20-09-2012, 03:27 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 3,807
Thá»i gian online: 1 tháng 1 tuần 1 ngà y
Thanks: 7
Thanked 22,388 Times in 2,088 Posts
SỠthượng tối ngưu phò mã gia
Tác giả : Nã Cát Ma
-----oo0oo-----
Chương 141: Mò và o táºn nhÃ
Nhóm dịch hungvodich9490
Nguồn: metruyen.
Äả tá»±: Thụy An An - ************
Lá»— Mẫu trước tiên hồi đầu: "NuÌi Tháp! Ngươi Ä‘ang nghi vấn quyết định cá»§a ta sao?"
NuÌi Tháp kia Ä‘i tá»›i, nói: "Ta chỉ là muốn nhắc nhở ngươi, thá»i Ä‘iểm Ä‘i săn, phải biết phối hợp!"
Lá»— Mẫu nhìn con mắt NuÌi Tháp, NuÌi Tháp cÅ©ng đối mặt vá»›i hắn, sau má»™t lúc lâu, Lá»— Mẫu gáºt đầu: "ÄÆ°á»£c rồi, NuÌi Tháp ngươi đúng, nhưng là chúng ta cÅ©ng nên là m chút Ãt sá»± tình, để cho con mồi biết rõ chúng ta tá»›i rồi, như váºy viện quân cá»§a bá»n hắn mÆ¡Ìi xuất hiện!"
NuÌi Tháp gáºt đầu: "Ta đây hoà n toà n đồng ý."
HÆ¡n hai trăm ngưá»i rất thuáºn lợi mò đến bên cạnh Hoà ng Long phá»§, nhìn xem má»™t vòng tưá»ng đất vừa má»›i chồng chất xây lên, NuÌi Tháp và Lá»— Mẫu liếc nhau, Ä‘á»u không Ä‘oán ra quân coi giữ có ý gì.
HÆ¡n hai trăm ngưá»i ngừng lại tại địa phương cách tưá»ng vây hÆ¡n má»™t trăm bước.
Lá»— Mẫu do dá»± tháºt lâu, không thể xác định bước tiếp theo rốt cuá»™c nên là m như thế nà o.
NuÌi Tháp cÅ©ng im lặng thá»i gian rất lâu, cuối cùng cÅ©ng nói vÆ¡Ìi Lá»— Mẫu: "Cái tưá»ng vây nà y, ta nhảy cÅ©ng qua được, những Liêu binh kia, chắc là trông cáºy và o cái đó có thể ngăn chúng ta chứ?"
Lá»— Mẫu lắc đầu: "Äâu cần nhảy? Ta dám cam Ä‘oan, chỉ cần ta dùng sức đẩy, có thể đẩy ngã bức tưá»ng nà y, ta nghÄ©, khả năng ở phÃa sau còn có cái bẫy ráºp gì đó."
NuÌi Tháp nhìn bốn phÃa má»™t chút, nói: "Ta nên là m gì bây giá»? Bên ngoà i cÅ©ng không có lÃnh gác, nếu có lÃnh gác mà nói, chúng ta giết má»™t và i ngưá»i, có thể là m cho bá»n há» biết rõ chúng ta tá»›i, nhưng là m sao bây giá»?"
Lá»— Mẫu quyết tâm hung ác: "Chúng ta dẫn hai ngưá»i Ä‘i và o, mặc kệ có cái bẫy ráºp gì, cÅ©ng phải giết mấy ngưá»i."
NuÌi Tháp gáºt đầu: "Tốt!"
Bốn ngưá»i Ä‘á»u có cánh tay cá»±c kỳ cưá»ng tráng, leo lên tưá»ng vây, cÅ©ng không nhìn thấy bá»n hắn có cái động tác dư thừa gì, thoáng má»™t tý liá»n lên đến nÆ¡i, từ tưá»ng vây nhảy xuống mặt đất, rõ rà ng không có chút thanh âm nà o, so vá»›i võ lâm cao thá»§ Äại Tống còn mạnh hÆ¡n má»™t chút.
Äi qua má»™t con đưá»ng, Lá»— Mẫu lại cà ng cảm giác rất không đúng, vì cái gì mà địa phương bảy ngà n ngưá»i trấn thá»§ nà y, mình Ä‘i thá»i gian dà i như váºy, rõ rà ng không đụng phải má»™t ngưá»i nà o?
CÅ©ng là những Liêu binh nà y mạng lá»›n, mấy ngà y liên tiếp vất vả chạy bá»™, đã sá»›m là m cho bá»n há» má»i mệt không chịu nổi, hÆ¡n nữa tưá»ng đất bắt đầu xây, quả thá»±c hÆ¡i mệt, Ä‘á»u là ngưá»i ba bốn mươi tuổi rồi, tinh lá»±c không còn như lúc tuổi còn trẻ.
Các trưởng quan Ä‘á»u Ä‘i bà i bạc, cà ng không có ước thúc, ngoại trừ cá»a ra và o, thả mấy ngưá»i dá»±a và o tưá»ng ngá»§, toà n bá»™ ngưá»i còn lại Ä‘á»u ở trong quân doanh.
Cái nà y lại để cho bốn ngưá»i Lá»— Mẫu má»™t đưá»ng thông suốt.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ đứng trước bà n bạc, tất cả má»i ngưá»i đã đánh bạc đến con mắt đỠlên, đâu còn có ngưá»i nhá»› tá»›i việc Ä‘i xem tình huống bên ngoà i?
Váºn may Tiêu há»™ vệ bắt đầu xuất hiện, trên mặt bà n cạnh hắn, có má»™t đống tiá»n lá»›n, nhìn Gia Luáºt Hồng CÆ¡ còn dùng sức dao động xúc xắc đặt ở trong chén, trong lòng không khá»i sốt ruá»™t, cÅ©ng quên thân pháºn Gia Luáºt Hồng CÆ¡, há miệng nói nói: "Ta nói các ngươi, bây giá» mở được rồi đó! Cho dù dao động cÅ©ng không ra được bốn xúc xắc đâu!"
Trần Nguyên rống vỠhướng hắn: "Ngươi gấp cái gì? Nhà cái cũng chưa gấp gáp!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cầm chén, mạnh mẽ Ä‘áºp xuống mặt bà n, nói: "Ta xem ngươi là ngưá»i không chỠđợi được, chắc chắn phải thua, Trần Thế Mỹ, hôm nay chúng ta liá»n ăn hắn!"
Nói xong, thoáng má»™t tý liá»n xốc cái nắp lên, nhìn Ä‘iểm số, hô: "Tứ tứ ba, mưá»i má»™t, đại!"
Tiêu há»™ vệ láºp tức nhụt chÃ, xì hÆ¡i như bóng cao su, cả ngưá»i hÆ¡i cúi xuống, Trần Nguyên ôm đặt má»™t đống tiá»n vá» trước mặt mình, sau đó nói: "Ngưá»i đặt đại đừng nhúc nhÃch, tiá»n bồi thưá»ng đến rồi!"
Ngưá»i mua đại cao hứng bừng bừng, Trần Nguyên đếm tiá»n đưa đến, chợt phát hiện một váºt phẩm hình cầu, cÅ©ng đặt ở bên cạnh đại, láºp tức có chút tức giáºn: "Các ngươi đặt những thứ nà y là m gì? Là m sao tÃnh tiá»n đây?"
Nói xong, liá»n nhặt váºt kia lên, đặt ở trước mắt xem xét, thuáºn miệng nói: "Ai đặt đầu ngưá»i váºy?!"
Má»i ngưá»i Ä‘á»u sá»ng sốt má»™t chút, ý thức Trần Nguyên bá»—ng nhiên từ trong hưng phấn đánh bạc thanh tỉnh lại, sắc mặt láºp tức biến đổi, tay run lên, cà ng là m đầu ngưá»i ná» rÆ¡i trên mặt bà n.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ la lá»›n: "Có thÃch khách!"
Ngưá»i ná» là đầu má»™t sÄ© quan má»›i vừa rồi còn bà i bạc cùng bá»n há», má»i ngưá»i cÅ©ng Ä‘á»u thanh tỉnh lại, vá»™i và ng rút Ä‘ao ra, chạy ra khá»i cá»a phòng xem xét.
Chỉ thấy bên ngoà i còn nằm mấy thi thể quan quân, những ngưá»i nà y phần lá»›n là thua sạch, chuẩn bị trở vá» Ä‘i ngá»§, bá»n hắn căn bản không nghÄ© đến, lúc nà y đây bà i bạc không riêng gì thua tiá»n, cuối cùng ngay cả mạng cÅ©ng thua.
Tiêu há»™ vệ láºp tức thổi bay kèn, tất cả binh sÄ© Ä‘á»u từ trong doanh phòng chạy ra, tìm tòi tung tÃch thÃch khách toà n thà nh.
Nhưng hiện tại, cả Hoà ng Long phá»§, đến má»™t dân chúng bình dân Ä‘á»u không tìm thấy.
Chỉ là vẫn có thu hoạch, trải qua kiểm tra cẩn tháºn, bá»n hắn đã tìm được lá»™ tuyến đối phương tiến và o và chạy trốn.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ hiện tại có chút nghÄ© mà sợ, nếu chÃnh xác mà nói, đối phương đã có cÆ¡ há»™i giết hắn, sắc mặt Trần Nguyên cÅ©ng tái nhợt, hắn biết rõ, phòng ngá»± tuyệt đối không thể thư giãn như váºy nữa rồi, lá gan những ngưá»i Nữ Chân kia tháºt là quá lá»›n, quân doanh táºp trung trá»ng binh, bá»n hắn cÅ©ng dám Ä‘i và o giết ngưá»i.
Khá tốt, ngưá»i Nữ Chân có khả năng không rõ hư tháºt, cho nên không dám đến quá nhiá»u, bằng không thì, phá»ng chừng chÃnh mình đợi không được Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đến, đã bị tiêu diệt.
Trần Nguyên nhìn tướng lãnh và binh sĩ chung quanh, nói bên tai Gia Luáºt Hồng CÆ¡: "Hoà ng tá», ngà y mai, phải tăng mạnh phòng ngá»± má»›i được, đội tuần tra, cảnh giá»›i bên ngoà i, còn có trạm gác ngầm, một caÌi cÅ©ng không thể thiếu, má»—i con đưá»ng, từng địa phương có khả năng giấu ngưá»i, Ä‘á»u phải để ngưá»i nhìn chằm chằm và o."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ và bá»n ngưá»i Tiêu há»™ vệ chấp nháºn sâu đối vá»›i cái nà y.
Chỉ là , Gia Luáºt Hồng CÆ¡ vẫn rất lo lắng, nói: "Tưá»ng vây đã ngăn không được bá»n hắn, địa phương chúng ta phải thá»§, giống như là hÆ¡i nhiá»u?"
Trần Nguyên bá»—ng nhiên nghÄ© tá»›i một biện pháp cảnh giá»›i, Ä‘á»i sau thưá»ng xuyên sá» dụng, trong lòng láºp tức có chá»§ ý, nói: "Tưá»ng vây đất không được, chúng ta dùng hà ng rà o gá»—!"
Ngà y hôm sau, Lá»— Mẫu và NuÌi Tháp trốn ở ngoà i thà nh, cá»±c kỳ hà i lòng đối vÆ¡Ìi hà nh động đêm qua, chỉ là cảm giác không được hoà n mỹ, hai nguá»i còn giống như chưa đã ghiá»n.
NuÌi Tháp không khá»i tiếc nuối nói: "Ta dám khẳng định, ngưá»i chá»§ xị kia chÃnh là hoà ng tá» cá»§a bá»n há»! Nếu như không phải báºn tâm kế hoạch cá»§a Äặc Cổ thá»§ lÄ©nh, ngà y hôm qua chúng ta đãcó thể giết chết hoà ng tá» kia!"
Lá»— Mẫu thở dà i, ánh mắt nhìn mặt trá»i trên đỉnh đầu, nói: "Ngươi nói, khuya hôm nay, chúng ta có nên hù dá»a bá»n hắn má»™t tý nữa hay không?"
NuÌi Tháp lắc đầu: "Khuya hôm nay bá»n hắn khẳng định có phòng bị."
Lá»— Mẫu cưá»i khinh miệt, nói: "Là má»™t đạo tưá»ng vây kia? Như váºy Ä‘i, chúng ta phái ngưá»i Ä‘i xem bá»n hắn có động tÄ©nh gì, nếu như có thể mà nói, chúng ta sẽ Ä‘i lần nữa, lúc nà y đây, chúng ta ở phÃa sau giết chết tướng quân, rồi Ä‘em đầu cho bá»n hắn, ta nghÄ©, cái nà y nhất định sẽ là m cho bá»n hắn sợ hÆ¡n."
NuÌi Tháp gáºt đầu, hô một ngưá»i Nữ Chân qua, lại để cho hắn Ä‘i lên phÃa trước xem xét Liêu Quân trong Hoà ng Long phá»§ có động tÄ©nh gì.
Chỉ sau má»™t lát, ngưá»i nỠđã trở lại, thần sắc mê man, nói: "Bá»n hắn đóng cá»c gá»— ở ngoà i thà nh!"
Lá»— Mẫu căn bản bản không tin và o lá»— tai cá»§a mình, há»i: "Cái gì? Cá»c gá»—? Tưá»ng đất cÅ©ng không nổi đỡ chúng ta, bá»n hắn còn đóng cá»c gá»—?"
Lá»— Mẫu tá»± mình dẫn ngưá»i Ä‘i thăm dò, quả nhiên trông thấy nhiá»u đội Liêu binh Ä‘ang đóng cá»c gá»—, cá»c gá»— là để dá»… nghe, kỳ tháºt là những cây gá»— rất đơn giản, khoảng cách còn cá»±c kỳ xa, chÃnh giữa dùng dây thừng cá»™t lên, trên mặt dây thừng còn treo móc má»™t Ãt gì đó, không thấy rõ lắm.
Hắn suy nghÄ© má»™t chút, khóe miệng cháºm rãi nở nụ cưá»i: "Ha ha, những nà y Liêu binh quả nhiên là bao cá», những cá»c gá»— và dây thừng nà y sao có thể ngăn cản chúng ta? NuÌi Tháp, khuya hôm nay, chúng ta lại tiến và o, cho bá»n hắn nếm thá» má»™t Ä‘iểm lợi hại!"
â€
Tà i sản của conem_bendoianh
Chữ ký của conem_bendoianh
Äã có 8 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a conem_bendoianh
20-09-2012, 03:30 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 3,807
Thá»i gian online: 1 tháng 1 tuần 1 ngà y
Thanks: 7
Thanked 22,388 Times in 2,088 Posts
SỠthượng tối ngưu phò mã gia
Tác giả : Nã Cát Ma
-----oo0oo-----
Chương 142: Xuất quân
Nhóm dịch hungvodich9490
Nguồn: metruyen.
Äả tá»±: Thụy An An - ************
NuÌi Tháp cÅ©ng không để những cá»c gá»— và dây thừng nà y ở trong lòng, cưá»i ha ha má»™t tiếng, nói: "Không có vấn Ä‘á», chúng ta nhất định phải dá»a vỡ lá gan cá»§a bá»n hắn."
Äảo mắt cÅ©ng đã đến buổi tối, thá»i Ä‘iểm sắc trá»i vừa Ä‘en, Liêu binh vừa vặn đóng tốt toà n bá»™ cá»c gá»— chung quanh.
Tiêu há»™ vệ hiển nhiên không có chút tÃn nhiệm nà o, đối vÆ¡Ìi cá»c gá»— và dây thừng nà y, trong mắt hắn, những váºt nà y, có má»—i tác dụng để cho các binh sÄ© rèn luyện thân thể, chứ đối vá»›i an toà n Hoà ng Long phá»§, tháºt sá»± không có chút bảo đảm nà o.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cÅ©ng bắt đầu nghi vấn, há»i: "Trần Thế Mỹ, cái nà y tháºt sá»± có thể dùng sao?"
Trần Nguyên rất tá»± tin, ngón tay chỉ má»™t loạt cá»c gá»— xa nhất phÃa trước kia, nói: "Hoà ng tá», ngươi xem, chá»— đó, vừa vặn rÆ¡i và o tầm bắn má»™t mÅ©i tên cá»§a chúng ta, khuya hôm nay, nếu những ngưá»i Nữ Chân kia còn dám tá»›i, ta cam Ä‘oan có thể báo thù thay huynh đệ đã chết Ä‘i hôm qua!"
Nhìn sắc trá»i, Trần Nguyên láºp tức nói: "Tốt rồi, hiện ở ngoà i thà nh tổng cá»™ng có ba nghìn cái cá»c gá»—, trá»i cÅ©ng sắp tối, để cho ba nghìn ngưá»i cầm bó Ä‘uốc Ä‘i ra ngoà i, cá»™t bó Ä‘uốc và o trên mặt cá»c gá»—, lại bá»c đồ chống gió lên."
Mặc dù có chút hoà i nghi, nhưng lá»i Trần Nguyên nói, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ vẫn là m theo.
Lúc buá»™c bó Ä‘uốc lên trên toà n bá»™ hà ng thứ nhất, trên mặt Tiêu há»™ vệ đột nhiên nở nụ cưá»i, những trên mặt binh lÃnh kia, cÅ©ng Ä‘á»u nở nụ cưá»i!
Bá»n hắn trông thấy, phÃa trước đã là má»™t mảnh đèn Ä‘uốc sáng trưng, chỉ cần bó Ä‘uốc không tắt, bất luáºn kẻ nà o tá»›i gần Hoà ng Long phá»§, Ä‘á»u khó có khả năng không bị phát hiện.
Tổng cá»™ng mưá»i hà ng cá»c gá»—, trên mặt từng cá»c gá»— Ä‘á»u có bó Ä‘uốc, ở bên ngoà i thà nh, tuy không thể nói như là trá»i ban ngà y, nhưng chỉ cần con mắt không cáºn thị, không già , chỉ cần liếc là có thể nhìn rõ rà ng tất cả tình huống bên ngoà i.
Trần Nguyên cưá»i nói: "Tốt rồi, hiện tại chúng ta cần phải là m, là để những thứ nà y trên tưá»ng đất, đợi thùng sắt vang lên, bó Ä‘uốc ở đâu bị tiêu diệt, liá»n bắn tên hướng đó, không cần nhìn xem có ngưá»i hay không, ha ha."
Mà Lá»— Mẫu kia, sau khi bó Ä‘uốc sáng lên, quả nhiên không có chết tâm táºp kÃch, muốn phái ngưá»i ra lá»™ng dáºp đống bó Ä‘uốc trước, sau đó má»›i lặng lẽ lẻn và o.
Kết quả, bị Liêu binh bắn cung tiá»…n má»™t hồi giết trở lại, không riêng gì tổn thất hÆ¡n mưá»i ngưá»i, ngay cả cánh tay cá»§a hắn còn bị bắn trúng má»™t mÅ©i tên.
Äợi cho ngưá»i Nữ Chân lui lại, hÆ¡n má»™t ngà n Liêu binh Ä‘i bá»™ ra, sắp xếp đội hình phòng ngá»± chỉnh tá», những cá»c gá»— kia má»›i vừa rồi bị tăt, lại lần nữa được đốt, khung cảnh trở lại như ban đầu.
Lá»— Mẫu mang theo má»™t đám ngưá»i Nữ Chân như u linh, tại nhưng ở trước mặt cá»c gá»— và bó Ä‘uốc đơn giản, rõ rà ng không tiÌ€m được cÆ¡ há»™i đánh lén nữa.
Hai lần bắn chết địch nhân đánh lén, trong Hoà ng Long phá»§ lại má»™t lần nữa náo loạn lên, má»i ngưá»i khen không dứt miệng đối vÆ¡Ìi kế sách cá»§a Trần Nguyên, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ còn chuyên môn xếp đặt tiệc ăn mừng.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, tiệc mừng công diá»…n ra, má»i ngưá»i buông ác má»™ng trong lòng xuống, bắt đầu xếp đặt chiếu bạc, những tướng quân quân đội kia, hiện tại cÅ©ng hiểu ý tứ cá»§a Gia Luáºt Hồng CÆ¡, cứ trông coi ở chá»— nà y, thẳng đến lúc viện quân đằng sau đến đây giúp đỡ là được.
Mấy quan tướng liên kết viết má»™t phần tấu chương, ở phÃa trên viết: Liêu Quân, tại phụ cáºn Hoà ng Long phá»§, phát hiện bóng dáng ngưá»i Nữ Chân, song phương lần đầu tiên giao phong, Liêu binh có mấy quan quân anh dÅ©ng chết tráºn, ngưá»i Nữ Chân cÅ©ng bá» ra má»™t cái giá lá»›n hÆ¡n trăm ngưá»i, bởi vì Lưu Phương dẫn đầu, Ä‘i má»™t đưá»ng khác, hiện tại đội ngũ Ä‘i đâu cÅ©ng không rõ, bá»n hắn không dám áp dụng tùy tiện hà nh động, cho nên chỉ có thể hướng phÃa sau cầu viện.
Phần tấu chương nà y phối hợp vá»›i tấu chương cá»§a Gia Luáºt Hồng CÆ¡, sức thuyết phục có thể là m cho ngưá»i khác tin tưởng, bá»n hắn xác thá»±c là gặp địch nhân, hÆ¡n nữa tráºn đầu không chịu thiệt, chỉ là , Lưu Phương kia tá»± tiện hà nh động, đã mang đến phiá»n toái cho quân đội.
Sau đó, chÃnh là ở chá»— nà y chá» viện binh.
Thá»i Ä‘iểm khoái mã đưa chiến báo đến Yên kinh, đã là buổi tối rồi, Liêu Hứng Tông Ä‘ang ở trong tẩm cung cá»§a Tiêu Thát Na Mã Nai, Tiêu Thát Na Mã Nai dù sao cÅ©ng là hoà ng háºu, là vợ chÃnh thức cá»§a Liêu Hứng Tông, con độc nhất cá»§a hắn và nà ng xuất chinh rồi, trong khoảng thá»i gian nà y, tâm thần Tiêu Thát Na Mã Nai má»™t má»±c có vẻ không táºp trung.
Liêu Hứng Tông vì váºy mà buông Phi tần tuổi trẻ bên ngưá»i, canh giữ ở bên ngưá»i Tiêu Thát Na Mã Nai, an á»§i nà ng, là m hết trách nhiệm cá»§a một trượng phu.
Từ trong tâm mà nói, Liêu Hứng Tông luôn cảm giác mình thua thiệt Tiêu Thát Na Mã Nai rất nhiá»u, năm đó mình có thể leo lên bảo tá»a hoà ng đế, có thể túm lấy quyá»n lá»±c từ trong tay mẫu háºu, công lao Tiêu Thát Na Mã Nai Ä‘á»u là không thể bá» qua, nhưng mình cho nà ng cái gì?
Giống như, ngoại trừ một caÌi danh pháºn hoà ng háºu, cÅ©ng chưa từng có cái gì khác.
Äể cho Liêu Hứng Tông cảm động nhất chÃnh là , Tiêu Thát Na Mã Nai má»™t má»±c không phà n nà n, kể cả thá»i Ä‘iểm hắn nói không có ý định để cho Hồng CÆ¡ là m thái tá», Tiêu Thát Na Mã Nai vẫn không nói gì.
Trong mắt hắn, Tiêu Thát Na Mã Nai và những Phi tần ưa thÃch tranh Ä‘oạt quyá»n lá»±c và sá»§ng ái kia, hoà n toà n bất đồng.
Lương tổng quản đưa thư cầu viện gấp đến trong tay Liêu Hứng Tông, hắn không khá»i cưá»i khổ má»™t hồi: "Ta sá»›m nghÄ© đến, hắn nhất định sẽ cầu viện, chỉ là , không nghÄ© lại nhanh như váºy! Lúc nà y má»›i trôi qua mấy ngà y? Chắc là bá»n hắn cÅ©ng vừa vặn đến Hoà ng Long phá»§, chưa trải qua thá»i gian bao lâu."
Thần sắc Tiêu Thát Na Mã Nai có vẻ rất là lo lắng, há»i: "Hoà ng thượng, có phải là Hồng CÆ¡ gặp nguy hiểm rồi hay không? Ngà i sá»›m đã biết hắn không phải ngưá»i thÃch chiến tranh, vì cái gì còn muốn hắn Ä‘i?"
Liêu Hứng Tông trấn an, nói: "Yên tâm Ä‘i, tất cả Ä‘á»u ở trong lòng bà n tay cá»§a ta, ta đã để cho LÅ© Linh và Cá»u nhi chuẩn bị tốt binh mã rồi, ngà y mai có thể xuất chinh."
Tiêu Thát Na Mã Nai lại quỳ gối trước mặt Liêu Hứng Tông, nói: "Hoà ng thượng, ta van xin ngà i, hiện tại liá»n bảo bá»n há» xuất chinh, bảo bá»n há» dùng tốc độ nhanh nhất tiến đến, những ngưá»i Nữ Chân kia tháºt sá»± rất hung hãn, ta nghÄ© hiện tại, Hồng CÆ¡ khẳng định đã bị sợ hãi."
Nói xong, hốc mắt thoáng má»™t tý liá»n đỠlên, nước mắt kia láºp tức bám quanh và nh mắt.
Liêu Hứng Tông vừa thấy nà ng mang bá»™ dạng nà y, láºp tức gáºt đầu: "Từ từ, hoà ng háºu không nên gấp gáp, ta sẽ Ä‘i ngay bây giá», sẽ bảo Cá»u nhi và Công Chúa tá»›i gặp ta."
Nói xong, liá»n không mặc y phục, nói vÆ¡Ìi Lương tổng quản kia: "Ngươi, hiện tại Ä‘i gá»i Gia Luáºt Niết Cô Lá»— và Công Chúa tá»›i gặp ta, ta ở trong thư phòng chá» bá»n hắn."
Lương tổng quản khom ngưá»i nói: "Vâng."
Liêu Hứng Tông quay đầu lại, nhìn Tiêu Thát Na Mã Nai khóc dị thưá»ng thương tâm, an á»§i má»™t câu: "Hoà ng háºu, chi bằng ngươi cứ yên tâm nghỉ ngÆ¡i, má»i sá»± đã có ta lo, Hồng CÆ¡ sẽ bình an trở vá» thôi."
Tiêu Thát Na Mã Nai không dừng tiếng khóc lại, hÆ¡i cúi đầu, nói: "Äa tạ hoà ng thượng!"
Liêu Hứng Tông Ä‘i, trên mặt Tiêu Thát Na Mã Nai láºp tức thay đổi má»™t bá»™ thần sắc khác, cái Ä‘iá»m đạm đáng yêu vừa rồi, láºp tức biến mất, má»™t tia cưá»i lạnh Ä‘á»ng ở bên miệng cá»§a nà ng, có chút đắc ý, sau má»™t lúc lâu, Tiêu Thát Na Mã Nai lại là m ra bá»™ dạng nóng lòng, nhẹ giá»ng hô má»™t câu: "Ngưá»i đâu."
Một cung nữ láºp tức chạy đến, há»i: "Hoà ng háºu nương nương, ngà i có cái gì phân phó?"
Tiêu Thát Na Mã Nai ở hoà ng cung, trên cÆ¡ bản không có thân tÃn, cung nữ và thái giám bên ngưá»i Ä‘á»u là Liêu Hứng Tông an bà i cho nà ng, đây cÅ©ng là má»™t trong những nguyên nhân, Liêu Hứng Tông cá»±c kỳ tÃn nhiệm nà ng, Phi tần giôÌng nhau, Ä‘á»u tìm má»i cách lôi kéo cung nữ bên ngưá»i, là m việc vì chÃnh mình, nhưng Tiêu Thát Na Mã Nai không là m.
Bởi vì, nà ng không phải Phi tần bình thưá»ng.
"Trong lòng ta có chút loạn, ngươi Ä‘i thông báo má»™t tiếng vá»›i bên ngoà i, gá»i quốc cữu tá»›i gặp ta." Thá»i Ä‘iểm má»™t nữ tá» tâm phiá»n ý loạn, tìm huynh đệ cá»§a mình để thổ lá»™ hết thoáng má»™t tý, yêu cầu nà y không há» quá pháºn.
Cho dù Liêu Hứng Tông biết, cũng sẽ không hoà i nghi cái gì.
Cung nữ lên tiếng liá»n rá»i Ä‘i, Tiêu Thát Na Mã Nai bắt đầu trầm tư lần nữa, hiện tại, nà ng đã có bảy thà nh nắm chắc, có thể tìm cÆ¡ há»™i để cho Gia Luáºt Hồng CÆ¡ chống lại Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, chỉ cần có cÆ¡ há»™i, nà ng tin tưởng không ai có thể ngăn cản Gia Luáºt Hồng CÆ¡ leo lên vương vị, bởi vì hắn là con cá»§a nà ng.
Vì cái gì nói chỉ có bảy thà nh nắm chắc? Còn lại ba thà nh, phải xem Gia Luáºt Hồng CÆ¡ biểu hiện ra ngoà i thế nà o, mặc dù Tiêu Thát Na Mã Nai tranh thá»§ cÆ¡ há»™i nà y cho Gia Luáºt Hồng CÆ¡, nhưng trong lòng nà ng, Ä‘iá»u duy nhất không yên tâm, lại chÃnh là Gia Luáºt Hồng CÆ¡.
Nữ nhân, đôi khi tháºt sá»± rất biết gạt ngưá»i, rất biết diá»…n trò.
Tiêu Thát Na Mã Nai rất nhẹ nhà ng lừa gạt Liêu Hứng Tông, đã lừa gạt Gia Luáºt Nhân Trước và Gia Luáºt Tông Nguyên, đợi cho thá»i Ä‘iểm bá»n hắn hiểu được, tất cả đã không cách nà o vãn hồi cục diện.
Mặc dù là ná»a đêm triệu kiến, nhưng Gia Luáºt Niết Cô Lá»— không dám cháºm trá»… chút nà o, cÅ©ng không muốn cháºm trá»…, hắn hiện tại, là m tất cả sá»± tình vì Liêu Hứng Tông, Ä‘á»u là cam tâm tình nguyện, hiện tại giúp Liêu Hứng Tông là m việc, kỳ tháºt chÃnh là giải quyết nan đỠtương lai cá»§a chÃnh mình.
Kỵ binh tinh nhuệ dưới trướng đã sá»›m chuẩn bị thá»a đáng, nháºn được hiệu lệnh, không tá»›i thá»i gian uống má»™t chén trà , liá»n táºp kết xong.
Má»™t vạn ngưá»i, im ắng không có có má»™t chút thanh âm, phảng phất như tan ra là m má»™t thể cùng đêm tối yên tÄ©nh chung quanh.
Vệ đội Công Chúa cá»§a Gia Luáºt LÅ© Linh chạy đến, hai đám binh mã rót thà nh má»™t dòng nước lÅ©, Ä‘i vá» hướng bên ngoà i thà nh, trà ng diện vạn mã lao nhanh, láºp tức giống như địa liệt núi lở, phá tan sá»± yên tÄ©nh cá»§a đêm tối, đánh thức những ngưá»i Ä‘ang ngá»§ say kia dáºy.
Thá»i Ä‘iểm bá»n hắn yên tÄ©nh, là m cho ngưá»i ta không cảm thấy được, lúc bá»n hắn hà nh động, có khà thế rung chuyển núi cao, cái nà y gá»i là tinh nhuệ.
Gia Luáºt LÅ© Linh và Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, hai ngưá»i song song Ä‘i vá» phÃa trước, cùng má»™t chá»— chạy ra khá»i cá»a thà nh, Gia Luáºt LÅ© Linh nói: "Cá»u ca, từ nÆ¡i nà y đến Hoà ng Long phá»§, Ãt nhất phải mất hÆ¡n mưá»i ngà y, dá»±a theo tốc độ khoái mã qua lại suy tÃnh, Hồng CÆ¡ Ãt nhất đã bị vây quanh ná»a tháng rồi, chúng ta có phải nên đảy tốc độ lên nhanh hÆ¡n má»™t Ãt?"
Mặc dù nà ng biết kế hoạch cá»§a Trần Nguyên, nhưng Trần Nguyên và Gia Luáºt Hồng CÆ¡ ở cách xa hÆ¡n hai ngà n dặm, chÃnh là thá»§ hạ cá»§a nà ng, má»™t đám kị binh nhẹ, muốn chạy đến, cÅ©ng phải mất hÆ¡n mưá»i ngà y, con mắt không nhìn thấy ngưá»i, trong lòng luôn có chút lo lắng.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cÅ©ng gáºt đầu, nói: "Ừm, ta đã phái ra thám mã tinh nhuệ nhất Ä‘i đầu tìm hiểu tình báo, hoà ng muá»™i, ta biết rõ ngươi lo lắng cái gì, vi huynh không muốn giải thÃch quá nhiá»u, nói vá»›i ngươi, nếu lần nà y ta không tìm được Hồng CÆ¡, ta cÅ©ng không có mặt mÅ©i trở vá» gặp hoà ng bá phụ."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— hiện tại, tháºt sá»± không có ý định là m văn tại sá»± kiện nà y, bởi vì hiện tại, nếu như Gia Luáºt Hồng CÆ¡ gặp chuyện không may, đối vá»›i hắn, cÅ©ng không có Ä‘iểm nà o hay.
Quân tình kia báo vá», nói bá»n hắn giết hÆ¡n má»™t trăm ngưá»i Nữ Chân, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— phá»ng chừng tám chÃn phần là giả, nếu tháºt sá»± là hai bên giao phong đối diện, là m sao lại trùng hợp như váºy, Liêu binh bên nà y chết mấy ngưá»i, tất cả Ä‘á»u là quan tướng sao?
Còn có, Lưu Phương là quan chỉ huy quân đội cá»§a Gia Luáºt Hồng CÆ¡ bên, vì sao lại bá»—ng nhiên rá»i Ä‘i, không rõ nÆ¡i ở? Tất cả tin tức để cho Gia Luáºt Niết Cô Lá»— suy Ä‘oán, tình cảnh Gia Luáºt Hồng CÆ¡ hiện tại đã là cá»±c kỳ nguy hiểm.
…………………………..
"Ha ha ha, con báo! Thông sát!"
Khuya hôm nay, váºn may Gia Luáºt Hồng CÆ¡ đặc biệt tốt, hÆ¡n ná»a tháng Ä‘i qua, rá»i khá»i hoà ng cung, hắn chợt phát hiện, kỳ tháºt mình không sao chịu nổi cuá»™c sống trong đó.
Ãt nhất, khuya hôm nay rất uy phong, rõ rà ng đã ném ba con báo, kéo toà n bá»™ tiá»n trong túi áo bá»n ngưá»i Tiêu há»™ vệ tá»›i.
Tiêu há»™ vệ đã thua sạch tất cả tiá»n bạc, thần sắc rất là uể oải, nhìn bá»™ dáng Gia Luáºt Hồng CÆ¡ đắc ý, trong lòng cà ng hung ác, tháo má»™t khối ngá»c bá»™i trên cổ ra, nói: "Ta đặt cái nà y!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ không nhìn được hà ng, nhìn ngá»c bá»™i kia, liá»n há»i: "Cái nà y giá trị bao nhiêu tiá»n?"
Tiêu há»™ vệ đã sá»›m quên thân pháºn Gia Luáºt Hồng CÆ¡, giống như phố phưá»ng, nói: "Ngươi mở to hai mắt, xem rõ rà ng cho ta, đây là tiên hoà ng ban cho cha ta, tÃnh toán Ãt Ä‘i má»™t chút, cÅ©ng có thể bán được ba nghìn quan!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nhìn xem Trần Nguyên ngồi ở bên cạnh, há»i: "Trần Thế Mỹ, ngươi giúp ta nhìn xem, cái nà y có đáng tiá»n hay không?"
Trần Nguyên còn có chút nghiên cứu đối với mấy cái nà y, lấy tới xem xét nói: "Ừm, giá trị ba nghìn quan."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nở nụ cưá»i: "Tốt, ngươi nói ngươi đặt bao nhiêu?"
Tiêu há»™ vệ suy nghÄ© má»™t chút: "Liá»n đặt 500 quan Ä‘i, nếu thắng, mấy ngà y nay, ta thua đồng nà o, Ä‘á»u lấy hết trở vá»."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cÅ©ng không nói nhảm, nhìn xem quan tướng bên ngưá»i, Ä‘ang cầm má»™t đống tiá»n há»™ hắn, há»i: "Thế nà o, trên mặt bà n chúng ta đủ tiá»n không?"
Nà y tướng quan nói: "Äá»§, hắn ăn má»™t ngà n quan cÅ©ng đủ!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ vừa để xúc xắc trong chén xuống: "Tốt, má»i ngưá»i đặt cược Ä‘i!"
Trần Nguyên trông thấy, trên trán Tiêu há»™ vệ kia Ä‘á»u là mồ hôi, trên mặt còn có thần sắc mâu thuẫn và sợ hãi, trong lòng biết khối ngá»c bá»™i nà y khả năng rất là trá»ng yếu đối vá»›i hắn.
Không qua hai lượt, khối ngá»c bá»™i nà y cá»§a Tiêu há»™ vệ bị Gia Luáºt Hồng CÆ¡ thu và o ngưá»i, tuy đã trả cho hắn hai ngà n quan, nhưng sắc mặt Tiêu há»™ vệ có chút khó coi.
Ngá»c bá»™i kia là phụ thân hắn dùng má»™t cánh tay, cứu được mạng hoà ng đế để đổi lấy, cÅ©ng là má»™t kiện di váºt duy nhất, phụ thân trước khi chết lưu lại cho hắn.
Dân cá» bạc chÃnh là như váºy, thá»i Ä‘iểm cầm ngá»c bá»™i kia ra, hắn rất là áy náy, nhưng trên chiếu bạc, tròng mắt đỠngầu, háºn không thể móc lão tÃa từ trong phần má»™ ra để đòi tiá»n nữa là .
Nhìn nhìn ngá»c bá»™i kia bị Gia Luáºt Hồng CÆ¡ để và o trong ngá»±c, khóe miệng Tiêu há»™ vệ động hai cái, cuối cùng cÅ©ng không nói gì, tướng quan nà y đưa cho hắn hai ngà n quan, an á»§i: "Hôm nay váºn may không thuáºn, ngà y mai lại đến."
Chung quanh láºp tức có ngưá»i xâm nháºp vị trà cá»§a hắn, còn có ngưá»i hô: "Váºy ngươi Ä‘i ra ngoà i tuần tra Ä‘i, nhìn xem binh sÄ© trá»±c phiên, có ngưá»i nà o lưá»i biếng hay không."
Tiêu há»™ vệ không đếm xỉa gì tá»›i, ánh mắt lại liếc nhìn Gia Luáºt Hồng CÆ¡, nhưng sau đó liá»n xoay ngưá»i Ä‘i.
Trần Nguyên nhìn tất cả và o trong mắt, cái gì cÅ©ng chưa nói, tiếp tục đánh bạc cái đã, khuya hôm nay Trần Nguyên cÅ©ng thắng má»™t Ãt, kỳ tháºt bà i bạc chÃnh là như váºy, như nÆ¡i nà y, không có ngưá»i ăn gian, má»™t là bằng và o váºn khÃ, hai chÃnh là bằng và o chịu chÆ¡i.
Váºn khà Trần Nguyên luôn luôn không tệ, huống hồ thân mình đầy tiá»n, cÅ©ng đủ chịu chÆ¡i, cho nên Gia Luáºt Hồng CÆ¡ thắng cả đêm, không thắng đến tiá»n cá»§a hắn.
Thẳng đến canh ba giá» tý, ngưá»i thua sạch trên chiếu bạc cà ng ngà y cà ng nhiá»u, hà o hứng Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cÅ©ng đã giảm Ä‘i nhiá»u, lúc nà y má»i ngưá»i má»›i tản Ä‘i.
â€
Tà i sản của conem_bendoianh
Äã có 8 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a conem_bendoianh
21-09-2012, 09:38 AM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 3,807
Thá»i gian online: 1 tháng 1 tuần 1 ngà y
Thanks: 7
Thanked 22,388 Times in 2,088 Posts
SỠthượng tối ngưu phò mã gia
Tác giả : Nã Cát Ma
-----oo0oo-----
Chương 143: Chuẩn bị kỹ hơn
Nhóm dịch hungvodich9490
Nguồn: metruyen.
Äả tá»±: Thụy An An - ************
Trên mặt Gia Luáºt Hồng CÆ¡ Ä‘á»u là dáng tươi cưá»i, cái loại dáng tươi cưá»i tiêu chuẩn cá»§a dân cá» bạc thắng tiá»n, Trần Nguyên giúp hắn cất kỹ tiá»n, mấy ngưá»i lÃnh tiến đến, muốn thu cái bà n lại, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ loay hoay ngăn cản: "ÄÆ°Ì€ng động, đừng nhúc nhÃch những thứ nà y, khuya hôm nay váºn khà ta thuáºn cả đêm, cái bà n nà y, các ngươi ngà n vạn lần đừng nhúc nhÃch, ngà y mai nói không chừng ta còn có thể được như thế."
Trần Nguyên cưá»i ha ha má»™t tiếng, nói: "Hoà ng tá», nếu ngươi má»—i ngà y Ä‘á»u như thế, ta chỉ sợ những ngưá»i nà y Ä‘á»u phải Ä‘i ăn xin để vá» nhà ."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ lÆ¡ đễnh, nói: "Yên tâm Ä‘i, ta sẽ không để cho bá»n hắn ăn xin để trở vá», nếu như váºy, ta sẽ Ä‘i nÆ¡i nà o? Vừa rồi ta cÅ©ng trông thấy bá»™ dạng cá»§a Tiêu há»™ vệ, trong lòng quả thá»±c thống khoái, chỉ là , ngá»c bá»™i kia, ta không cần, ngươi nói xem, bây giá» ta nên đưa cho hắn, hay là đợi qua hai ngà y nữa? Äể cho hắn Ä‘au lòng thêm hai ngà y, thế nà o?"
Trần Nguyên bá»—ng nhiên sá»ng sốt má»™t chút, hắn Ä‘ang nghÄ© ngợi cách mua ngá»c bá»™i trả lại cho Tiêu há»™ vệ kia, lại không nghÄ© rằng, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cÅ©ng có ý định như váºy, đứa bé nà y, tháºt sá»± là do trưởng thà nh hÆ¡n má»™t Ãt, hay là hắn vốn không phải là đứa trẻ khá» khạo?
Trần Nguyên nói: "Nếu ngà y mai váºn may hắn tốt, chÃnh mình thắng được trở vá», nhân tình nà y lại không là m được."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ gáºt đầu, nói: "Tốt, chúng ta cùng Ä‘i chứ."
Tiêu há»™ vệ là m ngưá»i gác cổng ngay tại bên cạnh Gia Luáºt Hồng CÆ¡, cách xa nhau vẫn chưa tá»›i 10m, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ vừa tá»›i cá»a, đã nhìn thấy một thân ảnh cô đơn trên cá»a sổ.
Hai ngưá»i gõ cá»a, Tiêu há»™ vệ mở cá»a phòng, sá»ng sốt má»™t chút, sau đó láºp tức há»i: "Hoà ng tá», đã trá»… như váºy, có cái gì phân phó ta sao?"
Trên chiếu bạc, huyết khà vừa xông lên đầu, hắn không biết Gia Luáºt Hồng CÆ¡ là ai, nhưng rá»i khá»i cái bà n, liá»n có thể phân rõ thân pháºn.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nhìn mặt hắn, vẫn còn treo vẻ uể oải, lúc nà y liá»n cưá»i nói: "Tá»›i thăm ngươi, chưa ngá»§ sao?"
Tiêu há»™ vệ xoay ngưá»i đứng sang má»™t bên, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ và Trần Nguyên Nhượng tiến đến, nói: "Vừa vừa má»›i chuẩn bị nghỉ ngÆ¡i, chỉ là chưa đổ nước rá»a chân Ä‘i."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ lấy ngá»c bá»™i kia ra, nói: "Cái nà y, trả lại cho ngươi."
Tiêu há»™ vệ vốn là sững sá», tiếp theo. trên mặt lá»™ ra vẻ mừng rỡ, nhưng không tiếp nháºn, lại có chút không cam lòng, nói: "Äây là hoà ng tá» thắng được, hiện tại đã không phải là cá»§a ta."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cưá»i cưá»i, cứng rắn nhét ngá»c bá»™i kia và o trong ngá»±c hắn, nói: "Äây là tổ phụ ta thưởng cho phụ thân ngươi sao? Hôm nay coi như ta lại thưởng cho ngươi, cầm lấy Ä‘i."
Tiêu há»™ vệ ngẩn ngưá»i sá»ng sốt má»™t hồi, biểu lá»™ trên mặt rất là phức tạp, có xấu hổ, có mừng rỡ, sau má»™t lát má»›i lên tiếng: "À, cái kia, thuá»™c hạ trả hai ngà n quan lại cho hoà ng tá» là được."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ khoát tay chặn lại, nói: "Ai, không phải ngươi thua sạch tiá»n cá» bạc sao? Tiá»n kia tÃnh toán là ta cho ngươi mượn, trở lại Yên kinh ngươi trả lại ta là được, những ngà y nà y, nếu ngươi bởi vì không có tiá»n cá» bạc, không được lên bà n đánh bạc cùng ta, chẳng phải là quét hết hà o hứng cá»§a ta sao?"
Trong lòng Tiêu há»™ vệ láºp tức cảm kÃch không thôi, ôm quyá»n nói: "Äa tạ hoà ng tá»! Hoà ng tá» yên tâm, ngà y mai, ta sẽ thắng tráºn trở vá»!"
Trần Nguyên và Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cưá»i ha ha, Ãt nhất chuyện nà y, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ là m cá»±c kỳ tốt, ngay cả Trần Nguyên cÅ©ng không thể không thừa nháºn.
Ra cá»a phòng, Trần Nguyên láºp tức nói: "Hoà ng tá», thá»i Ä‘iểm tại Yên kinh, bá»n hắn Ä‘á»u nói ngươi không hiểu chuyện, nhưng sá»± tình nà y, ngà i là m cá»±c kỳ tốt, có thể nói cho ta biết, ngươi nghÄ© như thế nà o mà lại là m như váºy?"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ rất không thèm để ý, nói: "Là m được việc nà y thì có gì chứ? Ta không có rất muốn cái gì, má»™t đôÌng đồ vật nà y, ta cÅ©ng không cần dùng, lúc ấy trên chiếu bạc, cÅ©ng chỉ bởi vì đánh bạc khá vui vẻ, huống hồ khi đó ta không cầm, hắn lại nói ta xem thưá»ng hắn, những ngưá»i khác cÅ©ng như thế, nếu có ngưá»i tháºt sá»± thua sạch rồi, chá» thá»i Ä‘iểm chúng ta ra Ä‘i, ta trả lại cho bá»n hắn má»™t Ãt là được."
Trần Nguyên tiến lên nhá» giá»ng nói: "Như váºy không tốt, không bằng giống như Tiêu há»™ vệ kia, ngươi cho bá»n hắn mượn tiá»n cá» bạc là được."
Dân cá» bạc quan tâm nhất, chÃnh là mình không còn tiá»n đánh bạc, cho nên Trần Nguyên dám nói, nếu như Gia Luáºt Hồng CÆ¡ là m như thế nà y, tuyệt đối tốt hÆ¡n nhiá»u, so vá»›i trước khi Ä‘i, cho những ngưá»i kia má»™t Ãt lá»™ phÃ.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ không sao cả, tiá»n nà y, ở trong đầu cá»§a hắn, căn bản cÅ©ng không có cái khái niệm gì, ăn uống ngá»§ nghỉ Ä‘á»u không cần hắn quan tâm, cầm má»™t đống như váºy trở vá», xác thá»±c cÅ©ng rất vô dụng.
Lúc nà y, hắn gáºt đầu nói: "ÄÆ°á»£c, chỉ là , nếu như ta thua sạch thì là m sao bây giá»? Bá»n hắn sẽ cho ta sao?"
Há»i vấn đỠnà y, tháºt sá»± có chút nhược trÃ, Trần Nguyên nhìn Gia Luáºt Hồng CÆ¡, rất là kỳ quái, đứa bé nà y, rốt cuá»™c tháºt sá»± là có Ä‘iểm ngốc, hay chỉ thiếu khuyết kinh nghiệm và tôi luyện trong cuá»™c sống?
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cÅ©ng không há»i nữa, má»™t lát sau, đột nhiên há»i: "Trần Thế Mỹ, chúng ta phát tÃn hiệu cầu viện ra ngoà i ná»a tháng rồi, tá»· tá»· luÌc naÌ€o có thể tá»›i?"
Trần Nguyên tÃnh toán thô sÆ¡ giản lược má»™t cái rồi nói: "Qua hÆ¡n mưá»i ngà y nữa, chá» bá»n hắn đến rồi, chúng ta mang biểu tượng ngây ngốc hai ngà y là có thể Ä‘i, lần nà y trở vá», phá»ng chừng hoà ng thượng sẽ hung hăng trách phạt ngươi."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ chẳng hỠđể ý nói: "Không có việc gì, ta cÅ©ng đã thói quen rồi, dù sao cái chức thái tá» kia, sá»›m muá»™n cÅ©ng là cá»§a Cá»u ca, huống hồ hắn đối vá»›i ta quả tháºt không tệ, không sao cả, chỉ cần bảy ngà n huynh đệ nà y có thể bình an trở vá», so vá»›i bất kỳ thứ gì khác Ä‘á»u mạnh hÆ¡n."
Lúc Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nói lá»i nà y, sau lưng vừa vặn có má»™t đội tuần tra binh sÄ© Ä‘i qua, mấy ngưá»i kia lúc ấy liá»n ngây ngẩn cả ngưá»i, khi bá»n hắn mấy ngà y nay xem ra, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ mấy ngà y nay biểu hiện tháºt sá»± có chút Ãt mất mặt, trong lòng bá»n hắn đã nghÄ©, hoà ng tá» cả ngà y bà i bạc nà y không khác gì má»™t ngưá»i nhát gan, nhưng nghe Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nói như váºy, trong lòng bá»n hắn bá»—ng nhiên nổi lên rung động.
Mưá»i ngà y sau, đại quân Gia Luáºt LÅ© Linh và Gia Luáºt Niết Cô Lá»— đã đến cảnh ná»™i Hoà ng Long phá»§, khoảng cách giữa Trần Nguyên và bá»n hắn còn hai trăm dặm, chỉ cần má»™t ngà y má»™t đêm, tất nhiên có thể chạy đến.
Nhìn thần sắc các binh sÄ© má»i mệt, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— nói: "Hoà ng muá»™i, thám mã đã muốn dò xét rõ rà ng, chung quanh Hoà ng Long, phá»§ mặc dù có dấu hiệu ngưá»i Nữ Chân hoạt động, nhưng bảy ngà n binh mã cá»§a chúng ta vẫn còn, chắc là Hồng CÆ¡ không việc gì, không bằng chúng ta ở chá»— nà y nghỉ ngÆ¡i má»™t hồi, để cho binh sĩ và ngá»±a Ä‘iá»u dưỡng tốt tinh thần, dù sao tiến vá» phÃa trước, tùy thá»i Ä‘á»u có thể gặp gỡ địch nhân rồi."
Gia Luáºt LÅ© Linh cÅ©ng là ngưá»i biết đánh giặc, biết rõ cà ng là lúc nà y, lại cà ng phải cẩn tháºn, nếu là cưỡng ép chạy Ä‘i, đúng là hà nh vi rất không chịu trách nhiệm vá»›i binh sĩ, láºp tức gáºt đầu, nói: "Tất cả do Cá»u ca là m chá»§, chỉ là , tại đây đã tá»›i gần núi rừng, giống như không thÃch hợp để xây dá»±ng cÆ¡ sở tạm thá»i."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cưá»i má»™t chút, nói: "Má»™t mảnh địa hình chá»— nà y Ä‘á»u là như thế, chỉ có không xa phÃa trước, có má»™t con sông nhá», địa thế hai bên coi như bằng phẳng, chúng ta Ä‘i cháºm má»™t lát là có thể đến, hạ trại tại đó, hẳn là an toà n."
Äại quân lại Ä‘i vá» phÃa trước khoảng chừng má»™t canh giá», quả nhiên trông thấy má»™t mảnh bình địa tương đối bằng phẳng, má»™t con sông nhá» không tÃnh quá sâu, đủ để cam Ä‘oan sau lưng an toà n, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— láºp tức hạ lệnh, toà n quân hạ trại nghỉ ngÆ¡i ở chá»— nà y.
Hắn rất chú ý khi láºp doanh trại, hai vạn đại quân, được hắn chia là m tám doanh trại quân đội, dòng sông và hai bên, tất cả có hai cái đại doanh, đại doanh phÃa trong có sáu ngà n ngưá»i, như váºy có thể cam Ä‘oan, nếu gặp phải đối phương đột nhiên đả kÃch, không đến mức toà n quân cùng má»™t chá»— lâm và o bị động.
Từng đại doanh, tất cả hai bên trái phải, Ä‘á»u có má»™t tiểu doanh, trong tiểu doanh an bà i má»™t ngà n binh sÄ©, là m trạm gác tuyến đầu để bảo vệ đại doanh.
Còn có bốn ngà n quân, phân là m hại bá»™, má»™t bá»™ Ä‘i vá» phÃa trước năm dặm đưá»ng, hạ trại tại má»™t chá»— gần núi, má»™t bá»™ hạ trại phÃa sau năm dặm, cam Ä‘oan vô luáºn mình Ä‘i hướng nà o, Ä‘á»u có quân đội tiếp ứng.
Năm dặm hà nh trình không xa, nếu như thanh âm đánh nhau kịch liệt má»™t Ãt, không cần phát tÃn hiệu cầu viện, bá»n hắn cÅ©ng có thể phát hiện, kỵ binh đảo mắt là có thể tiến lên.
Gia Luáºt LÅ© Linh nhìn Gia Luáºt Niết Cô Lá»— bố trà tráºn doanh, trong lòng rất là bá»™i phục, nói: "Khó trách Cá»u ca mấy lần xuất chiến, má»i việc Ä‘á»u thuáºn lợi, trước kia ta còn có chút không phục, bây giá» nhìn đến Cá»u ca tinh thông binh tráºn như váºy, tiểu muá»™i tháºt sá»± không lá»i nà o để nói ."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— không há» khiêm tốn, vừa cưá»i vừa nói: "Binh tráºn bố trà tốt, chỉ là hắn má»™t trong những khâu đánh tráºn, chÃnh yếu nhất chÃnh là binh sÄ© cảnh giá»›i, nhất định phải chá»n lá»±a vị trà tốt, còn nữa, tháºt sá»± gặp được tình huống nà y, phải dá»±a và o tướng sÄ© phục vụ quên mình má»›i có thể chống chá»i."
Nói xong, nhìn chung quanh má»™t chút, lông mà y nhẹ nhà ng nhăn lại, nói tháºt, tại đây cÅ©ng không phải má»™t địa phương thÃch hợp để hạ trại, nhưng chỉ có má»™t con đưá»ng, tại đây có thể nói là chá»— tốt nhất.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— để cho bá»n cắm trại nghỉ ngÆ¡i, chÃnh mình vẫn Ä‘ang suy nghÄ© nên là m như thế nà o, hắn không phải Gia Luáºt Hồng CÆ¡, tuy ngưá»i cá»§a hắn còn chưa tá»›i Hoà ng Long phá»§, cÅ©ng đã đánh nghe rõ rà ng má»™t Ãt tình huống.
Thám mã nói cho hắn biết, chung quanh Hoà ng Long phá»§ quả tháºt có ngưá»i Nữ Chân qua lại, nhưng không phát hiện ngưá»i Nữ Chân có ý định đánh Hoà ng Long phá»§.
Dấu vết má»™t chá»— chiến đấu duy nhất, bị phát hiện tại mặt phÃa nam Hoà ng Long phá»§, trong má»™t khu rừng cách đây hÆ¡n má»™t trăm dặm, thám mã phát hiện ba nghìn thi thể Liêu binh tại đó.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— phá»ng chừng, ba nghìn ngưá»i nà y chÃnh là ba nghìn ngưá»i Lưu Phương mang Ä‘i, cái nà y lại là m cho hắn có rất nhiá»u chuyện không thể nghÄ© thông suốt!
Binh lá»±c ngưá»i Nữ Chân, nên có ba nghìn ngưá»i rồi, nếu như bá»n hắn ăn hết binh mã Lưu Phương, thá»i gian dà i như váºy, hoà n toà n có năng lá»±c đưá»ng đưá»ng chÃnh chÃnh, đánh má»™t hồi, cùng suất lÄ©nh bảy ngà n binh sÄ© Gia Luáºt Hồng CÆ¡, bên trên bình nguyên, phần thắng tuyệt đối là ngưá»i Nữ Chân chiếm phần lá»›n hÆ¡n.
Nhưng ngưá»i Nữ Chân vì cái gì không là m như váºy?
Còn có, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ biểu hiện cÅ©ng rất là kỳ quái, bá»n hắn rốt cuá»™c Ä‘ang là m cái gì tại Hoà ng Long phá»§? Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cảm giác sá»± tình giống như có chút phức tạp.
Äại Ä‘a số binh sÄ© Ä‘á»u ngá»§, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— vẫn còn Ä‘ang suy tư, xem mình nên là m như thế nà o.
Gia Luáºt LÅ© Linh nói hắn đánh tốt chiến tranh, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— biết rõ, cái đó không phải là bởi vì chÃnh mình thông minh, chỉ là bởi vì chÃnh mình sá»›m suy nghÄ© được rất nhiá»u Ä‘iá»u, là m rất nhiá»u, cho nên lúc đỠsức cùng đối thá»§, má»›i có thể chuẩn bị đầy đủ hÆ¡n má»™t Ãt.
Chỉ là , lúc nà y đây, hắn gặp ngưá»i cà ng chuẩn bị tốt hÆ¡n so vá»›i hắn.
Ná»a đêm, thá»i Ä‘iểm Gia Luáºt Niết Cô Lá»— vừa vừa má»›i chuẩn bị nằm ngá»§, ngoà i cá»a lại truyá»n tiếng bước chân dồn dáºp, má»™t quan tướng tháºm chà ngay cả gõ cá»a cÅ©ng quên, há»™ vệ cá»a ra và o cÅ©ng không ngăn cản hắn, tiếng hét vang lên: "Tướng quân đại nhân, không tốt!"
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— báºt dáºy, quÆ¡ lấy áo khoác cá»§a mình, há»i: "Chuyện gì xảy ra?"
Sắc mặt tướng quân nà y tái nhợt, nói: "Ngá»±a cá»§a chúng ta, toà n bá»™ ngá»±a cá»§a chúng ta Ä‘á»u trúng độc!"
Sắc mặt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— liá»n thay đổi, kỵ binh, là vÅ© khà cá»§a quân đội Khiết Äan, cá»±c kỳ có lá»±c công kÃch, vô luáºn là đối mặt vá»›i bá»™ binh cá»§a Tống triá»u, hay là thá»i Ä‘iểm đối diện vá»›i mấy dã nhân Sinh Nữ Chân nà y, bá»n hắn chá»§ yếu dá»±a và o lá»±c lượng kỵ binh, cho dù đối mặt vá»›i dá»±a và o kỵ binh tung hoà nh khắp nÆ¡i cá»§a ngưá»i Äảng Hạng, kỵ binh Liêu quốc cÅ©ng chiếm ưu thế rất lá»›n.
Nếu như ngá»±a tháºt sá»± xảy ra vấn Ä‘á», không riêng gì vấn đỠkỵ binh phải đổi thà nh bá»™ binh, ngay cả sÄ© khà quân đội và lá»±c công kÃch Ä‘á»u sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trá»ng.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— giáºn dữ: "Là m sao lại bị trúng độc? Äám quan quân trong ngá»±a Ä‘i là m cái gì rồi!"
Tướng quân nà y trả lá»i: "Chúng ta sá»›m đã kiểm tra nguồn nước rồi, không phát hiện vấn đỠgì, bãi cá» chung quanh cÅ©ng Ä‘á»u đã kiểm tra rồi, nhưng không biết là m sao, hiện tại tất cả chiến mã Ä‘á»u ở nôn má»a, có và i con đã không đứng lên nổi!"
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cÅ©ng không há»i nhiá»u nữa, vá»™i và ng xông ra ngoà i, vừa xốc mà n cá»a lên, Gia Luáºt LÅ© Linh lại vừa lúc Ä‘i đến cá»a ra và o, hai ngưá»i thiếu chút nữa đụng và o nhau, đồng thá»i sững sá» sau má»™t lát, Gia Luáºt LÅ© Linh thần thái lo lắng nói: "Cá»u ca, không tốt, chiến mã vệ đội chúng ta Ä‘á»u xuất hiện vấn Ä‘á», đám mã quan không có má»™t chút biện pháp nà o, hiện tại đã chết chÃn con ngá»±a rồi!"
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— không giải thÃch, chỉ nói má»™t câu: "Äi theo ta!"
Hai ngưá»i tá»›i chuồng ngá»±a, rất xa đã chợt nghe thấy âm thanh chiến mã thống khổ, thấp giá»ng kêu gà o, phụ cáºn chuồng ngá»±a, đèn Ä‘uốc sáng trưng, tất cả mã quan Ä‘á»u đã thức dáºy, nhưng đối mặt vá»›i tình huống như váºy, bá»n hắn lại thúc thá»§ vô sách.
Sắc mặt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— tái nhợt, nhìn từng thá»›t từng thá»›t chiến mã bắt đầu ngã xuống.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cắn chặt hà m răng, hung dữ nói: "Các ngươi sững sỠở chá»— nà y là m gì! Còn không mau Ä‘i tra xét xem chá»— nà o có vấn Ä‘á»!"
Tướng lãnh chá»§ quản mã quan láºp tức chạy tá»›i, nói: "Hồi bẩm tướng quân, chúng ta cÅ©ng đã Ä‘iá»u tra rồi, chiến mã ăn cá» khô, uống nước trong sông, còn có cả trên đồng cá» nà y, Ä‘á»u tra xét má»™t lần, không phát hiện chá»— nà o kỳ lạ, chỉ là , mở ngá»±c ngá»±a chết ra, toà n bá»™ Ä‘á»u là mà u Ä‘en, mạt tướng cÅ©ng không biết đây là có chuyện gì."
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— rút bảo Ä‘ao ra, mãnh liệt chém xuống, trá»±c tiếp chém chết tướng quân, quát: "Äã cứu không được ngá»±a, ta còn dùng ngươi là m gì?"
Sau khi nói xong, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm và o những mã quan câm như hến kia, quát: "Các ngươi nghe kỹ cho ta, nếu có ngưá»i cứu sống ngá»±a, thưởng ngà n lượng hoà ng kim! Nếu ngá»±a Ä‘á»u chết hết, tên nà y là kết cục cá»§a các ngươi!"
Äám mã quan căn bản không biết vấn đỠxảy ra ở nÆ¡i nà o, cà ng không biết là m như thế nà o cứu đám ngá»±a, ngà n lượng hoà ng kim đối vá»›i bá»n há» mà nói, là má»™t thứ chÃnh mình không có phúc khà đi hưởng thụ, nhưng cái mệnh lệnh nà y đưa ra, lại bắt tất cả má»i ngưá»i là m việc.
HÆ¡i sững sá» má»™t lát, bá»n hắn láºp tức báºn rá»™n, dùng các loại phương pháp là m thà nghiệm, nhưng Ä‘á»u không tìm ra chuyện gì, ngá»±a lại má»™t thá»›t tiếp má»™t thá»›t chết Ä‘i, tốc độ cà ng lúc cà ng nhanh.
â€
Tà i sản của conem_bendoianh
Äã có 6 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a conem_bendoianh
21-09-2012, 09:43 AM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 3,807
Thá»i gian online: 1 tháng 1 tuần 1 ngà y
Thanks: 7
Thanked 22,388 Times in 2,088 Posts
SỠthượng tối ngưu phò mã gia
Tác giả : Nã Cát Ma
-----oo0oo-----
Chương 144: Không muốn đi
Nhóm dịch hungvodich9490
Nguồn: metruyen.
Äả tá»±: Thụy An An - ************
Sắc mặt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cà ng ngà y cà ng lúng túng, nhưng trong đầu lại không có chút há»—n loạn nà o, không qua bao lâu thá»i gian, hắn bá»—ng nhiên hô: "Nhanh Ä‘i thông báo hai tiểu doanh trước sau, bảo bá»n há» bá» doanh trại quân đội, Ä‘i vá» hướng chúng ta! Nhanh!"
Mệnh lệnh vừa má»›i đưa ra, chợt nghe xa xa có tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyá»n đến, vị trà đúng là nÆ¡i hắn bố trà hai chá»— truÌ quân.
CÆ¡ thịt trên mặt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— lay động, Gia Luáºt LÅ© Linh há»i: "Cá»u ca, nhanh phái binh Ä‘i cứu bá»n há»!"
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— hồi lâu không nói gì, cuối cùng lắc đầu, nói: "Không được, không cứu được."
Không có chiến mã, binh sÄ© Liêu quốc trên bình nguyên, căn bản không phải đối thá»§ cá»§a ngưá»i Nữ Chân! Huống chi bây giá» là đêm tối, vùng núi chung quanh cá»±c kỳ có lợi đối vÆ¡Ìi ngưá»i Nữ Chân, nếu phái binh Ä‘i cứu, rất có thể sẽ là m viện quân mất hết.
Xa xa, tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyá»n tá»›i, bên tai, từng chiến mã ngã gục xuống, lại là m cho tất cả binh sÄ© Ä‘á»u cảm giác được sá»± sợ hãi.
Äợi đến thá»i Ä‘iểm má»™t con chiến mã cuối cùng té trên mặt đất, Gia Luáºt Niết Cô Lá»— nhìn những mã quan kia, nhổ ra má»™t chữ: "Giết."
Gia Luáºt LÅ© Linh giống như muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn không mở miệng.
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— quét mắt liếc nà ng, sau đó nói: "Bảo binh sĩ trở vá», buổi tối địch nhân sẽ không tá»›i công kÃch đại doanh, ngà y mai, chúng ta táºp trung tất cả lá»±c lượng, lao ra khá»i đây, tá»›i Hoà ng Long phá»§, liá»n có biện pháp, chá»— đó Ãt nhất còn có bảy ngà n con chiến mã."
Hắn đột nhiên cảm giác được có chút buồn cưá»i, chÃnh mình vốn là tá»›i cứu Gia Luáºt Hồng CÆ¡, nhưng bây giá» phải Ä‘i tìm Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nhá» há»— trợ, lại còn phải mượn chiến mã cá»§a Gia Luáºt Hồng CÆ¡.
Hắn cà ng cảm giác được má»™t loại sợ hãi, những ngưá»i Nữ Chân kia, tháºt sá»± có thể để cho mình Ä‘i và o Hoà ng Long trong phá»§ sao?
Hắn bá»—ng nhiên thở dà i, há»i Gia Luáºt LÅ© Linh má»™t câu: "Hoà ng muá»™i, ngươi hiểu vì cái gì Hồng CÆ¡ có thể sống đến hiện tại hay không? Bởi vì Hồng CÆ¡ không là con mồi đối phương muốn bắt, mục tiêu cá»§a những ngưá»i Nữ Chân kia, là chúng ta."
Gia Luáºt LÅ© Linh nghĩ một laÌt, có chút không dám tin tưởng: "Hoà ng huynh, chúng ta có hai vạn ngưá»i đó!"
Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cưá»i má»™t tiếng Ä‘au khổ: "Cái nà y chỉ là bẫy ráºp thứ nhất, chúng ta liá»n tổn thất hai doanh trại quân đội và tất cả chiến mã, phÃa trước còn có hÆ¡n hai trăm dặm, ta không biết những ngưá»i Nữ Chân kia còn có bao nhiêu cái bẫy ráºp chá» chúng ta."
Gia Luáºt LÅ© Linh cắn răng má»™t cái, nói: "Ngà y mai, chúng ta không nghỉ ngÆ¡i, cưỡng ép binh sĩ, tranh thá»§ thá»i gian má»™t ngà y, chạy đến Hoà ng Long phá»§!"
Ãnh mắt Gia Luáºt Niết Cô Lá»— cÅ©ng thả ra quang mang hung ác, giống như má»™t con dã thú lâm và o trong cạm bẫy, kỳ tháºt hiện tại hắn chÃnh là má»™t con dã thú, nếu lui vá» phÃa sau, hắn liá»n không coÌ€n coÌ caÌi giÌ€ nữa, tất cả những gì hắn muốn, Ä‘á»u ở phÃa trước, mặc dù biết rõ phÃa trước là bẫy ráºp nặng ná», hắn cÅ©ng chỉ có thể tiến lên, vì mình, cÅ©ng vì Äại Liêu.
………………………………
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ rốt cục cÅ©ng tuần tra tình huống thà nh trì lần đầu tiên, công việc nà y, hắn chưa từng là m, hai ngà y nà y sở dÄ© là m thoáng má»™t tý, là bởi vì trong lòng hắn âm thầm tÃnh toán, viện quân sắp tá»›i rồi.
Mặc dù tá»· tá»· biết rõ chân tướng, để ứng phó Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, hắn cÅ©ng phải là m ra bá»™ dạng bản thân Ä‘ang chỉ huy chiến đấu, dù cho tất cả má»i ngưá»i không tin tưởng.
Trên tưá»ng đất, thái độ những quân quan kia đối vÆ¡Ìi Gia Luáºt Hồng CÆ¡, đã chuyển biến 180° rồi, những ngà y nà y ở chung, bá»n hắn cảm thấy, mặc dù hoà ng tá» có chút không hiểu chuyện, nhưng là m ngưá»i coi như trượng nghÄ©a, sá»± tình chÃnh yếu nhất, là lúc đầu Lưu Phương bị những ngưá»i Nữ Chân kia ném và o, bá»n hắn Ä‘á»u có chút may mắn là ngưá»i chết không phải mình.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ vòng vo hai vòng, nói vÆ¡Ìi các quân quan phÃa sau: "Cái tuần tra nà y, tháºt sá»± rất không thú vị, lần đầu tiên ta Ä‘i, đã cảm thấy rất buồn bá»±c, chắc những binh lÃnh nà y rất vất vả, như váºy Ä‘i, dù sao viện quân cÅ©ng săÌp đến rồi, khuya hôm nay Ä‘un thức ăn tốt hÆ¡n, xem như khao chư vị."
Binh sÄ© chung quanh nghe váºy, mừng rỡ nói: "Äa tạ Tướng quân!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cÅ©ng rất tùy ý, nói: "Trước kia ta không biết chư vị huynh đệ vất vả, có chá»— cháºm trá»…, kÃnh xin đừng nên trách, Ä‘iá»u kiện tại đây rất đơn sÆ¡, đợi trở vá» Yên kinh, ta má»i má»i ngưá»i ăn một chầu tháºt ngon, Trần Thế Mỹ, mượn nhà chứa hà ng cá»§a ngươi má»™t tý, bằng không cÅ©ng không có địa phương để bảy ngà n ngưá»i ngồi."
Trần Nguyên sững sá»: "Hoà ng tá», ngà i muôÌn má»i bảy ngà n ngưá»i ăn cÆ¡m?"
Bên cạnh, một quan tướng láºp tức nói: "Không cần là m như váºy đâu, ngà i có phần tâm nà y, chúng ta đã thá»a mãn, cho dù những tướng quân đánh thắng tráºn kia má»i khách, cÅ©ng chỉ bảo là m thêm chút Ãt đồ ăn mà thôi, nhiá»u lắm là phát và i văn tiá»n cho các huynh đệ, để cho tá»± chúng ta Ä‘i ăn."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ lắc đầu: "Äây là lần đầu tiên ta mang binh, cÅ©ng là má»™t lần cuối cùng, chúng ta Ä‘i ra má»™t chuyến, là có duyên pháºn, nếu là có thể cùng nhau bình an trở vá», đương nhiên phải chúc mừng, cÆ¡m, ta nhất định sẽ má»i, vá» phần tiá»n sao, ta cÅ©ng Ä‘á»u phát, các ngươi yên tâm."
Các binh sÄ© nghe được, loay hoay quỳ xuống nói cám Æ¡n: "Äa tạ hoà ng tá»! Äa tạ Tướng quân!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ Ä‘ang muốn nói, đã không có chuyện gì, chúng ta Ä‘i xuống thôi, bá»—ng nhiên trông thấy má»™t bóng ngưá»i hiện ra trong tầm mắt, bóng ngưá»i kia lảo đảo Ä‘i tá»›i hướng đất tưá»ng bên nà y, tuy rất xa, nhưng từ quần áo hình thái, liá»n biết đấy là Liêu binh.
Má»i ngưá»i sững sá», có lẽ là Trần Nguyên phản ứng nhanh nhất, biết rõ bên ngoà i cất dấu không Ãt ngưá»i Nữ Chân, ngưá»i nà y có thể Ä‘i đến nÆ¡i đây, đã xem như may mắn, nếu không ra ngoà i tiếp ứng, sợ là hắn sẽ mất mạng.
Láºp tức vá»™i và ng bảo Tiêu há»™ vệ mang theo 500 ngưá»i, Ä‘i ra ngoà i, hiện tại bá»n hắn đã dưỡng thà nh thói quen, nếu như có sá»± tình gì phải ra khá»i Hoà ng Long phá»§, Ãt nhất 500 ngưá»i cùng Ä‘i, mà tuyệt đối không rá»i khá»i ánh mắt binh sĩ trên tưá»ng.
Ngưá»i ná» cà ng chạy cà ng gần, con mắt má»i ngưá»i Ä‘á»u thấy rõ, má»™t thân quân phục thượng trà n đầy máu tươi, trên mặt tái nhợt tiá»u tụy, trà n ngáºp kinh hoảng, đợi má»™t Ä‘oà n ngưá»i Tiêu há»™ vệ tiếp cáºn hắn, hắn rõ rà ng không nói hai lá»i, má»™t Ä‘ao chém ra.
Tiêu há»™ vệ biết rõ ý thức ngưá»i nà y đã mÆ¡ hồ, coi mình là địch nhân rồi, láºp tức loay hoay né tránh, gá»i quân sÄ© chung quanh cùng tiến lên: "Nhanh đè hắn lại, chá»› là m hắn tổn thương!"
Ngưá»i ná» vốn đã bị thương nặng, mấy ngưá»i lÃnh bên cạnh rất nhẹ nhà ng chế ngá»± hắn, sau đó liá»n chạy trở vá».
Thá»i Ä‘iểm Tiêu há»™ vệ buông ngưá»i ra, phát hiện hÆ¡i thở Liêu binh nà y đã rất mong manh, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nhướng mà y, há»i: "Còn có thể sống không?"
Trần Nguyên bắt tay đặt ở trên động mạch cổ ngưá»i ná», cÆ¡ hồ không cảm giác thấy mạch nhảy lên, lắc đầu nói: "Phá»ng chừng không được."
Sau khi nói xong, Trần Nguyên bắt đầu nhấn nhân trung hắn, hắn biết rõ ngưá»i lÃnh nà y khẳng định có lá»i gì muốn nói, có lẽ là mang đến lá»i nhắn gì đó.
Cho nên Trần Nguyên muốn thỠxem xem, có thể để cho hắn thanh tỉnh một tý hay không.
Má»™t lúc sau, con mắt ngưá»i binh lÃnh kia quả nhiên mở ra, nhìn chung quanh, thanh âm rất suy yếu, há»i: "Äây là nÆ¡i nà o?"
Trần Nguyên nói: "Äây là Hoà ng Long phá»§, huynh đệ có chuyện gì sao?"
Ngưá»i binh lÃnh kia bá»—ng nhiên phóng đại thanh âm, nói: "Nhanh, nhanh, ta tìm Gia Luáºt Hồng CÆ¡ hoà ng tá», ta có chuyện quan trá»ng!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ láºp tức ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, nói: "Ta chÃnh là Gia Luáºt Hồng CÆ¡, có chuyện gì thì cứ nói Ä‘i."
Ngá»±c binh sĩ kia pháºp phồng, hiển nhiên chỉ còn lại có má»™t hÆ¡i cuối cùng, chỉ nghe hắn nói: "Äi vá» phÃa tây, má»™t trăm dặm, Cá»u Vương Tá» và Công Chúa bị ngưá»i Nữ Chân vây khốn, mệnh tại sá»›m tối, má»i hoà ng tá» xuất binh cứu viện!"
Những lá»i nà y ra ngoà i, cổ cá»§a hắn nghiêng má»™t cái, chết...rồi.
Hắn là ngưá»i chết, nhưng tất cả má»i ngưá»i lại sợ hãi! Lá»i ngưá»i nà y nói giống như má»™t quả boom tấn, tại đây, bảy ngà n ngưá»i Ä‘á»u cho là mình sắp rá»i xa chiến trưá»ng, ngưá»i nà y xuất hiện, đã hoà n toà n há»§y hi vá»ng cá»§a bá»n hắn.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ sá»ng sốt thá»i gian tháºt dà i, bá»—ng nhiên má»™t phát bắt được quần áo ngưá»i ná»: "Ngươi còn chưa nói cho ta biết địa Ä‘iểm! Ở nÆ¡i nà o? Äối phương có bao nhiêu ngưá»i?"
Ngưá»i binh lÃnh kia sao có thể trả lá»i?
Trần Nguyên lấy lại bình tÄ©nh, nói: "Hoà ng tá», hắn đã chết."
Binh sĩ nà y chết rồi, lá»i hắn nói, lại là m cho tất cả má»i ngưá»i vô pháp tiếp nháºn, bá»n há» Ä‘ang đợi Cá»u Vương TỠđến cứu bá»n há», nhưng hiện tại, ngưá»i ta nói, Cá»u Vương Tá» và Công Chúa bị vây, đợi của boÌ£n hăÌn Ä‘i cứu mang! Coi như là vui đùa, cÅ©ng không cần ác liệt như váºy chứ?
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ không nói gì, Trần Nguyên chỉ thấy trên mặt hắn biến đổi liên tục.
Tiêu há»™ vệ đột nhiên há»i: "Cái nà y, rốt cuá»™c là tháºt hay giả? Bên ngưá»i Cá»u Vương Tá» và Công Chúa, Ä‘á»u là quân đội tinh nhuệ Äại Liêu ta."
Bên cạnh láºp tức có thanh âm nói tiếp: "Ta xem không giống tháºt, nếu tháºt sá»± bị vây quanh, ngưá»i nà y là m sao ra được?"
"ÄuÌng, ngoà i ra trên ngưá»i hắn không có binh phù, không có thư tÃn, chỉ bằng má»™t bá»™ quần áo, chúng ta liá»n nháºn định hắn là ngưá»i má»™t nhà , giống như có chút quá qua loa."
"Ngay cả địa chỉ cụ thể cÅ©ng không có, chỉ nói cho chúng ta biết phÃa tây, chúng ta muốn Ä‘i cứu viện, cÅ©ng không nhất định tìm được."
"Ta xem ngưá»i nà y tám phần là bị ngưá»i Nữ Chân thu mua, những ngưá»i Nữ Chân kia không là m gì được chúng ta, muốn là m chúng ta Ä‘i ra."
"Ta cũng thấy thế."
Má»i ngưá»i à o à o thảo luáºn, kỳ tháºt đúng là muốn nói má»™t câu, chÃnh là không muốn Ä‘i. . . .
â€
Tà i sản của conem_bendoianh
Äã có 6 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a conem_bendoianh
23-09-2012, 12:26 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 3,807
Thá»i gian online: 1 tháng 1 tuần 1 ngà y
Thanks: 7
Thanked 22,388 Times in 2,088 Posts
SỠthượng tối ngưu phò mã gia
Tác giả : Nã Cát Ma
-----oo0oo-----
Chương 145: Trưởng thà nh nhanh chóng
Nhóm dịch hungvodich9490
Nguồn: metruyen.
Äả tá»±: Thụy An An - ************
Äoạn thá»i gian nà y, bá»n hắn sống rất vui vẻ, cho dù có Ä‘iểm không vui, Ãt nhất cÅ©ng Ä‘á»u còn sống.
Vốn, thá»i Ä‘iểm Ä‘ang có thể trông cáºy và o những tinh binh kia tá»›i cứu viện, khi bá»n hắn Ä‘á»u không có dÅ©ng khà chiến đấu cùng ngưá»i Nữ Chân, hiện tại những tinh binh kia Ä‘á»u bị vây, bắt bá»n há» Ä‘i cứu viện?
Hà m răng Gia Luáºt Hồng CÆ¡ run lên, má»™t câu cÅ©ng không nói, trong chÆ¡Ìp măÌt liá»n chạy xuống đầu tưá»ng.
Má»i ngưá»i cá»±c kỳ kinh ngạc, bá»n ngưá»i Tiêu há»™ vệ Ä‘ang định Ä‘uổi theo, Trần Nguyên ngăn bốn ngưá»i bá»n há» lại, nói: "Cứ để cho hoà ng tá» má»™t mình là m quyết định Ä‘i, lúc nà y, chúng ta có lẽ là không nên có ý kiến thì tốt hÆ¡n."
Tiêu há»™ vệ và má»™t đám quan tướng tưởng tượng, xác thá»±c cÅ©ng đúng là như thế, Ä‘i, hay là không Ä‘i, phảng phất không thể do ngưá»i bên ngoà i, quyết định thay cho Gia Luáºt Hồng CÆ¡.
Má»™t canh giá» sau, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ còn chưa Ä‘i ra khá»i phòng, cái nà y lại là m cho má»i ngưá»i chỠđợi có chút sốt ruá»™t.
Tiêu há»™ vệ láºp tức nói: "Trần huynh, ngươi và o xem hoà ng tá» thế nà o rồi, chúng ta thu tháºp thoáng má»™t tý, mặc kệ Ä‘i hay không, cái Hoà ng Long phá»§ nà y là không thể ở nữa, chúng ta phải Ä‘i thôi."
Trần Nguyên cÅ©ng không chịu được loại chỠđợi dà y vò nà y, láºp tức gáºt đầu, nói: "Tốt, ta Ä‘i và o xem."
Gõ cá»a phòng hai cái, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ bên trong không lên tiếng, Trần Nguyên nhẹ nhà ng đẩy cá»a tiến đến, trông thấy hắn Ä‘ang ngồi ở đầu giưá»ng, bên ngưá»i đặt caÌi boÌ£c đã chuẩn bị tốt, hai tay ôm đầu tháºt chặt, ánh mắt ngÆ¡ ngác nhìn mặt đất, trên hai gò má Ä‘á»u là nước mắt.
Trần Nguyên móc khăn tay trong túi áo ra, đưa cho hắn, nói: "Cho ngươi."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ không lấy, cÅ©ng không ngẩng đầu, chỉ là miệng nhẹ nhà ng khởi động, nói: "Ta muốn vá» nhà ."
Trần Nguyên rất bình tÄ©nh nói: "Váºy thì vá» nhà ."
CÆ¡ thịt trên mặt Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cấp tốc run run, nói: "Từ nhỠđến lá»›n, vẫn luôn là tá»· tá»· và Cá»u ca che chở ta."
Trần Nguyên không nói gì, nói tháºt, hắn rất muốn khuyên Gia Luáºt Hồng CÆ¡ chạy trốn, nhưng là m như thế nà o, cÅ©ng không mở được cái miệng nà y.
Cuá»™c sống nhân sinh là như thế, đối vá»›i Gia Luáºt Hồng CÆ¡ mà nói, hiện tại, hắn phải lá»±a chá»n, nếu như hắn Ä‘i cứu ngưá»i, rất có thể đưa mình và o chá»— nguy hiểm.
Nếu như hắn không Ä‘i, Ä‘á»i nà y hắn đã xong rồi, tháºt sá»± xong rồi, hắn sẽ không có dÅ©ng khà nâng đầu cá»§a mình lên.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ tiếp tục nói: "Nếu như không phải vạn phần khẩn cấp, nếu như bá»n hắn còn má»™t Ä‘iểm biện pháp, Cá»u ca chắc chắn là không biết tá»›i tìm ta há»— trợ, hắn tá»›i tìm ta, nếu như ta không Ä‘i, hắn và tá»· tá»· khẳng định là không trở vỠđược."
Trần Nguyên nhá» giá»ng há»i: "Ngươi muốn Ä‘i cứu bá»n há» sao?."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ ngẩng đầu nhìn Trần Nguyên, bá»—ng nhiên bắt đầu nức nở, dốc sức liá»u mạng gáºt đầu: "Ta muốn! Nhưng ta không dám, ta sợ, nếu không cứu được bá»n há», ngay cả chÃnh bản thân mình cÅ©ng không trở vỠđược, váºy thì quá ngu ngốc, ngươi nói cho ta, Trần Thế Mỹ, ngươi nói cho ta, ta nên là m như thế nà o?"
Trần Nguyên do dá»± má»™t hồi, cuối cùng cÅ©ng cháºm rãi ngồi ở bên cạnh, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nắm lấy cánh tay hắn, vừa khóc vừa nói: "Ngươi bảo cho ta được không? Ta van ngươi, ta tháºt sá»± không biết nên là m như thế nà o."
Trần Nguyên vá»— vá»— lưng cá»§a hắn, thanh âm rất nhẹ, nói: "Hoà ng tá», ta tháºt sá»± không thể nói cho ngươi cái gì."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ thút thÃt nói: "Ngươi nói báºy! Ngươi hiểu nhiá»u như váºy, vì cái gì không thể giúp ta nghÄ© má»™t biện pháp?"
Trần Nguyên nâng đầu cá»§a hắn lên, để cho ánh mắt cá»§a hắn nhìn ánh mắt cá»§a mình, nghiêm túc nói: "Hoà ng tá», ta có Ä‘iểm quan trá»ng cá»§a ta! Mà hiện tại, vấn đỠngươi đối mặt, phải do chÃnh ngươi quyết định, ta biết rõ, ngươi rất sợ hãi, sợ hãi Ä‘i sẽ chết, sợ hãi không Ä‘i, ngươi sẽ mất tá»· tá»·. Nhưng cả Ä‘á»i chúng ta là như thế, có đôi khi, phải là m ra lá»±a chá»n, là mạo hiểm tánh mạng nguy hiểm Ä‘i cứu ngưá»i, còn có lá»±a chá»n khác, vÄ©nh viá»…n mang theo tâm tình chịu tá»™i để sống sót, không có ngưá»i nà o có thể giúp ngươi là m ra quyết định!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ vẫn còn nức nở, Trần Nguyên lung lay bá» vai cá»§a hắn, nói: "Hoà ng tá», không có ngưá»i nà o có thể giúp ngươi, kỳ tháºt, đây cÅ©ng là má»™t ván bà i, là ván bà i không ngưá»i nà o biết rõ, mua đại hay mua tiểu, hoà n toà n do ngươi! Tin tưởng ta, có đôi khi thoạt nhìn thì chuyện rất khó khăn, nhưng kỳ tháºt, cÅ©ng là bởi vì chúng ta thiếu dÅ©ng khÃ."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ giống như có gì đó xác định, tiếng khóc cháºm rãi đình chỉ.
Hắn suy nghÄ© thá»i gian rất lâu, trong lúc đó, thỉnh thoảng nhìn vá» phÃa hai mắt Trần Nguyên, hi vá»ng Trần Nguyên có thể cho hắn má»™t Ãt ý kiến, nhưng Trần Nguyên chỉ mỉm cưá»i nhìn hắn.
Äối vá»›i Trần Nguyên mà nói, mặc kệ Gia Luáºt Hồng CÆ¡ mua đại hay là mua tiểu, tỉ lệ đặt cược Ä‘á»u giống nhau, nếu như Gia Luáºt Hồng CÆ¡ xảy ra chuyện, chÃnh mình xong Ä‘á»i, nếu như Gia Luáºt Niết Cô Lá»— và Công Chúa xảy ra chuyện, chÃnh mình cÅ©ng tổn thất thảm trá»ng.
Bên ngoà i, má»™t đám quan tướng đã chuẩn bị kỹ cà ng, tất cả đội ngÅ© đã táºp hợp tốt rồi, bây giá» bá»n hắn Ä‘ang chỠđợi mệnh lệnh, rốt cuá»™c là đà o tẩu, hay là đi cứu ngưá»i, trong lòng bá»n hắn, cÅ©ng cá»±c kỳ bâÌt Ä‘iÌ£nh, lá»i nói nghị luáºn khe khẽ vang lên liên tục.
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ mở cá»a Ä‘i ra, bên trong tiếng nghị luáºn cá»§a những ngưá»i nà y, má»i ngưá»i phát hiện, ánh mắt cá»§a Gia Luáºt Hồng CÆ¡, không há» giống vá»›i ngà y thưá»ng! Äó là má»™t loại kiên định, má»™t loại kiên định không thể dao động!
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ dùng loại ánh mắt nà y, quét má»™t vòng bốn phÃa, má»i ngưá»i à o à o ngáºm miệng cá»§a mình lại, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cuối cùng lại khom ngưá»i chà o, nói: "Xin nhá» chư vị, giúp ta cứu tá»· tá»· ra."
Trong lúc nhất thá»i, không có ngưá»i nà o nói chuyện.
Sau má»™t lát, Tiêu há»™ vệ mãnh liệt quỳ xuống, nói: "Tiểu nhân nguyện ý xông pha khói lá»a vì hoà ng tá», muôn lần chết không chối từ!"
Hắn vừa tá» thái độ, chúng nhân láºp tức quỳ xuống, nói: "Nguyện Ä‘i theo hoà ng tá», đến chết cÅ©ng không đổi!"
Sự tình đã xác định là phải là m, nhưng là m như thế nà o, lại còn phải đợi thương nghị rõ rà ng cái đã.
Nếu như nói, chi binh sÄ© quân đội nà y, chỉ có thể coi là binh sĩ tuyến hai mà nói, như váºy thống soái bá»n hắn, Gia Luáºt Hồng CÆ¡, căn bản chÃnh là một thống soái chưa được xếp hạng, vá» phần Trần Nguyên, tạm thá»i bị Gia Luáºt Hồng CÆ¡ bổ nhiệm là m quân sư, dùng quân sư quạt mo để hình dung, lại giống như là cá»±c kỳ thá»a đáng.
Hiện tại, có rất nhiá»u vấn đỠphải đối mặt, và dụ như, chung quanh tất nhiên có ngưá»i giám thị, nếu cứ lao ra như váºy, có khả năng rất nhanh sẽ giống vá»›i bá»n Cá»u Vương Tá».
HÆ¡n nữa, sức chiến đấu cá»§a binh sĩ xác thá»±c không được, muốn đánh má»™t chiến dịch đưá»ng đưá»ng chÃnh chÃnh, khả năng là không là m được, lại khuyết thiếu ngưá»i lÄ©nh quân.
Còn có má»™t Ä‘iểm tối trá»ng yếu nhất, không rõ tình hình địch, bá»n hắn chiến ở nÆ¡i nà o, đối phương có bao nhiêu ngưá»i, hiện tại chiến cuá»™c như thế nà o, má»™t Ä‘iểm cÅ©ng không biết.
Trần Nguyên lấy má»™t tá» giấy ra, từng bước từng bước viết mấy cái vấn đỠchá»§ yếu lên, sau đó cùng Tiêu há»™ vệ, còn cả mấy quan tướng, bắt đầu cùng nhau thảo luáºn, hy vá»ng có thể tìm được phương pháp giải quyết vấn Ä‘á».
Có câu nói, ba thợ già y thối gá»™p lại thà nh một Gia Cát Lượng, lá»i nà y không há» sai.
Má»i ngưá»i phán Ä‘oán, Cá»u Vương Tá» và Công Chúa dẫn theo hai vạn ngưá»i, ngưá»i Nữ Chân tất nhiên không thể nà o dùng ưu thế nhân số, đưá»ng đưá»ng chÃnh chÃnh vây quanh bá»n hắn, lợi dụng địa hình tác chiến, luôn luôn là sở trưá»ng cá»§a ngưá»i Nữ Chân, tìm được địa hình tác chiến thÃch hợp vá»›i ngưá»i Nữ Chân, là có thể xác định ra vị trà rồi.
Ngưá»i Nữ Chân nhất định là lá»±a chá»n núi rừng, mặc dù núi rừng bên nà y nhiá»u như lông trâu, nhưng thá»i Ä‘iểm bá»n Cá»u Vương Tá» Ä‘i, tất nhiên là thuá»™c bình nguyên, trải qua hÆ¡n hai trăm dặm vá» phÃa tây, có Thúy phong cốc, từ nÆ¡i nà y, Ä‘i tìm quanh hai trăm dặm lá»™ trình, sẽ dá»… dà ng hÆ¡n rất nhiá»u.
Vá» phần vấn đỠtướng quân thống binh, cuối cùng má»i ngưá»i quyết định, lại để cho Gia Luáºt Hồng CÆ¡ gánh chịu, đây cÅ©ng là biện pháp tốt nhất trong lúc không có biện pháp, tất cả má»i ngưá»i không là m được, còn không bằng dùng danh hà o Gia Luáºt Hồng CÆ¡, Ãt nhất có thể tạo được tác dụng á»§ng há»™ sÄ© khÃ.
Cuối cùng, vấn đỠvô pháp giải quyết là , cho dù bá»n hắn lợi dụng tốc độ cá»§a kỵ binh, có thể thoát khá»i ngưá»i Nữ Chân giám thị phụ cáºn Hoà ng Long phá»§, cho dù bá»n hắn có thể tìm tá»›i chiến trưá»ng, bằng và o sức chiến đấu cá»§a những binh lÃnh nà y, tháºt sá»± có thể cứu ngưá»i ra sao?
Trần Nguyên cÅ©ng không biết, hiện tại hắn chỉ có thể chá» mong ông trá»i, hi vá»ng binh lá»±c ngưá»i Nữ Chân bởi vì vấn Ä‘á», vô pháp ứng phó đội ngũ bảy ngà n ngưá»i nà y cá»§a bá»n hắn.
Thương nghị thá»a đáng, má»i ngưá»i Ä‘á»u tá»± Ä‘i chuẩn bị.
Trần Nguyên nói vÆ¡Ìi Gia Luáºt Hồng CÆ¡: "Hoà ng tá», bây giá» ta trở vá» má»™t tý, trong số ngưá»i hầu cá»§a ta, có má»™t ngưá»i hÆ¡i hiểu má»™t Ãt quân tráºn, ta Ä‘i má»i hắn đến đây, há»i xem thá»i Ä‘iểm chúng ta hà nh quân, nên chú ý vấn đỠgì."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nghe xong, lại gấp gáp nói: "Chá»— ngươi cÅ©ng có ngưá»i hiểu quân tráºn? Vì cái gì không nói sá»›m?" Ngữ khà có má»™t chút trách cứ.
Trong lòng Trần Nguyên cưá»i má»™t tiếng Ä‘au khổ, sá»›m nói vá»›i bây giá» nói có gì khác nhau, Dương Văn Quảng nguyện ý giúp những ngưá»i Liêu nà y sao?
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ lại giống như bắt được má»™t cây rÆ¡m rạ cứu mạng, nói: "Chúng ta cùng Ä‘i chứ, Thế Mỹ nói hắn hiểu, hắn tất nhiên là hiểu, ta muốn tá»± mình đến há»i."
Trần Nguyên do dự một chút, cuối cùng cũng dẫn hắn cùng đi, Trần Nguyên biết rõ Dương Văn Quảng nhất định có thể, chỉ là , hắn nguyện ý sao?
Äang tại thá»i Ä‘iểm Trần Nguyên và Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nói toà n bá»™ kế hoạch cá»§a bá»n hắn cho Dương Văn Quảng, Dương Văn Quảng tháºt sá»± không cá»± tuyệt giúp bá»n hắn, chỉ ánh mắt dùng rất hèn má»n nhìn bá»n hắn, há»i: "Các ngươi chưa từng đánh giặc à ?"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ cá»±c kỳ tôn trá»ng ngưá»i hiểu vá» chiến tráºn Trần Nguyên giá»›i thiệu, thà nh tháºt gáºt đầu, nhưng Trần Nguyên lại há»i lại má»™t câu: "Ta đánh mã tặc, có tÃnh không?"
Dương Văn Quảng cưá»i ha ha má»™t tiếng: "Ta biết rõ, chưởng quầy không cần khoe khoang, như váºy Ä‘i, bây giá» không phải ngươi có má»™t vấn đỠkhó khăn sao? Ta giúp ngươi giải quyết."
Trần Nguyên rất là ngạc nhiên: "Giải quyết như thế nà o? Nhanh nói nghe một chút."
Dương Văn Quảng nói: "binh sÄ© chia là m hai đội, má»™t đội sáu ngà n ngưá»i Ä‘i đầu, Ä‘i phÃa tây, những kia ngưá»i giám thị ở bên ngoà i, tất nhiên sẽ láºp tức theo sau, sau đó thông báo ngưá»i Nữ Chân tác chiến phÃa trước. Ngưá»i Nữ Chân chắc chắn không để cho hai đội ngÅ© cá»§a các ngươi hợp lại là m má»™t bởi vì nhân số bá»n há» vốn Ãt, má»™t khi các ngươi há»™i hợp, bá»n hắn liá»n ngăn không được, cho nên đối vá»›i bá»n hắn mà nói, biện pháp tốt nhất, chÃnh là tìm địa phương xá» lý các ngươi trước, như váºy tất tạo thà nh cục diện binh lá»±c phân tán lần nữa."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nghe đến đó, liá»n gáºt gáºt đầu: "Ừm, rất có đạo lý."
Dương Văn Quảng uống má»™t há»›p nước, nói: "Lúc ta nói chuyện, các ngươi đừng chá»c miệng và o, ta đã nói xong đâu."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ vá»™i và ng ôm quyá»n: "Thất lá»…, đại ca cứ tiếp tục."
Dương Văn Quảng suy nghÄ© má»™t chút: "Sáu ngà n ngưá»i nà y, phải nhá»› kỹ má»™t Ä‘iểm là được rồi, chết cÅ©ng không và o núi rừng! Má»™t khi bị ngưá»i Nữ Chân công kÃch, láºp tức phòng thá»§ ngay tại chá»—, má»™t má»±c kiên trì đợi viện quân chạy đến."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ có chút hồ đồ: "Ở đâu còn viện quân?"
Dương Văn Quảng lần nà y cÅ©ng rất đắc ý, nói: "Há»i tháºt hay, bây giá» không có viện quân, chỉ là , đợi má»™t ngà n quân đội đằng sau kia đến, chẳng phải là có viện quân rồi sao? Äến lúc đó, không riêng gì có thể cứu vá»›t được quân đội, nói không chừng, còn có thể bao vây ngưá»i Nữ Chân lại, như váºy, sẽ có thể tiêu diệt thà nh công."
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ hÆ¡i do dá»±, chần chá» nói: "Nhưng ngưá»i Nữ Chân dị thưá»ng hung hãn, nếu chỉ có đội ngÅ© má»™t ngà n ngưá»i, cho dù binh lá»±c cá»§a bá»n hắn phân tán rồi, muốn cứu ngưá»i ra cÅ©ng không phải chuyện dá»… dà ng, Lưu Phương chÃnh là vết xe đổ."
Dương Văn Quảng chẹp miệng má»™t chút, nói: "Nếu ngươi lại để cho Lưu Phương, tướng lãnh như váºy đến lÄ©nh đội, đừng nói má»™t ngà n ngưá»i, chÃnh là bảy ngà n ngưá»i cá»§a ngươi, cÅ©ng là đi không công, để cho ngưá»i ta chém chết hết!"
Gia Luáºt Hồng CÆ¡ bá»—ng nhiên đứng lên, Ä‘i Ä‘i lại lại trước mặt Dương Văn Quảng, ôm quyá»n thở dà i, nói: "Thá»§ hạ tiểu đệ tháºt sá»± không thể là m chiến tướng, đại ca tinh thông chiến tráºn như thế, kÃnh xin giúp tiểu đệ má»™t tay."
Nói xong, cÅ©ng Ä‘em lệnh bà i trên ngưá»i ra, hai tay đưa cho Dương Văn Quảng, nói: "Khẩn cầu đại ca lÄ©nh quân xuất chiến!"
Dương Văn Quảng và Trần Nguyên Ä‘á»u ngây ngẩn cả ngưá»i, Dương Văn Quảng không nghÄ© tá»›i việc, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ sẽ là m ra quyết định như váºy, nói tháºt, để cho hắn mang theo Liêu binh tác chiến, trong lòng tháºt đúng là vô cùng không thoải mái, Dương Văn Quảng chưa từng nghÄ© tá»›i ngà y nà y!
Nhưng Trần Nguyên lại kinh ngạc vì biểu hiện cá»§a Gia Luáºt Hồng CÆ¡, đây là coi như là chiêu má»™ ngưá»i hiá»n tà i mà ?
Trong lòng Trần Nguyên vừa nghÄ© như thế, không khá»i lại liếc nhìn đứa bé nà y, hắn giống như đã trưởng thà nh, tốc độ nhanh đến mức là m cho Trần Nguyên, ngưá»i má»™t má»±c ở bên cạnh hắn có chút ngoà i ý muốn, từ lúc hắn ở trên đầu tưá»ng, nghe thấy Liêu binh kia cầu cứu, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ giống như không còn là Gia Luáºt Hồng CÆ¡ trước kia.
Dương Văn Quảng nhìn Trần Nguyên, hắn không muốn quản sá»± tình Liêu quốc, không muốn giúp ngưá»i Liêu quốc giải quyết nguy cÆ¡, Ãt nhất hắn không muốn trá»±c tiếp ra tay, má»™t phương diện khác, đã có vẻ không kiá»m chế được khát vá»ng chiến đấu trong lòng.
Trần Nguyên mỉm cưá»i vá»›i Dương Văn Quảng, ý tứ trong đó đã rất rõ rà ng rồi, có là m hay không, là do hắn, Trần Nguyên tuyệt đối không có bất cứ ý kiến gì.
Äúng lúc nà y, ở phÃa sau, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ bá»—ng nhiên quỳ xuống, hai tay bưng lệnh bà i kia, Ä‘i vá» phÃa trước và i bước, đến trước mặt Dương Văn Quảng, nói: "Xin đại ca giúp ta má»™t tay!"
Dương Văn Quảng nâng Gia Luáºt Hồng CÆ¡ dáºy, nghÄ© má»™t lát rồi nói: "Tốt, như váºy Ä‘i, hoà ng tá» ngà i tá»± mình thống soái má»™t ngà n đội ngÅ© kia, ta là m trợ thá»§ cá»§a ngươi."
Tất cả giống hệt như Dương Văn Quảng nghÄ©, lúc Tiêu há»™ vệ và Trần Nguyên mang theo sáu ngà n ngưá»i trên chiến mã, nhanh chóng dá»c theo đại đạo không rá»™ng lắm, Ä‘i vá»™i vá» hướng tây, trong rừng cây hai bên truyá»n đến từng tráºn âm thanh, thỉnh thoảng có Ãt thân ảnh hiện ra trong mắt má»i ngưá»i.
Tiêu há»™ vệ không muốn rá»i khá»i Gia Luáºt Hồng CÆ¡, Trần Nguyên cà ng không muốn là m con mồi, nhưng Gia Luáºt Hồng CÆ¡ lại kiên trì bảo bá»n há» cùng nhau lÄ©nh quân, Gia Luáºt Hồng CÆ¡ nói, chỉ cần sáu ngà n ngưá»i nà y có thể kiên trì đủ thá»i gian, hắn liá»n tuyệt đối an toà n.
Äá»™i ngÅ© sáu ngà n ngưá»i tiến lên ná»a ngà y, quả nhiên liá»n bị đối phương táºp kÃch, từ trong rừng cây hai bên, bắt đầu có má»™t chút tên ná» thương thỉnh thoảng bắn ra, má»™t Ãt binh sÄ© Liêu quốc trên ngá»±a, Ä‘ang chạy gấp, còn chưa phát giác địch nhân ở đâu, đã bị Ä‘oạt mất tÃnh mệnh.
Äồng bá»n chung quanh ngã xuống, mang đến cho chi đội ngÅ©, cÅ©ng không tÃnh là tinh nhuệ nà y khá»§ng hoảng cá»±c độ, kể cả Tiêu há»™ vệ, sắc mặt Ä‘á»u có chút khó coi, nói: "Trần huynh, những ngưá»i nà y luôn đánh lén chúng ta, váºy nên là m thế nà o cho phải? Không bằng chúng ta phái binh tìm tòi thoáng má»™t tý dá»c theo hai bên, cam Ä‘oan được an toà n, như thế nà o?"
Trần Nguyên cÅ©ng rất sợ, vừa rồi có má»™t mÅ©i tên bắn vá» phÃa hắn, nếu không phải A Má»™c Äại nhanh tay, chÃnh mình hiện tại đã té trên mặt đất.
Mặc dù như thế, Trần Nguyên lại tin tưởng vững chắc, vấn đỠchiến tranh nà y, Dương Văn Quảng mạnh hÆ¡n nhiá»u so vá»›i chÃnh mình, cho nên hắn kiên quyết chấp hà nh sách lược cá»§a Dương Văn Quảng, mặc kệ thương vong, nhắm mắt xông vá» phÃa trước, là m ra tư thái tìm kiếm bá»n ngưá»i Gia Luáºt Niết Cô Lá»—, thẳng đến lúc gặp đại quân ngưá»i Nữ Chân má»›i thôi.
Lúc nà y, hắn nói vá»›i Tiêu há»™ vệ: "Không được! Chúng ta tiếp tục chạy dá»c theo đưá»ng nà y!"
Tiêu há»™ vệ ra sức đánh bay má»™t cây thương quăng đến hướng hắn, nói: "Chạy nữa, chúng ta sẽ không còn ngưá»i! Äã chết hÆ¡n má»™t trăm huynh đệ rồi!"
Tiêu há»™ vệ không biết, Dương Văn Quảng rất là nh nghá» chiến tranh, hiện tại sáu ngà n ngưá»i nà y rất khó chịu, bá»n hắn dùng tá» vong để Ä‘i tá»›i, nhưng Ô Tháp Äặc Cổ lại cà ng khó chịu hÆ¡n so vá»›i bá»n hắn. . . .
â€
Tà i sản của conem_bendoianh
Äã có 7 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a conem_bendoianh
Từ khóa được google tìm thấy
4vn.eu , äåâóøêè , “gia pho ma†, bach luyen thanh tien , chususudeuxu , gia khong lich su , gia ma con du 4vn , gia su tum ma ngu , giá không lịch sá» , hoang da tap 782013 , lich su quan su pho ma , nguu pho ma , nguu pho ma gia , òåíäåð , phò mã gia , pho ma gia , pho ma gia 4vn , pho ma gia full , sat than , sở hán tranh bá , so toi thuong ngu pho ma , su thuong de nhat pho ma , su thuong dich pho ma , su thuong pho ma , su thuong pho ma gia , su thuong pho ma nguu , su thuong toi ngu pho ma , su thuong toi nguu , su thuong toi nguu 4nv , su thuong toi nguu 4vn , su thuong toi nguu pho , su thuong toi nguupho ma , su thuÆ¡ng toi nguu , su toi thuong dich nguu , su toi thuong ngu pho ma , su toi thuong pho ma gia , suthuongtoinguu pho ma , suthuongtoinguuphoma , suthuongtoinguuphomagia , sử thượng 4vn , tìm phò già , tieu su ma nguu , toi nguu , toi nguu dich pho ma , toi nguu pho ma , toi nguu pho ma 4vn , toi nguu pho ma gia , toi ngưu pho ma gia , toi thuong su nguu , too nguu pho ma gia 4vn , tran the mi 4vn , trần thế mỹ 4vn , troÌi naÌ€ng laÌ£i , truyen gia khong lich su , truyen pho ma gia , truyen su thuong nguu , truyensexthoixua , [tg]â—tyÌ.sư.huynh