 |
|

10-09-2008, 09:49 AM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 16
Nanh vuốt của CIA
Thúy Hằng trở mình, ngưá»i vẫn Ä‘au từ đầu đến gót chân. Cô từ từ mở mắt. Ngoà i cá»a sổ, ánh sáng chan hòa. Tất cả tiếng động cá»§a thà nh phố dá»™i và o tai cô. Cô nhìn quanh, vẫn là căn buồng nhá» nhắn, ấm cúng cá»§a cô. Cô vẫn nằm trên chiếc giưá»ng thấp, giữa gối đệm quen thuá»™c. Kia vẫn là chiếc tá»§ gương lá»›n đựng quần áo, chiếc bà n trang Ä‘iểm có những há»™p phấn, thá»i son, xếp ngay ngắn. Äầu giưá»ng trên chiếc bà n đêm, vẫn chiếc máy thu thanh nhá» nhãn hiệu Philips mà cô chỉ vá»›i tay, vặn nút là có thể nghe được má»™t chương trình âm nhạc. Cái cảm giác yên ổn hạnh phúc vì được ở giữa căn buồng cá»§a mình, vá»›i những đồ đạc quen thuá»™c cá»§a mình cứ lâng lâng dâng lên trong tâm hồn Thúy Hằng má»™t niá»m vui nhè nhẹ. Rất nhiá»u ngưá»i trong xã há»™i miá»n Nam dưới chế độ Mỹ - Diệm chỉ có cảm giác yên ổn tương đối khi ở trong nhà mình, đóng tất cả các cá»a lại. Bởi vì mở cá»a ra là mắt thấy ngay xe thiết giáp nhà binh, xe bắt ngưá»i cá»§a cảnh sát, xe quân cảnh cá»§a bá»n Mỹ, là bắt cóc, là ám sát, thá»§ tiêu, là hối lá»™ lừa bịp, là váºt lá»™n Ä‘ua chen. Bởi vì mở cá»a ra là tai phải nghe hà ng trăm thứ tiếng náo động cá»§a xe cá»™, cá»§a các loa phóng thanh phát thanh ra rả cả ngà y vỠ“tố Cá»™ngâ€, “chống Cá»™ngâ€, “chÃnh nghÄ©aâ€, “quốc giaâ€, “thế giá»›i tá»± doâ€, “liên minh Việt-Mỹâ€... lẫn tiếng quảng cáo cho thuê buồng ngá»§, bán thuốc láºu, thuốc giang mai chen lẫn nhau ầm Ä©...
Thúy Hằng nhìn lên quyển lịch có ảnh một nữ diễn viên điện ảnh Mỹ treo trước bà n trang điểm, lẩm bẩm :
- Một tuần lễ qua rồi.
Má»™t tuần lá»… qua rồi, kể từ ngà y Thúy Hằng được ra khá»i cái hang hùm cá»§a bá»n CIA. Má»™t tuần qua, rồi sẽ má»™t tháng qua, má»™t năm qua, cho dù mưá»i năm, hai mươi năm nữa có qua Ä‘i, cô vẫn không bao giá» quên được những ngà y cô bị rÆ¡i và o trong tay bá»n mặt ngưá»i dạ thú, những ngà y cô nhìn rõ bá»™ mặt tháºt cá»§a bá»n Mỹ hÆ¡n bao giá» hết. Hà ng ngà y cô chỉ nhìn bá»n chúng Ä‘i đưá»ng quần áo thẳng nếp, già y Ä‘en bóng loáng, đôi khi ngÆ¡ ngác, cái gì cÅ©ng dừng lại nhìn ngắm như đứa trẻ con, hoặc tối đến khi nhìn chúng đến tiệm nhảy, đóng sáºp cá»a xe hÆ¡i tháºt mạnh, ngưá»i thÆ¡m nức nước hoa, gá»i toà n uýt-xki, vui nhá»™n trong tiếng nhạc, thì cô không thể hiểu được bá»n Mỹ. NghÄ© đến bá»n Mỹ, hình ảnh thằng Thomas lại hiện lên trong trà óc cô.
Sau hôm bị hai tên cảnh sát lục soát và cướp Ä‘oạt và tiá»n đêm khuya Ä‘i là m vá», Thúy Hằng không Ä‘i xe máy nữa. để tránh má»i sá»± bất trắc. Cô dặn má»™t chiếc tắc xi đúng giỠđến đón cô vá». Hôm đó, anh tà i xế vừa mở ga cho xe chạy được má»™t quãng thì từ phÃa sau, hai chiếc xe gắn máy do hai tên cảnh sát lái, tiến lên. Má»™t chiếc chạy vượt qua, còn chiếc kia kèm sát tắc xi. Tên cảnh sát lái xe gắn máy thứ hai rút súng sáu, chÄ©a và o anh tà i xế, ra lệnh :
- Chạy theo xe gắn máy đằng trước! Không nghe, tao bắn chết.
Anh tà i xế ngạc nhiên nhìn tên ác ôn. Hắn trợn mắt nhìn lại. Biết có sá»± chẳng là nh xảy ra nhưng không còn có cách nà o khác, anh đà nh im lặng lái xe theo sau chiếc xe gắn máy cá»§a tên cảnh sát chạy trước. Không khà căng thẳng, nặng ná», Ä‘e dá»a. Thúy Hằng hết nhìn ngưá»i tà i xế, lại nhìn hai tên cảnh sát.
Äến trước má»™t cao ốc gần trưá»ng Ä‘ua Phú Thá», tên cảnh sát Ä‘i xe gắn máy đằng trước giÆ¡ tay trái ra hiệu cho xe đằng sau, rồi từ từ dừng lại. Chiếc xe tắc xi cÅ©ng dừng theo. Tên cảnh sát Ä‘i kèm xe tắc xi, hãm xe, hất hà m bảo Thúy Hằng :
- Má»i cô vô đây có việc.
Thúy Hằng bình tĩnh nói :
- Không, ông lộn ai rồi đó. Tôi không có quen biết ai ở trong đó cả.
Tên cảnh sát lừ lừ đến mở cá»a xe :
- Thì cứ vô đi, đã bảo mà . Vô đi sẽ biết.
Thúy Hằng lắc đầu từ chối. Hắn nắm tay Thúy Hằng kéo ra. Thúy Hằng định kêu to thì mấy thằng trông mặt mà y dữ tợn ở trong cao ốc đã chạy ùa ra. Ngưá»i tà i xế tắc xi lắp bắp mấy tiếng: “các ông...†thì tên cảnh sát đã chá»c đầu súng sáu và o má anh ta :
- Câm mồm... Tao ghi số xe cá»§a mà y rồi, ra khá»i đây cÅ©ng không được mở miệng nói gì cả.
Biết không thể chống cá»± được bá»n chúng, Thúy Hằng đà nh xuống xe, giữa sá»± bao vây cá»§a mấy thằng ác ôn, và o cao ốc. Tòa cao ốc có nhiá»u phòng, phòng nà o cÅ©ng kÃn đáo riêng biệt. Tên cảnh sát đưa Thúy Hằng và o má»™t phòng bà y biện theo lối phòng tiếp khách, ánh đèn nê-ông sáng như ban ngà y, má»™t bá»™ ghế bà nh bá»c da, má»™t tá»§ rượu, ở góc phòng có chiếc máy vô tuyến truyá»n hình. Tên cảnh sát - hay nói đúng hÆ¡n tên nhân viên tình báo đóng giả cảnh sát, vì tòa cao ốc nà y là má»™t trong bốn cÆ¡ quan Ä‘iá»u tra cá»§a phân bá»™ CIA Sà i Gòn - chỉ cho Thúy Hằng ngồi và o má»™t chiếc ghế bà nh rồi lá»§i mất.
Giữa lúc Thúy Hằng vừa lạ lùng nhìn những đồ váºt trong phòng, vừa miên man hồi há»™p suy nghÄ© không hiểu bá»n nà y bắt cóc mình để là m gì thì má»™t tên Mỹ cao lá»›n mặc quần mà u xám, áo sÆ¡mi cá»™c tay bằng ni-lông hoa sặc sỡ, cầm má»™t chiếc cặp bước và o. Hắn thản nhiên ngồi đối diện vá»›i Thúy Hằng, báºt lá»a cháºm rãi châm thuốc lá hút. Hắn giương cặp mắt như mắt mèo, thô bạo nhìn khắp ngưá»i Thúy Hằng không chá»›p mắt. Cái nhìn cá»§a hắn là m Thúy Hấng khó chịu quay Ä‘i. Hắn nhếch mép cưá»i, nói bằng tiếng Việt Nam chưa rõ dấu giá»ng :
- Chà o cô Thúy Hằng, cô được mạnh khá»e chứ?
Rồi không đợi Thúy Hằng đáp lại, hắn há»i tiếp :
- Cha cô là m gì? Ở đâu?
Thúy Hằng miễn cưỡng đáp :
- Hồi tám, chÃn năm trước bá» nhà đi đâu mất, tôi không rõ.
- Tức là đi theo Việt Cộng phải không?
- Tôi đã nói tôi không rõ.
- Mẹ cô là m gì? Ở đâu?
- Mẹ tôi chết rồi.
- Hồi ngưá»i Pháp còn ở đây, cô là m gì?
Thúy Hằng khó chịu lắm nhưng vẫn phải nén lòng trả lá»i :
- Tôi Ä‘i há»c.
- Cô là m ở tiệm nhảy Liberty được bao lâu rồi?
- Hai năm.
- Lương cô bao nhiêu?
- Tám ngà n sáu trăm năm mươi đồng, không kể các khoản tiá»n được tặng.
- Những ai thưá»ng tặng tiá»n cho cô?
- Các khách đến tiệm, tôi không nhớ hết được.
Thomas cưá»i gằn, mở chiếc cặp đựng giấy tá» cá»§a hắn, rút ra má»™t chiếc ảnh, đưa Thúy Hằng xem.
- Ai đây? Cô có biết không?
Thúy Hằng nhìn ảnh nháºn ra ngay :
- Có, tôi có biết ngưá»i nà y.
Thomas sung sướng :
- Ấy đấy, tôi chỉ cần cô cho tôi biết rõ vá» ngưá»i nà y.
- Ngưá»i nà y là má»™t khách hà ng quen cá»§a tiệm. Anh ta thưá»ng nói chuyện vá»›i tôi, vui vẻ, lịch sá»±. Anh ta nói vá»›i tôi anh ta du há»c ở Pháp vá».
Thomas ngắt lá»i Thúy Hằng :
- Không. Chúng tôi muốn biết hơn thế.
Thúy Hằng lắc đầu :
- Tôi chỉ biết thế thôi, tôi không biết gì hơn cả.
Thomas nhìn Thúy Hằng như thăm dò, rồi há»i sang chuyện khác :
- Cô mua tranh cổ à ? Cô thÃch chÆ¡i tranh cổ? Những tranh cổ loại nà o thì cô thÃch?
- Không, tôi không chÆ¡i tranh cổ. - Thúy Hằng lạnh lùng trả lá»i.
Thomas vẫn chăm chăm nhìn Thúy Hằng :
- Thế nà o, không thÃch chÆ¡i tranh cổ à ? Sao lại đăng báo mua tranh?
Hắn rút trong cặp giấy cá»§a hắn ra tá» báo “Thá»i đại†chỉ cho Thúy Hằng nhìn và o mục Rao vặt có dòng chữ “Mua tranh cổâ€, tưởng chừng là m Thúy Hằng không thể chối cãi nổi. Thúy Hằng vẫn lạnh lùng :
- Không phải tôi.
Thomas ngạc nhiên :
- Sao? Äịa chỉ cô rà nh rà nh ra đây. Không phải cô đã thuê đăng những dòng nà y thì còn ai nữa?
Thái độ của Thúy Hằng vẫn không thay đổi :
- Nhà số 165 Võ Di Nguy có hai chá»§ thuê. Tôi ở trên gác. Còn ở dưới là má»™t chá»§ khác. Tôi tưởng trước khi há»i tôi, các ông đã Ä‘iá»u tra kỹ rồi. Sao các ông không trá»±c tiếp đến há»i tòa báo xem ai đã thuê đăng những dòng ấy?
Thomas không ngá» có sá»± lắt léo như thế. Hắn tin ở tà i liệu cá»§a Lansdale đưa, nên không cho Ä‘i xác minh lại. Bị phản công bất ngá», hắn không giữ được bình tÄ©nh, quát to :
- Váºy ai ở tầng dưới nhà ?
Thúy Hằng cháºm rãi :
- Không ai ở cả. Nếu ông muốn biết thì tôi cÅ©ng xin nói để ông rõ, tầng dưới là cá»§a ông Tổng trưởng Trần văn Thiên thuê, lấy chá»— Ä‘i lại vá»›i “mèo†cá»§a ông ta, đồng thá»i là m nÆ¡i liên lạc cá»§a mấy ông bà Tổng trưởng, tướng tá thỉnh thoảng hẹn hò đưa nhau lên Äà Lạt sống khá»a thân vá»›i nhau. Các ông đã biết cái “Há»™i khá»a thân†cá»§a các ông, các bà ấy chưa? Má»—i lần đăng báo “Mua tranh cổ†là má»™t lần các ông, các bà ấy báo nhau đến tổ chức hưởng lạc lối quần hôn nguyên thá»§y đấy. Sở dÄ© tôi biết như váºy vì có lần đã có ngưá»i há»i nhầm tôi “Bán tranh cổâ€, tôi đã chỉ thẳng đến nhà riêng ông Tổng trưởng...
- Nói láo. - Thomas thét lên - Cô chỉ nói láo.
Thúy Hằng vẫn bình tĩnh :
- Tôi nói láo là m gì. Ông cứ cho Ä‘i Ä‘iá»u tra. Tôi cam Ä‘oan là đúng như thế. Váºy ông đã Ä‘iá»u tra chưa? Ông còn lạ gì ông Tổng trưởng, tướng tá nà o chẳng có bao bốn, năm “mèo†ở bốn năm địa Ä‘iểm khác nhau và có những trò vui kỳ quái, chỉ các ông má»›i nghÄ© ra được thôi.
Äuối lý, Thomas đà nh phải dịu giá»ng :
- Thôi, tôi tin những Ä‘iá»u cô vừa nói là đúng. Mong cô cứ nói thá»±c như thế, tôi rất hoan nghênh. Cô cho tôi biết vá» Phan Thúc Äịnh.
- Ông nói ai?
- Cô khéo vá» quá. - Thomas gõ gõ và o tấm ảnh để trong cặp giấy cá»§a hắn - Cái anh chà ng lịch sá»± vẫn nói chuyện và tặng tiá»n thưởng cho cô ấy.
- Tôi không biết gì hÆ¡n vá» anh ta ngoà i những Ä‘iá»u tôi vừa nói cả.
- Ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi không thÃch loanh quanh. Tôi xin nói thẳng vấn Ä‘á»: Cô cho chúng tôi biết Phan Thúc Äịnh ở tổ chức nà o? Äã hoạt động những gì? Äã nói những gì vá»›i cô và qua cô, liên lạc vá»›i những ai? Nếu cô cung cấp cho chúng tôi đầy đủ tà i liệu, không những chúng tôi bảo đảm hoà n toà n an ninh cho cô mà còn thưởng cho cô từ má»™t ngà n đến mưá»i ngà n đôla tùy theo giá trị tà i liệu cô cung cấp. Tôi xin nhắc lại: mưá»i ngà n đôla, bằng hà ng chục năm Ä‘i là m cá»§a cô. Ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi rất sòng phẳng trong vấn đỠđó. Còn nếu cô không chịu nói thá»±c thì cô đừng trách chúng tôi...
Thúy Hằng vẫn khăng khăng :
- Tôi đã nói vá»›i ông và tôi xin nhắc lại: tôi không biết gì hÆ¡n cả. Sao các ông không Ä‘i há»i thẳng anh ta?
Thomas đứng lên :
- Có lẽ cô chưa muốn trả lá»i tôi ngay hay cô chê số tiá»n đó còn Ãt! Số tiá»n có thể hÆ¡n nữa tùy theo giá trị cá»§a tà i liệu cô cung cấp. Không phải má»—i lúc và ai cÅ©ng có cÆ¡ há»™i kiếm ra được món tiá»n khá lá»›n như thế đâu cô ạ. Tôi để cô ngồi lại suy nghÄ©. Khi nà o thay đổi ý kiến, cô báo ngay lúc nà o tôi cÅ©ng vui lòng nghe cô. Tuy váºy thá»i gian cÅ©ng không phải là vô hạn định. Tôi chỉ có thể chá» cô từ giỠđến sáng mai. Lúc nà y cô trả lá»i chúng tôi, chúng tôi xin đưa cô vá» táºn nhà .
Thúy Hằng cũng đứng lên cương quyết :
- Các ông không có quyá»n giữ tôi lại.
- Sao váºy?
- Ông Tổng thống Diệm đã tuyên bố đất nước chúng tôi là má»™t quốc gia độc láºp. Các ông là ngưá»i Hoa Kỳ, các ông không có quyá»n đụng đến ngưá»i Việt Nam chúng tôi.
Thomas báºt cưá»i :
- Cô ngây thÆ¡ quá. Cô bảo chúng tôi không có quyá»n à ? Ai đưa ông Diệm vá» là m Tổng thống? Ai viện trợ cho chÃnh phá»§ ông Diệm? Ai tổ chức và chi tiá»n cho quân đội và cảnh sát? Má»™t ngưá»i không cần thông minh lắm cÅ©ng biết là chúng tôi: ngưá»i Hoa Kỳ.
- Các ông không có quyá»n giữ tôi.
Thay Hằng kêu lên thất vá»ng và chạy xổ ra cá»a. Nhưng ở cá»a đã có hai thằng Mỹ to lá»›n, nét mặt vẻ lạnh lùng, tà n ác cá»§a bá»n găng-xtÆ¡, tay áo sÆ¡ mi xắn cao, quần bó hông cháºt căng, khoanh tay trước ngá»±c, lừ lừ Ä‘i và o, chằm chằm nhìn Thúy Hằng. Thúy Hằng lùi lại.
Äêm hôm ẩy, không thấy Thúy Hằng khai gì thêm. Sáng hôm sau, chúng dẫn cô lên má»™t gian phòng ở tầng hai. Phòng nà y quét vôi xám, lạnh lẽo, để ngổn ngang những dụng cụ kỳ quặc: từ cái Ä‘y-na-mô đến cái ká»m, cái kẹp, từ cuá»™n dây Ä‘iện đến chiếc đèn chụp đứng có lắp bóng, Ä‘iện cá»±c mạnh, từ cái còng số 8 đến các gáºy cao su cốt sắt sÆ¡n trắng. Tất cả Ä‘á»u mang từ Mỹ sang, Ä‘á»u được chăm chút sạch sẽ, bóng loáng như những dụng cụ y tế.
Nhìn những dụng cụ ấy, Thúy Hằng thoáng hiểu chúng định là m gì mình. Má»™t mối căm uất dâng lên là m nghẹn cổ há»ng cô. Äây là ná»n “độc táºp tá»± do†cá»§a cái “quốc gia Việt Nam Cá»™ng hòa†mà bá»n CIA Mỹ muốn cho cô biết rõ đây là ná»n văn minh cá»§a má»™t nước đế quốc già u mạnh nhất “thế giá»›i tá»± doâ€, đây là sá»± thá»±c vá» sá»± có mặt cá»§a ngưá»i Mỹ ở miá»n Nam Việt Nam.
Thomas đã đứng chá» sẵn Thúy Hằng ở trong phòng, hất hà m há»i cô, ná»a dá»— dà nh, ná»a Ä‘e dá»a :
- Thế nà o, cô gái đẹp đáng yêu cá»§a tôi, cô nghÄ© kỹ chưa? Ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi rất văn minh, rất nhân đạo, nhất là đối vá»›i phụ nữ đáng yêu như cô. Nếu cô khai rõ sá»± thá»±c thì không những cô được trả lại tá»± do ngay, mà khoản tiá»n chúng tôi hứa vá»›i cô cÅ©ng sẽ được lÄ©nh. Chỉ có chúng tôi và cô biết thôi, không má»™t ngưá»i nà o biết cả, cô có thể hoà n toà n an tâm vá» Ä‘iá»u đó.
Chúng tôi rất biết Ä‘iá»u và đúng đắn. Cô muốn sang Hoa Kỳ chÆ¡i, chúng tôi cÅ©ng sẽ tạo Ä‘iá»u kiện cho cô sang. Vá»›i nhan sắc cá»§a cô, biết đâu ở nước Hoa Kỳ hay chuá»™ng lạ, chẳng có nhiá»u hãng quay phim, ký giao kèo thuê cô đóng phim. ảnh cô sẽ in ở khắp các báo chÃ. Cô vừa già u có, vừa trở thà nh diá»…n viên nổi tiếng... Ãt ngưá»i được cái may mắn như cô. Cô đừng nên bá» lỡ cÆ¡ há»™i tốt đẹp mà nhiá»u ngưá»i vẫn ao ước đó. Nếu cô không chịu nghe theo lá»i chúng tôi thì những váºt vô tình kia sẽ không thương cô đâu.
Thúy Hằng nghe những lá»i đưá»ng máºt cá»§a Tôma, nhìn những dụng cụ tra tấn bà y ở trong phòng, gáºt đầu :
- Vâng, tôi rất hiểu cái nhân đạo cá»§a ngưá»i Hoa Kỳ các ông. Phải chăng những thứ ấy là biểu hiện cho cái nhân đạo đó?
Thomas nhếch mép một cách thâm hiểm :
- Cô bá»›t ngây thÆ¡ hÆ¡n hôm qua rồi đấy nhỉ. Äúng, đối vá»›i chúng tôi: nhân đạo chỉ có thể xây dá»±ng được trên đôla và bạo lá»±c. Nước Hoa Kỳ chúng tôi đã được xây dá»±ng như váºy và đã trở thà nh nước già u mạnh nhất thế giá»›i. Nhưng thôi... bây giá» không phải là lúc triết lý vá»›i cô. Cô nên nhá»› rằng sá»± kiên nhẫn cá»§a bất cứ ai cÅ©ng Ä‘á»u có giá»›i hạn. Cô có khai không?
- Ông bảo tôi khai gì? Tôi tưởng những Ä‘iá»u ông muốn biết, tôi đã nói hết rồi. Tôi có biết gì hÆ¡n nữa đâu.
- Không đúng. Thế ai đây? Nó là m gì? - Thomas quát lên và chìa chiếc ảnh Phan Thúc Äịnh ra há»i Thúy Hằng.
- Tôi không biết.
Như má»t con thú dữ bị đòn, Thomas chồm lên, thẳng tay tát má»™t cái tháºt mạnh và o mặt Thúy Hằng. Bị má»™t cái tát nhà nghá» bất ngá», Thúy Hằng lá»™ng óc loạng choạng suýt ngã. Trước mắt cô, hà ng trăm con Ä‘om đóm bay. Giá»ng Thomas nhẹ nhà ng hÆ¡n bao giá» hết :
- Cô gái đẹp đáng yêu cá»§a tôi Æ¡i! Ô, my darling! [1] Em nên biết Ä‘iá»u má»™t chút chứ! Em có Ä‘au lắm không?
Hắn giÆ¡ tay ấn má»™t nút Ä‘iện trên tưá»ng. Có tiếng chuông reo. Má»™t tên Mỹ cao lá»›n bước và o. Hắn quay sang Thúy Hằng giá»ng đổi khác :
- Thế nà o? Vẫn còn đủ thá»i gian cho mà y tá»± chá»n cách đối xá» cá»§a ngưá»i Hoa Kỳ chúng tao.
Nhìn thẳng và o cái mặt quá»· cá»§a hắn, Thúy Hằng thấy tất cả sức mạnh trong ngưá»i mình trá»—i dáºy.
- Tôi chỉ biết có thế thôi. Tôi không phải lá»±a chá»n gì cả. Äối vá»›i ngưá»i Việt Nam chúng tôi, nhân đạo không bao giá» xây dá»±ng trên đôla và bạo lá»±c...
Thomas trỠmột ngón tay lên thái dương ra hiệu cho tên Mỹ cao lớn :
- Gà điện và o đầu óc bướng bỉnh của nó.
Thế là cuộc tra tấn bắt đầu. Tiếng chuông của một thánh thất gia-tô nà o ở gần đó, ngân nga tám tiếng...
Thúy Hằng bị giam giữ trong cái cÆ¡ sở cá»§a CIA ấy suốt hai tuần lá»…. Trong hai tuần lá»… ấy, cô bị bá»n chúng tra tấn nhiá»u lần, chết Ä‘i sống lại. Xen kẽ vá»›i những tráºn tra tấn là những cuá»™c dụ dá»—, Ä‘e dá»a. Dụ dá»—, Ä‘e dá»a không được, lại tra tấn. Chúng mở nhạc jazz ầm Ä© trong khi quay Ä‘iện cô, để tiếng nhạc xóa Ä‘i tiếng kêu thét cá»§a cô. Chúng uống rượu uýt-xki, uống côca côla khi cô ngất nằm sóng soà i trên bà n. Cô nhá»› mãi hình ảnh tên Thomas, má»—i lúc cô trả lá»i “không biết†thì sao con quá»· mặt ngưá»i đó biến đổi nhanh chóng đến thế. Äang ngáºm Ä‘iếu thuốc lá, cái đầu gáºt gáºt, gù gù, giá»ng nói ngá»t ngà o như mÃa lùi bá»—ng quẳng ngay Ä‘iếu thuốc lá Ä‘i, mặt tái Ä‘i, giá»ng nói rÃt qua hai kẽ răng, chồm lên như má»™t con chó dại.
Có lúc hắn thay đổi phương pháp, vừa trẹo mồm nhai kẹo cao su, vừa kiên nhẫn ngồi há»i cô suốt buổi. Hắn đặt ra liên tiếp những câu há»i là m cho Thúy Hằng không kịp suy nghÄ©, nhiá»u câu há»i vu vÆ¡, không dÃnh dáng gì đến việc bắt giữ Thúy Hằng, nhưng liá»n đó hắn láºt ngược vấn đỠđịnh tìm ra những mâu thuẫn trong câu trả lá»i cá»§a cô, dồn ép cô báºt ra những Ä‘iá»u gì cô muốn giấu.
Nhưng chúng đã thất bại. Trước sau, chúng không khai thác được Ä‘iá»u gì thêm ở Thúy Hằng vá» Phan Thúc Äịnh. Biết không thể là m gì hÆ¡n, những ngà y cuối cùng cá»§a thá»i gian giam giữ cô, chúng lại cho cô ăn uống đầy đủ, vá»— vá» cô, an á»§i cô.
Má»™t buổi sáng, chúng đưa cô trở lại cái phòng khách ở tầng dưới. Tên Thomas niá»m nở, trÆ¡ trẽn má»i cô uống cà phê bá»™t và ăn bánh ngá»t chúng đã bà y sẵn trên bà n. Cô không thể nà o đụng được và o những thứ đó. Thomas há»i :
- Thá»i gian ở đây, có nhiá»u Ä‘iá»u không vừa ý cô phải không?
Thúy Hằng miễn cưỡng đáp :
- Ông ở địa vị tôi, ông sẽ nghÄ© như thế? Thiết tưởng ông không phải há»i tôi Ä‘iá»u đó.
Thomas là m như không có gì xảy ra, mỉm cưá»i :
- Cô hãy quên Ä‘i những chuyện đã qua Ä‘i. Ngay ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi mà có những hoạt động chống Hoa Kỳ, chúng tôi cÅ©ng phải xá» như váºy thôi. Chúng tôi tôn trá»ng công lý và tá»± do, cho nên phải cố gắng tìm ra sá»± tháºt, cô hiểu cho. Chúng tôi rất sung sướng là sau khi thẩm tra thấy cô vô tá»™i, chúng tôi đã săn sóc cô chu đáo mấy ngà y hôm nay và bây giá», xin trả lại tá»± do cho cô. Chúng tôi là m gì là cÅ©ng vì tá»± do, vì quyá»n lợi cá»§a quốc gia cô mà thôi. Có thế, má»›i xác minh được cô là ngưá»i tốt. Từ nay cô có thể sống hoà n toà n yên ổn vì là ngưá»i đã được xác minh rồi. Xin chia vui cùng cô...
Hắn móc túi đưa ra má»™t táºp giấy bạc :
- Dù sao cô cÅ©ng đã khai vá»›i chúng tôi má»™t số vấn Ä‘á». Chúng tôi đã thẩm tra lại thấy đúng và để Ä‘á»n bù những ngà y cô phải nghỉ việc vừa qua, chúng tôi xin tặng cô hai mươi ngà n đồng tiá»n Việt Nam.
Thúy Hằng thấy kinh tởm. kinh tởm cả bá»™ mặt lì lợm trÆ¡ trẽn, cả những lá»i lẽ tráo trở cá»§a Thomas, kinh tởm cả táºp giấy bạc trên tay hắn cÅ©ng như đồ ăn, đồ uống hắn bà y trên bà n. Bởi vì cô đã biết đằng sau những lá»i lẽ, những tá» giấy bạc, những đồ ăn đồ uống là những cái máy quay Ä‘iện, cái còng số 8, cái gáºy cao su cốt sắt, là “công lý, tá»± do†cá»§a nước Mỹ. Cô gạt táºp giấy bạc trả tên Mỹ :
- Cảm Æ¡n ông, ông vừa nói đến tá»± do. Cái Ä‘iá»u quý hÆ¡n tất cả đối vá»›i tôi bây giá» là tá»± do. Còn tiá»n ở nhà tôi hãy còn, tôi không dám nháºn số tiá»n nà y cá»§a các ông.
Thomas Ä‘ang cưá»i, nghiêm ngay nét mặt :
- Cái đó tùy cô thôi. Nhưng trước khi cô ra vá», tôi thấy cần giao hẹn vá»›i cô má»™t Ä‘iá»u: thá»i gian cô bị giữ ở đây và tất cả những gì cô nghe, cô thấy ở đây, không ai được biết cả! Cho đến táºn lúc chết, cô cÅ©ng không được nói vá»›i ai, nhất là không được tá» má»™t thái độ gì cho Phan Thúc Äịnh Ä‘oán biết được.
Nếu có má»™t ngưá»i nà o biết, chúng tôi bắt buá»™c phải xóa má»i chứng cứ (hắn nhấn mạnh) và việc ấy chỉ có thể đổi bằng tÃnh mạng cá»§a cô thôi. Tôi không phải Ä‘e dá»a cô đâu... Cô phải bảo vệ uy tÃn cá»§a Hoa Kỳ.
Thúy Hằng im lặng, không đáp. Hắn tiá»…n Thúy Hằng ra đến cá»a phòng, còn dặn thêm :
- Chúng tôi rất cần những ngưá»i cá»™ng tác như cô. Nếu lúc nà o cô nghÄ© lại hoặc cần gì, xin cô cứ đến đây há»i trung tá Thomas.
Thúy Hằng vẫn nằm im trên giưá»ng suy nghÄ© vá» bá»™ mặt thá»±c cá»§a bá»n Mỹ trên mảnh đất miá»n Nam Việt Nam, vá» ná»n “độc láºp tá»± do†cá»§a cái “Việt Nam Cá»™ng hòaâ€. Cô trở mình vẫn thấy Ä‘au ê ẩm. Bá»n Mỹ đánh ác tháºt. Chúng đánh không để lại dấu vết gì trên ngưá»i cô nhưng cái Ä‘au thấm và o táºn xương tuá»·, Ä‘á»ng ở má»—i má»™t sợi dây thần kinh, cứ thỉnh thoảng lại dá»™i lên.
Äang nghÄ© miên man thì Thúy Hằng nghe có tiếng gõ cá»a. Cô ngồi dáºy há»i :
- Ai?
Tiếng má»™t ngưá»i phụ nữ trả lá»i :
- Em đây, chị Thúy Hằng phải không? Em có việc rất cần gặp chị.
Thúy Hằng mở cá»a, má»™t cô gái lạ mặt có hà ng lông mi dà i và và nh môi má»ng bước và o vá»›i dáng Ä‘iệu như lén lút, tá»± động khép cánh cá»a lại đằng sau mình. Thúy Hằng ngạc nhiên vì chưa gặp ngưá»i phụ nữ nà y lần nà o. Cô lạ lùng nhìn khách, há»i :
- Chị há»i tôi?
Ngưá»i phụ nữ lạ mặt gáºt đầu, rất tá»± nhiên :
- Thế nà o, chị khá»e rồi chứ? Chị bắt đầu nháºn “công tác†được chưa? Từ hôm chị bị bắt đến nay, công việc cá»§a “tổ chức†bị đứt quãng. Anh Äịnh cá» em đến để nói lại đưá»ng dây liên lạc. Äáng lẽ em đến ngay hôm chị má»›i vá» cÆ¡, nhưng phải tránh bá»n máºt vụ lảng vảng ở trước cá»a nhà chị, hôm nay, em má»›i và o được.
Thúy Hằng sá»ng sốt :
- Chị lầm chăng? Chị nói “tổ chứcâ€, nói lá»™n xá»™n những gì mà tôi chẳng hiểu ra sao cả!
Ngưá»i phụ nữ lạ mặt ghé và o tai Thúy Hằng nói nhá», liếc mắt ra phÃa cá»a như sợ có ai nghe trá»™m :
- Em là ngưá»i cá»§a anh Phan Thúc Äịnh đây mà . Chị chưa tin em chắc là vì em thiếu máºt khẩu chứ gì? Chị thông cảm cho em vì sau lúc chị bị bắt, các máºt khẩu cÅ© Ä‘á»u thay đổi. Còn máºt khẩu má»›i thì anh Äịnh không gặp được chị nên chưa truyá»n đạt được cho chị biết.
Thúy Hằng nghiêm ngay nét mặt :
- Tôi cà ng không hiểu chị định nói gì. Chắc chị lầm nhà rồi đấy. Tôi không hỠđược hân hạnh quen biết chị. Chị nên Ä‘i tìm đúng cái ngưá»i mà chị định há»i thì hÆ¡n.
Lá»i nói cá»§a Thúy Hằng không khác gì muốn tống khứ cô khách không má»i mà đến. Ngưá»i phụ nữ lạ mặt bối rối, nói mấy câu vụng vá» chữa thẹn.
- Vâng, có lẽ em lầm, xin lá»—i chị. Chắc là Thúy Hằng khác... Nhưng xin chị giữ kÃn việc nà y cho nhé.
Ngưá»i phụ nữ lạ mặt bẽn lẽn chà o Thúy Hằng bước ra ngoà i. Thúy Hằng bá»±c mình đóng sáºp mạnh cá»a. Óc nà ng hiện ra bao nhiêu câu há»i. Nà ng lẩm bẩm: “Quái, tại sao lúc nà o cÅ©ng Phan Thúc Äịnh?â€. Trong khi đó, ngưá»i phụ nữ lạ mặt đã xuống đến đưá»ng, rảo bước vá» phÃa ngã tư. Äến ngã tư, ả rẽ ngoặt bên tay trái khuất bóng. Má»™t chiếc xe Mercedes bóng loáng đợi sẵn ở đó. Giám đốc Sở nghiên cứu chÃnh trị và xã há»™i trung ương Trần Kim Tuyến vừa tì má»™t tay lên vòng tay lái, vừa nhoà i ngưá»i ra mở cá»a xe cho ả bước lên, há»i :
- Kết quả ra sao, cô Duy-ly?
-------------------------------------------------------------------------
[1] My darling: Em cưng của anh.
Xem tiếp chương 17
Last edited by khungcodangcap; 05-10-2008 at 05:45 PM.
|

10-09-2008, 09:50 AM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 17
Sự thống nhất của một kế hoạch Việt - Mỹ
Cuá»™c há»p báo đã kéo dà i má»™t tiếng rưỡi. Ngô Äình Diệm đã tá» vẻ sốt ruá»™t. Hắn không ưa những cuá»™c há»p báo như thế nà y, vì nhiá»u khi sá»± thông minh có hạn cá»§a hắn không thể đối phó được vá»›i những câu há»i không thể lưá»ng trước được cá»§a các nhà báo. Tất nhiên đó chỉ là đối vá»›i các ký giả ngưá»i nước ngoà i, còn những nhà báo Việt Nam ở Sà i Gòn thì không ai dám hé má»™t câu gì trái ý hắn. Hắn sẽ khó chịu, tức giáºn và sau đó anh nhà báo nà o to gan sẽ được đại tá Nguyá»…n Ngá»c Lá»… má»i đến Nha tổng giám đốc cảnh sát và công an “trả lá»i†thay cho hắn.
Bên cạnh Ngô Äình Diệm vẫn là Ngô Äình Nhu như cái bóng, như linh hồn cá»§a Diệm. Nhà “chiến lược gia†cá»§a gia đình há» Ngô nà y, tuy không giữ chức vụ gì chánh thức trong chÃnh quyá»n và chỉ là má»™t cố vấn thôi, nhưng quyá»n uy hắn bao trùm tất cả, quyết định tất cả, tóm thâu tất cả. Hắn chỉ đạo mà ng lưới máºt vụ gồm sáu, bảy vạn tên len lá»i khắp các thôn xã, các cÆ¡ quan, trong các khu phố, các nhà máy, dò xét má»i hoạt động, lá»i nói cá»§a tất cả má»i ngưá»i. Hắn nghe và đá»c báo cáo. Hắn vạch kế hoạch. Hắn đôn đốc việc thá»±c hiện. Má»—i đêm, trong gian phòng tối riêng biệt cá»§a dinh Gia Long, gối đầu lên mấy quyển truyện găng-xtÆ¡ Mỹ, bên cạnh chiếc bà n đèn thuốc phiện tráng lệ, hắn đã nghÄ© ra bao nhiêu mưu kế Ä‘en tối.
Bây giá» hắn ngồi đấy, bên cạnh Ngô Äình Diệm, trong má»™t cuá»™c há»p báo, rỉ tai mách nước cho Diệm hoặc trả lá»i thay cho Diệm, má»—i khi Diệm gặp má»™t câu há»i hóc búa. Äiếu thuốc lá luôn luôn dÃnh trên đôi môi dà y thâm sì cá»§a hắn.
Các nhà báo vẫn liên tiếp thay phiên nhau đặt câu há»i.
Một nhà báo Pháp :
- Xin ngà i cho biết ý kiến vá» những nguồn dư luáºn cho rằng ngà i không chịu mở rá»™ng chÃnh phá»§, cho rằng chÃnh phá»§ ngà i có tÃnh chất gia đình trị.
Ngô Äình Diệm trả lá»i không cần nghÄ© ngợi :
- Äó là luáºn Ä‘iệu cá»§a Cá»™ng sản.
Nhà báo Pháp :
- Nhưng thưa ngà i, theo chá»— tôi được nghe thì nhiá»u ngưá»i có nháºn xét ấy không phải là những ngưá»i Cá»™ng sản. Há» có đầy đủ chứng cá»› cho nháºn xét cá»§a há»: ngà i cầm đầu chÃnh phá»§, vợ chồng ông cố vấn Nhu nắm má»i quyá»n hà nh; phụ tá quốc phòng là ông Trần Trung Dung - há» hà ng cá»§a bà Nhu; đại sứ Việt Nam Cá»™ng hòa ở Washington là ông Trần văn Chương - thân sinh ra bà Nhu, đại sứ lưu động cá»§a ngà i ở Âu châu là ông Ngô Äình Luyện, ngưá»i em út cá»§a ngà i; đứng đầu cả miá»n Trung là Ngô Äình Cẩn cÅ©ng là má»™t ngưá»i em ruá»™t cá»§a ngà i.
Diệm cắt ngang lá»i nhà báo Pháp :
- Äó vẫn chỉ là luáºn Ä‘iệu cá»§a Cá»™ng sản.
Ngô Äình Nhu thêm :
- Nếu không phải là Cá»™ng sản thì cÅ©ng là những ngưá»i thân Cá»™ng.
Nhà báo Pháp mỉm cưá»i, cúi xuống ghi. Má»™t nhà báo Thụy Äiển :
- Xin lá»—i ngà i, tôi má»›i đến Sà i Gòn nhưng tôi đã gặp má»™t số trà thức, má»™t số đồng nghiệp cá»§a tôi than phiá»n là ở đây không có quyá»n tá»± do tư tưởng, tá»± do báo chÃ, tá»± do ngôn luáºn...
Diệm quay sang nhìn Ngô Äình Nhu. Nhu thản nhiên đáp :
- Ở đây không ai có quyá»n có tư tưởng riêng cả, trừ tôi.
Tất cả phòng há»p lắng xuống ngạc nhiên. Phút ngạc nhiên qua Ä‘i, má»i ngưá»i báºt lên tiếng cưá»i. Má»™t nhà báo Ba Lan :
- Xin ngà i cho biết vá» tình hình các trại giam. Theo số liệu chúng tôi được biết thì có khoảng ná»a triệu ngưá»i Ä‘ang bị giam giữ trong những Ä‘iá»u kiện rất khắc nghiệt, thiếu thốn, lại thưá»ng xuyên bị tra tấn, đánh Ä‘áºp đến chết hoặc tà n táºt. Ngoà i ra, cÅ©ng và o khoảng hà ng triệu ngưá»i bị quản thúc dưới má»i hình thức.
Diệm trả lá»i ngay :
- Äấy là bá»n Cá»™ng sản.
Nhà báo Ba Lan :
- Theo chá»— tôi biết thì những ngưá»i bị giam giữ ấy Ä‘á»u là phụ nữ, trẻ em hoặc ông già . Có cả những nhà tu hà nh. những giáo sư, sinh viên mà tôi biết chắc chắn không phải là Cá»™ng sản. Tôi đã gặp má»™t thiếu nữ hai mươi tuổi, má»›i bị giam có hai năm đã bị liệt cả hai chân, rụng hết tóc và ngưá»i mang đầy thương tÃch, dấu vết còn lại cá»§a những cuá»™c tra tấn hết sức dã man. Cô ta chỉ là má»™t nữ sinh không có tá»™i gì. Ngà i có biết những sá»± việc đó không?
- Nếu không phải là Cá»™ng sản thì cÅ©ng là những ngưá»i hoạt động cho Cá»™ng sản.
Ngô Äình Nhu thêm :
- Ngưá»i là m chÃnh trị không có quyá»n để trái tim rung động.
Nhà báo Ba Lan :
- Các ngà i không sợ có sự phản ứng trong các tầng lớp nhân dân?
Ngô Äình Diệm :
Không ai có quyá»n phản ứng gì, vì miá»n Nam Việt Nam hiện Ä‘ang ở trong tình trạng có chiến tranh.
Nói xong, Diệm đứng lên. Ngô Äình Nhu cÅ©ng đứng lên theo. Biết thói quen cá»§a Diệm, Võ Hải, bà thư riêng cá»§a Diệm tuyên bố cuá»™c há»p báo kết thúc. Các nhà báo lục tục ra vá», bà n tán sôi nổi.
Hai anh em Diệm, Nhu quay vá» phÃa trong dinh, gặp Trần Lệ Xuân Ä‘i cùng vá»›i con gái là Lệ Thá»§y ở hà nh lang. Trần Lệ Xuân xách má»™t cái và đầm trắng mỹ miá»u, óng chuốt trong chiếc áo dà i trắng hở cổ may chẽn lấy ngưá»i, là m nổi báºt tất cả tấm thân thon thả khêu gợi khiến Diệm phải bối rối quay mặt Ä‘i. Má»i ngưá»i vẫn xì xà o vá» mối quan hệ giữa ông anh chồng độc thân vá»›i cô em dâu trẻ trung, đẹp đẽ, õng ẹo nà y. Chỉ biết rằng ông anh chồng rất sợ cô em dâu. Má»—i lúc có Ä‘iá»u gì trái ý, thì cô em dâu nổi giáºn lên, la hét om sòm, tháºm chà nắm cả cà vạt “Ngà i tổng thống†độc tà i mà lắc. Ngà i tổng thống†vẫn im thin thÃt. Lệ Thá»§y, con gái lá»›n cá»§a vợ chồng Ngô Äình Nhu, má»›i hÆ¡n mưá»i tuổi mà như đã mang cả tÃnh sắc sảo, lẳng lÆ¡ cá»§a mẹ lẫn tÃnh tà n nhẫn, độc ác cá»§a bố. Nó mặc má»™t cái quần cao bồi chẽn, nhiá»u túi, nhiá»u Ä‘inh ở miệng túi, áo sÆ¡ mi kẻ ô vuông, thắt lưng trá»… ngang hông Ä‘eo má»™t khẩu súng ngắn ráºp đúng như những vai nữ tướng cướp trong phim Mỹ. Hai mẹ con nó vừa Ä‘i nghỉ mát ở Äà Lạt vá», như hãy còn mang theo tất cả khà háºu ôn đới cá»§a miá»n cao nguyên Trung phần.
Diệm há»i Lệ Thá»§y :
- Cháu ở Äà Lạt có thÃch không?
Lệ Thủy lắc đầu :
- Cháu thÃch Ä‘i nghỉ ở Thụy SÄ©, ở Pháp hÆ¡n cÆ¡. Ở Äà Lạt cháu chẳng chÆ¡i vá»›i ai được cả. Mẹ cháu báºn tiếp khách cả ngà y.
Ngô Äình Nhu há»i vợ :
- Công việc là m ăn của chị Cả [1] và chú Cẩn ra sao?
Lệ Xuân đáp :
- Công việc rất khá. Chị Cả và chú Cẩn đã nắm được hết các nguồn lợi ở miá»n Trung rồi, không có việc xuất, nháºp cảng mặt hà ng nà o mà không có bà n tay chị Cả. Có việc không bỠđồng vốn nà o, không mất má»™t bước Ä‘i nà o, chị ấy cÅ©ng thu được hà ng chục vạn đô la. Chị ấy còn hùn vốn vá»›i mấy sÄ© quan cao cấp bao thầu việc cung cấp má»i thứ cho quân đội vùng chiến thuáºt 1, vùng chiến thuáºt 2. Riêng trong tráºn lụt vừa rồi, chị ấy nháºn việc phát chẩn gạo, thuốc men, vải cho dân lụt cÅ©ng kiếm được khối. Vốn cá»§a chị ấy phải có và i trăm triệu đôla rồi. Còn chú Cẩn không thÃch việc buôn Ä‘i, bán lại như chị Cả. Chú ấy nắm trong tay mấy rừng quế, những đảo yến, các cá»§a quý trên rừng, dưới bể. Lạy Chúa, chú ấy cho em xem những tráp kim cương và ngá»c quý cá»§a chú ấy mà em hoa cả mắt. Chú ấy bảo em muốn nhặt bao nhiêu thì nhặt. Chú ấy gởi biếu cha Thục và các anh khối thứ, em để trong buồng kia, mấy đôi ngà voi dà i hÆ¡n má»™t mét, mấy chục lạng cao hổ cốt, mấy chục cái máºt gấu... rồi trầm, quế... em không nhá»› hết nữa...
Diệm gáºt gù :
- Tá»™i nghiệp chú ấy, chẳng thÃch Ä‘i đến đâu cả.
Ngô Äình Nhu há»i :
- Khu nghỉ mát của nhà ta sắp xong chưa?
Trần Lệ Xuân cầm quai và đu đưa, vẻ sung sướng mãn nguyện :
- Sắp xong rồi. Thế mà mất đến hai triệu đôla đấy anh ạ. Hôm nà o anh lên nghỉ, anh hẳn bằng lòng. Em đã bảo mấy ông kiến trúc sư Pháp là không cần phải tÃnh toán tiá»n nong, cứ xây bằng những váºt liệu quý nhất, cứ vẽ kiểu sao cho tráng lệ, tháºt vÄ© đại y như nhà nghỉ mát riêng cá»§a các tỉ phú Mỹ. Có phòng gương khiêu vÅ©, có bể tắm, có khu vưá»n nuôi thú, có phòng chiếu bóng, có nÆ¡i hòa nhạc... Äặc biệt nhất là phòng hút thuốc cá»§a anh bố trà hoà n toà n theo lối vương giả à Äông, cá»a sổ trông ra cảnh núi rừng rất đẹp, vá»›i bá»™ bà n đèn quý từ Ä‘á»i Mãn Thanh, em phải cá» má»™t Hoa kiá»u ở Chợ Lá»›n đáp máy bay sang táºn Hồng Kông mua vá» cho anh. Thứ hai là phòng tắm cá»§a em vá»›i những váºt liệu mà ngay cả những nữ tà i tá» chiếu bóng nổi tiếng, già u nhất cÅ©ng khó mà có thể sắm được, vá»›i hệ thống tắm hÆ¡i lẫn tắm nước phun bố trà má»™t cách khoa há»c có thể xoa bóp cÆ¡ thể hết mệt nhá»c, gợi nên những khoái cảm đặc biệt trên da thịt mình. Hiện nay xây dá»±ng được hai phần ba... Em sẽ đặt tên cho nó là “Biệt Ä‘iện Lệ Xuânâ€.
Diệm chá»›p mắt khi nghe Trần Lệ Xuân tả vá» cái phòng tắm cá»§a ả. Ngô Äình Nhu đã gạt vợ nói sang chuyện khác :
- Thôi, những chuyện ấy để chốc nữa nói. Bây giá», anh Diệm và anh sắp phải há»p vá»›i các quan chức Hoa Kỳ bà n vá» tình hình chung. Em thấy tình hình chÃnh trị miá»n Trung thế nà o?
Trần Lệ Xuân đáp :
- Lạy Chúa. Suýt nữa quên, chú Cẩn có gá»i thư cho anh Diệm đây. (Ả lấy ở và xách tay ra má»™t cái phong bì to khổ, dán kÃn, đưa cho Ngô Äình Diệm). Vá» tình hình chÃnh trị, chú Cẩn có nhiá»u Ä‘iá»u lo lắng.
Diệm xé chiếc phong bì. Bên trong là má»™t lá thư và má»™t bản báo cáo máºt cá»§a Ngô Äình Cẩn vá» tình hình má»i mặt cá»§a Trung phần.
Lá thư viết :
Tình hình dân chúng cÅ©ng đáng lo ngại. Bá»n trà thức hay tụ táºp nhau bà n tán những Ä‘iá»u không có lợi cho đại cục cá»§a chúng ta. Chúng hay so sánh chế độ nà y chế độ nỠđể khen bá»n Việt Cá»™ng và chê bai chúng ta. Bá»n sinh viên và há»c sinh cáºy mình có há»c, rất ương bướng, khó bảo, hay bà máºt lưu hà nh vá»›i nhau những báo chÃ, truyá»n đơn phản loạn, kết bè, kết phái Ä‘ua nhau có nhiá»u hà nh động chưa Ä‘iá»u tra được. Bá»n Pháºt giáo coi chúng ta như tứ thù không đội trá»i chung. Ảnh hưởng cá»§a chúng khá lá»›n trong dân chúng. Bá»n dân lao động thợ thuyá»n và nhà quê thì lầm lì khó hiểu. Em đã dùng nhiá»u cách mua chuá»™c dụ dá»— chúng, thế mà há»… gặp bá»n Việt Cá»™ng là chúng theo ngay. Ngưá»i cá»§a ta không ai dám ở lại ấp chiến lược ban đêm. Ban đêm, bá»n Việt Cá»™ng hoà n toà n là m chá»§ các ấp chiến lược đó. Không hiểu tại sao tất cả việc là m cá»§a chúng ta từ nhỠđến lá»›n bá»n Việt Cá»™ng Ä‘á»u biết trong khi chúng ta không nắm được tà gì những hoạt động cá»§a chúng. Lúc nà y em má»›i thấy thiệt thòi là ở xa các anh, không xin được những lá»i dạy bảo khôn ngoan cá»§a các anh. Nhưng em hứa vá»›i các anh sẽ hết sức trị để không đứa nà o ngóc cổ lên được.
KÃnh thưa Tổng thống,
Còn má»™t tin nữa em phải trình ngay để Tổng thống rõ: giáo sư Lê Máºu Thà nh vừa má»›i máºt báo vá» là hoạt động Việt Nam sắp sá»a gia tăng mạnh mẽ vá» má»i mặt. Chúng ta cần phải tấn công trước ngay. Giáo sư đã nắm được má»™t số tin tức xin vá»›i Tổng thống cho ngưá»i tin cẩn liên lạc thưá»ng xuyên vá»›i giáo sư và cho phép giáo sư hà nh động. Giáo sư cho rằng cÆ¡ há»™i đã đến rồi, giáo sư không thể chỠđợi được nữa, muốn cho bá»n Việt Cá»™ng má»™t đòn tháºt Ä‘au. Em hoà n toà n đồng ý vá»›i giáo sư và xin Tổng thống chấp nháºn lá»i đỠnghị cá»§a gláo sư. Sau nà y, ta có thể rút giáo sư vá» cai quản viện đại há»c Huế vì chúng ta rất cần nhiá»u ngưá»i cá»§a ta nằm giữa bá»n thanh niên hay nổi loạn, không biết sợ ai đó. Äối vá»›i bá»n nà y, nếu em biết rõ thằng nà o hoạt động chống đối, em sẽ bắn chết không thương tiếc, còn những đứa khác em sẽ bắt và o lÃnh tất,cho không hết hi vá»ng Ä‘i theo Việt Cá»™ng.
Nếu tình hình có gì má»›i em xin kÃnh trình ngay vá»›i riêng Tổng thống và anh Nhu. Còn bản báo cáo tình hình má»i mặt cá»§a Trung phần em gá»i kèm theo đây để Tổng thống đưa cho các quan chức Mỹ xem. Tất nhiên trong bản báo cáo ấy, em không nói hết cho ngưá»i Mỹ biết được vì há» có thể đánh giá sai vá» những cố gắng hoạt động cá»§a gia đình ta, từ đó có thể ảnh hưởng đến sá»± gia tăng viện trợ cá»§a há» cho chúng ta và có thể dẫn tá»›i hỠđòi chúng ta phải chia sẻ quyá»n hà nh vá»›i những kẻ ngu xuẩn khác. Em không giấu Tổng thống sá»± khó chịu cá»§a em đối vá»›i những nhân viên Ä‘iá»u tra riêng cá»§a ngưá»i Mỹ cứ thá»c và o những chuyện riêng cá»§a gia đình chúng ta và sục sạo khắp má»i nÆ¡i.
Em kÃnh xin Tổng thống cá» cho em má»™t ngưá»i có tà i năng vừa có thể giúp đỡ em trong má»i hoạt động bà máºt phụng sá»± Tổng thống và quốc gia, vừa có thể phối há»p vá»›i giáo sư Lê Máºu Thà nh ngăn chặn những hoạt động Ä‘ang gia tăng cá»§a Việt Cá»™ng và tấn công lại chúng.
Một lần nữa, em cầu Chúa lòng là nh ban phước cho Tổng thống và các anh.
KÃnh thư,
Ngô Äình Cẩn
Diệm Ä‘á»c xong thư cá»§a tên lãnh chúa Trung phần, có vẻ suy nghÄ©, lẳng lặng đưa lá thư cho Ngô Äình Nhu. Mấy phút sau, hắn quay sang há»i Trần Lê Xuân :
- Tháng nà y... thÃm đã chuyển tiá»n thêm cho các ngân hà ng ở nước ngoà i chưa?
- Dạ, đã chuyển rồi. Ngoà i hai ngân hà ng Mỹ, một ngân hà ng ở Hồng Kông, một ngân hà ng ở Thụy Sĩ, một ngân hà ng ở Pháp, em mới mở thêm một tà i khoản nữa ở ngân hà ng La Mã.
Hắn gáºt đầu, bằng lòng :
- Gá»i ở Mỹ Ãt thôi, nên gá»i ở Thụy SÄ© và La Mã.
Äợi Nhu Ä‘á»c xong lá thư, Diệm há»i :
- Chú đảm bảo không ai biết được cái đưá»ng hầm bà máºt cá»§a chúng ta đấy chứ? Thế còn cái lão Hoa kiá»u ở đầu đưá»ng hầm có thể tin được không?
Ngô Äình Nhu đáp :
- Anh yên tâm. Lão Hoa kiá»u ấy biết rằng hở ra sẽ mất đầu. Em đã bảo thẳng vá»›i hắn như váºy. Thằng nà y là thá»§ túc đắc lá»±c cá»§a em, em hiểu biết tÃnh nết nó, em lại cho nó nhiá»u tiá»n.
* * * * *
Ở phòng há»p, mấy tên trùm tình báo Mỹ đỡ đầu cho Ngô Äình Diệm: Lansdale và giáo sư Fishiel đã ngồi đợi anh em há» Ngô. Diệm tươi cưá»i đưa bà n tay ngắn ngá»§n ra bắt tay chúng. Trần Lệ Xuân cÅ©ng đẩy Lệ Thá»§y ra sân dinh chÆ¡i, Ä‘i theo anh chồng và chồng và o phòng há»p. Khi bắt tay Lệ Xuân, Fishiel cố tình nâng tay ả đặt lên môi vừa kiểu cách, vừa tình tứ tháºt mâu thuẫn vá»›i dáng ngưá»i to béo không thanh lịch chút nà o cá»§a hắn. Ngô Äình Nhu vá» như không để ý đến.
Diệm đã giấu bức thư cá»§a Ngô Äình Cẩn Ä‘i và đưa cho Lansdale bản báo cáo. Trong khi Lansdale chăm chú Ä‘á»c bản báo cáo, Diệm quay sang nói nhá» vá»›i Nhu :
- Tôi vá»›i chú không thể rá»i khá»i Sà i Gòn được. Nhưng trong gia đình chúng ta phải có má»™t ngưá»i ra vá»›i chú Cẩn để chú Cẩn yên tâm. Tôi rất thương chú ấy. Ngà y mai, chú gặp anh Thục, đỠnghị anh Thục ra thăm chú Cẩn mấy ngà y...
Fishiel cÅ©ng chuyện to, chuyện nhá» vá»›i Trần Lệ Xuân vá» mấy buổi dạ há»™i do “Há»™i những ngưá»i Hoa Kỳ bạn cá»§a Việt Nam†tổ chức :
- Bà là hoà ng háºu trong buổi dạ há»™i đó. Bên cạnh bà , tất cả những vẻ đẹp khác Ä‘á»u má» Ä‘i. Tất cả những ngưá»i có mặt buổi đó Ä‘á»u cảm thấy ông nhà tháºt là diá»…m phúc lá»›n.
- Thế còn các ông?
- Äối vá»›i chúng tôi, chúng tôi thấy vượt hà ng vạn cây số sang đây đã không uổng. Tôi đã Ä‘i nhiá»u: Paris, Tokyo, Hawaii, Bangkok, Ma-ni... nhưng chỉ có ở đây...
Hắn buông lá»ng câu nói và Trần Lệ Xuân mỉm cưá»i.
Lansdale đã Ä‘á»c xong bản báo cáo cá»§a Ngô Äình Cẩn. Hắn không thá»a mãn :
- Bản báo nà y nói nhiá»u đến những hoạt động cá»§a ngà i đại diện Trung phần quá. Tôi e ông ấy nói hÆ¡i quá vá» mình và những cố gắng hoạt động cá»§a ông ấy không thá»±c đạt được kết quả như chúng ta mong muốn. Theo những báo cáo riêng mà tôi nháºn được từ nhân viên CIA từ ngoà i đó gá»i vá», tình hình Trung phần xấu Ä‘i tồi tệ và ngà i đại diện Trung phần Ä‘ang gặp nhiá»u lúng túng. Ảnh hưởng cá»§a Việt Cá»™ng ngà y cà ng lan rá»™ng. Ảnh hưởng cá»§a ta Ä‘ang co vá» mấy thà nh phố và thị trấn. Những ngưá»i trung thà nh vá»›i chúng ta chỉ là những ngưá»i chúng ta trả tiá»n. Tôi có những con số và sá»± việc cụ thể trong tay. Tổng thống Eisenhower rất không bằng lòng khi thấy kế hoạch chúng ta năm năm nay không triển khai được hÆ¡n mà còn bị vỡ từng mảnh. Xin lá»—i Tổng thống, đôi khi tôi có ý nghÄ© ông em ruá»™t ngà i ở ngoà i Trung phần không được lòng dân và khả năng khó đảm đương được việc thá»±c hiện kế hoạch cá»§a chúng ta trên má»™t vùng đất Ä‘ai rá»™ng, hiểm trở như váºy. Nếu tình hình xấu Ä‘i, tôi lo trong năm tà i chÃnh tá»›i, chúng ta khó xin được Hoa Thịnh Äốn duy trì sá»± viện trợ như hiện nay. Tổng thống và các nghị sÄ© ở Hoa Thịnh Äốn đòi há»i chúng ta có những tiến bá»™ rõ rệt.
Ngô Äình Diệm bối rối :
- Chúng tôi vẫn giữ vững được chÃnh quyá»n trong tay chúng tôi. Các ông biết đấy, chú Cẩn đã là m hết sức mình.
Trần Lệ Xuân thấy cần phải đỡ lá»i anh chồng :
- Bổn pháºn ngưá»i Hoa Kỳ là phải giúp đỡ chúng tôi hÆ¡n nữa. Bởi vì nếu chúng tôi không già nh được thắng lợi thì danh dá»± Hoa Kỳ, nước đồng minh vÄ© đại cá»§a chúng tôi cÅ©ng không còn.
Lansdale quay vá» phÃa Lệ Xuân :
- Thưa bà , bà nói thá»±c chà lý nhưng tôi cÅ©ng xin thưa vá»›i bà là ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi là những ngưá»i rất thá»±c dụng!
Không hiểu câu nói cá»§a Lansdale có hà m ý sâu sắc gì mà cuá»™c há»p lặng Ä‘i. Ngô Äình Nhu dụi Ä‘iếu thuốc lá cầm tay và o chiếc gạt tà n, phá tan bầu không khà nặng ná».
- Chúng ta sắp mở cuá»™c tấn công toà n diện và o các thế lá»±c chống đối và Việt Cá»™ng. Ngưá»i cá»§a chúng tôi nằm trong hà ng ngÅ© Việt Cá»™ng cả ở vùng nông thôn rừng núi, cả trong các tổ chức quần chúng ở thà nh phố, đã sẵn sà ng hà nh động. Chúng tôi sẽ đảo ngược lại tình thế nhanh chóng. Chúng tôi nhất định sẽ tiến hà nh bình định thà nh công, trước hết là miá»n Trung.
Fishiel hướng vá» Ngô Äình Nhu :
- Chúng tôi hoan nghênh những hà nh động cương quyết đó của các ông.
Ngô Äình Diệm nói :
- Ở đây tôi và các ông gặp nhau dá»… dà ng. Các mạng lưới bà máºt cá»§a chúng ta hà ng ngà y có tin đưa vá» nÆ¡i ngà i Lansdale, nÆ¡i chú Nhu, nÆ¡i ông Trần Kim Tuyến... Nhưng chú Cẩn ở miá»n Trung không có những Ä‘iá»u kiện thuáºn lợi như chúng ta, lại thiếu ngưá»i giúp đỡ, tôi thấy cần phải cá» ngưá»i ra giúp đỡ chú ấy.
Lansdale gáºt đầu :
- Äúng, và chúng ta phải có má»™t kế hoạch tháºt cụ thể để hướng dẫn ông đại diện Trung phần dá»±a và o đó mà tiến hà nh. Mục Ä‘Ãch chúng ta vẫn không thay đổi: phải đánh phá đối phương từ trong ra, từ ngoà i và o, khắp má»i phÃa, khắp má»i nÆ¡i, bằng má»i cách, bằng má»i vÅ© khà để là m chia rẽ, tan rã hà ng ngÅ© đối phương, tan rã trong từng tổ chức, trong từng con ngưá»i đối phương, tiến tá»›i tiêu diệt hoà n toà n đối phương, bình định xong miá»n Nam Việt Nam nà y, chuẩn bị cho những kế hoạch vÄ© đại khác. Äối vá»›i chúng ta, chỉ có mục Ä‘Ãch là đáng kể, còn phương tiện nà o cÅ©ng tốt. Chúng ta vẫn phải thá»±c hiện bằng được kế hoạch đã được thông qua từ Washington. Trong tình hình má»›i nà y, chúng ta phải tiến hà nh tháºn trá»ng hÆ¡n từng bước má»™t. Tôi đỠnghị giáo sư Fishiel phác má»™t kế hoạch cụ thể phù hợp vá»›i tình hình Trung phần cho ông Cẩn. Tuần tá»›i phải xong bản kế hoạch đó.
Ngô Äình Nhu há»i :
- Còn việc thực hiện?
Lansdale đáp :
- CIA chúng tôi sẽ đỡ đầu việc thực hiện kế hoạch đó. Chúng tôi sẽ đỠnghị cơ quan viện trợ kinh tế Mỹ chi và o đó 50 triệu đô la.
Trằn Lệ Xuân rạng rỡ, mỉm cưá»i nói nhá» vá»›i Fishiel :
- Có những bạn đồng minh như Hoa Kỳ, chúng tôi thấy hoà n toà n tin tưởng.
Lansdale vẫn nói, lá»i lẽ dứt khoát như những mệnh lệnh :
- Tôi đỠnghị cá» trung tá Thomas và ông Giám đốc Sở nghiên cứu chÃnh trị và xã há»™i Trần Kim Tuyến ra gặp ông Cẩn vừa để nghiên cứu thêm tình hình miá»n Trung vừa để truyá»n đạt lại ý kiến cá»§a chúng ta thể hiện trong kế hoạch đó. Má»i hoạt động cá»§a chúng ta phải thể hiện sá»± thống nhất Việt - Mỹ.
Ngô Äình Diệm nói :
- Chúng tôi hoà n toà n đồng ý. Tôi sẽ cá» má»™t ngưá»i thân tÃn nữa ở hẳn bên cạnh chú Cẩn, là m cố vấn đặc biệt cho chú Cẩn.
Lansdale há»i :
- Thưa ngà i, ngà i định cỠai?
- Phan Thúc Äịnh.
Má»i ngưá»i nhìn Ngô Äình Diệm. Ngô Äình Diệm nói rõ ý mình hÆ¡n :
- Sở dÄ© tôi cá» Phan Thúc Äịnh vì Äịnh trung thà nh theo tôi từ Hoa Kỳ vá». Trải qua nhiá»u thá» thách, những lúc khó khăn nhất như hồi 1955, Äịnh là má»™t trong những ngưá»i đã không rá»i bá» tôi, đã giúp tôi được nhiá»u việc. Anh ta có há»c cao, hoạt động giá»i, có thể giúp chú Cẩn tổ chức những mạng lưới bà máºt, thu tháºp tin tức nhanh chóng như đã giúp tôi. Anh ta lại là ngưá»i đã từng vá» nước bắt mối liên lạc vá»›i giáo sư Lê Máºu Thà nh trước đây, bây giá» ra đó có thể phối hợp vá»›i Lê Máºu Thà nh phá Việt Cá»™ng từ trong ra, các ông thấy thế nà o? Chú thÃm Nhu có ý kiến gì không?
Diệm hÆ¡i ngạc nhiên khi thấy tên trùm tình báo Mỹ Lansdale đồng ý. Hắn không biết gì vá» những cuá»™c theo dõi, thá» thách, Ä‘iá»u tra cá»§a bá»n CIA đối vá»›i Phan Thúc Äịnh. Sau những cuá»™c theo dõi, thá» thách, Ä‘iá»u tra ấy, bá»n chúng đã coi Äịnh là má»™t ngưá»i tháºt sá»± chống Cá»™ng, trung thà nh vá»›i Ngô Äình Diệm, không có vấn đỠgì nghi vấn.
Fishiel, Ngô Äình Nhu và Trần Lệ Xuân cÅ©ng đồng ý vá»›i Ngô Äình Diệm vá» việc cá» Äịnh ra Trung phần, vá»›i những động cÆ¡ khác nhau. Fishiel đồng ý vì hắn biết Trần Lệ Xuân có cảm tình vá»›i Phan Thúc Äịnh, hắn coi như đã loại được má»™t tình địch ra khá»i vòng chiến. Mặt khác, bá»n CIA tuy không còn nghi ngá» Phan Thúc Äịnh nữa, nhưng dù sao Äịnh vẫn không phải là ngưá»i hoà n toà n cá»§a chúng như Trà n Kim Tuyến, như Phạm Xuân Phòng, cho nên chúng cÅ©ng không muốn để Äịnh quanh quần ở trong dinh Gia Long, hiểu biết những Ä‘iá»u bà máºt giữa chúng vá»›i Ngô Äình Diệm.
Ngô Äình Nhu đồng ý, vì hắn tin tà i Phan Thúc Äịnh có thể giúp tên em bạo chúa ở miá»n Trung giữ được cÆ¡ đồ, vì hắn hiểu biết vợ hắn hÆ¡n ai hết, hắn e ngại những tình cảm lá»™ liá»…u cá»§a cô vợ trẻ đẹp, Ä‘a tình đối vá»›i ngưá»i thanh niên, vừa trẻ, vừa đẹp trai, vừa lịch thiệp hÆ¡n hắn.
Trần Lệ Xuân đồng ý, vì nghÄ© ngay đến khu nhà nghỉ mát hắn Ä‘ang xây ở Äà Lạt vá»›i những phòng gương lá»›n, những bao lÆ¡n ngắm cảnh trăng sáng núi rừng mỠảo, có phòng tắm cá»±c kỳ lá»™ng lẫy, tráng lệ, tiện nghi... Hắn sẽ gặp Äịnh ở đấy.
Thấy má»i ngưá»i đồng ý, Ngô Äình Diệm hể hả :
- Tôi biết má»i ngưá»i nhứt trà vá»›i tôi.
* * * * *
Năm ngà y sau, má»™t chiếc máy bay riêng chở Thomas và Trần Kim Tuyến ra Huế, mang theo bản kế hoạch “Gió đã xoay chiá»uâ€...
-------------------------------------------------------------------------
[1] Mụ cả Lễ.
Xem tiếp chương 18
Last edited by khungcodangcap; 05-10-2008 at 05:46 PM.
|

10-09-2008, 09:51 AM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 18
Ký giả Phu-lÃt-xtÆ¡n
Sà i Gòn, má»™t buổi chiá»u thứ bảy.
Ngồi trên bao lÆ¡n tầng gác ba, Tố Loan đăm chiêu nhìn cảnh cầu Bông nhá»™n nhịp. Những chiếc xe hÆ¡i lá»™ng lẫy, những chiếc quân xa rầm rầm chạy trên lòng đưá»ng như thách thức dòng ngưá»i tấp náºp hai bên lỠđưá»ng phố. Bá»—ng má»™t tiếng rÃt phanh ghê rợn là m Tố Loan giá»±t mình: Hai chiếc xe váºn tải lá»›n suýt đâm và o nhau ở đầu cầu. Hai tên Mỹ lái xe thò đầu ra chá»i nhau má»™t hồi, rồi lại rú ga phóng thục mạng.
Mấy phút sau, má»™t chiếc xe hÆ¡i quân sá»± bốn chá»— ngồi từ phÃa cầu Kiệu lao tá»›i, cướp đưá»ng vượt cầu cho gần, là m cho má»™t ngưá»i Ä‘i xe gắn máy Honda từ phÃa Gia Äịnh sang, hết chá»— tránh phải quăng xe, nhảy xuống lạch ngòi, thoát chết. Chiếc xe hÆ¡i đứng lại ở giữa cầu sau khi đã đè gãy chiếc Honda ná». Tên lái quân xa nhảy xuống. Äó là má»™t tên Mỹ. Hắn chạy đến sừng sá»™ véo mÅ©i anh cảnh sát đứng giữ tráºt tá»± giao thông ở đầu cầu. Hắn quát tháo há»i tại sao lại để cho ngưá»i ta cản trở đưá»ng Ä‘i cá»§a hắn. Thấy nạn nhân lấm be bét từ đầu đến chân Ä‘ang ngoi ngóp lên bá», má»™t tên Mỹ khác ngồi trong xe, chân đưa ra ngoà i Ä‘áºp thình thình và o thà nh xe, ra vẻ khoái chÃ.
- Äồ khỉ đột, tháºt là bỉ ổi! - Tố Loan thốt ra má»™t câu căm phẫn.
Äã gần ba năm nay, từ khi được cha gá»i và o Sà i Gòn theo há»c trưá»ng đại há»c Luáºt khoa, cô vẫn thưá»ng mục kÃch những hiện tượng ngá»— ngược như thế và hÆ¡n thế nữa: Ngưá»i Mỹ giết ngưá»i cướp cá»§a; ngưá»i Mỹ cướp phụ nữ Việt Nam giữa ban ngà y, mang và o trại cá»§a chúng để luân phiên nhau hãm hiếp; ngưá»i Mỹ phóng xe bất chấp luáºt lệ Ä‘i đưá»ng...
Từ má»™t thanh nữ mÆ¡ má»™ng như nước sông Hương lững lá» trôi, bình thản như cánh đồng An Cá»±u nÆ¡i cô đã sống trong nhiá»u năm dưới sá»± yêu thương cá»§a ngưá»i mẹ hiá»n, cô đã dần dần được phong trà o yêu nước chống Mỹ cá»§a sinh viên là m cho mạnh dạn, bồng bá»™t hẳn lên.
Nhiá»u lần, cô đã đứng trong hà ng ngÅ© sinh viên biểu tình đòi Mỹ - Diệm nghiêm chỉnh thi hà nh hiệp nghị Genève, đả đảo phái Ä‘oà n MAAG cá»§a Mỹ... Tâm hồn cá»§a cô đã nhiá»u phen sục sôi khi nghe các bạn há»c cùng trưá»ng nói vá» truyá»n thống chống ngoại xâm, truyá»n thống anh dÅ©ng chiến đấu và chiến thắng cá»§a dân tá»™c ta, tham dá»± “những ngà y xuống đưá»ngâ€, những đêm “hát cho đồng bà o nghe†cá»§a sinh viên... Và má»›i tuần lá»… trước đây, chÃnh cô cÅ©ng đã lên diá»…n đà n trước đông đảo sinh viên luáºt khoa, nói vá» chá»§ quyá»n dân tá»™c và sá»± toà n vẹn lãnh thổ theo luáºt pháp quốc tế. Cô đã tá»± hà o thấy mình dám ám chỉ đến chế độ Ngô Äình Diệm bù nhìn và đến hà nh động can thiệp cá»§a chÃnh phá»§ Hoa Kỳ và o nước Việt Nam.
Buổi nói chuyện cá»§a cô được kết thúc bằng những trà ng vá»— tay dà i hoan nghênh và tên cô cÅ©ng được bá»n máºt vụ cá»§a “Sở nghiên cứu chÃnh trị và xã há»™i†Phá»§ tổng thống ghi và o sổ riêng.
Những việc phạm pháp cá»§a bá»n Mỹ ở trước mắt đây là m cho cô thấy cà ng phải lên tiếng mạnh mẽ hÆ¡n nữa để bảo vệ nhân phẩm, bảo vệ tráºt tá»± luáºt pháp cá»§a ngưá»i Việt Nam.
Tố Loan Ä‘ang bâng khuâng suy nghÄ©, thì ngưá»i nhà lên báo là có má»™t ký giả Hoa Kỳ xin đến phá»ng vấn và đợi ở dưới phòng khách. Danh thiếp đỠtên William Phu-lÃt-xtÆ¡n, phóng viên tỠ“Diá»…n đà n Nữa Ướcâ€. Tố Loan tá»± nhá»§: “Äây cÅ©ng là má»™t cÆ¡ há»™i để ta lợi dụng bá»n nhà báo Mỹ, tố cáo những hà nh động phi pháp cá»§a chánh phá»§ Mỹ - Diệmâ€.
Trang Ä‘iểm chỉnh tá» xong, Tố Loan cháºm rãi xuống phòng khách, như vừa Ä‘i vừa đếm từng báºc thang.
- Xin chà o cô!
Tố Loan vừa bước và o phòng khách, thì Phu-lÃt-xtÆ¡n đã nhanh nhẹn đứng dáºy, cúi đầu chà o rất lá»… phép. Hắn nói tiếp luôn để tá»± giá»›i thiệu :
- William Phu-lÃt-xtÆ¡n, phóng viên tá» Diá»…n đà n Nữu Ước.
- Rất hân hạnh. - Tố Loan bắt tay hắn trả lá»i.
- Xin cô tha thứ cho lá»—i đưá»ng đột cá»§a tôi đến phá»ng vấn cô mà không xin phép trước. Tôi là má»™t nhà báo kiêm luáºt gia, má»™t ngưá»i Mỹ dân chá»§. Tuần trước, may mắn tôi được dá»± cuá»™c nói chuyện cá»§a cô vá» chá»§ quyá»n dân tá»™c và sá»± toà n vẹn lãnh thổ theo luáºt pháp quốc tế. Tôi rất hoan nghênh những luáºn Ä‘iểm rất sắc sảo cá»§a cô. Hôm qua, trông thấy cô trong hà ng ngÅ© biểu tình tuần hà nh, tôi lại thêm khâm phục lòng quả cảm cá»§a cô. Lá»i nói Ä‘i đôi vá»›i việc là m cá»§a cô chắc chắn sẽ thu hút được cảm tình nồng nhiệt cá»§a nhân dân Hoa Kỳ. Ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi Ä‘ang theo dõi hà ng ngà y vấn đỠViệt Nam, Ä‘ang muốn tìm hiểu nhiá»u vá» con ngưá»i Việt Nam. Vì váºy, hôm nay tôi xin phép đến phá»ng vấn cô vá» má»™t và i vấn Ä‘á», mong được phản ảnh những ý kiến tốt đẹp cá»§a cô trên báo, thá»a mãn được yêu cầu cá»§a nhân dân Hoa Kỳ chúng tôi.
Nhìn Phu-lÃt-xtÆ¡n, Tố Loan thấy hắn không giống những ngưá»i Mỹ khác nhan nhản trên các đưá»ng phố từ Huế đến Sà i Gòn. Cái áo sÆ¡ mi cá»™c tay cá»§a hắn không bằng ni-lông sặc sỡ chim cò bay hay những hình ảnh phụ nữ há»› hênh, mà bằng vải pô-pÆ¡-lin trắng toát. Cái quần cá»§a hắn cÅ©ng không bó chặt lấy hông và cổ chân. Bá»™ tóc hung hung cá»§a hắn được cắt gá»n, chứ không Ä‘Ãt vịt hay xõa xuống chấm vai. Mặt mà y hắn nhẵn nhụi, Ä‘iểm má»™t bá»™ ria kiểu CÆ¡-lắc Ghê-bÆ¡n hợp vá»›i lứa tuổi 30, 32 cá»§a hắn. Äặc biệt hÆ¡n nữa là Tố Loan thấy hắn lịch sá»±, nhã nhặn chứ không hung hăng, bắng nhắng, ngổ ngáo như bá»n nhân viên dân sá»± và quân sá»± trong phái Ä‘oà n MAAG. Tố Loan mỉm cưá»i :
- Hân hạnh!
Phu-lÃt-xtÆ¡n tắt Ä‘iếu thuốc Ä‘ang hút dở, bá» và o cái há»™p sứ Giang Tây đựng tà n để trên bà n khách, thong dong và o đỠ:
- Thưa cô, là nhà báo, chúng tôi rất tôn trá»ng sá»± tháºt và dám nói sá»± tháºt. Quyá»n tá»± do tư tưởng và tá»± do ngôn luáºn đã được ghi rõ trong hiến pháp Hoa Kỳ. Tá» báo cá»§a chúng tôi, vì tôn trá»ng và bảo vệ sá»± tháºt, nên đã nhiá»u lần công kÃch gay gắt cố Tổng thống Eisenhower và đương kim Tổng thống Kennedy vá» chánh sách cá»§a Hoa Kỳ đối vá»›i Việt Nam. Chúng tôi rất vô tư muốn ngòi bút cá»§a mình phục vụ cho sá»± tháºt. Nay vì tình bầu bạn giữa hai dân tá»™c Việt - Mỹ và để cho chúng tôi là những ngưá»i Hoa Kỳ tá»± do và dân chá»§ có tà i liệu vững chắc đấu tranh chống những hà nh động phản tá»± do và phản dân chá»§ là m hại đến mối quan hệ Việt - Mỹ trong má»™t bá»™ pháºn nhân viên dân sá»± và quân sá»± Mỹ ở miá»n Nam cÅ©ng như ở trong chÃnh phá»§ Hoa Kỳ, chúng tôi xin cô cho biết tôn ý vá» hai ý kiến sau đây: Thứ nhất, theo cô thì ngưá»i Hoa Kỳ ở Việt Nam tốt, xấu như thế nà o? Thứ hai, nên là m thế nà o đế phát huy những cái tốt và loại trừ những cái xấu đó?
Như gặp cÆ¡ há»™i thÃch hợp để bá»™c lá»™ ngay vá»›i má»™t nhà báo ngoại quốc lý luáºn vá» chá»§ quyá»n quốc gia dân tá»™c cá»§a mình và đồng thá»i cÅ©ng do cảnh tượng vừa xảy ra ở cầu Bông kÃch thÃch, Tố Loan nói vá»›i giá»ng đầy tá»± tin :
- Trước khi và o đây, chắc ông đã có dịp chứng kiến cảnh tượng ngưá»i Mỹ gây ra vừa rồi và thái độ cá»§a nhân viên quân sá»± Hoa Kỳ đối vá»›i ngưá»i Việt Nam chúng tôi. Tôi chưa tìm ra được danh từ nà o thÃch hợp để nói vá» thái độ đó cá»§a há». ChÃnh những ngưá»i Mỹ đó đã trả lá»i há»™ tôi vá» câu há»i thứ nhất cá»§a ông rồi.
Còn câu há»i thứ hai cá»§a ông, thì những khẩu hiệu do các Ä‘oà n biểu tình hôm qua cá»§a đủ các tầng lá»›p nhân dân Việt Nam chúng tôi cÅ©ng đủ trả lá»i má»™t cách hùng hồn và chÃnh xác. Xin nói thà nh tháºt vá»›i ông rằng, cái tốt mà chÃnh phá»§ Hoa Kỳ cần là m, cần phát huy là bắt chước ngưá»i Pháp rút lui vá» bên kia bán cầu, đừng can thiệp và o Việt Nam, đừng phá hoại hiệp nghị Genève để cho chúng tôi tiến hà nh tổng tuyển cá» tá»± do, thống nhất đất nước chúng tôi.
Phu-lÃt-xtÆ¡n khẽ gáºt đầu, mỉm cưá»i đáp, rất bình thản :
- Xin tiếp thu những ý kiến tế nhị và xác đáng cá»§a cô. Những ý kiến đó thể hiện sá»± nhiệt tình cá»§a má»™t ngưá»i trà thức yêu nước. Tôi đã có dịp nghiên cứu lịch sá» Việt Nam. Tôi thấy ngưá»i Mỹ và ngưá»i Việt Nam giống nhau ở chá»— Ä‘á»u là những ngưá»i phiêu lưu đầy nghị lá»±c.
Ông cha chúng tôi từ khắp các nước châu Âu sang chinh phục châu Mỹ, còn ông cha ngưá»i ở miá»n Nam Việt Nam cÅ©ng từ phÃa Bắc chinh phục nước Thá»§y Chân Lạp nà y. Tôi nghÄ© rằng: trái đất có hai bán cầu, thì ngưá»i Mỹ ở má»™t bên, ngưá»i Việt Nam ở má»™t bên. Ngưá»i ta không thể chặt trái đất ra là m hai thì bán cầu cÅ©ng không thể chia đôi được. Váºy ngưá»i Mỹ và ngưá»i Việt Nam cÅ©ng không thể đối láºp nhau được. Chúng ta phải là những ngưá»i bạn thân thiết cá»§a nhau. Giúp các bạn tiến lên con đưá»ng tá»± do, là sứ mệnh lịch sá» cá»§a ngưá»i Mỹ chúng tôi. Tôi rất căm phẫn trước thái độ cá»§a mấy nhân viên quân sá»± Hoa Kỳ lúc nãy. Hà nh động cá»§a hỠđáng bị luáºt hình trừng trị. Thái độ cá»§a há» bị nhân dân Mỹ chúng tôi lên án. Nhất là há» xâm phạm đến các bạn Việt Nam thì lại cà ng nghiêm trá»ng hÆ¡n nữa. Tôi xin cô hiểu cho là : ở ngay nước chúng tôi, những vụ án nghiêm trá»ng gấp trăm nghìn lần hÆ¡n, như giết ngưá»i, cướp cá»§a, hiếp dâm v.v... hằng ngà y vẫn còn xảy ra rất nhìá»u. Những tai nạn xe hÆ¡i như kiểu lúc nãy thì không kể xiết. Can phạm là ngưá»i Mỹ đã đà nh, mà nạn nhân cÅ©ng Ä‘á»u là ngưá»i Mỹ, chứ không phải là ngưá»i Việt Nam.
CÅ©ng như kẻ phạm tá»™i đó, nếu ở Hoa Kỳ thì gây hại cho ngưá»i Hoa Kỳ, nếu ở Việt Nam thì gây hại cho ngưá»i Việt Nam. Theo tôi nghÄ©, đây không phải là vấn đỠchá»§ quyá»n, hay can thiệp, mà là vấn đỠphạm pháp cá»§a những ngưá»i cá biệt. Ở Sà i Gòn nà y cÅ©ng thế thôi! Báo chà hà ng ngà y cho biết có hà ng nghìn vụ giết ngưá»i, cướp cá»§a, hiếp dâm mà nạn nhân là ngưá»i Việt Nam. Váºy đây chỉ là vấn đỠquan hệ giữa cá nhân vá»›i nhau, chứ chẳng lẽ lại nói là ngưá»i Việt Nam xâm phạm đến chá»§ quyá»n cá»§a chÃnh mình ư?
Nói đến đây, Phu-lÃt-xtÆ¡n có vẻ trầm ngâm suy nghÄ©, dò xét sá»± phản ứng cá»a Tố Loan. Thoáng thấy nét mặt cá»§a Tố Loan biến đổi kÃn đáo, từ chá»— vá»™i vã lúc ban đầu đến chá»— im lặng nghe, hắn tiếp tục tấn công :
- Thưa cô, kể ra thì trong nước chúng tôi, những việc giết ngưá»i, cướp cá»§a không phải là hiếm. Äó là tất nhiên thôi. Bị cáo Ä‘á»u là ngưá»i nghèo và đúng như Lom-bÆ¡-rô-dô đã nói: há» Ä‘á»u là những tá»™i phạm bẩm sinh. Bên nước bạn cÅ©ng thế. Nhưng vá» mức độ dã man, tà n ác, thì không có vụ nà o sánh kịp má»™t vụ án vừa xảy ra ở ngay nÆ¡i chôn nhau cắt rốn cá»§a cô, má»›i và i hôm nay thôi. Vụ án nà y chắc chắn sẽ là m sôi nổi dư luáºn khắp nước, ai nấy Ä‘á»u căm phẫn, cô đã biết rồi chứ?
- Thưa ông, chưa! - Tố Loan trả lá»i có vẻ hồi há»™p, như đợi chá» má»™t tấn kịch bất ngá» trên mà n ảnh - Chưa có báo nà o đăng tin cả.
- Nếu cô sẵn sà ng tha thứ cho tôi vá» sá»± lạm dụng lòng nhẫn nại cá»§a cô, tôi sẽ xin trình bà y lại vụ án đó. Cố nhiên, trước má»™t luáºt gia, có những cái nhìn pháp lý rất sâu sắc, tôi sẽ trình bà y đủ các tình tiết pháp lý cá»§a nó, chứ không kể chuyện như má»™t ký giả. Nhưng để tránh lạc Ä‘á», xin phép há»i thêm cô má»™t câu để kết thúc cuá»™c phá»ng vấn mà cÅ©ng là má»™t cuá»™c trao đổi ý kiến vô cùng phong phú và hữu Ãch đối vá»›i tôi...
- Ông cứ há»i.
- Là ngưá»i Mỹ dân chá»§, tôi rất khâm phục sá»± dÅ©ng cảm cá»§a cô trong các hoạt động chánh trị. Váºy xin cô cho biết mục Ä‘Ãch cá»§a cô trong việc đấu tranh chống cái gá»i là “cưá»ng quyá»n†ở Sà i Gòn hiện nay, là để bảo vệ cái gì? Tổ quốc, gia đình cá»§a cô hay là lý tưởng Cá»™ng sản?
- Tôi không phải là ngưá»i Cá»™ng sản. Tôi cÅ©ng chưa có dịp nghiên cứu vá» chá»§ nghÄ©a Cá»™ng sản. Nhưng nếu ngưá»i Cá»™ng sản đấu tranh chống ngoại xâm, mang lại độc láºp cho Tổ quốc tôi, xây dá»±ng nước tôi già u mạnh, thì tôi cÅ©ng mong được thà nh ngưá»i Cá»™ng sản. Còn hiện nay, là má»™t ngưá»i yêu nước, tôi chỉ biết đấu tranh để bảo vệ Tổ quốc tôi...
Äến đây, Phu-lÃt-xtÆ¡n chen và o :
- Và để bảo vệ gia đình!
Tố Loan tiếp theo ngay :
- Vâng, cố nhiên! Cố nhiên cũng là để bảo vệ gia đình tôi. Vì gia đình là tế bà o của Tổ quốc.
- Cô có thể hy sinh thân mình để bảo vệ gia đình mình không?
- Vì Tổ quốc, vì gia đình, tôi chẳng tiếc gì cả.
- Xin kết thúc cuá»™c phá»ng vấn cá»§a tôi ở đây. Xin cảm Æ¡n cô. GiỠđây xin kể lại vá»›i cô vụ án mà lúc nãy tôi đã hứa. Vụ án nà y ly kỳ lắm, nhưng cÅ©ng tà n ác vô cùng! Chắc chắn cô sẽ căm phẫn đến cá»±c độ. Tôi đã tham gia và o cuá»™c Ä‘iá»u tra vụ án nà y vá»›i tư cách là phóng viên.
- Chắc những khÃa cạnh pháp lý rắc rối, ly kỳ cá»§a vụ án đã là m cho ngòi bút cá»§a nhà báo kiêm luáºt gia thêm Ä‘áºm nét.
- Thưa cô, vâng. Có những bức ảnh chụp được cÅ©ng là m cho ngưá»i ta có cái nhìn sâu sắc hÆ¡n, bao quát hÆ¡n. Tôi xin bắt đầu trình bà y vụ án bằng những bức ảnh đó! Thưa cô, vụ án nà y đã xảy ra tại má»™t biệt thá»± xinh đẹp bên bá» sông Hương, cách thà nh phố Huế 5 ki-lô-mét vá» phÃa Äông Nam. Ôi, cái biệt thá»± vô cùng xinh đẹp như má»™t cảnh thần tiên! Lại cái tên gá»i cá»§a nó nữa, gợi cảm biết bao: Bồng Lai!
- Tên gì, thưa ông? - Tố Loan tái mặt, sá»ng sốt há»i Phu-lÃt-xtÆ¡n.
- Bồng Lai! Không ngỠBồng Lai tiên cảnh mà lại thà nh ra thảm cảnh!
Phu-lÃt-xtÆ¡n cháºm rãi bùi ngùi đáp lại. Qua sắc mặt cá»§a Tố Loan, thấy cô đã mất bình tÄ©nh, hắn cố lấy giá»ng bi ai nói tiếp :
- ... Và cả Lam Kiá»u - Phu-lÃt-xtÆ¡n nhấn mạnh hai chữ Lam Kiá»u - chiếc cầu thÆ¡ má»™ng ấy, nối liá»n biệt thá»± vá»›i vưá»n hoa, lại là nÆ¡i ghi tá»™i ác cá»§a bá»n sát nhân!
Phu-lÃt-xtÆ¡n nói đến đây, Tố Loan đã run rẩy, há»i dồn như cướp lá»i :
- Thưa ông... việc thế nà o?
Phu-lÃt-xtÆ¡n mở chiếc cặp da, lấy ra má»™t táºp ảnh, đứng lên, trịnh trá»ng đưa cho Tố Loan, nói :
- Thưa cô, tôi vô cùng xúc động không thể trình bà y được nữa, xin lấy táºp ảnh nà y thay lá»i.
Tố Loan vá»™i mở táºp ảnh ra. Má»›i nhìn tá»›i bức ảnh đầu, trái đất đã quay cuồng tối sầm trước mặt cô! Cô lảo đảo khuỵu xuống...
Và Phu-lÃt-xtÆ¡n cúi đầu như mặc niệm!
* * * * *
Biệt thự Bồng Lai in bóng trên bỠsông Hương, cách trung tâm thà nh phố Huế độ 5 ki-lô-mét.
Biệt thá»± nà y vốn là cá»§a má»™t tên tư bản mại bản là m cho vợ lẽ hắn ở. Chá»§ nhân má»›i là Phạm Xuân Phòng mua lại cái biệt thá»± nà y và dá»n đến đây và o hồi năm 1953, khi tên tư sản mại bản kia cảm thấy ở đây không được yên ổn nữa, mang cả gia đình và o Sà i Gòn. Nhân dân vùng nà y không biết Phạm Xuân Phòng như thế nà o. Thấy hắn đã đứng tuổi, lúc nà o cÅ©ng cặp kÃnh mát trên mắt, nói năng nhã nhặn, có ngưá»i đồn rằng hắn là má»™t trà thức có chánh kiến khác vá»›i bá»n Bảo Äại nên lánh ra đây để an dưỡng đợi thá»i. Thấy hắn rất ham thÃch môn bÆ¡i thuyá»n pê-rÃt-xoa, có ngưá»i cho hắn là má»™t nhà thể dục thể thao. Thấy hắn thưá»ng lui tá»›i các xóm lao động, hay nói đạo đức, sẵn sà ng giúp đỡ thuốc men, tiá»n bạc cho những gia đình túng thiếu, có ngưá»i Ä‘oán rằng hắn trước kia là má»™t nhà giáo già u lòng từ thiện.
Từ khi gia đình Phạm Xuân Phòng đến đây, chưa ai nghe thấy ngưá»i trong gia đình hắn to tiếng vá»›i nhau, và cÅ©ng chưa bao giá» ngưá»i nhà hắn to tiếng vá»›i ai. Má»i ngưá»i Ä‘á»u cho rằng hắn muốn sống má»™t cuá»™c Ä‘á»i ẩn dáºt, không ham danh lợi, không chuá»™ng phồn hoa. Tuy nhiên. lai lịch hắn chỉ có hai nÆ¡i nắm vững là Ban An ninh giải phóng Thừa Thiên và Cục tình báo trung ương Mỹ. Cha hắn là Phạm Xuân Äá», trong những năm Âu châu đại chiến lần thứ nhất, Ä‘i lÃnh khố đỠsang Pháp. ÄÆ°á»£c giải ngÅ© năm 1920, vá»›i cái lon cai, Äá» chạy chá»t được và o là m đội lệ dưới trướng tên Nguyá»…n Khoa K. hồi ấy còn là m Tổng đốc. Tá»› thấy rất tâm đắc, hắn được quan thầy rất tin dùng và luôn cho cắp tráp, mang roi Ä‘i theo. Thá»i kỳ lên nhất cá»§a hắn là và o năm 1930, khi hắn giúp cho Nguyá»…n Khoa K. nhiá»u mưu kế thá»§ Ä‘oạn để chống phá cách mạng. Rồi Nguyá»…n Khoa K. được thăng thượng thư, vá» nháºm chức ở Huế, thì hắn cÅ©ng được nhảy vá»t lên chức bang tá ở Vinh.
Äá» có hai vợ, nhưng đẻ nhiá»u nuôi Ãt, nên chỉ còn lại có má»™t Phạm Xuân Phòng nối dõi. Sẵn cái thế được tên trùm máºt thám Sogny [1] và quan thầy cÅ© cất nhắc, hắn chỉ mong cho thằng Phạm Xuân Phòng Ä‘i há»c, ngoi lên giáºt được cái bằng “đÃp lôm†[2] là có thể được Pháp đặc cách bổ bang tá rồi.
Trong sáu, bảy năm trá»i ở Hà Ná»™i, Phạm Xuân Phòng há»c đã nhiá»u trưá»ng: hết lÃt-xê-om Hồng Bà ng đến Thăng Long, Gia Long. Hắn há»c như cóc nhảy, tá»± ý nhảy vá»t hai, ba lá»›p. Bố hắn rất mừng khi được biết hắn không phải thi Ä‘Ãp-lôm, mà được thi tú tà i ngay. Hắn thi tú tà i phần thứ nhất đã nhiá»u phen, nhưng phen nà o thì bố hắn, Phạm Xuân Äá», cÅ©ng viết thư an á»§i hắn là “há»c tà i thi pháºnâ€.
Phạm Xuân Phòng há»c không giá»i, nhưng có cái giá»i khác, Ãt ngưá»i sánh kịp là hắn ăn mặc rất đúng thá»i trang, lại thông thạo tất cả những hang cùng ngõ hẻm ở Hà Ná»™i và ngoại ô. Hắn có nhiá»u thá»§ Ä‘oạn kiếm tiá»n cá»§a cha mẹ hắn và cả cá»§a ngưá»i ngoà i nữa. Ngoà i ra, hắn còn có tà i nói rất khéo, đến con kiến trong lá»— cÅ©ng phải bò ra. Hắn vẫn khoe vá»›i anh em: “hiện nay còn là há»c trò mà tao đã tiêu đến và i trăm đồng má»™t tháng, trong khi cha tao chỉ chi có năm chục thôi nhé, mai kia ra Ä‘á»i tao sẽ tiêu bằng Rockfeller [3] cho mà xemâ€. Anh em thấy hắn giao thiệp rất rá»™ng. Hắn thưá»ng lui tá»›i vá»›i má»™t số nhà văn trong nhóm “Tiểu thuyết thứ Bảyâ€, nhóm “Vịt đựcâ€. Có khi hắn Ä‘i chè chén vá»›i những tên du côn khét tiếng như KÃnh “quèâ€, Tuyên “quănâ€. Có khi ngưá»i ta lại thấy hắn bắt tay, “tuy, toa†vá»›i cả những tên máºt thám La-néc-cÆ¡, Luýc, Lion...
Äầu năm 1937, cha hắn chết, và sau đó mấy tháng, hắn lấy vợ. Vợ hắn mang má»™t cái tên ná»a Âu, ná»a Ã: Hăng-ri-ét Woòng. Hăng-ri-ét Woòng nói được cả tiếng Việt, tiếng Pháp, tiếng Quảng Äông. Hăng-ri-ét Woòng nổi tiếng vá» sắc đẹp trong đám ăn chÆ¡i thượng lưu, nổi tiếng cả vá» sá»± khó tÃnh. Muốn má»i Woòng nhảy má»™t bà i thì phải là ngưá»i biết tùy thá»i tiết mà má»—i ngà y thay độ ba bá»™ com-lê đúng mốt và dám mở má»™t lúc ba, bốn chai Mô-ét-săng-đông ở các tiệm Phi-ga-rô, Äá»— Tháºn. Muốn má»i Woòng Ä‘i ăn, thì phải có xe hÆ¡i riêng hai chá»— ngồi, kiểu Pho VB hay CÆ¡-rá»›t-xlÆ¡. Thế mà Phạm Xuân Phòng lại lấy được Woòng, má»›i “tốt số†chứ!
Äể Ä‘ua đòi kịp ngưá»i khác và thá»a mãn những sở thÃch cá»§a Woòng, Phạm Xuân Phòng bán Ä‘i má»™t trăm mẫu ruá»™ng và hai ngôi nhà trong số hai trăm mẫu ruá»™ng và năm ngôi nhà hai tầng ở Vinh do cha hắn để lại; hÆ¡n má»™t năm sau, hắn ký giấy bán nốt số ruá»™ng và nhà còn lại.
Cuối năm 1938, thấy sản nghiệp cá»§a hắn đã gần cạn, Hăng-ri-ét Woòng bèn bá» hắn, Ä‘i sống kiểu già nhân ngãi non vợ chồng vá»›i má»™t viên luáºt sư tòa thượng thẩm Hà Ná»™i. Luáºt sư nà y có tiếng là tay ăn chÆ¡i ở Paris, hồi năm 1934-1935, và đã bá» vợ. Ông ta sống má»™t mình trong má»™t ngôi nhà tráng lệ ở phố Boóc-nhi Äéc-boóc-đơ. Phạm Xuân Phòng đà nh ngáºm đắng nuốt cay trước cảnh cả má»™t khối tà i sản lá»›n cá»§a cha hắn, chỉ trong vòng hÆ¡n má»™t năm, đã tan ra mây khói.
Theo lá»i khuyên nhá»§ và được sá»± giá»›i thiệu cá»§a tên thanh tra máºt thám La-néc-cÆ¡, Phòng và o là m quản lý kiêm kế toán, thá»§ quỹ cho Tsiêng-wa, thầu thức ăn cho ngá»±a cá»§a quân đội thá»±c dân Pháp ở Hà Ná»™i. Mến tà i tháo vát cá»§a hắn, Tsiêng-wa rất tin cẩn hắn, và đặc biệt là vợ Tsiêng-wa lại cà ng yêu quý tin cẩn hắn hÆ¡n nữa.
Tsiêng-wa đã hÆ¡n sáu mươi tuổi, cả ngà y nằm cạnh bà n đèn thuốc phiện, ốm yếu quặt quẹo luôn, nên trăm công nghìn việc Ä‘á»u giao phó cho Phạm Xuân Phòng. Äầu năm 1939, bá»—ng nhiên Tsiêng-wa chết má»™t cách đột ngá»™t, Phạm Xuân Phòng trở thà nh ngưá»i thừa kế Tsỉêng-wa cả vá» mặt thầu khoán thức ăn cho lừa, ngá»±a cá»§a quân đội Pháp và cả vá» mặt là m chá»§ gia đình cá»§a y, gồm vốn liếng vá»›i cô vợ dà dá»m má»›i bốn mươi lăm tuổi xuân, ra Ä‘á»i trước hắn hai mươi năm. Thá»i gian nà y, thá»±c dân Pháp tăng cưá»ng lá»±c lượng quân đội cá»§a chúng ở Äông Dương để đối phó vá»›i phát-xÃt Nháºt, nên Phạm Xuân Phòng lại cà ng có cÆ¡ há»™i phất lên.
Cuối năm 1940, phát-xÃt Nháºt và o Äông Dương, bá»n máºt thám Pháp khuyên hắn nhá» tên Shi-mô-mu-ra, buôn bán ở góc phố cá»a Äông - Tiên Tsin và tên Tanaka bán kem ở rạp O-lym-pi-a trước cá»a chợ Hà ng Da, giá»›i thiệu hắn thầu thức ăn cho lừa, ngá»±a cá»§a quân đội Nháºt. Shi-mô-mu-ra và Tanaka là hai tên gián Ä‘iệp Nháºt và o Hà Ná»™i đã lâu năm, trá hình là con buôn, có quen biết Phạm Xuân Phòng từ khi Phòng còn là má»™t chú há»c sinh lêu lổng. Thâm ý cá»§a bá»n máºt thám Pháp là muốn dùng Phòng hoạt động tình báo cho chúng. Nhưng Shi-mô-mu-ra và Tanaka cÅ©ng chẳng phải là tay vừa. Hai tên cÅ©ng có những âm mưu riêng. Thế là thu nháºp cá»§a Phạm Xuân Phòng tăng lên vùn vụt, từ mấy nguồn: Món lợi kếch sù do bá»›t xén, trá»™m cắp trong việc thầu khoán thức ăn cho lừa, ngá»±a cá»§a quân đội Pháp và quân đội Nháºt, tiá»n thù lao là m gián Ä‘iệp tay đôi cho Pháp và Nháºt.
Ngà y mồng 9 tháng 3 năm 1945, Nháºt hất cẳng Pháp trên toà n cõi Äông Dương. Sau hai tháng theo Shi-mô-mu-ra sang Tokyo, Phạm Xuân Phòng nghiá»…m nhiên trở vá» là m đại lý độc quyá»n cho hãng xuất nháºp khẩu nông lâm thổ sản Ta-ra-duy-ka, nay ở chi nhánh Hà Ná»™i, mai ở chi nhánh Sà i Gòn.
VỠđưá»ng vợ con, thì từ năm 1940, hắn đã giết ngầm ả vợ Tsiêng-wa cÅ©, sau khi toà n bá»™ tà i sản cá»§a Tsiêng-wa vá» tay hắn. Trước đó, tình cá» má»™t hôm đến nhà má»™t ngưá»i bạn, hắn thấy con gái bạn rất đẹp, má»›i 19 tuổi còn Ä‘ang Ä‘i há»c. Hắn đâm mê, tìm cách lấy cho kỳ được. Trước hết, dá»±a và o thế Nháºt, hắn vu cho ngưá»i vợ mà hắn thừa kế cá»§a Tsiêng-wa là liên lạc vá»›i đặc vụ Tưởng Giá»›i Thạch. Ngưá»i đà n bà nà y láºp tức bị hiến binh Nháºt bắt giam, rồi chết ở trong tù. Mặt khác, hắn ngầm báo vá»›i bá»n máºt thám Pháp ngưá»i bạn nói trên là m gián Ä‘iệp cho Nháºt. Ngưá»i bạn hắn cÅ©ng bị máºt thám Pháp bắt giam. Cô nữ sinh mưá»i chÃn tuổi kia cÅ©ng bị gá»i ra Sở máºt thám mấy ngà y. Sau đó, Phạm Xuân Phòng má»›i bá» ra má»™t số tiá»n đút lót cho bá»n La-néc-cÆ¡ để “cứu†bạn ra. Hắn lại đến thăm há»i, chăm sóc ân cần ngưá»i bạn, bá» ra má»™t số tiá»n khác để thuốc thang chạy chữa cho bạn sau má»™t tháng trá»i bị tra tấn chỉ còn da bá»c xương. Do tốt mối lái và đế tạ cái Æ¡n cứu tá», ngưá»i bạn cưỡng ép con gái mình phải lấy Phạm Xuân Phòng. Năm 1941, ngưá»i vợ trẻ nà y cá»§a Phạm Xuân Phòng đẻ ra Phạm Thị Tố Loan.
Khi cách mạng tháng 8 năm 1945 bùng nổ, thì Phạm Xuân Phòng Ä‘ang ở Sà i Gòn. Hắn vá»™i giao cái ngôi nhà đồ sá»™ lá»™ng lẫy cá»§a hắn, ở giữa phố Catinat [4], cho má»™t ngưá»i em há» trông nom, và đem vợ con vỠở má»™t ngôi nhà khác xuá»nh xoà ng ở phố Champagne [5]. Äến năm 1947, hắn cùng vợ con sang Pháp, rồi sang Thụy SÄ©, đợi thá»i.
Thấy cục thế ở Äông Dương rối như má»› bòng bong, hắn Ä‘i đây Ä‘i đó để tìm ra con đưá»ng thoát.
Từ Thụy SÄ©, hắn sang Nháºt, ở đó, hắn gặp lại Shi-mô-mu-ra. Shi-mô-mu-ra giá»›i thiệu hắn gặp Ngô Äình Diệm ở Tokyo. Từ Ngô Äình Diệm hắn là m quen vá»›i Fishiel. Fishiel giá»›i thiệu hắn sang Mỹ há»c má»™t năm chÃnh trị đặc biệt ở trưá»ng đại há»c Michigan. Há»c xong, hắn và o là m việc ở Cục tình báo trung ương ở Hoa Thịnh Äốn. Äang là m việc ở Hoa Thịnh Äốn, hắn được lệnh cấp tốc chuyển vá» là m việc ở văn phòng Hồng Y giáo chá»§ Spellman ở Nữu Ước.
Äầu năm 1953, để bảo đảm bà máºt, Spellman thu xếp cho hắn vá» Thụy SÄ©, rồi từ Thụy SÄ© vá» Pháp. Ở Pari được hai tháng, má»™t phái viên cá»§a Lansdale đến gặp hắn, trao cho hắn ảnh và tà i liệu vá» Phan Thúc Äịnh vá»›i má»™t lệnh ngắn gá»n cá»§a CIA: “Vá» Việt Nam, bám sát, Ä‘iá»u tra, cung cấp ngay và thưá»ng xuyên tất cả những gì biết được vá» Phan Thúc Äịnhâ€. Hắn cùng vợ con trở vá» Huế, mua biệt thá»± Bồng Lai.
Trong khi bá» ngoà i, hắn sống má»™t cuá»™c Ä‘á»i tưởng như phẳng lặng, ẩn dáºt bên cạnh vợ con giữa biệt thá»± Bồng Lai thÆ¡ má»™ng thì bên trong, hắn là má»™t “cái Ä‘uôi†cá»§a Phan Thúc Äịnh. CIA nháºn được đầy đủ thưá»ng xuyên báo cáo cá»§a hắn vá» má»i hoạt động cá»§a Phan Thúc Äịnh.
Sau khi đóng vai giáo sư Sanh bị lá»™ mặt vá»›i Phan Thúc Äịnh và bị Nguyá»…n Ngá»c Lá»… đánh má»™t tráºn nhừ tá», Phạm Xuân Phòng được lệnh CIA vỠẩn mình ở Huế và được chúng giao nhiệm vụ táºp trung má»i tình báo vá» hoạt động cá»§a cách mạng, đồng thá»i theo dõi tình hình hoạt động cá»§a Ngô Äình Cẩn ở Trung phần Việt Nam.
Bá»n gián Ä‘iệp tay chân khác cá»§a Mỹ Ä‘á»u không biết Phòng. Cục Tình báo trung ương Mỹ chỉ liên lạc vá»›i hắn bằng má»™t đưá»ng dây bà máºt đặc biệt, do má»™t tên trước kia là m đặc vụ cá»§a Tưởng Giá»›i Thạch đảm nhiệm. Cứ má»—i tuần má»™t lần, và o 9 giá» sáng ngà y thứ năm, tên nà y đội lốt má»™t ông già đánh cá, bÆ¡i má»™t chiếc thuyá»n nhỠđến gặp hắn ở quãng gần Cồn Hến, cách biệt thá»± Bồng Lai độ hai ki-lô-mét. Năm thì mưá»i há»a, Phòng má»›i và o thà nh phố, nói là đi mua thuốc, mua hà ng để há»™i há»p vá»›i Smith, trung tá CIA, chỉ huy lá»±c lượng đặc biệt Mỹ ở Huế.
Theo báo cáo cá»§a Smith lên Cục Tình báo trung ương Mỹ thì chỉ má»›i có hai mươi bốn tháng, mà Phạm Xuân Phòng đã khám phá ra hà ng chục vụ “Việt Cá»™ng†ám sát hoặc hoạt động tình báo, đã giúp cho chúng bắt hà ng trăm ngưá»i và thá»§ tiêu nhiá»u cán bá»™ cách mạng. Ngoà i ra, Phạm Xuân Phòng cÅ©ng đã tổ chức thêm má»™t mà ng lưới khác để giám sát hoạt động cá»§a Ngô Äình Cẩn ở Trung phần.
Hoạt động cá»§a Phòng bà máºt đến ná»—i ngay cả vợ con hắn cÅ©ng không biết. Hắn thưá»ng nhắc Ä‘i nhắc lại vá»›i vợ con hắn là mình bôn ba đây đó đã nhlá»u, vá»›i hÆ¡n chục ngôi nhà đồ sá»™ ở Sà i Gòn, Äà Lạt và dăm triệu đô la gá»i ở ngân hà ng Thụy SÄ©, ta sống cÅ©ng đủ phong lưu chán, tá»™i gì mà ra là m chÃnh trị cho nhá»c thân. Nhưng đôi khi có má»™t mình, hắn mÃm môi trợn mắt, chỉ vá» phương Bắc thá» lấy lại cho kỳ được hai chục ngôi nhà ở Hà Ná»™i, Hải Phòng và non năm trăm mẫu ruá»™ng ở SÆ¡n Tây, Bắc Giang. “Mà đâu chỉ có thế, ta sẽ lấy lại gấp trăm, gấp nghìn lần số tà i sản đó chứ!â€.
Má»—i khi xem báo hay nghe đà i, thấy nhân dân miá»n Bắc và nhân dân thế giá»›i căm phẫn lên án những tá»™i ác tà y trá»i cá»§a Mỹ - Diệm như giết má»™t lúc hà ng nghìn ngưá»i yêu nước ở Phú Lợi, tà n sát, triệt hạ hà ng trăm là ng, thì hắn cưá»i rất khoái trá. Có đêm trong giấc mÆ¡, hắn nói lảm nhảm “Phải giết, giết hết bá»n Việt Cá»™ng!â€.
... Má»™t lần, vợ hắn Ä‘i chÆ¡i vá», tình cá» thấy chiếc thuyá»n pê-rÃt-xoa cá»§a hắn gặp thuyá»n lão già đánh cá giữa dòng sông Hương, dưới trá»i mưa rả rÃch. Lúc hắn vá», vÆ¡ hắn khuyên hắn nên giữ gìn sức khá»e, dãi gió dầm mưa như thế không có lợi. Hắn há»i căn, há»i vặn vợ hắn đã nhìn thấy hắn ở đâu, Ä‘ang là m gì. Khi thấy vợ nói đúng địa Ä‘iểm hắn gặp lão già , hắn cau mà y lại, cặp mắt hắn lạnh hẳn Ä‘i nhưng hắn cưá»i xòa ngay: “Tinh thần thể dục thể thao mà lị! Em cứ bÆ¡i thuyá»n mà xem, sẽ mê ngay!â€. Hôm sau, hắn cố nà i vợ hắn táºp bÆ¡i pê-rÃt-xoa. Khi vợ hắn bÆ¡i được, thưá»ng thưá»ng buổi tối sáng trăng, cứ má»—i ngưá»i má»™t thuyá»n bÆ¡i thi nhau, lấy Lam Kiá»u là m Ä‘Ãch, Ä‘i xa hai, ba cây số, ai trở vá» trước là thắng. Thuyá»n hắn thưá»ng vá» trước có khi hà ng ná»a giá». Má»™t hôm, thuyá»n hắn tá»›i Lam Kiá»u trước, hắn và gia đình đợi mãi không thấy vợ hắn vá». Hắn và con hắn nhao Ä‘i tìm thì thấy thuyá»n bÆ¡i cá»§a vợ hắn bị láºt giữa dòng nước xoáy... Hắn ôm chặt lấy con, lặng ngưá»i Ä‘i. Mãi sáng hôm sau, má»›i vá»›t được xác vợ hắn dưới hạ lưu, cách nhà chừng ba ki-lô-mét.
CÅ©ng năm ấy, Tố Loan há»c hết báºc trung há»c, Phạm Xuân Phòng cho cô và o Sà i Gòn há»c trưá»ng Luáºt. Suốt ba năm trá»i ở Sà i Gòn, Tố Loan không có dịp trở vá» Huế. Cứ ba tháng má»™t lần, Phạm Xuân Phòng, vá»›i mẩu băng Ä‘en để tang vợ trên ve áo, và o Sà i Gòn thăm con, ở độ hai, ba ngà y lại vá»™i vã trở vá» Huế. Hắn vẫn bÆ¡i pê-rÃt-xoa như cÅ©. Bá»—ng má»™t hôm, ngưá»i ta thấy hắn chết trong chiếc pê-rÃt-xoa, ngay dưới chân Lam Kiá»u, sá» vỡ, óc phá»t cả ra ngoà i.
Chỉ má»™t giá» sau, nháºn được tin Smith báo cho biết Phạm Xuân Phòng chết, Lansdale gầm lên như bò rống qua ống Ä‘iện thoại :
- Thế nà o, ông Smith? Tại sao nó lại chết? Nó chết như thế nà o?
- Thưa ngà i thiếu tướng, hôm ấy là ngà y Phạm Xuân Phòng Ä‘i gặp “ngưá»i đánh cá†cá»§a ta. Tôi chưa tìm ra manh mối tại sao nó lại nằm chết trong chiếc pê-rÃt-xoa ở ngay dưới chân Lam Kiá»u. Và cái nà y má»›i lạ nữa, là “ngưá»i đánh cá†cá»§a ta cÅ©ng chết như thế.
- Hê-lô! Sao? Sao? Ông nhắc lại tôi nghe! Cả thằng Hoa kiá»u?
- Vâng, cả thằng Hoa kiá»u ấy cÅ©ng bị giết chết ở ngay cái lạch nhà nó. Cả hai đứa Ä‘á»u bị đánh vỡ sá». Má»™t thằng bị ở trán, má»™t thằng ở đỉnh đầu... Hê-lô, dạ, dạ! Chưa tìm ra manh mối ạ!
Lansdale cắt lá»i :
- Thế là thế nà o? Chắc lại bà n tay Việt Cộng rồi! Tôi ra lệnh cho ông phải khám phá ra thủ phạm vụ án nà y trong hạn định là hai mươi bốn tiếng đồng hồ.
Lansdale đặt sầm ống điện thoại xuống, quay lại nói với Fishiel :
- Thằng Phạm Xuân Phòng là má»™t tên rất sợ bị ám hại. Không cá»› lẽ nà o nó lại không đỠphòng Việt Cá»™ng. Tôi còn ngá» vá»±c Ä‘iá»u nà y, không chắc nó đã bị Việt Cá»™ng giết...
Fishiel thở dà i :
- Kiếm cho ra được má»™t thằng như nó tháºt không phải là chuyện dá»…. Nó không những là kẻ thù không đội trá»i chung cá»§a Việt Cá»™ng mà còn là má»™t địch thá»§ lợi hại cá»§a tên móc túi nhà nghá» Ngô Äình Cẩn nữa... Nhưng thôi, nó đã chết rồi, do kẻ nà o giết, chuyện đó sẽ bà n sau. Muốn gì thì nó cÅ©ng chẳng thể sống lại được nữa. Ta phải kiếm ngưá»i thay thế nó.
Lansdale gáºt đầu tán thưởng :
- Ông bạn giáo sư, ông nghÄ© chuyện đó, tháºt hợp ý tôi. Váºy ông xem có thể chá»n ai thay thế Phạm Xuân Phòng?
- Không còn có ai tốt hÆ¡n là con gái cá»§a nó. - Fishiel nói đầy vẻ tin tưởng - Bá»n da và ng tuy thuá»™c giống ngưá»i hạ đẳng, nhưng vá» mặt quá»· quyệt thì chúng cÅ©ng không kém bất cứ giống ngưá»i nà o. Nhất là phụ nữ. Äiá»u nà y Viện nghiên cứu dân tá»™c cá»§a trưá»ng đại há»c Michigan đã có đủ tà i liệu để chứng minh. Tôi đã nghiên cứu kỹ vỠđứa con gái cá»§a Phạm Xuân Phòng. Nó có đủ Ä‘iá»u kiện cần thiết để thay thế công việc cá»§a cha nó.
- Ông muốn nói đến con Tố Loan phải không!
- Ông cÅ©ng biết con bé nà y ư? - Fishiel tá» vẻ nghi ngá», nhìn Lansdale - Ông đã gặp nó từ bao giá»?
Lansdale vội và ng thanh minh :
- Tôi chưa bao giá» gặp con bé ấy. Xin thá»! Trung tá Thomas má»›i nói chuyện vá»›i tôi vá» nó hôm qua...
- Chắc Thomas cũng đã báo cáo cho ông biết phong trà o bà i Mỹ của sinh viên Việt Nam ở Sà i Gòn nà y rồi đấy chứ?
- Có.
- Váºy ông có đồng ý vá»›i tôi rằng nếu ta nắm được Tố Loan rồi thì có thể biến nó thà nh má»™t con chá»§ bà i nhiá»u mặt cá»§a CIA chúng ta chứ?
- Ô kê! - Lansdale gáºt đầu lia lịa - Tôi hiểu rồi! Ông bạn muốn nhân cái chết cá»§a bố nó để kéo con bé nà y vá» vá»›i chúng ta phải không? Xin cho biết kế hoạch?
- Äúng như thế! - Fishiel cháºm rãi trả lá»i. - Ông hãy cho bắt ngay tên ngưá»i nhà Phạm Xuân Phòng, tên nà y là em vợ Phòng và má»™t tên nông dân khác ở trong xóm vẫn thưá»ng được Phòng giúp đỡ tiá»n bạc, thuốc men. Hãy đánh cho chúng nó má»™t tráºn, bắt phải nháºn là “Việt Cá»™ngâ€, là thá»§ phạm giết Phạm Xuân Phòng. Bắt chúng nó phải diá»…n lại vụ án theo sá»± dà n cảnh cá»§a ta. Ông hãy cho chụp ảnh đầy đủ diá»…n tiến vụ “ám sát†đó để đánh tan những mối nghi ngá» cá»§a má»i ngưá»i và kèm theo chụp cả những bản khai cung cá»§a chúng nó nháºn giết Phạm Xuân Phòng để cướp cá»§a...
- Ô kê! ÄÆ°á»£c lắm, được lắm! - Lansdale tán dương quá»· kế cá»§a Fishiel. Hắn bổ sung thêm - Như thế vừa đánh lừa được Tố Loan, Tố Loan nhất định sẽ vá» phÃa chúng ta, vừa đánh lừa bá»n thá»§ phạm, thấy ta bắt và đưa ra truy tố những tên gá»i là “thá»§ phạm†trong vụ án nà y, chúng sẽ mất cảnh giác mà sa và o bẫy cá»§a chúng ta. Hê-lô! Phải tiến hà nh ngay tức khắc. Còn việc nói chuyện vá»›i Tố Loan đã có Phu-lÃt-xtÆ¡n đảm nhiệm rồi.
* * * * *
Phu-lÃt-xtÆ¡n cúi đầu như mặc niệm trước những tấm ảnh chụp xác Phạm Xuân Phòng đầu nát bét, chết thê thảm. Äợi Tố Loan hồi lại, hắn má»›i nói khẽ :
- Thưa cô, tôi xin thay mặt những ngưá»i trà thức Hoa Kỳ, những ngưá»i Hoa Kỳ tá»± do và nhân danh cá nhân, rất Ä‘au lòng chia buồn vá»›i cô! Nhưng sá»± thế đã rồi, lấy lại là m sao được!
Phu-lÃt-xtÆ¡n từ từ mở cặp, rút ra táºp ảnh khác chụp rõ từng nét chữ lá»i khai cung cá»§a ngưá»i nhà Phạm Xuân Phòng và ngưá»i nông dân nháºn mình là ngưá»i cá»§a Việt Cá»™ng đã giết Phạm Xuân Phòng :
- Xin má»i cô xem tiếp những tà i liệu nà y!
Tố Loan mặt cà ng tái nhợt, mưá»i phút sau, cô má»›i già n giụa nước mắt, ngáºp ngừng nói :
- Quân dã man! Không ngá» chúng tà n ác vô nhân đạo đến thế! Phải là m gì bây giá»? GiỠđây, tôi phải là m gì? Xin cảm Æ¡n ông đã cho tôi biết rõ sá»± việc Ä‘au lòng nà y, xin cảm Æ¡n vá» những lá»i chia buồn cá»§a ông... Thế là ngà y nay tôi đã trở thà nh bÆ¡ vÆ¡ trên cõi Ä‘á»i Ä‘en bạc nà y!
- Không, thưa cô. Tôi rất thông cảm vá»›i tình cảm cá»§a cô. Má»™t ngưá»i con hiếu nghÄ©a, cô cần báo đáp công đức cá»§a cha mẹ mình. Mất Ä‘i những ngưá»i thân thÃch nhất cá»§a gia đình, ai mà không đứt ruá»™t, nát gan. Nhưng cô có hoà n toà n bÆ¡ vÆ¡ đâu. Bên cạnh cô, giỠđây có chúng tôi, có hà ng triệu ngưá»i Mỹ tá»± do, bác ái. Chúng tôi sẵn sà ng mang hết sức mình ra giúp đỡ cô vá» má»i mặt.
Tố Loan lấy khăn tay ra lau nước mắt Ä‘ang ròng ròng chảy xuống hai má. Phu-lÃt-xtÆ¡n nói tiếp :
- Trả thù rá»a háºn, tôi nghÄ© đó là hà nh động duy nhất đúng cá»§a má»™t ngưá»i con có hiếu, cá»§a má»™t ngưá»i trà thức sáng suốt, có trà tuệ hÆ¡n ngưá»i...
- Nhưng má»™t ngưá»i con gái trói gà không nổi như tôi thì là m gì được?
- Sức mạnh cá»§a con ngưá»i là ở trà tuệ chứ đâu ở chân tay. Ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi, kể vá» thể lá»±c, thì không bằng bá»n da Ä‘en ở châu Phi, thế mà vá»›i trà tuệ vô biên đã dùng năng lượng nguyên tá» là m nghiêng hẳn thế giá»›i và vÅ© trụ. Cô còn hÆ¡n nam giá»›i ở má»™t Ä‘iểm rất mạnh nữa, là có sắc đẹp! Chỉ riêng sắc đẹp thôi cÅ©ng đã đủ là m nghiêng thà nh rồi! Má»™t ngưá»i khá»e bằng voi mà lâm tráºn, giá»i lắm cÅ©ng chỉ hạ được hai, ba kẻ thù, nhưng nếu dùng mưu trÃ, thì có thể diệt được cả má»™t đạo quân lá»›n. Tôi cho rằng cô có thể là m được những việc lá»›n, miá»…n là cô có quyết tâm: thấy cần phải hoà n thà nh nghÄ©a vụ đối vá»›i ông cụ thân sinh bị kẻ thù sát hại. Trước đây, cô đã tá» ra vô cùng dÅ©ng cảm và thông minh đứng trong hà ng ngÅ© đấu tranh cá»§a những ngưá»i mà giỠđây cô má»›i thấy là kẻ thù cá»§a mình, thì nay, cÅ©ng vá»›i sá»± dÅ©ng cảm và thông minh ấy, nhất định cô sẽ thắng lợi vẻ vang trong cuá»™c đấu tranh má»™t mất, má»™t còn vá»›i chúng, vừa trả được thù nhà , vừa Ä‘á»n được nợ nước. Còn Hoa Kỳ chúng tôi xin hứa sẽ giúp cô má»i phương tiện để tiêu diệt kẻ thù chung cá»§a chúng ta.
- Xin cảm Æ¡n ông. Như váºy. linh hồn cá»§a cha tôi cÅ©ng được ngáºm cưá»i nÆ¡i chÃn suối.
Thưa cô, Äức giám mục Urrulia [6] ở Huế đã là m lá»… rước linh hồn cụ lên thiên đà ng rồi!
Phu-lÃt-xtÆ¡n đứng dáºy, cúi đầu chà o cáo biệt: “Hai hôm sau gặp lạiâ€. Trước khi bước lên xe hÆ¡i, hắn còn nói vá»›i má»™t câu :
- Xin cô hãy tin tưởng và o sự giúp đỡ vô tư, khảng khái và vô cùng mạnh mẽ của chúng tôi.
-------------------------------------------------------------------------
[1] Sogny, chánh máºt thám Trung kỳ, thá»i Pháp thuá»™c.
[2] diplome: bằng thà nh chung, tương đương với bằng Tốt nghiệp cấp hai phổ thông ngà y nay.
[3] Rockfeller, nhà triệu phú ngưá»i Mỹ.
[4] ÄÆ°á»ng Äồng Khởi ngà y nay.
[5] ÄÆ°á»ng Lý ChÃnh Thắng ngà y nay.
[6] Urrulia, Giám mục cai quản địa pháºn hai tỉnh Thừa Thiên và Quảng Trị.
Xem tiếp chương 19
Last edited by khungcodangcap; 05-10-2008 at 05:52 PM.
|

10-09-2008, 09:52 AM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 19
Gió đã xoay chiá»u
Sân bay Phú Bà i diá»…n ra má»™t quang cảnh khác thưá»ng. Hai bên đưá»ng, từ quốc lá»™ 1 đến sân bay dà y đặc lÃnh dù. Những bá»™ quần áo rằn ri loang lổ, má»i mệt dưới nắng trưa hâm hấp. Những mÅ©i súng hÃch lên, ngÆ¡ ngác chÄ©a và o các là ng mạc xa xa. Thỉnh thoảng, má»™t cái xe “gÃp†sÆ¡n biển và ng cá»§a bá»n quân cảnh lù lù Ä‘i lại kiểm soát. Không có má»™t bóng ngưá»i dân thưá»ng, nhưng những cặp mắt cú ẩn dưới cặp mắt kÃnh xám to dưới và nh chiếc mÅ© sắt trắng sùm sụp, vẫn xoi mói từng gốc cây, từng bá» ruá»™ng.
Và nh ngoà i sân bay, ngoà i những lô cốt lá»›n nhỠđã được tăng cưá»ng lÃnh gác hÆ¡n thưá»ng lệ, lại có thêm mưá»i chiếc xe tăng “Séc-man†sừng sững, vươn dà i nòng đại bác trong tư thế sẵn sà ng chiến đấu.
Trong sân bay, đông nghịt quân cảnh. MÅ© sắt cá»§a chúng trắng lóa dưới ánh nắng. Không khà cà ng thẳng chỠđợi. Trong phòng khách cá»§a sân bay, có hai ngưá»i Ä‘ang đứng nói chuyện, vẻ nóng ruá»™t. Hai ngưá»i khuôn mặt giống nhau, cùng bừ bá»±, cùng đôi lông mà y ráºm, cùng cặp mắt nhiá»u lòng trắng bất chợt đảo nhìn quanh má»™t cách rất nhanh rồi lại có vẻ bình thưá»ng như không để ý gì. Chỉ có khác nhau ở má»™t ngưá»i đã già ngoà i sáu mươi tuổi, thân hình béo tốt, bệ vệ trong cái áo chùng Ä‘en, lá»§ng lẳng chiếc thánh giá to tướng trước ngá»±c. Má»™t ngưá»i và o khoảng năm mươi bốn, năm mươi lăm, đội khăn xếp, áo gấm, quần lụa. hà i kinh, miệng nhai trầu bá»m bẻm. Ngưá»i khoác áo thầy tu là Giám mục Ngô Äình Thục. Ngưá»i mặc áo gấm, ăn trầu là cáºu Cố trầu - đại diện chánh phá»§ Việt Nam cá»™ng hòa tại Trung phần. Mặc dầu chung quanh hai ngưá»i, bá»n máºt vụ, vệ sÄ© đã đứng táºn xa, nhưng câu chuyện giữa hai ngưá»i vẫn rất nhá» :
- Thưa Äức Cha, lão Thomas nà y ngưá»i như thế nà o?
Ngô Äình Thục mỉm cưá»i nhìn em. Hắn biết em hắn có thể hiểu rất rõ Trung phần, nhất là thà nh phố Huế, nhưng nhãn quan em hắn cÅ©ng chỉ giá»›i hạn ở đó thôi vì em hắn chưa há» xuất ngoại, Ãt tiếp xúc vá»›i những cÆ¡ quan, những nhân váºt trá»ng yếu cá»§a nước ngoà i. Vả lại, sá»± nghiệp cá»§a cáºu em nà y trong gia đình hắn hoà n toà n là nhỠở các ông anh như hắn, như Ngô Äình Diệm, như Ngô Äình Nhu. Cho nên, hắn thưá»ng bổ sung cho cái sá»± Ãt hiểu biết đó cá»§a Ngô Äình Cẩn. Tay vuốt thánh giá Ä‘eo trước ngá»±c, Ngô Äình Thục nói bằng giá»ng tá»± hà o :
- Ãt ngưá»i biết rõ lai lịch cá»§a Thomas. Nhưng lạy Chúa, chúng ta phải biết. Năm má»™t nghìn chÃn trăm ba mươi chÃn, khi thế chiến thứ hai bùng nổ, Thomas hai mươi lăm tuổi. Tuy quốc tịch Hoa Kỳ, khai sinh ghi sinh ở bang Texas, nhưng ông ta lại là m việc cho Gestapo. Ông ta được Gestapo phái sang hoạt động ở Thụy SÄ© để tìm hiểu những hoạt động gián Ä‘iệp cá»§a phe đồng minh. Ở Thụy SÄ©, dưới chiêu bà i quốc tịch Hoa Kỳ, ông ta là m quen được vá»›i nhiá»u ngưá»i Mỹ qua lại Thụy SÄ©.
NhỠđó, ông ta cung cấp được khá nhiá»u tin tức cho Gestapo. Năm má»™t nghìn chÃn trăm bốn mươi hai, khi ngà i Allen Dulles, Giám đốc Cục Tình báo trung ương Mỹ, đến Thụy SÄ© vá»›i nhiệm vụ đặc biệt cá»§a Tổng thống Roosevelt á»§y thác là tìm cách bắt liên lạc vá»›i chánh phá»§ Äức quốc xã cá»§a Hitler, thì ngà i gặp Thomas. Thomas đã đứng ra là m môi giá»›i cho ngà i Dulles gặp được đại diện cá»§a Hitler. Nhá» cái công lá»›n đó, khi cuá»™c thế chiến kết thúc, ông ta được ngà i Dulles đón vá» Hoa Kỳ và trở thà nh ngưá»i cá»™ng sá»± đắc lá»±c cá»§a ngà i, ông ta đã ở ngoại giao Ä‘oà n Hoa Kỳ tại nhiá»u nước Nam Mỹ. Tháng bảy năm má»™t nghìn chÃn trăm năm mươi tư, chỉ mấy giá» sau khi hiệp định Genève vá» Äông Dương được ký kết, Dulles đã cá» ngay ông ta cấp tốc đến Sà i Gòn công cán bà máºt. ChÃnh lần ấy, ông ta đến gặp tôi, mang theo thư riêng cá»§a chú Diệm...
Ngô Äình Cẩn nhả cái bã trầu ra khá»i miệng, cầm vụt ra đất, kệ phòng khách đã được lau sạch bóng. Ngô Äình Thục vẫn thá»§ng thỉnh nói :
- Ông ta là ngưá»i rất tÃn cẩn cá»§a ngà i Dulles, là cánh tay phải cá»§a ngà i Tổng thống Hoa Kỳ. Ông ta là má»™t nhân váºt quan trá»ng, tuy Ãt xuất đầu lá»™ diện. Ông Thomas, ông Fishiel, ông Lansdale... là những nhân váºt quan trá»ng. Tiếng nói cá»§a các ông ấy góp má»™t phần quyết định và o chánh sách cá»§a chánh phá»§ Hoa Kỳ ở Việt Nam. Chúng ta không nên để thất ý há».
- Thưa Äức Cha, chắc ông ta sẽ ra cùng vá»›i Trần Kim Tuyến?
Ngô Äình Thục gáºt đầu :
- Äúng như váºy!
Ngô Äình Cẩn cau mà y :
- Nhưng em không ưa cái lão Tuyến nà y.
- Tôi cÅ©ng không ưa hắn. Nhưng dù sao hắn cÅ©ng là ngưá»i chống Cá»™ng sản quyết liệt. Chúng ta cần táºp hợp những ngưá»i như váºy. Ngưá»i Hoa Kỳ tÃn nhiệm hắn lắm.
- ChÃnh Ä‘iá»u ấy là m em không chịu nổi. Không thể như thế được! Cái gì cÅ©ng phải qua chúng ta chứ. Còn hắn đối vá»›i Cá»™ng sản thì em đã biết...
Má»™t bá»™ mặt tròn, trán thấp, da bánh máºt, đôi mắt sắc hÆ¡i xếch hiện ra trong óc Cẩn: bá»™ mặt cá»§a Giám đốc Sở nghiên cứu chÃnh trị và xã há»™i trung ương thuá»™c Phá»§ tổng thống Việt Nam Cá»™ng hòa Trần Kim Tuyến. Cẩn cố xua Ä‘i cái ấn tượng khó chịu đối vá»›i bá»™ mặt bánh máºt lạnh lùng ấy.
Tuyến là con Trần Kim Äắc, má»™t Tổng đốc khét tiếng trong việc đà n áp phong trà o cách mạng ở các tỉnh Trung du Bắc Bá»™, hà ng trăm ngưá»i ở những nÆ¡i Trần Kim Äắc là m quan đã bị tù đà y, chém giết vì tá»™i “có âm mưu chống lại nhà nước bảo há»™ Äại Phápâ€. Vì váºy “nhà nước bảo há»™ Äại Pháp†đã khen thưởng Äắc nhiá»u lần và ban đặc ân cho cáºu ấm Trần Kim Tuyến và o há»c trưá»ng Albert Sarraut, tiếp đó trưá»ng luáºt khoa Hà Ná»™i để cáºu nối nghiệp cho cha. Năm 1944, Tuyến tốt nghiệp cá» nhân luáºt. Hắn Ä‘ang chuẩn bị Ä‘i là m tri huyện thì nổ ra vụ Nháºt đảo chánh Pháp tháng 3-1945, rồi tổng khởi nghÄ©a cá»§a Việt Minh. Cách mạng tháng Tám đã là m tan vỡ “giấc má»™ng và ng†cá»§a Tuyến. Cách mạng lại đòi bố Tuyến ra trước tòa án nhân dân trả món nợ máu.
Quân đội Tưởng sang, Trần Kim Tuyến cho là thá»i cÆ¡ đã đến, nhảy và o Äại Việt quốc dân đảng, Ä‘iên cuồng chống phá chÃnh quyá»n nhân dân. Dá»±a và o bá»n lÃnh Tưởng, Tuyến gây ra nhiá»u vụ ám sát, tống tiá»n, bắt cóc cán bá»™ Việt Minh.
Tháng 7 năm 1946, khi vụ Ôn Như Hầu [1] bị khám phá, bá»n đặc vụ Äốc sát bá»™ [2] cá»§a Tưởng vá»™i vã đưa Tuyến sang Hồng Kông, giá»›i thiệu Tuyến cho má»™t cÆ¡ quan gián Ä‘iệp Mỹ lấy tên là OSS [3]. Ở đó, thỉnh thoảng Tuyến đến yết kiến VÄ©nh Thụy [4].
Năm 1948, OSS đưa Tuyến sang há»c ở trưá»ng Michigan. ChÃnh ở cái trưá»ng há»c dạy môn chÃnh trị xã há»™i đó, năm 1950, Tuyến được tiếp xúc vá»›i má»™t ngưá»i Việt cÅ©ng do Mỹ đưa sang há»c sau Tuyến: Ngô Äình Diệm. Trần Kim Tuyến trở thà nh ngưá»i thân cáºn cá»§a “cụ lá»›n†Diệm.
Tất cả những Ä‘iá»u ấy Cẩn biết rõ. Nhưng má»™t Ä‘iá»u Cẩn không thể biết được là tại sao suốt từ năm 1950 đến nay, ngưá»i Mỹ luôn để Trần Kim Tuyến gần gÅ©i Ngô Äình Diệm... Cẩn chỉ cảm thấy hình như Tuyến được má»™t sá»± tÃn nhiệm đặc biệt cá»§a ngưá»i Mỹ.
Äiá»u đó là m Cẩn khó chịu. Hắn muốn trên đất Việt Nam nà y, chỉ riêng anh em hắn giao thiệp vá»›i ngưá»i Mỹ và ngưá»i Mỹ cÅ©ng chỉ nên giao thiệp vá»›i riêng anh em hắn...
Tiếng động cÆ¡ máy bay rì rầm, trước nhá» sau to dần. Kim đồng hồ trong phòng khách sân bay chỉ mưá»i hai giá» hai mươi phút. Äám quân cảnh mÅ© sắt trắng và lÅ© máºt thám mặc thưá»ng phục đầu trần há»™ vệ anh em Cẩn nhá»›n nhác. Chúng nhìn chiếc Constellation xuất hiện trên bầu trá»i, đôi cánh bạc phản chiếu ánh sáng đục như mà u sữa loãng. Chiếc máy bay lượn má»™t vòng trước khi hạ cánh. Anh em Ngô Äình Cẩn rá»i phòng khách, ra sân bay. Bá»n vệ sÄ© mặt la mà y lét lùi lÅ©i Ä‘i đằng sau.
Từ trên máy bay bước xuống hai ngưá»i: má»™t Mỹ, má»™t Việt. Cả hai Ä‘á»u ở tuổi trên bốn mươi. Ngưá»i Mỹ dong dá»ng cao, tóc hung, Ä‘eo cặp kÃnh mát to, mặc quần tếch-gan sẫm và sÆ¡ mi cá»™c tay má»ng in mà u sặc sỡ những hình cây dừa, phụ nữ khá»a thân. Trên cổ tay trái đầy lông đỠhung hung cá»§a hắn nổi báºt má»™t cái lắc và ng chóe. Ngưá»i Việt thấp, dáng Ä‘i như đà n bà hiện ra trước mắt Ngô Äình Cẩn, “bá»™ mặt tầm thưá»ng, mắt sắcâ€, trịnh trá»ng trong bá»™ quần áo bằng vải sát-kin trắng. Anh em Ngô Äình Cẩn bước vá»™i ra đón.
- Chà o Äức Cha, chà o ngà i đại diện...
Gã ngưá»i Mỹ nói tiếng Việt sõi. Trần Kim Tuyến hÆ¡i nhếch miệng.
Ngô Äình Thục tươi cưá»i :
- Chà o ngà i trung tá, chà o ngà i Giám đốc.
Ngô Äình Cẩn đưa cả hai tay đỡ lấy tay Thomas.
Bốn gã bước và o phòng khách sân bay. Thomas há»i nhá» Cẩn :
- Ngoà i hai ngà i ra, có ai biết chúng tôi ra đây không?
- Dạ, chúng tôi hoà n toà n giữ bà máºt vá» hà nh trình cá»§a hai ngà i.
Thomas gáºt đầu bằng lòng :
- Tốt lắm!
LÅ© vệ sÄ© vẫn lá»§i thá»§i theo sau, nhưng ở khoảng cách dăm mét. Lúc đó, có má»™t ngưá»i quân cảnh, khi bốn gã mải nói chuyện không để ý, đưa nhanh tay lên má»™t cái khuy áo trước ngá»±c.
Ngoà i cá»a phòng khách sân bay, má»™t dãy xe hÆ¡i bóng lá»™n đứng đợi sẵn. Bá»n há»™ vệ rảo bước mở cá»a xe và đứng nghiêm bên cạnh. Thomas và Thục ngồi chung má»™t xe. Tuyến và Cẩn như má»™t đôi tình nhân gượng gạo bước lên má»™t xe khác. Bá»n vệ sÄ© cúi đầu đóng sáºp cá»a xe lại và leo vá»™i lên những xe sau.
Chiếc xe gÃp quân cảnh rÃt còi Ä‘i trước mở đưá»ng. Äoà n xe hÆ¡n chục chiếc vừa Cadillac, vừa Mercedes chạy nối Ä‘uôi nhau lên đưá»ng. Cuối cùng là má»™t chiếc xe quân cảnh.
Äoà n xe Ä‘i và o thà nh phố Huế, qua cầu An Cá»±u, đưá»ng Lê Thái Tổ, đến “tòa đại diện chánh phá»§ Trung phần†ngất nghểu trên đưá»ng Hà m Nghi - má»™t ngôi nhà xây theo lối cổ - ánh sáng bên ngoà i dưá»ng như không lá»t được và o, đầy lÃnh gác và bá»n máºt vụ mặc thưá»ng phục Ä‘i vÆ¡ vẩn chung quanh.
Ngay sáng hôm sau. tại phòng tiếp khách riêng lá»™ng lẫy cá»§a Ngô Äình Cẩn, bốn nhân váºt quan trá»ng đó gặp nhau. Há» ngồi má»—i ngưá»i má»™t kiểu trên những chiếc ghế bà nh đệm nhung, quanh má»™t cái bà n gá»— lúp chạm khắc cầu kỳ. Trên bà n, má»™t chai rượu uýt-xki, bốn cái cốc Ä‘ang uống dở. Câu chuyện cÅ©ng Ä‘ang dở dang.
Thomas chá»§ trì cuá»™c há»p. Hắn có vẻ giáºn dữ, khó chịu nói vá»›i Ngô Äình Cẩn :
- Chúng tôi rất không bằng lòng vì tình hình an ninh của địa phương ngà i cai trị, ngà i đại diện ạ.
Ngô Äình Cẩn là m bá»™ ngạc nhiên :
- Xỉn lỗi, tôi không hiểu ngà i định nói gì, thưa ngà i trung tá.
Cặp mắt mèo cá»§a Thomas xoi mói Ngô Äình Cẩn :
- Chúng tôi vừa đến đây đã được tin có những vụ ám sát xảy ra, ở ngay thà nh phố Huế nà y...
Thomas ngừng lại. Trấn Kim Tuyến lạnh lùng chêm và o :
- à trung tá Thomas muốn nói đến cái chết của ông Phạm Xuân Phòng vừa rồi.
Mặt Cẩn thản nhiên :
- À... thưa hai ngà i, tôi đã cho Ä‘iá»u tra ngay rồi... Theo những tà i liệu chúng tôi nắm được thì ông ta bị Việt Cá»™ng giết... Chúng tôi Ä‘ang tiếp tục truy lùng thá»§ phạm để tìm hiểu tại sao chúng giết ông ta.
Äến lượt Thomas ngạc nhiên :
- Bá»n Việt Cá»™ng giết? Thế thì lạ tháºt! Chúng nó giết ngưá»i ngay trước mÅ©i ông. Trong khi báo cáo gởi vá», ông vẫn tá»± hà o vá» sá»± tổ chức bá»™ máy an ninh cá»§a mình, vá» mà ng lưới nhân viên máºt vụ cá»§a mình, vá» tình hình Trung phần.
Trần Kim Tuyến nhếch miệng má»™t nụ cưá»i bà hiểm. Thomas đổi giá»ng :
- à kiến cá»§a chúng tôi, xin lá»—i các ngà i nếu các ngà i có pháºt ý, là công việc cá»§a các ngà i tiến hà nh không tốt, nếu tôi không muốn nói là quá tồi! Ngô tổng thống có chuyển đến ngà i cố vấn Lansdale bản tưá»ng trình đặc biệt vá» tình hình Trung phần cá»§a ngà i đại diện đây (hắn giÆ¡ tay vá» phÃa Ngô Äình Cẩn). Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ bản tưá»ng trình máºt đó. Tôi được truyá»n đạt ý kiến cá»§a đại tá Lansdale như sau...
Hắn ngừng lại nhìn Ngô Äình Cẩn là m Cẩn lúng túng, rồi cháºm rãi :
- Äại tá Lansdale nói rằng có lẽ ngà i thá»§ lãnh ở Trung phần hoặc là quá lạc quan, hoặc là không nắm vững tình hình nên má»›i viết bản tưá»ng trình đó.
Giám mục Ngô Äình Thục, mặt đỠbừng, mắt mở to, nhìn chòng chá»c và o Thomas, nhìn từ cặp mắt xanh biếc như mắt mèo, cái mÅ©i lõ cá»§a hắn đến những hình phụ nữ trần truồng uốn éo trên áo hắn mặc, ngáºp ngừng muốn nói Ä‘iá»u gì, nhưng sau lại thôi. Trái hẳn vá»›i anh, Ngô Äình Cẩn mặt đã trắng bệch lại cà ng trắng bệch hÆ¡n, bá»±c tức ngồi lặng Ä‘i. Trần Kim Tuyến mân mê chiếc cốc pha lê, mắt không bá» sót má»™t cá» chỉ nà o cá»§a hai anh em há» Ngô.
Giá»ng Thomas vẫn vừa khó chịu. vừa trịch thượng :
- Có lẽ các ngà i quên rằng: ở khắp nÆ¡i trên đất nà y Ä‘á»u có ngưá»i cá»§a chúng tôi. Những nguồn tin riêng nhưng rất đáng tin cá»§a ngà i Lansdale cho biết tình hình năm 1959 ở Trung phần không còn thuần thục như trước. Nhiá»u chá»— chúng ta không đặt chân tá»›i được và đã biến thà nh căn cứ cá»§a Việt Cá»™ng. Bá»n ngưá»i Thượng nhiá»u vùng đã Ä‘i theo Việt Cá»™ng chống lại chúng ta. Việc dồn dân láºp ấp chiến lược gặp nhiá»u khó khăn chưa thá»±c hiện nổi má»™t phần ba kế hoạch dá»± kiến. Bá»n Việt Cá»™ng ma quái đã chui được và o trại dinh Ä‘iá»n phá từ trong phá ra. Miá»n đồng bằng không còn là nÆ¡i thái bình nữa. Ở các thà nh phố. tình hình cÅ©ng đáng lo ngại.
Báo chà đã dùng những danh từ “ngoại kiá»uâ€, “ngoại bangâ€, “Mẽoâ€... trong những bà i đả kÃch ngưá»i Hoa Kỳ. Ở các trưá»ng há»c, nhất là các trưá»ng đại há»c, như các ngà i rõ, bá»n giáo sư công khai kêu gá»i sinh viên và há»c sinh “chống sá»± xâm lược cá»§a ngoại bangâ€... Tình hình thá»±c tế là như thế. Ngưá»i Mỹ chúng tôi đã mất và o đấy hà ng tỉ đô la rồi mà Việt Cá»™ng vẫn không bị tiêu diệt, vẫn ngà y má»™t mạnh lên và đã bắt đầu hoạt động mạnh. Thế mà chúng tôi đã mất và o đấy, đã mất cho các ngà i, hà ng tỉ đô la rồi!...
Câu sau, Thomas dằn từng tiếng má»™t vá»›i giá»ng Ä‘ay nghiến. Hắn đứng lên. vừa Ä‘i lại trong phòng vừa nói tiếp :
- Các ngà i có thể cho là đại tá Lansdale không sát tình hình Trung phần bằng các ngà i. Các ngà i có thể nói ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi là thổi phồng sá»± việc! Các ngà i có thể nghi ngá» thiện chà cá»§a CIA. Tùy các ngà i! Nhưng tôi vẫn xin phép nhắc lại để các ngà i rõ: Äối tượng cá»§a chúng ta đã chuyển mình rồi, đã bắt đầu công khai tấn công chúng ta vế má»i mặt. Trong dinh thá»±, lâu đà i, các ngà i có biết Việt Cá»™ng đã bắt đầu hà nh động chưa? Hay các ngà i biết nhưng không dám nói ra vì sợ ảnh hưởng đến uy tÃn? Äến viện trợ? Không! Chúng ta phải nhìn thẳng và o sá»± tháºt, dù đó là má»™t sá»± tháºt đáng buồn. Äại tá Lansdale muốn nhá» tôi thông báo vá»›i các ngà i sá»± không hà i lòng và lo ngại cá»§a ngà i. Những tin tức gần đây đã cho ta thấy rõ tình hình đã đến má»™t bước ngoặt. Gió đã xoay chiá»u rồi! Nếu chúng ta không kịp thá»i đối phó thì chiá»u gió ngược sẽ thổi bay chúng ta ra biển Äông và mảnh đất nà y chắc chắn sẽ rÆ¡i và o tay Việt Cá»™ng. Lúc bấy giá», kế hoạch “Bắc tiến†cá»§a các ngà i sẽ bị tan vỡ, chiến lược toà n cầu cá»§a Hoa Kỳ sẽ bị đứt má»™t mắt xÃch. Nếu chúng ta không hà nh động gấp thì tôi tin rằng ngà i Dulles sẽ không để cho các ngà i và cÅ©ng không để cho chúng tôi yên ổn đâu!
Không khà trở nên nặng ná». Máy Ä‘iá»u hòa nhiệt độ trong phòng chỉ 20 độ C, nhưng anh em há» Ngô thấy rôm đốt khắp ngưá»i. Mặt Cẩn cà ng trắng bệch hÆ¡n. Những lá»i cá»§a Thomas gây cho hắn nhiá»u phản ứng nhưng hắn không dám công khai chống lại. Thomas đến bà n, rót rượu, nốc cạn liá»n hai cốc uýt-xki rồi nghiêng mình vá» phÃa Cẩn trịnh trá»ng :
- Vì váºy, thừa lệnh đại tá Lansdale và Ngô tổng thống, tôi và ngà i Giám đốc Sở nghiên cứu chánh trị và xã há»™i trung ương ra đây. Hôm qua, tôi đã chuyển giao cho ngà i bản kế hoạch “Gió đã xoay chiá»u†- bản kế hoạch đó đã được chi nhánh Äông Nam à thuá»™c Cục Tình báo trung ương cá»§a chúng tôi thông qua để ngà i nghiên cứu. Nó là má»™t bá»™ pháºn và là bước phát triển trong tình hình má»›i cá»§a bản kế hoạch “4 Ä‘iểm†mà Ngô tổng thống đã vạch ra từ những ngà y đầu tiên ngà i nắm chánh quyá»n. Hôm nay, chúng tôi mong ngà i cho biết ý kiến để chúng ta cùng cá»™ng tác vá»›i nhau tiến hà nh.
Cẩn nÃn thở. Hắn hết bá»±c tức vá»›i Thomas khi nghÄ© đến số tiá»n “viện trợ†to lá»›n có thể nháºn được để xúc tiến kế hoạch nà y. Hắn nói :
- Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ và hoà n toà n tán thà nh bản kế hoạch “Gió đã xoay chiá»u†cá»§a các ngà i. Mục Ä‘Ãch cá»§a bản kế hoạch đó hoà n toà n phù hợp vá»›i mục Ä‘Ãch chúng tôi đã theo Ä‘uổi từ trước đến nay: phải bình định hoà n toà n miá»n Nam nà y để chuẩn bị “Bắc tiếnâ€. Chúng tôi rất khâm phục các ngà i đã vạch ra những biện pháp chu đáo, tỉ mỉ, cụ thể. Ở thà nh phố cÅ©ng như ở vùng thôn quê, tháºm chà ở cả các căn cứ cá»§a Việt Cá»™ng, chúng ta phải cho từng ngưá»i lá»t và o các tổ chức cá»§a chúng để nắm tình hình và phá từ trong ra. Äồng thá»i, chúng ta sẽ tiến hà nh những cuá»™c cà n quét công khai cá»§a quân đội quốc gia kết hợp vá»›i những đột kÃch bà máºt chá»›p nhoáng cá»§a lá»±c lượng đặc biệt để tiêu diệt các hang ổ và các đơn vị võ trang Việt Cá»™ng má»›i hình thà nh. Chúng ta còn phải chuẩn bị ngưá»i để tung ra miá»n Bắc phá hoại, không để bá»n Cá»™ng sản miá»n Bắc yên ổn thì chúng ta má»›i có thể bình định được miá»n Nam nà y...
Giám mục Ngô Äình Thục ngồi thẳng ngưá»i, chiếc thánh giá lồ lá»™ trước ngá»±c, lim dim mắt ra chiá»u suy nghÄ©, thỉnh thoảng gáºt đầu tán thà nh những ý kiến cá»§a em. Thomas nốc cạn thêm má»™t cốc rượu nữa, cÅ©ng gáºt đầu, khen Cẩn :
- Äúng! Äúng như váºy! Chúng ta phải là m gió thổi ngược lại quét tất cả bá»n Cá»™ng sản, bá»n nà o chống đối lại chúng ta, bá»n nà o hay kêu gá»i hiệp thương, tổng tuyển cá», không công nháºn ảnh hưởng cá»§a Hoa Kỳ trên đất nà y. Những kẻ đó sẽ bị giết hoặc là sẽ và o trại giam... Phải có kế hoạch phá chúng táºn gốc.
Ngô Äình Cẩn cà ng say sưa khi thấy Thomas khen :
- Phá Việt Cá»™ng táºn gốc! Äó là quốc sách cá»§a chúng tôi. Ngô tổng thống đã ban hà nh sắc luáºt 10/59 và thiết láºp “Tòa án quân sá»± đặc biệtâ€. Chúng tôi đã thẳng tay tiá»…u trừ Cá»™ng sản và các giáo phái đối láºp - Ä‘iá»u nà y chắc chắn các ngà i cÅ©ng đã thấy - nhưng vẫn chưa đủ. Gia huynh tôi, cố vấn chánh trị cá»§a Ngô tổng thống [5], chẳng đã nói: “Phải đạp lên căm há»n cá»§a quần chúng mà tiến lênâ€. Äối vá»›i bá»n Cá»™ng sản, chúng tôi không bao giá» chùn tay. Chúng tôi hoan nghênh và biết Æ¡n sá»± giúp đỡ táºn tình cá»§a các ngà i. Chúng tôi sẽ thá»±c thi kế hoạch “Gió đã xoay chiá»uâ€.
Hắn ngừng lại má»™t chút, nhìn Thomas như để thăm dò thái độ rồi hạ thấp giá»ng :
- Miễn là Hoa Kỳ giúp cho chúng tôi đầy đủ... phương tiện.
Thomas đưa mắt cho Trần Kim Tuyến. Tuyến hÆ¡i nhếch miệng. Như tượng đá, hắn cưá»i, cháºm rãi :
- Theo đỠnghị cá»§a cÆ¡ quan viện trợ kinh tế Hoa Kỳ thá»a thuáºn trÃch ra năm triệu đô la cho chúng ta xúc tiến kế hoạch nà y.
Nét mặt Ngô Äình Cẩn tươi lên, trong khi Thomas thấy cần phải thêm và o lá»i cá»§a Trần Kim Tuyến.
- Ngưá»i Hoa Kỳ chúng tôi chỉ yêu cầu các ngà i dùng món tiá»n đó hoà n toà n và o công cuá»™c bình định cho hữu hiệu.
Giám mục Thục cưá»i gượng, nhắc Thomas má»™t câu ý nhị :
- Ngà i Thomas ạ, trong thánh kinh, đức tông đồ Thomas biểu hiện cho lòng hoà i nghi, thiếu đức tin!
Thomas không chút tự ái :
- Xin lá»—i Äức giám mục. đó là nghá» nghiệp cá»§a chúng tôi.
Ngô Äình Cẩn tảng lá» như không biết gì, nói :
- Chúng tôi còn má»™t Ä‘iá»u băn khoăn nữa muốn trình bà y vá»›i các ngà i: chúng tôi cần má»™t số ngưá»i giúp việc có năng lá»±c, tin được.
Trần Kim Tuyến đặt chiếc cốc pha-lê Ä‘ang xoay ở trên tay xuống, ngồi thẳng ngưá»i, đáp :
- Ngô tổng thống cÅ©ng đã lo lắng đến Ä‘iá»u đó. Tổng thống sẽ cá» ra đây má»™t ngưá»i Tổng thống hết sức ưu ái, má»™t ngưá»i đã từng góp sức vá»›i Tổng thống trong những ngà y ngưá»i còn bôn ba ở hải ngoại, má»™t ngưá»i đã được thá» thách vá»›i chúng ta, có đầy đủ năng lá»±c, má»™t ngưá»i mà các ngà i chắc đã nghe tên... ngưá»i đó là Phan Thúc Äịnh.
--------------------------------------------------------------------------
[1] Tổ chức cá»§a Việt Nam Quốc dân đảng, chuyên hoạt động tống tiá»n, giết ngưá»i cướp cá»§a.
[2] Cơ quan tình báo của Tưởng Giới Thạch.
[3] Over Sea Service, cÆ¡ quan gián Ä‘iệp Mỹ trong Äại chiến thế giá»›i lần thứ 2, tồn tại cho đến năm 1950, sau đó sáp nháºp và o CIA.
[4] Bảo Äại.
[5] Tức là Ngô Äình Nhu.
Xem tiếp chương 20
Last edited by khungcodangcap; 05-10-2008 at 06:00 PM.
|

10-09-2008, 09:53 AM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 20
Lãnh chúa miá»n Trung
Những ngưá»i con trai trong, ngoà i hai mươi tuổi mắt long lanh sáng, khà thế hăm hở tưởng chừng có thể đạp bằng má»i trở ngại. Những ngưá»i con gái vẫn duyên dáng, thướt tha trong những chiếc áo dà i trắng, nhưng toát lên vẻ nghiêm trang cương quyết. Há» cầm những biểu ngữ nổi báºt hà ng chữ :
“Äả đảo sá»± can thiệp cá»§a ngoại bang và o tình hình quốc ná»™i Việt Namâ€
“Äá»™c láºp trên hếtâ€
“Bảo đảm quyá»n tá»± do dân chá»§â€.
Trên khán đà i, đằng sau bà n thá» Tổ quốc có đỉnh trầm hương nghi ngút, chạy dà i má»™t hà ng chữ khác: “Sinh viên, há»c sinh Việt Nam đấu tranh vì quyá»n lợi cá»§a Tổ quốcâ€.
Giảng đưá»ng C cá»§a Viện đại há»c Huế đông dần. Sinh viên, há»c sinh cá»§a bốn trưá»ng đại há»c trong thà nh phố [1] kéo đến má»—i lúc má»—i đông. Những ngưá»i hiếu kỳ và những ngưá»i nhiệt tình không ở Ä‘oà n thể nà o, cÅ©ng có mặt. Tất nhiên trà trá»™n và o đó, không phải là Ãt những tên máºt vụ mà ngay chúng cÅ©ng không biết mặt nhau, nhiá»u khi lại còn dò xét lẫn nhau. Những lởi chà o há»i vui vẻ, những tiếng cưá»i sảng khoái, những lá»i hứa Ä‘anh thép, những cuá»™c há»™i ý chá»›p nhoáng, những cái nhìn thông cảm... Có cả những cái nhìn nhá»›n nhác. những lá»i thì thầm, những cái tai vểnh lên nghe ngóng, những bá»™ mặt luôn luôn hÃch lên đánh hÆ¡i...
Hoạt động nhất là các nhà báo. Những nhà báo nước ngoà i, quần áo má»—i ngưá»i má»™t vẻ, râu tóc má»—i ngưá»i má»™t kiểu, có ngưá»i Ä‘eo hai, ba chiếc máy ảnh bấm lia lịa, có ngưá»i Ä‘eo máy ghi âm, có ngưá»i luôn tay lia máy quay phim. Những nhà báo trong nước há»i ngưá»i nà y, phá»ng vấn ngưá»i kia, ghi ghi chép chép. Mấy vị giáo sư đại há»c đứng trầm mặc suy nghÄ©.
Phan Thúc Äịnh đứng lẫn trong đám ngưá»i hiếu kỳ. Nhìn những gương mặt trẻ đầy nhiệt tình, hăm hở, anh thấy trìu mến, yêu thương vô hạn. Anh chợt nhá»› tá»›i buổi nói chuyện vá»›i Ngô Äình Cẩn hôm trước.
* * * * *
Trở lại đất Huế lần nà y, anh có xe hÆ¡i riêng cá»§a Ngô Äình Cẩn ra đón, có mấy công chức cao cấp cá»§a tòa đại diện Phá»§ tổng thống ở Trung phần xúng xÃnh comlê đứng đợi ở sân bay, có quân cảnh bảo vệ. Qua khung cá»a xe, anh nhìn thấy Huế đã có nhiá»u thay đổi. Sân bay Phú Bà i mở rá»™ng. Máy bay lên thẳng nằm má»™t dãy như những con chuồn chuồn khổng lồ. Quần áo rằn ri Ä‘i lại. Những kiện hà ng quân sá»± xếp từng đống. Äồn lÃnh, trại lÃnh rải khắp nÆ¡i. Chá»— nà o cÅ©ng dây thép gai, cÅ©ng lô cốt, cÅ©ng những bá»™ quần áo lÃnh đủ sắc phục, đủ kiểu mÅ© nhốn nháo. Xen và o đó là những bãi pháo nhô ra những nòng thép Ä‘en trÅ©i.
Ná»™i thà nh hiện ra trước mắt anh: mất Ä‘i nhiá»u vẻ thÆ¡ má»™ng cổ kÃnh. Nhiá»u ngôi nhà mái bằng má»›i má»c lên. Những ngôi nhà nhiá»u tầng hiện đại đứng như lạc lõng nhìn sang lầu đà i, cung Ä‘iện rêu phong bên kia bá» sông Hương. Trên dòng sông Hương không phải chỉ có những con đò trôi lỠđỠnhư trôi trong má»™t giá»ng hò Huế kéo dà i, mà có cả những chiếc giang thuyá»n cá»§a “hải quân cá»™ng hoà †xé nước Ä‘i lại. Trên giang thuyá»n lại thấy lÃnh, thấy súng. Phố xá ná»™i thà nh, xe nhà binh chạy rầm ráºp. Xe cố vấn Mỹ, xe lÃnh cá»™ng hòa nưá»m nượp.
Những chiếc xe GMC mưá»i bánh lù lù như những con voi. Những chiếc xe gÃp ló ra những ống quần kaki, già y Ä‘en cá»§a bá»n sÄ© quan ghếch lên thà nh xe. Những chiếc Mercedes, Buých, Cadillac... bóng lá»™n má»›i xuất hiện. Cá»a hà ng bán xa xỉ phẩm, cá»a hà ng bán rượu, giải khát, tiệm nhảy, cá»a hà ng bán lon mÅ© cho lÃnh tráng vá»›i những tên lai căng ná»a Âu, ná»a à nhan nhản. Những hà ng chữ Anh xen lẫn vá»›i những hà ng chữ Việt. Bóng những chiếc áo dà i mà u tÃm Huế cổ truyá»n vắng Ä‘i. Thay và o đó là những chiếc áo dà i ni-lông vá»›i đủ mà u, hoa sặc sỡ, những chiếc quần phăng, áo sÆ¡mi cụt tay hở cổ. Má»™t rạp chiếu bóng vá»›i tấm biển quảng cáo khổng lồ vẽ má»™t ngưá»i phụ nữ trần ná»a hình, tóc xõa man rợ, đôi mắt rừng rá»±c vẻ dâm đãng, Ä‘ang nháy má»™t bên mắt khiêu khÃch khách qua đưá»ng. Dưới hình ngưá»i đà n bà là hình mấy gã đà n ông đội mÅ© to và nh Ä‘ang chÄ©a súng ngắn và o nhau vá»›i những hà ng chữ rẻ tiá»n. “Äại xuất phẩm tô mà u. Ly kỳ, rùng rợn, hấp dẫn từ đầu đến cuốiâ€. Mấy đứa trẻ đứng giương mắt nhìn. Trẻ em Ä‘i lang thang rất nhiá»u trên phố xá. Nhưng nhiá»u nhất vẫn là lÃnh tráng: lÃnh dù, lÃnh biệt kÃch, lÃnh thá»§y đánh bá»™, lÃnh thiết giáp, lÃnh thuá»™c lá»±c lượng đặc biệt...
Phan Thúc Äịnh u hoà i như mất mát má»™t cái gì, như tâm trạng má»™t ngưá»i luyến tiếc má»™t cái gì thÆ¡ má»™ng, êm Ä‘á»m đã Ä‘i qua mà không bao giá» trở lại.
Ngô Äình Cẩn tiếp Äịnh ngay buổi chiá»u hôm đó. Vừa nhai trầu bá»m bẻm, vừa nhìn Äịnh má»™t cách xoi mói, tên lãnh chúa Trung phần nói thá»§ng thẳng :
- Tôi rất sung sướng được Tổng thống cỠông ra đây giúp tôi. Nhưng có Ä‘iá»u tôi phải nói trước vá»›i ông là tình hình miá»n Trung nà y khác vá»›i tình hình trong đó đôi chút.
Äịnh biết hắn muốn vừa phá»§ đầu, vừa thăm dò anh. Trước khi ra là m việc vá»›i hắn. anh đã há»i kỹ nhiá»u ngưá»i vá» hắn. Hắn vốn Ä‘a nghi xảo quyệt và độc Ä‘oán, tà n bạo. Hắn nghi kị cả những ngưá»i thân cáºn nhất cá»§a hắn, nghi kỵ cả những ngưá»i cá»§a Ngô Äình Diệm, Ngô Äình Nhu cá» ra. Hắn không muốn ai biết được những việc hắn đã là m và đang là m. Cái nghi kỵ, độc Ä‘oán tà n bạo cá»§a hắn là cái nghi kị, độc Ä‘oán cá»§a cá»§a má»™t tên vua phong kiến thá»i trung cổ.
Äịnh ngồi im nghe vá»›i má»™t vẻ hết sức tôn trá»ng lá»i hắn. Thấy thái độ lịch thiệp và lá»… độ cá»§a anh, vẻ xoi mói cá»§a hắn bá»›t dần.
Hắn nhả miếng trầu ra khá»i miệng, nói lải nhải vỠ“uy tÃnâ€cá»§a hắn đối vá»›i đồng bà o miá»n Trung, vá» tà i năng lãnh đạo cá»§a hắn đã tổ chức má»™t bá»™ máy chánh quyá»n ở đây tuyệt đối trung thà nh vá»›i Ngô tổng thống như thế nà o... Hắn há»i thăm Ngô Äình Diệm, vợ chồng Ngô Äình Nhu, há»i thăm tình hình là m việc vá»›i ngưá»i Mỹ ở Phá»§ tổng thống. Hắn há»i đến gia đình, bản thân Phan Thúc Äịnh.
Biết Äịnh sinh ra ở má»™t gia đình có thù vá»›i cách mạng và cÅ©ng sống độc thân như hắn thì hắn thÃch chÃ, cưá»i ha hả :
- Thế thì tôi vá»›i ông cùng là m việc được. Ngô tổng thống tháºt là sáng suốt khi cỠông ra giúp việc cho tôi.
Hắn nói vá»›i Äịnh vá» kế hoạch “Gió đã xoay chiá»uâ€. Kế hoạch nà y, trước khi rá»i Sà i Gòn ra Huế, Phan Thúc Äịnh đã được nghe Lansdale trình bà y tỉ mỉ trong má»™t cuá»™c há»p giữa anh em há» Ngô vá»›i bá»n CIA. Sở dÄ© cuá»™c há»p hôm ấy có mặt Äịnh là vì chúng đã quyết định cá» anh ra giúp Ngô Äình Cẩn thá»±c hiện kế hoạch đó ở Trung phần. Bây giá», nghe Cẩn trình bà y lại, anh chỉ thấy có Ä‘iá»u khác là hắn tá»± nháºn toà n bá»™ bản kế hoạch là do hắn mất bao công suy nghÄ©, soạn thảo ra, đệ lên Tổng thống thông qua.
- Tổng thống đã ban khen và dạy phải thá»±c hiện cho bằng được - Ngô Äình Cẩn nói - lại cỠông ra đây giúp việc tôi. Trong bản kế hoạch, tôi đã nói rõ, bá»n Cá»™ng sản chá»§ trương đánh chúng ta từ ba khu vá»±c: vùng rừng núi chúng kiểm soát, vùng đồng bằng và vùng ná»™i thà nh. Tương kế, tá»±u kế, chúng ta cÅ©ng phải đánh lại chúng trên cả ba mặt tráºn do chúng đỠra ấy! Chuyến nà y là má»™t cuá»™c đỠsức quyết định đấy!
Phan Thúc Äịnh lá»… độ :
- Chắc cụ lớn đã có chương trình hà nh động cụ thể.
Hắn cưá»i tá»± đắc :
- Gáºy ông Ä‘áºp lưng ông mà ! Äiá»u đó ông chưa cần biết vá»™i. Tôi đã bố trà lá»±c lượng đầy đủ trên cả ba mặt tráºn ấy rồi! Bá»n Cá»™ng sản sẽ bị những đòn tháºt bất ngỠđối vá»›i chúng và khi chúng biết ra thì tất cả tổ chức cá»§a chúng đã tan vỡ hoà n toà n. Hà ... hà ... Ở ba mặt tráºn ấy thì vùng ná»™i thà nh nà y, chúng ta phải chú ý đến bá»n công nhân và bá»n thanh niên há»c sinh. Tôi cho rằng chẳng nên mở trưá»ng đại há»c là m gì. Bá»n thanh niên bây giá» có tà há»c thức nà o là nói lý thuyết ná», lý thuyết kia, không coi ngưá»i lá»›n ra gì cả, trên không ra trên, dưới không ra dưới. Chúng nó há»c hết báºc trung há»c là cho chúng nó và o hết các quân trưá»ng. Ông thấy có phải không? Quân lá»±c cá»™ng hòa vừa thêm ngưá»i, mà chúng ta cÅ©ng đỡ lo chúng nó chống đối, đỡ háºu hoạn.
Thấy hắn nói lan man, Phan Thúc Äịnh muốn gợi ý hắn trở lại vấn đỠmá»™t cách khéo léo :
- Cụ lá»›n có thá» cho tôi biết bổn pháºn tôi phải là m gì để khá»i phụ lòng á»§y thác cá»§a Tổng thống?
Ngô Äình Cẩn trở lại ngay cái xảo quyệt, khôn ngoan cá»§a hắn :
- Ông má»›i ra đây, ông hãy nghỉ ngÆ¡i mấy hôm, tìm hiểu tình hình đã. Ông đã là m cố vấn cá»§a Tổng thống thì ông lại là m cố vấn cho tôi. Khi nà o có việc gì cần đến ông, tôi xin há»i ông, ông góp ý kiến cho tôi! Ông hãy nghỉ ngÆ¡i đã...
“Hắn vẫn giữ thói nghi kỵ và độc Ä‘oán!†Äịnh nghÄ© thầm. Anh không há»i gì thêm nữa, chỉ đỠnghị hắn cho má»™t chiếc xe riêng không cần tà i xế, không cần vệ sÄ© “để tôi có thể dá»… dà ng trá»±c tiếp tìm hiểu tình hình má»i mặt, để có thể giúp cụ lá»›n được nhiá»u việc và hữu hiệu, như tôi đã là m khi có vinh dá»± được ở bên Tổng thống†- Äịnh nói vá»›i hắn như váºy.
- Äiá»u đó thì ông cứ tá»± nhiên.
Cẩn trả lá»i anh và nhìn anh tinh quái. Hắn nghÄ© đến lá»i đồn đại vá» tÃnh hay la cà các tiệm nhảy, quán trà cá»§a anh. Hắn cưá»i ha hả nói tiếp: “Ngưá»i độc thân nà o cÅ©ng ưa tá»± do mà !â€.
* * * * *
Hôm nay, đứng nhìn các thanh niên sinh viên, há»c sinh ở sân trưá»ng đại há»c nà y, anh nhó đến lá»i Ngô Äình Cẩn: “... Vùng ná»™i thà nh nà y, chúng ta phải chú ý đến bá»n công nhân và bá»n thanh niên há»c sinh...â€. Anh nghÄ© thầm: “Äây chÃnh là má»™t mối lo cá»§a Ngô Äình Cẩn. CÅ©ng chÃnh là má»™t trong những mục tiêu mà kế hoạch “Gió đã xoay chiá»u†chÄ©a và o. Hắn nói đã bố trà lá»±c lượng rồi. Lá»±c lượng nà o?...â€.
- Anh Äịnh!
Má»™t trà ng gá»i như tiếng reo vui đột ngá»™t là m anh giáºt mình quay lại. Vẫn mái tóc kiá»u diá»…m, vẫn cặp mắt có hà ng mi dà i u ẩn, vẫn đôi môi gá»n nhá» hÆ¡i kênh kiệu ấy: Vân Anh. Äịnh cố trấn tÄ©nh má»™t ná»—i bồi hồi thoáng ngợp tâm hồn anh.
Vân Anh gá»n gà ng trong chiếc quần âu thẫm, áo sÆ¡ mi cá»™c để lá»™ đôi cánh tay trắng ngần, cầm má»™t quyển sổ tay, Ä‘eo bên mình má»™t chiếc máy ảnh Rô-lây-phlếch mở sẵn ống kÃnh, Ä‘i cùng má»™t thiếu nữ kém cô độ dăm tuổi, dịu dà ng trong chiếc áo dà i mà u ngá»c thạch, cầm chiếc sắc tay mà u trắng.
- Chà o Vân Anh.
Vân Anh đưa ngưá»i bạn gái đến trước mặt Phan Thúc Äịnh, giá»›i thiệu hai ngưá»i vá»›i nhau :
- Xin giá»›i thiệu: đây là Phan Thúc Äịnh, tiến sÄ© luáºt, bạn há»c vá»›i mình từ hồi ở Pháp... và đây là Tố Loan, giáo sư trưá»ng trung há»c Kim Long, ngưá»i bạn gái thân cá»§a em ở Huế nà y.
Hai ngưá»i khẽ gáºt đầu chà o nhau. Äịnh quay sang há»i Vân Anh :
- Còn em? Em chưa giới thiệu cho anh biết hiện nay em là m gì? Ở đâu?
Vân Anh cưá»i :
- Xin lá»—i anh, em quên. Hiện nay em là phóng viên cho báo “Diá»…n đà nâ€.
- À, thà nh phóng viên báo chà rồi! Em thấy nghỠviết báo thế nà o?
- Em thấy thÃch hợp vá»›i em, vì đó là má»™t nghá» tá»± do, được Ä‘i lại, tiếp xúc nhiá»u.
- Anh tin vá»›i trình độ há»c lá»±c cá»§a em, vá»›i sá»± thông minh, hiểu biết cá»§a em, em sẽ là má»™t cây bút sắc sảo.
Vân Anh nhún vai :
- Anh quá khen! Thế mà nhiá»u khi em không hiểu nổi cả anh nữa đấy!
Äịnh phá ra cưá»i, quay sang phÃa Tố Loan :
- Xin lá»—i cô, chúng tôi lâu má»›i gặp nhau, chuyện vui đấy thôi. Cô đừng nghe Vân Anh kẻo lại cho tôi là ngưá»i khó hiểu.
Tố Loan nhìn Äịnh, đáp :
- Anh đừng ngại. Tuy chúng tôi là bạn cá»§a nhau nhưng tôi cÅ©ng có những nháºn xét, suy nghÄ© riêng cá»§a tôi chá»›!
Vân Anh vẫn chưa lùi :
- Thà dụ như hôm Ä‘i vá»›i anh ở Sà i Gòn gặp sá»± bất ngỠấy. Em lo cho anh quá. Äến lúc em tìm cách quay trở lại được thì đã không thấy anh đâu. Em chẳng hiểu việc ấy xảy ra ra sao nữa. Chẳng hiểu anh là m thế nà o lại thoát được?
Phan Thúc Äịnh nhìn thẳng và o cặp mắt hóm hỉnh cá»§a Vân Anh :
- Cô nhà báo, cô phá»ng vấn không đúng lúc rồi! Có cả cô bạn má»›i đây mà chúng ta cứ nói chuyện riêng vá»›i nhau thì chẳng lịch sá»± chút nà o, phải không Tố Loan?
Tố Loan định quay gót :
- Anh cứ tá»± nhiên. Xin lá»—i cả hai ngưá»i, tôi cÅ©ng có việc phải ra gặp mấy ngưá»i quen!
Vân Anh nắm tay Tố Loan :
- Không! Loan cứ ở đây. Như anh Äịnh nói, mình và anh Äịnh lâu má»›i gặp nhau, nói chuyện vui đấy thôi chứ không có chuyện gì quan trá»ng đâu.
Äịnh cÅ©ng giữ Tố Loan lại :
- Lần đầu mới gặp nhau, tôi chưa được hân hạnh nói chuyện với cô.
Giữa lúc ấy, tiếng vá»— tay nổi lên rầm ráºp. Giảng đưá»ng C đã đông nghịt. Má»i ngưá»i Ä‘á»u nhìn vá» phÃa khán đà i. Trên khán đà i, xuất hiện trước mi-crô má»™t thanh niên béo máºp, mặt tròn, da trắng. Anh thanh niên đỠnghị má»i ngưá»i cùng hát bà i “Lên đà ng†để mở đầu cuá»™c mÃt tinh. Tiếng hát vang động, giục giã, như sóng dâng, như bão nổi. Tiếng hát là m cho những ngưá»i có mặt sát gần nhau hÆ¡n, như hòa thà nh má»™t khối vững chắc. Tiếng hát bay lên như phá tan tất cả những ngá»™t ngạt vẫn đè nặng lên lồng ngá»±c, trái tim má»i ngưá»i.
Nà o anh em tay cùng nhau xông pha lên đà ng
Dưới trá»i tươi sáng
Ta nguyện đồng lòng, điểm tô non sông, từ nay ra sức anh tà i
Äoà n ta chen vai ná» chi chông gai lên đà ng...
... Bà i hát đã hết, nhưng dư âm vẫn như còn vang mãi trên không trung, Ä‘á»ng mãi trong tâm hồn má»i ngưá»i.
Ngưá»i thanh niên béo máºp, trắng trẻo bắt đầu nói. Anh ta nói vá» lịch sá» vẻ vang cá»§a dà n tá»™c, nói vá» tinh thần bất khuất, quáºt cưá»ng cá»§a cha ông, nói vá» sức mạnh và trách nhiệm cá»§a tuổi trẻ đối vá»›i đất nước. Anh ta nói say sưa, hùng hổ, hấp dẫn... Từng lá»i, từng lá»i như bốc lá»a. Tiếng vá»— tay rà o rà o luôn luôn ngắt lá»i diá»…n giả. Tất cả những cặp mắt hướng vá» diá»…n giả khâm phục, trìu mến.
Phan Thúc Äịnh há»i khẽ Vân Anh :
- Diá»…n giả nói hay quá! Ai váºy?
- Anh không biết ư? - Vân Anh đáp - má»™t trong những ngưá»i lãnh đạo phong trà o sinh viên, há»c sinh ở Huế: Lý Ngá»c Tú, sinh viên khoa văn.
Tố Loan thêm và o :
- Anh ta được các bạn sinh viên, há»c sinh rất yêu mến. Diá»…n giả Ä‘ang nói tiếp vá» sá»± can thiệp cá»§a ngoại bang vi phạm đến chá»§ quyá»n đất nước, hô hà o má»i ngưá»i, trước hết là thanh niên trà thức, sinh viên, há»c sinh, phải giữ lấy truyá»n thống cá»§a dân tá»™c.
Diá»…n giả dứt lá»i. Tiếng vá»— tay kéo dà i mãi.
Phan Thúc Äịnh rút thuốc lá ra châm hút. Anh thoáng thấy nét mặt Tố Loan Ä‘anh lại, trong khi đó Vân Anh đưa máy ảnh lên bấm.
Ngoà i cá»a giảng đưá»ng, tiếng phanh xe ô tô rÃt lên. Má»™t lÅ© quân cảnh nhốn nháo nhảy xuống, chạy sầm sáºp và o sân trưá»ng.
* * * * *
Theo đỠnghị cá»§a Äịnh, Ngô Äình Cẩn đồng ý xếp cho anh ở má»™t biệt thá»± riêng ở ngoà i tòa đại diện và sá» dụng riêng má»™t chiếc xe hÆ¡i Mercedes. Anh không thể từ chối được hai nhân viên do Cẩn cỠđến để hầu hạ anh: má»™t ngưá»i vừa giúp việc vừa là vệ sÄ©.
Khi đến biệt thá»±, anh cho hai ngưá»i nà y ở hai gian nhà dưới, rồi chắp tay sau lưng Ä‘i thăm từng gian buồng trong biệt thá»±. Các gian buồng Ä‘á»u bố trà đầy đủ tiện nghi: giưá»ng, ghế, bà n kiểu má»›i, có đà i thu thanh, có máy Ä‘iá»u hòa nhiệt độ. Vá»›i dáng Ä‘iệu bên ngoà i tưởng như bình thản, anh chăm chú nhìn từ cách bố trà đồ đạc đến cách trang hoà ng các buồng, từ cách mắc Ä‘iện đến các khe cá»a.
Buổi sáng, khoảng 9 giá», Äỉnh má»›i và o gặp Ngô Äình Cẩn vì hắn bao giá» cÅ©ng dáºy muá»™n, dá»nh dà ng đến giỠđó má»›i là m việc.
Sáng nay, trước khi và o gặp Ngô Äình Cẩn, anh lững thững Ä‘i ra phố. Anh có thói quen như váºy từ ngà y vế Huế. Äi bá»™ má»™t lúc buổi sáng đối vá»›i anh là m cho tâm hồn thư thái, giữ được sá»± Ä‘iá»u hòa sức khá»e. Những giá» phút ấy là m anh thấy thân thiết, yêu thương biết bao nhiêu thà nh phố Huế cá»§a anh. Từng vòm cây, từng góc phố, từng ngõ đưá»ng hiện ra trong bầu không khà còn giữ được Ãt nhiá»u vẻ trầm mặc cá»§a quê hương. Gió ban mai từ phÃa sông Hương tá»a ra mát lạnh. Anh cảm thấy trong những giây phút nà y, tâm hồn anh sảng khoái và những khuôn mặt gặp gỡ và o những buổi sáng như hôm nay cÅ©ng tươi tỉnh hÆ¡n má»i thá»i gian khác: khuôn mặt những phụ nữ Ä‘i chợ sá»›m, những ngưá»i thợ Ä‘i là m, những công chức Ä‘i đến sở, há» chưa bị hao mòn thêm sức lá»±c cá»§a má»™t ngà y sống cá»±c nhá»c, vất vả cà y lên mặt những đưá»ng nhăn, phá»§ lên khóe mắt những u buồn.
Anh lững thững dạo bước trên đưá»ng Trần Hưng Äạo, lúc ấy còn thưa thá»›t ngưá»i. Nhiá»u cá»a hà ng còn đóng. Anh Ä‘i ngược lên, qua má»™t hiệu ảnh má»™t khách sạn, rẽ và o cá»a hà ng sách báo mà mấy năm trước anh há»i mua tiểu thuyết để mua má»™t tá» báo hà ng ngà y.
Cầm tá» báo trên tay, anh ra vưá»n hoa Nguyá»…n Hoà ng, ung dung ngồi trên ghế đá nhìn ra dòng sông Hương. Liếc mắt chung quanh thấy không có ai, anh rút nhanh má»™t mảnh giấy con đặt sẵn trong tá» báo từ trước, kÃn đáo cho và o túi áo. Anh mở tá» báo ra Ä‘á»c tin tức.
Äá»c xong tin tức trên tá» báo, anh lững thững trở vá». Và o phòng riêng cá»§a mình, anh mở mảnh giấy ra Ä‘á»c. Mảnh giấy có mấy hà ng chữ :
“KÃnh ông,
Số tiá»n báo ông còn thiếu cá»§a bản quán là ba trăm đồng. Mong ông thanh toán cho. Xin trân trá»ng cảm tạ.â€
Phan Thúc Äịnh lấy trong ngăn kéo ra má»™t ống bá»™t trắng, nhẹ nhà ng rải lên bức thư. Tiếp đó, anh lấy ở ngăn kéo khác má»™t ống thuốc nước mà u xanh, thấm và o Ãt bông bôi lên trên mảnh giấy đã rải bá»™t. Má»™t dòng chữ khác nổi lên: “Tìm hiểu Tố Loan, con Phạm Xuân Phòngâ€. Anh báºt lá»a đốt ngay mảnh giấy, di nát tro trong chiếc gạt tà n thuốc lá.
--------------------------------------------------------------------------
[1] Bốn trưá»ng đại há»c đó là : Khoa há»c, Sư phạm, Văn khoa và Luáºt khoa.
Xem tiếp chương 21
Last edited by khungcodangcap; 05-10-2008 at 06:02 PM.
|
 |
|
| |