Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #11  
Old 04-06-2008, 08:00 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
H?i 10

Cái Chết Của Khoái Tín Hoa Ngọc




Sáng hôm sau.
Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh vừa bước ra khỏi phòng đã thấy một gã tráng niên, môi hơi mỏng nhưng lúc nào trên môi cũng gắn sẵn một nụ cười xã giao. Áo quần tươm tất đẹp đẽ lại để bộ ria được cắt tỉa công phu.
Gã này vừa thấy Long Hình Bát Chưởng đã bước nhanh đến chào hỏi:
– Ồ! Ngài Tổng Tiêu Đầu! Ngài vận được mạnh giỏi chứ?
Đàm Minh biết gã này là ai rồi, chẳng những Đàm Minh biết mà ai cũng biết đến gã cả. Vì gã chính là một người chuyên sống về nghề bán tin tức. Gã tên là Hoa Ngọc, mà tin tức của gã có tiếng là rất nhanh chóng nên được gọi là Khoái Tín Hoa Ngọc. Mặc dù gã lăn lộn bán tin tức cho giới giang hồ võ lâm song võ công của gã rất tầm thường.
Long Hình Bát Chưởng nghe gã chào hỏi chỉ ậm ừ cho có lệ chứ không quan tâm chú ý đến gã.
Đối với Khoái Tín Hoa Ngọc thì gã đã quen với những thái độ khinh khi đối với gã nên gã vẫn không bao giờ thấy bực bội khó chịu, nên gã vẫn đến bên Long Hình Bát Chưởng vui vẻ cung kính nói tiếp:
– Ngày mai là ngày Đại hội Lục lâm Giang Nam không biết Tổng tiêu đầu lão nhân gia có tham dự không?
Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh thấy trong phòng khách đã có rất đông hào kiệt tứ phương nên không muốn mất thì giờ với gã Khoái Tín Hoa Ngọc này, nên liền nói:
– Ngươi có chuyện gì, cứ nói với Công tiêu đầu của lão phu là được rồi!
Đã vậy Khoái Tín Hoa Ngọc vẫn chưa chịu mà còn cười hì hì nói tiếp:
– Ngài Tổng tiêu đầu có biết nhân vật Tân Tổng thủ lãnh là ai chưa?
Lúc này Đàm Minh hơi thay đổi thái độ có vẻ chú ý thì Khoái Tín Hoa Ngọc nói ngay:
– Tân Tổng thủ lãnh là một người không biết võ công, chỉ là một người tầm thường thôi!
Long Hình Bát Chưởng gật đầu rồi gọi một tên thủ hạ bảo:
– Ngươi vào lấy hai gói bạc trao cho ông Hoa Ngọc để làm lộ phí.
Nói xong Đàm Minh đi thẳng vào phòng khách và Khoái Tín Hoa Ngọc cúi chào một lần nữa rồi theo tên thủ hạ để nhận tiền bởi cái tin vừa rồi.
Tên thủ hạ theo lời, trao cho Khoái Tín Hoa Ngọc hai túi bạc có chừng một trăm lượng.
Gã cầm lấy cười hí hửng cất vào người rồi đi ra ngoài lên ngựa chạy vào thành để tiêu chơi cho thỏa thích.
Gã Khoái Tín Hoa Ngọc đã chờ ở khách sạn này đã nhiều ngày để săn tin và bán tin. Hôm qua gã bán được năm mươi lượng bạc nhờ cái tin Long Hình Bát Chưởng đã đến cho thủ hạ của Thần Thủ chiến Phi. Sáng nay, lại bán cái tin về Tổng thủ lãnh cho Long Hình Bát Chưởng để nhận một số tiền lớn.
Sở dĩ, gã biết được Tân Tổng thủ lãnh lục lâm Giang Nam là một người tầm thường không biết võ công vì một sự may mắn vô tình mà biết được. Mà gã cũng chỉ vừa biết được trong đêm qua ...
Bởi có thói quen được tiền là gã hay đem ra thành để mua chơi thỏa thích và chính vì vậy mà lúc đêm qua, gã cởi ngựa từ thành về thì lại không đi đường lớn mà tìm lộ nhỏ để săn tin. Khi đến gần Lãnh Sơn Trang gã đã giấu ngựa núp vào một chỗ tối. Tuy vậy, gã rất hồi hộp lo sợ vì nếu sơ ý lộ diện tất uổng mạng bởi người của Lãnh Sơn Trang này.
Gã dự định tìm cách nhảy qua rào của sơn trang để vào trong, nhưng vừa lúc ấy gã nghe có tiếng động mạnh rồi một bóng người xuất hiện trên bờ tường gần chỗ gã núp. Bóng người nầy nhảy luôn ra ngoài nhưng bóng người lảo đảo suýt nữa là té nhào. Hoa Ngọc hết sức lạ lùng thầm nghĩ:
“Ủa! Tên nào đây không biết võ công gì cả, mà dám lẻn và sơn trang để làm gì vậy?”.
Cùng lúc có tiếng người quát lên:
– Ai đó?
Tức thì từ trong bờ tường rào hai bóng đen nhảy vút ra chặn lấy người vừa nhảy ra lúc nãy.
Người này vẫn không bối rối mà còn thản nhiên đáp:
– Tôi đây!
Khoái Tín Hoa Ngọc tuy không biết rõ ràng người này xong vẫn thấy y là một thanh niên tuấn tú, phục sức sang trọng.
Hai bóng đen vừa đến trông thấy thiếu niên ấy liền lễ phép thưa:
– Ồ! Thì ra là Bùi đại nhân! Chúng tôi ngỡ là ai! Xin thứ lỗi!
Một bóng đen khác tiếp lời:
– Đêm khuya rồi, Bùi đại nhân định đi đâu vậy?
Hoa Ngọc nghe ba tiếng «Bùi đại nhân» đã phải hết sức kinh ngạc nghĩ thầm:
“Không lẽ thiếu niên không biết võ công này là Bùi đại nhân, là Tổng thủ lãnh tương lai của giới lục lâm?”.
Hoa Ngọc chỉ nghe thiếu niên đáp:
– Tôi thấy trời đêm đẹp quá, nên muốn dạo chơi một lúc.
Hai bóng đen lúc nãy nói:
– Chúng tôi xin đi theo để hầu hạ Bùi đại nhân được chăng?
Chỉ thấy thiếu niên hơi ngạc nhiên một chút nhưng rồi cũng đáp:
– Tùy ý!
Khoái Tín Hoa Ngọc cũng hết sức ngạc nhiên. Như thế này thì giữa Bùi đại nhân và Thần Thủ Chiến Phi ắt hẳn có lắm bí mật, mà bí mật đối với Hoa Ngọc là tiền bạc. Gã im lặng theo dõi.
Chỉ thấy hai người áo đen đi theo hai bên Bùi đại nhân, nhưng chỉ đi được vài bước, bỗng hai người áo đen ngã lăn xuống đất.
Bùi đại nhân hốt hoảng, vội cúi xuống dùng tay sờ xem hai người áo đen này.
Đến khi đứng lên, Khoái Tín Hoa Ngọc phải rùng mình một cái vì gã thấy bàn tay của Bùi đại nhân dính đầy máu tươi.
Bùi đại nhân lúc này mới đưa mắt nhìn chung quanh rồi hỏi:
– Ai? Ai vậy?
Tức thì có hai bóng người cao lêu nghêu ốm gầy xuất hiện trước mặt Bùi đại nhân.
Khoái Tín Hoa Ngọc cố gắng nhìn kỹ rồi kêu thầm:
“A! Thì ra hai lão ấy.
Lãnh Khô Mộc và Lãnh Hàn Trúc đây mà.”.
Hoa Ngọc phân vân:
“Không biết hai lão quái nầy có liên quan gì với Bùi đại nhân không?”.
Gã vừa nghĩ tới đó, thì nghe một trong hai lão quái cất tiếng nói:
– Kỳ cô nương phát bệnh rồi!
Khoái Tín Hoa Ngọc càng ngạc nhiên hơn nữa nói thầm trong lòng:
“Không lẽ hai lão quái này đến đây giết chết hai tên áo đen chỉ để nói một câu ấy thôi sao?”.
Lúc này Bùi đại nhân có lẽ nóng lòng hỏi vội:
– Tại sao Kỳ cô nương lại bệnh? Mà bị bệnh gì?
Lãnh Khô Mộc bước lên một bước nói:
– Bệnh vì cậu đấy! Mau mau đi thăm cô ta!
Khoái Tín Hoa Ngọc mơ hồ suy đoán:
“Kỳ cô nương này chắc là ái nữ của Long Hình Bát Chưởng nhưng tại sao Bùi đại nhân sắp là Tổng thủ lãnh Lục lâm để đối phó với Phi Long Tiêu Cục, lại có thể liên hệ với nhau được. Mà Kỳ cô nương lại phải phát bệnh vì y ...”.
Chỉ thấy Bùi đại nhân suy nghĩ một lúc rồi đáp:
– Tại hạ không thể đi được!
Lãnh Khô Mộc giọng lạnh lùng nói:
– Kỳ cô nương bị bệnh vì cậu thế mà cậu không đi thăm cô ta à?
Lãnh Hàn Trúc giọng tức giận phụ thêm:
– Có kẻ nói tử tế lại không chịu, để đến lúc dùng biện pháp mạnh mới thi hành. Thật là không biết điều!
Khoái Tín Hoa Ngọc đang nhìn, nghe vậy cũng phải rùng mình lo sợ.
Lãnh Hàn Trúc vừa thốt xong câu nói thì lập tức từ trên tàng cây phía xa xa có tiếng nhẹ nhàng trong trẻo như chim hót vọng đến:
– Hứ! Nếu không muốn đi có được không nào?
Khoái Tín bỗng thấy có một bóng người như từ trên không trung nhảy xuống chỗ Bùi đại nhân. Đồng thời có tiếng hai lão quái đồng la lên:
– «Kim Đồng Ngọc Nữ».
Bốn tiếng này vừa thốt khỏi miệng hai lão quái, thiếu chút nữa là Hoa Ngọc nhảy cả người lên.
Bất cứ ai mới thấy Kim Đồng Ngọc Nữ cũng đều phải khiếp vía. Hoa Ngọc cũng vậy. Gã không ngờ cặp võ lâm kỳ nhân mà tiếng tăm gã nghe từ lâu nhưng chưa được gặp lần nào, đêm nay lại được nhìn thấy thì vừa sợ vừa buồn cười vì vóc dáng của hai người ấy.
Riêng hai lão quái Khô Mộc và Hàn Trúc thì đứng đờ đẫn như hai pho tượng.
Lại nghe Ngọc Nữ cười nhẹ một tiếng nói:
– Bùi thiếu hiệp không muốn đi, thì hai người là quyền gì mà bắt ép, vả lại Bùi thiếu hiệp đã có hẹn với vợ chồng lão đây rồi. Hai người biết điều thì nên cút đi là hơn.
Lãnh Khô Mộc và Lãnh Hàn Trúc không hiểu được Bùi đại nhân tức là Bùi Khương và Kim Đồng Ngọc Nữ có liên hệ gì.
Bỗng nghe một tiếng cưới lớn, Kim Đồng đã nhảy từ cái thúng sau lưng Ngọc Nữ đến trước mặt Khô Mộc và Hàn Trúc.
Hai lão quái này không nói một lời nào nhưng cùng lúc đẩy liền bốn chưởng đánh xuống Kim Đồng như ánh chớp. Vì hai lão quái vốn rất cao mà Kim Đồng lại rất lùn, như đứa trẻ nít, nên bốn chưởng của hai lão quái như hai bóng núi nhỏ từ trên chụp phủ xuống toàn thân Kim Đồng.
Bóng chưởng mịt mờ vây bít Kim Đồng lại làm cho Bùi Khương cũng phải la thầm kinh khiếp.
Nhưng Kim Đồng vẫn mỉm cười, liền đưa song chưởng lên cao, chỉ thấy hai bàn tay nhỏ nhắn của Kim Đồng đẩy lên song không thấy một sức mạnh vũ bão nào cả.
Đột nhiên, trong không gian gây nên bốn tiếng nổ khô khan khi sáu chưởng của đôi bên chạm nhau.
«Bốp»! «Bốp»! «Bốp»! «Bốp»!
Tiếp ngay sau đó, Khô Mộc và Hàn Trúc đã bị đẩy lùi hai bước. Còn Kim Đồng vẫn đứng nguyên một chỗ.
Nên biết công phu của Kim Đồng thuộc loại âm nhu, nên lúc đẩy chưởng phóng ra dường như không có một lực đạo nào, song sự thật là mang một sức mạnh âm trầm ghê gớm.
Lãnh Khô Mộc và Lãnh Hàn Trúc vừa cùng đẩy bốn chưởng gặp phải song chưởng của Kim Đồng, tức thì cảm thấy hai bàn tay nóng bỏng, toàn thân như bị giật mạnh một cái, tự nhiên thân hình bắn lùi ra sau hai bước liền.
Lúc này, Kim Đồng đã nhảy cao lên đánh tiếp hai chưởng âm nhu ra nữa.
Hai lão quai Khô mộc và Hàn Trúc cùng vội từ hai mặt đẩy song chưởng đối ứng với Kim Đồng tức thì.
Lại nghe có bốn tiếng nổ «bôm bốp» vang lên thì lúc ấy thân hình chợt bắn lên cao, lộn một vòng đầu phía dưới chân phía trên đồng thời song chỉ vung ra như sao xẹt điểm xuống hai huyệt lớn ở hai đầu vai của Khô Mộc và Hàn Trúc.
Trước lối tấn công liên hoàn và nguy hiểm của Kim Đồng, hai lão quái họ Lãnh cũng lanh lẹ ứng phó liền. Khô Mộc và Hàn Trúc cấp thời xoay người lại.
Khô Mộc sử dụng hữu chưởng, Hàn Trúc tung tả chưởng. Hai chưởng này cùng xoay nhanh thành nửa vòng tròn, cùng ra chiêu «Trung Xa Nguyệt» chiêu này vừa thủ vừa công rất lợi hại.
Kim Đồng còn trong không trung liền lộn một vòng để dựng người trở lại trả thành đầu lên trên chân xuống dưới và hai chân của Kim Đồng được sử dụng như đôi tay tung ra nhắm vào «Hậu Cơ huyệt» ở bên hông của Khô Mộc và Hàn Trúc điểm vào.
Thấy vậy Khô Mộc và Hàn Trúc cùng kéo hai chưởng thành hai thế chém tạt vút vào bàn chân của Kim Đồng.
Lúc này thân hình Kim Đồng vẫn còn lơ lửng trên không. Nếu bị chém trúng tất nhiên chân sẽ bị gãy rời tức thì. Bỗng thấy Kim Đồng hai chân rút nhanh lại nhập vào nhau và thân hình lại vọt lên cao hơn, rồi lộn một vòng đầu ở dưới chân ở trên. Đồng thời song chưởng từ trên đánh xuống đối phương.
Lãnh Khô Mộc và Lãnh Hàn Trúc thật quá bất ngờ vì chưa từng thấy nhân vật nào ra liên tiếp mấy chiêu như thế khi thân hình lơ lửng trong không trung và không có một điểm tựa mà lại vọt người lên cao được như Kim Đồng đêm nay.
Chính vì vậy mà hai lão quái, trong giây phút sững sờ ấy không tài nào tránh né kịp nữa.
Âm nhu chưởng của Kim Đồng ập tới, hai lão quái Lãnh Cúc song Mộc cảm thấy toàn thân như điện giựt và sức lực bị tiêu tan.
Kim Đồng cười dài một tiếng lớn hai chân tung song cước trúng vào «Ma huyệt» ở lưng của hai lão quái.
Tiếng cười của Kim Đồng chưa dứt, hai lão quái Lãnh Khô Mộc và Lãnh Hàn Trúc đã ngã lăn xuống đất rồi.
Ngọc Nữ vừa vỗ tay vừa cười, nói:
– Võ công của lão phu quân lúc nào cũng tuyệt khôn lường.
Kim Đồng nhìn hai lão quái Khô Mộc và Hàn Trúc còn nằm im trên mặt đất, rồi nói với Ngọc Nữ:
– Phiền lão hiền thê đem hai khúc gỗ này đi chỗ khác. Coi bộ họ phải nằm tới mấy ngày để họ khỏi nhiều chuyện.
Ngọc Nữ mỉm cười, hai tay xách hai lão quái quay qua nói với Bùi Khương :
– Chúng ta hãy đi nơi khác trò chuyện tiện hơn.
Khoái Tín Hoa Ngọc từ nãy giờ ngồi im thin thít theo dõi mọi sự và chờ đợi họ đi mất dạng mới dám chui ra quay về khách sạn ...
Đó là tất cả sự việc mà gã Hoa Ngọc đã chứng kiến đêm vừa qua. Vì thế đêm nay sau khi nơi thành trở về, gã chợt nhớ đến chuyện đêm qua mà cho ngựa chạy về hướng Lãnh Sơn Trang với thâm tâm là dò la thêm tin tức sốt dẻo trong những ngày cận kề buổi đại hội quan trọng.
Gã Hoa Ngọc không đi bằng đường lớn, cũng chỉ lựa đường nhỏ để đi.
Nhưng khi gần đến Lãnh Sơn Trang, gã cẩn thận hơn nên bèn gởi ngựa ở một căn nhà nông phu rồi mới thả bộ lần lần đến Lãnh Sơn Trang và cũng như đêm qua, gã lại chui vào nấp ở chỗ tối hôm trước nhưng còn cẩn thận hơn, gã tìm chỗ tối nhất của một lùm cây rậm rạp có nhiều cỏ cao sum sê che kín gã mà ngược lại gã có thể quan sát được xung quanh khu ấy. Gã yên lặng ngồi nấp chờ đợi.
Gã ngồi thật lâu mà vẫn không thấy được một dấu hiệu lạ lùng nào.
Không còn kiên nhẫn được nữa, Hoa Ngọc định chui ra khỏi chỗ nấp. Nhưng vừa lúc đó, bỗng có một bóng người đi tới.
Người này vừa đi vừa múa thay múa chân như là một người điên.
Hoa Ngọc cố nhìn kỹ, thì ra người này là Bùi đại nhân. Khoái Tín Hoa Ngọc cứ nhìn mãi mới hay Bùi đại nhân không phải múa gì mà là đang luyện võ nhưng luyện tới luyện lui chỉ có một thế ấy.
Hoa Ngọc cảm thấy buồn cười thầm nghĩ:
“Gã này học ở đâu cái chiêu thế kỳ cục vậy. Thứ võ nghệ này mà đánh đấm được cái quái gì chứ?”.
Đưa mắt nhìn chung quanh chẳng thấy ai ngoài Bùi đại nhân nên gã liền nghĩ:
“Gã này đi có một mình. Nếu ta bắt được gã, để đem về cho Long Hình Bát Chưởng, ít ra ta cũng kiếm được mấy ngàn lạng bạc.”.
Hoa Ngọc vốn tính cẩn thận. Nên gã quan sát một lúc nữa thật kỹ càng, chắc chắn không có ai mới nhảy ra khỏi chỗ nấp quát lớn:
– Đứng lại!
Bùi Khương đang đi tới đi lui mải mê luyện võ, chợt nghe tiếng quát mới giựt mình, thì thấy trong bóng tối có một người vừa chạy ra vừa kêu lên:
– Các hạ có phải là Bùi đại nhân không?
Bùi Khương tưởng chắc là thủ hạ của Chiến Phi có nhiệm vụ canh tuần nơi đây, nhưng đến lúc người này đến gần thì chàng thấy rằng không phải. Vì người này phục sức y phục sang trọng, nhưng khinh công không mấy giỏi mà là một người hoàn toàn xa lạ không phải người trong Lãnh Sơn Trang.
Bùi Khương liền nói:
– Tại hạ là Bùi Khương, còn các hạ là ai?
Khoái Tín Hoa Ngọc liền đáp:
– Tại hạ là Trần Tử Bình, từ lâu rất ái mộ đại danh của Bùi đại nhân. Đêm nay may mắn được diện kiến đại nhân thật là hân hạnh vô cùng.
Bởi vì Hoa Ngọc vốn rất cẩn thận và xảo quyệt nên lúc nãy gã đặt ra một cái tên giả vì gã đã lo xa nếu sau khi bán Bùi đại nhân cho Long Hình Bát Chưởng rồi, nếu Bùi đại nhân vẫn không chết thì Thần Thủ Chiến Phi vẫn không biết ai bắt Bùi đại nhân.
Bùi Khương thấy người đối diện tuy lạ mặt, nhưng cũng là thanh niên anh tuấn, vấn đáp lễ phép, nên chàng mỉm cười xã giao nói:
– Ồ! Các hạ quá khách sáo!
Khoái Tín Hoa Ngọc vừa tiến lên vừa đưa mắt liếc chung quanh một lần nữa xem có ai không, miệng thì nói tiếp:
– Trưa mai là ngày đại hội, cũng là ngày đại nhân được lừng danh thiên hạ ...
Vừa nói tới đây, Hoa Ngọc bất ngờ đánh ra một quyền nhằm vào giữa mặt Bùi Khương với chiêu «Phong Môn Bế Hộ» thuộc «Đại Hùng Quyền» của phái Thiếu Lâm.
Khoái Tín Hoa Ngọc mặc dầu võ công không cao, nhưng cũng đã tập luyện được bốn năm rồi nên Bùi Khương bất thình lình thấy đối phương đánh ra một quyền, nên chàng hoảng hốt rồi bản năng tự vệ của chàng cũng vung tay phát chưởng ra đỡ.
Đã hai đêm liền, Bùi Khương để hết tâm luyện chỉ một chiêu võ công. Nên giờ đây, chàng cũng vung tay sử dụng cái chiêu đã luyện ấy. Tả chưởng của chàng vung lên một vòng. Hữu chưởng đưa nửa vòng đánh ra.
Hoa Ngọc dự tính chỉ cần một quyền là Bùi đại nhân phải ngã xuống rồi.
Nhưng khi quyền của gã đánh ra, liền bị đối phương gạt ra một bên. Khoái Tín cấp tốc đánh luôn tả quyền tiếp theo. Nhưng quyền này chưa tới đã bị hữu chưởng của Bùi đại nhân bắt ngay mà lại vừa bắt đúng vào «Mạch môn huyệt».
Khoái Tín hết hồn muốn rút quyền lại để thủ trước ngực nhưng chỉ nghe «bùng» một tiếng.
Khoái Tín Hoa Ngọc bật thét lên một tiếng đau đớn:
– Á!
Toàn thân gã bị hất tung lên rồi rơi ra xa có cả trăm trượng đánh «huỵch» một tiếng nằm bất động.
Lúc này Bùi Khương cũng kinh hoàng không ít. Chàng không ngờ một chiêu của chàng mà có thể đánh ngã đối phương.
Bùi Khương chỉ thấy «Trần Tử Bình» thân hình bị tung cao lên rớt ngoài xa nằm im lìm nên chàng nhủ thầm:
“Không lẽ y chỉ bị trúng một quyền của mình mà phải ngất xỉu?”.
Vừa nghĩ vậy, Bùi Khương vừa chạy lại cúi xuống nhìn cho kỹ đối phương thì thấy Trần Tử Bình hai mắt lồi ra, khóe miệng máu tươi chảy ra. Bùi Khương vội đưa tay rờ vào lỗ mũi đối phương thì thấy Trần Tử Bình đã hết thở rồi.
Bùi Khương nói lầm thầm:
– Trời ơi! Tôi đã giết người! Tôi giết người thật sao?
Đầu óc nặng nề và bi ai. Bùi Khương chăm chú vào cái xác của Trần Tử Bình một lúc lâu rồi chàng thở dài ngao ngán thì thầm:
“Mới đây y còn biết nói biết cười. Bây giờ y đã chết rồi. Trời ơi! Võ công ơi! Thì ra võ công là cái thứ ghê sợ nhất trần đời!”.
Bùi Khương còn quá trẻ và hồn nhiên, bản tánh lương thiện hiền hòa nên đâu biết đến những nham hiểm võ lâm, ác độc của lòng người, giả dối của tình đời. Chàng có hay đâu, nếu chàng không ra giết người, người sẽ giết chàng.
Trường tranh đấu giữa người và người lắm điêu ngoa phức tạp nham hiểm.
Trong tiếng cười đã ẩn mang một dụng ý, một mưu đồ đen tối. Bùi Khương có biết đâu những điều ấy ...
hết: H?i 10, xem tiếp: H?i 11
Tài sản của danangcity

  #12  
Old 04-06-2008, 08:03 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
H?i 11

Tổng Thủ Lãnh Bùi Đại Nhân




Hôm nay là ngày mùng năm tháng năm.
Cái ngày quan trọng chờ đợi đã làm chấn động khắp võ lâm và đã biết bao nhân vật giang hồ kéo về Giang Nam này.
Ngày đại hội lục lâm Giang Nam sẽ khai diễn tại Lãnh Sơn Trang với Trang chủ Thần Thủ Chiến Phi đứng ra tổ chức với sự kết hợp của những nhân vật tiếng tăm nữa.
Sáng hôm nay, khi cửa thành vừa mở đã thấy có rất nhiều nhân vật giang hồ, võ lâm hào kiệt cỡi ngựa đi vào rồi. Từng nhóm ba người, năm người, cùng hướng về phía nam. Những những nhân vật kỵ mã này khi đi ngang qua một khách sạn nhỏ ở trên hướng đi của họ mà mọi người đều có ý cho ngựa đi nước kiệu và nhìn vào khách sạn ấy. Có người đứng bên ngoài khách sạn để chờ đợi.
Khách sạn thuộc về loại nhỏ. Trước cửa có một chú điếm tiểu nhị đang quét dọn. Trên cửa còn treo hai cái lồng đèn lủng lẳng thật lớn.
Trước khách sạn càng lúc càng đông, mà đa số đều thuộc giới võ lâm, hiệp khách. Họ đang bàn tán với nhau, họ xầm xì nói:
– Long Hình Bát Chưởng đã có nhận thiếp mời của Thần Thủ Chiến Phi để dự đại hội, sao giờ này vẫn im lìm thế kia?
Có người đáp:
– Ừ! Tại sao giờ này trong khách sạn hoàn toàn yên tĩnh vậy nhỉ?
Bỗng có tiếng của một người kêu lớn lên:
– Ồ! Kim Kê Bang đã tới rồi kìa!
Lúc này có mười mấy người cỡi ngựa đi tới. Những người cỡi ngựa này đều mặc áo màu sặc sỡ đủ màu trông giống cái đuôi của con gà trống đẹp sắc, có lẽ vậy họ tự đặt là Kim Kê Bang vậy.
Mọi người đều chú ý đến người cỡi ngựa đi sau cùng.
Người này thân hình dũng mãnh, lại mất một chân, mà thay vì cỡi ngựa người này lại cỡi con lừa. Trên lưng con lừa để một cây gậy bằng sắt màu đen nhánh.
Có nhiều người đứng bên đường chào hỏi:
– Hướng lão gia vẫn luôn mạnh giỏi chứ?
Người cụt chân ấy chính là Kim Kê Hướng Nhứt Minh. Lão ta thấy có người chào hỏi mình nên cũng gật đầu đáp lễ, đồng thời lão nói:
– Quý vị ở đây làm gì? Muốn xem chuyện vui hãy đến Lãnh Sơn Trang mà chứng kiến chứ!
Lão vừa nói vừa mỉm cười giục lừa đi luôn.
Những anh hùng lục lâm nghe nói vậy cũng bèn từ từ rời nơi này để theo Kim Kê Hướng Nhứt Minh tiến về Lãnh Sơn Trang của Thần Thủ Chiến Phi.
Đoàn người đông đảo kéo đi thật là nhộn nhịp.
Cho đến trưa, đã tới một khu rừng nọ đoàn người Kim Kê Bang rẽ tiến vào rừng thì thấy ở trong rừng có một khu rộng lớn được bao bọc bởi bờ tường cao. Đó chính là phạm vi Lãnh Sơn Trang.
Từ cổng chính của sơn trang có một con đường trải sỏi trắng ra tận mé rừng.
Hai bên con đường sỏi trắng này có hơn mười mấy đại hán đứng hầu hai bên để đón tiếp hào kiệt bốn phương đến dự đại hội ngày hôm nay.
Đi vào cửa sơn trang thì đến một cái sân thật rộng lớn. Qua hết sân là đến tòa đại sảnh đồ sộ mà trong đó đã có khá đông khách nhân đang tụ họp.
Bỗng nhiên, một loạt pháo nổ vang. Tiếp theo tiếng pháo là tiếng kèn trống.
Rồi sau đó, một đại hán xuất hiện trước cửa đại sảnh hô lớn:
– Hướng Bang chủ Kim Kê Bang đến!
Thần Thủ Chiến Phi, Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng, hai anh em họ Mạc trong Bắc Đẩu Thất Sát đều bước ra cửa đại sảnh để đón tiếp Kim Kê Hướng Nhứt Minh.
Hướng Bang chủ Kim Kê Bang sau khi thủ lễ liền nói:
– Thật không ngờ, phải làm phiền Trang chủ và quý vị ra đón tiếp. Xin đa tạ!
Đa tạ!
Thần Thủ Chiến Phi cười đáp:
– Hướng lão huynh thật khách sáo! Xin mời vào! Mời vào.
Mười mấy hán tử áo da màu đi chung với Hướng Nhứt Minh cũng theo gót Bang chủ của họ tiến vào đại sảnh.
Mọi người bước vào trong sảnh lão Mạc Tinh liền nói với Hướng Nhứt Minh:
– Chiến lão huynh đặc biệt ưu đãi Hướng lão huynh nên đã dành sẵn một cái ghế thật đặc biệt để Hướng lão huynh ngồi đấy!
Kim Kê Hướng Nhứt Minh hơi cau mày, nhưng vẫn cười đáp:
– Ghế ngồi thì không nhất định cần, nhưng cần phải đặc biệt thủ sẵn vài mỹ nhân cho Thất Sát Mạc huynh mới đúng.
Những hào kiệt nghe vậy đều lấy làm ngạc nhiên. Họ không ngờ giữa Kim Kê, Thần Thủ và Thất Sát lại có chút không hòa với nhau.
Giữa lúc đó lại có tiếng pháo nổ vang rền.
Hán tử lúc nãy lại xuất hiện trước đại sảnh hô to lên:
– Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh Tổng tiêu đầu Phi Long Tiêu Cục đến!
Rồi hán tử hô lớn tiếp theo:
– Giang Nam Hồ Ưu Phi Linh Bảo Đông Phương Ngũ Hiệp đến!
Thần Thủ Chiến Phi, Bắc Đẩu Thất Sát, Thất Khảo Truy Hồn liền bước ra tiếp đón.
Những nhân vật trong đại sảnh đều ngẩng đầu lên nhìn trong trật tự hoàn toàn.
Từ ngoài bước vào là một vị lão nhân oai hùng cùng một thanh niên tuấn tú khoan thai tiến bước. Vị lão nhân vừa đi vừa nói lớn:
– Đàm Minh tôi đến hơi trễ. Phiền quý vị chờ đợi. Thật là có lỗi!
Mọi người đều đứng lên để tiếp đón. Có người khen thầm:
“Oai tướng của vị lão nhân cũng đủ biết là một đại nhân vật rồi.”.
Lại có người khác nói nhỏ với những người chung quanh:
– Thanh niên cùng đi với Long Hình Bát Chưởng là Đông Phương Thiết của Phi Linh Bảo đấy! Cũng là nhân vật tiếng tăm mà người ta hết sức nhún nhường thế kia. Nghe nói Bùi đại nhân cũng là một thanh niên, song không biết có bằng được thanh niên này không?
Tiếp theo đó mọi người trở vào trong đại sảnh.
Mặt trời đã lên thật cao rồi, hình như là đang ở trên đỉnh nóc đại sảnh vậy.
Đứng sát mé trong đại sảnh là một hàng hán tử đang đưa kèn lên thổi.
Sau khi tiếng kèn vừa chấm dứt, một đại hán lớn tiếng nói:
– Xin mời quý vị an tọa.
Mọi người đều ngồi xuống quanh những chiếc bàn tròn để đầy trong khách sảnh. Tiếng ồn ào tức thì không còn nghe thấy nữa.
Giờ quan trọng đã đến.
Thần Thủ Chiến Phi đứng lên, một tay cầm chiếc quạt từ từ đi đến bàn hương án đã đặt sẵn trong cùng của tòa khách sảnh. Chiến Phi làm lễ trước bàn hương án rồi bưng lấy bát rượu Hùng Hoàng Ngải hai tay bưng đưa cao khỏi đầu rồi quay lại phía khách nhân đang ngồi, lớn tiếng nói:
– Xin kính mời!
Mọi người trong sảnh đều nâng ly uống cạn trong tiếng xì xầm rồi im lặng.
Thần Thủ Chiến Phi rót thêm chén rượu lần thứ hai cũng đưa bát rượu lên rồi nói:
– Hôm nay là ngày đại hội được khai diễn tại Lãnh Sơn Trang và chúng tôi hân hạnh được đón tiếp quý vị tại nơi này. Chúng tôi xin thành thật cảm ơn tấm thạnh tình chiếu cố của quý vị không quản ngại đường sá xa xôi ghé về tham dự.
Nhân đây chúng tôi xin trình bày mục đích của đại hội này.
Nhìn khắp một lượt toàn diện cử tọa, Thần Thủ Chiến Phi lại cất tiếng hùng hồn:
– Mấy mươi năm qua, tại Giang Nam này, anh hùng hào kiệt cứ mãi tranh giành vì quyền lợi riêng tư nên đã tạo thành cán cân chênh lệch là Bắc Phương quan trọng hơn Nam Phương.
Thần Thủ Chiến Phi nói đến đây liếc nhìn Long Hình Bát Chưởng một cái rồi mới tiếp:
– Lão hủ nói vậy không có nghĩa là anh hào Giang Nam không bằng hào kiệt Lưỡng Hà. Lão hủ muốn nói nếu anh em Giang Nam không biết đoàn kết sẽ thành một tình thế bất lợi cho Giang Nam. Chính vì thế cho nên lão hủ cùng Thất Khảo Truy Hồn và các huynh đệ họ Mạc để tâm tìm kiếm bao nhiêu lâu nay để để cử một nhân vật vừa có tài, vừa có trí để làm Tổng thủ lãnh của anh em hào kiệt Giang Nam này. Lão hủ tôi đây, tuy vô tài song Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng và huynh đệ họ Mạc đều là những nhân vật thượng hạng ở võ lâm, nên người mà họ đề cử nhất định sẽ không làm quý vị thất vọng.
Lão ngừng lại một chút ra chiều đắc ý rồi tiếp:
– Hôm nay mời quý vị đến đây, cũng chỉ vì muốn để quý vị gặp mặt vị Tổng Thủ Lãnh được đề cử này, người đó chính là Bùi đại nhân vậy.
Lão vừa dứt lời, trong đại sảnh đều có tiếng vỗ tay rầm rộ. Đồng thời hàng loạt tiếng pháo nổ vang lừng hòa lẫn với tiếng kèn trỗi lên tạo thành một âm thanh náo loạn cả một vùng.
Qua một lúc ồn ào, mọi người trở lại im lặng.
Lúc này Thần Thủ Chiến Phi đưa tay chỉ vào một cánh cửa ở sau đại sảnh nói lớn:
– Bây giờ mời quý vị chuẩn bị đón chào Bùi đại nhân.
Mọi người chăm chú nhìn vào chỗ cánh cửa nhốn nháo xầm xì.
Một lúc lâu, cánh cửa chợt mở. Một thiếu niên đi ra. Thiếu niên này mũi cao, mắt sáng, vẻ mặt thông minh khôn khéo.
Bát Quái Chưởng Liễu Huy ngạc nhiên nói:
– Ủa! Đây là Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh mà!
Nhưng lúc đó Ngô Thế Minh vừa bước ra vội tránh sang một bên để nhường lối ...
Lúc này trong cửa bước ra một người nữa.
Đại hán xướng ngôn la lớn:
– Bùi đại nhân đến!
Một người liền đứng lên.
Long Hình Bát Chưởng cũng đứng lên nhìn chăm chú vào người ấy. Lão ta giật mình, hai mắt trợn lớn như gặp phải cái gì không thể tưởng tượng được. Mặc dù lão ta là một người thâm trầm mà cũng phải biến đổi sắc mặt.
Trong lúc đó, Đông Phương Thiết đứng lên nói nhỏ:
– Người này rất anh tuấn, quắc thước đúng là một nhân tài, chỉ có điều hơi trẻ tuổi quá!
Thần Thủ Chiến Phi đi cùng với Bùi đại nhân để tiến vào đại sảnh.
Bùi đại nhân chính là Bùi Khương, hai mắt nhìn thẳng, nét mặt không mấy vui đang bước đều vào đại sảnh, trong khi đó trong đại sảnh đông người đến thế mà tuyệt nhiên không có mảy động nhỏ nào. Mấy trăm cặp mắt chăm chăm nhìn vào chàng mà chàng vẫn như không để ý gì cả.
Nơi chiếc bàn lớn ở đại sảnh đã có Long Hình Bát Chưởng, Đông Phương Thiết, Kim Kê Hướng Nhứt Minh, Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng, Tứ huynh đệ họ Mạc và Thần Thủ Chiến Phi cùng ngồi nơi đây.
Thần Thủ Chiến Phi nâng ly rượu lên nói:
– Anh em chúng tôi kính mừng Bùi đại nhân một ly!
Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh tiếp lấy cái ly đưa cho Bùi Khương.
Bùi Khương nhận ly rượu uống một hơi cạn ngay.
Ngô Thế Minh thở dài một tiếng lo lắng, vì y thấy Bùi Khương hai hôm nay như người mất hồn, lúc nào cũng như lúc ấy, không nói mà cũng không cười. Ngô Thế Minh thật tình đang lo cho Bùi Khương sợ không biết có điều gì xảy đến cho chàng không?
Các hào kiệt đều nâng ly lên uống.
Chợt Thần Thủ Chiến Phi vỗ tay một cái, tức thì có hai hán tử áo dài bước ra, tay bưng một cái áo khoác ngoài choàng lên mình Chiến Phi. Đồng thời, có bốn đại hán, mỗi người cầm một chân của con bò, cùng đưa con bò cao lên khỏi đầu, đem tới nơi cái bàn ở giữa đại sảnh. Trên mình con bò cũng được khoác một tấm khăn đỏ. Lúc đó còn có hai hán tử khác bưng một cái thau bằng vàng ra, chạy đến giữa bàn quỳ xuống trước mặt Chiến Phi.
Thần Thủ Chiến Phi rót một ly rượu nữa nốc cạn rồi cầm lấy con giao bóng loáng mà một tên hán tử vừa hai tay dâng lên. Thần Thủ Chiến Phi phun một búng rượu lên đầu con bò, đồng thời nhanh như điện chớp vung ngọn đao đâm vào giữa cổ con bò.
Máu tươi từ cổ con bò chảy ra như suối. Hai đại hán đưa cái chậu vàng lên hứng lấy máu. Con bò rống lên mấy tiếng thê thảm. Nó cố giãy giụa nhưng bị bốn đại hán cầm chặt bốn chân nên nó không nhúc nhích được.
Tiếng pháo và tiếng kèn vang lên một lượt rồi dứt hẳn.
Thần Thủ Chiến Phi lớn tiếng nói:
– Kính mời quý vị đồng đạo lên uống một ly máu để mừng Tân Thủ Lãnh của chúng ta.
Nói xong lão dùng ly múc một ly đưa cho Bùi Khương.
Chàng ta không nói gì liền uống hết ngay.
Thần Thủ Chiến Phi cũng uống tiếp theo rồi đến những người khác cứ thế mà uống.
Một số đông hào kiệt đứng ra xếp thành một hàng dài để lần lượt uống máu bò, một số khác vẫn ngồi yên nhưng không ai phản đối.
Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh vẫn chú ý thấy Bùi Khương vẫn đứng yên như người mất hồn, không thấy mình đương ngồi gần y. Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh không sao hiểu nổi tại sao Bùi Khương ra đi mới chỉ có một năm mà đã được đề cử làm Tổng Thủ lãnh giới lục lâm được.
Thần Thủ Chiến Phi vẫn khoác chiếc áo đỏ, hai tay chắp sau lưng rồi đột nhiên ngó thẳng vào mặt Kim Kê Hướng Nhứt Minh hỏi, giọng có chút hằn học:
– Hướng lão huynh! Hôm nay lão huynh đến đây là để tham gia với chúng tôi hay là ... Hà hà! Lão huynh phải nói cho rõ cho chúng tôi hiểu cái nào!
Hướng Nhứt Minh nhếch mép, nhướng mắt đáp ngay:
– Hôm nay già này đến đây mục đích là để xem chuyện vui.
Thần Thủ Chiến Phi lại nói:
– Anh em võ lâm đồng đạo, hôm nay đến đây uống rượu máu để thề cùng sống chết. Lão huynh cũng là một trong những đồng đạo của võ lâm Giang Nam mà lão huynh có thể nói thế được sao?
Kim Kê Hướng Bang chủ cất tiếng cười lạnh rồi lại nói:
– Không lẽ tất cả anh hào võ lâm đều phải tham gia?
Thần Thủ Chiến Phi giọng cứng rắn hơn:
– Anh em chúng tôi thề sống cùng sống, chết cùng chết, là bạn thì không phải địch, còn nếu địch thì không phải bạn. Trong đó phải có một. Là bạn hay địch lão huynh nên nói rõ. Còn nếu lão huynh bảo là đến xem vui, muốn vào thì vào, muốn ra thì ra, đó thật là khinh rẻ Lãnh Sơn Trang này quá rồi sao?
Thần Thủ Chiến Phi vừa nói vừa kèm theo những tiếng cười âm lạnh gay gắt.
Mọi người đều hướng về phía Kim Kê Hướng Nhứt Minh chờ xem lão ta đáp ứng như thế nào.
Bỗng có một khách nhân trung niên, dáng người ốm nhỏ, từ một góc đại sảnh bước ra, ngửng đầu lên cười lớn nói:
– Ha! Ha! Là bạn thì không phải địch, là địch thì không phải bạn. Ngài Trang chủ ơi! Không lẽ tất cả các hảo hán ở đây nếu không ai ủng hộ Bùi đại nhân làm Tổng Thủ Lãnh thì đều là kẻ thù hết hay sao?
Không ai biết lai lịch của người này, nhưng xem qua khách nhân trung niên này thuộc loại tầm thường, nhân vật này dám buông lời ngạo mạn như thế, thì cũng là một điều lạ lùng.
Thần Thủ Chiến Phi cẩn thận hỏi:
– Các hạ có ý kiến gì không?
Khách trung niên này cười đáp:
– Chúng ta đều là kẻ võ lâm, cái gì cũng nói đến võ công, căn cứ trên võ công. Tất nhiên Tổng Thủ Lãnh do Trang chủ đề cử dĩ nhiên không phải dở.
Nhưng kẻ hèn này là Trần Quốc Lương dầu vô tài, song vẫn muốn thử sức với Bùi đại nhân. Nếu kẻ hèn bại thì mới khâm phục.
Kim Kê Hướng Nhứt Minh cũng nói theo:
– Vị huynh đài kia nói rất đúng. Muốn làm Tổng Thủ Lãnh thì ít ra cũng phải có chút thủ pháp để anh em khâm phục chứ!
Thần Thủ Chiến Phi lớn tiếng nói:
– Bùi đại nhân là do lão hủ, Thất Khảo Truy Hồn và huynh đệ họ Mạc đích thân cùng mời ra. Nếu có ai bất phục thì ...
Chiến Phi chưa nói hết lời thì Hướng Nhứt Minh đã chận lời xen vào:
– Nếu nói như vậy thì Chiến lão huynh tự mình làm luôn Tổng Thủ Lãnh e hay hơn. Cần gì vẽ rắn thêm chân cho mất công?
Trần Quốc Lương cười hè hè nói:
– Đúng rồi! Nếu Thần Thủ ra làm Tổng Thủ Lãnh thì kẻ hèn này không phản đối.
Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh nãy giờ vẫn im lặng, giờ đây mới lên tiếng nói:
– Đúng! Rất đúng!
Mọi người trong đại sảnh đều nhìn về hướng Long Hình Bát Chưởng.
Còn Bùi Khương từ lúc vào đây đến giờ vẫn như người mất hồn vì đầu óc mãi suy nghĩ nhiều vấn đề phức tạp nên không để ý đến ai. Bây giờ chợt nghe tiếng nói này, chàng bỗng giựt mình ngó lại, cũng vừa gặp cặp mắt của Đàm Minh nhìn lại. Tức thì, chàng nhớ lại hơn một năm về trước với những những sự việc xảy ra ở Phi Long Tiêu Cục và chàng không bao giờ quên sự quyết tâm của chàng khi trốn ra khỏi tiêu cục ấy.
Thần Thủ Chiến Phi trợn mắt định đáp lời, thì đã thấy Bùi Khương thong thả bước ra trước mặt Trần Quốc Lương. Chàng hất hàm hỏi:
– Các hạ muốn thử võ công với tại hạ phải không?
Trần Quốc Lương chỉ là một tay không đáng kể ở giang hồ. Nhưng lúc này chỉ phụng lệnh của Kim Kê Bang chủ đến phá rối. Bởi thế khi thấy Bùi Khương hai mắt sáng quắc, tiếng nói oai thần, thái độ cao sang dũng khí, nên trong lòng đã khiếp sợ rồi và không dám đáp lời.
Hướng Nhứt Minh biết trước Bùi Khương không có võ công nên nói mau:
– Đúng rồi! Vị huynh đài này muốn được thử tài với Bùi đại ...
Kim Kê Hướng Nhứt Minh nói đến đây chợt nhớ ra trước đây vị thiếu niên này vốn vừa điếc vừa câm, mà bị lão đánh trúng một quyền rất mạnh. Bây giờ lại biết nói biết nghe mà không thấy thương tích gì cả nên Hướng Nhứt Minh lấy làm lạ, nói đến đây rồi không nói được nữa mà nhìn sửng sốt vào Bùi Khương.
Đằng kia Bùi Khương lại cất tiếng nói:
– Nếu muốn thử sức thì mời các hạ ra tay đi.
Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Vì y thấy bỗng nhiên Bùi Khương thay đổi thái độ, mặt đầy hào khí, vừa tuấn tú, vừa oai hùng, khác hẳn thái độ mấy ngày nay. Nhưng Ngô Thế Minh vẫn nơm nớp lo sợ Bùi Khương đấu không lại Trần Quốc Lương.
Bên kia, Thần Thủ và Thất Sát đều sắc mặt nghiêm trọng, chăm chú nhìn vào Bùi Khương và Trần Quốc Lương.
Nhưng chỉ có Bùi Khương là thong dong, đứng hết sức tự nhiên, không xem đối phương ra gì cả.
Tất cả những người hiện diện hôm nay ở đại sảnh gồm nhiều thành phần khác nhau chia ra từng nhóm khuynh hướng riêng biệt. Một số người muốn đến xem cho biết đại hội. Một số người đến để tham gia cái liên minh này, một số người thuộc bè đảng của Thần Thủ Chiến Phi, một số người thuộc phe của Kim Kê Bang, một số khác thuộc phe Phi Long Tiêu Cục. Vì thế có người muốn Bùi đại nhân thắng và có người muốn Bùi đại nhân bại.
Mặc dù tâm ý mỗi người mỗi khác, nhưng giờ đây tất cả đều im lặng theo dõi cuộc thử sức này.
Riêng Trần Quốc Lương đã khiếp đảm thực sự và quay nhìn Hướng Nhứt Minh để cầu cứu.
Nhưng Hướng Nhứt Minh đã nghĩ thầm rằng:
“Thiếu niên này có phần kỳ quái, dù sao cũng nên để cho Trần Quốc Lương thử xem hư thật xem sao mới được!” Đã nghĩ vậy nên Hướng Nhứt Minh hối thúc:
– Vị huynh đài đã muốn thử tài Bùi đại nhân thì nên ra tay mau đi.
Đám thủ hạ của Kim Kê Hướng Nhứt Minh cũng la lên phụ họa:
– Mau lên! Mau lên!
Tức thì tiếng hối thúc vang lên trong đại sảnh.
Riêng Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh vẫn ngồi yên mỉm cười không nói tiếng nào.
Trần Quốc Lương hết sức hối hận, nhưng tình thế không cho y thay đổi ý kiến được. Trần Quốc Lương đành chú tâm rồi hét lên:
– Hãy xem đây!
Tức thì y sử dụng theo thế hổ nhảy, chụp tới nơi Bùi Khương.
Mọi người chỉ thấy bóng người nhúc nhích. Tiếp theo là một tiếng kêu thê thảm.
Không biết Bùi Khương đã sử dụng chiêu thế gì mà chỉ thấy Trần Quốc Lương bị hất tung lên cao rồi rơi «huỵch» sát vào vách đại sảnh nằm im bất động.
Bao nhiêu anh hào hiện diện đều phải thất sắc.
Kim Kê Hướng Nhứt Minh nét mặt đổi sắc xanh lè lùi lại hai bước, dựa vào vách ngó Bùi Khương không chớp mắt.
Long Hình Bát Chưởng bỗng đứng vụt lên.
Thần Thủ Chiến Phi thấy thế cũng vội lấy chiếc quạt từ sau lưng ra cầm nơi tay.
Huynh đệ Bắc Đẩu Thất Sát nhìn nhau, mặt hơi biến sắc.
Trong số quần hào hiện diện tại đại sảnh chỉ có Long Hình Bát Chưởng, Đông Phương Ngũ Hiệp, Thần Thủ, Bắc Đẩu Thất Sát, Kim Kê, Thất Khảo Truy Hồn và Thất Khảo Đồng Tử là thấy được Bùi Khương ra chiêu thật đơn giản, nhưng bộ vị thật chính xác. Ra sức vừa đúng mức thật là tuyệt diệu. Nhưng không biết được lai lịch chiêu thức này.
Thần Thủ nhìn quanh rồi lớn tiếng ra lệnh:
– Khiêng nó ra!
Bây giờ Bùi Khương vẫn đứng lừ đừ như lúc mới bước vào trong đại sảnh.
Thấy vậy Thần Thủ Chiến Phi rất thắc mắc trong lòng, nhưng vẫn nhìn qua Kim Kê Hướng Nhứt Minh lớn tiếng nói:
– Nếu còn vị nào nghi ngờ võ công của Bùi đại nhân, xin cứ bước ra thử tài.
Nhưng mọi người đều khâm phục cái chiêu thức quái dị vừa rồi của Bùi Khương nên đâu có ai dám lên tiếng.
Thần Thủ Chiến Phi bật cười khoan khoái.
Bỗng thấy Long Hình Bát Chưởng, một tay bưng rượu bước đến trước mặt Bùi Khương:
– Khương nhi! Hơn một năm không thấy mặt, không ngờ võ công của Khương nhi đã tiến bộ vượt mức. Thật đáng mừng. Đây! Thúc thúc xin mừng Khương nhi một ly.
Thần Thủ Chiến Phi sắc mặt hoàn toàn biến đổi. Lão không ngờ Long Hình Bát Chưởng và Bùi Khương thân thích với nhau.
Các anh hào lấy làm lạ tự nghĩ:
“Tại sao Thần Thủ Chiến Phi lại mời người của đối phương ra làm Tổng Thủ Lãnh?”.
Trong khi đó, Bùi Khương từ từ nhìn lên mặt Đàm Minh hỏi:
– Thúc thúc vẫn được an khang?
Long Hình Bát Chưởng cạn hết ly rượu rồi nói:
– Cảm ơn! Thúc thúc nhờ trời vẫn được khỏe mạnh.
Vừa nói vừa vỗ vào vai Bùi Khương một cách thân mật rồi bước về chỗ ngồi.
Thần Thủ Chiến Phi miễn cưỡng cười nói:
– Thì ra Đàm tổng tiêu đầu đã quen biết với Bùi đại nhân.
Đàm Minh cười nói:
– Đâu phải chỉ quen biết thôi. Bùi Khương đã ở chung với chúng tôi từ nhỏ.
Phải không Khương nhi?
Bùi Khương không nói chỉ gật đầu.
Thần Thủ Chiến Phi sắc mặt lúc xanh lúc trắng vì lão định đem Bùi Khương làm Tổng Thủ Lãnh là có âm mưu sẽ kềm chế Bùi Khương, thì cũng như chính mình làm Tổng Thủ Lãnh vậy. Nhưng bây giờ, tình thế đã hoàn toàn ngoài sự tiên liệu của lão. Bao nhiêu sự tính toán mưu đồ rốt cục lại có lợi cho kẻ thù.
Nghe Long Hình Bát Chưởng cười nói:
– Chiến Trang chủ! Lễ liên minh hôm nay đã bị Hướng Bang chủ làm hơi mất vui, nhưng bây giờ đã trở lại tốt đẹp. Hãy còn nhiều anh hùng hào kiệt chưa uống rượu máu nên hãy mau mau tiếp tục uống đi để đại lễ này được hoàn toàn mỹ mãn.
Chiến Phi miễn cưỡng nói:
– Phải! Phải lắm!
Nhưng sự thật lão đâu còn chút ham muốn để Bùi Khương làm Tổng Thủ Lãnh nữa. Nhưng trước mặt quần hùng thiên hạ lão ta không thể đổi ý được.
Kim Kê Hướng Bang chủ thấy có sự thay đổi nên lão cũng tới múc một ly rượu máu, đi tới trước mặt Bùi Khương nói:
– Bùi đại nhân quả là một thiếu niên anh tuấn, võ công trác tuyệt. Được một người như Tổng Thủ Lãnh, thì thật là có phước cho anh em lục lâm vậy.
Hướng Bang chủ nâng ly uống một cạn hơi rồi nói tiếp:
– Từ nay về sau Bùi đại nhân đương nhiên là đại ca của lão. Nếu có ai dám vô lễ với Bùi đại ca, lão Hướng Nhứt Minh sẽ liều mạng với kẻ ấy.
Đám thủ hạ Kim Kê Bang thấy Bang chủ của chúng thay đổi chiều hướng cũng giành nhau đi uống rượu máu.
Chỉ trong chốc lát tình hình hoàn toàn trái ngược. Những kẻ muốn đến đây để phá quấy như Đàm Minh và Kim Kê giờ đây lại ủng hộ. Còn những kẻ ủng hộ bây giờ lại muốn phản đối nhưng chưa dám nói ra.
Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh đứng một bên quan sát thấy sự bất lợi của phe Chiến Phi nên cảm thấy vui thú. Nhưng có một điều Ngô Thế Minh hơi lo ngại. Vì chàng đã đoán biết Đàm Minh hôm nay đến đây với chủ ý phá quấy.
Nhưng đến đây khi thấy tân Tổng Thủ Lãnh Bùi Khương lão hoàn toàn thay đổi ý kiến vì lão muốn để cho Bùi Khương làm Tổng Thủ Lãnh thì có lợi cho lão hơn. Vì lão biết sự liên quan giữa lão và Bùi Khương còn mật thiết hơn giữa Chiến Phi và Bùi Khương. Mà theo lời Bùi Khương thuật lại thì sự đối đãi của Đàm Minh đối với Bùi Khương có nhiều giả dối. Điều này làm cho Ngô Thế Minh lo xa vì chàng đã đoán biết một phần nào sự bí ẩn giữa Đàm Minh và Bùi Khương nhưng còn nhiều điều chưa hiểu rõ nên chưa tiện nói. Vì thế nếu Bùi Khương bị lão Đàm Minh lợi dụng còn nguy hại hơn gấp mấy lần bị Chiến Phi lợi dụng.
Trong đại sảnh có vẻ nhộn nhịp. Trần Quốc Lương đã được khiêng đi rồi, không biết sống hay chết. Các hào kiệt kẻ trước người sau đi uống rượu máu.
Thần Thủ Chiến Phi thì lo lắng đến nỗi mồ hôi đẫm ướt cả trán. Long Hình Bát Chưởng thì đang giới thiệu Đông Phương Ngũ Hiệp với Bùi Khương rồi hỏi han Bùi Khương những chuyện từ ngày chàng bỏ tiêu cục ra đi.
Một lúc lâu Bùi Khương giọng buồn buồn hỏi Đàm Minh:
– Thúc thúc! Đàm Tiểu Kỳ có mạnh giỏi không?
Đàm Minh thở dài một cái rồi nói giọng đầy tình cảm:
– Thúc thúc biết Khương nhi và Tiểu Kỳ là đôi bạn thân. Nhưng dù sao cũng phải giữ cho lễ giáo. Chuyện cũ ở sau vườn ngày nọ thúc thúc thật tình có giận thật. Nhưng không ngờ Khương nhi quá tự ái mà bỏ ra đi. Khương nhi đi rồi, thúc thúc lo lắng vô cùng phải sai phái nhiều người tiềm kiếm Khương nhi đó. Nếu Khương nhi là người đầy đủ tư cách khi trưởng thành thì thúc thúc có thể gả Tiểu Kỳ cho Khương nhi được thôi mà.
Bùi Khương hết sức cảm động. Chàng cúi đầu xuống nước mắt như muốn chảy ra. Chàng muốn nói mấy lời để tỏ sự cám ơn nhưng nói không ra lời.
Thế rồi hai người cứ tiếp tục nói chuyện tâm tình trước đám đông mà quên cả đây đang là đại hội.
Chiến Phi thấy Bùi Khương và Đàm Minh to nhỏ chuyện trò thân mật, trong lòng càng khó chịu.
Bây giờ gần hết mọi người đều uống qua rượu máu.
Bỗng nhiên lại có nhiều tiếng pháo nổ vang rền.
Đại hán xướng ngôn bước ra nói lớn:
– Đại lễ đến đây bế mạc!
Thần Thủ Chiến Phi từ bước vào đại sảnh, miễn cưỡng nói lớn cùng mọi người:
– Quý vị đã uống rượu máu và đại lễ của đại hội đã xong. Bây giờ mời quý vị tự tiện ăn uống.
Tiếng nói của lão không được hăng hái như lúc mới bắt đầu vào cuộc và cũng vì thế người ngồi ở xa không nghe rõ lời nói của lão ta.
Tiếp theo là tiệc ăn được bày ra.
Những thủ hạ của Lãnh Sơn Trang phục dịch cho khách nhân đầy đủ.
Những món ăn thức uống được mang ra đầy đủ.
Mọi người nhập tiệc trong tiếng động ồn ào.
Đại lễ kết thúc.
Bùi Khương từ một kẻ vô danh bước lên làm Tổng Thủ Lãnh. Địa vị của chàng giờ đây làm cho nhiều kẻ khó nghĩ, nhiều phe hục hặc âm thầm với nhau.
Hơn thế nữa, võ công của Bùi Khương cũng là một đề tài để nhân vật võ lâm giang hồ bàn tán xôn xao.
Không một ai hiểu được Bùi đại nhân thuộc môn phái nào? Võ công chàng xuất phát từ đâu? Và cũng không một ai lường được võ công của Tổng Thủ Lãnh Bùi đại nhân đạt đến mức độ nào?
hết: H?i 11, xem tiếp: H?i 12
Tài sản của danangcity

  #13  
Old 04-06-2008, 08:06 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
H?i 12

Những Đợt Sóng Ngầm




Cục diện của buổi đại hội đi từ biến đổi này đến biến đổi khác.
Chính vì thế đã làm cho các phe đối nghịch âm ỉ gầm gừ nhau.
Những lễ nghi đã qua. Tất cả anh hùng hào kiệt hai phe hắc bạch có mặt tại đây đang ngồi quanh những chiếc bàn tròn để ăn uống.
Thần Thủ Chiến Phi nét mặt không được vui đang uống liền hai ly rượu lớn mà không còn nói năng hoạt bát như lúc mới nhập lễ nữa.
Bỗng có Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh bước đến cạnh lão rồi ngồi xuống nói nhỏ vào tai lão.
Lúc đầu Thần Thủ Chiến Phi còn cau mày nhíu mặt. Nhưng nghe một lúc mặt lão dần tươi sáng hẳn lên.
Khi Ngô Thế Minh nhỏ to với Chiến Phi bước đi thì đã nghe Bùi Khương kêu lên. Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh bước đến cạnh Bùi Khương thì nghe Bùi Khương hỏi mình:
– Ngô huynh! Huynh có quen biết với Đàm thúc thúc của tôi chứ?
Thất Khảo Đồng Tử mỉm cười đáp:
– Tổng tiêu đầu Đàm đại hiệp lừng danh thiên hạ ai mà chẳng biết. Hôm nay có cơ hội diện kiến cùng đại hiệp thiệt là hân hạnh biết chừng nào.
Bùi Khương cười nhẹ quay sang Đàm Minh, chàng nói:
– Thúc thúc, đây là bạn thân của Khương nhi, mà cũng có tiếng tăm trong giang hồ võ lâm, tên là Ngô Thế Minh. Không biết thúc thúc có nghe qua lần nào chưa?
Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh ngước nhìn Ngô Thế Minh một chặp rồi cười đáp:
– Ngô Thế Minh! Có phải ... Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh là các hạ không?
Ngô Thế Minh liền cười xòa đáp vội:
– Giang hồ bạn hữu gán cho thế ấy, chứ tại hạ thật vô tài lắm!
Long Hình Bát Chưởng lắc đầu cười nói tiếp:
– Tiếng tăm của các hạ ai cũng nghe biết! Không ngờ các hạ là bạn thân thiết với Khương nhi!
Bùi Khương vốn bản tính hiền hậu thật thà, chàng hy vọng Ngô Thế Minh sẽ làm quen với Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh – là ân nhân của chàng – Nhưng chàng nhận thấy hai người đàm thoại chỉ mới đôi câu, mà tính cách chỉ giữ lễ xã giao, đã cạn lời. Không ai nói thêm một lời nào nữa cả. Trong lòng hơi buồn buồn.
Vừa lúc ấy Thần Thủ Chiến Phi cười to nói:
– Hôm nay, là ngày Bùi đại nhân chính thức nhận chức Tổng Thủ Lãnh. Đó là một sự kiện hết sức vui mừng. Vả lại Bùi Tổng thủ lãnh lại là người thân của Tổng tiêu đầu Đàm đại hiệp, lại càng đáng vui mừng gấp bội vì sau này anh em lục lâm chúng ta sẽ nhờ có Bùi Tổng thủ lãnh mà sẽ trở nên thân mật hơn với Đàm đại hiệp và sẽ không còn sự tranh chống nhau nữa.
Thần Thủ Chiến Phi nói một hơi dài mà lời lẽ có phần nhịn nhục lép vế, nên mọi người lấy làm lạ phân vân.
Lại nghe Chiến Phi cao giọng nói tiếp:
– Anh em chúng ta vì chỗ quen biết với Bùi đại nhân chưa được bao lâu, nên chỉ biết đại khái là Bùi đại nhân có võ công rất cao, song không biết thuộc môn phái nào.
Lão ta ngừng một lúc rồi lại nói tiếp:
– Nhờ sự gặp gỡ hôm nay, chúng ta mới biết Bùi đại nhân chung sống với Đàm đại hiệp rất nhiều năm. Nhưng theo lão hủ biết, thì Bùi đại nhân mặc dù chung sống với Đàm đại hiệp rất lâu, song võ công của Bùi đại nhân lại mới học được từ lúc ra khỏi Phi Long Tiêu Cuộc ...
Bùi Khương nghe đến đây chợt nhớ tới những ngày còn ở Phi Long Tiêu Cuộc, đã bị chê bai chàng chỉ là thằng ngốc, học võ mấy năm mà đánh không lại một tên tùy tùng ... Rồi chàng chợt nhớ đến thế võ mà chàng sử dụng, thầm nói:
“Chỉ hai đêm được Kim Đồng Ngọc Nữ chỉ điểm võ công mà đã làm cho anh hùng khiếp đảm, như thế có lẽ Đàm thúc thúc không muốn truyền võ nghệ cho mình.”.
Tuy nghĩ vậy nhưng Bùi Khương không muốn trách móc Đàm Minh mà còn thầm biện hộ cho lão:
“Đàm thúc thúc đã có công nuôi dưỡng mình, thúc thúc vẫn là một ân nhân, sở dĩ Đàm thúc thúc không muốn mình biết võ công, chắc là một hảo ý của người mà người không tiện nói ra.”.
Lúc này sắc diện của Long Hình Bát Chưởng có điểm khó nhìn nhưng Chiến Phi vẫn nói tiếp:
– Hôm nay, lão hủ được biết Bùi đại nhân đây chính là dòng máu của Xương Kiếm Vô Địch Bùi Thị Song Hiệp, hai vị đại hiệp lừng danh khắp Lưỡng Hà.
Những sự tích oai hùng của Bùi Thị Song Hiệp lão hủ tôi đã nghe rất nhiều. Còn cái chết của hai vị đại hiệp ấy tôi cũng nghe kể rõ.
Lão ngừng một thoáng rồi nói tiếp:
– Đúng ra, chuyện này không có liên can đến lão hủ. Nhưng hiện giờ Bùi đại nhân là Tổng thủ lãnh của chúng ta nên chuyện của Bùi đại nhân, của Tổng thủ lãnh cũng là chuyện của chúng ta. Lão hủ nhứt quyết góp lực để trả thù cho Tổng thủ lãnh.
Nghe đến đây, các anh hào đều rất ngạc nhiên. Vì ai cũng đã nghe biết người bịt mặt sau khi giết chết các tiêu đầu đã chết chung một lượt với Trung Châu Nhất Kiếm Âu Dương Bình. Bây giờ nghe Chiến Phi nói vậy ai nấy đều cảm thấy quái dị, cho là Chiến Phi kiếm chuyện, tìm cả người chết để trả thù.
Bùi Khương nghe Chiến Phi nhắc đến tên của thân phụ mình, chàng hết sức xúc động nghĩ thầm:
“Kẻ thù giết phụ thân đã chết rồi, mà mình cũng không rõ biết tên của kẻ thù, cũng như không biết con cháu của kẻ thù thì làm sao ...”.
Bỗng thấy Chiến Phi vỗ mạnh xuống bàn một cái nói giọng căm hận:
– Mọi người đã biết người bịt mặt đã chết. Nhưng có ai xác định được người áo đen, mặt bị đánh nát, nằm chết bên cạnh Âu Dương Bình đấy không? Người đó có chắc là người bịt mặt đã từng giết chết mười hai vị tiêu đầu đó không? Ai trả lời được không nào?
Chiến Phi đưa mắt nhìn khắp một lượt trong đại sảnh rồi nói tiếp:
– Hừ! Hừ! Chuyện này không đơn giản như vậy, nó còn nhiều bí ẩn. Mà không chừng hung thủ vẫn còn đang sống, mà cố tìm dàn cảnh để dễ bề chôn vùi dư luận, dễ dàng âm thầm mưu đồ đen tối nào khác nữa chăng?
Chiến Phi nói xong liếc qua Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh thấy lão này sắc mặt vẫn lạnh như đá mà có phần khó nhìn, nên lão càng đắc ý hỏi ngay Đàm Minh:
– Đàm đại hiệp! Lúc đó Đàm đại hiệp có mặt nơi ấy, không biết đại hiệp có ý kiến, nhận xét gì vụ này chăng?
Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh đáp:
– Chuyện này nguyên rất đơn giản. Nhưng tại vì Chiến Trang chủ vẽ vời thêm bớt, nên mới lắm phức tạp ấy thôi ...
Chiến Phi xen lời, nói:
– Sự thật ra sao, có ngày sẽ biết, giấy không gói được lửa mà. Bí mật nào rồi cũng cũng có lúc phanh phui ra ánh sáng.
Rồi Chiến Phi quay nhìn cử tọa nói lớn hằn học:
– Quý vị, anh em, chúng ta nên xem kẻ thù của Tổng thủ lãnh là kẻ thù của chúng ta. Lúc nào cũng nhớ khám phá cho ra cái sự thật của vụ này.
Lão đưa tay cầm ly rượu đưa lên rồi cười nói:
– Giờ đây, anh em hãy nâng ly uống cạn ...
Bùi Khương cũng uống một ly.
Rượu vào càng làm cho mọi người thêm sức nóng.
Bỗng thấy Bùi Khương chăm chăm nhìn về phía đại sảnh một cách sững sờ, mắt không dao động.
Thì ra, lúc ấy, có một người con gái từ bước vào. Nàng này mặt hơi xanh, có vẻ mệt nhọc, được mái tóc óng ả phủ dài che cho thêm đẹp. Khuôn mặt trái xoan của nàng nổi bật. Đôi mắt như một biển sầu nhưng êm ả. Nàng đi thật nhẹ nhàng uyển chuyển không gây một tiếng động nào.
Thế mà mọi con mắt đều đổ dồn về nàng. Có vẻ bị cái đẹp cao kỳ, trang nhã, mênh mang của nàng tạo thành một hấp lực huyền duyệu đối với mọi người.
– Long Nữ Đàm Tiểu Kỳ!
Không biết ai đã thốt lên câu nói này trong sự chú ý của mọi người. Tức thì nhiều tiếng thì thầm rồi xôn xao vang lên lan khắp mọi bàn trong đại sảnh:
– Long Nữ!
– Long Nữ đến kìa!
– Trời! Đúng là giai nhân tuyệt sắc!
– Một tiên nữ chẳng sai!
Tiếng bàn tán mỗi lúc một nhiều nhưng hình như Đàm Tiểu Kỳ không nghe thấy gì cả. Trước mắt nàng chỉ thấy một người:
đó là Bùi Khương. Nàng vẫn từ từ đi tới.
Bùi Khương đang chăm chú nhìn nàng.
Bốn mắt nhìn nhau trong phút giây này chỉ còn thấy có nhau, hai người muốn nói nhưng chỉ há miệng mà lời không thốt ra được. Một cảm giác nghẹn ngào, xúc động dâng lên tột cùng làm cả hai sững sờ, ngơ ngẩn ...
Chợt Long Hình Bát Chưởng ho nhẹ một tiếng, gọi:
– Kỳ nhi! Sao con lại đến đây!
Lão ta phải nói đến hai lần thì Đàm Tiểu Kỳ mới cất tiếng đáp, nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn vào Bùi Khương:
– Dạ! Kỳ nhi muốn đến xem ...
Nàng chỉ nói thế rồi vẫn từ từ bước đến trước mặt Bùi Khương.
Mọi người trong đại sảnh đều nhận thấy Đàm Tiểu Kỳ là gái đẹp như hoa, còn Bùi Khương thì trai anh tuấn không ai bằng. Thật là một đôi rất xứng.
Lúc đó, lại có một hán tử từ ngoài đi vào, nhìn quanh rồi đi đến bên cạnh Thần Thủ Chiến Phi. Hán tử này khẽ ho húng hắng lên một tiếng, tức thì Thần Thủ Chiến Phi quay lại rồi rời bàn bước đến bên hán tử đó.
Lão nhìn quanh rồi nói nhỏ hán tử:
– Đàm Minh có mai phục thêm người ở ngoài không?
Hán tử lắc đầu đáp:
– Ở ngoài không có gì lạ. Nhưng tiểu nhân vừa phát hiện ở phía sau sơn trang có một chỗ đất mới đó chính là một cái mộ.
Chiến Phi cau mày hỏi, giọng ngạc nhiên:
– Mộ mới? Sơn trang làm gì có mộ mới?
Hán tử kính cẩn đáp:
– Tiểu nhân cũng lấy làm lạ nên liền gọi hai tên nữa cùng phụ đào lên xem ...
Chiến Phi nóng nảy hỏi gấp:
– Có gì nơi đó không?
Hán tử từ tốn thưa:
– Dạ, thưa Trang chủ, khi đào lên quả nhiên có một xác chết.
Chiến Phi nhíu mày hỏi ngay:
– Xác chết?
Hán tử gật đầu thưa:
– Dạ! Một trong hai anh em cùng đào đã nhận được thi thể đó là Khoái Tín Hoa Ngọc. Mà hình như thi thể này mới chết chưa lâu. Chúng tiểu nhân có quan sát kỹ lưỡng và mở áo ra xem. Không thấy có vết thương nào, nhưng trước ngực có một dấu chưởng bầm đen. Chắc Hoa Ngọc chết vì chưởng lực này. Nhưng không biết được ai chôn thi thể ấy?
Thần Thủ Chiến Phi nhíu mày suy nghĩ.
Hán tử lại nói tiếp:
– Có một điều là nữa là cách cái mộ đó không xa tiểu nhân quan sát thấy có bốn chữ viết bằng ngón trỏ trên mặt đất. Bốn chữ ấy là «chỉ biết một chiêu».
Tiểu nhân không hiểu nghĩa là gì. Tiểu nhân xem thi thể Hoa Ngọc thì thấy ngón tay trỏ và ngón tay giữa của bàn tay còn dính nhiều đất. Như vậy chắc bốn chữ kia là do Khoái Tín Hoa Ngọc viết dưới đất trước khi chết.
Hán tử này là một thủ hạ thân cận của Chiến Phi. Võ công của hắn cũng tầm thường, nhưng tánh rất cẩn thận tỉ mỉ. Nên Thần Thủ Chiến Phi đặc biệt giao cho hắn trong những việc thăm dò tin tức.
Chiến Phi cau mày suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười chìa bốn ngón tay trước mặt hán tử.
Hán tử này biết là dấu hiệu bảo hắn đi lãnh thưởng nên hắn mừng rỡ cúi chào nói:
– Xin cám ơn Trang chủ.
Nói xong hắn liền rút lui khỏi đại sảnh.
Thần Thủ Chiến Phi ban thưởng cho hán tử kia. Dĩ nhiên thưởng cái công quan sát tỉ mỉ của hắn. Nếu để cho người khác, thì làm sao có vụ phát giác dưới đất có chữ và đất còn dính ở ngón tay Hoa Ngọc. Không chừng cả ngôi mộ mới cũng không tìm thấy nữa là đằng khác.
Thần Thủ Chiến Phi cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu rồi tự nhủ thầm một mình:
“Hoa Ngọc ơi! Các hạ làm nghề bán tin tức. Tới lúc chết cũng còn bán cho lão đây một sự việc bí mật. Rất tiếc là lão có muốn thưởng cho các hạ thì các hạ cũng không nhận được.”.
Trong lúc đó bên bàn Bùi Khương có anh chàng Ngô Thế Minh đứng cạnh mỉm cười rồi ho nhẹ một tiếng rồi hỏi:
– Tổng thủ lãnh, cô nương này có phải là Long Nữ Đàm Tiểu Kỳ không?
Bùi Khương gật đầu mà thầm nghĩ:
“Ai cũng biết nàng là Đàm Tiểu Kỳ, Ngô huynh cũng biết mà sao còn hỏi như vậy?”.
Nhưng Bùi Khương nhận thấy vừa rồi câu nói của Ngô Thế Minh hơi khác lạ vì chàng và Ngô Thế Minh là đôi bạn rất thân. Tại sao gọi chàng Tổng thủ lãnh mà không gọi huynh đệ như mọi lần. Bùi Khương liền nghĩ ra, là có lẽ Ngô Thế Minh có ý nhắc nhở chàng vì chàng hiện giờ đang ở vị trí Tổng thủ lãnh. Vì thế, Bùi Khương liền ngồi ngay ngắn trở lại. Hai mắt ngó thẳng.
Nhưng được một lúc chàng cũng lại liếc về phía Đàm Tiểu Kỳ một cái.
Thần Thủ Chiến Phi đã trở về chỗ ngồi. Bàn này ở ngay chính giữa đại sảnh và toàn là những nhân vật chính yếu ngồi chung nơi đó. Nhưng vì mỗi người tâm sự khác nhau, nên không ai nâng ly mời ai cả và cũng không muốn trò chuyện với ai cả. Thật là một không khí nặng nề ở bàn tiệc này.
Các nhân vật ở bàn chung quanh nhận thấy chủ nhân không có hào hứng nên cũng rất lịch sự và không có gì biểu lộ sự vui thú cả.
Thần Thủ Chiến Phi nhìn thấy Đàm Tiểu Kỳ vẫn đứng cạnh Long Hình Bát Chưởng bèn cười lớn nói:
– Đàm cô nương từ xa đến mà lão không có chuẩn bị chỗ ngồi, thật là có lỗi.
Đàm Tiểu Kỳ mỉm cưỡi đáp khẽ:
– Không cần lắm. Tiểu nữ đến để xem cảnh đại hội ... rồi ... sẽ về ngay mà.
Tuy vậy Thần Thủ Chiến Phi cũng gọi thủ hạ mang thêm ghế để Đàm Tiểu Kỳ ngồi tạm sau mấy lời cáo lỗi xã giao.
Bỗng lúc đó, nàng bỗng thấy một gã trung niên, mặt trắng, hai mắt xảo quyệt đang nhìn nàng chăm chăm một cách khả ố.
Gã thấy Đàm Tiểu Kỳ nhìn gã một cái thì liền bước đến nói:
– Đàm cô nương đã đến đây cũng nên uống một ly rượu rồi hãy về ...
Đàm Tiểu Kỳ đâu biết gã này là Mạc Tinh, người thứ bảy trong nhóm Bắc Đẩu Thất Sát, tuy nhỏ tuổi nhưng võ công cao nhất bọn lại là tay nổi tiếng háo sắc, dâm dục nhất giang hồ. Vì thế nàng thấy khó chịu, nhưng trước mắt Đàm Minh nàng không dám nổi nóng ra mặt mà chỉ giận thầm.
Thất Sát Mạc Tinh thất Đàm Tiểu Kỳ hai má ửng hồng đẹp như hoa, nửa mắc cỡ nửa giận dữ làm tính dâm dục của hắn nổi lên, cười khả ố nói:
– Ở đây đều là người trong nhà cả, có gì cô nương phải mắc cỡ. Thôi! Hãy uống một chút rượu nhé!
Cái tật của Mạc Tinh là vậy. Hễ thấy mỹ nhân là quên hết tất cả.
Long Hình Bát Chưởng cất giọng âm trầm nói:
– Ái nữ của lão phu hãy còn quá nhỏ, chưa biết uống rượu. Ly này xin miễn cho.
Mạc Tinh cười bít cả mắt lại hết sức khả ố nói:
– Không sao! Chỉ uống chút xíu thôi!
Vừa nói vừa bưng một ly rượu lên trước mặt Đàm Tiểu Kỳ, nhưng tay của Mạc Tinh mới đưa tới nửa chừng thì «bốp» một tiếng, cái ly bể nát rơi xuống đất, rượu văng vung vãi đầy mặt gã.
Mạc Tinh sắc mặt biến đổi la lên:
– Ai vậy?
Có một tiếng nói gọn:
– Tôi!
Mạc Tinh quay lại nhìn thấy người vừa đáp lời là Bùi Khương nên hết sức ngạc nhiên nói:
– Tôi có hảo ý mời nàng uống rượu, tại sao ...
Mạc Tinh tuy căm giận, nên trước mặt anh em cùng hào kiệt, nên y chưa có vô lễ vì Bùi Khương đã là Tổng thủ lãnh.
Bùi Khương thấy Mạc Tinh có cử chỉ bất nhã với Đàm Tiểu Kỳ nên chàng lấy một chiếc đũa bằng bạc nhằm cái ly liệng đến.
Bùi Khương chưa học qua cách sử dụng ám khí, chỉ cố sức liệng mà thôi.
Nhưng không ngờ cái ly lại nổ «bốp» một tiếng rồi bể nát. Giờ nghe Mạc Tinh hằn học như vậy, chàng liền nói:
– Người ta không muốn uống, các hạ lại cưỡng ép người ta làm gì?
Mạc Tinh liếc mắt về phía Đàm Tiểu Kỳ thấy nàng đang nhìn về phía gã lại tưởng Đàm Tiểu Kỳ đáp cái liếc tình của gã nên lòng háo sắc lại nổi dậy, gã thích ý hăng hái rồi từ từ từng bước một tiến về phía Bùi Khương trong sự hăm dọa đầy sát khí.
Mọi người đều hồi hộp theo dõi.
Mạc Tinh vừa bước đi được hai bước, thì vụt trước mặt gã có một người đứng chận lại. Người đó là Thần Thủ Chiến Phi.
Thần Thủ cất giọng lạnh lùng:
– Mạc huynh muốn làm gì vậy? Mạc huynh đã quên Bùi đại nhân là gì của chúng ta sao? Vả lại, Bùi đại nhân đâu có đánh bể chiếc ly của Mạc huynh ...
Mạc Tinh trợn mắt nói:
– Nói vậy ... nghĩa là sao?
Chiến Phi cười lớn rồi đưa tay ngoắc một cái, tức thì có một hán tử áo dài chạy tới, đưa cho Chiến Phi một chiếc đũa bằng bạc.
Chiến Phi lấy chiếc đũa đưa ra trước mặt Mạc Tinh rồi nói:
– Chiếc đũa này do Bùi đại nhân liệng ra, nhưng chưa trúng cái ly của Mạc huynh kia mà.
Bùi Khương và Mạc tinh đều phải ngạc nhiên.
Chỉ thấy Đông Phương Chấn đứng lên cười lớn nói:
– Chiến Trang chủ, nhãn lực thật tinh vi. Đúng! Cái ly là do Đông Phương Chấn này làm bể.
Lại thấy Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh mỉm cười, rồi lượm từ dưới đất lên một cây tăm xỉa răng để lên trên bàn.
Lúc ấy, anh hùng hào kiệt hiện diện đều phải khâm phục vì với một cây tăm xỉa răng mà Đông Phương Chấn có thể ném bể chiếc ly mà không ai phát giác ra, thật đáng nể.
Mạc Tinh sắc mặt biến đổi và tức thì chuyển sang phía Đông Phương Chấn.
Trong đại sảnh giờ đây không một tiếng động nhỏ.
Tất cả đều chăm chú và nghe rõ từng bước chân của Mạc Tinh.
Long Hình Bát Chưởng bỗng lên tiếng nói:
– Đông Phương Chấn thiếu hiệp hãy ngồi xuống đã, cái ly ấy cũng chưa phải do thiếu hiệp làm bể.
Mọi người lại càng ngạc nhiên cùng «ồ» lên một tiếng.
Thần Thủ Chiến Phi bỗng lại cười to rồi nói:
– Đàm đại hiệp quả nhiên có nhãn lực tuyệt vời.
Rồi bất ngờ Chiến Phi lấy một cái ly liệng xuống đất. Chiếc ly rơi xuống đánh keng một tiếng nhưng vẫn không bể.
Chiến Phi mới nói tiếp:
– Theo sức lực của Đông Phương Tam Hiệp thì dùng một cây tăm đánh bể một cái ly không khó gì cả. Nhưng loại ly sử dụng nơi đây là loại đặc biệt rất chắc và cứng rắn vô cùng. Nếu không tin cứ thử lại xem.
Vừa lúc đó Long Hình Bát Chưởng lại cầm lấy một chiếc đũa đưa lên rồi quậy nhẹ vào một đĩa thức ăn vi cá nấu nấm hương ngon lành, xong lấy để trên bàn.
Mọi người đều thấy chiếc đũa đã thành màu đen rồi.
Long Hình Bát Chưởng cất tiếng cười, rồi quay sang nói với Mạc Tinh:
– Cái ám khí làm bể chiếc ly các hạ đã rớt trong dĩa vi cá này. Nếu tức bực hãy tìm kẻ ra tay. Sao lại đi sanh chuyện với người khác làm gì?
Nói xong, lão ngồi xuống với nét mặt đầy vẻ khi dễ Mạc Tinh.
Bắc Đẩu Thất Sát vốn chuyên về ám khí. Bây giờ cái ly trong tay Thất Sát Mạc Tinh bị người ta dùng ám khí đánh bể mà không biết được ám khí từ hướng nào tới. Thật là một sỉ nhục cho Bắc Đẩu Thất Sát. Vì thế Thất Sát Mạc Tinh sắc mặt càng biến đổi rõ rệt hơn, lúc xanh lúc đỏ, biểu lộ một sự căm giận tột cùng.
Rồi Mạc Tinh quát lớn:
– Ai? Ai ra tay?
Nhưng nào có ai lên tiếng.
Lúc đó, người đứng đầu Bắc Đẩu Thất Sát là Mạc Nam, lúc nãy vì nhận thấy sự việc có liên quan đến Bùi Khương nên không tiện lên tiếng, bây giờ thấy việc này đã không còn liên hệ gì đến Bùi Khương nữa, nên Mạc Nam bước ra nói:
– Vị nào đã cố tình làm khó huynh đệ chúng tôi thì hãy lên tiếng, chứ cứ chui rúc thì không đáng là trang hảo hán.
Mạc Nam liên tiếp lập lại mấy lượt nhưng vì không biết ám khí phát xuất từ hướng nào, càng không biết đối phương ngồi đâu.
Chỉ thấy trong đại sảnh mọi người ngồi chật đầy, không thấy nhân vật nào đáng để nghi ngờ cả.
Thần Thủ Chiến Phi tay chắp sau lưng, nhưng mắt lại chú ý một hán tử được thưởng lúc nãy đang đứng ở một góc đại sảnh, bây giờ lại quay bước đi. Hán tử vừa mới đi đến cửa lớn, đã có một tiếng cười âm lạnh xuất phát từ cửa sổ bên phải của đại sảnh.
Tiếng cười tuy nhỏ, mà mọi người đều nghe rất rõ, tưởng chừng như người cất tiếng cười đứng sát lỗ tai mỗi người vậy.
Tiếng cười chưa dứt mà cửa sổ tự nhiên hé mở.
Thất Sát Mạc Tinh lúc này sắc mặt càng xanh hơn đột nhiên đưa tay cao lên, «Thất Sát Hàn Tinh» tức thì lấp loáng bay như ánh điện chớp.
Vừa khi đó, hai bóng người từ cửa sổ bay vụt vào đại sảnh.
Bỗng một người đưa ra một chưởng chạm nhau đánh «bốp» một tiếng, hai cái thân người hơi xéo một bên, lại bay tới thêm một khoảng nữa, rồi đáp nhẹ xuống chính giữa đại sảnh.
Mạc Tinh vừa tung ám khí liền bị phá ngay rồi chợt thấy hai người bay vào.
Gã vốn rất kiêu ngạo, nhưng nhận thấy khinh công của hai người này cũng phải khiếp thầm.
Hai người mới vào cao ốm lêu nghêu, lại mặc chiếc áo rộng lùng thùng.
Khuôn mặt của họ thật giống nhau và giống như hai bộ mặt của xác chết.
Thần Thủ Chiến Phi tức thì bước lên trước:
– Ồ! Thì ra là «Lãnh Cúc Song Hiệp» đã đến!
Lúc đó Đàm Tiểu Kỳ kêu lên một tiếng nho nhỏ mừng rỡ, hơi lắc lưng một cái người đã lướt tới bên cạnh Lãnh Khô Mộc.
Các anh em nhà họ Mạc đều đứng lên tất cả.
Thần Thủ Chiến Phi lại nói:
– Lãnh Cúc Song Mộc ít khi xuống Giang Nam, hôm nay đến đây thật đáng mừng!
Chiến Phi tuy là bạn hữu với Thất Sát, nhưng không muốn gây sự với «Lãnh Cúc Song Mộc» nên khôn ngoan lên tiếng trước là có ý nói là:
lão rất hoan nghênh sự hiện diện của Lãnh Cúc Song Hiệp tại nơi này, còn chuyện kia lão không có liên quan tới.
Lãnh Khô Mộc cất giọng âm trầm:
– «Thất Tinh độc kim» không lẽ là cách tiếp khách của Lãnh Sơn Trang?
Mạc Tinh cười gằn, đồng thời dùng đũa gắp từ trong đĩa thức ăn một viên đạn sắt màu đen rồi nhìn Lãnh Cúc Song Mộc nói:
– Bắc Đẩu Thất Sát và Lãnh Cúc Song Mộc cũng không có ân oán gì với nhau. Vậy viên thiết đạn này nghĩa là gì?
Lãnh Cúc Song Mộc với hai bộ mặt lạnh như băng, không thèm trả lời mà chỉ dùng lỗ mũi «hừm, hừm» hai tiếng mà thôi.
Thất Sát căm tức vô cùng và thầm nghĩ:
“Ta với hai ngươi không thù không oán nên ta mới nhường cho hai ngươi một chút. Vậy mà hai ngươi lại có thát độ đáng nghét ấy. Chẳng lẽ ta sợ ngươi sao?” Nghĩ vậy liền cất tiếng cười gằn nói:
– Nhị vị đã là bậc tiền bối, vả lại chúng tôi cũng chưa thiệt thòi gì ...
Mạc Nam cũng tiếp lời:
– Sự thật anh em chúng tôi ...
Vừa nói đến đây, bất thình lình hai tay giơ lên cao, tức thì có mười mấy điểm sáng bay ra. Bảy điểm bắn vào Khô Mộc và bảy điểm bắn vào Hàn Trúc.
«Thất sát hàn tinh» là loại độc kim được bắn ra bằng sức đẩy của lò xo nên đi rất nhanh, lúc này Lãnh Cúc Song Mộc lại đứng rất gần nên mọi người trong khách sảnh đều nghĩ rằng dầu họ có võ công cao siêu đến đâu cũng khó lòng tránh né được.
Nhưng đến lúc ám khí đến gần sát Song Mọc mà hai lão quái này vẫn đứng nguyên không né tránh.
Đàm Tiểu Kỳ lúc đó đang đứng cạnh Lãnh Cúc Song Mộc cũng phải kinh hoảng.
Nhưng cũng vào lúc này, hai cái áo rộng thùng thình của Khô Mộc và Lãnh Cúc tự nhiên nổi phồng lên như được thổi từ bên trong.
Mười bốn cây đinh đã đánh trúng vào thân hình của hai lão quái nhưng không vào tới da thịt vì bị chiếc áo ngăn chận lại.
Bùi Khương rất ngạc nhiên, song cũng biết được là hai lão quái đã sử dụng tuyệt đỉnh công phu «Lưỡng Cực Huyền Công».
Anh em họ Mạc mặt xanh như chàm.
Chỉ nghe nhiều tiếng «coong, coong» liên tiếp là mười bốn cây đinh rơi lả tả xuống mặt đất.
Tất cả anh em họ Mạc tức thì đứng lên thành một hàng chuẩn bị ứng phó với đối phương.
hết: H?i 12, xem tiếp: H?i 13
Tài sản của danangcity

  #14  
Old 04-06-2008, 08:09 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
H?i 13

Nợ Thầy Trò Trả



Trong đại sảnh không khí khẩn trương.
Ai cũng nghĩ rằng không tránh khỏi sự xung đột giữa Bắc Đẩu Thất Sát và Lãnh Cúc Song Mộc.
Nhưng ngờ đâu, Lãnh Khô Mộc và Lãnh Hàn Trúc không đếm xỉa đến anh em họ Mạc, mà đột nhiên đi đến trước mặt Bùi Khương và Lãnh Khô Mộc lên tiếng hỏi:
– Ngươi có biết chúng ta đến đây với mục đích gì hay không?
Bùi Khương ngạc nhiên và vẫn hỏi lại với giọng ôn tồn:
– Xin nhị vị tiền bối chỉ bảo cho.
Lãnh Khô Mộc cười nhạt nói:
– Chúng ta đến đây là muốn thử võ công của ngươi.
Mọi người trong đại sảnh ngạc nhiên nghĩ rằng:
“Hai lão quái này khùng rồi!
Anh em họ Mạc gây sự với hai lão ấy mà hai lão cùng đi sanh sự với Tổng thủ lãnh.”.
Lúc này Đàm Tiểu Kỳ cũng phải ngỡ ngàng mà lên tiếng hỏi:
– Hai vị thúc thúc làm gì kỳ vậy? Người ta có thù oán gì với nhị vị đâu?
Lãnh Khô Mộc quay lại nói:
– Tại sao cô nương biết chúng tôi không có thù oán với y?
Đàm Tiểu Kỳ cúi đầu xuống, thấp giọng nói:
– Không lẽ hai vị bất mãn vì chuyện tối hôm nọ? Tôi đâu phải giận Khương huynh thật!
Lãnh Hàn Trúc cũng lên tiếng nói:
– Chuyện này không có gì liên quan tới cô nương hả. Vậy cô nương hãy tránh ra cho.
Nhưng Lãnh Khô Mộc lại tiếp:
– Sư phụ của y có thù oán với chúng tôi, chúng tôi tìm sư phụ của y không được thì tìm y cũng vậy thôi.
Đàm Tiểu Kỳ ngước nhìn lên nói nhanh:
– Khương ca ca làm gì có sư phụ, mà nếu có thì làm gì có thù oán với nhị vị tiền bối được?
Lãnh Hàn Trúc lại nói:
– Kỳ cô nương không biết gì đâu.
Trong lúc đó Lãnh Khô Mộc quay sang nói với Bùi Khương:
– Ngươi có sư phụ không? Và sư phụ ngươi có thù hằn với chúng ta không?
Ngươi hãy nói cho cô bé này biết đi.
Đàm Tiểu Kỳ nhìn chăm chăm vào Bùi Khương, hy vọng sẽ thấy Bùi Khương lắc đầu. Nhưng Bùi Khương chỉ thở dài một tiếng nói:
– Đúng! Tôi có sư phụ! Sư phụ tôi có thù oán với nhị vị tiền bối. Nhưng ...
Lãnh Hàn Trúc liền chận lời:
– Đủ rồi! Sư phụ ngươi có thù oán với chúng ta thì chúng ta có thể tìm ngươi để trả thù. Như vậy thử hỏi quý vị ở đây là chúng tôi có làm một việc gì sai quấy hay không?
Nên biết vấn đề trả thù là một việc rất thông thường trong giới võ lâm. Đừng nói thù của thầy thì trò phải trả, mà có khi những người có liên hệ xa xôi cũng vẫn liên can như thường.
Trong nhất thời, Đàm Tiểu Kỳ đành đứng yên nhìn Bùi Khương một cách ngỡ ngàng. Nàng biết võ công của Bùi Khương còn thua xa Lãnh Cúc Song Mộc thì việc trả thù sẽ bất lợi hoàn toàn cho Bùi Khương. Nhưng nàng không biết phải hành động như thế nào.
Trong khi đó tiếng nói lạnh lùng của Lãnh Hàn Trúc thốt lên ôn tồn:
– Bùi thiếu hiệp! Chúng tôi nhận thấy thiếu hiệp thật ngay thẳng và can đảm, vả lại thiếu hiệp còn quá trẻ nên chúng tôi nhường quyền chọn lựa phương cách động thủ cho thiếu hiệp. Và chúng tôi bằng lòng bất cứ tại một địa điểm nào.
Đàm Tiểu Kỳ nhân cơ hội liền nói:
– Nhị vị thúc thúc tiền bối ... đã biết người ta còn quá trẻ thì ...
Nàng nói chưa dứt câu thì Lãnh Khô Mộc chận lại nói:
– Nếu Bùi thiếu hiệp hứng chịu lỗi và bái thế cho sư phụ của thiếu hiệp thì chúng tôi có thể bỏ qua, ngoài cách ấy ra, không còn cách nào nữa cả. Đàm cô nương khỏi cần thêm nhiều lời.
Thấy tình thế mỗi lúc một gay cấn, nên Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh bỗng cười lớn rồi nói:
– Lâu nay, tiếng đồn Lãnh Cúc Song Mộc võ công thượng thừa, mà lại thông minh hơn người. Ngờ đâu, hôm nay lại hành động thật tầm thường, thiếu suy nghĩ, nếu không vì lời nói hơi vô lễ, thì phải gọi là thật ngu.
Lãnh Hàn Trúc trợn mắt quát hỏi:
– Anh em lão hành động gì mà ngươi gọi là thật ngu? Hãy nói cho ra lẽ, bằng không đừng có trách!
Ngô Thế Minh gật đầu rồi chỉ ngay vào Long Hình Bát Chưởng hỏi:
– Nhị vị lão nhân gia có biết đây là ai không?
Lãnh Cúc Song Mộc chưa đáp lời thì Ngô Thế Minh đã tiếp:
– Đây là người đã lừng danh Nam Bắc mười ba tỉnh. Không một ai không biết, là chủ nhân Phi Long Tiêu Cục, là Long Hình Bát Chưởng Đàm đại hiệp. Mà Đàm đại hiệp là bạn thân với phụ thân của Bùi Khương.
Ngô Thế Minh ngừng một chốc rồi chỉ sang Chiến Phi chàng ta nói:
– Nhị vị có biết đây là ai không?
Cũng như lần trước Ngô Thế Minh cũng liền nói:
– Đây là hào kiệt Giang Nam, Trang chủ Lãnh Sơn Trang Thần thủ Chiến Phi đại hiệp.
Rồi chàng ta chỉ qua Mã Phi Hồng nói tiếp:
– Đây là nhân vật lừng dang giang hồ bởi «Bảy Môn Ám Khí» mà người ta phải gọi là Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng.
Chàng hăng say nói luôn:
– Còn vị này là Bang chủ Kim Kê Bang Hướng Nhất Minh đại hiệp.
Rồi Ngô Kế Minh tay vòng lại một cách kính trọng chỉ vào Bùi Khương rồi nói tiếp:
– Chiến Trang chủ, Hướng Bang chủ, Mã đại hiệp đều thề cùng sống cùng chết với Bùi Tổng thủ lãnh, thì nhị vị lão tiền bối muốn đến đây trả thù, liệu những vị này có chịu để cho hai lão tiền bối hạ thủ Bùi đại nhân chăng?
Chàng «hừ» một tiếng nói luôn:
– Lãnh Cúc Song Mộc tuy võ công cao, nhưng chắc gì đã hơn quý vị này đây?
Lãnh Cúc Song Mộc sắc mặt hơi biến đổi, nhìn nhau với ánh mắt đầy hoang mang bối rối.
Nàng Đàm Tiểu kỳ thì có phần yên tâm hơn.
Nhưng sự việc lại đổi thay ngay. Vì Bùi Khương bỗng ngước mặt oai phong lớn tiếng:
– Nợ cha, con trả, nợ anh em trả, sư phụ và đệ tử như cha con nên nợ thầy trò trả là điều đương nhiên. Sư phụ tại hạ có chuyện mất lòng với hai vị lão tiền bối. Tại hạ tuy vô dụng, nhưng vẫn chịu lãnh hết, không muốn nhờ đến người khác.
Đàm Tiểu Kỳ quá lo lắng, ấp úng nói:
– Ca ... ca ...
Nàng chỉ gọi được vậy là nghẹn lời quá xúc động.
Bùi Khương thở dài nói với nàng:
– Ý của tiểu muội không nói, ngu huynh cũng hiểu rồi ...
Và chàng quay sang nói với Ngô Thế Minh:
– Ngô huynh! Hảo ý của Ngô huynh, đệ chân thành cảm ơn. Nhưng từ nhỏ đến bây giờ, đệ vẫn cô đơn. Và mới đây, được sư phụ thu nhận làm đồ đệ, nên cho dầu muốn thác, đệ cũng không để buồn tủi cho sư phụ của đệ được.
Mọi người còn đang ngơ ngác, bàng hoàng thì chàng quay sang huynh đệ họ Lãnh nói:
– Trong đại sảnh này, các anh hùng hào kiệt đang có tiệc mừng. Không thích hợp động thủ. Vậy chúng ta hãy ra ngoài kia.
Bùi Khương đã nói những lời này thật khẳng khái, đúng là một anh hùng.
Các anh hào, kể cả Thần Thủ Chiến Phi và Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh đều phải khen thầm sự phong cách anh hùng của Bùi Khương.
Lúc đó Khô Mộc và Hàn Trúc đồng thanh nói:
– Ra ngoài càng tốt!
Nói xong, hai lão quái này đi vòng ngang chiếc bàn chính giữa để ra ngoài.
Nhưng lúc hai lão này đi ngang qua chỗ anh em họ Mạc, thì bỗng nghe Mạc Tinh kêu lên một tiếng thê thảm, thân hình của Mạc Tinh bay vụt lên cao đụng vào mái nhà, rồi rớt đánh rầm một tiếng ngay trên mặt bàn làm cái bàn cũng gãy sập luôn, đồng thời ly đĩa trên bàn đổ vỡ văng tứ tung.
Nhìn lại thấy Mạc tinh tứ chi đều cứng đơ như cái xác không hồn.
Sự kiện này xảy ra một cách quá đột ngột và nhanh như chớp làm mọi người đều phải hoảng hốt.
Những người ngồi gần đó vội nhảy tránh đi chỗ khác. Rồi tiếng đổ bể, tiếng người la làm náo loạn trong đại sảnh.
Các anh em họ Mạc đều la hốt hoảng:
– Thất đệ! Thất đệ có việc gì không?
Anh em họ Mạc nhốn nháo chạy ùa lại chỗ Mạc Tinh để xem xét nhưng Thất Sát Mạc Tinh đã tắt thở rồi.
Thần Thủ Chiến Phi, Thất Khảo Truy Hồn, Kim Kê Đông Phương Ngũ Hiệp, Ngô Thế Minh và cả cha con Long Hình Bát Chưởng đều chạy lại để xem xét.
Lúc ấy, Lãnh Cúc Song Mộc vẫn đứng yên cách đó mấy bàn, từ từ quay lại rồi cùng nói:
– Vậy mới công bằng.
Phần đông nhân vật hiện diện đều không thấy Mạc Tinh bị ai hạ sát, bây giờ nghe vậy họ mới hiểu ra là do Lãnh Cúc Song Mộc đã hạ thủ. Với một chưởng làm thiệt mạng một cao thủ như Mạc Tinh mà bao nhiêu người ngồi chung quanh không nhìn thấy, Lãnh Cúc Song Mộc đã làm cho những người tại đây đều khiếp đảm.
Bây giờ, họ đổ dồn ánh mắt về phía Bùi Khương. Phần đông họ lo lắng cho Bùi Khương và một số thì có ý xem xét Bùi Khương, trước độc thủ ấy đã phải khiếp sợ kinh hồn chưa? Hay vẫn cương cường tự tin?
Thần Thủ Chiến Phi thì hét lớn:
– Lãnh Cúc Song Mộc, tuy đã lừng danh trong giang hồ võ lâm. Nhưng đã giết người tại Lãnh Sơn Trang này thì ta không thể nào để cho hai người ra khỏi nơi đây một cách dễ dàng được.
Tiếng nói bừng giận, hai mắt trợn trừng, hiển nhiên Chiến Phi đã thực tình nổi giận.
Thần Thủ Chiến Phi vừa nói dứt, tức thì bốn phía đều có tiếng còi nổi lên và có hơn hàng trăm đại hán áo đen, từng lớp cầm đao, từng lớp sử dụng cung tên đứng bao quanh đại sảnh một cách khẩn trương, song vẫn hoạt động một cách yên lặng.
Trong lúc này, Lãnh Sơn Trang chìm trong sự im lặng hoàn toàn.
Ba anh em họ Mạc đã chuẩn bị đối phó với đối phương rồi.
Thần Thủ Chiến Phi nhìn xác Mạc Tinh một lúc rồi đưa tay ra hiệu. Tức thì có hai đại hán chạy ra, khiêng xác Mạc Tinh rời khỏi đại sảnh ngay.
Thần Thủ Chiến Phi mắt quắc lên sáng ngời, chăm chăm vào Lãnh Cúc Song Mộc rồi lớn tiếng quát:
– Tất cả đồng minh Giang Nam chúng tôi đều là kẻ thù của Lãnh Cúc Song Mộc. Vậy hai lão định trốn đi đâu?
Lãnh Cúc Song Mộc vẫn bình tĩnh như thường, họ không lộ vẻ gì sợ sệt lo âu. Họ thầm biết, trong tình huống thế này nếu họ sợ sệt chỉ làm lợi cho đối phương mà thôi.
Bùi Khương chỉ đứng nhìn theo cái xác Mạc Tinh được khiêng đi mà chưa một lời nói.
Còn Thần Thủ Chiến Phi thì hai quyền nắm lại đang chuẩn bị ra tay cùng Lãnh Cúc Song Mộc.
Mọi người đều thấy rõ sự động thủ không thể tránh khỏi được nữa vì Thần Thủ Chiến Phi đã quá căm giận. Mà sự căm giận của Chiến Phi không phải vì cái chết của Mạc Tinh mà chính vì sự kiện đó đã làm mất cái thể diện của Chiến Trang chủ bậy. Tình hình trong đại sảnh đến lúc hết sức khẩn cấp.
Chợt Bùi Khương thở dài một tiếng, từ từ đi tới trước mặt Lãnh Cúc Song Mộc cất giọng trầm lặng lạnh lùng:
– Đi ra đi!
Vừa nói xong chàng bước ra trước ngay.
Thần Thủ Chiến Phi lập tức quát to:
– Khoan đã!
Bùi Khương đứng lại, quay người bình thản hỏi:
– Tại sao vậy?
Chiến Phi nói lớn:
– Bùi thiếu hiệp có nghe tôi nói những gì không?
Bùi Khương cười nhẹ đáp:
– Trang chủ đã nói những gì, tại hạ đã nghe rõ từng chữ một.
Rồi chàng gằn từng tiếng một:
– Nhưng Trang chủ phải nhớ rằng, cho đến giờ phút này, tại hạ vẫn còn là Tổng thủ lãnh kia mà!
Thần Thủ Chiến Phi kinh ngạc đến nỗi phải lùi lại một bước rồi đứng chôn chân.
Bùi Khương lại nói tiếp:
– Theo tôi biết, tất cả đồng minh Giang Nam đều phải tuyệt đối tôn trọng ý lệnh của Tổng Thủ Lãnh và Trang chủ cũng chỉ là một kẻ hộ pháp. Vậy nếu có ai không tuân lệnh, Trang chủ sẽ hành động như thế nào?
Mọi người đều phải thán phục sự can đảm và bình tĩnh của Bùi Khương.
Thần Thủ Chiến Phi ngầm suy nghĩ. Bỗng đôi mắt lão rực sáng lên rồi mở lớn hơn như đã tìm được giải pháp hay ho nào rồi. Chiến Phi bèn cười nói:
– Bùi đại nhân là Tổng Thủ Lãnh của đồng minh Giang Nam, lão là Chiến Phi cho đến chết vẫn không quên được. Còn nếu ai không tuân lệnh thì sẽ như cái này.
Vừa nói tới đây, Chiến Phi đánh một chưởng xuống bàn, tức thì cái bàn gãy nát ra từng mảnh.
Bùi Khương cười nhẹ nói:
– Nếu vậy, thì trong sự xích mích giữa tại hạ cùng Lãnh Cúc Song Mộc chưa giải quyết được xong thì mọi hiềm thù khác phải tạm để một bên. Còn chuyện giữa tại hạ và Lãnh Cúc Song Mộc sẽ do tại hạ một mình giải quyết với họ.
Tức thì trong đại sảnh nhốn nháo, ồn ào lên. Bỗng có người la lớn:
– Lệnh của Tổng Thủ Lãnh. Ai phản kháng sẽ chết.
Lãnh Cúc Song Mộc từ nãy giờ, vẫn đứng yên như hai tượng đá. Hình như tất cả những chuyện vừa xảy ra, đều không có liên hệ gì đối với họ cả.
Chiến Phi bỗng xá Bùi Khương một cái nói:
– Bùi Tổng Thủ Lãnh, nếu có chuyện gì cần giải quyết, lão hủ sẽ ở đây chờ đợi Tổng Thủ Lãnh.
Chiến Phi cho rằng Bùi Khương chỉ đi công chuyện một chốc rồi sẽ về ngay.
Nhưng thật sự, lão ma ấy đã biết Bùi Khương ra đi vụ này, nhất định sẽ không trở về. Chiến Phi sở dĩ hành động vậy vì lão lo ngại Bùi Khương nên muốn lợi dụng cơ hội này để Lãnh Cúc Song Mộc hạ thủ Bùi Khương thì thuận xuôi cho mưu đồ của lão.
Bùi Khương quay sang Lãnh Cúc Song Mộc cất tiếng nhẹ nhàng:
– Xin mời nhị vị.
Lúc bước ra Bùi Khương vẫn không dám nhìn vào đôi mắt như một «bể tình buồn» của Đàm Tiểu Kỳ, tuy chàng không sợ gì, song chàng cố làm như không có gì thương nhớ giữa hai người.
Đàm Tiểu Kỳ nhìn theo Bùi Khương cho đến khi chàng xuống hết bậc thang cuối cùng, nàng quay đi cắn môi trong căm tức.
Yêu nhiều thì hận cũng nhiều.
Đàm Tiểu Kỳ thầm nói trong lòng:
“Chàng không còn yêu ta nữa thì ta ngu gì phải si tình hoài.”.
Long Hình Bát Chưởng đã nhìn thấy thái độ của con gái mình, rồi cũng đành lắc đầu thở dài một tiếng thật buồn.
Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh, mặc dầu quá lo lắng cho Bùi Khương nhưng không biết làm thế nào, chỉ còn cách dõi mắt trông theo Bùi Khương mà lòng tê tái cho tình bạn chân thành.
Thần Thủ Chiến Phi để ý thấy ba anh em họ Mạc sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, sáu con mắt cứ nhìn theo Lãnh Lúc Song Mộc, thì Chiến Phi bước đến nói nhỏ với họ:
– Nếu Lãnh Cúc Song Mộc không bị Bùi Khương giết chết. Tôi thề sẽ trả thù cho các huynh đệ.
Rồi Chiến Phi lại nhếch mép điểm nhẹ nụ cười thâm hiểm:
– Còn nếu ... Bùi đại nhân ... thắng được ... Hà! Hà! Thì Bùi đại nhân đã trả thù dùm cho là tốt lắm rồi.
Ba anh em họ Mạc chỉ biết nhìn nhau, ai nấy đều phải thở dài một tiếng.
Lúc này, Bắc Đẩu Thất Sát, còn có ba anh em nơi đây, họ mới biết thầm kính phục Bùi Khương. Họ không ngờ con người ấy lại xem sự sống chết nhẹ tựa lông hồng. Họ cũng tự thẹn vì thiếu sự can đảm và sợ chết của mình. Tiếng tăm Bắc Đẩu Thất Sát bỗng chốc tan như bọt biển. Bao nhiêu anh hào đã chứng kiến sự hèn yếu của họ.
Thần Thủ Chiến Phi ra lệnh cho bọn thuộc hạ tiếp tục bày tiệc và mời cử tọa hào hiệp tiếp tục tiệc mừng.
Riêng ba anh em họ Mạc đã đứng lên đi ra để lo chôn cất cho Mạc Tinh.
Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng bỗng nói:
– Mạc Tinh lúc còn sống rất hợp ý, giờ đã nhắm mắt tôi cũng phải đi phụ lo lắng cho bạn lần chót.
Nói xong liền bước đi theo ba anh em họ Mạc.
Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh cũng tính đi ra, nhưng Thần Thủ Chiến Phi ho nhẹ một tiếng, tức thì có nhiều hán tử cầm đao và cung tên chĩa vào Ngô Thế Minh. Ngô Thế Minh liền phản đối:
– Vậy là nghĩa làm sao?
Chiến Phi cười nói:
– Bùi Tổng Lãnh đã ra lệnh không cho mọi người ai can thiệp vào vụ này.
Nên Ngô thiếu hiệp tốt hơn cũng đừng nên đi ra.
Ngô Thế Minh lại nói:
– Tôi chỉ muốn ra nói với Bùi đại nhân phải cẩn thận thôi.
Chiến Phi cười lớn nói:
– Bùi đại nhân là nhân vật gì mà cần thiếu hiệp dặn phải cẩn thận? Lúc nãy thiếu hiệp không trông thấy võ công của Bùi Tổng Thủ Lãnh sao? Chưa chắc gì Lãnh Cúc Song Mộc đã đỡ được mười chiêu.
Và Chiến Phi quay sang nói với mọi người:
– Bây giờ đây, tất cả anh em hãy uống một ly để mừng cho Tổng Thủ Lãnh được thành công.
Nói xong nâng ly rượu lên uống liền. Nhưng lúc đó trong lòng Chiến Phi chợt nghĩ một điều gì nên nhếch mép đầy nham hiểm và đôi mắt nhìn xa xăm. Ý nghĩ đó đến với lão và lão thầm nói:
“Hoa Ngọc các hạ ơi! Cái tin tức cuối cùng của anh thật là quan trọng, quan trọng hơn tất cả tin tức anh lấy được trong suốt cả cuộc đời anh. Bùi Khương tuy võ công có cao, nhưng chỉ biết có một chiêu. Ha!
Ha! Nếu y biết được nhiều chiêu thì tôi cũng không biết làm sao. Anh Hoa Ngọc ơi! Ly rượu này là tôi uống cho anh đó.”.
Cuộc đời của Khoái Tín Hoa Ngọc thật cũng rất tầm thường. Nhưng có điều đáng nói nhất là tin tức của gã bán ra đều có giá trị xứng đáng với số tiền mà người ta bỏ ra mua. Tin tức của gã cũng có lắm bất ngờ, và trường hợp săn được tin tức cũng có lắm bất ngờ. Rồi lúc gã chết đi cũng thật bất ngờ.
Phải nói rằng gã rất thông minh và sự thông minh bất ngờ đó, lại vẫn được thể hiện trước giây phút gã bất ngờ chết đi. Đó là bốn chữ «chỉ biết một chiêu» mà gã lưu lại sau cùng lại được Thần Thủ Chiến Phi xem như rất quan trọng và nếu gã còn sống thì hẳn nhiên gã lại có một số tiền lớn để cưỡi ngựa vào thành tiêu xài thỏa thích.
Nhưng gã đã chết.
Thần Thủ Chiến Phi cũng mua bốn chữ quan trọng bằng tất cả tấm lòng khâm phục và bằng một ly rượu âm thầm tiễn đưa. Nhưng bốn chữ ấy, có lẽ là Hoa Ngọc không định bán cho ai cả mà hành động như một thói quen – thói quen tiết lộ sự bí mật của người khác – cho nên đến lúc sắp chết cũng không để được thói quen ấy. Điều đó cũng chứng minh cho thấy Hoa Ngọc rất yêu nghề săn tin bán tin và trọn vẹn cuộc đời gã đều sống cho nghề nghiệp vậy.
Gã chết đi cũng thật đáng tiếc. Nhưng nếu hôm ấy gã không trở lại Lãnh Sơn Trang để săn tin thì đâu gặp bất ngờ đến chết. Vì đêm hôm ấy chính là đêm mà Bùi Khương có cuộc hẹn với Kim Đồng Ngọc Nữ và là đêm thứ hai.
Bởi đêm đầu tiên, Bùi Khương nhớ cái hẹn của «hai bóng ma» Kim Đồng Ngọc Nữ nên đúng canh ba chàng đã có nơi hẹn rồi. Không ngờ lại bị Lãnh Cúc Song Mộc đến buộc phải đi thăm Đàm Tiểu Kỳ đang ngã bệnh. Lúc đó chàng không chịu đi vì đã có hẹn với Kim Đồng Ngọc Nữ và cục diện sau đó là Kim Đồng Ngọc Nữ xuất hiện đánh ngã Lãnh Cúc Song Mộc và mang hai lão quái này bỏ vào trong một hang đá, lúc ấy Lãnh Cúc Song Mộc đã bị khống chế huyệt đạo nên không còn hay biết chuyện gì cả.
Nhưng cũng trong hang đá ấy, sau khi ném Lãnh Cúc Song Mộc vào một góc thì Kim Đồng Ngọc Nữ nói rõ nguyên do của họ đến tìm chàng và họ đã thi hành đúng lời hứa đối với Lãnh Nguyệt Tiên Tử. Đó là việc trao một quyển sách mỏng cho Bùi Khương và dạy cho Bùi Khương bảy chiêu võ công.
Nhưng đối với một người võ công tầm thường nên việc học võ công kỳ bí của Kim Đồng Ngọc Nữ là chuyện hết sức khó khăn và mất nhiều thời gian. Cho nên đến trước ngày Đại Hội mà Bùi Khương chỉ học thuộc có một chiêu thôi. Và Kim Đồng Ngọc Nữ vì có việc riêng khẩn cấp nên phải xa Bùi Khương ngay.
Rồi đến đêm hôm sau, Bùi Khương lại ra khỏi Lãnh Sơn Trang để một mình tập luyện một chiêu cho thuần thục, nên lúc Hoa Ngọc núp trong bóng tối và đã thấy Bùi Khương vừa đi tới đi lui để ôn luyện chiêu võ công mà Kim Đồng Ngọc Nữ vừa dạy cho đêm trước. Và chính đêm hôm ấy Khoái Tín Hoa Ngọc đã phải dùng sinh mạng để đổi lấy cái tin «Chỉ biết một chiêu».
Cái tin này cho đến hôm nay – giữa buổi tiệc tại đại sảnh ở Lãnh Sơn Trang nhân dịp Đại hội – chỉ có một mình Thần Thủ Chiến Phi biết mà thôi. Nên sau khi Bùi Khương ra đi cùng Lãnh Cúc Song Mộc rồi, các hào kiệt đã xôn xao lấy tiền ra cá Bùi Khương và Lãnh Cúc Song Mộc ai sẽ thắng?
hết: H?i 13, xem tiếp: H?i 14
Tài sản của danangcity

  #15  
Old 04-06-2008, 08:12 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
H?i 14

Cuộc Đánh Cá Gay Cấn



Bùi Khương và Lãnh Cúc Song Mộc ai sẽ thắng?
Đó là đề tài lôi cuốn các anh hùng hào kiệt hiện diện tại đại sảnh trong việc đánh cá bằng tiền tại nơi ấy.
Riêng Thần Thủ Chiến Phi cười thầm cho rằng ai dám cá Bùi Khương thắng thì là một kẻ điên khùng. Nhưng ngoài mặt vẫn phải giả bộ nói:
– Tiếng tăm của Tổng Thủ Lãnh mặc dầu hiện giờ chưa bằng Lãnh Cúc Song Mộc. Nhưng lúc nãy quý vị cũng đã thấy võ công của Bùi Tổng thủ lãnh rồi.
Ha! Ha ... chưa chắc gì lão hủ tôi đây đã đỡ nổi ba chiêu của Tổng thủ lãnh. Nếu ai không tin võ công của Tổng thủ lãnh, lão hủ tôi tình nguyện đánh cá với người đó ngay lập tức.
Một hán tử đứng sau lưng Thần Thủ Chiến Phi tức thì chạy vào trong bưng ra một mâm bạc ròng và vàng ròng.
Các hào kiệt vì không đoán nổi được võ công của Bùi Khương, nên không một ai lên tiếng.
Một lúc lâu Long Hình Bát Chưởng bỗng ho nhẹ một tiếng, cất tiếng gọi:
– Công tiêu đầu! Hãy qua bên đây!
Khoái Mã Thần Đao Công Thanh Dương vội đi nhanh đến bên cạnh Long Hình Bát Chưởng.
Đàm Minh mỉm cười hỏi:
– Công tiêu đầu có mang tiền theo đó không?
Tiếng hỏi ấy tuy nhỏ song cũng đủ cho mọi người đều nghe được.
Thần Thủ Chiến Phi liền nói:
– Không ngờ Đàm tiêu đầu cũng thích đánh cá!
Long Hình Bát Chưởng cười nói:
– Không hiểu Chiến Trang chủ có vui lòng cho người ngoài cuộc như lão phu đây, có được tham gia trò chơi này không?
Chiến Phi miễn cưỡng:
– Dĩ nhiên là được chứ!
Nhưng trong bụng Chiến Phi lại nhủ thầm:
“Thua thì thua có sao đâu!”.
Chỉ thấy Long Hình Bát Chưởng lấy từ trong tay của Công Thanh Dương một xấp ngân phiếu, rồi lấy ra hai tờ, nói:
– Đây là sáu ngàn năm trăm lượng!
Nói xong để ngay trên bàn trước mặt Chiến Phi.
Thần Thủ lấy hai tờ ngân phiếu để dưới cái mâm mà trong lòng nghĩ rằng:
“Chắc không ai nữa rồi!” Nhưng ngoài mặt Chiến Phi cười nói:
– Ngoài Đàm Tổng tiêu đầu, còn có ai tham gia nữa hay không?
Bỗng nghe Đông Phương Thiết nói:
– Tôi cũng muốn tham gia nữa.
Nói xong liền lấy trong người ra một miếng cổ ngọc.
Tiếp theo, bốn anh em Đông Phương kia mỗi người lấy trong mình ta một miếng bảo vật. Và năm miếng bảo vật nhỏ ấy, dĩ nhiên vẫn đáng tiền hơn cái mâm bạc của Chiến Trang chủ.
Đông Phương Ngũ Hiệp đã đến dự đại hội này cùng với Long Hình Bát Chưởng. Nên khi thấy Đàm Minh tham gia, mặc dầu họ không mấy hiểu cái ý nghĩa của Đàm Minh, nhưng họ vẫn tham gia để chứng tỏ họ một lòng với Đàm Minh.
Thần Thủ Chiến Phi mặc dầu vẫn cười nói nhưng thật ra rất miễn cưỡng.
Lão vội đi vào trong lấy ra một mâm châu báu.
Lúc đầu Chiến Phi chỉ muốn nói đùa cho vui thôi. Đâu ngờ giờ đây đã trở thành nghiêm trọng rồi.
Bỗng nghe Kim Kê Hướng Nhất Minh cười to nói:
– Thật vui quá! Vui quá!
Thần Thủ Chiến Phi hơi giật mình hỏi:
– Hướng Bang chủ cũng muốn tham gia?
Kim Kê Hướng Nhất Minh cười đáp:
– Vui quá mà! Nếu tôi bỏ qua phải uổng lắm không?
Nói xong phất tay một cái, tức thì có chín đại hán đi đến trước mặt Kim Kê Bang chủ. Chín đại hán này trông rất lực lưỡng và có lẽ võ công cũng thuộc vào hàng khá cao.
Kim Kê chỉ vào chín đại hán này nói:
– Tiền bạc tôi không có mang theo, nên bây giờ tôi lấy sinh mạng của chín người này để cá cùng với Chiến Trang chủ vậy. Mà nghe nói Chiến Trang chủ đối đãi với bọn thuộc hạ rất nghĩa khí, nên chắc sẽ có nhiều người chịu hy sinh vì Trang chủ.
Thần Thủ Chiến Phi nhìn chín tên đại hán, nhận thấy nét mặt người nào cũng bình tĩnh, không lộ chút gì sợ hãi cả.
Bỗng thấy Long Hình Bát Chưởng đứng lên tiến tới trước chín đại hán này hỏi:
– Chuyện sinh mạng không phải là chuyện đùa, chín vị đây có thật tình nguyện làm như thế ấy không?
Nhưng chín đại hán vẫn không trả lời.
Kim Kê liền cất tiếng hỏi lớn:
– Đàm đại hiệp nói gì các ngươi có nghe không?
Chín người đồng thanh nói:
– Thưa có nghe rồi!
Hướng Nhất Minh lại nói:
– Nghe sao không trả lời?
Chín đại hán lại cùng đáp:
– Tình của Hướng Bang chủ đối với chúng tôi, như tình vua đối với thần hạ, như cha đối với con. Chúng tôi tình nguyện hy sinh vì Hướng Bang chủ.
Long Hình Bát Chưởng xá nhẹ rồi nói với Kim Kê:
– Mong Hướng Bang chủ đừng chấp nệ sự nhiều chuyện của tôi.
Nói xong đi về chỗ ngồi mà thầm khen:
“Hướng Nhất Minh tính khí kỳ cục, thế mà không ngờ thủ hạ rất nhiệt tình với lão.”.
Kim Kê Hướng Nhất Minh thấy Thần Thủ Chiến Phi vẫn chưa trả lời nên nói:
– Chắc Trang chủ chê chín anh em của Kim Kê Bang quá dở, không đáng cá với thủ hạ của Trang chủ?
Chiến Phi cố cười nói:
– Đâu dám! Đâu dám!
Chiến Phi tuy rất tự ái và nóng nảy, nhưng cũng vẫn còn giữ vững lý trí, nên thật tình không muốn lấy sinh mạng của chín tên thuộc hạ đem hy sinh cho một cuộc đánh cá mà biết hoàn toàn không một chút hy vọng thắng cuộc.
Nhưng Chiến Phi không muốn mất sĩ diện trước bao anh hào nơi đây.
Hơn nữa, lại nghe Long Hình Bát Chưởng nói khích vào:
– Nếu Chiến Trang chủ đã nắm chắc phần thắng thì cứ việc chấp nhận đánh cá với Hướng Bang chủ cho thêm phần hào hứng.
Tiếng nói của Long Hình Bát Chưởng vừa đủ để mọi người trong đại sảnh nghe thấy.
Vì thế Thần Thủ Chiến Phi đành phải nói:
– Đúng! Đúng!
Rồi quay lại nói với một tên thủ hạ đứng cạnh:
– Quán Tĩnh đi xem có anh em nào tình nguyện tới đây không?
Tên hán tử này nghe Chiến Phi bảo thế thì sắc mặt hắn hơi biến đổi, rồi hắn lanh lẹ chạy biến ra ngoài.
Thần Thủ Chiến Phi uống liền một lúc ba ly rượu để lấy lại sự bình tĩnh.
Lúc này mọi người trong đại sảnh đều rất hồi hộp. Và ai nấy cứ ngong ngóng vào nơi cửa đại sảnh để xem Bùi Khương có trở lại chưa.
Song chỉ có Thần Thủ Chiến Phi là không còn trông ngóng gì nơi cửa ấy, vì lão biết chắc Bùi Khương không thể bước vào nơi cửa ấy nữa.
Trong lúc mọi người đang hồi hộp chờ đợi thì bỗng có một người chạy vút vào, nhưng người ấy chính là Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng mà lúc nãy theo anh em họ Mạc để chôn cất cho Mạc Tinh.
Mã Phi Hồng vừa bước vào cửa đã nói ngay:
– Thiếu chút nữa tôi đã phải lỡ mất cơ hội vui thú này rồi!
Kim Kê Hướng Nhất Minh phụ họa liền:
– Đúng đấy! Nếu hôm nay huynh không tham gia đánh cá này, thì sau này dễ gì có cơ hội như vậy nữa?
Thất Khảo Truy Hồn lại nói:
– Lúc nãy đệ ở ngoài, nghe thấy tuyển mộ «cảm tử quân» nên hỏi ra mới biết hiện trong này có cuộc đánh cá rất đặc biệt và sôi nổi.
Mã Phi Hồng ngưng lại một chút rồi quay sang nói với Chiến Phi:
– Tôi không có được bao nhiêu tiền. Tôi chỉ lấy hết năm trăm bó bạc này để đánh cá.
Vừa nói, Mã Phi Hồng vừa bước đến trước mặt Chiến Phi nói tiếp:
– Nếu Chiến Trang chủ chê ít thì tôi cũng có một cái sơn trại. Tuy không quá lớn và sang trọng bằng Lãnh Sơn Trang này, nhưng cũng khá to. Tôi cũng xin cá luôn.
Mọi người nghe vậy đều phải la ó lên rồi im bặt.
Nên biết năm trăm bó bạc đã được năm trăm ngàn lượng rồi, lại cộng thêm cái Thất Khảo Sơn Trại thì trở thành một số tiền quá lớn rồi.
Mã Phi Hồng lại tiếp luôn:
– Tôi không khi nào đánh cá. Nhưng đã đánh cá thì phải đánh cá cho đã, dù phải sạt nghiệp cũng đành phải chịu. Bất quá lại làm thêm mười năm nữa ... Hà!
Hà!
Thần Thủ Chiến Phi tuy là một đại phú hào, nhưng ngày thường tiêu xài cũng rất phung phí, nên cũng không dư được nhiều. Ngay cả năm trăm ngàn lượng chưa chắc đã có dư. Thần Thủ Chiến Phi hiểu ngay là Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng muốn cho lão sạt nghiệp, làm mất cả nhà ở nên trong lòng rất thù hận Mã Phi Hồng. Tuy vậy, ngoài mặt vẫn cười nói:
– Đã đánh cá thì phải sòng phẳng. Dù là anh em bạn thân cũng vậy. Lời nói suông không thể làm bằng được. Cái gì cũng phải để ra trước mặt. Hồng huynh tuy giàu sang, nhưng chắc rằng chưa đem theo đủ năm trăm ngàn lượng bạc thì phải?
Thất Khảo Truy Hồn liền nói:
– Tiền tuy chưa có đủ đây thật, nhưng đã cho người đi lấy rồi, trong vòng chốc lát nữa là có đủ tiền ngay.
Dừng một chút, Mã Phi Hồng nói tiếp:
– Còn vấn đề sơn trại, tôi có thể ký liền một tờ giao kèo nhờ tất cả bao nhiêu anh hào làm chứng cho vậy.
Đưa mắt nhìn quanh một cái rồi tiếp:
– Tôi muốn nhờ Đàm đại hiệp và Hướng Bang chủ làm trọng tài hộ việc này.
Nếu tôi thua, tôi sẽ giao cái sơn trại trong nửa năm.
Kim Kê Hướng Nhất Minh liền đáp:
– Tôi tuy không hay nhiều chuyện, nhưng cái trọng tài này, nhất định tôi phải làm.
Long Hình Bát Chưởng Đàm Minh cũng nói:
– Hảo ý của Mã đại hiệp, lão phu đâu dám từ chối.
Lúc này Thần Thủ Chiến Phi đứng như chôn chân một chỗ. Rồi lại uống mấy ly rượu nữa. Tuy là một đại phú hào, nhưng đem cả gia tài, sản nghiệp mà mình đã mất nhiều năm gây dựng để đánh cá mà nắm chắc phần thua thì ai mà chẳng tiếc bao giờ. Song Thần Thủ Chiến Phi cũng cố cười lớn mấy tiếng, nói:
– Tốt lắm! Tôi sẽ chìu ý Hồng huynh mà!
Gọi một hán tử lại, Chiến Phi bảo:
– Hãy đem giấy mực ra!
Tờ giao kèo liền được viết ngay tại đó.
Đến lúc ký tên xong, Thần Thủ Chiến Phi mồ hôi tuôn ra ướt trán.
Xong xuôi, tờ giao kèo cũng được để luôn dưới cái mâm.
Chiến Phi đã đứng ngồi không yên.
Mọi người lại ngong ngóng về cửa đại sảnh.
Bỗng có bóng người xuất hiện. Người này là Quán Tính. Hắn bước đến bên cạnh Chiến Phi giọng kính cẩn:
– Thưa Trang chủ! Có rất nhiều anh em chịu hy sinh vì Trang chủ, nhưng tiểu nhân chỉ lựa lấy chín người.
Chiến Phi gật đầu nói:
– Gọi vào đây!
Chín người lập tức đi vào, đứng đối diện với chín người của Kim Kê.
Cả mười tám người này ánh mắt giao nhau, không hiểu họ đang nghĩ gì?
Chiến Phi nhìn chín người của mình gật đầu nói:
– Tốt lắm! Tốt lắm!
Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh thấy tình thế, biết Chiến Phi đã bị nhiều người tấn công. Chàng không ưa gì Chiến phi nhưng vẫn thấy tội nghiệp cho lão nên cất tiếng nói:
– Cuộc đánh cá hôm nay thật là hào hứng! Dù cho ai thắng ai thua đi nữa, nhưng Chiến Trang chủ vẫn được một lần đánh cá lớn lao như vậy, thì cũng là một việc đáng ngạo nghễ cho cuộc đời.
Thần Thủ Chiến Phi nghe vậy, trong lòng rất cảm kích Ngô Thế Minh.
Nhưng bỗng nghe có tiếng cười khinh rẻ rất rõ, làm cho mọi người nhìn về nơi đó. Tiếng cười của người này không ai khác hơn là Long Nữ Đàm Tiểu Kỳ.
Mọi người đều thắc mắc về tiếng cười đó.
Tiếng cười của nàng con gái thật đẹp, nhưng giờ đây khuôn mặt nàng vẫn thế, song da mặt nàng có phần trắng nhợt có vương nét bệnh hoạn. Đôi mắt nàng đượm thoáng một vẻ buồn xa xôi.
Mọi người vẫn đang chú ý đến nàng thì nàng thong thả cất tiếng:
– Vậy mà cũng bảo là đánh cá lớn!
Câu nói của nàng làm mọi người rất ngạc nhiên. Cả Long Hình Bát Chưởng cũng phải cau mày lại nói:
– Kỳ nhi. Sao con nói quấy thế?
Đàm Tiểu Kỳ vẫn ngồi yên như không nghe thấy câu nói của Đàm Minh.
Thất Khảo Truy Hồn nhịn không được bèn lên tiếng:
– Nếu như vậy, chắc Đàm cô nương còn có cái gì quý giá hơn để đánh cá phải không?
Đàm Tiểu Kỳ đáp liền:
– Đúng vậy!
Nói xong từ từ đứng lên.
Long Hình Bát Chưởng la nho nhỏ:
– Kỳ nhi! Hãy ngồi xuống!
Nhưng Đàm Tiểu Kỳ chỉ như một người không hồn, từ từ đi đến trước mặt Thần Thủ Chiến Phi.
Chiến Phi thấy thái độ kỳ lạ của Đàm Tiểu Kỳ ngập ngừng nói:
– Đàm cô nương ... muốn ...
Đàm Tiểu Kỳ nói chận:
– Tôi có một thứ quý hơn tất cả những món đồ đánh cá ở đây. Không biết Trang chủ có dám để cho tôi đánh cá không?
Thần Thủ Chiến Phi không biết phải hành động ra sao, liền nhìn qua Đàm Minh như ngầm hỏi ý kiến. Nhưng Đàm Minh đã biết Chiến Phi không một chút hy vọng thắng được nên cũng làm thinh luôn. Thần Thủ Chiến Phi thở dài một tiếng rồi nói:
– Cô nương nói ra thử xem.
Đàm Tiểu Kỳ lắc đầu đáp:
– Nếu Trang chủ bằng lòng tôi mới nói ra.
Chiến Phi nhíu mày nói:
– Đàm cô nương không nói ra trước, làm sao tôi biết được thứ gì mà bằng lòng hay không?
Đàm Tiểu Kỳ cười nhẹ nói:
– Không lẽ Chiến Trang chủ không dám đánh cá với một người con gái sao?
Chiến Phi lau mồ hôi trán ngập ngừng nói:
– Nếu tôi không có thứ đó thì ...
Đàm Tiểu Kỳ chận lời nói ngay:
– Trang chủ có mà!
Chiến Phi biết mình không thể tỏ ra hèn nhát trước một thiếu nữ, nên buộc lòng nói cứng:
– Nếu vậy Đàm cô nương muốn cá gì tôi cũng bằng lòng cả.
Chiến Phi đã nghĩ thầm:
“Cuộc đánh cá hôm nay đã làm cho ta sạt nghiệp, giờ thêm chút nữa cũng không ăn thua gì.”.
Đàm Tiểu Kỳ chậm rãi nói:
– Tôi muốn đánh cá với ...
Nàng nói đến đó rồi ngừng lại, làm mọi người cực kỳ hồi hộp.
Trong đại sảnh hoàn toàn im lặng.
Lúc đó Đàm Tiểu Kỳ lại nói tiếp từng tiếng một:
– Cặp mắt của Chiến Trang chủ!
Mọi người đều la lên kinh ngạc.
Đàm Tiểu Kỳ không để ý đến phản ứng của mọi người mà nàng vẫn nói:
– Cuộc đánh cá đến trưa mai là đúng hẹn. Đến giờ đó Bùi Khương và Lãnh Cúc Song Mộc ai thắng ai bại nhất định đã biết rồi phải thế không?
Chiến Phi sắc mặt hơi xanh cố đáp:
– Chắc vậy!
Đàm Tiểu Kỳ nói:
– Đến giờ đó, nếu Bùi Khương trở về, thì tôi sẽ móc đôi mắt của tôi giao cho Trang chủ. Bằng ngược lại, tôi không nói chắc Trang chủ cũng biết rồi?
Tiếng nói của nàng như giá băng xa lạ ...
Các anh hào đều phải xúc động vì mục đánh cá của Đàm Tiểu Kỳ. Nhiều người nhìn qua Đàm Minh xem ông ta có phản ứng gì không?
Ông ta một tay vuốt râu và bình thản, không tỏ ra có một phản ứng nào cả.
Thì ra, Đàm Minh cũng biết chắc Bùi Khương nhất định phải thua Lãnh Cúc Song Mộc. Lão còn thầm khen:
“Kỳ nhi biết lợi dụng cơ hội để hạ Chiến Phi, thật sáng trí và thông minh lắm.”.
Nhưng lão đâu có biết nỗi khổ tâm tột cùng của đứa con gái yêu quý của lão đang nặng mang và chìm đắm trong thất vọng của cuộc tình.
Chỉ có Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh là đoán hiểu được tâm trạng của Đàm Tiểu Kỳ. Chàng thầm nói:
“Chắc lúc nãy, Khương huynh ra đi mà không ngó ngàng gì đến nàng nên làm nàng đau lòng sanh hận. Giờ nếu Bùi Khương có thắng trở về thì nàng cũng chẳng muốn thấy mặt Bùi Khương. Vì thế nên nàng cố ý đem cặp mắt ra cá.”.
Thần Thủ Chiến Phi miễn cưỡng nói với Đàm Tiểu Kỳ:
– Cặp mắt của lão phu không đáng giá gì. Nhưng nếu Bùi Khương thắng trở về thì cặp mắt của Đàm cô nương phải móc ra thì thật quá tàn nhẫn.
Đàm Tiểu Kỳ cắn môi một cái rồi nói hơi lớn:
– Nếu Bùi Khương thắng, chẳng những tôi móc cặp mắt mà không chừng còn cắt lưỡi nữa. Vì tôi không muốn thấy mặt y nữa và cũng không muốn nói với y lời nào nữa.
Các anh hào đều hết sức ngạc nhiên và cũng chẳng hiểu tại sao nàng lại thay đổi thái độ một cách kỳ lạ vậy. Chỉ có Thất Khảo Đồng Tử Ngô Thế Minh nhìn nàng lắc đầu thở dài thườn thượt ...
Lúc này mọi người trong đại sảnh đều nhìn về phía chỗ Đàm Tiểu Kỳ, cả những người đứng ở ngoài cũng tiến vào để xem. Họ vào trong đại sảnh mà mắt cứ chăm chú vào hướng Đàm Tiểu Kỳ.
Lúc đó cũng có một người từ ngoài vào nhưng không ai để ý. Người này bước đi như một kẻ không hồn. Bỗng người này cũng biến đổi sắc mặt thở dài khi vừa tới nghe kịp câu nói của Đàm Tiểu Kỳ. Người này đứng ngay cửa khá lâu nhưng vì không ai quay nhìn nên chưa phát giác.
Bỗng người ấy đẩy nhẹ những người đằng trước mặt, từ từ từng bước đi vào.
Mọi người hãy còn lo chăm chú về Đàm Tiểu Kỳ, bỗng có một người la lên:
– Ồ! Bùi ... Bùi tổng thủ lãnh!
Tức thì mọi người, luôn cả Đàm Tiểu Kỳ đều như bị điện giật đều quay phắt về phía cửa đại sảnh.
Những người ở cạnh cửa tự động tránh ra thành một lối đi rất rộng. Trên lối đi này chỉ có một người từng bước chậm chạp đi vào.
Đại sảnh hoàn toàn im lặng trong bàng hoàng đến với mọi người được một lúc rồi cùng một loạt những tiếng mừng rỡ phát ra náo động:
– Bùi Tổng Thủ Lãnh! Bùi Tổng Thủ Lãnh!
Sự đột biến quá bất ngờ này đã làm cho mọi người quên luôn cuộc đánh cá.
Thần Thủ Chiến Phi cũng quên luôn cả sự vui mừng.
Đàm Tiểu Kỳ cũng quên luôn điều gì nàng mới đánh cá.
Nhưng dáng điệu của Bùi Khương lúc này thật lạ lùng. Trên khuôn mặt của chàng giờ đây đã trắng bệch. Một khuôn mặt biểu lộ nét thất vọng não nề như khuôn mặt của Đàm Tiểu Kỳ lúc mới vào đại sảnh này.
Thần Thủ Chiến Phi nhìn Bùi Khương, không biết mình nên vui mừng hay nên thất vọng. Thật là một sự mâu thuẫn lôi kéo nhau.
Cuối cùng ...
Chiến Phi nổi lên một tiếng hoan hô thật lớn, thật là cởi mở ...
Long Hình Bát Chưởng cũng lập tức đứng lên ngay.
Ngô Thế Minh vụt chạy đến bên cạnh Bùi Khương, nét mặt rạng rỡ hân hoan ...
Lúc ấy, Đàm Tiểu Kỳ đưa hai bàn tay ra, hai ngón tay hướng vào cặp mắt của nàng ...
Long Hình Bát Chưởng thấy vậy, hoảng hốt kêu lên:
– Kỳ nhi! Đồng thời nhanh như chớp, Đàm Minh vung tay điểm vào huyệt đạo ở nơi sau lưng nàng.
– Á!
Đàm Tiểu Kỳ kêu lên một tiếng nho nhỏ rồi từ từ ngã vào đôi vòng tay của Long Hình Bát Chưởng đã sẵn đón đỡ.
Trong đại sảnh tiếng ồn ào náo loạn cả lên. Thần Thủ Chiến Phi phải hét lớn một tiếng để áp những tiếng ồn ào, và một lúc sau đại sảnh mới trở lại sự yên lặng. Lúc này Chiến Phi quay sang Đàm Minh, lão nói:
– Đàm đại hiệp nên nhớ rằng cuộc đánh cá ấy không phải do tôi đề nghị ra.
Long Hình Bát Chưởng biến cả sắc mặt, hỏi:
– Trang chủ ... nói thế là sao?
Thần Thủ lại cười lớn tiếp:
– Không lẽ Đàm đại hiệp không sợ hào kiệt thiên hạ chê cười sao?
Đàm Minh đang khó đáp lời thì Chiến Phi lại quay sang nhìn Bùi Khương giọng phân trần:
– Bùi Tổng thủ lãnh! Có người lại quá xem thường Tổng thủ lãnh, không tin Tổng thủ lãnh thắng được Lãnh Cúc Song Mộc.
Bùi Khương hừ nhẹ một tiếng rồi từ từ lên tiếng:
– Ai bảo tôi đã thắng?
Thần Thủ Chiến Phi mắt mở lớn kêu lên kinh ngạc:
– Không lẽ ... không lẽ Bùi đại nhân thua rồi?
Cái tâm trạng của Chiến Phi lúc này thật phức tạp. Thấy Bùi Khương trở về tuy thất vọng, nhưng rồi cũng có phần đáng mừng. Bây giờ nghe Bùi Khương nói vậy tuy trong lòng thất vọng, nhưng cũng đáng mừng. Nên buồn hay nên vui thì thật Chiến Phi cũng không hiểu được tâm trạng của lão bấy giờ.
Thật lòng người quá phức tạp. Mà các anh hào hiện diện trong đại sảnh lúc ấy cũng lại vừa lo âu vừa mừng rỡ. Nhưng tất cả cũng không biết tại sao?
Riêng Long Hình Bát Chưởng nghe Bùi Khương chưa thắng đã thở phào một cái nhẹ người.
Kim Kê Hướng Nhất Minh và Thất Khảo Truy Hồn Mã Phi Hồng liền nhìn nhau trong ánh mắt thông cảm thật nhanh và đều lộ nét mừng thầm.
Nhưng ngờ đâu Bùi Khương lại nói:
– Ai bảo tôi đã bại?
Tức thì trong đại sảnh nhốn nháo cả lên, tiếng ồn ào la ó thật to hơn lúc nào hết. Thần Thủ Chiến Phi đưa hai tay lên cao la thật lớn:
– Xin giữ yên lặng! Xin giữ yên lặng!
Một lúc sau, đại sảnh mới trở lại bình thường. Thần Thủ Chiến Phi thở dài, rồi hỏi Bùi Khương:
– Bùi đại nhân đã thắng hay đã bại?
Bùi Khương lẩm bẩm nói:
– Thắng rồi! Bại rồi!
Chiến Phi ngơ ngẩn nhìn Bùi Khương nghĩ thầm:
“Chắc y đã bệnh rồi ...”.
hết: H?i 14, xem tiếp: H?i 15
Tài sản của danangcity

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, , , , ,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™