Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 01-04-2008, 11:12 PM
admin's Avatar
admin admin is offline
Quản Trị Tối Cao - Điều Hành Diễn Đàn
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 67
Thời gian online: 6 giờ 59 phút 13 giây
Xu: 200
Thanks: 7
Thanked 7 Times in 6 Posts
Hắc Nho - Trần Thanh Vân (đã post đủ bộ)

Lời phi lộ




Trời đất tối âm u, trăng sao lẳng lặng ẩn vào mây đen. Trời đất hình thành một khối, tất cả vạn vật đều chìm đắm trong đen tối vô biên.
Trong ánh sáng chớp nhoáng của cơn sấm sét lôi đình thịnh nộ, chỉ trong tíc tắc đã mang lại ánh sáng chiếu rọi khắp vạn vật.
Ầm! Ầm! Những tiếng sấm sét dường như muốn nuốt chửng đại địa.
Xuyên quan ánh sáng chớp nhoáng của sấm sét, người ta thoáng trông thấy một cảnh tưởng kinh tâm đáng tởm. Đó là cảnh tưởng của một cảnh thương tâm vừa xảy ra.
Nhiều người thân thể đứt lìa, tứ chi rải rác diện tích độ hơn mười trượng vuông.
Bóng của vài chục người bao gồm tăng ni đạo tục, đang lục lạo tìm kiếm số thi hài ngổn ngang kia. Trong lúc đó có bảy tám người vây tròn một thi hài máu me lem luốc mặc chiếc áo đen.
Họ bàn tán xôn xao nói năng inh ỏi :
- Đèo núi Chung Linh Tú đã biến thành sát trường đẫm máu...
- Ma đầu này mà chết đi, thì thiên hạ có thái bình rồi vậy.
- Vô lượng thọ Phật, chúng ta phải trả một giá quá đắt, trong vòng hai mươi năm nữa, các môn phái khó mong phục hồi thế lực.
- Nhưng vẫn không uổng chuyến đi dự hội này.
- Không ngờ công lực ma đầu này cao cường đến thế.
...
Ầm! Một tiếng sấm sét vang dội làm đinh tai nhức óc mọi người. Kế đó là những giọt nước mưa to bằng hạt đậu ào ào đổ xuống, gió táp mưa sa, khiến cho mọi người lần lượt bay nhảy tứ tán.
Trong cơn sấm sét xen lẫn ánh sáng lấp lánh của lằn điện xẹt. Thi hài máu đổ thịt rơi máu me lem luốc mặc áo đen ấy, đã cử động một cách yếu đuối, cuối cùng lảo đảo nghiêng qua ngã lại rồi đứng dậy, thì ra hắn đã sống lại, đứng yên một hồi lâu, hắn lê bước một cách nặng nhọc, té ngã xuống, lại cố gắng lồm cồm đứng lên... rồi mất dạng trong đêm tối.
Gió cuồn cuộn thổi từng hồi.



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của admin


Last edited by phamduy88; 20-05-2008 at 07:17 PM.
  #2  
Old 01-04-2008, 11:13 PM
admin's Avatar
admin admin is offline
Quản Trị Tối Cao - Điều Hành Diễn Đàn
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 67
Thời gian online: 6 giờ 59 phút 13 giây
Xu: 200
Thanks: 7
Thanked 7 Times in 6 Posts
Hồi 1

Tàn dương cổ đạo



Gió thu hiu hiu thổi khiến mọi người cảm thấy dễ chịu.
Ánh tà dương nghiêng nghiêng chiếu soi trên con đường đầy cát bụi một cách gượng gạo yếu đuối thê lương.
Vùng thảo nguyên khô và nối liền rừng thẳm xa xăm, ở khoảng giữa vùng thảo nguyên và cánh rừng xanh ấy ẩn hiện hình bóng của một trang bảo.
Hai kỵ mã ngựa phi nước đại giữa đám bụi vàng tung tóe từ một ngõ khác con đường lộ chạy tới.
Một tiếng hét xen lẫn tiếng ngựa hí, cặp kỵ mã đã dừng lại, và ta có thể nhìn thấy rõ ràng trên ngựa có hai người ăn mặc kiểu cách võ sư, niên kỷ độ bốn mươi.
Người gương mặt xám tro trỏ vào một bên bụi cỏ nói :
- Lão Phương, ngươi xem cái đó là vật chi vậy?
Một người da mặt trắng tươi kia nói :
- Mặc kệ nó là vật gì, chúng ta hãy đi gấp thôi.
- Xem thử một cái thế nào?
- Lão Vương sao người thích lý sự vậy?
Gã họ Phương vừa nói, người đã nhảy xuống ngựa, giao dây cương cho gã họ Vương, tung người nhảy sang, cúi nhìn xong, lập tức quay lại.
Gã họ Vương nói :
- Thế nào?
Gã họ Phương khạc nhổ một cái rồi nói :
- Mẹ nói, một thây ma.
- Người chết?
- Chẳng lẽ còn sống sao?
- Người ấy hình thù thế nào?
- Một tên tiểu tử vài mươi tuổi, cuộn vào trong một chiếu rách.
- Chắc là người nào đó bố thí vậy...
- Có thể chết dọc đường ư?
Gã họ Vương nhảy xuống ngựa nói :
- Để ta xem thế nào?
Dứt lời gã bước tới, thấy một chiếc chiếu cũ cuộn một người chỉ đệ lộ đầu và chăn ra ngoài, gã cau mày đưa chân hất tung chiếc chiếu.
A! Bất giác gã thất kinh kêu lên một tiếng. Cái xác chết đầy máu me lem luốc xem qua biết ngay là bị một trận đánh đập trước khi chết, da thịt lở toét còn máu me lem luốc, chắc chắn mới bị ném vào bụi cỏ không bao lâu.
Người chết này độ mười sáu mười bảy tuổi, mặt mày sáng sủa, chỉ hơi gầy ốm xanh xao.
- Ự!
Tay chân của hắn co rút lại vài cái, mở toang đôi mắt vô thần, rồi nhắm lại ngay.
Gã họ Vương xoay lại nói lớn :
- Lão Phương, nó chưa đứt hơi hẳn.
Gã họ Phương dắt ngựa bước sang nói :
- Chưa chết ư?
- Còn thở nhẹ, lúc nãy có ự lên một tiếng.
- Ta xem chắc cũng phải chết thôi.
- Cứu một mạng người hơn làm trăm việc thiện.
- Hãy khoan!
- Thế nào?
- Làm việc lành xin đến nơi khác làm vậy.
- Bạn muốn nói gì?
- Lão Vương, mi biết nơi này thuộc địa phận nào không?
- A! Đây... gã họ Vương tái mặt.
- Thằng tiểu tử này, ta đoán chắc do Vọng Nguyệt bảo ném ra đây, mi dám đụng đến nơi này ư?
Họ Vương ngẩng đầu nhìn Trang bảo ở tận thảo nguyên xa xăm, rồi biến sắc nói :
- Chúng ta đi thôi.
Hai người như gặp phải ma đuổi, quỷ rượt, hoảng hốt vội vàng phi ngựa chạy mất.
Màu sắc ánh tà dương lúc hoàng hôn trở thành đỏ ửng, gió tây vù vù thổi mạnh.
Thiếu niên nằm trong bụi cỏ, cố gượng sức mở đôi mắt hình như hắn không muốn chết, còn luyến tiếc cõi thế xinh đẹp này, đôi môi khô khan lép nhép nhích động phát ra âm thanh nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu :
- Ta... Ta không muốn chết, ta không muốn... chết.
Nhưng bấy giờ có ai nghe thấy tiếng kêu vang tuyệt vọng của hắn? Tử thần đã đến gần hắn rồi, chỉ còn hơi thở yếu đuối cuối cùng.
Tà dương đã lặn, vẫn còn lại ánh sáng phản chiếu còn hắn thì nằm chờ chết như loài côn trùng trong đám cỏ.
- Nước... nước...
Âm thanh yếu đuối, ngay cả hắn còn chưa nghe rõ, hai mắt lại nhằm nghiền.
Ánh tà dương chiếu lại tia sáng cuối cùng, chỉ thấy một màu vàng mờ nhạt xa tít tận chân trời.
Xa xa vọng lại vài tiếng gầm thét của loài lang sói, lang sói sẽ là kẻ thu nhặt xác chết của hắn.
Một lần nữa hắn lại tranh đấu với số mệnh, kêu lên :
- Ta... không muốn chết mà!
Bây giờ hắn cảm thấy trong người bắt đầu phát nóng, đầu óc hỗn loạn, ý chí dần dần yếu đuối, hắn biết giây phút cuối cùng của cuộc đời hắn sắp đến nơi, niên kỷ còn trẻ thế kia mà đã đến chỗ tận cùng của đời người.
Ngoại trừ tâm hồn, thân thể không còn biết đau đớn nữa, mặc dù bị thương thế khá nặng, xương thịt nhừ tử, toàn thân tê liệt.
Mặt trời lại mọc phương Đông, nơi đây sẽ rơi rớt một vài khúc xương người, cũng có thể không còn sót một tí gì hết vì lang sói đã làm sạch hết.
Trong cơn mê man, hắn cảm giác hình như có vật di động gần hắn, cố hết sức mở đôi mắt đã cứng đờ hồi lâu, hắn nhìn thấy hai đám sáng màu xanh, kế đó có thêm hai đốm sáng nữa.
- Hung lang!
Tri thức hoàn toàn sắp sửa mất hẳn đó đã nhận thức được vài con lang sói đã đến gần hắn.
Một thứ bản năng bẩm sinh tham sống sợ chết của con người lại phản ứng ra sự tự vệ chống chết, khiến hắn tỉnh táo hơn trước nhiều, nhưng chỉ tổ làm cho hắn thêm đau đớn, một thứ đau đớn đối diện với tử vong.
Một tiếng rống gầm kinh tâm táng đởm, con vật đen lù lù to lớp chụp vào người.
- Hết rồi! Cuộc đời kể như đã xong, hắn nhắm chặt đôi mắt lại.
Hai tiếng rú thảm thiết vang lên trong đêm tối, tiếp đó có một vật gì nặng nề ngã phịch trên đất.
Bên lỗ tai hắn vang lên một âm thanh trầm khàn :
- À! Tội nghiệp quá! Nghiệp ác ai gây ra?
- Tiếng người? Ta chưa chết! Tư tưởng này lại phát sanh, một mãnh lực không thể lường được, hắn lại mở mắt lần nữa, nhưng không tài nào nhìn rõ, chỉ thấy một bóng đen lờ mờ.
Âm thanh khàn trầm lại nói :
- Tiểu tử, mi còn sức nói được vài câu chăng?
Hắn cố hết sức nhích môi, nhưng không nói ra lời. Trong thâm tâm hắn lại một âm thanh to lớn kêu lên :
- Cứu tôi! Cứu tôi với, đừng bỏ ta mà đi, tôi cần phải sống...
Hắn cảm giác một đôi tay ấm áp đang xoa bóp trên thân mình, cảm thấy dễ chịu vô cùng, cái thân thể lạnh cứng dần dần hồi phục lại độ ấm, nguyên khí cũng từ từ khôi phục.
Hắn nhắm mắt lại mặc cho đối phương xoa bóp, giây lát sau, đối phương dừng tay nói :
- Tiểu tử! Mi nói chuyện thử xem nào?
Hắn trợn mắt, dưới ánh mặt trời ẩn hiện nhìn ra đối phương là một ông lão, tuổi độ sáu mươi, râu tóc lẫn lộn, thành ra một lão râu tóc rối ren, cặp mắt long lanh sáng quắc của ông lão khiến người ta phải chú ý.
- Lão trượng, ông... cứu sống cháu.
- Cứu sống hay không bây giờ còn chưa biết được.
- Vâng... nhưng ít nhất tại hạ thoát được miệng lang sói.
- Chỉ tới chậm một bước, tiểu tử mi toi mạng rồi, mi tên là gì?
- Tại hạ tên là Đinh Hạo.
- Quê quán ở đâu?
- Điều này...tại hạ không biết nói sao, tại hạ...ăn nhờ ở đậu...
- Ngươi ăn nói khá lắm, có học chút ít chữ nghĩa gì không?
- Thưa có!
- Tại sao ngươi ra nông nỗi này?
- À! Lão trượng... chuyện kể dài dòng, tại hạ khi sanh ra đời chưa từng được cư xử như một con người...
- Ngươi là người phụ cận hay là...
- Là đày tớ trong Vọng Nguyệt bảo Ông lão rùng mình nói :
- Ngươi là người của Diêm Vương bảo?
- Vâng!
- Đúng ra không nên cứu ngươi...
- Lão trượng sợ...
- Sợ cái khỉ khô gì? Trong Diêm Vương bảo chả có một người nào tốt lành cả.
Đinh Hạo âu sầu nói :
- Vâng, lão trượng nói đúng lắm, bằng không làm gì có danh hiệu Diêm Vương bảo.
- Ngươi được xem như là tiểu qui tọa hạ của Diêm Vương bảo...
- Lão bá, tại hạ chưa có tư cách làm tiểu qui, bất quá chỉ là con qui đáng thương hại dưới đám tiểu qui vậy.
- Há há, có lý lắm.
- Xin thưa hỏi danh xưng lão bá thế nào?
- Điều này miễn nói vậy.
Đinh Hạo thở nhè nhẹ, dùng tay chống ngồi dậy, do tri giác phục hồi, nên hắn cảm thấy thương tích trên người đau nhức vô cùng, nhưng hắn cắn răng chịu đựng, mồ hôi trên trán toát ra to bằng hạt đậu, mặt tái mét nhăn nhó đau đớn vô cùng.
- Tiểu tử, đau lắm phải không?
- Vâng!
- Ngươi chịu đựng khá lắm.
Đinh Hạo nói một cách thảm thiết :
- Tại hạ chịu đựng từ thuở nhỏ nên đã quen rồi.
- Bây giờ lão cho chút ít thuốc cầm đau, rồi nàng tự lên đường vậy.
- Lão bá có thể dẫn tại hạ theo..
- Lão hận bọn người Diêm Vương bảo vào tận xương tủy, ngươi đừng nói lôi thôi nữa.
Đinh Hạo nghiến răng ngậm miệng lại hắn không yêu cầu nữa, từ nhỏ hắn đã huấn tập trở thành cá tánh kiền cường, có thể nói rằng hắn trưởng thành trong đám lang sói, thế mà bị đánh đạp hành hạ không chết, đó thật là số mạng của hắn to lắm vậy.
Lão từ trong túi lấy ra một chiếc bình nhỏ, đưa cho Đinh Hạo nói :
- Uống một nửa còn một nửa thoa bên ngoài da.
Đinh Hạo hai tay tiếp lấy nói :
- Tại hạ một lần nữa xin hỏi danh hiệu lão bá?
Ông lão trợn tròn mắt nói :
- Tiểu tử, mi rắc rối quá...
- Tại hạ không thể không nhớ ơn cứu mạng này.
- Ngươi muốn báo ơn?
- Điều đó đương nhiên, có lý nào thọ ân mà lại không báo.
- Há há! Câu nói chí lý, nhưng lão phu không quan tâm đến điều này.
Dứt lời tung mình chạy mất.
Đinh Hạo đành cười gượng, vội mở nắp bình đổ vào bàn tay, đó là loại thuốc bột màu trắng, đưa vào mũi ngửi không có mùi vị chi cả, chia một nửa đổ vào miệng còn một nửa kia thoa vào những vết thương trên thân.
Thuốc bột này thật công hiệu, chỉ trong chốc lát, thì bớt đau nhức, chỉ còn độ một hai phần nữa thôi.
Ông lão cứu sống mình nhưng không lưu lại danh hiệu mà bỏ đi mất, đây thật là một vấn đề thương cảm “Thi ân mà không cầu báo đáp”.
Xa xa vọng lại tiếng gầm rú của loài lang sói.
Đinh Hạo không khỏi rùng mình hồi tưởng lại cảnh tượng hồi nãy, tí nữa thì đã làm mồi cho lang sói rồi, nếu không được ông lão đến cứu, thì thịt xương còn đâu nữa và bây giờ nếu có bọn người Vọng Nguyệt bảo phát hiện mình chưa chết, chắc lại không thoát khỏi một trận đòn nên thân nữa.
- Chạy! Chạy cho xa thật nơi này!
Hắn nghĩ tưởng như thế là xong, lập tức cố sức đứng dậy, nhưng đứng được một nửa người lại té ngồi xuống đất, không khỏi ảo não thê lương thở dài :
- Chẳng lẽ số mạng của mình đành phải chấm dứt ư?
Hắn hồi tưởng lại lời mẹ hắn thường nói :
- Con cưng! Số mạng như vậy đó!
Chẳng lẽ trên thế gian này thật có “Số mạng” chủ quản tất cả con người ư?
Hắn không tin, nhưng sự thật phơi bày trước mắt, hai mẹ con của hắn quả thật xấu số hình như tất cả nỗi bất hạnh trên thế gian đều đổ vào hai mẹ con hắn.
Hồi tưởng đến mẹ lòng hắn thật tang thương vô cùng.
Hắn không bao giờ quên được thảm cảnh người mẹ thắt cổ chết, trong cặp mắt của mọi người hắn cho bà chết cũng như một con chó.
Những người chung quanh chỉ có một câu phúng điếu đối với bà mẹ hắn.
- Bà ta chết rồi, thật đáng tiếc.
Hắn nhớ lại hai mẹ con đến Vọng Nguyệt bảo, lúc đó mình mới năm tuổi, ban đầu được họ xem là thượng khách, dần dần xuống địa vị kẻ dưới. Mười hai năm ròng không biết mẹ mình đã chảy bao nhiêu giọt lệ tủi nhục đau thương!
Tại sao phải ăn đậu ở nhờ (Vọng Nguyệt bảo)?
Tại sao lại xảy ra mọi việc như thế?
Hắn không hiểu nổi, cho đến cả thân thế cũng không biết, hắn sợ bà mẹ đau buồn, sau vài lần hỏi thăm thì hắn chẳng bao giờ dám hỏi nữa.
Sư việc mười ngày trước lại hiện ra...
Còn nhớ thật rõ ràng tối hôm ấy, làm xong việc vào phòng bà mẹ chỉ thấy bà ăn mặc chỉnh tề ngồi bên cạnh giường, đôi mắt sưng húp đỏ ngầu, trực giác của hắn cho biết điều gì không lành.
- Mẹ, có việc gì vậy?
Không một giọt lệ nào tuôn ra, có vẻ nước mắt đã chảy hết rồi, bà chỉ nghẹn ngào nói :
- Mẹ rốt cuộc rồi có việc gì không?
- Con ơi! Đây là mệnh, là định mệnh vậy!
- Mẹ...
- Con ơi! Con trưởng thành rồi con có thể tự lập được, con phải rời nơi này cho sớm...
- Mẹ, nếu con không vì mẹ thì con đã đi khỏi nơi này lâu rồi.
- À! Con ơi! Con sanh nhầm chỗ...
- Sao mẹ lại nói thế?
- Để mẹ nhìn con cái nào!
- Mẹ...
- Con ơi, mẹ có lỗi với cha con, cũng có lỗi với con...
- Cha con là ai vậy hở mẹ?
- Đừng nói nữa, sau này con đi tìm một người tên Trúc Lâm Tẩu thì mọi việc sẽ sáng tỏ.
- Nhưng mà mẹ...
- Tốt hơn hết con hoàn toàn không biết gì cả, bằng không con không thể sống nổi. Năm xưa mẹ đến đây, mẹ có kỳ vọng rất nhiều, hiện giờ thì không còn gì nữa, số mệnh như vậy đó con.
- Mẹ...
- Con đi ngủ đi con, hãy nhớ cho kỹ, rời khỏi nơi đây, đi tìm Trúc Lâm Tẩu...
...
Sáng sớm hôm sau, mẹ đã thắt cổ tự vận, một người thân duy nhất trên thế gian đã ra đi trong hoàn cảnh ấy.
Ngày hôm qua, chỉ cãi nhau với tên Tổng quản vài lời, thì bị gã dùng roi đánh đến chết, dùng chiếu rách cuộn lại ném vào nơi hoang dại làm mồi cho lang sói.
- Ta không thể chết.
Một lần nữa hắn tranh đấu với định mệnh, cắn răng chịu đựng, hai tay chống đất đứng lên, dùng hết toàn lực cất bước đi một các gian nan khổ sở, từ từ tiến về phía trước con đường lộ.
Thật may mắn, hắn nhặt được một cây nạng mà người ta đánh rớt trên đường, khập khễnh chống nạng đi tới.
Sao đêm hiển lộ tận chân trời, bốn bờ vắng lặng tĩnh mịch hắn lẩm bẩm tự nhủ :
- Mẹ! Con vâng lời mẹ dạy bảo, đã rời khỏi Vọng Nguyệt bảo nhưng một ngày nào đó, nhất định phải trở về đây, phải trở về vậy.
Đi bộ cho đến trời sáng, còn đi được ba bốn mươi dặm đường sức cùng đã tận, xem kỹ toàn thân đẫm máy lem luốc, y phục rách nát, hình thù không ra gì, nếu bị người ta trông thấy há không kinh động đến lòng người sao?
Trong lòng thoáng suy tư, mắt dòm ngó xung quanh, bỗng phát hiện thấy một rừng cây không xa lắm, ẩn hiện một bờ tường màu tro, hắn nghĩ rằng nơi đó phải là đình miếu hoặc nhà dân không lầm, hãy đến đó xem sao?
Thế rồi hắn dùng hết tàn lực còn lại thoăn thoắt bước về hướng hàng cây.
Thật không dễ dàng, mới tới gần một ngôi miếu to hiện ra trước mắt, tinh thần phấn khởi, người xuất gia ấy từ bi làm căn bản, dẫu gì đi nữa cũng khá hơn người thế tục nhiều.
Đến sát cổng chùa, không thấy bóng người nào cả, trên có tấm bảng viết ba chữ màu kim Dược Vương miếu, còn bên trong có hương khói chăng nữa thì chưa biết.
Hắn ngồi xuống bực thang trước chùa tịnh thở một hồi, lại đứng dậy vào chùa.
Thương tích trong thân người nhờ thoa thuốc giống thuốc bột của ông lão vô dang cho nên hắn cảm thấy không đau đớn mấy, chỉ cảm thấy uể oải, sức lực yếu như một đứa trẻ đang tập đi.
Hắn chưa từng luyện võ học nghệ, chỉ là một thiếu niên tầm thường, nên thể chất không thể so sánh với người có luyện tập võ thuật, nhưng do gởi thân tại Vọng Nguyệt bảo nên đối với môn đạo trong giang hồ hắn cũng biết đôi chút.
Nhìn xem tình hình trong miếu, không phải là ngôi miếu hoang, không có người ở, điều lạ lùng nhất là chẳng thấy hương khói.
Xuyên qua cổng chùa một dãy phòng đã lâu không được tu tỉnh, đối diện đó là chánh điện.
Đưa mắt nhìn tới, nhang đèn còn thắp sáng, điều đó quyết định ngôi chùa có người ở nên không khỏi mừng thầm.
- Ai đó?
Dãy nhà cạnh chánh điện phát ra tiếng quát.
Đinh Hạo mừng rỡ phấn khởi trả lời :
- Tôi là người mắc nạn.
Tài sản của admin

  #3  
Old 01-04-2008, 11:13 PM
admin's Avatar
admin admin is offline
Quản Trị Tối Cao - Điều Hành Diễn Đàn
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 67
Thời gian online: 6 giờ 59 phút 13 giây
Xu: 200
Thanks: 7
Thanked 7 Times in 6 Posts
Hồi 2

Dã tự kinh hồn


- Gã ăn mày kia ngươi vào lộn chỗ vậy.
- Tôi không phải ăn mày.
Một bóng người xuất hiện, đó là lão áo đen độ năm mươi tuổi hơn, râu xồm xoàm, độc nhãn, không giống đạo sĩ, cũng chẳng phải hòa thượng, nhìn lão vẻ mặt hung ác, dữ tợ, Đinh Hạo không khỏi rùng mình, nhưng hắn không còn cách nào khác hơn.
Ông lão nhìn Đinh Hạo từ trên xuống dưới, phất tay nói :
- Cút đi.
Đinh Hạo khóc lóc nói :
- Lão làm ơn giúp cháu chút đi.
- Mi muốn cái gì?
- Cháu muốn xin lão cho tạm thời tá túc qua đêm cũng xin chút cơm nguội ăn đỡ lót dạ.
- Cha chả! Mi nói không phải ăn mày, rõ ràng tướng ta của mi...ủa...
Ông lão nhảy tới trước mặt Đinh Hạo, rùng mình nói :
- Tiểu tử, sao toàn thân mi máu me, chắc lai lịch không khá rồi?
Đinh Hạo cười nhạt nói :
- Cháu bị ăn cướp...
- Nói láo, gặp cướp mà sao không bị giết, lại bị đánh bằng roi...
- Cháu nói thật vậy.
Ông lão độc nhãn lạng người một cái thì tay phải Đinh Hạo đã bị bấu chặt toàn thân tê liệt kêu lên “Ối chà” một tiếng liền quị xuống thì ông lão lập tức buông tay nói :
- Mi chưa từng luyện võ công phải không?
- Cháu chưa học võ.
- Mi đi khỏi đây vậy...
- Lão vui lòng giúp cháu một đêm?
- Tìm chết ư?
Đinh Hạo thất vọng há miệng cứng đơ, không nói được lời nào. Lão độc nhãn lại hét to :
- Cút nhanh lên cho ta!
Đinh Hạo thở dài xoay đầu đi liền, hắn không phải hạng người ăn xin, không thể nào hạ mình lạy lục van xin, tuy đói khát khó chịu cũng cắn răng chịu đựng.
Cũng cùng lúc này, âm thanh khàn khàn vang lên từ hậu điện :
- Người nào vậy?
Ông lão dạ một tiếng đáp :
- Một tiểu tử ăn mày không can hệ chi cả.
- Ngươi để cho nó đi phải không?
- Nó không biết võ công.
- Ngươi dám quả quyết người này không can hệ chi?
- Điều này...
- Bảo hắn đến đây ta xem!
Ông lão độc nhãn xoay người lại nói :
- Ê! Tiểu tử hãy theo ta vào đây.
Bấy giờ Đinh Hạo không có ý kiến gì nữa, ai bảo sao cũng được, bèn chân rảo bước theo vào đại điện, vừa đến đại điện không khỏi rùng mình, chỉ thấy một cái quan tài màu đỏ đặt bên phải góc đại điện, phía trước quan tài có một ngọn đèn dài, ngoại trừ cái quan tài không còn cái gì khác trong điện.
Lão độc nhãn đứng yên lặng một bên.
Hiện trường này khiến Đinh Hạo phải dựng đứng tóc gáy.
Bỗng âm thanh trầm khàn có chút đinh tai không biết từ đâu vang lại.
- Đập vỡ đầu nó đi.
Đinh Hạo thất kinh chưa kịp xoay qua thì bàn tay ông lão độc nhãn đã đánh phựt tới, tức thời hồn vía hắn bay lên mây, nhưng hắn không rành chút nào về võ công, thì không thế nào tránh né hoặc chống đỡ...
Cũng ngay lúc hồn phi phách tán đó, bỗng có một luồng kình phong từ một bên phất tới dịu dàng xô thân hình hắn ra ba xích, đã tránh được chưởng này một cách khéo léo.
Ông lão độc nhãn ấy, chỉ đánh một chưởng rồi dừng tay.
Đinh Hạo hoang mang dòm ngó chung quanh nhủ thầm :
- Ai đã cứu thoát mình? Nhưng chẳng thấy bóng dáng nào cả. Vậy thì quái lạ quá.
Âm thanh trầm khàn quái gở đó vang lên :
- Ấy là hạt giống thượng hạng, mang hắn đi ba ngày sau gặp ta.
Ông lão cung kính nói :
- Tuân lệnh.
Đinh Hạo ngạc nhiên không kém, nghe tiếng mà không thấy người, theo giọng nói đó hình như không ác ý. Mặc! Ta cứ ăn uống cho no đủ đã, dưỡng thương cho lành rồi mới tính sau. Liền theo lão ta đi ra khỏi điện. Lão trỏ vào một gian phòng ở chỗ tối mò nói :
- Tiểu tử, bên trong còn chút ít thịt nai, cơm nguội vào đó ăn một bụng cho no đi.
Đinh Hạo nghe nói, tức thì nước dãi chày dài, rảo bước đi vào, bên trong chén bát nồi chảo đầy đủ, đó là nhà bếp, có một cái bàn gỗ trắng, quả thật còn nửa nồi cơm và thịt nai, tay cầm hai chiếc đũa ăn, không cần chén bát, cứ cả nồi cơm nhai ngấu nghiến nuốt chửng.
Trong chốc lát, cơm no thịt đủ, khí lực cũng xung mãn lại như thường.
Trở lại phòng sáng lão độc nhãn trỏ cái giường trúc nói :
- Ngồi xuống!
Đinh Hạo y lời ngồi xuống, không thể im lặng mãi được, bèn lên tiếng hỏi :
- Trong miếu này lão là...
- Người trông nom miếu này.
- Người nói chuyện lúc nãy trong điện.
- Chủ nhân của lão.
- Chủ nhân?
- Đừng hỏi lôi thôi, chủ nhân đã thích mi, đó là phước đức của mi.
Đinh Hạo ngớ ngẩn nói :
- Thích tôi về những vấn đề gì?
Lão trợn mắt nói :
- Trông mi tướng ta thông minh, sao không hiểu được ý nghĩa trong lời nói, thu nhận ngươi làm truyền nhân.
Đinh Hạo cảm động không ít, không biết đối phương là nhân vật ra sao, nhưng chắc có võ công rất cao cường, nên không nghe tiếng cũng không thấy người mà người âm thầm giúp sức cho ta tránh khỏi một chưởng của lão độc nhãn, chắc là ta chỉ cần học thành võ công thì ta có thể suy ra thân thế của mình, đồng thời trở về Vọng Nguyệt bảo.
Lão độc nhãn lại nói tiếp :
- Tiểu tử, phước duyên mi khá lắm, mới được lão nhân gia ông chọn phải.
Đinh Hạo ngớ ngẩn nói :
- Lão nhân gia đó đại danh thế nào?
- Ba ngày sau mi sẽ biết.
- Còn lão tên họ là chi?
- Đến lúc đó tự biết, đừng hỏi nhiều chuyện nữa, bây giờ để lão phu xem thương thế mi cái đã.
Dứt lời bước gần Đinh Hạo, lật cái áo rách ra chăm chú nhìn xem rồi lại bắt huyệt mạch.
- Nội thương không nặng, ngoại thương thì mười phần hết tám, mi đã thoa thuốc ư?
- Dạ có.
- Bây giờ nằm xuống, lão trị thương cho mi.
Đinh Hạo cảm kích nhìn lão, rồi nằm ngã ra trên giường trúc, lão độc nhãn điểm hết đại tiểu huyệt đạo toàn thân hắn, sau đó đi vào phòng đem thuốc đến thoa bóp trên vết thương, lại bỏ vài viên đơn hoàn vào miệng hắn nói :
- Tránh cử động tối đa yên ổn nằm nghỉ, ba hôm sau sẽ hết...
Hai ngày trôi qua, trên da đầy những vết thương được lành hẳn, quả thực đã khôi phục hoàn toàn, không biết ông lão lấy từ đâu được bộ quần áo đỏ, bảo Đinh Hạo tắm gội thay y phục. Hai ngày qua Đinh Hạo luôn ở trong phòng không đi đâu cả.
Ngày thứ ba, sau bữa ăn sáng, hắn được dẫn đến đại điện, tình hình y như trước không thấy bóng dáng người nào cả, âm thanh trầm khàn mà hơi đinh tai lại vọng vào màng nhĩ :
- Ranh con mi tên họ là gì?
- Đinh Hạo.
- Bao nhiểu tuổi?
- Mười bảy.
- Gia thế?
- Cháu là một đứa trẻ mồ côi.
- Ta trông thấy ngươi cốt cách phi phàm quyết định nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi bằng lòng chăng?
Đinh Hạo đã suy nghĩ hai ngày rồi, nên không do dự đáp :
- Cháu rất bằng lòng.
- Nhập môn với lão phu phải có quy luật...
- Xin hỏi quy luật thế nào?
- Ngũ quan tứ chi tự ngươi phải phế một món.
Đinh Hạo nghe qua như vừa lọt vào dòng băng tuyết lạnh buốt từ đầu đến chân, căn cứ theo quy luật tàn bạo này thì đối phương chắc phải là hạng ta mà ngoại đạo.
Nhớ lại khi mẹ còn sống có dặn bảo mình không nên bước chân vào tà đạo nay hài cốt của mẹ chưa thành tro bụi, há có thể khiến bà yên lòng an nghỉ nơi chín suối, trong tâm nghĩ như thế nên trên gương mặt đã biểu lộ rõ.
- Ngươi có nghe ta nói chăng?
- Dạ có nghe.
- Bằng lòng không?
- Điều... điều này e rằng cháu phải sai lệnh.
- Ngươi được chân truyền của lão phu thì cả thiên hạ này khó gặp địch thủ, ngươi suy nghĩ kỹ lại xem?
Đinh Hạo cương quyết nói :
- Cháu không... muốn học...
- Hứ!
Một tiếng hứ này khiến Đinh Hạo ớn lạnh.
- Tiểu tử! Ngươi chỉ có hai con đường, một là ưng thuật một là chết.
Âm thanh chữ chết sau cùng này kéo dài ra khiến Đinh Hạo đầu tóc dựng đứng, không bằng lòng thì chết, còn bằng lòng thì kể như cuộc đời hư hết, đối phương muốn giết mình thì quá dễ dàng rồi...
Mồ hôi toát ra trên trán đọng lại to bằng hạt đậu, tay chân cứng đơ tưởng thoát được cái chết ai ngờ ba ngày sau lại bị tử thần uy hiếp.
- Ngươi suy nghĩ kỹ chưa?
Đinh Hạo thí mạng nói liều :
- Cháu không thể nhận lời!
- Vậy thì ngươi chuẩn bị chết đi?
Chết ai mà không sợ, ham sống sợ chết là bản năng con người, Đinh Hạo chỉ là một đứa trẻ mười sáu mười bảy tuổi, hắn có thể không sợ chết ư?
- Hắc hắc hắc hắc!
Lão độc nhãn phát ra một tràng cười nham hiểm khiến người nghe phải rợn tóc gáy.
Đinh Hạo theo bản năng tự nhiên lùi lại vài bước, hắn biết chết sống chỉ còn trong tíc tắc, một hơi thở chấm dứt là xong cuộc đời. Đối phương là ác ma giết người không nháy mắt, thật là vừa rời khỏi oan gia tử thần thì lại đến Quỉ môn quan.
Cũng cùng lúc Đinh Hạo tiến thoái lưỡng nan sanh tử khó giải.
Một tiếng cười lạnh lùng vọng lại từ cổng điện tiếng cười lạnh như tiền đó khiến người nghe rùng mình rợn người.
- Ai?
Ông lão độc nhãn thét to, xoay người nhìn theo.
Đinh Hạo cũng chuyển mắt nhìn về hướng tiếng cười. Chỉ thấy một nữ ni trung niên bạch y, sắc mặt lạnh lùng tay cầm phất trần, tướng oai nghiêm đứng ngoài cổng điện.
Lão độc nhãn biết sắc, thất thanh kêu lên :
- Lãnh Diện thần ni!
Đinh Hạo lại lùi thêm hai bước, hắn không biết Lãnh Diện thần ni là nhân vật thế nào, nhưng thấy cử chỉ hoảng hốt của lão độc nhãn, thì chắc chắn là một cao thủ võ lâm có tiếng tăm vậy.
Cặp mắt lạnh lùng của Lãnh Diện thần ni chiếu soi vào mặt ông lão độc nhãn, lạnh lùng nói.
- Xem ngũ quan bất toàn, chắc là môn hạ của Trường Miên Khách?
Lão độc nhãn thụt lùi vào sau hai bước, run lẩy bẩy nói :
- Thần Ni giá lâm, có điều chi chỉ giáo?
- Thu phục yêu ma!
Mỗi một chữ lão thốt ra lạnh như băng tuyết, một chữ nói sau cùng, thì phất nhẹ cây phất trần một cái vào người lão độc nhãn, lão ự lên một tiếng, thân hình lảo đảo lùi lại một bước, hai bước, ba bước.
“Bịch” té ngã dưới đất, tai mắt mũi họng chảy máu lai láng nằm yên bất động.
Đinh Hạo nhìn thấy không khỏi ngạc nhiên, đây là thứ võ công gì mà chỉ mỗi cái phất phải toi mạng. Lãnh Diện thần ni bước vào trong điện thẳng tới phía trước cỗ quan tài màu đỏ, nói :
- Trường Miên Khách! Đã lâu không gặp nhau vậy.
Bỗng Đinh Hạo hiểu được hèn chi nghe tiếng mà không thấy mặt người, té ra người nằm trong quan tài là Trường Miên Khách cái danh hiệu khiến người nghe liền phát lạnh.
Trong quan tài vang ra tiếng người, nói :
- Lãnh Diện thần ni, ngươi vẫn còn sống ư?
- Các hạ cảm thấy ngạc nhiên sao?
- Quả thật vậy.
- Bổn Thần Ni tìm ngươi muốn hỏi thăm vài người...
- Ngươi vừa đến đây đã hạ sát tùy tùng của lão phu có phải thị oai ư?
- Ngươi muốn hiểu sao cũng được.
- Ngươi dáng dấp như xưa, hào khí không giảm...
- Hãy bớt làm văn tả cảnh đi.
- Ngươi tìm ta muốn hỏi thăm người nào?
- Bảy vị khác trong nhóm gia đình các hạ.
- Há há, ngươi biết chắc lão rằng lão phu không nói, hà tất phải hỏi chi vậy?
- Bổn Thần ni hy vọng ngươi sẽ nói.
- Bá Lao Đông Khứ Yến Tây Phi, ngươi hỏi lão phu đi hỏi thăm ai?
- Nói vậy các hạ cương quyết dấu kín không nói ư?
Trường Miên Khách cười điên cuồng nói :
- Cũng chẳng làm sao hơn.
- Các hạ không nói, bần ni tự tìm đáp số vậy.
- Vậy thì ngươi thong thả đi tìm.
- Xin hỏi các hạ một câu nữa, bửu bối Chấn Am Thạch Văn Kiếm của Ban Nhược Am rơi vào tay kẻ nào?
- Không biết được.
- Các hạ, nhất quá tam đều không biết?
- Không biết thì ta làm thế nào nói cho người được?
- Được! Lời nói chấm dứt nơi đây, các hạ chuẩn bị tự vệ.
- Ý ngươi thế nào?
- Không cần hỏi nhiều, sự việc năm xưa các hạ cũng có phần, có lý nào không trả chút nợ ấy ư?
- Há há há! Đương nhiên vậy.
Tiếng cười đinh tai nhức óc vang dội, thình lình cỗ quan tài màu đỏ bay vọt lên, đụng vào người Lãnh Diện thần ni, Lãnh Diện thần ni lạng người sang một bên đẩy nhẹ bàn tay, một tiếng ầm to lớn nổ vang, cổ quan tài bị luồng kình phong chấn động nghiêng nghiêng bay ra xa.
Đinh Hạo hồn phách lên mây, hai chân bủn rủn cơ hồ đứng không vững.
Nghe âm thanh va chạm giữa một chưởng với cỗ quan tài, Đinh Hạo biết ngay cỗ quan tai đó làm bằng sắt thép.
Trong lúc cỗ quan tài bị chấn động bay xa, một luồng mưa đen từ cỗ quan tài bắn tới.
Lãnh Diện thần ni vẫy liên tục cây phất trần mưa đen loạn xa tứ phía.
Cùng trong khoảnh khắc này, cỗ quan tài đã nhảy tung ra cổng điện, hạ xuống sân viện.
Lãnh Diện thần ni hét to :
- Chạy đi đâu?
Bóng trắng chớp nhoáng, lão Thần ni đã hạ xuống phía trước quan tài độ chừng hai trượng.
Cỗ quan tài sắt lại rời khỏi mặt đất, cuồn cuộn cuốn tới người Thần ni như trận bão táp.
Lãnh Diện thần ni đưa ra một chưởng, ầm một tiếng nổ lớn, làm chấn động cả ngôi Dược Vương miếu, cát bụi nóc ngói trong điện tung lên đen nghịt.
Cỗ quan tài sắt bị một kích này lại đổ xuống mặt đất, nhưng thoáng vừa chấm đất, lại tung lên cao trở lại.
Bóng trắng thấp thoáng phóng theo.
Cỗ quan tài sắt bỗng nhanh nhẹn hạ xuống, những chấm mưa đen vù vù phun bắn vào bóng trắng xong lại nhảy vọt lên không trung vượt qua mái nhà lượn nhanh như con quái điểu.
Bóng trắng nghiêng nghiêng lạng qua một bên, rồi cũng phá không trượt theo cỗ quan tài.
Đinh Hạo hồn vía ổn đinh, liền nghĩ :
- “Giờ này không dong còn chờ đợi lúc nào, nếu Trường Miên Khách ấy trở về thì hậu quả không thể lường được”.
Nghĩ xong hấp tấp ra khỏi điện môn chạy đi.
May nhờ Lãnh Diện thần ni xuất hiện hóa giải sự nguy khốn của mình. Đinh Hạo không khỏi sanh lòng cảm kích kính mến lão.
Vừa ra khỏi cổng miếu bỗng thấy vài tên võ sĩ kình trang áo đen, phía trước ngực họ có treo một thẻ bài màu trắng, bên trong điêu khắc một mặt trăng, đương xuống ngựa trước cổng miếu không xa.
Đinh Hạo thất kinh vội thụt lùi xoay người chạy trở vào chánh điện, xuyên quay cửa sau bên kia là sân điện hoang vắng, cỏ cây bụi rậm mọc cao hơn đầu người.
Ba gian phòng xá đổ nát, hắn nhanh chân chui vào một góc phòng nơi có cây mọc um tùm mà ẩn nấp.
Té ra bọn này toàn là võ sĩ của Vọng Nguyệt bảo. Chốc lát, phía trước vang lại tiếng ồn ào, kế đó có tiếng chân bước vào hậu điện.
Đinh Hạo tim đập thình thịch, chẳng may bị một tên võ sĩ Vọng Nguyệt bảo bắt gặp thì chỉ có một con đường chết mà thôi.
Có hai tên dùng kiếm vẫy, rạch cỏ rậm lần mò soát về gian nhà đổ nát.
Một tên trong hai tên võ sĩ dần dần đến gần nơi ẩn thân của Đinh Hạo, tim hắn gần như nhảy vọt ra ngoai, tức thì mồ hôi lấm tấm thoát ra, nín thở ngồi yên.
Tên võ sĩ dừng lại phía trước hắn độ vài thước xuyên qua kẽ hở bụi cỏ hắn nhìn thấy mũi kiếm lấp lánh hào quanh khiến tim hắn càng đập nhanh hơn.
Bỗng nhiên, âm thanh mật mã đối phương vang lại, tên võ sĩ đó vội xoay người bỏ đi.
Đinh Hạo thở phào một cái, dùng tay lau sơ mồ hôi trên trán, hắn cảm thấy giây phút đó dài cả một năm trường.
Đinh Hạo vẫn ẩn núp trong bụi rậm không dám cử động, cho đến bóng mặt trời lặn về Tây, cảm thấy bên ngoài tuyệt nhiên vắng lặng, hớn mới nhẹ nhàng bước ra đi tới cửa sổ hậu chánh điện thò đầu dòm ngó xung quanh không còn thấy bóng hình nào cả.
Tài sản của admin


Last edited by phamduy88; 20-05-2008 at 07:27 PM.
  #4  
Old 01-04-2008, 11:14 PM
admin's Avatar
admin admin is offline
Quản Trị Tối Cao - Điều Hành Diễn Đàn
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 67
Thời gian online: 6 giờ 59 phút 13 giây
Xu: 200
Thanks: 7
Thanked 7 Times in 6 Posts
Hồi 3

Huyết Ảnh phu nhân


Bất giác hoàng hôn lại đến, Đinh Hạo nhủ thầm :
- “Ta tự mình tiền bạc không có, hay là tạm thời sống ở nơi đây ít lâu, còn hơn ra ngoài ngủ bụi ăn xin, ở đây vẫn còn chút ít lương thực, đủ sức một mình ta ăn được nửa tháng hơn, xem tình thế lão quái vật quan tài đó không trở lại nữa vậy”.
Chủ ý đã định xong, hắn liền cảm thấy nhẹ nhàng đi vào gian phòng tối đối diện nhà bếp, quả có mùng mền, chiếu gối, biết chắc đây là phòng ngủ của ông lão độc nhãn, hắn đóng kín cửa phòng, dùng đồ vật tấn cánh cửa lại rồi yên tâm nằm xuống.
Đêm đến, điểu hót lang rống, vù vù tiếng gió Tây bắc, làm lung lay những cánh cửa cũ kỹ phát ra âm thanh cọt kẹt quái gở, hình như cả, ngôi miếu là thế giới ma quỷ, mấy đêm trước có bè có bạn thì không cảm thấy lạ lùng, đêm nay thì một mình hắn, khiến hắn phải rùng mình rợn tóc gáy luôn.
Một đêm giật mình nhiều lần, thật không dễ dàng mới trông thấy bình minh ló dạng, lúc đó hắn mới yên tâm nhập mộng.
Mấy ngày lặng lẽ trôi qua, hắn dần dần quen với không khí nơi đây. Ngôi miếu này vốn không có nhang khói, hắn không bước ra cổng miếu, đương nhiên không bị người ta phát hiện.
Một hôm hắn bấm tay tính toán, mới biết mình sống trong miếu này được mười ngày, mắt thấy tồn lương sắp hết không khỏi phát sầu, chả lẽ cứ ở đây chịu đói chịu khát, mà dù cho đủ lương thực sống tiếp nơi đây cũng chẳng giải quyết được gì?
Bà mẹ trước khi từ trần dặn dò mình phải rời khỏi Vọng Nguyệt bảo tự lập mà sống, thì bây giờ đã thoát khỏi cái nơi tà ác đó rồi, tự lập bằng cách nào đây?
Hắn đang thất thần suy nghĩ vớ vẩn bỗng một âm thanh oang oang vào tai hắn :
- Tiểu huynh đệ, chào em buổi sáng.
Đinh Hạo giật mình ngẩng đầu nhìn thấy một thiếu nữ áo đỏ độ hai mươi tuổi hơn, hai má đánh phấn đỏ hồng, cặp mắt tròn xoe to lớn, nhìn Đinh Hạo từ trên xuống dưới.
Hắn lính quýnh đứng lên, đỏ mặt ấp úng nói :
- Miếu ở đây... không có hương khói.
Vừa nói hắn vừa đảo mắt quan sát, lại thấy giữa sân viện có cái kiệu nhỏ màu hồng và hai đại hán kình trang phân ra đứng hai bên kiệu, càng khiến hắn kinh ngạc không ít. Những người này vào đây hồi nào mà hắn hoàn toàn không hay biết gì cả.
Thiếu nữ áo đỏ mỉm cười tủm tỉm, nháy mắt với hắn một cái, nói :
- Tiểu huynh đệ, ngươi đẹp trai thật.
Đinh Hạo tim đập thình thịch, gượng gạo nói :
- Cô nương đến thắp nhang ư?
Thiếu nữ áo đỏ yểu điệu bước tới, vươn đôi mày liễu mỉm cười với giọng nói phóng đãng :
- Tiểu huynh đệ là người canh gác miếu ư?
Đinh Hạo chưa từng nói chuyện trực diện với một cô gái xa lạ bao giờ, hai má đỏ bừng, nhất là cặp mắt và nụ cười lả lơi đó, hắn cảm thấy lạ thường, trực giác báo cho hắn biết thiếu nữ này lai lịch bất chánh, hắn ấp úng nói tiếp :
- Tôi không phải là người ở miếu này.
Thiếu nữ áo đỏ bụm miệng cười nói :
- Ngươi không phải người trông miếu, vậy ngươi đến đây bao lâu rồi?
- Mười... ngày rồi.
- Mới nhập môn ư?
Đinh Hạo ngạc nhiên nói :
- Cái gì mới nhập môn?
- Niên kỷ bé tý như vậy, lại học rành tánh quái gở của lão.
Đinh Hạo ngớ ngẩn nói :
- Tôi nói sự thật vậy.
- Chủ nhân trong miếu đâu?
Đinh Hạo chợt như hiểu được điều gì, chả lẽ đối phương có liên hệ gì với Trường Miên Khách, liền lắc đầu nói :
- Không biết.
- Ngươi nói sao?
- Tôi ở tạm nơi đây, lúc vào đây chẳng thấy một bóng người nào, nhưng... hình như có người đã sống ở đây.
Thiếu nữ áo đỏ biến sắc, tung mình nhảy vọt vào trong điện ồ lên một tiếng lại quay trở ra tiến gần hai đại hán dí vào tai họ nói khẽ vài câu, đoạn vẫy tay bảo :
- Tiểu huynh đệ, ngươi qua đây.
Đinh Hạo mạnh dạn, lo lắng bước sang.
Trong kiệu vang ra một âm thanh đàn ba, với giọng nói rất dễ chịu :
- Tên họ ngươi là gì?
- Đinh Hạo.
- Làm nghề gì?
- Tôi là một trẻ mồ côi không nhà không cửa.
- Hình như ngươi chưa từng luyện võ?
- Dạ, đúng.
- Vì sao ngươi lại ở trong miếu này?
- Lưu lạc quá bộ, tạm thời nương thân.
- Lúc đến ngươi không thấy gì ư?
- Dạ, không.
- Cái mộ này chôn cất ai vậy?
- Không... không biết.
Dừng một hồi lâu trong kiệu giọng nói trở nên nghiêm túc hét.
- Đào đất lên xem.
Đinh Hạo thất kinh, tưởng rằng đối phương bảo hắn đào đất ra xem tức thì bối rồi chẳng biết làm sao, hắn kêu rằng gặp phải nhân vật tà môn, so với quái nhân trong quan tài có hơn không kém.
Chỉ thấy hai tên đại hán dạ một tiếng bước đến, vung chưởng đánh vào đất đá tung lên lộ ra thi hài, mùi xác chết xông vào mũi khiến mọi người xung quanh bỗng buồn nôn.
Thiếu nữ áo đỏ dùng khăn thơm bụm mũi, tiến gần xem xét, thất thanh kêu lên :
- Phu nhân, đó là độc nhãn lão vương.
Người trong kiệu giọng nói lạnh lùng :
- Chết bằng cách nào?
- Không thể biết được vì thể xác đã thối nát.
- Còn dấu vết gì khác hơn?
- Dạ, không có.
- Lạ thay, chủ tớ lão tất gặp phải tai biến, nhưng ai dám đụng với lão?
- Phu nhân, bây giờ phải làm thế nào?
- Chôn cất đàng hoàng lại, chúng bây vào trong miếu lục soát cho kỹ xem có điều gì đáng nghi?
- Vâng.
Hai đại hán nhanh tốc mai táng thể xác cho gọn, sau đó cùng thiếu nữ áo đỏ chia ba nơi lục soát luôn.
Đinh Hạo ngớ ngẩn đứng sững, không biết đối phương sẽ xử lý với mình ra sao, quan hệ người trong kiệu và Trường Miên Khách càng không thể đoán biết được, ân cũng không phải mà thù cũng không giống.
Lúc mình sống trong Vọng Nguyệt bảo từng nghe kể biết bao chuyện lạ giang hồ, bây giờ đích thân kinh nghiệm, mới thật sự thể nghiệm được sự quỷ quyệt ở chốn giang hồ.
Không bao lâu, thiếu nữ áo đỏ và hai đại hán trở về phía trước kiệu, thiếu nữ áo đỏ chăm chăm nhìn Đinh Hạo.
- Thưa phu nhân, không phát hiện dấu vết cỏn con nào.
Người trong kiệu lạnh lùng nói :
- Ừ! Có thế nó đã xa chạy cao bay rồi.
- Nhưng mà độc nhãn lão vương...
- Chết mất một hai đứa tùy tùng, y không tiếc điều đó đâu.
- Bây giờ ta phải đi đâu?
- Về núi vậy.
- Tiểu... tiểu tử này thì sao?
- Đem về luôn.
- Ý của phu nhân là...
- Hắn là truyền nhân tốt nhất của ta.
Thiếu nữ áo đỏ nở nụ cười như hoa xuân hé nụ, nhìn Đinh Hạo nói :
- Đinh Hạo, hồng phúc ngươi tốt lắm, mau đến cảm tạ phu nhân.
Đinh Hạo hoang mang không hiểu gì cả.
- Cảm tạ điều gì?
- Phu nhân sẽ đào tạo ngươi trở thành một cao thủ võ lâm.
- Bái sư ư?
- Bái sư đâu thể đơn giản như vậy được.
Đinh Hạo ý niệm liền sanh khởi, ta đường đường nam tử hán, lạy một người phụ nữ làm thầy với lại đối phương lai lịch bất minh, trông lời ăn tiếng nói biết ngay cũng không phải là chính phái, dứt niệm liền nói :
- Tại hạ không có ý định học võ.
Thiếu nữ áo đỏ cau may, cười mỉa mai nói :
- Vậy ngươi tính làm nghề gì?
- Làm một người bình thường vậy.
- Điều này ta không tự chủ được.
Đinh Hạo rùng mình lùi lại hai bước, lẳng lặng không nói năng gì nữa.
Người trong kiêu hét nhẹ một tiếng :
- Đi!
Hai đại hán khiêng cái kiệu lên bước ra khỏi miếu. Thiếu nữ áo đỏ phất tay bảo :
- Tiểu huynh đệ đi thôi.
Đinh Hạo kiên cường nói :
- Tôi không đi.
Thiếu nữ áo đỏ mỉm cười, nhanh nhẹn nắm lấy cổ tay Đinh Hạo phi thân phóng đi. Đinh Hạo cố sức vùng vẫy, nhưng hoàn toàn vô ích, cánh tay ngà ngọc thon thả, rắn chắc hơn sắt thép, hắn hoàn toàn bất lực đành phải chịu thua, tự nhủ :
Ai bảo mình không biết võ công đành chịu số phận này.
Ra khỏi miếu đường, không đi đại lộ, họ chọn những con lộ nhỏ hoang vắng mà tiến bước.
Thiếu nữ áo đỏ đi nhanh như thần tốc, Đinh Hạo bị nắm chắc cổ tay chạy như bay độ bảy tám dặm đường, hai chân nhức mỏi vô cùng, mồ hôi toát ra dầm dề, thở hổn hển, thiếu nữ áo đỏ giả vờ không hay biết cứ thế chạy nhanh, Đinh Hạo cắn răng chẳng hề rên rỉ miễn cưỡng chạy thêm hai ba dặm đường, đầu óc choáng váng té quỵ xuống.
Thiếu nữ áo đỏ mỉm cười nói :
- Tiểu huynh đệ, hà tất kiên cường thế này, ngươi không nói sớm một chút là ngươi đuối sức không theo kịp ta.
Đinh Hạo ngồi trên mặt đất thở hổn hển, không còn chút khí lực nào nói chuyện nữa.
Thiếu nữ áo đỏ cũng chẳng khách sao ngồi hẳn xuống, cười nói :
- Tiểu huynh đệ đừng lo nghĩ nữa, phu nhân chọn ngươi là truyền nhân, đó là do hồng phúc ngươi đấy.
Đinh Hạo nói không ra hơi :
- Bái... đàn bà làm sư phụ?
- Ha ha, tiểu huynh đệ, trong võ lâm người ta không câu chấp nhận điều này đâu.
- Tôi... không chịu học võ.
- Tiểu huynh đệ, ngươi không còn lựa chọn con đường nào khác hơn.
- Tôi không ưng, chả lẽ phải giết tôi ư?
- Đúng vậy, ngươi không thích có vị sư tỷ như ta chăng? Nói thật cho ngươi hay, phu nhân đã ngẫu nhiên tìm được bí quyết thượng cổ, bên trong bí quyết toàn những chiêu tuyệt thức, nhưng cần phải nam nhi nguyên dương còn trẻ mới có thể rèn luyện, cho nên bà quyết tâm tìm kiếm một truyền nhân thích hợp đặng truyền võ công, đó không phải là hồng phúc của ngươi sao?
Đinh Hạo bán tín bán nghi, mặc dầu trong bụng không bằng lòng, nhưng không làm gì hơn đành tùy họ xử lý.
Chỉ trong chốc lát thời gian này, tiểu kiện màu hồng ấy đã mất dạng.
Thiếu nữ áo đỏ nhìn chòng chọc Đinh Hạo, khiến hắn cảm thấy thẹn thùng, khó chịu vô cùng.
- Tiểu huynh đệ, ngươi đuối sức ư?
Đinh Hạo không trả lời câu hỏi ấy, lại hỏi :
- Người giang hồ xưng hô phu nhân thế nào?
Thiếu nữ áo đỏ trầm ngâm một hồi nói :
- Ngươi có nghe danh Huyết Ảnh phu nhân bao giờ chưa?
Đinh Hạo lắc đầu, nghĩ thầm :
- “Căn cứ danh xưng này, ta biết hành vi mụ này cũng chẳng khó”.
Bỗng nhiên hai bóng người thấp thoáng nhảy vọt đến nhanh như ngựa phi, trong chớp mắt thì đã tới gần, thân hình dừng lại trước mặt họ không xa, nhìn kỹ là hai tên trung niên ăn mặc kiểu cách văn sĩ, hai người này mặt trắng trẻo, đôi mắt thâm sâu, họ chăm chú nhìn ngó một hồi, rồi sau chuyển mắt nhìn chòng chọc thiếu nữ áo đỏ.
Một người mặc áo lam trong hai người cất tiếng nói :
- Huynh đệ, có phải cặp trẻ nhỏ này chăng?
Một tên mặc áo tía kia đáp :
- Không giống, chắc họ là chị em đấy.
- Tại sao lại đến chỗ hoang dã như thế này ư?
- Hì hì, chắc họ tình tự mà.
- Diễm phúc hai anh em ta vậy...
- Hãy tìm khoái lạc cái đã, bạn nghĩ thế nào?
- Cần gì phải hỏi.
Đôi mắt lả lơi chăm chú nhìn vào thân người của thiếu nữ áo đỏ. Thiếu nữ áo đỏ đứng dậy hướng về Đinh Hạo nói :
- Tiểu huynh đệ, chúng ta lên đường vậy.
- Văn sĩ áo lam giăng tay ra nói :
- Cô nương, đừng đi vội ạ!
Văn sĩ áo tía chíp một tiếng liền nói :
- Người đẹp, hai đầu gối ta muốn quỵ rồi.
Thiếu nữ áo đỏ ra vẻ thản nhiên vô sự, nói :
- Hai vị muốn làm gì vậy?
Gã mặc áo lam nói một cách nham nhở :
- Cô nương, chúng ta tìm thú vui cái đã, bảo đảm cô nương nhớ cả đời người.
Thiếu nữ ảo đỏ che miệng cười, nói :
- Thú vui gì vậy?
Gã mặc áo tím chíp một cái, nuốt ực như thèm khát từ thủa nào, hắn đê mê lẩm bẩm :
- Lâng lâng như đằng vân lên cõi tiên, người đẹp, chắc người cũng là người từng nếm mùi lạ này vậy.
Đinh Hạo nộ hỏa xung thiên, vì hắn không đủ sức trói gà đành mặc họ ăn nói khiêu dâm, với thái độ của thiếu nữ áo đỏ càng lấy làm buồn nôn.
Văn sĩ áo lam tiến gần một bước lộ vẻ thèm khát nói :
- Huynh đệ, đừng xem lầm nhé, chắc tiểu nương đang đi về nhà chồng ư.
Văn sĩ vỗ tay cái bốp, nói :
- Vậy càng diệu, chuyến này về nhà chồng, mang thêm đứa bé mập ú cũng được.
- Chứ không phải mang về cái bụng sanh đôi ư?
- Hay, hay lắm ngươi nói thật phải.
...
Đinh Hạo cúi đầu xuống, mặt mày xanh xám, hai chữ Tiểu nương này đã khơi dậy hận thù vô biên của hắn tại nơi Vọng Nguyệt bảo, còn nhớ mọi người xung quanh thường hay châm chích gọi bà mẹ bằng hai chữ “Tiểu nương” này, hắn nghe nhàm chán nhiều đến nỗi muốn phát khùng lên, nhiều lần hắn muốn kết liễu cuộc đời của mình, không muốn nhìn và nghe họ chế diễu nữa, nhưng hắn không nỡ bỏ bà mẹ lại, vĩnh viễn không bao giờ quên được khi bà mẹ bị họ làm nhục rồi, bà âm thầm đau khổ than khóc một mình, bà mẹ đáng thương, cô đơn, tội nghiệp như vậy, hình như bà sanh ra chỉ để cho người ta chà đạp...
Thiếu nữ áo đỏ trở lại mặt lạnh lùng, nói :
- Nhị vị nói đã chưa?
Văn sĩ áo lam cười hà hà nói :
- Hỏng rồi, người đẹp nổi giận lên, trông càng mê ly.
Thiếu nữ áo đỏ lạnh lùng nói :
- Nhị vị kêu là Hà Lạc song thúi gì đó, có đúng vậy ư?
Văn sĩ áo lam vỗ tay cái bốp nói :
- Cô nương lầm rồi, chúng tôi là Hà Lạc song tú.
Văn sĩ áo tía biến sắc nói :
- Cô nương là người trong giang hồ?
Thiếu nữ áo đỏ giọng nói lạnh lùng :
- Ta là người trong giang hồ thì sao?
Văn sĩ áo lam nói :
- Cô nương đã biết danh hiệu anh em chúng tôi chắc cô nương cũng là hạng có danh ở võ lâm, vậy xin hỏi phương danh quý tánh của cô là gì?
- Ngươi không xứng đáng.
- Ối cha! Cô nương hách thế?
- Ta phải lên đường bây giờ...
- Như vậy đâu được nào.
Đinh Hạo quá căm giận buột miệng kêu to :
- Giết đi!
Ấy là bản năng tự nhiên do căm hận quá mà hắn quát ra câu này.
Hà Lạc song tú cùng nhau liếc nhìn Đinh Hạo một cái, không màng đến hắn.
Thiếu nữ áo đỏ cười nhạt nói :
- Đây là huynh đệ ta muốn vậy, không còn cách nào đành y lời thi hành vì chị em ta còn việc gấp phải làm.
Dứt lời vung đôi tay ngọc chưởng đánh tới, chỉ thấy hai bàn tay ngà ngọc biến thành màu huyết đỏ.
Hà Lạc song tú mặt mày tái mét không còn chút máu, thất thanh cùng nhau hô lên :
- Huyết Thủ công.
Cả hai cùng xoay người định bỏ chạy, bóng đỏ thấp thoáng thì thiếu nữ áo đỏ đã đứng cản trước mặt hai người. Gã mặc áo tía run rẩy nói :
- Cô nương, huynh đệ chúng tôi có mắt không tròng, không biết cô nương là môn hạ Huyết Ảnh phu nhân, đã mạo tội xúc phạm mong cô nương thương tình tha cho một phen.
Dứt lời xá hai xá lia lịa.
Thiếu nữ áo đỏ lạnh lùng nói :
- Muộn rồi!
Bóng sáng áo đỏ bao phủ hai người nhanh như cắt.
- Ối cha!
Trong tiếng kêu thảm, hai tên côn đồ chao đảo lùi lại vài bước té ngã ra đất, máu phun ra tua tủa. Lúc này Đinh Hạo đã đứng dậy, hăng hái kêu lên :
- Thật đáng chết.
Thiếu nữ áo đỏ quay lại cười nói :
- Tiểu huynh đệ, ta tưởng ngươi hoảng sợ chứ!
Tài sản của admin


Last edited by phamduy88; 20-05-2008 at 07:26 PM.
  #5  
Old 01-04-2008, 11:14 PM
admin's Avatar
admin admin is offline
Quản Trị Tối Cao - Điều Hành Diễn Đàn
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 67
Thời gian online: 6 giờ 59 phút 13 giây
Xu: 200
Thanks: 7
Thanked 7 Times in 6 Posts
Hồi 4

Linh Khứu mỗ mỗ


Đinh Hạo cười nhạt không nói lời nào, bụng nghĩ :
- “Thiếu nữ áo đỏ giết chết Hà Lạc song tú một cách nhẹ nhàng không phải tốn bao nhiêu sức lực, như vậy công lực của thầy y há có thể tưởng tượng được ư? Nếu mình cũng học được một thân võ nghệ như vậy thì không đến nỗi bị người ta lấn áp, mẹ con cũng chả phải phục vụ dưới tay thiên hạ mà bà mẹ nào đến nỗi chết thảm thê thế kia”.
Hắn nghĩ tới đây, sự quyết tâm học võ càng cần thiết cấp bách lên.
Thiếu nữ áo đỏ ngẩng đầu dòm khí trời, thất thanh la :
- Hỏng rồi, trời sắp mưa, vậy chúng ta mau lên đường đi.
Đinh Hạo đưa mắt nhìn lên, thấy mây đen dày đặc một vùng trời âm u, có vẻ phải đổ một trận mưa to, nhưng nghĩ lúc này y bị lôi kéo chạy theo, không khỏi cau mày nhăn mặt, nếu gia tốc chạy nhanh chắc phải toi mạng không sai, bèn buột miệng nói :
- Trận mưa này không tránh khỏi đâu.
- Tại sao?
- Ngươi biết ta không tài nào lên đường được nữa.
- Vậy thì dễ dàng quá.
- Dễ dàng?
- Lại đây.
Thiếu nữ áo đỏ giơ tay nhấc bổng Đinh Hạo để trên bả vai ngồi tréo chân lại, thi triển thân pháp chạy nhanh.
Đinh Hạo tuy mười bảy tuổi, so với thiếu nữ áo đỏ cao hơn nửa cái đầu, một đại nam nhân để cho một cô gái xa lạ cõng lên vai thật không ra cái giống gì, làm hắn giở khóc giở cười.
Bên lỗ tai nghe vù vù những tiếng gió thổi, cây cối như chạy lùi lại phía sau.
Thiếu nữ áo đỏ chạy một hơi độ hai mươi dặm, phía trước mặt là một khu rừng rậm rạp, y bèn dừng chân lại đặt Đinh Hạo xuống đất, mặt mày thiếu nữ áo đỏ thản nhiên, hơi thở bình thường, y cười oang oang nói :
- Thế nào?
Đinh Hạo ấp úng nói :
- Tôi... thật hổ thẹn.
- Đừng có tôi tớ gì nữa, kêu là là Phương Bình, tùy ngươi kêu ta một tiếng tỷ tỷ cũng được hoặc muốn kêu danh tự cũng chẳng sao.
- Phải... phải vậy.
- Đi nhanh lên, phu nhân đang chờ kìa.
Bấy giờ Đinh Hạo mới chú ý nhìn thấy tiểu kiệu màu đỏ dừng ở ven rừng cây, vội vàng bước theo sau Phương Bình chạy tới.
Bầu trời u ám đã bắt đầu lất phất hạt mưa li ti đổ trút vào người.
Hai người đến gần tiểu kiệu, thì người ở trong kiệu cất tiếng hỏi :
- Sao mà đến chậm thế này?
Phương Bình cung kính trình bày :
- Hắn chạy mỏi giò dừng lại nghỉ giây lát dè đâu gặp Hà Lạc song tú đến làm lộn xộn.
- Chúng gan thế?
- Đã giải quyết êm đẹp, chặng đường gần hai mươi dặm này do tiểu đồ cõng hắn mà đến.
Đinh Hạo nghe y lặp lại việc cõng hắn đến đây, khiến hắn càng thêm hổ thẹn, cúi đầu đỏ mặt.
Người trong kiệu nói :
- Trời sắp mưa to, thì cứ đưa hắn đến đỉnh kiệu vậy.
Phương Bình tủm tỉm nói :
- Ý kiến phu nhân thật hay.
Dứt lời y hướng về Đinh Hạo nói :
- Lên đỉnh kiệu nhé, vịn cho chắc, kẻo té xuống.
Đinh Hạo không còn hơi sức để chạy bộ nữa, đành phải leo lên đỉnh kiệu còn hơn để Phương Bình cõng chạy.
Phương Bình cất bước chạy trước, hai đại hán khiêng kiệu chạy đằng sau, vù vù xuyên qua rừng mà chạy.
Qua khỏi rừng xanh, phía trước mặt là dãy núi cao, hai đại hạn hét to một tiếng bắt đầu trèo lên, cả hai phối hợp thật khéo léo, chỉ thấy cái kiệu bằng bặn vững chắc dần dần lên cao, y như chạy nhanh trên băng không khác.
Đinh Hạo lom khom trên đỉnh kiệu, dòm xem địa thế xung quanh, không khỏi kinh tâm táng đởm.
Thiếu nữ áo đỏ tung tăng lúc trái lúc phải dẫn đường ở phía trước, bóng đỏ ẩn hiện không dừng.
Nước mưa càng lúc càng nặng hạt, dần dần che lấp đi thị lực của họ, chỉ còn thấy xa xăm mờ ảo, nhưng tốc độ cái kiệu vẫn không giảm.
Đinh Hạo toàn thân ướt đẫm, sơn phong vù vù thổi tới, lạnh đến nỗi hắn cắn răng kêu cồm cộp.
Chạy thêm một chặng đường núi, mưa đổ xuống càng to, khiến đôi mắt không còn mở ra được nữa.
Thình lình...
Đinh Hạo thoáng thấy một cành cây cản trở trước mặt, so với đỉnh kiệu cao hơn chẳng được bao nhiêu, nếu cái kiệu chui dưới cành cây, chạy ngang qua, chắc chắn mình bị quét rơi xuống kiệu, chắn chưa kịp nghĩ thì kiệu đã chạy tới phía dưới cành cây.
Đinh Hạo không kịp kêu la, cái kiệu nhanh tốc đã vọt tới, bản năng tự nhiên hắn vội đưa hai tay níu chặt cành cây, cái kiệu lướt nhanh qua khỏi cành cây, hắn lơ lửng hụt giò há to miệng định la làng kêu cứu, thì nước mưa xối ào ào vào miệng làm tắt nghẽn âm thanh của hắn.
Cái kiệu bay nhảy nhanh tốc, tích tắc đã mất dạng trong cơn mưa dữ dội ào ào như thác đổ.
Nếu Phương Bình chạy ở phía sau thì không có cơ sai sót này xảy ra.
Đinh Hạo dở khóc dở cười dưới cơn mưa bão táp, dù có kêu la cũng vô ích.
Cành cây cách mặt đất độ chừng một trượng, hắn nhìn kỹ chỗ đặt chân, hai tay thả lỏng nhảy xuống đất.
May mà địa thế vùng núi nơi đây không nguy hiểm lắm, chỉ có sườn núi hơi nghiêng, bằng không hậu quả chẳng biết ra làm sao.
Hắn đảo mắt quan sát xung quanh phát hiện hướng bên phải có tảng đá nhô ra ở sườn núi, nơi đây tạm có thể che thân được, vội vàng vừa chạy vừa nhảy về phía dưới tảng đá, toàn thân ướt sũng, cắn răng run lẩy bẫy.
Bỗng nhiên hắn nảy ra ý nghĩ, chả lẽ linh hồn bà mẹ đã phù hộ cho mình, khiến mình thoát khỏi bàn tay Huyết Ảnh phu nhân, cơ hội ngàn vàng hiếm có, trong tam thập lục sách dĩ đào vi thượng, nếu chẳng may đối phương phát giác quay đầu trở lại tìm kiếm thì đừng hòng chạy thoát.
Ý nghĩ chưa dứt, bèn co chân chạy nhanh.
Hắn không dám đi bằng lối cũ, dọc theo sườn núi nghiêng quanh quanh quẹo quẹo chạy vào rừng rậm phía dưới sơn cước.
Đinh Hạo chạy một hơi vô mục đích khá lâu.
Mưa tạnh mây tan, mặt trời ló dạng.
Đinh Hạo đã uể oải, vừa đói khát vừa lạnh run, hắn không thể chạy tới nữa, ngã xuống trên cành cây to mọc nghiêng sát mặt đất nằm thở hổn hển, bây giờ hắn chẳng muốn gì khác hơn là có thức ăn để làm no bụng.
Nhưng ở trong chốn núi hoang rừng rậm này đi đâu tìm thức ăn bây giờ?
Nằm nghỉ một hơi, hắn cảm thấy không thể ngồi đây chờ chết đói được, phải đi tìm nơi chốn có thôn ấp kiếm chút thức ăn mới phải.
Nghĩ thế hắn lê bước nặng nề tập tễnh bước đi.
Chốn rừng cây này hình như vô cùng vô tận, càng đi càng rậm rạp mất cả đường mòn, dần dần kể cả ánh sáng mặt trời cũng chẳng còn thấy đâu hết. Không nhận được hướng Đông Tây Nam Bắc ở phía nào, và hắn không biết mình đang đi về đâu?
Hắn càng đi sâu vào rừng xanh càng thấy tối hơn, nghĩ rằng mình là một người không biết võ công, nếu trời sụp tối thì bọn hổ lang sói rừng đi ra tìm mồi...
Nghĩ tới đây hắn rùng mình thật muốn khóc một trận thảm thiết.
May mà từ bé hắn đã lăn lộn trong hoàn cảnh khó khăn quá nhiều, tánh khí kiên cường từng chịu nhiều đau khổ, bằng không hắn đã té ngã ra đất từ lâu rồi.
Đi thêm một chặng đường nữa, thình lình trước mặt hiện ra ánh sáng làn cho hắn tinh thần phấn khởi cố sức đi tiếp, xuyên ra ngoài rừng, thoáng nhìn, bất giác kêu trời một tiếng, té ra đi cả nửa ngày đường trong rừng cũng trở về ven núi.
Phía trước mặt ngọn núi cao ngùn ngụt, phía sau lưng là rừng rậm mênh mông vô tận, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng tăm hơi làng mạc dân cư gì cả.
Thấy vậy hắn đành leo lên ngọn núi tìm một chỗ an toàn nghỉ qua đêm nay mới tính sau.
Thật không dễ dàng hán mới lên đến sơn đỉnh, hắn quá yếu không còn một tí sức lực nào nữa nằm té trên một tảng đá, đầu óc choáng váng nằm cứng đơ như chết, có điều may mắn là quần áo trên mình đã được gió nực thổi khô, không còn ướt đầm như trước nữa.
- Ai đến sơn đỉnh vậy?
Một âm thanh khàn lão yếu ớt vô lực từ đâu vang lại.
Đinh Hạo giật mình nhảy tung người lên, thấy một bà lão đầu tóc hoa râm tay cầm cây gậy đứng cách hắn độ chừng một trượng, hắn dụi mắt nhìn kỹ, bà lão niên kỷ trên dưới bảy mươi, đôi mắt mù lòa chỉ còn tròng trắng.
Một bà lão mù lòa xuất hiện lúc này và tại đây, quả thật khiến hắn kinh ngạc không kém.
Đinh Hạo cất tiếng hỏi :
- Lão bà bà là người ở vùng núi này?
Bà lão mù lòa giọng nói yếu ớt :
- Ta hỏi ngươi là ai?
- Cháu là đứa trẻ mồ côi khổ nạn, lạc đường lên núi này.
- Ôi! Ngươi bao nhiêu tuổi?
- Cháu được mười bảy tuổi.
- Tên họ là gì?
- Đinh Hạo.
- Ngươi có thể đỡ ta một chút, vì ta không thấy đường đi.
- Cháu sẵn sàng.
Đinh Hạo bước tới đưa tay sang nắm lấy tay trái bà lão, nhanh như điện chớp bà lão trở tay bấu chặt cổ tay của Đinh Hạo, hắn đau điếng thất thanh kêu lên :
- Lão bà bà, như vậy là... thế nào?
Âm điệu bà lão mù lòa bỗng trở thành trầm trọng mà sang sảng có sức :
- Tiểu tử, ngươi đến đây có mục đích gì? Nói mau!
Đinh Hạo biết ngay đối phương là võ lâm cao thủ, cử chỉ thái độ già yếu lúc nãy là bà giả đò vậy, hắn bèn cười nhạt nói :
- Cháu đã nói lúc nãy rồi, cháu bị lạc đường đến đây.
- Nơi này rừng núi hiểm nguy, ngươi có thể lạc đường vào đây được?
- Cháu bị người ta uy hiếp thu làm môn hạ, gặp mưa to thoát nạn, vào rừng lạc đường mò mẫm mới đến được nơi đây.
Bà lão mù lòa buông tay nói :
- Ồ! Ngươi không có công lực.
Đinh Hạo chà sát cổ tay, nói :
- Lão bà bà, đây là nơi nào vậy?
- Đỉnh núi Hào Sơn.
- A! Đây là Hào Sơn sao?
- Ngươi tính thế nào đây?
- Cháu... vốn không có nhà cửa để về, phiêu bạt tứ xứ.
- Lời ăn tiếng nói của người bất tục, chắc có học hành vậy.
- Vâng có.
Bất giác hắn hồi tưởng lại Vọng Nguyệt bảo, những hình ảnh đêm khuya sương lạnh bà mẹ khắc khổ dạy con học chữ, không khỏi bùi ngùi đau thương. Bà lão mù nói :
- Ngươi theo ta vào đây.
Đinh Hạo ngạc nhiên nói :
- Chỗ ở lão bà bà tại đâu?
- Ta ở trong thạch động cách đây không xa.
- A!
Bà lão mù rảo bước tới, quẹo Đông sang Tây đi một cách thản nhiên, không hề giống người mù tí nào.
Không mấy chốc đã đến thạch động, diện tích thạnh động sâu chừng bốn năm trượng, rộng một trượng hơn, ánh sáng lửa phừng phực chiếu sáng cả động. Bà lão ngồi xuống tảng đá nói :
- Ngồi xuống nào.
Đinh Hạo y lời ngồi xuống, sẵn lửa hắn cảm thấy ấm áp đôi chút, hắn đảo mắt nhìn xung quanh, trên vách động có treo một ít thịt thú rừng phơi khô, bên cạnh đống lửa đang cháy phừng phực có những thứ trái cây các l Một bà lão mù như thế, sinh hoạt trong rừng hoang núi dại này, thật không thể tưởng tượng được.
Đinh Hạo không nín được bèn hỏi :
- Một mình lão bà bà sống ở đây...
Bà lão mù lòa trợn cặp mắt tròng trắng nói :
- Tiểu oa nhi, ngươi cảm thấy lạ ư?
- Vâng! Khó tin thật.
- Biết rồi thì không còn ngạc nhiên nữa vậy.
Bỗng nhiên Đinh Hạo phát hiện ngoài cửa động có một quái điểu to lơn cao độ một thước, cặp mắt đỏ ngầu, mỏ sắt, lông lá màu vàng kim, trông rất dữ tợn đứng đấy.
Hắn không khỏi thất thanh kêu lên :
- Lão bà bà, đó là loài gì vậy?
- Đó là trợ thủ đắc lực của lão.
- Trợ thủ?
- Đúng vậy, hắn có thể báo động và giết địch, bắt thú tìm mồi, nếu không lão làm thế nào sống được...
- Vậy ạ!
Đinh Hạo ngạc nhiên không ít trên đời này chuyện lạ gì chẳng có.
Bà lão mù khoát tay nói :
- Chắc ngươi đói rồi. Muốn ăn gì cứ tự nhiên, ăn xong hãy nói chuyện tiếp :
Đinh Hạo bụng đói đã lâu, bây giờ nghe nhắc, trong bụng lại cảm thấy cào cấu xót xa khốc liệt.
Hắn cũng chẳng nhiều lời khách sáo, ăn trước một ít hoa quả, sau đó lấy miếng thịt khô, thuận tay đưa tới đống lửa nướng ăn tại chỗ.
Trời đêm bao phủ một màn đen nghịt, ngoài động âm u tối mò, con quái điểu bay mất dạng hồi nào chẳng biết.
Bà lão mù lòa nói :
- Tiểu oa nhi, ăn no chưa?
- Đa tạ bà bà, cháu đã ăn no.
- Ngươi có thể giúp lão một việc chăng?
Đinh Hạo ngạc nhiên nói :
- Cháu đây còn có thể giúp bà bà việc gì ư?
- Lão thân muốn nhờ cậy cặp mắt của ngươi.
- Bà bà cứ sai bảo tự nhiên, cháu sẵn sàng giúp bà.
- Ngươi có nghe danh hiệu Linh Khứu mỗ mỗ không?
Đinh Hạo cả kinh, lúc còn ở Vọng Nguyệt Lâu hắn từng nghe người ta đề cập đến một vài tên võ lâm cự phách đương thời, Linh Khứu mỗ mỗ là mộ trong những người cự phách ấy.
- Cháu không phải người trong giang hồ, nhưng có nghe người ta nói đến danh hiệu này.
- Chính là lão đây.
- A!
- Mười năm trước, tại phong đỉnh Nhật Quan núi Thái Sơn, lão bị tứ ma trong Thiên Địa bát ma liên thủ đánh, kịch đấu vài trăm hiệp sau lão đả thương song ma nhưng lão cũng bị Diêm Đồ sứ giả đánh bị thương nên mù cả đôi mắt, những năm ròng rã gần đây lão đi khắp như Đại Xuyên Sơn sưu tập dược thảo để chữa trị đôi mắt, dược thảo tìm kiếm xem như gần đủ, chỉ còn thiếu một thứ dược vật chưa tìm được, mà loại dược vật chỉ Hào Sơn mới có, năm ngoái lão thân đến đây tìm mãi chưa được, con thần khứu điểu tuy linh, nhưng vẫn là loài thú không thể thay lão...
- Lão bà bà mù lòa làm thế nào tìm được?
- Ta tìm bằng khứu giác, có thứ thuốc mua tại dược điếm.
- Vậy ạ!
- Bây giờ còn thiếu một loại dược thảo không mùi vị, cần phải dùng đôi mắt nhìn xem tầm kiếm, cho nên đến nay vẫn chưa được thuốc này.
Đinh Hạo thành khẩn nói :
- Cháu sẵn sàng lao dịch để giúp đỡ bà bà, mong bà bà sớm phục hồi đôi mắt.
Linh Khứu mỗ mỗ cười nhạt nói :
- Tiểu oa nhi, lão thành thật cảm kích ngươi.
- Lão bà bà nói quá vậy.
- Ngày mai chúng ta cùng nhau đi tìm dược vật vậy.
- Bà bà tả hình dáng màu sắc loài dược vật đó cho cháu biết, để tự cháu đi tìm kiếm không tiện hơn ư?
- Cũng được, lão bảo Linh Khứu tiếp ứng ngươi, loại thuốc đó kêu là Cửu Linh thảo, thường sanh trưởng ở những khe vách sườn núi ẩm ướt, hình dáng to bằng cây hành chúng ta thường ăn hàng ngày, đặc điểm là nó có chín lá không hơn không kém: màu sắc vàng kim, nếu tìm thấy được thứ cỏ này, dễ dàng nhận biết ngay.
- Tốt lắm, cháu ghi nhớ rõ lắm vậy.
- May thay gặp được nhà ngươi.
- Bà bà lúc nãy nói Thiên Địa bát ma đó là những nhân vật như thế nào?
- Ngươi không phải người ở chốn võ lâm, biết được cũng chẳng ích lợi ghìm nhưng chúng ta xem như đề tài giải trí cũng được. Thiên Địa bát ma tức là tám nhân vật tà phái ở Trung Nguyên, người đầu đàn tên gọi Độc Tâm Phật.
- Độc Tâm Phật là người xuất gia sao?
- Không phải, người này mặt hiền lành nhưng tâm độc ác, công lực thì cao tuyệt, trong võ lâm rất ít người được trông thấy bộ mặt thật của y, đa số người chỉ kỳ danh mà không biết người ra thế nào, ma đầu này vài chục năm nay đã không còn xuất hiện giang hồ. Người thứ hai là một mụ đàn bà, công lực cũng khủng khiếp, Huyết Thủ công của mụ, rất ít người tiếp nổi một chưởng.
Đinh Hạo buột miệng kêu lên :
- Huyết Ảnh phu nhân!
Long Khứu mỗ mỗ kinh ngạc hỏi :
- Sao ngươi biết tên mụ?
Đinh Hạo lanh lẹ trả lời ngay :
- Trong một lần ngẫu nhiên nghe người ta nói đến.
- À! Đệ tam ma chính là Diêm Đồ sứ giả đã làm cho ta mù lòa đôi mắt, y rất giỏi về dùng độc hại người, đệ tứ ma là Thiên Diện Nhân có thể cải biến diện mục trong nháy mắt, còn đệ ngũ đệ lục ma là hai người kêu là Hắc Bạch Vô Thường...
- A! Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường?
- Đúng vậy, người thứ bảy cũng là nữ, danh hiệu là Ngọc Diện Huyền Hồ. Người thứ tám là tên quái vật kêu Trường Miên Khách.
- Trường Miên Khách?
- Cháu lại nghe qua danh quái vật này?
- Vâng, cháu nghe nói đó là một cỗ quan tài bằng sắt.
- Đúng thế, người y nằm trong cỗ quan tài.
- Bát ma xếp danh theo thứ tự là căn cứ vào công lực cao thấp ư?
- Đúng vậy.
Đinh Hạo xúc động vô cùng, không ngờ mình đã hội ngộ nhị ma trong bát ma vậy, hai tên ma đầu Trường Miên Khách và Huyết Ảnh phu nhân đều muốn nhận mình làm môn đồ, may mà kỳ ảo chạy thoát, bằng không phải rơi vào ma đạo rồi.
Bụng nghĩ như thế, Đinh Hạo lại nói :
- Bà bà có biết Lãnh Diện thần ni chăng?
- Chà, nhà ngươi biết cũng khá đấy, Lãnh Diện thần ni là đệ nhất cao thủ đương kim của giới bạch đạo.
- So với Thiên Địa bát ma thì thế nào?
- Đương nhiên khá hơn nhiều.
- So với Độc Tâm Phật thì sao?
- Có thể cao hơn, nhưng chưa từng nghe nói đôi bên có giao đấu hay chăng, không một ai biết được.
- Ngoại trừ Lãnh Diện thần ni, trong võ lâm không còn người nào công lực cao hơn nữa ư?
- Không thể kết luận như thế được, kỳ nhân dị sĩ trong giới võ lâm vẫn có, một số ẩn tích giang hồ và cũng có một số mai danh ẩn tích, không xuất đầu lộ diện, chúng ta chỉ căn cứ một số có tiếng tăm đương kim ở chốn giang hồ mà so sánh thôi...
- Niên kỷ Lãnh Diện thần ni được bao nhiêu?
- Sáu mươi tuổi hơn.
Đinh Hạo kinh ngạc, hồi tưởng lại hình ảnh mình trông thấy Lãnh Diện thần ni tại Dược Vương miếu, trông lão chỉ độ khoảng trung niên, hắn nói tiếp :
- Nghe nói là một trung niên nữ ni?
- Lầm rồi, lão đeo mặt nạ đấy, chưa bao giờ lão hiện chân diện mục với ai.
Đinh Hạo mới giải được nghi vấn trong lòng, hèn gì mình gặp lão mặt lạnh như tiền, không hề có chút tình cảm biểu lộ bên ngoài.
Hình như Linh Khứu mỗ mỗ đang nổi hứng, lại nói tiếp :
- Theo sự hiểu biết của lão thân, từ một trăm năm trở lại Trung Nguyên võ lâm chỉ xuất hiện có một cao thủ đệ nhất xứng danh mà thôi...
Đinh Hạo hăng hái hỏi tới :
- Ai?
Linh Khứu mỗ mỗ với giọng nói nghiêm trọng :
- Hắc Nho!
Tài sản của admin


Last edited by phamduy88; 20-05-2008 at 07:25 PM.
Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, , , , hac nho 4vn, , , , , , , , ,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™