Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #56  
Old 28-05-2008, 09:44 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 57

Sát Thủ Tam Kiếm

PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c khẩn cấp ra mặt:
- Các cô nương không dừng lại à? Tại hạ xin đi đây!
Thấy chàng cÆ°Æ¡ng quyết nhÆ° thế, bá»n cung nữ liá»n lùi lại. PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đắc ý đảo mắt nhìn má»™t lượt, cÆ°á»i thật tÆ°Æ¡i:
- Tại hạ biết mà. Không phải chỉ có tại hạ muốn mau chóng gặp mặt cung chủ, mà cung chủ cũng đang nóng lòng gặp mặt tại hạ. Nếu bây giỠtại hạ mà quay mình trở lui tất các cô nương bị trách cứ ngay, phải vậy không?
Mấy nàng không nói gì, nhưng hiển nhiên là đúng thế, vì mấy nàng đã dừng lại đó thôi.
Biết là chàng sẽ không trở lui, nhÆ°ng biết đâu chàng lại liá»u thì sao. Lúc đó dù chàng thoát không lá»t, chàng bị bắt trở lại thì thá»i gian há»™i kiến của chàng vá»›i cung chủ cÅ©ng chậm lại phần nào, các nàng vẫn bị quở trách nhÆ° thÆ°á»ng, nói chi tá»›i chuyện để chàng Ä‘i khá»i...
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tiếp luôn:
- Bây giá» các cô nÆ°Æ¡ng mau tránh Ä‘Æ°á»ng cho tại hạ vào bá», nếu không tại hạ sẽ lập tức quay trở lại đó.
Chàng dợm mình bÆ°á»›c tá»›i. Các nàng dạt cả sang hai bên nhÆ°á»ng lối cho chàng Ä‘i.
Chàng lá»™i lên bá», lên tá»›i bậc thá»m cao nhất má»›i dừng lại, đứng đó rÅ© nÆ°á»›c cho ráo y phục, rồi tiến tá»›i phía trÆ°á»›c mặt. Chàng Ä‘i chÆ°a khuất, thiếu nữ trÆ°á»›c đó nói chuyện vá»›i chàng lại hét to:
- Äứng lại, ta còn há»i!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c dừng lại, nhÆ°ng không quay đầu:
- Cô nương muốn nói gì?
Nàng thấp giá»ng:
- Thiếu hiệp có biết cung chủ ở đâu không?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÆ°á»i:
- Äã đến Bạch Thủy Cung, việc tìm gặp cung chủ không phải là vấn Ä‘á» lá»›n.
Nàng cÆ°á»i nhạt:
- ÄÆ°á»ng lối trong Bạch Thủy Cung cá»±c kỳ phức tạp, ngoài ra lại có cÆ¡ quan chuyển Ä‘á»™ng không ngừng. Nếu không biết cách Ä‘iá»u khiển cÆ¡ quan thì dù có Ä‘i suốt Ä‘á»i cÅ©ng chÆ°a chắc đã tá»›i nÆ¡i.
Nàng dừng một lúc rồi tiếp:
- Từ trÆ°á»›c tá»›i nay không biết bao nhiêu ngÆ°á»i đã lá»t vào Bạch Thủy Cung, nhÆ°ng nào có ai đã gặp mặt cung chủ đâu? Tất cả Ä‘á»u bị ngăn chặn tại cÆ¡ quan “tin tức†này. CÆ¡ quan này còn gá»i là cÆ¡ quan “tiêu tức.†Sở dÄ© có tên đó là vì ai vào tá»›i nÆ¡i đó rồi thì trong cung Ä‘á»u biết liá»n. Má»™t khi trong cung đã biết tin tức rồi thì ngÆ°á»i đó bị ngăn trở tại đó, tiêu tan tin tức vá»›i bên ngoài, vÄ©nh viá»…n không thể thoát ra được.
Nàng kết một câu:
- Thiếu hiệp đừng nên nghĩ vào tới cung rồi lại có thể dễ dàng gặp mặt nương nương của chúng ta.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÆ°á»i nhẹ:
- Những ngÆ°á»i trÆ°á»›c là những ngÆ°á»i trÆ°á»›c, tại hạ là tại hạ. Tại hạ khác há» chứ.
Nàng lắc đầu:
- Quả thật thiếu hiệp có Ä‘iểm khác vá»›i bá»n ngÆ°á»i trÆ°á»›c, nhÆ°ng vị tất...
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cắt lá»i:
- Biết là khó nhưng tại hạ cũng thử xem sao.
Nàng Ä‘á»™t nhiên bật cÆ°á»i:
- Nếu thiếu hiệp bằng lòng cởi y phục để mình trần truồng thì ta sẵn sàng Ä‘Æ°a thiếu hiệp tá»›i gặp nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng. Äâu cần phải... Thiếu hiệp sao cứ muốn làm khổ mình má»™t cách vô ích nhÆ° thế.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chặn lá»i ngay:
- Chẳng sao đâu, cô nương.
Chàng đối đáp vá»›i nàng má»™t lúc lâu, song thủy chung vẫn không quay đầu lại nhìn. Nói tá»›i câu “chẳng sao đâu, cô nÆ°Æ¡ngâ€, chàng liá»n bÆ°á»›c Ä‘i.
Thiếu nữ kia mím môi, dậm chân nói với theo:
- Thiếu hiệp quyết định như vậy sau này đừng có hối hận nhé.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không dừng lại, vừa Ä‘i vừa đáp:
- Thật ra cởi bá» y phục nào phải việc khó khăn? Song thái Ä‘á»™ của cô nÆ°Æ¡ng nôn nóng hấp tấp nhÆ° thế, muốn dùng trăm phÆ°Æ¡ng ngàn kế buá»™c tại hạ tuân lá»i khiến tại hạ nghi ngá» quá chừng. Hẳn cô nÆ°Æ¡ng phải có toan tính âm mÆ°u gì đó, cho nên...
Chàng đứng lại cÆ°á»i má»™t tiếng rồi tiếp:
- Cho nên, tại hạ thà hối hận sau này, bây giỠnhất định không chịu cởi bỠy phục đâu.
Nói xong chàng lại tiếp tục rảo bÆ°á»›c. Thiếu nữ nhìn theo bóng chàng, sững sá» không nói được lá»i nào. Äến cả nụ cÆ°á»i vốn thÆ°á»ng trá»±c cÅ©ng không còn trên môi nữa.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tiếp tục Ä‘i tá»›i. Càng Ä‘i, chàng càng thấy lòng Ä‘á»™ng rá»™ng lá»›n thêm lên. ÄÆ°á»ng Ä‘i tuy khúc khuá»·u song nÆ¡i nào cÅ©ng được trang sức huy hoàng tráng lệ, rất ra dáng má»™t khu cung Ä‘iện cấm thành.
Ngoài những đồ trang trí do ngÆ°á»i sắp đặt còn có cả những nét tá»± nhiên thiên phú.
NgÆ°á»i trang trí kiến trúc nÆ¡i này quả khéo sắp xếp, biết cách phối hợp tài tình giữa thiên nhiên và đồ nhân tạo vô cùng tinh vi. Trên vách đá nào cÅ©ng có gắn châu ngá»c hoặc thành chữ, hoặc dÆ°á»›i dạng những bức há»a.
Những chữ gì, hình thế nào, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c Ä‘á»u bá» qua không dám nhìn lâu.
CÅ©ng không hẳn chàng sợ những chữ, bức há»a đó có ẩn giấu cÆ¡ quan nguy hiểm gì, chàng sợ những chữ, bức há»a đó khêu gợi trong chàng má»™t ý niệm gì làm chàng thiếu quyết tâm.
Hơn lúc nào hết, chàng muốn giữ vững ý chí, tuyệt đối không để tư tưởng phân tán.
NÆ¡i đây ánh sáng châu ngá»c bảy màu chiếu xuống Ä‘Æ°á»ng Ä‘i, khiến cho lòng Ä‘á»™ng nhÆ° giát ngá»c giăng gấm, rá»±c rỡ đẹp mắt vô cùng.
Bất giác chàng quay đầu trở lại.
Sau lưng chàng không có một ai.
Suy nghÄ© má»™t lúc, chàng cao giá»ng:
- Bạch Thủy Cung chủ ở đâu? Có PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đến xin được diện kiến.
Không má»™t lá»i đáp lại.
Chỉ có tiếng của chính chàng dá»™i lại từ những vách đá. Tiếng vá»ng âm vang, hồi lâu má»›i mất hẳn.
Chàng hiểu tuy không thấy cá»­a nhÆ°ng chắc chắn có cá»­a, cá»­a phải đặt theo quy tắc nào đó, mắt thÆ°á»ng khó thấy, ngÆ°á»i ngoài không biết rõ quy luật thì không thể mở. Vì nếu không có quy tắc gì hết thì ngÆ°á»i trong cung cÅ©ng khó có thể Ä‘i lại thuận tiện được.
Nhưng quy luật đó là gì, những cơ quan đặt nơi đây như thế nào, đặt ở đâu?
Nhìn vào nÆ¡i nào cÅ©ng thấy ánh sáng châu ngá»c sáng lòa, chàng nhãn lá»±c linh mẫn cách mấy cÅ©ng khó lòng nhận ra.
Trong lòng chàng nóng nảy vô cùng, song chàng phải cố ghìm cho thật bình tĩnh thản nhiên.
Chàng nhẹ nhàng bÆ°á»›c tá»›i, Ä‘i quanh má»™t vòng nữa. Chàng cố nhìn thật kỹ từng chi tiết nhá».
Và chàng cũng phát hiện ra, trong trăm ngàn nhũ đá trong động, có một cái khác hẳn những cái khác.
Không những hình dạng có sự khác biệt, nó còn bóng nhẵn, sáng hơn hẳn những cái khác. Hẳn là nó phải ẩn giấu bí mật gì đó.
Chàng tiến tới gần nhìn cho rõ hơn.
Quả nhiên trên nhÅ© đá này không có rong rêu bao phủ nhÆ° những nhÅ© đá khác, đó là lý do trông nó có vẻ sáng bóng hÆ¡n. Hẳn là có ngÆ°á»i thÆ°á»ng xuyên chạm tá»›i nó.
Chàng Ä‘Æ°a tay nắm lấy, lay, lắc, xoay má»™t vòng. Má»™t Ä‘Æ°á»ng nứt rạn hiện ra ở má»™t vách đá gần đó.
Từ trong Ä‘Æ°á»ng nứt đó có tiếng cÆ°á»i vá»ng tá»›i tai chàng. Má»™t giá»ng nói trầm ấm tiếp theo tiếng cÆ°á»i:
- Khá lắm đó PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c. Cuối cùng ngÆ°Æ¡i cÅ©ng tìm được khung cá»­a. Có Ä‘iá»u tìm được cá»­a vào là má»™t chuyện, dám bÆ°á»›c qua cá»­a lại là chuyện khác. NgÆ°Æ¡i dám hay không? NgÆ°Æ¡i nên suy nghÄ© cho kỹ.
Phàm kẻ nào bÆ°á»›c qua cánh cá»­a đó rồi, thì Ä‘á»u không thể sống sót mà trở ra đâu. Ta nói trÆ°á»›c cho ngÆ°Æ¡i biết sau này khá»i hối hận.
ÄÆ°á»ng nứt lá»›n dần, cuối cùng hiện thành má»™t khung cá»­a.
Giá»ng nói đó lúc đầu thì lá»›n, sau nhá» dần. Tá»›i khi khung cá»­a hiện ra hoàn toàn thì giá»ng nói tắt hẳn.
DÆ°á»ng nhÆ° ngÆ°á»i nói đã Ä‘i xa khá»i chá»— đó tá»›i mÆ°Æ¡i trăm trượng vậy.
Bên trong tối om, không thể thấy một cái gì. Không hiểu là mặt đất bằng hay là ăn thông xuống sâu. Có thể lại là hang động ăn sâu xuống, vì âm thanh vang lên nghe âm u như từ trong lòng đất.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c mỉm cÆ°á»i, Ä‘iá»m nhiên bÆ°á»›c qua khung cá»­a đó.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vừa bÆ°á»›c qua, cánh cá»­a liá»n khép lại, nhanh chóng.
Má»™t màu tối Ä‘en bao trùm, đặc quánh tá»›i Ä‘á»™ có thể cô Ä‘á»ng thành vật hữu thể. PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tưởng nhÆ° mình vừa rÆ¡i từ thiên Ä‘Æ°á»ng xuống địa ngục.
Cho dù là địa ngục chàng cũng phải bước tới.
Không đi tới cũng không được, vì chàng đã bị đoạn hậu rồi, và không lẽ lại đứng im tại chỗ mong cửa mở ra trở lại. Thật là nằm mơ giữa ban ngày.
Tuy mắt không thể nhìn thấy gì trong bóng tối như thế, chàng cũng biết là mình đang đi xuống chứ không phải đi ngang.
Chàng sỠsoạng lần vách dò từng bước.
Thoạt đầu, chàng thấy lạnh. Äi má»™t lúc, khí lạnh tan dần, hÆ¡i ấm thay đó lan tá»a. Rồi cuối cùng không khí trở nên nóng dần, nóng khó chịu, tá»›i ngạt thở, bá»ng rát. Chàng chạm tay vào đâu cÅ©ng thấy nóng.
Vách đá nóng như thép nung chảy. Chàng chạm tay vào vách đá thấy không khác gì chạm phải thép đang nóng chảy.
Chàng không dám sỠsoạng gì nữa.
NhÆ°ng tối nhÆ° thế, chàng không khá»i va vào vách đá. Mảnh áo chÆ°a khô nÆ°á»›c hồ chạm phải vách đá làm phát ra má»™t tiếng “xèo†ghê ngÆ°á»i, khoảnh khắc đã ra tro.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c kinh hoàng, chàng không dám bÆ°á»›c tá»›i thêm nữa. Ngay cả cá»­ Ä‘á»™ng cÅ©ng không dám.
Chỉ e lại chạm phải vách đá. Nơi này như một cái lò bát quái vậy.
Chàng muốn cÆ°á»i má»™t tiếng thật lá»›n, mượn tiếng cÆ°á»i trấn áp sá»± sợ hãi.
Song chàng còn bận dùng định lá»±c cầm giữ cho mồ hôi bá»›t thoát khá»i cÆ¡ thể.
Mồ hôi ra nhiá»u khiến cÆ¡ thể dá»… chịu hÆ¡n, nhÆ°ng chàng hiểu, nếu cứ thế thì chẳng mấy chàng thành cái xác khô.
NhÆ°ng nếu không thì, da thịt chàng nhÆ° bị nung, nóng bá»ng, khô rát.
Nhiệt độ trong lòng động hẳn phải cao lắm rồi. Chàng có cảm giác mình là một cái bánh bị nướng trong lò.
Trong tình thế đó, ai có thể chịu nổi chăng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã thấy mắt hoa lên, tâm thần rối loạn.
Bá»—ng đâu má»™t tiếng cÆ°á»i trong trẻo vang lên, má»™t tiếng nữ nhân ở đâu đó nói:
- Nóng quá phải không PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, sao ngÆ°Æ¡i không bá» bá»›t quần áo có phải là đỡ nóng hÆ¡n không?
Bóng tối bao phủ, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không sao nhận định được tiếng cÆ°á»i, tiếng nói của nàng đó phát ra từ đâu. Chàng không sao xét Ä‘oán được.
Cái nóng kinh ngÆ°á»i vẫn bao phủ. Chàng nghiến răng, nín lặng không nói lá»i nào.
Nàng đó lại nói tiếp:
- NÆ¡i đây bóng tối bao phủ, nào có ai nhìn thấy ngÆ°Æ¡i mà ngÆ°Æ¡i phải ngượng ngùng? Cởi bá» quần áo ra, ta sẽ Ä‘Æ°a ngÆ°Æ¡i thoát khá»i đây.
Ngươi nhìn lại mà xem, ta có nói dối ngươi đâu, tay đưa lên trước mặt cũng không thấy ngón, ngươi còn sợ ai trông thấy cơ chứ. Hãy cởi bỠy phục ra nào...
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã định nín lặng luôn, song nàng cứ nói Ä‘i nói lại mãi. Chàng hét lá»›n:
- Cô nÆ°Æ¡ng muốn gì ở tại hạ, sao cứ nhất định muốn tại hạ chịu cởi bá» y phục má»›i nghe? Cô nÆ°Æ¡ng háo hức thèm muốn được nhìn cái gì trên ngÆ°á»i tại hạ vậy?
Chừng như nàng ta cũng e thẹn hay sao đó, nên một lúc sau mới thấy nàng đáp trả:
- Ta chẳng muốn gì cả. Tại ngươi nhất định không chịu cởi bỠy phục, ta nhất định muốn ngươi phải cởi bỠy phục. Ta muốn ngươi phải khuất phục, nhượng bộ ta, có vậy thôi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c há»i:
- Cô nương biết tại sao tại hạ nhất định không để thân trần hay không?
Nàng cÆ°á»i lá»›n:
- Chính ta đang muốn biết lý do tại sao ngươi ngoan cố như thế đây!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nói:
- Má»™t nam nhân trần truồng đứng trÆ°á»›c mặt những nữ nhân cÅ©ng không mảnh vải che thân, thá»­ há»i hắn còn có thể giữ được ý chí kiên cÆ°á»ng chăng? ÄÆ°Æ¡ng nhiên, hắn chẳng thể làm được việc gì ngoài chuyện mÆ¡ mÆ¡ tưởng tưởng... mÆ¡ tưởng tá»›i toàn những chuyện dâm dật.
Hắn chẳng thể thực hiện được ý định ban đầu nữa. Bởi hắn đã bị những thèm muốn nhấn chìm rồi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhấn mạnh:
- Phải, hắn sẽ không còn ý chí để chống cá»± lại vá»›i cái cần phải chống đối. Cái hắn cần phải chống đối trên con Ä‘Æ°á»ng hắn phải tá»›i đây.
Không má»™t tiếng nói đáp lại. PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nói tiếp:
- Các cô nÆ°Æ¡ng muốn lấy thân thể mỹ miá»u đánh tan ý chí của tại hạ, nhÆ°ng đáng tiếc. Kế sách đó áp dụng vá»›i nam nhân nào còn có thể được, chứ vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tại hạ thì đừng mong mang lại kết quả.
Lâu lắm má»›i lại thấy tiếng cÆ°á»i từ nÆ¡i nào đó vang lên, giá»ng nói trong trẻo đó lại cất lá»i:
- Thông minh lắm, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c. Äáng khen lắm.
Má»™t chuá»—i cÆ°á»i vang lên kết thúc câu nói, tiếng cÆ°á»i nhá» dần, nhá» dần. Má»™t lúc sau thì tắt hẳn.
Thiếu nữ đã đi xa lắm rồi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nghÄ© đứng đây mãi thì cÅ©ng chết. Chàng cởi chiếc áo ngoài, dùng chiếc áo quấn quanh bàn tay nhÆ° má»™t bao tay thật dày.
Rồi lần lần theo vách đá, hÆ°á»›ng theo phía tiếng cÆ°á»i của thiếu nữ vừa nãy mà bÆ°á»›c.
Chàng bước đi từng bước, dè dặt.
Vừa rồi tay áo chàng chạm nhẹ vào vách đá có một chút mà đã khô cháy. Chàng sợ cái bao tay áo này cũng không chịu được bao lâu nên chỉ chạm thật khẽ và thật nhanh cho đỡ có cảm giác chơi vơi mà thôi.
Bàn tay qua bao nhiêu lá»›p vải mà vẫn thấy bá»ng rát.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c mặc kệ. Chàng mím môi bÆ°á»›c tá»›i.
Nếu là ai khác, trong hoàn cảnh này có khi đã bỠcuộc từ lâu, không chừng lúc này còn ở bên ngoài khung cửa trần truồng đùa giỡn với mấy nàng bên bỠao kia.
Còn PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c bản tính bÆ°á»›ng bỉnh gan lỳ, việc càng khó khăn chàng lại càng quyết muốn làm cho kỳ được. Chàng cứ Ä‘i tá»›i.
Nhiệt Ä‘á»™ trong lòng hang dần dịu lại, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c khấp khởi mừng thầm.
Bá»—ng nhiên, thiếu nữ trÆ°á»›c đó lại xuất hiện đâu đây, vì chàng nghe thấy tiếng nàng cÆ°á»i rồi há»i:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, ngÆ°Æ¡i có muốn biết ngÆ°Æ¡i đã Ä‘i tá»›i đâu chÆ°a?
Äoạn nàng nói luôn:
- Cái tên PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c có danh lắm. NgÆ°Æ¡i đã Ä‘i được má»™t quãng Ä‘Æ°á»ng gian khổ, nhÆ° thế má»›i xứng vá»›i cái tên đó. Ta thành thật khen ngÆ°Æ¡i đó.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cố lấy giá»ng tá»± nhiên, thá»±c sá»± chàng Ä‘ang rất mệt má»i:
- Äa ta cô nÆ°Æ¡ng quá khen. Tại hạ đã đến trÆ°á»›c mặt cô nÆ°Æ¡ng rồi.
Thiếu nữ cÆ°á»i lá»›n nói:
- Äể ta cho ngÆ°Æ¡i thấy hiện tại ngÆ°Æ¡i đã Ä‘i tá»›i đâu.
Nàng nói xong thì liá»n bật mồi lá»­a, lá»­a cháy sáng lên rồi tắt liá»n, song khoảng thá»i gian ngắn ngủi đủ cho PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhận rõ khung cảnh nÆ¡i chàng đứng.
Trá»i!
Chàng đang đứng sát ngay bên khung cửa chàng đã bước qua lúc trước.
Chàng vất vả khổ sở đi tới, đi mãi, cuối cùng lại trở lại chỗ cũ.
Tuy là trở lại chỗ cũ, nhưng cánh cửa đã đóng rồi. Nó đóng từ lúc chàng vừa bước qua cửa.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c sững sá», chàng thấy mình không khác gì con dã tràng xe cát biển Äông.
Chàng còn chÆ°a hết bàng hoàng, thiếu nữ đã lại cÆ°á»i vang:
- Ta đã nói trước với ngươi rồi mà! Nơi đây hang động biến hóa vô cùng. GiỠngươi đã chịu tin ta chưa? Ngươi còn cứng đầu nữa hay thôi?
Ta nghĩ ngươi nên ngoan ngoãn tự mình cởi bỠy phục ra là hơn.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hét to:
- Không!
Thiếu nữ dịu dàng nói:
- Chỉ cần ngÆ°Æ¡i chịu để mình trần, ta sẽ dẫn ngÆ°Æ¡i tá»›i gặp nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng ta ngay lập tức. NgÆ°Æ¡i sẽ thoát khá»i cái mê cung này, thoát khá»i cái nóng ghê ngÆ°á»i mà ngÆ°Æ¡i phải chịu Ä‘á»±ng? Tại sao ngÆ°Æ¡i lại cứ phải ngoan cố nhÆ° thế? Tại sao ngÆ°Æ¡i quá cÆ°Æ¡ng cÆ°á»ng nhÆ° thế? Thá»­ há»i ngÆ°Æ¡i Æ°Æ¡ng ngạnh nhÆ° thế chết Ä‘i có ai tạc bia ghi khắc những lá»i tán dÆ°Æ¡ng ngÆ°Æ¡i chăng? NgÆ°Æ¡i thật quá ngốc nghếch, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c !
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÆ°á»i lạnh:
- Tại hạ sẽ không chết đâu, cô nương!
Thiếu nữ nín lặng hồi lâu, Ä‘oạn gằn giá»ng:
- Äược rồi! Thá»­ xem ngÆ°Æ¡i còn chịu Ä‘á»±ng được bao lâu nữa.
Bất luận là ai sau khi trải qua trăm cay ngàn đắng, bao nhiêu nguy hiểm gian nan, cuối cùng lại không thu được kết quả nào, cÅ©ng cảm thấy tuyệt vá»ng, cÅ©ng sẽ phải cúi đầu chấp nhận số mệnh. Bất luận là ai cÅ©ng sẽ phải ngã gục cùng vá»›i sá»± đổ vỡ của của công trình xây đắp, ý chí tiêu tan, lòng kiên nhẫn không còn.
NhÆ°ng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không thế.
Chàng là con ngÆ°á»i phi thÆ°á»ng, thay vì tuyệt vá»ng, chàng chấp nhận thất bại.
NhÆ° má»™t ván cỠđã kết thúc, ngÆ°á»i ta sắp lại quân đánh ván khác vậy.
Chàng bình tĩnh sắp đặt phương sách khác.
NgÆ°á»i ta Ä‘i trong bóng tối, mÆ°á»i ngÆ°á»i có tá»›i tám chín ngÆ°á»i dùng tay quá» quạng thay mắt, trong số đó thì cả tám ngÆ°á»i dùng tay tả để sá», hỠđể tay hữu phòng bất trắc.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vừa rồi cÅ©ng thế. Và cuối cùng chàng cÅ©ng đã quay lại đây.
Bây giá», chàng tháo chiếc áo ra quấn sang tay hữu.
Tay tả bị chiếc áo bao chặt tới tê liệt, hiện không còn cảm giác gì nữa.
Tuy nhiên, nghị lực có thừa, kiên nhẫn có thừa mà khí lực thì lại chẳng phải vô tận.
Quanh quẩn má»™t thá»i gian lâu nhÆ° thế, sức lá»±c chàng hẳn nhiên bị suy kiệt.
Bây giá» lại phải Ä‘i lại con Ä‘Æ°á»ng đó, nhÆ°ng là theo phía hữu.
Chàng liệu đi được bao lâu trong cái nóng như nung ấy.
Một lúc sau, chàng cảm thấy chân nặng như đeo đá, mắt hoa lên như ngàn ánh sao trước mắt, tâm thần dần dần rồi loạn.
Nóng!
Cái nóng không chỉ bên ngoài. Còn nóng từ bên trong.
Bao nhiêu nước trong mình thoát ra thành mồ hôi. Mồ hôi vừa tạo thành gặp nóng bốc thành hơi tiêu tan mất.
NgÆ°á»i chàng nhÆ° phÆ¡i dÆ°á»›i ánh nắng cả trăm ngàn Ä‘á»™ thiêu đốt.
Cứ dần cạn khô, cạn khô.
Thể xác con ngÆ°á»i bằng xÆ°Æ¡ng bằng thịt, chịu sao nổi cái nóng nhÆ° thế.
Chàng cần nước. Nước uống vào trong, nước thấm bên ngoài.
Chàng tưởng mình có thể hét to lên. Cho chàng má»™t chút nÆ°á»›c, Ä‘iá»u kiện gì chàng cÅ©ng chấp nhận hết.
NhÆ°ng không, chàng không hét không gào không đòi há»i gì cả.
Nếu bắt chàng cởi bỠy phục thì đừng hòng. Chàng cắn răng lê bước.
Rồi trước mắt tự dưng tối sầm, chàng khuỵu chân, ngã xuống.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c mê man...
-- - Trong cÆ¡n mÆ¡, chàng thấy mình quay lại thá»i niên thiếu...
Khi chàng chỉ là đứa bé con vô tÆ° lá»±, ngày ba bữa cÆ¡m, ăn xong thì Ä‘á»c sách.
Thế giá»›i của chàng vá»n vẹn trong khu vÆ°á»n sau của ngoại, có cây tùng cổ soi bóng mát. Lúc không khí viêm nhiệt, chàng cởi áo nằm dài trên tảng đá. Chàng mong má»™t cÆ¡n mÆ°a.
Rồi mưa thật.
Mưa rơi trên những mái nhà, qua những tán lá dày.
Chàng ngá»­a mặt hứng từng giá»t mÆ°a mát lành, trong trẻo nhÆ° những hạt châu.
Thật khoan khoái biết bao...
Bá»—ng nhiên có tiếng gá»i chàng văng vẳng đâu đây:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c...PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c...
Chàng chập chá»n ná»­a tỉnh ná»­a mÆ¡, chàng còn ngỡ tiếng gá»i đó là tiếng ai đó trong nhà ngoại, hay của má»™t trong tám ngÆ°á»i đệ tá»­ của Thanh Bình kiếm khách.
Chàng còn nhá»›, trong số tám ngÆ°á»i đó có Hồ Bất Sầu là ngÆ°á»i quan tâm tá»›i chàng nhiá»u nhất.
Là tiếng của Hồ Bất Sầu gá»i chàng chăng?
Tiếng gá»i vẫn vang lên mông lung:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c...PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c...
Äó không phải là tiếng của Hồ Bất Sầu.
Chàng bắt đầu tỉnh hẳn.
Trong mơ, chàng khoan khoái biết bao nhiêu, thì khi tỉnh lại, chàng thấy khó chịu biết bao nhiêu.
Chàng giận dữ vô cùng, chàng muốn mÆ¡ tiếp. Cái nóng khó chịu chỉ chá» chàng tỉnh lại là chụp lấy chàng, ngạt thở. NhÆ°ng đó bất quá cÅ©ng là những ấn tượng vá» cảnh gian khổ lúc trÆ°á»›c lÆ°u lại, chứ thật ra thì cÅ©ng có ít nhiá»u thay đổi.
NÆ°á»›c!
Trên mặt chàng quả có nÆ°á»›c Ä‘á»ng lại. Sao lại nhÆ° vậy, cÆ¡n mÆ°a vừa rồi là má»™ng hay là thá»±c đây?
Trên đầu chàng có tiếng gá»i vá»ng xuống:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c ! NgÆ°Æ¡i đã tỉnh lại rồi chứ?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c Ä‘Æ°a mắt nhìn lên. Chẳng rõ từ khi nào, trên trần Ä‘á»™ng vốn liá»n lạc hiện ra má»™t lá»— hổng. Giữa lá»— hổng đó, má»™t thiếu nữ thò đầu nhìn xuống. GÆ°Æ¡ng mặt xinh xẻo của nàng án ngữ trá»n lá»— hổng. Má»› tóc má»m nhÆ° tÆ¡ buông lÆ¡i lÆ¡ lá»­ng.
Nàng dịu dàng cÆ°á»i nói:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, bây giá» ngÆ°Æ¡i đã nhận ra má»™t Ä‘iá»u rằng thân thể ngÆ°Æ¡i chẳng phải sắt đá rồi chăng? NgÆ°Æ¡i đã gượng không nổi, ngÆ°Æ¡i đã ngã quỵ, ngÆ°Æ¡i còn nhá»› là ngÆ°Æ¡i đã ngã đó chứ? NgÆ°Æ¡i có chịu khuất phục chÆ°a anh chàng Æ°Æ¡ng ngạnh?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không đáp trả, rên rỉ:
- NÆ°á»›c!....nÆ°á»›c...
Nàng tiếp tục thỠthẻ:
- Trong chén vàng này Ä‘á»±ng má»™t loại nÆ°á»›c rất thÆ¡m, rất ngá»t. Vừa rồi ta chỉ má»›i nhá» trên mặt ngÆ°Æ¡i ba giá»t mà đã có thể cứu ngÆ°Æ¡i tỉnh lại. Bây giá» nếu ngÆ°Æ¡i bằng lòng nói má»™t câu ngÆ°Æ¡i chịu khuất phục, ta sẽ cho ngÆ°Æ¡i trá»n chén.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thá»u thào:
- NÆ°á»›c thÆ¡m... nÆ°á»›c ngá»t...
Chàng có cái vẻ dật dá» của má»™t ngÆ°á»i vừa thoát khá»i cÆ¡n mê, lại nhÆ° sắp mê trở lại. Nàng vẫn dịu dàng kiên nhẫn tiếp:
- Äây này, ngÆ°Æ¡i nếm thá»­ má»™t giá»t nữa xem công hiệu thứ nÆ°á»›c này nhÆ° thế nào!
Nàng lại nhá» xuống vài giá»t. Bá»—ng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hét lên:
- Không! Ta không khuất phục! Ta không chịu phục!
Nàng lắc đầu thở dài:
- Tính khí ngươi thật lạ lùng. Ngươi không phải trâu, cớ sao lỳ hơn trâu? Ngươi thật ngoan cố như một con trâu ngốc nghếch vậy. Ngươi có phải chịu hành hạ lâu hơn thì cũng đừng oán trách ta.
Nàng hất chén nước vào vách đá.
Vách đã nóng bá»ng. NÆ°á»›c chạm vách đá bốc thành hÆ¡i liá»n. Không còn dấu vết gì.
Vách đá khô bá»ng nhÆ° chÆ°a từng có chuyện gì xảy ra.
Nàng đã bá» Ä‘i, lá»— hổng đã được bít lại, bóng tối lại trở vá», lần này còn nhÆ° Ä‘en đặc hÆ¡n.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c Ä‘á»™t ngá»™t tung mình vá»t lên. Chàng tung mình nhanh, mạnh, chừng nhÆ° cái vẻ dật dá» vừa rồi là giả bá»™ vậy, chứ không phải là do thứ nÆ°á»›c thần diệu kia làm chàng tỉnh lại.
Lá»— hổng trên trần Ä‘á»™ng mở ra trÆ°á»›c đó để lá»t ánh sáng vào, hÆ°á»›ng theo ánh sáng, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã kịp nhận ra hình thế bên trong Ä‘á»™ng chá»— đó. Bây giá» chàng cứ theo hình thế ghi nhá»› mà tìm chá»— dá»±a bò lên.
Như thế thật chẳng phải dễ dàng gì.
Chàng vẫn phải mò mẫm, tay chân đau buốt.
Bỗng chàng trông thấy một đôi chân.
Là chân của nam nhân. Äôi chân xuất hiện trÆ°á»›c mắt chàng, rất gần.
Dĩ nhiên là gần, vì nếu không chàng làm sao nhìn thấy trong bóng tối như thế.
Äôi chân này mang giày rất sang trá»ng. Äôi vá»› bằng tÆ¡ má»ng.
Hẳn ngÆ°á»i này phải là ngÆ°á»i có thân phận cao quý. Hai chân đó bất thần nhích Ä‘á»™ng, nhÆ° định phóng ra má»™t cÆ°á»›c, chính xác hÆ¡n thì là song phi cÆ°á»›c.
Nếu đôi chân đó mà đá trúng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thì chàng rá»›t xuống đất liá»n. Bao công sức bò lên trên này sẽ lại tiêu tan. Chàng sẽ phải làm lại từ đầu nếu đủ ý chí, khả năng, sức lá»±c làm lại.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c sợ cứng ngÆ°á»i. Chàng Ä‘ang ở thế rất cheo leo, không phÆ°Æ¡ng kháng cá»±. Äôi chân đó chỉ chạm nhẹ vào chàng thôi cÅ©ng đủ làm chàng rá»›t xuống rồi...
Nhưng đôi chân chỉ hơi nhúc nhích một chút rồi bất động. Nhìn thấy bất động như tư thế vẫn như chực phóng ra.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nép mình tại chá»—.
Nói là leo lên, không hẳn là chàng leo vách đá mà lên. Bất quá con Ä‘Æ°á»ng rất dốc, lại có đá lởm chởm. Nếu không dè dặt chạm chân vào từng mô đá kẽ nứt thì không thể leo.
Mà leo lên được nhưng không cẩn thận là té nhào bươu đầu sứt trán như chơi.
Bây giá» chàng Ä‘ang phải rất cẩn trá»ng. Chàng không dám ngẩng lên nhìn đôi chân đó nữa.
NhÆ°ng chàng nghÄ© ngÆ°á»i đó ít ra cÅ©ng không lõa thể, ngÆ°Æ¡i đó vẫn còn mặc y phục nhÆ° chàng.
Vào tá»›i Bạch Thủy Cung này mà còn có thể mặc y phục trên ngÆ°á»i không phải là Ä‘iá»u lạ lùng sao?
Bất kỳ nam nhân nào vào đây cũng buộc phải thoát y. Hắn cũng là một nam nhân, sao lại có thể ngoại lệ?
Chàng còn Ä‘ang cảm thấy khó hiểu, thì má»™t giá»ng nói trầm vang lên:
- NgÆ°Æ¡i đã vào được tá»›i đây rồi, chẳng phải là chÆ°a trải qua muôn ngàn khó khăn. Äể ta nói cho ngÆ°Æ¡i biết, từ đây vào trung khu của Bạch Thủy Cung Ä‘oạn Ä‘Æ°á»ng chẳng phải còn xa lắm đâu. NhÆ°ng Ä‘oạn Ä‘Æ°á»ng này lại nguy hiểm khó khăn gấp trăm ngàn Ä‘oạn Ä‘Æ°á»ng ngÆ°Æ¡i đã trải qua. NgÆ°Æ¡i phải thật cẩn thận má»›i được.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c càng lấy làm kỳ quái hÆ¡n nữa. Ai vừa nói vá»›i chàng vậy?
Äã là ngÆ°á»i của Bạch Thủy Cung sao lại nói vá»›i chàng không chút ác ý. Còn tá» vẻ nhÆ° lo lắng cho chàng nữa, giống lá»i của sÆ° phụ nói vá»›i đệ tá»­, ngÆ°á»i cha nói vá»›i con trai...
NgÆ°á»i đó là ai, tại sao lại quan tâm tá»›i chàng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c muốn há»i lắm, nhÆ°ng chàng nghÄ© lại thì thấy không nên há»i, đúng ra là chàng không dám há»i. Bởi chàng sợ nếu chàng há»i ngÆ°á»i đó lại không đáp.
NgÆ°á»i đó nói tiếp:
- Tuổi ngÆ°Æ¡i còn nhá» song nghị lá»±c phi thÆ°á»ng, khiến cho ai ai cÅ©ng phải khâm phục. Nếu ngÆ°Æ¡i giữ vững được ý chí tá»›i cùng, thì dù ngÆ°Æ¡i có gian khổ, song ngÆ°Æ¡i cuối cùng cÅ©ng sẽ được hưởng phÆ°á»›c lá»™c.
NgÆ°á»i đó không chỉ ân cần lo lắng, còn khuyến khích chàng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không dám tin. Chàng hoài nghi. NhÆ°ng chàng không nói gì, chỉ đáp gá»n:
- Äa tạ.
NgÆ°á»i đó im lặng má»™t lát rồi lại tiếp:
- Ngươi còn đứng lên nổi chăng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nói:
- Nổi!
NgÆ°á»i đó lại há»i:
- Nếu thế sao ngươi không đứng lên và đi tới?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đáp:
- Phải. Tại hạ đứng lên. Tại hạ đi tới.
Chàng đứng lên. NgÆ°á»i đó đã bÆ°á»›c Ä‘i rồi. Y bÆ°á»›c rất chậm, dÆ°á»ng nhÆ° chân bị cá»™t vá»›i vật chi nặng lắm. Hai tay y ôm lấy mặt.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c há»i:
- Sao các hạ không cho tại hạ được diện kiến tôn nhan?
NgÆ°á»i đó đáp:
- Ngươi bất tất phải thấy mặt ta. Ngươi thấy thanh kiếm của ta là đủ.
Câu nói vừa dứt, y nhúc nhích bỠvai.
Một bỠvai nhích động chẳng phải là một động tác quá lộ liễu, mấy ai để ý.
NhÆ°ng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c là ngÆ°á»i tinh tế, trong bóng tối má» má» cÅ©ng có thể nhận thấy cái nhích vai của y.
Nhích vai thì có gì đặc biệt? Y nhích vai để chuẩn bị xuất thủ, hay đã để lá»™ má»™t chuôi kiếm mà y che dấu? Chỉ thấy PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình buá»™t miệng kêu khẽ:
- Sửu Chuyển Càn Khôn Sát Thủ Kiếm.
Äồng thá»i vá»›i câu chàng nói, má»™t ánh chá»›p loé lên.
Ãnh chá»›p loé đó tưởng nhÆ° làn kiếm quang của Tưởng Tiếu Dân ngày nào khi thi triển má»™t chiêu thức của Hải Nam kiếm phái.
Sửu Chuyển Càn Khôn Sát Thủ Kiếm!
NhÆ°ng ánh chá»›p hiện tại có phần nhanh hÆ¡n kiếm quang của Tưởng Tiếu Dân ngày trÆ°á»›c nhiá»u.
Chiêu thức cÅ©ng thuần mỹ kín đáo trầm tÄ©nh già dặn hÆ¡n nhiá»u.
Nếu nhÆ° ngày trÆ°á»›c chàng không thấy qua Ä‘Æ°á»ng tuyệt kiếm tuyệt kỹ đó, thì hiện tại đâu còn có thể né tránh kịp ánh kiếm quét ngang ngÆ°á»i, và nhÆ° thế thì còn mong gì vào tá»›i trung khu Bạch Thủy Cung?
Ãnh kiếm lóe lên nÆ¡i đầu vai, nhÆ°ng làn kiếm quang lại từ dÆ°á»›i nách y Ä‘i ngược lên.
Do phản ứng từ bản năng tá»± vệ hÆ¡n là thá»±c tài, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhảy dạt qua má»™t bên xa tá»›i hÆ¡n hai thÆ°á»›c tránh né ánh kiếm.
Chàng nhảy qua rồi, ánh kiếm lại chuyển hÆ°á»›ng theo chàng liá»n.
Chàng đã nghĩ trong khoảng cách đó, nếu ánh kiếm có quét tới cũng chỉ làm rách áo chàng là cùng, chứ chưa thể chạm nổi tới da thịt chàng.
Nhưng mũi kiếm còn cách ngực chàng độ non nửa thước thì dừng lại.
Dừng kiếm má»™t cách cấp kỳ nhÆ° thế, ngÆ°á»i sá»­ kiếm hẳn không phải tay vừa. Tài nghệ của y trá»™i hÆ¡n Tưởng Tiếu Dân là cái chắc.
Một nhát kiếm có lưu tình.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thở ra thốt lên:
- Äa tạ!
Kiếm Ä‘Æ°a ngang rồi từ từ hạ xuống, má»™t giá»ng nói hững há» vang lên:
- NgÆ°Æ¡i có thấy Ä‘Æ°á»ng kiếm này rồi?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thành thật đáp:
- Có thấy một lần.
NgÆ°á»i đó khẽ gật đầu:
- Ngươi thật may mắn. Nếu chưa từng thấy lần nào chắc chắn ngươi phải thỠthương.
NgÆ°á»i đó lại trầm giá»ng tiếp:
- Vừa rồi ta dùng một chiêu kiếm sát thủ toan giết ngươi, sao ngươi còn cảm tạ ta?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÆ°á»i khổ:
- Tại hạ không phải quá ngu dốt, không nhận ra Ä‘Æ°á»ng kiếm lÆ°u tình hay sao?
NgÆ°á»i đó lạnh lùng:
- Tuy có lưu tình, song cũng đủ lấy mạng ngươi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại cÆ°á»i:
- Äành vậy. NhÆ°ng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vẫn còn sống đây.
NgÆ°á»i đó im lặng má»™t lúc lâu. Bất thình lình, y há miệng cÆ°á»i ha hả:
- Phải, hiện tại ngÆ°Æ¡i còn sống. Gặp Ä‘Æ°á»ng kiếm đó hai lần mà không mất mạng, nghÄ© lại trên thế gian này chỉ sợ không có kiếm pháp nào làm ngÆ°Æ¡i thÆ°Æ¡ng tổn cho nổi. Chẳng có má»™t chiêu.
Trên Thái SÆ¡n, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã thấy Tưởng Tiếu Dân thi triển. Sau đó, chàng bị Tưởng Tiếu Dân dùng chiêu kiếm đó toan sát hại chàng bên rừng già, gần thị trấn mà chàng và NgÆ°u Thiết Oa, Tiểu công chúa dừng chân ăn mì, trạm đầu tiên từ Vạn Trúc sÆ¡n trang trên con Ä‘Æ°á»ng đến nÆ¡i Æ°á»›c hẹn cùng Há»a Ma Thần. Bây giá», chàng lại thấy ngÆ°á»i này sá»­ chiêu đó.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Chẳng có, có thể không nhiá»u, nhÆ°ng vẫn phải có chứ?
NgÆ°á»i đó không cÆ°á»i nữa. Giá»ng y lại trở nên lạnh lùng:
- Phải, vẫn có. Ãt nhất là ba.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c Ä‘iá»m nhiên:
- Tại hạ chưa được lĩnh giáo.
Chưa được lĩnh giáo?
NgÆ°á»i biết chiêu đó không phải là kẻ đối diện thì câu đó là thừa.
Nếu chính ngÆ°á»i đối diện biết sá»­ chiêu đó thì lại là má»™t câu thách thức.
Cho dù PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c có thành thá»±c tá»›i đâu, câu nói đó cÅ©ng hàm ý thách thức hÆ¡n là há»c há»i mất rồi.
Không biết y nghĩ gì, chỉ thấy y nói:
- Ngươi gấp gì cần lĩnh giáo?
NgÆ°á»i kia nãy giá» vẫn Ä‘Æ°a lÆ°ng vá» phía PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không há» quay mặt lại, mặc dù y Ä‘ang đối thoại vá»›i chàng.
Nói tá»›i đây, Ä‘á»™t nhiên, y quăng kiếm ngược lại phía PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c Ä‘Æ°a tay đón bắt lấy thanh kiếm vá» tay.
Lúc chàng nhìn lên, ngÆ°á»i đó đã mất dạng.
Con Ä‘Æ°á»ng phía trÆ°á»›c ngoằn ngoèo khúc khuá»·u, bí hiểm vô cùng.
Bạch Thủy Cung, theo nhÆ° nhận xét của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, là má»™t cứ địa kiến tạo trong lòng núi, nhÆ° thế, quanh năm suốt tháng chẳng có ánh thái dÆ°Æ¡ng chiếu tá»›i. NÆ¡i đây chỉ dùng minh châu làm đèn.
Minh châu tuy sáng nhưng ánh sáng lạnh lùng.
Không hiểu có phải do ảnh hưởng của ánh sáng đó hay không mà con ngÆ°á»i nÆ¡i đây tính khí cÅ©ng quái dị nhÆ° thế.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c có nằm mÆ¡ cÅ©ng không bao giá» nghÄ© có ngÆ°á»i nào trên thế gian lại thích chui vào lòng núi lạnh mà kiến tạo cÆ¡ đồ, sống biệt lập vá»›i đồng loại nhÆ° vậy.
Sống cuộc sống biệt lập đã là một sự lạ, lại tạo nên một khu đại điện quy mô, đó lại càng lạ lùng hơn.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cứ suy nghÄ© mãi, cuối cùng trên môi nở má»™t nụ cÆ°á»i lẩm bẩm má»™t mình:
- NgÆ°á»i vừa rồi hẳn nhiên là ngÆ°á»i của Bạch Thủy Cung rồi.
NhÆ°ng y có thân phận thế nào trong cung? Qua giá»ng nói của y xem ra rất quan tâm tá»›i ta, chẳng khác má»™t bằng hữu tha thiết tá»›i sá»± an toàn của tri ká»· vậy. Äã có thái Ä‘á»™ đó, sao lại tá»± dÆ°ng rút kiếm muốn hạ sát mình? Rồi bất thình lình lại bỠý định đó? Äã nÆ°Æ¡ng tình vá»›i ta sao lại không theo cho trá»n rồi trong giây phút bất ngá» nào đó xuất luôn ba Ä‘Æ°á»ng kiếm tuyệt diệu hãm hại ta luôn? NhÆ° y đã nói, có ít nhất ba Ä‘Æ°á»ng kiếm pháp có thể làm thÆ°Æ¡ng tổn tá»›i ta kia mà? Kỳ quái lắm, định dành ba Ä‘Æ°á»ng kiếm đó cho ta sao lại còn tặng cho ta thanh kiếm làm vÅ© khí phòng thân làm gì?
Thanh kiếm ngÆ°á»i kia tặng cho PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c là má»™t thanh trÆ°á»ng kiếm, thân má»ng nên dÄ© nhiên rất nhẹ. Thanh kiếm này sắc bén vô cùng, được chế luyện từ má»™t chất thép thuần túy hoàn toàn không chút tỳ vết dù là rất nhá».
Cầm thanh kiếm trong tay, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thấy tinh thần lên cao trở lại, khoan khoái vô tưởng. CÆ¡ hồ đã quên tất cả gian lao vất vả khổ sở hiểm nguy đã trải qua, quên cả đói khát từ lúc tá»›i chân núi.
Mà thá»i gian đã qua lâu lắm rồi, nào phải là má»™t sá»›m má»™t chiá»u.
Từ lúc tá»›i chân núi, chàng sống từng phút từng giây Ä‘á»u kinh hoàng thá»­ thách, tinh thần lúc nào cÅ©ng căng thẳng cá»±c Ä‘á»™.
Trong hoàn cảnh đó, chàng có thể giữ được thần trí nhÆ° bình thÆ°á»ng thì cÅ©ng đáng phục lắm.
Cái cảm giác đó thật ra rất thông thÆ°á»ng, ai ai cÅ©ng có thể có được.
Giống nhÆ° thÆ° sinh gặp má»™t quyển sách quý, hay được bằng hữu tặng cho má»™t quản bút đẹp. Giống nhÆ° má»™t ngÆ°á»i nghiện rượu bá»—ng nhiên vá»› được rượu quý trong hầm...
Con nhà võ, có gì xem trá»ng bằng vÅ© khí, nhất là vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, vÅ© khí đến tay đúng lúc quá. NgÆ°á»i há»c võ có thanh kiếm trong tay là có má»™t vật há»™ thân, là tăng thêm phần sống sót. Cho nên, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c khoan khoái vô cùng.
Trước mắt chàng đã chớm hiện lên một viễn ảnh sáng lạn. Dù chưa có dịp giao đấu, nhưng có kiếm trong tay, chàng thấy vững tâm lắm.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c bèn đứng tại chá»—, vận dụng tâm ý hợp nhất vá»›i kiếm. Chuẩn bị tinh thần xong xuôi, chàng má»›i yên tâm bÆ°á»›c tá»›i.
Chàng cứ từ từ mà bước.
Bây giá», lòng chàng phÆ¡i phá»›i. Những cảnh tượng ngụy dị xung quanh, chàng cÅ©ng không buồn nhìn tá»›i, có nhìn cÅ©ng chẳng lấy làm lạ lùng nhÆ° trÆ°á»›c nữa.
Bởi tâm ý chàng chỉ tập trung nơi thân kiếm.
Tính mạng chàng trông cậy cả nơi thanh kiếm đó.
Bây giỠthì tâm ý và kiếm đã hợp nhất.
Kiếm là ngÆ°á»i, ngÆ°á»i là kiếm.
Vạn nhất có chuyện gì xảy ra, chàng phản ứng gì thì cũng là chính mũi kiếm phản ứng thay chàng.
Ãnh sáng trong lòng Ä‘á»™ng vụt tắt.
ung quanh chàng bây giỠbóng tối phủ trùm càng tối hơn nữa.
Nơi nào có bóng tối nơi đó lại chẳng lạnh lùng? Trừ phi nằm trong lò kín xung quanh có lửa cháy thì mới không lạnh mà thôi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c có cảm giác chàng Ä‘ang lạc bÆ°á»›c chốn má»™ địa.
NhÆ°ng chàng vẫn bÆ°á»›c tá»›i, chậm song Ä‘á»u. Bây giá» chàng không chạm tay lên vách đá để dò Ä‘Æ°á»ng nhÆ° trÆ°á»›c. Tâm kiếm hợp nhất, chàng di chuyển bằng tâm linh, mÅ©i kiếm dẫn Ä‘Æ°á»ng. MÅ©i kiếm nhÆ° có mắt và tai, còn tinh diệu hÆ¡n mắt và tai của chàng.
ung quanh chàng hoàn toàn im lặng. Khung cảnh đen tối chết chóc. cái im lặng hãi hùng ghê rợn. Cái im lặng đầy sát khí bao trùm, ẩn giấu cạm bẫy.
Tự nhiên, chàng thấy rùng mình. Tóc dựng ngược lên, da nổi hột.
Lâu lắm mà không hỠcó một biến hoá nào trong khung cảnh đó.
Chỉ có sát khí ngày má»™t dày hÆ¡n. Sát khí từ má»i phía, cuồn cuá»™n đổ đến nhÆ° sóng trào bao trùm lấy chàng, rợn ngÆ°á»i. Ãp lá»±c theo đó tăng lên đè chàng muốn ngạt thở.
Chàng nghe hơi thở mình nặng dần.
Nhưng chàng vẫn bước tới, tuy bước chân có chậm hơn trước. Bước chân chậm và ngắn. Chàng nhích từng bước, từng tấc.
Trong bóng tối Ä‘á»™t nhiên có ánh thép sáng lòe, rồi tắt liá»n.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thấy ánh thép sáng lóe lên, song tuyệt nhiên không thấy ngÆ°á»i cầm kiếm. Thấy kiếm mà không thấy ngÆ°á»i cầm kiếm.
Tại sao lại thế.
Là ma sá»­ kiếm, hay kiếm được ngÆ°á»i ta treo lÆ¡ lá»­ng?
NhÆ°ng có má»™t Ä‘iá»u chắc chắn là đã có ánh théo lóe sáng, thanh kiếm không có ngÆ°á»i cầm, đã có má»™t ma lá»±c nào đó Ä‘iá»u khiển kiếm nhích Ä‘á»™ng ngăn chặn bÆ°á»›c tiến của chàng.
Muốn tiến tá»›i, chàng chỉ có má»™t cách, là phải đánh bại thanh kiếm đó. Nói thế chẳng qua là má»™t cách nói để mô tả tÆ° thế thanh kiếm, chứ kiếm không ngÆ°á»i sá»­ thì làm sao mà thành chiêu cho được.
Nhưng rõ ràng, đây là một chiêu kiếm bừng bừng sát khí đang chỠchàng.
Chiếu kiếm này hẳn là má»™t chiêu kinh thiên dá»™ng địa, là má»™t trong ba Ä‘Æ°á»ng kiếm ngÆ°á»i lạ mặt đã nói vá»›i chàng, ba Ä‘Æ°á»ng kiếm có thể làm thÆ°Æ¡ng tổn tá»›i chàng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c dừng chân.
MÅ©i kiếm cÅ©ng bất Ä‘á»™ng. Trong bóng tối, không thể trông thấy má»™t vật gì, ngoại trừ thanh kiếm, chính xác hÆ¡n là ánh kiếm. Ãnh kiếm ngá»i sát khí.
Là sát khí lóe sáng, chứ không phải là kiếm khí chớp sáng.
Äã từng vào sinh ra tá»­ trong bao cuá»™c quyết đấu hãi hùng, nhÆ°ng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chÆ°a bao giá» thấy loại sát khí nào kỳ dị nhÆ° loại sát khí này.
ThÆ°á»ng thÆ°á»ng, sát khí bốc lên do ngÆ°á»i cầm kiếm. Sát khí từ ngÆ°á»i truyá»n qua kiếm mà tá»a rá»™ng, bao phủ cả ngÆ°á»i cầm kiếm. NhÆ°ng ở đây thì sát khí chỉ bao quanh thân kiếm, không há» lan rá»™ng ra ngoài xa thân kiếm má»™t tấc má»™t ly nào.
Không có phần lan rá»™ng của sát khí, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không tài nào nhận ra vị trí của ngÆ°á»i cầm kiếm.
NhÆ°ng không có ngÆ°á»i cầm kiếm thì lấy đâu ra sát khí trên kiếm.
Tự thanh kiếm sao có thể phát ra sát khí được?
Cho dù là vật nổ, gây sát thÆ°Æ¡ng chết chóc nhÆ°ng đã là vật thì không thể tá»± dÆ°ng phát sinh sát khí được. Chỉ khi nào nằm trong tay ngÆ°á»i, dÆ°á»›i sá»± Ä‘iá»u khiển của con ngÆ°á»i nó má»›i có thể phát sinh sát khí được mà thôi.
Trá»i!
Quả thật chuyện này ngoài sức tưởng tượng của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
NgÆ°á»i cầm kiếm và sát khí trên kiếm tách làm hai.
Thân kiếm hợp nhất má»›i có kiếm khí và sát khí. Thân và kiếm phân thành hai thể riêng biệt thì sao kiếm lại có sát khí? Trên thế gian này lại có tay kiếm khách nào có thể làm được Ä‘iá»u đó hay sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không sao tưởng tượng nổi.
Nhưng giỠđây chàng có muốn không tin cũng không được, vì nó hiển hiện trước mắt chàng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c kinh ngạc trÆ°á»›c kiếm thuật của ngÆ°á»i này, nhÆ°ng cÅ©ng vì thế mà chàng bá»›t lo. NgÆ°á»i đó không tá»a ra sát khí, chứng tá» ngÆ°á»i đó cÅ©ng không có ác ý vá»›i chàng.
Bất quá y đưa ra một chiêu độc để xem tài dụng kiếm của chàng như thế nào mà thôi.
Y không hợp nhất thân kiếm bởi y không thực sự muốn hại chết chàng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã luyện kiếm thành tá»±u tá»›i mức Ä‘á»™ nhất định má»›i có thể ý thức được Ä‘iá»u đó. Chỉ chàng má»›i nhận ra trong sát khí từ thanh kiếm chỉ hiển lá»™ phần rất nhá» nhân khí. NgÆ°á»i đó không muốn cùng chàng sinh tá»­.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cảm thấy khâm phục kiếm thuật ngÆ°á»i này vô cùng. Kiểm soát nhân khí trong sát khí của thanh kiếm, không mấy ai dám nghÄ© có thể đạt tá»›i.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhìn thanh kiếm má»™t lúc, chợt nhá»› tá»›i nhát kiếm của Thiết Kim Äao.
Ngày đó, Thiết Kim Äao cÅ©ng thá»­ má»™t Ä‘Æ°á»ng Ä‘ao đầy sát khí, song trong vòng sát khí lại ẩn giấu nhân khí.
Sát khí dù mạnh mà nhân khí kém, thì cái sát ý tiêu diệt đối phÆ°Æ¡ng không hiển hiện, bất quá chỉ là do Ä‘Æ°á»ng Ä‘ao, kiếm quá lợi hại mà phát sinh chứ chủ ý ngÆ°á»i sá»­ Ä‘ao kiếm không hẳn muốn nhÆ° thế.
Chiêu kiếm tóm lại rất Ä‘á»™c, má»™t chiêu kiếm không nÆ°Æ¡ng tình, nhÆ°ng ngÆ°á»i sá»­ kiếm thì lại nÆ°Æ¡ng tình.
Như vậy tức là sao? Nguyên nhân là thế nào?
Tịch mịch.
Không gian quanh PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c là sá»± tịch mịch, cô Ä‘á»ng đặc quánh.
Äá»™t nhiên chàng nghe nhÆ° có má»™t Ä‘iệu nhạc rất êm song rất lạnh vang lên đâu đó. Äiệu nhạc này rất khẽ, tá»±a nhÆ° cánh muá»—i vo ve bên tai.
Cùng vá»›i Ä‘iệu nhạc, mÅ©i kiếm nhích Ä‘á»™ng vẽ má»™t vòng tròn. Má»™t vòng tròn lạnh ngÆ°á»i nhÆ°ng đẹp phi thÆ°á»ng, cái đẹp chỉ có những con mắt võ thuật má»›i cảm thấy được.
Nhạc ngân run run, mÅ©i kiếm run run, ánh sáng nÆ¡i mÅ©i kiếm Ä‘iểm má»™t Ä‘iểm sáng nhá» li ti hÆ¡n cả hạt cát, vá»n vá»n tạo thành má»™t vòng chuá»—i hạt sáng kỳ ảo.
Cái đẹp đó, chỉ một nhãn lực tinh vi mới nhận ra kịp.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình.
Thân kiếm có nhích Ä‘á»™ng, giống nhÆ° Ä‘Æ°á»ng Ä‘ao của ngÆ°á»i áo trắng nhích Ä‘á»™ng. MÅ©i kiếm xoay vòng nhanh hÆ¡n, chuá»—i hạt sáng lan nhanh hÆ¡n, biến thành má»™t màn trắng, bức màn đó nhÆ° bị gió đùa, xô nhanh tá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Kiếm tạo gió rít lên, tiếng rít tuy nhỠsong không gian vắng lặng quá, tiếng rít tựa như tiếng dã thú kêu gào.
Hẳn nhiên PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c phải có phản ứng.
Chàng chÆ°a chạm kiếm của đối phÆ°Æ¡ng. Kiếm của đối phÆ°Æ¡ng chuyển Ä‘á»™ng thay đổi tÆ° thế, chàng cÅ©ng biến đổi tÆ° thế của thanh kiếm nÆ¡i tay, cả hai bên Ä‘á»u đồng thay đổi vị trí.
Hai bên không còn đứng nguyên tại chỗ nữa.
Tuy rằng hai thanh kiếm không chạm nhau, nhưng kiếm khí thì đã chạm nhau rồi. Công lực hai bên tương đương, nên chưa bên nào bị đối phương gây chấn động.
Trong bóng tối, có tiếng thở dài khe khẽ.
Tiếng thở dài đó, trong hoàn cảnh này có tác Ä‘á»™ng mạnh mẽ. Bởi hai ngÆ°á»i Ä‘ang đứng trên Ä‘Æ°á»ng ranh giá»›i giữa sống và chết.
Cuộc đấu này không giống cuộc đấu nào trên giang hồ. Nó không mãnh liệt, không có tiếng động chan chát coong coong hay đinh đinh đang đang gì cả, nhưng tính chất nguy hiểm thì lại có thừa.
Trong cuộc đấu này, bại đồng nghĩa với cái chết, và nếu bại thì cũng chỉ bại với một nhát kiếm mà thôi, xuất thủ một lần duy nhất.
Má»™t cuá»™c chiến phân thắng bại bằng má»™t chiêu kiếm, thì chiêu kiếm đó phải là kết tinh sở há»c của cả má»™t Ä‘á»i ngÆ°á»i.
Hai ngÆ°á»i lại yên lặng trở lại. NhÆ° hai bức tượng gá»—. Chỉ khác PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lá»™ hình, còn ngÆ°á»i kia ẩn hình.
Hai ngÆ°á»i đứng lặng nhÆ° thế dÆ°á»ng nhÆ° đã lâu lắm. Bá»—ng má»™t giá»ng già vang lên:
- Chiêu kiếm này, ngươi đã thấy qua?
Giá»ng nói hàm ẩn sá»± kinh dị.
NgÆ°á»i đó, kinh dị không phải do thấy PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tránh né được chiêu kiếm, mà là vì y nhận thấy rằng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hình nhÆ° đã thấy chiêu kiếm đó rồi.
Chiêu kiếm đó có thể y cho là Ä‘á»™c đáo, Ä‘á»™c nhất trên giang hồ chÆ°a ai từng trông thấy, và y kinh dị vì không hiểu làm sao PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại biết được.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nghe há»i, Ä‘iá»m nhiên đáp:
- Phải!
NgÆ°á»i đó lại há»i:
- Ai đã thi triển chiêu thức đó cho ngươi thấy?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đáp:
- Thiết Kim Äao!
NgÆ°á»i đó có vẻ hãi hùng:
- Thiết Kim Äao? á»´..
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chặn lá»i:
- Tuy là y thi triển chiêu đao, nhưng chiêu đao chừng như không phải của y.
NgÆ°á»i đó lấy làm lạ:
- Vậy là sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nói:
- Bởi Thiết Kim Äao vâng lệnh mà thi triển chiêu Ä‘ao đó.
NgÆ°á»i kia kêu lên má»™t tiếng:
- Bạch Y Nhân?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Chính là Bạch Y Nhân!
NgÆ°á»i đó nghe nói trầm lặng má»™t lúc lâu:
- Chiêu Ä‘ao của Thiết Kim Äao có giống chiêu kiếm của ta chăng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đáp:
- MÆ°á»i phần giống chín. Có má»™t Ä‘iểm khác biệt. Äiểm khác đó rất lá»›n.
NgÆ°á»i kia há»i:
- Thế nghĩa là gì?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giải thích:
- Chiêu Ä‘ao của y sát khí phát không đồng Ä‘á»u, chá»— dày chá»— má»ng nên có sÆ¡ hở. Nhân khí của y rất ấm, nhân khí thoát ra chá»— dày không lá»t, thoát qua chá»— má»ng. Tại hạ có thể nhận thấy được Ä‘iá»u đó, nhằm chá»— nhân khí lá»t ra mà công vào sẽ đả bại được y.
NgÆ°á»i trong bóng tối lại trầm ngâm má»™t lúc. Sau cùng y thở dài nói:
- Tốt!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại nói:
- Äối vá»›i các hạ thì khác. TrÆ°á»›c khi xuất thủ các hạ không dồn khí lá»±c quá nhiá»u trong chiêu thức, các hạ không khẩn trÆ°Æ¡ng xuất chiêu, nên nhiệt Ä‘á»™ trong ngÆ°á»i bình hòa không nóng hÆ¡n cÅ©ng không lạnh hÆ¡n. Do đó, tại hạ biết rằng tuy kiếm bừng bừng sát khí nhÆ°ng các hạ không nuôi sát khí. Sát khí là do chiêu tuyệt Ä‘á»™c chứ chẳng phải do ngÆ°á»i mà có.
NgÆ°á»i đó nghe PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c phân tích thì a lên má»™t tiếng:
- A!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại nói tiếp:
- Thiết Kim Äao có sát ý, tại hạ thì không. Chính cái sát khí sẽ chỉ rõ chá»— sÆ¡ hở trong vầng Ä‘ao khí khi nó lá»t ra ngoài. NhÆ°ng các hạ thì không có sát ý, nên tại hạ không thể tìm thấy chút sÆ¡ hở. Phàm ngÆ°á»i há»c kiếm thuật, có thành tá»±u đến mức nào cÅ©ng không thể từ nhãn lá»±c trần tục mà nhìn thấy được sát khí, chỉ có thể dá»±a vào cảm giác mà thôi. NhÆ°ng nếu đối phÆ°Æ¡ng không có sát ý thì vô phÆ°Æ¡ng. Các hạ có thể luyện được thân kiếm hợp nhất, song khi phối hợp rồi mà các hạ lại có thể tách ra được tùy ý, quả thật là chá»— tuyệt diệu của các hạ vậy. NhÆ°ng tiếc là tạo hoá đố toàn. Các hạ tách được sát khí vá»›i nhân khí thì sát khí lại mất Ä‘i cái uy lá»±c cúa nó, vì không được sá»± há»— trợ của nhân khí nữa.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c kết luận:
- Chiêu kiếm dù độc, nhưng kiếm vẫn là vật thể chết. Các hạ không cho nó một cái hồn, ngược lại lại đoạt của nó phần nhân khí thì làm sao nó có thể có một sức mạnh mãnh liệt cho nổi?
Chàng thở dài:
- Chiêu Ä‘ao của Thiết Kim Äao có sá»± há»— trợ của nhân khí, do đó có ánh máu. Máu là Ä‘iểm sát phạt, bắt buá»™c tại hạ phải giữ tính mạng mà phản công không còn con Ä‘Æ°á»ng nào khác. Còn chiêu kiếm của tại hạ không có nhân khí, Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên huyết quang cÅ©ng không có, tại hạ căn cứ vào đâu mà phản công? ChÆ°a bị dồn vào cuối Ä‘Æ°á»ng, tại hạ chÆ°a thể thi triển má»™t chiêu sát thủ được.
NgÆ°á»i kia thở dài:
- Äúng thế. Kiếm chiêu tuy Ä‘á»™c mà không có sát ý thì chẳng khi nào khích Ä‘á»™ng sát cÆ¡ nÆ¡i đối phÆ°Æ¡ng. Äó cÅ©ng là đạo lý tối thượng của kiếm đạo vậy.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trầm giá»ng:
- Nhưng tại sao các hạ lại phải xuất một chiêu độc trong khi các hạ không có ý sát hại tại hạ? Làm như thế không phải là mâu thuẫn lắm sao? Thật tình, tại hạ không sao hiểu nổi dụng tâm của các hạ.
NgÆ°á»i kia lạnh lùng:
- Thà không biết hay hơn.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại há»i:
- Còn má»™t Ä‘iá»u nữa. Chiêu đó là chiêu của Bạch Y Nhân, không há» truyá»n cho bất kỳ ai trên giang hồ. Tại sao tại hạ lại há»c được? Các hạ có thể nói cho tại hạ biết được chăng?
NgÆ°á»i kia lảng Ä‘i:
- Từ từ rồi ngÆ°Æ¡i sẽ hiểu, cần chi phải há»i. CÅ©ng không lâu nữa đâu.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Không lâu ư?
NgÆ°á»i kia bối rối đáp:
- Phải, phải, không lâu lắm đâu.
Câu nói chỉ có mấy tiếng. Tiếng đầu vang lên nghe rất gần, mà tiếng cuối nghe xa ngoài mấy trượng. Thuật khinh công của ngÆ°á»i đó kể ra cÅ©ng cao siêu vô cùng. Di chuyển trong bóng tối nhanh nhÆ° thế, ngÆ°á»i đó hẳn phải là nhân vật có danh tiếng trong võ lâm.
Nhưng, y là ai?
NgÆ°á»i đàn ông lúc trÆ°á»›c có nói:
có ba chiêu kiếm có thể gây tổn thÆ°Æ¡ng được chàng. Äã xong má»™t chiêu rồi, còn hai chiêu nữa. Nếu chàng hóa giải được hai chiêu đó nữa thì trên thế gian này không ai có thể hạ chàng nổi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c Ä‘ang hết sức nghi hoặc. Äã hai lần chàng thoát chết qua hai Ä‘Æ°á»ng kiếm rồi. Mà cả hai lần vừa rồi, ngÆ°á»i thi triển Ä‘á»u không há» có ác ý vá»›i chàng. Tại sao?
ÄÆ°Æ¡ng nhiên đây là chuyện kỳ quái, càng nghÄ© càng thấy khó hiểu.
Chàng vốn nổi danh là tay đệ nhất thông minh trong thiên hạ, tới độ tiểu công chúa vốn tự phụ mình là kẻ trí tuệ bậc nhất mà cũng phải ghen tỵ, thế mà giỠcũng không hiểu nổi nguyên nhân.
Hai Ä‘Æ°á»ng kiếm chàng vừa gặp Ä‘á»u có thể cho là có hai ngÆ°á»i xuất chiêu, chứ không phải là má»™t. Thế thì hai ngÆ°á»i trÆ°á»›c kia có liên quan gì tá»›i hai ngÆ°á»i vừa rồi?
Có thể đặt giả thiết Vô Tình Công Tá»­ Tưởng Tiếu Dân có liên quan tá»›i Bạch Thuá»· Cung, do đó ngÆ°á»i trong cung có thể đã há»c kiếm pháp của hắn. NhÆ°ng Ä‘Æ°á»ng kiếm thứ hai của Bạch Y Nhân thì làm sao ngÆ°á»i trong Bạch Thủy Cung há»c được?
Có ai lại sang tận Äông Doanh Tam Äảo chăng?
Dù là có ngÆ°á»i sang tá»›i đó, vị tất Bạch Y Nhân đã chịu truyá»n thụ.
Huống chi, chàng vẫn nghÄ© là giữa Bạch Y Nhân vá»›i Bạch Thủy Cung không thể có chút xíu liên quan được. NhÆ°ng nhÆ° thế thì tại sao trong Bạch Thủy Cung lại có ngÆ°á»i biết chiêu kiếm đó?
Chàng cứ nghÄ© Ä‘i nghÄ© lại, đặt ra giả thuyết này khác rồi lại bác bá», rốt cục vẫn không tìm ra lá»i giải đáp dù là gượng gạo.
Còn hai chiêu sát thủ nữa. Hai chiêu, hẳn lại do hai ngÆ°á»i xuất chiêu, hai ngÆ°á»i đó Ä‘ang chá» chàng phía trÆ°á»›c.
Hai ngÆ°á»i trÆ°á»›c chÆ°a xuất hiện, nhÆ°ng hai ngÆ°á»i sau thì hẳn là đã chặn Ä‘Æ°á»ng rút lui của chàng rồi.
TrÆ°á»›c hai ngÆ°á»i, sau hai ngÆ°á»i, giữa là chàng vá»›i bóng tối dày đặc.
Cả bốn ngÆ°á»i Ä‘á»u có những chiêu sát thủ ghê gá»›m. Má»™t Ä‘iá»u khác nữa khiến chàng lo ngại là công lá»±c chàng đã suy giảm nhiá»u quá. Bởi đói, khát, vất vả, lo sợ.
Không nói tá»›i chuyện rút lui, hai chiêu kiếm sát thủ kia chàng đã có thể vượt qua, nhÆ°ng hai ngÆ°á»i phía trÆ°á»›c, chàng chÆ°a biết sẽ thế nào.
HỠsẽ xuất chiêu gì? Chàng có thể hóa giải hay không?
Chàng mải nghÄ©, tá»›i ná»—i quên mất thá»±c tại. Chân cứ bÆ°á»›c mà không biét ánh sáng đã tràn ngập lòng Ä‘á»™ng từ bao giá». Ãnh sáng từ má»™t trái châu lá»›n trên nóc Ä‘á»™ng, chiếu xuống soi rõ bóng chàng trên đất.
Chàng thấy trên mặt Ä‘Æ°á»ng có dấu chân.
Dấu chân rải rác, không biết từ đâu tá»›i, cÅ©ng không biết Ä‘i tá»›i đâu. Dấu chân đó má»™t phần hẳn do ngÆ°á»i đối thoại vá»›i chàng vừa rồi lÆ°u lại.
Dấu chân đó biết đâu từ trung tâm Bạch Thủy Cung đi ra đến đây.
Có thể ngÆ°á»i đó đến từ trung khu Bạch Thủy Cung, và y cố tình lÆ°u lại dấu chân để chỉ Ä‘Æ°á»ng cho chàng.
Vô tình, hay cố ý?
Không thể là vô tình được! Dấu chân rất sâu, nhất là vá»›i ngÆ°á»i luyện võ, đâu thể là không dụng tâm?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c suy nghÄ© hồi lâu rồi quyết định Ä‘i theo dấu chân đó.
ÄÆ°á»ng Ä‘i tá»›i quanh co biến hoá phi thÆ°á»ng, đúng nhÆ° thiếu nữ nÆ¡i bá» ao đã cảnh báo trÆ°á»›c vá»›i chàng. Vá»›i những ngả rẽ bất thÆ°á»ng, quả thật, nếu không có dấu chân thì PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không biết sẽ phải chá»n lối kiểu gì.
Chàng đã định sẽ không quan tâm tá»›i những vật trên Ä‘Æ°á»ng Ä‘i, song chàng vẫn nhìn thấy những hàng chữ kỳ quái.
Những hàng chữ khắc trên một mặt tảng đá lớn, rong rêu bám đầy gần như bị che khuất hết cả.
Có tám chữ cả thảy.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c Ä‘á»c được tám chữ đó là:
“Nhiá»…m Hồng SÆ¡n Trang. Tinh Linh Tiểu Lâu†PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình.
Äây không phải là nÆ¡i Tưởng Tiếu Dân đã ghi trên phong bì thÆ° mà hắn đã nhá» chàng mang há»™ tá»›i nÆ¡i khi hắn chặn Ä‘Æ°á»ng chàng bên khu rừng, khi chàng cùng Tiểu công chúa và NgÆ°u Thiết Oa Ä‘i tìm Há»a Ma Thần hay sao?




hết: Hồi 57
Tài sản của danangcity

  #57  
Old 28-05-2008, 09:59 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 58

Một Chiêu Tuyệt Thế


Phong thÆ° của Tưởng Tiếu Dân theo lá»i hắn thác lại phải được trao tận tay chủ nhân Tinh Linh tiểu lâu.
Nếu vậy thì Æ°á»›c Ä‘oán của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không sai, Tưởng Tiếu Dân quả có liên quan tá»›i Bạch Thủy Cung.
Thảo nào lúc trao thư hắn không cần nói Tinh Linh tiểu lâu ở địa phương nào. Hắn hiểu là thế nào chàng cũng tới Bạch Thủy Cung.
Bất giác chàng đưa tay sỠtrong mình. Phong thư vẫn còn đó.
Tưởng Tiếu Dân lấy cái chết để đổi má»™t lá»i hứa của chàng, má»™t lá»i hứa má»™t mạng ngÆ°á»i, có khi nào chàng quên được.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nghÄ© cÅ©ng may mà chàng Ä‘i má»™t công hai việc.
Chứ nếu má»™t việc chuyển thÆ° không thì lặn lá»™i tá»›i đây mà chết thật oan mạng quá chừng. Có đến đây rồi má»›i biết Ä‘Æ°á»ng vào Tinh Linh tiểu lâu là Ä‘Æ°á»ng dẫn tá»›i Uổng Tá»­ Thành.
Chàng lại nghÄ©, nếu nhÆ° lúc trÆ°á»›c Tưởng Tiếu Dân có chỉ Ä‘Æ°á»ng cho chàng thì chàng cÅ©ng nhận lá»i nhÆ° thÆ°á»ng. Vì chàng đâu có thể tưởng tượng rằng trên thế gian lại có má»™t nÆ¡i ngÆ°á»i ta không thể lui tá»›i.
NgÆ°á»i ta không cấm đến, song cứ muốn đến nếu mất mạng cÅ©ng chẳng oán trách ai được. Không phải tá»± mình muốn thế hay sao?
Äến Tinh Linh tiểu lâu phải rẽ qua má»™t ngả khác. Äến Tinh Linh tiểu lâu rồi lại trở lại đây để tiếp tục Ä‘i tá»›i trung tâm Bạch Thủy Cung, thật khó hÆ¡n lên trá»i.
Hơn nữa, ai biết được ẩn giấu sau việc nhỠvả đưa thư, Tưởng Tiếu Dân đã sắp xếp một âm mưu gì?
Chàng không dám chắc con ngÆ°á»i mang ná»—i nhục bị chàng đánh bại có hảo ý vá»›i chàng.
Trong mÆ°á»i ngÆ°á»i đã hết chín, có nhục rá»­a nhục, có thù trả thù.
Äấy là lẽ Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên, Tưởng Tiếu Dân có muốn hại chàng cÅ©ng là bình thÆ°á»ng.
Tinh Linh tiểu lâu là nÆ¡i nhÆ° thế nào, an toàn hay nguy hiểm, nÆ¡i thanh bình yên ả hay miệng cá»p hang rồng, chàng không biết. Nguy hiểm thì chÆ°a chắc, nhÆ°ng Ä‘iá»u chắc chắn là công lá»±c chàng phải tiêu hao đáng kể.
Giả sá»­ lúc này có biến cố phát sinh, chàng cÅ©ng không có đủ sức mà ứng phó hữu hiệu. Ngay bây giá» còn thế, nói gì Ä‘i tá»›i cuối con Ä‘Æ°á»ng dài ngắn bao nhiêu chàng cÅ©ng chẳng biết, nguy hiểm cỡ nào chàng không hay.
Má»™t con Ä‘Æ°á»ng chẳng phải quan lá»™ bằng phẳng. ÄÆ°Æ¡ng đầu vá»›i bao nhiêu sá»± việc ngoài sức tưởng tượng chỉ để thá»±c hiện má»™t lá»i hứa suông vá»›i kẻ đã toan giết mình, giết không được lại mượn nhá» chàng trao thÆ° há»™, trao rồi lợi lá»™c đâu không thấy, lại phải quay ngược lại để tá»›i Bạch Thủy Cung.
Chàng đủ sức làm những việc đó chăng?
Äiá»u làm chàng lo ngại hÆ¡n cả là từ Tinh Linh tiểu lâu trở vá» Bạch Thủy Cung, chàng còn phải đối đầu vá»›i hai nhân vật nào đó Ä‘ang chá» chàng, má»—i ngÆ°á»i vá»›i má»™t chiêu kiếm kinh thiên Ä‘á»™ng địa, mà chiêu nào cÅ©ng có thể lấy mạng chàng dá»… dàng.
Muốn vượt qua hai ngÆ°á»i đó khoan nói tá»›i tài, hãy nói tá»›i lá»±c trÆ°á»›c.
Con ngÆ°á»i bằng xÆ°Æ¡ng bằng thịt, sức lá»±c là có hạn, đâu có vô biên.
Cho nên bao Ä‘á»i nay biết bao ngÆ°á»i không đủ lá»±c mà ngã gục.
Chàng thì sao?
Chàng bần thần suy nghĩ.
Nên làm không?
Rẽ sang tả hay hữu đây?
Rẽ sang tả là lối Ä‘i Tinh Linh tiểu lâu, rẽ bên hữu là Ä‘Æ°á»ng tá»›i Bạch Thủy Cung.
HÆ°á»›ng tả cÆ¡ há»™i trở vá» giảm Ä‘i, chàng chẳng có hy vá»ng tá»›i Bạch Thủy Cung.
HÆ°á»›ng hữu, cÆ¡ há»™i trở vá» cÅ©ng giảm nhÆ° thế, chàng không có hi vá»ng tá»›i Tinh Linh tiểu lâu trao thÆ°. Rẽ hÆ°á»›ng nào cÅ©ng có cÆ¡ lỡ Æ°á»›c hẹn. Äã hẹn thì không thể lá»—i hẹn, đã hứa thì không thể quên lá»i hứa.
Tả hay hữu, hÆ°á»›ng nào cÅ©ng quan trá»ng nhÆ° nhau, phải làm sao đây?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thở dài, lẩm bẩm:
– Tưởng Tiếu Dân lấy cái chết đổi má»™t lá»i hứa của ta, ta há không dám lấy cái chết để giữ trá»n lá»i hứa? Danh dá»± má»™t Ä‘á»i ta trong lá»i hứa đó, ta lá» Ä‘i được sao?
Chàng quay ngÆ°á»i rẽ sang hÆ°á»›ng tả.
Con Ä‘Æ°á»ng tá»›i Tinh Linh tiểu lâu. Chàng cứ Ä‘i theo bảng chỉ Ä‘Æ°á»ng, chứ nào biết tiểu lâu đó ở đâu, cách xa bao nhiêu, kiến trúc thế nào, chủ nhân là ai, thuá»™c thành phần nào trong võ lâm.
Tinh Linh tiểu lâu nằm trong khu vực Bạch Thủy Cung như vậy, Tinh Linh tiểu lâu lệ thuộc Bạch Thủy Cung chăng?
Nếu thật vậy thì ngÆ°á»i ở Tinh Linh tiểu lâu có liên quan thế nào vá»›i Bạch Thủy Cung chủ? Nếu không? làm gì có chuyện má»™t nÆ°á»›c hai vua má»™t đất hai chủ? Hoặc giả chủ nhân Tinh Linh tiểu lâu và Bạch Thủy Cung chỉ là má»™t ngÆ°á»i?
Chàng vừa Ä‘i vừa ghi nhá»› những đặc Ä‘iểm của con Ä‘Æ°á»ng. Từ lúc vào Ä‘Æ°á»ng Ä‘á»™ng tá»›i đây, con Ä‘Æ°á»ng nóng có, lạnh có, Æ°á»›t át có. NhÆ°ng vào sâu hÆ¡n, Ä‘Æ°á»ng Ä‘i trở nên sáng sủa, lại được trang trí huy hoàng chẳng khác lối Ä‘i ở cung tiên. Tuy thế, Ä‘i vá» hÆ°á»›ng nào kia, chứ hÆ°á»›ng tá»›i Tinh Linh tiểu lâu thì chàng chẳng cảm thấy thoải mái chút nào.
Một màu đen tối, những khúc quanh khúc khuỷu, hơi ẩm ngột ngạt...
Tinh Linh tiểu lâu cận ká» Bạch Thủy Cung, song hai nÆ¡i nhÆ° trá»i vá»›i vá»±c, nhÆ° địa ngục vá»›i thiên đàng, nhÆ° cung tiên vá»›i Ä‘á»™ng quá»·. ChÆ°a đến tiểu lâu đã phải trải qua con Ä‘Æ°á»ng này ai mà không chán ngán.
Tá»›i nÆ¡i, chàng thấy Tinh Linh tiểu lâu bất quá cÅ©ng chỉ là má»™t ngôi nhà nhá» tầm thÆ°á»ng. NÆ¡i đây chẳng phải Bạch Thủy Cung đâu. Không thể có liên quan tá»›i Bạch Thủy Cung được.
Bạch Thủy Cung được ngÆ°á»i ta nhìn qua mắt ngÆ°á»i khác vá»›i lá»i đồn và tưởng tượng nhiá»u hÆ¡n là chứng kiến, má»™t ngÆ°á»i tưởng tượng, nhiá»u ngÆ°á»i tưởng tượng. Cuối cùng, Bạch Thủy Cung trở thành má»™t nÆ¡i huyá»n bí trong thần thoại, dù là chẳng xa xôi.
Tiểu lâu đặt trên một khu đất cao, có thêm bậc đá dẫn lên cửa chính. Cửa mở rộng, một thứ ánh sáng mỠmỠchiếu hắt ra bên ngoài.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c từ từ bÆ°á»›c lên thá»m. Má»—i bÆ°á»›c, má»—i nghi vấn lại nảy sinh chồng chất lên những nghi vấn trÆ°á»›c đó của chàng, xen lẫn vá»›i những suy Ä‘oán của chàng, trở Ä‘i trở lại, quấn quýt rối rắm không sao gỡ ra được.
Tinh Linh tiểu lâu là một phần của Bạch Thủy Cung chăng? Nếu có thì chủ nhân là ai? Nếu không thì nó sao lại được dựng trong địa phận của Bạch Thủy Cung? Bạch Thủy Cung chủ sao lại chấp nhận một kẻ không liên quan cư trú tại mật khu?
– Dám há»i chủ nhân Tinh Linh tiểu lâu có mặt trong đó không?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cao giá»ng gá»i.
Không má»™t tiếng trả lá»i.
NhÆ°ng lại có tiếng Ä‘á»™ng gì đó, nhÆ° tiếng sóng đùa, nÆ°á»›c cuốn vang lên, không lá»›n, nhÆ°ng cÅ©ng không nhá», đủ cho chàng nghe thấy.
Äó là tiếng gì?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại bÆ°á»›c lên. HÆ¡n mÆ°á»i bậc nữa, lại há»i tiếp:
– Tại hạ đến đây để thá»±c hiện sá»± ủy thác của má»™t ngÆ°á»i. Tại hạ phải trao má»™t phong thÆ° tá»›i tận tay chủ nhân. Có ai đó xin vào báo vá»›i chủ nhân há»™ tại hạ.
Lần này thì có tiếng ngÆ°á»i Ä‘ap. NgÆ°á»i đáp lại đó có giá»ng nói u sầu vô tả, nhÆ° từ cõi u minh vá»ng vá», từ bãi tha ma vá»ng tá»›i.
– Chủ nhân của Tinh Linh tiểu lâu đã chết rồi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhận ra âm thanh đó là của má»™t nữ nhân. Giá»ng Ä‘iệu u sầu song êm ái, trong trẻo vô cùng. NhÆ°ng lại đượm vẻ lạnh lẽo.
NgÆ°á»i đó nói cho chàng biết má»™t tin chàng không há» tưởng tượng nổi, chứ đừng nói mong hay không mong. Chàng sững ngÆ°á»i:
– Chết rồi ư?
NgÆ°á»i đó nín lặng không nói.
Há»i thế chứ chàng cÅ©ng không chá» nghe lá»i phản bác, cần gì phải xác nhận. Có lý do gì ngÆ°á»i ta phải dối chàng?
Mất thá»i gian, trì hoãn cuá»™c hành trình tá»›i Bạch Thủy Cung?
Tìm được Tinh Linh tiểu lâu là lá»i hứa coi nhÆ° đã thá»±c hiện tá»›i chín phần rồi. Chỉ còn há»™i kiến vá»›i ngÆ°á»i nhận thÆ° nữa là chàng hoàn tất sứ mạng bất đắc dÄ© này. Thế mà, thế mà ngÆ°á»i ta nói vá»›i chàng, ngÆ°á»i nhận thÆ° đã ra Ä‘i vÄ©nh viá»…n.
Chàng đã tốn công vô ích, chàng đã làm việc như một con dã tràng rồi.
Con dã tràng chỉ tốn công sức, còn chàng phải đùa vá»›i sinh mạng mình. Äiá»u chàng làm là vô nghÄ©a. Tưởng Tiếu Dân, ngÆ°á»i từ cõi âm cung có theo bÆ°á»›c chân chàng chăng? Có thông cảm cho chàng chăng?
Chắc hắn không bao giá» cho rằng chàng không thá»±c hiện lá»i hứa. Hắn phải biết chàng đã làm tròn bổn phận.
ThÆ° không tá»›i tay ngÆ°á»i, không phải lá»—i của chàng, đó là má»™t bất hạnh ngoài ý muốn, ngoài tưởng tượng của chàng.
Còn ở lại làm gì nữa, trong khi vẫn còn việc quan trá»ng khác chá» chàng. Chàng đâu có thể trao thÆ° cho ngÆ°á»i ở trong kia, ngÆ°á»i vừa báo hung tin cho chàng được?
Chàng thở dài, từ từ quay ngÆ°á»i chầm chậm bÆ°á»›c xuống thá»m, bÆ°á»›c chân càng lúc càng nặng ná». Äi nhÆ° thế này nghi vấn đã không giải được lại càng sâu thêm. Äã tá»›i đây ít ra cÅ©ng phải biết thêm chút gì vá» toà tiểu lẩu này chứ. Chỉ thế thôi, chàng thật sá»± cÅ©ng không phải quá hiếu kỳ.
– Còn...còn cô nương là ai?
NgÆ°á»i trong nhà đáp:
– Ta là chủ nhân Tinh Linh tiểu lâu.
Chàng giật bắn ngÆ°á»i.
Thế là thế nào? Chàng không thấy sợ, chàng thấy giận.
– Cô nương định đùa tại hạ phải không?
Giá»ng nói vẫn lạnh lùng:
– Äùa? NgÆ°á»i chết khi nào lại đùa được.
Chàng dá»±ng tóc gáy. Nữ nhân nói chủ nhân Tinh Linh tiểu lâu đã chết. Sau đó nói mình là chủ nhân. NhÆ° thế tức là chủ nhân vẫn còn sống. Thế mà lại xác nhận mình đã chết. Còn nói ngÆ°á»i chết không hỠđùa. Chàng vẫn còn giận. Chuyện vô lý quá.
Chàng gằn từng tiếng:
– Thực sự cô nương là ai?
– Ta là chủ nhân ở đây. Ta đã chết rồi. Hiện tại đang nói với ngươi là linh hồn âm u của ta.
Thế này thì chàng tức lắm. Chàng quay nhanh ngÆ°á»i lại, má»—i bÆ°á»›c năm bảy bậc. Chàng đã vào trong lầu.
TÆ°á»ng nhà bằng đá, chẳng có gì đặc biệt. Trong hang sâu, toà nhà nào chẳng lạnh lẽo. Cái lạnh hang sâu thì còn có thể chịu được. Chứ cái lạnh ở đây khó chịu quá. Nó âm u, đầy tá»­ khí.
Vào đây, không ai còn cảm giác mình đang sống. Trong những đồ vật, tới ngay cả hơi thở của mình, cũng nhìn thấy sự chết chóc.
Gió.
Gió cũng lạnh. Gió thì thào qua cửa sổ, như than khóc, ai oán não nùng. Thì ra chính gió đã tạo ra âm thanh như sóng đùa chàng nghe vừa rồi.
Tiếng vang không lá»›n, nên giống tiếng bi há»n oán thán...
Tá»±a mình bên cá»­a sổ, má»™t thiếu nữ mÆ¡ màng nhìn qua cá»­a. LÆ°ng áp vào cá»­a, nàng vận chiếc áo sa Ä‘en, suối tóc huyá»n buông xõa phất phÆ¡ trong gió. Tà áo cÅ©ng phất phÆ¡, áo theo tóc, tóc rủ áo. Nếu nàng không đối thoại vá»›i chàng, hẳn chàng nghÄ© đó là má»™t pho tượng đá.
Tá»­ khí chính từ đó, từ ngÆ°á»i nàng, lan rá»™ng khắp không gian trong tiểu lâu. ChÆ°a bao giá» PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c gặp má»™t u linh. Chàng nghÄ©, trên thế gian này nếu có u linh xuất hiện sống chung vá»›i ngÆ°á»i, hẳn chính là nàng.
Màu áo Ä‘en của nàng khiến khung cảnh âm u rùng rợn càng tăng vẻ huyá»n bí.
Bản thân nàng đã huyá»n bí, sá»± huyá»n bí lan sang sá»± vật khác khiến tất cả Ä‘á»u mang vẻ bí ẩn.
Thân thể nàng che phủ bởi suối tóc Ä‘en, áo nàng lại màu Ä‘en, ngÆ°á»i nàng là má»™t khối Ä‘en mỠảo dÆ°á»›i ánh đèn vàng nhạt, chỉ có gò má nàng trắng nhÆ° bạch ngá»c lá»™ ra ngoài. Chàng không thấy trá»n vẹn gÆ°Æ¡ng mặt nàng. NhÆ°ng giá»ng nói đó, dáng vẻ đó, gò má đó, đủ Ä‘oán được nàng đẹp lắm, đẹp vô cùng. Nàng chắc hẳn là đã biết chàng lên thá»m vào lầu, nhÆ°ng dù đã nói chuyện vá»›i chàng, giá» nàng cÅ©ng không há» quay đầu lại.
– Tinh Tinh tiểu lâu bất quá chỉ là nơi cư trú của một u hồn, ngươi... tại sao ngươi lại đến?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đáp:
– Tại hạ đã trình bày rồi. Tại hạ tá»›i đây là do sá»± ủy thác của má»™t ngÆ°á»i, ngÆ°á»i đó nhá» tại hạ mang đến má»™t phong thÆ°.
Nàng lại há»i:
– Một phong thư? Cho ai?
Nàng đã nghe chàng nói là trao cho chủ nhân tiểu lâu, thế mà giá» lại há»i lại. Chàng trả lá»i, hÆ¡i do dá»± má»™t chút:
– Trao cho cô nÆ°Æ¡ng... trao chá».. chủ nhân của tòa tiểu lâu.
Nữ nhân áo đen trầm ngâm một lúc lâu, đoạn nàng từ từ nói:
– Nhưng chủ nhân của bức thư là ai?
Chàng cũng hơi tư lự một hồi:
– NgÆ°á»i nhá» tại hạ trao thÆ° tên là Tưởng Tiếu Dân.
Nàng đáp:
– Có, ta nhận ra hắn. Song... hắn đã chết rồi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c kinh hãi:
– Hắn chết rồi. Äúng thế. NhÆ°ng cô nÆ°Æ¡ng làm sao lại biết?
Nữ nhân áo Ä‘en không đáp, chỉ gằn giá»ng há»i lại:
– Tại sao ta lại không biết?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại há»i lại tiếp:
– Tại sao cô nương biết là hắn đã chết?
Nữ nhân há»i ngược lại chàng nhÆ° thế, chứng tá» má»i hoạt Ä‘á»™ng của Tưởng Tiếu Dân nàng nắm rất rõ. Sá»± sống chết của hắn vá»›i nàng nhÆ° sống chết của ngÆ°á»i trong nhà, má»™t lẽ tá»± nhiên nàng phải biết.
Äiá»u đó chứng tá» giữa nàng và Tưởng Tiếu Dân có mối liên hệ mật thiết.
NhÆ°ng thá»±c sá»± thì PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không tin là lại có mối liên quan mật thiết giữa nàng vá»›i Tưởng Tiếu Dân. Tưởng Tiếu Dân chết ngoài ngàn dặm, mà chàng thì ngay lúc Tưởng Tiếu Dân chết, đã ngày đêm tá»›i đây không nghỉ ngày nào.
Cái tin hắn chết sao lại vỠđây trước chàng được?
Tinh Linh tiểu lâu cÅ©ng chẳng phải ở nÆ¡i thành thị nhiá»u ngÆ°á»i qua lại, thì tin tức đó được thông báo vỠđây bằng cách nào? Ngoài chàng ra ai có can đảm vào địa phận Bạch Thủy Cung?
Cho nên chàng thấy rất ngạc nhiên.
Nàng chẳng há» chú ý tá»›i thái Ä‘á»™ của chàng, còn chàng thì cứ há»i mặc kệ nàng há»i vặn, bên há»i qua bên há»i lại thành ra chẳng ai đáp lá»i ai.
Chàng lại Æ°á»›c Ä‘oán. Có lẽ Tưởng Tiếu Dân tá»›i đây thÆ°á»ng xuyên, và giá» thì đã qua kỳ hạn đó rồi, nên nàng má»›i cho rằng hắn đã chết.
Hay ít ra là Tưởng Tiếu Dân có hẹn tá»›i đây, nhÆ°ng do tai nạn bất ngá», hắn chết nên má»›i lá»—i hẹn.
Phải thế chăng?
Tuy nhiên, chàng vẫn há»i:
– Nhưng...tại sao hắn phải đến đây?
Nữ nhân nhẹ giá»ng, u buồn:
– Ta và hắn có ước hẹn, hắn không thể lỗi hẹn.
Chàng đoán đúng rồi. Có quen nhau, có ước hẹn, có gặp nhau mới có ước hẹn với nhau chứ.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cau mày:
– CÅ©ng có thể vì má»™t việc gì đó rất quan trá»ng hắn bận giải quyết nên không đến đúng hẹn. Sao cô nÆ°Æ¡ng lại chắc chắn hắn đã chết?
Nữ nhân lạnh lùng:
– Không gì có thể ngăn trở hắn đến đây đúng hẹn vá»›i ta trừ cái chết. Bất luận có chuyện gì cÅ©ng không cầm chân hắn được. Bởi ngÆ°á»i Æ°á»›c hẹn vá»›i hắn chính là ta, chứ không phải ai khác. NgÆ°Æ¡i nghe rõ chứ. Chính là ta Æ°á»›c hẹn vá»›i hắn.
Chính là nàng. Cái đó đã hẳn. Chàng có nghĩ khác đâu.
Nhưng tại sao nàng ước hẹn thì Tưởng Tiếu Dân không thể không đến?
Nàng nói xong quay ngÆ°á»i đối diện vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Nàng đổi tÆ° thế quá Ä‘á»™t ngá»™t. PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hết sức kinh dị.
Chàng không rõ nàng sắp có thái độ gì với mình.
Từ tư thế hững hỠchuyển nhanh sang tư thế đối diện, sự đổi thay đó là tốt hay xấu, chàng không dám đoán.
Gương mặt nàng tuyệt đẹp, song quá trắng. Trắng đến vô cảm.
GÆ°Æ¡ng mặt trắng tÆ°Æ¡ng phản vá»›i màu tóc Ä‘en càng thêm vẻ huyá»n bí.
Ãnh mắt nàng có má»™t ma lá»±c làm ngÆ°ng nhịp đập của con tim, bất kỳ nam nhân nào bắt gặp ánh mắt nàng hẳn cÅ©ng phải ngừng thở, máu ngừng luân chuyển.
Nàng Ä‘ang nhìn thẳng vào mặt PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, ánh mắt xuyên qua mắt chàng, Ä‘i thẳng vào tâm hồn chàng, nhÆ° thấu rõ những gì sâu kín nhất trong chàng.
Nàng gằn từng tiếng:
– Hắn với ta có ước hẹn với nhau. Trừ phi hắn chết, không gì có thể ngăn hắn đến với ta. Có việc gì ngăn trở hắn được chứ, phải không?
TrÆ°á»›c ánh mắt nàng, chính PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÅ©ng thấy mất bình tÄ©nh:
– Phải! Cô nương nói đúng.
Chàng tiếp :
– Thật sư..... Tưởng Tiếu Dân đã chết rồi.
Chàng nói nhá», bình thản nhÆ°ng bi thÆ°Æ¡ng. Nàng nói, vô cảm, nhÆ° nói vá» má»™t ngÆ°á»i xa lạ:
– Ta biết hắn chết rồi. Nên ta cũng phải chết.
NhÆ° nàng đã nói vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lúc đầu.
Nàng là chủ nhân của toà tiểu lâu, nàng chết rồi, đây chỉ là u linh của nàng. Giá»ng nói nàng bình thản quá, nhÆ°ng bên trong ẩn giấu bao niá»m ai oán nhÆ° sóng ngầm nÆ¡i biển cả.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vụt ngẩng đầu lên.
Tá»›i tận bây giá», từ lúc nàng quay lại đối diện vá»›i chàng, bây giá» chàng má»›i nhìn thẳng vào mặt nàng.
Chàng thấy vẻ bi ai thống thiết của nàng. Thấy cả vẻ mẫn tuệ của nàng.
Từ nàng thoát lên vẻ thông minh tuyệt đỉnh.
Nhưng tất cả ẩn giấu dưới một vẻ lạnh lùng giá băng.
Tưởng Tiếu Dân là con ngÆ°á»i vô tình. Hắn lấy hai chữ đó làm ngoại hiệu. NgÆ°á»i trên giang hồ gá»i hắn là Vô tình công tá»­.
NhÆ°ng nữ nhân này còn vô tình hÆ¡n hắn. Ãt ra cÅ©ng má»™t bậc.
Có ai ngá», hai kẻ vô tình gặp nhau lại thành hai kẻ thâm tình vá»›i nhau.
Chung tình rất má»±c, không má»™t sức mạnh nào phá được khối chung tình đó. Äến Ä‘á»™ má»™t ngÆ°á»i chết Ä‘i, ngÆ°á»i còn lại cÅ©ng chết theo, xác thân chÆ°a chết, nhÆ°ng tâm hồn đã Ä‘i theo ngÆ°á»i rồi.
Nàng dù còn giữ thân xác đó, nhÆ°ng nàng không dùng thân xác để tiếp xúc vá»›i Ä‘á»i, nàng dùng u linh của nàng, u linh giúp nàng gặp lại ngÆ°á»i xÆ°a, giá» giúp nàng tiếp xúc vá»›i Ä‘á»i chá» ngày vÄ©nh viá»…n cùng ngÆ°á»i phiêu du.
Chàng nhìn nàng. Nàng cũng nhìn chàng. Lạ lùng thay, rõ ràng nàng hoàn toàn xa lạ với chàng, nhưng càng nhìn càng cảm thấy có quen biết nàng. Nàng ở trên cao, ngoài tầm tay chàng, chàng không thể với tới. Thế nhưng lại có cảm giác nàng đang ở bên, chỉ cần chàng đưa tay ra là nàng đã có thể trong vòng tay chàng để chàng an ủi âu yếm...
Trá»i Æ¡i, nhÆ°ng giá» chẳng phải lúc để chàng nghÄ© vẩn vÆ¡. Chàng rút phong thÆ° trong ngÆ°á»i ra. Phong thÆ° theo chàng lên cạn xuống hồ, trải mấy lần Æ°á»›t rồi lại khô, chẳng biết nó còn rõ chữ hay không nữa.
Chàng nói:
– Bất luận thế nào, phong thư này cũng phải được trao cho cô nương.
Nàng nhún vai:
– Trao cho ta? Ngươi cứ giữ lấy. Ai có nó cũng có gì khác biệt đâu?
Chàng thoáng giật mình:
– Cô nương không muốn xem?
Nàng Ä‘iá»m nhiên :
– em cũng được, không xem cũng được, chẳng có gì khác biệt.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cau mày:
– Nhưng...tại ha....mang nó từ xa tới đây...
Nàng lạnh lùng:
– Vậy ngÆ°Æ¡i Ä‘á»c cho ta nghe!
– Tại hạ Ä‘á»c? Äâu có tiện cô nÆ°Æ¡ng?
Nàng há»i:
– Sao lại không tiện?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c ấp úng:
– Bởi... phong thá»±.. có thể chứa Ä‘á»±ng chuyện riêng của hai ngÆ°á»i...
Nàng trầm giá»ng xa xăm:
– NgÆ°á»i đã chết rồi, cÅ©ng có Ä‘iá»u bí mật nữa sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c sững ngÆ°á»i. Má»™t lúc sau, chàng thở dài, rồi từ từ mở phong thÆ° ra.
Tay mở, lòng những mong qua mấy lần Æ°á»›t nÆ°á»›c, chữ trên thÆ° không bị lem luốc tá»›i không thể Ä‘á»c.
Chàng muốn thÆ° còn nguyên vẹn cho tròn lá»i hứa vá»›i ngÆ°á»i đã khuất. Chàng muốn nó còn nguyên tá»± tích vì nó chứa Ä‘á»±ng ý niệm thiêng liêng của má»™t tâm hồn ký gá»­i tá»›i má»™t linh hồn.
Có phong thư tình nào không thiêng liêng, khi tình cảm giữa đôi uyên ương đang hồi nồng nhiệt.
Chàng không ngá».
Trên thế gian không ai có thể tưởng tượng được, không riêng gì chàng. Trong bì thư chỉ có một tỠgiấy trắng. Một mảnh giấy trinh nguyên không một vết lấm mực.
Phong thÆ° mà Tưởng Tiếu Dân hết sức trân trá»ng, dám đổi cả sinh mạng để lấy má»™t lá»i hứa nhằm buá»™c chàng phải mang tá»›i chỉ có má»™t tá» giấy trắng.
Riêng hắn, hắn chết để buá»™c chàng hứa hẹn, riêng chàng, chàng bất chấp hiểm nguy. Cả hai hy sinh vì má»™t tá» giấy trắng đến tay má»™t ngÆ°á»i hiện đã chỉ còn là linh hồn u lạnh. Có ai trong trÆ°á»ng hợp của chàng ngỠđược chuyện xảy ra nhÆ° thế.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c ngây ngÆ°á»i, còn nàng vẫn lạnh lùng cố hữu.
Nàng không thấy đó là lạ, chừng nhÆ° nàng không màng tá»›i phong thÆ° có chữ hay không, có hay không dÆ°á»ng nhÆ° chẳng liên hệ gì tá»›i nàng.
Chính nàng cũng nói thế kia mà.
NgÆ°á»i của nàng đã chết, chính nàng cÅ©ng nhÆ° đã chết, nàng chỉ còn là má»™t u linh, thÆ° từ còn ý nghÄ©a gì nữa? Còn gì đáng cho nàng để tâm trên thế gian này? Má»™t ngÆ°á»i vắng bóng, cả vÅ© trụ hóa hÆ° không.
Nàng nói:
– Thư đó, ta đã thấy rồi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không hiểu. Chàng thông minh, nhÆ°ng giá» chàng đầu hàng:
– Nhưng... tỠthự..
TỠgiấy trắng, nàng lại nói nàng đã thấy rồi, là làm sao?
Những phong thÆ° trÆ°á»›c Tưởng Tiếu Dân gá»­i đến nàng Ä‘á»u là giấy trắng, hay má»™t dấu hiệu ngầm nào đó thoa? hiệp vá»›i nhau dù thÆ° không chữ?
Nàng Ä‘iá»m nhiên nói:
– à tứ của thư ta đã hiểu rõ.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tròn mắt:
– Cô nương hiểu? Một tỠgiấy trắng không chữ, cô nương hiểu thế nào?
Nàng lạnh lùng:
– Vậy nhưng ta hiểu. Bởi ta hiểu ý tứ của hắn nên không cần xem thư.
– Vậy ý tứ của hắn như thế nào?
Nàng đáp:
– Hắn trao má»™t phong thÆ° không chữ cho ngÆ°Æ¡i mang đến đây chẳng phải nhắn nhủ gì ta cả. Chỉ cốt để ta thấy mặt ngÆ°Æ¡i. à của hắn là thế. ÄÆ¡n giản vậy thôi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình. Tưởng Tiếu Dân muốn nàng thấy mặt chàng, để làm gì?
Chàng thấp giá»ng:
– Thấy mặt tại hạ? Tại sao hắn lại muốn như vậy?
– Tự nhiên phải có một nguyên nhân.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c há»i gấp:
– Nguyên nhân thế nào?
Nàng thản nhiên:
– Sau này ngươi sẽ rõ. Tự nhiên ngươi sẽ rõ.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cao giá»ng:
– Tại sao cô nÆ°Æ¡ng không nói ra ngay bây giá» cho tại hạ biết? Sao thái Ä‘á»™ của cô cÅ©ng giống hai ngÆ°á»i tại hạ đã gặp, tất cả Ä‘á»u bí mật nhÆ° muốn che giấu má»™t sá»± thật nào đó vá»›i tại hạ. Tại sao? Việc gì kì quái thế chứ?
Nàng không đáp, cũng không nhìn chàng.
Nàng nhẹ nhàng bÆ°á»›c Ä‘i, phất phÆ¡ nhÆ° theo gió đẩy mây Ä‘Æ°a. Nàng ra ngoài mặc PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c ở đó.
Chàng tâm thần không khá»i cảm thấy rối loạn, kì dị trÆ°á»›c thái Ä‘á»™ của nàng. Chàng nhá»› tá»›i Tưởng Tiếu Dân, tá»± há»i hắn dàn cảnh thế này làm gì?
Chàng thoáng có ý nghĩ Tưởng Tiếu Dân muốn chàng thế chân hắn trong lòng u nữ, chỗ trống của hắn để lại sau chuyến vĩnh du.
Nhưng không được, nghĩ thế chẳng phải tự cho mình có giá trị lắm ru?
Thế không hợp lý, có ai tá»± dÆ°ng nhÆ°á»ng ngÆ°á»i yêu cho ngÆ°á»i khác để lấy cái chết vá» mình. Khi yêu ngÆ°á»i ta thÆ°á»ng ích ká»·. Dù phải chết, vÄ©nh viá»…n rá»i bá» trần thế cÅ©ng vẫn còn ích ká»·, có khi còn muốn mang theo ngÆ°á»i yêu vá» bên kia thế giá»›i cùng mình. Làm gì có chuyện nhÆ°á»ng?
NhÆ°á»ng chắc gì ngÆ°á»i ta đã chịu? Mà không, chắc chắn là không phải. Cho dù đúng thế, chàng không nhận, chàng không yêu nàng dù nàng đẹp tuyệt trần, mà nàng cÅ©ng chắc gì thuận theo sắp xếp đó.
Nàng yêu hắn đến thế kia mà, hắn chết, nàng chỉ còn thân xác vất vưởng. Còn chàng, chàng có tiểu công chúa khả ái kia.
- – Nàng quay lại, mang theo một chiếc mâm đựng thức ăn.
– Ăn đi.
Nàng nói lạnh lùng, nhưng như có ma lực kì lạ, chàng không thể cưỡng lại.
Huống chi đã lâu chàng không được ăn những món ngon như thế.
Cần gì giá»ng nói đầy ma lá»±c của nàng.
Chàng không khách sáo. Chàng gác hết má»i việc sang bên.
Chàng ăn xong, nàng lại mang đến má»™t chậu nÆ°á»›c cùng má»™t chiếc khăn mặt sạch sẽ. Nàng không há»i chàng má»™t tiếng, cứ tá»± ý nàng nàng làm. Chẳng để ý chàng có cảm tưởng gì.
Nàng lẳng lặng cởi khuy áo, rồi cởi luôn áo ngoài của chàng.
Cởi áo, Ä‘iá»u đó trÆ°á»›c kia chàng không tá»± làm thì nhất định chẳng để ai làm.
Nhưng bây giỠnàng làm chàng cũng chẳng ngăn trở.
Chàng cũng không hiểu sao tự dưng mình lại ngoan ngoãn như thế.
Như một đứa em trai cần chị gái chăm sóc.
Nàng nhúng khăn vào chậu, rồi lau qua mấy vết thÆ°Æ¡ng trên ngÆ°á»i chàng. Nàng làm vá»›i thái Ä‘á»™ lạnh lùng nhÆ°ng cá»­ chỉ lại hết sức dịu êm.
NÆ°á»›c hẳn có hoà lẫn thuốc, vì nàng lau tá»›i đâu, chàng nghe mát tá»›i đó, không chỉ vết thÆ°Æ¡ng chá»— bị bá»ng lúc trÆ°á»›c, mà cả toàn thân, tâm hồn chàng cÅ©ng dịu lại.
Nhưng những nghi vấn trong chàng thì vẫn không dịu đi chút nào.
Một nữ nhân lạnh lùng như thế, sao lại có thể ôn nhu chăm sóc chàng một cách thiết tha như vậy được.
Tưởng như vợ chăm sóc chồng cũng chỉ tới thế là cùng.
Thoạt đầu, chàng im lặng. Sau đó thì chàng nhịn không nổi, há»i :
– Cô nương làm thế là ý tứ gì? Có phải là tỠlòng biết ơn tại hạ đã mang thư tới đây chăng?
Nàng thản nhiên:
– Phong thơ đó, có ý nghĩa gì với ta đâu, mà nk cho là có ơn với ta?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hÆ¡i thẹn, chàng cúi đầu, thấp giá»ng:
–Äúng vậy! Äó không phải là má»™t phong thÆ¡, thì làm gì có Æ¡n? Má»™t mảnh giấy trắng suông, chẳng có nghÄ©a gì cả!
Nữ nhân giải thích:
–Ta làm thế, chỉ vì ta đã thấy mặt ngươi!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vụt ngẩng đầu lên, tiếp há»i:
– Chỉ vì cô nương đã thấy mặt tại hạ? Nhưng tại sao thấy được mặt tại hạ rồi cô nương lại làm thế? Tại sao?
Nữ nhân thản nhiên:
– Tại vì ta rất muốn thấy mặt ngươi, ta ước mong được thấy mặt ngươi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cứ Ä‘i theo cái vòng lẩn quẩn của nàng:
– Nhưng tại sao cô nương ước mong thấy được mặt tại hạ? Thậm chí cô nương chưa biết mặt tại hạ kia mà? Cô nương đâu có biết tại hạ là ai?
Nữ nhân lạnh lùng:
– Sao ta lại chẳng biết ngÆ°Æ¡i là ai? NgÆ°Æ¡i là PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, chứ còn ai khác nữa?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình kêu lên:
– Cô nương nhận ra tại hạ! Tại sao? Tại sao chứ?
Nữ nhân đáp:
–Hiện tại, dù nguyên nhân có như thế nào, cũng chẳng còn quan hệ nữa. Hiện tại, kể như chẳng có nguyên nhân! Hiện tại ta và ngươi chẳng có quan hệ với nhau nữa!
Nàng quay mình, lạnh lùng tiếp lá»i:
– NgÆ°á»i chết, Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên chẳng còn quan hệ đối vá»›i bất kỳ ai!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hết sức kỳ quái, trố mắt nhìn nàng, trầm giá»ng nói:
– Cô nương... Chẳng lẽ cô nương có quan hệ gì với tại hạ từ trước?
Nữ nhân thốt:
– Vô luận quan hệ như thế nào giữa ta và ngươi, hiện tại cái quan hệ đó không còn nữa, nó đã thuộc vỠquá khứ, hiện tại những gì ta đã làm cho ngươi, vì ngươi mà làm, ta đã làm xong, ngươi nên...
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c bá»±c tức hét lá»›n:
– Tại hạ chẳng hiểu gì cả, cô nÆ°Æ¡ng càng nói, tại hạ càng thấy mù má»!
Nữ nhân Ä‘iá»m nhiên:
– Ngươi chẳng cần hiểu làm gì. Bởi ta và ngươi chẳng còn mảy may quan hệ, ngươi đừng nhớ tới ta, ta cũng chẳng nhớ đến ngươi, chỉ vì...
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vụt đứng lên, Ä‘i mấy bÆ°á»›c, rồi nghÄ© sao đó lại lùi vá» chá»— và ngồi xuống. Nàng lại nói tiếp:
– Lần trÆ°á»›c, Tưởng Tiếu Dân cÅ©ng từ ngả này mà ra. Hắn vá»t qua cá»­a sổ đó. Chỉ có hai cá»­a sổ đó là lối ra duy nhất. Hắn ở lại đây dưỡng thÆ°Æ¡ng mấy hôm rồi nhảy qua cá»­a sổ đó. DÆ°á»›i cá»­a sổ là biển cả, nÆ°á»›c biển má»m mại dịu êm, nÆ°á»›c biển chẳng làm bất cứ ai bị thÆ°Æ¡ng tổn.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thở dài:
– Tại hạ đã Ä‘oán cô nÆ°Æ¡ng trá»n Ä‘á»i ở đây hẳn tịch mịch thê lÆ°Æ¡ng khó chịu lắm. Vì thế khi cứu hắn, vừa gặp hắn cô nÆ°Æ¡ng đã ký gá»­i trái tim cho hắn.
Nàng bình thản:
– Hắn xứng đáng cho bất cứ nữ nhân nào ký gửi tâm tình. Hắn là một nam nhân đầy đủ tư cách như nữ nhân mong muốn.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c gật đầu:
– Äúng, hắn là má»™t nam nhân tốt, rất tốt. NhÆ°ng... nhÆ°ng...
Chàng nắm chặt tay, rồi đột nhiên vung tay hét to:
– Nhưng cô nương còn trẻ quá, sao cô không sống, tại sao cô nương không chịu sống chứ?
Nàng hơi u sầu :
– Bởi trái tim ta hắn đã mang Ä‘i mất rồi. NgÆ°á»i không tim thì sống làm sao, phải không?
Chàng trầm ngâm:
– Cô nương đã quyết định như vậy sao?
Nàng gật đầu:
– Phải, ta đã quyết định rồi. Còn ngươi, ngươi nhảy qua cửa sổ xuống biển mà đi đi. Bạch Thủy Cung chẳng có gì cho ngươi lưu luyến.
Ở đây chỉ có bi thương âu sầu tịch mịch mà thôi...
Chàng thở dài, lẩm bẩm:
– Bây giá» tại hạ đã hiểu. Tưởng Tiếu Dân muốn tại hạ mang thÆ° không lá»i tá»›i trao cho cô nÆ°Æ¡ng ngoài việc muốn cô nÆ°Æ¡ng thấy mặt tại hạ còn có dụng ý khác. Hắn biết thế nào tại hạ cÅ©ng bị khốn nhÆ° hắn, và khi lâm vào cảnh khốn đốn rồi, tại hạ chỉ còn nhá» cô nÆ°Æ¡ng chỉ Ä‘Æ°á»ng thoát Ä‘i. Tại hạ nghÄ© vậy có đúng không cô nÆ°Æ¡ng?
Nữ nhân buông gá»n:
– Có thể đúng, có thể không.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại tiếp:
– Äúng hay không đúng, tại hạ cÅ©ng không thể thoát. Tại hạ không thể Ä‘i má»™t cách Ä‘Æ¡n giản nhÆ° vậy. Tại hạ chỉ Ä‘i sau khi gặp mặt cung chủ Bạch Thủy Cung mà thôi. Bạch Thủy Cung này có nhiá»u Ä‘iá»u bí mật liên quan tá»›i tại hạ. Bằng má»i giá tại hạ phải tìm hiểu những bí mật đó. Tại hạ chÆ°a thể rá»i khá»i nÆ¡i này chừng nào còn chÆ°a hiểu những Ä‘iá»u cần hiểu.
Nàng há»i hắn, chính câu hắn há»i nàng trÆ°á»›c đó:
– Ngươi đã quyết định như vậy?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÆ°Æ¡ng quyết:
– Chắc chắn là như thế, cô nương.
– Ngươi không hối hận sau này?
– Tại sao tại hạ phải hối hận?
Nàng đáp:
– Vì nÆ¡i đây tất cả Ä‘á»u tàn khốc. Tất cả Ä‘á»u có thể khiến ngÆ°Æ¡i tổn thÆ°Æ¡ng Ä‘au Ä‘á»›n. NgÆ°Æ¡i muốn Ä‘i cứ Ä‘i. Äi tá»›i nÆ¡i sẽ hiểu. Tại đây có má»™t con Ä‘Æ°á»ng thông tá»›i chá»— Bạch Thủy Cung chủ.
- ÄÆ°á»ng Ä‘i không phải bên ngoài mà ngay trong nhà. Nàng đứng trÆ°á»›c lối Ä‘i đó, nói:
– Cứ theo con Ä‘Æ°á»ng này ngÆ°Æ¡i sẽ gặp mặt Bạch Thủy cung chủ nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nói gì, làm gì, cÅ©ng cố chú ý tá»›i vẻ mặt của nàng.
Chàng muốn dò nét biến hóa nơi gương mặt nàng.
Và chàng đã thấy gương mặt lạnh lùng đó có sự thay đổi.
Sự biến đổi đó, là khi nàng nói mấy chữ Bạch Thủy nương nương.
Chừng như có một sự ám ảnh nào đó, hiện lên gương mặt nàng, khi nàng nói bốn tiếng đó.
Một sự Oán hận. Tình cảm nàng đã chết theo cái chết của Tưởng Tiếu Dân, nhưng bây giỠlại còn đó sự Oán hận. Tất cả, chỉ còn sự Oán hận mà thôi.
Sá»± Oán hận đó là sinh khí của nàng, sinh khí gắn liá»n u linh vá»›i cÆ¡ thể. Oán Ä‘á»™c tiêu tan, sinh khí sẽ mất, u linh cÅ©ng rá»i xa trần thế.
Niá»m oán hận đã đè nén ăn sâu từ lâu trong nàng, có lẽ đã phát sinh lâu lắm, càng ngày càng lá»›n, tá»›i hôm naỵ..
Nàng ở trong Bạch Thủy Cung, hẳn nàng và Bạch Thủy Cung chủ có một liên quan đặc biệt. Tại sao nàng lại hận Bạch Thủy Cung chủ?
Chàng muốn hiểu ngay Ä‘iá»u đó. Không còn thá»i gian nữa. Không thể chậm trá»…. Chàng vòng tay đáp:
– Äa tạ cô nÆ°Æ¡ng chiếu cố chỉ Ä‘iểm cho Ä‘Æ°á»ng Ä‘i nÆ°á»›c bÆ°á»›c. Tại hạ xin cáo từ.
Nàng khoát tay:
– Hãy khoan. Ngươi không nên cảm tạ ta. Ta có việc yêu cầu ngươi.
Chàng sững sá».
Yêu cầu chàng? Việc gì mới được chứ? Nàng ở đây gần như biệt lập với thế giới bên ngoài, còn thiết gì mà yêu cầu chàng?
Nàng lạnh lùng tiếp:
– Ta nói, ngươi đáp ứng hay không đáp ứng cũng không sao.
Chàng hấp tấp:
– Bất luận việc gì tại hạ cũng chịu. in cô nương cứ nói.
Nàng hơi trầm ngâm:
– Trong lòng ta có một nghi vấn. Chỉ có ngươi có thể giải thích nghi vấn đó thôi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nghiêm giá»ng:
– Chính cô nương không giải thích được thì chắc là tại hạ vô năng rồi.
Nữ nhân trầm gương mặt:
– Ta biết ngươi giải thích được.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cau mày:
– Nghi vấn của cô nương thuộc lĩnh vực nào?
Nữ nhân đáp:
– Võ công.
Chàng chớp mắt:
– Võ công? Cô nương lại thiết tha với võ công?
Nàng không trả lá»i, chỉ tiếp:
– Từ ngày có tri thức tá»›i nay, ta tá»± há»i không biết trong võ há»c có chiêu nào mà bất cứ ai cÅ©ng không phá nổi?
Chàng ấp úng:
– Chuyện đó... tại hạ tưởng... trên thế gian này, từ cổ chí kim, chẳng có một ai giải đáp nổi.
Nàng lại tiếp:
– Có thể ngÆ°Æ¡i đúng. Vấn đỠđó chừng nhÆ° nan giải vậy. Dù là có ngÆ°á»i nào đó giải được thì ta cÅ©ng làm sao biết, bởi ta suốt Ä‘á»i giam mình trong toà tiểu lâu tịch mịch này, xa rá»i nhân thế...
Chàng trầm ngâm một lát:
– Trên giang hồ xÆ°a tá»›i nay có biết bao nhiêu môn phái. Má»—i môn phái lại có má»™t tuyệt kỹ riêng. NhÆ°ng chẳng có tuyệt kỹ nào mà ngÆ°á»i ta có thể hoành hành khắp thiên hạ. Giả nhÆ° có má»™t ngón nghá» Ä‘á»™c đáo, môn phái nào đó có thể tạm thá»i ngang dá»c giang hồ, nhÆ°ng không có nghÄ©a là ngón nghỠấy vô địch không ai phá nổi. Cô nÆ°Æ¡ng chắc cÅ©ng hiểu đạo lý đó chứ?
Nàng gật đầu:
– Ta hiểu.
Chàng cũng gật đầu:
– Thực vậy đó cô nương. Tuyệt đối không thể có một chiêu nào không thể hóa giải.
Nàng lạnh lùng:
– Tuy nhiên, biết là biết vậy, song chẳng có ai chứng minh được sá»± tuyệt đối đó PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c mỉm cÆ°á»i:
– Cái đó đã hẳn.
Nàng lại nói tiếp:
– Ta biết, hay ta nghÄ© vậy, cho nên ngày ngày ta cứ suy tÆ°, nghiên cứu. Ta có sáng chế ra nhiá»u chiêu thức, song sáng chế ra rồi ta lại bá» ngay, bởi chính ta cÅ©ng thấy rõ là những chiêu thức đó có nhiá»u sÆ¡ hở.
Ta tá»± nhận thấy sÆ¡ hở thì ta cần gì còn phải há»i ai?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chú ý:
– Rồi sau đó?
Nữ nhân tiếp:
– Ta gặp Tưởng Tiếu Dân. Hắn ở lại đây dưỡng bệnh má»™t thá»i gian.
Ta xin hắn dẫn giải rõ những môn công phu, tuyệt chiêu của hắn cho ta biết qua.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c gật đầu:
– Không những thông minh tuyệt đỉnh, Tưởng Tiếu Dân là dòng dõi võ lâm thế gia. Hắn biết hầu hết các môn công phu, chiêu thức của các phái lớn trên giang hồ. Kiến thức của hắn rộng lắm.
Nàng nói tiếp:
– Những chiêu thức hắn kể có má»™t số giống vá»›i những chiêu thức do ta sáng chế ra, má»™t số khác lại hoàn toàn bất đồng. Sau đó hắn từ biệt ra, trở lại giang hồ. Còn lại mình ta Ä‘em những chiêu bất đồng đó phối hợp vá»›i những chiêu do ta sáng chế, chá»n lấy tinh túy của các chiêu tạo thành má»™t chiêu tổng hợp.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tặc lưỡi:
– Cô nÆ°Æ¡ng thông minh vô cùng, trên Ä‘á»i này chắc gì có ngÆ°á»i sánh kịp.
Nàng không để ý nói tiếp:
– Sáng chế ra chiêu tổng hợp đó ta phải mất một năm dài. Và ta tin rằng trong thiên hạ chẳng môn phái nào có một chiêu giống thế, hoặc giả có chiêu nào độc đáo hơn chiêu đó.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhìn sững:
– Sao cô nÆ°Æ¡ng chứng minh được Ä‘iá»u đó?
Nàng giải thích:
– Bởi nếu trên Ä‘á»i này có chiêu đó thì nó đã vang danh khắp võ lâm từ lâu, Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên, Tưởng Tiếu Dân cÅ©ng sẽ biết. Còn má»™t Ä‘iểm nữa. Phần nhiá»u những chiêu Ä‘á»™c là những chiêu chuyên giết ngÆ°á»i, mà chiêu giết ngÆ°á»i thì lại không tuyệt đối, vì địch thủ có phòng bị trÆ°á»›c những chiêu sau nữa. Các chiêu của ta chính ta cÅ©ng không biết cách hóa giải, ngÆ°á»i ngoài làm sao biết được. Chiêu của ta không Ä‘á»™c ở hình thức, địch dá»… coi thÆ°á»ng. Nó hàm súc huyá»n cÆ¡, mà nói tá»›i huyá»n cÆ¡ thì quá»· thần cÅ©ng phải chịu thôi.
Nàng kết luận:
– Chiêu sát thủ của tất cả các môn phái, ta hóa giải dễ dàng.
Tưởng Tiếu Dân có thể biểu diễn cho ta xem nên ta dám tin chắc như vậy. Còn chiêu của ta chỉ có mình ta biết nó nên ta dám quyết nó là độc đáo.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vô cùng cao hứng:
– Chiêu đó vô cùng ảo diệu phải không cô nương?
Nàng trầm ngâm một chút rồi nói:
– Tá»± ta cÅ©ng không biết hóa giải chính chiêu ta nghÄ© ra, song ta cÅ©ng không chứng minh được là không má»™t ngÆ°á»i nào trên Ä‘á»i có thể phá nổi, bởi trong võ lâm ngày nay chỉ có má»™t ngÆ°á»i là có thể chứng minh chiêu của ta có thể hóa giải hay là bất khả kháng mà thôi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trầm giá»ng:
– Tại sao chỉ có tại hạ chứ không còn ai khác?
Nữ nhân đáp:
– Bởi vì cứ theo lá»i ngÆ°á»i giang hồ thì tá»±a hồ ngÆ°Æ¡i là Ä‘Æ°Æ¡ng kim đệ nhất cao thủ trong võ lâm. Nếu ngÆ°Æ¡i không hóa giải nổi chiêu của ta thì chắc chắn không còn ai hóa giải nổi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c suy nghÄ© má»™t lúc rồi cao giá»ng:
– Vá»›i má»i sá»± việc trên Ä‘á»i cô nÆ°Æ¡ng còn không quan tâm nữa, thì tại sao cô nÆ°Æ¡ng lại muốn chứng thá»±c chiêu kiếm đó? Hay cô nÆ°Æ¡ng muốn dùng chiêu kiếm đó để đối phó vá»›i má»™t ngÆ°á»i?
Nàng Ä‘iá»m nhiên:
– Cũng có thể như vậy mà cũng không hẳn như vậy.
Chàng há»i tiếp:
– NgÆ°á»i cô nÆ°Æ¡ng muốn đối phó là ai?
Nàng lạnh lùng:
– Äiá»u đó... ngÆ°Æ¡i không cần biết.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại há»i:
– Có phải là Bạch Thủy nương nương không? Cô nương căm hận bà ấy đến thế à? Tại sao cô nương lại căm hận bà ấy?
Nàng nhìn chàng, một lúc sau từ từ lùi lại:
– NgÆ°Æ¡i đã đáp ứng yêu cầu của ta thì còn há»i làm gì?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lặng ngÆ°á»i má»™t hồi lâu rồi buông tiếng thở dài:
– Lấy kiếm đi, cô nương.
Ãnh sáng chá»›p lên, trÆ°á»ng kiếm đã rá»i khá»i vá».
Nàng đâm mÅ©i kiếm xuống chân PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, giữ mÅ©i kiếm trong tÆ° thế đó cách chân chàng Ä‘á»™ ba thÆ°á»›c. PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình kêu lá»›n:
– Chiêu thức gì kỳ lạ thế?
Nàng Ä‘iá»m nhiên:
– Là chiêu do ta sáng chế.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tròn mắt:
– Nhưng chiêu đó sao có thể hại được tại hạ? Bất cứ ai cũng không thể bị hại bởi chiêu này.
Nàng nói:
– Chính vì chiêu đó trước mắt không có vẻ làm thương tổn tới ai, cho nên không ai nghĩ tới cách hóa giải. Cũng vì chưa ai thấy một chiêu như thế.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c sững ngÆ°á»i má»™t lúc rồi nhếch mép cÆ°á»i khổ:
– Nhưng chiêu đó căn bản không cần hóa giải...
Nàng hừ một tiếng:
– Ai nói không cần hóa giải?
– Cần gì ai nói. Thấy là hiểu ngay.
Nàng gật đầu:
– Äược! NgÆ°Æ¡i xem đây!
Nàng từ từ thu trÆ°á»ng kiếm vá», rồi lại đâm theo chiá»u hÆ°á»›ng cÅ©.
Äích xác chiêu đó không làm hại gì chàng được.
NhÆ°ng ánh kiếm vừa chá»›p lên, chàng Ä‘á»™t nhiên vừa ngả ngÆ°á»i vừa vá»t xéo vá» phía sau, ngã ngồi xuống cách đó hai trượng.
Vẻ kinh hãi hiện rõ trên gương mặt chàng.
Nàng lạnh lùng:
– Chiêu đó không cần hóa giải phải không? Tại sao ngươi lại phải tránh đi?
Chàng còn chưa hết kinh sợ:
– Lợi...lợi hại thật! Bây giỠtại hạ mới thấy rõ sự lợi hại của nó.




hết: Hồi 58
Tài sản của danangcity

  #58  
Old 28-05-2008, 10:02 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 59

Những Kẻ Si Tình


Nữ nhân áo Ä‘en há»i:
- Ngươi có thể thấy gì? Ngươi chắc nhận ra được điểm lợi hại của chiêu kiếm ư?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đáp:
- MÅ©i kiếm đâm thẳng xuống chân không thành chiêu thức nào, tá»± nhiên khiến ngÆ°á»i ta khinh thÆ°á»ng. Chỉ má»™t phút giây khinh thÆ°á»ng đó ngÆ°á»i sá»­ kiếm biến chiêu đổi thế kiếm, không ai có thể phản ứng kịp, vì khoảnh khắc sao có thể nghÄ© ra nên dùng chiêu nào chống đỡ hữu hiệu?
Nữ nhân áo Ä‘en lại há»i:
- Vậy ngÆ°Æ¡i biết tại sao lại không thể ngăn chặn kịp thá»i không?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lắc đầu:
- Tại hạ chưa thử chiêu đó, tuy nhiên...
Thá»±c ra ở trên chàng đã nói đó là do giây phút khinh thÆ°á»ng, bị đối phÆ°Æ¡ng xuất kỳ bất ý biến chiêu má»›i không thể chống đỡ được. Vậy mà nàng còn há»i nữa, chắc chắn là nàng muốn chàng giải thích sá»± cao thâm của chiêu kiếm.
Hoặc giả nàng há»i nhÆ° thế tức là nàng cho rằng chiêu kiếm là vô địch bất khả kháng cá»± rồi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chÆ°a kịp chuẩn bị, nàng há»i bất ngá» nhÆ° vậy chàng cÅ©ng lúng túng không biết phải nói sao. Song cÅ©ng chỉ do dá»± má»™t chút, nàng chÆ°a kịp nói gì chàng đã kêu lên:
- Tại hạ nghÄ© ra rồi! Cái bá»™ vị và mÅ©i kiếm chống xuống đó, từ bá»™ vị đó để chuyển sang thế công khác có thể gá»i là khía cạnh tá»­ vong của con ngÆ°á»i.
Nàng tròn mắt nhìn chàng một lúc rồi nói:
- Äúng thế! Vá»›i bất kỳ ngÆ°á»i nào, dÆ°á»›i chân Ä‘á»u là khía cạnh tá»­ vong. Trên thế gian này có môn phái nào có má»™t chiêu thức để chuyên tấn công vào phía dÆ°á»›i chân của địch thủ chăng? Hoặc từ bên dÆ°á»›i chân mà chuyển biến má»™t thế công vào các bá»™ vị khác chăng? Chắc chắn là không rồi, vì Ä‘iá»u đó cÅ©ng nhÆ° là có má»™t con rắn lại Ä‘i cắn vào chót mÅ©i ngÆ°á»i Ä‘i rừng vậy. Không ai nghÄ© là lại có thể có má»™t chiêu nhÆ° thế nên không má»™t ai từng nghÄ© tá»›i cách phá giải. Vì thế khi gặp chiêu thức của ta, không ai để ý, không ai sợ hãi. Cùng ngÆ°á»i ta giao đấu sống chết mà không để ý tá»›i chiêu thức của ngÆ°á»i ta, không biết chiêu đó lợi hại nhÆ° thế nào, thế thì chẳng phải là tá»± đặt mình vào tá»­ địa hay sao? Mình tá»± đặt mình vào tá»­ địa cÅ©ng không hay, thế thì bảo sao cái chết không là chắc chắn được.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c phụ há»a theo:
- Äúng thế! Dá»±a vào cái chết để từ cái chết trở vá» cái sống, đó là Ä‘iểm tinh túy của võ há»c cÅ©ng nhÆ° binh pháp. Binh pháp và võ há»c theo thá»i gian phát triển theo nhiá»u hÆ°á»›ng, má»—i hÆ°á»›ng có đặc Ä‘iểm khác nhau nhÆ°ng Ä‘á»u là chung má»™t gốc vậy.
Nàng gật đầu:
- Cuối cùng ngươi cũng đã hiểu.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại tiếp luôn:
- Chiêu đó trên giang hồ quả thật không môn phái nào có được.
Chỉ vì không ai nghÄ© rằng có má»™t chiêu nhÆ° thế. Ngàn năm nay không má»™t nhân vật nào biết lợi dụng khai thác nó, chÆ°a ai hiểu được cái đạo lý của chiêu thức Ä‘i vào Ä‘Æ°á»ng chết để sau đó trở lại cái sống. ChÆ°a ai hiểu được thấu đáo cái tinh túy của chiêu thức đó, chỉ vì nó không chỉ là má»™t chiêu thức, nó là tinh túy của võ há»c.
Nàng chÆ°a kịp nói gì thêm, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã lại nói tiếp luôn:
- Nếu chẳng phải là bậc kỳ tài khi nào lại nghĩ ra được một chiêu thức quán tuyệt thế gian như thế chứ.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t chút lại nói:
- Nhưng cũng có thể chưa phải là bất khả đối phó đâu cô nương!
Nàng à lên một tiếng:
- Tại sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đáp:
- Vì cô nương quên mất mấy điểm.
Nàng lạnh lùng:
- Những điểm nào?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giải thích:
- Äiểm tối quan trá»ng là khi cô nÆ°Æ¡ng đâm mÅ©i kiếm ra bình dị nhÆ° thế, đối phÆ°Æ¡ng cÅ©ng có thể xuất má»™t chiêu đồng thá»i vá»›i cô nÆ°Æ¡ng.
Trong khi đâm mũi kiếm ra, cô nương mất đi sự phòng ngự bản thân.
Cô nên nhá»› rằng khi sá»­ chiêu đó, cô Ä‘ang tá»± đặt mình trong thế hoàn toàn không phòng bị. Cô nÆ°Æ¡ng phải xét mình trong trÆ°á»ng hợp nào, tá»· thí võ công hay tá»­ chiến. Nếu là tá»· thí võ công, cô nÆ°Æ¡ng xuất chiêu, đối phÆ°Æ¡ng không phản công mà đứng lặng ngÆ°á»i giây phút mà tìm cách phá giải, có thế cô nÆ°Æ¡ng không phải lo ngại đến tính mạng, và có thế chiêu thức của cô nÆ°Æ¡ng má»›i Ä‘á»™c đáo. Nếu trong trÆ°á»ng hợp tá»­ chiến, cô nÆ°Æ¡ng xuất chiêu, địch thủ cÅ©ng xuất thủ. Ai nhanh tay hÆ¡n ngÆ°á»i đó chiếm tiện nghi hÆ¡n, sống chết trong gang tấc, má»—i giây phút là má»—i cÆ¡ há»™i, khi nào đối phÆ°Æ¡ng chịu để ý nghiên cứu chiêu thức của cô nÆ°Æ¡ng làm gì? Chiêu thức có cao siêu nhÆ°ng không làm gì hại được tá»›i địch thủ, trái lại còn tạo cÆ¡ há»™i cho địch thủ.
Nàng im lặng má»™t lúc lâu. PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại nói:
- Nếu nhÆ° cô nÆ°Æ¡ng tìm cách bổ túc chiêu đó sao cho hoàn bị chu đáo thì hay biết bao. Äể sao cho khi xuất chiêu cô nÆ°Æ¡ng vẫn có cách phòng bị ngừa đối phÆ°Æ¡ng tấn công bất ngá» thật nhanh chóng. Nếu đối phÆ°Æ¡ng không thèm nhìn qua chiêu thức của cô nÆ°Æ¡ng mà tấn công ngay khi cô nÆ°Æ¡ng chÆ°a tròn chiêu, lại trong trạng thái không Ä‘á» phòng, nhÆ° thế có khác nào tá»± tá»­ đâu cô nÆ°Æ¡ng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c kết luận:
- Chiêu kiếm của cô nương sáng chế tuy rằng cao siêu thì thật cao siêu, nhưng vẫn còn sơ hở. Nếu khắc phục được sơ hở đó thì mới thật là chiêu kiếm vô địch thiên hạ. Cho dù nó không phải là chiêu kiếm ngàn năm vĩnh viễn là vô địch thì cô nương cũng có thể dựa vào nó mà tung hoành trong thiên hạ như múa gậy trong rừng hoang. Không ai có thể chống lại cho nổi với chiêu kiếm đó của cô nương cả.
Nữ nhân dÆ°á»ng nhÆ° có vẻ thất vá»ng.
Nàng đã là má»™t u linh. Nàng buồn và lạnh đã từ lâu, bây giá» nàng lại thất vá»ng thì cái buồn lại càng nặng ná» hÆ¡n, cái lạnh càng thấm thía hÆ¡n. Ãnh mắt xa xăm của nàng hÆ°á»›ng nÆ¡i vô định...
Nàng chỉ có chiêu kiếm đó là niá»m hy vá»ng cuối cùng, hy vá»ng dùng chiêu thức đó để trả hận. Bây giá» PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chỉ rõ Ä‘iểm sÆ¡ hở của chiêu kiếm rồi, hy vá»ng của nàng tan vỡ.
Nàng chẳng còn gì để vÆ°Æ¡ng vấn cõi trần nữa, u linh nhÆ° được chắp cánh, phiêu du vào cõi mịt má»...
Lâu lắm, nàng mới nói:
- Ta không thể.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Phải, hiện giá» thì cô nÆ°Æ¡ng vô năng thật rồi. Bởi chính cô nÆ°Æ¡ng đã tá»± đặt mình trong tá»­ địa. Cô Ä‘ang đứng trong vị trí của chiêu thức cô nÆ°Æ¡ng sáng chế. NhÆ°ng đứng trong vị trí của cô nÆ°Æ¡ng trở vá» cái sống, cô nÆ°Æ¡ng sẽ tìm được lối Ä‘i để sinh tồn. Chừng nào cô nÆ°Æ¡ng chÆ°a tìm ra Ä‘Æ°á»ng vá» mảnh đất sinh tồn tức là chiêu kiếm còn có sÆ¡ hở. Khi nào rá»i khá»i tá»­ địa, là khi đó sÆ¡ hở được sá»­a chữa. NhÆ°ng chắc gì cô nÆ°Æ¡ng rá»i khá»i tá»­ địa kịp thá»i trÆ°á»›c má»™t đối phÆ°Æ¡ng lợi hại?
Chàng thở dài kết luận:
- Một chiêu rất hay, nhưng tiếc là không thực dụng.
Nàng trầm ngâm không nói. Sau cùng, nàng chuyển Ä‘á»™ng thân mình, nói vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c:
- NgÆ°Æ¡i Ä‘i Ä‘i!
Nàng nói chàng đi, song chàng chưa kịp cất bước nàng đã bước đi rồi.
Nàng đi gấp, chừng như không muốn nghe chàng nói thêm câu gì nữa. Bất luận là chàng nói gì lúc này, nàng cũng không muốn nghe.
Nàng đã Ä‘i rồi, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c còn đứng đó suy nghÄ© mông lung.
Không hÆ¡n ná»­a ngày, chàng đã gặp ba ngÆ°á»i. NgÆ°á»i nào ngÆ°á»i nấy quái dị vô cùng, má»—i ngÆ°á»i má»™t kiểu, song Ä‘á»u cá»±c kỳ quái dị.
NgÆ°á»i thứ nhất Ä‘á»™t nhiên thi triển sát thủ pháp vá»›i chàng, song lại nÆ°Æ¡ng tay vá»›i chàng.
NgÆ°á»i thứ hai cÅ©ng thi triển sát thủ pháp, nhÆ°ng cÅ©ng lÆ°u tình. Y dùng chiêu thức của Bạch Y kiếm khách, không sá»­ võ há»c của Trung Nguyên.
Hai ngÆ°á»i đó chàng không được thấy mặt. Chỉ có ngÆ°á»i thứ ba chàng được diện kiến.
Nàng lạnh lùng quá. Thế nhÆ°ng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại luôn thÆ°á»ng trá»±c cái cảm giác rất thân thiết. Cái ý nghÄ© là nàng có mối liên hệ nào đó vá»›i mình không sao xoá bỠđược.
Chàng tin chắc mối liên hệ đó phải kỳ dị lắm, nhưng chàng cũng không nghĩ ra được mối liên hệ đó kỳ dị như thế nào.
Nàng cũng thi triển một sát thủ pháp, nàng cũng lưu tình. Nói là lưu tình kể như thừa, bởi chàng đã động thủ đâu. Bất quá chỉ như nàng biểu diễn chiêu thức cho chàng thấy mà thôi.
Tại sao cả ba ngÆ°á»i đó lại thi triển sát thủ pháp vá»›i chàng?
Tại sao xuất chiêu rồi lại không ai giết chàng?
Tại sao cả ba ngÆ°á»i lại nÆ°Æ¡ng tình?
Chiêu thức đưa ra độc thật, song chẳng có ý hãm hại chàng. HỠcó dụng tâm gì mà làm thế?
Ba ngÆ°á»i đó có thể xem nhÆ° những tay hùng bá trong võ lâm hiện đại, thắng được há» kể ra trên giang hồ không có mấy ngÆ°á»i.
Vá»›i tài nghệ của há», hạ sát chàng không phải là Ä‘iá»u quá khó.
Há» cho chàng thấy tài nghệ của há», và không sát hại chàng, phải chăng là há» muốn khoe khoang?
Chàng suy nghÄ© hồi lâu cÅ©ng thấy giả thiết đó không hợp lý, cuối cùng chàng chừng nhÆ° bừng tỉnh cÆ¡n mÆ¡ tá»± há»i:
- Há» muốn chỉ Ä‘iểm ta những chiêu tuyệt Ä‘á»™c đó chăng? Há» có liên quan gì tá»›i ta? Há» là ngÆ°á»i trong Bạch Thủy Cung, làm sao có thể có quan hệ vá»›i ta được, mà lại tá»›i những ba ngÆ°á»i, ba ngÆ°á»i tuyệt luân?
Phức tạp, phức tạp thật!
Vừa phức tạp, vừa mâu thuẫn!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhức đầu muốn vỡ xÆ°Æ¡ng sá», nghÄ© mãi vẫn không ra cách lý giải nào xuôi xuôi cả.
Nghĩ quanh nghĩ quẩn, cuối cùng chàng vẫn không thấy chút ánh sáng nào.
Chàng nhất định không suy nghĩ nữa, có nghĩ thêm cũng thế mà thôi.
Theo lối nữ nhân áo đen đã chỉ, chàng đi.
Chàng cho rằng gặp mặt Bạch Thủy Cung chủ rồi, tất má»i nghi vấn sẽ được giải đáp.
TrÆ°á»›c sau gì chàng cÅ©ng phải gặp cung chủ. Gặp được bà ta là sẽ hiểu má»i sá»± tình, thế thì tá»™i gì bây giá» phải hành hạ bá»™ Óc của mình?
Vạn Lão phu nhân bị Thủy Thiên Cơ gạt, đưa tay tự điểm vào huyệt đạo của mình.
Thủy Thiên Cơ đưa tay với lấy chiếc đùi gà, tay kia nâng Hồ Bất Sầu lên. Nàng đưa chiếc đùi gà tới tận miệng Hồ Bất Sầu.
Vạn Lão phu nhân nói:
- Äiá»u bí mật đó có liên quan tá»›i Bạch Thủy Cung chủ và PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Thủy Thiên CÆ¡ giật mình. CÆ¡ hồ buông rÆ¡i chiếc đùi gà xuống sàn thuyá»n. Nàng kêu lên:
- Mẹ ta và PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại có liên quan hay sao?
Vạn Lão phu nhân thấp giá»ng:
- Thực sự cô nương không biết?
Thủy Thiên Cơ nổi giận:
- Bà cho là ta nói dối ư?
Vạn Lão phu nhân từ từ tiếp:
- Cô nÆ°Æ¡ng rá»i Bạch Thủy Cung cÅ©ng đã bảy tám năm rồi, dÄ© nhiên những gì xảy ra trong thá»i gian đó cô nÆ°Æ¡ng không há» hay biết là phải. Còn những việc xảy ra trÆ°á»›c đó, khi cô nÆ°Æ¡ng chÆ°a rá»i khá»i đó thì cô nÆ°Æ¡ng phải biết chứ? Không ít thì nhiá»u, không rõ ràng minh bạch cÅ©ng phải phong thanh, sao lại không biết chút gì được?
Thủy Thiên Cơ cau mày:
- Việc gì của mẹ ta, ta tuyệt nhiên không bao giá» dám há»i tá»›i. Mẹ không cho phép ta được há»i bất cứ Ä‘iá»u gì. Ngay cả phòng riêng của mẹ ta cÅ©ng ít khi bÆ°á»›c chân tá»›i.
Nàng cố lấy giá»ng thản nhiên mà nói. Giá»ng nàng có vẻ thản nhiên thật, nhÆ°ng nÆ¡i chân mày thoáng hiện niá»m oán hận uất ức. Có má»™t ngÆ°á»i mẹ là Bạch Thủy Cung chủ, Thủy Thiên CÆ¡ muốn gì mà chẳng được. Nàng có thể có được những thứ mà những nữ nhân khác có mÆ¡ cả Ä‘á»i cÅ©ng không có được. Thế mà oái oăm thay, những Ä‘iá»u tá»± nhiên thông thÆ°á»ng nhất mà những ngÆ°á»i khác Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên có, nàng lại không có.
Bảo sao nàng không tủi phận?
Bảo sao nàng không oán hận?
Bởi những Ä‘iá»u nàng muốn có gì là cao xa? Nó hiện hữu trong má»—i gia đình, chỉ riêng gia đình nàng không có, nàng mong Æ°á»›c từ khi má»›i biết suy nghÄ©, nhÆ°ng nàng vẫn không có.
Äó là tình thân.
Hay đúng hơn, đó là tình mẫu tử!
Không có sá»± yêu thÆ°Æ¡ng chăm sóc của ngÆ°á»i mẹ, con ngÆ°á»i dù sống chung vá»›i mẹ cha nhÆ°ng cÅ©ng không khác gì trẻ mồ côi.
Vạn Lão phu nhân thở dài:
- Sá»± việc của Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng cho dù là ai cÅ©ng không dám há»i, huống chi là cô nÆ°Æ¡ng. Việc riêng tÆ° của cha mẹ, phận làm con sao dám luận bàn, đó cÅ©ng là lẽ thÆ°á»ng. Song nghÄ© cho cùng, ngay cả vá»›i cô nÆ°Æ¡ng mà Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng cÅ©ng không dành cho ngoại lệ thì thật là quá khắt khe. Chỉ vì mÆ°á»i sáu năm trÆ°á»›c, à không, phải đã mÆ°á»i bảy năm rồi, má»™t sá»± việc phát sinh trong Bạch Thủy Cung. Cô nÆ°Æ¡ng có nghe nói tá»›i việc đó chứ?
Thủy Thiên CÆ¡ cau mày suy nghÄ© má»™t lúc, rồi há»i:
- MÆ°á»i bảy năm trÆ°á»›c? ...Äã có chuyện gì đã xảy ra trong Bạch Thủy Cung?
Vạn Lão phu nhân nói:
- MÆ°á»i bảy năm trÆ°á»›c có má»™t đôi nam nữ đã xâm nhập vào Bạch Thủy Cung. Trong vòng bốn mÆ°Æ¡i năm qua, ngoài hai ngÆ°á»i đó không còn ai lá»t vào được trong phòng ngủ của Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng nữa. Bá»n há» là những ngÆ°á»i duy nhất gây chấn Ä‘á»™ng Bạch Thủy Cung.
Thủy Thiên Cơ chợt kêu lên:
- Äúng rồi! Ta nhá»› ra rồi! Hai ngÆ°á»i đó là má»™t cặp vợ chồng. Võ công của há» rất cao, mà cÆ¡ trí lại có thừa. Tuy nhiên,...
Nàng thở dài:
- Cuối cùng cũng vẫn bại trong tay của mẹ tạ..
Vạn Lão phu nhân gật đầu:
- NhÆ°ng Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng không giết há». Những ngÆ°á»i duy nhất lá»t vào Bạch Thủy Cung đã không bị giết, trái lại còn được chấp thuận sống tại đó.
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Phải! Bởi vì trÆ°á»›c khi giao thủ, mẫu thân ta đã đánh cuá»™c vá»›i há»:
nếu mẫu thân ta bại sẽ nhÆ°á»ng lại Bạch Thủy Cung cho há», còn nếu há» bị bại thì vÄ©nh viá»…n không được rá»i Bạch Thủy Cung.
Nàng vừa nói vừa vuốt ve Hồ Bất Sầu.
Nghe nàng nói tới đó, Hồ Bất Sầu thầm nghĩ:
- Äôi vợ chồng đó là ai? Há» thuá»™c thành phần nào trong võ lâm?
Sao võ công đã cao mà hào khí cũng cao?
Vạn Lão phu nhân nói:
- DÆ°á»›i tay của Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng, từ trÆ°á»›c tá»›i nay chÆ°a từng ai toàn mạng. Vậy tại sao bà lại đánh cuá»™c vá»›i hai ngÆ°á»i đó nhÆ° thế? Có lẽ cô nÆ°Æ¡ng cÅ©ng biết nguyên nhân chứ?
Thủy Thiên Cơ đáp:
- Lúc đó ta còn nhá» nên chÆ°a hiểu gì cho lắm, nhÆ°ng lúc đó ta cÅ©ng lấy làm lạ vá» việc đó. Ta còn há»i mẹ ta nữa:
nếu thắng há» thì sao mẹ không giết há» nhÆ° bao kẻ đã bại dÆ°á»›i tay ngÆ°á»i, hà tất phải nêu Ä‘iá»u kiện nhÆ° thế?
Vạn Lão phu nhân há»i:
- Rồi Thủy nương nương có cho cô nương biết nguyên nhân tại sao không?
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Dù sao ta cũng là con gái của mẫu thân mà.
Vạn Lão phu nhân tỠvẻ chú ý:
- Thủy nương nương đã nói gì?
Thủy Thiên CÆ¡ trầm ngâm má»™t lúc lâu, rồi má»›i thấp giá»ng nói:
- Äiá»u đó thì có liên quan gì tá»›i bí mật mà bà sắp kể chăng?
Vạn Lão phu nhân vội vàng nói:
- Không quan hệ thì nói làm gì? Quan hệ lớn lắm đó cô nương!
...Nếu cô nương không nói thì già cũng khó lòng nói tiếp cho cô nương vỠbí mật đó cho được.
Thủy Thiên CÆ¡ lại trầm ngâm má»™t hồi. Äoạn nàng phẩy tay:
- Các ngÆ°á»i lui ra Ä‘i! Việc này không quan hệ tá»›i các ngÆ°Æ¡i, có ở lại nghe cÅ©ng vô ích.
Bá»n hải tặc Ä‘ang nín thở chá» nghe, nhÆ°ng nàng đã lệnh cho chúng lui, chúng cÅ©ng không dám ở lại. Chúng rút liá»n. Chá» cho tên cuối cùng đã lui ra ngoài rồi, Thủy Thiên CÆ¡ má»›i nói tiếp:
- Thoạt đầu mẹ ta cÅ©ng không muốn nói. Mà nếu lúc đó ta trưởng thành rồi chắc chắn mẹ cÅ©ng không nói cho ta biết. Có thể mẹ nghÄ© ta còn nhá», không hiểu sá»± Ä‘á»i, có nói cÅ©ng không hại gì. Mặt khác cÅ©ng có thể mẹ muốn Ä‘em sá»± lòng tâm sá»± vá»›i ai đó miá»…n không làm hại ngÆ°á»i là được, mà má»™t đứa bé nhÆ° ta thì có thể làm gì hại tá»›i ngÆ°á»i được, huống chi đó lại là con gái ngÆ°á»i?
Nàng thở dài tiếp luôn:
- Mẹ ta xoa trên tóc ta mà nói rằng, trừ phụ thân ta đã chết từ lâu, nam nhân đó là ngÆ°á»i duy nhất ngÆ°á»i nặng tình. Do đó, bất luận là thế nào, ngÆ°á»i cÅ©ng không thể giết y được.
Vạn Lão phu nhân thở dài:
- Phải! Có má»™t cô gái nào đủ can đảm xuống tay giết ngÆ°á»i mình yêu?
Thủy Thiên Cơ tiếp:
- Lúc đó ta hiếu kỳ há»i mẹ rằng:
Nếu đã thích nam nhân đó, sao không giết vợ y mà lại để cho hai ngÆ°á»i cùng sống? Nếu ngÆ°á»i vợ còn sống, có khi nào ngÆ°á»i chồng lại Æ°ng thuận rá»i bỠả mà sống vá»›i ngÆ°á»i?
Mẹ ta nói:
Nếu ngÆ°á»i giết chết vợ y, thì vÄ©nh viá»…n y sẽ hận ngÆ°á»i, không chịu tha thứ cho ngÆ°á»i, làm sao có thể chung sống vá»›i ngÆ°á»i được? Bất quá, bà chỉ có thể chiếm được thân xác y, bắt y phải thá»a mãn vật dục mà không thể chiếm được tình yêu của y. Thế nên trong Bạch Thủy Cung đã có má»™t bá»™ ba, má»™t chồng hai vợ, má»™t công khai, má»™t thầm lén. CÅ©ng bắt đầu từ đó, tôi có ý niệm vá» má»™t thứ tình cảm khác ngoài tình mẫu tá»­ trong Ä‘á»i ngÆ°á»i, là tình yêu giữa má»™t nam nhân và nữ nhân.
Nói tới đó, ánh mắt nàng bất giác hướng sang Hồ Bất Sầu.
Hồ Bất Sầu buá»™t miệng há»i nhanh:
- Rồi sau đó?
Y hÆ¡i cao giá»ng, chứng tá» khí lá»±c đã trở lại. Thủy Thiên CÆ¡ hân hoan ra mặt, môi đào hé nở, thốt:
- Sau khi đả bại hai vợ chồng, mẹ ta sắp xếp cho hai ngÆ°á»i ở má»™t nÆ¡i trong cung. Lại cấm má»i ngÆ°á»i trừ phi cần kíp không được bén mảng tá»›i đó.
Vạn Lão phu nhân chép miệng:
- Bạch Thủy Cung chủ quả thật là ngÆ°á»i Ä‘a tình.
Thủy Thiên CÆ¡ cÆ°á»i:
- Ta vẫn còn nhá»› nÆ¡i đó là má»™t ngôi lầu, tên gá»i là Tinh Tinh tiểu lâu. Từ trung khu Bạch Thủy Cung cÅ©ng có thể nhìn thấy ngôi lầu đó.
Song ta cÅ©ng không dám tá»›i xem qua lần nào. Mãi tá»›i má»™t ngày, ngÆ°á»i thiếu phụ đó chết đị..
“NgÆ°á»i thiếu phụ†là Thủy Thiên CÆ¡ gá»i ngÆ°á»i vợ của nam nhân kia để phân biệt vá»›i ngÆ°á»i còn trinh trắng. Äúng ra nàng nên gá»i là nÆ°Æ¡ng tá»­, bởi nàng không biết ngÆ°á»i đó có con hay chÆ°a. Hồ Bất Sầu kêu lên:
- Bà ấy chết? Tại sao lại chết? Bị bệnh hay là...
Thủy Thiên Cơ khoát tay:
- Hồ huynh đừng nghÄ© quấy. Mẹ ta đã nói má»™t tiếng tha, thì nhất định ngÆ°á»i đó không chết vì thủ Ä‘oạn của mẹ ta đâu. Mẹ cho dù không phải hoàn toàn là ngÆ°á»i tốt, nhÆ°ng không phải là kẻ không biết trá»ng chữ tín.
Hồ Bất Sầu cúi đầu ấp úng:
- Hồ Bất Sầu này thật đáng hổ thẹn. Nhưng không biết bà kia vì sao mà chết?...
Thủy Thiên CÆ¡ chặn lá»i:
- NgÆ°á»i đó trÆ°á»›c khi vào cung đã mang thai. Ở trong cung được sáu tháng thì sinh hạ má»™t bé gái kháu khỉnh. NhÆ°ng vì sinh khó nên chÆ°a kịp nghe má»™t tiếng gá»i mẹ đã qua Ä‘á»i rồi.
Hồ Bất Sầu thở dài. Thủy Thiên CÆ¡ cÅ©ng không nói gì nữa. Má»™t lúc sau Hồ Bất Sầu há»i:
- Bé gái đó sau cũng lớn lên chứ? Hay cũng đã chết theo mẹ?
Thủy Thiên Cơ lắc đầu:
- Nàng không chết. Mẫu thân tôi đã nuôi dưỡng nàng tá»›i lúc khôn lá»›n. CÅ©ng vì nàng mà mẹ hai lần xuất cung tìm vú nuôi nàng. Ngay từ nhá» nàng đã rất xinh đẹp. NhÆ°ng từ nhỠđã sống trong cảnh tịch mịch, tính tình nàng cÅ©ng trầm lặng. Suốt ngày nàng chỉ ngồi má»™t chá»—, thẫn thá», nghÄ© ngợi mông lung. Nàng nghÄ© những gì thì không ai biết được.
Hồ Bất Sầu há»i tiếp:
- Vậy còn phụ thân nàng?
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Phụ thân nàng quả thật là một bậc hảo hán. Hứa sao làm vậy.
Từ khi bại dÆ°á»›i tay mẫu thân ta, tuyệt nhiên không há» Ä‘á» cập tá»›i việc xuất cung lấy má»™t lần. Mẹ cÅ©ng không lúc nào rá»i xa y, khi chén rượu khi cuá»™c cá», lúc Ä‘á»c sách lúc dùng trà. Sống chung vá»›i nhau thá»i gian lâu nhÆ° thế, tá»± nhiên giữa hai ngÆ°á»i nảy sinh tình cảm. NhÆ°ng ta có thể khẳng định, cho tá»›i trÆ°á»›c khi ta xuất cung, cả hai vẫn tuyệt đối giữ lá»…, không nói vá»›i nhau má»™t câu nặng lá»i, hay có má»™t cá»­ chỉ lả lÆ¡i...
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Vậy má»›i đáng mặt anh hùng hảo hán. Mà lệnh Ä‘Æ°á»ng cÅ©ng là má»™t bậc kỳ nữ trên Ä‘á»i. Thá»±c rạ.. má»™t đôi kỳ nhân nhÆ° há», nếu có thành vợ chồng vá»›i nhau cÅ©ng hợp lý.
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Hồ huynh thông minh hÆ¡n ngÆ°á»i, lại rá»™ng lượng biết cảm thông những uẩn khúc lòng ngÆ°á»i.
Lần đầu tiên từ khi rá»i hoang đảo, trên môi Hồ Bất Sầu Ä‘iểm má»™t nụ cÆ°á»i:
- Ngu huynh tuy là hủ lậu thô kệch, nhưng cũng vẫn biết như thế nào là hợp tình hợp lý, thế nào là miễn cưỡng cẩu thả!
Äoạn y mÆ¡ màng lẩm nhẩm:
- Lạ thật! Äôi vợ chồng đó võ công cao siêu nhÆ° vậy, hẳn là có danh phận trên giang hồ. Tại sao há» mất tích lâu nhÆ° thế mà giang hồ không má»™t ai bàn tán gì cả? Huynh chÆ°a từng nghe chuyện tÆ°Æ¡ng tÆ°.....
Thật ra hỠlà ai?...
Äá»™t nhiên Vạn Lão phu nhân nói:
- Chỉ vì đôi vợ chồng đó là hai kiếm khách có hành tung bí mật.
Trên giang hồ ít có ai biết đến há». Bất quá thiên hạ hiểu qua lá»i truyá»n rằng có hai ngÆ°á»i từng du lãm khắp dá»c ngang hồ hải, chuyên can thiệp vào má»i chuyện bất bình mà chẳng quản hiểm nguy. Có ai biết được tên há» của hỠđâu, nói chi đến dòng dõi xuất thân của há» thế nào...
Hồ Bất Sầu vẫn mơ màng:
- Má»™t đôi vợ chồng niên thiếu hành hiệp giang hồ, quả thật tâm hồn cao khiết, thích cái thú vui tá»± do nÆ¡i núi rừng sông nÆ°á»›c. Hạng ngÆ°á»i nhÆ° thế đáng được ngÆ°á»i Ä‘á»i kính phục lắm.
Thủy Thiên CÆ¡ nhìn y khẽ nở nụ cÆ°á»i:
- Muốn sống cuộc sống của đôi vợ chồng đó nghĩ rằng cũng chẳng có gì khó khăn.
Vạn Lão phu nhân chợt há»i:
- Cô nương biết hỠlà ai chứ?
Thủy Thiên Cơ giật mình:
- Ta không biết tên há» hai ngÆ°á»i đó. Lúc đó tôi không có ý há»i tên há» của há», mà mẹ ta cÅ©ng không há» tiết lá»™ ná»­a lá»i. Ngoài mẹ ta ra, trong Bạch Thủy Cung chắc không còn ai biết được nữa.
Vạn Lão phu nhân trầm giá»ng:
- Và đó là Ä‘iá»u bí mật trá»ng đại. NhÆ°ng già lại biết được Ä‘iá»u bí mật đó.
Thủy Thiên CÆ¡ trong mắt nhìn Vạn Lão phu nhân, há»i:
- Bà biết được hỠlà ai sao? Có thật vậy không?
Vạn Lão phu nhân nhấn mạnh từng tiếng:
- Äôi vợ chồng đó chính là phụ thân và mẫu thân của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Thủy Thiên CÆ¡ cùng Hồ Bất Sầu cùng a lên má»™t tiếng, vẻ kinh ngạc tá»™t Ä‘á»™. Cả hai giÆ°Æ¡ng bốn mắt tròn nhìn Vạn Lão phu nhân. Vạn Lão phu nhân Ä‘iá»m nhiên tiếp:
- Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng thừa biết nếu má»i việc bị tiết lá»™ ra ngoài thì Thanh Bình kiếm khách tất sẽ huy Ä‘á»™ng toàn thể hào kiệt võ lâm tá»›i tận Bạch Thủy Cung đòi con vá». Vì thế bà không há» cho ai biết tên há» của hai ngÆ°á»i đó.
Hồ Bất Sầu lấy lại bình tÄ©nh, há»i:
- Không lẽ từ ngày đó, Phương sư huynh của tại hạ đã ở luôn tại Bạch Thủy Cung tới giỠphút này hay sao?
Vạn Lão phu nhân đáp:
- Phải. Y ở luôn tại đó như đã hứa trước khi giao thủ với Bạch Thủy nương nương.
Thủy Thiên Cơ cau mày:
- Nếu thế, thiếu nữ tại Tinh Linh tiểu lâu là em gái của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hay sao?
Vạn Lão phu nhân gật đầu:
- Äúng! Chính là em gái hắn. Nàng tên là PhÆ°Æ¡ng Linh Ngá»c.
Hồ Bất Sầu trầm ngâm:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đến Bạch Thủy Cung có phải là vì hắn đã biết được Ä‘iá»u bí mật đó chăng?
Vạn Lão phu nhân lắc đầu:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chÆ°a há» biết má»™t mảy may sá»± tình.
Hồ Bất Sầu lấy làm lạ:
- Vậy PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tá»›i Bạch Thủy Cung làm gì?
Vạn Lão phu nhân không trả lá»i ngay, chỉ nói:
- Äoạn cố sá»± này, ná»­a trÆ°á»›c là do Thủy cô nÆ°Æ¡ng thuật lại, còn ná»­a sau dÄ© nhiên do già kể tiếp. NhÆ°ng trÆ°á»›c khi già kể chuyện già xin cho hai vị biết hai Ä‘iá»u...
Hồ Bất Sầu nóng nảy:
- Bà nói gấp đi!
Vạn Lão phu nhân nói:
- Äiá»u thứ nhất, PhÆ°Æ¡ng Linh Ngá»c đã trưởng thành, tính tình nàng lạnh lùng cô tịch quá chừng. Có lúc nàng ngồi lặng luôn hai ba ngày liá»n mà không nói má»™t tiếng. Nàng cứ ngồi nguyên má»™t chá»—, bất Ä‘á»™ng, trầm tá»±..
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Äiá»u đó ta cÅ©ng có tưởng tượng được, cÅ©ng không có gì làm lạ.
Bởi trong hoàn cảnh của nàng có thể vui được hay sao? Huống chi, cuá»™c sống trong Bạch Thủy Cung chẳng phải chốn náo nhiệt. NgÆ°á»i ta muốn tìm má»™t chá»— vui, thì đừng bao giá» nghÄ© đến Bạch Thủy Cung.
Rồi nàng giục:
- Bà hãy nói Ä‘iá»u thứ hai Ä‘i!
Vạn Lão phu nhân nói tiếp:
- Chín năm sau khi vợ chết, PhÆ°Æ¡ng đại hiệp cuối cùng cÅ©ng xiêu lòng trÆ°á»›c sá»± thiết tha săn đón của Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng. Hai ngÆ°á»i yêu nhau, sống vá»›i nhau nhÆ° vợ chồng...
Hồ Bất Sầu kêu lên:
- Có việc đó hay sao? Thật sao Vạn Lão phu nhân?
Vạn Lão phu nhân mỉm cÆ°á»i:
- Thì Hồ thiếu hiệp chẳng nói, hai ngÆ°á»i có thành vợ chồng thì cÅ©ng hợp tình hợp lý hay sao?
Hồ Bất Sầu thở ra:
- Äúng vậy! Tại hạ không có lý do để trỉ chích má»™t sá»± tác hợp nhÆ° thế. Trên thế gian này cÅ©ng chẳng có ai có thể trách hỠđược.
Vạn Lão phu nhân tiếp:
- PhÆ°Æ¡ng đại hiệp không lầm ngÆ°á»i. Bởi Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng rất má»±c ôn nhu. Có thể nói bà là ngÆ°á»i vợ tuyệt vá»i nhất trên thế gian. Bất cứ việc gì, nếu là PhÆ°Æ¡ng đại hiệp muốn, thì bà vâng theo, không bao giá» làm Ä‘iá»u gì nghịch ý phu quân. Những khi nào PhÆ°Æ¡ng đại hiệp buồn, bà cÅ©ng dám cho chồng xuất cung, thay đổi không khí tìm thú tiêu khiển...
Hồ Bất Sầu trố mắt:
- Vậy sao? Thế thì tại sao Phương huynh của tại ha.....
Vạn Lão phu nhân lắc đầu:
- PhÆ°Æ¡ng đại hiệp có chịu rá»i Bạch Thủy Cung lần nào đâu mà Hồ thiếu hiệp đã vá»™i trách tại sao đại hiệp không chịu vá» thăm gia đình.
Không, ngÆ°á»i không chịu bá» lá»i giao Æ°á»›c lúc song phÆ°Æ¡ng Ä‘á»™ng thủ năm xÆ°a. NgÆ°á»i nói rằng suốt cả cuá»™c Ä‘á»i, ngÆ°á»i cÅ©ng chẳng thể rá»i khá»i Bạch Thủy Cung. Có chết cÅ©ng chết trong Bạch Thủy Cung mà thôi...
Hồ Bất Sầu thở dài:
- PhÆ°Æ¡ng sÆ° huynh... PhÆ°Æ¡ng đại ca quả là ngÆ°á»i thủ tín, nhất ngôn cá»­ đỉnh...
Vạn Lão phu nhân lại nói:
- Chẳng những đối xá»­ hết lòng vá»›i chồng, Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng lại thÆ°Æ¡ng yêu PhÆ°Æ¡ng Linh Ngá»c nhÆ° con ruá»™t, thấy chồng buồn bá»±c quạnh hiu, bà còn cố ý cho má»™t thiếu niên vào tận Tinh Linh tiểu lẩu cùng PhÆ°Æ¡ng cô nÆ°Æ¡ng bầu bạn. Bà vá» nhÆ° không hay biết gì cả...
Thủy Thiên Cơ chớp mắt:
- Vậy đôi nam nữ sau đó ra sao?
Vạn Lão phu nhân đáp:
- Sau đó PhÆ°Æ¡ng cô nÆ°Æ¡ng muốn thiếu niên kia rá»i cung.
Thủy Thiên CÆ¡ trầm ngâm má»™t lúc lâu, Ä‘oạn thốt vá»›i giá»ng u buồn:
- Phụ thân nàng nhÆ° bị chôn sống nÆ¡i Bạch Thủy Cung, thì khi nào nàng lại muốn ngÆ°á»i tình của mình chịu số phận nhÆ° thế? em ra bá» ngoài nàng lạnh lùng, nhÆ°ng bên trong nàng lại có tình cảm sâu sắc nhất thế gian. Vì yêu ngÆ°á»i thiếu niên kia, nàng không muốn tÆ°Æ¡ng lai của hắn bị huá»· diệt tại Bạch Thủy Cung, thà rằng má»™t mình nàng chịu khổ...
Vạn Lão phu nhân nói:
- Mãi tá»›i vá» sau, Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng má»›i hiểu được nguyên nhân sầu muá»™n của hai cha con PhÆ°Æ¡ng đại hiệp. PhÆ°Æ¡ng đại hiệp chỉ muốn gặp mặt con gái má»™t lần, xem nó trưởng thành có hình dung nhÆ° thế nào. Từ ngày vợ chết, đại hiệp đã sống biệt lập vá»›i Ä‘á»i rồi. Còn PhÆ°Æ¡ng cô nÆ°Æ¡ng cÅ©ng Æ°á»›c mong gặp vị ca ca của nàng, tức là PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Cả PhÆ°Æ¡ng đại hiệp cÅ©ng thế, âm thầm nhá»› nhung ngÆ°á»i con trai trưởng. NhÆ°ng nhá»› là nhá»› vậy thôi, chứ ngÆ°á»i không há» rá»i khá»i cung.
Con gái sống chẳng xa cũng không gặp được, nói chi tới đứa con cách xa ngàn dặm?
Hồ Bất Sầu trầm giá»ng:
- Nếu PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c biết được sá»± tình, hẳn nó có bận việc chi, quan trá»ng tá»›i đâu cÅ©ng phải xếp lại mà tức tốc tá»›i Bạch Thủy Cung tìm cha tìm em.
Vạn Lão phu nhân gật đầu:
- Già cÅ©ng nghÄ© vậy. Song thiếu hiệp và cô nÆ°Æ¡ng phải biết, sá»± tình đã giữ kín mÆ°á»i bảy năm rồi, chẳng má»™t mảy may tiết lá»™ ra ngoài...
Hồ Bất Sầu cau mày:
- Tại sao há» lại tuyệt đối giữ kín nhÆ° thế? Ngay cả vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c há» cÅ©ng không tiết lá»™ là sao?
Vạn Lão phu nhân lắc đầu:
- Là ai thì may ra há» còn tiết lá»™, chứ vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thì há» càng tuyệt đối giữ bí mật hÆ¡n.
Hồ Bất Sầu trố mắt:
- Tại sao?
Vạn Lão phu nhân hừ một tiếng:
- Hồ thiếu hiệp không nghĩ ra tại sao ư?
Thủy Thiên CÆ¡ thốt lá»i:
- Tuy rằng mẫu thân của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không phải chết nÆ¡i tay mẫu thân ta, nhÆ°ng nếu nhÆ° phụ mẫu hắn không vì lá»i giao kết mà lÆ°u lại vÄ©nh viá»…n nÆ¡i Bạch Thủy Cung thì có thể mẫu thân PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÅ©ng sẽ không vì sinh khó mà tá»›i ná»—i vong mạng. Trong cung không há» có ngÆ°á»i thai nghén, làm sao trong lúc khẩn cấp đó có thể giúp gì được cho mẫu thân hắn chứ. Cho nên dù muốn dù không, mẫu thân ta cÅ©ng phải chịu phần trách nhiệm trong đó. PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c biết được chuyện đó sao mà không hận mẫu thân ta tá»›i xÆ°Æ¡ng tủy cho được? Ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra?
Hồ Bất Sầu gật đầu, thở dài mấy tiếng. Nhưng y cũng tìm lý lẽ cãi lại:
- Có thể là má»i chuyện sẽ nhÆ° Thủy muá»™i nói. NhÆ°ng bây giá», mẫu thân của muá»™i cÅ©ng là mẫu thân của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, dù sao hắn cÅ©ng phải nể mặt phụ thân hắn chứ?
Y dừng lại một chút rồi lại nói tiếp:
- Tuy nhiên vấn Ä‘á» cÅ©ng rắc rối lắm đó. Giả sá»­ PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cứ khăng khăng báo thù cho mẹ thì PhÆ°Æ¡ng huynh chẳng lẽ lại bênh vá»±c vợ mà chống lại con? Bênh vợ là phụ tình ngÆ°á»i vợ tào khang ngày trÆ°á»›c, còn nếu để mặc PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đối phó vá»›i Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng thì huynh ấy lại mang tiếng là ngÆ°á»i bá»™i nghÄ©a. Công bằng mà nói, Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng là ngÆ°á»i có Æ¡n vá»›i PhÆ°Æ¡ng huynh chứ chẳng phải có thù oán. Bà ấy không phải đã không giết vợ Ä‘oạt chồng, lại còn đợi sau khi PhÆ°Æ¡ng tẩu qua Ä‘á»i tá»›i tám chín năm má»›i gá nghÄ©a cùng PhÆ°Æ¡ng huynh đấy thôi...
Thủy Thiên Cơ nói tiếp luôn:
- Còn thiếu má»™t Ä‘iá»u nữa, là má»™t Ä‘iá»u vô cùng quan trá»ng. Hiện nay PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c được toàn thể võ lâm Trung Nguyên ủy thác má»™t việc trá»ng đại, có thể nói hắn là ngÆ°á»i nắm giữ vận mạng võ lâm. NhÆ° thế thì còn ai dám Ä‘em Ä‘iá»u bí mật này cho hắn biết. Nếu hắn biết rồi, chắc chắn hắn sẽ bị phân tâm. Phàm là con nhà võ, trÆ°á»›c má»™t cuá»™c chiến sinh tá»­ mà lại phân tâm thì đã cầm chắc thất bại trong tay. Hắn bại rồi, không chỉ có hắn, mà toàn thể võ lâm cÅ©ng bại theo hắn. Cho nên, nếu có ngÆ°á»i nào đó biết được bí mật tại Bạch Thủy Cung thì ít nhất cÅ©ng nhẫn nhịn chá» tá»›i sau ngày hắn làm tròn sứ mệnh uá»· thác của hào kiệt giang hồ đã.
Hồ Bất Sầu trầm tư một lúc lâu, đoạn thốt:
- NghÄ© ra PhÆ°Æ¡ng đại ca quả thật đáng thÆ°Æ¡ng. Nếu hiện giá» ngÆ°á»i có gặp con chắc ngÆ°á»i cÅ©ng không thể nhìn nhận? Mong gặp con, nhÆ°ng gặp rồi lại chẳng thể gá»i má»™t tiếng con, còn gì Ä‘au khổ bằng?
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Äiá»u đó Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên. Song ngÆ°á»i làm cha mẹ, ngÆ°á»i nào cÅ©ng thà chính mình Ä‘au khổ, cÅ©ng không muốn con mình phải Ä‘au lòng.
Nàng cÆ°á»i thảm, tiếp luôn:
- Tình cảm, nếu là chân chính thì tình cảm nào cÅ©ng được lồng trong cái khung hy sinh. Bởi cha mẹ thÆ°Æ¡ng con, vợ yêu chồng, chồng yêu vợ,... Ä‘á»u nghÄ© tá»›i hạnh phúc của ngÆ°á»i kia, chứ nếu giành hạnh phúc phần mình bất kể tình cảm ngÆ°á»i kia giành cho mình sâu nặng tá»›i đâu thì sao gá»i là tình được. Äó chẳng phải là ích ká»·, lợi dụng tình cảm hay sao, không thể nói đó là tình cảm chân chính được. Yêu chân chính là cho tất cả mà không mong nhận lại chút gì, yêu ngÆ°á»i là thành toàn cho ngÆ°á»i. NgÆ°á»i vui là mình vui. Chân lý của tình cảm là thế.
Hồ Bất Sầu ngưng ánh mắt nhìn Thủy Thiên Cơ không nói gì, nhưng trong lòng xao động...
Thủy Thiên CÆ¡ nhìn sang Vạn Lão phu nhân há»i:
- Hai cha con PhÆ°Æ¡ng đại hiệp chỉ có má»—i má»™t Æ°á»›c vá»ng là gặp mặt PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thôi?
Vạn Lão phu nhân đáp:
- Äó là nguyên nhân lá»›n nhất, chứ không phải là duy nhất!
Thủy Thiên Cơ cau mày:
- Vậy những nguyên nhân khác là như thế nào?
Vạn Lão phu nhân nói:
- TrÆ°á»›c hết chúng ta cÅ©ng phải ghi nhận hảo ý của Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng, bởi bà cÅ©ng đồng tình vá»›i má»i Æ°á»›c vá»ng của cha con PhÆ°Æ¡ng đại hiệp. Trong mÆ°á»i bảy năm trÆ°á»ng, há» nghiên cứu rất nhiá»u môn công phu kỳ ảo, những chiêu thức Ä‘á»™c đáo. Song há» không nuôi dưỡng cái tâm tranh giành ngôi bá chủ võ lâm. Những chiêu thức há» sáng chế ra cốt lÆ°u lại cho ngÆ°á»i, chứ không dùng để áp đảo võ lâm đồng đạo.
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Phải đó! Và trong thâm tâm của hỠđã có sẵn má»™t truyá»n nhân, ngÆ°á»i đó không ai ngoài PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Vạn Lão phu nhân tiếp:
- PhÆ°Æ¡ng thiếu hiệp há»c được những chiêu thức đó rồi thì khi giao đấu vá»›i ngÆ°á»i áo trắng từ Äông Doanh Tam Äảo sẽ có nhiá»u hy vá»ng thắng hÆ¡n. Do đó, há» muốn gặp PhÆ°Æ¡ng thiếu hiệp trÆ°á»›c khi cuá»™c đấu quyết tá»­ vá»›i ngÆ°á»i áo trắng diá»…n ra.
Bà thở dài, tiếp:
- Gặp được PhÆ°Æ¡ng thiếu hiệp là chắc rồi, nhÆ°ng lần gặp gỡ đó sẽ khiến há» Ä‘au khổ, bởi há» không thể tiết lá»™ sá»± bí mật giữ kín suốt mÆ°á»i bảy năm trá»i kia. Ãt nhất, há» cÅ©ng phải nén lòng đợi cuá»™c chiến kết thúc.
Thủy Thiên Cơ tỠvẻ lo lắng:
- NhÆ°ng ngày há»™i chiến định vá»›i ngÆ°á»i áo trắng đã gần ká».
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c dù thông minh tuyệt đỉnh, cÅ©ng khó lòng lãnh há»™i trá»n vẹn tuyệt há»c của há» trong khoảng thá»i gian ngắn nhÆ° vậy được.
Vạn Lão phu nhân mỉm cÆ°á»i:
- Muốn làm Ä‘iá»u phi thÆ°á»ng phải dùng tá»›i thủ Ä‘oạn phi thÆ°á»ng. Có thể há» sẽ sắp bày cách thế nào đó cho PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trÆ°á»›c hết phải trải qua nhiá»u gian lao khổ sở hiểm nguy, có thể há» dám để PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chết Ä‘i sống lại, há» làm thế là để bức bách trí thông minh của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c phải nảy nở nhanh, đốt cháy giai Ä‘oạn mà nảy nở, nhÆ° má»™t cái cây đáng ra sang xuân má»›i nở hoa, há» tÆ°á»›i nÆ°á»›c bao bá»c trong không khí ấm cho nở hoa ngay trong mùa đông. Vá»›i sá»± từng trải đó, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c sẽ lãnh há»™i dá»… dàng những gì há» truyá»n dạy.
Thủy Thiên Cơ gương mặt sáng rỡ:
- Bà nói rất có lý. Luyện võ ba năm chắc gì thành tá»±u bằng thá»±c nghiệm sở há»c trong má»™t hoàn cảnh mà sá»± chết sống cách nhau Ä‘Æ°á»ng tÆ¡ kẽ tóc. Trong hoàn cảnh sống chết, bản năng tá»± nhiên sẽ khích Ä‘á»™ng phản ứng tinh diệu. Những phản ứng đó, ngÆ°á»i há»c võ quy củ làm gì có được? Vì không có hiểm nguy, bản năng làm sao sống dậy?
Hồ Bất Sầu cũng đồng tình:
- Hợp lý lắm! NgÆ°á»i ta chỉ có thể vận dụng toàn năng khi nào bị dồn tá»›i bá» vá»±c sống chết mà thôi. Có thể phÆ°Æ¡ng pháp há» vận dụng vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c là phÆ°Æ¡ng pháp này lắm!
Vạn Lão phu nhân gật đầu:
- Phải! Không còn phương pháp nào hữu hiệu hơn!
Thủy Thiên Cơ vụt nói:
- Còn má»™t Ä‘iá»u bà chÆ°a biết!
Vạn Lão phu nhân cÆ°á»i mỉm:
- Làm gì trên thế gian lại có những việc gì mà già lại không biết chứ?
Thủy Thiên Cơ hừ một tiếng:
- Bà có biết là ông của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c có đến Bạch Thủy Cung chăng?
Vạn Lão phu nhân giật mình:
- Thanh Bình kiếm khách Bạch Tam Không? Nếu vậy thì PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vào cung sẽ ná»™i hiệp ba Ä‘á»i ông cha cháu?
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Äiá»u đáng nói là khi gặp nhau rồi chẳng được nhận nhau! Không nhận nhau thì PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c làm gì biết được có sá»± ná»™i hiệp tam đại?
Bỗng có tiếng kêu xôn xao ở bên ngoài:
- Cái gì thế?...Cái gì thế?...
Thủy Thiên CÆ¡ lập tức dìu Hồ Bất Sầu bÆ°á»›c ra ngoài khoang thuyá»n. Trên mặt nÆ°á»›c, má»™t chiếc bao to lá»›n Ä‘ang bị sóng dập vùi.
Chiếc bao làm bằng gấm ngũ sắc.
Chính là chiếc bao do Thủy Thiên Cơ lấy mảnh buồm ngũ sắc quấn quanh các quyển bí kíp võ công của Tử Y Hầu.
Má»™t xác ngÆ°á»i nằm vắt ngang trên chiếc bao đó.
Tuy cái xác đó đã trÆ°Æ¡ng phình lên, có má»™t vài chá»— nÆ¡i mặt mất thịt mất da, xong bá»n Thủy Thiên CÆ¡ cÅ©ng nhận ra thi thể của Giả Tinh đại sÆ°.
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Cuối cũng thì lão ta cũng chiếm được!
Thủy Thiên CÆ¡ cÆ°á»i:
- Chiếm được rồi lão cũng chết luôn! Chết, coi như lão chẳng được gì cả!
Hồ Bất Sầu nói tiếp:
- Chết vá»›i sống chẳng thành vấn Ä‘á» nữa. Con ngÆ°á»i khao khát má»™t Ä‘iá»u, bình sinh chỉ suy nghÄ© vá» Ä‘iá»u đó, chỉ sợ không nắm được. Chứ đã nắm được rồi thì chết cÅ©ng vui, chết vá»›i sá»± mãn nguyện trong lòng, dù sao cÅ©ng khoái so vá»›i sá»± thất vá»ng!
ÄÆ°á»ng dù xa, có khó khăn thế nào, trì chí Ä‘i mãi cÅ©ng có lúc tá»›i tận cùng!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cuối cùng cÅ©ng đã Ä‘i trá»n con Ä‘Æ°á»ng bí mật do nữ nhân áo Ä‘en tại Tinh Tinh tiểu lâu chỉ cho.
Chàng tới Bạch Thủy Cung, hay đúng hơn tới tận cư gia của Thủy nương nương.
Khác vá»›i bên ngoài, tại đây má»™t khung cảnh huy hoàng hiện ra trÆ°á»›c mắt PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, dÄ© nhiên sang quý, dÄ© nhiên là đầy đủ tiện nghi.
Nơi chàng tới, đúng ngay tẩm cung của Thủy nương nương.
Hiện tại, má»™t ngÆ°á»i Ä‘ang ngồi ở trung Æ°Æ¡ng, trên mình có hàng trăm lượt sa má»ng che phủ, nÆ¡i mặt cÅ©ng tá»›i mÆ°Æ¡i lượt sa má»ng phủ che.
Trong cung không có gió, nhÆ°ng các lá»›p sa phiêu phất, tạo nên những làn sóng dợn, ngÆ°á»i ngồi đó mà nhÆ° tiên nữ Ä‘ang cưỡi mây. Mây bay bay Ä‘Æ°a tiên tá»­ lên tá»›i chín tầng trá»i.
NgÆ°á»i đó đã là tiên tá»­, hẳn phải là mỹ nhân.
Mỹ nhân ẩn mình trong lá»›p sa thÆ°a trông chẳng khác làn mây má»ng, lÆ¡ lá»­ng giữa khoảng trá»i cao.
Nàng không cử động.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không nhìn thấy mặt nữ nhân đó, song vẫn hiểu ngÆ°á»i đó phải là bậc tuyệt thế giai nhân, vô cÅ©ng mỹ lệ.
Chàng khiếp hãi thật sự.
Trong những giây đầu tiên, lưỡi chàng như cứng lại, không thể nói được một câu nào, đại để như thông báo chàng đã tới chẳng hạn.
Rồi, má»™t âm thanh vang lên, êm dịu nhÆ° tiếng nhạc, từ trong lá»›p sa má»ng, vá»ng ra nhẹ nhàng, rõ ràng:
- Tốt lắm! Cuối cùng ngươi cũng đã đến!
Lúc này PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c má»›i nói được. Chàng nghiêm trang thốt:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c bái kiến Bạch Thủy Cung chủ!
Bạch Thủy Cung chủ Ä‘iá»m nhiên:
- NgÆ°Æ¡i trải qua trăm nguy ngàn hiểm, muôn vạn gian lao tá»›i đây, hẳn ngÆ°Æ¡i đã nuôi ý cùng bản cung khai trÆ°á»ng tá»­ chiến. Äã muốn cùng ta liá»u sống chết thì cần chi giữ lá»… nhÆ° thế?
Bà hÆ¡i mỉm cÆ°á»i, gật đầu:
- Chu đáo lắm, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình. Chàng sững sá» má»™t lúc, rồi má»›i ấp úng được mấy câu:
- Việc này... việc đó... tại...
Tại sao, chàng cũng không hiểu, đã không hiểu thì nói thế nào?
Bạch Thủy Cung chủ cÅ©ng không há»i tá»›i nữa, bà nói tiếp:
- Trước khi tới đây, ngươi đã thoát chết ba lượt, ngươi có hận ta chăng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c sững sá» lần nữa, chàng ấp úng:
- Tại ha..... tại ha.....
Từ trong làn sa má»ng có mấy tiếng cÆ°á»i nhẹ vá»ng ra. Bạch Thủy Cung chủ lại há»i tiếp:
- Bây giỠngươi đã tới đây rồi, vậy ngươi muốn gì?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trầm ngâm má»™t lát, chàng nói:
- Äể làm tròn lá»i hứa vá»›i má»™t ngÆ°á»i, tại hạ vào cung, thỉnh cung chủ...
Bạch Thủy Cung chủ nhận lá»i:
- Äược! NgÆ°Æ¡i không cần nói dài dòng. Ta hiểu cả rồi! NgÆ°Æ¡i yên tâm, nhiệm vụ của ngÆ°Æ¡i đã tròn. Ta đáp ứng ngÆ°Æ¡i.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình. Nằm mÆ¡ chàng cÅ©ng không tưởng tượng nổi sá»± tình lại diá»…n ra má»™t cách Ä‘Æ¡n giản nhÆ° thế. Chàng vòng tay, nghiêng mình tá» vẻ cảm kích:
- Äa tạ cung chủ!
Bạch Thủy Cung chủ lại há»i:
- NgÆ°Æ¡i còn Ä‘iá»u gì cần nói nữa chăng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nói:
- Tại hạ muốn thỉnh giáo vỠviệc vừa rồi...
Bạch Thủy Cung chủ đáp lá»i:
- Sá»± liên hệ giữa ngÆ°á»i và ngÆ°á»i, biết thì tốt, không biết thì thôi, ngÆ°Æ¡i há»i làm gì?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nín lặng hồi lâu. Sau cùng chàng thở dài:
- Cung chủ không muốn nói, tại hạ có há»i nữa cÅ©ng vô ích. Chỉ vì...
sẽ có một ngày nào đó tại hạ sẽ trở lại Bạch Thủy Cung khám phá bí mật này...
Bạch Thủy Cung chủ há»i:
- Tại sao ngay từ bây giỠngươi không làm việc đó, phải để dành tới ngày nào khác xa xôi?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nghiêm giá»ng:
- Hiện tại tại hạ có trách nhiệm nặng ná» bên mình. Äể thi hành trách nhiệm đó tại hạ chẳng tiếc mạng. Khi trách nhiệm chÆ°a xong thì tại hạ không dám không sợ chết.
Bạch Thủy Cung chủ gật đầu:
- Cũng được. Tùy ngươi thấy tiện lúc nào cứ đến lúc đó.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tiếp:
- Sự việc ở đây kể như đã xong. Nếu cung chủ không ngăn trở, tại hạ xin cáo từ.
Bạch Thủy Cung chủ há»i:
- NgÆ°Æ¡i đã đến được đây tất cÅ©ng có thể tá»± Ä‘i rạ.. NhÆ°ng... ngÆ°Æ¡i gặp ta rồi, tại sao lại chỉ há»i vá» nhân sá»±, mà không há»i tá»›i võ công?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c giật mình:
- Tại hạ cũng có thể nói chuyện võ công hay sao?
Bạch Thủy Cung chủ đáp:
- Sao lại không được? NhÆ°ng, muốn há»i ta tốt hÆ¡n ngÆ°Æ¡i nên tá»± há»i!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cau mày:
- Tá»± há»i?
Bạch Thủy Cung chủ gật đầu:
- Hiện nay ngÆ°Æ¡i đã là đệ nhất nhân trong võ lâm. Ta không nói ngÆ°Æ¡i là đệ nhất cao thủ, vì nếu xét vá» võ công có thể vẫn có kẻ hÆ¡n ngÆ°Æ¡i. NgÆ°Æ¡i là đệ nhất nhân, bởi tất cả má»i ngÆ°á»i Ä‘á»u kỳ vá»ng nÆ¡i ngÆ°Æ¡i. Äã là đệ nhất nhân, hẳn ngÆ°Æ¡i phải có má»™t số vốn võ há»c quan trá»ng. Có nghi vấn gì ngÆ°Æ¡i cÅ©ng có thể tá»± suy nghÄ© tìm lá»i giải đáp.
Giả như ngươi bình tâm tĩnh trí suy nghiệm nghiên cứu cẩn thận thì ngươi sẽ thu được bao nhiêu lợi ích.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c suy nghÄ© hồi lâu, Ä‘oạn nghiêng mình:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hôm nay được nghe những lá»i vàng ngá»c của cung chủ thật chẳng khác ngÆ°á»i nằm má»™ng tỉnh cÆ¡n mê. Há»i ngÆ°Æ¡i sao bằng há»i mình? Cái đạo lý đó rất cao thâm! Tuy giản Ä‘Æ¡n song hiệu quả vô cùng. Äa ta cung chủ giáo huấn.
Bạch Thủy Cung chủ chừng nhÆ° có mỉm cÆ°á»i. NhÆ°ng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không nhìn thẳng nên cÅ©ng không biết có phải vậy thật hay không. Bạch Thủy Cung chủ lại nói:
- Ta nghÄ©, trong ngày hôm nay, qua bao lần nguy hiểm ngÆ°Æ¡i Ä‘á»u thoát khá»i, hẳn võ công của ngÆ°Æ¡i cÅ©ng đã tinh tiến phần nào!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đáp:
- Quả có như vậy, cung chủ.
Bạch Thủy Cung chủ tiếp:
- NgÆ°Æ¡i thá»­ tá»± há»i mình xem tại sao võ công lại tăng tiến?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trầm tÆ° hồi lâu:
- Tại hạ vào đây trÆ°á»›c sau gặp đúng ba chiêu sát thủ, chính ba chiêu đó khai sáng con Ä‘Æ°á»ng cho kẻ mê muá»™i này, nhÆ° vậy là có tinh tiến rồi...
Bạch Thủy Cung chủ lại há»i:
- Trong ba chiêu đó, có những điểm tương đồng chăng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cúi đầu suy nghÄ©.
Chàng miên man với dòng suy tư, không rõ lúc nào, chàng đã ngồi hẳn xuống đất, thay vì đứng như lúc đầu.
Và cÅ©ng không biết từ lúc nào, trÆ°á»›c mắt chàng đã dá»n sẵn thức ăn, Ä‘á»u là những thứ của ngon vật lạ. Tá»›i khi giật mình trở vá» thá»±c tại, chàng má»›i nhận ra mình đã ăn má»™t phần rồi.
Những món trân quý đó chàng ăn mà không hỠcó cảm giác nào, thậm chí chẳng biết mình ăn khi nào.
Thật ra đừng nói tá»›i ngon hay không ngon, ăn hay không ăn, tá»›i thá»i gian trôi qua bao lâu chàng cÅ©ng không nhá»›, hÆ¡i thở mình chàng cÅ©ng không rõ còn hay không. Chàng đã chìm sâu trong suy tÆ°.
Bạch Thủy Cung chủ để yên cho chàng suy nghĩ, bình thản.
Äá»™t nhiên, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c tung ngÆ°á»i đứng lên, cao giá»ng:
- Chiêu thứ nhất và chiêu thứ hai má»™t chính má»™t phản, chính tức phản, phản tức chính, bởi sá»± đảo Ä‘iên đó mà cả hai uy lá»±c mãnh liệt phi thÆ°á»ng. Còn chiêu thứ ba lại quá ngược Ä‘á»i, xuất hai chiêu đầu mình có thể hạ sát đối phÆ°Æ¡ng ngay. uất chiêu cuối là tá»± mình đặt vào thế hiểm nguy, có thể mất mạng trong vị trí đó lắm. uất hai chiêu đầu nếu địch không bị hạ là mình nguy. Giết được địch thủ là mình nắm lấy cái sống, không được là mình nguy. Có thể nói đó là lúc dùng chiêu thứ ba, chiêu thức có vị trí tá»­, để từ tá»­ trở vá» sinh. Sá»­ ba chiêu đó mình làm cái việc luân phiên lÆ°u chuyển sinh tá»­ tá»­ sinh, cuối cùng, đáng lẽ phải chết thì mình lại sống.
Chàng dừng một lúc, đoạn kết luận:
- Cái đạo lý huyá»n diệu của ba chiêu là thế. Tá»± nó mâu thuẫn lẫn nhau, tá»± nó tÆ°Æ¡ng há»— cho nhau qua những chuyển tiếp kỳ diệu.
Äôi mắt chàng sáng rá»±c lên, miệng Ä‘iểm nụ cÆ°á»i. Chàng tiếp luôn:
- CÆ°á»ng đó rồi nhược đó, nhược đó mà lại cÆ°á»ng đó, nối tiếp luân phiên, biến chuyển cục diện, giành phần tất thắng cho mình. Cho là ba chiêu khác biệt mà thật ra là có liên quan chặt chẽ.
Lần này, trong màn sa vá»ng ra tiếng cÆ°á»i. Bạch Thủy Cung chủ nhẹ nhàng thốt:
- NgÆ°Æ¡i nói đúng lắm. Äó cÅ©ng là đạo lý cao thâm huyá»n diệu nhất trong võ há»c. Ngoài ngÆ°Æ¡i ra chẳng có ai có thể phân giải nổi má»™t cách tÆ°á»ng tận nhÆ° thế.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nghiêng mình:
- Tuy PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c này suy diá»…n ra, song nếu chẳng có cung chủ chỉ Ä‘iểm cho thì vẫn còn mê muá»™i, làm gì được khai thông mà thấy rõ chân lý đó?
Bạch Thủy Cung chủ mỉm cÆ°á»i:
- Tuy thế, ngÆ°Æ¡i cÅ©ng không nên tạ Æ n trÆ°á»›c. Hãy tá»± há»i mình ba chiêu đó tÆ°Æ¡ng quan há»— trợ nhau nhÆ° thế nào? Liệu ngÆ°Æ¡i có thể hợp nhất thành má»™t chiêu hay không?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cúi đầu ngẫm nghÄ©, Ä‘oạn thốt:
- Nếu dung hợp được thì hẳn sẽ có một chiêu vô địch. Nhưng dung hợp ba chiêu đó lại chẳng phải việc dễ dàng.
Bạch Thủy Cung chủ há»i:
- Ngươi có thể làm được không?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trầm tÆ°:
- Tại hạ hy vá»ng là vậy.
Bạch Thủy Cung chủ gật đầu:
- Thì ngÆ°Æ¡i hãy tá»± há»i mình lần nữa xem. Phải làm thế nào để dung hợp ba chiêu thành má»™t chiêu duy nhất được?
Nói dứt lá»i, bà xoay ngÆ°á»i bÆ°á»›c Ä‘i. Màn sa má»ng phiêu bồng tá»±a mây...
Bà bÆ°á»›c Ä‘i không thèm quay ngÆ°á»i nhìn lại đến má»™t lần, bá» mặc PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vá»›i vấn Ä‘á» nan giải.
Chẳng những nan giải vá»›i PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, đó là vấn Ä‘á» khó khăn của bất cứ nhân vật nào trên giang hồ.
Bởi chắc gì có ngÆ°á»i ứng phó được ba chiêu, những ngÆ°á»i chÆ°a vượt qua ba chiêu thì sao có thể hiểu được chá»— huyá»n diệu của nó, làm sao dung hợp được thành má»™t?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c xuất thần, ánh mắt xa xăm thoáng bóng hình Bạch Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng khuất dần bên ngoài tẩm cung.




hết: Hồi 59
Tài sản của danangcity

  #59  
Old 28-05-2008, 10:05 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 60

Äỉnh Vinh Quang


Thá»i khắc trôi chầm chậm, lâu, lâu lắm rồi.
Chẳng biết đã bao lâu từ lúc Thủy nÆ°Æ¡ng nÆ°Æ¡ng bá» Ä‘i, và bao lâu đã trôi qua khi bà trở lại. Chỉ biết hiện giá» bà Ä‘ang đứng lặng nhìn PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Bà nhìn chàng, thần sắc thản nhiên vô chừng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thở ra mấy hÆ¡i dài, cất giá»ng trầm buồn thốt:
- Tại hạ lầm!
Bạch Thủy Cung chủ há»i:
- Ngươi lầm? Lầm như thế nào?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c từ từ trình bày:
- Có thể dung hợp chiêu thứ nhất và chiêu thứ hai làm một, nhưng nếu gộp luôn chiêu thứ ba vào đó thì hình như không thể được rồi. Trừ phi lúc động thủ, mình nhân cái vị trí chết của chiêu thứ ba mà xuất ra hai chiêu đầu. Cho nên, chỉ có thể lấy chiêu thứ ba làm bàn đạp để xuất hai chiêu kia, chứ khó mà dung hợp cả ba chiêu làm một được.
Bạch Thủy Cung chủ nói:
- Có phải ngÆ°Æ¡i muốn nói, đặt mình trong cái nhược để phát huy cái cÆ°á»ng, làm nhÆ° thế đối phÆ°Æ¡ng khinh cái nhược mà không phòng ngừa cái cÆ°á»ng xuất phát sau đó bất thình lình, và nhỠđó mà mình có thể chiếm được cÆ¡ há»™i thủ thắng chăng?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Äúng thế! Nếu mình vừa vào cuá»™c đã đánh ra hai chiêu đầu thì đối phÆ°Æ¡ng có thể hoàn thủ, dù thắng dù bại cÅ©ng hoàn thủ được và nhÆ° thế đối phÆ°Æ¡ng có cÆ¡ há»™i giành cái sống vá»›i mình. Còn nếu nhÆ° thoạt đầu mà mình sá»­ ngay chiêu thứ ba, đối phÆ°Æ¡ng sẽ hoang mang không biết thá»±c lá»±c của mình ra sao. Thừa dịp đó mà chuyển nhanh sang hai chiêu kia thì cầm chắc là đắc thủ.
Bạch Thủy Cung chủ lại há»i:
- NghÄ©a là ngÆ°Æ¡i cho rằng không thể dung hợp trá»n ba chiêu thành má»™t?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lắc đầu:
- Chắc chắn không thể được!
Bạch Thủy Cung chủ trầm ngâm một lúc:
- Trên thế gian này chẳng có má»™t sá»± việc gì mà con ngÆ°á»i không thể làm được. Bất quá chỉ là việc khó và dá»…, đã làm được và chÆ°a làm được mà thôi. NgÆ°Æ¡i thá»­ suy nghÄ© kỹ lại xem. Ta tin rồi ngÆ°Æ¡i sẽ làm được. Còn nếu nhÆ° ngÆ°Æ¡i chÆ°a nghÄ© ra thì tốt hÆ¡n hết ngÆ°Æ¡i đừng rá»i khá»i Bạch Thủy Cung.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c la lên:
- Tại sao?
Bạch Thủy Cung chủ lạnh lùng:
- Chẳng tại sao cả. Lẽ Ä‘Æ¡n giản là ngÆ°Æ¡i nếu không nghÄ© ra được cách dung hợp ba chiêu, ngÆ°Æ¡i sẽ không làm sao đủ sức thoát khá»i nÆ¡i này!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cao giá»ng:
- Cung chủ, bà...
Chàng khá»i cần nói tiếp. Bởi vì chẳng có ai nghe chàng nói cả.
Bạch Thủy Cung chủ đã đi xa lắm rồi. Lần này, bà đi rất nhanh, không như lần trước-bà đi ung dung thong thả. Bà không muốn nghe chàng nói gì cả.
Không ra được, thì PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c phải suy nghÄ©, phải cố gắng suy nghÄ© mà tìm ra cách dung hợp ba chiêu. Chàng nghiên cứu hết hai ngày ba đêm nữa.
Äúng hai ngày ba đêm sau, Bạch Thủy Cung chủ trở lại. Bà há»i ngay:
- Äã tìm ra cách chÆ°a?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lắc đầu:
- Tại hạ cho rằng không thể được. Dù thật sự có cách nào đó, tại hạ thú thật, không thể nghĩ ra!
Bạch Thủy Cung chủ Ä‘iá»m nhiên:
- Tốt! Vậy ngươi nên nghỉ đi một lúc cho tâm thần ổn định lại.
Chúng ta sẽ bàn tiếp sau.
Bà bÆ°á»›c ra liá»n sau khi câu nói ngắn ngủi dứt. Khi bà trở lại lần thứ ba, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c còn Ä‘ang ngủ. Chàng ngủ ngay trên ná»n tẩm cung, tuy ngủ nhÆ°ng mắt chàng vẫn mở trao tráo. Bạch Thủy Cung chủ vừa bÆ°á»›c vào, chàng nhận thấy ngay. Bà lại há»i:
- Äã tìm ra cách chÆ°a?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nhìn chân bà chứ không dám nhìn lên mặt:
- Tại hạ vẫn...
Bá»—ng chàng tung mình lên, xoay ngÆ°á»i đáp xuống kêu lá»›n:
- Rồi! Tại hạ đã nghĩ ra rồi! Nghĩ ra rồi!
Mừng vui quá Ä‘á»—i, chàng chạy lòng vòng trong tẩm cung nhÆ° trẻ nhá». Äoạn chàng dừng lại trÆ°á»›c mặt cung chủ, thở hào hển, nói:
- Phải! Hai chiêu đầu không hẳn là phải đứng trong một vị trí mà đánh ra. Cũng có thể đứng trong vị trí như chiêu thứ ba. Bất quá ta chỉ cần thay đổi tư thế một chút. Với tư thế mới đó, bất luận từ góc độ nào mình cũng có thể đánh rạ..
Äến lượt cung chủ kêu lên:
- Thật thế sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cao giá»ng:
- Giả làm sao được cung chủ?
Bạch Thủy Cung chủ trầm lặng má»™t lúc lâu, ánh mắt bà mÆ¡ màng vá»ng hÆ°á»›ng nÆ¡i vô định. Trong ánh mắt đó ẩn giấu cả quá khứ và tÆ°Æ¡ng lai... Cuối cùng, bà nói:
- Tốt lắm!.... Tốt lắm!.... Tốt lắm!....
Bà nói hai chữ đó đến sáu bảy lượt. Äoạn cao giá»ng há»i:
- NgÆ°Æ¡i đã hợp nhất được ba chiêu thành má»™t, nhÆ° vậy có thể nói bây giá» ngÆ°Æ¡i đã là vô địch thiên hạ rồi! Äã là vô địch sao ngÆ°Æ¡i còn chÆ°a chịu Ä‘i? Còn ai có thể ngăn cản ngÆ°Æ¡i nữa?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c gật đầu:
- Cung chủ nói rất đúng!
Chàng quay mình bước ra cửa cung. Bạch Thủy Cung chủ không ngăn cản. Bà nhẹ buông một tiếng thở dài.
Tiếng thở dài ấy tuy nhẹ, song PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã nghe thấy.
Chàng dừng chân, quay mình lại nói:
- Tại hạ chưa đi được!
Bạch Thủy Cung chủ há»i:
- NgÆ°Æ¡i còn việc chi nữa chăng? Ta đã nói rồi, hiện giá» dù ngÆ°Æ¡i muốn há»i gì ta cÅ©ng không trả lá»i đâu. Tuy nhiên, má»™t ngày nào đó ngÆ°Æ¡i trở lại đây, rất có thể tạ..
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chặn lá»i:
- Không phải việc đó, cung chủ! Äiá»u tại hạ muốn nói là... tại hạ không phải đến má»™t mình, thì cÅ©ng không thể má»™t mình ra đị..
Tấm sa má»ng trên mặt Bạch Thủy Cung chủ khẽ lay Ä‘á»™ng, không hiểu có phải bà cÆ°á»i nhẹ hay không. Bà dịu dàng há»i:
- Ngươi định chỠtiểu công chúa?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c nói từng tiếng:
- Äúng nhÆ° vậy!
Bạch Thủy Cung chủ lắc đầu:
- Nàng chưa đi được đâu. Nếu ngươi đợi nàng, chỉ sợ sẽ phải chỠlâu lắm.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lạnh lùng:
- Dù là má»™t năm, hay trá»n Ä‘á»i này, tại hạ vẫn chá».
Bạch Thủy Cung chủ trầm giá»ng:
- NgÆ°Æ¡i chịu chá» nàng trá»n Ä‘á»i? Thật nhÆ° thế sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c từ từ cúi đầu, giá»ng chàng ảm đạm:
- Chắc là phải vậy đó, cung chủ!
Chàng thở dài nói tiếp:
- Bao nhiêu việc trá»ng đại Ä‘ang chỠđợi tại hạ ngoài chuyện cá nhân, nhất là cuá»™c chiến sắp tá»›i vá»›i ngÆ°á»i áo trắng từ Äông Doanh tam đảo tá»›i. Bất kể vá»›i giá nào, tại hạ không thể vắng mặt, tại hạ sao có thể để toàn thể võ lâm thất vá»ng được...
Chàng vụt ngẩng đâu, giá»ng run run nói tiếp:
- Muốn thắng cuá»™c chiến đó, tại hạ cần sá»± có mặt của nàng bên cạnh. Không có nàng, tại hạ không còn hy vá»ng!
Cung chủ Ä‘iá»m nhiên há»i:
- Tại sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c cÆ°á»i thảm:
- Tại hạ sống được tá»›i hôm nay sở dÄ© bởi hai ngÆ°á»i. Phải, chỉ có hai ngÆ°á»i thôi. Má»™t là ngÆ°á»i áo trắng, tại hạ cần phải sống để thắng y, má»™t ngÆ°á»i khác là nàng. Nếu trên Ä‘á»i này tại hạ có thể tạo dá»±ng tiếng tăm sá»± nghiệp gì, thì đó là vì nàng, cho nàng. Nếu không có nàng thì tại hạ phải xây dá»±ng sá»± nghiệp làm gì? Tại ha.....
Chàng khóc.
ÄÆ°a tay lau mấy dòng lệ không kìm nén nổi, chàng cao giá»ng nói tiếp:
- Nếu không có ngÆ°á»i áo trắng, tại hạ làm gì đạt được thành tá»±u võ công nhÆ° thế này, nếu không có nàng, làm gì tại hạ còn tồn tại tá»›i ngày hôm nay!
Bạch Thủy Cung chủ trầm ngâm một lúc lâu. Bà nhìn chàng rồi từ từ nói:
- Những lá»i nói đó tại sao ngÆ°Æ¡i không nói thẳng vá»›i nàng? Ta không ngá», thế gian chắc cÅ©ng không ai ngỠđược PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại là kẻ si tình tá»›i Ä‘á»™ lấy ái tình làm lẽ sống nhÆ° thế.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lại cúi đầu:
- Nàng có tính khí quật cÆ°á»ng vô cùng. Luôn luôn không bao giá» chịu để tại hạ hÆ¡n nàng vá» bất cứ mặt nào. Nàng có biết đâu tại hạ phải sá»­ tá»›i trí thông minh là để chuẩn bị đối phó vá»›i ngÆ°á»i áo trắng, nào phải nhằm mục đích hÆ¡n nàng? Thá»±c ra, dù có hÆ¡n nàng, tại hạ cÅ©ng vui lòng nhận thua, bất cứ việc gì tại hạ cÅ©ng sẵn sàng nhận thua nàng hết. Cung chủ thá»­ nghÄ© xem, những việc nhÆ° vậy làm sao tại hạ có thể nói thẳng vá»›i nàng? Làm sao nàng tin tại hạ? Huống chi nếu nàng biết là vì yêu nàng mà tại hạ sẵn sàng chịu kém, thì Ä‘iá»u đó càng khiến nàng tá»± ái hÆ¡n. Tá»± ái và tính khí quật cÆ°á»ng ấy sẽ phân cách nàng vá»›i tại hạ, vÄ©nh viá»…n!....
Bạch Thủy Cung chủ thở dài:
- Nếu đổi lại là ta, ta sẽ tin ngay. Nếu đổi lại là ta, nhất định ta sẽ không hỠhững với mối chân tình như thế. Tiếc là...
Từ phía sau bức màn gấm, bá»—ng có giá»ng nghẹn ngào thốt:
- Ta tin! Bây giỠthì ta tin rồi!....
Câu nói buông dứt, má»™t bóng ngÆ°á»i tha thÆ°á»›t vén màn lao ra, lao luôn vào lòng PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Äó là má»™t nữ nhân tóc dài buông xõa, má»› tóc bay phất phÆ¡ theo đà vút tá»›i phủ lên mặt chàng, đáp trên vai chàng, má»› tóc trùm cả hai tạo thành má»™t khối.
GÆ°Æ¡ng mặt nữ nhân có vẻ tiá»u tụy, nhÆ°ng sắc đẹp của nàng không giảm sút mà dÆ°á»ng nhÆ° vẻ đẹp còn sâu hÆ¡n.
Nàng chính là Tiểu công chúa.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chỉ kịp mở rá»™ng vòng tay, ôm lấy tấm thân mảnh mai ấy vào lòng.
Thân ngá»c trong tay chàng nhẹ hẫng, nàng đã đồng ý trao trá»n thể xác cÅ©ng nhÆ° linh hồn cho chàng.
Nàng buông mình, như thể xác nhận câu nói vừa rồi, nàng tin tưởng nơi chàng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c má»™t tay ghì siết tấm ngá»c, má»™t tay vuốt ve từ tóc xuống lÆ°ng, rồi lại từ lÆ°ng ngược lên vai má»m...
Lâu lắm rồi, bàn tay của chàng chÆ°a chạm tá»›i làn da má»m mại của nàng. Chàng Ä‘Æ°a tay nâng nhẹ cằm nàng. Nàng ngẩng mặt lên, mắt nhìn mắt, chàng dịu dàng thốt:
- Hiá»n muá»™i, muá»™i ốm quá!
Hiá»n muá»™i!
Phải! Có gì ngăn trở chàng nói lên hai tiếng đó. Từ nay, hai tiếng cô nÆ°Æ¡ng phải rút lui nhÆ°á»ng chá»— cho hai tiếng hiá»n muá»™i thân thiết nồng nàn hÆ¡n. Nàng nÅ©ng nịu thiết tha:
- Tại ca ca đó. Äá»n cho muá»™i Ä‘i. Làm sao cho bằng xÆ°a thì làm.
Tất nhiên rồi! Cần gì nàng nói. Nếu thịt chàng có thể khiến nàng trở lại như xưa ngay tức khắc, thì chàng lập tức lóc từng mảnh thịt cho nàng ăn không hối tiếc.
Má»—i ngÆ°á»i chỉ nói má»™t câu ngắn ngủi, song gồm đủ những tình cảm chất chứa trong bảy năm qua và cả những hứa hẹn tÆ°Æ¡ng lai.
Bên trong bức màn có hai tiếng thở nhẹ của bậc cao niên. Trong tiếng thở dài nhÆ° có cả niá»m vui...
Tiếc là PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không nghe thấy hai tiếng thở dài đó.
NhÆ°ng Bạch Thủy Cung chủ thì nghe rất rõ. Bà quay mặt lại phía sau, dịu giá»ng thốt:
- Mong tất cả những ngÆ°á»i hữu tình trong thiên hạ tụ há»p nhau lại thành má»™t đại gia đình!
Bảy năm trôi qua!
Bảy năm, vật đổi sao dá»i, bao nhiêu kẻ tá»­ ngÆ°á»i sinh.
NÆ¡i nào có sá»± thay đổi, chứ bá» biển này vẫn y nhÆ° ngày nào. Có chăng giỠđây hình ảnh chiếc thuyá»n buồm ngÅ© sắc đã tan biến theo bá»t sóng trùng dÆ°Æ¡ng.
Cho dù chiếc thuyá»n buồm đó còn lại trên Ä‘á»i, hẳn nó cÅ©ng chẳng đậu lại nÆ¡i đây đến muôn Ä‘á»i. Bất quá má»—i năm nó đến má»™t lần, rồi sau đó lại ra khÆ¡i để năm sau trở lại.
NhÆ°ng suốt bảy năm nay, nó đã không há» trở lại. Khách giang hồ chỉ hay rằng Tá»­ Y Hầu đã chết, chứ không ai biết số phận chiếc thuyá»n buồm ra sao.
Bảy năm qua, cảnh sắc bá» biển vẫn không có gì thay đổi. NhÆ°ng sáu năm đầu, chẳng má»™t ai dám tá»›i đây ngắm cảnh trá»i mây, nhìn sóng bạc đầu, bởi vẫn còn đó, ấn tượng vá» má»™t cuá»™c chiến hãi hùng.
Äến năm nay, hạn định bảy năm kia đã đến, Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên bá» biển phải có ngày náo nhiệt.
Và từ đầu năm đã có kẻ đến nơi đây trước rồi.
Ai đến đây, do hiếu kỳ mà tá»›i hay do nóng nảy mà tá»›i, chứ không ai đến để nghinh đón ngÆ°á»i áo trắng, cùng y khai diá»…n má»™t cuá»™c chiến định Ä‘oạt vận mệnh võ lâm Trung Nguyên.
Cho nên, há» háo hức gặp lại ngÆ°á»i áo trắng để có cái ý thức là cuá»™c chiến không hỠđược hoãn lại má»™t thá»i gian nào khác, vậy thôi. Và há» phải tránh gặp mặt ngÆ°á»i áo trắng, càng tránh được bao lâu càng hay.
Không rõ những kẻ hiếu kỳ ẩn mình nÆ¡i đâu, chứ hiện giá» thì bá» biển vẫn vắng vẻ... Không má»™t bóng ngÆ°á»i.
Không!
Thật ra bá» biển không hoàn toàn vắng vẻ, bởi có bóng má»™t ngÆ°á»i.
NgÆ°á»i này mặc áo trắng, ngÆ°á»i đó cÅ©ng không thay đổi dáng hình dung mạo, dù thá»i gian bảy năm không phải là ngắn.
NgÆ°á»i đó chính là Bạch Y Kiếm Khách, ngÆ°á»i mà toàn thể võ lâm Ä‘ang chỠđợi, trong háo hức, e sÆ¡.....
Màu áo trắng quá, nhÆ° sá»± tinh khiết của má»™t ngÆ°á»i cả Ä‘á»i hết lòng nghiên cứu võ há»c. Má»› tóc Ä‘en dài buông xoã của y làm nổi bật hÆ¡n màu áo trắng. Má»› tóc Ä‘ang phất phá»›i trên đầu y, trÆ°á»›c mặt ỵ..
Y đứng thẳng ngÆ°á»i, dáng vẻ oai nghiêm kinh khiếp.
Thoáng nhìn qua, dÆ°á»ng nhÆ° không có gì thay đổi nÆ¡i y. NhÆ°ng thật ra đã có sá»± biến đổi.
Äó là ở đôi mắt.
Äôi mắt y sáng lạ lùng, sáng hÆ¡n bảy năm vá» trÆ°á»›c. Thanh kiếm của y vẫn ngá»i sáng nhÆ° ngày nào. Có lẽ bảy năm qua y không há» lÆ¡i là việc lau chùi thanh kiếm, mà má»—i lần đụng tá»›i là nâng niu trân trá»ng, bởi thanh kiếm là ngÆ°á»i bạn Ä‘Æ°á»ng duy nhất của y trong chuyến vượt trùng dÆ°Æ¡ng tá»›i Trung Nguyên hoàn thành Æ°á»›c hẹn.
Y đã tới đây ba hôm rồi.
Trong ba ngày đã có không ít máu chảy đầu rơi.
Bởi, nhÆ° đã nói, đã có không ít ngÆ°á»i đến đây từ đầu năm. Khi ngÆ°á»i áo trắng xuất hiện, số hào kiệt quy tụ cÅ©ng khá đông rồi.
Thoạt đầu, không ai là không e ngại y nên không ai ra mặt.
NhÆ°ng cái cảnh trốn tránh chui rúc cÅ©ng nhàm. HÆ¡n nữa há» nghÄ©, dù sao cÅ©ng là những tay hùng cứ má»™t phÆ°Æ¡ng, ngang dá»c giang hồ bao năm, chẳng lẽ lại khiếp nhược chÆ°a đánh đã thua.
Cuối cùng thì cũng ngứa ngáy chân tay mà chạm mặt.
NhÆ°ng, chạm mặt vá»›i ngÆ°á»i áo trắng kể nhÆ° chán sống rồi. Bảy năm trÆ°á»›c, có ai từng thoát chết dÆ°á»›i Ä‘Æ°á»ng kiếm của y chăng? Trừ má»™t ngÆ°á»i Thanh Bình kiếm khách mà y hạ tay nÆ°Æ¡ng tình, và má»™t Tá»­ Y Hầu. Song Tá»­ Y Hầu sau đó cÅ©ng đã chết vì cạn kiệt chân khí.
Má»™t khoảng thá»i gian bảy năm Ä‘em lại bao nhiêu tinh tiến cho ngÆ°á»i dốc tâm lá»±c tu vi?
Ngày nay ngÆ°á»i áo trắng hẳn còn ghê gá»›m hÆ¡n ngày trÆ°á»›c. ÄÆ°á»ng kiếm tuyệt diệu nay hẳn lại càng tuyệt diệu hÆ¡n.
Thá»­ há»i cao thủ Trung Nguyên mong gì tranh tài vá»›i y?
Má»™t ngÆ°á»i chết! Hai ngÆ°á»i chết! Ba ngÆ°á»i chết! Nhiá»u ngÆ°á»i chết.
Hào kiệt anh hùng nối nhau gục ngã dÆ°á»›i Ä‘Æ°á»ng kiếm của y. Thanh kiếm của y khô sáng, nhÆ°ng dÆ°á»ng nhÆ° vẫn thấy từng giá»t máu nhá» xuống...
Không lâu lắm, quần hùng từ các nơi đổ dồn vỠba ngày một. Ba hôm trước hỠđã đến, như hỠđã từng đến ba ngày trước đó nữa.
Má»—i lần tá»›i, đến thì nhiá»u mà ngÆ°á»i vá» thì ít, hỠđã Ä‘i con Ä‘Æ°á»ng viá»…n du dÆ°á»›i lưỡi kiếm của ngÆ°á»i áo trắng. Hôm nay, sẽ lại có bao nhiêu ngÆ°á»i tiếp tục nối bÆ°á»›c viá»…n du, để cho đồng đạo võ lâm phải uất hận trong khi chá» tá»›i lượt mình?
Sau lÆ°ng ngÆ°á»i áo trắng là mặt biển mênh mang, trÆ°á»›c mặt y giá» quần hùng đã quy tụ. Y Ä‘Æ°a đôi mắt lạnh lẽo nhìn khắp quần hùng, nói:
- Bảy năm! Bảy năm qua rồi mà võ há»c Trung Nguyên không há» tinh tiến mảy may. Sau Tá»­ Y Hầu, võ lâm Trung Nguyên đã chìm lặng rồi sao?
Biển ngÆ°á»i trÆ°á»›c mặt y im thin thít, không ai dám đáp lại câu nói mỉa mai của y.
Há» không nói gì, nhÆ°ng máu nóng trong ngÆ°á»i há» sôi sục, dòng máu anh hùng biết giận nhÆ°ng cÅ©ng biết mình bất lá»±c.
Há» muốn lÆ°á»›t tá»›i, trăm ngÆ°á»i má»™t lượt, ngàn ngÆ°á»i má»™t lượt...
Nhưng để làm gì?
Trong ba ngày qua đã bao ngÆ°á»i gục ngã? Há» Ä‘á»u là những ngÆ°á»i má»™t thân tuyệt kỹ, mà vá»›i tuyệt kỹ đó há» có thể đứng vững trên giang hồ. Há» không phải là những kẻ hữu danh vô thá»±c, nhÆ°ng há» cÅ©ng đã gục ngã. Liệu những ngÆ°á»i tá»›i sau có gì hÆ¡n những ngÆ°á»i đến trÆ°á»›c?
Còn nếu nhÆ° muốn dùng thịt đè ngÆ°á»i, lấy số đông mà mong áp đảo Bạch Y kiếm khách thì lại là má»™t Ä‘iá»u quá Æ° buồn cÆ°á»i.
Càng đông lại càng khiến nhau vÆ°á»›ng bận. Bạch Y kiếm khách có thể không cần chá»n đích, y cứ vung kiếm má»™t nhát đánh ra thì năm bảy ngÆ°á»i gục.
Y có thể vung kiếm suốt ngày, song quần hùng có là những con thiêu thân chăng?
Từ xưa tới nay có ai nghe nói thiêu thân lao vào lửa có thể dập tắt lửa chăng?
Thế nên tất cả đứng nguyên tại chá»—. Tất cả cố tiêu hóa cái câu nói mỉa mai đó của ngÆ°á»i áo trắng.
Tất cả Ä‘á»u uất hận, nhÆ°ng chính ngÆ°á»i ngÆ°á»i uất hận nhất lại chính là ngÆ°á»i áo trắng. Câu nói mỉa mai của y không kẻ nào dám phản ứng lại, mang lại cho y sá»± thất vá»ng vô biên.
ChỠđợi đúng bảy năm, vượt trùng dÆ°Æ¡ng từ Äông Doanh tam đảo xa xôi tá»›i đây mà vẫn không tìm ra được má»™t đối thủ. Tại sao võ lâm Trung Nguyên lại thiếu vắng ngÆ°á»i tài tá»›i thế?
Bá»—ng từ trong đám đông có tiếng kẻ nào đó vá»ng lên:
- Công Tôn Bất Trí! Các hạ trốn ở xó nào rồi? PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chÆ°a đến, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c hắn không dám đến, thì các hạ phải thay thế hắn chứ? Làm cái việc thanh bình cho thiên hạ mà các hạ cÅ©ng không có gan làm nữa hay sao?
Âm thanh đó rất trong trẻo, chứng tá» ngÆ°á»i vừa thốt ra là má»™t nữ nhân.
Quần hùng đang yên lặng bỗng dao động lên như mặt hồ bình lặng gặp cơn gió mạnh xô đùa.
Má»™t vài ngÆ°á»i cao giá»ng phụ há»a, dù là không hiểu há» có biết Công Tôn Bất Trí là ai không:
- Phải đó, rất phải! PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không dám đến, Ä‘Æ°Æ¡ng nhiên Công Tôn Bất Trí phải ra mặt. Vô luận thế nào Công Tôn Bất Trí cÅ©ng không thể đứng yên mà nhìn đồng đạo võ lâm ngã gục vô ích.
Má»™t vài ngÆ°á»i, rồi nhiá»u ngÆ°á»i phụ há»a, rồi toàn thể võ lầm cÅ©ng hò hét vang ầm cả lên, tiếng thét lấn át cả tiếng sóng gầm. Từ trong đám đông, má»™t ngÆ°á»i chạy lên, cao giá»ng nói:
- Công Tôn Bất Trí và Mạc Bất Khuất phân công nhau Ä‘i khắp nẻo giang hồ tìm PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c. Giả nhÆ° quần hùng muốn cho cả hai phải chết thì Kim Tổ Lâm này xin thay há» mà chết trÆ°á»›c!
Y thủ má»™t ngá»n Hoa ThÆ°Æ¡ng, vừa thốt lên vừa chạy thẳng vá» phía ngÆ°á»i áo trắng.
NgÆ°á»i áo trắng vẫn đứng yên, lạnh lùng nhìn Kim Tổ Lâm.
Y bình thản chỠKim Tổ Lâm đến gần, đoạn nhích động thân hình, Kim Tổ Lâm thẳng trớn không kìm nổi lao thẳng ra hướng biển.
NgÆ°á»i áo trắng cÆ°á»i lạnh:
- Tại hạ vì võ đạo mà tá»›i đây chứ chẳng phải để nhìn những kẻ ngu xuẩn chết dÆ°á»›i thanh kiếm này. Nếu hiếu thắng ngông cuồng, chẳng hiểu gì vá» võ đạo, nghÄ© rằng cứ phải lấy cái chết để chứng tá» thân phận trượng phu thì cứ tìm cách nào đó mà chết, đừng làm bẩn thanh kiếm của ta. Những ai am tÆ°á»ng võ đạo cứ bÆ°á»›c ra, những ai quen thói vÅ© phu thì xin lùi lại, ta không có thá»i gian làm công việc của tên Ä‘ao phủ đâu!
Chạy xuống biển đến khi nÆ°á»›c ngang ngá»±c, Kim Tổ Lâm má»›i dừng lại được. Lúc này ngÆ°á»i áo trắng đã nói xong rồi.
Y quay mình nhìn ngÆ°á»i áo trắng, sá»­ng sốt.
Y không còn chút dũng khí nào để có thể bước quay lại bỠnữa.
Trong khi đó, quần hùng Ä‘Æ°a mắt nhìn nhau, cÆ¡n xáo Ä‘á»™ng bá»—ng chốc tắt liá»n. Má»™t biển ngÆ°á»i im lặng, nhÆ° ngàn bức tượng gá»— sắp thành hàng trÆ°á»›c mặt ngÆ°á»i áo trắng. NgÆ°á»i hận, ngÆ°á»i chán cúi đầu chẳng muốn nhìn ai.
NgÆ°á»i áo trắng lại ngá»­a mặt lên, thở dài:
- Trá»i đất mang mang, võ lâm nhân số đông hÆ¡n cát sông Hằng.
Thế mà ta chẳng gặp má»™t ai khả dÄ© gá»i là đối thủ. NgÆ°á»i tài hiếm lắm thay. Rồi ra võ đạo cÅ©ng phải chìm sâu trong bụi thá»i gian, ngàn sau còn có ai biết đến võ đạo là gì nữa. Bây giá» võ đạo đã suy vi thê thảm lắm rồi.
Y tặc lưỡi:
- Giết! Giết tất cả, lấy máu của há» nhuá»™m hồng biển rá»™ng này để làm gì chứ? Ta có thể cứu nguy cho võ đạo được đâu? Buồn thay cho kiếp vận của ná»n võ há»c.
Cánh tay mang thanh trÆ°á»ng kiếm của y buông thõng xuống, nhÆ° thể treo vào đó ngàn cân đá tảng. Y Ä‘Æ°a tay kia khoát khoát vá» phía quần hùng:
- Äi! Hãy Ä‘i Ä‘i! Äi hết Ä‘i! Äừng kẻ nào ở lại! Ta tha chết cho tất cả!
Sét nổ bên tai cÅ©ng không làm quần hùng chấn Ä‘á»™ng bằng mấy câu nói này của ngÆ°á»i áo trắng.
Tha chết, tha chết cho tất cả! Mà là tất cả võ lâm Trung Nguyên!
Thế là tha cho kiếp vận của võ lâm Trung Nguyên!
Nhục nhã!
Võ lâm Trung Nguyên nhục! Cái nhục của há» là đã không giữ được thể diện của võ lâm Trung Nguyên. Hay nói cách khác, những phần tá»­ Æ°u tú của võ lâm Trung Nguyên Ä‘á»u có mặt ở đó bị sỉ nhục.
Há» thà chết còn hÆ¡n nghe ngÆ°á»i áo trắng nói mấy câu đó. Thà há» bị giết nhÆ° những con hổ kiêu hùng dÆ°á»›i tay kẻ Ä‘i săn, còn hÆ¡n nhÆ° má»™t con chó cúp Ä‘uôi thế này.
Nhưng, biết rửa nỗi nhục đó bằng cách nào?
Kim Tổ Lâm bật khóc. Y gào lên:
- Cao xanh! Cao xanh! Ngoài PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c ra trên thế gian không còn ai là đối thủ của hắn hay sao? Không ai dám Ä‘á»™ng thủ vá»›i hắn nữa sao? Võ lâm không lẽ chỉ có PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c má»™t cá»™t chống trá»i? Giả nhÆ° PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c không đến, quần hào phải chịu cúi đầu nghe hắn sỉ nhục?...
Má»—i lá»i của Kim Tổ Lâm nhÆ° những nhát roi quất vào mặt hào kiệt giang hồ.
Má»i ngÆ°á»i Ä‘á»u đã khóc.
Những tay chá»c trá»i khuấy nÆ°á»›c, nghênh ngang má»™t thủa, giỠđây thảy Ä‘á»u thúc thủ nghe ngÆ°á»i ta lăng nhục.
Không phải hỠsợ chết! Nhưng chết mà không cứu vãn được tình thế, chết cũng vô ích, chết cũng không rửa được nỗi nhục.
Tuy nhiên cÅ©ng có ngÆ°á»i không nhẫn nhịn được.
Trong đám đông có má»™t tiếng cÆ°á»i lạnh vang lên, nối tiếp là má»™t giá»ng nói lạnh không kém:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c! Hắn đã là cái quái gì? Nếu gặp ta, ta giết hắn không chá»›p mắt. Sở dÄ© ta chÆ°a xuất thủ là muốn coi bá»n ngÆ°á»i ngốc nghếch các ngÆ°Æ¡i còn nạp mạng cho hổ đói được bao nhiêu ngÆ°á»i nữa.
Các ngươi cứ lao đầu vào mà chịu chết, chết cho hết đi rồi ta ra tay cũng chẳng muộn.
Giá»ng nói đó, do chính ngÆ°á»i đã phát xuất đầu tiên, gá»i tên Công Tôn Bất Trí lúc vừa rồi.
NgÆ°á»i đó là má»™t nữ nhân.
Quần hùng giật mình, song chẳng ai biết được nhân vật đó là ngÆ°á»i nào.
Nữ nhân đó tiếp:
- Làm gì các ngÆ°Æ¡i thừ ngÆ°á»i ra nhÆ° những xác chết thế? Tại sao chÆ°a tránh qua hai bên để nhÆ°á»ng lối cho ta tiến tá»›i? Äể ta coi tên tiểu tá»­ áo trắng kia tài ba thế nào mà lại dám coi thÆ°á»ng thiên hạ tá»›i thế.
Tưởng như trên thế gian có mỗi một hắn thôi chắc?
NgÆ°á»i áo trắng thoáng biến sắc. Ãnh mắt của y ngá»i lên, chá» xem cái ngÆ°á»i lá»›n tiếng đó là ai.
Rần rần, biển ngÆ°á»i dao Ä‘á»™ng, rẽ làm hai tại trung tâm, má»™t con Ä‘Æ°á»ng lá»›n hiện ra liá»n.
Theo con Ä‘Æ°á»ng đó, bốn ngÆ°á»i thiếu nữ nhan sắc tuyệt trần khiêng má»™t chiếc kiệu Ä‘i vào.
Ngồi trên chiếc kiệu là má»™t nữ nhân tuổi đã trung niên, trên gÆ°Æ¡ng mặt đã có những Ä‘Æ°á»ng nhăn. Thế mà, ánh mắt của bà vẫn còn ma lá»±c kinh hồn, nhìn nam nhân nào, nam nhân đó phải ngây ngất.
Tóc bà vấn cao, trên tóc cài trâm ngá»c, trên mình khoác áo gấm tá» vẻ sang quý.
Äiá»u lạ lùng là trên mình bà có tám thanh kiếm thuá»™c loại kiếm dài, ánh thép ngá»i ngá»i, tá» rõ là những thanh kiếm báu.
Quần hùng có kẻ nhận ra bà, kêu lên thất thanh:
- Nữ ma đầu VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng! Có phải là bà ấy không?
Má»™t ngÆ°á»i khác nói:
- Còn ai nữa? Äúng là bà ta rồi! Nghe nói chính Công Tôn Hồng cÅ©ng bị bà ta đánh bại. Bà ta đủ sức làm địch thủ của ngÆ°á»i áo trắng lắm!
Má»™t truyá»n mÆ°á»i, mÆ°á»i truyá»n trăm. Cả biển ngÆ°á»i trong cÆ¡n tuyệt vá»ng vụt hứng khởi trở lại.
Trong trÆ°á»ng hợp này, vô luận là ai, hắc bạch giáo, trá»™m cắp, gian manh dâm tặc... nếu là địch thủ của ngÆ°á»i áo trắng thì Ä‘á»u được hoan nghênh nhÆ° thần tượng.
ChÆ°a cần biết có thắng nổi ngÆ°á»i áo trắng không, nhÆ°ng VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng đã được võ lâm coi nhÆ° đệ nhất anh thÆ°!
Phải, bà ấy chính là Vương đại nương!
Không hẹn mà quần hùng rập nhau hô vang dậy, tiếng hô chấn Ä‘á»™ng cả má»™t góc trá»i.
VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng đảo mắt nhìn quanh má»™t vòng, miệng nở má»™t nụ cÆ°á»i.
NgÆ°á»i áo trắng vẫn bình thản nhÆ° không. Y lạnh lùng nhìn VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng, buông má»™t câu gá»n lá»n:
- Thì ra là một nữ nhân!
VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng cÆ°á»i mỉa:
- Nữ nhân thì sao? Nữ nhân vẫn có thể giết được ngÆ°Æ¡i nhÆ° thÆ°á»ng!
NgÆ°á»i áo trắng thở dài khoát tay:
- Ngươi đi đi! Bình sinh ta không thích động thủ với nữ nhân!
VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng bÄ©u môi:
- Ngươi có muốn không động thủ cũng không được!
Bà từ từ phẩy nhẹ tay.
Hai đạo kiếm quang chớp lên, xẹt thẳng tới.
Dù bà dùng tay, kiếm vẫn nhanh nhÆ° thÆ°á»ng, nhanh hÆ¡n mÅ©i tên rá»i cung.
Hai đạo kiếm quang đó làm gì được ngÆ°á»i áo trắng?
Bởi ngÆ°á»i áo trắng Ä‘ang nhìn bà, dù là không chú ý lắm cÅ©ng là nhìn, và hẳn là thấy những cá»­ Ä‘á»™ng của bà. Má»™t tay kiếm thông thÆ°á»ng cÅ©ng có thể tránh được hai Ä‘Æ°á»ng kiếm đó, huống chi là ngÆ°á»i áo trắng.
Thế thì tại sao VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng lại phóng ra? NhÆ° thế có phải là phí phạm hai thanh kiếm không? Gặp đại địch mà số ám khí trong mình hao hụt má»™t cách vô ích, đúng là má»™t cái bại lá»›n rồi.
Chẳng qua bà dụ địch mà thôi.
Chỉ cần ngÆ°á»i áo trắng khẽ nhích Ä‘á»™ng thân hình thôi, là bà xuất phát tuyệt há»c của mình ngay.
Tuyệt há»c đó là kiếm pháp Tá»­ Mẫu Truy Hồn Sát Thủ. Hai lưỡi kiếm bay ra, má»™t trÆ°á»›c má»™t sau nhÆ°ng lưỡi phóng sau tá»›i đích trÆ°á»›c, và sau cùng để công thật sá»±, còn trÆ°á»›c chỉ dùng để nhá»­ địch mà thôi.
Hai đạo kiếm quang này bay ra là để dá»n Ä‘Æ°á»ng cho Tá»­ Mẫu Truy Hồn Sát Thủ kiếm pháp mà thôi.
NhÆ°ng ngÆ°á»i áo trắng không há» nhích Ä‘á»™ng thân hình. Y chỉ vung tay lên, má»™t vệt sáng lạnh chá»›p ngá»i, rồi tiếng thép ngân dài nhÆ° má»™t Ä‘iệu nhạc du dÆ°Æ¡ng bất tận.
Chừng nhÆ° không có tiếng va chạm nào vang lên, nếu có thì tiếng Ä‘á»™ng đó cÅ©ng quá nhá». Thanh kiếm đón đỡ hai làn kiếm quang của VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng tạo thành bốn đạo ngắn hÆ¡n, bốn đạo đó chỉ lóe lên rồi tắt lịm.
Quanh chá»— đứng của ngÆ°á»i áo trắng bốn Ä‘oạn kiếm nằm phÆ¡i lá»™ trÆ°á»›c mắt quần hùng.
Lập tức, hai đạo kiếm quang chá»›p lên. VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng không chỠđôi kiếm trÆ°á»›c rÆ¡i xuống đất, cùng lúc khi ngÆ°á»i áo trắng nhích Ä‘á»™ng cánh tay, bà cÅ©ng phẩy tay, phóng tiếp hai thanh kiếm khác.
Bốn Ä‘oạn kiếm vừa chạm đất, hai đạo kiếm quang khác đã nối tiếp trên Ä‘Æ°á»ng hÆ°á»›ng tá»›i chá»— ngÆ°á»i áo trắng liá»n.
TrÆ°á»ng kiếm nÆ¡i tay đã được vung lên, ngăn chặn hai đạo kiếm quang trÆ°á»›c chÆ°a kịp thu vá» thì hai đạo kiếm quang sau đã tá»›i nÆ¡i, hiển nhiên ngÆ°á»i áo trắng không thể dùng kiếm nghinh đón kịp thá»i, y phải nhích Ä‘á»™ng thân hình sang má»™t bên để né tránh.
Thân hình y còn chÆ°a nhích Ä‘á»™ng, má»™t đạo kiếm quang thứ năm đã vút tá»›i liá»n, chặn ngay trÆ°á»›c mặt y theo hÆ°á»›ng chuyển Ä‘á»™ng.
NgÆ°á»i áo trắng chá»›p mắt bật cÆ°á»i:
- Khá! Khá lắm!
Tiếng cÆ°á»i vừa dứt, y đã rá»i xa khá»i vị trí hÆ¡n hai thÆ°á»›c, từ chá»— đứng, y nhún chân nhảy vút lên cao, uốn ngÆ°á»i vòng xuống đáp phía hậu.
Äạo kiếm quang thứ sáu xẹt tá»›i.
Äạo kiếm quang này chá»›p lên gần nhÆ° đồng thá»i vá»›i cái nhún chân của ngÆ°á»i áo trắng. Khi y vừa đáp xuống thì đạo kiếm quang này đã ở sát bên rồi.
Cái diệu của cách phóng kiếm của VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng là thoạt đầu, kiếm quang vút tá»›i từ từ, nếu cứ Æ°á»›c Ä‘á»™ theo tốc Ä‘á»™ của kiếm quang mà chá» hóa giải thì không kịp, bởi, khi gần tá»›i đích, tức là trÆ°á»›c mặt ngÆ°á»i áo trắng thì Ä‘á»™t nhiên kiếm quang lại tăng tốc Ä‘á»™, bay quá nhanh. Äó là má»™t Ä‘iá»u trái ngược vá»›i lý thÆ°á»ng xÆ°a nay vậy.
TrÆ°á»›c thế tấn công ảo diệu của VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng, ngÆ°á»i áo trắng không có chá»— lùi mà cÅ©ng không còn chá»— tiến, có tạt qua trái phải gì cÅ©ng không kịp.
Quần hùng tin tưởng VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng phải đắc thủ, liá»n reo hò vang dá»™i.
Nhưng hỠmừng chẳng được lâu.
Trong khi há» tưởng đâu ngÆ°á»i áo trắng vô phÆ°Æ¡ng né tránh, hẳn nhiên y phải chết dÆ°á»›i đạo kiếm quang thứ sáu của VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng, thì y lại ung dung nhún chân tung bổng ngÆ°á»i lên không.
VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng biến sắc, lập tức rá»i chiếc kiệu, tung ngÆ°á»i lên không theo. Còn hai thanh kiếm nÆ¡i tay, bà không phóng Ä‘i nữa mà cầm má»—i tay má»™t kiếm, và vừa chuyển đà vá»t tá»›i đối phÆ°Æ¡ng vừa vung tay chém tá»›i liá»n.
Bà hét lên:
- NgÆ°Æ¡i giá»i lắm! Liệu ngÆ°Æ¡i tránh được hai kiếm này chăng?
Kiếm quang chớp lên, một bên hai đạo, bên kia một đạo, ba làn chớp sáng xẹt ra nghinh nhau như giao long quấn lộn vào nhau.
Có tiếng Ä‘á»™ng rất khẽ vang lên, ngÆ°á»i áo trắng lá»™n mình má»™t vòng, chiếc áo rá»™ng của y căng gió, phiêu phiêu phất phất tà tà đỡ y chạm đất.
Bên kia, VÆ°Æ¡ng Äại NÆ°Æ¡ng không đáp xuống, mà bà rÆ¡i theo sức nặng của thân mình. Bà rá»›t bịch trên cát, mình nằm ngá»­a, tay vẫn còn giữ thanh kiếm. Giữa đôi mày của bà, ngÆ°á»i ta nhìn thấy má»™t vết thÆ°Æ¡ng nhá» do mÅ©i kiếm chá»c vào.
Bà đã bất động.
Trá»n Ä‘á»i làm việc ác, cuối cùng lại Ä‘em sinh mạng tạ lại cho võ lâm. Dẫu sao, bà cÅ©ng chết cho võ lâm Trung Nguyên.
Bà sống trong nhục nhã, trong sự khinh miệt của toàn thể anh hùng hào kiệt trên giang hồ. Nhưng bà chết trong vinh quang.
Giả nhÆ° lúc này còn có ngÆ°á»i nào giữ thành kiến xÆ°a mà nhìn thấy bà nằm ngá»­a trên cát, vá»›i vết thÆ°Æ¡ng nÆ¡i chân mày kia, thì cÅ©ng sẽ xóa bá» thành kiến mà chuyển sang thÆ°Æ¡ng xót bà.
Huống hồ phần đông đã sẵn sàng quên những thành tích bất hảo của bà ngay từ lúc bà thách đấu vá»›i ngÆ°á»i áo trắng?
Tất cả Ä‘á»u cúi đầu, không nỡ nhìn xác của bà. Ngàn ngÆ°á»i nhÆ° má»™t, chung má»™t tiếng thở dài.
NgÆ°á»i áo trắng ngÆ°ng ánh mắt nÆ¡i mÅ©i kiếm, vài giá»t máu tÆ°Æ¡i vẫn còn Ä‘á»ng nÆ¡i đó, từ từ thấm từng giá»t xuống ná»n cát ẩm, miệng y lẩm nhẩm:
- Nữ nhân! Ta cÅ©ng không ngá» có má»™t nữ nhân há»c võ tá»›i mức thành tá»±u nhÆ° vậy.
Bỗng Kim Tổ Lâm nhảy như con choi choi, như thể dưới chân y là than hồng. Y gào lên chẳng khác một tên điên:
- Nhìn kìa! Cái gì thế kia?... Cái gì thế?... Hở?...
NgÆ°á»i áo trắng cÅ©ng quay đầu lại. Mặt y thoáng đổi sắc liá»n.
Trên mặt biển thoáng hiện một cánh buồm nơi xa.
Cánh buồm lá»›n dần, rõ ràng dần, phô ra trên sóng năm màu chói lá»i.
- - Quần hùng cÅ©ng trông thấy cánh buồm đó, nhÆ° ngÆ°á»i áo trắng.
Một cánh buồm ngũ sắc!
Bảy năm trước, cánh buồm tượng trưng cho một uy lực vô biên.
Chủ nhân của cánh buồm đó đã buá»™c được ngÆ°á»i áo trắng phải trở vá» Äông Doanh tam đảo há»c nghệ thêm bảy năm.
Bảy năm đã hết. NgÆ°á»i áo trắng đã trở lại.
Tử Y Hầu đã không còn. Nhưng cánh buồm ngũ sắc cũng đã trở lại.
Không cần biết ngÆ°á»i trên thuyá»n là ai, ngÆ°á»i năm xÆ°a hay ngÆ°á»i má»›i, nhÆ°ng chỉ cần cánh buồm ngÅ© sắc xuất hiện, toàn thể võ lâm lại hy vá»ng, má»™t niá»m phấn khởi vô cùng.
Không hẹn mà toàn thể Ä‘á»u hò reo vang dậy, cùng chạy nhÆ° bay tá»›i sát mép nÆ°á»›c để nhìn cho rõ hÆ¡n.
Có ngÆ°á»i quá cao hứng, chạy thẳng ra ngoài biển, tá»›i khi nÆ°á»›c tá»›i cổ tá»›i ngá»±c há» má»›i chịu dừng lại. Há» Ä‘ang ở phía trÆ°á»›c ngÆ°á»i áo trắng.
Y quay mình lại thành ra hỠỞ phía sau, bây giá» há» chạy lên trÆ°á»›c, thành ra há» lại ở phía trÆ°á»›c ngÆ°á»i áo trắng.
Bởi ngÆ°á»i áo trắng vẫn không nhích Ä‘á»™ng, từ khi quay mình theo hÆ°á»›ng chỉ của Kim Tổ Lâm.
Quần hùng ào tới, nhưng cũng không ai dám bén mảng tới gần y quá. Thành ra thay vì chạy ngang qua y, hỠvòng ra xa.
Cả má»™t khoảng chu vi tá»›i mấy trượng vuông dành riêng cho y đứng. Những ngÆ°á»i không đến gần mé nÆ°á»›c thì đành đứng phía sau đồng đạo võ lâm, không ai dám chen chúc lên trên, tránh đặt chân phải vùng chu vi mấy trượng vuông đó.
Y cÅ©ng Ä‘ang nhìn cánh buồm ngÅ© sắc, thần sắc của y vẫn lạnh lùng thản nhiên nhÆ° thÆ°á»ng.
Hiện tại, không ai đoán được y đang mừng hay lo.
Y mừng vì có thể trên chiếc thuyá»n ngÅ© sắc kia có má»™t đối thủ đáng để y so tài vÅ© đạo. Y cÅ©ng có thể lo vì nếu gặp phải kình địch, y có thể không thủ thắng nổi.
Dốc tâm vì võ há»c, thì thắng hay bại cÅ©ng không thành vấn Ä‘á», nhÆ°ng dù sao thắng vẫn hÆ¡n bại.
Quần hùng vẫn không ngá»›t hò reo. Tiếng reo hò từng đợt, từng đợt, nhÆ° những cÆ¡n sóng ngoài khÆ¡i cuốn vào bá». Tiếng sóng tiếng ngÆ°á»i hợp thành má»™t, chấn Ä‘á»™ng má»™t vùng Äông Hải.
Chiếc thuyá»n đó hiển nhiên là của Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên CÆ¡.
Cả hai ngÆ°á»i ở trên thuyá»n chắc chắn là có nghe tiếng reo hò vang dá»™i từ nÆ¡i bá» biển vá»ng ra.
Qua khung cá»­a sổ thuyá»n, há» nhìn vào bá» thấy má»™t biển ngÆ°á»i lao nhao lố nhố. Trông nhÆ° má»™t đống tôm cá nhảy xoi xoi trong lÆ°á»›i. Tá»›i gần hÆ¡n thì trông nhÆ° má»™t đàn dê Ä‘ang chuyển mình nhấp nhô.
Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên CÆ¡ thầm nghÄ©, có lẽ những ngÆ°á»i đó đã quên mất rằng Tá»­ Y Hầu đã quy tiên, há» Ä‘ang hy vá»ng Tá»­ Y Hầu có mặt trên chiếc thuyá»n buồm ngÅ© sắc nhÆ° bảy năm trÆ°á»›c.
Cánh buồm ngũ sắc tượng trưng cho một uy lực tối thượng, chủ nhân của nó là bậc khả kính bậc nhất của võ lâm.
TrÆ°á»›c nhiệt tâm của đồng đạo, Hồ Bất Sầu không ngăn nổi giá»t lệ hoài bi.
Trong khi Hồ Bất Sầu chú ý trá»n vẹn tá»›i đám hào kiệt võ lâm hiện diện trên bá», thì Thủy Thiên CÆ¡ lại chỉ chú ý tá»›i mình Hồ Bất Sầu mà thôi. Nàng nhìn y thá»­ Æ°á»›m há»i má»™t câu:
- Giả nhÆ° há» chẳng thấy Tá»­ Y Hầu, há» có tuyệt vá»ng chăng?
Há»i thế là nàng muốn há»i xem Hồ Bất Sầu liệu có đủ sức thay thế Tá»­ Y Hầu hay không, chứ làm gì mà nàng không hiểu đám ngÆ°á»i kia tuyệt vá»ng thế nào. Có lẽ Hồ Bất Sầu cÅ©ng hiểu thâm ý của nàng, hắn đáp:
- Không! Há» sẽ không tuyệt vá»ng đâu!
Hắn vụt quay đầu lại đối diện vá»›i nàng, ánh mắt ngá»i lên sá»± quyết tâm. Hắn gằn từng tiếng má»™t:
- Huynh nhất định không thể để cho há» tuyệt vá»ng!
TrÆ°á»›c vẻ cÆ°Æ¡ng quyết của Hồ Bất Sầu, đáng lẽ Thủy Thiên CÆ¡ phải phấn khởi tinh thần, phải gây niá»m khích lệ cho hắn, thì nàng lại cúi đầu, mặt hoa lá»™ vẻ u sầu há»i khẽ:
- Hồ ca ca, huynh nhất định phải xuất thủ chăng?
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Huynh chẳng còn cách nào khác. Trong trÆ°á»ng hợp này chẳng thể làm má»™t cuá»™c tuyển chá»n đâu!
Thủy Thiên Cơ lại cúi đầu thấp hơn nữa. Nàng trầm lặng, xuất thần.
Trên bỠbiển, tiếng hô vẫn chưa dứt.
Con thuyá»n vẫn giÆ°Æ¡ng cánh buồm huyá»n thoại càng lúc càng tiến gần hÆ¡n tá»›i bá» biển. Tiếng hô càng lúc càng rõ hÆ¡n, chói tai.
Má»™t niá»m khát vá»ng dồn chứa từ bao lâu giá» má»›i có dịp phát tiết.
Tiếng hô vẫn vang dá»™i. Con thuyá»n cứ tiến. Thủy Thiên CÆ¡ cứ tiếp tục cúi đầu. Má»™t lúc lâu, nàng từ từ cất tiếng:
- Phải! Hồ ca ca đâu có thể tuyển chá»n! Cho dù là có cÅ©ng không thể khác hÆ¡n! Thôi!.... Hồ ca ca cứ tùy ý thi hành...
Hồ Bất Sầu nắm lấy tay nàng thật chặt. Y nắm chặt tay nàng, đôi mắt y thoáng Æ°á»›t, rá»›t ra má»™t giá»t lệ. Thêm má»™t giá»t nữa, lại thêm giá»t nữa...
Những giá»t nÆ°á»›c mắt từ má»™t kẻ vÅ© phu cằn cá»—i...
Những giá»t lệ rá»›t trên bàn tay ngá»c của Thủy Thiên CÆ¡ nóng bá»ng.
Những giá»t lệ từ giã của kẻ anh hùng trÆ°á»›c khi bÆ°á»›c vào con Ä‘Æ°á»ng vÄ©nh du. Những giá»t lệ sẽ mãi mãi lÆ°u lại cho kẻ Ä‘á»™c hành trên vạn nẻo Ä‘Æ°á»ng trần vá»›i vành khăn tang trắng quanh trái tim rá»›m máu.
Tay nắm tay, Hồ Bất Sầu cắn răng lấy hết can đảm nói lên lá»i cuối cùng:
- Thủy muá»™i ở lại. Dù thế nào cÅ©ng phải bảo trá»ng lấy mình nhé!
Nếu hôm nay huynh ra đi mãi mãi không còn trở lại bên muội nữa.
Bá»—ng Thủy Thiên CÆ¡ ngẩng đầu, run run giá»ng há»i:
- Hồ ca cạ.. ca ca nói gì?...
Hồ Bất Sầu nghiêm nghị:
- Huynh đã suy nghÄ© kỹ lắm rồi. Huynh nhá»› những chiêu thức trao đổi giữa Tá»­ Y Hầu và ngÆ°á»i áo trắng trong cuá»™c so kiếm lần trÆ°á»›c.
Huynh đã đắn Ä‘o cân nhắc, dù trong bảy năm qua nghiên cứu võ há»c không ngừng vẫn không thể là địch thủ của ngÆ°á»i áo trắng. Äừng nói là trong bảy năm, võ công của y đã tinh tiến nhÆ°á»ng nào, y không tiến bá»™ chút nào thì huynh cÅ©ng không có hy vá»ng thủ thắng...
Äến lúc này, Thủy Thiên CÆ¡ má»›i khóc.
TrÆ°á»›c đó, nàng vẫn hy vá»ng, rằng Hồ Bất Sầu không có hy vá»ng thắng được ngÆ°á»i áo trắng chỉ là Æ°á»›c Ä‘oán của nàng mà thôi.
Nàng hy vá»ng rằng trong bảy năm Hồ Bất Sầu dày công nghiên cứu đã có tiến bá»™ đủ để trở thành đối thủ của ngÆ°á»i áo trắng.
Thâm tâm, nàng vẫn mong Hồ Bất Sầu có thể thay đổi tình thế.
GiỠđây, chính y lại tá»± thú bại trÆ°á»›c khi xuất thủ, niá»m hy vá»ng của nàng tan biến.
Hồ Bất Sầu phải chết dÆ°á»›i kiếm của ngÆ°á»i áo trắng sắp trở thành sá»± thật không thể thay đổi được mất rồi. NhÆ° thế, nàng sẽ mất Hồ Bất Sầu mãi mãi, vÄ©nh viá»…n không thể gặp y nữa, vÄ©nh viá»…n bàn tay nàng không bao giỠđược y nắm chặt nhÆ° bây giá» nữa...
Nàng bật khóc!....
Nàng thổn thức không thành tiếng:
- Äã tá»± lượng sức mình, sức ngÆ°á»i, đã biết Ä‘á»™ng thủ là bại, sao Hồ ca ca lại quyết tâm chạm mặt vá»›i y làm gì chứ?
Mắt vẫn còn Ä‘á» hoe, Hồ Bất Sầu Ä‘iểm nụ cÆ°á»i khổ thốt:
- Thắng được y là không có hy vá»ng, nhÆ°ng huynh có thể dồn y vào tá»­ địa, để cả hai đồng quy Æ° tận. Huynh nghÄ© mình có chiêu thức đủ uy lá»±c bức y vào tình thế đó. Huynh chết, y cÅ©ng phải chết. Huynh chết quần hùng tri ân, y chết thì mối há»a cho võ lâm cÅ©ng được diệt trừ. Nói cho cùng, giả nhÆ° y không chết cÅ©ng phải thá» thÆ°Æ¡ng, khi đó quần hùng có thể làm nốt công việc cuối cùng, y thá» thÆ°Æ¡ng rồi thì không còn đáng sợ nữa.
Hắn vá»— ngá»±c bình bình, cao giá»ng:
- Huynh ở trong cái thế phải chết, tất không thể tham sinh. Chết như thế mới đáng giá. Chết mà đáng thì sợ gì mà không chết!
Thủy Thiên CÆ¡ run ngÆ°á»i, nàng xô y ra, gằn từng tiếng:
- Phải! Äi Ä‘i! Hồ ca ca cứ Ä‘i Ä‘i! Tìm má»™t cái chết vinh quang! Cần gì quan tâm tá»›i muá»™i nữa...
Hồ Bất Sầu quay mình bÆ°á»›c gấp ra khoang thuyá»n. Y bÆ°á»›c vá»™i vã, để can đảm không vì những giá»t lệ của Thủy Thiên CÆ¡ mà giảm dần.
Bởi Thủy Thiên CÆ¡ Ä‘ang quỳ gối trên sàn thuyá»n, òa khóc lá»›n.
Quần hùng không thất vá»ng.
Há» thấy ngÆ°á»i xuất hiện không phải là Tá»­ Y Hầu, nhÆ°ng ngÆ°á»i đó cÅ©ng oai dÅ©ng khí phách, phong Ä‘á»™ hiêng ngang bất khuất không kém Tá»­ Y Hầu.
NgÆ°á»i đó đứng ở mÅ©i thuyá»n, tiếng hoan hô ngÆ°ng bặt.
Thần sắc của ngÆ°á»i áo trắng biến đổi thấy rõ. NhÆ°ng không phải vì y khiếp hãi, đó là vì y phẫn khích, ánh mắt y ngá»i lên ánh lá»­a khoái hoạt.
Con thuyá»n từ từ chạm bá» cát...
NgÆ°á»i áo trắng nhìn Hồ Bất Sầu má»™t lúc lâu, Ä‘oạn thong thả buông từng tiếng:
- Äược lắm! Tá»­ Y Hầu rồi cÅ©ng có má»™t truyá»n nhân! Phần tạ.. cuối cùng cÅ©ng có má»™t địch thủ! Ãt nhất cÅ©ng phải nhÆ° thế chứ! Nếu không chẳng hóa ra giang hồ toàn là xác chết thây ma hay sao.
Hồ Bất Sầu không đáp.
Hắn không muốn nói, bởi hắn cÅ©ng chẳng có gì muốn nói vá»›i ngÆ°á»i áo trắng cả.
Nói làm gì? Nói bất quá để trì hoãn cuộc chiến lại đôi chút mà thôi, mà trì hoãn để làm gì?
Nói để làm gì, nếu chẳng thể xoay chuyển tình thế? Vả lại, nào ai muốn nói đâu. Dù không ai hiếu chiến cũng bắt buộc phải giao thủ, giao thủ vì võ đạo chứ chẳng phải tư thù, vô luận thế nào cuộc chiến vẫn phải khai diễn.
Má»i lá»i nói trong trÆ°á»ng hợp này Ä‘á»u thừa thãi cả.
Hồ Bất Sầu chỉ buông gá»n má»™t tiếng:
- Má»i!
NhÆ°ng ngÆ°á»i áo trắng vẫn đứng lặng tại chá»—.
Y trầm tÄ©nh chẳng phải y khinh thÆ°á»ng Hồ Bất Sầu, mà chính là để lắng dịu niá»m phấn khích trong tâm tÆ° từ nãy giá».
Khi ánh lửa trong mắt y đã dịu lại, y mới từ từ đưa thanh kiếm ra trước thốt:
- Má»i!
Hai tiếng “má»i†gá»n gàng thốt ra khai diá»…n má»™t tấn thảm kịch trong võ lâm, những ngón nghá» sắp được diá»…n viên khai triển cho đồng đạo võ lâm thưởng thức.
Má»i ngÆ°á»i Ä‘á»u hồi há»™p, chẳng ai dám thở mạnh.
Ãnh dÆ°Æ¡ng quang chừng nhÆ° cÅ©ng má» Ä‘i, hoặc giả vì ngÆ°á»i ta không còn thấy gì khác hÆ¡n hai đối thủ Ä‘ang đứng, nên cảnh vật cÅ©ng bị xóa nhòa, mà dÆ°Æ¡ng quang cÅ©ng nhạt.
Hay là hai ánh kiếm chá»›p lên, kiếm quang sáng rợn ngÆ°á»i mà lu mỠánh dÆ°Æ¡ng.
Trên chiếc thuyá»n ngÅ© sắc, Thủy Thiên CÆ¡ đã nắm sẵn trong tay má»™t thanh chủy thủ, mÅ©i chủy thủ nhắm ngay ngá»±c nàng.
Ãnh mắt Æ°á»›t lệ của nàng hÆ°á»›ng lên bá» biển.
Chỉ cần Hồ Bất Sầu ngã gục, tim nàng cũng ngừng đập.
Nàng nhất định cùng ra đi một lượt với Hồ Bất Sầu. Chậm một giây nàng cũng không chịu. Nàng sợ chỉ khoảnh khắc chậm trễ, Hồ Bất Sầu sẽ bỠnàng mà đi, nàng không theo kịp hắn trong chuyễn vĩnh du.
Sống nàng không thể sống cùng hắn, nàng sợ khi chết nàng cũng phải cô đơn một bóng.
TrÆ°á»ng kiếm đã bắt đầu rung Ä‘á»™ng dÆ°á»›i ánh dÆ°Æ¡ng.
NgÆ°á»i cầm kiếm bắt đầu nhấc bÆ°á»›c, cát lạo xạo dÆ°á»›i bÆ°á»›c chân kiếm khách.
Cát vốn sắc vàng, nhÆ°ng hiện tại đã trở thành Ä‘en má»™t màu máu khô, máu đã chảy quá nhiá»u trong những ngày quạ..
Bỗng có tiếng kêu thật lớn, tiếng kêu xuất phát một cách cuồng loạn:
- NgÆ°á»i áo trắng là của tại hạ!.... Không má»™t vị nào được Ä‘á»™ng thủ vá»›i y!.... Không má»™t vị nào!
Tiếng kêu dÆ°á»ng nhÆ° còn xa lắm, nhÆ°ng ngÆ°á»i nói câu đó giở thuật khinh công chạy nhanh nhÆ° gió. Tiếng kêu vừa dứt đã thấy ngÆ°á»i đó tá»›i nÆ¡i rồi.
Äám hào kiệt đừng vòng ngoài hÆ°á»›ng đó quay mình lại, thấy ngÆ°á»i đó thì Ä‘á»u thét vang:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c! PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã đến rồi!
Hai thanh trÆ°á»ng kiếm Ä‘ang rung Ä‘á»™ng chá» xuất thủ Ä‘á»u ngÆ°ng lại. Hai ngÆ°á»i cầm kiếm cÅ©ng dừng chân.
Má»™t bóng ngÆ°á»i lao vút tá»›i, bay ngang trên đầu quần hùng đáp xuống trÆ°á»›c trÆ°á»ng chiến.
Tiếng thét vừa rồi tuy cao, song chỉ có má»™t vài ngÆ°á»i phát ra. Lần này thì toàn thể quần hùng hiện diện Ä‘á»u đồng thét lên:
- PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c!....PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c!
Ngôn ngữ của hỠchừng như chỉ còn có ba tiếng đó mà thôi, hỠchẳng nói thêm tiếng nào ngoài ba tiếng đó.
Trên thuyá»n, Thủy Thiên CÆ¡ lá»ng tay nắm thanh chủy thủ, thanh chủy thủ rá»›t xuống sàn thuyá»n.
Hồ Bất Sầu vứt thanh kiếm, reo lên:
- Bá»­u Ngá»c, cuối cùng ngÆ°Æ¡i vẫn tá»›i kịp lúc.
Từ trÆ°á»›c, ngÆ°á»i áo trắng đứng bất Ä‘á»™ng, chừng nghe Hồ Bất Sầu gá»i, y má»›i chịu quay mình lại, bởi y biết là PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã tá»›i nÆ¡i rồi.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c vận má»™t chiếc áo trắng sáng chói. Màu trắng của áo rá»±c lên dÆ°á»›i ánh dÆ°Æ¡ng, làm lóa mắt ngÆ°á»i nhìn.
NgÆ°á»i áo trắng cÅ©ng khó nhận ra dung mạo chàng ngay.
Không phải y kém nhãn quang, mà là bởi ánh mắt của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c chiếu thẳng vào y khiến y chấn Ä‘á»™ng.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c ung dung cúi xuống nhặt thanh trÆ°á»ng kiếm của Hồ Bất Sầu, nắm tay ngÆ°á»i đại thúc.
Chàng nhìn Hồ Bất Sầu hồi lâu, Hồ Bất Sầu cũng nhìn chàng, cả hai gật đầu, không ai nói một tiếng nào.
Há» không nói gì cả, bởi nÆ¡i cổ há»ng đã bị niá»m cảm xúc tuôn trào dâng ngập, khiến há» tưởng nhÆ° nghẹt thở.
Äá»™t nhiên, PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c lui bÆ°á»›c.
Chàng lùi bÆ°á»›c, còn ngÆ°á»i áo trắng thì bÆ°á»›c tá»›i.
NgÆ°á»i trong cuá»™c không ai run tay, mà ngÆ°á»i ngoài cuá»™c thì không ai không rùng mình.
Lui được bốn bÆ°á»›c, Ä‘á»™t nhiên PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c ngã xuống. Chàng ngã xuống, trong khi ngÆ°á»i áo trắng lại bÆ°á»›c tá»›i, thành ra chàng ngã sát nÆ¡i chân y.
Nếu lúc đó, y Ä‘Æ°a kiếm xuống là PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đứt đầu ngay.
Chẳng hiểu sao trÆ°á»ng kiếm của ngÆ°á»i áo trắng lại bất Ä‘á»™ng trong giây phút ngàn năm có má»™t đó.
Nói là bất Ä‘á»™ng cÅ©ng không hẳn, mÅ©i kiếm của y không làm sao chạm tá»›i được khoảng giữa đôi mày của PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c.
Nguy! Một cảnh tượng hết sức rùng rợn.
Nhưng mũi kiếm chưa hạ xuống...
Má»™t đạo kiếm quang Ä‘á»™t nhiên từ nÆ¡i đầu bàn chân của ngÆ°á»i áo trắng xẹt lên, rồi máu túa ra theo đạo kiếm quang.
Trong khi đó, ngÆ°á»i áo trắng lảo đảo thân mình, nhÆ°ng y vẫn gượng ngẩng mặt nhìn lên không, bật cÆ°á»i cuồng dại:
- ÄÆ°á»ng kiếm tuyệt diệu!....ÄÆ°á»ng kiếm vô địch trong thiên hạ!
Y cÆ°á»i má»™t lúc lâu, sau đó thân mình má»›i từ từ ngã xuống.
Gió nhÆ° ngừng, sóng nhÆ° lặng, má»i ngÆ°á»i ai nấy Ä‘á»u nín thở.
Hãi hùng quá, bất ngá» quá, cảnh tượng vừa rồi làm má»i ngÆ°á»i sững sá» tá»›i quên cả hò reo hoan hô.
Nhanh như thế sao? Dễ dàng như thế sao?
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c đã đứng lên, nhìn chiếc xác trÆ°á»›c mặt, cái xác của con ngÆ°á»i suốt Ä‘á»i toàn lá»±c cho võ há»c, tá»›i ná»—i trở thành má»™t ác ma.
Y đã giết quá nhiá»u ngÆ°á»i, thiên hạ giang hồ không ai không nguyá»n rủa khinh bỉ y. Vá»›i cái tài phi thÆ°á»ng đó, y thừa sức tạo thanh lập danh, nhÆ°ng y không làm thế. Y tìm cách chứng tá» võ công tuyệt thế bất chấp danh dá»±, thì có khác nào y hi sinh danh dá»±? Và lần này, y hy sinh lần cuối cùng, y đã không giữ được tính mạng.
Lúc sống, không ai không muốn y chết, y chết rồi, không ai không vui mừng. Nhưng không ai tàn nhẫn mà mắng chửi ngay sau khi y vừa ngã gục.
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c trầm trầm nét mặt, không há» tá» vẻ đắc ý, cái đắc ý của kẻ thắng trận sau má»—i trận đấu, nhất là trÆ°á»›c má»™t đối thủ nhÆ° ngÆ°á»i áo trắng.
Chàng đắc ý sao được, khi ngÆ°á»i nằm kia chết vì lý tưởng lồng trong phạm vi võ đạo.
Có Ä‘iá»u con Ä‘Æ°á»ng Ä‘i tìm lý tưởng và cách thức thá»±c hành lý tưởng có khác thÆ°á»ng mà thôi.
Phàm đã là con nhà võ, ai không nghiên cứu võ đạo ấn chứng sự thành tựu?
Chỉ vì y làm cuộc ấn chứng võ công qua xác chết của võ lâm đồng đạo, do đó y không được hoan nghênh mà thôi.
DÆ°á»ng nhÆ° y chÆ°a chết. Ngá»±c y còn hoi hóp, mắt y còn chá»›p chá»›p.
Y nhìn PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c, Ä‘iểm má»™t nụ cÆ°á»i nói thá»u thào:
- Äa tạ ngÆ°Æ¡i!
PhÆ°Æ¡ng Bá»­u Ngá»c thở dài, cúi đầu há»i:
- Tại sao ngÆ°á»i Ä‘a tạ tại hạ? Tại hạ đã giết ngÆ°á»i chết kia mà?
NgÆ°á»i áo trắng nhìn lên trá»i, má»™t áng mây trắng trôi ngang qua tầm mắt của y.
- NgÆ°Æ¡i không hiểu đâu! VÄ©nh viá»…n ngÆ°Æ¡i không hiểu được tại sao ta lại Ä‘a tạ ngÆ°Æ¡i. NgÆ°á»i nhÆ° ta, ngÆ°á»i nhÆ° ngÆ°Æ¡i sống trên thế gian này, sống càng lâu càng thêm tịch mịch mà thôi!
Tri kỷ chỉ có thể gặp chứ không thể tìm!
Tri ká»· hiếm thay trên Ä‘á»i!
Tri kỷ của kiếm khách lại càng hiếm!
Tri ká»· của kiếm khách chân chính là địch thủ! Kiếm khách không địch thủ cuá»™c Ä‘á»i tịch mịch làm sao!











Hết
Tài sản của danangcity

  #60  
Old 28-05-2008, 10:08 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
http://truyen.tretoday.net

» Chương 1 » Chương 2
» Chương 3 » Chương 4
» Chương 5 » Chương 6
» Chương 7 » Chương 8
» Chương 9 » Chương 10
» Chương 11 » Chương 12
» Chương 13 » Chương 14
» Chương 15 » Chương 16
» Chương 17 » Chương 18
» Chương 19 » Chương 20
» Chương 21 » Chương 22
» Chương 23 » Chương 24
» Chương 25 » Chương 26
» Chương 27 » Chương 28
» Chương 29 » Chương 30
» Chương 31 » Chương 32
» Chương 33 » Chương 34
» Chương 35 » Chương 36
» Chương 37 » Chương 38
» Chương 39 » Chương 40
» Chương 41 » Chương 42
» Chương 43 » Chương 44
» Chương 45 » Chương 46
» Chương 47 » Chương 48
» Chương 49 » Chương 50
» Chương 51 » Chương 52
» Chương 53 » Chương 54
» Chương 55 » Chương 56
» Chương 57 » Chương 58
» Chương 59 » Chương 60


[ Äăng xong ]
Tài sản của danangcity

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
àëèñà, àíãåë, äîñòàâêà, âîðîíåæ, ân cừu kiếm lục, êàëåíäàðü, êàìàñóòðà, êîíòîðà, èíòåðíåòå, ïåñåí, ìåðëåí, íèêîëü, ñïîðò, ñòóäåíòîâ, òàìîæíÿ
Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu của ngÆ°á»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™