Nhưng không thể trách gã, từ khi Âu Dương quay về Vạn Tiên sơn thì mỗi ngày trước sơn môn đều tụ tập một đám người đông đúc. Ngày thứ nhất là mấy trăm người đến bây giờ là mấy vạn người. Có người từng bắt chước Âu Dương đi loạn con đường Yêu Cung Thủ chống đỡ đến hiện tại, có một ít tiễn thuật không sai, cũng có thiên phú muốn đi con đường Yêu Cung Thủ.
Âu Dương có nhìn mấy người đó, đúng là có khá nhiều được thiên phú cực tốt, nhưng thiên phú mạnh hơn không đại biểu ngươi có thể đi con đường Yêu Cung Thủ. Yêu Cung Thủ cần là cái gì? Tiễn thuật đánh đâu thắng đó? Tâm tình bình tĩnh? Đều không phải!
Muốn thật sự trở thành Yêu Cung Thủ giống như Âu Dương nhất định phải có một điều, đó là tầm nhìn! Từ thuở ban đầu Âu Dương lựa chọn đi lên con đường này là bởi vì Chân Thực Chi Nhãn mang đến tầm nhìn đáng sợ, có tầm nhìn đại biểu có tầm bắn.
Một Yêu Cung Thủ nếu mất đi tầm nhìn thì hắn còn không bằng một Yêu Chiến Sĩ không có yêu hóa.
- Sư phụ, có công pháp gì khiến ánh mắt nhìn càng xa, cảm giác biến càng nhanh nhạy không?
Âu Dương và Bạch Hủ Minh ở trong Tàng Kinh các Vạn Tiên sơn đi dạo hai ngày, chỗ này là một trong những nơi cơ mất nhất của Vạn Tiên sơn. Tại đây đệ tử bình thường, thậm chí trưởng lão tiến vào có thời hạn, nhưng thời hạn này đối với Âu Dương và Bạch Hủ Minh là không tồn tại.
Bạch Hủ Minh ở Vạn Tiên sơn thuộc tượng trinh tinh thần, trước khi Âu Dương xuất hiện, Chiến Đế Bạch Hủ Minh một mình chống đỡ Vạn Tiên sơn. Bây giờ Âu Dương xuất hiện, sức của một người uy hiếp thiên hạ, cái danh thái thượng trưởng lão xem như danh đúng với thực.
Bạch Hủ Minh ngẫm nghĩ, nói:
- Mỗi một tông phái đều có công pháp tăng tầm nhìn và cảm giác, nhưng yêu cầu của ngươi quá cao. Theo ta được biết, cho dù là Tiềm Hải thánh địa Mật La Quan Tâm ở thời kỳ đỉnh Đại Đế tối đa thấy ngoài tám ngàn dặm, muốn ở cấp Đại Đế dễ dàng nhìn từng cử động ngoài ngàn dặm thì chỉ có Vô Tướng Pháp Nhãn đã thất truyền.
Âu Dương nhìn Bạch Hủ Minh, hỏi:
- Vô Tướng Pháp Nhãn? Công pháp này tại sao thất truyền?
Hắn biết chuyện bình thường các việc đều liên quan chút ít đến bí mật viễn cổ, hiện tại hắn thiếu chính là tìm ra họa quyển viễn cổ.
- Vô Tướng Pháp Nhãn xem như là một loại công pháp thời viễn cổ, nó là quyển hoàn chỉnh ở Tiềm Hải thánh địa Mật La Quan Tâm, nhưng môn công pháp này sau viễn cổ chỉ còn là truyền thuyết.
Bạch Hủ Minh chỉ biết về Vô Tướng Pháp Nhãn, bản thân lão không rõ nó rốt cuộc biến mất ở đâu.
- Tiềm Hải thánh địa? Không lẽ là ở Mê Hồn Hải?
Âu Dương chưa nghe nói đến Tiềm Hải thánh địa bao giờ. Đừng nhìn Âu Dương bước vào Chân Linh Giới lâu như vậy, sự thật là hắn không hiểu nhiều về các tông phái, thánh địa.
- Tiềm Hải thánh địa ở Nam Lâm Xích Thủy, chỗ giao giới Xích Thủy và Mê Hồn Hải có một vòng xoáy to lớn, dưới vòng xoáy nghe nói chính là Tiềm Hải thánh địa. Nghe nói lúc trước Vô Tướng Pháp Nhãn mất tích trong Mê Hồn Hải. Sao vậy? Chắc không phải ngươi lại muốn xông Mê Hồn Hải?
Bạch Hủ Minh có chút nghi ngờ nhìn Âu Dương.
Bạch Hủ Minh đã biết tình huống hiện nay của Âu Dương dùng ý chí hủy diệt làm tên đúng là sức chiến đấu vô song, nhưng cũng chỉ có một mũi tên, nếu không thể giết chết kẻ địch ngay thì Âu Dương sẽ rơi xuống đỉnh Đại Đế, chuyện này rất nguy hiểm.
- Nếu đã khai sáng ra ra dòng Yêu Cung Thủ thì dù thế nào cũng phải đi tiếp con đường này, ta không muốn khiến Yêu Cung Thủ là phù dung sớm nở tối tàn trên người ta.
Âu Dương đối với cung tiễn có cảm tình sâu đậm, còn khai tông lập phái, đặc biệt sáng tạo ra một loại lưu phái thuộc về mình, đây là mỹ danh vạn cỗ ca ngợi, Âu Dương muốn có được mỹ danh như thế.
- Tương truyền Mê Hồn Hải chính là chiến trường cuộc chiến viễn cổ, ta cho rằng lấy năng lực hiện tại của ngươi đi vào có lẽ...
Bạch Hủ Minh nhìn Âu Dương, cuối cùng lắc đầu nói:
- Được rồi, có một số việc ta cảm thấy nên nói cho ngươi biết thì tốt hơn.
- Thần Cốt chiến thuyền bị ngươi tam tiễn hủy diệt, nhưng ngươi không biết ngươi hủy chỉ là một trong số Thần Cốt chiến thuyền, nghe nói mỗi một Thần Cốt chiến thuyền đều là anh linh các cường giả viễn cổ chết trận không tan biến ngưng tụ thành, bây giờ chỉ dựa vào ý chí hủy diệt tiến sâu vào Mê Hồn Hải có thể...
Bạch Hủ Minh chưa dứt lời đã bị Âu Dương cắt đứt.
- Sư phụ nói cái gì? Thần Cốt chiến thuyền không chỉ có một cái?
Từ rất lâu về trước Âu Dương dùng tam tiễn hủy diệt Thần Cốt chiến thuyền thì đã lấy làm lạ. Nếu thật sự là chiến thuyền do vô số xương cốt viễn cổ cường giả hợp thành thì cho dù không có lực phi tiên cũng đủ hủy thiên diệt địa, ba mũi tên của hắn sao có thể hủy đi nó?
- Ta không biết Thần Cốt chiến thuyền có bao nhiêu cái, nhưng ta biết trong Mê Hồn Hải có vô số cường giả anh linh không tán, xương cốt hoặc da thịt biến thành một loại không thể tưởng tượng. Nếu ngươi muốn bốn mươi năm sau bước lên đại nhị Xuyên Vân thuyền lĩnh ngộ bí mật Mê Hồn Hải thì ít nhất hiểu ra được ý chí vĩnh sinh.
- Ý chí vĩnh sinh!
Âu Dương gật đầu, so với giết chóc hủy diệt thì vĩnh sinh dễ dàng hơn nhiều. Hắn đã được đến vĩnh sinh căn nguyên, khi căn nguyên chậm rãi trở thành lực vĩnh sinh thì hắn không cần ngộ đạo gì nữa, trực tiếp dùng lực Thần Sư nghịch thiên sửa mệnh ra một ý chí vĩnh sinh liền đủ.
Trong bốn loại ý chí thì trừ ý chí hủy diệt không thể cải tạo ra, ba ý chí còn lại chỉ cần đạt đến một loại thoát ly căn nguyên tự thành lực lượng, khi đó Âu Dương có thể dùng cách này tăng cao cho mình.
Loại thủ đoạn này nhìn từ mặt nào đó thì rất đáng sợ, người khác khó nhất là tìm đến căn nguyên ngộ đạo ý chí, mà Âu Dương có hết bốn loại căn nguyên. Chỉ cần đạt thành một loại ý chí thì loại thứ hai sẽ lập tức xuất hiện.
Người khác dùng cùng thời gian ngay cả một loại ý chí cũng không thể lĩnh ngộ, nhưng Âu Dương có lực thần sứ và Tứ Phương chiến kỳ, trong Tứ Phương chiến kỳ thì hủy diệt là khó nhất hắn cũng vượt qua, tiếp theo là con đường bằng phẳng, phi tiên sắp đến.
- Âu Dương, ngươi có được vận khí vượt xa người thường nhưng đừng khinh thị bí mật viễn cổ. Bí mật viễn cổ không bị giải thì Chân Linh Giới vĩnh viễn sẽ không xuất hiện phi tiên, truyền thuyết này đã có từ rất lâu về trước. Tứ Phương chiến kỳ là bốn loại ý chí vì đánh vỡ truyền thuyết mà xuất hiện. Nếu ta đoán không sai thì coi như ngươi có Tứ Phương chiến kỳ thì tối đa chỉ lĩnh ngộ được ý chí tam phương.
Bạch Hủ Minh luôn không nói chuyện này ra vì sợ đả kích Âu Dương.
Bí mật viễn cổ là một cái khóa, nó khóa cứng con đường phi tiên, cách vào cửa duy nhất là mở khóa này.
- Sư phụ, những gì người nói thì ta có nghĩ qua rồi, cho nên bốn mươi năm tiếp theo ta sẽ không rời khỏi Vạn Tiên sơn, chuyện Vô Tướng Pháp Nhãn chờ sau này rồi tính.
Âu Dương gật đầu, đặt công pháp trong tay xuống. Chính lúc này, Âu Dương chợt phát hiện trong người còn lại hai chiến kỳ bắt đầu không thể khống chế di chuyển.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 11 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Goncopius
Yêu Cung Tác Giả: Minh Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 488: Ban đêm chong đèn.
Nguồn: MT
Bất khuất chiến kỳ, trung hậu chiến kỳ! Hai chiến kỳ này bỗng thoát khỏi Âu Dương khống chế, bắt đầu phá hư trong người hắn.
Âu Dương phụt một tiếng hộc ngụm máu, quỳ xuống đất. Ý chí hủy diệt bùng ra từ người Âu Dương định áp chế hai phương chiến kỳ, nhưng cho dù ý chí hủy diệt có mạnh cỡ nào thì tuyệt đối không thể áp chế hai phương ý chí bất khuất và trung hậu.
- Ài, điều ta lo lắng rốt cuộc vẫn xảy ra.
Bạch Hủ Minh nhìn Âu Dương hôn mê ngã ra đất, bất đắc dĩ lắc đầu. Tứ Phương chiến kỳ là chìa khóa thông hướng phi tiên, nhưng chìa khóa này có gai.
Bạch Hủ Minh nhìn Âu Dương nằm trên mặt đất hôn mê, vung tay, mang hắn bay ra khỏi Tàng Kinh Các, quay trở về sườn núi Âm Vân phong.
- Tứ Phương chiến kỳ trăm năm lấy mạng. Nếu trong vòng trăm năm không đánh vỡ bí mật viễn cổ, không thể vũ hóa phi tiên thì cho dù ngươi có được ý chí tam phương cuối cùng sẽ ôm hận mà chết.
Bạch Hủ Minh nói những điều này liên quan quan đôi chút đến truyền thuyết viễn cổ.
Tứ Phương chiến kỳ có lực lượng to lớn như vậy, chúng nó có thể tồn tại chủ yếu là tứ phương dung hợp, kiềm chế nhau. Bây giờ Âu Dương hấp thu hai chiến kỳ hủy diệt và vĩnh sinh, hai cái khác bắt đầu tạo phản, hiện tại sinh mệnh của hắn bước vào thời gian đếm ngược.
Thời gian trước Âu Dương có được Tứ Phương chiến kỳ, tính theo bình thường thì chủ nhân Tứ Phương chiến kỳ chắc chỉ có sinh mệnh trăm năm, nếu trong thời gian đó Âu Dương không thể mở bí mật viễn cổ, vũ hóa phi tiên thì hắn sẽ bị chiến kỳ trong người mình giết chết.
Âu Dương lại hộc ngụm máu, mắt nửa mở. Mới rồi trong chớp mắt bất khuất chiến kỳ và trung hậu chiến kỳ sự khống chế của hắn, bắt đầu phá hỏng thân thể hắn. Mặc dù lần này phá hư không tính nghiêm trọng nhưng Âu Dương có chút sợ hãi.
- Tứ Phương chiến kỳ, trăm năm lấy mạng. Mới rồi chúng nó đang nói cho ngươi biết, sinh mệnh của ngươi còn chưa đến trăm năm. Nếu trong trăm năm ngươi không thể mở bí mật viễn cổ, vũ hóa phi tiên thì chỉ có hai kết quả.
Bạch Hủ Minh mắt ảm đạm, đừng nhìn Âu Dương một đường đi tới tràn ngập thần kỳ, trăm năm từ chỉ có một loại ý chí bước vào hàng phi tiên có lẽ hắn có thể làm ra được.
Nhưng mở bí mật viễn cổ thì sao? Bí mật viễn cổ là cái gì không ai biết, điểm cuối của bí mật viễn cổ ở đâu cũng không một ai biết.
Âu Dương lau máu nơi khóe miệng, đứng dậy. Ngắn ngủi hỗn loạn sau đó chiến kỳ lại trở về bình tĩnh, nhưng lời của Bạch Hủ Minh khiến Âu Dương khó mà bình tĩnh lại.
Trong trăm năm vũ hóa phi tiên, Âu Dương cảm thấy không thành vấn đề, có lực Thần Sư trợ giúp Tứ Phương chiến kỳ, trăm năm ngộ ý chí tứ phương không phải việc khó.
Nhưng khó ở chỗ bí mật viễn cổ không bị mở ra thì vĩnh viễn không có khả năng xuất hiện ý chí tứ phương.
"Phong Bạo thành, Hoắc Khải Phong, Tỏa Yêu tháp!"
Âu Dương thầm nhủ. Thăm dò nhiều bí mật viễn cổ như vậy, Âu Dương đại khái đoán ra được vài phần. Bí mật viễn cổ chắc là có liên quan đến chủ nhân Phong Bạo thành, Hoắc Khải Phong. Lần đầu tiên hắn thấy viễn cổ họa quyển thì Hoắc Khải Phong dùng lực lượng của mình phong ấn thế giới mở ra Tỏa Yêu tháp, tất cả điểm cuối bí mật viễn cổ Âu Dương đoán có lẽ đều nằm trong Tỏa Yêu tháp.
- Sư phụ, bốn mươi năm tiếp theo ta sẽ không rời khỏi Vạn Tiên sơn, ta phải tiềm tâm ngộ đạo viễn cổ ý chí. Tuy rằng ba loại nhưng cũng quá đủ cho ta xông vào Mê Hồn Hải một lần tìm đường viễn cổ!
Âu Dương đã có quyết định, nhất định phải trong bốn mươi năm nắm trong tay hai loại ý chí vĩnh sinh và bất khuất, lấy lực lượng ý chí tam phương xông vào Mê Hồn Hải, đem tất cả viễn cổ họa quyển hoàn thành, tìm ra ngọn nguồn chung kết viễn cổ, chỉ như vậy thì hắn mới có con đường sống.
- Ta sẽ phong kín Âm Vân phong cho ngươi, con đường tiếp theo chỉ dựa vào chính ngươi đi.
Bạch Hủ Minh biết từ giờ phút này không còn ai có thể giúp đỡ cho Âu Dương, hắn phải chiến đấu vì sinh tồn, vì số mệnh.
Nếu nói lúc trước mở bí mật viễn cổ là loại tò mò thì bắt đầu từ bây giờ, bí mật viễn cổ đã liên kết với sinh mệnh của Âu Dương, nếu không thể mở ra bí mật này thì hắn chỉ có một con đường chết.
Bạch Hủ Minh phong tỏa Vạn Tiên sơn, Âu Dương một mình ở trong sơn phúc, chuyện này trong Vạn Tiên sơn chỉ có Bạch Hủ Minh và Lỗ Tu là biết.
Sinh mệnh trăm năm đối với người thường có lẽ rất lâu dài, nhưng với cường giả cấp ý chí thì trăm năm chỉ trong chớp mắt. Thời gian ngắn như vậy muốn mở ra bí mật viễn cổ, Âu Dương có thể sáng tạo kỳ tích không? Coi như là Bạch Hủ Minh có niềm tin rất lớn với Âu Dương cũng lần đầu tiên thấy mờ mịt.
Thời gian như nước trôi nhanh, Âu Dương ở trong sơn phúc Âm Vân phong đã hơn hai mươi năm. Hơn hai mươi năm nghe thì rất dài nhưng Âu Dương cảm giác chớp mắt đã qua.
Âu Dương không trôi qua hai mươi năm uổng phí, thời gian này hắn dựa vào lực Thần Sư vì mình nghịch thiên cải mệnh có được loại thứ hai, ý chí vĩnh sinh.
Y chí vĩnh sinh xuất hiện không kinh thiên động địa như ý chí hủy diệt, tuy nhiên nó xuất hiện đại biểu Âu Dương có mũi tên thứ hai, vĩnh sinh tiễn.
Có hai tên trong tay, Âu Dương tin tưởng nếu hắn dốc hết sức thì trong Chân Linh Giới thật sự không có ai đánh một trận với hắn được. Nhưng mục tiêu của Âu Dương không phải thiên hạ vô địch mà là đường viễn cổ. Khi số mệnh cùng đường viễn cổ dây dưa thì Âu Dương chỉ có thể lựa chọn tiến lên không ngoái đầu, bởi vì lùi lại cũng chỉ có một con đường chết.
Âu Dương độn ra khỏi sơn phúc Âm Vân phong, đã hơn hai mươi năm hắn không bước ra khỏi đây. Âm Vân phong vẫn hoang vắng như trước, ngay cả Bạch Hủ Minh cũng đã rời đi.
Âu Dương lần đầu tiên cảm thán:
- Hai mươi năm đủ để một người trưởng thành, tính đến thì ta chỉ còn bảy mươi năm thọ mệnh, không biết trong bảy mươi năm này ta có thể đánh vỡ bí mật được không.
Bị tử vong đuổi theo phía sau, loại cảm giác này không tự trải qua thì ngươi rất khó tưởng tượng.
Trời đêm giống như xúc tua của ác ma lan tràn khắp Chân Linh Giới. Lúc này phía trước sơn môn Vạn Tiên sơn, năm chữ to thiên hạ đệ nhất tông chớp lóe ánh sáng vàng tựa như đèn sáng trong đêm đen, chiếu sáng phía trước cho đệ tử Vạn Tiên sơn thủ môn.
Một đệ tử thủ môn cười to nói:
- Hai mươi năm này đúng là bình tĩnh thật, mà thiên cung bị hủy diệt coi như Vạn Tiên sơn chúng ta mở mặt mở mày.
Nửa năm trước Vạn Tiên sơn lần nữa xuất động nhiều cường giả giết vào Tây Vực Sa châu, một hơi tru sát hết tất cả dư nghiệt thiên cung. Đến đây thì Vân Đỉnh thiên cung từng là một trong bát đại tông phái chân chính bị xóa tên khỏi Chân Linh Giới.
Một đệ tử tham gia Vạn Tiên sơn không lâu được phái đi trông sơn môn mở miệng nói:
- Tiếc rằng khi đó Âu Dương thái thượng trưởng lão không ở, nếu không thì thái thượng trưởng lão đích thân ra tay, có lẽ không cần Vạn Tiên sơn chúng ta động can qua lớn như vậy.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 11 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Goncopius
Yêu Cung Tác Giả: Minh Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 489: Dạ Chi Đại Đế Dạ Thiên
Nguồn: MT
- Lấy uy lực của thái thượng trưởng lão, có lẽ chỉ cần một mũi tên duy nhất là đủ diệt thiên cung rồi.
Đệ tử thủ môn ban đầu phản bác, là người hâm mộ trung thành của Âu Dương:
- Ngươi biết thái thượng trưởng lão là đẳng cấp gì không? Những dư nghiệt này cũng đáng giá cho thái thượng trưởng lão ra tay? Lúc các ngươi còn ở trong bụng mẹ thì thái thượng trưởng lão đã oai phong một cõi Chân Linh Giới!
- Thật ra bốn chữ thiên hạ đệ nhất là Âu Dương trưởng lão một tay giành về. Hai mươi năm nay các ngươi thấy bình tĩnh, sự thật là bên ngoài vẫn có gió thổi cỏ lay, dù gì đã rất lâu Âu Dương trưởng lão không xuất hiện, đám hề đó lại muốn đi tìm chết!
Khi đám người trò chuyện thì bỗng một tên có thị giác tốt chỉ vào phía xa, kêu lên:
- Ngươi nhìn kia, hình như bên kia có người!
- Có người? Cẩn thận chút, xem coi là ai!
Một đám đệ tử thủ môn Vạn Tiên sơn không dám lơ là, năm người lần mò tới trước, siết lệnh bài trong tay. Mặc dù họ không tin có người dám xông Vạn Tiên sơn nhưng có chức trách trong người, phải cẩn thận chút.
Phía xa một bóng đen đi trên trên đường núi uốn lượn, người này mặc đồ đen nhưng từ ánh sáng vàng bốn chữ thiên hạ đệ nhất chiếu ra khuôn mặt khá trẻ của người đó.
Người áo đen giống như u linh trong đêm, từ thân thể toát ra khí thế quái dị không gì sánh được.
Người áo đen từ xa thấy năm đệ tử thủ môn Vạn Tiên sơn sơn môn tiến đến, nhưng ánh mắt không ngừng lại ở năm người mà xa xa nhìn năm chữ ý chí hủy diệt.
Người áo đen nói:
- Hơn hai mươi năm, ta đến hoàn thành lời hứa!
Nươc mắt lăn khỏi khóe mắt y, nếu có cường giả nào ở tại đây sẽ cực kỳ giật mình.
Người áo đen này là Hắc Đế Dạ Thiên, gần hai mươi năm nay nổi danh như cồn! Hắc Đế Dạ Thiên không đi con đường bình thường, dựa vào công pháp mình sáng tạo một đường vượt qua mọi chông gai bước vào hàng Đại Đế.
Trong Thiên Hồn y lấy lực lượng cường đại đoạt danh Thiên Hồn chí tôn sát thủ.
Dạ Thiên giống như là đêm tối, y sẽ không ra tay vào ban ngày, bởi vì y là u hồn trong bóng đêm. Bất cứ nhiệm vụ nào Dạ Thiên nhận đều chưa từng thất bại. Hơn hai mươi năm nay có đủ các phương cường giả chết trong tay Dạ Thiên.
Khiến Dạ Thiên nổi tiếng nhất là nửa năm trước Vạn Tiên sơn ra lệnh truy sát, muốn đấu với thiên cung tông chủ Lý Minh Thu. Lý Minh Thu bản thân là đỉnh Đại Đế, Dạ Thiên vào ban đêm ứng chiến cùng Lý Minh Thu đỉnh Đại Đế, trận chiến ấy từ mặt trăng mới lên đánh đến bình minh. Dạ Thiên thật sự dựa vào buổi tối minh có sức chiến đấu gấp mười lần chém chết đỉnh Đại Đế Lý Minh Thu nổi danh lâu năm.
Bắt đầu từ giây phút đó, danh tiếng Dạ Thiên bắt đầu vang dội.
Nhưng mọi người chỉ thấy phút huy hoàng của Dạ Thiên nhưng ít có ai biết y một đường chặt bụi gai, hơn hai mươi năm trước chỉ là một phế vật thiên phú kém cỏi, ngay cả tông môn cũng khó thể gia nhập.
- Thiên phú không đại biểu tất cả!
Dạ Thiên lúc nào cũng nói câu này, hơn hai mươi năm trước tại Trung Châu nếu không có Âu Dương tặng cho Hóa Yêu quyết thì không có Dạ Chi Đại Đế ngày nay.
Hôm nay y rốt cuộc hoàn thành mọi thứ, bước chân vào hàng Đại Đế, hôm nay y đến hoàn thành lời từng hứa.
- Có ngày ta sẽ hai tay đưa chúng nó đi Vạn Tiên sơn!
Đây là lời Dạ Thiên từng hứa hẹn, y đã dùng năng lực của mình chứng minh đó không phải là câu nói suông, bây giờ y thật sự đi đến Vạn Tiên sơn.
Bóng người áo đen dần đến gần sơn môn Vạn Tiên sơn. Mấy đệ tử Vạn Tiên sơn thấy người đối diện, lòng hồi hộp.
Trong năm đệ tử Vạn Tiên sơn tiến lên có người tuổi lớn nhất mở miệng nói:
- Người đến là ai? Chỗ này là Vạn Tiên sơn thiên hạ đệ nhất tông, kẻ xông vào, chết!
Mặc dù gã cảm nhận từ người áo đen phát ra áp lực kinh tâm động phách, nhưng đệ tử Vạn Tiên sơn không làm mất mặt Vạn Tiên sơn.
Đệ tử thiên hạ đệ nhất tông là phải có ngạo khí như vậy, nếu không thể làm được cả gặp nguy không sợ thì không có khả năng gia nhập Vạn Tiên sơn.
Nghe lời đó, Dạ Thiên đi tới mười bước rồi ngừng lại. Khi Dạ Thiên dừng bước, đệ tử Vạn Tiên sơn lúc trước mở miệng lập tức nhận ra Tử Thần lệnh bài giắt ở thắt lưng Dạ Chi Đại Đế, Dạ Thiên Huyền Quế.
Hai mươi năm nay cái tên Dạ Thiên truyền khắp thiên hạ, Tử Thần lệnh bài mọi người chấn kinh, bây giờ Dạ Chi Đại Đế bỗng nhiên xuất hiện ở Vạn Tiên sơn, đám đệ tử cực kỳ kinh ngạc.
Không lẽ Dạ Thiên định đến Vạn Tiên sơn giết người? Chuyện này là không thể nào. Dạ Thiên có tu vi cao, buổi tối Dạ Thiên có tu vi đỉnh Đại Đế, nhưng trên Vạn Tiên sơn đừng nói là đỉnh Đại Đế, dù là cường giả ý chí bình thường cũng dư sức, vậy nên dù Dạ Chi Đại Đế đi đến Vạn Tiên sơn cũng không dám giết người ở đây.
Khi năm đệ tử kinh ngạc, thắc mắc ại sao Dạ Chi Đại Đế xuất hiện tại đây thì Dạ Thiên bùm một tiếng, quỳ trước sơn môn Vạn Tiên sơn!
Nhìn thấy tình hình này, tất cả đệ tử thủ vệ giật mình há hốc mồm. Không ai không biết Dạ Chi Đại Đế cuồng vọng, ngạo khí của Dạ Chi Đại Đế, thế mà bây giờ y quỳ trước sơn môn Vạn Tiên sơn? Đngs là chuyện khiến người khó tin nó là thật sự.
- Trung Châu Dạ Thiên tiến đến trả lại ân hai mươi lăm năm trước của Thần Tiễn Âu Dương!
Dạ Thiên không thèm để ý người khác, nói xong câu đó thì dập đầu, quỳ bò tới sơn môn Vạn Tiên sơn.
Nhìn Dạ Chi Đại Đế quỳ mà đi, mỗi một dặm là ở đường núi gập ghềnh lặp lại một câu:
- Trung Châu Dạ Thiên tiến đến trả lại ân hai mươi lăm năm trước của Thần Tiễn Âu Dương!
Giờ phút này, không có bất cứ đệ tử Vạn Tiên sơn nào ngăn cản Dạ Thiên, quỳ mà đi, chân thành như thế đủ rung động lòng người.
Trên Thông Thiên phong, Lỗ Tu nhận được tin Dạ Chi Đại Đế quỳ đi Vạn Tiên sơn, cả Vạn Tiên sơn bị tin tức chấn động.
Một Dạ Chi Đại Đế nổi danh thiên hạ mà lại quỳ trước sơn môn Vạn Tiên sơn tạ ơn, một đường quỳ đi, có thể tưởng tượng cần ân tình to lớn cỡ nào.
Vô số đệ tử Vạn Tiên sơn suy đoán Âu Dương trưởng lão rốt cuộc làm cái gì mà khiến Dạ Chi Đại Đế nổi danh thiên hạ quỳ đi đường núi Vạn Tiên sơn.
- Trung Châu Dạ Thiên tiến đến trả lại ân hai mươi lăm năm trước của Thần Tiễn Âu Dương!
Dạ Thiên vẫn nói một câu như vậy, mỗi quỳ đi một dặm là lại mở miệng một lần.
Dạ Thiên là người rất hiểu tri ân, Đại Đế tôn sư không tính cái gì. Nếu như năm đó không có Trung Châu Âu Dương tặng cho Hóa Yêu quyết và những diều thay đổi vận mệnh của y, có lẽ bây giờ Dạ Thiên còn ở trong tiểu tửu quán nào đó tại Trung Châu nhưỡng rượu mà sống.
Âu Dương thay đổi vận mệnh của y, phần ân tình này giống như tái sinh, Dạ Thiên từ lâu đã muốn làm chút gì đó cho hắn nhưng y không làm được. Mặc dù Dạ Thiên vô cùng cố gắng, nhưng so với Âu Dương huy hoàng tựa mặt trời ban trưa thì gã tối đa chỉ xem như một con đom đóm nhỏ.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 10 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Goncopius
Yêu Cung Tác Giả: Minh Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 490: Quỳ đi Vạn Tiên sơn.
Nguồn: MT
Dạ Thiên không có cách nào dùng hành động thực tế trả lại ân tình của Âu Dương, vậy nên lúc y trở thành chí tôn sát thủ, có được Tử Thần lệnh bài, giải quyết hết mọi chuyện xong đi tới Vạn Tiên sơn, dùng cách này nói cho người trong thiên hạ biết, Dạ Chi Đại Đế có ngày hôm nay toàn nhờ công của Thần Tiễn Âu Dương!
Một đường bò lên, lớp vải quần đầu gối Dạ Thiên đã tưa chỉ nhưng y không chịu đứng dậy. Từ sơn môn Vạn Tiên sơn đến Âm Vân phong mặc dù cách trăm dặm nhưng Dạ Thiên tin tưởng y có thể quỳ đi hết.
- Hai mươi lăm năm trước, hai mươi lăm năm trước là lúc Âu Dương ra khỏi cực cảnh quay về Vạn Tiên sơn, rốt cuộc Dạ Thiên có quan hệ gì với Âu Dương?
Bạch Hủ Minh bị tin tức Dạ Chi Đại Đế quỳ đi Vạn Tiên sơn kinh động, lão bay tới bên này nhìn các đệ tử Vạn Tiên sơn vây xem Dạ Chi Đại Đế dáng vẻ thành kinh, lão không thể tin được.
Bạch Hủ Minh có nghe nói chuyện của Dạ Thiên, tân tử thần Thiên Hồn, tay nắm Tử Thần lệnh bài. Trong tin đồn thì Dạ Thiên là dạ chi ác ma, nguyên Chân Linh Giới người chết trong tay Dạ Thiên nhiều không đếm xuể, y bị gọi là vua sát thủ máu lạnh nhất từ khi Thiên Hồn thành lập đến nay.
Nhưng có ai ngờ chính vua sát thủ này sẽ xuất hiện ở Vạn Tiên sơn, còn dùng cách rung động lòng người như vậy?
Có ai ngờ hiện tại vua sát thủ oai phong một cõi ở hai mươi lăm năm trước là một tiểu nam hài linh căn kém đến không có bất cứ tông phái nào muốn nhận?
Đừng nói là bọn họ, cho dù lúc trước Âu Dương tặng Hóa Yêu quyết cũng tuyệt đối không ngờ hắn sáng tạo ra một Đại Đế, hơn nữa chỉ dùng hai mươi lăm năm.
Ai nói thiên phú kém chắc chắn không có tiền đồ? Thiên phú của Âu Dương rất tệ, thân thể không hấp thu được cả linh nguyên. Nhưng thành tựu kiếm tẩu thiên phong của Âu Dương hiện nay huy hoàng như vậy.
Dạ Thiên cũng có thiên phú rất tệ, nhưng y chỉ dựa vào Hóa Yêu quyết giống Âu Dương Âu Dương lại diễn hóa ra dạ chiến chi thuật chỉ thuộc về mình y.
Không có công pháp tuyệt thế gì, không có danh sư chỉ đạo, Dạ Thiên và Âu Dương có chỗ giống nhau nhất là một chữ liều, đối diện khó khăn vĩnh viễn không ngã xuống mà chỉ nghĩ cách dùng sức mạnh của mình vượt qua. Âu Dương từng bước một vượt qua gian khó, chuyện rất dễ dàng với người khác đều bị Âu Dương cùng kiểu kỳ tích đi qua.
Dạ Thiên cũng giống như thế, không có linh căn, bị tông phái từ chối, Dạ Thiên không từ bỏ, dù tu luyện chậm thì y vẫn không bỏ cuộc, không có công pháp tốt, y vẫn không buông tha! Kiên trì. Từng một bước một kiên trì, cuối cùng xông ra dạ chiến chi thuật, giành được mỹ danh Dạ Chi Đại Đế.
Thiên tài thì sao? Thiên tài có thiên phú dị bẩm, nhưng thiên tài luôn đi con đường cũ của người khác, vậy dù có là siêu thiên tài cũng chỉ có thể lặp lại quỹ tích cũ.
Phế vật thì sao? Dạ Thiên bị gọi là phế vật, nhưng y từ một phế vật đến Dạ Chi Đại Đế chỉ cần hai mươi lăm năm, đây là thời gian mà rất nhiều người không thể tưởng tượng.
Hai mươi lăm năm sáng tạo một Đại Đế, thời gian này trở thành một truyền thuyết, một truyền thuyết đứng sau Âu Dương.
Lỗ Tu bay tới sau lưng Dạ Thiên, mặc dù là chủ Vạn Tiên sơn, là cường giả ý chí nhưng Dạ Chi Đại Đế xem như cường giả một phương, dù Âu Dương có ân với y thế nào thì đó là ân tình riêng giữa hai người, bây giờ Dạ Thiên đi tới Vạn Tiên sơn, nếu Lỗ Tu không nói câu gì thì coi không được.
- Dạ Chi Đại Đế, Âu Dương trưởng lão đã bế quan hai mươi năm không ra...
Lỗ Tu chưa nói hết câu đã bị Dạ Thiên đánh gãy:
- Nếu hai mươi năm không ra thì ta chờ hai mươi năm!
Dạ Thiên nói xong nhìn Hóa Yêu quyết và thanh sắc bì giáp trong tay mình.
Hai thứ này không quý giá, nhưng chính là hai thứ đó rất quý trọng trong mắt Âu Dương, Dạ Thiên. Năm đó Âu Dương tặng cho hai thứ này cho Dạ Thiên, y cảm thấy là ân tình.
Nhưng chân chính dựa vào hai thứ này đạt đến độ cao như hiện tại Dạ Thiên mới hiểu, lúc trước tấm lòng của Âu Dương đưa cho. Nếu bây giờ hỏi Dạ Thiên trên thế giới này thứ gì là quý nhất, Dạ Thiên chắc chắn sẽ đáp, là Hóa Yêu quyết và giáp da xanh, hai thứ này gần như là sinh mệnh của y.
Hai thứ này cũng là vật thay đổi vận mệnh của Âu Dương, hắn đưa chúng cho y, ân tình này Dạ Thiên không biết làm sao trả lại.
Lỗ Tu nhìn thấy trong mắt Dạ Thiên tín niệm kiên định không thể lay chuyển, đành nói:
- Vạn Tiên sơn có khách phòng thượng đẳng, không bằng đi khách phòng nghĩ ngơi rồi ngày khác báo cho Âu Dương trưởng lão biết được không?
- Không cần, xin Lỗ tông chủ cho tại hạ biết chỗ Âu Dương trưởng lão ở, Dạ Thiên đích thân hộ pháp, thủ vệ cho Âu Dương trưởng lão!
Dạ Thiên cảm ơn nhìn Lỗ Tu, nhưng trước khi thấy Âu Dương thì không ai khiến y đứng lên được.
Nhìn Dạ Thiên cố chấp, Lỗ Tu cũng hết cách. Lỗ Tu rất khó tưởng tượng rốt cuộc là ân tình lớn cỡ nào mà khiến đỉnh Đại Đế khom lưng cúi đầu quỳ đi sơn môn?
Không ai ngăn cản Dạ Thiên, từ khi Vạn Tiên sơn thành lập đến nay lần đầu tiên cho một người ngoài tiến vào, không phải nói Vạn Tiên sơn e sợ Dạ Thiên mà vì y dùng cách cảm động nhiều người.
Có rất nhiều cách cảm ơn, Dạ Thiên cũng muốn dùng cách khác càng thực tế trợ giúp Âu Dương, cảm tạ hắn, nhưng tiếc rằng y có cố gắng cỡ nào thì nhận ra so sánh với Âu Dương huy hoàng, y là con đom đóm không thể làm được gì.
Âu Dương có thù với Đạm Thai gia, mấy năm nay Dạ Thiên đã giết rất nhiều người Đạm Thai gia. Âu Dương có thù với Thái Nhất tông Trịnh gia, vài năm nay người Trịnh gia chết trong tay Dạ Thiên có trăm người.
Nhưng mọi thứ không tính là gì, nếu Dạ Thiên có năng lực thì y sẽ chọn ngay giết lên Thánh Tà đảo, đem tất cả đầu người Đạm Thai gia xâu chuỗi lại cùng mang đi Vạn Tiên sơn.
Tiếc rằng Dạ Thiên hiểu năng lực hiện tại của y không cách nào làm được những điều đó. Dạ Thiên vốn muốn chờ nữa, nhưng lực phi tiên của hắn chấn kinh thế gian, hiện tại hai mươi năm không lộ mặt, y cảm thấy có lẽ hắn sắp vũ hóa phi tiên.
Nếu đợi đến lúc Âu Dương vũ hóa phi tiên thì y không cách nào hoàn thành lời hứa, cho nên Dạ Thiên mới dùng cách này quỳ đi Vạn Tiên sơn.
- Thật không ngờ tính tình Dạ Chi Đại Đế trung hậu như vậy.
Có đệ tử Vạn Tiên sơn bình luận Dạ Thiên như vậy, cách nghĩ về y cũng sửa đổi. Lúc trước Dạ Thiên ở trong mắt mọi người là một sát thần, nhưng qua việc này, tin tưởng người trong thiên hạ đều hiểu Dạ Thiên không phải sát thần máu lạnh, y cũng có nhiệt huyết, chăng qua nhiệt huyết bị y ẩn giấu sâu nhất đáy lòng khó có người chạm vào.
Một số trưởng lão Vạn Tiên sơn suy đoán:
- Dạ Chi Đại Đế dùng Đại Đế tôn sư quỳ đi Vạn Tiên sơn, e rằng khắp thiên hạ không ai làm được. Có lẽ Âu Dương trưởng lão có ơn tái tạo với y mới được như vậy.
Họ đoán không sai, bởi vì Dạ Thiên có thể đi đến ngày hôm nay toàn bộ đều do lúc trước Âu Dương cho Hóa Yêu quyết và những lời đó.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 11 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Goncopius
Có lúc một chuyện nhỏ, nói một câu có thể thay đổi vận mệnh đời một người, chẳng qua có nhiều lúc rất nhiều người không muốn cho người khác cơ hội đó.
Trong Trung Châu thành, vô số tu luyện giả ngồi cùng một chỗ, lúc này họ thảo luận chỉ có một việc, đó là Dạ Chi Đại Đế Dạ Thiên quỳ đi Vạn Tiên sơn.
Từ lúc Dạ Thiên bước lên Vạn Tiên sơn đến bây giờ đã nửa tháng, trong nửa tháng nay y luôn ở quanh Âm Vân phong, hai tay nâng hai vật chờ đợi Âu Dương.
Có thể khiến một đỉnh Đại Đế làm ra hành động như vậy, mọi người đều suy đoán rốt cuộc xảy ra việc gì.
- Này này này, ta hỏi thăm được rồi!
Bỗng có một gã đàn ông cực kỳ vạm vỡ từ ngoài cửa đi vào, gã cao cỡ hai thước, cộng với cái mồm to, trông rất là buồn cười.
- Hỏi thăm được rồi?
Một đám người vây quanh gã đàn ông vừa đến.
Gã đàn ông kia chính là tu luyện giả bản thổ Trung Châu, từ nhỏ đã sinh ra ở Trung Châu, Dạ Thiên lại là người Trung Châu, cho nên mấy ngày nay gã đàn ông luôn hỏi thăm hai mươi lăm năm trước rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Hôm nay gã đàn ông đã hỏi thăm ra chuyện từ hai mươi lăm năm.
- Nói cho các ngươi, chắc chắn các ngươi không tin được!
Gã đàn ông ngồi xuống, liền có người rót một tách trà cho gã.
Gã đàn ông uống ực ừng vài hớp trà mới nói:
- Hai mươi lăm năm trước Dạ Thiên chính là người Trung Châu thành.
- Lão Hắc, ngươi dừng nói dài dòng được không!
Nghe lão Hắc chưa vô chủ đề chính, có người không vui nói.
- Hắc hắc, được rồi, hai mươi lăm năm trước Dạ Chi Đại Đế thật ra là một...
Lão Hắc nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói:
- Thật ra là một phế vật!
- Một phế vật!
Nguyên tửu lâu xôn xao. Dạ Thiên trỗi dậy như mặt trăng rực rỡ, trong mắt nhiều người, Hắc Đế Dạ Thiên tự sáng tạo ra dạ chiến chi thuật, chính là nhân vật cấp khai tông lập phái, nhân vật như vậy mấy ngàn năm, thậm chí là vạn năm đều hiếm khi xuất hiện một người.
Hai mươi lăm năm đã đạt đến đỉnh Đại Đế, rất nhiều người không dám cả tưởng tượng. Nhưng bây giờ lão Hắc nói cho bọn họ, hai mươi lăm năm trước Hắc Đế Dạ Thiên Dạ Thiên chính là một phế vật, làm sao họ có thể tin tưởng?
- Đúng vậy, hai mươi lăm năm trước Dạ Chi Đại Đế từng tham gia đợt thu đồ đệ của Vạn Tiên sơn, nhưng bởi vì không có linh căn mà bị đánh rớt, trở lại Trung Châu thành, chính lúc đó Dạ Thiên gặp phải Thần Tiễn Âu Dương!
Lão Hắc đã hỏi thăm rất rõ ràng, mặc dù gia gia của Dạ Thiên chết rồi nhưng một số hàng xóm cũ vẫn còn nhớ.
Lão Hắc nói ra hết những gì mình nghe ngóng được:
- Nghe nói Thần Tiễn Âu Dương đem hai vật chí bảo trên người mình giao cho Dạ Thiên, mới có Dạ Chi Đại Đế sau này.
Gã nói xong nguyên tửu lầu chìm trong yên lặng, người nói không thấy gì nhưng người nghe thì khác.
Hai mươi lăm năm trước vẫn là một phế vật, có được Thần Tiễn Âu Dương ban cho báu vật, chỉ mất hai mươi lăm năm đã đạt dến đỉnh Đại Đế, điều này khiến người dã phải suy nghĩ rốt cuộc là chí bảo gì thay đổi vận mệnh của mọi người.
Con người đều có lòng tham, nhưng những người có mặt tối đa chỉ ảo tưởng. Báu vật ở trên người Dạ Thiên, khắp thiên hạ dám đi cướp đoạt Dạ Thiên có Tử Thần lệnh bài, tu vi thì là đỉnh Đại Đế chắc không có mấy ai.
Âu Dương thì càng đừng nói. Thần Tiễn Âu Dương một mũi tên diệt sát cường giả cấp ý chí có ai mà không biết, cường giả như vậy một mình uy hiếp cả Chân Linh Giới, muốn từ tay hắn cướp thứ gì độ khó còn hơn cả cho họ lập tức đạt được Đại Đế.
- Đây là số mệnh...
Lão Hắc cũng rất muốn biết hai loại chí bảo đó rốt cuộc là cái gì.
Âm Vân phong, tuyệt lớn phong tỏa cả núi, nguyên Âm Vân phong biến thành thế giới bạc trắng. Âm Vân phong yên tĩnh lạ thường, so với bên ngoài ồn ào náo động thì chỗ này tựa như thế giới tĩnh lặng.
Một thanh niên mặc đồ đen một mình ở trong đại điện đổ nát trên đỉnh Âm Vân phong. Lúc này trong đại điện hoang tàn bông tuyết đôi khi từ nóc nhà thủng lỗ chỗ len vào đại điện. Dạ Thiên cầm một bình thiên tửu, trước mắt đống lửa bập bùng cháy.
- Hai mươi lăm năm, đại ca, có phải ngươi sắp vũ hóa phi tiên?
Dạ Thiên uống một hớp thiên tửu, nhìn đống lửa trước mắt. Y quỳ đi Vạn Tiên sơn đến nay đã hai mươi năm, Âu Dương thì bốn mươi năm chưa ra sơn phúc, bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ngay cả chủ Âm Vân phong Bạch Hủ Minh cũng không biết.
Yêu Hóa quyết và giáp da xanh đặt ở bên cạnh Dạ Thiên, mặc dù chờ ở đây hai mươi lăm năm nhưng đối với Dạ Thiên thì thời gian này có chỗ ích lợi không gì sánh bằng.
Bởi vì hai mươi lăm năm này khiến Dạ Thiên tẩy sạch minh hoa, sát khí toàn thân sớm nội liễm, cảm giác giản dị, trung hậu lại xuất hiện trên người Dạ Thiên.
Dạ Thiên biết hiện tại y mới xem như chân chính bước vào đỉnh Đại Đế, bắt đầu đi lên con đường ý chí.
*Ầm!*
Trong khi Dạ Thiên khêu đống lửa thì Âm Vân phong khẽ rung rinh, mặc dù rất nhẹ nhưng y sâu sắc cảm giác được.
- Có chuyện gì?
Dạ Thiên đứng dậy, cất Hóa Yêu quyết và giáp da xanh vào người, rồi chạy ra đại điện, đứng trong tuyết nhìn bốn phía.
*Ầm!*
Âm Vân phong lại run rẩy, so với mới rồi càng khủng khiếp hơn, giống như động đất, dù là Dạ Thiên sơ sẩy một chút chao đảo theo.
Dạ Thiên phóng người lên cao, nhìn hướng Âm Vân phong. Chỉ thấy Âm Vân phong điên cuồng lắc lư, thật nhiều tuyết đọng từ đỉnh núi lăn xuống.
*Ầm đùng đùng!*
Tiếng nổ điếc tai chấn Vạn Tiên sơn. Các cường giả Vạn Tiên sơn dùng trận đồ bay tới Âm Vân phong, khi họ thấy Âm Vân phong điên cuồng lắc lư thì lộ biểu tinh giật mình.
Trong sơn phúc, Âu Dương như biến thành người lửa, huyết sắc liệt diễm không thể khống chế điên cuồng trút ra người hắn, hắn gầm lên.
Trong Tứ Phương chiến kỳ, chiến ký cuối trủng hậu chiến kỳ lắc lư, Âu Dương dùng ý chí tam phương đối kháng với trủng hậu chiến kỳ. Nhưng ý chí tứ phương vốn sinh ra cùng một chỗ, lúc này trung hậu chiến kỳ tạo phản, ý chí tam phương không thể trấn áp nó được.
Âu Dương hét thảm:
- A!
Hai tay hắc vung, tô tận yêu khí tốc bay nóc Âm Vân phong xông lên tầng mây.
Trên bầu trời mây đen bị yêu khí đỏ đánh thành mảnh vụn, bông tuyết rơi cũng ngừng lại.
Cường giả ý chí tam phương giơ tay nhấc chân là có sức mạnh hủy thiên diệt địa. Bốn mươi năm, Âu Dương thành công đem hai phương chiến kỳ vĩnh sinh và bất khuất biến thành lực lượng của mình, nhưng trung hậu chiến ỳ cuối cùng cứng đầu quyết không nghe theo sự chỉ huy của hắn.
Tứ Phương chiến kỳ, tuổi thọ trăm năm! Âu Dương biết đây chắc chắn có liên quan đến bí mật viễn cổ khó nói rõ, muốn có được ý chí trung hậu cuối cùng, cách duy nhất là đánh vỡ viễn cổ, hoàn toàn vén tấm màn bí mật viễn cổ. Khi hắn làm xong tất cả những điều này, ý chí trung hậu sẽ trở thành một phần của hắn, đó là lúc hắn vũ hóa phi tiên!
Vũ hóa phi tiên, từ xưa đến nay không còn phi tiên, bây giờ ý chí tam phương của Âu Dương đã thành, chỉ còn ý chí trung hậu cuối cùng phong kín tất cả.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 14 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Dương Thiên Mạc