Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #71  
Old 19-04-2008, 08:17 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 72

Bể tình nổi sống, hận hay yêu?



Lệ Minh Nguyệt giật mình ngơ ngác nhìn theo tiếng thét, thấy một bóng đen đã hiện ra sừng sững, cách chiếc sập chừng năm thước.
Người ấy là Bạch Thái Vân.
Lệ Minh Nguyệt vừa thẹn vừa tức, trợn mắt nhìn nàng rồi kêu rằng :
- Ồ, chị... chị...
Bạch Thái Vân cười lạt nói :
- Sao?
Rõ ràng là Bạch Thái Vân, một sự thực bẽ bàng, đáng chán! Lệ Minh Nguyệt chẳng biết nói năng làm sao, chân tay luống cuống nhìn sững không nói gì hết.
Lửa dục trong người của Thời Thiếu Côn chỉ hạ bớt một phần. Chàng sửng sốt nhìn Bạch Thái Vân, há miệng cứng lưỡi nói chẳng nên lời.
Một lúc sau, Lệ Minh Nguyệt lấy lại bình tĩnh, cau mày nói lớn :
- Bạch Thái Vân! Chị đừng ỷ mình may mắn kiếm được nước trước. Hôm nay nếu tôi để cho chị thoát khỏi Phụng Nghi thôn thì ba chữ Lệ Minh Nguyệt về sau sẽ được viết lại...
Bạch Thái Vân cười lạt nói :
- Xin cô nương chớ khá tự mãn lớn lời như thế. Hơn nữa bây giờ tôi cũng không có ý muốn thoát đi đâu.
Lúc ấy Độc Vương Sa Thiên Lý và mẹ con Long Thủ Vu Bà cũng vọng động đứng bao quanh phía sau Bạch Thái Vân, chận mất đường rút lui của nàng. Hai lão già đều sẵn sàng hai bên Lệ Minh Nguyệt, vũ khí cầm tay, chỉ chờ lệnh là động thủ ngay.
Lệ Minh Nguyệt nở nụ cười ranh mãnh hét lên :
- Bạch Thái Vân, hiện nay nếu tôi muốn lấy sinh mạng của ngươi dễ như trở bàn tay. Nhưng...
Bạch Thái Vân liếc mắt nhìn quanh thấy Độc Vương Sa Thiên Lý mặt mày đầy bướu thịt nổi phồng, hai chưởng thủ sẵn, lòng chưởng ẩn hiện những đường gân đen tía, hai mẹ con Long Thủ Vu Bà sẵn sàng chờ đợi lệnh của Lệ Minh Nguyệt để xông vào tấn công khốc liệt.
Nhưng nàng không quan tâm tý nào, vẫn tủm tỉm cười.
Bỗng Lệ Minh Nguyệt nói tiếp :
- Bây giờ chúng ta cần đi đến một giải pháp khác, “Vân Độc Khỏa Yên” tuy không phải là một món độc kỳ lạ, nhưng cũng làm cho thần trí người ta hôn mê ít ra cũng phải ba ngày mới tỉnh. Mới chỉ có mấy giờ, tại sao cô lại...
Bạch Thái Vân nói :
- Cô băn khoăn về việc này cũng phải, tôi cũng không cần giấu diếm làm gì nữa. Cô nên biết rằng tôi là con gái của Bạch Công Lăng, Giáo chủ Vu Cổ giáo.
Lệ Minh Nguyệt cau mày nói :
- Vu Cổ giáo không có khả năng phòng tránh hết trăm thứ độc. Ngay đến Giáo chủ Bạch Công Lăng cũng chưa hẳn...
Nói đến đây nàng đột nhiên ngừng lại, trên mặt lộ vẻ kinh dị sợ hãi.
Liếc mắt nhìn lại thấy Độc Vương Sa Thiên Lý và mẹ con Long Thủ Vu Bà đã đóng kín tất cả cửa ngõ ra vào. Bên trong đèn thắp sáng trưng, trừ Bạch Thái Vân ra không còn một cao thủ nào đáng kể. Lệ Minh Nguyệt cảm thấy yên tâm hơn, vẻ mặt khẩn trương đã bớt đi.
Bạch Thái Vân cả cười nói :
- Ngươi nói phải lắm. Nếu là cha tôi cũng vẫn bị nàng ám toán cũng bị hại. Nhưng có điều giúp tôi và cha tôi có điểm khác nhau. Nếu tin tức liên lạc mau chóng hơn, cô sẽ thấy rằng chính loại “Vân Hương độc” của Chí Tôn giáo chủ cũng không làm gì tôi nổi.
Lệ Minh Nguyệt miễn cưỡng nói :
- Người khôn nghi ngàn điều, cũng phải có điều sai lạc, huống chi tôi vì cô mà phải ngạc nhiên, có lẽ cô đã tiến tới trình độ chống cả bách độc hay sao?
Bạch Thái Vân đáp :
- Chị cũng chưa hẳn là bậc trí gia, mà tôi cũng không có khả năng chống trăm thứ độc. Chỉ có đặc biệt là trong cơ thể tôi có một số Vô vĩ cổ trùng, một loại trùng chuyên môn ăn các thứ độc vật và độc tố xâm nhập vào cơ thể. Cho nên khi trúng độc, tôi cũng như người thường phải chịu ảnh hưởng nhất thời của chất độc. Nhưng một thời gian ngắn sau đó, khi các độc tố bị “Vô vĩ cổ trùng” hút hết rồi, tự nhiên tôi sẽ hoàn toàn vô hại.
Lệ Minh Nguyệt chưa tin, hỏi thêm :
- Nhưng tôi đã điểm cả mười hai chính huyệt của cô rồi mà.
- Cái thuật chân khí phá huyệt, tôi cũng có chút ít khả năng đối phó được.
- Chị đã tinh thông chân khí phá huyệt sao?
Lệ Minh Nguyệt nói xong khanh khách cười rồi tiếp thêm :
- Kể ra cô cũng có nhiều biệt tài đáng phục lắm. Nhưng tiếc hôm nay thì khác...
Vừa nói chuyện, nàng vây tay tiến sát vào Bạch Thái Vân, vung chỉ cong như móc câu bổ ngay vào mặt nàng. Độc Vương Sa Thiên Lý và hai mẹ con Long Thủ Vu Bà và hai lão già thị vệ cũng đồng thời bao vây tấn công luôn.
Thời Thiếu Côn nóng lòng như lửa đốt. Nhưng công lực chàng đã tiêu tan, dù có ra tay cũng chẳng làm nên trò trống gì cả.
Tình thế khẩn trương như chỉ mành treo chuông đá, đột nhiên nghe đánh “ầm” một tiếng lớn, có tiếng quát :
- Hãy dừng tay!
Rồi loang loáng có nhiều người hiện ra nơi cửa động.
Lệ Minh Nguyệt tái mặt, dừng tay kêu lên :
- Đại thư!
Thì ra những bóng người vừa đến không ai khác hơn là Khúc Tự Thủy, Tề Mãn Kiều, thêm Chu Diệp Thanh đang đứng ủ rũ, và một ông lão già độ năm mươi, tinh thần quắc thước.
Khúc Tự Thủy lạnh lùng nói :
- Cô cũng còn gọi tôi là đại thư sao?
Lệ Minh Nguyệt sửng sốt nói :
- Đại thư đã không thông cảm được lòng em rồi!
Khúc Tự Thủy thở dài, quay nơi khác không thèm đáp lại.
Trong lúc đó, Bạch Thái Vân lấy trong túi ra một hoàn thuốc đưa tới trước mặt Thời Thiếu Côn, dùng truyền âm nhập mật nói :
- Đây là viên “Thanh Ưng hoàn” của gia gia chế ra, anh hãy nuốt đi.
Thời Thiếu Côn đỏ mặt e thẹn, nhưng cũng đưa tay bắt lấy viên thuốc nuốt liền.
Viên thuốc vừa trôi qua khỏi họng đã cảm thấy mát mẻ dễ chịu liền, những dục niệm trước kia hoàn toàn tan biến hết. Thời Thiếu Côn tự thấy hổ thẹn, áy náy vô cùng. Chàng chỉ hận không có cách gì chun được xuống đất cho khuất mắt, nên đứng cúi đầu không nói năng gì hết.
Không khí trầm lặng, trang nghiêm cơ hồ muốn nghẹt thở. Trong phòng không có một tiếng động nào.
Bạch Thái Vân gọi lớn :
- Cha!
Ông lão năm mươi tuổi, thân hình quắc thước vừa mới đến khi nãy là Bạch Công Lăng Giáo chủ Vu Cổ giáo.
Vu Cổ giáo chủ có phần hổ thẹn, nhìn nàng than dài :
- Mang danh Giáo chủ một giáo hội, từng xông pha trên giang hồ bao lâu, không ngờ đâu ngày hôm nay mới vào Trung Nguyên đã lầm mưu, đến nỗi phải nhờ tay những cô gái này tới cứu.
Nói xong ông có vẻ buồn rầu chán nản lắm.
Bạch Thái Vân chạy ào tới lăn xả vào lòng Vu Cổ giáo chủ nói :
- Tuy cha đã xông pha trên đường đời nhưng người anh hùng làm sao đoán cho hết những âm mưu thâm độc tiểu nhân. Thất bại có vì cạm bẫy của chúng cũng không thể vì đó mà ảnh hưởng đến uy danh mình được.
Lệ Minh Nguyệt nghe nói chỉ khẽ cười, nhưng không nói gì.
Vu Cổ giáo chủ lạnh lùng nói :
- Phải, nếu bằng chân tài thực học, thì không cần cha phải ra tay.
Nói đến đây một loạt tiếng kêu ken két xen lẫn với những tiếng reo ầm ầm đưa tới. Cửa đá đã mở tung, hàng mấy chục quái nhân mặt mày kỳ dị, tay chân xâm rằn rực, y phục đủ màu sắc ồ ạt xông vào như một tràng gió lốc.
Thời Thiếu Côn giật mình, đứng sững chưa biết bọn này là ai thì cả đoàn người đều phủ phục quỳ xuống trước mặt Vu Cổ giáo chủ lạy mấy lạy. Rồi không đợi ra lệnh, họ đã phân tán xung quanh và vây chặt lấy bọn Lệ Minh Nguyệt, Sa Thiên Lý và mẹ con Long Thủ Vu Bà. Trong chớp mắt đã bố trí thành một tòa trận thế.
Lệ Minh Nguyệt cười lạt nói :
- Những tuồng chơi con nít làm sao dọa nạt được tôi, đối với người Vu Cổ, riêng một mình Long Thủ Vu Bà là đủ đối phó rồi.
Vu Cổ giáo chủ nổi giận đùng đùng, mắng lớn :
- Con tiện tỳ, dù mày có tài thần giỏi thánh, hôm nay cũng phải đấu với mày một trận cho biết.
Nói xong đưa tay ra lệnh, chỉ huy bọn giáo đồ tấn công.
Nhưng ông chưa kịp ra tay, Bạch Thái Vân đã ôm choàng lấy ông kêu rằng :
- Gia gia, cha... không trông thấy chàng hay sao?
Tiếp theo đó, nàng quay sang bảo Thời Thiếu Côn :
- Anh hãy mau mau lại yết kiến gia gia đi.
Thời Thiếu Côn tuy ngượng đỏ mặt, nhưng cũng lại vái chào nói :
- Xin kính chào... tiền bối!
Vu Cổ giáo chủ gật đầu nói :
- Hay lắm, tốt lắm.
Tình hình nhờ vậy đã bớt căng thẳng nhiều.
Khi Vu Cổ giáo chủ định phát động cuộc tấn công trở lại, thì Khúc Tự Thủy đã lách mình nhảy tới đưa tay cản lại.
Bạch Công Lăng cau mày hỏi :
- Cô nương muốn gì?
Khúc Tự Thủy lễ phép nói :
- Xin lão tiền bối tha thứ tiểu nữ đã xao lãng bổn phận. Nếu lão tiền bối cho phép, tiểu nữ xin lãnh phần xử lý việc này cho.
Bạch Công Lăng đưa tay ra lệnh :
- Chúng mày hãy lùi xuống.
Mấy chục quái nhân tuân lệnh dạ rang rồi từ từ rút lui tản mát bốn góc.
Khúc Tự Thủy xá một cái nói :
- Cám ơn tiền bối.
Rồi nàng quay mình tiến sát về phía Lệ Minh Nguyệt.
Lệ Minh Nguyệt lẩm bẩm nói :
- Đại thư, chả lẽ chị lại muốn...
Khúc Tự Thủy thở dài nói :
- Bây giờ tôi muốn hỏi cô một câu thật lòng, cô dự định như thế nào?
Lệ Minh Nguyệt nghiến răng nói :
- Mỗi người có chủ định riêng, ai có lối nấy.
Khúc Tự Thủy cười lạt nói :
- Đủ rồi, một câu nói ấy cũng đủ lắm rồi!
Lệ Minh Nguyệt gượng cười nói :
- Đại thư, chị muốn đoạn tuyệt quan hệ cùng em phải không?
Nàng đang nói, bỗng nhiên chuyển sang chuyện khác :
- Nên biết rằng bất cứ một người nào dù tài giỏi thông minh đến đâu cũng khó tránh được một lần lầm lỡ. Đừng cho rằng giữa đại thư và chàng họ Thời kia.
Khúc Tự Thủy nghe đến đó tái mặt đi.
Tề Mãn Kiều lại gần, xen vào nói :
- Nhị thư, có thể nghe em nói một câu này không?
Lệ Minh Nguyệt thở dài nói :
- Bỏ hết, vứt hết đi! Chúng ta hãy cùng trở về Trường Bạch sơn là hơn.
Chu Diệp Thanh đứng bên cạnh nghe xong nói tiếp :
- Phải đấy, bao nhiêu điều phiền muộn rắc rối đều do từ miền Tây gây nên, chúng ta hãy cùng nhau trở về Vô Vi môn, đừng nhúng tay vào chốn giang hồ nữa mà làm gì.
Lời nói có vẻ cảm khái và thành khẩn vô hạn.
Khúc Tự Thủy than rằng :
- Nhị muội, nếu như chị em chúng mình cùng ăn năn hối hận thì bao nhiêu điều trót đã lầm lỡ, mọi việc đều có thể bổ cứu được hết.
Lệ Minh Nguyệt hứ một tiếng nói :
- Phải, tôi chỉ hối hận vì những điều trót lầm lỡ. Tôi cũng hối hận vì sự đại bại công nhiên tại đây, ngày hôm nay.
Khúc Tự Thủy sửng sốt hỏi :
- Nói thế là em không còn muốn trở về Trường Bạch sơn phải không?
Lệ Minh Nguyệt lắc đầu nói :
- Không, nếu đại thư cần tôi sẽ cùng trở về ngay. Nhưng hiện nay, tôi còn cần giải quyết mấy điều tâm sự.
- Cô muốn...
- Việc này, tốt nhất xin đại thư đừng hỏi đến.
Rồi liếc mắt nhìn lại, nàng hằm hằm nói :
- Hôm nay tuy thất bại, nhưng Lệ Minh Nguyệt nay vẫn không phục chút nào. Nếu cứ ra tay đánh nhau, chưa biết phần thắng đã thế nào.
Nhưng sau đó, nàng lại rảo bước đi mở toang tất cả các cửa hang cho những người bên trong lùi hết ra ngoài.
Độc Vương Sa Thiên Lý, mẹ con Long Thủ Vu Bà cũng từ từ rút lui luôn.
Bỗng Thời Thiếu Côn hét lớn :
- Hãy thong thả đã!
Lệ Minh Nguyệt dừng chân lại, nhìn chàng mỉm cười hỏi :
- Anh nghĩ sao?
Thời Thiếu Côn nói lớn :
- Xin cô hãy trả lại tôi những tài liệu mà cô đã đánh tráo của tôi.
Lệ Minh Nguyệt lạnh lùng nói :
- Những đồ vật ấy đối với tôi chẳng có ích gì. Nhưng hiện nay chưa phải lúc anh muốn mà được. Họa chăng...
Rồi nàng nghiêm trang nói tiếp :
- Họa chăng, anh có thể cướp lấy mà đi được.
Thời Thiếu Côn ngạc nhiên lẩm bẩm một mình, không nói năng gì hết. Nếu bảo cướp giật, thật là điều không thể làm được, vì hiện nay công lực của chàng đã tiêu tan hết cả, đề tụ chẳng được, làm sao mà ra tay?
Nếu không, vì những tài liệu này có một tầm quan trọng rất lớn đối với chàng cũng như đối với vận mệnh võ lâm.
Lệ Minh Nguyệt cứ lùi dần. Tuy hỏi nhưng trong vòng trật tự, có bố trí kế hoạch hẳn hòi. Nếu bất ngờ có ai ra tay, tất nhiên sẽ xảy ra một trường ác chiến ngay.
Bạch Thái Vân không muốn tình thế kéo dài và cũng muốn Lệ Minh Nguyệt mau mau đi cho khuất mắt nên cứ im lặng nhìn bọn Lệ Minh Nguyệt rút lui dần.
Thời Thiếu Côn thở dài một tiếng rồi quay đi ngay.
Chàng không biết mình còn sống bao nhiêu nữa, nhưng ý thức của chàng thì bây giờ không còn cách gì mà quay lại, và chàng không muốn quan tâm đến bất cứ chuyện nào khác nữa.
Tâm hồn chàng tê tái, cơ hồ muốn rơi lệ.
Chu Diệp Thanh đứng đờ người không nhúc nhích.
Thì ra nàng nhận lệnh Lệ Minh Nguyệt giám sát bọn Bạch Thái Vân. Nhưng cuối cùng bị Bạch Thái Vân kềm chế lại, cho nên không dám cùng đi theo Lệ Minh Nguyệt nữa.
Cảnh yên lặng nặng nề lại kéo dài lần nữa trong gian nhà đá.
Bạch Thái Vân đưa mắt nhìn bốn phía, buồn buồn hướng về Bạch giáo chủ nói :
- Gia gia, chàng sắp chết đến nơi rồi.
Bạch Công Lăng sửng sốt hỏi :
- Ai sắp chết?
Bạch Thái Vân nói :
- Việc con đã nói với cha, cha quên rồi sao?
Bạch Công Lăng cười khà khà rồi ôn tôn nói :
- Con ơi, cha chỉ còn vỏn vẹn một bảo vật là viên thuốc “Cửu thiên phản hồn hoàn nguyên đơn”, chả lẽ ngày nay con lại muốn đem cho một kẻ khác?
Bạch Thái Vân tha thiết nhìn cha rồi từ từ nói :
- Con đâu dám đòi hỏi như vậy, nhưng nếu gia gia có biện pháp gì để cứu anh ấy cũng tốt.
Bạch Công Lăng lắc đầu nói :
- Độc tố trong người hắn đã giải hết rồi. Băng Phách tán tạm thời làm tiêu tan công lực cũng không có gì đáng quan hệ. Nhưng cái thuật “Di nguyên bổ thiên” kia thì không có biện pháp nào có thể...
Bạch Thái Vân cầm lấy tay Bạch Công Lăng kêu lên rằng :
- Gia gia, bất kỳ thế nào, xin cha tìm cách cứu giùm anh ấy.
Bạch Công Lăng thở dài nói :
- Viên “Cửu thiên phản hồn hoàn nguyên đơn” do bổn giáo truyền từ năm đời rồi, trước sau không bao giờ dùng tới. Hơn mười lăm năm về trước, ông nội mày lúc lâm chung, cha đã có định lấy viên thuốc này cho ông uống. Nhưng ông đã cương nghị cự tuyệt. Trong Vu Cổ giáo, viên thuốc ấy là một vinh dự, và là một bảo vật trấn môn, chẳng lẽ bây giờ đem cho một người khác không liên quan gì tới bổn giáo hay sao?
Bạch Thái Vân nói :
- Tại sao lại không liên quan gì? Gia gia nói sai rồi.
- Tại sao lại sai?
- Cha không nghĩ ra sao? Cha sinh hạ được mấy trai mấy gái?
Bạch Công Lăng ngạc nhiên nói :
- Cha chỉ vỏn vẹn có một mình mày chứ còn trai gái nào nữa? Sao con hỏi lẩn thẩn như vậy?
Bạch Thái Vân nói tiếp :
- Vu Cổ giáo sáng lập ra từ hai trăm năm nay, khét tiếng khắp miền Tây, đâu phải dễ dàng gì mà nên được.
- Đó là lẽ tự nhiên con ơi, con nghĩ sao mà nói như vậy?
- Xét ra gia gia lại cố phụ cái trọng trách của liệt tổ liệt tông phó thác. Đến đời này cha lại đem sự nghiệp này trao lại cho người khác rồi.
- Nói bậy!
- Gia gia định truyền lại cho ai?
- Tổ tiên đời đời có minh huấn rõ ràng. Chức Giáo chủ không thể truyền cho người ngoài. Nếu có con trai thì truyền cho con trai, có gái thì truyền lại cho con gái. Cha đây sẽ truyền cho con chứ ai nữa?
- Chỉ đáng tiếc là con đã sắp chết rồi.
Bạch Công Lăng giật mình hỏi :
- Tại sao?
Bạch Thái Vân nhìn Khúc Tự Thủy và Tề Mãn Kiều nói :
- Con đã cùng chàng tham luyện “U Hạo thần công”, nếu chàng chết con sống làm sao được?
Bạch Công Lăng cau mày đi đi lại lại một lúc rồi nói :
- Công việc như thế này quả nhiên cũng khá quan trọng và rắc rối.
Bạch Thái Vân gượng cười nói :
- Sự việc hiển nhiên là thế. Con chỉ nhắc lại mà thôi. Sự quyết định hoàn toàn thuộc quyền của gia gia, sau này gia gia khỏi hối hận.
Bạch Công Lăng cứ đi đi lại lại lẩm bẩm một mình :
- Việc này quả nhiên khó xử thật! “Cửu thiên phản hồn hoàn nguyên đơn” là một viên thuốc linh hiếm có, đã bảo tồn trên mấy đời rồi. Một cơ nghiệp của liệt tổ liệt tông đã khổ gầy dựng hơn hai trăm năm qua, chả lẽ lại đem trao cho một người khác?
Miệng lẩm bẩm, chân cứ bước đi, lòng ông thật đang bị câu xé bởi nhiều cảm nghĩ phức tạp. Bạch Thái Vân tựa hồ như đã có một phương cách hay ho, cố tỏ vẻ lạnh nhạt tủm tỉm cười nói :
- Phải, xin gia gia hãy cân nhắc kỹ càng trước khi quyết định. Đừng nếu vì áp lực của con mà làm điều nông nổi.
Bạch Công Lăng vẫn đi đi lại lại, hồi lâu mới dừng chân thở dài nói :
- Con ơi, cha đã quyết định rồi.
Bạch Thái Vân liếc nhìn Thời Thiếu Côn rồi nói tiếp :
- Gia gia nhất định không thể bỏ được viên “Cửu thiên phản hồn hoàn nguyên đơn” này phải không?
Bạch Công Lăng đưa tay vuốt râu rồi trịnh trọng nói :
- Con hãy cầm lấy, gia gia cho con đấy. Nhưng có một điều...
Ông cau đôi mày rồi nói tiếp luôn :
- Một khi uống viên thuốc này thì bao nhiêu “Vô vĩ cổ trùng” chết hết. Chừng đó chỉ sợ con không đủ khả năng để kềm chế nó được mà thôi. Ví như...
Bạch Thái Vân vội vàng chận lời ông ta và nói :
- Gia gia, con đã biết. Gia gia khỏi cần nói nữa.
Bạch Công Lăng đưa cho nàng một cái lọ bằng ngọc xanh, trong đó có đựng một viên thuốc màu đen to bằng một trái vải. Khi vừa mở nút ra, mùi thơm theo gió tỏa ra bốn hướng, hít qua đã thấy mát mẻ gan phổi.
Bạch Thái Vân tươi cười hớn hở cầm viên thuốc thoăn thoắt chạy lại bên Thời Thiếu Côn nói :
- Khi uống viên thuốc này vào chẳng những ảnh hưởng của Di nguyên bổ thiên đều tan mất, mà suốt đời không sợ một chất độc nào, công lực mỗi ngày thêm tăng tiến.
Nàng nói nhỏ :
- Anh hãy lại tạ ơn gia gia đi.
Nàng nói xong liền cầm viên thuốc đặt vào mồm Thiếu Côn.
Thật không ngờ, Thời Thiếu Côn lại cười lạt nói :
- Tấm tịnh tình của Vân muội, tôi muôn phần cảm kích, nhưng rất tiếc tôi không nhận được thuốc này.
Nói xong chàng quay mình chạy luôn ra cửa động.
Tài sản của anhhe1281

  #72  
Old 19-04-2008, 08:18 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 73

Vu Cổ giáo chủ giảo độc trị bịnh



Hành động của chàng thật bất ngờ, Bạch Thái Vân ngạc nhiên “ủa” một tiếng, hỏi lớn :
- Anh này... Tại sao... điên rồi hả?
Thời Thiếu Côn dừng chân nói :
- Người thời xưa không bao giờ ăn của gọi cho không! Ở đời, sống chết có số mạng. Nếu số tôi phải chết, cưỡng lại cũng vô ích.
Nói vừa dứt lời, chàng lại rảo bước chạy ngay.
Khúc Tự Thủy, Tề Mãn Kiều đều ngơ ngác nhìn theo. Bạch Thái Vân dậm chân nói lớn :
- Gia gia, việc này tại nơi cha cả. Nếu cha bằng lòng đưa sớm viên thuốc một chút thì anh ta không đến nỗi chạm tự ái bỏ đi như thế.
Bạch Công Lăng trong lòng không được vui, nhưng cũng nóng nảy. Ông khẽ nhún chân, phút chốc đã bay thẳng tới chận trước mặt Thời Thiếu Côn, tươi cười nói :
- Viên thuốc kia lão phu bằng lòng cho anh, chẳng cần ân huệ gì hết.
Nói xong ông ta nghĩ chẳng có cách nào hơn, ông bèn chắp tay nói :
- Xem như đây là lời yêu cầu của lão phu, anh hãy uống đi.
Thời Thiếu Côn vội vàng chấp tay nói :
- Lão tiền bối đã quá lời rồi, cháu đã làm nên việc gì mà dám lãnh bảo vật của tiền bối.
Bạch Thái Vân thấy Bạch Công Lăng chận chàng lại mới yên lòng. Nhưng nàng tức mình phụng phịu đứng thừ người một chỗ không nói gì hết. Nhưng nếu cần nói ra kẻ nào làm tức mình, bản thân nàng cũng khó trả lời được.
Bạch Công Lăng cầm viên thuốc trong tay Bạch Thái Vân, nghe nói, ngần ngại một lúc rồi bảo :
- Như thế là anh nhất định không bằng lòng nhận rồi phải không?
Thời Thiếu Côn giật mình nói :
- Chẳng lẽ lão tiền bối cho rằng cháu có ý thực kiêu ngạo sao?
Bạch Công Lăng bực mình nói :
- Lão phu đây tiếp xúc với đủ hạng người, nhưng chưa thấy ai ương ương gàn gàn như anh.
Thời Thiếu Côn bất mãn lắm nhưng cố gượng cười nói :
- Đời cháu không còn bao nhiêu nữa, thời gian quá cấp bách rồi, xin tiền bối cho phép được đi gấp.
Bạch Công Lăng tái mặt nói lớn :
- Oắt con, mày nhất định cứng đầu sao?
Thời Thiếu Côn không trả lời, lách sang một bên định chen qua phía tả Bạch Công Lăng để đi.
Bạch Công Lăng do dự một chút rồi đột nhiên vung cổ tay phất luôn năm chỉ điểm luôn vào người Thời Thiếu Côn và thét lớn :
- Bây giờ không thể chiều theo ý mày mãi được.
Thì ra đây là một thế điểm huyệt đặc biệt cổ truyền của Vu Cổ giáo, lối xuất thủ hư hư thật thật so với những thủ pháp thông thường trên võ lâm hoàn toàn khác hẳn.
Thời Thiếu Côn công lực mất hết không còn mảy may khả năng chống cự hay tránh né gì hết, chỉ kịp nấc lên một tiếng là toàn thân cứng đờ như khúc gỗ, đứng nguyên một chỗ không cục cựa.
Bạch Công Lăng lắc đầu thở dài, rồi ấn ngay vào huyệt yết hầu của Thời Thiếu Côn, đặt viên thuốc vào miệng, đẩy luôn qua cổ họng.
Thời Thiếu Côn bất đắc dĩ phải nuốt trôi, nhưng đôi mắt chớp lia lịa tỏ ý không bằng lòng.
Bạch Công Lăng bảo Bạch Thái Vân rằng :
- Viên thuốc này uống vào không bao lâu công lực phục hồi như cũ.
Nói xong ông tỏ ý buồn buồn nói :
- Cha đây không có ước vọng gì sâu xa. Vì chỉ sinh hạ được một mình con là giá, cha chỉ mong rằng con đừng để cho bổn giáo phải lọt vào tay kẻ khác. Đó là điều hy vọng duy nhất mà cha đặt để nơi con đó. Tuy nhiên đó cũng là điều khó quyết định trước được. Mọi việc đều đặt tin tưởng vào lương tâm của các con mà thôi.
- Gia gia...
Bạch Công Lăng cương quyết xua tay nói :
- Con ơi, hãy nên bảo trọng lấy thân. Cha chỉ mong cho con sớm trở về nhà đoàn tụ.
Nói xong quay mình bước ra khỏi động rồi cùng mấy chục Vu Cổ giáo đồ rảo bước đi ngay.
Bạch Thái Vân sửng sốt nhìn theo, khi bóng đã khuất, nàng bưng mặt khóc òa lên.
Bỗng có tiếng kêu dịu dàng nho nhỏ bên tai :
- Bạch muội muội, đã là việc vui mừng, sao muội muội lại khóc lóc như vậy?
Khúc Tự Thủy đã đến tự bao giờ, đứng ở bên cạnh.
Bạch Thái Vân như người đau mới hết, bây giờ còn yếu ớt, gục vào lòng Khúc Tự Thủy nức nở kêu lên :
- Khúc thư thư!
Rồi nàng sụt sùi nức nở.
* * * * *
Ba ngày sau, nhân một buổi hoàng hôn trời sáng.
Trước hang Vô Nhân cốc tại dãy Kỳ Liên sơn, một làn sóng người ồ ạt kéo đến, mỗi lúc một đông.
Tình trạng này đối với thời kỳ đại hội do Niệp Sát hòa thượng và Vô danh tăng mượn tiếng Nhất Liễu thiền sư triệu tập trước kia cũng không khác mấy.
Số người này gồm phần nhiều các cao thủ võ lâm Cái bang, Nhất Liễu thiền sư đã lãnh đạo toàn thể quần hùng võ lâm, bám sát Chí Tôn giáo chủ về tận hang Vô Nhân cốc.
Theo báo cáo cuối cùng cho biết, thì Chí Tôn giáo chủ chưa kịp vào Vô Nhân cốc thì hang này đã bị vợ chồng Văn Tử Ngọc chiếm giữ rồi.
Chí Tôn giáo chủ đã thống lãnh một số môn đồ đến Vô Nhân cốc trước đây hai ngày, nhưng đường đã bế tắc, chưa tìm được lối vào.
Nhất Liễu thiền sư điều khiển quần hùng kéo đến đông đủ. Nhưng đối với việc này cũng không lấy gì quan trọng lắm, trải qua mấy ngày chị hạ lệnh nghỉ ngơi, tụng kinh niệm Phật chứ không đả động gì hết.
Trong một buổi hoàng hôn gió lộng ào ào, cửa hang đá đông đặc cả những bóng người thấp thoáng. Họ là thuộc hạ của Chí Tôn giáo chủ Lãnh Thiên Tinh.
Trên một tảng đá vuông trước cửa hang, Chí Tôn giáo chủ ngồi xếp bằng.
Bốn con thị tỳ đứng hầu hai bên. Phía sau là mấy chục cao thủ Thiên Cương và Địa Sát. Ai nấy đều im lặng không nói một lời.
Những tiếng sấm rền bỗng từ xa xa đưa lại.
Cửa hang chật hẹp phía trước bia “Âm Duơng giới” xưa kia, nay đã bị nhiều tảng đá to lớn lấp kín.
Cứ như công lực của bọn Chí Tôn giáo chủ, muốn sang bằng những tảng đá này không phải là khó, nhưng họ cứ để tự nhiên rồi án ngữ đó hai ngày trời, không tới không lui, khiến cho người ngoài không hiểu ra sao cả.
Trên đỉnh núi, khắp bốn mặt, trên các vách núi cao chót vót đều có người leo cảnh giới đông nghịt cả.
Cứ theo tin báo từ lúc đầu thì hơi độc trong hang bắt đầu chấn động.
Loại hơi độc này vô cùng nguy hiểm. Ai bị trúng phải, trong phút chốc tan ra thành nước đen ngay. Chí Tôn giáo chủ lại nghĩ rằng vợ chồng Văn Tử Ngọc vì lúc mình xua quân vào hang nhiễm phải độc nên mới dụng tâm lấp cửa hang lại.
Tuy nhiên theo những tin tức cuối cùng cho biết thì hơi độc đã tan và trong hai ngày vẫn không thấy động tĩnh gì.
Nhiều thư đã cho bắn vào, nhưng vẫn chưa thấy vợ chồng Văn thị đem thuộc hạ của họ là bốn Truy Hồn sứ giả ra nghênh tiếp Chí Tôn giáo chủ tuy cũng nóng lòng nhưng với một ý nghĩ khoan dung, bà cứ đinh ninh rằng vì bộ hạ của họ không đủ người canh gác khắp nơi, do đó không nhận thấy vũ thư bắn vào.Vì dù sao đi nữa, Văn phu nhân cũng là em ruột của mình, không lẽ nàng lại đi bội phản chị được.
Đối với Chí Tôn, bao nhiêu lời buộc tội của Thời Thiếu Côn chỉ là câu chuyện mơ hồ không đích xác.
Thế rồi bà cứ nhẫn nại chờ nữa.
Nhưng hết ngày này lại sang ngày khác, lòng bà mỗi lúc càng thêm thắc thỏm, áy náy không yên. Bao nhiêu câu chuyện của Thời Thiếu Côn không có vẻ bịa đặt mà có lẽ dần dần trở thành sự thật.
Nhưng chả lẽ em gái mình lại có thể ra tay giết ba, giết mẹ, bại hoại nhân thường hay sao?
Chí Tôn giáo chủ đứng ngồi không yên, nhắm mắt ngồi im trước những luồn gió lạnh buổi sương, bỗng nhiên cảm thấy một sự cô độc lẻ loi mà xưa nay chưa bao giờ gặp phải.
Trên đời hình như chỉ còn một mình bà ta là bơ vơ nhất, muốn chết không xong, muốn sống cũng không còn hứng thú gì nữa.
Dưới trướng bà có hàng trăm thủ hạ, bản lãnh kinh người nhưng họ đều là những người mất cả lý trí, ngoài việc tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh ra, thì không khác nào những con người bằng gỗ đá.
Bốn con thị tỳ đứa nào cũng lanh lẹ, khôn ngoan xinh đẹp, nhưng vì Chí Tôn quá nghiêm khắc nên người nào cũng câm như hến, ai lại có cảm nghĩ gì chỉ ôm ấp trong lòng, chứ không dám nói ra.
Thời gian cứ trôi qua, Chí Tôn giáo chủ cứ lặng lẽ ngồi yên trên tảng đá, mắt lim dim không nói năng gì cả.
Cánh cửa hang hơn một trăm trượng là chỗ quần hùng tập trung. Họ rất đông, nhưng ai ai cũng lặng thinh chờ đợi có sự diễn biến mới.
Đêm khuya dần.
Qua đến canh hai, vầng trăng khuyết vừa ló dạng tỏa làn ánh sáng bạc mơ hồ ảm đạm, khiến cảnh núi rừng càng đượm màu âm u huyền bí.
Bỗng nhiên có hai bóng người nhẹ nhàng như hai cánh én, bay vút từ rừng lọt qua đám người đáp xuống trước mặt Chí Tôn giáo chủ, cách chừng mấy thước.
Hai người bay đến mau lẹ như hai bóng ma ở trước mặt những cao thủ nhưng không ai phát giác ra cả.
Chí Tôn giáo chủ tuy đang nhắm mắt có vẻ mơ màng, nhưng tai mắt của bà đều linh diệu thông suốt thượng thừa, thế mà chỉ khi nghe tiếng họ đặt chân đến nơi mới biết. Bà nghiêm mặt nói :
- À, ra các ngươi.
Hai người đó là Bạch Thái Vân và Thời Thiếu Côn.
Tiếp theo đó có ba bóng người đáp xuống, họ chính là Khúc Tự Thủy, Chu Diệp Thanh và Tề Mãn Kiều.
Chí Tôn giáo chủ vùng đứng phắt dậy, bốn con thị tỳ và mấy chục tên áo xanh đầu bịt mặt cũng đứng dậy, chuẩn bị sẵn sàng để đón địch.
Chí Tôn giáo chủ mặt vẫn che miếng vải the, hừ một tiếng nói :
- Các người lại đến đây để làm gì? Thời Thiếu Côn, nhà ngươi không phải sắp chết đến nơi vì thuật “Di nguyên bổ thiên” sao?
Thời Thiếu Côn ngậm ngùi nói :
- Sống chết, rủi may đều do tiền định, con đây cũng không thể làm chủ được mình.
Bạch Thái Vân tủm tỉm cười nói :
- Không ngờ vị Chí Tôn cốc chủ mà ngày nay lại ở ngoài hang cốc. Quả nhiên một việc lạ đời chưa bao giờ có.
Chí Tôn giáo chủ nổi giận nói :
- Con tiện tỳ, mày dám lộng ngôn như vậy sao?
Thời Thiếu Côn vội chận lại nói :
- Vân muội, bà là thân mẫu của tôi, không được lỗ mãng.
Bạch Thái Vân bĩu môi nói :
- Trên đời thật hiếm có một người mẹ lạ thường như thế đó.
Nói xong nàng quay mình đi trở ra ngay.
Chí Tôn giáo chủ im lặng một chập bồng dưng nhiều điều bực tức đều tiêu tan, chép miệng than rằng :
- Ả nói cũng phải.Ta không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ.
Đến đây bà bỗng nhiên điên khùng, đột nhiên thét lớn, như muốn kêu gào thật to cho hả dạ :
- Nhưng vì ta cam chịu thiệt thòi quá nhiều và quá lớn lao với bọn đàn ông phi nghĩa. Ta đã phát thệ giết chết tất cả đàn ông trong thiên hạ. Nhưng kết quả là... ta...
Tiếng nói của bà the thé, lảnh lót, vang lên giữa tiếng gió thoảng rừng khuya, bị núi và đá vang dội lại xa hàng mấy dặm, khiến quần hùng dù ở xa vẫn nghe rõ mồn một.
Thời Thiếu Côn cau đôi mày kiếm, lên tiếng tha thiết gọi :
- Mẫu thân, xin hãy bình tĩnh lại đôi chút.
Đang lúc tâm thần bị xúc động mãnh liệt, bà hình như mệt nhọc hết cả hơi sức, đứng thở hổn hển rồi than rằng :
- Con ơi, có phải con đã bảo không bao giờ gọi ta bằng má nữa không?
Thời Thiếu Côn hai mắt đẫm lệ, nói :
- Con nói năng lỗ mãng. Vì nếu đấng sinh thành có làm điều gì không phải, làm con cũng không được phép nói. Con không muốn phê bình hay trách cứ một điểm gì hết. Và vì mẫu thân vẫn là mẹ của con.
- Con ơi, má cứ tưởng trên đời chỉ có một mình má cô độc, ngờ đâu con...
Nói đến đây bà nức nở không ra tiếng. Hồi lâu lại nói tiếp :
- Thế là má đã có lỗi với con. Mặc dầu Thời Quân Hào là tên khốn nạn, không thể nào tha thứ được. Nhưng con, con là người vô tội. Má...
Thời Thiếu Côn sụp quỳ xuống tha thiết nói :
- Mẫu thân, chúng ta cần phải tìm ra sự thật. Tại sao mẫu thân không vào trong hang ngay. Dưỡng phụ và dưỡng mẫu của con hiện đang ở trong đó phải không?
Chí Tôn giáo chủ gật đầu nói :
- Má đây có lòng căm hận muốn giết hết cả đàn ông trong thiên hạ, không ngờ đâu ngày nay lại xảy ra việc như thế này.
Thời Thiếu Côn ngậm ngùi than :
- Má ơi, những văn kiện cũ và chứng vật nay không tìm lại được, tông tích của Vô Diệm bà bà cũng biệt tăm. Bây giờ chỉ còn một cách là tìm vợ chồng Văn Tử Ngọc để tìm rõ căn nguyên.
Chí Tôn giáo chủ gật đầu không nói gì hết.
Thời Thiếu Côn bỗng nhiên nắm lấy cánh tay trái Bạch Thái Vân, miệng nói :
- Vân muội, hãy giúp anh.
Khi hai cánh tay cùng nhập một, tay phải của Thời Thiếu Côn cùng tay trái của Bạch Thái Vân, đồng thời đánh ra một lúc.
“Ầm”, một tiếng long trời, bao nhiêu đá vụn tung bổng lên không trung, những tảng đá khổng lồ lấp trước miệng hang đã bị chưởng lực của “U Hạo thần công” đánh tan nát, văng khắp bốn phía.
Thời Thiếu Côn cùng Bạch Thái Vân song song nắm tay nhau, sánh vai cùng xông vào Âm Dương giới.
Thời Thiếu Côn đã quen đường rồi, chẳng cần hướng dẫn, đi thẳng vào phía trong.
Chí Tôn giáo chủ, bốn con thị tỳ cùng chục thuộc hạ cũng đồng nối bước theo sau. Thời Thiếu Côn tạm dừng chân, chờ Chí Tôn giáo chủ đến gần và hỏi :
- Trừ cha mẹ nuôi của con cùng bốn tên Truy Hồn sứ giả, trong hang không còn một người nào khác nữa phải không?
Chí Tôn giáo chủ đáp :
- Trong hang còn hơn một trăm U Linh, nhưng ta đã ra lệnh cho vợ chồng Văn Tử Ngọc khống chế.
Thời Thiếu Côn cau mày nói :
- Có lẽ họ đoán biết được biến cố này, nên mới bố trí một trận thế để án ngữ phía ngoài đấy.
Thì ra trong đám rừng đào, khói đen mịt mù bốc lên nghi ngút.
Chí Tôn giáo chủ “ủa” một tiếng, cau mày nhìn rồi oán hận nói :
- Huyền Sát trận! Nếu vậy xét ra những lời con nói đều thật cả.
Nói chưa dứt lời có tiếng người tiếp theo liền :
- Đúng, hoàn toàn là sự thật.
Theo chỗ có tiếng nói mà nhìn thì thấy người ấy là Lệ Minh Nguyệt.
Nàng đã đến từ lúc nào không biết, khép nép cung chào và nói :
- Xin sư phụ thứ lỗi cho đệ tử.
Nàng hai tay dâng lên một gói đồ. Chính là chứng vật do nàng đã đánh tráo của Thời Thiếu Côn, lúc còn ở nơi Thánh Tích tự.
Chí Tôn giáo chủ lặng lẽ, run run, đưa tay đón lấy.
Thời Thiếu Côn mừng rỡ nói :
- Lệ cô nương, té ra cô nương...
Lệ Minh Nguyệt bình tĩnh đáp :
- Tôi đã tìm ra chân lý rồi. Tình yêu miễn cưỡng không bao giờ đem lại hạnh phúc. Tôi vốn không có bụng muốn hại người. Hôm nay tôi mang vật này đến đây là...
Nghĩ một lát, nàng nói tiếp :
- Hôm nay tôi mang gói đồ trả lại đẻ giải tỏa mọi hàm oan. Đồng thời xin lỗi Thời công tử, từ rày về sau tôi sẽ không quấy rầy chàng nữa. Tôi sẽ trở về núi Trường Bạch.
Chu Diệp Thanh và Tề Mãn Kiều vui mừng reo lên :
- Chị hai, chị đã hồi tâm trở về với chúng em.
Bạch Thái Vân lúc đó bồng Thời Tư Tình đặt xuống trước mặt Chí Tôn giáo chủ hỏi :
- Bây giờ bà đã biết toàn bộ sự thật. Sau này bà sẽ tính sao?
Chí Tôn giáo chủ mắt rưng rưng lệ nói :
- Tôi đã có lỗi nhiều quá. Tôi không biết làm gì để chuộc lại được lỗi lầm.
Mọi người nhìn nhau không biết giải quyết ra sao.
Chợt Niệp Sát hòa thượng cười hề hề nói :
- Bần tăng tuy cũng xuất gia từ nhỏ, nhưng theo kinh nghiệm giang hồ về vấn đề tình cảm cũng có nghiên cứu tìm hiểu một vài điểm.
Nói xong ông trịnh trọng nói :
- Hai người này vì hận và yêu mà phát điên, cũng chỉ nên dùng một biện pháp tâm lý đó mà chuyên trị giúp cho họ chữa lẫn nhau. Bây giờ chỉ cần cho họ có thể đối diện gần nhau, đến lúc hiểu ra được nhau, tức khắc sẽ có hiệu lực tốt.
Vô danh tăng nhìn Thời Thiếu Côn và Nhất Liễu thiền sư nói :
- Tôi xin có thêm một lời góp ý cùng mọi người. Chúng ta cứ cho hai người ở gần nhau, giải khai huyệt đạo cho cả hai rồi chúng mình tạm lánh đi nơi khác.
Niệp Sát hòa thượng gật đầu nói :
- Đó là việc cố nhiên, khỏi cần anh phải chỉ vẽ nữa.
Nói rồi phóng mình nhẹ nhàng phóng đến trước mặt Thời Tư Tình, đỡ ông ta dậy, để trước mặt Chí Tôn giáo chủ.
Niệp Sát hòa thượng cười hì hì, đột nhiên dùng hai chưởng vỗ vào huyệt đạo của Chí Tôn giáo chủ và Thời Tư Tình rồi phóng mình bay đi, lẩn chung vào đám quần hùng.
Trong đám rừng đào, từng làn khói đen mịt mù ngùn ngụt bay lên mãi.
Nhất Liễu thiền sư nhăn mặt nói :
- Huyền sát trận, ám khí quá nặng nề thật là cả một vấn đề khá phiền phức.
Quần hùng thin thít đứng yên, chẳng ai lên tiếng góp ý gì.
Bạch Thái Vân nói lớn :
- Các vị tiền bối khỏi phiền lòng bận tâm đến như thế. Mặc dù chất đó lợi hại đến đâu, chúng ta cũng không sợ nó.
Nói rồi cùng Thời Thiếu Côn nắm tay nhau lao vút vào đám rừng đào.
Thời Thiếu Côn đã uống được linh dược “Cửu thiên phản hồn nguyên đơn”, tự nhiên có một khả năng kháng độc.
Bất cứ loại độc nào hiểm ác đến đâu cũng không có cách nào xâm nhập đến chàng nổi.
Bạch Thái Vân tuy không uống được linh dược nhưng cả hai đã liên hợp vận dụng “U Hạo thần công” bảo vệ, không còn sợ bị độc tốc xâm phạm được vào người.
Trong nháy mắt, hai người đã chạy đến một hang sau rừng đào. Bỗng có tiếng thét lớn :
- Dừng lại!
Rõ ràng vợ chồng Văn Tử Ngọc đã hiện ra trong đám mù đen, cùng bốn tên Truy Hồn sứ giả.
Thời Thiếu Côn cảm thấy tâm tư xúc động, ngậm ngùi nói :
- Không ngờ đâu cha mẹ nuôi đã trên mười mấy năm chăm nom săn sóc cho mình, ngày nay lại gặp nhau lần nữa, trong hoàn cảnh éo le gây cấn đến thế này.
Văn phu nhân cất giọng khàn khàn nói :
- Chúng mày đã thấy rõ ràng chưa?
Thời Thiếu Côn sửng sốt lắc đầu, sau cười lạt nói :
- Thấy rõ ràng lắm rồi! Bụng dạ của các người từ trước đến nay thật quá ư thâm hiểm, cay độc.
Vợ chồng Văn thị cùng cười rộ :
- Quá ư cay độc sao?... Nhưng giờ đây có lẽ còn cay độc hơn nữa. Bao nhiêu người hôm nay đừng hòng sống sót thoát khỏi nơi đây.
Thời Thiếu Côn cười lạt nói :
- Chỉ trông cậy vào một Huyền Sát trận mà dám lớn lối như vậy sao?
Văn phu nhân nói :
- Trận này có lẽ không thể hại được chúng mày, nhưng còn một trận khác còn nguy hiểm hơn nữa.
- Cứ thử rồi sẽ biết. Trận gì xin đưa ra xem lợi hại thế nào?
Vợ chồng Văn thị đồng cười nói :
- Bất tất phải nhiều lời, một lát nữa chúng mày sẽ chết tất cả.
- Chết cả?
Thời Thiếu Côn ngạc nhiên nói :
- Các người dự định thi hành độc kế gì nữa đây?
Văn Tử Ngọc cười lạt nói tiếp :
- Chỉ buồn cho chúng mày không biết đường tiến thoái! Giờ đây cửa hang đã bít kín, không xông vào cũng chết, mà xông vào cũng không sống sót mà trở ra.
Nói xong đưa tay phẩy một cái. Một luồng kình lực bay vút ra. Văn phu nhân cũng nhanh tay tung ra một chưởng “Khu Thi Bách Độc”.
Ngay khi ấy bốn tên Truy Hồn sứ giả cũng lăn xả vào, chưởng phong cuồn cuộn như những cơn sóng tràn, từng làn mù trắng đục như muốn bao phủ tất cả.
Thời Thiếu Côn và Bạch Thái Vân cùng nắm tay nhau đẩy ra một chưởng.
“Bình, Bình”...
Bốn tên Truy Hồn sứ giả như những cánh diều đứt dây văng bổng lên cao, rơi vào trong làn mù đen không còn hình bóng gì cả. Chưởng phong đi đến đâu, bao nhiêu vách đá chuyển động ầm ầm, bụi cát tung bay mù mịt.
Trong lúc chàng đang huyết khí dâng cao, một tiếng nổi bùng tai đến nỗi hai người Thời Thiếu Côn và Bạch Thái Vân cảm thấy người văng cả mấy trượng.
Ngay lúc đó, những tiếng nổ bùng bùng vang lên cách đó mấy trượng.
Từng loạt nổ ầm ầm như muốn làm rung chuyển sụp đổ tất cả, chôn vùi tất cả.
Vợ chồng Văn Tử Ngọc cười ha hả nói :
- Kiếp này đừng hòng trốn thoát nữa.
Nói dứt lời, một cột lửa khổng lồ từ dưới lòng đất dựng ngược cao ngất lưng trời, gần hai chục trượng.
Thời Thiếu Côn thét lớn :
- Nguy lắm! Hỏng cả rồi! Chúng ta phải lập tức rút lui mau.
Bạch Thái Vân cũng vội vàng đề khí bay vọt ra phía ngoài hơn mười trượng.
Hai người vừa thoát khỏi thì biển lửa lan tràn, hàng loạt tiếng gầm ầm ì như động đất.
Trong đám lửa hồng, những tiếng rú bất đắc kỳ tử, những tiếng la khủng khiếp nghe muốn xé lòng.
Vợ chồng Văn Tử Ngọc cũng chôn mình trong biển lửa.
Đứng ngoài nhìn vào, Thời Thiếu Côn bàng hoàng vừa sợ vừa buồn, bỗng nhiên văng vẳng bên tai có tiếng gọi :
- Thiếu Côn, Thiếu Côn!
Thời Thiếu Côn như say như dại, nhìn đám lửa bốc cao ngùn ngụt, miệng lẩm bẩm :
- Vân muội, người nào gọi tên tôi.
Bạch Thái Vân nói :
- Có lẽ cha mẹ anh đấy.
Thời Thiếu Côn mừng rỡ, như người chợt tỉnh cơn mê vội vàng kêu lớn :
- Vân muội, hãy chạy mau lên.
Hai người tức tốc phi thân ra khỏi rừng lao xa biển lửa, đến phía trước quần hùng.
Quả nhiên Thời Tư Tình và Chí Tôn giáo chủ Lãnh Thiên Tinh đang dắt tay nhau, tươi cười hớn hở, lớn tiếng gọi :
- Thiếu Côn, Thiếu Côn con một.
Hai người đã hoàn toàn hết cơn điên loạn.
Thời Thiếu Côn nỗi lòng tràn ngập niềm buồn vui lẫn lộn, đứng sững nhìn song thân, nước mắt tuôn trào dào dạt.
Tiếng sấm sét đùng đùng luôn luôn vang lên, ngọn lửa bốc cao ngất tầng mây, khói đen lan mờ mịt, sức nóng tỏa ra hàng mấy dặm tựa hồ như ngày tận thế đã đến.
Chí Tôn giáo chủ thất sắc nói lớn :
- Hỏng rồi, nguy lắm. Lửa của Địa cực.
Nhất Liễu thiền sư cũng nói :
- Cửa hang này không bao lâu cũng trở thành biến lửa, chúng ta phải chạy mau lên.
Toàn thể quần hùng ồ ạt kéo nhau chạy ra ngoài hang.
Chí Tôn giáo chủ ngậm ngùi nói :
- Trước khi ta bước chân vào Vô Nhân cốc, không ngờ đâu lại là ngày nay lại bước ra. Thật không ngờ vợ chồng Văn thị lại có dã tâm cầm thú như vậy. Chúng gây nên một trường đại kiếp.
Nhất Liễu thiền sư đưa mắt buồn buồn nhìn cột cháy cao ngất trời rồi quay lại hỏi Thời Thiếu Côn :
- Đồ nhi, con có nhà không?
Thời Thiếu Côn buồn buồn nhìn sư phụ lắc đầu không nói.
Chàng sinh từ Vô Nhân cốc, lớn lên sống với vợ chồng Văn thị trên Hạ Lan sơn, giờ đây trôi nổi bềnh bồng làm sao mà có nơi cư ngụ.
Thời Thiếu Côn chắp tay nói :
- Sư phụ, ngày nay ước nguyện của con đã thành, oán thù của song thân đã cởi mở, nghiệp chướng con đã mang khá nhiều. Bây giờ xin xuất phát chấp nhận cho con được nương theo ánh sáng Bồ đề, quy y Phật pháp.
Nhất Liễu thiền sư nói :
- Đồ nhi, trần duyên của con chưa dứt, thầy không thể đem con xuất gia được. Đó cũng là một điều đau lòng.
Niệp Sát hòa thượng cười nói :
- Có một nơi tạm trú được đó là Phụng Nghi thôn ở Bạch Bình sơn.
Lệ Minh Nguyệt giật mình nói :
- Nhưng... đó là sự nghiệp của tôi.
Niệp Sát hòa thượng cười khà khà nói :
- Phải, của cô nương nhưng cũng là của Thời Thiếu Côn. Từ nay về sau sẽ thành quyến thuộc. Ngoài Bạch Thái Vân ra bốn chị em các cô cũng có thể, và nên lấy hắn làm chồng cho trọn tình và trọn nghĩa.
Khúc Tự Thủy, Lệ Minh Nguyệt, Chu Diệp Thanh và Tề Mãn Kiều đều đỏ mặt.
Lệ Minh Nguyệt kêu lớn :
- Lão hòa thượng, ông chỉ chuyên nói nhảm.
Niệp Sát hòa thượng vừa cười vừa nói :
- Hòa thượng tôi nói thật đấy. Bạch cô nương có giận không?
Bạch Thái Vân liếc nhìn bốn cô gái Trường Bạch cười xòa rồi nói :
- Tôi không ghen đâu.
Nói xong nàng đỏ mặt nhìn đi nơi khác.
Nhất Liễu thiền sư cười ha hả nói :
- Năm cô gái cùng lấy một chàng trai. Cậu bé này quả có phúc phận, khéo đường tu từ kiếp trước. Thật quả là hạnh phúc. Để khỏi dông dài lão phu có ý kiến là nên đi luôn về Bạch Bình sơn, sửa soạn công việc cho bọn chúng nó.
Quần hùng vỗ tay hoan nghênh như sấm động.
Lửa hang Vô Nhân cốc đã hạ dần.
Bây giờ mới quả đúng với cái tên Vô Nhân cốc, một hang không người lai vãng được.
Thế rồi trong ánh lửa sáng, quần hùng lần lượt rời khỏi Kỳ Liên sơn.
Vài ngày sau, trên Bạch Bình sơn trở nên náo nhiệt nhất, toàn thể anh hùng hào kiệt tam sơn ngũ nhạc, các vị hào hùng bá chủ của khắp nơi xa gần đều tập hợp về Phụng Nghi thôn. Nơi đây đã xây cất lên những tòa nhà đồ sộ, tuy tạm thời nhưng không kém vẻ lộng lẫy. Nhà nào cũng treo đèn kết hoa. Từ trong ra ngoài cũng nghẹt cả tân khách tưng bừng yến ẩm. Ngoài việc làm hôn lễ cho Thời Thiếu Côn cùng năm nàng tài sắc, Bạch Thái Vân cùng bốn cô gái Trường Bạch. Anh hùng cũng khánh chúc một mối lương duyên gương bể lại lành của Thời Quân Hào và Lãnh Thiên Tinh nữa. Họ là những người đã trải qua không biết bao nhiêu gian truân khổ não, luôn luôn chịu đựng những cuộc thử thách gay go, nhưng con người hữu tình, cuối cùng vẫn được kết thành quyến thuộc.
HẾT
Tài sản của anhhe1281

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, ,

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™