Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #21  
Old 26-04-2008, 07:44 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 21


Nhát búa siêu sanh


Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Äừng, lão ca!

Thân Xương Ngá»c cương quyết:

- Không thể không giết hắn. Äệ không hiểu tính tình cá»§a hắn, hắn là con ngưá»i cố chấp cá»±c độ. Äối vá»›i Hắc Lâu, hắn là má»™t kẻ mù, chỉ biết cúi đầu tuân phục, hắn tôn sùng, tin tưởng đến quên cả nhân cách. Nếu không giết hắn, hắn sẽ làm má»i cách ngăn trở chúng ta, hÆ¡n thế nữa, hắn sẽ báo cáo sá»± tình vá»›i Lâu Chá»§, truy lùng hành tung cá»§a chúng tạ Tóm lại, hắn là mối hậu hoạn cần phải diệt trừ ngay bây giá», không thể dung dưỡng được.

Lệ Tuyệt Linh thấp giá»ng:

- Không thể giết hắn, lão ca!

Thân Xương Ngá»c hừ má»™t tiếng:

- Tại sao?

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Hắn là má»™t địch nhân đáng giá lắm. Äệ rất tán thưởng thái độ cá»§a hắn.

Thân Xương Ngá»c trầm giá»ng:

- Ta cÅ©ng thích hắn lắm chứ. Song, sau khi ta áp dụng cái phương pháp ly khai như vừa rồi, thì ta phải chá»n gấp má»™t con đưá»ng. Vì cái lối ly khai Hắc Lâu bằng máu cá»§a ta vừa rồi, nhất định là chúng sẽ không buông tha tạ Ưa thích má»™t ngưá»i nào đó không có nghÄ©a là chấp nhận cho ngưá»i đó sau này trở thành đối thá»§ cá»§a chúng tạ Ưa thích mà có hại, lại do chính ngưá»i đó gây ra, lại biết trước mà không tìm biện pháp ngăn chặn là bất trí đó đệ à! Phải giết hắn để xóa má»i dấu vết, để chúng không truy ra hành tung cá»§a chúng tạ Ta biết làm như vậy là không đẹp, bởi dù sao hắn cÅ©ng có đôi chút cảm tình vá»›i ta, song ta không còn làm sao khác hÆ¡n được.

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Cho nên lão ca quyết giết hắn?

Thân Xương Ngá»c gật đầu :

- Không còn chá»n lá»±a nào khác!

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Äệ phản đối !

Thân Xương Ngá»c trố mắt:

- Äệ phản đối ? Từ lúc nào cái tâm cá»§a đệ lại trở nên má»m nhÅ©n như thế vậy?

Lệ Tuyệt Linh lại lắc đầu:

- Äệ cÅ©ng không biết tại sao nữa! Có lẽ đệ thấy hắn hÆ¡i giống đệ, mà tìm được má»™t kẻ có khí độ giống đệ thật không phải là chuyện dá»…. Tìm được rồi thì phải bảo trì chứ ! Dù cho ngày sau chúng ta có bị hắn tráo trở như thế nào Ä‘i nữa cÅ©ng chẳng sao.

Lão ca buông tha cho hắn đi!

Thân Xương Ngá»c trầm giá»ng:

- Äệ không hiểu mảy may vá» con ngưá»i hắn. Lão đệ đừng mong cải biến con ngưá»i hắn ! Rồi sau này, lão đệ sẽ phải hối hận cho sá»± từ bi hôm nay !

Lệ Tuyệt Linh khoát tay:

- Äệ mặc kệ!

Thân Xương Ngá»c bá»±c dá»c:

- Äệ muốn chuốc lấy phiá»n phức ư?

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Thì cứ tiếp đón phiá»n phức, có sao đâu ! Con ngưá»i quý ở chá»— có cảm tình vá»›i nhau, dá»c đưá»ng hắn đối xá»­ rất tốt vá»›i đệ, hắn thành thật chiếu cố đến đệ. Äệ hiểu cái tánh cá»§a hắn phần nào, đành rằng hắn chá»§ trương cái ngu trung, song hắn vẫn xứng đáng là má»™t nam tá»­ hán.

Thân Xương Ngá»c lắc đầu:

- Äại trượng phu hành sá»±, lấy được tất phải buông được, lấy mà không buông là còn cố chấp, tư tưởng còn phiến diện, ta xem đệ má»m yếu hÆ¡n ngày xưa rồi đấy nhé.

Lệ Tuyệt Linh kiên định:

- Giúp đệ làm tròn một tâm nguyện đi lão ca!

Thân Xương Ngá»c cau mày nhìn Qúy Ca trong xe. Lâu lắm, y chẳng nói tiếng nào.

Qúy Ca thu mình ở má»™t góc, dáng tiá»u tụy vô cùng, hắn lo sợ đến xuất thần. Sau cùng, Thân Xương Ngá»c buông gá»n:

- Thôi thì tùy đệ vậy!

Lệ Tuyệt Linh vòng tay :

- Äa tạ lão ca! Äệ cảm kích vô cùng!

Thân Xương Ngá»c mỉm cưá»i:

- Có nghÄ©a gì đâu! Ta có thể vì đệ mà làm hÆ¡n thế nữa. Giả như nhảy vào lá»­a, trầm mình trong nước sôi, ta cÅ©ng sẵn sàng cùng đệ sát cánh. Cái hậu hoạn mà ta muốn dứt hôm nay thì đệ lại dung dưỡng, ta cảm thấy ngày nào đó, ta sẽ phải lãnh lấy má»™t phần phiá»n phức vá»›i đệ. Chắc chắn như vậy đó đệ.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ:

- Äệ hy vá»ng lão ca không phải nhá»c nhằn san xẻ vá»›i đệ. Mà dù có sao Ä‘i nữa, đệ sẽ gánh chịu má»™t mình, lão ca yên chí Ä‘i!

Thân Xương Ngá»c lắc đầu:

- Äệ không nên tách rá»i ta ra!

Lệ Tuyệt Linh không khách khí:

- Lão ca tốt với đệ quá!

Thân Xương Ngá»c rùng vai:

- Trong thiên hạ, chỉ có má»™t ngưá»i mà ta không bao giá» chống ý kiến. Ngưá»i đó là đệ!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ:

- Cho nên chúng ta mới có cái nghĩa thâm sâu với nhau.

Thân Xương Ngá»c lại nhìn Qúy Cạ Ãnh mắt cá»§a y dịu lại rất nhiá»u, y thốt:

- Trước đây ta nghe Qúy Ca nói hắn thá» thương và được đệ cứu chữa. Ta biết là khó giết hắn được rồi. Äệ đưa hắn trở vá» cõi sống thì thiết tưởng hắn không nên bá» những quyá»n lợi mà sá»± sống dành cho hắn.

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Äúng vậy. Hắn phải biết hưởng những quyá»n lợi cá»§a sá»± sống còn, đệ muốn cho hắn hưởng nên đệ đỡ lấy nhát búa cá»§a huynh. Hưởng hay không, do hắn có tỉnh ngá»™ hay vẫn còn cố chấp. Bởi hắn vấp phải cái ngu trung, hắn như con ngưá»i trúng độc nặng lắm rồi, hết thuốc chữa. Äành rằng trung thành là má»™t đức tính tốt, song Hắc Lâu có xứng đáng cho hắn trung thành má»™t cách mù quáng chăng. Từ nay, hắn phải suy gẫm kỹ để làm con ngưá»i cá»§a hắn sáng giá. Äệ thấy hắn cÅ©ng là má»™t tay khá.

Thân Xương Ngá»c tán thành:

- Äệ nói phải, vấn đỠlà nên nghÄ© xem Hắc Lâu có đáng cho hắn hy sinh chăng.

Ta nhận thấy hắn cần phải mở rộng mắt mà nhìn. Từ trước đến nay, hắn như một kẻ mù, không hơn không kém.

Mãi đến bây giá», Qúy Ca má»›i mở miệng:

- Thân…đại ca…Tại sao đại ca làm thế ?

Thân Xương Ngá»c hừ má»™t tiếng:

- Ngươi bắt đầu khai khẩu rồi à? Há»i hay lắm! Dù ngươi không há»i thì ta cÅ©ng sẽ nói cho ngươi biết. Hãy lắng tai mà nghe ta nói đây!

Lệ Tuyệt Linh tặc lưỡi:

- Nói hay không cũng chẳng quan hệ gì!

Thân Xương Ngá»c trầm giá»ng:

- Phải nói chứ ! Ta cần phải nói … Y lại nhìn Qúy Ca, từ từ thuật:

- Má»™t Ä‘oạn cố sá»±, cách đây lâu lắm rồi! Má»™t Ä‘oạn cố sá»± nhuá»™m màu tang tóc, gồm đủ cừu hận, tàn bạo, tàn ác lẫn trung, nghÄ©a, hiệp. Má»™t Ä‘oạn cố sá»± mà ta nhá»› mãi, xảy ra từ lâu rồi mà ta xem như má»›i ngày nào! Ta chỉ nêu mấy chi tiết quan trá»ng thôi.

Tránh mất thì giá» dài dòng, cho ngươi biết tại sao ta làm thế Qúy Ca run giá»ng:

- Tiểu đệ hy vá»ng được biết nguyên nhân!

Thân Xương Ngá»c vá»›i giá»ng Ä‘á»u Ä‘á»u tiếp:

- Bảy năm trước, gia sư cá»§a ta ở má»™t cái gò tên là Thất Tinh Cương, cách Trung Äiá»n SÆ¡n không xa lắm. Nhà ta rất nhá», rất giản đơn, song chừng như hạnh phúc trên Ä‘á»i này Ä‘á»u nhóm tụ dưới mái nhà đó. Ta cùng vợ ta là Trần Tiệp sống trong ngôi nhà đó. Phu nhân ta không đẹp lắm, song rất ôn nhu, hòa dịu và rất má»±c yêu tạ Nàng từng nói vá»›i ta, nàng sinh ra trên nhân thế là vì ta, nàng sinh ra làm nữ nhân là vì ta, để trở thành vợ tạ Nàng còn nói, nàng sống vì ta, cho tạ DÄ© nhiên ta cÅ©ng yêu nàng chẳng kém gì vá»›i tình yêu nàng dành cho tạ Hai chúng ta thưá»ng hận gặp nhau rất muá»™n, bá» phí bao nhiêu thá»i gian trước khi gặp nhau.

Dừng lại má»™t chút, hồi ức bóng hình ngưá»i bạn Ä‘á»i, Thân Xương Ngá»c tiếp:

- Hai chúng ta ngày qua ngày quấn quít bên nhau, tình yêu càng lúc càng tăng, ba năm sau rồi mà xem như má»›i gặp nhau, má»›i yêu nhau, không há» chán nhau. Ba năm sau. Vào lúc trưa má»™t ngày, ta rá»i nhà đến Trung Äiá»n SÆ¡n há»™i há»p vá»›i tất cả anh em. Khi ta trở vá» Thất Tinh Cương thì …Ta thấy cả bầu trá»i sụp đổ trước mắt tạ Äồ vật trong nhà đổ vỡ, vất bừa bãi, vợ ta thì trần truồng, tay chân bị trói nằm sóng soài trên mặt ná»n. Không cần có sá»± thông minh tuyệt đỉnh, ta cÅ©ng đủ biết là sá»± việc gì đã xảy ra tại nhà trong thá»i gian ta vắng mặt.

Nàng bị cưỡng hiếp ! Bảy ngưá»i luân phiên cưỡng hiếp nàng ! Nàng còn sống, nàng nhìn ta, ta nhìn nàng … Qúy Ca nghiến răng:

- Ai ?

Bật cưá»i ghê rợn, Thân Xương Ngá»c rít lên:

- Ngươi có nghe nói đến Trung Châu Thất Hùng?

Qúy Ca kêu lên:

- Sao ? Trung Châu Thất Hùng? HỠlà những ma tinh? Thế thinh danh Thất Hùng là giả tạo, che đậäy một tâm địa hung ác?

Thân Xương Ngá»c căm há»n:

- Thì có khác chi Hắc Lâu? Ta vốn có mối thù vá»›i bá»n súc sanh đó, song ta không ngá» chúng đê tiện đến thế, thừa cÆ¡ ta vắng mặt, dở trò bỉ ổi đối vá»›i má»™t nữ nhân vô phương kháng cá»±. Chúng không giết chết vợ ta luôn, để ta nghe nàng thuật lại mà căm phẫn, mà tức uất . Thâm độc đến thế là cùng. Giả như vợ ta chết liá»n lúc đó, thì làm gì ta biết được thá»§ Ä‘oạn cá»§a chúng. Hẳn là phải còn lâu ta má»›i truy ra. Qua lá»i tưá»ng thuật cá»§a vợ ta thì bá»n chúng chá» ta tại Hồi Phong Nhai. Ta mở trói cho vợ ta, an á»§i nàng mấy câu, rồi lập tức Ä‘i đến Hồi Phong Nhai gặp chúng, bất chấp vợ ta cản ngăn, bởi nàng sợ ta đơn độc, khó thắng nổi bảy ngưá»i. Gặp nhau rồi, cuá»™c chiến khai diá»…n, ta đánh như Ä‘iên, ta giết được ba tên , ngược lại ta thá» thương nặng. Trong khi ta cầm chắc cái chết, thì Lệ lão đệ Ä‘i ngang qua đó, không cần há»i han ná»­a tiếng, đã xuất thá»§ tiếp trợ ta liá»n. Y hạ sát hai tên, hai tên còn lại chạy thoát, y đưa ta vá» nhà thì vợ ta đã tá»± tá»­. Chính y chôn cất vợ ta, săn sóc ta, khi ta lành bệnh, y má»›i giã từ. Suốt bảy năm nay, ta tìnm y khắp bốn phương trá»i và mãi đến giá» má»›i gặp mặt. Có má»™t lần y nhá» ngưá»i đến báo tin cho ta biết chá»— ở cá»§a hai tên súc sinh còn lại đó. Lập tức, ta đến nÆ¡i dùng chiếc búa thần này tận diệt chúng.

Qúy Ca lẩm nhẩm:

- Lệ Tuyệt Linh ! Chỉ có hắn mới làm được những việc như thế!

Thân Xương Ngá»c cao giá»ng tiếp:

- HÆ¡n hai mươi năm lăn lá»™n giữa dòng Ä‘á»i, ta không thá» Æ n má»™t ai ! Ta không lãnh tình cá»§a má»™t ai ! Nhưng ta nợ y rất nhiá»u! Và duy nhất chỉ má»™t mình ỵ Tình cá»§a y, ân cá»§a y lại thuá»™c cái thứ khó báo đáp. Dù phải báo đáp bằng cả sinh mạng cÅ©ng chưa xứng nổi.

Y thở dài, tiếp luôn:

- Khó hÆ¡n nữa là chẳng bao giá» y cho ta có má»™t dịp báo đáp y trong muôn má»™t. Từ ngày chia tay, thắm thoát đã bảy năm trôi qua, y như cánh chim trá»i, ta dù là gió cÅ©ng không tìm được cánh chim.

Bá»—ng Qúy Ca há»i :

- Ngay từ lúc Lâu Chủ yêu cầu hợp tác, Thân đại ca đã có chủ trương đó rồi?

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Äúng, nhưng không hoàn toàn! Ta chỉ có ý định lợi dụng đội thám tá»­ cá»§a Hắc Lâu thôi. Và sau đó, khi biết được Lâu Chá»§ hạ lịnh truy sát Lệ lão đệ là ta xác định thái độ liá»n. Cái thái độ đó vừa được biểu hiện, hẳn ngươi đã thấy! Ta nóng lòng tìm gặp y còn hÆ¡n cả các ngươi.

Qúy Ca thở dài:

- Vậy mà tiểu đệ cứ tưởng Thân đại ca nóng lòng lập công vá»›i Hắc Lâu. Thá»±c là má»™t cÆ¡n ác má»™ng. Äại ác má»™ng.

Thân Xương Ngá»c lạnh lùng:

- Ta cho các ngươi biết chủ trương chủ ta thì các ngươi chết sớm từ lâu rồi, chết tất cả không còn một mạng. Ta nóng lòng gặp y, chỉ mong gặp được y sớm để tiếp trơ.

y, chứ nào phải để bắt ỵ Các ngươi làm Ä‘iá»u bất lợi cho y, nêân tất cả các tiểu tổ cùng gặp y cùng má»™t lúc, thì ta không ngần ngại xuất thá»§ hạ sát các ngươi.

Qúy Ca nghe điện lạnh chạy khắp mình:

- Làm sao bá»n tiểu đệ biết được giữa đại ca và hắn có Ä‘oạn ân tình thâm hậu như vậy? Cả Lâu Chá»§ cÅ©ng không biết luôn, nên má»›i giao phó cho đại ca trách nhiệm bắt hắn, giỠđây Lâu Chá»§ vô hình trung hy sinh má»™t số cao thá»§ rất oan uổng.

Thân Xương Ngá»c trầm giá»ng :

- Không má»™t tình cảm, không má»™t áp lá»±c nào ngăn trở được ta làm Ä‘iá»u hữu ích cho y cả . Bao nhiêu mạng ngưá»i đó có ý nghÄ©a gì chứ? Sá»± an á»§i cá»§a Lâu Chá»§ có nghÄ©a gì? Huống chi, đã chắc đâu sá»± ưu ái đó phát xuất từ chân thành hay do lòng lợi dụng mà có? Ngươi nên biết, nếu ta không biết Æ¡n y thì ta không hÆ¡n gì loài cầm thú. Ta không còn là con ngưá»i nữa.

Qúy Ca thở dài:

- Tiểu đệ cứ nghÄ© … Thân Xương Ngá»c chận lại:

- Äừng nói chi cả ! Ta biết rõ con ngưá»i cá»§a ngươi. Thá»±c ra ngươi rất tốt, song phải cái là ngươi không chịu phân biệt thị phi, ngươi cố chấp cá»±c độ … Lệ Tuyệt Linh chen vào:

- Bá» Ä‘i lão cạ Äừng trách hắn chi nữa.

Thân Xương Ngá»c cưá»i gằn :

- Vì Lệ Tuyệt Linh, ta có thể làm bất cứ việc gì, huống hồ là trở mặt với Hắc Lâu.

Vả lại các ngươi cho là trở mặt, chứ ta thì không, ta cho rằng là hồi đầu, là phản tỉnh hay nói một cách khác, ta chấm dứt sự lợi dụng lẫn nhau. Ta bỠđi mà không mảy may hối tiếc.

Qúy Ca ấp úng:

- Nhưng … há» có thể …truy tầm đại ca … Thân Xương Ngá»c bÄ©u môi:

- Làm chi ta được chứ? Ta sợ gì bá»n chúng?

Qúy Ca chép miệng:

- Chỉ sợ trong tương lai, đại ca không còn một ngày an tịnh với chúng.

Thân Xương Ngá»c cao giá»ng:

- Từ đây Hắc Lâu sẽ trải qua ngàn muôn cÆ¡n sóng gió, trừ khi Tào Nghệ thoái xuất giang hồ, quy ẩn má»™t nÆ¡i nào đó an phận thá»§ thưá»ng, thì may ra ta má»›i để yên cho.

Dừng lại một chút, y tiếp luôn:

- Bằng vào công lá»±c cá»§a ta và Lệ Tuyệt Linh hợp tác lại, ta nghÄ© chẳng má»™t kháng cá»± nào làm cho chúng ta nao núng cả. Äành rằng Hắc Lâu có nhân số đông, nhưng ngươi đừng quên là sau lưng ta còn có cả đôi huynh đệ.

Qúy Ca kinh hãi:

- Äại ca quyết chống đối Hắc Lâu ?

Thân Xương Ngá»c lạnh lùng:

- Nếu chúng muốn.

Qúy Ca lo lắng:

- Sá»± tình nghiêm trá»ng lắm đại ca … Thân Xương Ngá»c thản nhiên:

- Ta xem thưá»ng.

Qúy Ca chớp mắt:

- Lá»i hứa giữa đại ca và Hắc Lâu, chẳng lẽ đại ca không … Thân Xương Ngá»c khoát tay:

- Không má»™t lá»i hứa nào làm ngăn cách ta vá»›i bằng hữu cá»§a ta cả.

Qúy Ca thở dài:

- Thế thì cái gì phải đến chắc hẳn sẽ đến. Tiểu đệ nghĩ Hắc Lâu không dễ dàng nhượng bộ cho đại ca đâu.

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Ta sẵn sàng chỠđợi. Cho ngươi biết, ta đã quyết định như vậy ngay từ lúc Tào Nghệ ủùy thác nhiệm vụ này cho ta.

Dừng lại một lúc, y buông từng tiếng, nói với Qúy Ca:

- Bất quá ta đỠtỉnh ngươi vá» Ä‘iểm này để ngươi nhá»›. Lệ Tuyệt Linh cứu mạng ngươi, y không há» mong vá»ng ngươi báo đáp, y chỉ muốn đánh thức lương tri cá»§a ngươi, để cho ngươi biết phân biệt, để cho ngươi nhận định ân và oán rõ rệt, giúp cho ngươi trở thành má»™t hảo hán giang hồ, đúng bản sắc má»™t đại trượng phụ Ngươi nên suy nghÄ© lại những Ä‘iá»u ta vừa nói.
Tài sản của meongo75

  #22  
Old 26-04-2008, 07:45 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 22


Phớt qua hắc lâu


Qúy Ca trầm ngâm má»™t lúc, Ä‘oạn nhếch nụ cưá»i khổ, thốt:

- Tiểu đệ nhận ra mình như con chim trá»i bạt gió, gió ngưng rồi, lá»±a hướng hồi quỵ Biết vỠđâu đây … Thân Xương Ngá»c lạnh lùng:

- Bằng vào lý trí, nếu ngươi còn lý trí. NÆ¡i nào ngươi cho là đáng vá» thì cứ vá».

Việc nào ngươi cho là đáng làm thì cứ làm.

Lệ Tuyệt Linh nối tiếp:

- Trong chốc lát nữa đây, chúng ta sẽ cho ngươi Ä‘i. Tùy ngươi quyết định Ä‘i nÆ¡i nào khác hay là trở vá» Hắc Lâu. Vá» Hắc Lâu rồi, ngươi cứ tá»± nhiên tố cáo, Ä‘iá»m chỉ, cung cấp tin tức cho Hắc Lâu. Chúng ta không há» oán hận ngươi đâu. Chỉ vì bá»n ta xét thấy ngươi là con ngưá»i khá, có thể cùng ngươi kết tình bằng hữu. Bất quá trong tương lai, nếu ngươi còn mang danh nghÄ©a cá»§a Hắc Lâu, gặp nhau rồi thì tình thế sẽ không còn như hôm nay.

Qúy Ca gượng cưá»i:

- Ta sẽ tránh chạm mặt. Äể không còn phải khó khăn khi bắt buá»™c phải giữ vững lập trưá»ng.

Thân Xương Ngá»c cảnh cáo:

- CÅ©ng có lúc ngươi sẽ không tá»± chá»§ lấy ngươi được. Khi bàn tay cá»§a Tào Nghệ còn chụp trên đầu ngươi thì ngươi đừng tiên liệu thái độ nào, nhất là đối vá»›i sá»± việc còn chưa xảy đến. Bây giá» Ä‘iá»u trước hết ngươi cần nghÄ© đến là cái chá»— trống trong Hắc Lâu mà ta bá» lại để ly khai. Ta chá» xem ngươi có đảm nhận nổi trá»ng trách Ä‘iá»u khiển Thiên tổ hay không.

Qúy Ca cắn răng:

- Äại ca muốn tiểu đệ phải làm sao?

Thân Xương Ngá»c lạnh lùng:

- Ta có muốn như thế nào cÅ©ng vô ích, bởi quan niệm dị đồng thì dù ngươi có kính trá»ng ta, vị tất ngươi đã nghe lá»i tạ Bất quá ta hy vá»ng ngươi đừng bao giá» quên Ä‘oạn giao tình cá»§a chúng ta trong những ngày qua vậy, chúng ta sẽ cố gắng tránh đưa nhau vào tuyệt lá»™.

Qúy Ca rung rung giá»ng:

- Äừng bức tiểu đệ quá đại ca … Thân Xương Ngá»c tiếp:

- Ta có bức ngươi đâu, ta chỉ nói lên một sự thật, giúp ngươi chuẩn bị tinh thần đê?

đón tiếp má»™t việc sẽ phải xảy ra trong tương lai. Bởi ngươi muốn làm nha trảo, làm chó săn cho Hắc Lâu thì làm sao ngươi tránh né được má»™t công tác săn mồi lá»›n là ta và Lệ lão đệ? Ngươi chắc chắn là bá»n ta cùng ngươi sẽ đối trận sau này. Mặc dù bá»n ta luôn luôn muốn xem ngươi là bằng hữu.

Mồ hôi đổ ra đẫm ướt cả y phục, Qúy Ca rên rỉ:

- Äại ca cho tiểu đệ trở vá» suy nghÄ© lại. Tiểu đệ sẽ suy nghÄ© lại … Thân Xương Ngá»c lắc đầu:

- Ta đã nói là tùy ngươi. Song ta biết chắc là ngươi chẳng bao giá» có thái độ khác hÆ¡n ngày naỵ Tâm tánh cá»§a ngươi vốn cố chấp, cái gì cố định là cố định. Ngươi thuá»™c hạng ngưá»i dù biết rõ là Ä‘i tá»›i chắc chắn sẽ đụng tưá»ng song vẫn Ä‘i.

Lệ Tuyệt Linh xen vào:

-Nói làm chi nữa, lão cạ Äối vá»›i hắn, đệ có cái Æ¡n cứu mạng, song hắn không phải là Thân Xương Ngá»c, cho nên những gì đệ có thể nói vá»›i lão ca lại không thể nói vá»›i hắn. Chỉ nên phá»›t qua để nói rõ lòng mình, chứ đừng hy vá»ng hắn nghe. Do đó nói nhiá»u vô ích. Lão ca nói mãi, hắn sẽ tưởng bá»n ta van cầu hắn đấy. Cứ để tùy hắn là hÆ¡n. Bá»n ta sẵn sàng chấp nhận thái độ cá»§a hắn trong tương lai, bất cứ dưới hình thức nào. Äừng bao giá» gây cho hắn cái cảm tưởng là phải miá»…n cưỡng làm má»™t việc mà hắn không cam tâm tình nguyện.

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Lão đệ có lý ! Chúng ta nên chấm dứt tại đây. Y cÅ©ng chẳng phải là kẻ thiếu vắng tim óc, y cÅ©ng biết chá»n cho hắn má»™t con đưá»ng.

Lệ Tuyệt Linh tặc lưỡi:

- Mình đi thôi, lão ca !

Thân Xương Ngá»c liếc sang Qúy Ca há»i:

- Còn hắn thì sao?

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Thương thế cá»§a hắn tuy trầm trá»ng thật nhưng đệ đã áp dụng phương pháp cấp cứu, sinh mạng không đáng ngại nữa, chỉ cần tìm đại phu tiếp tục chữa trị trong má»™t thá»i gian ngắn là hắn sẽ khôi phục nguyên trạng. Äệ tin rằng hắn có thể tá»± lo liệu được việc đó.

Qúy Ca thốt:

- Nhị vị cứ đi, tại hạ tự chiếu cố cho mình được.

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Nếu vậy thì bá»n ta Ä‘i đây.

Qúy Ca cố buông tiếp một câu:

- Thân đại ca, tiểu đệ còn ghi nhá»› cái Æ¡n tha chết … Thân Xương Ngá»c khoát tay:

- Äừng mang Æ¡n ta mà hãy cảm Æ¡n lão hữu cá»§a ta thì đúng hÆ¡n.

Lệ Tuyệt Linh thản nhiên đưa lên ba ngón tay:

- Ba lần cứu ngươi đấy nhé. Mạng ngươi cũng lớn lắm.

Qúy Ca thẹn:

- Ta nhớ, nhất định là ta nhớ.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ:

- Ãt nhất, ngươi cÅ©ng nên biết việc này:

Là dưới tay Lệ Tuyệt Linh, chết thì có, sống thì không. Ngươi là ngưá»i thứ nhất được sống sót đó. Ta phá cái lệ cố hữu để tiếp sức cho ngươi bảo vệ cÆ¡ đồ Hắc Lâu.

Qúy Ca thẹn hơn, song hắn còn nói gì được nữa.

Lệ Tuyệt Linh không buồn nhìn hắn, ung dung xuống xe gá»i Thân Xương Ngá»c:

- Chúng ta đi thôi lão ca!

Thân Xương Ngá»c há»i :

- Äệ Ä‘i đứng có tiện lắm không?

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Như thưá»ng!

Thân Xương Ngá»c quay mình:

- Ngựa ở phía kia.

Dặm dài dêm vắng, đôi ngá»±a song song nện vó Ä‘á»u Ä‘á»u, không nhanh mà cÅ©ng không chậm, tiếng vang nghe não ruá»™t làm sao. Äôi bằng hữu trầm ngâm, tâm tư hướng vá» những ngày cÅ©, man mác bâng khuâng … Lâu lắm, Thân Xương Ngá»c cưá»i lên má»™t tiếng, phá tan im lặng:

- Äệ Ä‘ang nghÄ© gì thế?

Lệ Tuyệt Linh đáp:

- NghÄ© rất nhiá»u, vá» những việc xa xưa, việc hiện tại và cả những việc trong tương lai. Toàn là những ý niệm há»—n tạp, chẳng có đầu và chưa có cuối … Thân Xương Ngá»c thở ra:

- Trong tương lai, hẳn là chúng ta sẽ gặp nhiá»u phiá»n phức vá»›i Hắc Lâu là cái chắc. Nếu có cần suy nghÄ© thì nên lấy việc đó làm vấn Ä‘á». Còn như sinh mạng giang hồ thì ngàn xưa vẫn vậy và ngàn sau cÅ©ng thế luôn, có chi lạ mà phải thắc mắc. Äã chấp nhận cái kiếp sống giang hồ thì cứ như là theo gió đưa Ä‘i, có nghÄ© ngợi cho lắm cÅ©ng chẳng có ích gì. Cái gì đến sẽ đến, chúng ta không tài nào không ngăn chận được. Cái gì không đến thì cho dù có van cầu, nó cÅ©ng vắng bóng như thưá»ng.

Lệ Tuyệt Linh trầm giá»ng:

- Xem ra lão ca chừng như lãnh đạm vá»›i tất cả má»i việc trên Ä‘á»i.

Thân Xương Ngá»c lạnh lùng:

- Từ cái ngày nàng Tiệp cá»§a ta qua Ä‘á»i thì chẳng biết tại sao, ta dá»­ng dưng vá»›i má»i sá»± trên Ä‘á»i, chừng như nàng ra Ä‘i Ä‘em theo nguồn vui sống cá»§a ta luôn.

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Thá»­ lấy má»™t ngưá»i nữa xem sao? Äể lấp cái khoảng trống trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ngưá»i. Biết đâu tình yêu má»›i lại không hàn gắn được vết thương lòng?

Thân Xương Ngá»c nở má»™t nụ cưá»i xa vắng:

- Äừng nói là ta thuá»™c loại Ä‘a tình. Sau lần vượt bể ra khÆ¡i, không còn ai thích cái thú ngắm nhìn ao hồ nữa.

Lệ Tuyệt Linh nhẹ giá»ng:

- Có lắm ngưá»i nói thá»i gian là liá»u thuốc thần, sẽ chữa được chứng buồn thương trầm trá»ng nhất.

Thân Xương Ngá»c bÄ©u môi:

- Thá»i gian ? Thá»i gian là bao lâu? Bảy năm qua, chưa đáng gá»i là má»™t thá»i gian sao ? Vết thương lòng cá»§a ta vẫn còn rướm máu!

Lệ Tuyệt Linh chớp mắt:

- Lão ca cứ thá»­ xem. Có lẽ tại ngưá»i giam mình trong thụ động cá»§a cảm tình.

Thân Xương Ngá»c vụt cưá»i khanh khách:

- Kỳ quái thật ! Ta tá»± há»i là tại sao đệ cứ bảo ta tìm má»™t cái giả tạo để thay thế cho cái chân thật đã mất Ä‘i. Thế còn đệ thì sao? Äệ không khẩn cấp cho mình nghÄ©a là làm sao chứ ? Ãt nhất ta cÅ©ng có nếm trải qua cái tư vị mặn nồng. Chứ đệ thì năm tháng trôi qua chồng chất lên cái tuổi xuân già, cam sống má»™t Ä‘á»i trinh nữ muôn Ä‘á»i gió thu không lá»t vào phòng the sao?

Lệ Tuyệt Linh bật cưá»i sằng sặc:

- Äệ ? Bằng vào đâu mà đặt ước vá»ng thành vấn Ä‘á»?

Thân Xương Ngá»c kinh ngạc:

- Lại cần phải bằng vào cái gì nữa a ?

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i chua chát:

- Lênh đênh, phiêu bạt khắp bốn phương trá»i, lấy bốn biển làm nhà, đặt sinh hoạt trong dòng máu Ä‘á», ngá»n gió tanh, rá»i núi kiếm là vào rừng Ä‘ao, sống không hy vá»ng trá»n ngày, ngá»§ không hy vá»ng tròn đêm. Vá»›i tình cảnh đó, thành gia lập thất để làm gì? Ai dám liên can cuá»™c Ä‘á»i vá»›i đệ mà đệ nỡ nào làm hại cuá»™c Ä‘á»i má»™t ngưá»i khi chưa nắm chắc trong tay má»™t phương tiện nào đảm bảo sá»± ấm no cho ngưá»i bạn đưá»ng.

Thân Xương Ngá»c trầm ngâm má»™t lúc:

- Nói vá» tình cảnh, ta có khác gì đệ? Nhưng ta cÅ©ng lấy vợ như thưá»ng, có sao đâu?

Lệ Tuyệt Linh thấp giá»ng:

- Lúc đó hoàn cảnh cá»§a lão ca khác vá»›i hoàn cảnh cá»§a đệ hiện tại. Lúc đó lão ca có định sở đàng hoàng, rất thuận tiện cho ngưá»i lập gia thất. Lão ca còn lạ gì, từ ngày đó cho đến giá» này, đệ vẫn sống cái kiếp lưu lãng khắp sông hồ.

Chàng kết luận:

- Äệ có nhiá»u bất tiện hÆ¡n lão ca, nếu không muốn nói là bất hợp!

Thân Xương Ngá»c thở dài:

- Có lẽ đệ thấy cái thảm cảnh của ta rồi sanh lạnh lùng mà không dám tiến xa hơn nữa.

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Có má»™t Ä‘iểm này, theo nhận xét cá»§a đệ là đệ không thích lắm vá»›i cái cảnh đủ vợ đủ chồng. Äệ thấy đèo má»™t nữ nhân bên cạnh thì phiá»n lụy làm sao! HÆ¡n nữa bổn phận gia đình sẽ ràng buá»™c, đầu óc cá»§a đệ như bị đóng khung, những ý niệm khoáng đạt không còn tá»± do phÆ¡ phất nữa.

Thân Xương Ngá»c lắc đầu:

- Cái quan niệm cá»§a kẻ ngoài vòng là thế, song có vào vòng rồi thì má»›i biết thế nào là hạnh phúc cá»§a má»™t cuá»™c hôn nhân. Hôn nhân có cái thú cá»§a nó, tuy mất chút tá»± do song bù lại là ngưá»i hưởng vô vàn hạnh phúc. Có như thế con ngưá»i má»›i bằng lòng vá»›i cảnh “tá»­ phược thê thằng “ chứ ! Chính cái ma lá»±c cá»§a nếp sống lứa đôi là động cÆ¡ cá»§a sá»± truyá»n giống, nhá» cái ma lá»±c đó mà nhân loại còn tồn tại cho đến ngày nay.

Há» cùng khuyên nhau, ngưá»i chưa vợ thì nên lấy vợ, ngưá»i chết vợ thì nên tục huyá»n, ai ai cÅ©ng có lý do thoái thác, há» còn bàn phiếm vá»›i nhau má»™t lúc nữa …Sau đó, Thân Xương Ngá»c chuyển hướng câu chuyện sang vấn đỠkhác:

- Äối phó vá»›i Hắc Lâu đệ đã có biện pháp gì chưa?

Lệ Tuyệt Linh so vai:

- Äánh, đánh chí chết vá»›i nhau chứ còn biện pháp gì nữa?

Thân Xương Ngá»c liếc mắt thoáng qua chàng:

- Nói thá»±c, cái gan cá»§a đệ to quá đấy ! ÄÆ¡n thân độc lá»±c mà chống đối vá»›i má»™t tô?

chức có lá»±c lượng hùng mạnh như Hắc Lâu, ta nghÄ© trên Ä‘á»i chẳng có mấy kẻ dám làm.

Ta phục cái dũng khí của đệ!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i khổ:

- Có lẽ đệ can đảm, đệ có thừa dÅ©ng khí như lão ca vừa nói. Song đệ đâu có quá ngu mà không biết thế nào là lợi hại. Dù sao thì đương đầu vá»›i Hắc Lâu là má»™t việc cá»±c kỳ nguy hiểm. Äệ cÅ©ng biết thế lá»±c cá»§a Tào Nghệ rất lá»›n, song sá»± tình do tấu xảo mà thành, chứ đệ có đâu khiêu khích chúng. Khởi sá»±, trong má»™t phút bất bình, đệ trừng trị tên Cam Äại Hồ Tá»­. Tuyệt nhiên đệ không biết hắn có liên quan đến Hắc Lâu. Äến khi phát hiện ra chân tướng thì sá»± đã rồi. Trong trưá»ng hợp cá»§a đệ, lão ca có lùi bước được chăng? Không lùi được thì cứ tiến. Bởi chúng ta thuá»™c mẫu ngưá»i ngẩng mặt chứ không chịu cúi đầu.

Thân Xương Ngá»c tiếp:

- Lúc Tào Nghệ đưa ra Võng Lịnh, ta má»›i biết cái đích nhắm cá»§a chúng là đệ, ta hết hồn ngay, mồ hôi lạnh toát ra liá»n, song ta phải giữ vẻ thản nhiên để chúng không nghi ngá», rồi âm thầm tìm cách tiếp trợ đệ. Ta không ngần ngại chá»§ trương ly khai Hắc Lâu bởi không còn cách nào uyển chuyển được nữa trong trưá»ng hợp như vậy. Ta tìm đệ khắp bốn phương trá»i, chậm má»™t ngày chưa gặp đệ là ta lo sợ má»™t ngày, sợ đệ rÆ¡i vào tay các toán khác … Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Lão ca lo lắng quá, chứ chúng đâu có thể dá»… dàng thu thập đệ! Bất quá chúng chỉ gây khó khăn cho đệ ít nhiá»u vậy thôi!

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Ta cÅ©ng biết đệ có bản lãnh cao cưá»ng, song bá»n chúng đông, lại ở trong bóng tối, trong khi đó thì đệ lại không ngá» là có cuá»™c săn Ä‘uổi sau lưng. Bởi ta biết rõ thá»±c lá»±c cá»§a Hắc Lâu, ta còn biết rõ hÆ¡n ai hết vá» hành vi cá»§a chúng. Äừng hy vá»ng chúng tôn trá»ng quy luật giang hồ. Vì quyá»n lợi, chúng thản nhiên dẫm chân lên đạo nghÄ©a như thưá»ng. Bởi chúng mất hẳn tính cách hào hùng nên ta lo sợ cho đệ bị chúng ám toán. Chỉ có ám toán má»›i mong hạ nổi đệ, chúng biết vậy nên không ngần ngại đưa ra nhiá»u ngưá»i, vừa giao đấu vá»›i đệ vừa sá»­ dụng ám khí.

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Äệ tri ân lão ca! Không ngá» lão ca khẩn trương hÆ¡n ngưá»i trong cuá»™c là đệ.

Thân Xương Ngá»c há»i:

- Nhưng làm sao đệ biết được Hắc Lâu có ác ý với đệ ? Sau khi chúng gây sự với đệ hay là đệ bắt đươc tin tức từ trước?

Lệ Tuyệt Linh đáp:

- Äệ bắt được tin tức từ trước. Có Ä‘iá»u đệ không tưởng là chúng hành động nhanh như vậy.

Thân Xương Ngá»c mỉm cưá»i:

- Äệ có cái thuật tiên tri chăng? Làm sao đệ biết được mưu đồ cá»§a chúng?

Lệ Tuyệt Linh thuật lại cái việc tranh chấp số ngá»c Miêu Nhãn vá»›i Kim San Khách Mạnh Ngạn và cuá»™c tao ngá»™ vá»›i Thạch Nữ Bạch Liên Bình cho Thân Xương Ngá»c nghe.

Äoạn chàng cưá»i thốt:

-Ná»­a rương Miêu Nhãn Ngá»c đành là có giá trị liên thành, song đệ nghÄ© mạng sống cá»§a đệ phải quý hÆ¡n! Rừng xanh còn tồn tại thì ta vẫn còn cá»§i mà gầy lá»­a như thưá»ng.

Thân Xương Ngá»c tặc lưỡi:

- Dù sao hành động cá»§a đệ cÅ©ng tá» ra cái đại phương cá»§a con ngưá»i anh hùng đó.

Ta há»i đệ, giả như cái in đó là giả thì sao?

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Xưa nay đệ làm những cuá»™c giao dịch Ä‘á»u phải bắt buá»™c đối phương phải có má»™t chứng minh. Thấy chứng minh rồi, đệ má»›i giữ lá»i hứa. Huống chi đệ nghÄ© rằng Bạch Liên Bình không dám lừa dối đệ đâu. HÆ¡n ai hết, nàng rất hiểu cái hậu quả cá»§a sá»± lừa dối, nhất là khi đối tượng cá»§a nàng lại là đệ. Hiện tại thì sá»± chứng minh đó đã cụ thể lắm rồi.

Thân Xương Ngá»c trầm ngâm má»™t lúc:

- Ta không ngá» sư huynh cá»§a Bạch Liên Bình lại là thá»§ lãnh bá»n vệ sÄ© cá»§a Tào Nghệ. Hắn là ngưá»i thưá»ng tiếp cận ta nhất trong Hắc Lâu. Hắn còn nhá» tuổi song rất trầm tÄ©nh, thích làm không thích nói. Phải công nhận hắn là má»™t nhân tài. Nghe nói Tào Nghệ rất tin dùng hắn. Con ngưá»i như vậy hẳn là phải có má»™t ước vá»ng cao xa.

Lệ Tuyệt Linh há»i:

- Hắn tên là gì?

Thân Xương Ngá»c đáp:

- Doãn Thanh ! Ngoại hiệu là Bạch Diện Linh Quan. Nghe nói công phu của hắn đạt đến mức thuần thanh rồi. Tuy nhiên, ta chưa thấy hắn thi thố tài năng một lần nào.

Nhưng căn cứ vào sá»± á»· trá»ng nÆ¡i hắn cá»§a Tào Nghệ, ta cÅ©ng có thể Ä‘oán hắn có hạng lắm. Vá» cái thuật dùng ngưá»i thì Tào Nghệ là tay hiếm có trên giang hồ ngày nay đó.

- Äiá»u đó thì không còn nghi ngá» gì nữa. Lúc đỠcập đến Doãn Thanh, Bạch Liên Bình tá» rõ sá»± tá»± phụ, đệ biết ngay vị sư huynh cá»§a nàng phải có phần nào tài và đức, có vậy, nàng má»›i xem hắn như thần như thánh.

Thân Xương Ngá»c nhá»› ra má»™t Ä‘iá»u gì, suy tư mấy phút thốt:

- Trong tương lai, chúng ta có thể lợi dụng Doãn Thanh để đối phó với Tào Nghệ.

Hắn cần tiá»n thì chúng ta cung cấp tiá»n. Hắn sẽ làm ná»™i tuyến cho chúng ta.

Lệ Tuyệt Linh thở dài:

- Theo cái lệ cá»§a Bạch Liên Bình thì Doãn Thanh đòi há»i rất cao, chỉ sợ chúng ta không theo kịp.

Thân Xương Ngá»c lá»™ vẻ tàn khốc:

- Thì ngàn lượng vàng, vạn lượng vàng là cùng, chẳng lẽ hắn đòi hÆ¡n ? Äiá»u quan trá»ng là chúng đừng bắt cá hai tay thôi!

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Äệ không tin chúng vô sÄ© đến mức đó!

Thân Xương Ngá»c há»i:

- Äệ có hiểu nhiá»u lắm vá» Thạch Nữ Bạch Liên Bình không?

Lệ Tuyệt Linh lại lắc đầu:

- Không bao nhiêu ! Bất quá đệ chỉ biết nàng là má»™t tay khó trêu thôi. Nghe nói nàng cÅ©ng là má»™t phần tá»­ cay độc lắm. Lại quật cưá»ng, ngang ngạnh, tàn khốc, lạnh lùng, thiếu vắng hẳn má»i tình cảm. Sở dÄ© thế nàng má»›i lấy cái hiệu là Thạch Nữ.

Thân Xương Ngá»c hừ má»™t tiếng:

- Vậy là chúng ta lưu ý đến nàng chặt chẽ hơn một chút.

Lệ Tuyệt Linh nghiêm giá»ng:

-Lão ca đã làm một việc hy sinh lớn lao cho đệ, đối với cái ân đó, đệ không thể khách sáo như phần đông khách giang hồ, cảm tạ rối rít. Tuy nhiên đệ không an tâm lắm.

Thân Xương Ngá»c cưá»i hì hì:

-So với việc làm của đệ ngày trước cho vợ chồng ta, thì sự hy sinh đó có thấm gì?

BỠđi , lão đệ !

Lệ Tuyệt Linh há»i:

- Bây giỠchúng ta đi vỠđâu?

Thân Xương Ngá»c đáp :

- Vá» Trung Äiá»n SÆ¡n ! Hắc Lâu ngưá»i đông thế mạnh, chúng ta nếu má»™t mình đối má»™t thì chẳng ngán má»™t ai, song phải đỠphòng khi đối phương áp dụng chiến thuật biển ngưá»i. Phàm muốn khai chiến, ít nhất mình cÅ©ng phải nắm được cái cÆ¡ tất thắng chứ dại gì sính tài mà làm liá»u như bá»n vÅ© phu thấp trí. Tại Trung Äiá»n SÆ¡n, ta có mấy đệ huynh khả dÄ© có thể tiếp trợ chúng ta chống lại Hắc Lâu.

( thiếu vài trang ) Y dừng lại rồi tiếp luôn:

- Tào Nghệ đã có sẵn ngưá»i nối nghiệp cho y, ngưá»i đó là Lôi Nhất Phong ngoại hiệu Thiên Tý Äồng Tá»­, nghÄ©a nam cá»§a ỵ Hiện tại Lôi Nhất Phong giữ chức tổng quản trong Hắc Lâu, má»i sá»± phân phái thuá»™c hạ công tác bên ngoài và Ä‘iá»u hành sá»± vụ bên trong Ä‘á»u do hắn quyết định. Hắn có thá»±c quyá»n trong Hắc Lâu, cái quyá»n cá»§a hắn vượt hẳn quyá»n cá»§a vị phó lâu chá»§ hiện tại là Càn Khôn Nhất Chỉ Äá»— Vô Song. Nắm cái quyá»n đó, hắn khá»i phải đích thân xuất ngoại, tránh được nguy hiểm. Tào Nghệ muốn cho hắn được an toàn để má»™t ngày nào đó y nằm xuống vÄ©nh viá»…n rồi thì hắn sẽ thừa kế ngôi vị Lâu Chá»§. Ta biết như vậy nên chẳng bao giá» tin được là y chá»n ta làm ngưá»i kế vị. Và cÅ©ng chính sá»± dụ dẫn cá»§a y làm cho ta thấy rõ tâm địa xảo quyệt cá»§a y hÆ¡n.

Lệ Tuyệt Linh há»i:

- Äá»™t nhiên mà lão ca được trá»ng dụng như vậy, Lôi Nhất Phong và Äá»— Vô Song không ganh tỵ sao?

Thân Xương Ngá»c cưá»i lạnh:

- Há» có là thánh đâu mà không ganh tỵ? Cả hai vừa ghìm nhau mà cÅ©ng vừa theo dõi ngấm ngầm từng cá»­ động cá»§a tạ Tuy nhiên, bên trong thì hỠđố kỵ, ngoài mặt lại hết sứa thừa phụng ta, há» sợ ta bất mãn vì há» mà bá» Ä‘i rồi Tào Nghệ sẽ trách cứ há» nặng ná».

Y kết luận:

- Chung quy tất cả Ä‘á»u nằm trong cái thuật cá»§a Tào Nghệ, y muốn cho má»i ngưá»i Ä‘á»u dòm ngó lẫn nhau, cho nên có cái sá»± phân quyá»n đảo Ä‘iên như vậy, để ai ai cÅ©ng tá»± xem mình là quan trá»ng và cố rình rập lẫn nhau, tìm sÆ¡ hở mà hạ nhau, lập công vá»›i Lâu Chá»§. Không ai dám phản.

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Tào Nghệ quả là một con cáo già!

Thân Xương Ngá»c hừ má»™t tiếng:

- Cái đó thì hẳn rồi!

Äêm sắp tàn, bình minh ló dạng nÆ¡i phương Äông.

Lệ Tuyệt Linh ngáp dài thốt:

- Tìm nÆ¡i nào làm má»™t giậc Ä‘i lão ca, qua má»™t đêm náo nhiệt, đệ mệt má»i vô cùng
Tài sản của meongo75

  #23  
Old 26-04-2008, 07:47 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 23


Hồng tri thù hội



Bách Trượng Lăng là má»™t khu đất gồm nhiá»u gò, chiếm má»™t diện tích mấy trăm dặm tròn. Gò có cái cao, cái thấp, bất đồng nhau. Hình thức lại không giống nhau, có cái đầu tròn như chiếc bánh bao, có cái nhá»n như mÅ©i dùi.

Với những chiếc gò dị hình quái trạng cao thấp bất đồng đó, Bách Trượng Lăng là một địa điểm vô cùng hiểm ác. Từ xa xa nhìn nó giống như mặt biển lúc vũ bão, ngàn muôn sóng nổi trập trùng.

Má»™t con lá»™ xuyên ngang qua khu lăng, con lá»™ không do bàn tay ngưá»i tạo thành mà nó chỉ là má»™t lối mòn do chân ngưá»i xuôi ngược đây đó lưu lại, nÆ¡i rá»™ng, nÆ¡i hẹp, chá»— cao chá»— thấp, có chá»— đứt Ä‘oạn vì cá» má»c lan tràn, có chá»— vòng quanh theo gò hoặc hố.

Thật là một nơi hoang vắng nhuốm màu thê lương ảm đạm.

Hiện tại, Lệ Tuyệt Linh và Thân Xương Ngá»c đã đến Bách Trượng Lăng.

Không khí oi bức lạ lùng, chẳng có một cơn gió nhẹ thoảng qua, xoa dịu phần nào cái khó chịu của khách lữ hành. Nóng từ trên đổ xuống, nóng từ dưới bốc lên, hỠnhư ở giữa lò hơi, ngột ngạt không thở nổi.

Lấy khăn quấn cổ lau mồ hôi mặt, Lệ Tuyệt Linh tặc lưỡi thốt:

- Chừng như có sự lạ quanh đây.

Thân Xương Ngá»c gò ngá»±a chậm lại, bình tÄ©nh há»i:

- Äệ có nghe gì à?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu ká»m ngá»±a dừng lại, nghiêng tai nghe ngóng.

Äúng vậy, vá» phía hữu, sau cái gò có tiếng hét la, tiếng kêu gào lẫn tiếng khóc há»—n độn. Âm thanh cá»§a nữ nhân chiếm phần lá»›n.

Lệ Tuyệt Linh nhìn qua Thân Xương Ngá»c há»i:

- Lão ca nghe chứ?

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Ta nghe từ trước khi đệ nói. Chỉ vì đệ ba hoa mãi thành ra lấn át những tiếng đó nên đệ phát hiện muộn.

Y giục ngựa chạy đi trước. Lệ Tuyệt Linh theo sau đi sâu vào Bách Trượng Lăng.

Không ai đỠcập đến những tiếng gào thét từ nÆ¡i chiếc gò bên hữu vá»ng đến. Chốc chốc, há» lấy bình nước, uống má»™t ngụm.

Má»™t lúc sau, chừng như Lệ Tuyệt Linh phát hiện ra má»™t Ä‘iá»u gì, có lẽ lạ lùng hÆ¡n trước nên chàng thoáng giật mình há»i Thân Xương Ngá»c:

- Lão ca định bỠqua luôn ư?

Thân Xương Ngá»c gật đầu tá» vẻ chán nản:

- Äành vậy rồi ! Chúng ta gặp quá nhiá»u phiá»n phức, nếu tránh được phần nào nữa thì càng hay.

Lệ Tuyệt Linh do dự :

- Có tiếng nữ nhân khóc. Äệ nghÄ© là có má»™t sá»± bất công nào đó … Thân Xương Ngá»c đáp gấp :

- BỠđi, lão đệ! Trong thiên hạ, sự bất công xảy ra khắp nơi mỗi ngày, một Lê.

Tuyệt Linh hay má»™t Thân Xương Ngá»c không làm sao can thiệp kịp thá»i và đầy đủ được.

Cầm như nó xảy ra ở tận phương trá»i nào xa xôi, ngoài tầm tai, tầm mắt chúng ta Ä‘i.

Khi nào chúng ta có phép nhiệm màu hoá thân thành ngàn vạn, hẵng hay!

Lệ Tuyệt Linh lau mồ hôi mặt:

- Mình đi luôn?

Thân Xương Ngá»c Ä‘iá»m nhiên:

- Phải vậy rồi ! Chúng ta không thể là con ngưá»i quá xấu, song cÅ©ng không nên quá tốt. Giữ trung dung là được rồi, bởi thái quá thì bất cập. Trừ trưá»ng hợp chính mắt trông thấy thì lại khác, chứ còn nghe thì vẫn có thể lá» Ä‘i. Mắt thấy lắm lúc còn hồ đồ, huống hồ tai nghe thì lại còn dá»… lầm lẫn hÆ¡n. Thì giá» lúc này đối vá»›i chúng ta có giá tri.

tuyệt đối, nên nhớ như vậy.

Lệ Tuyệt Linh nhìn vỠhướng phát ra tiếng kêu, tiếng khóc. Những tiếng đó nho?

lại, dần dần …Thân Xương Ngá»c tặc lưỡi:

- Äừng nhìn! Chúng ta Ä‘i thôi!

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Thì đi !

Há» lại giục ngá»±a cất vó. Nhưng Lệ Tuyệt Linh cảm thấy lòng ray rứt vô cùng, thần trí từng giây dao động hÆ¡n … Chàng lấy làm lạ tá»± há»i tại sao hôm nay lại mất bình tÄ©nh đến thế.

Chừng như từ phía sau, sau chiếc gò bên hữu đó, có một hấp lực thu hút tâm hồn chàng, bắt buộc chàng phải nghĩ đến những tiếng la, tiếng khóc đó mãi.

Chốc chốc, chàng quay đầu nhìn lại nhưng vẫn cứ cho ngá»±a sải Ä‘á»u. Chàng phải cố dằn lòng, áp chế cái ý muốn trở lại.

Thấy thái độ cá»§a Lệ Tuyệt Linh, Thân Xương Ngá»c lắc đầu, thở dài :

- Thôi được, chúng ta trở lại vậy!

Lệ Tuyệt Linh giật mình :

- Cứ bỠqua đi, quan tâm đến làm gì!

Thân Xương Ngá»c ká»m ngá»±a dừng lại:

- Nếu bảy năm trước, đệ không thích can thiệp vào những chuyện bất bình thì làm gì ta thoát chết nÆ¡i tay bá»n Trung Châu Thất Hùng, chúng ta trở lại Ä‘i!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i nhẹ:

- Lão ca không trách đệ tìm chuyện phiá»n phức chứ?

Thân Xương Ngá»c quả quyết:

- Không há» có việc đó đâu! Äệ muốn giúp đỡ ai, ta sẵn sàng ra sức vá»›i đệ. Hoàn toàn tán đồng.

Lệ Tuyệt Linh cao giá»ng:

- Chúng ta trở lại vậy!

Ngựa quay đầu, cất vó nhanh hơn lúc đi. Dĩ nhiên là tiến vỠcái gò có tiếng la tiếng khóc … Trong khoảnh khắc, hỠđã đến chân gò.

Bất thình lình, má»™t tiếng vù vang lên. Từ mặt đất, má»™t mảng lưới bay lên, căng thẳng, nếu hai con ngá»±a vá»t tá»›i là rÆ¡i đúng vào trong mảng lưới đó.

DÄ© nhiên, khi mồi sa lưới, kẻ quăng lưới sẽ khép lưới lại liá»n, lưới quấn quanh ngá»±a, quanh ngưá»i, dù kỵ sÄ© có thần lá»±c đến đâu cÅ©ng không kịp thá»i vùng vẫy bứt đứt lưới được.

Nhưng đây lại là Lệ Tuyệt Linh và Thân Xương Ngá»c thì mảnh lưới đó cầm như vô dụng. Cả hai khẽ thúc gót chân vào hông ngá»±a, ngá»±a cất cao bốn vó, bay ngang bên trên lưới. Khi hai ngá»±a đáp xuống bên kia, mảnh lưới má»›i nhấc khá»i mặt đất đúng theo chiá»u cao ước muốn cá»§a kẻ chăng lưới. Và kẻ chăng lưới, chẳng phải má»™t ngưá»i, lưới có bốn góc, ắt có bốn ngưá»i cùng giật.

Äó là bốn tráng hán, nấp theo ven lá»™. HỠăn mặc cá»±c kỳ quái dị, áo rá»™ng màu Ä‘á», chân mang hài cá», thanh Ä‘ao hình lá»— tai trâu giắt nÆ¡i hông, đầu tròng má»™t chiếc vòng bằng đồng che ná»­a vầng trán. Chiếc vòng lá»›n bảng, nÆ¡i bảng có khắc hình má»™t con nhện rất lá»›n.

Thân Xương Ngá»c nhận ra đối phương, thấp giá»ng gá»i Lệ Tuyệt Linh:

- Hồng Tri Thù Hội !

Lệ Tuyệt Linh cau mày:

- Gặp bá»n này thì đúng là gặp phiá»n phức rồi vậy!

Hồng Tri Thù Há»™i là má»™t bang há»™i có thế lá»±c rất lá»›n, phạm vi gồm ba tỉnh vùng Bắc. Hồng Tri Thù Há»™i là má»™t tổ chức tà dị, thu nạp tất cả bá»n hung tàn bạo ngược trong má»i giai tầng xã há»™i. Há» chuyên làm cái việc cúng tế, gá»i thần, bắt quá»·, mê hoặc dân chúng, đòi thù lao rất nặng. Ngoài ra há» còn hành nghá» không vốn.

Nguồn lợi của hỠlà tế phí và những tài sản cướp đoạt được trong thiên hạ nên cuộc sinh ý rất thịnh vượng, nhỠthế mà thinh danh của hỠlan rộng khắp sông hồ, lôi cuốn những phần tử bại hoại theo vỠngày càng đông đảo.

Hiện tại thì lực lượng của hỠvô cùng hùng hậu.

Thân Xương Ngá»c tiếp:

- Xem ra chính bá»n này chá»§ động sá»± tình, chúng đón đưá»ng như thế nếu không cướp cá»§a thì cÅ©ng là thanh toán má»™t món nợ máu nào đó.

Lệ Tuyệt Linh đảo mắt nhìn quanh, phát hiện ra nơi phía sau gò, có hai con ngựa cột một nơi, rương tráp văng ngổn ngang, hai chiếc kiệu nhỠlật nghiêng vỠmột phía.

Trên mặt đất có bảy tám xác ngưá»i, nhuá»™m đỠmáu. Hiển nhiên đó là những nạn nhân cá»§a bá»n Hồng Tri Thù Há»™i.

Trong số các thi thể, có bốn ăn vận theo hàng kiệu phu còn má»™t vận áo bố, mưá»ng tượng là má»™t lão bá»™c. Má»™t lão nhân có mái tóc bạc như sương, vận áo dài bằng lụa, đầu bị chẻ làm hai, óc trắng lòi ra hòa vá»›i máu hồng trông hết sức ghê tởm. Má»™t vành khăn văn sÄ© bị hất tung ra xa, ngá»±c cá»§a lão nhân có nhiá»u vết Ä‘ao chém ngang chém dá»c, da thịt bầy nhầy.

Bên cạnh xác lão nhân có chiếc xác cá»§a lão phụ. Lão phụ úp mặt xuống đất, gục ngã nÆ¡i chân lão nhân, trên lưng còn má»™t thanh ngưu nhÄ© Ä‘ao cắm đứng, Ä‘ao lút vào ngưá»i độ ná»­a phân.

Chỉ còn má»™t ngưá»i sống sót, là má»™t thiếu nữ nhan sắc tuyệt vá»i. Song hiện tại, niá»m sợ hãi làm mất cái vẻ rạng rỡ, nàng chỉ còn là má»™t đóa hải đưá»ng tÆ¡i tả dưới cÆ¡n mưa gió bão bùng.

Tóc xõa rối bồng, máu vấy khắp thân thể, y phục tả tÆ¡i, bao nhiêu châu ngá»c Ä‘eo nÆ¡i ngưá»i Ä‘á»u bị hai tráng hán lá»™t sạch. Bốn tráng hán khác kiá»m giữ chân tay nàng, má»™t gã khác Ä‘ang cởi quần, cởi áo, sắp sá»­a cưỡng hiếp nàng.

Thiếu nữ đã khóc thét từ lâu, hiện tại thì lệ thảm đã cạn dòng, tiếng khóc cũng không còn vang rõ. Nàng còn vùng vẫy làm sao được với ngần ấy hung thần ác quỷ?

Cuối cùng vì thẹn, vì tức uất, nàng hôn mê luôn trước những tràng cưá»i hô hố cá»§a bá»n tráng hán áo hồng. Trừ xác chết, trừ kẻ sống, ngoài xa xa, còn có năm nhân vật nữa, cÅ©ng cổ quái như tất cả. Há» xếp bằng tròn nhìn vá» phía này, ngưá»i nào cÅ©ng lá»™ vẻ phẫn ná»™.

Thân Xương Ngá»c quắc mắt nhìn trừng trừng kẻ sắp làm Ä‘iá»u ô nhục cho thiếu nữ. Ngưá»i đó kinh hãi, hấp tấp kéo chiếc quần vừa được tụt xuống.

Lệ Tuyệt Linh bước tới một bước, lạnh lùng thốt:

- Giữa ban ngày, trước mắt đông ngưá»i, bằng hữu làm như thế được sao? Mặc áo mặc quần vào Ä‘i, rồi nghe bá»n ta há»i chuyện! Nên biết là chỉ có loài súc vật má»›i làm như thế, mà ta thì không thể nói chuyện vá»›i loài súc vật.

Trong bốn đại hán đứng bao quanh, má»™t gã bước tá»›i. Gã có gương mặt Ä‘en sì, lại mang sẹo chằng chịt, hai tay chống nạnh, đầu nghinh nghinh, cất giá»ng ngạo nghá»…:

- Các ngươi muốn gì? Cái gan cá»§a các ngươi bao lá»›n mà dám trêu vào đại đệ tá»­ cá»§a Äịa Äàn trong Hồng Tri Thù Há»™i?

Lệ Tuyệt Linh hừ một tiếng:

- Ngươi tên gì?

Äại hán mặt Ä‘en thốt oang oang:

- Tên tả Muốn nghe thì phải ká»m cứng đôi chân, giữ vững tâm thần, nếu không thì sẽ khiếp quá mà ngã sụm đấy nhé. Nghe đây:

Ta là ÄÆ¡n Äại Nguyên, đại đệ tá»­ cá»§a Äịa Äàn trong Hồng Tri Thù Há»™i ! Rõ chưa?

Một tiếng ộc tiếp nối theo câu nói của gã, rồi thân hình gã bắn tung lên không.

Tiếng á»™c là do máu từ cổ vá»t ra, thân hình gã bay má»™t nÆ¡i, đầu văng má»™t nẻo. Lệ Tuyệt Linh ung dung nhấc chân lên, quét thanh Sanh Tá»­ Kiá»u vào đế giày cho sạch máu rồi tra Ä‘ao vào vá».

Äoạn chàng lắc đầu, trầm giá»ng nói:

- Muốn nói khoác, muốn làm ra vẻ ngưá»i hùng thì ít nhất cÅ©ng phải xem đối phương là con ngưá»i như thế nào. Chứ cái thứ quá»· con ma con mà hống hách trước Diêm Vương thì có chết mưá»i kiếp cÅ©ng chẳng ai thèm thương tiếc. Lầm đối tượng thì Ä‘i Ä‘á»i là cái chắc, không biết cái đạo lý đó thì còn ngang dá»c trên giang hồ làm chi cho mất mạng oan uổng.

Bá»n ngưá»i trong Hồng Tri Thù Há»™i cÆ¡ hồ chẳng ai trông thấy Lệ Tuyệt Linh xuất thá»§ như thế nào. Cho nên há» kinh hãi, chẳng biết tại sao ÄÆ¡n Äại Nguyên bay đầu vang xác, mãi đến lúc Lệ Tuyệt Linh lau Ä‘ao máu vào đế giày thì há» má»›i vỡ lẽ.

Má»™t tiếng thét kinh khiếp vang lên, má»™t ngưá»i nhảy lùi vá» phía hậu rất xa, bao nhiêu ngưá»i kia tài nào mà dám đứng yên tại chá»—? Lệ Tuyệt Linh cởi chiếc áo ngoài, phá»§ lên thân thể cá»§a thiếu nữ. Lúc đó, nàng đã khôi phục lại tri giác, mê thì thôi, tỉnh lại là nàng cứ khóc, cứ gào lên:

- Phụ thân ơi …. Mẫu thân ơi … Lệ Tuyệt Linh nạt:

- Cấm khóc!

Thiếu nữ hoảng sợ, nín khóc ngaỵ Nín kêu gào, nín khóc thành tiếng, chứ nàng còn đổ lệ như thưá»ng.

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng há»i:

- Cô nương là ai?

Thiếu nữ rung giá»ng há»i lại :

- Ngưá»i … đại hiệp… không cùng vá»›i bá»n chúng?

Lệ Tuyệt Linh gần như quát:

- Äừng há»i nhảm! Hai chúng ta tá»± nhiên là khác biệt so vá»›i bá»n chúng.

Thân Xương Ngá»c ôn hòa hÆ¡n:

- Bá»n tại hạ đến tiếp trợ cô nương đây. Cô nương không thấy là bá»n tại hạ đã giết ngưá»i để cứu cô nương khá»i bị chúng làm nhục sao?

Thiếu nữ lộ vẻ cảm kích, van cầu:

- Xin các vị cứu nạn chỠXin hai vị đại hiệp thương xót … Lệ Tuyệt Linh nạt ngang:

- Cô nương là ai ? Ãt nhất bá»n tại hạ cÅ©ng phải biết lai lịch cá»§a cô nương má»›i quyết định thái độ được chứ.

Thiếu nữ đáp:

- Tiểu nữ là…Hoàng Quân Nhã… gia gia tôi…cáo lão quy Ä‘iá»n…gia gia tiểu nữ là huyện lịnh Bồ Huyện, cùng Ä‘i có lão bá»™c Hoàng Hỷ…trên đưá»ng vá» cố hương…NgỠđâu đến đây bị chúng đón chận, hành hung, giết kiệu phu, cướp cá»§a lại giết luôn song thân tiểu nữ…chúng lại còn toan cưỡng hiếp tiểu nữ… Thân Xương Ngá»c thở dài:

- Lại một thảm sự thế gian … Lệ Tuyệt Linh hừ lạnh:

- Tại sao chúng đón đưá»ng giết toàn gia cá»§a cô nương?

Má»™t giá»ng nói vừa cao vừa khàn cất lên từ phía sau lưng chàng vá»ng tá»›i:

- Tiểu tá»­ muốn nghe thì ta sẽ nói cho nghe. Äể biết tại sao chúng ta làm như thế.

Lệ Tuyệt Linh quay đầu lại. Ngưá»i vừa lên tiếng là má»™t nhân vật có thân vóc ốm trong số năm nhân vật ngồi xếp bằng tròn cách xa xa, chá» xem trò nhÆ¡ nhuốc. Hiện tại cả năm ngưá»i đã đứng lên và cùng bước tá»›i.

Lệ Tuyệt Linh bĩu môi:

- Hãy nói nhanh lên đi !

Ngưá»i đó trước hết quan sát Lệ Tuyệt Linh và Thân Xương Ngá»c từ đầu đến chân, sau đó má»›i buôn giá»ng khàn khàn:

-Xem ra hai vị hẳn là đồng đạo, mà Ä‘á»u là cao thá»§ cả, chắc là phải có lai lịch phi thưá»ng. Vậy đối diện vá»›i hạng ngưá»i hữu danh, tại hạ thấy có bổn phận phân trần cho các vị biết rõ trắng Ä‘en… Lệ Tuyệt Linh chặn lại:

- Äừng dài dòng ! Cứ Ä‘i ngay vào Ä‘á»!

Äối phương lá»™ sắc căm há»n:

- Cái tên cẩu quan Hoàng Äạt Äức kia làm huyện lịnh tại Bồ huyện cÅ©ng hÆ¡n năm năm rồi, chống đối vá»›i Hồng Tri Thù Há»™i cÅ©ng hÆ¡n năm năm, không thiếu má»™t ngày. Lão luôn áp bứa đệ tá»­ cá»§a bổn há»™i trong má»i hành động tại địa phương quản lý cá»§a lão. Lão gán cho bổn há»™i cái tá»™i dùng tà thuật mê hoặc nhân tâm, Ä‘oạt cá»§a, hại ngưá»i, kết án các đệ tá»­, phá há»§y thần đàn, đài tế cá»§a bổn há»™i. Trong năm vừa qua, lão bắt luôn vị đàn chá»§ chi đàn Bồ huyện, dùng cá»±c hình tra khảo, bắt buá»™c đàn chá»§ phải cung khai những việc mà y chẳng há» là , sau đó lão ta xá»­ trảm ỵ Thứ cẩu quan hống hách, á»· quyá»n cậy thế, vu hãm lương dân như vậy, thá»­ há»i có nên hạ sát hay không chứ?

Lệ Tuyệt Linh chưa nói gì thì Hoàng Quân Nhã đã hét lên:

- Nói nhảm! Hoàn toàn bịa đặt. Gia gia ta chỉ má»™t lòng bảo vệ lương dân, không cho bá»n các ngươi gieo rắc sá»± mê tín, gây hoang mang làm cho nếp sống bình thưá»ng cá»§a há» phải Ä‘iên đảo. Do đó, ngưá»i luôn luôn ngăn chặn má»i hoạt động cá»§a các ngươi, dá»±a vào thần quyá»n và ma lá»±c mà bóc lá»™t dân chúng đến tận xương tá»§y. Các ngươi lưá»ng gạt dân chúng đủ Ä‘iá»u, há» bị dụ đến độ bá» cả công việc, lo tiá»n lá»… lo lá»… vật cung hiến cho các ngươi để ác ngươi nấp sau tế đài thần đàn mà ung dung hưởng thụ … Dừng lại má»™t chút, nàng tiếp:

- Là má»™t huyện lịnh, gia gia ta có trách nhiệm đối vá»›i dân chúng trong địa phương, đương nhiên ngưá»i phải diệt trừ cái tai há»a đó, chẳng lẽ để cho các ngươi tá»± tung tá»± tác, khinh miệt quốc pháp?

Ngưá»i kia cá»±a kỳ phẫn ná»™ hét oang oang:

- Hay cho tiện tỳ to gan dám đặt Ä‘iá»u xuyên tạc hoạt động cá»§a bổn há»™i. Ngươi nói thế mà có chứng cứ gì không?

Hoàng Quân Nhã ngẩng cao đầu:

- Chính gia gia ta thuật lại như vậy!

Ngưá»i kia xì má»™t tiếng:

- Cha nói vá»›i con thì muốn nói gì mà chẳng được. Nhưng có ai tin nổi lá»i đó chứ.

Chẳng lẽ cha làm kẻ cướp lại tự nhận với con là mình làm kẻ cướp sao? Hoàng lão tặc dại gì mà phô trương cái xấu xa của ta rả Tự nhiên là lão phải nói tốt cho lão chứ!

Hoàng Quân Nhã cãi:

- Gia gia ta chẳng há» nói má»™t lá»i dối trá vá»›i bất cứ ai. Gia gia ta luôn luôn hành sá»± quang minh, chính ngưá»i nói mối hoa. do các ngưá»i gây ra là sá»± lo âu cá»§a ngưá»i.

Huống chi, còn bá tánh trong Bồ huyện bị Ä‘iêu đứng vì các ngươi. Há» vô cùng oán hận các ngươi. Giả như hai vị đại hiệp này không tin ta, há» có thể há»i dân chúng trong vùng thì há» sẽ biết sá»± thật.

Lệ Tuyệt Linh và Thân Xương Ngá»c là những tay lịch lãm trên giang hồ, lắng nghe song phương đối đáp, nhìn thần sắc cá»§a song phương, hỠđã biết ngay ai phải ai quấy rồi.

Cả hai cùng đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt cá»§a há» cùng biểu lá»™ cảm nghÄ© là Hoàng Quân Nhã không nói ngoa và đúng là bá»n Hồng Tri Thù Há»™i có làm Ä‘iêu đứng dân chúng tại Bồ huyện cho nên vị huyện lịnh phải dùng má»i biện pháp diệt trừ tai hoa. để cứu dân lành.

Ngưá»i kia sôi giận, sát khí bốc bừng bừng lên đôi mắt, quát vang:

- Tiện tỳ già mồm mép thật, ta giết ngươi ngay!

Hắn chưa làm má»™t động tác gì thì Lệ Tuyệt Linh đã rút thanh Sanh Tá»­ Kiá»u đưa ngang ra chận trước mặt hắn.

Hắn kinh hãi nhảy ra xa, hấp tấp há»i:

- Ngươi muốn gì?

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Bá»n ta đã can thiệp vào vụ này rồi thì phải há»i cho ra lẽ trắng Ä‘en. Ngươi chưa nói gì mà lại toan giết ngưá»i diệt khẩu thì khi nào ta chấp nhận cai thái độ mục hạ vô nhân cá»§a ngươi được?

Ngưá»i đó cố tranh biện:

- Cái lý vá» phần tại hạ, sá»± việc cÅ©ng do tại hạ làm, kẻ kia trước đây gieo ác thì bây giá» gặt há»a. ÄÆ°Æ¡ng nhiên là vậy rồi, hai vị còn muốn hiểu gì hÆ¡n?

Hoàng Quân Nhã rên rỉ:

- Hắn chối tội đó các vị Ơi!

Ngưá»i đó thét:

- Câm cái mõm chó của ngươi lại, tiện tỳ! Nói năng ngông cuồng là chết gấp đấy nhé!

Lệ Tuyệt Linh nhếch môi song không cưá»i thành tiếng:

- Bằng hữu Æ¡i! Dẹp cái oai khôi hài đó lại Ä‘i. Trước mắt bá»n ta mà ngươi quát nạt má»™t thiếu nữ thì hèn quá, ngươi không sợ bá»n ta phát cáu à?

Ngưá»i đó trầm giá»ng:

- Các vị không tin tại hạ à?

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Khó tin lắm!

Ngưá»i đó nổi giận, chỉ tay vá» phía Hoàng Quân Nhã:

- Thế các vị tin lá»i con bé đó ư?

Lệ Tuyệt Linh từ từ thốt:

- Bá»n ta tin nàng ! Äừng gá»i nàng là con bé vá»›i cái giá»ng mỉa mai, nàng là con nhà gia giáo, thanh bạch còn các ngươi chỉ là má»™t bá»n cướp rừng cướp núi, á»· mạnh hiếp yếu cậy đông lấn ít, bá»n ngươi chỉ là những tên thổ phỉ, tá»± thẹn không lo lại hống hách vá»›i kẻ khác, thật là vô sÄ©.

Ngưá»i đó vụt cưá»i hắc hắc:

- Nếu ta đoán không lầm thì hai ngươi cũng là những nhân vật trong hắc đạo.

Chúng ta cùng Ä‘i trên má»™t con đưá»ng, cÆ¡m chúng ta ăn, y phục chúng ta mặc, tiá»n bạc chúng ta tiêu xài, Ä‘á»u xuất xứ từ má»™t nguồn gốc. Bằng vào những lẽ tương đồng đó, chúng ta dù muốn dù không cÅ©ng là ngưá»i đồng đạo vá»›i nhau. Äã là đồng đạo thì tương thân tương trợ nhau má»›i là hợp lý chứ, chứ sao lại Ä‘i làm khó dá»… vá»›i nhau để chuốc lấy lụy phiá»n? Cần phải làm vậy má»›i tá» rõ được khí phách anh hùng à?

Thân Xương Ngá»c lạnh lùng bảo:

- Trong hắc đạo, vẫn có quy cá»§, con ngưá»i vẫn có thấp có cao như ở bất cứ ngành sanh hoạt nào giữa sông hồ. Nếu luận vá» tính cách, hành vi thì các ngươi chưa đáng làm cái việc xách giày cho bá»n ta đâu. Hai tiếng đồng đạo đó, hãy giữ lại mà dùng vá»›i bá»n cướp rừng cướp núi, chuyên lấy đông lấn ít, cậy mạnh hiếp yếu. Dưới con mắt cá»§a bá»n ta, Hồng Tri Thù Há»™i chỉ là má»™t nhóm ô hợp, quy tụ những cặn bã trong giang hồ, những tên vô lại, chẳng đáng liệt vào hàng ngÅ© khách giang hồ. Ta khuyên các ngươi nên tìm má»™t nÆ¡i hoang vắng nào đó mà ẩn mình, đừng bao giá» chưá»ng mặt vá»›i ngưá»i Ä‘á»i nữa.

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i tiếp nối:

- Cái gã đó mù rồi ! Thấy núi cao mà cứ cho là má»™t mô đất rồi cứ vươn tay vá»›i lên. Äồng đạo gì cái thứ sống bẩn trên xương máu dân chúng, cái thứ buôn thần bán thánh, nấp sau lưng quá»· bé, ma con để lừa bịp ngưá»i dân lương thiện.

Ngưá»i đó trừng mắt quát to:

- Hay cho cái bá»n ngu xuẩn các ngươi không thấy trá»i cao đất dày là gì. Các ngươi muốn chết hay sao mà lại dám can thiệp vào việc cá»§a bá»n ta?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu :

- Ta muốn chết thật song chỉ muốn chết già. Cho nên làm phiá»n các ngươi chết thay ta lần này vậy.

Ngưá»i kia lùi lại má»™t bước hét:

- ÄÆ°á»£c rồi ! Các ngươi muốn chết thì bá»n ta sẵn sàng hóa kiếp cho các ngươi.

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Ta hết sức kỳ quái, chẳng hiểu tại sao các ngươi dần dà mãi cho đến bây giỠmới nói tới cái việc đánh nhau.

Thân Xương Ngá»c cưá»i mỉa :

- Có chi đâu ! Chỉ vì chúng quen hùa như chó đàn, chó lÅ©, chỉ giá»i sá»§a mà nhát cắn. Rồi đệ xem, chúng không dá»a nạt được bá»n ta thì sẽ ôm đầu mà chạy như chuá»™t.

Cái thứ đó là cái thứ sợ chết nhất trên Ä‘á»i !

Trong năm ngưá»i đó, má»™t ngưá»i có vóc dáng mập mạp, to lá»›n bước tá»›i. Trước hết, hắn đưa lưỡi liếm quanh vành môi, kế đó đảo mắt má»™t vòng, sau cùng cất giá»ng như thanh la bể:

- Chúng ta đàm đạo không ăn ý lắm đó. Như vậy chỉ còn có má»—i má»™t việc là động thá»§ thôi. Bất quá, cây có bóng, ngưá»i có tên, trước khi dùng đến võ côn , các ngươi hãy nói tên há» ra Ä‘i.

Lệ Tuyệt Linh hừ một tiếng:

- Các ngươi hãy cung khai lý lịch cho ta nghe trước!
Tài sản của meongo75

  #24  
Old 26-04-2008, 07:49 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 24


Cái oai đao búa


Gã mập lá»›n bật cưá»i ha hả:
- Muốn nghe thì hãy lắng tai nghe cho kỹ. Bá»n ta là NgÅ© Thánh, nhậm chức há»™ pháp trong Hồng Tri Thù Há»™i, trá»±c thuá»™c quyá»n sai sá»­ cá»§a vị tổ sư Ä‘á»i thứ bạ Ta là Lý Thái, thiên hạ hay gá»i là Câu Hồn Lý Thái. Cái vị vừa đối thoại vá»›i các ngươi là Châu Phán, ngoại hiệu Tế Quá»· Äao.

Gã chỉ ba ngưá»i kia, lần lượt nêu danh:

- Äây là Chương VÄ© Hiá»n, có cái ngoại hiệu rất thanh nhã là Sanh Tá»­ Chùy. Vị kia là Triệu Äại Khôi, ngoại hiệu Nhị Phán Quan, còn ngưá»i cuối cùng là … Gã chưa dứt câu, ngưá»i đó lạnh lùng lên tiếng:

- Nại Hà Tiên Mã Thiên Phúc!

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Thế ra các ngươi Ngũ Thánh hộ pháp trong Hồng Tri Thù Hội?

Lý Thái trầm giá»ng:

- Ngươi lấy làm lạ sao ? Bá»n ta không giống các bậc thánh nhÆ¡n sao?

ÄÆ°a lưng bàn tay quẹt mồ hôi ngang trán, Lệ Tuyệt Linh bÄ©u môi:

- Thảo nào mà các ngươi chẳng buôn thần bán thánh. Cái thứ vô lại như vậy mà dám xưng thần xưng thánh thì còn xem trá»i đất ra cái quái gì nữa. Ngoại hiệu cá»§a các ngươi bốc cái mùi quá»· khó ngá»­i quá chừng. Ta tưởng các ngươi nên đổi cái danh xưng NgÅ© Thánh thành NgÅ© Quá»· thì má»›i hợp lý hÆ¡n.

Lý Thái hừ một tiếng:

- Aên nói dè dặt chút nhé! Äao pháp cá»§a ngươi tuy nhanh song cÅ©ng không đủ làm cho bá»n ta phải ngán mà để cho ngươi tá»± do buông tính ngông cuồng.

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Không ngán thì cứ vào !

Lý Thái hét :

- Xưng tên đi!

Thân Xương Ngá»c cau mày:

- Chúng ta giải quyết nhanh vấn đỠđi lão đệ! Vá»›i cái bá»n tà quái này thì hÆ¡i đâu mà đùa cợt dông dài cho mất thá»i giá». Ta bắt đầu thấy khó chịu rồi đây!

Lý Thái lại hét:

- Các ngươi tưởng mình thanh cao lắm chắc ? Mẹ kiếp, nói chuyện vá»›i bá»n ngươi là bá»n ta tá»± hạ mình lắm rồi đấy nhé! Thân phận là NgÅ© Thánh lại Ä‘i nói chuyện vá»›i các ngươi, phá»ng còn ra thể thống gì nữa chứ?

Thân Xương Ngá»c trầm giá»ng:

- Gã há» Lý ! Hãy mau dẫn nhau rá»i khá»i nÆ¡i này ngay, để vị Hoàng cô nương lại đó. Bá»n ta phá lệ tha chết cho.

Lý Thái quát to:

- Các ngươi nằm má»™ng à ? Hồng Tri Thù Há»™i lại Ä‘i khiếp sợ bá»n vô danh các ngươi sao ? Chính các ngươi tá»± tìm đến cái chết má»›i ngăn trở hành động cá»§a chúng ta đấy. Nên quay ngá»±a Ä‘i ngay, bá»n ta sẽ khoan hồng cho các ngươi sống sót mà vá» vá»›i gia đình.

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Äệ không đồng ý tha cho chúng đâu, lão ca ! Cứu Hoàng cô nương, cái đó hẳn rồi. Còn cái bá»n ma quá»· kia, đệ cÅ©ng muốn giết luôn, giết hết, không chừa má»™t mạng.

Bởi chúng hãm hại lương dân quá nhiá»u thì giá» thá» tá»™i đã đếnnên chúng má»›i gặp bá»n tạ Huống chi bình sinh đệ không thích có thái độ miá»…n cưỡng, cái gì không thuận mắt là đệ trừ khá»­ ngay.

Thân Xương Ngá»c tặc lưỡi:

- Vậy thì tùy đệ !

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Tốt ! Chúng không có ý xử dịu với chúng ta thì ta cũng phải có ý đó đáp lại chúng.

Lý Thái hừ một tiếng:

- Các ngươi sẽ thấy hậu quả của thái độ ngang ngạnh đó !

Lệ Tuyệt Linh tiếp:

- Vừa rồi ngươi há»i tên há» cá»§a anh em tạ Vậy bây giá» ta cho các ngươi biết ta là Lệ Tuyệt Linh, còn y là Thân Xương Ngá»c.

Bá»n NgÅ© Thánh cố moi trong ký ức, cố nhá»› hai cái tên ngưá»i mà chúng từng nghe nói đến trong quá khứ nhưng hiện tại chỉ nhá»› mang máng mà thôi. Bá»—ng Tế Quá»· Äao Châu Phàn buá»™t miệng kêu lên má»™t tiếng, cùng vá»›i tiếng kêu y nôi da gà liá»n. Rồi y thét lên:

- Thân Xương Ngá»c? Huyết Phá»§ Thân Xương Ngá»c! Má»™t hoàng đế không ngai vàng tại Trung Äiá»n SÆ¡n! Äệ nhất Liệp Sát Thá»§ trong Hắc Lâu … Lý Thái biến sắc, cÅ©ng thét khiếp lên:

- Lệ Tuyệt Linh ! Diêm La Äao Lệ Tuyệt Linh! Trá»i !

Những ngưá»i còn lại Ä‘á»u biến sắc mặt xám xịt. Không ai bảo ai, không hẹn mà đồng, tất cả Ä‘á»u lùi lại. Bất quá chúng chưa dám chạy Ä‘i mà thôi! Lý Thái nhìn quanh đồng bá»n, xem cái chá»§ ý cá»§a há» như thế nào qua thần sắc cá»§a há».

Nhưng cả bốn thánh kia cÅ©ng như y, Ä‘á»u bối rối kinh hãi như nhau.

Từ lúc đầu hỠchưa xuất thủ bởi vì hỠchưa biết lai lịch của đối phương. HỠchi?

chấn động vì đao pháp tuyệt diệu của Lệ Tuyệt Linh, nhưng hỠnghĩ có thể thủ thắng được với nhân số khá đông. Nhưng bây giỠthì hỠngán rõ rệt.

HỠnằm mộng cũng không tưởng được là hôm nay lại gặp phải hai hung thần.

Nại Hà Tiên Mã Thiên Phú toát mồ hôi lạnh nhìn đối phương má»™t lúc, sau cùng gá»i Lý Thái:

- Thái ca ! Äây là Lệ đại huynh và Thân đại huynh mà! Thì có đánh nhau má»›i có nhận ra nhau. Thế thì chúng ta buông luôn việc này Ä‘i, Thái ca !

Nhị Phán Quan Triệu Äại Khôi tán đồng luôn:

- Phải đó ! Oan gia nên mở không nên buộc !

Lý Thái xoa xoa hai tay vào nhau ấp úng:

- Cái đó …cái đó…thì… Sanh Tá»­ Chùy Chương VÄ© Hiá»n quát lá»›n:

- Các anh em nói gì chứ ! Mẹ kiếp, chúng ta có thể bị ngưá»i đánh chết chứ nhất định không để cho ngưá»i doa. khiếp mà chết được. Dù cho chúng có là Lệ Tuyệt Linh hay Thân Xương Ngá»c Ä‘i chăng nữa cÅ©ng không có oai khí làm chết ngưá»i. Chúng có tài năng chi đó mà dám khinh thưá»ng anh hùng trong thiên hạ? Các anh em chịu nổi thái độ cao ngạo cá»§a chúng sao ? Nên nhá»› là mình nhượng má»™t bước thì chúng sẽ lấn mưá»i bước. Chúng ta quỳ xuống van cầu thì chúng sẽ dẫm lên đầu chúng tạ Giả như hôm nay hoà giải được vá»›i chúng rồi thì ngày sau bá»n ta còn mặt mÅ©i nào Ä‘i lại trên giang hồ nữa chứ ? Rồi chúng ta khi trở vá» sẽ phúc trình vá»›i tổ sư như thế nào?

Gân mặt giật từng hồi, Lý Thái hấp tấp nói:

- Äừng nóng nảy ! Thong thả mà thương lượng ! Thong thả … Châu Phán càng hấp tấp hÆ¡n:

- Tiểu đệ nhận thấy là chúng ta nên ước hẹn vá»›i há» má»™t địa Ä‘iểm nào đó, mình sẽ quyết định má»™t cuá»™c thư hùng vá»›i há». Thái ca nghÄ© sao ?

Lý Thái gật đầu, cao giá»ng thốt:

- Lệ đại huynh ! Thân đại huynh ! Tại hạ nghÄ© cái việc phiá»n phức hôm nay, bá»n anh em tại hạ không thể giải quyết được. Vậy nhị vị đại huynh ước định cho má»™t thá»i gian nào đó, tại má»™t địa Ä‘iểm do nhị vị chá»n, chúng ta sẽ gặp lại nhau để dứt khoát sá»± việc hôm naỵ Nhị vị có đáp ứng chăng?

Lệ Tuyệt Linh buông gá»n:

- Không!

Thân Xương Ngá»c hừ má»™t tiếng:

- Cái kế hoãn binh đó cũ kỹ quá rồi. Ngày nay không còn ai dùng nữa. GiỠđây các ngươi tránh né một cuộc va chạm, thế các ngươi không sợ làm mất mặt tổ sư các ngươi sao?

Lý Thái đỠmặt đỠtai, quá thẹn thành giạn, lí nhí không thành lá»i:

- Bức nhau…làm chi…thái quá thế?

Lệ Tuyệt Linh cưá»i lạnh:

- Hồng Tri Thù Há»™i quy tụ nhiá»u phần tá»­ há»—n tạp chẳng lấy gì làm xuất sắc lắm, tuy nhiên cÅ©ng có thể nhiá»…u nhương dân lành , gây trở ngại đến nếp sống bình thưá»ng cá»§a ngưá»i dân. Bá»n ta không thừa thì giá» dính dấp vô cái bá»n vô lại như các ngươi. Do đó, gặp là đánh chết, đánh gấp, trừ hại cho lương dân, không thể dung dưỡng các ngươi được, mà hòng hẹn nay ước mai. Các ngươi đừng hòng dùng mưu kế gì, vô ích thôi !

Sanh Tá»­ Chùy Chương VÄ© Hiá»n rít lên:

- Anh em có nghe tiểu tá»­ đó nói chăng ? Hắn mắng như tát nước vào mặt bá»n ta , thế mà chẳng ai phản ứng gì cả. Äánh ! Cứ đánh ! Liá»u má»™t trận sanh tá»­ vá»›i chúng!

Chẳng còn cách nào hơn!

Lý Thái vội ngăn chận lại :

- Chương nhị đệ !Äừng nóng chứ ! Bình tÄ©nh Ä‘i, để ta nghÄ© ra má»™t biện pháp lưỡng toàn chứ… Sanh Tá»­ Chùy Chương VÄ© Hiá»n quát lá»›n:

- Còn biện pháp lưỡng toàn gì mà phải nghÄ©? Ngưá»i ta mắng vào mặt, không lo phản ứng ngay, lại ở đó mà suy nghÄ©. Chắc Thái ca chỠđến lúc nát mặt nát mày má»›i có thái độ phải không?

Lệ Tuyệt Linh liếc mắt sang Thân Xương Ngá»c, Thân Xương Ngá»c từ từ bước vá» má»™t bên.

Tế Quá»· Äao Châu Phán kêu to:

- Äá» phòng ! Hắn muốn động thá»§ đó !

Châu Phán cảnh cáo đồng bá»n đã nhanh mà Thân Xương Ngá»c xuất thá»§ còn nhanh hÆ¡n nữa. Trong khi hắn kêu lên thì chiếc búa lưỡi hình vầng trăng đã bay sang hắn rồi. Äồng thá»i Nhị Phán Quan Triệu Äại Khôi đâm đôi phán quan bút ngang qua Thân Xương Ngá»c. Nhưng chiếc búa bay Ä‘i được ná»­a tầm liá»n quật trở lại, bật kêu má»™t tiếng vù làm cho Triệu Äại Khôi kinh hãi, bá» dở thế công, hoang mang nhảy tránh. Bên kia, Lệ Tuyệt Linh chá»›p động thân hình, vung thanh Sanh Tá»­ Kiá»u kêu vút lên má»™t tiếng. Lý Thái cấp tốc thoái hậu, cùng má»™t lúc Chương VÄ© Hiá»n quét má»™t vòng Sanh Tá»­ Chùy, lướt lên đón đối phương.

Hoành thân lạnh mình, Lệ Tuyệt Linh lòn dưới chùy ảnh, quét Sanh Tá»­ Kiá»u tá»›i.

Má»™t tiếng soảng vang lên, ngá»n Cá»­u Lăng Cương Tiên cá»§a Mã Thiên Phúc bị đánh bật ra ngoài. Äoạn chàng vừa hạ thấp ngưá»i vừa loang tiếp má»™t vòng Ä‘ao, đúng lúc Chương VÄ© Hiá»n nhấc quả chùy lên, bày trống phần ngá»±c.

Äao xuyên thá»§ng ngá»±c, Sanh Tá»­ Chùy Chương VÄ© Hiá»n ngã xuống, tắt thở liá»n. Lý Thái bay hồn lạc phách, cấp tốc nhảy tạt qua má»™t bên. Lệ Tuyệt Linh rút thanh Ä‘ao từ ngá»±c Sanh Tá»­ Chùy Chương VÄ© Hiá»n ra. Trong khi đó, chiếc Cá»­u Lăng Cương Tiên bay sang.

Không chá»›p mắt, Lệ Tuyệt Linh chá» cho ngá»n cương tiên tiến tá»›i gần, hụp đầu xuống nhưá»ng cho nó vút quạ Bàn tay tả rút nhanh chiếc vá» Ä‘ao quật sang trái. Äầu vá» Ä‘ao đập vào mặt Mã Thiên Phú, mÅ©i và miệng phun máu thành vòi. Hắn ngã ngưá»i, ngá»­a mặt lên không.

Thân Xương Ngá»c xoay mình nhanh quá, chiếc búa tung Ä‘i đủ bốn phía.

Triệu Äại Khôi khoác chiếc phán quan bút đón chận.

Một tiếng soảng vang lên, tiếp theo là một tiếng soạt. Phán quan bút bị hất dội trơ?

vá», chiếc búa bắn theo há»›t ná»­a đầu cá»§a Triệu Äại Khôi.

Châu Phán hét lên một tiếng lớn, vung đao chém bừa.

Thân Xương Ngá»c nhón đầu bàn chân, khẽ nhún mình vá»t xéo qua ngưá»i đối phương, từ phía sau quay nhanh lại, phóng ra má»™t nhát búa trúng ngay cổ cá»§a Châu Phán, đầu hắn văng Ä‘i, xác ngã xuống.

Bá»n NgÅ© Thánh há»™ pháp chỉ còn thừa lại độc má»™t mình Lý Thái.

Y táng đởm kinh tâm, hồn phi phách lạc,làm gì y dám xông vào.

Äứng xa xa, y quát:

- Anh em đâu ! Cùng vào nhanh, vào một lượt !

Nhưng bá»n ngưá»i trong Hồng Tri Thù Há»™i chưa kịp nhích động thì Lệ Tuyệt Linh đã vung Ä‘ao. Từ trung tâm cá»§a cục trưá»ng nhảy vá»t ngoài, xa hÆ¡n ba trượng, nÆ¡i đối phương tạo vòng vây. Äao chá»›p lên, máu vá»t ra, tiếng rú vang, đối phương lá»›p chết, lá»›p khiếp quá loạn lên. Thân Xương Ngá»c tiếp nối liá»n.

Cả hai tung hoành như hai thợ vưá»n phát đám cá» hoang. Äao và búa Ä‘i đến đâu là đầu rÆ¡i, thây ngã, máu phun.

Trong khoảnh khắc, hÆ¡n hai mươi thuá»™c hạ cá»§a NgÅ© Thánh, chỉ còn thừa lại ba ngưá»i vá»›i má»™t Lý Thái và Mã Thiên Phúc chết dở sống dở.

Và còn má»™t ngưá»i sống nữa. Äó là Hoàng Quân Nhã.

Mang danh hiệu là Câu Hồn, hiện tại Lý Thái thất hồn thất phách, y đưa cao hai tay, buông thõng hai chiếc hổ đầu câu thét oang oang:

- Dừng tay ! Dừng tay! Bá»n ta nhận bại… bá»n ta đầu hàng … Má»™t nhát búa từ phía sau bay tá»›i, chém đúng lưng y, áp lá»±c cá»§a chiếc búa đẩy y tá»›i ba bước. DÄ© nhiên, y ngã sấp xuống, xương sống bị chặt đứt, vết thương vừa dài vừa rá»™ng,máu tuôn ra như xối.

Mã Thiên Phúc chưa chết, thấy cái cảnh đó, định gom tàn lá»±c lăn mình Ä‘i, nhưng Lệ Tuyệt Linh vung Ä‘ao chặt xuống hông hắn, thân hình hắn đứt làm hai Ä‘oạn. Trong số ba ngưá»i còn sống sót, có gã to đầu mà trước đó định giở trò ô nhục vá»›i Hoàng Quân Nhã. Gã sợ quá sụp mình xuống, vừa lạy vừa khóc, van xin thống thiết:

- Xin tha mạng… xin tha mạng…tiểu nhân biết tá»™i rồi…xin nhị vị phóng sinh… Lệ Tuyệt Linh lau sạch máu trên Ä‘ao vào đế giày lắc đầu há»i:

- Äầu ngươi to quá sao gan lại bé thế?

Gã to đầu cứ kêu van mãi.

Lệ Tuyệt Linh hừ một tiếng:

- Ngươi sợ chết à ? Biết sợ sao còn giết ngưá»i? Hoàng Äạt Äức há không sợ chết sao? Hoàng Äạt Äức há không van xin sao?

Gã to đầu rên rỉ:

- Tiểu nhân hành sá»± là do lịnh chứ nào phải là do tâm. Nếu không giết ngưá»i thì chá»§ nhân Ä‘uổi, chá»§ nhân hạ sát, sá»± thể bắt buá»™c mà nhị vị Æ i.

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng :

- Còn cái việc toan cưỡng hiếp vị cô nương kia, hẳn cũng do cái tâm chó má của ngươi.

Gã rít lên :

- HỠbức tiểu nhân phải làm ! HỠbức tiểu nhân đó nhị vị Ơi.

Lệ Tuyệt Linh cưá»i mỉa:

- Äành là chúng có bức ngươi song ngươi cÅ©ng có đồng tình phần nào chứ?

Gã to đầu lạy:

- Tội tiểu nhân… đáng chết…đáng chết… Không nói gì hơn, Lệ Tuyệt Linh từ từ cử đao lên, bất thình lình đâm vào hạ bộ gã to đầu, vít gã lên cao rồi gạt tay vung gã văng ra xa ngoài mấy trượng.
Tài sản của meongo75

  #25  
Old 26-04-2008, 07:50 AM
meongo75's Avatar
meongo75 meongo75 is offline
Nghịch Thiên Quá»· Äế
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Ha Long
Bài gởi: 419
Thá»i gian online: 1 ngày 8 giá» 29 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 1 Post
Hồi 25


Mỹ nhân đồng hành


Bây giỠLệ Tuyệt Linh mới quay đầu vỠphía Hoàng Quân Nhã.
Nàng ngồi đó, mặt trắng nhợt vì quá khiếp sợ trước cảnh máu chảy đầu rơi đó.

Từ nhá» lá»›n lên giữa bốn bức khuê phòng, nàng làm gì thấy được má»™t lần những cảnh đổ máu. Huống chi lần đầu tiên nàng mục kích cái chết thảm cá»§a mấy mươi ngưá»i cùng má»™t lúc. Lệ Tuyệt Linh từ từ bước tá»›i, lạnh lùng thốt:

- Cứu cô nương xong, lại trả thù cho cô nương rồi. Ngồi nghỉ má»™t chút Ä‘i rồi cô nương cứ tá»± tiện lên đưá»ng!

Hoàng Quân Nhã giật mình, trở vỠthực tại.

Nàng đứng lên, vừa khóc vừa phân trần:

- Hai vị Æ i ! Ân cứu mạng…đức báo thù cho tiên phụ tiên mẫu… Tiểu nữ xin ghi nhá»› suốt Ä‘á»i … Lệ Tuyệt Linh khoát tay:

- Cô nương không cần phải nói chi cho nhiá»u, hãy để cho bá»n tại hạ chôn xác lịnh tôn và lịnh đưá»ng, xong rồi thì cô nương cứ ly khai nÆ¡i này, khá»i phải nói chi đến ân nghÄ©a.

Hoàng Quân Nhã thổn thức:

- Nhà tan, cửa nát rồi … tiểu nữ … Từ nay … tiểu nữ biết phải làm sao ?

Lệ Tuyệt Linh giật mình:

- Thế cô nương không phải là Ä‘ang trên đưá»ng hồi hương sao? Dù lịnh tôn và lịnh đưá»ng quá cố, ít ra trong thân tá»™c cÅ©ng còn má»™t vài ngưá»i chứ?

Hoàng Quân Nhã lắc đầu, lộ vẻ khổ sở:

- Cố hương vẫn có, song thân thích thì không, thì sanh quán đâu còn là nÆ¡i nương tá»±a nữa. Hai mươi mốt năm qua tiểu nữ theo cha trấn nhậm khắp nÆ¡i, chưa từng trở lại cố hương. Bây giá» cô thân vỠđó, lạ cảnh lạ ngưá»i, nhà thì còn song đã bá» vắng từ lâu, đất cÅ©ng có nhưng cÅ©ng đã bá» hoang qua nhiá»u năm tháng. Cái thân bạc nhược này làm sao quán xuyến để mưu lấy chén cÆ¡m manh áo ? Vá» nÆ¡i đó có khác chi là không vá»? Vá» nÆ¡i đó còn Ä‘au lòng hÆ¡n là phiêu bạt bốn phương trá»i.

Lệ Tuyệt Linh cau mày, đưa hai tay lên không, thất vá»ng thấy rõ:

- Thế thì phiá»n quá!

Thân Xương Ngá»c cất tiếng:

- Hiá»n đệ cứ nói chuyện vá»›i nàng Ä‘i, để ta làm cái việc mai táng này cho !

Lệ Tuyệt Linh hấp tấp thốt:

- Lão ca nói chuyện đi, để đệ làm cái việc đó cho !

Thân Xương Ngá»c khoát tay :

- Äừng cãi ta!

Hoàng Quân Nhã khẩn cầu:

- Xin hai vị chôn xác song thân tiểu nữ chung một chỗ !

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Cô nương yên trí !

Sợ Lệ Tuyệt Linh giành làm, tránh cuá»™c nói chuyện vá»›i Hoàng Quân Nhã, Thân Xương Ngá»c bước Ä‘i liá»n. Không thể làm sao hÆ¡n, Lệ Tuyệt Linh đành quay lại đối diện vá»›i Hoàng Quân Nhã, thốt:

- Cô nương cố nhá»› xem là còn có ngưá»i thân nào khác, có thể nương tá»±a được chăng? Hoặc giả là má»™t bằng hữu ? Bá»n ta sẵn sàng đưa cô nương đến tận nÆ¡i.

Hoàng Quân Nhã cắn môi, dằn cơn thổn thức, đáp:

- Dù cho có ngưá»i Ä‘i nữa, tiểu nữ ở trong tình huống này thì còn ai dám chứa chấp ? Vả lại chính tiểu nữ cÅ©ng không nỡ để vì mình mà ngưá»i khác phải liên lụy.

Huống chi bình sanh tiên phụ sống cuá»™c Ä‘á»i đạm bạc, ít giao du, còn tiểu nữ thì sá»›m tối chỉ ở trong khuê phòng. Như vậy thì còn biết nương nhá» vào ai được?

Lệ Tuyệt Linh thở dài:

- Thế thì làm sao… làm sao …?

Hoàng Quân Nhã tiếp:

- ÄÆ°á»ng thế chông gai, lòng ngưá»i nham hiểm, thân cô nữ không có cái khả năng tá»± bảo vệ mình, không có nÆ¡i nương tá»±a, chỉ sợ thoát nạn hôm nay, để ngày mai lại gặp nạn. Sống lây lất từng ngày để chỠđợi cái hoa. trong tương lai thì có sống cÅ©ng không bằng chết. Thà chết ngay Ä‘i cho yên thân này!

Lệ Tuyệt Linh tặc lưỡi:

- Khó nghĩ quá !

Bá»—ng Hoàng Quân Nhã há»i:

- Äại hiệp có gia đình chứ ? Tiểu nữ có thể đến nhà đại hiệp tạm nương tá»±a má»™t thá»i gian, làm má»™t tên tỳ nữ cÅ©ng được, miá»…n sao đừng bị bá»n vÅ© phu làm nhục là may mắn lắm rồi. Tiểu nữ sẽ hầu hạ phu nhân, chăm sóc con cái cá»§a đại hiệp, tiểu nữ sẽ làm má»i việc trong nhà, tiểu nữ còn biết thêu thùa may vá. Äại hiệp có thể thu dụng tiểu nữ chứ?

Lệ Tuyệt Linh giật mình kêu lên:

- Äến nhà tại hạ ? Không thể được !

Hoàng Quân Nhã thất vá»ng:

- Äại hiệp không dung nạp … thì tiểu nữ còn biết làm sao … Nàng bật khóc.

Khóc một lúc, nàng lại van cầu:

- Tại sao đại hiệp từ khước ? Tiểu nữ làm được má»i việc, tiểu nữ siêng năng cần mẫn, không dám bê trá»… nhiệm vụ đâu. Nhất định là đại hiệp sẽ hài lòng. Lịnh tôn, lịnh đưá»ng, phu nhân hài lòng. Các công tá»­, tiểu thÆ¡ cÅ©ng hài lòng luôn. Tiểu nữ bảo đảm … Lệ Tuyệt Linh đưa cao hai tay như phân bua vá»›i hoàng thiên:

- Cô nương hiểu lầm rồi! Song thân cá»§a tại hạ đã quy tiên từ lâu, tại hạ cÅ©ng chưa có vợ thì làm gì có con cái. Nhà cá»§a tại hạ là màn trá»i chiếu đất, thân nhân là cây cá» núi rừng. Tại hạ sẽ Ä‘em cô nương vỠđâu?

Hoàng Quân Nhã không tin:

- Xin đừng dối gạt tiểu nữ! Tôi biết đại hiệp tìm cớ để khướt từ!

Lệ Tuyệt Linh cố phân trần:

- Tại hạ dám thỠđó cô nương ! Trên có trá»i cao, dưới có đất dày chứng giám cho.

Nếu tại hạ nói ngoa ná»­a lá»i thì xin cho chết má»™t cách thảm thiết!

Rồi chàng tiếp:

- Nếu thật sá»± tại hạ có nhà thì tại hạ hân hoan đón tiếp cô rồi. Cô nương đơn độc thì tại hạ có khác gì ? Có khác chăng là cô nương cần má»™t mái nhà mà tại hạ thì hoàn cảnh không cho phép ước muốn như cô nương đó thôi. Äối vá»›i tại hạ thì không nhà hay hÆ¡n là có nhà!

Hoàng Quân Nhã thở dài:

- Chẳng phải là tiểu nữ được voi đòi tiên, được đằng chân lân đằng đầu mà mong cầu Ä‘iá»u phi phận … Nhưng hiện tại tiểu nữ không còn cách nào khác. Äại hiệp vá»›i tiểu nữ là hai ngưá»i xa lạ, song tiểu nữ biết đại hiệp là ngưá»i tốt, đại hiệp cứu mạng tiểu nữ, bảo vệ chân lý … Lệ Tuyệt Linh bối rối:

- Cô nương làm tại hạ thẹn đỠmặt đây! Xin đừng nói như thế nữa!

Hoàng Quân Nhã cứ tiếp:

- Cứu ngưá»i thì xin cứu cho trá»n vẹn! Xin cho tiểu nữ theo vá»›i, đến má»™t địa phương nào đó, đại hiệp an bày cho tiểu nữ có nÆ¡i ăn ở, bất cứ địa phương nào cÅ©ng được, miá»…n là an toàn thì thôi! Nếu bây giỠđại hiệp bá» rÆ¡i tiểu nữ ở đây thì vÅ© trụ bao la, cánh chim non lạc lõng, tránh sao cho khá»i móng vuốt loài ưng khuyển.

Lệ Tuyệt Linh lộ vẻ khó khăn:

- A ! Khổ cho tại hạ quá chừng! Cô nương đâu có quen nếp sống giang hồ. Cô nương đâu có hiểu cuá»™c Ä‘á»i cá»§a tại hạ. Ngày ngày lấy máu đổi cÆ¡m, lấy mồ hôi đổi áo.

Hôm nay sống nhưng chưa chắc ngày mai không chết. Cừu nhân ở khắp bốn phương, cừu nhân ở cạnh mình chá»±c chá» sÆ¡ hở từng giây từng phút, tá»± bảo vệ mình còn chưa xong thì nói gì đến việc chiếu cố cho ngưá»i khác. Không phải tại hạ khướt từ, song thá»±c tế không làm sao trợ giúp cho cô nương được… Hoàng Quân Nhã thiết tha:

- Thế là đại hiệp buông rơi tiểu nữ giữa biển khổ rồi … Lệ Tuyệt Linh tặc lưỡi:

- Cô nương để cho tại hạ suy nghĩ lại, xem có cách chi chăng !

Hoàng Quân Nhã sáng mắt lên:

- Thật vậy sao ?

Lệ Tuyệt Linh gượng cưá»i:

- Cô nương khoan cao hứng sớm đã! Cái biện pháp đó nếu có, cũng chưa chắc gì dùng được. Tại hạ phải thảo luận với bằng hữu của tại hạ xem sao.

Niá»m hy vá»ng xóa bá»›t vẻ tiá»u tụy nÆ¡i khuôn mặt cá»§a Hoàng Quân Nhã, nàng thốt vá»›i giá»ng cảm kích:

- Xin đại hiệp tha thứ cho tiểu nữ đã đòi há»i má»™t Ä‘iá»u quá đáng. Sá»± chẳng đặng đừng, tiểu nữ không nhỠđến đại hiệp thì còn nhỠđến ai trong giây phút naỵ Tiểu nữ là kẻ lâm vào đưá»ng cùng rồi!

Lệ Tuyệt Linh thở ra:

- Cái gì đã qua thì hãy bỠđi cô nương, chẳng có gì đáng tiếc cho cô nương phải áy náy. Tại hạ xin hết sức giúp đỡ cô nương.

Hoàng Quân Nhã cúi đầu không nói gì nữa. Lệ cảm kích rÆ¡i từng hạt, từng hạt, thấm ướt ngá»±c áo nàng, lồng ngá»±c phập phồng theo niá»m thổn thức.

Thân Xương Ngá»c đã chôn xong hai cái xác chết, tay chân vấy đầy đất dÆ¡ dáy quá. Y vẫn để nguyên như vậy, trở lại chá»— Lệ Tuyệt Linh. Nhưng Lệ Tuyệt Linh bước tá»›i đón chận, kéo y Ä‘i xa xa hÆ¡n. Thân Xương Ngá»c nở má»™t nụ cưá»i bí hiểm, há»i:

- Sao, lão đệ ? Có cái gì vui vẻ chăng?

Xì một tiếng, Lệ Tuyệt Linh cau mày:

- Xong cái việc bất bình, giá» lại đến việc phiá»n phức đây. Cái vị cô nương đó đòi Ä‘i theo chúng ta … Thân Xương Ngá»c trầm ngâm má»™t chút:

- Ta đã đoán trước thế nào rồi nàng cũng đòi theo chúng tạ Thật là một sự khó khăn!

Lệ Tuyệt Linh cưá»i khổ:

- Chúng ta phải làm sao đây, lão ca ?

Thân Xương Ngá»c há»i lại:

- Äệ trả lá»i sao vá»›i nàng ?

Lệ Tuyệt Linh thấp giá»ng:

- Äệ chưa nói gì cả ! Bởi làm sao chúng ta đáp ứng được Ä‘iá»u nàng đòi há»i chứ.

Khổ quá ! Nàng cứ van cầu mãi. Lão ca phải biết đứng trước má»™t nữ nhân khóc lóc tha thiết thì không ai chịu nổi. Äệ chỉ nói là nàng hãy để cho đệ nghÄ© cách tiếp trợ nàng… Thân Xương Ngá»c mỉm cưá»i:

- Vậy là đệ đã có chủ trương ?

Lệ Tuyệt Linh lắc đầu:

- Nói là để trấn an nàng, khuyên giải nàng, chứ làm gì mà đệ có chủ trương. Dù cho đệ muốn gì đi nữa, cũng phải chỠsự đồng ý của lão ca chứ.

Thân Xương Ngá»c trầm giá»ng:

- Äệ có ý kiến gì, nói cho ta nghe thá»­ xem.

Lệ Tuyệt Linh do dự một chút:

- Quanh khu vá»±c Trung Äiá»n SÆ¡n, lão ca có nÆ¡i nào an trí cho nàng không?

Thân Xương Ngá»c chính sắc:

- Tại Trung Äiá»n SÆ¡n, tìm hàng chục nÆ¡i để an trí nàng cÅ©ng chẳng thành vấn Ä‘á».

Huống hồ chỉ là má»™t nÆ¡i. Chỉ ngại có mấy Ä‘iá»u này, chúng ta hãy châm chước … Lệ Tuyệt Linh há»i gấp:

- Mấy Ä‘iá»u gì đáng ngại ?

Thân Xương Ngá»c giải thích:

- Từ đây vá» Trung Äiá»n SÆ¡n đưá»ng xa diệu vợi, bao nhiêu bất ngá» sẽ chỠđón chúng ta dá»c đưá»ng. Chúng ta lại đèo theo má»™t nữ nhân không biết mảy may võ công, lại còn thuá»™c loại cành vàng lá ngá»c, nắng không ưa mưa không chịu, như thế thi phiá»n phứt biết bao.

Thứ hai, Hoàng tiểu thÆ¡ là con nhà ná» nếp mà Trung Äiá»n SÆ¡n là chốn tụ há»™i cá»§a bá»n thô lá»— cá»™c cằn, côn đồ, du đảng, cái nếp sống cá»§a chúng gần như rừng rú, vô trật tá»±, há»—n tạp, biết nàng có chịu đựng nổi sá»± chung chạ đó không ?

Thứ ba, từ nay trở Ä‘i chúng ta sẽ trải qua những trận mưa máu gió tanh, nàng có thể an toàn giữa cÆ¡n bão tố hãi hùng đó chăng ? Thứ tư là tuổi nàng còn nhá», chẳng lẽ nàng vÄ©nh viá»…n lưu lại Trung Äiá»n SÆ¡n, từ bá» má»i hoan lạc cá»§a thá»i xuân tươi thắm ?

Lệ Tuyệt Linh thở dài:

- Lão ca nói đúng ! Tuy nhiên, tương lai là má»™t cái gì thật khó lưá»ng thì tiến được bước nào hay bước đó, hÆ¡n là dậm chân tại chá»—. Ai bảo chúng ta cứu nàng? Cứu nàng rồi lại bá» rÆ¡i nàng sao? Thật đệ bất nhẫn hết sức !

Thân Xương Ngá»c mỉm cưá»i:

- Cái lòng cá»§a đệ chừng như yếu má»m đối vá»›i nữ nhân!

Lệ Tuyệt Linh hấp tấp thốt:

- Nàng là con nhà gia giáo, đâu phải là thứ liá»…u ngá» hoa tưá»ng. Lão ca đừng nghÄ© là đệ có lòng xằng bậy.

Thân Xương Ngá»c chép miệng:

- Ta chỉ muốn nói là tùy đệ đó thôi ! Ta chẳng có ý kiến gì … Rồi y gật đầu tiếp luôn:

- Có phiá»n lụy như thế nào là tá»± đệ chuốc lấy đấy, sau này không thể trách ta đấy nhé!

Lệ Tuyệt Linh vội chận:

- ÄÆ°á»£c rồi ! Äệ Ä‘ang khổ tâm, đừng làm cho đệ Ä‘au thêm ! Mà lão ca bằng lòng như vậy phải không ?

Thân Xương Ngá»c gật đầu:

- Khá»i phải há»i !

Lệ Tuyệt Linh trở lại chá»— Hoàng Quân Nhã. Nàng rung giá»ng há»i:

- Sao hả đại hiệp?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- Cô nương có thể Ä‘i theo bá»n tại hạ!

Hoàng Quân Nhã mừng đến rơi lệ, xúc động thốt:

- Äa tạ các vị ! Tiểu nữ cảm kích vô cùng … Lệ Tuyệt Linh khoát tay:

- Không nên khách sáo, cô nương! Việc gì đáng làm thì dù không ai van cầu, tại hạ cÅ©ng làm. Việc gì không đáng làm thì dù ai dùng áp lá»±c bắt buá»™c, tại hạ cÅ©ng vẫn không làm. Cứu cô nương khá»i tai nạn đắm thuyá»n thì bá»n tại hạ phải đưa cô nương đến bỠđến bến, chứ chẳng lẽ bá» cô nương ở giữa dòng sao?

Hoàng Quân Nhã lau lệ:

- Thật tiểu nữ chẳng biết nói sao, có lẽ song thân cũng được yên lòng nơi chín suối.

Cả hai còn trao đổi mấy câu sáo ngữ nữa. Nếu Thân Xương Ngá»c không lên tiếng ngăn chận thì không biết há» còn nói đến lúc nào má»›i thôi.

Thân Xương Ngá»c gá»i:

-Thôi chúng ta chuẩn bị lên đưá»ng Ä‘i chứ !

Hoàng Quân Nhã hấp tấp nắm chéo áo của Lệ Tuyệt Linh thốt:

- Chậm lại má»™t chút đại hiệp Æ¡i. Cho tiểu nữ vái má»™ song thân rồi thay y phục lành lẽ hÆ¡n, chứ chẳng lẽ mặc như vầy mà Ä‘i đứng trên đưá»ng sao ?

Lệ Tuyệt Linh gật đầu:

- ÄÆ°á»£c ! ÄÆ°á»£c ! Cô nương cứ làm theo ý muốn.

Hoàng Quân Nhã bước đến trước má»™, lạy vái khóc thảm má»™t lúc. Sau đó nàng thay đổi y phục, chá»n lấy vài món cần thiết mang theo.

Äoạn cả ba lên đưá»ng, ba ngưá»i cỡi ba con ngá»±a rá»i khá»i Bách Trượng Lăng. Cỡi ngá»±a đối vá»›i bá»n Thân Xương Ngá»c và Lệ Tuyệt Linh là việc thưá»ng nhưng đối vá»›i Hoàng Quân Nhã thì đúng là Ä‘iá»u khó khăn hết sức. Bởi đây là lần đầu tiên nàng cỡi ngá»±a, lại phải cho ngá»±a sải nhanh theo kịp hai ân nhân cứu mạng, hÆ¡n nữa nàng lại là má»™t tiểu thÆ¡ khuê môn bất xuất.

Giữ cho mình không rÆ¡i xuống đưá»ng cầm như là làm má»™t việc vá trá»i đối vá»›i nàng, nói chi đến việc ká»m cho ngá»±a chạy theo ý muốn. CÅ©ng may là Lệ Tuyệt Linh quay đầu nhìn lại, thấy thế liá»n cho ngá»±a chạy chậm lại chá» nàng, rồi từ đó giữ tốc đô.

vừa phải cho nàng đỡ vất vả.

Hoàng Quân Nhã áy náy quá lẩm nhẩm:

- Tiểu nữ làm phiá»n lụy các vị quá chừng !

Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Chẳng sao đâu cô nương ! Dần dần rồi cô nương sẽ quen thôi !

Do dự một chút, Hoàng Quân Nhã tiếp:

- Mãi đến bây giá», tôi vẫn chưa biết quý danh cá»§a các vị … Lệ Tuyệt Linh đáp:

- Tại hạ là Lệ Tuyệt Linh, còn vị bằng hữu cá»§a tại hạ là Thân Xương Ngá»c.

Hoàng Quân Nhã tặc lưỡi :

- Tên của Thân đại hiệp rất đẹp, còn tên của đại hiệp nghe sao mà … Lệ Tuyệt Linh đáp:

- Sau này nếu có dịp, tại hạ sẽ giải thích cho cô nương hiểu tại sao tại hạ có cái tên quái dị như vậy.

Hoàng Quân Nhã cau mày:

- Tại sao cái bá»n Hồng Tri Thù Há»™i đó nghe đến danh hiệu cá»§a hai vị, lại quá khiếp đảm? Bá»n chúng là những ác quá»· thì sợ gì ai nữa chứ ?

Lệ Tuyệt Linh Ä‘iá»m nhiên:

- Äiá»u đó chẳng lạ lùng lắm đâu, cô nương !

Hoàng Quân Nhã tiếp:

- Tuy nhiên, ít nhất cÅ©ng có lý do… Lệ Tuyệt Linh mỉm cưá»i:

- Tại vì chúng tá»± lượng sức mình chưa phải là đối thá»§ cá»§a bá»n tại hạ. Trên giang hồ nghe danh biết nhau là sá»± thưá»ng, cô nương ạ !

Hoàng Quân Nhã lộ vẻ khâm phục:

- Bản lÄ©nh cá»§a hai vị quả thật là phi thưá»ng !

Lệ Tuyệt Linh lại mỉm cưá»i:

- Cô nương quá khen! Song cô nương nên nhá»› là trên núi cao còn có mây. Giả như bá»n tại hạ có phần nào tài và trí, thì cái tài trí đó cÅ©ng chỉ la tương đối thôi, bởi trên Ä‘á»i chẳng có cái chi tuyệt đối cả. Cho nên dù là má»™t Bắc Äẩu trong võ lâm, khách giang hồ vẫn bao giá» thiện chung cả!

Hoàng Quân Nhã thở dài:

- Tiểu nữ thú thật, trông thấy đại hiệp giết ngưá»i mà lòng bất nhẫn hết sức. Äành là chúng đáng tá»™i chết, song nhìn máu đổ, thây rÆ¡i, ai không dao động can trưá»ng.

Lệ Tuyệt Linh lạnh lùng:

- Sinh hoạt giang hồ bắt buá»™c phải tàn nhẫn! Biết là mình vô nhân đạo vẫn không thể yếu má»m, trừ phi mình chấp nhận bị loại trừ. Thá»­ há»i trên Ä‘á»i có ai không muốn sống? Giành sá»± sống thì phải Ä‘i qua xác chết. Nguồn sống cá»§a khách giang hồ phát sinh từ máu đồng loại. Huống chi bá»n tại hạ không thể thản nhiên trước những cảnh bất bình. Äó là cái nghiệp cá»§a bá»n tại hạ, không thể nào làm khác hÆ¡n được.
Tài sản của meongo75

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
4vn sanh tu kieu, àâòîøêîëà, ðîëèêè


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™