 |
|

21-10-2008, 04:48 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i sáu
Tôi vốn chưa bao giá» dám mÆ¡ giấc mÆ¡ kết hôn vá»›i Äạm Ngá»c, bởi vì tôi tháºt không biết nên xá» lý ra sao vá»›i đứa con trai đáng thương ở quê nhà . Tôi 29 tuổi, chưa kết hôn. Tôi có má»™t đứa con trai mà vá»›i tôi là vô cùng xa lạ, nhưng mong là sau nà y lá»›n lên chút nữa nó không viết trong bà i táºp là m văn: “Tôi cÅ©ng có má»™t ngưá»i cha mà đối vá»›i tôi là vô cùng xa lạâ€. như thế thì quả cÅ©ng hÆ¡i thảm.
Nói tháºt, tôi vô cùng hối háºn, hồi ấy trẻ con chả biết gì, không cẩn tháºt để tòi ra má»™t đứa.
Cáºu con trai giỠđược bố mẹ tôi nuôi ở quê nhà Tế nam, mẹ nó sinh con xong thì chÆ¡i trò mất tÃch luôn. Tôi Ä‘au đầu nhức óc, cÅ©ng dá»± định bá» rÆ¡i luôn cái rắc rối nho nhỠđó.
Nhưng cha mẹ tôi nghe tin liá»n vá»™i vá»™i và ng và ng thu xếp lên Thượng Hải, đón đứa bé vá» nuôi.
Tôi là m việc ở Thượng Hải, muốn xa rá»i cái thà nh phố quê nhà bé nhá» lạc háºu ấy. tỉnh thoảng tôi má»›i gá»i Ä‘iện vá» cho bố *** tiện miệng há»i thăm: “Thằng nhóc không là m phiá»n bố mẹ chứ ạ?â€
Mẹ sợ tôi vứt đứa cháu ná»™i cá»§a bà đi mất, vá»™i nói: “Không, không! Hân Hân ngoan lắm! Cà ng lá»›n cà ng giống con đấyâ€.
Äứa con thưá»ng là kết tinh cá»§a tình yêu. Tôi chẳng có tình yêu nhưng lại có đứa con, chắc kết ra quả dưa hấu.
Thế nên khi bế quả dưa hấu ấy, tôi nghÄ© tình yêu chỉ tồn tại trong truyá»n thuyết thôi, Ä‘á»i nà y là m quái gì có cái trò ấy.
Thá»±c tế chứng minh Äạm Ngá»c là má»™t cô gái rất nhạy cảm. Khi tôi gần như quên hẳn quả dưa hấu ở nhà thì nà ng lại nhắc tôi nhá»›. Tối hôm qua, lúc chuẩn bị là m tình, tôi theo thói quen lấy ra chiếc bao cao su, cẩn tháºn Ä‘eo và o. Nà ng thấy thế liá»n nói vẻ vô tình: “Chắc anh đã là m bố rồi phải không!?â€
Nà ng nói câu nà y lúc Ä‘ang ná»a nằm ná»a ngồi trên chiếc giưá»ng hai mét, giống như má»™t chú mèo lưá»i hai mắt lim dim. Ngay cả vẻ lưá»i cá»§a nà ng cÅ©ng toát lên sức hấp dẫn kỳ lạ. Cho dù những lá»i đó được nà ng thốt ra má»™t cách thá» Æ¡ nhưng cÅ©ng là m tôi chợt toát sống lưng.
- Ai bà y đặt ra chuyện đó? Em dá»±a và o cái gì mà nói như váºy?
Tôi ra sức lấp liếm, có là m ra vẻ bình thản.
- Ha ha, em Ä‘oán váºy!
Nà ng ngồi hẳn dáºy, choà ng tay lên cổ tôi:
Äà n ông chưa phạm tá»™i tà y trá»i thì không bao giá» tá»± giác như váºy!
Äạm Ngá»c nói, nở nụ cưá»i yêu kiá»u, đôi cánh tay trắng muốt vẻ như vô tình chạm và o chiếc bao cao su trong tay tôi.
Tôi nhẹ nhà ng đẩy nà ng ra, khịt khịt mÅ©i ra ý “chuyện đùaâ€, nhưng dưới sá»± quan sát ánh lên trong đôi mắt đẹp cá»§a nà ng, tôi cÅ©ng không thể giữ được thái độ hoà n toà n tá»± nhiên như trước.
Trước đây, Äạm Ngá»c đã há»i tôi chuyện nà y má»™t lần, há»i tôi đã kết hôn chưa. Tôi cứ sá»± tháºt mà trả lá»i. má»i chuyện đã Ä‘i xa đến thế nà y, giá» tôi biết giải thÃch sao vá»›i nà ng đây? Tôi đúng là chưa kết hôn nhưng lại đã có má»™t đứa con trai ruá»™t rồi.
Cứ theo tÃnh cách cảu Äạm Ngá»c thì nà ng có thể ở bên tôi đã là việc khó khăn lắm rồi, giá» chẳng lẽ lại còn vô cá»› bắt nà ng phải là m má»™t ngưá»i mẹ kế nữa?
Có lần nà ng vô tình há»i tôi: “Hà Duy, anh thấy chúng mình có hợp nhau không?â€
Hôm đó là ngà y thứ hai từ sau hôm tôi đưa nà ng đến ngôi trưá»ng dân láºp A Lam Ä‘ang dạy, lúc há»i câu đó trông nà ng rất lạ, đôi mắt nhìn tôi lom lom.
Tôi há»i là m sao thế, nà ng nhìn tôi má»™t lát rồi lắc đầu bảo chẳng có gì.
Tá»± nhiên há»i váºy, chắc chắn nà ng có chuyện gì rồi.
Từ hôm đó trở Ä‘i, má»—i lần tôi gợi ý cùng Ä‘i ra ngoà i, nà ng Ä‘á»u từ chối.
Lại còn thế nà y má»›i lo, khuôn mặt xinh đẹp cá»§a nà ng bây giá» dưá»ng như bị má»™t cái gì đó che khuất. nà ng từng nói: “Má»™t ngưá»i không giữ được thể diện thì chẳng có mặt mÅ©i nà o mà đi trên đưá»ng phố Thượng Hải cả.†Chắc nà ng vẫn còn giáºn vì vụ Ä‘i chÆ¡i bằng xe đạp lần trước.
Nên tôi đà nh nói, cốt lấy lòng nà ng: “Cuối tuần nà y mình Ä‘i shopping má»™t chuyến Ä‘i! Anh muốn tặng em má»™t bá»™ quần áo, coi như là trả nợ quà sinh nháºt lần trước.†Nhìn vẻ mặt kỳ dị trên mặt Äạm Ngá»c, tôi lại cảm thấy cái cảm giác cá»§a anh chà ng ngưá»i hầu nói chuyện vá»›i nà ng cách cách, bèn nhẹ nhà ng thêm má»™t câu: â€œÄÆ°á»£c không?â€
…
Sáng thứ Bảy, thay xong quần áo, thắt chiếc cà vát Ä‘Ãch thân Äạm Ngá»c chá»n cho, tôi ngồi trên Ä‘i văng đợi Äạm Ngá»c trang Ä‘iểm.
Nà ng ngồi trước bà n trang Ä‘iểm, thoa phấn, rồi vừa vui thÃch vừa cẩn tháºn kẻ lông mà y, tô mắt, tô son…
Hai tiếng trôi qua, nà ng công chúa diễm lệ bước ra, khẽ nháy mắt với tôi một cái.
Tôi sững sá» như sắp ngất, là m Äạm Ngá»c không kìm được phá lên cưá»i khanh khách.
Rồi Äạm Ngá»c, vá»›i dáng vẻ cá»§a má»™t đứa con nÃt sắp được Ä‘i chÆ¡i, ăn mặc đẹp vui sướng chuẩn bị ra cá»a.
Nhưng đúng lúc đó, Ä‘iện thoại réo chuông, là bố tôi gá»i. Bố ra sức thuyết phục tôi vá» nhà má»™t chuyến, nói con trai tôi ốm, viêm amiÄ‘an cấp tÃnh.
Tôi lén nhìn sang Äạm Ngá»c, nà ng Ä‘ang tròn mắt nhìn lại tôi vẻ hiếu kỳ.
Tôi nói và o Ä‘iện thoại: “Viêm amiÄ‘an cÅ©ng không phải chuyện gì to tát lắm mà , cắt Ä‘i là xong. con gá»i tiá»n là được, cần gì phải Ä‘Ãch thân vá».â€
Thế là bố tôi mắng cho má»™t tráºn té tát, ông cụ bảo tôi không có tÃnh ngưá»i: “Con nó còn nhá» lại bị bệnh phải và o viện, mà y là m bố mà sao lòng dạ sắt đá lại thế? Con nó Ä‘ang ở bệnh viện, ngà y nà o cÅ©ng khóc đòi bố, mà y tưởng mà y quẳng mấy đồng tiá»n vá» là có thể thay thế được tình cảm hay sao? Mà y … mà y …†CÆ¡n giáºn dưá»ng như là m căn bệnh hen suyá»…n cá»§a ông cụ lại muốn tái phát.
Tôi đà nh phải kiên nhẫn giải thÃch vá»›i bố, công việc, quan hệ, xã giao… tất cả không vượt ra ngoà i chữ “báºn†. bố lo cho công việc cảu tôi, lại nghe qua lá»i tôi thấy má»i việc có vẻ nghiêm trá»ng nên cÅ©ng không trách móc gì nữa.
- Váºy cố gắng lúc nà o ngÆ¡i ra má»™t chút vá» mà thăm thằng bé nhá»› chưa?
Tôi vá»™i và ng gáºt đầu vâng dạ.
Cúp máy.
Bước ra khá»i nhà bếp, tôi giÆ¡ tay ra ôm chặt lấy nà ng Äạm Ngá»c Ä‘ang sốt ruá»™t.
- Ai gá»i thế? – Nà ng há»i vẻ nghi ngá».
- Bố anh gá»i từquê, cÅ©ng chả có gì đặc biệt.
- Anh sắp phải Ä‘i à ? – Nà ng lại há»i, có vẻ hÆ¡i lo lắng.
Tôi xoa xoa đầu nà ng, cưá»i bao dung:
- Không cần đâu, anh biết em không nỡ rá»i xa anh mà !
- Nói linh tinh!
Äạm Ngá»c cÅ©ng cưá»i, nụ cưá»i xua tan hết má»i bá»±c bá»™i khó chịu.
Hai chúng tôi ra khá»i nhà . Chiếc áo khoác nhẹ mà u tÃm nhạt kết hợp vá»›i chiếc váy trắng xếp nếp ngắn đến đầu gói là m cho hình ảnh nà ng và những tia nắng và ng óng dưá»ng như hòa tan và o nhau long lanh lóng lánh. Äôi già y cao gót mà u trắng sữa cà ng tôn thêm vẻ đà i các sẵn có cá»§a nà ng, khiến từ “cao quý†dưá»ng như báºt ra từng chuá»—i sau má»—i bước Ä‘i. Lại còn nụ cưá»i ngá»t như máºt ong luôn nở trên môi nà ng, tháºt sá»± là không cần trang Ä‘iểm thì nà ng Äạm Ngá»c cá»§a tôi cÅ©ng đã rá»±c rỡ hÆ¡n cả mặt trá»i rồi.
Suốt quãng đưá»ng Ä‘i, Äạm Ngá»c thân máºt nắm bà n tay tôi, đôi khi mặt nà ng vô tình va phải vai tôi, cánh tay tôi cÅ©ng không ngừng quệt qua khuôn ngá»±c má»m mại cá»§a nà ng. Rõ rà ng là má»i ngưá»i trên đưá»ng Ä‘á»u ngưỡng má»™ tôi, có má»™t cô bạn gái kiá»u diá»…m đến váºy.
Tháºt lạ là giữa nam nữ chỉ cần phát sinh cái mối quan hệ mang tÃnh căn bản ấy là sẽ mất hết những biểu hiện ngại ngùng như tim Ä‘áºp nhanh hay đỠmặt thẹn thùng, bắt đầu coi những cá» chỉ thân máºt là đương nhiên.
Trên cả đưá»ng Ä‘i, mùi hương cây cá» vừa thanh tao vừa mát mẻ luôn theo sau Äạm Ngá»c cá»§a tôi, khiến những ngưá»i đà n ông qua đưá»ng Ä‘á»u ngây ngưá»i nhìn theo, tưởng mình vừa có phước được gặp tiên nữ chốn bồng lai.
Äiá»u chúng tôi phải chú ý nhất bây giá» là tránh không gặp phải những ngưá»i có quan hệ vá»›i Tà o Lợi Hồng.
Äi đến cá»a má»™t tiệm hoa bên dưới khu trung tâm mua sắm, tôi nhìn thấy A Lam. Cáºu chà ng Ä‘ang lom khom bên những khóm hoa, say sưa chá»n lá»±a. đứng bên cạnh, nắm chặt bà n tay cáºu ta có lẽ là cô ngưá»i yêu.
Nhìn từ đằng sau lưng, có vẻ cô gái cũng khá xiinh đẹp. đúng lúc đó, cô quay nghiêng sang nói gì đó với A Lam. Khuôn mặt cô gái có vẻ gì đó eất quen, nhưng khoảng cách xa quá, tôi cũng không nhìn rõ được.
Nhìn thấy anh em bạn bè, theo thói quen tôi định chạy ra chà o há»i, tiện khoe khoang luôn vá»›i cô bạn gái cá»§a cáºu ta Äạm Ngá»c cá»§a tôi xinh đêp đến mức nà o. Cứ phấn khÃch má»™t cái là tôi chả còn nhá»› gì, quên ngay mình Ä‘ang ăn mặc theo kiểu má»™t trà thức có địa vị, nhét ngón tay và o miệng huýt lên má»™t tiếng sáo vừa dà i vừa to.
“Anh là m gì thế hả?†Äạm Ngá»c nghiêm mặt ngăn tôi lại rồi kéo tay tôi Ä‘i tiếp.
Lúc đó tôi má»›i chợt tỉnh ra – Äạm Ngá»c trá»ng thể diện! - lại nhắc nhở bản thân phải duy trì phong thái sang trá»ng.
Bắt đầu từ giây phúc bước và o khu mua sắm cao cấp nhất Thượng Hải, tôi phải chú ý lưng thẳng, đầu ngẩng cao, cố gắng sao cho giống phong thái má»™t ngưá»i đà ng ông thà nh đạt. Äạm Ngá»c Ä‘i bên trái tôi, phong cách, thần thái cảu nà ng đúng là bẩm sinh cao quý. Nà ng Ä‘iá»m nhiên nhìn ngắm những đồ váºt sang trá»ng bốn phÃa xung quanh, ném ánh mắt coi thưá»ng xuống những cô bán hà ng lịch sá»± đứng sau quầy, dáng Ä‘iệu tuyệt đối là má»™t thiên kim tiểu thư.
Những khà chất thiên bẩm và cữ chÄ© cao quý vốn có cá»§a Äạm Ngá»c cÅ©ng đủ là m cho nụ cưá»i cá»§a những cô gái bán hà ng có thể vốc ra từng vốc, đến đâu nà ng cÅ©ng được đón tiếp vô cùng chu đáo.
Há» tin rằng là n da má»m mại má»ng manh kia cá»§a Äạm Ngá»c chắc chắn có thể cảm nháºn được hạt Ä‘áºu nhá» dưới 99 lần đệm, há» sợ rằng kia là công chúa cá»§a má»™t quốc gia nà o đó cải trang trốn Ä‘i chÆ¡i.
Bước chân cá»§a Äạm Ngá»c lưu luyến không nỡ rá»i quần bán già y cao gót. Hết đôi nà y đến đôi khác, nhưng trước những lá»i giá»›i thiệu cá»§a cô gái báng hà ng đứng bên cạnh, nà ng vẫn lạnh lùng, chỉ gáºt đầu cưá»i lịch sá»±. thái độ cá»§a nà ng khiến cô bán hà ng nghÄ© đây quả là má»™t vị công nương thiên kim vừa xinh đẹp vừa được giáo dục chu đáo.
Tôi nhá»› lại ná»a ngà y trước, công nương nà y vừa má»›i ngồi ở nhà tôi cùng tôi ăn món cháo Ä‘áºu xanh vá»›i dưa góp, cảm thấy những bá»™ Ä‘iệu ra vẻ đó cá»§a nà ng tháºt đáng xấu hổ.
Tháºm chÃ, tôi còn cảm thấy má»™t sá»± thúc đẩy, muốn chạy ra hét to lên vá»›i những cô phục vụ Ä‘ang cung kÃnh xun xoe trước Äạm Ngá»c: “Äừng có kÃnh nể cô ấy! cô ấy cÅ©ng chỉ là má»™t ngưá»i dân nghèo mà thôi!â€
CÅ©ng may những thúc đẩy đó chỉ là nhất thá»i.
Äạm Ngá»c có vẻ rất thÃch già y cao gót, nà ng mê mẩn mãi không nỡ rá»i.
Äạm Ngá»c Ä‘i đằng trước, đôi nà o vừa mắt liá»n cầm lên xem xét, hoặc thá» xỠđôi nà y đôi kia trong sá»± giúp đỡ cá»§a cô gái bán hà ng. Tôi Ä‘i sau nà ng, trong vai má»™t ông chồng yêu chiá»u vợ, không kêu ca, cÅ©ng không có bất cứ hà nh động ngăn cả nà o.
Äi đến hÆ¡n ná»a vòng, tôi phát hiện ra Äạm Ngá»c Ä‘i mua sắm không há» nhìn đến giá cả. nà ng nhấc má»™t đôi lên, xem xét rồii lại bá» xuống. tôi trợn mắt đằng sau lưng nà ng. Mẹ Æ¡i, mấy đôi lá»t và o mắt cô nà ng không có đôi nà o dưới năm nghìn tệ. may mà hình như nà ng vẫn chưa tìm được đôi nà o ưng ý.
Äi hết má»™t vòng, nà ng chá»n lấy má»™t đôi, xá» thá» và o chân, vừa thá» vừa nói nhá»:
- Ầy, ná»™i địa chẳng có hà ng Manolo Blahnik, tiếc tháºt!
Cô bán hà ng vốn đã rất cung kÃnh đứng bên Äạm Ngá»c nghe thế liá»n vui vẻ nói:
- Có đấy, có đấy! nhưng chỉ có hai đôi thôi, là giám đốc chúng tôi mua xách tay từ Hồng Kông vá», hạn chế số lượng bán ra. Vì loại hà ng nà y quá quý nên chúng tôi không dám bà y ra ngoà i.
- Tháºt không?! Tháºt không?!
Äạm Ngá»c bá»—ng vui mừng nhảy cẫn lên, kÃch động đến khó tả.
- Tháºt! chị muốn xem ạ?
- Ừ! Lấy cho tôi xem, nhanh lên!
Rồi nà ng quay sang tôi:
- Những loại cho ra thị trưá»ng, có những loại đắt tiá»n nhưng không thá»±c dụng, có những loại thô nặng do nhiá»u chi tiết thừa thãi, tuy đẹp đẽ có thừa nhưng lại không đủ độ thoải mái. Già y cao gót thưá»ng có má»™t nhược Ä‘iểm chung là trá»ng tâm không ổn định. Nhưng Manolo đã loại trừ nhược Ä‘iểm nà y rất tốt. vừa nhẹ vừa đẹp, độ cong vừa phải, trá»ng tâm cân bằng. tiếc là ná»™i địa vẫn chưa có hệ thống cá»a hà ng nà y. Nghe nói chỉ Hông Kông má»›i có. Tháºt đấy, chỉ có Manolo má»›i có thể dạy chị em thế nà o là đi già y cao gót, Ä‘i lại uyển chuyển dịu dà ng.
Tôi kinh ngạc nhìn Äạm Ngá»c, bá»™ Ä‘iểu nà ng như thể Ä‘ang đứng trên bục say sưa diá»…n thuyết. cuối cùng, nà ng xúc động bổ sung thêm má»™t câu: “Äấy là thứ mà em ngưỡng má»™ sâu sắc nhất đấy!â€
Hai phút trôi qua, cô gái bán hà ng đã quay lại, tay cầm một hộp già y:
Chị xem Ä‘i, là đôi nà y đây. Mà u và ng nhạt, có Ä‘Ãnh hạt thá»§y tinh, kiểu dáng cÅ©ng như mà u sắc Ä‘á»u là thiết kế cho tuổi trẻ như chị đấy, bảo đảm trong nước, nó là có má»™t không hai!
Hai mắt Äạm Ngá»c sáng lên, miệng không nhịn được, thốt lên những lá»i tán dương:
- Hồi trước tôi nghe cô bạn nói đi loại già y nà y thì đi đến đâu cũng như bước trên thiên đà ng.
- Äúng đấy, đúng đấy! chị cÅ©ng nghÄ© thế à ? Hóa ra giấc mÆ¡ cá»§a phụ nữ Ä‘á»u cùng má»™t khuôn đúc.
…
Hai cô gái như thể tìm được tri âm. Tôi ngồi má»™t bên ngáp dà i chán chưá»ng, đối vá»›i cái nhãn mác Ä‘ang là m hai cô hứng thú đến nhưá»ng kia, tôi chẳng biết và cÅ©ng chẳng muốn biết.
- Tôi đi thỠđược không?
Nụ cưá»i cá»§a Äạm Ngá»c có chút gì vừa bức thiết vừa dè dặt mà tôi không hiểu nổi.
- Ồ, xin lỗi chị. Loại đặc biệt bà y không được thỠtrước khi thanh toán. Xin thứ lỗi cho cái khó của chúng tôi.
- Ờ, chắc chắn rồi. – Äạm Ngá»c đứng lên nhìn tôi.
- Chá»n được rồi à ?
Tôi cho tay và o túi quần, bước tới:
- Em thÃch đôi nà o?
Tôi đón lấy chiếc há»™p, láºt mở ra xem. CÅ©ng chả có gì đặc biệt.
- Cái gót nhá»n nhá»n nà y là m vÅ© khà tốt đấy. – Tôi nói.
- Ha ha, anh đây nói đùa hay tháºt! xin há»i, chị có cần gói lại không ạ?
Nụ cưá»i cá»§a cô gái bán hà ng tháºt ngá»t ngà o.
Äạm Ngá»c lại nhìn tôi tháºt kỳ dị, độ xa lạ có thể sánh ngang vá»›i việc tôi biến thà nh ngưá»i sao Há»a.
- Anh…
Nà ng đưa tay vá» phÃa đôi già y, hình như có gì muốn nói nhưng không nói.
- Em không thÃch sao? ThÃch thì mua! Cô gói lại giúp tôi.
Tôi nhún vai vẻ bất cần:
- Dù sao cÅ©ng là quà sinh nháºt cá»§a em mà , anh keo kiệt sao được!
- Äúng đấy! Äúng đấy!
Cô bán hà ng cưá»i đến ná»—i chân răng lá»™ hết ra ngoà i.
Tôi đứng bên quầy đợi cô ta viết hóa đơn. Tôi nhịp nhịp chân, ngón tay tùy tiện gõ theo Ä‘iệu nhạc Ä‘ang vang lên trong cá»§a hà ng. Äạm Ngá»c vẫn nhìn tôi đăm đăm.
- Nhìn gì thế? Em là m anh phát ngượng rồi đấy!
Tôi đùa.
Äạm Ngá»c vẫn không cưá»i, đối mắt nà ng vẫn nhìn tôi kinh ngạc. Chắc nà ng Ä‘ang cảm động vì hà nh động cá»§a tôi.
- Xong rồi đây anh! Xin sang phÃa quầy thanh toán bên kia quẹt thẻ.
Quẹt thẻ? Tôi giáºt mình vì hai chữ nà y, tiện tay cúi xuống xem lại hóa đơn. Tôi tưởng mắt mình bị hoa.
Rồi tôi kinh ngạc, thất sắc gá»i Äạm Ngá»c đến cùng đếm những con số 0, tôi nghÄ© như thế má»›i tránh khá»i bị dãy số dà i dằng dặc kia dá»a đến phát ngất.
- Mưá»i vạn – 100 nghìn tệ!
Tôi đánh cuộc là cô bán hà ng kia vô ý viết nhầm rồi.
- Cô Æ¡i, có phải là cô viết nhầm rồi không? Äôi già y như thế nà y mà giá 100 nghìn?
Tôi nhà o đến bên cô bán hà ng, vẫy vẫy tỠhóa đơn trước mặt cô ta:
- Chắc tại tối quá phải không? Là m ngưá»i ta sợ chết Ä‘i được! Chúng tôi chỉ là dân thưá»ng thôi!
Äạm Ngá»c đứng bên cạnh tôi, mặt trắng bệch, lén lúc giáºt giáºt gấu áo tôi, ý bảo tôi đừng thiếu lịch sá»± như váºy.
- Äạm Ngá»c, em xem.
Tôi, lần đầu tiên, nhìn thấy má»™t đôi già y giá hà ng vạn nên có phần kÃch động. tôi quay ngưá»i lại nói vá»›i Äạm Ngá»c:
- 100 nghìn! Số tiá»n ấy ở quê mình là mua được nhà rồi đấy! Hay là 100 nghìn yên Nháºt?
- Dạ… - Cô gái bán hà ng bối rối nhìn tôi. – Hà ng Manolo Ä‘á»u giá như váºy hết! Xin há»i anh có mua nữa không ạ?
Mặt tôi xám chà m, những ánh mắt từ bốn phÃa Ä‘á»u đổ và o tôi và Äạm Ngá»c. tôi chợt tỉnh ra, bèn e hèm trong cuống há»ng, đứng thẳng lưng.
Tôi không muốn má»i ngưá»i nháºn ra tôi chẳng biết cái gì ma no vá»›i ma đói. Bây giá», tôi chỉ mong sao có thể tìm tháºt nhanh má»™t lý do hợp lý nà o đó mà kéo Äạm Ngá»c Ä‘i khá»i chá»— nà y. Rồi tôi sẽ tìm má»™t chá»— vắng ngưá»i nà o đó dá»— dà nh Äạm Ngá»c: “Mình còn nghèo, không mua nổi đâu. Ngoan, mình Ä‘i ăn kem nhé!â€
Nhưng đấy chỉ là giấc mÆ¡ thôi. Và o giá» phút đó, các nhân viên cá»a hà ng Ä‘á»u trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn chúng tôi, những ngưá»i mua hà ng cÅ©ng nghển cổ hiếu kỳ ngó nghiêng. Há» thì thầm to nhá» những tiếng Thượng Hải địa phương mà chúng tôi không hiểu. tôi nhìn sang Äạm Ngá»c, nà ng vẫn ngẩng cao đầu, cố sống cố chết duy trì dáng vẻ cao sang, thái độ bình tÄ©nh, ánh mắt thản nhiên.
Tôi nén lòng, kéo tay Äạm Ngá»c, cầm tá» hóa đơn 100 nghìn tiến vá» phÃa quầy thu tiá»n.
Äoà n ngưá»i xép hà ng trước quầy thu tiá»n rất dà i và đông, ai cÅ©ng có vẻ thoải mái đứng chá» trả tiá»n. há» xòe những xấp tiá»n, hoặc nhiá»u hoặc Ãt, cho cô thu ngân, dáng vẻ có chút thoả mãn khó hiểu.
Tôi nhìn tá» hóa đơn trên tay, tưởng tượng cái mặt mình sẽ thế nà o lúc nóc ra ngần ấy tiá»n.
- Anh … Anh thá»±c sá»± định… - Äạm Ngá»c lúc nà y má»›i mở miệng lắp bắp.
- Túi em vẫn Ä‘eo trên ngưá»i đấy chứ? Không bá» quên ở chá»— thá» già y lúc nãy đấy chứ?
Tôi bá»—ng quay đầu lại ngắt lá»i nà ng.
- Vâng, vẫn ở đây. – Äạm Ngá»c gáºt đầu.
Tôi dáo dác nhìn xung quanh, đặc biệt là chá»— quầy hà ng đã khai tá» hóa đơn 100 nghìn lúc nãy. Thị sát cẩn tháºn trong mấy giây, thấy chẳng ai cháu ý đến chúng tôi cả, tôi bèn kéo mạnh tay Äạm Ngá»c chạy tháºt nhanh.
- Ã! Chạy gì thế? – Äạm Ngá»c hét lên.
- Tất nhiên là phải chạy rồi! 100 nghìn đấy! Anh mà trả thì cả tà i khoản thà nh rỗng không, còn không trả thì biết ăn nói thế nà o?
Tôi vẫn vừa chạy vừa đảo mắt khắp bốn phÃa. Cúi thấp đầu xuống mà chạy, giống hệt má»™t tên trá»™m vừa ăn cắp 100 nghìn cá»§a cá»a hà ng.
Xuống đến tầng má»™t là an toà n rồi. Vừa ra khá»i thang máy, Äạm Ngá»c đã giáºn dữ hất tay tôi ra:
- Anh mà cũng biết xấu hổ hả? – Nà ng gắt.
Nói câu nà y, nà ng tuyệt đối không há» cao giá»ng, nhưng từ đôi mắt tóe lá»a và khuôn ngá»±c Ä‘ang pháºp phồng cá»§a nà ng, có thể Ä‘oán được nà ng Ä‘ang bên bá» cá»§a má»™t cÆ¡n thịnh ná»™ khá»§ng khiếp.
Tôi đối mặt vá»›i đôi mắt rừng rá»±c lá»a giáºn, đột nhiên không biết phải nói gì vá» chuyện không dám dÅ©ng cảm bá» ra 100 nghìn tệ mua đôi già y và o lúc đó… Tháºt sá»±, không có gì để nói.
Nhìn hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt Äạm Ngá»c, sao giống hệt má»™t con chó không nhà , cúp Ä‘uôi, bất lá»±c đến thảm hại.
Äiá»u duy nhất tôi có thể là m được là há»i nhá»:
- Em nhìn gì anh thế?
Nói xong, láºp tức cảm thấy mình giống hệt con chó đáng thương Ä‘ang hú lên thảm thiết, lá»i nói chằng há» có chút địa vị, chẳng há» có chụt trá»ng lượng.
- Äi thôi - Äạm Ngá»c bá»—ng dợm bước Ä‘i – ai cÅ©ng mệt rồi.
Ai cÅ©ng mệt rồi! mặt trá»i buổi chiá»u và ng rá»±c hắt xuống là m bóng nà ng in trên mặt đưá»ng dà i ngoẵng, tá»± nhiên thà nh trông vô cùng mệt nhá»c.
Äạm Ngá»c Ä‘i má»™t mình đằng trước, tôi buồn bã vô cùng, lê bước Ä‘i sau, hy vá»ng Äạm Ngá»c sẽ quay lại gá»i tôi lên Ä‘i cùng.
Cái ý nghĩ đơn giản đến đáng thương ấy đã kết thúc trong thất bại hoà n toà n.
Cái dáng nhá» bé cô đơn cá»§a Äạm Ngá»c ngà y cà ng nhá» dần vá» phÃa xa, cuối cùng biến và o biển ngưá»i đông đúc.
Ngưá»i yêu giáºn dá»—i rồi, mà ná»—i giáºn lại không phải là Ãt, cứ nhìn bước chân cà ng ngà y cà ng nhanh cá»§a nà ng thì biết. Thế nên tôi bắt đầu vò đầu bứt tai nghÄ© cách là m nà ng nguôi giáºn.
Con gái ai cÅ©ng thÃch những quà tặng bất ngá» từ bạn trai, mà quà phải cà ng đắt cà ng tốt. Äạm Ngá»c tuy có vẻ nhiá»u khác biệt và nổi báºt so vá»›i những cô gái khác, nhưng vá» Ä‘iểm nà y nà ng lại tuyệt đối tầm thưá»ng như má»i ngưá»i.
Nghĩ tới đây, tôi thầm khâm phục sự nhanh trà của mình, vội và ng quay lại khu vực mua sắm.
Tầng má»™t là nÆ¡i bán đồ mỹ phẩm và trang sức và ng bạc. Dưới ánh sáng sang trá»ng tá»a ra từ những chiếc đèn, tôi cảm thấy mình như lạc và o chốn thần tiên vá»›i những bảo váºt lá»™ng lẫy quý giá và mùi hương thÆ¡m ngát từ bốn phÃa.
Äi Ä‘i lại lại mãi, tôi vẫn chưa nghÄ© ra nên mua gì tặng Äạm Ngá»c.
Bỗng, một mùi hương dễ chịu xộc và o mũi, tôi chớp mắt nhìn quanh.
Mấy hôm trước Äạm Ngá»c có than phiá»n là nước hoa sắp hết rồi, hay là mua tặng nà ng má»™t lá» nước hoa!
Tôi Ä‘i đến trước má»™t gian hà ng, cô phục vụ cưá»i tươi rói. Cô ta há»i:
- Ngà i định mua nước hoa phải không ạ?
Thấy nụ cưá»i cá»§a cô, tôi vá»™i đáp lá»… và nói đúng thế.
- Ngà i mua tặng bạn gái phải không?
Tôi nói phải.
- Tặng sinh nháºt cô ấy?
Tôi gáºt đầu.
- Váºy thì tôi xin tư vấn ngà i má»™t loại Lancome má»›i có mặt trên thị trưá»ng!
Cô gái nói, trong nháy mắt đã rút từ trong tá»§ quầy ra má»™t chai nước hoa, cảm tưởng như cô nà ng đã cầm sẵn trong tay chỉ chá» lúc thiện tiện là giÆ¡ ngay ra váºy.
- Chỉ thế mà cô đã biết bạn gái tôi hợp vá»›i loại nà o rồi? cô tháºt là giá»i quá.
Tôi tán dương, cầm lấy lỠnước hoa nhấc nhấc trong tay xem xét:
- Ãt quá nhỉ? Bao nhiêu… có 30 ml thôi à ? Thế thì dùng chắc chỉ được hai ngà y là hết rồi - Tôi là u bà u.
Cô gái lại cưá»i:
- Thưa ngà i, Ãt thế nà y má»›i lịch sá»± và quý phái. Loại nà y là loại Lancome Miracle rất được yêu thÃch do nữ minh tinh ngưá»i mỹ Uma Thurman là đại diện đấy. mà u hồng vừa thanh tao vừa dịu dà ng, lấy theo mà u ánh bình minh, tượng trưng cho hy vá»ng, đại diện cho sá»± lá»™ng lẫy sáng láng cá»§a thế ká»· má»›i. mùi hương hoa quả và huong hoa xen lẫn; mùi hương nhẹ gồm mùi quả vải, lan hương tuyết, mùi hương trung gồm hương má»™c lan, gừng non, hồ tiêu, mùi hương mạnh gồm hương nhà i, hổ phách!
Cô gái bán hà ng giá»›i thiệu tuốt tuồn tuá»™t như tiêu chảy, tôi vẫn không hiểu gì, mà cÅ©ng chẳng có hứng thú nghe cho tá» tế, chỉ qua loa gáºu đầu:
- Ừ, phải, đúng, tốt.
Rồi theo thói quen, tôi láºt bảng giá ra xem – 420 tệ!
“Mẹ ơi!†Tôi bỗng thốt lên, là m đứt đoạn cơn lũ à o ạt từ miệng cô gái bán hà ng. Cô ta ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi giơ lỠnước hoa ra trước mắt cô ta:
- Có một tà nước thế nà y mà bán đắt thế á?
Tôi nói, theo phản xạ Ä‘áºp mạnh chiếc lá» xuống mặt quầy.
Mặt cô bán hà ng gần như láºp tức xuất hiện những thay đổi mang tÃnh căn bản, nụ cưá»i tươi tắn thoắt biến mất, thay và o đó là vẻ lạnh lùng, thá» Æ¡. Cô ta vừa bá» lá» nước hoa lại và o trong tá»§, vừa nói không âm sắc:
- Muốn đồ rẻ thì nước hoa dởm đầy, ra chợ bên kia kìa, hai tệ má»™t lá», mà bảo đảm là lá» rất to ! hoặc là cứ hÃt không khà trong là nh kia thôi cÅ©ng được…
Tôi trợn mắt nhìn cô ta – cái miệng má»›i độc địa là m sao, thế nghÄ©a là khinh thưá»ng, móc mỉa tôi phải không?
- Gói lại cho tôi, cái lỠlúc nãy ấy! – tôi nhướng mà y nói to.
Vẻ mặt tươi cưá»i lúc nãy láºp tức quay lại. Kể cÅ©ng lạ, cÆ¡ mặt hoạt động nhiá»u thế mà cô ta không mệt nhỉ?
VỠđến nhà , Äạm Ngá»c không nói má»™t lá»i, nà ng cứ đứng bần thần mãi ở ban công. Tôi không biết nà ng Ä‘ang nuối tiếc đôi già y hay Ä‘ang khinh bỉ tôi vì không nỡ bá» ra 100 nghìn mà chuồn Ä‘i như má»™t con sóc.
Nà ng tá» ra u buồn như váºy, tôi cÅ©ng chẳng có hứng thú Ä‘i tìm đáp án nữa.
Tôi bảo để tôi Ä‘i nấu cÆ¡m. Nà ng chẳng trả lá»i, tôi đợi táºn hai phút sau má»›i nháºn được cái gáºt đầu máy móc.
Tôi và o nhà bếp là m cÆ¡m, giống hệt đứa trẻ biết lá»—i, biết Ä‘iá»u tá»± tìm những việc nhà mà là m mong chuá»™c tá»™i. Vừa là m tôi vừa tưởng tượng, tà nữa là m tình vá»›i Äạm Ngá»c xong, tôi sẽ là m má»™t mà n ảo thuáºt lấy ra lá» nước hoa, chắc chắn nà ng sẽ cưá»i ngất luôn.
NghÄ© đến đây, tôi không tránh khá»i nở má»™t nụ cưá»i ngá»› ngẩn.
Lúc Ä‘ang vo gạo, tôi nghe thấy tiếng di động cá»§a Äạm Ngá»c reo chuông, rồi đến tiếng nà ng xưng tên trong máy. Ngôi nhà vốn yên tÄ©nh giá» bá»—ng rá»™n rã tiếng nói cưá»i cá»§a Äạm Ngá»c.
Trà tò mò trong tôi bá»—ng bùng lên đòi biết ngưá»i gá»i Ä‘iện thoại là ai và nói những gì. Tôi nhẹ nhà ng đẩy cá»a bếp, thò ná»a cái đầu ra ngoà i, ra sức áp tai và o bức tưá»ng phòng khách… nghe thấy câu nói cuối cùng cá»§a Äạm Ngá»c trước khi cúp máy, â€œÄÆ°á»£c rồi, được rồi! Tôi sẽ đến ngay! Nhá»› đợi tôi đấy!... Ừ, thế nhé. Bái bai!â€
…
- Em định đi sao?
Tôi ngay láºp tức chạy ra há»i, nhìn thấy Äạm Ngá»c, lcú nà y Ä‘ang trang Ä‘iểm lại, khuôn mặt dưá»ng như đã lấy lại được sức sống.
Nà ng bắt đầu thay quần áo, đi già y thể thao, trang điểm trẻ trung, tươi tắn, chuẩn bị ra ngoà i.
- Em đi gặp ai thế?
Tôi nghiêm mặt há»i, nhưng lại không cẩn tháºn để lá»™ ra những tia lo lắng trong ánh mắt.
- Con trai Tà o Lợi Hồng.
- Là m gì?
Tôi không bá» cuá»™c, vẫn tiếp tục truy há»i.
Äạm Ngá»c lưá»m tôi qua khóe mắt, trả lá»i:
- Cáºu ta tụ táºp bạn bè, gá»i em cùng Ä‘i.
- Nhưng …
Tôi nhất thá»i không tìm được lý do gì giữ nà ng lại:
- Anh sắp nấu xong cơm rồi.
- Ồ, em không ăn đâu, anh đừng đợi.
Nà ng nói, tay mở cá»a.
- Không được Ä‘i! – Trong lúc cấp bách, tôi trầm giá»ng ra lệnh, tá» khà thế cá»§a ngưá»i đà n ông.
Äạm Ngá»c đến nhìn cÅ©ng chẳng buồn nhìn tôi lấy má»™t cái, nà ng ngẩng cao đầu, thở má»™t hÆ¡i dà i và không chút do dá»± bước ra khá»i cá»a.
Ngưá»i con gái đã ở bên tôi, cùng tôi trải qua bao ngà y tháng, giá» ra Ä‘i chằng buồn ngoái lại, tháºm chà cÅ©ng không thèm nói vá»›i bạn trai má»™t lá»i an á»§i tượng trưng nữa.
Nà ng để bạn trai bà ng hoà ng đứng má»™t mình giữa phòng, lưng Ä‘eo tạp dá», tay vẫn còn cầm chiếc rá vo gạo. Tất nhiên, nếu có thể gá»i đó là bạn trai.
|

21-10-2008, 04:48 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i bảy
Bước ra khá»i phòng Hà Duy, Äạm Ngá»c má»›i phát hiện ra là trá»i Ä‘ang mưa, mưa xuân.
Mưa rắc nhẹ và o mặt nà ng là nh lạnh, những hạt bụi nước li ti Ä‘á»ng trên hà ng mi, là m xuất hiện trước tầm mắt nà ng má»™t vòng tròn tắng nhá» - chá»›p mắt má»™t cái, biến thà nh hai vòng.
Äạm Ngá»c nhìn lại lần cuối tòa nhà , phát hiện ra mình có thể ngay láºp tức nháºn ra cá»a số căn há»™ cá»§a Hà Duy.
Ãnh đèn mà u trắng nhạt nhòa tá»a ra từ căn phòng khách nhà Hà Duy bá»—ng tắt phụt. liá»n đó, ánh đèn mà u và ng chanh trong phòng ngá»§ lại báºt lên thay thế.
Nà ng lắn đầu, rÅ© hết những tiếc nuối còn sót lại, thầm nói lá»i xin lá»—i.
Hà Duy là loại ngưá»i má»—i ngà y được ăn no, thêm cốc sữa chua trợ giúp tiêu hóa là đủ thấy mình hạnh phúc. Nhưng Äạm Ngá»c thấy rõ rà ng, nà ng và anh ta không phải cùng má»™t loại.
Vừa má»›i và o trong taxi, ngồi còn chưa ấm chá»—, Äạm Ngá»c đã bị váºt gì đó cưng cứng ở trong túi áo khoác đâm và o ngưá»i. nghi hoặc móc ra nhìn, hóa ra là xâu chìa khóa hôm ná» Hà Duy ra vẻ bà máºt xá» và o ngón Ä‘eo nhẫn cá»§a nà ng, nói việc đưa chìa khóa cho nà ng là tượng trưng cho sá»± tÃn nhiệm đối vá»›i nà ng.
Äạm Ngá»c nghịch nghịch chiếc chìa trong lòng bà n tay. Nà ng ghé mắt nhìn qua lá»— xâu chìa khóa ngắm những chiếc đèn xe vút qua trên đưá»ng, hình như tất cả Ä‘á»u trở nên mÆ¡ hồ như không có thá»±c.
Nước mưa táp và o mặt kÃnh, từ từ chảy xuống dưới. Mưa to rồi.
…
Hà Duy chạy trốn không mua già y ở khu mua sắm, lại thêm cái hình ảnh khẩn cầu trông rất hèn kém lúc Äạm Ngá»c chuẩn bị ra cá»a gá»™p và o, là m lòng Äạm Ngá»c vừa khó chịu vừa nhức nhối.
Chiếc taxi loáng cái đã đổ lại trước khu cá»a hà ng Karaoke mà Tiểu Nhiá»…m hẹn. Äạm Ngá»c vừa kịp đặt hai chân xuống đất, chiếc xe đã lao vút Ä‘i không chút do dá»±.
Nà ng cảm thấy như trên con đưá»ng rá»™ng lá»›n nà y, trừ những ánh đèn nhấp nháy liên tục ra dưá»ng như chỉ còn lại má»™t mình nà ng đứng cô đơn trong mà n mưa.
Con gái thưá»ng xấu tÃnh, có má»™t căn nhà ấm áp thoải mái, có má»™t ngưá»i yêu tốt đẹp, ân cần thì lại không thÃch, thấy cuá»™c sống qua Ä‘i sao mà an nhà n vô vị. Há» cố sống cố chết thoát ra ngoà i vì nghÄ© cuá»™c sống bên ngoà i chắc sẽ đẹp hÆ¡n.
Äứng má»™t mình trong mưa, Äạm Ngá»c má»›i bắt đầu hoang mang, trà óc chỉ toà n là hồi ức.
Ngay giây đầu tiên, khi Äạm Ngá»c chẳng thèm nhìn đến những ngăn cản cá»§a Hà Duy mà bước ra khá»i phòng, lòng nà ng biết rõ rà ng chuyện cá»§a hai ngưá»i thế là đã hết.
“Äạm Ngá»c!†Có tiếng ngưá»i gá»i tên nà ng.
Äạm Ngá»c quay lại, thấy Tiểu Nhiá»…m Ä‘ang đứng dưới mái hiên tòa nhà đối diện, vẫy tay rối rÃt. “Äến đây!†- Cáºu ta hét.
Cáºu nà y tháºm chà chẳng nỡ bước ra mấy bước, cứ lưá»i biếng đứng nguyên đấy mà chà o há»i.
Äạm Ngá»c lặng Ä‘i mấy giây, cuối cùng nà ng bước vá» phÃa Tiểu Nhiá»…m, thấy mình sao giống con chó vui sướng chạy lại sau tiếng huýt sáo cá»§a ông chá»§ thế.
Nà ng lại nhá»› lúc ngồi sau xe đạp Hà Duy, hÃt hà mùi mồ hôi rất đà n ông từ ngưá»i anh lẫn trong cÆ¡n gió thổi tá»›i, chỉ ôm chặt lưng anh thôi cÅ©ng cảm nháºn được những phấn khÃch và niá»m vui trong anh. Bá»—ng nhiên nghÄ© đến những dụng ý cá»§a Hà Duy.
Giống như thá»i xưa, ngưá»i phụ nữ ngồi trên thuyá»n, ngưá»i đà n ông ở bên bá» quấn dây thừng và o vai ra sức kéo thuyá»n… Như thế má»›i có thể cảm nháºn được vị nguyên sÆ¡ nhất cá»§a ái tình.
- Nhanh lên! Cô thÃch dầm mưa à ? – Tiểu Nhiá»…m thúc giục.
- Ờ! – Äạm Ngá»c trả lá»i, đẩy nhanh bước chân.
Äến trước mặt Tiểu Nhiá»…m, cáºu ta nhìn Äạm Ngá»c má»™t cái, khoanh tay kêu ca:
- Xem cô ướt hết rồi kìa! Mặt toà n là nước, mau lau đi!
Äạm Ngá»c lôi giấy ăn từ trong túi ra, lau nước đẫm trên mặt – nhà n nhạt là nước mưa, mằn mặn là nước mắt.
- Cô cÅ©ng tháºt là , tôi bảo cô đến thì gá»i Ä‘iện thoại, tôi sẽ ra đón. Cô chả thèm gá»i lấy má»™t lần! May là tôi Ä‘oán cô cÅ©ng sắp đến rồi nên ra xem sao.
Tiểu Nhiá»…m cà u nhà u mãi, nhìn Äạm Ngá»c dùng giấy ăn õng ẹo lau nước trên mặt, liá»n sốt ruá»™t quát:
- Trá»i, cô thế nà y thì lau kiểu gì! Äầu tóc toà n nước, lau khô mặt rồi, nước từ trên đầu chảy xuống lại ướt còn đâu! Äi, tôi đưa cô Ä‘i mua khăn mặt, lau khô tóc rồi hãy và o!
Äạm Ngá»c bá»—ng thấy ấm lòng, hóa ra thằng nhóc nà y cÅ©ng biết chăm sóc phụ nữ ra phết.
- Tôi gá»i cô đến là bởi vì cần cô giúp! Con bồ tôi đá tôi hồi trước tháºt khốn nạn đến không biết xấu hổ là gì. Tá»± nhiên bây giá» nó lại cặp vá»›i má»™t thằng bạn tôi, ngang nhiên ôm ấp thằng ấy ngay trước mặt tôi.
Tuy là chÃnh tôi bá» nó, nhưng cứ nhìn là phát Ä‘iên lên được!
Tiểu Nhiá»…m dùng lá»±c chứng minh cái “sá»± tháºt†đau lòng ấy:
- Mấy thằng anh em trong nhóm há»i tôi có phải dạo nà y không có đứa nà o phải không. Tất nhiên tôi trả lá»i là là m gì có chuyện ấy. Rồi tôi chỉ con ** ấy mà nói, bồ cá»§a bố mà y còn đẹp hÆ¡n nó mưá»i lần ấy chứ! Nhưng không ngá» chúng nó nhao nhao lên, đòi tôi đưa đến ra mắt. tôi nghÄ© mãi, thấy chỉ có cô là hợp hÆ¡n cả. Äạm Ngá»c, cô nhất định phải giúp tôi! Không thì tôi mất mặt lắm!
Tiểu Nhiễm ba hoa một hồi.
Äạm Ngá»c nhìn cáºu ta, nghÄ© không biết thằng nhóc nà y bao giá» má»›i thà nh ngưá»i lá»›n được!
- Thế nên cô lau tóc nhanh lên! Trang Ä‘iểm cho xinh đẹp má»™t tÃ! Giúp tôi giữ thể diện má»™t chút!
…
Sau đó, Tiểu Nhiá»…m đưa Äạm Ngá»c và o phòng hát cả bá»n đã bao, bên trong cả nam lẫn nữ chừng mưá»i mấy ngưá»i, tất cả Ä‘á»u há hốc miệng nhìn nà ng Äạm Ngá»c vừa bước và o.
- Äây, đây là bạn gái tao!
Tiểu Nhiá»…m trừng mắt nhìn cô gái ngồi trong cùng, đặc biệt hai chữ “bạn gái†được thốt ra vá»›i âm sắc vừa nặng ná» vừa hần háºn.
- Cô ấy tên là Nháºm Äạm Ngá»c, ngưá»i Trùng Khánh, vượt đưá»ng xa đến Thượng Hải thăm tao đấy!
- Wow! Tình cảm hai ngưá»i tốt quá nhỉ!
- Chị dâu quả là mỹ nhân!
- Ngưỡng má»™ chết Ä‘i được! há» Tà o có cô vợ xinh thế nà y mà bây giá» má»›i đưa đến giá»›i thiệu vá»›i anh em, tháºt là chả có nghÄ©a khà gì cả!
…
Cả đám ngưá»i say mê ngợi ca, nịnh bợ. Tiểu Nhiá»…m chá»n má»™t chá»—, đắc ý ngồi xuống, kéo tay Äạm Ngá»c để nà ng ngồi xuống bên cạnh.
Cả bá»n tiếp tục uống rượu, tìm đủ má»i lý do trên trá»i dưới đất ra sức chuốc cho Tiểu Nhiá»…m và Äạm Ngá»c.
Tiểu Nhiễm đang nở mà y nở mặt, thấy lý do nà o cũng hợp lý cả, chẳng từ chối ly nà o:
- Vợ tao không biết uống rượu! Äể tao uống giúp cô ấy!
Những chén rượu phần Äạm Ngá»c, cáºu ta cÅ©ng ga lăng già nh phần uống thế. Trong tiếng ca ngợi “tá»u lượng tuyệt hà o†cá»§a cả đám, Tiểu Nhiá»…m cưá»i to đắc ý đến quên cả chăm chút hình tượng.
Äạm Ngá»c khẽ nhìn quanh bốn phÃa, phát hiện ra cả đám Ä‘á»u là lÅ© nhóc con táºp tà nh là m ngưá»i lá»›n, có đứa tháºm chà vẫn còn mặc áo đồng phục. Mấy đứa con gái nhiá»u nhất là mưá»i tám tuổi, trang Ä‘iểm như trong truyện tranh manga Nháºt Bản, bắt chước bá»™ Ä‘iệu Kawaii, tranh già nh micro để gà o lên những bà i kiểu Cổ tÃch hoặc Lần đầu tiên cá»§a Quang Lương.
LÅ© con trai thì uống rượu, hút thuốc, nhưng không giống như đám lưu manh cấp thấp, chúng chỉ nói liên tục vá»›i ngữ khà hoặc nhanh hoặc cháºm hoặc kÃch động, kể lể đứa nà o đã có công giúp đỡ đứa nà o. Rồi cả bá»n không hẹn mà gặp, anh em cùng nâng cốc, cạn ly, trăm phần trăm!
- Tá»u lượng tuyệt hảo!
- Mà y cũng thế mà !
- Các anh em!
…
Äạm Ngá»c bá»—ng thấy hoang mang, không hiểu sao mình lại ngồi đây, giữa đám thác loạn nà y.
- Anh Tà o, cô vợ … đẹp… đẹp… thế nà y! Anh không phải… rất… rất sợ cô ta… đấy chứ? Dám… dám… hôn… hôn một cái… ở đây không?
Một thằng nhóc ngồi cũng ngồi không vững lắc lư cái đầu, lắp bắp thách thức.
- Ai bảo thế? Tao mà sợ cô ấy? Xem đây nà y!
Rồi Äạm Ngá»c cảm thấy má»™t cái miệng nồng nặc hÆ¡i rượu lao đến, gắng sức va đánh bốp má»™t cái và o mặt nà ng.
- ÄÆ°á»£c!
- Giá»i!
- Hay lắm…
Vá»— tay, uống rượu, chạm ly, mấy con sâu rượu cùng ôn lại thá»i oanh liệt…
Lại bắt đầu một vòng tuần hoà n từ điểm xuất phát…
Xem đồng hồ, đã gần một giỠsáng.
Mấy đứa con gái đã mệt, ná»a nằm ná»a ngồi trên sa lông, ngáp cháy trá»i; lÅ© con trai đó chừng là say nghiêng ngã gần hết, nằm la liệt hà ng đống. Chỉ còn lại má»™t đôi lì nhất vẫn chưa gục, dá»±a và o nhau cùng Ä‘i vá» phÃa toilet.
- Äể anh dìu em!
- Là em dìu anh mới đúng!
Äi cÅ©ng không vững mà hai đứa vẫn không quên tranh luáºn thắng thua.
- Các bạn Ä‘á»u há»c cùng má»™t trưá»ng à ?
Äạm Ngá»c há»i cô bé ngồi bên.
- Ừ. – Cô bé gáºt đầu.- hôm nay là sinh nháºt anh ấy nên Tiểu Nhiá»…m má»›i gá»i cả đám ra đây hát karaoke. – Cô bé nói vá»›i giá»ng phá» phạc hết hÆ¡i, ngón tay chỉ vá» phÃa má»™t thằng nhóc say khướt Ä‘ang thẳng cẳng bên đầu ghế đối diện.
- Thế má»™t lúc nữa các bạn có phải vá» trưá»ng không? Mấy giá» thì đóng cổng trưá»ng? – Äạm Ngá»c lại há»i.
- Mưá»i má»™t giá»â€¦ có lẽ váºy… nhưng Tiểu Nhiá»…m nói anh ấy biết má»™t lối Ä‘i bà máºt, có thể và o trưá»ng được…
Äạm Ngá»c nhìn anh chà ng Tiểu Nhiá»…m bên cạnh Ä‘ang say đến không biết trá»i trăng, lòng thầm nghÄ© say khước thế nà y còn biết được cái cục c. gì.
- Váºy các bạn gá»i mấy cáºu kia dáºy Ä‘i, mình gá»i mấy chiếc taxi vá» trưá»ng.
Äạm Ngá»c đứng dáºy, ra lệnh.
Tiếp đó là má»™t mà n há»—n độn, có mấy cáºu láºt ngưá»i nôn thốc nôn tháo, lÅ© con gái thấy thế thì nhảy bắn lên, hét thất thanh. Kéo cả đám sâu rượu ra ngoà i, tống hết lên mấy chiếc taxi cho vá» trưá»ng.
Trên xe, Tiểu Nhiá»…m lại nôn lần nữa, bắt đầu tỉnh táo hÆ¡n má»™t chút thì dá»±a và o ngưá»i Äạm Ngá»c không ngừng rên là đau đầu.
Äạm Ngá»c ôm lấy đầu cáºu ta, dịu dà ng vá»— vá» lưng cáºu, nhẹ nhà ng dá»— dà nh:
- Tiểu Nhiễm ngoan nà o, đừng lộn xộn! chỉ lát nữa là vỠđến nơi, ngủ một giấc là ngà y mai lại ổn thôi mà !
…
Ai ngá» khi đến nÆ¡i, lúc cả đám lÅ© lượt lặn và o trong khu vưá»n trưá»ng, Tiểu Nhiá»…m bá»—ng bắt đầu lên cÆ¡n Ä‘iên rượu, sống chết không chịu và o trong, lại còn hét gà o ầm Ä©, kéo tay Äạm Ngá»c không chịu rá»i ra.
Không có cách nà o khác, Äạm Ngá»c đà nh nói vá»›i đám kia:
- Các bạn cứ và o trước đi, để tôi chăm sóc anh ấy!
Thế là cả lÅ© Ä‘á»u bá» và o trong.
Con đưá»ng bá»—ng chốc im ắng, Tiểu nhiá»…m rÅ© xuống vệ đưá»ng, đôi mắt nhắm nghiá»n, chân tay run rẩy, miệng giáºt giáºt lè nhè gá»i tên cô bạn gái cÅ©.
Äạm Ngá»c cÅ©ng quỳ xuống bên cạnh, ôm đầu cáºu ta và o lòng.
Má»™t chiếc taxi xịch đến, Äạm Ngá»c vá»™i leo lên.
- Äến khách sạn gần nhất.
…
Thuê má»™t phòng, nhá» nhân viên khách sạn cùng giúp khiêng Tiểu Nhiá»…m say má»m lên phòng.
- Cảm Æ¡n các anh! Cảm Æ¡n! Em trai tôi Ä‘i sinh nháºt, uống say quá!
Äạm Ngá»c vừa cảm Æ¡n vừa như giải thÃch.
Mấy anh chà ng nhân viên ngoà i mặt gáºt gù, nhưng đôi mắt rõ rà ng ẩn chứa nụ cưá»i – ai mà tin há» là chị em?
Dù sao anh chà ng kia say đến váºy chắc cÅ©ng không đến nổi xảy ra ấn đỠgì lá»›n, mấy ngưá»i nhân viên yên tâm bá» Ä‘i.
Äạm Ngá»c mệt đến mức nằm bẹp luôn trên giưá»ng, nhìn khuôn mặt trẻ trung si tình cá»§a Tiểu Nhiá»…m, cảm thấy cô gái được cáºu chà ng yêu mến quả là ngưá»i hạnh phúc.
“Kiá»u Kiá»u… anh yêu em…†Tiểu Nhiá»…m trở mình.
Äạm Ngá»c không nhịn được báºt cưá»i, đứng dáºy lấy khăn ướt lau mặt và những chá»— bẩn do nôn trúng trên ngưá»i Tiểu Nhiá»…m.
“Kiá»u Kiá»u, sao em lại bá» anh? Anh tháºt sá»± yêu em mà …†Tiểu Nhiá»…m nhÃu mà y kêu lên.
Tình yêu cá»§a má»™t chà ng trai mưá»i chÃn tuổi… Äạm Ngá»c ngồi bên cạnh cáºu ta, nhẹ nhà ng dùng tay vuốt má cáºu, nghÄ©, tình yêu cá»§a Tiểu Nhiá»…m, tháºt giống hệt như khuôn mặt trẻ trung cá»§a cáºu, cÅ©ng trong sáng, cÅ©ng non ná»›t, cÅ©ng thuần khiết.
Äạm Ngá»c vá»— vá» Tiểu Nhiá»…m, động viên:
- Ngá»§ Ä‘i! Ngà y mai ngá»§ dáºy đầu sẽ không Ä‘au nữa!
“Kiá»u Kiá»u… Kiá»u Kiá»u… Kiá»u Kiá»u… Kiá»u Kiá»u…†Tiểu Nhiá»…m vẫn không ngừng lảm nhảm. Äạm Ngá»c giúp cáºu ta cởi bỠáo khoác, cẩn tháºn đắp chăn cho cáºu.
“Äạm Ngá»c…xin lá»—i…†Bốn chữ đó bá»—ng báºt ra từ miệng Tiểu Nhiá»…m.
Äạm Ngá»c lặng Ä‘i má»™t lát, dừng tay lại. nà ng nghi ngá» nhìn Tiểu Nhiá»…m, nhưng cáºu ta đã ngá»§ say rồi.
Sáng sá»›m, vừa tỉnh dáºy, Äạm Ngá»c đã thấy Tiểu Nhiá»…m ngồi trên ghế sô pha, Ä‘ang nhìn mình.
- Cô dáºy rồi à ?
Äạm Ngá»c ngồi dáºy, mỉm cưá»i.
- Hôm qua… tháºt là phiá»n cô quá.
- Không sao. Äầu cáºu còn Ä‘au không?
- Vẫn còn một chút.
- Váºy để tôi giúp cáºu pha má»™t tách trà !
Äạm Ngá»c nói, báºt dáºy khá»i giưá»ng.
- Ồ… không cầu đâu!
Tiểu Nhiá»…m đứng dáºy, Ä‘i theo sau Äạm Ngá»c. Cáºu ta đón tách trà nóng từ tay nà ng, nói cảm Æ¡n má»™t cách chân thà nh.
- Tối qua, tôi… không nói gì với cô chứ?
Nhấp má»™t ngụm trà , Tiểu Nhiá»…m ngẩng lên, lo lắng há»i.
- Không. Cáºu chỉ ngá»§ rất say.
- Tôi không nói gì tháºt à ?
Äạm Ngá»c cưá»i nhẹ hÆ¡i giá»…u cợt. Nhá»› đến cái tên cáºu ta đã liên tục lải nhải.
Tiểu Nhiá»…m dưá»ng như nhá»› lại Ä‘iá»u gì, đỠmặt, ngượng ngùng nói:
- Tháºt ra… tháºt ra, tôi rất thÃch cô ấy. nhưng cô ấy không muốn ở bên tôi, tôi bèn nhá» cô giúp giả là m bạn gái, cô không phiá»n gì chứ?
- Không có gì đâu, chúng ta là bạn tốt mà ! – Äạm Ngá»c cưá»i thoải mái.
- Tháºt không? Cô coi tôi là bạn tốt tháºt ư? – Tiểu Nhiá»…m dưá»ng như có vẻ kinh ngạc không dám tin.
- Tất nhiên rồi! – Äạm Ngá»c cưá»i thân máºt.
- Ấy, cô không biết đâu, tôi tháºt sá»± rất cảm động! Tuy là con trai Tà o Lợi Hồng, nhưng tôi từ bé đã không có mẹ ở bên. Từ khi tối suy nghÄ© đã thấy có má»™t cô bảo mẫu luôn ở sát bên mình 24/24, là m gì cÅ©ng có ngưá»i trông chừng. Cái cảm giác nà y… Ấy, không tin thì tôi nói cho mà nghe…
- …
- Tôi biết ngưá»i ta thể nà o cÅ©ng cho rằng tôi được sướng mà không biết sướng, nói tôi lá»›n thế rồi còn cứ thÃch lèo nhèo giả khổ giả sở. Nhưng mà ở trong chăn má»›i biết chăn có ráºn, cứ thá» và o trưá»ng hợp như tôi sẽ hiểu ngay. Cho đến táºn lúc há»c tiểu há»c, ước mÆ¡ lá»›n nhất cá»§a tôi là có thể tá»± do chÆ¡i đùa vá»›i các bạn cùng trang lứa.
- Bây giá» không phải cáºu Ä‘ang rất tá»± do sao? Bố cáºu cÅ©ng sáng suốt đấy chứ, thấy cáºu lá»›n rồi, cÅ©ng không quản cáºu quá chặt chẽ nữa. Chẳng qua hồi đó cáºu còn nhá» nên bố lo lắng cho sá»± an toà n cá»§a cáºu thôi.
- Còn lâu ấy! Nếu không vì hồi lớp 5 tôi uất ức quá tự tỠmột lần thì bố tôi chắc vẫn sẽ quản tôi như quản tù thôi!
- Cáºu bảo sao? Cáºu từng tá»± tá» Ã ?
- Ha ha, tất nhiên là không thà nh công! Tôi chỉ muốn dá»a bố thôi! Thế nhưng mà linh lắm nhé, sau đó bố tôi đã nghÄ© lại, không còn chăm tôi như chăm má»™t tiểu hoà ng đế cÅ©ng như không cho ngưá»i bám sát tôi như hồi trước nữa. lúc tôi lên cấp III, bố tôi hoà n toà n thay đổi, để tôi sống y những há»c sinh Thượng Hải bình thưá»ng. thế nên ý bố tôi muốn tái hôn, tôi cÅ©ng không muốn xÃa và o nhiá»u, tháºt ra ai cÅ©ng muốn có khoảng không gian cho riêng mình mà .
Tiểu Nhiá»…m chân thà nh thổ lá»™ những gì đã trải qua. Thấy Äạm Ngá»c cứ chăm chú nhìn mình, cáºu ta đâm ngượng:
- Äạm Ngá»c, còn chuyện nà y nữa, tôi tháºt không hiểu. Cô vừa xinh đẹp vừa trẻ trung như váºy, sao lại đến phá»ng vấn? Tôi nghÄ© bố tôi sẽ là m lỡ cuá»™c Ä‘á»i cô. Nên tôi đã khuyên bố đừng chá»n cô. Tháºt đấy, cô xem ra cÅ©ng chỉ tương đương lứa tuổi tôi, nên có cuá»™c sống phù hợp vá»›i mình, tá»± mình chi phối cuá»™c sống mình! Tôi cứ nghÄ© đến cô, như thế nà y mà lại phải gả cho bố tôi, tôi cảm thấy tiếc cho cô lắm.
Äạm Ngá»c nhìn chà ng trai kém nà ng đến ba tuổi, chà ng trai thưá»ng thÃch giả vá» lạnh lùng, bá»—ng nhiên thấy lòng cảm động.
- Cảm Æ¡n cáºu, Tiểu Nhiá»…m. – Äạm Ngá»c nói, cúi đầu.
- Váºy, Äạm Ngá»c, cô nói cho tôi biết, có phải cô có gì khó khăn không? Nếu không vì sao cô lại đến phá»ng vấn?
Tiểu Nhiá»…m há»i váºy, Äạm Ngá»c nhìn cáºu ta đăm đăm, không biết trả lá»i sao, không biết giải thÃch thế nà o vá»›i chà ng trai ngây thÆ¡ nà y rằng mình vì muốn hưởng cuá»™c sống hÆ¡n ngưá»i mà đến.
Äạm Ngá»c không biết nói sao cho phải, liá»n cúi đầu xuống tháºt thấp.
- Cô nói đi! Cô lại còn cố chấp trước mặt tôi sao? Tôi bảo cô biết, nếu tôi có thể giúp đỡ, tôi thỠtuyệt đối sẽ không nói ra! Tin tôi đi, chúng ta là bạn mà , phải không?
Tiểu Nhiá»…m nhìn vẻ mặt khó khăn cá»§a Äạm Ngá»c, bối rối nói chân thà nh.
- Tôi… không, tôi không muốn nói, và cÅ©ng không thể nói… nói ra cáºu cÅ©ng không giúp gì được. – Äạm Ngá»c nói lạnh lùng.
Sau đó, bất kể Tiểu Nhiá»…m há»i thế nà o, Äạm Ngá»c vẫn giữ vẻ âu sầu, ngáºm miệng không nói.
- Cáºu đừng há»i nữa được không? Tôi xin cáºu đấy! Äừng ép tôi, chỉ biết nếu không phá»ng vấn thà nh công, tôi… tôi nhất định sẽ không sống nổi…
Nói đến đây, nước mắt Äạm Ngá»c rÆ¡i xuống, những viên ngá»c trong suốt.
Tiểu Nhiễm quả nhiên sợ chết khiếp, vội và ng nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, được rồi! Tôi không há»i nữa, cô cÅ©ng không phải nói nữa! Chắc cô có cái khó cá»§a mình! Tôi nói rồi, tôi sẽ giúp cô! Yên tâm Ä‘i!
Äạm Ngá»c cà ng khóc to hÆ¡n.
- Äừng khóc nữa, Ä‘i nà o, đói rồi, Ä‘i ăn sáng! Cô chắc thể nà o cÅ©ng thÃch KFC! Tôi đưa cô Ä‘i, rồi tôi phải vá» trưá»ng ngay!
Sau khi giúp Äạm Ngá»c chá»n mấy món đùi gà và hamberger xong, Tiểu Nhiá»…m liá»n vá» trưá»ng.
Bên trong các cá»a hà ng KFC vÄ©nh viá»…n là má»™t khung cảnh náo nhiệt kiểu “hôm nay miá»…n phà tặng tiá»nâ€, Äạm Ngá»c không hiểu nổi nụ cưá»i sung sướng cá»§a những ngưá»i Ä‘ang chen chúc kia.
Cảm thấy thức ăn vô vị, nà ng buồn chán nhìn những ngưá»i dân bình thưá»ng cá»§a thà nh phố, những ngưá»i “cấp thấpâ€, Ä‘ang tranh cướp đồ ăn.
Nhìn sang bà n bên, nÆ¡i có hai ngưá»i phụ nữ trung niên, nhìn qua cách phục sức có thể Ä‘oán là kiểu ná»™i trợ, vừa ăn đùi gà ngon là nh, vừa cưá»i to thoải mái, vừa vô tư cho ngón tay đầy mỡ và o miệng mút chùn chụt.
Chợt nhá»› đến tỉ phú Tà o Lợi Hồng, ông ta ngồi nhà n nhã trong tòa nhà chá»c trá»i, bên khung cá»a sổ nhìn xuống đất, chỉ cần khẽ ngoắc ngón tay là láºp tức có ngưá»i mang cà phê đến. Còn chỉ vá»›i món đùi gà rán bằng thứ dầu kém dinh dưỡng nà y cÅ©ng đã thà nh công trong việc là m ai đó thá»a mãn rồi ư?
Váºy, mình là loại ngưá»i gì? Mình Ä‘ang chỉ trÃch những “bá»n cấp thấpâ€, nhưng dưá»ng như lại quên mình cÅ©ng lẫn lá»™n trong số đó, lại thấy mình không thể nghÄ© khá lên được, nà ng cảm thấy há» tháºt khó chịu.
Äạm Ngá»c không nuốt nổi, nà ng liá»n lên xe quay vá» nhà Hà Duy. Căn nhà trống không, những thức ăn từ hôm qua vẫn chưa há» suy suyển ở trong bếp.
Nà ng bỗng thất trống rỗng.
Nà ng phát hiện ra má»™t tá» giấy trong phòng ngá»§ Hà Duy để lại: “Tôi vá» quê mấy ngà y, ngưá»i nhà bệnh.â€
Chẳng có gì khác. Gá»i Ä‘iện cho Hà Duy, máy tắt, vÄ©nh viá»…n rÆ¡i và o khoảng trống hư vô.
…
VỠđến nhà , Tiểu Nhiễm đem những chuyện hôm trước ra, thêm mắm thâm muối kể với Tà o Lợi Hồng, cuối cùng nói thêm:
- Bố ạ, bố không biết đâu, Nháºm Äạm Ngá»c tốt lắm, nến là ngưá»i khác thì đã mặc con ở đấy rồi! Ai mà có thể chăm sóc ân cần đến váºy vá»›i má»™t thằng say? Tháºt ra con cÅ©ng thÃch cô ấy lắm!
- Tháºt à ? Äể bố xem.
Tà o Lợi Hồng nhìn cáºu con trai đã lá»›n cá»§a mình, vì chiá»u ý con mà nói qua loa cho xong chuyện. ông ta nghÄ© cái cô Nháºm Äạm Ngá»c nà y quả được lòng ngưá»i, cả viên thư ký lẫn con trai mình Ä‘á»u nói cho cô ta.
|

21-10-2008, 04:49 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i tám
Con trai Tà o Lợi Hồng vừa gá»i là Äạm Ngá»c cuống lên Ä‘i ngay.
Tôi nghĩ, nếu tôi cứ si tình ngồi đây đợi nà ng hồi tâm chuyển ý thì sẽ mãi ôm cuộc sống đau khổ của một kẻ hèn kém mà thôi.
Váºt vã Ä‘au đớn má»™t lúc, tôi quyết định từ bá». bởi vì, đối phương là Tà o Lợi Hồng. Tình địch cá»§a tôi không phải ngưá»i thưá»ng, tình địch cá»§a tôi đại diện cho đỉnh cao quyá»n lá»±c và tiá»n bạc.
Thứ tình yêu như váºy, cho dù có váºt đổi sao dá»i thế nà o Ä‘i chăng nữa, cÅ©ng vẫn sẽ mãi là chiếc cây khô trong tiết trá»i xuân mà thôi.
Bá»—ng nhá»› lại cuá»™c Ä‘iện thoại bố gá»i sáng nay, con trai bị ốm.
Con trai tôi bốn tuổi, cho đến táºn bây giá», theo như trà nhá»› cá»§a tôi thì má»›i được gặp bố khoảng ba lần. lần thứ nhất là năm nó hai tuổi, đòi tôi mua cho chiếc xe tăng đồ chÆ¡i. Nhưng lần đó, tôi vá»™i quá không kịp mua. Lần thứ hai là năm nó gần ba tuổi, lại đòi tôi mua xe tăng, tôi liá»n mua cho nó.
Lần cuối cùng là cách đây ná»a năm, lúc tôi gặp thì nó Ä‘ang quỳ trên vÅ©ng bùn mân mê chiếc xe tăng đã rỉ sét sứt mẻ, miệng reo lên những tiếng vui sướng.
Lúc đó, tôi tháºt không dám nhìn và o hà ng lông mi thưa và ng và đôi mắt nhạt mà u cá»§a nó.
Con trai tôi tháºt buồn! Bốn tuổi, nó trông tháºt đúng là má»™t đứa con riêng vá»›i cái đầu vÄ©nh viá»…n cúi gầm chẳng bao giá» dám ngẩng cao, nói năng là nhÃ, đôi mắt luôn như e sợ Ä‘iá»u gì.
Äôi mắt bối rối cá»§a con trai luôn luôn quanh quẩn trong đầu tôi.
Tôi móc từ trong túi ra lá» nước hoa, ngá»i ngá»i, vô tình nhá»› tá»›i mùi hương Äạm Ngá»c… bá»—ng cảm thấy như bị những cú đánh và o đầu tà n nhẫn – ngưá»i ta đã chạy vá» phÃa ngưá»i khác rồi, còn nhá»› là m gì nữa?
Thế nên, nhân lý do đó, tôi bèn quyết định xin nghỉ là m ở văn phòng, ngay sáng sớm hôm sau lên máy bay vỠTế nam.
Khi gần đến bệnh viện, tôi láºp tức nhìn thấy đôi mắt cá»§a bố trông ngóng từng chiếc xe ô tô Ä‘i qua. Nhìn thấy tôi xuống xe, bố vá»™i sải những bước chân dà i tiến đến, vừa kéo tay tôi vá» phÃa bệnh viện vừa nói: “Mệt không? Tà nữa và o đến phòng bệnh thì nghỉ Ä‘i má»™t lát! Hân Hân cứ nhắc mà y mãi, nhá»› mà y lắm đấy! Ầy!†Bố nhìn quần áo tôi mặc, nhÃu mà y: “Sao mặc Ãt thế con? Mấy hôm nay nhiệt độ xuống thấp lắm!â€
Tôi cưá»i nói mấy hôm nay thá»i tiết Thượng Hải cÅ©ng ấm áp.
- Tà nữa vá» bảo mẹ mà y tìm cho Ãt quần áo ấm mà mặc! Lá»›n thế nà y rồi vẫn còn chưa biết tá»± chăm sóc mình, toà n thân là m tá»™i Ä‘á»i!
Bố cà u nhà u, kéo tôi lên phòng bệnh ở tầng ba:
- Hân Hân xem ai đến nà y!
Bước và o cá»a, tôi chưa kịp quan sát gì rõ rà ng thì bố đã vui mừng gá»i to.
- Bố!
Con trai tôi gá»i yếu á»›t, giÆ¡ cánh tay vẫn còn gắn ống kim lên.
- Ừ.
Tôi đáp dá»ng dưng. Không biết vì sao, lâu quá rồi không gặp con trai, nhưng tôi vẫn chỉ có cảm giác xa lạ. tóm lại là tôi có phần sợ nó, mà cÅ©ng háºn nó, tháºt là má»™t cái nợ.
Mẹ tôi ngồi bên thằng cháu ná»™i, đút cho nó ăn từng thìa từng thìa, cÅ©ng hiá»n từ và kiên nhẫn như đối vá»›i tôi hồi nhá». Mẹ vừa đút vừa nhìn tôi:
- Dù sao cũng biết quay vỠrồi! Con nó bệnh đến thế nà y…
Bà quay sang đứa cháu nội, lại đút một thìa nữa, xót xa:
- Con xem, hà nh thằng bé đến mức nà y! Thà nh ra que tăm mất rồi, vừa và ng vừa gầy!
Mẹ chá»c thằng bé là m nó cưá»i khanh khách.
Thằng nhóc vốn đã vừa đen vừa gầy rồi còn gì. – Tôi thản nhiên lẩm bẩm, tìm một chỗ ngồi xuống.
- Nói vá»› vẫn! – Mẹ giáºn dữ mắng tôi.
Tôi cưá»i cưá»i quay ngưá»i nhìn ra phÃa cá»a sổ, hình như có váºt gì mà u xanh nhà n nhạt, bước đến nhặt lên xem, hóa ra là cái xe tăng rỉ sét đến mức đã hoà n toà n đáng cho và o sá»t rác.
Tôi vừa nghe bố kể lể những chuyện nhà chuyện vưá»n, vừa mân mê chiếc xe tăng vẻ há» hững. tháºt ra tôi Ä‘ang nghÄ© vá» Äạm Ngá»c, liệu nà ng có tìm tôi không? Nếu tìm liệu nà ng có thấy được tá» giấy tôi viết lại không? Äiện thoại thì hết pin, tôi Ä‘i vá»™i quá quên mang cái sạc Ä‘iện.
Tôi lo nà ng sẽ cuống lên tìm tôi khắp nơi.
- Bố! Bố!
Lúc đó thằng bé gá»i tôi. Mãi sau tôi má»›i trả lá»i, há»i chuyện gì.
- Bố, Hân Hân bây giỠngoan lắm, Hân Hân bị tiêm cũng không khóc đâu!
Nó giơ lên cánh tay bị cắm ống tiêm tĩnh mạch, lắc lắc tay tôi.
- Ừ, ngoan lắm.
Tôi khen có một câu tượng trưng, là m thằng bé vui khôn xiết.
Lúc nà y tôi má»›i nháºn ra thằng bé quả là nhá» hÆ¡n những đứa trẻ cùng tuổi rất nhiá»u. cánh tay như cà nh cây khô cá»§a nó đã Ä‘á»ng lại trong tôi những ấn tượng chua xót.
- Nhưng mà Hân Hân phải ăn nhiá»u và o má»›i béo lên được!- Mẹ lại đưa chiếc thìa ra trước mặt nó, động viên.
- Äúng rồi. – HÆ¡i chút áy náy, tôi cÅ©ng góp và o. – con trai à , con phải ăn nhiá»u và o má»›i to như bố được chứ!
- Ä‚n rồi thì thà nh bé ngoan phải không ạ? – Thằng bé dưá»ng như rất xem trá»ng việc phải trở nên tháºt ngoan.
- Tất nhiên rồi! – Tôi nói theo, giả vỠtrừng mắt.
Sau đó, con trai tôi biến thà nh ông ba mươi, há miệng tháºt to ăn hết ngay những thìa cÆ¡m canh mẹ tôi đút, là m cả nhà đá»u khen.
Thằng bé no rồi, miệng phòng lên, nói to sung sướng:
- Bố ơi, con ngoan lắm rồi! Hân Hân là bé ngoan! Sau nà y bố sẽ không đi nữa!
Nhìn thằng bé vỗ tay reo hò, tôi cảm thấy hoang mang.
- Ông ná»™i nói rồi, chỉ cần Hân Hân tháºt ngoan là bố sẽ vá»! Bố, Hân Hân ngoan không? – Thằng bé tiếp tục há»i.
Tôi nhìn bố. bố đang hút thuốc, đối diện với ánh mắt tôi, ông cũng không quay lại.
Tôi lại nhìn thằng bé, nhìn hà ng mi thưa và ng cá»§a nó, đôi mắt ươn ướt, ánh nhìn vừa hồn nhiên vừa ngây thÆ¡, nhìn tôi đầy mong chá». Niá»m khoa khát ấy cá»§a nó là m tôi chợt liên tưởng ngay đến ngưá»i đẹp Nháºm Äạm Ngá»c, lúc nà ng nhìn đôi già y cao gót giá 100 ngà n, sá»± ngưỡng má»™ và ham muốn cá»§a nà ng cÅ©ng hiện rõ rà ng y như con trai tôi bây giá».
- Bố, Hân Hân không ngoan sao? – Thấy tôi không có phản ứng gì, thằng bé lo sợ há»i.
Giây phút đó, tôi có má»™t niá»m thôi thúc mãnh liệt, muốn ôm chặt thằng bé đã bốn tuổi mà chỉ được gặp cha có mấy lần và o lòng.
- Ngoan! Con lúc nà o cũng rất ngoan! – Tôi vuốt má nó, nói.
- Váºy, bố còn Ä‘i nữa không? – Nó lại há»i.
Tôi bá»—ng sợ cái việc phải gặp thằng bé. Tôi bá»—ng sợ đôi mắt đầy mong má»i cá»§a nó. Tôi sợ lúc lá»›n lên nó sẽ phát hiện ra rằng từ khi nó sinh ra đến giá», tôi Ä‘á»u không là m tròn bổn pháºn nên có cá»§a ngưá»i cha, tháºm chà đến cái tên “Hân Hân†cá»§a nó cÅ©ng là do ngưá»i mẹ trình độ văn hóa tiểu há»c cá»§a tôi tiện miệng đặt ra, ngưá»i nà o không biết có khi còn tưởng là tên gá»i má»™t chú cẩu.
- Bố… ừ, bố phải kiếm tiá»n! bố kiếm tiá»n thì má»›i… - Tôi nghÄ© đến những thứ đồ chÆ¡i nó thÃch, chỉ có duy nhất chiếc xe tăng. - má»›i mua được xe tăng cho Hân Hân chứ! Con thÃch xe tăng không?
- ThÃch! Nhưng con thÃch bố hÆ¡n. – Thằng bé nhìn tôi nói tha thiết.
Tôi lặng đi, tôi cảm thấy không đứng vững nổi nữa. Tôi không thể chịu nổi cái tình cảm thân thiết đột ngột xuất hiện của con trai khi nó ốm thế nà y, nó cà ng yêu tôi thì tôi lại cà ng thấy không chịu nổi.
Nhá»› đến lúc bố gá»i Ä‘iện thoại, ông có nói thằng bé lúc bệnh cứ nhắc tôi mãi… tôi liá»n kiếm cá»› trá»i hÆ¡i lạnh, nói muốn vá» nhà má»™t lúc.
Mẹ cÅ©ng muốn Ä‘i cùng tôi vá».
- Hân Hân cÅ©ng phải ngá»§ bây giá», đợi nó ngá»§ rồi cùng vá» má»™t thể!
Ná»a tiếng sau, cô y tá đến tiêm.
MÅ©i tiêm vừa chạm và o mông, thằng bé liá»n khẽ kêu lên má»™t tiếng, thuốc à o bắp thịt chắc là đau lắm, thằng bé tá» vẻ muốn khóc. Nhưng nó bá»—ng ngẩng đầu lên, thấy tôi Ä‘ang nhìn, nó bèn cắn răng lại không kêu má»™t tiếng.
- Bố, Hân Hân ngoan không? – Thằng bé tiêm xong liá»n há»i tôi.
- Con còn dũng cảm hơn cả bố đấy! – Tôi nói chắc chắn.
Tôi đã nói sá»± tháºt. Thằng con bốn tuổi dÅ©ng cảm hÆ¡n tôi.
Chẳng bao lâu sau, thằng bé liá»n say ngá»§ yên là nh.
Lúc ôi Ä‘i cùng mẹ ra khá»i phòng bệnh, nắng chiá»u liá»n và o trà n ngáºp phòng bệnh, chiếu và o chiếc xe tăng, cÅ©ng chiếu và o cả thằng bé Ä‘ang say giấc, trông nó rất thanh thản, rất yên tâm, giống y như má»™t thiên thần trong trắng Ä‘ang nhẹ nhà ng đón nháºn những an á»§i cá»§a Thượng đế.
Con trai tôi đấy.
Cùng mẹ quay vá» con ngõ nhá» nÆ¡i tôi đã sinh ra, nÆ¡i chẳng có những ồn à o và xa hoa cá»§a Thượng Hải, nÆ¡i chỉ có những con đưá»ng yên tÄ©nh và những con ngưá»i hiá»n là nh.
Ban ngà y những ngưá»i đà n ông Ä‘á»u ra ngoà i Ä‘i là m, phụ nữ ngồi dưới ánh nắng trước cá»a nhà cháºm rãi Ä‘an len, thinh thoảng chạy qua chạy lại, nói chuyện vá» những tin tức nhà nà y nhà khác. Những đứa trẻ chưa đến tuổi Ä‘i há»c thì cả ngà y ngồi cởi truồng chạy nhông nhông.
Äấy là má»™t ngà y đẹp đẽ.
Những ngôi nhà đá»u không cao, cao nhất là bốn tầng. dây Ä‘iện thoại, dây tivi chăng ngang ngang dá»c dá»c suốt những con đưá»ng, nối từ nÆ¡i nà y đến nÆ¡i khác. Nhà nà o có lắp cá»a chống trá»™m thì nhà đó đương nhiên sẽ được coi là già u có. Những bức tưá»ng vốn mà u trắng, qua bao năm nhuốm bụi thá»i gian, giá» Ä‘á»u Ä‘en sì sứt mẻ, lại còn bị lÅ© trẻ con vẽ lên đủ những thứ chúng thÃch. Những tá» thông báo, truyá»n đơn dán khắp nÆ¡i khiến khung cảnh cà ng đặc trưng tỉnh lẻ.
Äồng hồ nước lắp ở má»—i tòa nhà , phá»§ đầy bụi tÃch tụ bao năm, bụi lẫn vá»›i dầi mỡ, khiến những mà ng nhện chăng đầy cÅ©ng dÃnh cả lại.
Con đưá»ng đá bao năm bị những bà n chân giẫm lên, giá» thà nh ra nhẵn bóng. Con đướng Ä‘i giữ hai dãy nhà rất hẹp, ngưá»i đà n bà ở tần má»™t lúc nấu cÆ¡m tháºm chà có thể nhìn được rõ cả những thức ăn cá»§a nhà đối diện.
Nhà thấp, nên bầu trá»i lại thà nh ra cao hÆ¡n những nÆ¡i khác.
Bầu trá»i quê tôi không phải mà u xanh xám mỠđục như ở Thượng Hải mà cao và xanh ngắt.
Má»™t thiếu nữ cong lưng cúi xuống gá»i đầu bên giếng nước. dưới ánh mặt trá»i, những giá»t nước nhá» xuống từ mái tóc cô lóng lánh. ở đầu ngõ, những cụ già chá»n những chá»— có ánh mặt trá»i mà đà m đạo. cụ ông châm Ä‘iếu thuốc là o, nhìn cụ bà đang cằn nhằn kêu ca.
Những tiếng rao vang lên không ngá»›t: “Tivi, tá»§ lạnh, máy giặt, máy nước nóng, đồ Ä‘iện há»ng bán đêêê!†Tiếng rao từ đầu nhánh sông dá»™i lại, xuyên qua những con ngõ nhá» yên tÄ©nh, nghe rất đặc biệt, lanh lảnh mà xa xôi.
Quê tôi đấy!
Giống như bát mì mẹ là m vá»™i buổi sáng, (không có xa xỉ, không có phồn hoa, không được tô Ä‘iểm những mà u sắc rá»±c rỡ), chỉ là má»™t bát thân tình sâu Ä‘áºm tụ lại, tá»a má»™t mùi phụ nữ Ä‘ang nấu cÆ¡m.
- A! Chị Thục BÃch à , con giai vá» rồi đấy hả?
- Vâng! Ha ha!
- Thế là coi như gia đình đoà n tụ rồi nhỉ!
- Vâng, đúng rồi, đúng rồi!
Mẹ thưá»ng không thÃch nói nhiá»u, mẹ chỉ gáºu đầu vui vẻ.
Mẹ năm nay 60 tuổi, tôi là con trai nhỠcủa bà . Vốn trước tôi, mẹ cũng có một câu con trai, hồi trước nhà khó khăn quá, anh trai tôi vì đói quá ăn nhầm đồ độc, đã mất. sau nà y chỉ còn lại mình tôi.
Tôi giá» 30 tuổi, tôi Ä‘i sau mẹ, thấy mẹ tháºt sá»± đã già rồi.
Mái tóc bạc phÆ¡, búi chặt má»™t búi, chiếc kẹp tóc sắt đã dùng hÆ¡n mưá»i năm nay vẫn cà i trên tóc mai cá»§a bà .
Má»™t tay mẹ xách là n, trong là n là cân thịt nạc vừa tiện mua trên đưá»ng, tay kia vắt sau lưng, chân Ä‘i đôi già y vải, cháºm rãi bước trong nắng chiá»u.
Lưng mẹ hơi còng rồi.
Giây phút đó, tôi chợt muốn ghi lại hình ảnh mẹ lúc ấy, ghi lại hình ảnh mẹ sáu mươi tuổi cháºm bước trên con ngõ nhá». Trong mắt con trai, mẹ già đi đà ng trước, cÅ©ng cÅ© kỹ như ánh nắng chiá»u, là m lóe ra những luồng ánh sáng rá»±c rỡ, soi sáng cho con trai.
Ngưá»i mẹ tóc đã bạc cá»§a tôi đấy.
|

21-10-2008, 04:50 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i chÃn
Một tuần sau, con trai tôi ra viện, lại có thể chạy nhảy vui đùa.
Tôi bắt buá»™t phải vá» Thượng Hải ngay, lòng dạ tôi hướng vá» nÆ¡i ấy, những việc ấy, những ngưá»i ấy.
Hôm trước ngà y tôi Ä‘i, hình như Hân Hân cÅ©ng linh cảm được Ä‘iá»u gì, nó cứ khóc suốt.
Thằng bé dÃnh tôi quá rồi, biến thà nh cái Ä‘uôi im lặng theo tôi cả ngà y. Khá»i bệnh rồi, nó lại quay vá» tÃnh cách cố hữu, Ãt nói Ãt cưá»i, dáng vẻ yếu Ä‘uối, cái mÅ©i hÃt thở Ä‘á»u Ä‘á»u theo quy luáºt tá»± nhiên.
Oán giáºn chán rồi, tôi lại nhìn khuôn mặt nó mà nghÄ© xem đây là trách nhiệm cá»§a ai.
Buổi tối, lúc rá»a chân, mẹ tôi ngồi bên nói linh tinh đủ thứ chuyện, nói Hân Hân sắp Ä‘i há»c rồi. Tôi im lặng, biết mẹ Ä‘ang thăm dò ý mình, muốn tôi đưa quyển sổ tiết kiệm cho bà .
Trong sổ có khoảng 200 nghìn tệ, vốn tôi định dà nh mua má»™t căn há»™ ở Thượng Hải. Nhưng nuôi má»™t đứa trẻ từ tiểu há»c cho đến khi há»c đại há»c thì tiá»n cá»§a tôi có lẽ cÅ©ng chả còn được bao nhiêu.
Sau đó, bố cÅ©ng tham gia, nói con nhà ngưá»i ta kiếm được tiá»n cÅ©ng Ä‘á»u nhá»› đến bố mẹ… nhưng tôi vẫn lì lợm không nói năng gì.
Buổi tối, lúc đi ngủ, thằng bé bỗng đòi ngủ cùng tôi, tôi ngạc nhiên rồi cũng đồng ý.
Thân thể gầy gò, bé nhá» cá»§a thằng bé giống hệt bó Ä‘uốc, áp sát và o ngưá»i tôi. Lúc tôi sắp ngá»§ thì nó bá»—ng gá»i.
- Hả? – Tôi nhắm mắt đáp mơ hồ.
Nó im lặng rất lâu, tôi đã sắp một lần nữa trôi và o giấc ngủ thì nó mới nói rụt rè:
- Bố, con muốn nghe kể chuyện ạ.
- Ầy… - Tôi nhÃu mà y, sốt ruá»™t trở mình, cÅ©ng chẳng chú ý lắm đến lá»i nó.
Nó cũng không dám nói gì nữa, im lặng nằm bên cạnh.
Muốn ngủ nhưng không ngủ lại được nữa.
- Hân Hân? – Tôi gá»i nhá», thá» xem nó đã ngá»§ chưa.
Trẻ con chẳng biết giả vá», nó nghe tôi gá»i liá»n láºp tức quay lại, sung sướng đáp:
- Dạ!
- Sao tá»± nhiên lại thÃch nghe kể chuyện?
- Bởi vì… mấy đứa nhà khác, bố chúng nó… đầu hay kể chuyện cho chúng nó nghe! Bố… bố biết kể không?
Thằng bé nói, ngắt quãng không liá»n mạch được.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy đau lòng, không ngại ngùng gì nữa, ôm chặt nó và o lòng. Tôi nói:
- Bố biết kể chuyện Tam quốc diễn nghĩa ! Có muốn nghe không?
Thằng bé có vẻ không ngá» mình lại được chiá»u ý, vừa ngạc nhiên vừa sung sướng, liá»n gáºt đầu liên tục.
Tôi kr63 cho nó chuyện Thảo Thuyá»n mượn tên. Có vẻ như câu chuyện quá phức tạp đối vá»›i má»™t đứa trẻ bốn tuổi, chỉ má»™t lát, thằng bé đã ngá»§ say rồi.
Ãnh trăng chiếu qua cá»a sổ và o phòng, chiếu lên khuôn mặt non ná»›t cá»§a thằng bé, tôi bắt gặp hình ảnh mình thá»i thÆ¡ bé xa xưa…
- Bố, bố phải Ä‘i tháºt ư? – Sáng sá»›m thằng bé đã há»i.
- Ừ, nhất định phải Ä‘i. – Tôi vừa rá»a mặt vừa nói, không quan tâm đến thái độ cá»§a nó.
- Phù… - nó buá»™t ra má»™t tiếng thở dà i kỳ quái, không há»i thêm gì nữa.
Lúc ăn cơm, thằng bé bỗng bảo: “Bố, để con tiễn bố†là m tôi vô cùng cảm động, đồng ý ngay.
Cả nhà cùng Ä‘i, tôi bế thằng bé. Äến bến tà u, thằng bé bá»—ng nhìn đăm đăm má»™t ngăn kÃnh cá»a hà ng bà y đầy đồ chÆ¡i.
Tôi liá»n nhá» bố ra mua vé giúp, còn tôi đưa thằng bé và o trong cá»a hà ng.
- Con thÃch gì nà o, nói Ä‘i, bố sẽ mua cho. – Tôi đặt nó xuống ná»n đất, đẩy đẩy lưng.
Nó không động Ä‘áºy, cÅ©ng không nói gì, chỉ ngây ra nhìn tôi. Dòng nước mÅ©i xanh xanh dưới hai lá»— mÅ©i đã khô Ä‘i vì gió thổi, khuôn mặt mà u và ng Ä‘en, cá»™ng thêm ánh mắt u buồn, đúng y như má»™t thằng nhóc ăn mà y.
Tôi nhìn mà phát chán, Ä‘ang định nói không thÃch thì thôi Ä‘i, thằng bé bá»—ng lên tiếng:
- Bố, bố kiếm được nhiá»u tiá»n lắm rồi ư? – Nó há»i.
Tôi cảm thấy như kiểu trẻ con dám móc mỉa ngưá»i lá»›n. Tôi cưá»i:
- Kiếm được má»™t Ãt thôi, cÅ©ng đủ để mua cho con má»™t món đồ chÆ¡i đấy.
- Bố, váºy Hân Hân không cần đồ chÆ¡i, Hân Hân muốn bố đừng Ä‘i. Bố nói kiếm được tiá»n bố sẽ không Ä‘i nữa mà !
Như ảo thuáºt, những giá»t nước mắt thằng bé láºp tức trà o ra, nó nÃu gấu quần tôi mà khóc trông đến tá»™i nghiệp.
Tôi quỳ xuống, bế nó đặt lên đùi, nói ân cần:
- Hân Hân phải ngoan, bố nhất định phải Ä‘i. Bố mua cho con má»™t thứ đồ chÆ¡i, sau nà y chÆ¡i vá»›i nó, con hãy nghÄ© như bố Ä‘ang ở bên cạnh chÆ¡i vá»›i con váºy, được không?
Thằng bé run lên, miệng mếu máo, mặt mÅ©i lam nhem, cái đầu lắc lư, nước mắt cứ thế trà o xuống khuôn mặt đỠgay. Nghe tôi nói thế, nó nghÄ© hồi lâu rồi má»›i miá»…n cưỡng gáºt đầu.
Tôi ôm thằng bé, đứng trước lá»›p kÃnh tá»§ hà ng giúp nó chá»n đồ chÆ¡i:
- Khẩu súng nà y thÃch không?
Nó lắc đầu, dùng sức hÃt mạnh nước mÅ©i.
- Còn cái nà y thì sao? – Tôi chỉ con gấu bông.
Nó lại lắc mạnh đầu.
- Váºy con tá»± chá»n Ä‘i, con thÃch cái gì nà o? – Tôi đà nh để tùy theo sở thÃch cá»§a nó.
- Hu… u… u… hu…
Không ngỠthằng bé nghe thế đột nhiên khóc ầm lên:
- Con muốn bố! Con không thÃch đồ chÆ¡i!! Con muốn bố cÆ¡. Bạn nà o cÅ©ng có bố mẹ, Hân Hân không có mẹ cÅ©ng chẳng có bố… Huu hu… Hân Hân Ä‘i nhà trẻ chẳng có bố đến đón… các bạn Ä‘á»u nói Hân Hân là con hoang… Huuu hu…â€
Má»i ngưá»i xung quanh Ä‘á»u đổ dồn mắt vá» phÃa chúng tôi, tôi phải vá»™i và ng bế thằng bé chạy ra ngoà i.
Ngồi trên ghế phòng đợi ga xe lá»a, thằng bé ngồi trên đùi tôi, ra sức ôm tôi không chịu rá»i, nước mắt nước mÅ©i lem nhem, run lên từng chặp, miệng mếu máo:
- Bố đừng đi! Bố không cần Hân Hân nữa ư? Bố, Hân Hân ngoan lắm, Hân Hân không cần đồ chơi, bố đừng đi nữa bố nhé!
Tôi bá»—ng nhá»› lại cô ngưá»i yêu Nháºm Äạm Ngá»c, vì tôi không dám bá» ra 100 nghìn mua đôi già y mà giáºn dữ dá»—i há»n. Nếu so sánh giữa tôi và đôi già y thì chắc tôi sẽ thua cuá»™c thảm thương.
Thằng bé má»›i bốn tuổi, thằng bé gá»i tôi bằng bố. Thằng bé lúc đó khóc ngất đòi dùng váºt chất đổi lấy ngưá»i cha…
Ngưá»i yêu và con trai.
Tôi ôm chặt thằng bé và o lòng, lần đầu tiên dùng tất cả những tình cảm ấm áp mà tôi có gá»i nó hai tiếng: “Con trai…â€
Bố tôi Ä‘i mua vé vá», tìm thấy chúng tôi, lúc nà y vẫn còn mưá»i phút trước khi lên tà u.
Cả nhà chúng tôi cùng ngồi trên chiếc ghế dà i ở phòng chá», bố ôm Hân Hân, mất bao nhiêu công má»›i dá»— được nó nÃn khóc. Mẹ bóc quả quýt, lần lượt đưa cho tôi và con trai tôi. Cả nhà bốn ngưá»i chúng tôi, trong không khà đầy mùi mồ hôi cá»§a dân lao động và mùi chua lá»m từ những bãi nôn má»a xú uế, lần đầu tiên thân thiết ở bên nhau.
Trước khi lên tà u, tôi đem quyển sổ tiết kiệm ra đưa cho bố:
- Hân Hân sắp Ä‘i há»c rồi, bố cần bao nhiêu thì cứ lấy.
Tôi nhìn đứa con có lẽ lại sắp khóc, đôi mắt nó Ä‘ang ầng áºng nước, rồi lại nói:
- Tà nữa nếu cháu lại khóc, ba mẹ mua cho nó món đồ chơi nhé, con thấy nó chẳng có món đồ chơi nà o cả.
Bố không ngá» tôi lại đưa quyển sổ tiết kiệm ra và o lúc nà y, ông sợ đến run rẩy cả tay, miệng lắp bắp nói đồng ý. Ông cẩn tháºn bá»c quyển sổ bằng nhiá»u lá»›p giấy báo, nhìn bốn phÃa xem có ai để ý không rồi má»›i lén nhét và o trong chiếc mÅ© mà u xanh xám ông vẫn thưá»ng dùng để cất tiá»n.
Mẹ đứng bên liên tục nhắc nhở:
- Ông nhá»› cất cho cẩn tháºn! Mất là Hân Hân nhà mình coi như hết hÆ¡i đấy!
Bố cà u nhà u bảo biết rồi khổ lắm nói mãi.
Cả nhà cùng đưa tôi lên xe lá»a, Hân Hân cứ bám chặt lấy chân tôi không chịu rá»i.
Tà u sắp chạy, bố vội ôm lấy thằng bé, nó bắt đầu ra sức gà o khóc ầm ĩ.
Tôi ngồi và o chỗ mình, không yên tâm nên lại thò đầu ra nhìn nó.
Tà u chạy rồi! Tiếng khóc la vẫn vẳng đến rõ mồn má»™t. Tà u chạy xa dần… Tôi còn kịp nhìn thấy thằng bé ngã lăn xuống sân ga, giÆ¡ đôi tay bé nhá» vá» phÃa con tà u mà gà o khóc. Bố tôi Ä‘ang bế xóc nó đứng lên…
Tà u chạy xa rồi, tôi má»›i rụt đầu và o. Ngồi đối diện tôi là má»™t bác trung niên Ä‘eo kÃnh Ä‘ang Ä‘á»c báo. Tôi chẳng có việc gì là m liá»n lấy quả quýt mẹ đưa lúc nãy ra định ăn. Bá»—ng nhiên bác ta ngẩng mặt lên nói:
- Cáºu nhóc nhà cáºu dÃnh cáºu quá!
Tôi lặng Ä‘i hồi lâu, cưá»i và nói đúng thế.
Chẳng ai nói cho tôi biết, nụ cưá»i cá»§a tôi lúc ấy đã bắt đầu nhuốm tình phụ tá» sâu Ä‘áºm. Chẳng trách dân gian có câu “Má»™t giá»t máu đà o hÆ¡n ao nước lãâ€. Bất kể lúc đầu căm ghét thằng bé bao nhiêu, bất kể bao nhiêu thất vá»ng khi nó chà o Ä‘á»i, con trai vẫn vÄ©nh viá»…n là tà i sản quý giá nhất cá»§a ngưá»i cha.
Năm đó, tôi 30 tuổi, khi thằng con trai khóc đòi bố ở lại đừng Ä‘i, cuối cùng tôi má»›i hiểu ra, tháºm chà còn thấm thÃa sâu sắc Ä‘iá»u đó.
Vừa đến công ty, tôi đã nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a anh chà ng thư ký Lý Bân, yêu cầu tôi buổi chiá»u đến ngay công ty cá»§a Tà o Lợi Hồng gặp ông ta.
Văn phòng cá»§a Tà o Lợi Hồng đặt ở tầng 23, đây đã là lần thứ n tôi đến đây vì việc phá»ng vấn tìm bạn Ä‘á»i rồi. Từ lần đầu tiên gặp Tà o Lợi Hồng, tôi đã láºp tức xóa bỠđịnh kiến trước đây rằng Tà o Lợi Hồng là loại trá»c phú má»›i nhất.
Viên thư ký mang trà má»i tôi, nói máy móc bảo tôi đợi má»™t lát, ông chá»§ Ä‘ang có Ä‘iện thoại gặp khách hà ng.
Rồi anh ta bước ra ngoà i.
Thư ký cá»§a má»™t ông tỉ phú độc thân lại là nam giá»›i, Ä‘iá»u nà y có lẽ là m ngưá»i ta có phần ngạc nhiên.
Nhìn anh thư ký thông minh, khéo léo và thạo việc cá»§a Tà o Lợi Hồng mà suy ra, cuá»™c sống cá»§a ngưá»i đà n ông thà nh đạt nà y chắc cÅ©ng rất quy cá»§.
Lúc đó, Tà o Lợi Hồng Ä‘ang ở căn phòng bên trong nói Ä‘iện thoại, từ chá»— tôi liên tục nghe thấy những tiếng nói vá»ng đến, không to, nghe không rõ rà ng. Tôi, má»™t mình ngồi trong văn phòng rá»™ng lá»›n, đưa mắt nhìn xung quanh.
Văn phòng được bà y biện đơn giản, nhưng đơn giản không có nghÄ©a là xấu xÃ. Từ chiếc ghế sa lông tôi ngồi cho đến những váºt trang hoà ng xung quanh Ä‘á»u được chá»n lá»±a kỹ lưỡng. Giữa khoảng trống nằm giữa chiếc bà n há»p hình bầu dục là má»™t hà ng cây mà tôi không biết là cây gì, xanh tươi mÆ¡n mởn. Äằng sau chiếc bà n há»p dán má»™t bức thư pháp, chỉ có má»™t chữ “Hồnâ€. Tôi không biết chữ đó có gì đặc biệt, chỉ cảm thấy cÅ©ng khá có ý nghÄ©a. Linh hồn là thứ luôn gắn kết vá»›i sá»± sống cá»§a vạn váºt.
Trên tưá»ng treo đầy những bức ảnh phóng to, Ä‘á»u chụp lúc Tà o Lợi Hồng tham gia khiêu vÅ© tiêu chuẩn quốc tế.
Lúc nà y, tôi bá»—ng đột ngá»™t nghe thấy má»™t tiếng nói âm sắc cao nhưng rắn rá»i từ bên trong vá»ng ra:
- Tôi đã nói rồi, cho phà mua sách của con trai ông tôi có thể giúp đỡ!
Im lặng trong chốc lát.
- Việc anh cần năm triệu thì miá»…n bà n! Nói tháºt vá»›i anh, cái công ty đó cá»§a anh có thể tuyên bố phá sản được rồi!
Rì rầm rì rầm, rồi lại tiếp tục:
- ÄÆ°á»£c rồi, được rồi, anh đừng kể lể những việc trước đây nữa! Những gì tôi có hôm nay hoà n toà n chẳng liên quan gì đến những ngà y ấy cả!
…
- Không cần phải nói tôi không có nghÄ©a khà hay gì gì đó nữa, tôi nghe chán tai lắm rồi! ÄÆ°á»£c rồi, tôi phải cúp máy đây! Sau nà y không có việc gì thì đừng gá»i Ä‘iện cho đến trong giá» là m việc cá»§a tôi nữa! Thế nhé! Chà o.
Im lặng hoà n toà n.
Tôi dùng ba giây để chắp vá những mẫu đà m thoại rá»i rạc cÅ©ng đủ hiểu sá»± việc. Äại thể là ngưá»i anh em bằng hữu gì đó trước đây cá»§a Tà o Lợi Hồng gá»i Ä‘iện thoại đến xin mượn tiá»n, số tiá»n quá lá»›n, há» Tà o không cho. Äối phương bèn kể lại những việc trước đây và nhắc đến tình anh em mong cảm động ông ta, nhưng hoà n toà n thất bại.
Tôi nghÄ© chắc chắn mưá»i phần thì có đến tám chÃn phần đúng.
Con ngưá»i vốn rất thá»±c dụng mà .
Äá»u là tiá»n, nhưng má»™t xu và má»™t tỉ lại là hai chuyện rất khác nhau: má»™t xu có thể tách thà nh hai phần cân bằng, nhưng má»™t tỉ thì vÄ©nh viá»…n không thể chia ra.
Bạn bè là dùng để cộng khổ chứ không đồng cam, đó là định nghĩa vĩnh hằng.
Ba giây sau cá»a mở, Tà o Lợi Hồng bước ra ngoà i. Không biết có thể nói ông ta trông tuấn tú hay không, vì đà n ông nhìn đà n ông thưá»ng chỉ chú ý đến quyá»n lá»±c mà đối phương nắm trong tay.
Nếu chỉ nhìn mặt thôi thì ông ta giống má»™t ngưá»i cha là m giáo viên, hai bên tóc mai ngả mà u bạc, uy nghiêm, không thÃch cưá»i. ông ta không cao, chỉ khoảng trên dưới 1m70, lúc Ä‘i lại, đầu luôn luôn ngẩng cao và lưng luôn thẳng. Thế nên kết hợp vá»›i bá»™ Âu phục mà u ghi sang trá»ng và những bối cảnh ông ta xuất hiện thì có thể nhìn thấy rõ rà ng Tà o Lợi Hồng là má»™t ngưá»i đà n ông thà nh đạt.
Nhìn má»™t ngưá»i đà n ông thà nh đạt, bá»—ng dưng là m tôi phản xạ không dám ngẩng đầu lên. Há» Ä‘i trên tấm thảm dệt bằng tiá»n, đối vá»›i những ngưá»i dân bình thưá»ng, vÄ©nh viá»…n ở má»™t đẳng cấp rất cao rất xa.
Hình như ông ta không ngá» có tôi ngồi ở ngoà i, nhìn thấy tôi thì khá»±ng lại má»™t lát rồi láºp tức bình tÄ©nh lại ngay. Ông ta Ä‘i nhanh đến:
- Xin chà o luáºt sư Hà ! Xin lá»—i để anh đợi lâu quá!
Tôi không dám cháºm trá»…, vá»™i đứng dáºy bắt tay ông ta, miệng nói đâu có đâu có, rằng tôi cÅ©ng vừa má»›i đến.
Tà o Lợi Hồng nhìn xuống trước mặt tôi, rồi gá»i viên thư ký đổi cho tôi tách cà phê. Ông ta vẫn nhá»› tôi chỉ thÃch uống cà phê chứ không dùng trà .
Tà o Lợi Hồng vừa nói và o máy, Lý Bân láºp tức xuất hiện vá»›i hai ly cà phê nóng, tất cả thá»i gian không quá hai phút.
Trong khoảng thá»i gian đợi cà phê, Tà o Lợi Hồng ngồi trước mặt tôi, giữa thái độ im lặng, mặt không biểu lá»™ cảm xúc gì, cảm giác cá»§a ông ta lại cà ng khó Ä‘oán. Ông ta chìa ra trước mặt tôi bao thuốc, rồi tá»± mình cÅ©ng châm lá»a hút, cháºm rãi rÃt má»™t hÆ¡i dà i.
Ông ta không nói, tất nhiên tôi cÅ©ng chẳng biết nói gì. Những mối quan hệ kiểu giữa hai chúng tôi kỵ nhất là nói nhiá»u há»i nhiá»u. Ông ta bá» tiá»n, tôi là m việc. Ông ta không chỉ là Thượng đế mà còn là má»™t Thượng đế thân pháºn đặc biệt, cần bảo máºt.
Chỉ có ngưá»i ngu ngốc nhất má»›i không Ä‘oán được tÃnh tình đối phương, nói năng lá»™n xá»™n và o lúc không thÃch hợp.
Hà nh động khôn ngoan nhất là giả vá» trầm tÄ©nh, cho ngưá»i kia cảm giác mình là ngưá»i thâm trầm khôn ngoan.
Cà phê được đưa đến, Tà o Lợi Hồng mới mở miệng, ông ta đưa ra một bản danh sách:
- Äây là danh sách mưá»i ngưá»i được và o vòng trong, số còn lại phiá»n anh an á»§i giùm, trong vòng ba ngà y khuyên há» quay vá».
Ông ta cầm cốc lên:
- Nếu bắt buá»™c thì anh cứ đưa há» Ä‘i vòng vòng Thượng Hải, coi như là lá»i xin lá»—i cá»§a tôi.
Tôi “vâng†má»™t tiếng, đưa tay ra nháºn tá» danh sách, lướt qua má»™t lượt, bá»—ng dừng lại ở cái tên cuối cùng, cái tên quen thuá»™c đến mức là m tôi choáng váng.
Dưá»ng như Ä‘oán được những suy nghÄ© cá»§a tôi, Tà o Lợi Hồng đứng dáºy, giải thÃch:
- Cô Nháºm Äạm Ngá»c nà y, - ông ta nói, lấy từ trong ngăn kéo bà n ra má»™t cuá»™n giấy, trên đó viết hà ng chữ bằng bút lông “Thiên hạ đệ nhất quanâ€, - thư pháp tháºt không tồi, má»™t cô gái xinh đẹp lại có thể viết ra những dòng chữ có hồn như thế, chắc cÅ©ng không phải là ngưá»i nông cạn! bây giá» còn mấy cô gái chịu luyện thư pháp? Váºy cô ta nhất định xuất thân từ má»™t gia đình truyá»n thống gia giáo nghiêm khắc. Vả lại tuy còn khá non ná»›t, nhưng nhìn kỹ thì những chi tiết nhá» trong từng nét chữ lại không giống hoà n toà n vá»›i bản gốc, chứng tá» cô ta không phải là con ngưá»i không có đầu óc. Và tất nhiên lý do quan trá»ng nhất vẫn là con trai tôi thÃch cô ta.
Nói đến đây, lần đầu tiên từ lúc bắt đầu cuá»™c nói chuyện, Tà o Lợi Hồng má»›i mỉm cưá»i, cÅ©ng không hoà n toà n có thể gá»i đó là nụ cưá»i, bởi vì ông ta chỉ để những cÆ¡ thịt quanh miệng nhếch lên má»™t chút.
Tôi muốn đáp trả lại Ä‘iá»u gì đó, nhưng lại thấy đầu trống rá»—ng, hóa ra là Tiểu Nhiá»…m nói giúp cho Äạm Ngá»c, nhưng vì sao? Äầu óc tôi rối loạn, nghÄ© đến cái đêm Tiểu Nhiá»…m gá»i Ä‘iện thoại hẹn Äạm Ngá»c ra ngoà i…
Nháºm Äạm Ngá»c tháºt sá»± đẹp như má»™t thiên thần, ngưá»i đà n ông nà o cÅ©ng muốn giữa nà ng lại cho riêng mình… Xem ra tiá»n bạc lúc nà o cÅ©ng có ma lá»±c kinh ngưá»i.
- Tất nhiên ngưá»i được chá»n cuối cùng tôi vẫn chưa thể nói chắc là ai, tôi thấy mưá»i cô nà y Ä‘á»u rất xuất sắc, nên tôi sẽ ra má»™t đỠthi. Tôi nghÄ© rồi, mưá»i cô nà y sẽ có cÆ¡ há»™i yêu cầu tôi má»™t Ä‘iá»u gì đó, tôi sẽ cố gắng hết sức đáp ứng. Từ những yêu cầu hỠđưa ra, tôi sẽ có cÆ¡ há»™i nhìn thấy lòng dạ từng ngưá»i tốt xấu ra sao. Luáºt sư Hà , việc nà y anh giúp tôi nhé. Ai có thể trụ lại lâu nhất, đến được bên tôi, Ä‘iá»u đó chỉ có trá»i má»›i biết. – Tà o Lợi Hồng nói vẻ ngưỡng má»™.
Những Ä‘iá»u Tà o Lợi Hồng nói sau đó, tôi cÅ©ng không để ý nghe nữa, cảm thấy như tầng tầng lá»›p lá»›p hồ dán dấp dÃnh trong lòng. Trong đầu tôi hiện ra hình ảnh khuôn mặt diá»…m lệ, đôi mắt trong veo, trên mái tóc là vầng hà o quang mà u và ng nhạt, ở chá»— tiếp xúc vá»›i lông mà y, nó hÆ¡i uốn cong duyên dáng.
Háºn nhất là câu cuối cùng tôi thốt ra trước khi ra khá»i văn phòng cá»§a Tà o Lợi Hồng:
- Ông Tà o yên tâm, giúp ngà i là m tốt việc nà y là nghĩa vụ của tôi.
NghÄ©a vụ cá»§a tôi, nghÄ©a vụ cá»§a tôi là đem ngưá»i con gái tôi yêu đặt lên giưá»ng tình địch.
… Tôi lại thấy Ä‘au buồn – con ngưá»i bé nhỠđáng thương.
Gá»i A Lam Ä‘i uống rượu, mong được giải thoát khá»i những ná»—i Ä‘au trong lòng.
Nếu như là trước đây, A Lam thế nà o cÅ©ng nói những câu kiểu như: “Thà rằng cúi đầu trước đồng tiá»n còn hÆ¡n quỳ xuống theo Ä‘uổi phụ nữâ€. Nhưng bây giá», A Lam Ä‘ang yêu rồi, cáºu A Lam bây giá» cÅ©ng đồng cảm được vá»›i sá»± Ä‘au khổ cá»§a tôi. Dốc ba ly rượu và o miệng, A Lam liá»n giúp tôi đỠra má»™t mưu kế động trá»i, tiá»n trảm háºu tấu:
- Anh cứ giấu đi thôi!
- Giấu như thế nà o?
- Ông tỉ phú không phải yêu cầu má»—i cô đỠra má»™t yêu cầu sao? Giấu đừng để Äạm Ngá»c biết, anh cứ thay mặt cô ta hét ra yêu cầu nà o đó tháºt ghê gá»›m và o, để ông tỉ phú phải phản cảm khó chịu, tất nhiên sẽ đánh trượt cô ả ngay.
Tôi nghe thế, vỗ tay hoan hô cho là cao kiến.
Nhưng má»™t ngưá»i đà n ông, để có thể ở bên ngưá»i con gái trong lòng mình mà cần đến cái thá»§ Ä‘oạn như thế, tháºt sá»± cÅ©ng có phần hÆ¡i thảm hại.
|

21-10-2008, 04:51 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Phần IV - Chương hai mươi
Äạm Ngá»c mở cá»a bước và o căn há»™ cá»§a Hà Duy, chẳng thấy má»™t ai. Trên bà n ăn lá»™n xá»™n những bát đĩa và thức ăn thừa từ mấy hôm trước, lại còn cả má»™t chai nước hoa Lancome má»›i tinh chưa mở.
Äạm Ngá»c cầm chai nước hoa lên ngá»i ngá»i, cảm thấy hÆ¡i áy náy.
Nà ng đà nh xắn tay áo dá»n dẹp lau rá»a, rồi chuyển đến ở luôn. Chẳng biết bao giá» Hà Duy má»›i vá», căn há»™ có ngưá»i ở sẽ không đến ná»—i bị bụi bặm quá.
Thoắt cái đã đến giữa tháng Ba, Äạm Ngá»c đến chợ hoa mua mấy giò lan vá» nhà . Nhà có Ãt hoa cá» trông sẽ sáng sá»§a vui mắt hÆ¡n.
Nà ng lại mua cả mấy con cá và ng vá» nuôi. Äạm Ngá»c Ä‘i ra Ä‘i và o phòng ngá»§ và bếp; cá và ng cÅ©ng bÆ¡i qua bÆ¡i lại mấy hòn giả sÆ¡n trong bể cá. Có động có tÄ©nh, Äạm Ngá»c sống má»™t mình má»›i thấy đỡ nhà m chán. Nà ng má»™t mình tưởng tượng lúc Hà Duy vá» sẽ ngạc nhiên vì căn nhà đã trở nên đẹp đến thế.
Khi căn nhà đã tháºt sá»± giống căn nhà thì Hà Duy trở vá».
- Anh Ä‘i đâu lâu thế? Em tưởng anh trốn đóng tiá»n nhà nên ở lì dưới quê cÆ¡ đấy!
Hà Duy vừa vỠđến nÆ¡i, Äạm Ngá»c liá»n vá»™i và ng ra đón, miệng bô lô ba la đủ thứ, giúp Hà Duy xách bá»›t hà nh lý và cả má»™t chiếc túi gì đó rất đẹp.
- Em vẫn ở đấy cÆ¡ à ? – Äây là câu đầu tiên Hà Duy há»i khi nhìn thấy Äạm Ngá»c, dưá»ng như việc nhìn thấy nà ng là m anh ngạc nhiên.
- Anh không thÃch em ở đây sao? - Äạm Ngá»c há»i lại, cưá»i hinh hÃch, giúp Hà Duy đặt cẩn tháºn chiếc túi đẹp xuống, nà ng hÆ¡i hiếu kỳ không biết bên trong là thứ gì. Nà ng nhìn Hà Duy, thấy anh ta chẳng nói gì, cÅ©ng không há»i nữa.
- Ầy… anh tưởng em ở khách sạn! – Hà Duy nói, mắt không ngừng liếc vá» phÃa chiếc túi lá»™ng lẫy kia, vẻ rất căng thẳng.
- Ở khách sạn chán lắm! - Äạm Ngá»c cưá»i khan mấy tiếng.
- á»’! Con trai Tà o Lợi Hồng không đến tìm em sao? – Hà Duy cởi già y Ä‘i và o phòng, ngồi xuống Ä‘i văng, cố tình há»i Äạm Ngá»c vẻ lạnh lùng, tháºt ra là muốn thăm dò xem nà ng đã biết tin mình được và o trong top 10 cô gái đứng đầu danh sách chưa.
- Cáºu ta ngà y thưá»ng phải Ä‘i há»c. - Äạm Ngá»c cÅ©ng giả vá» vô tư, chạy và o bếp, má»™t lát liá»n bưng ra tách cà phê đưa cho Hà Duy.
Hà Duy nhìn bốn phÃa, nhìn thấy bá» cá và ng trên báºu cá»a sổ:
- Cá em nuôi đấy à ? Anh đã bảo anh không thÃch nuôi động váºt mà !
- Nhưng lúc đó anh chỉ bảo động váºt phiá»n phức vì hay báºy lung tung. Còn cá và ng có như váºy đâu! - Äạm Ngá»c nói vẻ hÆ¡i tá»§i thân há»n dá»—i, nÅ©ng nụi dá»±a và o ngưá»i Hà Duy.
Lần đầu tiên, Äạm Ngá»c chá»§ động đến gần là m Hà Duy ngạc nhiên, không ngỠđến má»™t sá»± ưu ái như váºy.
Äạm Ngá»c đã lá»t và o danh sách mưá»i ngưá»i đứng đầu má»™t cách thuáºn lợi, tháºm chà còn là ngưá»i duy nhất lá»t và o mắt xanh cá»§a cả Tà o Lợi Hồng và con trai ông ta, Äạm Ngá»c và bản hợp đồng trị giá ba triệu đã ký… những Ä‘iá»u đó là m lòng Hà Duy như có má»™ tảng đá to Ä‘ang đè nặng, như không thở nổi.
Lúc đó, Äạm Ngá»c Ä‘ang ở trong bếp nấu cÆ¡m, xem ra có vẻ khá vui, miệng không ngừng lẩm nhẩm hát. Hà Duy chẳng biết vì sao Äạm Ngá»c lại vui thế, nếu nà ng biết mình đã lá»t và o top 10 ngưá»i đứng đầu thì nà ng còn vui đến nhảy cẫng lên ấy chứ.
Nghĩ đến đây, lòng bỗng thấy có gì chua cay.
- À, đúng rồi! Mấy ngà y nay anh Ä‘á»u ở quê à ? Là ai trong gia đình anh bị ốm thế? – Tiếng Äạm Ngá»c từ trong bếp vá»ng ra.
- Anh… là con trai anh. – Hà Duy nghÄ© ngợi, rồi quyết định nói tháºt, anh muốn xem phản ứng cá»§a Äạm Ngá»c thế nà o.
- Gì cơ?
Quả nhiên Äạm Ngá»c kinh ngạc hết sức, nà ng không tin và o tai mình, bèn ló đầu ra ngoà i, tay vẫn cầm con dao là m bếp. Nà ng mở to mắt, nói:
- Anh có con trai rồi? Là con nuôi à ?
- Con trai là m sao mà tùy tiện nháºn được. Em sinh má»™t đứa cho anh nháºn được chắc?
Thấy Äạm Ngá»c quả nhiên láºp tức đổi thái độ, Hà Duy thấy lòng chùng xuống. Anh chà ng lấy thái độ chán chưá»ng nhÃu mà y mắng:
- Äồ ngốc!
- Anh…
Äạm Ngá»c sững sá», nà ng không ngá» Hà Duy lại có thể dùng kiểu ăn nói như váºy vá»›i mình. Mà rõ rà ng trong trưá»ng hợp nà y, anh ta là ngưá»i sai, váºy mà dám cứng lý mạnh miệng như váºy mắng nà ng.
- Anh… anh… anh dá»±a và o đâu mà nói em như váºy? Hà Duy! Hả? Anh dá»±a và o đâu?
Äạm Ngá»c giáºn đến run ngưá»i, từ bé đến lá»›n chưa có ai chỉ thẳng và o mặt nà ng mà mắng như váºy, nà ng kÃch động tá»›i mức nói không ra lá»i.
- Dựa và o đâu? Dựa và o những việc hay ho em đã là m ấy!
Hà Duy gà o lên.
- Em là m gì hay ho?
- Em và con trai Tà o Lợi Hồng là m những gì thì em tự biết. Nếu không vì sao nó lại nói giúp em trước mặt bố nó chứ?
Suýt nữa thì lỡ miệng nói ra rồi. Cố gắng kìm lại những nghi ngá» và bá»±c bá»™i, cuối cùng Hà Duy cÅ©ng nhịn được không há»i tiếp.
- Äêm hôm ấy em và thằng đó là m gì thì chỉ có trá»i biết.
Hà Duy lầm bầm.
- Em đã là m gì!? - Äạm Ngá»c ngồi xuống Ä‘i văng há»i lại.
- Em đã là m gì à ? Hừ! – Hà Duy nhại lại lá»i Äạm Ngá»c, “xì†má»™t tiếng.
- Äúng đấy! Em đã là m gì nà o?
Äạm Ngá»c bá»—ng đứng phắt dáºy, mấy hôm nay nà ng đã nghÄ© rất nhiá»u, nà ng thấy có lá»—i vá»›i Hà Duy. Nà ng nghÄ© dù sao cÅ©ng thuá»™c vá» anh ta rồi, nà ng sẽ an pháºn ở bên anh ta suốt Ä‘á»i, nghÄ© váºy nà ng má»›i chuyển đến đây ở, muốn là m anh chà ng kinh ngạc má»™t phen. Anh ta từ quê quay vá», nà ng sẽ là m là nh vá»›i anh, là m anh vui. Ai ngá» má»i việc lại đến nước như thế nà y, anh ta lại cố sống cố chết tìm lý do gây sá»±, cãi cá» vá»›i nà ng!
Nà ng nghÄ© chắc Hà Duy không muốn ở bên mình nữa nên tìm cá»› mắng má» nà ng, mục Ä‘Ãch để nà ng tá»± biết mà bá» Ä‘i.
Nà ng bỗn thấy tủi thân, lệ dâng đầy trong đôi mắt, hét lên:
- Anh là ngưá»i yêu em, nhưng lại không thể cho em má»™t cuá»™c sống sung sướng, đã không biết Ä‘iá»u lại còn nói em không ra gì! Em nói cho anh biết, em từ bé đến lá»›n chưa là m Ä‘iá»u gì để phải hối háºn, những sá»± sỉ nhục kinh khá»§ng nhất em phải chịu Ä‘á»u là từ anh! Anh lại còn lừa em là chưa kết hôn, tháºt ra đến con trai, anh cÅ©ng đã có rồi! Cuối cùng thì anh muốn thế nà o đây? Anh chÆ¡i bá»i sá»± trong trắng cá»§a em, phá hoại tiá»n đồ cá»§a em, rồi lại lừa dối em, đến khi không lừa được nữa thì lại đá em Ä‘i? Anh nghÄ© em là cái thứ ngưá»i gì? Äà n bà thì dá»… bị bắt nạt phải không?
Hà Duy nhá»› đến đứa con trai ở Tế Nam, đứa con ra sức tìm đủ má»i cách giữ bố ở lại… bá»—ng nhiên cảm thấy má»™t cÆ¡n phẫn ná»™ không kìm nén ná»—i, anh ta hất hà m:
- Lừa em cái gì? Anh có con thì là m em khổ sở lắm phải không? Tà o Lợi Hồng có con thì em vui vẻ vô cùng? Phải không? Ngưá»i ta là tỉ phú già u có mà . Anh là cái gì? Là chó hoang, là rác rưởi?
- Anh… im mồm! Anh dá»±a và o cái gì mà nói những lá»i đó? Anh dá»±a và o cái gì mà so sánh vá»›i Tà o Lợi Hồng? Hai ngưá»i vốn đã không thuá»™c má»™t tầng lá»›p rồi! Ngưá»i ta nghÄ© ngợi những gì hà ng ngà y, ngưá»i ta tùy tiện động Ä‘áºy ngón tay là liên quan tá»›i hà ng vạn miệng ăn! Anh là cái gì? Chỉ là sá»± Ä‘au khổ cá»§a má»™t kẻ nhá» nhoi mà thôi!
- Cô… đồ đà n bà thối tha… Cút ngay…
Lòng tá»± ái đà n ông cá»§a Hà Duy bị đẩy đến bên bá» vá»±c thẳm, anh ta cÅ©ng vụt đứng dáºy, dùng ngón tay run bắn chỉ ra cá»a.
- Anh Ä‘uổi tôi Ä‘i hả?... Tôi đã ở đây bao nhiêu ngà y đợi anh vá», tôi là m thế vì cái gì chứ… ÄÆ°á»£c rồi, anh Ä‘uổi tôi Ä‘i! Tốt lắm! Hôm nay tôi sẽ Ä‘i, tất cả coi như chấm hết!
Rồi Äạm Ngá»c bắt đầu vá»™i vã dá»n dẹp đồ đạc cá»§a nà ng, miệng lẩm bẩm gì đó, những giá»t nước mắt to như hạt Ä‘áºu lã chã rÆ¡i xuống. Thấy Äạm Ngá»c như váºy, Hà Duy tỉnh táo ra đôi chút, muốn an á»§i nà ng đừng khóc nữa, nhưng không biết mở miệng thế nà o, tiếng “xin lá»—i†không sao thoát ra khá»i cổ há»ng được.
- Anh là loại ngưá»i không có lương tâm! Anh sẽ gặp báo ứng cho xem! - Äạm Ngá»c đã thu dá»n xong, bước ra phÃa cá»a, quay đầu lại rá»§a thêm má»™t câu đầy háºn thù.
Hà Duy nhìn đôi mắt nà ng đỠhoe, hai tiếng “Äạm Ngá»c†vụt báºt ra.
Quả nhiên, Äạm Ngá»c dừng bước, đứng nguyên ở cá»a chá» Hà Duy lên tiếng.
- Cái đó là cho em.
Hà Duy chỉ cái túi đẹp trên bà n một cách khó khăn:
- Là đôi già y em vẫn hằng mÆ¡ ước, em nháºn Ä‘i, em sẽ chỉ có thể ở bên anh.
Nói xong, hai chân hà Duy khuỵu xuống sà n.
Anh muốn giữ Äạm Ngá»c lại, muốn bảo nà ng đừng Ä‘i tranh cướp cái vị trà đáng nguyá»n rá»§a đó nữa mà hãy ở lại bên anh. Thế nên anh đã liá»u mạo danh Äạm Ngá»c yêu cầu Tà o Lợi Hồng mua đôi già y cao gót giá 100 nghìn. Nháºn đôi già y, có nghÄ©a là Äạm Ngá»c sẽ vÄ©nh viá»…n không thể đến bên Tà o Lợi Hồng được nữa.
- Anh… mua cho em sao?
Äạm Ngá»c quả nhiên dừng lại ở báºu cá»a, nhìn Hà Duy đầy kinh ngạc, khuôn mặt vẫn còn vương những giá»t nước mắt chưa kịp khô.
Tất nhiên, Äạm Ngá»c đã hiểu nhầm.
Thế nhưng Hà Duy sẽ phải giải thÃch thế nà o vá» việc đôi già y đó là tiá»n cá»§a nhà tỉ phú chứ không phải cá»§a anh, và nếu như nà ng nháºn đôi già y nà y có nghÄ©a là nà ng sẽ không còn cÆ¡ há»™i đến vá»›i cuá»™c sống già u sang nà ng mÆ¡ ước nữa.
Khi anh nhìn ngưá»i đẹp Äạm Ngá»c, vì đôi già y mà kÃch động đến ná»—i đỠbừng mặt, toà n thân run bắn lên cảm động… thì anh sẽ mở miệng như thế nà o…
Thế nên, Hà Duy khó khăn xua những ý nghÄ© ra khá»i óc rồi gáºt đầu.
- Anh tháºt sá»± vì em mà mua má»™t đôi Manolo? Em không nghe lầm đấy chứ? - Äạm Ngá»c từng bước Ä‘i đến bên chiếc túi, tay mở ra mà vẫn không dám tin cho đến khi nhìn thấy đôi già y lá»™ng lẫy. – Äúng là nó rồi! Äúng là nó rồi!
Äạm Ngá»c liên tục lẩm bẩm câu đó. Trong khoảnh khắc, Hà Duy ước sao mình được biến thà nh cái “nó†đó, biến thà nh đôi già y cao gót đó cá»§a nà ng.
Ngưá»i đẹp Nháºm Äạm Ngá»c nét mặt mê mẩn xá» thỠđôi già y và o chân. Dưá»ng như má»—i tế bà o trong con ngưá»i nà ng Ä‘á»u kÃch động đến run rẩy. Mặt trá»i chiếu rá»i và o căn phòng, ánh lên mà u xanh cá»§a hoa lan, không khà thanh tÄ©nh thoải mái, căn phòng đã được dá»n dẹp sạch sẽ gá»n gà ng. Cá và ng nhà n nhã phe phẩy cái Ä‘uôi bÆ¡i qua bÆ¡i lại trong bể.
Chỉ có… một vị thiên thần… đã lấm bụi trần.
Bao nhiêu lần Hà Duy muốn giáºt lấy cái đôi già y trong tay Äạm Ngá»c, đốt Ä‘i, hoặc xé tanh bà nh ra, rồi cương quyết kéo tuá»™t Äạm Ngá»c và o phòng. Lúc đó, má»i thứ má»›i có thể yên tÄ©nh được.
Thế nhưng, lý trà của Hà Duy không cho anh là m thế. Những đau khổ trong tình yêu, là nỗi đau của những kẻ hèn nhát… Hà Duy, mà y quả là một thằng hèn.
Nháºm Äạm Ngá»c rất thá»±c dụng, Nháºm Äạm Ngá»c cần tiá»n tà i hÆ¡n tình yêu.
Khi Äạm Ngá»c được voi đòi tiên, bá» anh để chạy theo ông tỉ phú nhiá»u tiá»n tà i, anh tháºt sá»± không biết những tư tưởng đó là do xã há»™i tạo nên hay là vốn đã tồn tại từ trong bản chất con ngưá»i?
- Anh yêu? Em tháºt sá»± không biết phải cảm Æ¡n anh thế nà o nữa! Em tháºt sự… Em bây giá» Ä‘ang xúc động quá! Anh không hiểu được đâu!
Äạm Ngá»c vừa bối rối vừa vui mừng, cố gắng bà y tá» cảm xúc vá»›i Hà Duy, những lá»i từ táºn đáy lòng là m ngưá»i khác cảm động sâu sắc. Äôi mắt trong như ngá»c lấp lánh nước.
Nháºm Äạm Ngá»c, lần đầu tiên gá»i “Anh yêuâ€.
Hà Duy dáng vẻ bối rối ngồi xuống Ä‘i văng, nhìn cô ngưá»i yêu xinh đẹp và đôi già y cÅ©ng đẹp không kém, Ä‘ang Ä‘i Ä‘i lại lại trong phòng, anh bất lá»±c nhắm mắt lại, thở dà i, vẻ như Ä‘ang chìm trong sá»± chán chưá»ng suy sụp cá»§a chÃnh mình.
Rồi Äạm Ngá»c lần đầu tiên chạy đến trước mặt Hà Duy, túm lấy anh chà ng hôn chụt má»™t cái, rất mạnh, tháºm chà là m cho cái tôn nghiêm nam tÃnh cá»§a Hà Duy hoà n toà n vỡ vụn.
- Em không Ä‘i nữa sao? – Hà Duy lạnh lùng há»i, câu há»i có thêm chút vị châm biếm.
- Em vốn có định Ä‘i đâu, vừa rồi chỉ là để dá»a anh thôi! Em mà đi thì lấy ai nuôi cá và ng? Em Ä‘oán chắc anh không nghÄ© đến chuyện cho chúng nó ăn đâu, chắc chỉ và i ngà y là chết toi hết. Ngưá»i bán cá nói vá»›i em là có má»™t chú sắp sinh em bé rồi. - Äạm Ngá»c không đổi sắc mặt, nhẹ nhà ng nói, vẻ nÅ©ng nịu hiá»n là nh. Rồi nà ng cởi già y ra Ä‘em và o phòng ngá»§, vẻ thà nh kÃnh cẩn tháºn cất và o trong tá»§.
- Cảm Æ¡n anh nhiá»u lắm! Em thÃch đôi già y đó kinh khá»§ng! Yêu như cuá»™c sống cá»§a em váºy! Äến mức hà ng đêm em Ä‘á»u mÆ¡ vá» nó! Em biết đắt như váºy, anh phải cố mua chắc là xót lắm! Em sẽ Ä‘á»n bù cho anh! Tháºt đấy!
Äạm Ngá»c từ phòng ngá»§ Ä‘i ra, Ä‘iệu bá»™ khoa trương. Nói đến từ “đá»n bùâ€, nà ng Ä‘eo thêm vẻ ngượng nghịu như má»™t cô thiếu nữ má»›i lá»›n.
Hà Duy bỗng cảm thấy trước mặt mình là một cô gái bán hoa lẳng lơ ** thõa, chợt thấy buồn nôn.
- Hôm nà o đưa em Ä‘i gặp gia đình anh nhé. - Äạm Ngá»c chợt nói nghiêm túc.
- Hả? cái gì? – Hà Duy nhất thá»i chưa kịp hiểu câu nói cá»§a nà ng, hoang mang há»i.
- Ngốc! Tất nhiên là để em là m quen với hỠrồi!
Hà Duy nhìn Äạm Ngá»c, mãi sau má»›i hiểu ra, thế nghÄ©a là Äạm Ngá»c đồng ý lấy mình hay sao? Äây là điá»u anh vẫn hằng ao ước, anh nên vui mừng vô kể má»›i phải!
Nhưng lúc đó, không thấy niá»m vui nà o xuất hiện, anh trầm lặng không nói gì.
- Con trai anh chắc là trông giống anh lắm nhỉ? Ha ha, hay tháºt, má»™t nhóc Hà Duy con, quá hay!
Äạm Ngá»c nói, dá»±a đầu và o vai Hà Duy, vừa tưởng tượng vừa cưá»i hinh hÃch.
Hà Duy lại chẳng có ý định kể cho nà ng má»™t câu chuyện khác hay ho hÆ¡n, chuyện má»™t ngưá»i đà n ông dùng tiá»n cá»§a má»™t ông tỉ phú mua má»™t cô vợ cho mình.
Buổi tối, lúc hai ngưá»i Ä‘ang hôn nhau say đắm, Hà Duy chợt ngá»i thấy má»™t mùi hương lạ.
- Lá» nước hoa anh mua cho em mà , anh quên rồi à ? - Äạm Ngá»c nói dịu dà ng.
Rồi hà Duy đắm mình trong mùi hương sang trá»ng ấy mà là m tình, suýt chút nữa liệt dương.
Liá»n mấy hôm sau, Hà Duy cứ hy vá»ng có má»™t thằng trá»™m nà o đó đến vÆ¡ vét hết đồ đạc trong nhà đi, lấy luôn cả cái lòng tá»± tôn Ä‘ang bị tổn thương nghiêm trá»ng kia Ä‘i nữa.
|
 |
|
| |