Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #21  
Old 26-02-2008, 03:06 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Chương 13: Thảo nguyên dũng sĩ

Tài sản của ZORO_NDK


Last edited by kimnambin; 26-10-2012 at 08:57 PM.
  #22  
Old 26-02-2008, 03:07 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Rất nhanh, Lâm Phong dẫn theo 3000 Thiết Huyết thân vệ rời thành, không khí trên thảo nguyên thực sự là không lẫn lộn, chỉ là không khí bên ngoài thực sự không phải lạnh thường, chưa đi được ra xa, Khải Lâm Na cùng Toa Lị Na đã không chịu được.
“Thế nào mà một con dã lang cũng không gặp được thế, lão tử cũng đã chuẩn bị săn vài con dã lang để mở dã xuy đại hội (nấu ăn hoang dã)!” Chạy hơn mười dặm, đừng nói là dã lang, dù chỉ con chuột cũng không gặp, Lâm Phong bất mãn mắng chửi.
Lâm Trùng cười nói: “Bầy sói trên thảo nguyên cũng rất giảo hoạt, bọn chúng khứu giác linh mẫn, gặp đại đội nhân mã thì thông thường đều chọn lựa tránh đi, gặp quần thể yếu thế mới chủ động phát động công kích, trừ phi là huyết tinh con mồi nổi lên nồng nặc, nếu không chúng ta rất khó săn giết dã lang, cũng có thể dùng đại quân vây bọc lấy!”
Lâm Phong chửi: “Chúng ta ra ngoài tìm sự vui thích, lại không phải đói kém ầm ĩ gì, dùng đại quân bao bọc bầy sói để làm gì chứ!”
Quay đầu nhìn thì thấy Khải Lâm Na và Toa Lị Na rét buốt sắc mặt có chút chuyển trắng, càng đi ra xa, gió lạnh càng lớn, xem xét nói tái thâm nhập hắn sợ hai người rất yêu mến phải chịu khổ lạnh, phải đành sầu muộn hạ lệnh về thành.
Vừa chuẩn bị đánh ngựa quay đầu, trong tai truyền lại một trận tiếng sói gào mờ nhạt, không khỏi tinh thần rung động, quay đầu nhìn đi nhìn lại người khác, thực sự không có dị trạng gì cả, không khỏi hướng về Lâm Đại hỏi: “Ngươi có nghe được thứ gì không?”
Lâm Đại ngạc nhiên hỏi: “Nghe được thứ gì ạ?”
“Có sói kêu!” Lâm Phong đột nhiên lấy lại tinh thần: “Ta nghe được trước mặt có tiếng sói kêu!”
Lâm Nhị trừng to con mắt nói: “Không phải chứ, thuộc hạ không nghe được cái gì cả?”
Lâm Phong tức giận quát: “Không lẽ ngươi dám nghi ngờ thực lực của ta sao?”
“Không dám!” Lâm Nhị hoảng sợ, vội vàng cười cầu tài một tiếng.
Lâm Trùng dóng tai lên nghe cả nửa ngày cũng không nghe được gì, buột phải nói: “Nếu thiếu chủ đã nghe được trước mặt có tiếng sói tru, không bằng chúng ta lên trước xem sao, như quả không có lại quay về thành cũng không muộn!”
Vì vậy thúc ngựa cuồng chạy lập tức, lại ngựa đi được vài dặm, ngay lúc đấy cả tiểu Toa Lị Na cũng nghe được tiếng giết xé cùng tiếng sói tru phẫn nộ ở phía trước, càng không phải nói những người khác, vài người tự nhận vì thực lực cường hãn của tên gia hỏa thẹn đến muốn chết đi, Lâm Nhị người dẫn đầu đặc biệt bị đả thương mặt đỏ bừng so được với quả thị.
Đi qua một gò đất, trước mắt đột nhiên chuyển sáng, không xa đấy, vài trăm con ác lang kích thước bằng con nghé đang bao vây một Thiểm tộc chiến đội 100 người hung ác bổ vào tàn nhẫn cắn rứt, Lâm Phong cũng là lần đầu thấy được Thiểm tộc chiến sĩ binh giáp thiên hạ, tức thì kinh thán không thôi.
Thiểm tộc mục dân trên đại thảo nguyên đều là chiến sĩ trời sinh, bọn họ tranh cỏ để sống, tùy theo biến hóa thời tiết mà di dời, đồng thời tranh đấu với tai nạn tự nhiên đã nuôi dưỡng thành dân phong nhanh nhẹn hung tợn, những mục dân này từ nhỏ đã trên lưng ngựa mà lớn lên, bất quản nam nữ lão thiếu đều là chiến sĩ trời sinh.
Như quả không phải binh khí áo giáp lạ lùng lạc hậu, chỉ luận tố chất binh viên, dù cho Thiết Huyết binh đoàn của Lâm gia cũng còn thua rất xa các chiến sĩ Thiểm tộc này, chỉ có Thú nhân chiến sĩ mới có thực lực theo họ tranh hơn kém, tuy cũng có nhiều chủng tộc cường hãn có thể, nhưng đã bị lịch sử xóa mờ, không thể liệt ra.
Cái nhóm man này thực sự là cường hãn, thấy bọn họ tay không chống chọi, thể hình rắn chắn đến cực điểm, da thịt cường kiện được gió cát mài dũa trong thời gian dài giống như là mâm thép gắn lấy trên người, sung mãn chiến ý cường dã, Khố Hạ thuần chủng chiến mã sản sinh từ đại thảo nguyên so sánh ra không kém gì Thiết Huyết chiến mã của Lâm gia.
Lâm Phong hiểu được, như quả cởi bỏ trang bị, trong cả Thiết Huyết quân đoàn chỉ có thân vệ tinh nhuệ nhất bên thân lão phụ thân do Lâm gia tử đệ binh hợp thành mới có thể cùng các chiến đội Thiểm tộc này đánh nhau bằng sức lực, đương nhiên, cũng bao quát 3000 người đang ở sau lưng hắn.
Không thấy bọn gia hỏa này sung mãn chiến ý, một bộ dạng xun xoe muốn thử đấy sao?
Bất quá các Thiểm tộc chiến sĩ này tuy cường hãn, nhưng bầy ác lang đó cũng không phải ăn rễ cây mà lớn, đặc biệt là con lang vương đó ở trước nhất, dưới sự thống lĩnh của con lang vương đó, bầy sói tiến thoái có chứng cứ, chỉ cần trảo sắc đến người, chắc chắn thấy máu.
Tuy đã có hơn trăm đầu sói bị chém chết, nhưng Thiểm tộc chiến sĩ cũng tổn thất phần lớn, hơn nữa huyết tinh nồng nặc trái lại càng thêm kích thích hung tính ác lang, vồ tới trước chạy sau theo dùng móng sắc với răng bén với Thiểm tộc chiến sĩ tạo thành thương vong cực lớn.
Chỉ còn gần hơn 30 Thiểm tộc chiến sĩ chặt chẽ bảo vệ một tiểu nữ hài ở trong.
Bầy sói đã biết có một đại đội nhân mã đang đuổi tới, tựa hồ có chút nóng nảy, càng thêm hung mãnh hướng về Thiểm tộc chiến sĩ phát khởi công kích tối hậu, Lâm Phong chỉ nhìn liếc qua lập tức ban phát mệnh lệnh: “Nhanh, tiêu diệt bầy sói!”
Lâm Trùng nhắc nhở: “Thiếu chủ nghĩ lại, Thiểm tộc chiến sĩ luôn luôn là địch nhân lớn nhất của Thiết Huyết quân đoàn chúng ta!”
“Nghĩ lại cái rắm đấy!” Lâm Phong mắng chửi: “Không lẽ ta phải nhìn bọn họ đang sống bị ác lang cắn chết sao? Chúng ta tại đây 3000 nhân mã không lẽ lại sợ bọn họ chưa được vài chục tàn binh, lên ngựa tiêu diệt bầy sói cho ta!”
Lâm Trùng ngẫm nghĩ, bản thân 3000 nhân mã ở đây toàn bộ đều là tinh nhuệ của Thiết Huyết quân đoàn, hơn nữa người người binh giáp ưu tốt, có cho Thiểm tộc chiến sĩ cùng một số lượng củng không phải đối thủ, không khỏi thầm mắng bản thân ngu xuẩn, vội vàng đáp lại một tiếng, một lời hạ lệnh, 3000 Thiết Huyết thân vệ giống như là một cỗ long quyển phong bàn (lốc xoáy) quét về hướng bầy sói.
Bầy sói đã sớm phát hiện bộ đội đột nhiên xuất hiện này, các con ác lang khác sát khí đỏ mắt, nhưng con lang vương đó thời khắc này lại bảo trì cảnh giác cao độ, thấy đây rõ ràng rất không tốt rước lấy kị binh để nhảy vào, lập tức hạ lệnh bầy sói bỏ qua Thiểm tộc chiến sĩ rút về.
“Mặt trời ơi, những con dã lang này sao lại thông minh như thế, không phải chỉ có ma thú cấp cao mới có trí tuệ sao? Làm sao mà những ác lang trên thảo nguyên này cũng có trí tuệ cao như vậy?” Mắt thấy bầy sói tản ra bỏ trốn, Lâm Phong không khỏi tức giận mở miệng chửi to.
Vệ binh giải thích: “Những bầy sói này sở dĩ lựa chọn bỏ qua là bởi bản băng sinh tồn của bọn chúng tại thảo nguyên, khí hậu trân thảo nguyên ác liệt, hơn nữa hung hiểm khó phòng, mỗi một loại dã thú sinh hoạt trên đại thảo nguyên đều có bản năng sinh tồn của bọn chúng!”
Lâm Phong đoán ra, những dã lang này trước đây đi săn khẳng định bị bao vây qua, vì thế mới sau khi chạm trán một đại đội binh mã bản năng ý thức xuất ra chọn lựa triệt thoái.
Lâm Phong thấy bầy sói đào tẩu, tuyệt không hạ lệnh đuổi theo, mà dẫn binh tướng bao vây thành vòng tròn 30 danh tộc chiến sĩ còn lại.
Lâm Phong đánh ngựa tiến tới, hét lên: “Tất cả tránh ra, một lũ các người đủ chết gia hỏa, vây quanh người ta làm gì? Xem kịch à? Tất cả lăn qua một bên!”
Khải Lâm Na với Toa Nị La chưng từng ngửi qua huyết tinh, vội vàng né ra xa.
Bọn thân binh vội vã mở ra một con đường, Lâm Phong cưỡi một con thuần chủng chiến mã cũng tính là thần tuấn chạy lên trước, nhìn đi nhìn lại hơn 30 Thiểm tộc chiến sĩ, vừa muốn hét hỏi kẻ đứng đầu đâu, một tiểu tử tối đa không quá 17 tuổi, thể hình thập phần khỏe mạnh thúc ngựa tiến tới, phóng người xuống ngựa hướng về Lâm Phong lớn tiếng nói: “Đa tạ các vị dũng cảm cứu lấy bọn ta, ta tên gọi là A Lỗ Thai, chúng ta dũng sĩ của Hô Lan bộ lạc sẽ vĩnh viễn ghi nhớ đại ân của các vị!”
Tài sản của ZORO_NDK

  #23  
Old 26-02-2008, 03:07 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Chương 14: Giản đáo bảo liễu



“Các người dũng cảm cứu chúng ta?” Lâm Phong gần như không cười to nổi, “Trời ơi, đây là thứ bắt đầu rắm chó gì thế, nói năng với trình độ kém cỏi này sao, không lẽ ngươi chưa từng đọc qua sách sao?”
A Lỗ Thai xấu hổ gãi gãi đầu nói: “Ta xác thực chưa đọc qua sách!”
Một tiếng cười rống rõ ràng!
“Ha ha!” Lâm Phong liền hỏi: “Các ngươi là người thế nào vậy, làm sao mà lại tới đây thế, không lẽ không sợ ta bắt các người sao?”
“Ta là đại vương tử của Hô Lan bộ lạc!” A Lỗ Thai lớn tiếng đáp lại: “Mạng của chúng ta là do ngươi cứu, cho dù ngươi muốn bắt chúng ta quay về, dũng sĩ của Thiểm tộc chúng ta cũng không thể phán kháng!”
“Hảo hán tử!” Lâm Phong khen ngợi một câu, bất quá thấy hắn là một nhóc con rắm thúi mới 13 tuổi ở đây tùy tiện nói ra cảm xúc, tất cả mọi người đều trơ con mắt ra, bản thân nỗ lực nhịn cơn thôi thúc muốn cười lên.
Lâm Phong chỉ xuống tiểu cô nương sau lưng A Lỗ Thai vào khoảng 10 tuổi hỏi: “Tiểu cô nương này là ai thế?”
“Đây là muội muội ta Hô Lan Na!” A Lỗ Thai kiêu ngạo đáp: “Hô Lan Na là nữ thần thiện lương nhất của Thiểm tộc chúng ta, nữ thần chiến tranh cũng phù hộ muội ấy!”
“Kháo!” Lâm Phong kinh ngạc nói: “Cũng là công chúa, thế này phát tài rồi!”
Tiểu cô nương từ sau lưng ca ca nàng thò đầu ra dò xét, tò mò nhìn đại đội nhân mã này của Lâm Phong, ngây thơ nói: “Các huynh đều là người tốt, đa tạ huynh đã cứu bọn muội!”
Lâm Phong cẩn thận xem xét, tiểu cô nương mặc một bộ bạch hồ bì cừu y màu trắng tinh tế, rất là lí thú, da thịt mềm mại trắng trẻo như sữa bò, bộ tóc nâu dài, mũi tròn tinh tế, con ngươi xanh lam sâu thẳm, trong con mắt to tràn đầy hiếu kỳ, một tiểu thiên sứ khả ái giống như tiểu Toa Lị Na.
Lâm Phong lật người nhảy xuống ngựa, đi tới cười ha hả nói: “Muội làm sao biết bọn huynh là người tốt, như quả ta là kẻ bất lương thì sao?”
Lâm Đại và vài tên vội vàng theo sát phía sau, đề phòng có biến, nếu như vị gia chủ tương lai của Lâm gia này thiếu đi nửa sợi lông, coi như bọn chúng không thể không kiếm khối đậu hủ tự đánh chết.
Vài chục Thiểm tộc chiến sĩ khi đấy trơ to con mắt ra, nhìn nhau, cái đầu bọn chúng lúc ấy đơn giản căn bản không thể hiểu được, vì sao lại có người tự xưng bản thân là kẻ phóng túng vô lại.
“Muội biết huynh không phải người xấu!” Hô Lan Na đưa mắt nhìn ca ca, lại quay sang nhìn Lâm Phong, vừa muốn nói gì đấy, Lâm Phong đã chú mắt nhìn thẳng vào khối ngọc phù trong suốt trên cổ nàng ta lầm rầm nói: “Kì quái, không lẽ thế giới này cũng có người tu tiên sao?”
Hồ Lan Na ngạc nhiên hỏi: “Tiểu ca ca huynh sao rồi?”
Lâm Phong giật mình tỉnh lại, chỉ vào ngọc phù trên cổ nàng ta hỏi: “Tiểu muội muội, khối ngọc phù này của muội có thể để ta xem qua không?”
Tất cả mọi người đều choáng, tức thời bổ ngữa (?)!
Tiểu cô nương nhìn ca ca mình, vội vàng cởi xuống đưa cho Lâm Phong nói: “Huynh là người tốt, mẫu thân có nói khối ngọc phù này phải tặng cho người đối xử tốt với muội, huynh đã cứu bọn muội, muội cho huynh đó!”
A Lỗ Thai phì phò cả nửa ngày trời cũng không địch được nửa cái, mắt bò kích thước bằng cái chuông đồng hiểm độc chòng chọc nhìn ngọc phù trong tay Lâm Phong.
Lâm Phong trong lòng thực sự là một trận rối loạn, hắn vừa đột nhiên phát hiện trên khối ngọc phù này không ngở có một cỗ linh lực cực đại ba động (dao động), linh lực cực đại bên trong tức thì hấp dẫn toàn bộ tâm thần hắn, đâu ra có nhàn rỗi để ý tới các chuyện khác, hai ba câu rồi đuổi cổ A Lỗ Thai.
Vội vã quay về Bố Đạt Luân thành bảo, Lâm Phong tự nhốt mình trong phòng, cẩn thận nghiên cứu khối ngọc phù đó.
Những người khác mù mờ cả đầu, không biết phát sinh chuyện gì, thực sự cũng không dám hỏi nhiều.
“Kì quái thật, thế nào mà lại có nguyên lực ba động mạnh thế này!” Lâm Phong lật qua lật lại xem xét khối ngọc phù không biết làm ra thành tử cái gì này, phóng xuất một tia chân nguyên dò xét, đột nhiên một đạo quang mang trong mờ lóe qua, trong thư phòng đâu ra bóng của Lâm Phong.
Trải qua 3 ngày, Khải Lâm Na thực sự không thể ngồi yên được nữa, vừa hay Lâm Kiến Đường có chuyện quan trọng cần gặp Lâm Phong, bởi vậy tới đấy kiểm tra, kết quả khiến nàng ta giật mình, bởi vì không thấy Lâm Phong đâu.
Điều này rất thú vị, gia chủ tương lai của Lâm gia đột nhiên thần bí thất tung, độ dư chấn của tin tức này có thể so sánh không kém với việc quốc vương của vương quốc nào cùng tiểu thiếp đại thần vụng trộm bị lộ ra bởi người đưa tin tới trong nửa phút.
Bố Đạt Luân bảo lần đầu tiên tiến hành phong tỏa bên trong, Lâm Khiếu Đường bình thường ổn định như Thái Sơn lần này cũng như kiến trên chảo nóng đứng ngồi không yên, sắc mặt tái xanh chỉ một vệ binh mắng chửi: “Phế vật vô dụng, ta để các ngươi theo thiếu chủ, ngươi về tốt, không ngờ lại để thiếu chủ thất tung dưới mí mắt, sao ngươi còn không đi chết đi!”
Vệ binh không dám đáp lại, trong lòng cũng cảm thấy bản thân thực sự nên chết, nguyên nhân rất đơn giản, hắn cũng Lâm gia đích hệ tử đệ.
Tiểu Toa Lị Na lo âu khóc òa suốt.
Khải Lâm Na lòng cũng như lửa đốt.
Tài sản của ZORO_NDK


Last edited by ZORO_NDK; 20-04-2008 at 09:46 PM.
  #24  
Old 26-02-2008, 03:08 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Trong mọi trường hợp mọi người có quan hệ cùng Lâm Phong có quan hệ đều nóng nảy giống như con nhặng không đầu bay lộn xộn khắp nơi.
Nói phân làm hai, mỗi nhánh đều nêu!
Lâm Phong hiện tại đang ở trong một thế giới kì dị.
Đây là một tiểu sơn cố, bên trong sơn cốc cây xanh rợp bóng, hoa cỏ rất nhiều, y như một phần của tiên gia thịnh cảnh, đáy cốc có một tiểu trì phương viên vài chục trượng, nước hồ trong suốt thấy đáy, có thể trong thấy rõ vài loại cá đang tung tăng bơi lội trong đấy, hai bên đều có một tiên thảo nguyên, bên trong linh khí kết tụ dày đặc cùng các loại thảo dược, một chiếc cầu trong suốt nối thẳng tới phía trước một tòa động phủ.
Trên trời là một nền xanh sẫm, từng cụm từng cụm mây trắng trôi qua.
Nếu như ra khỏi sơn cốc có thể nhìn được, xung quanh bốn bề là một mảng trắng mênh mông, dõi mắt không thấy bờ, chỉ có trong sơn cốc nhìn lên thì mới có thể được một mảng sắc trời đó.
Trong động phủ thô sơ phi thường, chỉ có đặt một thạch kỉ cùng một thạch sàng, trên mặt thạch kỉ có đặt một tiểu tháp kim sắc bảy tầng, ước độ cao một thước, còn có một hồ lô kim sắc cùng một khối ngọc phù, khối ngọc phù này với khối ngọc phù Lâm Phong có được từ Hô Lan Na hình dáng tương đồng không khác.
Sau đó Lâm Phong lại ngồi trên thạch sàng hưng phấn cầm lầy chơi đùa với cái kim tháp đó.
Vửa mới bị một trận pháp phá khai không gian đưa tới nơi đây, Lâm Phong đã thu được một đoạn bí mật.
Cái mảng trời đất kì dị này là do một tên khốn kiếp gọi là Thanh Vân lão đạo tạo ra.
Thanh Vân lão đạo? Không sai, cái lão đạo này cùng Lâm Phong đến từ một thế giới giống nhau, bất quá hiện tại đã lên rồi.
Thanh Vân lão đạo một vạn năm trước tới được Thản Tang đại lục, chỉ bất quá, cái lão đạo này vận khí không có tốt như Lâm Phong, vừa tới đã bị người người truy sát, cuối cùng dẫn đến thượng cổ Chúng thần đại chiến.
Vì thế đó được lịch sử đề cập tới như đệ nhất đại chiến của Thản Tang lục, cũng là một trận đại chiến không tiền tuyệt hậu.
Văn truyện có liên quan tới Chúng thần đại chiến Lâm Phong ít nhiều cũng đã từng nghe qua một ít, bất quá đều là truyền không không gì khảo chứng, căn cứ kí ức còn sót của Thanh Vân lão đạo lưu lại, Lâm Phong đã biết được bí mật của thượng cổ Chúng thần đại chiến.
Thản Tang đại lục thời kì xa xưa cường giả như rừng, Thanh Vân lão đạo lão khốn kiếp này vừa tới đã đắc tội với một nhóm người lớn, từ đấy bắt đầu bị người truy sát, lão đạo này không phải kẻ đần độn, đương nhiên không thể bị đánh mà không hoàn thủ, mắng chửi không trả lời, vì thế mới dẫn đến Chúng thần đại chiến.
Quên đi việc chuyển tiếp, lão đồng hương này có thể là một chánh tông thần tiên từ tiên giới chạy tới đây, không phải Lâm Phong cái loại chim cỏ này còn chưa vượt qua thiên kiếp có thể so sánh được, với cái lão đạo có nhiều ngưu B (?), Lâm Phong căn bản không dám tưởng tượng.
Chỉ biết sau Chủng thần đại chiến được phát động, đương thời vì chặn Thanh Vân lão đạo có Thần tộc, Ma tộc, tinh linh, ải nhân chiến sĩ, đại địa tinh chiến sĩ, cuồng chiến sĩ, chinh chiến sĩ, cự nhân, chu nho (người lùn), thú nhân, cũng có tứ đại hoàng kim gia tộc: Cự Long gia tộc, Bất Tử Điểu gia tộc, Thiên Hạc gia tộc, Kim Sí Đại Bằng gia tộc, bốn gia tộc lớn này danh tiếng không phân trước sau.
Ngoài ra, hơn một trăm vị pháp sư thánh cấp.
Ngoài ra, hơn một trăm kiếm thánh.
Ngoài ra, hai trăm thánh kị sĩ.
Ngoài ra, ba trăm Đức Lỗ Y chiến sĩ.
Nhưng thực lực các cường đại chủng tộc khác vượt quá thánh cấp hàng vạn lần, bé con yêu quí của ta! Lâm Phong gần như không bị dọa sợ gì cả.
“Trời ơi, Thanh Vân cái lão đạo ngưu B (?) này, không thẹn là từ tiên giới chạy ra!” Lâm Phong nuốt mạnh nước dãi, khoan, bị trên ngàn vạn chủng tộc liên quân vây công, Lâm Phong thực sự sợ hãi.
Tiếp tục xuống dưới.
Văn minh ma pháp thời kì viễn cổ đạt được dạng trình độ nào hiện tại căn bản không thể khảo chứng, như quả dựa theo kích thước so sánh, văn minh ma pháp thời kì viễn cổ trên Thản Tang đại lục cũng bự thế này.
So sánh các chủng tộc cường đại thời kì viễn cổ hiện tại đã xóa mờ khỏi lịch sử, đại địa tinh chiến sĩ thời đó có thể điều khiển ma đạo đại pháo chiến đấu.
Trường hợp cuồng chiến sĩ, cuồng chiến sĩ vây công Thanh Vân lão đạo bên trong tối thiểu đạt được thực lực thánh cấp cũng 1 vạn .
Trường hợp Tinh linh đế quốc chủ tể đại lục đương thời, pháp sư đạt được thực lực thánh cấp cũng có chí ít 5 vạn. Trời!
Trường hợp hôi (tro) ải nhân chiến sĩ, vũ khí bọn họ nói như hiện tại tuyệt đối là thần khí.
Trường hợp tứ đại hoàng kim gia tộc, các tự phái xuất ra hơn vạn cường giả tham chiến.
Thực sự là cuộc tranh đấu lớn lao, Lâm Phong ve cằm (?)!
Bất quá, càng khiến Lâm Phong lắc đầu, Thanh Vân lão đạo tên biến thái đó không ngờ chỉ một kiếm đã chém trên vạn đầu cự long.
Một cái pháp thuật Ngũ Lôi Oanh cũng làm tối thiểu 2 vạn pháp sư thánh cấp.
Không dám tưởng tượng, đơn giản không dám tưởng tượng!
Điểu nhân 16 cánh dài tối thiểu bị cái lão đạo đó giết trên vạn người, đấy so với thần tộc cường giả thánh cấp có phần cường hãn hơn a, Lâm Phong choáng váng.
Trên ngàn vạn liên quân bị lão đạo đó một mình tiêu diệt 10 phần hết 8 9 rồi, cuối cùng, lực khí lão đạo đó cũng dùng hết, bất quá vở kịch hay cũng không có kết quả, khi thắng lợi của chủng tộc liên quân đang trong tầm tay, cái lão biến thái đó không ngờ lại dẫn phát địa hỏa chi tinh, biến chiến trường thành một mảng biển lửa, tàn dư của chủng tộc liên quân toàn bộ bị thiêu sống tới chết.
Cái lão đạo này cũng tuyệt, đơn giản một là không làm, hai là không bỏ, các nguyên linh của chủng tộc liên quân bị thiêu chết toàn bộ bị phong ấn trong Thất bảo ling lung tháp, sau đấy tạo ra cái mảng dị không gian thế giới này.
Nhưng Hỏa diễm sâm lâm một trong tam đại cấm địa của đại lục hiện tại, cũng chính là chiến trường thời kì viễn cổ.
“Ta kháo (?)! Lần này phát rồi!” Sau khi tiếp thu toàn bộ đoạn bí văn, Lâm Phong lập tức nhảy lên điểm qua rõ ràng di bảo Thanh Vân lão đạo lưu lại cho hắn, cái lão khốn kiếp này chắc là thân thích của Thái Thượng Lão Quân a, bảo bối lưu lại có thể sai sao?
Chưa nhìn kĩ, mới lướt qua đã hoảng sợ nhảy lên.
Trời, cái hồ lô kim sắc đó có thể là một bảo bối phi thường ngưu B (?), dựa theo lời của Thanh Vân lão đạo, cái thứ khốn kếp đó là vô thượng pháp bảo có thể làm lại nhục thân, còn có Thất bảo linh lung tháp, hiển nhiên cũng là thứ tốt, Lâm Phong cười méo miệng.
Hai tiên thảo viên ngoài cửa là cái gì vậy? Oh! Phật tổ độ trì, không ngờ là Thanh Vân lão đạo cái tên khốn đó trên tiên giới làm đạo tặc trộm lấy hạt giống nằm rải rác của một đống to tiên quả gì đấy mang xuống từ lâu, tuy đều là đồ thứ phẩm, nhưng, đối với Lâm Phong cái con chim cỏ chưa thành tiên này lại nói chúng có thể đều là bảo bối.
Lâm Phong hạnh phúc choáng vì sướng, hai mắt phát sáng chăm chú nhìn một gốc tử thụ chỉ cao thước, trên cái cây nhỏ đó kết quả màu đỏ thẫm kích thước bằng trái trứng gà đã chín mọng, đang tỏa hương dễ chịu ngào ngạt, loại chu quả này Lâm Phong trước đây cũng có nghe nói, chỉ là nhân gian tịnh không thấy nhiều, nhưng tiên giới thì có rất nhiều, Lâm Phong đơn giản chỉ là hạnh phúc chết đi được!
Tài sản của ZORO_NDK

  #25  
Old 26-02-2008, 03:08 PM
ZORO_NDK ZORO_NDK is offline
Huyết Phụng Thần - Tuyết Thiên Hồ
 
Tham gia: Feb 2008
Đến từ: U Minh Hồng Hoang
Bài gởi: 1,281
Thời gian online: 2 ngày 16 giờ 45 phút
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 313 Times in 236 Posts
Chương 15: Xích diễm yêu vương


Trong Thất bảo linh lung tháp là một mảng hư không vô biên vô tế, đoàn đoàn tinh thần giống như cô hồn dã quỷ tràn đầy trong đó thong thả nhẹ nhàng di chuyển tròn quanh vô mục đích, tựa như bị ép hình đài (đánh), tội phạm tự biết tất chết, trong nhãn thần bọn chúng không có tuyệt vọng, cũng không có nửa điểm sinh khí, toàn bộ đều mờ mịt và không biết làm thế nào.
Những nguyên linh của chủng tộc liên quân này bị Thanh Vân lão đạo phong ấn có trên trăm vạn, cả bọn nhục thân bị diệt, toàn bộ đều tồn tại dưới hình thức vong linh, dựa theo cách nói của phương pháp lí giải của Lâm Phong thì là quỷ.
Vong linh của thế giới này là việc thế nào Lâm Phong chưa nghiên cứu qua, bất quá hắn cũng rõ vong linh bị Thanh Vân lão đạo phong ấn trên vạn năm rất không lịch sự, lại nói một vạn năm đối với bất kì ai đều là một khoảng thời gian dài không thể so sánh, các vong linh này bị phong ấn lâu trên vạn năm, bọn chúng tích nén oán khí như quả bạo phát tuyệt đối sẽ mãnh liệt hơn hỏa sơn bộc phát.
Bất quá Lâm Phong không lo lắng về chuyện này, cái bọn khốn kiếp này bị Thất bảo linh lung tháp phong ấn, dù có tính chuyện bằng trời, bên trong Thất bảo linh lung tháp bọn chúng chỉ là dê con đợi làm thịt, bên trong này giống như một không gian cấm ma vô biên vô tế, để cho bọn vong linh này phiêu lưu lâu trên vạn năm đến sau cùng một chút ý niệm bên trong cũng mất đi hỏng hết không còn gì cả.
Xuất phát từ sự tò mò, Lâm Phong lẳng lặng đi tới, núp mình vào trong góc tường len lén quan sát lũ vong linh trông như cô hồn dã quỷ này phiêu đãng khắp mọi hướng, khoan, phát rồi, Lâm Phong cao hứng nhảy lên.
Lâm Phong vui sướng ngạc nhiên phát hiện ra, lũ vong linh này tất cả đều có tinh thần lực cường đại, như quả toàn bộ thu lấy các tinh thần lực này sử dụng cho bản thân, sau này luyện hóa tuyệt đối có thể nhanh chóng luyện thành bát bảo kim thân, ở cái thế giới ma pháp này, tinh thần lực chỉ có công dụng đối với ma pháp sư, kích thước của tinh thần lực trực tiếp ảnh hưởng tới tốc độ ma pháp sư phóng xuất ma pháp cùng với một số nhân tố trọng yếu khác.
Theo ý kiến chủ quan, tinh thần lực đều là do trời sinh, sau này không cách chi tu luyện được, vì thế mới nói có thiên tài ma pháp, tinh thần lực rất cao, ma pháp tạo chỉ cũng rất mạnh, đương nhiên, đây cũng chỉ là một trong rất nhiều nhân tố quyết định thiên tài pháp sư.
Lâm Phong tiếp tục suy nghĩ trong đau khổ, như thế nào đây mới có thể nhanh chóng luyện thành bát bảo chi thân đây, biện pháp trực tiếp nhất tự nhiên là rút lấy tinh thần lực trên thân vong linh, nhân vì chỉ có người sau khi chết biến thành vong linh, tinh thần lực mới có thể chuyển hóa làm vật trạng, nhưng là, vong linh có cường đại hay không cũng trực tiếp quyết định độ mạnh yếu của tinh thần lực.
Trước đây Lâm Phong cũng có lén thử nghiệm qua, tất cả đều không có tác dụng gì hết, nhưng hiện tại các vong linh cường giả của thời kì viễn cổ này khiến hắn từ trong bóng tối nhìn thấy ánh sáng, hưng phấn tay múa chân đạp, đối với Thanh Vân lão đạo thực là thiên ân vạn tạ.
“Thái dương, điểu nhân này của ông cũng không ngăn ta được!” Hư không vô biên vô tế bên trong, Lâm Phong chính đang đuổi theo điểu nhân có 16 đôi cánh dài kinh hoảng liên tục bay trốn khắp nơi, những ngày này hắn đã bắt rất nhiêu vong linh cường đại luyện hóa, sau đó hấp thụ tinh thần lực cường đại của bọn chúng Bát bảo kim thân đã sơ bộ ngưng tụ thành công.
Điểu nhân có 16 đôi cánh dài này với các vong linh hắn trước đây so ra có phần cường đại hơn, như quả không phải bên trong Thất bảo linh lung tháp, những tên khốn kiếp này chỉ cần dùng một đầu ngón út cũng có thể diệt hắn rồi, nhưng hiện tại bất kể thế nào phần số chỉ là có thể để hắn chặt chém.
Cách sử dụng của Thất bảo linh lung tháp Lâm Phong đương nhiên biết, có thể nói ở trong này hắn chính là trời, những vong linh bị phong ấn này không thên không bớt chính là nô lệ, chỉ cần hắn thích, là có đều thể xóa sổ tất cả lũ vong linh này, nhưng Lâm Phong hiển nhiên không thể đem bọn chúng ra toàn bộ tiêu diệt.
Sau một khắc, Lâm Phong đã xuất hiện trước người điểu nhân 16 đôi cánh dài đó, tàn nhẫn chửi ra một câu: “Thái dương điểu nhân ngươi!” Vươn tay chộp lấy nữ thiên sứ đó, kim quang lóe lên, trên đỉnh đầu một pho kim thân kích thước tương đồng hắn hiện ra, tức thì kim quang vạn trượng.
Kim thấn đó có bốn đầu tám tay, trong mỗi tám tay đó đều cầm một vật, gộp lại tính ra có kiếm, phiên, ấn, phù, kính, chung, linh, tác (dây tơ) đều là đạo gia hàng ma bát bảo, chính là Thái cực huyền công dùng vô thượng tinh thần lực ngưng tụ thành bát bảo kim thân, cộng lại chia ra cửu tầng, Lâm Phong hiện tại mới vừa ngưng tụ xuất ra kim thân, miễn cưỡng chỉ có thể tính là đệ nhị tầng mà thôi, hơn nữa cũng chỉ cỏ bằng kích thước bổn thể.
Đỉnh đầu kim thân vọt ra một chùm kim quang, hóa làm một thái cực đồ án, thu lấy điểu nhân đó, chỉ thấy điểu nhân đó ở trong kim quang hóa làm hai cỗ khí thể một trắng một xanh, thanh khí bốc lên, thoát ra phía sau thái cực đồ án tiêu tán giữa hư không, bạch khí lắng xuống, toàn bộ bị hút vào bên trong kim thân luyện hóa, kim thân lập tức lớn ra không ít.
Bạch khí chính là tinh thần lực của điểu nhân đó, cũng thực sự là cường đại, cái này không phải sao? Tinh thần lực của điểu nhân đó đủ cho sau khi luyện hóa kim thân lớn lên một thành, hiệu quả rõ ràng so với các con chim cỏ khác bắt trước đây tốt hơn nhiều.
Nếm được vị ngọt đầu Lâm Phong lập tức thay đổi mục tiêu truy bắt, chuyên môn chọn các con quỷ xấu số thực lực cường hoành lại luyện hóa, sau khi hấp thu tinh thần lực của hơn 30 điểu nhân 16 cánh cùng hơn 50 đại ma vương của ma tộc, kim thân đã lớn lên đủ trên dước 9m, Lâm Phong lúc này mới mãn ý thu công.
Trong tiên thảo viên toàn là thảo dược trân quý, trong đó trân quý nhất đương nhiên là gốc tử sắc tiểu thục chỉ cao một thước, trên đó kết được 13 trái chu quả đã chin tới khiến Lâm Phong thực sự muốn chảy nước dãi.
Tài sản của ZORO_NDK


Last edited by ZORO_NDK; 20-04-2008 at 09:51 PM.
Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
4vn dau la dai luc 180, , , , , , , , , jin_king0flove, kim tien lai toc, , , , , quỳnh độc, sac hiep 4vn, vô lai kim tiên, vô lại kim tiên, vô lại kim tiên full, vô lại kim tiền, vo lai ki tien 1, vo lai kiem tien, vo lai kim, vo lai kim tien, vo lai kim tien 1, vo lai kim tien 4eu.vn, vo lai kim tien 4vn, vo lai kim tien 4vn.eu, vo lai kim tien chap 9, vo lai kim tien full, vo lai kim tiien 1, volaikimtien 4eu, vơ lai kim tien 4vn

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™