Lắc lắc đầu, Trần Mộ cũng không nghĩ đến chuyện này nữa.
Trần Mộ cũng không biết cái tên kia bị mình giết chết rốt cuộc là ai, có bối cảnh như thế nào nhưng hắn cũng chẳng muốn biết.
Nhưng sự kiện này lại gây nên sóng to gió lớn tại Đông Vệ Thành. Học viên của Đông Vệ Học Phủ không ngờ chết đột tử ở trên phố, mà chuyện này lại phát sinh trong thời gian Tinh Viện đến giao lưu, việc này làm sao không làm cho chính quyền cao cấp của Đông Thương Vệ thành giận dữ được. Mọi người trong Đông Vệ Học Phủ lại càng hoảng sợ, trường học đối với việc ra vào của học viên lập tức hạn chế, kiểm tra nghiêm ngặt.
Trong đó, chịu áp lực nặng nhất chính là phòng cảnh sát Đông Thương Vệ thành. Bọn họ đang gặp khó khăn lớn, cả hiện trường không hề lưu lại một chút đầu mối gì cả. Điểm mấu chốt chính là, vị học viên này trên người không hề mất đi thứ gì hết, ngay cả viên Hồng Tinh thạch trị giá tám mươi vạn audiere hắn đeo trên cổ cũng vẫn còn nguyên. Điều này chứng tỏ đây không phải là một vụ giết người cướp của.
Nếu nói bị giết vì cừu hận, điều này càng làm cho bên cảnh sát cảm thấy khó khăn, bọn họ lúc này mới phát hiện, người này trong trường học thường xuyên làm xằng làm bậy, những chuyện xấu làm không biết bao nhiêu mà kể, cừu nhân không có một trăm thì có vài chục. Mà hết lần này đến lần khác, thân phận bối cảnh của những người đó cũng không đơn giản, bọn họ cũng không dám đưa tay quá đà.
Hơn nữa vết thương của người chết cũng vô cùng kỳ quái, từ vết bóp trên cổ của người chết có thể thấy được, hắn chắc chắn là bị nắm cổ đập đầu vào tường, sọ não bị vỡ ra mà chết. Người chết khi còn sống đã từng sử dụng chiến đấu tạp {Lam Quang Tiễn}, như vậy xem ra đối phương hẳn là một gã thực lực cao siêu, thân thể khoẻ mạnh. Xương cốt của người này cực kỳ cứng rắn, muốn đập vỡ cần phải tốn không ít khí lực.
Khi bên cảnh sát triển khai kiểm tra toàn thành phố, Trần Mộ với tướng mạo nhã nhặn sắc mặt hơi tái nhợt, nhìn sơ qua còn mang theo vài phần yếu nhược, ngay vòng thứ nhất đã bị loại trừ.
Tình hình tiêu thụ của tạp ảnh {Sư Sĩ Truyền Thuyết} rất tốt, điều này làm cho Trần Mộ và Lôi Tử đều cảm thấy phấn chấn. Bởi vì nhà trường đối với việc ra ngoài của học viên quản lý rất hạn chế, chặt chẽ, nên đại đa số các học viên chỉ có thể hiền lành ở lại vui chơi trong khu vực nhà trường. Bất đắc dĩ bọn họ không thể làm gì khác hơn là tìm kiếm thứ gì đó để giết thời gian. {Sư Sĩ Truyền Thuyết} ban đầu chỉ lưu truyền trong giới nữ sinh, về sau một lần ngẫu nhiên truyền tới tay các nam sinh.
Các nam sinh lập tức bị hấp dẫn chinh phục bởi bầu trời sao mênh mông bát ngát, những cuộc chiến đấu rực rỡ, còn có những người sắt to lớn mặc áo giáp ánh sáng gọi là quang giáp vô cùng kỳ lạ. Phong trào {Sư Sĩ} tạp ảnh lập tức giống như cơn bão càn quét cả Đông Vệ Học Phủ. Ngay cả những học viên của Tinh Viện cũng đối với {Sư Sĩ} tạp ảnh yêu thích vô cùng. Các cửa hàng lớn ở xung quanh, ngày nào cũng có rất nhiều người chen chúc nhau, nhưng vẫn khó mà mua được. Trong một thời gian ngắn, việc có được một bộ tạp ảnh {Sư Sĩ Truyền Thuyết} ngay lập tức trở thành vật độc nhất để khoe khoang của bọn họ. Mà cái tên Mộc Lôi tại Đông Vệ Học Phủ đã có thể gọi là cực kỳ ảnh hưởng.
Cũng không phải không có người có chủ ý trực tiếp liên lạc với người chế tạp, song không ngờ là người bán tạp đó cực kỳ khôn khéo, trơn trợt dị thường, lần nào bọn họ cũng không bắt gặp được. Mà những chủ cửa hàng đó thì cũng giống như vậy, hỏi gì cũng không biết.
Đối mặt với sức tiêu thụ nóng như vậy, Trần Mộ hầu như đem tất cả thời gian có được dùng cho chế tạo tạp ảnh, mà với năng lực của bọn hắn, vẫn chưa đủ tiền để thiết lập nhà xưởng thay thế bản thân chết tạo tạp ảnh. Trần Mộ vẫn không biết rằng, dưới điều kiện chế tạo tạp ảnh hiện nay của hắn căn bản không có cách nào thực hiện việc sản xuất công nghiệp quy mô lớn.
Bất quá nhờ vậy mà độ thành thục của hắn trở nên vô cùng cao. Đối với việc sử dụng cảm giác vô cùng ít của mình cũng càng ngày càng như ý muốn. Nhìn thấy thị trường to như vậy ai người cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không có cách nào thoả mãn nhu cầu của thị trường. Cũng may tâm tư của hai người rất tốt, mặc dù cũng muốn kiếm được thật nhiều tiền nhưng cũng biết như thế nào là thoả mãn.
Khi Trần Mộ hoàn thành ba trăm bộ, hắn cũng không làm tiếp nữa. Hai người thương lượng, quyết định tập một đến đây là kết thúc. Ba trăm bộ cũng đủ cho họ kiếm được một số tiền lớn.
{Sư Sĩ Truyền Thuyết} tập một nội dung so với {Không Hẹn Mà Gặp} nhiều hơn rất nhiều, giá cả cũng đắt hơn không ít, một bộ là hai vạn audierne. Giá cả tiêu thụ như vậy, so với những bộ tạp ảnh khác còn muốn đắt hơn một chút. Đây cũng là ý kiến của Lôi Tử, nếu thoả mãn không được nhu cầu của thị trường, vậy cần phải dứt khoát đề cao giá tiền, biến nó trở thành tinh phẩm.
Trần Mộ đối với vấn đề này hoàn toàn mù tịt, hắn chỉ biết là như vậy hai người sẽ kiếm được nhiều tiền hơn. Mặc dù chi phí có tăng lên, nhưng tính toán tổng thể thì một bộ đại khái có thể lời được một vạn hai ngàn. Với ba trăm bộ, hai người có thể kiếm được ba trăm sáu mươi vạn audierne, số tiền này đủ để cho bọn ở thành chính mua được một căn hộ.
Tập một trừ ra chi phí là tám mươi vạn, như vậy lần này Trần Mộ kiếm được một trăm bốn mươi vạn.
Lôi Tử đột nhiên nghĩ đến mọt việc:” Đầu gỗ, tiền của ngươi lần trước xài hết chưa”.
“ Xài hết rồi”.
Lôi Tử không nhịn được trợn trắng hai mắt:” Ta nhớ rằng ngươi trước kia xài tiền tiết kiệm lắm mà, bây giờ sao xài ghê vậy?” Hắn nhíu mày:” Toàn bộ ngươi đều tiêu phí cho việc chế tạp sao?”
Thấy Trần Mộ gật đầu, hắn tận tình khuyên bảo nói:” Ta nói ngươi đầu gỗ, cũng cũng nên suy nghĩ để dành một ít tiền, sau này mua nhà cửa, tán gái rồi còn cưới vợ nữa, những việc đó đều cần tiền cả. Ha ha, ngươi nghĩ lại xem, có một căn nhà của chính mình, lấy một con vợ, làm một cái gia đình nhỏ xem ra cũng không tồi a! Đó không phải là giấc mộng hàng ngày trong cuộc sống của chúng ta sao?”
Trần Mộ im lặng không nói gì. Nếu như… Nếu như trước đó không có tấm tạp phiến thần bí này, lý tưởng của mình và Lôi Tử cũng không có gì khác biệt.
Nhưng mà ….
Lôi Tử nhìn thấy vẻ mặt của Trần Mộ, liền hiểu được vài phần, hắn ngồi thẳng dậy, than nhẹ một tiếng:” Oài, tuỳ ngươi thôi, ta với ngươi cũng không giống nhau. Với trình độ chế tạp hiện giờ của ngươi muốn tìm một công việc cũng là chuyện rất đơn giản. Bất quá ta vẫn đề nghị ngươi tiết kiệm một ít tiền, ta chỉ sợ tạp ảnh chúng ta không thể làm lâu dài.”
“ Tại sao?” Trần Mộ ngẩng đầu nghi hoặc hỏi.
Lôi Tử cười lạnh hai tiếng, dáng vẻ lông bông thường ngày biến mất:” Đầu gỗ ngươi không ở trong nghề nên không biết, nghề này cạnh tranh rất gay gắt. Tại sao ta chỉ đem tạp ảnh bán ở tại Đông Vệ Học Phủ? Hắc hắc, là bởi vì thị trường này đối với chúng ta là đủ rồi. Về phương diện khác chính là ta không hy vọng bị các công ty tạp ảnh lớn chú ý.”
Ánh mắt Trần Mộ bắt đầu ngưng trọng lên, hắn biết, Lôi Tử ngày thường nhìn qua có vẻ bừa bãi nhưng thật ra là một người cực kỳ thông minh.
“ Hiện giờ bọn họ vẫn không biết. Nếu bọn họ biết rồi, hắc hắc, bọn họ sẽ tìm tất cả biện pháp để đối phó chúng ta. Đầu gỗ, ngươi không biết rằng kỹ thuật của ngươi rất là tiên tiến sao, hắc hắc, ba mươi tấm huyễn tạp có thể giảm bớt lại thành mười tấm. Chúng ta chắc chắn sẽ trở thành miếng bánh ngọt của bọn họ, đến lúc đó chúng ta chỉ có hai con đường có thể đi, một chính là thuộc về quyền sử dụng của bọn họ, một con đường khác chính là đi tìm một công ty khác mạnh hơn để làm chỗ dựa. Hai con đường này ngươi sẽ chọn cái nào?” Lôi Tử quay sang hỏi Trần Mộ.
“ Không chọn cái nào.” Trần Mộ trả lời rất bình tĩnh nhưng cũng rất kiên quyết. Tâm trạng cũng đã có vài phần nghi hoặc, chẳng lẽ kỹ thuật trù tạp không phải được sử dụng rất rộng rãi sao?
“ Ha ha! Chúng ta quả nhiên là huynh đệ!” Lôi Tử cười lớn:” Ta cũng không chọn. Hắc, bọn người đó, ta có thể xem như là nhìn thấu. Cho nên ta dự tính làm xong {Sư Sĩ} sẽ đình chỉ. Số tiền bộ tạp ảnh này kiếm được cũng đủ cho chúng ta tiêu rồi.”
Trần Mộ lúc này mới hiểu được Lôi Tử tại sao ngay cả đi ra ngoài bán tạp ảnh cũng cẩn thận đến như thế.
Giờ phút này hai người nhìn nhau cười.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276
Chương 39: Mười Hai Tấm Tạp Phiến {Thuỷ Thế Giới Đơn Giản}
Dịch: Darklynx
Biên Dịch: blak
Biên Tập: Ryukenshine
Nguồn:TTV
Bắt đầu từ hôm nay, Lôi Tử bận rộn với kịch bản của {Sư sĩ truyền thuyết} tập hai, rốt cuộc cũng cho Trần Mộ một đoạn thời gian nghỉ ngơi.
Mười hai tấm tạp phiến, hắn hoàn thành được ba tấm, còn lại chín tấm, trong đó còn có một tấm trù tạp. Quả nhiên sử dụng càng nhiều càng thuần thục a. Cảm giác của hắn giờ này mặc dù không xuất hiện tăng trưởng rõ ràng, nhưng ở mặt vận dụng lại không thể dùng lời mà nói.
Còn lại bảy tấm huyễn tạp cấp một, Trần Mộ hoàn thành cũng không phí nhiều thời gian lắm.
Giờ chỉ còn lại cuối cùng một tấm tạp phiến, đây là một tấm trù tạp chuyên môn.
Không thể không nói, trù tạp là một loại tạp phiến phi thường thần kỳ. Trù tạp chỉ sử dùng cùng với các tạp phiến khác, để một mình hoàn toàn không có giá trị gì. Nó giống như não người, có tác dụng quan trọng nhất, nhưng một mình nó lại không có tác dụng gì.
Đây là lần thứ hai Trần Mộ thử chế tạo một tấm trù tạp chuyên môn. Chỉ có khi chính thức bắt đầu chế tạo trù tạp, hắn mới hiểu được “Trù” là một môn học vấn thâm ảo như thế nào. Mười một tấm huyễn tạp cấp một trước đã làm hắn cảm thấy vô cùng phức tạp, nhưng khi đối mặt với kết cấu của tấm trù tạp này thì hắn mới hiểu được hai cái hoàn toàn không cùng một cấp bậc. Đương nhiên, điều này cũng có phần do hắn quen thuộc huyễn tạp hơn là trù tạp.
Trong quá trình chế tạo, Trần Mộ tiến vào tạp phiến thần bí học tập trù tạp kiến thức cơ sở không dưới hai mươi lần.
Gặp phải vấn đề nào không có cách giải quyết, hắn chỉ có cách vào trong huyễn cảnh của tạp phiến thần bí để tìm kiếm kiến thức có nội dung liên quan. Thậm chí có một vài vấn đề ngay cả đáp án cũng khó có thể tìm được, hắn đành phải hễ thấy kiến thức tương tự, thì có khả năng chính là nó, tất cả đều được cân nhắc cẩn thận.
Trần Mộ cảm giác như mình đang tham gia vào một cuộc chiến, mà trước mắt đó là một pháo đài chính mình phải công phá. Ngay từ đầu lúc gặp phải vấn đề không cách nào giải quyết, Trần Mộ khổ não đến mức thiếu chút nữa cào rách cả da đầu. Càng về sau, hắn mới có thể tĩnh tâm lại, thử đột phá nó ở một góc độ khác, tràn ngập kiên nhẫn, không nóng không vội.
Hai mươi mốt ngày đêm cân nhắc tính toán, Trần Mộ rốt cuộc đã hoàn thành tấm trù tạp này.
Ở trước mặt hắn, một tấm tạp phiến màu đen tinh khiết an tĩnh nằm ở mặt bàn, cả mặt tạp đen như mực không ánh sáng, giống như đã được mài qua. Đây là hiệu quả sau khi tẩm “Á quang dịch”, loại dịch đắt đỏ này tốn của Trần Mộ 10 vạn audierne, nó thông thường chỉ dùng trong chế tạo tạp phiến cấp ba trở lên.
Trên mặt tạp phiến màu đen mờ, ánh sáng đen chớp động khiến kẻ khác say mê, cấu văn này vô cùng bằng phẳng, bóng loáng đến mức có thể soi gương.
Chế tạo thành công tấm tạp phiến này, Trần Mộ yêu thích vô cùng. Ánh mắt của nghệ thuật gia đối với sản phẩm nghệ thuật và thẩm mỹ luôn bất đồng với người bình thường, điểm này đồng dạng áp dụng cho phương diện yêu thích tạp của chế tạp sư.
Cầm trên tay mười hai tấm tạp phiến, Trần Mộ tiến vào huyễn cảnh của thần bí tạp phiến.
Mặt tiếp xúc của mười hai tấm huyễn tạp xuất hiện trước mặt Trần Mộ, mười hai tấm tạp phiến bồng bềnh trước mặt hắn, tất cả đều mờ nhạt không ánh sáng.
Trần Mộ theo thứ tự đem mười hai tấm tạp phiến đặt vào vị trí mờ nhạt trước mặt, mỗi khi hắn đặt vào một tấm, tấm tạp phiến mờ bỗng nhiên phát sáng.
Trần Mộ biết, tạp phiến sáng ngời đó không phải là hư ảo, mà là chân thật tạp phiến hắn vừa mới bỏ vào.
Việc này làm hắn không khỏi một lần nữa than thở về sự thần kỳ của tấm thần bí tạp phiến, ảo giác nó phóng ra như thật như ảo, nhưng hiện tại hắn đã không phân biệt được ảo giác chung quanh đến cùng là thật hay ảo.
Trần Mộ có chút căng thẳng, xem ra mình đoán cũng không sai, chỉ là, tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì…..
Đến khi mười hai tấm tạp phiến toàn bộ được đặt hết, tim của Trần Mộ cũng nhảy tới cổ họng.
Không có ánh sáng chói mắt, không có thanh thế kinh người, hết thảy phát sinh nhanh chóng đến vậy, lặng yên không một tiếng động. Trong nháy mắt, Trần Mộ như đột nhiên tiến vào một thế giới khác.
Áp lực cực lớn từ bốn phương tám hướng hướng hắn vây quanh, loại cảm giác này cơ hồ làm hắn hít thở không thông. Đột nhiên một cỗ lực lượng chậm rãi nhưng đầy mạnh mẽ truyền đến, hắn nhât thời đứng không vững, tựa như bị người đẩy một cái, lảo đảo hướng mạnh về phía trước vài bước.
Đây là......
Ngây ngốc nhìn sự vật trước mắt, Trần Mộ sợ đến ngây người.
Nước, bản thân mình không thể ngờ lại là ở trong nước! Ở bên cạnh hắn, vô số cá kiếm bơi qua bơi lại, dường như coi hắn là không khí. Chúng bơi trông thật uyển chuyển.
Chỉ là loại cá kiếm này…. cũng quá xấu đi! Trần Mộ trong lòng không khỏi thầm lau mồ hôi lạnh, chính mình quá mức chú ý đến đặc điểm của những con cá kiếm này, đối với hình dáng của chúng không có xử lý qua, điều này làm cho mỗi con cá kiếm đều cực xấu, thân dẹp như thoi, đầu cá hình tam giác, thân cá hình tam giác, vây cá hình tam giác, đuôi cá hình tam giác….
Là người làm tạp ảnh, lại đem cá kiếm làm thành đến mức này, Trần Mộ cũng không khỏi cảm thấy xấu hổ trong lòng.
“Chào mừng đến với thủy thế giới đơn giản!”
Trần Mộ đã thật lâu không có nghe đến giọng nói già nua này, hắn hiểu được mình đã thành công rồi! Hắn đã thành công tiến vào khâu kế tiếp của tấm thần bí tạp phiến này.
Thuỷ thế giới, thì ra là thuỷ thế giới! Chứng kiến chung quanh trong suốt, Trần Mộ lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, những huyễn tạp với thông số kỳ quái này đến tột cùng là dùng để làm gì.
Thật sự là giống như thế giới trong truyện cổ tích a! Những cây rong giống như sợi tóc đang nhẹ nhàng lay động trong nước, cá kiếm hợp thành đàn tinh nghịch nô đùa, những tảng đá ngầm hình thù kỳ quặc, trên tảng đá có một số vỏ sò lớn màu trắng sữa….
Cho dù biết rõ là ảo ảnh, nhưng Trần Mộ vẫn nhịn không được vì chính thế giới do mình tạo ra này mà xúc động.
Say mê một hồi, Trần Mộ liền khôi phục thanh tỉnh, hắn rất rõ ràng, người làm ra tấm thần bí tạp phiến này nhất định sẽ không chỉ nhàm chán đến mức chỉ tạo ra một cái môi trường dưới nước. Hơn nữa hắn nhớ rất rõ ràng, mới vừa rồi thanh âm già nua kia nói chính là: “Chào mừng đến thuỷ thế giới đơn giản”. Thuỷ thế giới đơn giản, câu này không khỏi làm cho hắn phải suy nghĩ. Đã có thuỷ thế giới đơn giản, vậy không phải tương ứng là sẽ có thuỷ thế giới phức tạp sao?
Lúc này vẫn chưa biết được, nhưng Trần Mộ tin tưởng, tất cả không đơn giản như vậy. Giờ đây hắn đối với người làm ra tấm thần bí tạp phiến này sùng bái sát đất. Tài nghệ xuất thần nhập hóa này ở trong mắt hắn, giống như ngôi sao cao không thể với, thật quá thần bí, quá mê người.
Nhìn quanh bốn phía, Trần Mộ đang tìm chỗ đột phá. Hắn cực kì tò mò, lần này sẽ là cái gì đây? Bộ thể dục mới? Hay là phương pháp chế tạo tạp phiến mới?
Đúng lúc này, đột nhiên một con sò lớn màu trắng sữa chậm rãi mở ra, lộ ra một khe hở, bên trong bắn ra một chùm sáng. Chùm ánh sáng ở trước mặt Trần Mộ ngưng tụ thành một điểm ánh sáng, ngay sau đó tản ra bốn phía, biến đổi thành một màn hình.
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276
Cái tiêu đề khiến cho Trần Mộ trong phút chốc như bị sét đánh, ngây ra như phỗng. Cảm giác! Trời ạ! Là phương pháp rèn luyện cảm giác. Trần Mộ cảm thấy mình đang chìm ngập trong vui sướng, khắp nơi đều là hạnh phúc vây quanh hắn.
Tay hắn hơi run lên, ý nghĩ trong đầu loạn hết cả lên, tựa như có vật gì vừa nổ tung trong đầu, vang lên ông ông.
Không biết mất bao lâu Trần Mộ mới cảm thấy bản thân đã ra khỏi giấc mộng. Nhưng mà dưới chân vẫn mềm nhũn như đứng trên mây, hắn không nhịn được tự chế giễu bản thân, quả nhiên mình vẫn chỉ là một tên khờ chưa quen việc đời a.
Kì thật cũng khó trách Trần Mộ lại vui mừng như điên đến vậy, từ khi hắn học chế tạo huyễn tạp cấp một xong thì cảm giác liền trở thành chướng ngại lớn nhất của hắn, đáng tiếc là những phương pháp lưu hành ra ngoài chỉ là thứ hàng hạ cấp, mà trong những thứ hạ cấp đó chỉ cần tốt một chút thì với giá cả hắn cũng không chịu nổi.
Các phương pháp rèn luyện ở liên bang Thiên Du đều nằm trong tay sáu học viện lớn, Trần Mộ tự biết mình không có thiên phú để thi vào sáu học viện đó. Còn về một số lưu phái nhỏ, mặc dù cũng có phương pháp rèn luyện nhưng có ai lại không coi đó là trân bảo? Nếu không phải là đệ tử thân cận thì sẽ không truyền thụ, nếu không thì cũng phải nộp một học phí cực cao thì mới được truyền thụ.
Mà chiêu bài của Đông Vệ học phủ “Phương pháp hô hấp hai giai đoạn ” cũng không phải học viên nào cũng có thể học.
Ra sức đè ép các suy nghĩ trong đầu, Trần Mộ bắt đầu đọc cẩn thận từng câu từng chữ của tin tức trước mặt.
Chỉ đọc hai câu đầu tiên, Trần Mộ đã biết phương pháp được ghi trên này còn cao cấp hơn những thứ được bán trên thị trường không biết bao nhiêu lần.
Hắn giống như là đói khát, tham lam đọc lấy từng chữ một, lúc này mọi suy nghĩ đều bị hắn vứt ra sau, thỉnh thoảng trong nước truyền tới áp lực hắn cũng không nhận ra.
Trần Mộ đọc hết tất cả mà vẫn không thấy nguồn gốc của phương pháp rèn luyện cảm giác này. Trần Mộ nghĩ đây hẳn phải là một phương pháp đã biến mất trong lịch sử.
Phương pháp rèn luyện ghi trên màn hình vô cùng kì lạ, đương nhiên là Trần Mộ chưa từng xem qua các phương pháp khác, hắn thấy kì lạ là bởi vì phương pháp này rèn luyện trong nước. Xem hết một lượt, với kiến thức nông cạn của mình hắn cũng đã nhận ra phương pháp này tuyệt đối không nhẹ nhàng.
Ở dưới nước là một hoàn cảnh rất đặc biệt, ở dưới nước cơ thể con người phải chịu áp lực từ mọi phía, mà ở càng sâu thì áp lực càng lớn. Hơn nữa dưới ảnh hưởng của nước, hành động của con người trở nên vô cùng chậm chạp. Mà phương pháp này lại lợi dụng hoàn cảnh khắc nghiệt để kích thích tiềm năng của con người.
Nói chung, rèn luyện cảm giác cần có hoàn cảnh yên tĩnh, nhưng mà trong thế giới nước đơn giản lại có các dòng chảy xung quanh, muốn giữ được trạng thái yên tĩnh là cực kì khó.
Rèn luyện cảm giác cần có môi giới, ví dụ như trước kia Trần Mộ sử dụng năng lượng tạp cấp một do hắn chế tạo, nhưng mà phương pháp này lại dùng nước, đem Trần Mộ ném vào trong nước.
Lấy áp lực để kích thích, lấy nước làm môi giới, dùng hô hấp đặc biệt để phụ trợ, đây chính là nòng cốt của phương pháp.
Phương pháp dữ dội như vậy, nếu là người khác thì sẽ do dự một lúc, nhưng mà Trần Mộ thì không hề chần chừ. Với loại nguy hiểm cỡ này thì kết quả thu được lại càng lớn, hơn nữa hắn ở bên ngoài cũng chỉ là một tên tiểu lưu manh, khả năng bị mất mạng còn lớn hơn thế này.
Nhưng Trần Mộ cũng không phải loại người lỗ mãng, hắn cẩn thận đọc hết các mục chú ý rồi mới bắt đầu.
Song rèn luyện cũng không hề thuận lợi, Trần Mộ làm lần đầu đã kết thúc trong thất bại. Tuy nhiên trong kinh nghiệm của hắn cái này cũng rất bình thường. Từ trước tới nay hắn chưa từng nghĩ mình có thiên phú hơn người, tất cả kĩ xảo và tri thức hiện giờ của hắn đều là có được từ trong vô số thất bại.
Hắn đã quen thất bại, quen với việc tìm kiếm quy luật từ trong thất bại.
Ba ngày, hắn hao tốn suốt ba ngày mới tìm được cảm giác. Dưới nước quả thực là một thế giới xa lạ với hắn, muốn ở trong hoàn cảnh này giữ vững được sự yên tĩnh trong lòng thực sự không hề dễ dàng. Cái này gọi là “Thế giới nước đơn giản”, mô phỏng sự trong suốt và long lanh của nước, lúc nào cũng có các dòng chảy lưu động, muốn ở đây giữ vững thân thể còn không dễ chứ đừng nói là giao tiếp với năng lượng.
Cảm giác được mọi người thừa nhận là rất thần kì, chỉ khi có cảm giác thì mới có thể giao tiếp với năng lượng, mà những người có cảm giác mạnh mẽ thì thậm chí có thể khống chế hình dạng và kết cấu của năng lượng.
Thời kì đầu năng lượng không có hình dáng cố định, đây là lý luận cơ bản nhất trong hệ thống lý luận của tạp phiến.
Ví dụ như năng lượng tạp, nơi phát ra năng lượng của nó là năng lượng vật chất ẩn chứa bên trong tạp mặc, người ta lợi dụng cảm giác và kết cấu của tạp phiến mà kích thích năng lượng phát ra ngoài. Năng lượng trong năng lượng tạp là năng lượng nguyên thủy nhất, nó không có kết cấu hay trạng thái ổn định. Năng lượng tạp cấp một có kết cấu đơn giản nhất nên không cần sự tham gia của cảm giác, nhưng từ năng lượng tạp cấp hai trở lên đều cần có cảm giác mới có thể hoàn thành.
Càng là tạp phiến cao cấp thì yêu cầu đối với cảm giác lại càng cao, loại yêu cầu này không chỉ là cường độ mà còn là khả năng thao túng cảm giác. Đây cũng là nguyên nhân căn bản không thể sản xuất tạp phiến trung cấp và cao cấp theo quy mô công nghiệp.
Tạp phiến đến tay các tạp tu sẽ được bọn họ sắp xếp lại năng lượng nguyên thủy vô định hình trong đó, tạo nên các dạng năng lượng khác nhau như ôn hòa, dữ dội, sắc nhọn, nóng bỏng...
Những cái này đã biến hóa tạo nên các trường phái tạp tu hiện nay.
Có ba thứ xuyên suốt hệ thống tạp phiến, đó là năng lượng, cảm giác và kết cấu.
Từ đây có thể nhận ra tầm quan trọng của cảm giác, cho dù là chế tạp sư hay tạp tu thì cũng không thể rời xa nó.
Hít sâu vào một hơi, trong lòng Trần Mộ hoàn toàn yên tĩnh, gần đó có một chút cảm giác đang tản mát ra, hắn có thể cảm nhận được mình bị một cỗ ánh sáng nhàn nhạt màu trắng bao lấy.
Đột nhiên một dòng nước chảy tới khiến cảm giác rung động, suýt chút nữa thì liên lạc của Trần Mộ và cảm giác đó đã biến mất, hắn phải hao hết sức lực, cẩn thận khống chế cảm giác của mình, không cho dòng chảy đó làm loạn. Dòng chảy đó cũng có chút kì quái, nó như biết được giới hạn của Trần Mộ, lần nào cũng đi đúng vào vị trí khó chịu nhất.
Nói thật, đây là một loại hành hạ. Trần Mộ vẫn thấy ý chí của mình cứng cỏi nhưng cũng đã bị hành hạ đến mức suýt hộc máu ra rồi. Trước khi tiến vào thế giới nước, hắn đều phải hít thật sâu, nghiến răng nghiến lợi, tự cổ vũ bản thân, bộ dạng như là sắp phải đi đánh trận.
Chịu đựng thống khổ cũng là một loại hưởng thụ.
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276
Trần Mộ ở trong “ Thế giới nước đơn giản” cũng đã có chút kinh nghiệm, đã từ từ thích ứng với hoàn cảnh, đặc biệt là áp suất của nước, lần đầu tiên đi vào, hắn cảm thấy cơ thể bị ép như sắp nổ tung vậy.
Ở trong trạng thái này mà muốn đem tần suất hô hấp giảm xuống 1nhịp/phút là một việc không hề dễ dàng, nhưng Trần Mộ đã làm được. Hô hấp ở độ sâu này có lợi ở chỗ có thể hạ thấp nhịp tim, dễ dàng tiến sâu vào trạng thái tĩnh lặng.
Hiện tại Trần Mộ chỉ mất khoảng hai phút là có thể tiến sâu vào trạng thái tĩnh lặng.
Cũng may đây chỉ là “Thế giới nước đơn giản”, nếu như là nước thật thì đừng nói tới hô hấp, nhìn cũng đủ chết người rồi.
Do không được kiểm tra nên Trần Mộ cũng không biết cường độ cảm giác của mình là bao nhiêu, hắn chỉ biết là với cảm giác hiện tại hắn chỉ có thể liên tục làm tạp ảnh một ngày là sẽ tiêu hao hầu như không còn.
Nhưng mà hắn vẫn không thể phát tán cảm giác của mình ra xa 5 mét, cực hạn của hắn là 4,5 mét, chỉ kém có 0,5 mét thôi mà không cách nào vươn tới, chỉ cần cảm giác hơi tiến ra xa một chút thì sẽ mất đi liên lạc với hắn.
Trần Mộ đoán đây khồng phải là vấn đề về cường độ cảm giác, tuy nhiên thần bí tạp phiến không ghi gì về điểm này nên hắn chỉ có thể tự mình tìm tòi.
Cũng may là hắn không hề sốt ruột, với cảm giác hiện nay của hắn đã có thể học chế tạo được thêm một số loại tạp phiến khác như khí lưu tạp, gia nhiệt tạp, vụ tạp v...v...,những thứ mà trước kia hắn chẳng thể nghĩ tới.
Vô luận là ở Thiên Du liên bang, Bách Uyên phủ hay Ma Cáp Địch vực, phân loại tạp phiến luôn là vấn đề khiến người ta đau đầu, có rất nhiều tạp phiến không biết nên xếp vào loại nào.
Thứ đầu tiên Trần Mộ học là gia nhiệt tạp, đây là tạp phiến rất phổ biến, có thể giữ nhiệt. Những cái nồi đun nấu mà các gia đình hay dùng có trung tâm là gia nhiệt tạp. Trong hành trang của các tạp tu hay đi về vùng hoang dã cũng không thiếu gia nhiệt tạp có thể làm chín thức ăn mà không cần củi lửa gì cả. Trong những ngày đông giá lạnh thì nó cũng có tác dụng rất tốt.
Trước đây các thuật ngữ trong chế tạp có vẻ rất thâm ảo, nhưng giờ đọc lại thì hiểu ngay. Trần Mộ học rất nhanh, chỉ mất hai ngày đã có thể làm ra tấm gia nhiệt tạp cấp một đầu tiên, sang ngày thứ ba thì gia nhiệt tạp do hắn chế ra đã tương đối hoàn hảo. Vì thế Trần Mộ dứt khoát tháo những cái nồi trong nhà ra thay gia nhiệt tạp của mình vào, thử lần đầu đã thấy dùng tốt khiến cho Lôi Tử cũng phải ngạc nhiên.
Kết quả này khiến Trần Mộ quyết định cải tạo lại các đồ dùng trong nhà như đông lạnh tạp, chiếu sáng tạp...Mà ngay cả thứ tưởng như vô dụng khí lưu tạp cấp một cũng được Trần Mộ tìm ra tác dụng. Khí lưu do khí lưu tạp cấp một sinh ra tuy không mạnh nhưng để quạt mát hay sấy tóc thì rất thích hợp.
Hễ trong nhà có chỗ nào dùng đến tạp phiến thì Trần Mộ đều tự mình sửa chữa. Từ sau lần này Trần Mộ bèn mua về rất nhiều sách, trong phòng hắn hầu hết là nguyên liệu và sách. Học được kiến thức trụ cột và một số nguyên lý từ thần bí tạp phiến khiến Trần Mộ có thu hoạch không nhỏ. Mấy ngày qua hắn tiếp xúc không phải là huyễn tạp nhưng mà trên nguyên lý thì cũng không khác nhau lắm.
Có thể học nhanh như vậy cũng là nhờ tấm tạp phiến thần bí kia.
Đông đông đông, tiếng gõ cửa vang lên.
“Xin hỏi Trần Mộ tiên sinh có nhà không? Đây là thư của ngài, xin hãy kí nhận.”
Trần Mộ sửng sốt, đây là lần đầu tiên hắn nhận được thư.
Mở phong thư ra, bên trong lộ ra một tấm thẻ trắng viền xanh, lớn cỡ chừng nửa lòng bàn tay, làm bằng ngà voi, phát ra ánh sáng long lanh, sờ vào có cảm giác rất tốt.
Thẻ hội viên của câu lạc bộ huyễn tạp cấp thấp.
Mặt ngoài của thẻ có mấy chữ cổ khiến Trần Mộ mất rất lâu mới đọc được, ở góc trên bên phải có một con số hơi tỏa sáng, đó là số “0”, còn ở góc dưới bên trái có một chuỗi mã hóa.
“Đừng nhìn nữa, chẳng phải thứ gì cao cấp đâu.”Lôi Tử thò đầu ra nhìn không khỏi mỉm cười: ”Thẻ hội viên này không có giá trị, đáng giá chính là độ cống hiến của ngươi, hiện tại độ cống hiến của ngươi là “0”, cho dù có ném ra giữa đường cũng chẳng có ai thèm nhặt đâu.”
“Độ cống hiến ư? Nó dùng để làm gì?” Trần Mộ hỏi, trong lòng đã hơi chán nản, vừa rồi còn tưởng tấm thẻ này có giá trị chứ.
Lôi Tử lười biếng duỗi lưng, nói:” đây là chế độ khích lệ của câu lạc bộ. Ngươi không thấy rằng tiêu chuẩn vào hội rất thấp sao? Vì để tuyển ra những người có bản lãnh thực sự có thể làm việc cho câu lạc bộ nên mới lập ra độ cống hiến.” Thấy Trần Mộ vẫn nhìn mình như cũ, Lôi Tử nhún vai nói:” Đừng nhìn ta nữa, ta cũng không biết nhiều như vậy đâu. Ngày mai ngươi đến xem một chút không được sao? Việc gì cứ phải hỏi một thường dân như ta.”
Câu lạc bộ huyễn tạp cấp thấp.
Lần đầu đến đây, Trần Mộ không khỏi cẩn thận đánh giá tòa nhà này. Có thể có một tòa nhà cao tầng tại trung tâm Đông Thương Vệ thành đủ biết câu lạc bộ này có thực lực ra sao. Nhưng hấp dẫn Trần Mộ nhất vẫn là những huyễn tạp tinh xảo đang di động trên tường của tòa nhà, chúng không ngừng biến ảo, khi thì trời đông giá rét, băng tuyết rơi liên tục, khi thì hiện ra bãi cỏ xanh mướt...
Các hình ảnh biến ảo khiến người khác không kịp nhìn, Trần Mộ cũng không khỏi thầm sợ hãi. Nói về độ chân thật thì biển quảng cáo ở cửa hàng Song Hoàn cũng không thể sánh nổi. Đương nhiên đây cũng không phải ý nghĩ đầu tiên trong đầu Trần Mộ. Ý nghĩ đầu tiên của hắn là huyễn tạp tinh xảo thế này có giá bao nhiêu?
Nơi đây quả nhiên là nơi tàng long ngoạ hổ, hắn không biết người chế tạo huyễn tạp này là ai nhưng có thể làm ra ảo ảnh giống thật đến như vậy hẳn phải là một người lợi hại! Trần Mộ biết với khả năng của mình thì rất khó làm được như vậy.
Kiềm chế sự tò mò, Trần Mộ đi vào trong tòa nhà.
Khi vừa bước vào trong, cảnh sắc đột nhiên thay đổi.
Trước mặt tối sầm lại, trong bóng tối chỉ thấy bầu trời đầy sao đang chuyển động, tựa như bản thân vừa bước vào trong vũ trụ vậy. Ở trong này bốn phương tám hướng đều là hư không vô tận, những ngôi sao nhiều như cát ở sa mạc, đôi chân vốn đang đứng trên mặt đất nay lại có cảm giác như không thật. Tất cả khiến cho người ta phải vô cùng kinh hãi. Trần Mộ chưa từng gặp qua cảnh tượng như thế này, trong mắt nhất thời toát ra vẻ ngạc nhiên.
“Hoan nghênh tới câu lạc bộ huyễn tạp cấp thấp.” Từ sau lưng Trần Mộ truyền đến giọng nói mềm mại của một cô gái.
Trần Mộ lấy lại tinh thần, xoay người nhìn lại thì thấy một cô gái tóc ngắn mặc đồng phục đang đứng cười phía sau hắn.
“Đây là huyễn tạp {Diễn Hóa Tinh Thần}, nghe nói là tác phẩm của đại sư Timothy Hutton, ngài vốn có nghiên cứu rất sâu sắc về phương diện thiên văn. Sau khi tấm huyễn tạp này rơi vào tay hội trưởng, hội trưởng bèn quyết định đem nó đặt ở đây khiến cho ai tiến vào lần đầu cũng đều bị giật mình.” Nàng che miệng cười khẽ, tràn đầy phong tình mê người.
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276
Thì ra là tác phẩm của đại sư Timothy Hutton, Trần Mộ chợt hiểu ra. Khí thế này quả nhiên không phải người bình thường có thể làm ra được. Thật khó có cơ hội gần gũi như vậy để cảm thụ tác phẩm của đại sư, Trần Mộ không khỏi càng thêm dụng tâm quan sát học tập. Bất quá thiên văn học hiển nhiên là một loại học vấn thâm ảo, tất nhiên không phải kẻ nhỏ nhoi như hắn có khả năng lĩnh hội được.
Nhìn một lát thì đã hoa cả mắt, bất đắc dĩ Trần Mộ đành phải buông tha cho ý định này.
Vị tiểu thư tóc ngắn kia đối với phản ứng của hắn đã rất quen thuộc, khẽ mỉm cười, cũng không quấy rầy hắn. Thẳng đến khi Trần Mộ dụi mắt mới cất lời: “Ngài có thể xuất trình hội viên tạp được không?”
“Ah.” Trần Mộ vội vàng móc hội viên tạp của mình ra.
Tiếp nhận tấm tạp rồi nhìn lướt qua, trên mặt nàng lộ ra nụ cười thành thạo nói: “Vậy ngài là lần đầu tiên tới đây, có muốn tôi giới thiệu một chút cho ngài không?”
“Rất tốt.” Trần Mộ gật đầu không chút khách khí.
Vị tiểu thư này nghiêng người, vươn tay phải làm ra tư thế mời.
“Chúng ta vừa đi vừa giới thiệu cho ngài.” Vị tiểu thư này ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Đây là hội viên tạp của ngài. Bên trong đó sẽ có thông tin về ngài. Ngài có thể đến phòng đăng ký để điền các thông tin về ngài, ví như hình dáng bên ngoài… vv, như vậy người khác sẽ không có cách nào sử dụng hội viên tạp này. Đương nhiên điều này cũng không phải bắt buộc, nếu ngài không muốn điền thì điều đó cũng không ảnh hưởng gì cả.
Tôn chỉ của câu lạc bộ chính là hết sức tìm mọi cách để huyễn tạp cấp thấp được ứng dụng rộng rãi vào trong cuộc sống của chúng ta. Vì thế chúng tôi áp dụng chế độ cống hiến. Trên hội viên tạp của ngài có hiển thị một con số, nó biểu hiện giá trị cho những gì ngài cống hiến, gọi là điểm cống hiến. Có rất nhiều cách để đạt được điểm cống hiến. Câu lạc bộ vẫn thường phát ra một ít hạng mục công ích, thù lao của chúng cũng không cao, nhưng ngài có thể thu được điểm cống hiến tương ứng.
Ví dụ như lần này chúng ta hợp tác cùng với một trường học, trợ giúp bọn họ chế tạo huyễn tạp giảng dạy. Hạng mục này thuộc về lợi ích chung cho nên ngài không thu được tiền thù lao, nhưng chúng tôi sẽ thưởng bằng điểm cống hiến. Đương nhiên tài liệu sẽ do chúng tôi cung cấp.
Có rất nhiều thành viên của câu lạc bộ khi bọn họ gặp phải khó khăn không thể giải quyết, bọn họ sẽ truyền tin yêu cầu trợ giúp ra ngoài. Nếu như ngài có thể giúp đỡ bọn họ giải quyết vấn đề đó, ngài sẽ thu được điểm cống hiến do bọn họ đưa ra làm thù lao. Thông thường điểm cống hiến thù lao của các tin tức yêu cầu trợ giúp này tương đối cao, nhưng đồng dạng độ khó của chúng cũng khá lớn.
Nếu ngài gặp nan đề nhất thời không thể giải quyết, ngài cũng có thể dùng cách như vậy để yêu cầu trợ giúp.
Đương nhiên, ngoài ra cũng có một số cách khác có thể đạt được điểm cống hiến, nhưng cũng không thường xuyên. Ví dụ như ngài đạt được một giải thưởng lớn ở phương diện chế tạp chẳng hạn, chúng tôi cũng sẽ căn cứ vào uy tín của giải thưởng đó mà thưởng cho ngài điểm cống hiến tương ứng.
Ở đây hàng tháng đều bán ra một ít tài liệu hoặc tạp phiến tương đối hiếm gặp chỉ có thể dùng điểm cống hiến mới mua được. Đây cũng là cách câu lạc bộ báo đáp lòng nhiệt tình của ngài trong việc tham gia vào các công việc của câu lạc bộ.
Hơn nữa hàng tuần chúng tôi theo định kỳ đều cử hành hội chợ trao đổi, ngài có thể tự do lựa chọn tham gia hay không. Mỗi lần tham gia có thể đạt được một ít điểm cống hiến. Ở đó, ngài sẽ gặp được rất nhiều chế tạp sư đồng đạo. Ngài có thể trao đổi với bọn họ những điều tâm đắc về phương diện chế tạp của ngài.
Đương nhiên, nếu như ngài có ý tưởng tốt nào đó nhưng lại không có đủ tài chính, câu lạc bộ cũng sẽ xem xét cung cấp trợ giúp cho ngài. Chúng tôi có tổ thẩm tra chuyên môn, khi chúng tôi xác định phương án của ngài hợp lý, có tính khả thi, chúng tôi sẽ lấy phương thức hợp tác mà trợ giúp tài chính.”
Vị tiểu thư tóc ngắn này giới thiệu thao thao bất tuyệt, làm cho Trần Mộ đến bây giờ chưa từng tiếp xúc với những kiến thức này phải sững sờ.
Đợi đến khi Trần Mộ tiến vào đại sảnh bỗng đột nhiên trở nên ngây dại.
Người trong đại sảnh rộng lớn đó cũng không nhiều, nhưng diện tích lại cực lớn, rộng như một cái quảng trường nhỏ.
Nhưng làm Trần Mộ ngây người không phải là cái đại sảnh rộng lớn này, mà là màn hình ánh sáng chớp động trong đại sảnh, cùng với các ảo ảnh không ngừng thay đổi trên màn hình.
Khi cả đại sảnh bố trí hơn mấy ngàn màn hình ánh sáng bán trong suốt màu sắc rực rỡ, cảm giác đem lại tuyệt đối có thể làm cho người ta chết lặng.
Chứng kiến vẻ mặt thừ ra của Trần Mộ, tiểu thư tóc ngắn khẽ cười. Đây không phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy loại phản ứng này. Kiểu bố trí thế này, đại khái cũng chỉ có người điên cuồng như hội trưởng mới có thể nghĩ ra thôi.
Bất quá nàng vẫn không quên nhiệm vụ của mình, bèn cất lời giới thiệu: “Những màn hình này là cửa sổ tin tức, ngài có thể ở chỗ này tìm những thông tin mà ngài cảm thấy hứng thú. Những tin tức yêu cầu trợ giúp cũng sẽ được phát ra ở trên này. Những màn hình này dùng kỹ thuật vô cùng tiên tiến – kỹ thuật {Song Hướng} huyễn tạp. Dùng bút chuyên dụng bên cạnh màn hình, có thể trực tiếp nhập dữ liệu vào màn hình, nhờ đó có thể tiến hành truyền tin theo hai chiều.
Cả đại sảnh chia làm ba khu lớn. Vị trí hiện tại của chúng ta là khu thông báo tin tức.
Ngoài khu này ra, còn có khu triển lãm, là nơi trưng bày các sản phẩm huyễn tạp mới nhất. Hiện tại chúng tôi đang triển lãm hơn ba mươi game huyễn tạp. Loại ý tưởng này làm cho những người khác phải kinh ngạc. Chúng tôi đã bắt đầu tìm cách phát triển thị trường. Cá nhân tôi tin rằng chúng sẽ rất nhanh thịnh hành khắp toàn bộ liên bang Thiên Du.”
Trong lời nói của nàng tràn ngập niềm tự hào.
“Khu còn lại là khu giao dịch, ở đó bán các loại tài liệu, tạp phiến. Các tài liệu và tạp phiến bình thường có thể sử dụng audierne để mua bán, nhưng một số tài liệu khá thưa thớt, trân quý thì chỉ có thể mua bán bằng điểm cống hiến. Nếu như ngài có sản phẩm gì, cũng có thể gửi bán ở đó. Chỗ đó cũng là chỗ duy nhất mở cửa cho người không phải hội viên.”
“Ngài có thể tùy ý đi dạo và nhìn quanh, nếu có vấn đề gì, có thể tới tìm tôi. Tôi luôn ở đại sảnh {Tinh Thần Diễn Hóa}. Hiện tại tôi thật xin lỗi vì không thể tiếp tục tiếp chuyện ngài được.” Tiểu thư tóc ngắn trên mặt thủy chung vẫn nở nụ cười trong nghề.
Ngơ ngác nhìn đại sảnh to lớn như vậy với màn hình đủ mọi màu sắc lớn nhỏ khác nhau, còn có những ảo ảnh bán trong suốt phập phềnh ở giữa không trung, Trần Mộ có cảm giác không biết phải bắt đầu từ đâu.
Đi tới trước một màn hình gần nhất, Trần Mộ cẩn thận nhìn những hàng chữ hiện đang chậm rãi cuộn trên màn hình.
“Làm sao có thể sử dụng huyễn tạp cấp thấp thay đổi một bộ phận cục bộ nào đó ở người, làm cho mắt người khác nhìn vào thành hình ảnh khác...”
Tùy ý nhìn qua Trần Mộ liền bị cái ý tưởng này thu hút.
Ý tưởng này cực kì thú vị. Nó muốn lợi dụng ảo ảnh để cải biến đường nét và một vài bộ vị khác trên khuôn mặt, từ đó đạt được hiệu quả hoá trang. Ví dụ như có thể dùng ảo ảnh để làm xung quanh mắt hơi tối lại một chút làm cho người ta có cảm giác mắt sâu hơn. Hoặc là ở chỗ mũi dùng ảo ảnh thêm vào một chút thịt, làm cho nhìn vào thấy mũi càng cao hơn. Nếu như làm cho thật khéo, sẽ đem đến cho người ta cảm giác không còn là người ban đầu.
Trần Mộ quả thực hết sức khen ngợi ý tưởng này. Những năm này quả nhiên là dạng người giỏi nào cũng đều có a!
Nhưng hiện tại ý tưởng này gặp phải một nan đề: Làm thế nào để ảo ảnh có thể luôn áp sát vào khuôn mặt được.
Bởi vì người có ý tưởng này phát hiện ra vô luận hắn cải biến thế nào, chỉ cần hơi động một chút, các ảo ảnh này liền dễ dàng bị sai vị trí.
Nhìn xuống thời điểm yêu cầu đưa ra, không ngờ là vừa mới truyền tới. Trần Mộ không cần nghĩ ngợi viết đáp án của mình xuống màn hình: Đem độ nghi buộc vào kính mắt hoặc ở mũ.
Những chữ này lóe lên rồi mất, sau đó màn hình yêu cầu Trần Mộ đưa vào số hội viên tạp của hắn. Sau khi Trần Mộ đưa số hội viên tạp vào sau, đáp án hắn vừa nhập vào liền hóa thành một luồng sáng, biến mất không thấy.
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của changkho276