 |
|

21-10-2008, 04:52 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương hai mươi mốt
Mấy con cá và ng Äạm Ngá»c mua, ngà y qua ngà y, cứ bÆ¡i trong bể đầy mãn nguyện.
Có má»™t thá»i tgian, tôi vô cùng ngưỡng má»™ chúng, chẳng buồn chẳng lo, thÃch thì bÆ¡i qua bÆ¡i lại giữa là n nước, không thÃch thì nằm đỠra dưới đáy bể, chẳng ai kêu ca là m gì. Äạm Ngá»c bảo tôi thiếu ý chÃ.
Äạm Ngá»c thưá»ng nghÄ© là đà n ông thì phải tháºt cứng rắn, là m việc cẩn trá»ng, tạo dá»±ng được sá»± nghiệp lá»›n… Thế nên, khi nhìn tôi, nà ng Ä‘á»u háºn sao sắt chẳng thà nh thép, cá chép chẳng hóa rồng, lắc đầu thất vá»ng. Có lúc tôi thấy Äạm Ngá»c nghiêm khắc trong những yêu cầu đối vá»›i tôi quá.
Từ hôm tặng đôi già y cho Äạm Ngá»c đến nay đã má»™t tuần, những trở ngại trong tâm lý tôi, theo dòng thá»i gian cùng sá»± dịu dà ng cá»§a ngưá»i đẹp, đã nhẹ nhà ng trôi tuá»™t Ä‘i mất. Chỉ thỉnh thoảng, tôi má»›i nghÄ© đến thái độ cá»§a Äạm Ngá»c sẽ ghê gá»›m đến đâu khi nà ng phát hiện ra chân tướng sá»± việc.
Má»i thứ có vẻ như đã Ä‘i và o ná» nếp. Äạm Ngá»c giá» giống như má»™t ngưá»i phụ nữ ná»™i trợ chÃnh hiệu, công việc chá»§ yếu là mua sắm, kiêm là m việc nhà .
Ngà y nà o trước khi tôi đi là m, nà ng cũng thủ thỉ khuyên tôi nên đối với lãnh đạo thế nà o, đối với khách hà ng thế nà o, đi ra ngoà i phải có phong độ thế nà o mới hay, vân vân và vân vân… huyên thuyên liên tục, không nghỉ.
Nà ng luôn nghĩ rằng nà ng khôn ngoan già dặn hơn tôi, tôi là m gì nà ng cũng chê bai.
Bá»—ng nhiên cảm thấy có má»™t ngưá»i đà n bà ngà y nà o cÅ©ng quản lý mình, ngà y ngà y ở trước mặt lầm bầm, tháºt sá»± là má»™t việc chẳng sung sướng gì.
Tôi chỉ muốn có má»™t ngưá»i vợ đơn giản, má»™t gia đình bình thưá»ng, ngà y ngà y vui vẻ Ä‘i là m, tan sở vá» nhà ăn cÆ¡m xong hai vợ chồng nắm tay nhau Ä‘i dạo, buổi tối cùng vợ xem tivi, đôi lúc sẽ Ä‘i du lịch… cuá»™c sống ngà y ngà y êm Ä‘á»m, chỉ như thế là đủ.
Tuy chẳng có gì phi phà m, nhưng hạnh phúc.
Nhá»› lại mấy hôm trước cùng Äạm Ngá»c Ä‘i xe buýt vá» nhà . Lúc đó đúng và o giá» cao Ä‘iểm, xe nà o cÅ©ng cháºt cứng ngưá»i. Thấy thế, Äạm Ngá»c nhÃu mà y đòi Ä‘i taxi, tôi bảo Ä‘i xe buýt cho rẻ. Xe đến rồi, cả đám ngưá»i chỠđợi lúc nà y như phát Ä‘iên, ra sức tranh nhau leo lên. Tôi cÅ©ng hòa và o đám đông Ä‘iên cuồng ấy, cuối cùng chiếm được gai chá»—, liếc nhìn Äạm Ngá»c sung sướng vẫy tay, dươg dương tá»± đắc. Mãi sau má»›i thấy Äạm Ngá»c cháºm rãi bước tá»›i, vén gấu váy, khịt mÅ©i lên xe, ngồi xuống bên cạnh tôi.
Trong xe đã đầy cháºt ngưá»i, nhưng đến trạm sau đó, tà i xế vẫn dừng lại. Chiếc xe tiếp tục há mõm nuốt thêm những con mồi má»›i.
Äạm Ngá»c chán chưá»ng quay đầu nhìn ra ngoà i cá»a sổ.
Lúc xe sắp chuyển bánh, cá»a tá»± động Ä‘ang từ từ đóng lại thì nghe tiếng má»™t ngưá»i đà n ông hét to gá»i tà i xế: “Bác tà i xế! Nà y! Äừng Ä‘i vá»™i!â€
Má»i ngưá»i trên xe Ä‘á»u quay lại nhìn xem chuyện gì, nhưng chỉ thấy má»™t ngưá»i đà n ông khoảng ba mươi tuổi, bế má»™t đứa bé chừng má»™t tuổi trên tay, vừa kịp nhà o lên xe, má»™t tay vẫn còn ở phÃa ngoà i. Ngưá»i thiếu phụ bên cạnh anh ta Ä‘ang bối rối cố giúp chồng kéo cánh tay và o… Lúc mua vé xe, chiếc và rút mãi không ra, rút ra được rồi thì không có tiá»n lẻ, đứa bé khóc ngằn ngặt, ngưá»i bán vé trừng mắt tức giáºn…
Äạm Ngá»c bình tÄ©nh nhìn tôi, nói lạnh lùng:
- Äấy là chúng ta mấy năm sau phải không?
- Cái gì? – Tôi nhất thá»i chưa hiểu rõ ý nà ng, ngỡ ngà ng há»i lại.
- Nếu như cùng nhau kinh qua khổ sở má»›i là tình yêu thì đây, không còn nghi ngá» gì nữa, chÃnh là má»™t và dụ tiêu biểu cá»§a thứ ái tình trong mÆ¡ đó rồi. – Äạm Ngá»c nói.
- Ha ha, em lại thế rồi, sao em cứ phải hám lợi thế nhỉ? Ai bảo cứ cùng nhau chen chúc trên xe buýt thì không phải là tình yêu? Ngốc! Ngưá»i già u có là m sao được thứ hạnh phúc đặc biệt nà y chứ? – Tôi cưá»i nói.
- Nếu có tiá»n là tá»™i ác, váºy hai vợ chồng và đứa bé kia, vì tiết kiệm mưá»i tệ Ä‘i taxi mà chịu khó chen chúc trên xe buýt, anh chồng mệt đến vã mồ hôi toà n thân kia má»›i là anh hùng dân tá»™c phải không? Má»™t ngưá»i chồng tà i giá»i có thể ngà y ngà y đưa vợ Ä‘i khắp các nhà hà ng, nếm món ăn các nước trên thế giá»›i cÅ©ng là có tá»™i hay sao? - Äạm Ngá»c nghiêng đầu nhìn tôi thách thức, nhẹ nhà ng phản bác lại.
- Cũng không nói thế được…
Lúc nà y xe bắt đầu từ từ di chuyển, đôi vợ chồng trẻ vừa lên xe lúc nãy không biết vì chuyện gì bắt đầu cãi nhau.
- Khi tình yêu, Ä‘am mê và lãng mạn biến thà nh trách nhiệm, chen xe buýt cÅ©ng sẽ trở thà nh lý do phát sinh hiá»m khÃch giữa đôi tình nhân. - Äạm Ngá»c nhìn đôi vợ chồng ná», nói lạnh lùng.
Tôi ngáºm miệng không nói gì.
- Có những ngưá»i vung gáºy đánh gôn trong sân gôn rá»™ng lá»›n sang trá»ng, mệt rồi thì là m mấy phát spa, massage; có ngưá»i lại ngồi má»™t xó trên vỉa hè thà nh phố bưng cái mÅ© rách, vì má»™t hai hà o mà khua môi múa mép đủ kiểu, xin được thì sung sướng chạy vá» nhà khoe vá»›i vợ. - Äạm Ngá»c nhìn ra phÃa ngoà i cá»a sổ xe. – Anh ngồi ở chá»— nà y trên xe buýt, anh cÅ©ng vì lý do “Tôi ngồi còn có ngưá»i phải đứng†mà sung sướng, thá»a mãn phải không?
Tôi vẫn không biết nói gì, đà nh cÅ©ng nhìn ra ngoà i cá»a sổ, bên ngoà i, những tòa nhà cao chá»c trá»i.
Äạm Ngá»c tiếp tục nói, không phải kiểu chanh chua hà ng tôm, hà ng cá, nà ng chỉ nhẹ nhà ng:
- Vì sao em không thÃch bon chen tranh chá»— trên xe? Ở cái thế giá»›i đông đúc nà y, đông đúc là niá»m vui cá»§a ngưá»i nghèo. Anh xem những tòa nhà chá»c và o mây ngoà i kia kìa, ngưá»i già u thông minh lắm, há» vÄ©nh viá»…n luôn ở chá»— cao, hÃt thở không khà trong là nh, lúc nhà n rá»—i lại có thể sung sướng thoải mái mà nhìn xuống đám nhân loại Ä‘ang chen chúc nghẹt thở bên dưới, đắc ý nhìn cái vất vả cá»§a ngưá»i khác. Trung Quốc 1,3 tỉ nhân khẩu, ngưá»i có tiá»n sẽ có má»™t không gian riêng biệt. Những thứ nà y anh đã nghÄ© đến bao giá» chưa?
Äạm Ngá»c nói cháºm rãi, đôi mắt nà ng trợn lên, ánh mắt sắc nhá»n đâm thẳng vá» phÃa tôi.
Những lúc như váºy, tôi chỉ ước mong sao có cái hố cho mình đâm đầu xuống cho rồi.
Tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp cá»§a nà ng, thái độ lá»™ rõ rà ng sá»± ngưỡng má»™ và khát vá»ng cá»§a nà ng đối vá»›i cuá»™c sống già u sang. Tôi tháºm chà có thể Ä‘oán chÃnh xác nà ng Ä‘ang nghÄ© gì: nà ng ước ngay lúc nà y má»™t vị đại tỉ phú sẽ từ trên cao thả chiếc thang mây xuống cho nà ng, chẳng còn bon chen, chẳng còn tiếc nuối.
Và o lúc đó, tôi chợt thấy ở Äạm Ngá»c má»™t hình ảnh má»›i: trong khi bát cÆ¡m tôi cho là nhạt như nước lã, nà ng tháºm chà không há» cưá»i vá»›i tôi má»™t nụ cưá»i cho ra cưá»i.
Äó là ngưá»i đẹp Nháºm Äạm Ngá»c.
Có lúc tháºm chà tôi thấy hÆ¡i sợ Äạm Ngá»c. Khi tôi trân trá»ng yêu quý bạn gái mình thì nà ng lại lý do đó để trách tôi nhu nhược.
Rõ rà ng Ä‘ang sống vá»›i ngưá»i tôi yêu thương, nhưng sao tôi không há» cảm thấy chút hạnh phúc nà o? Tháºt là đáng sợ.
Tôi muốn chạy trốn.
Có ý nghÄ© như váºy rồi, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm hÆ¡n nhưng đồng thá»i cÅ©ng áy náy.
Nên khi Äạm Ngá»c chẳng biết vô tình hay cố ý, lại nhắc đến việc hai chúng tôi không hợp nhau, tôi cÅ©ng chẳng thiết phản ứng dữ dá»™i như ngà y trước nữa. Tôi chỉ nhìn nà ng, biểu thị sá»± đồng tình không lá»i.
Má»™t cô gái như Äạm Ngá»c tháºt sá»± cần ngưá»i đà n ông như Tà o Lợi Hồng, má»™t ngưá»i đà n ông như thế má»›i đủ cho nà ng yên tâm dá»±a dẫm.
Có lẽ đôi vai tôi tháºt không đủ rá»™ng, đối vối Äạm Ngá»c. Thế nên khi giá» phút ly biệt đến, tôi cÅ©ng không cảm thấy quá đưá»ng đột.
Chiá»u tối hôm đó, không khà có phần thê lương bi thảm.
- Sao anh lại lừa dối em? – Tôi Ä‘ang ở trong bếp, bá»—ng Äạm Ngá»c đột ngá»™t xuất hiện, đứng ở cá»a bếp.
- Hả? Gì cơ? – Tôi vẫn tiếp tục công việc, cố gắng trấn tĩnh tuy trong lòng bắt đầu hoảng.
Nhưng câu nói tiếp theo cá»§a Äạm Ngá»c là m tôi sững sỠđến buông rÆ¡i chiếc bát trên tay.
- Em lá»t và o top ba ngưá»i dẫn đầu. – Nà ng nói, đôi mắt nhìn tôi thù háºn.
Vừa ăn cÆ¡m xong, tôi Ä‘i rá»a bát như bình thưá»ng. Vốn tôi Ä‘ang cầm chiếc bát to mà u trắng, dùng khăn lau cẩn tháºn cho khô.
Là m việc nhà được mấy tháng, gần đây Äạm Ngá»c thưá»ng bá»±c bá»™i nói vá»›i tôi da nà ng bị nước tẩy rá»a là m há»ng, tay nà ng vì rá»a bát mà giá» nà y Ä‘á»u thà nh có chai rồi.
Từ đó, tôi thương nà ng, nháºn việc rá»a bát.
Nghe xong câu nói cá»§a nà ng, chiếc bát trên tay tôi rÆ¡i xuống, “choang†má»™t cái trên ná»n đất, vỡ thà nh mấy mảnh trắng ởn.
Phản ứng đầu tiên của tôi là giả vỠbình thản.
Tôi bảo nà ng đùa hay sao.
Nà ng liá»n lạnh lùng nhìn tôi:
- Anh đã biết tôi lá»t và o top ten từ lâu nhưng anh không há» nói cho tôi biết! Và đôi già y Manolo nà y vốn cÅ©ng không phải do anh mua.
Tôi hÃt má»™t hÆ¡i dà i, gáºt đầu. Nà ng sá»›m muá»™n gì cÅ©ng biết, chỉ là tôi không ngá» những tin tức lại đến tai nà ng nhanh đến váºy.
Mà tôi cÅ©ng chưa biết chuyện nà ng lá»t và o top ba ngưá»i dẫn đầu.
Äôi mắt nà ng là m tôi không lạnh mà run.
Sau đó, nà ng bắt đầu quỳ xuống nhặt những mảnh bát vỡ trên sà n, từng miếng, từng miếng cho và o lòng bà n tay. Nà ng cúi xuống nên tôi không nhìn thấy rõ khuôn mặt nà ng.
- Sao lại thà nh ra như thế? – Nà ng nhìn những mảnh vỡ, ai không biết chắc sẽ tưởng nà ng đang tiếc cái bát bị rơi.
Tôi từ đầu đến cuối không dám nói gì, tôi cÅ©ng không biết nên nói gì cho phải. Tôi đợi những lá»i mắng nhiết Äạm Ngá»c sắp dà nh cho tôi.
Sau đó, tôi nghe thấy Äạm Ngá»c báºt ra má»™t tiếng thở dà i, nói bình thản không nhanh không cháºm:
- Cái kết cục nà y tôi tháºt sá»± chưa bao giá» ngỠđến, tôi tháºt không biết nên cảm Æ¡n anh hay thù háºn anh nữa.
Nà ng đỠđẫn ngồi xuống chiếc ghế trong bếp.
Má»™t lúc lâu sau, đầu óc tôi vẫn như trống rá»—ng. Cuối cùng tôi nói, giá»ng khà n Ä‘i:
- Em đi đi.
Khi bạn không có mấy hy vá»ng chiến thắng thì bạn cÅ©ng sẽ chẳng chỠđợi chiến thắng nhiá»u. Nhưng khi bạn đã nhìn rõ chiến thắng ở trước mắt rồi, tháºm chà có thể sá» và o nó rồi thì tình hình lại hoà n toà n khác. Äạm Ngá»c bây giỠđã có thể bắt tay vá»›i chiến thắng rồi.
Tôi không muốn là m khó nà ng, nên tôi nói ra câu đó.
Lúc đó, Äạm Ngá»c đứng báºt dáºy, tôi đã hy vá»ng nà ng tặng tôi má»™t cái tát kèm theo những lá»i sỉ vả: “Anh là đồ súc sinh không có nhân tÃnh! Tôi là kiểu đà n bà để anh vẫy má»™t cái là chạy đến, xua má»™t cái là đi hay sao? Anh xoi thưá»ng tôi váºy sao? Tôi nói cho anh biết, tôi không Ä‘i, cả Ä‘á»i sẽ không Ä‘i!â€â€¦ Tôi tháºt sá»± hy vá»ng.
Nhưng nà ng chẳng nói gì, nà ng chỉ nói lãnh đạm:
- Rá»a bát xong chưa? Mình ra ngoà i Ä‘i dạo Ä‘i!
Tôi hiểu Ä‘iá»u nà ng nói – ra ngoà i Ä‘i dạo, sau đó là sá»± chia ly không lá»i.
Tôi khoát thêm áo, ngồi trên Ä‘i văng đợi Äạm Ngá»c thay đồ. Nhưng nà ng không thay, tháºm chà cÅ©ng chẳng chải tóc nữa, chỉ đơn giản rá»a tya rồi Ä‘i cùng tôi ra ngoà i.
Xe đạp cá»§a A Lam, tôi vẫn chưa kịp trả. Bây giỠđể ở chân tòa chung cư, bị kẹp giữa hai chiếc xe trông tháºt đáng thương. Lúc Ä‘i qua chiếc xe đạp, Äạm Ngá»c nhẹ thở dà i.
Thá»i tiết Ä‘iển hình mùa xuân tháng Tư, mặt trá»i chỉ còn lại má»™t ná»a, treo lÆ¡ lá»ng trên cà nh cây xà o xạt lá. Gió thổi nhẹ nhà ng, như sợ thổi bay mất những cảm xúc phÆ¡i phá»›i sắc xuân cá»§a con ngưá»i. những đám mây dà y đặc phÃa chân trá»i, khi gió thổi đến chúng vẫn lưá»i biếng chả thèm động Ä‘áºy. Rặng liá»…u bên hồ đã đâm những chồi cây má»›i. Má»i ngưá»i Ä‘i qua Ä‘i lại không cẩn tháºn sẽ bị cà nh liá»…u quệt qua mặt nhồn nhá»™t.
Những đôi tình nhân ngồi trên ghế đá, tay nắm tay cưá»i đùa. Tôi và Äạm Ngá»c hòa và o cùng há», tưởng như là cùng má»™t loại.
- Ở đây tháºt là thÃch hợp cho việc Ä‘i dạo, ngà y trước chẳng biết, anh gá»i em Ä‘i em lại không chịu Ä‘i.
Äạm Ngá»c nói, nhìn tôi cưá»i ngốc nghếch, rồi lại nói tiếp má»™t câu nữa là m há»ng hết cả cảnh đẹp xung quanh:
- Em vẫn nhớ bản hợp đồng giữa chúng ta.
Tôi lịch sá»± cưá»i đáp lại, vẫn nhìn vá» phÃa trước chẳng nói gì.
Ngà y trước, ăn cÆ¡m tối xong, Äạm Ngá»c không Ä‘i loanh quanh mua sắm thì cÅ©ng chỉ tắm rá»a Ä‘i ngá»§. má»—i lần tôi đỠnghị ra bá» hồ Ä‘i dạo, nà ng Ä‘á»u tìm má»™t loạt lý do từ chối, hoặc nói thẳng: “Những ngưá»i nghèo bằng lòng vá»›i hiện tại má»›i thÃch những chá»— đó. Ngà y nà o cÅ©ng Ä‘i thì sẽ cảm thấy cuá»™c sống mình vẫn Ä‘ang trôi Ä‘i. Ngưá»i già chẳng có việc gì Ä‘i còn được, thanh niên Ä‘i mất cả ý chà sống! Không Ä‘i!â€
Thế nhưng hôm nay, đến đây Ä‘i dạo lại là ý kiến cá»§a Äạm Ngá»c, có vẻ như nà ng Ä‘ang cố gắng lần cuối cùng là m những Ä‘iá»u tôi thÃch. Äể an á»§i tôi, sau đó sẽ rá»i xa tôi mãi mãi.
Lòng tôi không hiểu sao bỗng có vị gì cay đắng.
Vừa Ä‘i cháºm lại, đã có bao nhiêu ngưá»i vượt qua chúng tôi.
Và dụ như hai ông bà cụ trước mắt.
Tóc hai ngưá»i Ä‘á»u đã bạc trắng, cụ bà má»™t tay nắm tay ngưá»i bạn Ä‘á»i cá»§a mình, tay kia chống gáºy, vượt lên phÃa trước chúng tôi. Bước chân cá»§a hai cụ dưá»ng như không được vững chãi, nhưng rất an nhà n. Dưới ánh chiá»u tà , há» cùng Ä‘i trên con đưá»ng hoà ng hôn mênh mang.
Cái nắm tay cá»§a hai cụ chÃnh là và dụ dá»… hiểu nhất vá» tình yêu bình dị, cái tình yêu là m cảm động những đôi tình nhân, là m há» trà n đầy giấc mÆ¡ tương lai đẹp đẽ.
Thế nên, tôi bắt đầu tưởng tượng đó là hình ảnh tôi và Äạm Ngá»c sáu mươi năm sau. Tôi mÆ¡ má»™ng tình yêu cá»§a chúng tôi sẽ có thể kéo dà i đến sáu mươi năm nữa.
Äạm Ngá»c nhiển nhiên cÅ©ng nhìn thấy, nà ng mở to đôi mắt, im lặng nắm lấy tay tôi.
Bà n tay tôi to lá»›n thoáng chốc cÅ©ng nắm lấy tay nà ng bé nhá», tình yêu sao mà ấm áp, dịu dà ng và yên ả đến rÆ¡i nước mắt.
Nhưng chỉ giây sau đó, tôi như chợt nhá»› đến Ä‘iá»u gì, liá»n chá»§ động buông tay nà ng ra.
- Nếu để ngưá»i cá»§a Tà o Lợi Hồng nhìn thấy thì không hay đâu. – Tôi nói.
Äạm Ngá»c cúi đầu, không nói gì nữa.
Hai bà n tay đã rá»i nhau như thế, má»™t cái buông thõng chÆ¡ vÆ¡ bên ngưá»i tôi, cái kia ngượng ngùng trốn và o trong túi áo khoát cá»§a Äạm Ngá»c.
Suốt trên đưá»ng, tôi và nà ng gần như không nói gì nữa, chỉ im lặng bước Ä‘i, vòng má»™t vòng quanh khu gần nhà tôi rồi quay vá».
Chiá»u tối hôm đó, câu cuối cùng Äạm Ngá»c nói vá»›i tôi: “Sao anh không phải Tà o Lợi Hồng!?†Tiếng nà ng rất nhẹ, nghe rất tuyệt vá»ng.
Mấy tháng trước, Lý San cÅ©ng nói má»™t câu như thế, mấy tháng sau thì đến lượt Äạm Ngá»c lặp lại, tôi cảm thấy mình bị sỉ nhục sâu sắc.
Tôi chỉ im lặng bước Ä‘i, không trả lá»i.
Tối hôm ấy, Äạm Ngá»c ở lại nhà tôi, không vá» khách sạn, là m tôi vô cùng ngạc nhiên, và cÅ©ng mừng thầm, lòng cầu mong má»™t Ä‘iá»u kỳ diệu thá»±c sá»± sẽ đến.
Nằm dà i trên giưá»ng, Äạm Ngá»c chá»§ động hôn tôi, tôi láºp tức trở mình đè nà ng xuống dưới. Tôi bắt đầu cởi bá» những thứ quần áo trên ngưá»i nà ng, những chá»— có khuy móc lại cà ng là m tôi dữ dá»™i hÆ¡n, giống như má»™t con thú hoang được uống xuân dược váºy, tôi xé bá» thẳng tay.
Tôi để Äạm Ngá»c ngồi trên ngưá»i mình, tóc nà ng lòa xòa, ngá»— ngược bay lả tả, đôi môi đỠau, ánh mặt lịa ngược lại, có vẻ thẹn thùng. Tất cả là m tôi như mê đắm.
Thân thể trắng mịn nõn nà cá»§a nà ng, in hằn những vết cà o thô lá»— cá»§a tôi, không ngừng lay động, vẫy gá»i trên ngưá»i tôi. Bá»—ng nghÄ© đến thân thể nà y chỉ Ãt nữa thôi cÅ©ng sẽ lay động như váºy trên cÆ¡ thể má»™t ngưá»i đà n ông khác… tôi liá»n tà n nhẫn thẳng ngưá»i dùng lá»±c tiến và o luôn táºn cùng.
Äúng lúc tôi Ä‘ang thá»a mãn đến sắp Ä‘iên lên thì… má»™t giá»t nước rÆ¡i trên mặt tôi.
Tôi ngạc nhiên ngẩng lên nhìn, thấy khuôn mặt Äạm Ngá»c đẫm nước mắt.
Tôi láºp tức dừng lại, vì những giá»t nước mắt tháºt sá»± Ä‘ang tuôn ra như suối.
- Sao thế em? – Tôi dịu dà ng đặt nà ng xuống, để nà ng nằm trên giưá»ng.
Äạm Ngá»c cà ng khóc dữ hÆ¡n, nà ng dùng răng cắn chặt đôi môi, cố gắng không để phát ra tiếng nức nở, nhưng thân thể nà ng thì không tránh khá»i co giáºt run rẩy.
- Äạm Ngá»c, sao thế? Anh là m em Ä‘au à ? – Tôi cúi xuống há»i nà ng, lòng Ä‘au nhói.
Nà ng lắc đầu.
Váºy thì lý do nà ng khóc rất dá»… giải thÃch rồi, ngà y mai nà ng sẽ rá»i xa ngưá»i nà ng yêu, nà ng dùng thân thể mình chứng minh nà ng tháºt sá»± không nỡ.
Äạm Ngá»c không để ý đến tôi, nà ng vẫn khóc. Tôi ngồi má»™t bên, cảm thấy chân tay thừa thãi. Äiá»u duy nhất tôi có thể là m là dùng chăn nhẹ nhà ng phá»§ lên thân thể nà ng. Nà ng vẫn khóc, khóc đến thương tâm, khóc như thể ngưá»i yêu nà ng bị giết chết và nà ng bắt buá»™c phải cải giá. Nhưng tôi không bị giết, tôi vẫn Ä‘ang ngồi bên cạnh nà ng, váºy mà nà ng vẫn tá» ra Ä‘au khổ như váºy, tháºt là là m ngưá»i khác hoang mang.
Thế nên trước những giá»t nước mắt chân thà nh cá»§a Äạm Ngá»c, tôi bá»—ng thấy muốn cưá»i, cưá»i nhạo báng tháºt to.
Nếu lúc đó nà ng nói má»™t câu đại loại kiểu như: “Em tháºt không muốn rá»i xa anhâ€, chắc tôi sẽ không nhịn ná»—i cho nà ng má»™t cái tát, mắng nà ng đúng là đồ ** đượi. May mà dưá»ng như Äạm Ngá»c cÅ©ng hiểu được Ä‘iá»u đó nên chỉ lặng lẽ khóc má»™t mình.
Lúc đó, tôi cảm thấy đầu óc rối rắm, nhưng cÅ©ng chẳng biết là m thế nà o, tôi liá»n trở mình Ä‘i và o giấc ngá»§.
Trước khi ngủ, tôi lạnh lùng nói một câu:
- Nếu em muốn đi vá mà ng trinh thì cứ nói, anh sẽ giới thiệu cho em một bệnh viện, anh quen một bác sĩ ở đó.
Hai chữ “mà ng trinhâ€, tôi cố tình phun ra vừa háºn vừa chuẩn, sau đó không nghe thấy Äạm Ngá»c khóc má»™t tiếng nà o nữa.
Căn phòng im lặng tá»±a bầu trá»i bị bao phá»§ mây Ä‘en.
Sáng sá»›m thức dáºy, mặt trá»i đã chiếu đầy và o phòng. Bữa sáng trên bà n vá»›i bánh mì, xúc xÃch và sữa nóng, vừa ngon vừa già u dinh dưỡng.
Những bông hoa lộng lẫy trong nắng và ng, lũ cá vẫn tung tăng trong bể, an nhà n thoải mái như chưa bao giỠthay đổi.
Má»i thứ vẫn y như cÅ©! Äến không khà cÅ©ng dưá»ng như vẫn là bầu không khà cá»§a ngà y hôm qua.
Chỉ có má»™t khác biệt nhá» như con kiến, rất khó phát hiện mà thôi, ha ha, nếu không phải do những giá»t nước mắt nhắc nhở thì chắc tôi đã quên tiệt mất rồi… Mở to đôi mắt tìm kiếm, láºt cả chiếc gối thÆ¡m mùi hương lên, tất cả chỉ còn là má»™t khoảng trống.
Khi tôi ngoạm bữa sáng già u dinh dưỡng nà ng chuẩn bị cho tôi trong những giá»t nước mắt thì có lẽ nà ng đã Ä‘i xa, xa lắm rồi.
Cả căn phòng bồng bá»nh ná»—i Ä‘au lúc ẩn lúc hiện.
Äiá»u an á»§i duy nhất là : tất cả, cuối cùng đã trở vá» yên tÄ©nh.
Má»™t lát sau, Tà o Lợi Hồng gá»i tôi đến văn phòng gặp ông ta, tôi má»›i rõ sá»± tháºt.
Hóa ra những cô gái lá»t và o top 10, ai cÅ©ng được yêu cầu má»™t món quà nà o đó. Tháºt ra Ä‘iá»u nà y là má»™t hình thức kiểm tra, là đỠthi mà Tà o Lợi Hồng ra cho các cô. Nếu như bình thưá»ng, con ngưá»i to mồm bá»™c tuệch bá»™c toạc như tôi chắc chắn đã là m Äạm Ngá»c trượt thẳng cẳng rồi. Äây là ý kiến cá»§a viên thư ký Lý Bân. Anh ta nói những cô gái đến phá»ng vấn chắc chắn là vì mấy chữ “đại tỉ phúâ€, Ä‘iá»u nà y là rõ rà ng, nhưng những ngưá»i rõ là tham tiá»n mà lúc nà y lại giả vá» từ chối món quà , hoặc đăng ký má»™t yêu cầu đơn giản dá»… thá»±c hiện là đã nhầm to. Ngược lại, lợi dụng kiểu tư duy nà y, Tà o Lợi Hồng có thể thấy được ai là ngưá»i thẳng thắn, Ãt tÃnh toán. Tà o Lợi Hồng nghe cÅ©ng có lý, dù sao những cô gái đến phá»ng vấn cÅ©ng Ä‘á»u là dạng ngưá»i thÃch hư vinh, váºy thì sao không tìm má»™t cô gái thÃch hư vinh tháºt thà nhất? Thế nên lá»t và o top ba ngưá»i dẫn đầu là ba ngưá»i đòi món quà giá trị cao nhất.
Tôi bá»—ng thấy tháºt ná»±c cưá»i, tôi nghÄ© hết cách để là m Äạm Ngá»c thất bại, cuối cùng lại vô tình dá»n đưá»ng cho nà ng thoải mái bước đến thà nh công.
Nhưng dù sao, nói tháºt lòng, từ má»™t góc độ nà o đó mà nói, tôi cÅ©ng có cảm giác thoải mái dá»… chịu, để tuá»™t khá»i tay cô gái vốn chẳng thuá»™c vá» mình, đối vá»›i cả hai Ä‘á»u là chuyện tốt.
|

21-10-2008, 04:53 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương hai mươi hai
Mất đi rồi, quên hết rồi
"Trước việc lá»›n cả Ä‘á»i là kết hôn, nhi nữ thưá»ng tình có thể cầm lên được thì cÅ©ng bá» xuống được, mà lại phải bá» xuống tháºt triệt để, không lưu lại má»™t tà vết tÃch nà o".
Äấy là câu châm ngôn cá»§a Nháºm Äạm Ngá»c tôn thá». Nói ra thì dá»… nhưng là m má»›i khó. Hà Duy đã lấy Ä‘i cái trong trắng cá»§a Äạm Ngá»c, lại còn dùng đôi già y để lừa tình cảm cá»§a nà ng, cứ theo như thế thì Äạm Ngá»c nên cho anh ta má»™t cái tát và háºn anh ta đến suốt Ä‘á»i má»›i phải. Nhưng sá» lên đầu gối chẳng thấy má»™t chữ "oán háºn" nà o, bởi vì Äạm Ngá»c biết, anh ta yêu nà ng.
Có lúc vì tình yêu cá»§a Hà Duy, Äạm Ngá»c đã suýt có những quyết định vá»™i và ng ngốc nghếch, và như chuyện nà ng nói muốn Hà Duy đưa vá» Tế Nam chẳng hạn, hay là chuyện nà ng định bảo con trai Hà Duy gá»i nà ng bằng mẹ kế... cứ nghÄ© đến lại thấy sợ.
Äạm Ngá»c ngồi trước đôi già y Manolo giá 100 nghìn, nhẹ nhà ng vuốt ve bá» mặt da.
Nếu xỠđôi Manolo nà y và o, Ä‘i trên đưá»ng phố, tá»± nhiên thoải mái có má»™t không hai, dáng vẻ cao quý không ai sánh kịp, Ä‘i nó cÅ©ng giống như Ä‘i trên tiá»n tà i, quyá»n lá»±c váºy, tuyệt đối ở vị trà cao hÆ¡n ngưá»i khác rất nhiá»u, rất rất nhiá»u.
Äấy là giấc mÆ¡ suốt bao nhiêu năm cá»§a Äạm Ngá»c, giấc mÆ¡ đó xem ra xa xôi đến không thể vá»›i tá»›i, nhưng chỉ cần Tà o Lợi Hồng nhúc nhÃch ngón tay là có thể thà nh hiện thá»±c rồi. Bá»—ng nhá»› lại lúc cùng Hà Duy Ä‘i dạo bên hồ, giống như má»™t đôi vợ chồng thà nh thị, lòng nà ng bá»—ng đầy ấp những mÆ¡ ước như thá»i lãng mạn ngây thÆ¡...
Má»™t bên là đôi già y giá 100 nghìn, má»™t bên là tình yêu mà cả thế giá»›i Ä‘á»u có. Nếu như tháºt sá»± phải định giá cho tình yêu, có lẽ nó cÅ©ng chẳng đáng đến má»™t xu.
Äạm Ngá»c nhá»› đến câu nói cá»§a Hà Duy tối qua: "Nếu em muốn Ä‘i vá mà ng trinh thì cứ nói, anh sẽ giá»›i thiệu cho em má»™t bệnh viện". nà ng cảm thấy như có từng cÆ¡n từng cÆ¡n á»›n lạnh nổi lên sau lưng. Anh ta Ä‘eo cái mặt coi thưá»ng khinh bỉ, như thể muốn nói: cái mà ng trinh cá»§a mà y tháºt là thứ rẻ tiá»n dá»… mua. Tao đã dùng rồi, bây giá» tao trả mà y.
Nhưng dù sao Äạm Ngá»c biết, anh ta chỉ cố gắng má»™t cách đáng thương để bảo vệ lòng tá»± tôn cá»§a mình mà thôi. Ngoà i đưá»ng, những tá» quảng cáo vá mà ng trinh nhiá»u như nấm sau mưa, không ở đâu là không thấy. Nó được viết rõ rà ng ở những tấm biển treo trước cổng bệnh viện hoặc thẩm mỹ viện chỉnh hình ngoại khoa, ngang nhiên Ä‘áºp và o mắt những ngưá»i qua đưá»ng.
Äạm Ngá»c đứng rất lâu trước cổng má»™t bệnh viện xem ra có vẻ chÃnh quy má»™t chút. Nà ng do dá»± hồi lâu, lén lút nhìn quanh xem có ai chú ý đến mình không, cứ như thể ngưá»i khác vừa nhìn đã biết ngay Äạm Ngá»c không phải bị bệnh mà là đi vá mà ng trinh váºy. Cuối cùng, thấy má»™t cô gái Ä‘ang Ä‘i và o, nà ng đà nh đánh liá»u chui và o theo. Cuối tuần, ngưá»i đông như kiến, tất cả Ä‘á»u ngồi ở băng ghế phòng đợi.
Cô gái và o cùng Äạm Ngá»c có vẻ như đến nạo thai, xem ra quen lắm rồi. Cô ta vừa đến đã ra sức uống nước. Lúc đợi siêu âm, cô ta bình tÄ©nh nằm xuống chiếc giưá»ng trong phòng khám. Cá»a vừa đóng lại, cô ta không chút ngại ngùng, thà nh thạo và thoải mái cởi thắt lưng, tốc áo lên... Äạm Ngá»c quay Ä‘i chá»— khác. Äến lượt Äạm Ngá»c được và o "khám", bác sÄ© há»i nà ng không khá»e chá»— nà o "Mà ng trinh..."
Äạm Ngá»c thấy khó mở miệng, không biết bị rách mà ng trinh có gá»i là không khá»e hay không. - Rồi - Bà bác sÄ© trung niên chỉ ngẩng đầu nhìn Äạm Ngá»c má»™t cái, chẳng có hà nh động gì hÆ¡n nhưng cÅ©ng là m Äạm Ngá»c đỠbừng mặt. Sau khi ngưá»i đà n bà đeo kÃnh lão há»i và i câu mang tÃnh tượng trưng để ghi và o đơn, Äạm Ngá»c há»i pháºp phồng:
- Có gây mê không bác sĩ?
- Có thể dùng thuốc mê, thưá»ng là gây mê cục bá»™ - Bà bác sÄ© vẫn cúi đầu trên lá đơn, tiếng nói từ cổ há»ng bà thoát ra ngoà i.
- Khoảng bao nhiêu tiá»n ạ?
- Äạm Ngá»c lại há»i.
- Thưá»ng dao động từ 700 tệ đến 3000 tệ. bây giá» chưa biết được, phải khám xem độ rách mà ng trinh cá»§a cô đã - Bà bác sÄ© nói, không há» thay đổi sắc mặt, mấy chữ "mà ng trinh" được bà nhổ ra khá»i miệng vô cùng tá»± nhiên và lưu loát.
Äạm Ngá»c dá»±ng hết cả tóc gáy, gáºt đầu, cầm tỠđơn bước ra ngoà i.
Cô gái lúc nãy siêu âm xong, giỠđã bắt đầu tiêm ven. Cô ta dùng cánh tay còn lại thoải mái láºt những trang tạp chÃ, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, chẳng giống chút nà o vá»›i hình ảnh lo lắng sợ hãi cá»§a Nhi Nhi hồi trước, cÅ©ng không buồn để ý đến vẻ xấu hổ ngại ngùng cá»§a Äạm Ngá»c lúc đó.
Thấy Äạm Ngá»c nhìn mình, cô ta cưá»i vá»›i nà ng rất thoải mái, lại còn chìa ra phong kẹo cao su má»i nà ng. Äạm Ngá»c cảm Æ¡n rồi lắc đầu từ chối.
Cô gái đó quả nhiên là đã quen việc lắm rồi, cô ta chỉ cần vươn cổ liếc qua mà u tỠđơn trong tay Äạm Ngá»c là đã Ä‘oán được nà ng cần là m loại phẫu thuáºt gì rồi, bèn nhìn thẳng và o nà ng, phác má»™t động tác kiểu "chả sao đâu". Äạm Ngá»c lại cảm thấy rất bối rối, sợ hãi. Nà ng cúi đầu tháºt thấp, không muốn bất kỳ ai có thể phát hiện ra mình. Lát sau, má»™t cô há»™ lý bước đến, đưa Äạm Ngá»c và o trong kiểm tra, tiêu độc.
Khi những bác sÄ© Ä‘eo khẩu trang trắng chỉ để lá»™ đôi mắt bảo Äạm Ngá»c cởi quần, nằm trên giưá»ng dạng hai chân ra, nà ng tháºt sá»± kinh ngạc. Bác sÄ© giục mấy lần, Äạm Ngá»c đà nh phải là m theo. Rồi nà ng cảm thấy con mắt cá»§a mấy ngưá»i Ä‘ang xem xét, thăm dò cái chá»— kÃnh đáo nhất cá»§a mình, nà ng Ä‘au khổ nhắm chặt cả hai mắt. Mãi rồi cái bá»±c mình đó má»›i kết thúc, đắp thuốc rồi há» bảo Äạm Ngá»c mặc quần và o Ä‘i ra ngoà i như thể Ä‘uổi má»™t con chó.
Nà ng lại quay vá» ngồi bên băng ghế đợi, cô gái nhai kẹo cao su đã và o phòng phẫu thuáºt.
ChỠđợi, đó là má»™t thứ cá»±c hình. Äạm Ngá»c thầm cầu nguyện trong đầu, nà ng cố tình chá»n ngồi ở góc khuất nhất, tránh xa những con mắt tò mò, cầu mong đừng có ai nhìn thấy mình. "Hà Duy, má»™t nghìn năm trăm tệ, cô có là m không?" Äã có kết quả kiểm tra rồi, má»™t cô há»™ lý bá»—ng xuất hiện trước mặt Äạm ngá»c và nói.
Cô ta nói cÅ©ng không quá to, nhưng Äạm Ngá»c cảm thấy như ánh mắt cá»§a tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u Ä‘ang hướng vá» phÃa mình. Má»™t cô gái, đến bệnh viện là m cái phẫu thuáºt nhục nhã để Ä‘em ra lừa ngưá»i ta, thà nh ra tâm Ä‘iểm chú ý cá»§a má»i ngưá»i. Há» sẽ Ä‘oán già đoán non, xem tại sao Äạm Ngá»c phải là m cái phẫu thuáºt đó, chắc hẳn trà tưởng tượng cá»§a há» lại được dịp phát huy mạnh mẽ, tất cả sẽ nhìn nà ng và nghÄ©: Má»™t con ** muốn lừa khách, má»™t cô gái muốn lừa dối tình nhân, tá»± mình lừa mình... Bất kể là điá»u gì thì đó cÅ©ng là chá»§ đỠcho ngưá»i ta chế giá»…u, đà m tiếu, ánh mắt há» bá»—ng thoắt cái trở nên thâm trầm,dưá»ng như trong chốc lát Äạm Ngá»c bá»—ng biến thà nh quái váºt váºy. Äà n ông dùng ánh mắt đánh giá, nghiá»n ngẫm nhìn nà ng từ đầu đến chân; phụ nữ thì thầm nghÄ© cái phẫu thuáºt cá»§a mình nếu Ä‘em so vá»›i cô ta thì trong sáng đẹp đẽ hÆ¡n gấp bá»™i, liá»n ngẩng cao đầu kiêu hãnh.
- Có là m không? - Cô há»™ lý há»i lại. Äạm Ngá»c gáºt gáºt, cúi đầu xuống Ä‘i theo cô ta và o phòng phẫu thuáºt.
Má»i ngưá»i nhìn Äạm Ngá»c như thể nhìn má»™t con **, ánh mắt cá»§a há» Ä‘uổi theo Äạm Ngá»c và o táºn bên trong. Trên đưá»ng và o phòng phẫu thuáºt, nà ng đụng phải má»™t cô gái da Ä‘en vừa từ trong đó Ä‘i ra. Cô ta nhìn Äạm Ngá»c, để lá»™ hà m răng trắng bóng mà cưá»i nói vá»›i nà ng, lại còn giÆ¡ ngón tay cái, không biết là dấu hiệu tán thà nh sá»± dÅ©ng cảm cá»§a Äạm Ngá»c hay là muốn an á»§i nà ng: phẫu thuáºt sẽ thà nh công thôi, cô đừng sợ.
Cô gái da Ä‘en cÅ©ng vừa là m phẫu thuáºt vá mà ng trinh xong, cô ta đối vá»›i Äạm Ngá»c thân thiện như váºy, rõ rà ng là xem Äạm Ngá»c như cùng loại vá»›i mình rồi. Nà ng bá»—ng cảm thấy nếu phải trá»™n lẫn vá»›i loại ngưá»i như váºy thì tháºt là sá»± sỉ nhục kinh khá»§ng nhất Ä‘á»i.
Nhưng có nghÄ© gì thì Äạm Ngá»c cÅ©ng đã bị đưa và o phòng phẫu thuáºt rồi, đứng ở căn phòng mà lúc nãy cô gái da Ä‘en đã nằm, nhìn các bác sÄ©, y tá Ä‘ang báºn rá»™n khá» trùng trước mắt.
Cô y tá đang chuẩn bị thuốc mê nói với một y tá khác:
- Không ngá» mấy ngưá»i nước ngoà i cÅ©ng đến Trung Quốc là m cái nà y, chả biết cô ta đã là m bao nhiêu lần rồi nữa, thế mà vẫn cưá»i tươi như hoa, tôi tháºt là phát ngượng cho đất nước cá»§a cô ta đấy!
- Äúng đấy, tôi Ä‘oán những ngưá»i đà n ông đã qua tay cô ta chắc phải đủ thà nh láºp má»™t đội bóng rồi cÅ©ng nên!
Äạm Ngá»c lặng ngắt đứng má»™t bên, cảm thấy chân tay Ä‘á»u thừa thãi. Nà ng cứ tưởng như những cô y tá đó Ä‘ang nói mình, há» trưng quảng cáo: “Giúp phụ nữ là m lại cuá»™c Ä‘á»iâ€, nhưng là m xong phẫu thuáºt thì lại đắc ý bình luáºn chê bai ngưá»i ta.
Äà n bà có trưng tấm biển “Trong trắng tiết trinh†thì cÅ©ng chả ai khen ngợi, nhưng má»™t khi lỡ là m Ä‘iá»u sai sót thì láºp tức phải chịu sá»± chán ghét sỉ nhục cá»§a ngưá»i khác
Äạm Ngá»c bá»—ng cảm thấy thân pháºn đà n bà tháºt là bất hạnh. Cả hai ngưá»i cùng vui vẻ sung sướng, nhưng gánh chịu những ánh mắt kỳ thị vÄ©nh viá»…n vẫn chỉ có đà n bà ; đà n ông lừa được gái trinh. Nhưng phải là m phẫu thuáºt vá mà ng trinh cÅ©ng vÄ©nh viá»…n vẫn chỉ có đà n bà .
Những bác sĩ ở đây cũng thế, ngoà i mặt hỠtỠvẻ không quan tâm, thực ra trong lòng hỠnghĩ: một khi đã bước và o căn phòng nà y thì cô chắc chắn là một thứ đà n bà hoang dâm, bừa bãi.
- ThÃch buôn chuyện thì vá» nhà mà buôn! Äây là bệnh viện! Lúc đó bá»—ng má»™t bác sÄ© lá»›n tuổi có vẻ uy quyá»n bước và o, bá»±c bá»™i mắng hai cô y tá trẻ nhiá»u chuyện lúc nãy. Các y tá lúc nãy má»›i quay lại nhìn thấy Äạm Ngá»c đứng ở đấy, há» nhìn nà ng má»™t cái, quay Ä‘i như nhìn phải má»™t con quá»· váºy, không nói gì nữa.
Bác sÄ© gá»i Äạm Ngá»c bảo nằm trên giưá»ng, dạng chân ra.
Ngay khi cái cá»±c hình nhục nhã đó lại bắt đầu, Äạm Ngá»c bá»—ng nhá»› đến Hà Duy, nhá»› đến những tình cảm mãnh liệt cá»§a há» khi cùng ở trên giưá»ng, nhá»› đến tình cảm thương yêu vô bá» cá»§a anh đối vá»›i nà ng… bá»—ng thấy tá»§i thân. Sao em lại phải ở đây chịu đựng cái tá»™i nà y, chịu đựng ánh mắt khinh rẻ cá»§a ngưá»i ta? Em rõ rà ng có quyá»n giống như những cô gái khác, hạnh phúc trong vòng tay ấm áp cá»§a ngưá»i đà n ông yêu thương, được trêu chá»c chà ng, được hưởng tình yêu cá»§a chà ng, nấu những bữa cÆ¡m hằng ngà y để sung sướng nháºn lại những lá»i khen nồng nhiệt cá»§a chà ng…
Thế nhưng chỉ ba mươi phút nữa thôi, thân thể Äạm Ngá»c xét vá» má»™t nghÄ©a nà o đó, sẽ gá»™t bá» hoà n toà n những sợi dây rà ng buá»™t nà ng vá»›i Hà Duy, nà ng sẽ trở thà nh má»™t ngưá»i hoà n toà n má»›i, Hà Duy không thẩ kiêu ngạo đắc ý nói vá»›i má»i ngưá»i: “Cô ta là cá»§a tôi†được nữa.
Hà Duy… Thuốc mê đã tiêm rồi, những bá»™ pháºn trên thân thể Äạm Ngá»c dần mất Ä‘i ý thức.
Hà Duy… vừa rồi khi bác sÄ© há»i tên, nà ng vô tình theo bản năng nói ra tên Hà Duy.
Bắt đầu phẫu thuáºt rồi.
Nà ng sợ những dụng cụ phẫu thuáºt sáng bóng kia, nà ng cÅ©ng sợ cả những bác sÄ© khuôn mặt không chút biểu cảm kia.
Rõ rà ng, há» Ä‘ang cắt đứt nốt những sợi dây quan hệ cá»§a nà ng vá»›i Hà Duy, đẩy mối tình thân thiết cá»§a há» xuống táºn đáy sâu cùng.
Trong Äạm Ngá»c bá»—ng bừng lên ý muốn tha thiết được gá»i Ä‘iện thoại cho Hà Duy, bảo anh hãy mau đến, cứu em ra khá»i chá»— nà y. Giống như má»™t đứa trẻ ương bướng, nà ng sẽ bất chấp tất cả nhà o và o lòng anh, thoải mái cho nước mắt nước mÅ©i nhòe ướt vai áo sÆ¡ mi cotton thÆ¡m mùi xà phòng bá»™t cá»§a anh, hét lên trách móc: “Tại anh, tại anh cả! ÄÆ°a em Ä‘i ngay Ä‘i! Hà Duy, đưa em Ä‘i Ä‘i!†Nà ng ước sao anh ở bên cạnh, ôm chặt nà ng và o lòng, bảo vệ nà ng khá»i những ánh mắt khinh rẻ cá»§a ngưá»i ta, an toà n rá»i khá»i chá»— nà y.
Äạm Ngá»c nằm trên bà n má»—, mÆ¡ mà ng, Hà Duy vá»›i đôi mắt đầy yêu thương: ‘Mình Ä‘i thôi, mình không là m cái thứ nà y nữa!†Giây phút đó, đắm mình trong hạnh phúc vô hình, cuối cùng nà ng cÅ©ng nhẹ nhà ng trôi và o giấc ngá»§ an là nh…
Phẫu thuáºt kết thúc.
Bác sÄ© bảo Äạm Ngá»c thá» xem xem, có phải là rất đẹp không. Äạm Ngá»c cảm thấy mình tháºt hạ cấp.
Äạm Ngá»c nhìn bá»™ dạng đắc ý cá»§a vị bác sÄ©, im lặng không nói gì.
Bác sÄ© bắt đầu dặn dò nà ng, không nên quỳ gối hoặc ngồi xổm, ăn nhiá»u hoa quả, ngồi xe chân tạm thá»i không được dang rá»™ng quá… Äạm Ngá»c hoang mang gáºt đầu.
Bước ra khá»i phòng phẫu thuáºt, Äạm Ngá»c thấy ngay cô gái nhai kẹo cao su lúc nãy đã Ä‘ang ngồi ở ghế nghỉ ngÆ¡i rồi. Vừa má»›i nạo thai xong, mặt cô ta trắng bệch, nhưng bằng má»™t sức lá»±c phi thưá»ng, cô ta tá»± mình đứng dáºy, bước ra phÃa cá»a.
Lúc Ä‘i ngang qua Äạm Ngá»c, cô ta kinh ngạc nhìn nà ng, ánh mắt chẳng kiêng kị gì chiếu thẳng xuống phần bụng dưới cá»§a Äạm Ngá»c, nhìn nà ng nở nụ cưá»i kỳ quái rồi Ä‘i mất dạng.
Nụ cưá»i đó sao giống như những lá»i chế giá»…u vang vá»ng bên tai Äạm Ngá»c: Trinh nữ? Trinh nữ?
Liệu là m xong phẫu thuáºt vá mà ng trinh, Ä‘i dưới ánh mặt trá»i, là có thể trở lại thuần khiết như ngà y còn thiếu nữ không?
Äạm Ngá»c vừa là m phẫu thuáºt xong, Ä‘i dưới ánh mặt trá»i, vốn quen Ä‘i theo cái dáng Ä‘i đẹp đẽ ngà y trước, nhưng bá»—ng thấy má»™t chá»— trên ngưá»i ngấm ngầm nhói Ä‘au. Từng giá», từng phút, nà ng tá»± nhắc nhở mình, nhắc nhở má»i ngưá»i trên đưá»ng: Tôi rất trong trắng, tôi rất Ä‘oan trang, tôi là cô gái trinh sạch sẽ nhất. Trong trắng và thuần khiết như thiên thần ấy. Tháºt đấy!
Cuối cùng lại phát hiện ra, tháºm chà không thể thuyết phục nổi chÃnh mình.
|

21-10-2008, 04:54 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương hai mươi ba
A Lam tá»± niên má»i tôi Ä‘i ăn cÆ¡m. Cảm thấy hÆ¡i đưá»ng đột, tôi há»i tại sao.
- Anh em cùng Ä‘i ăn bữa cÆ¡m mà lại phải há»i vì sao à ? Anh tÃnh xem anh em mình bao lâu không tụ táºp rồi! Tôi bảo lâu lắm rồi.
- Tất nhiên là lâu rồi, từ khi anh có bạn gái, em tìm được ngưá»i yêu, bá»n mình chẳng tụ táºp ăn uống gì nữa! - A Lam nói thế, giải thÃch rõ rà ng lý do.
Thế thì tôi còn biết là m gì khác nữa ngoà i đồng ý.
- Tiện anh mang cả con xe của em đến nhé! - A Lam trước khi cúp điện thoại không quên nhắc nhở.
– Lâu lắm không nhìn thấy nó, em cũng nhớ nó rồi.
Tôi nói được rồi, nhá»› đến lá»i Äạm Ngá»c trước kia nói A Lam là má»™t kẻ keo kiệt, vÄ©nh viá»…n không thể là m nổi trò trống gì.
Nhá»› đến lá»i Äạm Ngá»c, má»i chuyện dưá»ng như đã trôi rất xa. Những lá»i nói vá»›i Äạm Ngá»c trước kia đã bắt đầu trở thà nh xa lạ, tuy đêm nà o tôi cÅ©ng ra sức á»§ ấm.
Từ khi Äạm Ngá»c ra khá»i căn phòng nà y, tôi chưa há» gặp lại nà ng lần nà o. Tôi biết bây giá» nà ng đã trở vá» là má»™t cô gái hoà n mỹ rồi, bất kỳ ngưá»i đà n ông nà o khi nhìn nà ng cÅ©ng Ä‘á»u có cảm giác mình Ä‘ang bất kÃnh trước má»™t vị thiên thần.
Thá»i gian nà y vẫn rất bình thưá»ng, chẳng ai Ä‘oán được tôi Ä‘ang thất tình. Tôi năm nay ba mươi tuổi, có má»™t đứa con trai bốn tuổi, tôi đã đủ trưởng thà nh để không cho phép mình cứ có chuyện gì Ä‘au lòng là đem Ä‘i bô bô kể lể khắp nÆ¡i. Buổi tối không ngá»§ được, tôi dáºy báºt đèn xem quyển sách thiên văn, đến khi thấy đầu óc mÆ¡ mÆ¡ mà ng mà ng là vức sách ngá»§ luôn.
Nhưng bây giá» A Lam rá»§ tôi Ä‘i ăn, A Lam nói tôi trá»ng sắc khinh bạn, có bạn gái rồi là bao lâu không thèm tụ táºp vá»›i cáºu ta nữa. Cái tá»™i danh đó khiến tôi cảm thấy mình có phần bất hạnh.
Tôi phát hiện ra trong xã há»™i bấy giá», rá»—i rãi ngồi buôn bán chuyện trinh tiết phụ nữ đã trở thà nh cái mốt. Và dụ như bây giá», ngồi cùng A Lam trong cái quán nhá» ngà y xưa chúng tôi vẫn hay ngồi. Lúc đợi đồ ăn bưng lên, tôi chỉ im lặng, tâm trạng bây giá» không chó phép tôi vô tư ngồi nói chuyện trên trá»i dưới đất vá»›i anh em bạn bè nữa. A Lam thì để khá»i nhà m chán, vừa liên tục nhón những hạt lạc cho và o miệng vừa uống bia lạnh, tôi thì chẳng nghÄ© gì, cứ đảo mắt nhìn quanh bốn phÃa.
- Xong rồi, xong rồi, quả không còn phong độ uống rượu như ngà y xưa nữa rồi! Ngưá»i anh em à , chẳng có việc gì sao anh ngồi đây mà mặt đần ra thế? Tháºt là chán quá đấy! Em gá»i anh đến, váºy mà anh bà y cái mặt mẹt nà y ra cho em xem đấy phá»ng? Có việc gì thì nói Ä‘i, em là m quân sư cho anh!
A Lam chán quá, bắt đầu nói huyên thuyên gợi chuyện.
Tôi chối, bảo chẳng có gì, với tay tóm chiếc cốc, cũng bắt đầu uống bia.
A Lam nhìn tôi, bá»™ dạng nhà thÆ¡ thanh cao ngà y trước cá»§a cáºu ta, mấy năm nay đã hoà n toà n biến mất, nhìn ánh mắt đúng kiểu má»™t thằng lưu manh. Cáºu ta bá» tá»t má»™t hạt lạc và o miệng, nhai nhai rồi nuốt á»±c xuống bụng, vÆ¡ lấy tá» báo bắt đầu xem.
A Lam bắt đầu tá»± nói tá»± nghe, đà m luáºn đến chá»§ đỠmà ng trinh phụ nữ:
- Mẹ! Lại má»™t đứa giả mạo Ä‘oan trang Ä‘i lừa đà n ông! Nói mình là gái trinh! Biết tá»ng ra rồi! Äúng là đồ rẻ tiá»n! Cáºu ta vừa xem báo vừa chá»i.
Tôi nghe đến hai chữ “gái trinh†thì giáºt mình, trừng trừng nhìn A Lam, không biết tại sao bá»—ng cảm thấy lúng túng. á»’, tất nhiên là cáºu ta Ä‘ang nói cô gái trên báo đấy chứ.
- Nà y, Hà Duy, anh không cảm tthấy loại hình phẫu thuáºt thẫm mỹ nà y xuất hiện là m đà n ông chúng mình thiệt thòi sao? Vui vẻ sung sướng rước má»™t cô vợ trinh tiết vá», cứ tưởng là thuần khiết trong trắng lắm, thá» phụng như Bồ Tát sống, ai ngá» phải dùng đồ second-hand… Không được, không thể chấp nháºn được!
A Lam xem xong tá» báo, tay chỉ và o chá»— mẫu tin đó, nhìn tôi nhÃu mà y thở dà i. Tôi liếc qua mẫu tin, không còn hÆ¡i sức mà đáp lá»i cáºu ta nữa.
- À, em đột nhiên nghÄ© đến chuyện nà y - A Lam bá»—ng hứng thú hẳn lên, ghé tai tôi nói thầm. – Anh nói xem, mấy cô đó rõ rà ng là đã từng lên giưá»ng vá»›i đà n ông, mà có khi lại còn lên nhiá»u lần, thà nh cao thá»§ ấy chứ! Thế rồi cô ta Ä‘i là m má»™t cái mà ng trinh nhân tạo, bắt đầu nói vá»›i những thằng ngốc nghếch mình là gái trinh, lúc hai ngưá»i là m tình, chắc cô ta phải cố giả vá» Ä‘au đớn, có vẻ “ấy†quá nh nhỉ? Ha ha ha…
Rồi A Lam Ä‘eo ánh mắt khinh thưá»ng, cưá»i to, vẻ rất khoa trương, như kiểu cáºu ta gặp má»™t chuyện vui vô cùng váºy.
A Lam Ä‘ang ra sức tưởng tượng, còn trong đầu tôi bá»—ng hiện lên má»™t hình ảnh: Äạm Ngá»c Ä‘ang nằm dưới thân thể nhão nhoẹt, và ng vá»t cá»§a Tà o Lợi Hồng, run rẩy, giả vá» căng thẳng sợ hãi, dùng móng tay bấu chặt và o lưng ông ta. Là m chuyện đó xong, hai ngưá»i cùng nhìn ngắm cái vết đỠlấm trên ga giưá»ng, Äạm Ngá»c liá»n nÅ©ng nịu sà và o vòng tay Tà o Lợi Hồng, vá» dằn dá»—i nói bắt Ä‘á»n anh đấy…
NghÄ© đến đó, quả nhiên thấy tháºt buồn cưá»i!
- Ha ha ha! Äúng là buồn cưá»i tháºt!
Tôi bá»—ng cưá»i phá lên. A Lam thấy thế ngạc nhiên, lặng Ä‘i nhìn tôi giây lát rồi cÅ©ng phá lên cưá»i.
- Vá mà ng trinh ?! Ha ha ha ha, tôi tháºt sá»± bị há» là m cho bại tráºn rồi!
Tôi vừa cưá»i vừa nhấp má»™t ngụm bia lá»›n.
A Lam nói nên lên Ä‘á»i Ä‘i thôi, liá»n Ä‘áºp bà n:
- Ông chủ, cho rượu trắng! Bia uống nhạt như nước lã! Mẹ nó, chả có cái vị gì cả.
Má»™t cô bé vá»™i vã mang lên hai chai rượu trắng Thiệu Hưng. A Lam đẩy má»™t chai vá» phÃa tôi:
- Ngưá»i anh em, cái nà y là vì hai chúng ta, uống cho vui vẻ!
Tôi không nói chiá»u, báºt nắp chai dốc và o miệng. Ngụm đầu tiên uống hÆ¡i nhiá»u, cổ há»ng tôi nóng cháy như bị đốt.
Tôi cũng bắt chước A Lam, nhón và i hạt lạc.
Thức ăn nóng cÅ©ng được bưng lên, A Lam vừa gắp cho tôi vừa tìm những lý do trên trá»i dưới bể bắt tôi uống tiếp. Và dụ như chuyện hồi lên đại há»c cáºu ta chẳng thể tìm nổi má»™t cô bạn gái, hay chuyện cái trinh tiết cá»§a cáºu ta bị phá vỡ bởi má»™t cô cave…vân vân, đủ chuyện huyên thuyên vá»› vẩn.
Hai anh em vừa uống vừa cưá»i nói vui vẻ.
Cho dù tá»u lượng cá»§a A Lam khá hÆ¡n tôi, nhưng hôm đó tôi tháºt sá»± muốn uống tháºt nhiá»u, tháºt sá»± đến mức ngà n ly không say, thế nên khi tôi đã uống đến nói không ra lá»i nữa thì A Lam cÅ©ng đã ngà ngà rồi.
Rượu và o, tinh thần cÅ©ng tê liệt theo. Khi tôi nôn thốc nôn tháo xong thì những lá»i trong lòng cÅ©ng trở nên dá»… nói ra.
- Hà Duy, cái cô… thiên thần… ngưá»i… yêu anh… Sao không… không mang đến… chÆ¡i? - A Lam miệng nồng nặc hÆ¡i rượu há»i thăm Äạm Ngá»c.
- Ngưá»i yêu? Ngưá»i yêu… anh á? Ngưá»i yêu anh… Ä‘i rồi… Ä‘i là m… vợ lẽ… cá»§a… cá»§a thằng khác rồi… ha ha ha…
- Hả? - A Lam ngạc nhiên đến mức có phần hÆ¡i tỉnh ra, há»i.
– Nà ng Nháºm Äạm Ngoc cá»§a anh… bá» anh rồi ư? Vì… vì sao? Tình cảm hai ngưá»i… không phải rất tốt sao?
- Tốt… tốt.. cái cục ***! Tốt nữa… cÅ©ng không.. tốt bằng… tiá»n cá»§a ngưá»i ta!
– Tôi trợn mắt hét lên tức giáºn. - Váºy… ngưá»i anh em… chẳng phải… chịu thiệt thòi rồi sao? Thảo nà o… em nhìn anh hôm nay… chả ăn ý gì cả! Hóa ra là thất tình! Em bảo cho anh biết… thất tình… tháºt ra không đáng sợ! A… ý nghÄ© sai lầm, vượt… qua rồi… anh sẽ là m lại được từ đầu… không gượng dáºy được… anh sẽ héo rÅ© thôi…
A Lam nói.
- ***! Tôi.. tôi… không ăn ý? Tôi là m sao… mà … thất tình? Tôi lá»›n tiếng phản bác, đứng phắt dáºy:
- Cô ta… cô ta sẽ phải trả tôi! Ba triệu… ha ha ha, cáºu nói Ä‘i, ba triệu đấy, đối vá»›i lão già đó thì có đáng gì?!
Cáºu nói… tôi… là m sao mà phải thất tình? Tôi bắt đầu không kiểm soát được lá»i nói cá»§a mình nữa.
Thất tình ư? Tôi cảm thấy tất cả má»i phương cách lý giải Ä‘á»u hóa thà nh tro bụi, thất tình là má»™t loại áy náy, day dứt.
- ChÃnh thế! Mình cầm được tiá»n cá»§a cô ta là được rồi! Già y da chẳng cần thì thôi!
A Lam không biết vì sao, bỗng nói chuyện lưu loát trở lại.
Tất nhiên, lúc đó tôi chẳng có tâm trà đâu mà chú ý đến chuyện ấy, nghe A Lam nói, tôi bèn vừa mắng chá»i vừa khoe khoang mình vẫn chả là m sao, nước mắt già n giụa chảy xuống.
- Váºy, hà Duy, em nói cái nà y, nếu anh em có muốn mượn tiá»n! Em đã nói ra rồi đấy, chắc anh không thể không đồng ý đâu phải không?
A Lam đẩy tôi xuống ghế, ghé sát tai tôi mà nói.
- Mượn… tiá»n? Tuy say đến đứng cÅ©ng không vững, những hai chữ nhạy cảm đó vẫn rất rõ rà ng trong đầu tôi: - Mượn bao nhiêu?
- 100 nghìn! - A Lam dùng ngón tay mô phá»ng theo.
Lúc nà y tôi mới tỉnh táo đôi chút, lòng nghĩ, thằng nhóc nà y, thảo nà o vô duyên vô cớ kéo tôi ra đây uống rượu, hóa ra là có lý do!
Thấy tôi bắt đầu do dự, A Lam bắt đầu cuống lên:
- Anh chẳng phải có 3 triệu sao? Mượn có má»™t Ãt như váºy mà cÅ©ng nghÄ© ngợi à ?
- Không phải, anh bây giỠđã có tiá»n đâu! – Tôi nói.
- Váºy anh tá»± xem xét mà giải quyết Ä‘i! Em đã nói ra rồi. Không là m được anh định để anh em mất mặt hay sao? A Lam nện mông xuống ghế.
Tôi nói:
- Cáºu nghÄ© đến táºn đẩu đâu thế? Mà đúng rồi, cáºu cần nhiá»u tiá»n thế là m gì? Mua nhà à ?
Cáºu ta mà nói phải, váºy thì tôi có lý do để từ chối không cho mượn rồi, đến bản thân tôi còn chưa có nhà nữa là . Nhưng nghÄ© Ä‘i nghÄ© lại thấy không đúng, A Lam đã có nhà rồi còn gì.
- Không phải em, là em dâu anh đấy! Cô ấy nói cần 100 nghìn, em lấy đâu ra, đà nh phải nhỠđến anh. Mẹ cô ấy bị ung thư, cần có tiá»n chữa chạy! Em dâu anh nói, ná»u em không có 100 nghìn, cô ấy sẽ bá» em!
A Lam lo sợ nói.
Mẹ bị ung thư? Câu chuyện nà y sao nghe quen tay quá?
Tôi giương đôi mắt lỠđỠnhìn cáºu ta:
- Tháºt à ? - Tất nhiên! Em đã nói dối anh bao giá» chưa?
- A Lam thấy tôi có vẻ không tin, cà ng cuống quÃt, Ä‘áºp bà n hét lên.
- Váºy phải để tôi gặp cô ngưá»i yêu cáºu! Thằng nhóc nà y, không cẩn tháºn bị lừa đấy! Mưu mẹo đà n bà tôi gặp nhiá»u rồi! Kinh khá»§ng lắm!
– Tôi than thở. - Không vấn đỠgì! Hay bây giỠđể em gá»i cô ấy đến luôn!
A Lam vì nôn nóng muốn chứng tá» mình trong sạch, láºp tức móc Ä‘iện thoại ra.
- Không cần! Ầy…không cần!
– Tôi bắt đầu nấc lên. – Bây giá» chưa cần, bây giá» tôi uống nhiá»u quá rồi, cáºu chuốc cho tôi khiếp quá! Ngà y mai Ä‘i, ngà y mai đưa cô ta đến nhà tôi, để tôi kiểm tra xem sao! Thế nhé, tôi phải vỠđây…
May mà tôi cÅ©ng chưa say đến mức tá»± bán mình mà cÅ©ng không biết, vá»™i và ng tìm đưá»ng thoát.
A Lam nghĩ ngợi rồi đồng ý, vui vẻ đưa tôi vỠnhà .
Sáng sá»›m hôm sau, A Lam đã đưa cô bạn gái đến gõ cá»a nhà tôi.
Tôi còn Ä‘ang say giấc nồng, nghe tiếng gõ cá»a liá»n lÆ¡ mÆ¡ ra mở.
Cá»a mở ra, A Lam và má»™t cô gái bước và o. ÄÆ°a mắt nhìn, cô gái tháºt xinh, dáng ngưá»i cÅ©ng không tệ.
Tôi dụi mắt, lắc lắc đầu cho tỉnh, định thần nhìn kỹ con hồ ly đã là m A Lam đến mạng cũng chẳng cần!
Nhìn kỹ cô gái đứng trước mặt, tôi suýt tà nữa ngã lăn ra đất.
Lý San mân mê mái tóc cuá»™n từng búp, cưá»i Ä‘iệu đà ng, dịu dà ng lên tiếng: “Hà Duy, chà o anh!â€
|

21-10-2008, 04:54 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương hai mươi bốn
- Bông bách hợp anh tặng em, anh còn nhớ không?
Lý San há»i, tặng tôi nụ cưá»i trà n đầy hồi ức quá khứ. Cứ là m như tôi và cô ta đã có má»™t quãng thá»i gian lãng mạn váºy.
Tôi chẳng thấy tôi và cô ta đã có bất cứ cái gì đáng gá»i là ká»· niệm cả. Tôi cÅ©ng chẳng thấy những cái ká»· niệm chẳng thể gá»i là ká»· niệm ấy lãng mạn tà nà o. Nhưng cô ta đã có thể táºn dụng tối Ä‘a quãng thá»i gian được ở má»™t mình vá»›i tôi mà nói những lá»i đó, Ä‘iá»u nà y cÅ©ng có vẻ chả báo trước Ä‘iá»u gì tốt đẹp.
A Lam ở trước mặt cô nà ng hoà n toà n chẳng có vẻ gì cá»§a má»™t ngưá»i đà n ông, nghe Lý San ra lệnh:
- Anh Ä‘i mua thức ăn Ä‘i, hôm nay em là m cÆ¡m, cho bạn anh biết ngón nghá».
A Lam lầm lÅ©i lôi tiá»n ra đếm rồi cun cút bước ra ngoà i.
A Lam vừa Ä‘i xong, Lý San liá»n láºp tức lá»™ ra ngón nghá» cá»§a cô ta.
- Ghê quá nhỉ? – Tôi uể oải ngồi xuống Ä‘i văng, rút ra má»™t Ä‘iếu thuốc. – Có Ä‘iá»u trình độ nói dối cá»§a cô vẫn chưa tiến bá»™ hÆ¡n chút nà o, chẳng có gì đáng khoe khoang cả.
- Nói cho anh biết, cà nh bách hợp đó, tôi đã vứt ngay và o thùng rác phòng vệ sinh sân bay rồi.
Cô ta ngồi xuống cạnh tôi, cÅ©ng lấy má»™t Ä‘iếu thuốc trên bà n, châm lá»a hút.
Tôi nhìn cô ta, cô gái đến táºn 23 tuổi vẫn còn trinh. Má»›i có mấy tháng trôi qua nhưng cô ta đã không còn vết tÃch gì cá»§a con ngưá»i tôi gặp ngà y trước. Cho dù đã không còn trinh tiết nhưng cô vẫn xinh đẹp. Tôi nhá»› đến câu nói khà thế hiên ngang mà cô nói vá»›i tôi lúc ở sân bay, câu nói có mang chút khinh bỉ và thương xót cho cái thằng tôi bé nhá» yếu hèn. Thế mà bây giá» cô ta cÅ©ng chẳng sá gì, cố sống cố chết quay lại Thượng Hải, để rồi tìm thấy má»™t A Lam còn đáng thương hÆ¡n tôi?
NghÄ© đến đây, tôi nhếch môi. Äà n bà !
- A Lam chắc chưa biết gì đâu nhỉ. – Tôi nói, ám chỉ việc cô ta từng tham gia cuá»™c phá»ng vấn cá»§a nhà tỉ phú nhưng không thà nh.
- Äúng thế! Anh ta cÅ©ng không há» biết ngưá»i anh em cá»§a anh ta đã từng qua đêm vá»›i ngưá»i anh ta vẫn gá»i là “vợ yêuâ€, ha ha.
Nói xong, cô ta cất tiếng cưá»i sắc nhá»n, tiếng cưá»i nghe kỳ quái, như khoan và o tai, giống như má»™t thầy mo bị ngưá»i ta vạch trần sá»± giả dối cá»§a mình, bèn cố tá» ra mình coi khinh tất cả.
Äiá»u là m tôi khó hiểu nhất là má»™t cô gái nhiá»u tham vá»ng như Lý San sao lại cam tâm ở bên A Lam được? Qua ánh mắt tôi nhìn, Lý San dưá»ng như cÅ©ng Ä‘oán được những thắc mắc trong lòng tôi, cô ta nói thoải mái:
- Anh tưởng tình yêu tháºt sá»± cứu được tôi sao? Tôi vốn chưa bao giá» tin có cái thứ gá»i là ái tình. Tôi chẳng qua chỉ là , muốn mượn má»™t căn nhà để ở và i ngà y. Anh biết khách sạn ở Thượng Hải đắt thế nà o rồi mà ! Ha ha. Lý San cưá»i đắc ý.
Tôi trừng mắt nhìn, chẳng muốn phà lá»i vá»›i cô ta là m gì.
- Sao hả? Bây giá» tóm được má»™t cô nà ng già u có là khinh bá»n dân thưá»ng chúng tôi hả? Tiêu chuẩn cao hÆ¡n trước rồi sao?Ha ha, A Lam hôm qua có nhắc đến vá»›i tôi má»™t ngưá»i bạn là m luáºt sư Ä‘ang giúp nhà đại tỉ phú chá»n vợ, tôi liá»n Ä‘oán ngay chắc là anh. Không ngá» lại là anh tháºt! Cà ng không ngá» hÆ¡n là – miệng cô ta hé ra phả má»™t là n khói và o mặt tôi – anh tháºt sá»± cá chép hóa rồng rồi?! Anh thăng quan tiến chức cứ vèo vèo, tôi tháºt sá»± hối háºn đấy! Ngà y đó, tôi coi thưá»ng anh, nghÄ© anh chẳng là gì nên cứ thế mà ngoan ngoãn ra Ä‘i…
Lý San nói.
Khi cô ta chẳng há» ngượng ngùng, công khai nói vá» những ước vá»ng cá»§a mình, vẫn còn ôm má»™ng láºt ngược thế cá», tôi bắt đầu thấy chán ghét cô ta.
- Rốt cuá»™c thì cô muốn gì?! – Tôi phẫn ná»™ thấp giá»ng.
- Tất nhiên là không cần anh rồi! Cứ theo những gì A Lam kể với anh hôm qua, mẹ tôi đang bệnh, tôi cần 100 nghìn. Nhưng tôi nghĩ đi nghĩ lại, bệnh của mẹ tôi là nan y, 100 nghìn chắc chắn không đủ, dù sao anh và A Lam cũng là bạn thân, anh cứ đem lấy một phần ba con số 3 triệu của anh cho chúng tôi là được.
Cô ta cưá»i gian trá, dáng vẻ nÅ©ng nịu như thế chẳng biết sá»± độc ác cá»§a chÃnh mình.
- Cô…
Sự chán ghét của tôi đối với vẻ gian trá của cô ta đã lên tới cực điểm, bà n tay giơ lên nhưng không dám đưa đến mục tiêu.
- Tôi là m sao? Bây giá» chắc anh không cho là tôi nói dối nữa phải không? Tôi cho anh má»™t tháng, chồng đủ má»™t triệu, đến lúc đó tôi sẽ ngáºm miệng còn chặt hÆ¡n con sò con trai nữa.
- Cái gì là m cô nghĩ tôi sẽ đồng ý với yêu cầu đó?
Tôi giả vá» thản nhiên há»i lại, nhưng không thể kìm được chút run rẩy trong giá»ng nói.
- Ha ha, chưa nói rõ thì anh vẫn chưa chịu thôi phải không? Váºy thì tôi sẽ để anh chết cho minh bạch nhé! Thứ nhất, anh là luáºt sư do Ã ÄÆ°Æ¡ng má»i tá»›i, nhưng lại vì tư lợi mà câu kết vá»›i thà sinh đến phá»ng vấn cùng lừa tiá»n cá»§a tỉ phú. Anh vốn là luáºt sư, chắc cÅ©ng biết đây là tá»™i danh lừa đảo tà i sản công dân, vướng và o vụ nà y anh cÅ©ng đừng có nghÄ© đến việc tiếp tục là m việc ở Thượng Hải nữa. Thứ hai, chuyện tình lén lút giữa anh và Äạm Ngá»c là sá»± tháºt, theo như tÃnh cách cá»§a anh, mèo thấy mỡ Ä‘á»i nà o bá» qua. Thế nhưng Äạm Ngá»c vẫn cứng lý mạnh miệng tiếp tục tham gia ứng thÃ, tôi Ä‘oán chừng má»™t chá»— nà o đó trên ngưá»i cô ta đã có sá»± can thiệp rồi phải không? Thứ ba, nghe A Lam nói, dá»±a hÆ¡i lần phá»ng vấn tìm bạn Ä‘á»i nà y, anh cÅ©ng thu được khá nhiá»u lợi lá»™c phải không? Tôi nói vá»›i anh những thứ nà y, là chân thà nh khuyên anh nên tháºt thà má»™t chút, việc nà y đối vá»›i tôi chẳng há» có hại gì, nếu để tôi có bất cứ Ä‘iá»u gì không hà i lòng, biết đâu tôi sẽ vô tình để lá»™ ra Ä‘iá»u gì đó thì sao, anh sẽ mất cả ngưá»i lẫn tiá»n đấy. Sao hả? Phân tÃch rõ rà ng đấy chứ?
Lý San nói, còn tôi thì toát mồ hôi lạnh theo từng lá»i nói cá»§a cô ta.
Tôi bá»—ng cảm thấy cô gái trước mặt tôi tháºt sá»± là má»™t con hồ ly tinh, hèn hạ, bỉ ổi và giảo hoạt. Khổ má»™t cái má»—i lá»i nói cá»§a cô ta Ä‘á»u là m tôi kiệt sức không thể phản bác, tôi nhÅ©n ra trên Ä‘i-văng, má»™t hồi lâu má»›i thốt được mấy lá»i:
- Äể tôi nghÄ© đã.
- ÄÆ°á»£c, tôi cÅ©ng không phải là ngưá»i không biết thế nà o là thấu tình đạt lý! Dù sao chúng ta cÅ©ng đã có má»™t đêm vui vẻ tình cảm bên nhau, tôi cho anh phân ra trả ba lần, trong vòng ná»a năm phải trả hết! Việc nà y quyết định thế nhé! Chút nữa A Lam quay vá» tôi sẽ giả vá» không quen biết anh, anh cÅ©ng phải là m như váºy.
Tôi chẳng phản ứng gì hết, ngồi đỠđẫn trên đi-văng.
Chẳng bao lâu sau, A Lam đã quay lại, túi thức ăn lá»›n nhỠđủ cả, vừa và o đến cá»a đã sung sướng khoe ầm lên hôm nay cáºu ta mặc cả thà nh công được má»™t tệ.
Lý San đón cáºu ta, mắng yêu:
- Một tệ chứ có phải một triệu đâu, xem anh tự đắc kìa!
Câu nói vô tình cá»§a Lý San chỉ là m A Lam hÆ¡i ngạc nhiên, nhưng sang đến tai tôi thì thà nh ra má»™t lá»i nhắc nhở ngầm. Cứ như là bị ma quá»· quất roi thúc giục váºy.
- Em mÆ¡ vá» má»™t triệu nhiá»u quá thà nh ra hâm rồi hay sao thế?! Là m gì có má»™t triệu dá»… dà ng đến thế! – A Lam ngốc nghếch nói. – Nấu cÆ¡m Ä‘i đã, có thá»±c má»›i vá»±c được đạo. Cần anh giúp không?
A Lam chủ động đỠnghị và o bếp nhưng Lý San từ chối.
- Các anh cứ nói chuyện Ä‘i, em Ä‘oán chắc anh Hà Duy có nhiá»u chuyện muốn nói lắm đấy!
Lý San nói, chẳng biết vô tình hay cố ý liếc tôi má»™t cái, cái nhìn khiến tôi nổi da gà . Hình như má»—i câu nói cá»§a cô gái nà y Ä‘á»u như vô tình mà lại là cố ý váºy.
- Hả? Thế à ? Hà Duy, có chuyện gì anh nói đi!
A Lam xem ra chẳng biết gì, A Lam xem ra vẫn vui vẻ như cũ.
- Chẳng có gì.
– Tôi nói. - Ngưá»i anh em sao trông mệt má»i thế nà y, em thấy anh hình như Ä‘ang hoang mang lo lắng ấy!
A Lam đoán, mắt nhìn tôi kỹ lưỡng.
Tôi nói phải, hơi lo lắng một chút.
- Äúng rồi, anh thấy ngưá»i yêu em chưa? Có phải là rất xinh không? So vá»›i cô Nháºm Äạm Ngá»c cá»§a anh cÅ©ng chẳng kém bao nhiêu phải không?
A Lam nói, đôi mắt không có gì khác ngoà i tình yêu và niá»m tá»± hà o đầy ắp.
Tôi chẳng nói gì, nên A Lam cũng không tiếp tục nữa, cứ ở đó tự mình say sưa ngây ngất.
Tôi nghÄ© cáºu ta không bao giá» có thể ngá» rằng, cô gái hoà n mỹ mà cáºu ta yêu thương đó chÃnh là con ngưá»i đã bị cáºu chá»i là đồ “hạ cấp†hồi trước.
Tất nhiên, nhìn cáºu ta vui vẻ sung sướng như váºy, tôi cÅ©ng không nỡ vạch trần sá»± tháºt.
Xem ra Lý San đối vá»›i A Lam cÅ©ng chẳng tệ, lúc ăn cÆ¡m cô ta liên tục gắp thức ăn cho cáºu.
Tôi ăn mà lòng để đâu đâu, cÅ©ng chẳng còn tâm trà để ý đến câu chuyện cáºu ta và Lý San đã quen nhau thế nà o:
- Nhá»› lại thấy cÅ©ng có duyên tháºt! Hôm đó em Ä‘i trên đưá»ng, bá»—ng va phải má»™t cô gái, là m cho ngưá»i ta ngã lăn ra đưá»ng ngất Ä‘i. Em nghÄ© cô nà y yếu Ä‘uối đến gió thổi cÅ©ng bay hay sao thế, bèn vá»™i và ng đưa và o bệnh viện, cuối cùng bác sÄ© nói hóa ra cô ấy ngất là vì lâu quá chưa ăn uống gì. Ha ha ha, em liá»n trả tiá»n viện phà cho cô ấy, ngà y ngà y mang đồ ăn đến cho cô ấy. Kỳ lạ không? Va má»™t cái, được ngay má»™t cô bạn gái vừa xinh đẹp vừa đối tốt vá»›i mình thế nà y!
A Lam nói đến đây, nhìn Lý San đầy hạnh phúc.
Äà n bà đúng là có độc.
Nhá»› lại Lý San lúc phải rá»i xa Thượng Hải đã lưu luyến thế nà o vá»›i những phồn hoa già u có nÆ¡i đây, nghÄ© đến sá»± kiên trì mà đà n bà có được trong tình huống há» cho là cần thiết, tôi cảm thấy há» tháºt sá»± không thể khinh thưá»ng. HỠđã muốn gì thì sẽ là m đủ má»i cách để đạt được mục Ä‘Ãch, cho dù có nguy hiểm đến tÃnh mạng cÅ©ng mặc.
Tôi nhìn Lý San, phát hiện ra rằng đà n bà đá»u giống nhau, những lý tưởng cá»§a há» Ä‘á»u trà n ngáºp những tế bà o mÆ¡ má»™ng mà u hồng.
Tôi bá»—ng nghÄ© đến A Lam, cáºu ta hạnh phúc bao nhiêu thì tôi lại cà ng thấy cáºu ta đáng thương, thảm hại bấy nhiêu.
Khi trong đầu cáºu ta chỉ toà n là : “Anh yêu em, em cÅ©ng yêu anhâ€, thì cáºu ta là m sao tin được cô gái mà cáºu ta coi như niá»m tá»± hà o đó là má»™t con hồ ly tinh, vì phá»ng vấn tìm bạn Ä‘á»i chá»— nhà đại tỉ phú thất bại, muốn giải quyết vấn đỠăn ở má»›i tìm đến cáºu ta.
Tôi nhá»› lại mấy tháng trước, Lý San như đứa trẻ lạc mẹ ngÆ¡ ngác nói vá»›i tôi rằng kiếp sau cô nguyện là m má»™t con cua, nhá»› lại lúc quan hệ vá»›i tôi xong cô ta đã khóc lóc kêu gà o như thế nà o, rồi tôi lại nhìn vẻ yêu thương nồng thắm anh anh em em, “chân tình bá»™c lộ†cá»§a cáºu chà ng trước mắt, tôi bá»—ng muốn trốn Ä‘i, thở không ra hÆ¡i. Tôi biết chân tướng sá»± việc, nên tôi thấy khó chịu thay cho A Lam.
Nháºm Äạm Ngá»c và Lý San… có phải trong mắt há», Thượng Hải là má»™t kho báu châu ngá»c lấp lánh vá»›i bao nhiêu già u có, sang trá»ng Ä‘ang chỠđợi?
Không biết nên dùng ánh mắt như thế nà o mà nhìn đà n bà đây?
|

21-10-2008, 04:55 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương hai mươi lăm
- A lô, chà o cô Nháºm, tôi lÃ Ã ÄÆ°Æ¡ng. Trong vòng ba mươi hút nữa cô hãy đến Äại Kịch viện Thượng Hải, tôi ở đó đợi cô.
Không đợi Äạm Ngá»c nói gì thêm, ông ta cúp máy.
Nghe giá»ng thì đúng lÃ Ã ÄÆ°Æ¡ng, Äạm Ngá»c cÅ©ng không có thá»i gian nghÄ© ngợi nhiá»u, vá»™i và ng Ä‘i thay quần áo trang Ä‘iểm.
Nhìn xuống phố, hình như Ä‘ang tắc đưá»ng, chắc chắn không kịp trang Ä‘iểm rồi. Äạm Ngá»c dùng năm phút chá»n ra má»™t bá»™ váy mà u tÃm, phối vá»›i chiếc áo lót hình bướm, chải tóc kiểu phụ nữ Thượng Hải xưa, phối vá»›i sợi dây chuyá»n ngá»c trai. Nà ng dùng chiếc túi mà u kem, xỠđôi Manolo và ng nhạt và o chân, liếc qua gương, đúng là má»™t quý cô sang trá»ng, xinh đẹp và trang nhã.
Ra khá»i cá»a, Äạm Ngá»c nhìn đồng hồ, đã mất đến mưá»i lăm phút rồi.
Vốn khi những đôi tình nhân hẹn hò, phụ nữ vì trang Ä‘iểm phục sức có quyá»n để bạn trai đợi ná»a tiếng, tháºm chà hÆ¡n nữa cÅ©ng không có gì quá đáng. Nhưng đây là Tà o Lợi Hồng, Tà o Lợi Hồng Ä‘Ãch thân gá»i Ä‘iện thoại hẹn Äạm Ngá»c, là m nà ng hÆ¡i ngạc nhiên không dám tin, không dám cháºm trá»… tà nà o.
Ra khá»i cổng khách sạn nà ng má»›i để ý thấy đưá»ng tắc khá»§ng khiếp, má»™t con ruồi cÅ©ng không qua lá»t được. Hai hà ng xe hÆ¡i dà i hồi lâu má»›i nhÃch được và i mét, tháºm chà còn cháºm hÆ¡n Ä‘i bá»™.
Äạm Ngá»c lo lắng quá, không hiểu sao Tà o Lợi Hồng lại hẹn mình và o cái giá» nà y, nà ng định gá»i Ä‘iện thoại giải thÃch nhưng ông ta đã tắt máy.
Không còn cách nà o khác, nà ng đà nh gá»i má»™t chiếc taxi, ngồi và o trong và cảm nháºn cả má»™t hà ng xe như má»™t đà n ốc sên nhÃch trên đưá»ng.
May sao năm phút sau, đưá»ng bắt đầu thông. Xe tăng tốc độ, gió luồn qua cá»a sổ ùa và o trong xe. Khi cÆ¡n gió luồn qua, Äạm Ngá»c má»›i biết toà n thân mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Chỉ nhìn vá» phÃa trước, nà ng cầu mong đưá»ng thông thoáng, chỉ sợ lại tắc lần nữa.
Xe đỗ xịch xuống trước cổng Äại Kịch viện Thượng Hải, Äạm Ngá»c xem đồng hồ thấy còn được năm phút. Nà ng vá»™i xuống xe, vứt cho tà i xá» tá» 100 tệ, nhưng ông ta không có tiá»n lẻ trả lại.
- Cô đừng lo, hay cứ đợi tôi ở đây, để tôi Ä‘i đổi tiá»n nhé?
Bác tà i xế thò đầu ra khá»i cá»a sổ xe nói vẻ châm chá»c.
Äạm Ngá»c đã vá»™i đến cuống quýt lên rồi, chẳng còn tâm trà đâu mà đứng đợi tiá»n lẻ cá»§a ông ta, vén váy lên mà chạy. Äã nhìn thấy chiếc Benz cá»§a Tà o Lợi Hồng trong bãi đổ xe đằng trước rồi.
Ngưá»i xưa nói cấm có sai bao giá»: há»a vô đơn chÃ.
Trong giá» phút gay go đó, bá»—ng từ bên những khóm hoa ven đưá»ng, má»™t gã ăn mà y nhảy ra! Gã giÆ¡ tay túm lấy Äạm Ngá»c không chịu rá»i ra, miệng lầm bầm những từ tiếng địa phương mà nà ng không hiểu, tay kia giÆ¡ ra trước mặt Äạm Ngá»c xin tiá»n.
- Tôi không có tiá»n lẻ! Buông tôi ra! - Äạm Ngá»c cuống quýt hét và o mặt gã ăn mà y.
Không biết là tháºt sá»± không hiểu hay cố tình không hiểu tiếng phổ thông nhưng gã vẫn ra sức túm lấy nà ng không có vẻ gì muốn rá»i tay.
Äạm Ngá»c cuống đến gần phát khóc, nà ng cúi xuống nói vá»›i gã:
- Tôi Ä‘ang có việc hệ trá»ng, lát nữa ra sẽ cho anh tiá»n, được không?
Gã ăn mà y khoảng trên dưới 50 tuổi, hai chân Ä‘á»u bị táºt, không mang già y. Những mảnh quần áo rách rưới trên ngưá»i gã phải cố gắng lắm má»›i che Ä‘áºy được thân thể, nhưng vẫn lá»™ ra từng mảng da thịt vừa Ä‘en vừa xấu, lại còn đầy mụn nhá»t, lở loét. Chiếc mÅ© gã đội thá»§ng má»™t miếng, tai mÅ©i Ä‘á»u đầy cặn bẩn thỉu.
Äạm Ngá»c bá»—ng thấy buồn nôn, bịt miệng lại rồi tức giáºn hét:
- Anh mà còn tiếp tục tôi sẽ gá»i cảnh sát đấy!
Câu nói nà y có vẻ có tác dụng, gã ăn mà y vừa nghe hai từ “cảnh sát†liá»n láºp tức buông tay, chắc đã từng biết mùi cảnh sát trước đó.
Äạm Ngá»c thở phà o, phá»§i phá»§i vết bẩn từ tay gã lấm trên váy, định bước tiếp. Ai ngá» gã ăn mà y vẫn chưa buông tha Äạm Ngá»c, giÆ¡ tay vá»›i theo chụp phải chân nà ng, bà n tay Ä‘en đúa lở loét di di trên thân già y. Äôi già y vốn mà u và ng nhạt, bà n tay gã chạm và o đã in đủ năm dấu vân tay lên bá» mặt da.
Äạm Ngá»c cúi xuống nhìn, đôi Manolo tá»± nhiên bị gã ăn mà y là m vấy bẩn, theo phản xạ co chân đạp gã ra, hét lên thất thanh:
- Cứu tôi với! Có ai không?
Cú đạp là m gã ngã lăn quay sang một bên, có vẻ đã sợ nên buông ngay tay ra.
Äúng lúc đó, mấy ngưá»i bảo vệ chạy tá»›i, láºp tức tóm gã ăn mà y đưa Ä‘i ngay.
Äạm Ngá»c lúc nà y má»›i hoà n hồn, liá»n nhìn đồng hồ, đã quá giá» hẹn vá»›i Tà o Lợi Hồng.
Chạy bở hÆ¡i tai, cuối cùng Äạm Ngá»c má»›i và o được Kịch viện, tìm má»™t vòng vẫn không thấy Tà o Lợi Hồng đâu.
Gá»i và o máy di động thì ông ta tắt máy, nà ng buồn bã hoang mang ra cổng lá»›n, chỉ kịp nhìn thấy chiếc Benz lạnh lùng lướt qua êm ru, mất hút vá» phÃa xa.
Äạm Ngá»c lo lắng sợ hãi, nghÄ© đến việc là m thế nà o nhá» Hà Duy đến chá»— Tà o Lợi Hồng giải thÃch má»i việc, nà ng chỉ vì những phiá»n phức ngẫu nhiên ngoà i ý muốn nên má»›i đến muá»™n.
Äoạn đưá»ng quay trở vá» không còn gấp gáp như lúc Ä‘i nữa.
Äi đến chá»— gặp gã ăn mà y lúc nãy cÅ©ng không thấy ai ở đó nữa, nà ng nghÄ© gã bị bảo vệ tóm được chắc cÅ©ng chả có kết cục gì tốt đẹp đâu. Chá»— đó chỉ còn lại ngưá»i nhân viên vệ sinh vá»›i khuôn mặt lạnh lùng, lặng lẽ quét rác trên vỉa hè. Äạm Ngá»c cúi nhìn xuống năm vết ngón tay in rõ rà ng trên đôi già y, không tránh khá»i chút Ä‘au xót.
Tâm trạng buồn bá»±c, nà ng đón má»™t chiếc taxi quay vá» khách sạn, đợi Ä‘iện thoại chất vấn cá»§a Tà o Lợi Hồng, nà ng ngầm chuẩn bị sẵn trong đầu những lá»i giải thÃch hợp lý nhất.
Chẳng bao lâu sau có ngưá»i gá»i cá»a, mở ra thì là … Hà Duy.
Äây là lần đầu tiên nà ng gặp lại anh kể từ sau phẫu thuáºt, cảm giác đầu tiên là anh gầy Ä‘i nhiá»u.
- Không má»i anh và o à ? – Hà Duy đứng dá»±a và o cá»a, cưá»i nhăn nhở nói.
- À vâng... anh và o đi.
Äạm Ngá»c vá»™i nói. Không hiểu vì sao mấy hôm nay nà ng bá»—ng có cảm giác bồi hồi pha lẫn tá»§i thân, nhìn thấy Hà Duy, tất cả Ä‘iá»u đó bá»—ng bùng ra ngoà i, nà ng bá»—ng thấy mắt ươn ướt.
Äạm Ngá»c không muốn Hà Duy thấy rõ được lòng mình, nà ng cố giấu mặt Ä‘i, lấy cá»› pha cà phê để ra chá»— khác lau khô nước mắt.
Không biết có phải là do có táºt giáºt mình hay không, nhưng nà ng cứ cảm thấy hình như ánh mắt cá»§a hà Duy chÄ©a và o chá»— đó cá»§a mình. Nhá»› lại cảm giác má»™t mình trong phòng phẫu thuáºt, nà ng bá»—ng thấy hÆ¡i ngượng ngùng bối rối.
- Là gái trinh rồi chứ? – Hà Duy ngẫu hứng há»i.
Äạm Ngá»c tức giáºn trừng mắt nhìn anh ta, nhưng khuôn mặt theo phản xạ tá»± nhiên bá»—ng đỠhồng lên.
Má»™t không gian im lặng bao trùm. Hà Duy chăm chú nhìn cốc cà phê, như thể vừa đánh mất cái gì trong đó. Äạm Ngá»c ôm má»™t chiếc gối trên sa-lông, nấp sau đó cố trốn không dám đối mặt vá»›i sá»± trầm lặng cá»§a Hà Duy. Là n khói nhẹ tá»a ra từ cốc cà phê thÆ¡m phức, Hà Duy nhấp má»™t ngụm liếc sang Äạm Ngá»c. Nà ng vẫn thanh khiết như thế, vẫn giống thiên thần như thế, đôi mắt vẫn trong veo, mái tóc má»m mại ánh lên má»™t vòng hà o quang mà u và ng chanh nhạt, ở chá»— tiếp xúc vá»›i bá» vai, nó nhẹ uốn thà nh má»™t đưá»ng cong má»m mại.
Hà Duy thở dà i, phá vỡ bầu không khà im lặng, câu đầu tiên anh nói suýt là m Äạm Ngá»c khóc òa lên:
- Em dạo nà y thế nà o?
Ngưá»i yêu xưa há»i nà ng dạo nà y sống thế nà o, giá»ng nói trà n ngáºp sá»± quan tâm dịu dà ng nhưng cÅ©ng đầy bối rối. Là m sao Äạm Ngá»c có thể nói nà ng dạo nà y rất không tốt? Lúc nà y trong nà ng chợt bùng lên niá»m khao khát được nhà o đến bên anh, được dá»±a và o vai anh mà khóc to lên như má»™t đứa trẻ.
Nhưng Äạm Ngá»c kìm được mình lại, nà ng thản nhiên:
- Cũng được. Còn anh?
Hai chữ cuối Äạm Ngá»c phải cố kìm sá»± run rẩy.
- Vẫn thế!
Xem ra đà n ông vẫn phải nói là kiên cưá»ng, giá»ng Hà Duy nghe rất bình thưá»ng, vừa nói vừa ngả ngưá»i thoải mái trên ghế sa lông.
Lại im lặng.
Äạm Ngá»c đột nhiên cảm thấy ngưá»i đà n ông trước mắt dưá»ng như đã trở nên xa lạ nhưng vẫn có gì rất thân thiết. Cái cảm xúc mâu thuẫn nà y là m Äạm Ngá»c bá»—ng đỠmặt khi chạm và o ánh mắt Hà Duy.
- Hôm nay anh đến…
Äạm Ngá»c nói nhá».
- À! Em không nói anh cũng quên mất đấy! Là thế nà y, cái bản hợp đồng giữa chúng ta ngà y trước, có còn hiệu lực không?
Câu nói cá»§a anh giống như má»™t gáo nước lạnh hắt và o mặt Äạm Ngá»c, chảy xuống thấm ướt lạnh cả trong lòng.
- Chỉ cần tôi thà nh công thì luôn có hiệu lực.
Äạm Ngá»c sầm mặt xuống, nói lạnh lùng.
- Chúng ta bị tống tiá»n rồi! – Hà Duy nói.
Câu nói được Hà Duy thốt ra rất nhẹ nhà ng nhưng lại là m Äạm Ngá»c sợ hết hồn.
- Hả? Ai? – Nà ng há»i.
- ChÃnh là cái cô Lý San bị trượt đợt phá»ng vấn hồi trước ấy. Bây giá» cô ta cặp vá»›i A Lam, A Lam Ä‘em chuyện cá»§a anh và em nói vá»›i cô ta, cô ta liá»n yêu cầu anh trong vòng ná»a năm phải ná»™p cho cô ta má»™t triệu, nếu không sẽ tố cáo hai chúng ta.
- Anh nói hết tất cả cho bạn anh ư? Em đã nói cáºu đó không tin được đâu mà ! Việc như thế nà y sao anh lại Ä‘em nói lung tung được nhỉ?
Äạm Ngá»c không kìm được hét lên.
- Anh có cố ý nói ra đâu! Hôm đó anh bị chuốc say mèm!
Äạm Ngá»c lưá»m sang, thấy bá»™ dạng tá»™i nghiệp cá»§a anh ta, lòng bá»—ng dịu lại, liá»n đổi giá»ng ôn hòa hÆ¡n:
- Äã bảo anh uống rượu Ãt thôi, mê rượu há»ng việc, anh chẳng chịu nghe! – Nà ng đứng dáºy, nghÄ© ngợi rồi nói. – Nếu em tháºt sá»± vỠđược vá»›i Tà o Lợi Hồng, má»™t triệu cÅ©ng không thà nh vấn đỠlắm. Sợ Lý San đã nắm được yếu Ä‘iểm cá»§a em, lúc đó sẽ thà nh má»™t cái gai khó nhổ.
“Con đà n bà thối tha!†Hà Duy vốn từ lúc nghe câu “vá» vá»›i Tà o Lợi Hồngâ€, lòng đã bùng lên má»™t sá»± phẫn ná»™ không tên, sau đó nghe Äạm Ngá»c phân tÃch cÅ©ng có lý, nên đà nh mượn cá»› mắng má» lấp liếm cÆ¡n giáºn:
- Váºy là m thế nà o?
Hà Duy nhìn Äạm Ngá»c:
- Hay là …
Anh dùng tay là m động tác cắt ngang cổ:
- Váºy là xong!
Lúc nói câu cuối, ánh mắt cá»§a anh ta không còn ánh lên nụ cưá»i thân thiện quen thuá»™c, mà là những phẫn ná»™ đầy hoang dại, hung tà n.
- Anh… anh…
Äạm Ngá»c nhìn ngưá»i đà n ông xa lạ trước mắt, sợ đến ná»—i tê liệt hết tay chân.
|
 |
|
| |