19-09-2013, 05:06 PM
Cơn gió vô tình Giang hồ lãng tỠQuy ẩn giang hồ
Tham gia: Nov 2011
Äến từ: Ngôi nhà cô đơn ....
Bà i gởi: 8,045
Thá»i gian online: 4 tháng 0 tuần 2 ngà y
Thanks: 608
Thanked 32,079 Times in 4,176 Posts
SỠThượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
Tác giả: Nã Cát Ma
Chương 580: Chiến thắng đầu
Dịch: hungvodich9490
Nguồn: Mê Truyện
nhảy chương nguồn nên ko có các chương trước
Cung ná» ráºm rạp chằng chịt bay khắp trá»i, mÅ©i tên dà i không kiêng nể gì cả, tùy ý xuyên thẳng qua chiến trưá»ng, thỉnh thoảng có binh sÄ© trúng tên rÆ¡i xuống dưới ngá»±a, hoặc là chiến mã trúng tên ngã sấp xuống, cùng nhau bay ra ngoà i, đảo mắt đã bị chiến mã chạy như Ä‘iên đạp đến huyết nhục mÆ¡ hồ.
Hương vị huyết tinh không phải là má»™t loại ảo giác, thù háºn trong ná»™i tâm má»—i má»™t sÄ© binh bị thiêu đốt kịch liệt.
"Giết...giết chết bá»n hắn..." Toà n thân Trương Trung chăm chú dán trên lưng ngá»±a, Ä‘iên cuồng hét lên khà n cả giá»ng, tuy kỵ binh hạng nặng xuyên thá»§ng được mÅ©i tên đối phương, nhưng ngưá»i Liêu quốc áp chế bá»n há» thà nh má»™t đống, căn bản không có biện pháp triển khai đội hình.
Mà bá»n hắn không thể triển khai, lại là m ảnh hưởng đến chút Ãt binh sÄ© tay cầm mÅ©i tên răng sói phÃa sau bá»n há».
Trương Trung biết rõ, mình phải tản ra, láºp tức tản ra.
Lúc nà y, Äịch Thanh cÅ©ng chứng kiến rõ rà ng khốn cảnh cá»§a Trương Trung.
"Nâng ná»..." Äịch Thanh lại má»™t lần nữa đứng ngá»a ngưá»i dáºy, hai tay triển khai, dùng âm thanh lá»›n nhất hô lên.
Tiếng trống tráºn láºp tức thay đổi, hai hà ng quân Tống cuối cùng láºp tức bưng cung ná» lên, đồng thá»i có và i đội bắn ná» không để ý nÆ¡i nà o là phạm vi bắn cá»§a ngưá»i Liêu quốc, nhanh chóng xông tá»›i, tên ná» tốt nhất chỉ đợi bắn.
"Phóng." Äịch Thanh hét lên Ä‘iên cuồng.
Tên ná» xé rách không khÃ, tiếu tiếng kêu thê lương mà chói tai vang vá»ng khắp trá»i, đưá»ng cong cung ná» quân Tống phi thưá»ng nhá», Ä‘iá»u nà y xác định tốc độ cá»§a bá»n nó nhanh hÆ¡n, tÃnh táºp kÃch đột nhiên rất mạnh, trong chốc lát, binh sÄ© Liêu quốc đã ngã xuống mấy trăm ngưá»i.
Trương Trung chỉ cảm thấy áp lá»±c bên ngưá»i mình bá»—ng nhiên giảm bá»›t, vui mừng quá đỗi, liá»n quát: "Mưá»i ngưá»i má»™t đội, giết ra ngoà i."
Kỵ binh hạng nặng quân Tống láºp tức tản ra, sau lưng, những binh sÄ© tay cầm răng sói kia như lang như hổ đánh tá»›i, ngưá»i Liêu quốc giống như lá rụng trong cuồng phong, vô lá»±c, bất lá»±c, bị răng sói quét ngang qua.
Äá»™i hình má»™t khi được triển khai, tất cả binh chá»§ng quân Tống phối hợp tác chiến nhuần nhuyá»…n, ưu thế láºp tức thể hiện ra, đại tráºn Liêu quốc bắt đầu bị xuyên thá»§ng, rất nhiá»u binh sÄ© Liêu quốc căn bản không được trợ giúp, chỉ có thể má»™t ngưá»i đối mặt vá»›i và i loại binh khà cá»§a quân Tống công kÃch, tỉ lệ thương vong cá»§a song phương lại má»™t lần nữa kéo xa.
Tướng quân Liêu quốc xem xét tình huống nà y, đã không có biện pháp bình tÄ©nh đứng chỉ huy, nhanh chóng bưng trưá»ng thương trong tay lên.
"Giết..."
Mang theo thân vệ binh sĩ của mình, là m việc nghĩa không được chùn bước, phóng tới hướng quân Tống.
Chi bá»™ đội nà y là dòng chÃnh cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, tướng quân cÅ©ng là thân tÃn cá»§a hắn, dù cho phÃa trước là núi Ä‘ao biển lá»a, cÅ©ng phải giết lên, không chết không ngừng.
Tiếng trống như sấm, tiếng kèn giống như cuồng phong phần pháºt, Äịch Thanh lẳng lặng nhìn thế cục trên chiến trưá»ng, khóe miệng lá»™ ra đầy vẻ mỉm cưá»i.
Không tệ, tháºt sá»± không tệ, chiến đấu chưa tá»›i má»™t canh giá», tiên phong Liêu quốc đã không duy trì được, bá»n hỠđầu tư toà n bá»™ hai vạn ngưá»i và o chiến đấu, mà trong tay Äịch Thanh còn có sáu ngà n ngưá»i không nhúc nhÃch.
Nói cách khác, trên bình nguyên, trên chiến trưá»ng ngưá»i Liêu quốc ưa thÃch trước kia, quân Tống dùng má»™t vạn bốn ngà n ngưá»i đánh bại hai vạn kỵ binh Liêu quốc, dùng phương thức ngưá»i Liêu quốc trước kia am hiểu nhất, chỉ cần chưa tá»›i má»™t canh giá», đã đánh bại Liêu quốc.
ÄÆ°á»£c, nhanh chấm dứt chiến đấu thôi, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— ở phÃa sau Ä‘ang dẫn theo mưá»i vạn đại quân đến.
Äịch Thanh không muốn thá» hai vạn kỵ binh Tống triá»u nà y có thể đánh tan mưá»i vạn đại quân cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»— hay không.
"Giết..." Äịch Thanh giÆ¡ trưá»ng thương trong tay mình lên, sáu ngà n quân Tống bên ngưá»i, nguyên má»™t đám giống như là hổ đói xuống núi, mang theo bụi mù đầy trá»i, chạy nhanh vá» hướng ngưá»i Liêu quốc.
Chiến cuá»™c đã định, Äịch Thanh tiến đến từ Liêu quốc ngưá»i yếu kém nhất cánh, phảng phất như gió trên thảo nguyên, dùng lá»±c lượng không thể ngăn cản tùy ý phá há»§y tất cả đồ váºt gì đó có thể đụng và o được, phá há»§y tất cả chướng ngại ngăn cản quân Tống tiến lên.
Binh sÄ© quÆ¡ chiến Ä‘ao, trưá»ng mâu, răng sói vung lên, thu hoạch tÃnh mạng đối thá»§.
Ngưá»i bắn ná» cÅ©ng can đảm xông lên trên giữa chiến trưá»ng, ngắm bắn từng mÅ©i tên ná» vá» hướng địch nhân, cắt Ä‘i phần còn lại cá»§a chân tay, mang theo má»™t chùm máu tươi, thi thể rÆ¡i xuống, tùy ý bị chiến mã chà đạp.
Huyết nhục mÆ¡ hồ đầy rẫy trên chiến trưá»ng, quân Tống dùng binh khà thu hoạch hết dÅ©ng khà ngưá»i Liêu quốc, mùi máu tươi dà y đặc phóng lên trá»i, mùi vị kia lại là m cho ngưá»i thắng cà ng thêm Ä‘iên cuồng, cÅ©ng là m cho những ngưá»i đối mặt vá»›i sá»± tà n sát kia cà ng thêm khiếp đảm.
Thương thé cá»§a Äịch Thanh đã nhuá»™m đỠmáu tươi, đằng sau đã có Liêu quốc ngưá»i bắt đầu tháo chạy rồi, nhưng địch nhân trước mặt hiển nhiên biết mình căn bản không có khả năng chạy trốn, bá»n hắn chăm chú tụ táºp cùng má»™t chá»—, muốn lá»±a chá»n má»™t cái chết đầy thể diện.
Äịch Thanh tức giáºn rồi, hắn bị những binh sÄ© Liêu quốc nà y không chết không ngừng mà chiến đấu hăng hái là m cho nổi giáºn.
Có lẽ loại nà y tinh thần nà y sẽ được tôn trá»ng, nhưng đó là khi chiến tranh qua Ä‘i, hiện tại, ngoan cố chống như váºy, chỉ có thể là m cho Tống triá»u trả giá thêm má»™t Ãt thương vong, hoặc là giúp cho bá»n há» kiên trì đến khi đại quân Gia Luáºt Niết Cô Lá»— chạy đến, cho nên, chỉ có thể khiêu khÃch Äịch Thanh.
"Táºp trung chá»§ lá»±c, tiêu diệt trung quân địch nhân." Äịch Thanh đặt mục tiêu ở trên ngưá»i tướng quân Liêu quốc kia, hắn muốn giết ngưá»i nà y.
Tiếng trống tráºn thúc giục quân Tống tiêu diệt địch nhân láºp tức vang lên, chá»— đó láºp tức trở thà nh mục tiêu công kÃch chá»§ yếu cá»§a quân Tống.
Kỵ binh hạng nặng đã khuếch trương bắt đầu di động đến chá»— đó, khinh kỵ binh cÅ©ng bá»c đánh tá»›i, những ngưá»i bắn ná» kia láºp tức coi má»™t mảnh địa pháºn kia là mục tiêu công kÃch chá»§ yếu cá»§a mình, đối vá»›i má»™t Ãt địch nhân muốn chạy trốn ở bên cạnh, cứ để cho bá»n há» Ä‘i Ä‘i.
Trung quân địch nhân láºp tức bị há»§y diệt, đội ngÅ© rụng như sung, bởi vì đội hình bá»n hắn tương đối nguyên vẹn, ngưá»i bắn ná» tá»± nhiên coi đây là mục tiêu quan trá»ng, trong nháy mắt ngắn ngá»§n, ba mươi hai binh sÄ© đã bá» mình, đội hình vốn nghiêm chỉnh nhất lại bắt đầu biến thà nh má»ng manh.
Tướng quân vẫn kiên trì như trước, hắn quÆ¡ trưá»ng thương, ra sức ám sát phóng tá»›i chiến mã quân Tống, nhưng thá»i Ä‘iểm kỵ binh quân Tống xông lại đây, ngưá»i Liêu quốc bên cạnh hắn căn bản không ngăn cản nổi, bên ngưá»i vốn không còn thừa nhiá»u há»™ vệ, trong khoảnh khắc Ä‘á»u ngã lên trên mặt đất.
Quân Tống xông lại có ngưá»i dùng chiến Ä‘ao bổ chém chân ngá»±a, có ngưá»i dùng trưá»ng thương ném, binh sÄ© hÆ¡i xa má»™t chút liên tục bắn tên ná», tướng quân kia phà công xoay binh khà và i lần, đã bị lưỡi kiếm phân thây.
Theo cái chết cá»§a hắn, tiếng kèn Liêu quốc không thổi lên nữa, sÄ© khà địch nhân còn sót lại rất nhanh biến mất, cà ng ngà y cà ng nhiá»u thế tráºn phòng thá»§ bị đột phá, tiếng hét hò cá»§a quân Tống trong nháy mắt đã thà nh âm Ä‘iệu chúa tể cá»§a cả chiến trưá»ng.
"Lệnh các binh sÄ© kêu gá»i đầu hà ng, bảo bá»n hỠđầu hà ng, láºp tức đầu hà ng." Äịch Thanh nhìn chiến trưá»ng thây ngang khắp đồng, lá»›n tiếng kêu lên, là má»™t ngưá»i tướng quân, hắn phải nhanh thoát khá»i hưng phấn khi chiến thắng.
Äầu tiên là thân binh bên cạnh hắn bắt đầu hô to, tiếp theo là những tướng quân kia hạ mệnh lệnh.
Äa số ngưá»i Liêu quốc dưới loại tình huống nà y Ä‘á»u buông tha chống cá»±, rất nhanh, tiếng trống ù ù truyá»n đạt mệnh lệnh tạm hoãn công kÃch vang lên.
Lúc nà y mặt trá»i đã rá»§ xuống phÃa tây, hoà ng hôn gần đến.
Các tướng quân Ä‘á»u cháºm rãi tụ táºp đến trước mặt Äịch Thanh, trên căn bản là má»—i ngưá»i Ä‘á»u mang trương thương, má»—i ngưá»i bị thương.
Cánh tay Trương Trung vẫn còn máu tươi, hắn vừa dùng vải bá»c vây lấy miệng vết thương, vừa chá» Äịch Thanh đưa ra chỉ thị tiếp theo.
Tà i sản của kimnambin
Chữ ký của kimnambin
Như chưa từng nhớ
Như chưa từng quên
Như chưa từng yêu
Như chưa từng hy vá»ng
Ngưá»i có vui buồn tan hợp,
trăng có khi tá» khi má»
chỉ mong ngưá»i mãi mãi
ngà n dặm vẫn xinh tươi
Vạn lý phong sương vạn lý sầu
Ngà n thu ôm mối háºn mưa ngâu
Gió sao bắc được cầu Ô Thước
Em nhé thôi mình hẹn kiếp sau!
Lệ nhòa chảy thẳng và o tim
Trăm ngà n nổi nhớ lại thêm nổi sầu
Trải bao sương gió dải dầu
Xin đai TỠLộ xin bầu Nhang Uyên
Mai nà y dẫu gặp thuyá»n quyên
CÅ©ng đà nh hẹn lại tÆ¡ duyên má»™t Ä‘á»i
Một mình trong chốn bể khơi
Thân nà y tà n tạ vẻ vá»i là m chi
Xin ngưá»i cứ quải gánh Ä‘i
Một mình tôi lại tìm bi với sầu
Cây không buồn sao Cây rụng lá
Äá không buồn sao đá phá»§ rêu
Trá»i không buồn sao mưa lại đổ
Mắt không buồn sao lệ hoen mi
ÄÆ°á»ng đưá»ng là 1 đấng nam nhi thì phải biết gánh vác việc lá»›n.
Nếu muốn thà nh công thì phải biết giữ bà máºt---->" Ném đá phải biết giấu tay".
Muốn thà nh đại nghiệp thì phải theo đuổi đến cùng, là m việc dứt khoác, đến nơi đến chốn
>"Qua cầu nhớ phải rút ván".
Phải biết ngăn chặn những mối nguy tiá»m ẩn---->" Phải biết thá»c gáºy bánh xe". Phải có khả năng hùng biện và giữ vững láºp trưá»ng---->" Phải ngáºm máu phun ngưá»i"
Äông vá» rồi, nÆ¡i xa anh vẫn biết
Em cô đơn và mong ngóng anh nhiá»u
Luôn mong chỠnhững tin nhắn tình yêu
Anh đã biết nói ngà n lần chưa đủ
Anh biết chứ em cần cần nhiá»u lắm
Một vòng tay ủ ấm giấc mơ mình
Chiá»u rồi tối giảng đưá»ng vắng lạnh tanh
Ná»—i nhá»› em ngáºp trà n căn gác trá»
Hà Nội đêm đông có anh ngồi ngắm phố
Nhớ vỠem quên giá lạnh tê lòng...
Hạnh phúc là gì em có biết không?
Hạnh phúc là được nghÄ© vá» em dù trong má»i lúc
Hạnh phúc là khi anh biết tình cảm em trao là chân thực
sẽ chẳng đổi thay ...
Hạnh phúc là gì anh có hay
Hạnh phúc là bỠvai anh mỗi khi em muốn khóc
Hạnh phúc là khi em biết mình chẳng bao giỠđơn độc
Dù em xa anh...
Hạnh phúc là gì em có hiểu không
Hạnh phúc là khi anh bên cạnh em mỗi khi em cần anh nhất
Dù lặng im nhưng sá»± đồng cảm trong anh là chân tháºt
Anh nghĩ rằng mình gánh được nỗi đau
Hạnh phúc của anh em chẳng hiểu được đâu
Hạnh phúc bắt đầu từ khi anh gặp em ngà y ấy
Dẫu biết rằng cuá»™c Ä‘á»i vẫn còn nhiá»u sóng dáºy
Hạnh phúc vẫn yên bình khi anh có em bên cạnh
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a kimnambin
22-09-2013, 09:02 AM
Cơn gió vô tình Giang hồ lãng tỠQuy ẩn giang hồ
Tham gia: Nov 2011
Äến từ: Ngôi nhà cô đơn ....
Bà i gởi: 8,045
Thá»i gian online: 4 tháng 0 tuần 2 ngà y
Thanks: 608
Thanked 32,079 Times in 4,176 Posts
SỠThượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
Tác giả: Nã Cát Ma
Chương 581: Không hiện ra
Dịch: hungvodich9490
Nguồn: Mê Truyện
"Má»i ngưá»i không sao chứ?" Äịch Thanh nhìn Trương Trung há»i.
Số lần ra tráºn giết địch cà ng nhiá»u, cà ng e ngại Ä‘oạn thá»i gian chiến tranh nà y, bởi vì Äịch Thanh sợ hãi mình phải tiếp nháºn tin tức tá» vong, đồng đội rá»i bá» thế giá»›i luôn là m hắn cảm thấy mất mát.
"Äại ca, ngươi yên tâm Ä‘i, các huynh đệ Ä‘á»u tốt lắm." Thạch Ngá»c ở má»™t bên nói.
"Äại ca yên tâm, không chết được đâu, ngà i không bị thương gì chứ?" Chứng kiến ngưá»i Äịch Thanh đầy vết máu, Trương Trung lo lắng há»i.
"Ta không sao, sức chiến đấu nhóm ngưá»i Liêu quốc nà y cÅ©ng không tệ lắm, xem ra lần nà y Gia Luáºt Niết Cô Lá»— tháºt sá»± đã dốc sức liá»u mạng rồi, hiện tại chúng ta trở vá», cùng Trần Thế Mỹ thá»§ Trung Kinh Äô, hắn sẽ đến thôi." Nghe được mấy vị huynh đệ trả lá»i, tâm tình Äịch Thanh nhẹ nhà ng hÆ¡n không Ãt.
"Tướng quân, những tù binh nà y là m sao bây gi�"
"Bá»n hắn đồng ý theo chúng ta Ä‘i sao?" Äịch Thanh há»i.
"Không biết, chưa há»i bá»n hắn." Thạch Ngá»c lá»›n tiếng đáp.
"Những ngưá»i nà y là m cho ngưá»i ta kÃnh nể, Ä‘á»u là hảo hán." Là NghÄ©a nói.
Äịch Thanh lắc đầu, hắn cÅ©ng không biết nên là m thế nà o má»›i tốt? Ngưá»i ta đầu hà ng, nếu giết thì có chút không thể nà o nói nổi, nhưng mang đến Trung Kinh Äô, hắn lại cảm thấy lo lắng.
"Còn bao nhiêu ngưá»i?"
"Chừng năm ngà n ngưá»i." Là NghÄ©a nhá» giá»ng nói.
Äịch Thanh giáºt mình ngẩng đầu, lá»›n tiếng kêu lên: "Chỉ có năm ngà n ngưá»i thôi sao?"
Hai vạn ngưá»i chỉ còn lại có năm nghìn, váºy thì đã nói rõ song phương giết nhau nhiá»u lắm, những ngưá»i nà y có thể buông thù háºn sao? Trong ná»™i tâm Äịch Thanh lại cà ng không thể quyết định nổi.
Suy nghÄ© má»™t chút, cuối cùng hắn không ra chỉ thị giết ngưá»i, hÆ¡n nữa hắn cÅ©ng không vô sỉ như Trần Nguyên, chỉ khẽ nói: "ÄÆ°á»£c rồi, thu binh khà và chiến mã cá»§a bá»n hắn, thả bá»n há» Ä‘i Ä‘i, động tác nhanh má»™t chút, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— sẽ láºp tức tá»›i đây!"
Quân Tống nhanh chóng quét dá»n chiến trưá»ng, thu dá»n thi thể đồng bà o chết tráºn, vá» phần thi thể ngưá»i Liêu quốc thì bà y trên mặt đất, Äịch Thanh muốn giữ lại những thi thể kia cho Gia Luáºt Niết Cô Lá»— xem.
Trung Kinh Äô, Trần Nguyên ngồi ở trên đầu thà nh nhìn chằm chằm và o má»™t mảnh thảo nguyên mênh mông phương bắc, trong ná»™i tâm phảng phất như có má»™t loại kÃch động nói không nên lá»i, sá»± tình Liêu quốc cuối cùng đã giải quyết, tuy bởi vì quyết định sau cùng cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»— mà là m cho sá»± tình phát triển không có dá»±a theo quỹ tÃch mình dá»± định, nhưng tình huống như váºy cÅ©ng rất bình thưá»ng.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— là má»™t con ngưá»i, má»™t ngưá»i rất thông minh, hắn không phải là má»™t cái đầu gá»—, có thể tùy ý để mình bà i bố.
Tại thá»i khắc nà y, Trần Nguyên chợt nhá»› tá»›i đến lần mình và Gia Luáºt Niết Cô Lá»— gặp mặt, từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn tại khách sạn Duyệt Lai, vá» sau hắn tá»›i giết mình, sau đó là cùng nhau trở lại Liêu quốc, má»™t mà n rồi má»™t mà n như là điện ảnh hiện lên trong đầu Trần Nguyên.
Không biết vì cái gì, Trần Nguyên lại chợt nhá»› tá»›i Gia Luáºt Thư Bảo, lúc trước nếu như không phải hắn, không phải Tiểu Tuyết chết không nhắm mắt ở trước mặt mình, chÃnh mình sẽ ở lại Liêu quốc sao?
Trần Nguyên không biết, hắn cÅ©ng không cần biết, chuyện cÅ© chỉ dùng để nhá»› lại, tình huống hiện tại là mình nên há»a má»™t dấu chấm tròn vì Liêu quốc.
Cái dấu chấm tròn nà y không quá viên mãn, khả năng ngà y sau Trần Nguyên nhá»› tá»›i, sẽ có chút Ãt tiếc nuối, cÅ©ng có khả năng ngưá»i Ä‘á»i sau sẽ vạch trần sai lầm cá»§a hắn khi xá» lý vấn đỠLiêu quốc.
Không có vấn đỠgì, tiếc nuối, đôi khi sẽ là m cho hoà i niệm biến thà nh đẹp hơn.
Lưu Bình từ phÃa dưới tưá»ng thà nh Ä‘i tá»›i, nói: "Chưởng quầy, có mấy cái huynh đệ muốn gặp ngươi."
Trần Nguyên sá»ng sốt má»™t chút, quay đầu lại, trong đó có Äổng Khuê, Äạo Chiếm, Cao Nghênh Hỉ, má»™t Ãt lão huynh đệ đứng song song ở cùng má»™t chá»—, ánh mắt Ä‘ang nhìn mình, lại dùng bả vai đỡ ngưá»i bạn Ä‘i lên phÃa trước.
Trần Nguyên cưá»i má»™t chút rồi nói: "Má»i ngưá»i Ä‘á»u là lão huynh đệ, còn có cái gì không thể nói sao? Cứ nói Ä‘i."
Bả vai VÅ© Minh bá»—ng nhiên dùng lá»±c, cả ngưá»i Äạo Chiếm liá»n Ä‘i lên phÃa trước má»™t bước, Äạo Chiếm xem xét mình bị đẩy ra rồi, không tiếp tục do dá»± nữa, nói: "Trần Tướng quân, trong tâm các huynh đệ Ä‘á»u không bá» xuống được, đối vá»›i con đưá»ng ngà y sau, trong lòng má»i ngưá»i không rõ lắm."
Trần Nguyên để chén trà trong tay xuống, há»i: "Chuyện gì xảy ra?"
Äạo Chiếm nói: "Hiện các phiên bang ở chung quanh Ä‘á»u được bình định rồi, tráºn chiến nà y không cần đánh cÅ©ng biết kết quả, ngà i cÅ©ng nói phải Ä‘i giúp Chu La quốc tác chiến, chá»— đó hà nh trình xa, dù thế nà o cÅ©ng không tá»›i phiên bá»™ binh chúng ta, cho nên, cho nên…."
Hắn có chút duy dạ, không biết cho nên cái gì.
Nhưng Trần Nguyên lại nghe rõ, cưá»i cưá»i nói: "Các ngươi lo lắng vá» sau bá»™ binh sẽ bị xoá sổ, phải không?"
Lúc nà y đây, không đợi Äạo Chiếm nói chuyện, bá»n ngưá»i Äổng Khuê ở đằng sau vá»™i và ng gáºt đầu, Cao Nghênh Hỉ lại cà ng nói ra suy nghÄ© trong lòng: "Tướng quân, ngươi cÅ©ng biết ta đấy, mưá»i mấy tuổi ta đã bắt đầu tham gia quân ngÅ©, nếu tháºt sá»± bắt ta vá» nhà , cái gì ta cÅ©ng không biết là m!"
Trần Nguyên nhìn bá»n ngưá»i Lưu Bình, mấy ngưá»i bá»n hắn Ä‘á»u có lo lắng như váºy, những binh lÃnh kia lại cà ng không cần nói, nếu để cho binh sÄ© mang theo loại tâm tình nà y tiến và o chiến đấu, lá»±c chiến đấu cá»§a bá»n hắn sẽ giảm xuống nhiá»u.
Thá» nghÄ© má»™t tý, nếu ngươi biết ngươi ngà y mai sẽ bị công ty Ä‘uổi việc, như váºy hôm nay ngươi còn có thể dốc sức liá»u mạng là m việc cho công ty đó sao?
Trần Nguyên Ä‘i đến trước mặt mấy ngưá»i bá»n hắn, nói: "Tình thế bây giỠđã thay đổi, Äại Tống phải cầm chiêng Ä‘i đánh tráºn chiến xa, mà sá»± tình ổn định phiên thuá»™c quốc quanh thân bên trong sẽ do những bá»™ khoái, quáºn binh kia là m, cho nên, Äại Tống tháºt sá»± không cần bá»™ binh hiện tại."
Những lá»i nà y tháºt sá»± là m cho sắc mặt mấy ngưá»i nà y khó chịu nổi, tuy bá»n hắn sá»›m đã là m xong chuẩn bị nghe được xấu nhất tin tức, nhưng Trần Nguyên nói trá»±c tiếp như thế, quả thá»±c vẫn là m cho bá»n há» khó có thể tiếp nháºn.
Trần Nguyên bá»—ng nhiên xoay chuyển lá»i nói: "Hiện tại bá»™ binh đã hoà n toà n theo không kịp tình thế, chúng ta cần bá»™ binh má»›i, cần tướng lãnh bá»™ binh má»›i.â€
“Các ngươi ngẫm lại Ä‘i, ngà y sau, những địa phương kỵ binh đánh hạ kia cần trấn thá»§, để cho các ngươi Ä‘i, các ngươi Ä‘i được không? Dân bản xứ nói chuyện, các ngươi có thể nghe hiểu được sao? Chá»§ yếu nhất chÃnh là , nếu binh sÄ© trấn thá»§ địa phương có thể phán Ä‘oán rõ rà ng tình thế, ứng đối các loại cục diện phức tạp, nhưng không thể dùng Ä‘ao, dùng Ä‘ao căn bản không giải quyết được.â€
“Nếu các ngươi có thể giữ gìn quyá»n uy, lợi Ãch, cùng vá»›i danh vá»ng Äại Tống ở má»™t mảnh địa phương kia, cứ nói cho ta biết, nếu hiện tại ta cho má»—i ngưá»i các ngươi dẫn 500 ngưá»i Ä‘i trấn thá»§, các ngươi ai có thể là m được Ä‘iểm nà y không?"
Bá»n ngưá»i Äổng Khuê nhìn thoáng qua nhau, VÅ© Minh bá»—ng nhiên Ä‘i lên phÃa trước má»™t bước, nói:: "Ta tướng quân, ta có thể là m được."
"Ngươi biết nói tiếng nước ngoà i sao?"
"Ta có thể há»c."
"Ngươi có thể xỠlý tốt những sự tình sĩ phu mới có thể xỠlý sao?"
"Ta cÅ©ng có thể há»c."
VÅ© Minh nói rất chém Ä‘inh chặt sắt, trên mặt Trần Nguyên đột nhiên hiện lên nụ cưá»i phi thưá»ng vui vẻ, nói: "Rất tốt, ta muốn, chÃnh là những lá»i nà y cá»§a các ngươi, chỉ cần các ngươi chịu há»c, ta có thể nói cho các ngươi biết, bá»™ binh sẽ không bị xoá sổ, tháºm chà còn có kế hoạch mở rá»™ng, mấu chốt ở chá»— biểu hiện cá»§a các ngươi."
Lá»i còn chưa nói hết, Cao Nghênh Hỉ đã Ä‘i lên trước má»™t bước, nói: "Tướng quân yên tâm, chúng ta tuyệt đối không là m cho mình biến thà nh vướng vÃu."
Trần Nguyên cÅ©ng không nói thêm gì nữa, gáºt gáºt đầu, nói: "Äánh xong tráºn nà y, ta sẽ để cho các ngươi tiến và o quân đưá»ng há»c táºp."
Ãnh mắt cá»§a hắn bá»—ng nhiên nhìn vá» phÃa Äổng Khuê, nói: "Ngay cả má»™t phong thư cÅ©ng phải có ngưá»i thay tướng quân Ä‘á»c, vá» sau sẽ không hiện ra trong quân đội Äại Tống nữa."
Tà i sản của kimnambin
Äã có 2 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a kimnambin
22-09-2013, 09:02 AM
Cơn gió vô tình Giang hồ lãng tỠQuy ẩn giang hồ
Tham gia: Nov 2011
Äến từ: Ngôi nhà cô đơn ....
Bà i gởi: 8,045
Thá»i gian online: 4 tháng 0 tuần 2 ngà y
Thanks: 608
Thanked 32,079 Times in 4,176 Posts
SỠThượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
Tác giả: Nã Cát Ma
Chương 582: Tráºn chiến cuối
Dịch: hungvodich9490
Nguồn: Mê Truyện
Äổng Khuê đỠmặt lên, nói: "Vâng, ta biết rồi."
Trần Nguyên vá»— vá»— bả vai Äổng Khuê, nói: "ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu như ngươi tháºt sá»± không biết cầm bút, đến chá»— ta cÅ©ng được."
Những lá»i nà y lại là m cho Äổng Khuê không biết nên trả lá»i như thế nà o, cám Æ¡n Trần Nguyên? Äây chẳng phải là thừa nháºn mình nháºn thua sao?
Phản bác hảo ý nà y? Nếu mình tháºt sá»± không cầm nổi bút, váºy thì là m sao bây giá»?
Và i ngưá»i bên cạnh che miệng ba vụng trá»™m cưá»i, Äổng Khuê cảm thấy rất xấu hổ, vừa lúc đó, ở bên ngoà i thà nh, má»™t kỵ binh chạy tá»›i, xa xa đã hô: "Äịch Thanh tướng quân có quân lệnh, mở cá»a thà nh ra, đại quân sẽ và o thà nh, chư tướng trên thà nh là m tốt chuẩn bị thá»§ thà nh, kỵ binh Liêu quốc đã tá»›i."
Lưu Bình vội và ng chạy đến đầu thà nh, nói: "Lấy quân lệnh ra."
Ngưá»i binh lÃnh kia sá»›m đã buá»™c chặt quân lệnh trên mÅ©i tên, Lưu Bình vừa dứt lá»i, "rùng", má»™t mÅ©i tên vừa vặn bắn xuyên qua đỉnh đầu Lưu Bình, dÃnh và o cá»™t gá»—.
Lưu Bình nắm lấy xem xét, hạ lệnh mở cá»a thà nh ra, đồng thá»i nói vá»›i Trần Nguyên†"Chưởng quầy, khách đã đến."
Trần Nguyên thở phà o má»™t cái, ôm quyá»n vá»›i má»i ngưá»i chung quanh má»™t vòng, nói: "Phiá»n chư vị rồi, má»™t tráºn chiến cuối cùng, nhất định phải thắng tháºt đẹp."
Äại quân Äịch Thanh vừa má»›i tiến và o trong thà nh, tháºm chà cá»athà nh vẫn chưa có hoà n toà n đóng kỹ, binh mã cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cÅ©ng đã đến.
Sáu bảy vạn kỵ binh hiện lên, ba mặt giết tá»›i, trong khoảnh khắc đã chặt đứt toà n bá»™ con đưá»ng Ä‘i thông vá» hướng Trung Kinh Äô, bao vây kÃn mÃt.
Trần Nguyên đã nhìn thấy Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, hắn tin tưởng đối phương cÅ©ng đã thấy được mình.
Trong thà nh, hai trăm khẩu pháo đã bố trà xong tất, còn có cả trên đầu thà nh, cũng có dị pháo mới nhất của quân Tống.
Loại dị pháo nà y nhìn vá» phÃa trên rất giống pháo hoa lá»… mừng năm má»›i trước kia Trần Nguyên nhìn thấy, chỉ khác ở chá»— há»ng pháo lá»›n hÆ¡n rất nhiá»u, uy lá»±c cÅ©ng không phải rất lá»›n, tầm bắn cÅ©ng không phải quá xa, nhưng đặt ở đầu tưá»ng lại rất phù hợp, thân pháo nặng 500 cân, sà n xe có hai bánh xe, chỉ cần năm tên lÃnh là có thể kéo được.
Trên thà nh dưới thà nh, quân Tống Ä‘ang Ä‘iá»u chỉnh góc độ pháo, trên đầu thà nh, ngưá»i cầm ná» cÅ©ng đã chuẩn bị kỹ cà ng, liên ná», xe ná», Thần Tà Ná»—, lần lượt từng cái má»™t cÅ©ng đã kéo dây cung lên.
Mặt khác còn có má»™t đám binh cầm súng kÃp, bá»n hắn đóng ở bên ngoà i thà nh, trong má»™t khe hà o, nhân số tổng cá»™ng năm ngà n ngưá»i, đây là lần đầu tiên quân Tống sá» dụng binh súng kÃp đại quy mô trên chiến trưá»ng, cÅ©ng là lần đầu tiên binh súng kÃp đóng ở tuyến ngoà i cùng chiến trưá»ng, chá»§ yếu đảm nhiệm nhiệm vụ ngăn chặn quân địch.
Năm ngà n ngưá»i đần ra trong chiến hà o ở ngoà i thà nh, dá»±a và o tưá»ng thà nh, hiện lên má»™t tráºn hình phòng ngá»±, bá»n hắn chÃnh là chướng ngại thứ nhất Gia Luáºt Niết Cô Lá»— phải vượt qua.
Trần Nguyên trông thấy Gia Luáºt Niết Cô Lá»— dừng bước trước chiến hà o 500 bước, nhưng cÅ©ng không phải hắn đình chỉ công kÃch, mà là chuẩn bị xung phong.
Má»™t hồi gió mạnh thổi qua đầu tưá»ng, trong ná»™i tâm Trần Nguyên tháºt sá»± có chút Ãt kÃch động, má»™t cái trò chÆ¡i vừa đã sắp kết thúc, giống như kết quả mình dá»± Ä‘oán, rồi lại hoà n toà n nằm ngoà i dá»± Ä‘oán cá»§a Trần Nguyên.
Lần nà y Gia Luáºt Niết Cô Lá»— tá»›i Trung Kinh Äô, hoà n toà n chÃnh là chịu chết, hắn căn bản không có bất luáºn hi vá»ng gì.
Nhưng Trần Nguyên hiểu loại cách là m nà y cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, đồng thá»i trong lòng cÅ©ng âm thầm bá»™i phục, hắn tá»± vấn lòng, nếu như đổi lại, để hắn là Gia Luáºt Niết Cô Lá»— mà nói, hắn sẽ là m ra hai chá»§ng lá»±a chá»n, má»™t loại là táºn lá»±c cầu hoà , tháºm chà không tiếc đánh mất hết thảy.
Núi xanh còn đó, lo gì thiếu củi đun, luôn luôn là tôn chỉ của Trần Nguyên, nếu đối phương không cho mình động chân tay, Trần Nguyên cũng sẽ không chỠchết, hắn sẽ mang theo bốn mươi vạn kỵ binh đánh tới những địa phương khác, không thể trêu và o, luôn có thể chạy mà ?
Äoạn thá»i gian nà y hắn má»™t má»±c phòng bị Gia Luáºt Niết Cô Lá»— chạy trốn, hiện tại xem ra, mình đã dùng chú ý tâm tiểu nhân Ä‘o bụng quân tá» cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, ngưá»i ta lá»±a chá»n phương thức anh hùng nhất để là m ra má»™t cái kết thúc vá»›i mình.
Má»™t số năm vá» sau, có thể sẽ có ngưá»i Khiết Äan má»™t lần nữa nhá»› tá»›i Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, cÅ©ng có thể bá»n hắn sẽ coi hoà ng đế Liêu quốc biết rõ hẳn phải chết còn muốn tấn công nà y là anh hùng, nếu nói như váºy, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đã được như ý nguyện.
Tất cả má»i thứ diá»…n ra vá» sau, Trần Nguyên không muốn ngăn cản, bánh xe lịch sá» Ä‘á»u là do chiến tranh thôi động, móng ngá»±a bước qua tuế nguyệt, có Ãt ngưá»i, có má»™t số việc, có và i quốc gia, nhất định sẽ trở thà nh hồi ức, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đã muốn trở thà nh đối tượng để ngưá»i khác hồi ức, váºy thì cứ thanh toà n cho hắn.
Dưới thà nh, đội hình xung phong cá»§a ngưá»i Liêu quốc đã được dá»n xong, ở bên trong thà nh, toà n bá»™ quân Tống cÅ©ng đã chuẩn bị sẵn sà ng.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— vẫn chưa động.
Äịch Thanh nhìn năm nghìn súng kÃp binh ở bên ngoà i thà nh đợi bên trong chiến hà o, trong lòng thầm nhÃu mà y, năm nghìn huynh đệ tháºt sá»± có thể bảo vệ cho thà nh nà y sao?
Súng kia tuy trình bắn rất xa, nhưng lắp đạn vẫn rất rưá»m rà , trong ná»™i tâm Äịch Thanh tháºt sá»± không chắc chắn.
Nhưng Lưu Bình lại tin tưởng mưá»i phần.
Không qua thá»i gian bao lâu, thiết kỵ ngưá»i Liêu quốc liá»n dẫn theo má»™t đống bụi đất mà đến, súng kÃp binh bên trong chiến hà o tháºt sá»± có chút khẩn trương, tuy trước kia bá»n hắn đã thá»±c chiến qua tại Doanh châu rồi, hiệu quả cá»±c kỳ không tệ, nhưng những ngưá»i Liêu quốc nà y xung phong hoà n toà n khác vá»›i những ngưá»i Äông Doanh.
Tốc độ cá»§a ngưá»i Liêu quốc nhanh hÆ¡n, khà thế mạnh hÆ¡n nhiá»u.
Äạo Chiếm đứng ở phÃa dưới thà nh, phụ trách chỉ huy tráºn chiến đấu nà y, trong nháy mắt ngưá»i Liêu quốc xung phong đó, Äạo Chiếm phát hiện địch nhân trước mắt mình bá»—ng nhiên biến thà nh má»™t mảnh mÆ¡ hồ, tà ng hình trong bụi đất đầy trá»i đằng kia.
Cung ná» ngưá»i Liêu quốc phô thiên cái địa bắn đến, chiến hà o chÃnh là yểm há»™ tốt nhất cho súng kÃp binh, tên ná» bay sát đỉnh đầu cá»§a bá»n hắn, rất khó có thể trá»±c tiếp bắn và o trong.
Kinh nghiệm chiến hà o cá»§a quân Tống có thể nói là vừa má»›i khởi bước, ban đầu là do VÅ© Minh thá»§ má»™t lần tại Triá»u Tiên, vá» sau là kinh nghiệm tác chiến cá»§a Hứa Hoà i Äức.
Hai lần chiến dịch nà y lại để cho quân Tống nếm được cá»§a ngon ngá»t chiến hà o, chÃnh giữa còn có công lao cá»§a Trần Nguyên, hắn tin tưởng vững chắc, phân phối súng kÃp binh và o chiến hà o, nhất định là hình thức tác chiến tốt nhất.
Vì váºy Tằng Công Sáng láºp tức sưu táºp tư liệu vá» phương diện nà y, má»›i có đưá»ng hầm má»™t dà i hai dặm bên ngoà i Trung Kinh Äô hiện tại.
Ngưá»i Liêu quốc cà ng ngà y cà ng gần rồi, có thể ngăn cản được sao? Äạo Chiếm chưa từng hoà i nghi, nhưng hắn lại lặng lẽ sát mồ hôi trong lòng bà n tay má»™t chút, hÃt má»™t hÆ¡i tháºt dà i, là m cho mình lạnh hÆ¡n tÄ©nh má»™t Ãt, đợi thá»i Ä‘iểm kỵ binh Liêu quốc đến ba trăm bước, bá»—ng nhiên giÆ¡ trưá»ng Ä‘ao lên cao cao, quát: "Chuẩn bị."
Má»™t mảnh tiếng vang ken két vang lên, bá»n rất nhanh kiểm tra chÃnh mình súng kÃp có trục trặc hay không, chì đánh và há»a dược đã lắp xong xuôi hay chưa.
ChỠđợi đại khái mưá»i giây đồng hồ, Äạo Chiếm chỉ trưá»ng Ä‘ao vá» phÃa trước, hô: "PhÃa trước!"
Ba nghìn súng kÃp đồng thá»i chỉ vá» hướng kỵ binh Liêu quốc Ä‘ang vá»t tá»›i.
Äồng thá»i, VÅ© Minh ở bên trong thà nh cÅ©ng Ä‘ang cao giá»ng chỉ huy: "Chuẩn bị."
Hai trăm ngưá»i láºp tức bỠđạn pháo và o, các binh sÄ© tay cầm bó Ä‘uốc đứng ở bên cạnh thân pháo, chỉ chá» má»™t tiếng ra lệnh sẽ nhen nhóm kÃp nổ, bên cạnh má»—i má»™t pháo Ä‘á»u có mưá»i tên binh sÄ© Tống triá»u đứng, chuẩn bị sẵn sà ng.
Xa xa, những ngưá»i Khiết Äan kia cá»±c kỳ có tráºt tá»± đứng ở địa phương Trần Nguyên chỉ định cho bá»n hắn, không ai Ä‘i loạn, bá»n hắn trung thá»±c hÆ¡n so vá»›i Trần Nguyên tưởng tượng, rất nhiá»u ngưá»i trẻ tuổi trong đó còn chuẩn bị chiến đấu cùng quân Tống, bảo vệ Trung Kinh Äô nà y.
Tà i sản của kimnambin
Äã có 2 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a kimnambin
29-09-2013, 04:09 PM
Cơn gió vô tình Giang hồ lãng tỠQuy ẩn giang hồ
Tham gia: Nov 2011
Äến từ: Ngôi nhà cô đơn ....
Bà i gởi: 8,045
Thá»i gian online: 4 tháng 0 tuần 2 ngà y
Thanks: 608
Thanked 32,079 Times in 4,176 Posts
SỠThượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
Tác giả: Nã Cát Ma
Chương 583: Không cân sức
Dịch: hungvodich9490
Nguồn: Mê Truyện
Tất cả Ä‘á»u nhá» công lao cá»§a những sÄ© phu kia, là bá»n hắn hÆ¡n má»™t năm thống trị có cách, má»›i khiến cho những ngưá»i nà y nhanh chóng có cảm giác tán đồng đối vá»›i Äại Tống.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, Ä‘oạn thá»i gian nà y, Trần Nguyên nói xấu Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cÅ©ng là m ra tác dụng rất lá»›n, những dân chúng nà y căn bản không biết chân tướng, trong mắt bá»n há», Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đã là má»™t bạo quân ma quá»·.
Còn có, lúc nà y đây Gia Luáºt Niết Cô Lá»— chạy đến, cÅ©ng không ước thúc quân ká»·, trên đưá»ng Ä‘i rất hung ác, thông qua miệng những dân chúng chạy nạn kia truyá»n ra, cà ng là m cho ngưá»i Khiết Äan đã muốn quy thuáºn Äại Tống tin tưởng vững chắc lá»i Trần Nguyên nói là sá»± tháºt.
Kết quả như váºy, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— không phải không biết rõ, nhưng ở trong mắt hắn xem ra, không cần phải bù đắp cái gì, hắn muốn chỉ là má»™t lá»±a chá»n chấm dứt.
Mang theo hai vạn kỵ binh bên ngưá»i, mục tiêu thứ nhất hắn muốn thanh trừ, tá»± nhiên là năm nghìn quân Tống trốn ở phÃa trong chiến hà o kia.
Trông thấy đối phương tiến và o phạm vi bắn cá»§a quân Tống, Lưu Bình trên đầu thà nh phất tay phải, lệnh kỳ chuyển động, trên tưá»ng thà nh, binh truyá»n tin tức đồng thá»i vung vẩy cá» xà trong tay mình.
Ãnh mắt VÅ© Minh nhìn chằm chằm và o tưá»ng thà nh, vung mạnh tay lên, hô: "Phóng!"
HÆ¡n ba mươi đạn pháo kéo lê má»™t đưá»ng vòng cung duyên dáng, lướt qua tưá»ng thà nh Trung Kinh Äô, Ä‘áºp tá»›i chÃnh giữa kỵ binh Liêu quốc Ä‘ang xông lại trước mặt.
"Phanh... Phanh..." Tiếng nổ mạnh liên tục vang lên trong đội ngÅ© xung phong Liêu quốc, láºp tức có hÆ¡n mưá»i kỵ binh bị nổ tung đến mức thân thể mÆ¡ hồ.
Vòng bạo tạc nổ tung thứ nhất còn chưa kết thúc, Vũ Minh lại vung vẩy lệnh kỳ trong tay lần nữa: "Phóng."
Cà ng nhiá»u đạn pháo bắn lên, ngưá»i Liêu quốc vẫn chưa vá»t tá»›i trước chiến hà o trăm bước, đã xuất hiện thương vong cá»±c lá»›n, hai mắt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— toát ra ánh lá»a, cÅ©ng không cần lÃnh liên lạc, ngồi trên lưng ngá»±a quát lá»›n: "Tản ra, tản đội hình ra."
Trên đầu thà nh, Trần Nguyên khẽ lắc đầu, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— chiến tranh tháºt sá»± không tệ, tản đội hình ra, lại là thá»§ Ä‘oạn tốt nhất để ứng phó há»a lá»±c oanh kÃch, tăng thêm hiện tại đạn pháo uy lá»±c không lá»›n, đội ngÅ© xung phong cá»§a Liêu quốc tản ra, vá» sau, tỉ lệ thương vong láºp tức giảm xuống không Ãt.
Nhưng chiến tranh vừa má»›i bắt đầu, há»a lá»±c chỉ là má»™t món Ä‘iểm tâm nhá», bữa tiệc lá»›n chÃnh thức còn ở phÃa sau.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lần nà y Ä‘ang chạy đến ăn bữa tiệc lá»›n, Trần Nguyên sao có thể để cho hắn thất vá»ng?
Trong khe hà o, Äạo Chiếm rốt cục cÅ©ng động thá»§, năm nghìn binh sÄ© phân ra bốn phÃa.
Äấu pháp cá»§a Trần Nguyên không giống đấu pháp ba hà ng luân phiên bắn cá»§a Châu Âu ngà y sau, không phải hắn sáng tạo cái má»›i, là vì súng kÃp hiện tại căn bản là kém hÆ¡n ngà y sau, không cần ba hà ng luân phiên bắn, dù là bốn hà ng cÅ©ng không có biện pháp ngăn cản kỵ binh trùng kÃch.
Phương pháp Trần Nguyên chá»n dùng là má»™t và i binh sÄ© là chuyên môn phụ trách bắn, có binh sÄ© chuyên môn phụ trách lắp đạn, còn có binh sÄ© chuyên môn đưa súng lên.
Nói như váºy, từng tiểu tổ chiến đấu liên tiếp, thá»i Ä‘iểm chiến tranh có thể dùng tổng cá»™ng mưá»i lăm súng kÃp, có thể bảo đảm đánh tan má»™t lượt xung phong cá»§a địch nhân.
Há»ng súng bắn ra má»™t ngá»n lá»a, khoáng sắt dùng tốc độ nhanh nhất xé rách không khÃ, đánh vá» hướng kỵ binh Liêu quốc Ä‘ang vá»t tá»›i trước mặt.
Những binh sÄ© Liêu quốc kia nguyên má»™t đám ngã xuống khá»i lưng ngá»±a, bị trá»±c tiếp đánh chết cÅ©ng không phải nhiá»u, nhưng sau khi rÆ¡i xuống Ä‘t, váºn mệnh cá»§a bá»n hắn chÃnh là bị kỵ binh phÃa sau đạp thà nh bùn.
Cái nà y cÅ©ng không là m cho Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lùi bước, hắn đã muốn không đưá»ng lui rồi, hiện tại hắn thầm nghÄ© phải giết mấy ngưá»i Tống, giết má»™t ngưá»i là má»™t ngưá»i, giết cà ng nhiá»u cà ng tốt.
Kỵ binh Liêu quốc dưới sá»± dẫn dắt cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»— dẫm lên trên thân thể đồng bà o, tiếp tục lao đến.
Mà quân Tống trong khe hà o lại cà ng đánh cà ng thà nh thạo, binh sÄ© bắn chỉ lo bắn, má»™t khi bá»n hắn bị bắn rÆ¡i và o bên trong, ngưá»i đằng sau sẽ láºp tức bổ xung, đồng thá»i còn có ba binh sÄ© ngồi chồm hổm phÃa sau bá»n hắn, chỉ lo nhét thuốc nổ.
Quân Tống dùng biện pháp nà y cam Ä‘oan có thể bắn liên tục, súng kÃp binh tướng ngăn cản móng ngá»±a đối phương trong khoảng cách phÃa trước mình 150 bước.
Ngưá»i Liêu quốc hiện tại Ä‘ang đối mặt vá»›i thế cục rất bất lợi, tản ra xung phong căn bản không có khả năng phá tan súng kÃp tráºn quân Tống, nhưng má»™t khi quân đội cá»§a bá»n hắn táºp kết, pháo ở bên trong thà nh láºp tức đánh tá»›i.
Trong thá»i gian ngắn ngá»§i, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đã bá» ra má»™t cái giá lá»›n, trên vạn ngưá»i ngã ngá»±a, hắn sá»›m đã cảm giác được chuyện không bình thưá»ng, cứ lao Ä‘i như váºy, căn bản không có biện pháp tá»›i gần đối phương.
Chỉ cần tiến lên năm mươi bước, tiến lên thêm năm mươi bước, những khẩu pháo trên đầu thà nh kia không dám đánh loạn, mà bá»n hắn cÅ©ng có thể dùng cung tiá»…n bắn chết chút Ãt súng kÃp binh, nhưng năm mươi bước nà y lại là chướng ngại ngưá»i Liêu quốc không thể vượt qua.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— không cam lòng thất bại như váºy, hắn tá»± mình mang theo vệ đội lao đến, vệ đội cá»§a hắn là m hết pháºn sá»±, gặp phải há»a lá»±c quân Tống trên đầu tưá»ng cÅ©ng không tản ra, dùng thân thể cá»§a bá»n hắn ngăn cản khoáng sắt bắn đến đối diện, bảo vệ Gia Luáºt Niết Cô Lá»—.
"Giết!" Gia Luáºt Niết Cô Lá»— chỉ trưá»ng thương vá» phÃa trước, trong miệng Ä‘iên cuồng hô.
Quân Tống biến thà nh mạnh mẽ hung hãn như thế, hắn biết rõ, má»™t tráºn nà y không cần đánh nữa, nhưng chÃnh là bởi vì như thế, lại cà ng kiên định quyết tâm chịu chết cá»§a hắn, hắn cà ng tin tưởng lần nà y mình tá»›i là đúng.
Nếu hắn vẫn chưa ra dốc sức liá»u mạng, khả năng qua má»™t thá»i gian ngắn nữa, ngay cả cÆ¡ há»™i dốc sức liá»u mạng cÅ©ng không có.
Vệ binh trước ngưá»i sau lưng ngã xuống nguyên má»™t đám, Äạo Chiếm đã nhìn thấy Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, trên ngưá»i mặc long bà o.
"Xá» lý chá»— cá»§a hắn, xá» lý hắn." Äạo Chiếm bá»—ng nhiên biến thà nh hưng phấn dị thưá»ng.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lên trên chiến trưá»ng Ä‘á»u mặc khôi giáp, nhưng lúc nà y đây hắn kiên trì mặc long bà o Ä‘i lên, bởi vì hắn muốn dùng thân pháºn hoà ng đế Liêu quốc nghênh đón kết cục cuối cùng sắp đến.
Má»™t miếng sắt khoáng bay qua đỉnh đầu Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, là m mất vương miện trên đầu cá»§a hắn, má»™t mái tóc dà i rÆ¡i xuống xõa vai, trên sợi tóc có má»™t hương vị khét lẹt.
Hắn đã thà nh mục tiêu đả kÃch chá»§ yếu quân Tống, không riêng gì súng kÃp binh phÃa dưới chân tưá»ng, chÃnh là quân Tống trên đầu thà nh cÅ©ng không chịu cô đơn, Cao Nghênh Hỉ cÅ©ng nhìn thấy má»™t thân long bà o, hắn không cam lòng để cho Äạo Chiếm Ä‘oạt mất phần đại công nà y, láºp tức bảo quân coi giữ đầu tưá»ng bắt đầu dùng cung ná» bắn.
Trần Nguyên ngồi trên đầu thà nh, cÅ©ng không ngăn loại hiện tượng Ä‘oạt công nà y lại, bởi vì trong kế hoạch cá»§a quân Tống, thá»i Ä‘iểm Liêu quốc ngưá»i đến phÃa trước chiến hà o trăm bước, trên đầu thà nh đã trợ giúp cho súng kÃp binh phÃa dưới.
Hiện tại đến trăm bước chưa? Không ai nói rõ rà ng được, phảng phất như là một cái giới hạn mơ hồ, Cao Nghênh Hỉ hiển nhiên đã không đợi được nữa.
Pháo ở bên trong thà nh, cung nỠđầu tưá»ng, còn có súng kÃp phÃa dưới không ngừng bắn, tạo thà nh công kÃch táºp thể, thương vong Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cà ng lúc cà ng lá»›n, không lao được và i chục bước, vệ đội bên ngưá»i đã tổn thương hầu như không còn.
Chiến trưá»ng cÅ©ng không bởi vì Gia Luáºt Niết Cô Lá»— là mục tiêu chá»§ yếu hay đặc biệt dÅ©ng cảm mà thay đổi, hắn có thể xông lên đến bây giá», là bởi vì những vệ binh kia dùng tÃnh mạng tại bảo vệ hắn, thá»i Ä‘iểm ngưá»i bảo vệ hắn đã không có biện pháp cấu thà nh má»™t phòng tuyến, má»™t miếng sắt khoáng rốt cục cÅ©ng chui và o cổ chiến mã Gia Luáºt Niết Cô Lá»—.
Má»i ngưá»i và o và o đây á»§ng há»™ để truyện ra nhanh hÆ¡n nà o
Tà i sản của kimnambin
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a kimnambin
29-09-2013, 04:09 PM
Cơn gió vô tình Giang hồ lãng tỠQuy ẩn giang hồ
Tham gia: Nov 2011
Äến từ: Ngôi nhà cô đơn ....
Bà i gởi: 8,045
Thá»i gian online: 4 tháng 0 tuần 2 ngà y
Thanks: 608
Thanked 32,079 Times in 4,176 Posts
SỠThượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
Tác giả: Nã Cát Ma
Chương 584: Con chuột đến
Dịch: hungvodich9490
Nguồn: Mê Truyện
Chiến mã kia ngay cả rên rỉ cÅ©ng không thể phát ra má»™t tiếng, bá»—ng nhiên té lăn trên đất, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— láºp tức bị vứt từ trên lưng ngá»±a xuống dưới.
Việc nà y tháºt sá»± là đả kÃch lá»›n đối vá»›i sÄ© khà ngưá»i Liêu quốc, rất nhiá»u binh sÄ© vốn Ä‘i theo hắn xung phong, trong chá»›p mắt liá»n bá» chạy.
Äá»™i trưởng thân binh Gia Luáºt Niết Cô Lá»— là m hết pháºn sá»±, hắn tranh thá»§ thá»i gian chạy tá»›i, nhảy xuống lưng ngá»±a, đồng thá»i nâng Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lên chiến mã cá»§a mình: "Vạn tuế không cần quá cố gắng, ngươi Ä‘i trước Ä‘i."
Lá»i vừa má»›i nói xong, má»™t mÅ©i tên đã xuyên thấu gáy thân binh đội trưởng kia, cả ngưá»i hắn lảo đảo má»™t cái, ngã và o trong ngá»±c Gia Luáºt Niết Cô Lá»—.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— ôm thân thể cá»§a thân binh đội trưởng, nói: "Chúng ta cùng Ä‘i."
Lại má»™t mÅ©i tên bắn đến, miệng thân binh kia đội trưởng phun ra má»™t ngụm máu tươi, đẩy Gia Luáºt Niết Cô Lá»— ra, nói: "Mạt tướng không Ä‘i được nữa..."
Äằng sau, mấy thân binh tranh thá»§ thá»i gian chạy tá»›i, nhanh chóng nâng Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lên chiến mã, hốt hoảng lôi kéo hắn lui vá» phÃa sau.
Lượt xung phong thứ nhất cá»§a ngưá»i Liêu quốc cứ như váºy mà chấm dứt, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đối mặt má»™t cái, bá» ra thương vong trên vạn ngưá»i tại đây, nhưng ngay cả chân tưá»ng quân Tống, hắn cÅ©ng không thể chạm và o.
Cung nỠđầy trá»i và súng kÃp đạn pháo vô cùng vô táºn đã mang đến cho ngưá»i Liêu quốc rung động tháºt lá»›n.
Má»™t tráºn nà y, bá»n hắn căn bản không có cÆ¡ há»™i chÃnh diện đánh tay đôi cùng quân Tống, súng đạn vẫn không thể trở thà nh vì chúa tể chiến tranh thá»i đại nà y, nhưng quân Tống đã muốn mở ra cánh cá»a thá»i đại súng đạn.
Dưới Ä‘iá»u kiện đặc biệt, đặc biệt là thá»i Ä‘iểm thá»§ thà nh chiến, váºn dụng tốt súng đạn, hoà n toà n có thể đạt tá»›i hiệu quả cung ná» không có biện pháp tạo ra.
Quân Tống thương vong cá»±c kỳ Ãt, cả cuá»™c chiến đấu, chỉ tổn thất hÆ¡n ba mươi binh sÄ©.
Trần Nguyên phi thưá»ng hà i lòng đối vá»›i kết quả chiến đấu, cái nà y ý nghÄ©a là vá» sau, khi Tống triá»u rá»i xa bản thổ, quân Tống có thể dá»±a và o súng đạn và công sá»±, dùng chút Ãt binh sÄ©, canh gác các trá»ng Ä‘iểm chiến lược.
Vá» sau Tống triá»u sẽ Ä‘i xa hÆ¡n, thá»±c hiện được Ä‘iểm nà y tháºt sá»± là rất trá»ng yếu, phò mã gia cao hứng, tá»± nhiên là khao thưởng tam quân, bây giá» chưa phải là thá»i Ä‘iểm bố trà tiệc ăn mừng, nhưng tăng cho binh sÄ© chút món ăn là điá»u tất yếu.
Mà n đêm cháºm rãi bao phá»§ thiên địa, khuya hôm nay phải không thể tiếp tục đánh, thần sắc Gia Luáºt Niết Cô Lá»— rất là bi thương, hắn ngồi dưới đất, má»™t đầu tóc rối không kịp chải vuốt.
Äống lá»a đốt lên, ngá»n lá»a thỉnh thoảng nhảy lên nhảy lên trên ngưá»i Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, hắn phảng phất như không cảm giác thấy Ä‘au đớn trên là n da, ánh mắt ngốc ngếch nhìn chằm chằm và o bầu trá»i đầy sao sáng, không biết suy nghÄ© cái gì.
Tháºt sá»±, hắn tình nguyện để mình vừa rồi bị quân Tống đánh chết, như váºy thì tất cả có thể đã xong, nhưng hiện tại hắn lại còn sống, còn sống, nhất định phải tá»± há»i ngà y mai nên là m cái gì bây giá», đối vá»›i má»™t ngưá»i không tin mình còn ngà y mai mà nói, tá»± há»i ngà y mai là má»™t chuyện rất tà n nhẫn.
"Vạn tuế, vừa rồi lại có má»™t tướng quân thá»§ hạ cá»§a ngà i mang theo hÆ¡n má»™t ngà n ngưá»i chạy." Fujiwara Côn Tam Lang Ä‘i đến trước mặt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— thấp giá»ng nói.
Trên mặt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— không có chút biểu lá»™ nà o, tháºm chà không nhìn ra má»™t tia phẫn ná»™, nói: "Äể bá»n hắn Ä‘i Ä‘i."
Fujiwara Côn Tam Lang đứng ở bên cạnh hắn, há»i: "Vạn tuế, ngà i tháºt sá»± buông tha tất cả sao?"
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— bá»—ng nhiên ngẩng đầu nhìn nhìn hắn, há»i: "Ngươi nói ta nên là m cái gì bây giá»?"
Fujiwara Côn Tam Lang ngồi xuống ở trước mặt hắn, nói: "Kẻ hèn nà y cho rằng, lúc nà y đây vạn tuế đến đánh Kinh Äô, căn bản chÃnh là sá»± tình không sáng suốt, ngà i có thể Ä‘i, chỉ cần ngà i mang theo bốn mươi vạn đại quân, má»™t đưá»ng đánh tá»›i hướng bắc, những ngưá»i mông cổ kia căn bản ngăn không được ngươi."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cưá»i thê thảm, nói: "Äi thì phải là m thế nà o đây? Äi lên phÃa bắc là m ngưá»i Hung Nô hay là ngưá»i Äá»™t Quyết? Fujiwara Côn Tam Lang, hương vị xa xứ đánh mất gia viên, ngươi phải là ngưá»i rõ rà ng nhất."
Fujiwara Côn Tam Lang gáºt gáºt đầu, nói: "Äúng váºy, ta không buông tha, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ Ä‘i tìm cÆ¡ há»™i cuối cùng."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— khẽ lắc đầu, cầm lấy túi rượu bên ngưá»i, hung hăng uống má»™t ngụm, không nói lá»i nà o, tại Ä‘iểm nà y, hắn và Fujiwara Côn Tam Lang khác nhau.
Lúc nà y đây đến đánh Trung Kinh Äô, trên đưá»ng Ä‘i giết chóc những dân chúng Khiết Äan kia, lại là m cho Gia Luáºt Niết Cô Lá»— rất là thương tâm, nhưng hắn biết rõ, chuyện nà y đã nói rõ, ngưá»i Tống đối xá» vá»›i ngưá»i Khiết Äan không tệ, giết hại trả thù cÅ©ng không có xuất hiện.
Ngưá»i Tống không giống đối vá»›i ngưá»i Äông Doanh trước kia, áp dụng chế độ bảo vệ quân phiệt, trong ná»™i tâm Gia Luáºt Niết Cô Lá»— vẫn cảm giác được má»™t tia an á»§i.
Äây cÅ©ng là nguyên nhân hắn không chá»n lúc nà y rá»i Ä‘i, ngưá»i Tống đã có thể cho ngưá»i Khiết Äan cuá»™c sống hạnh phúc, như váºy mình cần gì phải dẫn cá»§a bá»n hắn trốn? Có lẽ, chÃnh mình tháºt sá»± là chướng ngại khiến ngưá»i Khiết Äan không thể sống sót rồi, váºy thì mình cứ Ä‘i chết Ä‘i.
Fujiwara Côn Tam Lang hiển nhiên hiểu ý tứ cá»§a Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu, nói: "Như thế, xin vạn tuế thứ lá»—i, tại hạ cáo từ."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— nhìn hắn, há»i: "Ngươi có thể Ä‘i nÆ¡i nà o?"
Ãnh mắt Fujiwara phi thưá»ng kiên định, nói: "Ta muốn Ä‘i Biện Kinh, ta muốn Ä‘i cứu tôn nhân Thiên hoà ng ra."
Khóe miệng Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lá»™ ra dáng tươi cưá»i khinh miệt, hắn căn bản không tin tưởng Fujiwara có thể là m được chuyện nà y, vốn muốn nói hai câu, nhưng lá»i nói đến bên miệng, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lại nuốt xuống, cuối cùng chỉ là gáºt gáºt đầu, nói: "Tốt, chúc ngươi thà nh công."
Fujiwara Côn Tam Lang đứng lên, khom ngưá»i chà o Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, sau đó liá»n xoay ngưá»i rá»i Ä‘i.
Bóng lưng thấp bé kia rá»i Ä‘i rât kiên quyết, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— theo dõi hắn, thẳng đến khi không nhìn thấy, má»›i thở dà i má»™t tiếng.
Hắn nghÄ© mãi mà không rõ, từ lúc Lý Nguyên Hạo vừa má»›i bắt đầu khởi nghiệp, đến mình bây giá», má»—i ngưá»i Ä‘á»u không phải hạng ngưá»i dá»… bị đánh bại, vì cái gì váºy thì Trần Thế Mỹ có thể từng bước từng bước đánh gục toà n bá»™?
Trần Thế Mỹ, nghÄ© đến cái danh tá»± nà y, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đột nhiên cảm giác được khuôn mặt Trần Nguyên nhúc nhÃch ở trong đống lá»a trước mặt mình, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— bá»—ng nhiên nở nụ cưá»i.
Một tướng quân từ bên cạnh chạy tới, nói: "Vạn tuế, không tốt, bên cánh chúng ta phát hiện viện binh quân Tống."
"Tới tốt lắm, chi đội ngũ kia là của ai?"
"Xem bá»™ dáng là bá»™ đội cá»§a Bạch Ngá»c ÄÆ°á»ng."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— thở dà i má»™t hÆ¡i, nói: "Biết rồi, con chuá»™t nà y đến rất nhanh, không cần quản hắn là m cái khỉ gió gì."
Bạch Ngá»c ÄÆ°á»ng đến rồi, váºy thì Nhâm Tuấn cÅ©ng sắp đến rồi, hai chi bá»™ đội nà y rất gần đây, cho nên má»›i đến nhanh nhất, cho dù bá»n hắn không đến, mình cÅ©ng không đánh được Trung Kinh Äô, hiện tại bá»n hắn đến rồi, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— dám khẳng định, ngà y mai, cháºm nhất là tối mai, váºn khà tốt mà nói, có thể kéo dà i thá»i gian ba ngà y, quân Tống nhất định sẽ hoà n thà nh vây bá»c đối vá»›i mình, sau đó, tất cả đã xong.
Kỳ tháºt, vá»›i hắn mà nói, kéo dà i ba ngà y nà y, căn bản không có bất cứ ý nghÄ©a gì, từ trong lòng ngá»±c móc ra má»™t tấm lệnh bà i, đây là lệnh bà i Gia Luáºt Niết Cô Lá»— thưá»ng xuyên dùng thá»i Ä‘iểm truyá»n đạt quân lệnh.
Hắn giao lệnh bà i cho tướng quân kia, nói: "Cầm cái nà y, ta sẽ ghi một phong thơ, hiện tại ngươi đi gặp Tiêu Bân tướng quân, bảo hắn là m việc dựa theo chỉ thị trên thư."
Tướng quân kia sá»ng sốt má»™t chút, rất là lo lắng nói: "Tướng quân, hiện tại chúng ta Ä‘i táºp kÃch Bạch Ngá»c ÄÆ°á»ng, nói không chừng có thể có chiến quả ngoà i ý muốn."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lắc đầu nói: "Không có tác dụng đâu, con chuá»™t vô cùng cÆ¡ cảnh, hắn không cho chúng ta cÆ¡ há»™i, ngươi hãy Ä‘i Ä‘i, đừng có quản chuyện nÆ¡i đây, nói cho Tiêu Bân, chiếu theo lá»i ta nói mà là m."
"Vâng."
Má»i ngưá»i và o và o đây á»§ng há»™ để truyện ra nhanh hÆ¡n nà o
Tà i sản của kimnambin
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a kimnambin
Từ khóa được google tìm thấy
4vn.eu , äåâóøêè , “gia pho ma†, bach luyen thanh tien , chususudeuxu , gia khong lich su , gia ma con du 4vn , gia su tum ma ngu , giá không lịch sá» , hoang da tap 782013 , lich su quan su pho ma , nguu pho ma , nguu pho ma gia , òåíäåð , phò mã gia , pho ma gia , pho ma gia 4vn , pho ma gia full , sat than , sở hán tranh bá , so toi thuong ngu pho ma , su thuong de nhat pho ma , su thuong dich pho ma , su thuong pho ma , su thuong pho ma gia , su thuong pho ma nguu , su thuong toi ngu pho ma , su thuong toi nguu , su thuong toi nguu 4nv , su thuong toi nguu 4vn , su thuong toi nguu pho , su thuong toi nguupho ma , su thuÆ¡ng toi nguu , su toi thuong dich nguu , su toi thuong ngu pho ma , su toi thuong pho ma gia , suthuongtoinguu pho ma , suthuongtoinguuphoma , suthuongtoinguuphomagia , sử thượng 4vn , tìm phò già , tieu su ma nguu , toi nguu , toi nguu dich pho ma , toi nguu pho ma , toi nguu pho ma 4vn , toi nguu pho ma gia , toi ngưu pho ma gia , toi thuong su nguu , too nguu pho ma gia 4vn , tran the mi 4vn , trần thế mỹ 4vn , troÌi naÌ€ng laÌ£i , truyen gia khong lich su , truyen pho ma gia , truyen su thuong nguu , truyensexthoixua , [tg]â—tyÌ.sư.huynh