Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #11  
Old 08-04-2008, 07:24 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 11

Vụ án sáu năm trước



Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà, giữa đại thính có hai người đang đánh nhau kịch liệt, chưởng phong ào ào thổi ra tứ phía, cát bụi tung bay như trận cuồng phong bão táp.
Một người hình thù cao lớn, tính uy lẫm liệt, mặt đỏ áo xám. Còn người kia chính là thiếu niên đẹp đẽ dẫn đường cho Văn Đồng đến đây.
Cụ già áo xám giận dữ, đôi mắt lộ hung quang, chưởng thế đánh ra như tận dụng cả sức lực bình sanh muốn cùng đối phương thí mạng ngặt một nỗi cửa ngõ bốn bên, thảy đều đóng kín khiến cho thiếu niên phải lúng túng tránh né mệt nhọc.
Bấy giờ Văn Đồng đã nhìn rõ cụ già ấy không ai xa lạ, chính là người đã theo chàng từ “Thiết Cốc môn” đến núi Vu Sơn “Thiên Thủ Thần Long” Khương Trạch chàng vội quát to :
- Ngưng tay! Đều là người nhà cả.
Người chàng theo lời quát hạ mình xuống đất đứng giữa Khương Trạch cùng thiếu niên.
Khương Trạch vừa thấy Văn Đồng trong lòng không khỏi vui mừng, vội vã thu tay lại đứng sang bên.
Nhưng thiếu niên kia thấy Văn Đồng đã đến, không những không ngưng tay, còn thừa lúc đối phương không đánh, vừa ra tay vừa quát lớn :
- Huynh đài đến rất đúng lúc, mau giúp đệ giết lão thất phu ấy đi!
Văn Đồng hừ lên một tiếng, lập tức chận ngay thế tiến của thiếu niên, trầm giọng nói :
- Các hạ có nghe lời nói của tôi vừa rồi chăng?
Thiếu niên vội dừng tay lại, trố mắt nhìn Văn Đồng, giọng lạnh lùng :
- Chẳng lẽ huynh đài đã quên lời ước hẹn giữa chúng ta sao?
Văn Đồng chỉ hừ một tiếng, rồi quay sang Khương Trạch hỏi :
- Sao lão tiền bối cũng đến đây.
Khương Trạch nghiêng mình cung kính :
- Khải bẩm Chưởng môn nhân...
Thiếu niên bỗng kinh ngạc lên tiếng hỏi :
- Huynh đài là Chưởng môn nhân của môn phái nào vậy?
Văn Đồng khiêm tốn :
- Không dám, tại hạ vốn Chưởng môn nhân của “Thiết Cốc môn”.
Thiết Cốc môn! Thiếu niên kêu lên một tiếng thất thanh! bỗng dậm chân một cái, tung mình ra đi, phút chốc mất dạng trong đêm tối.
Văn Đồng cứ đứng nhìn theo ra chiều ngơ ngẩn, Khương Trạch thấy vậy lên liền tiếng :
- Hạng người lòng dạ độc ác như thế, Chưởng môn nhân tránh lui tới thì hơn.
Văn Đồng ngạc nhiên quay đầu lại hỏi :
- Tiền bối biết y?
Khương Trạch gật đầu đáp :
- Thân thế của y rất phức tạp hiện giờ chúng ta nên lo việc chính đã rồi sau này lão sẽ nói rõ.
Văn Đồng như sực nhớ :
- Đúng rồi, tiền bối đã tìm ra nơi ở của Triệu Quỷ chưa?
Khương Trạch tỏ ra buồn bã :
- Đã thấy, nhưng tiếc rằng bị kẻ gian ám hại.
- Sao? Triệu Quỷ đã chết rồi?
Khương Trạch lắc đầu, liền quay mình dắt Văn Đồng đi vào hậu chái, vừa đi ông ta vừa nói :
- Từ khi ở Vu Sơn mất liên lạc với Chưởng môn nhân lão phu đã tìm khắp nơi trong vùng núi ấy, cũng chẳng thấy dấu tích gì cả. Sau mới nghe nhân vật võ lâm ùn ùn tuôn ra đi tìm “Chu Tước Hoàn” lão phu khổ nhọc lắm mới tìm được đến nơi đây. Chủ Nhân của trang viên này là “Yến Sơn đại hiệp” Triệu Quỷ lão phu cũng chỉ mới biết được đấy thôi...
Nói đến đây, hai người đã xuyên qua mấy dãy hành lang quay vào một gian nhà nhỏ, Văn Đồng hỏi Khương Trạch :
- Sao lão tiền bối biết được Triệu Quỷ bị ám toán? Và do thiếu niên ấy hạ độc thủ?
Khương Trạch nghiến răng tức giận :
- Lúc lão hủ vừa đến nơi, thì thấy tặc nhân ấy bức hiếp Triệu Quỷ đại hiệp phải chỉ nơi giấu “Chu Tước Hoàn” tội nghiệp cho Triệu Quỷ đại hiệp lúc ấy...
Văn Đồng bỗng chận đứng ngay lời nói của Khương Trạch với giọng lạnh lùng :
- Hạng người ấy cũng nên báo ứng, tội nghiệp mà làm gì, hơn nữa trước mặt tại hạ xin tiền bối chớ nên dùng hai chữ Đại Hiệp gán cho ông ta.
Khương Trạch gục đầu vâng dạ, đoạn dắt Văn Đồng vào một gian phòng u tịch trần thiết đơn sơ, chính giữa kê một chiếc giừ?ng, kế bên là mấy cái gác đựng sách, trên bàn một ngọn đèn dầu leo lét, đủ soi rõ một bóng cụ già râu dài, đang ngồi dựa trên chiếc ghế ra chiều mệt nhọc.
Sáu năm trước đây Văn Đồng đã từng lén nhìn trận đấu giữa cha chàng cùng sáu người xâm phạm vào “Cửu Hoa sơn trang” nên gương mặt của họ chàng đều in sâu vào tâm khảm.
Cụ già trước mặt, tuy thần sắc đã tiều tụy, da mặt tái xanh cặp mắt mất thần, song Văn Đồng vừa trông thấy, máu giận liền nổi lên, quát to một tiếng tung mình nhảy đến chụp lấy bả vai ông ta.
Cụ già từ từ trở mình, giọng nói yếu ớt :
- Người tuổi trẻ ngươi muốn làm gì, “Chu Tước Hoàn” nào có ở trong tay lão phu!
Giọng nói đứt khoảng, thỉnh thoảng lại thở hơi chứng tỏ ông ta có lẽ sắp chết.
Khương Trạch đứng bên thở dài thương hại.
Văn Đồng lặng lẽ đôi mắt sáng ngời, nhìn qua toàn thân cụ già một lượt bỗng dừng tay điểm vào eo hông của ông ta một cái.
Đôi mày Khương Trạch nhíu lại, hình như cảm thấy cử động của chàng có vẻ lạ lùng.
Cụ già bị Văn Đồng điểm vào hông, bỗng cảm thấy trong mình nóng hổi, trên trán toát mồ hôi, tinh thần có vẻ phấn chấn đôi chút.
Văn Đồng bắt đầu trầm giọng nói :
- Triệu Quỷ! uy phong sáu năm trước, giờ có còn nhớ chăng? Mau trả lời những câu nghi vấn của thiếu gia thì thiếu gia sẽ cho ngươi chết được toàn thây.
Cụ già ấy vốn là Yến Sơn đại hiệp Triệu Quỷ nghe nói đưa mắt ngạc nhiên nhìn Văn Đồng :
- Người tuổi trẻ, ngươi là ai? Tại sao lão phu phải trả lời những câu nghi vấn của ngươi ?
Đôi mắt Văn Đồng trợn trừng lớn tiếng quát :
- Ta là con của Triệu Chấn Cương, Chưởng môn nhân Thiết Cốc môn. Thất phu, nợ máu sáu năm trước, hôm nay ngươi phải trả.
Yến Sơn đại hiệp Triệu Quỷ nhìn vào mặt Văn Đồng một hồi, bỗng lắc đầu nói :
- Không giống! Không giống!
Văn Đồng ngạc nhiên, hỏi lớn :
- Không giống? cái gì không giống?
Triệu Quỷ chậm rãi nói :
- Tướng mạo của tôn giá, không giống là con của Triệu Chấn Cương.
Văn Đồng thất sắc, quát lớn :
- Thất phu chớ có nói bậy, nếu không tưởng mình ngươi đang bị trọng thương, bổn thiếu gia đã cho ngươi nếm mùi đau khổ rồi, nói mau. Ngươi có muốn trả lời những câu hỏi của ta chăng?
Triệu Quỷ gượng cười nói :
- Triệu Quỷ mỗ sanh thời hành sự, tự vấn lương tâm không có điều gì quá đáng, tôn giá cứ việc hỏi. Nhưng nếu quá sức hiểu biết của lão phu, thì có giết lão phu cũng không thể trả lời.
Văn Đồng gật đầu :
- Tốt, ta tin nơi ngươi!
Đoạn chàng nghiêm nghị cất tiếng hỏi :
- Nghe đây! điều thứ nhất, sáu năm trước đây ngươi có tham gia vào việc hủy hoại Thiết Cốc môn, việc ấy ngươi phủ nhận chứ?
Triệu Quỷ lắc đầu cười thiểu não :
- Lời nói của tôn giá có hơi quá đáng. Năm đó lão phu cũng chỉ vì một người bạn bị thảm hại mà đến vấn tội Triệu Chấn Cương thôi, chứ không biết gì việc đốt trang viên cả.
Văn Đồng cười nhạt :
- Nói vậy, ai vào đấy để phóng hỏa?
- Không biết!
- Hừ! trang viên bị đốt cháy rụi. Tráng đinh trong ấy chết vô số, ai gây ra?
- Không biết!
- Hừ! cha mẹ của ta còn sống? Hay đã chết?
- Lão cũng không biết.
Văn Đồng tức đến nhảy lộn lên, quát :
- Cái gì ngươi cũng không biết, vậy ngươi làm sao biết được bạn ngươi đã do cha ta sát hại?
Triệu Quỷ bình tĩnh :
- Hẳn nhiên là đã có chứng cớ...
- Chứng cớ gì?
Triệu Quỷ thở ra một tiếng nói :
- Năm ấy lão phu được tin cả nhà bạn lão bị hại, sau nhiều phen điều tra cũng không thấy manh mối gì cả, đang định bó tay chịu thua, bỗng nhiên tiếp được một phong thơ mật, trong thơ ấy đã kể rõ đầu đuôi của vụ án và chỉ rõ hung thủ là Triệu Chấn Cương, thoạt đầu, lão phu chưa tin, kế tiếp được thơ mời của “Huyền Hạc đạo trưởng” trên Nga Mi sơn. Sau khi đến núi Nga Mi mới hiểu ra còn có kẻ được mời nữa là hòa thượng Thiếu Lâm tự cùng Điểm Thương phái Tôn Cao mọi người...
Văn Đồng hừ một tiếng :
- Vì thế mà các ngươi đã quyết định làm việc vô sĩ ấy phải không?
Triệu Quỷ không thèm đếm xỉa gì đến câu hỏi của Văn Đồng tiếp tục :
- Thì ra bọn họ cũng có tiếp được một phong mật thơ, sau bao phen tranh luận mới nhìn nhận là thơ ấy nói thật, nên quyết định cùng nhau đi hỏi tội Triệu Chấn Cương...
- Hỏi tội? Hừ! nói mà dễ nghe, lúc ấy cha ta đã một hai phủ nhận, các ngươi cũng chẳng tin, nhất định bắt buộc phải dùng võ?
- Ôi! việc đó lão phu cũng nhìn nhận là không nên làm thế, nhưng, thái độ của Chấn Cương lúc ấy thật ra cũng khó dùng phương pháp nào khác nữa.
- Nói bậy! Văn Đồng quát lớn chận ngang lời nói của đối phương :
- Ngươi còn dám đối với cha ta có những lời bất kính thì đừng trách thủ đoạn ta ác độc.
Đoạn chàng lại hỏi tiếp :
- Thôi được, cứ cho là ngươi không biết kẻ phóng lửa là ai đi nhưng tham gia tàn sát gia nhân ta thì đừng hòng chạy tội...
Ầm! Bùng!
Triệu Quỷ miệng phu máu tươi, bay ra năm sáu thước, Văn Đồng tiến tới định kết liễu sinh mạng lão thì một bóng trắng nhẹ nhàng đáp xuống trường đấu, mọi người đều kêu lên kinh ngạc. Khương Trạch bước tới vung chưởng công thẳng tới khí thế vô cùng dũng mãnh...
... Bóng trắng khẽ hừ một tiếng, nhẹ nhàng lách sang bên tránh đường chỉ phong của Khương Trạch, rồi trở tay phất vào “Đại Linh” huyệt của đối phương.
Người này tránh công phản kích, động tác như “Hành vân lưu thủy”, nhanh nhẹn lạ thường.
Khương Trạch cũng phải e dè, tay trái trầm ngay xuống, tay mặt đang định đánh ra...
Bỗng nghe Văn Đồng quát lớn :
- Không được đánh... chẳng phải người ngoài.
Lời vừa dứt thì người chàng cũng đã lướt đến giữa chận ngang hai người.
Khương Trạch nghe nói dừng tay, lùi sau hai bước. Bóng trắng vừa thấy Văn Đồng cũng có mặt nơi đây, khẽ buột ra một tiếng “Ý” tỏ vẻ ngạc nhiên vội vã dừng tay đứng lại.
Kẻ ấy chính là thiếu nữ tuyệt sắc, mà Văn Đồng đang đem lòng tìm kiếm, là thần tượng đã in sâu vào tâm khảm chàng.
Văn Đồng đợi cho hai bên đều ngưng tay vả mới quay sang thiếu nữ ôn tồn :
- Sáng hôm nay cô nương ra đi không lời từ biệt khiến cho tại hạ tìm kiếm khắp nơi, không ngờ lại gặp nơi đây, dám hỏi cô nương vì Triệu Quỷ mà đến? hay vì “Chu Tước Hoàn?”
Bạch Y thiếu nữ lấy lại sự bình tĩnh, mỉm cười trả lễ nói :
- Hai việc ấy, đối với tôi, vẫn như hai mà là một, nhưng các hạ cứ yên tâm, đối với “Chu Tước Hoàn” tôi không có ý nhúng tay vào.
Vừa nói nàng vừa cất bước lần đến bên người Triệu Quỷ.
Văn Đồng vội vã đến trước ngăn lại cười nói :
- Khoan đã! Đối với người này tại hạ còn có mấy lời chưa hỏi hết, xin cô nương đợi tí vậy.
Nói dứt chàng đi đến trước mặt Triệu Quỷ.
Yến Sơn đại hiệp lúc ấy đã lấy ra một phong thơ, trao cho Văn Đồng nói :
- Đây là phong mật thơ mà năm ấy lão phu đã nhận được, tôn giá xem xong, sẽ hiểu là lão phu hành sự không phải vô cớ.
Hai tay run run, Văn Đồng rút lá thơ ra khỏi phong bì lật ra xem mới rõ trong thơ ấy đã ghi những hành động sát nhân của Triệu Chấn Cương cùng việc cướp đoạt “Chu Tước Hoàn” tường thuật tỉ mỉ như hình họ đã chính mắt trông thấy, nhưng có một điều là dưới lá thơ không hề đề tên của ai cả, không biết kẻ nào đã viết ra.
Văn Đồng xem qua lại mấy lượt, rồi đi đến án thư của Triệu Quỷ lục ra những tờ giấy lưu tự của ông ta, đem đối chiếu với dòng chữ trong thơ ấy thì nét chữ không hề giống nhau, chàng thở ra tuyệt vọng, trao lá thư cho Khương Trạch nói :
- Tiền bối kiến thức quảng bác, không hiểu có nhận ra được nét chữ này là của ai không?
Khương Trạch tiếp lấy lá thư xem xét một hồi, lắc đầu đang định mở lời, bỗng lại nghe Văn Đồng quát lớn :
- Ngươi muốn gì?
Vừa quát chàng vừa đưa tay ra chụp lấy cổ tay của Triệu Quỷ.
Thì ra Triệu Quỷ đang định dùng tay đập vào thiên linh huyệt tự vẫn, bỗng có kẻ ra tay ngăn cản, đôi mắt ông ta trợn trừng, đôi tay vùng vẫy nói :
- Không! Không! Ngươi cứ để cho lão phu chết cho xong.
Văn Đồng tức giận :
- Lời của ta chưa hỏi hết, vị cô nương này cũng đang tìm ngươi, đâu để cho ngươi muốn chết là được!
Triệu Quỷ thở dài nói :
- Lão phu đã nói hết các việc cho ngươi nghe rồi, chẳng lẽ còn nhẫn tâm để cho lão phải chịu đau đớn sao?
Tiếp theo lại một tiếng thở dài khổ sở.
Đôi mắt Văn Đồng trừng trừng nhìn Triệu Quỷ hỏi lớn.
- Ai làm cho ngươi đau đớn? Nói mau!
Hơi thở của Yến Sơn đại hiệp Triệu Quỷ mỗi lúc một dồn dập, tay chân bỗng run lên cầm cập, cặp mắt thất thần tự bao giờ, lúc này trở thành đỏ ngầu như một con thú dữ bị thương.
Văn Đồng thấy thế không khỏi ngạc nhiên, liền lớn tiếng hỏi :
- Ngươi làm sao vậy?
Lời chưa dứt thì Triệu Quỷ đã gầm lên, mắt lộ hung quang, thân người cứ giẫy giụa, hai tay vùng vẫy chẳng ngớt.
Rõ ràng một cụ già sắp chết, giờ lại hung dữ lạ thường, khí lực quá mạnh khiến cho Văn Đồng không kịp đề phòng bị ông ta giựt hai tay ra, không khỏi sợ sệt thầm nhủ :
“Đây là tà môn công phu gì?”
Khương Trạch đứng bên thấy vậy, biến sắc mặt thốt lên một tiếng thất thanh, vội vã vung hai tay ra, chỉ phong mau lẹ điểm vào “Hồn Môn” “Hồn Hộ” “Linh Đài” ba nơi yếu huyệt sau lưng Triệu Quỷ.
Lập tức thân hình của Triệu Quỷ trở lại bình thường, ngả lưng vào chiếc ghế thái sư trở lại mặt xám như chàm, hơi thở yếu ớt, một dòng máu đen từ khóe miệng rỉ rả trào ra.
Văn Đồng ngơ ngác nhìn Khương Trạch hỏi :
- Việc gì xảy ra thế?
Bạch Y thiếu nữ đứng bên cũng tỏ vẻ nóng lòng tiếng lời hỏi :
- Đại hiệp sao thế? Không còn cứu được nữa sao?
Khương Trạch lấy vạt tay áo chùi mồ hôi trán buồn bã lắc đầu :
- Khó nói lắm...
Văn Đồng nắm tay ông ta giục :
- Dù thế nào đi nữa, tiền bối cứ nói ra nghe thử.
Khương Trạch thở dài một tiếng nói :
- Hành động lúc nãy của Triệu Quỷ, chứng tỏ trong người đã bị “Ly Hồn Thiên Tâm âm công” xâm nhập.
- “Ly Hồn Thiên Tâm âm công?”
Văn Đồng cùng thiếu nữ Bạch Y đồng thanh buột miệng, đủ thấy danh từ của môn công phu này quái ư quái gở, lâu nay chưa từng nghe nói.
Khương Trạch trịnh trọng gật đầu :
- Phàm kẻ nào đã bị công lực âm độc này nhiễm vào. Cứ cách ba ngày khí huyết vận hành ba trăm sáu mươi vòng thì lại phát ra một lần, lúc phát ra tình trạnh như mãnh thú, tánh người đã bị mất hết, máu huyết trong người lại chạy ngược, nên đau khổ không thể nào tưởng tượng được.
Văn Đồng hỏi :
- Vậy thì, lúc nãy tiền bối điểm mấy nơi yếu huyệt ấy, hậu quả sẽ ra sao?
Khương Trạch thở ra nói :
- Sau một tiếng đồng hồ, thất khiếu rỉ máu đen toàn thân rút lại mà chết!
Văn Đồng nghe nói biến sắc, quát lớn :
- Tiền bối, người làm thế là có ý gì?
Khương Trạch nghiêm nghị nói :
- Đối với Triệu Quỷ, tuy không nói là bạn tri kỷ, xong hằng ngày lão mộ danh đã lâu, đâu nỡ nhìn thấy sự đau khổ của người, Chưởng môn nhân chắc cũng hiểu rõ nỗi khổ ấy chớ.
Văn Đồng liền lấy tay ngăn lại không để ông nói tiếp, hỏi :
- Nói vậy, chẳng lẽ không còn phương cách nào để cứu ông ta sao?
Phương cách giải cứu không phải không có, nhưng thật quá khó khăn.
- Thế nào?
Trước hết phải uống thuốc hộ tâm, sau cùng “Bá Tượng thủ pháp” điểm vào ngũ âm kinh huyệt, đồng thời người cứu trị phải biết huyền môn tuyệt học của “Lưỡng Nghi chân khí” mới có thể dẫn dắt các mạch máu trở lại bình thường...
Khương Trạch nói đến đây, ngưng giây lát, đoạn lắc đầu cười tuyệt vọng đáp :
- Thuốc hộ tâm vốn đã khó tìm, huống chi trong võ lâm ngày nay, người biết môn tuyệt học ấy có thể nói rất hiếm, không phải quá khó là gì?
Văn Đồng hỏi :
- Nếu không có thuốc hộ tâm chỉ dùng “Lưỡng Nghi chân khí” để dẫn dắt các mạch máu trở lại nguyên vị thì hậu quả như thế nào?
Khương Trạch suy nghĩ giây lát, đáp :
- Như vậy thì chỉ có thể bảo toàn được tánh mạng còn võ công thì đều mất hết cả, không khác nào như kẻ tầm thường.
- Hạng người như thế kéo dài được mạng sống là đã may mắn rồi, còn mong bảo tồn võ công làm gì, xin tiền bối đỡ ông ta nằm xuống, để tại hạ ra tay cứu trị cho.
Khương Trạch nghe nói, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, kinh ngạc là ông ta không dè Văn Đồng lại biết Huyền Môn tuyệt học ấy, mừng là mừng cho tánh mạng của người bạn già còn hy vọng bảo tồn, nên liền bồng ngay Triệu Quỷ đặt nằm lên giường.
Văn Đồng lập tức vận dụng “Lưỡng Nghi chân khí” dồn vào hai tay thi triển “Bát Tượng thủ pháp”, mười đầu ngón tay lẹ làng điểm vào năm nơi âm kinh huyệt.
Giây lát, trong người Triệu Quỷ tiết ra thứ mồ hôi dẻo như hồ, hơi thở lại điều hòa, từ từ tỉnh lại.
Khương Trạch ôn tồn :
- Triệu huynh, bạn đã bị “Ly Hồn Thiên Tâm âm công” đả thương, giờ được bổn Chưởng môn nhân cứu chữa, chỉ tiếc không thể tìm được thuốc hộ tâm, nên võ công của huynh...
Triệu Quỷ nghe nói giựt mình, vội ngồi nhổm dậy hỏi :
- Sao?...
Rồi ông ta thở dài với giọng buồn bã :
Tại hạ còn sống để hưởng tuổi già, đã mãn nguyện lắm rồi, với mớ võ công hèn kém ấy, còn tiếc rẻ làm gì!
Văn Đồng lạnh lùng lên tiếng :
- Đó là việc của ngươi, khoan nói đến đã. Lời của ta hỏi còn chưa hết, chớ nói dần dà.
Triệu Quỷ cúi đầu thở ra :
- Tôn giá đối với lão phu có ơn cứu mạng, xin cứ hỏi lão phu sẽ trả lời tất cả.
Văn Đồng trầm giọng :
- Theo ta đoán ngươi ắt biết tác giả của bức thơ này là ai? Và kẻ đã dùng “Ly Hồn Thiên Tâm âm công” đả thương ngươi là ai? Có phải chỉ do một người làm ra chăng?
Triệu Quỷ khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu, gương mặt như ngơ ngác, đưa mắt nhìn Khương Trạch, lặng thinh không lời.
Văn Đồng nổi giận lớn tiếng :
- Ngươi làm như thế là ý gì?
Khương Trạch đứng bên cung thân nói :
- Chưởng môn nhân bớt giận về kẻ sử dụng “Ly Hồn Thiên Tâm” đả thương Triệu huynh, lão hủ đã biết là ai rồi.
Văn Đồng “ờ” một tiếng hỏi :
- Ai?
Khương Trạch chậm rãi đáp :
- Giang hồ võ lâm ngày nay, sử dụng được âm công đả thương người không thấy vết tích, chỉ có một kẻ một thôi. Nhưng theo lão phu biết thì kẻ ấy đã mấy năm nay không xuất hiện giang hồ nữa.
Văn Đồng như không chờ đợi được, lên tiếng :
- Kẻ ấy tên họ là gì?
- Kẻ ấy không tên không họ, chỉ vì hành tung vô định, võ công tuyệt cao, tâm địa ác độc cho nên giang hồ thường gọi là “Tam Ảnh Ma Quân ”.
Khương Trạch nói đến đây, lại quay đầu nhìn về Triệu Quỷ chỉ thấy ông ta khẽ gật đầu, Khương Trạch tiếp :
- Thủ pháp của Ma quân thật âm độc, lắm khi kẻ bị hại chưa thấy được hình dạng của hắn nữa, có lẽ trường hợp của Triệu huynh cũng như vậy cho nên chỉ biết kẻ ấy chứ không thấy qua, vì thế mà không thể nói được.
Nói đến đây lại quay đầu nhìn sang Triệu Quỷ quả thấy ông ta gật đầu nhận đúng.
Văn Đồng như đã hiểu ra nói :
- Thôi khỏi cần nói nữa, tại hạ đã hiểu việc này rồi. Giờ chỉ cần tìm cho ra tên “Tam Ảnh Ma Quân” thì mọi việc đều có thể giải đáp.
Nói dứt quay sang thiếu nữ áo trắng :
- Tại hạ đã hỏi xong, cô nương cứ tự tiện.
Thiếu nữ Bạch Y lắc đầu nói :
- Thôi khỏi cần, có lẽ Triệu Quỷ đại hiệp cũng chẳng biết gì đến việc của tôi, hỏi cũng vô ích.
Văn Đồng ngạc nhiên :
- Sao? Cô nương không phải vì “Chu Tước Hoàn” mà đến sao?
Triệu Quỷ cười thiểu não :
- Việc của cô nương này chắc cũng có liên quan gì đến “Chu Tước Hoàn”? Vậy cứ nói cho lão phu nghe thử, hoặc giả lão phu giúp được phần nào cho cô nương cũng chẳng biết chừng.
Bạch Y thiếu nữ đến trước mặt Triệu Quỷ thi lễ nói :
- Vãn bối Cát Thanh Sương gia phụ “Vân Trung Nhất Hạc” Cát Dật Văn, nghe nói sáu năm trước đây rời khỏi gia đình ra đi tìm “Chu Tước Hoàn”. Từ ấy đến nay không hề nghe tin tức gì cả, mấy tháng trước vãn bối được sư phụ cho về nhà mới hay tin ấy. Vốn đã tìm kiếm các nhân vật có liên quan đến “Chu Tước Hoàn” để hỏi thăm tin tức của gia phụ nhưng đến nay cũng chưa có kết quả. Tiền bối nếu biết được tin gì cho biết, vãn bối cám ơn vô cùng.
Yến Sơn đại hiệp Triệu Quỷ “À” một tiếng nói :
- Thì ra cô nương là thiên kim của “Vân Trung Nhất Hạc” Cát đại hiệp, lão phu thất kính, thất kính!
Ông ngưng giây lát tiếp :
- Lão phu từng ngưỡng mộ đại danh của lịnh tôn lâu nay, không ngờ người cũng bị mất tích vì vật bất tường ấy. Thật là xấu hổ, lão phu không biết gì về hạ lạc của lịnh tôn xin cô nương tha thứ.
Thanh Sương cười buồn :
- Lão tiền bối nói chi vậy, chuyến đi này vãn bối tuy không được như ý muốn nhưng cũng đã thu thập được nhiều việc hữu ích...
Văn Đồng đứng bên xen lời :
- Tin tức của Lịnh Tôn Cát đại hiệp, có lẽ tra hỏi “Tam Ảnh Ma Quân” sẽ biết được, tại hạ cùng cô nương đồng một mục đích, vậy thì nên hợp bọn với nhau, thế lực không phải mạnh mẻ hơn sao?
Đoạn chàng giới thiệu tên chàng cùng Khương Trạch cho thiếu nữ biết.
Thanh Sương lễ độ hỏi Khương Trạch :
- Khương lão tiền bối có biết “Tam Ảnh Ma Quân” hiện giờ ở đâu không?
Khương Trạch trù trừ :
- Việc này... Việc này...
Bỗng thấy Văn Đồng dùng đôi mắt ra dấu, ông liền tiếp :
- Ma cung thì cũng không khó tìm, có điều gặp phải là nên đề phòng tà thuật âm độc.
Ba người bèn lên đường dò xét hành tung của Ma cung mỗi người mang một tâm sự, không ai nói với ai lời nào.
Bỗng nhiên, Văn Đồng phát hiện thấy nhiều bóng đen thấp thoáng trước cánh rừng thưa. Văn Đồng, Khương Trạch và Thanh Sương vội phóng mình bám sát tới bọn người áo đen này. Bỗng nghe tiếng quát lớn :
- Các ngươi là ai? Muốn làm gì? Nói mau!
Gió rừng vi vu thổi, tứ bề im lặng như tờ.
Khương Trạch vội dùng lối “Truyền âm” nói với Văn Đồng :
- Đây là mười hai u linh, thuộc hạ của Ma cung đêm nay xuất hiện nơi đây, Chưởng môn nhân cần phải cẩn thận lắm mới được!
Văn Đồng hừ lên một tiếng lạnh lùng nói :
- Các ngươi còn không dang ra, đợi bổn thiếu gia đưa về Âm phủ sao?
Lời dứt thì song chưởng chàng cũng đã đánh ra, kình phong ào ạt công tới. Nhưng lạ thay chỉ thấy những người ấy đảo lộn trên không một vòng rồi trở lại đứng về nguyên chỗ cũ không hề nao núng gì cả.
Văn Đồng giận dữ quát lớn :
- Các ngươi quả có chút tà môn công phu. Tiếp thêm chưởng nữa xem nào.
Vừa nói chàng vừa vận dụng “Lưỡng Nghi chân khí” tả chưởng từ từ đẩy ra
“Bùng” một tiếng, ba bóng đen của đối phương như diều đứt dây, theo luồng chưởng lực bay bổng lên trời. Trong lúc ấy, Văn Đồng bỗng cảm thấy một luồng chân khí lạnh từ đối phương phát ra, chận đứng ngay kình lực của Văn Đồng.
Tài sản của phamduy88

Chữ ký của phamduy88
[CENTER][B][SIZE=5]Click here: [/SIZE][URL="http://4vn.eu/forum/showthread.php?t=6237"][SIZE=5][COLOR=darkgreen]Tà Đạo Tu Tiên Lục[/COLOR][/SIZE][/URL][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=red]Quyển 1: các dịch giả đang tiến hành dịch[/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=magenta]Quyển 2: Đã bắt đầu, kính mong bằng hữu xa gần tiếp tục hỗ trợ bằng cách click vào link bên trên và đăng ký tên chương, nhanh nhanh nào [/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]
  #12  
Old 08-04-2008, 07:24 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 12

Gặp phải Ma cung



Thì ra một bóng trắng đã xuất hiện tự lúc nào, đứng ngay trước mặt Văn Đồng ra vẻ thản nhiên vô sự.
- Ngươi là ai? Mau báo danh rồi chịu chết.
- Sợ ta nói ra ngươi sẽ khiếp vía mà chết trước đấy thôi.
Bóng trắng trả lời một cách ngạo nghễ.
Trong lúc bóng trắng đã xuất hiện, mười hai u linh kia không hẹn mà đã dồn về bao lấy Khương Trạch cùng Thanh Sương, còn Văn Đồng thì đã có thủ lãnh ngăn chận.
Văn Đồng xem thấy tình hình như thế liền cười lớn nói :
- A! Thì ra ngươi là Ma cung, nhưng không hiểu tại sao lại chận đường thiếu gia.
Ma cung phát ra một tiếng cười lạnh lùng, rồi gằn từng tiếng một :
- Thật đơn giản chỉ cần ngoan ngoãn đưa ra vật kiện mà lúc nãy Triệu Quỷ đã trao, ta niệm tình sẽ cho ngươi được toàn thây.
Văn Đồng ha hả cười lớn :
- Hay lắm, hay lắm! Bổn thiếu gia thật đã được Triệu Quỷ trao cho một vật, nhưng nếu các hạ muốn lấy, ha ha, thì cứ vào đây.
Ma cung vẫn lạnh lùng :
- Ngươi có thể giết chết “Hạc Thủ Hầu” của “Thiên Huỳnh giáo” võ công kể cũng khá đấy nhưng đối với Ma cung này, thì chẳng xem ra gì...
- Im mồm!
Văn Đồng nạt lớn:
- Chớ nói lôi thôi, tiếp thiếu gia một chưởng trước đã, xem thử có ra gì không?
Chân chàng dang ra lấy thế, tay trái giữ ngực, tay mặt dụng thức “Thiên Vương Chưởng Tán” vận dụng bảy thành “Vô Cực huyền công” mạnh mẽ đánh ra.
Lúc nãy, chàng dùng chưởng đánh bay ba thuộc hạ của Ma cung. Ông ta đã hiểu kẻ địch này chẳng phải tầm thường nên giờ rất cẩn thận.
Ông ta chú mục nhìn vào Văn Đồng, không hề tránh né, cũng không đưa tay chống cự, cười nhạt nói :
- Chưởng lực thế này, lão có tiếp một trăm chưởng cũng chẳng hề hấn gì.
Lời vừa nói dứt thì Văn Đồng cũng vừa thét lớn “Lưỡng Nghi chân khí” hợp với chưởng lực phát ra kình phong như bài sơn đảo hải đánh vào người đối phương.
“Bùng” một tiếng vang như sấm dội, thân hình của Ma cung lảo đảo lùi ra sau hai bước.
Văn Đồng mỉm cười hỏi :
- Chưởng lực của thiếu gia thế nào?
Ma cung chậm rãi bước bến hai bước, nhìn đăm đăm vào mặt Văn Đồng cười nham hiểm :
- Tiểu tử chớ vội kiêu căng chỉ ba chưởng của lão ngươi sẽ hóa thành máu đen mà chết ngay.
Dứt lời ông ta lại rít lên một tiếng ám hiệu, lập tức mười hai u linh kia siết chặt vòng vây, đánh tới tấp vào Khương Trạch và Thanh Sương.
Văn Đồng giận dữ :
- Lũ chuột chỉ cậy đông làm thắng!
Song chưởng nhất tề đánh ra, nhắm ngay mười hai u linh đánh tới.
Ha ha ha! Ma cung buột tiếng cười dài, lẹ làng chắn ngang trước mặt Văn Đồng, lạnh lùng nói :
- Tiểu tử gấp làm gì, phần ngươi là đây.
Hai tay ông ta bỗng lay động, mười đầu ngón tay như chiếc móc đưa ra, lập tức mười luồng khói màu hồng nhạt, từ mười ngón tay bắn tơi, mùi khét thối nực mũi bao trùm khắp châu thân Văn Đồng.
Văn Đồng nhìn thấy nội gia kình khí của Ma cung đã luyện đến mức tuyệt luân, trong lòng không khỏi sợ sệt, ngầm vận “Vô Cực huyền công” hộ thân “Lưỡng Nghi chân khí” tụ vào song chưởng...
Bỗng lại ngửi thấy mùi hôi tanh nực mũi, chàng bỗng biết ngay liền giả vờ lảo đảo đến gần bên Ma cung.
Ma cung nào biết được Văn Đồng đã uống thuốc có chất độc của “Yếu Mạng Hoa Đà”, có thể trừ được các hơi độc khác, Ma cung thấy chàng bước đi lảo đảo, tưởng đã trúng độc của mình, không khỏi đắc ý cười ha hả :
- Tiểu tử ngươi đã bị “Xích Thi Âm Sát” của ta rồi hà hà hà...
Tràng cười vừa dứt, bỗng nghe Văn Đồng thét lớn, song chưởng đánh ra.
“Bùng! Bùng!” Ma cung đâu kịp đề phòng, nên bị đối phương đánh cho hai cú nên thân.
Nhưng Ma cung này vốn là những ma đầu có hạng trong chốn giang hồ ngày nay, nội lực đâu phải tầm thường, cú đánh không thể kết liễu được mạng ông, trái lại còn khiến ông ta quyết định sống chết cùng đối phương. Mười đầu ngón tay lập tức vung ra, chụp ngay vào đầu Văn Đồng.
Không ngờ đối phương lại có sức chịu đựng như thế, tránh không kịp nữa. Văn Đồng liền sử dụng chiêu “Kim Cang Chấn Thiên” đưa hai tay lên chống đỡ.
Hai mươi ngón tay xen kẽ lấy nhau, hai bên ghìm sức đẩy ra.
Đằng kia, Khương Trạch với Thanh Sương chia nhau kháng cự cùng mười hai u linh.
Khương Trạch công lực thâm hậu, kinh nghiệm phong phú, nên chế ngự được sáu kẻ không kịp trở tay, còn Thanh Sương tuy trong tay sử dụng bảo kiếm, chiêu thức huyền ảo, ngặt vì công lực còn non nên càng đánh càng chậm chạp dần.
Lúc ấy, Văn Đồng cùng Ma cung đang lâm vào tình cảnh khốc liệt, có thể chết sống trong đường tơ kẽ tóc, vì vậy mà có thấy đi nữa cũng không dám phân tay ra cứu giúp.
Bỗng một tiếng ré của Thanh Sương phát lên, trước mặt như sắp bị năm đầu ngón tay của một kẻ u linh chộp vào.
Văn Đồng nghe tiếng giựt mình đang định rút tay về cứu viện bỗng cảm thấy trong người ớn lạnh, rùng mình một cái thì ra Ma cung đã thừa lúc đối phương phân tán tinh thần, mười đầu ngón tay đè mạnh vào vai đối thủ.
Văn Đồng giận đến lộn ruột, phần thì lo cho sự an nguy của Thanh Sương, thét lên một tiếng kinh hồn song chưởng đánh mạnh vào bụng dưới của kẻ địch.
Ma cung nào ngờ đối phương phản kích một cách quá đột ngột muốn tránh cũng không còn kịp, một tiếng “hự” khô khan vang lên, ngũ tạng lục phủ đã bị lệch vị liền ngã lăn ra đất.
Văn Đồng cũng cảm thấy lạnh buốt cả người đầu óc choáng váng không còn bước được nữa nằm dài xuống đất.
Vừa lúc thân hình của Văn Đồng nằm lăn xuống đất thì trong đám cây rậm có một bóng người xẹt ra, lẹ như cắt cắp lấy thây chàng vào nách rồi tung vào rừng mất dạng.
Mười hai u linh thấy sư phụ bị thương, đồng rít lên một tiếng hiệu lịnh, rời bỏ Khương Trạch cùng Thanh Sương nhảy đến ôm thây Ma cung biến cả vào rừng mất dạng.
Khương Trạch vừa định thần thấy chiếc thây của Văn Đồng đâu mất, không khỏi lo lắng liền quát lớn :
- Rượt theo! Nhắm hướng bọn u linh đuổi tới.
Thanh Sương trù trừ giây lát, rồi cũng bén gót theo sau.
Vừng thái dương từ từ trồi lên đỉnh núi, tỏa ánh hào quang chiếu sáng khắp mọi nơi.
Trong một sơn động giữa lưng chừng núi ánh sáng dịu hiền của buổi ban mai chiếu vào, người ta nhìn thấy có hai bóng người trong ấy.
Một người gương mặt trắng như ngọc, mày thanh, mắt sáng, mình mặt áo dài xanh, đầu chit khăn thư sinh ra vẻ lo lắng ngồi nhìn xuống một người đang nằm yên dưới đất, đấy là Văn Đồng vừa bị Ma cung đả thương.
Thiếu niên đã tận dụng đủ các phương pháp cứu chữa, vẫn không làm cho Văn Đồng tỉnh lại được, thấy hơi thở chàng càng lúc càng yếu dầu, thiếu niên bối rối đôi mắt ứa lệ.
Đứng trong tình cảnh này, có hoảng lên cũng chẳng ích gì, nên thiếu niên lúng túng giây lát, lấy lại bình tĩnh, từ từ nhắm đôi mắt trầm tư suy nghĩ phương pháp cứu chữa cho Văn Đồng.
Thời gian từng phút một trôi qua, bỗng thiếu niên nhếch miệng mỉm cười, như đã tìm ra cách giải cứu, nhưng mặt chàng đột nhiên lại ửng đỏ như kẻ say rượu, đưa mắt nhìn trân trân vào thân hình của Văn Đồng...
Rồi chàng thiếu niên mím môi như cương quyết, từ từ cởi lấy y phục của Văn Đồng ra.
Lúc thiếu niên cởi đến chiếc áo cuối cùng trên người Văn Đồng thì... không những má chàng ửng đỏ, mặt lại nóng ran lộ vẻ ngượng ngập hai tay run rẩy không ngừng.
Sau cùng, chiếc thân cường tráng của Văn Đồng những bắp thịt cuồn cuộc đã phơi bày ngay trước mặt thiếu niên.
Như có một ma lực hấp dẫn, mặt thiếu niên bỗng sượng sùng, đôi tay từ từ đưa lên trên ngực Văn Đồng rồi chậm rãi nhẹ nhàng di động lần xuống...
Bỗng... một cơn gió mát thổi qua, khiến cho thiếu niên như sực tỉnh cơn mơ, bắt đầu đôi tay chàng lẹ làng điểm vào “Thái Dương”, “Thiếu Dương”, “Dương Minh”... sáu nơi dương mạch. Đoạn đôi tay mau lẹ cởi hết áo quần của mình ra.
Thì ra da thịt của thiếu niên không những trắng trẻo, mịm màn, vòng ngực cương lên, thì ra chàng không phải là một thiếu niên như bề ngoài đã phục sức mà là một thiếu nữ dậy thì một giai nhân tuyệt sắc.
Thiếu nữ từ từ xem xét khắp châu thân lạnh ngắt của Văn Đồng, mới thấy trên vai chàng có năm dấu tay bấm vào, máu bị bầm đen, có lẽ chất độc từ nơi ấy ngấm vào thân thể, nàng đưa miệng vào đấy hút hết máu bầm ra, rồi dùng ngực áp vào ngực Văn Đồng, tay trái đặt nơi “Linh Đài huyệt” phía sau lưng, tay phải chà xát Khí Hải huyệt.
Nhờ chân lực thâm hậu của nàng, hơi nóng từ từ chuyển sang cơ thể đối phương. Cơn lạnh trong người của Văn Đồng từ từ giảm bớt....
Nói về Khương Trạch cùng Thanh Sương đuổi theo bọn Thập Nhị u linh một đổi xa, nhưng vẫn không thấy hình dáng của họ đâu nữa cả.
Hai người đang lo cho tánh mạng của Văn Đồng, Thanh Sương liền dừng lại nói :
- Theo vãn bối thấy kẻ cắp Văn Đồng chắc cũng không thể đi xa đâu vì một bệnh tình của người phải cứu chữa gấp, hai là chung quanh đây toàn núi rừng làm gì họ cũng phải kiếm một nơi tạm thời ẩn trú để chữa thương, vậy tiền bối đi về hướng đông, còn vãn bối tìm hướng tây họa may còn có hy vọng gặp được, đến sáng mai chúng ta sẽ trở lại nơi đây gặp mặt.
Khương Trạch đồng ý và hai người bắt đầu chia ra tìm kiếm.
Thanh Sương cứ nhắm vào các hang đá đi tới tìm mãi cả mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng thấy tung tích gì cả.
Màn đêm dần dần vén hướng, trời tây cũng đã điểm một màu đỏ ửng trong lớp sương mù trắng xóa bỗng nàng thấy xa xa có một thạch động rộng lớn liền nhanh bước đến nơi.
Thì...
Một hiện tượng quá sức tưởng tượng khiến nàng phải thẹn thùng, một thiếu nữ mình trần đang nằm trong ấy, khi bước đến gần bỗng như có một ma lực làm nàng phải run lẩy bẩy, thì ra nàng đã thấy Văn Đồng thân thể cũng không có tất vải đang nằm chung với thiếu nữ kia, máu ghen tức nổi lên thay vì mới trước đây một phút nàng rất lo lắng cho sự an nguy của chàng giờ thì chỉ “hừ” một tiếng lạnh lùng quày quả ra đi.
Thiếu nữ tuyệt sắc kia thấy sắp cứu được Văn Đồng thoát khỏi bỗng có người đến quấy rầy tức giận khôn tả đâu dễ buông tha, lập tức chụp ngay áo quần mặt vào lớn tiếng quát :
- Tiện tỳ chớ hòng chạy!
Lời vừa dứt thì thân hình cũng vụt ra khỏi động đuổi theo hình bóng của thiếu nữ vừa khuất dạng. Văn Đồng cũng bỗng thở dài một tiếng bật mình ngồi dậy.
Lúc ấy, đôi mắt chàng đỏ ngầu, cứ trừng trừng trợn ngược như điên như dại, da thịt nóng như lửa đốt, ngay cả trên mình không có tất vải che thân mà chàng cũng không hề hay biết.
Sức thiêu đốt trong người khiến cho chàng như điên loạn trong hang đá lại chật hẹp, chàng cứ nhảy đi nhảy lại tông mình vào vách đá.
Thì ra, nguyên dương chân khí trong người chàng đang bộc phát lên đến mức cao dộ, hiện cùng “Xích Thi Âm Sát” chống chọi nhau, thành thử mới có hiện tượng điên cuồng như thế.
Vách hang bằng đá mà bị chàng tống lâu, cát bụi phải tung bay, da thịt của chàng cũng bị sướt trầy chảy máu, nhưng chàng tuyệt như chẳng biết gì cả, cứ ủi thân vào vách ầm ầm.
Bỗng... một điều quái dị xảy ra!
Lúc chàng ủi đầu cụng vào phía trái của hang đá “ầm” một tiếng vang tai nơi ấy bỗng nhiên nức ra một kẽ hở có thể vừa lọt một thân người. Khi ấy chàng đâu còn thần trí để ngưng lại, một cú tống thứ nhì thì người chàng đã lọt ủm vào trong.
Tài sản của phamduy88

  #13  
Old 08-04-2008, 07:25 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 13

Di vật tổ tiên



Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết đã được bao lâu, Văn Đồng mới từ từ tỉnh lại thần trí bắt đầu sáng suốt, da thịt mát diệu dần.
Chàng lăn qua cựa lại dưới đất một hồi cảm thấy sự khó chịu trong người đã hoàn toàn tiêu tan mất nhưng khắp thân ê ẩm, đau nhức khôn tả.
Chàng bắt đầu nghĩ lại sự việc vừa qua từ lúc chiến đấu với Ma cung, đến khi nghe tiếng kêu hoảng hốt của Thanh Sương, chàng bị Ma cung đánh thương, tức giận đánh trả lại rồi mê man mất. Trong lúc hôn mê hình như có ai vận công độ khí chữa thương hộ mình nhưng tại sao giờ lại nằm nơi đây? Khương Trạch cùng Thanh Sương đâu rồi? Theo thương thế của ta hiện giờ hình như đã bớt đi rất nhiều, vậy thương thế tại sao có thể giảm bớt được? Ai đã cứu ta?...
Những câu hỏi cứ tiếp tục đưa lên óc chàng kết quả chàng có thể giải đáp được đôi phần sự giải đáp ấy là mùi thơm dịu nhẹ phảng phất qua lỗ mũi chàng vội vả mở mắt ra xem thì ra cách mặt chàng không đầy ba tấc có một nhánh cây trắng như ngọc trụi lủi không hề có một chiếc lá, trên đọt cây ấy sanh ra một quả hình sáu cạnh to bằng trứng chim, mùi thơm dịu ngọt đã từ trong trái ấy tiết ra.
Văn Đồng trông thấy không khỏi vui mừng, chàng nhờ có lần nghe sư phụ giảng qua hình thù của trái cây này, bảo đấy là “Lam Điền Ngọc Quả”, ai được ăn vào không những dung nhan tăng phần trẻ đẹp, mà còn có công lực chữa kẻ sắp chết trở lại sống.
Văn Đồng liền vói tay hái trái “Lam Điền Ngọc Quả” bỏ vào miệng vừa cắn thì quả ấy đã nức ra sáu tép một mùi thơm tho xông lên tận não.
Sau khi nuốt trái ấy vào cổ bỗng một luồng hơi lạnh lần khắp châu thân, tay chân run rẩy. Văn Đồng sợ hãi vô cùng tưởng mình đã ăn bậy vật gì rồi.
Càng lúc quả ấy càng hành hạ khắp người Văn Đồng một cách ghê gớm, chàng vội vã ngồi dậy vận dụng công lực kháng cự.
Giây lâu, bỗng nhiên chân lực trong người trở lại dồi dào, những sự đau đớn vừa rồi cũng tiêu tan mất.
Bách huyệt kinh mạch được thông suốt, khí huyết vận hành đều đặn, từ từ chàng đã thiếp đi lúc nào không hay đến khi tĩnh lại, sự việc khiến chàng ngạc nhiên trước hết là trên mình chàng không có một tấm vải che thân, đầu tóc rối bù, mình mẩy lấm lem.
Điều ngạc nhiên thứ hai là hiện chàng đang bị nhốt trong thạch động, tứ phía không có cửa ngỏ ra vào. Thân hình trần truồng chàng không lo mấy, chỉ thắc mắc là hang đá không có cửa, chàng làm sao có thể vào được? Giờ thì làm sao có thể đi ra?
Văn Đồng để ý dò xét bốn bên, hy vọng tìm ra cửa bí mật thì đột nhiên... đôi mắt chàng chú ý đến một lỗ thủng nơi vách đá, tại lỗ thủng ấy một ánh sáng xanh lòe từ một thanh cổ kiếm tỏa ra.
Trong một hang đá bí mật không ngỏ ra vào, lại xuất hiện một thanh cổ kiếm, nếu không phải là thần vật, chắc cũng chẳng phải loại thường, Văn Đồng từ từ đi đến cầm kiếm lên xem, thấy thân kiếm ngang độ ba lóng tay dài chừng ba thước tám chín, mỗi khi lay động thì hào quang sáng chói, khí tỏa lạnh người, tuy chàng không biết kiếm này tên gì, nhưng tin chắc đây là báu kiếm. Ngay dưới mũi kiếm chỉ xuống đất, Văn Đồng lại phát hiện ra một hộp đá trong đó có một hộp sắt đen rỉ sét lâu ngày. Chàng mở ra vụt khẽ ồ lên một tiếng, thì ra bên trong là một cuốn sách nhỏ bằng lụa vàng. Văn Đồng hồi hộp từ từ cầm lên xem, ngoài bìa ghi bốn chữ : “Long Tiềm bí lục”, phía dưới ghi Long Lạc Tử - Thiết Cốc môn thủ tự.
Văn Đồng xem xong như kẻ đang cơn mộng, thật vậy, chàng làm sao tin được đây là sự thật, vì Long Lạc Tử chính là vị “Khai sơn tổ sư” của môn phái “Thiết Cốc môn”.
Chàng còn nhớ lúc nhỏ, mẹ chàng từng kể lại cho chàng nghe như một chuyện đời xưa. Trước đây mấy trăm năm, võ lâm quần hùng nhiểu loạn, ai cũng đòi giành làm bá chủ, khiến cho máu chảy thịt rơi, tứ bề chết chóc.
Lúc ấy Tổ sư của “Thiết Cốc môn” Long Lạc Tử đột nhiên xuất hiện giang hồ, sáng lập môn phái, nhờ có võ công kỳ tuyệt, nên đã mời quần hùng hẹn ngày gặp mặt nơi Phỉ Thúy cốc, lúc ấy ông ta giở các môn tuyệt học, chế phục quần hùng, nhưng không vì thế mà ngang ngược tung hoành, ông khuyên quần hùng võ lâm nên tế thế an dân, phát huy võ đức.
Quần hùng thảy đều kính phục, đồng thanh tôn Long Lạc Tử làm Võ lâm Minh chủ, thời gian ấy có thể nói trên giang hồ được yên ổn không có gì xảy ra, Thiết Cốc môn cũng nhờ thế mà hưng thịnh.
Nhưng... vào một đêm tối mưa dầm, vị khai sơn tổ sư ấy không hề để lại một chữ nào lặng lẽ ra đi mất tông tích.
Ngờ đâu ông ta lại ẩn cư nơi đây, nghiên cứu võ công tuyệt học, Văn Đồng đứng ngẩn ngơ suy nghĩ một hồi lâu, rồi sửa lại quần áo chỉnh tề quì xuống thạch quan cúi lạy tám lạy, đoạn mới bắt đầu lật dần những trang kế tiếp của cuốn “Long Tiềm bí lục”.
Cuốn sách này chỉ độ hai mươi trang, những trang ấy đã ghi đủ về Quyền, Chưởng,
Chỉ, Cước cùng thân pháp, kiếm pháp, môn nào môn nấy đều tinh thâm vô kể, ba trang sau chót là dạy cách luyện “Tiên Thiên Chân Sát”.
Văn Đồng đọc đi đọc lại ba lượt, thấy sự huyền ảo biến hóa không lường đến khi chàng định bắt đầu thực hành thì bỗng chàng suy nghĩ :
“Trong thạch thất này không có lương thực, cuốn sách lại ghi những tuyệt học không phải luyện một vài giờ mà thành được, như vậy có lẽ sư tổ không muốn cho ta ở lại lâu để khuấy rầy người, nhưng các cửa nẻo đều bị đóng kín, làm gì cũng có sự chỉ dẫn đâu đây”.
Nghĩ vậy nên chàng lại xem qua cuốn sách một lượt nữa, quả nhiên sau bìa sách có chỉ lối ra. Chàng liền cất sách vào áo đến cúi đầu lạy tạ trước cỗ quan tài rồi theo cách thức lần mò ra khỏi động.
Bấy giờ, trời đã xế chiều, sơn động lúc nãy chàng nằm đã trở thành mờ ảo, nhưng nhờ ăn qua trái “Lam Điền Ngọc Quả” nên nhản lực của Văn Đồng xem ban đêm cũng rõ tợ ban ngày.
Ra đến ngoài việc đã khiến chàng chú ý trước hết là miếng Túy Ngọc trên chiếc khăn đầu của nho sinh công tử. Viên Túy Ngọc ấy trong bóng tối đã tỏa ra một ánh sáng dịu mát.
Bên chiếc khăn đầu của công tử nho sinh, Văn Đồng lại thấy áo quần của chàng được để đó, chứng tỏ lúc chàng bị thương đã có người cứu chữa hộ chàng và chiếc khăn đầu có ghim miếng ngọc xanh, chàng đã nhận ra đấy là vật dụng của người bạn đẹp trai hôm qua chàng đã gặp, cũng là người muốn đến trang viên của Triệu Quỷ để lấy “Chu Tước Hoàn”.
Vậy thì, chàng ta đã đi đâu rồi? Theo những đồ đạc để lại chứng tỏ chàng đã ra đi một cách hấp tấp hay là đã bị kẻ thù xâm nhập?
Nghĩ đến đây lòng chàng càng thêm nóng nảy, chàng vội vàng cầm lấy chiếc khăn bịt đầu cùng viên Túy Ngọc rồi lập tức tung mình lên nơi cao nhìn quanh tứ phía.
Sương đêm bắt đầu rơi phủ những tiếng quạ kêu về tổ thỉnh thoảng vang lên, gió rừng vi vút thổi. Văn Đồng đưa mắt xem xét bốn bề chỉ thấy núi non trùng điệp, nào thấy có điểm gì khả nghi đâu?
Văn Đồng đứng sửng giây lâu, bỗng chàng sực nhớ đến Khương Trạch cùng Thanh Sương hai người, không biết hung kiết thế nào hơn nữa chàng còn nhớ trước khi bị mê man, đã từng nghe tiếng kêu hoảng hốt của Thanh Sương, như vậy có lẽ nàng đã bị thương hay là...
Càng nghĩ lòng chàng thêm nóng nảy, nhưng giờ chàng biết đi đây để tìm họ?
Sau cùng chàng chỉ có một kết luận là quyết định một mình đến núi Nga Mi, không biết chừng giữa đường sẽ gặp họ cũng nên. Chủ ý đã định, chàng liền thi triển khinh công, nhắm về hướng Tây Nam tiến bước.
Đêm càng về khuya, sương mù thấm lạnh, Văn Đồng cứ mải miết chạy một mạch đã đi xa ngoài trăm dặm đường, dốc núi bắt đầu bằng phẳng, nhìn xa xa thấy vô số các ánh đèn. Thành Hàng Dương đã hiện rõ ra trước mắt.
Bỗng Tang! Tang! Tang! Tiếng binh khí chạm nhau vang dậy, theo chiều gió vọng vào màng tai. Văn Đồng không khỏi giựt mình, lập tức dừng lại lắng tai nghe mới hiểu nơi phát ra tiếng binh khí ấy từ một đường sơn cốc trong chân núi, chàng liền noi theo hướng ấy đi vào.
Trong bóng đêm mù mịt, xa xa thấy nơi cốc khẩu có một số người vủ động binh đao, bao vây hai người vào giữa đánh thôi kịch liệt.
Hai kẻ bị bao vây, lưng dựa vào nhau cố gắng chống đỡ sức công như vũ bảo từ bên ngoài, người quay mặt về hướng Văn Đồng là một cụ già áo xám thân hình to lớn, còn kẻ đứng bên kia lại sử dụng trường kiếm.
Văn Đồng đan nóng ruột, vội vả tụ khí đơn điền dụng thế “Long Phấn Cửu Tuyền” vụt một cái đã tung mình đến nơi, miệng vừa quát lớn thì song chưởng đã đánh ra mãnh liệt.
“Ùm” gió cuộn ào ào, cát bay đá chạy, bóng người quay lộn trong đám phi sa, những tiếng kêu thảm khốc vang dội cả cánh rừng.
Giây lát đá dừng cát lặng, đâu đấy im lặng như tờ, bỗng nghe Văn Đồng thốt ra một tiếng kêu kinh ngạc. Vì giờ chàng mới thấy rõ hai kẻ bị vây ấy không phải là Khương Trạch với Thanh Sương.
Thì ra người mặc áo dài xám vốn là một cụ già tuổi trạc lục tuần, râu mọc ba chòm, dáng người nho nhả, còn kẻ sử dụng trường kiếm cũng là một cụ già tuổi lối năm mươi, thân hình bé nhỏ, nhưng lanh lợi lạ thường.
Hai kẻ này mặt vẫn còn tỏ ra sợ hãi, vội vả đến trước mặt Văn Đồng, cụ già áo xám cất tiếng nói :
- Ngu huynh đệ kính tạ tôn huynh đã ra tay giúp sức, xin cho...
Văn Đồng vội vả lấy tay cản lại nói :
- Tôi cứu hai vị vốn không phải là chủ ý, khỏi cần đa tạ làm gì!
Bỗng nghe có tràng cười quái gở phát ra :
- Liệu các hạ có bảo đảm cứu nỗi hai kẻ ấy chăng?
Đôi mắt Văn Đồng sáng như sao băng, quét nhìn qua một lượt, lạnh lùng lên tiếng :
- Bổn thiếu gia một chưởng đánh chết ba người, hai người mang trọng thương còn năm người đang run lẩy bẩy ha ha! có lẽ tôn giá không ở trong bọn người này vậy sao chưa trường mặt ra thử xem.
Cụ già áo xám đứng bên khẽ nói :
- Người đang nói chuyện đó với một trong “Tuyết Sơn tam hung” tên gọi “Phi Thiên Ngô Công” Phùng Thái, tôn huynh nên khá đề phòng độc môn ám khí của hắn!
Văn Đồng mỉm cười gật đầu lảnh hội.
Thì tiếng nói trong bóng đêm lại sang sảng phát ra :
- Lão thất phu, ngươi chớ hòng sống sót trong đêm nay, chỉ vì thái gia còn chờ một người nữa, mới để cho ngươi được sống thêm chút nữa đấy thôi.
Tiếng nói trong bóng đêm vừa dứt, bỗng nghe sơn cốc đột nhiên nổi dậy một tràng cười chát chúa tợ vượn kêu.
Cụ già áo xám vừa nghe tiếng, mặt mày sợ đến tái nhợt. Vội vã đưa tay vào tay áo lấy ra sáu miếng bông gòn, nhét vào mũi hai, còn bốn trao cho Văn Đồng cùng cụ già bé nhỏ, nói :
Tôn huynh nên cẩn thận, kẻ đến vốn là “Lang Thần” A Nguyên Chương một trong “Miêu Cương tứ ác”, kẻ này chuyên phóng ra những con sâu độc, khiến cho kẻ bị thương không hề hay biết...
Lời chưa dứt thì tiếng gió thổi lụa bay cũng đã đến nơi, một hán tử cao to lập tức xuất hiện trước mặt mọi người.
Kẻ này da thịt đem mun, mình mặc áo mây đan, lưng dắt hai chiếc câu liêm dài, mặt mũi hung ác dị thường.
Tiếp theo lại một tiếng cười từ trong bóng tối một người tung ra, thân hình ngũ đoản, tướng mạo dị kỳ, vai mang chiếc bị màu vàng, chân đi giày cỏ.
“Lang Thần” A Nguyên Chương trừng mắt nhìn Văn Đồng và mọi người một lượt, đoạn quay sang “Phi Thiên Ngô Công” Phùng Thái nói :
- Lão Phùng, ngươi thật là vô dụng, tự xử ba đứa ấy cũng không được sao? Còn phải đợi đến thiếu gia ra tay nữa?
Phùng Thái cười ngượng ngập nói :
- A Miêu Tử ngươi cũng chẳng phải mù, chẳng lẽ không thấy hai đệ tử cưng của ngươi đang nằm ngủ luôn dười đất kia sao?
Lang Thần A Nguyên Chương sụp đôi mi mắt xuống, nhìn vào ba chiếc thây ma bỗng ông ta nhảy lên như điện giựt mắt lộ hung quang, nhìn vào Văn Đồng ba người quát lơn :
- Ai đã giết chúng? Thiếu gia phải bầm nát thây mới được.
Lời chưa nói dứt thì bỗng thấy bóng người xẹt qua, “bát! bát!” đánh cho ông ta hai tát tai nẩy lửa, cả hàm răng điều muốn rụng máu chảy dầm dề đau đớn vô cùng.
Đã xưng “Miêu Cương tứ ác”, võ công đâu phải tầm thường, một tiếng rống dữ dội, hai tay lẹ làng rút hai chiếc câu liềm cầm tay dùng thế độc long giao vĩ đánh tới.
Văn Đồng không ngờ bọn thô lỗ nơi miền rừng núi thân pháp thủ pháp lại mau lẹ như vầy, vừa đánh ông ta tát tay, thân hình chưa kịp thua về thì hai chiếc câu liềm cũng đã chém đến.
Chàng khẽ rít lên một tiếng, tay mặt đã nhanh nhẹn tuốt cây “Thái Ất thần kiếm” cầm tay, một màu xanh lóe mắt một khí lạnh rợn người.
Tang! Tang! hai tiếng va chạm của binh khí vừa phát ra, hai chiếc câu liềm của Lang Thần cũng đã bị đứt tiện chỉ còn hai chiếc cán nơi tay.
Văn Đồng thu kiếm trở về cười nhạt nói :
- Tại sao binh khí các hạ lại lìa ra vậy?
Lang Thần giận đến tột độ, thét lớn :
- Đại gia không có đao cũng lấy được mạng ngươi vậy.
Lời vừa dứt thì hai tay ông ta đã vỗ “bạch! bạch!” vào hai chiếc túi bên hông, bỗng thấy chiếc túi mang bên tay trái bay ra vô số là đom đóm, còn túi mang bên mặt lại tỏa ra một lùm khói đỏ phút chốc đã bao phủ khắp mọi người.
Văn Đồng thấy lùm khói đỏ sắp xáp vào mình, liền lên tiếng nói :
- Nhị vị mau đứng dang ra, để ta xem những con trùng độc này lợi hại là dường nào!
Hai cụ già đứng sau lưng Văn Đồng, từ lúc A Nguyên Chương thi triển “Thiên Phong Ác Trùng” với “Đào Hoa độc chướng” họ đã ngầm hiểu là hung nhiều kiết ít, nhưng bởi đạo nghĩa giang hồ không nở thoát thân một mình, giờ nghe Văn Đồng nói thế, lập tức ứng tiếng tung mình dang ra mấy trượng ngoài.
Chỉ trong chớp nhoáng thân hình của Văn Đồng đã bị bao phủ lấy độc chướng cùng Ác trùng.
Phi Thiên Ngô Công Phùng Thái đứng bên thấy thế biết Văn Đồng thế nào cũng phải chịu chết chẳng sai, nên liền cười lớn nói :
- A Miêu Tử! Lão Phùng này giúp cho ngươi một tay nhé!
Vừa nói hai tay ông ta khẽ rung động chiếc túi vàng bên vai rớt ngay xuống đất, lập tức vô số bò cạp tung ra tứ hướng, trà trộn vào đám khói hồng.
Hai cụ già đứng ngoài thấy nguy cơ đã đến đâu còn chần chờ được nữa vội tung mình vào đánh Phùng Thái tới tấp.
Bỗng nghe một tràng cười réo rắc, phát khởi từ trong đám mây hồng, tiếp theo là cuồng phong nổi dậy, ánh sáng lập lòe những con đom đóm bị luồng kiếm quang đánh rớt tứ tung khói hồng cũng bị gió thổi vẹt.
Lang Thần tưởng rằng đối phương đã bị chết ngộp trong hơi độc của mình, nào ngờ chỉ trong khoảng khắc đã bị địch thủ phá tung. Ông ta tỏ ra hoảng hốt, vội vả tung mình tẩu thoát.
Phùng Thái đã biết sức địch lợi hại giờ thấy Lang Thần sợ hãi ra đi, ông ta cũng tìm đường chạy trốn.
Văn Đồng sắp định đuổi theo, nhưng nghĩ rằng công việc của mình còn quá nhiều, nên đành dừng lại nhìn về hai cụ già đang đứng cười nói :
- Thế nào? Nhị vị có thể yên tâm lên đường được rồi.
Hai cụ già nghe nói, đột nhiên quì xuống vái lạy :
- Công tử chính là thần nhân xin nhận ngu huynh đệ một lạy để tạ ơn.
Văn Đồng vội vả né sang bên, từ từ nói :
- Việc mọn ấy đâu đáng kể, xin nhị vị cứ lên đường.
Cụ già áo xám vẫn quì dưới đất :
- Xin công tử dừng bước, ngu huynh đệ còn có lời muốn nói.
Văn Đồng nhíu mày hỏi :
- Nhị vị còn muốn nói gì nữa?
- Ngu huynh đệ ý muốn theo hầu công tử để đáp lại ơn đức vừa rồi, mong công tử nên nhận lời cho.
- Tại hạ vốn chưa từng quen biết nhị vị, thì làm sao có thể nói đến việc ấy được.
Cụ già áo xám vội vã đứng dậy cung mình giời thiệu.
- Lão hủ Hạng Vũ vốn là Hội chủ của “Huyền Vân hội” còn đây là minh đệ Tào Khôn biệt hiệu “Thiên Nam kiếm khách”...
Không đợi ông ta nói dứt, Văn Đồng vội vã lắc đầu :
- Như vậy càng chẳng được, tiền bối vốn là thủ lãnh của một bang hội, làm sao...
Hạng Vũ bỗng nghiêm nghị lớn tiếng nói :
- Từ nay trở đi, bổn hội thuộc hạ từ trên xuống dưới đều phải tuân theo lời phân phối của công tử, dù có vào sanh ra tử cũng chẳng từ nan.
Văn Đồng nghe nói liền sực nghĩ đến lời khuyên của Khương Trạch về việc chấn hưng Thiết Cốc môn, nên chàng lên tiếng :
- Tại hạ vốn mới nhậm chức Chưởng môn nhân của “Thiết Cốc môn” quả thật tiền bối có thành ý theo tại hạ, thì sau này thuộc hạ của “Huyền Vân hội” sẽ do tại hạ lựa chọn gia nhập vào bổn môn, như vậy tiền bối có ưng thuận chăng?
Hai cụ già vừa nghe đến ba tiếng “Thiết Cốc môn” mặt đều lộ vẻ sửng sốt, nhưng bình tĩnh lại ngay chờ cho Văn Đồng dứt, cúi đầu cung ưng :
- Thuộc hạ xin nghe những lời căn dặn của Chưởng môn nhân, chết sống cũng chẳng từ.
Văn Đồng giờ cũng không còn câu nệ gì nữa, đứng yên nghiêm chỉnh để tiếp nhận đại lễ của hai người đoạn đưa tay đỡ lấy họ lên nói :
- Trước kia lịch sử của “Thiết Cốc môn” như thế nào, trông vào thần sắc của nhị vị tại hạ cũng đã hiểu rõ. Hiện giờ lai lịch của tại hạ cùng sự liên quan của Thiết Cốc môn như thế nào, đợi đến thành Hàng Dương nghỉ chân tại hạ sẽ kể cho nhị vị rõ!
Hạng Vũ, Tào Khôn hai người liền cúi đầu vâng lịnh đoạn theo sau Văn Đồng hướng về Hàng Dương thành đi tới.
Tài sản của phamduy88

  #14  
Old 08-04-2008, 07:25 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 14

Linh Sơn Phong Vân



Nga Mi sơn là dãy núi từ Dân Sơn chạy dài về hướng Nam, đến huyện Nga Mi bỗng dựng lên ba ngọn núi cao, được gọi là Đại Nga, Trung Nga và Tiểu Nga.
Nga Mi phái là một môn phái danh chấn võ lâm, được đóng đô giữa triền núi của ngôi đại Nga Sơn một tòa nhà nguy nga hùng vĩ đặt tên “Thanh Linh thánh quan”.
Hôm ấy trời vừa sụp tối, dưới chân đại Nga Sơn bỗng xuất hiện ba bóng người, rồi từ dưới đi dần lên trên.
Người đi đầu là một thiếu niên áo lam, tướng mạo anh tuấn lưng đeo trường kiếm.
Theo sau là hai cụ già một to lớn, một bé nhỏ ba người này không ai khác hơn là Văn Đồng cùng Hạnh Vũ, và Tào Khôn.
Ba người theo đường chính đạo đi lên “Thanh Linh thánh quan” lúc họ vừa đến còn cách “Khuyển Nghi động” độ vài dặm bỗng nghe một tiếng niệm “Vô Lượng Thọ Phật” phát ra kế tiếp là năm đạo nhân mặc Thanh bào, tay cầm Tùng Văn kiếm lẹ như chớp đứng chận ngay cửa động đạo nhân đứng giữa lên tiếng.
- Xin thí chủ dừng bước lại.
Hạng Vũ vội đến trước một bước khẽ nói với Văn Đồng :
- Chưởng môn nhân xin lưu giá, mấy tên đạo sĩ này để cho thuộc hạ tự thu xếp lấy!
Văn Đồng mỉm cười gật đầu đoạn dừng bước đứng sang một bên xem xét.
Hai cụ già vẫn cất bước đi đến, đạo nhân thấy vậy quát lớn :
- Nếu nhị vị không dừng bước lại, chúng bần tăng xin chịu thất lễ thôi.
Hạng Vũ hừ một tiếng lạnh lùng nói :
- Lão phu không tin các người có thể cản được đường đi của lão.
Miệng thì nói, chân ông vẫn tiến bước lúc ấy hai bên chỉ còn cách độ một trượng ngoài.
Bọn đạo nhân mặt mày biến sắc rít lên một tiếng ám hiệu lập tức năm tà áo rộng tung bay năm đạo nhân đã chia làm ngũ hành phương vị bao vây lấy Hạng Vũ cùng Tào Khôn.
Tào Khôn đưa mắt nhìn Hạng Vũ cười nói :
- Đại ca, nhường cho đệ được kiến thức Nga Mi Ngũ Hành kiếm trận thử lợi hại thế nào nhé?
Lập tức rút ngay trường kiếm cầm tay, nhắm vào đạo nhân đứng hướng chánh đông đi tới.
Đạo nhân ấy thấy đối phương định tuyên chiến với mình, miệng niệm “Vô Lượng Thọ Phật”, tay đưa Tùng Văn kiếm ngang ngực, đứng chờ địch công.
Tào Khôn cười lên ha hả, vung kiếm chém vào Phương Vị Đông Ất, đạo nhân đứng giữ phương vị ấy vội trầm người xuống, lách sang một bên thì Tào Khôn cũng thừa cơ đâm ngay vào hướng Mậu Thổ nơi chính giữa, đạo nhân đứng giữa thấy địch phương đâm tới, nhưng cũng vẫn đứng yên không hề nhúc nhích, Tào Khôn thấy thế không khỏi rùnh mình, biết ngay mình đã lọt vào trận thế thì quả nhiên hai đạo nhân đứng hai bên phương vị Binh Hỏa cùng Ất Mộc, lập tức vung gươm chém vào mặt trái hai bên địch thủ.
Tào Khôn quát to một tiếng, đường kiếm xoay vòng như chong chóng, hóa giải ngay hai hướng kiếm pháp đâm vào, đang định phản công qua phía chánh Tây bỗng... một tiếng ám hiệu rít lên, Đông Nam Tây Bắc đều huy động trường kiếm một lượt, nhắm vào các nơi yếu huyệt của đối phương đâm tới.
Tào Khôn thấy thế giựt mình, vội vã tụ khí đơn điền tung mình nhảy lên trên cao ba trượng, thoát khỏi vòng kiếm của địch, rồi đột nhiên dụng thế “Vân Trung Đảo Hướng” vung kiếm đánh vẹt các mũi kiếm của đạo nhân.
Thế kiếm vừa rồi từ trên không đánh xuống của Tào Khôn chính là một trong ba đãi tuyệt chiêu trong pho “Thiên Nam kiếm pháp” uy lực kỳ ảo tuyệt luân.
Bỗng nghe một tiếng hiệu lịnh của đạo nhân đứng giữa nằm mũi kiếm lập tức đưa lên, đến khi thấy thế kiếm của Tào Khôn chém xuống quá mạnh họ lại dang ra né tránh chờ cho chân địch vừa rơi chạm đất họ lại xông vào vây công.
Hạng Vũ đứng bên trông thấy không khỏi lo lắng cho Tào Khôn nhưng Văn Đồng vẫn mỉm cười hình như tin tưởng.
Quả thật, Tào Khôn vốn danh “Thiên Nam kiếm khách” không những công lực tinh thâm võ học lại còn uyên bác, trông qua mấy lượt tiến thối, biết ngay nhược điểm của trận đấu. Thì ra chỉ qui tụ vào phương vị trung ương, mỗi khi điều hành hay biến hóa cũng do đạo nhân nơi giữa ra lệnh, vì vậy nên ông ta lập tức nhắm ngay điểm chính thí mạnh công vào.
Đạo nhân đứng giữa thấy đường kiếm của địch thủ tấn công vội vàng đưa gươm ra đỡ, không dè Tào Khôn đã có ý định liền trở thế ghìm ngay lưỡi kiếm của đối phương không hề nhúc nhích rồi dụng sức hất mạnh một cái.
Mũi kiếm của đạo nhân vừa văng ra, ông ta vội vàng thừa cơ để hở, cứ nhắm mấy nơi yếu huyệt của đạo nhân đâm tới bức cho đối phương liên tiếp thối lui.
Đông, Nam, Tây, Bắc bốn phương thấy chủ vị bị địch phương kiền chế, cũng lần lượt thối lui vào hang động.
“Ngũ Hành kiếm trận” lập tức tan rã!
Hạng Vũ thấy vậy thở phào một tiếng, bước đến trước mặt Văn Đồng nói :
- Chưởng môn nhân xin mời!
Ba người lập tức lướt qua “Khuyển Nghi động” Văn Đồng đi giữa, hai cụ già hộ vệ hai bên, chẳng bao lâu “Thanh Linh thánh quan” đã hiện ra trước mắt. Còn cách Thánh Quan độ mươi dặm thì bỗng nhiên...
Chín vị đạo nhân không biết đã đứng đợi tự lúc nào, dàn sẵn Cửu Cung trận Thế, tay cầm cổ kiếm ngang hông.
Hạng Vũ đi bên Văn Đồng khẽ nói :
- Chín người này vốn là Nga Mi Cửu đại hộ pháp, không những kiếm thuật cao cường, mà “Cửu Cung kiếm trận” cùng Thiếu Lâm “La Hán trận” có thể liệt vào hai đại kỳ trận của võ lâm. Vậy xin Chưởng môn nhân đứng sang một bên, để cho thuộc hạ đến trước kiến thức một phen.
Lời vừa dứt thì hai cụ già cũng đã phi thân đến Cửu Cung trận tiền.
Đạo nhân đứng giữa vừa thấy Hạng Vũ gương mặt liền nở nụ cười, cúi đầu thi lễ nói :
- Thì ra là Hạng hội chủ giá lâm bổn quán môn hạ đệ tử ở trước “Khuyển Nghi động” có điều thất lễ bần đạo xin đại diện Chưởng giáo sư huynh cáo lỗi cùng Hội chủ.
Hạng Vũ nghe nói cười ha hả :
- Huyền Chân đạo trưởng nói quá lời, Hạng mỗ cũng xin thay bái đệ Tào Khôn cáo lỗi cùng quí phái.
Huyền Chân đạo trưởng tiến lên hai bước, đưa mắt nhìn về Thiên Nam kiếm khách Tào Khôn cúi đầu thi lễ nói.
- Thì ra vị này là “Thiên Nam kiếm khách” Tào đại hiệp bần đạo ngưỡng mộ uy danh đã lâu.
Đoạn quay sang Hạng Vũ nói :
- Hội chủ đại giá quang lâm, đáng lẽ bổn phái phải dùng đại lễ tiếp rước, ngặt vì đêm nay sắp có cường địch phạm sơn Chưởng môn sư huynh không thể thân hành tiếp đón, mong Hội chủ tha thứ cho.
Hạng Vũ “à” một tiếng như thông cảm rồi cười nói :
- Thì ra là thế! Song bổn Chưởng môn nhân có việc muốn gặp mặt quí phái Chưởng giáo, cảm phiền đạo trưởng bẩm qua một tiếng, mời Thiết Cốc môn di giá ra đây nói chuyện.
Huyền Chân đạo trưởng nghe nói, không khỏi tỏ vẻ kinh ngạch, ông ta đã từng biết Hạng Vũ vốn là Hội chủ của một bang hội. Vậy thì bốn chữ “Bổn Chưởng môn nhân” là có ý nói ai, chẳng lẽ là thiếu niên trẻ tuổi đang đứng phía sau kia sao?
Vẻ mặt của Huyền Chân đạo trưởng đang còn ngơ ngác, bỗng từ dưới “Khuyển Nghi động” có tiếng chuông vang dội liên hồi, tiếp theo là những tiếng ré kêu thảm khốc.
Huyền Chân đạo trưởng cùng tám vị đạo nhân mặt đều biến sắc. Đạo trưởng quay sang nói với Hạng Vũ :
- Cường địch sắp đến nơi phiền hội trưởng tạm thời đứng sang bên, tha thứ cho bần đạo thất lễ.
Lời vừa dứt thì người ông cũng đã thụt về trận địa.
Bỗng từ hướng “Khuyển Nghi động” mười mấy bóng người nhanh như điện chớp từ dưới phi lên, phút chốc đã đến trước mặt mọi người.
Kẻ dẫn đầu là một cụ già râu tóc bạc phơ, mặt đen như than, thân thể cường tráng, mình mặt áo cẩm bào, đôi mắt long lanh dễ sợ.
Hai bên ông ta có hai người ăn mặc đẹp để, đầu đội kim khôi, lưng đeo trường kiếm.
Một người tuổi trạc tuần, còn người kia là một thiếu niên nhỏ thó.
Sau lưng ba người, có đến mười hai đại hán áo vàng. Kẻ nào kẻ ấy Thái Dương huyệt nổi cao, chứng tỏ là các tay võ lâm cao thủ.
Lúa ấy, chín đại hộ phái Nga Mi, đôi mắt đều lim dim giữ yên nơi Cửu Cung phương vị, không hề đếm xỉa đến thế lực ào ạt của địch thủ.
Bầu không khí nặng nề bao trùm cả trận địa.
Cụ già mặt đen hừ lên một tiếng lạnh lùng đưa mắt nhìn qua Văn Đồng ba người, trầm giọng nói :
- Ba người không phải là lũ chuột Nga Mi, mau đứng sang một bên, lát nữa bổn tọa sẽ có điều phái lạc.
Văn Đồng nhíu mày tức bực quay sang Hạng Vũ nói :
- Khi tại hạ cùng Huyền Hạc đạo nhân chưa nói chuyện xong bọn “Thiên Huỳnh giáo” này nếu dám làm ồn, ngươi cứ việc ra tay trừng trị chúng.
Nói dứt, chàng quay mình từ từ tiến vào Cửu Cung trận.
Lời nói cùng thái độ của Văn Đồng bọn “Thiên Huỳnh giáo” đâu dễ chịu nhịn, thiếu niên đứng bên cụ già lên tiếng quát :
- Tiểu tử cả gan buông lời phách lối. Còn không nạp mạng cho bổn tước sao!
Lời vừa dứt thì thân hình chàng ta cũng đã phóng ra, hữu chưởng vung lên nhắm ngay sau lưng Văn Đồng đánh tới.
Hạng Vũ thấy vậy quát lớn :
- Lũ chuột cả gan!
Hữu chưởng lẹ làng đưa ra nghinh địch.
“Bùng” một tiếng hai chưởng chạm nhau, Hạng Vũ cảm thấy kình lực của đối phương quá ư mạnh mẽ khiến cho tay ông tê buốc trong lòng không khỏi khiếp sợ.
Thiếu niên của Thiên Huỳnh giáo cười lên một tiếng, song chưởng lại đánh ra, lần này chàng ta vận dụng mười thành công lực nên thế mạnh tợ như bài sơn kình phong ồ ồ bắn tới.
Hạng Vũ tuy đã biết rõ sức lực của đối phương rất là lợi hại, nhưng mình vốn là thủ lãnh của một bang hội, đâu thể tỏ ra yếu đuối, lập tức ngầm vận mười mấy năm công lực, đưa chưởng chống nghinh.
“Ầm” một tiếng vang trời vỡ đất, gió cuộn ào ào cát bay đá chạy.
Hạng Vũ bị chưởng phong chấn dội, lùi sau ba bước mới đứng vững lại, còn bên thiếu niên cũng bị đầy lùi một bước.
Sau lần chạm chưởng, Hạng Vũ đã biết nội lực của mình kém hơn đối phương một vế.
Riêng về thiếu niên Thiên Huynh giáo đôi mắt chàng ta xanh lòe dễ sợ, đăm đăm nhìn vào mặt Hạng Vũ, bước từng bước một đến gần song chưởng từ từ đưa lên...
Hạng Vũ vừa bị đối phương đánh lui ba bước, cũng may nội phủ chưa bị thương, hơn nữa địa vị của ông thà chịu chết chứ không hề thối bước, ông nghiến răng căm giận, tự hết sức lực vào đôi tay, chờ đợi nghinh địch...
Kẻ nóng ruột nhất có thể nói là Thiên Nam kiếm khách Tào Khôn. Tay cầm trường kiếm, chú mục vào trận, ngặt vì Chưởng môn nhân chưa hề ra lịnh nên không thể ra tay giúp đỡ.
Văn Đồng miệng vẫn mỉm cười đứng bên quan sát, thái độ tỏ ra nhàn nhã, như hình nắm chắc vào cái thắng của Hạng Vũ.
Trong lúc thiếu niên Thiên Huỳnh giáo cùng Hạng Vũ chỉ còn cách xa độ năm thước hai người đang sắp định xuất chưởng đánh nhau...
Bỗng một điệu nhạc từ trong “Thanh Linh thánh quan” trỗi lên âm thanh vang dội khắp núi rừng. Tiếp theo là một đội đèn lồng màu vàng nhạt từ trong cửa quan chậm rãi đi ra...
Tài sản của phamduy88

  #15  
Old 08-04-2008, 07:25 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 15

Nga Mi nhị lão



Tiếng nhạc vừa rồi trổi dậy, bầu không khí đang nghiêm trọng bỗng trở lại dịu hòa, hai đàng đang chuẩn bị chiến đấu đều không hẹn mà buông tay đứng ngó.
Hai mươi bốn cậu đạo đồng, tuổi độ mười bốn mười lăm, tay cầm đèn lồng, phân ra hai hàng từ từ tiến đến nơi mọi người, theo sau là mười hai vị trung niên đạo sĩ, đầu đội tinh khôi, tay cầm binh khí.
Đợi cho đoàn đèn lồng đi đến chỗ mọi người còn cách hai trượng thì tiếng nhạc bỗng nhiên im bặt, hai mươi bốn đạo đồng cùng mười hai trung niên đạo sĩ cũng theo đó mà đứng dừng chân lại.
Mọi người có mặt nơi đấu trường đều đứng im chú mục nhìn về phía lồng đèn, bỗng một vị đạo trưởng mặt tợ trăng rằm, tiên phong đạo cốt từ từ bước ra, theo sau là sáu tên đồng tử tay cầm bảo kiếm.
Hạng Vũ khẽ nói với Văn Đồng :
- Vị đạo trưởng râu dài ấy chính là Thiết Cốc môn.
Lúc ấy, Chưởng giáo chân nhân của phái Nga Mi với vẻ mặt nghiêm trang từ từ bước đến trước đèn lồng độ một trượng đứng lại, đôi mắt long lánh như sao quét nhìn mọi người một lượt, rồi cúi đầu thi lễ nói với Hạng Vũ :
- Hạng đàn Việt từ xa đến đáng lẽ bần đạo phải thân hành nghinh đón, ngặt vì đêm nay lại cũng có khách đến thăm nên bần đạo đang bận chuẩn bị tiếp họ, mong Đàn Việt tha thứ những điều thất nghi.
Hạng Vũ cười ha hả nói :
- Khéo nói! Khéo nói! Huynh đệ không phải có ý đến thăm, cũng chẳng phải nghe tin đến giúp, nên hai chữ “Thất Nghi” của đạo trưởng tại hạ không dám tiếp nhận.
Thiết Cốc môn có vẻ ngạc nhiên, đoạn quay sang cụ già mặt đen nói :
- Bổn phái đệ tử nơi Khuyển Nghi động có phải do thí chủ đả thương chăng?
Cụ già mặt đen lạnh lùng nói :
- Lũ chuột cả gan chận đường bổn tọa, tội đáng xử tử.
Lời vừa nói ra khiến cho môn hạ đệ tử của phái Nga Mi người nào người nấy sần ngay nét mặt, đôi mắt phẫn nộ nhìn đăm đăm vào bọn Thiên Huỳnh giáo.
Nhưng Thiết Cốc môn quả không thẹn với khí độ của một vị Chưởng giáo, ông liền niệm lên câu “Vô Lượng Thọ Phật” rồi nghiêm nghị lên tiếng :
- Chư vị thí chủ đêm nay giá lâm đến bổn quan không hiểu có gì dạy bảo?
Cụ già mặt đen phát lên một tràng cười quái dị, đoạn gằn từng tiếng :
- Phụng thánh dụ Giáo hoàng, môn phái Nga Mi đêm nay phải gạt sổ trong giới võ lâm.
Lời ông ta vừa dứt, thì bỗng có tiếng lạnh lùng xen vào.
- Trước khi việc giữa ta cùng Thiết Cốc môn chưa giải quyết xong, lời nói của các hạ có hơi quá sơm.
Thì ra lời nói ấy chính do Văn Đồng thốt ra.
Cụ già mặt đen lướt qua nhìn Văn Đồng, một tràng cười quái dị lại phát lên ông ta nói:
- Nhãi con! Nợ cũ của ngươi với Nga Mi để xuống âm gian giải quyết vậy.
Văn Đồng không hề đếm xỉa quay đầu sang đạo trưởng hỏi :
- Đạo trưởng có phải là Chưởng giáo Nga Mi Thiết Cốc môn? Bần đạo chính là Huyền Hạc, thí chủ thương tánh đại danh có gì chỉ giáo?
Đôi mắt nhìn đăm đăm vào mặt đạo trưởng lạnh lùng nói :
- Tại hạ Vũ Văn Đồng tân nhiệm chức Chưởng môn “Thiết Cốc môn”, hôm nay đến đây không ngoài mục đích đòi lại nợ cũ trước đây sáu năm đạo trưởng đã đến Cửu Hoa sơn trang đốt nhà giết người ấy.
Thiết Cốc môn nghe nói, mặt tỏ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt nghi ngờ nhìn vào Văn Đồng giây lâu nói :
- Thí chủ đã tiếp chưởng “Thiết Cốc môn”, vậy sự việc đã xảy ra nơi “Cửu Hoa sơn” sáu năm trước, ai phải, ai quấy chẳng lẽ chưa rõ sao?
Cũng vì hiểu rõ ai quấy ai phải, tại hạ mới dám đến đây thanh toán cùng đạo trưởng.
Thiết Cốc môn nghiêm ngay nét mặt nói :
- Bần đạo đối thời không thẹn, đối người không quấy vậy có điều gì sai?
Với vẻ tức giận Văn Đồng vừa nghiến răng vừa nói :
- Người giả danh vì bạn báo thù, nhưng thật tình muốn đoạt một vật chí bảo võ lâm, tội vô cớ đã thương, đốt trang ém miệng.
Cụ già mặt đen đứng bên bỗng thốt ra tiếng cười sang sảng, cắt đứt lời nói của Văn Đồng :
- Nhải con! Lão mũi trâu này dù cho có trăm điều tội trạng, thì ngươi cũng phải để xuống âm phủ mơi tính giờ chớ nói lôi thôi.
Ha ha ha! Văn Đồng phát lên tiếng cười đinh tai nhức óc đoạn quay sang bọn người của Thiên Huỳnh giáo nghiêm giọng :
- Ta chưa nói chuyện với các ngươi đó là phước lắm rồi. Nếu còn chẳng biết chết sống thì đừng trách thiếu gia đây nhé!
Cha chả! Cụ già sắc phục đẹp đẽ của Thiên Huỳnh giáo cười nhạt nói :
- Tiểu tử vô tri, dám buông lời ngông cuồng, xem chưởng!
Tay mặt lập tức đánh ra, vận dụng mười thành chân lực, chưởng phong mạnh mẽ vô cùng, nhắm vào sau lưng Văn Đồng đánh tới.
Văn Đồng chỉ khẽ mỉm cười, đầu không cần quay lại phải chưởng đưa ra nghinh chiến.
“Bùng” một tiếng dội kinh hồn, cụ già của Thiên Huỳnh giáo bỗng cảm thấy kình lực của mình bị một sức mạnh vô hình của đối phương hóa giải, tiếp theo là một luồng gió bắn tung vào ngực, nặng tợ nghìn cân, khiến ông phải lảo đảo ngã nhào. Miệng thổ máu tươi.
Cụ già mặt đen vừa kinh dị, vừa phẫn nộ quát lớn :
- Tiểu tử to gan, ra tay không sợ hậu quả.
Văn Đồng vẻ mặt lạnh lùng :
- Như hạng này của quí giáo bị thương dưới tay thiếu gia không biết đã bao nhiêu rồi, nhưng nào có thấy hậu quả là gì đâu!
- Ha ha! Được, đêm nay ta sẽ cho ngươi xem hậu quả đây.
Nói dứt cụ già mặt đen liền đưa tay ra hiệu cho mười hai đại hán đứng sau lưng quát :
- Mau dùng “Chánh Phản Lục Hợp trận pháp” bắt lấy thằng này.
Mười hai đại hán áo vàng cung thân tuân lệnh chỉ nghe tà áo tung bay, chớp mắt mười hai đại hán đã bao vây Văn Đồng vào giữa.
Văn Đồng đưa mắt nhìn qua, thấy cách thức trận đồ có hơi quái gở, bên trong sáu người đi tới, vòng ngoài sáu kẻ bước lui, luân hồi như vòng bánh xe quay.
Ngắm nhìn giây lâu, như đã tìm ra cách phá, chàng liền trầm giọng nói :
- Chỉ có chút bản lĩnh như vậy mà đòi bắt ta được ư?
Phù Xu Tử nghiêm nghị nói :
- Lời nói của tôn giá, hình như có hơi thiếu sót chăng?
Văn Đồng chỉ hừ một tiếng lạnh lùng.
Phù Xu Tử cười tiếp :
- Tôn giá có ý muốn đến đây tầm thù, ắt cũng phải làm cho sự việc rõ ràng đã, mới khiến cho đối phương đem lòng kính phục chứ, còn như cứ buông lời ra là bức hiếp người ta thì đâu thể kể là hai đàng đều rõ cả?
Văn Đồng trầm ngâm giây lâu mới lên giọng :
- Thôi được, các hạ muốn hỏi điều gì cứ hỏi, nhưng trả lời hay không ấy là quyền của ta!
Phù Xu Tử chậm rãi lên tiếng :
- Lúc nãy tôn giá bảo rằng mọi việc đều chính mắt trông thấy, vậy xin hỏi bổn phái Chưởng môn sư điệt giết ai?
Văn Đồng lại tỏ ra tức giận, chỉ về Thiết Cốc môn :
- Việc ấy tốt hơn tự đạo trưởng nói ra đi!
Thiết Cốc môn vẫn ôn tồn :
- Bần đạo đã thanh minh không hề giết người, đốt nhà. Nếu thí chủ cứ một mực vu khống thì sợ bần đạo khó nhẫn được vậy!
Văn Đồng lớn tiếng :
- Trong bọn sáu người của ngươi đến công Cửu Hoa sơn trang, có một người chứng minh đã từng thấy ngươi rượt giết Tam Thúc Vương Khôi của ta...
Phù Xu Tử đột nhiên xen lời :
- Có phải lịnh thúc đã bị giết tại trận chăng?
Văn Đồng trù trừ một lát, lại giận dữ nói :
- Tam thúc tại hạ từ ấy không còn thấy tông tích gì cả, còn đạo trưởng thì cũng không quay về, đủ thấy sau khi giết người, lương tâm cắn rức, nên lén lút trở về Nga Mi...
Phù Xu Tư sầm ngay nét mặt khoát tay nói :
- Xin tha thứ cho lão phu đã ngắt lời, câu nói của tôn giá vừa rồi hình như có hơi phiến diện?
Văn Đồng lạnh lùng quay sang Thiết Cốc môn nói :
- Tại hạ muốn nghe ngươi có lời gì để nói chăng?
Thiết Cốc môn vẫn điềm đạm.
- Đúng thế, đêm ấy bần đạo có rượt Vương Khôi ra đến bên ngoài...
Văn Đồng đột nhiên hỏi :
- Vào lúc trước khi lửa cháy hay sau khi lửa cháy?...
Huyền Hạc Chân Nhan suy nghĩ giây lát nói :
- Trước khi lửa cháy, nhưng cũng có thể nói là đồng một lúc.
Văn Đồng gật đầu :
- Rồi! Còn sau đấy thì sao?
- Lúc ấy, Vương Khôi phát hiện trong trang bị lửa cháy lòng càng thêm nóng nảy, định quay mình trở lại, nhưng vì bị bần đạo chận lại hai bên đánh thêm một hồi nữa, đến khi ngọn lửa nơi trang viên đã lan tràn khắp nơi, Vương Khôi hình như thấy hy vọng không còn nữa, thở ra một tiếng liền tháo lui chạy mất...
Văn Đồng nạt :
- Nói bậy, Tam thúc ta đâu phải hạng người tham sống sợ chết!
Thiết Cốc môn nghiêm nghị :
- Sự thật quả thế, lúc ấy bần đạo đuổi theo ra đến Cốc ngoại, bỗng nghe ông ta rít lên một tiếng quái dị, cũng trong lúc đó, thân hình đĩa biến đi mất tung mất dạng.
Văn Đồng cười nhạt :
- Lời nói ấy khó tin.
Bần đạo đĩa hết lời thí chủ nếu không tin, thật chẳng còn biết nói sao.
Văn Đồng lạnh lùng :
- Những lời vừa nói, cũng chỉ có thể là phiến diện vậy...
Đoạn chàng từ từ quay sang Phù Xu Tử :
- Các hạ tưởng thế nào?
Phù Xu Tử là người đã quá trăm tuổi, đâu chịu để cho ai kiêu ngạo, nên mặt liền sầm lại nói :
- Theo ý của tôn giá, phải làm thế nào mới có thể giải quyết được việc này?
Văn Đồng gằng từng tiếng :
- Giết người đền mạng!
Phù Xu Tử bật ra tiếng cười ha hả :
Thật là thằng nhãi con quá ư ngông cuồng, lão phu cũng ráng xem ngươi có gì mà dám lớn lối như vậy?
Đủ thấy vị lão tiền bối của phái Nga Mi, đã bị lời nói của Văn Đồng khiến ông đã bế quan mấy mươi năm nay, giờ lại nổi cơn tức giận.
Văn Đồng ngang nhiên nói :
- Các hạ không phải là người trong chuyện, cần gì phải tức tối như thế. Nếu có hứng thú, thì đợi tại hạ cùng quí phái Chưởng giáo thanh toán xong, sẽ hầu tiếp các hạ thế nào?
Phù Xu Tử giận đến tóc râu dựng ngược, trợn tròn đôi mắt quát lớn :
- Tôn giá đến Nga Mi gây sự, lão phu có quyền làm chủ, hừ! Nếu không cho ngươi nếm chút mùi vị, thì đâu có hiểu trời cao đất rộng.
Thiết Cốc môn cúi đầu nói :
- Xin sư thúc bớt giận, vì Vũ đại hiệp đến đây cốt tìm Huyền Hạc. Vậy để Huyền Hạc giải quyết mối cừu oán chưa rõ này.
Nói đến đây, đạo trưởng quay sang Văn Đồng tiếp :
- Thí chủ nếu cứ khư khư như vậy, bần đạo buộc lòng phải lảnh giáo mấy chiêu tuyệt học của thí chủ mới được, nhưng có điều cần phải nói trước, mong thí chủ xét lại.
- Việc gì cứ nói?
Thiết Cốc môn nghiêm nghị :
- Thí chủ đã bảo rằng việc này chỉ liên quan đến một mình bần đạo, vậy thì sau khi thí chủ có thắng hay bại, đối với Nga Mi không quan hệ gì cả. Thí chủ nghĩ sao?
Văn Đồng nhíu mày :
- Cần chi phải nói nhiều lời vô ích, chẳng lẽ bổn Chưởng môn nhân cũng đồng một kiến thức như bọn tiểu đạo sĩ ấy sao!
Thiết Cốc môn cúi đầu bái tạ, đoạn khoát tay một cái, lập tức một vị đồng tử cầm kiềm chạy đến, hai tay kính cẩn dâng cây Tùng Văn trường kiếm lên.
“Rẻng!” Thiết Cốc môn đã rút kiếm ra khỏi bao, đưa lên ngang ngực mỉm cười nói :
- Xin thí chủ chỉ giáo cho vào đường!
Văn Đồng thấy Thiết Cốc môn muốn dùng kiếm để phân cao thấp, liền ngửa mặt cười lớn...
Tài sản của phamduy88

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, , , , doc truyen thiet coc mon, , , , , , , , kim binh mai vnthuquan, , , , , quynh mai vnthuquan, thiec coc mon vnrhuquan, thiet coc mon quynh mai, thiet coc mon vnthuquan, tron bo ao dai quynh mai, truyen thiet coc mon 4vn, vnthuquan, ,

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™