Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #6  
Old 19-04-2008, 07:20 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 7

Hai nữ lang núi Trường Bạch



Không biết qua bao nhiêu thời gian chàng mới dần dần tỉnh lại.
Chàng cảm thấy toàn thân rã rời. Trước mặt chàng trông thấy một màu đen sì đồng thời một mùi tanh hôi xông lên mũi khiến chàng dợm giọng chỉ muốn mửa.
Đầu óc hoang mang rối loạn, chàng cố moi óc tìm nhớ những sự việc đã xảy ra và tìm hiểu hiện nay mình đang nằm chốn nào, nhưng không hiểu biết gì hết.
Bỗng thấy trong người rần rần ngứa ngáy khó chịu, Văn Thiếu Côn đưa tay định gãi nhưng cánh tay rã rời không còn tý khí lực, đành buông xuôi.
Chàng nhắm mắt định vận khí hành công nhưng cảm thấy máu chạy dội ngược, bao nhiêu trọng mạch trong người đã bị bế tắt cả. Tình trạng điển hình như bị vật gì ngăn không thể nào tập trung nội lực. Chàng đau đớn than thầm :
- “Thôi thế là xong, hỏng cả rồi!”
Thình lình bên cạnh có một chuỗi cười hà hà, đồng thời phía trước sáng choang, một người cầm bó đuốc soi chập chờn. Vừa nhìn thấy người này, Văn Thiếu Côn bỗng giật mình hốt hoảng.
Trong ánh đuốc bập bùng, một quái nhân đầu tóc rối bù đang cúi xuống nhìn.
Có lẽ người này một đời không hề tắm rửa chải chuốt, tóc rối từng núi kết thành búi lộn xộn.
Mặt quái nhân sần sùi, lô nhô những cục thịt đỏ hỏn, mắt lồi như quả ốc nhồi, sáng quắc như điện, miệng há ra hình như không có môi, để chìa ra ngoài cả hàmr ăng cải mả, ai trông thấy đều ghê tởm và rợn tóc gáy.
Văn Thiếu Côn vừa nhìn thấy quái nhân, thoáng trong nháy mắt đã sực nhớ lại những sự việc vừa mới xảy ra, rồi phút chốc lại quên ngay như một ánh sáng vừa lóe lên rồi phụt tắt ngay.
Óc chàng trở nên ngu muội, mơ màng, nửa mê nửa tỉnh, chập chờn như đang trải qua cơn ác mộng.
Trong khi ấy chàng bỗng sực nhớ lại mang máng rồi nhận ra quái nhân này không ai khác hơn là Độc Vương Sa Thiên Lý.
Chàng thắc mắc :
- Rõ ràng chính hắn rãi độc làm cho mình mê mang bất tỉnh rồi mang mình về tận chốn này?
Bỗng nhiên chàng nhớ đến Tề Mãn Kiều :
- Dù sao nàng cũng là ân nhân đã cứu mạng mình, nếu không có nàng thì giờ này cả mình và Niệp Sáp hòa thượng đã chết vì độc tiêu của hai lão ma đầu rồi. Vì mình mà nàng mang họa, không biết xử trí ra sao đây.
Bất giác chàng ứa lệ và gọi lớn :
- Tề cô nương, nàng đâu rồi?
Tuy cố gào cho to, nhưng vì kiệt lực, tiếng gọi tắt ngay từ cổ họng, Văn Thiếu Côn lại ngã ra mê mang.
Xung quanh vắng lặng, ngoài Độc Vương đang ngồi nhìn chàng cười khà khà, chẳng thấy bóng dáng một ai lai vãng. Chập chờn trong cơn mê, mỗi lần tỉnh lại, chàng cố kêu gào lớn hơn nhưng vô hiệu.
Cây đuốc vẫn cháy bập bùng, nhưng ánh sáng chỉ đủ soi trong phạm vi một trượng, ngoài ra mọi vật đều chìm trong màu đen của đêm tối.
Văn Thiếu Côn kêu gào hàng nửa ngày trời vẫn không ai đáp lại. Tề Mãn Kiều sống chết nơi nào không được biết.
Tức quá chàng nằm thở dốc rồi nhìn vào Độc Vương chửi lớn :
- Lão yêu quái, ngươi đã đem cô ấy đi đâu rồi?
Độc Vương Sa Thiên Lý cứ ngồi nhìn ngắm Văn Thiếu Côn từ đầu đến chân, gật gù cười một mình ra vẻ khoái chí.
Thấy chàng chửi mắng, hắn ngưng cười đáp :
- Con bé đấy à, hắn đã chết trong rừng sâu rồi còn đâu mà hỏi.
Văn Thiếu Côn thấy đau nhói trong tim gầm lên :
- Lão tặc, ngươi quả phường khốn nạn sát nhân. Nàng có tội tình gì mà ngươi lại giết hại người ta. Ngươi không sợ chị em nàng sẽ báo thù rửa hận hay sao?
Nghĩ một lát chàng tiếp :
- Nếu nhà ngươi không nhờ độc dược chưa chắc đã thắng nổi cô ấy đâu.
Độc Vương Sa Thiên Lý nhướng cặp mắt lên nhìn chàng cười đáp :
- Nếu hai bên cùng đấu sức, chưa hẳn bản lãnh con bé ấy cao hơn lão phu.
Hắn đưa cặp mắt ngạo nghễ nhìn chòng chọc vào mặt Văn Thiếu Côn từ tốn nói :
- Ngay như lệnh tôn Văn Tử Ngọc hồi ba năm về trước nơi đại hội quần hùng tranh chức võ lâm đệ nhất gia, mà kết quả vẫn không thoát chết về âm mưu của kẻ khác thay!
Nói xong lo đắc chí cười ha hả.
Nghe qua những câu ấy, Văn Thiếu Côn thấy nội tâm bàng hoàng, nhiều câu hỏi đua nhau xáo trộn trí não.
Khi Văn Tử Ngọc đi tuần du miền Tây về bỗng phát bệnh đau, qua một đêm là chết. Ngày nay ai nấy cũng đều cộng nhận là sự thật hiển nhiên, tại sao Sa Thiên Lý lại bảo rằng ông ta đã bị trúng kế kẻ khác mà chết? Kẻ ấy là ai? Vì sao mà phục kế giết người như vậy?
Đột nhiên Sa Thiên Lý nói lớn :
- Ta cần người cho biết một vài điều, nếu ngươi không trả lời thành thật ta sẽ giết ngươi ngay.
Văn Thiếu Côn tức giận đáp :
- Sống hay chết đối với ta không còn ý nghĩa gì nữa.
Lão hỏi gằn :
- Nhà ngươi không sợ chết sao?
Chàng cười nhạt đáp :
- Đại trượng phu nào sợ chết? Sao cứ hỏi dai như thế?
Sa Thiên Lý thở phào một cái nói :
- Ranh con quả cứng đầu, lão phu chưa bao giờ thấy người nào can cường bất khuất như ngươi. Thật là cha nào con nấy.
Nhìn chàng một chập, lão nói tiếp :
- Ranh con, lão phu cũng thầm phục cái khí tiết của ngươi đấy. Nhưng nhà ngươi không chết được đâu, và cũng không nên chết vội.
Văn Thiếu Côn nói :
- Ngươi nói như thế nghĩa là sao?
Sa Thiên Lý gật gù nói :
- Ngươi không thể chết được, vì hai lẽ. Lẽ thứ nhất là nhà ngươi đầu xanh tuổi trẻ, tương lai còn nhiều, chết làm gì cho uổng. Lẽ thứ hai, cái thù không đội trời chung của cha mẹ chưa trả được, dầu sao cũng phải ngậm hờn nuốt nhục cố gắng để phục thù. Theo ý ta, nhà ngươi có bổn phận phải sống, sống để báo thù cha mẹ.
Văn Thiếu Côn nín thinh suy nghĩ :
- “Lời hắn nói quả thật không sai. Ta tuy không sợ chết nhưng trên vai ta còn bao nhiêu gánh nặng, không thể chết được. Vợ chồng Văn Tử Ngọc tuy không phải đấng sinh thành, nhưng công ơn nuôi dưỡng hàng chục năm trời cần phải báo đáp. Lẽ đương nhiên ta phải trả thù và phải giết sạch các lãnh tụ của năm môn phái kia”.
Ngoài ra còn một nguyên nhân hết sức quan trọng là chàng phải tầm cho ra cái thân thế đang mơ hồ, phải đến hang Vọng Ngã ở Vân Mộng sơn tìm Độc Nhãn Thần Cái. Nếu chàng chết nơi đây thì mọi việc đều thả trôi hết.
Đang lúc còn suy nghĩ, Sa Thiên Lý bỗng nói :
- Lão phu có ý định mở cho nhà ngươi một con đường sống, vậy ngươi nghĩ sao?
Chàng lạnh lùng nói :
- Xin cứ nói.
Sa Thiên Lý nhếch mép cười nham hiểm rồi nói :
- Việc này rất đơn giản. Ngươi cứ nói thật về võ công độc đáo của Văn đại hiệp, giữa Vô Nhân cốc và lệnh tôn có liên quan với nhau như thế nào, đừng che giấu một điểm nào hết. Ta sẽ để cho ngươi rời khỏi nơi đây tức khắc.
Văn Thiếu Côn gượng cười nói :
- Nhà ngươi sắp đặt thiên phương bách kế cũng chỉ nhằm bao nhiêu mục đích đó mà thôi ư?
Sa Thiên Lý gật đầu.
Chàng từ tốn nói :
- Đáng tiếc, quả đáng tiếc.
Sa Thiên Lý ngạc nhiên hỏi :
- Sao, nhà ngươi nói sao?
Văn Thiếu Côn mỉm cười đáp :
- Ta muốn nói lắm, nhưng có biết gì để mà nói?
Sa Thiên Lý đùng đùng nổi giận :
- Chớ nói láo, chí thân như cha mẹ với con mà nhà ngươi bảo không biết gì hết, thật là một sự man trá trắng trợn. Ngươi có điêu ngoa miệng lưỡi đến đâu lão phu cũng không làm sao tin được.
Văn Thiếu Côn cau mày nói :
- Nếu ngươi không tin, ta cũng chẳng còn cách gì để làm cho ngươi tin được.
Những lời ta nói ta ra đây hoàn toàn là sự thật cả. Bình sanh tiên phụ ta chưa khi nào nói đến Vô Nhân cốc, và cùng không bao giờ dạy cho ta một thế võ, đường quyền. Nếu không tin thì...
Chàng thở phào một cái rồi tiếp :
- Nếu không thì năm lãnh tụ các phái võ đã phơi thây tại Lăng Vân Sơn rồi.
Sa Thiên Lý suy nghĩ một chập không biết tính sao, trợn mắt nói :
- Ngươi có biết hiện giờ ngươi đã lâm vào hoàn cảnh nào chưa?
Chàng vênh mặt hiên ngang :
- Chỉ có chết là hết.
Sa Thiên Lý lắc đầu bảo :
- Đâu có dễ như ngươi đã tưởng. Lão phu sẽ có cách khiến cho ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng chẳng xong.
Văn Thiếu Côn lặng thinh, lòng buồn bực vô cùng. Chàng ất hận muốn tung quyền đập chết Độc Vương cho hả dạ, nhưng trong người độc dược đang hoành hành, sức lực mất hết, huyệt đạo bị điểm không thể vận công, tay chân cứng đơ như người đã chết. Chàng đành nằm im không nhúc nhích chỉ còn cặp mắt ngó xung quanh và mồm nói chuyện được mà thôi.
Sa Thiên Lý đắc ý cười dài rồi nói tiếp :
- Bây giờ lão phu để cho ngươi có thì giờ suy nghĩ kỹ càng để trả lời về việc ta muốn kết nạp ngươi làm đồ đệ. Nếu không lão phu sẽ cho ngươi uống một viên thuốc “Bách thiểm hoàn”.
Nói xong lão đưa tay vào túi móc ra một viên thuốc lóng lánh, lớn bằng quả đào dồi lên dồi xuống nơi tay và nói :
- Viên thuốc này có hiệu lực kinh khủng. Sau khi uống vào bụng nó sẽ làm mất cả trí nhớ, con người trở nên lú lẩn quên tất cả dĩ vãng, trong tim óc chỉ còn một chúa tể ngự trị và điều khiển. Vị chúa tể ấy nhất định là ta. Chừng ấy ta sẽ dạy thế nào ngươi sẽ tuyệt đối tuân theo và không bao nhiêu lâu, bao nhiêu tuyệt nghệ sẽ truyền thụ hết cho ngươi. Ngoài ra nếu nhà ngươi tự nguyện muốn tôn ta làm sư phụ, hãy đưa tay tuyên thệ và suốt đời không bao giờ phản lại sư phụ.
Văn Thiếu Côn nhận thấy hắn hiểm độc và hèn hạ quá, nổi nóng thét lớn :
- Lão giặc già, ngươi có nhiều thủ đoạn vô lương tâm, hành động ác nghiệt quá.
Sa Thiên Lý chẳng cần đáp lại, cười nói rất tự nhiên :
- Theo thần sắc của ngươi và sự nhận định của ta, chỉ nên dùng biện pháp đầu là cho ngươi nuốt cả viên thuốc “Bách thiểm” là xong.
Nói xong lập tức y cầm viên thuốc từ từ đưa vào mồm Văn Thiếu Côn.
Thình lình có tiếng chuông réo vang, có tiếng nói lánh lót và nghiêm trang tận đàng xa đưa lại :
- Hãy khoan.
Sa Thiên Lý giật mình vội cất viên thuốc vào bọc, quay mặt nhìn về hướng ấy nạt lớn :
- Kẻ nào dám đường đột xâm nhập động thủ của lão phu?
Ngay lúc ấy hiện ra hai thiếu nữ đang bước vào động. Một thiếu nữ áo vàng, tuổi chừng mười sáu, mười bảy, một người mặc áo đỏ, tuổi độ mười ba, mười bốn. Cả hai đều tươi sinh như mộng. Cô gái áo hồng không ai khác hơn là Tề Mãn Kiều, vừa bị Sa Thiên Lý hạ độc bằng Thất Hủy phấn bỏ nằm chết giấc tại ven rừng.
Văn Thiếu Côn vừa thấy mặt Tề Mãn Kiều mừng rỡ toan cất tiếng gọi nhưng nói chẳng ra lời, phải đành nhắm mắt nằm yên.
Sa Thiên Lý càng ngạc nhiên hơn. Lão tự nghĩ :
- “Thất Hủy phấn là chất độc kinh hồn do mình chế ra, ai hít nhằm chỉ trong một giờ là chết ngay, tiện tỳ làm thế nào cứu được, nếu không có thuốc giải của mình cho. Cô gái này rõ ràng đã trúng độc ngã lăn ra bất tỉnh sao bây giờ vẫn mạnh khỏe như thường, sắc dung có vẻ tươi nhuận hơn. Kẻ nào đã giải cứu được nàng?”
Sa Thiên Lý càng suy nghĩ càng kinh sợ.
Ngay khi ấy, Tề Mãn Kiều đưa tay chỉ lão nói với cô gái kia :
- Chị hai, chính lão già này đã đầu độc em và Văn Thiếu Côn công tử.
Chàng đã bỏ mạng tại lão đấy. Chị hãy trả thù cho công tử đi.
Cô gái áo vàng tủm tỉm cười nói :
- Lâu nay danh tiếng Độc Vương Sa Thiên Lý vang động giang hồ, hôm nay mới hân hạnh được bái kiến. Em tôi có điều gì thất lễ xin ngài niệm tình tha thứ.
Sa Thiên Lý nghe nàng nói ngọt ngào lễ phép nhưng trong lòng chán ngán vô cùng. Lão lắp bắp nói :
- Cô nương có phải là Lệ Minh Nguyệt trong số bốn nữ lang núi Trường Bạch không?
Nữ lang áo vàng đưa cặp mắt bồ câu đen láy, sáng như sao liếc nhìn lão.
Sức quyến rũ của đôi mắt đẹp đó khiến cho một đại ma đầu Độc Vương Sa Thiên Lý ngẩn ngơ mất bình tĩnh.
Nàng đáp :
- Đúng. Tiện nữ là Lệ Minh Nguyệt.
Lão Độc Vương nghe nói phát run, mắt láo liên nhìn nàng, lắp bắp đáp :
Tề Mãn Kiều ngó chòng chọc vào Văn Thiếu Côn đang nằm cứng đờ dưới đất nhăn mặt nói :
- Chị hai, Văn công tử chết từ lâu rồi còn đâu nữa.
Lệ Minh Nguyệt mỉm cười đáp :
- Em đừng lo, làm sao chết dễ như thế được.
Sa Thiên Lý gượng cười hỏi :
- Có lẽ cô nương đến đây để rửa thù cho Tề cô nương chăng?
Lệ Minh Nguyệt cười nhạt đáp :
- Câu chuyện nhỏ mọn ấy đâu có đáng kể.
Nàng đưa mắt liếc Tề Mãn Kiều nói luôn :
- Và tôi tin rằng em tôi cũng không hề quan tâm đến điều ấy.
Sa Thiên Lý gượng gạo hỏi thêm :
- Thế thì cô nương định đến đây với mục đích gì.
Lệ Minh Nguyệt đáp :
- Văn công tử do em tôi đưa đi, bây giờ xin giao người lại, như thế là hợp lý và cũng thuận tình cả đôi bên.
Sa Thiên Lý tái người nhưng chẳng dám nói điều gì, Lệ Minh Nguyệt tiếp :
- Điều thứ hai tôi muốn được ngài chỉ giáo là xin được biết công dụng của viên thuốc Bách thiểm hoàn.
Sa Thiên Lý giật mình hoảng sợ, trong bụng đã ngán, nhưng gắng gượng nói cứng :
- Xin cô nương chớ khá ngông cuồng như thế, xin nhớ rằng cô nương đã cướp đoạt đồ đệ tương lai của ta rồi.
Lệ Minh Nguyệt vẫn cười tươi như hoa :
- Ai là đồ đệ của ngài?
Sa Thiên Lý gầm gừ :
- Trong động bách độc này đâu phải ai cũng ra vào tự do được. Chỗ nào cũng vô số chất độc. Mặc dù võ công của hai cô nương có xuất chúng cũng không kháng cự nổi độc dược cơ mà.
Lệ Minh Nguyệt cười hóm hỉnh :
- Thật không?
Sa Thiên Lý sầm mặt đáp :
- Lão phu mang tiếng là Độc Vương thì lẽ nào nói dối cô nương sao?
Nàng đáp :
- Đáng tiếc ngài đã quên đi một điều quan trọng.
- Lão phu quên điều gì?
Lệ Minh Nguyệt đưa tay chỉ Mãn Kiều nói :
- Em tư tôi bị độc Thất Hủy phấn của Độc Vương đáng lẽ phải chết rồi tại sao còn sống sờ sờ nơi đây ngài có biết nguyên do chăng?
Sa Thiên Lý đáp :
- Có lẽ quý cô nương cũng biết dùng độc?
Lệ Minh Nguyệt hừ một tiếng nói :
- Sá gì cái nghệ thuật khốn nạn ấy, chị em tôi đâu thèm học.
Sa Thiên Lý trố mắt hỏi :
- Nhưng vì sao?
Nàng nhìn thẳng vào mặt Độc Vương hỏi lớn :
- Ngài có biết loại Thiên niên tuyết sâm mọc trong dãy Trường Bạch sơn có công dụng gì không?
Sa Thiên Lý hốt hoảng “á” lên một tiếng lẩm bẩm :
- Sâm tuyết ngàn năm là bảo vật đệ nhất thiên hạ. Loại sâm này chẳng những có đặc tính tiêu trừ bách độc mà còn có năng lực cải tạo hoàn đồng. Thứ sâm vô giá ấy chả lẽ cô nương tìm thấy được hay sao?
Lệ Minh Nguyệt ung dung cười nói :
- Xin ngài mở mắt nhìn cho rõ.
Nói xong nàng đưa tay vào bọc rút ra một củ sâm trắng như tuyết, nom như hình người, có đủ tay chân, dài độ bảy tấc. Nàng đưa qua đưa lại trước mắt cho mọi người cùng xem.
Một mùi thêm man mát xông lên làm mọi người hít vào thấy khoan khoái nhẹ nhõm. Bao nhiêu uế khí trong động hình như tiêu tan hết.
Sa Thiên Lý nhìn củ sâm rồi đứng ủ rủ như gà chọi thua độ.
Hắn nghĩ bụng :
- “Trong bốn cô gái núi Trường Bạch duy có cô thứ hai này võ nghệ cao cường nhất. Với một cô ta chưa chắc ta chống cự nổi huống chi còn thêm cô thứ tư giúp sức nữa. Ta xưa nay hơn người ta do biệt tài dùng độc dược. Nay nàng có Thiên niên tuyết sâm, bảo vật trừ hết trăm thứ độc thì dù có dùng thứ gì cũng vô ích. Như thế phần thất bại quyết đã về phần ta rồi, phải toan tính làm sao cho vẹn”.
Lão đang suy tính hơn thiệt thì Lệ Minh Nguyệt nói :
- Thế nào, bây giờ ngài còn muốn dùng độc dược để thí nghiệm nữa không?
Sa Thiên Lý trợn mắt hét :
- Cô nương tưởng chắc ta chỉ biết dùng độc chứ không dụng được võ hay sao?
Rồi trong lúc bất ngờ, lão vung quyền phóng luôn hai chưởng với mười thành công lực, đánh vào mặt hai nữ lang như điện chớp.
Thì ra lão định bất thình lình tấn công trước để chiếm ưu thế, may ra thắng lợi chẳng biết chừng.
Lệ Minh Nguyệt tuy bề ngoài cười cười nói nói, nhưng bên trong đã chuẩn bị sẵn để đối phó rồi.
Khi Sa Thiên Lý vừa tung chưởng đánh ra, nàng đã xoay bàn tay một vòng rất nhẹ nhàng tiếp đón.
Hai mãnh lực chạm vào nhau đánh bùng một tiếng thật lớn, Sa Thiên Lý bị dội ngược về sau, loạng choạng mấy bước mới đứng vững.
Trong động, cát bụi bị chưởng lực cuốn mịt mù như gặp cơn gió lốc.
Tài sản của anhhe1281

  #7  
Old 19-04-2008, 07:20 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 8

Khắc phục Độc Vương Sa Thiên Lý



Trong khi hai người vừa ra tay thì Tề Mãn Kiều cũng phóng chưởng ra tiếp chiến.
Quả nhiên trước tài nghệ của hai nàng, Sa Thiên Lý không tài nào chống cự được lâu.
Chỉ trong ba chiêu, Lệ Minh Nguyệt đã điểm năm luồng chỉ phong vào mười hai trọng huyệt của Sa Thiên Lý khiến lão ngã quay ra nằm bất động. Văn Thiếu Côn nãy giờ tuy bị điểm huyệt không cựa quậy nhưng thần trí vẫn tỉnh táo.
Chàng theo dõi trận đấu từ đầu chí cuối, khi thấy tài nghệ của hai nàng quá cao sâu không khỏi hổ thẹn thầm nên nhắm mắt lại.
Tề Mãn Kiều bị trúng độc vừa rồi, vì tiếp ứng chưởng lực dùng nội lực khá nhiều nên khi Sa Thiên Lý đánh bổ xuống thì mặt mày nàng cũng tái mét, vội ngồi xuống vận khí dưỡng thần.
Lệ Minh Nguyệt nhìn em dịu dàng hỏi :
- Em làm sao thế, có bị thương không?
Tề Mãn Kiều thở hổn hển đáp :
- Tài nghệ của lão độc không ra gì, em... em mệt vì bị chất độc hành mà thôi.
Lệ Minh Nguyệt mỉm cười :
- Em cứ yên tâm bây giờ thì không còn đáng ngại vì đã có cứu cách rồi.
Nàng khẽ nhún mình phóng đến trước mặt Sa Thiên Lý trừng mắt hỏi :
- Thế nào, nhà ngươi có còn điều chi muốn nói nữa!
Sa Thiên Lý bị điểm vào mười hai trọng huyệt nhưng mắt tai tinh tường và mồm vẫn nói được. Lão thở phào một cái, ủ rủ đáp :
- Lão phu chịu thua rồi, còn chi mà nói nữa.
Lệ Minh Nguyệt tủm tỉm cười đoạn móc củ Thiên niên tuyết sâm trong bọc ra, ném ngay trước mặt Độc Vương rồi thong thả nói :
- Nhà ngươi suốt đời chuyên làm chuyện tà gian, dùng mưu ké hại người, phối hợp với tài dùng độc để thủ thắng, bây giờ ta cho ngươi nếm lại mùi thất bại cay đắng nhé.
Sa Thiên Lý nhìn chăm chú vào củ Thiên niên tuyết sâm miệng lẩm bẩm :
- Sâm giả chăng?
Lệ Minh Nguyệt cười lớn :
- Không giả đâu. Nhưng chỉ là loài sâm thường. Sở dĩ nó phát tiết mùi thơm là nhờ ướp với tinh hoa trăm thứ bông quý thôi. Đáng tiếc là lúc đầu nhà ngươi vô ý không nhận thấy được.
Sa Thiên Lý hỏi :
- Nếu thế, thì củ sâm của cô nương đâu có khả năng kháng độc.
Nàng đáp qua giọng cười hóm hỉnh :
- Đúng vậy. Nếu vừa rồi nhà ngươi sử dụng bách độc chưởng có lẽ chị em chúng ta đã hóa thành nước đen rồi. Vì lầm tưởng ta có Thiên niên tuyết sâm nên nhà ngươi nghĩ độc chưởng sẽ vô dụng, không dùng đến. Nhờ vậy chúng ta mới thủ thắng được.
Sa Thiên Lý liếc mắt nhìn mấy lượt, hình như chưa hết nghi ngờ hỏi lại :
- Lệnh muội đã hít phải độc phấn của lão phu, Thiên niên tuyết sâm không có, cô nương đã giải cứu bằng cách nào?
Lệ Minh Nguyệt nói :
- Thất Hủy phấn chỉ tạm thời ngăn chận khỏi bộc phát, nhưng vẫn còn ở trong nội tạng em ta, nào có chữa hết đâu.
Thấy y còn ngơ ngác hình như chưa tin lời, nàng hỏi thêm :
- Ta đã dùng chỉ pháp điểm vào ba đại mạch của nó dồn hết chất độc vào nẻo khác nên hiện thời chưa phát ra đấy thôi. Một giờ nữa nếu không có thuốc thì vô phương giải cứu. Hai chị em chúng ta đang cần đến biệt tài của ngài để khử trục độc ấy cho.
Sa Thiên Lý nhìn Lệ Minh Nguyệt và Tề Mãn Kiều nói :
- Rất tiếc là lão phu không chịu được sự sai khiến của hai cô.
Lệ Minh Nguyệt cười lớn :
- Lão tặc, đến nước này mà còn nói cứng. Chịu hay không việc ấy đâu phải tùy nơi nhà ngươi.
Sa Thiên Lý ngơ ngác hỏi :
- Chứ do ai?
Lệ Minh Nguyệt nói :
- Hiện nay mười hai đại huyệt của ngươi đã bị kềm chế, mạng sống của ngươi tùy sự định đoạt của ta rồi. Ngươi dù muốn dù không cũng không được nữa.
Nghĩ một lát, nàng tiếp :
- Bây giờ có hai đường, tùy do ngươi lựa chọn.
Sa Thiên Lý hấp tấp hỏi :
- Hai đường nào?
Lệ Minh Nguyệt đáp :
- Một đường sống và một đường chết.
Sa Thiên Lý chả cần suy nghĩ, nói ngay :
- Lão phu xin chọn con đường sống.
Lệ Minh Nguyệt cười ngất nói :
- Ta đã tiên đoán rồi. Hạng người tham sanh húy tử như ngươi chắc chắn phải chọn đường sống. Thôi được, ngươi hãy uống viên Bách thiểm hoàn này đi.
Nàng nói xong vẫy nhẹ bàn tay búp măng một cái. Lạ lùng thay một luồng hấp lực hút mạnh viên thuốc đen sì từ túi Sa Thiên Lý nằm gọn trong tay nàng.
Sa Thiên Lý hoảng hồn la lớn :
- Không, chúng ta không thể uống thuốc này sẽ khiến con người mất hết tri giác, quên cả dĩ vãng, mọi hành động nhất tuân theo lệnh của một người.
Lệ Minh Nguyệt tủm tỉm cười :
- Ngươi đã chế thuốc này chắc sẽ có người dùng chứ. Chính ngươi phải uống thuốc ấy.
Nói xong tay phải nâng cầm, đưa viên thuốc để vào mồm Sa Thiên Lý, còn năm ngón tay trái chụm lại đặt ngay trên thiên linh cái của hắn rồi quát lên :
- Nhà ngươi nghĩ sao? Một là nuốt vào, hai là vỡ sọ. Sống chết hai đường tùy ngươi lựa chọn.
Lúc đó Sa Thiên Lý rất kích động, nhưng nhìn cặp mắt long lanh của nàng đang chiếu vào mặt, lão cần phải quyết định dứt khoát để chọn lấy một đường.
Ngần ngừ một chốc, lão nhai viên thuốc nuốc liền.
Nuốt qua khỏi cổ, lão nhắm nghiền đôi mắt lim dim chờ phản ứng của thuốc.
Lệ Minh Nguyệt thở phào một cái như trút một gánh nặng. Đoạn nàng nhìn Tề Mãn Kiều nói :
- Em tư, bây giờ độc dược sắp hành nên tự nhiên em cảm thấy mỏi mệt.
Tuy nhiên mọi việc sẽ được giải quyết ổn thỏa hết. Cũng may chúng ta hàng phục được tên đại ma đầu này...
Nghỉ được vài phút, Tề Mãn Kiều cảm thấy trong người đã dễ chịu hơn.
Nàng nhìn Sa Thiên Lý rồi bĩu môi nói :
- Tướng mạo tên này trông phát ớn. Tôi đoán chắc chị hai không bao giờ chịu đưa hắn đi theo.
Lệ Minh Nguyệt đáp :
- Tướng mạo hắn tuy xấu xa, thủ đoạn hắn tuy độc ác nhưng nhờ linh dược, bây giờ hắn đã hóa thành tên đầy tớ trung thành rồi, cho hắn đi theo chỉ có lợi chứ không hại.
Tề Mãn Kiều le lưỡi rồi không nói gì hết.
Nàng biết rằng một khi chị hai mình đã quyết định rồi khó mà lay chuyển được. Dù nói cho nhiều lời cũng vô ích mà thôi.
Văn Thiếu Côn nằm cứng đờ như tượng gỗ. Chàng thầm lặng nghe ngóng và theo dõi câu chuyện đối thoại giữa hai cô gái, lối xử sự và giải quyết của Lệ Minh Nguyệt, trong lòng thấy thán phục nhưng cũng ngán vì có nhiều thủ đoạn gian trá đáng sợ.
Chàng ngẫm nghĩ :
- “Ta thoát khỏi Độc Vương Sa Thiên Lý lại lọt vào tay Lệ Minh Nguyệt, vận mệnh chưa biết sẽ ra sao nên cũng chưa thể yên được”.
Trong lúc đang suy ngẫm bỗng thấy Lệ Minh Nguyệt đưa năm ngón tay thoăn thoắt điểm nhanh trên người Sa Thiên Lý giải khai hết mười hai yếu huyệt.
Sa Thiên Lý nãy giờ nằm cứng đờ bỗng lồm cồm đứng dậy vươn vai ngáp dài, đôi mắt nhìn láo liên.
Lệ Minh Nguyệt thét lớn :
- Sa Thiên Lý!
Sa Thiên Lý nhìn nàng chằm chặp rồi chắp tay kính cẩn đáp :
- Lão nô xin nghe lệnh chủ nhân.
Tề Mãn Kiều xen vào nói :
- Chị hai, chưa chắc viên thuốc vừa rồi đã hiệu nghiệm đâu. Em xem chừng hắn có vẻ muốn ở lại nơi đây và không biết có nhớ những gì đã xảy ra không?
Lệ Minh Nguyệt âu yếm nhìn nàng đáp :
- Em cưng, chị tin tưởng hoàn thuốc vừa rồi biến hắn thành một con người mới. Giờ đây hắn đã quên cả thân thế dĩ vãng và tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của chị. Nếu không nhờ sức thuốc sai khiến chắc không bao giờ hắn chịu đưa thuốc giải độc cho em và Văn công tử.
Nàng quay sang nhìn lão hỏi :
- Nhà ngươi có thứ thuốc nào giải được Thất Hủy phấn không?
Sa Thiên Lý không ngần ngừ vội vàng thò tay vào túi lấy ra một bình ngọc xanh xanh trao cho nàng, nói :
- Thưa cô đây.
Lệ Minh Nguyệt đưa tay nhận lấy rồi trỏ vào Văn Thiếu Côn bảo :
- Hãy giải độc cho người này đi.
Sa Thiên Lý đáp :
- Tuân lệnh.
Lão đưa tay lên má, ấn mạnh vào cục thịt đỏ nơi mặt, tức thì một chất nước nhầy nhầy trắng đục bắn vào Văn Thiếu Côn đúng ngay miệng.
Văn Thiếu Côn không sao cựa quậy được. Chàng muốn tránh nhưng không thể được. Thứ nước ấy xẹt vào mồm có vị chua chua, trôi ngay qua cổ họng, còn mấy giọt bắn vào lỗ mũi xông lên nồng nồng.
Kỳ lạ hơn nữa, khi chất nước thấm vào cơ thể nhưng cảm thấy toàn thân rạo rực đau nhức tựa hồ có muôn ngàn mũi kim li ti châm vào mạch máu, trong phút chốc những cảm giác ấy mất ngay, và trong người trở nên khoan khoái nhẹ nhàng rất dễ chịu.
Chàng vội vận khí cho huyết mạch chạy đều như trước. Một lúc sau nội lực đã sung mãn, Văn Thiếu Côn vươn vai đứng dậy nhẹ nhàng.
Lệ Minh Nguyệt đưa mắt ngắm nghía chàng một lúc rồi nói :
- Vị này chắc hẳn là Văn công tử chẳng sai.
Văn Thiếu Côn vội vàng ôm quyền nói :
- Vâng, tại hạ là Văn Thiếu Côn, xin cảm ơn cô nương cứu mạng.
Lệ Minh Nguyệt chúm chím đôi môi cười tươi như hoa nói nhỏ :
- Công tử đừng khách sáo nữa. Chúng ta nên xử sự thật tình với nhau như người nhà thì hơn.
Kế đó nàng ra lệnh cho Sa Thiên Lý chữa độc cho Tề Mãn Kiều.
Một chập sau Lệ Minh Nguyệt bảo em :
- Thôi chúng ta lên đường.
Nói xong nàng tung mình vọt ra khỏi động. Sa Thiên Lý đã hoàn toàn mất cả trí nhớ và ý chí. Lão thấy Lệ Minh Nguyệt đi ra cũng rảo bước chạy theo bén gót.
Văn Thiếu Côn chưa biết giải quyết ra sao, sững sờ đứng yên nhìn vơ vẩn.
Tề Mãn Kiều nhìn chàng cười chúm chím rồi xô nhẹ vào vai bảo :
- Ủa, chị hai tôi đã đi rồi, sao không đi theo!
Văn Thiếu Côn băn khoăn nghĩ :
- “Thật là rắc rối quá! Tề Mãn Kiều cứu ta khỏi độc thủ của Kim Địch thần quần, Lệ Minh Nguyệt cứu ta ra khỏi tay Sa Thiên Lý. Dù sao hai nàng cũng là ân nhân của mình rồi. Lẽ ra mình không nên cự tuyệt. Nhưng cả hai đều hoàn toàn xa lạ, từ dãy núi Trường Bạch vượt qua vạn dặm đến tận biên thùy Tây bắc xa xăm để kiếm mình rồi yêu cầu đi theo, chưa rõ với dụng ý gì? Thật là điều kỳ quái lạ lùng”.
Chàng chưa biết rõ lai lịch của bốn cô gái núi Trường Bạch, chưa rõ họ là chính hay tà, sau này sẽ đối phó với mình ra sao?
Bao nhiêu ý nghĩ cứ xâu xé khiến chàng cứ dùng dằn không giải quyết nổi.
Tuy trong lòng chưa có ý định dứt khoát, nhưng với sự thúc đẩy hay hay của Tề Mãn Kiều, chàng lại ngoan ngoãn bước theo Lệ Minh Nguyệt ra khỏi động.
Ngoài động trời tối đen như mực, trên vòm trời sao chiếu lập lòe. Lúc ấy vào khoảng một giờ khuya.
Lệ Minh Nguyệt không hề quay đầu lại, cứ thoăn thoắt bước đi tung mình vào bóng đêm dằn dặt âm u.
Mặc dù trời tối nhưng với nhãn lực của nàng không có gì trở ngại. Nàng lao đi vun vút, vượt qua những cánh đồng, băng lên những đỉnh núi cheo leo. Sa Thiên Lý lẽo đẽo chạy theo. Kế đến là Văn Thiếu Côn, rồi sau cùng là Tề Mãn Kiều như đi áp giải.
Đoàn người bốn bóng, nối liền nhau vượt qua bao quãng đường gập ghềnh, vừa mãn canh ba đã đến một khu rừng già cây cối mọc dầy.
Bỗng dưng từ rừng sâu vắng lặng một điệu hát lạ lùng văng vẳng đưa đến.
Lệ Minh Nguyệt giật mình dừng chân lắng tai nghe. Cả mấy người cũng đều đứng lại.
Quả là sự lạ lùng. Một điệu hát quái gở nổi lên trong giờ này, ngay trong rừng rậm Kỳ Liên sơn. Bí mật khó hiểu quá.
Tiếng hát véo von nổi lên từ một đám tranh già mọc cạnh đó mấy trượng, mới lúc đầu chưa hiểu, nhưng dỏng tai nghe một chặp nhận được sáu câu như sau :
Trời mây man mác cuối thu.
Lá vàng gió cuốn mịt mù tung bay Hang sâu khuya khoắt canh chầy Gió Tây thổi buốt chân tay lạnh lùng Nơi bầu còn ít rượu ngon.
Thịt gà còn đủ một con bên mình!
Lệ Minh Nguyệt nổi nóng hét vang :
- Giữa đêm khuya kẻ nào điên khùng dám đến đây hát bậy bạ làm náo động như thế?
Nàng vừa thét xong tiếng hát cũng bặt ngay.
Nhưng kế đó một giọng nói vang lên :
- Ban ngày ca hát trong thành vũ oai, thiên hạ cho là nhàm tai xua đuổi.
Đêm khuya vắng vẻ ta hát một mình nghe có hại chi đến ai mà cũng la lối?
Lệ Minh Nguyệt nói :
- Thôi, xin ngậm mồm lại. Đừng hát hươu hát nai nữa, chán cả tai rồi.
Tuy nói léo nhéo nhưng người ấy vẫn không ra mặt.
Lặng im một chập hình như không chịu nổi được, kẻ ấy lại nói lớn :
- Không cho ta hát ta thấy ngứa ngáy khó chịu lắm, vậy để ta ngâm một vài câu cho vui hơn.
Nói xong người ấy cất giọng ồ ề như ngỗng đực ngâm lớn :
Võ lâm thiên hạ tơi bời Những phường đạo chích tìm nơi tu hành Bốn cô thiếu nữ còn xanh Nấp trong Trường Bạch mai danh muôn đời Lệ Minh Nguyệt nổi giận đùng đùng quay sang bảo Độc Vương Sa Thiên Lý :
- Ngươi dùng Bách Độc thần chưởng giết ngay cái tên xấc láo ấy cho ta.
Sa Thiên Lý dạ một tiếng thi triển lực phát mạnh một chưởng ngay vào phía ấy.
Một luồng hắc khí từ bàn tay Độc Vương tung ra cuồn cuộn đánh ầm vào đống tranh khô.
Chưởng lực này mạnh như biển gầm núi lở, làm bắn tung cỏ một khoảng đất hơn hai trượng vuông, cát bụi đầy trời. Trong chưởng khí có lẫn muôn ngàn trùng độc, da thịt nào chạm phải một khắc tiêu ra nước đen ngay.
Tiếp theo tiếng vang rền của độc chưởng một tiếng oè oẹ như mèo kêu nổi lên. Tại nơi đó nhảy vọt ra một hòa thượng mặt mày dơ bẩn lem luốt, áo quần xốc xếch vá víu trăm mảnh. Hòa thượng vừa xông ra đã thét lớn :
- Rừng khuya vô chủ, ca hát mặc ta, can chi đến các người lại cấm đoán, nạt nộ rồi hạ thủ như thế hử?
Người ấy ngó quanh quất rồi nhìn thẳng vào Sa Thiên Lý quát :
- Nhà ngươi muốn dùng quyền pháp gì mặc kệ, hà tất phải dùng thứ chưởng bậy bạ hôi thối như cóc chết, ai mà chịu nổi?
Nói xong y tung người nhảy nhót lăng xăng để đùa giỡn, hình như ngọn chưởng vừa rồi đối với y không có nghĩa lý gì hết.
Sa Thiên Lý giật mình tái mặt thối lui ba bước, ngó trân trối.
Lệ Minh Nguyệt và Tề Mãn Kiều cũng kinh ngạc không ít. Cả hai đều ngẫm nghĩ :
- “Bách Độc thần chưởng của Độc Vương có tác dụng ghê gớm vô cùng.
Đừng nói chạm vào người thân thể tan ra nước mà ngay cả trùng kiến sâu bọ ở dưới mặt đất ba thước cũng bị chết sạch. Như thế mà hòa thượng này vẫn nhởn nhơ như không có việc gì xảy ra, quả thật là quái gở. Hay là một nhân vật nào phi thường đây chăng?”
Văn Thiếu Côn cũng kinh ngạc không ít. Chàng định thần nhìn kỹ thấy hòa thượng ấy độ chừng ba bốn chục tuổi, mình mặc áo cà sa vá hàng trăm miếng, đủ màu sắc, chân đi đất lấm lem, mặt mày cáu ghét, bẩn thỉu có lẽ cả năm không hề rửa ráy tắm gội.
Tuy là người xuất gia nhưng thái độ lau chau, ăn nói cộc cằn thô lổ, cặp mắt sáng như sao luôn luôn rọi thẳng vào Văn Thiếu Côn với một cái nhìn khác thường.
Lệ Minh Nguyệt giận lắm nhưng cố dằn tâm bình tĩnh nói :
- Chị em chúng tôi đêm nay tình cờ lại gặp cao nhân rồi. Xin hòa thượng cho biết phương danh quý tánh, pháp hiệu là gì?
Hòa thượng dơ dáy đập trán nói :
- Sao cô nương ăn nói dịu dàng thế, sao không gọi thằng nào điên điên khùng khùng, hát bậy hát bạ cho thật tình hơn không?
Lệ Minh Nguyệt cố nhịn hỏi thêm :
- Xin đại sư cho biết pháp danh.
Hòa thượng đứng xoa hai tay rồi gãi đầu đáp :
- Sư phụ tôi có đặt tôi cái tên xấu xấu nhưng lâu ngày quên mất rồi. Mà thôi khỏi cần nữa. Các người cứ gọi ta là Vô danh tăng cũng được.
Lệ Minh Nguyệt cười xòa hỏi thêm :
- Hòa thượng là Vô danh tăng, còn lệnh sư thì xưng hô ra sao?
Vô danh tăng quắc mắt đáp :
- Cô cứ gọi lão hòa thượng đủ rồi.
Lệ Minh Nguyệt hỏi :
- Người là hòa thượng chứ không phải đạo sĩ sao?
Vô danh tăng trịnh trọng đáp :
- Thường ngày tôi gọi lão là hòa thượng. Nếu cô có gặp cũng cứ gọi là lão hòa thượng, nhớ nhé...
Lời nói của hắn vừa ngây ngô vừa cộc lốc, đượm vẻ khôi hài. Lệ Minh Nguyệt nổi tiếng là ranh mãnh thông minh nhưng cũng không thể tìm hiểu được lai lịch của y được.
Nàng nhìn hòa thượng một chập rồi nói :
- Tôi mong rằng về sau hòa thượng đừng hát ca như thế nữa nhé. Thôi, chúng tôi xin từ biệt.
Nói xong nàng quay sang Tề Mãn Kiều :
- Em đưa Văn công tử đi trước. Lần này chị cản hậu cho.
Tề Mãn Kiều dạ một tiếng, cùng Văn Thiếu Côn qua mặt chị chạy trước.
Lệ Minh Nguyệt trước sau vẫn theo dõi thái độ Vô danh tăng. Thấy y đứng lặng thinh không có ác ý gì mới chắp tay vái chào rồi quay mình đi luôn.
Văn Thiếu Côn bị Tề Mãn Kiều thúc giục buộc lòng phải bước đi, lòng phân vân không ít. Chàng trông thấy Vô danh tăng đã tin tưởng đây là một cao nhân xuất hiện để cứu mình thoát khỏi bàn tay của nhị kiều Trường Bạch, không ngờ chỉ một vài câu chuyện bâng quơ rồi y im lặng rút lui, nên chàng cảm thấy vô cùng thất vọng.
Đoàn người kẻ trước người sau lại lướt đi trong đêm tối, xuyên qua núi rừng đèo cao, đồng trống. Qua một trống canh, Tề Mãn Kiều đi trước cảm thấy mỏi mệt, trong người choáng váng, khí huyết đảo lộn liền dừng chân lại gọi :
- Chị hai, em cảm thấy khó chịu quá, cần nghỉ chân đôi chút xả hơi.
Nàng đưa tay chỉ phía trước nói :
- Đàng kia có lẽ là đồi thông, hãy lại đó tạm nghỉ.
Lệ Minh Nguyệt gật đầu.
Tề Mãn Kiều dắt Văn Thiếu Côn chạy thẳng lại rừng thông.
Khu rừng này ở trên sườn núi nghiêng nghiêng, chiếm một khu đất khá rộng, thông mọc chi chít rậm rạp. Đêm khuya trời tối đàng xa nhìn thấy chỉ một màu đen kịt.
Lệ Minh Nguyệt ngó qua địa thế rồi bảo :
- Hãy nghỉ đi rồi lên đường sớm.
Nàng nói xong ngồi bệt xuống đất, khẽ hỏi Sa Thiên Lý :
- Nhà ngươi có mệt không?
Sa Thiên Lý lắc đầu đáp :
- Tôi chưa thấy mệt.
Nàng xít lại thêm dặn khẽ :
- Ngươi liệu ý xem chừng Văn Thiếu Côn, đừng để hắn thừa cơ tẩu thoát đấy nhé.
Sa Thiên Lý gật đầu tuân lệnh.
Khi bốn người vừa ngồi yên, bỗng đàng xa một bóng người thấp thoáng rồi nhẹ nhàng bay vèo đến đứng sững trên đống lá thông không gây nên một tiếng động nhỏ.
Tài sản của anhhe1281

  #8  
Old 19-04-2008, 07:21 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 9

Nơi rừng thông Vô danh tăng xuất hiện



Lệ Minh Nguyệt giật mình đứng phắt dậy quát :
- Ai?
Bóng ấy cười hì hì đáp :
- May quá, vừa chia tay lại gặp nhau rồi.
Thì ra bóng đen không ai khác hơn là vị hòa thượng bẩn thỉu Vô danh tăng.
Lệ Minh Nguyệt gắt :
- Có lẽ đại sư muốn tìm cách phá rối bọn tôi sao?
Vô danh tăng xua tay nói :
- Không đâu, tôi có việc cần đi. Đến đây mỏi chân tạm nghỉ một chút rồi sẽ đi. Nếu cô nương bảo tôi đến gây sự thì tôi xin đi ngay tức thì.
Lệ Minh Nguyệt hừ một tiếng rồi nín thinh.
Vô danh tăng tuy nói thế nhưng vẫn đứng yên một chỗ không nhúc nhích.
Chập sau tỏ vẻ ngơ ngác nói :
- Hai cô làm sao thế? Mệt hay bệnh?
Lệ Minh Nguyệt nói :
- Thôi, xin đừng giả bộ nữa, tôi tuy mệt nhưng không oán hận ai đâu. Thủ đoạn của ngài cũng khá tinh vi đấy.
Vô danh tăng cười hề hà đáp :
- Đấy, cô nương lại tâng bốc tôi rồi.
Lệ Minh Nguyệt nói :
- Tôi không bao giờ tâng bốc ai và thế nào cũng có ngày tìm ngài để cảm ơn đấy.
Vô danh tăng cười nói :
- Tôi ăn dơ mặc bẩn, không cửa không nhà, nhưng muốn tìm gặp tôi cũng không khó.
Lệ Minh Nguyệt hỏi ngay :
- Muốn tìm ra đại sư thì làm sao?
Vô danh tăng cười hì hì đáp :
- Cứ tìm chỗ nào làm chay thí thực thì có hòa thượng này.
Lệ Minh Nguyệt cười lạt :
- Được rồi, miễn là đại sư đừng có ác ý hạ độc thủ, chị em tôi sẽ để cho người được toàn mạng. Sớm muộn gì chúng tôi cũng gặp đại sư để tạ ơn.
Vô danh tăng xua tay nói :
- Hòa thượng này bình sanh không làm điều gì xằng bậy hay cố ý hại ai.
Chỉ phải cái tôi là vì ở dơ nên sanh chứng hôi nách, đàn bà con gái phải cẩn thận, nếu hít phải dễ bị cảm, nhưng cũng chỉ vài giờ là khỏi ngay, tôi xin phát thệ đó là sự thật. Ngoài ra tôi không bao giờ làm hại một ai đâu.
Lệ Minh Nguyệt gật đầu nói :
- Cám ơn, tôi đã hiểu đại sư rồi.
Nói xong, nàng giơ tay chỉ Văn Thiếu Côn, nói :
- Tôi có một điều nhờ đại sư. Chẳng hay đại sư có mang người này theo được không?
Vô danh tăng xoa hai tay nói rối rít :
- Vâng, xin cảm ơn cô nương. Thật chưa có người nào thông minh và tốt dạ bằng cô nương.
Nói xong y quay sang bảo Văn Thiếu Côn :
- Này chú bé, trên đỉnh núi Nam Sơn có một quả chuông vàng, ta muốn khiêng xuống thành đổi lấy ít tiền mua rượu, nhưng khổ nổi quả chuông nặng quá không khiêng nổi. Chú em có bằng lòng đi khiêng giúp ta chăng?
Văn Thiếu Côn hiểu ý hòa thượng, cười lớn :
- Nếu đại sư cần tôi giúp sức, tôi đâu dám chối từ.
Nói xong, chàng chạy đến đứng bên cạnh Vô danh tăng quay mình định đi.
Tề Mãn Kiều tức quá la lớn :
- Chị hai, chị điên sao chị hai?
Lệ Minh Nguyệt cau mày nói :
- Chị đâu có điên.
Tề Mãn Kiều nói :
- Tìm được Văn công tử và đưa chàng đến đây nào phải chuyện dễ dàng, sao bây giờ chị giao cho tên hòa thượng ấy.
Lệ Minh Nguyệt cười đáp :
- Chết nỗi, em tôi trách móc mà không chịu suy xét. Này, em thử xem chúng ta có đủ khả năng đối địch với hắn không chứ?
Tề Mãn Kiều đáp :
- Em cảm thấy hình như mắc bệnh, còn chị thì sao?
Lệ Minh Nguyệt xua tay nói :
- Thôi đừng hỏi nữa.
Quay sang Vô danh tăng, nàng nói :
- Nhất định ba tháng sau, chị em chúng tôi sẽ tìm đến đại sư.
Vô danh tăng lắc đầu rút cổ cười hì hì chứ không nói gì rồi bỏ đi trước.
Văn Thiếu Côn chắp tay hướng về Lệ Minh Nguyệt và Tề Mãn Kiều, lễ phép nói :
- Ơn cứu mạng của hai cô nương, Văn mỗ không bao giờ quên. Sau này có dịp xin báo đền xứng đáng, bây giờ xin phép hai cô được đi nơi khác.
Nói xong không đợi trả lời, đã quay mình cùng Vô danh tăng bước đi.
Hai bóng người nhấp nhô đi trong bóng tối phút chốc khuất sau rặng thông cao vút lưng đồi.
Vô danh tăng gật gà gật gưỡng bước thấp bước cao như say rượu thế mà thân hình lướt đi mau thoăn thoắt.
Văn Thiếu Côn gắng hết sức chạy theo nhưng luôn luôn bị bỏ xa hơn mười trượng.
Sau cùng chàng phải dùng thần công “Thất Vu Bát Hồi” của Niệp Sáp hòa thượng truyền thụ tiến tới nhanh như tên bắn.
Quả nhiên món này có tác dụng phi thường. Trong phút chốc Văn Thiếu Côn đã đuổi theo kịp. Đoạn chàng cứ gia tăng tốc lực tiến tới vượt qua Vô danh tăng và văng vẳng bên tai nghe tiếng y cằn nhằn :
- Thằng bé chạy đi đâu mau thế? Muốn tẩu thoát hay sao?
Văn Thiếu Côn tuy trong lòng nghi hoặc nhưng hai chân vẫn lướt thoăn thoắt, thần công vận chuyển, chàng đi càng lúc càng mau, hơi thở của Vô danh tăng phì phò đàng sau càng ngày càng xa dần.
Vượt xa hơn mấy dặm, chàng mới dừng chân nghỉ. Ít ra cũng nửa giờ sau Vô danh tăng mới đuổi kịp.
Nhưng ý nghĩ chàng chưa dứt bỗng từ mô đá đàng xa xa có tiếng mô Phật, Vô danh tăng cười hì hì hỏi :
- Thằng bé, bây giờ ngươi mới đến sao?
Văn Thiếu Côn giật mình nhìn lại chưa tin là sự thật. Chàng tự hỏi :
- “Môn Thất Vu Bát Hồi là một tuyệt kỹ của Niệp Sáp hòa thượng, không ngờ Vô danh tăng lại biết Ngũ hành độn pháp vượt xa mình. Rõ ràng ta bỏ y trên mười dặm thế mà trong nháy mắt y đã vượt qua ta một đỗi xa, thần sắc không có gì mỏi mệt. Quả là một nhân vật phi phàm”.
Vô danh tăng thấy chàng đứng ngây người sửng sốt lại nhe răng cười bảo :
- Đi nữa chứ, chú bé!
Văn Thiếu Côn chợt hiểu liền vội vàng quỳ xuống trước mặt Vô danh tăng năn nỉ :
- Đệ tử Văn Thiếu Côn cúi xin sư phụ vui lòng thu nạp.
Vô danh tăng hứ một tiếng, hai tay khóat lia bảo :
- Không nên, không nên, hãy đứng dậy, đừng làm thế khó coi lắm.
Văn Thiếu Côn kinh ngạc vội vàng đứng dậy hỏi :
- Xin cho biết vì sao không thể được.
Vô danh tăng thở phào một cái nói :
- Nhiệm vụ của hòa thượng này là cứu ngươi thoát khỏi nanh vuốt hai con nữ quái đó mà thôi. Thế mà nay ngươi lại sanh tâm bất lương muốn hại ta như vậy.
Văn Thiếu Côn hoảng kinh hỏi :
- Đệ tử chỉ yêu cầu thiền sư thu dụng chứ nào có ý mưu hại đại sư đâu.
Vô danh tăng hỏi :
- Không ý hại tại sao ngươi quỳ lạy?
Văn Thiếu Côn đỏ mặt đáp :
- Đệ tử này muốn lạy đại sư làm thầy nên phải thi hành đại lễ.
Vô danh tăng cười hà hà hỏi :
- Có phải nhà ngươi thật lòng muốn nhận ta làm sư phụ không?
Văn Thiếu Côn nghiêm trang đáp :
- Đệ tử này nhất tâm nhất trí thành thật thỉnh cầu đại sư đặc cách thu dụng cho.
Vô danh tăng lại cười nói :
- Ta cũng muốn lắm, ngại vì một nỗi là...
Ngập ngừng một phút nói luôn :
- ...Là vì lão hòa thượng không cho phép.
Nói xong y quay mình đi luôn, trong nháy mắt đã xa trên mười trượng.
Văn Thiếu Côn giật mình vội vàng chạy theo nói :
- Đại sư hãy chờ đệ tử với.
Miệng kêu, chân chạy, chàng thi triển Thất Vu Bát Hồi nhanh như gió thổi để đuổi theo.
Mặc dầu chàng đã vận dụng toàn lực, bên tai gió lộng ào ào nhưng vẫn không tài nào theo kịp. Khoảng cách giữa hai người xa dần, cuối cùng không thấy Vô danh tăng nữa.
Văn Thiếu Côn không nản chí, cứ bặm môi lẻo đẻo đi.
Trải qua trên mười dặm đường, chàng nhìn quanh không thấy tăm dạng hòa thượng.
Đường núi trở thành quanh co, chập chùng hiểm trở, không biết lối nào đi.
Vì cứ lo chạy thẳng về phía trước, không phân định phương hướng, Văn Thiếu Côn không còn biết đi đâu nữa.
Chàng dừng chân lại, phóng tầm mắt quan sát kỹ, lòng lo lắng chưa biết làm gì.
Bỗng tận đàng cuối rừng xa xa có thấp thoáng ánh đèn le lói.
Văn Thiếu Côn mừng rỡ bụng bảo dạ :
- Đã có ánh đèn tất nhiên có người ở. Nơi này không còn là rừng sâu hoang vắng nữa. Ta cứ chạy đến đó xem thử may ra gặp được hòa thượng cũng nên.
Chàng không ngần ngại cứ men theo đường mòn, nhằm ánh đèn đi đến.
Đường núi hiểm trở, mấy lần trượt chân suýt rơi xuống vực sâu đầy đá nhọn.
Ánh đèn cách không xa lắm nhưng vì nhiều trở ngại, đi lại quanh co nên phải qua hơn hai giờ mới đến.
Giữ khu rừng rậm rạp hoang vu lộ ra một bức tường quét vôi đỏ, ánh đèn từ trong ấy xuyên ra. Chàng lướt lại gần thì ra là một ngôi chùa cũ đã xiêu vẹo đổ nát nhiều.
Trước cổng chùa treo một tấm biển tuy thời gian đã làm phai nhạt màu vàng son, nhiều nơi đã bị sứt mẻ nhưng đọc được ba chữ “Hổ báo tự”. Vách tường đổ sập nghiêng nghiêng, tứ bề nhện giăng bụi bám, chân tường cỏ mọc dây leo phủ kín. Rõ ràng ngôi chùa đã hoang phế từ lâu.
Văn Thiếu Côn vừa mừng vừa lạ. Chàng băn khoăn nhìn qua một cánh cửa sổ và nghĩ bụng :
- “Ngôi chùa này có vẻ cổ kính và bỏ hoang lâu ngày không ai tới nhưng tại sao lại có ánh đèn. Chả lẽ mình gặp ma chăng?”
Vừa suy nghĩ chàng quen chân tiến tới lướt qua cổng đi vào trong chùa.
Sau bức tường đỏ là một tòa đại hùng bảo điện vắng teo. Ánh đèn từ trong ấy chiếu ra. Lắng tai không nghe một tiếng động nào. Ngôi chùa cổ và khu rừng hoang vu chìm đắm trong vắng lặng đáng sợ.
Văn Thiếu Côn cảm thấy rờn rợn, nghi ngại chưa dám bước vào.
Ngần ngại một lúc chàng rón rén đi vào trong điện.
Phía trong chàng trông thấy một vị sư già ước độ bảy mươi, mặt mày có vẻ phúc hậu phương phi đang ngồi ngay ngắn trước sập thờ bằng gỗ cũ kỹ.
Trên bàn thờ có đặt một thếp dầu bốc cháy chập chờn, hình như sắp cạn.
Nét mặt lão tăng tuy hiền từ nhân hậu, nhưng có vẻ trang nghiêm mới nhìn qua đã có lòng kính mến ngay.
Một điều khiến chàng ngạc nhiên hết sức, suýt bật tiếng kêu lên. Thì ra gã Vô danh tăng cùng đi với chàng giờ đây đang kính cẩn quỳ ngay trước mặt vị lão tăng.
Văn Thiếu Côn nửa mừng nửa sợ, muốn xông đến ngay, nhưng lại sợ hãi vội dừng chân đứng lại, nhìn vào mặt vị lão tăng đang lim dim đôi mắt như đang nhập định tham thiền.
Vị lão tăng đang nhắm mắt bỗng giơ tay áo phất nhẹ một cái, bỗng nhiên một cường lực âm nhu nhẹ nhàng từ tay áo truyền hướng thẳng về phía chàng.
Luồng kình lực xoay quanh bao bọc lấy toàn thân rồi hình như có một sức hút nhẹ nhàng nhưng mạnh kéo ngược chàng bốc về phía trước.
Chàng cố sức cưỡng lại nhưng hình như bất lực, thân hình bay luôn lại gần lão tăng.
Từ ngày được Niệp Sáp hòa thượng chân truyền công phu Thất Vu Bát Hồi, thêm những võ công đã luyện tập từ lúc bé, Văn Thiếu Côn đã có một bản lãnh khá cao, trong võ lâm hiếm người bì kịp. Thế mà chỉ một cái phất tay nhè nhẹ, vị lão tăng đã trói buộc và hút cả người chàng bay về phía ấy như con sâu cái hến, quả là điều khó tưởng tượng.
Tuy chưa biết dụng ý của lão tăng như thế nào nhưng nhìn sắc diện hiền hòa chàng cũng yên tâm. Khiếp sợ trước thần oai của lão tăng, bất giác Văn Thiếu Côn vừa sợ vừa mến phục vội vàng quỳ xuống.
Vô danh tăng bỗng gọi lớn :
- Thưa lão hòa thượng, đệ tử đã bắt được gã này về đây rồi. Xin lão hòa thượng hãy ban thưởng lòng khó của đệ tử.
Lão hòa thượng mở mắt sáng rực rỡ khẽ chớp động đôi mày trắng, hừ một tiếng nói :
- Ta thưởng cho ngươi được quỳ hai giờ, bằng lòng chứ?
Vô danh tăng kêu rối rít :
- Lão hòa thượng xử bất minh rồi, đệ tử không bằng lòng tí nào.
Lão tăng trừng mắt mắng :
- Hắc Hải nhi, đừng ăn nói càn rỡ, muốn khỏi đòn nên câm mồm lại. Nếu còn giữ thói cũ sẽ bị vả miệng chắc gãy răng đấy.
Nhìn Văn Thiếu Côn, vị lão tăng từ tốn nói :
- Hắn ăn nói lỗ mãng hồ đồ, tiểu nhi thí chủ đừng bắt chước hắn đấy nhé.
Văn Thiếu Côn từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, thật là những chuyện không thể ngờ tới.
Theo chàng nghĩ, Vô danh tăng là một nhân vật có võ công vô địch, khiến hai chị em Lệ Minh Nguyệt phải sợ hãi giao chàng, thế mà y còn sư phụ. Như thế tất nhiên bản lãnh của vị lão tăng này phải cao đến không thể tưởng tượng được.
Chàng lén nhìn lên thấy lão tăng đang nhìn mình. Trong đôi mắt sáng rỡ uy nghi và hiền từ, cảm đượm vẻ trìu mến khiến chàng thấy đã bị hoàn toàn chinh phục.
Điều chàng thích thú hơn nữa là mặc dù tuổi cao, trong lời lẻ nói năng, vị lão tăng tỏ ra người ưa bông đùa ý nhị.
Trong khoảnh khắc, Văn Thiếu Côn mừng lo lẫn lộn, thấy mình đang đi đến một sự may mắn bất ngờ, và biết đâu cuộc gặp gỡ hôm nay sẽ giúp rất nhiều cho cuộc đời mai hậu.
Bỗng vị lão tăng hỏi :
- Mô Phật, xin tiểu chí chủ cho biết đại danh.
Vô danh tăng lớn tiếng nói :
- Sư phụ, người đã hiểu rõ cả rồi, còn hỏi người ta làm gì nữa cho mất công.
Lão tăng mắng :
- Hắc Hải nhi không được hỗn láo, nếu ngươi không chừa tật cũ, cứ lắm mồm lắm miệng sẽ bị phạt quỳ ba năm úp mặt vào tường đấy.
Vô danh tăng lè lưỡi nói :
- Không dám, không dám nói nữa.
Lão tăng mỉm cười quay sang nói :
- Văn thí chủ, đừng sợ, cứ thong thả nói tự nhiên.
Văn Thiếu Côn cúi đầu thưa :
- Cháu họ văn, tên Thiếu Côn, nhưng...
Chàng ngập ngừng một lát, nói tiếp :
- Nhưng... thật ra cháu không phải họ Văn.
Thế rồi chàng lần lượt đem cả thân thế mình từ trước đến sau kể hết.
Lão hòa thượng chăm chú nghe, thỉnh thoảng gật đầu không nói gì hết.
Thuật xong Văn Thiếu Côn sụp xuống lạy luôn bốn lạy rồi chắp tay kính cẩn thưa :
- Tiểu bối gặp nhiều điều cay đắng, thân thế mơ hồ, đối với thù cha mẹ chưa trả được, xin lão đại sư thương tình nhận tiểu bối làm đồ đệ.
Vô danh tăng cười ha hả nói lớn :
- Chú bé này hay thật, thói nào giữ tật ấy, gặp ai cũng lạy tôn làm thầy.
Vừa rồi hắn mới lạy tôi, bây giờ hắn lại lạy sư phụ cũng xin làm đệ tử.
Văn Thiếu Côn thẹn đỏ mặt, nhưng chẳng biết nói sao cứ quỳ mãi không đứng dậy.
Tài sản của anhhe1281

  #9  
Old 19-04-2008, 07:21 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 10

Nơi cổ miếu truyền dạy võ công



Vị lão tăng trừng mắt nạt :
- Hắc Hải nhi, lần này ta không tha thứ đâu nhé.
Nói xong đứng phắt dậy.
Tư thái của lão hòa thượng rất uy nghi dõng dạc, đứng thẳng người như vị La Hán giáng thế, khiến Văn Thiếu Côn khiếp vía vội nghĩ :
- “Chẳng biết lão tăng xử trí Vô danh tăng như thế nào? Người này lãnh khí, nghịch ngợm nhưng thẳng thắng và lỗ mãng chớ không sâu hiểm độc ác tí nào”.
Hình như đã quen rồi, Vô danh tăng vẫn lầm lì không tỏ vẻ sợ hãi, nhưng y xua tay cười hề hề nói :
- Xin lỗi, xin lỗi! Lần này xin lão hòa thượng tha cho đệ tử. Sau này không dám nói bậy nữa.
Lão hòa thượng mắng :
- Nhà ngươi luôn luôn giữ thói cũ không thể nào dạy được. Bây giờ ta cho ngươi hai biện pháp, muốn lựa cách nào tùy ý.
Vô danh tăng hỏi :
- Xin cho biết hai biện pháp nào?
Lão hòa thượng nói :
- Một là quỳ quay mặt vào tường ba năm.
Vô danh tăng nhảy phóc lên, nhăn nhó nói :
- Trời ơi, quỳ một ngày đã thấy muốn gãy gối rồi. Làm sao quỳ nổi đến ba năm? Biện pháp này khó quá, không xong, xin cho biết biện pháp thứ hai.
- Biện pháp thứ hai là ngươi phải đấu mấy miếng võ cùng Văn thiếu chủ.
Vô danh tăng cười hì hì đáp :
- Cách này thì được lắm. Đệ tử xin nhận đấu một quyền, ba chưởng, năm chỉ, thêm mười hai bộ chộp bắt, và bốn mươi hai miếng Phi Long kiếm pháp.
Lão hòa thượng gật đầu nói :
- Nếu thắng càng tốt, lỡ thua thì sao?
Vô danh tăng lắc đầu nói :
- Hình phạt này cũng không phải nhẹ nhàng gì. Đấu cho xong bao nhiêu quyền pháp ấy cũng mệt hết hơi rồi, xin đừng buộc điều kiện nào khác nữa.
Lão hòa thượng bước lại gần mắng rằng :
- Sao,nhà ngươi không chịu phạt à?
Vô danh tăng vội kêu lên :
- Xin chịu phạt, xin chịu phạt! Hắc Hải nhi này đâu dám kháng cự mệnh lệnh của sư phụ.
Lão hòa thượng cười khà dịu giọng nói :
- Nếu vậy thì chuẩn bị đi.
Nhìn Văn Thiếu Côn, lão hòa thượng bảo :
- Thí chủ cũng sửa soạn đi nhé.
Văn Thiếu Côn sợ hãi quá nghĩ thầm :
- “Tài nghệ của Vô danh tăng ta đã thấy rõ ràng. Sức của ta đâu đủ chịu nổi một nửa chưởng của y, làm sao mà đấu tay đôi hàng bao nhiêu thế võ, một quyền, ba chưởng, mười hai thuật, còn thêm bốn đường Phi Long kiếm pháp nữa.
Thôi, nguy quá rồi, phen này thế nào cũng phải bỏ mạng”.
Chàng vội quỳ xuống nói :
- Cháu đây chỉ là một vô danh tiểu tốt, võ nghệ có ra chi, đâu dám đấu cùng vị này.
Lão hòa thượng cười hà hà nói :
- Không sao đâu. Cứ đánh đi, nếu có điều gì, lão tăng sẽ tiếp đấu với.
Vô danh tăng nhìn chàng bảo :
- Này sư đệ, ngươi đừng xưng cháu gọi ông nữa. Lão hòa thượng đã có lòng muốn chân truyền võ nghệ mà sư đệ còn ngớ ngẩn mãi thế.
Văn Thiếu Côn nghe nói mừng quá vội quỳ xuống, miệng kêu :
- Sư phụ, đệ tử xin tuân mệnh.
Nói xong chàng định lạy nữa. Lão hòa thượng không thấy cử động gì, nhưng Văn Thiếu Côn thấy có một luồng kình lực nhẹ nhàng đẩy lên khiến chàng không cúi xuống lạy được mà phải tung người đứng thẳng dậy.
Chàng còn ngơ ngác, hòa thượng nói :
- Đừng vội làm lễ bái sư, để lão xem qua một vài thế thử thí chủ có đủ tư cách làm đồ đệ hay không đã.
Ngay lúc đó Vô danh tăng đã quát lớn :
- Tiến lên và xem chừng đây này.
Vừa quát xong y nhảy tung lại vung quyền đánh thẳng vào ngực chàng.
Quyền tung ra lẹ như chớp nhoáng, mà nhìn không thấy kịp, đến sát ngay ngực chàng cách mỏ ác độ một li. Lạ một điều là quyền mau như điện nhưng không có một kình lực nào hết.
Văn Thiếu Côn hốt hoảng đứng đờ người nhìn nhưng chẳng biết đối phó ra sao.
Lão hòa thượng thét lớn :
- Đồ ngốc, sao không trả đòn đi?
Tiếng hét làm cho Văn Thiếu Côn lùng bùng đôi tai, tái mặt. Chàng nghĩ :
- “Lão tăng đã cho biết trước muốn mình ra tỷ thí xem có đủ tư cách làm đồ đệ hay không. Thế mà vừa rồi ông lại kêu mình là “đồ ngốc”, chẳng có lẽ đã mất mặt lắm rồi. Như vậy thì mộng làm đồ đệ cao nhân có lẽ trở thành mây khói rồi”.
Lão tăng thấy chàng do dự lại thét lên :
- Cứ thế mà trả lại hắn một quyền xem sao?
Văn Thiếu Côn tuy chưa thấy rõ động tác của Vô danh tăng, nhưng vốn bản chất thông minh lanh lẹ, chàng cũng đoán được đường đòn.
Vừa nghe lão tăng nhắc, chàng đã phản ứng tự nhiên theo lối ấy vung quyền trả lại ngay Vô danh tăng.
Đường quyền tuy không chính xác nhưng cũng trúng, nghe “bình” một tiếng khá mạnh.
Vô danh tăng nói lớn :
- Thưa lão hòa thượng, Hắc Hải nhi này quả đoán không sai tý nào.
Nói xong quay sang Văn Thiếu Côn, bảo :
- Sư đệ, nếu đánh cũng nương tay nhè nhẹ chứ. Ngực ta đâu phải đúc bằng gang bằng sắt đâu mà nện như búa tạ vậy?
Lão hòa thượng vỗ tay reo lớn :
- Hay quá, hay quá, được rồi.
Rồi nhìn Vô danh tăng bảo :
- Hắc Hải nhi này, con đừng bảo là thầy có ý tư vị đấy nhé. Bạch Hải nhi tục căn đầy đủ, tương lai còn vượt hơn con nhiều lắm đấy.
Văn Thiếu Côn mừng khấp khởi vội vàng quỳ lạy nói :
- Thưa ân sư, Bạch Hải nhi xin tham kiến ân sư.
Bản chất Văn Thiếu Côn thông minh xuất chúng. Mặc dù đang phân vân lo nghĩ nhưng khi nghe lão hòa thượng gọi mình là Bạch Hải nhi đã hiểu ngay là người yêu mến mình, đã thuận nhận làm đồ đệ và đặt ngay biệt hiệu là Bạch Hải nhi.
Lão hòa thượng sung sướng cất tiếng cười dòn. Lần này ông không từ chối mà cứ ngồi nhận cho Văn Thiếu Côn lạy đủ lễ.
Văn Thiếu Côn lạy xong bước đến trước mặt Vô danh tăng nói :
- Tiểu đệ, Bạch Hải nhi, xin tham kiến sư huynh.
Nói xong cúi đầu xuống lạy.
Vô danh tăng vội vàng đỡ dậy nói :
- Tiểu huynh này không dám nhận lễ ấy đâu. Sau này nếu muốn nhận ta làm sư huynh thì mỗi khi ra đòn xin đánh nhẹ tay hơn nhé.
Lão hòa thượng nói :
- Hắc Hải nhi, đồ đệ hay đùa giỡn bất cứ lúc nào.
Rồi quay sang Văn Thiếu Côn gọi :
- Đồ nhi, hãy lại đây.
Vô danh tăng chúm chím cười bảo :
- Mau bước lại kìa! Bây giờ lão hòa thượng có vẻ chán Hắc Hải nhi rồi chứ gì.
Văn Thiếu Côn trước mặt hòa thượng quỳ xuống thưa :
- Sư phụ có điều gì chỉ dạy, đệ tử xin nghe.
Lão hòa thượng khoát tay nói :
- Lão chán những lễ nghi phiền phức lắm. Từ nay trong tình thầy trò hãy xử sự tự nhiên, đồ đệ đừng quỳ lạy nữa.
Văn Thiếu Côn dạ và đứng dậy.
Lão hòa thượng trầm ngâm một lúc rồi nói :
- Pháp hiệu của lão là Nhất Liêu, trước ở Hàn Nguyệt thiền lâm thuộc núi Vô Lượng sơn. Trước khi ta chân truyền võ nghệ, đồ đệ hãy nhớ những điều căn dặn thiết yếu để làm cho đúng.
Văn Thiếu Côn chắp tay nói :
- Đồ nhi xin lĩnh giáo.
Lão hòa thượng gật :
- Quy luật của ta gồm có bốn điều để làm khẩu hiệu cho người người nghĩa hiệp trong võ lâm, ai ai cũng biết.
1. Thuận theo lòng trời.
2. Ít gây sát nghiệp.
3. Trừ gian diệt ác.
4. Giúp kẻ khốn cùng.
Văn Thiếu Côn vội vàng đáp :
- Đồ nhi xin khắc cốt ghi tâm dù đến chết cũng không thay đổi.
Lão hòa thượng bảo rằng :
- Hay lắm, hãy cố gắng làm theo lời hứa đấy nhé.
Rồi quay sang Vô danh tăng bảo :
- Hãy tiếp tục đấu lại đi.
Với sự chỉ dẫn của lão hòa thượng, Văn Thiếu Côn một quyền một chưởng luyện tập cùng Vô danh tăng. Luyện đến đâu chàng nhớ kỹ nằm lòng, cố xua đuổi những ý tưởng phức tạp, lắng tâm thần tiếp nhận những điều giảng giải.
Nhờ tuệ căn minh mẫn, Văn Thiếu Côn học tập rất mau, tăng tiến vượt mức.
Cuộc tập luyện kéo dài luôn một đêm một ngày. Tất cả thế đánh đỡ một quyền ba chưởng, năm chỉ, mười hai thuật chộp bắt và bốn mươi hai thế Phi Long kiếm pháp đã hoàn toàn thành thuộc.
Lão hòa thượng sung sướng quá cười luôn miệng. Ông nhìn Hắc Hải nhi hỏi :
- Hắc Hải nhi, ngươi có nhớ lúc trước phải tốn bao nhiêu thời gian để học xong người môn này?
Hắc Hải nhi suy nghĩ rồi đáp :
- Thật ra đồ đệ cũng không nhớ. Hình như cũng hết một ngày một đêm trọn thì phải. Sư phụ có nhớ như thế không?
Lão hòa thượng cười xòa nói :
- Đâu được chóng như thế. Chú này lúc nào cũng lãnh phần tốt về mình. Ta nhớ hồi đó kéo dài đúng một tháng mà chưa xong, chứ nào phải một đêm một ngày!
Vô danh tăng cười khì khì :
- Lâu mau gì cũng được, miễn học được thuần thục là tốt rồi.
Nói xong y nằm lăn ra đám cỏ ở góc sàn ngáy pho pho liền.
Lão hòa thượng hớn hở xoa hai tay cười đắc ý rồi bảo Văn Thiếu Côn :
- Thầy có một môn tuyệt nghệ xưa nay chưa dạy cho ai, bây giờ muốn truyền luôn cho đệ tử. Vậy hãy vào đây.
Dứt lời rảo bước đi ngay.
Văn Thiếu Côn vội vàng nối gót theo vào đại điện rồi đi luôn ra đàng sau.
Sau điện là một bãi đất hoang vu bỏ hoang lâu ngày cỏ dại mọc đến đầu gối, gạch ngói, đá sỏi lăn rải khắp nơi.
Lão hòa thượng vừa dừng bước bỗng xoay mình như chớp đánh ra một chưởng.
Văn Thiếu Côn như người trong mộng đâu ngờ ngón đòn bất ngờ nên lãnh đủ một chưởng ngang bụng.
Nhưng dù chàng có chuẩn bị cũng không bao giờ ra tay chống đỡ nếu chưa được bảo trước.
Cũng may thế chưởng đánh ra có một sức mạnh êm ái chứ không gây đau đớn gì hết. Sức chưởng cuốn ra, thân hình của chàng văng bổng lên cao như chiếc diều đứt dây, quay luôn mấy vòng rồi rơi xuống, lọt ngay vào một cái giếng lâu năm.
Tài sản của anhhe1281

  #10  
Old 19-04-2008, 07:22 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 11

Đáy giếng gặp kỳ duyên



Văn Thiếu Côn bị một chưởng của lão hòa thượng bay bổng lên không trung hơn mấy trượng rồi rơi ùm xuống một cái giếng lâu năm.
Giếng này không biết đào tự bao giờ, ở giữa một vùng cây cối rậm rạp, chu vi hơn tám thước, lòng sâu thăm thẳm có năm sáu mươi trượng, xung quanh bờ dựng đứng và rong rêu phủ kín, trơn như trám mỡ.
Trong lúc bị tung đi bất ngờ, Văn Thiếu Côn hoảng vía đưa hai tay quờ quạng bốn phía hy vọng bám trúng một cái gì.
Chàng rơi mãi hồi lâu chưa tới đáy, hai tai gió lộng ù ù, thỉnh thoảng chộp nhằm đá nhưng vì quá trơn nên bị tuột đi luôn.
Sau cùng nghe ùm một tiếng, nước văng tứ tung. Té ra dưới giếng có nước.
Cũng may nước không sâu lắm, chàng lóp ngóp uống mấy ngụm rồi ngóc đầu lên được. Dưới chân là cát, nước đến ngang vai và lạnh như băng giá.
Nước lạnh tê buốt cả da thịt, mấy đầu gân cũng bị lạnh cóng cả, cử động thấy đau nhức lắm.
Văn Thiếu Côn loay hoay một chập đứng vững được nên lặng yên suy nghĩ, trong khi hai hàm răng chạm vào nhau lộp bộp như mỏ thúc.
Giếng quá sâu, tứ bề tối đen như mực.
Văn Thiếu Côn cảm thấy như vừa trải qua một cơn ác mộng, lặng lẽ đuư tay sờ chung quanh thì thấy bờ đá láng trơn, chỗ nào cũng nhẵn lì không nắm vào đâu được, muốn trèo lên cũng không thể được.
Chàng thở dài than thầm :
- “Thật không ngờ ân sư nỡ ra tay ác độc đánh ta văng xuống nơi này. Hình như ông ta có âm mưu trước nên mới gạt mình đi theo để hãm hại. Con người hiền từ đạo mạo bề ngoài mà thâm tâm sao hiểm ác thế. Lão đã cố tình giết hại mình thì chỉ một búng tay cũng hết thở, việc gì phải khổ công rèn luyện suốt một ngày một đêm, để rồi cuối cùng hất ta xuống đây trong tình cảnh nửa sống nửa chết như thế này. Thật vô lý, vô lý quá”.
Càng nghĩ càng tức, chàng lồng lộng kêu lên :
- Sư phụ ơi, sư phụ!
Tứ bề vách đá phẳng lặng dội lại tiếng kêu gây nên những tiếng vang rền bất tuyệt.
Gọi mãi hàng mấy chục tiếng nhưng vẫn không nghe đáp lại.
Chẳng rõ tiếng chàng có lên đến miệng giếng hay không?
Chập chập chàng đưa tay vào mồm ngửa mặt lên trời kêu gọi nữa. Gọi xong lại lắng tai nghe ngóng may ra hoặc đến tai sư phụ hoặc Vô danh tăng.
Suốt mấy tiếng đồng hồ, chàng kiên tâm gọi mãi :
- Sư phụ ơi, sư phụ, nếu đệ tử có tội gì cứ trách phạt, nỡ đâu gạt theo để liệng vào giếng này.
Thanh âm trả lời rền vang rồi chìm trong yên lặng. Chàng tái người, đưa mắt lên thấy tận phía trên chót vót có một lỗ hổng lớn hơn miệng chén, da trời màu xanh.
Tính thời gian thì có lẽ đã sáng từ lâu, nhưng giếng sâu nên ánh mặt trời không rọi tới đây, đưa tay trước mặt nhìn không rõ.
Chàng tiếp tục kêu gào, dẫu biết kêu bao nhiêu cũng vô ích.
Kêu hoài đến nỗi khan cổ lạc giọng, nhưng vẫn há miệng kêu, và thét như người mất trí chớ không chịu ngừng.
Mãi đến khi đuối lả người mới tạm nghỉ để thở hồng hộc như trâu điên.
Khi thấy đã hoàn toàn tuyệt vọng, Văn Thiếu Côn bèn đứng dựa lưng vào thành giếng, cả thân mình trầm trong nước lạnh, ló cổ và đầu bên ngoài, nhắm mắt mơ màng.
Bỗng có tiếng nho nhỏ nhưng rõ ràng và trong trẻo từ trên vọng xuống :
- Đồ nhi, đã biết thân phận chưa.
Văn Thiếu Côn nhận ra tiếng nói của sư phụ, mừng rỡ như được hồi sinh vội vàng gào lớn :
- Sư phụ ơi, đệ tử đã nghe rồi và cũng đã biết thân rồi. Xin sư phụ cứu đệ tử lên với.
Nói xong chàng nhìn lên miệng giếng lắng tai nghe.
Tiếng nói của lão hòa thượng lại vọng xuống nho nhỏ rõ ràng như nói sát bên tai :
- Không được, thầy không thể cứu con được đâu.
Thì ra lão hòa thượng đã vận dụng lối thiên lý truyền âm để hỏi chuyện cùng chàng.
Văn Thiếu Côn tức quá đập tay quậy nước ầm ầm la lớn :
- Trời ơi, sao sư phụ quá nhẫn tâm. Đệ tử có thù hận chi đâu mà nỡ ra tay như vậy?
Tiếng nói lại vang lên :
- Nào có thù oán gì...
Ngừng một chập lại nghe tiếp :
- Đồ đệ, mọi việc phải trông cậy vào mình trước tiên. Đừng ỷ lại vào người, phải tự tìm cách nào cứu lấy mình thì hơn. Đồ đệ cứ tin tưởng và bền chí sẽ có ngày leo lên được.
Văn Thiếu Côn hét lên :
- Sâu quá, trơn quá, làm sao bò lên được. Nếu sư phụ không ra tay giải cứu, đệ tử chắc phải bỏ thây trong giếng này.
Cất tiếng cười rồi hòa thượng nói thêm :
- Nếu cứ yếu hèn như thế thì dù ngươi chết cũng đáng lắm.
Vì nước giếng chấm vai, chàng không thể ngồi để nghỉ chân, chỉ có cách dựa vào thành đá đứng có một chân cho đỡ mỏi, chốc lát lại thay qua chân khác.
Câu nói vừa rồi là lời nói cuối cùng của lão hòa thượng.
Văn Thiếu Côn xót xa và tức tối quá bặm môi phụng phịu với sự đau nhức quá giới hạn mà chàng đang chịu đựng: rét lạnh, mỏi mệt, ê ẩm và tuyệt vọng.
Tụ tương tự sát vẫn vơ trong trí :
- Phải, chỉ có chết là giải thoát! Chết là hết đau, hết lo, hết bực tức. Chết cho người ta hài lòng.
Chàng lẩm bẩm.
Nhưng bất cứ trong cảnh tuyệt vọng nào cũng vẫn còn hy vọng. Chính cái hy vọng mỏng manh xa vời vô lý ấy đã giúp chàng đánh đổi được ý nghĩ tự sát.
Mọi sự đau khổ không gì bằng cái đói. Đã ba hôm nay chàng chưa có thứ gì vào bụng, lúc này lại ngâm mình trong nước lạnh, cái đói lại đến muốn cào cả ruột gan.
Càng lâu đói càng tợn, nơi đây ngoài nước, không có gì ăn được cả. Tôm cá không có, ngay ếch nhái cũng không có. Rong rêu thì quá nhớt, hôi hám, không thể nào ngửi được.
Chân tay chàng dần dần tê cứng, mắt ngước lên nhìn miệng giếng vẫn thấy vòm trời xanh không có bóng người.
Thành giếng đen xì, mờ mờ ẩn hiện dựng đứng cao tít mù. Chẳng bao lâu đã quá một ngày một đêm, trọn mười hai giờ rồi.
Chàng thử cử động tay chân, nhưng hình như chân tay của kẻ khác, không còn cảm giác nữa. Cặp giò hình như đóng thành băng, hai tay buồng thõng chứ đưa lên không nổi nữa.
Chàng hít mạnh vào một hơi, lồng ngực sắp vỡ, máu huyết đảo lộn như chạy ngược về tim, đầu váng mắt hoa, bụng đói như cào. Sống như thế này còn khổ gấp mấy lần được chết. Một ngày nơi đáy giếng dài thăm thẳm hơn cả một năm trường.
Nhưng mà cuối cùng rồi cũng rán chịu đựng.
Vòm trời trên cao hết xanh đến đen, tính đã bảy lần. Kể từ khi rơi xuống giếng đến nay đã một tuần trọn, Văn Thiếu Côn vẫn phải đứng hoài trong giếng.
Nước ngâm lâu ngày, da mặt dộp lại co rút, chân tay mình mẩy đã tiết ra nước nhờn.
Thần trí chàng lơ mơ, thân hình tê liệt, thậm chí dù muốn tự vẩn cùng chẳng còn hơi sức nữa. Sự đau khổ có lẽ đã đến mức tột cùng.
Bỗng nhiên mắt chàng hoa lên. Một tia sáng từ trong lòng nước vọt thăng lên cao rồi lại rơi xuống nước tung lên ào ào, bỏm bỏm, đưa vào tai chàng.
Chàng cố định thần nhìn lại kỳ. Luồng ánh sáng đó cứ từng chập vọt lên khi cao khi thấp, lúc trước mặt khi bên tả, rõ ràng là sự thật chứ không phải ảo giác.
Độ nửa giờ sau, tiếng nước reo gần chàng, một lằn đỏ sáng chói lại xẹt, thấy lên cao gần một trượng rồi rơi xuống giếng.
Lần này chàng nhìn kỳ thấy một vật dài chừng ba thước, lớn cỡ nắm tay, trong ánh đỏ có những tia vàng sáng chói, hoa cả mắt.
Suốt bảy tám ngày trời không ăn, con người đã đói đến cực độ, mặc dầu chân khí tiêu tan nhưng khi thấy có một thứ có thể ăn được, tự nhiên có thể chuyển động, kích thích gân cốt khiến chàng cục cựa và di chuyển được để bắt mồi.
Chờ độ vài phút sau, mặt nước chuyển động nữa. Khi tiếng reo chưa dứt, luồng sáng đỏ vàng lại vọt lên gần chàng hơn nữa.
Tâm thần phấn khởi, khả năng sinh tồn thúc đẩy, chàng vùng đưa tay được ra khỏi mặt nước cào nhanh vào lằn sáng đỏ vừa đúng lúc đang rơi xuống.
Tay chàng nắm được một vật mềm mềm ấm ấm.
Nhờ ánh sáng rực rỡ của làn da chiếu ra, Văn Thiếu Côn nhìn kỹ đó là một con lươn khá lớn và kỳ lạ.
Thân hình con lươn này đỏ như son, từ đầu đến đuôi có hai đường chỉ vàng sáng rực rỡ như kim tuyến chạy song song thật đẹp.
Trong khi con lươn dãy dụa, ánh sáng đỏ vàng lẫn lộn càng rực rỡ chiếu ửng hồng cả mặt nước.
Hai mắt đỏ ngầu, hai tay run run, trong lúc quá đói, bất cứ bắt được thứ gì cũng ăn, rồi hậu quả ra sao mặc kệ.
Chàng không ngần ngại đưa con lươn vào miệng, cắn cổ hút máu rồi thấy thịt ngọt ngọt, ấm ấm dễ ăn nên ăn hết không còn tí xương.
Khi ăn xong tinh thần bỗng nhiên thấy khoan khoái, cả thân hình giá lạnh tê cứng đã trở nên ấm áp dễ chịu.
Chàng đưa tay vịn bấu thành giếng vận công điều khí.
Ngay lúc ấy một cơn đau buụg nổi lên dữ dội khiến chàng hoảng sợ không dám vận công nữa.
Nhưng cơn đau bụng cũng không vì thế mà giảm bớt, trái lại càng đau tợn, đau xoắn từng cơn khiến chàng toát cả mồ hôi, da mặt co rúm lại, như muốn dứt hơi.
Chàng hối hận tự trách :
- Vừa rồi ta ăn bậy một con rắn không ra rắn, lươn không thành lươn, hình thù quỳ quái, dữ lành chưa biết, mà lại nổi cơn đau bụng như vầy chắc đã trúng độc. Vừa khỏi đói lại bị đau đớn cũng chả hơn gì. Mặc kệ, đến chết là cùng!
Chết được càng mát thân.
Im lặng suy nghĩ một chập, cơn đau đớn dẫn Văn Thiếu Côn nhích thân dựa vào vách đá nghỉ dưỡng.
Chừng nửa giờ sau, cơn đau tái phát. Lần này càng dữ dội gấp mấy lần.
Tại Đan điền một luồng khí nóng xông lên rần rật, mỗi lúc càng nhiều.
Vừa đau vừa nóng, chàng vật mình chán, mím môi chịu đựng. Mặc dầu ngâm trong nước mà người chàng cũng toát mồ hôi, trên đầu muốn bốc hỏa.
Lúc ấy khí huyết chuyển động thật mạnh như muốn phá tan cái huyết quản, máu càng sôi, bụng càng đau dữ. Văn Thiếu Côn ráng bậm môi chịu trận để khỏi buột mồm rên siết.
Làn khi nóng từ Đan điền cứ xông mãi liên miên vô tận tựa hồ như không bao giờ chấm dứt được.
Sau hết sức nóng lại xông đến tận “Sinh tử huyền quan” rồi đi luôn vào hai mạch “Nhâm đốc”.
Ba nơi này đã bị luồng nhiệt khí đả thông luôn, đầu óc chàng như búa bổ, hoàn toàn mất trí giác.
Giếng nước trở nên im lặng như tờ.
Văn Thiếu Côn đứng nghếch đầu vào thành giếng, mắt nhắm như người ngủ say, hơi nóng từ trong người chàng lên ngùn ngụt hình như một màn sương dày bao phủ.
Không rõ thời gian bao lâu, chàng mở bừng đôi mắt ngơ ngác.
Qua bao nhiêu sự dày vò khổ sở, bụng đói gân tê, tay chân mỏi, toàn thân chàng phải kiệt quệ, mất hết sinh lực.
Nhưng sự thực lại khác hẳn.
Chàng cảm thấy trong người nhẹ nhàng, tinh thần khoan khoái, mình mẩy ấm áp không cảm thấy lạnh lẽo. Từ bé đến giờ chưa bao giờ thấy khỏe mạnh và dễ chịu như lúc này.
Kinh ngạc quá, chàng thắc mắc :
- Suốt bảy ngày ngâm trong nước giếng, đói quá ta đã ăn trúng một con rắn đỏ, đau bụng muốn đứt cả ruột, huyết mạch như nung đốt, mà bây giờ sao tự nhiên khác hẳn như vậy? Việc gì đã xảy ra chăng?
Ngạc nhiên hơn nữa là chàng thấy trong đáy giếng sáng trưng không còn tối tăm như trước nữa. Mọi vật đều ngó thấy rõ ràng, cọng rêu trên thành đá đàng xa cho đến những đợt sóng lăn tăn gợn trên mặt nước.
Chàng vừa mừng vừa sợ, thử vận công điều khí.
Chẳng ngờ vừa mới vận công, một làn sóng nóng lập tức nổi lên xói ngay vào mạch sinh tử huyền quan đi thông suốt xuống hai mạch Nhâm đốc, rồi theo đường kinh lạc chạy suốt các huyệt đạo từ đầu mình đến tứ chi chỉ thấy một luồng sinh khí chuyển động thông suốt dễ dàng.
- Trời! Chàng mừng quá la lớn.
Quả thật điều không ngờ! Đây là một hiện tượng hiếm có, một hy vọng tối cao mà tất cả những nhân vật luyện võ hằng mơ ước, ít ai đạt được, là đánh thông sanh tử huyền quan, mở hai mạch Nhâm đốc.
Chàng như say mê với sự sung sướng tột cùng và chưa dám tin là sự thật.
Khích động vì niềm vui bất ngờ, chàng thử vung tay đánh một quyền vào thành giếng.
Chỉ một động tác vô tình do nội tâm thúc giục, không ngờ đã gây một ảnh hưởng ghê gớm khiến chàng mất cả hồn vía.
Số là từ khi chàng vừa vung ra, một luồng kình lực như bài sơn đảo hải đánh ầm vào vách đá, nổ lên một tiếng “đùng” như sấm dậy.
Cổ thành giếng rung rinh như bị động đất, đá văng tứ tung sập xuống một mảng khá to.
Văn Thiếu Côn trợn mắt nhìn lổ đá vừa lở rồi ngó lại tay mình, ngơ ngác.
Chàng cố nén sự vui mừng xen lẫn sợ hãi kích động trong lòng, và định thần nhìn lại. Nơi đã bị lỡ đã bày ra một lỗ hổng to tướng, khiến chàng chỉ biết há miệng trân trối nhìn chẳng biết nói sao, rồi trong lúc kích động mãnh liệt tung người nhảy nhót cho thỏa thích.
Lại một việc bất ngờ xảy ra nữa.
Chàng chỉ nhè nhẹ một cái mà toàn thân như một mũi tên bật khỏi cánh cung, vọt thẳng lên cao gần mười trượng rồi rơi xuống giếng.
Văn Thiếu Côn thích chí quá nghĩ bụng :
- “Công lực mình tự nhiên tăng tiến quá cao có lẽ vì con rắn lúc nãy ư? Nếu vậy thì may quá. Xem chừng với bản lãnh này ta hy vọng vượt ra khỏi giếng này rồi”.
Nghĩ thế, chàng từ từ vận công lực, đem hết nội lực từ Đan điền di chuyển trong toàn thân, dồn xuống hai chân rồi tung người lao vút lên không như một chiếc tên bắn.
Một cái nhảy đã vượt qua trên mấy chục trượng ra khỏi miệng giếng dễ dàng, nhẹ nhàng rơi trên đám lau mọc giữa sân.
Chàng đứng ngẩn ngơ một chập, lòng băn khoăn như chợt tỉnh một cơn ảo mộng.
Mơ mộng đi qua, Văn Thiếu Côn trở lại thực tế, đưa mắt nhìn quanh.
Lúc đó vào khoảng nửa đêm. Trên bầu trời đen lốm đốm nhiều sao nhấp nhánh. Ngôi cổ tự chìm đắm trong sự cô tịch hoàn toàn.
Gió lạnh thổi từng cơn làm quần áo chàng khô ráo, bay tung phần phật.
Tuy giữa đêm khuya nhưng màn đêm không che nổi đôi mắt chàng, tuy trong tối nhưng nhìn thấy rõ ràng mọi vật.
Đứng một chập lâu, chàng rảo bước đi vào chánh diện.
Trong chùa vắng lặng như tờ, trừ tiếng gió thổi qua mấykhe ngói lở xào xạt, và tiếng trùng dế nỉ non, không còn tiếng động nào khác.
Trong điện tối om, không có ánh đèn, tòa đại điện dột nát đầy cả bụi phủ nhện giăng. Có lẽ lão hòa thượng và Vô danh tăng đã bỏ đi nơi khác rồi.
Văn Thiếu Côn đi lần quá bên trái, đưa mắt nhìn trên chiếc bàn gỗ đã xiêu vẹo, thình lình chàng trông thấy một miếng lụa vàng cuốn thành cuộn dài dằn dưới bát hương bằng sành đặt bên ấy.
Chàng vội vàng bốc ra xem, trên mảnh lụa có viết :
“Bạch Hải nhi con, Trước khi nhận một nhiệm vụ trọng đại mà đấng thiêng liêng đã lựa chọn giao phó cho, con đã trải qua tất cả những gì đau đớn nhất, khổ sở nhất từ thể xác đến tinh thần, những cái gì dày vò cơ cực nhất mà người trần có thể chịu đựng.
Con đã chịu nổi, đã vượt qua gian khổ và con đã thành công.
Trong những giờ phút đau khổ sở chắc con oán hận thầy lắm. Bây giờ con cũng hiểu ít nhiều, và hết còn trách thầy ác độc.
Con vật mà con đã ăn vừa rồi là một con lươn quý, một thần vật sống hàng vạn năm, thế gian hiếm có, gọi là “Vạn niên kinh thiện”. Người nào ăn được nó là được sống lâu, tiêu trừ bá bệnh, chống lại mọi độc, thêm một công lực phi thường.
Thầy phát hiện được thần vật hàng mấy năm nay, nhưng nghĩ rằng tuổi tác đã cao, không muốn phung phí một vật chí bảo của trời tạo, nên thầy cố dành lại để tặng con là người có điềm phúc.
Con hãy nhớ nằm lòng những điều thầy dặn trước khi thu nhận làm đồ đệ.
- Thuận theo lòng trời - Bớt gây nghiệp chướng - Bài trừ gian bạo - Giúp kẻ khốn cùng Đó là phương châm cần thiết để diệt trừ ma quỷ, bảo vệ đạo pháp, tiến thân trên đường võ nghiệp. Được thế, con sẽ không phụ tấm lòng kỳ vọng của thầy.
Bao nhiêu võ công thầy đã truyền cho con là tất cả thiên hoa thu thập suốt đời người, tất cả sự kiên trì khổ luyện nghiên cứu, đã giúp thầy xưng hùng xưng bá một thời gian.
Tuy không phải là những môn võ công tối thượng, vì con nhớ rằng “núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn lắm kẻ tài hơn”, những điều đó cũng có thể giúp được nhiều cho con, để gầy dựng cuộc đời võ nghiệp. Những chông gai trên đời trùng trùng điệp điệp, lòng người độc ác nham hiểm khôn lường, con nên luôn luôn để ý đề phòng, khỏi lầm vào những cạm bẫy.
Câu chuyện “Vô Nhân cốc” là vấn đề đang xáo trộn võ lâm và cũng là mối lo ngại nhất của thầy. Thầy đã để tâm tra xét hàng bao năm vẫn chưa có kết quả.
Việc này con nên xử lý thận trọng để khỏi gây ra điều đáng tiếc, lưu huyết trong giang hồ.
Thầy đây chỗ ở không nhất định, rày đây mai đó và chỉ một thời gian ngắn thầy sẽ trở về Vô Lượng Sơn, con chớ để tâm tìm kiếm.
Cuộc đời ly tan, hội hợp, mệnh trời đã đinị, lòng người muốn cãi cũng không được đâu.
Con khá bảo trọng lấy mình.
Thầy: Nhất Liêu”
Đọc xong bức thư, Văn Thiếu Côn bàng hoàng cảm động. Té ra thầy chàng đã dự liệu hết mọi việc đã xảy ra và cố tình sắp đặt để chu toàn cho mình.
Thật là một đại ân mà suốt đời cần ghi nhớ.
Chàng không biết Nhất Liêu đại sư cùng sư huynh đã đi đâu rồi.
Chàng quỳ xuống cúi lạy thỉnh không bốn lạy, lầm bầm khấn :
- Đệ tử Văn Thiếu Côn xin phát thệ suốt đời tuân theo lời giáo huấn của ân sư, nếu sai lời xin đất trời chứng giám.
Khấn xong đứng dậy, xếp bức thư cẩn thận để vào bọc rồi bước ra khỏi cổ miếu.
Bây giờ đã qua canh ba, Văn Thiếu Côn suy nghĩ :
- “Nơi đây là dãy Kỳ Liên sơn, chắc hang Vô Nhân cốc cũng gần đâu đây.
Hay ta nhân lúc này đi tìm thử cho tiện. Cứ như lời nói của Niệp Sáp hòa thượng thì Độc Nhãn Thần Cái sau khi đến Vô Nhân cốc mới nhờ Niệp Sáp hòa thượng đưa mình về Lăng Vân sơn trang trong núi Hạ Lan sơn. Như thế thân thế mình đối với Vô Nhân cốc hình như có một sự liên hệ thần bí. Biết đâu vào Vô Nhân cốc ta sẽ tìm ra đầu mối của thân thế mình. Nhưng Vô Nhân cốc ở đâu, tìm ra được đâu phải dễ?”
Đưa mắt nhìn quanh, chàng thấy đêm tối mịt mù, núi non trùng điệp, một dãy Kỳ Liên sơn dài hơn mấy trăm dặm, muốn tìm ra Vô Nhân cốc có khác vào đáy biển mò kim.
Tuy nhiên chàng vẫn quả quyết đi tìm rồi tung mình biến vào đêm tối.
Tài sản của anhhe1281

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, ,

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™