11-02-2009, 08:24 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
LONG PHỤNG BẢO THOA DUYÊN
Tác giả: Lương Vũ Sinh
Hồi Thứ Ba (Phần II)
Dịch: Dịch Phong
Hiệu Ä‘Ãnh: Triệu Khanh
Nguồn: Văn đà n
Lão liá»n lôi ả ra, khi đã nhìn rõ diện mạo, nhất thá»i lão tá»±a như bị sét giáºt, hoảng hốt vá»™i buông tay, sợ đến ngây ngưá»i.
Kẻ mà vừa được lôi ra chÃnh là cÆ¡ thiếp tâm ái cá»§a Äiá»n Thừa Tá»±. Lúc nà y trong phòng Ä‘ang đầy ngưá»i, má»i ngưá»i nhìn nhau Ä‘á»u không biết nói gì. Nhi tá» cá»§a Äiá»n Thừa Tá»±, toà n thân run lẩy bẩy, van xin:
"Phụ thân, tha mạng!"
Äiá»n Thừa Tá»± tức giáºn mặt mà y xanh lét, cho hắn má»™t tát, quát:
"Súc sinh, súc sinh! Ngươi, ngươi, ngươi là m chuyện đẹp lắm!"
Má»™t hÆ¡i uất nghẹn xông lên, tức thá»i là m hắn ngất Ä‘i.
Äiá»n Thừa Tá»± hôn mê té xỉu, tá»± có ngưá»i nhà cá»§a hắn cứu tỉnh, bất tất cần nói thêm. Lại nói Sá» Nhược Mai sau khi đà o thoát, bay qua đầu tưá»ng, trước mặt chỉ có má»™t đại lá»™. Nà ng nghÄ© thầm: "Chà ng ước chừng còn chưa Ä‘i được xa?" trong lòng lại vừa xấu hổ vừa hưng phấn. Nhưng nà ng Ä‘i hÆ¡n mưá»i dặm đưá»ng vẫn không thấy bóng cá»§a Äoạn Khắc Tà .
Sá» Nhược Mai sinh thất vá»ng, trong lòng không khá»i nghÄ© ngợi: "Chẳng lẽ chà ng vừa rồi không phát hiện ra ta? Không biết là ta âm thầm trợ giúp chà ng? Tại sao lại không chá» ta?" Äang lúc suy nghÄ© miên man, chợt nà ng nghe thấy sau lưng có tiếng cước bá»™ Ä‘uổi theo, liá»n quay đầu lại xem, chỉ thấy má»™t thiếu niên nam tá», nhưng lại không phải là Äoạn Khắc Tà mà nà ng vá»ng tưởng.
Sá» Nhược Mai cảm thấy ngưá»i nà y dưá»ng như đã từng quen biết, ngây ngưá»i ngẩn ngÆ¡, tay án chuôi kiếm, há»i:
"Ngươi là ai, truy theo ta là m gì?"
Ngưá»i kia phì cưá»i, nói:
"Hồng Tuyến tiểu muá»™i. Muá»™i không nháºn ra ta ư?"
SỠNhược Mai vô cùng hoan hỉ kêu lên:
"Ẩn Nương tá»· tá»·, nguyên lai là tá»·, tá»· sao lại cải trang thà nh má»™t tiểu tá» anh tuấn váºy?"
Nà ng và Niếp Ẩn Nương từ nhỠđến lá»›n, Ä‘á»u ở cùng má»™t chá»—, lại cùng má»™t sư phụ táºp nghệ, tình còn thân hÆ¡n tá»· muá»™i. Chỉ vì phụ thân bá»n há» khi được phong đất, lúc đó má»›i chia lìa. hôm nay Sá» Nhược Mai cùng nà ng không hẹn mà gặp lại, tháºt là vô cùng cao hứng.
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Muá»™i đừng cứ há»i ta, để ta trước tiên thẩm vấn muá»™i má»™t chuyện."
SỠNhược Mai nói:
"Æ , muá»™i có là m gì ,mà tá»· tá»· phải lao tâm thẩm vấn."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Muá»™i vì sao không chá» ngưá»i nghênh thân, liá»n qua cá»a trước?"
Sá» Nhược Mai sẵng giá»ng đáp:
"Tá»· tá»·, đừng có cho muá»™i là kẻ tá»± tiện. Tá»· vừa rồi không thấy trong vưá»n, muá»™i đối đãi vá»›i con cóc Ä‘iên kia thế nà o sao?"
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Ta còn nghÄ© là muá»™i chưa từng xuất giá, muốn trước tiên đến láºp uy."
SỠNhược Mai tiến lên bóp miệng Niếp Ẩn Nương, Niếp Ẩn Nương vội nói:
"Äừng đánh, đừng đánh, coi như ta nói sai, ta hướng muá»™i xin bồi tá»™i. Hắn là cóc ghẻ, còn muá»™i là thiên nga, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, nên không trách muá»™i không thÃch hắn."
SỠNhược Mai nói:
"Tá»· đừng quản tra há»i chuyện cá»§a ngưá»i ta được không? Muá»™i không phải tá»± kiêu thân pháºn, nhưng nhi tá» cá»§a Äiá»n Thừa Tá»± Ä‘Ãch thá»±c không phải là con ngưá»i."
Láºp tức nà ng mang những gì thấy được vừa rồi khi đột nháºp và o phòng cá»§a nhi tá» Äiá»n Thừa Tá»± vì trốn tránh Dương Mục Lao truy Ä‘uổi mà kể cho Niếp Ẩn Nương nghe. Niếp Ẩn Nương nghe qua mà mặt hồng tai nóng, lại không nhịn được ha hả cưá»i lá»›n.
Niếp Ẩn Nương vừa cưá»i vừa nói:
"Ta đã minh bạch, muá»™i không thÃch con cóc há» Äiá»n, mà thÃch tiểu tá» anh tuấn há» Äoạn?"
Niếp Ẩn Nương vốn hay thuáºn miệng cùng nà ng nói giỡn, chỉ thấy đột nhiên Sá» Nhược Mai mặt đỠbừng, cúi đầu há»i:
"Tá»· tá»·, tá»· có phát hiện ra tung tÃch cá»§a y không? Muá»™i đêm nay hà nh sá»±, Ä‘á»u là vì y."
Niếp Ẩn Nương ngẩn ngưá»i, trang trá»ng há»i:
"A, nguyên lai là muá»™i tháºt sá»± thÃch y!"
SỠNhược Mai đáp:
"Tá»· tá»·, tá»· vá»›i muá»™i tuy không phải má»™t mẹ sanh ra, nhưng tình hÆ¡n cốt nhục, Chuyện cá»§a muá»™i cÅ©ng không có giấu tá»·. Y, y, y tháºt sá»± là hôn phu cá»§a muá»™i. "
Niếp Ẩn Nương vô cùng kinh ngạc há»i:
"Muá»™i từ khi nà o cùng y định hôn ước, vì sao phụ mẫu muá»™i lại còn mang muá»™i gả cho Äiá»n gia?"
SỠNhược Mai đáp:
"ChÃnh là thân sanh phụ mẫu cá»§a muá»™i, ngà y đầu tiên muá»™i má»›i sinh đã hứa mang gả cho y. Phụ mẫu hiện nay cá»§a muá»™i không phải thân sanh phụ mẫu. Nguyên danh cá»§a muá»™i là Sá» Nhược Mai. Tiết Hông Tuyến cái tên nà y từ nay vá» sau sẽ không dùng đến nữa."
Láºp tức Sá» Nhược Mai mang thân thế khúc chiết ly kỳ cá»§a mình, ngá»n ngà nh từ đầu đến cuối kể rõ rà ng cho Niếp Ẩn Nương hay. Niếp Ẩn Nương vừa nghe, khi thì mặt mà y há»›n hở, khi thì thở ngắn than dà i, khi thì khóc nhá», chung quy hưng phấn vô cùng.
Niếp Ẩn Nương nói:
"Không lạ gì, khi phụ thân ta nhắc đến Äoạn Khuê Chương Äoạn đại hiệp, Ä‘á»u nói ngưá»i là hiệp nghÄ©a khả phong, thế gian Ãt có. Còn nói Äoạn đại hiệp có nhi tá», đáng tiếc không biết Ä‘i đâu, nhiá»u lần động niệm, muốn phái ngưá»i Ä‘i Ä‘iá»u tra hà nh tung cá»§a y. Má»—i lần sau khi nói chuyện vá» phụ tá» Äoạn đại hiệp Ä‘á»u há»i ta vá» muá»™i. Lần nà y phụ thân nghe tin Tiết biểu bá mang muá»™i gả cho Äiá»n gia, buồn bá»±c không vui mấy ngà y liá»n, nguyên lai trong đó có nguyên cá»› nà y."
SỠNhược Mai hoan hỉ nói:
"Hóa ra phụ thân cá»§a tá»· tá»· cÅ©ng nói tốt vá» Äoạn đại hiệp."
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Äoạn đại hiệp vốn là ngưá»i tốt, cần gì phải có ai nói giúp? Äoạn đại hiệp là ngưá»i mà phụ thân ta bá»™i phục nhất."
Sá» Nhược Mai ngầm than vãn: "Như thế xem ra, nghÄ©a phụ ta không phải ngưá»i tốt. Äáng thương cho ta bị ngưá»i giấu giếm nhiá»u năm như váºy."
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Tháºt không ngá» các ngưá»i lại là phu thê, đây tháºt sá»± là điá»u quá tốt. Hai cha con ta đêm nay ám trợ cho phu thê hai ngưá»i thoát hiểm, tháºt cà ng thêm cao hứng."
SỠNhược Mai chợt hiểu ra, nói:
"Nguyên lai là phụ thân tá»· cố tình bại dưới tay y, lão ma đầu kia bị muá»™i chém má»™t kiếm, nói váºy chắc cÅ©ng là do tá»· tá»· ám trợ."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Không sai, ta trà trá»™n và đám há»—n loạn, nấp trong đám ngưá»i phóng ra hai mÅ©i mai hoa trâm."
Vốn là , Niếp Ẩn Nương nghe nói Äiá»n Thừa Tá»± má»i phụ thân nà ng đến Ngụy Bác, là muốn y Ä‘i theo tân lang sang là gái nghênh thân. Nà ng lại biết phụ thân mình đối vá»›i hôn sá»± nà y trầm muá»™n không vui. Nà ng cùng vá»›i Sá» Nhược Mai lại tình như tá»· muá»™i, đương nhiên là cà ng quan tâm, bởi váºy đột nhiên nảy ra má»™t ý niệm kỳ quái, nghÄ© thầm: "Phụ thân ta dưá»ng như không hoan hỉ lắm khi mang Tuyến muá»™i gả cho Äiá»n gia, chẳng lẽ nhi tá» Äiá»n Thừa Tá»± không xứng đôi, không bằng ta Ä‘i theo phụ thân đến đó, trước tiên thế Tuyến muá»™i coi xem nhân phẩm cá»§a tân lang. Nếu như thá»±c sá»± là quá xấu xa, ta sẽ Ä‘i cáo tố vá»›i muá»™i ấy, kêu muá»™i ấy đà o hôn." Niếp Phong rá»i khá»i trú địa, má»™t mình đến Ngụy Bác, cÅ©ng có lòng lo sợ Äiá»n Thừa Tá»± mang tâm phản trắc, sẽ ám toán y, do váºy đáp ứng sở cầu cá»§a nhi nữ, cho Niếp Ẩn Nương cải trang là m má»™t tòng nhân cá»§a mình.
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Ta đã ở trong Tiết độ phá»§ cá»§a Äiá»n Thừa Tá»± hai ngà y, chưa từng thấy qua nhi tá» bảo bối cá»§a hắn, không ngá» muá»™i đêm nay đã tá»± mình đến. Tốt rồi, hiện tại không cần ta phải quan tâm cho muá»™i nữa."
SỠNhược Mai nói:
"Äa tạ tá»· tá»· quan tâm."
Thế nhưng thần tình của nà ng có vẻ sầu muộn không vui. Niếp Ẩn Nương nói:
"Uy, muội còn có tâm sự gì?"
Sá» Nhược Mai vân vê dải Ä‘ai, im lặng không nói. Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"ChỠđể ta Ä‘oán xem sao, muá»™i nhất định là đang băn khoăn vá» Äoạn lang, hắn cÅ©ng tháºt là , vì sao lại không chá» muá»™i má»™t chút?"
Niếp Ẩn Nương nghĩ một chút, đột nhiên nói:
"Tuyến muá»™i, không, hiện tại nên cải xưng là Mai muá»™i. Mai muá»™i, muá»™i có tháºt là rất muốn gặp y không, ta có biện pháp."
SỠNhược Mai cố vượt qua xấu hổ, nói:
"Thỉnh tỷ tỷ chỉ điểm."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Tốt, muội hiện tại đi theo ta."
Sá» Nhược Mai lấy là m lạ há»i:
"Tỷ biết chỗ ở của y?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Ta đưa muá»™i đến má»™t nÆ¡i, trước tiên gặp má»™t ngưá»i."
Sá» Nhược Mai há»i:
"Gặp ngưá»i nà o váºy?"
Niếp Ẩn Nương nói:
"Muá»™i bất tất phải há»i, tóm lại ta không có gạt muá»™i."
Nà ng vừa nói chuyện thì trên mặt có chút tươi cưá»i, lại có chút hồng vá»±ng, thần tình pha chút kỳ dị. Sá» Nhược Mai đầy bụng nghi ngá» nói:
"Muá»™i cái gì cÅ©ng nói cho tá»· nghe. Còn tá»· chỉ giấu đầu hở Ä‘uôi, không chịu nói tháºt cho muá»™i."
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Ta cuối cùng cÅ©ng sẽ nói cho muá»™i, muá»™i gấp là m gì. Äi nà o!"
Sá» Nhược Mai chẳng thể là m gì khác hÆ¡n là mang má»™t bụng nghi ngá» Ä‘i theo nà ng ta. Niếp Ẩn Nương đưa nà ng lên má»™t tòa núi cao, Sá» Nhược Mai há»i:
"Nà y, canh ba ná»a đêm, tá»· dẫn ngưá»i ta đến chá»— núi hoang nà y để là m gì? Chẳng lẽ ngưá»i mà tá»· muốn muá»™i gặp lại ở đây, tá»· và y đã sá»›m có ước định vá»›i nhau?"
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Muội xem ta đóng giả là m nam nhi có giống không?"
Sá» Nhược Mai nhìn nà ng ta không đáp mà lại há»i lại, cà ng thêm cảm thấy kỳ quái, thuáºn miệng trả lá»i:
"Giống lắm, giống lắm, muá»™i vừa rồi cÆ¡ hồ không nháºn ra."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Muá»™i còn chưa biết, ta và muá»™i sau khi chia tay, mấy năm qua ta thưá»ng xuyên đóng giả là m nam tá» ra ngoà i du ngoạn, phụ thân ta cÅ©ng không quản ta. Muá»™i nói ta đóng giả giống lắm, thế nhưng có má»™t lần để cho ngưá»i khác phát giác, chà , tháºt nguy hiểm, ngưá»i đó lại là ngưá»i xấu cá»§a Kim Long Bang."
SỠNhược Mai nói:
"Uy, rốt cuá»™c là tá»· có ý gì? Muá»™i há»i thì tá»· nói, tá»· má»™t câu cÅ©ng không đáp, lại nói cố sá»± cá»§a mình. Cố sá»± cá»§a tá»·, muá»™i đương nhiên là thÃch nghe, nhưng là chá» sau nói cÅ©ng được. Ôi, tá»· tháºt xấu, tá»· trêu cợt muá»™i, tức muốn chết."
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Cây có gốc, chuyện có nguyên do, ta không từ đầu nói cho muá»™i váºy. ÄÆ°á»£c rồi, muá»™i nếu gấp như váºy, thì trước tiên gặp ngưá»i kia rồi hãy nói."
Niếp Ẩn Nương ngẩng đầu nhìn sang ngá»n núi phÃa trước mặt, nói:
"Trăng đã quá đỉnh, đại ước của y cũng đã đến."
Sá» Nhược Mai há»i:
"Y, y, y, y rốt cuộc là ai?"
Niếp Ẩn Nương đột nhiên phát ra má»™t tiếng huýt sáo dà i, ngay sau đó, từ trên đỉnh núi truyá»n đến má»™t tiếng hú trả lá»i. Niếp Ẩn Nương âm thanh vừa nhanh vừa sắc, còn tiếng sáo truyá»n lại vừa hùng háºu vừa cao vút tá»±a như long ngâm hổ gầm. Sá» Nhược Mai nói:
"Chà , ngưá»i nà y ná»™i công tháºt phi phà m, không thua kém Äoạn Khắc Tà , tá»· muốn muá»™i gặp ngưá»i nà y sao?"
Tháºt là :
Hải ngoại, tiên sÆ¡n nhiá»u dị khách
Phiêu du một kiếm tới Trung Nguyên.
Ngưá»i nà y là ai? Hạ hồi phân giải.
Tà i sản của nguoidoi123
Chữ ký của nguoidoi123
14-02-2009, 09:16 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
LONG PHỤNG BẢO THOA DUYÊN
Tác giả: Lương Vũ Sinh
Hồi Thứ tư (Phần I)
Tự có hùng tâm xây đại nghiệp
Một thân nhất kiếm đấu quần hà o
Dịch: Dịch Phong
Hiệu Ä‘Ãnh: Triệu Khanh
Nguồn: Văn đà n
Niếp Ẩn Nương nói:
"Không sai, là ngưá»i nà y."
Äá»™t nhiên nà ng phá»§ phục thân mình, ép tai và o mặt đất. Sá» Nhược Mai há»i:
"Tá»· tá»·, tá»· là m cái gì váºy?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Kẻ địch cá»§a y đến không Ãt, cho nên không nghênh tiếp chúng ta được."
Sá» Nhược Mai lấy là m lạ há»i:
"Chuyện là như thế nà o?"
Niếp Ẩn Nương trả lá»i:
"Äêm nay, y hẹn vá»›i mấy kẻ địch tương há»™i tại Giá Bắc Mang SÆ¡n. Hiện tại vẫn còn chưa động thá»§, chúng ta vừa lúc lên xem náo nhiệt."
Nguyên lai Niếp Ẩn Nương thưá»ng xuyên bôn tẩu giang hồ, kinh nghiệm so vá»›i Sá» Nhược Mai phong phú hÆ¡n rất nhiá»u. Nà ng đã há»c được bản lãnh "phục địa thÃnh thanh", nghe ra trên sÆ¡n phong Ä‘ang có huyên náo, ước chừng bảy tám ngưá»i.
SỠNhược Mai chợt hiểu ra nói:
"A, sá»± tình là ngưá»i ná» là bằng hữu cá»§a tá»·, tá»· muốn muá»™i đến giúp y má»™t tay?"
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Không phải, y cho tá»›i bây giá» chưa từng muốn ngưá»i khác giúp đỡ, cho dù đối phương có má»™t trăm ngưá»i, má»™t nghìn ngưá»i, y Ä‘á»u đơn thân chống đỡ!"
Äêm nay, ánh trăng sáng rõ, Sá», Niếp nhị nữ chạy má»™t hồi, từ xa nhìn lại, có thể má» má» thấy được tình hình trên sÆ¡n phong. Chỉ thấy má»™t thiếu niên đẹp như ngá»c, mặt hướng vá» phÃa ánh trăng, vây chặt xung quanh y có má»™t đám ngưá»i. Sá» Nhược Mai đếm xem, có tổng cá»™ng tám ngưá»i. Niếp Ẩn Nương nhảy lên má»™t phiến đại thạch sáng bóng như gương, cưá»i nói:
"NÆ¡i nà y chÃnh thÃch hợp, chúng ta ở chá»— nà y xem cuá»™c chiến."
Sá» Nhược Mai há»i:
"Vừa rồi tiếng huýt gió đáp lại tá»· là cá»§a ngưá»i thanh niên kia à ?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Là cá»§a y, muá»™i không thấy bá»n ngưá»i đó Ä‘á»u vây bắt y sao?"
Trong giá»ng nói cá»§a nà ng, tá»±a hồ rất kiêu hãnh vì thiếu niên kia. Sá» Nhược Mai động tâm niệm, âm thầm cưá»i: "Lần nà y, xem chừng không có Ä‘oán sai, Ẩn Nương tá»· tá»· thâm tâm đã thÃch thiếu niên kia. Ha ha, nguyên lai nà ng ta cÅ©ng đã có ngưá»i trong lòng." Nhưng thấy Niếp Ẩn Nương đã táºp trung tinh thần chuẩn bị xem cuá»™c chiến, Sá» Nhược Mai cÅ©ng không trêu nà ng ta nữa.
Chợt nghe có má»™t ngưá»i quát:
"Há» Mưu kia, ngươi ước hẹn bao nhiêu ngưá»i đến trợ sức, chá» bá»n hỠđến đông đủ, chúng ta sẽ động thá»§. Äể ngươi khá»i nói chúng ta á»· mạnh hiếp yếu, khiến cho má»i ngưá»i coi thưá»ng."
Niếp Ẩn Nương giải thÃch:
"Ngưá»i đó chÃnh là phó bang chá»§ Kim Long Bang mà ta đã nói. Lần đó ta bị hắn nhìn ra là nữ cải nam trang, hắn muốn chiếm Ä‘oạt ta, bá»n chúng đông ngưá»i, ta đánh không lại, may mắn có thiếu niên há» Mưu đến giải cứu."
Thiếu niên kia lãnh đạm nói:
"Ta là muốn há»i ngưá»i cá»§a các ngươi đã đến đầy đủ chưa."
Kim Long Bang phó bang chá»§ há»i lại:
"Ngươi có ý gì?"
Thiếu niên đáp:
"Ta tịnh không có hẹn ngưá»i đến trợ giúp, bất quá có vị bằng hữu cá»§a ta, ước chừng muốn đến xem náo nhiêt, các ngươi bất tất phải lo lắng."
Tên kia cưá»i lạnh nói:
"Chúng ta lo lắng cái gì, lo để ngươi chạy mất? Ha ha, cho dù ngươi có chắp cánh cũng không bay được!"
Thiếu niên kia liá»n há»i lại lần nữa:
"Ta há»i lại má»™t lần nữa, ngưá»i các ngươi đã đến đông đủ chưa?"
Kim Long Bang phó bang chủ nói:
"Äến đầy đủ thì là m sao?"
Thiếu niên đáp:
"Äến đầy đủ thì động thá»§ má»›i hay, khá»i mất công ta phải đánh từng tên má»™t, như váºy phiá»n phức lắm. Ha, nếu như các ngươi còn chưa đến đầy đủ, ta còn có thể chá» má»™t lát."
Lá»i vừa nói ra, nhất thá»i kÃch động những ngưá»i xung quanh nhảy dá»±ng lên. Má»™t ngưá»i dáng vẻ cao lá»›n quát to:
"Tiểu tá» ngươi dám mục hạ vô nhân, khẩu xuất cuồng ngôn, đợi lão tỠđến giáo huấn ngươi. Ta cÅ©ng không cần ngưá»i giúp sức."
Hán tá» thân cao đó còn chưa kịp nhảy ra, lại có hai hán tá» thân hình, phục sức giống hệt nhau chặn phÃa trước, cao giá»ng:
"Dương đại ca, xin huynh nhưá»ng cho chúng ta má»™t hồi trước, ngưá»i Thái Hồ Bang cá»§a chúng ta vá»›i hắn thù sâu như biển."
Hai ngưá»i nà y liá»n lấy ra phán quan bút, nói:
"Các chư vị ở đây Ä‘á»u biết quy cá»§ cá»§a huynh đệ Tần gia chúng ta, bất luáºn đối phương là má»™t ngưá»i hay má»™t trăm ngưá»i, hai huynh đệ chúng ta Ä‘á»u ká» vai sát cánh giao chiến, trước tiên nói rõ như váºy, để cho ngươi khá»i nói chúng ta lấy hai đánh má»™t. Mưu tiểu tá» ngươi nghe đây: chỉ cần ngươi có thể vượt qua năm mươi chiêu dưới song bút cá»§a huynh đệ ta, hai huynh đệ chúng ta sẽ hướng ngươi dáºp đầu bái!"
Thiếu niên kia, ghé mắt nhìn qua, không há» bạt kiếm, cÅ©ng không hồi đáp lá»i khiêu chiến cá»§a bá»n há».
Kim Long Bang phó bang chủ nói:
"Hai vị đại ca, đừng có tranh già nh, tiểu tá» nà y có bao sức mà đòi vượt qua năm mươi chiêu dưới song bút cá»§a hai vị, chỉ sợ ba mươi chiêu đã bá» mạng. Má»™t mạng cá»§a hắn không quan trá»ng, nhưng ná»—i tức giáºn cá»§a ta không giải trừ được. Xin thỉnh hai vị nhưá»ng ta lên trước."
Bá»—ng dưng có má»™t ngưá»i bá»™ dáng tá»±a như quan quân, dÅ©ng mãnh phóng lên, âm thanh như hồng chung, quát lá»›n:
"Các ngươi, bất kỳ ngưá»i nà o, cÅ©ng không được tranh! Tên đó là khâm phạm cướp ngá»±a, ta phải đưa hắn vá» kinh sư trị tá»™i, sao cho các ngươi tranh Ä‘oạt? Äá»u lui xuống hết cho ta, má»™t mình ta lên bắt hắn!"
Sá» Nhược Mai nhá» giá»ng nói:
"Muá»™i biết ngưá»i nà y, y là Hổ Nha Äô Úy Uất Trì Nam, là thống lÄ©nh cấm vệ quân cá»§a đương kim thiên tá», Long Kỵ Äô Úy Uất Trì Bắc là ca ca y. Hai huynh đệ y Ä‘á»u là nhất thân võ nghệ, vang danh trung ngoại, tÃnh tình không khác biệt nhau lắm."
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Tướng lÄ©nh cá»§a triá»u đình cùng vá»›i các thá»§ lÄ©nh bang há»™i trên giang hồ lại cùng có mặt má»™t nÆ¡i, cùng hướng má»™t ngưá»i tầm cừu, đây tháºt là kỳ lạ. Bất quá, nghe khẩu khà cá»§a Uất Trì đô úy, thì dưá»ng như y và những cưá»ng nhân nà y không từng có ước hẹn trước."
SỠNhược Mai than:
"À, đáng tiếc, đáng tiếc."
Niếp Ẩn Nương há»i:
"Äáng tiếc cái gì?"
SỠNhược Mai đáp:
"Uất Trì Nam là má»™t trang hảo hán, vá»›i uy danh và địa vị cá»§a y cùng vá»›i đám ngưá»i kia là bất đồng, mặc dù không có bất kỳ ước hẹn gì thì cÅ©ng là m tổn hại thân pháºn."
oOo
Không nói tiếp chuyện hai tá»· muá»™i âm thầm bà n luáºn, lại nói đám cưá»ng đạo kia bị Uất Trì Nam quát, Ä‘á»u bất giác ngẩn ra. Hán tá» cao lá»›n kia Ä‘Ãch thá»±c là ngưá»i táo bạo, hắn lại không biết tướng quân mặt Ä‘en chÃnh là Uất Trì Nam, liá»n láºp tức chá»i lại:
"Ngươi, cái thứ đầu than Ä‘en, đây không phải nÆ¡i nói chuyện quan quân, đã đến đây, thì phải theo quy cá»§ giang hồ cá»§a chúng ta, nha môn các ngươi cút Ä‘i, chá»c tức ta, ta trước tiên sẽ cho ngươi ăn má»™t quyá»n!"
Uất Trì Nam đại nộ hét:
"Äâu ra cái lý đó, ngươi là cái giống gì?"
Rồi không thèm nói thêm, y liá»n vung má»™t tiên đánh tá»›i. Kim Long Bang phó bang chá»§ nháºn ra Uất Trì Nam thì giáºt mình kinh hãi, liá»n vá»™i và ng nhanh bước lên đẩy hán tá» cao lá»›n ra, cưá»i trừ nói:
"Uất Trì tướng quân, ngà i đừng nóng giáºn, chúng ta đêm nay có cùng cừu địch, nên thương lượng vá»›i nhau, thương lượng vá»›i nhau…. Vị Dương huynh đệ nà y nói chuyện không hiểu biết, ngà i tha thứ má»™t chút, tha thứ má»™t chút… !"
May mà phó bang chá»§ Kim Long Bang nhanh đẩy hán tá» kia ra, không để cho Uất Trì Nam đánh trúng. Uất Trì Nam má»™t tiên đánh trúng và o khối đại thạch, "Ầm" má»™t tiếng vang lên, khối đại thạch đã bị đánh tứ phân ngÅ© liệt. Hán tá» kia nhìn thấy mà phát hoảng, mặc dù tÃnh tình táo bạo cÅ©ng không dám nhiá»u lá»i nói thêm má»™t câu.
Thiếu niên kia đột nhiên nói:
"Chư vị đừng lá»™n xá»™n, xin nghe ta má»™t lá»i."
Nhìn thần khà cá»§a y, dưá»ng như y không coi những ngưá»i nà y như là cừu nhân, ngược lại Ä‘ang khuyên bảo bá»n há». Uất Trì Nam cảm giác thấy kỳ lạ, liá»n há»i:
"Tốt, tiểu tỠnhà ngươi muốn nói gì?"
Thiếu niên kia đáp:
"Úy Trì tướng quân, ta khuyên ngươi hãy để cho bá»n há» cùng ta giao thá»§ trước. Ngươi hãy chuẩn bị cuối cùng."
Uất Trì Nam tức giáºn nói:
"Äây là đạo lý gì? Tiểu tá» nhà ngươi thiên vị bá»n chúng."
Thiếu niên nỠchỉ Tần gia song bút mà nói:
"Các ngươi nói ta cùng các ngươi cừu sâu như biển, ta cũng có chút hồ đồ không hiểu, chúng ta thì kết cừu gì?"
Hai huynh đệ hừ một tiếng, đáp:
"Tiểu tá» nhà ngươi còn giả vá»! CÅ©ng tốt, ta sẽ nói ra, không phải nói cho ngươi nghe mà là cho mấy vị ca ca ở đây nghe. Má»i ngưá»i nghe qua để biết vì sao huynh đệ ta tranh lên đầu tiên."
Tần gia lão đại ngừng một chút rồi lại tiếp:
"Tháng trước ngưá»i cá»§a chúng ta cùng vá»›i ngưá»i cá»§a Hải Dương Bang tranh nhau bến sông. Tiểu tá» nà y là ngưá»i ngoà i, nhưng lại muốn Ä‘a sá»±, giúp cho Hải Dương Bang đánh bại ngưá»i cá»§a chúng ta, há»§y sạch mưá»i bảy phân đà cá»§a chúng ta thiết láºp tại Thái Hồ. Äó không phải là cừu sâu như biển sao?"
Tần gia lão nhị bổ sung thêm:
"Lúc ấy hai huynh đệ cá»§a chúng ta Ä‘á»u không có mặt tại hiện trưá»ng, khiến cho bổn bang bị tổn thất nặng ná». Vốn chúng ta định trước tiên tìm Hải Dương Bang báo cừu, nhưng sau đó chúng ta Ä‘iá»u tra thì bang chúng cá»§a bổn bang, mưá»i phần có đến tám, chÃn là bị tên tiểu tá» nà y đả thương, cho nên chúng ta đà nh tạm gác Hải Dương bang sang má»™t bên, trước tiên là tÃnh sổ vá»›i tiểu tá» nà y."
Thiếu niên kia nói:
"Chuyện xảy ra, ngươi nói cÅ©ng không sai, nhưng ngươi lại bá» qua nguyên nhân các ngươi cùng Hải Dương Bang ẩu đả vá»›i nhau, đợi ta bổ sung đây. Hải Dương Bang vốn là ngư dân ven bá» Thái Hồ tá»± tổ chức thà nh má»™t bang há»™i, thế nhưng Thái Hồ Bang các ngươi đè ép đòi thu thuế hà nh nghá» cá»§a ngư dân. Ngư dân ná»™p thuế cho quan phá»§ vốn đã nặng, các ngươi lại bóc lá»™t thêm. Hải Dương Bang vì phải bảo vệ chÃnh mình nên cùng vá»›i các ngươi giao chiến. Ta không giúp Hải Dương Bang chẳng lẽ ngược lại Ä‘i giúp các ngươi chế áp ngư dân sao?"
Thiếu niên lại nói tiếp:
"Là m cưá»ng đạo cÅ©ng không được đánh mất bản sắc hà o kiệt, ở đâu không kiếm được cÆ¡m ăn thì lại Ä‘i cướp miếng ăn trong miệng dân nghèo, các ngươi hổ thẹn hay không hổ thẹn? Cho nên ta cho ngưá»i cá»§a Thái Hồ Bang các ngươi má»—i ngưá»i nếm chút lợi hại, thứ nhất là vì huynh đệ ngư dân mà trút ná»—i tức giáºn, thứ hai cÅ©ng là cho các ngươi nhá»› kỹ lấy lần giáo huấn nà y. Ta không có giết chết má»™t ngưá»i nà o cá»§a các ngươi, như váºy đã là khách khà lắm rồi, các ngươi còn dám nói ta là m không đúng sao?"
Tần gia huynh đệ vừa xấu hổ vừa tức giân, đang muốn phát tác, Uất Trì Nam đột nhiên hét lớn:
"Nói rất có lý, là m rất đúng!"
Tần gia huynh đệ vốn đã thẹn quá hóa giáºn, nhưng lại bị Uất Trì Nam nói như váºy nên cÅ©ng không dám phát tác ngay. Thiếu niên ná» lại trá» hán tá» cao lá»›n há»i:
"Ngươi thì sao? Ta và ngươi không định nói là thù sâu như biển chứ?â€
Hán tỠcao lớn đó đáp:
"Tuy không thể so vá»›i cừu sát phụ, háºn Ä‘oạt thê, nhưng cÅ©ng không phải nhá». Chúng ta muốn cướp má»™t chuyến tiêu, vốn dÄ© miếng ăn đã đến miệng, tiểu tá» nhà ngươi vì cái gì mà xen và o can thiệp, cứu thoát Ä‘oà n bảo tiêu đó?"
Thiếu niên kia đáp:
“Lão huynh ngươi ước chừng còn chưa có hiểu rõ, chuyến tiêu đó là hướng ngân do “Trì hà tổng quản†Lý Dương nhá» Trưá»ng An tiêu cục áp giải, không thể cướp được.â€
Hán tá» cao lá»›n há»i:
"Vì sao mà không thể cướp được?"
Thiếu niên đáp:
"Số ngân lượng đó là dùng để phát cho dân công. HỠLý đó là m quan ta có nghe qua, vốn là một vị quan tốt."
Hán tỠkia nói:
"Bất kể hắn là quan tốt hay quan xấu, mặc ngân lượng dùng để là m gì, tóm lại ta chỉ biết thứ trắng trắng hoa hoa ấy là ngân lượng. Chúng ta là m nghỠhắc đạo sinh sống, không cướp ngân lượng, chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta uống gió tây bắc mà sống à ?"
Thiếu niên kia cưá»i đáp:
"Lá»i nà y cá»§a lão ca tháºt rất sai, nếu như là tà i sản cá»§a tham quan, lão ca ngươi xuống tay hạ thá»§, ta quyết không dám nói ná»a lá»i. Nhưng ngươi cướp số ngân lượng nà y, chẳng những dân công sẽ bị đói, mà những chá»— khuyết cá»§a Hoà ng Hà không được đắp đầy, cà ng sẽ khiến hà ng nghà n vạn gia đình thê ly tá» tán. Các ngươi không cướp chuyến tiêu đó, cÅ©ng chưa phải uống gió tây bắc, nhưng ngà n vạn gia đình kia Ä‘Ãch thá»±c Ä‘ang phải uống gió tây bắc đó. Ta biết các ngươi cÅ©ng xuất thân từ trong cùng cá»±c như há», có thể nà o lại chỉ lo cho bản thân mình?"
Tà i sản của nguoidoi123
14-02-2009, 09:19 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
LONG PHỤNG BẢO THOA DUYÊN
Tác giả: Lương Vũ Sinh
Hồi Thứ tư (Phần II)
Dịch: Dịch Phong
Hiệu Ä‘Ãnh: Triệu Khanh
Nguồn: Văn đà n
Hán tá» cao lá»›n là ngưá»i chất phác, hắn gõ gõ đầu, rồi nói:
“Chà , nghe ngươi nói váºy tá»±a hồ cÅ©ng có Ä‘iểm đạo lý, nhưng vá»›i quy cá»§ lưu truyá»n cá»§a lục lâm chúng ta không giống, ngươi chá» ta suy nghÄ© cẩn tháºn chút.â€
Thiếu niên đáp:
â€œÄÆ°á»£c, ngươi cứ suy nghÄ© Ä‘i.â€
Uất Trì Nam nghe thấy thiếu niên nà y bảo há»™ tiêu ngân cá»§a Trì hà tổng quản, không khá»i nhìn y bằng cặp mắt khác.
Kim Long Bang phó bang chủ quát:
"Chúng ta đến đây để giao đấu, không phải đến đây để phân tÃch đúng sai, lý lý luáºn luáºn là m cái gì. Äến , đến, đến đây, Kim Long Bang ba hương chá»§ chúng ta đến tái lÄ©nh giáo kiếm pháp cá»§a ngươi."
Hắn vốn là phó bang chá»§ kiêm hình đưá»ng chá»§, bên ngoà i còn mang theo hai vị hương chá»§ cùng đến, nghe khẩu khà cá»§a hắn tá»±a hồ cÅ©ng không kiên trì lấy má»™t địch má»™t mà muốn ba ngưá»i cùng lên.
Uất Trì Nam chợt nói:
"Nghe hắn nói rất thú vị, ngại gì không nghe hắn nói tiếp?"
Thiếu niên kia bá»—ng nhiên cưá»i dà i chỉ và o phó bang chá»§ Kim Long Bang mà nói:
"Ngươi sợ ta nói, ta cà ng phải nói. Ngươi trên đưá»ng Lá»™ Bác, muốn chiếm Ä‘oạt má»™t thiếu nữ, nhưng lại đánh không lại ngưá»i ta. Do váºy ngươi đã táºp hợp đồng bá»n đến chặn cướp, lại ngầm phóng trá»™m mê hương, hà nh động cá»§a ngươi thá»±c là hà nh động cá»§a phưá»ng hạ tam lưu là m xấu hổ giá»›i lục lâm. Ta chỉ có cắt má»™t ná»a bên tai ngươi, chÃnh là để ngươi hối cải, nhưng ngươi quả nhiên không biết cảm kÃch, lại còn tìm ta tầm cừu sao?"
Chúng nhân vá»™i nhìn, quả nhiên tai trái cá»§a Kim Long Bang phó bang chá»§ kia chỉ còn lại có má»™t ná»a.
Uất Trì Nam giáºn dữ, quát lá»›n:
"Hay, ngươi, tên tặc hạ lưu, trước tiên ăn một tiên của ta!"
Thiếu niên kia phất tay áo gạt trưá»ng tiên cá»§a Uất Trì Nam sang má»™t bên rồi nói:
"Uất Trì tướng quân, ngươi đừng quản chuyện cá»§a ta, bá»n chúng đến đây là vì ta, muốn đánh, ta sẽ tá»± phụng bồi chúng. HÆ¡n nữa, ngươi và ta cÅ©ng còn là đối đầu."
Uất Trì Nam chợt tỉnh lại, nói:
"Không sai, ta cũng muốn cùng ngươi giao đấu."
Thiếu niên kia nói:
"Tốt, ngươi hiện tai đã biết nguyên nhân vì sao ta an bà i ngươi giao đấu cuối cùng rồi chứ."
Uất Trì Nam cÅ©ng là ngưá»i chất phác trá»±c tÃnh, nghÄ© sao nói váºy, láºp tức không cần suy nghÄ©, nói luôn:
"A, ta biết rồi, ngươi sợ sẽ bị ta bắt, khi đó không còn cÆ¡ há»™i tái đấu vá»›i bá»n chúng. Cái nà y ngươi đừng lo, ta, ta, ta...."
Y vốn muốn nói: "LÅ© ngưá»i nà y Ä‘á»u là há»—n đản, ta khả dÄ© thế ngươi giáo huấn bá»n chúng." Nhưng đột nhiên trong thô lá»— nảy ra chút tinh tế, y bá»—ng dưng nghÄ©: "Không được, ta nói như váºy, chỉ sợ đám cưá»ng đạo há»—n đản nà y sẽ bá» chạy hết."
Thiếu niên kia cưá»i nói:
"Ngươi không cần nói, ta đã biết tâm ý của ngươi. Nhưng Uất Trì Nam tướng quân, ngươi lượng đủ sức thắng ta không?"
Uất Trì Nam nghÄ©, hắn vừa rồi tùy tiện phất ống tay áo má»™t cái có thể đánh lệch trưá»ng tiên cá»§a mình sang má»™t bên, công lá»±c ấy quả tháºt cÅ©ng không thể xem thưá»ng, cho nên nói:
"Cái nà y, sợ rằng phải đánh qua mới biết."
Thiếu niên kia nói:
"Äúng váºy, ngươi không nắm chắc thắng ta, ta cÅ©ng không nắm chắc thắng ngươi, chỉ sợ rằng bất luáºn ai thắng Ä‘á»u sẽ tinh bì lá»±c kiệt, muốn tái đấu má»™t trà ng nữa cÅ©ng sẽ lá»±c bất tòng tâm."
Uất Trì Nam lại nghÄ©: "Lá»i nà y nói cÅ©ng đúng, không cần ta vá»›i hắn đánh đến lưỡng bại câu thương, như váºy sẽ tiện nghi cho đám cưá»ng đạo nà y."
Thiếu niên kia lãnh đạm nói:
"Uất Trì tướng quân, ngươi nếu muốn đánh thắng ta, chỉ có má»™t biện pháp, chÃnh là ngươi cùng vá»›i nhóm ngưá»i nà y cùng lên má»™t lượt, may ra còn có Ãt hy vá»ng."
Uất Trì Nam giáºn dữ nói:
"Ngươi coi Uất Trì Nam ta là loại ngưá»i nà o mà có thể cùng đám cưá»ng đạo há»—n đản nà y liên thá»§?"
Y không nhịn được tức giáºn, cuối cùng cÅ©ng mang bốn từ "há»—n đản cưá»ng đạo" trong mắt mắng ra. Quần đạo trợn mắt nhìn giáºn dữ. Tần gia huynh đệ nói:
"Uất Trì tướng quân, chỠchúng ta đuổi tiểu tỠnà y đi sẽ tái thỉnh giáo tiên pháp của ngươi."
Thiếu niên kia nói:
"Rất hay, ngươi cÅ©ng đã biết bá»n chúng là cái thứ gì. Äã không muốn "kÃnh vị đồng lưu", thì tạm đứng qua má»™t bên trước."
Uất Trì Nam không hiểu "KÃnh vị đồng lưu" tức là ý "Thanh trá»c há»—n loạn", xấu tốt lẫn lá»™n, nhưng thiếu niên nà y bảo y tạm đứng qua má»™t bên trước thì y hiểu. Y vò đầu rồi đột nhiên lại nói:
"A, còn có điểm không ổn!"
Thiếu hiên kia nói:
"Ngươi không cần lo lắng cho ta, đám ngưá»i nà y, có thêm mấy tên nữa ta cÅ©ng không đặt trong lòng. Ta đánh Ä‘uổi bá»n chúng xong, còn có thể phụng bồi ngươi đấu má»™t tráºn. Nếu trước tiên đánh ngươi, sau đó đánh bá»n chúng, dù có thắng được nhưng cÅ©ng phải mệt má»i cố hết sức."
Uất Trì Nam liá»n xua tay, chuyển giáºn sang vui, nói lá»›n:
"ÄÆ°á»£c, ngươi nói có lý. Tốt, ta sẽ an bà i cuối cùng váºy!"
Äám cưá»ng đạo nghe hai ngưá»i bá»n há», kẻ tung ngưá»i hứng, tên nà o cÅ©ng phẫn ná»™. Ngoại trừ Kim Long Bang phó bà ng chá»§ là đã nếm qua bản lãnh cá»§a thiếu niên, còn những ngưá»i khác, má»—i ngưá»i trên giang hồ Ä‘á»u có địa vị, Ä‘á»u là kẻ rất tá»± phụ. Thiếu niên nà y muốn bá»n há» cùng lên, bá»n há» có chút chần chừ. Hai tên hương chá»§ cá»§a Kim Long Bang chợt nói:
"Có ngoại nhân nấp ở bên kia, chỉ sợ là đồng bá»n cá»§a tiểu tá» nà y. Äể chúng tôi trước tiên qua Ä‘uổi bá»n chúng Ä‘i."
Nguyên lai bá»n chúng đã phát hiện ra Niếp, Sá» nhị nữ Ä‘ang ở trên đại thạch nhìn sang.
Hai tên hương chá»§ Kim Long Bang nà y nói là muốn Ä‘i Ä‘uổi bắt đồng đảng cá»§a địch nhân, nhưng kỳ tháºt là do chúng đã từng biết qua sá»± lợi hại cá»§a thiếu niên, cho nên cố tình bá» Ä‘i, để hòng chá» cho Tần gia huynh đệ vá»›i mấy ngưá»i cùng thiếu niên kia động thá»§ xong, khi đó bá»n chúng sẽ tùy tình thế mà hà nh động.
Ai ngá» bá»n chúng còn chưa chạy khá»i và i bước, chợt thấy hai chân tê rần, kêu lên má»™t tiếng rồi té nhà o. Thiếu niên cưá»i nói:
“Các ngươi trốn không thoát đâu, quay lại ngay! Ta đã nói rồi, muốn các ngươi nhất tỠcùng lên, các ngươi còn chưa nghe rõ à ?"
Tần gia huynh đệ thấy y chỉ xuất má»™t ngón tay, cÅ©ng không biết là y đã dùng công phu "cách không Ä‘iểm huyệt" đối phó vá»›i hai tên hương chá»§ Kim Long Bang, chỉ biết rằng y đột nhiên gây khó dá»…. Bá»n chúng sá»›m đã táºp trung tinh thần, chuẩn bị động tác tá»±a như tên đã lắp và o cung. Lúc nà y không còn suy nghÄ© gì nữa, hai huynh đệ má»™t tả má»™t hữu, hai ngá»n phán quan bút hoà nh ngang sấn tá»›i. Hán tá» cao lá»›n ở xa cÅ©ng hét lá»›n má»™t tiếng, quát:
"Mẹ nhà ngươi, lão tỠcòn chưa có động thủ, ngươi lại đã động thủ?"
Nguyên lai hắn cÅ©ng tưởng rằng thiếu niên kia đã phóng ám khÃ, không nhịn được để phân minh, má»™t quyá»n đánh tá»›i.
Thiếu niên báºt nhanh song chỉ, "canh canh" hai tiếng, đã đánh cặp phán quan bút cá»§a Tần gia huynh đệ văng ra. Trở tay ấn xuống, nắm lấy quyá»n đầu cá»§a hán tá» giữ lại, cưá»i nói:
"Ngươi gấp cái gì, chá» cho ngưá»i cá»§a các ngươi Ä‘á»u lên, ngươi đánh cÅ©ng không muá»™n. Ta bây giá» tặng trước cho ngươi má»™t chiêu, để ngươi khá»i cho rằng ta nói khoác. Cần biết, ngưá»i cá»§a các ngươi chưa lên má»™t lượt mà ngươi đã động thá»§ là phải chịu tổn thất lá»›n đó."
Hai tên hương chá»§ Kim Long Bang lồm cồm bò dáºy, vừa thẹn vừa tức, không là m gì khác hÆ¡n là đà nh phải quay trở lại cùng chúng nhân hợp thà nh má»™t nhóm vây công thiếu niên.
Thiếu niên đơn chưởng liá»n đẩy, hất hán tá» cao lá»›n ra, cưá»i nói:
"Tốt, ngưá»i cá»§a các ngươi cùng lên! Lại đây, lại đây!"
Quần đạo thấy võ công cá»§a thiếu niên thần kỳ như váºy, lúc nà y không còn để ý đến thân pháºn nữa, quả nhiên đồng loạt xông lên.
Thiếu niên xoay ngưá»i má»™t vòng, trưá»ng kiếm rút ra khá»i bao, má»™t kiếm chém đứt Liên Tá» Chùy cá»§a má»™t tên, lại tiếp má»™t kiếm đánh bay cương Ä‘ao cá»§a tên khác, thân mình chá»›p động đã xuất hiện bên cạnh hán tá» cao lá»›n.
Hán tỠkia kêu lên:
"Không hay."
Hắn thấy kiếm quang chói mắt, biết không thể tránh kịp, liá»n nhắm mắt quát lá»›n:
"Ta liá»u mạng vá»›i ngươi !"
Song quyá»n giÆ¡ nên, tá»±a như sừng trâu, khom ngưá»i phóng đến. Thiếu niên kia đón lấy hắn, vá»— vai rồi nói:
"Ngươi chưa nghĩ thông suốt sao? Vừa rồi ngươi đã đáp ứng ta, muốn suy nghĩ một chút mà ."
Hán tá» kia vừa mở hai mắt ra thì đã thấy thiếu niên sá»›m xẹt qua bên ngưá»i, cùng vá»›i Kim Long Bang phó bang chá»§ tương đấu. Hán tỠđứng ngây ngưá»i phát ngốc, nói lá»›n:
"Ngươi Ä‘Ãch xác là có Ä‘iểm đạo lý, ta phục ngươi, không đánh vá»›i ngươi!"
Hắn nói xong liá»n chuyển thân, phi xuống núi. Thiếu niên cưá»i nói:
"Tốt, Dương đại ca, ta kết giao với ngươi là m bằng hữu, chúng ta tại Kim Kê Lĩnh sẽ tái kiến!"
Kim Long Bang phó bang chá»§ má»™t trượng đánh tá»›i, thiếu niên kia thu lại tiếng cưá»i, quát lên má»™t tiếng:
"VỠphần tên dâm tặc ngươi, ta không thể tha cho ngươi được. Giữ cho ngươi một mạng, nhưng phế bỠvõ công ngươi!"
Lá»i còn chưa dứt, y đã xuất ra má»™t kiếm xuyên qua xương tỳ bà cá»§a hắn. Quần đạo trông thấy cả kinh vô cùng. Nhất là hai tên hương chá»§ Kim Long Bang hoảng sợ đến xiêu hồn lạc phách. Phải biết tên phó bang chá»§ Kim Long Bang nà y cÅ©ng không phải là tay mÆ¡, võ công cá»§a hắn trong bang được liệt danh đệ tam, chỉ dưới Thôi trưởng lão và Sá» bang chá»§, má»™t bá»™ Cầu Long Trượng Pháp trên giang hồ cÅ©ng rất có danh tiếng. Váºy mà hắn còn chưa thi triển được đến ba chiêu đã bị thiếu niên má»™t kiếm đâm thá»§ng xương tỳ bà , quần đạo có thể không kinh hãi sao? Hai tên hương chá»§ nà y đồng thá»i thầm nghÄ©: "Nguyên lai hắn lần trước cắt đứt má»™t ná»a tai cá»§a phó bang chá»§, vẫn còn là hạ thá»§ lưu tình, phó bang chá»§ còn không chịu nổi má»™t kÃch, thì chúng ta còn đánh đấm cái gì?"
Hai tên hương chá»§ không hẹn mà cùng vứt bá» binh khÃ, Ä‘ang muốn dá»±a theo quy cá»§ giang hồ cầu xin tha thứ. Thiếu niên cưá»i nói:
"Niệm tình các ngươi chỉ là tòng phạm, lại hối ngá»™ kịp thá»i, ta sẽ trừng trị nhẹ nhà ng!"
"Viu, viu", hai kiếm phóng ra, cắt bỠmột tên tai trái, một tên tai phải, rồi y lại nói:
"Cho các ngươi chịu đựng một chút thống khổ, để sau nà y nhớ kỹ, đi đi!"
Hai tên hương chá»§ không bị phế bá» võ công như tên phó bang chá»§, thì vô cùng hoan hỉ đâu còn dám oán thán, liá»n cùng nhau dìu tên phó bang chá»§ xuống núi.
Võ công cá»§a Tần gia huynh đệ so vá»›i Kim Long Bang phó bang chá»§ thì cao hÆ¡n má»™t báºc. Bá»n hạ bình thưá»ng kiêu ngạo thà nh tánh, mặc dù lúc nà y trong lòng rúng động, nhưng cÅ©ng không chịu há»c theo hai tên hương chá»§ kia hướng địch nhân van xin tha thứ. Hai huynh đệ tâm ý như nhau, Ä‘á»u quyết định liá»u mạng, triển khai đấu pháp lưỡng bại câu thương, cùng thiếu niên cáºn chiến, má»™t đôi phán quan bút, chiêu tiếp chiêu Ä‘á»u hướng và o các huyệt đạo yếu hại cá»§a đối phương.
Bá»n há» hai huynh đệ đã táºp võ vá»›i nhau từ nhá», tâm ý tương thông, phối hợp chặt chẽ, nhịp nhà ng ăn khá»›p, cẩn máºt vô cùng. Chỉ thấy hai cây phán quan bút Ä‘an xen lồng và o nhau nhau, tá»±a như rồng bay phượng múa, vây lấy thân trước, thân sau, bên tả bên hữu thiếu niên, đâm và o phóng tá»›i, quả thá»±c kinh hiểm vạn trạng, khiến ngưá»i sợ hãi nói không lên lá»i.
Sá» Nhược Mai nhìn thấy khẩn trương, khe khẽ há»i:
"Vị bằng hữu của tỷ vì sao chỉ có thủ không công? Y rõ rà ng là thừa sức tấn công lại địch nhân."
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Má»—i lần y hà nh sá»± Ä‘á»u ngoà i ý liệu cá»§a ngưá»i khác, ta cÅ©ng không rõ y có chá»§ ý cổ quái gì, nhưng tóm lại là có đạo lý cá»§a y."
Chợt nghe thiếu niên cất cao giá»ng nói:
"Các ngươi khi áp ngư dân, luáºn tá»™i không nhá», nhưng nhân phẩm cá»§a các ngươi so vá»›i phó bang chá»§ Kim Long Bang thì hÆ¡n má»™t báºc, nếu như cÅ©ng đâm thá»§ng xương tỳ bà các ngươi, ta cảm thấy hình phạt tá»±a hồ quá nặng, chà , chá» ta nghÄ© nghÄ© chút, xem xá» trà các ngươi như thế nà o?"
Y tá»± mình nói tá»± mình nghe, như Ä‘ang thương lượng vá»›i chÃnh mình, dưá»ng như không coi việc tấn công hung dữ cá»§a hai huynh đệ ra má»™t chút nà o.
Tần gia huynh đệ tức đến thất khiếu bốc khói, nhưng bá»n há» Ä‘ang chạm chán là đại cưá»ng địch từ lúc sanh ra cho tá»›i nay má»›i gặp, dồn toà n bá»™ tinh thần đối địch mà vẫn còn chút lo lắng, do váºy mặc dù tức giáºn cÅ©ng không dám chá»i lại, sợ phân tâm khiến địch nhân chá»›p lấy cÆ¡ há»™i.
Thiếu niên kia đột nhiên kêu lên:
"Có rồi, có rồi! Ta nhá»› các ngươi vừa rồi đã nói qua, nếu ta tiếp được các ngươi năm mươi chiêu, các ngươi sẽ hướng ta dáºp đầu bái phục, các ngươi hãy hướng ta dáºp đầu bái Ä‘i. Bây giỠước chừng cÅ©ng đã được năm mươi chiêu rồi đó."
Uất Trì Nam cũng nói:
"Sớm đã quá năm mươi chiêu rồi!"
Tháºt là :
Hà o khà can vân đấu quần đạo
Anh hùng vốn dÄ© trá»ng anh hùng.
Chuyện sau thế nà o? Hồi sau sẽ rõ.
Tà i sản của nguoidoi123
16-02-2009, 09:58 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
LONG PHỤNG BẢO THOA DUYÊN
Tác giả: Lương Vũ Sinh
Hồi Thứ Năm (Phần I)
Vô địch thần tiên phùng địch thủ
Äa tình hồng phấn há»i tình lang
Dịch: Dịch Phong
Hiệu Ä‘Ãnh: Triệu Khanh
Nguồn: Văn đà n
Thiếu niên kia nói:
"A nguyên lai là đã quá hÆ¡n ba mươi chiêu, lá»i các ngươi nói có tÃnh hay không tÃnh, dáºp đầu hay không dáºp đầu ?"
Tần gia huynh đệ đâu chịu dáºp đầu, má»™t lá»i không nói, tấn công cà ng gấp. Thiếu niên cưá»i lạnh nói:
"Là m cưá»ng đạo ngoại trừ phải xem trá»ng má»™t chữ nghÄ©a, còn phải xem trá»ng chữ tÃn nữa, các ngươi không biết sao?"
Uất Trì Nam cưá»i nói:
"Nguyên lai là m cưá»ng đạo cÅ©ng có thứ phải xem trá»ng, nhưng bá»n chúng lại có thể khi áp ngư dân, hiển nhiên không phải cưá»ng đạo thượng lưu. Ngươi giảng đạo lý vá»›i bá»n chúng không phải là thừa thãi sao? Ta thấy, trừ phi ngươi đánh cho bá»n chúng chịu quỳ gối xuống, nếu không bá»n chúng nhất quyết không chịu hướng ngươi dáºp đầu đâu."
Thiếu niên nói:
"Äúng, hai ngưá»i các ngươi cam tâm là m cưá»ng đạo hạ lưu không chịu dáºp đầu trước ta, ta đây không là m gì khác hÆ¡n là phải dụng đến vÅ© lá»±c."
Bá»—ng dưng y đảo ngược mÅ©i kiếm, chuôi kiếm đánh ra, Tần lão đại kêu ối lên má»™t tiếng, hai gối quỵ xuống. Tần lão nhị thất kinh, chưa kịp tránh né đã bị thiếu niên phóng má»™t cước trúng ngay đầu gối. Tần lão nhị cÅ©ng không giữ được thân mình liá»n quỵ xuống. Do lá»±c quỵ xuống quá lá»›n, đầu cả hai Ä‘á»u đầu Ä‘áºp xuống mặt đất, mặc dù lại ngá»ng lên ngay nhưng cÅ©ng có thể xem là chúng đã dáºp đầu.
Thiếu niên cưá»i ha hả nói:
"Các ngươi như váºy đã dáºp đầu, ta sẽ miá»…n cho các ngươi hình phạt, Lần sau nếu còn thị cưá»ng ép nhược, động phải tay ta, ta sẽ không cần các ngươi dáºp đầy mà sẽ xuyên thá»§ng xương tỳ bà các ngươi, nhá»› kỹ lá»i nà y, cút Ä‘i !"
Tần gia huynh đệ đứng lên, đầy mặt hổ thẹn, chỉ háºn cha mẹ không sinh ra thêm hai chân nữa, vá»™i và ng nhanh chóng đà o tẩu, kỳ dư những cưá»ng đạo còn lại cÅ©ng Ä‘á»u hô nhau giải tán.
Chỉ trong chốc lát, quần đạo Ä‘á»u trốn Ä‘i hết không còn thấy bóng dáng tăm hÆ¡i, chỉ còn lại có Uất Trì Nam và thiếu niên kia. Uất Trì Nam giÆ¡ ngón tay cái lên khen:
"Äánh hay lắm, đánh rất tuyệt ! Há» Mưu kia, ngươi cÅ©ng có thể coi là má»™t hảo hán !"
Thiếu niên cưá»i đáp:
"Tướng quân đã quá khen, tháºt xấu hổ không dám nhân."
Uất Trì Nam đột nhiên nhướng to mắt, kêu lên:
"Äáng tiếc, đáng tiếc !"
Thiếu niên kia há»i lại:
"Cái gì đáng tiếc."
Uất Trì Nam nói:
"Äáng tiếc cho ngươi, tuy là má»™t trang hảo hán, nhưng ta vẫn không thể không bắt ngươi giải lên kinh !"
Thiếu niên lại nói:
"Äáng tiếc, đáng tiếc !"
Uất Trì Nam há»i:
"Ngươi thì đáng tiếc cái gì?"
Thiếu niên đáp:
"Ta an bà i ngươi và o lúc cuối cùng, trong lòng vốn nghÄ©, tráºn chiến nà y giữa ta và ngươi có thể được miá»…n bá», nhưng ngươi bây giá» lại nhất định muốn bắt ta, không có biện pháp nà o, ta chỉ còn cách đánh vá»›i ngươi má»™t tráºn. Tâm nguyện không đạt, váºy không phải đáng tiếc sao?"
Uất Trì Nam nhÃu lông mà y, nói:
"Ngươi cùng đám cưá»ng đạo đó kết oán, nghe ra Ä‘á»u là ngươi có đạo lý, do là tại đối phương.... "
Thiếu niên ngắt lá»i:
"Ta là m việc bao giá» cÅ©ng Ä‘á»u nói đạo lý."
Uất Trì Nam liá»n nói:
"Tốt, ta đây muốn nghe ngươi nói đạo lý cá»§a ngươi, ngươi vì sao lại táºp hợp đồng đảng cướp ngá»±a cá»§a Hoà ng Thượng, hÆ¡n nữa lại là đến hÆ¡n ba trăm thá»›t ngá»±a ! Äó là Äại Uyển Lương Mã do Khang Cư Quốc tiến cống, Hoà ng Thượng chuẩn bị dùng cấp cho vÅ© lâm quân sá» dụng, ngươi có biết không?"
Thiếu niên kia cưá»i đáp:
"Ta trước đó Ä‘á»u đã biết rõ."
Uất Trì Nam cả giáºn nói:
"Ngươi đã biết rõ tại sao còn ra tay, ở đây thì có cái đạo lý gì?"
Thiếu niên cưá»i há»i lại:
"Thống LÄ©nh vÅ© lâm quân bây giá» là Long Kỵ Äô Úy Tần Tương tướng quân phải không?"
Uất Trì Nam đáp:
"Không sai, chÃnh là Tần đại ca, ngươi há»i là m cái gì? Ngươi cÅ©ng biết Tần đại ca sao? Như váºy cà ng không nên cướp số ngá»±a đó."
Thiếu niên nói:
"Nghe nói Tần tướng quân rất giá»i vá» ngá»±a, tá»a kỵ cá»§a hắn chÃnh là thiên lý mã."
Uất Trì Nam liá»n nói:
"Uy, Ta bảo ngươi nói đạo lý của ngươi ra, ngươi vì sao lại cùng ta nói chuyện không đâu."
Thiếu niên kia cưá»i nói tiếp:
"Tướng quân từ từ chá»› nóng nảy, ta sẽ nói đến chánh Ä‘á». Tần tướng quân nếu là ngưá»i giá»i vá» ngá»±a, ngá»± lâm quân do y thống lÄ©nh nhất định Ä‘á»u phải là nhân cưá»ng mã tráng chứ?"
Uất Trì Nam đáp lá»i:
"Cái nà y là đương nhiên. Ngưá»i, ngá»±a cá»§a VÅ© lâm quân Ä‘á»u là trong ngà n chá»n má»™t. Ngưá»i là tráng sÄ©, ngá»±a là tuấn mã, tuyệt không hà m hồ !"
Thanh niên kia lại há»i:
"VÅ© lâm quân chỉ có ba nghìn, nghe nói lại có đến gần bốn nghìn thá»›t ngá»±a, Ä‘iá»u nà y có tháºt không ?"
Uất Trì Nam há»i lại:
"Uyi, tiểu tá» nhà ngươi là m sao lại biết rõ như váºy?"
Thiếu niên cưá»i nói tiếp:
"Nói như thế, thì Ä‘iá»u nà y là tháºt? Tốt, đây chÃnh là đạo lý cá»§a ta. Ngươi đã nói số ngá»± mã ấy Ä‘á»u dùng để cấp cho vÅ© lâm quân dùng, nhưng vÅ© lâm quân tịnh không có thiếu ngá»±a, bá»n há» còn cần thêm là m gì ! Ta lấy Ä‘i ba trăm thá»›t ngá»±a cá»§a bá»n há», xem ra bá»n há» cÅ©ng không có quan tâm."
Uất Trì Nam bực tức nói:
"Không thể nói như váºy được, ngươi lấy ngá»±a cá»§a VÅ© lâm quân là nhiá»u hay Ãt, tổng lại đó là ngá»±a tiến cống cho Hoà ng Thượng, ngươi không được động và o chúng."
Thiếu niên cưá»i lá»›n nói:
"Ngươi là hưởng lá»™c cá»§a hoà ng gia, những thứ đó cá»§a Hoà ng Thương Ä‘á»u không động tá»›i được. Thân pháºn cá»§a ta vá»›i ngươi lại không giống, suy nghÄ© cÅ©ng sẽ không giống. Ta chỉ há»i vá» lý có nên hay không nên bắt? không quản đó là Hoà ng Thượng hay bách tÃnh."
Uất Trì Nam nói:
"Tốt rồi, không quản ba trăm thá»›t ngá»±a đó là cá»§a ai. Ngươi cướp đồ cá»§a ngưá»i, như thế nà o mà ngươi lại còn chiếm lý?"
Thiếu niên đáp:
"VÅ© lâm quân rất nhiá»u ngá»±a, ba trăm thá»›t ngá»±a nà y cấp cho vÅ© lâm quân tác dụng không lá»›n, thâm chà có thể là là m hại bá»n chúng, nhưng nếu chúng ta lấy, chúng ta cÅ©ng có dÅ©ng sÄ©, nhưng lại thiếu tuấn mã."
Úy Trì Nam kêu lên:
"A, ta đã minh bạch, ngươi chÃnh là cầm đầu cưá»ng đạo?"
Thiếu niên cưá»i nói:
"Lá»i nà y chỉ đúng có má»™t ná»a."
Uất Trì Nam thắc mắc:
"Phải là phải, không là không, tại sao lại là má»™t ná»a?"
Thiếu niên kia đáp:
"Ta hiện tại còn chưa chánh thức chiếm núi láºp trại, nên không thể xem là đầu tá» cưá»ng đạo. Bất quá, ta đúng là chuẩn bị gia nháºp là m cưá»ng đạo. Tháºt không giấu diếm, sắp
tới đây, có một đại hội lục lâm, các lộ hà o kiêt chuẩn bị đưa Thiết Ma Lặc lên là m minh chủ, ba trăm thớt ngựa nà y, ta đã bắt mang đi là m lễ diện kiến, kết nghĩa với Thiết Ma Lặc. Uất Trì tướng quân, ngươi có muốn cũng không lấy lại được !"
Uất Trì Nam mặc dù tÃnh tình hà o sảng, nhưng rốt cục cÅ©ng là quan quân triá»u đình, nghe váºy không khá»i cả giáºn hét:
"Nguyên lai các ngươi là cưá»ng đạo muốn đối địch vá»›i triá»u đình, ta đây cà ng không thể thả ngươi được."
Thiếu niên cưá»i nói:
"Tướng quân, lá»i cá»§a ngươi chỉ đúng có má»™t ná»a."
Uất Trì Nam há»i:
"Như thế nà o mà chỉ đúng có má»™t ná»a."
Thiếu niên kia liá»n đáp:
"Chúng ta là cưá»ng đạo, nhưng không nhất định là đối địch vá»›i triá»u đình, Ãt nhất hiện tại là không như váºy. Ta cướp số ngá»± mã kia, tháºm trà có thể nói đối vá»›i Hoà ng Thượng chỉ có tốt không há» có hại !"
Uất Trì Nam lấy là m lạ há»i:
"Lá»i thuyết pháp nà y cá»§a ngươi nghe rất má»›i lạ, tốt, ta lại nghe xem đạo lý cá»§a ngươi."
Thiếu niên nói:
"Xin há»i tại Ngụy Bác nà y, ai có quyá»n lá»±c lá»›n nhất?"
Uất Trì Nam trả lá»i:
"Cái nà y còn phải há»i, đương nhiên là tiết độ sá» Äiá»n Thừa Tá»±."
Thiếu niên lại há»i tiếp:
"Tại Lộ Châu thì sao?"
Uất Trì Nam đáp:
"Äó là Tiết Tung."
Thiếu niên liá»n nói:
"Nói như váºy, Äiá»n Thừa Tá»± tại Ngụy Bác, Tiết Tung tại Lá»™ Châu, cÅ©ng ngang vá»›i Hoà ng đế không sai."
Uất Trì Nam nói:
"CÅ©ng có thể nói như váºy, bá»n há» hai nÆ¡i đó đúng là thổ địa hoà ng đế."
Thiếu niến kia má»›i cưá»i nói:
"Theo như ta thấy, tại trong địa pháºn quản hạt cá»§a bá»n há», quyá»n lá»±c cá»§a bá»n há» so vá»›i hoà ng đế còn lá»›n hÆ¡n, lão bách tÃnh chỉ sợ tiết độ sá» chứ tịnh không có sợ hoà ng đế."
Uất Trì Nam yên lặng không nói, thiếu niên kia lại nở má»™t nụ cưá»i rồi nói:
"VÅ© lâm quân cá»§a triá»u đình có ba ngà n, Äiá»n Thừa Tá»± chiêu má»™ dÅ©ng sÄ© gá»i là Ngoại Trạch Nam, quân số cÅ©ng không duá»›i ba ngà n, biên chế giống như vÅ© lâm quân các ngươi, vốn đây là bất hợp pháp, triá»u đình vì sao không quản tá»›i?"
Uất Trì Nam nói:
"Cái nà y, cái nà y, ngươi quản chuyện nà y để là m gì? Ngươi cũng đâu phải tể tướng."
Thiếu niên đáp:
"Lá»i nà y cá»§a ngươi nói sai rồi, hoà ng đế Ä‘á»u quản không được, hà huống là tể tướng? lại xin há»i, triá»u đình có luáºt lệ, Ä‘iá»n thuế phải có định quy, nhưng đám tiết độ sỠđó, có được mấy tên là chiếu theo luáºt lệ trị dân? có tên nà o là không tham ô bá» mặc pháp nước, tà n hại bá tánh? thu thuế ở Ngụy Bác , so vá»›i quy định cá»§a triá»u đình nặng hÆ¡n ba lần, gần đây Äiá»n Thừa Tá»± cho con hắn định thân, sÃnh lá»… gá»i Ä‘i Ä‘á»u là từ quan khố, những chuyện nà y, ngươi biết không? Ngươi nói ta không quản, hoà ng đế có quản không?"
Uất Trì Nam thở dà i nói:
"Ta cÅ©ng phẫn ná»™ như ngươi, nhưng đây là việc không thể tránh được. Bá»n chúng Ä‘á»u có binh quyá»n, cho nên, cho nên..."
Thiêu niên cưá»i nói:
"Cho nên triá»u đình muốn nhúng tay và o cÅ©ng không được, chỉ có thể quản những tên ăn trá»™m ngá»±a như ta, phải không?"
Úy Trì Nam nói:
"Ngươi định lái câu chuyện Ä‘i đâu nữa? Äến đây chúng ta hãy quay lại chÃnh Ä‘á». Ngươi là muốn nói cho ta nghe đạo lý mà cướp ngá»± mã, cá»› sao lại bá»—ng dưng chá»i bá»›i bá»n tiết độ sá»?"
Thiếu niên kia đáp:
"Ngươi còn nghe không minh bạch sao? Äó chÃnh là đạo lý cá»§a ta ! Cứ nghÄ©, hiện tại là phiên trấn cát cứ, tiết độ sá» chuyên quyá»n, thà nh tháºt mà nói, hiệu lệnh cá»§a hoà ng thượng các ngươi tháºt sá»± là không ra khá»i cá»a. Chúng ta là cưá»ng đạo thế thiên hà nh đạo, đối vá»›i hoà ng đế các ngươi có cái gì là tổn hại? Nếu nói có ngưá»i bị hại, là chỉ có các tiết độ sá» các nÆ¡ivà quan lại thuá»™c hạ cá»§a chúng, cái nà y không phải đối vá»›i hoà ng thượng các ngươi có hữu Ãch lắm sao? VÅ© lâm quân cá»§a y không dám đánh tiết độ sá», chúng ta dám đánh. Ta cướp ba trăm thá»›t ngá»±a đó cá»§a hoà ng thượng, hiện tại cÅ©ng đã dùng để cùng quan quân Ngụy Bác, Lá»™ Châu đối địch. Gián tiếp mà nói, cÅ©ng đã giúp cho hoà ng thượng các ngươi, là m suy yếu lá»±c lượng cá»§a Äiá»n Thừa Tá»± và Tiết Tung, hoà ng thượng các ngươi mà biết chân tướng hẳn là còn cảm tạ chúng ta !"
Uất Trì Nam ngây ngưá»i chốc lát rồi nói:
"Ngươi nói cÅ©ng có chút đạo lý, nhưng ta không thể mang Ä‘iá»u ngươi nói chuyển tấu lên hoà ng thượng được. Ta chỉ là là phụng mệnh cá»§a Tần đại ca Ä‘i bắt ngươi."
Thiếu niên nói:
"Tốt, ngươi thừa nháºn ta có đạo lý là được. Phần chúng ta rốt cục không tránh khá»i má»™t tráºn đánh là má»™t chuyện khác."
Uất Trì Nam đột nhiên kêu lên:
"Uy, ta có một biện pháp, chúng ta có thể không cần đánh nhau, ngươi chịu nghe ta nói không?"
Thiếu niên kia nói:
"Xin nguyện nghe cao kiến của tướng quân."
Uất Trì Nam đáp:
"Không bằng ngươi mang thuá»™c hạ đầu thuáºn triá»u đình, như váºy không phải quá tốt sao? ta nguyện ý là m ngưá»i dẫn lối cho các ngươi, thỉnh Tần đại ca mang các ngươi biên và o vÅ© lâm quân. Như váºy, ba trăm thá»›t ngá»± mã kia cÅ©ng coi như là mang cấp cho các ngươi, không cần phải truy cứu. Tương lai hoà ng thượng muốn thảo phạt các phiên trấn cưá»ng hoà nh, các ngươi cÅ©ng có thể xuất lá»±c."
Thiếu niên ná» ngá»a mặt lên trá»i cưá»i lá»›n nói:
"Ngươi xem ta có khiếu là m quan không, nhá»› năm đó, Thiết Ma Lặc cÅ©ng đã từng cùng vá»›i huynh trưởng ngươi là Uất Trì Bắc và Tần Tương hai ngưá»i cá»™ng sá»±, cÅ©ng đã là m đến Tán Kỵ Äô Úy, kết quả y vì không chịu được thói xấu xa cá»§a bá»n gian thần mà bá» Ä‘i? Ta đây là ngưá»i quen tá»± tại, so vá»›i Thiết Ma Lặc cà ng chịu không nhịn được tức giáºn, tướng quân, hảo ý cá»§a ngươi ta xin tâm lÄ©nh !"
Uất Trì Nam ngay ngưá»i má»™t hồi lâu, cố sá»± cá»§a Thiết Ma Lặc, y cÅ©ng biết, láºp tức không tiếp tục khuyên nữa, thở dà i má»™t hÆ¡i rồi nói:
"Ta có lòng muốn cùng ngươi kết giao là m bằng hữu, nhưng đáng tiếc ta phụng lệnh cấp trên truy bắt, lại không thể không bắt ngươi, nói không được, chúng ta chỉ còn cách động thủ, thỉnh ngươi xuất kiếm ra !"
Thiếu niên kia ngược lại tra kiếm và o bao, cưá»i nói:
"Ta chỉ đối vá»›i địch nhân mà ta thống háºn má»›i dùng đến bảo kiếm. Ngươi đã có lòng cùng ta kết giao bằng hữu, ta sao có thể dùng kiếm vá»›i ngươi. Ta tay không bồi tiếp ngươi đôi chiêu !"
Uất Trì Nam nói:
"Uy, cái nà y không phải là trò đùa đâu."
Thiếu niên nói:
"Ta biết, ngươi chỉ cần để tâm thi triển, đả thương ta, bắt giữ, ta Ä‘á»u sẽ không trách ngươi."
Uất Trì Nam không khá»i có chút Ä‘iểm tức giáºn, thầm nghÄ©: "Ngươi nếu biết ta không có chÆ¡i đùa, lại còn dùng tay không đối phó vá»›i trưá»ng tiên cá»§a ta, không phải là coi thưá»ng ta sao?"
Uất Trì Nam ná»™ khà bốc lên, liá»n nói:
"ÄÆ°á»£c, ta đây sẽ xem công phu “không thá»§ nháºp bạch nháºn†cá»§a ngươi lợi hại ra sao."
Má»™t tiên liá»n phóng ra, nhưng rốt cuá»™c trong lòng y cÅ©ng có chút thương tiếc, cho lên tiên nà y còn chưa dùng toà n lá»±c.
Thiếu niên thân hình lay động, mu bà n tay đón lấy ngá»n tiên, song chỉ kẹp lại rồi nói:
"Ngưỡng má»™ tiên pháp gia truyá»n cá»§a tướng quân đã lâu, vì sao không sá» ra."
Cái kẹp nà y khiến thân mình Uất Trì Nam chuyển động hai bước, Uất Trì Nam chấn kinh thầm nghÄ©: "Tiểu tá» nà y xác tháºt bản lÄ©nh phi phà m, ta nếu còn lưu tình, sẽ là m tổn hại đến uy danh Uất Trì gia thần tiên."
Thiếu niên song chỉ chưa kịp buông ra, Uất Trì Nam đã rung trưá»ng tiên lên. Thiếu niên cảm thấy không thể giữ được, liá»n vá»™i và ng đảo ngưá»i má»™t thế "Äảo thái thất tinh bá»™", tránh khá»i má»™t tiên cá»§a Uất Trì Nam, trong lòng cÅ©ng rúng động: "Tiên pháp Uất Trì Cung truyá»n lại quả nhiên không tầm thưá»ng."
Uất Trì Nam là háºu nhân cá»§a ÄÆ°á»ng triá»u khai quốc Uất Trì Cung, Uất Trì Cung năm trước phụ tá ÄÆ°á»ng Thái Tông Lý Thế Dân nam chinh bắc thảo, má»™t cây Thá»§y Ma Cương Tiên đã đánh gục không biết nhiá»u Ãt bao nhiêu hà o kiệt, võ nghệ cá»§a Uất Trì Nam không kém hÆ¡n tổ tiên năm đó, y triển khai sáu mươi tư đưá»ng Thá»§y Ma Tiên Pháp, bà n, đả, lạp, chuyển, thôi, áp, quyển, tảo, má»—i chiêu má»—i thức, Ä‘á»u là vững như trầm lôi, nhanh như chá»›p Ä‘iện. Niếp Ẩn Nương từ xa nhìn lại, chỉ thấy tiên ảnh bay lượn, bám chặt lấy thân mình ý trung nhân cá»§a nà ng. Niếp Ẩn Nương mặc dù biết rõ bản lÄ©nh cá»§a thiếu niên kia, đối vá»›i y cục kỳ tin tưởng, nhưng cÅ©ng không khá»i âm thầm kinh hãi.
Nhưng nà o biết Uất Trì Nam cà ng kinh hãi hơn, y chỉ nghe thấy thiếu niên kia luôn mồm tán dương:
"Hảo tiên pháp, hảo tiên pháp !"
Thế nhưng Thủy Ma Tiên Pháp của y, đến ngay cả chéo áo của đối phương cũng không chạm đến.
Tà i sản của nguoidoi123
18-02-2009, 09:48 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
LONG PHỤNG BẢO THOA DUYÊN
Tác giả: Lương Vũ Sinh
Hồi Thứ Năm (Phần II)
Dịch: Dịch Phong
Hiệu Ä‘Ãnh: Triệu Khanh
Nguồn: Văn đà n
Uất Trì Nam tổ truyá»n có hai môn tuyệt kỹ, má»™t là Thá»§y Ma Tiên Pháp, môn còn lại chÃnh là công phu "Không thá»§ nháºp bạch nháºn". Tổ phụ y là Uất Trì Cung năm đó từng tại Khiêu Mã Giản tay không Ä‘oạt được thiết thương cá»§a kiêu tướng Ngõa Cương trại là Äan Hùng TÃn, cứu Lý Thế Dân thoát hiểm, nên danh lừng thiên hạ. Uất Trì Nam tư chất cháºm chạp, tuyệt kỹ gia truyá»n còn chưa luyện đến hóa cảnh, không so được vá»›i ca ca y là Uất Trì Bắc, tuy nhiên cÅ©ng là má»™t đại hà nh gia. Cho nên lần nà y, khi thiếu niên há» Mưu nói muốn dùng tay không đối phó vá»›i cương tiên cá»§a y, y lúc đầu còn cưá»i thầm, cưá»i thiếu niên nà y nông cạn không nháºn thức được Thái SÆ¡n, thá»±c là múa búa trước cá»a Lá»— Ban.
Nà o ngá», qua hÆ¡n mưá»i chiêu, Uất Trì Nam má»›i biết "Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân". Thiếu niên nà y bất quá chỉ dá»±a và o thân pháp khinh linh, tránh né nhanh nhẹn, thế nhưng dưới tiên pháp như gió cuồng sấm giáºt cá»§a y vẫn thấy nhà n nhã Ä‘iá»m tÄ©nh tấn công. Công phu "Không thá»§ nháºp bạch nháºn" cá»§a thiếu niên nà y chứa nhiá»u thá»§ pháp, ngay cả y cÅ©ng chưa từng há»c qua, xem ra quyết không dưới ca ca Uất Trì Bắc.
Uất Trì Nam nghÄ© thầm: "Ca ca má»—i lần dùng công phu “Không thá»§ nháºp bạch nháºn†cùng ta quá chiêu, ước chừng cứ khoảng năm mươi chiêu thì khả dÄ© Ä‘oạt được cương tiên cá»§a ta. Nhưng ca ca từng chỉ giáo ta bà quyết chữ "Huyá»n", trong lúc nguy cấp, khả dÄ© có thể dụ cho địch nhân tiến và o trung lá»™, sau đó sá» ra chiêu thức tiên pháp sát thá»§ "Bát phương phong vÅ© há»™i Trung Châu", bất luáºn công phu “Không thá»§ nháºp bạch nháºn†cá»§a đối phương lợi hại thế nà o, chỉ cần hắn không phải ngưá»i nhà Uất Trì, sẽ quyết không thể hóa giải được!"
Nhưng láºp tức y lại nghÄ©: "Bất quá, nếu như ta sá» chiêu sát thá»§ thần tiên nà y, sẽ đánh thiếu niên há» Mưu không chết cÅ©ng bị trá»ng thương, hắn cÅ©ng là má»™t trang hảo hán anh hùng váºy!"
Uất Trì Nam còn có lòng thương tiếc, nhất thá»i trù trừ không quyết, nhưng thiếu niên kia cà ng lúc cà ng nhanh cà ng gấp, trong nháy mắt đã qua Ä‘i hÆ¡n ba mươi chiêu, Uất Trì Nam âm thầm kinh hoảng, trong lòng thầm nghÄ©: "Không hay, sắp đến năm mươi chiêu, công phu cá»§a tiểu tá» nà y còn trên ca ca ta, ta nếu không dùng chiêu đó, cương tiên nhất định sẽ bị hắn Ä‘oạt mất, ai da, thá»±c là là m khó ta, dùng hay không dùng?"
Thiếu niên ná» thấy Uất Trì Nam đã cầm cá»± qua hÆ¡n bốn mươi chiêu, tiên pháp vẫn như trước không há» sÆ¡ hở, trong lòng cÅ©ng rất bá»™i phục. Hốt nhiên y thấy cước bá»™ cá»§a Uất Trì Nam loạng choạng, trung lá»™ lá»™ ra má»™t khoảng trống sÆ¡ hở. Thiếu niên nà y là ngưá»i cá»±c kỳ tinh minh, nếu như đối thá»§ là má»™t ngưá»i khác, y quyết sẽ không dám liá»u lÄ©nh khinh địch tiến tá»›i. Thế nhưng y đã thấy rõ Uất Trì Nam là mãng hán hữu dÅ©ng vô mưu, không nghÄ© mãng hán nà y cÅ©ng biết dùng kế trá ngụy. Y liá»n láºp tức từ trung lá»™ đột nháºp và o chuẩn bị dùng thá»§ pháp xảo diệu để Ä‘oạt cương tiên cá»§a Uất Trì Nam mà không khiến cho đối phương bị thương chút nà o.
Tâm niệm vừa động, Uất Trì Nam xoay mình quát lớn:
“Cẩn tháºn!â€
Cương tiên quét nhanh, nhất thá»i nổ lên hà ng ngà n tiên ảnh trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp phá»§ lấy thân hình thiếu niên. Má»™t cây Thá»§y Ma Cương Tiên nặng sáu mươi tư cân, trong sát na đó đã biến thà nh má»™t cây nhuyá»…n tiên có thể hóa lá»±c “Nhiá»…u Chỉ Nhuâ€, má»™t vòng tá»±a sóng ba đà o dồn dáºp vá»— tá»›i. trong nhu có cương, trong cương có nhu, thá»±c là biến hóa khôn lưá»ng, thần diệu vô cùng, má»™t chiêu nà y chÃnh là chiêu sát thá»§ thần tiên “Bát phương phong vÅ© há»™i Trung Châu†cá»§a Uất Trì gia!
Chiêu nà y do Uất Trì Cung lúc vá» già sáng tạo ra, chuyên dùng để phá công phu “Không thá»§ nháºp bạch nháºn†cá»§a địch nhân, không thuá»™c sáu mươi tư chiêu Thá»§y Ma Tiên Pháp. Lại nói trở lại cố sá»± xưa: Nguyên lai năm đó Uất Trì Cung sau khi tay không Ä‘oạt giáo, bắt sống Ngõa Cương trại kiêu tướng Äan Hùng TÃn, có má»™t lần yến tiệc cho các công thần, Tần Quỳ (Tần Thúc Bảo) há»i y rằng:
“Thá»§y Ma Tiên Pháp cá»§a ngươi, mưa gió không thấy, nếu ngưá»i khác cÅ©ng dùng công phu “Không thá»§ nháºp bạch nháºnâ€, có thể Ä‘oạt được cương tiên cá»§a ngươi không?â€
Uất Trì Cung đáp:
“Cái nà y quyết không thể!â€
Tần Quỳ lại há»i:
“Không thá»§ nháºp bạch nháºn cá»§a ngươi rất lợi hại, đương thá»i không ai có thể thắng ngươi. Ngươi liệu có thể tùy tâm sở dục, bất kể đối phương dùng binh khà gì Ä‘á»u có thể Ä‘oạt được không?â€
Uất Trì Cung đáp:
“Ngươi là đại ca ta, ta không dám dấu ngươi, môn công phu nà y có lẽ trước mắt không ai có thể thắng ta, nhưng ta cÅ©ng chưa luyện đến hóa cảnh, gặp phải ngưá»i võ nghệ tháºt sá»± cao minh, ta cÅ©ng vị tất Ä‘oạt được vÅ© khà cá»§a há». Và dụ như song giản cá»§a lão huynh đây, nếu thá»±c cùng ta giao đấu mà nói, ta không dám chỉ bằng đôi nhục chưởng đấu lại.â€
Tần Quỳ lại há»i:
“Tốt, nếu như ngươi luyện thà nh, thì sẽ đạt tá»›i cảnh giá»›i xuất thần nháºp hóa thế nà o?â€
Uất Trì Cung đáp:
“Môn công phu nà y cá»§a ta, thế đại tương truyá»n, ảo diệu vô cùng, nếu như tháºt sá»± luyện đến hóa cảnh, bất luáºn địch nhân cưá»ng mạnh đến đâu, nhất định có thể Ä‘oạt hạ được binh khà cá»§a hắn.â€
Tần Quỳ cưá»i nói:
“Nếu như “dÄ© tá» chi mâu, công tá» chi thuẫnâ€, có má»™t ngưá»i tinh thông công phu “Không thá»§ nháºp bạch nháºnâ€, lại có má»™t ngưá»i tinh thông sáu mươi tư đưá»ng Thá»§y Ma Tiên Pháp cá»§a ngươi, hai ngưá»i giao đấu, Thá»§y Ma Cương Tiên có bị Ä‘oạt? Hay là ngưá»i chỉ dùng không thá»§ sẽ bị cương tiên đả chết?â€
Uất Trì Cung ngây ngưá»i má»™t hồi lâu, rồi nói:
“Cái nà y ta cÅ©ng chưa từng nghÄ© qua.â€
Sau cuá»™c nói chuyện đó, Uất Trì Cung đã dồn hết tâm trà để giải quyết nan đỠmà Tần Thúc Bảo đưa ra. Cuối cùng y sáng tạo ra má»™t chiêu tiên pháp “Bát phương phong vÅ© há»™i Trung châu.†Bởi vì bản thân y là má»™t đại hà nh gia vỠ“Không thá»§ nháºp bạch nháºnâ€, cho nên má»™t chiêu sáng tạo ra nà y có thể khiến đối phương sá» dụng bất kỳ thá»§ pháp nà o, nếu như không lui nhanh sẽ bị đánh không chết cÅ©ng trá»ng thương. CÅ©ng vì thế mà Uất Trì Nam trì hoãn không muốn sá» dụng chiêu nà y.
Nhưng thiếu niên há» Mưu nhất thá»i coi thưá»ng, khinh địch tiến lên, trong giây lát chỉ thấy tiên ảnh thiên trá»ng tá»±a Thái SÆ¡n áp xuống, y quát lên má»™t tiếng:
"Hảo tiên pháp!"
Ngay trong sát na đó, y thi triển tuyệt đỉnh khinh công, thân hình bốc lên khá»i mặt đất. Trưá»ng tiên cá»§a Úy Trì Nam cuốn đến, vừa vặn giữ lấy đùi bên trái cá»§a y kéo xuống!
Uất Trì Nam quát:
"Ngã nà y, ngã nà y!"
Thiếu niên kia chợt cưá»i nói:
"Chưa chắc đâu!"
Thân hình Ä‘ang treo trên không, đột nhiên tả cước bay ra nhằm cổ tay cá»§a Uất Trì Nam phóng thẳng tá»›i. Uất Trì Nam cÅ©ng không nghÄ© được rằng cương tiên đã quấn chặt má»™t bên đùi y, váºy mà y còn đủ lá»±c tung ra má»™t cước, đột ngá»™t không kịp phòng bị, cổ tay nắm cương tiên bị y má»™t cước đá trúng, nhất thá»i cả cánh tay tê dại, cương tiên rÆ¡i ra!
Thiếu niên kia mang theo cả cương tiên, giữa không trung xoay ngưá»i hạ xuống, bình ổn đứng trên mặt đất, mặt không Ä‘á», hÆ¡i thở không gấp, cưá»i hì hì gỡ Thá»§y Ma Cương Tiên ra, hai tay đưa qua trả lại cho Uất Trì Nam.
Uất Trì Nam tiếp nháºn cương tiên, mặt Ä‘en nghệt ra, ngây ngốc má»™t khắc, đột nhiên kêu lên:
"HỠMưu kia, ta lần nà y thực là phục ngươi rồi!"
Thiếu niên nói:
"Äa tạ tướng quân hạ thá»§ lưu tình, nếu không thì chân phải cá»§a ta sá»›m đã bị đánh gãy. Chúng ta lần nà y coi như bình thá»§."
Uất Trì Nam lòng dạ thẳng thắn, nghÄ© sao nói váºy, liá»n nói:
"Không phải, khi Thá»§y Ma Cương Tiên cá»§a ta quấn được ngươi, mặc dù không dùng toà n lá»±c, nhưng trong hoà n cảnh như váºy, ngươi vẫn tung ra được má»™t cước, cÅ©ng đã cước hạ lưu tình, không là m tổn thương gân mạch ta, ta cÅ©ng biết chắc như váºy. Ta sẽ không nói lá»i khách khà nữa, ha ha, nếu như chúng ta vừa rồi có địch ý, thì tất sẽ lưỡng bại câu thương, nhưng nhất định ta bị ngươi đánh trá»ng thương nặng hÆ¡n. Cho nên ta thá»±c sá»± khâm phục ngươi, hướng ngươi nháºn thua."
Thiếu niên kia nói:
"Ai thua ai thắng, hà tất phải so Ä‘o? Chúng ta không đánh không quen, Ä‘iá»u nà y má»›i tháºt đáng vui mừng!"
Uất Trì Nam kêu lên:
"Äúng, có thể kết giao vá»›i má»™t má»™t bằng hữu như ngươi, trong lòng thá»±c sá»± vô cùng vui sướng! Ta vì ngươi mà bị giáng ba cấp cÅ©ng không má»™t câu oán thán."
Thiếu niên há» Mưu cưá»i nói:
"Ha, khi Tần đô úy sai ngươi xuất kinh, đã nói qua như váºy sao? Nhưng ngươi bất tất phải lo lắng... "
Uất Trì Nam nói:
"Ta lo lắng cái gì chứ? Mưu huynh đệ, ngươi nghÄ© sai vá» ta rồi, là m quan hay không là m quan ta không để trong lòng. Bất quá, do nhà ta là háºu nhân công thần, mấy Ä‘á»i thụ ân triá»u đình cho nên không thể cùng ngươi là m cưá»ng đạo."
Thiếu niên cưá»i nói:
"Ta không có nói như váºy, ta cÅ©ng biết ngươi tịnh không tham phú quý công danh. Nhưng theo như ta thấy, Tần đô úy sẽ không chấp pháp như sÆ¡n, tấu lên vá»›i Hoà ng thượng để biếm ngươi ba cấp quan."
Uất Trì Nam há»i:
"Sao ngươi nghÄ© váºy? Ngươi không biết Tần đại ca nà y cá»§a ta là ngưá»i thiết diện vô tư sao? Ta lần nà y nhục mạng quay vá», y có thể để yên không xá» phạt ta sao?"
Thiếu niên liá»n giải thÃch:
"Ngươi cÅ©ng biết huynh trưởng ngươi cÅ©ng giống như vị Tần đại ca nà y Ä‘á»u là bằng hữu tối hảo cá»§a Thiết Ma Lặc, ngươi quay vá» bất tất phải giấu giếm, cứ theo sá»± tháºt mà nói lại vá»›i Tần đô úy, ta cướp số ngá»± mã ấy là để tống cấp cho Thiết Ma Lặc, y mặc dù là thiết diện vô tư cÅ©ng nhất định không tấu lên Hoà ng thượng."
Uất Trì Nam há»i:
"A, ngươi nói là Tần đại ca sẽ là m váºy vì muốn giữ vẹn mối giao tình vá»›i Thiết Ma Lặc?"
Thiếu niên đáp:
"Không hẳn như váºy, nhưng nếu y tấu rõ vá»›i Hoà ng thượng, Hoà ng thượng đương nhiên sẽ bắt y Ä‘i tiá»…u trừ Thiết Ma Lặc. Hoà ng thượng cÅ©ng biết y và Thiết Ma Lặc có giao tình, y không sợ hoà ng thượng nghi ngá» sao? Lúc đó y sẽ lâm và o thế tiến thoái lưỡng nan. Cho nên chỉ cần ngươi nói tháºt vá»›i y, y sẽ vì ngươi mà giữ kÃn, không lý nà o lại hà nh tá»™i ngươi? Tóm lại, trên quan trưá»ng tổng thể không ngoà i má»™t chữ "Huyá»n", hiện tại đạo phỉ vô số, y nói nhất thá»i không tra ra đạo tặc cướp ngá»± mã là ai, thì Hoà ng thượng cá»§a các ngươi cÅ©ng chẳng có biện pháp gì, đây chỉ là chuyện nhá», lâu rồi cÅ©ng sẽ quên Ä‘i."
Uất Trì Nam như vừa tỉnh mộng, vòng tay nói:
"Äa tạ chỉ giáo, cáo từ, bao giá» ngươi đến Trưá»ng An, ta và ngươi sẽ đối ẩm má»™t tráºn thống khoái!"
Nói xong lại láºp tức lại cưá»i ha hả:
"Bất quá, ngươi là m sao có thể đến được Trưá»ng An? Ta cÆ¡ hồ quên mất ngươi là đạo tặc!"
Thiếu niên cưá»i nói:
"Thế sá»± vốn không thể dá»± liệu được, nói không chừng ta cÅ©ng sẽ đến Trưá»ng An ngao du. Khi đó nhất định sẽ bái phá»ng tướng quân. Ha ha, chỉ cần ngươi không sợ ta là m liên lụy đến ngươi là được."
Hai ngưá»i cưá»i lá»›n chắp tay chà o từ biệt. Uất Trì Nam má»™t mình xuống núi, Niếp Ẩn Nương cùng vá»›i Sá» Nhược Mai cÅ©ng má»›i Ä‘i đến.
Thiếu niên kia tiến lên nghênh tiếp, cưá»i nói:
"Äa tạ nà ng đến cổ vÅ© ta, ta lúc không thấy nà ng tá»›i còn tưởng là lệnh tôn đã ngăn cản."
Y lại quay sang há»i:
"Vị tiểu muá»™i nà y là ai váºy?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Phụ thân ta không quản thúc ta, hôm nay đến muá»™n là bởi trong phá»§ Tiết độ sá» cá»§a Äiá»n Thừa Tá»± có chuyện há»—n loạn."
Thiếu niên liá»n há»i:
"Xảy ra chuyện gì?"
Niếp Ẩn Nương đáp:
"Ta sẽ nói cho huynh sau, trước hết ta xin giá»›i thiệu vá»›i huynh, đây là Hồng Tuyến muá»™i muá»™i mà ta thưá»ng nhắc vá»›i huynh, nhưng hiện tại nà ng ta đã cải tÃnh danh, gá»i là Sá» Nhược Mai."
Tiếp theo quay sang SỠNhược Mai, Niếp Ẩn Nương nói:
"Vị đại ca nà y há» Mưu, tên gá»i Thế Kiệt. Y là đệ tá» Ä‘á»i thứ tư cá»§a Cầu Nhiêm Khách, thúc thúc y, Mưu Thế Lãng mấy năm trước từng đến Trung Nguyên, vá»›i Äoà n Khắc Tà cÅ©ng có má»™t Ä‘oạn duyên. Mưu Thế Lãng hiện tại là đảo chá»§ Phù Tang đảo."
Hai ngưá»i hà nh lá»… diện kiến xong, Mưu Thế Kiệt nói:
"Sá» cô nương cùng Äoà n thiếu hiệp có quen biết sao?"
Niếp Ẩn Nương cưá»i nói:
"Không chỉ có quen biết, y...."
Sá» Nhược Mai hai má đỠhồng, khẽ liếc Niếp Ẩn Nương má»™t cái, Niếp Ẩn Nương liá»n đổi giá»ng nói:
"Không chỉ quen biết, bá»n há» còn là bằng hữu rất tốt, tháºt không dám giấu... "
SỠNhược Mai vội bịt miệng Niếp Ẩn Nương, nhưng Niếp Ẩn Nương cũng đã kịp nói xong:
"Tháºt không dám giấu, ta đến đây không phải để cổ vÅ© cho huynh, ta đến là vì sá»± tình cá»§a Nhược Mai muá»™i muá»™i, đến nhá» huynh giúp đỡ."
Mưu Thế Kiệt nói:
"Xin cứ nói, chỉ cần ta có thể là m, ta sẽ táºn hết sức."
Niếp Ẩn Nương nói:
"Chuyện nà y không cần huynh phải phà sức, ta chỉ muốn nhá» huynh nghe ngóng vá» má»™t ngưá»i."
Mưu Thế Kiệt há»i:
"Là ai váºy? A, là Äoà n thiếu hiệp Äoà n Khắc Tà phải không?"
Niếp Ẩn Nương sá»›m đã nở nụ cưá»i đáp:
"Äúng rồi, là Äoà n Khắc Tà ."
Mưu Thế Kiệt lá»™ chút vẻ kỳ lạ, nghÄ© thầm: "Hai ngưá»i nếu đã cùng hắn quen biết váºy còn cần ta nghe ngóng là m gì."
Niếp Ẩn Nương Ä‘oán ra trong lòng y Ä‘ang nghÄ© Ä‘iá»u gì, cưá»i nói:
"Huynh thông minh má»™t Ä‘á»i mà hồ đồ nhất thá»i. Nhược Mai muá»™i muá»™i là nữ nhi nhà lá»… giáo, mặc dù quen biết Äoà n Khắc Tà , nhưng cÅ©ng chưa gặp qua trên giang hồ."
Mưu Thế Kiệt nói:
"A, thì ra hai ngưá»i không biết địa chỉ cá»§a Äoà n thiếu hiệp, muốn nhá» ta giúp đỡ dò há»i phải không? Nhưng tháºt không dám giấu, ta đã nghe danh Äoà n thiếu hiệp từ lâu, nhưng cÅ©ng chưa từng gặp mặt."
Sá» Nhược Mai vô cùng thất vá»ng, Mưu Thế Kiệt lại cưá»i:
"Bất quá, chuyện nà y cÅ©ng rất dá»… dà ng thu xếp. Khoảng mưá»i ngà y nữa, quần hùng lục lâm tại Kim Kê LÄ©nh mở quần anh đại há»™i, chuẩn bị đưa Thiết Ma Lặc lên là m minh chá»§. Äoà n thiếu hiệp và Thiết Ma Lặc có giao tình sâu sắc, nghe nói còn trên cả thân thÃch, lúc đó chắc chắn sẽ đến. Hai ngưá»i lên Kim Kê LÄ©nh có thể gặp y ở đó."
Từ phần nà y trở Ä‘i Dịch Phong và Triệu Khanh sẽ đổi lại há» Äoạn trong truyện thà nh Äoà n cho thống nhất vá»›i bản dịch "Äại ÄÆ°á»ng Du hiệp ký" cá»§a dịch giả Cao Tá»± Thanh.
Tà i sản của nguoidoi123
Từ khóa được google tìm thấy
àâòîçâóê , bảo thoa lục , down long phung bao thoa , êîíêóðñû , ëóíêà , îäèíöîâî , ïåñíÿ , ïîäàðêè , ïîãîäû , ïðàâäà , ïðîãíîç , loan phung se duyen , lomngphungkiduen , long phụg bảo thoa , long phụng bảo thoa , long phung bao dau thoa , long phung bao hoa thoa , long phung bao kiem , long phung bao kim thoa , long phung bao luc thoa , long phung bao ngan thoa , long phung bao tha duyen , long phung bao thoa , long phung bao thoa luc , long phung duyen , long phung thoa bao luc , ñóáàðó , ýêîëîãèÿ , ðàìñòîð