Một loại cảm giác quen thuộc mà vừa xa lạ tràn ngập ý thức của hắn, tâm trạng hắn máy động.
Cơ hồ vô thức , hắn làm một động tác đơn giản ---- mở mắt.
Màu trắng trần nhà, ánh đèn treo chói mắt ......
Một niềm vui như điên nảy lên trong lòng, hắn mở mắt ngồi dậy, không thể tin nhìn hai tay. Trời ạ! Mình đã tỉnh dậy! Sức sống lại vui sướng tràn vào tất cả ngóc ngách cơ thể , cảm giác quen thuộc mà lại có vài phần xa lạ , làm cho mũi hắn nhột nhạt.
Còn sống, thật tốt!
- Ông chủ!
Tô Lưu Triệt Nhu vui mừng lẫn sợ hãi thét lên cơ hồ muốn thủng màng nhĩ Trần Mộ . Trần Mộ quay đầu lại, chứng kiến Tô Lưu Triệt Nhu rơi lệ đầy mặt, tay nàng dùng sức bụm miệng, trong hai mắt đầy nước mắt vui mừng lẫn sợ hãi và không cách nào tin nổi.
Ngoài cửa truyền đến vài thanh âm rối loạn . Ngay sau đó cửa bị thô bạo đẩy ra, Ba Cách Nội Nhĩ, Hề Bình và Duy A vọt vào.
- Ông chủ!
Thấy mọi người gương mặt tiều tụy , Trần Mộ trong lòng ấm áp.
Bởi vì lo lắng trụ sở hỗn loạn, tin tức Trần Mộ hôn mê vẫn bị mấy người phong tỏa, lần này mấy người cũng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì Trần Mộ lúc này đã là nhân vật trung tâm, linh hồn của trụ sở và bọn họ. Vị trí của hắn không ai có thể thay thế, Ba Cách Nội Nhĩ không được, Hề Bình cũng không được.
- Ông chủ , trong thân thể ngươi......
Ba Cách Nội Nhĩ có chút chần chừ hỏi.
Trần Mộ vừa nghe, liền biết bọn họ đã biết chuyện trong cơ thể mình có sợi tơ xanh. Đối với Ba Cách Nội Nhĩ mấy người. Hắn khá tín nhiệm , liền đơn giản gật đầu:
- Ừ , trước kia bị một cao thủ gieo vào một sơi tơ cổ quái. phát tác không định kì .
Mặc dù đã sớm biết, mấy người vẫn lộ ra vẻ khiếp sợ. Sơi tơ cổ quái gì đó dĩ nhiên là bị người gieo vào! Thủ đoạn quỷ dị này , bọn họ chưa bao giờ nghe thấy.
Vẻ mặt Trần Mộ vẫn thong dong, trấn an mấy người:
- Nó chỉ phát tác mấy lần, bình thường nằm phục, không gây ảnh hưởng gì.
- Cái này có biện pháp nào giải trừ không ? Vị cao thủ kia có thể hay không? Ông chủ biết hắn không ?
Hề Bình tiếp lời hỏi.
Trần Mộ vuốt vuốt mũi , cười khổ:
- Người kia ta cũng không biết. Nàng lần trước giao thủ cùng một vị cao thủ khác , hiện tại ở nơi nào không rõ. Bất quá, Tô lưu tiểu thư đoán, kim ban nhuyễn dịch khuẩn có thể hữu dụng.
Từ lần từ biệt nọ , Trần Mộ không có bất cứ tin tức gì liên quan đến ma quỷ nữ .
- Chúng ta đã nghĩ biện pháp tìm ra kim ban nhuyễn dịch khuẩn!
Ba Cách Nội Nhĩ quả quyết nói, tiếp theo oán trách Trần Mộ:
- Ông chủ , chuyện lớn như vậy, ngươi tại sao không nói cho chúng ta một tiếng. Chúng ta mặc dù năng lực có hạn, cũng có thể ngẫm ra biện pháp a.
Trần Mộ không nhịn được lần nữa vuốt vuốt cái mũi của mình, có vài phần không có ý tứ nói:
- Ta cảm thấy . Lấy thực lực của ta, nghĩ đến kim ban nhuyễn dịch khuẩn căn bản khó có khả năng, cũng không ôm cái gì hy vọng xa vời. Lần trước vốn tưởng rằng trên người Tổ Trữ có, không ngờ hắn cũng không có.
Ba Cách Nội Nhĩ nghe vậy, hai mắt đảo lộn, tức giận nói với Hề Bình :
- Làm việc đã lâu, ông chủ đúng là không tin tưởng chúng ta .
Hề Bình bổ sung một câu:
- Nhưng lại đối với chính mình không tin tưởng.
- Đúng là dọa người a, chúng ta làm sao chia sẽ.
Ba Cách Nội Nhĩ chép miệng, vẻ mặt không thể diễn tả.
Hề Bình châm thêm :
- Không cầu tiến
Vẫn duy trì trầm mặc Tô Lưu Triệt Nhu đột nhiên nói một câu:
- Không nam nhân!
Những lời này có chút lực sát thương , vẻ mặt mọi người nhất thời quái dị hẳn lên. Mà Trần Mộ dưới sự chỉ trích của mấy người chỉ có cười khổ liên tiếp. Bất quá, hắn cũng biết mọi người là lo cho hắn , nên cũng không tức giận.
Trần Mộ là một người khá mâu thuẫn . Rất nhiều lúc. Hắn là người chăm chỉ khắc khổ đến siêu việt, bởi vì không ai hiểu được lẽ sinh tồn hơn hắn. Hơn nữa thủy chung bảo trì tâm trí bình tĩnh, lý trí tỉnh táo, biết nắm bắt . Đúng là những ưu điểm, giúp cho hắn thành tựu như hôm nay .
Song, kinh nghiệm cũng giúp cho hắn càng ý thức khoảng trống xã hội trong mắt hắn, luôn luôn rộng lớn , trong tiềm thức hắn thế gia nhà giàu có vẫn đúng là không cách nào chạm đến. Cứ việc hắn cùng bọn họ đã có rất nhiều giao đạo không phải trong một đêm hình thành, mà là hơn mười năm . Khắc sâu trong lòng hắn một nhận định bất biến.
Cho nên dù hắn biết kim ban nhuyễn dịch khuẩn có thể trợ giúp mình trị quái tật, nhưng thế gia đại tộc nắm giữ chúng nó lại làm cho hắn cơ bản không ôm hy vọng xa vời .
Hắn rất rõ sự thật .
Thấy Trần Mộ cười khổ, Ba Cách Nội Nhĩ nghiêm mặt nói:
- Ông chủ , ta không nói giỡn. Ngài đại khái còn chưa rõ năng lực ngài sở hữu ! Nhưng là tại trong mắt chúng ta , ngài đã đủ cường đại!
Thần kỳ , Ba Cách Nội Nhĩ nói ra đều được Hề Bình, Tô Lưu Triệt Nhu mấy người nhất trí , ngoại trừ Duy A, hắn vẫn không chút thay đổi.
- Ngài mới hai mươi tuổi, nhưng lại có được trình độ kỹ xảo chế tạp đại sư . Hơn nữa ngài còn phá vỡ thông lệ không thể kiêm tu của chế tạp sư cùng tạp tu , ngươi vẫn là một gã tạp tu xuất sắc ! Tại phương diện tạp tu , ngài cũng là một thiên tài. Hơn nữa, ngài xem, cơ nghiệp này là ngài tự tay gầy dựng như vậy thực lực không thể nghi ngờ!
Ba Cách Nội Nhĩ khi nói lời này , vẻ mặt hết sức tôn kính.
- Ông chủ , ngài là người thiên tài nhất ta gặp qua!
Hề Bình cũng đồng ý nói.
Vẻ mặt Trần Mộ mờ mịt, rất hiển nhiên, Ba Cách Nội Nhĩ cùng Hề Bình nói không có gợi nên sự đồng tình của hắn. Bởi vì nói về chế tạp, hắn cảm thấy mình chẳng qua là tay ngang, tất cả đều do thần bí tạp phiến kia, còn có trù tạp lý luận thần kỳ. Về phương diện tạp tu lại càng không cần phải nói , chính mình ngay cả cơ bản chương trình học tạp tu cũng không có biết qua. trước mặt Duy A chỉ kiên trì nửa phút cũng đã đáng mừng rỡ.
Như vậy, mà cũng gọi là cường đại?
Nhìn vẻ mặt Trần Mộ , Ba Cách Nội Nhĩ liền không tiếp tục khuyên bảo. Theo hắn thì Trần Mộ cái gì cũng tốt, nhưng là thiếu chí tiến thủ , thiếu dã tâm, thiếu khí phách, những điều này đúng là uy hiếp. Nhưng là Ba Cách Nội Nhĩ cũng rất rõ ràng, chủ nhân của mình thoạt nhìn qua hết sức tùy tiện, nhưng là sâu trong nội tâm kì thật hết sức cố chấp.
Hề Bình cũng là một lão hồ ly. Ba Cách Nội Nhĩ có thể nhìn ra , hắn như thế nào lại nhìn không ra? Hai người hết sức ăn ý liếc nhau, cũng chỉ bất đắc dĩ nhún nhún vai.
Bất quá hai người cũng biết. Trên đời này nào có sự tình gì hoàn mỹ ? Nếu như Trần Mộ thật sự có dã tâm, có khí phách, hai người cũng chưa chắc nguyện ý đi theo hắn. Hai người lăn lộn trường đời rất lâu, gặp qua chuyện nhân thế cũng nhiều không đếm xuể, dụ làm th ủh ạ dưới tay kẻ chính thức kiêu hùng , cuộc sống cũng không khá giả nhẹ nhàng như hiện tại .
Đúng lúc này, thông tấn khí trên tay Hề Bình vang lên. Hề Bình nhìn thoáng qua, cả cười:
- Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh . Nhạ, đây là tin tức về kim ban nhuyễn dịch khuẩn tuyết hoa tạp tu đoàn đưa tới . Theo tin tức, hiện tại ngoài lục đại có kim ban nhuyễn dịch khuẩn , còn có mười lăm nhà cũng có, mặt khác, còn có bảy nhà nữa có thể có.
- Nhiều vậy sao?
Trần Mộ rõ ràng sửng sốt, hắn cứ tưởng rằng chỉ cấp bậc như lục đại mới có. Không nghĩ tới lục đại dĩ nhiên mỗi nhà đều có, nhưng lại còn có mười lăm nhà, về phần bảy nhà có thể có , Trần Mộ không quan tâm.
Ba Cách Nội Nhĩ cười lạnh địa lắc đầu:
- Nhiều? vậy cũng gọi nhiều? Đây chính là cả liên bang! Quá xa thực tế. Mục tiêu chỉ có thể tập trung tại thiên đông lý khu. À, chúng ta nhìn một chút, thiên đông lý khu trừ Sương Nguyệt Hàn Châu , chỉ có một nhà có được, còn có một nhà có thể có được.
- Bỏ qua nhà có thể có đi, ngay cả bọn Mạc Bố Lý đều không thể xác định, chúng ta phỏng chừng cũng dò xét không ra cái gì.
Hề Bình nói.
Ánh Trần Mộ rơi vào một cái tên , nhẹ giọng nói:
- Đông thụy thái thúc.
- Xem ra chúng ta phải tập trung vào thái thúc thế gia . Muốn lây được thứ này của Sương Nguyệt Hàn Châu gần như là không thể được. Bất quá đông thụy thái thúc là nhà nào? Sao ta không có nghe nói qua?
Ba Cách Nội Nhĩ vuốt cằm cân nhắc.
Đối với Ba Cách Nội Nhĩ, Hề Bình không nể nang. Chế ngạo nói:
- Ngươi ngoại trừ nữ nhân, còn biết cái gì?
Ba Cách Nội Nhĩ mặt đủ dày, cười hắc hắc, thần sắc thản nhiên:
- Ngươi không cần chế giễu. Ngươi vừa nhắc ta thấy cả người có chút ngứa .
Hề Bình đảo mắt , nhìn vào cái tên này :
- Đông thụy chắc là đông thụy địa khu, nơi này cách chúng ta khá xa a, cón xa hơn cả thiên hồ thành . Thái thúc là một họ, xem ra chúng ta phải tìm hiểu một chút về nhà thái thúc này. Tự nhiên nắm giữa đồ tốt như kim ban nhuyễn dịch khuẩn , phỏng chừng rất nhiều lai lịch a.
Thấy Hề Bình và Ba Cách Nội Nhĩ tại sốt ruột vì mình mà tính toán. Trần Mộ trong lòng ấm áp.
Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:
Chuyện điều tra này từ từ sẽ đến. Được rồi, ta làm ra sáo tạp mới các ngươi còn chưa có xem qua. Đi , chúng ta đi nhìn một chút.
Vừa nói chuyện sáo tạp, Ba Cách Nội Nhĩ nhất thời lên tinh thần , liên tục không ngừng nói:
- Đi xem một chút đi!
Hắn đối với sáo tạp mới tràn ngập chờ mong, Trần Mộ mỗi lần đều làm cho người ta gặp ngoài ý muốn vui mừng lẫn sợ hãi. Tô Lưu Triệt Nhu đối với việc biểu thị tạp phiến không có gì hứng thú, liền đi nghỉ ngơi, mấy ngày này vì chiếu cố Trần Mộ khiến nàng mệt muốn chết rồi. Mà Hề Bình đối với chuyện này cũng không cảm thấy hứng thú, hắn hiện tại chỉ hứng thú với cái gọi là đông thụy thái thúc, hận không thể lập tức đối này tiến hành một phen điều tra.
Trần Mộ lần này chế tạo sáo tạp không phải một loại, mà là vài loại. Trong lần cùng xuyên hạ liên minh chiến đấu, hắn liền phát hiện nhược điểm sáo tạp chiến thuật . Sáo tạp chiến thuật uy lực đủ mạnh, nhưng thiếu biến hóa, hơn nữa tính cơ động rất kém, nên rất dễ dàng bị địch nhân khắc chế.
Cho nên lần này chế tạo sáo tạp , Trần Mộ liền làm ra vài loại sáo tạp, như vậy có thể làm cho sáo tạp chiến thuật phong phú hẳn lên.
Trong phòng huấn luyện, có ba gã tạp tu đã sớm nhận được mệnh lệnh đứng chờ . Ba người này là sáo tạp tạp tu may mắn còn tồn tại , bọn họ đã sớm quen thuộc với sáo tạp, bởi vì kiên trì luyện tập tuyết hãm pháp, cảm giác bọn họ đã đột phá tứ cấp mà vào cấp năm.
Ba người biết hôm nay được thử nghiệm tạp phiến mới nên hưng phấn đến cực điểm.
đầu tiên Trần Mộ lấy ra ba tấm táp phiến màu xanh nhạt , Ba Cách Nội Nhĩ tò mò hỏi:
- Đây là tạp phiến gì?
Vừa đưa ba tấm tạp phiến cho ba gã tạp tu, Trần Mộ vừa nói:
- Cái này không khác lắm sáo tạp trước kia , bất quá tính năng có đề cao .
Ba tạp tu loay hoay một hồi, rất nhanh hiểu được sử dụng như thế nào .
Đông! Một âm thanh buồn bực nặng nề như búa tạ phát ra .
Ba Cách Nội Nhĩ cảm thấy trái tim tựa hồ chấn động, khó chịu nói không nên lời . Bộ tạp phiến này phát ra tiếng huýt gió thấp giọng quái dị, khác hẳn lúc trước .
- Thương tổn giá trị 3000!
Khi chứng kiến con số này cảm giác khó chịu của Ba Cách Nội Nhĩ lập tức không cánh mà bay, hắn mở to hai mắt, vui mừng lẫn sợ hãi không hiểu chỉ vào con số biểu hiện trên bia ngắm , lắp bắp:
- Trời ạ, ba nghìn, ba nghìn...... ta mê sao? Trời ạ! Ta phát điên rồi!
Chỉ thấy một trung niên lúc này khua tay múa chân, khuôn mặt vặn vẹo, vẻ mặt điên điên .
Con số này cũng ngoài ba vị tạp tu dự liệu, bọn họ nhìn tạp phiến trên tay ánh mắt cuồng nhiệt vô cùng. Không có tạp tu nào không thích tạp phiến sát thương cường đại ! Ba nghìn giá trị thương tổn , đủ để nó trở thành công kiên lợi khí, lồng năng lượng bốn sao gặp- phải công kích này, cũng chỉ yếu ớt như tờ giấy. cỡ lồng năng lượng năm sao bình thường cũng trở nên vô lực.
- Ta đối với việc chúng nó phóng thích kết cấu năng lượng toa tiến hành ưu hóa, hình thành năng lượng thể phía trước hơi nhọn, hơn nữa mặt ngoài có rãnh xoắn ốc , như vậy gia tăng sự xoay tròn và ổn định tính phi hành . Việc này cũng làm tốc độ phi hành nhanh hơn gâp ba lần trước kia . Hơn nữa hai dò xét tạp ta cũng tiến hành ưu hóa, trước kia là tập trung chéo , hiện tại tăng thêm giao thoa tập trung, độ chuẩn xác càng cao. Có thể trong vòng mười nghìn thước tiến hành chuẩn xác công kích từ xa.
Trần Mộ chậm rãi nói, khi nói đến tạp phiến thần sắc hắn luôn luôn tràn ngập tự tin. Nhưng hắn vẫn có chút tiếc rẻ nói:
- Tuy nhiên vì phải đảm bảo uy lực, tần suất bắn của nó không thể đề cao, ngược lại giảm xuống không ít, cho nên phạm vi sử dụng chỉ có hạn.
Ba Cách Nội Nhĩ lập tức ý thức được cách dùng loại tạp phiến này. Loại tạp phiến này thích hợp nhất dùng để ngắm bắn cao thủ của đối phương, chuẩn xác tập trung, siêu cao công kích, không phải là vì mục đích này mà sinh ra sao? Hắn có thể tưởng tượng, tại chiến trường hỗn loạn , đột nhiên bay tới một toa dễ dàng xuyên thấu lồng năng lượng, cao thủ đối phương từ trên trời rơi xuống .
Soàn soạt hoắc, cảnh này quá mỹ diệu !
Về phần công kích tần suất chậm, điều này phải chấp nhận. Nếu không ai cũng không có đường sống . Hơn nữa theo Ba Cách Nội Nhĩ , nó có tầm bắn siêu xa bù cho nhược điểm tần suất bắn chậm . Huống hồ từ xa , cũng có nghĩa là bọn họ có phạm vi lựa chọn điểm phục kích lớn hơn nữa .
Hưng phấn chưa hết, Trần Mộ lại lấy ra hai tạp phiến đỏ rực .
Hai tạp phiến sáo tạp? Ba Cách Nội Nhĩ nhất thời lạ bị câu dẫn. Cho tới bây giờ, Trần Mộ chế tạo đều trong pham vị bộ ba sáo tạp, lần đầu tiên hắn nhìn thấy chỉ có hai tấm sáo tạp.
- Ta chưa đặt tên .
Trần Mộ trả lời ngắn gọn. Nói xong hắn liền đem hai tấm tạp phiến đưa cho hai vị tạp tu, lại thấp giọng dặn dò vài câu.
Hai vị tạp tu hiểu ý, chỉ thấy bọn họ cân nhắc vài phút đồng hồ, liền hướng hai người ý bảo có thể bắt đầu. Ba Cách Nội Nhĩ phấn khởi tinh thần chờ đợi, hắn thật sự tò mò, hai sáo tạp đỏ hồng này đến tột cùng có cái gì mê hoặc.
Chỉ thấy hai vị tạp tu một trước một sau mà đứng.
Tạp tu phía trước đột nhiên chợt quát một tiếng , cũng không thấy có cái gì động tác, đột nhiên trong không gian hiện lên vô số ngọn lửa cỡ ngón cái . những ngọn lửa này rất khác thường, bên trong màu lam, nhưng bên ngoài là màu đỏ rực. Mỗi đốm lửa phập phềnh giữa không trung, có quy luật lên xuống, nhiều không dưới mấy ngàn đốm, như một đàn ong màu đỏ, có chút làm cho người ta sợ hãi.
Ba Cách Nội Nhĩ vẻ mặt rung động, vừa định mở miệng, chỉ thấy vị tạp tu phía trước đột nhiên duỗi tay phải, nhẹ nhàng đẩy về phía trước .
Vù vù!
Trên bầu trời, mấy ngàn đốm lửa đan xen nhau tạo nên tàn ảnh dày đặc như mưa, rợp trời hướng bia ngắm đánh tới. Mấy ngàn ngọn lửa che phủ một phạm vi cực lớn, đem tất cả bia ngắm trong phòng huấn luyện đều bao phủ .
Phốc phốc phốc! Những âm thanh vang lên không dứt .
Vô số ánh sáng này dễ dàng xuyên thủng bia ngắm, mà làm người khác kinh hoàng dựng tóc gáy là, những đốm lửa này rơi trên mặt đất cũng không bị tắt, mà là không ngừng cháy. Trong chốc lát, phòng huấn luyện tràn ngập mùi khói cay mũi . Trần Mộ lập tức mở hệ thống thông gió. Vài phút đồng hồ sau, mùi khói mới tan hết. Lại nhìn sàn phòng huấn luyện thủng lộ chỗ vô số lỗ nhỏ cỡ ngón cái . Mà bia ngắm thì thủng nhơ tổ ong.
Ba Cách Nội Nhĩ thừ người ra.
Trần Mộ lại giới thiệu tạp phiến này:
- Bộ sáo tạp này ta bắt chước từ tạp giới mưa lửa cát của Pháp Á , ta làm ra sáo tạp này vì cảm thấy phạm vi công kích cùng hỏa lực áp chế vẫn rất cần thiết. Nó có khả năng thả ra hơn một ngàn ngọn lửa , dùng hỏa lực áp chế đối phương, hiệu quả hẳn là không tồi. Vì tăng cường uy lực ngọn lửa, ta đã xếp đặt lại kết cấu năng lượng của nó. Loại kết cấu này lực sát thương cũng không lớn, nhưng nó có một đặc điểm, có thể hút lấy năng lượng nơi khác làm nhiên liệu. Nếu như rơi vào trên lồng năng lượng đối phương . Chúng nó sẽ tự hút lấy năng lượng và chuyển hóa thành nhiên liệu thiêu đốt, khi ấy thể tích chúng nó sẽ tăng lên, hơn nữa khiên lồng năng lượng đối phương bị mỏng ngay điểm đó, như vậy có thể kích xuyên lồng năng lượng đối phương .
- Này, mạnh như vậy?
Ba Cách Nội Nhĩ nuốt nước miếng, run giọng hỏi.
- Ngươi không khoẻ sao?.
Trần Mộ vẫn ngây ngô tiếp tục giới thiệu:
- Bởi vì công kích phạm vi rộng, cho nên tinh độ yêu cầu không cao, ta đã đem chúng nó xếp đặt thành hai người một tổ. Cứ như vậy, có thể gia tăng tính linh hoạt từng tiểu tổ . Bất quá sáo tạp này có nhược điểm là hết sức hao tốn năng lượng. Ta đã thử qua, ba sao tạp phiến chỉ có thể đủ cho nó một lần toàn lực công kích. Bốn sao năng lượng tạp, có thể phát khởi bốn lần luân phiên công kích. Năm sao năng lượng tạp tạm thời không cần nghĩ đến.
Ba Cách Nội Nhĩ rốt cuộc khôi phục vài phần tỉnh táo. mới vừa rồi hắn bị sáo tạp này hù dọa mất vía, sáo tạp này thả ra chính là hơn một nghìn đốm lửa, có thể bao phủ một phạm vi lớn . Nếu như là một trăm bộ thả ra thì sao? Đó chính là mười vạn đốm lửa, cái này bao phủ phạm vi bao nhiêu?
Công kích phạm vi rộng như loại này, luôn luôn là khắc tinh của tạp tu am hiểu tránh né , mà thường không có bao nhiêu tác dụng đối với tạp tu am hiểu phòng thủ . Phạm vi công kích mặc dù rất lớn. Nhưng là cường độ hỏa lực không đủ xuyên thủng lồng phòng ngư của địch nhân .
Nếu như thật sự theo như lời ông chủ, những đốm lửa này nhất thời sẽ làm thay đổi cục diện, chúng nó chính là khắc tinh của lồng năng lượng !
Khi Trần Mộ nói ra này nhược điểm sáo tạp này, hắn mới thở dài một hơi. tạp phiến uy lực cường đại như thế nếu như không có nhược điểm, hắn sẽ hết sức hãi hùng khiếp vía. Bất quá vừa thở phào một hơi , tim của hắn đột nhiên co rút lại.
Ba sao năng lượng tạp chỉ có thể phát khởi một lần công kích, như vậy có nghĩa là trong chiến đấu những tạp tu phải dùng bốn sao năng lượng tạp! Việc này tiêu hao rất kinh người ! Nếu như bình thường huấn luyện sẽ tiêu hao......
Mỗi lần bắn ra không phải là lửa a, mà quả thực là bắn âu địch! Bốn sao năng lượng tạp giá khoảng mười lăm vạn âu địch, nhưng chỉ có thể bắn ra bốn lần. Nói cách khác. Nó mỗi lần phóng ra hai vạn đơn vị năng lượng. Chiết tính thành âu địch, mỗi lần phóng ra tương đương với ba vạn bảy nghìn năm trăm âu địch. Đây không phải bắn âu địch là cái gì?
Nghỉ đi nghĩ lại, nếu như trên chiến trường, một trăm tiểu tổ, mỗi một bắn sẽ là ba trăm bảy mươi lăm vạn âu địch! Mười lần bắn chính là ba nghìn bảy trăm năm mươi vạn âu địch! Một trăm lần......
Nếu trong huấn luyện , một ngày một tổ tạp tu cho dù chỉ bắn mười lần mà tính ra ......
Ba Cách Nội Nhĩ vừa nhẩm tính, vừa liều mạng nuốt nước miếng, da đầu tê dại. Trên mặt cũng không khỏi lộ ra cười khổ, đầu năm nay, quả nhiên không có chuyện gì thập toàn bộ thập mỹ a.
Bất quá sáo tạp phiến này uy lực đủ để cho hắn tim đập thình thịch, chỉ thấy hắn chính khí lẫm liệt nói:
- Quả nhiên là tạp tốt! Ông chủ, sáo tạp này để cho ta đặt tên đi !
- Ù , Tốt a.
Trần Mộ vọ tư nói.
Cuối cùng sáo tạp này bị gọi là “âu địch thiêu” (đốt tiền tạp), diễn đạt sâu sắc ý niệm mãnh liệt của Ba Cách Nội Nhĩ đối với nó . Hắn mà còn đau xót, chỉ sợ Hề lão tặc kia lần này nhất định phải cùng mình hợp lại liều mạng già!
Bất quá, Trần Mộ cũng chưa kết thúc biểu diễn , hắn lại lấy ra một bộ tạp phiến. Cấu văn trên bề mặt của tạp phiếm màu xám bạc này phức tạp vô cùng, nhìn hết sức băt mắt.
Tâm tình Ba Cách Nội Nhĩ hiện tại cực độ mâu thuẫn, có thể nói vừa mừng vừa sợ. Hắn vừa hy vọng Trần Mộ đưa ra tạp phiến càng mạnh đại , vừa sợ hắn lại lấy ra tạp phiến thiêu tiền như âu địch thiêu .
Nhưng Trần Mộ cũng không chú ý tới tâm lý của Ba Cách Nội Nhĩ , hai đợt biểu thị mới vừa rồi đã hoàn toàn kích phát tình cảm mãnh liệt củ hắn . Nhìn tàp phiến mình chế tạo ra xuất sắc như thế , trong lòng hắn tràn ngập cảm giác thành tựu. Đối với một nhân viên kỹ thuật mà nói, có thể đạt được thành tựu trong lĩnh vực kỹ thuật , là sự động viên tinh thần lớn nhất .
Hắn hăng hái bừng bừng nói:
- Sáo tạp này ta bắt chước tuyết hoa chi vực tạp mà Tiếu Ba lần trước đoạt được , bất quá ta cải biến rất lớn. Sáo tạp này phải do ba tạp tu sử dụng, tác dụng nó rất đơn giản, có thể tạo thành một vòng tròn trì trệ đường kính mười lăm thước, vòng tròn này không có tác dụng gì khác, chỉ có thể dùng cho phòng ngự. Vòng trì trệ này tác dụng cơ lý khác với lồng năng lượng, trong vòng trì trệ này thời gian chuyển động trở nên hết sức thong thả. Mà ngay cả sáo tạp âu địch thiêu mới vừa rồi cũng không có cách nào đột phá nó. Sáo tạp này hoại là “Trì trệ hoàn”. Nó có thể cung cấp cho đội viên sự phòng ngự rất tốt, bất quá nó cũng có khuyết điểm, một khi triển khai vòng trì trệt, ba tạp tu này sẽ không thể di động, nên chỉ có thể dùng cho trận địa chiến.
Mắt Ba Cách Nội Nhĩ sáng ngời, trong lòng hắn đã nghĩ ra cách sử dụng “Trì trệ hoàn”. Dù khuyết điểm của nó hết sức rõ ràng, nhưng theo Ba Cách Nội Nhĩ nếu như sử dụng thích đáng, vẫn có thể phát huy giá trị thật lớn .
Trần Mộ lại lấy ra một bộ tạp phiến màu tím :
- Cái này không có gì để nói , nó không khác mấy chiết hình yến ba tạp , uy lực thì lớn hơn một chút, bất quá cũng phải cần ba người sử dụng. Ân, ta vốn là muốn dùng nó để đối phó với toa xe của Pháp Á vì vật kia có điểm phiền toái. Bất quá cụ thể dùng như thế nào, chính ngươi tự tìm hiểu.
Trần Mộ không nhiều lời, hắn tin tưởng, ở phương diện này Ba Cách Nội Nhĩ còn chuyện nghiệp hơn mình .
Đem tạp phiến giới thiệu xong , Trần Mộ cũng thở dài một hơi. Lần này hắm làm ra tổng số hơn hai ngàn bảy trăm tạp phiến, điều này cũng làm Trần Mộ trong lòng tràn ngập kiêu ngạo! Mà sáo tạp đều tiên cũng đã được đặt tên là loa vân thư toa.
Ba Cách Nội Nhĩ gần đây đều bị vây trong trạng thái tinh thần hoảng hốt . Trần Mộ chế tạo sáo tạp khiến cho hắn rung động trước nay chưa từng có , những tạp phiến uy lực tuyệt luân này làm cho hắn ngứa ngáy khó chịu, nhưng đối với hắn mà nói, cũng là một sự thử thách thật lớn.
Tạp phiến hoàn toàn mới , cũng đồng nghĩa với một phương thức chiến đấu hoàn toàn mới . Hơn nữa lần này Trần Mộ chế tạo tới vài loại sáo tạp , những tạp phiến này cần được bố trí và chiến thuật phối hợp ra sao trong huấn luyện cũng như trong chiến đấu.
Mà ngay cả Khương Lương cũng dành hết thời gian cùng Ba Cách Nội Nhĩ cẩn thận nghiên cứu mục tiêu này.
Giải quyết xong vấn đề tạp phiến, Trần Mộ như trút được gánh nặng. Bất quá, nếu đã giải quyết việc tạp phiến của đám thủ hạ xong, hắn cũng muốn chế tạo tạp phiến cho mình sử dụng. Vì lần trước trong chiến đấu, độ nghi hắn phát nổ , chiết hình yến ba tạp, thoát vĩ toa và nê thu tạp bên trong tất cả đều hư hao.
Hắn phải chế tạo tạp phiến hoàn toàn mới .
Nhưng nên chế tạo tạp phiến gì đây? Khí lưu tạp là phải có, nê thu tạp công năng biến hướng cường hãn hắn nhất định không thể thiếu, hiện tại hắn đã sơ nhập trung cấp trù tạp lý luận, nên đã có thể tiến hành ưu hóa nê thu tạp rất cao. Hắn tin tưởng sau khi ưu hóa nê thu tạp tính năng nhất định càng thêm cường hãn.
Trừ điều đó ra, hai tạp phiến khác cần phải suy nghĩ thật tốt.
Đầu tiên phải phù hợp phương thức chiến đấu của mình, ừ, làm ra tạp phiến cận chiến, đúng vậy. Uy lực không cần rất mạnh, nhưng năng lượng dao động nhất định phải cực nhỏ, đây là vấn đề mấu chốt nhất . Như vậy mới có thể phát huy một ít thủ đoạn vô tạp lưu của hắn đến mức cao nhất.
Mà vẫn phải có tạp phiến tấn công từ xa. Vì nếu thuần túy cận chiến, một khi bị đối phương phát hiện, như vậy rất dễ dàng lâm vào bị động. Không có thủ đoạn công kích từ xa, thủy chung sẽ bị người quản chế. Tạp phiến đánh xa yêu cầu là lực công kích cao, chính xác, năng lượng dao động thấp, dù tần số bắn thấp một ít, cũng có thể chấp nhận.
Trần Mộ đột nhiên phát hiện, phương thức công kích của mình hình như đi vào hai hướng cực đoan . Kì thật hắn vẫn ưa thích loại tạp phiến chiến thuật biến hóa đa đoan như tiết thức liên, nhưng đây dù sao cũng không phải là phương thức hắn am hiểu . Hơn nữa tiết thức liên khá quen mắt, nếu như bị người có tâm chú ý, vậy mình sẽ rất bi thảm .
Trần Mộ không mất nhiều tâm tư để lo nghĩ vể sợi tơ xanh trong thân thể, không phải hắn lười, mà chỉ vì biết nghĩ nhiều lắm cũng vô dụng. Mặc dù Ba Cách Nội Nhĩ và Hề Bình rất lưu tâm, nhưng bản thân hắn không hy vọng xa vời. Đông Thuỵ Thái Thúc phỏng chừng tám chín phần mười là một đại thế gia thế lực lớn vì vậy theo hắn có thể nói không hy vọng gì.
Sợi tơ này đã ở trong cơ thể hắn cũng không phải mới đây, so với lúc đầu, hiện tại cảm giác sợ hãi đã sớm phai nhạt rất nhiều.
Biết mình phải làm gì nên hắn liền đem tất cả tinh lực tập trung lên ba tấm tạp phiến. Những tạp phiến này tốn hao của hắn rất nhiều tâm tư, ngay cả một ít tri thức trung cấp trù tạp lý luận vừa mới học được không lâu đều bị hắn vận dụng trong đó. Ban đầu tự nhiên có rất nhiều chỗ trúc trắc , nhưng đã từng làm mấy ngàn tạp phiến, nên hắn đối với kiến giải về trung cấp trù tạp lý luận càng thêm sâu sắc.
Chính mình cần bảo vệ tính mạng nên Trần Mộ càng không keo kiệt, vì thế hễ là hắn nghĩ đến tài liệu gì liền tìm mọi cách có được.
Rất nhiều tài liệu quý hiếm đặt trước mặt hắn, nhưng hắn không lập tức động thủ. Mặc dù đã có định hướng, nhưng làm sao chế tạo chiến đấu tạp phiến hoàn toàn mới cho mình, cũng cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Trần Mộ lại giam mình trong phòng thí nghiệm.
Ba Cách Nội Nhĩ vừa mới được nhiều tạp phiến như vậy, nên có rất nhiều công việc phải làm, tự nhiên bận tối mày tối mặt. Mà Hề Bình , thì mỗi ngày thần thần bí bí, cũng không biết công việc bề bộn kiểu gì.
Ba Cách Nội Nhĩ gần đây thật đúng là đau khổ lẫn vui sướng.
Trần Mộ chế tạo ra sáo tạp không chỗ nào mà không phải là tinh phẩm, vô luận là loa vân thư toa, thiêu tiền, trì trệ hoàn hay chiết hình bạo, đều có những đặc điểm phi thường, nhưng cũng tồn tại nhiểu nhược điểm. Nên làm sao phối hợp , làm sao hình thành chiến thuật, phải khổ tâm lao lực rất nhiều.
Ba Cách Nội Nhĩ tâm tư vốn kín đáo, nên dù Trần Mộ chỉ giới thiệu sơ lược, rất nhiều điểm thậm chí hết sức mơ hồ. Vì để thăm dò rõ ràng tính năng của những tạp phiến nảy, hắn phải lặp đi lặp lại nhiều lần thí nghiệm .
Loa vân thư toa uy lực vô cùng lớn vô cùng, độ bắn chinh xác cao, làm người khác trợn mắt. Nhưng cũng yêu cầu cực cao đối với hai xạ thủ . Ba Cách Nội Nhĩ cùng Khương Lương thảo luận rất nhiều. Cuối cùng hắn quyết định tập trung gia tăng bồi huấn kỹ xảo cho xạ thủ hy vọng có thể phát huy uy lực lớn nhất của loa vân thư toa .
Thiêu tiền là tạp phiến làm cho Ba Cách Nội Nhĩ đau đầu vô cùng . Đối với tính năng của nó , Ba Cách Nội Nhĩ không có bất cứ gì bất mãn. Nó đúng là khắc tinh của lồng năng lượng làm cho hắn hài lòng vô cùng. Nhưng hắn không thể đưa nó vào huấn luyện. Vì sở phí huấn luyện của nó thật sự rất cao !
Công năng của Trì trệ hoàn từng làm cho hắn sáng mắt, nhưng là hắn cũng phát hiện một sơ hở cực kì trí mạng ! Đó chính là trì trệ hoàn chỉ hữu hiệu đối với năng lượng thể, còn đối với thật thể không có bất cứ gì tác dụng. Hỏi qua Trần Mộ mới biết được, trì trệ hoàn bản chất là hình thành một khu vực năng lượng bảo hòa nên tự nhiên chỉ có thể hữu hiệu với năng lượng thể .
Một khi bị vô tạp lưu tập kích, trì trệ hoàn không có tới nửa điểm tác dụng. Nhưng ngẫm nghỉ kỹ thì Ba Cách Nội Nhĩ cũng cho là bình thường vì vô tạp lưu, đối với bất cứ gì một chi tạp tu bộ đội nào, đều là một vấn đề tương đương khó giải quyết. Mà một khi sử dụng, trì trệ hoàn tạp tu liền không cách nào di động, điều này cũng hạn chế phạm vi sử dụng thật lớn.
Nhưng nó đối với năng lượng thể tính năng phòng hộ tốt vô cùng, làm Ba Cách Nội Nhĩ khá kích động.
Chiết hình bạo là Trần Mộ bắt chước chiết hình yến ba tạp làm ra. Đặc điểm của nó là công kích nổ mạnh , uy lực cường đại. tần suất Bắn cùng độ chính xác đều cũng không tệ lắm, nhưng không tính là đứng đầu. Làm Ba Cách Nội Nhĩ vui mừng lẫn sợ hãi chính là, năng lượng thể của chiết hình bạo cũng là sắc đỏ. nếu như sử dụng cùng lúc với thiêu tiền. Tính lừa gạt rất cáo, đối phương nhất thời không thể phát hiện, khẳng định sẽ tổn hại rất lớn.
Tất cả sáo tạp này không cái nào không gọi là tinh phẩm. Tính năng cũng nổi trong các loại tạp phiến ! Nhưng Ba Cách Nội Nhĩ lại phát hiện một vấn đề rất lớn.Bốn bộ sáo tạp này đều là sáo tạp chiến thuật , nhưng lại không thể trở thành tạp phiến công kích thường quy ! Nói cách khác, những tạp phiến này áp dụng vào đại quy mô chiến đấu, phối hợp nhau sẽ tạo nên uy lực kinh người! Song bộ bộ sáo tạp này nhưng lại quá mức cực đoan, không có một bộ áp dụng cho hai vị tạp tu chiến đấu.
Cái này Ba Cách Nội Nhĩ chỉ có cười khổ.
Hơn hai nghìn tạp phiến này là Trần Mộ mất ba tháng thời gian mới chế tạo hoàn thành, Ba Cách Nội Nhĩ rất rõ ông chủ hiện tại cũng không có nhiều thời gian như thế để chế tạo tạp phiến đại quy mô lần nữa.
Hắn biết Hề Bình mấy ngày này công việc rất bề bộn mà một khi có kết quả thì đây chính là điều bọn họ muốn là làm sao trợ giúp chủ nhân có được kim ban nhuyễn dịch khuẩn .
Tạp phiến chiến đấu thông thường xem ra chỉ có chính hắn phải giải quyết. Nghĩ ngợi rồi lại cùng Khương Lương thương thảo hồi lâu. Cuối cùng hắn quyết định trang bị mỗi một tạp tu một tấm bốn sao thường quy tạp phiến, nhưng những tạp phiến này cần phải nhờ Hề Bình mua sắm .
Hơn hai nghìn tấm bốn sao tạp phiến là một chi phí hết sức kinh khủng .
Trần Mộ chế tạo tạp phiến cho mình rất mau, chỉ mất ba ngày liền hoàn thành. Ba tháng không ngừng chế tạo tạp phiến, thực tế kinh nghiệm tích lũy đến mức rất phong phú, cũng mang đến cho hắn rất nhiều linh cảm.
Đại nê thu trải qua Trần Mộ một lần nữa xếp đặt ưu hóa, tính năng tăng lên, phối hợp với thân pháp của hắn, so với trước kia càng thêm phiêu hốt quỷ dị, thậm chí rất có phong phạm của ma quỷ nữ năm đó . Hơn nữa nê thu tạp mới này năng lượng dao động bị Trần Mộ ép đến mức tận cùng, dù ngay cả Trần Mộ , nếu như không biết trước để đề cao cảnh giác, cũng khó nhận thấy được nó dao động.
Tạp phiến Bách biến này trở thành vũ khí chủ lực của Trần Mộ sau này. Ý tưởng hình thành nó đến từ tạp phiến mà Trần Mộ từng sửa chữa tại đông thương vệ thành là bách biến tạp mà phụ thân Trữ Phu nhân từng sử dụng qua . Bách biến tạp là lồng năng lượng tạp, nhưng nó có thể biến ảo hình dáng lồng năng lượng, tỉ như biến thành hình thoi nhằm giảm nhỏ lực cản. Hoặc là thành hình mũi nhọn để công kích địch nhân.
Nó là tạp phiến duy nhất có thể tấn công lẫn phòng thủ mà Trần Mộ từng gặp qua.
Tạp phiến Trần Mộ làm riêng này không khác mấy bách biến tạp kia, chỉ có điều xảo diệu hơn. Nó có thể hình thành tầng năng lượng rất mờ nhạt, mắt thường khó phân biệt. Nhưng tính năng phòng hộ lại khá cường hãn! Trừ phi dùng tạp phiến cỡ loa vân thư toa, còn thì năng lượng thể bình thường không cách nào xuyên thủng nó.
Tầng năng lượng thể này công năng là có thể thay đổi màu sắc, như vậy có thể giúp Trần Mộ dễ dàng dung nhập hoàn cảnh, đạt hiệu quả bí mật cao.
Trong phòng huấn luyện lúc này Trần Mộ đang luyện tập bách biến tạp. Đột nhiên trên tay hắn xuất hiện một đạo năng lượng mờ nhạt, mắt thường khó phân biệt.Khi Trần Mộ cẩn thận khống chế cảm giác, bờ vai của hắn đột nhiên hình thành hai đạo năng lượng hình mũi vô sắc trong suốt, nhưng lại như răng nanh quái thú, trông rất ớn lạnh.
Ngay sau đó, mũi chân Trần Mộ cũng chợt loé hai đạo năng lượng mũi nhọn như trên vai. nhìn qua Trần Mộ tựa như một quái thú cả Toàn thân đầy các loại hung khí. Khi hắn sử dụng bách biến, từng bộ vị trên thân thể cũng có thể trở thành vũ khí trí mạng. Từ lúc này thân thể hắn liền có thể phát huy trình độ vô tạp lưu đến mức cao nhất.
Mà tạp phiến công kích từ xa dự bị, Trần Mộ chế tạo ra bản đơn giản hóa của loa vân thư toa, mệnh danh là vân toa. Giá trị thương tổn của vân toa so với loa vân thư toa hơi yếu, mà khống chế khó khăn hơn loa vân thư toa rất nhiều. Cũng may Trần Mộ độ linh mẫn cảm giác kinh người, khả năng khống chế cảm giác rất tôt, nến cũng khá thích hợp .
Tạp phiến mới là Trần Mộ căn cứ theo khả năng của mình mà chế tạo, nên ba tạp phiến này đều có một đặc điểm chung là năng lượng dao động rất nhỏ .
Điều này cũng khiến cho phương thức công kích của Trần Mộ tràn ngập bí mật và bất ngờ, đối với tạp tu đã quen thông qua cảm giác mà phán đoán cử động của đối thủ, đây là điều bọn họ không muốn đụng tới nhất.
Cảm giác của hắn đoạn thời gian này tăng vọt, năng lực khống chế tiến thêm một bước, đối với bách biến cũng dần dần thành thục.
Nhưng dù đã có như vậy, thực lực của hắn cũng đột nhiên đại tăng. Trong khi cùng Duy A đối kháng huấn luyện , hắn chịu được nhiều hơn mười giây so với trước kia, điều này làm cho hắn hết sức phấn khởi. Bi thảm nhất lại chính là Tiếu Ba, cảm giác hắn vừa mới đột phá cấp sáu, nhất thời phấn khíchmuốn ra vẻ một chút trước mặt Trần Mộ, kết quả bị Trần Mộ đánh cho khắp cả người đầy thương tích.
Đại Nê Thu Tạp phiêu hốt, biến hướng vô song, khó lòng phòng bị. Quỷ dị khó dò là bách biến, hơn nữa vân toa công kích từ xa rất trí mạng khiến Tiếu Ba chịu nhiều đau khổ.
Không đợi đến khi Trần Mộ thuần thục sử dụng ba tạp phiến này, rốt cuộc Hề Bình cũng có tin tức.
Phòng hội nghị, Trần Mộ, Ba Cách Nội Nhĩ cùng Hề Bình thảo luận tìn tức tình báo mới có
Ánh mắt Hề Bình nghiêm túc:
- Ta tra xét một chút, rốt cuộc tra được lai lịch Đông Thuỵ Thái Thúc. Đây là một gia tộc, hết sức cổ xưa, nghe nói cùng la gia tại thiên hồ thành cùng một thời đại, cả hai tựa hồ còn có chút quan hệ sâu xa. Nhưng ta trong tin tức tra được, không có thông tin cho thấy Đông Thuỵ Thái Thúc có kim ban nhuyễn dịch khuẩn.
Ba Cách Nội Nhĩ trầm ngâm nói:
- Theo tính cách Mạc Bố Lý, hẳn là sẽ không tùy tiên phát ngôn. Hắn đã khẳng định Đông Thuỵ Thái Thúc có, vậy tuyệt không phải là tin đồn vô căn cứ. Nếu không, khẳng định hắn sẽ không cho vào trong những thế lực có thể có.
Hề Bình cũng đồng ý nói:
- Khả năng thu thập tin tức của chúng ta so với tuyết hoa tạp tu đoàn tự nhiên kém xa, chuyện không nhất trí cũng rất bình thường. Ta cũng tin tưởng tin tức của tuyết hoa tạp tu đoàn . Nhưng từ tin tưc chúng ta có được, ta cảm thấy chúng ta có cơ hội.
- Nghỉa là như thế nào?
Ba Cách Nội Nhĩ nhất thời tinh thần tỉnh táo, ngay cả Trần Mộ cũng vãnh tai. mặc dù hắn không hy vọng xa vời nhiều lắm , nhưng nghe Hề Bình nói có cơ hội, tự nhiên có chút hưng phấn.
Trong tâm hắn , phán đoán của Hề Bình và Ba Cách Nội Nhĩ luôn luôn rất chuẩn, ít khi phạm sai lầm.
- Đông Thuỵ Thái Thúc đúng là một gia tộc hết sức cổ xưa, nhưng từ tám mươi năm trước mọi việc đều bắt đầu suy thoái trên diện rộng đến ba mươi năm trước đạt tới mức cao nhất. Mười năm trước Thái Thúc Dong tiếp nhận vị trí gia chủ Thái Thúc gia, từ đó Thái Thúc gia mới ngừng suy sụp, mơ hồ có dấu hiệu hồi phục. Bất quá đại gia tộc như Thái Thúc muốn khôi phục cảnh tượng trước kia cũng không phải thời gian ngắn là có thể làm được . Mặc kệ như thế nào, Thái Thúc gia suy bại đến hạng hai, đây là chuyện có thật. Cho nên ta mới cảm thấy chúng ta có cơ hội.
Hề Bình cười nói:
- Nếu như là Sương Nguyệt Hàn Châu , chúng ta không có nửa điểm cơ hội.
- Ha ha!
Ba Cách Nội Nhĩ hưng phấn chà tay, nhưng vẫn cẩn thận:
- Bất quá, chúng ta không thể quá coi thường. Tục ngữ nói lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, Thái Thúc gia này mặc dù suy bại đã mấy trăm năm nhưng cũng không nên xem nhẹ.
Hề Bình đồng ý nói:
- Ừ! Thái Thúc gia lịch sử đã lâu, cùng các thế gia khác, thậm chí bao gồm Sương Nguyệt Hàn Châu, quan hệ đều khá tốt, tại Đông Thụy địa khu, càng thâm căn cố đế. Thái Thúc gia biến hóa mấy năm nay chính yếu là tại phương diện kinh tế, còn tại phương diện tạp tu, trừ bỏ một người tên là Khang Nạp Lợi rất nổi tiếng, còn lại đều là hạng người vô danh.
Trần Mộ cùng Ba Cách Nội Nhĩ nghe cực kì nhập thần, hiểu rằng Hề Bình đối với Thái Thúc gia đã dồn sức điều tra rất nhiều.
- Khang Nạp Lợi cường độ cảm giác đạt tới cấp bày, là người tính tình nóng nảy cương trực, lúc trẻ từng cùng một thế lực lớn kết hạ cừu oán. Thái Thúc Dong thành công trợ giúp hắn hóa giải đoạn cừu oán này, mới thu phục cao thủ này.
Cường độ cảm giác cấp bảy! Trần Mộ cả kinh, khó trách được xưng là cao thủ! Ngay cả Mạc Bố Lý cũng chỉ là cấp bảy. Khang Nạp Lợi này cũng đạt tới cấp bày, thực lực quả thực cường hãn. Trần Mộ chưa từng cùng tạp tu cảm giác cấp bảy giao thủ qua, nhưng biết rỏ cảm giác tăng lên càng về sau càng khó khăn.
Từ cấp sáu đến cấp bảy cần nhiều thời gian hơn từ cấp năm đến cấp sáu.
Cảm giác cấp bày, tại liên bang cũng có thể xếp vào hạng danh tiếng. Không biết cao thủ cao nhất liên bang như Đường Hàm Phái, Tiêu Tư cảm giác đến tột cùng mạnh bao nhiêu ? Hắn đột nhiên nghĩ đến nữ nhân Thanh Thanh của Tinh Viện, ngay cả ma quỷ nữ còn phải kiêng kị . Thực lực mạnh đến cỡ nào?
Đương nhiên, cường độ cảm giác cũng không thể đại biểu cho hết thảy. Tỉ như Tiếu Ba, hiện tại cường độ cảm giác củ hắn mặc dù chỉ là vừa mới đột phá cấp sáu. Nhưng tạp tu bình thường cảm giác cấp sáu cùng hắn gặp nhau, tám chín phần mười sẽ bại. Phải biết rằng, cường độ cảm giác chẳng qua là mặt hắn yếu nhất .
Cảm giác khống chế chuẩn xác tinh tế đến kinh người, ý thức chiến đấu xuất sắc, kinh nghiệm chiến đấu phong phú vô cùng , còn có “Luân” do Trần Mộ làm ra, đây mới là chỗ cường đại của hắn.
- Đông thụy địa khu cách chúng ta quá xa, ta tra được thông tin quá ít. Hơn nữa Thái Thúc gia mấy năm nay vẫn rất bề bộn, các phương diện tin tức vốn sẽ không nhiều. Nhưng hình như chúng ta không có lựa chọn nào khác.
Hề Bình cười nói.
Vô luận là trong nhà Thái Thúc có bao nhiêu bí mật. Khả năng cơ hội vẫn lớn hơn Sương Nguyệt Hàn Châu rất nhiều. Lục đại a, điều là chỗ không ai dám mơ tưởng a.
Hề Bình nghiêm sắc mặt, tiếp tục phân tích:
- Thái Thúc gia mấy năm nay kinh tế hồi phục. Hơn nữa như loại gia tộc truyền thừa trăm năm này, nộ tình bên trong không phải gia tộc bình thường có thể so đo . Hiện tại thế đạo hỗn loạn, thế cục không yên. Thái Thúc gia mặc kệ là tự bảo vệ mình hay có ý khác, đều phải tăng cường lực chiến đấu chính mình .
- Không sai .
Ba Cách Nội Nhĩ vuốt ve râu mép, có điều ngộ ra.
- Đó là cơ hội của chúng ta .
Hề Bình lúc này cực kì giống một con hồ ly già, híp mắt:
- Trực tiếp yêu cầu thì khó có khả năng , Thái Thúc gia hiện tại mặc dù chỉ là tập đoàn hạng hai, nhưng so với chúng ta vẫn mạnh hơn nhiều lắm.Hiện tại bọn họ đang suy nghĩ biện pháp chiêu nạp tạp tu, chúng ta không bằng thừa dịp này trà trộn vào Thái Thúc gia.
Ba Cách Nội Nhĩ vẻ mặt âm hiểm cười:
- Hắc hắc! Cái này ta thích, chỉ cần trà trộn vào được. Vậy là có cơ hội rồi. Không trộm được thì dứt khoát bắt cóc, hắc hắc. Hai việc này ta đều rất quen.
Trần Mộ mồ hôi.
Hề Bình tựa hồ không nghe thấy Ba Cách Nội Nhĩ , trực tiếp nói:
- Bắt cóc là hạ sách. Hiện tại tuyết hoa tạp tu đoàn đã biết chúng ta có chủ ý với kim ban nhuyễn dịch khuẩn , một khi chuyện này tiết lộ ra , chúng ta sẽ nhận cơn giận của Thái Thúc gia. Chẳng lẽ chúng ta lần nữa bỏ qua sơn cốc này?
Ba Cách Nội Nhĩ lập tức câm miệng. Sơn cốc phát triển đến cục diện bây giờ, là kết quả mọi người cộng đồng cố gắng, không ai muốn bỏ đi.
- Lần này người đi không cần nhiều lắm, đi nhiều hơn cũng vô dụng. Ông chủ và Duy A hai người cùng đi, ông chủ ở ngoài sáng, Duy A ở trong tối. Có Duy A chúng ta sẽ không lo lắng cho an toàn của ngài. Ông nghĩ biện pháp trà trộn vào Thái Thúc gia cố gắng được bọn họ tín nhiệm, khi nghe được tin tức cụ thể của kim ban nhuyễn dịch khuẩn, chúng ta sẽ lại thương lượng nên làm gì .
Hề Bình châm chước nói.
Lúc này tin tức hữu dụng quá ít, mặc dù là Hề Bình và Ba Cách Nội Nhĩ rất lão luyện cũng không nghĩ ra nhiều biện pháp, chỉ có thể dò dẫm từng bước .
- Ừ!.
Trần Mộ gật đầu, ý bảo hiểu được. Khi Hề Bình vừa nói ra, hắn cũng biết đây là cơ hội duy nhất .
Hắn cân nhắc có nên không lãnh giáo Ba Cách Nội Nhĩ một chút kiến thức bắt cóc trộm đạo .
- Ông chủ !
Ánh mắt Ba Cách Nội Nhĩ sáng quắc nhìn chằm chằm Trần Mộ. Trần Mộ vẫn tỉnh như không.
- Có việc gì?
Trần Mộ đợi Ba Cách Nội Nhĩ nói tiếp.
Trầm ngâm một chút, Ba Cách Nội Nhĩ mới nói:
- Ông chủ ngươi quá vô danh, lần này ngươi phải thay đổi một chút phong cách mới được.
- Quá vô danh?
Trần Mộ không hiểu nhiều lắm.
- Đúng, quá vô danh !
Hề Bình phụ họa nói:
- Thực lực của ông chủ ta đương nhiên không phản đối, nhưng lại không có danh khí gì, việc này đối với kế hoạch lần này rất bất lợi. Danh khí càng lớn, người khác mới có thể càng xem trọng ngươi, cũng càng dễ dàng đả động người khác. Ông chủ ngài ngẫm lại a, nếu như Tiêu Tư hiệu trưởng đến đông thụy đi, chỉ sợ cả đông thụy đều oanh động . Nếu như danh tiếng ngài cỡ Đường Hàm Phái, chỉ sợ mới mở miệng, Thái Thúc gia lập tức điên cuồng mà đem kim ban nhuyễn dịch khuẩn đưa đến tay ngài !
- Hề Bình nói quá đúng!
Ba Cách Nội Nhĩ vẻ mặt thâm hiểm:
- Nổi danh khác xa vô danh. Tất cả mọi người không ai ngoại lệ. Lão bản nếu như xông ra nhất định sẽ đứng hàng đầu, khi ấy không cần mở miệng, Thái Thúc gia này sẽ chủ động đến mời chào ngươi. Nếu như ngươi vô danh khí chắc chắn không ai để ý đến ngươi.
Trần Mộ cũng không phải hạng người không rành thế sự, chỉ là ngày thường không nghĩ đến việc này, lúc này hai người điểm chỉ nhất thời sáng tỏ.
- Làm sao mới có thể nổi danh?
Trần Mộ hỏi.
- À , vấn đề này hỏi rất hay.
Ba Cách Nội Nhĩ vỗ tay đánh bốp, vẻ mặt như chuyên gia, nói như thật :
- Nổi danh mà, như là người khác là chuyện tương đối khó khăn. Nhưng đối với ông chủ là nhân vật kinh tài tuyệt diễm như vậy, thật sự là chuyện quá đơn giản. Ông chủ chỉ bộc lộ chút tài năng, bảo đảm lập tức thanh danh quật khởi......
- Cụ thể hơn đi!
Trần Mộ cắt đứt Ba Cách Nội Nhĩ.
- Ách.
Ba Cách Nội Nhĩ âm hiểm cười, ánh mắt chớp động, như sói nhìn mồi :
- Rất đơn giản, ông chủ chỉ cần đánh bại mấy tạp tu thành danh, vậy là đủ rồi. Kiêu ngạo, nhất định phải kiêu ngạo! Nhưng hễ ai dám khiêu khích, ông chủ có thể trực tiếp đạp hắn! Hắc hắc, tuổi còn trẻ vừa lại có thực lực, tính tình hỏa bạo là bình thường mà!
Ánh mắt Trần Mộ chuyển hướng Hề Bình.
Hề Bình gật đầu:
- Đây đúng là biện pháp đơn giản nhất.
Trần Mộ đột nhiên nghĩ đến một vấn đề:
- Vạn nhất khiến cho bọn Đường Hàm Phái chú ý thì sao?
Đường Hàm Phái cái tên này không thể nghi ngờ là một hình ảnh khủng bố trong lòng mọi người, thủ đoạn tàn nhẫn, sát phạt quyết đoán, nhưng hết lần này tới lần khác không ai có thể đủ hiểu hắn đang suy nghĩ gì, một người như vậy, ai có thể không kiêng kị?
- Ông chủ chỉ sợ lại phải đổi dung mạo mới được, nên hỏi Tô Lưu tiểu thư, chắc nàng có biện pháp.
Hề Bình trầm ngâm nói.
Mọi người lại thương nghị hồi lâu, quyết định rất nhiều chi tiết của kế hoạch.
Đây chỉ là một phương án đại thể, chủ yếu vẫn là Trần Mộ phải tùy cơ ứng biến . Mặc dù hắn không có kinh nghiệm giống vậy, nhưng hiện tại cũng chỉ có kiên trì đến cùng, đây là cơ hội duy nhất của hắn.
Sau khi quyết định, Trần Mộ càng chôn mình vào phòng thí nghiệm vì hắn muốn làm rất nhiều công việc chuẩn bị.
Khi Trần Mộ và Duy A rời khỏi trụ sở chỉ có mấy người biết. Hai người lúc này đã hoàn toàn thay đổi bộ dáng, không biết Tô Lưu Triệt Nhu xuất phát từ tâm lý gì mà Trần Mộ bị đổi thành một thiếu niên mặt khá xấu xí . Ngược lại thì Duy A anh tuấn dị thường, phối hợp khí chất lạnh lùng của hắn , không biết sẽ mê đảo bao nhiêu nữ nhân.
Điều này làm cho Ba Cách Nội Nhĩ và Hề Bình hai người cười trộm hồi lâu.
Từ tư khách nhĩ địa khu đến đông thụy địa khu, đường xá xa xôi, mất ba tháng thời gian. Trần Mộ cũng biết lần này hành động không quá cấp bách, nên cũng không vội mà đi. Mỗi ngày trừ bỏ thời gian đi đường, thời gian khác, đều cùng Duy A đối luyện .
Dựa theo phương án Hề Bình và Ba Cách Nội Nhĩ xếp đặt cho hắn, hắn muốn mau chóng quen thuộc bách biến. Nếu như ngay cả bách biến cũng không quen thuộc, vậy kế tiếp cái gọi là khiêu chiến, cũng chỉ là nói nhảm.
Một nhóm tuyết toa thuyền ầm ĩ bay cách mặt đất mười lăm thước. Thiên đông lý khu cùng khu khác bất đồng, bởi vì địa tầng cơ bản đều là băng tầng, cho nên đường dài phi hành trên cơ bản đều là tuyết toa thuyền, mà không phải là toa xe dài.
Ngồi trong ghế mềm, Trần Mộ có chút âm u. Ngày hôm qua buổi tối cùng Duy A đối luyện làm cho hắn kiệt lực, mà thời gian đi đường cũng biến thành nghỉ ngơi.
Tuyết toa thuyền bỗng nhiên ngừng lại, hành khách trên thuyền lập tức có chút xao động, rất nhiều người áp mặt nhìn qua cửa sổ .
Toa thuyền Trần Mộ cưỡi là một chiến thuyền hạng trung , có thể dung nạp hơn một trăm người. Trên nhánh giao thông này, tuyết toa thuyền loại này là phương tiện lưu thông chính, Còn loại khổng lồ xa hoa tuyết toa thuyền có thể dung nạp hơn năm trăm người, chỉ có thể thấy tại lữ hành đường dài .
Tuyết toa thuyền khổng lồ xa hoa lực lượng phòng hộ rất mạnh, cũng phi thường dễ chịu, duy giá cả khá đắt. Đây không phải là nguyên nhân Trần Mộ không chọn chúng nó, mà do chính là thủ tục đi tuyết toa thuyền khổng lồ xa hoa hết sức nghiêm khắc. Lấy thân phận Trần Mộ hiện tại , thuộc về kiểu người điển hình không rõ thân phận, sẽ không qua nỗi bàn kiểm tra.
Tuyết toa thuyền hạng trung trang bị không mạnh, có ước chừng mười tên tạp tu hộ vệchủ yếu phòng bị dã thú. Rất ít có người nào có chủ ý đi đánh tuyết toa thuyền , mỗi chiến thuyền này lực lượng mặc dù không phải rất mạnh, nhưng công ty tập đoàn dám giao thiệp vận chuyển hành khách, không có một tập đoàn nào thế lực không hùng hậu.
Dám bắt cóc tuyết toa thuyền, hãy chờ công ty vận chuyển hành khách trả thù đi! Tất cả công ty vận chuyển hành khách ở điểm này, lập trường thần kỳ thống nhất, bất cứ một nhà công ty nào có tuyết toa thuyền bị bắt cóc, tất cả công ty vận chuyển hành khách cũng không tiếc lực cung cấp trợ giúp.
Đương nhiên, trên đời này vĩnh viễn không thiếu kẻ liều mạng. Bất quá cũng may tuyết toa thuyền vốn không là con mồi béo bở, tạp tu đối với nó cảm thấy hứng thú cũng không nhiều. Trên tuyến đường này có rất ít tuyết toa thuyền gặp chuyện không may, là một tuyến đường khá an toàn .
Chiến thuyền tuyết toa này trên thuyền tạp tu rất có vài phần thực lực, Trần Mộ khi lên thuyền liền chú ý đến. Bọn họ mỗi người thần sắc lão luyện, hết sức tháo vát, có mười tên tạp tu này hộ vệ, dọc theo đường đi an toàn hắn cũng không lo lắng.
Vì che giấu thân phận Duy A , nên Trần Mộ không đi chung với Duy A, Duy A đi theo đường khác, hai người sẽ hội họp khi đến thành Trát Nhĩ Kiền .
Thả lỏng một chút, trên người truyền đến từng đợt bủn rủn, ngày hôm qua buổi tối hắn lại bị Duy A hung hăng thu thập một trận.Người này ra tay quả nhiên không biết lưu tình! Trần Mộ thầm nhủ. Ánh mắt của hắn không tự chủ rơi vào trên cánh tay .
Đó là một đồ án màu xanh biếc .
Một đóa hoa năm cánh màu xanh biếc nhìn qua hết sức yêu dị mấy ngày hôm trước đột nhiên không xuất hiện trên cánh tay hắn. Không người nào biết được đến cùng là hoa gì. Sau khi Tô Lưu Triệt Nhu dùng dụng cụ kiểm tra. Mới biết được đồ án hình đóa hoa này là sợi tơ xanh trong cơ thể hắn giở trò quỷ.
Đóa hoa xanh này cũng không làm cho Trần Mộ có cảm giác gì khác, tình trạng thân thể vẫn bình thường, nhưng biến hóa này khiến cho hắn mơ hồ có vài phần cảm giác bất ổn. Sợi tơ xanh lâu nay vẫn nằm sâu trong cơ thể không có động tĩnh gì, hiện tại đột nhiên làm ra như vậy một đóa yêu dị lục hoa, khó tránh khỏi làm người khác tâm trạng sợ hãi.
Đóa hoa xanh này như một hình xăm, thậm chí cảm giác khá đẹp, có vài phần rất giống phong cách ma quỷ nữ. Chỉ cần là vật có nguồn gốc từ ma quỷ nữ, vô luận thứ gì vẫn làm cho người ta cảm giác rất quỷ dị.
- Thông báo đến các vị lữ khách, chúng ta gặp một đám sí mục tổ điểu cản đường, đại khái phải dừng lại mười phút. Xin thành thật cáo lỗi. tạp tu của bổn thuyền sẽ giải quyết vấn đề nhanh nhất, mong quý khách lượng giải, cám ơn.
Tiếng truyền thanh đột nhiên vang lên.
Hành khách lúc này tạm yên lòng. Sí mục tổ điểu là một loại dã thú nguy hiểm ăn thịt, hình thể chúng nó to gần bằng một người lớn, có thể phi hành thấp trong khoảng cách ngắn. Trái với năng lực phi hành khá kém, năng lực chạy trốn của chúng phi thường xuất sắc, mau lẹ như bay. Nó có mỏ và móng vuốt sắc bén, nhưng không phải vũ khí trí mạng nhất.
Trên đầu sí mục tổ điểu có một xúc tua cỡ ngón cái, trên đỉnh xúc tua là một con mắt đỏ rực, đây mới là vũ khí nguy hiểm nhất của nó. Con mắt này có khả năng phóng xuất ra bó năng lượng màu đỏ cỏ thể xuyên thủng lồng năng lượng ba sao. Xúc tua hết sức linh hoạt, có thể nhắm vào mọi hướng. Không chỉ có như thế, con mắt đỏ này còn có trinh sát công năng.
Sí mục tổ điểu bình thường sống thành đàn. Nhưng số lượng không nhiều lắm. Đối với tạp tu trên thuyền này chỉ mất một hồi công phu xử lý thôi.
Mọi lữ khách rất rõ điểm này nên đều trầm tĩnh lại. Trên thuyền đang truyền phát tin ảnh, cho hành khách giết thời gian. Điều này làm cho Trần Mộ nhớ tới thời gian cùng Lôi Tử chế tạo (Không hẹn mà gặp) và (Sư sĩ truyền thuyết).
Nhưng không ngờ trong những tạp ảnh hàng đầu,(Sư sĩ truyền thuyết) xếp vào hạng nhất, điều này làm cho Trần Mộ có chút ngạc nhiên. Hắn không ngờ rằng (Sư sĩ truyền thuyết) tạp ảnh lại truyền lưu đến thiên đông lý khu.
Mà tin tức kế tiếp càng làm cho hắn dở khóc dở cười. Có rất nhiều công ty tạp ảnh khổng lồ đưa ra mức thưởng tới năm triệu , kỳ vọng có thể tìm được tác giả (Sư sĩ truyền thuyết) là Mộc Lôi.
Xem ra sau này mình dù cho có đi chế tạo tạp ảnh, cũng không sợ chết đói. Trần Mộ nửa đắc ý, nửa cảm khái. Đã nhiều năm đi qua, còn có thể chứng kiến nó, khó tránh khỏi làm cho trong lòng hắn hỗn tạp trăm vị.
Trên thị trường có rất nhiều (Sư sĩ truyền thuyết) tục bản, tất cả đều là một ít người yêu thích tạp ảnh chế tạo khiến Trần Mộ hoa cả mắt.
Qua mười phần phút sau, tuyết toa thuyền vẫn không có dấu hiệu chuyển đi, hành khách trên thuyền dần dần có chút bất an .
Nếu như chỉ là mấy con sí mục tổ điểu, hẳn là sớm đã giải quyết xong mới đúng, làm sao còn không có động tĩnh?
Trần Mộ đột nhiên tâm trạng máy động, hắn ngẩng đầu, nhìn về phía ngoài cửa sổ cảm nhận được không xa có một cỗ năng lượng dao động rất lớn!
Luồng năng lượng dao động này quá mạnh mẽ, trên thuyền cũng không thiếu tạp tu nhưng tất cả đều biến sắc. Một ít tên cơ trí cuống quít hướng cửa khoang thuyền chạy đi, năng lượng dao động mạnh như vậy, tuyệt đối không phải sí mục tổ điểu có thể phóng xuất ra!
Những người này phản ứng có thể nói cực nhanh, lực phòng hộ của tuyết toa thuyền trước mặt cường lực tạp tu và cường hãn dã thú, yếu ớt giống như giấy. Nhưng nó khio6ng klha1c một cái lồng kim loại đối với hành khách bên trong.
Cách cửa sổ thủy tinh, Trần Mộ thoáng thấy vài đạo lưu quang hướng cửa khoang thuyền bắn đến, liền biết mấy người này khó thoát chết.
Quả nhiên, vài đạo lưu quang này dễ dàng địa xuyên thấu cửa kim loại khoang thuyền, vài tiếng kêu thảm thiết, mấy vị tạp tu kia nhất thời bắn ra vài luồng máu, té trên mặt đất.
Tất cả mọi người hiểu được chuyện gì xảy ra. Trong thuyền lập tức hỗn loạn, tiếng thét chói tai, tiềng khóc vang lên không dứt bên tai!
Ba tạp tu vẻ mặt đằng đằng sát khí tiến vào tuyết toa thuyền, gã cầm đầu tóc ngắn, sắc mặt lạnh lùng, nhìn thấy khoang thuyền một mảnh hỗn loạn, hờ hững giơ tay lên, vài đạo lưu quang chợt lóe rồi biến mất, những kẻ la thét lớn nhất lập tức bị mất mạng.
- Đều câm miệng cho ta!
Việc này lập tức chấn nhiếp tất cả mọi người, mọi hành khách hoảng sợ nhìn những người ngã vào trong máu, mặt xanh lè.
- Nếu ai không thành thật, hừ!
Ngôn ngữ đầy sát khí, ánh mắt hắn như đao quét ngang cả khoang thuyền.
Hai gã tạp tu lưu thủ trong khoang thuyền, mà một gã tạp tu khác thì tiến vào phòng điều khiển. Tuyết toa thuyền một lần nữa thúc đẩy, song không ai biết đi hướng nào.
Trần Mộ như những người khác, cuộn mình ngồi trong ghế. Trong lòng hắn cười khổ liên tiếp, ngày hôm qua buổi tối huấn luyện đem tất cả đích thể lực và cảm giác của hắn vét sạch , đến bây giờ còn chưa khôi phục lại. Nhất là cảm giác gần như khô kiệt.
Hắn vẫn chú ý tới, trừ bỏ hai gã trong khoang thuyền, bên ngoài tuyết toa thuyền còn có hơn mười tạp tu giám thị.
Bọn người kia tuyệt không lưu tâm gì hành khách trong khoang thuyền, khi tất yếu, bọn họ sẽ không chút do dự chiến thuyền đánh nát. Từ trên hành vi đối phương phán đoán, Trần Mộ cho rằng đám tạp tu nhất định là có viện quân. Nếu như là giết người cướp của, vậy chiến thuyền này hiện tại chỉ sợ sẽ không ai còn sống. Hơn nữa lấy thân thủ những tạp tu này, cướp bóc lữ khách khẳng định không phải là mục tiêu bọn họ.
Trần Mộ không nghĩ nhiều lắm, bọn họ mưu đồ chuyện gì, đến lúc đó tự nhiên sẽ hiểu, lúc này việc cấp bách là mau chóng khôi phục chính mình đích thể lực và cảm giác nếu không mình sẽ như con cá nằm trên thớt chờ người xắt lát.
Chắc do nguy hiểm kích thích, ý nghĩ Trần Mộ thần kỳ đích rõ ràng, tâm tình phút chốc bình tĩnh trở lại.
Bất tri bất giác hắn tiến vào một loại trạng thái rất kì lạ, giống như mơ màng, trong lòng một yên tĩnh, hết thảy chung quanh, tựa hồ đều trong phạm vi hắn quan sát. Lúc này, không có vật nào có thể gây cho lòng hắm một sự khiêu khích hay gợn sóng nào.
Hô hấp trở nên cực kì sâu, toàn thân dù là chỗ thật nhỏ, dù khó khăn khống chế, cũng tự nhiên mà giãn ra. Nhịp tim giảm lại, máu tuần hoàn chậm, nếu có ai nhìn thấy, đại khái chỉ tưởng rằng hắn ngủ thiếp đi.
May là Trần Mộ đang vùi đầu vào trong ngực, nếu không người nhìn thấy chỉ sợ càng quái dị, dễ làm người khác chú ý.
Lúc này còn có thể ngủ?
Tuyết toa thuyền từ đường chính lệch khỏi quỹ đạo, đi vào trong rừng, phi hành ước chừng nửa giờ. Rừng cây càng ngày càng rậm rạp, những tạp tu bắt cóc tuyết toa thuyền cũng không tự chủ toát ra tâm tình khẩn trương, bọn họ cẩn cẩn dực dực, sắc mặt ngưng trọng bảo trì cảnh giác. Trong rừng cây nguy hiểm tùy thời có thể xuất hiện.
Mà các hành khách càng sợ đến phát run, bọn họ chỉ là người bình thường, chưa bao giờ tiến vào rừng cây. Rừng cây nguy hiểm ngay cả tạp tu đều kiêng kị phi thường, đối với người bình thường mà nói, tuyệt đối là một cấm địa.
Rất nhiều hành khách đều lộ ra vẻ tuyệt vọng, hiện tại cho dù đám tạp tu thả bọn họ đi, bọn họ cũng không có một ai dám rời đi.
Mọi người đều trong lòng cầu khẩn, nghìn vạn lần không nên gặp phải cái gì dã thú a!
Trong tay đám tạp tu bọn họ còn có một đường sinh cơ. Nếu như rơi vào tay dã thú, kết quả duy nhất là trở thành bữa ăn của chúng.
Trời già tựa hồ thích trêu ngươi, càng không muốn gặp, nhưng lại hết lần này tới lần khác luôn luôn gặp phải.