Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #11  
Old 15-07-2008, 08:19 AM
haitc's Avatar
haitc haitc is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 548
Thời gian online: 1 ngày 15 giờ 54 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 191 Times in 137 Posts
Chương 10

Cô gái họ Tổ


Kim Nguyên Bá lên tiếng vâng dạ và lại đưa tay vẫy về phía trong.
Từ trong, hai tên tỳ nữ bước ra nâng bầu rượu ngọc châm đầy từng chén.
Tổ Tài Thần nâng chén:
- Đây vốn là thứ rượu mà Tổ gia chuyên đặc chế, mệnh danh là “phước lộc thọ tửu”, cái tên tuy không được thanh, nhưng rượu thì kha khá, xin thỉnh nhị vị thưởng thức vài chén cho vui.
Sau chén rượu thứ nhất, Tổ Tài Thần ân cần thỉnh khách cầm đũa ngọc.
Lão nói những thứ trên bàn tiệc đều do đầu bếp trứ danh của năm tỉnh miền tây.
Quả thật, thức ăn không những toàn món quý, mà mùi vị vào miệng thật không thể nào chê nổi.
Rượu qua ba tuần, Tổ Tài Thần mới vào đề:
- Đêm nay gọi là đêm cơ giao diện kiến, nói “diện kiến” thì cũng có vẻ không cần thiết lắm vì công tử đây vốn là kim chi ngọc điệp, nhân phẩm của công tử chỉ nhìn qua là cũng đã biết ngay, chỉ riêng phần tiên nữ của lão phu thì mới đúng là chuyện mà lão phu áy náy, vì tuy tiểu nữ có được một sắc đẹp trời ban, nhưng từ nhỏ vốn được nâng niu chiều chuộng nên quen nết, có lẽ rất khó mà đảm đang… Thất Cách Cách cười:
- Từ nhỏ đã sinh hoạt trong nhung lụa thì làm sao tránh khỏi chuyện quen nết được… Tổ Tài Thần lắc đầu:
- Hai tiếng “nhung lụa” thật tình lão phu không dám nói trước nhị vị Hoàng Tộc, lão phu rất hiếm cái danh hào phu của mình.
Thất Cách Cách nói:
- Tổ lão quá khiêm nhường, sau này, khi lệnh ái và công tử Phúc An thành thân, văn võ bá quan Mãn Châu chúng tôi đâu còn ai dám nói ngang hàng Tổ lão.
Tổ Tài Thần cười:
- Thật tình lão phu không dám cao vọng như thế ấy, chỉ mong sau này đại sự thu về một mối, nhị vị không quên lão phu đã góp chút sức mọn là đủ lắm.
Thất Cách Cách nói:
- Coi, Tổ lão sao lại nói như thế, về phương diện công luận, công sức đều thuộc về một mối cho tệ quốc, Tổ lão là ngừơi có công không cần phải bàn luận, Tổ lão là hoàng thân quốc thích, tự nhiên là phải được hưởng vinh hoa phú quý.
Tổ Tài Thần nói:
- Thất Cách Cách nói như thế, lão phu xin chân thành cảm tạ.
Oâng ta nâng chén:
Kính thỉnh nhị vị.
Và quay lại vẫy tay.
- Cho vời tiểu thư.
Kim Nguyên Bá cao giọng truyền lịnh vào trong.
Sau đó mấy giây, từ phía hậu viện ló ra bốn ngọn đèn lồng bốn cô a hoàn vịn một thiếu nữ chầm chậm đi ra.
Tự nhiên đó là dáng cách của một tiểu thư đài các, họ yếu đuối hẳn là chuyện tự nhiên, nhưng không phải yếu đến mức phải đỡ như con bệnh, chỉ có điều họ phải cầm lối đó, vì đó là dáng cách của con nhà khuê các cần phải có để tăng cái đài cát của họ hơn lên.
Những cô gái con nhà giàu nhưng khi họ làm dáng cách như thế có đôi khi trông buồn cười, nhất là những cô gái không có đủ người cân đối, trái lại, cô gái con nhà họ Tổ có khác, chẳng những gương mặt của cô ta quá gầy mà vóc ngừoi lại đúng y là “cành liễu đương xuất” chính vì vóc người dịu dàng yểu điệu của nàng thật xứng để cho người nâng đỡ.
Sự có mặt của cô gái nhà họ Tổ, làm cho khắp vườn về đêm như sáng rực hơn chính luôn cả Thất Cách Cách, làm cho Phúc An không nói, hắn ngồi như kẻ mất hồn.
Kể ra thì gã công tử Hoàng Tộc Mãn Châu quả là có phúc, tuy hắn vào thành là bị một phen khiếp vía, nhưng bù lại hắn được ngừơi như ngọc như hương thế đó, sự kinh ngạc vừa qua thật chẳng thấm vào đâu.
Giá như hắn bị thêm một vài trận như thế nhưng được một cô vợ xinh đẹp như thế thì cũng chẳng sợ gì.
Cô gái họ Tổ theo sự vịn đỡ của bốn ả nữ tỳ chầm chậm bước ra, đi thẳng về hướng bàn tiệc.
Phúc An ngồi mở tròn đôi mắt sững sỡ Ngay lúc đó, chợt nghe có tiếng người như cảm thán:
- Phúc công tử quả thật là ngừơi phúc đức, được một người vợ như thế quả có thể làm cho tất cả thiên hạ hờn ghen… Mọi người còn đang giật mình vì câu nói thình lình, thì trước mắt họ chợt thấy tà áo trắng bật lên, bây giờ thì giữa bốn cô ả hoàn bỗng có thêm người nữa.
Bạch Y Khách Lý Đức Uy.
Thật quả là chuyện kinh hoàng, không những Tổ Tài Thần và Phúc An công tử biến sắc mà luôn cả Thất Cách Cách cũng nhuốm mình… Mấy cô ả hoàn kêu lên một tiếng nho nhỏ, họ xúm nhau vịn vị tiểu thư thụt ra sau.
Mọi người đều kinh ngạc, nhưng cô gái họ Tổ thì bình tĩnh lạ lùng, cô ta nhìn Lý Đức Uy bằng đôi mắt thản nhiên.
Nói thì lâu, nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, từ khi tiếng nói của Lý Đức Uy cất lên cho đến lúc mọi người nhìn thấy thì hắn đã đứng sát bên cô gái nhà họ Tổ.
Kim Nguyên Bá và bốn tên vệ sĩ Mãn Châu đã nhích lên.
Ngừơi thứ nhất nhảy tới là Kim Nguyên Bá, tiếp theo sau bốn gã vệ sĩ Mãn Châu, họ chuẩn bị hành động.
Lý Đức Uy bước qua đứng thật sát cô gái họ Tổ, hắn nắm tay nàng cười nói:
- Tại hạ không muốn làm mất vui buổi hội ngộ đêm nay, mà chắc chủ nhân Tổ lão cũng không muốn thế.
Kim Nguyên Bá khựng lại, hắn trừng mắt quát:
- Buông ra.
Lý Đức Uy điềm đạm mỉm cười:
- Xin chư vị đừng hiểu lầm, tại hạ không hề có một ác ý nào cả, chẳng qua thấy vị tiểu thư đây yếu quá, tại hạ sợ làm kinh động nên vịn cho nàng đứng vững, Tổ cô nương là kim chi ngọc điệp, một mai mà vấp ngã, chắc chắn không làm chuyện chơi đâu.
Câu nói có thật tình, nhưng Kim Nguyên Bá và những ngừơi có mặt thay đều biết đó là lời cảnh cáo.
Quả nhiên, Kim Nguyên Bá khựng lại trừng trừng đôi mắt nhưng không dám có một thái độ nào, bốn tên vệ sĩ Mãn Châu cũng im không nhúc nhích.
Nhưng như cảm thấy mình bất lực, nhưng không làm thinh, Kim Nguyên Bá khựng lại rồi thét:
- Tên kia, ngươi là người gì mà dám đụng tới tiểu thư như thế?
Lý Đức Uy mỉm cười:
- Đường đường một vị thủ lãnh chi thiểm của nhà họ Tổ, sao lại có giọng điệu như bán chợ cá như thế ấy? Oâng bạn, không sợ làm mất mặt Tổ lão hay sao?
Kim Nguyên Bá chưa biết nói sao thì bằng một dáng cách hết sức bình tĩnh, Tổ Tài Thần khoát y:
- Đừng có thái độ lôi thôi như thế.
Kim Nguyên Bá cúi mặt ngậm câm luôn.
Thất Cách Cách vụt lên tiếng:
- Ta nhớ các hạ từng nói có đọc sách thành hiền, sao luôn cả câu “nam nữ thụ bất tương thân” mà không biết thế?
Lý Đức Uy điềm đạm mỉm cười:
- Thật rất khó mà được Thất Cách Cách đem cách thánh hiền ra dạy dỗ, nhưng con người của tại hạ từ trước đến nay là như thế, chuyện lớn thì cẩn thận, nhưng tiếc không bao giờ câu nệ , huống chi, chuyện đêm nay là chuyện cùng chẳng đã tại hạ phải tòng quyền.
Thất Cách Cách trầm giọng:
- Hãy buông Tổ cô nương ra rồi muốn nói gì cứ đến đây.
Lý Đức Uy hỏi:
- Thất Cách Cách thay chủ nhân mà mời tại hạ đấy à?
Thất Cách Cách gật đầu:
- Có thể nói như thế cũng được.
Lý Đức Uy nói:
- Cung kính bất như tòng mạng, mong Tổ lão và Thất Cách Cách có lòng mời, tại hạ xin vâng.
Hắn đưa một tay về phía trước và nói tiếp:
- Tổ cô nương, xin mời.
Cô gái họ Tổ khẽ động vành môi mọng đỏ, nàng nói một câu thật nhỏ:
- Đa tạ.
Lý Đức Uy vịn nàng bước thẳng vào.
Bốn cô tỳ nữ xanh mặt theo sau.
Cô gái họ Tổ còn trong tay hắn, không sao dám có cử chỉ gì tháo thứ.
Lý Đức Uy chẳng những không có vẻ sợ sệt, mà hắn lại rất tự nhiên, hắn dắt tay Tổ cô nương đi vào bằng dáng cách thong dong, y như đưa người thân vào dự tiệc.
Phúc An mở đôi mắt tròn xoe không nói được câu nào.
Lý Đức Uy làm như không hay biết, hắn đi vào giống như một thân hữu của chủ nhân.
Bước vào tới bàn tiệc, Tổ cô nương ngồi ngay xuống ghế, bây giờ Lý Đức Uy mới buông tay nàng và nói:
- Cảm tạ cô nương đã cho tại hạ được phần vinh hạnh.
Tổ cô nương nhoẻn miệng cười thật tự nhiên:
- Các hạ không cần khách sáo, đáng lý tôi phải cám ơn vì được các hạ dìu một đoạn đường.
Lý Đức Uy đứng sát bên cô gái, làm cho Kim Nguyên Bá và bốn tên vệ sĩ Mãn Châu đành phải đứng im.
Họ trừng trừng cặp mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Thế nhưng họ cũng chỉ đứng xa mà ngó chứ không dám nhích lên.
Tổ Tài Thần là con người khá bình tĩnh, lão quay lại hỏi Thất Cách Cách:
- Cứ theo cách nói thì hình như Thất Cách Cách có quen với hắn?
Kim Nguyên Bá vội nói:
- Bẩm chủ nhân, hắn là người đã cầm giữ Phúc An công tử đấy.
Tổ Tài Thần gục gật đầu:
- Ạ à.. thế sao?
Thất Cách Cách nói:
- Tổ lão không thấy à? Con ngừơi có nhiều bản lãnh lắm, chẳng những võ công cao mà cơ trí cũng nhiều.
Tổ Tài Thần gật đầu:
- Thật tình thì tôi vẫn không nhìn thấy, Tổ mỗ vốn là con người kém nhãn, không thấy nỗi thái sơn, thất kính, thất kính.
Lý Đức Uy cười:
- Tổ lão khách sáo quá, cùng một câu nói như thế, nhưng với Thất Cách Cách thì câu nói đó đã làm cho tại hạ tổn đức bình sinh.
Thất Cách Cách nói:
- Tôi làm gì có tư cách gì dám làm tổn đức các hạ, các hạ chỉ cần đưa tay là bắt được tôi ngay.
Câu nói của nàng tuy thật bình thường, nhưng vào lỗ tai của Lý Đức Uy, hắn cảm thấy ngay sự chua cay ray rức.
Tổ Tài Thần nói:
- Chẳng hay có thể ngồi uống vài chén được chăng?
Lý Đức Uy nói:
- Đã đến đây là có ý muốn rồi, đâu dám để Tổ lão có lời mời.
Hắn ngồi ngay xuống chẳng một chút gì khách sáo, tự nhiên là hắn ngồi sát cạnh Tổ cô nương.
Tổ Tài Thần vẫy tay:
- Bây đâu, thêm chén đây.
Kim Nguyên Bá tuân theo gọi vào trong.
Tổ Tài Thần hình như tửu lượng thuộc vào hạng siêu nhân.
Lý Đức Uy hình như hơn chứ không kém.
Phúc Lộc Thọ đúng là thứ hảo hạng của nhà họ Tổ, mùi nghe phưng phức mà vị thật ngọt lịm, nhưng không phải giám độ, chỉ cần vài chén là thấy choáng váng ngay.
Thế nhưng bây giờ thì cái chén lớn đã cạn rồi, gia nhân đã theo cái vẫy tay của Tổ Tài Thần mang lên chén khác.
Tự nhiên rượu càng nhiều, không khí chủ khách càng hẳn hòi, điều đó càng làm mắt Kim Nguyên Bá càng đỏ rực, thế nhưng hắn không làm sao được, hắn đành phải… đứng hầu. Đừng nói Kim Nguyên Bá, luôn cả Tổ tài thần cũng không có dám có ý nghĩ bất mãn nào.
Lý Đức Uy đang kèm cô gái cưng của lão, hắn là cái chén đá, hắùn có bể là phải lắm rồi, nhưng cái chén “kiểu” của lão đặt sát một bên.
Lão chỉ còn cách là uống rượu.
Có lẽ lão tin vào tửu lượng của mình, thế nhưng qua một hồi lâu, Lý Đức Uy vẫn như không.
Rượu là bản chất chớ không phải vấn đề tập luyện, tuổi Tổ Tài Thần có cao, tửu lượng có được nhiềm năm quen thuộc, nhưng với Lý Đức Uy thì chuyện đó không thấm tháp vào đâu.
Bây giờ thì Tổ Tài Thần đã hiểu rất rõ ràng, muốn lấy rượu để đánh ngã Lý Đức Uy không khác nào đưa tay đấm vào vách sắt, cuối cùng tay sẽ sưng lên.
Tổ Tài Thần đã biết, Thất Cách Cách lại càng biết sớm hơn.
Nàng biết rằng vào cách nào, sự tình bây giờ thượng phong là ở trong tay của Lý Đức Uy.
Nhìn lại Tổ cô nương, nàng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì.
Bình tĩnh được như thế, quả thật là một cô gái hiếm có.
Không ai có thể nhận được ý nàng, có thể nàng không am tường võ học, nàng không thấy sự thất bại của cha nàng, có thể nàng thấy sự thất bại đó, nhưng nàng cho rằng không quan hệ.
Nhưng nếu chuyện thất bại đối với nàng không quan hệ, thì mặc nhiên, cuộc họp mặt đêm nay với Thất Cách Cách và công tử Phúc An đối với nàng cũng không có gì quan trọng.
Không ai biết được lòng nàng.
Tổ Tài Thần nhìn chăm chăm vào Lý Đức Uy và vụt hỏi:
- Các hạ quý tính?
Lý Đức Uy thản nhiên:
- Lý Đức Uy.
- Các hạ năm nay được bao nhiêu tuổi?
Lý Đức Uy mỉm cười:
- Có lẽ lớn hơn lịnh ái và Thất Cách Cách đây vài tuổi, tuy nhiên, về rượu thì tại hạ vẫn có thể uống được một chén Phúc Lộc Thọ của Tổ gia mà chưa thấy ngà ngà, thế nhưng tại hạ tin rằng Tổ lão chỉ cần nửa chén thôi là đã say lúy tuý.
Thật là một câu nói không hề khách sáo, chưa ai dám tự khoe tửu lượng của mình như thế.
Dẫu sao Thất Cách Cách vẫn không thấy đó là người không biết khiêm nhường.
Vì nàng biết Tổ lão muốn dùng rượu để đánh ngã Lý Đức Uy, mà một khi rượu được mang ra làm vũ khí thì người tiếp nhận cũng phải trên tinh thần thượng võ, tinh thần thượng võ không nên khoe khoang, cũng không bao giờ quá tự khiêm.
Tổ Tài Thần hơi sửng sốt:
- Nhãn lực của các hạ khá lắm mà lòng tự tin cũng vững lắm.
Lý Đức Uy cười:
- Không tin thì làm sao dám nhận lời nhập tiệc.
Hắn liếc qua Thất Cách Cách và hỏi luôn:
- Chắc Thất Cách Cách cũng đồng ý với câu nói của tại hạ?
Thất Cách Cách làm thinh, nàng chỉ đưa mắt nhìn hắn chứ không lên tiếng.
Không biết vì men rượu đã thấm nhiều hay vì một lý do gì khác, đôi mắt nàng bây giờ thật long lanh.
Tổ Tài Thần lại hỏi:
- Chẳng hay các hạ là bậc cao nhân từ đâu tới?
Lý Đức Uy đáp:
- Điều đó Tổ lão có thể hỏi Thất Cách Cách, ngừơi biết rất rõ ràng.
Tổ Tài Thần liếc Thất Cách Cách.
Thất Cách Cách mỉm cười:
- Vị này bảo mình là một người buôn bán, Tổ lão thấy có giống thế không?
Tổ Tài Thần gật đầu nhè nhẹ:
- Tổ gia đời đời làm thương mãi, tự nhiên là phải biết những người buôn bán, vị lão đệ đây quả thật người buôn bán, có thể nói là cao thủ trong ngành buôn bán thì mới đúng.
Thất Cách Cách hơi sửng sốt nhưng rồi nàng lại cười:
- Tổ Tài Thần nói đúng lắm Tổ Tài Thần lại ngó ngó Lý Đức Uy:
- Lão đệ đã là người buôn bán thì như thế rất dễ dàng cho câu chuyện. Người buôn bán là người chỉ cần cầu lợi, lão phu buôn bán từ nhỏ, cũng chỉ cầu lợi, như vậy bây giờ bất cứ chuyện gì, chỉ cần có lợi cho cả đôi bên là ta có thể nói chuyện với nhau rất dễ dàng chỉ có những cái gì bất lợi thì không ai có thể lay chuyển được….
Bây giờ có thể nói thẳng được rồi, chẳng hay các hạ đến đây định bàn chuyện buôn bán nào đây?
Lý Đức Uy cười:
- Tổ lão đã nói thẳng như thế thì tiện biết bao. Đúng, tại hạ đến đây cốt bàn với Tổ lão về một chuyến buôn, chỉ có điều hoàn cảnh hiện tại có khác, bây giờ ở đây là bữa tiệc giữa Qúy gia và chư vị Hoàng Tộc Mãn Châu, nếu mình đem chuyện buôn bán ra bàn, chẳng hoá ra làm mất cả không khí vui của bữa tiệc hay sao?
Tổ Tài Thần nói:
- Chờ sau khi xong việc rồi mình bàn chuyện đó được không?
Lý Đức Uy gật đầu:
- Đúng như thế, tại hạ rất không muốn làm trở ngại đại sự của Tổ lão.
Tổ Tài Thần nhướng mày:
- Lão đệ thật là người thẳng thắn, bằng vào câu nói ấy lão phu có thể kết giao được với lão đệ rồi.
Lý Đức Uy mỉm cười:
- Tổ lão làm tại hạ vô cùng cảm kích.
Tổ Tài Thần nói:
- Vậy lão đệ hãy ngồi tạm uống rượu, lão phu cần làm cho xong chuyện.
Tổ cô nương vụt nói:
- Con nghe trong mình không được khoan khoái, phép cho con được cáo thối.
Tổ Tài Thần nhìn con gái:
- Thiên Hương… Tổ Thiên Hương đứng dậy.
- Con xin cáo thối, những chuyện còn lại hãy dành cho người khác.
Nàng đưa tay cho Lý Đức Uy:
- Các hạ dìu tôi vào đây, bây giờ lẽ phải là các hạ cũng dìu tôi trở vào trong.
Thất Cách Cách tái mặt… Lý Đức Uy cũng thoáng hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ thoáng qua hắn lấy ngay sự bình tĩnh, hắn cười:
- Thật vinh hạnh cho tôi.
Hắn đứng lên theo và đưa tay vịn đỡ cô gái ra khỏi ngôi nhà thuỷ tạ.
Kim Nguyên Bá da mặt từ xanh xuống tím ngắt:
Thất Cách Cách vùng đứng dậy:
- Phúc An, chúng ta đi.
Trong khoảnh khắc, Tổ Tài Thần vụt biến như một con người khác hẳn, tuy bộ quần áo vẫn như cũ, nhưng con người của lão khi đứng dậy như cao lớn hẳn lên, đôi mắt thường nhìn xuống của lão giờ đây cũng quắt lên chiếu thẳng ngời ngời dễ sợ.
Lý Đức Uy quay lại mỉm cười:
- Tổ lão, chính tôi cũng không hiểu cái nguồn lợi mà Tổ lão vừa nói đó từ đâu mà có?
Tổ Tài Thần trầm nặng mặt:
- Lão đệ, có người giúp cho lão đệ về chuyện đó, ta vốn là người cũng thuộc về con buôn chuyên nghiệp, thì không bao giờ chịu lỗ vạn nhất bị lỗ vốn một vố, ta sẽ lập tức lấy ngay trở lại sau đó, chứ không bao giờ chịu để lâu, còn lão đệ thì sao?
Lý Đức Uy gục gật đầu:
- Đồng ý với Tổ lão và tự nhiên là rất khó chịu làm một cuộc buôn bán nào đó nữa với Tổ lão, tuy nhiên, đã là buôn bán thì không ai chịu lỗ, nghĩa là cùng tính chuyện buôn bán với nhau, nhưng tại hạ không thể dám bảo rằng Tổ lão sẽ nhất định kiếm được số lời trở lại.
Tổ lão cười khà khà:
- Để thử xem, từ trước đến nay, công việc làm ăn của ta không bao giờ gặp trở ngại, luôn luôn là nhất phần xuôi thuận. Hôm nay tuy có không may một chuyến, nhưng đã là người biết điều thì việc không may ấy khó mà co hoài, có phải thế không?
Lý Đức Uy gật đầu:
- Tổ lão nói có lý, thế nhưng, biết đâu bắt đầu từ giờ phút này vận may của Tổ lão không còn nữa.
Tổ Tài Thần cười:
- Lão đệ, đã cùng là đồng nghiệp, lão đệ có thể cho ta một cơ hội không nhỉ?
Thừa biết lão muốn ám chỉ chuyện gì, Lý Đức Uy vội tránh xa Tổ Thiên Hương một khoảng và chấp tay sau đít đứng mỉm cười:
Kim Nguyên Bá thấy đúng là cơ hội, hắn lao mình tới, hai tay nhập một.
Đúng là chụp cơ hội để chiếm thượng phong, song chưởng của hắn với toàn lực đây ra như thế đó.
Lý Đức Uy nhướng mắt:
- Cung Thần, thật sự không phải tại hạ khinh khi, chứ thật tình thì các hạ không phải là đối thủ của ta đâu.
Hắn vừa nói vừa nghiêng mình để cho chưởng phong của Kim Nguyên Bá tống trợt ra sau, tay phải của hắn từ sau đít thò tới thật nhanh và cũng lấy lại thật nhanh… Kim Nguyên Bá hự lên một tiếng nhảy thốâi ra sau mấy bước… Tay phải của hắn buông xuôi xuống, không thấy hắn nhấc lên, cũng không thấy hắn dợm chân tới.
Tổ Thiên Hương tuy đứng sát bên nhưng mặt nàng thật thản nhiên y như không hề xảy ra chuyện gì.
Sự bình tĩnh của nàng từ trước đến sau thật là kỳ dị.
Cho dầu nàng là một cao thủ, nhìn thấy thủ thuật của Lý Đức Uy ít ra nàng cũng phải chú ý, thế nhưng nàng không hề liếc mắt cái nào, làm như hai người không từng giao thủ.
Tổ Tài Thần cũng khá bình tĩnh, ông ta không nói câu nào, đôi mắt cứ nhìn chăm vào mặt Lý Đức Uy và nhích lên một bước.
Tài sản của haitc

  #12  
Old 15-07-2008, 08:21 AM
haitc's Avatar
haitc haitc is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 548
Thời gian online: 1 ngày 15 giờ 54 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 191 Times in 137 Posts
Chương 11

Nỗi buồn giấu kín


Tổ Tài Thần chỉ bước lên một bước rồi dừng lại.
Khoảng cách giữa ông ta và Lý Đức Uy còn cách chừng một trượng, ông ta đứng xuôi tay bất động.
Nét cười trên mặt của Lý Đức Uy cũng biến ngay, đôi mắt hắn dán cứng vào đôi mắt của Tổ Tài Thần, cả hai người không ai chớp mắt.
Tự nhiên, cách ngó của Tổ Tài Thần là cách ngó “tấn công” và cái ngó lại của Lý Đức Uy cũng là cái ngó “đối kháng”.
Hai tay của Tổ Tài Thần buông xuôi bất động, hai tay của Lý Đức Uy vẫn chấp sau đít y như cũ.
Bây giờ cuộc diện tuy bình thản, nhưng bằng vào con mắt “nhà nghề” của cao thủ thì chính là giờ phút khẩn trương.
Bây giờ tình thế thật là êm tịnh, nhưng là thứ “tĩnh” trong cái “động”, họ chỉ cần táy máy là kinh hồn sẽ bộc phát ra ngay.
Đôi bên đang rình mò sơ hở của đối phương, chỉ cần một bên chừa một chút sơ hở thì tình thế thay đổi tức khắc.
Cao thủ gọi đó là thì giờ “biên giới của tử vong”.
Tự nhiên, với tình hình như thế, không một bên nào dám sơ suất để lộ ra sơ hở, họ cố giữ thật chặt chẽ, họ cố tìm sơ hở của đối phương, đồng thời cũng hết sức giữ mình.
Nhưng bằng vào tư thế của hai người, mặc nhiên Lý Đức Uy đã chiếm được thế thượng phong.
Hai tay hắn chắp sau đít, vì thế, nếu phát chiêu, đối phương rất khó thấy sự máy động, thật ra, cao thủ phát chiêu chỉ có sự máy động trong tinh thần, nhưng nếu đối phương cũng là cao thủ thì vẫn có thể kiếm sự máy động thật nhẹ Ở đôi tay, có thể người thường không sao thấy được, nhưng nếu kỳ phùng địch thủ thì người ta vẫn thấy được trong cái thoáng mắt thì chừng ấy thời gian ngừơi ta cũng đủ để tránh khỏi tử vong, nếu không muốn nói là có thể thừa cơ khắc chế.
Trong khi Lý Đức Uy có được ưu thế như vậy thì Tổ Tài Thần không có, hai tay lão buông xuôi, chiêu thế từ tâm chưởng vừa ra tới hai tay thì đối phương đã khám phá ra rồi, cho dầu phát chiêu có lẹ, đối phương có thể không chế phục được vẫn có cơ tránh khỏi được chiêu đầu là thấy ngay được sơ hở của mình.
Đến bây giờ, không phải Tổ Tài Thần thấy nhược điểm đó, nhưng đã muộn rồi, muốn khống chế được, lão phải cho tay ra sau lưng như Lý Đức Uy, nhưng chỉ cần lão máy động là lộ ngay sơ hở.
Bởi vì muốn giấu thì tay cho ra sau chứ đâu phải cho tới trước mà trong động tác ấy, đối phương đủ thì giờ để đặt mình vào tử lộ.
Không được bao giờ, hai người đứng ngang vào nhau, như thế, trên trán của Tổ Tài Thần đã rịn mồ hôi.
Lý Đức Uy vẫn lạnh băng từ đầu đến cuối.
Hắn đứng y như một pho tượng gỗ không phải nói hắn đứng vững như một hòn non bộ.
Ngay trong đó Tổ Tài Thần bắt đầu khốn đốn, Kim Nguyên Bá vụt cười khan:
- Họ Lý giá như bây giờ mà ta ra tay thì chắc ngươi biết hậu quả như thế nào rồi chứ?
Lý Đức Uy không đáp, hắn làm như không nghe thấy.
Kim Nguyên Bá cười am hiểm:
- Họ Lý, ta là con người nói là làm đấy nghe.
Vừa nói, hắn vừa lừ lừ nhích tới.
Đôi mắt của Tổ Tài Thần vụt bắn ra nhưng có ai hiểu được trong lòng lão chứa đựng những gì nhưng ai cũng có thể biết là lão đang thua.
Nhưng sự việc gần như đồng thời, Kim Nguyên Bá động thì Tổ Thiên Hương cũng động.
Nàng có vóc thân dịu mềm như liễu, nhìn vào, người ta có thể nghĩ nếu không có người vịn đỡ là nàng sẽ ngã ngay, nhưng bây giờ thì bộ pháp của nàng chẳng những nhanh mà còn thật vững, nàng bước tới đứng chắn ngang khoảng giữa Tổ Tài Thần và Lý Đức Uy.
Kim Nguyên Bá giật mình.
Tổ Tài Thần tái mặt, ông ta không ngờ được hành động của đứa con gái của mình.
Tổ Thiên Hương vẫn thản nhiên như không thấy vẻ kinh ngạc của cha mình, cô ta nhìn Lý Đức Uy và dịu giọng:
- Công tử hãy đi đi, đừng can thiệp vào chuyện của Tổ gia… Hãy nghe tôi đi, được không?
Vẻ mặt của Lý Đức Uy thoáng hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ thoáng qua, hắn lấy lại sự bình thản cố hữu, hắn cười:
- Thật tại hạ không ngờ cô nương lại chuyên dụng Nhiếp Hồn Đại Pháp .
Tổ Thiên Hương chớp mắt kinh nghi, đôi mắt cô ta mở tròn nhìn Lý Đức Uy:
- Công tử quả thật là lợi hại, đã nhìn thấy “Nhiếp Hồn Đại Pháp ” của tôi mà lại không bị mê hoặc, trong đời này có lẽ công tử là ngừơi thứ nhất không bị lung lạc tinh thần bởi “Nhiếp Hồn Đại Pháp ”… Ngưng một giây như để trấn tĩnh, Tổ Thiên Hương hỏi:
- Không biết tôi có hân hạnh biết được quýmôn của công tử hay không?
Lý Đức Uy cười:
- Tổ cô nương, tại hạ thiết tưởng điều đó hình như không quan hệ lắm.. Tổ Thiên Hương hỏi:
- Công tử đã biết “Nhiếp Hồn Đại Pháp ” của tôi, thì đáng lý tôi cũng cần được biết qua quý môn chứ sao lại không quan hệ?
Lý Đức Uy cừơi:
- Theo tại hạ thì chuyện quan hệ, hiện nay có lẽ là chuyện Tổ gia đang hướng về một thế đứng nào trong tình thế quốc gia nguy hiểm.
Tổ Thiên Hương cười:
- Chuyện đó, tôi có thể thay mặt cha tôi để đáp lời cho công tử. Thật sự công tử đã chạm vào người tôi rồi, đáng lý tôi sẽ trọn đời làm vợ công tử, chứ không thể ưng vị công tử Hoàng Tộc Mãn Châu. Thế nhưng, công tử hãy bình tâm nghĩ lại sem, cha tôi hiện nay da mồi tóc bạc, tôi đã được sự dưỡng dục của cha tôi từ tấm bé đến giờ, cha tôi đã xem tôi hơn là mạng sống của người, thâm tình trọng đại ấy, bổn phận làm con phải lo báo đáp, tôi không muốn cha tôi buồn giận, cũng không muốn làm nghịch lại ý của cha tôi, vì thế cái ý nghĩ sẽ ưng công tử bây giờ không còn nữa, nhất định tôi phải gã về cho vị Hoàng Tộc Mãn Châu.
Tổ Tài Thần giật mình, ông ta vừa lo mà cũng vừa mừng, giọng ông ta vì thế mà run run:
- Thiên Hương, thật con quả xứng đáng là đứa con yêu quý của cha… Lý Đức Uy nói:
- Nhị vị Hoàng Tộc Mãn Châu đã giận bỏ đi rồi, bây giờ cô nương có thay đổi ý kiến sợ cũng không còn kịp nữa.
Tổ Thiên Hương lắc đầu:
- Không, công tử đã lầm, nhị vị Hoàng Tộc Mãn Châu theo tôi thấy thì người quyết định mọi việc chính là Thất Cách Cách, chứ không phải Phúc An, cái vị Phúc An đó bất quá như một cục bột, ngừơi ta muốn vo tròn bóp méo gì cũng được… Lý Đức Uy nói:
- Và chắc cô nương cũng thấy người đầu tiên đứng dậy bỏ tiệc ra đi là Thất Cách Cách chứ không phải công tử Phúc An?
Tổ Thiên Hương gật đầu:
- Vâng, chính tôi đã thấy rất rõ, và tôi còn hiểu tại sao vị Thất Cách Cách Mãn Châu ấy lại có hành động như thế nữa. Tôi cũng tin rằng chính công tử cũng thừa biết vì sao mà vị Thất Cách Cách ấy lại làm như thế, chắc chắn công tử đã đọc thấy cái “ghen” vi diệu trong lòng của vị Thất Cách Cách ấy hơn ai hết. Nói rõ hơn chút nữa là vị Thất Cách Cách ấy không quen nhìn cái cảnh gần gũi giữa tôi và công tử, cô ta giận tôi mà cũng giận công tử nữa, mà như thế thì câu chuyện giải quyết cũng không khó mấy, chỉ cần tôi đổi ý bằng lòng gả về cho Phúc An thì cô ta sẽ thoa? mãn không còn giận nữa.
Lý Đức Uy nhận ngay ra cô gái nhà họ Tổ này rất nhạy cảm, cô ta nhận xét vấn đề thật tinh tế, chính hắn cũng thấy rõ Thất Cách Cách vừa nổi cơn ghen và thật tình nếu Tổ Thiên Hương bằng lòng ưng Phúc An thì tự nhiên bao nhiêu nỗi hờn ghen trong lòng cô ta sẽ tan ngay.
Hắn hiểu rất rõ vấn đề nhưng hắn không làm sao hiểu được tại sao Tổ Thiên Hương lại thay đổi ý kiến nhanh như thế?
Khi nãy, nàng không bằng lòng về chuyện hôn nhân giữa nàng và Phúc An, một cuộc hôn nhân mà cha nàng đã sắp đặt từ lâu, rõ ràng nàng đã nghiêng hẳn cảm tình về hắn, thế nhưng tại sao chỉ trong khoảnh khắc nàng lại thay đổi nhanh đến thế?
Tổ Thiên Hương dưới con mắt của Lý Đức Uy bây giờ quả là một cô gái phi thường… Lý Đức Uy chợt nhớ đến câu “lòng dạ đàn bà”…thật đúng là chuyện mà không ai có thể lường đoán được… Tổ Thiên Hương nói tiếp:
- Có lẽ công tử không hiểu tại sao lòng tôi lại biến đổi nhnah chóng như thế phải không? Không có gì là khó hiểu cả, tôi có thể cho công tử biết rõ ràng, sở dĩ tôi bằng lòng chuyện hôn nhân với Phúc An là vì khi thấy công tử, lòng tôi tự dưng nảy sinh một mối chân tình, chính vì thế nên tôi cải biến chủ ý không chịu gã cho hắn nhưng… khốn nỗi tôi hiện có một cha già gần đất xa trời, tôi không thể để cho người vì tôi phiền muộn… như thế cũng có thể nói thẳng rằng con người của tôi tuy thuộc về Phúc An nhưng tâm hồn của tôi trọn đời đã gởi trọn cho công tử. Tôi cũng cần cho công tử biết một điều nữa tôi không phải là hạng người dễ dàng động tình như những con người khác, ngày nay, tuổi của tôi đã trưởng thành, nhưng có thể nói công tử là người thứ nhất mà tôi vừa thấy là đã có thể gởi gắm hạnh phúc chung thân… Ngưng một giây như để trấn tĩnh lòng xúc động, Tổ Thiên Hương nhìn thẳng vào mặt Lý Đức Uy và nói tiếp:
- Trong đời tôi lần thứ nhất biết đem mối tình của mình gởi gắm cho người khác, chỉ một lần thôi, bây giờ là thế, sau này cũng thế, có thể trọn đời tôi không thể cùng chung sống với công tử nhưng linh hồn tôi sẽ gởi cho công tử trọn đời, công tử có thể làm một việc gì để cho kiếp sau trọn vẹn với nhau không?
Lý Đức Uy rúng động giọng nói của nàng, lời lẽ của nàng đã làm cho hắn bàng hoàng… Nàng quả là người phi thường, một người con gái nhiều can đảm và rất là thẳng thắn.
Nàng chỉ có một cái lạ là nàng có thể chia con người của mình làm hai thái cự c khác nhau… Và chính đó là cái… phi thường.
Lý Đức Uy đứng nhìn nàng trân trối, hắn không biết nói sao cho phải.
Thật lâu, hắn thở dài:
- Tổ cô nương, thật tôi lấy làm vinh hạnh và thật vô cùng cảm kích.
Tổ Thiên Hương lắc đầu:
- Tôi không có ý muốn mang lại sự vinh hạnh cho công tử, tôi cũng không có ý làm cho công tử cảm kích, tôi chỉ mong công tử biết lòng tôi là đủ… tôi cũng rất mong công tử hãy nghe tôi, đừng can thiệp vào việc làm của nhà họ Tổ. Làm thân con gái, tôi không dám phê phán việc làm của cha tôi đúng hay sai, nhưng tôi có thể nói trước một điều đó một ngày nào đó cha tôi nhất định phải hối hận.
Tổ Tài Thần tái mặt.
Aùnh mắt của Lý Đức Uy vụt loé lên.
Thật hắn không ngờ Tổ Thiên Hương lại có thể nói ra một lời như thế.
Nhìn con người của nàng, một người con gái sinh trưởng trong nhung lụa mà lại có thể có một quan niệm rõ ràng như thế.
Hắn nói:
- Tổ cô nương thật làm cho tại hạ vô cùng bội phục…. Bây giờ, chuyện đã đến như thế này, tôi cũng không còn muốn che giấu làm chi nữa, tôi có thể nói thẳng rằng bất cứ một con người nào, nếu họ cấu kết với ngọai bang, đang tâm bán đứng dân tộc để mưu sự giàu có riêng mình thì đều là những người mà tôi phải cản ngăn hành động họ bằng mọi cách.
Tổ Thiên Hương hỏi:
- Như vậy công tử là quan chức triều đình?
Lý Đức Uy lắc đầu:
- Nếu cô nương cho tôi là quan chức nhà Minh thì quả là một sự hối nhục thậm tệ.
Tổ Thiên Hương ngạc nhiên:
- Nói công tử là quan chức là hối nhục? Như thế nghĩa là sao?
Lý Đức Uy nghiêm giọng:
- Triều đình sũng ái bọn Ngụy Tứ Hiền, dung túng bọn Đông Xưởng làm điều càn bậy, tàn hại trung lương, những người trung can như Dương Biện Tà Quang Đẩu vì trực ngôn can gián thảy đều bị bọn “Đông Xưởng” làm hại…. Cô nương cho rằng tôi là quan lại triều đình, như thế không phải là hối nhục hay sao?
Tổ Thiên Hương nhìn Lý Đức Uy bằng tia mắt thật sâu và giọng nàng thật dịu:
- Con ngừơi như công tử thật trong đời tôi chỉ mới thấy một lần, xin lỗi, nhưng dám hỏi, nếu không phải thế thì tại sao công tử lại can thiệp vào những chuyện như thế này để làm chi?
Lý Đức Uy nói:
- Tôi hành động như thế là vì thiên hạ bá tánh Trung Nguyên, tôi không thể ngồi nhìn non sông của tổ tiên ta bị gót giầy ngoại nhân chà đạp, tôi không thể nhìn đồng bào ruột thịt bị gông xiềng vào cổ.
Tổ Thiên Hương nói:
- Mãn Châu mang binh xâm lấn biên cương, nay đã ngót tám năm, trong thời gian đó triều Minh đã thay đổi ba vua và cho đến ngày nay, giặc xâm lăng cũng vẫn chưa dẹp nổi, công tử có biết tại sao không?
Lý Đức Uy nói:
- Trong triều gian nịnh chuyên quyền tàn hại trung lương làm cho dân chúng không một ngày nào yên ổn, chính vì thế cho nên giặc cướp nổi lên khắp chốn, nội loạn đầy dẫy, làm sao có thể dẹp nổi ngoại xâm… Tổ Thiên Hương gật đầu:
- Công tử biết như thế là tốt quá rồi, và như thế, nếu công tử mang trong lòng nỗi niềm yêu quốc thương dân, thì theo thiển nghĩ, tốt hơn hết nên nghĩ trước vấn đề nội loạn. Nội loạn ở đây có nghĩa là bọn gian nịnh chuyên quyền, phải làm cho trong triều còn lại là Minh quân lương tể, phải làm cho triều đình xa lánh tiểu nhân, làm sao cho quần thần đem hết sức mình vì lê dân mà hành sự…. Tôi nghĩ, nếu trừ được cái mầm hoa. bên trong, giặc ngoài không phải là vấn đề đáng sợ, trái lại, cho dầu thiên binh thần tướng, đánh thắng như chẻ tre, nhưng bên trong bọn sâu mọt cứ đục khoét thì sự diệt vong nhất định không làm sao tránh khỏi.
Lý Đức Uy mỉm cười gật đầu:
- Đa tạ cô nương chỉ giáo, sự thật thì tôi cũng đang cố hết sức mình làm theo ý kiến của cô nương và chuyện gì đã xảy ra chắc ít nhiều cô nương cũng đã nghe thấy….
Tổ Thiên Hương nhướng mắt:
- Thật thế ư?
Lý Đức Uy đáp:
- Vâng, chính tôi đã và đang cố sức.
Tổ Thiên Hương hỏi:
- Nghĩa là trong triều đình, công tử cũng có người?
Lý Đức Uy đáp:
- Điều đó thật tình tại hạ cũng rất khó mà xác nhận, tôi chỉ có thể bộc bạch với cô nương là hiện tại tôi đang dốc hết tâm trí lo lắng những chuyện trong dân chúng.
Tổ Thiên Hương gật đầu:
- Như thế là tốt lắm, nhưng sự thật thì những chuyện trong dân gian có quan hệ đến quốc gia dân tộc, cũng không phải là chuyện mà mỗi một mình công tử có thể đảm đang, chẳng hạn như chuyện kết cấu giữa nhà họ Tổ của chúng tôi với Mãn Châu, chỉ cần tôi bằng lòng gả về cho Phúc An thì công tử cũng rất khó có cách nào ngăn cản được, trừ phi công tử giết chết cha con tôi, thế nhưng chuyện giết cha con tôi cũng không phải là chuyện dễ dàng. Võ học của công tử, tôi biết, nhưng nó cũng có hiệu quả giữa một người với một người, chứ nếu đối phương dốc toàn lực thì có giỏi lắm là công tử cũng khó có thể thoát thân không thôi chứ không làm sao có khả năng chống lại… Nàng nhìn Lý Đức Uy một cái thật dài và nói tiếp:
- Tỷ như vừa nói, nếu tôi không chịu can thiệp, trong khi công tử đang bận đối phó với cha tôi, cánh tay của Kim Nguyên Bá sẽ mang lại cho công tử nhiều khốn đốn.
Lý Đức Uy rúng động.
Không phải bằng trí thông minh cơ trí mà võ học, về quan sát đấu trường cũng quả thật phi phàm… Hắn biết cô gái họ Tổ nói toàn là sự thật chứ không phải là lời hăm doạ, Tổ Tài Thần vốn là một trong bốn người xưng bá trong võ lâm hiện nay, đối phó với ông ta đã là vất vả lắm rồi, nếu Kim Nguyên Bá thừa cơ tập kích thì quả là chuyện mà hắn dễ lâm nguy… Hắn gật đầu:
- Tôi rất phục về lập luận của cô nương, nhưng có điều tôi hơi thắc mắc là con người cao minh như cô nương, tại sao lại… Tổ Thiên Hương ngắt lời:
- Tôi biết công tử muốn nói gì rồi. Đúng như công tử đã nói, triều đình gian nịnh chuyên quyền tàn hại trung lương, làm cho đời sống dân chúng ngày một cơ cực, trộm cướp nổi lên khắp nơi, trong khi quan lại hôn quân khinh nhờn ba tánh, ngoài thì trộm cướp hoành hành, mỗi người dân dã chẳng hưởng được những gì gọi là bảo hộ của triều đình mà lại còn bị muôn điều khốn khổ, chẳng hạn người con gái như tôi đây, nếu không nhờ vào thế lực của cha tôi, không biết bây giờ tôi sẽ ra sao. Không biết tôi đã bị tham quan hiếp bức hay đã lọt vào tay của kẻ bất lương. Chính vì thế, cho nên người dân, bậc làm cha mẹ chỉ biết đem hết sức mình để lo cho sự an nguy của con, ngừoi con chỉ biết vì cha mẹ mà tận sự báo hiếu, họ không hề biết đến chữ trung, họ chỉ biết thụ ân của cha mẹ chứ không hề biết ân của triều đình…. Cha tôi gả tôi cho Phúc An, chỉ vì lo cho tôi vô mai hậu, tôi bằng lòng ưng Phúc An là để báo hiếu cho cha, triều đình, đối với cha con tôi gần như không có, hay nói một cách khác hơn là triều đình dối với dân gian chỉ có hại chứ không hề có lợi.
Lý Đức Uy nói:
- Thật tôi không ngờ một người thông minh trí tuệ như cô mà lại có ý nghĩ như thế ấy…. Ai có thể đảm bảo rằng khi gả cô nương cho công tử Phúc An rồi sẽ được hưởng vinh hoa phú quý?
Tổ Thiên Hương đáp nhanh:
- Chuyện đó tôi không cần phải nghĩ, chuyện tôi nghĩ bây giờ là làm sao cho cha tôi khỏi buồn phiền, cha tôi cho rằng chuyện hôn nhân sẽ đưa tôi đến vinh hoa phú quý là tôi phải phụ hoa. để làm tăng trưởng niềm hy vọng ấy, tôi không có quyền đập tan hy vọng của cha tôi. Không có thật sự là vinh hoa phú quý, nhưng cha tôi có được cái hy vọng để mà sống, còn hơn là không hy vọng.
Lý Đức Uy thở ra:
- Cô nương đã nghĩ như thế, đã cho như thế là đúng, thì tôi cũng không còn biết phải nói sao.
Tổ Thiên Hương nói:
- Tôi cũng không ngại gì để cho công tử biết rằng Tây Ngũ Tỉnh Tổ gia cùng với Đông Biên Cúc Hoa Đào đã bắt đầu kết minh với Mãn Châu, sớm muộn gì rồi đây hai nhà Nam bắc cũng sẽ noi theo con đường đó, bằng vào thế lực của đại thế gia, cũng đã đủ cho công tử đối phó rồi, đừng kể đến đầu não Mãn Châu. Thêm vào đó, bọn Bạch Liên Giáo chuyên dùng yêu pháp và số người áo vàng không rõ tung tích kia nữa, thì quả là không phải chuyện dễ dàng…. Theo tôi thấy thì với những lực lượng khá hùng hậu đó, chỉ có thể dùng trí chứ không thể dùng sức mà đối phó được đâu… Lời lẽ tuy có phần hăm doạ, nhưng ẩn ý rõ ràng là cố chỉ cho Lý Đức Uy thấy con đừơng tiến thoái.
Là một kẻ thấy xa hiểu rộng, Lý Đức Uy đâu lại không thấy được, hắn lật đật vòng tay:
- Tại hạ muôn vàn cảm tạ và nguyện ghi nhớ mãi lời vàng ngọc của cô nương.
Tổ Thiên Hương nhìn hắn thật sâu:
- Công tử hình như là con người rất ngạo nghễ lắm, chỉ có điều cái ngạo nghễ đó không hề bộc lộ, đó là chuyện đáng khen. Dùng tài trí của mình để chống lại bao nhiêu lực lượng đáng gờm hiện tại, tự nhiên không làm sao tránh khỏi sự khó khăn gian khổ buổi ban đầu, nhưng với lòng quả cảm và tài trí ấy, chắc chắn công tử sau cùng sẽ thắng, sau cùng sẽ hoàn thành sứ mạng.
Ngưng lại một giây như để trấn an lòng xúc động, Tổ Thiên Hương nói tiếp:
- Lời không thể cạn, nơi đây không phải là đất tốt, không phải là chỗ có thể ở lâu, công tử hãy đi đi và nhớ lấy những lời tôi đã nói.
Lý Đức Uy cắn môi và nhẹ gật đầu:
- Cô nương quả là hồng phấn anh hùng, tại hạ nhất định không khi nào dám quên lời vàng ngọc, mong sẽ được gặp lại về sau.
Hắn nhìn nàng bằng tia mắt chan chứa cảm tình và vòng tay nói tiếp:
- Bây giờ tại hạ xin cáo biệt.
Hắn quay mình vút thẳng vào đêm tối, không hề liếc Kim Nguyên Bá và Tổ Tài Thần.
Tài sản của haitc

  #13  
Old 15-07-2008, 08:23 AM
haitc's Avatar
haitc haitc is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 548
Thời gian online: 1 ngày 15 giờ 54 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 191 Times in 137 Posts
Chương 12

Bạch Liên Giáo


Chờ cho Lý Đức Uy đi xa rồi, Tổ Thiên Hương quay lại nói với Tổ Tài Thần:
- Cha, hãy cho ngừơi thỉnh Thất Cách Cách trở lại, nàng đang ở gần đây chứ chưa đi hẳn đâu.
Tổ Tài Thần sửng sốt:
- Làm sao con biết chắc như thế?
Tổ Thiên Hương cười:
- Có một sợi dây vô tình buộc chận nàng, nhất định nàng không làm sao bỏ đi luôn được.
Trì nghi một chút, Tổ Tài Thần gặn lại:
- Nhưng con đã thật bằng lòng?
Tổ Thiên Hương chận nói ngay:
- Hôn nhân là chuyện trọng đại, nhất là chuyện kết minh giữa cha và Mãn Châu càng không phải là chuyện tầm thường, làm sao con lại nói lời không thật được.
Tổ Tài Thần hỏi lại:
- Nhưng cha xem hình như con đã… phải lòng gã họ Lý.
Tổ Thiên Hương mỉm cười:
- Phải lòng là một chuyện mà gả về cho ai lại là chuyện khác, thương một người nào, không nhất thiết phải gả về cho người ấy, xin cha hãy cho người theo mời Thất Cách Cách trở lại, có lẽ bây giờ cô ta đang đón hắn mà nói chuyện đấy.
Tổ Tài Thần cau mặt:
- Ai ? Thất Cách Cách đón ai ?
Tổ Thiên Hương cười:
- Thì gã họ Lý chứ còn ai nữa ? Cha nên nhớ rằng nếu để cho hắn chộp được quả tim nàng thì chuyện vinh hoa phú quý của cha sẽ tan như bọt nước.
Tổ Tài Thần tái mặt, ông ta vội khoát tay.
Kim Nguyên Bá cúi mình tuân lịnh và lao thẳng về hướng Thất Cách Cách đi khi nãy.
Tổ Thiên Hương quả là một cô gái vừa thông minh, vừa nhạy cảm như Lý Đức Uy nhận xét.
Thất Cách Cách quả không đi xa.
Lý Đức Uy vừa ra khỏi nhà họ Tổ thì đã bị người chận lại.
Ngừơi chận lại là Tiểu Ngọc, cô tiểu tỳ của Thất Cách Cách. Cô bé giữ thật đúng lễ trong dáng cách nhưng miệng cô ta cười chúm chím:
- Thất Cách Cách gọi ông tới đấy.
Đã “gọi” mà lại còn “ông”? cô bé quả là láo lỉnh.
Lý Đức Uy hơi ngạc nhiên:
- Thất Cách Cách chưa đi sao?
Cô nữ tỷ nghiêng mặt và đôi mắt cô ta như lườm hắn:
- Cách cách của chúng tôi làm sao lại đi ? Dễ dàng cho cô gái nhà họ Tổ như ông tưởng đấy à?
Cái cô nữ tỳ này cũng ngộ, từ dáng cách đến sắc diện không có chỗ nào đáng gọi là khó chịu cả, thế mà giọng nói thì cứ như là… tát nước.
Lý Đức Uy bỗng thấy hồi hộp lạ lùng.
Một giọng nói thật trong, thật sắc mà cũng thật lạnh lùng từ phía trước vang lại:
- Tiểu Ngọc, không được phép nhiều lời.
Vì không ngồi trên kiệu để “gọi” như cô tỳ nữ Tiểu Ngọc vừa “hù” Lý Đức Uy.
Thất Cách Cách bước xuống đi ra.
Không như những lần trước, mặt nàng bây giờ lạnh băng, đôi mắt y như hai mũi dao chăm chăm vào mặt Lý Đức Uy không biết ánh mắt nhu hoà hiền dịu của nàng đã mất tự bao giờ.
Tự nhiên, Lý Đức Uy đã đoán được phần nào câu chuyện, hắn nghe lòng có hơi bất an.
Thật là không hiểu tại sao hắn bỗng thấy như mình vừa mới gạt gẫm một người nào, hắn cố nở nụ cười gượng gạo:
- Thất Cách Cách… - Không dám!
Giọng của Thất Cách Cách còn lạnh hơn bộ mặt của nàng.
- Phá hoại hôn sự của Phúc An, giơ cao thanh đao đoạt lấy người yêu của kẻ khác, chắc chắn các hạ bây giờ đang đắc ý lắm thì phải?
Lý Đức Uy vòng tay:
- Có lẽ Thất Cách Cách đã hiểu lầm ,cứ theo tại hạ biết thì Tổ cô nương vẫn trước sau như một, vẫn bằng lòng gả cô cho công tử Phúc An.
Thất Cách Cách cười lạt:
- Giá như thật là như thế thì vừa rồi nàng đã chẳng chối từ không dự tiệc, một việc làm coi như những kẽ có mặt nơi đó chẳng ra gì.
Lý Đức Uy nói:
- Những lời tôi nói với Thất Cách Cách thì không bao giờ là không thật, nhưng nếu không được Thất Cách Cách tin thì… tôi cũng không biết phải làm sao? Trong trường hợp vừa rồi, kẻ thất bại chính là tôi, không can hệ gì đến hôn sự giữa quý quốc và gia đình họ Tổ.
Thất Cách Cách lắc đầu:
- Tôi không tin, tôi không phải là một đứa trẻ lên ba, tôi xin cho các hạ biết, gã nào chống đối với Mãn Châu chúng tôi thì kẻ đó đối với chúng là đại địch và chúng tôi không dung cho bất cứ một kẻ địch nào.
Lý Đức Uy nghiêm giọng:
- Cứ theo Cách cách nói thì chẳng lẽ Cách Cách định cùng tôi động thủ hay sao?
Thất Cách Cách gật đầu, giọng nàng vẫn lạnh băng băng:
- Đúng, các hạ hãy chuẩn bị đi.
Lý Đức Uy cũng gật đầu:
- Như thế cũng tốt, có lẽ chúng ta nên sớm tạo thành một trừơng quyết đấu, không phải bạn thì thù… Ánh mắt của Thất Cách Cách long lanh, da mặt nàng hơi nhợt nhạt và nàng nói giọng trầm trầm:
- Đúng rồi, nên sớm tạo một trường quyết đấu, không phải bạn thì thù, đáng lý tôi đã giết các hạ sớm hơn tại Lư Sơn… Cánh tay ngà ngọc của nàng chầm chậm đưa lêN:
Một bóng người phóng tới.
Cung Thần Kim Nguyên Bá.
Hắn xông tới cúi mình:
- Thất Cách Cách, chủ nhân của chúng tôi kính thỉnh Thất Cách Cách đến hoa viên.
Thất Cách Cách có hơi sửng sốt, nàng nhìn Lý Đức Uy một cái thật nhanh và nói với Kim Nguyên Bá:
- Đã ném cả mặt người ta mà lại còn mời thỉnh nữa sao?
Cung Thần Kim Nguyên Bá cố cười để “lấy lòng”:
- Thật không dám giấu Thất Cách Cách, cô nương của chúng tôi đã nghĩ lại, vì thế, chủ nhân chúng tôi mới thỉnh Thất Cách Cách trở lại để định ngày hôn lễ giữa cô nương chúng tôi và công tử.
Thất Cách Cách gặn lại:
- Có thật như thế không?
Kim Nguyên Bá lại vòng tay:
- Nô tài không bao giờ dám dối.
Đôi mày vòng nguyệt của Thất Cách Cách hơi nhẹ dửng lên, nàng cười nhạt:
- Sao lại có chuyện như thế? Nhà họ Tổ của các ngươi cùng với tệ quốc có phải là địch hay là bạn, cuộc đời của Tổ gia có vinh hạnh hay không là một chuyện vô cùng trọng đại, tại làm sao lại có thái độ tiền hậu bất nhứt như thế chứ?
Một kẻ oai rúng võ lâm, ba cây “Phong Lôi Tiễn” đã làm cho Hắc Bạch giang hồ nể mặt, như Cung Thần Kim Nguyên Bá, thế nhưng trước mặt một vị Cách Cách của Mãn Châu cũng đành uốn mình thật dịu, hắn vẫn cứ phải cười mặc dầu thiên hạ tát nước lạnh vào mặt mình:
- Vâng vâng… chuyện thất lễ của Tổ gia, chủ nhân chúng tôi cũng đã thấy và mong được kiến diện xin lỗi cùng Cách Cách.
Thất Cách Cách hừ hừ trong cổ và quay lại ngó Lý Đức Uy.
Aùnh mắt của nàng bây giờ bỗng dịu lại, ánh mắt thật nhu hoà.
- Các hạ Ở tại đây chờ tôi, tôi hãy còn có điều muốn nói.
Lời lẽ và giọng điệu cũng vẫn là… ra lịnh, nhưng đối với Lý Đức Uy, hắn biết đó không phải là ra lịnh mà là một yêu cầu.
Hắn khỏi phải trả lời, vì sau câu nói ấy là Thất Cách Cách đã trở lại dưới sự đưa đường của Kim Nguyên Bá.
Vì khi nàng nói dứt câu là Kim Nguyên Bá đã lật đật vòng tay rồi quay mình thật lẹ, làm như chỉ cần một giây chậm trễ là đại sự sẽ bị hư.
Con người Cung Thần cũng có chỗ hay, khi cần làm cho nổi uy thì thật là “uy” nhưng khi cần hạ mình phù phụng thì hắn cũng biết hạ cho tới mức tận cùng, hình như bất cứ cái gì hắn cũng muốn…. hơn người.
Lý Đức Uy vẫn đứng yên một chỗ, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác mà chính hắn cũng không phân biệt được đó là thứ cảm giác gì… Hắn chỉ nghe lòng hắn lâng lâng như một kẻ vừa mất mà đồng thời cũng được một cái gì quý giá.
Cho đến khi bóng của Thất Cách Cách khuất vào ngõ tối, hắn mới thở dài và quay gót:
- Lý gia, xin người chậm lại… Giọng nói thật trong và chỉ mới vừa nghe qua, cảm giác đã thấy “ngọt” rồi.
Lý Đức Uy ngẩng lên, hắn thấy hai cô nữ tỳ thân cận của Thất Cách Cách mà bất cứ nơi nào hắn cũng thấy hai nàng song song sát bên vị chủ nhân như chị với em.
Lý Đức Uy dừng lại:
- Nhị vị cô nương có điều chi dạy bảo?
Cô gái áo xanh mỉm cười:
- Chính Cách Cách của chúng tôi cũng không dám nhận câu nói đó.
Lý Đức Uy hỏi lại:
- Nhị vị bảo tôi dừng lại có chuyện chi?
Cô gái áo xanh đáp:
- Cách Cách của chúng tôi đã có lời mời, thế sao Lý gia lại bỏ đi?
Lý Đức Uy mỉm cười:
- Vì tôi còn có chuyện cần kíp, nên không thể ở đây chờ. Trường An thành không phải nhỏ nhưng không phải là trời đất mênh mông, tôi nghĩ rằng Thất Cách Cách muốn gặp lại tôi không khó.
Nói xong, Lý Đức Uy nhẹ gật đầu chào quay bước.
Hai cô gái đứng nhích qua chặn lại:
- Lý gia, như thế thì làm sao cho tiện?
Lý Đức Uy cau mày:
- Sao? Nhị vị cô nương định cản tại hạ đó à?
Cô gái áo xanh đáp:
- Là thân phận tôi đòi làm sao chúng tôi lại dám cản Lý gia, chỉ có điều Thất Cách Cách cho chúng tôi ở đây mục đích là để hầu Lý gia chờ Cách Cách chúng tôi trở lại, nếu để cho Lý gia đi, lát nữa chúng tôi làm sao chịu trách nhiệm với Thất Cách Cách của chúng tôi?
Mấy cô tỳ nữ quả đã được huấn luyện, thái độ của họ không khúm núm nhưng đầy vẻ khiêm cung, lời lẽ của họ tuy không van xin nhưng thật là tha thiết.
Lý Đức Uy hơi khó chịu vì áy này, hắn mỉm cười nói nhẹ:
- Xin lỗi, vì tại hạ có chuyện không đi không được, mong chư vị thứ cho.
Hắn gật đầu chào một lần nữa rồi nhún chân nhảy tránh qua để bước đi.
Cô gái áo xanh lật đật trấn ngang chân lại, Lý Đức Uy dợm lao qua bên trái mà thật thì lại phóng qua bên phải, bằng vào thân pháp như có như không của hắn, các cô thị tỳ của Thất Cách Cách đành phải đứng nhìn theo thất vọng.
Đi đã xa hơn năm trượng, Lý Đức Uy vẫn còn nghe thấy tiếng “Lý gia” tha thiết, tiếng kêu như trách hờn, như sợ sệt của mấy cô nữ tỳ làm cho hắn hơi băn khoăn, nhưng không có cách nào hơn, hắn đành phải là như không nghe thấy… Từ Aân Tự.
Một ngôi chùa xưa nhất cách thành Trường An khoảng chừng tám dặm.
Ngôi chùa không lớn, nhưng cảnh vật đúng với danh xưng cổ tự, bóng cây sầm khuất, nhìn vào người ta có cảm tưởng như cổ thụ ngàn đời che kín mái ngói rêu phong.
Trong chùa có một cái tháp tên là “Đại Nhạn Tháp”. Tháp không cao nhưng lối kiến trúc trông thật uy nghi, nghe đâu toà đại tháp này có từ đời vua khai dựng nhà Đường và nơi đó, hoàng cung đã một thời dùng làm chỗ tế xuân, cầu thọ.
Ngôi chùa thật vắng và trong chùa bây giờ không thấy tăng lữ, không thấy đạo nhân, nhưng không phải trống không, bên trong hậu liêu có rất nhiều người, toàn là thế tục.
Từ đại diện đến trung đường, số người nằm ngồi đầy dẫy, nam có nữ có, không thấy họ phân biệt, cách nằm ngồi của họ xô bồ, trông cung cách như không có gì cấm kỵ.
Họ mặc toàn đồ trắng, nhưng không giống lối ăn vận của Cúc Hoa Đào, khuy áo của họ không ngay chính giữa mà là dọc theo hông và đặc biệt là trên cổ áo, gần nơi ngực, người nào cũng có thêu một đoá hoa sen trắng.
“sen trắng” đúng rồi, họ là người của Bạch Liên Giáo, một giáo phái không phật không tiên, giáo lý của họ không nghe truyền bá rõ ràng, nhưng thế lực của họ rất lớn mạnh, họ giống đảng phái hơn là giáo phái.
Sau Từ Ân Tự có hai dãy thiền phòng cất dọc theo hai bên chùa nối liền thoe hậu điện, chính giữa là hoa viên, chugn quanh là cổ thụ, hai dãy thiền phòng không cao nhưng rộng, thêm vào đó tàng cây che khuất, ngày cũng như đêm thanh tịnh đến âm u.
Đêm đã về khuya hai dãy thiền phòng chìm trong bóng tối, đặc biệt có một gian cuối cùng bên trái, gian này có phần lớn rộng hơn tất cả và bây giờ thì ánh sáng vẫn còn, ánh sáng hắt ra khe cửa, tiếng cười cũng theo đó thoát ra.
Tiếng cười hăn hắc như tiếng ngọc khua, như tiếng pha lê chạm vào nhau, tiếng cười nối tiếp không ngừng, như có một cô gái bị người chọc lét. Chen theo tiếng cười của cô gái, thỉnh thoảng chêm vào những tiếng cười ngăn ngắn khàn khàn, chỉ bằng vào thanh âm, người ta có thể đoán được tiếng cừơi đó của đàn ông và là một người đàn ông lớn tuổi.
Tiếng cười của cô gái cũng có lúc ngưng, thay vào bằng tiếng rì rào nho nhỏ và tiếp theo nữa lại cũng từng chuỗi cười nắc nẻ.
Ngoài hiên, có một bóng người đi vào.
Tới cửa phòng có tiếng cười, hắn dừng lại.
Aùnh sáng từ trong phòng hắt lên mặc hắn, gương mặt khôi ngô, trán cao mắt sáng, khổ mặt thon dài cân xứng với vóc người tầm thước, mũi cao và thằng, nói lên sự cương nghị và quả cảm.
Người thanh niên áo trắng hơi dừng chân lại, mặt hắn không biểu lộ gì cả, hình như tiếng cười không làm cho hắn chú ý, hắn hơi dừng lại và cất tiếng nhè nhẹ:
- Lão Thần Tiên, đệ tử xin ra mắt.
Tiếng cười bên trong ngưng lại.
Giọng nói khàn khàn phát lên:
- Vào đi.
Cánh cửa được mở ra, tấm rèm lay động, gã thanh niên áo trắng bước vào.
Gian phòng không rộng lắm nhưng cách trang trí thật sang, nhìn vào không thua những gian phòng của các bậc phú hào, nếu không được đưa vào đây, chắc không ai ngờ đó là thiền phòng trong ngôi chùa cổ.
Chính giữa phòng, kế bên chiếc giường có nệm gấm gối hoa, là một chiếc bàn dài thâm thấp, sát bên giường cạnh chiếc bàn lót một cái ghế bọc da, không phải ghế nhỏ là chiếc ghế dài, trên đó có một cặp “hồng nhan bạch phát”. “Hồng nhan” là một người con gái còn quá nhỏ, quá đẹp, thân trên của nàng chỉ quấn hời hợt một mảnh lụa hồng bề ngang không quá gang tay, không kín được hai gò bồng đảo, da thịt trắng lồ lộ ửng hồng.
Hình như hơi men trong tiệc rượu dở dang làm cho đôi mắt nàng long lanh ươn ướt.
“bạch phát” là một lão già tuổi quá năm mươi, tóc đã bạc rồi nhưng da mặt rất hồng hào và đôi mắt thật sắc, đôi mắt ngời ngời.
Lão là một con người dong dỏng cao, đôi mà dài và hơi xếch, dáng cách trông như một vị tiên ông, nếu hai bàn tay của ông tay “nghiêm trang” một chút thì chắc chắn khi nhìn vào dáng sắc đó, ai cũng phải cho ông ta là bậc “tiên phong đạo cốt”.
Cũng không hiểu hai tay ông hay tháy máy, hay tại cô gái giấu một vật gì đó mà không chịu trả cho nên hai bàn tay “tiên” của ông ta cứ mò lia vào ngực vào đùi của cô ta?
Nhưng không, làm gì có chỗ mà giấu cái gì? Toàn thân cô ta đang trống trải, trống trải đến mức mà những chỗ kín nhứt trong ngưòi đều được bày ra.
Thế nhưng hai bàn tay của lão già vẫn không ngừng.
Và như để chứng minh rằng “tôi không giấu một cái gì cả” nên cô gái rướn mình lên, nẩy người tới trước để cho bàn tay lão già “tiện việc” điều tra.
Họ làm như không thấy gã thanh niên vừa mới bước vào và gã thanh niên áo trắng cũng làm như không thấy, hắn thấy nhưng có lẽ cảnh đó đã quá quen rồi nên cũng như không thấy.
Đôi mắt hắn hơi sụp xuống, nhưng nếu có ai ở dưới dòm lên, sẽ nhận thấy ngay một tia lửa được che bởi vành mi như cố không cho tia lửa ấy thoát ra ngoài.
Phải rồi, hắn là người, là xương thịt chớ đã phải là sắt đá? Và cho dầu có quen mắt cách mấy đi nữa cũng không làm sao khỏi… xốn xang.
Có những thứ quen biết rồi nhàm, nhưng cũng có những thứ càng quen càng không bỏ được.
Có lẽ vì đã quá quen, nên gã thanh niên, không tỏ chi là lạ, nhưng vì hắn vẫn là con người cho nên hắn sụp mí xuống để cho “lửa” khỏi bắn ra.
“Lão Thần Tiên” vẫn chưa ngó gã thanh niên trên hai bàn tay “thám hiểm” của ông ta cứ tiếp tục đi vào những chỗ cheo leo, sâu kín.
Đôi mắt “câu hồn” của cô gái quặn thật nhanh vào mặt gã thanh niên, giọng nàng cao mà thật dịu:
- Đại sư ca, anh có chuyện gì thế?
Đôi mắt của gã thanh niên vẫn cố trì nặng xuống, hắn nói:
- Tôi đến báo cáo với Lão Thần Tiên, người của bát sư muội phái đi đã bị đánh ngã không thể trở về.
Hai bàn tay của “Lão Thần Tiên” bây giờ mới chịu ngưng ông ta ngẩng mặt lên:
- Sao?
Cô gái cười hăn hắc, ngón tay như thỏi ngọc của cô ta si nhẹ vào má “Lão Thần Tiên”:
- Điếc rồi sao? Đại sư ca nói người của bát sư muội sai đi đã bị hạ không thể trở về.
Lão Thần Tiên hơi nhướn đôi mày bạc:
- Sao? Trong phủ của Dương Tông Luân lại có ngừơi phá được à?
Gã thanh niên áo trắng đáp:
- Điều đó đệ tử không rõ lắm, chỉ biết rằng người của bát sư muội phái đến đã bị hạ ngay.
Cô gái choàng mảnh lụa hồng lại cừơi hăn hắc:
- Lão Thần Tiên, tôi nói có sai đâu, đừng có xem nhẹ Dương Tông Luân, là một tên đã được cắt đất phong hầu, là một nhân vật khâm thừa Hữu Quân Đô Đốc. Thống lãnh binh mã miền Tây Ngũ tỉnh, thì hắn đâu như hạng mũ cánh chuồn chỉ biết gièm pha nịnh nọt như bọn Nguỵ Tư Hiền? Tôi đã nói ông phải thân hành mà không chịu nghe, cứ quần mãi trong phòng để cho sự việc xảy ra như thế. Xuất sư mà đã mang về bất lợi, có phải làm nhục chí khí mất đi không?
Thật là ngộ.
Một vị “đại sư ca” mà bước vào không dám ngồi từ dáng cách đến lời lẽ đều nhứt nhứt cung cung kính kính, còn một vị “sư muội” của hắn mà ăn nói thật ngon lành, nói như “rầy” vị “Lão Thần Tiên”!
Đàn bà xưa nay vẫn “có thể” hơn tất cả.
Và giọng “Lão Thần Tiên” quả thuận theo “nữ xương nam tuy”, ông ta nói xuôi lơ:
- Ta cũng cứ tưởng trong phủ của Dương Tông Luân chẳng có ai, ai dè đâu lại… - Xí !… cô gái choàng mảnh lụa hồng trề môi xí một hơi dài:
- Tôi đã nói Trường An thành hiện là nơi phong ba đang dồn tới, bốn phương tám hướng đổ xô đến không biết bao nhiêu và kỵ sỹ dị nhân, thế mà ông cứ lơ lơ không lo lắng, nếu vạn nhứt mà bị người phổng tay trên thì có phải phí công điều động về đây để rồi ra đi hai tay trắng đó không?
Nàng ngừng một giây rồi vùng vằng nói tiếp:
- Với hai bàn tay không đi về, tôi hỏi ông làm sao bẩm báo với Gia chủ? Không lẽ nói rằng đến Trường An tôi mắc bận ở “trong phòng”?
Lão Thần Tiên gật đầu:
- Được rồi, ta sẽ thân hành, thử xem tên Dương Tông Luân tài cán như thế nào cho biết.
Vẫy tay tỏ ý cho gã thanh niên áo trắng đi ra, Lão Thần Tiên cười cười nói tiếp:
- Muốn “thi pháp” là phải tắm rửa giữ mình cho thanh khiết ba ngày, bữa nay uống rượu hơi nhiều mà lại còn….
Lão lại mò mò vuốt lên ngực cô gái và nhướng nhướng mày nói tiếp:
- Như thế này thì đâu có “thi pháp”, “thi thuật”, gì được ? Để đó, ba bữa nữa sẽ biết ngay.
Gã thanh niên áo trắng bây giờ ném tia mắt vào mặt cô gái choàng mảnh lụa hồng thật nhanh rồi quay bước trở ra.
Khép trái cánh cửa lại theo một thói quen, gã thanh niên áo trắng nhẹ thở dài, mặt hắn bây giờ mới thật là lạnh nhạt, không phải cái lạnh của sự nghiêm khắc, và là cái lạnh của sự tái tê.
Hắn bỏ đi thẳng về phía sau, dáng dấp của hắn như kẻ đã bị nhiều mất mát.
Cánh cửa vừa khép lại thì ánh đèn bên trong tắt ngấm, tiếp theo là nhiều tiếng động trên chiếc giường và tiếng cười rúc rúc… Bước chân của gã thanh niên áo trắng hơi chậm lại chớ không phải dừng vì ngay sau đó hắn lại tiếp tục bước đi. Bước chân của hắn bây giờ có nhiều nặng nhọc.
Hắn nghe trái tim hắn cũng đang trì nặêng xuống, hơi thở hắn muốn nghẹn ngang.
Dưới tàng cây to khuất bóng, ánh trăng chỉ sáng lờ mờ, một cô gái áo trắng thoáng qua.
Nhưng nàng dừng ngay lại.
Nàng khoảng chừng mười tám mười chín tuổi, nàng có khuôn mặt tròn và đôi mắt to đen, trong bóng tối chớp ngời như hai hạt ngọc.
Hất ngược hai bím tóc ra sau lưng, nàng nhích môi cười:
- Đại sư ca.
Giọng nàng thanh nhưng nàng gọi nhỏ, hình như nàng không muốn có người thứ ba nghe thấy.
Gã thanh niên áo trắng khi nãy dừng lại, hắn cười lên ánh mắt:
- Bát sư muội, em làm gì ở đây ?
Cô gái gióc bính cười:
- Tiểu muội đến rình xem Lão Thần Tiên có trách mắng em không ?
Gã thanh niên áo trắng lắc đầu:
- Không có đâu, từ trước đến nay Lão Thần Tiên rất thương tám anh chị em lắm, người không có trách mắng em đâu.
Cô gái gióc bính mở to đôi mắt:
- Lão Thần Tiên nói làm sao, anh?
Gã thanh niên áo trắng đáp:
- Người bảo rằng người sẽ thân tự thi hành phép thuật.
Cô gái gióc bính hỏi dồn:
- Người có nói bao giờ thì hành động hay không? Ngay đêm nay à?
Gã thanh niên áo trắng do dự lắc đầu:
- Đêm nay không được, có lẽ cũng phải đến hai hôm nữa.
Cô gái gióc bính cau mặt:
- Đại sư ca, có phải ngũ sư thư ở trong phòng của Lão Thần Tiên không?
Hình như đó là một chuyện quá thường, không phải là chuyện lạ.
Gã thanh niên áo trắng làm thinh.
Cô gái gióc bính chép miệng thở dài.
- Đại sư ca, thật khổ cho anh… Gã thanh niên áo trắng gượng mỉm cười:
- Không có gì… đó là chuyện tự nhiên của bản giáo, vả lại chuyện ái ân vốn là điều không cấm kỵ giữa nam nữ giáo đồ, bất cứ ai, nếu thương nhau là có thể xin kết hợp, phương chi sư ân vốn nặng bằng non thái, Lão Thần Tiên đã thương nàng thì đó là sự vinh hạnh của nàng mà cũng là sự báo đáp ân sư.
Cô gái gióc bính nhăn mặt:
- Đại sư ca, đó là lời nói mà lòng anh muốn nói phải không?
Gã thanh niên áo trắng dừng tia mắt nơi mặt của người sư muội, giọng hắn hơi nghiêm:
- Bát sư muội, quy luật bản giáo sâm nghiêm… Cô gái gióc bính lắc đầu:
- Em biết, nhưng em cũng biết đại sư ca là người thương em nhiều nhất, lo lắng cho em nhiều nhất.
Gã thanh niên áo trắng dịu giọng ngay:
- Bát sư muội, về sau khi nói năng em phải hết sức cẩn thật, anh cũng chỉ là đại sư ca của em thôi… Ngưng một giây, hắn nói tiếp, hình như hắn muốn lãng sang chuyện khác:
- Bát sư muội, khuya rồi, em hãy đi ngủ đi.
Hắn nói chưa dứt câu là đã quay mình… Cô gái gióc bính kêu nho nhỏ:
- Đại sư ca…
Tài sản của haitc

  #14  
Old 15-07-2008, 08:33 AM
haitc's Avatar
haitc haitc is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 548
Thời gian online: 1 ngày 15 giờ 54 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 191 Times in 137 Posts
Chương 13

Ái tình và thù hận


Gã thanh niên áo trắng do dự một giây và quay lại:
- Bát sư muội, em còn muốn nói gì nữa hay sao?
Cô gái gióc bính cúi đầu… Hình như trong lòng nàng đang có nhưng điều khó nói.
- Bát sư muội, có gì quan trọng lắm không em?
Cô gái gióc bính ngẩng mặt lên, môi nàng hơi mím lại như đã hạ quyết tâm:
- Đại sư ca, bản giáo không nghiêm cấm về tình dục, chẳng những nam nữ giáo đồ có thể tùy tiện, mà nếu bề trên khi cần, cũng có thể gọi bất cứ người nữ giáo đồ nào, bất luận người ấy có muốn hay không, có phải thế không ? Đại sư ca ?
Gã thanh niên áo trắng nhẹ gật đầu:
- Đúng như thế đó em.
Cô gái gióc bính hỏi:
- Cứ bằng vào tình hình này thì sớm muộn gì rồi cũng đến lượt em, có phải thế không?
Gã thanh niên áo trắng hơi sửng sốt, không phải vì câu chuyện quá thường như thế mà là vì câu hỏi hơi đột ngột.
Hắn nhè nhẹ gật đầu:
- Đúng rồi, bát sư muội, khi nào Lão Thần Tiên quen với ngũ sư muội nhiều quá… chán thì, nhưng không đâu, bát sư muội, con người của ngũ sư muội không phải dễ chán đâu, có lẽ cũng phải đến một thời gian dài lắm… Cô gái gióc bính nói:
- Về pháp thuật, trong hàng mấy chị em gái chúng tôi, ngũ sư thư coi như là nhứt, phải không?
Gã thanh niên áo trắng gật đầu:
- Đúng rồi, không phải chỉ trong hàng nữ giáo đồ mà tất cả trong tám anh chị em chúng ta, ngũ sư muội cũng là cao nhất. Chính nhờ vào sự sũng ái của Lão Thần Tiên, chớ không thì có đến trọn đời cũng chỉ học được những cái tầm thường.
Cô gái gióc bính nhếch môi:
- Em bằng lòng chỉ học những cái tầm thường chớ không muốn học được pháp thuật cao mà phải như thế ấy.
Gã thanh niên áo trắng lắc đầu:
- Sợ không thể do sư muội được đâu. Bát sư muội, nếu đến cái lúc mà… phải đến thì, dầu em không muốn, cũng không còn được nữa. Thật ra bát sư muội không thích hợp với bản giáo, đáng lý em không nên theo.
Cô gái gióc bính nhìn sâu vào mắt gã thanh niên:
- Đại sư ca lại thích hợp với bản giáo hay sao ? Muốn theo bản giáo lắm hay sao ?
Mặt của gã thanh niên áo trắng vùng nặng xuống, hắn làm thinh một lúc khá lâu rồi hắn vụt thở dài:
- Bát sư muội, con người không nên để cho mình bước một bước lầm, chỉ cần một bước lầm là không khi nào còn quay lại kịp.
Cô gái gióc bính nhếch môi:
- Đại sư ca, qui luật bản giáo sâm nghiêm… Nàng nhắc lại câu nói mà hắn vừa mới nói.
Gã thanh niên áo trắng mỉm cười:
- Bát sư muội mà không sợ anh thì anh làm sao lại sợ sư muội!
Mí mắt của Cô gái gióc bính vụt đỏ hoe:
- Đại sư ca đối với em quá tốt, y như người anh ruột của em, nhập giáo bao nhiêu năm nay, chỉ có một mình đại sư ca đối xử với em thật tốt, em nguyện sẽ báo đáp thâm tình… Gã thanh niên áo trắng buồn buồn:
- Đã là sư huynh muội với nhau thì đâu có chuyện cần báo đáp. Anh vốn có một đức em gái nếu còn bây giờ có lẽ cũng trạc tuổi của em, nhưng không may nó lạc mất sớm… Cô gái gióc bính hỏi:
- Đại sư ca không còn ai nữa sao ?
Gã thanh niên áo trắng lắc đầu:
- Không, bây giờ anh chỉ có một mình anh.
Cô gái gióc bính vụt thở dài:
- Em cũng thế, từ nhỏ em đã là đứa trẻ mồ côi, không cho mẹ, không anh em, nếu không thế thì đâu có lọt vào cái giáo phái ghê tởm như thế này.
Gã thanh niên áo trắng vụt đưa tay ra hiệu như ngăn chận lại.
- Bát sư muội, bản giáo vốn ngăn cấm không cho giáo đồ nói cho nhau nghe về thân thế, lai lịch… thôi, em hãy vào phòng nghỉ đi kẻo lạnh, khuya rồi, không khéo em lại nhiễm sương.
Cô gái gióc bính cúi đầu:
- Vâng… Đại sư ca cũng nên đi nghỉ đi nghe, anh.
Nàng nhìn lên mặt gã thanh niên thật nhanh và quay mặt đi vào.
Gã thanh niên nhìn theo bóng dáng của nàng, hắn nhẹ thở dài lặng lẽ… - Đại sư ca.
Giọng một người con gái khác phát lên từ trong bóng tối phía sau lưng, làm cho gã thanh niên áo trắng giật mình… Hắn chưa thấy mặt nhưng hắn biết đó là ai, hắn rất biết giọng nói của người con gái đó.
- Lục sư muội.
Hắn trả lời thật nhỏ và hắn phập phồng… Người con gái đứng vào hàng thứ sáu trong tám sư huynh muội của hắn là một người con gái lẳng lơ, nhưng sở dĩ từ lâu nàng chưa dính vào một người nào vì nàng còn đợi hắn.
“đợi” ở đây không phải vì hắn đã có hẹn với nàng, bởi vì nàng chưa mở lời với hắn.
Nhưng qua thái độ, hắn biết nàng thích lắm.
Đã có nhiều lần, bằng đủ cách, nàng cố tình khêu gợi cho hắn động lòng, thế nhưng hắn cứ làm như không thấy, vì thế mà hắn cố tránh không để gặp nàng trong trường hợp vắng người, nhất là những lúc về đêm.
Giáo luật không nghiêm cấm, hắn cũng không dám chê nàng nhưng hắn đã gởi trọn tâm hồn vào người khác, huống chi nàng dầu lẳng lơ nhưng nàng vẫn là một cô gái mới lớn, trên cương vị người đại sư ca, hắn muốn giữ cho nàng, để nàng có được một tấm chồng xứng đáng, hắn không muốn đời nàng bị hoen ố vì một lúc sôi nổi không dằn được của lứa tuổi dậy thì.
Bây giờ, hắn phải giật mình không phải vì sợ nàng “khêu gợi” như những lần gặp trước mà hán sợ nàng rình nghe câu chuyện vừa rồi giữa hắn và người bát sư muội.
Câu chuyện đó có thể chết như không.
Từ bụi cây rậm phía sau sát với vòng tường, một cô gái áo trắng bước ra.
Nàng có lẽ chỉ lớn hơn cô “bát sư muội ” hồi nãy chừng một hai tuổi, nghĩa là nàng khoảng chừng hai mươi hai mốt, nhưng nét mặt nàng già dặn hơn nhiều, vóc dáng có vẻ nở nang, nhứt là gò ngực nàng căng vút thẳng áo.
Bằng vóc dáng đó, bằng vào bước đi cố tình sửa bộ để cho mông nhún nhảy của nàng, không cần phải quen lâu bất cứ ai cũng có thể biết một người con gái mà cơ thể đang đòi hỏi tột cùng… Gã thanh niên áo trắng tránh nàng là phải, bất cứ người thanh niên nào, nếu gặp nàng trong chỗ vắng, nhứt là về đêm thì, với ánh mắt ứa đầy men đòi hỏi, với vành môi hơi dầy và mọng đỏ chất đam mê ấy, nhứt định sẽ làm cho người đối diện phải bừng bừng hơi nóng.
Phải công nhận rằng nàng quá đẹp, đôi mắt ướt long lanh dưới đuôi mày dài tận tóc mai, với chót mũi dọc dừa xinh xinh nho nhỏ, đôi chân nàng hơi dài hơn thân trên tạo cho nàng có một vóc thật dễ nhìn.
Chỉ có điều là tia mắt bắn ra của nàng hơi giống tia mắt của Lão Thần Tiên, tia mắt thông minh mà chứa nhiều chất dục.
Cố gắng lắm gã thanh niên mới khôi phục được sắc diện bình tỉnh như thường:
- Lục sư muội chưa ngủ sao ?
Đưa tay sửa sửa chùm hoa Dạ Lý cài trên mái tóc, cô gái nhích lại gần:
- Đại sư ca, anh thấy có đẹp không?
Gã thanh niên ráng nở nụ cười:
- Đẹp, đẹp lắm.
Cô gái nhương nhướng mắt:
- Như vậy anh phải gọi em là cô “dạ lý” nhưng mà anh nghe có thơm không?
Gã thanh niên nén tiếng thở dài:
- Thơm lắm.
Cô gái “dạ lý” chớp đôi mắt “câu hồn”:
- Thơm như cái gì?
Gã thanh niên áo trắng cười:
- Hoa dạ lý thì thơm như hoa dạ lý chớ còn như cái gì nữa?
Cô gái “dạ lý” ngó hắn bằng đuôi mắt:
- Sao có người bảo nó thơm như… hương trinh của ngừơi con gái ? Anh có nghe hương trinh của con gái bao giờ chưa ?
Gã thanh niên bắt đầu hơi… ngán, hắn đáp lơ là:
- À… chưa.
Cô gái mỉm cười:
- Gần ngũ thư mà không… nghe hương trinh con gái, lại để cho người khác “nghe” trước, đại sư huynh không thấy tiếc sao ?
Gã thanh niên áo trắng nói:
- Lục sư muội, mình không nên nói chơi như thế, Lão Thần Tiên sũng ái Ngũ sư muội, đó là điều may mắn cho nàng, chúng ta cũng nên khánh chúc… Cô gái “dạ lý” nhếch nhếch môi:
- Tiếng phát ra tận đáy lòng của anh đấy à?
Gã thanh niên áo trắng cau mặt:
- Lục sư muội… Cô gái “dạ lý” cười:
- Sao lại bất công như thế ? Bát sư muội hỏi đại sư ca câu ấy được còn em hỏi không được hay sao?
Trái tim của gã thanh niên áo trắng như muốn vọt ra ngoài.
Nàng đã nghe thấy câu chuyện giữa hắn và Bát sư muội rồi sao ?
Hắn cố cười trấn tĩnh:
- Bát sư muội cũng như lục sư muội, hai người cũng đều là sư muội của ngu huynh, cái gì bát sư muội nói được thì lục sư muội nói được, chỉ có điều ngu huynh muốn nhắc lục sư muội là giáo luật rất sâu nghiêm… Cô gái “dạ lý” xì một tiếng thật dài:
- Trước mặt đại sư ca chớ đâu phải trước mặt người khác ? Em không sợ gì cả.
Không biết vô tình hay cố ý nàng nói lại một câu tương tự như người bát sư muội vừa rồi.
Gã thanh niên áo trắng lại hết hồn, hắn nói:
- Nhưng lục sư muội cũng nên đề phòng người khác nghe thấy chớ.
Cô gái “dạ lý” nghiêng nghiêng mặt:
- Đại sư ca nhắc nhở hay là muốn mắng xéo em đó ? Em đâu phải cố ý, em đi tiểu giải, vô tình gặp và nghe câu chuyện giữa sư ca và bát sư muội, bây giờ anh bảo em rình đó phải không ?
Gã thanh niên áo trắng rung động, hắn cố dùng cảm tình để mong cho câu chuyện đừng dẫn tới việc không hay:
- Đâu có, đó là anh tự nhắc lục sư muội thế thôi, tình thân của sư ca đối với lục sư muội từ bấy lâu nay sư muội không biết hay sao mà lại đi mắng xéo như thế được.
Hắn muốn dùng tình cảm để cho câu chuyện đừng bể bạc, thế nhưng cô gái “dạ lý” chụp ngay, nàng nhích lại gần hơn và nhìn hắn bằng đôi mắt thật là ướt át:
- Chính vì hiểu sư ca cho nên em mới dám nói những điều như thế, em biết sư ca… thương em lắm, phải không anh ?
Gã thanh niên gật lia:
- Phải rồi, phải rồi lục sư muội, là đại sư ca phải thương mến tất cả… à nè, đêm đã quá khuya… Cô gái “dạ lý” lại háy dài:
- Đuổi em đó phải không ? Chưa nói hết chuyện là đã đuổi rồi. Sư ca không thể ở đây với em một chút hay sao ?
Gã thanh niên áo trắng hơi miễn cưỡng:
- À…cũng được, chỉ sợ quá khuya… Cô gái “dạ lý” chớp mắt vào mặt hắn:
- Đại sư ca nè, thật em tức mình giùm cho anh quá.
Gã thanh niên áo trắng nhăn mặt:
- Lục sư muội… Cô gái “dạ lý” chắc lưỡi:
- Đại sư ca đừng có làm bộ tỉnh, ai không biết sư ca và ngũ sư thư đã yêu nhau, đã chuẩn bị báo cáo giáo chủ để thành hôn, nếu hổng có chuyến đi này thì bữa nay không chừng chị ấy đã… cấn rồi còn gì nữa, thế mà nửa chừng Lão Thần Tiên nổi hứng bất tử giật luôn viên ngọc của anh… Nói là “khó chịu” giùm, nhưng kỳ thật thì cô ta đang cố hết sức để chọc tức gã thanh niên.
Càng nói đến cái chuyện “không nên nói” ấy, cô ta càng xích lại gần hắn hơn, cái ngực đồ sộ của cô ta đã chạm qua áo hắn.. Vốn có cái tịch về câu chuyện với bát sư muội, nên gã thanh niên không dám có cử chỉ mất cảm tình với cô ả, hắn thừa biết cô ả lợi dụng chuyện đau lòng để khơi động dục tình của mình bằng đủ mọi cách, thế nhưng hắn vẫn phải trân mình chịu đựng, hắn chỉ nói một câu chống chế:
- Lục sư muội tại sao mạo phạm đến Lão Thần Tiên như thế?
Cô gái “dạ lý” tròn xoe đôi mắt:
- Làm sao em lại dám mạo phạm Lão Thần Tiên ? Em đâu có lớn gan như thế?
Em chỉ trách ngũ sư thư, vì muốn tìm chỗ tốt mà đành bỏ đại sư ca, em nghĩ có thể làm cái chuyện bắt cá hai tay, nhưng ít nhất chị ấy cũng phải kín đáo một chút chớ đâu lại trắng trợn như thế ấy.
Gã thanh niên lắc đầu:
- Giáo luật đã như thế rồi, có gì đâu trắng trợn, hay không trắng trợn.
Cô gái “dạ lý” nói:
- Đã đành là giáo luật như thế, nhưng ít ra chị ấy cũng phải nghĩ giùm cho đại sư ca chớ. Thử nghĩ người yêu của mình mà trần truồng trong lòng người khác, có ai mà chịu nổi như thế hay không?
Gã thanh niên áo trắng lắc đầu:
- Lục sư muội, tôi đã quen thấy như thế rồi… Cô gái “dạ lý” nhìn như muốn nuốt Gã thanh niên:
- Em tức là tại vì đại sư ca… khờ quá, kiếp người đâu có bao lâu, tuổi xuân lại còn qua mau hơn nữa, chính vì hiểu như thế cho nên ngũ sư thư đã… tận hưởng bên cạnh Lão Thần Tiên đó anh thấy hay không? Đại sư ca còn mơ tưởng chị ấy làm chi?
Bản giáo còn thiếu gì người, em thấy nhiều người không thua gì chị ấy mà không chừng còn hơn nữa là khác… Bên chỗ cội cây có một bệ đá, cô gái “dạ lý” thình lình bước lên trên đó, khiến cho ngực cô ta sát vào mặt gã thanh niên và cô ta lại nẩy mình tới trước:
- Sư ca nè, dại gì mình lại không chịu tìm hưởng lạc thú, anh.. Gã thanh niên áo trắng rùnh mình, hắn cắn răng cố nén:
- Lục sư muội, em nói đã quá đáng rồi… Cô gái “dạ lý” ưỡn ngực thêm một chút nữa:
- Sư ca….em có thể không nói ra, nhưng trong lòng em khổ sở vô cùng, em thương cho sư ca quá… Nàng cố ý kéo dài tiếng “thương” bằng giọng điệu vô cùng khích động và gã thanh niên đâm quýnh:
- Lục sư muội, ngu huynh cảm tạ sư muội, nhưng anh là người của bản giáo, anh phải tuân theo giáo luật… Cô gái háy dài:
- Bộ em bảo sư ca phản giáo hay sao ? Em nói đây là có ý bảo sư ca hãy quên chị ấy đi, để…mình tìm lại những cái gì phi mất từ lâu… Gã thanh niên cau mặt:
- Lục sư muội… Cô gái như không còn dằn nổi nữa, cô ta bước xuống đứng dựa vào mình hắn:
- Đại sư ca, tại làm sao sư ca cứ… như thế hoài, không lẽ sư ca bảo em phải nói… tách bạch ra sao?
Gã thanh niên áo trắng mím môi:
- Lục sư muội, trời đã quá khuya rồi, em hãy đi nghỉ đi… Nói xong là hắn bỏ đi ngay.
Cô gái “dạ lý” quay mình qua, ngực của nàng chạm ngay vào ngực gã thanh niên làm cho hắn phải lùi bước… Nàng cười:
- Sư ca, bây giờ em không buồn ngủ, mà cũng không làm sao ngủ nổi, em đến phòng sư ca hoặc sư ca đến phòng em nói chuyện chơi nghe.
Gã thanh niên áo trắng nghiêm giọng:
- Lục sư muội, từ trước đến nay, anh xem sư muội như là đứa em ruột của anh.
Cô gái nghiêng mặt:
- Em cũng vậy, em cũng xem sư ca như anh ruột, chỉ có điều chúng mình đâu phải một cha một mẹ, phải không anh?
Gã thanh niên áo trắng cau mặt:
- Lục sư muội… Như đã quá mức chịu đựng, cô gái “dạ lý” nhích sát vào lòng hắn:
- Sư ca…anh, giáo luật đâu có cấm mình nằm… ngủ với nhau.
Gã thanh niên áo trắng chắc lưỡi:
- Tôi biết….
Cô gái “dạ lý” tấn công luôn:
- Ngũ sư thư đã đi tìm thú vui với người khác, sư ca đợi chờ cái gì nữa? Bộ em không phải là con gái hay sao ? Sư ca cứ… thử đi rồi biết.
Gã thanh niên áo trắng lắc đầu, không phải lắc đầu với cô gái, mà hình như cái lắc đầu đó để xua đuổi, để chế ngự lòng mình:
- Tôi không phải nói như thế… Cô gái “dạ lý” rướn tới:
- Chớ cái gì?
Gã thanh niên áo trắng ấp úng:
- Tôi…tôi không quen chuyện đó… Cô gái càng làm già:
- Em biết em biết sư ca cũng … như em, em cũng đâu có quen, nhưng chắc cái gì cũng vậy, được lần đầu rồi sau… nó quen chớ gì.
Gã thanh niên áo trắng không ngờ người sư muội này lại bạo gan dám nói ra những chuyện như thế, hắn cắn chặt răng và vụt bật kêu lên:
- Lục sư muội… Giọng hắn vô cùng nghiêm khắc.
Thái độ như tạt nước vào mặt đó làm cho cô gái đang cơn đòi hỏi vụt tức ngang, cô ta dang ra gằn giọng:
- Được rồi, tôi biết sư ca đủ can đảm để làm những chuyện lớn nhưng tôi nghĩ chắc sư ca không nỡ để liên luỵ đến bát sư muội.
Từ cố tình đứng sát lại gần đến chuyện dang ra, từ tiếng “em “ ngọt sớt đến tiếng “tôi” lạnh như băng, đủ nói lên sự bực tức không còn chịu nổi của cô gái, thêm vào đó, cô ta còn đề cập “chuyện lớn” làm cho gã thanh niên rung động:
- Lục sư muội… Cô gái “dạ lý” biết phải dùng thế mạnh, cô ta nghiêm giọng:
- Tôi không phải muốn dùng cái gì để uy hiếp ai cả, mà thật thì tôi cũng đâu có dám làm như thế ? Nhưng có điều chắc anh cũng thừa biết rằng con người ai cũng có tự ái, không phải trên đời này chỉ có một mình anh là đàn ông ? Phải không, tôi cho anh biết nghe, tôi chỉ cần một cái gật đầu nhẹ là hàng đàn, hàng lũ, hàng bầy những thằng con trai theo quỳ dứơi chân tôi, anh biết không ? Thế nhưng tôi tự ái, tôi bị chạm vào lòng tự tôn của tôi là tôi sẽ dám làm tất cả những gì mà trên đời này ngừơi ta sợ sệt.
Thật là một cách nói mà không biết ngượng mồm. Tự ái thì còn chỗ giải thích, nhưng “tự tôn” thì quả khó nghe.
Một người con gái đi nói với người đàn ông những chuyện mà chỉ nghe không thôi cũng rùng mình, thế mà cô ta vẫn có thể mở miệng nói đến hai tiếng “tự tôn” một cách quá tự nhiên, một người con gái như thế chắc chắn những người không khống lại đi cải lý làm chi nữa.
Gã thanh niên áo trắng quả không thèm cải lý hắn trả đũa:
- Lục sư muội, chính lục sư muội cũng đã mạo phạm đến Lão Thần Tiên… Cô gái “dạ lý” đưa tay chận lại, cô ta nhếch nhếch môi tỏ vẻ khinh thường:
- Có sao ? Tôi chết cũng được mà. Nhưng anh nên nhớ rằng tôi chỉ chết một mình tôi, còn anh ? Hừ anh có lẽ vui hơn vì được dẫn theo cô bát sư muội “thương yêu như em ruột” của anh nữa. Đại sư ca, làm tới đi, tôi rất quang minh, tôi cho anh biết trước đó.
Thấy tình thế bất lợi nghiêng về mình rõ rệt, gã thanh niên áo trắng vội đổi giọng:
- Lục sư muội, chuyện gì anh em với nhau còn nói đi nói lại em đừng có làm như thế. Em nghĩ coi, đã đành bản giáo không cấm ngăn tình dục, nhưng giữa anh và lục sư muội chúng ta làm như thế thì chỉ có… dục mà không có chút tình. Như thế thì chúng ta làm sao có thể kết hợp vợ chồng ?
Cô gái “dạ lý” lắc đầu:
- Tôi biết, nhưng con người ta ở đời luôn luôn có hai phần tình và dục, tôi cũng muốn được cả hai, thế nhưng, trong trừơng hợp nào đó, hãy tạm nắm một phần. Anh đừng vội cười tôi là dại, tôi dám nói với anh rằng tôi đúng.
Gã thanh niên xuống giọng:
- Lục sư muội, dầu gì em cũng là con gái, em làm như thế rồi đời em sẽ ra sao?
Em phải nghĩ đến tương lai của em nữa chớ?
Cô gái “dạ lý” bĩu môi:
- Sư ca, tôi nói thẳng một điều, anh giỏi nhiều việc và rất thông minh, chính vì thế cho nên anh mới là “Đại sư ca” thế nhưng tôi cho anh biết là riêng trong vấn đề này anh ngu. Nè tôi nói cho anh biết một là anh không chấp nhận cái giáo phái này, anh đừng theo, hoặc theo tôi, nhưng vẫn bỏ, còn ngược lại, anh vẫn còn đeo theo nó là anh phải hoà mình với nó. Tôi theo và tôi không bỏ, cho nên tôi cần… hưởng lạc, hưởng cho thật đầy đủ. Anh ngu, anh biết không, hết ngũ sư thư rồi mai mốt đây đến lượt tôi, đến lượt cả những đứa con gái giáo đồ phải hiến dâng cho “bề trên”. Tôi hỏi anh, giữa “bề trên” ghê tởm đó với anh, ngừơi con gái sẽ chọn ai? Tự nhiên tôi không dại, tôi phải hưởng cho đúng hưởng, tôi không để cho ngừơi ta chỉ hưởng tôi không, tôi phải có lời, tôi không dại gì để cho lỗ vốn. Tôi phải hưởng thụ thoa? thuê phần tôi, rồi những kẻ hôi hám có được cũng chỉ được cái thừa. Đó, anh thoa? mãn hay chưa ? Anh khôn hay tôi dại ?
Như người từ trên mây rơi xuống vực sâu, gã thanh niên áo trắng không ngờ bây giờ hắn lại được một bài học phũ phàng như thế ?
Lập luận của cô gái tuy nghe có vẻ như liều, nhưng không phải là vô lý.
Hắn cứng họng.
Bấy lâu, hắn cho cô gái này chỉ vì quá si mê hắn, chỉ vì lòng dục quá cao, nhưng bây giờ hắn thấy không phải thế, nàng có cái lý của nàng.
Thế nhưng, cô ta vẫn là con người nguy hiểm, con ngừơi không có lấy một chút tình.
Cho rằng nàng vì tự ái, nàng có thể hại hắn, nhưng nàng không nỡ ác với người vô tội, nhứt là người đó cũng đồng cảnh như nàng, có thể còn đáng thương hơn vì thật ngây thơ.
Hắn biết, với cô gái này, hoàn toàn không bao giờ có cái tình chị em như thế.
Cô ta chẳng những có thể hại hắn mà luôn cả bát sư muội cô ta cũng không tha.
Hắn cố vớt vát:
- Lục sư muội, bất luận trai hay gái, không nên bước những bước sai… Cô gái “dạ lý” cừơi hăn hắc:
- Tôi đã bước rồi, đôi giày tôi đã nhún bùn rồi không bao lâu nữa nó sẽ thấm vào chân. Bây giờ còn có thời gian cho tôi nhún chân vào chậu nước hoa, tại sao tôi không nhúng mà cứ chờ cho đến lúc cái nước hôi tanh kia tự do thấm vào đôi chân ngà ngọc?
Không, tôi phải đạt cho kỳ được sự thoa? mãn của tôi, tôi phải được ngon miệng trước khi quẳng khúc xương thừa cho chó.
Gã thanh niên áo trắng quả có thông minh, nhưng cũng đúng như cô gái đã nói, bây giờ đối diện với một vấn đề khiến hắn trở thành ngu độn.
Biết đã “hạ” được gã thanh niên nầy rồi, biết chắc linh hồn của hắn mình đã nắm trong tay, cô gái “dạ lý” đổi ngay chiến thuật, cô ta bước lại đứng sát vào bên hắn, cách đứng của cô ta thật là kinh khủng, cô ta không đứng đâu mặt mà lại đứng nghiêng, phân nửa ngực nàng dựa vào cánh tay hắn, còn phân nửa cách ngực hắn cho đúng tầm con mắt của hắn đang ngó xuống.
Nàng ghé môi nàng gần bên tai hắn, nàng cố làm cho hơi thở của nàng giúp hắn thêm… can đảm:
- Sư ca, em giận thì giận dữ lắm, em dám giết tất cả, nhưng thật tình thì em yêu anh lắm…sư ca… Nàng rướn người tới một chút để cho tai hắn nghe được nhịp tim đang đập loạn của nàng và nàng nói tiếp luôn:
- Anh… thấy không ? Em như vậy mà để cho… quỷ sứ nó chạm vào người em, để cho tấm thân ô uế đè nặng lên người em, để cho làn da ngà ngọc của em bị cọ xát bởi làn da sần sùi ghê tởm, anh không thấy tiếc hay sao? Nếu bây giờ mà Ngũ sư thư có bị bỏ ra, có trở lại với anh thì anh được những gì ? Miếng ăn của kẻ sang bỏ ra, khi đói mình còn mót được, chớ cái thứ mà “chó “ ngậm rồi, liệu có ai ăn nổi hay không? Tại sao anh lại không chịu hưởng ? Anh, em nè…. Tính hình thì em không nói, nhưng thân thể em, em tin rằng hơn hẳn ngũ sư thư. Anh…anh thử xem lại sao anh ngu vậy?
Gã thanh niên nhìn thẳng vào mặt cô gái một cách thật sâu, gương mặt hắn nổi lên và hắn vụt mỉm cười:
- Được… rồi, anh đến phòng lục sư muội nghe.
Y như thấy vàng từ trên trời rớt xuống, cô gái “Dạ Lý” chồm lên quàng hai cánh tay qua cổ hắn ghịt đầu hắn xuống, vành môi của nàng gắn cứng vào vành môi của hắn như không làm sao có thể rứt ra… Phải khó khăn lắm mới có thể rứt được nàng ra, gã thanh niên nói nhỏ:
- Thôi khuya rồi mình đi về phòng đi chớ.
Cô gái tung tăng vừa kéo tay hắn, vừa bước nhanh về hướng phòng mình.
Vừa khép cửa lại là nàng đã bật ngửa lên giường và kéo hắn ngã theo.
Chỉ nghe những tiếng ư ư nho nhỏ rồi im lặng.
Thật lâu, gã thanh niên áo trắng bước ra khép trái cửa phòng và đi vòng qua góc tối bên tường.
Xa xa tiếng gà gáy rộ.
Tài sản của haitc

  #15  
Old 15-07-2008, 08:36 AM
haitc's Avatar
haitc haitc is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 548
Thời gian online: 1 ngày 15 giờ 54 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 191 Times in 137 Posts
Chương 14
Máu nhuộm thiền phòng

Như thường lệ, sáng sớm, giữa đại điện của Từ Án Tự, thanh niên nam nữ “Bạch Liên Giáo” tụ tập đông đảo ngồi xếp bằng nghiêm chỉnh.
“Lão Thần Tiên” ngồi trên cao, chính giữa, cô gái choàng mảnh lụa hồng hồi hôm ngồi sát một bên. Có điều bây giờ cô ta đã mặc quần áo đàng hoàng chớ không quấn hờ mảnh lụa hồng như đêm qua ở trong phòng.
Tia mắt như dao của Lão Thần Tiên quét qua một lượt:
- Đủ cả phải không?
Gã thanh niên áo trắng ngồi đầu hàng lên tiếng:
- Trình Lão Thần Tiên, chỉ có lục sư muội chưa tới.
Lão Thần Tiên cau mặt:
- Tại làm sao thế ? Tại sao lại có chuyện chậm trễ như thế chớ?
Cô gái “ngũ sư muội” cười:
- Có lẽ tối hôm qua lục sư muội cũng ngũ trễ, cho ngừơi đến gọi đi.
Ánh mắt của Lão Thần Tiên bớt “uy” ngay sau câu nói đó, ông vẫy tay:
- Đi gọi.
Gã thanh niên quay ra ngoài nói liền theo:
- Đi gọi lục cô nương.
Một tên đại hán áo trắng đứng ngoài ứng tiếng chạy đi.
Chỉ một phút sau, hắn chạy trở vào, mặt hắn tái xanh:
- Bẩm Lão Thần Tiên, lục cô nương…đã…quy tiên!
Lão Thần Tiên tái mặt đứng phắt lên:
- Sao?
Cô gái “ngũ sư muội” cũng đứng lên, vẻ mặt kinh hoàng:
- Đi vào xem, đừng hỏi.
Nàng bước xuống tung mình đi trước.
Lão Thần Tiên đi song song với cô gái “ngũ sư muội” và tay nàng tự nhiên nắm lấy tay của lão.
Kế đến là gã thanh niên áo trắng.
Đám đệ tử và thuộc hạ theo sau.
Nhưng khi vào đến trung đường thì đám thuộc hạ dừng lại, chỉ có mấy người đệ tử và Lão Thần Tiên bước về phía gian phòng của nạn nhân.
Gian phòng của nàng rất hoa lệ và hơi hương vẫn còn phảng phất đâu đây… Cô gái “lục sư muội” nằm trên giường, cô ta nằm giữa dang rộng hai tay, hàng khuy bật sút lồ lộ cặp nhũ hoa, những nơi khác thảy đều nguyên vẹn và không thấy một vết thương.
Môi nàng đã tái nhưng phảng phất như còn đọng nét cười trông như đang ngủ say, nếu da nàng đừng tái thì không ai có thể bảo rằng nàng đã chết.
Đôi giày hãy còn nguyên ở trong chân.
Chỉ nhìn qua là Lão Thần Tiên quay phắt lại giọng ông ta lạnh băng băng:
- Ai làm chuyện này?
Gã thanh niên áo trắng bước lên một bước:
- Đêm qua đệ tử không nghe tiếng động.
Cô gái “ngũ sư muội” ngẩng mặt hỏi:
- Lão Thần Tiên có nhận ra tại sao chết không?
Lão Thần Tiên gặn lại:
- Nàng biết chăng ?
Hình như cái chết của “lục sư muội” không làm cho “ngũ sư muội” phải cảm thương, nàng cười hăn hắc:
- Tự nhiên đàn ông đâu có hiểu được đàn bà, có thấy không ? Môi nàng hãy còn phảng phất nụ cười, nụ cười đó nói lên rằng nàng không hề phòng bị. Mà tại sao nàng không phòng bị ? Sự không phòng bị và nụ cười đó chứng tỏ rằng nàng đã bằng lòng, nàng tình nguyện, nàng mê thích con người đó cho nên nàng không thể ngờ rằng vừa mới mò vào ngực mình, mình chưa kịp đê mê là đã bị điểm luôn vào tử huyệt. Đó, vậy đó. Bây giờ chỉ cần tìm con người nào nàng mê thích là biết ngay thủ phạm, khỏi cần đi đâu mà cũng khỏi cần phải nghiên cứu phân tích gì nữa cho phiền phức.
Cách nhận xét của cô gái “ngũ sư muội” này quả là đáng sợ, những người có mặt thảy đều rúng động, ban đầu họ nghĩ là tự sát, là hành thích, là cưỡng dâm, những giả thuyết đó đều bổ nhào trước nhận xét của nàng.
Lão Thần Tiên ngẫm nghĩ lắc đầu:
- Lập luận đó xem chừng không ổn.
Cô gái “ngũ sư muội” nhướng mắt:
- Không ổn ở chỗ nào?
Lão Thần Tiên nói:
- Nếu là con ngừơi mà nó mê thích thì làm sao lại giết nó?
Cô gái “ngũ sư muội” cười:
- Chuyện như thế mà không hiểu, tuy có mê thích người đó mà người đó không mê thích nó thì sao?
Lão Thần Tiên cau mặt:
- Nhưng nếu không mê thích nó thì tại sao lại theo vô phòng nó ? Tại sao lại… banh áo để… Cô gái “Ngũ sư muội” cười:
- Đàn ông các ngài đúng là bết quá. Khi không có chuyện thì cái nào cũng hiểu, nhưng khi có chuyện, nhứt là dính đàn bà vô rồi thì lại ngơ ngác, ngáo ngáo không biết trời trăng gì cả. Có gì đâu, chẳng hạn như cái “cán” nào đó của một người đàn ông bị cô ta chụp nắm trọn trong tay, buộc ngừơi đó phải vào phòng, vì quá mê người đó mà người đó lại không chịu mê, tự nhiên cô ta phải dùng thủ đoạn, cũng hết sức tự nhiên là người đó bị người ta nắm cán thì phải chịu thua, nhung cũng chỉ chịu thua ở bước đầu, sau đó phải giết để trừ hậu hoạn.
Con yêu nữ này quả là lợi hại, sự phân tách làm như cô ta chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối không bằng.
Và nàng lại cười cười:
- Chỉ có một chuyện là thủ phạm hơi ngu.
Lão Thần Tiên nhướng mắt:
- Sao?
Cô gái yêu quái đáp trong cái mỉm cười đắc ý:
- Tại làm sao phải làm như thế ? Aû cũng được quá chớ đâu phải bỏ bê gì ? Tại làm sao không hưởng cho đã đời đi rồi hẳn tính ? như thế có phải là uổng phí của trời không ?
Cô gái yêu quái này quả đúng là… yêu quái.
Trước cái chết của người đồng môn thư muội mà cô ta nói chuyện y như khách bàng quan, ghê tởm hơn nữa là lối nói thật trần truồng, thật sâu độc, lối nói mà người đàn ông ít lưu manh, hay có lư u manh cũng không dám bộc lộ trước mặt mọi người.
Thế mà cô ta lại nói như không.
Lão Thần Tiên tái mặt.
Oâng ta quay lại đám đệ tử, tia mắt như hai ngọn dao chực đâm thấu lòng người:
- Trong các ngươi ai làm chuyện đó, hãy đứng dậy ngay.
Ai nấy đều ngồi yên và chưa ai nói tiếng nào thì cô gái “yêu quái” lại cười:
- Làm gì vậy ? Chẳng lẽ nam giáo đồ chỉ có bốn vị sư ca đây thôi sao ? Mà chuyện chi ông phải nôn nóng đến thế ? Cứ giao cho đại sư ca điều tra đi có được không ?
Đối với mọi người, Lão Thần Tiên lạnh lùng như khắc nghiệt nhưng đối với cô gái “yêu quái” này thì ông ta bỗng…mềm xèo.
Ông ta nghe một cách “ngoan ngoãn” nhưng cố nhiên là cũng “hầm hừ” chiếu lệ rồi phất tay áo bước ra. Y như muốn cho mọi người hiểu rằng tại lời nói đó đúng nên ta im theo, chớ không phải ta “theo lời đàn bà” quá như vậy đâu.
Lão Thần Tiên bước ra thì cô gái “yêu quái” cũng đi theo.
Đám đệ tử đứng nhìn người đại sư ca như chờ lịnh.
Hắn nói:
- Ba vị sư đệ và hai vị sư muội hãy đi, chuyện đó để ta liệu lịnh.
Năm người sư đệ muội ứng tiếng bước ra ngoài.
Gã thanh niên áo trắng quay nhìn cái thây đang nằm ngửa trên giường, mặt hắn thật là khó hiểu.
Hồi lâu, hắn bước ra ngoài và khép trái cửa phòng.
Cũng ngay lúc đó, cô gái “yêu quái” đi ngược lại, nàng gọi:
- Đại sư ca.
Tia mắt của gã thanh niên áo trắng hình như có “lửa”, hắn hỏi:
- Sao ngũ sư muội lại không cùng… đến với Lão Thần Tiên?
Cô gái “yêu quái” nhìn hắn bằng ánh mắt như chứa ẩn nụ cười kinh quái:
- Bản giáo phái sinh điều bất hạnh, Lão Thần Tiên đang vò đầu, bức tai như điên, làm sao tôi lại bỏ người được? Niên kỷ càng cao, sự phiền não càng làm cho thể chất nguy hiểm… nhưng tôi có chuyện cần phải ra ngoài một chút.
Gã thanh niên áo trắng nhếch nhếch môi:
- Vậy thì ngũ sư muội cứ lo chuyện của mình, tôi không dám mất thì giờ.
Hắn quay bước bỏ đi.
Cô gái “yêu quái” bước trờ tới cản lại:
- Tôi đang đi tìm đại sư ca để nói chuyện đây mà.
Gã thanh niên áo trắng cau mặt:
- Ngũ sư muội có chuyện gì cần nói?
Cô gái liếc vào phòng.
- Vào trong đó đi.
Gã thanh niên áo trắng nghiêm mặt:
- Sư huynh muội với nhau, có gì ngũ sư muội cứ nói chớ cần gì phải vào phòng?
Cô gái “yêu quái” cười, nụ cười thật bí hiểm.
- Đại sư ca đã muốn thế thì em xin nói ở đây vậy… Nàng chớp ánh mắt “xiêu hồn lạc phách” vào mặt hắn:
- Đại sư ca, người khác không biết nhưng em biết, lục sư muội từ trước đến nay rất mê anh lắm, nàng luôn luôn lừa cơ hội để đeo dính bên anh. Thế thì chuyện này có phải anh.. Ánh mắt của gã thanh niên bắn lửa:
- Mà tôi làm thì sao, không phải tôi thì sao?
Cô gái “yêu quái” lại nở nụ cười… tinh quái:
- Như vậy là đại sư ca đã làm rồi. Có điều tôi không hiểu đại sư ca đã ló cái cán nào cho cô ta nắm được như thế?
Gã thanh niên xẳng giọng:
- Tôi không hiểu gì. Tôi không có cái gì để cô ta nắm hết.
Cô gái “yêu quái” nhướng mắt:
- Như thế thì tại sao đại sư ca lại vào phòng nàng và làm sao lại giết nàng?
Gã thanh niên áo trắng đáp:
- Tôi không thể chịu nổi sự đeo đẳng của cô ta.
Cô gái “yêu quái” cười:
- Đại sư ca, ai lại chẳng biết trong “tứ phượng” của Bạch Liên Giáo, ngoài tôi ra thì chỉ có nàng, thế tại sao đại sư ca lại không hoái nàng như thế?
Thật là khó hiểu. Cô gái “yêu quái” này bình thời, có thể nói từ trước đến giờ tư cách của nàng rất tốt, tuy không dám nói là con người đạo đức, nhưng cũng phải công nhận là một cô gái đứng đắn, ai cũng nhìn nhận nàng đẹp cả sắc lẫn nết na, nhưng không biết tại sao từ lúc được Lão Thần Tiên “chiếu cố” đến nay, nàng bỗng đâm ra biến tính, từ dáng cách đến lời nói, so với cô gái lầu xanh thật không khác là bao.
Gã thanh niên lạnh lùng:
- Tôi không hiểu tại sao cả, tôi chỉ biết rằng tôi không phải là loại người đụng đâu quơ đó.
Cô gái “yêu quái” cười:
- Bằng vào giọng điệu của đại ca thì hình như câu nói có ám chỉ nhưng không biết đại sư ca muốn bảo ai là người đụng đâu quớ đó vậy?
Gã thanh niên áo trắng nói:
- Ít nhất tôi không phải là loại người như thế còn ai nữa thì tôi không can thiệp, vả lại cũng không can thiệp được.
Cô gái cười một cách thật là… yêu quái:
- Đại sư ca nói như vậy hoài. Chớ không phải đại sư ca khó chịu vì em sao.
Gã thanh niên bĩu môi:
- Bản giáo không ngăn cấm tình dục thì tôi lại phải khó chịu gì chớ?
Cô gái “yêu quái” nghiêng mặt:
- Đúng rồi, đại sư ca cũng đừng có khờ như thế ? Kiếp người đã có là bao ? Có thể hưởng được lúc nào thì phải chụp lấy mà tận hưởng, đừng có vì em mà làm lỡ cơ hội tốt, nếu đại sư ca cứ như thế thì em thật bất an.
Gã thanh niên áo trắng nhún vai:
- Ngũ sư muội cứ yên lòng.
Cô gái “yêu quái” gật gật:
- Đại sư ca đã nói như thế thì em đã an tâm rồi. Chỉ có điều, đại sư ca, chuyện sát hại đồng môn là cái tội phải lăng trì, chắc đại sư ca đã biết?
Gã thanh niên áo trắng thản nhiên:
- Ngũ sư muội chuẩn bị cáo trạng đi.
Cô gái “yêu quái” háy dài, nụ cười “lung lạc” của nàng ứ lên ánh mắt:
- Nếu em có ý muốn đầu cáo đại sư ca thì lúc này, trước mặt Lão Thần Tiên em đã nói trắng ra rồi chứ đâu lại phải lén Lão Thần Tiên tìm gặp đại sư ca ? Huống chi dầu cho tình thế ra sao, em cũng đâu có quên được chuỗi ngày đẹp đẽ giữa chúng ta, có phải thế không đại sư ca ?
Gã thanh niên mím môi:
- Đa tạ sự niệm tình cố cựu của ngũ sư muội.
Cô gái háy mắt:
- Đại sư ca thật thì sao cứ khách sáo hoài với em vậy? À nè, nhân tiện em muốn báo cho đại sư ca một chuyện, Lão Thần Tiên có ý muốn giữ em một cách chính thức luôn đấy.
Aùnh mắt của gã thanh niên loé lên, nếu có ai đứng gần chắc chắn phải nghe hơi….nóng:
- Thế à, như vậy thì tôi xin mừng ngũ sư muội mà khánh hạnh.
Cô gái “yêu quái” cười:
- Cái gì khánh hạnh ? Nói là nói như thế, chứ thật ra đến cái lúc mà đã “ngấy” rồi thì ông ta cũng cứ đá ra như quăng một chiếc giày rách vậy chớ có gì đâu khó.
Gã thanh niên nhếch môi nhưng gã không cười:
- Bằng vào “tài sức” của ngũ sư muội chuyện đá ra chắc cũng còn lâu.
Cô gái “yêu quái” cười hăn hắc:
- Đại sư ca cứ nói như vậy hoài… thật ra khi mà dính vào với lão rồi em cũng có cách của em, em sẽ làm cho ông ta không thể dòm ngó đến chị em nào khác, thế nhưng….
Nàng lại ném tia mắt “ngả nghiêng” vào mặt gã thanh niên:
- Chuyện muốn cho Lão Thần Tiên thu nhận làm chính thức, cũng nhờ vào đại sư ca giúp cho.
Gã thanh niên áo trắng nhướng mắt:
- Chuyện đó làm sao lại quan hệ đến tôi?
Cô gái “yêu quái” cười:
- Sao lại không ? Theo giáo luật thì “bề trên” có thể “chiếu cố” xuống dưới bất cứ lúc nào, ở dưới bất cứ lúc nào cũng có thể “dâng hiến” để gọi là đền đáp “ân sư”, nhưng một khi muốn thu nhận chính thức thì nhứt định phải được người yêu của cô gái chấp nhận.
Gã thanh niên áo trắng làm như hết sức ngạc nhiên:
- Uûa, tôi bây giờ cũng còn được kể là “người yêu” của ngũ sư muội nữa sao?
Cô gái “yêu quái” nhướng mắt:
- Sao lại không, trong lòng em vẫn là đại sư ca, mãi mãi… Gã thanh niên chận nói:
- Như thế thì tôi bằng lòng đó.
Cô gái “yêu quái” nhoẻn miệng cười duyên:
- Đa tạ đại sư ca. Thôi, sư ca hãy đi nghỉ, chuyện lục sư muội, để em lo liệu với Lão Thần Tiên.
Quả thật, như nàng đã nói khi nãy, nàng gấp lắm, cho nên khi nói xong câu nói có tính cách cuối cùng ấy là nàng hối hả đi ngay.
Người đàn bà bao giờ cũng khôn ngoan khi muốn sang thuyền.
Họ muốn được phần họ mà họ cũng không muốn có kẻ phiền lòng, họ muốn bất cứ là đi hay ở, họ cũng đều được tiếng thơm.
Gã thanh niên áo trắng đứng yên một chỗ, hắn không nhìn theo mà cũng không nói thêm một tiếng.
Da mặt hắn một lúc trắng ra thêm và cuối cùng nhợt nhạt không còn chút máu.
Hắn sợ, không phải sợ điều nguy hiểm mà hắn sợ lòng dạ đàn bà.
Trên con đường tình, nhứt là những cuộc thay dây đổi phiếm, hình như họ quá thông minh.
Y như người trúng gió, thân hình gã áo trắng bỗng loạng choạng, hắn quay mình định đi, nhưng hắn không đi được, hắn vịn vào góc tường, mồ hôi hắn vã ra.
Nhưng, thình lình, hắn chợt nghe tiếng nức nở sau lưng.
Tiếng khóc nghẹn ngào, tức tưởi, có lẽ vì không thể khóc lớn lên nên hơi thở nghẹn ngang.
Hắn giật mình quay lại.
Không thấy người nào cả.
Tiếng khóc phát ra vẫn còn rưng rức ở góc tường bên trái.
Gã thanh niên áo trắng bước qua, cô gái gióc bính đang gục đầu trên lan can hậu viện, bờ vai cô ấy run bần bật.
- Bát sư muội.
Cô gái càng khóc nhiều nhưng vẫn úp mặt vào cánh tay không ngẩng đầu lên. Gã thanh niên áo trắng lo lắng.
- Bát sư muội, em làm sao vậy, ai hiếp đáp em thế ?
Thật lâu, cô gái gióc bính ngẩng mặt lên, nước mắt ràn rụa:
- Đại sư ca, em đã cố hết sức ẩn nhẫn nhưng đại sư ca, em không thể nhìn thấy sư ca chịu nhục, không thể nhìn thấy sư ca đau khổ… Đại sư ca, tội nghiệp anh biết bao nhiêu.
Gã thanh niên áo trắng sửng sốt.
Nhưng rồi hắn vụt cười, tiếng cười như xé ruột.
- Em vì anh mà khóc đó sao ? Bát sư muội, sao em tự làm cho em khổ như vậy ?
Thật thì anh không có khó gì đâu em.
Cô gái gióc bính lắc đầu:
- Không, đại sư ca đừng có giấu em, em biết đại sư ca rất khổ tâm, cái đứt ruột nát lòng của sư ca không làm sao hình dung hết được. Em biết sư ca, em không hiểu tại sao ngũ sư thư lại làm như thế, không biết tại sao ngũ sư thư lại nhẫn tâm như thế….
Nhè nhẹ đưa tay vuốt tóc cô gái bằng tất cả sự thương yêu của một ngừơi anh, giọng của gã thanh niên nhỏ:
- Mỗi người đều có một chí hướng riêng, không nên gượng ép, không nên làm cái chuyện đồng sàng di mộng, lìa nhau sớm như thế mà không chừng lại hay, bát sư muội, em nên mừng cho anh, nên thấy đó là cái may cho anh, có phải thế không?
Cô gái gióc bính thở ra:
- Thật thì em cũng muốn làm như không có gì, cố làm một bộ mặt vui tươi, thế nhưng em không làm được. Em chỉ tức vì không thể khóc lên cho thật to để khỏi phải nghẹn ngào.
Gã thanh niên áo trắng lắc đầu:
- Đừng có như vậy em. Bát sư muội, em có thấy bao giờ anh rơi nước mắt hay chưa ?
Cô gái gióc bính thở dài:
- Tại vì nước mắt của đại sư ca chảy ngược vào tim, em nghĩ rằng bây giờ thì nó đã cạn rồi.
Gã thanh niên áo trắng lại vuốt tóc nàng:
- Bát sư muội, em còn nhỏ lắm, chữ tình, em hiểu chưa thấu đáo được nhiều. Em có nghe một câu thơ cổ đã trở thành tục ngữ hay không? “tình đến mặn nồng tình trở lại”, câu thơ thật thắm thía biết bao. Bát sư muội yêu một người nào đó, không nhứt thiết là phải được người đó trong tay, chỉ cần nàng nhận rằng hoàn cảnh nào đó sẽ mang đến hạnh phúc cho nàng, thì người yêu của nàng phải tìm mọi cách để hy sinh… Cô gái gióc bính lắc đầu:
- Đại sư ca, em không nghĩ như thế, em nghĩ rằng nói như thế là một cách để tự an ủi, em cho rằng yêu là hai trái tim cùng hoà chung một nhịp, là một sự cảm thông từ chỗ sâu kín nhứt của đáy lòng. Tự nhiên, như thế không có nghĩa là bất cứ trong trường hợp nào cũng phải giữ cho kỳ được, nhưng lòng chung thuỷ vốn là sự yêu cầu chính đáng của những kẻ có tình yêu cho dầu phải lấy cái chết.
Gã thanh niên áo trắng mở tròn đôi mắt kêu nho nhỏ:
- Bát sư muội….
Cô gái gióc bính bình tĩnh nói tiếp:
- Đại sư ca, em không phải còn nhỏ lắm đâu, thêm vào đó, trong bản giáo, chuyện nam nữ giữa những người khác, em đã thấy nhiều rồi, “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, thấy hoài, nghe mãi, riết rồi không hiểu cũng phải hiểu. Sau này nếu em có một người yêu, em nguyện sẽ giữ chữ thuỷ chung, nguyện đời đời kiếp kiếp không lìa nhau, không có cái gì cải biến được lòng em, không cái gì cản trở được em.
Gã thanh niên áo trắng bàng hoàng, hắn đứng lặng một chút lâu hắn mới nói thật nhẹ:
- Bát sư muội, anh cứ nghĩ em hãy còn nhỏ lắm, anh cứ xem em như một em bé, nhưng đó là tại vì tình thương em nên anh đã chủ quan, anh không ngờ…. Bát sư muội, anh thành thật chúc phước cho em, tương lai, người thanh niên nào được em, người ấy nhứt định là đã khéo tu nhiều kiếp trước, là con người hạnh phúc nhứt trong đời.
Cô gái gióc bính nhìn vào mắt Gã thanh niên áo trắng thật sâu:
- Đại sư ca, em từ lâu rất hy vọng người mà anh nói đó là anh, nhưng em biết anh luôn xem em như một đứa em gái, và em, cũng đã xem anh như một người anh ruột.
Nước mắt của Gã thanh niên áo trắng vụt trào ra:
- Anh cám ơn em, bát sư muội.
Cô gái gióc bính sửng sốt:
- Đại sư ca, anh… anh đã khóc.
Gã thanh niên áo trắng lắc đầu:
- Không, bát sư muội, anh khóc nhưng anh không phải vì buồn mà là anh đang vui sướng. Chỉ bằng một câu nói của em thôi đủ để cho anh càng thấy anh là con người hạnh phúc nhứt đời rồi. Có lẽ trong đời anh, anh không dám mong gì hơn nữa.
Cô gái gióc bính chớp ngời ánh mắt:
- Thật thế sao? Đại sư ca?
Gã thanh niên áo trắng gật đầu:
- Bát sư muội lương thiện quá, em trong trắng quá, đáng lý em phải là “Thánh nữ” của Bạch Liên Giáo, em phải là đoá hoa sen đúng nghĩa của nó, phải là một đoá hoa sen thanh khiết, tao nhã, thế nhưng, họ đã… Ngưng lại một giây, hắn thở dài sườn sượt:
- Nói chung, Bạch Liên Giáo là một tổ chức vua không ra vua, tôi không ra tôi, thầy không ra thầy mà đệ tử cũng không ra đệ tử, nói là một chức tham gian, dâm loạn, dẫy đầy hơi hám tà ma yêu tinh. Con người của em không thích hợp vô tổ chức này, cũng không nên theo sống dài lâu, không sớm thì muộn, cái thanh khiết tao nhã của em sẽ bị chúng diệt. Nếu anh không nghĩ, nếu anh cứ như thế mà nhìn thì đó là cái tội của anh… Cô gái gióc bính mở tròn đôi mắt kêu lên nho nhỏ:
- Đại sư ca… Gã thanh niên áo trắng lắc đầu:
- Đừng nói gì nữa cả. Bát sư muội, em hãy đi ngay bây giờ, anh sẽ đưa em đi khỏi nơi này một đỗi, em phải đi nhanh, càng đi được xa bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu, mãi mãi đừng bao giờ gặp lại những con người quái gỡ nãy.
Cô gái như sợ sệt:
- Đại sư ca, em có thể đi được sao?
Gã thanh niên áo trắng mỉm cười:
- Anh đưa em ra khỏi khu vực canh phòng này thì sao lại không được?
Cô gái như sợ sệt:
- Thế rồi…Đại sư ca làm sao?
Gã thanh niên áo trắng mỉm cười điềm đạm:
- Bát sư muội, em còn có một vị đại sư ca chưa mất lương tri, còn anh, anh thì không có.
Cô gái lắc đầu nguầy nguậy:
- Không. Không đâu, cần đi thì đại sư ca cùng đi với em, nếu đại sư ca không đi thì em cũng không đi.
Gã thanh niên áo trắng cau mặt:
- Bát sư muội, em nhớ không ? Em đã lớn rồi, đừng giải quyết sự việc quan trọng theo lối trẻ con như thế. Em khác hơn anh, anh là đàn ông con trai, cho dâu thế nào, anh cũng không đến nỗi gặp chuyện nguy hiểm như em.
Cô gái gióc bính nhìn đăm đăm vào mặt gã thanh niên, nước mắt nàng vụt trào ra.
Tài sản của haitc

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
cầu bại vnthuquan, cổ long vn thu quan, co gai man chau 4vn, co long vnthuquan, giámsung vangdanh, , vnthuquan, vntq.co gai man chau, ,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™