Lý Khánh Lạc nhìn thấy Tô Thiến và Trầm Linh đang ở cùng nhau thì cảm thấy thật ngoài dự liệu. Lý Khánh Lạc vẫn xem thường Lưu Vũ Phi và Tô Thiến, cho rằng sự hiện diện của Lưu Vũ Phi ảnh hưởng đến vị trí của hắn trong lòng Triệu Nhược Băng. Bây giờ nhìn thấy Tô Thiến sắc mặt hắn cũng không tốt, chỉ tiến lên bắt chuyện với Trầm Linh, thủy chung hắn không hề liếc mắt nhìn Tô Thiến một cái. Trầm Linh bây giờ đã biết tại sao Triệu Nhược Băng lại nói Lưu Vũ Phi không thích Lý Khánh Lạc, nhìn bộ dáng này của hắn mà Lưu Vũ Phi không giáo huấn hắn thì đã quá nể mặt Triệu Nhược Băng rồi. Trầm Linh nhìn thấy sự cố chấp như thế của Lý Khánh Lạc, vốn đối với hắn cũng còn có hảo cảm, nhưng bây giờ chút hảo cảm ấy không biết đã chạy đi đâu.
Lý Khánh Lạc không chút hiểu sự, nên Trầm Linh cũng không thèm nói thêm gì với hắn, thản nhiên chào hắn rồi kéo Tô Thiến bỏ đi. Ba người Tiểu Di đi theo sau Tô Thiến, ánh mắt xem thường của hắn dành cho Tô Thiến, ba nàng cũng là người tu chân suốt mấy trăm năm, đối với việc này thấy cũng nhạt, không hề quan tâm, chỉ cần hắn không có tổn thương sự an toàn của Tô Thiến là được, nếu không các nàng nhất định sẽ cho hắn biết sự lợi hại. Lý Khánh Lạc nhìn thấy Trầm Linh bỏ đi, liền hỏi: “ Trầm tiểu thư, cô cũng tới tìm Băng nhi sao? Hay là chúng ta cùng đi đi, tôi cũng tới tìm nàng…”
Khẩu khí của Trầm Linh cũng không tốt lắm: “ Băng nhi mấy ngày nay không có tới đi học, ngươi không cần tìm nàng nữa…”
Ngữ khí hiện giờ của Trầm Linh người chết cũng nghe được là nàng bất mãn Lý Khánh Lạc. Hắn nghe được ngữ khí bất hảo của nàng, lại nghĩ là bởi vì Triệu Nhược Băng và hắn cùng bị thương, Trầm Linh lại đang trách hắn, hắn rất rõ ràng cảm tình của Trầm Linh và Triệu Nhược Băng, thân như chị em ruột cũng không hề khoa trương. Hắn đối với ngữ khí bất hảo của nàng cũng không chút để ý, ngược lại còn lấy lòng nói: “ Vậy Trầm tiểu thư có biết không, Băng nhi bây giờ ở nơi đâu, ta muốn đi thăm nàng..”
Trầm Linh đối với Lý Khánh Lạc không chút hảo cảm là bởi vì hắn quá cố chấp kiêu ngạo, ánh mắt nhìn người không có, vốn cũng muốn nói cho hắn biết Triệu Nhược Băng đang ở nhà nàng, nhưng bây giờ thật vất vả mới làm cho Tô Thiến tha thứ cho Triệu Nhược Băng, lúc này mình đang muốn dẫn nàng về nhà, Trầm Linh sợ hắn sẽ đi theo. Vạn nhất không cẩn thận lại đắc tội Tô Thiến, vậy thì thật là tai họa. Vì vậy Trầm Linh nói với hắn: “ Ta cũng đang đi tìm Băng nhi, cũng vì tìm không được nàng cho nên ta và Thiến nhi định đi ra ngoài tìm, xem có thể tìm được hay không…”
Lý Khánh Lạc dĩ nhiên không tin, lần trước hắn đã nghe Lưu Vũ Phi nói Triệu Nhược Băng ở chung với hắn, mà Tô Thiến là bạn gái của Lưu Vũ Phi, nếu họ ở cùng nhau, vậy khẳng định không thể không biết Triệu Nhược Băng đang ở đâu. Hắn không thể tức giận với Trầm Linh, nói: “ Trầm tiểu thư, lời này dĩ nhiên là không thể nào, đừng nói quan hệ của cô với Băng nhi không kém, ngay cả người đàn bà này vẫn đang ở chung với Băng nhi, làm sao lại không biết Băng nhi đang ở đâu, ta xem là Trầm tiểu thư không muốn nói cho ta biết phải không?”
Tô Thiến không còn chịu được những lời nói của hắn, cả giận: “ Tỷ, chị cứ nói với hắn đi, bây giờ Băng tỷ đang ở nơi nào, tỷ, hôm nay em cũng nói thật với chị, sở dĩ em muốn cùng chị đi thăm Băng tỷ, cũng không phải là nói đã tha thứ cho chị ấy, lần trước Băng tỷ lại vì một nam nhân như vậy mà nói ca như thế, em nghĩ nếu chị ấy muốn trở lại bên người ca, vậy thì chị ấy nên nói rõ ràng mối quan hệ không trong sáng với nam nhân này đi thôi, nếu không em sẽ không đi gặp nàng, cũng sẽ không giúp nàng giải thích với ca đâu.”
Nói xong nàng kề vào tai Trầm Linh nói: “ Tỷ, kỳ thật em cũng biết Băng tỷ vốn rất thích ca, mặc dù nàng không biểu hiện ra, mà ca cũng xem nàng như em gái, em cũng biết người như ca, chỉ cần ở lâu với ảnh thì nhất định sẽ thích ảnh, sở dĩ em không phản đối chị ấy đi theo bên ca, hơn nữa còn muốn chị ấy ở chung với chúng tôi, là vì chị ấy đã xem em như em gái, làm cho em rất cảm động, và em cũng rất thích có người chị này. Chỉ cần chị ấy có thể dứt khoát với chuyện cảm tình này, ca cũng tiếp nhận nàng, vậy thì em cũng không phản đối chuyện của chị ấy và ca. Tỷ cứ đem lời này của em nói với chị ấy, hôm nay em sẽ không đi thăm chị ấy, để cho Băng tỷ tự mình xử lý chuyện của nam nhân này đi thôi.”
Lý Khánh Lạc thấy Tô Thiên yêu cầu Triệu Nhược Băng đoạn tuyệt quan hệ với hắn, không khỏi cười gằn: “ Ngươi cho rằng bạn trai kia của ngươi là thứ vật gì a, chỉ bằng hắn cũng xứng làm ca ca của Băng nhi hay sao, chuyện của ta và Băng nhi không đến lượt đôi cẩu nam nữ các ngươi xen vào…”
Hắn còn chưa nói xong thì chợt nghe hắn “ a” hét thảm một tiếng, cả người bay lên, rồi lại rớt xuống, tựa như một con chó chết đập xuống đất. Từ miệng hắn ói ra một ngụm máu và mấy cái răng, Phi Tuyết một chân dẫm lên lưng hắn lạnh lùng nói: “ Sau này ngươi còn dám nhục mạ thiếu gia và tiểu thư của chúng ta, chúng ta sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết, cái tát ngày hôm nay chỉ là một sự giáo huấn nhỏ thôi..”
Gương mặt hắn sưng lên như cái đầu heo, hàm răng lại bị gãy, bây giờ ngay cả lời cũng nói không ra, chỉ dùng ánh mắt ác độc nhìn Tô Thiến. Phi Tuyết nhìn thấy ánh mắt không biết tốt xấu của hắn như vậy bèn nói với âm thanh tàn độc: “ Tiểu thư, nhìn bộ dáng này của hắn, tương lai nhất định muốn trả thù, không bằng bây giờ chúng ta làm cho hắn hoàn toàn biến mất, đề phòng sau này hắn lại quấy nhiễu thiếu gia và tiểu thư nữa.”
Trầm Linh vừa nghe lời này thì lập tức trong si ngốc tỉnh lại, vội vã la lên: “ Thiến nhi, em xem hắn cũng chưa phạm phải tội lớn gì, chỉ là miệng quá ghê tởm mà thôi, dù sao cũng đã giáo huấn hắn, không cần phải làm khó hắn nữa, lại nói cũng nên chừa chút mặt mũi cho Băng nhi đi.”
Trầm Linh nhìn ánh mắt lạnh như băng của Phi Tuyết, nàng tin tưởng chỉ một câu nói của Tô Thiến, vậy Phi Tuyết sẽ không chút do dự lấy đi tính mạng của Lý Khánh Lạc ngay tức khắc. Trầm Linh nhìn biểu hiện của các nàng, biết ngay trong mắt các nàng thì việc giết người chẳng khác gì giết một con kiến. Luật pháp quốc gia đối với các nàng chỉ như hài kịch, căn bản không có biện pháp nào khống chế họ.
Tô Thiến, vốn cũng không phải là người có lòng dạ độc ác, nàng thấy Lý Khánh Lạc đã bị giáo huấn, mặc dù thống hận hắn đã sỉ nhục mình và Lưu Vũ Phi, nhưng cũng không muốn giết hắn làm gì. Hơn nữa Trầm Linh lại cầu tình cho hắn, Tô Thiến cũng không muốn truy cứu nữa, mang theo Tiểu Di ba nàng quay về trong trường học.
Trầm Linh nhìn bóng lưng Tô Thiến rời đi, trong lòng chợt thấy muốn lau mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: “ Mấy cô gái này tuổi còn nhỏ, thực lực lại sâu khôn lường, các nàng quả thật không giống người chút nào, thật không biết Lưu Vũ Phi đã bồi dưỡng ra bao nhiêu người như các nàng vậy.”
Nàng nhìn Lý Khánh Lạc còn đang trên mặt đất, nàng tức giận hỏi: “ Uy, ngươi thế nào rồi, không có việc gì chứ? Có muốn ta đưa ngươi đến bệnh viện hay không?”
Hắn đứng lên, lắc đầu nói: “ Cảm ơn hảo ý, chỉ là bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại.”
Trầm Linh mặc dù không ưa hắn, nhưng giờ nhìn hắn lại thảm như vậy, cũng không muốn nói thêm gì nữa. Nàng nói: “ Vậy bộ dáng bây giờ của ngươi, còn muốn đi gặp Băng nhi hay không? Bây giờ nàng đang ở trong nhà ta, hay là để ta đưa ngươi đi thôi, xem mặt ngươi đã thế này rồi, hay là tới nhà ta để xức thuốc đã.”
Lý Khánh Lạc không thể nói gì, chỉ có thể gật đầu đồng ý. Mấy ngày nay vận xấu của hắn tới liên tục, bị thương vừa lành, chưa đến một ngày thời gian, lại tiếp tục bị thương nữa. Làm cho hắn không chịu nổi chính là bị một cô gái mười bốn, mười lăm tuổi chỉ tát một cái mà lại bay lên không trung. Đến bây giờ hắn mới biết được, với võ công của hắn, chỉ có thể khoe khoang trước mặt người bình thường, đụng phải cao thủ chính thức cũng chỉ là trò chơi. Trong tâm hắn âm thầm thề, ở tương lai hắn phải đi tìm một cao nhân chính thức trên khắp thế giới để học hỏi vài năm, đợi đến khi có thành tựu thì sẽ cho Lưu Vũ Phi và Tô Thiến biết tay. Nếu hắn không có ý nghĩ này, sau này không tìm Lưu Vũ Phi gây phiền toái, thì trong tương lai sẽ không làm cho Lưu Vũ Phi diệt tuyệt cả gia tộc.
Hắn đi theo Trầm Linh tới chỗ ở của nàng, khi hắn nhìn thấy bộ dáng của Triệu Nhược Băng thì không khỏi dụi mắt, sợ hãi khi nghĩ rằng mình đã hoa mắt rồi. Trước kia khi ở chung với nàng thì làm gì nàng lại có bộ dáng như bây giờ, ánh mắt nàng không có chút khí sắc, phảng phất như là hai người so với trước kia.
Khi Triệu Nhược Băng nhìn thấy hắn thì trên mặt mới có chút phản ứng, nàng nhìn thấy hắn bị người ta đánh sưng mặt như đầu heo mới quan tâm hỏi: “ Lạc đại ca, anh làm sao vậy, là ai đánh anh thành thế này, chẳng lẽ là ba tên lần trước, không đúng, bây giờ bọn họ sẽ không dám động thủ với anh đâu, Lạc đại ca nói cho em nghe là ai đánh anh như vậy?”
Trầm Linh tìm trong phòng lấy ra một bình thuốc xoa bóp, đưa cho hắn tự mình thoa. Nàng cũng không phải là hảo tâm như vậy, lại nói chuyện này là do hắn tự mình chuốc lấy mà thôi. Trầm Linh hướng Triệu Nhược Băng nói: “ Băng nhi, em không cần lo lắng cho hắn, hắn chỉ bị một chút giáo huấn.”
Dù sao Triệu Nhược Băng cũng có chút tình ý với hắn, nàng hỏi: “ Tỷ, đây là chuyện gì vậy, Lạc đại ca lại chọc tới ai nữa, lại để cho người ta đánh thảm như vậy.”
Trầm Linh đem chuyện vừa rồi nói lại một lần, cũng đem chuyện Tô Thiến chuyển lời nói lại cho nàng nghe. Về phần cuối cùng nàng quyết định thế nào, phải xem tự ý nàng mà thôi. Nàng nghe xong Trầm Linh vừa nói, trong lòng vừa vui vừa lo lắng, vui vì chuyện của nàng và Lưu Vũ Phi đã được Tô Thiến chấp nhận, chỉ cần Tô Thiến nói giúp nàng vài câu và nàng mở lời xin lỗi Lưu Vũ Phi, đến lúc đó quay trở về bên người hắn cũng không phải là việc khó. Lo lắng là việc đoạn tuyệt quan hệ với Lý Khánh Lạc, nàng đã từng trải qua bài học nên trong tâm lý cũng đã thành thục hơn rất nhiều. Đối với cảm tình của nàng và Lý Khánh Lạc, nàng đã hiểu rõ ràng, bây giờ nàng đối với hắn một chút cảm tình nam nữ cũng không có, lúc trước đối với hắn thân thiết như vậy là bị ảnh hưởng tâm lý từ khi còn bé. Nàng sợ nếu đoạn tuyệt với hắn, với nàng thì không có vấn đề gì, nhưng sẽ mang đến phiền toái trong gia đình nàng. Bởi vì Triệu gia và Lý gia vốn là thế gia giao hảo với nhau lâu năm, quan hệ rất tốt.
Lý Khánh Lạc vào phòng tắm, thoa thuốc Trầm Linh đưa xong, quả nhiên thật tốt, gương mặt vốn sưng như đầu heo cuối cùng cũng khôi phục lại một chút diện mạo của hắn. Xem qua hiệu quả của nước thuốc do Trầm Linh đưa cho cũng không tệ lắm.
Triệu Nhược Băng nhìn thấy hắn từ phòng tắm đi ra, quan tâm nói: “ Lạc đại ca, anh cảm thấy tốt hơn rồi chứ.”
Lý Khánh Lạc đối với chuyện mình bị người ta đánh sưng mặt như đầu heo rồi đẻ cho Triệu Nhược Băng thấy được, cảm giác thật không tốt chút nào. Hắn sợ nàng sẽ khinh thường hắn, nghĩ hắn vô dụng đến cả một nữ hài tử mà cũng đánh không lại, bây giờ nghe được sự quan tâm của nàng, trong lòng thở ra một hơi, trả lời: “ Nga, anh không có việc gì, chỉ bị thương ngoài da mà thôi, đã làm cho Băng nhi lo lắng…”
Triệu Nhược Băng nhìn Lý Khánh Lạc, trong lòng lại nghĩ đến lời của Tô Thiến nói, nàng suy nghĩ một hồi, trong lòng đã có quyết định, thở dài một hơi nói: “ Lạc đại ca, em biết anh đối với em tốt lắm, cũng biết rõ tâm ý của anh, hôm nay em ở chỗ này muốn nói với anh cho rõ ràng, trước giờ người em thích chính là Lưu Vũ Phi, em nghĩ với điều kiện tốt như anh, tương lai sẽ tìm được một cô gái còn tốt hơn em nhiều, em hy vọng anh không nên lãng phí tâm tư trên người em nữa, trong lòng em đã có nơi gởi gắm…”
Những lời này của nàng vừa vào trong tay hắn, chẳng khác gì tiếng sấm sét trên trời đánh trúng. Vừa rồi hắn còn nghĩ, nàng quan tâm hắn như vậy, nhất định sẽ không coi trọng những lời Tô Thiến đã nói. Hắn tuyệt đối tin tưởng chính mình, sau khi lấy được trái tim nàng thì những gì nàng nói tất cả đều thành không nghe thấy nữa. Hắn nhìn nàng chằm chằm hỏi: “ Băng nhi, lời vừa rồi không phải em nói giỡn chứ?”
Triệu Nhược Băng kiên quyết gật đầu, Lý Khánh Lạc điên cuồng hét lên: “ Đây là tại sao, anh có gì thua kém Lưu Vũ Phi tiểu tử, khi em mười tuổi anh đã bắt đầu thích em, chẳng lẽ điều này còn kém cả một tháng thời gian ngắn ngủn em gặp Lưu Vũ Phi hay sao, lại nói hắn còn có cả Tô Thiến tiện nhân kia, chẳng lẽ em còn muốn cùng cô ta lấy chung một chồng hay sao? Nhất là tiện nhân kia, nếu không phải cô ta uy hiếp em, em cũng sẽ không đối đãi với anh như vậy, còn có…”
Lý Khánh Lạc còn chưa nói hết, đã bị Triệu Nhược Băng lớn tiếng ngắt lời nói: “ Đủ rồi, Lạc đại ca, hết thảy đều là em tự mình quyết định, không quan hệ tới ai, anh không nên sỉ nhục Thiến muội, lại nói em thích ca, đó là chuyện của em, không cần người khác nói gì về chuyện của chúng tôi cả.”
Nàng vốn còn có điểm tức giận hắn, nếu không phải hắn nói lung tung thì cũng không có sự tranh chấp cùng mấy người Tạ Đông, vậy nàng và Lưu Vũ Phi cũng không có vết rách lớn như vậy. Bây giờ nghe hắn ở nơi này còn lớn tiếng mắng chửi Tô Thiến là tiện nhân, nói chuyện còn khó nghe như vậy. Nàng nghe không nổi mới lên tiếng ngăn cản hắn.
Lý Khánh Lạc nghe nàng quát lên, tâm tư vốn hỗn loạn cũng trở nên bình tĩnh rất nhiều. Hắn nhìn nàng liếc mắt, bỏ ra khỏi cửa. Triệu Nhược Băng nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong lòng nổi lên sự mất mát, giờ phút này lòng nàng cũng cảm thấy không chịu nổi. Mặc dù nàng nghe Trầm Linh nói Lý Khánh Lạc đối với Tô Thiến và Lưu Vũ Phi rất xem thường, thậm chí trước mặt Tô Thiến còn sỉ nhục Lưu Vũ Phi. Bỏ chuyện này không nói, hắn đối với nàng rất tốt, chuyện này không thể nào chối được, bất kể là bây giờ hay là mười năm trước, hắn chưa bao giờ cự tuyệt yêu cầu của nàng, đối với nàng thâm tình mười phần. Trầm Linh nhìn thấy hắn đã đi thì cũng từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Triệu Nhược Băng vẫn còn nhìn theo phương hướng hắn đã đi thì nhẹ nhàng ôm lấy Triệu Nhược Băng nói: “ Băng nhi, đừng quá để ý hắn nữa, lại nói hắn không biết cách làm người, nhưng lần này không biết Tô Thiến ăn phải cái gì, dĩ nhiên lại đưa ra điều kiện này.”
Triệu Nhược Băng trả lời: “ Tỷ, em không có việc gì đâu, chuyện này cũng không thể trách Thiến muội, cũng do hắn không đúng trước, chị à, bây giờ em chỉ sợ hắn sẽ nói lung tung và bậy bạ trước mặt người nhà của em, đến lúc họ có hỏi chuyện hôm nay, em thật không biết làm sao trả lời, có rất nhiều chuyện thật không có cách nào nói rõ ràng với họ..”
Trầm Linh không biết chuyện gì xảy ra, nói thẳng: “ Chuyện này có cái gì giấu diếm chứ, bác trai bác gái hỏi thì cứ nói thật thôi.”
Trầm Linh nhớ tới chuyện ba cô gái biết bay hôm nay, nói: “ Băng nhi, em có biết Lưu Vũ Phi có bao nhiêu bí mật, hôm nay chị nhìn thấy có ba cô gái nhỏ biết bay, các nàng gọi hắn là thiếu gia, nghe ngữ khí lúc ấy của họ, hình như là hắn phái đến chuyên môn bảo vệ Tô Thiến. Băng nhi, hắn từ đâu tìm được họ tới?”
Triệu Nhược Băng nói: “ Em không biết ca phái người nào tới bảo vệ Thiến muội, nghe chị nói hình như ca không ở Bắc Kinh..” Nàng biết mấy cô gái nhỏ đó có thể là đám cô nhi trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ, bây giờ nàng chưa muốn cho Trầm Linh biết nhiều chuyện của Lưu Vũ Phi, cho nên thay đổi đề tài nói chuyện. Trầm Linh thấy nàng cố ý giấu diếm cũng không hỏi thêm nữa, nàng cũng không phải là một người không hiểu lý lẽ.
Trầm Linh cười nói: “ Yên tâm đi Băng nhi, Lưu Vũ Phi không có ở Bắc Kinh, điều này chính miệng Tô Thiến nói với chị, nghe nàng nói hắn đi khỏi Bắc Kinh tới một tháng mới có thể quay lại.”
Ngày hôm sau Triệu Nhược Băng đi đến trường học, vào giữa trưa nàng đi tới phòng ăn mua hai phần cơm, ngồi chỗ họ thường hay ngồi, đợi Tô Thiến đến. Đến đúng giờ, Tô Thiến cũng đi tới. Triệu Nhược Băng vừa nhìn thấy nàng thì hô lên: “ Thiến muội, đến đây, cơm đã mua rồi..”
Tô Thiến vài ngày đã không gặp nàng, thật không nghĩ tới chỉ vài ngày ngắn ngủi cả người nàng đã tiều tụy hơn rất nhiều. Vốn có điểm không hài lòng về nàng nhưng bây giờ đã không còn nữa, Tô Thiến bước tới đau lòng nói: “ Băng tỷ, xin lỗi a, em không biết, ca đối với chị mà nói lại quan trọng như vậy, chị cũng không chịu tự chiếu cố lấy mình, mới qua vài ngày mà lại gầy đến như vậy, Băng tỷ yên tâm đi, khi nào ca quay lại em sẽ nhất định làm cho ca tha thứ cho chị, Băng tỷ, sau này chúng ta làm chị em tốt chính thức với nhau đi, sẽ không làm cho ca tức giận nữa nhé?”
Triệu Nhược Băng thấy Tô Thiến hiểu lý lẽ tới như vậy, ngày hôm qua khi nàng nghe Trầm Linh nói thì trong lòng còn có điểm hoài nghi Tô Thiến, có cô gái nào nguyện ý cùng người khác chia sẻ người yêu của mình bao giờ chứ. Bây giờ nàng hoàn toàn tin tưởng, vẻ mặt Tô Thiến nói cho nàng biết, những lời này là thật tâm. Hai chị em sau khi làm hòa nhau, liền trò chuyện thật vui vẻ.
Thời gian qua rất nhanh, trong chớp mắt bảy ngày đã trôi qua. Hôm nay chính là ngày khai trương của Tây Vũ công ty, Tô Thiến và Triệu Nhược Băng sáng sớm đã để cho Phi Tuyết các nàng mở ti vi, cùng ngồi ngay trước ti vi mà chờ đợi. Các nàng nghe xong tin tức, nghi thức khai trương mở ra vào buổi sáng. Chính phủ đối với hôm nay cũng rất xem trọng, Bộ Vệ Sinh đặc biệt phái Hoa bộ trưởng lại chủ trì. Do Bộ Vệ Sinh ra mặt mời tất cả các ngành truyền thông đến đông đủ, bọn họ còn không biết hôm nay mời bọn họ đến đây là ngoài việc tham gia nghi thức khai trương của một công ty, sau đó chính phủ Trung Quốc sẽ có tin tức trọng đại tuyên bố.
Mười giờ sáng, Lưu Vũ Phi, Lý Hưởng và đại diện Bộ Vệ Sinh đi thẳng vào hội trường. Lưu Vũ Phi đương nhiên biến đổi gương mặt mình thành một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi. Hoa bộ trưởng cũng tự mình thực hiện nghi lễ, đầu tiên nói lời khai mạc, tuyên bố Tây Vũ công ty chính thức thành lập. Nếu không phải đám ký giả nghe được tin sau nghi thức khai trương thì sẽ có tin tức trọng đại tuyên bố, có lẽ bọn họ đã rời khỏi. Những công ty truyền thông này đều là công ty nổi danh trên thế giới, làm gì có thời gian đến tham gia nghi thức khai trương của một công ty bình thường.
Nửa giờ sau, chính phủ đặc biệt đưa tới một công văn, do Hoa bộ trưởng lên tiếng trước tiên: “ Các vị tiên sinh, nữ sĩ, bằng hữu ký giả, chào mọi người ! Có lẽ bây giờ mọi người đang suy đoán hôm nay chúng tôi sẽ có tin tức gì để tuyên bố phải không? Tôi cũng sẽ không tạo thần bí nữa, hôm nay chiêu tập mọi người là muốn nói cho mọi người biết, quốc gia chúng ta đã nghiên chế ra một loại thuốc có thể trị được tất cả bệnh nan y ung thư, dược phẩm này là do Tây Vũ công ty nghiên cứu sản xuất.”
Hoa bộ trưởng vừa nói xong, tất cả ký giả bên dưới sợ đến ngây người. Hoa bộ trưởng nhìn ký giả đang khiếp sợ phía dưới nói tiếp: “ Tốt lắm, mọi người có vấn đề gì, các vị ký giả, có thể hỏi ngay tổng giám đốc Lưu Vũ Phi tiên sinh và tổng kinh lý Lý Hưởng tiên sinh của Tây Vũ công ty.”
Một ký giả có vẻ mặt kích động lập tức đứng lên hỏi: “ Lý tổng kinh lý, chào ông, xin hỏi dược phẩm của công ty các ông có thông qua thí nghiệm trên thân thể con người hay không? Có tác dụng phụ gì không?”
Lý Hưởng tự hào trả lời: “ Đối với phương diện an toàn của dược phẩm, tôi có thể tự hào nói với các vị, dược phẩm này tuyệt đối không có tác dụng phụ gì, tất cả mọi người có thể không tin tưởng, bản thân tôi tại mấy tháng trước, chính là một người bị bệnh máu trắng(ung thư máu), cũng là thời kỳ cuối. Nói về sự thí nghiệm trên thân thể người, tôi cũng là một trong số đó, mọi người xem tôi bây giờ giống người đang bị bệnh hay sao.”
Ký giả Mỹ Liên Xã chất vấn: “ Lý tổng, vừa rồi ông nói tự mình uống loại dược phẩm này, vậy ông có cái gì chứng minh ông từng là người bị bệnh ung thư máu..”
Lý Hưởng biết nhất định sẽ có người hoài nghi, đã sớm có chuẩn bị, hắn bèn đưa ra hồ sơ bệnh án lúc ấy tại bệnh viện, cùng với giấy tờ cho nghỉ việc của công ty trước kia, đem phát xuống dưới. Một ký giả xem xong thì lập tức đứng lên hỏi: “ Chào Lý tổng, tôi là ký giả của Phương Đông TV, căn cứ bệnh lý của ông biểu hiện, là ông uống dược phẩm ba ngày thời gian thì bình phục, đây không phải nói là trước khi công ty Tây Vũ thành lập thì dược phẩm này đã tồn tại, vậy dược phẩm này lúc nào sẽ đưa ra thị trường, giá tiền sẽ là bao nhiêu?”
Lý Hưởng trả lời: “ Đúng là như lời anh nói, có thể nói tôi là người được hưởng hiệu quả đầu tiên của dược phẩm, về phần giá tiền bao nhiêu, đây không phải là phạm vi trả lời của tôi, chuyện này sẽ do tổng giám đốc công ty sẽ nói cho mọi người biết, xin mời đợi một chút.”
Ký giả của nước Pháp hỏi: “ Chào Lý tổng, tôi muốn hỏi, dược phẩm của công ty ông khi nào sẽ xuất ra thị trường, và sẽ xuất ra ở quốc gia nào đầu tiên?”
Lý Hưởng trả lời: “ Ở phương diện này hãy để cho tổng giám đốc của chúng tôi trả lời các vị đi nhé.”
Nghe vậy tất cả ký giả liền hướng sang Lưu Vũ Phi, ký giả của Nhân Dân Nhật Nhân báo hỏi: “ Chào tổng giám, xin hỏi dược phẩm của công ty các vị có những chuyên gia nghiên cứu hay không, có thể mời họ ra mặt được không?”
Lưu Vũ Phi nói: “ Dược phẩm của công ty chúng tôi đều là từ Trung dược phối chế, phương thuốc là do gia tộc của chúng tôi truyền lại, bởi vậy công ty chúng ta cũng không có chuyên gia y học nào.” Hắn đã sớm giải thích với Lý Hưởng mình đi ra từ một gia tộc từ xưa, bởi vậy hắn mới nói công ty là thuộc về gia tộc. Lời nói của hắn làm cho các ký giả một trận nghị luận, lại có ký giả hỏi: “ Chào Lưu tổng giám, tôi là ký giả của Triêu Tiên Nhật Báo, nghe ý tứ vừa rồi của ông, có phải nói Tây Vũ công ty là xí nghiệp gia tộc, vì sao trước kia chúng tôi chưa từng nghe qua danh tiếng của gia tộc các vị, nếu gia tộc các vị có phương thuốc tốt như vậy, sao nhiều năm trước không đem ra công bố với hậu thế?”
Lưu Vũ Phi đáp: “ Tây Vũ công ty quả thật thuộc về gia tộc chúng ta, về phần trước kia mọi người chưa từng nghe nói qua gia tộc chúng ta là bởi vì gia tộc chúng ta cho đến nay đều lánh đời ẩn cư, gia tộc chúng ta đã có truyền thống rất xa xưa nên mọi người chưa nghe qua cũng rất bình thường, từ nhiều năm qua ta là người đầu tiên đi ra từ trong gia tộc, có thể nói là một lần lịch lãm mà thôi. Bây giờ xin mời các vị đừng nói về những chuyện không liên quan đến dược phẩm nữa.”
Ký giả của đài Phương Đông TV lại hỏi: “ Chào Lưu tổng giám, bây giờ ông có thể tuyên bố một chút về giá tiền của dược phẩm, một người bệnh nan y phải cần bao nhiêu lượng thuốc mới có thể lành bệnh?”
Lưu Vũ Phi từ trong Kiền Khôn Giới lấy ra một bình Vận Mệnh Thủy, nói: “ Đây chính là một phần dược thủy trị liệu bệnh ung thư, một người bệnh chỉ cần uống một bình như vậy là được, chúng tôi gọi nó là Vận Mệnh Thủy, giá tiền là chung tôi căn cứ theo từng tài sản của mỗi người cứ mười phần lấy hai, còn những gia đình bần khốn nghèo khổ mà có người bị bệnh, mà tài sản của bọn họ gom lại chỉ có mười đồng tiền, hoặc có thể nói là không có một đồng nào, công ty chúng tôi miễn phí trị liệu, ngược lại, cho dù là người giàu có mà có bao nhiêu tiền, thì cũng phải xuất ra hai phần trong tài sản thì chúng tôi mới bán ra Vận Mệnh Thủy này.”
Tất cả các ký giả và những phóng viên truyền hình nghe xong lời hắn nói thì ngây cả người, bọn họ còn chưa từng nhìn thấy có người nào làm việc cổ quái như vậy, cùng với loại quy củ quái dị thế này. Một ký giả hỏi: “ Lưu tổng giám, ông nói vậy không phải là rất không công bình cho một số người có tiền hay sao?”
Lưu Vũ Phi nói: “ Trên đời này vốn không có chuyện công bình bao giờ, đối với ta mà nói, ngươi có tiền không có nghĩa ngươi là cao nhân nhất đẳng, tính mạng của mỗi người đều trân quý giống như nhau, chúng ta cũng không miễn cưỡng họ đến mua dược phẩm của chúng ta.”
Tiếp theo hắn lại nói: “ Bây giờ ta trả lời vấn đề của ký giả Pháp quốc, ta thanh minh một chút, dược phẩm của chúng ta sẽ không đưa ra bất kỳ quốc gia nào, nếu các bằng hữu ngoại quốc muốn chữa bệnh thì có thể đến Trung Quốc của chúng ta, giá tiền sẽ là trong mười phần tài sản sẽ lấy ba.”
Lời tuyên bố làm cho các ký giả ngoại quốc kinh hãi, trong đó có một ký giả đứng lên chất vấn: “ Lưu tổng giám, vừa rồi ông còn nói tính mạng của mỗi người đều trân quý giống nhau, vậy sao ông còn không xuất ra ngoài, còn người người bệnh từ nước ngoài tới thì ông lại thu dược phí còn cao hơn người bệnh trong nước?”
Lưu Vũ Phi đáp: “ Không xuất khẩu là vì có hai nguyên nhân, một, là số lượng sản xuất của công ty chúng tôi không đủ để cung ứng xuất khẩu, hai, ta là người Trung Quốc, đương nhiên đầu tiên phải lo lắng cho đồng bào của mình.”
Nghe vậy tất cả ký giả ngoại quốc đều trầm mặc, Hoa bộ trưởng đang muốn đứng dậy tuyên bố chấm dứt thì một ký giả Nhật Bổn lên tiếng: “ Lưu tổng giám, nếu quý công ty không thể sản xuất ra được nhiều thì tại sao không đưa phương thuốc công bố ra, vậy có thể để cho công ty khác hỗ trợ sản xuất, như vậy không phải rất tốt hay sao, Lưu tổng giám không phải nói tính mạng không phân biệt sang hèn, như vậy không phải là tạo phúc cho cả nhân loại hay sao?”
Lưu Vũ Phi hỏi: “ Vị ký giả tiên sinh này, ngươi có thể nói ngươi thuộc quốc tịch nào không?”
“ Ta là người Nhật Bổn.” Ký giả đó trả lời.
Lưu Vũ Phi cười nói: “ Ta xem, hỏi loại vấn đề này chỉ có người của dân tộc các ngươi hỏi mà thôi, ngươi chỉ muốn có được phương thuốc này, vậy thì ai cũng đều sản xuất ra được. Phương thuốc của ta đều có ghi trên bao ngoài của mỗi bình Vận Mệnh Thủy, ta có thể cam đoan phương thuốc này tuyệt đối không có vấn đề, còn có người Nhật Bổn và người Ấn Độ, không có thuộc trong phạm vi trị liệu của công ty chúng ta, người của hai quốc gia này ta xem tất cả đều là kẻ đáng chết, cứu trị bọn họ chỉ là lãng phí dược phẩm của chúng ta mà thôi.” Nói dứt lời hắn đi bỏ đi xuống khỏi đài, Hoa bộ trưởng liền tuyên bố buổi công bố tin tức mới đến đó chấm dứt.
Ngày hôm sau, các phương tiện truyền thông đều nói đến Tây Vũ công ty của Trung Quốc, mặt khác, ở phương Tây, một công ty dược phẩm khổng lồ lại tuyên bố ra một tin, dược phẩm của Tây Vũ công ty tại Trung Quốc chỉ gây ra sự hiềm nghi, bọn họ không tin chỉ bằng vào một loại dược phẩm mà có thể trị liệu được tất cả bệnh nan y ung thư.
Sau đó Lý Hưởng phân phó cho nhân viên công ty các danh sách địa chỉ bệnh viện, tuyên bố chỉ có những bệnh viện này mới có thể xuất ra Vận Mệnh Thủy. Bất kể thế nào, càng ngày càng nhiều người bệnh nan y, sau khi uống vào Vận Mệnh Thủy của Tây Vũ công ty, tất cả bọn họ đều trong thời gian vài ngày ngắn ngủi đều khôi phục khỏe mạnh. Trong đó đại bộ phận đều là người nghèo khổ, điều này cũng làm cho Tây Vũ công ty tiêu hao không biết bao nhiêu phí tổn…bất quá Lưu Vũ Phi cũng không vì sự hao tốn nghiêm trọng mà thay đổi lập trường lúc đầu của mình. Rất nhiều giới truyền thông đều bung ra điều tra những bệnh nhân đã dùng Vận Mệnh Thủy, tất cả đều đúng như sự tuyên truyền của Tây Vũ công ty, hiệu quả phi thường lớn, mỗi bệnh nhân đều chỉ trong ba, bốn ngày là khỏe mạnh. Theo các phương tiện truyền thông càng ngày càng nhiều, dần dần trên thế giới đều cũng tin tưởng dược phẩm này của Tây Vũ công ty. Trước cảnh tượng này làm cho tất cả những bệnh nhân bị tuyệt chứng trên thế giới đều chạy tới Trung Quốc. Mà các bệnh viện của Tây Vũ công ty cũng đầy nghẹt những bệnh nhân chạy đến mua dược phẩm, cả khâu tiêu thụ của Tây Vũ công ty cũng đầy nghẹt, bệnh viện quốc nội phái nhân viên tới hy vọng Tây Vũ công ty có thể đem Vận Mệnh Thủy đến xuất ra từ bệnh viện của họ, điều này cũng làm cho sản lượng cung cấp của Tây Vũ công ty cung không đủ cầu.
Rất nhanh nửa tháng trôi qua, Tây Vũ công ty không còn phải bù lỗ như lúc đầu, nửa tháng này, có rất nhiều người có tiền, vì mạng sống đành phải móc ra hai phần tài sản của mình, mặc dù rất đau lòng, nhưng dù sao vẫn tốt hơn so với chịu chết. Tại bệnh viện, các nhân viên cũng luôn chữa bệnh cho những người bần khốn, người bình thường chỉ lấy tiền thuốc mà thôi. Lưu Vũ Phi sợ sẽ có những người cố tình giấu diếm tài sản của mình, bởi vậy ở mỗi cô nhi phụ trách phát ra dược phẩm đều dặn họ dùng tâm linh pháp quyết để dò xét bệnh nhân, để cho họ hiểu rõ được tình huống của bệnh nhân đó. Vừa mới bắt đầu cũng có những người che giấu tài sản của mình, kết quả bị các cô nhi phát hiện, theo lệnh của Lưu Vũ Phi sẽ không phát dược phẩm cho những người này. Vì thế những người dở những trò gian lận này không được uống thuốc đã rất nhanh rời khỏi nhân thế. Chuyện này truyền từ trong những bệnh nhân lan ra, từ đó về sau cũng không có bất cứ người nào vốn có tiền mà lại đem tính mạng mình ra đùa giỡn, mỗi người đều thành thật móc ra hai phần tài sản của mình để mà mua thuốc.
Từ khi Vận Mệnh Thủy của Tây Vũ công ty được xuất ra thị trường, cũng đã trị khỏi bệnh cho vô số người mắc bệnh nan y. Nhờ vào sự truyền bá của các phương tiện truyền thông, Vận Mệnh Thủy được tôn xưng là món đại lễ của thượng đế dành cho nhân loại. Trong nhất thời, những vị phú ông mang bệnh nan y trên khắp thế giới đều bao máy bay đi đến Trung Quốc. Bởi vì Lưu Vũ Phi thu mua bệnh viện toàn nằm ở những địa phương có kinh tế không phát triển, những phú ông này đi đến cũng đã vô hình trung đánh động nền kinh tế trong khu vực. Mà Tây Vũ công ty mỗi khi trị lành bệnh cho một người, thì mấy phú ông này đều trả bằng ba phần tài sản của mình. Điều này đã giúp cho quốc gia tăng trưởng ngoại hối. Theo càng ngày càng nhiều phú ông trị lành bệnh, thì cũng đã đạt được số tài vật rất lớn.
Trong số bọn họ cũng có một số ít người không cam lòng, vì tài sản của mình tự dưng bị người ta dễ dàng lấy đi, bọn họ tìm được một ít tổ chức hắc đạo trên quốc tế, chuẩn bị nửa sáng nửa tối nhắm mưu đồ với Tây Vũ công ty. Bởi vì trên bao bì của mỗi bình Vận Mệnh Thủy Lưu Vũ Phi đều ghi rõ phương thuốc điều chế. Các công ty chế thuốc cả trong lẫn ngoài nước bởi vì không cách nào có được Vận Mệnh Thủy, cho nên bọn họ nảy sinh ý định mua cho được bao bì của bình thuốc. Hy vọng có thể tìm được giá trị gì đó từ bao bì của Vận Mệnh Thủy.
Những công ty này có được phương thuốc đó, nhưng tài liệu điều chế Vong Mệnh Thủy thì không thể tìm ra được ở đâu, trong đó có một chút dược tài họ càng chưa từng nghe qua. Như là Thất Thải Liên Hoa, Cửu Diệp Linh Chi, Huyết Tham Chu Quả, những dược tài này loại bình thường vốn không thể thay thế làm cho các công ty đau cả đầu óc. Một số công ty quốc nội đã mời một số lão trung y đến công ty nghiên cứu xem phương thuốc của Tây Vũ công ty có chân thật hay không. Những vị lão trung y này bình thường vốn chỉ biết đến Nhân Tham, Linh Chi, nào biết đâu đến Huyết Tham hay Cửu Diệp Linh Chi bao giờ, bọn họ cho rằng vật này chỉ có thể xuất hiện trong tiểu thuyết. Vì vậy mấy lão trung y này đều chối bỏ tính chân thật của phương thuốc này. Đáng tiếc rằng chỉ có tu chân giới mới biết được loại thiên tài địa bảo này, còn người thế tục làm sao có thể biết được.
Vốn Lưu Vũ Phi cũng không biết được, hắn cứ nghĩ rằng sau khi dược phẩm xuất ra thì phải một thời gian sau người ta mới bắt đầu nghiên cứu về phương thuốc, bây giờ thì tốt hơn vì ai cũng nghĩ rằng phương thuốc chân thật vẫn còn đang ở trong Tây Vũ công ty. Phương thuốc của Vận Mệnh Thủy đã hấp dẫn ánh mắt của tu chân giới. Chính vì thế một số công ty ngoại quốc đã thông qua phương pháp ngầm đã tìm được năm Dong Binh Đoàn nổi tiếng trên thế giới. Yêu cầu bọn họ đi tới Trung Quốc tìm cách ăn cắp phương thuốc điều chế của Tây Vũ công ty, nếu thật sự không được thì tìm cách lấy Vận Mệnh Thủy đã thành sản phẩm cũng tốt.
Bởi vì chính phủ Trung Quốc đối với thương giới(vũ khí) quản lý rất nghiêm khắc cho nên những Dong Binh Đoàn không cách nào mang theo vũ khí nặng vào Trung Quốc. Vì thế sự nguy hiểm của họ cũng tăng lên nhiều, vì thế các công ty nào cũng phải trả giá tiền rất cao. Ngay cả một số chính phủ các nước cũng ra lệnh cho các đặc công và gián điệp của mình đang ẩn núp tại Trung Quốc không tiếc hết thảy cái giá phải trả tìm cho được mọi cách lấy cho được Vận Mệnh Thủy. Trong đó Nhật Bổn và Mỹ quốc là nôn nóng nhất. Tất cả gián điệp và đặc công của ngoại quốc ẩn núp ở Trung Quốc đều đi đến đại bản doanh của Tây Vũ công ty tại Thượng Hải.
Dong Binh ngoại quốc, sau khi đến được Trung Quốc, lập tức nhắm vào nhân vật chủ chốt của Tây Vũ công ty, Lưu Vũ Phi. Các Dong Binh Đoàn này định bắt cóc Lưu Vũ Phi ra nước ngoài, sau đó sẽ đàm phán điều kiện với công ty Tây Vũ. Sau khi bọn hắn bố trí xong phương án hành động, cùng với người tiếp ứng đường rút lui, thì đến lúc này mới phát hiện căn bản không cách nào tìm được Lưu Vũ Phi.
Còn Lưu Vũ Phi sau khi tuyên bố công ty chính thức khai trương thì vẫn bận rộn công việc trong công ty nên không hề xuất hiện trước mắt công chúng.
Lúc này chẳng những là những Dong Binh Đoàn của nước ngoài mà những băng nhóm xã hội đen trong nước cũng bắt đầu nhắm vào công ty Tây Vũ. Sau khi tìm không ra Lưu Vũ Phi, bọn họ chuyển hướng tập trung vào Lý Hưởng và người nhà của hắn.
Ngày hai mươi tháng mười một, công ty đã thành lập được một tháng, dây chuyền sản xuất của công ty từ bốn đã tăng lên sáu, mặc dù vậy vẫn đáp ứng không đủ nhu cầu. Ngày nghỉ phép của Lưu Vũ Phi cũng đã tròn một tháng, hắn rời khỏi Thượng Hải đi tới Bắc Kinh, đem tất cả những chuyện còn lại của công ty giao cho Lý Hưởng. Từ khi công ty chính thức thành lập, đi vào hoạt động, tất cả mọi sự việc rối loạn trong công ty được sắp xếp đi vào quỹ đạo đều nhờ vào công lao của Lý Hưởng. Lưu Vũ Phi cảm thấy mình rất may mắn có thể tìm được một người tài năng như vậy.
Hôm đó, sau khi tan sở, vẫn như mọi ngày Lý Hưởng đi đến bãi đậu xe. Lý Hưởng nghĩ tới có thể lập tức nhìn thấy đứa con đáng yêu của mình và sẽ được ăn cơm do vợ mình nấu, trên mặt nổi lên vẻ tươi cười ấm áp. Lý Hưởng vừa đi đến cạnh cửa xe thì chợt nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang lao xộc tới. Lý Hưởng không nghĩ là có người lại bất lợi với hắn ngay trước cửa công ty nên khi xe xông tới hắn cũng chỉ né sang bên. Chiếc xe vừa dừng lại sát bên người hắn, từ trên xe bước xuống ba đại hán rất nhanh vây quanh Lý Hưởng, trong đó có một đại hán nói: “ Lý tổng, chào ông, ông chủ của chúng tôi muốn gặp ông, ông hãy nể mặt một chút nhé.”
Lý Hưởng vừa nhìn đã biết, mấy người này tới là để bắt cóc, nhưng hắn không hề kinh hoảng, lạnh lùng nói: “ Các ngươi là ai, ta không quen biết ông chủ của các ngươi, sẽ không đi theo các ngươi đâu.”
Đại hán kia âm hiểm cười nói: “ Lý tổng, điều này không phải do ngươi, ngươi hãy phối hợp với chúng ta cho thỏa đáng, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí.”
Một đại hán ngắt lời: “ Lão tam, nói nhiều với hắn như vậy để làm gì, đưa hắn đi là được, thời gian của chúng ta cũng không nhiều lắm đâu.”
Mấy đại hán vừa định động thủ thì chợt thấy hoa mắt, Lý Hưởng đã thoát khỏi vòng vây của bọn họ. Chỉ thấy bên người hắn có thêm một thiếu niên khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi. Lưu Lôi từ khi đảm nhiệm bảo vệ cho Lý Hưởng vẫn luôn ẩn mình trong bóng tối, khi mấy đại hán này bước từ trên xe xuống hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.
Hán tử vừa rồi nhẹ giọng hỏi: “ Lão tam, vừa rồi ngươi có thấy làm sao Lý Hưởng thoát được vòng vây của chúng ta không.”
Lão tam trả lời: “ Không có, việc này thật sự là gặp quỷ rồi, thật là cổ quái, chúng ta nên cẩn thận mới tốt, may là bên người hắn chỉ có thêm một tiểu hài tử, chỉ cần mang hắn đi luôn là được.”
Tiếp theo lại một lần nữa ba người hướng Lý Hưởng và Lưu Lôi đi tới. Lưu Lôi quát: “ Bất kể các ngươi là ai, bây giờ lập tức cút cho ta, ta coi như hôm nay không phát sinh qua việc này, nếu không đừng trách ta độc ác.”
Lão tam cười nhạo nói: “ Chỉ bằng một tiểu tử lông chưa mọc dài như ngươi có thể làm gì chúng ta, nghe lời ta đi theo chúng ta thôi.”
Lưu Lôi cười lạnh nói: “ Vậy thì các ngươi tự cầu phúc đi thôi.”
Đối phó với mấy người bình thường Lưu Lôi căn bản là không cần dùng đến pháp thuật, hắn chỉ vận chân nguyên lực của mình quay về ba đại hán vỗ ra ba chưởng. Chưởng kình vô thanh vô tức nhất thời trúng vào ba đại hán, phanh phanh phanh, vang lên ba tiếng, những đại hán vừa rồi còn đang đứng lập tức bị đánh bay, từ không trung rơi xuống đất nằm im không nhúc nhích.
Lưu Lôi vỗ vỗ bàn tay, nói: “ Chỉ bằng vào ba người các ngươi mà cũng dám có chủ ý với Lý đại ca.” Tiếp theo lại hỏi: “ Lý ca, những người này phải làm sao bây giờ, báo cảnh sát hay trực tiếp làm họ biến mất?”
Lý Hưởng suy nghĩ một chút, nói: “ Giao cho cảnh sát tốt hơn, bọn họ chỉ muốn bắt cóc cũng không có xúc phạm tới ta.” Lưu Lôi gật đầu đồng ý.
Vị phân cục trưởng cục cảnh sát nơi khu vực đó vừa nhận được điện thoại báo cảnh của Lý Hưởng, vị phân cục trưởng liền tự mình dẫn người đến ngay. Nói giỡn sao, theo thân phận và địa vị hiện giờ của Lý Hưởng nếu bị bắt cóc tại khu vực này thì coi như cuộc đời chính trị của hắn cũng kết thúc ở đây. Trong tâm lý vị phân cục trưởng này đang rủa mắng mười tám đời tổ tông của đám bắt cóc này.
Lý Hưởng đợi cảnh sát đi rồi thì lên xe định về nhà, những chuyện hôm nay coi như là giống như một đoạn kịch. Lý Hưởng biết rằng đã có người khởi lên chủ ý với hắn, vây thì vợ và con hắn chắc cũng như thế. Đối với năng lực của mấy người Lưu Lôi hắn thập phần tin tưởng, bởi vậy hắn cũng không lo lắng an nguy của người nhà. Trong lúc Lý Hưởng đang ngồi xe đi về nhà, Lưu Lôi đang ngồi phía sau đột nhiên nói: “ Lý ca, cẩn thận lái xe, đám đui mù này lại tới rồi, anh không nên xuống xe, những người này để ta tới thu thập là tốt rồi.”
Lý Hưởng đồng ý đáp khẽ một tiếng.
Hắc Nhật Dong Binh Đoàn bài danh thứ ba trên thế giới, trên đường Lý Hưởng về nhà bày ra một vòng mai phục, định đợi Lý Hưởng tiến vào vòng mai phục là bắt đầu hành động. Lần này tham gia hành động đều là tinh anh của Dong Binh Đoàn, có thể thấy được họ coi trọng lần hành động này như thế nào.
Đợi đến khi xe của Lý Hưởng xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, một thành viên báo cáo: “ Đội trưởng, mục tiêu đã xuất hiện, đã vào vòng vây, không có gì dị thường.”
Đội trưởng vội ra lệnh: “ Các tiểu tổ lập tức tiến hành theo phương án đầu tiên, lập tức hành động.”
Theo tiếng ra lệnh của tên đội trưởng, bốn viên đạn bay ra bắn thẳng vào bốn bánh xe của Lý Hưởng, phanh một tiếng bốn bánh xe đồng thời nổ tung, xe của Lý Hưởng cũng không thể tiếp tục di chuyển rít lên một tiếng xoay một vòng dừng lại ngay giữa đường. Những điều này đều nằm trong sự tính toán của đội trưởng.
Tên đội trưởng hạ lệnh: “ Cho một tiểu tổ dẫn người, tổ thứ hai cản ngay phía sau, người bắn đạn ngăn trở lui ra sau, nhanh !” Người chỉ huy này nói chuyện bình tĩnh nhanh gọn, tổ viên hành động sạch sẽ gọn gàng, hẳn nhiên tố chất của các thành viên Hắc Nhật Dong Binh Đoàn cũng thật không tệ.
Lý Hưởng ngồi trong xe cũng không thấy bối rối, cũng thấy rõ tư chất tâm lý của hắn thật không tệ. Sau này có người hỏi vì sao, hắn trả lời ta là người từng trải qua sự tử vong, vậy còn gì đáng sợ nữa?
Lưu Lôi nhìn những thành viên của Dong Binh Đoàn đang chạy tới, hắn mở cửa xe đi ra ngoài, nhìn họ nói: “ Các ngươi lập tức đứng lại cho ta, nếu không sẽ cho các ngươi nếm mùi có đi không về.”
Lưu Lôi nhìn thấy tố chất của những quân nhân này không tệ, những người vừa rồi không thể so sánh, hắn sợ họ đến quá gần thì khi ra tay sẽ tổn thương ảnh hưởng Lý Hưởng thì không tốt lắm. Đáng tiếc đám dong binh này là người ngoại quốc nghe không hiểu lời Lưu Lôi nói, thấy hắn chỉ là một tiểu hài tử nên không xem hắn ra gì. Lưu Lôi thấy họ không nghe theo lời cảnh cáo của hắn vẫn cứ vọt tới. Bởi vì một tiểu tổ của dong binh này có tới tám người, Lưu Lôi rất nhanh xuất ra mấy thủ ấn, dùng tay thay kiếm đánh về phía tám dong binh, mỗi một người hắn xuất ra một đạo kiếm khí.
Có thể Lưu Lôi phát ra kiếm khí quá mức sắc bén, vì vậy đôi chân của tám dong binh toàn bộ bị cắt đoạn. Tám người còn chưa hiểu đã phát sinh ra chuyện gì thì đã bị té lăn trên mặt đất. Những chuyện này đều bị đội trưởng của Hắc Nhật Dong Binh Đoàn nhìn thấy thật rõ ràng. Tên đội trưởng nhìn thấy tiểu tử kia dùng tay làm vài thủ thế thì các thành viên của mình đã biến thành phế nhân, điên cuồng kêu lên một tiếng: “ Không! Thượng Đế, sao ngài lại tàn nhẫn như vậy.”
Mặc dù là dong binh, nhưng cảm tình của bọn họ vẫn như ngày đi lính vô cùng thâm hậu. Đội trưởng biết bây giờ mình không thể loạn, liền hạ tiếp mệnh lệnh thứ hai: “ Tiểu tổ số một đã hoàn toàn thất bại, người bắn đạn trở kích mau quay trở lại, chúng tôi gặp phải phiền phức cần sự trợ giúp của các ngươi, tiểu tổ số hai, lập tức triển khai kế hoạch thứ hai.”
Rất nhanh người bắn đạn trở kích đã quay trở lại. Đội trưởng thấy họ đã trở lại bèn ra lệnh: “ Lập tức tiêu diệt người bên cạnh mục tiêu, người này rất cổ quái, tất cả nên ngàn vạn lần cẩn thận.” Đội trưởng bỏ thêm một câu phía sau, đám bắn tỉa liền quay về hướng Lưu Lôi bắn ra đồng loạt.
Hết thảy hành động của đối phương Lưu Lôi đều thấy rõ, hắn nghĩ không ra đám ngoại quốc này lại độc ác như vậy. Bốn viên đạn mắt thường nhìn không ra tốc độ bắn về phía Lưu Lôi, trong lúc đội trưởng kia nghĩ rằng Lưu Lôi phải chết không thể nghi ngờ thì, chuyện làm cho hắn không thể tin tưởng xảy ra.
Chỉ thấy Lưu Lôi vươn hai tay, vận dụng chân nguyên lực của mình, thản nhiên tiếp lấy bốn viên đạn đang bay tới. Chuyện này lọt vào trong mắt của tên đội trưởng và bốn gã bắn tỉa, có vẻ quỷ dị và không thể tư nghị, họ trơ mắt nhìn Lưu Lôi, tâm lý điên cuồng kêu lên: “ Thượng Đế a, đây còn là người hay sao, có một người có thể sử dụng tay không tiếp lấy đạn bay hay sao?”
Đội trưởng nhìn thấy ngay cả bắn đạn cũng không thể tổn thương dù chỉ một sợi lông của Lưu Lôi, nếu còn để cho tiểu tổ thứ hai đi tới thì chỉ có chết chắc, quả nhiên hạ lệnh lui lại. Đội trưởng thì nghĩ tốt như vậy, nhưng Lưu Lôi có thể dừng tay hay sao, hắn đã thật sự bốc lên lửa giận, hắn xuất ra một Dẫn Lôi Thuật, quát: “ Thiên Lôi”
Một màn khiến cho đám dong binh suốt đời khó quên đã xảy ra. Chỉ thấy trên bầu trời bắn xuống hơn mười đạo lôi điện rất nhỏ, nhất thời mỗi một dong binh trơ mắt nhìn một đạo lôi quang đang giáng thẳng xuống đầu mình, bọn họ chưa kịp phản ứng thì đã bị điện giật ngất xỉu. May mắn là tu vi của Lưu Lôi quá thấp, mà Thiên Lôi lại bị chia làm mười đạo nên mấy dong binh chỉ bị điện giật chết ngất mà thôi.
Cả tu chân giới cũng chỉ có người của Lưu Vũ Phi có thể triệu tới thiên lôi rồi án theo ý nguyện của mình chia làm nhiều đạo, còn những môn phái khác không có ai làm được.
Lý Hưởng đang ngồi trên xe, đối với phương thức công kích thần kỳ của Lưu Lôi thì vô cùng giật mình, bây giờ hắn hoài nghi không biết Lưu Vũ Phi có phải là tiên nhân trong truyền thuyết hay không. Một người có thể đem lôi điện trong tự nhiên biến thành vũ khí công kích, như vậy cũng không thể xem hắn như người được nữa.
Lưu Lôi nhìn thấy toàn bộ đám người ngoại quốc này đã xử lý xong, đi tới bên cạnh xe nói: “ Lý ca, không có việc gì nữa, đám người này toàn bộ đã bị ta thu thập hết, bây giờ anh hãy gọi người tới thu thập hiện trường một chút, thuận tiện gọi luôn xe cấp cứu vì có những người đã bị ta phế đi rồi.”
Lưu Lôi cầm máu cho tám người đang nằm trên mặt đất, chuyện kế tiếp hãy để cho Lý Hưởng giải thích với cảnh sát, hắn sợ mình đem phiền toái tới nên đã ẩn thân.
Bất đắc dĩ Lý Hưởng lại phải gọi điện thoại, vị phân cục trưởng kia vừa mới đem được ba người muốn bắt cóc Lý Hưởng về tới cục cảnh sát thì Lý Hưởng lại tiếp tục gọi tới nói lại có người muốn bắt cóc hắn nữa. Vị phân cục trưởng vừa xuất phát vừa mắng: “ Mẹ kiếp, đây là cuộc sống gì a, trong vòng một ngày lại có hai vụ án bắt cóc, nhưng lại nhắm vào cùng một người, chẳng lẽ đám phỉ đồ này có ước hẹn trước hay sao.”
Phân cục trưởng vừa đến chỗ Lý Hưởng, nhìn thấy tám người bị gãy chân, xa xa còn có tám “thi thể” đen thui, Lý Hưởng lại nói cho ông ta vị trí của năm người khác. Vị phân cục trưởng thống kê một chút, lần này bắt đám bắt cóc này, tổng cộng có hai mươi mốt người, hơn nữa tất cả đều là lính đánh thuê người ngoại quốc, đoạt được bốn cây súng bắn tỉa, mười bảy súng ngắn cầm tay.
Vị phân cục trưởng cầm báo cáo trên tay, cả người xuất mồ hôi lạnh, trước tiên không nói tới Lý Hưởng dùng cách gì thu thập được đám bắt cóc này, chỉ bằng vào đám lính đánh thuê này và vũ khí của họ, thì cũng là vụ án lớn nhất năm nay. Vị phân cục trưởng thật nghĩ không ra đám người này làm sao có thể mang được một lượng lớn vũ khí như thế đi vào quốc nội mà không bị phát hiện ra. Bây giờ vụ án này không còn đơn thuần là vụ án bắt cóc nữa, đã không còn nằm trong phạm vi trách nhiệm mà hắn có khả năng gánh chịu nữa. Hắn lập tức báo cáo lên thượng cấp, cục trưởng cục công an Thượng Hải, sau đó vị cục trưởng này lại báo cáo lên quốc an cục. Sau đó vị phân cục trưởng này liền đưa mấy người ngoại quốc này vào bệnh viện, chuyện phía sau nên làm gì thì hắn sẽ biết sau.
Lý Hưởng vừa về tới nhà thì vợ và con hắn liền lao tới ôm chầm lấy hắn. Nguyên lai lúc hắn bị tấn công thì vợ con hắn cũng bị cùng lúc, cuối cùng những dong binh kia cũng giống như người của Hắc Nhật dong binh đoàn bị những người bảo vệ gia đình Lý Hưởng đánh chết ngất. Hôm nay quốc an cục vô cùng bận rộn, cùng một ngày bắt được rất nhiều người ngoại quốc mang theo vũ khí đến bắt cóc cả nhà Lý tổng kinh lý của Tây Vũ công ty. Nhìn những người ngoại quốc bị bắt này, quốc an cục lập tức nhận ra họ đều là cựu quân nhân. Quốc an cục cũng cảm thấy khâm phục những người bảo vệ của gia đình Lý Hưởng, họ hỏi Lý Hưởng có thể gặp mặt những người bảo vệ đó không, Lý Hưởng bèn giải thích những người bảo vệ đó đều là người nhà của gia tộc Lưu tổng giám điều phái ra, ngoại trừ gia đình Lý Hưởng họ sẽ không gặp ai hết.
Quốc an cục đột nhiên thấy có gia tộc thần bí xuất hiện nên cũng đã cho người đi điều tra nhưng cũng không có gì tiến triển, hình như gia tộc này giống như từ trên trời rơi xuống, không có cách nào tìm ra được. Đối mặt với những dong binh ngoại quốc, mang theo phần lớn vũ khí lọt được vào quốc nội, vậy mà quốc an cục lại không điều tra được một chút dấu vết. Điều này cũng làm cho những đặc công của quốc an cục đỏ mặt mấy ngày. May mắn là những dong binh này cuối cùng cũng đã bị bắt, nếu không danh dự của quốc gia cũng sẽ bị tổn hại. Quốc an cục nảy sinh một ý, xuất ra một lần điều tra càn quét đám buôn vũ khí và những người không rõ thân phận.
Sau đó Lưu Vũ Phi cũng nhận được báo cáo của Lưu Lôi, hắn lại dặn Lưu Lôi nếu còn có ai dám bất lợi của gia đình Lý Hưởng thì cứ giết hết, đồng thời yêu cầu Lý Hưởng tuyên bố ra ngoài ý định này. Lưu Vũ Phi muốn cho những ai có chủ ý với công ty Tây Vũ biết rằng, chủ nhân của công ty không phải là một người dễ chọc đến, cảnh cáo bọn họ rằng phàm là ai có chủ ý đó thì cũng nên biết tự lượng sức mình.
Cùng thời gian, tại tổng bộ của Đông Phương tập đoàn, ba đại tập đoàn có thế lực cực mạnh, ba đại chưởng môn của Đông Phương, Âu Dương, Minh Dương tập đoàn đều tụ tập tại Thượng Hải. Ba đại tập đoàn này phía sau chính là ba gia tộc tại tu chân giới Đông Phương gia tộc, Âu Dương gia tộc và Tư Mã gia tộc sáng lập. Cũng là những gia tộc duy nhất của tu chân giới có liên quan đến cuộc sống thế tục bên ngoài.
Bởi vì người trong gia tộc này che giấu rất tốt nên không ai biết những người chủ yếu trong tập đoàn đều là người tu chân. Những người này bởi vì tư chất không đủ, ở lại trong gia tộc cũng vô dụng, bởi vậy họ ra ngoài thế tục mở công ty để cho những người này đến quản lý. Bởi vì bọn họ thuộc những gia tộc xa xưa, vì thế tài phú và thực lực ngày càng hùng hậu.
Trong phòng hội nghị của Đông Phương tập đoàn, vị đổng sự trưởng, Đông Phương Kiệt nói đầu tiên: “ Âu Dương, Tư Mã lần này ta tìm các ngươi đến là muốn thương lượng một chuyện rất trọng yếu liên quan tới gia tộc chúng ta.” Dừng một chút hắn lại nói tiếp: “ Ta nghĩ gần đây hai vị cũng có nghe nói về công ty Tây Vũ nổi tiếng.”
Tư Mã Phong nói: “ Ta có nghe nói qua, nhưng công ty Tây Vũ chỉ là một xí nghiệp chế dược phẩm, nhưng bọn họ làm sao làm gì ảnh hưởng đến chúng ta, ngươi nghĩ người như chúng ta còn có thể ngã bệnh hay sao? Đông Phương huynh cũng quá cẩn thận rồi.”
Âu Dương Thiên nhìn Đông Phương Kiệt, cũng đồng ý với lời của Tư Mã nói. Đông Phương Kiệt lắc đầu nói: “ Hai vị, các ngươi nghĩ chuyện đã quá đơn giản rồi, nếu giống như lời của Tư Mã đã nói thì ta còn mời hai người tới Thượng Hải hay sao, trước tiên ta cho các ngươi nhìn thấy vật này thì các ngươi sẽ biết nguyên nhân trong đó thôi.”
Tiếp theo Đông Phương Kiệt đưa phương thuốc điều chế Vận Mệnh Thủy qua. Sau khi Tư Mã Phong và Âu Dương Thiên nhìn xong thì kinh hãi thất sắc, vội hỏi: “ Đông Phương huynh, chẳng lẽ Vận Mệnh Thủy thật sự điều chế từ phương thuốc này hay sao, đây đều là thiên tài địa bảo, nếu luyện thành đan dược cho chúng ta uống thì công lực sẽ tăng trưởng đến không cách nào tưởng tượng, mà công ty này dùng nhiều dược liệu này để điều chế thuốc không phải là nói họ có rất nhiều thiên tài địa bảo này sao, Đông Phương huynh, công ty của ngươi ngay tại Thượng Hải, có mua được Vận Mệnh Thủy này hay không.”
Đông Phương Kiệt lắc đầu: “ Không có, khi ta có được phương thuốc này xong, lập tức nghĩ biện pháp mua nó, thậm chí thông qua quan hệ với chính phủ muốn mua một bình cũng không thể, người của chính phủ hồi báo, người của công ty Tây Vũ sẽ không cho phép lấy Vận Mệnh Thủy về làm thí nghiệm, hơn nữa bây giờ việc xuất ra thị trường đều là người của công ty Tây Vũ sở hữu, hơn nữa nghe nói mỗi một nơi xuất Vận Mệnh Thủy đều có một người chuyên gia giám sát, mỗi một bệnh nhân có được Vận Mệnh Thủy đều phải uống ngay trước mặt bác sĩ, chính là vì như vậy nên ta vẫn không thể có được Vận Mệnh Thủy, hôm nay tìm hai vị đến cũng là vì việc này, để thử xem hai vị có ý nghĩ như thế nào.”
Âu Dương Thiên nói: “ Các ngươi nói, có phải công ty Tây Vũ này phía sau cũng có người chống lưng giống như chúng ta, nếu không họ đâu thể có nhiều thiên tài địa bảo như vậy để cứu người chứ.”
Đông Phương Kiệt nói: “ Theo như ta quan sát, ngoại trừ bị tổng giám thần bí kia, còn không có phát hiện công ty Tây Vũ có người tu chân, vị tổng giám thần bí kia ngoại trừ ngày khai trương có xuất hiện, bây giờ ta vẫn chưa nhìn thấy qua.”
Tư Mã Phong nói: “ Đông Phương huynh, nếu đã tìm đến chúng ta chắc là đã có đối sách, chúng ta nghe huynh nói trước rồi nghiên cứu cũng không muộn.”
Âu Dương Thiên gật đầu, Đông Phương Kiệt cũng không khách khí nói: “ Mấy nhà chúng ta phái vài người đi ra, đến đêm đến công ty Tây Vũ nơi sản xuất tìm hiểu, xem coi nơi đó có tàng trữ Cửu Diệp Linh Chi hoặc Huyết Tham Chu Quả những dược tài này hay không.”
Âu Dương và Tư Mã nhìn nhau một lúc rồi cũng gật đầu đồng ý.