Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #16  
Old 26-02-2008, 03:03 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Khải Lâm Na trở nên lúng ta, hiển nhiên không nghĩ hắn sẽ đáp ứng sảng khoái như thế, trong con mắt xinh đẹp loáng lên một tia cảm động, mới nói: “Hiện tại không có chuyện gì, ngươi nhanh chóng quay về đi!”
“Quay về đâu chứ?” Lâm Phong giả ngốc hỏi.
Khải Lâm Na giận nữ la: “Đương nhiên là về phòng ngươi rồi!”
“Ta ngủ ở đây không được sao?” Lâm Phong bất mãn hỏi lại.
Khải Lâm Na thở dài một hơi, không biết nói thế nào.
Lâm Phong là lợn chết không sợ nước sôi, sao thể xấu hổ, vùi mặt vào trong ngực nàng ta mà ngủ.
Khải Lâm Na ôm lấy hắn tiểu trượng phu so với nàng nhỏ hơn sáu tuổi, trong lòng trăm vị lẫn lộn, không nhiều muốn đi gặp Chu Công.
Buổi sáng ngày hôm sau, Lâm Phong mở mắt thấy Lâm Khải Na mặc y phục đàng hoàng đang ngồi trên giường, y phục của hắn thì để trên đầu giường.
Thấy hắn tỉnh lại, Khả Lâm Na vội vàng phục thị hắn mặc đồ, khiến Lâm Phong vui sướng gần như muốn lật cả trời, nên biết thế giới này không có văn hóa Nho gia, phục thị trượng phu không phải là bổn phận của nữ nhân, đấy là việc của hạ nhân nô tì, loại mĩ nữ giống Khải Lâm Na Lâm Phong có thể đảm bảo không thể tìm ra người thứ hai, bảo sao hắn lại không vui sướng.
Ăn xong bữa sáng, Khố Nhĩ Sâm vội vội vàng vàng chạy đến, vừa muốn nói gì, liền vội vàng nuốt xuống cổ họng, thỉ thấy Lâm Phong nẳm trong ngực Khải Lâm Nha để Khải Lâm Na đút ăn trái cây, chỉ thấy khuôn mặt Khải Lâm Na có phẩn đỏ lên, thở ra hít vào nửa ngày một cú *** cũng không phát ra (chắc là chỉ Khố Nhĩ Sâm).
Lâm Phong cười ha ha nói: “Khố Nhĩ Sâm, tên ngốc nhà ngươi không biết là muốn kéo ta cùng người đua ngựa hay tỉ thí kiếm pháp đây?”
“Không phải!” Khố Nhĩ Sâm lập tức lắc lắc đầu, nhìn qua Khán Lâm Na, mới ê a nói: “Ta nghĩ muốn để ngươi đi với ta tới kĩ viện!”
“A!” Khải Lâm Nha la lên một tiếng, “đang” một tiếng rơi lên trên đất trong tay chỉ có quả cây chưa được lột vỏ.
“Cái gì?” Lâm Phong gần như bị nghẹn chết, lật người ngồi dậy trừng mắt nhìn Khố Nhĩ Sâm nói: “Ngươi kêu ta cùng ngươi tới kĩ viện sao? Ngươi có biết kĩ viện là gì không?”
Khố Nhĩ Sâm cả mặt dần đỏ lên, xấu hổ khiến đầu hắn rối cả lên nói: “Biết chứ, nhưng ta thấy xấu hổ để người khác đi cùng ta, vì thế mới phải lại mới tìm ngươi.”
“Trời ơi, Tam Thanh Đạo Tôn che chở!” Lâm Phong thương xót kêu lên một tiếng, thống khổ nói: “Quên người đã 14 tuổi rồi, đã tới giai đoạn tuổi tác sản sinh tính ảo tượng, nhưng ngươi cũng không thể ở đây đầy miệng mà phun *** chứ, không thấy nương tử ta cũng ở đây sao? Thế nào lại để ta cùng đi với ngươi chứ!”
Khải Lâm Na không nói gì cả, chỉ nhìn nhãn thần là hiểu rõ trên đó viết ba chữ “tiểu sắc lang”.
Lâm Phong không lấy để tâm, thi hưng đại phát nói: “Hoàn chân thị mẫu đơn hoa hạ tử, Tố quỉ dã phong lưu a, có nhu cầu thì hãy bảo với bao nhiêu là cung nữ xinh đẹp trẻ trung trong cung, ngươi chỉ cần tùy tiện tìm một người giải quyết qua không cần phải đi đâu, tới các diêu tử (ổ bệnh) đó không sợ bị truyền nhiễm các bệnh tình a ngãi tư bệnh a cái gì đó sao?”
Khố Nhĩ Sâm ngớ ra đáp: “Cái gì diêu tử chư, cái gì bệnh tình ngãi tư bệnh chứ!”
Lâm Phong hươ hươ tay quét lên nói: “Muốn đi thì ngươi đi một mình, bổn đạo … bổn công tử không hứng thú, ngươi đi một mình tốt nha, bất quá, tới đây đã vài ngày mà chưa đi ra ngoài thay đổi, Khoái Lâm Na, mau thay y phục chúng ta ra ngoài dạo phố, ta phải mua vài đồ trang sức đầu tặng nàng!”
Tài sản của ZORO_NDK

  #17  
Old 26-02-2008, 03:04 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Chương 11:Tiểu Toa Lị Na


Tài sản của ZORO_NDK


Last edited by kimnambin; 26-10-2012 at 08:50 PM.
  #18  
Old 26-02-2008, 03:04 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Lâm Phong trong lòng nhanh chóng nổi lên một đống lửa, hỏi: “Muội tên là gì thế?”
Tiểu nữ hài nói: “Muội gọi là Toa Lị Na!”
Lâm Phong hướng về Khố Nhĩ Sâm nói: “Ngươi có nghe qua ai là phụ mẫu muội ta không!”
Khố Nhĩ Sâm lập tức hướng về thị vệ bên mình giận hét: “Chưa nghe sao? Còn lóng ngóng ở đây làm gì?”
Thị vệ thật oan uổng, thầm nghĩ: “Ngài không nói ai dám đi chứ!” Trên miệng đương nhiên không dám nói thế, vội vàng đáp ứng một tiếng chạy đi.
Lâm Phong cười ha ha nói: “Bỉ Mông vương quốc các người thật lúc nào cũng có việc vui, năm nay đặc biệt nhiều, cửa vào nhà của vương tử ngươi còn tồn tại nhiều vấn đề như vậy, thì không biết những địa phương khác hình dạng còn như thế nào nữa!”
Khố Nhĩ Sâm cả mặt đỏ cả lên nói: “Đây không phải lỗi của ta, là phụ mẫu cô bé không cần nó, Khải Sắt thành chúng ta có rất ít người không được ăn cơm, phụ hoành thường nói dân dĩ thực vi thiên, quốc dĩ dân vi bổn (thức ăn là quan trọng với dân, dân là gốc của quốc gia), nếu ta sau ngày hôm nay làm lấy quốc vương sau này nhất định sẽ đối đãi thật tốt với lão bá tánh, ta khẳng định sẽ nghe lời phụ vương!”
Lâm Phong khanh khách nói: “Nhìn không ra cha người lại là một vị vua tốt, bất quá tên đầu bò ngu dốt ngươi ta thế nào cũng thấy hình tượng phần tử chiến đấu giỏi, hơn nữa ngươi ngu xuẩn thế này, sau này làm quốc vương không nói đến cần chánh thương dân, chỉ cần để các huynh đệ ngươi tránh xa vương vị ngươi đã là một việc tốt!”
Khố Nhĩ Sâm giận hét: “Ngươi dám nói ta ngu xuẩn sao?”
Lâm Phong trừng mắt nói: “La cái rắm a, chỉ dọa phụ nữ và bé gái thôi!”
Khố Nhĩ Sâm nhìn Toa Lị Na, quả nhiên trên mặt có vè sợ hãi, tức thì xấu hổ gãi gãi đầu.
Quay về vương cung, Khải Lâm Na dẫn Toa Lị Na đi tắm rửa sạch sẽ, lại cấp cho cô bé y phục mới, tiểu khiếu hóa xấu xí mới rồi lập tức biến thành một tiểu thiên sứ, do bị người nhà đuổi ra ngoài nên đã nếm trải không ít khổ đau, tiểu nha đầu chỉ cần thấy bất kì ai là trên mặt liền tỏ vẻ khiếp sợ, chỉ đối với Lâm Phong cùng Khải Lâm Na mới cảm thấy có điểm thân thiết.
Nguyên nhân là Lâm Phong đã cho cô bé bánh để ăn.
“Tọa Lị Na, lại đây với huynh nào!” Lâm Phong đang ngồi ở một góc hoa viên, miệng đang gặm một quả táo vẫy vẫy tay vể hướng tiểu Toa Lị Na đang theo Khải Lâm Na học tập may vá.
Toa Lị Na lập tức chạy lại, con mắt to nhìn trộm Lâm Phong hỏi: “Có việc gì không ạ thiếu gia?”
“A a, không việc gì đâu!” Lâm Phong nói: “Về sau không cần gọi huynh là thiếu gia, gọi công tử là được rồi!”
“Phải, công tử!” Toa Lị Na tinh không đáp lại một tiếng.
Lâm Phong kĩ lượng xem xét, tiểu nha đầu về sau có thể xinh đẹp như hoa, khuôn mặt nhỏ ngây thơ, một đôi mắt to trong suốt sáng ngời giống như hàn tinh trên trời buổi tối khiến người thương yêu, cuốn tay áo cô bé lên nhìn, thương tích trên cánh tay nhỏ đã được Khải Lâm Na dùng trị liệu ma pháp quang hệ hoàn toàn chữa khỏi.
“Muội muốn học gì, ta sẽ dạy muội!” Lâm Phong nói.
“Thật chứ? Muội muốn làm một kị sĩ.” Toa Lị Na sắc mặt ngây thơ nói.
“Ha ha!” Lâm Phong cười: “Đương nhiên là có thể, được lắm sau này muội cứ theo ta, ta không những dạy muội đấu khí, hơn nữa còn để muội thành một thánh kị sĩ!”
Toa Lị Na cao hứng nói: “Công tử thật là người tốt!”
“Ha!” Lâm Phong vui vẻ nói: “Cuối cùng cũng có người nói ta là người tốt, được rồi, muội đi gọi Khải Lâm Na thư thư của muội lại đây!”
Toa Lị Na đáp lại một tiếng, liền chạy quay về.
Rất nhanh, Khải Lâm Na đi lại nghị hoặc hỏi: “Ngươi gọi ta à?”
Lâm Phong bất mãn nói: “Nàng không thể tôn trọng ta sao? Nàng nàng nàng đấy, nàng coi ta là người gì của nàng chứ?”
Khải Lâm Na ngớ người ra, sau đấy liền cười hỏi: “Công tử gọi thiếp ư?”
Lâm Phong lúc này mới mãn ý nói: “Nói vậy mới phải, ta tốt xấu gì cũng là phu quân của nàng, đừng để lúc nào cũng phải gọi nàng tới nàng mới đi, trông như thể là đối đãi với cừu nhân vậy, về sau khó tránh người ta nhìn vào đàm tiếu!”
Ra dấu cho nàng ngồi xuống bên cạnh, Lâm Phong nằm gối đầu lên chân nàng, hỏi: “Có chuyện quan trọng này cần với nàng, ta muốn truyền cho nàng một loại đấu khí, nàng có muốn luyện hay không?”
Khải Lâm Na đáp: “Đấu khí Lâm gia nhà chàng truyền nam không truyền nữ, thiếp không muốn người khác hiểu lầm, lại nói thiếp hiện tại cũng không thích hợp tu luyện đấu khí, như quả có thể nói thiếp nghĩ mình tại phương diện ma pháp đã bỏ ra nhiều công phu!”
Lâm Phong xoa đầu vào tiếu phúc nàng ta nói: “Nàng không nên nghĩ lệch vậy, quy củ tổ tông ta đương nhiên không thể phá hoại, ta muốn truyền cho nàng một môn đấu khí do ta sáng tạo, hơn nữa không nhất định phải khởi luyện từ nhỏ, luyện môn đấu khí này có thể bảo tồn dung nhan không già, ta không muốn nghĩ 50 năm sau phải đối diện một lão thái bà, bởi vậy mới dạy lại cho nàng, nàng có muốn học hay không?”
“Thật chứ?” Khải Lâm Na rõ ràng tỏ vẻ không tin, nhưng câu dung nhan bất lão khiến lòng nàng cực kì chấn động.
Lâm Phong tự nhiên thấy được minh bạch, đắc ý nói: “Động lòng rồi sao? Dung nhan bất lão, thanh xuân vĩnh trú a, nàng nghĩ xem khi nàng được 100 tuổi, các nữ nhân khác hai bên tóc mai đều phong sương, vả chăng thực sự trước đây có phương hoa tuyệt đại, diễm khuynh thiên hạ, đều rồi sẽ gặp phải tình cảnh như thế!”
Khải Lâm Na tuy nhận định hắn đang dẫn dắt mình (thôi hỏa xa – kéo xe lửa), nhưng tâm lí bị công thế của Lâm Phong nắm lấy, trong đầu không nhịn được ảo tưởng nổi lên theo lời Lâm Phong nói.
Lâm Phong hiện tại mãn ý phi thường về khẩu tài của mình, lại nói tiếp: “Thế nào? Nếu muốn học tối nay tìm tới phòng ta tìm ta.”
Khải Lâm Na tức thì tức giận trừng mắt liếc hắn, môi đào khẽ mở, thốt ra hai chữ: “Vô sỉ!”
“Lại thế!” Lâm Phong sầu muộn nói: “Nàng lúc nào cũng cho ta là hạng vô sĩ như thế, luyện công tối kị là có người quấy nhiễu, vì thế chọn đêm khuya vắng người mới tốt, như quả nàng sợ bị người khác đàm tiếu, ta tới phòng nàng cũng được, hoặc giả đơn giản sau này chúng ta động phòng cho gọn, miễn phải chạy qua chạy lại mà phiền!”
Khải Lâm Na gắt: “Trong đầu ngươi nghĩ toàn những thứ bậy bạ, đánh chết ta cũng không cùng ngươi động phòng!”
Lâm Phong giận dữ nói: “Vậy nàng thế nào mới chịu cùng ta động phòng chứ?”
Khải Lâm Na cười nói: “Ngươi đợi tới khi nào đáp ứng được việc của ta hảy nói tiếp!”
“Ai!” Lâm Phong cố ý thở dài nói: “May mà ta có biết trước, biết là nàng đã nói ra thì không đổi, bởi thế mới phải chuẩn bị trước!”
Khải Lâm Na nói: “Khi nào ta nói mà không giữ lấy lời, lẽ nào ngươi khi phụ ta còn chưa đủ sao?” Nói xong trên khuôn mặt ngọc không ngăn được nổi lên hai phiến đỏ hồng, cái thần thái mĩ lệ động người đấy Lâm Phong thấy qua tức thì mắt ngây ra, nước dãi cũng theo khóe miệng mà chảy ra.
Một lúc lâu, Lâm Phong tinh thần mới hồi lại đắc ý nói: “Đều nói nam nhân tìm được người vợ hoạt bát lớn tuổi hơn thì rất hạnh phúc, ta hiện tại mới có thể lãnh hội hết thâm ý, buồ ngủ có gối, vú em có man đầu …”
“Ngươi ngậm miệng lại!” Nghe Lâm Phong càng nói càng không ra gì, Khải Lâm Na không nhịn được giận trừng mắt liếc hắn.
“Ha ha!” Lâm Phong vui vẻ không nghĩ gì nói: “Ta hiện tại càng lúc càng phát hiện cái số *** chó của mình thực sự không phải tầm thường, mới mấy ngày trước kén chọn Thiên Hoa Thánh Nữ làm nương tử, hôm nay ra ngoài lại kén được một con dâu nhỏ, Toa Lị Na tiểu nha đầu này vừa lanh lợi vừa khả ái, tin rằng mẫu thân cũng yêu thích nàng ta.”
Khải Lâm Na nghẹn một cái, không đáp lại được lời nào.
Lâm Phong dùng đầu chà vào đùi nàng ta một trận, mới lấy ra ma pháp trượng thuận tay mò lấy từ trong quốc khố, đưa cho Khải Lâm Na nói: “Đây là lễ vật ta tặng nàng, xem coi có thích không?”
“Long cốt trượng!” Khải Lâm Na chỉ liếc nhìn qua liền kinh ngạc kêu lên, hiển nhiên nhận ra cây pháp trượng này là vật bất phàm.
Lâm Phong coi thường nói: “Một cây pháp trượng là gì, có già trị bao nhiêu mà phải la to hét nhỏ thế, đợi sau này ta bắt Điều Long làm thịt cho nàng từ từ mà vứt, luyện thành mấy món thần khí ra để nàng đại khai nhãn giới!”
Tài sản của ZORO_NDK

  #19  
Old 26-02-2008, 03:05 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Chương 12: Mộc đầu thúc thúc


Tài sản của ZORO_NDK


Last edited by kimnambin; 26-10-2012 at 08:52 PM.
  #20  
Old 26-02-2008, 03:06 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Lâm Phong đánh giá trung niên hán tử, vai rộng lưng dày, thể hình rắn chắc (bưu hãn), đích xác một viên đỉnh cấp chiến tướng, hơn nữa Lâm Phong từ ở nơi gia gia biết được vị thúc thúc này là Lâm gia đệ nhị kiếm thần trừ lão phụ thân ra.
Đại hán thiết tháp to lớn này chỉ một người một thú đứng ở giữa quan đạo, nhưng cho người ta có cảm giác một tòa núi to ngăn trở trên quan đạo, khiến người không chịu được nổi lên cảm giác vô lực khó thể vượt qua.
Chỉ là tiền của không ngoài để bộc lộ cái đạo lí này rằng cái thế giới này thực dụng phi thường, đại lục công nhận kiếm thần chỉ có 8 vị, nhưng chân chánh đạt được thực lực kiếm thần thực sự hơn xa không dừng ở 8 người, Lâm gia vẻ vang, Lâm Phong biết được có 3 người, trừ lão phụ thân và hiện tại vị thúc thúc này ra, còn có Thiết Huyết quân đoàn phó suất, đường thúc Lâm Khiếu Vân cũng không dưới lão phụ thân.
Còn có gia gia cái lão hồ li đó, tuy chưa một mực không hiển lộ qua thực lực, nhưng Lâm Phong hiểu rõ, lão gia hỏa dám trên đường mắng chửi giáo hoàng là vua rùa đen tên khốn kiếp, thì tuyệt đối không phải là người chủ hòa nhã, hiện tại hắn đã biết được ba vị kiếm thần đều là học sinh của lão gia tử, cái lão gia hỏa đó giản đơn mới là lạ.
Ổn định tinh thần, Lâm Phong đang chuẩn bị tiến lên hỏi thăm, đại hán đấy đã bước lên trước vài bước, đơn giản quỳ xuống lớn tiếng nói: “Lâm Kiến Đường khấu kiến thiếu chủ, thỉnh thiếu chủ phô bày tín vật!”
“Đúng thực, thực sự là một khối mộc đầu không cong không oằn!” Lâm Phong lóng ngóng xuống, nói: “Thúc thúc mau đứng dậy, đều là người nhà cả, về sau những tục lễ này trước cần bỏ hết!” Sau đấy lấy ra Phượng hoàng kim bài lão gia tử đã cho hắn.
Lâm Khiếu Đường lại hướng về Phượng hoàng kim bài thi lễ, lúc này mới đứng dậy, trầm giọng nói: “Thỉnh thiếu chủ tha thứ ta quân vụ tại thân, không thể nghênh tiếp từ xa!”
Lâm Phong lúc đó sầu muộn a, hắn không quan tâm các sự bày xếp đấy ra sao, sau tất cả các việc vừa rồi hắn đã biết được vị thúc thúc này là người tính tình thế nào, nhưng hắn phải giao tiếp như thế này cùng với khối mộc đầu, ngoài ra cũng không thể chỉ vào mũi mà mắng chửi, Lâm Phong đã nhiều sầu muộn lại có thêm nhiều muộn sầu, sớm biết trước thế đã không tới, phái một người cầm thư mang tới là được.
Sau khi vào thành, Lâm Phong một hàng người được an bài tới một tòa trạch viện lớn được chuẩn bị tạm thời, Lâm Phong hiểu được, khối mộc đầu đó trừ lão gia tử và lão phụ thân ra căn bản không tin tưởng bất kì ai, may mắn trước đây lão gia tử cấp cho hắn một khối Phượng hoàng kim lệnh, nếu không cái vị trí gia chủ tương lai của hắn có nhiều khả năng qua không được cửa thành.
May là Lâm Phong sau khi cầm mật hàm của lão gia tử giao cho hắn ta, cái khối mộc đầu đó sau khi nhìn liền bỏ đi, Lâm Phong lúc này mới mắt nhìn chéo về hướng Khố Nhĩ Sâm nói: “Ngươi là địa đầu xà nơi đây, về sau hành trình của chúng ta giao cho người phụ trách, chỉ cần không phải để ta lại thấy khối mộc đầu đó là được, các thứ khác thì tùy ngươi!”
Khải Lâm Na trách: “Lâm tướng quân là thúc thúc ngươi, ngươi kêu ông ta kiểu này không phải thất lễ lắm sao!”
Lâm Phong chửi đỗng: “Thất lễ cái rắm, không lẽ ta nói sai sao?”
Khố Nhĩ Sâm lập tức rất “thành thực” nói: “Ngươi nói một điểm cũng không sai!”
Khải Lâm Na nhìn đi nhìn lại hai tên nhóc rắm thúi, nhưng chỉ lắc lắc đầu.
Nghĩ được một trận, Lâm Phong lại không thể ngồi yên.
Trong thành bảo không có địa điểm nào tốt, mang theo Khải Lâm Na và tiểu Toa Lị Na, với Khố Nhĩ Sâm lĩnh một đội hộ vệ rời khỏi con đường dữ dội (cuồng nhai).
Vừa đi qua vài con đường, lại thấy một đống người vây quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, không biết xem cái gì mà nhộn nhiệt.
Lâm Phong trong lòng tò mò cưỡi ngựa để hộ vệ phía trước mở đường, phân khai nhóm người đẩy gạt tiến lên nhìn, thực sự là một đại hán cao đủ chín thước cầm một cây thương đứng tại đấy, trước ngực dán cáo văn mở bày ra, Lâm Phong đại khái nhìn vào con mắt, lập tức giật mình chửi mắng: “Thái dương của ta, bao ăn bao ở, không cần cấp tiền công cũng được? Đầy tớ lao động giá rẻ thế này tìm đâu ra chứ, a! Tên gia hỏa này có phải là một tên cuồng trạm sĩ không?”
Tài sản của ZORO_NDK

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
4vn dau la dai luc 180, , , , , , , , , jin_king0flove, kim tien lai toc, , , , , quỳnh độc, sac hiep 4vn, vô lai kim tiên, vô lại kim tiên, vô lại kim tiên full, vô lại kim tiền, vo lai ki tien 1, vo lai kiem tien, vo lai kim, vo lai kim tien, vo lai kim tien 1, vo lai kim tien 4eu.vn, vo lai kim tien 4vn, vo lai kim tien 4vn.eu, vo lai kim tien chap 9, vo lai kim tien full, vo lai kim tiien 1, volaikimtien 4eu, vơ lai kim tien 4vn

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™