Ghi chú đến thành viên
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 20-07-2008, 12:42 PM
leminhchau leminhchau is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Jun 2008
Đến từ: vietnam
Bài gởi: 74
Thời gian online: 2 phút 16 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 6 Times in 5 Posts
Lưỡi dao bị nguyền rủa

LƯỠI DAO BỊ NGUYỀN RỦA
Của: Jarson Dark
Người dịch: Khanh Khanh

Phần 1




Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của leminhchau


Last edited by Lythongcz; 02-10-2008 at 01:21 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 20-07-2008, 10:47 PM
leminhchau leminhchau is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Jun 2008
Đến từ: vietnam
Bài gởi: 74
Thời gian online: 2 phút 16 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 6 Times in 5 Posts
Lưỡi dao bị nguyền rủa

LƯỠI DAO BỊ NGUYỀN RỦA
Của: Jarson Dark
Người dịch: Khanh Khanh


Phần II
Tài sản của leminhchau


Last edited by Lythongcz; 02-10-2008 at 01:21 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 23-07-2008, 02:32 PM
leminhchau leminhchau is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Jun 2008
Đến từ: vietnam
Bài gởi: 74
Thời gian online: 2 phút 16 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 6 Times in 5 Posts
*Lưỡi dao bị nguyền rủa* New: Chương 4

Tài sản của leminhchau


Last edited by Lythongcz; 02-10-2008 at 01:22 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 30-07-2008, 11:49 PM
leminhchau leminhchau is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Jun 2008
Đến từ: vietnam
Bài gởi: 74
Thời gian online: 2 phút 16 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 6 Times in 5 Posts
Lưỡi dao bị nguyền rủa 5-7

Tài sản của leminhchau


Last edited by Lythongcz; 14-10-2008 at 03:58 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 05-08-2008, 10:15 PM
leminhchau leminhchau is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Jun 2008
Đến từ: vietnam
Bài gởi: 74
Thời gian online: 2 phút 16 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 6 Times in 5 Posts
Lưỡi dao bị nguyền rủa (c9 – c11)

Chương 9

Tiếng động ập đến như một bàn tay mạnh mẽ xé toạt màn tĩnh lặng Tiếng động thật khác lạ, thật trái tự nhiên, mặc dầu lẽ ra nó phải là một phần của cuộc sống bình thường.
Con dao găm vẫn dừng lại ở tư thế của nó. Không chuyển động tới mà cũng chẳng lùi.
Nó rình mò.
Dean Ellroy nghe tiếng bản thân mình rên lên và đồng thời ngạc nhiên khi thấy bàn tay trái của ông còn chuyển dịch được về hướng dàn điều khiển điện tử trong nhà.
Có phải đây là cơ hội? Hay món vũ khí bí hiểm kia sẽ không để cho ông một cơ hội nào nữa?
Nó bỏ đi. Ông chỉ nghe thấy một tiếng gừ nhẹ, một cái giật lóe sáng, thế rồi nó bỏ đi.
Dean Ellroy cười, hét lên, nhìn xuống mặt bàn, nơi máu đã loang ra. Rồi ông nhìn xuống lòng bàn tay của mình. Vết thương rất sâu, trông thật khủng khiếp.
Nhưng ông vẫn còn một bàn tay khỏe.
Ông dùng nó để tạo ra mối quan hệ. Đầu óc ý thức rằng chính tiếng chuông của vị khách đã cứu mạng ông.
Dĩ nhiên là tôi không hế biết chuyện đó. Tôi đã tới được mục đích của mình và kính nể lắc đầu, quan sát ngôi nhà được xây với cái mặt tiền kiểu thời Victoria, quan sát những khung cửa sổ rất rộng gây ấn tượng trang trọng và cổ kính nhưng lối vào lại được trang bị những thiết bị điện đàm hiện đại nhất, thường dùng cho những xưởng công nghiệp đời mới. Tôi nhìn thấy một ống kính quay phim đang canh giữ khu vực cửa vào và tôi đọc trên tấm biển lớn rằng trong ngôi nhà này còn nhiều cơ quan khác nữa. Luật sư Dean Ellroy sử dụng tầng trệt và lầu một. Khu văn phòng của ông nằm dưới tầng trệt.
Tôi không muốn vào phòng làm việc. Chắc ông đang đợi tôi trên căn hộ của mình, tối bấm chuông vào chỗ đó.
Cánh cửa vào nhà được làm bằng gỗ thẩm màu, rất dày và chắc chắn. Đúng là mỗi người mỗi khiếu thẩm mỹ khác nhau. Tôi không thích những tảng đá hoa cương được dùng để xây quanh khung cửa. Nó chỉ ra một màu xám với những đường gân nhỏ li ti, giống như những mạch máu đang chảy qua chất liệu.
Chờ một thoáng sau, cánh cửa được mở ra. Tôi bước vào một khoảng hành lang rộng, ở đây cũng là đá hoa cương bóng lên dưới một dàn đèn trực tiếp. Tôi nhìn thấy một chiếc thang máy đời cũ, nhưng không sử dụng mà chọn cầu thang.
Cả cầu thang cũng được xây bằng đá hoa cương.
Dean Ellroy chắc chắn không phải người nghèo. Ông cũng đống thời là chủ nhân của ngôi nhà này, đằng sau nhà thậm chí có một khoảng vườn rộng.
Tôi đi nhanh chân, rối nhanh hơn nữa, bởi linh cảm có chuyện không ổn: “Tại sao không có ai lên tiếng qua giàn điện đàm khi mở cửa cho tôi? ”
Mang cảm giác bất an, tôi nhảy mỗi bước hai bậc cầu thang. Một cánh cửa lớn tạo thành đường vào khu vực nhà riêng của bá tước Dean Ellroy. Trông có vẻ đang đóng. Nhưng khi tới gần, tôi phát hiện nó hé một khe rất nhỏ.
Tôi đẩy cửa. Một khỏang hành lang rộng rãi hiện lên. Trên trần phòng là những chùm đèn treo quý giá. Tường được lát gỗ, đánh bóng gần bắng gương soi.
- Ông Dean Ellroy?
Không phản ứng.
Khốn kiếp, vậy là có việc không ổn thật.
Tôi gọi tên chủ nhà một lần nữa, vừa gọi vừa rút khẩu Beretta. Cẩn thận vẫn hơn!
Thêm một lần nữa tôi không nhận được câu trả lời.
Ông ta phải ở đâu đó quanh đây. Tôi phân vân một thoáng trước một loạt cánh cửa, thế rồi tiếng gọi vọng lên.
Không lớn, cũng không đòi hỏi, nó giống như một giọng kể, được đưa đẩy thêm bời tiếng rên.
Tóc gáy dựng lên, tôi cảm nhận dòng ớn lạnh chạy dọc lưng mình. Tôi mở cửa ra.
Trước mặt tôi là Dean Ellroy. Ông đang ngồi bên một bàn làm việc rất rộng, cả người sụp xuống như đang mãi suy nghĩ, đổ nghiêng về phía trước. Ông không quay người lại như người bình thường khi thấy khách bước vào.
Ông chủ nhà vẫn còn cách tôi khà xa, chưa thể nhận ra chi tiết. Nhưng cảm giác về nỗi kinh hoàng thì rõ ràng không sút giảm.
Tôi bước tới.
Không một tiếng động, bởi những bước chân tôi ngập sâu vào tấm thảm Trung quốc rất dày.
Người đàn ông rên lên.
Và tôi nhìn thấy máu!
Máu đã chảy thành một vũng bao quanh bàn tay ông, lòng bàn tay đang ngữa lên, cùi tay áp xuống mặt bàn. Tôi còn nhìn thấy một vật trăng trắng dính bên trên đó, trông như một mảnh giấy. Một thoáng sau, tôi đến bên hông chiếc ghế ông ngồi và cố gắng để khỏi buộc miệng kêu lên.
Bàn tay, vết thương, máu. Tôi chắc chắn Dean Ellroy không tự làm mình bị thương.
Tôi đặt một câu hỏi duy nhất.
- Phòng vệ sinh ở đâu?
- Cánh cửa cuối cùng, bên trái. – Ông Dean Ellroy đáp yếu ớt.
Tôi chạy về hướng đò. Phòng vệ sinh khá rộng, được trang hoàng rất đẹp, nhưng bây giờ không phải lúc ngắm nhìn.Tôi mở một cánh cử tủ màu đen, nhìn vào những ngăn nhỏ bên trong, thấy khăn tắm được gấp thành từng chồng. Khi nhìn lên nữa bên trên, tôi phát hiện ra khu đựng thuốc.Trước khi người đàn ông được bác sĩ chữa chạy, tôi cần phải băng bàn tay bị thương lại đã.
Bá tước Dean Ellroy vẫn ngồi bên bàn làm việc. Ông thở nặng nề. Mồ hôi óng ánh trên mặt. Thỉnh thoảng, những ngón tay của bàn tay bị thương lại giật lên. Bàn tay kia nắm lại thành nắm đấm, có vẻ như ông muốn dùng cách đó tự khích lệ lòng dũng cảm của mình.
Tôi rút mảnh giấy ra, thấm máu, và nhìn thấy vết thương.
Nó không thật sâu như tôi đã e ngại. Đầu vũ khí đã ở lại trong tay, không xuyên qua nó mà đâm xuống mặt bàn.
- Ổn thôi, ông Dean Ellroy, tôi tạm băng tay ông lại, sau này ông phải tới chỗ bác sĩ.
- Vâng, chắc chắn vậy...
Người đàn ông đã nhắm mắt lại. Ông để yên cho tôi làm việc. Chỉ có một lần ông giật người lên khi tôi tẩy trùng cho vết thương. Dung dịch tẩy trùng cũng được tìm thấy trong phòng vệ sinh.
- Ông may đấy! – Tôi nói.
Người đàn ông gật đầu rồi thốt:
- Eireen chết rồi.
Tôi biết Eireen là ai, nhưng không nói lời chia buồn, bởi tôi có cảm giác ông không muốn nghe. Tôi tự hỏi có thể nhìn thấy xác bà ở đâu.
Nhưng Dean Ellroy đã chỉ đường cho tôi.
- Tôi sẽ quay lại ngay. – Tôi hứa với ông ta.
Vào đến phòng ngủ, tôi được đón tiếp bởi không khí tĩnh lặng và cả nét lạnh lùng của cái chết. Người ta luôn luôn có một cảm giác đặt biệt khi bước chân vào phòng có một người mới chết đang nằm. Người ta luôn có cảm giác là linh hồn của người chết vẫn còn vảng vất đâu đó, để chia tay với người còn sống.
Rèm cửa đã được kéo kín lại. Trong phòng là một làn ánh sáng dịu dàng gộp bởi phần nắng đã tìm được đường xuyên qua làn vải.
Người chết nằm trên giường. Đôi mắt khép kín.. Tôi nhìn thấy máu trên người bà bao quanh một vết thương. Tôi cần phải nhìn kỹ hơn.
Dù không phải là bác sĩ, nhưng tôi có thể phân biệt đâu là vết đâm và đâu là vết đạn, Eireen đã bị giết bởi một vết đâm. Một con dao đã đâm trúng ngực bà.
Tôi lại nhớ đến chồng bà, người có bàn tay cũng vừa bị một con dao đâm phải. Mặc dù ông không nói ra, nhưng tôi biết chắc như vậy.
Tôi nuốt khan. Đằng sau chuyện này là cái gì vậy? Pháp thuật khủng khiếp nào đã lộ mặt ra ở đây và ra đòn tàn nhẫn đến như thế? Tôi không tìm được câu trả lời.
Nhẹ nhàng, tôi rời phòng ngủ.
Tôi thấy Dean Ellroy vẫn ngồi chỗ cũ, nhưng ông đã có đủ sức lực để đứng dậy, lấy một chai rượu whisky và rót cho mình một cốc nhỏ. Chiếc cốc được ông cầm bằng tay trái.
- Tôi cần phải uống một ngụm, ông John Singlair ạ. Đấy là tên ông phải không ạ.
Tôi gật đầu.
- Tôi cần một ngụm rượu, bởi tôi biết rằng nỗi đau sẽ quay trở lại và được nhân đôi. Nỗi đau cơ thể cũng như nỗi đau tinh thần. Xin ông đừng hỏi nỗi đau nào trầm trọng hơn. – Ông uống một nữa cốc.
Tôi đã phun chất lỏng gây tê lên vết thương. Nó chỉ giữ được khỏang chừng hai giờ đồng hồ, sau đó cảm giác đau sẽ quay trở lại với bàn tay.
Dean Ellroy đặt mạnh cốc lên bàn. Ở cử chỉ này, tôi có cảm giác ông đã lấy lại được một chút sức lực.
- Cảm ơn, John Singlair, cảm ơn ông. Nếu ông không tới đây, chắc tôi không còn sống nữa, mặc dù tôi đang tự hỏi, liệu chuyện đó có còn quan trọng nữa không.
- Giữ được mạng sống bao giờ cũng tốt.
- Ông nghĩ vậy sao?
- Tôi tin chắc như thế. – Tôi ngồi xuống, chênh chếch phía bên kia bàn. - Trước khi đưa ông đến gặp bác sĩ, tôi muốn ông kể lại cho tôi nghe mọi chi tiết, kể thật đầy đủ. Ông phải báo cáo cho tôi biết những gì vừa xảy ra ở đây.
Người đàn ông nhìn tôi chờ đợi.
- Một vụ giết người chưa thành. – Dean Ellroy nói hờ hững.
- Đúng thế. Ai đã muốn giết ông?
- Con dao găm!
- Ai sử dụng nó?
- Không ai hết. - Dean Ellroy thì thào. – Món vũ khí đó không có ai cầm cả…Nó đột ngột xuất hiện. Nó lao ra từ không khí, nó lao ra từ miền vô hình, hình như người ta gọi cái đó là vât chất hóa. Tôi chỉ biết con dao găm đột ngột có mặt ở đây. Đầu tiên nó đâm vào tay tôi, thế rồi nó muốn đâm xuyên qua cổ họng tôi, đúng lúc đó thì ông đến.
- Chỉ có vậy thôi sao?
- Nhìn chung thì chỉ có vậy.
Đối với tôi như thế là quá ít. Tôi yêu cầu ông kể lại các chi tiết rõ hơn. Ông phải báo cáo cho tôi bíêt tất cả những gì mà sự quan sát của ông đã thu lượm đụơc, chỉ sau đó tôi mới có thể hành động.
Vị luật sư hiểu điều cần thiết đó. Ông vừa kể, vừa nhìn xuống cái vũng máu trên mặt bàn cứ như thể đó là một điềm báo trước, cung cấp cho ông những thông tin quan trọng nhất.
Những gì ông kể cho tôi nghe thật khó tin. Chỉ có điều tôi đã có thói quen nghe và xử lý những chuyện khó tin, nên tôidễ dàng tin ngay câu chuyện của ông.
- Đấy, tòan bộ câu chuyện là như vậy. - Người đàn ông thì thào. - Yếu tố trầm trọng nhất đối với tôi là nó đã đâm chết Eireen. Cô ấy có liên quan gì đến tất cả những chuyện này đâu, khốn nạn thật !
- Liên quan đến những chuyện gì?
- Liên quan đến tôi. - Người đàn ông vừa nói vừ gật đầu. – Liên quan với tôi và với số phận bị nguyền rủa của tôi.
- Tôi phải biết về những chuyện đó.
Người đàn ông ngã đầu ra sau, mở miệng ra và hít một hơi thật lớn.
- Tôi biết, ông John Singlair, tôi hiểu rằng ông cần phải biết sâu và kỹ càng hơn về chuyện này. Tôi hiểu rõ như vậy.
- Rồi sao nữa?
- Nhưng tôi không nói được. – Ông lại cúi xuống, lắc đầu buồn bã.
- Tôi không hiểu. Tại sao ông không nói được? Ông muốn bảo vệ cho ai?
- Tôi không được phép.
Tôi không chấp nhận chuyện đó. Tôi đã tưởng tượng vị luật sư sẽ cộng tác thành tâm hơn thế này.
- Ông nghe tôi nói cho rõ đây. Vơ ông đã bị giết. Ông vừa thóat khỏi một vụ ám sát. Đó là những sự thật nặng nề. Điều gì ngăn cản ông thành thật với tôi?
- Nó là một lời thề.
- Hay thật. Có cần giữ lời thề không, một khi đã có chuyện giết người xảy ra? Kể cả khi bị đe dọa đến tính mạng, ông vẫn còn cố bám vào lời hứa của mình sao? Nếu thế, tôi chỉ có thể bó tay.
- Tôi biết, tôi biết là chuyện này khó hiểu.
- Mà ngòai ra, ông cũng đã bẻ gãy lời thề một lần rồi.
- Tôi hiểu, ông John Singlair. Tôi đã mời ông tới đây, vậy là tôi đã dẫn một người lạ vào việc này.
- Chính vậy.
Bá tước Dean Ellroy cân nhắc. Ông cân nhắc thật lâu. Tôi nhìn thấy rõ những suy nghĩ được biểu hiện qua nét mặt. Ông nuốt khan, ông nhăn trán, những thớ thịt trên má giần giật.
- Tôi không thể để lộ ra tổ chức của chúng tôi, ông John Singlair. Chúng tôi cần thống nhất ý kiến với nhau đã, sau đó mới có thể mở lòng ra được. Nhưng ông có lý khi nói rằng bản thân tôi đã bẻ gãy lời thề một lần rồi. Đúng là tôi đã để lộ ra một phần sự thật. Tôi đang trên con đường dẫn một người lạ nhìn vào trong nội bộ tổ chức của chúng tôi, bởi tôi không muốn những chuyện giết người tiếp tục xảy ra. Đã có một vài người bị giết rồi. Không phải ở đây mà ở nơi khác. Bởi tổ chức của chúng tôi rải rác trên tòan thế giới. Nhưng chúng tôi rất chung thủy với nhau. Chúng tôi muốn tìm cách làm gợi lại một vài những giá trị đạo đức đã có thời rất được coi trọng. Tất cả chúng tôi đều rất giàu có. Chúng tôi đã quyên góp tiền, chúng tôi đã ủng hộ cho những mục đích lớn lao, nhưng không bao giờ đưa tin ra công luận. Chúng tôi làm việc trong bí mật. Chúng tôi gặp gở nhau để cầu nguyện và để thảo luận..Nhưng cũng còn để nghiên cứu.
- Ông nghiên cứu chuyện gì, ông Ellroy?
Người đàn ông nhún vai.
- Tôi đã nói rồi, quá khứ đối với chúng tôi rất quan trọng.
- Nhưng quá khứ rất rộng. – Tôi phản lại.
- Tôi biết điều đó, chúng tôi biết điều đó. Vì thế mà chúng tôi cũng chỉ định nghiên cứu một phần của quá khứ. Nhưng chúng tôi cũng biết chúng tôi không đơn độc, cũng có những người khác, suy nghĩ tương tự, họ còn tiến hành nghiên cứu mạnh mẽ hơn, thậm chí họ đã tiến gần đến cuộc sống ngày xưa của nhóm đạo. Nhưng bên cạnh đó, cũng còn một nhóm thứ ba, đã sống sót qua rất nhiều thế kỷ. Một nhóm người chỉ muốn giết chóc, chỉ muốn gieo rắc những hạt giống của thù hận. Ông có hiểu không?
- Thậm chí rất hiểu. – Tôi đáp, không nén nổi một nụ cười lướt thóang qua mặt mình.
Dean Ellroy ngạc nhiên nhìn tôi.
- Ông nói cứ như thể ông đã được cung cấp thông tin.
- Tôi chỉ có thể đóan thôi, nhưng tôi tin là lời đóan chắc chắn sẽ đúng với sự thật.
- Thế thì ông nói đi!
- Nhóm đạo Templer. – Tôi nói ngắn.

Chương 10

Bá tước Ellroy không trả lời. Ông cũng không biểu hiện rằng có ngạc nhiên hay không. Ông ngồi đó, trầm ngâm suy nghĩ. Tôi để cho ông có thời gian.
- Phải không? – Tôi hỏi sau một lúc im lặng.
- Ông biết rất nhiều, ông John Singlair. Tôi rất ngạc nhiên về điều đó. Chỉ một số rất ít người có thể nghĩ ra cái tên đó. Suy cho cùng, những người theo dòng đạo Templer rất hiếm hoi và hầu như không bao giờ để lộ mình.
- Rất đúng, ông Dean Ellroy. Nhưng ông cứ yên tâm, tìm đến tôi là ông tìm đến đúng địa chỉ. Tôi biết nhóm đạo Templer. Tôi đã không ít lần gặp gỡ họ. Tôi biết những vấn đề xảy ra với nhóm đạo này. Tôi cũng là một người bạn của Templer, tôi có cả những người bạn thân đứng trong hàng ngũ Templer, hay trong số những người đang sống theo kiểu cách và tôn chỉ dòng đạo Templer thời trước. Nhưng tất cả chúng ta đều biết, ngòai nhóm đạo Templer chính thống còn có một nhóm thứ hai, nhóm này bao quanh con quỷ Baphomet. Chính bọn chúng đã tìm cách thâu tóm mọi quyền lực về tay mình, từ đó xuất hiện lực ép tạo thành một thế đối lập. Tôi không muốn nói đến những chi tiết cụ thể vì hôm nay không phải lúc. Nhưng ông cứ tin tôi, tôi đã trải qua rất nhiều sự kiện, bởi kể cả tôi cũng có một quá khứ nhất định.
- Thế mà tôi không biết. - Người đàn ông có vẻ nhẹ nhỏm hơn.
- Nhưng đó là sự thật.
- Vây là ông không xem tổ chức của chúng tôi là thù địch, hoặc thậm chí nghi ngờ chúng tôi?
- Tại sao tôi phải làm điều đó?
- Vâng. – Bá tước Dean Ellroy lơ đãng lẩm bẩm. - Tại sao lại phải làm điều đó nhỉ, ông John Singlair…
Người đàn ông vẫn chưa hòan tòan xử lý xong thông điệp mới, và ông nhắc đi nhắc lại rằng ông không biết truớc điều đó. Một thông điệp đơn giản là hết sức bất ngờ với ông.
Tôi đưa câu chuyện quay trở lại đề tài chính.
- Ai, ông Ellroy, ai là kẻ thù của ông?
- Nhóm kia.
- Bọn tay chân của Baphomet?
Người đà ông chần chừ rồi gật đầu.
- Dĩ nhiên không có bằng chứng thật chính xác, thật rõ ràng. Tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy nó. Nhưng đối với chúng tôi, nó là hiện thân của quỷ Satan. Còn đối với nhóm Templer thứ hai, những kẻ lầm đường, thì bọn họ coi nó như thánh như thần.
- Bản thân tôi cũng có thể chứng thực điều này. Người ta gọi nó là “con quỷ mắt sáng”!
- Ông cũng biết tất cả những điều đó sao?
Tôi phầy tay.
- Thôi bỏ chuyện đó đi, ông Ellroy. Ông có thể tin rằng tôi hiểu tương đối kỹ đối tượng này. Thế còn con dao đã làm ông bị thương? Nó có liên quan gì đến tổ chức của ông? Nó muốn chia rẽ hàng ngũ của các ông bằng những vụ giết người, đúng không?
- Chính vậy.
- Phải có một nguyên nhân nhất định.
- Vâng, ông Singlair, có nguyên nhân. Nhưng nó nằm rất sâu, rất xa xôi trong quá khứ. Nếu nói về nó, tôi phải bắt đầu với khỏang thời gian khi những người theo dòng đạo Templer tìm cách cứu vớt những gì còn cứu vớt được. Bởi thời gian đó họ bị truy đuổi. Ông cũng biết, giáo hòang Clémens thứ năm cũng như vua Phillips của nước Pháp đều ráo riết tìm cách hủy diệt nhóm đạo Templer để chiếm lấy những của cải của họ., bởi cả nhà thờ và chính phủ thời gian đó đều đang kiệt quệ. Họ đã sa vào một cuộc khủng hỏang trầm trọng.
- Tất cả những điều đó tôi đều biết.
- Thế thì tôi có thể kể vắn tắt câu chuyện.
- Vâng, mời ông.
- Tốt, vậy ta đến chủ đề chính, nhưng cả chủ đề này cũng liên quan đến quá khứ. Kể cả nhà thờ lẫn nhà nước đều không thể bắt và truy lùng tất cả những người theo đạo Templer. Mặc dù người ta đã lôi những người cầm đầu ra thiêu đốt giữa công cộng, nhưng điều đó không ngăn cản việc nhiều người Templer đã trốn chạy thành công. Họ đã được cảnh báo trước đó. Họ đã nhận ra những dấu hiệu thay đổi của thời thế lật lọng và đã hành động như người ta cần phải hành động, tôi tin như vậy. Họ tụ tập tiền vàng mua tàu thuyền, đưa của cải của họ về nơi an tòan, dấu chúng sang những miền đất khác. Trong số đó có cả Tân Thế Giới.
- Tôi biết hết. – Tôi nói, lòng thầm nghĩ đến vụ việc mà tôi đã trãi qua ở Neufundland. Tôi thậm chí đã biết được châu báu của Templer được cất giấu ở đâu, tôi thậm chí còn là một trong những người có quyền thừa kế, chỉ có điều không phải người thừa kế chính. Thế nhưng tôi đã quyết định để kho báu đó tiếp tục ngủ yên dưới đáy biển. Đó là một gia tài khổng lồ và chắc chắn sẽ biến tôi trở thành người rất giàu có. Nhưng tôi biết kho báu này không thể làm một con người hạnh phúc, nó chỉ đẩy người ta vào bất hạnh mà thôi.
- Sao ông trầm ngâm thế, ông Singlair?
- Mời ông nói tiếp đi.
- Những người theo đạo Templer cũng đã tham gia rất tích cực những đợt Thập Tự Chinh. Họ đã ngã xuống ở miền đất thánh, và họ cũng đã tham gia cướp bóc ở đây. Họ quay trở về với những chiến lợi phẩm lấy được từ mảnh đất của đạo Hồi. Trong số đó cũng có những bức tranh, đồ nữ trang, những hiện vật hết sức quý giá từ thời bắt đầu đạo Thiên Chúa giáo. Nhưng tôi không muốn nói kỹ về chuyện này. Tôi muốn nói đến một kho báu khác.
- Có phải đó là con dao găm? – Tôi hỏi.
Bá tước Dean Ellroy ngạc nhiên nhìn tôi.
- Vâng, ông có lý, ông Singlair, chính tôi đang muốn nói đến nó.
- Và có lẽ là đến nguồn gốc của nó?
Bá tước gật đầu, nhìn xuống dưới làn băng đang quấn ngang tay mình và máu rịn thấm rộng ra. Có lẽ cảm giác đau đã lại bắt đầu đâm vào da thịt ông.
- Ta nói về nó. – Ông thì thào. - Chỉ về nó mà thôi. Nó là món vũ khí đã bị dìm ngập trong một lời nguyền khủng khiếp.
- Có phải nó là món vũ khí của người Templer?
- Không hẳn, ông Singlair, nó đã được mang trở về sau một cuộc Thập Tự Chinh.
- Thì ra đó là chiến lợi phẩm?
- Vâng, đúng thế.
- Thế khởi đầu con dao găm đó là của ai?
- Của một tên vô đạo, tên quốc vương đạo Hồi có tên là Harun El Basra. Gã nắm nó trong tay, nhưng người ta cướp được nó, đưa về Pháp và giữ thật kín, cho tới thời gian truy lùng những người Templer đạt tới đỉnh cao. Người ta đưa mọi đồ đạc của cải xuống đầy những chiếc tàu buồm, mang theo cả con dao găm đó, bởi người ta biết nó chứa đựng những nỗi nguy hiểm nào và người ta cũng đủ thông minh để không cho nó rơi vào những bàn tay kẻ lạ, bởi nó chắc chắn sẽ mang lại cho con người những thảm họa khủng khiếp. Giết chóc và tra tấn, cái chết và…
- Chuyện gì đã xảy ra với nó?
- Nó bị đánh cắp!
Tôi ngạc nhiên nhìn ông Ellroy.
- Kẻ nào đánh cắp nó? Sao lại có chuyện đó?
- Nó bị đánh cắp trên một con tàu. Những gì sau đó xảy ra hầu như dã bị thất lạc mọi dầu vết. Khó có thể tạo dựng lại được. Chúng tôi đóan rằng con tàu đã bị cháy và chìm xuống trước bờ biển Pháp. Như đã nói, đây chỉ là một lời ước đóan. Nhưng chẳng ai có thể nói được điều gì chính xác hơn. Con dao găm này không đứng về phía cái Thiện, và nó đã sống sót.
- Ông Dean Ellroy, ông nói rằng nó không đứng về phía cái Thiện. – Tôi vừa nói vừa đi đi lại lại trong phòng. - Nếu như vậy thì nó phải đứng về phía cái Ác. Nó phải đứng dưới một ảnh hưởng xấu xa độc ác, vậy thì món vũ khí này phải chứa đựng pháp thuật.
- Chính vậy.
- Và nó không bị hủy diệt suốt từng đấy thế kỹ?
- Không, nó lại tiếp tục giết chóc. Cái chết của vợ tôi và vết thương của tôi là những bằng chứng tốt nhất. Nó đang đứng ra chống lại nhóm đạo Templer, bởi quyền lực từ thời cổ xưa của nó vẫn còn. Một quyền lực mà gã Harun El Basra ngày xưa đã rầt tin tưởng.
- Gã Harun El Basra dĩ nhiên không còn nữa.
- Vâng, ông nói đúng, hắn không còn nữa.
- Thế bây giờ ai chỉ huy nó, ông Dean Ellroy? Tôi không thể tưởng tưởng tượng được rằng con dao lại có thể tiến hành một cuộc sống pháp thuật độc lập và riêng tư, lại có thể tự mình theo đuổi một kế họach giết chóc có mục đích.
- Đúng thế.
- Vậy thì hiện thực ra sao?
Dean Ellroy co mình lại. Tôi có cảm giác như ông đang đóng kín tâm hồn. Cử chỉ biểu hiện rất rõ và tôi không khỏi tự hỏi mình, người đàn ông này không thể nói hay là không muốn nói?
- Ông biết gì về món vũ khí đó?
Người đàn ông nhìn về hướng cửa sổ. Nhưng bầu trời xám xịt ngòai kia không dẫn ông sang được suy nghĩ nào khác.
- Rất khó nói, ông Singlair. Có lẽ chúng ta phải chấp nhận rằng con dao găm này có một cuộc sống riêng. Nó có thể tự hành động.
- Nó giết người?
- Vâng!
- Sau khi im lặng cả một khòang thời gian dài đến thế sao? Hay trong tất cả những thế kỹ vừa trôi qua đều có những vụ giết người đã xảy ra?
- Rất có thể như vậy, chỉ có điều đáng tiếc là chúng tôi không biết chính xác. Những vụ giết người có thể xảy ra, thế nhưng ai đã ghi chúng lại? Ai đã viết một bản báo cáo về chúng? Ai đã để lại bất kỳ một hình vẽ nào? - Người đàn ông nhìn trân trân vào khỏang trống trước mặt rồi nói tiếp. – Đúng là phải có một thế lực nào đó ẩn đằng sau nó, hướng dẫn cho nó chuyển động. Một thế lực rất mạnh mẽ.
- Baphomet sao? – Tôi hỏi và cúi mình về phía mặt ông. – Có thể là nhóm Templer kia hay không?
- Giờ thì chúng tôi tin là như vậy.
- Thế nhưng con dao đó đã có thời là của một tay quốc vương Hồi Giáo? Ông có biết Harun El Basra quan hệ với Baphomet ra sao không? Đã có bao giờ ông nghiên cứu chuyện này chưa?
- Chưa, ông Singlair, tôi chưa. Tất cả đã chìm xuốn trong bóng tối lịch sử. Chìm xuống, không để lại dấu vết. Nó đã đi mất, xóay theo dòng xóay của quên lãng.
- Thế nhưng dòng xóay đó bây giờ lại bị kéo lên.
- Chính xác!
- Chỉ bời bàn tay Baphomet?
- Tại sao?
- Tôi nghĩ rất có thể con quỷ đó còn nắm một vài kẻ khác trong tay nó.
Dean Ellroy cân nhắc.
- Dĩ nhiên, đó cũng là một khả năng. Nhưng kẻ nào đây? Ông có thể cho tôi một lời chỉ dẫn không?
Tôi lắc đầu cương quyết.
- Tôi biết quá ít. Tôi không thể nói điều gì với ông được cả. Nhưng tôi có một câu hỏi khác. Nếu ngày đó con dao đã bị đánh cắp, thì chắc chắn không phải một con ma đã làm chuyện đó. Thủ phạm phải là một con người. Ông có thể nói gì hơn về nhân vật đó? Ông đã điều tra về chuyện này chưa?
Bá tước Dean Ellroy lại quan sát bàn tay bị thương của mình, miệng lẩm bẩm.
- Chúng tôi cũng đã đi theo con đường này, ông Singlair. Chúng tôi đã cố gắng.
- Kết quả?
- Rất khó nói, ông Singlair. Chúng tôi biết gã Harun El Basra là một kẻ căm thù những người lính Thập Tư Chinh, căm thù đạo Thiên Chúa. Vào thời gian đó, chắc chắn con dao găm bí hiểm này đã gây ra không ít kinh hòang. Chính những người theo nhóm đạo Templer đã có công rút nó ra khỏi cuộc chiến, giấu nó vào một nơi kín đáo. Tôi biết tôi đang nhắc lạl những lời mình nói, nhưng những người Templer không muốn con dao rơi vào tay ai khác, kể cả nhà vua Pháp lẫn đạo Thiên Chúa. Nhưng nó đã bị đánh cắp khi đang trên đường trốn chạy. Nó biến mất và những dấu vết của nó hầu như tan biến đi.
- Chỉ là ‘hầu như” thôi mà.
- Vâng. Chúng tôi đã điều tra, nghiên cứu, và chúng tôi đã cố gắng tìm hiểu rất nhiều những tư liệu cũ. Chúng tôi chỉ muốn biết kẻ nào đã chiếm lấy món vũ khí. Chúng tôi muốn giảm bớt rất nhiều đau khổ, ví thế mà chúng tôi đã xúc tiến công việc điều tra rất mạnh mẽ.
- Có lẽ quá mạnh mẽ, tôi e như vậy.
- Vâng. - Ngưới đàn ông công nhận. – Bây giờ thì tôi chỉ có thể đồng ý với ông mà thôi. Chúng tôi đã nghiên cứu quá nhiệt tình và mãnh mẽ. Đơn giản là một chuyện kinh hòang. Nó xuất hiện và trở thành một nhu cầu của trái tim, nhưng có lẽ vì thế mà chúng tôi đã đánh thức dậy những thế lực nào đó, những thế lực đã ngủ yên trong suốt những thế kỷ qua.
- Đúng thế, bởi Baphomet cần rất nhiều thời gian và cơ hội để xây dựng lại quyền lực của nó. Nó đã im cả một khỏang thời gian rất dài, nhưng rồi cuối cùng nó cũng đã bám được một chân vào cuộc sống ngày nay. Nó đã tìm được nhóm đạo Templer thứ hai, những kẻ phản đạo và nó trao cho họ quyền lực của nó. Tôi chỉ không biết là trong tay nó lại có một con dao bí hiểm như vậy. Chắc chắn nhóm người đó và cả con quỷ Baphomet cũng không muốn thông tin này lan ra, vì thế mà chúng tìm cách phá hủy tổ chức của các ông, tìm cách giết chết các thành viên.
- Tôi cũng nghĩ như vậy.
- Nhưng con dao găm đã đi một con đường như thế nào, ông Ellroy? Ông có thể nói cho tôi biết không?
- Vâng, dĩ nhiên. Chúng tôi đã nghiên cứu, đã xem xét những tài liệiu cũ. Chúng tôi đã tìm tòi trong tất cả các thư mục cũ của nhà thờ Thiên Chúa Giáo, và kể cả trong những kho lưu trữ hồ sơ của chính phủ. Mọi việc được tiến hành rất tốt, bởi những mối quan hệ của chúng tôi đã mở ra mọi cánh cửa. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn chỉ nhận được những mảnh thông tin rời rạc. Nó như một trò chơi đố chữ, chúng tôi cần thời gian để sắp xếp các mảnh lại với nhau. Nhưng rồi chúng tôi cũng đã thành công phần nào. Một nữa là sự thật, một nữa còn lại chỉ là những lời tiên đóan. Con dao găm đã bị một con người đánh cắp, một con người mà không ai biết tên thật. Con dao găm đã trao cho hắn một quyền lực rất mạnh. Trong tư cách thương gia, gã đã là một trong những tên tuổi lớn nhất của miền Địa Trung Hải.
- Hắn tên gì?
- Malraux!
Tôi cân nhắc một hồi, rồi đành thú nhận:
- Tôi không biết gã.
- Chúng tôi cũng không biết liệu đó có phải là tên thật của gã không. Nhưng Malraux đã chiếm được rất nhiều quyền lực chỉ trong một khỏang thời gian rất ngắn. Gã là một trong những thương gia cầm đầu đầt nước, thậm chí gã còn bẻ gãy được những lực lượng cạnh tranh người Italia. Chắc tôi không cần phải kể cho ông nghe, những gia tôc người Genua và Venedig hồi đó mạnh mẽ đến thế nào trên thương trường.
- Gã đã làm điều đó như thế nào?
- Những ai cạnh tranh với gã đều chết.
- Vì con dao găm, tôi đóan như vậy.
- Vâng, người ta tìm thấy họ trong vũng máu. Gã đến được tất cả những nơi nào gã muốn. Nhưng tại thời điểm những kẻ cạnh tranh với gã qua đời, bản thân Malraux đều đứng cách hiện trường nhiều dặm đường nên người ta không thể chứng minh một điều gì về tội lỗi của gã, chỉ còn lại những tin đốn dai dẳng. Người ta nói rằng gã đàn ông đó không phải là người trần mắt thịit như chúng ta, rằng gã thậm chí đang liên kết với những thế lực đen tối, và nhóm chúng tôi cũng tin như vậy. Chắc gã phải đứng ở phía bên kia.
Dean Ellroy nhắm mắt lại.
- Những lời tôi nói với ông bây giờ chỉ là lời tiên đóan, mặc dù mỗi ngày chúng một tỏ ra đúng hơn. Chúng tôi đã giả thuyết cho rằng bản thân gã và món vũ khí đó tạo thành một đơn vị thống nhất. Gã đàn ông đó có thể chỉ huy con dao găm mà không cần đụng vào nó. Ông hiểu ý tôi muốn nói gì không?
- Hiểu rât tốt là đằng khác, - Tôi khẳng định chắc như đinh. - Trường sinh học ở một thể trầm trọng và tồi tệ nhất.
- Chính xác!
- Nhưng Malraux không sống vĩnh cửu.
- Đúng vậy!
- Còn con dao găm? – Tôi hỏi. - Chuyện gì xảy ra với nó?
- Điều đó bây giờ là bài tóan chính! - Vị luật sư thì thầm. – Malraux đã chết, nhưng con dao găm còn tồn tại. Bản thân tôi đã nhìn thấy nó. Nó đã giết vợ tôi và cả một vài người anh em của tôi. Tôi cần phải nói gì nữa không…?
- Không, ông không cần phải nói gì thêm. – Tôi lại bắt đầu đi đi lại lại trong phòng. Những suy nghĩ nối đuôi nhau xuyên qua đầu óc. Tôi cố gắng tìm một giải pháp, nghĩ đến chuyện con dao găm vẫn còn tồn tại, nhưng nó không thể tự hành động một mình. Tôi không tin chuyện đó. Chắc chắn phải có một lực ẩn đằng sau nó, nhảy lên làm chủ nhân của nó. Nhưng kẻ nào đang ẩn đàng sau con dao kia? Baphomet chăng?
- Bối rối sao, ông Singlair? – Dean Ellroy hỏi nhỏ.
- Không, bối rối thì không. Tôi chỉ đang suy nghĩ. Ông có thể miêu tả thật kỹ con dao được không?
- Dĩ nhiên. Mặc dú lúc đó tôi bị ép rất dữ, nhưng chắc chắn tôi đã nhìn thấy nó đủ lâu.
Trong hai phút sau đó, vị luật sư cung cấp cho tôi một bản mô tả rất chi tiết, nhưng đó là những chi tiết không dễ hiểu.
Ông nhìn ánh mắt ngạc nhiên của tôi và phân vân hỏi trở lại:
- Chẳng lẽ ông không tin tôi?
- Có chứ, ông Ellroy, tôi tin ông. Chỉ có điều… - Tôi nhún vai. – Tôi cũng không phải là chuyên gia. Nhưng tôi đã nhìn qua rất nhiều con dao găm cổ, rất cổ. Chúng không chỉ hòan thành tốt chức năng, ngọai hình chúng cũng thật khác những con dao bình thường. Ông hiểu ý tôi muốn nói gì. Khi một kẻ cầm quyền, dù đó là vua chúa ở vùng đất nào chăng nữa, có trong tay một con dao găm thì tất cả những món vũ khí này đều rất đặc biêt và rất có giá trị. Chúng được làm riêng, thường bằng những chất liệu đắt tiền nhất. Chẳng hiếm khi chúng được dát vàng, dát ngọc và kim cương. Nhưng con dao này thì không. Theo như lời ông miêu tả, thì trông cán của nó cứ như thể được quấn bằng một lớp vải bình thừơng. Điều đó tôi không hiểu.
- Chính tôi cũng không hiểu.
- Nhưng ông tìm ra được nguyên nhân?
- Tôi hy vọng như vậy. Việc chiếc cán được quấn như thế mang một ý nghĩa nhất định. Chắc chắn ở đây phải là một chất liệu hết sức đặc biệt, không phải một lọai vải rẽ tiền, không phải một lọai giấy dầu bình thường, mà là một chất liệu khác hẳn. Tôi đóan chắc, chính qua làn vải quấn này mà con dao có được sức mạnh của nó. Tôi chỉ có thể nói được như vậy thôi.
- Đúng.
- Ông có sáng kiến gì nữa không?
Tôi kéo nhếch bở môi.
- Có đấy, nhưng có lẽ nó không hợp lòng ông.
- Ông cứ nói đi.
- Theo như cách ông mô tả cán dao, rất có thể nó được quấn bởi một chất liệu khác. Không phải vải, không phải giấy mà là da!
Vị luật sư không nói gì. Ông cứng đớ người ra, nhìn tôi và nuốt khan.
- Chẳng lẽ khả năng này kỳ quái quá sao? – Tôi hỏi.
Người đàn ông câm nín lắc đầu.
- Không, không, nhưng mà… - Dean Ellroy lấy hơi thật sâu. – Tôi chỉ không tưởng tượng được thứ da quấn quanh cán dao đó là thứ da gì.
- Đáng tiếc là cả tôi cũng chưa biết.
- Malraux chăng?
- Chính ông mới là người biết điều đó. Ông là người đã nghiên cứu kỹ về hắn.
- Đúng vậy. Chỉ có điều đáng tiếc là chúng tôi lại không tìm ra được những yếu tố có liên quan đến chuyện này. Ngòai ra, dù cái cán được quấn bằng chất liệu nào đi chăng nữa, rất có thể nó đã được quấn như thế trước khi rơi vào tay Malraux.
- Có khả năng.
- Vậy là hai chúng ta thống nhất với nhau. Chỉ có điều ta chưa đưa ra được kết quả nào cụ thể. Ta đang bị tắt đường.
- Ông có kế họach nào chăng?
Vị luật sư nhăn trán, tỏ vẻ khó nói. Cuối cùng, ông thú nhận:
- Tôi có kế họach, nhưng chỉ ngắn hạn.
- Mời ông, tôi…
- Ông Singlair, chuyện này đối với tôi rất khó khăn. Tôi phải đưa được ông vào trong tổ chức của chúng tôi đã.
- Chúng ta đang muốn giải quyết một vụ trọng án mà, hay là…?
Nói đến giữa câu, tôi đôt ngột nghe thấy một tiếng động lạ.
Phía trên đầu tôi, sát trần phòng.
Một tiếng cào!
Tôi bước một bước sang bên, quan sát bá tước Dean Ellroy, người đang định lên tiếng hỏi nhưng kịp thời nhìn thấy tôi đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu im lặng.
Ông nghe lời.
Còn thời gian để rút cây thánh giá ra. Tôi thực hiện động tác đó thật nhanh, cầm nó xuống bàn tay phải và kiểm tra xem nó đã ấm lên chưa. Không, nó vẫn lạnh như bình thường.
Cả Dean Ellroy bây giò cũng nhìn lên cao. Ánh mắt ông thoắt thành đờ đẫn, mặc dù rõ ràng đôi con ngươi còn chuyển động.
Tiếng cào lập lại.
Vẫn chưa nhìn thấy gì cả.
Tôi nghe thấy một tiếng gừ khẽ, cứ như thể một con mèo đang tỏ vẻ bực tức vì một đụng chạm nho nhỏ nào đó.
Tiếng gừ vẳng xuống từ trên cao, và cả Dean Ellroy cũng đã nghe thấy nó, bởi ông nói thật nhanh qua kẽ răng.
- Nó cũng đã bắt đầu với tôi như vậy. Nó… Con dao sẽ lại xuất hiện trở lại, nó sẽ kết thúc những gì nó chưa làm được. - Người đàn ông ngưng lời. Nhìn như thể ông chỉ muốn chui vào trong lòng ghế bành.
- Giờ đã có tôi ở đây. – Tôi lẩm bẩm.
Thêm một tiếng gừ nữa.
Lần này ở một vị trí khác, nghe rất rõ ràng và cũng rất gần trần phòng.
Một nhịp tim sau, tôi nhìn thấy nó.
Đột ngột, nó trụ thẳng trên đầu tôi. Mũi dao chỉ xuống dưới, từ đầu thép đang có một vài giọt máu nhỏ ra.

Chương 11

Tôi tập trung tòan lực vào con dao găm, nghe tiếng thét của Dean Ellroy như đang vẳng lại từ rất xa. Trước khi một giọt máu kỳ quái đó kịp đáp xuống cơ thể, tôi nhanh chóng né sang bên.
Giọt máu rơi độp xuống nền phòng, sát bên tôi. Thế rồi đến mũi dao!
Con dao lao vọt xuống dưới, nó vừa lao vừa gừ lên trong kh6ng khí nó biến thành một lưỡi kiếm muốn hủy diệt tất cả. Bất chấp khỏang thời gian rất ngắn ngủi, tôi đã nhận thấy những lời mô tả mà Dean Ellroy cung cấp là rất chính xác.
Mũi dao đang muốn giết tôi.
Nó lao xuống rồi đột ngột xoay chiều. Đến ngang đầu tôi, nó xoay hướng, muốn đâm chênh chếch vào cổ. Nó đến rất nhanh, nhanh một cách quỷ quái, nhưng tôi đã lập tức giơ cây thánh giá lên cao. Chỉ là một thử nghiệm thôi, theo bản năng, không hòan tòan tin rằng cách này có thể ngăn được nó.
Tôi cũng không hẳn chận đứng được con dao quỷ quyệt, nhưng chuyến bay của món vũ khí ít ra cũng phải đổi hướng.
Lưỡi dao xoay đi chỗ khác, đâm xước qua một vách gỗ trên giá sách, dừng lại ở đó chỉ một tích tắc trong run rẩy, thế rồi nó tiếp tục bay, hướng về cánh cửa đang mở rộng rồi biến khỏi tầm nhìn. Tôi đuổi theo nó, lao ra ngòai hành lang, rồi dừng chân nhìn xem món vũ khí đã trốn vào đâu, nhưng tôi không nhìn ra nó nữa. Chắc nó đã tan vào không khí.
Hơi thất vọng, tôi quay trở lại phòng làm việc của Dean Ellroy và nhìn thấy luật sư đang ở trong một tư thế khác. Ôn đã cúi người về đàng trước, vòng cánh tay trái ôm lấy mặt mình.
Bá tước Ellroy chỉ ngẩng lên khi những bước chân của tôi đã vang lên sát bên ông.
- Tôi rất tiếc. – Tôi nói. - Nhưng nó nhanh hơn…
- Vâng. – Dean Ellroy thở hắt ra. – Vâng, khốn kiếp thật, nó nhanh hơn. Nó luôn luôn nhanh hơn bởi nó chứa sức mạnh siêu nhiên. Nó mạnh mẽ đến quỷ quái. Chúng ta không thể chống lại nó. Nó là một điều kỳ diệu khốn kiếp. Nó là một món vũ khí đảo ngược lại mọi trật tự bình thường. Nó sẽ không bao giờ ngưng tay, bỏ cuộc. Nó được hướng dẫn, rồi nó sẽ quay lại tấn công chúng ta lần nữa. Nó chỉ dừng lại khi tất cả chúng ta đều đã bị giết chết. Không thể khác.
Tôi biết làm thế này không thể an ủi được Dean Ellroy, nhưng tôi giữ thái độ yên lặng kiểu đồng tình.
- Vậy là ta vô phương? – Ông ta khẽ hỏi trong thất vọng ập đến.
- Không. – Tôi nhếch môi.
- Thế thì có lẽ tôi xin được chúc mừng ông.
- Tốt nhất là bây giờ chúng ta đừng nản chí, ông Ellroy, chúng ta phài…
- Nghe ông nói thì quá dễ, ông Singlair. Ông có biết điều đó có nghĩa là gì không?
- Vâng, tôi biết, tôi đang đòi hỏi quá nhiều ở ông. Nhưng mặt khác tôi vẫn thấy một tia hy vọng mỏng manh đối với các ông, bởi vừa rồi con dao đã tấn công tôi, nó không nhắm vào ông. Vậy là theo đó, tôi đã lọt vào danh sách chết của nó và hy vọng rằng tôi có thể phản kháng lại.
- Vậy ra ông muốn…?
- Ông không nhìn thấy là nó đã thay đổi hướng đi hay sao?
- Ông đã giơ một cây thánh giá về hướng nó.
- Chính xác. Chẳng phải một cây thánh giá bình thường, mà là một cây thánh giá có một không hai, đã có tuổi thọ trên một nghìn năm nay. Nhưng hiện giờ chưa phải lúc kể chi tiết chuyện này.
- Vâng, tôi hiểu.
- Mọi việc bây giờ là tùy thuộc vào ông. – Tôi nói mà súyt nữa bật lên cười khi nhìn thấy nét mặt ngơ ngác của Dean Ellroy.
- Tại sao lại tùy thuộc vào tôi?
- Ông có thể tiếp tục hành xử như thể chưa có chuyện gì xảy ra không, ông Ellroy? Tôi biết, tôi đang đòi hỏi ở ông rất nhiều, nhưng đó là cơ hội của chúng ta.
Người đàn ông cân nhắc.
- Cuộc đờicủa tôi đằng nào cũng đã thành vô nghĩa qua cái chết của Eireen, nhưng tôi muốn chúng ta tóm được kẻ giết người. Tôi muốn tuân lệnh ông, ông Singlair.
- Thế thì tốt lắm, bởi chúng ta phải tìm cách đưa con dao này vào nơi an tòan.
- Chuyện rất khó khăn đấy. Nó nghe thấy tất cả. Tôi có cảm giác nó không cô độc. Có kẻ đứng đằng sau nó, hướng dẫn nó, trao cho nó một sức lực cần thiết. Một thế lực nào đó, một con ma có khả năng kiểm sóat tất cả, nghe thấy tất cả và nhìn thấy tất cả. Tôi sợ cái viễn cảnh phải cư xử bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chắc chắn là thế lực kia đã biềt được mọi chuyện, kể cả những chuyện chúng ta vừa nói với nhau.
- Có lẽ. – Tôi trả lời cho qua.
- Nó đang ở gần đây và nó sẽ tiếp tục bám theo ta! - Luật sư thốt khe khẽ. Ông nhìn quanh phòng làm việc của mình như một người khách lạ. – Tôi thấy ở đây không an tòan nữa.
- Tôi rất hiểu ông. Kể cả tôi nếu vào trường hợp ông cũng sẽ cảm nhận như vậy. Ông có phiền lòng không, thưa ngài bá tước, nếu chúng ta rời khỏi nơi này?
- Rời nơi này để đi đâu?
- Xuống xe của tôi.
Dean Ellroy có vẻ suy nghĩ thận trọng.
- Thế thì tôi phải để vợ tôi ở đây à? – Ông ngước cái nhìn u ám.
- Tôi biết. Tôi biết là việc này rất khó với ông. Nhưng tình hình hiện thời, tôi không nhìn thấy khả năng an tòan khác. Tôi sẽ cho người đến đón xác vợ ông đi, nhưng hiện thời những việc khác quan trọng hơn, mặc dù nói như vậy có thể khiến ông khó chịu.
Đầu tiên, ông bá tước chỉ cọ quậy trên ghế. Thế rồi ông đẩy nó ra sau. Dean Ellroy đứng dậy, vừa run rẩy vừa nói nhỏ:
- Thôi được, ông Singlair. Ông có lý!
- Tốt!
Dean Ellrot kéo những bước chân nặng nhọc. Tôi nhìn xuống bàn tay ông. Mảnh băng cuốn bên ngòai dần dần chuyển đỏ. Đã nói chuyện xong, giờ tới lúc tôi đưa ông vào bệnh viện để vết thương được chữa trị tử tế hơn. Chỉ có điều tôi không được phép để ông ở lại đó, bởi tôi vẫn còn rất cần tới ông.
Vị luật sư nhìn quanh căn phòng làm việc của mình, ánh mắt như trong một buổi chia tay chung cuộc. Rõ ràng đây cũng là một sự chia tay, bởi bây giờ trở đi ông bắt đầu cô độc trên cõi đời này.
- Cho tôi đi lấy áo bành tô. Sau đó chúng ta có thể đi được.
- Đồng ý!
Người đàn ông rời phòng. Tôi nghe tiếng bước chân ông vang lên trong hành lang. Rồi không khí tĩnh lặng.
Bất chợt, tôi lạnh cả người khi chợt nhớ ra rằng không được phép để ông ở một mình. Phía bên kia vẫn còn nhắm giết ông. Đúng lúc tôi giơ chân muốn bước đi thì một tiếng động lạ kỳ giữ tôi ở lại, một tiếng rít, tiếng phun như xuất phát từ một ống dẫn gas bị hỏng.
Không phải ống gas, bởi tiếng rít dần dần tạo thành những từ ngữ, thậm chí tương đối rõ ràng và dễ hiểu, chỉ có điều tôi không phát hiện ra kẻ nói.
- Ta vẫn còn ở đây. - Kẻ bí mật kia rít lên. – Ta sẽ tóm được chúng mày. Cứ tin chắc như vậy! Chúng ta sẽ chiến thắng…
Im lặng - chấm dứt - kết thúc!
Tôi đứng đó như một hòn than nóng bỏng.Tôi nhìn quanh, nhìn lên trên cao, săm soi từng ngóc ngách, nhưng không phát hiện ra bất cứ vật gì. Chỉ một bầu không khí tĩnh lặng. Vị luật sư quay trở lại.
Tôi không kể cho ông nghe câu chuyện vừa xảy ra với mình. Người đàn ông này đã phải chịu đựng quá đủ rồi.
Trầm ngâm, tôi theo cầu thang đi xuống. Con dao găm là một việc, giọng nói là việc khác, và tôi tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần, kẻ nào ẩn sau giọng nói ma quái hiện hình đó?...
Tài sản của leminhchau

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
,

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™