 |
|

09-09-2008, 03:07 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Chương 21
Bân Bân vá» nhà đã hai ngà y rồi. Sá»›m mai nà y Tố Tố không há»c bà i. A Kim Ä‘em thức ăn đến cho Phi dùng Ä‘iểm tâm, cô ta nói: Cô nhức đầu, chắc trưa nay không há»c Anh văn được.
Phi nghÄ©, nên lợi dụng cÆ¡ há»™i rảnh để đến thăm Bân Bân, chà ng thay đổi âu phục chỉnh tá», thắt cà vạt cá»§a Bân Bân mua từ Nháºt gởi vá» cho chà ng. Phi ghé tạt qua chợ Äạm Thá»§y mua má»™t bó hoa Mai Quế Ä‘em đến nhà Bân Bân.
Ngưá»i nhà cá»§a nà ng đối vá»›i Phi quá quen thuá»™c, gian phòng cất theo kiểu Nháºt, ngoà i sân rá»™ng có cả hòn non bá»™ và ao cá, có già n hoa và những ngá» quanh co khúc chiết. Chà ng rất thÃch cảnh trà nà y, má»—i khi ra Ä‘i, chà ng đến nÆ¡i đây đứng ngẩn ngÆ¡ giây lâu, hoặc chà ng nhổ má»™t và i bụi cá» dại, hoặc dùng bánh mì cho cá ăn. Nhưng hôm nay tâm thần chà ng không được vui, nên Ä‘i thẳng và o cá»a cái Ä‘i và o nhà .
Trong khi chà ng đang cởi giầy, cô tớ gái tên Mỹ TỠra tiếp chà ng, nói:
- Cô vừa điểm tâm xong.
- Ờ, viện trưởng có ở nhà không váºy em?
Mỹ TỠnhìn trên tay chà ng, nói:
- Ông vừa đến y viện. Bó hoa Mai Quế đẹp quá, chắc ông đem tặng cho cô?
Phi chỉ Ỡmột tiếng rồi bước thẳng và o nhà khách.
Mỹ TỠnhăn mặt là m dáng nói:
- Äể tôi Ä‘em trà cho ông dùng. Cô Ä‘ang ở trong phòng.
- Em là m ơn cho cô hay có tôi đến thăm.
Mỹ Tá» cưá»i dạn dỉ nói:
- Nầy cáºu Æ¡i, chắc cô chưa thay đổi y phục, không thể tiếp khách được, váºy cáºu cứ tá»± tiện và o phòng gặp cô Ä‘i.
Phi cưá»i cưá»i nói:
- Liễu đầu! Tôi sẽ nói với cô đánh cho mà biết nhé.
Mỹ TỠle lưỡi, bước nhanh ra đằng sau.
Trong nhà vẫn lặng lẽ, mùi hoa Mai Quế thÆ¡m ngát khắp gian nhà . Từ cá»a sổ nhà khách nhìn thấy hòn non bá»™ và ao cá. Phi đứng dáºy Ä‘i đến bên cá»a sổ nhìn ra ngoà i thưởng cảnh. Chà ng đứng ngẩn ngÆ¡ nhìn đâu đâu, chưa biết có nên Ä‘i thẳng và o phòng Bân Bân hay không? Từ trước, chà ng cÅ©ng có nhiá»u lần đến phòng nà ng, nhưng thá»i gian đã lâu, những lần chà ng đến khi trước là đến phòng nà ng để tìm những váºt cần thiết chá»› chưa lần nà o ở lại đây lâu. Hôm nay, chà ng chưa biết phải Ä‘i đến phòng nà ng hay là m thế nà o?
Rốt cuá»™c, chà ng quyết định Ä‘i thẳng và o phòng nà ng, nếu có ai đến nhà khách, chà ng sẽ giả vá» kêu nà ng để há»i má»™t váºt gì. Chà ng vừa nghÄ© vừa bước lần theo hà nh lang.
Äến cá»a phòng nà ng, chà ng sá»a soạn chiếc cà vạt và những nếp áo lại sau đó chà ng đưa tay gõ cá»a. Bên trong tiếng Bân Bân nhừa nhá»±a nói:
- Anh Phi hả? và o đi.
Phi ngần ngại giây lát, chưa biết và o phòng nà ng để là m gì đây? Nhưng rốt cuá»™c chà ng vẫn lên tiếng và xô cá»a bước và o. Bân bân Ä‘ang mặc chiếc áo kimono cá»§a Nháºt, nằm tại ghế sofa, trong tay cầm tá» báo. Trên giưá»ng nà ng còn rối loạn, chưa dá»n dẹp chi cả, tá» ra nà ng thức dáºy không bao lâu. Nà ng cÅ©ng chưa trang Ä‘iểm chi cả, đầu tóc chỉ dùng má»™t miếng lụa mà buá»™c lại, mái tóc còn lòa xòa đôi bá» vai, dưới chân nà ng Ä‘i giầy thêu, đôi mắt nhìn chà ng chòng chá»c.
Phi cảm thấy rụt rè và khó xá», chà ng chưa biết phải là m sao đây? Chưa má»™t lần nà o má»™t mình chà ng và phòng nà ng như hiện giá», nhưng tình cảnh nà y không lẽ rút lui, chà ng nói lấp vấp:
- Bân Bân, anh không biết em vừa má»›i dáºy.
Nà ng không mà ng đến lá»i chà ng, nà ng buông tá» báo xuống, đưa hai tay ra trước mặt chà ng nói:
- Anh kéo em ngồi dáºy Ä‘i
Äôi mắt nà ng ẩn hiện vẻ tình tứ, dầu cho ai lâm cảnh nầy cÅ©ng khó mà tiến thối lưỡng nan. Chà ng vụt buông bó hoa xuống đưa tay kéo nà ng ngồi dáºy.
Thân hình nà ng như má»m nhÅ©n, không còn sức đứng vững. Sau cùng, hai ngưá»i ngồi ká» cáºn bên nhau.
Nà ng khẽ gá»i:
- Anh Phi.
Chà ng cũng đáp lại:
- Em Bân Bân.
Nà ng không nói gì nữa cả, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn chà ng bằng nét nhìn êm dịu. Sau cùng nà ng nhắm nghiá»n đôi mắt lại. Chà ng nhìn đôi mi nà ng Ä‘en láy. Lòng chà ng khiêu động mạnh. Trông nà ng ẩn chứa đầy vể hạnh phúc và nhu tình. Những êm dịu và mÆ¡n trá»›n đó, Ä‘ang bao vây chà ng vô phương kháng cá»±. Chà ng ôm nà ng và o lòng và hôn nà ng rất lâu, rồi há» cùng rá»i nhau. Bân Bân ngã đầu và o lòng chà ng:
- Chiếc hôn nà y, em chỠở anh đã từ lâu.
Phi hôn nhẹ trên mái tóc nà ng:
- Bân Bân, anh yêu em.
Nà ng ngá»a mặt nhìn chà ng trá» môi nói:
- Yêu em mà đến thăm em trễ thế nà y.
Phi cưá»i cưá»i, đồng thá»i ngồi chung ghế vá»›i nà ng.
- Nếu anh đến sá»›m thì chắc em chưa dáºy.
Nà ng như há»n dá»—i nhìn chà ng:
- Tại anh muốn nói nhắn gởi chớ, trong lúc anh nói chuyện với Mỹ TỠthì em xem gần xong tỠbáo.
- Xin lỗi Bân Bân nhé, chà , em mặc đồ nà y trông đẹp tuyệt.
Nà ng nheo nheo mắt nói:
- Tháºt váºy hả? Em tưởng mặc đồ nà y anh không thÃch chá»›, tại Nháºt mặc nó đã quen, nên vô ý mặc nó trước mặt anh.
- Äẹp như vầy, tại sao anh lại không thÃch
- Em biết anh không thÃch ngưá»i Nháºt.
Phi cưá»i cưá»i nói:
- Äó là hai vấn đỠkhác biệt. Không phải riêng anh không thÃch ngưá»i Nháºt. Tại hỠđã gây tang tóc sầu khổ cho dân tá»™c chúng ta má»™t thá»i, không dá»… gì má»™t sá»›m má»™t chiá»u mà bôi xóa Ä‘i những Ä‘au thương thù háºn đó được.
- Äồ phục sức Nháºt cÅ©ng không thÃch nữa hả?
- Không đâu, ngưá»i Nháºt rất thông minh, trong quá khứ há» chỉ bắt chước theo các nước khác, bây giá» hỠđã độc láºp và tá»± chế rất tinh vi.
Nà ng nũng nịu dựa đầu và o vai chà ng:
- Em mua cho anh rất nhiá»u quà , hy vá»ng anh thÃch những váºt đó. Chá» giây lát em sẽ Ä‘em ra cho anh, hôm qua má»›i vá» còn mệt quá, chưa mở rương hà nh lý ra được.
Chà ng lộ vẻ lo âu:
- Bân Bân, em cho anh chi nhiá»u quá váºy. Nên để cho ngưá»i khác vá»›i.
Nà ng trợn mắt nhìn chà ng:
- Tại sao lại phải cho ngưá»i khác? Anh không thÃch hả?
- Sao anh lại không thÃch? Em hãy xem chiếc cà vạt nà y có phải cá»§a em mua gởi vá» cho anh hồi lá»… giáng sinh năm ngoái không?
Bân Bân sá» lên chiếc cà vạt và sá»a lại ngay ngắn, há»i:
- Anh thÃch mà u nà y lắm phải không?
Phi gáºt đầu nói:
- Anh chưa dùng đến, bởi khi nháºp ngÅ© chưa tiện xà i, hôm nay đặc biệt thắt nó và o để ra mắt em đó.
- Khi em mua nó, có má»™t chuyện đáng tức cưá»i. Má cưá»i em, bà bảo, con sợ nó chạy khá»i hay sao mà mua dây trói cổ nó lại váºy?
- Bân Bân, em khá»i cần dùng nó để trói buá»™c anh, vì anh đã thuá»™c vá» em rồi.
Nà ng như vừa giáºn vừa mừng, nguýt chà ng:
- Nếu hôm nay anh không đến thì em giáºn anh ghê lắm đó. Nhưng em tin rằng, nhất định anh phải đến, do đó em ngồi Ä‘á»c báo chá» anh. Anh báºn dạy Tố Tố nên đến trá»… hả?
- Không, hôm nay nà ng nhức đầu nên không há»c bà i.
- ChỠgiây lát chúng ta sẽ đi thăm Tố Tố.
- ÄÆ°á»£c rồi.
- Nếu anh rảnh thì Ä‘i cùng em, đến Äà i Bắc thăm và i ngưá»i bạn, đồng thá»i du ngoạn luôn thể.
Phi chần chá» giây lát, vì chà ng đã hẹn cùng Phú, đến y viện để thăm Trương Láºp Dân. Nhưng, đến nước nà y đà nh phải sai hẹn.
Nà ng tá» vẻ thất vá»ng:
- Anh không muốn đi với em hả?
Chà ng láºp tức an á»§i nà ng:
- Äâu có anh Ä‘ang nghÄ©, em ra Ä‘i phải thay đổi y phục chá»›.
Nà ng trừng mắt liếc chà ng và cưá»i thà nh tiếng:
- Không hiểu ngưá»i anh thế nà o mà nói chuyện nghe vu vÆ¡ quá, anh hổng biết tánh em rất nóng nẩy sao, nếu anh không Ä‘i thì em vẫn Ä‘i má»™t mình như thưá»ng.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên anh phải Ä‘i cùng em rồi, thăm bạn bè thì tốt lắm chá»› có sao đâu, viếng Äà i Bắc lại cà ng haỵ Anh là má»™t tà i xế giá»i, mà là m tên hướng đạo cÅ©ng tà i nữa mà .
- Chiá»u nay chúng ta hãy Ä‘i, má em có há»c nấu và i món ăn nháºt, bà bảo em phải má»i anh dùng để thưởng thức nghệ thuáºt cá»§a má.
- Còn em? Sao không há»c và i món nấu nướng để má»i anh?
Nà ng đứng dáºy vừa cưá»i vừa nói:
- Em hả? ÄÆ°Æ¡ng nhiên em cÅ©ng muốn biểu diá»…n lắm chứ. Nhưng khi anh dùng qua thì đừng châu mà y nghe không.
- Anh không châu mà y đâu, nhưng anh có há»c những món từ Tây bá»™ nước Mỹ.
- Món gì?
Chà ng cưá»i cưá»i nói:
- Món đánh đòn em!
Nà ng trợn mắt nhìn chà ng:
- Dám đánh à ? Anh hãy ngồi đây, đừng đi, xem em chải đầu, sau đó chúng ta cùng đến thăm má.
Nà ng bước đến bà n trang Ä‘iểm ngồi xuống, vừa chải đầu, miệng nà ng vừa ca những bà i hát trữ tình nho nhá».
Chà ng vẫn ngồi y chỗ cũ, cầm tỠbáo lên xem. Nhưng không nhìn ra chữ gì, chỉ liếc liếc nhìn nà ng trang điểm và nghe nà ng hát.
Chà ng cảm thấy Bân Bân rất đẹp, nà ng vừa đẹp vừa khá»e mạnh, so vá»›i Tố Tố thì hai nét đẹp không giống nhau. Dưá»ng như hai nét đẹp má»™t Äông má»™t Tây chà ng không thể phân tÃch hai ngưá»i ai đẹp hÆ¡n ai, nhưng trong lòng chà ng thÃch hình dáng cá»§a Tố Tố hÆ¡n. Sá»± nhiệt tình cá»§a Bân Bân như ánh sáng cá»§a vầng thái dương là m lòng chà ng nóng bá»ng, chà ng lại yêu Bân Bân trước.
Nà ng hát nho nhá», thỉnh thoảng há»i và i câu có liên quan đến chà ng. Giây lát sau nà ng chải đầu xong, vừa Ä‘i vừa nhún nhẩy nhìn Phi cưá»i cưá»i nói:
- Em còn phải thay y phục, cảm phiá»n anh đến nhà khách ngồi chá» má»™t chút được không?
- Mặc như thế nà y không được sao? Em mặc như váºy ra hoa viên Ä‘i tá»›i lui thì tuyệt đẹp.
Nà ng lá»™ vẻ khó hiểu, mở to đôi mắt há»i:
- Vì sao?
Phi vừa cưá»i vừa chỉ bó hoa trên bà n nói:
- Äể so sánh vá»›i loại hoa Nháºt bản nà y, cam Ä‘oan là em sẽ đẹp hÆ¡n nhiá»u.
Nà ng nở nụ cưá»i e thẹn nguýt chà ng:
- Nhiá»u chuyện quá Ä‘i, anh hư lắm rồi.
Phi nắm lấy bà n tay nà ng:
- Anh nói tháºt, tin hay không tùy em.
- Mồm mép anh khá trÆ¡n bén, nhưng em thÃch nghe.
Phi buông tay nà ng ra:
- Thay y phục mau đi, anh chỠem tại nhà khách.
- Có trễ đôi chút cũng đừng nóng nhé.
Chà ng ôm nà ng và o lòng với chiếc hôn say đắm. Nà ng xô chà ng ra nói khẽ:
- Mỹ TỠnó và o kìa.
Quả nhiên đôi bạn vừa rá»i nhau thì Mỹ Tá» bưng trà và o. Phi nhìn cô ta mỉm cưá»i nói:
- Em xúi tôi và o đây, bị cô của em đuổi ra nhà khách.
Mỹ Tá» như răng cưá»i, cô ta không biết để tách trà nÆ¡i đâu. Bân Bân há»i:
- Má tôi đã thức chưa?
- Bà đã thức rồi, tôi nói, có cáºu Lê đến.
- ÄÆ°á»£c rồi, em hãy bưng trà ra nhà khách Ä‘i, chị thay y phục xong sẽ ra.
- Vâng.
Mỹ Tá» bưng trà đi rồi, Phi hướng và o Bân Bân nhÃu mà y là m dáng, sau đó chà ng đến trước kÃnh sá»a lại cà vạt, rồi theo nà ng ra nhà khách.
Chà ng vừa Ä‘i vừa suy nghÄ© đến tương lai hạnh phúc giữa chà ng và Bân Bân, tâm hồn chà ng Ä‘ang say sưa vô cùng, nếu là nÆ¡i vắng vẻ chắc chà ng sẽ hát vang lên. Nhưng niá»m say sưa cá»§a chà ng chỉ thâu ngắn đến nhà khách mà thôi. Bá»—ng nghe tiếng chuông Ä‘iện thoại reo vang.
Mỹ TỠtiếp điện thoại, bèn hướng sang Phi nói:
- Thưa cáºu, có Ä‘iện thoại cho cáºu.
Phi lấy là m lạ, không biết ai gá»i Ä‘iện thoại cho chà ng? Nếu là ngưá»i lạ thì sao biết chà ng đến đây, ngoại trừ Tố Tố ra. Nhưng, Tố Tố bao giá» lại gá»i Ä‘iện thoại cho chà ng.
Phi đang suy nghĩ hoang mang, bước đến cầm điện thoại.
- Lê Dịch Phi đây, ai gá»i đó, xin cho biết quý danh?
Không ai khác hơn là Hoà ng Thiên Phú đáp:
- Phi hả? Mình nghi chú mầy đến đây, chú mà y hãy đến y viện mau đi, nơi đây vừa xẩy ra việc cần.
Phi nghe giá»ng nói gấp rút cá»§a Phú, nhưng chà ng chưa biết là việc gì, bèn há»i:
- Việc gì mà gấp lắm váºy anh Phú?
- Khó nói lắm, hãy đến đây. Chú mầy sẽ gặp phiá»n phức.
- Anh không thể nói cho mình biết trước sao? Có phải chuyện xẩy ra do Tố Tố không?
- Yên chà đi, không phải cô ấy, mà lão viện trưởng bảo mình gá»i Ä‘iện thoại cho chú. Nhìn nét mặt ông không mấy vui, nhưng mình không hiểu lão vừa tức giáºn Ä‘iá»u gì.
Phi có cảm tưởng như từ trên trá»i rÆ¡i xuống. Chà ng chưa lần nà o gặp Khưu viện trưởng bá»±c dá»c chuyện gì, vả lại, việc nà y có liên quan đến chà ng thì không phải là chuyện thưá»ng. Nhưng tại sao Phú lại cố dấu chà ng? Bá»—ng nghe Phú hối thúc:
- Tiểu Lê, hãy đến gấp, chuyện khó nói trong Ä‘iện thoại lắm, mình sẽ chá» chú mà y tại cá»a y viện.
- ÄÆ°á»£c rồi, nhá» anh nói lại vá»›i viện trưởng trá»… lắm là ná»a tiếng đồng hồ tôi sẽ đến ngay, anh nói giùm, vì tôi báºn há»i thăm bác gái trong giây lát.
Chà ng vừa buông Ä‘iện thoại xuống thì Bân Bân cÅ©ng vừa đến há»i:
- Ai gá»i Ä‘iện thoại cho anh váºy?
- Anh Phú cho biết có việc gấp, bác trai cho gá»i anh đến y viện láºp tức.
Bân Bân lộ vẻ không vui:
- Chuyện gì mà gấp? Em gá»i Ä‘iện thoại há»i ba xem.
- Äừng há»i, chắc là việc trị bịnh cho bịnh nhân, anh phải Ä‘i má»›i được.
- Tháºt chán ghê!
Phi tá» vẻ cương quyết cưá»i nhẹ:
- Bân bân, đây là má»™t Ä‘iá»u tối cần cho giá»›i y sÄ©. Chắc em đã xem những loại phim tà i liệu vá» y há»c? Có vị thầy thuốc đó Ä‘ang Ä‘i đến giáo đưá»ng để là m lá»… kết hôn, nà ng dâu Ä‘ang chá». Nhưng dá»c đưá»ng bị má»™t bịnh nhân cản xe ông lại, xin ông ta đến chữa bịnh. Buá»™c lòng ông ta phải cởi bá»™ lá»… phục, tay xách cặp...
Bân Bân đã đoán trước chà ng nói những gì, nà ng bĩu môi:
- Thôi Ä‘i, em hổng muốn nghe nữa đâu, anh hãy Ä‘i Ä‘i, em chá» anh vá» dùng cÆ¡m trưa. Chiá»u sẽ cùng em Ä‘i thăm bạn.
- ÄÆ°á»£c, trước hết anh muốn vấn an bác gái rồi sẽ Ä‘i.
- Khá»i, em sẽ nói lại vá»›i má em. Có việc cần phải gá»i Ä‘iện thoại vá» cho biết nghe, đừng để cÆ¡m canh nguá»™i lạnh hết, má em sẽ mắng luôn đến ba nữa Ä‘a.
- Anh sẽ vá» dùng cÆ¡m trưa, em nên nhá»› thưa lại vá»›i bác gái lá»i vấn an cá»§a anh nhé!
Phi vá»™i vã mang giầy và o, bước ra ngoà i đón xe, trên đưá»ng Ä‘i đến y viện trong lòng chà ng ngá» vá»±c không an.
Last edited by phongvan; 09-09-2008 at 03:35 PM.
|

09-09-2008, 03:38 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Chương 22
Sáng hôm đó sau khi Khưu viện trưởng đến y viện, ông ta bảo Phương Tá» gá»i Ä‘iện thoại cho Hùng xưởng trưởng. Ông muốn tìm Hùng xưởng trưởng để nghiên cứu má»™t vấn đỠcó liên quan đến Phi.
Lão Khưu không há» biết Phi ở nhà Hùng xưởng trưởng có xẩy ra vấn đỠgì không, nhưng vợ và con lão từ Nháºt vá», nói vá»›i lão là ngưá»i ta đã nói lá»i ra tiếng và o, do đó lão phải xét lại.
Tuy nhiên, vấn đỠđó không phải đơn giản, trước hết lão phải má»i lão Hùng đến để thảo luáºn, tìm biện pháp khéo léo để Phi dá»n vá» y viện. Nhất định hai lão cÅ©ng phải bà n luáºn vá»›i nhau. Lão cÅ©ng xét thấy căn bịnh cá»§a Tố Tố rất cần có Phi hổ trợ, khi Phi ra Ä‘i mấy ngà y, khiến lão Hùng phải tìm Phi nhiá»u lần rất phiá»n phức. Hiện giá» muốn cho Phi trở vá» chốn cÅ© dÄ© nhiên phải có cuá»™c sắp xếp.
Cuá»™c nói chuyện trong Ä‘iện thoại, lão Khưu không hỠđỠcáºp đến vấn đỠcá»§a Phi, lão chỉ nói có việc cần bà n, hy vá»ng được cùng lão Hùng thương lượng. Nếu lão Hùng báºn việc thì ông ta sẽ đến công xưởng cá»§a lão Hùng.
Lão Hùng đồng ý, nhưng cho lão Khưu biết rằng xưởng cá»§a lão Ä‘ang sá»a chữa, có nhiá»u tiếng động ồn à o, lão đến y viện ngaỵ Hai ngưá»i cùng hẹn sẽ gặp nhau và o lúc mưá»i giá».
Lão Hùng buông Ä‘iện thoại xuống, và o trong đốc thúc thợ sá»a sang các bá»™ pháºn máy móc lại đến 9 giá» 40 phút má»›i vỠđến văn phòng, rá»a tay thay đổi y phục sau đó gá»i lão Vương Ä‘em xe ra.
Äến cá»a y viện Hùng xưởng trưởng căn dặn lão Vương ngừng lại. Lão Ä‘i ngang qua vưá»n hoa để đến thẳng văn phòng. Thá»i gian ước hẹn còn sá»›m hÆ¡n mấy phút lão Hùng nán lại hoa viên để thưởng thức mùa Mai Quế Ä‘ang Ä‘ua nở. Nà o sắc và ng, sắc hồng, sắc trắng, và sắc tÃa. Có hoa lá»›n bằng cái chén, có hoa nhá» cỡ đồng bạc, các mà u sắc Ä‘ua chen nhau, tô thắm cho y viện thêm rá»±c rỡ.
Những giống hoa nà y, lão Hùng đã mang từ Nam bá»™ vá» tặng cho lão Khưu trồng tại y viện, cho nên má»—i khi đến y viện là lão lưu ý đến nó. Lão Khưu cÅ©ng rất ưu thÃch những giống hoa nà y, hoa cÅ©ng là má»™t thứ thuốc nhiệm mà u để chữa trị cho bịnh nhân.
Trong lúc đó, có y sÄ© hướng dẫn năm, sáu bịnh nhân đến vưá»n hoa là m cá», ngoà i ra còn có hai ngưá»i công nhân. Khi thấy lão Hùng bước và o, viên y sÄ© đến chà o há»i. Lão Hùng cÅ©ng há»i thăm vị y sÄ© má»™t và i việc thông thưá»ng, khi viên y sÄ© sắp bước Ä‘i, thì trong số bịnh nhân có má»™t ngưá»i thân thể ốm gầy chạy đến, nhìn thẳng và o Hùng xưởng trưởng nói:
- Äại xưởng trưởng, còn nháºn ra tôi không?
Hùng xưởng trưởng trịch đôi kÃnh cáºn ra nhìn, khi nháºn ra được gã bịnh nhân ná», toà n thân ông ta phát run lên, miệng ông ta ấm á»› nói lấp vấp:
- À, tôi nháºn ra rồi, chú là Vương Cách.
Vương Cách tỠvẻ lễ độ nói:
- Phải rồi, tôi là Vương Cách, chắc ông không ngỠgặp tôi tại đây?
Viên y sÄ© vẫn tưởng lão Hùng đã gặp ngưá»i quen, ông ta bèn gáºt đầu chà o lão Hùng rồi rút lui.
Trong lòng cá»§a Hùng xưởng trưởng rất lo ngại, nhưng lão nháºn thấy Vương Cách đối vá»›i lão không có ác ý, lão cÅ©ng hÆ¡i yên lòng, nhưng sau khi nghe Vương Cách nói ra câu "chắc ông không ngá» gặp tôi tại đây" lòng ông ta rất lo lắng nói:
- Phải rồi, bịnh cá»§a chú trông ra đỡ nhiá»u rồi.
Bá»—ng nhiên thái độ cá»§a Vương Cách nổi cÆ¡n lên vừa lạnh lùng vừa hung bạo, hắn trầm giá»ng:
- Không giỠphút nà o tôi quên ông. Tôi nà o có bịnh gì đâu, tại ông đưa tôi và o đây chớ.
Thái độ cá»§a Vương Cách bá»—ng nhiên hung dữ lão Hùng lại cà ng lo sợ hÆ¡n, lão muốn giải thÃch nhưng mở miệng chẳng ra lá»i. Lão chỉ hướng và o vị y sÄ© và mấy ngưá»i công nhân mà tá» vẻ van cầu, nhưng lão cÅ©ng không thể tin cáºy được. Lão bèn tá» vẻ hòa dịu nói:
- Vương Cách, hãy nghe tôi nói...
- Nghe ông nói hả? Chỉ có đánh ông là xong, ông biết chưa?
Hùng xưởng trưởng bước sang một bên kêu lên:
- Y sĩ!
Nhưng, Vương Cách đã nhẹ nhà ng nhà o lại, tay cá»§a hắn nắm gá»n chiếc cà vạt cá»§a lão, má»™t tay nắm thà nh quyá»n đánh và o nướu răng, và o hông cá»§a lão. Lão Hùng tuy lá»›n vóc hÆ¡n Vương Cách, nhưng trong lúc hoảng sợ, và đôi mắt kÃnh cÅ©ng rá»›t bể nát. Ông ta không biết đỡ gạt thế nà o, chỉ còn cách là lui dần và má»™t tay lão đưa lên đỡ mấy quả đấm cá»§a Vương Cách.
Vị y sÄ© cÅ©ng mau mắn bước đến. Má»™t mặt la rầy Vương Cách, má»™t mặt xô hắn ra. Ngưá»i bịnh thưá»ng nghe lá»i y sÄ©, nên Vương Cách bị vị y sÄ© cản trở, hắn phải buông lão Hùng ra. Nhưng hắn vẫn mắng chá»i liá»n tiếng và nhìn lão bằng cặp mắt hung hãn.
Vương Cách đã bị kéo ra, lão Khưu Ä‘ang ngồi tại văn phòng nghe tiếng la lối, vá»™i và ng chạy đến trước lão Hùng mà xin lá»—i. Hùng xưởng trưởng vừa định tâm thần, lão cúi xuống lượm những mảnh kÃnh đã bể. Ão sÆ¡ mi cá»§a lão đã đứt hết nút, cà vạt sai lệch, trông rất thảm não.
Khưu viện trưởng hướng sang vị y sÄ©, nghiêm giá»ng:
- Bịnh nhân nà y tôi đã để hắn trong phòng đặc biệt để Ä‘iá»u trị, ai lại mang hắn ra đây?
Viên y sĩ lắc đầu:
- Tôi không biết, nghe nói dưá»ng như Lê y sÄ© chá»§ trương cho dá»i hắn ra ngoà i phòng bịnh thưá»ng.
Lão Khưu cố đè nén vẻ giáºn dữ, nói:
- Anh hãy gá»i y sÄ© Phú đến cho tôi.
- Vâng.
Khi được má»i, Phú vá»™i vã Ä‘i ra, lão Khưu đã đỡ lão Hùng và o văn phòng. Äến hà nh lang, Phú cúi đầu cung kÃnh:
- Viện trưởng gá»i tôi có việc chi?
Sắc mặt cá»§a lão Khưu cau có há»i:
- Dịch Phi nó cho Vương Cách ra ngoà i phòng bệnh nhân thưá»ng hả?
- Dạ không, chÃnh là tôi.
- Là Phú sao?
Phú không đợi lão Khưu há»i tiếp, bèn cướp lá»i:
- Dịch Phi xem bịnh cho Vương Cách, nói rằng anh ấy đã đỡ nhiá»u, có thể Ä‘em ra nÆ¡i phòng bịnh thưá»ng được rồi. Phi cho tôi biết, nên tôi Ä‘iá»u động ra đó chá»›.
- Phi căn cứ và o đâu mà quyết định khinh suất như váºy?
Phú tỠvẻ chống lại ý kiến của lão Khưu:
- Thưa viện trưởng, tôi cũng phân tách tỉ mỉ theo lịch biểu của hắn, không phải riêng một mình Phi sai lầm. Tôi cũng chịu trách nhiệm phần lớn việc nà y.
à kiến Khưu viện trưởng bị đánh đổ, lão phải tá» ra tôn trá»ng quyết định vá» y thuáºt cá»§a vị y sÄ© trưởng. Bằng không lão sẽ mất mặt vá»›i ngưá»i bạn thân, vấn đỠtrước ông ta không theo dõi cho lắm, nhưng hiện tại, không cho phép lão rÆ¡i đà i trước mặt khách. CÅ©ng không thể nổi cÆ¡n giáºn dữ lên được, lão bèn hòa hoãn chuyển lá»i:
- Phú hãy gá»i Ä‘iện thoại bảo Phi vỠđây, tôi muốn hiểu rõ tất cả tình hình để trình bà y vá»›i anh Hùng đây.
Phú vừa vâng dạ vừa bước ra. Lão Khưu bước theo anh ta, dặn thêm:
- Bảo Phi phải vỠđây gấp.
Phú ứng tiếng vâng lá»i, chà ng bước ra bên ngoà i nhìn Phương Tá» le lưỡi. Phương Tá» khẽ há»i:
- Em chưa từng gặp viện trưởng nổi giáºn lần nà o như thế.
- Äừng trách ổng, bởi trước mặt lão bạn già nếu để mất mặt thì coi sao được.
- Anh gá»i Ä‘iện thoại cho anh Phi hả?
Phú cưá»i khúc khÃch:
- Không, anh muốn thêm thắc chút Ãt cho Phi nó lên ruá»™t chÆ¡i, nên gá»i Ä‘iện thoại ở văn phòng.
- Khổ quá há?
- Äể coi lão phát cáu trước mặt Tiểu Lê ra sao?
Phú nói xong liá»n bước đến gá»i Ä‘iện thoại cho Phị Sau khi Phú rá»i khá»i văn phòng viện trưởng, lão Khưu xin lá»—i lão Hùng:
- Kiến Phương, cũng tại tôi sơ ý mà gây ra nông nỗi, xin anh thứ lỗi cho!
Hùng Kiến Phương tá» vẻ bình thưá»ng, lão cưá»i cưá»i, xem như không xẩy ra chuyện gì. Ông ta chỉ sợ lão Khưu sẽ phát giáºn mà mắng nhiếc ngưá»i khác, nhất là qui trách nhiệm cho Phi, Ä‘iá»u đó khiến cho ông tá» vẻ không yên lòng:
- Anh Äông Vượng, Ä‘iá»u đó xẩy ra ngoà i ý muốn cá»§a má»i ngưá»i, hiện giỠđã qua rồi, xin anh đừng trách Phi.
Khưu viện trưởng lắc đầu nói:
- Không, tôi nhất định giải quyết má»™t vấn Ä‘á». Có đôi việc phải tÃnh toán kỹ không nên lầm lẫn. CÅ©ng may, nếu là ngưá»i khác thì tôi mất mặt không Ãt.
- Tháºt ra, tôi không ngá» gặp lại Vương Cách nÆ¡i đây. CÅ©ng tại váºn khà mình không may.
Lão Khưu nhẹ nhõm nơi lòng:
- Có thể tại váºn xui cá»§a anh, nhưng chuyện xẩy ra không đến ná»—i nà o cÅ©ng nên mừng cho anh và thưởng cho anh má»™t huy chương.
Hùng Kiến Phương cưá»i cưá»i nói:
- Phần thưởng nà y phải dà nh cho anh phân ná»a, luôn cái việc chịu đòn hôm nay.
Hai lão cùng cưá»i to lên, vì chuyện lá»›n hóa nhá», Lão Khưu hÃt má»™t hÆ¡i ống pip nói:
- Bữa nay má»i anh đến dùng cÆ¡m vá»›i tôi, kÃnh anh ba chén rượu, để đè nén sá»± lo sợ, cÅ©ng như phạt tôi vô ý cá»§a tôi.
Hùng Kiến Phương gáºt đầu:
- Hôm nay không thể được.
- Trưa nay thì bà nhà tôi biểu diá»…n nghệ thuáºt ná»™i trợ, bằng mấy món vừa há»c được tại Nháºt, để đãi thằng Phị Chiá»u lại, anh em trong y viện má»i đãi tiệc chà o mừng.
- Thế là hôm nay anh không trách Dịch Phi phải không? Nếu anh trách thì lòng tôi chẳng đặng yên. Tôi còn nhớ thiếu anh một món nợ, hôm nay đến khuấy rối anh.
Khưu viện trưởng nhá» giá»ng:
- Anh nên đem việc nà y mà nói rõ cho Mỹ...
Hùng xưởng trưởng ngăn lại:
- Thôi Ä‘i! Äừng nói xà m, anh gá»i tôi đến để là m gì, sao không nói rõ nghe thá»?
Khưu viện trưởng suy nghÄ© giây lát, muốn ngưng vấn đỠcá»§a Phi qua mấy hôm nữa sẽ nói. Bởi hôm nay lão và lão Hùng cả hai Ä‘á»u không được vui vẻ. Hùng xưởng trưởng tuy bị đánh không nặng lắm, nhưng đồn đãi ra, không khá»i là m đỠtà i cho ngưá»i chê cưá»i, nếu Ä‘em việc dá»i Phi vỠđây thì chẳng khác nà o lá»a chế thêm dầu, má»™t và i hôm nữa nghiên cứu lại sẽ haỵ Chuyện xẩy ra hôm nay, nếu ông ta vá» nhà phải dấu nhẹm trong mấy hôm. Rốt cuá»™c lão trả lá»i:
- Có việc cần thá»±c sá»±, nhưng không phải bà n luáºn trong giây lát mà xong. Vả lại, hôm nay vừa xẩy ra vấn đỠngoà i ý muốn, nên xin để và i hôm nữa cÅ©ng chẳng gấp gì.
Lão Hùng gáºt đầu nói:
- Thực ra, tôi cũng có việc cần bà n với anh, chúng ta sẽ tìm cơ hội rảnh rang để bà n cho hết ý.
Lão Khưu thấy vấn đỠnà y chẳng nên đỠcáºp đến nữa. CÅ©ng may, áo veston cá»§a lão Hùng không rách, nên che được chiếc áo sÆ¡ mi bị Vương Cách xé rách bên trong, riêng đôi kÃnh cáºn cá»§a lão Hùng bể nát, chưa biết phải tÃnh sao, chỉ còn cách bồi thưá»ng. Nhưng lão Hùng không bao giá» chịu cho Ä‘á»n bồi. Số tiá»n nhá» má»n, đối vá»›i hai lão không thấm và o đâu. Bởi thế, lão Khưu chỉ còn cách là đưa khách ra vá»:
- Kiến Phương trưa nay anh đến dùng cơm gia đình với chúng tôi được không?
Hùng Kiến Phương lắc đầu nói:
- Không thể được, trong xưởng Ä‘ang sá»a chữa lại còn rối loạn lắm, tôi phải chăm sóc má»›i được.
Khưu viện trưởng lá»™ vẻ lo lắng, nhá» giá»ng:
- Mình nghe đồn anh Ä‘ang báºn rá»™n nhiá»u chuyện khó khăn, đương nhiên anh biết tình hình kinh tế cá»§a mình, nếu có chi cần, cứ việc cho haỵ Nếu số mục không quá lá»›n mình có thể lo giúp...
Hùng Kiến Phương gượng cưá»i nói:
- Hôm nay mình cÅ©ng tÃnh bà n vá»›i huynh vá» vấn đỠđó. Tuy tôi Ä‘ang lâm cảnh khó khăn tháºt, nhưng hy vá»ng tá»± mình lo liệu nổi. Gần đây cÅ©ng có cÆ¡ há»™i tốt. Hảo ý cá»§a huynh, tôi vô cùng biết Æ¡n.
- Kiến Phương, xin anh đừng xem tôi như ngưá»i ngoà i.
- ÄÆ°á»£c rồi, đến khi gần sẽ tìm anh nhá» giúp đỡ, nhưng tôi hy vá»ng chưa đến độ đó. Xin cáo từ, cám Æ¡n các bịnh nhân chà o mừng tôi.
Lão Khưu cưá»i cưá»i:
- Lần sau đừng sợ, không xẩy ra tà n tệ nữa đâu.
Lão Hùng vừa Ä‘i vừa cưá»i:
- Một lần đã nuốt không tiêu rồi, đừng ước hẹn lần sau nữa?
Lão Khưu đưa lão Hùng ra vá» chẳng bao lâu Phi cÅ©ng vỠđến văn phòng. Phi đã nghe Phú nói rõ sá»± kiện vừa xẩy ra, Phú lại thêm mắm dặm muối rằng, Khưu viện trưởng Ä‘ang nổi cÆ¡n giáºn dữ. Không phải anh ta có ác ý, mà muốn cho Phi phải lo lắng cho vui, đồng thá»i anh ta cÅ©ng xem lão Khưu đối xá» vá»›i Phi ra sao?
Nhưng, sau khi Phi nghe rõ, tâm thần chà ng rất bình tÄ©nh. Chà ng chuẩn bị lá»i lẽ để nháºn tất cả sá»± lầm lẫn cá»§a mình. Nếu viện trưởng nổi cáu lên, chà ng sẽ cam chịu tất cả. Chà ng không há» nói rõ ý mình cho Phú biết. Nhưng, trong lúc hai ngưá»i đến văn phòng viện trưởng, trông thấy sắc mặt cá»§a ông ta vẫn bình thản như thưá»ng.
Khi lão thấy hai ngưá»i bước và o, lão nhìn Phú nói:
- Phú nên vỠphòng bịnh mà thăm Vương Cách, coi phải cần để riêng anh ta mà chữa trị hay không, một mình Phú quyết định cũng được rồi.
Phú rất ngạc nhiên, chà ng không ngá» lão lại xá» sá»± như thế, nhưng trông gương mặt và lá»i nói cá»§a lão, không phải chÃnh lão đã có ý ấy. Chà ng Ãt hay nói nhiá»u lá»i vá»›i lão, chỉ gáºt đầu nói:
- Dạ, tôi sẽ tuân lá»i chỉ dạy!
- ÄÆ°á»£c rồi, Phú hãy Ä‘i Ä‘i tôi vá»›i Phi báºn bà n chút việc.
Phú vừa xoay mình đi, Phi bộc lộ lòng mình, chà ng muốn cho Phú nghe:
- Thưa viện trưởng, chuyện vừa qua là do tôi lầm lỗi, riêng anh Phú không can hệ gì.
- Tôi biết, tôi muốn bà n cùng Phi má»™t vấn Ä‘á», để giải tá»a má»™t tình thế khó khăn.
Phi tuân theo tay cá»§a lão Khưu chỉ ghế cho chà ng ngồi xuống. Chà ng gáºt đầu, nhưng chưa tiện mở lá»i trước. Chà ng sẵn sà ng chá» nghe lá»i cá»§a lão. Khưu viện trưởng vừa gõ ống bÃp vừa nói:
- Phi hãy phân tách bệnh trạng của Vương Cách cho tôi nghe.
Phi Ä‘em những sá»± tình chà ng khinh suât, là do nghe Phú nói lại, lão Khưu đã mắng "quyết định khinh suất" chà ng không há» dám phiá»n lá»i đó. Bởi chà ng tiếp xúc Vương Cách chỉ mấy lần thôi, sau đó không có thá»i gian chăm sóc hắn nữa, chỉ nhá» Phú phân tách cho chà ng nghe. Nhưng đỠnghị dá»i phòng là chÃnh nÆ¡i chà ng, vì thế, chà ng không qui trách nhiệm cho Phú, chà ng chỉ múôn chÃnh bản thân mình gánh chịu.
Phi bèn Ä‘em tất cả những kinh nghiệm cá»§a mình đã khám nghiệm, và những gì mà Phú đã thuáºt lại cho chà ng biết, từ đầu chà cuối tưá»ng thuáºt cho lão Khưu nghe.
Viện trưởng thấy yên lòng, nhưng ông hết sức lo cho Phi và Phú là không thể hiểu rõ nguyên nhân căn bệnh của Vương Cách:
- Tôi biết Ä‘iá»u đó, các ngưá»i hà nh động không sai lầm, chuyện đã qua là sá»± kiện khó mà liệu trước được.
- Sá»± khám nghiệm chứng minh rằng, căn bịnh cá»§a Vương Cách chưa mạnh hẳn, anh ta đối vá»›i ngưá»i khác còn có thể nguy hiểm. Tuy nhiên rất nghe lá»i y sÄ©, nhưng đối vá»›i bác Hùng thì anh ta vẫn căm há»n, trong đầu óc cá»§a ông ta chưa há» sá»a đổi được.
Khưu viện trưởng lắc đầu nói:
- Không phải dễ đâu, việc đó chưa gấp được.
- Tôi nghÄ© nên chá» má»™t thá»i gian sẽ phân tách tinh thần má»›i có thể chứng minh được. Viện trưởng nghÄ© thế nà o?
- Chuyện đó có thể để cho y sÄ© khác là m, bởi thá»i giá» cá»§a phi không mấy rảnh. Tôi đã lo liệu rồi.
Lão Khưu không đồng ý cho Phi phải lo lắng việc đó, Phi cÅ©ng không thể cãi lại được. Nhưng Phi thì muốn theo dõi tình hình bịnh căn cá»§a Vương Cách. Nếu chà ng cố ý là m phiá»n phức lão thì nhất định chà ng không thể hợp tác vá»›i lão.
TÃnh tá»›i lui, rồi chà ng cÅ©ng phải đồng ý vá»›i lão Khưu:
- Hôm nay bác Hùng gặp tai nạn vô cớ, tôi muốn đến xin lỗi bác, vì việc nầy do tôi gây ra.
- Không nên đâu, nếu không khéo sẽ trở thà nh nghiêm trá»ng, tôi đã xin lá»—i rồi. Ông ta còn khuyên tôi không nên trách Phị Như váºy, khi Phi gặp Hùng xưởng trưởng nên nói đến má»™t cách thông thưá»ng thì cÅ©ng đủ rồi.
Quyết định cá»§a Khưu viện trưởng khiến cho Phi khó xá» trÃ. Thà chà ng chịu khiển trách chứ không có sÆ¡ xà i váºy mà thôi, nếu rá»§i Hùng xưởng trưởng bị thương nặng, hoặc xẩy ra những việc lá»›n khác thì trách nhiệm cá»§a chà ng không phải nhá».
Khưu viện trưởng không đỠcáºp đến chuyện đó nữa.
- Trưa nay tại nhà có là m bữa cÆ¡m gia đình, Bân Bân có gá»i Ä‘iện thoại cho Phi hay chưa?
- Dạ, cháu đã biết, khi anh Phú gá»i Ä‘iện thoại thì cháu Ä‘ang ở tại nhà cá»§a viện trưởng.
Lão Khưu chỉ "à " một tiếng. Phi nói tiếp:
- Viện trưởng còn dạy việc chi không?
- Không, nếu Phi còn có việc gì tại y viện, thì nên Ä‘i lo liệu, đến trưa cùng vá» nhà dùng cÆ¡m mừoi hai giá» rưỡi sẽ ngồi chung xe tôi vá».
Chuyện quan trá»ng đã qua, Phi thở dà i nhẹ nhõm. Chà ng xem đồng hồ tay đã đúng mưá»i má»™t giá», chà ng quyết định tìm Phú để bà n vấn đỠbịnh tình cá»§a Trương Láºp Dân.
|

09-09-2008, 03:40 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Chương 23
Từ văn phòng viện trưởng Phi đi tìm Phú. Phú thăm bịnh nhân vừa xong, đang đứng nhìn bịnh lịch biểu.
Phú thấy Phi, lá»™ vẻ quan trá»ng há»i:
- Sao? Lão đầu tỠcó phát cáu dữ dằn không?
- Viện trưởng nháºn rằng chúng ta không có gì sai lầm, mà cho là chuyện xẩy ra ngoà i ý muốn.
Phú hÆ¡i ngạc nhiên nhìn thái độ cá»§a Phi, không má»™t Ä‘iểm nà o bá»™c lá»™ là Phi vừa bị khiển trách. Lão Khưu xá» sá»± như thế tháºt ngoà i ý nghÄ© cá»§a Phú. Phi tiếp:
- Mình đã lầm, vì mình nghÄ© chuyện vừa xẩy ra là do mình gây ra. Mình đã đỠnghị dá»i Vương Cách sang phòng bệnh thưá»ng để Ä‘iá»u trị, nghÄ© lại thấy quyết định cá»§a mình quá khinh suất.
Phi vừa cưá»i vừa kéo tay Phi Ä‘i, nói:
- Phi có biết khi lão đầu tá» phát cáu vá»›i mình, Phi biết mình trả lá»i ra sao không?
Phi lắc đầu nói:
- Là m sao biết được, ông ấy có cho mình biết đâu.
- Mình cũng đã phân tách chứng bịnh của Vương Cách cho ông lớn mình biết, nà o phải riêng Phi lầm lẫn, mà mình cũng chịu trách nhiệm phần lớn trong đó.
Phi tá» vẻ lạ lùng há»i:
- Phú đã nói với viện trưởng như thế nữa sao?
Phú lộ vẻ không vui nói:
- Chắc Phi không tin mình đã đứng ra chịu trách nhiệm? Trong lúc có lão Hùng tại đó, chớ nà o phải tự mình thổi phồng đâu.
- Anh Phú, anh đã lầm ý tôi, đâu phải tôi nói anh không dám đỡ gạt cho bạn bè trước mặt viện trưởng, nhưng anh không nên là m như thế, bởi chuyện Vương Cách là do tôi mà ra. Nếu viện trưởng không chịu tìm tôi há»i rõ, có phải anh bị trách mắng oan uổng không?
Phú cưá»i cưá»i nói:
- Ông lớn không dám mắng mình đâu.
- Sao váºy? Nghe Phương Tá» nói, viện trưởng đã phát cáu rất dữ kia mà ?
- Äúng váºy, bởi trước mặt khách quý không lẽ ông chịu lép vá»›i đám há»c trò.
- À, mình hiểu rồi, Phú đứng trước mặt khách, phải giảng giải để đảm đang trách nhiệm cho viện trưởng.
- Äúng ra chú má»›i là ngưá»i tốt.
Phi lá»™ vẻ khó hiểu há»i:
- Thế nà o gá»i là ngưá»i tốt?
Mình đã hiểu rõ vì sao lão đầu tỠưng ý nhà ngưá»i là m rể.
- Nói xà m, chuyện chá»n rể vá»›i vấn đỠvừa xẩy ra có quan hệ gì?
Phú mỉm cưá»i nói:
- Bởi chú là má»™t ngưá»i tốt, tốt vá»›i tất cả má»i ngưá»i mà .
Nghe Phú nói, Phi rất nghi ngá», có lẽ Phú dùng mình để là m đỠtà i giá»…u cợt? Hoặc việc vừa xẩy ra, bá» trái cá»§a nó còn ẩn ý gì khác? Phi há»i lại:
- Anh Phú, anh cà ng nói nghe ra có nhiá»u ẩn ý mÆ¡ hồ, nói tháºt xem trong hồ lô cá»§a anh còn món phép lạ nà o khác nữa?
Phú cố là m ra vẻ thần bÃ:
- Chú mầy đừng ngỠvực gì thêm.
- Thôi Ä‘i, đừng dấu tôi Ä‘iá»u gì nữa.
- Muốn là m tình báo không phải dễ, muốn có tà i liệu trước hết phải định giả cả hẳn hòi chứ.
Phi biết tâm tánh cá»§a Phú, cà ng há»i ngặt chừng nà o, anh ta cà ng tá» vẻ thần bà chừng nấy. Nếu cố ý là m ra vẻ lạnh nhạt như chẳng cần thiết, trái lại anh ta cà ng dá»… nói tháºt hÆ¡n. Do đó, Phi quyết định không há»i nữa, cố ý lắc đầu nói:
- Mình không thÃch tìm hiểu những việc cá»§a ngưá»i khác, trừ phi việc đó có liên quan đến bệnh nhân.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là có liên quan, bằng không, mình tìm nguyên nhân là m gì.
Phi lại cố ý xem đồng hồ:
- Ngà y giá» cá»§a mình chẳng mấy rảnh, chúng ta nên đến thăm Trương Láºp Dân. Mình hy vá»ng bà n và i việc vá»›i Phú.
- Gấp gì, có lẽ chú mầy xem căn bịnh cá»§a Trương Láºp Dân còn quan trá»ng hÆ¡n bịnh cá»§a Vương Cách sao?
- Mình không mấy lưu tâm đến bịnh cá»§a Vương Cách, chỉ muốn thăm xem kết quả sá»± Ä‘iá»u trị cho Trương Láºp Dân.
Phú vừa đứng dáºy vừa nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, mình sẽ cùng chú mầy Ä‘i thăm Trương Láºp Dân, căn bịnh cá»§a anh nà y rất giản dị, hôm nay anh ta đã khởi sắc nhiá»u, chú mầy vá»›i tôi vừa Ä‘i vừa nói chuyện luôn thể.
Phi cố ý há»i:
- Bịnh của Vương Cách bộ có gì lắc léo lắm sao?
- Bịnh cá»§a Vương Cách nói ra rất dá»… dà ng, nhưng đối vá»›i căn bịnh cá»§a Trương Láºp Dân không giống nhau. Muốn trị bịnh cho Trương Láºp Dân, phải tìm cho đủ bằng chứng vấn đỠtai nạn phi cÆ¡, chà ng sẽ bị khÃch động mà thÃch sống, chúng ta hợp tác vá»›i anh ấy để trị là xong, còn Vương Cách?...
Nói đến đây, Phú liếc nhìn thấy Phi không mấy chú ý, anh ta bèn tiếp tục nói:
- Vương Cách không giống Dân ở chá»— anh rất rõ tình hình thá»±c tại, nhưng ngưá»i khác thì không tin, do đó anh ta có phản cảm, nếu gặp cÆ¡ há»™i là muốn tiết lá»™ hết tâm trà mình ra.
Phi vô cùng kinh ngạc, Ä‘iá»u đó rất trùng hợp sá»± nghi ngá» cá»§a chà ng. Quả nhiên bá» trái có đôi phần khác, má»›i nói lên được tất cả sá»± tháºt.
Hồi tưởng lại, lần đầu chà ng bà n luáºn vá»›i Vương Cách, Vương Cách rất đồng tình vá»›i Phi, và Phi hứa sẽ chữa trị cho hắn. Bây giá» Phi nghe Phú thuáºt lại, Vương Cách quá háºn vị xưởng trưởng là Hùng Kiến Phương, nhưng Phú giải thÃch Ä‘iá»u đó là ảo tưởng, nên chà ng bỠý định cá»§a buổi đầu. Nhưng Phi hy vá»ng sẽ tiếp tục Ä‘iá»u trị cho Vương Cách. Hiện giá» tình hình lại biến chuyển khách hÆ¡n dá»± liệu cá»§a Phi đến tám mươi phần trăm.
Phú thay Phi lặng lẽ không đáp, cho rằng Phi chẳng tin mình, Phú há»i tiếp:
- Sao? Phi không tin lá»i tôi à ?
- CÅ©ng có phần nà o, nếu mình tin lá»i Phú vừa nói, thì tức nhiên mình phá»§ nháºn tất cả những gì Phú nói vá»›i mình lúc trước, nếu mình không tin lá»i Phú hiện giá» thì...
Phú cưá»i cưá»i phê bình:
- Mình đâu ngỠđầu óc cá»§a Phi quá giản dị váºy, sau khi Phi không tin lá»i mình, lại phát hiện sá»± kiện má»›i, phá»§ nháºn tất cả các sá»± kiện lúc đầu thì sao?
- Phú đã phát hiện ra chứng cá»› má»›i hả? CÅ©ng như lá»i cá»§a Vương Cách đã nói chứ gì?
- Hoà n toà n chẳng giống nhau, không phải Vương Cách có ảo tưởng, mà hắn chưa biết rõ má»™t mặt khác cá»§a vấn Ä‘á».
Phi ngạc nhiên há»i:
- Phú nói thế, có nghĩa là lão Hùng đã có âm mưu gì hoặc có vợ lẻ bên ngoà i?
- Äiá»u nà y là chuyện tình báo chuyên nghiệp, phải chịu má»™t số tiá»n má»›i nói rõ được.
Phi lắc đầu nói:
- Mình không mấy chú ý tới, chắc chắn bà hùng rất muốn biết, Phú nên đem những tin nà y mà bán cho bà ấy đi.
- Mình không nghÄ© đến việc là m giá ăn tiá»n. Mình chỉ nhắc cho chú mầy nhá»›, trong Hồng Lâu Má»™ng có nói: Trong Ninh quốc phá»§ và Vinh quốc phá»§, chỉ có cặp sư tỠđằng trước cá»a sạch sẽ mà thôi. Hiện giá» mình sá»a lại: giá»›i đà n ông, chỉ có tượng đá cá»§a Thạch Ông Trá»ng trước lăng má»™ là sạch sẽ mà thôi.
Dịch Phi khó nÃn cưá»i nói:
- Lý luáºn quái cá»§a Phú có phần đúng, nhưng hÆ¡i thiếu đức.
- Sau nầy Phi sẽ hiểu, mình nghÄ©, già là qua má»™t Ä‘oạn đưá»ng Ä‘á»i mà thôi.
- Có ngà y nà o Phi rảnh rang, nên tìm Vương Cách mà nói chuyện thêm vá»›i hắn, bởi hắn rất thÃch chú mầy, thưá»ng há»i thăm mình mấy lần, hy vá»ng được gặp mặt chú mầy. Có lẽ chú mầy nghe từ cá»a miệng cá»§a hắn mà hiểu thêm nhiá»u ẩn tình bên trong, chừng ấy chú mầy thấy lão Hùng bị đòn hôm nay chẳng phải oan uổng gì. Äồng thá»i, chú mầy sẽ biết tại sao mình dám cứng đầu vá»›i viện trưởng, mà ông không há» trách phạt mình.
Phi trợn mắt nhìn Phú:
- Có lẽ Phú cố ý dá»a nạt tôi?
Phú cưá»i lá»›n nói:
- Khi mình Ä‘iện thoại đến nhà há» Hùng, biết rằng Phi chẳng có mặt tại đấy, tiếp theo đó, mình má»›i gá»i Ä‘iện thoại đến nhà lão Khưu quả nhiên tìm được nhà ngươi. Mình tÃnh dá»a nạt Phi để cho Phi tỉnh giấc má»™ng, đừng bị sắc đẹp cá»§a Bân Bân mê hoặc.
Phi tá» vẻ giáºn dá»—i đánh lên vai Phú:
- Hư quá! Phá mình hoà i.
Phú kêu đau một tiếng và lộ vẻ đáng thương:
- Cái đánh cá»§a chú mầy, chẳng khác nà o chó cắn Lữ Äá»™ng Tân, bởi nó chẳng biết được lòng ngưá»i tốt.
- Äúng rồi, Phú có thể chưng con ngưá»i tốt cá»§a mình ra.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, mình vá»›i Phi không thể giống nhau, hai vị lão đầu tá» thưá»ng bắt trên đầu mình mà giáng xuống.
Phú nói đến đây, bá»—ng nhiên có tiếng gá»i đằng sau:
- Hoà ng y sĩ! Hoà ng y sĩ!
Hai ngưá»i quay đầu lại, thì ra là cô Phùng y tá, vừa thở vừa chạy đến. Phú dừng lại há»i:
- Có chuyện gì đó cô Phùng?
- Phòng bịnh số 4, có một bịnh nhân dùng miểng ly bể cắt đứt mạch máu ở tay, xin y sĩ đến gấp.
- Tôi đến ngaỵ Bịnh nhân nà o váºy cô?
- Cô hỠVương đó.
Phú tỠvẻ kinh hãi "à " lên một tiếng. Phi nói nhanh:
- Äi mau Ä‘i anh Phú, má»™t mình tôi đến thăm Trương Láºp Dân cÅ©ng được.
Phú gáºt đầu, vá»™i vã theo cô Phùng y tá. Phi không lấy là m lạ lắm, ở y viện thưá»ng xẩy ra chuyện đó như cÆ¡m bữa, chỉ xem tình hình có nghiêm trá»ng hay không mà thôi. Có lần, má»™t ngưá»i bịnh ăn cắp dầu xăng xe hÆ¡i, nếu không hay kịp bịnh viện sẽ bị thiêu rụi.
Trương Láºp Dân hôm nay đã đỡ nhiá»u, anh ta chẳng còn dùng ngón tay mà vẽ lên tưá»ng lên ván nữa, chỉ còn vấn đỠngẫu nhiên cầu khẩn lâm râm. Vi anh ta là má»™t tÃn đồ hết lòng tin nÆ¡i Chúa, lúc mạnh, má»—i khi anh ta lên phi cÆ¡ Ä‘á»u cầu Chúa há»™ trợ. Trong gian phòng cá»§a anh ta có bốn ngưá»i. Bá»n há» ngà y chà tối rất thong thả, cư xá» vá»›i nhau rất tốt. Ba ngưá»i kia đã mạnh, chỉ chá» ngưá»i nhà đến rước há» xuất viện. Trương Láºp Dân ở đây, bịnh cá»§a anh ta cÅ©ng gần mạnh
Nhưng anh ta không há» nghÄ© đến vấn đỠxuất viện, Cao Gia Toà n cÅ©ng như các bạn đồng nghiệp cùng sắp đặt tìm cÆ¡ há»™i, cÅ©ng như khuyến khÃch anh tắm rá»a. Nếu bình phục như ngưá»i khác thì anh ta cÅ©ng xuất viện được như những ngưá»i khác tuy nhiên, anh ta bị má»i ngưá»i kỳ thị, vì pháp luáºt Ä‘ang ká»m chế, bởi anh ta bị ghép là tá»™i phạm
Từ khi dắt Cao Gia Toà n đến thăm Trương Láºp Dân, Phi có đến thăm má»™t và i lần nữa, má»—i lần đến thì thấy tình hình bịnh trạng cá»§a Dân khá hÆ¡n. Lần nà y trông anh ta không khác ngưá»i bình thưá»ng bao nhiêu. Khi chà ng đến thì thấy má»™t ngưá»i đà n bà đang thâu tháºp những đồ đạc cá»§a bịnh nhân sắp xuất viện, Phi tin rằng, ngưá»i đà n bà ấy là vợ cá»§a bịnh nhân. Sau khi thâu góp đồ đạc xong, ngưá»i ấy bèn giã từ các bịnh nhân khác. Phi cảm thấy nhẹ nhà ng, cả ba bịnh nhân cùng nói:
- Tôi ước mong quà vị y sĩ đến nhà chúng tôi chơi một chuyến, chớ chúng tôi không còn muốn đến đây thăm mấy ông nữa.
Sau khi há» trông thấy Phi, há» cùng quay sang Phi nắm tay tạ Æ n xong, rồi ngưá»i bịnh ấy theo vợ Ông ta mà ra vá».
Trương Láºp Dân nhìn thấy Phi bèn vui vẻ chà o há»i:
- Lê y sÄ©, ông mạnh giá»i chá»›.
- À, anh Dân, anh cÅ©ng mạnh giá»i chứ. mấy hôm nay tÃnh đến thăm anh, nhưng báºn rá»™n quá đến thăm không được.
Trương Láºp Dân tá» vẻ cảm kÃch:
- Tôi không biết lấy gì mà đá»n đáp Æ¡n cá»§a Lê y sÄ©, bởi ông là ngưá»i đã cứu tôi sống lại.
Phi vá»— vai Dân ngầm bảo anh ta ngồi xuống. Chà ng quay sang chà o há»i các bịnh nhân khác, sau đó hướng vá» Dân nói:
- Khà sắc của anh hôm nay xem rất tươi tắn.
Trương Láºp Dân vui vẻ nói:
- Tôi tự thấy trong cơ thể hiện giỠđã mạnh là nh hẳn rồi.
Phi cÅ©ng nháºn thấy Trương Láºp Dân đã là nh bịnh, Ä‘iá»u đó cÅ©ng là má»™t kỳ tÃch khó mà giải thÃch. Toà n chiếc phi cÆ¡ ngá»™ nạn, ngưá»i trên ấy Ä‘á»u chết sạch, chỉ còn má»™t mình chà ng sống sót, trừ vết thẹo lá»›n trên mặt, cánh tay gẫy cá»§a anh ta cÅ©ng đã là nh. Thế không phải kỳ tÃch sao? Phi há»i:
- Cao Gia Toà n có đến thăm anh không?
- Sáng hôm nay anh ấy có đến thăm, ngồi chÆ¡i gần má»™t giá».
- Chắc có mang tin là nh đến cho anh?
- Anh ấy có mang tin từ Mã Công phi trưá»ng đến, đó là những tà i liệu để rá»a tá»™i cho tôi. Anh ấy nói cao lắm chừng má»™t tuần là xong.
Phi tỠvẻ vui mừng chúc phúc:
- KÃnh mừng anh chóng là nh.
- Tôi cÅ©ng kÃnh mừng cho Lê y sÄ©, nghe nói vị hôn thê cá»§a y sÄ© vừa từ Nháºt bổn vỠđến.
Phi lấy là m lạ, chưa biết tin tức nà y do đâu mà loan truyá»n rất mau, chà ng há»i:
- Anh là m sao biết được váºy?
- Anh Cao Gia Toà n cho tôi biết, vì hôm qua anh ấy là m việc tại phi trưá»ng, nên trông thấy cuá»™c tiếp rước nà y. Vì ngưá»i quá đông nên không tiện chà o há»i.
- Phải rồi, lúc đó tôi thấy một chiếc phi cơ từ Hương cảng cũng vừa đáp xuống, chắc là do anh Cao Gia Toà n lái.
- Lúc trước tôi và Thục Cơ cũng phục vụ trong hãng hà ng không đó.
- Mấy anh bay như váºy thưá»ng xuyên hả?
- Chúng tôi thưá»ng xuyên lái và chăm sóc phi cÆ¡ đó, sau nà y chia tay nhau má»™t thá»i gian, CÆ¡ Thá»±c tại Hương cảng, còn tôi thì lái phi cÆ¡ quân sá»±. Khi anh ấy vỠđây, cÅ©ng là lúc tôi vừa giải ngá»§, Theo qui định cá»§a công ty, khi ngưá»i nà o má»›i là m việc thì phải đảm trách chức vụ phụ tá má»™t thá»i gian, để cho quen phi cÆ¡, và quen đưá»ng bay cá»§a công tỵ Tôi chá»n là m phụ tá cho CÆ¡ Thá»±c, chúng tôi sống gần nhau chưa quá ná»a năm, cho đến khi phi cÆ¡ gặp nạn.
- Anh Dân, tôi muốn biết, trong lúc bay, trách nhiệm của hai vị trưởng và phó phi công ra sao?
- Tháºt ra, công tác trong phi cÆ¡ Ä‘á»u do vị trưởng phi công đảm trách, viên phó phi công chỉ hổ trợ má»™t bên, để quan sát và há»c táºp, trong lúc cần thiết thì tiếp vá»›i viên phi công chánh.
- Xin anh cho biết trong lúc "cần thiết" là như thế nà o?
Trương Láºp Dân giải thÃch:
- Khi viên phi công chánh không thể là m việc hoặc giả có biến cố bất thưá»ng. Trong lúc bay có nhiá»u chuyện xẩy ra bình thưá»ng không thể kể rõ được.
Căn cứ theo lá»i Trương Láºp Dân, hiển nhiên đầu óc cá»§a anh ta không khác gì ngưá»i thưá»ng. Nhân cÆ¡ há»™i nà y, Phi quyết định khai thác cho tưá»ng táºn vấn đỠtai nạn phi cÆ¡, sau đó sẽ tìm cÆ¡ há»™i cho anh ta biết tình trạng cá»§a Tố Tố hiện thá»i.
Phi lấy gói thuốc thÆ¡m ra chia cho má»—i ngưá»i má»™t Ä‘iếu, chà ng chăm lá»a đốt cho há» xong nói:
- Anh Dân, ngà y đó trước khi rá»i phi trưá»ng Mã Công, CÆ¡ Thá»±c không chịu lái phi cÆ¡ hả?
Vấn đỠđó Cao Gia Toà n đã bà n qua vá»›i Trương Láºp Dân, nên Dân nhá»› lại trong trà óc rất rõ, nên không chần chá» trả lá»i:
- Hôm đó CÆ¡ Thá»±c Ä‘áºp nát ly cà phê, bởi tánh anh ta rất nóng nẩy, anh ta nổi nóng trách giám đốc công ty chỉ biết có tiá»n, xem mạng ngưá»i như trò chÆ¡i. Sau đó xét lại tại phi trưá»ng không có chiếc phi cÆ¡ nà o, đồng thá»i hà nh khách cÅ©ng không chịu trả vé. Có ngưá»i khuyên anh ấy nên bay vá» Äà i Bắc để sá»a chữa phi cÆ¡ lại.
- Rồi sau đó, Cơ Thực phải đồng ý bay?
- Tánh anh ấy rất háo thắng, má»i ngưá»i nâng anh lên, nên anh bằng lòng chịu lên phi cÆ¡.
- Thế là bá»™ máy Ä‘iá»u chỉnh phi cÆ¡ trục trặc như các anh đã biết nên xẩy ra cá»› sá»±?
- Tôi cÅ©ng biết váºy, và cÅ©ng nghiên cứu tỉ mỉ vá»›i anh ấy, ngà y đó khà trá»i rất tốt, không có gió to mưa lá»›n, chỉ cần kỹ lưỡng thì không đến ná»—i phát sanh ra vấn đỠgì.
- Lúc lên phi cÆ¡, anh CÆ¡ Thá»±c giao anh lái trong trưá»ng hợp nà o?
- Khi qua khá»i Äà i Trung, phi cÆ¡ Ä‘ang bay an toà n, khà háºu cÅ©ng tốt, CÆ¡ Thá»±c hướng và o tôi cưá»i cưá»i ngầm bảo tôi lái cho anh ấy ngá»§ giây lát.
- Tình hình lúc đó không có gì đặc biệt?
- Sau khi tôi lái thế, trên đưá»ng bay vẫn bình thưá»ng. Trông thấy những cánh buồm trên biển, cÅ©ng như những đà n xe Ä‘iện chạy lúc nhúc trên mặt đưá»ng. Khi phi cÆ¡ vừa đến khu vá»±c Äà o Viên, đồng hồ khà áp biến đổi dữ dá»™i. Má»™t mặt tôi ká»m vững tay lái, má»™t mặt kêu CÆ¡ Thá»±c dáºy.
- Äể giao lại cho anh ấy lái phi cÆ¡?
- Äúng rồi, tôi muốn cho anh ấy biết tình thế để ảnh quyết định lấy. Sau đó mấy phút đồng hồ, phi cÆ¡ bá»—ng nhiên chúi mÅ©i xuống. Trong lúc phi cÆ¡ lại vụt xuống dữ dằn, cÅ©ng là lúc tôi kêu anh CÆ¡ Thá»±c dáºy, thì tôi Ä‘ang cố gắng lái phi cÆ¡ trở lên, nhưng máy Ä‘iá»u chỉnh như không còn hiệu quả, không thể lái trở lên được nữa.
Nói đến đây, Phi trông thấy gương mặt cá»§a Dân vô cùng trầm trá»ng, nên không dám há»i nữa. Nhưng Láºp Dân tiếp tục nói:
- Tôi lái phi cÆ¡ không trở lên được, dÄ© nhiên CÆ¡ Thá»±c cÅ©ng không biết là m sao hÆ¡n. Trong nháy mắt, phi cÆ¡ từ trên rÆ¡i xuống, nhưng ở cao độ rất thấp, tôi chỉ còn thấy bốn phÃa núi sát má»™t bên, tai tôi chỉ nghe má»™t tiếng ầm, sau đó, không còn biết chi cả, khi tỉnh dáºy thấy mình nằm tại bịnh viện.
Nói đến đây, đôi dòng lệ cá»§a Trương Láºp Dân chảy dà i theo khóe mắt, Phi cÅ©ng muốn khóc theo. Phi không há»i thêm nữa, vì chà ng đã Ä‘á»c qua báo chÃ, nên biết rõ kết quả sá»± tai nạn nà y. Phi cÆ¡ đụng và o má»™t cà nh đại thá», cánh phi cÆ¡ gẫy, thân phi cÆ¡ đụng và o vách núi.
Khi phi cÆ¡ đụng và o cà nh đại thá», hất văng Trương Láºp Dân tung ra, nằm cách phi cÆ¡ phát há»a chừng ba mươi thước.
Phi tìm nhiá»u lá»i lẽ để an á»§i Dân, hai ngưá»i bịnh đồng ở chung phòng cÅ©ng hết lá»i khuyên giải, anh ta má»›i nÃn khóc.
Phi nhìn đồng hồ tay đã đúng giá» là m việc, nhưng chà ng không nỡ ra Ä‘i, trái lại, Trương Láºp Dân vừa lau nước mắt vừa nói:
- Lê y sÄ©, ông đối xá» vá»›i chúng tôi rất đẹp, chắc chắn ông còn báºn nhiá»u việc, không vì chúng tôi mà phải phà nhiá»u ngà y giá» quý báu. Ông báºn việc khác thì nên Ä‘i giải quyết, ngà y khác chúng tôi sẽ gặp lại ông, và ông muốn biết thêm Ä‘iá»u gì, chúng tôi sẵn sà ng trả lá»i.
Phi cầm tay Dân vẻ khẩn thiết.
- Anh Dân, thấy anh được mạnh là nh, tôi rất vui mừng, chẳng những anh phục hồi danh dự cho bản thân mình, mà danh dự của anh Cơ Thực cũng được sạch sẽ nữa. Hôm nay tôi có hẹn, ngà y khác sẽ gặp lại anh, cũng là ngà y đưa anh xuất viện.
|

09-09-2008, 03:43 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Chương 24
Phi từ trong phòng bệnh bước ra sân, cÅ©ng may xe cá»§a Khưu viện trưởng còn Ä‘áºu tại đó. Chà ng há»i lão tà i xế Trương:
- Viện trưởng còn thăm bịnh nhân phải không?
Lão Trương chưa kịp đáp lá»i thì, lão Khưu từ trong phòng bịnh Ä‘i ra, trên mặt ông hiện vẻ nghiêm trá»ng, dưá»ng như vừa xẩy ra việc gì.
Lão vừa bước và o văn phòng vừa há»i:
- Phi, hãy gá»i Ä‘iện thoại, nói rằng chúng ta sẽ vá» dùng cÆ¡m.
Ông ta vừa nói vừa cởi lá»›p áo má»§ y sÄ© ra và rá»a taỵ Phi vâng lá»i đến gá»i Ä‘iện thoại. Ngưá»i tiếp Ä‘iện thoại là Bân Bân:
- Má Ä‘ang chá» gấp ghê lắm. Má nói ba và anh mà không vá» thà nhất định bà sẽ không cho hai ngưá»i ăn.
- Ở phòng bịnh dưá»ng như xẩy ra việc gì, nên bác trai từ phòng bịnh vừa má»›i đến.
- Bá»™ có ngưá»i chết hả?
- Bân Bân em không nên nói như thế.
Nà ng vừa cưá»i vừa nói:
- Anh nên hối ba mau vá», ở nhà đang có khách, cả nhà đang chá» vá» dùng cÆ¡m ghê lắm.
- Khách nà o váºy?
- Anh vỠđến sẽ biết.
Bân Bân nói xong cúp Ä‘iện thoại. Khưu viện trưởng đã rá»a tay xong vừa mặc áo và o. Ông ta hướng và o Phi gáºt đầu, hai ngưá»i cùng bước lên xe. Phi và lão cùng ngồi phÃa sau, đợi xe mở máy chạy Ä‘i, chà ng nói:
- Bân Bân nói với cháu tại nhà có khách, chỠbác vỠnhà dùng cơm.
- Khách nà o váºy?
- Bân Bân không nói rõ.
Khưu viện trưởng không nói thêm Ä‘iá»u gì. Phi trông gương mặt lão không yên, cả cố táºt khi lên xe là hút ống bÃp liên hồi cÅ©ng không thấy, nhất định có chuyện gì vừa xẩy ra và rất nghiêm trá»ng. Chà ng động tánh tò mò, bèn há»i thá»:
- Vừa rồi cháu đến phòng bịnh, nghe nói có má»™t bịnh nhân tá»± sát, anh Phú láºp tức đến lo liệu, không biết chuyện ấy xẩy ra thế nà o?
Lão thở ra, vừa lắc đầu nói:
- Tôi đến phòng bịnh để lo liệu việc đó. Tình hình rất nghiêm trá»ng, Phú còn ở lại đó lo Ä‘iá»u trị, bịnh tình rất trầm trá»ng e khó sống được.
- Dạ, có phải một bịnh nhân thuộc phái nữ không?
- Ờ, cô ấy há» Vương, là má»™t sinh viên du há»c Mỹ quốc.
- Cháu nghe anh Phú đỠcáºp đến cô ấy, trước ở Mỹ quốc thất bại vỠđưá»ng tình ái, nên tâm tánh xẩy ra bất thưá»ng, bị hỠđưa vá» nước, có phải chÃnh cô ấy không?
Lão gáºt đầu nói:
- Ba cá»§a nó là bạn thân vá»›i tôi, sau khi nó vá» nước, ba nó giao cho tôi Ä‘iá»u trị hÆ¡n mấy tháng naỵ Tại y viện, cÆ¡ thể nó vẫn như ngưá»i thưá»ng không bịnh hoạn gì.
- Thưa, có phải cô ấy chỉ mang bịnh là tối ngà y không chịu rá»i quyển sách trên tay không bác?
- Äiá»u đó cÅ©ng do sá»± nhà n rá»—i vắng lặng buồn bá»±c, nên nó thưá»ng nhá»› đến việc du há»c.
- Anh Phú có nói với cháu, bịnh tình cô ấy đã sắp là nh, tại sao bỗng nhiên lại tự sát?
- Nguyên nhân cÅ©ng vì má»™t chuyện ngẫu nhiên, nó Ä‘á»c má»™t tin trên báo rồi buông tá» báo ra mà khóc ngất.
- Chắc cô ấy được tin bất hạnh chớ gì?
- Nó Ä‘á»c tin ngưá»i bạn cá»§a nó tại Mỹ quốc đã đăng tin kết hôn. Trong lúc bịnh nhân Ä‘á»u ra ngoà i tản bá»™, chỉ còn mình nó trong phòng nó Ä‘áºp vỡ chiếc ly thá»§y tinh, dùng miểng ly mà cắt tÄ©nh mạch. Khi y tá phát giác thì, máu ra quá nhiá»u, nên nó hôn mê luôn.
Phi thở dà i nói:
- Tháºt đáng thương!
- CÅ©ng tại gia đình không đỠphòng vấn đỠbáo chÃ, phải chi há» biết trước tin tức đó, đừng để cho nó xem.
Phi lấy là m lạ, chà ng tá»± nghÄ©, bình thưá»ng Khưu viện trưởng Ãt khi nói chuyện vá»›i chà ng nhiá»u như hôm naỵ Chưa biết duyên cá»› gì mà lão nói nhiá»u như thế? Có lẽ vì vấn đỠcá»§a Vương Cách mà lão đối vá»›i chà ng có Ä‘iểm khác hÆ¡n trước?
Phi nhân cÆ¡ há»™i đó mà báo cáo cho lão biết bịnh tình cá»§a Trương Láºp Dân, nhưng chà ng không há» tiết lá»™ những việc chà ng mưu tÃnh có liên quan đến căn bịnh cá»§a Tố Tố.
Khưu viện trưởng gáºt đầu khen ngợi:
- Hay lắm, khi anh ta xuất viện, mình cÅ©ng nên tổ chức tiá»…n đưa anh ta, má»i má»™t số ký giả đến cho biết Dân được trở lại bình thưá»ng cÅ©ng nhá» Phi Ä‘iá»u trị:.
- Cháu không tà i cán gì, chỉ hy vá»ng thay bác mà điá»u trị cho bịnh nhân thôi.
- Vấn đỠtrị bằng tâm lý đối vá»›i y viện rất quan trá»ng. Từ nay, Phi có rảnh rang nên phụ trách những vấn đỠtâm lý đó, có việc gì khó khăn nên cho tôi biết ngay.
Phi tá» vẻ vâng lá»i, nhưng chà ng không hỠđỠcáºp đến bịnh trạng cá»§a Vương Cách. Vì sau khi chà ng bà n luáºn vá»›i Phú, chà ng đã nghÄ© ra má»™t biện pháp khác. Chà ng không muốn cầu xin viện trưởng cho biết sá»± tháºt, cÅ©ng không muốn Ä‘iá»u tra tưá»ng táºn má»i việc đã quạ Lòng chà ng rất e ngại và thông cảm những sá»± tình cÅ©ng như hà nh động cá»§a Vương Cách. Nếu chà ng là Vương Cách khi gặp lão Hùng, tuy không đánh Ä‘áºp thô bạo, nhưng chà ng cÅ©ng khinh rẻ lão Hùng ra mặt.
Phi có cảm giác vừa thÃch thú vừa lạ lùng. Bịnh cá»§a Trương Láºp Dân sau khi tìm ra sá»± tháºt thì thấy bịnh tình cá»§a anh ta rất chóng khá»i. Còn Vương Cách thì sao? Dầu chà ng có muốn tìm ra sá»± tháºt cÅ©ng đà nh thúc thá»§. Như căn bịnh cá»§a cô há» Vương, không phải đã tìm ra sá»± tháºt là gì? Tại sao cô ấy lại Ä‘i tìm cái chết để giải thoát?
Không thể nói hữu hạnh hay bất hạnh, tình cảnh má»—i ngưá»i má»—i khác. Có ngưá»i chỉ nhá» Thượng Äế giúp đỡ, nhưng Thượng đế chắc chắn không chịu báºn tâm đến chuyện cá»§a ngưá»i Ä‘á»i.
Xe vỠđến nhà , chà ng bước xuống xe sau Khưu viện trưởng. Khi Phi vừa và o đến nhà khách, chà ng rất kinh ngạc, nhìn thấy Tố Tố và bà Hùng còn bân Bân đang ngồi tiếp đãi hai mẹ con Tố Tố.
Bân Bân thấy lão Khưu bèn chạy ra nắm tay:
- Ba, con thay ba mà má»i hai vị quà khách.
- A, hoan nghênh chị và cháu.
- Bác gái với Tố Tố đến thăm má, con khó khăn lắm mới thỉnh ở lại dùng cơm đó chớ.
Bà Hùng nói chuyện vá»›i lão Khưu, như trả lá»i Bân Bân:
- Không muốn là m rá»™n chị và cháu, bởi hôm qua ngồi phi cÆ¡ suốt ná»a ngà y, hôm nay phải nghỉ ngÆ¡i má»™t ngà y còn chưa hết mệt.
Phi chà o há»i mẹ con Tố Tố, lá»i lẽ cá»§a chà ng hÆ¡i mất tá»± nhiên. Chà ng không biết công việc vừa xẩy ra thế nà o, Phi rất sợ chạm phải đôi mắt cá»§a Tố Tố.
Khưu viện trưởng là bác sÄ© đã từng du há»c tại Nháºt bản, nên ông ta biết rất rà nh phong tục và cảnh trà tại Nháºt. Bà Hùng trước đây cÅ©ng có theo chồng Ä‘i công du tại Nháºt má»™t thá»i gian, nên trong bữa cÆ¡m hỠđà m luáºn toà n là những kỳ quan, phong tục và táºp quán cá»§a nước Nháºt. Duy má»™t mình Phi không mấy hứng thú trong bữa cÆ¡m nà y, chà ng cÅ©ng không ưa bà n đến chuyện nước ngoà i. Món gá»i cá sống nổi tiếng cá»§a Nháºt, chà ng nuốt khó trôi. Nhưng, chà ng cÅ©ng gắng gượng tá» ra rất thÃch khẩu, má»™t mặt tìm những lá»i khéo để khen thưởng bà Khưu đã khéo tay.
Chà ng nhìn thấy Tố Tố cÅ©ng gắng gượng nuốt cái món ăn ngoại lai ấy. Sau bữa cÆ¡m, nà ng tìm má»™t nÆ¡i khoảng khoát mà ngồi, khi Bân Bân Ä‘i ra phÃa sau. Nà ng há»i khẽ Phi:
- Chiá»u nay anh vá»›i Bân Bân Ä‘i du ngoạn hả?
Phi dụ dự giây lát nói:
- Hồi sá»›m mai nà y Bân Bân có nói, nà ng hy vá»ng được tôi cùng Ä‘i để thăm và i ngưá»i bạn.
Tố Tố gáºt đầu, nà ng không nói chi cả. Phi lá»™ vẻ không an lòng, há»i:
- Cô có việc gì cần không?
- Không, chỉ há»i váºy thôi. Trước khi dùng cÆ¡m em nghe anh gá»i Ä‘iện thoại vá»›i Bân Bân, anh Ä‘ang báºn rá»™n tại y viện lắm hả?
- Bác Khưu rất báºn nhiá»u việc, tôi phải chá» bác cùng vá».
- Dưá»ng như Bân Bân há»i anh có ngưá»i bịnh đã chết?
Phi giải thÃch:
- Cô ấy chỉ nói chơi trong điện thoại, bởi vì có một bịnh nhân vừa tự sát.
Tố Tố động tánh hiếu kỳ há»i:
- Thế à ? Ngưá»i bịnh ấy thuá»™c giá»›i nà o?
Phi đã nói lỡ lá»i, không thể rút lá»i lại, chà ng nghÄ© rất ăn năn, hoà n cảnh cá»§a bịnh nhân vừa tá»± sát rất dá»… là m kÃch thÃch Tố Tố. Äồng thá»i, công việc cá»§a bịnh viện cÅ©ng không nên cho ngưá»i ngoà i biết. Nhưng lúc ấy lão Khưu tiếp lá»i:
- Tố Tố, nói đến bịnh nhân đó, chắc cháu đã nghe qua, cô ấy há» Vương, ba cá»§a cô ta có quan hệ vá»›i bác. Khi cô ấy du há»c tại Mỹ quốc gặp chuyện rối loạn thần kinh rồi trở vá» nước. Bình thưá»ng tại y viện cô rất đà ng hoà ng, hôm nay không biết do nguyên nhân nà o mà bịnh nhân dùng miểng ly cắt đứt tÄ©nh mạch để tá»± sát.
Tố Tố lộ vẻ kinh dị nói:
- Trước đây cháu đến thăm bịnh viện, cô ấy vẫn khá»e mạnh như thưá»ng. Sau hôm nay bá»—ng nhiên tá»± sát?
Bân Bân vừa ra đến, nà ng há»i nhanh:
- Ba nói ai tá»± sát? Tại sao váºy?
Phi có cảm giác, Khưu viện trưởng không nên nói rõ nguyên nhân cô há» Vương tá»± sát, đối vá»›i căn bịnh cá»§a Tố Tố có ảnh hưởng vô cùng. Nhưng, chà ng không thể Ä‘oán trước câu trả lá»i cá»§a lão. Nhưng, Khưu viện trưởng như đã chú ý Ä‘iá»u đó, lão trả lá»i:
- Ba rất hối tiếc cho cô há» Vương, tuổi còn trẻ, vừa tốt nghiệp đại há»c, lại xuất ngoại tiếp tục sá»± há»c, Ä‘iá»u đó tháºt khó mong được. Kết quả lại bi thảm, và uổng công phu há»c táºp gần hai mươi năm trá»i.
Tố Tố như lưu tâm đến vấn Ä‘á», há»i:
- Thưa bác, có thể cứu cô Vương thoát khá»i tá» thần không?
- Äó là trách nhiệm cá»§a toà n y viện, Y sÄ© Phú Ä‘ang lưu lại đó để tìm cách chữa trị.
- Chúng tôi muốn gá»i Ä‘iện thoại để há»i thăm được không bác?
- Khá»i cần, bác đã dặn há», nếu có việc cần nên gá»i Ä‘iện thoại cho biết. Äã lâu rồi không có tin tức gì, chắc đã qua khá»i nguy hiểm.
Tố Tố thở phà o nhẹ nhõm:
- À, được váºy thì hay quá.
Bân Bân chu mỠtỠvẻ không hà i lòng:
- Ba nói đến chuyện chết chóc là m gì nghe sợ quá.
- Thôi, ba không nói đến nữa đâu, con sao gan như con tép.
Äến đây Phi má»›i an lòng. Sá»± tình đã qua giai Ä‘oạn lo âu, nhưng Bân Bân vẫn quấn quÃt theo lão Khưu nói:
- Con nà o phải nhát gan, con chỉ sợ cho Tố Tố cô ta ăn uống quá Ãt, lại thêm những chuyện sợ hãi nữa...
Nhưng Tố Tố lại có ý nghĩ ngược lại:
- Không đâu, bác đừng lo Ä‘iá»u đó, cháu tuy ăn uống Ãt oi, nhưng cháu thÃch nghe những chuyện lạ, bởi cháu có biết cô há» Vương đó. Nên cháu rất lo cho cô ấy.
Khưu viện trưởng cưá»i ha hả nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, thôi không nên bà n đến vấn đỠcô há» Vương nữa. Chiá»u nay chúng con đến đó thăm chÆ¡i.
Tố Tố cướp lá»i nói:
- Thưa bác, cháu không muốn Ä‘i, cháu muốn vá» nhà nghỉ ngÆ¡i cho khá»e, hôm nay cháu thấy đầu cổ hÆ¡i nặng, nên cháu không há»c bà i.
Bân Bân nói:
- Còn mình với Phi thì đi thăm bạn bè.
Bà Khưu xen và o:
- CÅ©ng được, con hãy thay má Ä‘em má»™t và i món đồ tặng cho ngưá»i quen nhé.
- Phiá»n lắm má à !
Bà Hùng nắm tay con gái đứng dáºy nói:
- Thôi mình cáo từ ra vá», khuấy rối mấy tiếng đồng hồ cÅ©ng đủ rồi, lại còn tặng cho đồ đạc nữa.
Lão Khưu bảo tà i xế Trương lái xe đưa khách, Phi và Bân Bân cÅ©ng đứng lên tiá»…n khách ra cá»a. Phi thấy không khà chẳng mấy gì vui vẻ, nên chà ng không nói Ä‘iá»u gì khác.
Chà ng thưá»ng nói, má»—i ngưá»i có má»—i cá tÃnh khác nhau, chà ng Ä‘em so sánh giữa Bân Bân và Tố Tố, chà ng chú ý phân tách cá tÃnh cá»§a hai ngưá»i. Tánh tình cá»§a Bân Bân vui vẻ trẻ trung, dá»… yêu cÅ©ng hay giáºn. Nếu dùng nước để thà dụ vá»›i phái nữ thì tánh cá»§a Bân Bân bình thản như dòng nước trôi xuôi. Khi thuyá»n thả trôi trên giòng nước đó thì không thấy lo ngại gì chuyện viá»…n dụ Nhưng khi giông tố nổi lên, thì con sông bình thản ấy rất dá»… nổi lên những cÆ¡n sóng bạo mà nháºn chìm thuyá»n. Nếu thuáºn theo ý nà ng thì rất dá»… trở thà nh bạn thiết, ngược lại thì khó lưá»ng háºu quả.
Tố Tố thì luôn luôn sá» dụng tình cảm nặng hÆ¡n lý trÃ, đầu óc chứa nhiá»u ảo tưởng hÆ¡n là hiện thá»±c. Nà ng giống như má»™t con suối nhá», hai bên bá» suối ấy đủ cả rặng liá»…u, luống hoa, non xanh và mây trá»i bao bá»c. Phong cảnh tháºt đẹp mắt. Suối nhỠấy không thể chứa những con thuyá»n cÅ©ng như không nổi cÆ¡n sóng bạo để nháºn chìm thuyá»n. Tâm trà nà ng là những thi sÄ©, há»a sÄ©. Nét đẹp trong lòng và bên ngoà i ăn khá»›p nhau, nhưng tình cảm cá»§a nà ng rất yếu Ä‘uối, dá»… bị ngoại váºt khuấy động. Như nước trong khe suối nhá», nước rất trong sạch, nhưng cÅ©ng mau cạn.
Thượng đế đã sanh ra cá tánh cá»§a hai nà ng không giống nhau, nếu xẩy ra má»™t ngoại cảnh gì thì hai cá tánh rất dá»… xung đột. Hôm đó hai ngưá»i tuy không nói Ä‘iá»u gì trái ý để gây xung đột nhau, nhưng ý kiến không há» Ä‘i đôi nhau.
Sau khi mẹ con Tố Tố đã lên xe, Bân Bân và Phi trở và o nhà , nà ng quay sang há»i Phi:
- Anh Phi, anh có biết cô hỠVương vì sao mà tự sát không?
Phi sững sá» giây lát, chà ng không muốn bà n đến vấn đỠnà y nữa, nên trả lá»i đẩy đưa:
- Trên đưá»ng vá», tôi chỉ nghe bác nói lại, chá»› không hiểu rằng cho lắm, em muốn biết rõ thì nên há»i bác.
- Anh không vì cô ấy mà lo lắng cho bịnh của cô ta sao?
- Không, anh Ä‘ang lo cho má»™t bịnh nhân khác, trên đưá»ng vá» má»›i nghe bác nói lại thôi.
Nà ng tá» vẻ giáºn dá»—i nguýt chà ng:
- Báo hại ngưá»i ta chá» gần chết váºy đó. Tôi lấy đồ mua tặng cho anh đây, nà o, anh xem thá». Hy vá»ng anh thÃch những món em đã chá»n.
Phi liếc sang tay nà ng, vừa cưá»i nói:
- Bân Bân, em mua món gì cho anh, nhất định anh thÃch món đó.
Nà ng trợn mắt nhìn chà ng:
- Già hà m, chưa xem thấy gì hết, sao biết em mua váºt gì?
- Món gì anh cÅ©ng cần thiết hết, em từ xa mua vá» cho anh đủ là m anh vui thÃch lắm rồi.
Bân Bân nhéo tay chà ng, là m cho Phi Ä‘au đớn kêu lên. Bà Khưu quay lại nhìn nà ng há»i:
- Bân Bân, con là m gì váºy?
Phi chỉ già n hoa bên cạnh nói:
- Dạ, không có chi, cháu chỉ đụng già n hoa nên sắp ngã.
- Già n hoa nà y nên kêu thợ sá»a lại má»›i được.
Bà Khưu vừa nói vừa nhìn lão. Khưu viện trưởng vừa cưá»i vừa bông đùa:
- Phần tôi chăm sóc bịnh viện, phần bà thì chăm sóc gia đình chớ.
Phi nhìn Bân Bân nói:
- Ãt hôm nữa tôi sẽ vá» sá»a lại già n hoa nà y.
Bân Bân giáºn cÅ©ng không được, mà cưá»i cÅ©ng chẳng ra lá»i, nà ng chỉ "hứ" má»™t tiếng. Tiếp theo lại đến nói nhá» bên tai chà ng:
- Anh dám!
- Dữ váºy, em không sợ anh sẽ méc vá»›i bác gái à ?
Sắc mặt nà ng vẫn hầm hầm, gằng giá»ng:
- Äố anh dám!
- Thôi, anh không dám, em là m dữ nên anh sợ quá rồi.
Bân Bân vừa bước và o cá»a ngõ:
- Äừng nói xà m, hãy mau và o xem đồ cá»§a em mua, rồi chúng ta sẽ Ä‘i Äà i Bắc.
Vợ chồng lão Khưu cÅ©ng vừa bước và o cá»a, Phi đứng lại tại cá»a ngõ nói:
- Những váºt đó bất tất em phải mang theo, vì anh không còn ở nhà Tố Tố nữa, và i hôm nữa anh sẽ dá»n vỠđây.
|

09-09-2008, 03:44 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Chương 25
Bân Bân từ trong phòng xách ra má»™t xách tay, trong đó toà n là váºt dụng nà ng mua cho Phị Nà o là đồ Âu Phục, áo lót, cà vạt, vá»›, nút tay áo, viết máy và đồng hồ tay... Ngoà i ra còn có máy chụp ảnh và máy thâu âm.
Trong lòng Phi cảm thấy không yên, chà ng nghÄ©, nếu nháºn nhiá»u lá»… váºt thì phải gánh nặng trách nhiệm. Chà ng nhìn trân Bân Bân, trong lúc Bân Bân chá» tiếp nháºn lá»i chà ng khen ngợi:
- Bân Bân, em mua chi nhiá»u quá váºy?
- Riêng em chỉ nhớ hai thứ mà anh ước ao, đó là máy chụp hình và máy thâu âm mà thôi.
- Còn các váºt khác mua chi mà nhiá»u dữ váºy?
- Äó là cá»§a má mua cho anh.
Phi tỠvẻ chống lại:
- Ngà y lá»… Noel năm qua, anh chỉ mua hai váºt rất đơn giản đến tặng cho bác và em thôi.
Bân Bân cưá»i ngất, hôn và o má chà ng nói:
- Ngốc Æ¡i, anh hÆ¡i đâu mà tÃnh toán kỹ lưỡng quá váºy? Nếu anh thấy quá nhiá»u, anh muốn trả Æ¡n thì ngà y nà o đó anh má»i má vá»›i em Ä‘i Äà i Bắc du ngoạn là xong chuyện. Cuá»™c du ngoạn nầy chÃnh anh má»i được hôn?
Nà ng đã nói thẳng như thế, chà ng không biết trả lá»i thế nà o, nên phải nói theo:
- Váºy thì má»i ngà y mai được không? Anh má»i bác gái vá»›i em dùng cÆ¡m chiá»u, địa Ä‘iểm do em chá»n.
Nà ng lắc đầu trả lá»i:
- Ngà y mai thì hổng được rồi. Chiá»u mai má không rảnh, báºn tiếp hai bà dì cá»§a em sang thăm, trong cuá»™c gặp gỡ nà y nhất định phải đánh bà i, Ãt nhất là mưá»i sáu chến. Äiá»u tối cần là ngà y mai anh có rảnh thì dắt em Ä‘i lánh nạn, em rất ngán cuá»™c tiếp xúc chuyện vãn cá»§a các bà ấy quá.
- Hôm nay chừng nà o chúng ta đi?
- Äi bây giá».
- Bác gái cần chúng ta mang lá»… váºt đến tặng khách nà o?
- Äừng nghÄ© đến Ä‘iá»u đó, chúng ta cứ Ä‘i du ngoạn, đừng nghÄ© đến việc là m tá»™i và o nhà ngưá»i khác.
Phi cưá»i cưá»i há»i:
- ÄÆ°á»£c rồi, em không thay y phục sao?
Bân Bân đứng trước tá»§ kÃnh soi mình, hướng và o Phi nói:
- Mặc bộ y phục nà y không đẹp mắt anh sao?
Phi cÅ©ng cưá»i theo nà ng nói:
- Äẹp, khiến ngưá»i ta phải say mê.
Nà ng nhăn mặt là m dáng:
- Bá»™ đồ nà y em may nó trước khi rá»i Äông kinh, nghe nói khà háºu Äà i Loan độ rà y nóng bức, nên mặc nó cho mát.
Phi đặt tất cả lá»… váºt và o xách taỵ Trong lúc Bân Bân ngồi xuống ghế trang Ä‘iểm, trên cổ nà ng Ä‘eo má»™t xâu chuá»—i hạt trai lá»›n, khiến cho nà ng cà ng cao quý hÆ¡n. Nà ng trang Ä‘iểm xong, nói:
- Anh mang những tặng váºt đó theo không?
- Anh cất lại đâu và o đấy. Anh nghĩ nên để lại nhà em...
- Nên mang máy chụp ảnh và máy thâu âm theo, anh không tÃnh trên đưá»ng Ä‘i du ngoạn có chá»— dùng nó sao?
Äôi má Phi á»ng đỠvừa cưá»i vừa nói:
- Kỹ thuáºt chụp hình cá»§a anh tệ lắm. Có lần anh đến nhà má»™t ngưá»i bạn hải quân, mượn má»™t máy chụp hình, chụp hết má»™t cuá»™n phim, em biết kết quả ra sao không?
- Nhất định là không mấy đẹp hả?
- Ảnh xấu thì còn khá hÆ¡n, đằng nà y khi rá»a hình thì trên phim trắng xóa, không có hình ảnh gì cả.
Bân Bân cưá»i nói:
- Äừng lo, chiếc máy ảnh nà y là máy tối tân hiện thá»i trên thị trưá»ng Nháºt, khi thấy hình ảnh rõ thì chụp nó sẽ rõ.
- Thế thì chúng ta nên mang máy ảnh theo, bằng không, ngưá»i khác sẽ chê mình là bá»n nhà quê.
- ÄÆ°á»£c rồi, còn máy thâu âm thì để trong xách tay cá»§a em.
Äôi bạn cùng ra Ä‘i, Mỹ Tá» dá»n dẹp xong từ nhà bếp lên, Bân Bân nghe tiếng nà ng Ä‘i há»i:
- Má tôi đâu?
- Bà ở trong phòng, không biết bà đang ngủ hay thức.
- Chá» giây lát em hãy nói lại vá»›i bà chúng tôi đã Ä‘i, ở y viện có má»i đãi cÆ¡m chiá»u chúng tôi đã biết. Em tìm giùm lão Trương Ä‘em chìa khóa xe giao đây.
Mỹ TỠứng tiếng và đi thẳng ra sau. Bân Bân kéo Phi đến ngoà i cổng chánh, chân nà ng mang đôi già y cao gót mà u trắng, Phi nhá» giá»ng há»i:
- Có thể chiá»u nay bác trai dùng xe.
- Nếu ba cần xe thì gá»i y viện há» mang xe đến cho ba.
Lão Trương lái xe từ trong nhà xe ra giao cho Phi, nói:
- SỚm mai nầy tôi chưa có đổ xăng thêm, nếu cáºu Ä‘i xa thì phải đổ xăng thêm má»›i được.
Phi trông và o đồng hồ xăng, gáºt đầu nói:
- Chúng tôi, không Ä‘i xa, báºn Ä‘i báºn vỠđến Äà i Bắc đủ mà . Nếu có thiếu tôi sẽ đổ thêm.
Lão Trương mở cá»a xe cho nà ng lên. Phi cÅ©ng lên xe, mở máy cho xe từ từ ra cá»a. Bân Bân lấy ra má»™t chiếc khăn lụa bao lên đầu tóc nói:
- Em phục lòng nhẫn nại cá»§a anh quá, hÆ¡i đâu mà nói chuyện lăng xăng vá»›i há».
- Ông ấy có lòng tốt với mình, mình phải đối xỠđẹp lại chớ.
Bân Bân trỠmôi cãi lại:
- Lão già là đồ quỉ, lão sợ mình Ä‘i xa, nên không đổ xăng nhá»›t trước. Váºy mà anh còn nói lão ta là tốt bụng được à ?
- Dầu cho ý ông ấy có váºy chăng nữa, cÅ©ng là lẽ phải cá»§a lão, bởi xe do lão giữ gìn, nếu rá»§i có hư hại thì lão phải khổ cá»±c chá»›.
- Xe rá»§i có hư lại cà ng hay, xe Ä‘em vô ga ra sá»a thì lão được nghỉ, lão nghỉ mấy ngà y thì cÅ©ng lãnh lương sòng phẳng.
Phi vẫn cưá»i cưá»i không há» nói thêm gì nữa. Chà ng có cảm giác Bân Bân là con nhà triệu phú, nên tâm tánh rất khinh thưá»ng kẻ dưới, nhất là Mỹ Tá» rất sợ nà ng, lão Trương cÅ©ng thế, nà ng xem là má»™t hạng ngưá»i dưới, bảo vâng gá»i dạ. Thá»±c ra, chà ng biết lão Trương rất trung thà nh vá»›i Khưu viện trưởng, má»i việc gì cÅ©ng lo giữ gìn cho chá»§ nhân
Nhưng, chà ng biết rằng không thể nà o sá»a tâm tánh nà ng cho được. Nà ng tá»± tin ý nà ng là đúng. Không ai nói cho nà ng nghe. Do đó, chà ng không muốn gây cho nà ng cái phản cảm, từ từ sá»a đổi nà ng sẽ có ấn tượng tốt vá»›i má»i ngưá»i.
Bân Bân ngáp dà i má»™t tiếng, bá»n ngồi xÃch lại chà ng, nghiêng đầu qua dá»±a và o vai chà ng. Phi há»i:
- Má»i mệt hả?
Nà ng cưá»i cưá»i nói:
- Không, ngồi như váºy khá»e khoắn chút thôi.
Phi không dám tiến xa hÆ¡n nữa, đôi tay chà ng vẫn giữ tay lái, cho xe chạy khoảng 40 cây số giá». Nà ng liếc sang chà ng:
- Anh lái xe như thế tháºt ổn.
- Dám nà o khinh suất, vạn nhất gây cho vị thiên kim tiểu thư nhà há» Khưu Ä‘iá»u gì thì trách nhiệm đâu phải nhẹ nhà ng.
Bân Bân thuáºn tay thá»t nhá»™t chà ng, Phi phát cưá»i lên. Nà ng nói:
- Anh nên cho xe chạy nhanh một chút nữa đi.
- Anh không muốn cho cảnh sát há» là m phiá»n.
Bân Bân bá»—ng nhiên cưá»i ngất lên:
- Ờ, em nghe má»™t viên cảnh sát lưu thông nói chuyện rất đáng buồn cưá»i.
- Sao? Nói nghe đi.
- Có má»™t đôi bạn cùng du ngoạn, há» chạy xe cÅ©ng như mình hiện giá», nhưng có khác hÆ¡n là , chà ng ta má»™t tay cầm tay lái, má»™t tay ôm lấy cô gái.
- Äúng váºy, nghe nói bên Mỹ đôi bạn Ä‘i du ngoạn, há» lái xe kiểu đó là thưá»ng.
- Nhưng, cảnh sát giao thông phát hiện ra bèn cháºn há» lại. Viên cảnh sát chỉ và o tay lái há»i: Tại sao không dùng hai tay?
- Thế rồi, chà ng ta trả lá»i thế nà o? Như váºy là đã vi phạm luáºt lệ lưu thông mà .
Bân Bân vẫn cưá»i nói:
- Ờ, ngưá»i đó nói: Ä‘a tạ lòng tốt cá»§a lão huynh, nhưng tôi không thể dùng hai tay để ôm nà ng, buá»™c lòng phải dùng má»™t tay mà lái xe.
Phi cưá»i ngất, chà ng chắc đã nghe qua chuyện nà y, chà ng hôn lên mái tóc nà ng nói:
- Nếu chúng ta há»c theo chuyện đó, chắc chắn hồi sau sẽ lặng lẽ êm Ä‘á»m lắm.
- Có lúc gây khó khăn cho ngưá»i khác, cÅ©ng có lúc thÃch cho mình. Có má»™t lần tại Nháºt em lái xe chạy tháºt mau, cảnh sát huýt còi ngừng lại. Em lấy ra má»™t ngà n đồng yen dúi và o tay anh ta, gây cho anh ta rối loạn khó xá» trÃ.
- Rồi hắn nháºn hối lá»™ cho em chạy luôn hả?
- Thừa lúc anh ta chưa biết xá» trà ra sao, em vá»t luôn.
- Chắc hắn mắng sau lưng em.
- Mặc hắn, miễn là em không nghe thì thôi.
Khi xe chạy ngang nhà Tố Tố, Phi bèn nhìn và o ngõ rẽ đó. Bân Bân lại tìm chuyện khác để nói:
- Có nên tìm rủ bạn gái của anh đi chơi không?
Phi cố là m bá»™ không biết há»i:
- Rá»§ ai?
Nà ng dùng ngón tay chỉ phÃa sau chà ng:
- Tố Tố chớ còn ai, anh đừng là m bộ không biết.
Phi không muốn phân bua gì vá»›i nà ng, chà ng cưá»i nói:
- Thôi, một bạn gái cũng đủ rồi.
- À, nghe nói bạn gái cá»§a anh nhiá»u lắm mà .
- Em yên chà đi, anh chưa bao giỠdám nghĩ đến, anh sợ gặp những vụ như tại già n hoa ở nhà em quá đi.
Bân Bân trừng mắt nhìn chà ng:
- Thôi đi, ai cần anh.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, em không mà ng đến anh rồi, nhưng già n hoa nó thương hại cho anh chá»›.
Bân Bân vừa cao hứng vừa đắc ý cưá»i lá»›n, tiếng cưá»i cá»§a nà ng trong vút vang lại phÃa sau xe. Nà ng nói:
- Äà n ông các anh rất Ä‘a tình, khi thấy là yêu ngay.
Phi nghÄ© đến Phú, câu nói cá»§a anh ấy rất thÃch hợp cho việc vừa rồi. Chà ng mỉm cưá»i:
- Anh tin rằng, lá»i cá»§a em vừa rồi có Ä‘iểm rất chÃnh xác, phái nam là váºy đó, nhưng trừ anh ra.
- Anh muốn chỉ ngưá»i bạn quà cá»§a anh là Hoà ng Thiên Phú chứ gì?
Phi láºp tức phá»§ nháºn, chà ng không muốn cho Bân Bân có ấn tượng xấu vá»›i Phú, chà ng nói:
- Anh ám chỉ số đông phái nam chá»› không phải chỉ riêng ngưá»i nà o. Anh thấy phần lá»›n đà n ông Ä‘á»u Ä‘a tình, khi thấy gái là yêu ngay, nhưng trong đó cÅ©ng có ngưá»i chỉ yêu má»™t ngưá»i mà thôi.
- Những ngưá»i ấy không đáng sợ, chỉ đáng chán mà thôi.
- Ngưá»i như thế nà o gá»i là đáng sợ?
Nà ng dùng ngón tay xỉ lên vai chà ng nói:
- Anh!
- Anh có gì gá»i là đáng sợ?
Nà ng lắc đầu nguầy nguáºy nói:
- Hổng nói đâu.
Phi dùng má chà ng kỠsát lên mái tóc nà ng. CỠđộng của chà ng có dụng ý hẳn, lộ vẻ cho nà ng biết rằng, chà ng chỉ yêu duy nhất có nà ng, chà ng không có gì đáng sợ.
Câu nói cá»§a Bân Bân vừa rồi, khiến cho chà ng nhá»› lại Phú. Chà ng không nghÄ© đến cá nhân cá»§a Phú mà nghÄ© đến lá»i Phú đã phê bình chà ng.
Vá» hôn nhân chà ng Ä‘ang suy tÃnh, chá»n đối tượng kết hôn, chà ng thấy mình chưa bao giá» có mối tình trá»n vẹn, chà ng có thể sẽ là má»™t ngưá»i chồng tốt trong sá»± sinh hoạt, nhưng vá» phương diện tinh thần, chà ng khó có thể là má»™t ngưá»i chồng chung tình.
Phi cưá»i Phú là gã si tình trong má»™ng tưởng. Chà ng không bao giá» ghi những lá»i phê bình cá»§a Phú và o lòng. Lúc đầu chà ng không tin lòng mình như váºy, nhưng đến bây giá» chà ng cảm thấy lá»i cá»§a Phú có phần đúng.
Từ ngà y Bân Bân vá» nước đến nay, chà ng đối vá»›i nà ng và ngược lại, nó đã quá sá»± dá»± tưởng cá»§a chà ng, nhưng sao lúc nà o cÅ©ng nhá»› đến Tố Tố. Khi vắng Tố Tố thì trong đầu óc chà ng hiện lên hình ảnh cá»§a nà ng. Chà ng thưá»ng đặt hai nà ng lên trên cân lý trà mà đo lưá»ng.
Chiá»u hôm đó, há» Ä‘i du ngoạn chợ Äà i Bắc rất vui vẻ. Chà ng chụp má»™t và i tấm hình cho nà ng. Chà ng thấy má»i ngưá»i chú ý đến nà ng, chà ng cÅ©ng có đôi chút hãnh diện. Bữa tối đó, há» cùng ăn tại quán Tứ Xuyên, do nhân viên trong y viện đãi. Trong số chỉ có hai bà n, đông đủ y sÄ© và y tá, nhưng Thiên Phú vắng mặt hôm ấy, vì Phú báºn chăm sóc cô há» Vương. Sau khi tiệc tan, Phi cùng Bân Bân Ä‘i xem xi nê, sau đó còn đến má»™t vÅ© trưá»ng cùng khiêu vÅ©.
Khi xe chà ng chạy ngang Trung SÆ¡n Bắc Lá»™, chà ng nhìn thấy chiếc xe du lịch mà xanh Ä‘áºm cá»§a Hùng xưởng trưởng Ä‘ang chạy và o Trùnh Khánh Bắc Lá»™, chà ng thấy rõ, chÃnh Hùng xưởng trưởng cầm tay lái, ngồi bên ông ta là má»™t phụ nữ trẻ tuổi. Ngưá»i thiếu phụ ấy dùng chiếc khăn lụa choà ng trên đầu, nên chà ng nhìn không được rõ.
Cuá»™c Ä‘i âm thầm như váºy, khiến cho Phi tin lá»i nói cá»§a Phú là tháºt vá» vấn đỠlão Hùng có mối tình nà o đó. Chà ng không thể Ä‘em chuyện nà y mà nói lại cho Bân Bân biết. Chà ng cho rằng Ä‘iá»u nà y không lấy gì là m quan trá»ng, chỉ trừ khi trong gia đình cá»§a lão Hùng có chuyện rầy rà xáo trá»™n, ngoà i ra không có gì đáng kể. Nếu rá»§i chà ng nhìn lầm, mà nói ra, nó sẽ biến thà nh chuyện không tốt đối vá»›i chà ng.
Nhưng chà ng thấy bức rức không yên. Nếu Khưu viện trưởng vì việc Vương Cách đánh lão Hùng mà trách chà ng, thì chà ng phải tìm ra sá»± tháºt. Hiện giá» thì chuyện ấy đã qua rồi, chà ng cÅ©ng không mấy thắc mắc. Tuy nhiên lấy lòng công bình mà nói. Nếu là m ồn lên thì nhất định có lợi cho Vương Cách. Nhưng, không vì vấn đỠnà y mà là m mất sá»± hứng thú vá» chuyện Ä‘i khiêu vÅ© cá»§a Bân Bân, bởi nà ng rất thÃch tổng há»™i ca vÅ©, và say mê giá»ng hát cá»§a má»™t nữ ca sÄ© ở đó. Äối vá»›i khiêu vÅ©, Phi nhẩy rất có nét. Không phải là loại nhẩy tân kỳ mà là má»™t loại vÅ© dân tá»™c ở biên cương, trong những động tác thô bạo, nó còn bá»™c lá»™ ra nhiá»u nét tình cảm. Thêm và o đó, loại trống nhạc, tiếng cồng Ä‘inh tai, bên ánh lá»a báºp bùng, dìu dắt khán giả Ä‘i và o má»™t địa phương xa xăm và mỠảo.
Từ dạ vÅ© tổng há»™i, chà ng và nà ng vỠđến nhà đã má»™t giá» khuya. Mỹ Tá» ra mở cá»a, cô ta cho biết, sòng bà i cá»§a bà Khưu cÅ©ng vừa kết thúc, nên bà đã ngá»§ rồi. Sợ Phi vá» trá»… không thể Ä‘i đâu được, nên cô ta đã sá»a soạn giưá»ng ngá»§ chu đáo.
Sau khi Bân Bân nghe xong, bèn hướng sang Phi nói:
- Khuya rồi, anh không thể vá» nhà Tố Tố mà là m rá»™n ngưá»i ta, nên ở đây nghỉ luôn đến sáng sẽ hay.
Phi suy nghÄ© giây lát, chà ng biết rằng vá» trá»… không mấy hay cho lắm, chà ng tÃnh vá» y viện để nghỉ. Hiện giỠđã chuẩn bị chá»— nghỉ rồi, nếu chà ng vá» y viện thì sẽ là m pháºt lòng cho ngưá»i nhà . Bất cứ ở đâu, cÅ©ng phải vá» sá»›m, vì sáng mai Khưu viện trưởng sẽ dùng xe sá»›m.
Sau cùng, chà ng gáºt đầu đồng ý. Bân Bân dắt chà ng đến giưá»ng ngá»§ tại thư phòng, đầy đủ gối má»m nệm, Phi khẽ nói:
- Äừng nghÄ© gì đến anh nữa, ở đây khà trá»i rất mát, ngá»§ thế nà y rất êm.
Nà ng nũng nịu bên chà ng nói:
- Em chưa há» săn sóc ai, nhưng ở đây em hy vá»ng anh sá»›m quên hình bóng cá»§a tố Tố.
Phi trợn mắt nhìn nà ng. Nhưng chạm phải đôi mắt tình tứ dịu hiá»n cá»§a nà ng, quả tim cá»§a chà ng Ä‘áºp lên rá»™n rã, chà ng dùng má»™t bà n tay ôm ngang lưng nà ng khẽ nói:
- Nếu em ân cần đến anh, nên nhưá»ng phòng em cho anh nghỉ má»™t đêm thì hay quá.
Nà ng nhìn chà ng nhăn mặt là m dáng, đưa ngón tay vẽ lên mặt chà ng má»™t chữ xấu. Nhân cÆ¡ há»™i, chà ng ôm nà ng và o lòng hôn má»™t cái tháºt nồng thắm.
Mỹ Tá» bưng trà đến gõ cá»a, khiến cho hai ngưá»i phải rá»i nhau. Cô ta cÅ©ng mang áo ngá»§ cá»§a lão Khưu cho chà ng mặc, đồng thá»i má»i chà ng Ä‘i tắm. Bân Bân đưa tay giã biệt, cÅ©ng theo Mỹ Tá» Ä‘i ra.
|
 |
|
| |