Ghi chú đến thành viên
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #6  
Old 29-08-2008, 08:30 PM
leminhchau leminhchau is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Jun 2008
Đến từ: vietnam
Bài gởi: 74
Thời gian online: 2 phút 16 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 6 Times in 5 Posts
LƯỠI DAO BỊ NGUYỀN RỦA (c12 – Hết)

Chương 12

Tôi đã ngoan ngoãn đậu xe ở khu vực cho phép, một quảng trường rất nhỏ nằm sau một cửa hiệu. Vị luật sư vẫn chưa thấy khá hơn được bao nhiêu. Ông vẫn chưa qua được cơn sốc, còn rất mất bình tĩnh. Lên đến xe, bá tước Dean Ellroy châm thuốc, thổi khói vào cửa kính và quan sát tôi từ phía trái suốt thời gian tôi nói chuyện với anh bạn Suko qua máy điện đàm và cho anh biết chi tiết những sự kiện vừa xảy ra.
Dĩ nhiên là bạn tôi hết sức kinh ngạc trước dòng tiến triễn của sự việc, dĩ nhiên là bạn tôi muốn nhào ngay tới để hỗ trợ nhưng tôi ngăn lại. Suko cần phải giữ nguyên vị trí trong văn phòng cho tới khi tôi quay trở lại. Tới lúc đó chúng tôi sẽ tiếp tục bàn bạc kế hoạch chi tiết. Hiện thời tôi vẫn chưa định điều gì cụ thể, bởi ông luật sư vẫn chưa nói cho tôi biết những kế hoạch của ông.
- Tốt, vậy thì mình sẽ ngồi chờ ở đây. Nhưng cậu nhớ cho, mình đang ngồi trên lửa nóng đấy.
- Đừng lo, anh bạn già, chẳng bao lâu nữa cái mông của cậu sẽ lại nguôi đi mất thôi.
Khi tôi gác máy, cả luật sư Dean Ellroy cũng dụi thuốc. Tôi quay cửa kính xuống để khói thuốc bay ra và không khí ẩm lạnh từ bên ngoài tràn vào trong.
- Mọi việc sẽ trôi chảy thôi. - Tôi nói
Dean Ellroy nhún vai
- Vâng, mọi việc đang trôi chảy, nhưng không theo ý của chúng ta, tôi đoán thế.
- Tình hình còn có thể thay đổi,
- Thay đổi như thế nào? - Vị luật sư không mấy tin tưởng lắm.
- Bằng cách ông nói cho tôi biết, ông Ellroy, câu chuyện sắp tới có thể tiếp tục như thế nào?
- Ý ông muốn nói điều gì? – Đôi mắt ông ta nheo lại.
- Tôi muốn nói đến tổ chức của ông. Ông chính là trọng tâm mà tất cả mọi người xoay quanh.
- Đúng!
- Tổ chức của ông gồm bao nhiêu thành viên tất cả?
- Cùng với tôi tất cả là năm người.
- Và tất cả mọi người đều sống trong nội thành London? – Tôi hỏi, tránh không đòi hỏi tên từng người đàn ông cụ thể.
- Đúng thế, ít nhất cũng thuộc khu vực London, và ông cũng biết mỗi tuần chúng tôi làm gì.
- Gặp nhau một lần, tôi đoán vậy. – Tôi tỏ ra nhanh nhảu.
Ông gật đầu.
- Vâng, vào mỗi thứ sáu hàng tuần, ông Singlair. Mà hôm nay là thứ sáu.
- Những người đàn ông đó bao giờ cũng đúng giờ chứ?
- Chắc chắn phải như vậy. Trong tổ chức của chúng tôi không có những lời xin lỗi. Chỉ trừ trường hợp bệnh nặng hoặc những chuyện làm ăn rất quan trọng, cũng như những chuyện gia đình bức xúc.
- Tôi cũng đã nghĩ như thế.
- Ông có muốn biết tên của những người đó không, ông Singlair? – Dean Ellroy hỏi tôi, nhưng bằng một giọng nói ra vẻ ông hoàn toàn không đồng ý cho tôi biết.
- Để sau đã. Hiện thời tôi đang quan tâm đến điểm gặp gỡ. Các ông hẹn gặp nhau ở đâu?
- Khu Soho.
- Khu đó rộng quá.
- Trong một nhà thờ. Có lẽ ông biết nó, ông Singlair. Nó là một nhà thờ cổ của dòng đạo Templer cổ...
Tôi không nói gì cả, và vẫn tiếp tục im lặng khi vị luật sư lên tiếng. Ông ta có vẻ bối rối trước sự im lặng đó. Rồi thậm chí còn hỏi, có phải ông đã làm điều gì sai hay không.
- Không, xin ông đừng lo, ông không làm điều gì sai cả. – Tôi trấn an.
- Tại sao ông lại im lặng?
- Bởi tôi cần thời gian để suy nghĩ về nhà thờ này, dĩ nhiên là tôi có biết nó, thậm chí còn biết nhiều hơn người thường, bởi cách đây không lâu, anh bạn Suko và tôi đã phá một vụ án ở đây, một vụ án cũng có dính líu đến những người theo dòng đạo Templer.
- Trong nhà thờ có những ngôi mộ cổ. Đúng hơn, người ta chỉ nhìn thấy phần trên của chúng. Ngày tháng được ghi trên đó thuộc về thế kỷ thứ XIII, nhưng chúng không phải chỉ chứa xác những hiệp sĩ của dòng đạo Templer.
- Ông nắm vững rất nhiều thông tin, ông Ellroy. – Tôi buộc miệng khen.
- Vị trí của tôi đòi hỏi như vậy mà. – Ông ta khiêm tốn nói.
Tôi hắng giọng trước khi tiếp.
- Dĩ nhiên câu hỏi tôi sắp đặt ra với ông ở đây là một câu hỏi ngu ngốc, ông Ellroy, nhưng tại sao các ông lại gặp nhau chính trong nhà thờ đó?
- Bởi chúng tôi có cảm giác gần gũi với những người theo đạo Templer ngày trước. Nhà thờ còn là chứng vật cổ nhất của việc hợp nhất. Nó đã được những người yêu nước của thành Jerusalem rửa nước thánh vào năm 1185.
- Và các ông gặp nhau ở đó thứ sáu mỗi tuần?
- Chính vậy.
- Ông có cảm nhận gì khi ở đó?
- Nếu ông biết cái nhà thờ nho nhỏ đó, ông Singlair, thì ông cũng biết nó là một địa điểm đặc biệt, thấm đẫm một linh hồn đặc biệt. Chúng tôi tìm thấy ở đây cảm giác giải thoát. Nhà thờ cho chúng tôi tìm được nguồn sức lực của quá khứ. Mỗi hòn đá trong ngôi nhà thờ đều thấm đẫm linh hồn đặc biệt kia và chúng tôi có cảm giác những hiệp sĩ cổ của dòng đạo Templer khích lệ, truyền lòng dũng cảm cho chúng tôi.
- Tôi hiểu rồi. – Tôi nhìn qua cửa sổ, nhìn vào một ngày u ám và những dải hơi nước mỏng mảnh đang phủ đầy trời đất. – Ông hãy nói cho tôi biết, ông Ellroy, Phải chăng đứng trong nhà thờ bao giờ ông cũng có cảm giác an toàn? Hay ông cảm nhận thấy cả nỗi đe dọa ở đó? Ông cũng biết, món vũ khí quỷ quái kia có thể đến khắp mọi nơi. Có vẻ như nó chẳng biết đến giới hạn nào.
- Chúng tôi chưa bao giờ nói đến chưyên đó.
- Các ông có cảm giác an toàn không?
- Tôi không biết.
- Thế còn bản thân ông?
- Mỗi lần gặp gở những anh em cùng hội cùng thuyền, không bao giờ tôi nghĩ đến nỗi đe dọa.
- Vâng, điều đó cũng dễ hiểu thôi. Nhưng điều gì đã xảy ra, khi một trong những người anh em của ông ở nơi khác bị giết chết?
- Nỗi sợ hãi lan truyền.
- Và không ai ngăn được nỗi sợ hãi đó?
- Không!
- Các ông muốn làm gì bây giờ?
Vị luật sư cúi đầu.
- Tôi cũng đã làm một vài việc, bằng cách tôi đã đến tìm gặp sếp của các ông, huân tước Powell James. Tôi đã tự ý làm chuyện đó một mình, những người khác hoàn toàn không hay biết. Kể cả bây giờ họ cũng chưa biết. Họ thậm chí chưa biết là vợ tôi đã bị phía bên kia giết chết. – Ông hắng giọng và vội vã đưa tay vuốt tóc, - Tôi đã định nói cho họ biết tin đó vào buổi tối hôm nay. Sau đó chúng tôi sẽ cùng nhau cân nhắc xem nên tiến hành những biện pháp ứng phó nào.
- Có chắc ông muốn nói toàn bộ sự thật với những người kia?
Dean Ellroy gật đầu.
Tôi lại nhìn ra bên ngoài.
- Điều gì sẽ xảy ra nếu buổi tối hôm nay, thay cho năm người sẽ có thêm một người thứ sáu cũng bước vào nhà thờ? Ông đã có bao giờ nghĩ đến chuyện này chưa , thưa ông?
- Tôi không biết. Đó sẽ là một hành động vi phạm luật trầm trọng. Tôi phải hỏi ý kiến của bôn người anh em kia đã. Nếu tất cả cùng đồng ý thì ông mới được phép đi vào.
- Dĩ nhiên đây là một chuyện khó khăn, tôi đoán vậy...
- Tôi chưa hề làm chuyện đó. Đây sẽ là lần thử thách đầu tiên. Nhưng đối mặt với tình huống bây giờ, tôi tin rằng sẽ chẳng một ai phản đối đâu.
Tôi cũng đã thầm nghĩ như vậy. Nhưng rồi tôi cân nhắc lại, nghĩ đến những mối nguy hiểm có thể xảy tới và đưa ra một lời đề nghị khác.
_ Điều gì sẽ xảy ra, nếu như ông hủy bỏ toàn bộ cuộc gặp gỡ hôm nay?
Ông luật sư im lặng. Ông giơ cánh tay còn khỏe lên, lau qua mặt mình và nói:
- Làm như thế thì được gì?
- Rất khó nói. Nhưng thực tế khó có chuyện cả năm người đồng thời bị nhắm giết, nếu ở năm địa điểm cách xa nhau.
- Đúng. Nhưng lúc bấy giờ chúng tôi sẽ không gặp nhau nữa, ông Singlair. Tôi cho điều đó còn trầm trọng hơn. Ông thử nghĩ lại xem, hậu quả sẽ ra sau? Nếu mỗi người chúng tôi đều cô độc, thì con dao quỷ quái đó càng có cơ hội giết tùng người một. Mỗi người đơn độc sẽ hòan tòan chẳng có khả năng chống cự.
- Rất tốt.
- Ý ông muốn nói sao?
- Rất đơn giản. Tôi muốn nghĩ lại lời đề nghị của mình. Đúng là nó không có giá trị sử dụng.
- Vây là ta làm theo phương án thứ nhất?
- Chắc chắn là vậy. – Tôi xoay chìa khóa, mở máy xe. – Bây giờ tôi đưa ông đến bệnh viện cho bác sĩ xử lý vết thương trên tay ông.
- Tốt.
Khi chúng tôi đã lùi ra khỏi chỗ đậu xe và đi qua những quãng nước đầu tiên trên bãi đậu, người đi cùng tôi quay trở lại với đề tài cuộc gặp gỡ tối nay.
- Ông Singlair, xin ông đừng ngạc nhiên khi nhìn thấy chúng tôi trong nhà thờ.
- Tại sao?
- Chúng tôi có một quy ước nhất định về trang phục. Chúng tôi sẽ không gặp gỡ nhau trong những bộ áo bình thường ở ngòai đường, mà trong những chiếc áo chòang dài bằng vải trắng có in hình thập tự của đạo Templer phía trước. Chúng tôi muốn sống hòan tòan như những người Templer ngày xưa, ông có hiểu không?
- Tôi rất hiểu. - Thế rồi tôi kể cho ông nghe về anh bạn Abbé Bloch của tôi, người đang cùng với một nhóm người theo đạo Templer sống ở miền Nam nước Pháp, bên cạnh ngôi nhà thờ kinh hòang với kẻ canh giữ là một bộ xương bằng bạc.
Ông luật sư cũng đã nghe kể về họ, mặc dù không biết chi tiết.
Những đám mây trên cao giờ trĩu nặng hơn, sà xuống thấp hơn.
….
Năm phút sau, chúng tôi tới bệnh viện. Tôi đi cùng luật sư Dean Ellroy vào phòng nhận bệnh. Ông hỏi liệu tôi có quay trở lại đón ông không.
- Ông thấy có cần thiết không?
- Không, tôi sẽ đi taxi về nhà và thay quần áo ở đó.
- Xin ông làm điều đó thật nhanh!
- Ta gặp nhau ở đâu?
Tôi mỉm cười với Dean Elloy.
- Tại Soho, ở một địa điểm nhất định. – Tôi cố ý tránh nói tên địa điểm ra trước mặt người lạ. Dean Ellroy hiểu ý và gật đầu.
- Chúc may mắn! – Ông nói.
Nghe câu nói đó, tôi không rõ liệu ông bá tước đang tự chúc bản thân mình, hay chúc cho tôi. Cả hai chúng tôi bây giở đều cần tới nó. Sự may mắn!

Chương 13

Ở cả hai văn phòng chính của hãng đều xảy ra chuyện bực mình, nhưng Nigel Rick hôm nay không muốn nghĩ tới chuyện đó nữa. Hôm nay là ngày thứ sáu, là ngày riêng tư của anh trong tuần và vợ anh cũng biết điều đó, mặc dù chị hòan tòan chẳng thích chuyện cứ đến thứ sáu là Nigel lại đi gặp bạn bè với dáng vẻ bí hiểm như đang âm mưu phản lọan.
Khi đóng cánh cửa nhà riêng lại đằng sau lưng mình, Nigel Rick đã quên đi những chuyện bực mình ở hãng. Anh chào vợ với một nụ hôn trên trán rồi nhìn xuống đồng hồ.
- Còn kịp anh ạ! – Marion Rick nói.
- Đúng, em có lý…
- Nhưng sao?
- Chẳng nhưng sao gì hết. Hôm nay anh đã cân nhắc lại rồi, có lẽ anh sẽ viết lại đọan văn đó một lần nữa.
- Đọan văn nào?
- Hôm nay anh sẽ cho đám bạn bè đọc một đọan văn, có liên quan đến một quyết định quan trọng.
Marion thấy lóe lên một tia hy vọng nhỏ.
- Chẳng lẽ các anh đã quyết định giải tán câu lạc bộ?
Chị luôn nhắc đến khái niệm câu lạc bộ, bởi Marion không biết đến khái niệm hội nhóm ăn thề. Những người đàn ông giữ bí mật tuyệt đối, kể cả với gia đình.
- Giải tán thì không. Nhưng có lẽ bọn anh nên nghĩ một thời gian.
- Nghĩ gặp gỡ, ý anh muốn nói thế?
- Đúng, cho một giai đọan nhất định.
Marion tò mò.
- Có một lỳ do gì phải không?
Dĩ nhiên là có lý do. Nhưng Nigel Rick không muốn cho vợ biết. Có kể về những vụ giết người và về nỗi nghi ngờ mà tất cả bọn họ đều ấp ủ cũng chẳng được ích lợi gì. Chỉ khiến cho Marion lo lắng đau khổ thêm.
Thay vì trả lời người đàn ông nói:
- Anh đi thay quần áo đây. Em làm chút gì cho anh ăn nhé?
- Anh muốn ăn chi?
- Bánh mì và fromage.
- Sao khiêm tốn thế?
- Khiêm tốn nhưng mà đủ chất. – Anh mỉm cười với Marion rồi biến vào trong phòng ngủ.
Người đàn ông thay quần áo. Thóat ra khỏi chiếc áo veston, rồi áo sơ mi, vứt đi cả cái cà vạt, cái quần là nếp thẳng tắp. Anh chui người vào một làn áo len mềm mại bằng vải kashmir sau đó là quần nhung, chiếc áo khóac thẩm màu, rất rộng và thỏai mái.
Cuối cùng anh cầm lên một chiếc va li nhỏ. Đây là đồ vật riêng tư của một mình anh, cả vợ anh cũng chấp nhận điều đó và không bao giờ sờ tới.
Trong căn bếp, hai vợ chồng lại ngồi cùng nhau. Marion đã sửa sọan sẳn thức ăn, cà phê đang bốc khói, chị mỉm cười. Không hiểu sao chồng chị thấy nụ cười gượng gạo.
- Em buồn chuyện gì hả? – Anh vừa hỏi vừa ngồi xuống.
- Chị không phản đối hay gật đầu, và cũng đặt fromage lên những miếng bánh mì trên đĩa chị. Marion là một người đàn bà xinh đẹp và sang trọng, có một mái tóc đỏ tuyệt đẹp. Chị đã cho người ta cắt rất khéo, nó nằm sát da đầu nhưng vẫn gây ấn tượng dài và mềm mại.
- Anh nói đúng chứ, Nigel? Em buốn về chuyện gì?
Chị nhìn vào khuôn mặt tròn trịa của chồng, có một chút lúng túng
- Em…em không biết phải giải thích với anh như thế nào, nhưng đột ngột em thấy sợ hãi quá chừng. Nó tấn công em như một.. như một… - Marion lắc đầu, chị không tìm ra được một so sánh nào cho chính xác. – Em rất sợ. Chỉ biết rằng em có cảm giác mình rất sợ.
- Em sợ chuyện gí?
- Em sợ cho anh.
Nigel Rick cười lớn.
- Sợ cho anh hả? Thật là sợ cho anh hả?
- Vâng!
Tuy vậy người đàn ông vẫn ngần ngại. An thấy mình chột dạ. Giọng Marion nghe rất nghiêm trang. Đột ngột anh nghĩ tới tất cả những gì đã xảy ra với hội ăn thề của anh. Đã có những chuyện giết người bí hiểm. Buổi tối hôm nay, họ định gặp nhau để bàn về chính chuyện này, nhưng Marion chắc chắn không biết đến những sự kiện đó. Tất cả những người đàn ông đều đã thề giữ bí mật tuyệt đối.
- Tại sao anh im lặng, Nigel. - Chị vợ sốt ruột.
- Chà. tại sao? Anh không nói cho em nghe được đâu.
- Cả anh cũng sợ sao?
Người đàn ông trả lời ngay lập tức.
- Không!
Vợ anh hắng giọng. Chị uống cá phê và đổi đề tài.
- Tối nay bọn trẻ con muốn về thăm nhà đó. Em hy vọng anh về sớm để còn kịp nói chuyện với chúng nó vài lời. Đã lâu chúng nó không gặp anh.
- Anh sẽ cố gắng về sớm.
Cậu con trai của họ đang học đại học ở NewYork, cô con gái ở Paris. Nigel Rick hy vọng cả hai đứa sẽ chung sức tiếp nhận cơ sở của anh hiện thời. Chúng nó hình như cũng tỏ vẻ quan tâm.
Anh chuyển đề tài lần nữa.
- Hôm nay anh sẽ đi chiếc Sierra của em, được không?
- Được chứ.
Nigel Rick im lặng ăn. Anh thành thật thầm thú nhận với bản thân là anh đang đưa tất cả bánh mì cùng fromage vào trong họng, cố gắng nuốt xuống mà không cảm thấy ngon.
Marion im lặng. Chị nhìn anh với nét mặt lo lắng cố hữu của một người vợ biết lo cho chồng.
Anh uống thêm tách cà phê thứ hai rồi nhìn đồng hồ.
- Thôi, đến giờ anh phải đi rồi.
Marion đừa tay qua mặt bàn, cầm lấy tay chồng.
- Rồi tới một lúc nào đó anh sẽ nói cho em biết đám đàn ông các anh đang làm gí nhé. Tại sao cứ lâu lâu các anh lại gặp nhau.
- Chuyện kghông dính dáng đến những người đàn bà khác đâu.
- Em biết chứ. Em cũng biết những người vợ của bạn anh. Đàn ông đúng là có lúc muốn gặp gỡ riêng. Nhưng kiểu cách của các anh sao cứ bí mật như một bọn làm loạn vậy?
Anh cười với chị.
- Bây giờ thì em hơi quá lời, Marion, thật đấy, em quá lời rồi.
- Em không tin như vậy đâu.
Anh không tiếp tục cuộc nói chuyện, mà đi ra hành lang. Chiếc va li nhỏ đã để sẳn ở đó. Khi cầm áo bành tô lên, người đàn ông nghe tiếng bước chân của vợ vang lên sau lưng mình và quay người lại.
Marion trông như đang cố hết sức mới ngăn được những giọt lệ khỏi trào qua đôi mi. Chị mỉm cười, một nụ cười buồn thương lẫn lộn.
- Anh cẩn thận, em xin anh, cẩn thận!
- Anh sẽ cẩn thận! – Anh đáp như một lới hứa danh dự,
Trong lòng Nigel Rick chẳng muốn đi chút nào, nhưng anh không thể bỏ qua bạn bè trong cơn hoạn nạn. Nếu làm thế, họ sẽ không đời nào tha thứ cho anh. Thêm vào đó là lời thề mà anh đã từng đưa ra. Với những bước chân vội vàng, Nigel Rick đi ra khỏi nhà mình. Chiếc Sierra đang đậu trước garage. Anh lên xe và nổ máy.
Vợ anh đứng trước cửa. Ánh sáng trong nhà tỏa ra ôm lấy hình dáng chị. Marion đưa một bàn tay lên chào lưu luyến. Đột ngột Nigel Rick sa vào cảm giác như thể đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy Marion. Anh kinh hãi về điều đó, đến mức thấy đau nhói lên ở vùng tim.
Vợ chồng Nigel Rick sống trong một ngôi nhà ở rìa London. Nigel Rick phải đi một đoạn đường tương đối dài cho tới khu Soho.
Anh để chiếc vali trên chiếc ghế bên cạnh. Hiện trên đường chỉ có một ít xe qua lại. Thỉnh thoảng lại có xe vượt lên trước. Nigel Rick đôi khi cũng tăng tốc, nhưng thường thì anh giữ xe ở làn đường bên trái, đi theo đúng tốc độ quy định.
Anh muốn có thời gian suy nghĩ và cân nhắc mọi vấn đề.
Anh phải cân nhắc, hết sức thận trọng.
Những vụ giết người đó không buông tha đầu óc anh. Chúng hành hạ anh cũng như hành hạ những người khác trong hội ăn thề. Mặc dù họ không quy định rõ, nhưng một khi đã nói chuyện với nhau thì họ luôn nói rất kỹ càng và cuồng nhiệt. Buổi tối hôm nay họ định bàn cho ra ngọn ngành về chuyện đó và rất có thể sẽ đưa ra một vài biện pháp ứng đối.
Ngay từ bây giờ anh đã biết ý định của những người khác. Họ cũng cảm thấy bất lực như anh.
Cả năm người đàn ông có cảm giác như họ đã bị sa vào một chiếc bẫy khổng lồ, cái bẫy mỗi lúc một siết chặt lại hơn, nhằm giết từng người, từng người một.
Thời tiết hôm nay rất tệ.
Từng đám mây treo trĩu nặng trên bầu trời. Nước mưa không chỉ làm cho đường ướt mà thỉnh thoảng còn tạo ra những vũng nước. Những vũng nước đột ngột hiện ra giữa làn đường xe đi, óng ánh như mắt của những con quái vật khổng lồ. Ánh đèn pha đập xuống chúng, trước khi những chiếc xe nghiến tời, xé chúng ra làm đôi, khiến nước bắn tóe lên cao, vỡ tung.
Đây là một trong những buổi tối mà người ta chỉ thích ngồi ở nhà với người thân, nhưng Nigel Rick phải đi. Anh phải đến nơi gặp gỡ, anh bắt buộc phải tới!
Nigel Rick chăm chú lái xe và quên đi phần nào những lời cảnh báo của vợ mình.
Ánh sáng từ dòng xe ngược chiều khiến anh lóe mắt. Anh đang đi ở một khu vực rất khó nhìn đường, thỉnh thoảng lại phải xuyên qua những mảng sương mù rất rộng. Người đàn ông chẳng hề có cảm giác vui thú với việc cầm tay lái như mọi ngày.
Nigel Rick cảm nhân vị cà phê trong miệng, đắng quá, cứ như thể nó đã bị đun đi đun lại nhiều lần.
Đột ngột. người đàn ông có cảm giác anh không còn ngồi đơn độc trong xe. cái gì đó rõ ràng xuất hiện bên anh, vô nguyên cớ, nhưng anh không nhìn thấy nó. Lưng Nigel Rick ớn lạnh, cứ như thể có đàn nhện cả ngàn con bò bên trên.
Anh giảm tốc độ, tiếp tục lăn bánh chầm chậm, lấy hơi một vài lần thật sâu, tự mắng mình là đồ ngu rồi phanh xe lại, bởi ngọn đèn đỏ đằng trước đang báo hiệu một đoạn đường cắt ngang đường xe lửa . Hai thanh chắn đang hạ xuống từ từ.
Nigel Rick chờ.
Xe anh là chiếc đầu tiến tới đứng trước chắn. Nhìn vào gương, anh thấy một chiếc xe thứ hai đng dần dần bò tới sau lưng mình. Mặc dù vậy, cảm giác trong xe không chỉ có một mình anh vẫn ở lại. Vừa tự mắng mình là đồ hèn nhát, Nigel Rick vừa quay đầu ra phía sau, theo sự thúc giục của tiếng nói nội tại.
Không có ai ngồi ở hàng ghế sau. Chỉ có mùi hương nước hoa của vợ anh còn trôi bồng bềnh như ột hơi thở của hồi ức.
Nigel Rick chờ.
Con tàu mãi không đến.
Chiếc đèn đàng trước sáng lên như một con mắt bí hiểm.
Người đàn ông đổ mồ hôi hột.
Bàn tay anh chùi xuống quần. Bên trái và bên phải là đường ray. Chúng lao thẳng vào màn sương mờ nhòa như muốn chạy về nơi vô tận.
Con tàu vẫn tiếp tực bắt người ta chờ.
Cảm giác bất an ở lại, thậm chí còn tăng lên. Anh chỉ muốn trèo ra khỏi xe, hít vào lồng ngực làn không khí ẩm ướt bên ngoài. Hơi nước đang bốc lên thành từng đám chạy dọc theo những đường ray. Trông những đám hơi thật nặng nề bởi chúng chuyển động chậm chạp lừ lừ như một dòng sông không kết thúc.
Có tiếng gừ nhẹ.
Phía bên trái anh, trên đầu chiếc ghế cạnh tay lái, Nigel Rick quay về hướng đó.
Anh nhìn thấy con dao!
Chỉ trong một giây đồng hồ, mọi vật đều biến thành đá tảng. Chiếc xe, bản thân anh, thậm chí máu trong huyết quản của anh dường như chết khựng. Sự kiện đối với anh là không thể giải thích, mà anh cũng không cần giải thích, anh chỉ nhìn trân trối vào con dao. Một lưỡi dao dài ma quái, một con dao găm không còn sáng bóng nữa, được phủ những vết nho nhỏ thẩm màu, rất có thể là máu đã đóng khô.
Anh nghĩ tới những người đồng hội đồng thuyền đã chết!
Họ đã chết như thế nào?
Vì những vết đâm, người ta rỉ tay nhau. Có kẻ đã giết họ bằng những mũi dao đâm.
Và một con dao như vậy bây giờ đang lơ lửng ngay trước mặt anh. Mũi dao nhìn trừng trừng vào anh. Nó đang hướng thẳng vào mặt anh. Chỉ cần chuyển động về phía trước là nó sẽ đâm trúng mặt anh.
Trong xe yên lặng như trong một nấm mồ, Nigel Rick hầu như không dám lấy hơi nữa. Anh thở những hơi nông, rất nhẹ như thoi thóp, qua cánh mũi. Tuy nhiên, trí óc anh đủ sáng suốt để cảm nhận rõ luồng không khí lướt qua bờ môi trên.
Anh không thể làm gì cả, anh cũng không muốn làm gì cả, bởi mũi dao đang găm thẳng nỗi sợ hãi vào tâm khảm. Anh có cảm giác ngàn lần thật bất lực trong hoàn cảnh này. Thế rồi đột ngột, người đàn ông bị dứt ra khỏi trạng thái đờ đẫn bởi từ phía trái, tiếng gầm gào dữ dội vang lên. Con tàu lướt qua như một quái vật khổng lồ.
Con tàu đi ở đoạn đường này không thật nhanh, nhưng Nigel Rick vẫn có cảm giác như thể luồng không khí mà “con rắn bằng thép”gây ra đang rung chuyển toàn bộ chiếc xe của mình.
Con dao đứng đó.
Con tàu lao qua.
Tâm trí Nigel Rick bây giờ như đã đóng băng. Và cái cảm giác tê cứng đó khiến cho anh đau đớn. Trong linh hồn mình. anh cảm giác có kẻ đang đâm xéo, dày vò. Có vô vàn những bàn tay vô hình đang vặt lông, xé thịt anh. Marion đã cảnh báo anh trước, tại sao anh không nghe lời chị? Người đàn ông bây giờ chợt nhìn lời cảnh báo của vợ bằng một con mắt hối hận muộn màng.
Anh không hề tưởng tượng ra con dao. Nó hiển hiện đến mức độ đáng nguyền rủa, và bàn tay anh giật lên, muốn giơ ra tóm lấy cán của nó, giât nó về hướng mình.
Thanh chắn đường giật lên trên.
Anh nhìn theo hướng thanh chắn mà không cảm nhận được. Con tàu đã đi qua từ lâu, chỉ còn lại là hồi ức.
- Lái xe đi! Đi qua đường ray, rồi rẽ ở ngã ba đầu tiên sang phải!
Người đàn ông không biết kẻ nào vừa nói. Giọng thì thào đơn giản nhưng có một sức mạnh lạ kỳ vẳng lên trong xe. Chỉ có điều anh không phát hiện ra kẻ nào có thể là chủ nhân của nó.
Thật khủng khiếp...
Một người vô hình?
Anh lại nhớ đến tên giết người, nhớ đến những người anh em đã chết, thế rồi dòng suy nghĩ của anh bị những tiếng còi nôn nóng phía đằng sau cắt ngang. Nigel Rick bây giờ mới thật sự cảm nhận rằng cả hai thanh chắn đều đã đứng thẳng lên. Anh có thể lăn bánh.
Anh lại bật cho động cơ chạy, hơi thở của anh trở nên hổn hển. Những cử chỉ sau đó xảy ra như tự động. Anh thậm chí không thể suy nghĩ một cách tử tế, nổi sợ hãi quá mạnh.
Nigel Rick lái xe đi.
Chiếc Sierra chồm về phía trước, lăn bánh qua đường ray xe lửa. Bánh xe lạo xạo trên nền gỗ. Những dãy hơi nước lừ đừ bay bên trái và phải xe như những đám bông khổng lồ. Những ngọn đèn pha là những con mắt nhợt nhạt, kể cả đèn của chiếc Sierra. Ngay sau một đoạn đường ngắn, nó đã bị hướng sang bên phải, vào một con đường nhỏ dần xuống một cánh đồng bằng phẳng, hầu như đã đóng băng lại trong hơi nước.
Anh lái xe, anh nhìn về hướng trước. Đôi mắt anh đột ngột cay xè lên như có kẻ vừa nhỏ vài giọt axít vào trong. Nỗi sợ hãi chồm dậy như muốn siết chặt cổ. Con dao vẫn cận kề.
- Dừng xe!
Mặc dù giọng nói được cất lên nhỏ nhẹ nhưng cái giọng thì thào đó âm vang toàn bộ chiếc xe.
Nigel Rick đạp phanh.
Trời đất, anh thầm nghĩ, ở đây mày mới thật là kẻ chiến bại. Ở đây, mày chỉ có một mình, hoàn toàn cô độc. Bị tất cả bỏ rơi. Ở đây không một ai có thể giúp đở mày. Ở đây nó có thể đâm mày chết.
- Tắt máy!
Anh tuân lệnh. Con dao đã đến gần anh hơn, người đàn ông liếc sang trái và rùng mình sợ hãi, mũi dao tỏa ra một sự hiểm độc tởm lợm, rõ ràng là niềm hào hứng giết chóc.
- Xuống xe!
Nigel Rick cởi đai an toàn. Bàn tay anh hướng về cánh cửa, run bần bật nhưng cũng trong tích tắt đó, một ý chí mạnh mẽ quất dọc thân mình anh như một luồng roi điện: Nếu anh có một cơ hội thoát, thì chính là lúc này đây.
Mở cửa ra, ném người ra ngoài, lẫn vào bầu không khí đầy sương mù kia, tìm một nơi ẩn nấp. Có lẽ phải chạy một đường cong, chạy đến một ngôi nhà nào đó, nơi anh tìm thấy những người khác, những người có thể che chắn cho anh.
Anh đẩy cửa ra. Ban đầu bình thường, thế rồi thât nhanh, một cú đập thật mạnh, đồng thời với cú đập đó anh ném người ra phía bên ngoài.
Anh ngã xuống. Một nền cỏ ẩm ướt và cao ôm lấy anh. Cỏ rất trơn, nhưng người đàn ông vẫn chồm ngay dậy được và bắt đầu chạy.
Nigel Rick chạy mà không quay người lại, anh chạy ra khỏi nơi đó, chạy thẳng vào làn sương mù, chạy thẳng vào bầu trời hoàng hôn màu xám, chạy song song với đường tàu hỏa, thở hổn hển với một gương mặt nhăn nhó, miệng há to, hơi thở trào ra khỏi môi anh từng đợt, trộn lẫn vào sương.
Anh có thể thoát.
Anh phải thoát cho được! Đó là mệnh lệnh thiêng liêng của kẻ cần sinh tồn, không thể khác!
Phải chạy theo đường zich zac, Nigel Rick nhắc đi nhắc lại trong tâm trí mình như vậy. Phải chạy theo đường zich zac!
Anh xoay người.
Con dao nhanh hơn.
Anh nghe thấy một tiếng gừ đằng trước mình, thế rồi nó hiện ra bất thình lình như từ hư không, cả giọng thì thào cũng nổi lên.
- Kết thúc...
Mũi dao lao vọt về phía người đàn ông.
Nó đâm vào người anh, nó khoan thật sâu vào cơ thể anh. Nigel Rick ngã xuống đất. Thân thể anh đập xuống lớp cỏ mềm, anh không cảm nhận thấy sự ẩm ướt của nó, bới anh không cảm nhận gì nữa cả. Anh cũng chẳng nhìn thấy gì, bởi một lớp sương mù màu đỏ và đen đang phủ xuống mắt anh. Ấn tượng cuối cùng mà người đàn ông có được là mùi máu trong khoang miệng mình. Anh mang theo ấn tượng đó sang bên kia thế giới...

Chương 14

Một thân người cô độc nằm bất động trong cỏ ướt. Những dãy sương mù bao bọc nó, chạm vào làn da nhợt nhạt với vô vàn những bàn tay ẩm ướt, cứ như thể chúng muốn chùi đi tang vật. Con dao cắm ngập trong ngực anh. Cán nó thò ra ngoài. Thế rồi đột ngột, con dao chuyển động, nó xoay nhẹ, giật nảy lên thật ngắn, rút ra và trôi bồng bềnh phía bên trên xác chết.
Nó đi dạo qua màn sương như đang được những bàn tay vô hình nâng lấy.
Mục tiêu của nó là chiếc xe. Chiếc xe đứng trên con đường nhỏ, hai đèn pha vẫn sáng. Chúng óng ánh trong lớp hơi nước như hai con mắt nhợt nhạt của một con thú còn non ngày. Con dao găm chuyển động. Nó tìm đường đi rất tự tin, luôn giữ khoảng cách ở độ cao ngang đầu người, rồi dừng lại trước cánh cửa xe.
Chờ đợi, rình mò.
Có cái gì đó chuyển động.
Người nhìn thoáng qua chắc chắn sẽ chẳng phân biệt được chuyển động này với những dãy sương mù đang bay lừ đừ. Nhưng nếu ai nhìn kỹ, người đó sẽ không thấy sương nữa mà là một hình dáng ma quái, nhợt nhạt, đang lại gần chiếc xe. Nếu ánh sáng mạnh hơn, người ta có thể thấy hình người đó trông quái gở như một con bù nhìn đuổi chim. Nhưng đây là một thứ bù nhìn khiến người xem rùng mình ớn lạnh với khuôn mặt và hai con mắt vô cảm chết chóc, có hai con ngươi trắng như tuyết, liên tục phát ra những tia chớp nhỏ.
Khuôn miệng hầu như chìm hẳn xuống trong một khuôn mặt trông to đầy, trông như được ai đó nặn bằng bột mì. Những mớ tóc không giải thích được màu sắc dường như dựng ngược khỏi đầu, khô cứng như những cọng rơm.
Dáng người đến bên chiếc xe.
Nó mở cánh cửa bên cạnh tay lái.
Một bàn tay với lớp da mỏng tang bọc ngoài những khúc xương tởm lợm thò vào cầm lấy chiếc va li lôi ra ngoài. Đặt nó xuống lớp cỏ. Mở nó ra. Lấy ra tấm áo choàng.
Bàn tay trải tấm áo ra, ở phần ngực áo hiện lên một cây thánh giá thật lớn, nổi bật trên nền vải trắng.
Cây thánh giá có hình dạng với đường viền răng cưa của loài cỏ ba lá, được gọi là cây thánh giá Templer.
Thân người đó đổi phục trang giữa cánh đồng. Con đường cách đó chừng một trăm mét, nơi những chiếc xe đang câm nín lao qua sương mù như những bóng hình u ám đeo mắt sáng. Lớp sương mù nuốt chửng đa số âm thanh.
Tấm áo vải dài gần tới đất. Khi cái dáng người bí hiểm kia bước đi, gã phải chú ý để không bị vấp.
Gã kéo hết cở cái mũ về phía trước. Rìa mũ phủ che trán, phủ cả mũi, và hầu như cho đến gần khuôn miệng.
Mặt gã hầu như không lộ ra nữa.
Trong bóng tối lại càng được che chắn kín đáo.
Mà bầu không khí trong nhà thờ Templer cũ kỹ kia bao giờ cũng tối.
Dáng người bí hiểm trèo lên xe, mở máy và xoay tay lái, cho xe quay trở lại đường chính.
Tất cả mọi việc đã diễn ra đúng như hắn định trườc...

Chương 15

- Cậu còn nhớ không? – Suko hỏi khi hai chúng tôi đã bước vào bóng tối của ngôi nhà thờ.
- Nhớ chứ.
- Đây không phải là một địa điểm của cái chết.
- Ít nhất thì cũng không cho phép nó trở thành một địa điểm của cái chết. Nhưng…
- Nhưng sao?
Tôi nhún vai.
- Mình không biết những gì đang chờ chúng ta tối nay. Nhưng thật ra gã giết người chắc chắn cũng không có lợi thế hơn ta. Ở đây có tất cả năm người.
- Điều gì sẽ xảy ra nếu hắn đánh hơi được trước?
- Mình không biết.
- Tại sao cậu luôn nói về gã giết người, John? Cái chúng ta nhìn thấy luôn chỉ là con dao hoặc con dao găm.
Dĩ nhiên Suko đã được tôi kể cho nghe mọi chi tiết. Mặc dầu vậy vẫn còn những câu hỏi ngỏ, chẳng phải chỉ cho anh, mà kể cả cho tôi.
Có phải chỉ riêng con dao quỷ ám đó là đã sống sót qua các thế kỷ, hay cả chủ nhân ngày xưa của nó, một người đàn ông có tên là Malraux? Đó là câu hỏi mà chúng tôi chưa tìm được câu trả lời. Hai chúng tôi chỉ rõ rằng cả hai có một mối liên quan trực tiếp với nhau.
Suko và tôi hiện đang đứng ở một vị thế cho phép dễ dàng quan sát tòan khu vực. Ngôi nhà tròn của nhà thờ Templer được bao quanh bởi hai hào nước nhỏ. Thêm vào đó là một lần hàng rào, bao quanh tòan bộ khuôn viên bên ngòai.
Mặc dù đứng không xa, nhưng chúng tôi chỉ nhìn thấy hình dáng ngôi nhà thờ hiện lên mờ mờ. Sương mù cũng đã tràn về đến khu Soho và đang lừ lừ lấp đầy mọi ngõ ngách như những lớp vải màn màu trắng. Đây là hiện tượng bình thường, bởi càng về đêm thì hơi nước và sương mù càng dày đặc lên. Thêm vào đó là bóng tối, và cả hai thứ trộn lại khiến những âm thanh từ khu vực xung quanh đột nhiên mang một âm điệu hòan tòan khác. Trầm đặc hơn, như từ xa vọng lại.
Chúng tôi không nhìn được những ngôi nhà đứng đàng sau nhà thờ, thậm chí không linh cảm được chúng.
Chúng tôi chỉ còn trước mặt ngôi nhà thờ và những bộ xương đang mọc lên từ khỏang đất giữa nhà thờ và hàng rào. Ít nhất thì vào thời điểm này, mọi cây cối trông đều tiêu điều như những bộ xương thật sự.
Phần nhà hình tròn, bên dứơi có đội trên đầu nó môt hình tròn nhỏ hơn, có chỉ vài khuôn cửa sổ rất nhỏ. Nó kết thúc phía bên trên bằng một bức tường tự vệ xây bằng đá, lổm nhổm những lổ châu mai.
Một tháp canh mảnh dẻ mọc lên từ phía trái đàng sau của nhà thờ. Nó vọt thẳng lên cao như một ngón tay đang cảnh cáo, ngăn không cho chúng tôi tới gần.
Sát vào mảng bên phải, nơi có cửa ra vào, nhà thờ đã được xây thêm một khu nhà nhỏ nữa. Chái nhà mở cửa về phía trước và có mái dốc nghiêng sang phải.
Chúng tôi biết tất cả những chi tiết đó qua một vụ án trước đây. Nhiệm vụ hiện thời chỉ là tập trung cho tình huống mới.
Vẫn chưa có ai trong số năm người đàn ông xuất hiện. Suko và tôi đã đến đây tương đối sớm, bởi chúng tôi không muốn bỏ qua bất cứ sự kiện nào.
Thời gian chậm chạp trôi.
Chẳng một ai quan tâm tới ngôi nhà thờ cổ. Phía xa xôi đang dần bật lên một vài quầng sáng như những vệt chòng chành màu trắng đục, đó là đèn trong nhà hắt qua các khung cửa sổ mở. Những người sống trong khu vực xung quanh chẳng mấy ai quan tâm đến nhà thờ, người ta có những mối lo và niềm vui khác.
Căng mọi giác quan, chúng tôi chờ và tìm “kẻ địch”.
Cho tới nay, cả hai chúng tôi đều chưa tìm được lời giải thích, chưa thể đóan vụ án chứa những mối quan hệ nào. Tại sao một con dao không có người cầm lại có thể tự động lên đường, có thể xuất hiện nhanh như chớp, hầu như hiện ra từ cõi vô hình. Tất cả những hiện tượng đó chỉ có thể xảy ra nếu ẩn đàng sau nó là một pháp thuật mạnh mẽ.
Chắc đó phải là một pháp thuật đã được tay Harun El Basra biết đến từ trước. Hắn là chủ nhân của con dao và những người theo đạo Templer ngày trước đã cướp khỏi tay hắn trong một cuộc Thập Tự Chinh, bởi họ biết rất chính xác con dao này chứa những nỗi nguy hiểm quỷ quái nào. Rõ là không thể giải thích bằng logic bình thường, nhưng ai biết pháp thuật miền Trung Cận Đông cổ xưa còn chứa đựng trong nó những bí mật nào? Tôi cảm thấy mình bị quá sức trước câu đố hiểm hóc, chắc Suko cũng vậy.
Hai chúng tôi chờ đợi.
Thời gian bò từ từ, khiến chúng tôi có cảm giác nó đang dài ra gấp đôi. Thêm vào đó, bao bọc quanh chúng tôi là bầu không khí ẩm ướt và tĩnh lặng. Đây là thứ thời tiết khiến cho mọi võ sĩ cũng cảm lạnh như thường.
- Vẫn giữ kế họach cũ chứ? – Suko hỏi.
- Tại sao không?
- Mình không biết, John. Nhưng mình có cảm giác như ta đang làm một chuyện gì đó sai lầm.
- Sai lầm gì kia?
- Như đã nói, mình cũng không biết. – Anh khẽ cười, giọng cười nghe cay đắng. - Một khi tưởng tượng con dao găm đó đột ngột được vật chất hóa trong ngôi nhà thờ của dòng đạo Templer, sao mình thấy nôn nao. Chắc chắn chúng ta phải tính đến trường hợp có người chết.
- Và vì thế mà bọn mình cũng sẽ vào đó. Nhưng muộn hơn, khi cả năm người đàn ông đó nhóm họp lại với nhau.
- Được. Ta sẽ làm như ý cậu.
- Nhưng cậu không hào hứng . Phải không?
Suko đưa tay vuốt vuốt trán.
- Ta chờ đã… - Anh xoay đầu qua phải. Giọng nói anh nhỏ, hầu như không thể nhận ra. – Theo mình thì họ đến rồi kia…

Chương 16

Người ở bệnh viện đã chữa chạy rất tận tình cho vết thương. Bá tước Dean Ellroy được tiêm hai mũi, đảm bảo cảm giác đau sẽ không quay trở lại trong một thời gian nhất định. Ông cũng đã được trang bị thêm một lần băng quấn mới, chắc chắn và cẩn thận hơn lần băng quấn của tôi.
Dean Ellroy có thể chuyển động được những ngón tay của mình. Ông bá tước đã quay trở lại căn hộ, lấy chiếc vali nhỏ đựng áo dài của đạo Templer.
Người đàn ông không vào phòng nhìn vợ. Đối với ông, cuộc sống này vậy là đã kết thúc. Ông sẽ bán ngôi nhà này đi, rồi sẽ lui vào một nơi nào đó ở ẩn, thậm chí ra nước ngòai.
Dean Ellroey chỉ còn mong muốn một điều duy nhất.
Phải tóm cho bằng được tên giết người. Không thể để cho hắn tiếp tục hòanh hành. Con dao găm đó là một nỗi nguy hiểm rùng rợn cho con người, nó chứa một hồn ma bí hiểm, một con quỷ của miền Trung Cận Đông. Và đàng sau nó chắc chắn là kẻ điều khiển độc ác đã ra tay hàng lọat những tội ác.
Nếu không thì kẻ nào đã thì thào cười vào tai ông?
Tất cả những suy nghĩ đó xoay vòng trong đầu óc vị luật sư trên con đường đến nhà thờ. Ông quyết định sẽ không kể cho bạn bè nghe về cái chết của người vợ. Cả khi có ai hỏi về vòng băng trắng quấn trên tay, chắc ông cũng không kể ra cuộc tấn công, mà tìm một câu thóai thác nào đó.
Dean Ellroy đang đi qua bầu trời chiều của thành London, đi qua lớp sương mù, đi qua ánh hòang hôn bí hiểm. Trong khu vực Soho quả thật vẫn còn những con ngỏ rất hẹp, những con phố rất nhỏ, những chổ trú ẩn đầy thuận tiện bây gìơ đang được phủ đầy lớp hơi nước mờ mờ, gợi nhớ lại trong ông thời kỳ tàn khốc của tay giết người hàng lọat “Jack the Ripper”. Bá tước Ellroy nghĩ tới hắn, và nhớ ra rằng cả tên Jack cũng đã giết người bằng dao.
Những tình tiết trùng lập đẩm máu.
Nhưng khu Soho chẳng phải chỉ có những khu phố nhỏ hẹp. Mấy nă vừa qua người ta đã xây dựng lại rất nhiều. Mặc dù phần nào nét duyên dáng u tốicủa khu vực đã bị lấy bớt đi nhưng thay vào đó người ta có thể sử dụng những công trình xây dựng hiện đại, và thậm chí kể cả một vài bãi đậu xe mới.
Vào mùa hè thật khó mà tìm được một chỗ đậu xe ở đây. Nhưng vào thời điểm này và nhất là trong tiết trời u ám này, tình hình khác hẳn. Có một bãi đậu xe nằm không xa nhà thờ Templer. Những người đàn ông dừng xe tại đây, xuống đi bộ phần đường còn lại.
Dean Ellroy hôm nay là người đến thứ tư.
Có ba người đã đến trước. Ông nhận ra những chiếc xe của họ. Chỉ còn thiếu chiếc xe Sierra của Nigel Rick.
Vị luật sư bước xuống xe. Tay ông cầm chiếc vali nhỏ. Từ một phía vang lên tiếng bước chân của Sam Fairfield. Trong sương, trông dáng anh lừ lừ thật giống một con ma. Người anh em đồng hội đồng thuyền gật đầu với Dean Ellroy.
- Ổn cả chứ ?
- Vâng.
Sam Fairfield nhìn xuống bàn tay của người luật sư.
- Thế cái gì kia?
- Một tai nạn nhỏ thôi. Tôi đâm trượt cái kéo vào tay mình. Trông thì có vẻ tệ, nhưng thật ra không có gì. Tôi đã được tiêm hai mũi, được quấn băng tử tế, vậy là đủ rồi.
Những lời nói dối tuôn ra trôi chảy trên bờ môi, trong lòng Dean Ellroy thầm xấu hỗ.
Cả hai người khác cũng bước lại gần họ. Eric Langster và Barry Lockland. Họ cũng đã nghe lời giải thích của Sam.Họ không hỏi nữa.
- Nigel sao thế nhỉ?
Nhún vai không ai biết.
Có cái gì đó bò trên lưng Dean Ellroy. Việc Nigel chưa tới khiến ông không hài lòng chút nào. Mặc dù sống xa hơn cả, nhưng anh ấy cho đến nay luôn là người đến sớm nhất.
Bốn người đàn ông quyết định chờ anh thêm năm phút nữa, Nếu tới lúc đó mà Nigel chưa đến, họ sẽ đi vào nhà thờ, bắt tay vào công việc chuẩn bị.
Họ đứng trong sương mù, chìm vào ẩm ướt. Trong lòng họ bất an. Ai cũng thấy lo lắng bâng khoăn, chỉ có điều không ai dám nói ra điều đó. Họ đứng im lặng, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình.
Thời gian trôi.
Langster nhìn xuống đồng hồ.
- Bao lâu nữa?
- Còn một phút nữa, Barry.
Họ chờ thêm một phút đó. Dean Ellroy bước vài bước về phía trước. Ông nhìn ra con phố chạy dọc bãi đậu xe nho nhỏ. Nền đường óng ánh ẩm ướt. Một vài chỗ gặp quầng đèn hắt xuống và mờ óng như những mặt gương lấp lóang ánh nến.
Những người khác bước tới cạnh ông.
- Ta đi thôi. – Dean Ellroy đề nghị.
- Tốt.
Họ mang những chiếc vali theo cùng. Khi bốn người đàn ông bước qua con phố, trông họ như bốn thương gia đang đến một điểm hẹn để bàn chuyện làm ăn.
Chẳng bao lâu, quầng tối giữa những bức tường nhà đã nuốt chửng lấy họ. Sau đó một chút, họ đến con đường dẫn thẳng vào nhà thờ.
Họ đi hàng dọc, không nói một lời. Lớp sương mù nuốt chửng tiếng chân họ.
Dean Ellroy biết John Singlair và anh bạn Suko hiện đang ở quanh đây. Ông luật sư len lén đưa mắt nhìn quanh, nhưng không phát hiện ra một dấu vết nào của họ.
Hai anh chàng này quả thật cư xử rất khéo léo, và hiện họ chưa muốn ló mặt ra.
Trước khi nhóm người đàn ông bước vào nhà thờ, họ thay quần áo. Họ làm điều này trong chái nhà xây thêm đứng ngay trước cửa chính.
Bốn người im lặng.
Chỉ có tiếng loạt soạt vang lên khi những tấm áo dài trùm ra ngoài bộ quần áo bình thường của họ.
Họ không cần phải nói, đây là một nghi lễ cố định, luôn lập đi lập lại. Nhưng nét mặt họ đã thay đổi. Những khuôn mặt trở nên nghiêm trang hơn rất nhiều, hết sức trang trọng, những người đàn ông muốn chỉ ra rằng họ không đến đây để chơi đùa. Nhiệm vụ của họ mang những nội dung đặc biệt.
Sam Fairfield đi đầu. Anh giơ tay kéo cửa nhà thờ. Nắm đấm nằm thật nặng, anh phải gắng sức mới có thể kéo cánh cửa ra bằng một tay. Chỉ vài giây đồng hồ sau đó, cả bốn người đàn ông bước vào bầu không khí im lặng trang trọng bên trong nhà thờ. Những tà áo dài sáng màu của họ ánh mờ mờ, làn vải chuyển động bên mỗi bước chân. Nó tạo thành những nếp gấp, những nếp gấp không tha thứ cả cây thập tự đàng trước ngực họ. Nhiều khi trông như thể những cây thập tự đang bị vò nát, bóp méo, trở thành những dấu hiệu kì quặc.
Tối và lạnh. Chỉ một luồng ánh sáng rất yếu ớt lọt qua những khung cửa sổ rất cao ở hai bên tường, tỏa vào bên trong nhiều vệt tối hơn là ánh sáng. Những chiếc cột rất rộng hình tròn vươn lên đỡ lấy trần phòng cong cong.
Trên nền đất hiện rõ nắp mộ của những thành viên nhóm đạo Templer ngày trước. Những bức ảnh của những hiệp sĩ Templer được tạc rất lớn vào đá - niềm vinh dự cuối cùng mà các thành viên của nhóm đạo này được hưởng.
Barry Lockland bước sang một bên. Hôm nay tới phiên anh chuẩn bị giá đựng nến. Trông chúng như những cánh tay dài. gầy guộc, thẩm màu. Phía bên trên nhô lên những ngón tay màu trắng, đó là những thân nến, trên cùng là những sợi dây mỏng manh.
Barry để giá cắm nến tạo thành một hình chữ nhật, các thành viên trong nhóm đạo rồi sẽ đứng đúng vị trí của họ đàng sau hình chữ nhật này.
Anh quẹt một que diêm. Tiếng sột soạt bẻ gãy bầu không khí im lặng trang trọng, nặng nề.
Những đầu bấc bùng cháy. Lần lượt, chúng bốc lên những lưỡi lửa dài, ném ánh sáng ra một khoảng không gian có hạn. Ánh nến cũng chiếu vào gương mặt của những người đàn ông, những gương mặt bây giờ cứng đờ, trông như mặt nạ, tạo cho họ một vẻ ngoài bí hiểm. Không khí trong các cuộc gặp gỡ của nhóm đạo này bao giờ cũng vậy, chỉ có điều buổi tối hôm nay cả bốn người đàn ông đều nhận thấy sao luồng ánh sáng thật khác lạ, nó bí hiểm hơn như vừa trồi lên từ lòng sâu thẳm của một bóng tối bị đè nén.
- Sao Nigel vẫn chưa thấy tới? - Luật sư Dean Ellroy bẻ gãy sự câm lặng...
Không một ai trả lời.
Cả bốn người đều cùng một suy nghĩ.
Ở những thành phố khác, đã có anh em của họ bị giết chết. Phải chăng Nigel Rick giờ đã phải chịu một số phận tương tự?
Không một ai muốn nói về chuyện đó. Nhưng rồi đột ngột họ nghe một tiếng động vang lên bên cửa.
Cả bốn cái đầu quay lại.
Dáng người thứ năm xuất hiện trong không gian mờ mờ bên cửa nhà thờ. Cả người này cũng đã mặc áo choàng dài, có in hình cây thập tự đàng trước ngực, anh ta kéo vành của chiếc mũ vải bên trên xuống thật thấp, hầu như che xuống khuất mặt.
- Vậy là cậu đến rồi. – Dean Ellroy nói. - Trời đất, chúng tôi đã lo quá!
- Một tai nạn – Câu trả lời vang lên, chỉ vừa đủ lớn để bốn người kia hiểu được.
- Nhưng không phải là tai nạn với cậu chứ?
- Không!
- Lại đây với chúng tôi! – Eric nói. Anh hơi bước sang một bên, tạo chỗ cho Nigel.
Không một ai nhìn xuống vành miệng của dáng người mới vào. Cái khuôn miệng đó bây giờ đang khẽ nhăn lại thành một nụ cười quỷ quái...

Chương 17

- Mình đếm tất cả chỉ có bốn người. – Suko nói. – Hay là mình nhầm.
- Cậu không nhầm đâu.
- Người thứ năm ở đâu?
- Rồi anh ta sẽ tới, mình đoán là như vậy.
- Cậu có chắc không, John? – Rõ là Suko không tin như vậy. Anh nói tiếp. - Những gì đã không thành công ở Dean Ellroy, rất có thể đã đến với một kết cục ở những người khác.
- Mình hy vọng là không.
- Nhưng cậu cũng không phản đối.
Đáng tiếc thay, tôi quả thật không thể phản đối. Nhưng những nỗi e ngại của chúng tôi không biến thành sự thật, bởi chúng tôi nghe thấy tiếng những bước chân vang lên, mặc dù là những bước chân cẩn thận. Hai chúng tôi nhìn sang bên phải, nơi có con đường rất hẹp dẫn vào cửa nhà thờ và phát hiện ở đó một dáng người đã thay áo, đang như chìm xuống trong làn áo dài có mũ vải. Tà áo có vẻ hơi dài đối với anh ta, vừa đi dáng người kia vừa phải nâng nó lên một chút để mép vải không quệt xuống nền đất ẩm.
- Anh ta kia rồi! – Suko thì thào. Giọng anh nhẹ nhỏm hẳn. Anh đã tập trung quá mạnh cho khả năng người đàn ông này không xuất hiện nữa.
Tôi không nói một lời, bởi tâm trí tôi đang chìm ngập trong biết bao nhiêu suy nghĩ, nội tâm tôi đang chìm ngập trong những cảm giác lạ lùng.
Nếu có ai đó hỏi tôi về nguyên nhân, chắc tôi sẽ không thể trả lời rõ ràng. Nhưng có cái gì đó trong toàn bộ tấn tuồng này không làm tôi vừa lòng, có cái gì đó chạy ngược chiều.
Nếu biết được yếu tố nào đã khiến tôi nảy ra những băn khoăn đó, chắc là tôi sẽ thấy dễ chịu hơn hẳn.
Người đàn ông thứ năm cư xử hết sức bình thường. Anh ta tự tin đi theo con đường của mình. Chẳng nhìn sang trái mà cũng chẳng nhìn sang phải, rồi anh ta biến mất sau chái nhà nho nhỏ được xây thêm bên cạnh cửa nhà thờ. Chúng tôi thậm chí còn nghe thấy cả tiếng kẹt cửa vang lên và những âm thanh trầm đục khi nó sập vào ổ khóa.
- Bây giờ thì sao? – Suko hỏi. - Có phải mọi chuyện đều ổn không? Hay chúng ta bây giờ phải tìm tòi vòng quanh khu nhà thờ để phát hiện ra một con dao găm biết bay?
- Mình không biết anh bạn già ạ.
- Cậu hôm nay lạ quá. Có chuyện gì hà? Có chuyện gì làm cậu bực mình phải không? Điều gì khiến cậu không hài lòng?
- Có vẻ như mọi thứ đều yên ổn.
- Tại sao lại chỉ là có vẻ?
- Bởi bản thân mình không tin chắc như vậy. – Tôi thì thào trở lại. - Bởi vì có một chuyện nào đó đã khiến mình phải chú ý.
- Được thôi. Chuyện gì?
- Nếu mình mà biết được...
- Mọi chuyện đều ổn cả đấy chứ. Dean Ellroy đã nói với cậu là có tất cả năm người đàn ông, và chúng ta đã nhìn thấy cả năm người vào đây. Họ đã đến, gặp nhau trong nhà thờ này. Có một người đến muộn...
- A! Chính nó! Suko!
- Chuyện đến muộn ư?
- Không, không phải chỉ đến muộn. Mà cũng có thể là nó! Thử nghĩ xem người đàn ông kia đã xuất hiện như thế nào.
- Chẳng khác những người khác đâu. Anh ta cũng đã choàng lên chiếc áo dài và...
- Chiếc áo choàng, Suko! – Tôi vội kêu lên.
Suko cắt ngang sự hào hứng của tôi.
- Cái áo choàng bình thường, John. Nó cũng màu trắng, có một hình thập tự của dòng đạo Templer màu đỏ ở đàng trước ngực. Cậu đừng có nói là cậu không nhìn thấy cây thập tự đấy nhé.
- Thập tự thì có.
– Nhưng sao?
- Có thể là mình tưởng tượng ra, khốn nạn, thế nhưng thỉnh thoảng gã đó lại nâng vạt áo dài lên để không bị vấp. Cái áo quá dài, nhưng áo của những người khác thì rất vừa vặn. Cậu có hiểu không?
Suko nhìn tôi, tôi nhìn mắt anh sáng lên, thế rồi anh gật đầu.
- Có, John, dần dần thì mình bắt đầu hiểu tại sao. Cậu tin cái áo đó không phải là của hắn?
- Đại khái vậy. – Tôi đáp trong một khoảnh khắc phấn khởi.
- Thế thì hắn đã chiếm lấy cái áo đó, của người chủ nhân thật sự, một người mặc áo rất vừa vặn phải không?
- Cậu đang đi đúng đường đấy. Gã đàn ông thứ năm đó, kẻ đã đến muộn vì một lý do nhất định nào đó, rất có thể chỉ để người khác không nhìn thấy nó, là một kẻ không thuộc về nhóm đạo này. Hắn chính là quả trứng đẻ ra con quạ quỷ ám, rất có thể chính là kẻ đang điều khiển con dao găm biết bay, chính là kẻ đứng chỉ huy món vũ khí khốn kiếp đó.
- Vậy là cả bốn người kia đang bị nguy hiểm đến tính mạng .
- Mình tin thế.
Vậy là đã rõ, vị trí đứng hiện thời của hai chúng tôi không còn thích hợp.
Chúng tôi phải đến gần nhóm đạo Templer kia, nhưng chúng tôi không muốn đi thẳng ngay vào nhà thờ, mà quyết định nhìn qua cửa sổ.
Trong lòng nhà thờ bây giờ đã sáng hơn đôi chút. Ánh nến tạo thành một hòn đảo nhỏ trôi rập rình giữa biển tối xung quanh. Nhưng nó cũng vừa đủ sáng để cho chúng tôi nhận thấy những gì đang xảy ra ở dưới kia.
Chúng tôi quyết định bước về hướng cửa ra vào...

----------------------

Bốn cây nến đứng ở đó, và những thành viên của hội ăn thề đứng xung quanh hòn đảo ánh sáng.
Không một ai lên tiếng.
Tất cả đều đang tập trung tư tưởng. đều lắng nghe tiếng nói nội tâm, đều muốn thoát ra khỏi những suy nghĩ đã chiếm ngự tâm trí họ suốt mấy ngày hôm nay.
Lúc ban ngày, tại nơi làm việc, họ luôn cố gắng tập trung vào chuyện làm ăn. Nhưng những cuộc gặp gỡ buổi tối này nhằm phục vụ cho những mục đích khác. Họ muốn tìm lại với bản thân mình, họ muốn trở lại làm những con người chân chính và cũng muốn xử sự như những con người chân chính trợ giúp những người nghèo hơn mà họ có cơ hội.
Nhưng để làm được việc đó, đầu óc của họ cần phải được tự do. Và vì thế mà họ muốn thổi cho sống lại những đạo đức cổ xưa của nhóm đạo Templer. Họ muốn quay về với những luật định từ thời trước, để ngày sau đó vẫn còn có thể nhìn thẳng vào mặt mỉnh trong gương mà không cảm thấy ngượng ngùng.
Đó là thế giới của họ, là tín ngưỡng của họ, cũng đồng thời là một động tác đền tội mà họ đã tự nhận về phía mình.
Hòa bình...
Đầu tiên họ phải tạo ra sự hòa bình trong nội tại của chính bản thân mình, rồi sau đó họ mới có thể quan tâm đến những chuyện khác.
Họ đã luôn luôn cư xử như vậy, và buổi tối ngày thứ sáu hôm nay lẽ ra cũng phải như thế, nhưng cả nhóm đàn ông đều không thể tập trung tư tưởng. Không một ai nói điều ấy ra, ai cũng tìm cách kiềm chế bản thân mình, nhưng hình như chẳng thành công.
Cả bá tước Dean Ellroy cũng cảm nhận trạng thái hỗn loạn trong nội tâm mình, một tình trạng mà ông không thể làm gì để ngăn cản. Những hình ảnh đó không muốn rời con mắt ông. Ông luôn nhìn thấy người vợ đã chết của mình nằm trên giường. Trong bầu không khí mờ tối của nhà thờ, hình ảnh đó càng khủng khiếp hơn, càng rõ rệt hơn.
Rồi người đàn ông nghĩ đến con dao găm. Nó đã hiện ra thật bất thình lình, như từ miền vô hình, nó đã vật chất hóa ngay trước mặt ông, để rồi tra tấn ông bằng một kiểu cách kinh hoàng, chuẩn bị cho cuộc tấn công cướp mạng.
Người đàn ông không thể quên con dao.
Ông cảm nhận nó một cách dữ dội.
Ông nhận thấy có một điều gì đó đang xảy ra. Đã có chuyện thay đổi trong hàng ngũ của chính những người anh em trong hội ăn thề.
Đó chỉ là những dòng sinh điện, những cảm xúc, nhưng ông thật sự không được phép coi thường chúng.
Rõ ràng có chuyện đang xảy ra. Ở đây họ không còn được an toàn nữa. Đã có một thứ gì đó lẻn vào trong lòng con tàu nhà thờ lâu nay vẫn trôi câm nín giữa mặt biển đời thường, một thứ gì đó mà ông không thể miêu tả bằng lời.
Ông lại nhìn thấy gương mặt của bà Eireen đã chết.
Người đàn ông nuốt khan.
Bá tước Dean Ellroy mở miệng. Ông cúi đầu xuống, và một tiếng rên rĩ nảo nề thoát ra khỏi cổ họng ông.
Đây là âm thanh đầu tiên phá vỡ sự im lặng giữa những người đàn ông đã tụ họp về đây, và mỗi người trong nhóm còn lại đều nghe thấy nó rất rõ, hiểu nó rất rõ.
Những cái đầu giữa những làn mũ vải phủ thấp chuyển động. Những gương mặt, nhợt nhạt, phản chiếu ánh nến, quay trở về hướng Dean Ellroy.
- Anh sao thế? – Sam hỏi. Anh ta đang đứng tạo thành một đường chéo với Dean Ellroy qua hình chữ nhật bằng nến và nhìn ông chăm chú.
- Eireen! – Dean Ellroy thốt lên.
- Chị ấy làm sao?
- Cô ấy... Cô ấy không còn sống nữa. Cô ấy đã chết – hôm nay...Cô ấy đã chết ngày hôm nay...
Im lặng!
Nặng nề, khó tin và trầm trọng. Không ai dám nói một lời. Ai cũng có thể cảm nhận được nỗi đau của người anh em mình, bởi tất cả bọn họ đều có những gia đình hạnh phúc.
Có phải tất cả không?
Có một ngoại lệ. Mặc dù gã chỉ hơi ngẩng đầu lên một chút, nhưng khuôn miệng gã đang tung ra một nụ cười lạnh lẽo chết người.
- Cô ấy chết rồi! – Dean Ellroy nói lần nữa như thể chưa ai nghe rõ.
Barry hỏi:
- Chị ấy chết như thế nào?
- Bị giết. Giết bằng một con dao găm, con dao đó tấn công cả tôi và làm tôi bị thương ở tay. Gã... gã giết người đã đến chỗ chúng tôi, các anh em ạ. Hắn đang ở London. Hắn chú ý đến chúng ta. Hắn muốn tiêu diệt nhóm đạo của chúng ta. Hắn nắm trong tay con dao của Harun El Basra, nhưng mà không, hắn chính là con dao đó. Con dao xuất hiện từ miền vô hình. Nó đột ngột hiện lên trước mặt bàn và tấn công bằng một sự chính xác kinh hoàng. Một chuyện không thể nào hiểu được, một chuyện thật tàn nhẩn...
- Thôi đi. – Sam kêu lên. – Anh ngưng kể đi, thế thì khủng khiếp quá. Tại sao anh không gọi điện cho chúng tôi?
- Tôi không gọi được!
- Tại sao vậy? Chúng ta...
- Nói tiếp đi!
Giọng vừa nói tuy trầm và khàn, vậy mà đồng thời vẫn chát chúa như tiếng sắt cào vào sắt.
Cả bốn người đàn ông kinh hoàng. Và cả bốn người đàn ông nhìn về kẻ vừa mở mồm ra nói, kẻ đã đến với họ sau cùng.
- Nigel? – Dean Ellroy bật kêu.
- Không, ta không phải Ngel! - Bằng một cử chỉ cương quyết, kẻ lạ gạt làn mũ vải ra đằng sau gáy và phơi ra bộ mặt thật của hắn...

Chương 18

Gã cười khúc khích!
Tiếng cười thật ghê tởm, mỏng manh, mục nát, cứ như thể nước đang thấm vào trong nền nhà thờ.
Bốn người đàn ông còn lại hoàn toàn không có khả năng nói nên lời. Họ đứng ở đó, nghe thấy những lời của gã kia, nhưng họ không hiểu nổi, không thể xử lý nổi. Đó là cơn sốc, cơn sốc thứ hai trong một khoảng thời gian quá ngắn, và họ chưa đủ sức để vượt qua. Mọi việc xảy ra quá nhanh.
Khủng khiếp...
Nhưng họ cũng đã xoay đầu lại để nhìn gã đàn ông. Gã là một người lạ, gã hoàn toàn không giống họ chút nào. Mái tóc xủ cứng nhô khỏi da đầu như bị lực tĩnh điện đẩy lên cao. Gã nhìn thế giới bằng một đôi mắt thật ra không phải mắt. Thay cho hai con ngươi là hai khoảng trắng, giật giật, tỏa sáng trong hai hốc sâu chẳng khác loài ma trơi. Khuôn mặt trông nhợt nhạt như vo bằng những cục bột mềm đặt chồng lên nhau, khuôn miệng chỉ còn lại là một vệt mỏng dính, quặp xuống như một vành trăng úp ngược.
Đó chính là tên sát nhân!
- Nigel? – Sam ú ớ.
- Chết rồi! – Gã hắng giọng.
Họ đã biết điều đó. Họ chỉ muốn nghe một lần cho thật sự chắc chắn. Kẻ lạ kia nói tiếp:
- Tối hôm nay là buổi tối của Thần Chết. Tử Thần đã tóm lấy Nigel. Tử Thần cũng sẽ tóm lấy bọn bây, tất cả bọn bây, nghe rõ chưa? Nhà thờ này chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm một vài nấm mộ hoặc là một vài xác chết...
- Thôi đi. – Dean Ellroy hổn hển thở.
- Ta chuyển đến bọn bây lời chào chết chóc của nhóm đạo Templer. Bởi chính bọn Templer là những kẻ ngày trước đã đánh cắp con dao găm của Harun El Basra. Lũ chúng muốn sử dụng con dao này cho mục đích riêng của chúng, nhưng ta đã nhanh hơn, các ngươi nghe rõ chưa? Ta đã nhanh hơn bọn chúng rất nhiều!
- Ông? – Dean Ellroy khàn khàn giọng. - Quỷ quái ông là ai?
- Malraux!
Hắn cười phá lên.
Bất kỳ ai trong số họ cũng hiểu tên này.
- Kẻ... kẻ đã chết? – Eric Langster thở hắt ra từng luồng không khí ngột ngạt.
Dean Ellroy thì thào:
- Malraux đã sống cách đây rất nhiều thế kỷ. Gã ta phải trở thành bụi bậm từ lâu rồi. Mi đừng hòng lừa gạt bọn ta!
Kẻ lạ mặt cười lớn hơn.
- Trông ta bây giờ có giống bụi bậm không? – Gã chưa nói hết câu, thì cả bốn người đàn ông đều nghe một tiếng gừ nhẹ, và đột ngột có một vật thể xuất hiện trên phía những ngọn nến.
Con dao găm!

-----------------

Dean Ellroy đã có lần gặp nó và ông là người đầu tiên nói nên lời.
- Chính nó! Đây là món vũ khí đã giết vợ tôi. Nó là con dao găm của gã quốc vương đạo Hồi.
- Đúng, nó đấy. – Malraux khẳng định ngạo nghễ. – Nhưng nó không chỉ là con dao găm của Harun El Basra đâu, nhìn cái cán đó mà xem. Cái vật quấn quanh cán không phải vải, không phải lanh mà cũng khôn phải giấy. Nó là da, da người. Nó là da của Harun El Basra. – Gã vừa cười lên một cách quái gở vừa đưa mắt liếc con dao trôi trong không khí. – Sau cái chết của Harun El Basra, người ta đã lột da ông ta và cắt thành từng giải dài. Sau đó, da được dùng để quấn quanh cán con dao. Thế gian chẳng mấy ai biết rằng Harun El basra không phải một nhân vật bình thường. Harun El Basra là một tay chân rất đáng tin cậy của Satan quyền uy, đã phục vụ Satan cả một đời và Satan đã giữ lời hứa với tay chân của mình. Trước khi Harun El Basra qua đời, Satan đã sát vào làn da ông ấy một số gia vị của địa ngục. Một người thân tín đã cắt da của Harun El Basra, lột ra khỏi thịt, rồi quấn vào cán của món vũ khí này. Làn da không bao giờ bị hủy họai, bởi nó đứng dưới một sự bảo trợ đặc biệt. Đám người theo đạo Templer đã biết điều đó. Chúng muốn giấu món vũ khí vào một nơi an tòan, nhưng ta đã nhanh hơn chúng. Ta đã lôi con dao ra khỏi cái quan tài chứa bộ xương mục nát của Harun El Basra.
- Tại sao mi vẫn còn sống. – Dean Ellroy hỏi. Ngài bá tước không khỏi ngạc nhiên khi thấy mình nói được như bình thường. Cũng có thể rằng ông quá căm thù “con người” đó và chưa bao giờ ngưng nghĩ tới người vợ đã qua đời của mình. - Cả mi đáng lẽ ra cũng đã tan thành bụi bặm từ lâu rồi.
- Ta có con dao găm!
- Mi đã chết chưa? Hay mi chưa chết?
- Ta đã chết, con dao găm đã giúp ta trở thành rất giàu có. Ta đã có quyền tạo cho mình một cách chôn cất riêng. Từ ngày còn sống ta đã cho xây một ngôi nhà mồ tuyệt đẹp, hòanh tráng, và ra lệnh cho người khác đặt ta nằm trong đó cùng con dao găm. Làn da trên cán dao không bị hủy họai, không bị mục nát, sức mạnh con dao vẫn còn nguyên vẹn và nó đã truyền sang ta. Cơ thể ta mục ruỗng, nhưng linh hồn của ta thì không. Linh hồn của ta thóat ra, gia nhập đội quân tay chân của Satan quyền uy. Chính Satan đã ban cho nó sức mạnh để có thể mang con dao lên đường. Con dao và ta là thuộc về nhau. Satan chỉ cần một chút da trên cán dao để tạo cho linh hồn ta một cơ thể mới. Ta giờ xuất hiện trước mặt bọn mi, vừa là cơ thể, vừa là hồn ma. Từ thuở trước ta đã rất căm ghét nhóm đạo Templer, ta đã căm ghét bọn mi suốt mấy trăm năm qua, và hôm nay ta đến đây để hủy diệt bọn mi, để nhóm đạo Templer thứ hai rảnh rang tiếp tục con đường đến với Baphomet. Ta sẽ dùng món vũ khí của ta tiêu diệt bọn mi đến đứa cuối cùng, và ta hỏi, đứa nào trong bọn mi muốn là đứa đầu tiên chảy máu trong nhà thờ này?
Chẳng thành viên nào trong nhóm đạo không hiểu những lời hắn nói, nhưng tất cả đều cảm thấy hơi thở của Tử Thần phả tới, biến họ thành đờ đẫn trong lạnh giá.
Nỗi kinh hòang tràn vào bên trong cơ thể họ, nó đầu độc dòng máu họ, dòng máu lại được trái tim phun lên đầu óc, tạo thành những giây phút hỏang sợ tột cùng.
Tất cả đều nhìn lên trên cao. Tất cả đều nhìn vào lưỡi dao.
Con dao đứng im sẳn sàng chờ lệnh!
Ánh nến đập vào lưỡi thép, bao trùm lấy nó. Lưỡi dao trông như đang run rẩy trong một luồng điện rất nhẹ, và nó sắp sửa đánh mất đi hình dạng của nó, nó sắp trở thành một lưỡi lửa run rẩy.
- Sao…?
Malraux không nhận được câu trả lời.
- Tiếc thật. – Gã nói, hai đôi mắt không sức sống của gã tuôn ra vô vàn những tia chớp nhỏ. – Không một đứa nào muốn bắt đầu. Ta đã cho bọn mi có quyền quyết định, nhưng nếu bọn mi không muốn thì ta sẽ quyết định đứa nào tới lượt đầu tiên
Malraux chuyển động cái đầu của hắn. Những đám tóc không rõ màu dựng đứng loe nghoe như những con sâu gớm ghiếc và những tia lửa lóe ra dày đặt hơn từ hai con ngươi gã.
- Nghe này, ta nói đây…
Đột ngột, một giọng người quất ngang không gian như một ngọn roi, nghe sắc và lạnh:
- Mi không cần phải nói đâu, Malraux. Có ta tình nguyện xung phong trước!
Co ma quay lại!

Chương 19

Tôi đã cùng Suko lẻn vào nhà thờ. Ngay lập tức, anh bạn tôi ẩn xuống nấp vào đàng sau những cây cột tròn rất rộng. Một tay lăm lăm khẩu Baretta sẳn sàng nhả đạn, tay kia cầm cây roi diệt ma trừ quỷ, anh chờ xem tình huống phát triển ra sao.
Cả tôi cũng mang vũ khí. Tôi rút con dao găm bằng bạc, nhưng vẫn còn che nó trong lòng bàn tay phải, tay trái cầm thật chắc cây thánh giá thần.
- Mi là ai?
- Là đao phủ của mi, Malraux!
Gã cười lớn.
Tôi bước tới, từng bước…từng bước.
Gã ngưng chuổi cười lai.
- Mi chỉ là một con người bình thường, một sinh vật tầm thường bằng da bằng thịt. Ta đã nhìn thấy mi ở nhà Dean Ellroy. Ta biết mi cũng có được một vài mánh khóe, nhưng ta hứa là mi sẽ hòan tòan không có cơ hội trước con dao găm của Harun El Basra. Đã có rất nhiều kẻ thử chống đối lại nó, tất cả đều đã thất bại. Chuyện đó bây giờ cũng sẽ không thay đổi.
- Thử đi! – Chúng tôi thách thức.
- Chờ đó! – Gã thét lên.
Chỉ một tích tắc sau, con dao găm lướt không khí lao vù về phía tôi. Kèm theo những tiếng thét khủng khiếp của những người đàn ông.
Đồng thời Suko cũng chuyển động tới, lom khom chạy về hướng Malraux…

----------------------

Bởi đã tính trước một tình huống như vậy, tôi đã dừng đứng lại ở một vị trí nhất định, sát ngay bên cạnh một trong những cây cột lớn.
Malraux nói chưa hết câu lệnh thì tôi đã chuyển động và nhanh như chớp nấp vào phía sau cây cột.
Con dao phóng tới, lướt sát tôi!
Cũng trong tích tắc đó, tôi thay đổi vị thế đứng của mình, bởi tôi không chỉ muốn né tránh, mà muốn đối mặt với món vũ khí này.
Dao găm chống lại dao găm!
Con dao bằng bạc đã được rửa nước thánh của tôi chống lại con dao của quỷ Satan! Con dao kia xé gió lao tới!
Nguy hiểm, gầm gừ, nhanh như chớp. Nó vừa lao tới vừa giật lên giật xuống như một tia chớp, như những cơn bảo dữ và như thể nó đang tận hưởng niềm thích thú rạch nát vào bóng tối.

--------------------

Tôi giơ tay phải lên.
Từ bàn tay lóe lên lưỡi dao găm bằng bạc, được xoay trong thế nằm ngang để chặn đường con dao găm đối địch.
Con dao thứ hai dừng lại.
Nếu có thể tiếp tục bay, nó sẽ xỉa đúng mặt tôi và cắt rách mặt tôi không khoan nhượng.
Nhưng con dao găm bạc đã cản nó lại. Con dao của quỷ Satan run rẩy trước mặt tôi một thóang. Tôi nhìn thấy cán dao quỷ ám. Đúng lúc con dao giật lùi lại tìm vị thế khác, tôi đâm tới cũng không thua cơn lốc…
Đâm chính vào lớp da quấn xung quanh cán dao. Lưỡi dao bằng bạc bám chặt vào đó. Trong một thóang, tôi cảm nhận lực dội trở lại khiến bàn tay tôi rúng động, thế rồi một tích tắc sau, lửa bật lên.
Những lưỡi lửa màu xanh phát ra từ lớp da, và hòa vào trong những lưỡi lửa này là một tiếng thét khủng khiếp…

Chương 20

Lúc con dao găm ma quỷ bắt đầu bay cũng là lúc Suko nhào tới từ góc phải và nhanh như chớp né người xuống tránh.
Mục tiêu của anh là Malraux!
Gã đàn ông dang rộng hai cánh tay, bước tách ra khỏi nhóm bốn người đàn ông còn lại để nhìn bao quát trận chiến.
Gã tin tòan tâm tòan lực vào cái Ác, gã thờ phụng quỷ Satan và sức mạnh của gã.
Hắn chỉ không ngờ thật đang trên đời có Suko và quyền lực của cây roi diệt ma trừ quỷ. Khi Malraux nhìn thấy cả hai thì mọi chuyện đã quá muộn. Suko lúc bấy giờ đã rút roi, vung lấy đà và quật tới.
Cả ba làn roi tóe ra như một cây quạt khổng lồ. Chúng không thể đánh trượt mục tiêu trong một khỏang cách gần tới thế, mà Malraux cũng chẳng có cơ hội xoay người né tránh, bởi ngọn roi được quật theo hướng chênh chếch, cả ba làn roi thay nhau quấn lấy đầu, lấy vai và ngang hông cái vật thể nửa người nửa ma.
Chúng hủy diệt gã, một lần và mãi mãi!
Malraux gào lên, rùng rợn tới tận xương tủy, chắc chắn gã đàn ông đang có cảm giác bị một tấm lưới lửa trùm lấy tòan thân thể. Gã giãy giụa sang trái rồi sang phải trước khi quyền lực của ngọn roi thần giật gã văng xuống đất.
Đột ngột, bầu không khí trong nhà thờ nồng nặc mùi lưu hùynh, mùi của cơ thể người bị đốt cháy. Cái thực thể mang tên Malraux giãy giụa trên nền đất, gào thét, tan rã. Nó bị hút kiệt sức lực. Từ cơ thể đó vọt lên những lưỡi lửa giống hệt những lưỡi lửa đang bốc ra từ làn da quấn quanh cán cây dao găm. Quỷ Satan đã rời bỏ cả hai thực thể này, bởi thế lực đối chọi, thế lực của Ánh Sáng lại một lần nữa chứng tỏ thế áp đảo.
Những làn bụi bốc lửa và kêu xào xạc trong ngôi nhà thờ Templer, đi kèm với tiếng thét rùng rợn cuối cùng, tiếng thét kéo dài xuyên vào không gian vô biên của thế giới bóng tối.

------------------

Tôi không cần phải sử dụng đến cây thánh giá thần. Con dao bằng bạc được rửa nước thánh cuối cùng đã mạnh mẽ hơn món vũ khí của Harun El Basra.
Tôi còn đâm thêm một lần nữa, để chứng kiến cảnh con dao quỷ quái bị tước hết quyền lực và tan rã.
Không khí trong nhà thờ nồng nặc mùi cháy, nhưng không hề có người chết và không hề có người bị thương.
Suko và tôi bước lại gần những cây nến còn đang cháy.
- Ổn chứ? – Anh bạn tôi hỏi.
- Dĩ nhiên rồi.
Suko mở cửa nhà thờ để không khí trong lành từ bên ngòai tràn vào.
Tôi đứng lại bên nhóm bốn người đàn ông. Họ vẫn chưa nói nên lời. Họ đang kiệt lực cả về thể xác lẫn tinh thần. Sau những biến cố kinh hòang vừa xảy ra.
- Cám ơn! – Dean Ellroy cuối cùng cũng lên tiếng được. Nghe giọng như thể cổ họng ông bây giờ đang mọc đầy cỏ. Thế rồi người luật sư quay lưng đi bởi ông không muốn ai nhìn thấy những giọt nước mắt của mình.
Tôi bước ra bên ngòai, ra với dãy sương mù lạnh lùng, nơi dáng hình của Suko đang hiện lên mờ ảo, thấp thóang như bóng ma.
- Việc này vậy là xong. – Anh lẩm bẩm hài lòng. – Thế còn kẻ phản bội trong hàng ngủ chúng ta thì sao?
Tôi chỉ biết nhún vai.
Đáng tiếc…
Tài sản của leminhchau

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
,

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™