Hồi 30
Quán TỠThà nh Dương Châu
Tiếng rống như bò cất lên trên lan can tòa kỷ lâu Nguyệt Tình:
− Buông ta ra... buông ta ra, để cho ta chết đi mà . Ta không muốn sống nữa.
Bên dưới tòa ká»· lầu Nguyệt Tình, má»™t đám ngưá»i lố nhố ngẩng mặt nhìn gã công tá» Vương Sắc Toà n Ä‘ang chồm ngưá»i qua lan can để nhảy xuống tá»± sát. Bốn ả kỹ nữ cố nÃu kéo gã lại.
Mặc dù được bốn ả kỹ nữ can ngăn nhưng xem ra Vương Sắc Toà n rất cương quyết để nhảy xuống lầu tự vẫn.
Trong đám ngưá»i lô nhô đứng dưới đất có má»™t lão thương nhân dáng ngưỡi đẫy đà . Mặc dù đã nịt bụng bằng má»™t sợi dây Ä‘ai bằng lụa may năm sáu lá»›p nhưng cứ tưởng chừng mảnh lụa kia sắp bung ra bởi vòng bụng quá khổ cá»§a lão. Lão là má»™t nhân váºt nổi tiếng khắp thà nh Dương Châu vá»›i cái danh Kim Tà i Äại Phú Vương Sâm.
Äứng bên cạnh Kim Tà i Äại Phú Vương Sâm là má»™t ngưá»i đà n bà cÅ©ng có dáng vẻ chẳng thua kém gì lão. Hai má cá»§a ngưá»i nà y nung núc chứng tá» sá»± nhà n hạ. Ngưá»i đà n bà nà y chÃnh thá»±c là VÄ© Nhạn, vợ cá»§a Kim Tà i Äại Phú Vương Sâm. Tất cả thà nh Dương Châu, bất cứ cá»a hiệu nà o cÅ©ng Ä‘á»u biết mụ VÄ© Nhạn bởi lẽ mụ ta nổi tiếng vá»… tÃnh bá»§n xỉn và cho vay nặng lãi.
Mỗi khi Vương Sắc Toà n vùng vẫy thì y như rằng Vĩ Nhạn cứ muốn ngã ra sau, tay không ngừng khoát, miệng thì tru tréo:
− Qúy tá», con đừng là m váºy... con mà chết chắc mẹ chết theo con.
Trong khi VÄ© Nhạn gà o thét như váºy thì lão Vương Sâm cứ chấp tay sau lưng đứng nhìn Vương Sắc Toà n chẳng nói tiếng nà o.
Vương Sắc Toà n xô bốn ả kỹ nữ ra hai bên, miệng thì gà o lên:
− Các ngươi tránh ra, để cho ta tá»± sát đặng mẫu thân và phụ thân không còn đứa nà o nối dõi tông đưá»ng nữa.
Y chồm ngưá»i qua lan can.
Mụ Vĩ Nhạn thất sắc thét lớn:
− Qúy tá», đừng con mà . Có gì cứ nói, mẹ sẵn sà ng chìu con. Äừng có tá»± sát. Cả dòng tá»™c chỉ có má»—i má»™t mình con thôi đó.
Vương Sâm cau mà y nhìn Vương Sắc Toà n.
Vương Sắc Toà n lia cặp mắt liếc trá»™m Vương Sâm rồi tru tréo như Ä‘ang bị chá»c tiết:
− Mẫu thân! Phụ thân không thương đứa con quý tỠđộc nhất vô nhị nà y thì con sống là m chi nữa. Ngưá»i ta nói cây độc không con. Phụ thân để con chết đặng trở thà nh cây độc mà . Con tá»± vẫn chết cho phụ thân vừa lòng.
Vương Sắc Toà n vừa nói vừa chồm ngưá»i qua lan can.
Thấy Vương Sắc Toà n có vẻ như muốn nhảy xuống lầu Nguyệt Tình để tá»± vẫn tháºt, VÄ© Nhạn cuống quÃt hẳn lên. Mụ quay ngoắt lại, dằn tay Kim Tà i Äại Phú Vương Sâm, miệng thì tru tréo:
− Ông nói cái gì Ä‘i chứ. Bá»™ Ông không thấy, không nghe quý tá» nói gì ư? Cả cÆ¡ ngÆ¡i đồ sá»™ cá»§a ông, cá»§a tôi nhưng chỉ có má»—i má»™t mình quý tá», nó có mệnh hệ nà o thì ai sẽ nối dõi tông đưá»ng? Ai sẽ hưởng cÆ¡ ngÆ¡i cá»§a nhà Kim Tà i Äại Phú nà y chứ?
Mụ vừa nói vừa giáºt tay lão Kim Tà i Äại Phú.
Mụ Vĩ Nhạn nói tiếp:
− Nếu quý tỠmà tự vẫn chết, tôi không tha cho ông đâu.
Vương Sâm cau mà y, rồi ngẩng mặt nhìn Vương Sắc Toà n:
− Qúy tỠmuốn nói gì thì cứ nói ra, cần gì phải tự vẫn để mẫu thân ngươi lo lắng. Cha biết con cần gì rồi, nhà ta đâu có thiếu kim lượng. Con cần bao nhiêu thì cứ nói ra, cha mẹ sẽ cho con.
Vương Sắc Toà n chẩu hai cánh môi rồi liếm mép. Y nhìn Vương Sâm bằng ánh mắt hoà i nghi:
− Cha nói tháºt vá»›i quý tỠđấy chứ?
Vương Sâm cau mà y:
− Không lẽ đến ngay cả lá»i nói cá»§a cha mà quý tá» cÅ©ng không tin ư?
Mụ Vĩ Nhạn xen và o, hối hả nói cốt cho Vương Sắc Toà n nghe:
− Qúy tá» cứ xuống đây Ä‘i. Con muốn gì sẽ được đó mà . Mẹ bảo chứng cho lá»i nói cá»§a thân phụ quý tá».
Vương Sắc Toà n chớp mắt, lưỡi của y lại thè ra liếm hai và nh môi dầy thâm xì:
− Qúy tá» hổng dám xin nhiá»u. Chỉ cần thân phụ và thân mẫu cho con số kim lượng khoảng...
Vương Sắc Toà n lưỡng lự.
Vĩ Nhạn hối hả nói:
− Qúy tỠđừng ngại, cứ nói ra đi, miễn quý tỠđừng có nhảy xuống lầu mà chết là quý lắm rồi. Qúy tỠcứ nói ra đi, đừng ngại... đừng ngại.
Vương Sắc Toà n nhìn Vương Sâm rồi buông má»™t câu bằng chất giá»ng nhão nhè, nhão nhẹt:
− Thân phụ và thân mẫu cho quý tá» má»™t vạn lạng là quý tá» sẽ bá» ngay ý định nhảy lầu tá»± tá».
Vương Sâm nghe xong câu nói cá»§a Vương Sắc Toà n, hai mắt trợn ngược, tưởng đâu lão vừa bị trá»i trồng. Hai cánh môi dầy cá»§a lão mấp ma mấp máy mãi má»™t lúc má»›i thốt được ra lá»i.
− Một vạn... một vạn lạng ư?
VÄ© Nhạn cÅ©ng chẳng khác gì Vương Sâm. Mụ ngây ngưá»i nhìn Vương Sắc Toà n, lắp bắp nói:
− Những một vạn lượng sao quý t�
Vương Sắc Toà n nhìn Kim Tà i Äại Phú Vương Sâm khẽ gáºt đầu nói:
− Dạ, một vạn lượng mới đủ à .
Vương Sâm sa sầm mặt.
Vĩ Nhạn tru lên:
− Qúy tỠcần chi, là m gì mà cần tới những một vạn lạng? Qúy tỠbiết số kim lượng đó lớn lắm không? Mới đây quý tỠđã lấy một trăm lạng rồi mà .
Vương Sắc Toà n cau mà y hừ nhạt rồi rÃt lên:
− Thì ra thân phụ và thân mẫu quý kim lượng hÆ¡n sinh mạng cá»§a quý tá». Thôi thì con sống là m gì nữa. Äể quý tá» chết Ä‘i rồi xem cÆ¡ ngÆ¡i Kim Tà i Äại Phú cá»§a thân phụ và thân mẫu có còn ý nghÄ©a gì hay không.
Vương Sắc Toà n vừa nói vừa chồm ra ngoà i lan can.
Mụ VÄ© Nhạn rối rÃt, khoát tay thét lá»›n:
− Qúy tá», khoan khoan nhảy xuống.
Mụ quay lại Vương Sâm:
− Ông tÃnh thế nà o?
Vương Sâm nhìn Vĩ Nhạn:
− Bà không nghe quý tá» nói à ? Nó đòi tá»›i những má»™t vạn lạng, số kim lượng đó đâu phải nhá». Nó có thể mua được cả gian Nguyệt Tình nà y đó.
− Nhưng nếu không cho quý tá» thì nó tá»± vẫn chết. Ông biết không? Cả nhà chỉ có má»—i má»™t mình quý tá» thôi, ông muốn tôi và ông chết không có ngưá»i để tang, săn sóc vong linh à ?
Vương Sâm thở dà i má»™t tiếng rồi nghiêm giá»ng nói:
− Vá»›i ai thì còn hy vá»ng lòng hiếu đáp chứ vá»›i quý tá» thì tôi không tin đâu. Nếu tôi Ä‘oán không lầm, quý tá» còn muốn cho tôi và bà mau sá»›m vá» chầu diêm chúa để rảnh tay phung phà cÆ¡ ngÆ¡i mà tôi đã phải táºn lá»±c đổ bao nhiêu là mồ hôi nước mắt.
Mụ Vĩ Nhạn gà o lên:
− Ông nói váºy mà có thể nghe được ư? Tôi không cần biết phải tốn bao nhiêu, nhưng nhất định không thể để quý tá» chết được.
Mụ giáºt ống tay áo Vương Sâm:
− Ông có nghe tôi nói hay không?
Vương Sâm thở ra:
− Thôi được, để tôi bà n lại vá»›i quý tá».
Kim Tà i Äại Phú nhìn lên Vương Sắc Toà n, trầm giá»ng tháºt ôn nhu nói:
− Qúy tỠhãy nghe thân phụ nói đây nè.
Lão Kim Tà i Äại Phú tằng hắng như để lấy hÆ¡i tạo cho thanh âm lão nghe tháºt là êm tai:
− Má»™t vạn lạng là số tiá»n mà thân phụ và thân mẫu không phải không có để cho quý tá», nhưng số kim lượng đó quá lá»›n, thôi thì quý tá» lấy tạm mưá»i lạng váºy để tiêu xà i có được không? Vá»›i mưá»i lạng thì quý tỠđã có thể vui vẻ ở Nguyệt Tình lầu đúng má»™t tuần trăng rồi đó.
Vương Sắc Toà n cau mà y chỉ tay và o mặt mình:
− Qúy tá» cá»§a nhà Kim Tà i Äại Phú mà chỉ được cho có mưá»i lạng thôi ư? Mưá»i lạng cá»§a thân phụ thì quý tá» là m được cái gì? Äể quý tá» chết Ä‘i cho rồi.
Mụ Vĩ Nhạn gà o lên:
− Khoan khoan... má»™t trăm lạng váºy nhé.
Vương Sắc Toà n lắc đầu:
− Một trăm lạng đối với quý tỠthì có đáng là bao.
Kim Tà i Äại Phú Vương Sâm nhìn mụ VÄ© Nhạn, nhá» giá»ng nói:
− Má»™t trăm lạng, quý tá» cÅ©ng chê Ãt.
Lão nhìn lên:
− Má»™t trăm lạng đã là nhiá»u lắm rồi. Váºy quý tá» lấy thêm mưá»i lạng nữa. Tổng cá»™ng là má»™t trăm mưá»i lạng, số kim lượng đó đủ cho quý tá» thuê đứt tòa Nguyệt Tình trong má»™t năm rồi đó.
Vương Sắc Toà n lắc đầu:
− Chỉ má»™t trăm mưá»i lạng thôi ư? Số tiá»n đó chưa đủ để thân phụ và thân mẫu là m háºu sá»± cho quý tá» kia mà . Cả thà nh Dương Châu nà y ai mà không biết cÆ¡ ngÆ¡i cá»§a nhà há» Vương.
Vương Sắc Toà n lưỡng lự một lúc rồi nói:
− Nếu thân phụ và thân mẫu quý kim lượng hÆ¡n sinh mạng quý tá» thì quý tá» cÅ©ng chỉ bá»›t chút đỉnh thôi. Quá»· tá» bá»›t cho thân phụ năm mươi lạng, còn lại chÃn trăm năm mươi lạng.
Nếu thân phụ và thân mẫu không cho đủ số kim lượng đó thì quý tá» sẽ tá»± vẫn ngay láºp tức.
Vương Sâm nhìn mụ Vĩ Nhạn là nhà nói:
− Qúy tỠđã chịu bá»›t năm mươi lạng, tất gã sẽ còn bá»›t thêm. Bà để cho tôi nói thêm má»™t lá»i nữa.
Mụ Vĩ Nhạn nguýt Vương Sâm:
− Ông muốn nói gì thì nói, nhưng nếu quý tỠchết thì tôi sẽ không tha cho ông đâu.
Vương Sâm khẽ gáºt đầu, rồi nhìn lại Vương Sắc Toà n:
− Qúy tỠđã thố lá»™ chữ hiếu vá»›i thân phụ và thân mẫu rồi, sao không bá»›t thêm nữa cho thân phụ và thân mẫu vui vẻ? Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u vui vẻ có hay hÆ¡n không?
Vương Sắc Toà n chìa mặt tới:
− Bớt nữa à ?
Vương Sâm gáºt đầu.
Vương Sắc Toà n chau mà y:
− Không bớt thêm được nữa đâu.
− Thế cho phụ thân nói má»™t tiếng váºy.
Vương Sắc Toà n lắc đầu:
− Không nói thêm bá»›t gì nữa. Cái tÃnh cá»§a thân phụ quý tá» sao lại không biết. Nếu hạ giảm được thì hạ giảm mãi không bao giá» ngừng. Thôi, nếu thân phụ đã quyết không cho quý tá» thì cứ quay vá» mà chuẩn bị lo háºu sá»±.
Mụ VÄ© Nhạn rÃt lên:
− Ông nghe quý tỠnói rồi chứ?
Mụ ngẩng lên nhìn Vương Sắc Toà n:
− Qúy tá», mẫu thân sẵn sà ng cho quý tá» số kim lượng đó. Qúy tỠđừng có tá»± vẫn là được rồi.
Vương Sắc Toà n nhìn Vương Sâm:
− Thân phụ nghe thân mẫu nói rồi chứ?
Vương Sâm thở ra, rồi gáºt đầu nhưng cáu gắt nói:
− Ta không có điếc mà không nghe.
Vĩ Nhạn nhìn Vương Sâm rồi quay lại Vương Sắc Toà n:
− Thân phụ của quý tỠđã bằng lòng rồi đó.
Vương Sắc Toà n quệt hai cánh mũi đang phồng to:
− Qúy tỠcần có số kim lượng đó trước.
Mụ VÄ© Nhạn sững ngưá»i:
− Vá»›i số kim lượng lá»›n như váºy thì mẫu thân đâu Ä‘em sẵn ở đây, quý tá» cứ xuống đây rồi mẫu thân sẽ cho ngưá»i vỠđại phá»§ lấy mà .
Vương Sắc Toà n lắc đầu.
Vương Sâm cáu giáºn nhìn Vương Sắc Toà n gằn từng tiếng:
− Äúng là háºu sinh khả ố mà . Ta đâu có dạy ngươi Ä‘i buôn, mà buôn cả tình nghÄ©a, đạo hiếu chứ.
Vương Sắc Toà n rÃt lên:
− Mẫu thân có nghe thân phụ nói gì không? Thân phụ không hiểu đạo nên má»›i nghÄ© như váºy. Äáng lẽ ra thân phụ và thân mẫu phải vui vẻ khi biết quý tá» há»c được những gì là tuyệt kỹ cá»§a nhà há» Vương. Con hÆ¡n cha là nhà có phước đấy chứ.
VÄ© Nhạn gáºt đầu, quay lại Vương Sâm:
− Qúy tỠnói đúng, ông có nghe không? Con hơn cha là nhà có phước. Sau nà y quý tỠkế tục sự nghiệp của ông còn khuếch trương cơ ngơi hỠVương to lớn gấp trăm lần nữa.
ÄÆ°á»£c má»™t quý tá» như váºy thì ông tiếc chi số kim lượng kia chứ.
Mụ nhìn trả lại Vương Sắc Toà n:
− Qúy tỠnói rất đúng.
Mụ giáºt tay áo Vương Sâm:
− Lão mau chìa số ngân phiếu đã thá»§ sẵn trong ngưá»i ra cho tôi.
Vương Sâm thở dà i cởi ruột tượng quấn quanh chiếc bụng to quá khổ. Lão nhìn chiếc ruột tượng, lắc đầu nói:
− Bà muốn là m gì thì là m, nhưng sẽ có ngà y tôi và bà chưa mãn phần mà đã vá»™i chống gáºy Ä‘i ăn mà y vì quý tỠđó.
Vĩ Nhạn hừ nhạt với Vương Sâm:
− Ông chỉ khéo nói chuyện viá»…n vông. Cả cÆ¡ ngÆ¡i há» Vương có ngồi không ăn đến suốt Ä‘á»i cÅ©ng không hết được má»™t phần mưá»i thì sao có chuyện Ä‘i ăn mà y.
− Chỉ ăn thôi thì không hết, chứ vung tay như quý tỠthì núi cũng không còn.
Vĩ Nhạn nghe Vương Sâm nói, mặt thoáng lộ vẻ tư lự:
− Ông nói cÅ©ng đúng. Nhưng chẳng lẽ chúng ta chỉ biết nhìn quý tá» chết hay sao? Tôi cho quý tá» lần nà y thôi, rồi sẽ nói chuyện phải trái vá»›i quý tỠđặng quý tá» không còn vung tay nữa. Dù sao sinh mạng cá»§a quý tá» cÅ©ng quý hÆ¡n kim lượng, mà chúng ta chỉ có má»—i mình Vương Sắc Toà n là ngưá»i nối dõi tông đưá»ng.
Vương Sâm thở ra rồi nói:
− Bà muốn là m gì thì cứ là m.
Kim Tà i Äại Phú vừa nói vừa trở bá»™ quay bước. Lão vừa Ä‘i vừa lắc đầu, thỉnh thoảng lại buông má»™t tiếng thở dà i như tiếc nuối số ngân phiếu đã buá»™c phải trao cho VÄ© Nhạn.
Vương Sâm đi rồi, Vĩ Nhạn mới ngẩng đầu nhìn lên, chìa túi ruột tượng đến trước:
− Qúy tá», số kim lượng mà con cần đây nà y, cứ xuống mà lấy.
Vương Sắc Toà n liếm mép:
− ÄÆ°á»£c rồi, quý tá» vô cùng biết Æ¡n mẫu thân.
Gã vừa nói vừa lấn nhanh và o trong lầu Nguyệt Tình rồi xuất hiện ngay thá»m hiên. Y nhanh chân bước đến trước mặt mụ VÄ© Nhạn, Ä‘oạt lấy chiếc túi ngân phiếu mở ra, liếc mắt nhìn.
Äôi mắt hau háu cá»§a gã quý tá» Vương Sắc Toà n ánh lên cái nhìn háo hức. Gã cá»™t chiếc túi ngân và o bụng rồi toe toét cưá»i nói vá»›i mụ VÄ© Nhạn:
− Qúy tỠđã là m phiá»n mẫu thân. Tá»™i tháºt đáng trách. Nếu sau nà y mẫu thân có chết thì quý tá» sẽ láºp riêng má»™t nhà từ đưá»ng để thá» cúng mẫu thân.
VÄ© Nhạn gáºt đầu:
− Mẫu thân cÅ©ng chỉ mong như váºy.
Mụ tÃnh nói câu khuyên răn Vương Sắc Toà n, nhưng gã đã khoát tay:
− Mẫu thân đã mệt lắm rồi. Thỉnh ngưá»i vá» Kim Tà i đại phá»§, quý tá» có việc phải là m, rồi sẽ quay vá» hầu hạ mẫu thân sau.
Vương Sắc Toà n vừa nói vừa thối bộ, rồi lẩn nhanh và o trong gian Nguyệt Tình lầu.
Mụ VÄ© Nhạn đứng như bị trá»i trồng ngay trước cá»a tòa lầu Nguyệt Tình. Mụ sao có thể bước và o trong đó được chứ, nhưng chẳng lẽ cứ đứng ngây mãi hay sao?
Buông một tiếng thở ra, Vĩ Nhạn khẽ lắc đầu rồi lẳng lặng bỠđi.
Tất cả những gì diá»…n ra trước cá»a lầu Nguyệt Tình Ä‘á»u Ä‘áºp và o mắt Cáp Nháºt Hồng và sư gia lão bà Kha Giã Na.
Khi mụ VÄ© Nhạn và Vương Sâm bá» Ä‘i rồi, Nháºt Hồng má»›i quay sang nói vá»›i lão bà sư gia Kha Giã Na:
− Bà bà nghĩ sao vỠgã công tỠhỠVương đó?
− Cơ ngơi Kim Tà i của hỠVương chẳng bao lâu sẽ bị gã quý tỠnà y đốt sạch trong mấy cái kỷ lâu nà y.
− Sao mỗi lần thấy gã công tỠđó, ta thấy tưng tức thế nà o đó.
− Chuyện cá»§a ngưá»i Trung Nguyên, quáºn chúa nghÄ© tá»›i là m gì. Quáºn chúa cứ xem như chẳng thấy gã công tá» há» Vương ná». Hôm nay nhất định lão Nam Quân sẽ mò đến đây mà .
− Sư gia chắc như váºy chứ?
− Ai cÅ©ng có cái táºt sống táºt chết. Lão Nam Quân Gia Hầu cứ đúng ngà y trăng tròn thì nhất định phải tìm đến lầu Nguyệt Tình để hái hoa. ChÃnh cái cố táºt bất di bất dịch đó mà ngoà i cái danh Nam Quân ra, lão còn ngoại danh khác.
− Danh gì nữa?
Kha Giã Na lưỡng lá»± nhìn Cáp Nháºt Hồng:
− Nói ra sÆ¡ ngại miệng vá»›i quáºn chúa.
Cáp Nháºt Hồng mỉm cưá»i:
− Sao bà bà lại ngại chứ. Một cái ngoại danh mà cũng ngại nói với ta ư? Bà bà cứ nói cho ta nghe xem.
− Æ ... Nam Quân Gia Hầu còn má»™t ngoại danh thứ hai. Ngoại danh đó do bá»n kỹ nữ đặt cho lão.
− Bá»n kỹ nữ đặt ngoại danh cho Nam Quân Gia Hầu à ? Lão là ngưá»i võ lâm mà lại chịu để bá»n kỹ nữ gắn danh xưng cho mình ư? Chuyện cÅ©ng lạ tháºt đó. Lão không có phản ứng gì sao?
− Äã không có phản ứng, lão quá»· Nam Quân còn thÃch thú vá»›i cái ngoại hiệu mà bá»n kỹ nữ đã gán cho lão.
− Bà bà nói cho ta nghe coi.
Kha Giã Na nhìn Cáp Nháºt Hồng:
− Bá»n kỹ nữ gán cho Nam Quân Gia Hầu cái ngoại danh Dâm Thần.
Nghe hai tiếng Dâm Thần, mặt hoa cá»§a Cáp Nháºt Hồng đỠgấc vì thẹn.
Nà ng quay mặt chỗ khác để tránh ánh mắt của Kha Giã Na.
Nà ng lẩm nhẩm nói:
− Thế mà Nam Quân có thể chịu được. Lão có đúng là Dâm Thần không?
Kha Giã Na đáp lá»i nà ng:
− Nếu không đúng thì lão quá»· Nam Quân Gia Hầu đã chẳng nháºn cái ngoại danh nhÆ¡ nhuốc đó là m gì. Nếu Nam Quân Gia Hầu không giữ pho tượng kim thân La Hán thì Kha bà bà nà y chẳng tìm lão là m gì.
Kha Giã Na nhìn Nháºt Hồng nói tiếp:
− Quáºn chúa gặp lão quá»· Nam Quân Gia Hầu phải cẩn trá»ng.
Cáp Nháºt Hồng nhún vai:
− Không bắt được cá»p thì sao có thể lấy được da cá»p chứ. Huống chi ta đã cải dạng nam trang thì còn ngại gì lão Dâm Thần đó nữa.
Kha Giã Na buông một tiếng thở dà i:
− Quáºn chúa nên biết Nam Quân Gia Hầu cÅ©ng là má»™t trong năm vị kỳ thá»§ cá»§a võ lâm Trung Nguyên, sánh ngang vá»›i Khoái Kiếm Giang Mão, Bắc Thần Thôi Kỳ Lân, Tây Kỳ Thạch Khởi và Äông Äá»™c Âu Dung Thừa. Hà nh tung cá»§a lão quá»· lại vô định, không má»™t ai Ä‘oán được, ngoại trừ cái cố táºt đúng ngà y trăng tròn thì má»›i xuất hiện ở Nguyệt Tình lầu tìm hoa đưa Ä‘i. Nếu không may quáºn chúa lá»t và o tay lão quá»· đó thì lão bà nà y không biết nói sao vá»›i nữ vương.
− Lão sư gia đừng quá lo lắng như váºy. Chúng ta còn những bốn ngưá»i, không lẽ để xổng lão quá»· đó được ư?
− Mụ đây nói Ä‘iá»u đó chỉ vì lo cho quáºn chúa mà thôi. Mụ mạn phép nói ra Ä‘iá»u nà y.
− Lão sư gia cứ nói.
− Quáºn chúa không nên và o Nguyệt Tình lầu. Tòa lầu nà y không phải chá»— cho quáºn chúa quá vãng. Vá»›i lại hôm nay chúng ta phải đối phó vá»›i lão quá»· có ngoại danh Dâm Thần.
Quáºn chúa cứ ở lại đây mà chá» mụ cùng vá»›i hai vị Lạt Ma là được rồi.
Lão bà Kha Giã Na vừa dứt lá»i thì bất ngá» Cáp Nháºt Hồng báºt đứng dáºy nhá»m ngưá»i qua cá»a sổ nhìn qua tòa lầu Nguyệt Tình. Thấy hà nh động khác thưá»ng cá»§a Nháºt Hồng, Kha Giã Na tò mò nhìn theo hướng mắt cá»§a nà ng.
Äôi chân mà y bạc cá»§a Kha Giã Na cau hẳn lại khi thấy Lệnh Thế Kiệt Ä‘i cùng vá»›i má»™t mỹ nữ bước và o Nguyệt Tình lầu. Mỹ nữ đó chẳng phải ai khác mà chÃnh là chá»§ nhân Ma Cung Tiêu Thái Ngá»c.
Kha Giã Na liếc trá»™m Cáp Nháºt Hồng.
Hai cánh môi cá»§a nà ng mÃm lại, sắc diện đã biến qua mà u nhợt nhạt như Ä‘ang tức giáºn Ä‘iá»u gì đó.
Cáp Nháºt Hồng lẩm nhẩm nói:
− ChÃnh y phải không?
Kha Giã Na há»i nà ng:
− Quáºn chúa thấy Lệnh công tá»?
− Sư gia cũng thấy Lệnh Thế Kiệt?
Nà ng quay lại nhìn Kha Giã Na:
− Có đúng là Lệnh Thế Kiệt không?
− ÄÃch thị là Lệnh công tá». Có lẽ Thế Kiệt xuất hiện tại Nguyệt Tình lầu nhằm má»™t mục Ä‘Ãch như chúng ta.
Kha Giã Na buông một tiếng thở dà i:
− Xem chừng đêm nay chúng ta không được lợi lắm nếu Lệnh công tỠxuất hiện ở đây.
Cáp Nháºt Hồng như không nghe lá»i Kha Giã Na vừa nói mà lÆ¡ là há»i ngược lại lão bà sư gia:
− Lệnh công tá» Ä‘i cùng vá»›i má»™t nữ nhân. Lão sư gia biết ngưá»i đó không?
Kha Giã Na lắc đầu:
− Lão bà nà y sao biết được. Có thể ả kia là một kỹ nữ trong Nguyệt Tình lầu.
Cáp Nháºt Hồng khẩn trương hẳn lên:
− Kỹ nữ trong Nguyệt Tình lầu? Sao Lệnh công tỠlại có thể đi cùng với một kỹ nữ được chứ.
− Äó là chuyện cá»§a nam nhân, sao quáºn chúa có thể biết được.
Nháºt Hồng lắc đầu:
− Ta không tin má»™t ngưá»i như Lệnh công tá» lại có cái tâm giống như Nam Quân Gia Hầu Dâm Thần. Lão sư gia nhìn sao lại cho rằng ả kia là má»™t kỹ nữ cá»§a Nguyệt Tình lầu?
− Trang phục cá»§a ả nói ra Ä‘iá»u đó. Nếu má»™t nữ nhân Ä‘oan trang thì không bao giá» váºn trang y bằng lụa má»ng và lại bước chân và o lầu Nguyệt Tình vá»›i má»™t nam nhân.
Cáp Nháºt Hồng trợn tròn hai mắt:
− Váºy là Thế Kiệt cÅ©ng Ä‘i tìm hoa như lão Nam Quân Gia Hầu?
− Lệnh công tỠđã và o Nguyệt Tình lầu vá»›i má»™t ả kỹ nữ thì Ä‘Ãch thị là đi tìm hoa rồi.
− Ta phải gặp Lệnh công tá».
Kha Giã Na cau mà y:
− Quáºn chúa cÅ©ng và o Nguyệt Tình lầu ư?
Nháºt Hồng gáºt đầu:
− Ta muốn biết Lệnh công tỠcó giống như lão Dâm Thần Nam Quân hay không?
− Äiá»u đó chẳng giúp Ãch được gì cho chúng ta. Quáºn chúa đừng quên chúng ta đến Dương Châu lần nà y cốt để Ä‘oạt pho tượng kim thân La Hán cá»§a lão Dâm Thần Nam Quân.
− Ta biết rồi, nhưng cÅ©ng muốn biết con ngưá»i tháºt cá»§a Lệnh Thế Kiệt. Nếu đúng như lão sư gia nói, y đến Nguyệt Tình lầu để tìm hoa thì ta sẽ giết y ngay.
Kha Giã Na cau mà y:
− Quáºn chúa đừng quên những gì mà ngưá»i võ lâm đã truyá»n tụng. Lệnh công tá» giỠđây không phải như xưa nữa, mà là Quá»· Kiếm Khách.
Nháºt Hồng sa sầm mặt, nhưng lạnh lùng nói:
− Mặc... dù Lệnh Thế Kiệt có là Quỷ Kiếm Khách thì ta cũng phải biết chân tướng của y ra sao.
Kha Giã Na lắc đầu:
− Quáºn chúa thân pháºn cà nh và ng lá ngá»c cá»§a đất Tây Hạ, không nên vì má»™t gã nam nhân mà dấn bước và o chốn ô uế.
− Kha Giã Na sư gia đừng cản ta nữa. Ta đã quyết định rồi thì không lùi bước đâu.
Cáp Nháºt Hồng dá»i bá»™ bước ra cá»a.
Kha Giã Na bối rối gá»i:
− Quáºn chúa...
Cáp Nháºt Hồng quay lại:
− Sư gia đừng cản ta. Nếu như ta có mệnh hệ nà o thì sư gia cứ quay vỠTây Hạ bẩm báo với mẫu thân. Ta bị hại là do lỗi của ta.
− Quáºn chúa.
Nháºt Hồng quay ngoắt lại, mở cá»a bước ra ngoà i gian thượng khách trong tòa khách Ä‘iếm đối diện tòa Nguyệt Tình lầu.
Kha Giã Na bước nhanh chân theo Cáp Nháºt Hồng, nhưng nà ng đã dừng bá»™ cản lão bà lại:
− Lão sư gia chưa cải trang mà đi cùng vá»›i ta thì Thế Kiệt nhất định sẽ nháºn ra ngay.
Hãy để một mình ta và o trong Nguyệt Tình lầu. Còn sư gia thì cứ ở đây chỠđến khi lão Nam Quân Gia Hầu xuất hiện mới xuất đầu lộ diện.
− Lão bà nà y không yên tâm.
− Sư gia xuất hiện chẳng khác nà o nói cho bá»n cao thá»§ võ lâm Trung Nguyên biết mục Ä‘Ãch cá»§a ngưá»i Tây Hạ.
Kha Giã Na bối rối thở dà i:
− Thân pháºn cá»§a quáºn chúa không thể...
Cáp Nháºt Hồng cau mà y tá» vẻ bất nhẫn:
− Sư gia hãy quên thân pháºn cá»§a ta Ä‘i. Lúc nà y ta Ä‘ang là nam nhân vá»›i nước da và ng bệnh như bị bệnh gan mà , sao có thể là quáºn chúa Tây Hạ được. Trong Nguyệt Tình lầu còn có nhị Lạt Ma, nên không ai có thể hại được ta. Và võ công cá»§a ta lại được Ä‘Ãch truyá»n từ sư gia. Chẳng lẽ sư gia hãi sợ võ công cá»§a cao thá»§ Trung Nguyên nên không tin và o những gì đã truyá»n thụ cho ta?
− Lão bà đây chỉ lo cho quáºn chúa.
− Ta biết lão sư gia lo cho ta rồi, nhưng chẳng lẽ vì sá»± lo lắng đó mà ta mãi mãi phải chịu sá»± bảo bá»c cá»§a sư gia à ? Ta đã cạn lá»i, sư gia đừng cản nữa.
Nà ng nhìn Kha Giã Na vá»›i ánh mắt khe khắt cá»§a má»™t vị quáºn chúa. Chạm và o ánh mắt quyá»n uy cá»§a nà ng, Kha Giã Na chỉ biết thở dà i.
Nháºt Hồng mỉm cưá»i nói:
− Lão sư gia yên tâm, ta chẳng sao đâu.
− Nếu có chuyện gì xảy ra thì quáºn chúa cứ thoát ra ngoà i Nguyệt Tình lầu.
Cáp Nháºt Hồng gáºt đầu:
− Sư gia ở lại đây cũng phải chú nhãn để xem chừng lão Nam Quân Dâm Thần có xuất hiện không đó.
Kha Giã Na gáºt đầu nhưng buông má»™t tiếng thở ra. Mụ nghiêm giá»ng tháºt trang trá»ng nói:
− Quáºn chúa phải hết sức cẩn tháºn.
− Sư gia yên tâm, ta tự khắc lo liệu được cho mình.