18-04-2011, 01:48 PM
Dê lắm nhưng mà lá»±c bất tòng tâm Cuồng Dâm Äại Nguyên Soái
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Tiểu Thị Gia Tá»™c
Bà i gởi: 2,196
Thá»i gian online: 3 ngà y 5 giá» 47 phút
Thanks: 1,235
Thanked 23,585 Times in 1,872 Posts
Quan Thần
Tác giả: Hà Thưá»ng Tại
Chương 5 :Việc nà y không nên cháºm trá»…
Nhóm dịch: Quan Trưá»ng
Biên táºp: metruyen.com
Nhìn Lý Äinh SÆ¡n vẫn Ä‘ang nhÃu mà y không nói lá»i nà o, trong lòng Hạ Tưởng rất không yên, không biết lần nà y có thà nh công hay không. Theo hiểu biết cá»§a hắn vá» Lý Äinh SÆ¡n, tuy rằng Lý Äinh SÆ¡n đối nhân xá» thế tá»± phụ, sÄ© diện, nhưng có khi vẫn biết nghe lá»i nói phải, vẫn biết nghe những lá»i nói bất đồng ý kiến, nếu không gã cÅ©ng không thể lăn lá»™n trong tòa soạn báo cấp quốc gia lên đến tầng trung rồi được tá»›i là m trưởng chi nhánh tại tỉnh Yến.
So vá»›i má»™t chá»§ nhiệm tòa soạn báo bình thưá»ng, má»™t trưởng chi nhánh tại tỉnh có tiá»n lương và đãi ngá»™ cao hÆ¡n rất nhiá»u, hÆ¡n nữa quyá»n lá»±c cÅ©ng rất lá»›n, ở địa phương cÅ©ng phi thưá»ng nổi tiếng, chẳng những các cÆ¡ quan ban ngà nh trong thà nh phố Ä‘á»u phải kÃnh nể ba phần, ngay cả những ban ngà nh cá»§a tỉnh cÅ©ng phải xem trá»ng má»™t chút. Dù sao tòa soạn báo cá»§a Lý Äinh SÆ¡n là báo lá»›n cấp quốc gia danh chÃnh ngôn thuáºn, tuy rằng không thể so được vá»›i Tân Hoa Xã có quyá»n lá»±c và cÆ¡ cấu giám sát chÃnh quyá»n đại phương, nhưng có tòa soạn báo cấp quốc gia nà o mà không có thá»§ Ä‘oạn cao siêu cÆ¡ chứ? HÆ¡n nữa dư luáºn cÅ©ng là má»™t lá»±c lượng phi thưá»ng hùng mạnh. Lý Äinh SÆ¡n cÅ©ng có mạng lưới quan hệ rất rá»™ng, ở thá»§ đô và tỉnh thà nh Ä‘á»u có không Ãt bạn bè trong giá»›i truyá»n thông, có thể nói cÅ©ng là má»™t nhân váºt rất có sức ảnh hưởng.
Äáng tiếc chÃnh là , vì là văn nhân nên trong phương diện kinh doanh cá»§a công ty, Lý Äinh SÆ¡n cÅ©ng không có tà i năng hÆ¡n ngưá»i, cho nên mặc dù có bản lÄ©nh lấy được má»™t triệu tà i chÃnh nhưng không có bản lÄ©nh để phát triển công ty. Thương trưá»ng khác vá»›i quan trưá»ng, là hai loại hình khác nhau hoà n toà n, Lý Äinh SÆ¡n thất bại cÅ©ng không ngạc nhiên.
Sở dÄ© Tống Triêu Äá»™ táºn lá»±c muốn Lý Äinh SÆ¡n theo chÃnh trị và đồng ý cho gã má»™t vị trà bà thư huyện á»§y, thứ nhất là vì hai ngưá»i là bạn cùng há»c, thứ hai là vì coi trá»ng lá»±c ảnh hưởng cá»§a Lý Äinh SÆ¡n trong ngà nh truyá»n thông. Hạ Tưởng biết rõ: Tống Triêu Äá»™ hẳn là biết mình sắp mất vị trà thưá»ng á»§y, muốn trước khi thất thế bố trà má»™t vị trà cho Lý Äinh SÆ¡n, ngoà i ra còn má»™t ý tưởng khác là nếu chẳng may sau khi xuống đà i, không còn cÆ¡ há»™i quáºt khởi nữa, váºy chỉ cần Lý Äinh SÆ¡n còn trên đà i, sẽ luôn chiếu cố mình má»™t phần.
Lý Äinh SÆ¡n là má»™t ngưá»i nhá»› ân tình cÅ©, mặc dù có khi có chút tÃnh khà thư sinh, nhưng tổng thể mà nói vẫn là má»™t bằng hữu tốt. Tuy nhiên Hạ Tưởng cÅ©ng biết, khi Tống Triêu Äá»™ đỠxuất Lý Äinh SÆ¡n từ bá» công ty, Ä‘i theo chÃnh trị, tá»›i huyện Giao là m bà thư huyện á»§y, Lý Äinh SÆ¡n lại từ chối thẳng thừng, không há» có chút cÆ¡ há»™i thương lượng nà o. Lý Äinh SÆ¡n trả lá»i rằng, ngã xuống ở đâu phải bò dáºy từ đó, gã không thể để cho ngưá»i khác khinh thưá»ng mình được, không thể để cho ngưá»i ở tòa soạn báo mắng chá»i mình sau lưng rằng mình không phải đà n ông, chỉ thấy thất bại là bá» chạy, không thể tha thứ.
Trước kia mặc dù Hạ Tưởng trầm mặc Ãt nói nhưng lại rất hợp tÃnh vá»›i Cổ Hợp. Hai ngưá»i thưá»ng xuyên uống rượu vá»›i nhau, dần dần, từ miệng Cổ Hợp, hắn cÅ©ng biết không Ãt sá»± tình vá» Lý Äinh SÆ¡n.
Äúng là bởi vì Lý Äinh SÆ¡n rất sÄ© diện, không muốn cúi đầu nháºn thua trước mặt bạn há»c cá»§a mình, cà ng không muốn để ngưá»i khác cho rằng gã nịnh bợ Tống Triêu Äá»™ quyá»n cao chức trá»ng, cho nên từ trước tá»›i giá» gã không lui tá»›i nhiá»u lắm vá»›i Tống Triêu Äá»™, ngược lại thì thưá»ng xuyên gặp má»™t số bạn há»c cÅ© Ä‘ang là m ở thị á»§y hoặc á»§y ban nhân dân thà nh phố Yến. Trừ việc không muốn khiến cho Tống Triêu Äá»™ cảm thấy gã có việc cần cầu cạnh, chỉ sợ ở sâu trong ná»™i tâm, Lý Äinh SÆ¡n thá»§y chung không muốn thừa nháºn rằng chÃnh mình không bằng Tống Triêu Äá»™, cho nên Tống Triêu Äá»™ vừa má»›i mở miệng đỠxuất khiến Lý Äinh SÆ¡n tá»›i huyện Giao là m bà thư huyện á»§y, gã liá»n không chút do dá»± từ chối, như thể đó là má»™t việc rất nhục nhã váºy.
Lý Äinh SÆ¡n là trưởng chi nhánh cá»§a toà soạn báo cấp quốc gia, bởi váºy vá» mặt nhân sá»±, gã cÅ©ng là cán bá»™ cấp trưởng phòng, kém không Ãt so vá»›i Tống Triêu Äá»™ là cán bá»™ cấp tỉnh. Huống chi Tống Triêu Äá»™ còn là thưá»ng vụ tỉnh á»§y, chÃnh là lãnh đạo tỉnh á»§y, dù Lý Äinh SÆ¡n không phục cÅ©ng biết Tống Triêu Äá»™ là ngưá»i lên cao nhất trong tất cả các bạn há»c cÅ©. Nhưng Tống Triêu Äá»™ vẫn khách khà vá»›i gã, không chỉ vì hai ngưá»i có quan hệ không tồi ở trong trưá»ng mà còn là vì lá»±c lượng truyá»n thông sau lưng Lý Äinh SÆ¡n.
Lý Äinh SÆ¡n vẫn nghÄ© việc Tống Triêu Äá»™ thuyết phục mình Ä‘i theo con đưá»ng chÃnh trị là má»™t bà máºt, gã cÅ©ng chưa bao giá» nói ra ở công ty. Tuy nhiên nghe thấy Hạ Tưởng nói ẩn ý suy tÃnh má»™t biện pháp khác, láºp tức khiến gã chấn động, nghÄ© thầm rằng chẳng lẽ Hạ Tưởng cÅ©ng biết Tống Triêu Äá»™ Ä‘ang âm thầm thao tác? Không có khả năng, Hạ Tưởng thà nh tháºt ù lì không nói, còn vô cùng nhát gan, sao hôm nay lại như đổi thà nh ngưá»i khác váºy? Äầu tiên là phân tÃch tương lai thị trưá»ng mà n hình tinh thể lá»ng cỡ lá»›n, nói rất có đạo lý, lại chỉ ra Lý Khai Lâm sắp sá»a bị Ä‘iá»u Ä‘i, cuối cùng không ngá» còn muốn khuyên mình thu tay lại đúng lúc, buông tha công ty...
Lý Äinh SÆ¡n đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt sáng quắc, nhìn thẳng Hạ Tưởng há»i:
- Hạ Tưởng, cáºu quen biết Tống Triêu Äá»™ à ?
Vừa thốt ra lá»i, Lý Äinh SÆ¡n lại hÆ¡i hối háºn: Hạ Tưởng chẳng qua chỉ là sinh viên má»›i tốt nghiệp, không quen không thân vá»›i ai ở thà nh phố Yến, sao có thể quen biết đưá»ng đưá»ng Trưởng ban thư ký Tỉnh á»§y chứ?
Quả nhiên Hạ Tưởng lắc đầu, nói:
- Sao tôi có thể quen biết Trưởng ban thư ký Tống chứ? So vá»›i ngưá»i ta, tôi còn kém xa cả vạn dặm. Tuy nhiên tôi đã được nghe Giám đốc Lý nói tá»›i Trưởng ban thư ký Tống, lại cÅ©ng nghe Cổ Hợp nói Trưởng ban thư ký Tống và Giám đốc Lý có quan hệ tốt, cho nên má»›i để ý má»™t chút. Vừa lúc má»›i rồi Trưởng ban thư ký Tống gá»i Ä‘iện thoại tá»›i, nói tôi chuyển lá»i cho sếp, lúc nà o rảnh thì gá»i Ä‘iện thoại lại cho ông ấy.
Lý Äinh SÆ¡n thấy Hạ Tưởng ngồi thẳng tắp, ánh mắt cÅ©ng không trốn tránh, không há» sợ hãi đón ánh mắt mình, trong lòng không hiểu sao ngẩn ra, lại láºp tức lắc đầu cưá»i:
- Thế nà y... Tiểu Hạ, vừa rồi cáºu nói cÅ©ng có đạo lý, để tôi suy nghÄ© xem. Nghe nói cáºu sống má»™t mình ở thà nh phố Yến, hết giá» Ä‘i chÆ¡i chút chứ?
Từ vẻ mặt cá»§a Lý Äinh SÆ¡n, Hạ Tưởng không thể nhìn ra được là gã đã động tâm hay chưa, biết rằng muốn thuyết phục Lý Äinh SÆ¡n cÅ©ng không dá»… dà ng, không phải chỉ nói mấy câu là được, thấy gã chuyển đỠtà i cÅ©ng nói theo:
- Vâng ạ, má»™t mình tá»± do tá»± tại, hết giá» liá»n tùy tiện tìm má»™t chá»— ăn chút cÆ¡m, sau đó Ä‘á»c sách vân vân, cÅ©ng không có hoạt động gì.
- Thanh niên phải tham gia má»™t Ãt hoạt động giao tiếp, quen biết nhiá»u bạn bè. Tối nay tôi và Trưởng chi nhánh Lý cùng ăn cÆ¡m, nếu cáºu không có việc gì thì cùng Ä‘i.
Nói tháºt, Hạ Tưởng cÅ©ng không muốn ăn cÆ¡m vá»›i Lý Khai Lâm, bởi vì có hai lần Lý Äinh SÆ¡n má»i Lý Khai Lâm ăn cÆ¡m, hắn cÅ©ng Ä‘i cùng tiếp khách, kết quả là Lý Khai Lâm uống rượu phê, cứ ép buá»™c Hạ Tưởng phải uống. Lúc ấy bởi vì Hạ Tưởng vẫn là sinh viên, tá»u lượng thấp, uống và i chén liá»n đầu óc quay cuồng, khó chịu gần chết. Lý Khai Lâm vẫn không há» buông tha, vẫn ép Hạ Tưởng uống tiếp, còn nói nếu không uống chÃnh là khinh thưá»ng y không văn hóa, tinh tướng là sinh viên. Lúc đó Hạ Tưởng tuổi trẻ khà thịnh, không chịu uống, cuối cùng kết thúc bữa nháºu trong không khà không vui vẻ vá»›i Lý Khai Lâm.
Không biết tại sao Lý Khai Lâm lại nhìn Hạ Tưởng không thuáºn mắt, lúc nà o cÅ©ng gây khó xá» Hạ Tưởng.
Còn má»™t lần Lý Äinh SÆ¡n má»i Lý Khai Lâm Ä‘i hát karaoke, kêu ba em út tá»›i. Vừa lúc Hạ Tưởng thất tình, thuở sinh viên thì sống ngoan ngoãn, chưa bao giá» trải qua trưá»ng hợp như váºy, cho nên chỉ ngồi co quắp bất an trong má»™t góc, bị má»™t em út ôm lấy cánh tay, lại dùng bá»™ ngá»±c đầy đặn đè xuống. Hắn mặt đỠbừng, chân tay luống cuống, bị Lý Khai Lâm cưá»i giá»…u, nói hắn là bao cá», ngay cả đà n bà cÅ©ng sợ. Hạ Tưởng giáºn mà không dám nói gì, đà nh phải áp chế ná»—i bất mãn trong lòng. Dù sao Lý Khai Lâm cÅ©ng là thần tà i cá»§a công ty, nếu không nhưá»ng nhịn y, Lý Äinh SÆ¡n cÅ©ng sẽ không chịu.
CÅ©ng may Lý Äinh SÆ¡n luôn bảo vệ ngưá»i nhà , dù gã không thÃch tÃnh cách chất phác cá»§a Hạ Tưởng nhưng cÅ©ng không nghe theo đỠnghị cá»§a Lý Khai Lâm là đuổi việc Hạ Tưởng. Tuy nhiên từ sau hai chuyện nà y, Hạ Tưởng liá»n hết sức tránh ngồi cùng má»™t chá»— vá»›i Lý Khai Lâm, bởi vì chỉ cần hai ngưá»i vừa gặp mặt, hai mắt Lý Khai Lâm liá»n tá»a sáng, kỳ quái nói:
- Ồ, sinh viên, hay là hôm nay lại kêu hai em út tới chỗ chú nhé?
- Vâng, tôi sẽ chỠở dưới lầu. Khi nà o giám đốc Lý Ä‘i, cứ gá»i tôi má»™t tiếng là được.
Hạ Tưởng láºp tức đáp ứng. Hắn tháºt sá»± muốn nhìn xem Lý Khai Lâm cố ý gạt Lý Äinh SÆ¡n rốt cuá»™c là có ẩn giấu tâm địa gì.
Vừa rồi Lý Äinh SÆ¡n chỉ là thuáºn miệng nói mà thôi, cÅ©ng là bởi vì gã tháºt sá»± không có ngưá»i cùng tiếp khách nên thá» há»i má»™t chút, vốn cÅ©ng không trá»™ng cáºy Hạ Tưởng sẽ đồng ý gặp Lý Khai Lâm. Bởi vì tuy bản thân gã là giám đốc công ty nhưng trong lòng cÅ©ng biết rất rõ, hiện tại lòng ngưá»i trong công ty đã hoảng sợ, cấp dưới đã sá»›m không coi mình ra gì.
Không ngá» Hạ Tưởng lại đáp ứng ngay như váºy, hÆ¡n nữa vẻ mặt rất tá»± nhiên, không há» có má»™t tia trốn tránh nà o, khiến Lý Äinh SÆ¡n âm thầm khó hiểu: Sao Hạ Tưởng lại đột nhiên có vẻ thà nh thục trầm ổn rất nhiá»u? Lại nghÄ© tá»›i vừa rồi Hạ Tưởng má»™t phen phân tÃch và đối đáp, trong lòng gã bá»—ng nhiên nổi lên má»™t ý niệm, chẳng lẽ trước kia Hạ Tưởng vẫn giấu diếm? Hiện tại đúng là lúc mình khó khăn, khổ sở nhất, Hạ Tưởng chẳng những không mưu thăng chức như những ngưá»i khác, ngược lại còn ở lại giúp mình giải quyết khó khăn, hoạn nạn. Xem ra hắn đúng là má»™t ngưá»i có thể dùng được.
Xuống dưới lầu, Hạ Tưởng nhìn đồng hồ, má»›i bốn giá» chiá»u, còn hai giá» nữa má»›i hết giá». Hắn ngẩng đầu nhìn ra cá»a sổ, mưa đã tạnh không biết từ lúc nà o, bầu trá»i phÃa tây đầy ráng mây Ä‘á», hồng lên rá»±c rỡ, cá»±c kỳ tươi đẹp. Hạ Tưởng ngÆ¡ ngác nhìn má»™t lúc lâu, cảm xúc pháºp phồng, nghÄ© tá»›i việc không ngá» mình lại được tái sinh má»™t lần, trong lòng trà n đầy kÃch động và vui sướng.
Nếu có thể tái sinh.... Trước kia hắn cÅ©ng đã không Ãt lần có mÆ¡ ước như váºy. Sau khi uống rượu vá»›i bạn bè, hắn cÅ©ng đã từng dõng dạc nói, nếu có cÆ¡ há»™i như váºy, hắn sẽ nắm bắt cÆ¡ há»™i như thế nà o, sẽ kiếm ra hà ng đống tiá»n như thế nà o, sẽ là m ra sá»± nghiệp lá»›n như thế nà o... Không ngá» lại tháºt sá»± tái sinh và o 12 năm trước. Hết thảy chân tháºt nhưng lại như trong mÆ¡. Bước Ä‘i trước mắt rốt cuá»™c là đúng hay sai?
Tái sinh là tái sinh, tuy rằng biết hướng Ä‘i cá»§a lịch sá» nhưng lá»±a chá»n và bước Ä‘i cá»§a má»—i ngưá»i thì không ai có thể nắm chắc đúng tuyệt đối, vẫn cần phải thá» thăm dò bước tá»›i, sá» soạng tìm phương hướng. Hạ Tưởng lắc đầu thở dà i má»™t hÆ¡i, Ä‘ang định quay trở lại chá»— ngồi, bá»—ng nghe phÃa sau có ngưá»i nói:
- Hạ Tưởng, chú than thở gì thế? Chẳng lẽ bị bạn gái đá à ?
Tà i sản của Tiểu Mùi
Chữ ký của Tiểu Mùi Hạnh Phúc
Khi ta có một việc gì đó để là m,
Một ai đó để yêu ,
Má»™t Ä‘iá»u gì đó để nghÄ©,
Và má»™t Ä‘iá»u gì đó để hi vá»ng....
Äã có 2 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Tiểu Mùi
18-04-2011, 01:48 PM
Dê lắm nhưng mà lá»±c bất tòng tâm Cuồng Dâm Äại Nguyên Soái
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Tiểu Thị Gia Tá»™c
Bà i gởi: 2,196
Thá»i gian online: 3 ngà y 5 giá» 47 phút
Thanks: 1,235
Thanked 23,585 Times in 1,872 Posts
Quan Thần
Tác giả: Hà Thưá»ng Tại
Chương 6 :Tiếu Giai chủ động
Nhóm dịch: Quan Trưá»ng
Biên táºp: metruyen.com
Tiếu Giai mặc má»™t chiếc áo phông ngắn tay, vừa khÃt che tá»›i rốn, bên dưới mặc má»™t chiếc quần bò bó, há»— trợ căp đùi thon dà i cá»§a cô, tóc tùy ý buá»™c kiểu Ä‘uôi ngá»±a, thanh thuần như má»™t đóa hoa sen nổi trên mặt nước, cưá»i dà i đứng sau lưng Hạ Tưởng.
- Khá»i cảm chưa?
Phản ứng đầu tiên cá»§a Hạ Tưởng là cảm thấy thuốc cá»§a Lý Äinh SÆ¡n khá tốt, phản ứng thứ hai má»›i là cảm thấy Tiếu Giai tháºt đúng là xinh đẹp. Cô ăn mặc thế nà y trông gá»n gà ng thanh thoát như má»™t sinh viên, chỉ có Ä‘iá»u không hiểu vì sao cô lại lui tá»›i thân thiết vá»›i Văn Dương, dưá»ng như còn có chút quan hệ mỠám.
Có ý tưởng nà y, Hạ Tưởng liá»n lãnh đạm và i phần vá»›i Tiếu Giai, nhìn kiểu gì cÅ©ng cảm thấy cô rất biết cách ngụy trang, lại nhá»› tá»›i bá»™ dạng thất hồn lạc phách cá»§a cô khi nãy, trong lòng liá»n có chá»§ ý, tốt nhất là cứ kÃnh trá»ng nhưng giữ khoảng cách như trước.
Tiếu Giai lưá»m Hạ Tưởng má»™t cái như oán trách, mặt mà y ẩn tình khiến hắn không khá»i động tâm. Mặc dù Hạ Tưởng cÅ©ng coi như đã trải qua không Ãt phụ nữ, nhưng vẻ phong tình mê ngưá»i trong mắt Tiếu Giai vẫn khiến hắn không kìm nổi sá»ng sốt, thiếu chút nữa thất thần.
Tiếu Giai rất tá»± tin vá»›i tướng mạo cá»§a mình, thấy Hạ Tưởng trước kia vốn thà nh tháºt, ngại ngùng, giá» lại vẻ mặt tá»± nhiên, liá»n không khá»i hÆ¡i ngẩn ra, láºp tức lại nhếch miệng cưá»i hÃp mắt lại:
- Thuốc hạ sốt rất tốt. Cảm Æ¡n Hạ Tưởng. Không ngá» anh còn biết cách chăm sóc ngưá»i khác. Hay là tối nay tôi má»i anh ăn cÆ¡m, vừa lúc cảm Æ¡n anh đã chiếu cố tôi.
Hạ Tưởng cÅ©ng không muốn dÃnh và o Tiếu Giai. Hiện tại tâm trà hắn Ä‘á»u đặt hết trên ngưá»i Lý Äinh SÆ¡n, hÆ¡n nữa tối nay còn phải Ä‘i cùng Lý Äinh SÆ¡n, mà hắn cÅ©ng không muốn vì Tiếu Giai lại khiến Văn Dương không vui. Không phải nói là sợ Văn Dương mà chÃnh là không muốn dÃnh lÃu gì nhiá»u vá»›i Văn Dương. Hạ Tưởng luôn cảm giác trong ánh mắt ti hà cá»§a Văn Dương thỉnh thoảng lại hiện lên má»™t tia âm hiểm.
- Không cần khách khÃ, Ä‘á»u là đồng nghiệp, nên thế. Tuy nhiên tối nay tôi còn có việc, sẽ không thể cùng cô được. Ngại quá.
Hạ Tưởng nhẹ nhà ng đáp.
Tiếu Giai rõ rà ng là sá»ng sốt, hiển nhiên không ngá» Hạ Tưởng lại có thể cá»± tuyệt sức hấp dẫn cá»§a mình. Suy nghÄ© má»™t chút, cô cưá»i ha hả:
- Không có gì, lần sau tôi lại má»i anh, nhất định phải nể mặt tôi đó. Äúng rồi Hạ Tưởng, hiện tại tình hình nà y công ty có lẽ không kiên trì được thêm mấy ngà y, anh có ý tưởng gì không? Tốt xấu gì cÅ©ng là sinh viên chÃnh quy, Ä‘i ra ngoà i tìm má»™t công việc không tồi cÅ©ng không phải là việc khó.
Năm 1998, tuy sinh viên đã không còn là con cưng cá»§a trá»i chạm và o là nóng bá»ng tay như trước, nhưng vẫn tốt hÆ¡n rất nhiá»u so vá»›i mưá»i năm sau sinh viên nhiá»u như lợn con, đà o tạo kém chất lượng. Bởi váºy lúc nà y sinh viên vẫn coi như là hà ng tốt.
Thấy Tiếu Giai há»i như tình cá» nhưng trong ánh mắt lại hiện lên má»™t tia khác thưá»ng, trong lòng Hạ Tưởng thoáng động, chẳng lẽ Tiếu Giai cÅ©ng có ẩn tình gì? CÅ©ng đúng, vá»›i tướng mạo và năng lá»±c cá»§a cô, nếu tháºt sá»± phải rá»i khá»i công ty, ra ngoà i tìm công việc tốt cÅ©ng rất dá»… dà ng. Cô lưu lại công ty không chịu Ä‘i, khẳng định là có ý tưởng gì đó. Lại nghÄ© tá»›i Văn Dương là bạn cùng trưá»ng vá»›i Lý Äinh SÆ¡n nhưng thấp hÆ¡n mấy lá»›p, có lẽ là trước khi tá»›i công ty đã được Lý Äinh SÆ¡n đáp ứng Ä‘iá»u gì đó. Nếu không, vá»›i chức vụ cán sá»± cấp trưởng phòng ở tỉnh Äoà n cá»§a y, nếu nhảy ra ngoà i là m cho công ty, cÅ©ng phải có dÅ©ng khà và quyết tâm rất lá»›n.
Cấp trưởng phòng? Hạ Tưởng đột nhiên nhá»› ra Ä‘iá»u gì. Nếu chẳng may dưới sá»± âm thầm váºn động cá»§a mình, Lý Äinh SÆ¡n cuối cùng đồng ý nháºn chức bà thư huyện á»§y, khẳng định rằng gã sẽ phải dẫn theo và i ngưá»i nhà đi cùng. Cổ Hợp là lái xe, Văn Dương là m Chánh văn phòng Huyện á»§y, ở cấp báºc vẫn là cùng cấp, chỉ có mình căn bản là không há» có cấp báºc gì, cho dù là m thư ký cho Lý Äinh SÆ¡n, có lẽ cÅ©ng không đủ tư cách.
Vất vả bao lâu, Lý Äinh SÆ¡n thà nh công nháºm chức, lại chỉ mang Cổ Hợp và Văn Dương Ä‘i, mình thì rÆ¡i và o kết cục không ngưá»i há»i đến. Chẳng lẽ là là m việc không công cho ngưá»i khác sao?
Nghĩ tới đây, Hạ Tưởng bỗng nhiên thở dà i nói:
- Có thể có ý tưởng gì? Hiện tại quan hệ Ä‘á»u ở công ty, muốn nghỉ việc Ä‘i ra ngoà i, nếu không động tá»›i thá»§ tục, sẽ có háºu hoạn. Nhưng nếu động chạm tá»›i thá»§ tục Ä‘iá»u chuyển thì rất lằng nhằng. HÆ¡n nữa công ty vẫn còn cÆ¡ há»™i, chá» má»™t chút xem...
Vừa nói, hắn vừa liếc Tiếu Giai, thấy cô dưá»ng như không có việc gì, chỉ mỉm cưá»i, mắt hÃp lại như má»™t vầng trăng khuyết, trông cá»±c kỳ quyến rÅ©. Hắn không khá»i rung động tâm thần, vá»™i và ng ho khan má»™t tiếng che giấu sá»± thất thố cá»§a mình:
- Còn cô thì sao Tiếu Giai, có chiêu số phát tà i nà o không?
Hạ Tưởng chỉ là thuáºn miệng há»i nhưng không ngá» Tiếu Giai đột nhiên thần bà nói:
- Nếu anh đáp ứng ăn cÆ¡m vá»›i tôi, tôi sẽ nói cho anh má»™t con đưá»ng phát tà i. HÆ¡n nữa tôi còn đồng ý bắt tay là m vá»›i anh, anh chỉ cần gáºt đầu là được.
Khi nói chuyện, Tiếu Giai tiến ngưá»i lại. Không biết là do ra vẻ thần bà hay cố ý hấp dẫn Hạ Tưởng, cô tiến tá»›i bên tai Hạ Tưởng, hÆ¡i thở như lan, má»™t mùi thÆ¡m ngát cùng vá»›i má»™t luồng nhiệt khà thổi tá»›i cổ Hạ Tưởng, khiến hắn nóng tai, ngứa cổ, tâm thần kÃch động, ánh mắt trong lúc vô tình thoáng nhìn qua cổ Tiếu Giai, thấy trên vai cô có má»™t chiếc quai áo ngá»±c mà u tÃm nhạt, cà ng là m nổi lên là n da trắng mịn mà ng động lòng ngưá»i cá»§a cô.
Nhá»› tá»›i lúc trước bị mắc mưa, Tiếu Giai còn mặc áo ngá»±c mà u da, giá» má»›i chốc lát đã thay bá»™ quần áo má»›i, ngay cả áo ngá»±c cÅ©ng đổi thà nh mà u tÃm nhạt, có khi cả trong lần ngoà i Ä‘á»u thay hết má»™t lượt. Hạ Tưởng đột nhiên sinh ra má»™t ý niệm cổ quái trong đầu: Tiếu Giai để quần áo tại công ty từ khi nà o nhỉ? Sao mình ngà y nà o cÅ©ng ở công ty lại không phát hiện ra?
Không chịu nổi sá»± hấp dẫn cá»§a Tiếu Giai, Hạ Tưởng lặng lẽ nhÃch ra cách cô má»™t thước má»›i nói:
- Hay đó, nếu tháºt sá»± có chiêu số phát tà i, tôi má»i cô ăn cÆ¡m má»›i đúng. Tuy nhiên phải nói tháºt, hiện tại tôi nghèo tay trắng, nếu muốn là m kinh doanh lá»›n gì thì không có tà i chÃnh để khởi động
Hạ Tưởng không tin rằng Tiếu Giai thá»±c sá»± có biện pháp phát tà i. Cho dù có, vá»›i những hiểu biết cá»§a mình vá» Tiếu Giai, hắn cÅ©ng không cho rằng cô sẽ hà o phóng đến mức chia sẻ vá»›i mình, cho nên hắn má»›i nói váºy để cắt đứt ý tưởng khiến hắn xuất tiá»n ra cá»§a Tiếu Giai.
Vẻ mặt Tiếu Giai giống như không cho là đúng:
- Hừ, nếu tháºt sá»± cần phải đầu tư mấy ngà n, mấy trăm ngà n, cho dù anh có tôi cÅ©ng không dám là m. Nếu tháºt sá»± phải Ä‘á»n, bán tôi Ä‘i cÅ©ng không đủ. Hạ Tưởng, tôi nói tháºt đó, anh đừng nghi ngá». Anh có biết hiện tại bất cứ lúc nà o Văn Dương cÅ©ng có thể quay vá» tỉnh Äoà n, vì sao lại không quay vá» mà cứ ở lại công ty sống dở chết dở nà y không? ChÃnh là vì anh ta có thể kiếm hà ng đống tiá»n lá»›n!
Tin tức nà y láºp tức khiến Hạ Tưởng giáºt mình kinh hãi, nhưng nhìn vẻ mặt chắc chắn cá»§a Tiếu Giai, hắn không khá»i động tâm tư: lúc nà o Văn Dương cÅ©ng có bá»™ dạng thần bÃ, thá» Æ¡ vá»›i sá»± tình cá»§a công ty nhưng gần như ngà y nà o cÅ©ng tá»›i đầy đủ, chỉ nhốt chặt trong phòng không ra ngoà i, cÅ©ng không biết là báºn rá»™n cái gì. Tại công ty chỉ có Tiếu Giai thưá»ng xuyên ra và o phòng là m việc cá»§a y, ngưá»i khác muốn và o Ä‘á»u bị y dùng đủ má»i lý do Ä‘uổi ra.
Vá»›i quan hệ thân máºt giữa Tiếu Giai và Văn Dương, xem ra khẳng định cô biết má»™t Ãt gì đó. Hạ Tưởng tháºt sá»± không muốn kiếm tiá»n cùng vá»›i Tiếu Giai, nhưng nếu có thể từ miệng Tiếu Giai biết được rốt cục Văn Dương Ä‘ang là m gì thì cÅ©ng đáng thá» má»™t lần. HÆ¡n nữa cÅ©ng đúng lúc Lý Äinh SÆ¡n phải lá»±a chá»n lấy má»™t ngưá»i giữa hắn và Văn Dương, hắn cÅ©ng phải chuẩn bị sẵn sà ng từ trước, cÅ©ng hiểu thêm được Văn Dương là ngưá»i thế nà o.
- Công ty còn không kiếm nổi tiá»n, Giám đốc Lý hiện tại cÅ©ng không nghÄ© ra biện pháp gì. Nếu sếp Văn có biện pháp, vì sao không nói cho Giám đốc Lý, cÅ©ng tốt để công ty khởi tá» hồi sinh?
Hạ Tưởng nhếch miệng cưá»i há»i.
Äã trải qua 12 năm sống được tái sinh, khà chất cá»§a Hạ Tưởng đã trầm ổn và hiá»n hòa hÆ¡n hẳn so vá»›i bạn cùng lứa tuổi, trong lúc vô ý cưá»i đã xuất hiện khà độ không tương xứng vá»›i tuổi cá»§a hắn, khiến tim Tiếu Giai không kìm nổi Ä‘áºp mạnh. Cô không kìm nổi nhìn Hạ Tưởng và i lần, trong lòng buồn bá»±c: Trước kia vẫn luôn cảm thấy Hạ Tưởng ngá» nghệch, tuy bá»™ dạng không tồi nhưng không có vẻ khà phái, phong độ, sao hôm nay lại láºp tức trở nên có khà chất đà n ông như váºy?
Tiếu Giai lén đánh giá Hạ Tưởng, ngưá»i nà y có nụ cưá»i khả ái, là n da không trắng nhưng khá»e mạnh, nhìn kỹ tháºt đúng là má»™t thanh niên sáng sá»§a.
Äang nghÄ© ngợi lung tung, bá»—ng nhiên phát hiện Hạ Tưởng như vô tình cố ý đảo mắt qua cổ mình, ánh mắt như lá»a nóng lại có thêm má»™t tia hương vị tham lam, cô không khá»i đỠmặt, hừ má»™t tiếng, mắng:
- Nhìn đâu đấy? Thu hồi ánh mắt của anh lại, đừng có mà nhìn loạn lung tung.
Hạ Tưởng cưá»i ha hả như thể không có việc gì:
- Nói tá»›i việc chÃnh Ä‘i, đừng đánh trống lảng. Tôi không nhìn loạn, là cô đứng quá gần tôi.
Tiếu Giai oán giáºn lưá»m Hạ Tưởng má»™t cái đầy phong tình, khiến hắn suýt nữa không kìm nổi lòng mình, thầm kêu cô nà ng nà y tháºt đúng là má»™t yêu tinh.
- Văn Dương mà có tinh thần chà công vô tư thì hắn đã không phải là Văn Dương! Hừ má»™t kẻ tiểu nhân, thần giữ cá»§a, quá»· tham lam, đại khốn khiếp! Rõ rà ng phải có ná»a phần cá»§a tôi, kết quả ngay cả 30% cÅ©ng không cho, còn muốn tôi...
Bỗng nhiên ý thức rằng nói hớ, Tiếu Giai lấy tay che miệng, vẻ mặt khẩn trương nhìn Hạ Tưởng, nói quanh co:
- Việc nà y anh đừng nói cho giám đốc Lý. Nếu chẳng may vì việc nà y mà giám đốc Lý và Văn Dương trở mặt thì há»ng mất, tôi sẽ chẳng được chút tiá»n nà o cả.
Quả nhiên có tin tức, Hạ Tưởng nhá» giá»ng há»i:
- Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Tiếu Giai nhìn lên lầu, lắc đầu nói nhá»:
- Khi nà o anh má»i tôi ăn cÆ¡m, tôi sẽ nói cho anh. Hiện tại... Không tiện nói.
Hạ Tưởng biết cô lo lắng trên lầu có Lý Äinh SÆ¡n, bởi váºy cÅ©ng không miá»…n cưỡng, liá»n mỉm cưá»i trở lại chá»— ngồi, phất tay nói:
- Tối nay quả tháºt có việc, ngà y mai sẽ tranh thá»§ thá»i gian má»i cô ăn cÆ¡m. Äúng rồi, cô má»›i khá»i bệnh, phải uống nhiá»u nước ấm, như váºy má»›i cá»§ng cố thân thể, nếu không sẽ dá»… bị lặp lại bệnh.
Hai mắt Tiếu Giai sáng lên, cô gáºt đầu nói:
- Ừ, cảm Æ¡n anh, Hạ Tưởng. Nói chuyện vá»›i anh má»™t lúc, trong lòng tôi tốt hÆ¡n nhiá»u. Trước kia không chú ý, hóa ra chẳng những anh là ngưá»i thà nh tháºt, hÆ¡n nữa còn là má»™t ngưá»i tốt.
Hạ Tưởng gáºt đầu, Ä‘ang muốn nói chuyện bá»—ng nhiên nghe thấy trên lầu truyá»n tá»›i tiếng bước chân, chỉ thấy Lý Äinh SÆ¡n xồng xá»™c chạy từ trên lầu xuống, giÆ¡ chìa khóa trong tay lên nói vá»›i Hạ Tưởng:
- Hạ Tưởng, tối nay tôi có việc đột xuất, cùng Ä‘i vá»›i Cao Hải, việc ăn cÆ¡m vá»›i trưởng chi nhánh Lý thì nói sau. Khi các cáºu hết giá» là m nhá»› khóa cá»a kỹ đó.
Cao Hải là phó trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân thà nh phố, tuy rằng cấp báºc chỉ là phó nhưng vị trà trá»ng yếu, hÆ¡n nữa nghe nói còn rất được Thị trưởng Trần Phong trá»ng dụng, khả năng rất nhanh sẽ chuyển chÃnh thức.
Lý Äinh SÆ¡n sốt ruá»™t Ä‘i gặp Cao Hải, chẳng lẽ là đất tại quảng trưá»ng ga sắp được phê duyệt? Trong trà nhá»›, văn bản phê duyệt đất phải Ãt nhất má»™t tháng sau má»›i tá»›i tay. Nếu bởi vì hắn tái sinh mà sá»± tình phát sinh biến hóa, văn bản được phê duyệt sá»›m, váºy hắn muốn khuyên bảo Lý Äinh SÆ¡n theo chÃnh trị sẽ rất khó thà nh công. Nếu tháºt sá»± như váºy, Lý Äinh SÆ¡n sẽ chi Ä‘i tá»›i ngõ cụt, có khi sẽ ngã Ä‘au ở dá»± án mà n hình tinh thể lá»ng cỡ lá»›n nà y, đến cuối cùng đừng nói là trở lại tòa soạn báo là m má»™t biên táºp viên bình thưá»ng, chỉ sợ là là muốn chết già cÅ©ng khó...
Tà i sản của Tiểu Mùi
Äã có 3 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Tiểu Mùi
18-04-2011, 01:49 PM
Dê lắm nhưng mà lá»±c bất tòng tâm Cuồng Dâm Äại Nguyên Soái
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Tiểu Thị Gia Tá»™c
Bà i gởi: 2,196
Thá»i gian online: 3 ngà y 5 giá» 47 phút
Thanks: 1,235
Thanked 23,585 Times in 1,872 Posts
Quan Thần
Tác giả: Hà Thưá»ng Tại
Chương 7: Bà máºt lá»™ ra trong bữa tối
Nhóm dịch: Quan Trưá»ng
Biên táºp: metruyen.com
Hạ Tưởng sững sá» tại chá»—, trong lúc nhất thá»i khó bình ổn được tâm tình.
Äá»™t nhiên hắn cảm thấy cánh tay chợt lạnh, đã bị bà n tay nhá» bé cá»§a Tiếu Giai đẩy má»™t cái. Tiếu Giai lại dùng bà n tay nhá» bé lung lay mấy cái trước mặt. Ngón tay cô thon dà i, dưới ánh mặt trá»i trông trong suốt như bạch ngá»c. Tiếu Giai nói:
- Anh là m sao thế? Sao lại ngÆ¡ ngẩn ra váºy? Äừng ngây ngưá»i nữa. Tiện thể tối nay tôi má»i cÆ¡m. Tôi có việc quan trá»ng muốn thương lượng vá»›i anh.
Hạ Tưởng tỉnh lại, nghÄ© thầm: Mặc kệ thế nà o, mình Ä‘á»u phải tìm cách giúp Lý Äinh SÆ¡n tiến và o quan trưá»ng, bởi vì vá»›i mạng lưới quan hệ cá»§a Lý Äinh SÆ¡n, cá»™ng thêm bối cảnh truyá»n thông cá»§a gã, sau khi tiến và o quan trưá»ng, nhất định sẽ có cÆ¡ há»™i phát huy. Mà hắn chỉ cần lấy được tÃn nhiệm cá»§a Lý Äinh SÆ¡n, vẫn Ä‘i theo bên cạnh gã, thuáºn buồm xuôi gió, muốn không có thà nh tá»±u cÅ©ng khó. Nếu tháºt sá»± không thuyết phục nổi Lý Äinh SÆ¡n từ bá» dá»± án mà n hình tinh thể lá»ng cỡ lá»›n, đến lúc đó lưng Ä‘eo nợ nần, tòa soạn báo phái ngưá»i tiến đến kiểm tra, cho thêm má»™t năm nữa cÅ©ng không rá»i khá»i nổi.
Äến lúc đó đừng nói tá»›i chuyện rá»i tòa soạn báo Ä‘i là m bà thư huyện á»§y, không bị tòa soạn báo xá» phạt đã là tạ Æ¡n trá»i đất rồi.
Tuy nhiên nếu lúc nà y có thể biết được động tác sau lưng cá»§a Văn Dương, ăn bữa cÆ¡m vá»›i Tiếu Giai có lẽ không tÃnh là gì. NghÄ© thông suốt, Hạ Tưởng trêu ghẹo:
- Rõ rà ng má»›i đầu còn nói là cô má»i tôi ăn cÆ¡m, sao chá»›p mắt lại biến thà nh tôi má»i cô ăn cÆ¡m? Thế nà y cÅ©ng quá nhá» nhen nhỉ
- Thôi Ä‘i, cho anh cÆ¡ há»™i cùng ăn tối vá»›i má»™t mỹ nữ, anh còn không biết quý trá»ng lại còn nói nà y nói ná». Phải biết rằng, má»™t khi cÆ¡ há»™i đã qua là vÄ©nh viá»…n không có lại được, cho nên đừng có hối háºn
Tiếu Giai khôi phục lại thần thái, nheo mắt đầy vẻ quyến rÅ©, trên mặt không còn chút vẻ bệnh táºt nà o.
------------o0o------------
Trá»i tây ráng đỠnhư lụa, má»™t đà n chim bay phÃa xa xa truyá»n tá»›i từng đợt tiếng chim hót, đúng là cảnh trá»i chiá»u đẹp hiếm có tại thà nh phố Yến. Sau cÆ¡n mưa chiá»u, trá»i dần tối, đèn đưá»ng sáng dần lên. Từng là n gió mùa hạ thổi nhẹ, mang theo má»™t hÆ¡i thở tươi mát khiến ngưá»i ta khoan khoái. Hạ Tưởng và Tiếu Giai sóng vai Ä‘i trên con đưá»ng ven sông, vừa nói chuyện vừa thoải mái hÃt thở không khà tươi mát, trông như má»™t cặp tình nhân.
Hai ngưá»i thương lượng Ä‘i thương lượng lại, cuối cùng quyết định Ä‘i tá»›i khu quán nướng ở bá» sông Bách TÃnh để ăn.
Khu quán nướng ở nút giao giữa đưá»ng và nh Ä‘ai hai cá»§a thà nh phố và tiểu khu má»›i, hình thà nh má»™t khu ẩm thá»±c chuyên các món nướng. NÆ¡i nà y đầy các quán nhá», đủ các hạng ngưá»i Ä‘á»u thÃch tá»›i đây ăn đồ nướng và o những buổi tối mùa hè. Mặc kệ là ngưá»i già u có Ä‘i Mercedes-Benz, BMW hay dân thưá»ng Ä‘i xe đạp hoặc Ä‘i bá»™, Ä‘á»u kêu gá»i bạn bè tá»›i đây ăn và i cái cánh gà nướng, mấy xiên thịt dê nướng, má»™t đĩa lạc rang, má»™t đĩa Ä‘áºu tương, má»™t két bia, ngồi bên bá» sông nghe tiếng nước chảy à o à o, ăn to nói lá»›n, say sưa vui vẻ.
Khu vá»±c quán nướng nà y được xưng là khu quán nướng chÃnh tông nhất cá»§a thà nh phố Yến, nổi danh nhất là Sà Hương Các vá»›i món cánh gà nướng. Chỉ riêng chân gà đã có hÆ¡n mưá»i món, và dụ như chân gà chua cay, chân gà bình thưá»ng, chân gà biến thái, chân gà siêu cay, v.v... Vừa đến buổi tối đã kÃn hết chá»— ngồi, cả đêm bán ra hÆ¡n ngà n cái chân gà cÅ©ng không phải nói ngoa.
Hạ Tưởng và Tiếu Giai tá»›i cháºm má»™t chút, Sà Hương Các đã không còn chá»— ngồi, hai ngưá»i đà nh phải bước thêm và o bước, tá»›i má»™t quán nướng tên là Túy Xuân Phong, tìm má»™t góc trong phòng ngồi. Vì muốn thanh tÄ©nh nên há» và o vị trà táºn cùng trong tưá»ng.
Hạ Tưởng má»i Tiếu Giai gá»i món, Tiếu Giai xua tay ngăn lại, trả thá»±c đơn cho Hạ Tưởng, nói:
- Anh má»i khách, anh là chá»§.
Hạ Tưởng đùa cô:
- Váºy tôi không khách khÃ, tôi sẽ gá»i món tôi thÃch.
Tiếu Giai cũng trêu lại:
- Tùy anh thôi, chỉ cần trong lòng anh cảm thấy được là được. HÆ¡n nữa, má»™t nam má»™t nữ Ä‘i ăn cÆ¡m, nữ trao quyá»n gá»i món cho nam, chứng tá» tuyệt đối tÃn nhiệm ngưá»i nam.
Khi nói chuyện, ánh mắt cá»§a Tiếu Giai mang theo ý cưá»i, hai mắt bốc lên thần sắc như sương khói mỠảo, như má»™t cÆ¡n lốc xoáy hút lấy Hạ Tưởng. Hạ Tưởng cÅ©ng không phải sợ Tiếu Giai nhưng vì trong tâm lý vẫn tồn tại khúc mặc vá» quan hệ giữa cô và Văn Dương, liá»n cố ý tránh ánh mắt cô, nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, má»™t đĩa Ä‘áºu tương, má»™t đĩa lạc, sáu cái chân gà , hai mươi xiên thịt dê, hai cốc bia hÆ¡i. Thế nà o?
Thấy Hạ Tưởng trốn tránh, trong mắt Tiếu Giai thoáng hiện má»™t tia không vui nhưng lại láºp tức biến mất. Cô nói:
- Không cần bia hÆ¡i, quá nhẹ, như uống nước lã váºy. Phải bốn chai bia.
Hạ Tưởng vội và ng nói:
- Tôi chỉ có thể uống hai chai bia, uống hơn là say. Cô có thể uống hai chai à ?
Tiếu Giai bất mãn nói:
- Thế nà o, khinh ngưá»i à ? Nói cho anh biết nà y Hạ Tưởng, nếu tôi phát uy, uống sáu chai bia cÅ©ng không sao, có thể uống cho anh đổ đó.
Hạ Tưởng cưá»i ha hả không nói gì. Hắn và Tiếu Giai tá»›i đây mượn cá»› ăn cÆ¡m để nói chuyện chứ không phải là đấu rượu.
Rất nhanh rượu và thức ăn liá»n cùng được đưa và o. Tuy rằng hai ngưá»i ngồi trong góc nhưng quán không lá»›n, ngưá»i lại đông, khó tránh khá»i tiếng nói ồn à o. Tuy nhiên cÅ©ng không ai thèm để ý tá»›i tiếng ồn à o cả, như thể xung quanh cà ng ầm Ä© thì cà ng có không khÃ. Ä‚n đồ nướng chÃnh là náo nhiệt như váºy.
Tiếu Giai nói nhân viên láºp tức mở bốn chai bia, má»—i ngưá»i hai chai, trước hết rót đầy má»™t cốc, giÆ¡ cốc lên nói:
- Hạ Tưởng, anh và tôi là đồng nghiệp nhưng hôm nay là lần đầu tiên ngồi uống rượu vá»›i nhau. Tá»›i, tôi kÃnh anh má»™t cốc, cảm tạ anh chiếu cố tôi.
Nói xong, cũng không chỠHạ Tưởng nói gì, cô uống một hơi cạn sạch.
Hạ Tưởng đã gặp nhiá»u cô gái biết uống rượu bia, tuy nhiên giống như Tiếu Giai trước mạt, không hỠăn gì mà đầu tiên là uống hết má»™t cốc đầy, tháºt đúng là hiếm có. Cốc mà cô uống, má»™t cốc tương đương vá»›i hÆ¡n ná»a chai bia. Hạ Tưởng luôn tá»± nháºn là tá»u lượng không tồi nhưng nếu bụng rá»—ng mà uống ba cốc như váºy thì cÅ©ng không chịu nổi.
Có thể thấy được, bá» ngoà i vẻ mặt Tiếu Giai tươi cưá»i, thần thái hà o hứng nhưng kỳ tháºt trong lòng vẫn ẩn giấu sá»± tình không thoải mái.
Hạ Tưởng cÅ©ng không nói gì, má»™t hÆ¡i uống cạn cốc cá»§a mình. Hai ngưá»i tá»± rót đầy cốc, đầu tiên là lặng lẽ ăn. Hạ Tưởng thấy nụ cưá»i trên mặt Tiếu Giai biến mất, bá»™ dạng rất có tâm sá»±, liá»n không chá»§ động mở miệng, chỉ táºp trung cúi đầu đối phó vá»›i cái chân gà trong tay.
Qua một lúc lâu, Tiếu Giai đột nhiên phì một tiếng:
- Anh là đà n ông mà không thể chủ động một chút sao?
Lá»i nà y hÆ¡i có nhiá»u hà m nghÄ©a, Hạ Tưởng là m bá»™ khó hiểu, uống má»™t ngụm bia để đè ép vị tê tê, cay cay trong miệng, há»i:
- Chá»§ động cái gì? Tôi luôn chá»§ động ăn, chá»§ động uống, chưa từng cháºm hÆ¡n cô ná»a phần.
- Äáng ghét! Miệng lưỡi trÆ¡n tuá»™t!
Tiếu Giai lưá»m Hạ Tưởng má»™t cái, tuy chỉ là phong tình hiện lên trong nháy mắt nhưng đã khiến hai mắt Hạ Tưởng sáng lên, tim đột nhiên co rút lại, gần như ngừng thở. Cho dù hắn đã trải qua cuá»™c sống nhiá»u thêm 12 năm, cÅ©ng đã gặp rất nhiá»u cô gái, nhưng phong tình quyến rÅ© nhất thì chỉ có má»™t.
Äáng tiếc, mỹ nữ như váºy không ngá» lại Ä‘i theo kẻ tâm tư âm trầm như Văn Dương. Vừa nghÄ© tá»›i đây, Hạ Tưởng liá»n cảm thấy bữa ăn nà y trở nên nhạt nhẽo.
- Váºy tôi xin tiếp thu ý kiến phê bình...
Hạ Tưởng nghiêm mặt nói:
- Cô vừa má»›i khá»i cảm, khá»i sốt, không thÃch hợp ăn đồ nướng, cà ng không thÃch hợp uống rượu bia. ÄÆ°a hết phần đồ nướng và bia cá»§a cô cho tôi, tôi đà nh chịu thiệt má»™t chút váºy, tiêu hóa giúp chúng cho cô.
Tiếu Giai cưá»i khanh khách, gần như gục đầu xuống bà n không ngẩng đầu lên nổi, má»™t tay cầm chân gà , má»™t tay chỉ và o Hạ Tưởng:
- Anh, anh, anh muốn ăn nhiá»u thêm má»™t chút, còn lấy lý do quang minh chÃnh đại như váºy, tháºt là hiếm có. ÄÆ°á»£c, ngoan nà o, chị tặng chân gà nà y cho chú ăn được không? Chỉ cần chú gá»i chị là được!
Hạ Tưởng cướp lấy ná»a cái chân gà trong tay Tiếu Giai, không chút do dá»± nhét và o miệng, nhồm nhoà m nói:
- Gá»i chị cÅ©ng được, ăn trước nói sau.
Không hiểu sao Tiếu Giai đỠmặt, hạ giá»ng nói:
- Chú ăn uống khó coi qua, ăn cả xương cả thịt, không sợ há»ng răng à ? Nếu thèm ăn đến thế, chị lá»c bá» xương cho chú.
- Tháºt đúng là muốn là m chị tôi à ? Cô chỉ lá»›n hÆ¡n tôi ná»a năm thì phải?
Vừa nói chuyện, Hạ Tưởng má»›i chợt nhá»› ra là mình Ä‘ang ăn cái chân gà cướp từ tay Tiếu Giai, Tiếu Giai má»›i ăn má»™t ná»a, hắn lại ăn nốt, dưá»ng như hÆ¡i có ý ăn chung.
Những lá»i nói vừa rồi cá»§a hai ngưá»i Ä‘á»u rất phong phú vá» hà m nghÄ©a và liên tưởng, khó tránh khá»i nảy sinh ý nghÄ©: Chẳng lẽ vừa rồi là hắn cố ý khiêu khÃch Tiếu Giai? Không được. Hiện tại hắn cÅ©ng không có tâm tình phát sinh cái gì vá»›i Tiếu Giai. Rất nhiá»u chuyện Ä‘ang nước sôi lá»a bá»ng.
Hắn lấy lại bình tÄ©nh, há»i Tiếu Giai:
- Nói xem, rốt cuộc có chiêu số phát tà i gì?
Tiếu Giai ánh mắt ngả ngớn, cắn môi nói:
- Gá»i là chị, không gá»i là chị thì không nói.
- Tháºt muốn gá»i?
Hạ Tưởng có chút không chịu nổi sức quyến rũ của Tiếu Giai, hơi rượu bốc lên, toà n thân nóng ran.
- Phải gá»i. Chú đã ăn thịt chị rồi, không gá»i không được!
Những lá»i nà y rất rõ rà ng khiến ngưá»i ta miên man bất định. Vừa thốt ra lá»i, Tiếu Giai cÅ©ng ý thức được không ổn, liá»n thè lưỡi cưá»i ngượng ngùng.
Hạ Tưởng không lay chuyển được cô, đà nh phải kêu lên:
- Äại tá»·...
Tiếu Giai bịt tai lại:
- Ai nha, khó nghe chết. Äại tá»·? Cứ như thể tôi là mấy bà già ba, bốn mươi tuổi váºy! Không được gá»i đại tá»·, gá»i chị là được rồi!
Hạ Tưởng bất đắc dÄ©, đà nh phải cúi đầu gá»i:
- Chị.... Thế nà y được chưa?
- Coi như chú thức thá»i!
Tiếu Giai đắc ý cưá»i cưá»i
- Äừng có không tình nguyện như thế. Nháºn chị là m chị, chú chỉ có lãi không lá»— đâu. Tin không? Không tin thì chị nói cho chú nghe má»™t bà máºt.
Hạ Tưởng dựng đứng và nh tai lên.
- Kỳ tháºt Văn Dương vẫn luôn lợi dụng danh nghÄ©a công ty kiếm tiá»n cho bản thân. HÆ¡n nữa tiá»n kiếm được không Ãt, Ãt nhất cÅ©ng má»™t triệu.
Tà i sản của Tiểu Mùi
Äã có 3 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Tiểu Mùi
18-04-2011, 01:50 PM
Dê lắm nhưng mà lá»±c bất tòng tâm Cuồng Dâm Äại Nguyên Soái
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Tiểu Thị Gia Tá»™c
Bà i gởi: 2,196
Thá»i gian online: 3 ngà y 5 giá» 47 phút
Thanks: 1,235
Thanked 23,585 Times in 1,872 Posts
Quan Thần
Tác giả: Hà Thưá»ng Tại
Chương 8: Sự cám dỗ của tà i và sắc
Nhóm dịch: Quan Trưá»ng
Biên táºp: metruyen.com
Sao có thể chứ?
Lý Äinh SÆ¡n mất má»™t triệu, Văn Dương lại ở trong bóng tối lợi dụng danh nghÄ©a công ty đút túi vừa đúng má»™t triệu. Nếu đúng như váºy tháºt, Lý Äinh SÆ¡n thua rất thảm mà Văn Dương lại kiếm rất dá»… dà ng.
- Biết ngay là chú không tin mà !
Tiếu Giai mở to hai mắt nhìn:
- Ngay từ đầu tôi cÅ©ng không tin, tuy nhiên sau nà y tôi lại nhìn thấy số liệu trong tà i khoản cá»§a hắn, lúc đó má»›i tháºt sá»± tin tưởng hắn lá»i má»™t triệu! Nói cho chú nà y Hạ Tưởng, tôi biết rất rõ Văn Dương kiếm má»™t triệu như thế nà o, bởi vì tôi tham dá»± toà n bá»™ quá trình kiếm tiá»n cá»§a hắn.
Hạ Tưởng trừng mắt, vẻ mặt đầy khó tin. Ở năm 1998, má»™t triệu chÃnh là má»™t khoản tiá»n rất lá»›n. Triệu phú lúc nà y có thể so sánh vá»›i tá»· phú và o mưá»i năm sau. Văn Dương bá»™ dạng xấu xÃ, cả ngà y không biết là m cái gì, hóa ra lén là m ăn lá»i má»™t triệu sau lưng ngưá»i khác.
Tiếu Giai rất vừa lòng vá»›i vẻ kinh ngạc cá»§a Hạ Tưởng, cô nhướn mà y há»i:
- Có muốn biết hắn kiếm tiá»n như thế nà o không? Có muốn kiếm má»™t triệu để trở thà nh triệu phú không?
Hạ Tưởng giả vá» tức giáºn:
- Nói nhảm, ai không muốn kiếm tiá»n? Muốn nói thì nói mau, đừng cố ra vẻ.
Tiếu Giai cÅ©ng không giáºn, lại rót đầy má»™t cốc bia má»›i cháºm rãi nói:
- Tuy nhiên chú phải đáp ứng tôi má»™t việc, chÃnh là sau khi tôi nói ra chuyện nà y, chú nhất định phải hợp tác vá»›i tôi, chúng ta cùng nhau kiếm má»™t triệu.
Kiếm tiá»n ai lại không muốn? Tuy nhiên Hạ Tưởng tuyệt đối không kÃch động mà chỉ cảm giác chuyện nà y quá mức kỳ quái. Rõ rà ng là Tiếu Giai và Văn Dương cùng má»™t phe, sao lại hảo tâm nói cho mình chuyện sau lưng Văn Dương? Nếu thá»±c sá»± có cÆ¡ há»™i kiếm tiá»n tốt như váºy, vá»›i giao tình cá»§a hắn và Tiếu Giai, cô cÅ©ng không cần phải tá»›i táºn cá»a dâng bằng hai tay như thế nà y chứ?
Äoán là váºy nhưng Hạ Tưởng vẫn thản nhiên nói:
- Không thà nh vấn Ä‘á», chỉ cần trong phạm vi cá»§a tôi, chỉ cần không phạm pháp, có ai mà không cần tiá»n chứ? Äúng không?
Tiếu Giai đánh giá Hạ Tưởng từ trên xuống dưới mấy lần, ánh mắt toát ra má»™t tia ai oán, sâu kÃn nói:
- Hạ Tưởng, chú nói tháºt, có phải chú cảm thấy tôi là má»™t cô gái hư há»ng không? Có phải chú cho rằng cả ngà y tôi và Văn Dương mắt Ä‘i mà y lại liá»n nhất định lên giưá»ng vá»›i hắn không?
Khụ khụ.... Hạ Tưởng bị miếng dê nướng cay quá, không kìm nổi ho khan, vá»™i và ng uống má»™t ngụm bia để ép xuống, vá»™i há»i:
- Nói chuyện nghiêm chỉnh đi, đừng đánh trống lảng.
Thấy Hạ Tưởng không muốn nói việc nà y, Tiếu Giai rất bất mãn hừ má»™t tiếng, quay sang gá»i ông chá»§:
- Ông chủ, cho thêm bốn chai bia.
Trong nháy mắt, Hạ Tưởng thấy rõ trong mắt cô có gì đó trong suốt chớp động.
Hắn muốn ngăn Tiếu Giai lại nhưng không ngỠông chá»§ đã rất nhanh nhẹn đưa tá»›i bốn chai bia, dưá»ng như còn sợ hai ngưá»i không chịu uống, không há» nói gì liá»n mở luôn hai chai.
Tiếu Giai vừa uống bia vừa tá»± thuáºt má»™t cách đứt quãng, Hạ Tưởng rốt cuá»™c hiểu được con đưá»ng phát tà i cá»§a Văn Dương là như thế nà o.
Kỳ tháºt thá»§ Ä‘oạn kiến tiá»n cá»§a Văn Dương cÅ©ng không cao minh, chỉ là thá»§ pháp cÅ© rÃch lợi dụng danh nghÄ©a viết thư lừa tiá»n. Ưu thế lá»›n nhất cá»§a Văn Dương chÃnh là lợi dụng danh nghÄ©a tòa soạn báo cấp quốc gia cá»§a Lý Äinh SÆ¡n. Tuy rằng công ty lấy tên là trung tâm văn hóa tin tức khoa há»c kỹ thuáºt nhưng dù sao mở đầu vẫn là đại danh cá»§a tòa soạn báo cấp quốc gia, bởi váºy cá»±c kỳ có sức thuyết phục.
Văn Dương kéo Tiếu Giai tá»›i má»™t ngân hà ng ở Bắc Kinh, tìm ngưá»i phụ trách thư viện, tìm tòi trong đống tà i liệu ná»™i bá»™, lấy được những bà i phát biểu và há» tên cá»§a nhân viên chi nhánh ngân hà ng trong cả nước.
Ngà nh sách báo thá»i bấy giá», trên sách chẳng những có há» tên còn có địa chỉ cụ thể, đây chÃnh là điểm mà Văn Dương lợi dụng.
Y lợi dụng ba ngà y cùng vá»›i Tiếu Giai trÃch lục gần 3000 há» tên và địa chỉ, sau đó trở lại thà nh phố Yến, biên soạn má»™t bản yêu cầu viết bà i, in ra 5000 bản, sau đó lợi dụng việc y quản lý con dấu công ty, đóng dấu lên, lấy danh nghÄ©a tòa soạn báo cấp quốc gia, gá»i qua bưu Ä‘iện.
Thông báo phát ra không lâu, liá»n lục tục thu được hồi âm, Ãt nhất cÅ©ng có 2000 ngưá»i hồi âm. Sau đó Văn Dương lại soạn má»™t thông báo xuất bản, nói rằng nếu được nhà xuất bản cấp quốc gia xuất bản bà i viết, có thể trở thà nh căn cứ quan trá»ng để xác định chức danh cho ngưá»i viết bà i. Nhưng bởi vì nhà xuất bản yêu cầu Ãt nhất phải in má»™t vạn quyển sách má»›i có thể xuất bản cho nên yêu cầu má»—i ngưá»i Ãt nhất phải mua năm quyển, má»—i quyển định giá là 200 tệ. Sách là loại có bìa cứng, rất có giá trị bảo tồn.
Ngưá»i là m ngân hà ng rất có tiá»n, hÆ¡n nữa Ä‘a số những ngưá»i viết văn vẻ nà y Ä‘á»u là lãnh đạo không lá»›n không nhá», năm quyển sách chỉ 1000 tệ, tùy tiện tìm má»™t cái cá»› là có thể chi trả. Cho nên phát ra 2000 phong thư, gần như ai cÅ©ng gá»i tiá»n tá»›i. Sau khi thống kê, tổng cá»™ng có 1956 ngưá»i gá»i tiá»n, Ãt nhất cÅ©ng năm bản. Còn có mấy ngưá»i muốn nhiá»u hÆ¡n, tổng cá»™ng cÅ©ng thu được gần hai triệu.
Văn Dương cÅ©ng không tÃnh là quá tham, khả năng Ä‘á»u biết những ngưá»i trong ngân hà ng Ä‘á»u là ngưá»i có tiá»n, phải có hà ng tốt, cho nên y cÅ©ng không há» tiết kiệm tiá»n giấy. Y bá» năm mươi ngà n tệ mua giấy phép xuất bản cá»§a má»™t nhà xuất bản cấp quốc gia, lại tìm má»™t nhà in lá»›n, dùng loại giấy tốt nhất, đóng bìa cứng tháºt đẹp, lại thêm đóng há»™p tinh xảo, sách phân là m hai quyển thượng hạ, má»—i quyển Ä‘á»u dà y như từ Ä‘iển, hai quyển sách tổng cá»™ng hai triệu từ, má»—i ngưá»i viết Ä‘á»u khống chế ở số lượng bà i viết khoảng má»™t ngà n từ.
Chi phà in sách tổng cá»™ng má»—i bá»™ 20 tệ, in hai vạn bá»™, cá»™ng là bốn trăm ngà n tệ. Sau khi chi trả các khoản như giấy phép, in ấn, chứng nháºn, phà gá»i bưu Ä‘iện, v.v... Tóm lại trừ tất cả các khoản vẫn còn dư ra hÆ¡n má»™t triệu tệ.
Toà n bá»™ sá»± việc chỉ diá»…n ra trong ná»a năm. Ban đầu Văn Dương chỉ phải đầu tư tiá»n xe từ thà nh phố Yến tá»›i Bắc Kinh và má»i ngưá»i ở Bắc Kinh ăn uống, in ấn mấy ngà n bức thư chỉ mất mấy trăm tệ. Nói cách khác, đầu tư giai Ä‘oạn đầu chỉ chừng năm, ba ngà n tệ. Vá» phần chi phà giai Ä‘oạn sau như in ấn linh tinh, hoà n toà n là dùng tiá»n cá»§a ngưá»i khác để chi.
Lại nói tiếp, tác dụng chá»§ yếu nhất chÃnh là nhá» danh nghÄ©a tòa soạn báo cấp quốc gia. Năm 1998, tuy việc viết thư thu phà như thế nà y đã không phải rất dá»… dà ng khiến ngưá»i mắc mưu như những năm 90 nhưng vẫn có không Ãt ngưá»i nguyện ý chi tiá»n để in luáºn văn. Äúng là vì nắm được Ä‘iểm nà y, lại nháºn định ngưá»i ngân hà ng có tiá»n, lại thêm sức ảnh hưởng cá»§a chiêu bà i tòa soạn báo cấp quốc gia, cho nên Văn Dương má»›i thà nh công việc nà y.
Tiếu Giai nói xong, bốn chai bia cÅ©ng hết. TÃnh ra hai ngưá»i uống hết tám chai, chia Ä‘á»u má»—i ngưá»i bốn chai. Hạ Tưởng không vấn đỠgì, bốn chai bia không thể khiến hắn gục được, nhưng không ngá» Tiếu Giai lại mắt mÆ¡ mà ng, ba phần men say nhưng vẫn thần trà thanh tỉnh, không say, tuy nhiên cÅ©ng khiến cô tăng thêm mấy phần quyến rÅ©.
Tiếu Giai nhìn thẳng Hạ Tưởng, há»i:
- Thế nà o? Có cảm tưởng gì? Có muốn cùng tôi là m đại sá»±, kiếm mấy trăm ngà n không? Äá»i ngưá»i có rượu là phải uống, có tiá»n là phải kiếm!
Hạ Tưởng cưá»i nói:
- Không thể tưởng được cô lại có thể sảng khoái như váºy, tôi nghe mà nhiệt huyết sôi trà o, quả tháºt muốn nhảy dá»±ng lên là m đại má»™t hồi, kiếm má»™t khoản lá»›n.
Tiếu Giai nheo mắt nhìn Hạ Tưởng, biết hắn nói má»™t đằng nghÄ© má»™t nẻo, châm chá»c nói:
- Nói hay nhỉ, tuy nhiên nhìn bá»™ dạng chú có vẻ vẫn chưa động tâm, khẳng định là đang suy nghÄ©, vì sao tôi Ä‘i theo Văn Dương, cuối cùng Văn Dương lại không chia tiá»n cho tôi? Nói cho chú biết nà y Hạ Tưởng, chú đừng khinh thưá»ng tôi, tôi không phải loại đà n bà vì tiá»n liá»n lên giưá»ng vá»›i ngưá»i khác. Tôi có giá»›i hạn cá»§a mình!
Khi nói lá»i nà y, trong mắt Tiếu Giai thoáng hiện vẻ không cam lòng và bất mãn. Hạ Tưởng là m bá»™ không thấy, nhìn đồng hồ đã hÆ¡n chÃn giá» tối liá»n phất tay nói:
- Ông chá»§, tÃnh tiá»n.
Tiếu Giai không cam lòng, giơ tay ngăn Hạ Tưởng lại:
- Chá» má»™t chút Hạ Tưởng. Vì sao chú không mở miệng há»i rốt cuá»™c tôi và Văn Dương đã xảy ra cái gì? Vì sao không động tâm? Chẳng lẽ là sợ tôi lừa chú?
Dưới tình thế cấp bách, bà n tay nhá» bé cá»§a Tiếu Giai đặt trên tay Hạ Tưởng. Hạ Tưởng cảm thấy trên tay truyá»n đến cảm giác nóng hổi, mịn mà ng, liá»n cúi đầu xuống nhìn. Bà n tay Tiếu Giai nhá» bé trắng nõn, hÆ¡i xanh xao, rất cân xứng, không lá»›n không nhá», quả nhiên là là bà n tay ngá»c đẹp nhất mà Hạ Tưởng từng được thấy.
Bá»—ng nhiên nhá»› tá»›i việc in dấu tay cá»§a Ä‘á»i sau, Hạ Tưởng thốt lên:
- Tiếu Giai, tay cô đẹp tháºt. Nếu sau nà y in dấu tay, cÅ©ng có thể kiếm tiá»n.
Năm 1998 còn chưa có khái niệm in dấu tay, Tiếu Giai không hiểu được Hạ Tưởng nói gì, hÆ¡i sá»ng sốt:
- Chú nói gì?
Lúc nà y Hạ Tưởng mới ý thức được mình nói sai, vội và ng chuyển đỠtà i:
- Cứ rá»i khá»i đây rồi nói. Ở đây đông ngưá»i há»—n tạp, không phải nÆ¡i nói chuyện.
Tiếu Giai gáºt đầu, lúc nà y má»›i phát hiện tay hai ngưá»i còn Ä‘ang dÃnh và o nhau, mà còn là tay cô chá»§ động nắm chặt lấy tay Hạ Tưởng. Cô không khá»i đỠmặt, vá»™i và ng rụt tay vá», xấu hổ nói:
- Tay lợn của chú toà n mỡ, tránh xa tôi ra một chút.
Hạ Tưởng thuáºn miệng nói:
- Tôi còn Ä‘ang tưởng rằng sao lại trÆ¡n mịn như váºy, vừa rồi còn tưởng là tay tôi mịn mà ng, giá» má»›i biết được hóa ra toà n mỡ..
Hắn cưá»i như không nhìn Tiếu Giai, trên mặt vừa có vẻ trẻ con cá»§a sinh viên má»›i ra trưá»ng, trong mắt lại có vẻ thà nh thục và giảo hoạt.
Tiếu Giai bất giác hoảng hốt, trong lòng hiện lên má»™t tia bối rối, không khá»i nghÄ© rốt cuá»™c là hắn tháºt tâm hay vô ý? Thấy hắn đứng đắn thì như má»™t sinh viên ngây ngô, lúc vui đùa lại như má»™t ngưá»i đà n ông đã và o Ä‘á»i nhiá»u năm, nói chuyện lại cẩn tháºn, vừa có chừng có má»±c là m ngưá»i ta không thể phát hiện Ä‘iểm gì xấu. Hạ Tưởng nà y trước kia nhìn như má»™t gã ngá» nghệch, hiện tại tiếp xúc thấy cÅ©ng là má»™t ngưá»i đà n ông khá khôi hà i, rất nam tÃnh.
Tim Tiếu Giai Ä‘áºp loạn xạ, ánh mắt như vô tình liếc Hạ Tưởng:
- Không tá» tế. Không thể tưởng tượng được chú cÅ©ng biến thà nh ngưá»i xấu. Trước kia còn nghÄ© chú là chÃnh nhân quân tá». Äà n ông không có mấy ngưá»i tốt.
Äả kÃch hÆ¡i lá»›n. Hạ Tưởng vừa trả tiá»n vừa cưá»i ha hả không ngừng, cÅ©ng không nói tiếp. Nói hắn không hỠđộng tâm vá»›i Tiếu Giai là nói dối. Äã là đà n ông, khó tránh khá»i có chút ý tưởng vá»›i mỹ nữ là chuyện bình thưá»ng. Huống chi Tiếu Giai là mỹ nhân mà bất kể Ä‘i đến đâu cÅ©ng khiến ngưá»i ta phải chú ý. Nhưng nếu nói muốn phát sinh gì đó vá»›i cô, vá»›i tình cảnh và tâm tình hiện tại cá»§a hắn, tháºt sá»± không có tâm tư đó. Hắn không phải là hoà n toà n không tin Tiếu Giai, cÅ©ng không phải là không muốn kiếm tiá»n, mà chÃnh là không muốn là m sá»± tình phạm pháp.
Lén dùng con dấu công ty, lấy danh nghÄ©a tòa soạn báo cấp quốc gia. Äây rõ rà ng là hà nh vi trái pháp luáºt. Không nói đến việc viết thư thu phà và mua bán sách là hà nh vi trái pháp luáºt, nếu tháºt sá»± ham miếng lợi nhá» trước mắt, vá» sau cho dù hắn thà nh công mượn lá»±c Lý Äinh SÆ¡n và Tống Triêu Äá»™ tiến và o quan trưá»ng, rất có thể nhiá»u năm sau sẽ có ngưá»i tóm lấy chuyện nà y, đẩy hắn và o chá»— chết..
Tà i sản của Tiểu Mùi
Äã có 3 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Tiểu Mùi
18-04-2011, 01:50 PM
Dê lắm nhưng mà lá»±c bất tòng tâm Cuồng Dâm Äại Nguyên Soái
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Tiểu Thị Gia Tá»™c
Bà i gởi: 2,196
Thá»i gian online: 3 ngà y 5 giá» 47 phút
Thanks: 1,235
Thanked 23,585 Times in 1,872 Posts
Quan Thần
Tác giả: Hà Thưá»ng Tại
Chương 9:Tội ác dưới bóng đêm
Nhóm dịch: Quan Trưá»ng
Biên táºp: metruyen.com
Không kìm được việc nhá» sẽ bị loạn việc lá»›n. Hạ Tưởng có hÆ¡n ngưá»i thưá»ng 12 năm tái sinh, giá» không còn nóng máu và kÃch động như cái tuổi 23 hiện tại mà có vẻ trầm ổn và chÃn chắn.
Tuy nhiên thu hoạch lá»›n nhất cá»§a việc nà y là hắn có thể hoà n toà n yên tâm buông tay là m những việc mà mình tÃnh toán. Khi tá»›i thá»i Ä‘iểm mấu chốt sẽ không cần phải lo lắng bị Văn Dương đá Ä‘Ãt.
Ra khá»i quán Túy Xuân Phong, hai ngưá»i bước Ä‘i trong bóng tối dá»c bá» sông Bách TÃnh trở vá» nhà . Nhà Hạ Tưởng thuê ở cùng má»™t khu vá»›i biệt thá»± mà công ty thuê, tuy nhiên chỉ là má»™t phòng nhá» trong khu, má»—i tháng 80 tệ. Hắn không biết Tiếu Giai ở đâu liá»n thuáºn miệng há»i cô ở đâu để đưa cô trở vá».
Ãnh mắt mÆ¡ mà ng cá»§a Tiếu Giai lóng lánh trong bóng đêm là m say lòng ngưá»i, giống như hai vì sao sáng láºp lòe trong bóng tối. Khi thì cô chắp hai tay sau lưng, khi lại vung vẩy tay, vui vẻ như má»™t cô bé được ngưá»i lá»›n cho kẹo. Bởi vì hai ngưá»i Ä‘i gần sát nhau, tay cá»§a Tiếu Giai thỉnh thoảng lại vô tình chạm và o tay Hạ Tưởng, tháºm chà còn có má»™t lần dừng lại trên đùi hắn. Tiếu Giai giáºt mình nhưng sau đó lại vẫn vung vẩy tay như trước.
Tiếu Giai nhăn mũi, hơi có chút không vui nói:
- Mấy giá»? Sá»›m như váºy vá» nhà là m gì? Äi vá»›i tôi má»™t chút!
Hạ Tưởng nhìn chiếc máy nhắn tin NEC cá»§a mình, trên mà n hình mà u lam hiện ra đã là chÃn giá» rưỡi tối. Chiếc NEC nà y cá»§a hắn giá 1500 tệ, là sau khi hắn tốt nghiệp, tÃch cóp tiết kiệm, giảm ăn giảm mặc cả ná»a năm trá»i má»›i mua được. Vốn hắn định dùng toà n bá»™ khoản tiá»n nà y tá»›i huyện Bá cá»§a thà nh phố Chương Trình thăm Dương Bối, kết quả khi gá»i Ä‘iện thoại gặp được Dương Bối lai bị cô nói muốn chia tay hắn. Nguyên nhân là mẹ cô ép cô, hÆ¡n nữa cô và hắn cách xa nhau tá»›i 500 km, muốn Ä‘iá»u đến gần nhau là gần như không có khả năng, cho nên Ä‘au dà i không bằng Ä‘au ngắn, so vá»›i việc hai ngưá»i không thể thá»±c hiện được nguyện vá»ng, thà rằng cô lá»±a chá»n chia tay.
Hạ Tưởng nhá»› rõ lúc đó khi buông Ä‘iện thoại xuống, 1500 tệ mà hắn vất vả tÃch cóp suýt nữa bị hắn xé thà nh đống giấy vụn. Hắn giống như từ lá»a nóng mùa hè chỉ má»™t bước đã rÆ¡i và o giữa hồ nước trong băng tuyết ngáºp trá»i, toà n thân lạnh lẽo, đứng thẳng tại chá»— mưá»i phút không hỠđộng Ä‘áºy.
Chá»§ nhân quán Ä‘iện thoại nà y là má»™t bà già mặt mÅ©i hiá»n là nh, lắc đầu thở dà i nói:
- Lại má»™t kẻ đáng thương. Chà ng trai, đừng vướng báºn trong lòng. Trên Ä‘á»i nà y thứ vướng báºn nhất chÃnh là tình cảm, nhưng dá»… quên nhất cÅ©ng chÃnh là tình cảm...
Hạ Tưởng cÅ©ng không thể nhá»› nổi hắn đã quay trở vá» như thế nà o, nằm mê man trên giưá»ng liên tiếp ngá»§ má»™t ngà y má»™t đêm, sau đó thức dáºy rá»a mặt, không nói hai lá»i Ä‘i tá»›i quán mua má»™t chiếc di động. Vốn hắn muốn mua Motorola, nhưng không biết ma xui quá»· khiến thế nà o không ngá» lại mua má»™t chiếc máy nhắn tin NEC.
Ở năm 1998, máy nhắn tin NEC tiêu thụ rất tốt ở trong nước, nhưng ở và i năm sau, dưới sá»± cạnh tranh kịch liệt giữa các hãng lá»›n, đà nh phải thất bại thảm hại, ảm đạm rá»i khá»i thị trưá»ng trong nước.
Sau khi tiêu tiá»n, hắn cảm giác tinh thần khôi phục lại rất nhiá»u. Lúc nà o cÅ©ng mang theo máy nhắn tin nhắc nhở cho hắn việc thất tình là sá»± tháºt. CÅ©ng may sức chịu đựng cá»§a con ngưá»i là vô cùng kiên cưá»ng, không quá lâu, Hạ Tưởng liá»n bắt buá»™c mình quên Ä‘i lai lịch cá»§a chiếc máy nhắn tin, chi coi nó là má»™t công cụ thông tin bình thưá»ng. Kiếp trước, từ sau khi chia tay Dương Bối, hắn không còn gặp lại cô lần nà o nữa. Chỉ có Ä‘iá»u sau nà y nghe bạn há»c nói, Dương Bối trở lại huyện, được con trai cá»§a Phó chá»§ tịch huyện nhìn trúng, rất nhanh Dương Bối liá»n gả cho y. Vá» phần sá»± tình sau đó thế nà o thì cÅ©ng không nghe ai nói thêm gì cả...
Trong lúc vô ý cầm máy nhắn tin lên xem, khiến Hạ Tưởng nghÄ© tá»›i Dương Bối. Hắn không khá»i nhá»› tá»›i mối tình đầu, nhá»› tá»›i thá»i gian ở cùng Dương Bối, nhá»› tá»›i sá»± dịu dà ng và săn sóc cá»§a cô, nhá»› tá»›i dáng ngưá»i thon thả và khuôn mặt tinh xảo cá»§a cô, trong lòng hắn không kìm nổi hiện lên chút hoà i niệm.
Dù sao Dương Bối cÅ©ng là ngưá»i con gái đầu tiên mà hắn yêu thương sâu sắc.
Vẻ thất thố của Hạ Tưởng hiện lên trong mắt Tiếu Giai. Cô bất mãn nói:
- Äứng cùng vá»›i tôi mà lại nghÄ© tá»›i ngưá»i con gái khác. Äầu tiên phải nghÄ© tá»›i tôi...
Hạ Tưởng có chút tức giáºn vì Tiếu Giai đột nhiên đánh gãy suy nghÄ© cá»§a mình, lại nghÄ© tá»›i ná»a năm vừa rồi gần như ngà y nà o cô cÅ©ng ở cùng chá»— vá»›i Văn Dương, hắn không khá»i giáºn dữ:
- Tôi và cô chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thưá»ng, tôi thÃch nghÄ© tá»›i ai thì nghÄ©, cô quản được sao? Có biết là quản nhiá»u việc rá»—i hÆ¡i thì ăn nhiá»u rắm không? Cô có tư cách gì quản tôi?
Tiếu Giai sá»ng sốt, khiếp sợ vì khà thế bá»™c phát không ngá» cá»§a Hạ Tưởng. Cô đứng ngây tại chá»—, tim Ä‘áºp loạn xạ, sợ tá»›i mức biến sắc, ấp úng nói:
- Hung cái gì mà hung, có bản lÄ©nh hù dá»a tôi, sao không có can đảm là m việc vá»›i tôi? Hay là chú sợ bị Văn Dương phát hiện, sợ bị hắn tá»›i tố cáo vá»›i giám đốc Lý. Nói cho chú nà y Hạ Tưởng, Văn Dương không dám đâu. Chú nói má»™t câu Ä‘i, rốt cuá»™c có muốn cùng viết thư vá»›i tôi không?
Bá» ngoà i trấn tÄ©nh không thể che giấu được ná»™i tâm kinh hãi, Tiếu Giai chỉ cảm thấy Hạ Tưởng trước mặt vẫn là Hạ Tưởng trước kia, nhưng toà n thân đã bao phá»§ má»™t khà thế không thể xâm phạm, ánh mắt lạnh như băng, mặt không chút thay đổi, là m ngưá»i ta sợ.
Sao lại thế nà y, sao má»™t ngưá»i trước sau lại tương phản to lá»›n như thế? Äến lúc nà y Tiếu Giai không thể tin được Hạ Tưởng trước mắt mình lại là nam sinh viên má»›i tốt nghiệp vẫn trầm mặc Ãt lá»i, chưa bao giá» so Ä‘o vá»›i ai lúc trước.
Hạ Tưởng ý thức được mình thất thố, lúc nà y má»›i phát hiện hóa ra cho tá»›i giá», Dương Bối vẫn giữ má»™t vị trà rất trá»ng yếu sâu trong ná»™i tâm hắn. Hắn thầm thở dà i, lúc nà y má»›i ngẩng đầu nhìn Tiếu Giai, cưá»i xin lá»—i:
- Quá chén, đừng để ý. Tôi không phải không muốn viết thư, chỉ có Ä‘iá»u không rõ, kỳ tháºt chuyện nà y cô hoà n toà n có thể là m má»™t mình, vì sao còn muốn tá»›i tìm tôi?
- Bởi vì tôi cảm thấy chú thà nh tháºt tin cáºy, có thể tÃn nhiệm, đồng thá»i tôi và giám đốc Lý quan hệ không tốt, nếu chẳng may sá»± việc bị lá»™, cÅ©ng có chú ra mặt thanh minh vá»›i giám đốc Lý.
- Còn gì nữa?
Hạ Tưởng vẫn không nghĩ rằng đây là toà n bộ suy nghĩ của Tiếu Giai.
- Còn nữa là ...
Äá»™t nhiên trên mặt Tiếu Giai đỠnhư ráng chiá»u, mặc dù trong bóng tối má» má» vẫn có thể thấy vẻ thẹn thùng đầy kiá»u diá»…m trên mặt cô, khiến Hạ Tưởng Ä‘ang có men rượu trong ngưá»i, suýt nữa không kìm lòng nổi.
Tiếu Giai cắn răng, nói gằn từng tiếng:
- Còn nữa chÃnh là , nếu bắt buá»™c phải dá»±a và o má»™t ngưá»i đà n ông má»›i có thể phát tà i, tôi tình nguyện lá»±a chá»n ngưá»i đà n ông nà y trẻ tuổi má»™t chút, đẹp trai phong độ má»™t chút, đối xá» tốt vá»›i tôi má»™t chút, tốt nhất còn có thể nghe lá»i tôi má»™t chút mà không phải là má»™t gã đà n ông trung niên keo kiệt, đáng khinh. Hạ Tưởng, tôi nói tháºt cho chú biết, giữa tôi và Văn Dương chẳng phát sinh gì cả. Tôi và hắn chỉ lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Hắn muốn chiếm lấy thân thể tôi, tôi muốn lợi dụng sắc đẹp cá»§a mình để kiếm tiá»n. Kết quả là tôi vẫn không gạt được hắn, cuối cùng hắn lấy thân thể tôi để uy hiếp tôi, nếu tôi không đáp ứng lên giưá»ng vá»›i hắn, hắn sẽ không chi cho tôi 500 ngà n. Tuy rằng tôi yêu tiá»n nhưng tôi cÅ©ng biết rõ, không thể nói Ä‘iá»u kiện vá»›i kẻ lang sói. Nếu thá»±c sá»± phải đáp ứng hắn, có lẽ tôi không những không lấy được tiá»n mà còn tiện nghi không công cho tên khốn khiếp đó!
Nói xong lá»i cuối cùng, Tiếu Giai gần như là nghiến răng nghiến lợi, gương mặt xinh đẹp toát lên vẻ tà n nhẫn. Tuy rằng vì cô quá mức xinh đẹp nên không có má»™t chút lá»±c uy hiếp nà o nhưng Hạ Tưởng vẫn không kìm nổi nghÄ© rằng tháºt không thể coi thưá»ng Tiếu Giai nà y. Cô yêu tiá»n không có gì là sai, sai là ở chá»— thÃch chÆ¡i vá»›i lá»a mà không biết rằng so sánh vá»›i đà n ông, phụ nữ luôn là phe yếu thế, chÆ¡i vá»›i lá»a có ngà y bị lá»a cháy tay.
CÅ©ng như má»™t con cừu và má»™t con sói già chÆ¡i trò trốn tìm. Cừu có thông minh thế nà o thì cuối cùng cÅ©ng khó thoát khá»i kết cục bị sói già ăn thịt.
Hạ Tưởng suy nghĩ một chút, nói:
- Äể tôi suy nghÄ© kỹ má»™t chút, việc nà y không gấp được. Chúng ta không thể so được vá»›i Văn Dương. Hắn là phó giám đốc, trá»±c tiếp quản lý con dấu. Tôi nghÄ© biện pháp xem có thể khiến giám đốc Lý thu hồi con dấu, như váºy chúng ta còn có cÆ¡ thá»±c hiện.
Lá»i nà y cá»§a Hạ Tưởng tuyệt đối là ứng phó, tuy nhiên lại hợp tình hợp lý. Tiếu Giai bất mãn trong lòng nhưng không có gì để nói, đà nh phải cúi đầu dùng chân vẽ mấy vòng tròn trên mặt đất, lúc sau má»›i ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt câu hồn ngưá»i, cố gắng dÅ©ng khà nói:
- Hạ Tưởng, tôi ở thôn Bắc Äá»™, hÆ¡i xa công ty. Nếu không tối nay anh ở lại má»™t chút.
Có mỹ nữ chá»§ động nhảy và o lòng thì bất cứ đà n ông bình thưá»ng nà o Ä‘á»u động tâm. Hạ Tưởng cÅ©ng không ngoại lệ, tuy nhiên hắn vẫn không tá»›i mức bị sắc đẹp cá»§a Tiếu Giai là m mê muá»™i đầu óc nghÄ© rằng sau khi phát sinh quan hệ vá»›i Tiếu Giai là có thể vẫy tay tạm biệt. Tiếu Giai rất xinh đẹp nhưng cÅ©ng là má»™t cô gái tâm cÆ¡ thâm trầm, vì kiếm tiá»n mà bất cứ thá»§ Ä‘oạn nà o cÅ©ng dám dùng. Lúc nà y Hạ Tưởng Ä‘ang có tÃnh toán khác, tái sinh sau 12 năm khiến hắn hiểu má»™t việc, rất nhiá»u sá»± việc không thể chỉ nhìn biểu hiện bá» ngoà i. Là m ngưá»i phải có giá»›i hạn, vấn đỠnguyên tắc nhất định phải nắm tháºt chặt, nếu không má»™t khi phát sinh sá»± việc sẽ dẫn tá»›i tai ương ngáºp đầu.
- Tôi đưa cô trở vá», hiện tại còn sá»›m, hÆ¡n nữa cÅ©ng không xa lắm.
Hạ Tưởng uyển chuyển cự tuyệt Tiếu Giai.
Trong mắt Tiếu Giai thoáng lóe lên má»™t tia thất vá»ng, láºp tức mỉm cưá»i, trong nụ cưá»i không ngá» còn có má»™t tia đắc ý nho nhá». Cô Ä‘ang định nói gì bá»—ng nhiên biến sắc mặt, tiến lên ôm chặt lấy cánh tay Hạ Tưởng, dán sát và o ngưá»i hắn, bá»™ ngá»±c cô cÅ©ng ép và o thân thể hắn, khẽ run lên nói:
- Có hai ngưá»i cứ như ma quá»· vẫn Ä‘i theo sau lưng chúng ta.
Hạ Tưởng nhìn lại, quả nhiên trong bóng đêm có hai thằng ranh tuổi chừng 20 Ä‘ang loạng choạng Ä‘i tá»›i, vừa tá»›i gần đã thấy hÆ¡i rượu xá»™c và o mÅ©i. Má»™t tên trong đó mặc áo sÆ¡ mi hoa, tay cầm ná»a hòn gạch, dáng vẻ lưu manh nói
- Bằng hữu, chúng tao Ä‘i theo hai ngưá»i đã ná»a ngà y, hiểu biết má»™t tình huống: chú không phải bạn trai cô em nà y, không đáng ra mặt cho cô ta. Thế nà o, hôm nay mấy anh cao hứng, nể mặt chú. Hiện tại chú quay ngưá»i Ä‘i coi như không phát hiện Ä‘iá»u gì, để cô em nà y lại cho anh em bá»n anh vui vẻ.
Một tên khác cởi trần, trước ngực lộ ra hình xăm đầu sói, vẻ mặt hung ác, bẻ đốt ngón tay rắc rắc, nói:
- Nếu thức thá»i thì khẩn trương, chạy trốn cà ng nhanh cà ng tốt, nếu không để mấy anh đây giãn gân cốt cho chú!
Tiếu Giai sợ tới mức mặt mũi trắng bệch không còn chút máu.
Tà i sản của Tiểu Mùi
Äã có 2 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Tiểu Mùi
Từ khóa được google tìm thấy
4vn quan than , do thi quan gia , do thi quan than , do thi quan than 4vn , do thi quan than 4vn.eu , doc truyen quan than 4vn , dothiquanthan , èìåíèíû , gia han do 365 , giữa các quan thần , hà thưá»ng tại , qan than 4vn , quan gia 4vn , quan gia. 4vn , quan khà , quan tâần , quan than , quan than 4 vn , quan than 4v2 , quan than 4vn , quan than 4vn. , quan than 4vn.eu , quan than 4vn.eu/forum , quan than 533 , quan than aiha thuong t , quan than chuong 450 , quan than chuong 453 , quan than do hi 4vn , quan than do thi , quan than do thi 4vn.eu , quan than eu.vn , quan than full , quan than ha thuong , quan than ha thuong tai , quan than kiemgioi , quan than luong son , quan than luong son bac , quan than metruyen , quan than on 4vn.eu , quan than quan truong , quan than truyen do thi , quan than truyenhix , quan than txt , quan than-ha thuong tai , quan thanh 4vn , quan thanh kiemgioi , quan thần , quan thần 374 , quan thần 485 , quan thân.4vn , quan thãn 4vn , quan thẦn , quan thần , quan thần 4vn , quan thần 4vn.eu , quan thần c510 , quan thần chương , quan thần chương 500 , quan thần chương 84 , quan thần kiemgioi , quan thần luongsonbac , quan trưá»ng 4vn , quan trường 4vn.eu , quanthan , quanthan 93 , quanthan full , quanthanl , quanthanvothuong , quqn than , site:4vn.eu quan than , thần quan. , truyện quan than , truyện quan thần , truyện quan thần 4vn , truyen do thi - quan gia , truyen do thi quan gia , truyen do thi quan than , truyen do thi than nhan , truyen quan than , truyen quan than 4vn , truyen quan than c , truyen quan than full , truyen quan than4vn , trương thần quan , tuchangioi-quan than , tuchangioi-quanthan , uan:-) than , vu an do thi q5 , xông hÆ¡i ở q4