Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Truyện dịch - 4vn.eu >

Tàng Thư Lâu

> Truyện Tạm Dừng
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #11  
Old 11-03-2008, 04:17 AM
la_Vie la_Vie is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: Milano
Bài gởi: 5
Thời gian online: 3 tuần 1 ngày 12 giờ
Xu: 0
Thanks: 6,121
Thanked 0 Times in 0 Posts
Ngọc Tiên Duyên tập 2 chương 38 - 39 - 40 -

Ngọc Tiên Duyên - Tập 2
Chương 38 - Thiên Sơn Lai Khách

Tác giả: Phiêu Ẩn
Dịch thuật: Lãnh Huyết


Kỳ Thục Sơn kiếm điển lần này có thể nói là rầm rộ nhất từ trước đến giờ, đã trở thành Trung Nguyên đệ nhất thịnh hội trong vòng ngàn năm nay. Nó đã vượt ra khỏi ảnh hưởng của việc tranh đoạt Huyền Thiên kiếm, rộng mở cho toàn thể thiên hạ đến thưởng lãm. Do Thục Sơn đã lên tiếng với bên ngoài rằng trong thời gian diễn ra kiếm điển sẽ công bố tâm pháp tu chân, sự kiện lớn này đã trực tiếp thu hút vô số nhân vật giang hồ lũ lượt kéo đến.
Còn cách kiếm điển hơn hai mươi ngày, các thành phố lớn dưới chân núi sớm đã tụ tập đông đủ các cao thủ mang đủ loại binh khí khác nhau. Trong đó, đường phố ở Thành Đô càng đặc biệt huyên náo tiếng người. Trên đường, đâu đâu cũng là các cao thủ lưng đeo danh kiếm, bất ngờ xuất hiện rất nhiều nam thanh nữ tú, đúng là cảnh tượng hiếm thấy từ thưở sơ khai của Thành Đô tới nay.
Người đông chen chúc khiến cho các đại tửu lâu, khách sạn ở Thành Đô đều chật cứng. Không chỉ vậy, các tửu lâu sang trọng sôi nổi hẳn lên, bắt đầu được dùng để chiêu đãi thực khách. Trong đó, Dật Tiên lâu nổi tiếng khắp thiên hạ cũng được bao trọn, phải có thiếp mời mới được vào. Có tư cách bước chân vào Dật Tiên lâu tuyệt đối phải là người có thân phận, bởi lẽ khách nhân trong đó nếu không phải chủ một phái danh chấn thiên hạ thì cũng là hiệp khách có tiếng tăm ở Trung Nguyên. Tòa tửu lâu năm tầng tráng lệ này dường như đã trở thành một bức tranh thu nhỏ của các anh kiệt trong thiên hạ.
Lúc này trên tầng ba của Dật Tiên lâu, trong số thực khách đã có thêm các đệ tử đời thứ hai của các môn phái. Không khí náo nhiệt hơn nhiều so với tầng bốn, tầng năm. Khi đó từ đầu tầng bỗng vang lên những tiếng “cộp cộp cộp…”, một đệ tử trông khá tháo vát đang hấp tấp chạy lên, tới chỗ ngồi của Hoa Sơn phái, cao giọng bẩm báo: “Mười hai vị cao thủ của Thiên Sơn phái đã đến bên ngoài thành, hiện đang vào thành!...”
Quá nửa số người tại trường đứng bật dậy, có người kích động hỏi: “Ở đâu…ở đâu? Bọn họ có tới Dật Tiêu lâu không?”
“Ài!...Cuối cùng thì họ đã tới!”
Phải biết rằng mọi người vẫn rất có hảo cảm với Thiên Sơn. Tuy hai năm nay Thiên Sơn rất ít khi tiến nhập Trung Nguyên, bên ngoài thỉnh thoảng lại truyền ra một số tin đồn nhảm bất lợi cho họ nhưng địa vị trác việt của Thiên Sơn, cũng như những cống hiến của họ cho Trung Nguyên trong hàng ngàn năm sớm đã ăn sâu bén rễ trong tim mọi người.
Chỉ có một thanh âm tức tối bất bình vọng lại từ góc lầu: “Hừ! Thiên Sơn thì có gì tài giỏi? Có đáng để các người kích động như vậy không?”
Mọi người nhìn về nơi phát ra tiếng nói, đó là một nam tử thần bí gầy đét, mặt dài, trên mép để một chỏm râu dê.
Một đại hán bất kể sự khuyên can của bạn cùng bàn, đập bàn đứng dậy, gầm lớn: “Ngươi thì là cái thá gì? Thiên Sơn mấy ngàn năm trấn thủ Tây Vực. Không có họ, Trung Nguyên chúng ta tám trăm năm trước đã bị lũ ma phương tây xâm nhập rồi. Nào đến lượt Ngô Hà ngươi ngồi đây nói xằng nói xiên?”
Người tên Ngô Hà kia cười lạnh nói: “Ai có thể biết rõ chuyện từ cái thời tám trăm năm trước? Không chừng tất cả đều là do một tay họ thêu dệt nên thì sao?”
Chúng nhân nghe vậy đều thấy rất chướng tai, nhưng lại úy kị thế lực sau lưng người này nên chẳng mấy người dám phản bác. Nhưng đại hán vừa rồi hình như có thù với Ngô Hà, nổi nóng lên rồi thì ngay cả tiếng địa phương vùng Tứ Xuyên cũng đem ra mắng chửi: “Thằng cha ngươi, ngươi là con rùa con đã làm biết bao chuyện trái với lương tâm, nhất định là đã từng bị Thiên Sơn trừng trị, nếu không tại sao cứ nhằm vào Thiên Sơn như vậy?”
Ánh mắt Ngô Hà sắc lẹm, âm trầm nói: “Trang Hậu!...Ngươi đã sốt ruột không muốn sống nữa, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.” Chỉ thấy hữu thủ của gã hất lên, hai đạo thiểm điện đen bóng bắn tới trước ngực đại hán, tốc độ nhanh tới mức người ta không thể nhìn rõ ám khí đó là vật gì.
Đại hán tên Trang Hậu cũng không phải hạng tầm thường, vươn tay tóm lấy ám khí đang bay đến. Ai ngờ nhân ảnh vụt qua bên thân, một thanh y thiếu niên đột nhiên xuất hiện, hữu thủ khua lên, lăng không kẹp dính hai tia sáng đen, chúng nhân đều biến sắc, bấy giờ mới phát hiện ra hai cây ám khí đó chỉ là một đôi đũa bình thường bằng gỗ lim, trên bề mặt hình như tỏa ra một tầng lục quang nhàn nhạt, hiển nhiên đã được tẩm kịch độc. Nhưng thân thủ cao cường của thanh y thiếu niên đó lại càng khiến người ta kinh hãi hơn, chỉ dùng một đôi đũa tương tự chọc ra kẹp lấy ám khí lăng lệ. Công phu một tay lăng không kẹp vật này khiến toàn trường đều chấn động.
Ngô Hà tái mặt, còn chưa kịp lên tiếng, thanh y thiếu niên đó đã hòa nhã nói: “Tại hạ Thục Sơn đệ tử Lã Ấu Văn, có trách nhiệm giữ trật tự ở tầng ba này, mong mọi người có thể giúp tại hạ giữ chút thể diện.”
Gã nói năng rất khách khí, nhưng mọi người trong lòng đều run sợ. Dật Tiên lâu này là nơi chuyên để tiếp đãi khách quý của Thục Sơn kiếm tông, sớm đã có thông báo rõ ràng là sẽ ngăn chặn mọi sự ẩu đả. Mà Thục Sơn chỉ tùy tiện phái một đệ tử đã có thân thủ như vậy, sao không khiến người ta nể sợ cho được?
Một lão già mặc trường bào đứng dậy, chuyển chủ đề để giảng hòa: “Thiên Sơn kiếm phái đã nhiều năm không đến Thục Sơn, không biết lần này phái người tới có những vị cao thủ thành danh nào nhỉ?”
Quả nhiên lời này vừa nói ra đã khơi gợi hứng thú của mọi người, một thiếu niên lớn tiếng nói: “Nghe nói Tuyệt Trần Kiếm Thượng Quan Linh đại biểu cho Thiên Sơn, không biết cô ấy có…có….như đồn đại không…”
Có người thấy vẻ e dè của gã, cười to nói: “Có xinh đẹp như thế không chứ gì? Ha ha ha…”
Mọi người đang cười hăng thì bỗng có tiếng kinh hô: “Này! Mọi người đừng làm ồn nữa, người của Thiên Sơn đã tới rồi…”
Mọi người nhìn ra, các thực khách gần cửa sổ sớm đã chiếm hết bệ cửa, ngó đầu nhìn xuống dưới đường, chỉ thấy phố xá vốn đông đúc náo nhiệt chợt yên tĩnh hẳn. Một nam tử anh tuấn cùng một giai nhân tuyệt thế dẫn đầu một đoàn thiếu niên vận bạch y thong thả bước đến. Người đi đường bất giác tới tấp dạt ra nhường một lối đi, đứng hai bên không ngớt chỉ chỉ trỏ trỏ.
Trang phục của Thiên Sơn phái vốn là một màu trắng như tuyết, hơn chục vị hào kiệt trẻ tuổi oai hùng này đương nhiên là trông khá nổi bật trong đám đông. Nam tử anh tuấn hiên ngang đi đầu chính là bát sư thúc của Thiên Sơn, “Ẩn Quang Kiếm” Lý Lôi Vân. Đi sát theo sau ông là một nữ tử che mặt, khuôn mặt nàng khuất sau tấm sa mỏng, chiếc váy dài càng làm tôn thêm vóc dáng thướt tha của nàng. Thân hình hoàn mỹ đó khiến người ta lóa mắt choáng váng, đôi mắt trong veo như trăng sáng đoạt lấy hồn phách của chúng nhân.
Mỗi bước chân của nàng lại khiến trái tim của các chàng trai trẻ xiết chặt lại, trang phục thần bí mà thanh nhã của nàng phảng phất như không đượm chút bụi trần. Nàng vẫn chưa hiển lộ dung nhan nhưng chỉ riêng thân hình tuyệt mỹ đó đã đủ để chinh phục mục quang của tất cả mọi người. Có kẻ lẩm bẩm: “Tuyệt trần…tới rồi!”
Nhưng mọi người lại được một phen thất vọng, đoàn người Thiên Sơn không bước vào Dật Tiên lâu mà thẳng theo đường lớn chậm rãi đi về phía tây. Một người bỗng vọt ra từ trong đám đông, chặn đường đoàn người Thiên Sơn, đứng cách xa ngoài hai trượng hành lễ nói: “Bích Thanh viện đã quét dọn xong, mời hai vị sư thúc di giá tới đó…”
Lý Lôi Vân gật đầu đáp: “Vất vả cho ngươi rồi!” Đoạn quay đầu nói với chúng đệ tử đằng sau: “Chúng ta đi thôi…”

nguon ***********
Tài sản của la_Vie


Last edited by ZORO_NDK; 21-04-2008 at 12:35 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 11-03-2008, 04:18 AM
la_Vie la_Vie is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: Milano
Bài gởi: 5
Thời gian online: 3 tuần 1 ngày 12 giờ
Xu: 0
Thanks: 6,121
Thanked 0 Times in 0 Posts
Ngọc Tiên Duyên - Tập 2
Chương 39 - Hội Tụ Thành Đô

Tác giả: Phiêu Ẩn
Dịch thuật: Lãnh Huyết


Đoàn người của Thiên Sơn tuy tổng cộng chỉ có mười một người nhưng bọn họ đều là những đại biểu kiệt xuất trong lớp người trẻ tuổi của Thiên Sơn: có Hạng Tiêu Vân con trai độc nhất của Thiên Sơn Hạng chưởng môn, còn có Trịnh Phi Vũ, Hà Kiếm Minh, Lệ Hành Không, Trương Thiên Hoa, Dương Phong Linh, Nam Cung Vân, Trần Kiều. Nếu không phải Diệp Thanh đột nhiên rút khỏi Thiên Sơn thì chắc chắn nàng cũng sẽ có trong số này.
Đoàn người Thượng Quan Linh đi vòng qua một con phố lớn phồn hoa, tiến vào một khu rừng u tĩnh trong thành, trên một vùng đất rộng mênh mông, một đại viện hiển hiện trước mắt. Một con đường lớn thông thẳng tới cửa chính của viện, cây bạch quả thẳng tắp ngay ngắn hai bên, khung cảnh hết sức tao nhã. Gần đến viện, bên ngoài cửa chính là hai con thạch sư uy mãnh, hai hàng nha hoàn cùng hạ nhân sớm đã đứng chờ sẵn trên bậc tam cấp. Trông thấy bọn họ đi tới, một vị quản gia vội ra nghênh đón, chào hỏi vài câu rồi mới dẫn mọi người rảo bước vào đại viện.
Dương Phong Linh mở to đôi mắt nhìn quanh nhìn quất, ngẩng đầu liếc tấm biển trên cửa, khẽ reo: “Sư tôn! Bích Thanh viện quả là không tệ! Hi hi…”
Thượng Quan Linh đi phía trước lắc lắc đầu, nàng cũng hết cách với cô đồ đệ khả ái này. Luyện công còn phải bức bách dỗ dành mới có thể khiến Dương Phong Linh nỗ lực, nếu không chỉ một thoáng là đã chạy ra ngoài chơi đến tối mịt mới quay về. May là tư chất của Dương Phong Linh rất khá, nếu không cũng chẳng đến lượt nàng ta được xuất bước lưu lạc giang hồ.
Bích Thanh viện là tài sản do một đệ tử của Thiên Sơn kiếm phái quyên hiến, đến được đây cũng coi như một nửa là nhà mình. Mỗi người đều tự tìm một chỗ nghỉ ổn thỏa thích hợp với mình. Thượng Quan Linh và đồ nhi ngụ tại một nhà sàn nhỏ gần hồ nước, ngoài hành lang là một vườn hoa ngào ngạt, tuy chưa đến mùa nở hoa nhưng vẫn nảy nở không ít, lộ rõ vẻ xanh tươi.
Về đến phòng ngủ, Thượng Quan Linh một mình ngồi chải tóc trước gương, từ từ cởi bỏ khăn che mặt, nhìn người con gái trong gương đó, nàng ngơ ngẩn suy nghĩ về tâm sự trong lòng mình.
Dương Phong Linh đã quen nhìn thấy nàng ngây người một mình, liền khôn khéo đi đến sau lưng nàng, giúp nàng tháo kim trâm hoa văn vân phượng, ngắm nhìn dung nhan tuyệt thế trong chiếc gương đồng, duyên dáng cười nói: “Sư tôn à!...Con đã nói từ lâu rồi còn gì? Dù người có che mặt thì sao nào? Người ta vẫn đờ ra nhìn người như thường!”
Thượng Quan Linh đột nhiên xoay mình lại khẽ mắng: “Này!...Con trở nên miệng lưỡi như vậy từ khi nào thế? Cẩn thận Thiên Hoa ca ca của con không dám lấy con đấy…” Nói xong chính nàng cũng khúc khích cười.
Dương Phong Linh vốn thích chọc ghẹo sư tôn của mình, nửa năm gần đây cũng thường thất lễ nhưng không dám quá suồng sã. Tuy phát hiện thấy mấy năm nay Thượng Quan Linh ngày càng ôn nhu, mỗi lúc một dễ gần, nhưng dù sao Thượng Quan Linh cũng là sư tôn. Liền cười khanh khách nói: “Con mới không thích cái tên đại ngốc đó!...Không thận trọng như Hạng sư huynh, lại thiếu sự linh động của Hoa Lân…Hừ! Con ghét hắn!”
Thượng Quan Linh nghe đến tên “Hoa Lân”, thân thể khẽ run lên. Quay đầu nhìn bóng dáng mình trong gương, lòng thầm tự khuyên nhủ: “Không đâu, đó chỉ là một giấc mộng thôi!” Nhưng nàng lại nhớ tới giấc mộng đẹp đẽ đó, nó thường xuyên tập kích trái tim nàng mỗi khi đêm về khuya, bản thân nàng cứ bị sa vào trong đó, không sao tự thoát ra được. Tình cảnh đó, thân ảnh đó luôn khiến tình cảm mãnh liệt ẩn giấu tại một nơi nào đó dấy lên một cách thầm lặng, vừa nghĩ đến đây, nàng không khỏi cảm thấy nóng bừng mặt, vội vàng đứng dậy nói: “Linh nhi! Mau đi đả tọa luyện công, sáng mai ta sẽ dẫn con ra ngoài đi xem nhân tình thế sự ở Thành Đô!”
Dương Phong Linh kinh ngạc không ngờ sư tôn lại phá lệ, lần đầu tiên đưa mình đi chơi, không khỏi “a?” lên một tiếng, rồi mới tung tăng chạy vào phòng.
Thượng Quan Linh quay đầu nhìn hình bóng mình trong gương, trên mặt hiện một nét cười đằm thắm, lẩm bẩm nói: “Người ấy nói đúng! Người ta sở dĩ trẻ trung là do tâm tính trẻ...”


Ngự kiếm thừa phong, Hoa Lân mang theo Diệp Thanh xuôi dòng Trường Giang bay tới đất Thục, qua ba dãy núi hẹp, ngắm nhìn núi sông vạn dặm thu gọn vào tầm mắt. Vì Hoa Lân đã học được ngự kiếm thuật nên lộ trình vốn hơn hai mươi ngày chỉ cần năm ngày là tới nơi. Bấm đốt ngón tay tính thì còn khoảng mười ngày nữa mới đến ngày hội họp mùng năm tháng hai trên Dật Tiên lâu. Sau mấy ngày khổ luyện tu chân công pháp, cũng như không ngừng luyện tập ngự kiếm thuật, tu vi của Hoa Lân và Diệp Thanh đã có bước tiến dài.
Vào lúc tảng sáng người đi đường thưa thớt, Hoa Lân cùng Diệp Thanh thong dong đáp xuống phía đông nam tám trăm dặm ngoài Thành Đô. Vừa đặt chân lên quan đạo, vừa khéo gặp phải một đội thương khách đi qua, một hán tử áp tiêu trong bọn kêu khổ với đà chủ: “Lão đại!...Mệt quá rồi, có thể nghỉ vài ngày không? Cả ngày từ sáng tới tối đi một tuyến đường giống nhau, áp tải không dưới mười chuyến hàng, huynh nhìn xem các huynh đệ sắp khô héo cả người rồi kìa…”
Đứng bên đường nghe thấy giọng nói oán trách đó đi xa dần, Hoa Lân cười ha ha nói: “Thanh Thanh! Muội có biết không? Trước kia ta cũng định đến tiêu cục để thử bản lĩnh đấy, may là chưa đi. Ha ha ha…”
Diệp Thanh vốn biết rằng chuyện gì công tử cũng muốn thử, thầm nghĩ phải chăng con cháu nhà quyền quý đều có cách nghĩ này? Đương nhiên, trong tất cả những kẻ danh môn tử đệ đó thì Hoa Lân là người tốt nhất, bởi hắn có một trái tim chính trực lương thiện.
Cuối cùng hai người đã đến cổng thành, ngạc nhiên nhận thấy từ rất sớm đã có một hàng người dài đang vào thành. Hoa Lân cười hỉ hả dắt Diệp Thanh đến gần cửa thành, đứng trước bảng cáo thị một lúc, chỉ vào một tờ bố cáo nổi bật nhất nói: “Chờ đại ca và nhị ca tới Thành Đô, ta sẽ đem họa tượng của Huyết Ma dán lên đây. Hê hê…”
Thấy công tử đắc ý khoa tay múa chân, Diệp Thanh thầm tức cười. Nàng nhớ lại hồi nhỏ Hoa Lân từng dán một tờ cáo thị trên cổng thành, có viết: “Mất một con ngựa gỗ, ai nhặt được mau liên hệ với Hoa phủ.” Tối hôm đó, quả nhiên Hoa phủ nhận được rất nhiều con ngựa gỗ dễ thương, thậm chí còn có hai con chiến mã thứ thiệt!
Trong lúc Diệp Thanh vẫn đang nhớ về những chuyện thú vị khi xưa thì một vị quan gia tiến đến giũ ra một bức chân dung, quét hồ vào mặt sau, dán bộp lên tường. Trên viết: “Lệnh truy nã: Hải tặc La Tiểu Hồng, mùng bốn tháng sáu đánh cắp ba vạn lạng quan ngân tại Dương Châu phủ rồi chống cự thụ thương chạy thoát. Ngày hai mươi sáu tháng bảy lại gây chuyện đả thương người tại kỹ viện Giang Ninh. Hiện quan phủ toàn lực lùng bắt kẻ này, người nào bắt được thưởng năm nghìn lạng bạc. Người nào cung cấp hành tung, sau khi bắt về quy án sẽ thưởng một nghìn lạng bạc. Nhân đây thông báo!”
Hoa Lân chăm chú nhìn bức tranh, cười ha ha nói: “Thanh Thanh! Muội mau tới xem đi, hình như đã gặp gã này ở đâu rồi phải không?”
Diệp Thanh nhìn ngó một hồi, cũng cười nói: “Nguyên Lý trấn! Cái gã nhục mạ Linh nhi của huynh chứ gì?”
Hoa Lân cả cười nói: “Không sai không sai…Chính là hắn! Í? Khoan đã khoan đã…Linh nhi? Linh nhi là ai?....Này này…Đừng đi mà Thanh Thanh!”
Thì ra Diệp Thanh thấy hắn giả vờ giả vịt đã muốn nổi nóng, bĩu môi quay người đi luôn. Nào ngờ, vị quan gia dán lệnh truy nã kia cũng đuổi theo, hơn nữa còn nói giọng ra lệnh: “Cả hai ngươi đứng lại cho ta!”
Hoa Lân và Diệp Thanh ngoảnh đầu nhìn lại, tên quan gia hách dịch nói: “Biết mà không báo là hành vi phạm pháp, mau khai ra nơi ở của La Tiểu Hồng. Nếu không sẽ xử…theo…tội….đồng mưu…”
Hoa Lân và Diệp Thanh phát hiện thấy tiếng nói của gã ngày càng nhỏ dần, cuối cùng hai mắt nhìn chòng chọc vào mặt Diệp Thanh không chớp. Hoa Lân mắng: “Cút!...Trông cái dáng vẻ thô bỉ của ngươi kìa!”
Diệp Thanh búng ngón giữa, một làn kình phong đã khống chế huyệt đạo của tên quan gia, khiến cái mặt si mê của gã đờ ra tại trận. Nàng cười khúc khích nói: “Đáng kiếp!”
Hoa Lân cũng ha hả cười rộ, cùng Diệp Thanh bước vào Thành Đô. Trên đường phố chỗ nào cũng thấy người trong võ lâm mang vũ khí, Diệp Thanh chau mày nói: “Hỏng rồi! E là lại không tìm được khách sạn mất, cái Dật Tiên lâu gì đó có lẽ không còn thượng phòng từ lâu rồi, chúng ta phải làm sao đây?”
Hoa Lân cũng thấy khá gay go, bỗng một nhân vật giang hồ từ phía trước tiến đến, vừa đi vừa cúi đầu nghĩ ngợi, hắn liền vội vàng bước tới hỏi: “Làm phiền huynh đài một lát, xin hỏi Dật Tiên lâu đi đường nào?”
Hán tử giang hồ đó nhướn mắt nhìn Hoa Lân, nói giọng không hảo khí: “Làm gì? Ngươi cũng muốn lên Dật Tiên lâu á? Đừng nằm mơ!”
Hoa Lân nghe vậy, nhăn nhó ngoái lại nói với Diệp Thanh: “Xem ra đúng là chật cứng rồi!”
Ai ngờ hán tử giang hồ kia lại phun ra một câu: “Chật rồi? Không thể nào!....E rằng cả Thành Đô chỉ có Dật Tiên lâu là nhàn rỗi nhất ý.” Nói xong đang định bỏ đi, đúng lúc Diệp Thanh tiến lên hai bước cùng Hoa Lân, nhẹ nhàng hỏi: “Nếu đã không chật thì sao lại bảo chúng tôi không lên được Dật Tiên lâu?”
Hán tử giang hồ đó vừa nhìn thấy dung mạo khuynh thành của Diệp Thanh, lập tức quên khuấy mất mình định đi đâu. Hoa Lân vỗ mạnh vào người gã nói: “Này! Huynh đệ, vẫn chưa hết phòng trọ, vậy mau nói cho ta biết phải đi đường nào đi.”
Hán tử đó bấy giờ mới hồi thần, thẹn mướt mồ hôi nói: “Đi thẳng qua hai con phố, rẽ trái vào đường chính, lại đi thẳng tiếp, tòa tửu lâu cao to tráng lệ nhất ở bên đường chính là nó.”
Hoa Lân vội cảm ơn, nắm lấy tay Diệp Thanh đang định đi khỏi thì hán tử đó lại chạy theo, hấp tấp nói: “Các vị vừa tới Thành Đô phải không?...Muốn lên Dật Tiên lâu nhất thiết phải có danh thiếp mới được, bằng vào thân phận của hai vị chỉ sợ không nằm trong số những người được họ thết đãi đâu.”
Hoa Lân cười nói: “Trên đời này còn chưa có tửu lâu mà ta không lên được!” Nói xong bèn dắt Diệp Thanh đi về hướng Dật Tiên lâu.
Hán tử đó khẽ cười khinh thị, lại đuổi theo nói: “Khoan khoan…ở Dật Tiên lâu, có nhiều tiền đến mấy cũng không dùng được đâu. Thế này đi, để tôi dẫn hai người đến đó mở mang kiến thức. Lát nữa còn có một việc muốn nhờ hai người giúp cho…”

nguon ***********
Tài sản của la_Vie


Last edited by ZORO_NDK; 21-04-2008 at 12:37 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Old 11-03-2008, 04:19 AM
la_Vie la_Vie is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: Milano
Bài gởi: 5
Thời gian online: 3 tuần 1 ngày 12 giờ
Xu: 0
Thanks: 6,121
Thanked 0 Times in 0 Posts
Ngọc Tiên Duyên - Tập 2
Chương 40 - Dũng Sấm Trùng Lâu

Tác giả: Phiêu Ẩn
Dịch thuật: Lãnh Huyết



Hoa Lân không ngờ gã ta đột nhiên lại chủ động như vậy, bèn kéo Diệp Thanh dừng lại, trầm giọng nói: “Huynh đài, huynh muốn chúng tôi giúp chuyện gì? Chúng tôi không làm chuyện xấu đâu!”
Hán tử kia giũ sạch vẻ buồn khổ khi nãy, trịnh trọng nói: “Xin hãy yên tâm, tuyệt đối không phải chuyện xấu…Chỉ là muốn mời hai vị đảm nhiệm vai trò chủ nhân nhà tôi, tôi có thể trả hai vị thù lao rất hậu.”
Hoa Lân “ồ” một tiếng cảm thán, thói đời đúng là biến đổi hết rồi, mời người làm tạp vụ thì ở đâu cũng thấy, nhưng mời người khác làm chủ nhân của mình thì quả thật mới nghe thấy lần đầu. Hoa Lân và Diệp Thanh đối mắt nhìn nhau, cảm thấy gã này mưu tính lợi dụng mình để đi lừa tiền, đang định cự tuyệt thì hán tử đó vội nói: “Tôi vừa nhìn thấy hai vị khí độ phi phàm đã biết rằng các vị thân phận hiển hách, chút thù lao đó của tôi e là hai vị chẳng thèm để vào mắt. Ài…Chi bằng thế này đi, Dật Tiên lâu đó khẳng định là không lên được đâu, tôi giúp các vị thuê một căn nhà yên tĩnh được không?”
Hoa Lân đánh giá gã ta một lượt từ đầu tới chân, phát hiện thấy gã rất biết thăm dò ý tứ qua sắc mặt và lời nói, trong ngôn ngữ cử chỉ lại lộ ra sự lão luyện và có tôn ti rõ ràng, xem ra đã lăn lộn không ít năm trên quan trường. Hoa Lân cảm thấy có chút hiếu kỳ với việc gã mời làm chủ nhân, liền hỏi: “Ít nói lời thừa đi, có việc gì thì cứ nói thẳng ra! Ta tự biết cân nhắc!”
Hán tử đó nói: “Chuyện là thế này: chủ nhân nhà tôi ngẫu nhiên bị nhiễm phong hàn, buộc phải lưu lại Lăng Châu, riêng một thuyền hàng bị lũ tham quan ở đây câu lưu, đây là giấy chứng nhân do sở thương vụ kinh thành cấp phát. Mời xem qua…” Dứt lời trình lên một cuộn công văn.
Hoa Lân mở ra xem, quả nhiên là công hàm nha môn chính gốc, không khỏi lấy làm kỳ quái hỏi: “Ngươi đã có thứ này, sao bọn chúng còn dám làm khó?”
Hán tử cười khổ nói: “Ông ấy là thống chế sở kiểm tra vừa nhậm chức ở đây, nói cái gì mà nhất định phải do chủ nhân nhà tôi đích thân tới xử lý. Hiển nhiên là khinh tôi không đủ thân phận. Ài…”
Hoa Lân cười hì hì vài tiếng, trả lại công hàm cho gã, nói: “Được rồi! Ta sẽ làm chủ nhân của ngươi một lần! Còn về số thù lao kia thì…Ngươi xưng hô thế nào?”
Hán tử kia nào phải kẻ không hiểu lý lẽ, liền đáp ngay: “Tôi hứa sẽ trả thù lao năm nghìn lạng bạc, ngoài ra còn thuê “Hàn Gia quán” ở thành nam cho hai vị chủ nhân cư ngụ. Công tử nhà tôi họ Thôi tên Phụng, vốn là đại công tử của tri phủ Kinh Triệu…Tiểu nhân tên gọi Cảnh Vệ, chẳng hay nhị vị xưng hô ra sao?
Hoa Lân nghe gã nói một tràng, tỏ ra rất phân minh về lợi ích cũng như cấp bậc, quả nhiên có tố chất của nô tài. Thấy sau lưng gã còn đeo một thanh trường kiếm, Hoa Lân cười nói: “Sau này cứ gọi ta là Lân thiếu gia được rồi!...Ngươi vận chuyển hàng gì? Giá trị bao nhiêu?”
Cảnh Vệ sững người, biết rằng đã **ng phải một cao thủ tinh minh. Bất quá sau khi suy đi nghĩ lại, gã vẫn thấy mừng thầm, “chủ nhân” mà mình muốn tìm chẳng phải chính là loại người này sao? Do đó gã đáp không dám che giấu: “Cũng không nhiều! Chỉ có hai mươi sáu xe tơ lụa, chín xe dược thảo, còn có sáu xe muối…”
Hoa Lân kêu lớn: “Tiểu tử ngươi hiểm thật, nhiều hàng như vậy…còn có cả muối lậu nữa sao?”
Cảnh Vệ khẩn trương nói: “Không phải muối lậu, không phải muối lậu…Có văn thư mà!”
Hoa Lân vẫn ầm ĩ: “Chỉ năm nghìn lạng sao mà đủ được? Một vạn hai nghìn lạng còn gần được!”
Cảnh Vệ do dự nói: “Cái này…thôi được! Nhưng nếu không thành công thì…”
Hoa Lân cười hề hề nói: “Không thành công thì đương nhiên không nhận tiền của ngươi. Đi nào, trước tiên hãy dẫn ta tới Dật Tiên lâu một chuyến đã!”
“Hả? Vẫn muốn đi à? Đã bảo là không vào đó được đâu…”
Diệp Thanh gắt: “Nào có cái kiểu nói chuyện với chủ nhân như vậy? Dẫn đường! Hi hi hi…”
Dật Tiên lâu nằm ở trung tâm thành, trước cửa là một con đường lớn rộng hơn chục trượng, trên đường các nhân vật giang hồ muôn hình muôn vẻ chen vai thích cánh qua lại. Đi qua con phố phồn hoa, từ xa đã có thể nhìn thấy tòa hồng lâu khí thế hùng vĩ sừng sững trước mặt.
Cảnh Vệ dẫn Hoa Lân và Diệp Thanh xuyên qua khu phố sầm uất, vất vả lắm mới tới được Dật Tiên lâu, ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao năm tầng, chỉ thấy mái hiên lầu các đều được xây bằng gỗ lim, xà nhà cột trụ đều được chạm trổ khắc rồng, chi phí xây dựng khiến người ta phải kinh ngạc. Bên ngoài cửa chính, sáu thiếu niên cầm kiếm đứng trên bậc thềm cao cao bằng bạch ngọc, ai nấy tư thế oai hùng như được chạm ngọc, đứng một bên kiểm tra từng người khách đi vào Dật Tiên lâu.
Hoa Lân dắt Diệp Thanh cùng Cảnh Vệ sấn sổ tiến về phía cửa lớn. Thiếu niên đứng đầu bên phải dang tay ngăn lại hỏi: “Các hạ có danh thiếp không? Là đại biểu của tông phái nào đã có mặt bên trong?”
Hoa Lân cười hỏi: “Nhất định phải đại biểu cho một tông phái nào đó mới được vào trong sao?”
Thiếu niên đó gật đầu nói: “Không sai, hơn nữa phải là môn phái danh chấn võ lâm.”
Hoa Lân đang muốn nói thì Cảnh Vệ đã kéo kéo vạt áo hắn nói khẽ: “Lân thiếu gia? Thôi được chưa? Hàn Gia quán ở thành nam cũng tốt tương đương đấy!”
Hoa Lân hung dữ trừng mắt nhìn gã rồi quay lại nói với thiếu niên kia: “Ta là Hoa Lân chưởng môn Tiên Kiếm phái…Ngươi đã nghe đến Tiên Kiếm phái chưa?”
Thiếu niên đứng đầu đó sầm mặt nói: “Nếu các hạ nhàn rỗi không có chuyện gì làm thì xin mời đi khách sạn khác mà tìm chỗ ngủ trọ!”
Hoa Lân quát: “Tiên Kiếm phái mà ngươi cũng chưa nghe qua thì làm gì có tư cách làm nhiệm vụ đón khách ở đây? Gọi người quản lý của các ngươi ra gặp ta!”
Hoa Lân nói năng tự có khí thế vương giả khiến các thiếu niên trông cửa kia giật nảy mình. Cảnh Vệ đứng bên hoảng sợ, thầm nghĩ tính cách của vị công tử này quả nhiên có vài phần khí thế của con cháu quan lớn, xem ra mình đã tìm đúng người rồi. Có điều, Thục Sơn kiếm tông đã bao trọn cả Dật Tiên lâu, đây không phải là nơi có thể giở thói ngang ngược được. Gã thấp giọng thầm thì bên tai Hoa Lân: “Lân thiếu gia! Lầu này là địa bàn của Thục Sơn đó…”
Vốn dĩ mấy câu nói của Hoa Lân đã có chút ít tác dụng, nhưng Cảnh Vệ lại kéo cẳng hắn, sự can ngăn yếu ớt này đương nhiên không giấu nổi ánh mắt sắc bén của các thiếu niên kia. Chỉ nghe thiếu niên cầm đầu nghiêm nghị nói: “Lầu này là nơi Thục Sơn chiêu đãi quan khách, mời ba vị mau rời khỏi đây!”
Hoa Lân lại trừng mắt với Cảnh Vệ, mắng: “Câm miệng!” rồi mới quay đầu nói với thiếu niên cản đường: “Bản thiếu gia có hẹn gặp mặt với Cốc Thanh Phong ở đây, ngươi có phải cũng muốn ngăn sư thúc tổ của các ngươi ở ngoài không?...Ngươi chưa nghe qua lai lịch của Tiên Kiếm phái, vậy còn không vào hỏi người quản lý của các ngươi ngay đi?”
Hoa Lân nói nghe rất có vẻ vàng thật không sợ lửa, khiến sáu thiếu niên giữ cửa đều chôn chân tại chỗ.
Lúc này ngoài cửa lầu bỗng nhiên vọng ra một tiếng quát: “To gan! Kẻ nào dám khinh thường Thục Sơn như vậy?” Một thiếu niên khoát tay bước ra, tuy trong tay gã không có kiếm nhưng Hoa Lân đã cảm giác thấy kiếm khí lạnh lẽo từ người gã. Bởi lẽ, bản thân gã chính là một thanh kiếm sắc bén.
Hoa Lân trong tim rét run, chẳng trách Thục Sơn được mệnh danh là Trung Nguyên đệ nhất môn phái, thiếu niên trước mắt một thân tu vi chẳng chút thua kém tiểu tử Hạng Tiêu Vân. Nhìn tình hình thì địa vị của thiếu niên này ở Thục Sơn chỉ có thể tính vào mức trên trung bình, nhưng hiện tại lại có thể sánh với đệ tử hàng đầu trong lớp người trẻ tuổi của Thiên Sơn phái. Hoa Lân bất giác cứng đầu nói: “Thục Sơn quả nhiên lợi hại!...Vị tiểu bằng hữu này xưng hô thế nào đây?”
Diệp Thanh thật muốn phì cười, đúng là công tử từ trước tới giờ chuyện gì cũng dám làm mà, lần này lại còn gọi một thiếu niên lớn hơn mình là tiểu bằng hữu, chuyện như vậy chỉ có Hoa Lân, kẻ không sợ trời không sợ đất mới làm được.
Thiếu niên vừa bước ra đó chính là người hôm qua đã dùng đũa kẹp ám khí, chỉ thấy gã dò xét Hoa Lân từ trên xuống dưới, nhưng vẫn không mảy may nhìn ra tu vi của Hoa Lân, cứ như đang đối diện với một hồ nước phẳng lặng, bất giác biến sắc, ngưng trọng nói: “Tại hạ Lã Ấu Văn đệ tử đời thứ tư của Thục Sơn, không biết tiền bối…huynh xưng hô ra sao?”
Hoa Lân uể oải gật đầu nói: “Ta là Hoa Lân chưởng môn Tiên Kiếm phái, đã từng mài giũa võ công cùng sư thúc tổ các ngươi ở Nguyên Lý trấn!...Giờ ta có thể vào được chưa?”

Hết tập 2

nguồn ***********
Tài sản của la_Vie


Last edited by ZORO_NDK; 21-04-2008 at 12:49 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Old 13-03-2008, 10:20 PM
chaukietluan129's Avatar
chaukietluan129 chaukietluan129 is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 65
Thời gian online: 1 giờ 47 phút 19 giây
Xu: 0
Thanks: 92
Thanked 22 Times in 14 Posts
ngọc tiên duyên (tập 3 chương 1)

Ngọc Tiên Duyên - Tập 3
Chương 1 - Thác Tông Phục Tạp*

Tác giả: Phiêu Ẩn
Dịch thuật: Lãnh Huyết


Lã Ấu Văn tuy có chút hoài nghi nhưng đã bị tu vi thâm sâu khó dò của Hoa Lân làm cho e sợ, liền lấy ba tấm thẻ ngọc màu xanh lam từ tay một đệ tử đứng sau, đưa tận tay từng người Hoa Lân, Diệp Thanh và Cảnh Vệ, nói: “Mời các vị vào!”
Hoa Lân vẫn lên mặt kẻ cả nói: “Xin tiểu ca hãy an bài cho ta một nơi yên tĩnh, đêm nào ta cũng phải luyện công.”
Lã Ấu Văn vẫn thập phần khách khí nói: “Ngài cứ lên tầng hai đăng ký là được, tại hạ chỉ phụ trách phát thẻ ngọc thôi.”
Hoa Lân đành chịu, dẫn Diệp Thanh và Cảnh Vệ tiến về phía cầu thang…
Lã Ấu Văn vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn theo ba người Hoa Lân chậm rãi lên lầu, khi bóng lưng họ đã khuất nơi ngã rẽ mới quay đầu nói với thiếu niên bên cạnh: “Ngươi hãy đi điều tra lai lịch của họ!”

Hoa Lân dùng tay ước lượng thẻ ngọc trong tay, đắc ý nói với Cảnh Vệ: “Thế nào? Ta đã bảo trên đời này không có nơi nào mà ta không vào được mà…Ngươi còn phải học hỏi thêm! Khi ta làm việc tuyệt đối không được mở miệng nói lung tung, rõ chưa?”
Cảnh Vệ ngượng toát mồ hôi, trên mặt lộ ra biểu tình không thể hiểu nổi. Đồng thời trong lòng gã sục sôi nhiệt huyết, đi cùng Hoa Lân thong thả bước lên tòa Dật Tiên lâu mà người người đều hướng tới, sống lưng gã bỗng thẳng tắp, dường như bản thân chỉ trong một đêm đã trở thành một cao thủ tuyệt thế. Có điều gã cũng cảm thấy hơi lo sợ bất an, bởi lẽ những lời Hoa Lân nói ở ngoài cửa khi nãy vốn chỉ toàn là bốc phét, sau này có thể ở lại Dật Tiêu lâu bao lâu vẫn là một câu đố!
Ba người cầm thẻ ngọc lên thẳng tầng hai, lập tức đã có hai thằng nhỏ đến vấn an, lo liệu thủ tục. Một đứa xin dẫn ba người tới sương phòng ở hậu viện, Hoa Lân nói: “Ngươi lui ra trước đi, ta phải lên tửu lâu dùng bữa đã.” Nói xong đi đầu ra ngoài hành lang.
Còn chưa lên đến tầng ba đã có người hô: “Chưởng môn Tiên Kiếm phái Hoa Lân quang lâm Dật Tiên lâu!”
Các hiệp khách ở tầng ba đều ngẩn người, thầm thắc mắc trên giang hồ lại xuất hiện một Tiên Kiếm phái từ khi nào vậy? Thật là kỳ quái!
Trong bàn tiệc có một trung niên nhân béo phì phụt ra một ngụm trà, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ đúng là Hoa Lân? Sao hắn lại tới đây?”
Một nam tử cao gầy khác cười ha ha nói: “Thiên hạ làm gì có nơi nào mà hắn không tới được?...Ý? Tiên Kiếm phái? Cái tên rất kêu! Ta quyết định sẽ đổi làm môn hạ của hắn ngay lập tức.”
Trung niên nhân béo phì kia tức giận nói: “Tháng trước ngươi vừa mới đầu nhập Hoa Sơn phái xong, giờ đã muốn giở quẻ rồi à?...Cẩn thận không ta phế ngươi đấy.”
Nam tử cao gầy làm mặt khổ sở nói: “Ta không có ý đó! Ta…ý ta là…thôi, chẳng thèm giải thích với ngươi nữa!”
Thực khách ở tầng ba đều là những đại biểu kiệt xuất của các môn phái, thấy có người của Hoa Sơn phái biết chưởng môn Tiên Kiêm phái gì đó, cùng hiếu kỳ nhìn ra.
Lúc này, mọi người nghe thấy từ đầu tầng vọng đến những tiếng huýt sáo vui vẻ, tất cả đều quay đầu nhìn về hướng đó. Chỉ thấy ba người trẻ tuổi ung dung bước vào. Thiếu niên anh tuấn đi đầu ăn mặc kiểu thư sinh, tay xoay tít một chiếc quạt giấy, ngón tay linh hoạt phi thường, vờn chiếc quạt khiến người ta nhìn mà hoa mắt.
Sau lưng hắn là một thiếu nữ tuyệt sắc tức khắc đã thu hút ánh mắt của đại đa số các nam nhân, ngoài ra còn có một người nữa nhưng chẳng ai chú ý hình dáng ra sao, chỉ biết hình như là một nam nhân, hơn nữa còn là một hạ nhân thì phải.
Trung niên nhân béo phì cười ha ha nói: “Lân thiếu! Là ngươi thật sao?...Ngươi tự lập môn phái từ khi nào vậy?”
Hán tử gầy gò bên cạnh cũng hưng phấn gọi: “Mau….mau tới đây ngồi!”
Hoa Lân nghiêng đầu lườm hai người, nói: “Làm trò gì đấy?...Đến nơi rồi cũng không chịu xuống đón người ta, hại ta suýt nữa đã không lên được Dật Tiên lâu rồi!”
Thực khách ở lầu ba hoàn toàn thất vọng, tưởng rằng người đến là một cao thủ thiên hạ vô song nào đó, thì ra là một gã công tử bột. Bất quá, mỹ nữ đi cùng tiểu tử này rốt cuộc là ai? Người xinh đẹp như vậy mà sao chưa từng nghe giang hồ nhắc đến?
Hoa Lân nói thì nói vậy nhưng vẫn đi đến chỗ Cổ Duyên và Tây Môn Vô Ngân. Các đệ tử Hoa Sơn cùng bàn cười hà hà lấy ba chiếc ghế mời họ ngồi xuống.
Cổ Duyên cười mắng: “Ngươi không định nói với ta rằng ngươi mượn cái danh hiệu chưởng môn Tiên Kiếm phái nghe kêu tanh tách đó để được lên Dật Tiên lâu chứ?”
Hoa Lân kéo ghế ngồi xuống, vỗ mạnh lên lưng gã nói: “Đã biết rồi còn nói càn? Đợi đến khi ta bị người ta đuổi xuống lầu thì chắc ngươi sẽ vui lắm nhỉ?”
Tây Môn Vô Ngân giơ ngón tay cái khen: “Lân thiếu quả là lợi hại! Chuyện như vậy mà cũng làm được?”
Cổ Duyên thì lại vội vàng nói: “Không sao đâu, Thục Sơn Cốc Phi Hồng và sư huynh ta là bạn bè lâu năm, bọn họ sẽ không làm khó ngươi đâu.”
Diệp Thanh đột nhiên đột nhiên day day áo Hoa Lân nói: “Còn nói nữa à? Phiền phức đến rồi kìa.”
Hoa Lân quay lại nhìn, chỉ thấy Lã Ấu Văn đã đứng cách đó không xa, vòng tay cười nói: “Xem ra nhân duyên của Hoa chưởng môn không tồi nhỉ! Bằng hữu nhiều thật đó.”
Hoa Lân cũng cười nói: “Không dám không dám! Ủa?...Tiểu bằng hữu có chuyện gì thế?”
Diệp Thanh chút nữa đã té xỉu, còn dám gọi người ta là tiểu bằng hữu sao? Lộ tẩy rồi còn đâu.
Lã Ấu Văn đúng là không phải người thường, miệng vẫn giữ nụ cười nói: “Tiền bối quả nhiên lợi hại! Tiền bối nói đã từng tỉ võ với sư thúc tổ chúng tôi, vậy không biết có thể chỉ điểm cho vãn bối một hai chiêu được chăng?”
Lời này vừa thốt ra, cử tọa đều kinh hãi. Nhưng cũng có người nhìn ra chút manh mối, đoán rằng cái gã chưởng môn gì đó của Tiên Kiếm phái e là chỉ ăn nói ba hoa thôi.
Cổ Duyên vốn dĩ không ngờ rằng đến cả Cốc Thanh Phong cũng bị Hoa Lân lôi vào, liền giảng hòa: “Lã thiếu hiệp phải không? Nghe nói hôm qua thiếu hiệp triển lộ một ngón “Càn Khôn Chỉ” khiến các bằng hữu tại trường không khỏi bội phục, thực là lợi hại, lợi hại!...Ta và Cốc Phi Hồng của quý phái rất có giao tình, ta thấy…”
Lã Ấu Văn vẫn nho nhã lịch sự cười nói: “Cổ tiền bối cười chê rồi. Tôi chỉ muốn mời Hoa tiền bối chỉ điểm một chút thôi, không có ý gì khác.”
Cổ Duyên còn muốn tiếp tục viện ra người quen khác thì Hoa Lân đã dang tay ngăn lại, gật đầu nói với Lã Ấu Văn: “Lã thiếu hiệp quả nhiên khí độ phi phàm, tương lai nhất định sẽ là trụ cột của Thục Sơn. Chỉ điểm cho thiếu hiệp à? Ta thì ta không dám…Chi bằng đêm nay chúng ta hẹn uống vài chén rượu ở đâu đó? Nói không chừng còn có thể kết làm bằng hữu đó!”
Cổ Duyên thầm ngạc nhiên, không ngờ nửa năm không gặp, kinh nghiệm giang hồ của Hoa Lân đã từng trải hơn rất nhiều.
Lã Ấu Văn không thẹn là một trong những đệ tử kiệt xuất của Thục Sơn, vòng tay cười nói: “Giờ tý đêm nay, vãn bối cung kính chờ đại giá tại dốc Bình Đỉnh ở thành nam!”
Hoa Lân cười đáp: “Nhớ phải mang hai vò hảo tửu cho tiền bối của ngươi nếm thử đấy!”
Lã Ấu Văn chỉnh sắc nói: “Nhất định nhất định!”
Trong lúc hai người đang giả bộ khách khí thì ngoài cửa lại có tiếng người xướng: “Trung Nguyên Thất Kiếm quang lâm Dật Tiên lâu!”
Hoa Lân: “A! Họ tới nhanh thật!”
Tiếng hô còn chưa dứt, Ngụy Xung đã dẫn đầu phi vèo vào đại đường, cười lớn nói: “Lân thiếu! Cậu mới gọi là tới nhanh đấy!”
Hoa Lân ngước đầu nhìn, tám thân ảnh anh tuấn phi phàm đã sánh vai bước vào. ‘Thúy Ảnh’ Mộ Dung Tuyết đương nhiên cũng có trong số đó, chỉ nghe nàng “hứ” một tiếng rồi nói: “Đúng là âm hồn bất tán!”
Cốc Nhược Hư cũng cười nói: “Hoa công tử cước trình đáng kinh ngạc, còn nhanh hơn cả chúng tôi!”
Lời này của Cốc Nhược Hư lại khiến mọi người trong tửu lâu được một phen ngỡ ngàng, Lã Ấu Văn nghi hoặc hỏi: “Cốc sư huynh! Huynh…huynh quen với Hoa chưởng môn sao?”
Cổ Duyên và Tây Môn Vô Ngân cũng kinh ngạc, xem ra tiểu tử Hoa Lân này quen biết không ít người à nha.
Cốc Nhược Hư thấy sắc mặt Lã Ấu Văn hơi kỳ quái, liền hỏi lại: “Đúng vậy! Giao tình của bọn ta có thể nói là không tồi, sao thế?”
Lã Ấu Văn sầu não nói: “Không có gì…”
Cốc Nhược Hư tuy cảm thấy lạ thường nhưng không tiện hỏi thẳng, xoay mình chắp tay nói với bằng hữu toàn trường: “Cốc Nhược Hư tham kiến các vị tiền bối!...” Động tác tiêu sái cộng với sự lễ độ chu toàn của gã khiến mọi người đều mến phục, thầm nghĩ đệ tử Thục Sơn quả nhiên đều là nhân trung chi phượng.
Hoa Lân cũng ngầm bội phục, ngoảnh lại thấy Ngụy Xung đang khom mình chào Cổ Duyên: “Xung nhi tham kiến nhị sư thúc!”
Nào ngờ Cổ Duyên lại nói với Hoa Lân: “Huynh đệ, Ngụy Xung là sư điệt mà ta quý nhất đấy, các ngươi quen nhau à?”
Hoa Lân lẩm bẩm: “Xong rồi, mối quan hệ bên trong này phức tạp quá đi thôi!”
Diệp Thanh khúc khích cười nói: “Hãy còn sớm!...Chờ Cốc tam ca và Thượng Quan Truy Vân cùng trở về, lúc đó huynh mới biết cái gì gọi là phức tạp!”

Chú thích: *Thác tông phục tạp: rắc rối phức tạp

Hết chương 1.
nguồn : ***********
Tài sản của chaukietluan129


Last edited by ZORO_NDK; 21-04-2008 at 12:18 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Old 15-03-2008, 10:38 AM
ngoctulaa's Avatar
ngoctulaa ngoctulaa is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: Nơi có Tình Yêu em dành cho anh
Bài gởi: 617
Thời gian online: 56 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 27 Times in 16 Posts
Ngọc Tiên Duyên tập 3 chương 2

Ngọc Tiên Duyên - Tập 3
Chương 2 - Tái Hội Giai Nhân

Tác giả: Phiêu Ẩn
Dịch thuật: Lãnh Huyết

Tuy Diệp Thanh nói rất nhỏ nhưng mọi người đều là những nhân vật thành danh, làm gì có chuyện không nghe rõ? Cổ Duyên và Tây Môn Vô Ngân đồng thanh hỏi: “Cốc tam ca nào vậy?”
Hoa Lân sợ họ hỏi đông hỏi tây, bèn cười ha ha nói: “Không có gì không có gì! Tới đây tới đây, chúng ta lâu rồi không gặp mặt, uống ba trăm bát rượu lớn luôn.” Rồi quay lại gọi chưởng quỹ: “Đem thịt nai thịt vịt lên đây cho ta, lần này nhất định phải thưởng thức những món này mới được!”
Tất cả lục tục ngồi xuống, Thất Kiếm và Mộ Dung Tuyết cũng vào chỗ, không lâu sau mọi người đã bàn luận đến những sự kiện nổi bật trên giang hồ.
Cổ Duyên hỏi Hoa Lân: “Tiểu tử ngươi dạo này chạy đi đâu thế? Xem ra mặt nào cũng đều có tiến bộ lớn à!”
Hoa Lân cười nói: “Cũng không đi đâu cả, chỉ tới Nguyên Lý trấn một chuyến thôi. Vừa hay ở đó lại gặp được Thất Kiếm trừ ma vệ đạo, đúng là khiến ta được đại khai nhãn giới!” Tiếp đó đem những chuyện xảy ra ở Nguyên Lý trấn tóm tắt lại một lượt, còn ra sức tán dương Thất Kiếm đã thần dũng ra sao. Thất Kiếm nghe mà rất đỗi cao hứng.
Đương nhiên, Hoa Lân không dám chỉ ra sự thật về Huyết Ma trước khi Thượng Quan Truy Vân quay về, chỉ đại khái thuật lại thảm trạng ở Nguyên Lý trấn. Dù vậy thì mọi người ngồi nghe vẫn không khỏi biến sắc, nhao nhao hỏi: “Chẳng lẽ trên đời có ma quỷ thật sao?”
Hoa Lân thầm nghĩ: “Nào chỉ có ma quỷ không thôi!” ngoài mặt vẫn cười nói: “Tất cả đều nhờ Thất Kiếm một tay dẹp loạn, bọn họ đánh đến long trời lở đất, khiến ta xem mà hoa hết cả mắt. Muốn biết tình hình cụ thể, các ngươi cứ đi hỏi họ cho rõ ràng! Hê hê…”
Bọn Cốc Nhược Hư không ngờ Hoa Lân lại chơi đòn này, đối mặt với chúng nhân không ngừng truy hỏi khiến họ cũng phải luống cuống. Không biết làm sao, họ đành phải giải thích vắn tắt, mọi người không ngớt cảm thán.
Hoa Lân thấy họ nói chuyện ngày càng sôi nổi, liền quay sang hỏi Cổ Duyên: “Sao ngươi lại uống rượu ở tầng ba? Sao không dạo lên tầng bốn chơi?”
Cổ Duyên cười đáp: “Trung Nguyên thất đại môn phái hình như đang thương lượng một biến cố trọng đại gì đó, còn ta mấy năm nay toàn ra ngoài kiếm tiền, nào có rảnh rỗi mà đi lo những chuyện lớn này?”
Hoa Lân liên tưởng đến Huyết Ma, bỗng bừng tỉnh đại ngộ: “Thì ra là vậy!”
Cổ Duyên tỏ vẻ quan tâm, cười nói với Hoa Lân: “Nghe nói đồng môn Thiên Sơn của ngươi hôm qua đã tới Thành Đô rồi đó. Ngươi không định đi gặp mặt à?”
“Hả?” Hoa Lân thốt lên một tiếng đứng bật dậy hỏi: “Họ ở đâu?
Cổ Duyên thấy hắn kích động như vậy, lại càng nhẩn nha nói: “Ừm!...Nghe nói hôm qua vừa mới đi ngang tửu lâu này, còn hiện tại dừng chân ở đâu thì…”
Hoa Lân hỏi gấp: “Thì thì cái gì? Ngươi mau nói ra đi!”
Diệp Thanh thấy dáng vẻ nôn nóng của hắn, huých nhẹ dưới bàn nói: “Huynh để cho Cổ đại ca thong thả nói chứ!”
Lúc này Hoa Lân mới từ từ ngồi xuống, Cổ Duyên còn muốn trêu hắn một lúc nữa, ai ngờ ngoài cửa lại có tiếng người hô: “Tuyệt Trần Kiếm Thượng Quan Linh, đại biểu Thiên Sơn phái quang lâm Dật Tiên lâu.”
Hoa Lân “A!” một tiếng lại bật ngay dậy, Cổ Duyên cười rộ nói: “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay! Ha ha ha…”
Diệp Thanh dùng lực kéo Hoa Lân ngồi xuống, ánh mắt đề tỉnh hắn không được thất lễ trước mặt mọi người.
Tất cả mọi người đều vọng nhìn ra cửa, chỉ thấy Thượng Quan Linh dẫn theo một thiếu nữ khả ái chậm rãi bước lên cầu thang. Lọt vào mắt mọi người trước tiên là khuôn mặt che sa mỏng của Thượng Quan Linh, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh trong sáng, tấm mạng che mặt mỏng tang đó không những không che lấp được dung nhan tuyệt thế, ngược lại càng khiến người ta thèm muốn được nhìn thấy lư sơn chân diện.
Thượng Quan Linh vừa bước lên tầng, thân thể đã hơi rúng động, tâm niệm: “Người đó cuối cùng đã tới…”
Tuy nàng chưa ngẩng đầu lên nhìn quanh toàn trường, nhưng đã cảm thấy một đôi mắt nóng bỏng quen thuộc trong đám đông. Nhưng nàng không dám nhìn lên, vì giữa nàng và Hoa Lân đã hình thành nên một từ trường kỳ diệu. Cảm giác này vi diệu như vậy nên nàng sợ Hoa Lân sẽ thất thố, đương nhiên, nàng cũng sợ điều đó sẽ xảy ra với chính bản thân mình…
Trong toàn trường, chỉ có Diệp Thanh cảm nhận được sự đồng cảm giữa hai người, bỗng sực hiểu ra, thầm thở dài: “Thì ra tiểu sư thúc cũng…ài!”
Dương Phong Linh đứng sau Thượng Quan Linh dường như cũng cảm giác được điều gì đó, đang thấy kỳ quái thì phát hiện ra đại đa số các nam nhân trên tửu lâu đều nhìn về phía này. Bấy giờ nàng mới có “phản ứng”, còn cho rằng sư tôn không quen bị người khác nhìn chằm chằm, liền lách người đứng chắn trước mặt Thượng Quan Linh, chống nạnh quát: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy mỹ nữ bao giờ à?”
Bộ dạng khả ái của nàng lập tức làm vang lên một trận cười rộ, khiến nàng tức tối dậm chân bình bịch nói: “Các…các ngươi đúng là không biết xấu hổ!”
Hoa Lân trấn định lại tâm thần, hạ quyết tâm sải bước tới trước mặt Thượng Quan Linh. Còn chưa kịp mở lời thì Dương Phong Linh đã hớn hở gọi: “Ý? Hoa Lân huynh sao lại ở đây?”
Hoa Lân không trả lời, ánh mắt sáng rực chỉ nhìn vào Thượng Quan Linh đang cúi thấp đầu, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu sư thúc…gần đây…vẫn khỏe chứ?”
Thượng Quan Linh chầm chậm ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh như vì sao sáng, khẽ đáp: “Ta…vẫn khỏe!”
Nào ngờ lại vừa khéo bắt gặp ánh mắt ôn nhu của Hoa Lân, hai người đồng thời chấn động, mục quang không thể nào tách ra khỏi nhau. Trong khoảnh khắc, song phương đều nhìn thấy trong mắt người kia những sự quan hoài, hỏi han, nhu tình, sự mong đợi…biết bao cảm xúc phức tạp.
Hoa Lân ngàn vạn lần không tưởng được rằng, những lời hẹn ngầm chỉ có thể nhìn thấy trong mắt Diệp Thanh giờ lại xuất hiện nơi Thượng Quan Linh. Hắn đột nhiên phát hiện ra, mình đã đánh giá quá thấp Thượng Quan Linh trên phương diện cảm nhận của một nữ nhân. Cũng như hắn không lý giải nổi tại sao lại có những kẻ xem nhẹ tình cảm, coi thường trinh tiết của nữ nhân. Vì vậy, hắn càng không thể biết được rằng hằng đêm Thượng Quan Linh đều mơ thấy cái đêm phong hoa tuyết nguyệt đó, đó là lần đầu tiên trong cuộc đời nàng, những gì đã trao luôn in dấu sâu đậm tận đáy lòng nàng.
Thời khắc này, hai người đều nhìn thấy bóng mình trong mắt đối phương. Thượng Quan Linh đột nhiên quyết định, nàng phải vứt bỏ mọi danh tiết và thân phận, chờ đợi Hoa Lân tiếp nhận. Bởi lẽ, đây là số mệnh của một nữ nhân.
Cử chỉ của họ quả thực có hơi khác lạ, Diệp Thanh vừa thấy bất thường đã lập tức gọi lớn: “Thượng Quan sư thúc, rốt cuộc người đã tới rồi!”
Bóng trắng nhoáng lên, Diệp Thanh đã xông vào giữa hai người, kéo áo Thượng Quan Linh nũng nịu: “Con…con và công tử ngày ngày đều mong mỏi mọi người sẽ tới sớm! Lần này cuối cùng đã gặp được tiểu sư thúc rồi…”
Thượng Quan Linh không khỏi đỏ bừng mặt, nàng và Diệp Thanh rất ít khi tiếp xúc, giờ đây Diệp Thanh lại đột ngột làm vẻ nhõng nhẽo với nàng, mục đích đương nhiên rất rõ ràng. May là nàng đang đeo mạng che mặt nên người khác không nhìn ra. Nàng chớp chớp mắt, nhu hòa nói với Diệp Thanh: “Ừ! Ta cũng rất muốn gặp hai người…”
Hai vị kỳ nữ bất giác đối nhãn nhìn nhau, trong mắt đều lóe lên vẻ dị thường khó mà cảm nhận được.
Hoa Lân nhất thời không biết nên làm thế nào, ngây ngô nói: “Cái này…tiểu, tiểu sư thúc đã dùng bữa chưa? Mời nhập tiệc…” Hoa Lân nhìn ra phía sau, lại thấy nào còn chỗ trống? Thầm nghĩ e là Thượng Quan Linh không chịu ngồi cùng với những người khác đâu, trong lúc hắn đang phiền não thì nghe thấy một tiếng nói lớn: “Thục Sơn đã sắp xếp tầng bốn làm đại sảnh nghị sự, tôi xin đại biểu cho Thục Sơn, kính mời tiền bối di giá lên thương lượng chuyện trọng yếu!”
Hoa Lân nhìn lại, thì ra là hài tử Lã Ấu Văn rất có óc xét đoán, liền cười nói: “Cảm ơn nhé, tiểu Lã!”
Nào hay Lã Ấu Văn căn bản không chịu thiệt nói: “Cảm ơn tôi làm gì?...Đêm nay không gặp không về!”
Hoa Lân cười nói: “Nhất định nhất định!” Dứt lời đang chuẩn bị cùng tiểu sư thúc lên tầng bốn “thương lượng chuyện trọng yếu”, ai ngờ lại bị Lã Ấu Văn cản lại: “Hoa chưởng môn xin dừng bước! Tầng bốn là nơi nghị sự của thất đại môn phái, mỗi người chỉ có thể dẫn theo một người tham gia mà thôi! Ngài hình như…” Tuy Lã Ấu Văn không nói nốt nửa câu còn lại, nhưng dụng ý đã tương đối rõ.
Hoa Lân đã đặt một chân lên cầu thang, quay đầu lại căm tức nói với Lã Ấu Văn: “Ngươi giỏi lắm!....Có một ngày ta sẽ bắt ngươi phải đích thân mời ta lên...Hừ!”
Thượng Quan Linh đột nhiên đình thân, ngoảnh lại nhìn Hoa Lân, lộ vẻ hơi do dự không muốn lên. Hoa Lân thấy vậy, vội khom người nói: “Mời sư thúc lên! Nghe nói các vị còn phải thương lượng đại sự diệt ma gì đó, đệ tử không làm phiền người nữa!”
Thượng Quan Linh chăm chú nhìn hắn sâu lắng rồi mới xoay mình, dắt Phong Linh muội muội bước lên cầu thang tới đại sảnh nghị sự…

Hết chương 2.




lưu ý lần sau không có tên dịch giả nữa thì tại hạ sẽ xóa bài chứ không sửa giúp
tại hạ Zoro_NDK ấn ký

Tài sản của ngoctulaa


Last edited by ZORO_NDK; 15-03-2008 at 10:08 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
4vn.eu ngoc tien duyen, doc ngoc tien duyen, ngọc tiên duyên, ngọc tiên duyên 4vn, ngọc tiên duyên full, ngọc tiên duyên p2, ngọc tiên duyen, ngọc tiền duyên 4eu, ngọc tien duyên, ngo tien duyen, ngoc duyen tien, ngoc tiên duyên, ngoc tiên duyên full, ngoc tiên duyên tap 1, ngoc tiên duyen 4vn, ngoc tien duy, ngoc tien duyen, ngoc tien duyen - 4vn, ngoc tien duyen 2, ngoc tien duyen 4eu, ngoc tien duyen 4vn, ngoc tien duyen 4vn.eu, ngoc tien duyen 5, ngoc tien duyen 9, ngoc tien duyen 9full, ngoc tien duyen ban dich, ngoc tien duyen ban full, ngoc tien duyen chuong 1, ngoc tien duyen chuong 5, ngoc tien duyen full, ngoc tien duyen moi nhat, ngoc tien duyen online, ngoc tien duyen p2, ngoc tien duyen phan 1, ngoc tien duyen phan 2, ngoc tien duyen phan 6, ngoc tien duyen phieu an, ngoc tien duyen q10, ngoc tien duyen quyen 1, ngoc tien duyen quyen 12, ngoc tien duyen quyen 2, ngoc tien duyen quyen 5, ngoc tien duyen quyen 9, ngoc tien duyen tap, ngoc tien duyen tap 1, ngoc tien duyen tap 10, ngoc tien duyen tap 12c1, ngoc tien duyen tap 14, ngoc tien duyen tap 4, ngoc tien duyen tap 5, ngoc tien duyen tap 9, ngoc tien duyen tap 9 10, ngoc tien duyen tap cuoi, ngoc tien duyen tron bo, ngoc tien duyen ttv, ngoc tien duyen ttv full, ngoc tien duyen.txt, ngoc tieu duyen, ngoc tinh duyen.4vn, ngoc tjen duyen, ngoc tuyen duyen, ngoc yieu duyen online, ngoctienduyen, ngoctienduyen full, ngọc tiên duyên, ngọc tiên duyên full, ngọc tiên duyên q1, phiêu ẩn, tap cuoi ngoc tien duyen, tien duyen, tien ngoc duyen, tien ngoc tran duyen, tien ngoc tran duyen 4vn, truyện ngoc tien duyen, truyen ngoc tien duyen, truyen ngoc tuyen duyen

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™