêu cá»§a anh đối vá»›i tôi. Ngược lại tôi hy vá»ng má»™t Ä‘iá»u: anh không đến ná»—i trầm trá»ng, như váºy, anh không lạnh lùng trước những vuốt ve cá»§a tôi, và nếu anh thấy khó chịu trong ngưá»i khi mong sao việc ấy chỉ xảy ra sau khi tôi đã thá»±c hiện được nguyện vá»ng cá»§a mình. Tôi thá»±c sá»± yêu anh, nhưng do sợ bị mất anh nên tình yêu cá»§a tôi trở thà nh Ãch ká»·.
Thế là tôi giả vá» không nháºn thấy anh Ä‘ang say, cởi áo xống xong tôi ngồi xuống bên cạnh anh ở trên giưá»ng. Còn anh vẫn áo quần chỉnh tá» như lúc má»›i bước và o phòng. Tôi bắt đầu cởi áo bà nh tô cho anh, tay là m miệng nói chuyện để anh khá»i có ý định bá» vá».
- Anh chưa nói với em anh bao nhiêu tuổi – Tôi vừa bảo vừa cởi áo bà nh tô cho anh, anh ngoan ngoãn giơ tay lên.
Một phút sau anh đáp:
- Mưá»i chÃn tuổi.
- Nghĩa là , anh trẻ hơn em hai tuổi.
- Em hai mươi mốt tôi à ?
- Vâng, sắp hai mươi hai rồi.
Tôi không tà i nà o cởi được chiếc cravat của anh. Anh từ từ đưa tay lên vụng vỠgạt tay tôi và tự gỡ lấy nút thắt cravat. Sau đó, anh buông thõng tay và tôi cởi nó cho anh.
- Cravat cá»§a anh quá cÅ© rồi – Tôi bảo – em sẽ mua cho anh má»™t chiếc khác, anh thÃch mà u gì?
Anh báºt cưá»i, tôi lại sung sướng vui mừng khi nghe tiếng cưá»i dá»… chịu và đáng yêu cá»§a anh.
- Cứ như em muốn bao anh ấy – Anh nói – lúc thì em muốn thanh toán tiá»n bữa trưa... bây giá» lại định tặng anh cravat.
Tôi cởi áo vét và áo gilê cho anh, anh mặc sÆ¡ mi trần ngồi ở mép giưá»ng.
- Thế trông anh có ai bảo là mưá»i chÃn tuổi không? – Anh há»i.
Anh thÃch nói vá» bản thân mình, tôi nháºn thấy ngay Ä‘iá»u đó.
- Có và không – Tôi ngáºp ngừng đáp. Tôi nháºn thấy anh không thÃch thú nghe tôi nói - bá»™ tóc đã đặc biệt phản lại anh – tôi vừa nói vừa vuốt ve đầu tóc anh – tóc những ngưá»i đà n ông trưởng thà nh không dà y thế nà y... nhưng qua nét mặt thì có thể Ä‘oán anh nhiá»u tuổi hÆ¡n.
- Thế em đã đoán anh bao nhiêu tuổi?
- Khoảng hai mươi nhăm.
Anh nhắm mắt lại và im lặng tựa hồ chìm đắm trong trạng thái mơ mơ mà ng mà ng. Tôi lại sợ anh bị đau ốm nên vội và ng cởi áo sơ mi của anh ra, vừa cởi vừa bảo:
- Anh kể cho em nghe đôi Ä‘iá»u vá» anh Ä‘i... anh là sinh viên à ?
- Äúng.
- Anh há»c môn gì?
- Luáºt.
- Anh sống với bố mẹ à ?
- Không, gia đình anh sống tại thị xã, tại X.
- Thế anh ở đâu? Ở ký túc xá à ?
- Không, ở trong những căn phòng có bà y biện đồ đạc hẳn hoi – Anh mở mắt và đáp như cái máy - Tại phố Cola di Rienzi, nhà số mưá»i, phòng số tám, chá»— bà góa Medolaghi... bà Amalia Medolaghi.
Lúc nà y anh đã mình trần. Tôi không kìm được muốn vuốt ve tay, ngực và cổ anh.
Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, rồi phá lên cưá»i và cất giá»ng khà n khà n nói:
- Em tưởng anh không thấy gì cả à ?
- à anh định nói gì?
- Äịnh nói rằng em rất bình tÄ©nh lá»™t áo anh... Anh say, nhưng không đến ná»—i bà tỉ như em tưởng đâu.
- Như váºy chuyện đó có gì xấu nà o? – Tôi bối rối đáp - Chẳng qua thấy anh không tá»± cởi được thì em giúp thế thôi.
Xem ra anh không nghe rõ lá»i tôi.
- Anh say – Anh nói tiếp và lắc đầu – nhưng biết rất rõ anh đang là m gì và tại sao lại ở đây... anh không cần em giúp, đây nà y.
Và bằng má»™t động tác bất ngá» anh đưa đôi tay khẳng khiu – trông anh như má»™t con rối - cởi thắt lưng và bắt đầu tụt quần dà i và má»i thứ còn lại ra. Anh ôm tôi, rồi nói tiếp:
- Anh còn biết em chỠđợi gì ở anh nữa.
Anh xiết tay tôi trong đôi cánh tay mạnh mẽ và xúc động, còn nét mặt để lá»™ má»™t vẻ tinh nghịch. Sau nà y tôi đã nhiá»u lần bắt gặp cái nét ấy, tháºm chà ngay cả và o những giây phút khi anh xem ra buá»™c phải dứt bá» má»i thứ trên Ä‘á»i. Äiá»u đó chứng tá» rằng dù là m gì thì là m, anh vẫn trung thà nh gìn giữ để lý trà khúc triết, và điá»u đó, tháºt không may, sau nà y tôi thấy rõ nó thá»±c sá»± gây trở ngại trong việc anh yêu tôi.
- Em chỠđợi cái nà y nà y, phải không nà o? – Anh siết tôi mạnh hÆ¡n trong vòng tay mình và há»i. – Và cái nà y nà y, cái nà y nà y...
Và sau má»—i lần bảo “cái nà y nà yâ€, anh lại ôm tôi, lại hôn, lại cắn, lại véo và o tôi những nÆ¡i tôi Ãt chỠđợi nhất. Tôi báºt cưá»i, cố che đỡ và sung sướng nhìn anh say đắm tá»›i mức không nháºn thấy hà nh vi cá»§a anh gượng gạo và giả tạo biết bao. Anh là m tôi bị Ä‘au tá»±a hồ đối vá»›i anh, cÆ¡ thể tôi là đối tượng để căm ghét chứ không phải để yêu thương. Còn trong mắt anh lóe lên không phải là dục vá»ng, mà nói đúng hÆ¡n là má»™t ná»—i giáºn dữ. Sau đó cÆ¡n đắm say cá»§a anh tá»± nhiên tắt lặng, như khi nó bùng lên. Chắc hẳn cÆ¡n say lại quáºt ngã anh, anh lại nằm dà i trên giưá»ng mắt nhắm nghiá»n, còn tôi nắm bên anh vá»›i má»™t cảm giác lạ lùng tá»±a hồ anh đã không cỠđộng, không nói vá»›i tôi, không đụng tá»›i ngưá»i tôi, tá»±a hồ như đã không có chuyện gì và má»i chuyện phải xảy ra như váºy.
Sau đó tôi nhá»m dáºy, quỳ má»™t hồi lâu không nhúc nhÃch ở bên anh, tóc xõa xuống mắt tôi, tôi ngắm anh và chốc chốc lại rụt rè đụng nhẹ các đầu ngón tay và o tấm thân gầy, tuyệt đẹp và trong trắng cá»§a anh. Qua là n da trắng cá»§a anh có thể nhìn thấy rõ cả xương. Vai anh rá»™ng và gầy, không hẹp, chân dà i, ngá»±c má»c đầy lông. Anh nằm ngá»a, do đó bụng hóp và xương mu nổi rõ dưới lá»›p da bị căng ra. Tôi không thể chịu đựng được sá»± cưỡng bức trong tình yêu và vì váºy tôi cảm thấy đúng là giữa chúng tôi đã không há» có chuyện gì và má»i chuyện Ä‘ang còn nắm ở phÃa trước. Do đó tôi bắt đầu chỠđợi khi nà o yên tÄ©nh và bình yên trở lại vá»›i hai chúng tôi sau cÆ¡n kÃch động gượng gạo ấy, và khi tôi lấy lại được trạng thái tinh thần khúc triết và thanh thản bình thưá»ng tôi tháºn trá»ng – như và o những ngà y nóng bức ta từ từ bước ra biển lặng, mÆ¡n trá»›n - nằm xuống bên anh, luồn chân tôi và o giữa hai chân anh, ôm cổ anh và ép chặt toà n thân xuống. Lần nà y anh không động Ä‘áºy, không hé răng nói ná»a lá»i. Tôi dùng những tên âu yếm nhất để gá»i anh, phả hÆ¡i thở và o mặt anh, dịu dà ng mÆ¡n trá»›n vuốt ve anh, còn anh cứ nằm ngá»a bất động như ngưá»i chết. Sau nà y tôi được biết rằng sá»± há» hững và thụ động ấy ở anh là bằng chứng cao nhất cá»§a tình yêu mà anh có thể có được.
Vá» khuya, tôi nằm chống khuá»·u chăm chăm nhìn anh, ngay mãi táºn bây giá», dù qua bao năm tháng, cái bức hình buồn thảm ấy vẫn hiện rõ trong trà nhá»› cá»§a tôi. Anh ngá»§, vùi đầu và o gối, nét mặt kiêu hãnh như thưá»ng lệ mà rõ rà ng anh cố giữ bằng má»i giá trong má»i tình huống lúc nà y chẳng còn: giấc ngá»§ là m cho các nét trên mặt anh có má»™t vẻ chân thà nh, chỉ còn lại sá»± trẻ trung, tươi mát và thÆ¡ ngây, nói đúng ra là những dấu hiệu cá»§a lứa tuổi, hÆ¡n là bằng chứng cá»§a những phẩm chất tinh thần... Nhưng tôi nhá»› lại đã thấy anh ra sao má»›i đây thôi: hay giá»…u cợt, hung hăng, thá» Æ¡, trìu mến, đầy ước vá»ng, còn tôi bị ná»—i buồn, sá»± lo âu và bất mãn già y vò, vì cái giá»…u cợt, hung hăng, cái thá» Æ¡ và cái ước vá»ng ấy, tất cả những cái đó là bản thân anh, và đấy là điá»u khác biệt giữa anh vá»›i tôi và những ngưá»i khác, nó bắt nguồn từ sâu trong đáy lòng mà nay vẫn xa vá»i và khó hiểu đối vá»›i tôi, khi nghiên cứu và phân tÃch chúng – như những bá»™ pháºn cá»§a má»™t bá»™ máy nà o đó – tôi chẳng qua muốn hiểu rõ nguyên do cá»§a những hà nh động tôi đã quan sát trong cuá»™c ái ân cá»§a chúng tôi, song than ôi, tôi đà nh bó tay không hiểu nổi. Toà n bá»™ con ngưá»i anh nằm trong cái phần bé nhỠđã buá»™t khá»i tôi, còn cái phần lá»›n mà tôi thấy được, chẳng có ý nghÄ©a gì, hÆ¡n nữa chẳng cần thiết đối vá»›i tôi. Tôi thấy Gino, Astarita và tháºm chà Sonzogno gần gÅ©i hÆ¡n và dá»… hiểu hÆ¡n. Nhìn Giacomo, tôi thấy Ä‘au lòng và tâm hồn tôi không thể hòa hợp vá»›i tâm hồn anh như cÆ¡ thể chúng tôi hòa hợp má»›i đây thôi. Lòng tôi góa bụa và chua xót khóc than cÆ¡ há»™i bị bá» lỡ. Có lẽ sẽ có lúc tâm hồn anh rá»™ng mở và khi đó chỉ cần má»™t cá» chỉ hoặc má»™t lá»i nói là có thể lá»t và o và nằm lại mãi trong tâm hồn anh. Song tôi không biết cách tóm bắt cái đó, còn bây giá» thì quá muá»™n rồi, anh đã ngá»§ và lại lẩn tránh xa tôi.
Äúng lúc tôi Ä‘ang nhìn anh, anh mở mắt ra và nằm nguyên ở tư thế cÅ© cất tiếng há»i:
- Em cũng ngủ chứ?
Tôi cảm thấy giá»ng anh thay đổi, trở nên tin tưởng hÆ¡n và thân thiết hÆ¡n. Và tôi bá»—ng hy vá»ng rằng trong lúc ngá»§, chẳng hiểu bằng má»™t cách huyá»n bà nà o đó, sá»± gần gÅ©i giữa chúng tôi đã tăng lên.
- Không... em ngắm nhìn anh.
Anh im lặng một lát, nói tiếp:
- Anh muốn đỠnghị em giúp má»™t việc... nhưng liệu anh có thể trông cáºy nÆ¡i em được không?
- Há»i đến kỳ quặc!
- Em phải giúp anh, em cất giữ ở nhà em trong má»™t và i ngà y má»™t cái bá»c anh sẽ chuyển cho em... sau đó anh sẽ lấy vá», và có thể sẽ lại Ä‘em đến những bá»c khác.
Và o lúc khác tôi đã há»i xem đó là những bá»c gì rồi, nhưng lúc đó Ä‘iá»u tôi quan tâm hÆ¡n cả là những mối quan hệ giữa chúng tôi và bản thân anh. Tôi cho rằng đó là cÆ¡ há»™i tuyệt vá»i để gặp lại nhau, tôi chiá»u anh, còn nếu há»i han, anh nghÄ© lại và sẽ không nhá» nữa. Tôi đáp, vẻ vô tư:
- Có váºy thôi à ?
Anh lại im lặng hồi lâu như suy tÃnh, rồi há»i:
- Thế em đồng ý chứ?
- Thì em đã trả lá»i anh rồi mà , vâng ạ.
- Thế em không quan tâm xem đấy là những bá»c gì à ?
- Nếu anh không muốn nói – Tôi cố là m ra vẻ thá» Æ¡ đáp – thì hẳn anh có lý do cá»§a riêng mình, do đó em không há»i.
- Nhưng em là m sao có thể biết được, nhỡ nguy hiểm thì sao?
- Kệ.
- Thế nhỡ đó là cá»§a ăn cắp – Anh trở mình nói tiếp, trong ánh mắt anh rá»±c sáng má»™t ngá»n lá»a sôi nổi cá»§a con trẻ - thế nhỡ anh là má»™t tên ăn cắp thì sao?
Tôi nhá»› lại Sonzogno không chỉ là má»™t tên trá»™m cắp, mà còn là má»™t tên giết ngưá»i nữa, nhá»› lại bản thân mình đã ăn cắp chiếc há»™p đựng phấn và chiếc khăn trùm đầu và tôi thấy sá»± trùng hợp nà y tháºt kỳ lạ: anh muốn tá» ra mình là má»™t tên trá»™m cắp trước mặt tôi – má»™t kẻ đã từng ăn cắp và giao du vá»›i bá»n trá»™m cắp. Tôi âu yếm vuốt ve anh và bảo:
- Tất nhiên anh đâu phải là một kẻ cắp.
Anh cau mà y, anh vẫn luôn là má»™t ngưá»i tá»± ái quá đáng và bá»±c mình má»™t cách kỳ quặc vì những chuyện chẳng đâu và o đâu.
- Tại sao? Anh có thể là một tên ăn cắp lắm chứ?
- Anh đâu có bá»™ mặt ấy... tất nhiên, chẳng ai há»c được chữ ngá», song bản thân anh không gây cho ngưá»i ta ấn tượng trá»™m cắp.
- Tại sao? Mặt mũi anh thế nà o nà o?
- Thực tế anh thế nà o thì mặt anh thế đó... Khuôn mặt của một thanh niên thuộc gia đình tỠtế, của một sinh viên.
- Äấy là anh bảo vá»›i em anh là sinh viên... song nhỡ anh là má»™t loại ngưá»i khác... và trong thá»±c tế đúng là như váºy.
Tôi không tranh luáºn vá»›i anh. Thì chÃnh tôi đây, tôi thầm nghÄ©, khuôn mặt tôi có vẻ gì là cá»§a má»™t con ăn cắp đâu, bá»—ng tôi rất muốn nói vá»›i anh rằng tôi đã từng ăn cắp. Tôi bị quyến rÅ© như váºy chá»§ yếu là do Ä‘iá»u anh nói tháºt kỳ lạ. Tôi thưá»ng cho rằng hà nh động trá»™m cắp đáng bị lên án, thế mà lại thấy má»™t ngưá»i xem ra không những không là m chuyện tương tá»±, mà tháºm chà còn có vẻ tán thà nh, đây là má»™t câu đố tôi không thể giải nổi. Do dá»± má»™t lát, tôi nói:
- Anh nói đúng... Em không cho rằng anh là một kẻ trộm cắp, vì em tin anh không phải là một tên ăn trộm, còn vỠmặt mũi, nó chẳng liên quan gì trong chuyện nà y, anh cũng có thể là một kẻ trộm cắp... không phải lúc nà o cũng có thể qua mặt mà bắt hình dong... em chẳng hạn, ai dám bảo em là một con ăn cắp nà o?
- Không ai dám cả - Anh nhìn tôi, đáp.
- Thế mà em lại là một con ăn cắp đấy – Tôi bình tĩnh nói.
- Em ấy à ?
- Vâng, em.
- Em ăn cắp váºt gì nà o?
Chiếc túi xách cá»§a tôi nằm trên mặt bà n kê ở đầu giưá»ng, tôi lấy túi, lôi ra chiếc há»™p đựng phấn và đưa cho anh coi.
- Cái nà y em lấy cắp cá»§a má»™t nhà có báºn em tá»›i chÆ¡i, còn má»™t lần em lấy cắp chiếc khăn trùm đầu và đưa biếu mẹ.
Chẳng cần phải suy nghÄ© cÅ©ng biết là sở dÄ© tôi thú nháºn thế chẳng qua cÅ©ng là do thói khoe khoang. Tháºt ra, tôi bị thôi thúc trước nguyện vá»ng muốn được thấy trên khuôn mặt anh những nét vẻ cá»§a má»™t ngưá»i thân thiết và má»™t kẻ đồng lõa, khi không tìm thấy được Ä‘iá»u gì tốt hÆ¡n thì tháºm chà thú tá»™i cÅ©ng có thể là m cho con ngưá»i gần gÅ©i nhau và khÆ¡i gợi tình yêu. Tôi nháºn thấy khuôn mặt anh bá»—ng trở nên nghiêm nghị và anh chăm chăm nhìn tôi, và thế là bá»—ng nhiên tôi sợ anh lên án và có lẽ, sẽ quyết định không bao giá» gặp lại tôi. Tôi vá»™i vã nói thêm:
- Nhưng anh đừng cho rằng em tá»± hà o vá» những chuyện đó... em đã quyết định trả lại chiếc há»™p đựng phấn... hôm nay em sẽ mang trả... tháºt ra em không thể mang trả lại chiếc khăn choà ng đầu... nhưng em đã ăn năn và hứa sẽ không bao giỠăn cắp nữa.
Trong mắt anh bừng lóe lên má»™t ánh mắt tinh nghịch thưá»ng lệ. Anh nhìn tôi và bá»—ng cưá»i phá lên. Sau đó, anh túm lấy vai tôi và váºt xuống giưá»ng, cù tôi và dá»a phết và o mông, mồm lẩm bẩm và giá»…u cợt âu yếm:
- Äồ ăn cắp... em là đồ ăn cắp... đồ ăn cắp... cô nà ng ăn cắp... cô nà ng ăn cắp.
Tôi không biết nên giáºn hay nên vui, song tâm trạng kÃch động cá»§a anh ở má»™t mức độ nà o đó đã là m tôi xúc động và thấy dá»… chịu. Dẫu sao cÅ©ng tốt hÆ¡n là sá»± thá» Æ¡ lạnh lùng thưá»ng lệ. Tôi cưá»i khanh khách, toà n thân cứ giẫy lên vì tôi sợ bị cù, còn anh cứ cù và o nách tôi. Nhưng do đó tôi nhìn thấy rõ khuôn mặt anh cúi trên ngưá»i tôi cau có vì tức giáºn, không cởi mở và lạnh lùng như trước. Sau đó anh nằm váºt ngá»a ngưá»i xuống giưá»ng rồi nói:
- Còn anh đâu phải là má»™t tên trá»™m cắp... hoà n toà n không phải là má»™t tên trá»™m cắp... trong những bá»c đó không phải là những cá»§a ăn cắp được.
Chắc không kìm được, anh cứ những muốn nói tuá»™t ra rằng những bá»c đựng gì, và tôi hiểu rằng tÃnh hiếu danh Ä‘ang lên tiếng trong anh. Xét cho cùng, tình cảm nà y chẳng khác gì vá»›i tình cảm đã thôi thúc Sonzogno thú nháºn tá»™i lá»—i cá»§a mình vá»›i tôi. Tuy đà n ông có đủ loại, song há» có khá nhiá»u cái giống nhau và trước con mắt cá»§a phụ nữ há» yêu hoặc chỉ gần gÅ©i thôi, há» bao giá» cÅ©ng tá» rõ bản lÄ©nh cá»§a mình theo kiểu xấu che tốt khoe, tá»±a hồ đã thá»±c hiện hay sẵn sáng thá»±c hiện, có Trá»i má»›i biết những vụ quan trá»ng và mạo hiểm đó. Tôi âu yếm nói:
- Rõ rà ng anh Ä‘ang muốn đến chết được kể cho em nghe những cái gì trong các bá»c ấy.
Anh nổi giáºn:
- Em tháºt khá» dại... hoà n toà n không phải váºy đâu... nhưng anh có nhiệm vụ báo trước vá»›i em những gì trong các bá»c đó, còn nháºn chúng hay không là tá»± em quyết định... Thế nà y nà y, các bá»c ấy là những tà i liệu để tuyên truyá»n...
- Thế nghĩa là thế nà o?
- Anh ở trong má»™t nhóm ngưá»i – Anh mở đầu, giá»ng khe khẽ - không biết phải giải thÃch thế nà o vá»›i em đây... ki thÃch chÃnh phá»§ hiện nay... tháºm chà căm thù nó và muốn là m thế nà o có thể mau chóng kết liá»…u nó... trong các bá»c đó là truyá»n đơn in bà máºt, giải thÃch rõ để má»i ngưá»i hiểu rõ cái tồi tệ cá»§a chÃnh phá»§ nà y và có thể láºt đổ nó bằng cách nà o.
Tôi không bao giá» quan tâm đến chÃnh trị. Tôi chắc hẳn còn nhiá»u ngưá»i nữa không bao giá» nảy sinh ý nghÄ© tá»± há»i xem chÃnh phá»§ hiện nay tốt hoặc xấu. Nhưng tôi chợt nghÄ© tá»›i Astarita và những câu chuyện khó hiểu vá» chÃnh trị mà anh ta kể Ä‘i kể lại mãi không thôi. Tôi lo lắng kêu lên:
- Nhưng Ä‘iá»u đó bị cấm... Ä‘iá»u đó nguy hiểm mà .
Anh nhìn tôi vá»›i vẻ hà i lòng ra mặt. Cuối cùng tôi đã nói vá»›i anh những lá»i là m tôi mát lòng và mÆ¡n trá»›n lòng tá»± ái cá»§a anh. Anh là m ra vẻ hết sức quan trá»ng và khẳng định, giá»ng đầy ý nghÄ©a:
- Äúng, chuyện đó rất nguy hiểm... Bây giá» em tá»± quyết định xem em có là m Ä‘iá»u đó cho anh được hay không.
- Nhưng em không có ý muốn bảo chuyện đó nguy hiểm cho anh mà không nguy hiểm cho em – Tôi sôi nổi phản đối - nếu nguy hiểm cho em, em chấp nháºn.
- Em ạ - Anh báo trước - Äiá»u đó nguy hiểm thá»±c sá»± đấy... nếu ngưá»i ta tìm được những bá»c ấy ở chá»— em, em sẽ và o ngồi tù.
Tôi đưa mắt nhìn anh và lòng bá»—ng rá»™n lên má»™t ná»—i xúc động mãnh liệt và không ghìm nén được. Tôi không rõ ná»—i xúc động ấy là do lá»i anh hoặc do má»™t nguyên nhân nà o đó gây nên. Mắt đầy lệ, tôi thầm thì:
- Lẽ nà o anh không biết rằng chuyện đó chẳng há» có ý nghÄ©a gì vá»›i em sao? Em sẽ và o tù... thì đã sao nà o? – Tôi lắc đầu, nước mắt trà o ra chảy đầy trên hai má. Anh ngạc nhiên há»i:
- Sao em khóc?
- Em xin lá»—i anh – Tôi nói – em đến là ngốc... bản thân cÅ©ng không rõ tại sao nữa, có lẽ em muốn tá» rõ ná»—i lòng yêu thương cá»§a em đối vá»›i anh và sẵn sà ng là m tất cả má»i Ä‘iá»u vì anh.
Tôi vẫn không rõ lúc đó cần phải nói những gì vá»›i anh vá» ná»—i lòng yêu thương cá»§a tôi. Trên khuôn mặt Giacomo xuất hiện vẫn nét bối rối, vẫn sá»± lạnh nhạt ấy mà sau nà y tôi đã nhiá»u lần quan sát thấy. Anh quay mặt Ä‘i và lẩm bẩm:
- Thôi ta thá»a thuáºn vá»›i nhau rồi nhé... hai ngà y nữa anh sẽ mang tá»›i má»™t bá»c... còn bây giá» anh phải Ä‘i đây, muá»™n rồi... – Nói xong anh báºt dáºy khá»i giưá»ng và vá»™i vã mặc quần áo.
Anh nhặt áo quần vất dưới sà n, mặc vá»™i và o, rồi đến bên mắc áo, lấy áo bà nh tô mặc và o ngưá»i và tiến lại gần tôi. Anh nhìn tôi, miệng mỉm má»™t nụ cưá»i trẻ con dá»… thương là m tôi thấy vui và nói:
- Em sỠthỠvà o đây xem.
Tôi thấy anh chìa cái túi áo bà nh tô ra. Anh nghiêng ngưá»i để tôi có thể thá»c tay và o túi và tôi đụng phải má»™t váºt cứng.
- Cái gì thế? – Tôi ngạc nhiên há»i.
Anh mỉm cưá»i, vẻ hà i lòng, thá»c tay và o túi, nhìn tôi chằm chằm và từ từ lôi ra má»™t khẩu súng mà u Ä‘en.
- Súng lục – Tôi kêu lên – Nhưng để anh là m gì?
- Sao mà biết được – Anh đáp – luôn luôn có thể phải dùng đến nó.
Tôi bối rối không còn biết suy nghÄ© ra sao nữa, má»›i lại anh chẳng để tôi có thá»i gian suy nghÄ©. Anh bá» súng lục và o túi, cúi ngưá»i lướt nhẹ môi anh trên môi tôi và nói:
- Thá»a thuáºn chứ... Hai ngà y nữa anh sẽ tá»›i...
Tôi chưa kịp trấn tĩnh thì anh đã đi mất rồi...
Sau nà y tôi thưá»ng nhá»› lại buổi tình tá»± đầu tiên ấy cá»§a chúng tôi và cay đắng tá»± trách mình không thấu hiểu rõ ná»—i nguy hiểm cá»§a anh phải đương đầu khi hoạt động chÃnh trị. Tháºt ra tôi chẳng có ảnh hưởng gì đối vá»›i anh cả, nhưng nếu tôi biết rõ như mãi vá» sau má»›i phát hiện thấy, Ãt ra tôi cÅ©ng có lá»i khuyên anh và nếu không có tác dụng thì tôi sẽ sát cánh bên anh để á»§ng há»™ anh bằng cách tá» ná»— thông cảm và tinh thần kiên định. Tất nhiên, tôi có lá»—i, hoặc nói đúng hÆ¡n, lá»—i là do tôi dốt nát nhưng dẫu sao đấy là háºu quả do hoà n cảnh cá»§a tôi đã gây nên. Như tôi đã nói, tôi không bao giá» quan tâm đến chÃnh trị, không am hiểu nó má»™t chút nà o cả và nghÄ© rằng chÃnh trị không có chút nà o quan hệ đến cuá»™c Ä‘á»i tôi, dưá»ng như má»i sá»± kiện không phải Ä‘ang đảo lá»™n tùng phèo ở quanh tôi, mà là ở má»™t hà nh tinh khác nà o đó. Khi Ä‘á»c báo, tôi bá» qua trang má»™t – trang đăng các bản tin má»›i vá» chÃnh trị - mà tôi không quan tâm má»™t chút nà o, tôi xem mục Ä‘iểm tin thông báo vá» các tai nạn và tá»™i phạm là những tin Ãt ra cÅ©ng cung cấp má»™t món ăn tinh thần cho trà tưởng tượng cá»§a tôi. Tháºt ra cuá»™c Ä‘á»i tôi tương tá»± như sá»± tồn tại cá»§a các chú cá lấp lánh, mà theo lá»i các nhà bác há»c, sống táºn đáy biển, sống hoà n toà n trong bóng tối và chẳng biết tì gì Ä‘ang xảy ra trên kia, nÆ¡i chan hòa ánh nắng. ChÃnh trị và nhiá»u vấn đỠkhác được không Ãt ngưá»i chú ý đã đến vá»›i tôi tá»±a như từ má»™t xứ sở xa xăm và lạ lẫm và xem ra còn lá» má» và mỠảo hÆ¡n cả anh nắng đối vá»›i các sinh váºt sÆ¡ đẳng nhất sống ở những nÆ¡i dưới sâu đáy nước.
Tuy váºy, không chỉ riêng tôi và sá»± dốt nát cá»§a tôi, mà bản thân Giacomo lẫn sá»± nhẹ dạ cá»§a anh cÅ©ng có lá»—i. Giá tôi cảm thấy, trong lòng anh, trừ tÃnh hiếu danh ra, có má»™t Ä‘iá»u gì đấy như nó ở trên thá»±c tế thì chắc tôi đã hà nh động khác rồi, và đã cố gắng - tháºt ra, không dám hứa đảm bảo thà nh công - hiểu rõ và đi sâu và o vấn đỠmà do dốt nát tôi chưa lÄ©nh há»™i được. Tôi liá»n cố nháºn xét tháºt đúng lúc vá» má»™t tình tiết nữa: tôi có cảm tưởng rằng anh thưá»ng xuyên sắm má»™t vai khôi hà i hÆ¡n là hoạt động má»™t cách nghiêm túc. Hình như anh đã chắp vá xây dá»±ng nhân váºt lý tưởng cá»§a mình, tuy anh chẳng triệt để tin và tôi lại cho rằng anh lúc nà o cÅ©ng máy móc có hà nh động theo gương nhân váºt đó. Tấn bi kịch vô táºn nà y đã để lại má»™t ấn tượng là anh nắm rất tuyệt vá»i các quy luáºt cá»§a trò anh Ä‘ang chÆ¡i, như thưá»ng trong trò chÆ¡i, anh bắt tay và o việc quá nghiêm túc và đồng thá»i tá»± ká»· ám thị, không trên cÆ¡ sở niá»m tin nà o, rằng đối vá»›i anh, má»i chuyện vẫn còn sá»a chữa được và và o phút chót, tháºm chà và o trưá»ng hợp thất bại, kẻ thù cá»§a anh sẽ bá» qua cho anh ván bà i bị thua và tháºm chà sẽ bắt tay anh. Có lẽ anh thá»±c sá»± vui đùa, như lÅ© trẻ vá»› được gì thì vui chÆ¡i nấy do bản năng bất trị vốn có cá»§a chúng, nhưng như sau nà y má»›i vỡ lẽ, kẻ thù cá»§a anh chÆ¡i má»™t cách nghiêm túc. Do đó khi trò chÆ¡i chấm dứt, Giacomo bá»—ng không tá»± vệ được và bị loại ra khá»i vòng chÆ¡i mà anh Ä‘eo Ä‘uổi đến cùng.
Tiếc rằng sau nà y tôi suy nghÄ© nhiá»u - cố phân tÃch xem chuyện gì đã xảy ra - vá» những vấn đỠnà y và vấn đỠnỠđáng buồn hÆ¡n và Ãt phức tạp hÆ¡n. Song ngà y hôm đó tất nhiên tôi không mảy may nghÄ© rằng câu chuyện vá»›i những cái bá»c ấy sẽ ảnh hưởng tá»›i mức nà o mối quan hệ cá»§a chúng tôi. Tôi mừng là anh đã quay lại, mừng là có thể giúp Ãch cho anh và chắc tôi sẽ có cÆ¡ há»™i gặp lại anh, ngoà i ra tôi không há» nghÄ© gì nữa. Tôi nhá»› lại rằng mình đã lá» má» và nhân tiện nghÄ© tá»›i lá»i đỠnghị là lùng cá»§a anh, rồi lắc đầu bảo: “Tất cả những chuyện đó Ä‘á»u mang tÃnh chất trẻ thơ†và suy nghÄ© sang chuyện khác. Vả lại, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc nên nếu muốn cÅ©ng chẳng thể táºp trung đầu óc suy nghÄ© tá»›i những vấn đỠnghiêm túc được.
Tà i sản của ngudoc