Hồi 17: Vực Thẳm Hang Sâu
Má»™t mình Giang Hà n Thanh ở trong tịnh thất, cho đến chiá»u tối, ngưá»i đạo sÄ© áo xanh má»›i hối hả trở và o trong vòng tay mỉm cưá»i:
– ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ cho lệnh khởi hà nh nên bần đạo có chút chuyện muốn thương lượng vá»›i Giang nhị công tá».
Giang Hà n Thanh há»i:
– Các hạ muốn thương lượng Ä‘iá»u chi?
Ngưá»i đạo sÄ© áo xanh lấy ra má»™t vuông khăn Ä‘en trao cho Giang Hà n Thanh và nói:
– Nói ra tháºt quả có Ä‘iá»u bất kÃnh, mong công tá» thông cảm... lúc ra Ä‘i xin công tá» hãy che mặt bằng mảnh khăn nà y.
Giang Hà n Thanh cưá»i:
– Có phải sợ tại hạ quan sát và biết những địa điểm của quý Quan cốc?
Ngưá»i đạo sÄ© áo xanh cưá»i gượng:
– Ngay bây giỠvấn đỠđịch hay bạn vẫn chưa phân định rõ rà ng, xin Giang nhị công tỠthông cảm cho chuyện bất đắc dĩ nà y.
Giang Hà n Thanh nói:
– Các hạ cứ buộc tự nhiên.
Ngưá»i đạo sÄ© áo xanh khẽ nghiêng mình:
– Bần đạo xin thất lễ.
Buá»™c chiếc khăn Ä‘en lên mắt Giang Hà n Thanh xong, ngưá»i đạo sÄ© áo xanh nói:
– Bần đạo đưa đưá»ng cho công tá» nhé.
Giang Hà n Thanh không nói tiếng nà o cứ để mặc hắn dẫn đi tùy ý.
Chỉ má»™t lúc sau, hai ngưá»i ra khá»i cá»a, bên ngoà i có sẵn má»™t cá»— xe, ngưá»i đạo sÄ© áo xanh sau khi Giang Hà n Thanh lên xe rồi bá» rèm xe xuống và nói bằng giá»ng cung kÃnh:
– Nhị vị ÄÆ°á»ng chá»§ và Phó ÄÆ°á»ng chá»§ xin thứ lá»—i thuá»™c hạ không tiện đưa xa.
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ nói:
– Xin Äạo huynh trở lại.
Tiếp theo là bánh xe khua động, cá»— xe lắc lư chạy vá» phÃa trước.
Dá»±a cá»a và o thà nh xe, Giang Hà n Thanh nói cháºm rãi:
– ÄÆ¡n đưá»ng chá»§, bây giá» thì có thể mở khăn che mắt ra được rồi chứ?
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ cưá»i:
– Xin Giang nhị công tỠẩn nhẫn thêm một chút nữa rồi lão phu sẽ mở ngay.
Giang Hà n Thanh mỉm miệng:
– Có lẽ phải ra khá»i thà nh Kim Lăng rồi má»›i được à ?
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ là m thinh.
Giang Hà n Thanh cũng là m thinh nhắm mắt lại, dựa và o thà nh xe dưỡng thần.
Có lẽ cÅ©ng phải hÆ¡n ná»a tiếng đồng hồ sau, ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ má»›i nói:
– Phó đưá»ng chá»§, bây giá» có thể mở khăn cho Giang nhị công tỠđược rồi đó.
Vuông mặt được mở ra thì bên ngoà i trá»i đã tối đến ngá»a bà n tay không thấy.
Giang Hà n Thanh mở mắt là nháºn ra ngay ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ và Quan phó đưá»ng chá»§ Ä‘ang ngồi đối diện vá»›i mình.
Ba tia mắt chiếu thẳng và o má»™t Giang Hà n Thanh như Ä‘iện lạnh, nhất là con mắt má»™t cá»§a ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ như má»™t ánh sao đêm...
Bằng và o tia mắt độc nhất ấy, Giang Hà n Thanh biết hắn là má»™t con ngưá»i có ná»™i lá»±c hùng hồn.
Giang Hà n Thanh bất giác cưá»i thầm...
Có lẽ há» không biết mình bị chất Phiêu Hương Cân cá»§a Äà o Ngá»c Lan cho nên há» phòng bị vô cùng cẩn máºt như thế ấy....
Hắn không mà ng đến hai ngưá»i ngồi đối diện nữa, cứ nhắm mắt dưỡng thần.
Qua má»™t lúc khá lâu, cá»— xe dừng lại vÃ ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ lên tiếng:
– Giang nhị công tá», chúng ta xuống xe thôi.
Giang Hà n Thanh mở mắt:
– Äã đến rồi à ?
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ đã nhảy xuống xe, Quan phó đưá»ng chá»§ cÅ©ng nhảy xuống theo.
Giang Hà n Thanh bò ra bìa xe thấy nÆ¡i nà y là má»™t vùng rừng ráºm, má»™t cá»— xe khác Ä‘ang Ä‘áºu ven rừng vá»›i má»™t tên đại hán đứng nghiêm bồng kiếm.
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ đưa tay:
– Xin Giang nhị công tỠlên xe nà y.
Như váºy là chưa đến chá»— mà chỉ là chuyện thay xe, Giang Hà n Thanh im lặng lên xe, nhị vị ÄÆ°á»ng chá»§ và Phó đưá»ng chá»§ cÅ©ng phóng lên theo.
Cá»— xe láºp tức đăng trình.
Cá»— xe chạy tháºt nhanh, hình như quanh qua lá»™n lại khá nhiá»u lần, chứng tá» rằng Ä‘oạn đưá»ng nà y không bằng phẳng.
Giang Hà n Thanh biết ngay chuyện đổi xe nà y, há» sợ có ngưá»i theo dõi nên bố trà là m mất dấu.
Hà nh tung không minh bạch nà y đủ để nói lên bá»n Lưu Hương Cốc nà y cÅ©ng không phải là hạng ngưá»i minh chÃnh.
Suốt đêm, cả bá»n cùng ngá»§ gà ngá»§ gáºt trên xe, tá»± nhiên có Giang Hà n Thanh là thoải mái, còn lại hai tên ÄÆ°á»ng chá»§ và Phó đưá»ng chá»§ nÆ¡m ná»›p đỠphòng.
Trá»i sáng dần, cá»— xe cÅ©ng không cháºm lại, trên đưá»ng quan đạo đã nghe tiếng ngưá»i qua lại.
Khi trá»i sáng hẳn, cá»— xe má»›i bắt đầu cháºm lại dần dần.
Cà ng lúc, tiếng ngưá»i bên ngoà i cà ng phức tạp ồn à o, Giang Hà n Thanh nhắm mắt cÅ©ng biết là đã đến má»™t thị trấn khá lá»›n.
Cỗ xe dừng lại.
Có ngưá»i bước lại gần xe, giá»ng nói cung kÃnh:
– ÄÆ¡n Quản Lý bây giá» má»›i vá» tá»›i, tiểu nhân đã đợi lâu rồi.
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ vén mà n nhảy xuống:
– Có chuẩn bị phòng rồi chưa?
Ngưá»i ấy đáp:
– Có ạ, tiểu nhân đã chuẩn bị xong xuôi.
Giang Hà n Thanh dưá»ng như đã báºt cưá»i.
Xem chừng bá»n nà y hà nh sá»± như y như đại đạo, ban ngà y lại nghỉ.
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ quay và o trong xe nói:
– Quan phó đưá»ng chá»§ hãy má»i Giang nhị công tá» xuống xe Ä‘i.
Giang Hà n Thanh vừa má»›i xuống xe thì ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ đã cặp lấy tay hắn và cưá»i:
– Công tá» yên tâm, chúng ta hãy tạm nghỉ nÆ¡i đây váºy.
Tên đại hán Ä‘eo kiếm láºp tức Ä‘i trước và o tá»u Ä‘iếm.
Hình như còn má»™t con hẻm vắng để Ä‘i vòng và o khách Ä‘iếm. Giang Hà n Thanh cùng vá»›i ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ cùng Ä‘i vá»›i má»™t tên đại hán ăn váºn theo lối tiêu đầu Ä‘i và o trong.
Trong khách Ä‘iếm được trang trà tháºt là rá»™ng rãi nhưng tÄ©nh mịch hình như nÆ¡i đây là má»™t phòng khách hạng sang bên trong không giống như những khách Ä‘iếm khác là chia từng phòng hẹp mà lại giống như trang viện khá đủ tiện nghi.
Vừa bước và o phòng là hai tên tiểu nhị đã mang nước và khăn mặt, chúng nói trong khi đang bưng đồ:
– Xin chư vị rá»a mặt cho khá»e.
Vừa lấy khăn, ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ vừa khoát tay:
– Thôi được rồi, hãy lui ra.
Hai tên tiểu nhị lui ra, ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ căn dặn:
– Giang nhị công tá» Ä‘i đưá»ng mệt nhá»c, Quan lão đệ hãy đưa công tá» sang phòng bên tạm nghỉ ngÆ¡i.
Quan phó đưá»ng chá»§ mỉm cưá»i nói vá»›i Giang Hà n Thanh:
– Giang nhị công tá», tại hạ xin dẫn đưá»ng.
Giang Hà n Thanh biết há» ÄÆ¡n ngầm bảo gã há» Quan giám thị mình nên cÅ©ng gáºt đầu:
– Tháºt sá»± thì tại hạ cÅ©ng mệt lắm rồi.
Hắn bước theo gã Phó đưá»ng chá»§ há» Quan sang phòng bên trái.
Äó là má»™t căn phòng đôi, dà nh để cho hai ngưá»i, gian phòng khá sạch sẽ, ngoà i giưá»ng nằm bên ngoà i kế bên cá»a sổ còn có má»™t bà n nhá» và hai chiếc ghế.
Hai ngưá»i vừa ngồi xuống thì tên tiểu nhị đã bưng khay trà hương và o cầu tà i:
– Xin má»i nhị vị khách quan dùng trà .
Vừa nói hắn vừa rót ra hai chén và đặt một chén trước mặt hỠQuan:
– Äây là thức mà bản Ä‘iếm dà nh riêng cho thượng khách, nước là từ giang mạch Hà ng Châu, khách quan chỉ nhắm má»™t chút là là nháºn ngay ra đó là VÅ© Tiá»n Trà ...
Vừa nói, hắn vừa rót ra má»™t chén nữa đẩy tá»›i trước mặt Giang Hà n Thanh, đôi mắt hắn liếc má»™t cái tháºt nhe.....
Giang Hà n Thanh rúng động...
Äôi mắt cá»§a tên tiểu nhị có má»™t nét vô cùng đặc biệt, tròng trắng Ãt hÆ¡n tròng Ä‘en nhiá»u, Ä‘en và trắng tháºt phân minh...
Một đôi mắt chỉ cần nhìn thấy một lần là không là m sao quên được.
Giang Hà n Thanh nháºn ra đôi mắt tháºt quen.
Nhưng nhất thá»i không biết là đã gặp đôi mắt ấy ở chá»— nà o....?
Hắn còn Ä‘ang bà ng hoà ng thì nghe má»™t giá»ng nói như muá»—i kêu nhưng rất rõ rà ng:
– Hãy mau uống chén trà .
Tuy tiếng được thu lại trong má»™t phương pháp đặc biệt nhưng Giang Hà n Thanh vẫn nháºn ra dá»… dà ng giá»ng nói cá»§a Äà o Ngá»c Lan, hắn thấy còn rúng động hÆ¡n nữa.
Tay bưng chén trà mà mắt cứ ngó tên tiểu nhi.....
Äúng là Äà o Ngá»c Lan chứ còn ai và o đây nữa??
Tên tiểu nhị háy háy mắt:
– Khách quan có cần chi xin cứ bảo cho?
Giang Hà n Thanh chưa biết như thế nà o thì gã Quan phó đưá»ng chá»§ đã khoát tay:
– Không, không cần thêm gì nữa cả.
Tên tiểu nhị vâng dạ luôn miệng và lui ra ngoà i má»™t cách khá nhanh, luôn tay khẽ gà i then cá»a.
Giang Hà n Thanh nhìn theo mà trong lòng hết sức băn khoăn...
Nà ng cải trang là m tên tiểu nhị trong khách điếm nà y để là m gì?
Trong chén trà của chà ng, nà ng đã bỠchất giải Phiêu Hương Cân?
Nếu không phải thì sao nà ng lại dùng phương pháp truyá»n âm nháºp máºt thúc chà ng uống chén trà ấy?
Và hắn lại thấy rằng qua những hà nh động vừa rồi cá»§a cả hai tên hình như há» Ä‘ang đối phó vá»›i nhau, tá»± nhiên chưa thấy manh nha ý ố, nhưng chuyện giải chất thuốc cho mình có thể khôi phục công lá»±c là điá»u rất cần thiết ngay lúc bây giá», rồi sau đó má»›i tÃnh sau.
Hắn cầm chén trà lên uống từng hớp một.
Là má»™t kẻ lão luyện giang hồ, gã Phó đưá»ng chá»§ há» Quan cÅ©ng nâng chén trà nhưng hắn không uống vá»™i, hắn nhìn trân trân và o đáy chén như tìm kiếm má»™t váºt gì...
Hắc cháºm cháºm đưa lên mÅ©i ngá»i và khẽ gáºt đầu:
– Khá, trà nà y đúng là Bao Long Tỉnh đây.
Nói xong hắn ká» môi và nhấp má»™t ngụm nhá»...
Giang Hà n Thanh nháºn ngay ra kẻ đối diện là má»™t con ngưá»i Ä‘Ãch xác là có nhiá»u cÆ¡ trà vì không lạ gì ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ lại phái hắn theo giám thị mình...
Hắn uống một hơi cạn chén trà và che miệng ngáp:
– Quan phó đưá»ng chá»§ không mệt à ? Tại hạ má»i quá chắn cần nghỉ sá»›m.
Gã Phó đưá»ng chá»§ há» Quan vá»™i nói:
– Vâng, vâng, xin Giang nhị công tá» cứ tá»± nhiên, chiá»u hôm nay chúng ta còn phải Ä‘i thêm má»™t Ä‘oạn đưá»ng nữa đấy....
Giang Hà n Thanh không muốn nói gì nhiá»u, hắn để nguyên quần áo nằm ngay trên giưá»ng và trong bụng Ä‘oán chắc rằng Äà o Ngá»c Lan đã giả dạng đến đây thì nhất định trong chén trà đó chÃnh là thuốc giải.
Vì thế khi nằm xuống, Giang Hà n Thanh cố ý quay lưng vá» phÃa gã Phó đưá»ng chá»§ há» Quan âm thầm váºn khÃ...
Từ lúc ở Bạch Vân Quan được uống Tuyết Chà Äang, công lá»±c cá»§a Giang Hà n Thanh tinh tiến rất nhanh, cho nên khi đã Ä‘iá»u hà nh được chân khà thì những trá»ng huyệt bị ngưá»i đạo sÄ© áo xanh Ä‘iểm ngà y hôm qua Ä‘á»u tá»± giải như không.
Thấy Giang Hà n Thanh để cả quần áo lên nằm, gã Phó đưá»ng chá»§ há» Quan cho rằng suốt ngà y đêm không ngá»§ nên hắn bị mệt má»i, thêm và o đó lại bị Ä‘iểm và o nhiá»u trá»ng huyệt, khà huyết không thông cà ng là m cho hắn thêm uể oải, vì thế gã Phó đưá»ng chá»§ cÅ©ng không cần chú ý, cứ ngồi tÄ©nh tá»a hà nh công.
Äến khoảng giữa trưa, tên ăn váºn theo lối tiêu đầu Ä‘i và o má»i hai ngưá»i dùng cÆ¡m. Giang Hà n Thanh và gã Phó đưá»ng chá»§ theo chân ra ngoà i thì đã thấy giữa đại sảnh bà y má»™t tiệc khá là thịnh soạn.
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ má»i má»i ngưá»i và o tiệc và chÃnh tay rót đầy chén rượu nâng lên nói vá»›i Giang Hà n Thanh:
– Lão phu xin kÃnh Giang nhị công tá» má»™t chén nà y.
Giang Hà n Thanh đã hoà n toà n khôi phục công lá»±c, trong lòng không còn má»™t chút lo lắng gì nên nâng chén mỉm cưá»i:
– Không dám, tại hạ xin kÃnh đưá»ng chá»§ trước.
Hai ngưá»i cùng nâng chén uống cạn má»™t hÆ¡i.
Nhân cÆ¡ há»™i thuáºn tiện, Giang Hà n Thanh há»i gióng:
– Rất hân hạnh được cùng ÄÆ°á»ng Chá»§ đối ẩm, tại hạ vô cùng vinh dá»±, chỉ có Ä‘iá»u tại hạ vẫn còn chưa biết quý tánh tôn danh cá»§a ÄÆ°á»ng chá»§.
ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ nói:
– Lão phu lÃ ÄÆ¡n Hiểu Thiên.
Và đưa tay giá»›i thiệu luôn tên Phó đưá»ng chá»§ và tên ăn váºn theo lối tiêu đầu:
– Phó đưá»ng chá»§ Quan Quân Võ, còn vị nà y là Hương Chá»§ Phốc Äại Nguyên.
Không biết hắn nói tên tháºt hay tên giả, nhưng Giang Hà n Thanh cÅ©ng vòng tay:
– Hân hạnh, hỠGiang nà y đã được nghe qua.
Vừa nói hắn vừa châm rượu kÃnh má»i hai há» Quan, Phốc má»—i ngưá»i má»™t chén.
ÄÆ¡n Hiểu Thiên nói:
– Theo lão phu nà y thì Giang nhị công tá» là ngưá»i tá»u lượng rất khá nhưng buổi chiá»u nay chúng ta còn phải lên đưá»ng, vì váºy chỉ nên uống vừa phải, chá» cho đến nÆ¡i rồi chúng ta hãy cùng đối ẩm vá»›i nhau.
Giang Hà n Thanh nói:
– Tại hạ có chuyện thỉnh giáo cùng ÄÆ°á»ng chá»§?
ÄÆ¡n Hiểu Thiên há»i:
– Chẳng hay Giang nhị công tá» muốn há»i chuyện chi?
Giang Hà n Thanh nói tháºt cháºm:
– Chúng ta đã đi suốt đêm rồi, chẳng hay hiện tại Cốc chủ ở đâu?
ÄÆ¡n Hiểu Thiên nói:
– Lão phu vâng mạng Ä‘i thỉnh Giang nhị công tá», còn Cốc chá»§ thì vẫn ở trong bản cốc.
Thấy hắn muốn trả lá»i quanh nên Giang Hà n Thanh mỉm cưá»i há»i tiếp:
– Nếu ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ có thể thì xin cho tại hạ biết Lưu Hương Cốc ở đâu?
ÄÆ¡n Hiểu Thiên ngẫm nghÄ© má»™t hồi đáp:
– Giang nhị công tá», lão phu lẽ đâu dám chối từ, từ đây tá»›i Lưu Hương Cốc còn khoảng năm sáu ngà y đưá»ng.
Giang Hà n Thanh là m thinh...
Ban đầu hắn tưởng Lưu Hương Cốc là má»™t địa danh bà ẩn, nó là má»™t nÆ¡i chỉ quanh quẩn, không ngá» há» lại nói đến năm sáu bảy ngà y đưá»ng.
Năm sáu ngà y đưá»ng có nghÄ©a là phải ngà n dặm.
Giang Hà n Thanh đang suy nghĩ, chợt bên ngoà i có một gã đại hán áo xanh hớt hải bước và o.
Dáng Ä‘i cá»§a hắn nói lên có chuyện gì xảy ra quan trá»ng, và Phốc Äại Nguyên đã láºt Ä‘áºt đứng lên há»i nhá»:
– Có chuyện gì thế?
Tên đại hán áo xanh cúi mặt thấp giá»ng:
– Trịnh lão lục sai tiểu nhân và o đây báo cáo, vừa rồi có một vị hòa thượng đi qua đi lại trước xe, dáng điệu có vẻ khả nghi....
Phốc Äại Nguyên cau mặt:
– Hòa thượng Ä‘i hóa duyên là chuyện quá thưá»ng, có gì mà phải há»›t hải như thế?
Äi ra ngoà i Ä‘i.
Tên đại hán áo xanh vâng vâng, nhưng hắn không đi mà lại nói:
– Bẩm Hương chủ, hòa thượng đó chẳng những đi qua đi lại mà còn dòm lén và o xe mình, dáng điệu của ông ta như là gian tế của đối phương...
Phốc Äại Nguyên cưá»i nhẹ và khoát tay:
– Biết rồi, hãy ra ngoà i.
Gã đại hán áo xanh lại cúi mình rồi Ä‘i ra ngoà i cá»a.
Khi Phốc Äại Nguyên nói chuyện vá»›i tên đại hán thuá»™c hạ, há» nói rất nhá» nhưng Giang Hà n Thanh cÅ©ng lắng tai nghe không sót má»™t tiếng nà o, vị ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ tá»± nhiên cÅ©ng nghe thấy nhưng có lẽ vì ngại sá»± có mặt cá»§a Giang Hà n Thanh nên không há»i lại.
HỠăn cÆ¡m có vẻ hối hả, khi xong, ÄÆ¡n Hiểu Thiên gá»i tiểu nhị tÃnh tiá»n phòng, luôn cả tiá»n ăn, hắn thưởng cho tiểu nhị má»™t đỉnh bạc rồi cùng vá»›i Giang Hà n Thanh và Quan Quân Võ Ä‘i nhanh ra cá»a.
Phốc Äại Nguyên đã chá»±c sẵn ngoà i cá»a vá»›i má»™t cá»— xe.
Giang Hà n Thanh quét đôi mắt tia tháºt nhanh khắp bốn bên, quả nhiên ở nÆ¡i ngã tư đưá»ng trước mặt, có má»™t tăng nhân mặc áo mà u tro xám Ä‘ang Ä‘i qua Ä‘i lại.
Khi nháºn ra Giang Hà n Thanh, nhà sư áo xám láºt Ä‘áºt Ä‘i nhanh qua.
ÄÆ¡n Hiểu Thiên liếc qua, môi hắn nở nụ cưá»i bà hiểm...
Sau khi bốn ngưá»i lên xe, Phốc Äại Nguyên nhảy lên ngồi kế bên tên đánh xe dặn nho nhá» và cá»— xe lao nhanh vá» phÃa trước.
Cỗ xe đi cà ng lúc cà ng nhanh, Giang Hà n Thanh băn khoăn nghĩ ngợi xem chỗ nghỉ khi nãy thuộc vùng nà o thì bây giỠvới tốc độ xe phi nhanh như thế chứng tỠđã ra ngoà i thị trấn.
Äiá»u là m cho Giang Hà n Thanh thắc mắc nhiá»u hÆ¡n nhất là chuyện Äà o Ngá»c Lan giả dạng tên tiểu nhị, chuyện đó không phải chỉ có chuyện trao thuốc giải cho hắn mà thôi và nhất là lão hòa thượng Ä‘i lảng vảng trước cá»— xe khi nãy, lão nà y nhất định cÅ©ng là đồng bá»n cá»§a nà ng.
Váºy há» Ä‘ang định là m gì?
Phải chăng đã bố trà mai phục giữa đưá»ng để giải thoát cho hắn?
Hà nh động cá»§a Äà o Ngá»c Lan cÅ©ng rất rõ rà ng, sở dÄ© nà ng trao thuốc giải là muốn Giang Hà n Thanh hợp sức để đánh bại bá»n Lưu Hương Cốc, đó cÅ©ng là chuyện mà hắn có nhiá»u suy nghÄ©...
Cả hai phe, hắn Ä‘á»u chưa rõ ngá»n ngà nh, chưa rõ lai lịch, hắn bị rÆ¡i và o tay há» tháºt là má»™t chuyện mù má»...
Bây giá» chỉ còn chá» hỠđụng độ nhau, qua lá»i lẽ cá»§a há» thì há»a hoằn má»›i có thể phân biệt được bên nà o thiện ác.
Äã có chá»§ định, Giang Hà n Thanh nhắm mắt dá»±a và o thà nh cá»— xe cố dưỡng thần và bên ngoà i là m như chá» sá»± việc đến đâu hay đó...
Hắn nghÄ© chắc cÅ©ng chừng ngoà i mưá»i dặm là sẽ gặp phục binh cá»§a Äà o Ngá»c Lan, thế nhưng Ä‘i đã mưá»i mấy dặm vẫn không có gì động tÄ©nh...
Chuyện đó cà ng là m cho Giang Hà n Thanh băn khoăn hết sức, nhưng hắn nghÄ© chắc chắn thế nà o cánh cá»§a Äà o Ngá»c Lan và lão già áo xanh cÅ©ng không thể là m ngÆ¡....
Khi xe Ä‘i thêm được má»™t khoảng nữa chợt nghe phÃa trước Phốc Äại Nguyên khẽ gá»i:
– Quan phó đưá»ng chá»§, phÃa núi đá trước mặt có hai nhà sư áo xám, há» Ä‘ang ngồi như chỠđợi....
Quan Quân Võ ầm ừ:
– Ai không đụng ta thì ta không đụng há».
Phốc Äại Nguyên lại thấp giá»ng:
– HỠđứng cả rồi kìa.
Hắn vừa nói dứt thì đã có tiếng quát liá»n theo:
– Dừng xe lại.
Chân ngựa chồm lên, cỗ xe chao qua và đứng lại.
Tiếng quát lại vang lên... nhưng đó là tiếng quát cá»§a Phốc Äại Nguyên:
– Hai lão hòa thượng kia, bá»™ Ä‘ui cả rồi sao mà lại cản giữa đưá»ng như thế?
Giá»ng nói cá»§a nhà sư trầm trầm:
– Sao vừa mở miệng ra mà thà chá»§ lại chá»i rá»§a ngưá»i như thế? Bần đạo vâng mạng chỠđợi nÆ¡i đây đã lâu rồi.
Phốc Äại Nguyên quát lá»›n:
– Phụng mạng của ai?
Vị tăng nhân nói:
– Bần tăng là môn hạ Thiếu Lâm.
Phốc Äại Nguyên cưá»i nhạt:
– Thiếu Lâm hòa thượng cÅ©ng chưa chắc đã có thể mang danh hiệu để dá»a được ai đâu!
Ngồi trong xe, ÄÆ¡n Hiểu Thiên trầm giá»ng:
– Quan Phó đưá»ng chá»§ hãy xuống xem.
Quan Quân Võ nhảy xuống, thấy hai vị tăng nhân nà y Ä‘á»u đứng vá» má»™t phÃa trái, hắn biết ngay há» hãy còn nữa chứ không phải hai ngưá»i.
Phốc Äại Nguyên vòng tay trước mặt há» Quan:
– Phó đưá»ng chá»§ chắc đã có nghe? Hai nhà sư nà y cản lối....
Quan Quân Võ lạnh lùng:
– Nhị vị hòa thượng có chuyện chi?
Nhà sư đứng bên trái chấp tay:
– Bần tăng vâng lệnh Trụ Trì nghênh đón đại giá của chư vị tại đây.
Quan Quân Võ há»i:
– Trụ Trì của nhị vị Ở đâu?
Nhà sư nói:
– Thà chá»§ hãy đợi má»™t chút, có lẽ Trụ Trì cá»§a chúng tôi sẽ đến bây giá».
Ngay lúc đó từ trong ven rừng có má»™t vị lão ni và hai lão tăng chầm cháºm bước tá»›i.
Theo sau còn có một trung niên đại hán và hai nhà sư áo xám.
Quan Quân Võ cau mà y....
Hắn thắc mắc không hiểu những ngưá»i nà y là m sao nghe được tin tức mà chặn đón tại đây?
Bởi vì há» là Vô Trần sư thái, Pháp Thắng đại sư và ngưá»i trung niên đó là Nghiêm Tú Hiệp...
Chỉ có Ä‘iá»u hÆ¡i lạ là thêm và o đó còn có vị lão tăng là Thá»§ tá»a La Hán ÄÆ°á»ng cá»§a Thiếu Lâm:
Giác Minh thiá»n sư, má»™t cao thá»§ nhất nhì cá»§a Thiếu Lâm Tá»±.
Vô Trần sư thái đưa đôi mắt như điện lạnh và o cỗ xe và cuối cùng nhìn thẳng và o mặt Quan Quân Võ:
– Các ngưá»i ở Kim Lăng đến đây phải không?
Quan Quân Võ cÅ©ng đáp bằng má»™t giá»ng lạnh lùng:
– Äúng.
Vô Trần sư thái há»i:
– Ai ở trên xe?
Quan Quân Võ há»i lại:
– Sư thái là Am Chủ TỠTrúc Am đấy chứ?
HÆ¡i ngạc nhiên vá» chuyện phát giác chÃnh danh cá»§a đối phương nhưng Vô Trần sư thái vẫn thản nhiên:
– Ta há»i ai ở trên xe?
Quan Quân Võ đáp:
– ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ cá»§a tệ Cốc.
Vô Trần sư thái gằn giá»ng:
– Gá»i hắn xuống cho ta.
Quan Quân Võ mỉm cưá»i:
– Bằng và o má»™t câu nói đó cá»§a sư thái, ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ cá»§a ta không xuống chắc không được đấy chứ?
Vô Trần sư thái trầm giá»ng:
– Ngươi muốn gì?
Quan Quân Võ há»i:
– Trước khi là m cái chuyện cản đưá»ng nà y chắc sư thái đã có thăm dò rồi chứ?
Vô Trần sư thái nói gằn từng tiếng:
– Äã biết rõ từng chi tiết má»™t.
Quan Quân Võ ngạo nghễ:
– Tốt lắm... nhưng theo tại hạ má»™t khi sư thái đã biết lai lịch cá»§a tệ Cốc thì thiết tưởng không nên cản đưá»ng như thế.
Vô Trần sư thái há»i:
– Trong giang hồ biết bao nhiêu là bà ng môn tà đạo, bần ni không hơi đâu mà đi tìm biết chuyện đó, bần ni chỉ nói trên xe....
Quan Quân Võ ngá»a mặt cưá»i sằng sặc:
– Am Chủ nên biết rằng tệ Cốc không muốn cùng võ lâm đồng đạo kết oán gây thù, nhưng không vì thế mà nghĩ rằng tệ Cốc là thứ hay dở.
Vô Trần sư thái khẽ động tay áo rá»™ng nhưng Giác Minh thiá»n sư chợt như nhá»› ra má»™t chuyện gì, vá»™i quay qua dùng “Truyá»n Âm Nháºp Máºt†nói vá»›i Giác Thắng đại sư mấy câu....
Giác Thắng đại sư tái mặt và vội và ng lướt tới chấp tay:
– Bần tăng muốn thỉnh giáo....
Chẳng hay thà chá»§ là báºc cao nhân thuá»™c môn phái nà o thế?
Quan Quân Võ chưa kịp đáp thì bên sau hắn có giá»ng trầm trầm thế trả lá»i:
– “Lưu Hương Cốcâ€.
Giác Thắng đại sư vừa nháºn ra ngưá»i trả lá»i ấy là má»™t lão già má»™t mắt từ trên xe bước xuống, thì ra lÃ ÄÆ¡n Hiểu Thiên đã nói tiếp:
– Lão phu tưởng đâu bá»n cướp đưá»ng cướp xá không ngá» lại là chư vị cao nhân cá»§a Thiếu Lâm và Nga My, tháºt vô cùng hạnh ngá»™.
Giác Minh thiá»n sư giáºt mình khi nghe ÄÆ¡n Hiểu Thiên nói đến ba tiếng “Lưu Hương Cốcâ€...
Äúng là dá»± Ä‘oán cá»§a ông ta không sai má»™t chút nà o....
Riêng Giác Thắng đại sư thì còn Ä‘ang báºn suy nghÄ© vá» thân pháp cá»§a đối phương, ông ta cảm thấy ngưá»i chá»™t mắt nà y có má»™t thân pháp vừa nhanh vừa nhẹ vì đứng gần như thế mà hắn xuống xe bao giá» không ai hay biết...
Và nhà sư già vội vòng tay:
– A di đà pháºt, thà chá»§ quả tháºt cao minh, chẳng hay lão thà chá»§ cao danh quý tánh là gì?
Giác Minh thiá»n sư chặn nói:
– Vị thà chá»§ đây lÃ ÄÆ¡n Hiểu Thiên đại hiệp, ngưá»i mà uy danh chấn động toà n giải Thiểm Xuyên, sư đệ không nên thất lá»… vá»›i ngưá»i.
Giác Thắng đại sư chấn động...
Nhưng Ä‘iá»u là m cho ông ta lấy là m lạ là “Äá»™c Nhãn Diêm Laâ€ ÄÆ¡n Hiểu Thiên, má»™t ngưá»i đã từng là m rung chuyển cả Thiểm Tây và Tứ Xuyên mà sao lại Ä‘i là m má»™t ÄÆ°á»ng Chá»§ cho Lưu Hương Cốc?
Ông ta láºt Ä‘áºt vòng tay:
– Bần tăng xin thất lá»…, vì chỉ má»™ danh chứ chưa từng được diện kiến vá»›i ÄÆ¡n đại hiệp bao giá».
Từ nãy giỠvẫn ngồi trên yên ngựa một cách an nhà n, Giang Hà n Thanh cũng bắt đầu rúng động...
Bây giá» thì hắn má»›i biết tên ÄÆ¡n Hiểu Thiên là tên tháºt và là tên cá»§a má»™t nhân váºt đã thà nh danh.
Riêng ÄÆ¡n Hiểu Thiên chỉ cưá»i nhẹ và đáp lá»i:
– Thiếu Lâm và Nga My là lãnh tụ toà n thể võ lâm, riêng tam vị đại sư cÅ©ng là ngưá»i đức cao vá»ng trá»ng, vì thế nên lão phu muốn thỉnh giáo chẳng hay cả ba vị cùng má»™t lúc là m cái chuyện cản đưá»ng nà y là vá»›i mục Ä‘Ãch ra sao, xin chư vị vui lòng cho lão phu biết rõ?
Vô Trần sư thái nói:
– ÄÆ°á»£c lắm, ÄÆ¡n đại hiệp đã há»i thì chúng tôi cÅ©ng nói thẳng chứ không việc gì phải dấu, nhưng trước nhất xin ÄÆ¡n đại hiệp cho biết chẳng hay trên xe nà y có mặt Giang Hà n Thanh, ngưá»i con thứ hai cá»§a Giang Thượng Phong đấy không?
ÄÆ¡n Hiểu Thiên nhẹ gáºt đầu:
– Äúng, Giang nhị công tá» Ä‘ang có mặt trên cá»— xe nà y.
Vô Trần sư thái cÅ©ng gáºt gù:
– Hay lắm, có lẽ ÄÆ¡n đại hiệp cÅ©ng đã có nghe vừa rồi đã xảy ra má»™t vụ án dâm sát tại Tá» Trúc Am đấy chứ?
ÄÆ¡n Hiểu Thiên nói:
– Mấy ngà y gần đây, tại hạ cũng có nghe qua.
Vô Trần sư thái há»i luôn:
– Theo ÄÆ¡n đại hiệp thì đồ tôn cá»§a bần ni bị kẻ ác dâm sát như thế thì đối vá»›i hung thá»§ có nên giết hay không?
ÄÆ¡n Hiểu Thiên Ä‘iá»m đạm:
– Sư thái đã vì đồ đệ mà báo cừu, tự nhiên là chuyện nên là m lắm chứ sao không.
Vô Trần sư thái gáºt đầu:
– Như váºy thì tháºt tốt biết bao! Váºy xin ÄÆ¡n đại hiệp hãy vui lòng giao Giang Hà n Thanh lại cho bần ni xá» lý.
ÄÆ¡n Hiểu Thiên báºt cưá»i ha hả:
– Câu chuyện vá» huyết án tại Tá» Trúc Am, tháºt tình tại hạ không biết rõ ná»™i tình, vì thế cho nên không bao giá» dám có sá»± phê phán hồ đồ vì thế cho nên nếu sư thái muốn tìm Giang nhị công tá» thì tại hạ cÅ©ng không dám cản, chỉ có Ä‘iá»u tại hạ Ä‘ang mang trong mình má»™t trá»ng trách cá»§a tệ Cốc chá»§ giao cho là phải thỉnh cho kỳ được Giang nhị công tá»...
Vô Trần sư thái trầm giá»ng:
– Bần ni không cần phải biết những chuyện không đâu như thế. Bây giá» chỉ biết đã có hắn trên xe thì ÄÆ¡n đại hiệp phải giao lại cho bần ni....
Con mắt má»™t cá»§a ÄÆ¡n Hiểu Thiên vụt chiếu ngá»i:
– Lá»i cá»§a Sư thái sợ e rằng đã quá sai rồi, tại hạ phụng mệnh Ä‘i đón khách, nếu sư thái muốn tìm Giang nhị công tá» thì chắc không thể tìm ở chá»— nà y.
Vô Trần sư thái giáºn dữ thét lên:
– Sá»± kiên nhẫn cá»§a bần ni có hạn, nếu ÄÆ¡n đại hiệp không muốn biến cuá»™c nói chuyện hòa hoãn nà y thà nh bãi chiến trưá»ng thì xin hãy giao ngay Giang Hà n Thanh cho bần ni.
Gương mặt cá»§a ÄÆ¡n Hiểu Thiên cÅ©ng từ từ tái lại:
– Äây là chá»§ ý cá»§a má»™t mình sư thái hay là chá»§ Ä‘Ãch chung cá»§a sư thái vá»›i phái Thiếu Lâm.
Vô Trần sư thái rÃt lên :
– Giả sỠđây chỉ là ý kiến cá»§a bần ni thì ÄÆ¡n đại hiệp tÃnh sao?
Giác Thắng đại sư láºt Ä‘áºt chấp tay:
– A di đà pháºt, còn có việc mà chắc ÄÆ¡n đại hiệp hãy còn chưa biết là vấn đỠngá»™ nạn cá»§a Nghiêm Tú Cô vốn là lệnh muá»™i cá»§a tiểu đồ nên bần tăng cÅ©ng mà khó đứng ra ngoà i vòng.
Giác Minh thiá»n sư cÅ©ng vá»™i nói theo:
– Vâng, Nghiêm Tú Hiệp đây chÃnh là đồ đệ cá»§a bần tăng.
Má»i chuyện bây giá» thì đã rõ rà ng là đã cùng chung má»™t ý và tá»± nhiên chuyện động thá»§ ắt phải xảy ra....
Giác Minh thiá»n sư lại là Thá»§ Tá»a cá»§a La Hán ÄÆ°á»ng, lá»i nói cá»§a ông ta giản dị hÆ¡n ai hết.
Trong khi chưa ai có ý kiến gì khác nữa thì chợt nghe từ trong xe nổi lên má»™t giá»ng cưá»i ngạo nghá»… và Giang Hà n Thanh chầm cháºm bước xuống vòng tay:
– HỠGiang nà y xin ra mặt, chẳng hay bây giỠba vị cao tăng xỠlý như thế nà o?
ÄÆ¡n Hiểu Thiên giáºt nảy mình...
Rõ rà ng trước khi xuống xe ông ta đã Ä‘iểm và o ngưá»i cá»§a Giang Hà n Thanh hai yếu huyệt, thế mà tại sao hắn lại có thể tá»± giải má»™t cách dá»… dà ng như thế?
Vô Trần sư thái vừa thấy mặt Giang Hà n Thanh thì đã nhÃch lên quát lá»›n:
– Dâm tặc, còn chưa bó tay chịu trói hay sao?
Giang Hà n Thanh mỉm cưá»i, tia mắt hắn quét khắp xung quanh và cuối cùng chạm thẳng và o mặt cá»§a Vô Trần sư thái:
– Sư Thái muốn tìm hỠGiang nà y hay là tìm hung thủ vỠhuyết án ở TỠTrúc Am?
Vô Trần sư thái giáºn dữ:
– Ngươi là dâm tặc, ngươi là hung thá»§, tá»± nhiên bá»n ta đến tìm ngươi.
Giang Hà n Thanh nói bằng má»™t giá»ng ung dung:
– Chư vị hết thảy Ä‘á»u là các báºc đức cao vá»ng trá»ng, nếu muốn tìm há» Giang nà y thì tại hạ Ä‘ang đứng ở trước mặt chư vị đây, còn nếu muốn tìm hung thá»§ huyết án Tá» Trúc Am mà lại Ä‘i há»i tại hạ thì quả tháºt chư vị đã lầm.
Vô Trần sư thái rÃt lá»›n:
– Câm miệng lại, đại đệ tá» cá»§a ta là Liá»…u Nhân đã chứng kiến táºn mắt chuyện là m dâm ác cá»§a ngươi, thế mà ngươi còn muốn chối nữa à ?
Giang Hà n Thanh cưá»i:
– Äừng nói chi là lệnh cao đồ mà tại hạ muốn biết chÃnh lão sư đây và vị Giác Thắng đại sư đây, khi há»™i kiến vá»›i con ngưá»i tại Quá»· Liá»…m Thà nh, nhị vị có từng quan sát kỹ hay chưa? Nhị vị có nháºn ra con ngưá»i giả mạo?
Nhắc tá»›i Quá»· Liá»…m Thà nh, Vô Trần sư thái cà ng thêm giáºn dữ:
– Ta đã sống trá»n má»™t Ä‘á»i chứ đâu phải con nÃt mà ngươi hòng tráo trở?
Giang Hà n Thanh vẫn thản nhiên:
– Äó chÃnh là má»™t Ä‘iá»u đáng tiếc, chÃnh vì niên ká»· cao trưá»ng như sư thái mà lại để cho kẻ vô danh lừa gạt.
Là má»™t nhân váºt coi như thay mặt Phương Trượng Thiếu Lâm lâm xá» giang hồ, bằng và o con mắt cá»§a Giác Minh thiá»n sư, Giang Hà n Thanh không thể là má»™t con ngưá»i tà đạo, cho nên khi nghe hắn nói, ông vá»™i vã chấp tay:
– Bằng và o lý lẽ của Giang thà chủ, bần tăng nghĩ rằng nhất định thà chủ đã biết kẻ giả mạo ấy là ai rồi chứ?
Giang Hà n Thanh nói:
– Tại hạ tuy chưa biết rõ lai lịch đối phương, nhưng cũng đã biết qua đại khái.
Giác Minh thiá»n sư chắp tay:
– A di đà pháºt, chẳng hay thà chá»§ có thể nói cho nghe?
Giang Hà n Thanh nói:
– Chắc các vị đã có nghe chuyện Mai Hoa Lệnh Chủ tấn công Hoà i Dương tiêu cục và Thanh Kỳ Lệnh Chủ uy hiếp Hà Bắc Lý Gia tại Bạch Vân Quan rồi chứ?
Vô Trần sư thái hừ hừ trong cổ:
– Chuyện đó ăn thua gì đến chuyện của ngươi chứ?
Không mà ng đến bà ta, Giang Hà n Thanh nói tiếp:
– Bên trên cá»§a hai tên Mai Hoa Lệnh Chá»§ và Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ hãy còn những ngưá»i chá»§ sá», hà nh động cá»§a há» rất là bà máºt và dưới tay cá»§a há» Ä‘ang chiêu táºp khá nhiá»u cao thá»§ võ lâm...
Giác Minh, Giác Thắng đại sư và Vô Trần sư thái lắng nghe chứ không phản ứng và Giang Hà n Thanh cứ nói luôn:
– Lúc lão đại sư và lão sư thái há»™i kiến tại Quá»· Liá»…m Thà nh thì tại hạ Ä‘ang ẩn mình tại đó và khi tên giả mạo bá» chạy thì tại hạ rượt theo đến Long Äà m, nhưng lại bị đối phương dùng mê hương bắt được cho đến khi ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ đây cho ngưá»i đến cứu....
Giác Minh thiá»n sư cháºn há»i:
– Nhưng Giang thà chá»§ đã có nói nói rằng biết được Ãt nhiá»u lai lịch cá»§a ho.....
Giang Hà n Thanh gáºt đầu:
– Vâng, chá»§ nhân cá»§a tòa lâu đà i nÆ¡i Long Äà m ấy là má»™t lão già áo xanh ngưá»i nà y dụ tại hạ vỠđầu vá»›i chức Há»™ Pháp...
Giác Minh thiá»n sư rúng động:
– HỠcó nói môn phái của hỠcho Giang thà chủ biết chứ?
Giang Hà n Thanh lắc đầu:
– HỠkhông chịu nói và vỠchuyện lịnh đồ của lão sư thái đây bị giết thì tại hạ biết không phải là ... dâm sát.
Vô Trần sư thái quắc mắt:
– Không phải dâm sát thì là gì chứ?
Giang Hà n Thanh nói:
– Nghiêm cô nương chết vì nguyên nhân bội phản sư môn đối với ho.....
Giang Hà n Thanh nói chưa dứt thì Nghiêm Tú Hiệp đã quát lên:
– Khốn khiếp, hãy câm miệng lại. Em gái ta đầu nháºp và o môn phái cá»§a bá»n đó từ bao giá»? Ngươi mong đặt chuyện để chạy tá»™i đấy à ?
Liá»…u Nhân đạo cô đứng kế bên Vô Trần sư thái khi nghe những câu đối đáp vừa qua chợt hé nở má»™t nụ cưá»i kÃn đáo, nhưng không ai để ý nên không nháºn thấy mà dù có nháºn thấy thì cÅ©ng rất khó phân biệt được đó là phản ứng như thế nà o....
Vô Trần sư thái thì Ä‘anh mặt lại nói vá»›i Giác Minh thiá»n sư:
– Tên khốn khiếp đó là một tên xảo tự, xin đại sư đừng nghe hắn.
Giang Hà n Thanh gặn há»i:
– Tại hạ nói sai ở chỗ nà o?
Vô Trần sư thái cưá»i nhạt:
– Long Äà m ở gần đây, nÆ¡i đó chỉ có má»™t tòa lâu đà i, nó vốn là sản nghiệp cá»§a Trấn Viá»…n Tiêu Cục, là m sao lại biến thà nh sà o huyệt cá»§a bá»n gian manh? Ná»™i má»™t chuyện đó đã là m cho không ai tin nổi.
Pháp Thắng đại sư khẽ gáºt đầu:
– Lão sư thái nói đúng. Long Äà m là má»™t thôn lạc nhá» nhoi, cư dân ở đó đã Ãt mà lại toà n là bá»n nông phu, tòa lâu đà i đó là cá»§a Long Hổ Tiên Vạn Trấn SÆ¡n dà nh để khi tuổi già lui vỠẩn dáºt, ngay bây giá» thì hãy còn bá» trống.
Vô Trần sư thái nói liá»n theo:
– Chuyện thứ hai là Nghiêm Tú Cô vốn là má»™t cô gái nhu mỳ, từ khi đầu nháºp môn hạ bần ni thì tối ngà y không ra khá»i cá»a, là m sao lại có chuyện dÃnh lÃu vá»›i bá»n cướp mà nói chuyện phản đồ? ChÃnh tay nà y bà y Ä‘iá»u để đánh lạc hướng đấy.
Vừa nói, bà ta vừa xăm mình tới....
Ngay lúc ấy, từ trong ven rừng chợt có tiếng lanh lảnh:
– Hắn nói đúng chứ không phải đặt Ä‘iá»u.
Má»i ngưá»i quay lại thấy má»™t thư sinh áo xanh chầm cháºm bước ra.
Con ngưá»i ấy có má»™t dáng dấp khá to lá»›n, mi thanh mục tú, hắn Ä‘i ra bằng những bước thong dong chắn nịch...
Tất cả má»i ngưá»i có mặt Ä‘á»u giáºt nảy mình...
Lại thêm một Giang Hà n Thanh xuất hiện!
Cả hai ngưá»i, cả hai Giang Hà n Thanh từ dáng vóc, tướng Ä‘i, giá»ng nói cho đến thần sắc Ä‘á»u y hệt như nhau, không má»™t ai phân biệt được ngưá»i nà o tháºt, ngưá»i nà o giả...
Chẳng những chuyện xảy ra đã là m cho bá»n Giác Minh, Giác Thắng và Vô Trần sư thái tái mặt mà luôn cả bá»n Lưu Hương Cốc cÅ©ng giáºt mình.
Chỉ có Giang Hà n Thanh thì vẫn thản nhiên, hắn nháºn rõ ngưá»i giả mạo hắn chÃnh là Äà o Ngá»c Lan, cô gái đã giả mạo hắn đối diện vá»›i bá»n Vô Trần sư thái ở Quá»· Liá»…m Thà nh.
Vô Trần sư thái quắc mắt nhìn chầm cháºm và o Giang Hà n Thanh giả há»i:
– Ngươi là ai?
Giang Hà n Thanh giả mỉm cưá»i:
– Giang Hà n Thanh, ngưá»i con trai thứ cá»§a Giang Thượng Phong chứ còn gì nữa?
Hắn cưá»i để lá»™ hai hà m răng như ngá»c, và hai môi má»ng đỠphản chiếu ánh nắng là m cho vẻ mặt cá»§a hắn như vầng trăng sáng chói.
Vô Trần sư thái trừng trừng đôi mắt:
– Nghiêm Tú Cô do ngươi giết phải không?
Giang Hà n Thanh vặn lại:
– Tại sao lại biết là tôi giết?
Không dằn được nữa, Vô Trần sư thái gầm lên:
– Ta sẽ đâm nát thây ngươi....
Bà n tay gân gốc cá»§a bà ta cất lên tháºt le.....
Trong cÆ¡n giáºn dữ, chưởng lá»±c tung ra gần như Vô Trần sư thái đã Ä‘em hết sức, chưởng ảnh cháºp chá»n, chưởng phong quần quáºn tống thẳng và o mặt cá»§a Giang Hà n Thanh giả...
Hắn nhướng mặt cưá»i khảy:
– Lão ni cô, sao bà lại nóng nảy như thế...
á»ng tay cá»§a hắn nhẹ phất lên khi câu nói hãy còn bá» lá»ng...
Tất cả những ngưá»i có mặt Ä‘á»u biết rõ Vô Trần sư thái vốn là sư thái cá»§a Chưởng Môn phái Nga My, hiện tại trên giang hồ bà ta thuá»™c hà ng cao thá»§ nhất nhì, cho dù các phái Chưởng môn nhân cÅ©ng phải có nhiá»u nhân nhượng...
Cho nên bây giá» thấy bà ta nổi nóng, há» biết sá»± việc sẽ mang đến má»™t háºu quả không là nh cho Giang Hà n Thanh và nhất là khi thấy hắn chỉ phất nhẹ cánh tay áo bằng má»™t dáng cách coi địch như không thì há» cà ng quả quyết là hắn sẽ không toà n mạng...
Nhưng chuyện lại ra ngoà i ý nghÄ©a, cái phất ống tay cá»§a Giang Hà n Thanh giả tháºt nhẹ nhà ng nhưng tiá»m lá»±c lại vô cùng khá»§ng khiếp. Chỉ nghe tiếng má»™t tiếng dá»™i lùng bùng là Vô Trần sư thái đã thối lui ba bốn bước...
Bị Giang Hà n Thanh giả hóa giải chưởng lá»±c, cho đến lúc bị dá»™i thối lui.... Vô Trần sư thái giáºt mình đứng lại trố mắt sững sá»...
Có lẽ trong Ä‘á»i, đây là lần thứ nhất bà ta bị má»™t ngưá»i trẻ tuổi đánh dá»™i như thế đấy.
ChÃnh Giang Hà n Thanh đứng ngoà i cÅ©ng cá»±c kỳ kinh ngạc, hắn không ngá» Äà o Ngá»c Lan lại có má»™t trình độ võ công cao đến mức như thế...
Từ trước hắn chỉ nghÄ© nà ng chuyên dùng loại thuốc là m tiêu tan công lá»±c đối phương để thừa cÆ¡ thá»§ thắng, bây giá» má»›i nháºn ra rằng ngoà i việc ám toán, võ công và ná»™i lá»±c cá»§a nà ng cÅ©ng khá kinh ngưá»i.
Giác Thắng đại sư quay lại nói nhỠvới Giác Minh:
– Sư huynh có nháºn được lai lịch vá» thá»§ pháp cá»§a hắn hay không?
Giác Minh thiá»n sư nghiêm giá»ng:
– Nếu không lầm thì đây là “Tiếp dẫn thần Công†cá»§a Pháºt môn...
Giác Thắng đại sư cau mặt:
– Lại là thần công Pháºt môn, hắn...
Ông ta nói chưa dứt thì Giác Minh thiá»n sư đã bước vá»™i vá» phÃa trước...
Bị phản đòn do chÃnh chưởng lá»±c cá»§a mình là m cho xÃnh vÃnh, Vô Trần sư thái rút phắt thanh kiếm chỉ thẳng và o mặt Giang Hà n Thanh giả, giá»ng bà ta giáºn đến phát run:
– Ta sẽ bầm thây....
Giác Minh thiá»n sư bước tá»›i vòng tay:
– Xin lão thái sư hãy cho bần tăng nói và i lá»i há»i vị thà chá»§ nà y....
Vô Trần sư thái hừ hừ hai ba tiếng:
– Äại sư hãy há»i bị, nhưng nhất định bần ni phải giết hắn.
Từ lúc Giang Hà n Thanh bước xuống xe, ÄÆ¡n Hiểu Thiên đã biết sẽ có nhiá»u diá»…n biến bất ngá», ông ta xúc lá»±c chỠđội, nhưng đến khi thấy Giang Hà n Thanh giả xuất hiện và nhất là khi hắn thi triển thần công thì con mắt má»™t cá»§a há» ÄÆ¡n cà ng lá»™ nhiá»u kinh di.....
Vị ÄÆ¡n đưá»ng chá»§ hiểu ngay háºu quả tháºt vô cùng gay cấn vì nếu đây là tiá»n quân cá»§a đối phương mà võ công cao như thế thì háºu táºp chắc chắn sẽ còn những nhân váºt siêu phà m...
Cách hay nhất nảy ra trong lòng ÄÆ¡n Hiểu Nhiên là cứ để cho bá»n há» cấu xé vá»›i nhau, sau đó sẽ chá»n con đưá»ng quyết định, vì thế nên ông ta dùng phương pháp Truyá»n âm nháºp máºt nói vá»›i Giang Hà n Thanh tháºt:
– Xin Giang nhị công tỠhãy lui lại để cho hỠthanh toán với nhau.
Giang Hà n Thanh mỉm cưá»i nhưng vẫn đứng yên má»™t chá»—.
Trong khi ÄÆ¡n Hiểu Thiên nói vá»›i Giang Hà n Thanh thì Giác Minh thiá»n sư chấp tay nói vá»›i Giang Hà n Thanh giả:
– Thà chá»§ tà i mạo quả tháºt bất phà m nhưng chẳng hay khi là m chuyện giả mạo Giang nhị công tỠđể giết đệ tá» cá»§a Tá» Trúc Am là thà chá»§ muốn dụng ý ra sao?
Giang Hà n Thanh giả mỉm cưá»i:
– Tại hạ tìm Giang huynh có má»™t cần, chư vị có gì cần xin để cho ngà y khác váºy.
Giác Minh thiá»n sư nghiêm giá»ng:
– Nhân mạng là chuyện bằng trá»i, thà chá»§ muốn Ä‘i chắc không phải là chuyện dá»… đâu....
Giang Hà n Thanh giả cau đôi mà y tháºt sâu:
– Trong chư vị nếu ai nháºn thấy có thể thắng được tại hạ thì má»›i nên nói câu đó.
Tá»± nhiên câu nói cá»§a hắn trước mặt vị Thá»§ tá»a La Hán ÄÆ°á»ng cá»§a Thiếu Lâm và Vô Trần sư thái quả là má»™t câu nói ngông cuồng, nhưng trên thá»±c tế vừa rồi, khi chưởng lá»±c cá»§a Vô Trần sư thái bị hóa giải má»™t cách quá dá»… dà ng lại chứng tá» rằng câu nói đó là câu nói tháºt.
Vô Trần sư thái giáºn xanh mặt:
– Hừ... để rồi xem, lão ni chưa từng thấy má»™t ngưá»i nà o cuồng ngạo như thế ấy....
Giác Minh thiá»n sư vẻ mặt cÅ©ng có nhiá»u biến đổi, nhưng ông ta cố giữ giá»ng thản nhiên:
– Bần tăng cÅ©ng cảm thấy võ công cá»§a thà chá»§ không phải là tầm thưá»ng, rất mong thà chá»§ hãy cho biết gia sư?
Giang Hà n Thanh giả cháºn nói:
– Tại hạ Ä‘ang có rất nhiá»u chuyện phải là m nên không có thì giá» nhà n rá»—i, và nhất là không thể đứng đây dà i dòng nói chuyện vá» môn thừa.
Tuy là má»™t cao tăng từng trải giang hồ nhưng trước má»™t sá»± cá»± tuyệt không chút chi khách sáo như thế cÅ©ng đã là m cho Giác Minh thiá»n sư xạm mặt:
– Thà chá»§ nhá» tuổi mà lá»i lẽ lá»›n lối quá, chắn thà chá»§ khinh thị bần tăng lắm nhỉ?
Giang Hà n Thanh giả nói:
– Nếu đại sư thấy cần dạy dá»—, xin cứ táºn dụng võ công.
Giác Minh thiá»n sư nhịp nhịp cây thiá»n trượng và cất giá»ng cưá»i ha hả:
– Thà chá»§ đã nói trắng ra như thế, chắc bần tăng bị buá»™c phải vâng lá»i.
Vô Trần sư thái láºt Ä‘áºt nhÃch lên đưa tay ngăn lại:
– Xin đại sư nán lại, tên tiểu tỠnà y xin hãy giao phó cho bần ni....
Ngay trong lúc ấy chợt nghe má»™t giá»ng cưá»i rổn rảng từ ven rừng vá»ng lại, giá»ng cưá»i đã lá»›n mà lại còn cao vút kéo dà i, má»›i phát ra nghe hình như xa lắm nhưng chỉ nháy mắt đã tá»›i sát bên chứng tá» ngưá»i nà y có má»™t khinh công tháºt tuyệt diệu....
Má»i ngưá»i chưa nghe dứt tiếng cưá»i thì má»™t bóng ngưá»i đã phóng tá»›i nÆ¡i, y như má»™t đóa lưu tinh từ trên mây xanh xoẹt xuống.
Má»™t con ngưá»i có vóc thân to lá»›n Ä‘á»nh đà ng, mặt Ä‘á», đó là má»™t lão già lưng Ä‘eo trưá»ng kiếm uy nghi như má»™t thiên thần.
Vừa thấy mặt lão già mặt Ä‘á», Nghiêm Tú Hiệp láºt Ä‘áºt bước tá»›i vòng tay:
– Äiệt nhi xin kÃnh mừng thúc phụ.
Những ai không biết mặt, nhưng thấy con ngưá»i vừa nghe lá»i xưng hô cá»§a há» Nghiêm cÅ©ng Ä‘á»u biết ngay lão già mặt đỠlà con ngưá»i đã từng là m rung động cả Giang Tây, hiện Ä‘ang giữ chức vụ Tổng quản Thái Bình Bảo:
“Hồng Liễm Phán Quan†Nghiêm Hữu Tam...
Ông ta khi chấn vừa chạm đất là đã vòng tay:
– Lão sư thái, lão thiá»n sư, huynh đệ nghe tin vá»™i vã đến đây, nhưng hình như hÆ¡i cháºm...
Vô Trần sư thái và Giác Minh thiá»n sư láºt Ä‘áºt chấp tay đáp lá»….
Vô Trần sư thái nhÃch lên nghiêm giá»ng:
– Nghiêm đại hiệp đến đây tháºt là hay, hung thá»§ giết Nghiêm Tú Cô Ä‘ang bị chúng tôi cháºn lại....
Hồng Liá»…m Phán Quan đảo đôi mắt như Ä‘iện chá»›p và hÆ¡i sững sá»:
– À... ÄÆ¡n huynh cÅ©ng có mặt ở đây....
“Phán Quan†mà gặp “Diêm La†tháºt là chuyện quá tá»± nhiên, há» là những ngưá»i thân cáºn!!
Thái Bình Bảo Chá»§ Tần Liá»…u Nhân là ngưá»i đã được thiên hạ giang hồ mệnh danh là báo phá»§ Tây Tần, năm xưa trong má»™t chuyến nhà n du tham sÆ¡n thấy cảnh Lư SÆ¡n quá đẹp nên dá»±ng nghiệp ngay chân núi lấy tên là Thái Bình Bảo và “Hồng Liá»…m Phán Quan†nháºm chức Tổng quản cÅ©ng đã ngót hai mươi năm qua.
Tuy nhiên những ai từng qua lại Giang Tây, phà m là cao thá»§ giang hồ hết thảy Ä‘á»u biết mặt.
“Äá»™c Nhãn Diêm Laâ€ ÄÆ¡n Hiểu Thiên cÅ©ng vá»™i vã vòng tay:
– Äã lâu Nghiêm lão ca vẫn mạnh.
Tia mắt cá»§a “Hồng Liá»…m Phán Quan†Nghiêm Hữu Tam dá»i vá» phÃa Giang Hà n Thanh giả:
– Các hạ là Giang Hà n Thanh?
Giang Hà n Thanh giã hất mặt:
– Äúng, chÃnh là tại hạ.
Thấy hai con ngưá»i y hệt như nhau, Nghiêm Hữu Tam có hÆ¡i ngá» vá»±c, ông ta chỉ Giang Hà n Thanh và há»i:
– Thế còn ngưá»i nà y là ai?
Giang Hà n Thanh giả cưá»i nhẹ:
– Hắn cũng là ... Giang Hà n Thanh.
Nghiêm Hữu Tam trừng mắt:
– Ngươi dám đùa giỡn với lão phu à ...?
Cùng một lượt với câu nói, tay phải của ông ta vẫy lên, chưởng phong phủ tới à o à o....
Giang Hà n Thanh giả vẫn Ä‘iá»m nhiên đứng yên tại chá»— và tay hắn giÆ¡ lên cháºm chạp, chưởng lá»±c cá»§a Nghiêm Hữu Tam bị hóa giải ngay láºp tức.
Nghiêm Hữu Tam rống lên:
– Ngươi phải chết...
Tiếng “Chết†kéo dà i vá»›i thanh trưá»ng kiếm được tuốt ra khá»i vá», y như má»™t cái mống dà i, mÅ©i kiếm xỉa thẳng và o ngá»±c đối phương.
TÃnh tình cÅ©ng giống như ngoà i mặt, Nghiêm Hữu Tam là má»™t con ngưá»i như lá»a đốt. Khi nghe đến ba chữ Giang Hà n Thanh là máu nóng đã trà o lên, cho nên câu nói chá»c tức cá»§a Giang Hà n Thanh giả như châm dầu và o lá»a, ngá»n kiếm trong tay cá»§a ông ta phóng ra vừa nhanh vừa mạnh, vừa chÃnh xác, Vô Trần sư thái thấy thế đà nh phải thối lui.
Giang Hà n Thanh giả mỉm cưá»i, hắn nghiêng mình vá» bên trái, cánh tay phải đưa lên theo thế “Bang Äảo Trưá»ng Hà †tung ra má»™t tiá»m lá»±c bằng chưởng phong chặn lấy đà kiếm cá»§a Nghiêm Hữu Tam, đồng thá»i tay trái đánh luôn ba chưởng...
Tá»± nhiên ba chưởng đánh ra có trước có sau, nhưng vì nhanh quá nên đến mục tiêu công kÃch như cùng má»™t lúc, thế đánh tháºt khó mà chống đỡ.
Cho dù đã từng gặp nhiá»u cao thá»§ qua nhiá»u tráºn lá»›n, nhưng trước thá»§ pháp lạ lùng cá»§a Giang Hà n Thanh giả cÅ©ng là m cho Nghiêm Hữu Tam đâm ra hốt hoảng láºt Ä‘áºt thu kiếm thối lui....
Tung hoà nh giang hồ đã ngót hai mươi năm nay, lần thứ nhất há» Nghiêm má»›i gặp má»™t đối thá»§ trẻ tuổi mà nguy hiểm như thế ấy. Ông ta vừa sợ vừa tức giáºn vung mạnh thanh trưá»ng kiếm tạo thà nh má»™t khối hà o quang chụp phá»§ và o ngưá»i Giang Hà n Thanh giả.
Những ngưá»i có mặt Ä‘á»u cảm thấy rợn ngưá»i, há» bây giá» má»›i thấy Hồng Liá»…m Phán Quan danh bất hư truyá»n.
Nhưng há» không còn thì giỠđể suy nghÄ© lâu hÆ¡n, vì chỉ thấy thân hình cá»§a Giang Hà n Thanh giả nhoáng lên, không ai nháºn thấy hắn dùng thân pháp như thế nà o mà đã thoát ngay ra khá»i là n kiếm quang khống chế...
Vá»›i thân pháp kỳ diệu cá»§a hắn không những thoát khá»i vòng kiếm quang cá»§a Nghiêm Hữu Tam mà lại còn đến sát mình cá»§a ông ta và bằng má»™t cái đẩy tay tháºt nhanh, đầu ngón tay trỠđã Ä‘iểm ngay và o “Khúc Trì Huyệt†nÆ¡i tay cầm kiếm cá»§a há» Nghiêm.
Không còn cách nà o thu thế để đỡ ngá»n đòn ác kiểm ấy vì thế đánh đã hết đà và vì Giang Hà n Thanh giả tấn công chá»›p nhoáng, Nghiêm Hữu Tam cÅ©ng không dám chá» nháºn cho rõ, vá»™i và ng đạp mạnh hai chân nhảy ngược ra sau hÆ¡n bảy bước.
Giang Hà n Thanh giả không Ä‘uổi theo mặc dù coi như thắng thế, hắn quay qua phÃa Giang Hà n Thanh khẽ mỉm cưá»i:
– Chúng ta đi thôi....
Và cũng không chỠGiang Hà n Thanh hồi đáp, hắn chụp lấy cổ tay hỠGiang nhún chân phóng thẳng.
Chỉ một cái nhún mình, cả hai đã lao vút ra ngoà i ba trượng.
Nghiêm Hữu Tam thét lên một tiếng bắn thẳng lên như một chiếc pháo thăng thiên và vẫn còn lưng chừng ở khoảng không, thanh kiếm của ông ta đã nhắm ngay đầu Giang Hà n Thanh giả xả xuống.
Vô Trần sư thái vẫy tay:
– Äuổi theo!!!
Giác Minh thiá»n sư ra hiệu cho Giác Thắng đại sư và Nghiêm Tú Hiệp, cả bá»n cùng phóng theo má»™t lượt.
Thanh kiếm của Nghiêm Hữu Tam vừa bứt tới, Giang Hà n Thanh giả vụt đứng hẳn lại, ống tay áo rộng phất mạnh lên đầu với đà kiếm vừa bay tới.
Äang đà xuống tháºt mạnh, Nghiêm Hữu Tam chợt nghe má»™t luồng kình lá»±c à o à o bứt tá»›i và tiếp liá»n theo là thanh kiếm bị dạt ngang...
Thanh kiếm bị dạt cÅ©ng vá»›i má»™t đà tháºt mạnh như lúc tấn công và cái rá»§i là Vô Trần sư thái vừa trá» tá»›i....
Thân mình còn Ä‘ang lÆ¡ lá»ng trên không gian, Nghiêm Hữu Tam không là m sao thu vá» kịp, lão chỉ kịp la lên:
– Sư Thái hãy coi chừng...
Ngưá»i lao tá»›i quá nhanh, thanh kiếm bị dạt vì kình lá»±c lại quá mạnh, cả hai không là m sao tránh kịp, hai thanh kiếm chạm thẳng và o nhau lá»a văng tung tóe, cả Vô Trần sư thái và Nghiêm Hữu Tam cùng dá»™i báºt ngá»a ra sau.
Lúc đó thì Giác Minh thiá»n sư đã trà n tá»›i trước mặt Giang Hà n Thanh giả, ông ta đưa tay chặn lại:
– Thà chủ hãy dừng lại.
Giang Hà n Thanh giả trầm giá»ng:
– Hãy tránh ra.
Hai chân hắn nhún mạnh, thân hình lao vút lên không, bà n tay phải hắn vung lên chỉ phong xé gió bay tới....
Tay trái cá»§a Giác Minh thiá»n sư khoát ngang cháºn ngá»n chỉ phong cá»§a đối phương, tay phải vung cây thiá»n trượng chống mạnh đầu xuống đất theo thế “Hải Äể Äằng Giao†tung mình nhảy tránh ra ngoà i.
Tháºt sá»± đó là cái nhảy tránh theo ngưá»i ngoà i nhìn và o, nhưng đối vá»›i vị cao tăng Thiếu Lâm thì lại là má»™t thế tấn công vô cùng lợi hại. Vì khi thân hình ông ta nhảy lên thì cây thiá»n trượng vụt quáºt ngang, má»™t thế đánh lấy thá»§ là m công mà có lẽ chỉ khi nà o gặp tay kình địch nhà sư già Thiếu Lâm má»›i mang ra áp dụng. Nó là chiêu số mà suốt Ä‘á»i ngang dá»c giang hồ chưa má»™t ai tránh nó chứ đừng nói đến chuyện có thể công nhiên đối kháng.
Sở dÄ© Giác Minh phải dùng đến sai mà ngưá»i ta thưá»ng gá»i là sát thá»§ như thể là ông ta cảm thấy chỉ có cách đó má»›i mong ngăn chặn được Giang Hà n Thanh chứ không phải dùng nó để tiêu diệt đối phương, và qua má»™t lúc quan sát kỹ cà ng nhà sư già Thiếu Lâm biết không khi nà o hắn có thể chết vì chiêu đó cá»§a mình. Nhưng đồng thá»i ông ta cÅ©ng tá»± tin rằng bằng và o má»™t chiêu như thế sẽ giữ được đối phương ở lại....
Giang Hà n Thanh giả không tránh mà cũng không đón đỡ, hắn chỉ nắm tay Giang Hà n Thanh và nói một cách thản nhiên:
– Chúng ta đi thôi....
Cùng má»™t lúc vá»›i câu nói ngắn ngá»§i ấy, hắn nhún mình kéo theo cả Giang Hà n Thanh nhảy vá»t lên như má»™t chiếc pháo thăng thiên, chân trái hắn đưa ra chịu ngay đầu trượng vừa đánh tá»›i cá»§a Giác Minh Thiá»n Sư....
Hắn chỉ đưa chân ra chịu nhẹ chứ không tống mạnh, nhưng sức quét ngang cá»§a nhà sư Thiếu Lâm có má»™t sức mạnh gồm sáu bảy trăm cân. Vá»›i sức mạnh đó đã bị Giang Hà n Thanh giả chịu chân và o để mượn đà , cho nên khi tầm trượng vừa qua thì cả hắn và Giang Hà n Thanh đã như hai con chim én thuáºn theo chiá»u gió vút mất và o rừng ráºm...