Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Truyện dịch - 4vn.eu >

Tàng Thư Lâu

> Truyện dịch - Sưu Tầm > Truyện Tiên Hiệp
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #36  
Old 16-05-2008, 05:13 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Chương 36:Thân thế chi mê

Dịch: cakeo
Biên dịch: vietstars
Biên tập: newman
Nguồn: Tàng thư viện




Ba ngày sau, lang độc của Lan Nhi đã được trừ khử. Sau khi khôi phục lại nguyên trạng từ người Lan Nhi càng phát ra vẻ yêu mị động lòng người.

Trong triều gần đây cũng không có đại sự gì, Uông thượng thư có tố cáo chuyện Mộc Phong cướp con dâu tương lai của ông ta, nhưng không tìm được chứng cớ thuyết phục nên đành bỏ qua.

Một tháng sau ở trong Trường Nhạc cung, người mà hoàng thượng phái đi lấy tin tức ở Tây Lĩnh Huyền Quận đã phi khoái mã về đến kinh đô. Hoàng thượng ngay đêm ấy ra lệnh người đưa thư lập tức đến Trường Nhạc cung.

Người đưa thư trình lên một phong thư do cha Mộc Phong viết, ở trong thư kể lại việc ngày xưa nhặt được Mộc Phong trong buổi hoàng hôn tại Minh Nguyệt Hồ, y phục mặc trên người của Mộc Phong lúc đó cũng đều giao cho người đưa thư mang về.

Hoàng thượng sau khi đọc thư của phụ thân Mộc Phong viết, nhất thời có nhiều cảm xúc, còn Hiếu Trang hoàng hậu thì khóc to lên. Hai người trong lòng đã minh bạch rằng Mộc Phong tám, chín phần chính là hoàng nhi thất lạc của mình.

Hiếu Trang hoàng hậu lòng nóng như lửa đốt, ước ao muốn lập tức đi tìm gặp Mộc Phong nhưng hoàng thượng an ủi Hiếu Trang hoàng hậu:
- Ngày mai ta sẽ gọi nó vào cung để kiểm tra trên người nó có ngọc bội và vòng tay ngày xưa không.

Ngày thứ hai lên triều, trị nhật quan báo cáo hoàng thượng rằng Mộc Phong xin phép ở nhà. Hoàng thượng khẩn cấp hỏi dồn lý do Mộc Phong xin phép nghỉ nhưng các quan trong triều không ai biết được tình hình của Mộc Phong. Chúng thần còn kinh ngạc tự hỏi hoàng thượng sao lại quan tâm viên quan tam phẩm mới nhận chức như thế?

Hoàng thượng lập tức sai thống lĩnh của ngự lâm quân là Tiêu đại hồ tử cấp tốc đi tìm hiểu. Tiêu đại hồ tử trong lòng rất bối rối, hoàng thượng lần này nóng lòng muốn gặp Mộc Phong nhất định là có đại sự phát sinh mà mình không biết. Tiêu đại hồ tử trong tình trạng kích động vội vã đến phủ đệ của Mộc Phong.

Trước mắt tất cả làm cho hắn choáng váng.

Trong phủ ở chánh đường đang để tang, trên bài vị đúng là tên cha mẹ Mộc Phong.

Phiêu kỵ tướng quân khí vũ hiên ngang ngày trước đang quỳ lạy ở trước linh đường, mắt khóc đỏ hoe, tinh thần có chút trầm mê. Bên cạnh Mộc Phong có ba nữ tử vận bạch y đang quỳ lạy, trong đóTiêu đại hồ tử chỉ biết Yên Nhiên và Hàn Yên.

Tiêu đại hồ tử tâm trạng kinh hãi, liền lặng lẽ kéo tay Ngũ Đại qua một bên hỏi chi tiết sự việc. Ngũ Đại trầm giọng kể cho Tiêu đại hồ tử, tối hôm qua Mã Đông bị chém đứt cánh tay một mình lết trở về, nói rằng bọn họ ở phụ cận kinh đô gặp một cường đạo che mặt, cha mẹ Mộc Phong cùng với ba huynh đệ đi theo bị cướp giết chết.

Tiêu đại hồ tử vội vã trở về bẩm báo hoàng thượng.

Vi Trung nghe được cha mẹ Mộc Phong và quan binh hộ tống gặp phải bất trắc không nhịn được giận dữ:
- Con bà nó, lão tử mà bắt được bọn tặc tử này nhất định sẽ lột da chúng.

Hoàng thượng vừa nghe qua tin cũng tức giận. Tức khắc ban xuống thánh chỉ rằng muốn tự mình cùng Hiếu Trang hoàng hậu đi dự đám tang khiến hết thảy bá quan kinh ngạc.

Tin hoàng thượng tự mình đi dự đám tang cha mẹ vừa mất của một vị quan tam phẩm, nhất thời làm cả nước chấn động, dân chúng có chút cảm ân đương kim thánh thượng là nhân nghĩa thiên tử.

Mộc Phong đang lúc bi thống, đột nhiên Ngũ Đại từ ngoài phủ chạy vào báo hoàng thượng cùng hoàng hậu đến chia buồn khiến hắn cảm thấy giật mình. Mộc Phong dẫn theo tam nữ mặc đồ tang ra ngoài phủ quỳ xuống nghênh đón.

Hiếu Trang hoàng hậu xa xa thấy hình dáng Mộc Phong rất giống hoàng thượng càng thêm tin chắc là hoàng nhi của mình, kiệu vừa đặt xuống liền run run chạy tới, cung nữ vội vàng nâng đỡ hai bên.

Vừa nghe qua chuyện, hoàng hậu nước mắt tuôn rơi bi thống kêu lên:
- Đáng thương cho Phong nhi.

Nói xong liền đi gấp tới.

Các quan đi theo cả kinh trợn mắt há mồm, ai cũng chưa từng thấy qua Quốc Mẫu của Thiên Nam Quốc là bậc mẫu nghi thiên hạ đột nhiên lại quan tâm một viên quan như thế, dân chúng nhất thời bị chấn động.

Một câu “Phong nhi” của Hiếu trang hoàng hậu truyền đến tai Mộc Phong bội phần thân thiết, hắn cảm giác như mẹ kêu gọi hắn, nhất thời nước mắt rơi như mưa gần như muốn ngất đi.

Hoàng hậu chạy vội tới ôm Mộc Phong khóc rống lên. Hoàng thượng cũng âm thầm rơi lệ. Các quan sắc mặt thì hoang mang. Còn Mộc Phong chưa phát giác ra chuyện gì lạ lẫm cả.

Mộc Phong sau khi để tang bảy ngày mới đem cha mẹ chôn ở một ngọn núi nhỏ ngoài Tây thành.

Mộc Phong mặc một bộ bạch y im lặng quỳ trước mộ, mặt đanh lại nói gằn từng chữ:
- Cha, mẹ hai người hãy an tâm yên nghỉ, Phong nhi nhất định vì hai người mà trả mối thù không đội trời chung này.

Qua một lúc sau, Mộc Phong đứng lên sắc mặt lãnh đạm nhìn về phía Yên Nhiên, Hàn Yên và Lan nhi.

- Mã Đông trở về cung cấp manh mối, tặc nhân này tựa hồ không phải cướp tiền đoạt của như bọn sơn tặc thông thường. Bọn chúng có huấn luyện, động thủ tàn nhẫn, hành động chu đáo cơ hồ không để lại manh mối gì, hiển nhiên là sớm có chuẩn bị. Ta đến kinh đô không có bao lâu, trong quan trường cũng chưa từng có thù địch, chẳng lẽ là...

Mộc Phong ngừng lại một lát nhìn về phía Yên Nhiên.

Yên Nhiên trong lòng kinh hãi bật thốt lên:
- Chẳng lẽ là Uông Lan Phương tên tiểu nhân đó gây nên?

Mộc Phong không gật đầu cũng không lắc đầu nhìn về phương xa trầm tư.

Một luồng gió nhẹ thổi qua, giấy vàng mã trước mộ chưa cháy hết bay theo gió.

Yên Nhiên sắc mặt âu sầu lệ quang lấp lánh:
- Công tử, nếu như thật sự là tên tiểu nhân này gây nên, ta nhất định phải tự tay giết hắn báo thù cho bá phụ, bá mẫu. Công tử, ta... xin lỗi.

Mộc Phong cười khổ một tiếng, kéo tay Yên Nhiên:
- Yên Nhiên, thù cha mẹ ta phải báo, bây giờ hung thủ cũng chưa chắc là hắn, nàng không nên để trong lòng, sống chết có số ai cũng không thoát khỏi.

Yên Nhiên rưng rưng nước mắt gật đầu.

Mộc Phong để hiếu tang đã bảy bảy bốn chín ngày. Thoáng chốc đã đến cuối năm, ngoài sân ít náo nhiệt, trở nên hoang vắng hơn, tam nữ ngoại trừ luyện công cũng ít khi quấy rầy Mộc Phong.

Mộc Phong trong lòng thủy chung cho rằng Lan Phương là kẻ đáng nghi nhất dự tính đến tối đi do thám một phen. Đúng lúc đó Tiêu đại hồ tử vội vã chạy đến phủ Mộc Phong báo tin, thì ra hoàng thượng muốn gặp.

Mộc Phong nhớ đã xin nghỉ nhiều ngày, lâu rồi chưa lên triều, không biết hoàng thượng muốn gặp mình vì chuyện gì.

Từ cửa tây hoàng cung, Tiêu đại hồ tử dẫn Mộc Phong đến Trường Nhạc cung.

Chỉ thoáng cái đã tới Trường Nhạc cung, lúc này Tiêu đại hồ tử ngừng cước bộ, đi tới cạnh thái giám báo Mộc Phong đã đến.

Mộc Phong lần đầu tiên đến Trường Nhạc cung, giương mắt nhìn thấy trong cung thái giám, nữ quan rất nhiều. Trước sân hoa cỏ ở giữa mùa đông mà nhìn rất tươi tốt. Trong lòng nghi hoặc, nơi này là tẩm cung của hoàng thượng và hoàng hậu sao hoàng thượng muốn gặp mình ở chỗ này. Mộc Phong không có chút cảm giác rụt rè, bản thân thấy kỳ quái dường như mình không sợ hãi khi đến nơi này.

Tiến vào Trường Nhạc cung đã thấy hoàng thượng cùng hoàng hậu ngồi ở tiền sảnh trên hai chiếc ghế bạch ngọc. Mộc Phong cung kính quỳ xuống làm lễ thỉnh an hoàng thượng và hoàng hậu. Khi Mộc Phong ngẩng đầu, thấy hoàng thượng cùng hoàng hậu ra hiệu bảo mình ngồi xuống, sau đó mỉm cười không ngừng nhìn mình, trong lòng có chút kinh ngạc.

Hoàng thượng dùng thanh âm cực kỳ nhu hòa nói với Mộc Phong:
- Trương ái khanh, trẫm thấy ngươi có chút gầy đi, lại nghe nói ngươi ở trước mộ thủ hiếu bảy bảy bốn mươi chín ngày, trẫm thấy ngươi hiếu thảo trong lòng rất vui. Hôm nay gọi ngươi vào cung là muốn hỏi ngươi một ít việc nhỏ mong ngươi theo sự thật trả lời.

Mộc Phong trong lòng rối loạn khom người làm lễ nói:
- Xin bệ hạ cứ hỏi, hạ thần sẽ nói những gì mình biết.

Hoàng thượng mỉm cười hỏi:
- Trương ái khanh, trên cổ ngươi có một khối tử sắc ngọc bội đúng không?

Mộc Phong kinh ngạc một lát nói:
- Dạ thưa có, bệ hạ như thế nào biết được?

Hiếu Trang hoàng hậu thần sắc có chút thay đổi.

Hoàng thượng lại nói:
- Tay trái ngươi còn mang một chiếc ngọc trạc màu hồng phải không?

Mộc Phong há hốc miệng lấy làm kinh hãi:
- Đúng vậy, thưa bệ hạ.

- Ngươi có thể cởi ra cho trẫm xem không?

Mộc Phong kéo tay áo lấy vòng ngọc cùng tử ngọc bội trước ngực, cung kính trả lời:
- Ngọc trạc và tử ngọc bội này từ nhỏ thần đã mang trên người, chưa bao giờ tháo xuống, xin mời bệ hạ xem qua.

Hoàng thượng và hoàng hậu nhìn qua chiêc ngọc trạc màu hồng và tử ngọc bội rồi liếc mắt nhìn nhau, tâm tình có chút kích động. Hiếu Trang hoàng hậu trong mắt lệ đã rưng rưng bật thốt lên:
- Giữa tay phải ngươi có một nốt ruồi son đúng không?

Mộc Phong nhất thời sửng sốt, mơ hồ mở tay phải ra, một nốt ruồi son ở trong lòng bàn tay lóe ra một tia hồng quang. Mộc Phong chết lặng người đi nhìn hoàng thượng và hoàng hậu.

Hiếu Trang hoàng hậu đột nhiên đứng dậy loạng choạng đi tới trước người Mộc Phong chụp lấy tay phải Mộc Phong nhìn chằm chằm vào nốt ruồi son.

Mộc Phong không biết người muốn làm gì, trong lòng cảm thấy mờ mịt.

Hiếu Trang hoàng hậu run rẩy bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve nốt ruồi son trong lòng bàn tay Mộc Phong rồi ngẩng đầu lên.

Hoàng hậu nước mắt hai hàng tuôn rơi khiến Mộc Phong ngây người.

Hiếu Trang hoàng hậu đột nhiên ôm Mộc Phong khóc lớn thành tiếng:
- Phong nhi, hoàng nhi của ta, hai mươi năm rồi rốt cuộc ta cũng tìm được con.

Mộc Phong đột nhiên đẩy Hiếu Trang hoàng hậu ra, trong mắt hiện lên một tia mê hoặc:
- Người không phải mẹ ta, mẹ ta đã qua đời. Nương nương có phải nhận lầm người?

Hoàng thượng chậm rãi đứng lên đi tới trước mặt Mộc Phong:
- Phong nhi, đây đúng là mẹ ruột của con.

- Mẹ ruột của ta?
Mộc Phong không dám tin tưởng mọi việc trước mắt.

Mộc Phong hét to một tiếng:
- Các người gạt ta, các người vì cái gì muốn gạt ta?

Mộc Phong thanh âm như sấm sét đánh vào tai hoàng thượng và hoàng hậu khiến hai người thiếu chút nữa ngã xuống.

Hoàng thượng từ phía sau người lấy ra một phong thư nói:
- Phong thư này mấy tháng trước do chính tay cha con viết ở Tây Lĩnh Huyền Quận, con xem đi.

Mộc Phong nhìn thấy chữ viết đúng là của cha hắn, tay hơi run run.

Hoàng thượng lại đưa ra một bộ y phục tiểu nhi:
- Đây là y phục ngày xưa con mất tích mặc ở trên người, trên cổ áo mẹ con thêu tên Mộc Phong. Con có biết vì sao tên con gọi là Mộc Phong không? Bởi vì phụ hoàng của ta họ Mộc cho nên con gọi là Mộc Phong không thể sai được.

- Con à, đứa con tội nghiệp của ta!
Hiếu Trang hoàng hậu đã rơi lệ đầy mặt, ôm chặt lấy Mộc Phong, sợ một khi buông tay hắn lại rời khỏi mình.

Mộc Phong run rẩy nhìn lá thư, nghĩ đến chuyện phát sinh vừa rồi hiểu được trước mặt hoàng thượng, hoàng hậu chính là cha mẹ ruột của mình.

Mộc Phong kêu lên:
- Cha! Mẹ!

Nước mắt tuôn ra như mưa, Mộc Phong nhịn không được òa lên khóc lớn.

Bao năm qua ngươi luôn là một người cô độc sao?

Bao nhiêu năm qua, mắt thấy ngươi có chút tiền đồ thì cha mẹ thân yêu của ngươi chớp mắt lại cùng ngươi thành người ở hai thế giới khác biệt!

Con người sống được bao nhiêu năm? Có thể hiếu thảo với cha mẹ suốt cuộc đời được không?

Ngươi hiếu thảo với cha mẹ đã sinh ra ngươi, dưỡng dục ngươi được bao nhiêu?
Tài sản của phamduy88

Chữ ký của phamduy88
[CENTER][B][SIZE=5]Click here: [/SIZE][URL="http://4vn.eu/forum/showthread.php?t=6237"][SIZE=5][COLOR=darkgreen]Tà Đạo Tu Tiên Lục[/COLOR][/SIZE][/URL][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=red]Quyển 1: các dịch giả đang tiến hành dịch[/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=magenta]Quyển 2: Đã bắt đầu, kính mong bằng hữu xa gần tiếp tục hỗ trợ bằng cách click vào link bên trên và đăng ký tên chương, nhanh nhanh nào [/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #37  
Old 17-05-2008, 12:11 PM
David's Avatar
David David is offline
Cây Si Của Phoenix
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 833
Thời gian online: 2 tháng 0 tuần 5 ngày
Xu: 0
Thanks: 320
Thanked 4,685 Times in 158 Posts
Chương 37. Yêu tà sơ hiện

Dịch: cakeo
Biên dịch: vietstars
Biên tập: docconhan171
Nguồn: Tàng thư viện



Ba người khóc một hồi lâu, cuối cùng Hiếu Trang hoàng hậu kéo Mộc Phong ngồi xuống bên cạnh, âu yếm nhìn đứa con đã thất tung hai mươi năm mới gặp lại của mình. Trong ánh mắt bà tràn đầy hạnh phúc, thỏa mãn, vị tha, cảm ơn, nhất thời cảm xúc dâng lên như sóng trào, thật lâu mới có thể bình tĩnh lại.

Hoàng thượng lau nước mắt còn đọng nơi khóe mắt cười ha ha hỏi Mộc Phong:
- Hoàng nhi, mấy năm nay con sống như thế nào, mau kể cho phụ hoàng và mẫu hậu nghe.

Mộc Phong quen gọi cha mẹ nên nhất thời thay đổi gọi phụ hoàng và mẫu hậu có chút chưa thích ứng.

Mộc Phong kể lại những việc đã trải qua trong hai mươi năm đã qua, hoàng thượng và hoàng hậu nghe được giống như vừa trải qua một giấc mộng, thỉnh thoảng kêu lên kinh ngạc.

Cuối cùng Hiếu Trang hoàng hậu kéo Mộc Phong nói:
- Hoàng nhi à, có lẽ cuộc đời con phải chịu số phận bi đát không giống thường nhân. Khi sinh con ra bầu trời hồng quang đại thịnh, mây hồng đầy trời, chúng ta còn phát hiện con mang vòng ngọc cùng tử ngọc bội, đặc biệt trong lòng bàn tay có nốt ruồi son lóe lên hồng quang, lúc ấy ta với phụ hoàng con kinh hãi vạn phần. Sau đó, có một lão đạo sĩ vào cung tìm gặp phụ hoàng nói là con có duyên với đạo nên muốn thu làm đồ đệ. Ta với phụ hoàng con vất vả mới có được con nên không chịu, không ngờ một ngày khi con gần được một tuổi thì đột nhiên mất tích làm cho ta với phụ hoàng con thương tâm suốt thời gian qua.

Nói xong bà lại chùi nước mắt.

Hoàng thượng tươi cười nói:
- Con xem mẫu hậu con kích động thành ra hình dạng này. Dung nhi, hoàng nhi khó khăn lắm mới trở về, nàng đừng nên khóc nữa.

Lúc này Mộc Phong mới biết mẫu hậu tên là Dung nhi, nghe phụ hoàng nhìn mình nói như vậy khiến hắn cảm thấy có chút ngượng ngịu, nhưng có thể thấy tình cảm của phụ hoàng và mẫu hậu đặc biệt tốt.

Hoàng thượng lại hỏi:
- Hoàng nhi, con đã lập gia đình chưa?

Mộc Phong bối rối lắc đầu nói:
- Mấy năm nay con một lòng bôn ba bên ngoài tu hành nên chưa nghĩ đến việc thành gia lập thất.

Hiếu Trang hoàng hậu vỗ nhẹ lên tay Mộc Phong:
- Con à, trước đây vài ngày vi nương nhìn thấy bên cạnh con có ba cô nương đẹp như hoa như ngọc, các nàng đó không phải thê tử của con à?

Mộc Phong mặt đỏ bừng lên:
- Các nàng chỉ theo con cùng tu hành, chúng con không có vượt qua lễ giáo. Trong đó còn có một nàng là Cửu Vĩ Linh Hồ tu thành người, mẫu hậu người muốn giễu cợt con à.

Nghe đến linh hồ hoàng thượng cùng hoàng hậu lấy làm kinh hãi, thầm nghĩ: “Hoàng nhi chúng ta gặp nhiều kỳ ngộ được ông trời chiếu cố, tương lai ắt hẳn không phải là vật trong ao.”

Hiếu Trang hoàng hậu lại nói:
- Còn có hai ngày là sang năm mới, vi nương cũng không muốn xa con, không bằng con đem ba cô nương cùng đến ở Trường Nhạc cung, con xem có được không?

Mộc Phong không ngừng nhìn mẫu hậu của mình cho thỏa thích, nghĩ đến hai mươi năm chưa bao giờ hết lòng hiếu thảo nên gật đầu đáp ứng.

Hoàng thượng vội vàng sai người truyền chiếu chỉ gọi Tiêu đại hồ tử, rồi dặn dò hắn lập tức dẫn Yên Nhiên, Hàn Yên và Lan Nhi vào trong cung.

Tam nữ thấy Mộc Phong được hoàng thượng gọi vào cung khá lâu không thấy trở về trong lòng có chút lo lắng. Đang mong đợi thì Tiêu đại hồ tử mang đến khẩu lệnh truyền ba người vào cung, nhất thời chẳng biết đã xảy ra chuyện gì lòng thầm bất an, chỉ đành theo Tiêu đại hồ tử vào Trường Nhạc cung.

Mộc Phong thủ hiếu cư tang đã qua, tam nữ giờ mặc lại y phục bình thường xinh đẹp tự nhiên quả thật bất phàm. Nhất thời xuân lan thu cúc mỗi người một vẻ, hoàng thượng và hoàng hậu nhìn thấy không ngừng gật đầu: “Nhãn quang của hoàng nhi không tệ, nhân gian tuyệt sắc mỹ nữ cũng đều bị nó thâu tóm hết cả.”

Tam nữ vào cung thấy Mộc Phong, hoàng thượng và hoàng hậu nương nương ngồi cùng một chỗ trong lòng cảm thấy khó hiểu.

Yên Nhiên và Hàn Yên vội chạy đến thỉnh an hoàng thượng và hoàng hậu. Còn Lan Nhi tu luyện tại Thái Hành Sơn nhiều năm nên không rõ lễ nghi thế tục, thấy hai vị tỷ tỷ quỳ xuống thỉnh an cũng bắt chước theo làm lễ.

Mộc Phong liền cười nói sơ lược qua cho tam nữ biết làm vẻ mặt tam nữ kinh ngạc không giống nhau.

Yên Nhiên nghĩ: “Mình là một cô nhi khốn khổ, hôm nay công tử đã trở thành điện hạ còn có thể ở chung như ngày xưa nữa không?” Thần sắc có chút sầu bi.

Hàn Yên xuất thân từ danh môn chánh phái, là người tu hành nên đối với việc Phong ca ca mình là nhi tử của ai cũng không để ý tới. Còn Lan Nhi căn bản là linh hồ, địa vị quyền lợi ở thế gian đối với nàng mà nói thật sự không có khái niệm.

Hoàng thượng và Hiếu Trang hoàng hậu sợ bốn người mới tới cảm thấy bị câu thúc nên cho bọn họ ở một căn nhà nhỏ bên cạnh Trường Nhạc cung.

Đêm đó Mộc Phong lại thí nghiệm để tìm năng lượng của các vật chất. Ngẫu nhiên phát hiện trong ngọc trạc có một loại giống như ngọc thạch dạng tinh thể màu trắng, ẩn chứa năng lượng cực cao có thể chuyển hóa thành năng lượng cho bản thân dễ dàng. Một khối bạch ngọc tinh thạch ba tấc vuông, tự hắn một đêm là chuyển hóa xong. Sáng sớm tỉnh lại nhãn thần sáng ngời, cảm thấy cơ thể tràn ngập lực lượng.

Mộc Phong cao hứng đi tìm tam nữ, đưa mỗi người một khối bạch ngọc tinh thạch bảo bọn họ thử luyện công. Quả nhiên tam nữ như nhau đều có thu hoạch rất lớn.

Mộc Phong bây giờ cũng không cần lên triều vì hoàng thượng đã ra chiếu bố cáo thiên hạ Mộc Phong chính là hoàng nhi của mình mất tích hai mươi năm trước. Chiếu chỉ vừa ban ra khiến cả nước náo động. Còn Hộ bộ thượng thư và Hình bộ thượng thư trong lòng cảm thấy lo sợ.

Mộc Phong luôn không quên chuyện cha mẹ nuôi của mình bị sát hại thảm khốc, nghĩ đến cha mẹ mình bây giờ là đương kim thánh thượng và hoàng hậu nương nương, trong mắt dân chúng bình thường thì ở ngôi cao vời vợi, nhưng với người tu hành bất quá chỉ là sinh mạng mà thôi, nghĩ thầm: “Nếu Lan Phương kia chính là kẻ gây nên chuyện đó thì tự mình phải ra tay mới được.”

Đã định chủ ý, Mộc Phong ban đêm liền đi dò xét phủ của Hộ bộ thượng thư. Mộc Phong đối với Hộ bộ thượng thư phủ cũng không lạ lắm, mấy năm trước hắn có đưa Yên Nhiên đến.

Lúc này đêm khuya cô tịch đã bao trùm lấy phủ của Hộ bộ thượng thư. Mộc Phong vận dụng ẩn thân quyết, vô ảnh vô hình nhẹ nhàng vượt qua tường. Mộc Phong phi thân ẩn nấp trên một cây bách cao nhất trong sân. Sau đó ở trên cây bày ra cấm chế, bên ngoài là ẩn thân quyết và một ảo trận nhỏ.

Uông Lan Phương tuy tu luyện có chút tiểu thành, nhưng lại là bế môn đệ tử của Tẩy Tâm chưởng môn nên Mộc Phong không dám coi thường.

Mộc Phong mở thiên nhãn lẳng lặng quan sát tình hình trong phủ. Thấy các binh lính gác đêm tuần tra qua lại, ngẫu nhiên có tiếng nam nữ lăn lộn thở hổn hển vọng đến, Mộc Phong nhìn thấy đỏ mặt vội vàng dời ánh mắt đi.

Trong căn phòng nhỏ có một người trẻ tuổi đang khoanh chân ngồi ở trên giường. Mộc Phong liền vận dụng thiên nhãn, một đạo ánh sáng màu vàng nhạt lướt đi.

“Băng” Bỗng truyền đến một tiếng động nhỏ, thiên nhãn của Mộc Phong đã chạm vào cấm chế.

Người ở trong phòng ánh mắt như điện, nhanh chóng mở mắt ra.

Trong sát na Mộc Phong thu hồi thiên nhãn, một đạo thân ảnh màu tím theo phương hướng thiên nhãn thu hồi bay đến.

Uông Lan Phương!

Mộc Phong thầm trách mình không cẩn thận, may mắn là mình ở trên cây đã bày ra ảo trận và ẩn thân quyết nên hắn họa chăng cũng phải mất một lúc lâu mới có thể phát hiện ra mình.

Uông Lan Phương thân hình dừng lại ở giữa không trung trong khoảng thời gian một chén trà nhỏ, ánh mắt nghi ngờ nhìn lướt qua cây bách thụ chỗ Mộc Phong, sau đó trên tay bấm quyết chớp mắt xuất ra một luồng thanh quang bắn ra bốn phía. Thanh quang tản đi không lâu, trên mặt đất lờ mờ hiện ra vài nhân ảnh.

Mộc Phong nhìn kĩ biến hóa này thì phát hiện có vài nhân ảnh tựa hồ không phải người. Những nhân ảnh này giống như cây non đang phát triển tốc độ mắt người có thể thấy được, trong thoáng chốc phát triển thành hình người, những người đó cánh tay tựa như nhánh cây rất nhiều không thể đếm được.

Mộc Phong dùng thần thức hỏi Tiểu Tinh Linh:
- Tiểu Tinh Linh, ngươi có biết trên mặt đất hiện ra cái gì không?

Tiểu Tinh Linh cẩn thận dùng thần thức nói với Mộc Phong:
- Chủ nhân, đó giống như yêu quái ngàn năm, có lẽ là yêu vật ở Yêu Giới.

- Yêu vật ở Yêu Giới sao lại đến Nhân Gian Giới này?

- Yêu Giới hết sức thần bí, nghe nói hơn mười ngàn năm trước đã bị Thần Giới phong kín tất cả không cho ra ngoài. Hoa cỏ cây cối thông thường có linh thức, nếu tu luyện không thành tiên có thể lựa chọn bỏ đi bản thể, một khi linh thức của chúng tiến nhập Yêu Giới thì có thể bám chặt vào sinh vật khác để tu luyện.

- Tiểu Tinh Linh theo như ngươi nói, nếu linh thức của chúng ở Nhân Gian Giới sau khi bám vào người có thể chi phối người bị bám phải không?

- Con người chỉ là vạn vật tinh linh, dưới tình huống bình thường nếu linh thức không có pháp lực đủ mạnh thì không thể bám vào con người.

- Tiểu Tinh Linh, thụ yêu kia như thế nào từ Yêu Giới tới được đây?

- Nếu thụ yêu này muốn từ Yêu Giới tới đây phải được một loại pháp khí yêu tà ở nhân gian giới tiếp dẫn, ta đoán rằng có tu chân giả trong tay có loại pháp khí yêu tà này.

Khi Mộc Phong nói chuyện với Tiểu Tinh Linh bỗng trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Trong lúc hai người đang nói chuyện Mộc Phong thấy ảo trận của mình có dị vật tiến đến. Một nhánh cây của thụ yêu bò theo lên thân cây bách thụ của mình. Mộc phong thầm nghĩ không xong, linh thức thụ yêu không chịu ảnh hưởng của ảo cảnh.

- Chủ nhân đi nhanh lên, một khi thụ yêu quấn lấy ngay cả tiên nhân cũng không có biện pháp thoát thân!
Tiểu Tinh Linh dùng thần thức gấp r‎út hướng Mộc Phong lớn tiếng kêu lên.

Mộc Phong cả kinh, trong chớp mắt thân thể hóa thành một vệt lưu quang bay ra ngoài tường.

Uông Lan Phương từ giữa không trung đáp xuống mặt đất, trong tay cầm một món đồ dài, hình dạng như nhân sâm. Nhân sâm đó có đôi mắt nhỏ màu xanh biếc, trong mắt lóe lên màu xanh nhạt của yêu quang. Yêu quang chợt lóe lên, các thụ yêu trong nháy mắt trở về dưới mặt đất.

Uông Lan Phương phát ra tiếng cười lạnh lẽo âm độc:
- Ngươi chạy trốn cũng nhanh đấy.

Lúc Mộc Phong bay trở về Trường Nhạc cung thì tam nữ đang nói chuyện vui vẻ. Mộc Phong đi vào trong phòng bộ dạng có chút trầm trọng.

Nhìn Mộc Phong đi vào, Hàn Yên thấy khó hiểu nên hỏi:
- Phong ca ca, huynh có tâm sự hả?

Mộc Phong bèn kể lại chuyện hồi tối đi do thám thượng thư phủ gặp phải thụ yêu cho tam nữ nghe.

Hàn Yên cả kinh nói:
- Muội từng ở Phi Vân Sơn tu hành nghe sư phụ nói qua, quả thật có Yêu Giới tồn tại, nhưng chưa bao giờ có người có thể mang sinh vật từ Yêu Giới đến Nhân Gian Giới .

Yên Nhiên bất an hỏi:
- Công tử, thụ yêu liệu liên quan đến tên tiểu nhân Uông Lan Phương hay không?

Mộc Phong bình tĩnh nhìn thoáng qua nhị nữ nói:
- Có lẽ chính là tên tiểu tử này, vừa rồi nghe Tiểu Tinh Linh nói tựa hồ sinh vật yêu tà này ở trong tay hắn nhưng Uông Lan Phương còn chưa thật sự nghiên cứu ra chỗ lợi hại của chúng, nếu sinh vật ở Yêu Giới thật sự xuất hiện số lượng lớn thì nhân gian sẽ lâm vào đại họa mất.

Mộc Phong ngừng lại một lát rồi nói:
- Bây giờ phải mau thông tri cho các danh môn đại phái của tu chân giới sớm chuẩn bị, những sinh vật yêu tà này người bình thường không đối phó được.

Hàn Yên nói:
- Hay lắm, muội rời sư môn đã bốn năm rồi không có dịp về thăm, chúng ta thừa dịp này sớm đi Phi Vân Sơn một chuyến, nhờ sư phụ liên lạc các tu chân môn phái để thương lượng đối sách.

Mộc Phong không còn cách lựa chọn nào khác đành gật đầu, trong lòng hơi có chút phiền muộn: “Đại thù cha mẹ chưa báo thì yêu vật lại xuất hiện, vậy là mình cũng không có tìm được một khắc yên ổn. Vừa mới tìm được cha mẹ ruột, còn chưa hưởng thụ được một chút hạnh phúc gia đình lại vướng vào cuộc phân tranh không có lý do này.”
__________________
Tài sản của David

Chữ ký của David
Chí làm trai nam bắc tây đông....
Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể......

http://davidkien.mybrute.com <<< Chiến nào


http://www.travian.com.vn/?uc=vn6_2235 <<< webgame việt

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #38  
Old 17-05-2008, 12:21 PM
David's Avatar
David David is offline
Cây Si Của Phoenix
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 833
Thời gian online: 2 tháng 0 tuần 5 ngày
Xu: 0
Thanks: 320
Thanked 4,685 Times in 158 Posts
Chương 38. Động Phòng Hoa Chúc


Dịch: vivax
Biên dịch: vietstars
Biên tập: hieusol
Nguồn: Tàng thư viện



Ngày hôm sau, Mộc Phong đến thỉnh an phụ hoàng và mẫu hậu. Hắn hỏi hoàng thượng:
- Phụ hoàng, gần đây trong triều có phát sinh đại sự gì không?

Hoàng thượng nhìn Mộc Phong, thầm nghĩ: “Hoàng nhi của ta đã lớn rồi, có lòng quan tâm đến chánh sự, tương lai truyền vị cho nó, nhất định sẽ là một minh quân”, liền mỉm cười đáp:

- Từ khi con và Vi tướng quân bắt tay đánh bại thủy quân Hàn Tang, Thiên Nam quốc chúng ta đã yên ổn không ít, trong triều cũng không có đại sự gì cả, chỉ là vừa qua có Hộ bộ Uông ái khanh thay mặt công tử nhà ông ấy đến xin nghỉ dài hạn, nói là thân thể khiếm an, đã nhiều ngày chưa thượng triều.

Mộc Phong trong lòng cả kinh nhưng giọng nói và sắc mặt bên ngoài không đổi, thầm nghĩ: “Tên này đã có thể gọi ra Thụ yêu, hay là gần đây có chút kì ngộ, nhất định đang trốn ở chỗ bí mật để tu luyện pháp khí yêu tà đó! Phải kịp thời ngăn chặn hắn. Có điều phụ hoàng và mẫu hậu đều là phàm nhân, tốt nhất đừng cho hai người biết để tránh gặp bất trắc”.

Chủ ý đã định, Mộc Phong thưa với hoàng thượng:
- Phụ hoàng, con từng ở Hỗn Nguyên Môn trên Kỳ Linh Sơn tám năm, mặc dù chỉ là một tạp dịch đệ tử nhưng dù sao cũng đã nhận sư ân, con muốn đi thăm viếng sư môn một chút, mong phụ hoàng ân chuẩn.

Hiếu Trang hoàng hậu trong lòng quả thực không đành để Mộc Phong li khai lần nữa, vội đứng dậy lên tiếng:
- Con của ta, niên kỷ con không còn nhỏ, ta thấy hai vị cô nương đó đối với con có lòng, chi bằng kết hôn trước rồi mới đi, được không?

Mộc Phong cảm kích nhìn thân nương, nói:
- Mẫu hậu, Hàn Yên vốn cũng là tu chân đệ tử của Phi Hạc Môn trên Phi Vân Sơn , đại sự như vậy cần phải trình báo rõ với sư môn của nàng mới được.

Hiếu Trang hoàng hậu kiên trì thuyết phục:
- Vậy thì cưới Yên Nhiên cô nương trước đi, con nhất định phải cho cha mẹ an lòng một chút, là nhi tử của chúng ta, tuổi tác vậy mà chưa thành thân, e rằng sẽ bị người trong thiên hạ cười nhạo.

Mộc Phong nhất thời im lặng, thầm nghĩ: “Thế gian phàm tục đúng là lắm việc rắc rối, ý cha mẹ cũng khó mà không thuận”, bèn mượn cớ nói:
- Yên Nhiên chưa hẳn bằng lòng gả cho con bây giờ, mẫu hậu xin đừng vì con mà bận tâm.

Hoàng hậu cười dịu dàng:
- Chuyện này để ta xử lý, hài nhi à, con đừng lo, nếu Yên Nhiên cô nương không bằng lòng lấy con, ta sẽ xin phụ hoàng con chiếu cáo thiên hạ, cưới cho con một tuyệt sắc mỹ nữ, ha ha!

Hoàng thượng ở bên cạnh cũng “ha ha” cười lớn theo rồi gật đầu tán thành.

Mộc Phong bỗng chốc cảm thấy quẫn bách, mặt hơi đỏ lên.

Trong mắt hoàng thượng và Hiếu Trang hoàng hậu càng ánh lên vẻ hân hoan vui mừng.

Mộc Phong có chút ngỡ ngàng bước về viện phủ.

Lan Nhi phát hiện ra tình trạng khác thường của Mộc Phong đầu tiên, lo lắng hỏi:
- Công tử gặp phải việc gì sao?

Mộc Phong ngượng ngùng trả lời:
- Phụ hoàng và mẫu hậu thúc giục ta sớm kết hôn.

Hàn Yên bước đến gần cười hi hi nói:
- Vậy phải cung hỷ Phong ca ca, không biết là cô nương nhà ai có phúc phận gả cho ca ca vậy?

Mộc Phong đưa mắt nhìn Hàn Yên chằm chằm, nhất thời khó mà mở miệng.

Yên Nhiên cười vui vẻ lên tiếng:
- Công tử có phải chuẩn bị cưới Hàn Yên muội muội không?

Hàn Yên giơ phấn quyền đấm khẽ vào vai Yên Nhiên, giận dỗi nói:
- Tỷ cũng chọc ghẹo muội, rõ ràng Phong ca ca muốn lấy Yên Nhiên tỷ tỷ mà!

Yên Nhiên mặt hơi ửng đỏ, thân thể mềm mại chợt xoay sang:
- Muội muội nói lung tung!

Hai nàng đều quay đầu nhìn về Mộc Phong.

Mộc Phong cười ha ha đáp:
- Ý của phụ hoàng và mẫu hậu chính là muốn ta lấy hai vị tiên nữ hạ phàm!

Sắc mặt hai nàng thoáng chốc trở nên đỏ bừng.

Hàn Yên tay vuốt ngọn tóc, khẽ nói:
- Muội vốn là người tu chân, hôn nhân đại sự này còn phải xin ý kiến sư môn mới được, hơn nữa chúng ta đều là người tu chân, kết hôn làm gì?

Lan Nhi mở to mắt, do không hiểu nên vội hỏi:
- Hàn Yên tỷ tỷ, tỷ kết hôn phải xin ý kiến sư môn làm gì? Chẳng nhẽ còn muốn sư môn chuẩn bị đồ cưới cho tỷ sao?

Ba người thầm buồn cười, biết Lan Nhi không am hiểu thực tế nên cũng không chê trách.

Yên Nhiên cười hi hi nhìn Lan Nhi giải thích:
- Hàn Yên tỷ tỷ của muội sợ xuất giá mà không có của hồi môn nên mới e ngại như vậy đó mà.

Hàn Yên quýnh lên, giận dỗi nói:
- Phong ca ca, Yên Nhiên tỷ tỷ bắt nạt muội.

Mộc Phong không nhịn được cười lớn, cũng chẳng nói gì.

Lan Nhi cất giọng tỏ vẻ nghiêm trang:
- Hàn Yên tỷ tỷ, tỷ đừng gấp, muội tặng cho tỷ một ít đồ cưới.

Vừa dứt lời, chỉ thấy ngọc thủ Lan Nhi rung động, “ào” một tiếng, dưới đất châu bảo ngọc khí xếp thành đống.

- Ai da, Lan Nhi còn là một tài chủ nữa a!
Yên Nhiên nhịn không được kêu lên.

Hàn Yên ngạc nhiên hỏi:
- Những thứ này của muội từ đâu đến vậy, Lan Nhi?

Lan Nhi lắc lắc giới chỉ đeo trên tay trái đáp:
- Lúc đầu muội tu hành ở Thái Sơn, ngẫu nhiên nhặt được giới chỉ này trong một sơn động, bên trong chứa nhiều thứ lắm.

- Hóa ra là trữ vật giới chỉ!
Mộc Phong kinh ngạc nói tiếp:
- Ở trong còn có những gì?

Lan Nhi cười quyến rũ trả lời:
- Công tử, người tự đưa thần thức vào xem thử đi!

Mộc Phong cẩn thận dùng thần thức tham nhập trữ vật giới chỉ của Lan Nhi, bảo vật bên trong đúng là không ít, đủ các màu sắc, quả thực kinh người, đặc biệt có một thanh đoản kiếm màu xanh da trời vô cùng đẹp mắt.

Mộc Phong mở miệng:
- Lan Nhi, nàng lấy thanh đoản kiếm lam sắc đó ra cho ta xem thử.

Tâm niệm Lan Nhi vừa động, một thanh đoản kiếm lam quang bao bọc phút chốc xuất hiện trên tay Mộc Phong.

Mộc Phong đưa thần thức vào thăm dò, thấy rằng trong kiếm có ẩn chứa vài trận pháp. Hắn thám thính một lúc, minh bạch có ba trận pháp dùng để phòng ngự, bốn trận dùng để tấn công, nguyên lai là một phi kiếm.

Mộc Phong trong lòng vui mừng, lớn giọng:
- Đây chính là phi kiếm, Yên Nhiên đúng lúc có thể dùng, sau này có thể tự thân phi hành trên không trung rồi.

Tiếp đến liền hỏi:
- Lan Nhi không ngại tặng đoản kiếm này cho Yên Nhiên tỷ tỷ chứ?

Lan Nhi mỉm cười nói:
- Được, tặng cho Yên Nhiên tỷ tỷ, sau này chúng ta sẽ cùng bay lượn trên trời.

Yên Nhiên cảm kích nhận lấy phi kiếm, cảm tạ Lan Nhi xong, tâm niệm vừa động đã thu vào nội thể.

Lan Nhi lại nói:
- Đồ cưới này đã đủ chưa, Hàn Yên tỷ tỷ?

Hàn Yên liền đỏ mặt, khẽ "xì" giọng:
- Ai muốn gả cho hắn chứ.

Mộc Phong cười rằng:
- Ta cũng đã nói với phụ hoàng và mẫu hậu ý này, Yên Nhiên và Hàn Yên là tiên nữ hạ phàm, sao có thể gả cho một phàm phu tục tử như ta?!

Đang nói chuyện, Hiếu Khang hoàng hậu từ ngoài phòng bước vào, cười hỏi:
- Các con đang nói gì vậy? Thật náo nhiệt.

Ba nàng vội thỉnh an nương nương.

Hiếu Trang hoàng hậu mỉm cười tiếp lời:
- Hoàng nhi này của ta tuy hơi ngốc một chút, nhưng dáng vẻ cũng đường hoàng. Chẳng biết nhị vị cô nương có ý theo nó hay không?

Vẻ mặt Yên Nhiên và Hàn Yên vụt trở nên đỏ ửng, liền cúi đầu vuốt tóc không dám lên tiếng.

Hiếu Trang lại nói:
- Con ta à, con xem các nàng không có ý kiến rồi đó, vi nương giờ đã định ngày cho các con thành hôn, ha ha.

Hàn Yên vội thưa:
- Nương nương, việc này con không làm chủ được.

Hiếu Trang hoàng hậu thầm nghĩ: “Nha đầu này cũng thật đáng yêu”, liền cười nói:
- Như vậy đi, Yên Nhiên cô nương gả cho hoàng nhi trước, Hàn Yên cô nương ta cũng đã có chủ định, đợi sau này nói rõ với sư môn mới tiến hành hôn lễ. Các con thấy như vậy có tốt không?

Hai nàng thẹn thùng không nói.

Mộc Phong lén nhìn lưỡng vị tuyệt sắc giai nhân, lòng không kìm được vui sướng.

Hiếu Trang hoàng hậu nói:
- Vi nương giờ phải thương lượng với phụ hoàng con để mau chóng cho các con thành hôn.

Sau đó hân hoan vui mừng bước ra ngoài.

Lan Nhi thấy hai nàng vẫn còn e thẹn, tinh nghịch nói:
- Đi đâu tìm được một công tử anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong như vậy, đổi lại là muội thì đã sớm ưng thuận rồi.

Giọng cười của Tiểu Tinh Linh bỗng nhiên từ nội thể Mộc Phong phát ra:
- Lan Nhi muốn cũng có thể gả cho chủ nhân mà, từ xưa hồ tiên lấy phàm nhân chẳng phải là không có, hi hi.

Lan Nhi lập tức xấu hổ:
- Tiểu Tinh Linh, không được nhiều chuyện.

Hai nàng kia nghe thế liền cười ngất.

Vài ngày sau, khắp Thiên Nam quốc đón mừng đại hôn lễ của hoàng tử đương triều, hoàng cung vô cùng náo nhiệt, các quan lại đều đến chúc mừng, duy chỉ có Uông Lan Phương là không thấy bóng dáng.

Đêm tân hôn, Mộc Phong và Yên Nhiên mặc hồng bào ngồi trên long phụng hỉ sàng. Trong phòng tràn ngập sắc đỏ rực tựa một biển mầu hồng, thêm đôi nến đỏ càng chiếu sáng rạng rỡ.

Mộc Phong nhìn Yên Nhiên đầu đội hồng sa, trong tâm trào dâng xúc động, từ bốn năm trước vừa gặp đã cảm mến, trải qua bao nhiêu khó khăn trắc trở, hôm nay cuối cùng ý nguyện cũng thành hiện thực.

Mộc Phong khẽ gỡ diện sa của Yên Nhiên ra, trong khoảnh khắc, lòng hắn chợt như ngây dại.

Yên Nhiên trước mắt tựa hồ không thể dùng lời nói để hình dung hết vẻ đẹp của nàng, đôi mi đen nhánh, mắt sáng trong như hồ thu, làn da nõn nà, kiều mỹ hơn cả liên hoa, nét mặt như phấn điêu ngọc trác tỏa ra sức quyến rũ vô tận.

Mộc Phong nhẹ nhàng đưa tay ôm nàng vào lòng.

Yên Nhiên khẽ kêu một tiếng:
- Công tử!

Mộc Phong lòng như hươu nhảy, đưa tay định cởi hồng y của Yên Nhiên.

Thanh âm Linh Lung Thần Anh bỗng nhiên có chút mất hứng truyền đến:
- Tiểu tiên nữ tỷ tỷ, chủ nhân muốn làm gì vậy? Chỗ ở nhỏ bé của chúng ta lại bắt đầu gặp địa chấn rồi.

Tiểu Tinh Linh “ha ha” cười lớn:
- Đệ đừng gấp, từ từ mà xem, đừng học bậy bạ nha!

Yên Nhiên nhất thời không được tự nhiên, kéo chặt y sam trước người không buông tay.

Mộc Phòng vội cấp tốc lục soát trong đầu một lúc, tìm ra một loại cấm chế trước kia đã thấy qua, hắn dùng thần thức đưa vào nội thể, trực tiếp thêm vào một đạo bình phong cấm chế ở tâm tạng, hai đứa nhỏ vội kêu to nhưng chúng đã không còn nghe được thanh âm bên ngoài, một vở kịch hay sắp sửa trình diễn trong chớp mắt tan biến.

Mộc Phong nhỏ giọng nói với Yên Nhiên:
-Ta đã giam hai đứa nó lại, nàng đừng lo lắng bọn chúng nghe thấy gì.

Yên Nhiên khẽ “xì” giọng, mặt càng thêm đỏ ửng, giận dỗi nói:
- Vốn là không làm gì, có gì đáng để chúng nghe chứ?

Mộc Phong liền cười hì hì, tiến sát Yên Nhiên thì thầm:
- Tối nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, dù sao cũng phải làm một chút gì chứ?

Yên Nhiên thẹn thùng cúi đầu yên lặng.

Mộc Phong nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên, đôi mắt Yên Nhiên mơ màng như thu thủy hàm yên. Hắn dịu dàng hôn lên đôi môi nàng, Yên Nhiên hồi hộp nhắm mắt lại.

Động tác của Mộc Phong sắp tiến xa thêm, Yên Nhiên bỗng kéo chặt tay hắn, lên tiếng:
- Công tử, chuyện này có thể ảnh hưởng tu hành của chúng ta, hay là thôi đừng làm nữa?

Yên Nhiên đến nước này còn cự tuyệt khiến hắn càng khó mà kiềm chế.

Mộc Phong đưa một tay luồn vào trong trong y sam Yên Nhiên, ôn nhu nói:
- Ở cùng một nơi với Yên Nhiên tướng mạo như thiên tiên thế này, làm thần tiên hay không cũng chẳng quan trọng.

Thân thể Yên Nhiên run rẩy một trận, sự dịu dàng của Mộc Phong làm nàng ý loạn tình mê. Mộc Phong đưa tay vẫy nhẹ, ánh nến hồng theo đó tắt phụt, tức thì xuân ý tràn ngập căn phòng.
Tài sản của David

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #39  
Old 17-05-2008, 01:09 PM
David's Avatar
David David is offline
Cây Si Của Phoenix
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 833
Thời gian online: 2 tháng 0 tuần 5 ngày
Xu: 0
Thanks: 320
Thanked 4,685 Times in 158 Posts
Chương 39. Kiếp Nạn Hoành Sanh

Dịch giả: oldstu12a4
Biên dịch: phongbkac46
Biên tập: newman
Nguồn: Tàng thư viện



- A!
Yên Nhiên kinh hoàng kêu lên.

Mộc Phong vừa muốn đặt Yên Nhiên xuống giường thì dưới giường trong chớp mắt đã mọc lên vô số cành cây cuốn chặt lấy hai người.

Mộc Phong kinh hoàng, một ý nghĩ khiến hắn nghẹt thở chợt lóe lên trong đầu: “Thụ yêu!”

Việc này khiến Mộc Phong khẩn trương vì vừa rồi không để Linh Lung Thần Anh ảnh hưởng đến bản thân đã cấp một đạo cấm chế vào tâm tạng, thần linh chi lực không chuyển ra được.

Một Phong vừa kinh hãi vừa tức giận, hắn vừa muốn dùng ý niệm gọi Tiêu Diêu Châu ra nhưng chợt phát hiện trong ý niệm không ngờ lại có dị vật! Đó là linh thức của thụ yêu!

Mộc Phong trong lòng chấn động mãnh liệt, sự nóng vội và tức giận xộc vào trong tim, khóe miệng trào ra một chút huyết dịch màu kim nhạt. Linh thức của thụ yêu không ngừng tiến vào trong ý niệm của Mộc Phong, trong đầu hắn vang lên một tiếng nổ, trong chớp mắt bất tỉnh ngất đi.

Không biết đã bao nhiêu lâu, Mộc Phong tỉnh lại, mở to mắt nhìn bầu trời xanh ngắt giống như đã được nước rửa sạch sẽ, trên người hắn bị cuốn đầy những cành cây quái dị, tay chân không thể cựa quậy, dưới chân giẫm lên một vùng đất mềm.

Uông Lan Phương đang cười lạnh, đứng phía trước Mộc Phong ngoài năm xích.

Đứng cạnh Uông Lan Phương là một nữ tử hết sức diêm dúa lòe loẹt, toàn thân phát ra thanh quang nhàn nhạt.

Uông Lan Phương giơ cao tay phải, đánh “vù” một quyền vào Mộc Phong. Mộc Phong nhìn thấy quyền ảnh to lớn ập đến, bản thân lại hoàn toàn không có cách gì để tránh, chỉ nghe một tiếng “thịch” vang lên, Mộc Phong đã bị dính một quyền trước ngực, chấn động bay ra mười trượng, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.

- Công tử...
Một tiếng kêu gào thảm thiết truyền lại.

“Yên Nhiên? Là Yên Nhiên.” Mộc Phong nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy Yên Nhiên đang bị thụ yêu cuốn ở nơi không xa trên một ngọn quái thụ, toàn thân không thể cử động.

Uông Lan Phương âm hiểm cười nói:
- Ngươi không phải là rất có bản lĩnh sao? Ngươi không phải muốn giành giật vợ chưa cưới của ta sao? Ha ha ha!

Mộc Phong tay chân vô lực nhưng lại không thể gọi được Tiêu Diêu Châu ra.

Uông Lan Phương trên mặt lộ ra một nụ cười dâm đãng đi về phía Yên Nhiên.

Mộc Phong giận dữ hét lên:
- Tiểu tặc, ngươi dám cả gan động vào vợ ta, ta thề sẽ băm ngươi làm ngàn vạn mảnh!

Uông Lan Phương dừng bước, ngoái đầu ngó Mộc Phong, lạnh lùng cười nói:
- Muốn băm ta sao? Tốt, ta hôm nay băm ngươi trước để giải trừ mối hận trong lòng!

Nữ tử diêm dúa bên cạnh nói:
- Đồ nhi, tiêu diệt tên tiểu tử này nhanh một chút, đừng có lãng phí thời gian của ta!

Uông Lan Phương thi lễ với nữ tử đó rồi nói:
- Sư phụ, người tạm thời quay về trước, con sẽ đến tìm người sau, tên tiểu tử này nhiều lần giành giật vợ chưa cưới của con, con phải dày vò hắn cho thật đã!

Nữ tử diêm dúa đó khóe miệng nhếch lên, hừm một tiếng rồi hóa thành một chùm khói xanh tan biến dưới bầu trời, ả đi quá nhanh khiến Mộc Phong sợ hãi đến líu cả lưỡi.

Mộc Phong hét lớn:
- Tiểu tặc, không ngờ ngươi lại bái yêu nhân làm sư phụ! Ngươi đã giết cha mẹ ta phải không?

Uông Lan Phương nhìn Mộc Phong một cách khinh miệt và nói:
- Phải thì thế nào mà không phải thì thế nào? Nhưng ngươi đã đoán đúng, chính ta đã tiễn đưa cha mẹ ngươi xuống địa phủ, ha ha ha!

Mộc Phong trợn tròn mắt nói:
- Cha mẹ ta chỉ là người bình thường, ngươi lại hạ độc thủ như thế, ngươi đúng là không bằng chó lợn!

Uông Lan Phương khóe miệng treo một nụ cười lạnh, ác độc liếc nhìn Mộc Phong nói:
- Tiểu tử, ngươi cả gan dám giành giật vợ chưa cưới của ta, hôm nay thiếu gia ta phải từ từ dày vò ngươi!

Nói xong, quay người cười dâm đãng đi đến chỗ Yên Nhiên.

- Tiểu nhân, tránh ra!
Yên Nhiên vừa kinh hãi vừa tức giận hét lên.

Mộc Phong trong lòng hoảng loạn nghĩ: “Làm thế nào, làm thế nào?”

Uông Lan Phương đến trước người Yên Nhiên, ôn nhu nói:
- Nương tử, vi phu có điểm nào không bằng tên tiểu tử này? Nàng đừng sợ, hôm nay vi phu sẽ cùng nàng làm lễ phu thê, sau này nàng trở thành người của ta rồi.

- Cầu xin ngươi, không được như vậy, cầu xin ngươi.
Giọng nói Yên Nhiên từ phẫn nộ đã trở thành sợ hãi.

Uông Lan Phương lờ đi như không nhìn thấy, đưa tay ôm lấy Yên Nhiên, mở miệng hôn xuống.

“Toẹt!” Yên Nhiên mắt nhìn khuôn mặt xấu xa của Uông Lan Phương đang ép xuống gần mặt mình, dùng lực nhổ một bãi nước miếng vào giữa mặt hắn.

Uông Lan Phương chầm chậm nhấc tay lên chùi mặt, “bốp” một tiếng, giáng cho Yên Nhiên một bạt tai. Mặt Yên Nhiên trong chớp mắt đã sưng phù lên.

Mộc Phong đột nhiên nhớ đến việc gì đó, hét lớn:
- Ngư Đản, Ngư Đản!

Lúc này Uông Lan Phương đã xé rách trường sam của Yên Nhiên. Trước gò ngực cao vút của Yên Nhiên đã lộ ra nội y màu trắng. Uông Lan Phương cười dâm đãng, đưa tay đến trước ngực Yên Nhiên chuẩn bị sờ vào...

Yên Nhiên trừng to mắt, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Bỗng nhiên một tiếng gầm mạnh mẽ kinh thiên động địa vang lên đằng sau Uông Lan Phương.

Uông Lan Phương vừa mới thò tay muốn chạm vào ngực Yên Nhiên, thì cảm thấy một lực đạo lớn va vào người khiến hắn bay văng ra ngoài.

Uông Lan Phương vận công đứng thẳng người, xoay đầu kinh ngạc nhìn cái đầu của một con kỳ lân uy phong lẫm liệt nhanh như sấm nổ xông về phía hắn.

Đó chính là Kỳ Lân Thần Thú vẫn luôn tu luyện trong ngọc trạc của Mộc Phong, Mộc Phong hay gọi là “Ngư Đản”!

Uông Lan Phương không kịp trốn, thân thể lại bị xô ra ngoài mười trượng.

Uông Lan Phương có chút kinh hoàng, tay phải “xoát” một tiếng biến hóa ra một đoản kiếm toàn thân màu đen, tay trái nắm kiếm quyết, trong chớp mắt một vùng kiếm quang xông thẳng về Ngư Đản.

Ngư Đản há miệng phun ra một chùm liệt diễm, gào thét cuốn văng kiếm quang đi. Thế đến của liệt diễm quá hung mãnh, kiếm quang do Uông Lan Phương biến hóa chớp mắt đã bị liệt diễm triệt tiêu. Sau đó bổ thẳng vào trước mặt Uông Lan Phương.

Uông Lan Phương lập tức cảm thấy một cỗ hơi nóng như muốn thiêu đốt tâm thần phả vào mặt. Trong lúc hoảng loạn, yêu khí hình dáng nhân sâm trong tay Uông Lan Phương theo thanh quang dao động, thụ yêu trói Mộc Phong và Yên Nhiên nháy mắt lui về đứng chắn trước người Uông Lan Phương. Liệt diễm truy đuổi đến, chỉ nghe những tiếng “lốp bốp”, “cách cách” vang lên dữ dội, vài thụ yêu trong chớp mắt đã bị thiêu thành tro bụi.

Kỳ Lân Thần Thú giống như cơn gió cuộn đến, trong chớp mắt lại phun ra một chùm liệt diễm. Uông Lan Phương vội vã lui vài trượng, thanh quang trước người lóe lên, thân ảnh tung bay, chỉ thấy một làn khói xanh bay thẳng lên trời.

Mộc Phong mắt thấy thụ yêu trói lấy mình đã thoát thân liền nhanh chóng dò tìm thần thức giải khai cấm chế ở tâm tạng, rồi giống như cơn gió bay đến bên Yên Nhiên, đưa tay ôm nàng vào lòng.

Yên Nhiên còn chưa hết kinh hồn thì Mộc Phong đã cúi đầu hôn xuống môi nàng rồi quay đầu nói với Kỳ Lân Thần Thú:
- Ngư Đản, may mà ngươi đến đúng lúc, cảm ơn ngươi đã cứu chúng ta!

Ngư Đản nháy đôi mắt quái dị nói:
- Chủ nhân, trước mắt vẫn không phải lúc nói lời cám ơn, nếu như kẻ vừa rồi kêu sư phụ yêu nhân của hắn đến thì chúng ta sẽ chạy không thoát đâu!

- Vậy nên làm thế nào?
Mộc Phong sốt ruột hỏi.

Ngư Đản vội nói:
- Yêu nhân đó công pháp thông thần, chúng ta tuyệt đối không phải là đối thủ, chủ nhân, hãy mau nghĩ cách ẩn trốn đi.

Mộc Phong suy nghĩ thật nhanh rồi quay sang kêu:
- Ngư Đản không bằng tất cả chúng ta trốn vào bên trong ngọc trạc, ngươi xem thế nào?

- Ý hay, chủ nhân trước hết hãy bố trí một ẩn hình trận nhỏ, tất cả chúng ta trốn vào trong Càn Khôn Như Ý Trạc, Tiểu Ngọc sẽ giúp chúng ta ẩn đi khí tức. Càng nhanh càng tốt!
Ngư Đản lòng nóng như thiêu đốt kêu lên.

Mộc Phong đặt Yên Nhiên xuống, tay phải liên tiếp điểm vạch lên ngọc trạc. Trong chớp mắt ngọc trạc tan biến không vết tích. Mộc Phong thôi động ý niệm, Kỳ Lân Thần Thú hóa thành một vệt lưu quang biến mất trong ngọc trạc. Mộc Phong đưa tay ôm lấy Yên Nhiên, tâm niệm chuyển động, tiếp theo cũng trốn vào trong đó.

Mộc Phong dẫn theo Yên Nhiên và Ngư Đản vừa mới trốn vào trong Càn Khôn Như Ý Trạc thì ở ngoài đã vang lên tiếng nói của nữ tử diêm dúa:
- Vừa rồi rõ ràng vẫn còn khí tức bọn chúng, làm sao nháy mắt lại biến mất được? Kỳ quái thật!

- Sư phụ, bọn chúng đã trốn thoát rồi sao?
Tiếng nói của Uông Lan Phương cũng vang lên tiếp theo.

- Không việc gì, chỉ cần bọn chúng vẫn còn ở tinh cầu này, ta sẽ có biện pháp tìm được bọn chúng.
Giọng nói yêu nhân lại vang lên:
- Trước hết ta dùng Liệt Hồn Đại Pháp tìm một lượt.

Tiểu Tinh Linh dùng thần thức nói khẽ với Mộc Phong:
- Yêu nhân này là một nữ ma đầu trong Yêu Giới, chủ nhân, người làm sao lại trêu chọc đến nhân vật khó đối phó này?

Mộc Phong không biết làm sao đành nói:
- Ta cũng không biệt yêu nhân này từ đâu đến. May mà tên tiểu tặc dẫn theo không nhiều thụ yêu đến, bằng không thì dù có sự giúp đỡ của Ngư Đản, e rằng cũng khó mà thoát thân dễ dàng.

Tiểu Tinh Linh bay ra từ trong cơ thể Mộc Phong, liếc nhìn Ngư Đản, không nén nổi kêu lên:
- Tiểu Kỳ, tên ngốc nhà ngươi sao cũng ở nơi này?

Ngư Đản hắc hắc cười nói:
- Ta sớm đã biết ngươi đến, Tiểu Tinh Linh, hơn vạn năm không gặp, không tưởng được ngươi vẫn còn như cũ, hắc hắc.

Mộc Phong kinh hãi nói:
- Các ngươi kêu cái gì? Yêu nhân đó nếu như nghe thấy thì các ngươi còn đùa giỡn được chắc!

Ngư Đản hi hi cười nói:
- Chủ nhân không việc gì phải khẩn trương, bên trong Càn Khôn Như Ý Trạc, dù cho đại la kim tiên ở bên ngoài cũng không nghe thấy, hề hề!

Mộc Phong nghe vậy mới nhẹ nhõm trong lòng, lần đầu ở trong ngọc trạc không nhịn được hiếu kỳ quan sát bốn phía.

Ở nơi này tất cả đều là bạch ngọc, bốn phía được chất khí màu trắng che phủ, không chú ý còn cho là màn sương nhưng tay chạm vào không thấy ẩm ướt, rõ ràng là một loại khí khô.

Mộc Phong không biết những châu báu, ngọc khí mà mình cất giữ đang để ở chỗ nào, vốn muốn mở thiên nhãn để tìm kiếm nhưng lại sợ quang tuyến mình phát ra bị yêu nhân ở bên ngoài phát hiện, chỉ đành kìm nén lòng hiếu kỳ.

Yên Nhiên dựa sát vào Mộc Phong, thần kinh khẩn trương vẫn chưa trở lại bình thường.

Mộc Phong ôn nhu nhìn nàng nói:
- Yên Nhiên chớ sợ, chúng ta trốn ở đây không việc gì đâu.

Nói xong, thương yêu dùng tay nhẹ nhàng xoa lên gò má nàng.

Kỳ thật bản thân Mộc Phong cũng không biết sẽ có chuyện gì hay không.

Yên Nhiên khóe miệng khẽ nở một nụ cười, ánh mắt đưa tình nhìn Mộc Phong nói:
- Có tướng công bên cạnh là Yên Nhiên đã thỏa mãn rồi, cho dù trọn kiếp cùng tướng công bị giam tại nơi này, thiếp cũng cam tâm tình nguyện.

Yên Nhiên đổi cách xưng hô, gọi Mộc Phong là tướng công khiến hắn trong lòng lập tức tràn đầy ấm áp, đưa tay ôm chặt Yên Nhiên vào lòng, nhẹ hôn xuống khuôn mặt nàng, chỗ vừa rồi bị Uông Lan Phương tát ở trong màn khí kì quái, vết sưng đã hoàn toàn biến mất, không để lại chút vết tích nào. Mộc Phong thầm khen chỗ này đúng là một nơi trị thương tốt.

Ngư Đản và Tiểu Linh Linh vẫn đang ôn lại chuyện xưa, nói những câu chuyện kỳ quái về Thần Giới và Thiên Tôn.

Mộc Phong chỉ chú ý an ủi Yên Nhiên, căn bản không lưu ý đến ngôn ngữ kỳ quái của chúng. Đột nhiên Mộc Phong lại nghĩ đến phụ hoàng và mẫu hậu, rồi nghĩ đến cả Hàn Yên và Lan Nhi, bản thân mất tích ở nơi kì diệu không ai biết này, họ có thương tâm buồn khổ không? Họ có bị tên tiểu tặc đó làm hại không? Trong lòng hắn hơi cảm thấy khó chịu.

Yên Nhiên nhìn sắc mặt Mộc Phong đang dần có chút trầm trọng, biết hắn đang lo lắng cho cha mẹ, bản thân nàng lại không có cách gì chia sẻ sự khó chịu trong lòng cùng hắn, muốn an ủi hắn nhưng không biết nên mở miệng thế nào, chỉ đành kiễng chân, hôn nhẹ vào môi hắn.

Mộc Phong bị kích thích một hồi, dùng đầu lưỡi dịu dàng tách hai hàm răng còn chưa khép lại của Yên Nhiên, thuận thế trơn tru chui vào, hai đầu lưỡi nhiệt tình cuốn chặt vào nhau, không chú ý bên cạnh còn có Ngư Đản và Tiểu Tinh Linh.

Bên trong Càn Khôn Như Ý Trạc không phân biệt ngày đêm, mọi người trong nhất thời không dám đi ra. Thời gian như dòng nước chầm chậm trôi đi, Ngư Đản không biết trốn đến chỗ nào để luyện công, Tiểu Tinh Linh đã sớm chui vào trong cơ thể Mộc Phong, chỉ có nàng và Linh Lung Thần Anh là không buồn rầu suy nghĩ, vẫn cười hi hi như thường, khiến Mộc Phong hổ thẹn bản thân mình vẫn lo lắng được mất cái gọi là tâm tình đại trượng phu đỉnh thiên lập địa.
Tài sản của David

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #40  
Old 19-05-2008, 07:24 AM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Chương 40. Hồng Mông Thiên Kinh

Dịch giả: oldstu12a4
Biên dịch: phongbkac46
Biên tập: docconhan171


Nguồn: Tàng thư viện




Mộc Phong nhất thời cũng vui vẻ trở lại, nghĩ đến trong phúc có họa, trong họa có phúc, bây giờ đã có thể vứt bỏ khó khăn lớn nhất của bản thân, nằm mộng cũng không quên đang cùng Yên Nhiên ẩn náu tại nơi này, thực là điều hạnh phúc của đời người.

Mộc Phong lòng dạ dần thư giãn, không nhịn được dùng hai tay nâng khuôn mặt Yên Nhiên, đôi môi áp lại gần, khóa chặt môi nàng bằng một nụ hôn dài vô tận. Đến khi sắc mặt Yên Nhiên đỏ hồng, khẽ xoay đầu thở hổn hển, Mộc Phong mới mỉm cười nới lỏng hai tay đang nâng mặt Yên Nhiên.

Yên Nhiên thẹn thùng liếc nhìn Mộc Phong, dịu dàng nói:
- Tướng công, tay của chàng rất kỳ quái, tại sao tay phải lại nóng hơn tay trái nhiều vậy?

Mộc Phong trêu đùa nàng:
- Nương tử có phải đã quá kích động, nhiệt độ bên ngoài cơ thể cho dù có chút khác biệt, cũng không đến nỗi tay phải nóng hơn tay trái, đúng không?

Yên Nhiên kéo hai tay Mộc Phong nghiêm túc nói:
- Thật mà tướng công, tay phải này nóng hơn tay trái đó!

Mộc Phong biết Yên Nhiên không nói dối và đùa dai với mình, liền nâng tay lên cẩn thận quan sát. Tay phải hắn có một nốt ruồi son, trên đó ẩn ước phát ra một tia hồng quang.

Yên Nhiên vuốt ve bàn tay rắn chắc của Mộc Phong, ngẩng đầu ôn nhu nói:
- Tướng công, thiếp đã minh bạch, hóa ra giữa lòng bàn tay phải của chàng có nốt ruồi son, nhiệt độ chỗ này rõ ràng cao hơn so với chỗ khác.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý!

Mộc Phong hồi tưởng lại lời mẫu hậu từng nói bản thân hắn lúc ra đời, nốt ruồi son trong tay phải đã lấp lánh phát ra hồng quang, lẽ nào nốt ruồi son này này có gì kỳ quặc? Mộc Phong chăm chú nhìn nốt ruồi son trong lòng bàn tay, nốt ruồi đó nổi lên nhỏ như hạt gạo, có mầu đỏ tươi, sờ vào hơi nóng lại có chút rắn chắc.

Yên Nhiên thấy Mộc Phong vì lời nói của mình mà có chút thất thần, bất giác tự mắng mình lắm lời, vội vàng nói:
- Tướng công, chàng chớ nghĩ ngợi nhiều, có lẽ chỉ là nhất thời trùng hợp thôi.

Mộc Phong âu yếm nhìn Yên Nhiên, dịu dàng nói:
- Nương tử, ta thấy cảm giác của nàng rất đúng, đợi ta dùng thần thức để xem nốt ruồi này, có thể sẽ tìm ra đáp án chính xác cho nguyên nhân nhiệt độ cao ở chỗ này.

Nói xong, Mộc Phong quả nhiên phóng thần thức thăm dò nốt ruồi son đó. Yên Nhiên thấy bộ dạng nghiêm túc của Mộc Phong tựa như thần linh khiến cho người khác rất muốn quỳ xuống lễ bái.

Thần thức của Mộc Phong khi tiếp xúc nốt ruồi son ở lòng bàn tay không có bất cứ trở ngại nào, tiến vào một cách suôn sẻ.

Trời ơi!

Thân hình Mộc Phong khẽ run lên.

Yên Nhiên thần sắc khẩn trương nhìn Mộc Phong.

Mộc Phong chớp mắt thu hồi thần thức hét lớn:
- Nốt ruồi son này không ngờ lại là một bảo khố tàng thư!

Yên Nhiên vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn Mộc Phong đang hưng phấn.

Mộc Phong ôm Yên Nhiên quay một vòng, rồi lại hôn vào gò má trắng mịn của nàng, nói:
- Nạp Tu Di Vu Giới Tử!

Yên Nhiên thấy kỳ quái hỏi:
- Nạp Tu Di Vu Giới Tử là cái gì?

Mộc Phong hưng phấn đáp:
- Đây là thủ pháp của Phật Tông, Nạp Tu Di Vu Giới Tử, nó dùng để tạo lập một không gian, khả năng càng cao thâm, không gian càng lớn, ngược lại thì càng nhỏ.

Mộc Phong nhìn Yên Nhiên lúc này không hiểu gì, nói tiếp:
- Nếu như nàng có hứng thú tìm hiểu Phật Tông thì tự nhiên sẽ biết đạo lý này. Nương tử, nàng hãy chờ một lát, ta dùng thần thức thăm dò một lần nữa, xem bên trong có thư tịch gì.

Yên Nhiên gật đầu nhưng vẫn còn nghi hoặc. Mặc dù nàng không hiểu, nhưng những điều mà tướng công của nàng cảm thấy hứng thú thì nàng đều ủng hộ, chỉ cần tướng công của nàng muốn làm, nàng đều không phản đối. Bởi vì nàng tin tưởng tướng công của mình, hắn ở trong tim nàng còn quan trọng hơn cả bản thân. Yên Nhiên chỉ muốn cả đời này chung sống cùng Mộc Phong, cho dù tu thành tiên cũng tốt, tu không thành tiên cũng chẳng sao, kể cả không thể trường sinh, chỉ cần đời này kiếp này vĩnh viễn ở cùng nhau, trái tim si mê đó có thể tranh sáng cùng nhật nguyệt.

Thần thức của Mộc Phong đã tham nhập vào nốt ruồi son trong thời gian uống cạn chén trà.

Yên Nhiên thâm tình chăm chú nhìn từng cử động của Mộc Phong.

Một canh giờ trôi qua, Mộc Phong không cử động.

Hai canh giờ trôi qua, Mộc Phong vẫn không hề động đậy.

Yên Nhiên vẫn thâm tình chú ý Mộc Phong trong hai canh giờ.

Cuối cùng Mộc Phong thu lại thần thức, gương mặt rạng rỡ nhìn Yên Nhiên:
- Nương tử, nàng đoán xem ta đã tìm được gì?

Yên Nhiên mỉm cười lắc đầu.

Mộc Phong nói từng từ một:
- Hồng, Mông, Thiên, Kinh! Cuối cùng thì ta cũng đã tìm được công pháp thích hợp để tu hành rồi! Ha ha ha.

Tiểu Tinh Linh nghe bốn chữ “Hồng Mông Thiên Kinh” lập tức chui ra ngoài cơ thể của Mộc Phong, ngạc nhiên hỏi:
- Ở đâu vậy?

Mộc Phong kiềm chế hưng phấn nói:
- Hồng Mông Thiên Kinh không ngờ lại được cất giấu trong nốt ruồi son ở lòng bàn tay của ta, trời ạ, Tiểu Tinh Linh, việc này là thế nào?

Tiểu Tinh Linh cười đáp:
- Thiên Tôn quá vĩ đại, hết thảy sắp đặt của người đều rất xảo diệu!

Mộc Phong thu lại tâm trạng nghi hoặc, không hiểu hỏi:
- Tiểu Tinh Linh, Thiên Tôn là ai? Là người sao? Lẽ nào ông ta để Hồng Mông Thiên Kinh trong nốt ruồi son của ta sao?

Tiểu Tinh Linh mỉm cười thần bí:
- Chủ nhân, trong cõi u minh tự nhiên có thiên ý, công lực hiện tại của người rất thấp, chớ hỏi nhiều như thế, tương lai đến lúc nên biết, tự nhiên ta sẽ nói cho người.

Tiểu Tinh Linh nhìn khuôn mặt tràn đầy ngạc nhiên của Mộc Phong, ngừng lại trong giây lát rồi nói:
- Chủ nhân, trừ quyển thiên kinh này, người còn phát hiện điều gì trong đó không?

Mộc Phong trầm ngâm giây lát nói:
- Còn có rất nhiều thư tịch kỳ quái, nhưng ta tạm thời xem mà không hiểu.

Tiểu Tinh Linh đột nhiên thần sắc trở nên trầm trọng nói:
- Chủ nhân, người cần dụng tâm tu luyện công pháp thần kì trong thiên kinh, các Giới đang cần người cứu giúp!

Nói xong, thân hình nhỏ bé của Tiểu Tinh Linh hóa thành một vệt lam quang chui vào trong cơ thể Mộc Phong, để lại hắn ngơ ngác mơ mơ hồ hồ.

Mộc Phong thâm tình kéo Yên Nhiên ôm vào lòng. Hai người thân thiết ôm chặt lấy nhau.

- Chủ nhân, yêu nhân đó đã đi xa rồi, người không thể suốt đời làm một con rùa đen rụt cổ trong chỗ của ta, ra đi thôi.

Giọng nói của Càn Khôn Như Ý Trạc bay vào trong tai Mộc Phong. Lời nói vừa dứt, Mộc Phong đã thấy trước mặt mình bừng sáng.

Càn Khôn Như Ý Trạc không ngờ lại trực tiếp đẩy Mộc Phong và Yên Nhiên ra ngoài.

Mộc Phong ra vẻ tức tối nói:
- Tiểu Ngọc, ngươi thật không có nhân tình sao? Cho dù quăng chúng ta ra ngoài thì cũng phải để chúng ta ít nhiều chuẩn bị tâm lý trước chứ!

Càn Khôn Như Ý Trạc hi hi cười nói:
- Thế chủ nhân cưới vợ có thương lượng với ta chưa? Không phải chỉ chú ý thân mật cùng người khác còn gì? Thực là lấy vợ rồi liền quên ta, hừm!

Yên Nhiên nghe thấy xấu hổ mặt đỏ bừng.

Mộc Phong hơi nổi cáu nói:
- Nhà ngươi không ngờ lại muốn làm mẹ ta sao? Thật không biết tôn ti trật tự!

Yên Nhiên cẩn thận hỏi:
- Tiểu hài tử đang nói chuyện là ai vậy?

Càn Không Như Ý Trạc sẵng giọng nói:
- Là lão nhân gia ta đây! Tiểu cô nương.

Mộc Phong cười ha hả, ghé sát vào bên tai Yên Nhiên khẽ nói:
- Nương tử, chớ so kiến thức với kẻ khó tính đó, cô ta chính là chiếc ngọc trạc đeo trên tay ta từ khi còn nhỏ, mọi người đều gọi là Tiểu Ngọc.

- Đại nam nhân không nên thì thì thầm thầm, đừng cho rằng ta không biết, lão nhân gia ta đây thính lực cực tốt đó.

Càn Khôn Như Ý Trạc “hừm” một tiếng rồi lại nói:
- Ta đi luyện công, chẳng thèm quan tâm đến hai đứa trẻ con không hiểu việc các ngươi, hừm!

Mộc Phong và Yên Nhiên nghe mà không nén được buồn cười, từng người che miệng cười khúc khích.

Sau khi cười chán chê, Mộc Phong liếc nhìn bầu trời, ngơ ngác một chốc rồi nói:
- Nương tử, nàng xem bầu trời xanh thẳm giống như được rửa sạch sẽ, vì sao lại không nhìn thấy một đám mây nào nhỉ?

Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời, cũng nghi hoặc nói:
- Tướng công, chàng nói vậy thiếp cũng thấy hồ đồ, thiếp chưa từng nhìn bầu trời đẹp đến như vậy, thực kỳ quái!

- Có gì kỳ quái? Đây không phải là tinh cầu mà các người sống trước đây!
Tiểu Tinh Linh miêu tả sơ sài vài câu rồi lại quay sang chơi đùa với Linh Lung Thần Anh.

Mộc Phong và Yên Nhiên lập tức đần mặt ra.

Mộc Phong liền đi xung quanh xem xét, cách không xa có một khu rừng rậm.

Sở dĩ trong lòng Mộc Phong gọi đó là khu rừng rậm vì chỉ cảm thấy chỗ đó mọc lên những cái cây hình dáng có chút giống nhau, nhưng khi nhìn kỹ mới phát hiện toàn bộ phiến lá trên những cây này đều có hình dạng giống như mộc nhĩ, màu tím, mà còn lớn như cái vung úp nồi. Nhìn trên mặt đất, cảm giác như dẫm lên những cây bông dày có chút đàn hồi, nhưng Mộc Phong và Yên Nhiên rõ ràng thấy đó là đất, bởi vì đất này có màu vàng giống đất vàng ở cao nguyên!

Kỳ quái thật, đây là địa phương nào? Lẽ nào thời gian ngắn ngủi hôn mê trong hoàng cung lại bị yêu nhân đó xách đến tinh cầu khác?

Mộc Phong và Yên Nhiên đều suy nghĩ đau đầu mà không tìm ra đáp án.

Mộc Phong nghĩ: “Không biết nơi này cách quê nhà bao xa? Làm thế nào để quay về đây?”

Yên Nhiên lại vô cùng vui vẻ nghĩ: “Nơi này đẹp quá, đúng là nhân gian tiên cảnh! Từ khi cha mẹ qua đời, tướng công là người thân duy nhất của ta.”

Yên Nhiên cao hứng tiếp tục nghĩ: “Ta có thể gắn bó với tướng công tại nơi nhân gian tiên cảnh này, nhất định là ông trời đã chiếu cố đến ta!”

Nghĩ đến đây, Yên Nhiên chắp tay vái lạy trời, đột nhiên lại nghĩ đến phụ hoàng và mẫu hậu của Mộc Phong, rồi đến Hàn Yên muội muội và Lan Nhi ngoan ngoãn, bọn họ còn đang ở cố hương cách đây rất xa, nàng vội vàng cầu khấn trong lòng: “Cầu mong cho con và tướng công sớm bình an trở về quê nhà, nếu không tướng công sẽ khó chịu, con không mong muốn thấy chàng như thế!”

Yên Nhiên ngước đầu thâm tình nhìn Mộc Phong.

Mộc Phong không chú ý cười hỏi:
- Nương tử, nếu như chúng ta không quay về được, nàng có vui lòng cùng vi phu sống cuộc sống bần hàn ở đây không?

Mộc Phong tuy nở nụ cười, nhưng vẻ mặt rõ ràng ẩn ước có chút âu sầu.

Yên Nhiên nhìn thấy Mộc Phong lộ ra ánh mắt bi ai, trong lòng quả thực không nỡ, nàng chầm chậm đưa bàn tay thon nhỏ đặt lên bộ ngực khỏe mạnh của Mộc Phong, ôn nhu nói:
- Tướng công, chỉ cần ở cùng chỗ với chàng, Yên Nhiên đã thỏa mãn lắm rồi. Tướng công, chàng đã tìm được “Hồng Mông Thiên Kinh” mà chàng ao ước, đợi khi chàng luyện thành thục công pháp, chúng ta nhất định sẽ trở về cố hương trong tương lai không xa. Phụ hoàng và mẫu hậu của chúng ta, còn có Hàn Yên, Lan Nhi, họ nhất định sẽ đợi chúng ta bình an trở về. Đúng không?

Mộc Phong ôm lấy Yên Nhiên, gật đầu một cách kiên định:
- Nương tử, chỉ cần vi phu học xong công pháp trong “Hồng Mông Thiên Kinh”, nhất định chúng ta có thể trở về cố hương.

Đáng tiếc khi Mộc Phong quay về Thiên Nam Quốc thì đã là việc của rất nhiều năm sau đó, còn cha mẹ hắn cũng sớm hóa thành tro bụi. Nhưng đó là chuyện sau này.
Tài sản của phamduy88

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
45 thanh tieu dieu, , , , , chi ton tieu dieu than, chi-ton-tieu-dieu-than, chuong 216 phong luu, , dinh cap luu manh, , , , , , , , , , , luyến thượng nam sơn, , , , , , , , phong l, phong l?u tiu diu th?n, phong lu tieu dieu than, phong luu phieu dieu, phong luu tieu dao than, phong luu tieu dieu, phong luu tieu dieu than, phong lưu tiêu diêu, phongluutieudieuthan, thân tôn tieudieu, tieu dieu than phong luu, tieu dieu thân, tieudieuthan

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™