Ghi chú đến thành viên
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 12-08-2008, 04:12 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Túy Tâm Kiếm

Lời vào truyện




Trước đây năm, trang tình sử đẫm máu của võ lâm đã dẩn ghi một câu chuyện vừa thương tâm lại vừa thê thảm, khiến giới nam nhi hào kiệt mỗi khi nhớ đến phải bùi ngùi cảm động.
Không biết là từ đâu đến, giữa vòm trời ân oán của giang hồ bổng dưng xuất hiện một nữ nhi kiếm khách, nữ nhi mà tài nhgệ cũng như sắc đẹp của nàng một phen làm điên đảo giới mày râu hào sĩ khắp Trung Nguyên đến miền Quan Ngoại .
Nàng đẹp, đẹp vô cùng. Cái đẹp của nàng chỉ biết khen được tiếng đẹp mà không sao mô tã thành lời được. Đã thế tài hoa nàng lại xuất chúng. Có thể nói bao nhiêu tinh hoa đều vun đúc vào nàng tất cả.
Nàng như môt đóa nam châm, đi đến đâu là xáo trộn cho địa phương ấy.
Những cuộc tranh chấp ngấm ngầm nhưng không kém hệ trọng. Những cuộc thanh trừng đẩm máu quanh quẩn đó đây của bước chân nàng không ngoài sắc đẹp vô song ấy.
Bao nhiêu tay kiếm khách trẻ đẹp tình tứ cố công lặn lội theo từng bước hát hò của nàng để rồi cuối cùng cũng phải hy sinh dưới mủi kiếm nghiệt ngã của người đẹp, hoặc vì sự ghen tuông vô ý thức của đồng bọn.
Nhưng, tim người đâu phải gổ đá mà chẳng có lúc phải rung động.
Cuối cùng nàng phải ngã gọn vào tay một tranf anh kiệt tài ba để rồi đem tấm thân tuyết giá trao trọn cho chàng.
Nhưng ai học được chử ngờ?
Chính kẻ đã được cái diễm phúc mà bao nhiêu người đang ao ước lại bàng quang để ruồng bỏ nàng.
Đau buồn, thất vọng, nàng lang thang suốt góc bể chân trời để tìm lại hình bóng người yêu. Nhưng hởi ôi, hơn nửa name sau có kẻ đã tìm thấy thây nàng trên ngọn Hợp Lệ Sơn nơi ngoài trường thành vạn lý, với một thanh đoản kiếm xuyên ngập vào tim. Thanh kiếm ấy chinh là thanh Túy Tâm bảo kiếm mà nàng thường sử dụng! Với chiếc bào thai còn nặng mang trên thể xác lạnh ngắt của nàng. Người ta phân vân nghi hoặc không biết nàng phải chăng đã dùng thanh kiếm của mình để tự vận trong cơn đau buồn quá độ, hay bị một kẻ nào ám hại vì hận thù?
Lời ấy truyền đi như một tiếng sét rúng động tám phái võ lâm. Tám vị chưởng mônâ vội hẹn nhau đến Hợp Lệ Sơn và chọn ngọn Bạch Vân Phong để xây mộ chôn nàng cùng với ngọn đoản kiếm oan nghiệt.
Trước phần mộ dựng một tấm bia to:
“Túy Tâm Tiên tử chi mộ”
Rồi bỗng dưng năm sau….



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của than_long_vn

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 12-08-2008, 04:18 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 1

THIẾU LÂM KINH BIẾN




Trong một đêm thu mưa giông tầm tả, ngôi Thiếu Lâm Tự hùng cư trên đỉnh Cao Sơn đột nhiên có một khách bí mật đến viếng. Người khách này muốn gặp cho kỳ được Thiếu Lâm chưởng môn là Phủ Vân Thiền Sư. Vị thiền sư này đã bế quan không tiếp khách trên năm rồi.
Vị khách bí mật là một thanh niên vận áo xanh, quần áo ướt nhem, thoạt trông có vẻ tiều tụy bất kham, nhưng hai nhản quan của chàng thì bén nhọn như tên, làm cho người thoạt nhìn chàng phải khiếp đãm.
Thủ lãnh của toán phụ trách ngồi cạnh Từ Minh Đại Sư, cự tuyệt không chấp nhận việc vào truyền bẩm lại.
Người thanh niên ấy cười nhạt, rồi bổng nhiên rút từ trong mình ra hai tấm thiệp trắng đưa trước mặt Từ Minh Đại Sư, nói:
-Bất luận quí chưởng môn có chịu tiếp kiến hay không, tấm thiệp này, tốt hơn là hãy mời người xem qua mới được.
Từ Minh Dại Sư cầm thiệp xem qua, sắc diện bỗng nhiên biến đổi.
Trên thiệp đó đề rành rẽ rằng:
“Chuyển trao đến tay Phủ Vân Thiền Sư” Làm cho Từ Minh Đại Sư cả kinh không phải là hàng chữ ấy mà là một hình vẽ đề thay thế chử ký.
Hình vẽ ấy là một quả tim vấy đầy máu đỏ. Trên có một thanh đoản kiếm xuyên qua.
Từ Minh Đại Sư nheo mày bạc, rồi vội vàng đưa thanh y thiếu niên vào khách xá, và chạy vào Tri Khách Thiền Đường đưa tấm thiếp cho Tri Khách Trưởng Lão.
Tri Khách Trưởng Lão vừa bị gọi giật ngược thức dậy và còn đang dụi mắt.
Nhìn tấm thiếp, Tri Khách Trưởng Lão cả kinh choàng dậy và lập tức chạy bay vào Đạt Ma Viện, đưa ngay cho Thủ Tòa Trưởng Lão.
Thủ Tòa Trưởng Lão cũng biến sắc mặt, hơi do dự phút, đoạn gõ cửa xin vào diện kiến chưởng mon Phổ Vân Thiền Sư.
Nơi tịnh xá Di Đà, Phổ Vân Thiền Sư đóng cửa tu niệm đã được năm rồi, nghe báo cáo lập tức ra lệnh mở cửa cho Thủ Tòa Tưởng Lão là Phổ Huệ Thiền Sư vào yết kiến. Cửa Tịnh Xá Di Đà mở trừ khi có chuyện trọng đại hoặc bất đắc dĩ , còn những chuyện khác đều do Thủ Tòa Trưởng Lão phụ trách.
Thủ Tòa Trưởng Lão chẳng kịp bẩm báo, trước tiên đem thiệp giao liền.
Phổ Vân Thiền Sư vừa nom qua, đôi mày bổng nhiên khóa chặt, mười ngón tay hơi run, mở thiệp ra xem.
Trên thiệp chỉ đề hai câu:
“Truyền thiệp gởi ý, kỳ dư gặp mặt Văn thiếu hiệp sẻ nói sau”.
Phổ Vân Thiền Sư ngẩn nhìn giây lâu, thou dài hói:
-Người đưa thiệp ở đâu nhỉ?
Thủ Tòa Trưởng Lão vội chắp tay:
đã mời hắn vào khách xá đợi mạng. Tấm thiệp này chẳng là của Túy Tâm Tiên Tử hay sao?
Phổ Vân Thiền Sư cất tiếng niệm phật rồi chậm rải nói:
-Người chết rồi há dễ hồi sinh, nhưng … nói đến đây lời nói đột nhiên ngưng lại, lão suy nghĩ giây lâu, lập tức biến sắc nói nhanh -Hãy mau dẩn người truyền thiệp vào La Hán Đường! Thủ Tào Trưởng Lão vâng dạ, đoạn bước nhanh ra ngoài.
Cách đây không lâu, thanh y thiếu niên được Tri Khách Trưởng Lão dẩn dắt xuyên qua không biết bao nhiêu cung đài và điện để đến một nơi sau cùng là La Hán Đường.
La Hán Đường đã được Phổ Vân Thiền Sư hạ lệnh cho bốn tên hầu cận cấp tốc triệu tập hơn mười vị cao thủ của bổn mon âm thầm mai phục bốn phía phòng khi bất trắc Trong La Hán Đường, trừ ra Phổ Vân Thiền Sư đến trước ngồi đợi không có một người nào khác. Bốn tên hầu cận tay cầm trường kiếm đứng sát trước cửa. Trí Khách và Thủ Tòa Trưởng lão đều bị cản lại, chỉ có thể đứng ngoài cửa nghe ngóng.
Thanh y thiếu niên như chẳng để ý đến sự phòng bị, nghễnh mặt bước vào như chổ không người, đi một mạch thẳng vào điện. Chỉ thấy một lão tăng gầy đét, tuổi hơn bảy mươi, đang đứng giữa điện chắp tay vái chào:
-Phải Văn thí chủ đấy chăng?
Thanh y thiếu niên chắp tay đáp lễ:
-Tại hạ Văn Tử Lăng, lão thiền sư dây chắc là đương kim Thiếu Lâm Trưởng Lão?
-Lão chinh thị là Phổ Văn Thiền Sư.
Văn Tử Lăng nhãn quang vụt sáng rực. Nơi khóe miệng bổng nở một nụ cười.
-Tấm thiệp ấy lão thiền sư đã xem qua rồi chứ?
Phổ Văn Thiền Sư niệm phật đáp:
-Trên thiệp ấy lời nói chẳng rành mạch cho mấy. Có câu kỳ dư gặp mặt Văn Thiếu Hiệp sẻ cho biết sau là ngụ ý thế nào?
-Rất đúng, có người nhờ tại hạ chuyển giao thơ này, một trao đổi giữa tại hạ và thiền sư sau khi gặp mặt.
Phổ Văn Thiền Sư nóng nảy dọ hỏi ngay:
-Lão có thể hỏi là người nhờ đưa thí chủ đưa thư đến đây là ai?
Văn Tử Lãng lạnh nhạt trả lời:
-Người truyền thư ấy muốn tại hạ giữ bí mật, xin thứ lổi cho không thể nói ra được ! -Vậy thí chủ nói rỏ câu chuyện trao đổi ấy là thế nào?
-năm về trước, tòa Văn Gia Bảo bị mười mấy tên bịt mặt có võ công bao vây cùng hãm, trong Vân Gia Bảo trừ bảo chủ Nhất Kiếm Phiêu Thiên Văn Tín Hùng tất cả gia quyến và thuộc hạ bảy mươi ba nhười đều bị tàn sát. Danh sách của mười mấy tên bịt mặt ấy mong lão thiền sư nên giao cho tại hạ, đấy là ý muốn của người trao thư cho tại hạ chuyển lời cùng lão thiền sư.
Phổ Văn Thiền Sư chắp tay niệm phật đáp:
-Lời hỏi của thí chủ có hỏi kỳ quái rồi, cái cheat của nhất kiếm Phiêu Thiên Văn Bảo chủ lão nghe qua rất là đau đớnnhưng làm sao có danh sách của bọn hành hung được? … Vậy thí chủ là người kế nghiệp của Văn Bảo chủ?
-Không phải đâu! Văn Bảo chủ là sư phụ của tại hạ … chàng ngưng giây lát rồi nói tiếp:
-Trong giới giang hồ đồn đãi rằng:
Lúc Văn Gia Bảo gặp tai nạn, thì lão thiền sư đang làm khách tại nhà ấy, cho nên người ta quả quyết rằng:
duy chỉ có lão thiền sư đây là biết được bọn ấy mà thôi.
-Chuyện đồn đãi nơi chốn giang hồ đâu có lấy chi mà tin chắc cho được?
Văn Tử Lăng đột nhiên cười lớn:
-Rất đúng đấy, chuyện đồn đãi ở chốn giang hồ đâu có thể nào tin chắc được, cũng như mười bảy name về trước đây, có lời truyền tung rằng túy Tâm Tiên Tử tự sát vì tình, nhưng that ra thì chẳng có như thế, và Túy Tâm Tiên Tử hiện nay vẩn còn sống trên đời này … Phổ Văn thiền sư sắc diện biến đổi mấy lần, trầm giọng:
-Chỉ đơn đưa vào một tấm danh thiếp, lão làm sao tin ngươi được?
-Thì ra thiền sư muốn xem tín vật đó lắm sao?
Nói song chàng liền nhẹ hươi thanh đoãn kiếm lean, một ánh sáng quang chiếu diệu chói mắt. Cả tòa La Hán Đường đều tràn ngập một luồng khí lạnh thấu xương.
Phổ Văn thiền sư nhè nhẹ thở dài, nhanh nhẹn thò tay vào túi rút ra một dải lụa vàng cuốn tròn trao cho Văn Tử Lăng:
Đanh sách chỉ có một bản này mà thôi, ngươi hãy lấy đi ! Văn Tử Lăng cười nhạt nói:
-Thì ra lão thiền sư đã có mang sẵn ở bean mình à?
Chàng đưa tay tiếp lấy, ngó sơ qua, rồi cất vào trong túi áo.
Chỉ nghe Phổ Vân thiền sư trầm lặng giây lát lâu rồi cất tiếng:
-Những vật quan trọng như thế này lão đâu dám giao cho ai cất giữ đâu ! -Nhưng tại sao lão thiền sư lại chối rằng chẳng biết?
-Lão giờ đây chẳng giải thích chi cho nhiều, vậy Văn thí chủ đem thiếp đến đây là có ý gì?
Văn Tử Lăng cười dửng dưng:
-Người nhờ tại hạ mang thư đến đây, ý muốn nhờ lão thiền sư giúp ra tay mời tất cả chưởng môn của bảy đại môn phái đương thời, đúng vào ngày rằm trung thu tháng tám, trước canh ba tề tự đông đủ tại Thiếu Lâm tự này, niếu thiếu một người thì… Chàng gằn giọng tiếp:
-Người ấy có nói rằng:
Sẽ đem cơ nghiệp của Thiếu Lâm tự ngìn nămnay, và tất cả 0viện phái Thiếu Lâm và tất cả tánh mạng của giới tăng lữ để thay thế… Phổ Văn thiền sư trợn tròn đôi mắt, nhưng vụt ảo não than dài:
-Vậy thì phiền Văn thí chủ hãy chuyển lời cùng người, lão tăng sẻ tuân mạng và làm theo đúng như lời đã dặn.
Văn Tử Lăng tay nắmchặt thanh đoãn kiếm, sắc diện nghiêm trọng:
-Tại hạ cũng có việc là nhờ thiền sư đưa ra khỏi sơn-môn để khỏi gây thêm trận quyết đấu chẳng cần thiết.
Phổ Vân thiền sư chẳng chút do dự gật đầu:
-Chuyện này tự nhiên là phải thế. Lão sẽ vì thí chủ mà dẩn đường cho.
Nói song lão đi trước dẩn đường. Hai người vừa ra khỏi La Hán Đường thì trước mặt bổng thấy áo cà sa phất phới, một làn sóng nhười tràn ngập cả đường đi.
Đi đầu là Đạt Ma Viện Thủ Tòa trưởng lão, kế tiếp là bốn vị hộ pháp, kế nửa là mười sáu vị điện chủ, đệ nhất Lưu cao tăng ở trong Thiếu Lâm tự này hầu heat đều có mặt.
Khi thấy chưởng môn vừa bước ra khỏi viện, toàn thể có mặt đều nín im phăng phắc. Người ngườ đều chắp tay kính lễ, nhưng không một ai chịu dang ra để nhường lối đi.
Phổ Vân thiền sư niệm phật, đoạn cất tiếng hỏi -Các vị tụ tập ở đây có ý gì?
Thủ Tòa trưởng lão Phổ Huệ thiền sư bước đến cúi đầu:
-Hãy thứ lổi cho hạ tòa nói những lời vọng ngôn:
Thiếu Lâm phái của chúng ta sáng lập đã hơn ngìn năm nay rồi, bấy lâu nay đều được giới vỏ lâm tôn sùng kính nể, mà để một gã thiếu niên kiêu ngạo muốn gì được nấy, tùy ý đi lại, chẳng hóa ra làm mất mặt của phái Thiếu Lâm, và làm cho tất cả quần hùng trong thiên hạ đối với môn phái chúng ta mất sự tin tưởng đi chăng! -Giọng nói của lão có vẻ kích động vô cùng, và cũng xuyên qua lời nói trên, hiển nhiên là toán người ngoài cửa đều nghe rỏ lời đối thoại của hai người trong viện.
Phổ Vân thiền sư thần sắc trầm mặc, đứng im lặng như pho tượng, ngưỡng mặt nhìn trời, lẩm bẩm lấy một mình:
-Uy danh của Thiếu Lâm phái chẳng phải là bị hủy diệt hôm nay, mà là mười bảy năm về trước đã bị hủy diệt mất rồi … Nói đoạn lão vung tay áo rồi sấn bước tới trước Tất cả các vị trưởng lão đều biến sắc, đồng bước vẹt sang hai bean.
Phổ Văn thiền sư vẩn không dừng bước, tiếp tục tiến tới.
Bốn vị hộ pháp vừa thối lui, vội đồng thanh cất tiếng:
-Hạ tòa chúng tôi thật that lễ, nhưng chỉ mong chưởng-môn đại huynh chấp nhận việc! Phổ Văn thiền sư dừng bước:
-Bốn vị yêu cầu việc gì?
-Hạ tòa chúng tôi chẳng dám vi phạm luật pháp của chưởng môn, nhưng chúng tôi mạo muội ra ý kiến này, trước khi Văn thíchủ rời khỏi nơi đây, xin cho thỉnh giáo vài chiêu.
Phổ Văn thiền sư hơi nheo mày, quay sang Thiếu Tăng:
-Việc này còn đơi xem ý kiến Văn thiếu chủ sao mới được Nói song, từ từ bước sang một bean vài bước, hiển nhiên là đối với chuyện này đã có ý chấp nhận.
Văn Tử Lăng thần sắc lạnh như băng, cười nhạt:
-Bốn vị đồng một lúc đưa ra ý kiến ấy, tại hạ dù sao cũng ráng lãnh giáo của bốn vị vài chiêu.
Thủ lãnh của bốn vị hộ pháp là Giáng Long Tôn Giã chấp tay niệm phật:
-Thiếu lâm phái từ trước đến giờ chẳng ỷ đông hiếp yếu, vậy trận thou sức này ta lãnh giáo trước tiên.
Văn Tử Lăng vụt quát lean:
-Tại hạ chẳng the åchờ lâu, bốn vị hãy mau rút khí giới ra mau.
Nói xong, chàng rút thanh đoãn kiếm ra sẳn sàng hờ đợi.
Giáng Long và Phục Hổ hai vị hộ pháp đưa mắt trao đổi ý kiến đoạn mĩm cười nói:
-Văn thí chủ đã có ý như thế, chúng tôi cung kính mà tuân mạng! Vừa nói song, soạt! Soạt!, bốn vị đồng rút trong người ra bốn lưởi đao sáng loáng, đồng lượt dùng thế Bát Vương Phong Vũ, phân ra tền hậu tấn công Văn Tử Lăng.
Văn Tử Lăng chẳng chút sợ hãi, đột nhiên cất tiếng cười lớn -Bốn vị thiền sư hãy cẩn thận, xin thou lổi cho tại hạ hơi mạnh tay nhé.
Vừa nói, tay chàng vừa vung kiếm lean, một luồng hàn quang vụt tỏa ra mấy tượng.
Trong khi kiếm quang vừa tỏa ra, một tràng tiếng keng! keng! Cũng theo đó mà vang lên.
Văn Tử Lăng chẳng muốn quyết đấu, chỉ giao thủ có một chiêu, rồi đăng thân nhảy rọt ra xa hơn ba trượng, thoát ly ra khỏi vòng chiến đấu.
Tất cả quần tăng Thiếu Lâm đều cả kinh thất sắc, muốn buột miệng kêu lên thì ra bốn thanh đao thép tốt của bốn vị hộ pháp đều bị cắt đứt hết một đoạn chỉ còn một đoạn ngắn cầm nơi tay mà thôi.
Phổ Vân thiền sư vẩn với sắc diện trầm lặng, dường như là đã biết trước việc này rồi, niệm A Di Đà Phật, đoạn quay về phía quần tăng đang biến sắc bảo:
-Các ngươi vẩn chưa chịu thối lui hay sao?
Bốn vị hộ pháp mặt đỏ như gấc, đồng ném khúc đao còn lại, hướng về phía sau tự, rút lui.
Phổ Vân thiền sư lại niệm phật nói:
-Bốn vị hộ pháp tôn giá là nhất lưu cao thủ của bổn tự, còn không chịu nổi một chiêu của thí chủ, kỳ như những người khác thì chắc khỏi nói đến rồi. Nay việc cấm môn của lão vẩn chưa đủ, xin thứ lổi cho lão chưa thể đi xa được.
-Văn Tử Lăng không nói lời nào, cung hai tay thi lễ, đoạn giửa hai bức tường người, chàng rảo bước đi nhanh ra khỏi môn-tự.
Sau khi Văn Tử Lăng đi xa rồi, bốn vị hộ pháp đồng bước tới phủ phục trước mặt Phổ Vân thiền sư nói:
Đanh dự của Thiếu Lâm đã bị hạ tòa làm bại hoại mất rồi, bây giờ chỉ còn cách là thác để tạ lổi với các tổ sư, hạ tòa chúng tôi giờ đây cáo biệt chưởng môn sư huynh! Nói xong, mỗi người đồng giơ hửu chưởng đinh tự sát.
Phổ Vân thiền sư lắc đầu nói:
-Hãy khoan!… giờ đây không phải là lúc để nói về uy danh và tăm tiếng nửa, phải biết rằng giới võ lâm sắp có đại biến. Nếu như giữ cho kỳ được cơ nghiệp của tổ sư chúng ta để lại, ấy mói là chuyện phải làm gấp rút.
Nhãn quang của lão rảo qua một lượt, đoạn lẩm bẩm tiếp:
-Nếu nói rằng:
cheat để tạ tội, thì mười bảy năm về trước ta đã làm rồi.
Phổ Hụê thiền sư gật gật đầu, đoạn quay qua bốn vị hộ pháp nói:
-Giờ đây có một việc còn quan trọng hơn là chết. Bốn vị sư đệ có chịu được sự gian nan cực khổ không… giọng nói đến đây thu lại thực nhỏ như chỉ để đủ cho bốn vị hộ pháp nghe:
-Hãy theo dõi cho kỳ được gã Văn Tử Lăng kia. Chú ý những người hắn tiếp xúc.
Giáng Long tôn giá than nhỏ:
-Văn Tử Lăng võ công cao thâm, chỉ sợ e chúng tôi khó mà đãm nhận việc ấy! Phổ Hụê thiền sư chậm rãi nói:
-Văn Tử Lăng, thân thủ võ nghệ tuy thuộc vào hạng thượng thặng, nhưng ưu thế của hắn vẩn chỉ ở nơi thanh đoãn kiếm. Nếu bốn vị sư đệ nếu chịu thi triển cái tuyệt học của phái Thiếu Lâm chúng ta thì sự hàng phục củng chưa biết là có thể về phần ai đấy.
Lão cảm khoái thở dài, đoạn nói tiếp:
-Huống chi ngoài trừ bốn vị, trong bổn tự này, còn có ai mà đảm nhiệm việc ấy cho vừa sức đau?
Thủ Tòa trưởng lão vội tiếp lời:
-Bốn vị nếu còn chần chừ chờ cho Văn Tử Lăng đi khỏi phần viên của chùa này quá xa, tới chừng đó muốn truy lùng củng không phải là chuyện dể dàng rồi đấy.
Bốn vị hộ pháp liếc mắt nhìn nhau nói:
-Chúng tôi xin tuân pháp lệnh! Nói xong bốn tăng đồng đăng thân nhảy vọt lên, phút chóc bóng bốn người mất hụt sau cơn mưa gió.
Phổ Văn thiền sư đứng lặng giây lâu, đoạn cất tiếng nói:
-Hãy chuẩn bị để truyền thơ nhé…! 0 Phổ Văn thiền sư vừa đến đại hùng bảo điện thì kẻ tã người hữu đả chuẩn bị xong văn phòng tu bữu. Ở bên đã để sẳn lòng trúc, trong có nhốt bảy con bồ câu đưa thơ.
Phổ Văn thiền sư cầm bút thảo nhanh bảy lá thư, đoạn đưa cho thủ hạ buộc chặt vào chân bảy con bồ câu, rồi thả chúng ra. Bồ câu đã được huấn luyện sẳn, nên khi thả ra chúng liền bay bổng lên hướng ra tứ phía. Trong phút chốc đã biến mất dạng.
Đại hùng lúc bấy giờ đã vắng lạnh. Chỉ còn bốn tên hầu cạnh và Thủ Tòa trưởng lão cùng với Phổ Văn thiền sư.
Phổ Văn thiền sư lo lắng thở dài, cất tiếng nói:
-Phổ Hụê sư đệ! Ta bây giờ lập tức phải đi xa. Ta giao trọng trách cho sư đệ trông coi tất cả! Thủ Tòa trưởng lão nghe qua, kinh ngạc nói:
-Chưởng môn sư huynh chẳng là đã truyền thơ cho bảy đại môn phái là hẹn các chưởnh môn đúng vào rằm trung thu hội họp tại Thiếu Lâm tự này rồi hay sao?
Phổ Văn thiền sư lắc đầu nói nhỏ:
-Không phải như vậy đâu. Trong thơ đại ý là mời họ lập tức khởi hành đồng đến Hiệp Lệ Sơn hội ngộ.
đồng đến Hiệp Lệ Sơn đấy à?
-Phải đấy! Ta phải cấp bách xét cho ra việc, rồi sau mới có thể quyết định làm cách nào để đối phó với tai họa sắp đấn.
Thủ Tòa trưởng lão nghiêm trọng đáp:
-Hạ tòa sẻ tận dụng heat tất cả khả năng để là tròn sứ mạng của sư huynh giao phó. Nhưng thưa sư huynh:
vấn đề mà tiểu đệ còn đang thắc mắc là:
Túy Tâm Tiên Tử hồi từ mười bảy năm trước vẩn chưa chết ư?
Phổ Văn thiền sư nheo mày giây lâu đoạn nói:
đã là việc đại bí mật của giới võ lâm mà từ ngàn năm nay chưa từng có. Túy Tâm Tiên Tử đã tắt thở hơn mười ngày mà thi thể vẩn còn hơi nóng. Thanh đoãn kiếm cắm xuyên qua tim mà không có giọt máu chảy ra.
Lão buông tiếng thở dài, đoạn chậm rải nói:
-Nếu như sau này có một trận đẩm máu rùng rợn, đều là do ta lúc ấy có ý niệm sơ that mà ra. Âu củng là nhân quả luân hồi. Và là một việc chẳng có biện pháp nào tránh khỏi.
Nói đến đây, Phổ Vân thiền sư khắc khổ cười, rồi tiếp:
-Câu chuyện mặc dù là thế. Nhưng ta vẩn cố gắng tận lực mà làm, để ngăn cản tai họa sắp đến. Nhược bằng, sức ta không đủ thì cũng đành phó thác cho trời… Trước ngày trung thu ta và các đại chưởng môn sẻ cùng về đến Thiếu Lâm tự này.
Nếu đúng ngày hẹn mà chưa về tới, thì việc ứng biến sẻ do sư đệ đảm trách.
Nói xong lão rút từø trong tay áo ra phật ấn bằng lục ngọc. Trịnh trọng dùng hai tay nâng cao lên giao cho Phổ Hụê thiền sư.
Phổ Hụê thiền sư nghiêm trang vái lạy, đoạn đưa tay tiếp lấy Thiếu Lâm Chưởng Môn Pháp Aán rồi trận trọng cất vào tay áo.
Phổ Hụê thiền sư hơi trầm ngâm rồi nói:
-Trước khi ra đi ta có hai lời căn dặn:
điều thứ nhất là việt ta rời khỏi Thiếu Lâm tự phải tuyệt đối giữ kín. Điều thou hai làngọc ấn là bảo vật truyền lại nhiều đời, phải phái thêm cao thủ để phòng giữ. Nếu như ta chẳng y hẹn về kịp thì trước ngày rằm tháng tám phải đem ngọc ấn tìm nơi khác an toàn hơn mà cất giữ. Còn tất cả việc khác sư đệ nên tùy cơ ứng biến mà đối phó.
Thủ Tòa trưởng lão nhất nhất vâng dạ, trong long không khỏi cảm đông và lo lắng. Âm thầm liếc nhìn Phổ Vân thiền sư, đoạn ân cần nói:
-Chưởng môn sư huynh nên cho theo vài tay cao thủ để phòng khi bất trắc! Phổ Vân thiền sư xua tay nói:
-Người đông lại dể dàng sinh chuyện. Bốn người hầu cận ta vẩn để họ ở lại giữ Di Đà Tinh Xá, củng như ta bình nhật bế quan. Ta chỉ cần một mình là đủ.
Thủ Tòa trưởng lão định nói thêm vài lời, nhưng Phổ Vân thiền sư chẳng kịp đợi lâu, miệng niệm phật đoạn nói:
-Sư đệ hãy thận trọng! Ta đi đây.
Vừa nói lão vừa phi thân nhảy vọt lên không, phút chóc bóng Phổ Vân thiền sư như vệt khói vàng xuyên qua làn mưa tầm tả và mất hút theo đám mây mờ.
Tài sản của than_long_vn

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 12-08-2008, 04:21 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 2

PHONG BA VÂN VŨ




Sau trận thử sức và kích động đến cực độ. Văn Tử Lăng thoát ly ra khỏi Thiếu Lâm tự.
Tử Lăng là một thiếu niên tuổi rất còn nhỏ. Chỉ dựa vào tấm danh thiếp và thanh đoãn kiếm, thế mà nửa đêm xâm nhập Thiếu Lâm tự dùng uy lực áp bức Phổ Vân thiền sư phải mở cửa tiếp kiến. Trước khi từ giã lại xuất chiêu thử sức làm cho bốn vị hộ pháp phải tán đởm kinh hồn. Đại sự này sẻ làm cho cả gìới võ lâm phải rúng động.
Chuyện như thế đáng lẽ làm cho chàng kêu ngạo từ hào. Nhưng không! Chàng với vẻ mặt lo âu, đôi mày kháo chặt, chỉ lầm lủi bay biến dưới cơn mưa gió rít.
Đi độ canh, chàng đã đấn đưới chân núi Hồng Linh Cách đây không xa, sông Huỳnh Hà đang cuồn cuộn chảy, chàng vội đưa tay vuốt những giọt nước mưa trên mặt xuống, đoạn từ từ rão bước theo dọc dòng sông.
Lúc bấy giờ mưa vẩn rơi tầm tả, chỉ cách xa vài trượng là đã xem không rỏ cảnh vật trước mặt. Chàng bị nước thấm từ đầu đến chân, nên những luồng gió lạnh từ xa quét đến, tuy chàng cố nén, nhưng không khỏi phát run lên cầm cập.
Một căn nhà cổ vụt hiện ra trước mặt. Chàng vội rảo bước đến đấy, định núp vào cho qua đở cơn mưa.
Bỗng nhiên một tiếng trong trẽo vang lên bên tai chàng:
-Cái anh chàng ngốc kia ơi hãy mau lên thuyền đi thôi.
Văn Tử Lăng giật mình ngoái lại, chàng định thần nhìn kỹ thì thấy một tiểu đình đang đậu ở bờ sông. Chẳng chút chậm trễ, chàng nhún ai nhãy vọt lên thuyền.
Chiếc thuyền con ấy có một-cái mui nhỏ chỉ vừa đủ để cho hai người ngồi. Một thiếu nữ yêu kiều xin đẹp vận áo màu lục đang ngồi ở giửa khoang thuyền. Nom thấy Văn Tử Lăng vừa để chân đến đầu thuyền, vội ngọt ngào cười nói:
-Chúng mình hãy khai thuyền đi thôi! Văn Tử Lăng thấy thuyền chẳng có chèo mà cũng chẳng có sào, liền đứng tần ngầu ra, chưa biết phải làm thế nào.
Lục y thiếu nữ vẩn ngọt ngào cười và giải thích:
-Một-chiếc thuyền con như thế này chỉ cần dùng đến nội lực đẩy ngược thì chúng mình có thể sang bean kia bờ một-cách dể dàng. Hà tất phải dùng đến chèo làm chi cho nhọc! Văn Tử Lăng như sực tỉnh, vội dùng song chưởng đánh vào mé bờ. Một tiếng ầm vang dội, một-cây nước bắn tung lên cao hơn một-trượng. Chiếc thuyền nhỏ ấy vụt chao mạnh một-cái. Sức đẩy ngược của chưởng phong thúc mạnh, thuyền rẽ sóng nhắm thẳng hướng bờ sông đối diện, chạy nhanh như tên bắn.
Tử Lang tiếp tục tung chưởng kế tiếp. Chỉ trong vòng chốc lát, thuyền đã đến bean kia bờ.
Thuyền gần cặp bờ, Tử Lăng phi thân nhảy vọt lên trước. Lục y thiếu nử ung dung nối gót theo sau. Khi hai người vừa đặt chân lên bờ, thì chiếc thuyền không người điều khiển, sẳn trớn như bay phóng thẳng đâm mạnh vào bờ. Một tiếng ầm vang dội, thuyền vở tung ra từng mảnh. Trong phút chóc bị nước cuốn trôi đi mất dạng.
Văn Tử Lăng chăm chú nhìn dòng nước chảy cuồn cuộn, vụt cất tiếng nói:
-Cô nương đã có lời hẹn cùng tôi gặp mặt tại căn nhà cỏ bean bờ sông, tại sao lại đột nhiên thay đổi, cấp tốc vượt sông Huỳnh Hà này là có ý gì?
Lục y thiếu nữ mĩm cười đáp:
-Ồ! Lý do rất đơn giản là tôi chẳng muốn có người khác theo dấu mà đuổi theo công tử đấy thôi.
Văn Tử Lăng hơi hừng đỏ lẩm bẩm:
-Hay là lão đầu trọc Phổ Vân chứ gì?
Lục y thiếu nữ lắc đầu nói:
-Lão đầu trọc Phổ Vân còn có nhiều việc hơn, chắc là không rãnh để theo vết công tử đâu. Tôi đoán có lẽ là một-toán cao thủ của Thiếu Lâm.
Văn Tử Lăng rã mắt nhìn quanh, cười nói:
-Cô nương làm sao mà đoán ra việc ấy?
-Chính tôi đã nhge được mà bị… Văn Tử Lăng càng cười to:
-Cô nương có lẽ là thuật thông nhỉ tái sanh rồi đấy! Chàng tự nghỉ thầm, khi chàng đến chân núi Hồng Linh thì lục y thiếu nử hãy còn ở dưới thuyền. Vã lại trời lúc ấy mưa to gió lớn, cho dù có người theo dõi phía sau mình đi nửa, thì nàng củng khó mà nghe thấy được.
Lục y thiếu nữ vụt nghiêm sắc mặt hỏi:
-Văn Tử Lăng! Thị và thính lực của chàng nghe và thấy được bao xa nhỉ?
Văn Tử Lăng tự phụ đáp:
-Trong vòng một trăm trượng có thể nghe được tiếng lá rơi, còn cô?
Lục y thiếu nữ cười nói:
-Tôi đấy à! Tôi có thể nghe được tiếng lá rơi trong vòng một nghìn trượng.
Đoạn nàng đưa tay chỉ nước sông cuồn cuộn nói:
-Mấy tên trộm trọc đầu ấy chưa học được phép đăng binh độ thũy mà qua sông.
Nếu khi chúng tìm dược thuyền thì chúng mình đã đi xa rồi.
Đột nhiên! Một tiếng nói từ đằng xa vọng lại:
-Chưa hẳn là thế đâu cô bé ơi! Văn Tử Lăng cả kinh, trầm giọng quát to:
-Ai đấy? Dám cả gan nghe trộm lòi nói của bổn cô nương hả! Lục y thiếu nữ vội quay mình, dùng thủ pháp cực mạnh tung một chưởng về phía ngọn của một cây cổ thụ cách dấy hơn ba chục trượng.
Nhưng sau khi chưởng phong phát ra, một tiếng cười ha hả lại nổi lên, rồi vụt im bặt.
Lục y thiếu nữ “hử” một tiếng, quay về phía Văn Tử Lăng nói:
-Chúng mình hãy đi thôi! Phải tìm chổ trú mưa trốn gió trước rồi mới toan tính việc khác.
Văn Tử Lăng nheo mày hỏi:
-Còn kẻ lạ mặt ấy?
-Người ấy đã đi xa rồi, thân pháp của hắn nhanh hơn chúng ta gấp mấy lần, dù có đuổi cũng không kịp.
Văn Tử Lăng kinh ngạc thốt:
-Chẳng lẽ lại là bọn Thiếu Lâm ư?
Lục y thiếu nữ bật cười đáp:
-Tuyệt đối là không phải, dù rằng đó là tên trọc đầu Phổ Vân đi nửa củng không có một thân pháp nhanh như vậy được.
-Nếu như thế thì hắn là ai mới được chứ? Và đến đây có ý gì?
Lục y thiếu nữ dường như chẳng để ý cho mấy, chỉ mĩm cười đáp:
-Trong giói võ lâm, những kẻ có võ nghệ cao cường không ít. Hắn ta cố nhiên không muốn cho chúng ta gặp mặt, thì chúng ta cũng đừng nên để ý đến hắn làm gì cho mệt-xác.
Nói xong hướng về phía trước rảo bước.
Lục y thiếu nữ lúc bỏ thuyền lên bờ có mặc thêm một chiếc áo che mưa, cho nên mặc dù gió mưa ào ạt cũng đở hơ. Vă Tử Lăng lúc này ướt như chuột lột.
Hai người lặng lẽ cất bước vượt qua hơn một dặm đường lầy lội, đến một khu rừng. Trong đám cây thưa đột nhiên xuất hiện một tòa cổ miếu đổ nát. Lục y thiếu nử chẳng cần hỏi sự đồng của Tử Lăng , tự rảo bước đi vào trước.
Cửa sơn môn của tòa miếu đã đổ nát hết, nhưng Đại Hùng Điện vẩn còn nguyên vein. Hai người bước vào đến chánh điện thì thấy nhện giăng tứ phía, xem ra cũng hơn mười năm rồi chẳng có nhang khói.
Văn tử Lăng lau sơ mấy giọt nước mưa trên mặt, đoạn từ trong tay rút ra thanh đoãn kiếm, trao cho Lục y thiếu nử và nói:
-Tại hạ may mắn là đã hoàn thành xong nhiệm vụ. Đã đem thiếp và khẩu tin truyền giao tận cho tên lão trọc Phổ Vân. Thanh kiếm này tại hạ xin trao trả lại cho cô nương.
Lục y thiếu nữ đưa tay đở lấy thanh kiếm và nó:
-Còn danh sách của bọn hung thủ chắc công tử đã lấy được rồi chứ?
Văn Tử Lăng nghiêm giọng trả lời:
-Cô nương chắc đã biết trước rằng danh sách ấy là hoàn toàn vô dụng rồi mà?
Lục y thiếu nữ mủm mĩm cười đáp:
-Tôi sẻ ch công tử biết được hung thủ của nhà họ Văn là ai là được rồi.
-Nhưng tại sao cô muốn tôi phải đòi cho kỳ được danh sách? Thì ra cô nương đã phỉnh gạt tôi đấy ư?
Lục y thiếu nữ mĩm cười nói:
-Nếu tôi có ý phỉnh gait thì ngay ở Chunh Nam Sơn đâu có ra tay cứu công tử làm gì?
Văn Tử Lăng mặt vụt ửng đỏ, nín lặng chẳng nói lời nào. Chàng nhớ lại cùng Lục y thiếu nữ quen biết nhau lúc ấy là hơn nửa tháng về trước. Chàng một mình vượt qua chân núi Chung Sơn, trong lúc bất cẩn, bị con rắn that độc “kim truyền nương” cắn phải. Trong khoảng khắc nọc đọc phát lên đã được nàng ra tay cứu thoát lại mạng.
Chàng nín lặng giây lâu, đoạn thốt:
-Lời nói của cô nương rất đúng. Dù rằng có phỉnh gạt tại hạ đi nữa thì chẳng có sao đâu, vì tôi vẩn còn nợ cô nương một ơn cứu mạng.
Lục y thiếu nữ dịu dàng cười nói:
-Bây giơ,ø tôi xin hỏi công tử một câu:
tên giặc trọc đầu Phổ Vân ấy lào sao mà có được danh sách này?
Văn tứ Lăng lạnh lẻo đáp:
đây là bản danh sách giã, chẳng dùng làm gì được cả, nhưng tên tuổi trong danh sách ấy tòn là lục lâm thảo khấu đã thác cách đây ba bốn năm rồi. Hiển nhiên là tên giặc trọc ấy đã lợi dụng để che dấu một sự that chứ gì?
-Nhưng tại sao lão lại làm vậy nhĩ?
-Ồ! Việc ấy tại hạ còn đang phân vân suy luận đây.
-Nếu như việc này chẳng có quan hệ thì lão hà tất cũng phải tạo ra một bản danh sách giã. Huống chi, Văn Gia Bảo bảy mươi ba mạng người bị tàn sát, lão đã có mặt tại đấy thì đương nhiên lão phải chủ trương duy trì sự công bằng nhân đạo, ra tay ngăn chặn sự tàn sát giã man ấy. Tại sao ngược lại còn giúp bọn ấy che đậy là có ý gì?
-À! … chẳng lẽ lão Phổ Văn ấy là… -Nếu như tôi suy đoán không lầm thì chinh lão ta là người của bọn hung thủ ở Văn Gia Bảo.
Văn Tử Lang cả giận ngiến răng ken két nói:
-Nhưng bọn hung thủ rất đông kia mà! Hiện nay chúng ở đâu?
Lục y thiếu nữ phì cười đáp:
-Chàng sao ngốc thế? Tự nhiên đã tìm ra người chủ mưu thì còn sợ gì không tìm được bọn thủ hạ của hắn hay sao?
Văn Tử Lăng dậm chân nói:
-Lời nói của cô nương rất đúng. Đa tạ cô nương đã chỉ điểm. Thôi tại hạ xin cáo từ nhé! Lục y thiếu nữ vội vàng nói:
-Hãy khoan! Công tử bây giờ muốn đi đâu?
Văn Tử Lăng ngang nhiên đáp:
-Lại Thiếu Lâm tự tìm lão đầu trọc Phổ Vân mà báo thù.
Lục y thiếu nữ lắc đầu cười lạt:
-Trong Thiếu Lâm tự, chúng tăng hơn ngìn, cao thủ rất đông. Nếu that tình mà giao đấu, thì sợ công tử khó mà hơn được. Huống chi, theo tôi phán đoán, thì lão trọc đầu Phổ Vân đã rời khỏi Thiếu Lâm tự rồi.
-Ồ! Rời khỏi Thiếu Lâm tự à? Lời nhắn miệng của cô nương chẳng là muốn lão triệu tập bát đại chưởng môn đến Thiếu Lâm tự hay sao?
Lục y thiếu nữ vụt bật cười khanh khách:
-Hiện tại từ đây đến trung thu hãy còn hơn một tháng. Lão Phổ Vân còn nhiều thời giờ để mưu đồ việc khác. Bây giờ có lẽ lão đã thông tri cho chưởng môn của bát dại môn phái rồi.
Văn Tử Lăng nheo may nói:
-Nếu quả that lão đã rời Thiếu Lâm tự thì khó mà tìm cho ra tông tích của lão.
Xem ra phải đợi đến ngày trung thu rồi.
Lục y thiếu nữ nhìn thẳng vào mặt tử lăng, duyên dáng cười nói:
-Chẳng cần đợi đấn trung thu, chúng mình sẻ tìm găp lão một cách dể dàng.
Nàng nhếch mép cười bí mật, đoạn nói tiếp:
-Cũng có thể là tóm được tất cả bọn hành hung nữa Văn Tử Lăng nhge qua rất đổi hưng phấn kêu lên:
-Kế hoạch của cô nương xuất phát từ đâu được chứ?
Lục y thiếu nữ chậm rãi nói:
-Rất đơn giãn, bọn chúng đều đến cả Hiệp Lệ Sơn. Trong vòng nửa tháng, thì bát đại chưởng môn củng sẻ đến đấy hội họp.
Văn Tử Lăng suy nghĩ giây lâu, đoạn mừng rỡ nói:
-Cô nương that là thần kỳ diệu đoán. Tại hạ that không thể nào bì cho kịp. Kế hoạch của cô nương là thông tin cho họ đúng vào ngày rằm tháng tám tụ họp tai Thiếu Lâm tự thì thật ra là muốn cho họ cùng kéo đến Hiệp Lệ Sơn chứ gì?
Lục y thiếu nữ chúm chím cười:
-Công tử cũng kjá thông minh đấy! Văn Tử Lăng hơi thẹn, mặt vụt ửng đỏ, chàng ngông cổ ra nhìn, rồi nói:
-Mưa đã dứt hạt rồi, thôi chúng ta lên đường chứ?
Lục y thiếu nữ mĩm cười:
-Chúng mình còn rất nhiều thời giờ. Công tử xem ra cũng đã thấm mệt. Tôi đề nghị chúng mình hãy ở lại đây đến sáng, rồi hãy lên đường.
Văn Tử Lăng cùng nàng biết nhau đã hơn nửa tháng trời, nên chàng biết rỏ nàng có tính quả quyết và độc đoán. Đối với tính tình ấy, chàng đã có nhiều lầnbất mãn.
Nhưng vì muốn tìm cho ra kẻ thù của sư phụ nên chàng cố miển cưỡng mà nhẫn nhịn. Hơn nữa lời đề nghị này của nàng hợp lý lại dịu dàng nên chàng muốn cưởng lại cũng không được nửa.
Chàng hơi do dự, đoạn thản nhiên gật đầu:
-Thôi cũng được! Tôi tùy theo ý muốn của cô nương vậy.
Văn Tử Lăng nhắm mắt lại dưởng thần sau một ngày mệt nhọc. Trong khoảng khắc, chàng vừa mơ màng muốn ngũ, đột nhiên một tiếng cười ha hả vụt vang dội bên tai.
Chàng giật mình kinh hãi, lập tức hoành thân đứng thẳng người lên. Tiếng cười nghe hơi quen quen, nghe qua thì biết rõ là tiếng của người lạ mặt ở bean bờ sông Huỳnh Hà lúc nãy.
Lục y thiếu nữ vẫn ngồi im bất động, chỉ có vẻ hơi kinh ngạc hỏi:
-Văn công tử! Có chuyện gìđấy?
Văn Tử Lăng trợn tròn đôi hỏi vặn lại:
-Cô nương chẳng như không nghe thấy tiếng cười hay sao?
Lục y thiếu nữ đảo mắt nhìn Tử Lăng cười nói:
-Bộ Văn công tử đang nằm mơ chứ gì?
Nói xong nàng liền nhắm mắt lại ngủ tiếp, chẳng thèm đếm xỉa đến Tử Lăng nửa.
Văn Tử Lăng bị chế nhạo, mặt vụt đỏ ửng lên. Chàng tức tối nín lặng.
Chàng định bước ra ngoài đó xem hư thiệt, nhưng nhớ tới lời chế nhạo của thiếu nữ, chàng liền bãi bỏ ý định, ngồi xuống tiếp tục nhắm mắt dưởng thần.
Bây giờ chàng không ngủ nửa, định thần lắng nghe động tịnh Không bao lâu, một giọng nói ồ ồ lại vụt nổi lên, văng vẳng bean tai chàng, rỏ ràng là tiếng truyền âm nhập mật.
-Nhãi con! Chớ có động! Lão phu có đôi lời muốn cùng ngươi thảo luận.
Văn Tử Lăng giật mình đánh thót, quay nhìn lại Lục y thiếu nữ, chỉ thấy nàng đôi mắt nhắm nghiền, mũi ngáy pho pho, hình như nàng đã nghủ say, chẳng hay biết trời trăng gì nửa.
Chàng suy nghĩ giây lâu, đoạn dùng phép truyền âm nhập mật nói:
-Chẳng hay tiền bối danh tánh là chi? Đã có đôi lời muốn chỉ giáo, tại sao chẳng ra mặt để cho kẻ vản bối này bái kiến?
Tiếng nói lại văng vẳng:
-Thiết nghỉ! Chẳng cần phải ra mặt. Huống chi con liểu đầu qui? quái ấy làm cho lão phu chán ghét vô cùng, vậy tốt hơn đừng ra mặt càng hay.
Văn Tử Lăng nheo mày nói:
-Thế thì lão tiền bối còn ngại gì mà chẳng cho biết đại danh?
-Ồ! Lão phu đã từ lâu không dùng đến danh tính nữa. Thôi, ngươi cứ gọi ta là thần mật khách cho tiện.
Văn Tử Lăng cố gắng phân biệt phương hướng của tiếng nói. Định thừa lúc lão chẳng phòng bị, nhảy ra đúng chổ ẩn núp để tóm cổ và cho lão một bài học mới được.
Nhưng sự nổ lực của chàng chỉ hoài công mà thôi, vì tiếng nói vọng lại chẳng phải phương pháp truyền âm, nên nghe chẳng biết được phương hướng.
Người lạ mặt lại dùng lời diểu cợt nói:
-Lão phu tánh tình quen thói cô tịch, ít hay tiếp xúc cùng với người đời, nhưng đặc biệt là hay muốn xen vào chuyện thiên hạ, cho nên mang danh là thần mật khách củng không oan uổng chi mấy.
Văn Tử Lăng nheo mày cười nói:
-Giờ đây lão tiền bối có lời chi chỉ giáo có thể nói thẳng ra được rồi.
Thần mật khách im lặng giây phút, đoạn cất tiếng:
-Vụ tàn sát dã man ở Văn gia bảo năm năm về trước, nhà ngươi chắc có lẻ nhận định việc ấy là do bát đại môn phái chưởng môn đã làm chứ gì?
Văn Tử Lăng ngẩn người that kinh:
-Tại hạ chưa có nhận định như thế. Nhưng Phổ Vân hòa thượng ở chùa Thiếu Lâm là đáng hiềm nghi nhất.
Thần mật khách thở dài một tiếng:
-Rất có thể là như vậy, mà chưa ắt hẳn là đúng.
-Vậy là thế nào? Xin tiền bối giải thích.
-Mười bảy năm về trước, cái chết của Túy Tâm Tiên Tử và bát đại chưởng môn có một sự liên quan rất mật thiết. Rồi năm năm về trước đây, vụ thọ sát toàn Văn gia bảo và cái chết của Túy Tâm Tiên Tử củng có một sự quan hệrất lớn… Thần mật khách ngưng lại giây lâu rồi nói tiếp:
-Giờ đây lão phu cho nhà ngươi biết thêm củng chẳng quan bệ gì. Túy Tâm Tiên Tử chết được ít lâu, lệnh sư phụ tức Văn bảo chủ, đã từng ba lần lên viếng Hiệp Lệ Sơn và ba độ lên thăm qua Thiếu Lâm tự, rồi sau đó mới phát sanh vụ tàn sát thê thảm đó.
Văn Tử Lăng “hử” một tiếng, gằn giọng nói:
-Việc ắy càng chứng tỏ rằng:
lão tặc trọc đầu Phổ Vân của phái Thiếu Lâm có liên quan trực tiếp đến vụ ấy, tại sao lão tiền bối lại nói chưa ắt hẳn là đúng?
Thần mật khách trầm giọng đáp:
-Bát đại môn phái là trụ cột của giới võ lâm đương thời. Tuy có thể nói rằng không tuyệt đối toàn hảo, nhưng mườiphần cũng được tám chín là nhửng tay hào kiệt vì chánh nghĩa. Đâu có lý nào lại đối với một người là tay hào kiệt như Văn giáo chủ lại dang tay hạ độc thủ như thế cho đành! Văn Tử Lăng cười nhạt:
-Lão tiền bối dám quả quyết như thế sao?
Thần mật khách cười đáp:
-Lão phu nói rằng rất có thể lắm, nhưng củng chưa chắc gì làđúng. Ta chỉ muốn nhà ngươi không nên lổ mảng. Phàm việc gì cũng phải đắn đo suy nghỉ chin chắn rồi hãy thi hành. Chưa có chứng cớ xác thực, không nên vội quết đoán. Xử sự sai. lầm thì sau hối tiếc không kip! -Vãn bối lỉnh giáo lời vàng ngọc ấy.
-Con bé kia, lão phu không thích hắn đâu. Nhà ngươi nên xa cô ta là hơn.
Văn Tử Lăng cười nhạt nói:
-Lão tiền bối quả that nói không sai, người hay lo việc thiên hạ quá nhiều rồi.
Bằng không lão tiền bối và bọn đầu trọc Phổ Vân chắc có lẻ có một mối giao tình rất sâu đậm.
Thần mật khách cả giận nói:
-Chớ có hồ đồ. Lão phu đối với nhà ngươi có long muốn giúp đỡ. Không nỡ thấy ngươi lỡ chân rout vào tà đạo mà điềm nhiên cho đành. Nay ngươi còi dở giọng trớ triêu với lão nữa.
Văn Tử Lăng trầm giọng nói:
-Lão tiền bối có long lo lắng cho tại hạ như thế, vản bối vô cùng cảm tạ. Nhưng… vãn bối muốn phiền đến lão tiền bối một việc… nói đến đây, chàng dằn giọng nói tiếp:
-Việc của vản bối là phiền đến lão tiền bối đưa giùm đến tay lão trọc Phổ Vân một lá thơ. Đại ý là đề cập đến vụ án bảy mươi ba mạng người ở Văn gia bảo, chinh lão phải chịu tất cả trất nhiệm. Nếu như lão Phổ Văn chịu đưa ra tất cả danh sách chính xác củanhửng tay hung thủ, thì tự nhiên sự oan trái đến đây phân minh.
Bằng không thì…nếu Tử Văn này còn sống được một ngày nào thì Thiếu Lâm tự đừng mong được yên ổn ngày đó.
Thần mật khách thở dài nói:
-Nhãi con! Nhà ngươi cũng khá lớn lối đấy. Phải biết rằng:
nếu vật quá cứng thì có ngày phải gảy Văn Tử Lăng nghiêm giọng quát:
-Những lời giáo huấn của lão tiền bối, Văn mỗ này đã nghe quá nhiều rồi. Thôi! Lão nên đi khỏi nơi đây thì hơn…! Vừa nói xong, Văn Tử Lăng nhanh như cắt nhảy vọt ra khỏi điện. Chân chàng vừa chạm đất thì một cái bật mình chàng đã phi thân bay vụt lên nóc điện.
Chàng rão mắt tìm kiếm tứ phía, nhưng bóng thần mật khách vẩn mịt mù.
Bóng đêm đã dần tan biến. Nơi phương đông thoáng hiện ánh dương quang.
Văn Tử Lăng thối chí thối dài. Định phi thân nhảy xuống đấùt, nhưng trước mặt vụt thiáng xuất hiện một bóng người, thì a lục y thiếu nữ cũng vừa nhảy vọt lên đứng cạnh chàng Văn Tử Lăng ấp úng, cất tiếng hỏi:
-Cô nương lên đây có việc gì thế?
Lục y thiếu nữ phì cười:
-À!… chính tôi cũng định hỏi công tử điều ấy…! Mà thôi! Công tử có tìm gặp người ấy hay không?
Văn Tử Lăng hỏi kinh ngạc:
-Thì ra cô nương cũng hiểu rỏ câu chuyện nãy giờ rồi à?
Lục y thiếu nữ gật đầu:
-Người ấy cũng khá cao kiến đấy! Đã đến đây không tăm tiếng mà ra đi cũng lặng lẽ, nhưng hắn sơ that một việc khá quan trọng là…Nàng gần từng tiếng một… cùng hai mẹ con ta đối địch thì sớm muộn gì có ngày khỏi thoát khỏi chết.
Văn Tử Lăng bất giác cảm thấy rợn người, vì lục y thiếu nữ hoàn toàn biến thành một người khác lạ. Sắc diện lúc bấy giờ thoạt nom qua rất hung tợn và dễ sợ.
Chàng chợt nhận thấy lời nói của thần mật khách có vẻ gần như đúng sự that ở thiếu nữ này… Nhưng.
Sự hung tợn dễ sợ của thiếu nữ, chỉ thoáng qua rồi vụt tan biến.
Với nét mặt tươi như hoa, nàng ngọt ngào nói:
-Trời đã gần sáng, chung nhìm thôi lên đường đi thôi.
Nói xong nàng phi thân bay xà xuống đất.
Tài sản của than_long_vn

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 12-08-2008, 04:25 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 3

TÌNH TIẾT ĐA ĐOAN




Văn Tử Lăng cùng theo phi thân nhảy vù xuống đất.
Bổng nhiên, một mùi hương lạ thoang thoảng bay vào mũi chàng… Cả kinh! Chàng vội định thần rão mắt nhìn tứ phía Lục y thiếu nữ củng ngạc nhiên không ít. Nhanh tay nàng rút thanh Túy Tâm Kiếm ra.
Nhìn quanh chẳng thấy bóng người. Tử Văn vội dùng phương pháp truyền âm hỏi:
-Thính lực và thị lực của cô nương đạt được đến cả nghìn trượng, vậy giờ đây cô nương có nghe thấy tông tích kẻ địch hay chưa?
Lời nói của chàng hơi ngụ ý châm biếm, làm lục y thiếu nử đỏ ửng cả mặt.
-Ồ!… nghe được lắm chứ! Ngoài sơn môn, trong đống đá vụn, tối thiểu có một người đang ẩn núp nơi ấy.
Vừa nói nàng vừa thò tay vào túi móc ra một viên hoàn thuốc, ném cho Tử Lăng:
-Công tử hãy mau uống hoàn thuốc này vào, chổ này đã bị kẻ địch rãi đầy độc tố rồi.
Văn Tử Lăng chẳng dám chậm trễ, vội cho hoàn thuốc vào mồm rồi nuốt nhanh.
Lục y thiếu nữ cũng tự lấy thuốc, và nuốt một viên. Doạn rút thanh đoãn kiếm ra, nàng định bắn mình nhãy vọt ra ngoài sơn môn Nhưng… Toàn thân nàng rung động, dường như cảm thấy khó chịu nên nàng vội đứng dửng lại. Liền khi ấy thần sắc nàng vụt tái nhợt, tỏ vẽ đau đớn vô cùng.
Văn Tử Lăng cả kinh vội hỏi:
-Cô nương có chuyện gì thế?
Tử Văn vừa buông lời, chàng cũng cảm thấy đầu choáng mắt hoa, máu tim sôi động dường như độc tố lại phát động mạnh hơn.
Hai người đang kinh hoàng, thình lình một bóng đen từ ngoài sơn môn bbay vọt vào, cất tiếng cười lên khanh khách:
-Huỳnh khúc tán của lão phu, không thể dùng những thuốc giải độc tầm thường mà giải được đâu… bây giờ cô nương có bản lĩnh gì thì hãy triển khai ra cho lão xem thử.
Lục y thiếu nữ tức tối vùng vẫy kêu lên:
-Ngươi là ai? Tại sao âm thầm hạ độc thủ hèn nhát như thế?
Nói xong, nàng thanh đoãn kiếm đâm mạnh tới… Nhưng… Độc tố đã ngấm nhiều. Nàng chỉ kịp kêu lên một tiếng, đoạn buông kiếm đánh “soẻng”, thân hình nàng ngã khụy xuống đất.
Người vừa đến là một lão già, có một thân hình cường tráng, râu dài chấm ngực, tiếng nói oang oang như lệnh vỡ, nhưng thần sắc trông có vẽ âm hiểm.
Hiên ngang bước tới, lão cúi xuống nhìn lục y thiếu nữ, lúc ấy tuy đã bị trúng độc, nhưng hãy còn tĩnh.
Tiéng cười ha hã của lão lại vang lên:
-Nhà ngươi nhận ra lão phu hay chưa?
Tự nảy giờ đứng một bên im lặng, Văn Tử Lăng thấy thế vụt nổi giận quát to:
-Thần mật khách ? Lão chính là thần mật khách đó ư ? Ta không ngờ lão lại có một thủ đoạn hèn mạt lại âm hiểm như thế Lời nói của chàng chưa dứt thì “huỵch” một tiếng, cũng giống như lục y thiếu nữ, chàng vụt té nhào xuống mặt đất.
Lão già vận áo xanh cười to hơn:
-Phải đấy! lão phu chính là thần mật khách Đặng Công Huyền. Nhà ngươi cũng nhìn ra lão đấy à?
Đoạn lão quay sang lục y thiếu nữ tiếp:
-Này cô bé kia ơi! Chớ sợ hãi! Lão phu chẳng muốn làm thương tổn đến tánh mạng ngươi đâu. Lão muốn giữ ngươi lại một chút. Đợi công việc lão xong xuôi đâu đấy, thì ngươicó thể bình yên trở về.
Vừa nói xong, lão già vụt xốc lục y thiếu nữ lên, phi thân nhãy vọt ra ngoài, phút chốc đã mất dạng.
Văn Tử Lăng tuy vẫn còn tỉnh, nhưng tay chân đã tê liệt, không thể cữ động được. Chỉ dương mắt nhìn lão mang lục y thiếu nữ đi mà long chàng tê tái vô cùng.
Vài phút sau, chàng bị chìm vào hôn mê bất định.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Văn Tử Lăng từ từ tỉnh lại.
Chàng mở to đôi mắt ra, cảnh vật chung quoanh làm chàng kinh ngạc.
Định thần nhìn kỹ, chàng phát giác ra lúc mê man bất tỉnh đã được ai đó đem đặt nằm trên cung đài đầy bụi bặm của tòa đại điện.
Một phụ nữ mặc áo xanh, trạc độ ngũ tuần, đang ngồi dựa bên chàng.
Với vẽ mặt hung ác, thấy Văn Tử Lăng hồi tỉnh y liền cất tiếng quát hỏi:
-Tiên Tữ tiểu thơ của ta đâu?
Văn Tử Lăng nghe hỏi ngơ ngác:
-Người nào là tiểu thơ của lão bà? Tôi nào có hiểu.
Lão bà càng giận dữ:
-Ngươi còn giám dở giọng trớ trêu à? Nếu ta không ratay giải cứu thì mạng của ngươi đã mất từ lâu rồi. Bây giờ còn chưa chịu thuật rõ sự mất tích của tiểu thơ nhà ta ra hay sao?
Như nhớ sực lại lời nói còn thiếu sót, bà vội tiếp:
tiểu thơ nhà ta phương danh là Giang Tâm Mỹ Văn Tử Lăng khẽ thở dài, lẩm bẩm:
-Giang Tâm Mỹ! Nàng chẳng may trúng phải độc… Lão bà cả kinh, đưa tay lắc mạnh Tử Lăng:
-Nàng hiện giờ ở đâu?
Văn Tử Lăng chán nản:
-Bị người bắt mang đi mất rồi.
Bà lão nghe qua nhãy dựng lên:
-Kẽ nào mà to gan lớn mật thế? Ai? Hãy nói mau.
-Thần mật khách, Đặng Công Huyền.
đặng Công Huyền! Hừ! Rất tốt! Có danh có tánh cho ta là được rồi.
Nói xong, bà lão liền quay ngoắt người, chẳng cần đếm xỉa đến Văn Tử Lăng, đang còn nằm đó, rão bước đi nhanh ra khỏi điện. Trong nháy mắt, bóng áo xanh đã mất dạng sau ngõ sơn môn.
Văn Tử Lăng liền vận thử kình lực, chàng cảm thấy nội lực đã phục hồi, bèn tung mình nhãy vọt đứng dậy.
Độc tố mà chàng hấp thụ khi nãy đã tan biến đâu mất. Hồi tưởng sự việc vừa xảy ra như cơn ác mộng. Chàng không khỏi bồi hồi ái ngại cho số phận của Giang Tâm Mỹ.
Với số ngày chung sống cùng nhau, mặc dù sự ương nghạnh của nàng có đôi khi làm phật ý Tử Lăng, nhưng tánh quả quyết liều lĩnh đôi khi hơi táo bạo của Tâm Mỹ đã khắc sâu vào tâm khảm của chàng.
Chàng đã có ý định từ giã nàng để đi làm tròn bổn phận. Nhưng biến cố xãy ra quá đột ngột.
Đây là sự bức bách chia ly! Nàng đã bị ngộ nạn! Bây giờ chàng phải tính sao đây?.. Bỗng nhiên…dưới ánh chiền dương, một luồng hàn quang đập thẳng vào mắt chàng.
Rất đổi ngạc nhiên, chàng rội tung mình nhãy đến bean vật chiếu sáng đó.
Thì ra thanh Túy Tâm kiếm của Giang Tâm Mỹ bị đánh rơi đêm qua, vẩn còn nằm phơi mình trên đám cỏ xanh.
Văn Tử Lăng vội cúi mình nhặt thanh doãn kiếm lên, ngắm nhìn giây lâu, đoạn thở dài rồi cẩn thân dắt vào mình.
Với thanh đoãn kiếm này, chàng đã đơn thân độc mã băng vào thiếu lâm tự.
Hươi kiếm lên, chàng đã hạ một lượt bốn tay cao thủ của phái thiếu lâm Nghe đồn rằng, đây là một bảo vật có giá trị đổi cả một thành trì.
Nhưng bây giờ, nó lạnh lẻo name lẩn lộn vào đống gạch vụn Nếu Tử Lăng không phát giác kịp thời, rủi bị rơi vào tay kẻ khác thì hậu quả khó lường vô cùng.
Vầng thái dương lúc bấy giờ đã lên cao, đem ánh sáng chiếu xuống ngàn cây nội cỏ. Chim chóc vui mừng hót vang. Chuyện đêm qua trôi qua như một mộng ảo.
Văn Tử Lăng không muốn ở lại đây chút nào nửa. Mặc dù chàng có thể biết được bà lão thanh y đó có thể cứu được tiểu thơ yêu qyí của bà khỏi tay của thần mật khách hay không.
Chàng cũng không muốn nghĩ nhiều về việc ấy nữa.
Sau khi toan tính, chàng quyết định đi thẳng đấn Hiệp Lệ Sơn để thăm viếng mộ phần của Túy Tâm Tiên Tử.
Mười hôm sau… Dưới chân núi Hiệp Lệ Sơn, nằm ở ngoài dãi Vạn Lý Trường Thành, một thanh niên vận thanh y, mình tuy đượm nét phong sương, nhưng khí phách có vẻ anh hùng hảo hán, vội vã hướng về phía Bạch Vân Phong.
Thiếu niên ấy chính là Văn Tử Lăng.
Hiệp Lệ Sơn, như có ma lực quyến rủ chàng trai ấy, đã từ bao nhiêu năm chôn giấu cái chết bí ẩn của Tiểu Tâm Tôn Tử và thân thế của Giang Tâm Mỹ.
Việc quan trọng hơn hết là gặp cho được Phổ Vân thiền sư. Nếu quả lão là tay thủ phạm của vụ án tại Văn gia bảo thì ra ra tay giết chết lão là coi như đã rửa xong mối thù hận mà chàng đang ôm ấp.
Vầng trăng non vừa ló dạng qua đám rừng thưa. Tiếng quạ kêu đêm hòa lẩn với tiếng lá xào xạt. Sương đã xuống rất nhiều.
Thình lình có tiếng ca trầm bổng từ xa vọng lại:
Tàn nguyệt như câu thùy bay lạc
Tịnh quang vân ảnh lưởng mê ly
Hưu hiềm phong tuyết hồ thiên địa
Tư hữu anh hoa cố quốc phẩn
Cổ lai hồng nhan đủ bạc mệnh
Như kim hưu kiến mạng bạc nhân
Tỷ giáo thông ranh ly hủy hỏa
Cam phận bạc mệnh vào yên phần
Tận am thâm thủy nhìn nhức cả
Dã địa hoang yên nhạn kỷ quần
Dù rầu bất thức hiệp tâm khổ
Thôi hoa đãi tữu tế trình hôn.
Tạm dịch:
Trăng non ai kéo về
Sao sáng ngập không gian
Đừng hiềm gió tuyết lạnh
Đây đào hoa mộ phần
Anh há trường sanh
Vì non sông khói lửa
Đành liều phận mỏng manh
Giang sơn người chỉ một
Hoang địa nhạn đầy quần
Duy ta thong nàng khổ
Mang rượu tế mộ phần.
Tiếng ca nghe vang vang giữa đêm trường tịch mịch làm mũi lòng kẻ du khách không nhà.
Văn Tử Lăng còn bâng khuâng ngơ ngác, chợt một cụ già, vai mang khăn gói, trên có cắm hoa tươi, bean hông lung lẳng một bầu rượu lớn, đang khó nhọc chậm rãi đi đến.
Văn Tử Lăng tự chủ:
-“Lão già này trông như đi về mộ…” Dưới chân Bạch Vân Phong này, ngoài mộ Túy Tâm Tiên Tử, đâu còn ngôi mộ nào thứ nhì.
Khi định thần nhìn kỹ chàng bất giác cả kinh… Bước chân của cụ già tuy nặng nề chậm chạp, nhưng bước chân bước qua rồi mà cỏ vẩn y nguyên thì đủ biết là kinh công của lão đã đạt đến cao siêu tuyệt đỉnh.
Trong chốn võ lâm quả nhiên cao thủ đầy dẩy.
Bổng nhiên cụ già loạng choạng vấp ngã.
Tử Văn vội vã phi thân đến bên, đưa tay nâng đỡ.
Tài sản của than_long_vn

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 12-08-2008, 04:31 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 4

HIỆP LỆ SƠN TẾ MỘ




Mặc dù biết gặp tay cao thủ, nhưng sự giúp đở xuất phát nơi long nghĩa hiệp, chàng tự nhiên nhảy đến nâng đở cụ già Cụ già sau khi đứng vững vội thốt:
-Cám ơn cậu nhiều lắm Văn Tử Lăng khẻ cười:
đường núi dốc cheo veo, lão tiền bối lại uống rượu quá lượng rồi đấy.
Cụ già cất giọng khàn khàn cười to:
-Cậu bé nói đúng! Tửu ượng của lão chỉ năm thang. Hôm nay uống ột đấu, tự nhiên hơi quá lượng.
đêm đã khuya! Lão tiền bối lần mò đi đâu thế?
Tay vuốt choom râu ngắn, cụ già khẻ đáp:
-Tế mộ… -Tế mộ… sao lại chọn đêm khuya thanh vắng?
-Già này viếng mộ chẳng cần giờ giấc. Sau khi uống rượu mới cảm thấy hứng thú, lão lập tức đi ngay.
Tử Văn nheo mày, tiếp:
-Lão tiền bối viếng mộ ai đấy?
Đưa tay chỉ về phía trước mặt, cụ già cười đáp:
-Lão sẻ viếng mộ ấy.
Theo hướng tay chỉ, Văn Tử Lăng đưa mắt nhìn, nơi giửa rừng Tồng Bá, dưới hai rặng sơn phong cao vút, yean nghỉ một tòa mộ địa Tuy cách đấy hơn trăm tượng, nhưng mấy chử to tướng trên tấm mộ bia đồ sộ có thể nom thấy được:
“Túy Tâm Tiên Tử Chi Mộ” Một mối hoài nghi và cảm xúc vội dâng lên trong lòng chàng trai true.
Chuyện tình diễm lệ! Truyền tụng mười mấy năm trời, thực hư chưa rỏ, hiện tại đứng trước mộ phần của một tài hoa quá cố, lòng chàng sao khỏi bồi hồi xúc động.
Cụ già củng nghẹn ngào đứng lặng giây lát, rồi lần mò bước đến bean mộ.
Bao vải trên vai lão được tháo đem xuống và mở ra. Tuy chỉ thô sơ vài món trái cây, nhưng đối với lão có vẻ trịnh trọng vô cùng.
Bình rượu cũng được mở ra, lão nốc trước vài hớp, đoạn cất tiếng khàn khàn khấn vái:
-Túy Tâm Tiên Tử! Lão đây… Hiệp Lệ Tửu Tầu, từ phương xa đến tế, hương hồn nàng có linh xin về chứng giám Chẳng để ý đến việc có mặt của Tử Lăng một bên, lão lièn cất giọng haut:
“Tân nguyệt như câu thùy bích lạc “Tinh quang vân ảnh lưỡng mê ly… Văn Tử Lăng nheo mày hỏi:
-Túy Tâm Tiên Tử cùng lão tiền bối có liên hệ về họ hàng chứ?
Hiệp Lệ Tửu Tầu đưa tay vuốt choom râu xồm đáp:
-Không, chẳng có họ hàng chi cả.
-Lạ nhỉ! Chẳng liên hệ chi sao tiền bối phải khổ công tế mộ?
-Ồ! Mục tiêu của già này đi tế là có hai điểm:
Một:
Trung thần hiếu tử Hai:
Liệt nữ trinh phu Ngầm nghỉ giây lâu, Tử Lăng hỏi tiếp:
-Cái chết của Túy Tâm Tiên Tử hồi mười bảy năm về trước chắc đã gieo vào long lão tiền bối một mối cảm hoài vô hạn, nên mới thường đến đây tế mộ chứ gì?
Không cần biện bạch, Hiệp Lệ Tửu Tần buông lời nói băng quơ:
-Ngoài ra già này còn viếng mộ một vài kẻ khác nửa.
-Ai đấy thưa tiền bối?
-Một là đại gian ác bá, hai là vô sĩ tiểu nhân.
-Ồ! Lão tiền bối khéo khôi hài đấy Lời nói chưa dứt, bổng nhiên có tiếng chân bước nhẹ cùng tiếng tà áo sao động từ xa thoảng đến.
Lặng lẻ chõ tay vào áo, name chặt thanh Túy Tâm kiếm, Văn Tử Lăng chuan bị ứng chiến.
Dường như chẳng hay biết gì, Hiệp Lệ Tửu Tần vẩn ung dung nhắ rượu, moặt tự lẩm bẩm:
-Nhân sanh hửu tửu tu dương túy, nhứt trích hà tăng đáo cửu truyền Người đời có rượu lẻ nên say, một giọt chưa từng đến cửa đài! Túy Tâm Tiên Tử! Nàng có nghe không? Nàng có uống được rượu của ta tế nàng không?
Cử chỉ điên cuồng của cụ già làm Tử Lang kinh ngạc không ít Một ý nghỉ thoáng qua! Chàng ngồi hụp xuống bên lão, giả làm như hai bạn đồng đương tế mộ.
Trong giây phút… Một cụ già râu bạc tuổi gần bảy mươi, có vẻ tiêu phong đạc cốt, lưng dắt cây phất trần. Chậm rãi đi đến bên hông hai người Lão đạo trưởng có đôi mắt sáng như sao băng, thoạt trong đủ biết là tay cao thủ thượng thặng. Dầy vẻ nghi hoặc, lão quắc mắt nhìn Hiệp Lệ Tửu Tần Văn Tử Lăng nhủ thầm:
-“Khí phách của lão lổ mũi trâu này có vẻ là thủ lãnh của một môn phái. Nhưng mình chưa biết được lão là ai” Sự chú ý của lão đạo trưởng chỉ tập trung vào Hiệp Lê Tửu Tần Như không biết có người ở sau long, lão vụt kêu lên:
-Túy Tâm Tiên Tử! Nàng chết một cách quá ư thảm khổ. Hóa công! Ông nở ganh chi một kiếp hồng nhan?
Than xong, ông vội giơ cao bình rượu, tu một hơi dài Cử chỉ của lão làm đạo trưởng kinh ngạc không ít.
Hơi khó chịu, đạo trưởng nheo mày cất tiếng gọi:
-Ô kìa! Lão già kia.
Bình rượu được đặt xuống, Hiệp Lê Tửu Tầu chậm rãi quay lại:
-Người gọi ta đấy ư?
Lão đạo trưởng gằn giọng:
-Lão đến đây đã được bao lâu rồi?
-Một ngày -Cho bần dạo hỏi thăm chút việc:
hôm nay có người nào đến đây chưa?
-Ồ! Rất nhiều… Đưa ngón tay lên nhẩm đếm, lão cười hi hỉ tiếp:
-Bình thường nơi đây vắng bóng người, hôm nay cộng thêm lão đạo trưởng nửa là tám… À! Không lẽ bần đạo đn trể. Chẳng hay họ là những người thế nào?
Tuy vổ trán ra chiêu suy nghĩ, Hiẹp Lê Tửu Tần nhanh nhẩu kể:
-Hai vị hòa thượng, hai đạo trưởng, hai lão già, còn thêm một ni cô.
-Hãy cho bần đạo biết mau, họ đi về hướng nào?
-Lúc nãy một lão hòa thượng gầy có bảo với lão rằng:
đi sau còn một người bạn, chính đạo trưởng đấy chứ gì?
Lão vổ tay cười ha hả tiếp:
-Phải rồi, lão bảo rằng người bạn ấy là đạo trưởng Côn Lân Sơn -Bây giờ họ đi về phía nào?
-Họ đến Đoạn Hồn Nhai đợi đạo trưởng -Bần đạo đã đến đây mấy lượt, nhưng nào có nghe đến tên Đoạn Hồn Nhai ba giờ?
Hiệp Lệ Tửu Tần đưa tay chỉ về phía trước mặt:
-Theo đường moon này, đạo trưởng leo lên tận đỉnh sơn phong phía tả, rồi đi thẳng độ nửa dặm đường, nơi đấy có một vách đá cheo leo. Họ đang chờ đợi ở một động đá gần đấy.
Bán tín bán nghi, đạo trưởng quắc mắt nhìn hai người giây lâu, rốt cuộc gật đầu đáp lể:
đa tạ ân chỉ đường.
Nói xong, đạo trưởng tung mình nhắm đỉnh sơn phong bay nhanh như gió Văn Tử Lăng nhin không được vụt bật cười:
-Tự nãy tới giờ, thái độ của lão tiền bối làm người ta không khỏi hồ nghi. Thật ra, sem kỹ lại tài năng, thì chẳng có người thế tục nào so sánh kịp. Nhưng tôi còn thắc mắc:
chẳng hay tiền bối đánh lừa lão đạo trưởng ấy là có dụng ý gì? Thế ra cuộc hội họp của bát đại chưởng môn ở Hiệp Lệ Sơn này tiền bối đã biết rỏ?
Hiệp Lệ Tửu Tầu gật đầu:
-Già này định trêu chúng một phen đở buồn Văn Tử Lăng trầm ngâm nính lặng, cử chỉ của lão già càng bí mật thêm.
Bổng nhiên… Tiếng chân người vang lại. Lão vội đưa mắt hội ý với Tử Lăng rồi ngửa mặt than:
-Túy Tâm Tiên Tử! Nàng chết phải lắm. Người đời từ cổ ai không chết? Già này lại kính nàng thêm một ly nửa.
Nói xong, đổ vài giọt rượu xuống đất, rồi đưa cả vò rượu lê nóc một hơi dài.
Mặt vẩn hướng về phía mộ phần, nhưng Tử Lăng biết sau long c một cao thủ vừa mới đặt chân đến Chàng lặng thinh chờ đợi.
Hiệp Lệ Tửu Tần chùi mép, quay sang Tử Lăng cất tiếng cười to:
-Này cậu! Túy Tâm Tiên Tử kể củng đáng lắm. Nàng để lại trên thế gian một mỹ danh. Một gã say như ta vì câu chuyện bi thong của nàng làm cảm động, nên mười mấy năm rồi, thường thường đến đây thăm viếng.
Tử Lăng ấm ớ vừa như biết động tĩnh.
Người đứng phía sau không nhẫn nại được nửa, khẻ ho một tiếng rồi gọi to:
-Lão già kia! Ngươi đang làm gì đấy?
Hiệp Lệ Tửu Tần chậm rải quay lại đáp:
-Viếng mộ! Bộ nhà ngươi không mắt hay sao?
Nghe câu trả lời xấc xược, người lạ có ý hơi giận, nhưng trông kỹ lại cụ già hơi có vẻ lẩm cẩm, hắn đổi giọng hòa dịu:
-Trời đã khuya, hai người sớm rời khỏi đây Hiệp Lệ Tửu Tần vân váo bảo:
-Già này muốn đi hay ở tùy thích, việc gì đến ngươi Hai người đang đấu lý, Tử Lăng quan sát kẻ mới đến.
Đó là một cụ già bảy tám mươi tuổi, vốc dáng gầy cao, lưởng quyền nhô lên, vai đeo trường kiếm, ở chuôi kiếm buông xuống một chòm tơ màu bạc rung rinh chói mắt. Thoạt trông có vẻ uy phong lẩm liệt.
Chàng thầm nghỉ:
-“Lão này đích thị là:
Hoa Sơn phái, Càn Khôn Tẩu, Nam Vô Uùy” Vì chuôi kiếm có chùm tơ màu tía là ký hiệu của lão Nam Vô Uùy gằn từng tiếng:
-Sự có mặt của lão phu ở đây là việc may cho hai người. Các người phải biết vùng này hoang vu và nguy hiểm…?
Hiệp Lệ Tửu Tần gật gà như có vẻ đồng ý:
đa tạ lời chỉ giáo, nhưng ngoài việc viếng mộ lão còn một việc quan trọng hơn.
-Viẹc quan trọng! Có thể nói cho lão phu nghe được chứ?
đợi một bằng hửu.
-Ố! Ai đấy?
-Tên người ấy vang dậy khắp giang hồ, chinh là thủ lãnh của phái côn luân, biẹt hiệu là Văn Trung Tử.
-À! Hắn hẹn gặp ngươi tại đây?
Tỏ vẽ đắc ý, Hiệp Lệ Tửu Tần tiếp:
-Phải đấy! Mục đích của lão một là viếng mộ, hai là đợi bạn già, nên sẳn rượu đây nóc vài ly đở lạnh.
Tỏ vẽ hồ nghi, Nam Vô Uùy hỏi:
-Tại sao giờ này chưa đến?
-Chưa biết nguyên do nào lão đến trễ?
đối với Côn Lôn đạo trưởng lão phu có gặp qua đôi lần, lúc nãy nơi chân núi, một bạn hửu đã lôi hắn đi làm khách, lão đây chắc phải đợi đến mgày cũng không chừng.
-Ta quí trọng chử tín. Dù đợi đến mai cũng không sao.
Thái độ nóng nãy làm thần sắc Nam Vô Uùy biến đổi hẳn:
-Văn trung Tử có cùng ngươi nói rỏ nguyên do của sự hội kiến này không?
Với vẽ chân thành đưa tay chỉ mộ Hiệp Lệ Tửu Tần đáp:
-Vì nàng đấy! -Tại sao lại vì nàng?
-Ngoài Văn Trung Tử ra, già này không thể tiết lộ cho kẻ khác biết được.
Sát khí vụt nổi lên ở nét mặt Nam Vô Uùy, lão chụm năm ngón tay lại, định nhắm vào Hiệp Lệ Tửu Tần xuất thủ tấn công.
Tài sản của than_long_vn

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
, , , download tuy tam kiem, , , , phim tuy tam kiem phap, túy tâm kiếm, tron bo tuy tam kiem, truyen tuy tam kiem, truyen tuy tam kiem 4vn, tuy tam, tuy tam kem tron bo, tuy tam kiem, tuy tam kiem phan 2, xem phim tuy tam kiem
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™