Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #26  
Old 02-06-2008, 07:17 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 27

Äông Äá»™c Âu Dương Thừa


Lão nhân dị tướng lướt mắt nhìn qua má»™t lượt đám quần hào Ä‘ang ngồi vận công Ä‘iá»u tức để khống chế Vô Ảnh Chi Äá»™c. Lão bất ngá» chỉ má»™t gã đại hán lá»±c lưỡng ngồi vận công nhưng có vẻ như đã đến lúc không thể chịu đựng được nữa. Y liên tục rùng mình và bắt đầu có các triệu chứng cá»§a ngưá»i Ä‘uối sức. Gã đại hán thở gấp từng hÆ¡i má»™t.
Lão nhân dị tướng nhìn gã đại hán một lúc rồi khẽ gật đầu.
Thần Long giáo chá»§ Tiêu Khắc liá»n bước thẳng đến chá»— gã đại hán, xốc nách y kéo đến phía trước.
Lão nhân dị tướng lia ánh mắt diá»u hâu nhìn gã đại hán. Trông cách nhìn cá»§a lão nhân dị tướng ngỡ như y nhìn má»™t con mồi thì đúng hÆ¡n.
Gã đại hán sợ đến khiếp hồn khi ánh mắt cá»§a lão nhân dị tướng chiếu vào y. Gã cố lắm má»›i thốt ra lá»i:
− Xin cứu tiểu nhân.
− Ngươi chẳng sống được bao lâu thì chết hữu ích hơn.
Lão lại khẽ khoát tay.
Gã Bạch Long Sứ Giả liá»n cởi dây treo cái thùng Ä‘eo sau lưng, rồi đặt chiếc thùng đó đến trước mặt gã đại hán Ä‘ang run rẩy bởi Vô Ảnh Chi Äá»™c.
Bạch Long Sứ Giả Dung Gia Thình kéo nắp cái thùng sắt. Y vừa kéo ra thì từ trong chiếc thùng sắt má»™t vật sáng vàng lóe lên cắm phập vào đỉnh đầu gã đại hán. Trong thùng là thứ gì thì chẳng ai kịp nhìn thấy, bởi tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang phải chịu sá»± hành hạ cá»§a chất độc Vô Ảnh.
Gã đại hán ngồi bất động, miệng thì há hốc, méo xệch, còn thủ cấp của gã như quả bóng bùng nhùng, méo mó. Nó phình to lên rồi nhanh chóng xẹp hẳn xuống. Thủ cấp của gã đại hán vừa xẹp lép lại thì vật sáng vàng từ bên trong cũng vụt thoát ra lao vút vào trong chiếc thùng sắt.
Äến bây giá» má»›i có thể nhìn kỹ lại thì thá»§ cấp cá»§a gã đại hán đã không còn óc, còn sá» mà chỉ còn lại má»—i lá»›p da đầu và da mặt. Cảnh tượng đó khiến quần hào Ä‘ang có mặt tại Vạn Huê Tá»­u phải rùng mình, hồn siêu phách lạc.
Quần hào sợ đến Ä‘iếng hồn, nên tất cả thoáng như bị trá»i trồng biến thành những pho tượng ngồi bất động. Trước cái chết cá»§a gã đại hán, ai nấy gần như tán cản hồn lẫn vía.
Gã Bạch Long Sứ Giả Dung Gia Trình nhanh chóng đậy lại nắp thùng sắt.
Lão nhân dị tướng lại đảo mắt nhìn quanh đám quần hào như nhìn má»™t bầy cừu non Ä‘ang co rúm ngưá»i lại bởi hunh nhãn cá»§a chúa sÆ¡n lâm. Ãnh mắt cá»§a lão nhân dị tướng dá»i đến đâu thì tưởng chừng ngưá»i bị lão nhìn đã tan hồn, bá» xác lại để tránh má»™t cái chết tương tợ gã đại hán. Vô hình trung tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u dồn tất cả công lá»±c vốn có để khống chết chất độc trong Ä‘an Ä‘iá»n đặng khá»i phải nhận má»™t cái chết thảm thê do thứ quái vật trong thùng sắt kia.
Có ngưá»i quá sợ hãi đến độ dồn ná»™i lá»±c quá mức để khống chế Vô Ảnh Chi Äá»™c nên vô tình khiến cho Ä‘an Ä‘iá»n biến thành má»™t quả bóng căng cứng rồi phá nổ. Toàn bá»™ lục phá»§ ngÅ© tạng cá»§a ngưá»i đó tuôn ra ngoài và chỉ kịp rống to rồi giẫy chết.
Lão nhân dị tướng nhìn gã đại hán vận công quá mức đến độ vỡ Ä‘an Ä‘iá»n giẫy chết, khẽ nhún vai dè bỉu. Bao nhiêu con ngưá»i Ä‘ang hiện diện tại Vạn Huê Tá»­u càng nát mật hÆ¡n bởi cái chết rùng rợn kia. Mặc dù vậy, tất cả Ä‘á»u không dám lá»™ vẻ gì Ä‘ang bị chất độc phát tán ra mặt để nhận cái chết khá»§ng khiếp hÆ¡n.
Lão nhân dị tướng thoạt mỉm cưá»i vá»›i tình trạng thê thảm cá»§a quần hào rồi từ từ dá»i lần ánh mắt diá»u hâu vá» phía cá»­a gian thượng khách phòng mà phía trước Ä‘ang có vị tổng trại chá»§ bảy mươi hai trại lục lâm Ä‘ang vận công khống chết độc Vô Ảnh.
Chạm vào ánh mắt cá»§a lão nhân dị tướng, Chữ Hào Thiên bá»§n rá»§n cả ngưá»i. Y tưởng như mình sắp biến thành con chim non sắp bị móng vuốt tá»­ thần vồ quắp lấy sinh mạng mình.
Lão nhân dị tướng ngắm Chữ Hào Thiên. Lão quay lại há»i Tiêu Khắc Thần Long giáo chá»§:
− Y là ai?
Tiêu Khắc khúm núm thưa:
− Dạ, khởi bẩm tổ sư. Y là Chữ Hào Thiên, tổng trại chủ bảy mươi hai trại lục lâm.
Huynh đệ kết nghÄ©a vá»›i gã Quá»· Kiếm Khách, truyá»n nhân cá»§a Äoạn Hồn Quá»· Kiếm Giang Kỳ.
Lão nhân khẽ gật đầu, ôn nhu nói:
− Khí cốt của gã xem được lắm. Bầy con yêu của bổn nhân rất thích những món ăn như gã đó.
Nghe lão nhân dị tướng nói, bụng dạ Chữ Hào Thiên rối bá»i, lo lắng. Mặc dù vậy, há» Chữ vẫn nghiến răng nghÄ© thầm:
− “LÅ© quá»· nhân đê tiện. Nếu các ngươi không giở thá»§ Ä‘oạn hạ lưu bỉ ổi dùng Vô Ảnh Chi Äá»™c thì Chữ Hào Thiên này đâu có chịu ngồi yên để lÅ© các ngươi khinh khỉnh ra mặt như vậy.â€.
Lão nhân dị tướng như Ä‘á»c được ý niệm cá»§a há» Chữ qua ánh mắt xét nét cá»§a y mà lạnh nhạt buông má»™t câu:
− Gã đang chửi bổn nhân đó. Mau sớm đưa gã đến cho bầy con yêu của ta.
Tiêu Khắc khẽ gật đầu:
− Tuân lệnh tổ sư.
Tiêu Khắc trở bộ quay lưng tiến thẳng đến Chữ Hào Thiên.
Thấy Tiêu Khắc Thần Long giáo chá»§ tiến vá» phía mình, Chữ Hào Thiên dù Ä‘ang vận công áp chết Vô Ảnh Chi Äá»™c cÅ©ng bật đứng dậy. Chỉ tay vào mặt Tiêu Khắc, Chữ Hào Thiên gầm lên:
− Lũ quỷ nhân muốn bắt Chữ mỗ dễ lắm sao?
Tiêu Khắc cau mày:
− Ngươi dám há»—n láo vá»ng ngôn gá»i sư tổ là lÅ© quá»·. Ta sẽ cắt lưỡi ngươi trước khi ngươi được Ä‘em làm mồi cho lÅ© con yêu cá»§a sư tổ.
Tiêu Khắc vừa nói vừa toan lắc vai, nhảy bổ tá»›i Ä‘iểm chỉ phong tá»a những kỳ huyệt cá»§a há» Chữ. Chữ Hào Thiên đâu thể đứng yên mặc nhiên cho đối phương muốn làm gì thì làm.
Gã giải tá»a toàn bá»™ ná»™i lá»±c khống chế Vô Ảnh Chi Äá»™c mà dồn vào đôi thần thá»§ để quyết má»™t đòn trí mạng vá»›i lão Thần Long giáo chá»§.
Chữ Hào Thiên gầm lên lồng lộng như con mãnh thú đã bị dồn vào tử lộ:
− A... A... A... A...
Cùng lúc với tiếng gầm thét của Chữ Hào Thiên thì Tiêu Khắc đã áp thẳng vào đối thủ của lão. Năm ngón tay cong lại vỗ tới yết hầu hỠChữ năm đạo chỉ phong bén ngót.
Chống trả vá»›i năm đạo chỉ phong cá»§a Tiêu Khắc, Chữ Hào Thiên vận dụng tuyệt kỹ Thiết Bố Sam bảo vệ vùng bị tập kích rồi bung ra thoi thôi sÆ¡n thần quyá»n công trá»±c diện vá»›i vùng thượng đẳng cá»§a Tiêu Khắc.
Tiêu Khắc quả không ngá» Chữ Hào Thiên lại có cách phản ứng như vậy nên nhất thá»i không khá»i lúng túng. Chỉ phong cá»§a lão vừa trúng vào yết hầu há» Chữ như trúng phải má»™t tấm khiên cứng như bàn thạch.
Chát... Chát... Chát...
Chỉ phong cá»§a Thần Long giáo chá»§ bắn dá»™i trở lại, trong khi thoi thần quyá»n thôi sÆ¡n đã nện tá»›i. Tiêu Khắc chỉ kịp lắc vai, nhưng vẫn không tránh hết thoi quyá»n cá»§a há» Chữ.
Thoi thần quyá»n thôi sÆ¡n cá»§a há» Chữ đánh sạt qua bả vai cá»§a Tiêu Khắc. Mặc dù không trúng trá»±c diện nhưng thần lá»±c cÅ©ng khiến bả vai cá»§a lão Thần Long giáo chá»§ rát buốt.
Lão thối lùi ba bộ.
Äánh thẳng đỡ thẳng vá»›i Thần Long giáo chá»§ má»™t hiệp đầu, Chữ Hào Thiên đã chiếm ngay thế thượng phong, buá»™c đối phương cá»§a mình phải tháo lùi ba bá»™, khí phách bá»—ng bốc cao ngùn ngụt. Y toan lợi dụng luôn cÆ¡ há»™i này để thừa thắng tập kích những thôi thần quyá»n thôi sÆ¡n liên hoàn để kết thúc cuá»™c đấu chá»›p nhoáng.
à niệm đó chỉ má»›i lóe qua trong tâm niệm Chữ Hào Thiên thì bá»—ng nhiên trong Ä‘an Ä‘iá»n như có má»™t luồng há»a khí nhanh chóng lan khắp kinh mạch gã. Luồng há»a khí đó như đốt cháy ná»™i lá»±c cá»§a há» Chữ, khiến tứ chi gã bá»§n rá»§n, và Ä‘an Ä‘iá»n thì quặn Ä‘au má»™t cái.
Chữ Hào Thiên xuất hạn mồ hôi. Cái quặn Ä‘au từ Ä‘an Ä‘iá»n buá»™c há» Chữ dù muốn dù không cÅ©ng phải ngồi bệt xuống sàn Vạn Huê Tá»­u để chuyển vận ná»™i công khống chế Vô Ảnh Chi Äá»™c. Chỉ trong chá»›p mắt mà cuá»™c đấu đã lại hoàn toàn bất lợi cho há» Chữ.
Tiêu Khắc cưá»i khảy má»™t tiếng rồi chấp tay sau lưng nhìn Chữ Hào Thiên nói:
− Tổng trại chá»§ lục lâm cÅ©ng có chút bản lÄ©nh. Suýt tí nữa thì Tiêu má»— thân bại danh liệt bởi thần quyá»n thôi sÆ¡n cá»§a ngươi rồi.
Tiêu Khắc vừa nói vừa lá»™ vẻ giận dữ ra mặt. Lần này thì Thần Long giáo chá»§ quyết không để cho há» Chữ có cÆ¡ há»™i như vừa rồi. Nên vận dụng mưá»i hai thành công lá»±c từ từ hướng ống tay áo trưá»ng y vá» phía Chữ Hào Thiên.
Chữ Hào Thiên nhìn Tiêu Khắc, bất ngá» ngá»­a mặt cưá»i khành khạch. Gã vừa cưá»i vừa nói:
− Chữ má»— có chết cÅ©ng không phục lÅ© quá»· nhân các ngưá»i. Không phục... không phục...
Giá»ng nói lồng lá»™ng, căm phẫn cá»§a Chữ Hào Thiên không biết có tác dụng gì đến lão thâu nhi và Lệnh Thế Kiệt trong gian thượng khách, mà khi Tiêu Khắc vừa định nhả kình thì cánh cá»­a thượng khách phòng bật tung ra.
Lão thâu nhi hằm hằm bước ra.
Lão lè nhè quát:
− Lũ các ngươi làm gì ồn ào quá vậy?
Tiêu Khắc vừa toan phát kình thì chạm mắt với lão thâu nhi buộc phải thu hồi kình khí.
Lúc đó lão nhân dị tướng cũng thoạt cau mày, từ từ đứng lên. Lão nhìn Thần Hành Di Cái lão thâu nhi nói:
− Lão trộm đạo ăn mày già đó ư?
Thần Hành Di Cái nghe lão nhân dị tướng nói, bất giác quay mặt đối nhãn.
Äôi chân mày cá»§a Thần Hành Di Cái vừa chau lại rồi giãn ra, và thói quen nhổ má»™t cá»ng râu cá»§a lão lại được thá»±c hiện. Xe sợi râu trên hai ngón tay, lão thâu nhi lép nhép, mãi má»™t lúc má»›i thốt ra lá»i:
− Lão là Äông Äá»™c Âu Dung Thừa?
− Äích thị là lão phu.
Âu Dung Thừa vừa dứt lá»i thì Thần Hành Di Cái lão thâu nhi thối lui ná»­a bá»™. Lão quay mặt vào trong gian thượng khách:
− Tiểu tá»­, lần khác lão thâu nhi này sẽ thách đấu lại vá»›i ngươi. Lần này xem như không có kẻ bại ngưá»i thắng, bởi vì chúng ta không có rượu ngon để uống nữa, còn Vô Ảnh Chi Äá»™c thì mạnh ai nấy lo nhé.
Thần Hành Di Cái lão thâu nhi quay lại nói vá»›i Äông Äá»™c Âu Dung Thừa:
− Lão ăn mày không muốn gặp Äông Äá»™c Âu Dung Thừa chút nào. Trừ khi nào lÅ© kim trùng chết toi cá»§a lão không còn thì lão ăn mày sẽ trịnh trá»ng cúng cho lão ba mươi cân Thổ Phồn Tá»­u cá»§a hoàng thượng. Lão Ä‘i đây.
Thần Hành Di Cái lão thâu nhi dứt lá»i liá»n thi triển thuật khinh công tuyệt ká»· Di Hình Cước Pháp. Thoạt cái đã lướt qua đầu nhóm quần hào và Tiêu Khắc. NgÅ© Long Sứ Giả đâu thể để cho lão thâu nhi Ä‘i dá»… dàng khi chưa có lịnh cá»§a Äông Äá»™ Âu Dung Thừa. Năm gã đồng loạt lắc vai phi thân lên không cản bước tiến cá»§a lão thâu nhi. Mặc dù thân pháp vẫn còn phiêu bồng, chân không có Ä‘iểm tá»±a nhưng lão thâu nhi vá»›i bá»™ pháp ngả nghiêng kỳ cục cá»§a má»™t ngưá»i say rượu lòn lách qua NgÅ© Long Sứ Giả chẳng chút khó khăn gì.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa nhìn theo sau lưng lão thâu nhi, cao giá»ng nói:
− Lão ăn mày, rồi chúng ta sẽ gặp lại chứ?
Lão thâu nhi khoát tay ra phía sau, nói:
− Lão phu sẽ gặp lại lão khi nào lũ kim trùng yêu quái hắc ám của lão chết hết kìa.
Lá»i cá»§a lão thâu nhi vừa dứt thì thân pháp cá»§a lão cÅ©ng đã thoát Ä‘i được mươi trượng rồi.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa nhún vai, nhếch mép tá» vẻ khinh thị. Lão buông má»™t câu thật nhạt nhẽo:
− Lão ăn mày kỳ nhân chỉ được mỗi cái hay là chạy lẹ thôi.
Cục diện xảy ra như thế, đến ngay cả Thần Hành Di Cái lão thâu nhi mà còn e dè Äông Äá»™c Âu Dung Thừa, lão tổ cá»§a Thần Long giáo thì đủ biết võ công cá»§a Âu Dung Thừa như thế nào rồi? Ngoài lão ra còn có NgÅ© Long Sứ Giả, Thần Long giáo chá»§ Tiêu Khắc, đó là những kỳ thá»§ cá»§a võ lâm.
Tất nhiên quần hào tại Vạn Huê Tá»­u cảm nhận ra Ä‘iá»u đó, và mặc nhiên ví mình như lÅ© cá nằm trên thá»›t chá» sá»± tế độ cá»§a lão nhân Äông Äá»™c Âu Dung Thừa.
Riêng vá» Chữ Hào Thiên, vừa thấy lão thâu nhi xuất đầu lá»™ diện, trong lòng mừng khấp khởi, nhưng khi Thần Hành Di Cái vừa nhác thấy Äông Äá»™c Âu Dung Thừa đã vá»™i bá» Ä‘i thì lại thất vá»ng tràn trá».
Chữ Hào Thiên nghĩ thầm:
− “Có lẽ cái số mình đến đây đã cùng rồi.â€.
à niệm đó vừa lướt qua đầu Chữ Hào Thiên thì Lệnh Thế Kiệt từ trong gian thượng khách bước ra. Chàng vừa lá»™ diện thì chạm ngay vào ánh mắt diá»u hâu cá»§a Äông Äá»™c Âu Dung Thừa.
Chữ Hào Thiên nhìn Thế Kiệt gượng nói:
− Lệnh đê... lão thâu nhi vừa thấy Äông Äá»™c lão quá»· đã bá» chạy rồi. Lệnh đệ cÅ©ng nên Ä‘i Ä‘i và cố giải tá»a Vô Ảnh Chi Äá»™c, không nên ở lại đây làm gì.
Thế Kiệt nhìn hỠChữ:
− Chữ huynh cÅ©ng trúng Vô Ảnh Chi Äá»™c?
Chữ Hào Thiên gật đầu:
− Huynh đã trúng độc. Còn đệ?
Thế Kiệt nhếch mép rồi thản nhiên nói như không há» biết Äông Äá»™c Âu Dung Thừa, NgÅ© Long Sứ Giả và Tiêu Khắc Ä‘ang đứng trước mặt mình:
− Äệ cÅ©ng trúng Vô Ảnh Chi Äá»™c như Chữ huynh nhưng chất độc đó chẳng làm gì được truyá»n nhân cá»§a Äoạn Hồn Quá»· Kiếm Giang Kỳ.
Chàng nói xong nhìn lại Äông Äá»™c Âu Dung Thừa, ôn tồn nói:
− Lão trượng là Äông Äá»™c Âu Dung Thừa?
Âu Dung Thừa gật đầu:
− Tiểu tử biết bổn nhân?
Thế Kiệt lắc đầu:
− Tại hạ không biết lão trượng nhưng được sư tôn di huấn lại vá» lão trượng, ngưá»i Ä‘ang giữ má»™t pho tượng kim thân La Hán.
Äông Äá»™c cau mày:
− Tiểu tử nói như vậy là có ý gì?
− Tại hạ cần phải nói thẳng với lão trượng là tại hạ phải thu hồi lại pho thượng kim thân La Hán mà lão đang giữ.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa nhíu mày, mặt sa sầm.
Mãi má»™t lúc lâu sau, lão má»›i cất tiếng bằng chất giá»ng đầy sá»± khá»§ng bố:
− Bổn nhân nghe nói tiểu tử đã từng lấy mạng Khoái Kiếm Giang Mão chỉ bằng một chiêu kiếm thần kỳ. Chuyện đó không biết có đúng không?
− Äúng hay không, tại hạ chẳng màng đến. Äiá»u tại hạ cần bây giá» là phải thu hồi lại pho tượng kim thân La Hán mà lão trượng Ä‘ang giữ. Bởi pho tượng đó là di vật cá»§a Kiếm Cung chứ không thuá»™c vá» Thần Long giáo.
Äông Äá»™c nhún vai, dè bỉu nói:
− Bổn nhân sợ tiểu tử không giữ nổi cái mạng của mình thì sao có thể thu hồi được kim thân La Hán.
Äông Äá»™c vừa dứt lá»i thì bất giác Thế Kiệt cÅ©ng rùng mình. Cái rùng mình cá»§a chàng buá»™c Chữ Hào Thiên lo lắng không dằn được lá»i nói:
− Lệnh đệ, sao vậy?
Thế Kiệt nhìn Chữ Hào Thiên:
− Thì đệ cÅ©ng trúng Vô Ảnh Chi Äá»™c như Chữ huynh.
Chữ Hào Thiên lo lắng nói:
− Äệ mau rá»i khá»i đây mà Ä‘i tìm giải dược, huynh cản hậu cho.
Thế Kiệt lắc đầu:
− Äệ đâu thể bá» rÆ¡i huynh được.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa chen vào:
− Dù tiểu tử có muốn đi thì bổn nhân cũng đâu cho ngươi đi được. Cốt cách và thần khí của ngươi đáng được bổn nhân lấy để làm quà tặng cho lũ con yêu.
− Có lẽ như vậy, nếu lão có đủ bản lĩnh tước được thanh Quỷ Kiếm của tại hạ.
Thế Kiệt vừa nói vừa từ từ ngồi xuống bên cạnh Chữ Hào Thiên. Ngay cả chàng cÅ©ng phải ngồi bệt xuống để vận công áp chế Vô Ảnh Chi Äá»™c thì cục diện hôm nay đâu còn ai có thể lật ngược tình thế lại được.
Chữ Hào Thiên buông một tiếng thở dài não nuột.
Mặc dù ngồi kiết đà nhưng thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn vẫn được Thế Kiệt đặt ngang trước mặt mình, tinh nhãn thì chiếu thẳng vào Äông Äá»™c Âu Dung Thừa, lóe ra ánh mắt thách thức.
Chàng bình thản nói:
− Kiếm đang ở trong tay tại hạ và những pho tượng kim thân La Hán cũng đang ở bên cạnh tại hạ, lão trượng có dám đến lấy không?
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa mặc dù tá»± đắc, tá»± cao vá»›i võ công cá»§a lão nhưng đã nghe tiếng Thế Kiệt chỉ má»™t chiêu tước Ä‘i sinh mạng Giang Mão nên không khá»i ngấm ngầm e dè.
Lão lưỡng lự nói:
− Tiểu tá»­ đã bị trúng Vô Ảnh Chi Äá»™c rồi thì sao bổn nhân lại bá» qua cÆ¡ há»™i này được chứ. Ngươi có thể dụng má»™t chiêu kiếm lấy mạng Giang Mão nhưng vá»›i bổn nhân thì không có chuyện đó xảy ra đâu.
− Dám nói thì dám làm. Má»i lão trượng đến trước kiếm tại hạ.
Tiêu Khắc quay lại Äông Äá»™c Âu Dung Thừa nói:
− Sư tổ khá»i bận tâm vá»›i tiểu tá»­ đó. Y đã bị trúng Vô Ảnh Chi Äá»™c thì đệ tá»­ đến lấy cÅ©ng được.
Nghe Tiêu Khắc nói, Thế Kiệt nhún vai nhếch mép, rồi lên tiếng:
− Thần Long giáo chủ chưa đáng là đối thủ của tại hạ. Lão thí mạng vô ích mà thôi.
Chàng nhìn lại Âu Dung Thừa:
− Tại hạ nói không biết có đúng như ý lão trượng Ä‘ang nghÄ© không. Äến ngay cả lão trượng còn phải lưỡng lá»± trước Quá»· Kiếm Äoạn Hồn thì Thần Long giáo chá»§ đâu đáng được chết bởi thanh kiếm cá»§a Giang Kỳ.
Äông Äá»™c bá»±c bá»™i nói:
− Tiểu tá»­ tá»± cao tá»± đại và tôn sùng sư tôn cá»§a ngươi quá đó. Ngay cả sư tôn cá»§a ngươi mà thấy bổn nhân cÅ©ng phải nhưá»ng ná»­a bước chứ đừng nói đến ngươi.
− Thế thì tại hạ thỉnh lão trượng đến lấy thanh Quỷ Kiếm.
− Tiểu tử thách thức bổn nhân đấy à?
− Tại hạ thách thức lão trượng đó.
− Tiểu tá»­ đã dám nói ra những lá»i ngạo mạn đó thì tá»± tay lão phu sẽ biến ngươi thành miếng mồi ngon cho lÅ© con yêu cá»§a lão phu.
Chữ Hào Thiên lo lắng ra mặt:
− Lệnh đê...
Không màng đến lá»i nói cá»§a Chữ Hào Thiên, Thế Kiệt vẫn đóng Ä‘inh thần nhãn khá»§ng bố cá»§a chàng vào mắt Äông Äá»™c Âu Dung Thừa.
Chạm vào ánh mắt cá»§a chàng, Äông Äá»™c Âu Dung Thừa ngá» ngợ như đã chạm vào ánh mắt cá»§a má»™t tá»­ vong thần vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn.
Chính ánh mắt kia buộc lão phải e dè, bởi nó có cái thần của một gã sát nhân kiếm mà bất cứ ai đối mặt cũng trở thành con cừu non run rẩy vì nỗi hãi hùng do chính cặp mắt đó toát ra.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa lưỡng lá»±, rồi gác chéo song thá»§ từ từ bước đến Thế Kiệt.
Äối phó vá»›i má»™t kiếm thá»§ thì Äông Äá»™c có thừa kinh nghiệm nên lão chăm chú nhìn vào thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn. Dù sao chăng nữa thì cái chết cá»§a Giang Mão cÅ©ng là má»™t lá»i cảnh báo cho lão biết gã tiểu tá»­ truyá»n nhân cá»§a Giang Kỳ là má»™t đại kiếm thá»§ vô song.
Lão rít má»™t luồng chân khí thật sâu để vận dụng công lá»±c. Vòng ngá»±c cá»§a Äông Äá»™c Âu Dung Thừa căng phồng lên thì cÅ©ng là lúc tinh nhãn sát nhân cá»§a Thế Kiệt cÅ©ng chiếu vào nó.
Má»™t khi thu nạp chân khí để vận động ná»™i lá»±c thì có má»™t khoảng khắc toàn thân như giãn ra. Khoảng khắc đó chính là Ä‘iểm yếu nhất cá»§a ngưá»i vận công phát chưởng. Mặc dù khoảng khắc đó chỉ xảy ra trong má»™t thá»i gian chưa đủ chá»›p mắt nhưng vá»›i má»™t kiếm thá»§ thì đó là chá»— sát tá»­ mà đối phương phải chấp nhận.
Äông Äá»™c vừa má»›i rít xong luồng chân khí thì má»™t ánh chá»›p quang xanh rá»n nhoáng lên.
Ãnh chá»›p quang xanh rá»n kia khiến cho ánh mắt Äông Äá»™c Âu Dung Thừa phải bị chói. Lão thừa biết ánh chá»›p quang đó chính là thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn nhưng không ngá» nó lại thoát ra khá»i vỠđúng vào thá»i khắc sinh tá»­ cá»§a lão.
Äông Äá»™c giật thót ruá»™t, mồ hôi xuất hạn trên trán. Lão toan lắc vai để thối bá»™ tránh kiếm ảnh cá»§a đối phương, nhưng khốn ná»—i ngay cả ý niệm đó cÅ©ng không thá»±c hiện được bởi lão chẳng biết kiếm ảnh cá»§a Thế Kiệt công kích vào tá»­ huyệt nào trên cÆ¡ thể lão.
Trong má»™t thá»i khắc tồn vong, Äông Äá»™c buá»™t miệng thét:
− Quỷ Kiếm...
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa chỉ nói được bấy nhiêu thì nghẹn lá»i bởi cảm nhận yết hầu cá»§a lão mát lạnh.
Toàn thân lão tưởng chừng như mất hẳn nội lực, tứ chi bủn rủn và trong ý niệm chỉ còn một tâm tưởng:
− “Gã không phải là truyá»n nhân cá»§a Giang Kỳ mà là má»™t Kiếm Vương vô địch.â€.
Ãnh sáng xanh nhá»n nhợt cá»§a lưỡi Quá»· Kiếm Äoạn Hồn vẫn hắt lên mặt Äông Äá»™c Âu Dung Thừa cùng vá»›i cảm giác lành lạnh nÆ¡i vùng yết hầu.
Cục diện chỉ xảy ra không ngoài ná»­a cái chá»›p mắt, đến ngay cả Äông Äá»™c Âu Dung Thừa cÅ©ng không thể nào ngỠđến sá»± biến xảy ra nhanh cá»±c kỳ như vậy. Lão đứng như trá»i trồng, còn mÅ©i Quá»· Kiếm thì Ä‘iểm đúng vào tá»­ huyệt yết hầu vừa đủ lấy má»™t giá»t máu cá»§a vị kỳ nhân sá»­ độc như thần.
Thần nhãn lạnh lẽo cá»§a Lệnh Thế Kiệt vẫn Ä‘iểm vào đúng tâm nhãn cá»§a Âu Dung Thừa. Nhưng lần đối nhãn này Äông Äá»™c không thể nào chịu đựng được bởi Ä‘ang bị đối phương nắm chặt lấy cá»­a sinh tá»­. Sinh mạng cá»§a lão giỠđây như cá nằm trên thá»›t, hay đúng ra là do sá»± định Ä‘oạt cá»§a Thế Kiệt.
Lão muốn thốt ra má»™t câu gì đó, nhưng cổ há»ng cứ bị cái gì chẹn cứng không thể thốt ra lá»i.
Cả hai Ä‘á»u im lặng, nhưng cái thần uy dÅ©ng cá»§a Äông Äá»™c Âu Dung Thừa như đã mất hẳn rồi. Những giá»t mồ hôi rịn ra trán lão bởi sá»± im lặng rá»n rợn đó.
Cuối cùng Thế Kiệt cũng lên tiếng:
− Kiếm quỷ rất vô tình.
− Ngươi muốn xử lão phu như thế nào?
− Mạng ngưá»i quý hay báu vật quý?
Câu há»i cá»§a chàng buá»™c Äông Äá»™c Âu Dung Thừa phải cau mày. Lão tá» vẻ lưỡng lá»± suy nghÄ© rồi đáp lá»i chàng:
− Không có thứ báu vật nào quý hÆ¡n sinh mạng má»™t con ngưá»i.
− Lão trượng nói đúng. Mạng ngưá»i quý hÆ¡n bất cứ thứ báu vật nào có trên cõi Ä‘á»i này.
− Bổn nhân đã hiểu ý ngươi.
Thế Kiệt nhếch môi, lạnh nhạt nói:
− Lão trượng đã hiểu?
Äông Äá»™c chá»›p mắt:
− Kim thân La Hán mà lão đang giữ.
− Nó có thể đổi được cái mạng cá»§a lão trượng, nếu được kèm vá»›i giải dược Vô Ảnh Chi Äá»™c.
− Äổi như vậy có công bằng không?
− Tạm gá»i là công bằng. Bởi tại hạ chỉ cần những thứ mình cần chứ không màng đến những thứ mình không cần.
− Cái mạng của bổn nhân ngươi chẳng màng đến?
Thế Kiệt lắc đầu:
− Không cần.
− Ngươi có tin một lúc nào đó lão phu sẽ đòi lại món nợ hôm nay?
− Tại hạ không có sự chuẩn bị và chỠđợi cái lúc bị lão trượng hành xử biến thành miếng mồi ngon cho lũ kim trùng.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa thở ra:
− Ngươi đối đáp khá lắm. Xem như bổn nhân chịu ngươi một lần này và nhất định sẽ có lần sau.
− Cái gì đến tất nó sẽ đến. Nếu lão trượng hy vá»ng có lần sau thì tại hạ lại chẳng màng đến niá»m hy vá»ng cá»§a lão trượng...
Thế Kiệt vừa nói vừa nhích mÅ©i kiếm đến vừa đúng má»™t hạt gạo. Giá»t máu thứ hai cá»§a Äông Äá»™c Âu Dung Thừa lại rịn ra. Lão thoạt rùng mình bởi luồng khí kiếm băng hàn từ đầu mÅ©i kiếm truyá»n qua tá»­ huyệt yết hầu.
Lão cố gắng lắm mới giữ được tịnh tâm mà đối mặt với Thế Kiệt.
Thế Kiệt nhìn lão.
Chạm vào thần nhãn giá băng cá»§a chàng, Äông Äá»™c Âu Dung Thừa không khá»i bối rối.
Lão nói:
− Ngươi không muốn lấy kim thân La Hán và giải dược Vô Ảnh Chi Äá»™c à?
− Tại hạ rất muốn có hai thứ đó, nhưng không muốn mất quá nhiá»u thá»i gian để nói chuyện vá»›i lão trượng. Tại hạ còn rất nhiá»u chuyện phải làm.
− Lão phu chấp nhận lá»i đỠnghị cá»§a ngươi. Hãy rút kiếm trở vá» Ä‘i.
Âu Dung Thừa dứt lá»i, có thể nói lá»i cá»§a lão còn Ä‘á»ng trên hai cánh môi thì lưỡi Quá»· Kiếm Äoạt Hồn đã tra trở vào trong vá» bá»c.
Äông Äá»™c Âu Dung Thừa buông má»™t tiếng thở ra rồi nói:
− Ngươi đã thắng lão phu.
− Äa tạ lão trượng đã có lá»i khen tặng.
Äông Äá»™c hừ nhạt rồi nói:
− BỠqua cơ hội lấy mạng lão phu hôm nay, ngươi sẽ hối vỠsau.
− Tại hạ không cần cái mạng của lão trượng.
− Ngươi tin lão phu giữ chữ tín với ngươi chứ?
Thế Kiệt gật đầu.
Âu Dung Thừa khẽ buông một tiếng thở dài:
− Ngươi đã thắng lão phu và thắng cả bản thân ngươi. Quá»· Kiếm Äoạn Hồn Giang Kỳ khéo tìm má»™t truyá»n nhân trao kiếm. Lão phu phục ngươi đó.
Äông Äá»™c nói xong lần tay vào ngá»±c lấy ra pho tượng kim thân La Hán trao cho Thế Kiệt.
Nhận pho tượng kim thân La Hán cá»§a Äông Äá»™c Âu Dung Thừa, Thế Kiệt ôn nhu nói:
− Vật cá»§a Kiếm Môn phải trở vá» vá»›i Kiếm Môn. Äa tạ lão trượng đã giao trả nó lại.
− Ngươi đừng khách sáo, những pho tượng kim thân La Hán kia cũng sẽ trở vỠvới lão phu mà thôi.
Lão nói xong quay lại ra lịnh cho Thần Long giáo chá»§ và bá»n NgÅ© Long Sứ Giả:
− Các ngươi giải độc Vô Ảnh cho những ngưá»i này.
Tiêu Khắc nghe mệnh lệnh cá»§a Âu Dung Thừa phán truyá»n không dám chậm trá»…. Lão bước đến trước mặt quần hào, trang trá»ng nói:
− Các ngươi uống nước là tá»± giải được Vô Ảnh Chi Äá»™c.
Cách thức giải độc Vô Ảnh quá đơn giản như vậy, nhưng đâu ai nghÄ© tá»›i được. Khi nghe được phương thức giải độc nói ra từ cá»­a miệng cá»§a vị giáo chá»§ Thần Long, quần hào đồng nhao nhao hẳn lên, và không ai bảo ai, má»i ngưá»i lÅ© lượt kéo ra khá»i Vạn Huê Tá»­u để Ä‘i tìm nước uống.
Chẳng mấy chốc trong gian Vạn Huê Tá»­u chỉ còn lại Lệnh Thế Kiệt, Chữ Hào Thiên và bảy ngưá»i Thần Long giáo.
Thế Kiệt nhìn Äông Äá»™c nói:
− Tại hạ mạn phép cáo từ lão trượng. Có cơ hội, chúng ta sẽ gặp lại.
Chàng nhìn lại Chữ Hào Thiên. Gã thần lá»±c tổng trại chá»§ khẽ gật đầu rồi cùng vá»›i Thế Kiệt rá»i Vạn Huê Tá»­u. Khi Thế Kiệt và há» Chữ bước ngang qua chiếc thùng sắt, Thần Long giáo chá»§ thoạt lắc vai, toan mở nắp đậy, nhưng hành động cá»§a Tiêu Khắc không qua khá»i ánh mắt khe khắt cá»§a Âu Dung Thừa.
Lão thét lớn:
− Tiêu Khắc!
Tiêu Khắc giật mình đứng sững trở lại.
Äông Äá»™ng nói tiếp:
− Hãy để Lệnh công tá»­ ra Ä‘i. Hôm nay bổn nhân đã là ngưá»i thua.
− Tuân lệnh sư tổ.
Thế Kiệt và Chữ Hào Thiên thong dong bước ra cá»­a gian tá»­u Ä‘iếm Vạn Huê Tá»­u. Khi hai ngưá»i đã Ä‘i mất rồi, Âu Dung Thừa má»›i lẩm nhẩm nói:
− Y đáng được các ngươi để mắt tới.
Tài sản của aspirin


Last edited by aspirin; 02-06-2008 at 07:31 PM.
  #27  
Old 02-06-2008, 07:19 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 28

Thiếu Lâm Tao Ngộ


Sau hai lần xuất thá»§ khắc chế những vị kỳ thá»§ tiếng tăm lừng lẫy cá»§a võ lâm, tiếng tăm cá»§a Lệnh Thế Kiệt bá»—ng chốc trở thành đỠtài trên đầu môi chót lưỡi cá»§a má»i ngưá»i. Trên giang hồ cả hắc đạo lẫn bạch đạo Ä‘á»u nhắc đến Thế Kiệt như má»™t Kiếm Vương đã tái sinh trở lại. Và tất nhiên, chuyện há» kháo vá»›i nhau nhiá»u nhất chính là cuá»™c truy tầm những pho tượng kim thân La Hán cá»§a chàng. Vô hình trung cái danh Quá»· Kiếm Khách được thiên hạ gắn cho Thế Kiệt không biết từ lúc nào mà giỠđây nó đã trở thành má»™t cái tên vang dá»™i khắp võ lâm Trung Nguyên.
Bóng trăng lưỡi liá»m chênh chếch, hất vầng sáng vàng nhàn nhạt xuống đỉnh Tung SÆ¡n, phá»§ lên tòa cổ tá»± Thiếu Lâm má»™t không gian tÄ©nh mịch êm ả. Trong không gian đó, tòa cổ tá»± Thiếu Lâm quả là chốn thâm nghiêm, vừa cổ kính vừa uy nghi và hoang vắng. Bất chợt sá»± im lặng uy nghi đó bá»—ng chốc bị phá vỡ bởi những tiếng khánh chuông thúc giục rá»™n rã vì má»™t sá»± biến nào đó vừa má»›i xảy ra trong khuôn viên Thiếu Lâm cổ tá»±.
Như đã có sá»± chuẩn bị từ trước, năm mươi vị há»™ tăng vá»›i võ phục gá»n gàng, tay cầm trưá»ng côn từ trong Äại Hồng Bảo Äiện ào ào lướt ra.
Tàn Hồn Ma Äao Nguyên Thiên Phục đứng trước thá»m Bảo Hồng Äại Äiện. Dung diện cá»§a y rất trang trá»ng và khẩn trương. Những vị võ tăng há»™ đưá»ng đứng thành hình cánh cung án ngữ trước mặt Tàn Hồn Ma Äao Nguyên Thiên Phục.
Từ trong Äại Hồng Bảo Äiện, Huệ Giác đại sư cùng bốn vị thiá»n sư bước ra. Huệ Giác Ä‘i trước, bốn ngưá»i kia Ä‘i phía sau, nhưng chỉ lướt mặt nhìn qua phong thái cá»§a há» có thể Ä‘oán đó là những cao thá»§ há»™ đưá»ng cá»§a cổ tá»± Thiếu Lâm.
Huệ Giác đại sư dừng bá»™ trước hàng cao thá»§ há»™ tăng rồi ôm quyá»n xá Nguyên Thiên Phục:
− Thí chá»§ quá vãng Thiếu Lâm cổ tá»± trong đêm hôm khuya như thế này chắc có chuyện hệ trá»ng?
Nguyên Thiên Phục chìa ngá»n Tàn Hồn Ma Äao có quấn vải lụa đỠđến trước:
− Äại sư nhận ra vật gì trên tay tại hạ chứ?
Huệ Giác đại sư nhìn cây ma Ä‘ao. Äôi chân mày bạc phếch cá»§a vị cao tăng thoạt nhíu hẳn lại. Lão tăng nghÄ© ngợi má»™t lúc rồi ngập ngừng nói:
− Tàn Hồn Ma Äao.
Lão ngẩng lên nhìn Thiên Phục:
− Chẳng lẽ thí chủ là Nguyên Thiên Phục?
− Äã lâu rồi tại hạ không quá vãng cổ tá»± Thiếu Lâm.
Huệ Giác đại sư như nhận ra kẻ đứng trước mặt mình là ai, liá»n ôm quyá»n xá:
− Nguyên Thiên Phục thí chủ.
Lão tăng Thiếu Lâm hứng khởi hẳn lên, quay lại nói với năm mươi vị cao thủ hộ tăng:
− Chư tăng có thể lui được rồi.
Năm mươi vị cao thá»§ há»™ tăng đồng loạt rút vào Äại Hồng Bảo Äiện, chẳng mấy chốc trả lại cho không gian Thiếu Lâm sá»± trang nhã uy nghi lúc ban đầu.
Huệ Giác đại sư má»i Nguyên Thiên Phục vào trong gian cốc liêu dá»±ng sau tòa Äại Hồng Bảo Äiện. Hai ngưá»i vừa yên vị thì má»™t vị sãi nhá» bưng trà đến hầu.
Phương trượng đại sư rót trà vào hai cái chén:
− Lão nạp má»i thí chá»§!
− Äa tạ đại sư.
Y nhấp một ngụm trà rồi đặt chén xuống.
Huệ Giác đại sư nhìn Thiên Phục há»i:
− Nguyên thí chủ đến Thiếu Lâm là vì hai pho kim thân La Hán?
Nguyên Thiên Phục gật đầu:
− Thiếu Lâm cũng vì hai pho kim thân La Hán đó mà canh giới nghiêm mật như vậy chăng?
− A di đà phật! Không giấu gì thí chá»§. Trên giang hồ vừa má»›i xuất hiện Quá»· Kiếm Khách và ngưá»i này Ä‘ang tiến hành truy nguyên mưá»i hai pho kim thân La Hán. Nhất định y sẽ đến tòa cổ tá»± để lấy hai pho tượng cá»§a Thiếu Lâm.
Huệ Giác đại sư lắc đầu:
− Lão nạp nghe đâu kiếm thuật cá»§a ngưá»i này đã đạt đến cảnh giá»›i siêu hóa, giết ngưá»i trong chá»›p mắt và vô cùng tàn nhẫn. Y đã khắc chế Khoái Kiếm Giang Mão và cả Äông Äá»™c Âu Dung Thừa, nên buá»™c phải cảnh giá»›i nghiêm mật như vậy.
− Nếu y đến Thiếu Lâm, đại sư sẽ đối phó ra sao?
Huệ Giác đại sư lưỡng lự:
− A di đà phật! Lão nạp cũng chưa biết đối phó như thế nào. Nhưng để bảo vệ hai pho tượng kim thân La Hán thì Thiếu Lâm không nệ gian khổ, nguy hiểm.
Thiên Phục bưng chén trà.
Y nhìn chăm chăm vào chén trà như ngỡ đâu trong chén trà có thứ gì đó. Huệ Giác đại sư há»i:
− Thí chủ đến Thiếu Lâm lần này để hỗ trợ lão nạp?
Thiên Phục nhấp một ngụm trà rồi ngẩng mặt lên nhìn:
− Tại hạ chẳng giúp gì được cho đại sư.
− Thế thí chủ từ phương xa đến Thiếu Lâm chỉ để viếng cảnh cổ tự thôi à?
Thiên Phục lắc đầu:
− Không biết đại sư còn nhớ chuyện cũ không?
Huệ Giác đại sư buông một tiếng thở dài rồi gật đầu:
− A di đà phật! Lão không thể nào quên chuyện ngày đó. Ngày đó nếu không có thí chủ ra tay thì lão nạp đã không thể minh oan được với các chư tăng Thiếu Lâm, để bây giỠđảm trách chức vị phương trượng trụ trì.
Thiên Phục đặt chén trà xuống bàn:
− Vì sao đại sư lại bị Oan?
− A di đà phật! ...
Huệ Giác thở dài nói:
− Chỉ vì háo danh mà sư đệ đánh cắp Ngá»c Trượng, rồi đổ tá»™i lên đầu lão nạp. Khốn khổ lúc bấy giá» lão nạp quá nặng tình sư môn, nghÄ© nghÄ©a đồng liêu nên suýt bị các chư tăng hiểu lầm.
Thiên Phục nhếch môi.
Huệ Giác nhìn Thiên Phục nói tiếp:
− Nếu không có thí chá»§ ra tay thì giỠđây gã sư đệ cá»§a lão nạp đã đưá»ng đưá»ng là phương trượng Thiếu Lâm, còn lão nạp thì sá»›m vá» chầu phật tổ bên Thiên Trúc.
Thiên Phục nhếch môi nhìn Huệ Giác đại sư:
− Qua chuyện đó, đại sư có suy nghĩ gì không?
− Thiá»n trượng là báu vật cÅ©ng là uy quyá»n cá»§a Thiếu Lâm, những thứ đó rất dá»… khiến lòng tham cá»§a con ngưá»i trá»—i dậy mà quên bẵng nhân nghÄ©a.
− Äa tạ đại sư đã chỉ giáo. Nếu như bây giá» tại hạ nói hai pho kim thân La Hán kia cÅ©ng là thứ báu vật lụy phiá»n thì đại sư sẽ tính như thế nào?
Huệ Giác đại sư cau mày:
− Thiên Phục thí chá»§ há»i lão nạp câu đó có dụng ý gì không?
Thiên Phục gật đầu:
− Có.
− A di đà phật! ... Lão nạp mong được thí chủ chỉ giáo cho cách xử thế đối với hai pho kim thân La Hán.
Thiên Phục bưng chén trà nhấp một ngụm nhỠrồi đặt xuống bàn. Y nhìn Huệ Giác nói:
− Quá»· Kiếm Khách Lệnh Thế Kiệt sẽ đến đây để thu hồi hai pho tượng kim thân La Hán, nếu như lão đại sư vì báu vật hÆ¡n vì tòa cổ tá»± uy nghi này thì nhất định máu sẽ loang đỠÄại Hồng Bảo Äiện và cả Tung SÆ¡n. Tại hạ quả là không muốn máu nhuá»™m Tung SÆ¡n Thiếu Lâm Tá»±.
− A di đà phật! Thiện tai... thiện tai. Lão nạp vô cùng cảm kích tâm ý thiện tâm cá»§a thí chá»§. Thiếu Lâm đã nợ thí chá»§ quá nhiá»u, biết lấy gì để Ä‘á»n đáp.
Thiên Phục khoát tay:
− Xin lão đại sư đừng khách sáo.
Y thở ra nói tiếp:
− Äại sư xem trá»ng Thiếu Lâm tá»± hÆ¡n hai pho kim thân La Hán chứ?
− A di đà phật! Thí chá»§ không nói ra, lão nạp khó có thể suy xét xem cái nào trá»ng hÆ¡n.
Nhưng bây giỠđã được thí chủ gợi ý tất nhiên lão nạp phải đặt Thiếu Lâm lên trên hai pho kim thân La Hán rồi.
Thiên Phục mỉm cưá»i. Lần đầu tiên dung diện Nguyên Thiên Phục mất Ä‘i cái vẻ lạnh nhạt, băng giá cá»§a má»™t ngưá»i vô tâm vô tình. Y bưng chén trà uống cạn rồi từ tốn đứng lên.
Huệ Giác đại sư thấy Thiên Phục đứng lên, liá»n há»i:
− Nguyên thí chủ định đi ngay à?
− Những gì tại hạ muốn nói đã nói hết với đại sư rồi. GiỠthì phải cáo biệt đại sư.
Thiên Phục ôm quyá»n:
− Tại hạ mong có cơ hội sẽ quay trở lại tòa Thiếu Lâm cổ tự để cùng được đại sư đàm đạo và chỉ giáo.
− A di đà phật! Thí chủ khách sáo quá. Lão nạp được thí chủ chỉ giáo thì đúng hơn.
− Hy vá»ng Thiếu Lâm Tung SÆ¡n vẫn mãi mãi là chốn bình yên cá»§a võ lâm.
Xá Giác Huệ đại sư, Thiên Phục nói:
− Cáo từ.
− A di đà phật! Lão nạp sẽ tiễn thí chủ.
− Äa tạ đại sư. Tại hạ tá»± dấn thân đến thì tá»± dấn thân Ä‘i, không dám làm phiá»n đến bậc cao tăng.
− A di đà phật! Nếu có cÆ¡ há»™i lão nạp thỉnh má»i thí chá»§ đến Thiếu Lâm tá»a đàm má»™t vài hôm.
− Thế nào tại hạ cÅ©ng sẽ quay trở lại Thiếu Lâm để tá»a đàm vá»›i bậc cao tăng hiá»n sÄ©.
Thiên Phục nói xong trở bộ bước ra ngoài tiểu xá. Y nhìn lên vầng trăng khuyết buông một tiếng thở ra rồi mới dụng khinh thuật thượng thừa thoát đi.
Huệ Giác đại sư nhìn theo Thiên Phục. Má»™t lúc sau lão tăng Thiếu Lâm ngẩng mặt nhìn tòa Äại Hồng Bảo Äiện. Những gì Thiên Phục nói giỠđây lão má»›i nghiệm ra cái lẽ cá»§a má»™t ngưá»i biết xá»­ thế.
Huệ Giác đại sư chắp tay sau lưng thả bước lên tòa Äại Hồng Bảo Äiện.
Một lúc sau tiếng đại hồng chung nổi lên ba hồi, vang xa lồng lộng trong không gian tĩnh lặng của tòa Tung Sơn.
Huệ Giác đại sư ngồi trên bồ Ä‘oàn ngay chính diện Äại Hồng Bảo Äiện. Hai bên lão tăng là bốn vị bồ tát há»™ đưá»ng tam bảo là Chánh Tịnh đại sư, Chánh Giác đại sư, Chánh Ngã đại sư và Chánh Tâm đại sư. Dá»c theo hai bên Äại Hồng Bảo Äiện là hai hàng tăng nhân vá»›i vẻ mặt thâm trầm Ä‘ang chá» nghe chỉ huấn cá»§a phương trượng Huệ Giác.
Huệ Giác đại sư trang trá»ng nói:
− Phật tổ có dạy tất cả má»i sá»± vật trên thế gian này Ä‘á»u vô thưá»ng, chỉ đưa con ngưá»i lẩn quẩn trong vòng luân hồi. Chính sá»± vô thưá»ng đó làm ra sá»± Oan trái mà muốn giải thoát thì phải biết nghiệm ra cái đạo mà Phật tổ đã dạy để có thể siêu thoát đến cõi niết bàn tránh được vòng luân hồi khổ lụy.
Huệ Giác ngưng lá»i.
Tất cả chư tăng đồng loạt xướng lên:
− A di đà phật!
Chá» cho tiếng xướng cá»§a các chư tăng hoàn toàn im lặng, Huệ Giác má»›i trang trá»ng nói tiếp:
− Chính vì lẽ đạo mà Phật tổ đã dạy, hôm nay lão nạp cho vá»i tất cả các chư tăng đến đây để trịnh trá»ng nói vá»›i các ngưá»i. Kể từ hôm nay chúng ta là những tăng nhân thoát vòng tục lụy, nên tất cả những vật báu trên Ä‘á»i này Ä‘á»u là vô thưá»ng. Ai cần thì cứ cho, kể cả cái mạng cá»§a lão nạp.
− A di đà phật!
Huệ Giác nhìn lướt qua má»™t lượt tất cả những tăng nhân Ä‘ang có mặt tại Äại Hồng Bảo Äiện:
− A di đà phật! Các vị huynh đệ không cần thiết phải ngày đêm cá»±c nhá»c canh gác, mà bây giá» hãy chuyên tâm vào giá»›i hạnh cá»§a má»™t tu sÄ© tìm lẽ đạo nÆ¡i chốn niết bàn. Những lá»i lão nạp nói ra là tâm huyết, mong các vị theo đó mà hành xá»­.
Huệ Giác vừa dứt lá»i thì tất cả những chư tăng há»™ đưá»ng đồng loạt xướng lên:
− A di đà phật...
Tiếng xướng cá»§a các vị tăng nhân còn Ä‘á»ng lại trong tòa Äại Hồng Bảo Äiện thì má»™t giá»ng nói trong trẻo cất lên. Giá»ng nói thật trong cá»§a nữ nhân nhưng âm vá»±c lại có uy lá»±c lấn áp tiếng xướng âm cá»§a các vị há»™ tăng Thiếu Lâm.
Ai lại có ná»™i lá»±c thâm hậu kỳ tuyệt như vậy? Ngưá»i đó chẳng ai khác mà chính là chá»§ nhân Ma Cung Tiêu Thái Ngá»c. Vẫn vá»›i dáng vẻ cá»§a má»™t kiá»u nữ giai nhân trong bá»™ xiêm y bằng lụa má»ng tanh, có thể thấy được tất cả những đưá»ng nét mà tạo hóa đã ban tặng riêng cho nàng.
Tiêu Thái Ngá»c từ ngoài cá»­a Äại Hồng Bảo Äiện bước vào, cÅ©ng vá»›i những bước Ä‘i uyển chuyển như vÅ© công Ä‘ang biểu diá»…n khúc Nghê Thưá»ng. Nàng vừa xuất hiện vừa nói:
− Äại sư nói rất hay, rất đúng. Äã là những bậc thiá»n tu, để thoát vòng tục lụy thì đâu cần tranh danh Ä‘oạt lợi như lÅ© ngưá»i phàm tục chốn giang hồ.
Thấy Tiêu Thái Ngá»c thong dong bước vào, tứ vị há»™ tăng Bồ Tát toan đứng lên nhưng Huệ Giác đại sư đã kịp ngăn há» lại. Lão tăng tay lần xâu bồ Ä‘á», mắt hướng vá» phía Tiêu Thái Ngá»c, nhưng rồi ánh mắt cá»§a vị cao tăng nhanh chóng cụp xuống bởi nhận ra trang phục cá»§a vị chá»§ nhân Ma Cung quá má»ng.
Huệ Giác đại sư buột miệng niệm phật hiệu:
− A di đà phật!
Tiêu Thái Ngá»c thả những gót sen bước đến đối mặt vá»›i vị cao tăng Thiếu Lâm. Nàng trịnh trá»ng ôm quyá»n xá Huệ Giác đại sư và tứ vị Bồ Tát rồi ôn nhu nói:
− Nghe những lá»i tâm huyết cá»§a đại sư, tôi vô cùng cảm kích và khâm phục. Nếu đúng như những gì mà đại sư đã phán truyá»n thì Thiếu Lâm đúng là vì sao Bắc Äẩu cá»§a võ lâm Trung Nguyên.
Äại sư Huệ Giác không nhìn lên mà đáp lá»i nàng:
− A di đà phật! Nữ thí chủ đừng quá khách sáo như vậy. Nữ thí chủ cứ nói ra mục đích đến Thiếu Lâm tự lần này.
− Äại sư đã thẳng thắn thì Thái Ngá»c này cÅ©ng chẳng nên giấu mục đích đến Thiếu Lâm lần này nữa.
Nàng chấp tay sau lưng. Tư thế của nàng đúng thật là khêu gợi, buộc đại sư Huệ Giác phải cau mày.
Thái Ngá»c như Ä‘á»c được ý niệm trong tâm tưởng vị cao tăng Thiếu Lâm, miệng khẽ Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i mỉm rồi nói:
− Tôi đến Thiếu Lâm lần này để thỉnh nhỠcác vị cao tăng tạm cho mượn hai pho kim thân La Hán.
− Thí chủ không nói ra nhưng bần tăng cũng có thể đoán được.
− Äại sư đã Ä‘oán được ý cá»§a Thái Ngá»c này, vậy mạn phép há»i đại sư có thể cho mượn được hay không? Hay những lá»i nói vừa rồi cá»§a bậc cao tăng Thiếu Lâm ví như gió thoảng mây bay?
− A di đà phật! Nữ thí chá»§ sao lại nghÄ© như vậy chứ? Những gì lão nạp đã nói thì phải giữ đại ngôn, đó là giáo Ä‘iá»u cá»§a nhà Phật.
Thái Ngá»c nghe xong lá»i nói cá»§a Huệ Giác đại sư, liá»n ôm quyá»n xá má»™t cái:
− Thái Ngá»c này thật hồ đồ, lá»i nói tùy tiện, mong đại sư miá»…n thứ.
− A di đà phật! Phật môn không nệ trách những tiểu tiết của chúng sinh.
− Thái Ngá»c này cÅ©ng nghÄ© như đại sư.
Huệ Giác đại sư buông một tiếng thở dài:
− A di đà phật! Lão nạp không hỠkhách sáo với nữ thí chủ. Trong Thiếu Lâm tự nữ thí chủ có thể mượn bất cứ thứ gì, kể cả pho bí thư Phật gia là Dịch Cân Kinh, nhưng riêng hai pho kim thân La Hán thì khó cho lão nạp.
Thái Ngá»c cau mày:
− Tại sao lại khó cho đại sư?
− Hai pho kim thân La Hán kia, lão nạp đã có dụng ý trao nó lại cho Quá»· Kiếm Khách, truyá»n nhân cá»§a Giang Kỳ, chá»§ nhân thanh Quá»· Kiếm Äoạn Hồn.
− Nguyên nhân nào buộc đại sư phải trao hai pho tượng kim thân La Hán cho Lệnh Thế Kiệt?
− A di đà phật! Quỷ Kiếm Khách Lệnh Thế Kiệt có cùng mục đích như nữ thí chủ, mà lão nạp thì lại không muốn cả đỉnh Tung Sơn Thiếu Lâm nhuộm máu tanh giang hồ.
Thái Ngá»c mỉm cưá»i rồi nói:
− Thì ra là vậy. Tôi đã hiểu ý cao tăng. Tôi lần này cũng không ngoài mục đích như Quỷ Kiếm Khách Lệnh Thế Kiệt, nhưng lại có khác một chút.
− A di đà phật! Nữ thí chủ chỉ giáo cho lão tăng.
Thái Ngá»c từ tốn nhìn Huệ Giác đại sư, ôn nhu nói:
− Nếu Quá»· Kiếm Khách Lệnh Thế Kiệt vì mục đích tư lợi truy tầm hai pho tượng kim thân La Hán nên có thể rưới máu Tung SÆ¡n Thiếu Lâm nhưng Thái Ngá»c này thì khác y.
Äến Thiếu Lâm lần này để mượn hai pho tượng kim thân La Hán cá»§a các vị cao tăng, là có ý muốn dụng chúng để tống tiá»…n Quá»· Kiếm Khách khá»i giang hồ, đặng võ lâm tránh má»™t cái há»a sát nhân tá»­ kiếm.
Nàng liếc trá»™m Huệ Giác đại sư để quan sát dung diện cá»§a vị cao tăng có thay đổi gì không sau câu giải bày cá»§a mình. Thái Ngá»c nói tiếp:
− Äại sư và các vị cao tăng Thiếu Lâm hẳn lấy chữ từ bi há»· xả là phương châm tu há»c để giải thoát khá»i vòng sinh tá»­ luân hồi, thì ắt cÅ©ng phải thương lấy những sinh linh Ä‘ang trầm kha trong bể khổ tục lụy. Má»™t ngưá»i sống thì có thể có má»™t ngưá»i được giải thoát theo con đưá»ng tu đạo cá»§a đại sư, chính vì lẽ đó mà Thái Ngá»c này má»›i nói ra dụng ý cá»§a mình.
Huệ Giác đại sư thoạt sa sầm mặt, rồi từ từ ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt Tiêu Thái Ngá»c:
− Ma Cung vốn lấy chữ ác làm phương cách hành sự, sao hôm nay nữ thí chủ lại nói như một vị bồ tát cứu độ thế nhân. Lão nạp nghe quả là lạ tai vô cùng.
− Äại sư chỉ giáo rất đúng, nhưng thá»­ há»i đại sư cái gì là thiện, cái gì là ác? Cái lẽ chính và tà cÅ©ng khó phân minh lắm đó. Nếu đại sư cho Ma Cung cá»§a tôi là ác thì đã có bao giá» cao tăng nghe Ma Cung mở sát giá»›i chưa? Hay sá»± bí hiểm, thoát ly trần thế cá»§a Ma Cung khiến cho thiên hạ gắn cho Thái Ngá»c này là ma đầu?
Những lá»i cá»§a Thái Ngá»c thốt ra khiến vị cao tăng Thiếu Lâm phải băn khoăn, bối rối, cặp chân mày cá»§a Huệ Giác thoạt nhíu lại và cái nhíu mày cá»§a vị tăng không qua được cặp mắt tinh tưá»ng cá»§a Tiêu Thái Ngá»c.
Nàng mỉm cưá»i nghÄ© thầm:
− “Lão sư già còn nghĩ ngợi gì nữa mà chưa chịu trao hai pho kim thân La Hán cho bổn nương?
Huệ Giác đại sư suy nghÄ© má»™t lúc rồi há»i lại Thái Ngá»c:
− Lão nạp trao hai pho tượng kim thân La Hán đó cho nữ thí chủ, đến khi Quỷ Kiếm Khách đến đây lão biết lấy gì để trao cho y?
− Lão tăng cứ nói vá»›i y là y đã đến chậm hÆ¡n Thái Ngá»c này má»™t bước rồi.
Nàng vừa nói vừa tháo miếng tín phù đeo bên mình chìa đến trước:
− Äây là tấm tín phù cá»§a Ma Cung, đại sư cứ giữ lấy, và có thể dùng nó để minh chứng vá»›i Lệnh Thế Kiệt.
Huệ Giác đại sư buông má»™t tiếng thở dài thưá»n thượt. Trong tâm vị cao tăng Thiếu Lâm quả là khó xá»­ vô cùng. Lão tăng không ngá» Tiêu Thái Ngá»c lại xuất hiện đúng lúc ngay sau lá»i phát ngôn đại nguyện cá»§a lão.
Huệ Giác đại sư lần xâu bồ đỠliên tục rồi từ từ ngẩng mặt lên trần Äại Hồng Bảo Äiện:
− Äây có lẽ là ý trá»i.
Äại sư Huệ Giác nhìn lại Thái Ngá»c:
− Nữ thí chủ đã vì chúng sinh thì lão nạp cũng sẽ vì thí chủ lần hội kiến này.
Nói dứt lá»i, Huệ Giác đại sư nhìn vị sãi nhỠđứng hầu bên cạnh, ôn tồn nói:
− Giác Giới, đi lấy hai pho kim thân La Hán cho sư phụ.
− A di đà phật! Äệ tá»­ tuân lệnh sư phụ.
Giác Giá»›i vừa nói vừa sụp lạy Huệ Giác đại sư rồi đứng lên bước thẳng ra cá»­a Äại Hồng Bảo Äiện. Huệ Giác đại sư vốn rất cẩn thận, nên cất kỹ hai pho kim thân La Hán, chỉ có má»—i mình ngưá»i và đệ tá»­ Giác Giá»›i biết chá»—. Cho Giác Giá»›i biết chá»— cất giấu hai pho kim thân La Hán, Huệ Giác đã có dụng ý. Nếu như có cuá»™c huyết sát Thiếu Lâm thì cÅ©ng chẳng ai có thể ngỠđược Giác Giá»›i biết chá»— cất giấu hai pho kim thân La Hán, và cÅ©ng chẳng má»™t ai nỡ xuống tay hành xá»­ má»™t chú sãi nhá» không há» biết võ công.
Giác Giá»›i Ä‘i rồi, Huệ Giác đại sư má»›i nhìn lại Tiêu Thái Ngá»c:
− Lão nạp mạn phép há»i nữ thí chá»§.
Thái Ngá»c từ tốn nói:
− Xin đại sư chỉ giáo.
− Nữ thí chủ sẽ dùng phương cách chi để đối phó Quỷ Kiếm Khách Lệnh Thế Kiệt?
− Äại sư đã há»i thì Tiêu Thái Ngá»c này không dám giấu diếm. Lệnh Thế Kiệt vì những pho kim thân La Hán, nên nhất định sẽ phải đến Ma Cung. Ma Cung sẽ đón gã bằng trận đồ thiên la địa võng.
Huệ Giác đại sư thở dài một tiếng:
− Chúng sinh quả là trầm kha trong vòng lợi danh.
Thái Ngá»c khẽ Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i mỉm sau câu nói cá»§a đại sư Huệ Giác.
Äại sư Huệ Giác nhìn qua nàng ôn tồn nói:
− Thí chá»§ đã nhá»c công đến Thiếu Lâm, lão nạp không có đại yến tiếp đón, chỉ má»i nữ thí chá»§ chung trà má»n cá»§a Phật gia.
Thái Ngá»c ôm quyá»n xá Huệ Giác:
− Äa tạ cao tăng. Thái Ngá»c này được dùng chung trà cá»§a Phật môn chẳng khác nào được uống ngá»c bôi cá»§a hoàng đế.
− A di đà phật! Nữ thí chủ quá khách sáo.
Huệ Giác ra dấu cho Chánh Tịnh ngồi phía sau:
− Sư đệ hãy rót trà má»i thí chá»§ giúp sư huynh.
− A di đà phật!
Chánh Tịnh quay lại hành đại lễ trước kim thân Phật tổ rồi bưng bình trà thủy thần.
Chánh Tịnh áp đôi bản thá»§ to bè quanh bình trà thá»§y thần bằng đất nung đỠau. Bình trà thá»§y thần từ từ nóng dần lên cho đến khi trà trong bình sôi ùng ục, bốc khói tá»a mùi thÆ¡m dìu dịu.
Chánh Tịnh rót trà ra chén, trịnh trá»ng đặt xuống phía trước mặt Tiêu Thái Ngá»c.
Thái Ngá»c đâu bá» qua những hành động cá»§a lão tăng Chánh Tịnh, nàng bưng chén trà nhìn Chánh Tịnh, từ tốn nói:
− Thái Ngá»c này có nghe nói vá» tuyệt công Há»a Diệm Chưởng cá»§a Phật gia, hôm nay chính mắt thấy vừa khâm phục vừa kính trá»ng. Mong rằng má»™t ngày nào đó được thụ huấn tuyệt công Há»a Diệm Chưởng cá»§a cao tăng.
Chánh Tịnh chấp tay trước ngực nói:
− Nữ thí chá»§ quá khách sáo đấy thôi, Há»a Diệm Chưởng cá»§a bần tăng sao có thể gá»i là tuyệt công. Nó chỉ hữu dụng để nung nóng trà đặng thỉnh khách thập phương.
Chánh Tịnh nói xong lui vỠchỗ cũ.
Thái Ngá»c nhấp má»™t ngụm trà rồi đặt xuống trước mặt mình. Nàng khẽ gật đầu nói:
− Trà cá»§a Phật môn quả là khác hẳn vá»›i những thứ trà ngoài chốn phàm trần. Äại sư đừng nói Thái Ngá»c khách sáo, nói lá»i ngá»c lá»i hoa chỉ để tâng bốc, mà đúng là trà cá»§a Phật gia không đâu có được. Ngay cả Trảm Mã Trà cá»§a hoàng thượng dùng để tiá»…n tướng quân xông trận cÅ©ng không thể sánh bằng.
Những lá»i khen tặng cá»§a Thái Ngá»c khiến cho các vị cao tăng Thiếu Lâm vô cùng hứng khởi, nhưng sá»± hứng khởi đó chưa được bao lâu thì Lệnh Thế Kiệt xuất hiện. Trên tay ẩm xác chú sãi Giác Giá»›i, còn bá»™ lam y thư sinh thì nhuá»™m đỠmáu.
Sá»± xuất hiện cá»§a Lệnh Thế Kiệt khiến cho không gian trong Äại Hồng Bảo Äiện căng thẳng cá»±c độc. Tiêu Thái Ngá»c nhìn chàng như muốn đóng Ä‘inh vào mặt Thế Kiệt.
Huệ Giác đại sư bật đứng lên khi thấy cái xác Giác Giới trên tay Thế Kiệt.
Lão đại sư rít lên:
− Quỷ Kiếm Khách...
Tài sản của aspirin

  #28  
Old 02-06-2008, 07:20 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 29

Vị Nhân Lụy Nhân


Vãn bối chậm chân không thể cứu ngưá»i cá»§a Phật môn.
Thế Kiệt vừa nói vừa đặt xác Giác Giới xuống trước bồ đoàn bệ thỠkim thân Phật tổ Như Lai.
Äại sư Huệ Giác nhìn xác Giác Giá»›i không chá»›p mắt. Thần phách lão tăng như siêu lạc chốn nào, nên dung diện có vẻ thất thần, u uất. Tay lão tăng không ngừng lần xâu bồ Ä‘á», mãi má»™t lúc sau, Huệ Giác má»›i thốt được lá»i phật hiệu:
− A di đà phật!
Lão tăng rươm rướm nước mắt rồi ngồi xuống cạnh bên xác Giác Giới:
− A di đà phật! Giác Giới đã đi rồi à?
Thế Kiệt nhìn lão tăng ôn nhu nói:
− Y đã chết.
Huệ Giác nhìn mặt Giác Giới rồi đưa tay run run vuốt nhẹ khuôn mặt còn hơi ấm.
Tiêu Thái Ngá»c lia mắt nhìn qua xác Giác Giá»›i. Nàng thở dài nói:
− Äại sư, Giác Giá»›i đã chết rồi. Nhưng ai đã nhẫn tâm giết má»™t ngưá»i như Giác Giá»›i?
Huệ Giác nhìn lại Thế Kiệt:
− Thí chủ đã hạ thủ Giác Giới?
Thế Kiệt lắc đầu:
− Không phải vãn bối. Khi vãn bối đến Thiếu Lâm thì thấy ba ngưá»i võ công thần kỳ bức tá»­ Giác Giá»›i. Má»™t ngưá»i có võ công kỳ tuyệt siêu phàm đã lấy thứ gì đó rồi bá» Ä‘i. Còn hai ngưá»i kia thì đã bị vãn bối hạ tá»­. Xác cá»§a hai ngưá»i đó còn nằm ngoài sân chùa Thiếu Lâm.
Thái Ngá»c nhíu mày.
Nàng chỉ tay vào vùng ngực Giác Giới:
− Äại sư xem kìa.
Huệ Giác đại sư giá» má»›i chú ý đến tăng y cá»§a Giác Giá»›i bị chém dá»c má»™t đưá»ng nhá» như sợi chỉ. Nếu để mắt lắm má»›i thấy được.
Thái Ngá»c nói:
− Giác Giá»›i tiểu tăng chết bởi má»™t đưá»ng kiếm sắc bén vô cùng. Kẻ xuất thá»§ hạ tá»­ Giác Giá»›i phải là má»™t kiếm thá»§ kỳ tài.
Huệ Giác nghe nàng nói như vậy buột nhìn lại Thế Kiệt.
Lão tăng cáu gắt há»i:
− Thí chủ đến Thiếu Lâm lần này với dụng ý truy tầm hai pho tượng kim thân La Hán?
Thế Kiệt gật đầu:
− Vãn bối đến Thiếu Lâm lần này không ngoài mục đích đó.
Mặt cá»§a Huệ Giác đại sư sa sầm hẳn lại. Äại sư Huệ Giác nuốt nước bá»t như nuốt má»™t cục than hồng bởi sá»± uất giận. Lão tăng nói:
− Giác Giá»›i đã theo lịnh cá»§a lão nạp Ä‘i lấy hai pho kim thân La Hán đặng dụng ý trao cho những ai cần đến để Thiếu Lâm tránh cái há»a máu loang đỠTung SÆ¡n bởi kiếm thuật cá»§a thí chá»§. Lão nạp không ngá» Giác Giá»›i lại chết bởi kiếm cá»§a thí chá»§.
Thế Kiệt cau mày:
− Äại sư đã hiểu lầm vãn bối.
− Trong giang hồ thì có ai sử kiếm qua thí chủ chứ?
Thế Kiệt nhìn thẳng vào mặt đại sư:
− Trên giang hồ có rất nhiá»u ngưá»i sá»­ kiếm chứ không riêng má»—i má»™t mình vãn bối.
Thái Ngá»c xen vào:
− Äại sư, nếu bây giá» chỉ dá»±a vào má»™t vết kiếm trên cÆ¡ thể Giác Giá»›i mà đổ cho Lệnh công tá»­ thì quả là có phần oan cho Lệnh công tá»­.
Huệ Giác đại sư nhìn lại nàng:
− Thế nữ thí chủ có cao kiến không?
Thái Ngá»c nhìn Thế Kiệt rồi quay lại Huệ Giác, trang trá»ng nói:
− Lệnh công tá»­ nói đã hạ tá»­ hai tên hung thá»§ giết Giác Giá»›i, thế sao chúng ta không ra ngoài xem những ngưá»i đó là những ngưá»i nào.
− A di đà phật! Nữ thí chủ đã cho một cao kiến hay.
Lão tăng nhìn lại Thế Kiệt:
− Bần tăng thỉnh thí chủ cũng theo kiểm chứng.
− Vãn bối sẽ cùng kiểm chứng với đại sư.
Huệ Giác đại sư cùng Thế Kiệt và Tiêu Thái Ngá»c trở bá»™ trổ khinh công vút nhanh ra bên ngoài. Ba ngưá»i theo má»™t con đưá»ng mòn tiến vá» má»™t cá»­a động bên ngoài tòa cổ tá»± Thiếu Lâm.
Thế Kiệt nheo mày khi đến trước cửa động. Chàng nói:
− Giác Giới đã chết ở đây.
Chàng đảo mắt nhìn quanh. Chung quanh thật là vắng lặng, chẳng có một cái xác nào cả. Thậm chí chứng tích máu cũng không còn.
Thế Kiệt cố tìm má»™t dấu giày cÅ©ng không có. Chàng không khá»i ngỡ ngàng bởi hiện tượng quá đỗi thần kỳ này nên buá»™t miệng thốt:
− Lạ thật!
Nghe chàng thốt ra lá»i nói đó, Huệ Giác đại sư quay ngoắt lại nhìn Thế Kiệt. Tay lão tăng lần chuá»—i bồ Ä‘á»:
− A di đà phật! Thí chá»§ giải thích sao vá» hiện trưá»ng này? Không má»™t dấu vết gì chứng tá» có ngưá»i thứ ba chứ đừng nói đến hai cái xác mà thí chá»§ đã hạ tá»­.
Thế Kiệt ôn nhu đáp lá»i Huệ Giác đại sư:
− Vãn bối quá là khó có thể giải thích được.
− A di đà phật! Thí chủ sao có thể giải thích được khi chính thí chủ là hung thủ hạ sát Giác Giới, một tiểu sãi chẳng hỠbiết võ công.
Thế Kiệt lắc đầu:
− Äại sư đã hiểu lầm vãn bối.
− Lão nạp không bao giỠđổ oan cho ai. Nếu có oan thì chính Giác Giới là kẻ chịu oan.
Thiếu Lâm cổ tự đã phát đại ngôn trao tất cả báu vật cho những ai muốn chúng để tránh vòng tục lụy tranh danh đoạt lợi, nhưng thí chủ đã nhẫn tâm vấy máu Tung Sơn Thiếu Lâm rồi. Oan có oan, oán có oán, nợ thì phải trả.
Thế Kiệt nghe những lá»i đại sư Huệ Giác nói mà sắc mặt biến đổi. Chàng thở ra, trang trá»ng nói:
− Äại sư đã nghÄ© sai cho vãn bối, Quá»· Kiếm Äoạn Hồn cá»§a sư tôn chẳng bao giá» hạ tá»­ má»™t ngưá»i chỉ biết tu mà chẳng màng đến danh lợi tranh Ä‘oạt phàm tục.
− A di đà phật! Nói thì như thế nhưng thanh Quá»· Kiếm kia đã giết bao nhiêu ngưá»i rồi?
− Vãn bối hạ tử những kẻ đáng chết.
− Giác Giới đáng chết lắm ư?
Thế Kiệt lắc đầu:
− Vãn bỗi chẳng hỠnhúng tay vào cái chết của Giác Giới tiểu tăng.
− Nếu không phải thí chủ thì ai? Chẳng lẽ Khoái Kiếm Giang Mão đội mồ sống lại để tranh đoạt hai pho tượng kim thân La Hán với thí chủ sao?
Huệ Giác nói xong thì tứ vị Bồ Tát há»™ đưá»ng bước đến ngang vá»›i đại sư Huệ Giác.
Chánh Tịnh đại sư trầm giá»ng nói:
− Thí chủ không giải thích được thì buộc chúng tăng Thiếu Lâm bắt thí chủ phải trả lại món nợ máu đã vay của Giác Giới.
Chánh Tịnh đại sư vừa nói vừa áp đôi bản thá»§ to bè vào vá»›i nhau. Má»™t làn khói trắng bốc lên từ đôi bản thá»§ cá»§a lão tăng và chẳng bao lâu sau có ngá»n lá»­a xanh biết bốc lên.
Thái Ngá»c nhìn bản thá»§ cá»§a lão tăng không chá»›p mắt. Nàng lẩm nhẩm nói:
− Há»a Diệm Chưởng.
Trong khi Thái Ngá»c nhìn Chánh Tịnh đại sư thì Thế Kiệt đã nghiêm mặt, tá» lá»™ sá»± bá»±c dá»c bởi những lá»i cá»§a các vị cao tăng. Chàng thở ra nói:
− Xem ra các vị cao tăng Thiếu Lâm cũng đóng kịch khá lắm đó!
Huệ Giác đại sư cau mày sau câu nói của Thế Kiệt:
− Thí chá»§ nói như vậy muốn ám chỉ Ä‘iá»u gì?
− Thiếu Lâm làm gì thì tá»± khắc Thiếu Lâm hiểu. Nếu Thiếu Lâm khăng khăng cho tại hạ là hung thá»§ hạ tá»­ tiểu tăng cá»§a Thiếu Lâm cÅ©ng được. Phàm đã là kẻ xuất gia thì không nên ngậm máu phun ngưá»i.
Chánh Tịnh đại sư rít lên:
− Thật là quá đáng, tiểu tá»­ dám cho chúng ta là những ngưá»i vá»ng ngã vá»ng ngôn.
Thiếu Lâm từ xưa đến nay đưá»ng đưá»ng là cá»­u đỉnh võ lâm, đâu chỉ vì má»™t chút hư danh Quá»· Kiếm Khách mà ngươi muốn nói gì cÅ©ng được.
Chánh Tịnh nói xong quát lớn:
− Tiểu tử... đỡ chưởng.
Äôi bản thá»§ đã vận đúng mưá»i hai thành công lá»±c cá»§a Chánh Tịnh đại sư đẩy vá» phía Thế Kiệt má»™t đạo Há»a Diệm Chưởng. Chưởng khí vừa thoát ra từ tâm trung bản thá»§ cá»§a Chánh Tịnh đại sư đã hóa sức nóng hầm hập làm cho cá» phải héo vàng.
Äối phó vá»›i Há»a Diệm Chưởng, Thế Kiệt lắc vai thoát lên cao ba trượng, luồng há»a chưởng lướt qua dưới đế giày cá»§a chàng. Cùng vá»›i lần tránh né chưởng kình đó thì ngá»n Quá»· Kiếm Äoạn Hồn đã thoát ra khá»i vá», và nhanh hÆ¡n cả sá»± tưởng tượng cá»§a Huệ Giác đại sư và tứ vị Bồ Tát há»™ tăng.
Huệ Giác đại sư chỉ kịp nói:
− Sư đệ cẩn thận...
Lá»i cá»§a Huệ Giác còn Ä‘á»ng trên miệng, thậm chí nó chưa kịp dứt câu thì mÅ©i kiếm quá»· đã đặt đúng yết hầu Chánh Tịnh đại sư.
Huệ Giác xuất hạn mồ hồi khi thấy mÅ©i kiếm cá»§a Thế Kiệt đã đặt đúng vào tá»­ huyệt sinh tá»­ cá»§a vị cao tăng há»™ đưá»ng. Mặt cá»§a Huệ Giác đại sư biến sắc, buá»™t miệng thốt lên:
− Thí chủ...
Không màng đến lá»i nói cá»§a Huệ Giác đại sư, mắt Thế Kiệt như đóng Ä‘inh vào yết hầu Chánh Tịnh. Chàng cất tiếng bằng thật lạnh nhạt:
− Kiếm của tại hạ rất vô tình.
Äến bây giá» Chánh Tịnh vẫn còn ngÆ¡ ngÆ¡ ngác ngác bởi sá»± biến diá»…n ra cá»±c nhanh ngoài sá»± xét Ä‘oán cá»§a lão tăng.
Huệ Giác niệm phật hiệu rồi nói:
− A di đà phật! Thí chủ hãy thu hồi Quỷ Kiếm...
Huệ Giác nhìn vào mặt Thế Kiệt, từ tốn nói tiếp:
− Lão nạp vốn đã có ngụ ý trao hai pho kim thân La Hán cho thí chá»§, nên má»›i sai khiến tiểu tăng Giác Giá»›i Ä‘i đến Vô Danh động để lấy chúng vá». Việc làm cá»§a lão nạp cốt để Thiếu Lâm tránh má»™t cuá»™c vấy máu.
Äại sư thở ra:
− Không ngá» Giác Giá»›i đến Vô Danh Äá»™ng thì lại bị ám hại, cho nên sư đệ Chánh Tịnh cá»§a lão nạp nóng giận. Nếu bây giá» thí chá»§ có muốn hạ tá»­ Chánh Tịnh thì xin để lão nạp thay thế.
Huệ Giác đại sư chỠđợi câu trả lá»i cá»§a Thế Kiệt, vẻ mặt lá»™ rõ những nét lo lắng bất an.
Tiêu Thái Ngá»c liếc qua nhìn Thế Kiệt, rồi tằng hắng lên tiếng bằng chấu giá»ng thật trang trá»ng:
− Cho dù bây giỠcác vị đại sư có giết được Lệnh công tử thì Giác Giới tiểu tăng cũng không sống lại được. Mà Lệnh công tử có phẫn nộ sát hại các vị cao tăng Thiếu Lâm thì cũng không thể giải bày được ai là kẻ hạ tử Giác Giới tiểu tăng. Tôi có ý như thế này.
Nàng ngưng lá»i đảo cặp thu nhãn long lanh Ä‘en nháy nhìn qua má»™t lượt tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang có mặt tại hiện trưá»ng.
Thế Kiệt nhìn Thái Ngá»c:
− Cô nương có cao kiến gì?
Thái Ngá»c tằng hắng, lấy giá»ng rồi nói:
− Kẻ giết Giác Giới hòa thượng không ngoài mục đích chiếm đoạt hai pho tượng kim thân La Hán của Thiếu Lâm. Nếu như Lệnh công tử tìm ra hai pho tượng đó thì tất giải oan được cho mình.
− Tại hạ nhất định sẽ tìm ra hai pho tượng của Thiếu Lâm tự.
Chàng vừa nói vừa thu hồi Quá»· Kiếm Äoạn Hồn tra vào vá».
Thái Ngá»c nhìn Huệ Giác đại sư:
− Äại sư, Lệnh công tá»­ đã nói như vậy rồi, mong đại sư hãy tin vào những lá»i cá»§a Lệnh công tá»­. Tôi mạo muá»™i nói, vá»›i ai thì có thể ngoa ngôn nhưng vá»›i Quá»· Kiếm Khách thì không phải là ngưá»i bá»™i tín. Thái Ngá»c này cÅ©ng có ý sẽ Ä‘i cùng vá»›i Lệnh công tá»­ để tìm ra hung thá»§ sát tá»­ Giác Giá»›i.
− A di đà phật! Thiện tai, thiện tai. Lão nạp cÅ©ng chỉ muốn má»—i Ä‘iá»u đó mà thôi.
Huệ Giác nhìn lại Thế Kiệt:
− Thiếu Lâm không có duyên đặng được tiếp đón Lệnh công tá»­, hiện tại xác Giác Giá»›i còn trong Äại Hồng Bảo Äiện, chư tăng Thiếu Lâm phải quay vá» lo hậu sá»±, hy vá»ng Lệnh công tá»­ không quên lá»i nói cá»§a mình.
Thế Kiệt đáp lá»i Huệ Giác đại sư:
− Tại hạ có bổn phận phải hợp nhất những pho tượng kim thân La Hán theo di huấn của sư tôn, nên dù muốn hay không cũng phải tìm ra kẻ đã sát tử Giác Giới tiểu tăng.
Huệ Giác đại sư chấp tay, lần xâu bồ Ä‘á»:
− A di đà phật! Lão nạp và chư tăng Thiếu Lâm không tiện tiá»…n Lệnh thí chá»§. Mong ngưá»i miá»…n chấp.
− Tại hạ đến Thiếu Lâm lần này làm phiá»n cho các vị chư tăng, trong lòng áy náy vô cùng. Mong các vị miá»…n chấp.
Chàng ôm quyá»n xá Huệ Giác và tứ vị Bồ Tát rồi nói:
− Cáo từ... hẹn ngày tái kiến.
Huệ Giác nhìn qua Tiêu Thái Ngá»c:
− Nữ thí chủ cũng miễn chấp Thiếu Lâm cổ tự.
Thái Ngá»c xá lão tăng Thiếu Lâm:
− Thái Ngá»c này nào dám mạo phạm đến Bắc Äẩu Thiếu Lâm tá»±.
Nàng nhìn lại Thế Kiệt:
− Lệnh công tử cho tôi cùng đi chứ?
− Tại hạ không ép cô nương.
Thái Ngá»c mỉm cưá»i quay lại ôm quyá»n xá các vị cao tăng:
− Thái Ngá»c kiếu từ.
Huệ Giác khẽ gật đầu:
− A di đà phật! Nữ thí chủ nên cẩn thận.
Thế Kiệt và Thái Ngá»c cùng trở bá»™ quay xuống Tung SÆ¡n Thiếu Lâm tá»±.
Äi bên cạnh Thái Ngá»c, Thế Kiệt chẳng há» thốt lá»i nào. Chàng có vẻ trầm tư, suy tưởng, thỉnh thoảng lại buông má»™t tiếng thở dài ảo não.
Thái Ngá»c nhìn qua chàng há»i:
− Lệnh công tử đang nghĩ gì mà lại não nỠnhư vậy?
− Tại hạ đang nghĩ vè kẻ sát tử tiểu tăng Giác Giới. Thế cô nương nghĩ gì vỠchuyện này?
Thái Ngá»c mỉm cưá»i dừng cước pháp. Thế Kiệt cÅ©ng phải dừng chân theo nàng.
Chàng há»i lại Thái Ngá»c lần nữa:
− Những chuyện đã xảy ra trên Thiếu Lâm khiến cho tại hạ không thể nào giải thích được.
Thái Ngá»c nhún vai nhìn chàng:
− Nếu tôi đoán không lầm thì Lệnh công tử đang hoài nghi các vị cao tăng Thiếu Lâm?
Thế Kiệt gật đầu:
− Quả thật, tại hạ đang hoài nghi những vị cao tăng của Thiếu Lâm cổ tự. Có thể hỠđã biết tại hạ sẽ đến Thiếu Lâm tự đặng thu hồi hai pho tượng kim thân La Hán, nên bày ra sự việc này rồi gán cho tại hạ.
− Nếu Lệnh công tá»­ hoài nghi Thiếu Lâm thì chính tà đúng là bất minh. Tôi cÅ©ng như Lệnh công tá»­, nhưng chẳng lẽ quay vá» Thiếu Lâm tá»± tra há»i những cao tăng đó sao?
Nàng bước đến bên cạnh Thế Kiệt. Mùi thơm nhè nhẹ thoát ra từ cơ thể nàng khiến chàng thoáng đỠmặt.
Thái Ngá»c mỉm cưá»i như Ä‘oán biết cái gì khiến cho Thế Kiệt thay đổi chân diện mục.
Nàng từ tốn nói:
− Không hiểu tái kiến lần này, Lệnh công tử có còn nhìn tôi như một ma nữ của Ma Cung không?
− Tại hạ chẳng cần biết đâu là chính đâu là tà. Ngay cả Thiếu Lâm bây giỠcũng không còn cửu đỉnh võ lâm trong mắt tại hạ.
− Thái Ngá»c muốn há»i công tá»­ riêng vá» Thái Ngá»c mà thôi.
− Nếu cô nương đã tốt với tại hạ thì tại hạ sẽ đối xử tốt với cô nương.
− Thái Ngá»c chẳng bao giá» xấu vá»›i Lệnh công tá»­.
Nàng mỉm cưá»i liếc chàng:
− Lệnh công tá»­ đừng thốt lá»i Ä‘a tạ khách sáo đấy nhé.
Thế Kiệt nhìn lại hướng hoa dung lộ:
− Sự việc đã xảy ra như thế này, chẳng lẽ tại hạ đi mông lung như kẻ mò trăng dưới nước đặng tìm hai pho tượng kim thân La Hán của Thiếu Lâm tự? Giang hồ mênh mông quá, biết đâu mà tìm.
− Thái Ngá»c đã hiểu tâm trạng cá»§a Lệnh công tá»­ rồi. Phải công tá»­ sợ không hoàn thành sứ mạng mà sư tôn giao phó?
− Tại hạ đã hứa với sư tôn.
Thế Kiệt quay mặt nhìn lại đỉnh Tung Sơn Thiếu Lâm cổ tự. Chàng buông một tiếng thở ra.
Thái Ngá»c khẽ lắc vai chàng.
Những ngón tay búp măng thanh mảnh của nàng chạm nhẹ vào bỠvai Thế Kiệt, nhưng chỉ một lần chạm đó thôi mà cũng đủ khơi dậy một cảm giác kỳ lạ bên trong nàng.
Thế Kiệt nhìn lại Thái Ngá»c:
− Cô nương muốn nói gì?
Thái Ngá»c thoạt cau mày:
− Nếu như Thái Ngá»c giúp được cho công tá»­.
Thế Kiệt tưởng như mình nghe lầm, nhanh miệng há»i lại nàng:
− Cô nương muốn nói giúp Ä‘iá»u gì chứ?
− Nếu công tá»­ bá» hai tiếng cô nương thì Thái Ngá»c sẽ nói.
Thế Kiệt nhìn nàng:
− Tại hạ sẽ gá»i cô nương bằng gì?
Thái Ngá»c lắc đầu:
− Bá» cả hai tiếng tại hạ, Thái Ngá»c sẽ nói.
Thế Kiệt đỠmặt.
Thái Ngá»c mỉm cưá»i bởi khuôn mặt Ä‘ang ngượng ngùng vì thẹn đỠcá»§a Thế Kiệt. Trong mắt Thái Ngá»c giỠđây Thế Kiệt đúng là má»™t gã nam nhân ngây ngô hÆ¡n là má»™t Quá»· Kiếm Khách mà bất cứ ai nghe đến cÅ©ng phải hồn siêu phách lạc.
Nàng mỉm cưá»i vá»›i chàng rồi thật ôn nhu từ tốn nói:
− Hãy gá»i Thái Ngá»c bằng hai tiếng tá»· tá»·, và ngược lại Thái Ngá»c sẽ gá»i Thế Kiệt bằng hai tiếng đệ đệ. ÄÆ°á»£c chứ?
Thế Kiệt ngượng ngùng lưỡng lự.
Thái Ngá»c nắm lấy tay chàng:
− Sao? Chẳng lẽ Tiêu Thái Ngá»c chẳng đáng kết thân vá»›i Lệnh Thế Kiệt ư? Hay Lệnh Thế Kiệt nghÄ© Tiêu Thái Ngá»c chỉ là má»™t ma nữ không thể sánh vai chung bước vá»›i ngưá»i?
Thế Kiệt lắc đầu:
− Không... Thế Kiệt chẳng bao giỠnghĩ như vậy.
− Không nghÄ© sao còn lưỡng lá»±? Hay đệ đệ nghÄ© tá»· tá»· chỉ biết nói suông, còn phận nhi nữ chẳng làm được gì, mà chỉ mang đến sá»± phiá»n toái cho đệ đệ?
Thế Kiệt lắc đầu:
− Äệ không nghÄ© như vậy đâu.
Thái Ngá»c nắm lấy tay Thế Kiệt:
− Vậy là đã nhận lá»i kết thân rồi nhé.
Nàng lắc khẽ tay chàng:
− Sao đệ nhìn đi đâu vậy? Nhìn vào mắt tỷ tỷ xem đệ có nói thật tâm mình hay không?
Nàng lắc mạnh tay Thế Kiệt.
Chàng ngượng nghịu nhìn lại Thái Ngá»c.
Thái Ngá»c nguýt Thế Kiệt, ôn nhu nói:
− Äệ đệ.
Thế Kiệt càng đỠmặt vì thẹn.
Nàng mỉm cưá»i:
− Tỷ muốn nghe hai tiếng tỷ tỷ thốt ra từ miệng đệ đệ.
− Tỷ Tỷ.
Thái Ngá»c bật ra tràng cưá»i thánh thót nghe như ngá»c lưu ly va vào nhau. Nàng vừa cưá»i vừa kéo Thế Kiệt Ä‘i.
Thế Kiệt vô hình trung không cưỡng lại Thái Ngá»c mà bước theo nàng. Chàng há»i:
− Tỷ tỷ dẫn đệ đi đâu vậy?
− Cứ đi rồi khắc sẽ biết mà.
Khi Thế Kiệt nghe được tiếng suối chảy róc rách thì Thái Ngá»c má»›i dừng bá»™ chỉ tay vá» phía trước:
− Tỷ muốn cho đệ thấy cảnh hùng vĩ của chốn hoang sơn này.
Nàng lại nắm tay Thế Kiệt rảo bá»™ tiến thẳng đến bá» suối. Thái Ngá»c chỉ xuống dòng suối:
− Äệ đệ hãy nhìn xuống xem.
Thế Kiệt răm rắp tuân phục theo lá»i nàng. Chàng nhìn xuống dòng suối trong phẳng như má»™t tấm gương. Khuôn mặt cá»§a Thái Ngá»c và cá»§a chàng cặp kè bên nhau.
Thái Ngá»c lại tạo má»™t nụ hoa hàm tiếu trên hai cánh môi má»ng Ä‘á», gợi tình.
Nàng ghé miệng lại tai Thế Kiệt, nhá» giá»ng nói:
− Tỷ muốn đệ lặp lại hai tiếng tỷ tỷ.
Má»™t lần nữa dung diện cá»§a Thế Kiệt lại sượng sùng đỠthẹn. Thái Ngá»c nheo mắt, dí dá»m nói:
− Äệ đã không còn là má»™t Quá»· Kiếm Khách nữa rồi.
Nàng lại thì thầm vào tai Thế Kiệt:
− Äệ không dám nói à?
Thế Kiệt bặm môi, mãi một lúc mới thốt:
− Tỷ tỷ.
Dung diện của chàng in trên mặt nước trông thật là kỳ ảo và lung linh bên cạnh dung diện của một giai nhân tuyệt sắc. Lần đầu tiên Thế Kiệt cảm nhận trong tận cùng sâu thẳm trái tim mình có một cái gì đó thật là khó tả. Trái tim chàng như đập rộn ràng hơn, và loáng thoáng một thứ cảm giác dìu dịu, mơn man.
Thái Ngá»c mỉm cưá»i nói:
− Äệ đệ đúng là má»™t mỹ nam tá»­ có má»™t không hai trong võ lâm Trung Nguyên.
Thế Kiệt quay lại nhìn Thái Ngá»c. Vá»›i vẻ trang trá»ng khẩn thiết, chàng há»i nàng:
− Tỷ tỷ, hãy cho đệ biết phương cách gì để có thể lấy hai pho tượng kim thân La Hán?
Thái Ngá»c nguýt chàng:
− Sao đệ lại nôn nóng quá vậy?
− Äệ chỉ sợ mình không hoàn thành được di huấn cá»§a sư tôn.
− Äệ đôi vá»›i sư tôn Giang Kỳ...
Thế Kiệt cướp lá»i nàng:
− Sư tôn trong tâm đệ cÅ©ng như bậc sinh thành. Kể từ lúc đệ lá»t lòng mẹ, cho đến khi biết đứng, biết Ä‘i, và cả ngày hôm nay Ä‘á»u má»™t công nuôi dưỡng cá»§a ngưá»i.
− Thảo nào đệ đệ nhất nhất Ä‘á»u nghÄ© đến sư tôn. Tá»· tá»· vô cùng khâm phục đệ.
− Tỷ tỷ đừng khách sáo mà.
Nàng kéo tay Thế Kiệt ngồi xuống phiến đá bên cạnh bỠsuối:
− Cách của tỷ như thế này...
Thế Kiệt quay sang nhìn nàng vá»›i vẻ trang trá»ng lắng nghe.
Thái Ngá»c nhìn chàng mỉm cưá»i rồi ôn tồn nói:
− Phàm những kẻ muốn có kim thân La Hán thì cÅ©ng Ä‘á»u cùng má»™t mục đích hợp nhất những pho tượng đó.
Thế Kiệt gật đầu.
Thái Ngá»c nói tiếp:
− Chúng ta sẽ lấy mồi nhử mồi. Nếu như những lão sãi già Thiếu Lâm đúng như đệ đệ nghĩ thì tất nhiên hỠcũng sẽ theo đệ thôi. Nếu không phải những lão sãi Thiếu Lâm thì hung thủ hạ tử Giác Giới cũng sẽ xuất đầu lộ diện để truy tìm những pho tượng kim thân La Hán của đệ.
− Äệ hiểu ý cá»§a tá»· rồi. Lấy mồi nhá»­ mồi.
Thái Ngá»c nhìn Thế Kiệt mỉm cưá»i gật đầu:
− Hiện tại đệ đệ đã có được mấy pho tượng kim thân La Hán rồi?
− Chỉ còn thiếu hai pho tượng của Thiếu Lâm, một của U Linh Môn, một của Nam Quân Gia Hầu, một của Bắc Thần Thôi Kỳ Lân là đủ.
− NghÄ©a là đệ đệ chỉ còn thiếu bốn pho tượng nữa là hợp nhất trá»n bá»™ La Hán?
Thế Kiệt gật đầu.
Thái Ngá»c lÆ¡ đễnh nhìn bầu trá»i:
− Nhất thá»i tá»· tá»· sẽ cùng vá»›i đệ thu hồi trước hai pho tượng kim thân La Hán cá»§a Nam Quân Gia Hầu và Bắc Thần Thôi Kỳ Lân. Còn hai pho tượng Thiếu Lâm, nhất định kẻ kia sẽ đến tìm đệ má»™t khi y biết trong tay đệ có đủ tất cả những pho tượng mà y Ä‘ang cần.
Nàng đứng lên.
Thế Kiệt cÅ©ng đứng lên theo Thái Ngá»c.
Thái Ngá»c nói:
− Tỷ tỷ biết chỗ của lão Nam Quân Gia Hầu. Chúng ta đến tìm lão trước thôi.
Thế Kiệt răm rắp gật đầu. Thái độ ngoan ngoãn cá»§a chàng ngỡ như Thế Kiệt đã biến thành nô dịch cá»§a Thái Ngá»c rồi.
Tài sản của aspirin


Last edited by aspirin; 02-06-2008 at 07:33 PM.
  #29  
Old 02-06-2008, 07:21 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 30


Quán Tử Thành Dương Châu



Tiếng rống như bò cất lên trên lan can tòa kỷ lâu Nguyệt Tình:
− Buông ta ra... buông ta ra, để cho ta chết đi mà. Ta không muốn sống nữa.
Bên dưới tòa ká»· lầu Nguyệt Tình, má»™t đám ngưá»i lố nhố ngẩng mặt nhìn gã công tá»­ Vương Sắc Toàn Ä‘ang chồm ngưá»i qua lan can để nhảy xuống tá»± sát. Bốn ả kỹ nữ cố níu kéo gã lại.
Mặc dù được bốn ả kỹ nữ can ngăn nhưng xem ra Vương Sắc Toàn rất cương quyết để nhảy xuống lầu tự vẫn.
Trong đám ngưá»i lô nhô đứng dưới đất có má»™t lão thương nhân dáng ngưỡi đẫy đà. Mặc dù đã nịt bụng bằng má»™t sợi dây Ä‘ai bằng lụa may năm sáu lá»›p nhưng cứ tưởng chừng mảnh lụa kia sắp bung ra bởi vòng bụng quá khổ cá»§a lão. Lão là má»™t nhân vật nổi tiếng khắp thành Dương Châu vá»›i cái danh Kim Tài Äại Phú Vương Sâm.
Äứng bên cạnh Kim Tài Äại Phú Vương Sâm là má»™t ngưá»i đàn bà cÅ©ng có dáng vẻ chẳng thua kém gì lão. Hai má cá»§a ngưá»i này nung núc chứng tá» sá»± nhàn hạ. Ngưá»i đàn bà này chính thá»±c là VÄ© Nhạn, vợ cá»§a Kim Tài Äại Phú Vương Sâm. Tất cả thành Dương Châu, bất cứ cá»­a hiệu nào cÅ©ng Ä‘á»u biết mụ VÄ© Nhạn bởi lẽ mụ ta nổi tiếng vá»… tính bá»§n xỉn và cho vay nặng lãi.
Mỗi khi Vương Sắc Toàn vùng vẫy thì y như rằng Vĩ Nhạn cứ muốn ngã ra sau, tay không ngừng khoát, miệng thì tru tréo:
− Qúy tử, con đừng làm vậy... con mà chết chắc mẹ chết theo con.
Trong khi Vĩ Nhạn gào thét như vậy thì lão Vương Sâm cứ chấp tay sau lưng đứng nhìn Vương Sắc Toàn chẳng nói tiếng nào.
Vương Sắc Toàn xô bốn ả kỹ nữ ra hai bên, miệng thì gào lên:
− Các ngươi tránh ra, để cho ta tá»± sát đặng mẫu thân và phụ thân không còn đứa nào nối dõi tông đưá»ng nữa.
Y chồm ngưá»i qua lan can.
Mụ Vĩ Nhạn thất sắc thét lớn:
− Qúy tá»­, đừng con mà. Có gì cứ nói, mẹ sẵn sàng chìu con. Äừng có tá»± sát. Cả dòng tá»™c chỉ có má»—i má»™t mình con thôi đó.
Vương Sâm cau mày nhìn Vương Sắc Toàn.
Vương Sắc Toàn lia cặp mắt liếc trá»™m Vương Sâm rồi tru tréo như Ä‘ang bị chá»c tiết:
− Mẫu thân! Phụ thân không thương đứa con quý tá»­ độc nhất vô nhị này thì con sống làm chi nữa. Ngưá»i ta nói cây độc không con. Phụ thân để con chết đặng trở thành cây độc mà. Con tá»± vẫn chết cho phụ thân vừa lòng.
Vương Sắc Toàn vừa nói vừa chồm ngưá»i qua lan can.
Thấy Vương Sắc Toàn có vẻ như muốn nhảy xuống lầu Nguyệt Tình để tá»± vẫn thật, VÄ© Nhạn cuống quít hẳn lên. Mụ quay ngoắt lại, dằn tay Kim Tài Äại Phú Vương Sâm, miệng thì tru tréo:
− Ông nói cái gì Ä‘i chứ. Bá»™ Ông không thấy, không nghe quý tá»­ nói gì ư? Cả cÆ¡ ngÆ¡i đồ sá»™ cá»§a ông, cá»§a tôi nhưng chỉ có má»—i má»™t mình quý tá»­, nó có mệnh hệ nào thì ai sẽ nối dõi tông đưá»ng? Ai sẽ hưởng cÆ¡ ngÆ¡i cá»§a nhà Kim Tài Äại Phú này chứ?
Mụ vừa nói vừa giật tay lão Kim Tài Äại Phú.
Mụ Vĩ Nhạn nói tiếp:
− Nếu quý tử mà tự vẫn chết, tôi không tha cho ông đâu.
Vương Sâm cau mày, rồi ngẩng mặt nhìn Vương Sắc Toàn:
− Qúy tử muốn nói gì thì cứ nói ra, cần gì phải tự vẫn để mẫu thân ngươi lo lắng. Cha biết con cần gì rồi, nhà ta đâu có thiếu kim lượng. Con cần bao nhiêu thì cứ nói ra, cha mẹ sẽ cho con.
Vương Sắc Toàn chẩu hai cánh môi rồi liếm mép. Y nhìn Vương Sâm bằng ánh mắt hoài nghi:
− Cha nói thật với quý tử đấy chứ?
Vương Sâm cau mày:
− Không lẽ đến ngay cả lá»i nói cá»§a cha mà quý tá»­ cÅ©ng không tin ư?
Mụ Vĩ Nhạn xen vào, hối hả nói cốt cho Vương Sắc Toàn nghe:
− Qúy tá»­ cứ xuống đây Ä‘i. Con muốn gì sẽ được đó mà. Mẹ bảo chứng cho lá»i nói cá»§a thân phụ quý tá»­.
Vương Sắc Toàn chớp mắt, lưỡi của y lại thè ra liếm hai vành môi dầy thâm xì:
− Qúy tá»­ hổng dám xin nhiá»u. Chỉ cần thân phụ và thân mẫu cho con số kim lượng khoảng...
Vương Sắc Toàn lưỡng lự.
Vĩ Nhạn hối hả nói:
− Qúy tử đừng ngại, cứ nói ra đi, miễn quý tử đừng có nhảy xuống lầu mà chết là quý lắm rồi. Qúy tử cứ nói ra đi, đừng ngại... đừng ngại.
Vương Sắc Toàn nhìn Vương Sâm rồi buông má»™t câu bằng chất giá»ng nhão nhè, nhão nhẹt:
− Thân phụ và thân mẫu cho quý tử một vạn lạng là quý tử sẽ bỠngay ý định nhảy lầu tự tử.
Vương Sâm nghe xong câu nói cá»§a Vương Sắc Toàn, hai mắt trợn ngược, tưởng đâu lão vừa bị trá»i trồng. Hai cánh môi dầy cá»§a lão mấp ma mấp máy mãi má»™t lúc má»›i thốt được ra lá»i.
− Một vạn... một vạn lạng ư?
VÄ© Nhạn cÅ©ng chẳng khác gì Vương Sâm. Mụ ngây ngưá»i nhìn Vương Sắc Toàn, lắp bắp nói:
− Những một vạn lượng sao quý tử?
Vương Sắc Toàn nhìn Kim Tài Äại Phú Vương Sâm khẽ gật đầu nói:
− Dạ, một vạn lượng mới đủ à.
Vương Sâm sa sầm mặt.
Vĩ Nhạn tru lên:
− Qúy tử cần chi, làm gì mà cần tới những một vạn lạng? Qúy tử biết số kim lượng đó lớn lắm không? Mới đây quý tử đã lấy một trăm lạng rồi mà.
Vương Sắc Toàn cau mày hừ nhạt rồi rít lên:
− Thì ra thân phụ và thân mẫu quý kim lượng hÆ¡n sinh mạng cá»§a quý tá»­. Thôi thì con sống làm gì nữa. Äể quý tá»­ chết Ä‘i rồi xem cÆ¡ ngÆ¡i Kim Tài Äại Phú cá»§a thân phụ và thân mẫu có còn ý nghÄ©a gì hay không.
Vương Sắc Toàn vừa nói vừa chồm ra ngoài lan can.
Mụ Vĩ Nhạn rối rít, khoát tay thét lớn:
− Qúy tử, khoan khoan nhảy xuống.
Mụ quay lại Vương Sâm:
− Ông tính thế nào?
Vương Sâm nhìn Vĩ Nhạn:
− Bà không nghe quý tá»­ nói à? Nó đòi tá»›i những má»™t vạn lạng, số kim lượng đó đâu phải nhá». Nó có thể mua được cả gian Nguyệt Tình này đó.
− Nhưng nếu không cho quý tá»­ thì nó tá»± vẫn chết. Ông biết không? Cả nhà chỉ có má»—i má»™t mình quý tá»­ thôi, ông muốn tôi và ông chết không có ngưá»i để tang, săn sóc vong linh à?
Vương Sâm thở dài má»™t tiếng rồi nghiêm giá»ng nói:
− Vá»›i ai thì còn hy vá»ng lòng hiếu đáp chứ vá»›i quý tá»­ thì tôi không tin đâu. Nếu tôi Ä‘oán không lầm, quý tá»­ còn muốn cho tôi và bà mau sá»›m vá» chầu diêm chúa để rảnh tay phung phí cÆ¡ ngÆ¡i mà tôi đã phải tận lá»±c đổ bao nhiêu là mồ hôi nước mắt.
Mụ Vĩ Nhạn gào lên:
− Ông nói vậy mà có thể nghe được ư? Tôi không cần biết phải tốn bao nhiêu, nhưng nhất định không thể để quý tử chết được.
Mụ giật ống tay áo Vương Sâm:
− Ông có nghe tôi nói hay không?
Vương Sâm thở ra:
− Thôi được, để tôi bàn lại với quý tử.
Kim Tài Äại Phú nhìn lên Vương Sắc Toàn, trầm giá»ng thật ôn nhu nói:
− Qúy tử hãy nghe thân phụ nói đây nè.
Lão Kim Tài Äại Phú tằng hắng như để lấy hÆ¡i tạo cho thanh âm lão nghe thật là êm tai:
− Má»™t vạn lạng là số tiá»n mà thân phụ và thân mẫu không phải không có để cho quý tá»­, nhưng số kim lượng đó quá lá»›n, thôi thì quý tá»­ lấy tạm mưá»i lạng vậy để tiêu xài có được không? Vá»›i mưá»i lạng thì quý tá»­ đã có thể vui vẻ ở Nguyệt Tình lầu đúng má»™t tuần trăng rồi đó.
Vương Sắc Toàn cau mày chỉ tay vào mặt mình:
− Qúy tá»­ cá»§a nhà Kim Tài Äại Phú mà chỉ được cho có mưá»i lạng thôi ư? Mưá»i lạng cá»§a thân phụ thì quý tá»­ làm được cái gì? Äể quý tá»­ chết Ä‘i cho rồi.
Mụ Vĩ Nhạn gào lên:
− Khoan khoan... một trăm lạng vậy nhé.
Vương Sắc Toàn lắc đầu:
− Một trăm lạng đối với quý tử thì có đáng là bao.
Kim Tài Äại Phú Vương Sâm nhìn mụ VÄ© Nhạn, nhá» giá»ng nói:
− Một trăm lạng, quý tử cũng chê ít.
Lão nhìn lên:
− Má»™t trăm lạng đã là nhiá»u lắm rồi. Vậy quý tá»­ lấy thêm mưá»i lạng nữa. Tổng cá»™ng là má»™t trăm mưá»i lạng, số kim lượng đó đủ cho quý tá»­ thuê đứt tòa Nguyệt Tình trong má»™t năm rồi đó.
Vương Sắc Toàn lắc đầu:
− Chỉ má»™t trăm mưá»i lạng thôi ư? Số tiá»n đó chưa đủ để thân phụ và thân mẫu làm hậu sá»± cho quý tá»­ kia mà. Cả thành Dương Châu này ai mà không biết cÆ¡ ngÆ¡i cá»§a nhà há» Vương.
Vương Sắc Toàn lưỡng lự một lúc rồi nói:
− Nếu thân phụ và thân mẫu quý kim lượng hơn sinh mạng quý tử thì quý tử cũng chỉ bớt chút đỉnh thôi. Quỷ tử bớt cho thân phụ năm mươi lạng, còn lại chín trăm năm mươi lạng.
Nếu thân phụ và thân mẫu không cho đủ số kim lượng đó thì quý tử sẽ tự vẫn ngay lập tức.
Vương Sâm nhìn mụ Vĩ Nhạn lí nhí nói:
− Qúy tá»­ đã chịu bá»›t năm mươi lạng, tất gã sẽ còn bá»›t thêm. Bà để cho tôi nói thêm má»™t lá»i nữa.
Mụ Vĩ Nhạn nguýt Vương Sâm:
− Ông muốn nói gì thì nói, nhưng nếu quý tử chết thì tôi sẽ không tha cho ông đâu.
Vương Sâm khẽ gật đầu, rồi nhìn lại Vương Sắc Toàn:
− Qúy tá»­ đã thố lá»™ chữ hiếu vá»›i thân phụ và thân mẫu rồi, sao không bá»›t thêm nữa cho thân phụ và thân mẫu vui vẻ? Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u vui vẻ có hay hÆ¡n không?
Vương Sắc Toàn chìa mặt tới:
− Bớt nữa à?
Vương Sâm gật đầu.
Vương Sắc Toàn chau mày:
− Không bớt thêm được nữa đâu.
− Thế cho phụ thân nói một tiếng vậy.
Vương Sắc Toàn lắc đầu:
− Không nói thêm bớt gì nữa. Cái tính của thân phụ quý tử sao lại không biết. Nếu hạ giảm được thì hạ giảm mãi không bao giỠngừng. Thôi, nếu thân phụ đã quyết không cho quý tử thì cứ quay vỠmà chuẩn bị lo hậu sự.
Mụ Vĩ Nhạn rít lên:
− Ông nghe quý tử nói rồi chứ?
Mụ ngẩng lên nhìn Vương Sắc Toàn:
− Qúy tử, mẫu thân sẵn sàng cho quý tử số kim lượng đó. Qúy tử đừng có tự vẫn là được rồi.
Vương Sắc Toàn nhìn Vương Sâm:
− Thân phụ nghe thân mẫu nói rồi chứ?
Vương Sâm thở ra, rồi gật đầu nhưng cáu gắt nói:
− Ta không có điếc mà không nghe.
Vĩ Nhạn nhìn Vương Sâm rồi quay lại Vương Sắc Toàn:
− Thân phụ của quý tử đã bằng lòng rồi đó.
Vương Sắc Toàn quệt hai cánh mũi đang phồng to:
− Qúy tử cần có số kim lượng đó trước.
Mụ VÄ© Nhạn sững ngưá»i:
− Vá»›i số kim lượng lá»›n như vậy thì mẫu thân đâu Ä‘em sẵn ở đây, quý tá»­ cứ xuống đây rồi mẫu thân sẽ cho ngưá»i vỠđại phá»§ lấy mà.
Vương Sắc Toàn lắc đầu.
Vương Sâm cáu giận nhìn Vương Sắc Toàn gằn từng tiếng:
− Äúng là hậu sinh khả ố mà. Ta đâu có dạy ngươi Ä‘i buôn, mà buôn cả tình nghÄ©a, đạo hiếu chứ.
Vương Sắc Toàn rít lên:
− Mẫu thân có nghe thân phụ nói gì không? Thân phụ không hiểu đạo nên má»›i nghÄ© như vậy. Äáng lẽ ra thân phụ và thân mẫu phải vui vẻ khi biết quý tá»­ há»c được những gì là tuyệt kỹ cá»§a nhà há» Vương. Con hÆ¡n cha là nhà có phước đấy chứ.
Vĩ Nhạn gật đầu, quay lại Vương Sâm:
− Qúy tử nói đúng, ông có nghe không? Con hơn cha là nhà có phước. Sau này quý tử kế tục sự nghiệp của ông còn khuếch trương cơ ngơi hỠVương to lớn gấp trăm lần nữa.
ÄÆ°á»£c má»™t quý tá»­ như vậy thì ông tiếc chi số kim lượng kia chứ.
Mụ nhìn trả lại Vương Sắc Toàn:
− Qúy tử nói rất đúng.
Mụ giật tay áo Vương Sâm:
− Lão mau chìa số ngân phiếu đã thá»§ sẵn trong ngưá»i ra cho tôi.
Vương Sâm thở dài cởi ruột tượng quấn quanh chiếc bụng to quá khổ. Lão nhìn chiếc ruột tượng, lắc đầu nói:
− Bà muốn làm gì thì làm, nhưng sẽ có ngày tôi và bà chưa mãn phần mà đã vội chống gậy đi ăn mày vì quý tử đó.
Vĩ Nhạn hừ nhạt với Vương Sâm:
− Ông chỉ khéo nói chuyện viá»…n vông. Cả cÆ¡ ngÆ¡i há» Vương có ngồi không ăn đến suốt Ä‘á»i cÅ©ng không hết được má»™t phần mưá»i thì sao có chuyện Ä‘i ăn mày.
− Chỉ ăn thôi thì không hết, chứ vung tay như quý tử thì núi cũng không còn.
Vĩ Nhạn nghe Vương Sâm nói, mặt thoáng lộ vẻ tư lự:
− Ông nói cÅ©ng đúng. Nhưng chẳng lẽ chúng ta chỉ biết nhìn quý tá»­ chết hay sao? Tôi cho quý tá»­ lần này thôi, rồi sẽ nói chuyện phải trái vá»›i quý tá»­ đặng quý tá»­ không còn vung tay nữa. Dù sao sinh mạng cá»§a quý tá»­ cÅ©ng quý hÆ¡n kim lượng, mà chúng ta chỉ có má»—i mình Vương Sắc Toàn là ngưá»i nối dõi tông đưá»ng.
Vương Sâm thở ra rồi nói:
− Bà muốn làm gì thì cứ làm.
Kim Tài Äại Phú vừa nói vừa trở bá»™ quay bước. Lão vừa Ä‘i vừa lắc đầu, thỉnh thoảng lại buông má»™t tiếng thở dài như tiếc nuối số ngân phiếu đã buá»™c phải trao cho VÄ© Nhạn.
Vương Sâm đi rồi, Vĩ Nhạn mới ngẩng đầu nhìn lên, chìa túi ruột tượng đến trước:
− Qúy tử, số kim lượng mà con cần đây này, cứ xuống mà lấy.
Vương Sắc Toàn liếm mép:
− ÄÆ°á»£c rồi, quý tá»­ vô cùng biết Æ¡n mẫu thân.
Gã vừa nói vừa lấn nhanh vào trong lầu Nguyệt Tình rồi xuất hiện ngay thá»m hiên. Y nhanh chân bước đến trước mặt mụ VÄ© Nhạn, Ä‘oạt lấy chiếc túi ngân phiếu mở ra, liếc mắt nhìn.
Äôi mắt hau háu cá»§a gã quý tá»­ Vương Sắc Toàn ánh lên cái nhìn háo hức. Gã cá»™t chiếc túi ngân vào bụng rồi toe toét cưá»i nói vá»›i mụ VÄ© Nhạn:
− Qúy tá»­ đã làm phiá»n mẫu thân. Tá»™i thật đáng trách. Nếu sau này mẫu thân có chết thì quý tá»­ sẽ lập riêng má»™t nhà từ đưá»ng để thá» cúng mẫu thân.
Vĩ Nhạn gật đầu:
− Mẫu thân cũng chỉ mong như vậy.
Mụ tính nói câu khuyên răn Vương Sắc Toàn, nhưng gã đã khoát tay:
− Mẫu thân đã mệt lắm rồi. Thỉnh ngưá»i vá» Kim Tài đại phá»§, quý tá»­ có việc phải làm, rồi sẽ quay vá» hầu hạ mẫu thân sau.
Vương Sắc Toàn vừa nói vừa thối bộ, rồi lẩn nhanh vào trong gian Nguyệt Tình lầu.
Mụ VÄ© Nhạn đứng như bị trá»i trồng ngay trước cá»­a tòa lầu Nguyệt Tình. Mụ sao có thể bước vào trong đó được chứ, nhưng chẳng lẽ cứ đứng ngây mãi hay sao?
Buông một tiếng thở ra, Vĩ Nhạn khẽ lắc đầu rồi lẳng lặng bỠđi.
Tất cả những gì diá»…n ra trước cá»­a lầu Nguyệt Tình Ä‘á»u đập vào mắt Cáp Nhật Hồng và sư gia lão bà Kha Giã Na.
Khi mụ Vĩ Nhạn và Vương Sâm bỠđi rồi, Nhật Hồng mới quay sang nói với lão bà sư gia Kha Giã Na:
− Bà bà nghĩ sao vỠgã công tử hỠVương đó?
− Cơ ngơi Kim Tài của hỠVương chẳng bao lâu sẽ bị gã quý tử này đốt sạch trong mấy cái kỷ lâu này.
− Sao mỗi lần thấy gã công tử đó, ta thấy tưng tức thế nào đó.
− Chuyện cá»§a ngưá»i Trung Nguyên, quận chúa nghÄ© tá»›i làm gì. Quận chúa cứ xem như chẳng thấy gã công tá»­ há» Vương ná». Hôm nay nhất định lão Nam Quân sẽ mò đến đây mà.
− Sư gia chắc như vậy chứ?
− Ai cũng có cái tật sống tật chết. Lão Nam Quân Gia Hầu cứ đúng ngày trăng tròn thì nhất định phải tìm đến lầu Nguyệt Tình để hái hoa. Chính cái cố tật bất di bất dịch đó mà ngoài cái danh Nam Quân ra, lão còn ngoại danh khác.
− Danh gì nữa?
Kha Giã Na lưỡng lự nhìn Cáp Nhật Hồng:
− Nói ra sơ ngại miệng với quận chúa.
Cáp Nhật Hồng mỉm cưá»i:
− Sao bà bà lại ngại chứ. Một cái ngoại danh mà cũng ngại nói với ta ư? Bà bà cứ nói cho ta nghe xem.
− Æ ... Nam Quân Gia Hầu còn má»™t ngoại danh thứ hai. Ngoại danh đó do bá»n kỹ nữ đặt cho lão.
− Bá»n kỹ nữ đặt ngoại danh cho Nam Quân Gia Hầu à? Lão là ngưá»i võ lâm mà lại chịu để bá»n kỹ nữ gắn danh xưng cho mình ư? Chuyện cÅ©ng lạ thật đó. Lão không có phản ứng gì sao?
− Äã không có phản ứng, lão quá»· Nam Quân còn thích thú vá»›i cái ngoại hiệu mà bá»n kỹ nữ đã gán cho lão.
− Bà bà nói cho ta nghe coi.
Kha Giã Na nhìn Cáp Nhật Hồng:
− Bá»n kỹ nữ gán cho Nam Quân Gia Hầu cái ngoại danh Dâm Thần.
Nghe hai tiếng Dâm Thần, mặt hoa của Cáp Nhật Hồng đỠgấc vì thẹn.
Nàng quay mặt chỗ khác để tránh ánh mắt của Kha Giã Na.
Nàng lẩm nhẩm nói:
− Thế mà Nam Quân có thể chịu được. Lão có đúng là Dâm Thần không?
Kha Giã Na đáp lá»i nàng:
− Nếu không đúng thì lão quỷ Nam Quân Gia Hầu đã chẳng nhận cái ngoại danh nhơ nhuốc đó làm gì. Nếu Nam Quân Gia Hầu không giữ pho tượng kim thân La Hán thì Kha bà bà này chẳng tìm lão làm gì.
Kha Giã Na nhìn Nhật Hồng nói tiếp:
− Quận chúa gặp lão quá»· Nam Quân Gia Hầu phải cẩn trá»ng.
Cáp Nhật Hồng nhún vai:
− Không bắt được cá»p thì sao có thể lấy được da cá»p chứ. Huống chi ta đã cải dạng nam trang thì còn ngại gì lão Dâm Thần đó nữa.
Kha Giã Na buông một tiếng thở dài:
− Quận chúa nên biết Nam Quân Gia Hầu cÅ©ng là má»™t trong năm vị kỳ thá»§ cá»§a võ lâm Trung Nguyên, sánh ngang vá»›i Khoái Kiếm Giang Mão, Bắc Thần Thôi Kỳ Lân, Tây Kỳ Thạch Khởi và Äông Äá»™c Âu Dung Thừa. Hành tung cá»§a lão quá»· lại vô định, không má»™t ai Ä‘oán được, ngoại trừ cái cố tật đúng ngày trăng tròn thì má»›i xuất hiện ở Nguyệt Tình lầu tìm hoa đưa Ä‘i. Nếu không may quận chúa lá»t vào tay lão quá»· đó thì lão bà này không biết nói sao vá»›i nữ vương.
− Lão sư gia đừng quá lo lắng như vậy. Chúng ta còn những bốn ngưá»i, không lẽ để xổng lão quá»· đó được ư?
− Mụ đây nói Ä‘iá»u đó chỉ vì lo cho quận chúa mà thôi. Mụ mạn phép nói ra Ä‘iá»u này.
− Lão sư gia cứ nói.
− Quận chúa không nên vào Nguyệt Tình lầu. Tòa lầu này không phải chỗ cho quận chúa quá vãng. Với lại hôm nay chúng ta phải đối phó với lão quỷ có ngoại danh Dâm Thần.
Quận chúa cứ ở lại đây mà chỠmụ cùng với hai vị Lạt Ma là được rồi.
Lão bà Kha Giã Na vừa dứt lá»i thì bất ngá» Cáp Nhật Hồng bật đứng dậy nhá»m ngưá»i qua cá»­a sổ nhìn qua tòa lầu Nguyệt Tình. Thấy hành động khác thưá»ng cá»§a Nhật Hồng, Kha Giã Na tò mò nhìn theo hướng mắt cá»§a nàng.
Äôi chân mày bạc cá»§a Kha Giã Na cau hẳn lại khi thấy Lệnh Thế Kiệt Ä‘i cùng vá»›i má»™t mỹ nữ bước vào Nguyệt Tình lầu. Mỹ nữ đó chẳng phải ai khác mà chính là chá»§ nhân Ma Cung Tiêu Thái Ngá»c.
Kha Giã Na liếc trộm Cáp Nhật Hồng.
Hai cánh môi cá»§a nàng mím lại, sắc diện đã biến qua màu nhợt nhạt như Ä‘ang tức giận Ä‘iá»u gì đó.
Cáp Nhật Hồng lẩm nhẩm nói:
− Chính y phải không?
Kha Giã Na há»i nàng:
− Quận chúa thấy Lệnh công tử?
− Sư gia cũng thấy Lệnh Thế Kiệt?
Nàng quay lại nhìn Kha Giã Na:
− Có đúng là Lệnh Thế Kiệt không?
− Äích thị là Lệnh công tá»­. Có lẽ Thế Kiệt xuất hiện tại Nguyệt Tình lầu nhằm má»™t mục đích như chúng ta.
Kha Giã Na buông một tiếng thở dài:
− Xem chừng đêm nay chúng ta không được lợi lắm nếu Lệnh công tử xuất hiện ở đây.
Cáp Nhật Hồng như không nghe lá»i Kha Giã Na vừa nói mà lÆ¡ là há»i ngược lại lão bà sư gia:
− Lệnh công tá»­ Ä‘i cùng vá»›i má»™t nữ nhân. Lão sư gia biết ngưá»i đó không?
Kha Giã Na lắc đầu:
− Lão bà này sao biết được. Có thể ả kia là một kỹ nữ trong Nguyệt Tình lầu.
Cáp Nhật Hồng khẩn trương hẳn lên:
− Kỹ nữ trong Nguyệt Tình lầu? Sao Lệnh công tử lại có thể đi cùng với một kỹ nữ được chứ.
− Äó là chuyện cá»§a nam nhân, sao quận chúa có thể biết được.
Nhật Hồng lắc đầu:
− Ta không tin má»™t ngưá»i như Lệnh công tá»­ lại có cái tâm giống như Nam Quân Gia Hầu Dâm Thần. Lão sư gia nhìn sao lại cho rằng ả kia là má»™t kỹ nữ cá»§a Nguyệt Tình lầu?
− Trang phục cá»§a ả nói ra Ä‘iá»u đó. Nếu má»™t nữ nhân Ä‘oan trang thì không bao giá» vận trang y bằng lụa má»ng và lại bước chân vào lầu Nguyệt Tình vá»›i má»™t nam nhân.
Cáp Nhật Hồng trợn tròn hai mắt:
− Vậy là Thế Kiệt cũng đi tìm hoa như lão Nam Quân Gia Hầu?
− Lệnh công tử đã vào Nguyệt Tình lầu với một ả kỹ nữ thì đích thị là đi tìm hoa rồi.
− Ta phải gặp Lệnh công tử.
Kha Giã Na cau mày:
− Quận chúa cũng vào Nguyệt Tình lầu ư?
Nhật Hồng gật đầu:
− Ta muốn biết Lệnh công tử có giống như lão Dâm Thần Nam Quân hay không?
− Äiá»u đó chẳng giúp ích được gì cho chúng ta. Quận chúa đừng quên chúng ta đến Dương Châu lần này cốt để Ä‘oạt pho tượng kim thân La Hán cá»§a lão Dâm Thần Nam Quân.
− Ta biết rồi, nhưng cÅ©ng muốn biết con ngưá»i thật cá»§a Lệnh Thế Kiệt. Nếu đúng như lão sư gia nói, y đến Nguyệt Tình lầu để tìm hoa thì ta sẽ giết y ngay.
Kha Giã Na cau mày:
− Quận chúa đừng quên những gì mà ngưá»i võ lâm đã truyá»n tụng. Lệnh công tá»­ giỠđây không phải như xưa nữa, mà là Quá»· Kiếm Khách.
Nhật Hồng sa sầm mặt, nhưng lạnh lùng nói:
− Mặc... dù Lệnh Thế Kiệt có là Quỷ Kiếm Khách thì ta cũng phải biết chân tướng của y ra sao.
Kha Giã Na lắc đầu:
− Quận chúa thân phận cành vàng lá ngá»c cá»§a đất Tây Hạ, không nên vì má»™t gã nam nhân mà dấn bước vào chốn ô uế.
− Kha Giã Na sư gia đừng cản ta nữa. Ta đã quyết định rồi thì không lùi bước đâu.
Cáp Nhật Hồng dá»i bá»™ bước ra cá»­a.
Kha Giã Na bối rối gá»i:
− Quận chúa...
Cáp Nhật Hồng quay lại:
− Sư gia đừng cản ta. Nếu như ta có mệnh hệ nào thì sư gia cứ quay vỠTây Hạ bẩm báo với mẫu thân. Ta bị hại là do lỗi của ta.
− Quận chúa.
Nhật Hồng quay ngoắt lại, mở cửa bước ra ngoài gian thượng khách trong tòa khách điếm đối diện tòa Nguyệt Tình lầu.
Kha Giã Na bước nhanh chân theo Cáp Nhật Hồng, nhưng nàng đã dừng bộ cản lão bà lại:
− Lão sư gia chưa cải trang mà đi cùng với ta thì Thế Kiệt nhất định sẽ nhận ra ngay.
Hãy để một mình ta vào trong Nguyệt Tình lầu. Còn sư gia thì cứ ở đây chỠđến khi lão Nam Quân Gia Hầu xuất hiện mới xuất đầu lộ diện.
− Lão bà này không yên tâm.
− Sư gia xuất hiện chẳng khác nào nói cho bá»n cao thá»§ võ lâm Trung Nguyên biết mục đích cá»§a ngưá»i Tây Hạ.
Kha Giã Na bối rối thở dài:
− Thân phận của quận chúa không thể...
Cáp Nhật Hồng cau mày tỠvẻ bất nhẫn:
− Sư gia hãy quên thân phận cá»§a ta Ä‘i. Lúc này ta Ä‘ang là nam nhân vá»›i nước da vàng bệnh như bị bệnh gan mà, sao có thể là quận chúa Tây Hạ được. Trong Nguyệt Tình lầu còn có nhị Lạt Ma, nên không ai có thể hại được ta. Và võ công cá»§a ta lại được đích truyá»n từ sư gia. Chẳng lẽ sư gia hãi sợ võ công cá»§a cao thá»§ Trung Nguyên nên không tin vào những gì đã truyá»n thụ cho ta?
− Lão bà đây chỉ lo cho quận chúa.
− Ta biết lão sư gia lo cho ta rồi, nhưng chẳng lẽ vì sá»± lo lắng đó mà ta mãi mãi phải chịu sá»± bảo bá»c cá»§a sư gia à? Ta đã cạn lá»i, sư gia đừng cản nữa.
Nàng nhìn Kha Giã Na vá»›i ánh mắt khe khắt cá»§a má»™t vị quận chúa. Chạm vào ánh mắt quyá»n uy cá»§a nàng, Kha Giã Na chỉ biết thở dài.
Nhật Hồng mỉm cưá»i nói:
− Lão sư gia yên tâm, ta chẳng sao đâu.
− Nếu có chuyện gì xảy ra thì quận chúa cứ thoát ra ngoài Nguyệt Tình lầu.
Cáp Nhật Hồng gật đầu:
− Sư gia ở lại đây cũng phải chú nhãn để xem chừng lão Nam Quân Dâm Thần có xuất hiện không đó.
Kha Giã Na gật đầu nhưng buông má»™t tiếng thở ra. Mụ nghiêm giá»ng thật trang trá»ng nói:
− Quận chúa phải hết sức cẩn thận.
− Sư gia yên tâm, ta tự khắc lo liệu được cho mình.
Tài sản của aspirin


Last edited by aspirin; 02-06-2008 at 07:34 PM.
  #30  
Old 02-06-2008, 07:35 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts


Nam Quân Gia Hầu


Ngồi trên tràng kỷ, vây quanh Vương Sắc Toàn là một đám kỹ nữ tạo thành một không gian nhốn nháo ồn ào. Vương Sắc Toàn gần như chẳng hỠđộng tay động chân. Hai tay thì gác qua hai bỠvai của hai nàng kỹ nữ, chân cũng được sự quan tâm săn sóc tận tình của hai ả ngồi phía dưới. Còn sau lưng y thì đã có một nàng khác tận tụy nắn bỠvai.
Hai cánh mÅ©i cá»§a Vương Sắc Toàn cứ hỉnh hỉnh, phồng lên rồi xẹp xuống cứ như lá»— mÅ©i con trâu Ä‘ang ngái ngá»§. Mắt khép há», thỉnh thoảng lại nhướng lên. Cứ lâu lâu y lại nhúc nhích như để nói các nàng kỹ nữ rằng mình vẫn còn thức, chưa thật sá»± hài lòng lắm vá»›i sá»± săn sóc cá»§a các nàng.
Vương Sắc Toàn há miệng:
− Rượu.
Nàng kỹ nữ ngồi bên liá»n bưng chén rượu đổ vào cái miệng rá»™ng toang hoác cá»§a chàng công tá»­ há» Vương. Cách đổ rượu cá»§a nàng thật là Ä‘iệu nghệ, không để gã quý tá»­ sặc, cÅ©ng không há» cho giá»t rượu nào rá»›t ra ngoài.
Vương Sắc Toàn chép miệng khẽ gật đầu:
− Khá lắm.
Nàng liếc mắt tình tứ vá»›i gã và cố ý nép sát thân liá»…u vào ngưá»i Vương Sắc Toàn.
Gã công tá»­ há» Vương hứng khởi, tá» vẻ hài lòng rồi thuận tay chá»c chá»c ngón tay vào nách nàng.
Ả vẹo ngưá»i, nhưng cái vẹo ngưá»i đó không phải để tránh ngón trá» táy máy cá»§a gã quý tá»­ mà như cố tình phô trương đôi gò bồng đào lẳng lÆ¡ thì đúng hÆ¡n. Nàng cất tràng cưá»i nghe như tiếng ngá»c chạm khua rồi õng ẹo nói:
− Vương công tử làm thiếp nhột quá hà.
Vương Sắc Toàn ngá»­a mặt cưá»i khành khạch. Tiếng cưá»i cá»§a gã nghe thật là khả ố...
Cắt tràng cưá»i đó, Vương Sắc Toàn nhìn qua nàng kỹ nữ ngồi bên trái:
− Ăn...
Ả kỹ nữ nguýt Sắc Toàn rồi nhón tay bưng lấy chén canh tứ bửu, bón từng muỗng cho gã khách hào phóng nhất thành Dương Châu.
Dùng hết bát canh tứ bá»­u, Sắc Toàn lại ngá»­a ngưá»i dá»±a lưng vào tràng ká»·, và cÅ©ng không quên chá»c má»™t ngón trá» vào nách nàng kỹ nữ vừa đút cho gã ăn.
CÅ©ng như ả kỹ nữ ngồi bên phải, nàng cÅ©ng vặn ngưá»i cÅ©ng đúng như động tác cá»§a ngưá»i bạn đồng liêu, miệng thốt ra tràng cưá»i khúc khích, rồi nói:
− Vương công tử làm thiếp nhột quá à.
Sắc Toàn mở mắt nhìn qua nàng:
− Nàng nhột nhưng có thích không?
Ả nũng nịu nói:
− ÄÆ°á»£c hầu tiếp Vương công tá»­ là thiếp thích lắm rồi.
− Ha... Ha... Ha...
Sắc Toàn choàng tay ghịt nàng kéo sát vào ngưá»i rồi chẩu hai vành môi dầy thừ lừ hôn lên trán, má nàng. Gã vừa hôn vừa vừa nói:
− Nàng nói hay lắm, rất đúng với ý của ta. Ta tặng riêng cho nàng tấm ngân phiếu năm mươi lạng.
Ả kỹ nữ thừ ngưá»i bởi số kim lượng mà Vương Sắc Toàn tặng cho nhưng sá»± thẩn thá» chỉ thoáng qua rồi nàng nhanh tay nhón lấy má»™t tấm ngân lượng nhét vá»™i vào thắt lưng xiêm y.
Nàng vừa cất tấm ngân lượng vừa bám cứng lấy Vương Sắc Toàn nói:
− Chàng tốt với thiếp quá!
Ả kỹ nữ bên phải chồm lên:
− Chàng thương hổng đồng Ä‘á»u, còn thiếp nữa.
Ả vừa nói vừa nguýt Vương Sắc Toàn.
Gã quý tá»­ há» Vương cưá»i giả lả. Y vừa cưá»i vừa nói:
− Ta không quên nàng đâu. Làm sao Vương Sắc Toàn này lại có thể quên nàng được.
Nàng cứ lấy một tấm ngân lượng như Chính Chính.
Như sợ gã quý tử hỠVương đổi ý, ả nhanh tay nhón lấy một tấm ngân lượng trong ruột tượng để trên bàn nhét vội vào thắt lưng xiêm y.
Những ả khác thấy hai nàng kia có được ngân lượng liá»n nhao nhao hẳn lên.
− Công tử, còn thiếp nữa.
− Công tử đừng quên thiếp nhe.
Miệng thì nói nhưng tay của những ả kỹ nữ đã nhanh nhẩu nhón lấy những tấm ngân lượng.
Chính Chính dí hai cánh môi tô đỠvào má Vương Sắc Toàn:
− Với công tử thì số kim lượng trên bàn này đâu đáng gì.
Sắc Toàn quay sang nhìn Chính Chính:
− Nàng nói rất đúng. Khắp thành Dương Châu ai mà không biết đại quý tử Vương Sắc Toàn chứ. Với ta thì số kim lượng kia chỉ là số nhỠthôi.
Y hất mặt:
− Chính Chính có tin ta không?
− Tất nhiên thiếp phải tin chàng rồi.
Nàng vừa nói vừa áp ngá»±c vào vai Vương Sắc Toàn. Äá»™ng tác gợi má»i đó cá»§a Chính Chính khiến Vương Sắc Toàn thích thú. Y nẩy ngưá»i lên bật ra tràng tiếu ngạo khành khạch.
Y vừa cưá»i vừa lòn tay xuống vòng qua vùng tiểu yêu cá»§a hai nàng kỹ nữ lầu Nguyệt Tình, lÆ¡ đễnh nhìn bâng quÆ¡ nói:
− Mai này ta sẽ là Kim Tài Äại Phú Vương Sắc Toàn.
Chính Chính há»i:
− Mai này là khi nào?
Sắc Toàn mỉm cưá»i. Äôi mắt cá»§a gã như chìm vào má»™t cõi mÆ¡ hồ má»™ng mỵ nào đó:
− Chỉ cần hai lão nhân gia chết là ta sẽ hưởng tất cả cơ ngơi của nhà hỠVương.
Ả kỹ nữ ngồi bên phải tá»§m tỉm cưá»i, nÅ©ng nịu há»i:
− Chàng nói hai lão nhân gia đó là ai vậy?
− Thì còn ai nữa? Nếu Vương Sâm chết và Vĩ Nhạn cũng chu du cõi a tỳ thì có phải là Vương thiếu gia của các ngươi là kẻ được lợi không nào?
− Sợ lúc đó chàng quên hết bá»n thiếp.
Sắc Toàn ghịt lấy tiểu yêu của hai nàng:
− Ậy... ta làm sao quên được các nàng. Trong Kim Tài đại phá»§ ta sẽ cho lập má»™t khu vưá»n Nguyệt Tình. Biến khu vưá»n đó thành chốn bồng lai dành riêng cho các nàng và ta.
Y quay sang Chính Chính:
− Nàng thích chứ?
Chính Chính mỉm cưá»i:
− Thiếp thích lắm đó. Nhưng bấy giỠchàng phải luôn ở bên cạnh thiếp nha.
Ả ngồi bên phải chồm lên, như cố ý phô cả vùng ngực áp vào mặt Vương Sắc Toàn:
− Chính Chính tham lam quá hà... còn Xảo Xảo này nữa chi?
Vương Sắc Toàn thích thú vá»›i những lá»i đối đáp cá»§a Chính Chính và Xảo Xảo, liá»n ngá»­a mặt cưá»i sang sảng. Giá»ng cưá»i cá»§a gã tá» lá»™ má»™t sá»± đắc ý tá»™t cùng.
Những nàng kỹ nữ ngồi quanh cÅ©ng cưá»i theo gã. Không gian trong gian thượng khách cá»§a tòa Nguyệt Tình bá»—ng chốc trở nên náo nhiệt tá»™t cùng.
Vương Sắc Toàn thét lên:
− Rượu...
Các ả kỹ nữ thi nhau chuốc rượu cho Sắc Toàn đến khi gã bắt đầu ngất ngưởng, đầu lắc qua lắc lại, lè nhè nói:
− Hê... ta muốn thấy tất cả các nàng, có được không?
Những ả kỹ nữ tá»§m tỉm cưá»i, Chính Chính nói:
− Sao lại không được chứ... Vương công tá»­ muốn gì thiếp cÅ©ng chìu hết. Tất cả bá»n thiếp Ä‘á»u là cá»§a chàng mà.
− Ha... Ha... Ha... Tốt lắm... Tốt lắm... Ta muốn chiêm ngưỡng một bầy tiên nữ đang lột xác.
Không chá» Vương Sắc Toàn nói thêm lá»i nào, những ả kỹ nữ cÅ©ng chẳng má»™t chút ngần ngại lá»™t thoát xiêm y trên ngưá»i. Há» chỉ chừa lại má»—i chiếc yếm nhá» vận hỠđể tôn tạo phần nhục thể lá»™ ra ngoài.
Äôi mắt lỠđỠcá»§a Vương Sắc Toàn láo liên nhìn qua má»™t lượt các tấm thân Ä‘ang phô diá»…n trước mắt gã. Gã nuốt vá»™i nước bá»t, lè nhè nói:
− Tất cả đẹp lắm... đẹp lắm... ta tặng thêm cho má»—i ngưá»i má»™t tấm ngân lượng nữa đó.
Những cánh tay trần của các ả kỹ nữ nhanh nhẩu nhón lấy những tấm ngân lượng trong ruột tượng.
Vương Sắc Toàn chỉ chiếc ruột tượng:
− Các thê thiếp của ta có thích số kim lượng này không?
Äôi mắt cá»§a những ả kỹ nữ sáng rá»±c lên, long lanh nhìn chiếc ruá»™t tượng. Tất cả Ä‘á»u như chăm bẩm vào những tấm ngân lượng mà sợ kẻ khác ra tay trước mình.
Xảo Xảo nói:
− Chàng muốn thế nào bá»n thiếp sẽ chìu thế đó.
Vương Sắc Toàn gật đầu:
− Nói nghe rất được lỗ tai Vương thiếu gia.
Y dí miệng vào sát tai Xảo Xảo, lè nhè nói:
− Thế thì sao không phô diễn một chút tài nghệ của nàng để ta thưởng thức rồi tặng ngân lượng cho nàng.
Xảo Xảo nũng nịu:
− Chàng đã thích thì thiếp xin được chìu chàng à.
Xảo Xảo nhìn qua Chính Chính, mắt nàng thoạt nheo lại. Chính Chính mỉm cưá»i như hiểu cái nheo mắt cá»§a ngưá»i bạn đồng liêu. Nàng nắm vai Vương Sắc Toàn khẽ kéo nhẹ xuống tràng ká»·, trong khi Xảo Xảo dùng đôi ngá»c thá»§ vá»›i những ngón tay cá»§a má»™t ả kỹ nữ sành nghệ nhẹ lướt qua trang phục nho sinh cá»§a Vương Sắc Toàn. Tay cá»§a Xảo Xảo lướt đến đâu thì lá»›p trang phục trên ngưá»i Vương Sắc Toàn tuá»™t ra đến đó.
Gã quý tử hỠVương lim dim mắt để tận hưởng những cảm giác kỳ lạ mà Xảo Xảo đem đến cho gã. Thỉnh thoảng y lại thốt ra tràng tiếu ngạo khành khạch nghe thật khả ố.
Chỉ trong một khoảng khắc uống cạn một chén trà thế mà Vương Sắc Toàn lại biến thành một con nhộng lõa lồ trước mắt các nàng kỹ nữ. Mặc dù cơ thể gã hỠVương chẳng còn chút vải, phơi ra cả những nốt ruồi sần sùi, thế mà các nàng kỹ nữ vẫn mặc nhiên không thèm để mắt đến.
Chính Chính ghé miệng vào tai Vương Sắc Toàn thủ thỉ:
− Chàng có thích bá»n thiếp không?
− Thích lắm. Cứ như vậy, ta sẽ không tiếc ngân lượng với các nàng.
Gã nói nhưng hai mắt vẫn nhắm tít để tận hưởng những cảm giác lạ kỳ. Vương Sắc Toàn vốn cũng chẳng xa lạ gì với những cuộc trác táng như thế này, nhưng hôm nay gã lại hứng khởi tột cùng. Gã vừa tận hưởng những cảm giác do Xảo Xảo và Chính Chính mang lại vừa tơ tưởng đến cái ngày mình sẽ là chủ nhân đích thực của Kim Tài đại phủ.
Gã mỉm cưá»i, lẩm nhẩm nói:
− Cả một cơ ngơi đồ sộ của nhà hỠVương sẽ là của ta. Ngày mai Vương Sâm và Vĩ Nhạn sẽ trúng phong hàn mà chết.
Vương Sắc Toàn vừa dứt lá»i thì nghe má»™t giá»ng nói ồn ồn ngay trên đỉnh đầu mình:
− Äồ súc sinh.
Giá»ng nói kia như có uy lá»±c khiến cho Vương Sắc Toàn Ä‘ang lim dim mắt phải mở to hai con ngươi, giật mình nhá»m dậy. Ngay cả những ả kỹ nữ ngồi quanh Vương Sắc Toàn cÅ©ng giật mình vì giá»ng nói đó.
Vương Sắc Toàn trợn to hai con ngươi, ngớ ngẩn nói:
− Lão là ai?
Trước mặt Vương Sắc Toàn và các kỹ nữ là má»™t trung nhân vá»›i thân hình vạm vỡ. Y chỉ có má»™t Ä‘iểm dị dạng là cái đầu trá»c láng bóng, dung diện chẳng có lông mày và cÅ©ng không có má»™t sợi râu. Dung diện cá»§a ngưá»i này trông thật là ngồ ngá»™, khiến cho bất cứ ai đối diện cÅ©ng khó mà giữ được tiếng cưá»i trong bụng.
Vương Sắc Toàn há»i vừa dứt câu thì ngươi đó thoạt nhếch môi. Cái nhếch mép cá»§a gã càng khiến cho bá»™ mặt thêm phần kỳ dị ngá»™ nghÄ©nh, chính sá»± ngá»™ nghÄ©nh khác thưá»ng đó khiến các ả kỹ nữ bật ra tràng cưá»i khanh khách.
Vương Sắc Toàn cÅ©ng toét miệng cưá»i theo các nàng kỹ nữ. Y vừa cưá»i vừa nói:
− Ngươi trông ngộ quá. Ngươi ở đâu chui ra vậy?
Gã dị nhân buông má»™t câu trá»c lốc:
− Äồ súc sinh.
Nghe tiếng chá»­i cá»§a gã dị nhân, Vương Sắc Toàn sa sầm mặt, trợn mắt chỉ tay vào mặt ngưá»i đó rá»§a:
− Ngươi đúng là cuồng tâm loạn trí mà. Ở đâu ngươi chui vào đây phá bỉnh cuá»™c vui cá»§a bổn quý gia, còn mở miệng chá»­i ta là đồ súc sinh nữa. Bá»™ ngươi không biết bổn quý gia là Vương Sắc Toàn, quý tá»­ duy nhất cá»§a Kim Tài Äại Phú à?
Gã dị nhân không cho Vương Sắc Toàn nói hết ý mà cộc lốc chửi tiếp:
− Äồ súc sinh.
Vương Sắc Toàn không màng đến sự lõa thể của mình mà chồm đến:
− Ngươi mới là đồ súc sinh.
Gã dị nhân hừ nhạt một tiếng:
− Lão phu chửi ngươi là đồ súc sinh, bởi vì ngươi đúng là súc sinh.
Gã gằn giá»ng nói tiếp:
− Cái chỗ của ngươi đáng lẽ là chỗ của ta, nhưng ngươi dám hỗn xược thụ hưởng trước thì đúng là súc sinh rồi.
− Hê... Ngươi nói nghe lạ quá. Cả tòa lầu Nguyệt Tình này bổn quý tử đã mua đứt rồi.
Ngươi đi chỗ khác mà vui vẻ đi.
Những thớ thịt trên mặt gã dị nhân giật giật.
Bá»™ mặt cá»§a gã càng khiến cho Vương Sắc Toàn không dằn được tiếng cưá»i. Y bật ra tràng cưá»i khành khạch rồi chỉ gã dị nhân:
− Ngươi tức cưá»i quá... Ngươi có thể làm há» cho bổn quý tá»­ vui vẻ được rồi đó.
− Tên súc sinh kia biết lão phu là ai không?
− Bổn quý tử biết ngươi làm gì. Nếu ngươi có cần kim lượng thì cứ chạy đến Kim Tài đại phủ mà chỠbổn quý tử vỠbố thí, chứ đâu sầm sầm vào đây phá bỉnh bổn quý tử chứ.
− Súc sinh dám nói càn với lão Gia Hầu này à. Xem chừng hôm nay đúng là cái ngày của gã quý tử thật.
− Ngươi nói gì bổn quý tử không hiểu.
− Ngươi sẽ hiểu mà.
Cùng vá»›i lá»i nói đó, hữu thá»§ cá»§a Nam Quân Gia Hầu bất thình lình như dài ra chá»™p đến vùng hạ bá»™ cá»§a Vương Sắc Toàn. Sắc Toàn đâu thể nào ngỠđược kẻ dị dung trước mặt mình là má»™t đại cao thá»§ cá»§a chốn võ lâm, nên cứ ngá»› ngưá»i khi thấy thá»§ pháp cá»§a ngưá»i kia quá lạ lùng, có thể kéo dài ra được cho đến khi nhận được cái Ä‘au thấu đến tận óc má»›i tru lên:
− A...
Trảo công cá»§a Nam Quân nắm cứng hai trái ngá»c hoàn cá»§a Vương Sắc Toàn, gằn giá»ng nói:
− Bây giỠthì súc sinh đã biết lão phu là ai rồi chứ?
Sắc Toàn gật đầu như tế sao:
− Biết biết.
Gia Hầu nhướng mắt, mặt của lão trông tệ hại hơn:
− Biết như thế nào?
− Lão nhân gia tha mạng.
− Tất nhiên lão phu sẽ tha mạng cho ngươi rồi.
Gia Hầu vừa nói vừa bóp mạnh hữu thá»§ nắm cứng hai trái ngá»c hoàn cá»§a Vương Sắc Toàn.
Y lại cất tiếng tru lồng lộng:
− A... a... a...
Toàn thân Vương Sắc Toàn xuất hạn mồ hôi dầm dỠvì cảm giác đau buốt óc. Y như tỉnh hẳn rượu, lí nhí gượng nói:
− Lão nhân gia đừng hành hạ con nữa.
Thấy Vương Sắc Toàn bị hành hạ Ä‘au đớn như vậy, năm ả kỹ nữ đứng như trá»i trồng vì sợ hãi. Cả năm như thu mình lại nép vào nhau đưa mắt nhìn Nam Quân Gia Hầu.
Lão Gia Hầu gằn giá»ng nói:
− Súc sinh tá»™i rất lá»›n. Äáng ra khi lão phu xuất hiện thì ngươi phải biết ngoan ngoãn nhưá»ng chá»— cá»§a ngươi lại cho lão, ngược lại ngươi còn sàm ngôn vá»›i lão phu nữa.
Vương Sắc Toàn rùng mình, van xin:
− Lão nhân gia ơi, con biết tội của con rồi.
Lão Gia Hầu chá» hai cánh môi má»ng:
− Biết tội rồi ư?
− Da... con biết tội rồi.
Lão Gia Hầu làm bộ mặt khốn khổ, hít mũi một cái rồi nhún vai nói:
− Biết tội thì đã muộn lắm rồi.
Sắc Toàn vừa nghe hết câu nói cá»§a lão Nam Quân Gia Hầu thì má»™t cái Ä‘au thấu đến tận óc buá»™c gã phải nhảy Ä‘á»ng lên mà tru tréo:
− A... A... A... A...
Vương Sắc Toàn ôm vùng hạ bộ lăn lộn dưới sàn thượng khách phòng mà tru tréo.
Nam Quân Gia Hầu dá»­ng dưng nhìn Vương Sắc Toàn, tay phải cá»§a lão đã bứt đứt hạ bá»™ cá»§a Vương Sắc Toàn ra khá»i cÆ¡ thể.
Lão mỉm cưá»i nói:
− Trả lại cho ngươi đó!
Gia Hầu vừa nói vừa quẳng hai trái ngá»c hoàn lên ngưá»i Vương Sắc Toàn.
Sắc Toàn giẫy dụa một lúc thì bất tỉnh. Máu tuôn ra xối xả lan khắp gian thượng khách.
Năm ả kỹ nữ thấy Vương Sắc Toàn rơi vào tình cảnh thê thảm như vậy chỉ biết gục mặt vào nhau mà không dám thốt tiếng nào.
Nam Quân Gia Hầu bước đến bên các nàng kỹ nữ. Lão đặt tay lên bá» vai Chinh Chính, kéo nàng quay mặt lại. Ãnh mắt cá»§a Gia Hầu như đóng Ä‘inh vào mặt nàng rồi từ từ dá»i lần xuống vùng ngá»±c cho đến khi nó dừng lại đúng vùng hạ đẳng cá»§a Chính Chính.
Chính Chính run rẩy nói:
− Chính Chính không có tội.
Gia Hầu nheo mắt:
− Nàng cÅ©ng được lắm. Lão phu thích nàng lắm, hãy gá»i lão phu là Dâm Thần.
Lão vừa nói vừa vuốt ve vùng bồng đảo của Chính Chính rồi đẩy nàng qua một bên.
Äến lượt Xảo Xảo. Vừa chạm vào ánh mắt cá»§a Gia Hầu, Xảo Xảo muốn ngất lịm.
Nàng đỠngưá»i khi hai bàn tay thô tục cá»§a Gia Hầu nắn nót vùng nhÅ© hoa cá»§a mình. Lão lại nheo mắt gật đầu:
− Nàng cÅ©ng được. Hãy gá»i ta bằng Hầu gia Dâm Thần.
− Da... Hầu gia Dâm Thần.
Gia Hầu cưá»i mỉm đẩy Xảo Xảo vá» phía Chính Chính.
Lão lại nắm vai ả kỹ nữ thứ ba. Khi đối mặt với thân thể của ả này, Nam Quân Gia Hầu chợt nhíu trán.
Ả mỹ nữ bặm môi một lúc rồi nói:
− Hầu gia Dâm Thần.
Nam Quân càng nhíu mày hơn sau câu nói của ả. Lão lắc đầu:
− Nàng thì không được rồi. Lão rất ghét cái nốt ruồi sát phu của nàng.
Lão vừa nói vừa nắm tay ả kỹ nữ. Và chỉ má»™t cái xoay ngưá»i ả kỹ nữ đã bị Gia Hầu quẳng Ä‘i. Äầu cá»§a ả nện thẳng vào vách thượng khách phòng vỡ toang.
Cái chết cá»§a ả kỹ nữ khiến Chính Chính lẫn Xảo Xảo khuỵu hẳn ngưá»i xuống, còn hai ả kia thì ôm ghịt lấy nhau mà bật khóc.
Gia Hầu nhìn hai nàng đó:
− Hãy đứng lên!
Cả hai riu ríu đứng lên, nhưng mặt thì đã biến sắc tái nhợt, tái nhạt vì sợ hãi.
Nam Quân Gia Hầu nhìn hai ả kỹ nữ không chớp mắt. Lão chỉ ả đứng bên phải:
− Nàng tên gì?
− Da... tiện nữ tên Tỉnh Tỉnh.
Gia Hầu gật đầu:
− Cũng được mắt lão phu.
Gia Hầu vừa nói vừa giật tấm yếm che vùng bồng đảo của Tỉnh Tỉnh. Trán của y đột ngột nhíu lại:
− Ãi chà!
Tỉnh Tỉnh co rúm ngưá»i.
Gia Hầu lắc đầu:
− Nàng không được như ý của lão phu.
− Lão Dâm Thần tha mạng.
Tỉnh Tỉnh vừa nói vừa thối bộ:
− Lão phu không chá»n nàng, nhưng cÅ©ng không giết nàng. Lo thu dá»n mấy cái xác này Ä‘i!
ÄÆ°á»£c lá»i cá»§a Gia Hầu, Tỉnh Tỉnh như ngưá»i chết Ä‘uối vá»›i được bá», quỳ thá»p xuống xá lão như tế thần sống.
Gia Hầu mỉm cưá»i nhìn lại ả kỹ nữ thứ năm. Lão khoát tay:
− Thôi được rồi. Ta để nàng lại lần sau.
Gia Hầu nói dứt lá»i quay lại Chính Chính và Xảo Xảo, kéo hai nàng đến bên tràng ká»·.
Chính Chính và Xảo Xảo riu ríu như hai ả nô tỳ ngồi hai bên hầu hạ vị chủ nhân ông cực kỳ khó tính.
Tài sản của aspirin

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
ãàçïðîì, çîëîòî, êëèïû, ïåðâûé, òåëåôîííûé, òåñëà, quá»· kiếm u linh, quy kiem u linh, quy kiem u linh 4vn, quykiemulinh, u linh huyet kiem, æèâûõ


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™