Ghi chú đến thành viên
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #76  
Old 02-06-2008, 12:31 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thời gian online: 14 giờ 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 75:

Tương tư tâm ấu Hiểu lầm giải khai


Sở Vân nhìn thẳng vào khuôn mặt bà ta, trang nghiêm nói :
- Triệu phu nhân, mọi việc hôm nay tất cả trách nhiệm và hậu quả đều do Lê đại đương gia và Triệu phu nhân người phải gánh chịu lấy. Nếu các người không bức ta phải làm như thế thì làm gì có điều ấy xảy ra? Ta không hề hối hận về việc ta làm, bởi vì trước đó ta đã cố gắng hết sức rồi!
- Sở minh chủ, ta lại đây không phải là bàn về việc quy trách nhiệm cho ai. Ta chỉ hỏi người Hương nhi đối với người tình sâu nghĩa nặng như thế, khi thấy người nhảy xuống cầu cứu Hề Du, nó đã quá lo sợ kích động mạnh đến như thế đó! Sở minh chủ, lẽ nào người không có một chút xúc động nào sao?
Cổ Yển La Hán nghe Triệu Ái nói như thế thì đẩy lưng Sở Vân nói :
- Lão đệ người đàn bà này nói có lý đó. Nào nhanh lên, mai lại xem thử xem thế nào? Đừng có cứng cổ, ương ngạnh nữa! Mau lên, ta sốt ruột rồi đó!
Sở Vân còn đang lưỡng lự thì Tử Tâm Điêu Cừu Hạo nhìn chàng mỉm cười, gật đầu khiến cho chàng như có thêm nghị lực, vung tay áo cất bước cùng Bách Hoa Tiên Tử bước về phía đó.
Lê Tường sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, miệng vẫn còn rỉ máu, cả vẻ mặt toát lên nỗi sợ hãi và lo lắng tột cùng, hơi thở yếu ớt!
Lê thị phu nhân hai mắt đẫm lệ, nhìn Sở Vân mà không nói lên lời, hai môi cứ mấp máy hoài.
Sở Vân từ từ rút một tấm khăn, thấm máu trên khóe miệng nàng, rồi hai tay chàng cầm lấy đôi tay như không còn sức lực của nàng, đặt hai bàn tay úp lên nhau, từ từ truyền nội lực qua nàng... Một lúc lâu sau, Sở Vân rút bàn tay phải lại, rồi lấy trong người ra một hoàn thuốc màu đỏ đưa cho Lê thị phu nhân ra hiệu cho nàng uống. Rồi chàng vẫn tiếp tục truyền nội lực, vừa lắng nghe nhịp đập của con tim nàng, hơi thở và sắc diện của nàng.... cho đến một lúc nào đó thì trên môi Sở Vân thoáng hiện một nụ cười.
Hai mắt Lê Tường từ từ mở ra, như một bông hoa hé nụ dưới bình minh, hai con mắt long lanh chớp chớp, trước mặt hình ảnh đập vào mắt nàng đầu tiên chính là Sở Vân, là khuôn mặt biết bao yêu thương, biết bao đằm thắm mà cũng biết bao ác cảm, biết bao đáng ghét kia..
Như vậy là Sở Vân chưa chết, vẫn còn đang sống kia kìa.. điều đó làm nàng vui mừng và an ủi biết bao, sắc mặt nàng tươi hẳn lên, hoan hỉ hẳn lên, thỏa mãn, tràn trề niềm vui!
Sở Vân ấm áp nhìn nàng nói :
- Tiểu Tường anh đã làm cho em bức xúc quá!
Lê Tường lúc này bỗng nhớ lại thái độ của chàng đối xử với mình lúc trước đó một lúc thì bỗng quay đầu đi nơi khác, không nhìn chàng nữa!
Lê thị phu nhân ôm chầm lấy con gái yêu vui mừng khôn xiết, cứ gọi tên nàng liên tiếp mãi không thôi. Lê Tường khóc nức nở định lau nước mắt nhưng chợt phát hiện hai tay mình đang nằm trong bàn tay oan gia kia. Nàng định giật tay lại, mà lại sợ giật ra thì mãi mãi không có dịp được đặt bàn tay vào lòng bàn tay ấm áp mạnh mẽ đó nữa. Bàn tay nàng cứ run run...
Sở Vân hiểu ngay và từ đáy lòng mình một cảm giác ấm áp, ngọt ngào dâng trào lên, cái cảm giác ấy nó xuất phát từ trong xương tủy, mãi mãi không nguôi, chàng biết từ giờ phút này chàng và nàng mãi mãi là của nhau, mãi mãi không thể xa rời nhau nữa, không dám xa rời nhau nữa.
Lúc ấy Lê Kỳ bước tới sau lưng Sở Vân nói giọng đầm ấm :
- Sở minh chủ! Cuộc tỷ đấu đã xong, đã phân rõ thắng phụ. Thanh Sám Hề Tiêu nhờ lão phu chuyển lời cảm tạ chân thành và lòng biết ơn sâu sắc của cha con lão phu nhân ấy đến với Minh chủ!
Sở Vân từ từ đứng lên, nhìn thấy Hề Tiêu đang đi cạnh bốn hán từ khiêng Hề Du bước nhanh lên Lưỡng Thế kiều, đằng sau là Cổ Yển La Hán đi cạnh Gia Cát Đồ, hai người đang hoa tay múa chân, rất chi là tâm đắc, thật là kỳ lạ.
Sở Vân cười nhạt nhẽo nói :
- Lê lão tiền bối, người trong võ lâm bất luận là vì mục đích gì thì hai bên tỷ thí với nhau là chuyện thường tình, nhưng điều đó không có nghĩa là phải lấy cho bằng được tính mạng của đối phương mới phải. Đúng vậy không? Kỳ thực chẳng có gì mà phải cảm tạ cả!
Lê Kỳ vuốt chòm râu dài giọng nói đầy vẻ thâm trầm :
- Nhưng Sở minh chủ, lúc nãy giả sử Hề Du chiến thắng thì có lẽ, có lẽ hắn không đối xử nhân nghĩa như các hạ vậy đâu, khi nãy cha con họ đã khích nộ, khiêu khích, nhục mạ các hạ, còn lão phu và mọi người thì không can thiệp mà lại còn cố ý chờ xem sự nhẫn nại của các hạ đến đâu, khiến cho các hạ hết sức bức xúc, bực tức. Vậy mà khi giao đấu lại vẫn nhân từ đến như thế, hạ thủ mà cứu địch như thế, quả là đem lại cái đức cho đời, thật là siêu thoát!
- Không dám nhưng cho phép được hỏi, nếu như tại hạ chiến bại thì sao nhỉ?
- Sao? Các hạ lại có thể chiến bại được sao? Điều đó không bao giờ có thể xảy ra cả. Trên đời này còn có ai sử dụng tuyệt kiếm “Kiếm La Thu Huỳnh”. Và hơn nữa khi người ấy sử dụng chiêu kiếm ấy thì còn có ai đối địch nữa không? Ha ha.. lão phu sớm đã có dự tính và biết rõ kết quả rồi...
Lúc này Tả Quải Tử Tống Bang cười hì hì nói :
- Đại ca đã quá trưa rồi, quý khách đường xa tới đây chưa ăn uống gì, chúng mình là chủ mà làm như thế là có tội đấy. Mau lên ở Quan vạn các đã bày sẵn tiệc rượu rồi, xin mời tất cả về đó dự tiệc.
Sở Vân nhìn hai người ấy rồi nói :
- Nhị vị tiền bối, tại hạ có thể chăm sóc cho lệnh ái một lúc nữa rồi mới đến có được không?
Cả hai vị đầu lĩnh của Đại Hồng sơn đều mỉm cười gật đầu, rồi Tống Bang vụt chạy bay đi để lo chỉ huy mọi việc.
Trên lưng chừng núi có một ngôi lầu nhỏ được xây bằng đá trắng, nơi đó không khí tinh khiết và phong cảnh tuyệt trần. Ngôi lầu ấy có tên Tân Canh lầu, Phượng Mục Nữ Lê Tường ở trong ngôi nhà đó.
Trong gian phòng ở sát cửa sổ trên lầu, mọi vật trang trí toàn màu trắng đến sàn nhà cũng lót lông gấu trắng, gian khuê phòng ấy tinh khiết, sạch sẽ và nồng nàn mùi hương Bách hoa lan.. yên tĩnh đến nghe cả tiếng đập của con tim hai người tri kỷ. Sở Vân hơi ngượng, mặt hơi đỏ, hai tay đan vào nhau, nhìn Lê Tường ngồi dựa người vào chiếc gối lông to tướng, gọi khẽ :
- Tường em!
Lê Tường vẫn ngồi yên như thế, hơi thở có mạnh hơn, tim đập mạnh hơn, nhưng hai mắt vẫn nhắm nghiền và trên khóe mắt đó, từ từ hai giọt lệ nóng hổi lăn xuống má. Sở Vân lòng đau như cắt nói :
- Lê Tường! Có thể những lời anh nói với em hơi quá đáng. Nhưng em cũng phải hiểu cho anh, khi anh vượt muôn trùng gian khổ đến đây, thì được một sự tiếp đón lạnh lùng đến thế, còn em ra gặp anh trong tư thế như vậy, rồi những lời khiêu khích nhục mạ, làm sao anh không bức xúc, làm sao anh chịu đựng nổi?
Lê Tường hơi nhích người một tý, tay nàng định đưa lên thì lập tức Sở Vân đã tiến sát tới, cầm chiếc khăn tay vẫn còn hằn vết máu thấm nước mắt cho nàng. Lê Tường không né tránh, không nói gì, đầu nàng hơi nghiêng dựa vào người chàng!
Sở Vân bỏ tấm khăn xuống hai tay nâng lấy mặt nàng, hôn lên má, lên trán nàng nói :
- Tường em, đừng trách anh nữa, đừng giận anh nữa nhé. Chúng ta đã là một từ lâu rồi, đã là của nhau tất cả, đã không thể hiểu lầm nhau được nữa mà...
Lê Tường mở hai mắt nhìn chàng, cái nhìn âu yếm nhưng đầy trách móc nói :
- Anh đã hỏi, tâm ấu bây giờ ở đâu phải không?
- Không cần nữa, không cần phải nhắc tới những chuyện không vui ấy nữa...
Lê Tường ngồi thẳng dậy, đưa tay xé toạc cổ áo ngoài, rồi thò tay vào trong áo ngực kéo ra một vật sáng lấp lánh, chiếc nhẫn tâm ấu, nàng bỏ tay ra, chiếc nhẫn rơi theo, treo lủng lẳng giữa chỗ lõm trên hai gò bồng đảo của nàng.
- Cũng vì nhớ anh, nhớ đến phát cuồng, phát điên lên được, nên em mới đem tâm ấu dán lên da thịt, trên ngực em. Em muốn nó và trái tim em phải được gần nhau thật nhiều, để mỗi tối em lại được nghe tim em thổn thức, gọi tên anh.. nói với nó rằng em yêu anh biết chừng nào? Em không thể nào xa rời anh được!
Rồi nàng cứ để mặt mình nằm trong lòng bàn tay của Sở Vân, kể cho chàng nghe tất cả về mối quan hệ giữa Hề Du với mình như là quan hệ anh em, muốn giới thiệu hai người với nhau. Nàng cứ nói, còn Sở Vân thì ngăn lại :
- Không cần nói nữa, Tường em, anh trách bậy bạ em rồi!
- Còn việc cha mẹ em khích anh, lúc nãy mẹ em có nói cho em biết là vì họ cả hai đều biết anh võ công tuyệt đỉnh, thiên hạ vô địch, nhưng chủ yếu là xem thử sự nhẫn nại, phong thái của anh ra sao, khí lượng thế nào, chứ không hề có ác ý. Nếu em biết em đã can ngăn việc ấy, nhưng cha mẹ em chỉ có một mình em cứ muốn em được vinh hạnh. Khi anh múa kiếm như mưa trên cầu, em đã định kêu anh tha cho Hề Du nhưng sợ anh hiểu lầm. Em sợ Hề Du chết thì Hề Tiêu sẽ đau buồn, chúng mình cũng thực sự không được vui. Cuộc tỷ đấu em nào có biết, còn biết sau anh nữa mà. Vì vậy khi anh trách mắng em, em đã không muốn sống nữa rồi, cho đến lúc anh nhảy xuống vực để cứu Hề Du, em cứ tưởng anh giận đời tự vẫn, nên em cũng muốn đi theo anh luôn.. Em yêu anh, em không thể không có anh! Trời ơi...
Sở Vân nhìn nàng khóc mà lòng đau như cắt, ôm lấy hai vai nàng, mắt chàng cũng mờ lệ, giọng đầy xúc động, hối hận :
- Tường em, tất cả đều là sai lầm của anh, tất cả đều là do anh sai mà. Từ nay về sau anh sẽ không làm như thế nữa, anh xin em, van em, đừng khóc trước mặt anh nữa! Em có muốn anh tự tuyệt trước mặt em để tỏ rõ sự hối lỗi của anh không? Em có muốn để anh phải đau khổ suốt đời không? Tường em, hãy tha lỗi cho anh, ôi, người vợ yêu quý của anh, hãy tha thứ cho anh nhé! Anh biết anh sai rồi mà!
Tài sản của aspirin

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #77  
Old 02-06-2008, 12:34 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thời gian online: 14 giờ 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 76:

Ngọc phối mỹ nhân Đao phò dũng sĩ



Lê Tường hốt hoảng, đâm bổ vào lòng Sở Vân khóc hét lên nói :
- Vân ca, em không trách anh đâu. Em cũng sai lầm mà! Hôm nay đáng ra em không nên về sớm, mà cứ như mọi ngày chờ anh từ sáng đến đêm ở Quy Lai Phong. Anh, chúng mình đừng trách nhau nữa, chúng mình hãy tha thứ cho nhau đi, tin yêu nhau anh nhé!
Sở Vân mừng quá, được an ủi, chàng ôm chầm lấy thân thể ấm áp mềm mại của nàng như muốn gắn chặt vào người chàng luôn.
Sở Vân cúi xuống dùng đôi môi của mình ngậm lấy chiếc nhẫn rồi đưa lên sát môi nàng. Lê Tường hé môi ngậm chiếc nhẫn một lần nữa, cả hai cặp mắt của họ đều đắm đuối nhìn vào mắt nhau rồi nhìn xuống chiếc nhẫn đang bị hai đôi môi nóng bỏng kia giữ chặt kia mà mắt ai cũng long lanh lệ...
Một lúc sau Lê Tường rời khỏi cặp môi Sở Vân dụi vào ngực chàng, Sở Vân hôn lên mái tóc thơm nồng nàn của cô gái nói :
- Tường em, chúng mình.. chúng mình sớm định ngày cưới nhé! Sau khi cưới nhau rồi, anh sẽ đưa em về Tuy Viễn ở Quải Tử hồ. Ở đó chúng ta quên hết mọi sự đời, mặc kệ thế sự, chúng ta vô tư vô lự hưởng những ngày hạnh phúc bên nhau. Quả thật, anh đã chán cái cuộc sống giang hồ đầy phong ba này rồi!
- Nếu thế sau này khó gặp cha mẹ lắm, đường xa trắc trở. Cha mẹ sẽ nhớ lắm, họ đã cực nhọc nuôi nấng em cho đến bây giờ...
- Em đừng lo, chúng mình chỉ không màng thế sự, không ham thấm bụi trần ai chứ không phải là không rời Quải Tử hồ. Sau này cứ hai năm một em lại về Đại Hồng sơn thăm cha mẹ, người thân. Nếu cha mẹ có rỗi thì sẽ đến Quải Tử hồ thăm chúng ta một thời gian, như vậy không tốt sao?
- Được, tốt thì tốt rồi, nhưng mỗi lần em về đây là phải có anh đi cùng đấy...
- Đương nhiên, để em bôn ba một mình, anh làm sao yên tâm được.
Hai nữa gần đây kẻ xấu nhiều, em lại đẹp mê hồn thế này..
Nói rồi Sở Vân ôm chầm lấy thân hình mềm mại nồng nàn của Lê Tường nâng nàng trên đôi tay cứng như thép của chàng, hôn lên môi, lên má, lên tóc, lên mặt nàng như mưa. Thân hình Lê Tường như mềm nhũn ra, lả đi trong vòng tay chàng. Khi Sở Vân dụi đầu vào cổ nàng, đôi môi như hai hòn than nóng bỏng của chàng hôn lên ngực nàng, hôn lên chỗ da thịt mịn màng, trắng muốt như ngọc, thơm ngát mùi hương đặc biệt ấy lộ ra từ chỗ ngực áo bị xé rách do chính tự tay nàng khi nãy thì Lê Tường khẽ kêu nấc lên một tiếng, ưỡn ngửa người ra, té ngửa xuống giường, kéo theo thân hình Sở Vân đổ ập lên trên.
Hai mắt nàng long lanh nhìn chàng, hơi thở của nàng như đứt quãng, cả thân hình nàng oằn lên, hai tay nàng ôm chặt lấy lưng chàng riết xuống.. Đôi mắt phượng kia nhìn chàng như cầu xin, như đòi hỏi, yêu cầu, long lanh rực lửa tình yêu, hừng hực khát vọng được yêu, được dâng hiến, trao gửi sự chung thân, hòa hợp..
Chỉ một giây phút nữa thôi, chỉ một sợi chỉ mong manh nữa thôi, tình và lễ, dâng hiến và kính trọng tất cả sẽ bị phá vỡ. Sở Vân cúi xuống nhìn nàng bằng đôi mắt rực lửa, thèm muốn. Nhưng cũng chính trong giây phút ấy, nhìn khuôn mặt đỏ hồng của nàng, chàng bỗng sực tỉnh, đầu chàng như có một gáo nước lạnh dội vào, Sở Vân đẩy nàng ra, đứng bật dậy, lùi vội ra sau hai bước, đứng sững như trời trồng giữa nhà, hai mắt mở to như thất thần.. Chàng chụp lấy bình nước, ngửa cổ tu một hơi dài, rồi lùi lại, ngồi phịch xuống ghế, vớ lấy cây trâm trích lên huyết mạch trên cổ tay chàng. Những giọt máu tươi tứa ra, nhỏ xuống chiếc khay trên bàn, Sở Vân dần dần hồi tỉnh trở lại, tâm hồn từ từ bình ổn.
Lê Tường từ từ đứng lên, vẻ mặt ngượng ngùng, đưa tay sửa lại mái tóc, rồi bước tới bên chàng, cầm lấy cổ tay chàng đưa lên môi mình, mút sạch những vết máu, rồi nhìn chàng xúc động nói :
- Anh, cám ơn anh, anh biết đấy, em tình nguyện mà, từ khi em đón nhận chiếc nhẫn tâm ấu, đeo lên ngón tay mình thì em đã là của anh tất cả...
Sở Vân cười nụ cười bao dung, đầm ấm và siêu thoát, ôm lưng nàng nói :
- Em yêu quý, anh hiểu như vậy, chúng ta sẽ là vợ chồng, anh muốn khi chúng ta danh chính ngôn thuận là vợ chồng thì quan hệ vợ chồng tiến hành cũng chưa muộn mà mặt khác nó lại càng cao quý hơn, nhất là vì nó biểu hiện sự kính trọng tuyệt đối của anh đối với em.. Có thể em cho là anh cố chấp cổ hủ nhưng vì anh yêu em, kính trọng em!
Lê Tường đỏ mặt nàng cúi xuống nói khẽ :
- Anh, em không trách anh, anh đúng lắm, anh làm gì cũng đúng lắm. Ôi, lúc nãy em cứ tưởng như mình đang chìm đắm trong một cơn phong ba dữ dội làm sao!
- Em, lúc này đổi tên anh từ Lãng Tử Sở Vân thành Quân Tử Sở Vân được chứ?
Lê Tường đánh lên vai Sở Vân mấy cái, rồi đặt một ngón tay xinh xinh hồng hồng lên môi chàng, ngăn không cho chàng nói nữa, nhìn chàng vẻ lo lắng hỏi :
- Anh, sao sắc mặt anh lúc này lại xanh xao thế? Anh ốm à?
Sở Vân nhìn nàng cười khổ nói :
- Em còn nhớ binh khí của Hề Du ở trên đầu có một quả cầu tròn không? Có thấy khi hắn ném quả cầu về phía anh thì phát nổ thật to và khói đỏ bắn ra mù mịt không? Đó là một thứ khí cực độc, chỉ hít phải một hơi là hôn mê lập tức, không những thế mà nó còn làm cho các cơ quan bên trong cơ thể bị hủy hoại cho đến tàn phế đấy!
Lê Tường lo lắng nhìn chàng đau xót nói :
- Hề Du hàng ngày có nói cho em biết tác dụng của loại khí đó là thứ kịch độc. Lúc ấy em định nói cho anh biết mà anh nào có chịu nghe em nói. Như vậy là anh đã trúng phải thứ chất độc đó phải không?
- Đúng thế, lúc ấy anh có hít phải chừng nửa hơi. Lúc ấy kiếm khí hộ thân của anh có hơi lơi lỏng, em có thấy không? Nhưng con người có số cả mà, sự sống còn do trời định cả, ha ha!
Lê Tường mặt trắng ra, đau khổ khóc nấc lên nói :
- Sở Vân đánh em đi, giết em đi, tất cả đều do em hại anh cả... tất cả là tại em. Cái đồ lương tâm độc ác, thế mà em còn định xin tha cho hắn, em tức hắn vô cùng, căm thù hắn đến chết...
Sở Vân định nói gì nhưng mặt chàng bỗng trở lại vẻ nghiêm trang, trầm giọng nói :
- Lê Tường, anh nghĩ rằng cần phải nói cho em biết, nếu em hối hận vẫn còn kịp đó, chúng ta có thể xé bỏ hôn ước được mà!
Lê Tường ngẩng đầu lên rồi òa khóc gục vào lòng Sở Vân kêu lên :
- Không, Sở Vân, đừng nói anh chỉ bị tàn phế, nếu anh có phải chết ngay bây giờ thì em cũng cứ lấy anh, phải cùng anh thành vợ thành chồng, chúng ta sống cùng sống, chết cùng huyệt. Anh, nếu anh có ý gì khác thì em cũng không cần phải sống nữa, em không thể rời xa anh được. Bây giờ em phải đi gặp cha mẹ xin phép cho chúng ta ngay ngày mai làm lễ thành hôn, sau đó em là vợ anh, chăm lo cho anh suốt đời. Nếu anh không thích em nữa có đánh chửi em, hành hạ em thế nào em cũng xin chịu miễn là suốt đời em được ở bên cạnh anh!
Sở Vân ôm chặt nàng vào lòng hôn lên tóc nói :
- Tường em, người yêu của anh, vợ của anh ơi! Khi yêu người ta hay mù quáng lắm, mất cả lý trí đấy. Đừng trách anh chọc đùa em một chút thế nhé. Anh tuy có trúng chất độc ấy nhưng đã tự điều trị khỏi rồi, không thể thành tàn phế đâu! Em quên là về y thuật anh tinh thông thế nào à?
Lê Tường đẩy bật Sở Vân ra hờn giận hỏi :
- Sở Vân anh dọa em như thế là nhằm mục đích gì? Anh vẫn chưa tin là em yêu anh thế nào ư? Anh muốn em phải chết trước mặt anh để chứng minh tình yêu của em nữa phải không? Được, Sở Vân em sẽ chết ngay trước mặt cho anh thấy!
Nói xong nàng nhằm ngay vào thanh Hắc long kiếm đeo bên người Sở Vân lao tới chụp lấy, nhưng Sở Vân đã nhanh hơn ôm gọn lấy nàng vào lòng. Lê Tường tức giận vùng vẫy kêu lên :
- Bỏ ta ra! Bỏ ta ra!
Nhưng chàng càng ôm chặt và đôi môi chàng đã gắn lên miệng nàng, không để cho âm thanh thoát ra nữa. Lê Tường vùng vẫy một lúc rồi đành chịu thua, để yên... Sở Vân nói :
- Tường em, anh chỉ đùa thế thôi, không có ý lừa em thôi, nào ngờ em lại giận dữ thế? Em cứ tưởng tượng xem, với bản lĩnh của Hề Du như thế làm sao có thể hại anh được? Anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió và gian khổ rồi, hắn làm sao lật đổ anh được? Vừa nãy em nói là định ngày mai thành thân hả? Ha ha anh thật là không đợi nổi nữa rồi!
- Ai thành thân với anh? Chưa lấy anh mà đã hiếp đáp thế này, lấy anh rồi còn phải chịu đựng những gì nữa?
Sở Vân vội đưa tay lên trời thề :
- Trên có trời, dưới có đất, đằng trước có vợ là Lê Tường, nếu như sau khi cưới nhau mà ta có một hành vi, cử chỉ nào xúc phạm vợ ta, thì trời cao sẽ trừng trị ta..
- Thôi, thôi, nói bậy nói bạ, cái gì mà vợ, mà bà xã khó nghe quá.
Bây giờ em phải trang điểm lại, thay quần áo nữa, anh nên nhớ mọi người còn đang đợi anh ở Quan Vân các đấy nhé. Anh ra đó trước đợi em còn để bàn.
Sở Vân sực nhớ gật đầu rồi vừa đi ra vừa nói :
- Phải, phải ngày mai chúng mình thành thân, ngày mai chứ không phải là hôm nay, đúng, phải gặp nhị vị Thái sơn Thái thủy bàn bạc trước đã.
Lê Tường nhìn theo bóng chàng cười, nụ cười tràn trề hạnh phúc.
* * * * *
Cả Đại Hồng sơn như sôi lên sùng sục, trời chưa tối mà đèn lồng to nhỏ treo khắp nơi chiếu sáng rừng rực như ban ngày. Người người qua qua lại lại, ai cũng bận tíu tít mà ai nấy cũng tỏ ra hoan hỉ, vui mừng hết sức.
Mười mấy gian phòng lớn của những ngôi nhà xung quanh Quan Vân các cũng được huy động để bày những món hàng hóa tặng phẩm, lễ vật mà Sở Vân mang tới.
Chín vị quản gia cùng với mười mấy a hoàn dưới sự chỉ huy của Bách Hoa Tiên Tử bận rộn vô cùng, ai nấy mồ hôi ướt đẫm lo sắp xếp, bày biện. Các vị Đường chủ và Đà chủ cũng phóng ngựa chạy tới chạy lui lo đốc thúc các đệ tử khiêng bàn ghế, trang hoàng bố trí, hò hét đến khản cổ. Ai cũng vui, ai cũng nói cười, ngay cả Nhất Cam Tẩu Chương Lăng cũng hòa nhập...
Còn Sở Vân thì lo tìm một góc núi yên tĩnh trốn biệt, vì sau khi xuống Tâm Cảnh lầu thì chàng đã bị bạn bè, anh em ép uống mấy cốc rượu đầy, chàng vừa gặp Quỷ Cô Tử bàn việc hôn lễ ngày mai thì ông ta đáp ứng ngay tức khắc, không hề đắn đo gì cả. Thế là mọi người hoan hô ầm ĩ, không khí sôi nổi, nhiệt náo hẳn lên, và Sở Vân, nhân vật trung tâm của bữa tiệc lại bị ép uống khá nhiều rượu nữa.
Trời thu mát dịu, gió níu hiu hiu mà sao Sở Vân thấy trong người bứt rức, nóng nực, phừng phừng thế nào ấy, chàng cứ cười, cười hoài, bước về một khe núi nhỏ. Rồi trầm mình xuống dòng nước mát lạnh, Sở Vân cảm thấy khoan khoái tỉnh táo hẳn lên, cái cảm giác mơ mơ màng màng, say say đảo đảo của niềm vui dâng trào cộng với men rượu kích thích lúc này gần như không còn nữa. Niềm vui của một người trai sắp lấy vợ, ngày trọng đại trong cuộc đời con người làm cho chàng lâng lâng, và lại chợt nhớ đến ngày hôn lễ ấy, cái con người xưa ấy.. cũng thế.... cũng đèn hoa, cũng pháo cũng lân, cũng quan khách với những lời chúc tụng... và nụ cười của cha già rạng rỡ vẫn còn kia.. Tiêu Vận Đình!
Một chưởng đập vào mặt nước, những tia nước bắn tung tóe và một luồng kình lực phát ra, chia đôi những tia nước ấy cuốn lên cao rồi rơi xuống như một trận mưa.. Sở Vân đứng sững, gõ gõ vào đầu lẩm bẩm :
- Ta phải tìm cô ấy bằng được, phải tự tay giết chết cho hả giận, cứ mỗi lần nghĩ tới cô ta là lòng ta lại đau xót, đầu óc lại quay cuồng căm hận...
Bỗng có tiếng bước chân đang bước lại gần, rất nhanh, có hai người đang chạy nhanh tới chỗ Sở Vân. Chàng nhận ra nở nụ cười gọi to :
- Biện huynh, Nghiêm đại ca, các vị cũng đến đây à? Quả là chỗ tốt thật đấy!
Cổ Yển La Hán liền la lớn :
- Sướng nhỉ, lão phu thì bận đến không kịp thở, còn người thì trốn ở đây! Lê a đầu lại cho người tìm người ba bốn lượt rồi đấy, nó cứ bắt người phải chọn cho nó quần áo ra mắt ngày hôn lễ đấy!
Ngũ Nhạc Nhất Kiếm thì từ tốn nói :
- Sở huynh, cái gì đã qua thì cho nó qua đi, hãy lo cho hạnh phúc sắp tới và hãy vun đắp cho nó, hạnh phúc càng lớn thì nỗi khổ xưa sẽ bớt dằn vặt đi nhiều đấy!
Cả Sở Vân và Cổ Yển La Hán sững sờ giây lát, Sở Vân bước tới cầm tay vị kiếm sĩ đệ nhất Trung Nguyên ấy, cảm động nói :
- Cảm ơn lời khuyên giải tốt đẹp ấy và chí tình của Biện huynh, tại hạ sẽ cố gắng hết sức để không hồi tưởng đến những điều đau lòng đó. Đúng thế, Biện huynh nói rất đúng, cứ nghĩ đến là tại hạ nổi lại sát khí!
Cổ Yển La Hán đẩy Sở Vân đi, vừa đi vừa nói :
- Được rồi, được rồi, lưới trời lồng lộng thưa mà không lọt khỏi đâu. Thiện ác có báo, chỉ chậm hay mau thôi. Bây giờ hãy quay về, thay quần áo đi đã rồi đến cáo lỗi với con bé kia, nếu không nó lại quy trách nhiệm cho lão huynh này!
Thế là ba người sánh vai nhau đi về. Lúc này Quan Vân các vô cùng nhộn nhịp, náo nhiệt. Những dũng sĩ áo đen có thêu mặt trời trước ngực cùng chen vai sát cánh cùng với những tráng sĩ áo lam như người một nhà lo lắng phục vụ cho ngày hội lớn thật là chu đáo, thật là nhiệt tình.
Chỉ có Bạch sát Chiêm Như Long và Nam sơn nhất nho lúc này hãy còn trốn biệt nơi nào đó không chịu ló mặt ra, còn tất cả các hảo hán của Đại Hồng sơn đều trở về núi lo liệu cho ngày lễ...
Vừa thấy Sở Vân lập tức Tống Bang đã chụp tay chàng kéo vào đại sảnh, trong đó đầy các vị khách đứng ngồi chật cứng. Tống Bang kêu to lên :
- Các vị người đứng bên cạnh lão phu đây là Kim Điêu minh Minh chủ, Đại Hồng sơn Cô gia!
Thế là tiếng hoan hô ầm ĩ vang lên, át cả tiếng của ông ta, tiếng chúc mừng, ca ngợi, hỏi han vang lên như pháo nổ, ồn ào náo nhiệt vô cùng. Nhờ có Ngũ Nhạc Nhất Kiếm và Cổ Yển La Hán chào hỏi, đáp từ mà Sở Vân mới có dịp được mắt nhìn quanh khắp lượt những tân khách có mặt ở đó. Ai ai cũng vậy, trẻ già trai gái, người nào cũng hoan hỉ, cũng tươi cười, cũng chúc tụng, cũng chia vui và với Sở Vân ai cũng cụng ly đáp lễ, cũng cám ơn, đầu choáng váng, mệt nhoài chẳng khác gì mới tham gia một trận đại ác đấu đến kiệt sức... mãi đến khi Tả Quải Tử vỗ vai chàng nói :
- Hiền điệt! Hãy đi nghỉ trước đi, ăn một chút gì đó rồi đến Hương nhi nhé, con bé chờ đến phát cáu rồi đó. Còn lão phu phải lo tiếp đãi khách khứa nữa, chắc đêm nay mất ngủ rồi!
Vừa lúc ấy thì Quan Túc Sinh bước đến, mồ hôi và rượu ướt cả người nói :
- Sở minh chủ, bận đến chết được, khách đến đông lắm, tiếp đón không kịp nữa, nào Khố huynh, Biện huynh xin mời giúp cho lão phu đi tiếp khách giùm cho...
Được Sở Vân động viên Khố Tỵ cùng Biện Thương theo Quan Túc Sinh đi ngay.
Sở Vân vội kéo tay Cổ Yển La Hán chạy vội đi, ông ta la oai oái :
- Làm gì thế, ta tuổi già sức yếu, gân cốt lỏng lẻo cả rồi, làm sao mà chạy theo người được chứ? Đi đâu vậy lão đệ?
- Tâm Cảnh lầu! - Sở Vân vừa chạy vừa cười nói.
- Ngày tháng còn dài, đi đâu mà vội, kệ nó, để cho con bé ấy nó giận cũng được!
Một lúc sau họ mới đến được Tâm Cảnh lầu, Sở Vân lôi tuột Cổ Yển La Hán lên lầu. Ở dưới thì náo nhiệt, nhưng ở trên lầu rất yên tĩnh, chỉ có một a hoàn đứng ở phía ngoài khuê phòng của Lê Tường mà thôi, Sở Vân nói :
- Tiểu Thúy, bồi tiếp Nghiêm lão huynh chu đáo nhé, ta vào một mình được rồi!
Nói xong liền đẩy cửa bước vào, tai vẫn còn nghe tiếng Cổ Yển La Hán vui mừng nói :
- Ngươi là Tiểu Thúy à? Cái tên đẹp quá, còn ta là một nhân vật có tiếng trong võ lâm..
Sở Vân cài cửa tiến tới thì thấy khắp phòng bày la liệt áo váy, phấn son. Còn Lê Tường thì cắn móng tay lật hết cái này đến cái khác, chẳng quyết định được gì cả, thấy chàng vào thì hỏi ngay :
- Anh đi đâu mà chẳng thể nào tìm thấy, đang vội chết được đây này. Anh thích em mặc bộ quần áo nào đây? Mẹ thì bận quá không tới được, anh đi đâu thế?
- Đừng lo, chỉ cần mặc trên người em thì bất cứ thứ quần áo nào anh cũng thích! Nào cục cưng, gọi người làm cho anh cái gì ăn đã rồi từ từ hẵng bàn tiếp, từ trưa đến giờ ngoài mấy ly rượu ra thì đã có gì trong bụng đâu!
Lê Tường trách chàng không lo giữ gìn sức khỏe, ấn chàng ngồi xuống ghế rồi đi gọi người làm đồ ăn thức uống, sau đó quay lại nói :
- Nghiêm lão đại ca đang ở ngoài kia, không biết nói gì với Tiểu Thúy, thấy em thì làm bộ nghiêm. Hứ đừng tưởng Tiểu Thúy dễ nói chuyện nhé, bao nhiêu chàng trai của Đại Hồng sơn bại trận rồi đó!
- Nghiêm lão huynh đáo để lắm, cứ mặc kệ họ!
Chọn hết thứ này, thử thứ khác, cái nào cũng ưng, rồi cái nào cũng không chê, Lê Tường vội kêu lên :
- Anh điên rồi à, mua gì mà lắm thứ thế? Anh chỉ cần có một mình em chứ có như vua đâu mà cần nhiều quần áo cho tam cung lục viện bảy hai phi... Mua nhiều chừng này em dùng sao cho hết, tốn hết bao nhiều là tiền của. Sau này em không để cho lãng phí thế đâu đấy.
- Kỳ thực anh cảm thấy thế này đối với em là quá ít. Tất cả đều do Nghiêm đại ca và Cung Ninh đến tận Lạc Dương thành mua sắm đấy, hy vọng là em thích!
Thấy Lê Tường mở các hộp trang sức lấy các thứ dây chuyền, thoa, bông tai vàng bạc đá quý ra, Sở Vân bước tới nói :
- Phu nhân của Kim Điêu minh Minh chủ không trang sức bằng các thứ dung tục này đâu, em muốn để lại thì để, nếu không thì phân phát cho a hoàn!
- Nhưng em thấy cũng đâu phải là loại xoàng, quý cả đấy!
Sở Vân không nói gì, lấy trong người ra một chiếc hộp bạch kim có gắn cẩm thạch, nhẹ nhàng mở ra, trong đó có chứa một đôi Lục bảo thúy uyên ương, một chuỗi kim cương đan thành cườm đeo cổ tay, một đóa ngân phi hoa hồng ngọc hình giống như một chiếc đèn lồng, những viên ngọc như ý kết lại thành từng giải. Những kỳ trân bảo ngọc này nếu mua thì giá trị liên thành. Lê Tường trông thấy mà phát hoảng, hoa cả mắt, nàng nâng đôi uyên ương lên nhìn kỹ thì thấy mỗi một bên là một cặp uyên ương lung linh, mỗi khi giao động thì đôi mắt lúng liếng, cái lưỡi nhỏ đưa ra đưa vào, tinh xảo vô cùng, đẹp mê hồn.. nàng đeo thử vào tai thì cả gian phòng như lấp lánh những tia sáng từ đôi uyên ương nọ phát ra, hai má nàng hồng lên, mắt nàng long lanh hẳn lên. Đẹp đến mê mẩn. Nàng sung sướng lặng người đi một lúc rồi chỉ cái vật hình đèn lồng kia hỏi :
- Anh cái gì thế này? Đẹp quá!
- Đó là Xảo ý quan hoa, em đeo vào đẹp như Giao Trì tiên nữ giáng phàm đấy, quả đúng là Mỹ nhân phối danh ngọc, bảo đao tặng anh hùng...
- Anh lại quá lời rồi, em chẳng thích là mỹ nhân để phối danh ngọc gì cả, em chỉ biết em là Lê Tường phối với Sở Vân mà thôi...
Sở Vân bước tới ôm nàng vào lòng hôn lên má nàng mấy cái rồi bồng nàng lên, bước đến trước tấm gương đồng, trong gương hiện lên hình của một đôi trai gái đẹp đôi, hạnh phúc vô cùng, cặp uyên ương đeo trên tai Lê Tường ánh lên lấp lánh, nàng nói :
- Sở Vân! Anh chăm lo cho em nhiều quá, em không đáng để được anh yêu đến chừng ấy đâu. Cả con người em, tính mạng em cũng chưa xứng một góc tình yêu của anh đối với em!
- Em, có em cuộc đời anh đầy hạnh phúc, anh nhận cả cuộc đời và sinh mạng của em, em cũng tiếp nhận toàn bộ con người của anh và cuộc sống của anh!
Sở Vân đeo vào tay nàng những chuỗi vòng tay và đai ngọc như ý, trên đó có khắc những dòng chữ Hương Hương cho nàng rồi nói :
- Ngọc như ý được lấy lên từ đáy biển và mài giũa mà thành, đeo trên ngực em, em sẽ thấy hơi thở của biển cả, thấy sóng biển cồn cào và mặt biển những khi bình lặng êm như mặt hồ sâu thăm thẳm!
Lê Tường ôm lấy cổ Sở Vân kêu lên thổn thức :
- Em muốn điên mất. Em muốn chết ngay bây giờ. Em yêu anh quá!
- Em, những thứ này người khác cho là giá trị liên thành nhưng đối với anh thì anh coi nó như cát đá vậy thôi, anh chỉ cần ở nó là nó cần thay anh nói lên được phần nào điều ấy là được rồi!
Lê Tường ôm lấy Sở Vân hôn chàng như mưa..
Bỗng cánh cửa mở ra, Lê thị phu nhân có bốn a hoàn theo hầu bước vào phòng, nghe tiếng động, Lê Tường buông Sở Vân ra, lau nước mắt chạy vội ra. Lê thị phu nhân chỉ thấy mắt mình hoa lên bởi những tia sáng óng ánh lóe lên từ cô con gái, bà dụi mắt kêu to :
- Ái, con cưng, con đẹp quá, tý nữa thì mẹ không nhận ra con rồi, lại đây nào, lại cho mẹ ngắm kỹ một tý nào?
Lê thị phu nhân nhìn con gái sà vào lòng mình, và Sở Vân khom người cúi chào, cảm động muốn rơi nước mắt nói :
- Vân nhi, lão thân chỉ có một cục cưng này mà thôi, gả cho con, con đừng hắt hủi nó nhé, như thế lão thân không thể chịu đựng được nổi đâu!
Sở Vân khom người lễ phép nói :
- Phu nhân yên tâm, từ nay về sau vãn bối sẽ chăm sóc lệnh ái với tất cả con tim và khối óc của mình, sẽ không làm cho nàng khó chịu một chút nào cả!
- Các con xem kìa, mai là ngày đại hỷ rồi mà sao hai đứa chẳng lo chuẩn bị gì cả thế? Các con thật là... Lê thị phu nhân hạnh phúc trách các con!
Tài sản của aspirin


Last edited by aspirin; 02-06-2008 at 12:46 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #78  
Old 02-06-2008, 12:35 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thời gian online: 14 giờ 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 77:

Bách niên giai lão Tỷ dực phong phi



Vừa lúc ấy cánh cửa lại mở, một thiếu nữ bưng vào một mâm thức ăn thơm phức, Lê Tường chợt nhớ ra, bẽn lẽn thanh minh :
- Chết thật, anh, em quên mất là anh chưa kịp ăn gì!
Sở Vân hít một hơi dài mùi thức ăn thơm ngon đang lan tỏa khắp phòng nói :
- Mùi thức ăn thơm quá, bụng anh sôi lên đây này. Nói thế chứ anh còn chịu được mà, xin mời mẹ dùng trước đã!
Lê thị phu nhân như mở cờ trong bụng, vui vẻ nói :
- Ha ha ta không đói đâu, con ăn trước đi! Quả là đứa con hiếu thảo! Ha ha..
Hôm nay tại Quan Vân các chật cứng người đến dự hôn lễ, có đủ hảo hán bốn phương. Danh lưu cự phú, có người khí phách hiên ngang, lại có cả văn sĩ nho sinh, đủ mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi, nam có nữ có, có trẻ có già... ai nấy đều lộ vẻ hoan hỉ vui mừng..
Sở Vân trong bộ trường bào bằng gấm màu lam mỉm cười tươi rói, Lê Tường xiêm y áo váy màu đỏ, trùm khăn đỏ, e thẹn xuống kiệu, bước vào chào hai vị lão nhân gia!
Cổ Yển La Hán trong vai người chủ lễ, kéo dài giọng đọc lớn :
- Bái cao đường... Tân lang tân nương hổ bái nhất lễ..
Rồi ông ta lại đọc những lời chúc tụng, những câu dặn dò :
- Bách niên hảo hợp, ngũ thế kỳ xương, long phượng hòa ô, cộng nhập động phòng!
Thế là sáu vị phù dâu và sáu vị phù rể đưa cặp tân lang tân nương nhập nội. Lê Kỳ và Lê phu nhân nhìn nhau mỉm cười, mắt rớm lệ.
Tả Quải Tử Tống Bang cũng đưa tay chấm nước mắt nhìn Bách Hoa Tiên Tử vừa vui vừa buồn nói :
- Ái muội! Các con cũng đều đã lớn cả rồi, nhớ ngày nào còn bồng bế Hương nhi nhỏ bé trong tay, vậy mà đã có ngày hôm nay...
- Muội cũng rất vui mừng nhị ca à! Nhưng cứ như cảm thấy mất đi một cái gì đó.. cứ thấy trống vắng, như buồn buồn thiếu thiếu cái gì đó..
- Phải đấy, bé Hương ngày nào đã không còn bé nữa, nhưng trong mắt chúng ta vẫn là một người còn non nớt chẳng hiểu biết gì cả, dù đã là một người vợ hiền thục!
Các anh em Kim Điêu minh từ Tử Tâm Điêu Cừu Hạo trở xuống ai cũng thấy hoan hỉ, vui mừng tột độ, giá như không vì giữ lễ thì họ đã vỗ tay vang trời rồi.
Tân khách ngồi chật cả mấy trăm bàn tiệc, ai cũng khen chú rể khí độ phi phàm, phong thái uy nghi, tuấn tú đĩnh ngộ, còn cô dâu tuy che mặt bởi tấm khăn hồng, nhưng ai nấy đều khen ngợi, là một trang quốc sắc thiên hương, đoan trang hiền thục. Mọi người vào bàn cười nói huyên náo, ồn ào náo nhiệt vô cùng.
Một lúc sau thì hai vị thủ lĩnh Đại Hồng sơn, Lê phu nhân, Bách Hoa Tiên Tử, Tử Tâm Điêu Cừu Hạo, Cuồng Ưng Bành Mã, Cổ Yển La Hán cùng bước ra tiếp khách. Cặp vợ chồng trẻ đi suốt các dãy bàn mời rượu tân khách. Lúc này Lê Tường đã thay bộ váy áo khác đeo bạch ngọc phật tọa Xảo ý quan hoa lấp lánh rực sáng như một vì sao, nàng đẹp như tiên nữ, nhẹ nhàng dựa vào Sở Vân đáp từ mọi lời chúc tụng và kẻ cả chòng ghẹo vui vẻ của các vị tân khách, thật là duyên dáng.
Rồi cả hai phải đi khắp các gian khách phòng từ trên lầu đến ngoài hiên, từ nhà trong đến tiêu đình. Cảm ơn và đáp từ của mọi người từ kẻ làm người ở trong khắp trang trại của Đại Hồng sơn.
Bỗng Tả Quải Tử Tống Bang nhìn thấy có hai vị bước tới thì cười lớn nói :
- A, Đại La Kim Hoàn Giang Nhất Phi và Phạm Ngũ nữa, các vị đến sao không báo trước để lão phu còn hầu dài, ngồi đây để trách lão phu à?
Nghe tiếng nói ấy, Sở Vân vội từ chối mấy ly rượu, vội quay lại thì nhìn thấy Đại La Kim Hoàn trong bộ hồng bào đang nở nụ cười cùng Phạm Ngũ tiến tới.
Cừu Hạo và Bành Mã đã từng nghe Sở Vân kể lại chuyện giao đấu giữa chàng và hai vị ấy nên theo bản năng vội đứng vào vị trí thuận lợi để bảo vệ Sở Vân và Lê Tường, còn Cổ Yển La Hán thì đưa mắt ra hiệu cho chàng cảnh giác.
Lê Tường rất thông minh, hiểu ngay vấn đề nàng khẽ cười nói :
- Sở Vân không nên hành động thiếu suy nghĩ!
Tống Bang cười hà hà :
- Phi lão hơn ba mươi năm nay không đến Vô Ưu sơn, lần trước gặp mặt cách đây đã bảy năm, lần này các vị đến đây thật là vạn hạnh!
Lê Kỳ cũng vui vẻ nói :
- Hôm nay tiểu nữ và Kim Điêu minh Minh chủ thành thân, tại hạ chỉ sợ Phi lão bận tu luyện nên không dám quấy nhiễu nhưng không ngờ Phi lão lại đến tận đây, và có cả Phạm Ngũ huynh, tại hạ cảm thấy áy náy quá!
Qua cách nói của hai vị đầu lĩnh Đại Hồng sơn, Sở Vân biết giữa họ và Đại La Kim Hoàn có một sự việc gì đó chưa thông cảm nhau. Hơn nữa, họ lại tỏ ra rất tôn kính lão nhân nọ và hiện nay đang cố sức để làm lành. Đại La Kim Hoàn cười cười cùng với Đại Hồng nhị tử và Lê phu nhân hàn huyên mấy câu rồi quay sang Sở Vân nói :
- Sở lão đệ, lão phu muốn mình già hơn một chút, gọi người là lão đệ nhé! Hôm nay lão phu từ hơn trăm vạn dặm vội đến đây để uống với người một ly rượu hỷ! Oan gia nên giải không nên thắt. Lão phu đã hiểu, nếu như cùng với lão đệ làm lại cái việc xấu mặt ấy thì không những làm cho thiên hạ chê cười. Lão phu cũng không nên quá xem nặng việc đó. Chúng ta không đánh nhau là vì không đánh thì không biết nhau. Hôm nay trước mặt Đại Hồng nhị tử, chúng ta bắt tay nhau giảng hòa có được không?
Sở Vân đưa tay lễ một lễ rất cung kính rồi nói :
- Ngày trước tại hạ đã mạo phạm với các vị tiền bối, nay tại hạ không dám nói hòa mà chỉ xin nhị vị tiền bối tha lỗi cho vãn bối mà thôi!
Đại La Kim Hoàn cảm thấy mát lòng mát dạ liền cười ha hả nói :
- Khá lắm. Quả xứng là đại trượng phu dám làm dám chịu. Lê lão đệ, chàng rể này của người đích thực phi phàm, lão phu tuy không phải là đối thủ của hắn nhưng suy trước tính sau, lão phu tự mình rút lui, hai vị lão đệ chớ cười..
Lúc này nỗi lo trong lòng Đại Hồng nhị tử đã mất đi, tất cả đều vui vẻ hòa nhã với nhau thật là đại cát. Sở Vân nâng ly cung kính mời Đại La Kim Hoàn và Phạm Ngũ, Phạm Ngũ sắc mặt đỏ hồng nói :
- Sở lão đệ, người quả thật là lợi hại!
Quỷ Cô Tử Lê Kỳ vội nói tiếp :
- Được rồi, được rồi! Vân nhi còn trẻ chưa hiểu việc đời, Phi lão giáo huấn cho con trẻ như thế là rất phải. Phạm huynh còn khách sáo làm gì?
Tiệc vui đã gần tàn, chỉ còn lại những vị đứng đầu hai phái và những nhân vật lừng danh, họ ăn uống nói cười rất thân mật và cũng rất ý tứ không làm ầm ĩ như trước nữa.
Trong Tâm Cảnh lâu, Lê Tường dựa vào lòng Sở Vân, sắc mặt hai người đều ửng đỏ, họ say rồi hay tim họ say. Nhìn ánh đèn vàng bên ngoài cửa sổ và ánh trăng lưỡi liền treo lơ lửng, hai người đều cảm thấy đêm nay sao đẹp đến thế, ấm áp đến thế. Sở Vân hôn lên mái tóc của Lê Tường nói :
- Hoa khai tịnh đái, người cũng thành đôi thành lứa!
- Tường em, chúng ta đã bị sợi tơ hồng thắt chặt nhân duyên. Cho dù chúng ta trời nam đất bắc thì anh cũng đã sớm nhận ra em, có thể đã biết em từ kiếp trước, từ hàng ngàn, hàng trăm năm trước anh đã biết em rồi!
- Nếu thế kiếp trước chúng ta vốn là vợ chồng, đời này lại thành đôi lứa, em nghĩ hàng ngàn năm trước đến nay vẫn là một cho nên chúng ta gắn bó với nhau để chứng minh chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau.
- Tường em, em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau trên Quảng trấn, em bảo anh hãy quay về làm ruộng qua ngày có phải không?
- Anh còn cố ý nhắc lại, em đã nói anh lừa phỉnh đủ rồi, lúc ấy trông anh nhà quê lắm, ai biết lúc ấy anh hóa trang như thế, chỉ trách em ngốc quá..
Sở Vân nói :
- Ngày ấy anh chỉ sợ hy vọng nhiều thì thất vọng lớn, nếu như lúc ấy anh nói hết ra mà em từ chối thì anh đâu đủ cam đảm để theo đuổi nữa!
- Bây giờ thì anh biết rồi, chứ lúc ấy em đuổi theo đòi anh bỏ khăn che mặt ra chẳng phải là đã tiếp nhận rồi hay sao?
Sở Vân mỉm cười bước đến bên bàn nhỏ, rót ra hai ly rượu, đưa cho Lê Tường một ly, nhìn nàng giây lát rồi bảo :
- Tiểu Tường em, ly này của em là Tầm Bồ tửu, còn của anh là Bàn Thạch tửu!
- Những cái tên gọi ấy có ý nghĩa gì trong đó?
- Bồ tửu như một mối tình vĩnh cửu, bàn thạch là sự kiên định đến cùng!
Thấy Lê Tường uống cạn ly rượu, Sở Vân cầm tay nàng nói :
- Anh sinh ra trên đời này là để đi tìm em, trong thời gian còn chưa gặp em thì anh và em trong lòng đều có dự cảm em là của anh, anh là của em. Bây giờ anh đã tìm được em, em đã gặp được anh thì chúng ta sẽ thuộc về nhau như vậy đấy!
- Vâng, chúng ta thuộc về nhau như thế này!
* * * * *
Thời gian thấm thoát thoi đưa, những ngày vui, đường mật và hạnh phúc trôi qua nhanh quá, mới đó mà đã một tháng rồi, đúng giữa mùa thu.
Sở Vân đưa vợ mình và thuộc hạ ra đi trước những giọt nước mắt chia ly của những người thân yêu nhất và bạn bè thông cảm nhất ở Đại Hồng sơn.
Những người đưa tiễn đi theo họ đến hơn năm mươi dặm mới quay trở về. Đại Hồng nhị tử, Lê phu nhân, Tam đường, Ngũ đà chủ đều lưu luyến chia tay, nước mắt lưng tròng.
Lê Tường cưỡi ngựa đi sát con ngựa Song nhật câu của Sở Vân gục vào vai chàng khóc nức nở, còn Sở Vân thì cố gắng nở một nụ cười nhưng ánh mắt lại có ngấn lệ. Chàng cố gắng an ủi, khuyên nhủ nàng :
- Tường em, đừng khóc nữa, có anh ở bên chăm lo cho em suốt đời, gần gũi em mãi mãi mà, đừng buồn nữa!
- Anh, bây giờ em chỉ còn có anh, đừng ghét bỏ em, đừng lạnh nhạt với em!
- Em hãy tin anh sẽ thương yêu em còn hơn cả cha mẹ nữa đó. Nếu không như thế thì ông trời sẽ đày anh xuống bể khổ!
- Không, không đâu, em tin anh luôn luôn yêu em, tốt với em, chúng ta nhất định sẽ cùng sinh tử bên nhau...
Sở Vân cầm lấy bàn tay nàng, khẽ kéo đầu nàng dựa vào vai mình một cái, rồi cứ thế họ đi sát bên nhau.
Cổ Yển La Hán uống một ngụm rượu rồi cười hà hà nói :
- Lão đệ, các người cưỡi một con ngựa là được rồi, hai đứa cứ bám sát vào nhau như thế làm lão huynh nóng mắt quá!
Ngũ Nhạc Nhất Kiếm đi gần bên nói :
- Bản thân Biện mỗ thì muốn ở lại một vài hôm để lo cho Nghiêm lão huynh nhưng vì Sở Vân vội đi nên không ở lại được. Nghiêm lão huynh làm sao mà quen biết với cô nương ấy vậy?
- Trời ơi, lão Nghiêm này đã sắp năm mươi tuổi rồi, bên ngoài nhìn thì có vẻ trẻ đấy, nhưng cưới một thiếu nữ làm vợ thì e rằng hơi khó đấy. Có một người lão phu rất ưng ý nhưng.. nhưng.. hà hà..
Ngũ Nhạc Nhất Kiếm bỗng cười hỏi và đáp lại cái nháy của Sở Vân :
- Có phải là Tiểu Thúy không?
- Ngươi... người.... người làm sao mà biết được? - Nghiêm Tiếu Thiên kinh ngạc hỏi, ông ta gãi gãi cái đầu trọc như chợt hiểu ra điều gì nói - Chỉ có điều lão phu phải đi cùng lão đệ họ Sở kia về Quải Tử hồ, e rằng một thời gian ngắn không quay lại kịp nên đã để cho nàng ta đi rồi. Hừ mà cũng chẳng biết tâm lý của cô ta như thế nào? Chỉ sợ..
Sở Vân bỗng quay lại cười rất quái dị, còn Lê Tường thì chỉ vào Sở Vân cố ý nói :
- Anh, đừng lo cho Nghiêm đại ca, chúng ta thì nhớ cha mẹ, còn ông ta thì lại nhớ Tiểu Thúy..
Bỗng Nghiêm Tiếu Thiên trong lúc quay lại nhìn Ngũ Nhạc Nhất Kiếm thì phát hiện có một đôi mắt đang nhìn ông ta rất là chăm chú của một kỵ sĩ áo đen, chú ý nhìn kỹ thì thấy người ấy thân hình yểu điệu, nhỏ bé lọt thỏm vào giữa những tráng sĩ hùng dũng to lớn cũng mặc áo đen như thế.
Cổ Yển La Hán bỗng thấy tim mình đập mạnh hơn, suýt nữa thì buột miệng kêu lên vì sung sướng cứ ngẩn người ra chẳng biết làm gì cả.
Thấy thế Ngũ Nhạc Nhất Kiếm cười nói :
- Ở Đại Hồng sơn một tháng, lão huynh đã mượn tiếng đi thăm vợ chồng Sở Vân bao nhiêu lần để đi gặp Tiểu Thúy và tán tỉnh cô ta. Sở huynh biết cả, cũng nhờ Lê cô nương đích thân hỏi ý kiến Tiểu Thúy, rồi sau đó Lê cô nương quyết định đưa Tiểu Thúy cùng đi, còn các cô gái giúp việc thì không đem theo ai cả!
Tài sản của aspirin


Last edited by aspirin; 02-06-2008 at 12:44 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #79  
Old 02-06-2008, 12:43 PM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thời gian online: 14 giờ 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 78:

Nghĩa tình trọn vẹn Siêu nhân báo thù



Nghiêm Tiếu Thiên đỏ cả mặt, ngoảnh lại nhìn phía đôi mắt thân quen đang nhìn mình một cái rồi hơi ngượng, hỏi to lên :
- Ha ha mà này, tại sao cái gì Biện huynh cũng biết cả vậy?
- Có gì khó đâu, một là có Sở huynh nói lại, hai là từ thái độ của lão huynh mà Biện mỗ suy luận ra. Nghiêm huynh, người cũng lạc vào bể ái rồi. Ha ha yểu điệu thục nữ, quân tử mê hồn. Kìa, Nghiêm lão huynh cũng biết ngượng kia. Ha ha...
Thế là mọi người cười ầm lên vui vẻ, còn Cổ Yển La Hán thì khom người đưa tay lên cảm tạ mọi người nói :
- Sở lão đệ, Lê cô nương, lão Nghiêm này cảm ơn nhiều, nhiều lắm...
Ba vị Hoàn chủ, Lãnh Cương, Khố Tỵ, Tất Lực xuất lĩnh các đệ tử của Kim Điêu minh và cả Cáp Sát chuyển đường đi về Tuy Viễn trước để đến Quải Tử hồ. Còn Tử Tâm Điêu và Cuồng Ưng Bành Mã và hai đại hộ vệ của Sở Vân là Lý Khải, Thịnh Dương thì lại nhân cơ hội này cùng vợ chồng Sở Vân đi về một nơi mà họ ngưỡng mộ từ lâu Đông Hải - Hoàn Hồn đảo. Họ muốn đến đó để tưởng nhớ nơi cố Minh chủ đặt chân đến lần cuối cùng trước khi ra đi mãi mãi. Cừu Hạo và Bành Mã là hai vị lớn tuổi nhất nên đi đến đó trước, vì nếu về Tuy viễn rồi thì cơ hội trở về Trung Nguyên của hai vị rất hiếm, chẳng như những người khác tuổi trẻ ngày dài, cơ hội không thiếu.
Trên đường đi họ gặp Vệ Bách Hào, Chưởng môn của Bạch Sư môn đang trên đường trở về chấn hưng cơ nghiệp và cháu trai của ông. Mọi việc không có gì trắc trở, chỉ có vết nhăn trên trái Vệ chưởng môn là sâu hơn thôi. Họ kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra từ lúc họ chia tay cho đến bây giờ.
Sau khi đưa họ đến một nơi tuyệt đẹp trên bờ Đông Hải là Toàn Phước thôn, Ngũ Nhạc Nhất Kiếm và Ngân Thanh Song Long chia tay Sở Vân trở về căn cứ của họ... Nhìn theo bóng ba kỵ sĩ ấy khuất dần, Cổ Yển La Hán nói :
- Biện huynh và anh em họ Hướng quả là những người đặc biệt tốt, chúng ta cần kết giao chặt chẽ với những người ấy!
Sở Vân gật đầu tán thưởng rồi chỉ tay ra một khoảng đất trống nói :
- Lão huynh, kia là chỗ lần đầu anh em mình gặp nhau đó nhé..
Rồi Sở Vân cười gọi Lê Tường :
- Tiểu Tường cũng vì sự xuất hiện đột ngột trong đêm của em nên mới có sự quen biết này đấy phải không?
Tiểu Thúy vẫn mặc nguyên nam trang, cười nói :
- Đó là vì tiểu thư muốn lấy Thúy Phật nên bị lão nhân gia trị cho một mẻ.
Lê Tường nói ngay :
- Nghiêm đại ca, nhà của tiểu muội không phải là ổ cường đạo đâu nhé! Việc lấy Thúy Phật là chọc phá cho vui vậy thôi!
Thấy mọi người cười mình nên Cổ Yển La Hán vỗ ngựa chạy sang bên Lê Tường và Tiểu Thúy cười ha hả nói :
- Ta chỉ dùng một tay mà lấy được bảo vật quý ấy, chẳng có ai giúp sức đâu.
Lúc này Cừu Hạo nói :
- Minh chủ, đang tiết thu, gió to lắm, chúng ta lên đường sớm đi!
Cổ Yển La Hán vẫn còn lưu luyến câu chuyện gặp gỡ đầu tiên nói :
- Lão đệ, ngày đầu gặp gỡ, người chỉ một mình, ta cũng thế, vậy mà hôm nay có đôi có cặp hết cả rồi..
Chưa dứt lời nói ông ta đã bị Tiểu Thúy đánh cho một roi ngựa.
Lúc ấy Sở Vân đưa tay chỉ về phía làng chài nọ nói :
- Chúng ta hãy đến đó nghỉ chừng giây lát, nhưng không thể vào hết trong nhà được.
Tử Tâm Điêu nói :
- Minh chủ từ Hoàn Hồn đảo quay trở về, đã đến thôn này, nhà dân ở đó cư xử tốt với Minh chủ, đó là nơi Minh chủ để lại cái bao da, nhưng vì sao không cho tất cả chúng ta đều vào?
- Vì gia đình đó quá nhiệt tình, con người quá tốt, mà chúng ta lại muốn đi công chuyện ngay.
Giọng nói của Sở Vân tha thiết khi nói lên câu ấy. Chàng nhớ ngôi nhà ấy và trong đó có một cô em gái rất thiết tha khi tiễn chàng đi nhìn chàng với đôi mắt sâu thăm thẳm.
Bỗng Sở Vân giật mình vì cái nhìn của Lê Tường đang chiếu vào mình như một mũi kim chích vào da thịt, khiến chàng đỏ mặt, hỏi :
- Tường em, có điều chi muốn nói với anh à?
- Em đang nghĩ anh à, lúc này anh đang cảm thấy ngọt ngào ấm áp lắm phải không?
- Em đừng nghĩ sai cho anh, anh chỉ nghĩ tới gia đình người đánh cá nọ tình sâu nghĩa đậm và cô con gái lớn của nhà ấy lúc tiễn anh đã nhìn anh thật tình cảm!
- Cô gái ấy rất đẹp có phải không?
- Kể ra cũng khá đẹp, nhưng làm sao so với em được, anh chỉ vì tức cảnh sinh tình vậy thôi, hồi tưởng lại những gì hứng thú chứ chẳng có gì khác đâu. Nếu không thì anh nói với em làm gì?
- Còn ngược lại, đàn ông các anh chẳng tốt đẹp gì, hãy thật thà một chút!
Mấy người đàn ông nhìn nhau lắc đầu, cười khổ, rồi Sở Vân tiến đến gần Lê Tường nói :
- Đi thôi, gió ngưng thổi rồi, biển cả đẹp mê hồn đấy!
Thế là tám người phóng ngựa vào làng chài ấy, đến trước căn nhà nọ.
Lúc này là buổi chiều, ngư dân đi biển chưa về, xóm chài vắng ngắt. Thấy người lạ mấy con chó chạy tới chạy lui sủa vang.
Sở Vân xuống ngựa bước tới cánh cổng cửa màu đen mới sơn lại, nhìn trên cửa có dán mấy chữ hỉ màu đỏ tươi, chàng đắc ý quay lại nhìn Lê Tường một cái rồi gõ cửa. Một lúc lâu sau..
Cánh cửa mở ra, một đôi mắt kinh ngạc nhìn Sở Vân một lúc rồi như bỗng nhận ra Sở Vân là ai thì lập tức người ấy cất tiếng kêu lên kinh ngạc và bước vội ra, đó là một thiếu nữ cao lớn khỏe mạnh và đẹp một cách sắc sảo mà vẫn tự nhiên, đó chính là cô bé năm nào.
Sở Vân khom người xuống lễ rất tôn kính nói :
- Cô nương không nhận ra tại hạ à? Lão bá và lệnh tôn đường có khỏe không?
Cô nương ấy bỗng bật khóc, cố nén xúc động nói :
- Sở... Sở thúc thúc tại sao bây giờ mới trở lại?
Sở Vân vỗ lên vai cô gái ấy tỏ ra rất tự nhiên phóng khoáng nói :
- Cũng không muộn cơ mà? Không ngờ cô còn nhận ra thúc thúc nữa. Sao lại không mời thúc thúc vào nhà vậy. Cháu phát triển quá rồi nhỉ?
Cô gái chợt tỉnh ngộ bước sang bên nhường lối cho Sở Vân vào rồi đưa mắt nhìn ra ngoài thì thấy có bảy người đang cưỡi ngựa và cô nương đẹp tuyệt trần kia đang nhìn cô gái mỉm cười. Cô ta tái mặt đi nói :
- Mấy vị kia nữa xin mời cả vào, Sở thúc thúc!
- Không, thúc thúc phải đi ngay rồi, người thiếu nữ kia là vợ của thúc thúc, còn mấy người kia đều là bạn hữu thân thiết của thúc thúc đó!
- Quả nhiên thúc thúc đã thành thân... còn cháu thì mới hôm kia đã gả cho nhà họ Trần cùng thôn ta cả,.. Sở thúc thúc.. không phải Sở Phi, vì sao lại đột ngột ra đi, vì sao lại lâu quay về như thế? Ngay từ đầu tiểu nữ đã biết người không phải là một ngư dân bình thường, tiểu nữ cũng hiểu người chẳng nhớ gì đến tiểu nữ cả, nhưng tất cả điều ấy người không nhận thấy sao?
Sở Vân rất áy náy đỏ mặt lên nói :
- Cô bé, bé chỉ là một đứa trẻ nhỏ, chúng ta chỉ tụ hợp tạm thời, bé chưa hiểu được ta, chúng ta không hợp nhau đâu!
- Tiểu nữ đã nghĩ, đã nghĩ biết bao ngày đêm cho đến lúc thất vọng, cho mãi tới hôm nay.. trời ơi!
Nói rồi cô ta khóc nấc lên chạy vào trong buồng, dìu một cụ già ra, cụ nhìn theo cô cháu gái lắc đầu, rồi bước ra cửa, nheo nheo mắt nhìn cho đến lúc nhận ra Sở Vân thì mừng rỡ ôm chầm lấy chàng ta nói :
- Khá, khá lắm, Sở ca, người trở về rồi, ha ha... Những ngày qua cả nhà lão phu nhớ người đến chết được.. Ta đã sớm biết người không phải là người xuất thân từ nghề chài lưới, hôm nay thì quả đúng là như thế thật. Ngươi lưu lại nhiều ngọc ngà châu báu như vậy để tặng cho cả nhà lão phu, điều đó làm sao mà nhận được cớ chứ.. lần này người trở lại người có khỏe không? Ha ha trông người khá lắm..
- Lão trượng, Đại Toàn ca ca và Tường Sinh đều khỏe cả chứ? Đại toàn tẩu tẩu cũng vậy chứ? Tại hạ đã muốn sớm quay lại nhưng không có thời gian, nghe nói Hắc Nữu sắp đi lấy chồng rồi?
- Phải rồi người đến vừa đúng lúc, vừa mới uống rượu hỷ của nhị a đầu đó, năm ngày nữa thì nó xuất giá đấy, thằng bé con họ Trần ấy khá lắm, vừa biết làm ăn lại vừa thật thà, tương lai của Đại Nữu được đảm bảo rồi.. ha ha.
Lúc ấy dâu của lão trượng, vợ của Tiết Đại Toàn bước đến, nhận ra Sở Vân thì nói ngay :
- Ối giời! Tưởng ai thì ra là Sở thúc thúc, thật là quý! Cha ơi, sao không mời Sở thúc thúc vào nhà? À còn có bạn bè chờ ở phía ngoài kia hả?
Thấy Tiết lão trượng đi ra, mọi người đều vội xuống ngựa, Sở Vân giới thiệu từng người cho lão trượng biết rồi chàng nói :
- Cha, chúng con cần phải đi ngay, lần trước con có gửi lại ít đồ đạc, nay xin phép được nhận lại, cái túi da dê ấy..
- Sao thế được? Đã lâu chưa gặp nay mới gặp thì đã đòi đi ngay, cả đến chén trà cũng không uống, bữa cơm không kịp ăn. Ở lại mười ngày ta cũng lo được mà, à, mà người.. vợ người mới lần đầu đến đây phải ở lại cùng Đại Hắc Nữu tâm sự mới được chứ?
Sở Vân chân thật nói :
- Cha ơi, con cũng muốn ở lại lâu nhưng vì công việc quá bận rộn nên không thể nào ở lại được, sau này có thời gian chúng con sẽ quay lại mà, ở đến khi nào cha ghét thì mới đi.. Ha ha...
Chàng năn nỉ mãi và sau khi hứa dứt khoát một thời gian chính xác quay lại thì mọi người mới cho họ đi và gọi Lý Khải, Thịnh Dương đi khiêng cái túi da ấy ra.
Sau đó Sở Vân chào lão trượng và Tiết phu nhân rồi hỏi :
- Lão trượng, Hắc Nữu tên thật là gì?
- Nó là Tiết Mỹ Nương, đó là do cha nó đặt cho đấy, lúc nãy nó khóc lóc ghê quá, lão phu cũng nghĩ nó không muốn con đi bây giờ đâu!
Sở Vân thở dài, lấy ra một chiếc hộp ngọc chưa kịp đưa cho lão trượng thì ông đã nói :
- Sở ca ca.. người hiện giờ thân phận thật cao quý, lão phu chợt nghĩ ra là các người.. Mỹ Nương nó nhớ người lắm, chỉ tiếc cho số phận của nó mỏng quá, nếu không kết hợp cùng người thì tốt biết bao...
Sở Vân đưa chiếc hộp cho lão trượng rồi tha thiết nói :
- Lão trượng, cha, đây là quà tặng cho hôn lễ của Mỹ Nương, xin đừng từ chối. Duyên phận là do trời định, ta biết làm sao? Con xin phép đi ngay, cha thay mặt con thăm hỏi anh Đại Toàn và cháu Dương Sinh!
Bỗng lão trượng hỏi :
- Sở ca ca, con tên thật là Sở Phi hả?
- Thưa không, tên thật của con là Sở Vân, xin tha cho cái tội lúc ấy con giấu tên thật vì lúc ấy con có việc chưa thể nói tên thật được, nên bất đắc dĩ...
- Vậy Sở Vân lần sau con và phu nhân nhớ quay lại nhé, đừng có lừa ta!
Sau khi chào tạm biệt lão trượng và Tiết phu nhân, mọi người lên ngựa ra đi.
Chàng đi được mấy trượng quay lại thì thấy bên cạnh hai người kia là Mỹ Nương, dựa vào cửa khóc, tay vẫy vẫy chàng không ngừng, giống hệt ngày nào Mỹ Nương tiễn đưa chàng ra đi vậy. Chàng giơ tay lên vẫy chào, tạm biệt rồi quay nhan người đi.
Khi moi người đi đến một rừng cây, Lê Tường nói :
- Anh, lúc nãy Tiết cô nương làm mọi người cảm động quá. Cả gia đình họ ai cũng đều tốt quá, nếu chúng ta không kiên quyết thì đi không nổi thật đấy... mà cô nương ấy thật là xinh đẹp!
- Anh thì chẳng có được ý chí sắt đá đâu, nhưng anh đã có được em bên cạnh rồi thì không còn có ai có thể xen vào được nữa!
- Khéo mồm khéo miệng thế thôi, ai biết trong lòng đang nghĩ gì nào?
- Em, tuy trời đất có to rộng thật đấy, nhưng anh chỉ có một mình em thôi, nếu như mà em còn không tin, dày vò anh chuyện ấy thì anh nhảy xuống biển đấy!
Lúc ấy mọi người đã nhảy xuống biển. Cừu Hạo ra lệnh cho Lý Khải và Thịnh Dương cởi bỏ lớp vải bọc của tấm da ra rồi cẩn thận trải rộng ra, Bành Mã lấy ra một cái bơm bằng da hình cái trống, bơm hơi vào chiếc vòi của tấm da ấy. Nở dần lên thành hình chiếc thuyền.
Cổ Yển La Hán bước lại gần bên Lê Tường an ủi nàng :
- Cô bé, Sở lão đệ không có tình ý gì với cô nương ấy đâu, cứ yên tâm đi. Nếu nó mà léng phéng thì lão ca này là người đầu tiên liều mạng với nó đấy!
Lê Tường gạt mấy giòng lệ long lanh nơi khóe mắt nói :
- Em biết anh ấy không như thế, anh ấy vừa nói nếu em mà ép anh ấy thì anh ấy sẽ nhảy xuống biển.
- Đừng sợ nó dọa em đấy, nếu nó mà dám làm em khổ thì đừng mong sống tới hôm nay!
Bỗng Sở Vân bước tới đặt tay lên vai nàng nói :
- Tường em, nếu không có em thì anh sống trên đời này làm gì nữa?
Lúc ấy Cừu Hạo đã cho mang tất cả lương thực nước uống xuống chiếc thuyền da ấy, bốn miếng thủy tinh cũng được ghép vào, buồm đã dựng lên. Sở Vân dìu Lê Tường xuống thuyền rồi nói với Cừu Hạo :
- Phó minh chủ cứ thả ngựa vào cánh rừng này, an toàn lắm, lại có đủ cỏ non nước ngọt, khi nào trở về ta lại gọi chúng trở ra..
Cừu Hạo y theo lời thực hiện, rồi cùng Cổ Yển La Hán và hai hộ vệ của Sở Vân khiêng thuyền ra mặt nước, rồi Sở Vân và mọi người lên thuyền, ổn định chỗ ngồi đâu đó rồi từ từ cho thuyền ra khơi.
Mặt biển hiền hòa, sóng gợn lăn tăn, gió thổi nhè nhẹ đưa con thuyền ra khơi xa, lúc này mặt biển mênh mông như gắn liền với chân trời xanh thẳm.
Lê Tường thở dài một tiếng, mắt nhìn mặt biển mênh mông nói :
- Ôi biển đẹp quá! Em ở trên núi chỉ thấy cây xanh vách đá hùng dũng, còn biển thì mới được nhìn thấy từ một khoảng cách rất xa. Hôm nay mới được biết biển, ở ngay trong lòng biển, bập bềnh trên biển cả, ôi thật đẹp, thật mênh mông, bao dung đại lượng quá!
Con thuyền dưới sự điều khiển của Sở Vân căng buồm no gió càng lúc càng nhanh nhẹ nhàng lướt về phía trước. Chàng cho thuyền đi theo hình chữ chi rồi lại nhìn Lý Khải và Thịnh Dương ngồi hai bên cột buồm nói :
- Hai người ở Quải Tử hồ bao nhiêu năm, lướt thuyền trên hồ chắc không kém, thấy ta điều khiển hải thuyền này được không?
- Bẩm Minh chủ, đi thuyền trên hồ và trên biển hoàn toàn khác nhau, hồ không có sóng nước nhạt, sức gió nhỏ. Biển thì gió phức tạp, sóng hung dữ, gân cốt hoàn toàn khác nhau ạ!
Cừu Hạo cũng nói xen vào :
- Minh chủ điều khiển thuyền rất khéo léo, chỉ cần nhìn vào cách sử dụng buồm và đổi hướng là biết ngay trình độ cao thâm của Minh chủ rồi!
Lê Tường lướt lại gần Sở Vân nói nhỏ :
- Em không ngờ trên biển anh cũng tài năng đến thế!
Cổ Yển La Hán mặt tái đi nói :
- Ta chẳng đi nữa đâu, thuyền gì mà lắc lắc, bập bềnh lúc lên lúc xuống, làm ruột gan cứ lộn tùng phèo, cứ như là đi trên Lưỡng Thế kiều của Đại Hồng sơn hôm có gió mạnh vậy!
- Đúng đấy lão huynh ạ, hôm cha con Hề Tiêu rời núi, lão huynh đi sau cùng Gia Cát Đồ nói chuyện gì vậy mà hoa chân múa tay ghê vậy?
- À lúc ấy lão phu giải thích cho hắn biết đã cùng Tam Kích Tuyệt Hồn quyết đấu như thế nào, đã giúp hắn đoạt lại Ngọc Sư cầu ra sao? Nếu mà hắn còn muốn gây rắc rối thì hãy lấy cha con Hề Tiêu làm gương. Ta nói một lúc làm hắn xịu mặt chẳng nói được gì cả. Mãi đến lúc đi hết cầu hắn mới nói ra vẻ ta đây hẹn non cao sông dài, hẹn ngày nào đó.. ha ha
- Còn Hoa Đao Hồng Dẫn chắc là hiện nay đang đau đầu nhức óc tìm đến Cổ Yển sơn tìm đến chúng ta để giải khai huyệt đạo nữa chứ! Hà hà cứ để cho nó lo lắng, quá thời hạn đó mà không chết thì hắn khắc biết là đã bị lừa rồi, ha ha...
- Hà hà nghĩ tới nghĩ lui, lão đệ ta cũng nhờ người mà thơm lây, không nói chuyện Gia Cát Đồ câm họng, mà đến cả anh em Đại Hồng sơn nếu không vì nể mặt người thì không tha cho ta cái món nợ tại Đại liễu bình đâu.
Sở Vân lắc đầu chân thành nói :
- Lão huynh đừng nói thế, anh em ta vốn là một, đâu có thể nói là ai được hưởng vinh quang của ai. Nên nhớ là việc Đại Hồng sơn vốn là do tiểu đệ dẫn đến, thì tự mình hòa giải. Hơn nữa Tiểu Tường cũng không vì thế mà ghét bỏ. Sao hôm nay lão huynh lại khách sáo thế? Hay là sợ biển quá mà như thế? Tốt nhất là hãy ngồi một chỗ cho ổn định, đừng lo sợ, còn phải đi vài ngày nữa mới đến!
Cổ Yển La Hán nhìn Tiểu Thúy nói :
- Lão đệ, người cầm lái thì ta chẳng lo sợ chi cả, nhưng nói cho mà biết, cứ rơi xuống nước thì hai cô bé này có nổi lâu bằng ta không?
Thế rồi thuyền đi mỗi lúc một nhanh, cánh buồm no gió đưa con thuyền lướt sóng êm ru, họ nhìn thấy xa xa những con thuyền đánh cá xa xa nhỏ li ty đang hướng về thôn Toàn Phúc. Trời đã về chiều, cả mặt biển như được nhuộm hồng, những gợn sóng lăn tăn lấp lánh giống như những hạt sương long lanh trên cánh hoa hồng, mặt biển mênh mông vững chãi như một thảo nguyên, gợi cảm và tiếp thêm cho người ta ý chí kiên cường và tấm lòng khoáng đạt. Ban đêm, mặt biển lấp lánh giống như một con cá lớn đang vẫy vùng trên mặt nước, vì vảy của nó chính là những ánh sao đêm nhuộm trên sóng nhỏ.
Đã quá ba ngày lênh đênh trên biển, Hồi Hồn đảo đã hiện ra ở phía xa những lưỡi sóng bạc liếm quanh chân đảo, nhìn từ xa hòn đảo như một đứa trẻ đang ngủ say sưa trong lòng mẹ biển cả bao la.
Ba năm ròng rã Sở Vân sống trên đảo này, cho nên chàng đã thuộc lòng nó như lòng bàn tay, và chàng khéo léo đưa thuyền dựa sát vào bờ đá và nương sóng đưa thuyền an toàn lên bãi cát trên đảo. Mọi người xuống thuyền, cùng nhau khiêng nó lên vị trí khá cao an toàn rồi theo Sở Vân, mọi người đi về phía gian thạch thất nọ. Trên đường Tử Tâm Điêu Cừu Hạo và Cuồng Ưng Bành Mã cùng với năm người kia đều chú ý quan sát không thiếu một thứ gì trên đảo, từ hòn đá đến bụi cỏ, từ bãi cát đến một phiến đá bằng phẳng, như muốn khắc ghi mãi mãi vào trí não mình những cảnh sắc đó. Lê Tường đi sát vào Sở Vân nói :
- Anh, hòn đảo này thật là hoang vu, nhưng vì sao nham thạch đều là màu đen cả, trông rất đáng sợ? Ban đêm đom đóm lập lòe bay, nếu lại có một cơn giông bão nữa thì càng đáng sợ biết bao?
Sở Vân cười nói :
- Ấy vậy mà một mình anh đã chờ đợi suốt ba năm ròng rã đó. Giả sử lúc đó có em bên cạnh, thì hoang đảo này sẽ vui biết bao!
Trước mắt họ là một phiến đá đen khổng lồ nhô ra hiên ngang hùng vĩ. Sở Vân nhìn về cái hang đen đen dưới tảng đá đó mà lòng bỗng thấy hồi hộp nói :
- Đến rồi, phía dưới tảng đá đen kia chính là mật thất đó!
Cổ Yển La Hán nhìn phải ngó trái nói :
- Này lão đệ, đàn sơn dương người nuôi đâu rồi? Tại sao một con cũng chẳng thấy?
Bỗng nhiên Tử Tâm Điêu Cừu Hạo sắc mặt biến đi, bước vội đến bên Sở Vân nói nhỏ :
- Minh chủ hãy xem, vùng cát phía trước tảng đá đen đó hình như có dấu chân thì phải?
Sở Vân vội vàng đưa mắt nhìn về phía ấy thấy trên mặt lớp cát.
Sở Vân lập tức đưa mắt nhìn ra xung quanh và phát hiện ngay, trên mấy cành cây tạp có phơi những tấm áo dài. Cuồng Ưng Bành Mã chỉ lên mấy tấm đá nằm quanh đó bị phủ những tấm da dê nói :
- Kia mới là xương của sơn dương, còn kia là da của nó!
Ngay lúc đó Cổ Yển La Hán đã vọt lên trước, Sở Vân nhìn quanh một lần nữa rồi lạnh lùng hét :
- Xông lên!
Khoái Đao Tam Lang vung Uyển Nguyệt đao lao vút tới về phía phải tảng đá, cùng lúc đó thì Sát quân tử Thịnh Dương đã vung quả trùy đầy gai nhọn lao vút về bên trái tảng đá ấy, Bành Mã vung tay áo, thân hình như một con đại bàng đáp xuống ngay trước tảng đá đó, ánh mắt như những luồng điện chiếu rọi bốn phương. Cổ Yển La Hán vọt đến, chạy khắp nơi quanh đó tìm kiếm.
Lê Tường lo lắng hỏi :
- Có thể những người đánh cá đã lên đảo này tạm thời tránh gió bão, phải không?
- Cũng mong rằng như thế, nhưng những tháng lúc này là lúc biển đông gió lặng sóng yên. Thời tiết này theo anh biết, những ngày gần đây không hề có gió bão!
Bỗng nhiên Cuồng Ưng Bành Mã gọi to lên :
- Minh chủ, phát hiện ra rồi, có hai người đang bị Lý Khải và Thịnh Dương truy đuổi chạy trốn đến đây. Bọn họ còn xây dựng sau đảo một gian nhà tranh nữa, gần đây thôi. Hừ..
Tiếp theo tiếng hừ thì hình như Bành Mã sững lại vì ngạc nhiên nên không nói tiếp nữa, Sở Vân kinh ngạc đưa mắt nhìn lên. Ngay lúc đó bỗng chàng nghĩ đến một việc, Cừu Hạo lạnh lùng nhìn Sở Vân rồi nhìn lên Bành Mã trên đỉnh nham thạch hỏi :
- Bành đường chủ, có phải là một nam một nữ không?
Ngay lúc đó thì Lê Tường cũng chợt nghĩ đến một điều, nàng run run giọng hỏi :
- Không phải là.. chẳng phải là Tiêu Vận Đình sao? Không, không thể trùng hợp như thế được!
Ngay lúc đó trước mắt Sở Vân, hai bóng người hoang mang nhảy vọt qua khe đá chạy về hướng chàng. Vừa nhìn thấy thì toàn thân chàng run lên, các bắp thịt giật giật mấy cái. Hai người đó dù không có hình dạng giống con người nữa, Sở Vân vẫn nhận ra ngay hai khuôn mặt đã đi vào xương tủy chàng: Bạch Vũ công tử và Tiêu Vận Đình!
Sự trùng hợp này sao mà khéo thế. Đây có phải là sự an bài của thượng thiên hay không? Có phải là nhân quả báo ứng, thiện ác báo đền?
Khuôn mặt tuấn tú của Thiệu Ngọc giờ này chằng chịt những vết lồi lõm của những vết sẹo, cái dài cái ngắn, cái vuông cái tròn, chỗ đỏ chỗ trắng, chỗ tím chỗ vàng. Mắt trái là một hố đen ngòm, trên người quần áo rách bươm, trông như một hành khất nhưng lại giống như một ác quỷ. Tiêu Vận Đình sắc mặt vàng võ, ánh mắt mờ nhạt, vệt sẹo chữ thập trên trán đỏ hồng, quần áo rách rưới, tinh thần hoảng loạn, trông giống như một oan hồn đang bị đày nơi chín tầng Địa ngục trông giống như một người điên. Hai người nọ bước cao bước thấp, hoảng hốt, xiêu vẹo, chạy đến thì mắt họ bắt gặp ánh mắt sắc như dao, lạnh như băng của Sở Vân chiếu tới. Hai người ấy như bị sét đánh, chết đứng tại chỗ, toàn thân run lẩy bẩy, mắt nhìn trừng trừng, mồm há hốc, sắc mặt trắng bệch như xác chết, tay chân toát mồ hôi, da mặt biến dạng. Cứ thế Sở Vân không nói không rằng, nhìn sững vào mắt hai người đó.
Lê Tường nhìn họ rồi nhìn Sở Vân, nàng giật mình khi nhìn thấy khuôn mặt thống khổ đầy oán hận, đầy bi phẫn của Sở Vân.
Cừu Hạo đứng yên như một pho tượng đá, không nói không rằng.
Lý Khải và Thịnh Dương vừa đuổi đến nơi, nhìn thấy Sở Vân như thế thì cũng đứng sững lại không dám hó hé. Bành Mã vẫn đứng trên đỉnh tảng đá, sắc mặt u ám, Cổ Yển La Hán vừa chạy tới định nói gì, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó thì lặng lẽ bước tới đứng bên cạnh Tiểu Thúy.
Sở Vân vẫn lạnh lùng như một tảng băng, hai mắt như hai luồng điện chiếu sáng quắc chiếu vào hai kẻ nọ.
Tiêu Vận Đình từ từ quỳ xuống, Bạch Vũ công tử Thiệu Ngọc cũng quỳ ngay xuống. Hai kẻ ấy đã mất đi vẻ hiên ngang dũng khí ngày trước, mà bộc lộ sự cầu xin khẩn cứu, kinh hãi đau đớn. Nhìn vào họ bỗng khiến cho người ta chợt thấy thương hại.
Rất lâu, rất lâu sau, Sở Vân mới nói, giọng chàng như từ cõi u linh vọng về :
- Thần báo thù đang cười cuồng dại, các người có nghe thấy không? Đường xuống hoàng tuyền đã mở cửa, các người có nhìn thấy không? Nắm đất ướt kia, cái quan tài lạnh giá kia, những khúc xương trắng, những bóng ma trơi, có phải đã theo các người từng giờ từng phút không? Lưới trời nhân quả báo ứng đã giăng trước mặt các người. Trời xanh đã đưa các người đến trước lưỡi kiếm của ta, dùng máu các người để gột rửa sạch cừu hận của ta!
Tiêu Vận Đình cất tiếng khóc, khóc mà như rú, mà như gào, thê thảm cầu khẩn :
- Sở Vân! Phu quân ơi, hãy tha cho chúng tôi. Em sai rồi, em sai nhiều lắm rồi. Em đã bị báo ứng. Anh đã dày vò chúng tôi đã đủ lắm rồi... báo thù như thế đã đủ lắm rồi. Anh xem bây giờ chúng tôi còn ra hồn người nữa không? Thiệu Ngọc lúc này thần trí hoảng loạn, đã bị điên rồi. Sở Vân! Anh hãy coi em như một con chó. Anh hãy nghĩ đến một chút gì kỷ niệm còn sót lại của tình vợ chồng khi xưa, Sở Vân.. Em van xin anh hãy tha cho chúng tôi, để kiếp sau biến thành trâu thành ngựa thì em vẫn báo đền ơn anh. Hãy thương chúng tôi, cho chúng tôi được sống trên hoang đảo này, để chúng tôi sống mà ân hận, sống mà sám hối...
Bạch Vũ công tử bỗng cất tiếng nói nhát gừng, giọng hắn khô khốc như tiếng chó sủa :
- Tôi là một con chó... Ngài cũng nghĩ đến tình vợ chồng. Van ngài tha cho chúng tôi, thương hại chúng tôi. Kiếp sau dù biến thành trâu thành ngựa tôi cũng xin báo đền!
Những thớ thịt trên mặt Sở Vân giật giật, bàn tay đặt trên chuôi kiếm run run, giây phút kinh khủng nhất đã đến, tất cả mọi người có mặt đều không đủ can đảm nhìn vào nơi đó, đều quay mặt đi.
Tiêu Vận Đình quỳ trên mặt đất, đầu ngẩng lên, tự nhiên máu ứa ra từ vết thương chữ thập trên trán, Bạch Vũ công tử thì gục xuống, úp mặt vươn cổ trên tảng đá, má hòa vào cát sỏi thấm khắp thân hình và khuôn mặt hắn.
Bỗng Lê Tường chạy tới ôm chầm vào cánh tay của Sở Vân, nước mắt đầm đìa nói :
- Anh.. tha cho họ đi, họ sống không bằng chết nữa, sống không còn hy vọng gì nữa rồi. Sở Vân đừng tàn sát nữa, hãy vì em mà tha cho họ, em chỉ cầu xin anh một lần này mà thôi. Mối thù của anh, trời đã trừng phạt họ. Anh, cha ở trên trời linh thiêng cũng không muốn nhìn thấy tay anh nhuốm máu quá nhiều!
Sở Vân vẫn lạnh lùng không nhìn Lê Tường nói :
- Không, ta phải báo thù, đừng ngăn cản ta, Lê Tường, đừng ngăn cản ta!
- Anh, đã quá đủ rồi, họ đã quá thê thảm, anh hãy tha thứ cho họ đi. Anh xem, họ đã mất đi tất cả, kể cả lòng tự tôn, thì làm gì là con người nữa? Anh có một trái tim nhân từ, anh đã tha cho kẻ thù phóng độc anh, còn họ không ra con người, không biết tự vệ, em cầu xin anh tha cho họ!
Cổ Yển La Hán lầu bầu nói :
- Lão đệ, hai kẻ kia khiến cho lão phu không thể ngờ được trước kia chúng đã là hai con người bản lĩnh uy phong, xinh đẹp mỹ miều. Ngươi xem, Thiệu Ngọc đã điên rồi, không còn tri giác nữa. Thượng thiên đã trừng phạt nó rồi, cừu hận báo đền đến đây đã đủ, đòi nợ máu không nhất thiết phải giết người. Lão đệ, Lê a đầu van xin người, người nên nghe nó!
Mặt Sở Vân hơi biến sắc, chàng đưa mắt nhìn Cừu Hạo và Bành Mã, Cừu Hạo nhắm mắt không nói gì, còn Bành Mã thì gật đầu hai cái.
Thế là Sở Vân cảm thấy đau nhói trong lòng, mắt chàng như muốn hoa lên nóng rực, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, hứ một tiếng, Khổ Tâm Hắc Long soạt một tiếng, tuốt ra nửa chừng rồi ấn sập xuống, kèm theo một tiếng quát vang :
- Các người cút đi!
Lê Tường a lên một tiếng, ôm chầm lấy Sở Vân. Cổ Yển La Hán bước đến nắm chặt tay Sở Vân rung rung, mắt ông ta ứa lệ. Cừu Hạo buông ra một tiếng thở dài, trầm giọng nói :
- Minh chủ, người là siêu nhân, lão Minh chủ chọn người là rất đúng, năm mươi năm trước, mà hình như lão nhân đã hiểu người rồi!
Lúc đó Tiêu Vận Đình đã phủ lên người Thiệu Ngọc, đỡ hắn lên, quay mặt về hướng Sở Vân nước mắt ràn rụa nói :
- Cám ơn anh, suốt đời em cám ơn anh, em hối hận vì những sai lầm đã qua, em hối hận tự mình đã phá đi hạnh phúc của đời người!
Bạch Vũ công tử đưa con mắt thất thần nhìn về phía Sở Vân lắp bắp nhắc lại những lời Tiêu Vận Đình vừa nói :
- Cám ơn, đến chết vẫn cảm ơn, hối hận đã hủy đi hạnh phúc.. cám ơn!
Tiêu Vận Đình nhìn về phía Lê Tường nói :
- Tôi.. đời đời cảm tạ cô nương, tôi cầu chúc cho hai người hạnh phúc. Sở Vân là một người chồng không thể tìm thấy được!
- Chúng ta, chúng tôi đã là vợ chồng, cô nương có thể gọi tôi là Sở phu nhân!
Tiêu Vận Đình a lên một tiếng, chỉ cần ba tiếng Sở phu nhân là đã nói lên đến giờ phút này Tiêu Vận Đình đã mất đi tất cả!
Cừu Hạo ra lệnh cho Lý Khải và Thịnh Dương lấy đủ phần thức ăn nước uống cho bọn họ, còn lại bao nhiêu tặng cho Tiêu Vận Đình và Thiệu Ngọc.
Sở Vân không muốn nhìn thấy hai người đó, liền khoác vai Cổ Yển La Hán đi ra một góc xa xa. Cổ Yển La Hán đưa mắt nhìn Tiêu Vận Đình đang đứng bên cạnh Lê Tường, còn Tiểu Thúy thì đang lấy một bộ quần áo của mình đem tặng cho Tiêu Vận Đình.
Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Bọn họ đã rời núi chạy xuống biển, rời đất liền ra hoang đảo, nào ngờ lại chạy đến trước mũi kiếm của kẻ báo thù.
- Đây là ý trời không cho chúng nó chết trên lục địa, không cho chết trong lòng biển, không cho chết dưới lưỡi kiếm của ta, chạy ra hoang đảo này rồi tự nguyện chạy đến trước mũi kiếm của ta. Quả là đất trời xui khiến. Việc đời cũng quả là kỳ diệu, cứ nghĩ đến cái đêm ta bị chúng đuổi giết quăng xác xuống biển. Đó là ý trời!
Lúc đó Cừu Hạo vẫy tay gọi Bành Mã đang đứng trên mỏm đá xuống, rồi mọi người xúm lại theo sự chỉ dẫn của Sở Vân lặng lẽ khiêng tấm đá che chắn cửa động tiến vào rồi hợp lực dời tấm đá che đường tiến vào gian thạch thất. Mọi người đi thành một hàng, tiến đến nơi vị Minh chủ khai minh đã từng ở những ngày cuối đời.
Chiếc thuyền da lại đưa tám người trở về đất liền. Trên đảo có hai bóng người nhìn theo chiếc thuyền da ngày càng mờ trong nắng chiều.
Qua mấy ngày trời yên bể lặng, chiếc thuyền da nho nhỏ đã đưa Sở Vân và những người đi cùng trở về đất liền, thế rồi vó ngựa lại rộn rã phóng trên đường đưa họ trở về vùng Tuy Viễn. Nơi đó có Quải Tử hồ, có những trái tim đồng đội đang chờ. Thế là đoàn người ngựa háo hức băng qua muôn dặm quan san.
Lê Tường đưa mắt nhìn quanh, nàng như đắm chìm trong sắc đẹp như cảnh bồng lai của Quải Tử hồ. Quả là điều nàng không bao giờ tưởng nổi là giữa sa mạc cát mênh mông lại có một ốc đảo kỳ diệu đến thế, cứ tưởng như sống trong mộng, Lê Tường nói với Sở Vân :
- Anh, đây là Quải Tử hồ à? Đây là nhà của chúng mình à? Đẹp quá, thanh cao quá, em sẵn sàng được sống mãi bên anh...
Sở Vân quay lại nhìn Cừu Hạo và Bành Mã rồi gật đầu vui vẻ nói :
- Mong sao chúng ta đoàn tụ bên nhau suốt đời. Mong sao cho Quải Tử hồ vinh hạnh mãi mãi. Mong cho nửa quyển Thái dương chưởng pháp mà ta lưu lại ở Đại Hồng sơn sẽ xong với chúng ta sáng rực như mặt trời trên áo của ta vậy. Ta đã đáp ứng giáo dưỡng những đứa trẻ mồ côi của Đại Hồng sơn, ta lại càng kỳ vọng Kim Điêu minh tiếp tục phát huy đời sau hơn đời trước, vì sự thiêng liêng của Quải Tử hồ để thỏa lòng ước nguyện của những người khai minh công thần!
Thế rồi dưới ánh mặt trời từ bên bờ hồ, từ trên dốc núi, từ dãy cát vàng, từ rừng liễu xanh, những bóng đen thêu áo mặt trời vàng chạy lao tới, cất tiếng hoan hô vang trời, biểu hiện niềm vui tột độ, niềm tin mãnh liệt. Dẫn đầu là ba vị Hoàn chủ, rồi những vị Tiêu Lăng đường và những người dũng sĩ hạng nhất đã từng theo Sở Vân chấn hưng cơ nghiệp.
Sở Vân cất tiếng cười sang sảng, chàng lệnh cho hai vị đại hộ vệ Lý Khải và Thịnh Dương được mặc lại chiếc áo có hình thái dương. Sau đó chàng khoác vai Lê Tường nói nhỏ vào tai nàng :
- Tường em, anh yêu em. Em nói đúng, chúng ta sẽ ở mãi bên nhau tại đây mười đời, một trăm đời!
Cừu Hạo cười, Bành Mã cười, Khổ Tỵ, Lãnh Cương, Tất Lực, Lý Khải, Thịnh Dương, Cung Ninh cùng cười. Tiếng cười của Cổ Yển La Hán như muốn ất tiếng cười của mọi người, mặt ông ta đỏ hồng, cầm tay Tiểu Thúy nói lớn :
- Tức thật, vui thế này mà nàng chẳng có dũng cảm tý nào cả!
Nói rồi ông ta hôn đánh chụt lên má Tiểu Thúy nói tiếp :
- Thấy chưa, ta nhớ nàng, ta yêu nàng biết chừng nào?
Sở Vân khoác vai Lê Tường đi trong tiếng reo hò hoan hô ầm ĩ, bước bên cạnh chàng là võ sĩ Mông Cổ khổng lồ Cáp Sát cũng đỏ bừng mặt lên vì sung sướng.
Mọi người cùng sát vai nhau, nắm chặt tay nhau, vừa vỗ tay vừa hát những bài ca, ca ngợi Quải Tử hồ, vừa hát vừa đi về Đại lễ đường của Kim Điêu minh!

HẾT
Tài sản của aspirin

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #80  
Old 08-06-2008, 11:42 PM
blackwhale1 blackwhale1 is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: May 2008
Đến từ: Biên Hòa
Bài gởi: 1
Thời gian online: 22 giờ 38 phút 56 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
có lẽ đây không phải tác phẩm của LTD vì văn phong của tác phẩm này khác với phong cách của LTD.^.^
Tài sản của blackwhale1

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
, , , , , , , , , , , , , , , kim dieu than chuong, , , , ,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™