Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #16  
Old 26-04-2008, 07:35 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 16

Bày mưu lập kế
Miêu Nhãn Châu ta có thấy qua rồi, mỗi hạt trị giá ít nhất cũng mấy mươi lượng bạc.
Lệ Tuyệt Linh tiếp nói liá»n:

- Hà huynh nói đó là những hạt tầm thưá»ng đó thôi, trong rương ngá»c cá»§a tại hạ không có hạt nào trị giá dưới trặm lượng vàng cả, đừng nói là bạc, hạt nào cÅ©ng to, cÅ©ng sáng trong cả … Hà Cá»­u lè lưỡi:

- Thật vậy ư ?

Lệ Tuyệt Linh quả quyết:

- Tại hạ nếu có nói ngoa, xin cho chết thảm thiết !

Hà Cửu chớp chớp đôi mắt:

- Lão Ká»·, ngươi nghe rồi chứ. Hai anh em chúng ta chia đôi, mõi ngưá»i má»™t phần chắc chắn ta trở thành đại phú ông rồi đó. Hưởng dụng trá»n Ä‘á»i vô cùng tận.

Lão Kỷ lại nhìn Lệ Tuyệt Linh lần nửa. Chàng khẩn thiết:

- Ká»· huynh sao khéo Ä‘a nghi quá, tại hạ dù có gan bằng trá»i cÅ©ng chẳng lừa dối nhị vị đó mà. Tại hạ nói là sanh mạng này ở trong tay hai vị kia mà.

Hà Cửu gật đầu:

- Hắn nói có ly đó Lão Ká»· à! Vả lại, hắn không phải là ngưá»i trong Hắc Lâu, thì thả hay giữ lại cÅ©ng không quan hệ mà.

Lão Kỷ trầm gương mặt một chút, còn do dự thấy rõ. Hà Cửu giục:

- Còn chá» gì nữa Lão Ká»· ? Gặp dịp phát tài, có là ngốc tá»­ má»›i bá» qua ! Tha hắn di, hắn giúp ta tìm lấy rương ngá»c, hắn không là ngưá»i cá»§a Hắc Lâu, mình không giết hắn cÅ©ng chẳng phải là vì lịnh ?

Lão Kỷ dè dặt hơn:

- Hà Cá»­u! Ai lại không muốn phát tài, tuy nhiên nếu không cẩn thận, vì phát tài má»›i bị chết oan thì còn hưởng cái quái gì chứ ! Hiện tại, ai ai cÅ©ng động thá»§ rồi, chúng ta viện lý do gì mà ly khai cuá»™c chiến để Ä‘i theo hắn lấy cái rương ngá»c kia chứ ? Nếu nhị gia gá»i bất ngá» mà mình vắng mặt thì sao ? Không khéo mà phải đứt đầu trước khi phát tài đấy!

Hà Cá»­u sững sá». Lâu lắm hắn má»›i lẩm nhẩm:

- Không lẽ !

Lão Kỷ lại nhìn quanh, rồi tiếp:

- Tài thì nên phát mà mạng cũng cần phải giữ vậy trước tiên phải tìm cho ra lý do cái đã.

Lý do gì! Hà Cá»­u thất vá»ng ra mặt. Hắn tặc lưỡi:

- Ngưá»i ta Ä‘ang đánh nhau mà mình bá» Ä‘i thì … nguy quá! Huống chi, quanh chúng ta, lại còn vòng vây cá»§a các anh em thuá»™c quyá»n cá»§a Hứa hương chá»§ ! Há» có cho chúng ta Ä‘i chăng ? Nếu há» há»i, thì ăn nói làm sao đây ?

Vừa lúc đó má»™t bóng ngưá»i lướt vòng quanh trong cá»— xe, nhanh như gió ngang qua chúng. Bóng đó chính là Phạm Oai, thanh tam hoàn Ä‘ao chá»›p lên, góc đông cổ xe bi.

chạm trúng, vang lên má»™t tiếng bốp. Äoạn y quát:

- Kẻ nào không bận công tác gì, hãy gấp vào xe trợ chiến, cái lão quỷ của Hắc Lâu lợi hại quá!

Hà Cửu ứng tiếng:

- Äến bây giá», đến ngay bây giá» !

Hắn tặc lưỡi:

- Làm sao bây giá», lão Phạm hối thúc rồi đó ! Còn cái bá»n bên ngoài, ai ai cÅ©ng chăm chú nhìn, chúng ta làm sao mà dấu tiểu tá»­ này chứ ? Mà bá» hắn lại đây lại sÆ¡.

hắn bị giết lầm.

Äá»™t nhiên Lệ Tuyệt Linh thốt:

- Tại hạ có cách !

Hà Cá»­u há»i gấp:

- Cách gì, ngươi nói nhanh đi !

Lệ Tuyệt Linh bảo:

- Các vị cắt giây trói chân tại hạ, tại hạ liá»u mạng chạy Ä‘i, các vị Ä‘uổi theo, ra khá»i vòng vây rồi chúng ta hiệp nhau Ä‘i lấy rương ngá»c, nếu tại hạ lừa các vị thì các vi.

cứ chặt đầu tại hạ rồi mang vỠcho thượng cấp bảo là do tại hạ trốn chạy nên các vi.

Ä‘uổi theo tại hạ! Các vị sẽ không bị quở trách nữa. Hãy tìm má»™t nÆ¡i nào đó, thay tên đổi há» mà hưởng giàu, tá»™i gì phải trở vá» Quá»· Diện Bang làm nô lệ suốt Ä‘á»i ? Hai vị hãy nghÄ© kỹ lại Ä‘i, xem đỠnghị cá»§a tại hạ có hợp lý hay không!

Lão Kỷ vẫn còn nghi hoặc:

- Ngươi đành bá» má»™t số tài sản quan trá»ng như vậy à? Không thấy tiếc sao ?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i khổ:

- Có hy vá»ng sống má»›i tiếc chứ ? Äem tài vật mà đổi mạng, là sá»± dáng làm, phải làm chứ, sau này tại hạ lại Ä‘i tìm số khác có sao đâu! Trong thiên hạ, có thiếu gì vàng ngá»c, cho nên tại hạ sẵn sàng hiến dâng cho hai vị mong hai vị cho sống sót là đủ!

Hừ má»™t tiếng, lão Ká»· buông gá»n:

- Có lý!

Hà Cửu nóng nảy:

- Kế đó dùng được không vậy lão Kỷ ?

Lão Kỷ suy nghĩ một hồi rồi đáp:

- Ta thấy, chỉ còn có phương pháp đó thôi !

Äoạn hắn trầm giá»ng tiếp:

- Cảnh cáo tiểu tử ngươi, nếu như ngươi lừa dối ta thì ta chặt đầu thật đấy.

Lệ Tuyệt Linh khẩn thiết:

- Hai vị thương tình cho kẻ sắp chết, lo mạng còn không xong huống gì tâm đâu mà định lừa gạt hai vị chứ ?

Lão Ká»· há»i:

- Chá»— ngươi cất ngá»c cách đây bao xa vậy ?

Lệ Tuyệt Linh đáp:

- Không xa lắm đâu, chỉ cách đây ba mươi dặm thôi, vỠhướng tây, trên Tiểu Tùng Cương, trong một tòa miếu hoang.

Hà Cá»­u há»i:

- Trong miếu mà ở chỗ nào ?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i khanh:

- Chưa có gì bảo đảm sanh mạng, tại hạ đâu có dám chỉ đúng chỗ chứ.

Hà Cửu hừ một tiếng:

- Ngươi giảo hoạt quá chừng.

Lão Ká»· thấp giá»ng nói:

- Võ công của ngươi như thế nào ?

Lệ Tuyệt Linh đáp:

- Tầm thưá»ng lắm, nếu là tay khá đã chẳng bị bá»n Hắc Lâu bắt giữ.

Lão Kỷ thở phào:

- Ngươi chạy thoát vòng vây nổi không ?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i khổ:

- Không nổi cÅ©ng phải nổi, tìm đưá»ng sống mà hai vị !

Hà Cửu thốt:

- Phải làm cách nào, đừng để hắn chạy mất thì toi công mà lại chết oan chúng ta đấy lão Kỷ à.

Lão Ká»· cưá»i lạnh:

- Tay trói cả cánh lẫn bàn, còn chân thì chúng ta mở lá»ng giây, vừa để cho hắn chạy, huống chi bị trói lâu, giây thắt chặt, khí huyết ứ dá»ng, hắn chạy nhanh thế nào được mà sợ mất hút ? Ngươi quên ta là ai rồi sao mà còn dặn dò vá»› vẩn thế, Truy Phong Thiết Lôi Ká»·Tịnh Äạt này nào phải hạng tầm thưá»ng.

Lệ Tuyệt Linh tán:

- Thế a, Ká»· đại ca đây à, dù tại hạ có bốn chân cÅ©ng không mong thoát khá»i tay đại ca đâu huống gì chỉ có hai chân.

Cuộc chiến tay ba từ trong mui xe chuyển lên trên mui từ lâu, lúc đó bên trên ho.

dánh nhau ác liệt, cá»— xe rung động hãi hùng, chừng như sắp lật, và kéo mui xe chá»±c gẫy. VÅ© khí chạm nhau chan chát, ngưá»i ta hét oang oang. Bá»n ngưá»i ben ngoài lại reo hò, cổ võ khích lệ tinh thần kẻ đấu. Không gian chấn động, khung cảnh nhiệt náo phi thưá»ng.

Ká»· TÄ©nh Äạt thò đầu ra ngoài vá» kêu lên:

- Trịnh đưá»ng chá»§, trong xe có ngưá»i bị trói, đáng nghi lắm, hắn nói hắn không phải là ngưá»i trong Hắc Lâu, hắn có Ä‘iá»u bí mật trá»ng đại muốn tiết lá»™ vá»›i đưá»ng chá»§, chẳng hay đưá»ng chá»§ quyết định ra sao ?

Phạm Oai hét:

- Cơ mật cái gì ? Cứ giết, giết gấp, rồi còn trợ chiến đây!

Ká»· Tịnh Äạt nháy mắt ra hiệu cho Hà Cá»­u lấy đạo chặt đứt giây trói chân cho Lê.

Tuyệt Linh. Äồng thá»i, hắn gá»i tiếp:

- ÄÆ°á»ng chá»§ Æ¡i, hắn cứ nói hắn không phải là ngưá»i cá»§a Hắc Lâu, trái lại là cừu địch cá»§a Hắc Lâu, bị Hắc Lâu bắt quản thúc vì hắn … Äang dốc toàn lá»±c hiệp vá»›i Hứa đưá»ng chá»§ ác chiến vá»›i Trát Thái, Phạm Oai nghe há» Ká»· léo nhéo gá»i mãi làm y phải phân tâm, bất giác nổi giận lên, mắng:

- Ngươi có điếc không, hắn là ai cũng mặc, cứ giết đi cho ta, rồi lên đây trợ chiến gấp.

Ká»· Tịnh Äạt nhìn qua Lệ Tuyệt Linh bảo:

- ChỠcho hai chúng ta ngã lăn xuống một vòng làm như bị ngươi xô ngã xuống xe, ngươi thoát ra cửa sau, chạy đi độ trăm bước rồi rẽ vào rừng.

Lệ Tuyệt Linh gật đầu nhanh:

- Hiểu, hiểu.

Lập tức Ká»· Tịnh Äạt kêu oát lên má»™t tiếng, nhào liá»n, cÅ©ng rú lên, nhào đại, má»™t tả, má»™t hữu rÆ¡i xuống đưá»ng. Lệ Tuyệt Linh không chậm trá»… má»™t giây, như con chim sô?

lồng, đập cánh tung mình thoát lẹ. Tuy lão Ká»· nói là tháo lá»ng giây cá»™t chân nhưng thật sá»± thì lá»i đó chỉ là nói ra để dá»a chàng thôi, hắn bảo Hà Cá»­u chặt đứt luôn nhá» thế chàng vá»t mình chạy dá»… dàng, và xung phá vòng vây không khó khăn cho lắm trong khi bá»n Quá»· Diện Bang lưa thưa má»™t vài tên trước mặt, ngay cái hướng chàng thoát Ä‘i.

Huống chi, chúng không hỠtưởng là có việc như vậy phát sanh. Khi chúng phát hiện ra sự tình thì Lệ Tuyệt Linh đã ở ngoài bòng vây xa mấy trượng. Chàng phóng chân chạy thục mạng.

Chàng không dám giở khinh công, bởi sợ lão Ká»· và Hà Cá»­u nghi ngá», nên chạy như ngưá»i thưá»ng tuy nhiên vẫn nhanh. Bá»n Quá»· Diện Bang lá»›p nhào tá»›i đỡ Hà Cá»­u và lão Ká»· lên, lá»›p chạy Ä‘uổi theo Lệ Tuyệt Linh.

Hà Cửu vừa đứng lên, hét to:

- Tặc tử, ta nhất định chặt đâu ngươi !

Hắn phi thân vút mình theo hướng Lệ Tuyệt Linh. Phạm Oai cũng quát:

- Kỷ hương chủ cố gắng bắt lại cho được tên đó, đừng để hắn thoát.

Lão Ká»· vâng dạ má»™t tiếng, nhún chân vá»t Ä‘i. Quả thật hắn có tài chạy nhảy, như đã khoe khoang, thoáng cái hắn theo kịp Lệ Tuyệt Linh rồi. HÆ¡n mưá»i tên thuá»™c hạ cá»§a Hứa hương chá»§ cÅ©ng xách vÅ© khí Ä‘uổi theo phía sau. Chạy độ má»™t lúc, cách chừng cá»— xe bước, Lệ Tuyệt Linh rẽ vào khu rừng, xuyên qua má»™t vùng cá» rậm và cao, nhưng cây thưa. Vượt thêm ba bốn dặm nữa, đến má»™t cái hang nhá», chàng dừng lại đó, thÆ¡?

dốc. Phía sau lão Ká»· và Hà Cá»­u theo đến nÆ¡i, còn hÆ¡n mưá»i tên thuá»™c hạ Quá»· Diện Bang thì bị há» bá» rÆ¡i dá»c đưá»ng, cách rất xạ Hà Cá»­u thở phì phì, cưá»i hắc hắc, rồi mắng bâng quÆ¡, cái lối mắng khoan khoái cá»§a những ngưá»i thoát hiểm:

- Mẹ kiếp! Cái kế đó không ngỠtuyệt diệu vậy. Mà ngươi nữa, ta không tưởng là ngươi thủ tín như vậy.

Lệ Tuyệt Linh vừa thở vừa đáp, dĩ nhiên là chàng vỠmệt lả:

- Tại hạ … đã nói lừa các vị … là giỡn với tử thần … Tại hạ .. còn muốn sống lâu mà … Lão Kỷ lạnh lùng:

- Ngươi khôn đấy, có biết lợi hại như thế mới mang sống lâu được.

Dừng lại má»™t chút, hắn trầm giá»ng tiếp:

- Ngươi biết không, ta thủ sẵn nơi tay ba mũi yến vĩ thao, nếu ngươi có ý gì là ta phóng vào lưng ngươi ngaỵ Chắc là ngươi đã tìm vỠvới tổ tông ngươi lâu rồi.

Lệ Tuyệt Linh tỠvẻ sợ hắn cực độ:

- Ká»· đại ca Ä‘a nghi quá, khi nào tại hạ dám khinh thưá»ng hai vị chứ !

Lão Kỷ hừ một tiếng:

- May mà ngươi không có giở trò đó, trái lại là Ä‘i Ä‘á»i rồi đó nhe !

Hà Cửu giục:

- Chúng ta đi nhanh đến Tiểu thúy cương đi !

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Äi, phải Ä‘i chá»›, phải Ä‘i ngay, nhưng tại hạ vừa chạy mệt chết ngưá»i đây, làm sao mà Ä‘i liá»n được, xin hai vị cho tại hạ nghỉ mệt mấy phút nữa Ä‘i, lấy lại sức phần nào chứ.

Gương mặt chàng trắng bệt, chứng tỠchàng không còn một điểm khí lực nào. Hà Cửu quát:

- Nghỉ, nghỉ mệt, việc khẩn cấp như thế này lại cho ngươi dần dà được ư ? Hãy đưa ta Ä‘i lấy rương ngá»c ngay Ä‘i.

Lệ Tuyệt Linh đổ mồ hôi trán:

- Làm sao đi được hai vị, đôi chân tại hạ tê dại không nhấc lên nổi đây … Lão Kỷ hừ một tiếng:

- Ta không tin ngươi không còn sức đi được nữa, hẳn là ngươi đang muốn giở trò quỷ gì đây … Lệ Tuyệt Linh run rẩy:

- Trá»i Æ¡i, sao Ká»· đại ca hay nghi ngá» quá vậy, tại hạ đâu dám … Hà Cá»­u vung tay tát mạnh vào mặt chàng, máu từ miệng chàng vá»t ra, thân hình nhào lăn mấy vòng. Hà Cá»­u bồi luôn hai ngá»n cước, đồng thá»i mắng:

- Chịu nổi đòn thì cứ dần dà cho mất thì giá» cá»§a tạ Äồ khốn!

Rồi hắn quát:

- Ngươi có đứng lên không? Ta đánh chết bây giá».

Lệ Tuyệt Linh vừa rên vừa lăn tròn mình lên mặt đất, kêu khẽ:

- Äừng đánh nữa, Hà đại ca, để tại hạ cố gượng đứng dậy, cố gượng đưa hai vị Ä‘i.

Chàng chõi gối, dá»±ng mình, rồi dùng hai đầu gối bò tá»›i, gối nhích từ từ, hai bàn tay còn bị trói chập lại, chõi xuống đất tiếp sức bò dần dần đến gần má»™t Ä‘á»an cành cây khô, to bằng cái chén uống rượu, dài độ hai thước. Trông chàng lúc đó như con mèo ướt, thảm vô cùng. Äến gần cành cây rồi, chàng má»›i gượng đứng lên, thở phì phì mấy lượt. Bá»—ng, chàng biến đổi ngay thần sắc.

Vẻ thống khổ, khẩn cầu không còn nữa, nhưá»ng chá»— cho cái lạnh lùng tàn khốc muôn Ä‘á»i hiện ra. Hà Cá»­u kinh ngạc, bước tá»›i má»™t bước hét:

- Ngươi làm cái trò gì thế ? Muốn ta trừng trị nữa phải không ?

Lão Kỷ chợt kêu lên:

- Hà Cửu !

Cứ tưởng là có kẻ lạ nào xuất hiện, Hà Cá»­u đảo mắt nhìn quanh há»i gấp:

- Cái gì thế lão Kỷ ?

Lão Ká»· chăm chú nhìn Lệ Tuyệt Linh, đồng thá»i nói vá»›i Hà Cá»­u:

- Ngươi hãy xem thần sắc của gã tiểu tử kia.

Hà Cá»­u quay nhìn Lệ Tuyệt Linh, tưởng chừng thấy má»™t con ngưá»i khác lạ. Kẻ có cái vẻ khá»§ng khiếp bây giá» biến thành má»™t con ngưá»i ngang tàn, cao ngạo, ánh mắt ngá»i oán độc. Hắn sững sá», rồi run sợ, nhưng thoáng qua má»™t phút giây, hắn hét lên:

- Ngươi định doa. ai mà làm bá»™ hung hăng ghê thế ? Ngươi tưởng chúng ta hèn nhát à ? Cho ngươi biết biết ngưá»i là má»™t trò lấy đồ trong túi, chẳng có khó khăn chi đối vá»›i ta đâu đấy!

Hắn rung thanh ngưu nhĩ đao, rít gió vụt vụt quát lớn:

- Ngươi có dẫn bá»n ta Ä‘i hay không ?

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu, bình tĩnh đáp:

- Không, ngươi đừng có mơ mộng chuyện đó !

Hà Cá»­u giật mình, càng cất cao giá»ng hÆ¡n:

- Ngươi định lừa bá»n ta phải không? Thế ngươi chán sống nên má»›i dám đùa vá»›i bá»n ta ?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh:

- La hét vô ích, mà ta chẳng lừa các ngươi !

Hà Cửu quắc mắt:

- Vậy ngươi muốn gì, sao chưa chịu đưa bá»n ta Ä‘i ?

Lệ Tuyệt Linh từ chối:

- Rương ngá»c đó, không phải bá»—ng dưng mà rÆ¡i từ trên trá»i xuống đất, hay từ dưới đất nhô lên, muốn có nó, ta phải phí bao nhiêu là tâm huyết, chẳng lẽ ta Ä‘em nó dâng hiến cho bá»n ngươi má»™t cách ngu ngốc vậy sao ?

Hà Cửu nghiến răng:

- Không dâng cũng không được. Dâng ra thì sống, không dâng là chết.

Lệ Tuyệt Linh Ä‘iá»m nhiên:

- Ngươi chưa đủ tư cách làm việc đó đâu.

Hà Cửu đỠngầu đôi mất:

- Vậy thì ngươi chuẩn bị vỠvới tiên tổ ngươi là vừa.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i mỉa:

- Ta đang chỠxem ngươi ra tay đây nè.

Lão Ká»· bước tá»›i, chận Hà Cá»­u đúng lúc hắn vung Ä‘ao, trầm giá»ng thốt:

- Không cần biết ngươi làm bá»™ làm tịch hay hung hăng thật sá»±, ta há»i ngươi, cái Ä‘iá»u ngươi đã hứa đó, ngươi còn giữ hay không ?

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Không, song ta nhắc các ngươi câu này … lão Kỷ trừng mắt:

- Câu gì ?

Lệ Tuyệt Linh buông từng tiếng:

- Ta có nói ra đi rồi là các ngươi không còn trở vỠnữa. Nhất định là các ngươi không trở vỠnữa.

Hà Cửu hét:

- Bằng vào đâu, ngưoi dám quả quyết như vậy. Ngươi ngăn trở được bá»n ta chăng?

Ngươi là cái quái gì chứ?

Lệ Tuyệt Linh bĩu môi:

- Phải, ta chẳng ra cái quái gì từ giỠtrở vỠtrước, nhưng từ giỠtrở vỠsau thì ta phải ra cái gì đó mới được. Muốn phát tài, sao các ngươi không tìm hiểu xem ta là ai ?

Lão Ká»· nghe Ä‘iện lạnh chạm xương sống, toàn thân thoáng rợn lên. Cố trấn tÄ©nh tâm thần, hắn há»i:

- Thế ngươi là ai ?

Lệ Tuyệt Linh ngẩng mặt vẻ cao ngạo hiện rõ:

- Ta có má»™t thanh Ä‘ao, tên là Sanh Tá»­ Kiá»u. Khách giang hồ lại gá»i ta là Diêm La Äao ! Chắc các ngươi bằng vào hai sá»± kiện đó, cÅ©ng Ä‘oán ra được ta là ai chứ ?

Lão Kỷ tưởng chừng mình gặp quỷ hiện, thịt giật, tim đập, hơi thở gấp mặt biến xanh, mắt trợn trừng. Hắn chết sững!

Hà Cửu không biết gì hết, thấy thế đâm lo ngại, lẩm nhẩm:

- Sanh Tá»­ Kiá»u ? Diêm la Äao ? Những cái quái gì thế ?

Mất hết mấy giây, lão Kỷ mới lấy lại bình tĩnh. Hắn chưa nói gì, chỉ lo lùi lại, lùi lại mấy bước. Chừng như đôi chân hắn rung rung. Hà Cửu trừng mắt nhìn lão Kỷ hừ một tiếng:

- Ngươi làm sao thế? Tiểu tử chẳng lẽ là một ngưu đầu mã diện ác quỷ từ cõi u minh hiện vỠ? Làm cho ngươi bay hồn, mất vía thế ?

Lão Ká»· còn tâm ý đâu mà nghe những lá»i Hà Cá»­u thốt ? Hắn lùi rồi, giương cặp mắt vô thần nhình Lệ Tuyệt Linh, niá»m sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt hắn. Hắn cố nuốt nước miếng rồi cất giá»ng thiếu hÆ¡i há»i:

- Ngươi … ngươi là Diêm La Äao Lệ Tuyệt Linh thật ư ?

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Nếu chẳng thật vậy thì ngươi cho ta là ai ?

Ba tiếng “Lệ Tuyệt Linh†do lão Kỷ vừa gợi lên làm cho Hà Cửu nhớ đến một nhân vật. Nhớ đến nhân vật đó rồi, bất giác hắn lùi lại, suýt ngã mấy lượt, toàn thân chấn động khủng khiếp. Hắn há mồm, lè lưỡi, lâu lắm mới nói được mấy tiếng:

- Cái .. gì ? … hắn là .. là … Lệ Tuyệt Linh ?

Lão Kỷ lẩm nhẩm:

- Äại khái .. là vậy … Äang sợ cá»±c độ đó, bá»—ng Hà Cá»­u bật cưá»i cuồng dại, vừa cưá»i vừa vá»— ngá»±c bình bình, cưá»i má»™t lúc, hắn thốt oang oang:

- Ngươi có tài chá»c cưá»i hay thật. Ngươi làm ta suýt vỡ bụng vì cưá»i đây!

Lão Ká»· hoang mang, trố mắt há»i:

- Ngươi làm sao vậy Hà Cửu?

Hà Cá»­u đưa tay lau nước mắt, rồi lấy Ä‘ao chỉ mÅ©i ngay Lệ Tuyệt Linh, giá giá mấy lượt, lại bật cưá»i. Hắn vừa thốt vừa cưá»i:

- Lão Ká»· Æ¡i! Ngươi từng tá»± hào là thông minh nhất trần Ä‘á»i, sao hôm nay lại ngu thế? Ngươi thá»­ nghÄ© xem, má»™t nhân vật bất khả xâm phạm như Lệ Tuyệt Linh, lại có thê?

để cho bị trói gò bó vào một xó trong cỗ xe bít bùng vậy sao ?

Hắn thở ra mấy hơi rồi tiếp:

- Ngươi nhá»› kỹ má»™t chút Ä‘i. Lúc đầu hắn sợ chết, hắn vá»ng cầu bá»n ta, nếu không bị trói, chắc là hắn lạy bá»n ta đến sói trán đấy, rồi bây giá» thoát nạn rồi lại làm hùm, làm hổ. Lệ Tuyệt Linh làm gì hèn hạ như thế chứ ! Chẳng qua, tiểu tá»­ giả mạo, doa. bá»n ta toan nuốt trôi lá»i hứa đấy!

Lão Ká»· vẫn còn nghi ngá»:

- Nhưng ngươi đừng quên má»›i đó, hắn lá»™ vẻ oán độc tàn khốc đáng sợ. Cái oai khí cá»§a hắn to quá, má»™t ngưá»i thưá»ng làm gì có cái oai như vậy chứ?

Hà Cửu hừ một tiếng:

- Thì bất quá hắn giả vỠkhéo một chút vậy thôi, ngươi thừa kinh nghiệm giang hồ lại để tiểu tử lừa dễ dàng như thế à?

Lệ Tuyệt Linh Ä‘iá»m nhiên:

- Hà Cửu, ngươi không tin sao ?

Hà Cửu vỗ ngực bình bịch:

- Ta chẳng xem ngươi ra cái quái gì cả.

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Vậy tại sao ngươi chưa lướt tới hạ thủ đi ?

Hà Cửu xì một tiếng:

- Ngươi sẽ thấy hậu quả của sự thách thức ngông cuồng đó!

Hắn vung đao, toan lướt tới. Lão Kỷ chụp áo hắn giật lại:

- Khoan.

Hà Cửu quắc mắt:

- Sao lại khoan ? Còn chỠgì nữa. Ngươi nên nhớ là chúng ta phải trở vỠgấp đó.

Song trước khi trở vỠchúng ta phải giáo huấn cho tiểu tử này để hắn đừng có mà mạo nhận nữa.

Lão Ká»· nhìn Lệ Tuyệt Linh má»™t lúc, Ä‘á»an day qua Hà Cá»­u thấp giá»ng thốt:

- Nếu không phải Lệ Tuyệt Linh thì làm gì hắn có cái khí khái đó? Hắn đơn độc, chúng ta hai ngưá»i, hắn lại không vÅ© khí, tay bị trói chặt, nếu không có má»™t cái hậu thuẫn cho hắn thì làm gì hắn dám thách thức bá»n chúng ta?

Hà Cửu hừ một tiếng:

- Tại ngươi đấy! Ai bảo ngươi cứ nghi ngá», hắn được cái trá»›n mà làm già hÆ¡n.

Hắn bìết cái nhược điểm của ngươi, nên cứ đánh vào đó, làm cho ngươi mất cả chủ ý.

Hắn rít lên:

- Lão Ká»· Æ¡i, ta chưa há» thấy ngươi hồ đồ như thế này bao giá».

Lão Kỷ vẫn còn nghi hoặc:

- Ta thấy có cái gì đó nghịch thưá»ng.
Tài sản của meongo75

  #17  
Old 26-04-2008, 07:38 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 17


Cái khí kẻ hùng


Hà Cửu giận:
- Phải rồi sao ? Không phải rồi sao ? Cứ há»i mãi! Nếu phải thì chúng ta không sống được vá»›i hắn đâu! Bằng không phải thì chúng ta trừng trị cái tá»™i hắn gia?

mạo lại vừa thất tín.

Lệ Tuyệt Linh gật gù:

- Khá đấy! Ãt nhất ngươi cÅ©ng phải thấy cái gì nên làm và cái gì Ä‘ang chỠđón ngươi trước mặt chứ ha !

Hà Cá»­u gằn giá»ng:

- Ngươi hãy chuẩn bị đón nhận sự trừng trị của ta!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i hì hì:

- Ta nóng lòng muốn coi ngươi dùng cách gì cho ta xem được đó !

Hét lên má»™t tiếng lá»›n, Hà Cá»­u hoành thanh ngưu nhÄ© Ä‘ao, lấy thế, đâm mÅ©i vào yết hầu Lệ Tuyệt Linh, đồng thá»i phóng đôi chân tá»›i bồi luôn má»™t cước pháp song phi.

Xử dụng một chiêu, gồm hai thức, vừa nhanh vừa mạnh lại rất chuẩn, Hà Cửu to?

ra là tay có hạng lắm. Dù sao, hắn cũng là một hương chủ trong Quỷ Diện Bang mà!

Nhưng đối với chàng thì hắn chỉ là một con chuột trước một con mèo.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ, nhếch chân sát Ä‘oạn cành cây khô, hất Ä‘oạn cây lên, Ä‘oạn cây chận phía trước mặt chàng. Dùng má»™t chân hất ngá»n cây lên, là làm má»™t việc miá»…n cưỡng song má»™t sá»± miá»…n cưỡng cá»§a Lệ Tuyệt Linh cÅ©ng thật là lợi hại phi thưá»ng. Thân cây rít gió, bật kêu má»™t tiếng vù, đầu cây lao thẳng vào mặt Hà Cá»­u, đồng thá»i ngăn trở luôn thế Ä‘ao cá»§a hắn. Hắn hoảng quá, vá»™i biến chiêu, thu Ä‘ao quét ngang qua, chặt vào thân cây. Nhưng, thân cây như bị Ä‘iá»u khiển bởi má»™t ma lá»±c kỳ ảo, bất thình lình trở lá»™n vá», thành ra nhát Ä‘ao đó vút qua khoảng không. Lỡ tay Ä‘ao, thì đôi chân cÅ©ng lỡ luôn, Ä‘ao hụt thân hình phải chênh theo, đôi chân lệch cái đích. Lệ Tuyệt Linh không chậm trá»… quất chân hữu lên, trúng ngay ngá»±c Hà Cá»­u kêu má»™t tiếng bình, má»™t tiếng há»± tiếp nối Hà Cá»­u bị bắn lên không, uốn cầu vòng rÆ¡i xuống, đầu dưới chân trên, cuối cùng là má»™t tiếng bịch, máu từ chiếc đầu vỡ bắn ra tung tóe.

Ká»· Tịnh Äạt xanh mặt, không còn nghi ngá» gì nữa xoay nhanh mình phóng chân chạy. Chạy làm sao được khi Lệ Tuyệt Linh không buông tha ? Lập tức chàng dùng ngón H chân kẹp đầu cây, hất lên Ä‘oạn đưa vai đón thân cây, đầu vai nhếch má»™t chút, thân cây bắn theo Ká»· Tịnh Äạt, lúc đó đã xa ngoài ba trượng.

Phập !

Äầu cây đâm vào lưng lão Ká»·, xuyên thá»§ng ngá»±c hắn, cây còn dư đà lôi hắn thêm bảy thước nữa, cây chạm vào thân cây cổ thụ má»›i ngừng lại. Lão Ká»· ngã nhào. DÄ© nhiên hắn chết mà không kịp rú lên má»™t tiếng thảm.

Nhích nụ cưá»i lạnh, Lệ Tuyệt Linh từ từ bước đến cạnh thanh ngưu nhÄ© Ä‘ao, dùng ngón chân kẹp chuá»™i hất lên. Chàng tính toán rất ká»·, hất thế nào cho lúc rÆ¡i thanh Ä‘ao đưa bá» lưỡi xuống. Äoạn chàng đưa hai tay ra. Má»™t tiếng phật nhẹ nhàng vang lên, đưá»ng giây quấn từ cổ tay ra ngoài đứt lìa. Äôi bàn tay được tá»± do rồi, còn khoảng giây quanh ai quanh mình, cá»™t hai cánh chá» sát vào hông. Äao chưa rÆ¡i xuống đất, chàng chụp chuôi, hoành ngược lại, chém vào đưá»ng giây quanh hai cánh chá», rồi chém đến nhÅ©ng đưá»ng giây trên. Cuối cùng chàng tá»± giải toa? trá»n vẹn. Trước cÅ©ng như sau, lưỡi Ä‘ao không há» chạm đến da chàng.

Buông Ä‘ao xuống đất, chàng làm mấy cá»­ động thông thưá»ng, tản mác khí huyết dồn ứ, vận chuyển gân cốt tê liệt. Không lâu lắm, chàng lấy lại bình thưá»ng. Chẳng buồn nhìn thoáng qua hai xác chết, Lệ Tuyệt Linh nhặt nhanh ngưu nhÄ© Ä‘ao, ứng dụng theo con đưá»ng cÅ©, trở lại cá»— xe.

Khoảng cách độ ba bốn dặm, chàng dù Ä‘i chậm, cÅ©ng đến nÆ¡i trong thá»i gian ước muốn. Chàng tìm chá»— kín, ẩn mình trong khu rừng, nhìn ra lá»™. Cảnh tượng trước tiên hiện trong tầm mắt chàng là xác chết cá»§a Trát Thái. Xác chết nằm cạnh cá»— xe, má»™t cái chết cá»±c kỳ thê thảm.

Sá» vỡ hai, máu trào ra, óc trào ra, máu hồng óc trắng hoà lẫn nhau, đẫm ướt má»› tóc trắng và gương mặt hồng cá»§a má»™t lão nhân vui tánh, thích tạo trò cưá»i cho má»i ngưá»i hoan hỉ khi tiếp cận lão, như Lão lai ngày xưa hiến vui song thân.

Chiếc hồng anh thương cá»§a vị đưá»ng chá»§ há» Hứa cắm nÆ¡i ngá»±c lão, chuôi thương có chùm lông Ä‘á», thương cắm đứng, lông phất phÆ¡ theo má»—i cÆ¡n gió thoáng qua.

Còn vị đưá»ng chá»§ há» Hứa cá»§a Quá»· Diện Bang ở đâu ? Ngưá»i vắng bóng, mà thương lại còn đó. Không! Y không vắng bóng! Y còn đó, có Ä‘iá»u hồn y đà theo Trát Thái mà đối chất dưới diêm đình. Cái xác cá»§a y nằm trên lá»™, không cách xa xác cá»§a Trát Thái lắm. Má»™t cái xác không đầu. Bởi cái đầu cá»§a y đã nát nhừ, hiện tại chỉ là má»™t dống bầy nhầy còn dính vá»›i xác thôi.

Giữa đống bầy nhầy xương thịt da tóc, óc, máu chiếc tiên nhân chưởng cá»§a Trát Thái hiện rõ. Song phương cùng đưa nhau đến cái chá»— đồng quy ư tận! Trong má»™t cuá»™c chiến, nếu phải lâm vào trưá»ng hợp đó, kẻ ra cÅ©ng bi thảm cho cuá»™c Ä‘á»i con nhà võ.

Bởi hỠkhông thể lùi, dù biết rằng lùi có thể sống.

Trát Thái chết, Hứa đưá»ng chá»§ chết, phân ná»­a thuá»™c hạ cá»§a Quá»· Diện Bang chết, nhân số giảm, song cuá»™c chiến lại tăng nhiệt độ. Bây giá», chẳng những má»™t Qúy Ca giao đấu vá»›i má»™t Cốc Thuần, mà cạnh Cốc Thuần còn vị chấp pháp há» Giang và vi.

đưá»ng chá»§ há» Phạm.

Giang chấp pháp vào cuộc từ lâu, còn Phạm Oai thì sau khi Trát Thái chết, y mới vào tiếp trợ Cốc Thuần. Số thuộc hạ còn lại bao quanh bên ngoài, lăm lăm vũ khí, chực chỠlợi dụng sơ hở nào đó của Qúy Ca.

Lệ Tuyệt Linh vá»›i thần sắc an tưá»ng, nhìn vào cuá»™c chiến, theo dõi từng động tác cá»§a Qúy Ca, má»™t kẻ thù song lại là má»™t kẻ thù rất đáng quý. Qúy Ca bị thương, toàn thân đẫm máu song vẫn chiến đấu ác liệt, má»™t mình nghinh chiến cả ba đối thá»§, chẳng há» khiếp sợ. Theo chá»— nhận xét cá»§a Lệ Tuyệt Linh thì Cốc Thuần có bản lãnh rất cao cưá»ng, tài cá»§a y tương đương vá»›i Qúy Cạ Giao đấu vá»›i y, Qúy Ca cÅ©ng đã mệt má»i lắm rồi, huống chi lại còn có Phạm, Giang hai ngưá»i.

Nhưng khi má»™t ngưá»i liá»u, thì con ngưá»i đó phải lợi hại gấp mầy lần lúc bình thưá»ng. Qúy Ca quyết chết, trong khi đối phương không bị bắt buá»™c phải mạng đổi mạng thì đối phương thá»§ nhiá»u hÆ¡n công. Nhá» thế mà cuá»™c chiến kéo dài tá»›i bây giá».

Lệ Tuyệt Linh hiểu rõ, Qúy Ca không thể tạo được sá»± phi thưá»ng để xoay chiá»u cục diện, giành lấy cái thắng vá» mình. Bất quá, y cố gắng duy trì, là để chá» má»™t lúc thuận tiện nào đó, hạ sát má»™t vài ngưá»i nữa, mà những ngưá»i được y chá»n phải là má»™t nhân vật đầu não cá»§a Quá»· Diện Bang.

Chết, y nắm trong tay, song chết má»™t mình thì tịch mịch quá, phải làm sao kêu gá»i thêm má»™t vài bạn đồng hành trên con đưá»ng vá» cõi âm chứ! Má»™t tiếng soạt vang lên, máu bắn tung toé, má»™t thuá»™c hạ Quá»· Diện Bang vừa đánh lén từ phía sau bị Qúy Ca hoành kim nhân kiếm phạt băng ná»­a mảnh đầu. Má»™t đồng bạn cá»§a tên thuá»™c hạ đó tiến lên, Qúy Ca hoành bàn tay thừa, phóng ngược má»™t chưởng, tung gã đó dá»™i vá», xa ngoài má»™t trượng rÆ¡i dá»™ng đầu xuống đất, chiếc đầu bẹp dí xác dẫy đành đạch.

Cá»­u sát bài Cốc Thuần giận xanh mặt, vung chiếc ngân bài, đánh tá»›i, ngân bài chá»›p lên như xẹt ngang trá»i lúc cuồng phong bạo vÅ©. Äồng thá»i gian, Giang chấp pháp vÅ© lá»™ng đôi Ä‘oản kim xoa, bức sát Qúy Cạ Còn Phạm Oai lăm lăm chiến tam hoàn Ä‘ao, xoay quanh cuá»™c chiến, chá»±c chá» sÆ¡ hở. Cứ như thế, cuá»™c chiến lại kéo dài thêm đô.

nửa khắc nửa. Bỗng Cốc Thuần hét to:

- Thá»i gian cấp bách, tất cả cùng ná»— lá»±c, thu thập hắn ngay.

Chính y nhập ná»™i trước, chiếc ngân bài quét qua gió rít má»™t tiếng vù, Qúy Ca quay má»™t vòng tròn, lách mình ra ngoài tầm, đồng thá»i khoát kiếm tạo má»™t bình phong, ngăn chặn khí thế cá»§a địch. VÅ© khí song phương chạm nhau, hai vÅ© khí tách rá»i ra, má»™t mÅ©i nhá»n rÆ¡i cạnh ngân bài rá»c tét ngá»±c Qúy Ca, ngược lại mÅ©i kim nhân kiếm đâm trúng đầu vai cá»§a Cốc Thuần, đẩy y ngã ngá»­a xuống đất. Giang chấp pháp đãø đến sát rồi, ngăn chận Qúy Ca vá»t theo Cốc Thuần. Hai ngá»n kim thoa cá»§a lão từ hai bên thá»c vào nách cá»§a Qúy Cạ Không cần quay nhìn, nghe tiếng gió, Qúy Ca phản ứng liá»n, vừa tràn mình qua má»™t bên, vừa quét kim nhân kiếm vá» phía Giang chấp pháp. Kiếm chạm ngưá»i, máu phun ra, ngưá»i bị hất tung lên, lá»™n ngược mình, đầu dưới chân trên, văng luôn ngoài bảy thước. Nhưng Qúy Ca cÅ©ng nhào nốt, mắt hoa lên, đầu choáng váng. Khí lá»±c cá»§a y cÅ©ng tiêu tan hết rồi. Trong tình thế đó, làm sao Qúy Ca tránh được nhát tam hoàn Ä‘ao cá»§a Phạm Oai vừa giáng xuống.

Thì má»™t vệt sáng từ ven rừng bay tá»›i, chạm trúng tam hoàn Ä‘ao. DÄ© nhiên, vệt sáng đó là thanh ngưu nhÄ© Ä‘ao và Lệ Tuyệt Linh phóng tá»›i, cứu mạng Qúy Cạ Tam hoàn Ä‘ao vuá»™t khá»i tay Phạm Oai, bay Ä‘i ra xa mấy trượng. Cốc Thuần kinh hãi, cố gượng đứng lên, đồng thá»i quát:

- Có gian tế !

HÆ¡n mưá»i thuá»™c hạ Quá»· Diện Bang vừa nhích chân lướt tá»›i định thanh toán Qúy Ca, nghe tiếng, cùng quay mình nhìn ra bốn phía tìm gian tế. Chúng khá»§ng khiếp rõ rệt.

Phóng Ä‘ao rồi, Lệ Tuyệt Linh rá»i chá»— nấp, ung dung bước ra, thần sắc vẫn lạnh lùng, vẫn tàn khốc như thưá»ng. Qúy Ca Ä‘ang chõi kiếm xuống đất để giữ mình khá»i ngã, trấn định tâm thần, trống thấy Lệ Tuyệt Linh, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, thay vì kinh ngạc. Cốc Thuần phẫn uất cá»±c độ, nghiến răng bước tá»›i, hét to như sấm:

- Tên khốn nạn kia, ngươi là ai ?

HÆ¡n mưá»i đại hán lập tức bao vâyquanh Lệ Tuyệt Linh, Phạm Oai chạy Ä‘i nhặt vÅ© khí cầm tay, sẵn sàng ứng phó. Lệ Tuyệt Linh không mảy mai lưu ý đến Cốc Thuần, ung dung tiến thẳng đến trước mặt Qúy Ca lạnh lùng há»i:

- Thấy chưa? Ta có để cho ngươi thất vá»ng đâu ?

Qúy Ca cố dằn cÆ¡n Ä‘au Ä‘ang nhói mạnh khắp thân thể, cất giá»ng khàn khàn đáp:

- Äáng lẽ thì ngươi làm cái việc này sá»›m hÆ¡n. Chá» tá»›i lúc này má»›i ra tay thì không lấy gì làm xuất sắc.

Lệ Tuyệt Linh xì một tiếng:

- Ngươi còn cố nói cứng!

Cốc Thuần quát tiếp:

- Ta há»i ngươi là ai, tên khốn nạn kia, gan ngươi bao nhiêu lá»›n mà dám ra đây ngăn trở hành động cá»§a Cốc lão gia ?

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Ngươi nên xếp bá»›t cái oai cÅ© rích đó lại Ä‘i. Cái trò trẻ con quát tháo doa. nạt ngưá»i ta chẳng có gì hay ho cả đâu, đừng có làm ta phải bá»±c mình.

Bỗng, Phạm Oai kêu lên:

- Ngươi … ngươi là kẻ vừa mới trốn thoát ?

Lệ Tuyệt Linh day qua y:

- Äôi mắt chó cá»§a ngươi khá đó, còn nhận ra được ta là ngươi chưa có mù !

Phạm Oai nổi giận:

- Ngươi muốn chết nên mới dám vô lễ với ta, ngươi là ai, tại sao lại muốn can thiệp vào chuyện của chúng ta ?

Lệ Tuyệt Linh bĩu môi:

- Ta can thiệp thì sao ? Ta muốn gì à ? Lột da ngươi, cắt đầu ngươi, chứ còn muốn gì nữa ?

Phạm Oai quắc mắt đỠngầu, nhảy chồm lên:

- Ngươi phải chết với ta !

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh:

- Chết với ngươi. Ngươi làm nổi việc đó sao ? Rõ là con châu chấu toan ủi xe có khác.

Phạm Oai lại lồng lên:

- Xem đây, tiểu tử thúi !

Thanh tam hoàn đao trong tay y chớp lên, nhưng Cốc Thuần chận lại:

- Phạm đưá»ng chá»§ hãy bình tÄ©nh, ngươi nên nhá»›, lành thì không đến, đã đến nghÄ©a là chẳng lành, ta phải bình tÄ©nh mà ứng phó.

Phạm Oai dừng tay, toàn thân rung mạnh vì khí uất bốc bừng bừng.

Y trầm giá»ng:

- Tuyệt đối không nên để sẩy hắn. Bắt sống không được thì phải giết chết.

Cốc Thuần nhìn sang Lệ Tuyệt Linh, há»i:

- Äã có gan can thiệp, hẳn ngươi cÅ©ng có gan xưng danh chứ ?

Lệ Tuyệt Linh buông gá»n:

- Lệ Tuyệt Linh !

Cốc Thuần biến sắc mặt, buột miệng kêu lên:

- Diêm La Äao!

Lệ Tuyệt Linh gật đầu.

Phạm Oai cũng chấn động không kém Cốc Thuần, vừa thở nhanh vừa lẩm bẩm:

- Diêm la Äao, ngươi là Diêm La Äao Lệ Tuyệt Linh.

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Giả là không thật, thật là không giả. Ngươi ngớ ngẩn quá biết thật, giả cứ thực nghiệm là biết ngay, ngươi có dám thực nghiệm chăng ?

Phạm Oai rít lên:

- Dù cho ngươi có là Lệ Tuyệt Linh Ä‘i chăng nữa, ta há sợ ngươi sao ? Äừng tưởng xưng tên là ngươi làm cho tất cả má»i ngưá»i phải khá»§ng khiếp cúi đầu, để mặc cho ngươi tá»± tung tá»± tác !

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Tốt lắm, thế thì ngươi khá hÆ¡n hai tên thuá»™c hạ cá»§a ngươi nhiá»u, khá hÆ¡n nhiá»u.

Phạm Oai quắc mắt:

- Ngươi đã làm gì chúng rồi ? Chúng bị ngươi ám toán rồi phải không ?

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Ãm toán, đối vá»›i hai phế vật đó ta cần gì phải dùng đến thá»§ Ä‘oạn đê hèn đó sao? Ta đưá»ng hoàng tiá»…n đưa chúng vá» vá»›i tổ tiên chúng đó, nói cho ngươi mừng, ngươi cÅ©ng sẽ theo bước chúng gấp.

Phạm Oai biến sắc mặt, mắng:

- Tàn độc, khát máu như ngươi, ta má»›i thấy trên Ä‘á»i này. Ngươi sẽ phải trả giá đắt!

Lệ Tuyệt Linh Ä‘iá»m nhiên:

- Giá thì ta sẵn sàng trả, chỉ còn chỠcác ngươi đến tiếp nhận thôi.

Cốc Thuần sẵn tiếng:

- Há» Lệ kia, Hắc Lâu đối xá»­ vá»›i ngươi có ân trá»i nghÄ©a đất gì mà ngươi lại phải mạo hiểm xả thân báo đáp lắm vậy, bất chấp cả tá»­ vong ư ?

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Chẳng những không Æ¡n, mà còn là thù nữa. Äúng ra là tá»­ thù, chỉ như cái việc làm cá»§a ta, ngươi cho là mạo hiểm bất chấp tá»­ vong thì đối vá»›i ta chỉ là má»™t trò đùa.

Cốc Thuần nổi giận:

- Äã là thù, sao ngươi lại còn can thiệp vào đây ?

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Ta có can thiệp cho Hắc Lâu đâu ?

Cốc Thuần sững sá», y ướm thá»­:

- Hay là Quá»· Diện Bang có làm Ä‘iá»u gi đắc tá»™i vá»›i ngươi ư ?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i hắc hắc:

- CÅ©ng không nốt, cho đến giá» phút này, Quá»· Diện Bang chẳng có làm Ä‘iá»u chi chạm đến ta, khiến ta bất mãn sanh thù.

Cốc Thuần nổi giận:

- Thế tại sao ngươi lại chống đối bá»n ta?

Lệ Tuyệt Linh đưa tay chỉ Qúy Ca:

- Tại hắn, ta chỉ vì hắn.

Cốc Thuần cao giá»ng:

- Qúy Ca là má»™t nhân vật trá»ng yếu trong Hắc Lâu, ngươi đã xem Hắc Lâu đối đầu, tại sao lại trợ giúp má»™t cao thá»§ cá»§a tổ chức đó chứ ?

Lệ Tuyệt Linh thản nhiên:

- Ta vì cá nhân hắn chứ chẳng phải vì thân phận hắn. Hắn thuá»™c phe phái nào cÅ©ng chẳng có can hệ gì, dù phe phái đó có thù vá»›i ta Ä‘i chăng nữa. Äiá»u này ta nghÄ© ngươi sẽ không bao giá» hiểu ra đâu.

Cốc Thuần trầm giá»ng:

- Còn ai hiểu được sá»± mâu thuẫn cá»§a ngươi. Ngươi làm như vậy chỉ chuốc thêm phiá»n phức vào ngưá»i mà thôi.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh:

- Cho ngươi biết, Hắc Lâu là tá»­ thù cá»§a ta, song chẳng phải toàn thể nhân số trong Hắc Lâu Ä‘á»u là những kẻ vô lương tâm, hung tà bạo ngược. Trong số đó, đương nhiên cÅ©ng có kẻ biết đạo nghÄ©a, tuy bị ràng buá»™c bởi quy cá»§, song luôn luôn tá» ra cái hiệp khí cá»§a ngưá»i hùng. Hắn là má»™t trong số đó, ta ngưỡng má»™ cái khí hùng cá»§a hắn, hÆ¡n nữa, ta không thể chấp nhận má»™t cuá»™c đấu quá bất công như hiện tại. Äó là hai lý do mà ta bắt buá»™c phải xen vào.

Cốc Thuần lắc đầu:

- Ngươi đừng có cuồng vá»ng quá đáng. Ta chỉ sợ ngươi chẳng những không thành công mà còn mang hoạ. Ngươi chưa đủ tư cách gánh vác việc Ä‘á»i. NghÄ© kỹ Ä‘i, liệu sức mình hãy làm, má»›i là kẻ biết thức thá»i vụ.

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Ta thấy đây là má»™t việc đáng làm, nên ta đây rất vui lòng ghé vai gánh vác dù cho có xảy ra việc gì Ä‘i chăng nữa. Ta không có xin ý kiến ngươi thì ngươi hãy cất cái lý luận non dại đó sang má»™t bên cho ta nhá».

Cốc Thuần nghiến răng:

- Ngươi đã nhấn định can thiệp vào ?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Bộ ngươi thấy ta đang đùa với ngươi sao ?

Cốc Thuần nổi giận, xốc chiến bài chênh chênh lên, quát:

- Tại ngươi tá»± tìm lấy cái chết, đừng có oán trách bá»n ta xuống tay ác độc.

Nhưng chưa kịp nhích má»™t chân, bất thình lình lại ngã ngồi xuống. Thì ra vết thương nÆ¡i vai nhá» y vận bế trụ huyết mạch nên ngưng rịn máu, bây giá» y chuyển công lục định tấn công Lệ Tuyệt Linh, khích động vết thương, máu vá»t ra, đẫm ướt mình y.

Công lực theo đó tản mác luôn. Lệ Tuyệt Linh lắc đầu, thốt:

- Ta xem, tình thế rất bất lợi cho ngươi đó.

Phạm Oai hét:

- Ngươi đừng đắc ý vá»™i, dầu sao thì hậu quả tai hại vẫn sẽ vá» ngươi như thưá»ng.

Hắn day qua Cốc Thuần, giục:

- Nhị đương gia, cố gắng lên, chúng ta hợp sức nhau thanh toán tên tiểu tử này.

Vừa thở hổn hển, vừa đưa mắt ra hiệu cho Phạm Oai, Cốc Thuần thấp giá»ng bảo:

- Äừng có vá»ng động.

Phạm Oai không phục:

- Hắn chỉ có má»™t mình, còn chúng ta đến hai ngưá»i, ngoài ra còn có bá»n thuá»™c ha.

trên mưá»i ngưá»i kia, chẳng lẽ chúng ta không làm gì nổi hắn sao ?

Cốc Thuần đứng lên, lôi Phạm Oai đến một góc xa xa, trách:

- Ngươi là má»™t đưá»ng chá»§, mà lại là thá»§ lãnh cá»§a các đưá»ng chá»§ khác nữa, sao ngươi lại hồ đồ thế ? Ngươi chẳng biết Lệ Tuyệt Linh lợi hại như thế nào sao ?

Phạm Oai hằn há»c:

- Thuộc hạ không tin hắn là vô địch … Cốc Thuần trầm gương mặt:

- Chắc ngươi muốn nói là ngươi hơn cả ta vỠcốt khí, can đảm, kiến thức, ngươi còn tự cho rằng thông minh ư ?

Phạm Oai giật mình, ấp úng:

- Thuá»™c hạ đâu dám ngông cuồng như vậy ? Xin nhị đương gia xét chá» Bất quá, thuá»™c hạ tức uất … Cốc Thuần nhìn thoáng qua Lệ Tuyệt Linh, Ä‘oạn há»i:

- Ngươi ý thức được con ngưá»i đó như thế nào chưa ?

Phạm Oai lẩm bẩm:

- Thuộc hạ chỉ biết hắn là một nhân vật hữu danh trong hắc đạo, tàn khốc, ác độc… Cốc Thuần hừ một tiếng:

- Thật là kém cá»i quá. Thanh Ä‘ao cá»§a hắn đã nhúng máu cá»§a hàng ngàn, hàng vạn ngưá»i mà toàn là cao thá»§ võ lâm đấy! Hắn kiêu hùng có má»™t trên Ä‘á»i này, võõ công cá»§a hắn cao thâm không lưá»ng trước nổi. Phải biết, hắn có chổ á»· trượng má»›i dám ngang nhiên khiêu khích chúng ta.

Dừng một lát y nói tiếp:

- Ngươi xem, Qúy Ca có phải là một tay khá chăng ?

Phạm Oai gật đầu. Cốc Thuần tiếp:

- Thế mà hỠQúy kia chưa phải là đối thủ của Lệ Tuyệt Linh đó.

Phạm Oai há»i lại:

- à tứ của nhị đương gia nên thế nào ?

Cốc Thuần đáp:

- Chúng ta ba ngưá»i, mà còn không nổi Qúy Ca, thì nói chi đến việc giao đấu vá»›i Lệ Tuyệt Linh ? Huống hồ, hiện tại ta mang trá»ng thương, còn Hứa đưá»ng chá»§ đã bị loại rồi.

Phạm Oai dậm chân:

- Tại sao nhị đương gia biết hắn cao cưá»ng hÆ¡n nhị đương gia ? Nhị đương gia có sao tài vá»›i hắn lần nào chưa ?

Cốc Thuần lắc đầu:

- Chưa, song bằng vào trá»±c giác, bằng vào những lá»i truyá»n thuyết vá» hắn, ta tin là như vậy.

Phạm Oai do dự một chút:

- Theo thuá»™c hạ nghÄ©, chúng ta nên thá»­ động võ xem sao, lá»i truyá»n thuyết khó tin lắm, vả lại trá»±c giác cÅ©ng chưa phải là má»™t chứng minh cụ thể. … Cốc Thuần nổi giận:

- Thử ? Thử với giá sanh mạng của ngươi phải không ?

Phạm Oai ương ngạnh:

- Thà là bị hắn giết còn hÆ¡n cam tâm nhận kém, phàm ai ai cÅ©ng muốn tranh cưá»ng đến thắng, chẳng lẽ nghe cái oai phong cá»§a ngưá»i ta rồi mình co đầu rụt cổ sao?

Cốc Thuần trừng mắt:

- Ta không ngá» ngươi quật cưá»ng đến độ mù quáng như vậy. Hiếu động cÅ©ng là má»™t đức tính tốt song vá»ng động là Ä‘iá»u nên tránh.

Phạm Oai hừ một tiếng:

- Chắc gì hắn có thực tài mà nhị đương gia do dự ?

Hắn cao giá»ng hÆ¡n, tiếp nối:

- Sỡ dĩ Quỷ Diện Bang được cái thế đứng ngày nay trên giang hồ là nhỠvào cái nhuệ khí đó. Nếu mất nhuệ khí thì làm sao chúng ta hồi đáp lại đại đương gia ?

Cốc Thuần giận cá»±c độ, song còn dằn lòng, từ từ há»i:

- Ngươi muốn nói … Phạm Oai ưỡn ngực, thẳng lưng, dựng cao đôi mày:

- Thuá»™c hạ muốn nói là chúng ta nên liá»u tá»­ chiến vá»›i hắn!

Cốc Thuần trầm giá»ng:

- Ngươi đã quyết định chưa ?

Phạm Oai tinh khôn hơn:

- Phải có nhị đương gia làm chủ mới được ?

Cốc Thuần thở ra:

- Tốt !

Phạm Oai sáng mắt:

- Nhị đương gia đồng ý ?

Cốc Thuần lạnh lùng:

- Ngươi xuất thủ trước đi.

Phạm Oai giật bắn mình:

- Sao ? … Thuộc hạ xuất thủ trước ? ….
Tài sản của meongo75

  #18  
Old 26-04-2008, 07:40 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 18

Tay độc lòng hiá»n


Gương mặt lạnh lùng tàn khốc không biểu lộ một cảm tình, Cốc Thuần gằn từng

tiếng:

- Äể xứng đáng vá»›i các huynh đệ trong bổn bang, để không phụ sá»± tín nhiệm cá»§a Äại đương gia, để cá»§ng cố thanh danh và uy tín, ta ra lệnh cho ngươi xuất thá»§ trước.

Phạm Oai biến sắc :

- Nhị đương gia !…Nhị đương gia cũng biết là một mình thuộc hạ … thuộc ha.

chưa phải là đối thủ của tên tiểu tử hỠLệ … Cốc Thuần nổi giận :

- Nói tá»›i nói lui, chung cuá»™c ngươi vẫn không dấu được sá»± hèn khiếp ! Äã biết Lê.

Tuyệt Linh không phải là tay hữu danh vô thực, thì tại sao cứ mãi đòi so tài với hắn.

Ngươi muốn tỠrõ cái khí hùng? Càng muốn tỠcái hay, ngươi càng bày cái dở. Ngươi có biết thẹn chăng?

Dù ngán Cốc Thuần là một thượng cấp, Phạm Oai vẫn bị chạm mạnh tự ái trước sự miệt thị của Cốc Thuần, bất giác khí uất bốc cao, trợn tròn đôi mắt, phải đối qua phẫn nộ:

- Lệ Tuyệt Linh là kẻ thù chung của bổn bang, tại sao chỉ có một mình thuộc ha.

ứng phó! Nhị ÄÆ°Æ¡ng gia là nhân vật thứ hai trong bang, lại toa. thị Ä‘iá»m nhiên, thế là nghÄ©a gì ?

Sá»± phản đối cá»§a hắn làm bá»n đại hán vây quanh vô cùng kinh hãi, cùng nhìn nhau, cùng lắc đầu lè lưỡi.

Cốc Thuần rung ngưá»i lên, đôi mắt thô ló ra ngoài trÅ©ng, hung quang bắn sáng rá»±c sang Phạm Oai, tưởng chừng có thể nuốt chá»­ng đối phương, và chỉ có nuốt chá»­ng được đối phương má»›i hả!

Môi y mấp máy má»™t lúc, sau cùng y dằn lòng, trầm giá»ng thốt:

- Tốt! Tốt lắm, Phạm Oai! Gặp địch mà kháng lịnh sừng sộ với thượng cấp, cái tội đó hẳn ngươi cũng biết nó nặng nhẹ như thế nào rồi ! Bây giỠta không tranh luận với ngươi nữa, ngươi cứ chỠcái hậu quả của thái độ đó!

Cao giá»ng hÆ¡n y tiếp:

- Ta ra lịnh lần thứ hai, hãy lướt tới, động thủ với Lệ Tuyệt Linh ! Vâng hay không vâng, tùy ngươi!

Äến lượt Phạm Oai rung ngưá»i.

Lần này, hắn không còn dè dặt trong lối xưng hô nữa, hắn giật chiếc mặt na.

xuống, bày ra một bộ mặt thật, những thớ thịt giật bần bật, đôi mắt đỠngầu, hắn hét to:

- Há» Cốc! Ngươi lấy công thá»a mãn niá»m tư, ngươi thù ta, quyết mượn công mà dồn ta vào cảnh chết để báo tư thù! Ngươi dùng oai quyá»n nhị đương gia bức hiếp ta!

Ta động thá»§, ta sắp động thá»§ đây! Cho ngươi toại ý ! Cho ngươi biết, nếu ta chết thì cái chết này do ngươi gây ra, chính ngươi bức ta chết đó! Ta chết để bảo toàn thinh danh cho đại đương gia đây, song ngươi sống sót chỉ để thá» nhận sá»± khinh miệt nguyá»n rá»§a cá»§a các huynh đệ trong bổn bang thôi! Bởi, đại đương gia và các huynh đệ sẽ thấy cái tâm thâm độc cá»§a ngươi. Ta chết để cho ngươi rÆ¡i chiếc mặt nạ, bày chân tướng sài lang, Cốc Thuần ạ !

Cốc Thuần vừa thẹn vừa phẫn nộ, quát:

- Câm !

Phạm Oai phun nước bá»t, bật cưá»i lá»›n:

- Nếu ta may mắn còn sống là kể như cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ngươi bị đầu độc đến ngày cuối đó!

Hắn gá»i to:

- Thưá»ng Tiêu!

Má»™t ngưá»i bên hữu bước tá»›i, ứng tiếng:

- Có thuộc hạ đây!

Phạm Oai gằn giá»ng:

- Nhá»› bẩm báo rõ ràng vá»›i đại đương gia là ta yêu cầu ngưá»i có má»™t quyết định công bằng!

Thưá»ng Tiêu liếc mắt sang Cốc Thuần, lúc đó biến sắc mặt xanh rá»n hàm hồ đáp:

- Äiá»u đó thì … thuá»™c hạ nghÄ© … nghÄ© …là … Lệ Tuyệt Linh bây giá» má»›i thốt:

- Xuất thá»§ Ä‘i Phạm Oai! Khá»i phải chuẩn bị việc sau! Cãi nhau như chó mà làm gì! Ngươi đến trước, chết trước, y đến sau, chết sau, y không đến, ta cÅ©ng tìm đến y! Tất cả hai ngươi Ä‘á»u phải chết, muốn tranh luận gì thì chá» xuống diêm đài mà đối chất trước chúa tể cõi âm!

Phạm Oai quát:

- Äừng cao ngạo, Lệ Tuyệt Linh! Chẳng phải trên cõi Ä‘á»i này chỉ có má»—i mình ngươi!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh:

- Ngươi tức uất vá»›i Cốc Thuần, lại toan đổ trút sá»± phẫn ná»™ lên đầu ta à? ÄÆ°á»£c rồi!

Ta không chấp nhất đâu! Ai nỡ chấp nhất một kẻ sắp chết chứ ?

Vung thanh Tam Hoàn Äao lên, Phạm Oai hét:

- Xem đây ! Tuyệt Linh!

Nhưng hắn chưa bước tới.

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Thì cứ cho ta xem! Chưa làm gì mà bảo xem, là xem cái gì chứ ?

Phạm Oai hít má»™t hÆ¡i dài không khí, dằn cÆ¡n bồng bá»™t, đồng thá»i đỠkhí, vận công, bảo:

- Lấy vũ khí cầm sẵn nơi tay đi!

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Ta biết việc ta phải làm! Ngươi khá»i cần nhắc.

Phạm Oai hừ má»™t tiếng, phóng ngá»n Tam Hoàn Äao sang.

Lệ Tuyệt Linh đạp chân xuống đất, chuồi vá» phía hậu lạng mình lăn khá»i má»™t vòng, rá»i khá»i vị trí xa hÆ¡n ba trượng.

Một tiếng rú vang lên, một đại hán ngã nhào, thanh phác đao trong tay hắn đã sang qua tay Lệ Tuyệt Linh.

Phạm Oai hét to:

- Tàn nhẫn quá!

Tam Hoàn Äao bay tá»›i lượt thứ hai.

Lệ Tuyệt Linh đứng má»™t chá»—, chá» thanh Tam Hoàn Äao gần tá»›i má»›i vung thanh phác Ä‘ao lên đón chận bên trên, Ä‘ao thế có áp lá»±c ngàn cân nặng, nếu Tam Hoàn Äao chặt xuống, chẳng khác nào chặt vào tảng đá thì là vô ích mà lại hao công lá»±c.

Hắn trịch thanh đao qua một bên dùng tay qua tả đâm mũi đao vào mình Lê.

Tuyệt Linh.

Tuyệt Linh lập tức đổi tay Ä‘ao, nhanh không thể tưởng, mưá»ng tượng hai tay có Ä‘u?

hai đao.

Äổi tay rồi chàng dùng tay tả hất Ä‘ao đánh bạt thanh Ä‘ao cá»§a Phạm Oai, ngoặc luôn cổ tay chuyển hướng mÅ©i Ä‘ao đâm thốc tá»›i.

Phạm Oai liá»u, không lùi lại chập cả hai tay lại, nắm chặt chuôi Ä‘ao, vận toàn công phu ná»™i lá»±c, đâm thanh Ä‘ao vào ngá»±c đối phương.

Nhất định đòn đổi đòn, Phạm Oai đã chấp nhận đồng quy ư tận cùng đối phương.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ, ngả ngá»­a ngưá»i vá» phía hậu hất chân hữu lên, má»™t tiếng coong vang lên, mÅ©i giày thép chạm trúng thân Ä‘ao.

Thanh đao quất ngược lên trên, uốn cầu vồng, chém xuống đỉnh đầu Phạm Oai.

Äồng thá»i mÅ©i phác Ä‘ao cÅ©ng đâm thá»§ng ngá»±c cá»§a hắn!

Hắn bị chấn dội ngược lại hơn bảy thước.

Không gian trầm Ä‘á»ng nặng ná», không má»™t ai thở mạnh. Tất cả Ä‘á»u giương tròn mắt nhìn thảm cảnh vừa xảy ra, mồm há hốc sợ hãi đến độ sững ngưá»i.

Lệ Tuyệt Linh ung dung cắm mũi đao xuống đất, đây là một thói quen của chàng sau mỗi lần hạ một đối tượng.

Rồi chàng Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, thốt:

- Äao là má»™t vÅ© khí rất bình thưá»ng trong các loại vÅ© khí, cÅ©ng vì chá»— bình thưá»ng đó mà cách xá»­ dụng nó rất là khó khăn, không phải má»—i ngưá»i muốn trở nên lợi hại khi dùng nó mà đạt được như ý muốn. Phàm dùng má»™t vÅ© khí mà không phát huy được cái công hiệu cá»§a nó thì chẳng những nó trở thành vô dụng, mà còn vướng bận, gây nên nhiá»u phiá»n toái đến có thể thiệt thân. Như Phạm Oai đó! Mong các vị rút kinh nghiệm trong cái gương cá»§a Phạm Oai, hoặc giả luyện thêm Ä‘ao pháp cho thuần thục, hoặc giả thay đổi vÅ© khí, nếu không làm như vậy thì đừng chưá»ng mặt trên giang hồ nữa, nguy hiểm lắm đấy!

Chàng giảng dạy lối xá»­ dụng vÅ© khí ngay tại trưá»ng chiến đấu, bên cạnh các xác chết!

Còn ai bình tÄ©nh như chàng trước má»™t số địch nhân hÆ¡n mưá»i ngưá»i! Nếu không có lòng tá»± tin quá cao thì đừng hòng có thái độ thản nhiên như chàng!

Chính sá»± thản nhiên đó ảnh hưởng mạnh đến tinh thần cá»§a địch, cả Cốc Thuần cÅ©ng không tránh khá»i kinh khiếp.

Tuy nhiên cái thái độ cá»§a Lệ Tuyệt Linh chứa đựng sá»± giá»…u cợt rõ rệt, chàng khinh miệt đối phương như má»™t phưá»ng trẻ nít, chưa đủ tư cách vào Ä‘á»i, chứ đừng nói là ứng chiến cùng chàng.

Mặc dù khiếp sợ, Cốc Thuần khi nào tiêu hoá nổi sự cuồng ngạo của Lệ Tuyệt Linh.

Cốc Thuần cất giá»ng khàn khàn, thốt:

- Lệ Tuyệt Linh ! Ta mong ngươi đừng quên những gì ngươi đã làm hôm nay!

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Ta khuyên ngươi nên cút đi, vỠmà sống nốt những ngày thừa với vợ con, không nên để vợ thành góa phụ mà con cũng mồ côi luôn!

Cốc Thuần cố dằn cơn tức uất, tiếp:

- Ngông cuồng quá, Tuyệt Linh! Sẽ có một ngày ngươi hối hận vỠtánh cao ngạo cực độ của ngươi. Ta nói sẽ có một ngày! Ngươi nhớ kỹ là phải có ngày đó.

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Giả như có cái ngày đó, thì các ngươi cÅ©ng không còn trên cõi Ä‘á»i này mà mong chứng kiến!

Cốc Thuần sùi bá»t mép:

- Ta phát thệ sẽ tá»± tay này kết thúc mạng sống cá»§a ngươi, ta sẽ vận dụng má»i sÆ¡?

năng, má»i phương pháp để báo phục cái nhục hôm nay!

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Buồn cưá»i cho ngươi nuôi má»™ng hái sao trá»i! Ngươi tưởng sẽ còn sống mà rá»i khá»i nÆ¡i này à ? Cốc Thuần! Bao nhiêu đồng bá»n cá»§a ngươi Ä‘ang chá» ngươi nÆ¡i âm cảnh. Phạm Oai cÅ©ng chá» ngươi đối chất tại diêm đình, hãy chuẩn bị Ä‘i Cốc Thuần, ta sẵn sàng đưa ngươi rất êm thấm!

Cốc Thuần hấp tấp hét lớn:

- Ngươi định tàn sát hết tất cả bá»n ta ?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Giết hết! Không lẽ ngươi như vậy đó mà lại đòi ta giành tiện nghi cho ? Tha cho ngươi để ngươi quy tụ viện thủ, an bày cạm bẫy lừa ta à ? Cốc Thuần! Nhận mạng cho rồi! Nơi đây là phần mộ của ngươi đó!

Cốc Thuần xuất mồ hôi lạnh!

Tuy nhiên, y cố gượng mỉa mai:

- Vậy là ngươi bất chấp quy củ giang hồ rồi, Lệ Tuyệt Linh!

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Ngươi không có đủ tư cách đòi há»i sá»± bảo vệ cá»§a luật giang hồ!

Dừng lại một phút, chàng tiếp:

- Huống chi, các ngưá»i đông mà ta thì chỉ có má»™t mình, má»™t cuá»™c đấu rất bất công, vậy mà ta còn chấp nhận cho các ngươi! Nếu khách giang hồ sau nầy có phê phán, thì chính các ngươi má»›i là những kẻ đáng khinh bỉ !

Cốc Thuần hằn há»c:

- Chính ngươi mới bất công!

Lệ Tuyệt Linh hừ một tiếng:

- Tại sao ?

Cốc Thuần tiếp:

- Ngươi có võ công cao, song ta không ngán, bất quá ta Ä‘ang mang trá»ng thương, công lá»±c kém giảm, ngươi thừa dịp này uy hiếp ta là hèn, là bất công! Äành là nhân số cánh ta đông, song ngoài ta ra, bá»n kia đâu giá trị gì ? Chúng đâu phải là đối thá»§ cá»§a ngươi. Ngươi giết những ngưá»i tầm thưá»ng, vô danh, thì sao gá»i là anh hùng ? Chung quy, chỉ có má»™t mình ta mà ta thì không còn kháng lá»±c! Ngươi có thể xuất thá»§ vá»›i má»™t ngưá»i không còn kháng lá»±c chăng ?

Lệ Tuyệt Linh do dự một chút:

- Ta không cần biết gì cả, ta cứ trừ diệt các ngươi cho dứt hậu hoạn là được rồi!

Ta phải nghĩ đến sự an toàn của ta trước khi nói đến nhân nghĩa!

Cốc Thuần nghiến răng:

- Ngươi bất chấp luôn cả quy củ của riêng ngươi?

Lệ Tuyệt Linh bật cưá»i ha hả:

- Ngươi hiểu ta hÆ¡n cả ta hiểu ta sao Cốc Thuần ? Äâu ngươi thá»­ dẫn chứng lá»i nói cá»§a ngươi cho ta biết xem sao!

Cốc Thuần há»i:

- Có đúng là từ bao lâu nay ngươi có thói quen trá»ng nghÄ©a, thá»§ tín chăng ?

Lệ Tuyệt Linh ngẩng cao mặt:

- Äúng vậy.

Cốc Thuần tiếp:

- NghÄ©a là chẳng phải đối vá»›i ngưá»i thân ngươi má»›i trá»ng ! Cả vá»›i kẻ thù ngươi cÅ©ng trá»ng luôn phải không ?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Rồi sao ?

Cốc Thuần cưá»i mỉa:

- Thế mà ngươi nhất định uy hiếp kẻ mang trá»ng thương! Thế mà ngươi toan tận diệt bá»n tài hèn sức má»n. Con ngưá»i trá»ng nghÄ©a, thá»§ tín có thật làm như vậy được à ?

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Ngươi định nâng cái tác phong của ta lên cao để ru dịu ta phải không ? Rất tiếc, ta không thể buông tha cho các ngươi ly khai nơi này!

Cốc Thuần bối rối:

- Lệ Tuyệt Linh! Chẳng lẽ vì má»™t việc nhá» má»n này mà ngươi há»§y hoại thanh danh tạo tá»±u từ lâu ?

Lệ Tuyệt Linh xì một tiếng:

- Ta không thích nghe nói nhảm! Thinh danh đối vá»›i ta không có nghÄ©a lý gì cả, ta đã quẳng nó theo mây gió từ lâu. Nhưng có Ä‘iá»u, đối vá»›i các ngươi, ta có phần nào cao thượng hÆ¡n vậy thôi!

Cốc Thuần hầu như xuống nước:

- Tuy ngươi xuất thân từ hắc đạo, song so vá»›i bá»n ta vẫn còn biết trá»ng tín nghÄ©a hÆ¡n nhiá»u, Ä‘iá»u này Ä‘a số Ä‘á»u công nhận, chứ chẳng phải chỉ có riêng má»™t mình ta! Lê.

Tuyệt Linh, dù sao thì ngươi cÅ©ng không nên hạ thá»§ đối vá»›i bá»n bất lá»±c hoàn toàn!

Lệ Tuyệt Linh nhìn Cốc Thuần má»™t lúc, Ä‘oạn há»i:

- Ngươi cho ngươi là con ngưá»i như thế nào ?

Cốc Thuần trố mắt:

- Câu há»i đó có ý tứ gì ?

Lệ Tuyệt Linh tiếp:

- Trên giang hồ, ngưá»i ta nói Cá»­u Sát Bài Cốc Thuần là má»™t tay khá, có thể được liệt vào hàng nhất lưu cao thá»§, cái cao ngạo cá»§a ngươi, thà chịu gãy chứ không chịu uốn cong, bây giá» ta thấy ngươi sợ chết đến độ nói những lá»i không nghe được! Ngươi không biết thẹn à ?

Cốc Thuần lẩm nhẩm:

- Còn núi non, rừng rậm, là còn có củi đốt lửa, sở dĩ ta muốn sống là để tìm cách báo thù! Chứ ương ngạnh mà chết thì chẳng hóa ra chết uổng quá sao, còn tham sống vì lẽ đó, chứ không phải để hưởng thụ đâu?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh:

- Ngươi đáng mặt đại trượng phu, năng khuất năng thân, biết tiến biết thoái.

Cốc Thuần cắn môi, tiếp luôn:

- Ngươi có quyá»n ăn nói, tùy tiện nói, bởi ta là con cá trên thá»›t, chỉ còn chá» nhát Ä‘ao cá»§a ngươi thôi.

Lệ Tuyệt Linh nhìn qua Qúy Ca, y còn nhắm mắt chá»i kiếm, gượng đứng, song thân hình cứ chao chao có thể ngã bất cứ lúc nào.

Hai mÅ©i kim xoa còn cắm nÆ¡i hông sưá»n, rung rung theo đà chao.

Cứ cái tình hình đó, cuối cùng rồi y cũng phải ngã!

Lệ Tuyệt Linh cau mày, trầm tư một lúc.

Cốc Thuần thì hồi há»™p, lo âu, mồ hôi lạnh không ngừng đổ, y cất giá»ng khàn khàn:

- Lệ Tuyệt Linh! Ta biết ngươi không nỡ!

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng nhìn Cốc Thuần, không đáp. Ãnh mắt cá»§a chàng tàn khốc quá, Cốc Thuần rợn xương sống từng cÆ¡n.

Chẳng rõ tại sao, lưỡi y líu lại.

Sau cùng, Lệ Tuyệt Linh buông gá»n:

- Tha cho ngươi đó!

Cốc Thuần mừng quá hóa sợ, hấp tấp há»i:

- Thật à ?

Lệ Tuyệt Linh cao giá»ng:

- Ngươi còn léo nhéo nữa à ?

Cốc Thuần cúi mặt xuống, không dám nhìn chàng.

Lệ Tuyệt Linh tiếp luôn:

- Ngươi biết tại sao ta lại phát sanh cái tâm từ bi chăng?

Cốc Thuần lắc đầu, tuy mừng, song y vẫn còn phập phồng lo ngại. Nếu Lệ Tuyệt Linh đổi ý kiến thì sao ?

Lệ Tuyệt Linh từ từ giải thích:

- Thứ nhất, ngươi dám nói thật, là sẽ báo thù nếu được sống sót ! Như vậy là có khí cốt! Còn hơn những kẻ đón gió đưa vèo, lòng căm thù mà miệng thì tâng bốc.

Ngừng một chút, chàng tiếp:

- Thứ hai, ngươi là một tay hữu hạng trên giang hồ, gặp cái nhục này, kể cũng nặng lắm rồi, hẳn là ngươi đau đớn lắm. Vì tình đồng đạo võ lâm, ta không nỡ dồn ngươi vào tử địa, dù biết rằng tha cho ngươi là bất lợi cho ta!

Cốc Thuần trầm gương mặt, u buồn vô cùng.

Lệ Tuyệt Linh lại tiếp:

- Thứ ba, như đã nói, ta rất trá»ng nghÄ©a khí, ngươi thá» thương, ta không thể hạ thá»§, đành rằng các ngươi không xứng đáng cho ta giữ gìn nghÄ©a khí, song ta còn có lương tâm, ta giữ gìn nó là vì lương tâm cá»§a ta chứ chẳng vì các ngươi.

Lâu lắm, Cốc Thuần mới thốt:

- Vô luận ngày sau chúng ta gặp nhau trong trưá»ng hợp như thế nào, hiện tại ta cảm tạ hảo ý cá»§a ngươi.

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Ta tiếp nhận lá»i cảm tạ đó.

Cốc Thuần hớp một hơi dài không khí:

- Bá»n ta Ä‘i được chứ ?

Lệ Tuyệt Linh khoát tay:

- Cứ tự tiện!

Cốc Thuần lập tức nhặt chiếc Cá»­u Sát Ngân Bài rồi quay mình bước Ä‘i, không buồn kêu gá»i bá»n thuá»™c hạ.

Lâu lắm bá»n này má»›i bừng tÄ©nh, hấp tấp chạy theo.

Äợi bá»n Quá»· Diện Bang Ä‘i hết rồi, Lệ Tuyệt Linh đến cạnh Qúy Ca há»i:

- Còn đứng được chăng, lão hữu ? Có sao không ?

Qúy Ca nhìn chàng vá»›i ánh mắt lá» Ä‘á»:

- Äa tạ ngươi cứu mạng!

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Khoan nói đến việc đó hãy đáp câu há»i cá»§a ta đây ? Sá»± việc giữa chúng ta, ngươi giải quyết như thế nào ?

Qúy Ca cắn môi, một phút sau, đáp:

- Vẫn tìm cách áp giải ngươi vỠHắc Lâu!

Lệ Tuyệt Linh nổi giận:

- Ngươi vô tình đến thế à ?

Qúy Ca buông từng tiếng nhẹ:

- Lệ Tuyệt Linh, Æ¡n cứu mạng, ta ghi tạc suốt Ä‘á»i, nhưng đó là việc cá nhân! Việc riêng tư ! Không thể nhân tư mà phế công ! Ta còn trách nhiệm !

Lệ Tuyệt Linh hét:

- Ngươi tàn độc hÆ¡n ta! Ngươi mất cả nhân tánh ! Ngươi há»§y diệt đạo lý má»™t cách mù quáng ! Trách nhiệm gì chứ ! Äối vá»›i má»™t tổ hợp tà quái, mà ngươi tá»± cho mình có trách nhiệm để ràng buá»™c lấy mình à. Tỉnh ngá»™ Ä‘i, Qúy Ca!

Qúy Ca trầm giá»ng:

- Ta đã nói, chúng ta đồng nghÄ©a khí, song má»—i ngưá»i có má»™t đưá»ng! Cá nhân ngươi tá»± do song cá nhân ta bị ràng buá»™c bởi má»™t liên đới, bằng má»i giá ta phải tôn trá»ng sá»± liên đới đó! Ta phải áp giải ngươi vá» Hắc Lâu! Ta tìm má»i cách thá»±c hiện quyết định đó. Ngươi chết rồi, ta sẽ tá»± tá»­ theo ngươi để đáp lại cái Æ¡n cứu mạng!

Lệ Tuyệt Linh sững sá».

Rồi chàng hét lên:

- Ngươi có cái chá»§ ý hoang đưá»ng quá, đáng lẽ ta không nên giải cứu ngươi nÆ¡i tay bá»n Quá»· Diện Bang.

Äoạn chàng bật cưá»i lá»›n, tiếp:

- Không, ta không cần phải giận ngươi làm gì ? Ngươi có cách gì áp giải ta vỠđó ? Nói cho ta nghe đi!

Qúy Ca cương quyết:

- Ta có cách! Ta sẽ ngăn chận ngươi chạy thoát.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i vang:

- Ngươi sẽ cắn vào da thịt ta, níu ta lại ?

Qúy Ca lắc đầu:

- Äừng đắc ý. Ngươi không trốn thoát đâu!

Lệ Tuyệt Linh gật gù:

- Ta không trốn, ta chỉ chạy đi thôi, cũng có thể ta giết ngươi rồi mới chạy đi!

Qúy Ca thách:

- Chỉ cần ngươi nhúc nhích là ta thu thập ngươi liá»n!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i hắc hắc:

- Ta đi đây, Qúy Ca! Thử xem ngươi sẽ làm sao!

Chàng bước liá»n. Qúy Ca gá»i lại, chàng vá» không nghe, cứ bước Ä‘á»u.

Bỗng, có tiếng gió từ phía hậu cuốn tới. Một đạo kình khí xé không gian vút đến ót chàng.
Tài sản của meongo75

  #19  
Old 26-04-2008, 07:41 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 19


Ân oán nan phân


Lệ Tuyệt Linh không hỠquay đầu lại, thân hơi rùn xuống, lưng uốn cong một chút,

nhưá»ng cho thanh Kim Nhẫn Kiếm bay qua, đồng thá»i nách hé lên, thanh phác Ä‘ao từ tay nầy vòng ra lưng lòn dưới nách tay kia rồi bay theo thanh kiếm, Ä‘ao nhanh hÆ¡n kiếm, Ä‘ao gặp kiếm bật thành má»™t tiếng keng, cả hai cùng rÆ¡i xuống.

Äến lúc đó chàng má»›i xoay mình tiến lên, chụp lấy áo Qúy Ca, ấn y ngồi xuống.

Qúy Ca há»± má»™t tiếng, tức uất vô cùng song không làm sao phản kháng lại được, y há mồm, trợn mắt nhìn chòng chá»c Lệ Tuyệt Linh. Y há»± má»™t tiếng, Lệ Tuyệt Linh hừ hai tiếng, y tức uất vì không phản kháng được thì Lệ Tuyệt Linh cÅ©ng tức uất vì Qúy Ca biểu hiện má»™t sá»± ngu trung đối vá»›i Hắc Lâu, má»™t sá»± ngu trung mà bất cứ ai cÅ©ng không thể chấp nhận được!

Chàng cao giá»ng thốt:

- Ta không tưởng nổi là ngươi nuôi dưỡng má»™t tinh thần hy sinh mù quáng đối vá»›i Hắc Lâu như thế đó! ÄÆ°á»£c rồi, sau này khi gặp Tào Nghệ, ta sẽ nói vá»›i lão là ngươi trung thành tuyệt đối vá»›i lão, lão phải chấm công đầu cho ngươi, ban bố ân huệ cho ngươi thụ hưởng truyá»n kiếp! Tào Nghệ có những thá»§ hạ như ngươi, đáng lẽ phải là bá chá»§ trong võ lâm từ lâu! Tại sao mãi đến nay vẫn chưa thành hình dạng chi cả mà vẫn còn là cái bóng má» giữa giang hồ ?

Qúy Ca phải cố gắng lắm má»›i vận dụng Ä‘iểm khí lá»±c tàn thốt má»™t câu gá»n:

- Ngươi tàn độc lắm!

Lệ Tuyệt Linh nạt:

- Câm cái mõm thối cá»§a ngươi lại! Ta tàn độc à ? Má»™t con ngưá»i muốn dành cái sống, phải được quyá»n dùng má»i thá»§ Ä‘oạn chứ ? Ta phản ứng giành cái sống trong khi các ngươi dồn áp lá»±c, dụ ta vào cảnh chết, như vậy là tàn độc sao? Huống chi các ngươi không vì tá»± ká»·, các ngươi trải thân lót đưá»ng cho má»™t kẻ khác thá»±c hiện má»™t tham vá»ng ngông cuồng, các ngươi không ngần ngại đổ máu mình, gây đổ máu cho đồng loại? Giữa chúng ta, ai là ngưá»i tàn độc? Ta tàn độc thì khi nào ta xuất hiện cứu ngươi!

Con tim cá»§a ngươi màu đỠhay màu Ä‘en? Hay đúng hÆ¡n, ngươi có má»™t con tim như má»i ngưá»i không?

Thương thế hành hạ, Qúy Ca đau đớn vô cùng.

Y rung rung giá»ng buông lá»i trối:

- Ta nhận bại! Ta không ngăn chặn ngươi nổi! Tuy nhiên ta cũng hài lòng vì đã làm tròn bổn phận của mình. Thế là xong cho ta! Vĩnh viễn xong cho ta!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh:

- Hy sinh cho chá»§ đến giá»t máu cuối cùng, ngươi thấy chá»§ nhân cá»§a ngươi tá» cái vẻ hài lòng chưa? Hay là lão ta thản nhiên bước ngang xác chết cá»§a ngươi mà chẳng chút Ä‘oái hoài truy tưởng! Sá»± trung tín và niá»m chân thành cá»§a ngươi đáng khen thật song ngươi dùng không đúng chá»—. Và chung quy rồi ngươi chỉ là ngưá»i giai Ä‘oạn thôi, cÅ©ng như bao nhiêu ngưá»i giai Ä‘oạn mà Tào Nghệ đã dùng trước ngươi, sẽ dùng sau ngươi! Äừng mong má»™t ân tình nào ở kẻ chỉ biết nhìn vào lợi lá»™c, sẵn sàng bẻ ná khi con chim rÆ¡i, quăng nôm khi con cá dãy chết! Ngươi bị nhiá»…m độc nặng quá rồi! Ngươi cố chấp là tá»± diệt đó, không hÆ¡n không kém!

Dừng lại một chút, chàng tiếp:

- Ta biết ngươi là tay khá dù ngươi hai phen ba lượt hành động bất lợi đối vá»›i ta, song vì nghÄ©a khí giang hồ, ta luôn luôn bá» qua, để cố đưa ngươi trở vá» chánh đạo, cái đạo làm ngưá»i trên bình diện cá»§a công bằng, không bóc lá»™t ai nhưng không để bị ai bóc lá»™t, lợi dụng! Nhưng ngươi ngoan cố quá, cứ giữ mãi tấm lòng ngu trung, biết rằng mình Ä‘i sai đưá»ng xong vẫn tiếp tục bước cho trá»n Ä‘oạn đưá»ng! Ta thành thật tiếc cho ngươi ?

Chàng lại dừng, rồi tặc lưỡi, kết luận:

- Mà thôi! Cái nghiệp dĩ không cho chúng ta đồng tình dù cho cái ý của chúng ta rất hiệp thì âu cũng là cái số! Ngươi đối xử với ta tốt, ta nhận là một cái ân! Ta cứu mạng ngươi, ơn đó ta đã đáp rồi! Giữa chúng ta không còn ân oán từ hôm nay trở vỠsau, những ngày qua nợ giữa chúng ta đã thanh toán dứt khoát rồi. Từ hôm nay trở vỠmai hậu gặp nhau lại chúng ta không cần phải nói gì với nhau nữa, những tấc thép trong tay sẽ thay chúng ta mà nói chuyện với nhau theo ngôn ngữ giang hồ, thứ ngôn ngữ vô thanh nhưng hữu sắc, ngôn ngữ của sắt và máu!

Thốt xong, Lệ Tuyệt Linh bước vá» phía cá»— xe, vá»›i kinh nghiệm cá»§a nhiá»u năm lăn lá»™n trên giang hồ, chàng dá»… dàng tìm thấy thanh Sanh Tá»­ Kiá»u dấu kín trong má»™t lá»›p gá»—, dưới đáy xe.

Qúy Ca ngồi đó, chịu cơn đau hành hạ, thân hình run mãi, ánh mắt theo dõi từng cử động một của Lệ Tuyệt Linh.

Äặt thanh Sanh Tá»­ Kiá»u nằm ngang nÆ¡i đầu vai, Lệ Tuyệt Linh trở lại, nhìn xuống Quy Ca, Ä‘iểm nhẹ má»™t nụ cưá»i, thốt:

- Ta Ä‘i đây! Chắc chắn là chúng ta sẽ còn có dịp gặp nhau, nếu như ngươi còn sống! Mà dù không gặp nhau Ä‘i nữa thì dù sao ta cÅ©ng ghi má»™t ấn tượng tốt vá» ngươi trong tâm não cá»§a ta! Vá» mà báo cáo lại vá»›i Tào Nghệ, bắt đầu từ hôm nay, ta chấp nhận mối giao tình vá»›i Hắc Lâu, toàn thể Hắc Lâu, mối giao tình đẫm máu! Nghiệp dÄ© đã tạo nên cho ta thêm má»™t liên hệ rồi, ta sẵn sàng tiếp nhận sá»± liên hệ này, bởi mối liên hệ ấy, bầu trá»i này sẽ không thể có hai kẻ đội chung !

Qúy Ca muốn nói má»™t câu, song yết hầu bị ngăn chận, âm thanh phát ra chỉ nghe rá»™t rá»™t nhá», không thành lá»i. Trái cổ lên xuống mãi, chứng tá» y cố gắng, song không thể nào phát âm nổi! Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Hẹn ngày sau gặp lại! Ta đi đây!

Xong chàng quay mình bước đi. Chàng đi được một trượng thì một tiếng bịch nhẹ vang lên ở phía hậu. Không cần quay đầu lại, chàng cũng biết tiếng động đó,tiếng động của một thân thể ngã xuống.

Chàng chậm chân lại, chừng như do dá»±. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, chàng biết là Qúy Ca hôn mê, ngã xuống vì y ngồi, ngã ngá»­a ra, tiếng động không vang lá»›n lắm. Nếu không được cứu kịp thá»i thì y phải chết! Thá» thương nặng như vậy, máu ra nhiá»u như vậy, Qúy Ca đâu phải bằng sắt mà chịu nổi lâu dài ?

Thế mà y vẫn cố chấp, thà chịu chết chứ không chịu bá» cái thế đối lập! Thà chịu hy sinh cho má»™t chá»§ nhân tham tàn chứ không quay đầu vá» chánh nghÄ©a! CÅ©ng đáng khen cho sá»± trung thành, dù là cái trung thành ngu xuẩn! Song cÅ©ng đáng hận cho con ngưá»i ngoan cố!

Lệ Tuyệt Linh nghÄ© sao? Bá» Ä‘i ? Hay trở lại cứu y ? Cứu y là duy trì má»™t đối thá»§ lợi hại, để trong tương lai, đối thá»§ đó sẽ lấy mạng chàng ? Bởi rất có thể là chàng sẽ thất bại trước y, bởi y có nhiá»u viện thá»§ trong Hắc Lâu, còn chàng thì đơn độc ? Chàng do dá»± thật sá»±, và rất lâu.

Äịnh bá» Ä‘i, chàng bước tá»›i má»™t bước, định quay lại, chàng lùi má»™t bước, rồi phân vân, chàng đứng lại. Cứ như thế, chàng lá»­ng lá». Thần sắc biến đổi luôn, ánh mắt cÅ©ng chá»›p luôn, chứng tá» cân não cá»§a chàng Ä‘ang trải qua má»™t cuá»™c tranh chấp giữa hai ý niệm vị ká»· và vị tha.

Cuối cùng, chàng quyết định. Chàng quay nhanh ngưá»i, sợ rằng quay chậm thì cái quyết định đó sẽ lung laỵ Äúng như chàng liệu Ä‘oán, Qúy Ca đã ngã ngá»­a tay chân dang ra buông xuôi.

Y nằm đó, mê man. Lệ Tuyệt Linh càu nhàu tự mắng:

- Lệ Tuyệt Linh! Ngươi nhu nhược quá, ngươi vô dụng mất rồi! Äể cho thứ nhân đạo cá»§a nữ nhân chi phối hành động, thì sau này ngươi sẽ chuốc lấy phiá»n phức khôn cùng!

Chàng dùng phương pháp cấp cứu bí truyá»n làm sống dậy má»™t cảm giác nÆ¡i ngưá»i Qúy Cạ Tỉnh lại rồi Qúy Ca nghe toàn thân nóng ran, các khá»›p xương như vỡ vụn, như ngàn muôn mÅ©i kim chích vào da thịt.

Tiếng nói đầu tiên của Qúy Ca là:

- Nước!.... Nước!

Có nước cho y liá»n, bởi nÆ¡i đó gần bá» suối. Nước vào, há»a hạ, xương bá»›t Ä‘au, da bá»›t nhức. Tư tưởng bắt đầu tập trung, lý trí khôi phục dần dần.

Mở mắt ra thấy Lệ Tuyệt Linh, y thở dài, lẩm bẩm:

- Ngươi ?...

Lệ Tuyệt Linh hừ một tiếng:

- Ngươi lấy làm lạ ?

Qúy Ca tiếp:

- Äáng lý ra không nên là ngươi...

Lệ Tuyệt Linh hừ một tiếng:

- Nhưng nếu là tả Và hẳn ngươi cũng biết chính là tả Ta nên cứu ngươi một lần nữa chứ ?

Qúy Ca uốn mình theo cÆ¡n Ä‘au vừa dậy lên, tiếp nối vá»›i giá»ng khàn khàn:

- Ta hiểu! Ta hiểu là ngươi chẳng thể bỠmặc ta chết nơi này mà đi.

Lệ Tuyệt Linh hận:

- Äừng nói ngá»t! Ta không thích ngá»t! Äối vá»›i ngươi ta chẳng có tình thâm, ý hận gì cả. Ta hận sao máu trong ngưá»i cá»§a ngươi không chảy nhanh, chảy cạn cho ngươi chết gấp Ä‘i!

Qúy Ca cố Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:

- Tuy nhiên, ngươi vẫn bất nhẫn như thưá»ng!

Lệ Tuyệt Linh nổi giận:

- Có gì làm cho ta bất nhẫn đâu ?

- Ngươi vẫn còn trở lại cứu ta!

Lệ Tuyệt Linh cao giá»ng:

- Äó là nhược Ä‘iểm cá»§a ta! Ta lầm! Ngươi hẳn cÅ©ng biết là ta có má»™t ấn tượng rất tốt vá» ngươi, có thể ngươi lợi dụng nhược Ä‘iểm đó cá»§a ta, vá» làm như sắp chết để buá»™c ta phải đồng tình. Và cuối cùng thì ta phải hành động theo bổn tính, cái tánh bất nhẫn trước má»™t kẻ lâm nguy!

Xoa hai bàn tay vào nhau, chàng tiếp:

- Ta hiểu cứu ngươi là ta làm sống lại cái nguồn phiá»n phức, mà đáng lẽ ta phải diệt trừ luôn! Ta cứu ngươi là ta tá»± dá»n đưá»ng cho quá»· sứ đến tìm ta sau này! Ngươi ngu như chó, ta nên giết ngươi là phải hÆ¡n. Ta hận ta vô cùng, không hiểu tại sao ta lại từ bi đối vá»›i ngươi được.

Qúy Ca hÆ¡i nhích mình, giá»ng y suy nhược quá:

- Thực ra, ta cảm kích ngươi lắm! Nếu không có ngươi, đến hai Qúy Ca cũng chết chứ đừng nói là một!

Lệ Tuyệt Linh gằn nặng âm thanh:

- Ngươi nói đúng sự thật đó! Nhưng, ta cứu ngươi hai lượt, ngược lại, muốn báo đáp ơn ta, cái ơn sau cùng này, chắc là ngươi đang tìm cách đưa ta vỠHắc Lâu, cũng như một đồ tể đưa một con vật vỠlò Sát Sinh!

Qúy Ca thở ra:

- Công và tư là hai lẽ riêng biệt!

Xì một tiếng, Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Công? Hay là sá»± ngu trung cá»§a má»™t con ngưá»i ngoan cố. Ngươi táng tận lương tâm vừa vừa thôi! Ta có cảm tưởng ngươi không còn là con ngưá»i nữa!

Qúy Ca lại thở ra:

- Không nên trách ta! Má»—i con ngưá»i có má»™t lập trưá»ng riêng, không giống lập trưá»ng là vÄ©nh viá»…n đối lập. Ä‚n lá»™c cá»§a ngưá»i, ta phải tận tụy vá»›i ngưá»i, có thế thôi. Hà huống trên đầu ta, còn có môn quy?

Lệ Tuyệt Linh khoát tay:

- Thôi Ä‘i ! Cho ta xin! Ta khó nghe lá»t những luận cứ rẻ tiá»n đó ! Tổng kết lại, ta nói bao nhiêu cÅ©ng cầm bằng như tiếng kêu trong sa mạc, bịnh chứng cá»§a ngươi đã lâm vào cốt tá»§y rồi, không má»™t danh y nào chữa nổi!

Qúy Ca cố lắc chiếc đầu:

- Äừng giận ta! Con đưá»ng đã chá»n, ta Ä‘i được má»™t phần rồi, ta phải Ä‘i luôn.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhạt:

- Tại sao ta phải giận? Trong tương lai, chắc gì thảm bại sẽ vá» tả Ta thấy ngươi là má»™t kẻ khá, ta muốn Ä‘iểm hóa ngươi thôi. Nghe ta là ngươi có lợi, không nghe lá»i ta tùy ngươi, có thiệt gì cho ta mà ta phải tức giận. Ngươi cứ chá» xem cái ngày ngươi bị vứt ra bên lỠđưá»ng vá»›i chiếc xác lá»™t da! Da còn bị lá»™t thì đừng nói chi đến cổ quan tài đựng xương tàn!

Qúy Ca cưá»i khổ:

- Ta nói rồi, nếu ta phạm tội là ta phải cúi đầu tiếp thỠhình phạt theo quy luật!

Còn như ngươi cho rằng ta bị bóc lột, thì ta nghĩ cái bổn phận của ta là phải hy sinh, thế thôi ?

Lệ Tuyệt Linh bĩu môi:

- Cho ngươi biết, bằng má»i cách ngươi không bao giá» làm chi được ta nổi! Thì dù ngươi có tuân theo quy luật chá»§ nhân ngươi, Ä‘iá»u đó đối vá»›i ta chẳng quan hệ mảy may, ta không bảo ngươi phản bá»™i môn phái, ta chỉ khuyên ngươi nên mở to mắt mà nhìn, để nhận định con đưá»ng sáng, lánh con đưá»ng tối, thế thôi! Nghe hay không nghe thì mặc ngươi! Sau này rồi ngươi sẽ biết là ngươi dấn thân trên nẻo đưá»ng cùng không lối thoát.

Qúy Ca thở dài:

- Ta đâu đến nỗi quá ngu ngốc mà chẳng biết nhân tình? Ngươi nên hiểu hoàn cảnh của ta! Ta gặp cảnh khó xử...

Lệ Tuyệt Linh chận ngang:

- Trên Ä‘á»i, không gì hÆ¡n là cái lý, sống giữa nhân loại không thể xa rá»i cái nghÄ©a, cái lý giúp cho ta xá»­ thế lập thân! Ngươi tá»± làm há»ng cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ngươi rồi đó!

Không muốn tranh luận dài dòng vá» vấn đỠđó nữa, Qúy Ca nhìn ra, quan sát cục diện. Vẫn cá»— xe cá»§a y, và hiện tại y Ä‘ang nằm trong xe. Cá»— xe bị hư hại phần lá»›n, trông không còn hình dáng nữa bất quá nó conø mấy chiếc bánh xe, má»™t phần sàn vừa đủ cho má»™t ngưá»i nằm, và ai ngồi bên cạnh tất phải ngồi lên thành xe, đòn ngang hay má»™t mảnh vỡ vụn cá»§a má»™t bá»™ phận nào đó … Chiếc mui vải rách nát, song vẫn còn bám vào sưá»n mui, phần nào rách thì đập phành phạch theo gió, phần nào mất hẳn thì để lá»t những ánh sao rá»i vào, chiếu má» má».

Phải ! Sao rá»i ánh sáng má» nhạt vào trong xe, bởi đêm đã xuống rồi.

Thế ra là Lệ Tuyệt Linh đã mang Qúy Ca vào trong xe, trong lúc y đang mê man.

Còn cá»— xe hiện tại ở nÆ¡i cÅ©, hay cÅ©ng đã được dá»i Ä‘i chốn khác ? ÄÆ°a lưỡi liếm quanh vành môi Qúy Ca há»i:

- Chúng ta đang ở trong xe ?

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Nếu không thì ở đâu ?

Qúy Ca mỉm cưá»i :

- Cách chá»— chiến đấu vá»›i bá»n Quá»· Diện Bang có xa lắm không ?

Câu há»i cá»§a y vừa làm nảy sanh má»™t nghi ngá» nÆ¡i tâm tư cá»§a Lệ Tuyệt Linh và sư.

nghi ngỠđó trở thành má»™t niá»m tin nhanh chóng.

Chàng Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i bí hiểm, cất giá»ng trầm trầm:

- Äá»™ mưá»i dặm. HÆ¡n thế, chá»— dừng xe lại sát bên vệ đưá»ng, má»™t nÆ¡i trống trải, má»™t nÆ¡i mà khách bá»™ hành xuôi ngược phải Ä‘i ngang qua, và phải trông thấy rõ ràng!

Ngươi đã mãn nguyện chứ ?

Qúy Ca giật mình lộ vẻ bất an, lẩm bẩm:

- Ngươi nói thế có nghĩa là...

Lệ Tuyệt Linh gằn thêm giá»ng hÆ¡n:

- Có nghÄ©a là như thế này. Bá»n Thân Xương Ngá»c sẽ từ Äại Nương phá»§ đến đây, từ xa xa là chúng đã có thể nhận ra ngay cá»— xe. Rồi chúng nhận ra dá»… dàng ta và ngươi, chúng cÅ©ng dể dàng hạ thá»§ để áp giải ta vá» Hắc Lâu. Cái tâm cá»§a ngươi hẳn là Ä‘ang nghÄ© như thế, phải không nào? Và dù ngươi bất lá»±c trong hiện tại thì bá»n viện thá»§ cá»§a ngươi cÅ©ng làm được cái việc mà ngươi mong muốn! Và kết quả vẫn đúng vá»›i tâm nguyện cá»§a ngươi, phải không? Tâm nguyện bắt cho được ta lập công vá»›i Tào Nghệ, phải không ?

Chàng cưá»i lạnh, tiếp:

-Ngươi có gan nhìn nhận là sự suy đoán của ta rất đúng với tâm ý của ngươi chăng ?

Qúy Ca thẹn thấy rõ. Theo như một đứa bé thèm kẹo, lén lấy kẹo rồi bị bắt qua?

tang đang nhai kẹo trộm. Y bối rối, ấp úng:

-Ta.... bất đắc dĩ.... Ta không xứng đáng được ngươi cứu...

Lệ Tuyệt Linh mỉa:

- Äừng nói nhiá»u! Má»™t cái gật đầu vá»›i ta là đủ. Ta có cần nghe làm gì những lá»i biện há»™ đó ?

Bỗng Qúy Ca lộ vẻ kinh hãi, kêu lên:

- Ngươi có âm mưu gì ? Có phải ngươi đang bố trí một cạm bẫy chăng ?

Lệ Tuyệt Linh nổi giận:

- Cạm bẫy gì ? Tại sao ta bố trí cạm bẫy ?

Qúy Ca thốt gấp :

- Ngươi đã hiểu rõ cái tâm nguyện cá»§a ta, ngươi cÅ©ng biết luôn là Thân đại ca và thá»§ hạ sẽ đến đây trong chốc lát nữa , và ngươi cÅ©ng biết luôn là Thân đại ca có võ công cao cưá»ng, mà ngươi lại dàn cảnh để câu dẫn há», ngươi lại không phải là ngưá»i ngu, la kẻ Ä‘iên, thì hẳn cÅ©ng phải có má»™t dụng ý gì chứ ? Chắc chắn là ngươi có má»™t độc kế!

Tuyệt Linh bật cưá»i hắc hắc:

- Ngươi sợ hãi à ?

Qúy Ca sợ thật sá»±, càng sợ càng lo, càng lo càng sợ, y rung giá»ng há»i:

- Ngươi hãy cho ta biết đi! Ngươi định làm gì ?

Lệ Tuyệt Linh Ä‘iá»m nhiên:

- Khi chúng đến đây, ngươi sẽ biết!

Qúy Ca vừa rên vừa tiếp:

- Ta biết, ngươi có một độc kế gì đó! Ngươi đã bố trí đầy cạm bẫy, chỠThân đại ca và các huynh đệ của ta tự đưa mình vào cạm bẫy...

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Ta không thuá»™c hạng ngưá»i đê tiện như ngươi nghÄ© đâu.

Lắc chiếc đầu, Qúy Ca mất cả bình tĩnh, tiếp:

- Nhưng ngươi là má»™t kẻ tàn khốc, hung bạo nhất trên cõi Ä‘á»i này, còn ai không biết! Và không tin tưởng nổi ngươi có má»™t hành động lương thiện nào! Bình sanh, ngươi hành sá»± Ä‘á»u có mục đích, có hoạch và mục đích, kế hoạch cá»§a ngươi chỉ Ä‘em lại những bất lợi cho đồng loại thôi. Ngươi cố ý chá» Thân đại ca ta, hẳn là ngươi đã có chu?

trương, ngươi không sợ hỠđến bắt ngươi hẳn là ngươi có chỗ ỷ trượng...

Lệ Tuyệt Linh bĩu môi:

- Nói thật với ngươi, ta chẳng hỠbố trí một cạm bẫy nào cả. Dừng xe lại chỗ trống trải nầy, ta cũng như ngươi đồng có một ý tưởng!

Qúy Ca trố mắt:

- Äồng ý tưởng vá»›i ta ?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Phải ! Ta chá» bá»n Thân Xương Ngá»c đến tìm ta cÅ©ng như ngươi mong má»i hỠđến gấp ! Ta muốn gặp Thân Xương Ngá»c! Có thế thôi!

Qúy Ca giật mình. Nhưng y lắc đầu thốt:

- Ta không tin! Lá»i nói cá»§a ngươi, không lừa nổi má»™t đứa bé lên ba, huống hồ là ta! Äừng đùa nữa.

Lệ Tuyệt Linh trầm giá»ng:

- Ngươi không tin ? Ngươi cho là trò đùa à ?

Qúy Ca tiếp:

- Thân Xương Ngá»c đại ca cá»§a ta, đối vá»›i ngươi là kẻ thù, nếu đến đây, là chắc chắn thu thập ngươi chứ không há» có cái việc buông tha ngươi! Thân đại ca ta, võ công cao, lại có nhiá»u thuá»™c hạ tiếp trợ, còn ngươi vừa đơn độc, vừa mang thương thế, gặp nhau thì ngươi dữ nhiá»u lành ít, ngươi chỉ có bại chứ không có hy vá»ng thá»§ thắng, ta nghÄ© ngươi cÅ©ng biết rõ rồi, thì dại gì mà ngươi chá» hỠđến để nạp mạng! Nhưng ngươi vẫn chá» và nếu không có má»™t mưu kế gì thì làm sao ngươi dám lưu lại đây chứ! Ngươi không ngu và ngươi cÅ©ng không Ä‘iên, phải vậy chăng ?

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Ta không ngu, cũng không điên! Ta có sự suy đoán của ta! Ta có đạo lý của ta!

Ngươi khá»i lo! Cứ nghỉ ngÆ¡i má»™t lúc cho khá»e Ä‘i!

Qúy Ca vẫn thắc mắc như thưá»ng:

- Ngươi nói gì, ta cũng không hiểu. Ta cho rằng, một võ sĩ chân chính phải có hành động minh bạch! Dùng mưu kế ám muội thì đâu còn là anh hùng? Chẳng lẽ ngươi không quan tâm đến thanh danh mà ngươi đã tạo bằng xương bằng máu ?

Tuyệt Linh phẫn nộ:

- Ngươi lấy lượng tiểu nhân Ä‘o lòng quân tá»­ mất rồi! Ta không ngá» ngươi hèn đến thế! Chính cái tánh cố chấp cá»§a ngươi làm cho ngươi mất giá trị ! Có khi nào ta dùng mưu kế gì để hại ngưá»i không? Ngươi thá»­ đơn cá»­ má»™t chứng minh xem ? Äáng hận cho ngươi quá!

Qúy Ca nhìn Lệ Tuyệt Linh một phút:

- Ngươi không có lý do lưu lại đây! Ngươi không có lợi gì khi dẫn dụ há»!

Lệ Tuyệt Linh bá»±c dá»c:

- Ngươi thá» thương nặng, ta lưu lại đây để chiếu cố đến ngươi, đó là lý do trá»ng yếu! Ta không thể bá» mặc ngươi vá»›i tình trạng đó!

Qúy Ca nhếch nụ cưá»i khổ:

- Vá» Ä‘iểm đó, ta có thể tin được! Nhưng dừng xe lá»™ liá»…u như thế nầy, hiển nhiên là ngươi cố ý dụ dẫn Thân đại ca! Phàm có sá»± dụ dẫn là phải có chá»§ trương! Giả như ngươi chỉ có má»™t việc chiếu cố đến ta, thì thiếu chi nÆ¡i kín đáo khác! Hà tất phải ở má»™t chá»— quá chán chưá»ng ?

Lệ Tuyệt Linh phát cáu:

- Ngươi lẩn thẩn quá! Ta đã nói là ta muốn gặp Thân Xương Ngá»c kia mà?

Qúy Ca lẩm nhẩm:

- Trong tình thế nầy, ở vào địa vị ngươi, ai ai cũng phải tránh một cuộc chạm mặt còn ngươi thì … Lệ Tuyệt Linh hơi do dự một chút:

- ÄÆ°á»£c rồi! Ngươi thắc mắc, ta giải thích cho ngươi hiểu là ta cần gặp Thân Xương Ngá»c, bởi ta vá»›i hắn có má»™t Ä‘oạn ân oán tình cừu, chưa thanh toán! Ta muốn xem hắn sẽ giải quyết như thế nào!

Qúy Ca sững sá» má»™t lúc sau, y há»i:

- Ngươi nói sao? Một món nợ cũ? Giữa ngươi và Thân đại cả Thế rả Ngươi biết Thân đại ca ?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu, buông giá»ng xa xôi:

- Phải! Lâu lắm rồi! Lâu lắm rồi!

Qúy Ca nghi hoặc:

- Song phương cừu hận với nhau? Hay cùng là bằng hữu? Tóm lại, sự quen biết đó ở trên bình diện nào? thân hay thù ?

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i, không đáp ngay câu há»i:

- Giữa ân và cừu chỉ có má»™t đưá»ng tÆ¡ ngăn cách đôi bên, nhích qua bên này là ân, qua bên kia là cừu, ân hay thù toàn bằng vào thái độ quá khích hay thận trá»ng mà thôi. Thì ân có thể biến thành cừu mà cừu cÅ©ng có thể biến thành ân! Cho nên, ngươi há»i, ân hay cừu thì chỉ có Thân Xương Ngá»c má»›i xác định được mà thôi. Ngươi muốn hiểu, hãy chá» hắn đến đây rồi sẽ hiểu.

Qúy Ca càng nghi hoặc hơn:

- Lệ Tuyệt Linh! Ngươi kể chuyện nghe huyá»n hoặc quá chừng!

Lệ Tuyệt Linh mơ màng:

- Lắm lúc con ngưá»i vô hình trung bị đặt trước trưá»ng hợp mÆ¡ hồ, khiến phải hoang mang, càng mÆ¡ hồ càng thấy hoang mang thì càng cho sá»± việc huyá»n huyá»n ảo ảo.

Qúy Ca há»i:

- Nếu Thân đại ca đến ngươi sẽ sẵn sàng động thủ ?

Tay vuốt nhẹ qua chòm râu lún phún, Lệ Tuyệt Linh nói:

- Chưa biết sao mà nói. Việc còn tùy theo Thân Xương Ngá»c, giá như hắn muốn thì chắc chắn là phải vậy rồi!

Qúy Ca thở ra:

- Vá»›i tình trạng đó ngươi còn mong gì thá»§ thắng nếu bắt buá»™c phải động võ? Äành rằng ngươi có tài và ta đã có chứng kiến cái tài cá»§a ngươi. Song, Thân đại ca đâu phải tay hèn? Huống chi, y không mang thương thế nặng như ngươi. Không, Tuyệt Linh, hiện tại ngươi không là đối thá»§ cá»§a Thân đại ca đâu!

Lệ Tuyệt Linh hừ lạnh:

- Ngươi nói có lý! Tuy nhiên, ta có cái lẽ của tạ Cái lẽ của ta không thể giải thích được, mà ta cũng chẳng muốn giải thích làm gì! Dù có thể!

Qúy Ca tiếp:

- Dù sao ta cũng thấy lo cho ngươi!

Trong xe, có chiếc đèn lồng đèn không hư, dầu không đổ, Lệ Tuyệt Linh đã đốt lên từ lâu. Qua ánh đèn Qúy Ca nhìn đối tượng ước lượng công lá»±c cá»§a Tuyệt Linh, làm má»™t cuá»™c cân phân giữa chàng và Thân Xương Ngá»c.

Lệ Tuyệt Linh trầm tÄ©nh vô cùng. Sá»± trầm tÄ©nh đã nói lên má»™t niá»m tá»± tin vững như núi. Chàng mỉm cưá»i há»i:

- Chắc ngươi đang muốn bảo ta chạy đi! Chạy gấp chạy xả Càng gấp, càng xa càng hay? Phải vậy chăng? Qúy Ca bối rối.

Tuy nhiên, y cũng thành thật đáp:

- Ta không nỡ chứng kiến một cuộc chiến như thế được, ta cho là không công bình!

Dừng lại một chút, y tiếp luôn:

- Ta nói lên ý kiến cá nhân, ý kiến đó không liên quan đến trách nhiệm của ta!

Ta luôn luôn tôn trá»ng sá»± công bình! Äành là ta muốn bắt ngươi cho kỳ được, song chẳng phải vá»›i má»™t phương pháp vượt quá phạm vi công đạo! Cho nên dá»±a vào lập trưá»ng, thì ta mừng khi ngươi không còn kháng cá»±, mà bằng vào lương tâm con nhà võ, thì ta không thể không cảnh cáo ngươi! Ngươi nên biết, ta cảnh cáo là vì lương tâm đấy, chứ không phải để cầu tình vá»›i ngươi đâu đấy!

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- ÄÆ°á»£c đấy! Ãt nhất, ngươi cÅ©ng nói được má»™t câu đáng giá chứ! Có như vậy cái công ta cứu ngươi hai lượt má»›i không uổng! Tuy cố chấp, tuy ngu xuẩn, nhưng vẫn có má»™t Ä‘iểm nhân tánh! Tuy nhiên, ngươi nên yên trí! Ta không để cho ngươi băn khoăn vì ta đâu! Cái mâu thuẫn Ä‘ang biểu hiện trong tâm tư cá»§a ngươi rồi nó sẽ tá»± diệt! Ta bảo đảm nó tá»± diệt!

Chàng tặc lưỡi tiếp luôn:

- Ta không Ä‘i! Ta nhất định ở đây chá» Thân Xương Ngá»c! Ta muốn cùng hắn thanh toán những gì còn Ä‘á»ng lại giữa nhau! Ta muốn xem, sau má»™t thá»i gian dài, Thân Xương Ngá»c có thay đổi chăng, hay vẫn như ngày trước!

Qúy Ca rung ngưá»i:

- Thật sự ngươi muốn gặp Thân đại ca ?

Lệ Tuyệt Linh Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:

- Ta đã nói nhiá»u lượt rồi! Khi nào ta gạt ngươi ?

Qúy Ca chớp mắt:

- Ta hồ đồ quá! Biết là ngươi cương quyết, sao ta cứ há»i mãi!

Lệ Tuyệt Linh hừ một tiếng:

- Thì đừng há»i nữa là hÆ¡n!

Qúy Ca cúi đầu.

Lệ Tuyệt Linh bảo:

- Ngá»§ Ä‘i! Äừng lo nghÄ© viá»…n vông nữa!

Qúy Ca lắc đầu.
Tài sản của meongo75

  #20  
Old 26-04-2008, 07:43 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 20

Phút giây tái ngộ



Äoạn y thốt:
- Ta không ngủ được!

Lệ Tuyệt Linh cau mày :

- Tại sao?

Qúy Ca thở dài:

- Nếu nhắm mắt lại là ta hôn mê luôn, hÆ¡n nữa nhiá»u thắc mắc Ä‘ang xâm chiếm tâm tư, ta bận suy nghÄ© nhiá»u, khó mà nhắm mắt ngá»§ yên được. Dù thế nào, ta cÅ©ng phải chá» xem sá»± thể kết thúc ra sao.

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Ngươi cố ngủ một lát cho khoẻ, cái gì đến rồi cũng sẽ đến, lo nghĩ hay không lo nghĩ cũng thế thôi! Cứ ngủ, khi sự việc phát sinh thì xem, mặc sức mà xem!

Chàng không nói nữa. Không gian trầm tịch lạnh lùng. Má»™t không gian nặng mùi tá»­ khí , mặc dù không có cuá»™c chiến, mặc dù không có viá»…n ảnh má»™t cuá»™c chiến. Bất quá, con ngưá»i lo ngại, cái lo ngại tạo nên ảo tưởng đó, làm cho không khí trở nên nặng ná». Äèn đã má», ngá»n lá»­a lại chao chao, làm cho ánh sáng càng má» hÆ¡n, má»™t thứ ánh sáng má» má» chập chá»n, lành lạnh.

Má»™t tiếng động đâu đây vang nhẹ, vá»ng đến tai hỠ… Há» cho rằng do ảo giác mà mưá»ng tượng nghe tiếng động thôi, bởi lắng tai rồi, há» không nghe gì nữa. Nhưng không lâu lắm, má»™t loạt tiếng rắc rắc rắc, rất nhá» Ä‘á»u đặn tiếp nối vang lên. Vẫn nhẹ như tiếng động trước. Dần dần, tiếng động đó nghe rõ hÆ¡n, từ tiếng rắc nhẹ biến thành cốp cốp, nặng hÆ¡n ….

Tiếng vó ngựa!

Gương mặt cá»§a y trắng nhợt, giá» hầu như mất hết sắc, giống như xác chết, đôi mắt mở to, niá»m sợ hãi hiện rõ.Lệ Tuyệt Linh thì bình tÄ©nh như thưá»ng, bình tÄ©nh vá»›i ve?

tàn khốc lạnh lùng. Tuy nÆ¡i khóe miệng ẩn ước má»™t nụ cưá»i, song nụ cưá»i đó chỉ càng làm tăng thêm vẻ tàn khốc chứ không xoa dịu nổi.

Qúy Ca run run giá»ng:

- Äến rồi !

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Äến rồi !

Qúy Ca tiếp:

- Trong giây phút này, trên Ä‘oạn đưá»ng này, ngoài Thân đại ca ra thì còn ai khác!

Lệ Tuyệt Linh lại gật đầu:

- Chắc vậy rồi … chắc vậy!

Qúy Ca càng run giá»ng hÆ¡n:

- Kỳ quái! Mưá»ng tượng ta linh cảm má»™t cái gì đó bất hạnh! Má»™t bất hạnh sắp phát sinh ….

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Thế à?

Qúy Ca cưá»i khổ:

- Không hiểu tại sao, bỗng dưng ta phát sợ! Tâm thần ta dao động ….

Ngẩng mặt nhìn má»™t vài vì sao qua mui xe rách, Lệ Tuyệt Linh từ từ há»i:

- Ngươi cao hứng mới phải chứ ? Viện thủ đến là ngươi mãn nguyện rồi, phải không?

Qúy Ca cất giá»ng khàn khàn:

- Äúng vậy! Ta nên cao hứng má»›i phải! Nhưng lạ lùng thay, ta lại không cao hứng! Không mảy may phấn khởi. Tại sao vậy chứ?

Tiếng vó ngựa nghe gần hơn. Song càng đến gần, càng lơi, gần như đếm được.

Cuối cùng thì vó ngá»±a vang thật chậm, nghe như tiếng gậy cá»§a ngưá»i mù nện xuống mặt đưá»ng. Rồi vó ngá»±a dừng hẳn lại.

Qúy Ca lẩm nhẩm:

- Vó ngá»±a chậm … rồi dừng lại …hỠđã thấy cá»— xe từ xạ Há» dừng lại là không phải là ngưá»i xa lạ. Há» là ngưá»i nhà … Thân đại ca!

Xếp bằng tròn lại như lão tăng nhập định, Lệ Tuyệt Linh thốt:

- Năm con ngá»±a. Có thể là bá»n Thân Xương Ngá»c!

Bá»—ng Qúy Ca há»i:

- Thực sự chủ ý của ngươi như thế nào?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ:

- Ta không có chủ ý gì cả!

Qúy Ca khẩn trương:

- Không thể như vậy được! Nhất định là ngươi phải có một chủ ý! Ngươi phải có ỷ trượng vào một cái gì đó. Nếu không, chẳng bao giỠngươi ung dung như vậy được … Thái độ của ngươi không thích đáng với tình thế!

Lệ Tuyệt Linh chớp mắt:

- Không thích đáng?

Qúy Ca gật đầu:

- Ngươi nên hiểu, cái gì không thích đáng thì thưá»ng mang lại sá»± bất tưá»ng!

Lệ Tuyệt Linh thở dài:

- Ngươi bị ám ảnh mất rồi. Niá»m sợ hãi chưa ly khai ngươi!

Qúy Ca run run giá»ng:

- Ta muốn lên tiếng cảnh báo cho há», tránh cho há» khá»i rÆ¡i vào cạm bẫy cá»§a ngươi!

Nhìn sững Qúy Ca, Lệ Tuyệt Linh há»i:

- Thật vậy ư?

Qúy Ca hơi thẹn, ấp úng:

- Ta muốn… ta phải làm như vậy… Ta phải lên tiếng … Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

-Ngươi đối xá»­ vá»›i ta như thế sao? Ngươi quên ta là ân nhân cá»§a ngươi, ngưá»i đã cứu mạng cho ngươi hai lượt sao?

Qúy Ca đổ mồ hôi lạnh, rên ư ử:

- Tha thứ cho ta …! Hãy tha thứ cho ta … Lệ Tuyệt Linh hừ môt tiếng:

- Hiển nhiên, hỠtiến vỠphía cỗ xe, hỠâm thầm tiến đến, ngươi có thể cảnh cáo hỠchăng? Ngươi không sợ là thanh đao của ta sẽ trừng trị sự báo động đó sao!

Qúy Ca rên rỉ:

- Giết ta Ä‘i ! Cứ giết ta Ä‘i! Cái mạng này ngươi đã giành lại từ tay tá»­ thần, thì ngươi có quyá»n xá»­ trí, nó thuá»™c vá» ngươi đó! Ngươi cứ xuất thá»§! Còn ta thì không thê?

Ä‘iá»m nhiên khi biết được bằng hữu cá»§a mình Ä‘i dần vào tá»­ địa.

Lệ Tuyệt Linh trầm giá»ng:

- Ngươi thật là một kẻ hèn quá!

Tiếng chân ngưá»i đạp trên sá»i, cát, lá vang lên rào rào, rắc rắc… tiếng chân vang lên khắp bốn phía. Hiển nhiên là có nhiá»u ngưá»i Ä‘ang tiến đến, từ nhiá»u phương hướng, bao vây quanh cá»— xe. Và hiển nhiên số ngưá»i đó Ä‘ang tiến đến tạo thành má»™t vòng vây. Lệ Tuyệt Linh vẫn ngồi xếp bằng tròn, bất động. Chàng bình tÄ©nh quá, làm sao Qúy Ca không lo sợ cho bằng hữu được?

Chàng thản nhiên thốt:

- Không cần nhìn ra, ta cũng có thể hình dung được hỠđang khom lưng mà tiến đến, dè dặt mà tiến và ai ai cũng khẩn trương cả. Ngươi nghĩ, ta đoán có trúng không nào?

Qúy Ca thở gấp:

- Ta muốn báo động … Lệ Tuyệt Linh gằn từng tiếng:

- Ngươi thật là một kẻ trung thành đối với Hắc Lâu!

Qúy Ca chớp mắt:

- Ta mong ngươi hãy tha thứ cho ta …!

Khẽ sá» vào thanh Sanh Tá»­ Kiá»u, Lệ Tuyệt Linh buông gá»n:

- Cứ tùy tiện!

Qúy Ca cố gom tàn lực, thét lên:

- Thân đại ca … Thân đại ca ! Các vị hãy cẩn thận đỠphòng. Lệ Tuyệt Linh Ä‘ang nấp trong xe đấy. Hắn có thể ám toán … Tiếng chân bên ngoài vụt ngưng bặt. Má»i ngưá»i bên ngoài đã dừng lại liá»n sau tiếng thét cá»§a Qúy Ca.

Không gian trở vỠtrầm tịch!

Một lúc lâu, Lệ Tuyệt Linh thốt:

-HỠnghe tiếng báo động của ngươi rồi đó!

Qúy Ca dù sao cũng thẹn, ấp úng:

- Ta không xứng đáng được ngươi đối xử như vậy!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ má»™t tiếng:

- Ngươi là má»™t con ngưá»i có cái tánh giản dị đáng khen thật! Làm má»™t việc toan gây Ä‘iêu đứng cho kẻ khác, rồi chỉ nói gá»n mấy tiếng:

“Äáng trách ! đáng trách!†Là xong ! Là huá» ! Là đủ cho kẻ bị hại! Tuy nhiên cÅ©ng có những việc mà má»™t khi đã làm rồi, dù có nói hai tiếng đó qua hàng trăm hàng ngàn lần, lương tâm vẫn không an nhàn như trước được.

Qúy Ca thẹn quá:

- Ngươi giết ta Ä‘i … Ngươi có thể làm như vậy mà … Lệ Tuyệt Linh há»i:

- Äó là cách báo đáp ân nghÄ©a cá»§a ngươi phải không? Má»›i mẻ quá ha!

Qúy Ca thấp giá»ng:

- Vậy ngươi muốn ta phải làm sao?

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Biết phân biệt thị phi, Ä‘en trắng, thế nào là trung, thế nào là gian dối, như thế cÅ©ng đủ lắm rồi! Ngu trung chẳng những là ngu mà còn hèn hạ nữa, đáng khinh bỉ lắm đó. Ngu trung là vô tình gây nên tá»™i ác, bởi mình phụ há»a má»i tá»™i ác vá»›i kẻ mà mình nhắm mắt tôn thá».

Qúy Ca bị kích động mạnh. Huyệt thái dương nhảy, tim đập, hầu như vang lên rõ rệt. Lệ Tuyệt Linh ngồi nguyên trong tư thế cÅ© mưá»ng tượng chẳng hay biết gì ở phía sau. Và phía sau Ä‘ang có má»™t sá»± lạ!

Không gian trầm tĩnh trở lại, khi cuộc đối thoại trong xe im bặt. Cái sự lạ Ở phía sau lưng chàng chưa báo hiệu nhưng chắc chắn là có.

Lệ Tuyệt Linh trầm lặng một lúc lâu rồi nhắm mắt, lẩm nhẩm:

- HỠđang làm cái gì? HỠđang tưởng cái chi?

Qúy Ca nghi hoặc:

- Ngươi nói ai? Thân đại ca?

Lệ Tuyệt Linh không đáp, chỉ tiếp nối cái ý nghĩ trong đầu chàng:

- Nếu là Thân Xương Ngá»c, thì y còn chần chá» gì nữa?

Bá»—ng từ trong bóng tối, má»™t âm thanh tàn khốc vá»ng ra:

- Lệ Tuyệt Linh đó phải không?

Qúy Ca buột miệng kêu lên:

- Thân đại ca!

Lệ Tuyệt Linh vẫn bất động trong tư thế ngồi đáp:

- Chính ta!

Bên ngoài im lặng. Lâu lắm má»›i có tiếng ngưá»i tiếp nối:

- Ngươi chỠchúng ta?

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng đáp:

- ChỠnhư vậy không nên sao?

Thân Xương Ngá»c trầm lặng má»™t chút rồi há»i:

- Ngưá»i trong xe có phải là Qúy Ca không?

Qúy Ca đáp nhanh:

- Tiểu đệ đây, Thân đại ca!

Thân Xương Ngá»c vẫn chưa xuất hiện:

- Sao giá»ng ngươi nói vẻ khác lạ?

Qúy Ca giải thích:

- Äại ca, tiểu đệ thá» thương!

Thân Xương Ngá»c lại há»i:

- Có nặng không?

Muốn gật đầu, nhưng Thân Xương Ngá»c làm sao nhìn thấy được, Qúy Ca ấp úng:

- Không nhẹ!

Thân Xương Ngá»c tiếp:

- Ai đả thương ngươi?

Qúy Ca lẩm nhẩm:

- Ngưá»i trong Quá»· Diện Bang!

Thân Xương Ngá»c hừ má»™t tiếng:

- Vậy ai đã cứu ngươi?

Qúy Ca đáp nhanh:

- Lệ Tuyệt Linh!

Có tiếng cưá»i, âm thanh ngừng má»™t chút, rồi Thân Xương Ngá»c thốt:

- Lệ Tuyệt Linh mà cũng thích làm cái việc như vậy sao?

Qúy Ca không hiểu ý tứ cá»§a Thân Xương Ngá»c ra sao, hấp tấp há»i:

- Thân đại ca muốn nói ….

Thân Xương Ngá»c chặn lại:

- Ta muốn nói là hắn cũng thích làm những việc như vậy sao?

Äối vá»›i Thân Xương Ngá»c, Qúy Ca rất má»±c kính trá»ng và sợ, dù rằng trong Hắc Lâu, thân phận cá»§a cả hai chỉ suýt soát má»™t chút thôi, song Qúy Ca không há» tá» ra khinh thưá»ng, luôn luôn xem Thân Xương Ngá»c như là má»™t vị chỉ huy tối thượng, y kính sợ Thân Xương Ngá»c như kính sợ chính Tào Nghệ. Qúy Ca đứng trước Thân Xương Ngá»c như là con thỠđứng trước con hổ.

Cho nên y chẳng dám nói gì nữa. Bởi y nhận ra Thân Xương Ngá»c có vẻ bất mãn. Chẳng rõ Thân Xương Ngá»c bất mãn vá» việc gì?

Lệ Tuyệt Linh thốt:

- Ngươi hãy bước ra Ä‘i Thân Xương Ngá»c!

Thân Xương Ngá»c cưá»i thành tiếng:

- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là ta sẽ ra rồi!

Lệ Tuyệt Linh lại há»i:

- Ra vá»›i tư cách má»™t Thân Xương Ngá»c cá»§a Hắc Lâu hay ra vá»›i tư cách cá nhân cá»§a má»™t Thân Xương Ngá»c vô câu vô thúc?

Câu đáp có vẻ nghiêm trá»ng:

- Ngươi phải hiểu chứ? Hiện tại chỉ có cá nhân Thân Xương Ngá»c mà thôi!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh, từ từ quay mình đối diện vá»›i hướng phát ra âm thanh:

- Ta chỠngươi!

Má»™t ngưá»i nÆ¡i phía hữu, rá»i bóng tối bước ra như má»™t u linh từ cõi âm hiện vá».

Ngưá»i đó từ từ tiến đến, thân vóc ốm và cao, tóc xõa phá»§ hai đầu vai, phản ánh vá»›i vuông khăn đỠvấn quanh đầu, khuất vầng trán. Da mặt trắng xanh, mưá»ng tượng không có má»™t giá»t máu, đôi mày vắt ngang vành mắt như hai thanh Ä‘a , mắt phượng, mÅ©i thẳng, môi má»ng, xương gò má cao, tất cả cấu thành má»™t thần sắc vừa nghiêm vừa lạnh, nghiêm lạnh đến tàn khốc.

Ngưá»i đó là Thân Xương Ngá»c, ngoại hiệu Huyết Phá»§.

Y vận chiếc áo rá»™ng màu tía, tuy có cái thân phận thá»§ lãnh các tiểu tổ trong Hắc Lâu, song toàn thân chẳng có má»™t dấu hiệu nào chứng tá» là ngưá»i cá»§a Hắc Lâu.

Ngồi trong xe, Lệ Tuyệt Linh nhìn ra, ở bên ngoài Thân Xương Ngá»c nhìn vào.

Hai gương mặt không biểu hiện má»™t nét cảm tình nào. Không ai biết nổi trong tâm trí há», những ý niệm gì Ä‘ang phát sinh, không ai Ä‘oán được ý nghÄ©a cá»§a cái nhìn Ä‘ang tương tri nhau.

Cả hai cùng lạnh lùng như nhau, cùng tàn khốc như nhau.

Má»™t lúc lâu Thân Xương Ngá»c vẹt tà áo qua má»™t bên, tay nắm chuôi vÅ© khí. VÅ© khí là má»™t chiếc búa có cái lưỡi hình vành nguyệt, cán búa là má»™t đưá»ng dây, cái chuôi mà y cầm tay là má»™t Ä‘oạn dây khác biệt hÆ¡n phần còn lại. Chuôi đó là má»™t cái vòng tròn, y tròng vòng tròn vào cổ tay hữu, còn tay tả ve vuốt trên lưỡi búa. Lệ Tuyệt Linh vẫn ngồi nghiêm tại chá»— bất động, thanh Sanh Tá»­ Kiá»u dá»±ng nghiêng bên cạnh chàng.

Qúy Ca nghe cổ há»ng khô khan, mưá»ng tượng có lá»­a đốt bên trong. Tim y đập mạnh.

Y lẩm nhẩm:

-Ngươi đừng trách ta! Ta từng bảo ngươi ly khai, ta đã bảo nhiá»u lượt rồi. Äừng trách ta … Lệ Tuyệt Linh Ä‘iá»m nhiên như chẳng nghe thấy gì. Khẽ cá»­ chiếc búa lên, đầu không quay lại Thân Xương Ngá»c buông giá»ng trầm trầm:

- Các ngươi bao vây ngay!

Bốn ngưá»i kia ứng tiếng, cùng rá»i bóng tối, tay lăm lăm vÅ© khí, cùng bước tá»›i, trấn đóng má»—i ngưá»i má»™t góc quanh cỗõ xe, cách xa xạ Chúng vận y phục Ä‘en, vấn khăn Ä‘en, nÆ¡i ngá»±c áo có thêu chữ Thiên và chữ Huyá»n. Hai thuá»™c tổ chữ Thiên và hai thuá»™c tổ chữ Huyá»n.

Lệ Tuyệt Linh vẫn bất động, vẫn thản nhiên.Thân Xương Ngá»c cÅ©ng thế. Song phương duy trì má»™t lúc, tình thế căng thẳng cá»±c độ. Chợt Thân Xương Ngá»c quắc mắt, hung quang chá»›p chá»›p nạt lá»›n má»™t tiếng:

- Chết !

Lưỡi búa vàng nhợt chá»›p theo, rít gió má»™t tiếng vút. Lưỡi búa không bay đến cá»— xe mà trái lại, lưỡi búa tạt qua má»™t bên. Má»™t tiếng rú thảm thiết vang lên. Má»™t nhân vật trong Huyá»n tổ ngã nhào, dư lá»±c cá»§a chiếc búa hất luôn cái xác đó văng xa mấy thước, máu vá»t ra thành má»™t đưá»ng dài theo chiếc xác.

Thân Xương Ngá»c hoành tay, lưỡi búa bay vá», luôn đà xẹt ngang chiếc đầu cá»§a nhân vật thứ hai trong Huyá»n tổ. Máu vá»t lên, xác ngã nhào. Hắn không kịp buông má»™t tiếng rú. Hai nhân vật trong Thiên tổ xám mặt. Trong khi đó, lưỡi búa vẫn còn bay vù vù. Cả hai phóng mình rá»i vị trí né tránh, đồng thá»i hét lá»›n:

- Äại ca…Thân đại ca…Bá»n tiểu đệ đây mà…Ngưá»i nhà cả mà…Sao đại ca … Vô ích! Chiếc búa vô tình theo sá»± Ä‘iá»u khiển cá»§a ngưá»i vô tình vẫn bay rào rào, Ä‘uổi theo hai nhân vật đó.

Rồi một chiếc đầu bay … rồi bay luôn chiếc cuối cùng.

Hạ sát bốn thá»§ hạ, Thân Xương Ngá»c vẫn đứng tại chá»—, dùng đưá»ng giây Ä‘iá»u khiển lưỡi búa rất chuẩn, rất nhanh. Bốn nhân vật đó, nào phải là hạng tầm thưá»ng.

Há» là những cao thá»§ nhất nhì trong võ lâm. Công chưa lập, thân đã vong, vong bởi ngưá»i thá»§ lãnh.

Oan uổng vô cùng!

Và cảnh tượng diễn ra thật ngoài sức tưởng tượng của Qúy Ca và Lệ Tuyệt Linh.

Qúy Ca tưởng chừng như mình Ä‘ang nằm má»™ng, má»™t cÆ¡n ác má»™ng. Y không tin được là chính mắt mình chứng kiến má»™t sá»± kiện phi thưá»ng.

Thân Xương Ngá»c sau cuá»™c bạo hành đó đã biến thành má»™t con ngưá»i khác lạ. Y khích động vô cùng, niá»m phấn khởi bốc lên ánh mắt, vẻ hoan hỉ hiện ra nÆ¡i nét mặt.

Y reo lên:

- Lệ Tuyệt Linh ! Lệ lão đệ!

Y tiến tới phía sau xe, nơi đó Lệ Tuyệt Linh đang ngồi. Y buông lưỡi búa xuống, hai tay vươn ra. Lệ Tuyệt Linh cũng vươn tay ra, bốn bàn tay gặp nhau, tay chụp tay, tay siết tay rất mạnh … không ai muốn buông tay ra cả.

HỠhận không thể khơi huyết quản cho hai dòng máu dung hợp nhau thành một.

Vẻ tàn khốc tan biến, Thân Xương Ngá»c nở má»™t nụ cưá»i, cất giá»ng cao:

- Lão đệ! Cái giả vỠcủa lão đệ vừa rồi, thật là tuyệt diệu. Tuyệt diệu!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i vang:

- Chứ lão ca không khéo đóng kịch à? Nếu lão ca không cất tiếng trước, chỉ sợ đê.

cÅ©ng lầm luôn. Äệ lầm cái tâm cá»§a lão ca không còn như ngày cÅ©.

Thân Xương Ngá»c cảm xúc cá»±c độ, đôi mắt đỠhoe, mi má»ng lên như sắp đổ lệ. Y thốt:

-Sao đệ có ý tưởng đó? Äệ đánh giá thấp Thân Xương Ngá»c như vậy à? Nếu mà cái tên cá»§a ta bất lương, thì ta đâu còn chen chân đứng giữa thế nhân. Ta chưa là súc vật thì còn luôn nhá»› đến ân tình. Thân Xương Ngá»c này vẫn còn là con ngưá»i, chưa biến thành heo thành chó đâu!

Lệ Tuyệt Linh vội đưa tay vả vào miệng mình, rồi tạ lỗi:

- Äệ đáng trách quá Ä‘i thôi! Äùa cho vui đấy, lão ca đừng lấy đó làm buồn lòng.

Thân Xương Ngá»c tiếp:

-Ta đâu thể trách đệ. Lão đệ Ơi ! Bảy năm rồi phải không? Mau quá đi chứ! Sao đệ không hỠtrở lại thăm ta từ ngày đó?

Lệ Tuyệt Linh trầm giá»ng:

- Con đưá»ng Trung Äiá»n SÆ¡n dài quá, lại ngăn sông cách núi, mà đệ lại luôn luôn bận vá»›i tạp vụ triá»n miên. Từ ngày ấy đến nay, gót giang hồ không ngừng xuôi ngược, đệ cÅ©ng có nghÄ© đến cái việc tìm lão ca, đàm đạo má»™t vài hôm, mà thú thật không làm sao có dịp rảnh rá»—i.

Dừng một chút, chàng nói:

- Cái giang san mấy trăm dặm quanh Trung Äiá»n SÆ¡n chưa đủ an á»§i hoài bão má»™t tay vương bá má»™t phương trá»i sao, mà lão ca còn thắc mắc vá» má»™t ký ức xưa qua con ngưá»i cát bụi cá»§a đệ?

Thân Xương Ngá»c thở dài:

- Không má»™t cái gì trên Ä‘á»i này làm cho ta tha thiết mÆ¡ hoài ngoài cái ká»· niệm xa xôi giữa chúng tạ Không má»™t phút giây nào ta quên đệ! Ta nói thật vá»›i đệ đó!

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Äệ tin lão cạ Lão ca là má»™t con ngưá»i quý trá»ng tình cảm hÆ¡n sinh mạng Thân Xương Ngá»c thở dài:

- Bảy năm qua ta thấy nó dài quá. Lão đệ vẫn như ngày nào, còn ta… ta có già Ä‘i nhiá»u lắm không?

Nhìn kỹ Thân Xương Ngá»c, Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Lão ca cÅ©ng thế ! Có Ä‘iá»u rắn rá»i hÆ¡n má»™t tý.

Thân Xương Ngá»c tiếp:

- Năm nay đệ hÆ¡n ba mươi rồi, phải không? Còn ta … ta đã vượt cái hạn tứ tuần … Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Äệ nhá» hÆ¡n lão ca tám cái xuân xanh, nhưng tám cái xuân đó không bù lại được cái già trước tuổi.

Thân Xương Ngá»c cưá»i nhẹ :

- Nếu đệ già thì ta phải là má»™t ông lão mất rồi ! Äệ vẫn còn cái dáng cá»§a lứa hoa niên. Chứ ta thì đã bước qua giá»›i tuyến cá»§a lão ông rồi. Äừng an á»§i ta vô ích, bởi già thì đã sao chứ?

Lệ Tuyệt Linh vụt há»i:

- Lão ca có chấp nối nơi nào chăng?

Thân Xương Ngá»c cưá»i khổ:

- Äệ xem ta có thể làm được việc đó chăng?

Lệ Tuyệt Linh tặc lưỡi:

- Bao nhiêu năm tháng qua rồi, vết thương lòng vẫn chưa lành sao?

Thân Xương Ngá»c thở dài :

- Có những vết thương không bao giá» lành được! Vết thương không rỉ máu, song nó làm khô cằn con ngưá»i bởi từng giá»t tâm hồn, từng giá»t rỉ mãi cho đến lúc con ngưá»i trút hết hÆ¡i thở cuối cùng. Bảy năm qua, dài thật, mà ta xem như má»›i ngày nào đây thôi, như má»›i hôm qua đây thôi. Ta vẫn Ä‘au như bảy năm vá» trước. VÄ©nh viá»…n bóng hình nàng trong tim óc ta không thể nào thay đổi được.

Lệ Tuyệt Linh thở ra:

- Khổ ! Thật là khổ !

Thân Xương Ngá»c mÆ¡ màng:

- Có những cái ngưá»i ta tưởng tượng mà hiểu được phần nào, cần phải sống, phải tiếp thụ, phải chịu đựng, má»›i hiểu được cái chiá»u sâu cá»§a nó. Chưa qua cầu thì chưa biết được cái niá»m ly cách cá»§a hai kẻ ở hai bên bá» sông.

Lệ Tuyệt Linh thở dài:

- Tẩu phu nhân có được một bạn lòng như lão ca, thì dù có sớm vỠcõi vĩnh hằng, cũng an vui mà nhắm mắt.

Thân Xương Ngá»c lá»™ vẻ u buồn:

- Ta biết, ở nÆ¡i đó nàng chắc Ä‘ang tịch mịch lắm! Có lẽ là nàng thưá»ng hướng vá»ng vá» dương trần se sẽ giá»ng gá»i tạ Ta nghe những tiếng gá»i đó bởi ta nghe bằng con tim ta!

Lệ Tuyệt Linh lại thở dài, nhìn Thân Xương Ngá»c vá»›i ánh mắt thương cảm cá»±c độ.

Thân Xương Ngá»c Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:

- Bá» qua việc buồn Ä‘i lão đệ! Trong thá»i gian qua, lão đệ không gặp Ä‘iá»u chi quá khổ chứ?

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Tương đối chẳng có gì đáng kể. Mãi đến hôm nay, vận Ä‘en lôi cuốn bá»n Hắc Lâu gây thành chướng ngại, nên đệ có vất vả phần nào.

Thân Xương Ngá»c cao giá»ng:

- Chướng ngại đó, ta sẽ san bằng. Nên nhá»› là trong bất cứ trưá»ng hợp nào, Ta vẫn sát cánh vá»›i đệ.

Äiểm má»™t nụ cưá»i, Lệ Tuyệt Linh cong ngón tay cái, đầu ngón tay hướng vào trong xe. Thân Xương Ngá»c gật đầu :

- Ta quên hắn mất!

Qúy Ca sợ quá, nép mình vào vách xe, mắt mở to, môi mấp máy, song không thốt được lá»i nào. Lệ Tuyệt Linh chép miệng:

- Lão ca thị Oai làm hắn sợ quá!

Thân Xương Ngá»c trầm giá»ng:

- Chỉ sợ hắn còn khiếp hãi hơn!

Trong chá»›p mắt, Lệ Tuyệt Linh chừng như hiểu Thân Xương Ngá»c có ý tứ gì rồi.

Qúy Ca lại càng sợ hãi.

Thân Xương Ngá»c tiếp:

- Äệ hãøy xuống xe Ä‘i !

Lệ Tuyệt Linh khoát tay:

- Chậm một chút, lão ca muốn làm gì vậy ?

Thân Xương Ngá»c lạnh lùng:

- Äệ thừa hiểu ta muốn gì mà !
Tài sản của meongo75

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
4vn sanh tu kieu, àâòîøêîëà, ðîëèêè


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™