 |
|

17-10-2008, 10:22 AM
|
 |
 Nguyễn Gia Lão Tam
|
|
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: Q4, TpHCM, VN
Bà i gởi: 1,740
Thá»i gian online: 33 phút 50 giây
Thanks: 2
Thanked 4 Times in 4 Posts
|
|
Thất Kỳ Äoạt Mạng
Nguyên tác: Ngá»a Long Sinh
Nguồn: nhanmonquan.com
Dịch thuáºt: Vô Danh
Chương 31 Cái Chết Của Bát Thiên Vương
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: VuHoai
Khu đất rá»™ng trên trăm mẫu, nhưng chỉ có má»™t thứ hoa duy nhất, đó là hoa thược dược. Cả má»™t rừng hoa thược dược trắng tinh mà bất cứ ai lạc và o cÅ©ng Ä‘á»u sững sá» bởi mà u trắng tinh anh cá»§a nó.
Ngá»c Lan quá quen thuá»™c vá»›i khu vưá»n nà y, nên thoăn thoắt dẫn và o trong khu vưá»n hoa đã bị hoa phá»§ mất hẳn đưá»ng Ä‘i. Tiểu VÄ© theo sau lưng nà ng không nói tiếng nà o.
Hai ngưá»i dừng chân trước má»™t gian tiểu xá khang trang.
Ngá»c Lan đến trước cá»a tiểu xá, trịnh trá»ng nói:
- Ngá»c Lan bái kiến Bát Thiên Vương! Cá»a tiểu xá vẫn đóng im ỉm.
Ngá»c Lan quay lai VÅ© Văn Tiểu VÄ©:
- Phà m Bát Thiên Vương thần y không bao giá» ra khá»i khu vưá»n thược dược nà y, và ngưá»i cÅ©ng không bao giá» tiếp bất kỳ ngưá»i ngoà i giang hồ nao ngoại trừ Ngá»c Lan nhưng hôm nay tiểu xá vắng lặng chứng tá» ngưá»i không có ở đây, Ä‘iá»u đó tháºt là lạ Tiểu VÄ© quan sát tiểu xá:
- Có thể Bát Thiên Vương Ä‘i đâu đó trong khu vưá»n nà y. Nếu Lan muá»™i thấy không tiện và o, chúng ta ngồi đợi ngưá»i ở đây.
Ngá»c Lan lắc đầu:
- Äối vá»›i Bát Thiên Vương, Ngá»c Lan như ngưá»i nhà cá»§a khu vưá»n thược dược nà y. Dù cho Ngá»c Lan có tá»± tiện và o trong tiểu xá, Bát Thiên Vương cÅ©ng không trách đâu.
Ngá»c Lan nói xong bước lên báºc tam cấp mở cá»a. Cá»a mở thì mùi tá» khà xông ra nồng nặc. Lúc đầu nà ng và Tiểu VÄ© không cảm nháºn được mùi tá» khà bởi vì mùi hoa thược dược tá»a ngát, thÆ¡m nồng, đánh bạt mùi tá» khà kia Ä‘i, nhưng khi mở cá»a thì Ngá»c Lan phải thối lui hai bá»™.
Tiểu Vĩ cũng nhăn mặt bởi mùi tỠkhà nồng nặc đó.
Tiểu VÄ© bước đến cạnh Ngá»c Lan:
- Bát Thiên Vương có thể...
Tiểu VÄ© nhìn Ngá»c Lan:
- Lan muá»™i hãy ở đây Tiểu VÄ© bế khÃ, phi thân và o trong tiểu xá. Ngồi trước bệ thá» trong tư thế quỳ lạy là thân thể Bát Thiên Vương, má»™t cái thây không đầu. Trên thi thể đó nhung nhúc những con giòi trông đến tởm lợm.
Ngay cả Tiểu VÄ© cÅ©ng không thể nhịn được cảnh đó, liá»n rùng mình nôn á»e.
Tiểu VÄ© phi thân trở ra, đến bên Ngá»c Lan:
- Muội đừng và o.
Ngá»c lan nhăn mà y:
- Bát Thiên Vương đã chết rồi chăng? Tiểu VÄ© gáºt đầu:
- Má»™t cái chết khá»§ng khiếp. Hung thá»§ đã chặt đầu Bát Thiên vương rồi và nhân thể cá»§a ngưá»i đã bị giòi đục khoét.
Ngá»c Lan bặm môi:
- VÅ© Văn huynh có thể nháºn biết võ công cá»§a hung thá»§ không?
- Huynh không kịp quan sát.
- Váºy Ngá»c Lan phải và o.
Lan muội sẽ không chịu được đâu.
- Ngá»c Lan cần phải biết hung thá»§ giết Bát Thiên Vương là ai.
Nà ng vừa nói vừa lấy túi phấn thÆ¡m thoa lên tay mình rồi cương quyết bước và o tiểu xá. Ngá»c Lan cau mà y khi nhìn cái xác quỳ trước bệ thá». Dù cảnh trước mặt, nhưng nà ng vẫn không tin trên cõi nhân thế có má»™t kẻ nhẫn tâm ra tay sát tá» tà n bạo đến như váºy.
Ngá»c Lan rá»i mắt đến bệ thá».
Tiểu Vĩ bước đến cạnh bên nà ng:
- Lan muá»™i phát hiện ra chứng tÃch gì không? Ngá»c Lan quay sang Tiểu VÄ©:
- VÅ© Văn huynh xem tư thế quỳ lạy cá»§a Bát Thiên Vương. Hình như hung thá»§ bắt ngưá»i phải quỳ lạy cái gì đó rồi vung tay đồ tể chặt mất đầu cá»§a ngưá»i.
- Lan muá»™i quan sát quả tinh tưá»ng. Nếu Bát Thiên Vương quỳ lạy bệ thá» sùng kÃnh như váºy chứng tá» hung thá»§ bất ngá» ra tay hạ thá»§.
Tiểu VÄ© nắm tay Ngá»c lan kéo ra khá»i tiểu xá. Hai ngưá»i đóng cá»a tiểu xá, bước ra xa năm trượng. Tiểu VÄ© nhìn Ngá»c Lan há»i:
- Theo Lan muá»™i, hung thá»§ chặt đầu Bát Thiên Vương từ phÃa sau tay phÃa trước?
- Nếu hung thá»§ bắt Bát Thiên Vương lạy thì chặt đầu từ phÃa trước, còn nếu bất thần ra tay thì từ phÃa sau.
Tiểu Vĩ nheo mà y tỠvẻ suy nghĩ:
- Xét vỠvõ công, thì trên giang hồ đâu có mấy ai sánh ngang với Bát Thiên Vương.
Ngoại trừ chá»§ nhân bảy ngá»n tiểu kỳ, Côn Luân Tam Thánh, Võ Äang Nhất Long Ngạc Quân Trưá»ng và Cái Bang NgÅ© Lão.
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Những ngưá»i nà y lại chẳng nghe có thù háºn gì vá»›i Bát Thiên Vương.
Ngá»c Lan nhìn Tiểu VÄ© há»i:
- Có thể cái chết cá»§a Bát Thiên Vương có liên quan đến ngá»n Vô Tình Trá»§y Thá»§ cá»§a Mạc Sầu cô nương.
Tiểu VÄ© nhìn Ngá»c Lan:
- Äể huynh trở và o xem vết chém trên thi thể cá»§a Bát Thiên Vương. Muá»™i ở đây chá» huynh.
Ngá»c lan gáºt đầu.
Tiểu VÄ© quay trở và o trong tiểu xá. Mặc dù đã bế khà nÃn thở nhưng mùi tá» khà vẫn nồng nặc khiến Tiểu VÄ© phải nhăn mặt. Tiểu VÄ© cố chịu đựng, bước đến bên thì thể cá»§a Bát Thiên Vương quan sát cần cổ cá»§a tá» thi.
Vết chém tháºt sắc, tháºt ngá»t, khiến Tiểu VÄ© tưởng tượng khi đầu đã lìa khá»i cổ Bát Thiên Vương vẫn còn sống. Vết chém hÆ¡i chếch vá» phÃa trước má»™t chút, chứng tá» hung thá»§ chém Bát Thiên Vương từ phÃa sau. Tiểu VÄ© quan sát bệ thá». Trên bệ thá» duy nhất chỉ có má»™t ngá»n bạch lạp cháy dở. Tiểu VÄ© nhìn ngá»n bạch lạp đó mà suy Ä‘oán Bát Thiên Vương Ä‘ang quỳ lạy nó, liá»n vá»›i tay lấy luôn ngá»n bạch lạp rồi quay trở ra.
Ngá»c lan ngong ngóng đứng chá» Tiểu VÄ© bên ngoà i thảo xá. Tiểu VÄ© vừa đến trước mặt nà ng. Ngá»c Lan đã lên tiếng há»i:
- VÅ© Văn huynh có phát hiện được gì không? Tiểu VÄ© nhìn nà ng gáºt đầu.
Ngá»c Lan khẩn trương hẳn lên:
- Vũ Văn huynh đã phát hiện được những gì?
- Hung thá»§ hạ sát Bát Thiên Vương từ phÃa sau.
Ngá»c Lan nheo mà y:
- Từ phÃa sau? Tiểu VÄ© gáºt đầu:
- Vết chém đã khẳng định Ä‘iá»u đó. Võ công cá»§a Bát Thiên Vương mà không phát hiện kẻ táºp kÃch phÃa sau chứng tá» kẻ sát tá» Bát Thiên Vương có tuyệt kỹ kinh công thượng thừa, mà trong giang hồ ngoà i Bát Quái Mê Tông Bá»™ và Thần Hà nh Quá»· Cước, không có môn khinh công nà o ẩn diệu hÆ¡n.
Tiểu VÄ© chìa ngá»n bạch lạp đến trước mặt Ngá»c Lan:
- Huynh cảm nháºn Bát Thiên Vương Ä‘ang quỳ hà nh đại lá»… ngá»n bạch lạp.
Ngá»c lan đón lấy ngá»n bạch lạp trên tay Tiểu VÄ©. Nà ng quan sát ngá»n bạch lạp, rồi nhìn lại Tiểu VÄ©:
- Sao VÅ© Văn huynh khẳng định Bát Thiên Vương Ä‘ang quỳ hà nh lá»… ngá»n bạch lạp nà y?
- Huynh cảm nháºn Ä‘iá»u đó, còn đúng hay sai thì không thể khẳng định. Tuy nhiên, trên bệ thá» mà Bát Thiên Vương hà nh lá»… chỉ có má»™t ngá»n bạch lạp nà y ngoà i ra chẳng có thứ gì khác.
Ngá»c Lan thở ra rồi há»i Tiểu VÄ©:
- Trên giang hồ, huynh có biết môn phái nà o thá» bạch lạp không? Äôi mà y lưỡi kiếm cá»§a Tiểu VÄ© nheo hẳn lại:
- Hình như Lan muá»™i đã phát hiện ra Ä‘iá»u gì?
- Trước đây Lan muá»™i đã từng đến thá» giáo y thuáºt cá»§a Bát Thiên Vương. Lan muá»™i có quan sát và chưa từng thấy trong thảo xá có bạch lạp, nhưng hôm nay khi Bát Thiên Vương chết thì lại xuất hiện ngá»n bạch lạp nà y chứng tá» nó có quan hệ đến cái chết cá»§a Bát Thiên Vương.
Nà ng quay mặt nhìn và o trong thảo xá:
- Nếu Bát Thiên Vương tá»± tế lá»… ngá»n bạch lạp thì ngưá»i tá»± thố lá»™ thân pháºn lai lịch cá»§a mình, thứ hai khi ngưá»i Ä‘ang cầu tưởng thì thÃch khách hạ thá»§. Cả hai Ä‘iá»u đó có thể xảy ra.
Nhưng cuối cùng là gì? VÅ© Văn huynh nghÄ© coi, tại sao thÃch khách lại hạ thá»§ Bát thiên Vương? Nếu không có thù ắt Bát Thiên Vương phải biết Ä‘iá»u gì đó rất hệ trá»ng đối vá»›i giang hồ.
Nà ng ngẩng lên nhìn Tiểu Vĩ:
- VÅ© Văn huynh có thể Ä‘oán xem ai có thể là thÃch khách sát tá» Bát Thiên Vương.
Tiểu Vĩ nheo mà y suy nghĩ:
- Khi nãy huynh đã nói, trong giang hồ có hai môn tuyệt thế khinh công, có thể bước lên bên cạnh mà Bát Thiên Vương không biết, đó là Bát Quái Mê Tông Bá»™, thứ hai là thân hà nh quá»· cước. Bát Quái Mê Tông Bá»™ xuất phát từ Võ Äang phái mà hiện ngưá»i có thể thi thố cao siêu nhất chÃnh là chá»§ nhân Tiên Cung Lục Thái Mẫu. Ngưá»i thứ hai dùng Thần Hà nh Quá»· Cước, mặc dù so vá»›i Bát Quái Mê Tông Bá»™ sá»± ảo diệu không bằng, nhưng nếu đạt đến cảnh giá»›i tối thượng thì thân hà nh quá»· cước có cái độc là có thể biến hóa thà nh cước pháp mà hạ thá»§ đối phương. Trên giang hồ ngoà i Äại Äầu Quá»· ra chẳng còn ngưá»i thứ hai thi thố được môn khinh công nà y.
- Äại Äầu Quá»· là ai?
- Y tuyệt tÃch cùng vá»›i Quá»· môn. Khi nãy muá»™i há»i huynh môn phái nà o thá» bạch lạp thì chÃnh là Quá»· môn.
- Quá»· môn. Huynh biết nguyên cá»› vá» sá»± tuyệt tÃch cá»§a Quá»· môn không? Tiểu VÄ© gáºt đầu, nhìn Ngá»c Lan nói:
- Chúng ta trở ra ngoà i rồi huynh sẽ nói cho muội biết.
Ngá»c Lan đồng ý. Hai ngưá»i cùng song hà nh quay trở ra khu vưá»n thược dược. Tiểu VÄ© vừa Ä‘i vừa nói:
- Cách đây ba mươi năm, giang hồ xuất hiện má»™t giáo phái tá»± xưng là Quá»· môn Ä‘á»u váºn bạch y, tay cầm bạch lạp. Võ công cá»§a các cao thá»§ trong Quá»· môn vô cùng cao thâm không ai có thể lưá»ng được, nên há» nhanh chóng chiếm lÄ©nh giang hồ. Mặc dù lẫy lừng trong giang hồ, hà nh tung cá»§a há» lại rất kỳ bÃ, nên bất cứ võ phái hay cao thá»§ nà o cÅ©ng e dè.
Ngá»c Lan dừng bước:
- ChÃnh sá»± kỳ bà cá»§a Quá»· môn mà các võ phái má»›i hợp nhất tiêu diệt há».
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Không phải như váºy. Có thể nói lúc bấy giá» Quá»· môn đã là m chá»§ giang hồ thì đâu còn võ phái nà o dám khiêu khÃch vá»›i Quá»· môn chứ.
- Thế tại sao Quá»· môn lại tuyệt tÃch?
- Sá»± xuất hiện cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long.
Ngá»c Lan nhìn Tiểu VÄ©:
- ChÃnh Thất Kỳ Ngá»c Long đã tiêu diệt Quá»· môn?
- Huynh nghe thiên hạ đồn đại như váºy.
- Bây giỠđến lượt Thất Kỳ Ngá»c Long đột nhiên tuyệt tÃch trên giang hồ, chỉ còn để lại bảy ngá»n tiểu linh kỳ thì Quá»· môn lại xuất hiện.
- Muá»™i nghÄ© như váºy? Ngá»c Lan gáºt đầu:
- Ngá»n bạch lạp nà y là chứng cứ cá»§a Quá»· môn.
- Thế muá»™i có nghÄ© Bát Thiên Vương là ngưá»i cá»§a Quá»· môn không? Ngá»c lan sững sá» nhìn Tiểu VÄ©:
- Huynh nghÄ© Bát Thiên Vương là ngưá»i cá»§a Quá»· môn?
- Huynh chỉ Ä‘oán. Nếu muá»™i nghi ngá» Quá»· môn tái xuất giang hồ thì cÅ©ng phải nghÄ© ngược lạ Bát Thiên Vương là ngưá»i cá»§a Quá»· môn.
Tiểu VÄ© và Ngá»c Lan tiếp tục thả bước Ä‘i.
Tiểu Vĩ quay đầu sang nhìn nà ng nói:
- Mạc Sầu Ngá»c Nữ Gia Cẩm Lệ truy tìm chá»§ nhân ngá»n Trá»§y Thá»§ Vô Tình, đòi lại huyết thù giết thân mẫu, mà ngá»n Trá»§y Thá»§ Vô tình lại thuá»™c vá» Bát Thiên Vương. Khi huynh và muá»™i tìm đến thảo xá thì Bát Thiên Vương bị giết rồi. Cái chết cá»§a Bát Thiên Vương vô cùng bà ẩn, có liên quan đến Quá»· môn, mà Quá»· môn lại liên quan đến Thất Kỳ Ngá»c Long.
Ngá»c lan thở ra:
- Rắc rối quá, muội không là m sao đoán được.
Tiểu Vĩ dừng bước:
- Lan muội khi nãy khẳng định hung thủ giết Bát Thiên Vương có liên quan đến Vô Tình Trủy Thủ.
Ngá»c Lan gáºt đầu:
- Theo muá»™i như váºy. Chắc chắn hung thá»§ tìm đến Bát Thiên Vương để Ä‘oạt ngá»n trá»§y thá»§ nà y. ChÃnh ngá»n Vô Tình Trá»§y Thá»§ mà thÃch khách không ngần ngại hạ tá» Bát Thiên Vương chỉ vì má»™t y nhân không thù không oán.
Gương mặt Tiểu Vĩ sa sầm xuống:
- Nếu đúng như muá»™i nói thì kẻ thứ hai hung thá»§ muốn tìm là Mạc Sầu Ngá»c Nữ cô nương.
Ngá»c Lan lắc đầu:
- Chưa hẳn như váºy.
Tiểu Vĩ nheo mà y:
- Sao không phải? ChÃnh Gia Cẩm Lệ chá»§ nhân ngá»n trá»§y thá»§ nà y kia mà .
- VÅ© Văn huynh đừng quên khi Gia Cẩm Lệ quay trở vá» má»›i biết thân mẫu mình bị thảm tá» nà ng má»›i lấy ngá»n tiểu Ä‘ao Vô Tình mà ra giang hồ tìm kẻ gây án, và hung thá»§ chưa chắc đã biết Gia Cẩm lệ là chá»§ nhân ngá»n Vô Tình Trá»§y Thá»§.
Ngá»c Lan nhìn Tiểu VÄ©:
- Lan muá»™i Ä‘oán không lầm thì ngưá»i thứ hai y tìm chÃnh là ... chÃnh là VÅ© Văn Tiểu VÄ©.
- Y tìm huynh? Ngá»c lan gáºt đầu:
- Y bắt buá»™c phải tìm huynh, bởi vì huynh là pho binh khà phổ. Không tìm huynh thì tìm ai? Ngá»c Lan dừng bước:
- Vụ huyết án toà n nhân tại Thiên Vân Trang có thể cÅ©ng do ngưá»i nà y.
- Vụ huyết án tại Thiên Vân Trang, Thưá»ng Luân đã tá»± thú do sư phụ cá»§a gã gây ra.
- Muá»™i không tin và o những lá»i nói cá»§a gã há» Thưá»ng.
- Nếu không như Thưá»ng Luân nói thì vụ án tại Thiên Vân Trang và cái chết cá»§a Bát Thiên Vương do cùng má»™t ngưá»i gây ra. Nhưng kẻ đó phải biết sá» dụng má»™t trong hai món khinh công Bát Quái Mê Tông Bá»™ và Thần Hà nh Quá»· Cước.
Tiểu VÄ© nhìn Ngá»c Lan nói:
- Huynh đưa muá»™i vá» rồi sẽ thân hà nh đến Tiên cung há»i Lục Thái mẫu.
- Muội muốn đi cùng với Vũ Văn huynh.
Muội không quen với giang hồ.
Muá»™i muốn tìm má»™t ngưá»i.
Tiểu Vĩ thở ra:
- Hà n Quân Äạt? Ngá»c lan gáºt đầu.
Tiểu VÄ© há»i nà ng:
- Vì chữ tình mà Lan muá»™i Ä‘i tìm ngưá»i? Ngá»c Lan hái đóa hoa thược dược ngay tầm tay nà ng:
- Có những Ä‘iá»u Lan muá»™i không thể nói được.
Tiểu Vĩ thở dà i, nhìn nà ng nói:
- Ngược lại huynh cÅ©ng có những Ä‘iá»u không thể nói ra được. Và huynh cÅ©ng hy vá»ng Ä‘iá»u mà huynh nghi ngỠđừng xảy ra như suy nghÄ© cá»§a huynh.
Tiểu VÄ© và Ngá»c Lan ra khá»i khu vưá»n thược dược.
Ngá»c Lan bất chợt dừng bước, quay ngoắt lại.
Tiểu VÄ© sá»ng sốt há»i nà ng:
- Lan muá»™i vừa phát hiện thêm Ä‘iá»u gì nữa?
- Khu vưá»n thược dược nà y đúng ra là má»™t tráºn pháp ngÅ© hà nh kỳ tráºn. Và o trong vưá»n thược dược mà không biết cách hóa giải tráºn pháp chẳng khác nà o ngưá»i lạc trong mê cung không sao có thể ra được. Hóa giải tráºn pháp ngÅ© hà nh kỳ tráºn ngoà i Lan muá»™i và Bát Thiên Vương ra giang hồ đâu còn ai biết. Thế mà ngưá»i giết Bát Thiên Vương và ra như chẳng há» có ngÅ© hà nh kỳ tráºn.
Tiểu VÄ© nhìn Ngá»c Lan:
- Nói như muá»™i, thÃch khách chắc chắn phải có quan hệ máºt thiết vá»›i ngÅ© hà nh tráºn.
Ngá»c Lan gáºt đầu.
Mặt nà ng sa sầm thoáng hiện những nét ủ rũ.
Tiểu VÄ© há»i Ngá»c lan:
- Lan muá»™i nói cho huynh biết Ä‘i. Muá»™i đã phát hiện Ä‘iá»u gì, có phải muá»™i Ä‘ang nghi ngá» má»™t ngưá»i là thÃch khách đúng không? Ngá»c Lan ngẩng lên nhìn Tiểu VÄ©:
- Ngá»c lan hy vá»ng không phải y.
Tiểu Vĩ nhìn thẳng và o mắt nà ng:
- Ngưá»i đó là Hà n Quân Äạt? Ngá»c Lan bặm môi rồi mở miệng há»i ngược lại Tiểu VÄ©:
- Nếu là huynh, huynh có nghi ngá» Hà n Quân Äạt không?
- Sao muá»™i lại há»i huynh câu đó? Ngá»c Lan cúi đầu là nhà nói:
- ChÃnh muá»™i đã... đã trao nhánh trâm tÃn váºt cá»§a muá»™i cho Quân Äạt. Có thể nhánh trâm đó dẫn đến cái chết cá»§a Bát Thiên Vương.
Nà ng ngẩng lên nhìn Tiểu Vĩ:
- Nếu tháºt Hà n Quân Äạt là thÃch khách cá»§a hai vụ huyết án. VÅ© Văn huynh sẽ xá» như thế nà o? Tiểu VÄ© lÆ¡ đễnh nhìn má»™t cụm mây treo ngang bầu trá»i:
- Huynh tháºt khó xá». Nhưng hÆ¡n hai mươi nhân mạng cá»§a Thiên Vân Trang huynh không thể khoanh tay bà ng quan mà để mặc cho Hà n Quân Äạt thong dong trên cõi nhân thế nà y.
- Muá»™i biết như váºy.
- Muội hiểu cho huynh.
-oOo-
Hết chương 31
|

20-10-2008, 01:34 PM
|
 |
 Nguyễn Gia Lão Tam
|
|
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: Q4, TpHCM, VN
Bà i gởi: 1,740
Thá»i gian online: 33 phút 50 giây
Thanks: 2
Thanked 4 Times in 4 Posts
|
|
Chương 32 Bạch Y Nhân
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: VuHoai
Lá»— Trình đẩy cà nh cá»§i khô và o bếp lá»a, trên bếp có chiếc niêu sôi sùng sục, bốc mùi thÆ¡m lừng.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn chiếc niêu đất mà hai cánh mÅ©i phồng to hÃt lấy hÃt để. Lão chắc lưỡi:
- Ãi chà , thÆ¡m quá, thÆ¡m quá là thÆ¡m.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình:
- Lão huynh không hiểu sao một hòa thượng như lão đệ lại có thiên khiếu nấu món đắc khẩu chứ.
Lỗ Trình quay lại Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh xem con mắt trái của đệ nè.
Lục Chỉ Thần Thâu chồm tới:
- Mắt trái của đệ là m sao? Bộ... bộ bị dầm đâm và o mắt hả? Lỗ Trình lắc đầu:
- Không phải, nó giáºt liên tục.
- Nó giáºt liên tục thì sao chứ?
- Lão huynh không nghe nói mắt trái giáºt tất có chuyện lá»›n xảy ra. Äệ tá»± dưng lo cho sư phụ quá. Không biết ở Long Thiên Tá»± xảy ra chuyện gì. Nếu Long Thiên Tá»± bình an tất VÅ© Văn Tiểu VÄ© gặp chuyện chẳng là nh rồi.
- Ai dà ... lão đệ cứ nghÄ© vẫn vÆ¡ rồi hoang tưởng những chuyện xúi quẩy thôi. Cứ lo nấu chÃn món đắc khẩu rồi cùng vá»›i lão huynh đối ẩm. Khi chúng ta say thì con mắt đệ không có giáºt nữa. Mắt không còn giáºt thì chẳng có chuyện gì xảy ra vá»›i lão đệ nữa đâu.
Lá»— Trình đứng lên, bước Ä‘i quanh bếp lá»a Ä‘ang nấu niêu thịt khuyển hoang.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình:
- Ngươi là m cái gì mà đi vòng vòng váºy?
- Bụng dạ đệ như có lá»a đốt, mắt trái giáºt hoà i. Nhất định có chuyện xảy ra vá»›i sư phụ hoặc VÅ© Văn đại ca.
- Lão đệ cứ nghĩ quẩn nên hoang tưởng thôi.
Lục Chỉ Thần Thâu chỉ và o mắt mình:
- Xem nè mắt huynh đâu có giáºt đâu.
- Mắt huynh khác mắt của đệ.
Lỗ trình dừng bước trước mặt Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh, chúng ta phải vá» chùa thôi. Äệ nói tháºt đó, không hiểu sao trong lòng đệ như có lá»a đốt.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn niêu đất đang sôi sùng sục. Bộ mắt của lão chảy xệ xuống:
- Lão đệ đã nấu gần xong món đắc khẩu chẳng lẽ vì con mắt giần giáºt mà bá» Ä‘i sao? Lão lắc đầu hÃt hà nhìn lão hòa thượng Lá»— Trình nói:
- Lão đệ nán một chút, cùng với huynh ăn hết niêu đắc khẩu nảy rồi vỠcũng không muộn.
Lỗ Trình Thở ra:
- Äệ không còn tâm trà đâu mà thưởng thức món đắc khẩu nữa. Linh cảm cho đệ biết sư phụ Du Tăng Ä‘ang gặp đại há»a.
Lục Chỉ Thần Thâu nhăn mặt:
- Trá»i Æ¡i là trá»i, được ăn đến nÆ¡i rồi mà vẫn bị mắc cổ.
Lục Chỉ Thần Thâu uể oải đứng lên:
- Thôi được rồi, lão huynh sẽ Ä‘i cùng vá»›i lão đệ, nhưng ta sẽ Ä‘em theo cái niêu đắc khẩu nà y. Äến đó, nếu không có chuyện gì thì lão huynh và đệ bà y luôn ra mà đối ẩm.
Lão nhướn mắt há»i Lá»— Trình:
- Váºy có được không?
- Lão huynh muốn tÃnh sao cÅ©ng được. Äệ Ä‘i trước đây.
Lục Chỉ Thần Thâu dứt khoát tay:
- Ậy... áºy, sao ngươi gấp như váºy, cứ như cháy nhà không bằng. Ta dám khẳng định vá»›i ngươi Du Tăng sư phụ vẫn bình an, chẳng có ai dám đụng đến lão đại sư đâu.
Lục Chỉ Thần Thâu cởi luôn áo cá»§a mình nhấc chiếc niêu đất ra khá»i bếp lá»a.
Lão nhướn mắt nói với Lỗ Trình:
- Nà o thì Ä‘i! Tháºt là phiá»n cho lão huynh quá. Sống trên cõi Ä‘á»i nà y khổ nhất là thèm ăn, nhưng món ăn dâng tá»›i miệng lại không được ăn. Khổ lắm, khổ lắm.
Mặc dù than vãn như váºy, nhưng lão thần thâu vẫn thả bước theo tiểu hòa thượng Lá»— Trình.
Hai ngưá»i vừa bước xuống báºc tam cấp thì từ ngoà i cổ miếu Tống Y Tống sầm sáºp chạy và o. Dáng chạy cá»§a gã có vẽ kháºp khểnh mồ hôi tuôn ướt đẫm dung diện. Äang chạy, chợt Tống Y Tống đổ sấp mặt tá»›i trước.
- Tống đại ca, đã có chuyện gì xảy ra? Tống Y Tống vừa thở vừa nói:
- HỠđang rượt tới đây. Chạy mau... chạy mau lên đi.
Lục Chỉ Thần Thâu đặt niêu đất xuống chân, nhìn Tống Y Tống há»i:
- Há» là ai? Tống trại chá»§ nói hạ là ai, tại sao lại rượt Tống trại chá»§? Tống Y Tống như ngưá»i muốn dứt hÆ¡i, thở dồn dáºp. Gà vừa thở vừa nói:
- Mau chạy Ä‘i mà . Há»... há» là ...
Tống Y Tống trợn mắt.
Lục Chỉ Thần Thâu liá»n váºn hóa nguyên khÃ, áp song thá»§ và o đại huyệt Bách Há»™i cá»§a há» Tống truyá»n công giữ thần khà cá»§a gã.
Lá»— Trình nhìn lão thần thâu truyá»n công lá»±c cho Tống Y Tống mà bụng dạ rối bá»i.
Trong đầu Lá»— Trình cứ vẫn vÆ¡, vÆ¡ vẫn vá»›i câu há»i Tống Y Tống muốn nói đến ai? Lục Chỉ Thần Thâu rút hai tay lại, thở phà o nhẹ nhõm. Lão quay lại Lá»— Trình:
- Lão đệ, Tống trại chá»§ do chạy quá sức nên má»›i bị đứt hÆ¡i, tạm thá»i đã đỡ rồi nhưng chúng ta phải đưa Tống trại chá»§ và o cổ miếu chăm sóc, không thể để y ở đây má»™t mình được.
Lá»— Trình gáºt đầu:
- Tạm thá»i đưa trại Tống trại chá»§ và o cổ miếu. Lão huynh ở lại đây chăm sóc cho Tống trại chá»§, còn đệ phải quay vá» Long Thiên tá»±.
Lục Chỉ Thần Thâu nhăn mặt:
- Lão đệ đi một mình à ?
- Chắc chắn ở Long Thiên Tá»± đã xảy chuyện gì đó rồi, đệ dám khẳng định Ä‘iá»u đó nhưng không biết trại chá»§ nói đến há», váºy thì há» là những ai? Lục Chỉ Thần Thâu cắp Tống Y Tống:
- Trước mắt lo cho Tống trại chá»§ trước đã, rồi có chuyện gì chúng ta sẽ tÃnh sau.
Lục Chỉ Thần Thâu đưa Tống Y Tống và o cổ miếu. Lá»— Trình đứng ngay ngưỡng cá»a, chá» cho Lục Chỉ Thần Thâu đặt Tống Y Tống xuống má»›i dõng dạc nói:
- Lão huynh cứ ở lại đây, đệ sẽ trở lại ngay.
Lục Chỉ Thần Thâu quay ngoắt lại:
- Ngươi Ä‘i đâu? Lá»— Trình không trả lá»i lão thần thâu mà phi thân xuống tam cấp.
Lục Chỉ Thần Thâu thấy Lỗ Trình bỠđi, vội vội và ng và ng phi thân rượt theo, nhưng Lỗ Trình đã quay lại nói:
- Lão huynh, nhất định đệ sẽ quay lại. Huynh cứ dùng hết niêu đắc khẩu nà y xong thì đệ đã trở lại rồi.
Lá»— trình nói dứt lá»i toan thi triển di hình cước để bá» Ä‘i thì nghe có tiếng sấm chưởng vang lên ngay bên ngoà i vòng bao tòa cổ miếu.
Lỗ Trình nheo mà y, trổ luôn di hình cước lướt ra bên ngoà i.
Tiếng sấm chưởng lại dá»™i lên vang đến thÃnh nhÄ© cá»§a Lá»— Trình. Cùng vá»›i tiếng sấm chưởng dữ dá»™i đó thì thân ảnh cá»§a Mạc Sầu Ngá»c Nữ như má»™t chiếc lá khô bị gió cuốn lao thẳng đến Lá»— Trình.
Äang lướt tá»›i, bất ngá» thấy thân thể cá»§a Gia Cẩm Lệ lao ngược đến mình, dù muốn hay không Lá»— trình cÅ©ng phải đỡ lấy nà ng.
Thá»§ pháp cá»§a Lá»— Trình vươn ra, cùng vá»›i há»™ pháp di hình đón lấy thân ảnh cá»§a Mạc Sầu Ngá»c Nữ như ngưá»i đón bắt má»™t đóa hoa.
Äón lấy Gia Cẩm Lệ, Lá»— Trình má»›i biết nà ng đã bất tỉnh rồi, sắc diện Mạc Sầu Ngá»c Nữ tái nhợt, hai bên khóe miệng Ä‘á»u rỉ máu chứng tá» nà ng đã bị trá»ng thương.
Tiểu hòa thượng Lá»— Trình chưa biết xá» trà thế nà o vá»›i Mạc Sầu Ngá»c Nữ thì từ ngoà i cổng cổ miếu, má»™t ngưá»i váºn bạch y có mÅ© trùm đầu, tay cầm má»™t ngá»n bạch lạp thả bước tiến và o.
Mặc dù bị chiếc mÅ© trùm đầu che kÃn dung diện, nhưng phong thái và dáng Ä‘i cá»§a ngưá»i váºn bạch y quá kỳ hoặc khiến Lá»— Trình phải e dè.
Tiêu hòa thượng Lá»— trình đặt Mạc Sầu Ngá»c Nữ Gia Cẩm Lệ xuống đất, rồi đưa mắt nhìn ngưá»i đó.
Lỗ Trình chỠđợi y lên tiếng.
Ngưá»i báºn bạch y im lặng không thốt ná»a lá»i. Trên tay y ngá»n bạch lạp vẫn cháy láºp lòe.
Chá» mãi vẫn không thấy ngưá»i đó lên tiếng, Lá»— Trình buá»™t miệng há»i:
- Các hạ là ngưá»i đã xuống tay đánh Gia cô nương đến trong thương? Y không trả lá»i Lá»— Trình mà bình nhiên đặt ngá»n bạch lạp xuống đất.
Hà nh động lạ lùng cá»§a gã bắt Lá»— Trình nhìn không chá»›p mắt, khi ngưá»i váºn bạch y gắn xong ngá»n bạch lạp xuống đất, tư từ ngẩng lên nhìn Lá»— Trình thì tiểu hòa thượng cảm nháºn má»™t bầu không khà căng thẳng và nặng ná», ngay cả sá»± im lặng cÅ©ng khiến cho sá»± căng thẳng cà ng căng thẳng hÆ¡n.
Lá»— Trình thở ra, cố giữ trang thái bình nhiên để đối phó vá»›i vẻ lạnh lùng cá»§a ngưá»i váºn bạch y.
Lá»— trình nghiêm giá»ng há»i:
- Các hạ là ai? Không nghe ngưá»i đó trả lá»i mình, Lá»— trình cau mà y há»i tiếp câu nữa:
- Các hạ không nghe tiểu tăng nói? Ngưá»i váºn bạch y nghiêng mặt vá» phÃa niêu đất Ä‘ang tá»a mùi thÆ¡m rồi từ từ quay lại nhì Lá»— Trình. Mặc dù có chiếc mÅ© trùm đầu nhưng ánh mắt cá»§a ngưá»i đó vẫn sang ngá»i như hai hòn than hồng cháy rá»±c, khi Lá»— Trình chạm và o ánh mắt cá»§a y bất giác da thịt nổi đầy gai ốc.
Cái thần cá»§a ngưá»i đó biểu lá»™ qua ánh mắt, má»™t cái thần mà bất cứ ai nhìn và o cúng thấy trước mặt mình là cánh cổng tá» thà nh. Lá»— Trình bất giác liên tưởng đến cặp mắt nhiếp thần đại pháp cá»§a Nhiếp Thần Quân là má»™t công phu đặc dị, còn ánh mắt ngưá»i nà y là cái thần khiến ngưá»i khác phải thá»§ phục cúi đầu.
Lá»— Trình bất giác xuống giá»ng tháºt ôn nhu từ tốn nói:
- Tiểu tăng không có ý gây thù chuốc oán với các hạ.
Lá»— Trình vừa dứt lá»i thì nghe sau lưng tiếng cá»§a lão thần thâu cất lên oang oang:
- Lão đệ, có chuyện gì váºy? Tiếng cá»§a Lục Chỉ Thần Thâu phá tan sá»± tÄ©nh lặng, cÅ©ng như vừa lúc ngá»n bạch lạp vụt tắt. Khi ngá»n lá»a láºp lòe vừa biến mất thì ngưá»i váºn bạch y nhanh hÆ¡n má»™t cái chá»›p mắt Lục Chỉ Thần Thâu táºp kÃch.
Lá»— trình thất sắc khi nháºn ra đạo chỉ kia chÃnh là tuyệt thức chỉ Ä‘iện di sÆ¡n.
Lỗ trình thét lớn:
- Lão huynh... Chỉ Äiện Di SÆ¡n! Lục Chỉ Thần Thâu vừa băng tá»›i thì thấy trước mặt mình cả ảnh sắc cầu vồng và ng nghệch, mắt lão thần thâu hoa cả lên bởi mà u và ng chói lòa đó.
Lão thần thâu buột miệng thốt:
- Chết ta rồi.
-oOo-
Chương 33 Thiết Äầu Äà - Kim Ty Giáp
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: VuHoai
Cái chết đến vá»›i lão thần thâu mưá»i mươi. Lục Chỉ Thần Thâu chỉ kịp nghe má»™t âm thanh như tiếng chuông ngân phát ra ngay trước mặt mình.
- Coong...
Cùng với âm thanh đó thì tiểu hòa thượng Lỗ Trình té và o mình lão thần thâu.
Lỗ Trình vừa lắc đầu, vừa xoa đầu miệng xuýt xoa:
- Ui cha ơi, đau quá, đau không thể nà o tưởng tượng được.
Lục Chỉ Thần Thâu đỡ Lỗ Trình:
- Lão đệ... ngươi... ngươi...
Trong lúc Lục Chỉ Thần Thâu luống ca luống cuống thì ngưá»i váºn bạch y cÅ©ng không khá»i ngỡ ngà ng nhìn Lá»— Trình chằm chằm. Äáng lẽ ra ngá»n Chỉ Äiện Di SÆ¡n cá»§a y đã đục lá»— giữa Tam Tinh lão thần thâu, nhưng đến phút cuối thì Lá»— Trình dụng Di Hình Cước Pháp, môn khinh công trong tiểu kỳ u linh, lấy đầu là m má»™c đỡ cho lão thần thâu. Mặc dù Lá»— Trình dùng đầu hứng tuyệt thức Chỉ Äiện Di SÆ¡n có oai lá»±c san non phá đồi thế mà đầu Lá»— Trình chẳng bị bể mà chỉ phát ra má»—i má»™t âm thanh như tiếng chuông ngân. ChÃnh lẽ đó khiến ngưá»i váºn bạch y ngạc nhiên vô cùng.
Lão thần thâu đỡ Lỗ Trình:
- Lão đệ, ngươi có sao không? Lỗ Trình xoa đầu:
- Cái đầu trá»c cá»§a đệ chắc sưng tấy mất. Mà ... mà sao đệ không chết chứ? Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lá»— Trình. Trên đầu cá»§a Lá»— Trình còn có dấu đỠá»ng nhưng chẳng có ấn tÃch gì bị chỉ công công phá.
Lão thần thâu buột miệng nói:
- Lá»— lão đệ, cái đầu ngươi cứng tháºt.
Lá»— Trình vừa xoa đầu vừa đứng lên nhìn ngưá»i váºn bạch y:
- Các hạ chÃnh là lão tiá»n bối Ma Thần Cát Giã, chá»§ nhân cá»§a ngá»n tiểu huỳnh kỳ? Ngưá»i vạn bạch y không mà ng đến câu há»i cá»§a Lá»— Trình mà lên tiếng há»i ngược lại:
- Vừa rồi ngươi đã thi triển Di Hình Cước Pháp trong tiểu kỳ u linh? Nghe giá»ng ngưá»i đó ồm ồm, Lá»— Trình nheo mà y, đáp lá»i:
- Äúng như váºy!
- Tiểu hòa thượng là chá»§ nhân cá»§a ngá»n tiểu kỳ u linh? Lá»— Trình lắc đầu:
- Không phải.
- Äã đụng được tuyệt thức trong tiểu kỳ thì nhất định là chá»§ nhân cá»§a tiểu kỳ. Ta thán phục ngươi đã luyện thà nh Thiết Äầu Äà môn công phu có má»™t không hai cá»§a thiếu lâm thiá»n sư Äạt Ma, trong lúc niên ká»· còn quá trẻ. Nhưng ta cÅ©ng rất tiếc ngươi là chá»§ nhân ngá»n tiểu kỳ u linh.
Lá»— Trình không hiểu câu nói cá»§a ngưá»i vạn bạch y, liá»n há»i lại:
- Tại sao Ma Thần Cát Giã tiá»n bối nói thế chứ? Há chẳng phải vừa rồi ngưá»i dụng tuyệt thức Chỉ Äiện Di SÆ¡n trong tiểu huỳnh kỳ? Ngưá»i váºn bạch y nhún vai:
- Ma Thần Cát Giã có thể sánh vá»›i ta được sao? Nhưng hôm nay, ngá»n bạch lạp nà y đã tắt, tiểu hòa thượng còn được ba ngà y ở lại thế gian. Äúng ba ngà y sau ta sẽ tìm đến ngươi vá»›i ngá»n bạch lạp cá»§a ngươi.
Nghe ngưá»i váºn bạch y nói. Lá»— Trình ngạc nhiên vô cùng. Ngạc nhiên quá mức nên Lá»— Trình buá»™t miệng há»i:
- Ngưá»i không phải là Ma Thần Cát Giã sao?
- Nếu ta là Ma Thần Cát Giã thì Quỷ môn sẽ không trở lại giang hồ.
Ngưá»i váºn bạch y quay lưng, rồi bất ngá» trổ luôn Di Hình Cước Pháp, thân ảnh phiêu diêu như nước chảy mây trôi lướt qua vòng cá»a mất dạng.
Lỗ Trình nheo mà y:
- Di Hình Cước Pháp! Lỗ Trình quay lại Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh nháºn ra ngưá»i nà y không? Lão thần thâu lắc đầu:
- Ta Ä‘ang tÃnh há»i lão đệ đây.
- Y dụng được thuáºt khinh công Di Hình Cước, thi triển cả tuyệt thức Chỉ Äiện Di SÆ¡n.
Váºy y là ai?
- Lão huynh không biết.
Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Nếu như huynh thấy được chân diện mục của gã thì có thể biết được, nhưng rất tiếc.
[Thiếu # trang]
- Lá»— Trình giữ giá»›i quy cá»§a đệ tá» nhà pháºt thôi.
Lỗ Trình nhìn lão thần thâu:
- Phiá»n lão huynh.
Lục Chỉ Thần Thâu miá»…n cưỡng xốc Mạc Sầu Ngá»c Nữ đưa và o cổ miếu. Lão đặt Gia Cẩm Lệ xuống sà n gạch, nhún vai nói vá»›i Lá»— Trình:
- Xong rồi đó, nhưng xem chừng cô không chết sớm cũng chết muộn mà thôi.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn ra ngoà i sân:
- Äể lão huynh ra ngoà i bưng cả niêu đắc khẩu và o trong nà y luôn.
Lỗ Trình lắc đầu:
- Lão huynh, chưa được Ä‘i. Chẳng lẽ lão huynh để lão đệ ở đây má»™t mình vá»›i Gia cô nương à ? Như váºy chẳng hay chút nà o.
- Ê, còn có cả Tống Y Tống trại chủ nữa mà .
- Tống trại chá»§ Ä‘ang mê man chẳng biết gì mà đệ lại là đệ tá» nhà Pháºt gia, lão huynh hiểu cho Ä‘iá»u đó, vá»›i lại chẳng biết Gia cô nương bị trá»ng thương như thế nà o.
Lục Chỉ Thần Thâu thở dà i ảo não:
- Lão đệ tá»± chuốc phiá»n lụy và o thân, giá» tÃnh sao đây?
- Lão huynh hãy xem Gia cô nương trúng phải chưởng kình gì cá»§a ngưá»i váºn bạch y?
- Ta lại phải xem mạch cho ả nữa à ?
- Không phải xem mạch, mà coi cô ấy trúng chưởng pháp gì, nếu có thể được thì đệ dẫn truyá»n công lá»±c sÆ¡ cứu cho cô ấy, sau đó má»›i nhỠđến đại phu.
- Ãi da, ăn được món đắc khẩu cá»§a lão đệ sao mà lắm chuyện rắc rối quá.
Mặc dù nói như váºy, nhưng Lục Chỉ Thần Thâu vẫn bắt mạch cho Mạc Sầu Ngá»c Nữ Gia Cẩm Lệ. Gương mặt lão thoáng thay đổi.
Lá»— Trình há»i:
- Cô ta bị thế nà o?
- Kỳ lạ tháºt, mặc dù miệng ứa máu chứng tỠải đã bị trúng má»™t chưởng thà mạng nhưng sao mạch Ä‘áºp vẫn bình thưá»ng.
Lỗ Trình xoa đầu:
- Sao có chuyện kỳ cục váºy? Lục Chỉ Thần Thâu chỉ ra ngoà i cá»a:
- Lão đệ ra kia để lão huynh xem ấn tÃch chưởng pháp gì mà lạ như váºy.
Lão thần thâu nghiêm giá»ng nói tiếp:
- Lão huynh vì đệ đấy nhé, chứ ta không có cặp mắt của...
Lá»— Trình mỉm cưá»i:
- Äệ hiểu huynh mà .
Lỗ Trình nói xong thả bước ra ngoà i cổ miếu đi thẳng đến chỗ niêu đất.
Trong khi đó, Lục Chỉ Thần Thâu đã cởi áo ngoà i cá»§a Gia Cẩm Lệ. Bên trong chiếc áo là bá»™ giáp y sáng ngá»i khiến cho Lục Chỉ Thần Thâu sững sá» nhìn.
Lão đứng báºt dáºy, quay ra cá»a thét gá»i Lá»— Trình:
- Ê, tiểu hòa thượng và o đây nhanh lên, nhanh lên! Nghe giá»ng khẩn trương cá»§a Lục Chỉ Thần Thâu, Lá»— Trình đảo bá»™ dụng luôn Di Hình Cước Pháp thoạt cái đã đến trước mặt Lục Chỉ Thần Thâu.
Lỗ Trình lắc đầu:
- Có chuyện gì rồi?
- Không cần biết chuyện gì nữa, ngươi hãy xem ả ma nữ váºn y phục gì bên trong.
Lỗ Trình miễn cưỡng nhìn:
- Cô ta váºn y trang gì kỳ váºy? Lục Chỉ Thần Thâu tròn mắt:
- Lão đệ không biết à ?
- Äệ không biết.
- Äó là Kim Ty Giáp, má»™t trong tứ bảo cá»§a giang hồ. Ai váºn Kim Ty Giáp thì không bị chưởng kình, Ä‘ao kiếm đả thương.
Lỗ Trình nheo mà y:
- Äại ca nói đó là Kim Ty Giáp, sao cô ta lại bất tỉnh không biết gì nữa váºy?
- Có thể ngưá»i váºn bạch y có ná»™i lá»±c vô cùng dÅ©ng mãnh nên má»›i đánh cô ta bất tỉnh vì uất khà nhưng không thể lấy mạng được ả. Nếu không có Kim Ty Giáp có lẽ ả đã tiêu Ä‘á»i rồi.
- Thế thì đệ mừng quá.
- Mừng cái gì?
- Cô ấy sẽ tỉnh lại chứ?
- Tất nhiên rồi! Lục Chỉ Thần Thâu nghiêm giá»ng:
- Lão đệ, lão huynh có ý kiến như thế nà y.
- Lão huynh muốn đỠnghị gì? Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Nhân lúc ả ma đầu nà y chưa tỉnh. Lão huynh đoạt lấy Kim Ty Giáp để lão đệ dùng.
Lá»— Trình tròn mắt, chắp tay niệm pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt. Lão muốn giúp Lá»— Trình chui đầu xuống mưá»i tầng địa ngục hay sao váºy? Lão huynh hãy để lão đệ được vá» chầu Pháºt Tổ, Pháºt Tổ có quở trách thì chỉ má»—i cái tá»™i nấu món đắc khẩu thôi, còn việc nà y xin lão huynh đừng là m.
Lão thần thâu nạt ngang:
- Lão huynh lo cho lão đệ. Lão đệ không nhá»› ngưá»i kia hẹn ba ngà y sau đến lấy mạng đệ à ?
- Dù có chết Ä‘i nữa Lá»— Trình cÅ©ng không phá giá»›i Pháºt gia. Là m như váºy Lá»— Trình đắc tá»™i vá»›i sư phụ, nếu có sống cÅ©ng không thể ngẩng mặt nhìn thiên hạ, có chết cÅ©ng biến thà nh quá»· dữ nÆ¡i a tỳ.
Lục Chỉ Thần Thâu nghe Lỗ Trình nói ngượng nghịu gục đầu. Lão là nhà nói:
- Lão huynh xin lỗi đệ.
- Lão huynh đừng bao giỠnghĩ đến chiếm đoạt nữa.
- Ta hứa! Lỗ Trình chìu niêu đất qua tay Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh xem.
Lục Chỉ Thần Thâu vừa tóm lấy niêu đất mới biết nó đã bị rạn nứt, trong nồi chỉ còn lại thịt mà không có nước.
Lục Chỉ Thần Thâu nhướn mắt:
- Sao kỳ như váºy?
- Sao lại kỳ.
- Niêu đất sao lại bị rạn nứt được chứ?
- Nó bị dư kình cá»§a ngá»n Chỉ Äiện Di SÆ¡n là m cho rạn nứt đấy.
Lục Chỉ Thần Thâu tròn mắt:
- Trá»i đất, chẳng lẽ ná»™i lá»±c cá»§a gã váºn bạch y khá»§ng khiếp đến độ đó à ?
- Không phải dư kình cá»§a ngá»n Chỉ Äiện Di SÆ¡n thì cái gì được chứ? Lục Chỉ Thần Thâu nhìn và o cái đầu Lá»— Trình:
- Cái đầu của lão đệ thì sao?
- NhỠcó sư phụ, đệ mới có cái đầu cứng như sắt như đá.
- Bốn mươi chÃn ngà y đội lư hương quả không phà hoà i, lão huynh không biết nên đã trách lầm Du Tăng đại sư.
Nhắc đến Du Tăng, Lỗ Trình khẩn trương vô cùng:
- Äệ quên bẵng mất, bây giỠđệ phải quay vá» chùa.
- Không được đâu, chẳng lẽ đệ để lão huynh ở đây má»™t mình lo cho hai ngưá»i nà y à ? Huynh không là m được đâu, nếu lão đệ bá» Ä‘i thì huynh cÅ©ng bá» Ä‘i theo.
Lỗ Trình lưỡng lự:
- Thôi được rồi, cứu ngưá»i trên hết đó là giá»›i luáºt cá»§a nhà Pháºt. Äệ cùng vá»›i huynh cứu tỉnh há» xong thì lên đưá»ng ngay.
Lục Chỉ Thần Thâu gáºt đầu.
Lão ngồi xuống nhìn Gia Cẩm Lệ:
- Ả váºn Kim Ty Giáp, là m sao truyá»n ná»™i lá»±c được? Muốn truyá»n ná»™i lá»±c phải cởi bá»™ ty giáp ty ra.
- Là m váºy sao không được.
- Váºy chỉ còn cách ngồi canh đến lúc nà o ả tỉnh lại à ?
- Äệ cÅ©ng không biết nữa.
Lục Chỉ Thần Thâu sa sầm mặt:
- Lão đệ cứ Ä‘eo phiá»n lụy và o thân rồi chỉ nói không biết không biết.
Lá»— Trình chỉ và o Mạc Sầu Ngá»c Nữ:
- Lão huynh váºn áo ngoà i cho cô ấy Ä‘i chá»› khi tỉnh lại Gia cô nương lại hiểu nhầm lão huynh.
Lục Chỉ Thần Thâu chỉ và o mặt mình:
- Hiểu lầm ta là sao chứ? Lão hừ nhạt:
- Chắc ả nghÄ© lão già nà y có thói trăng hoa hả? Hừ, lão sẽ bẻ răng ả ngay láºp tức.
- Nếu huynh không muốn cô ta hiểu lầm thì váºn áo ngoà i cô ta lại Ä‘i.
- Tháºt là rắc rối.
Nói vá»›i Lá»— Trình bằng giá»ng bất nhẫn nhưng Lục Chỉ Thần Thâu vẫn miến cưỡng váºn áo ngoà i cho Gia Cổ Lệ. Lão váºn xong quay nhìn Lá»— Trình tá»§m tỉm cưá»i.
Lá»— Trình há»i lão thần thâu:
- Sao lão huynh lại cưá»i?
- Ngươi biết sao lão cưá»i không? Lá»— Trình lắc đầu:
- Không biết, nhưng có lẽ lão huynh đã nghÄ© đến chuyện vui nà o đó. Pháºt gia có câu cứu ngưá»i là m phước, ấy chÃnh là quả đạo vô biên Ä‘em đến cho hà nh giả sá»± lạc há»· thanh cao nhất.
- Ngươi đúng ra không phải là tiểu hòa thượng mà là tiểu Pháºt sống thì đúng hÆ¡n. Ta nói tháºt cho lão đệ biết khi nãy ta cưá»i bởi nháºn ra ả ma nữ nà y xinh đẹp khả ái, nên... nên ta tưởng tượng nếu lão đệ không là hòa thượng ắt sẽ tác nhân duyên cho hai ngưá»i.
Lỗ Trình tròn mắt:
- A Di Äà Pháºt. Thỉnh lão huynh dùng món đắc khẩu.
Lục Chỉ Thần Thâu báºt cưá»i giòn:
- Y! Chưa chi ngươi đã có ý đãi ta rồi. Lão thần thâu nói váºy mà trúng tim Ä‘en cá»§a ngươi.
Lỗ Trình sa sầm nét mặt:
- Cái lưỡi của lão huynh, đệ sợ sẽ bị quỷ dữ cắt, nên mới thỉnh huynh dùng món đắc khẩu để huynh đừng nói nữa.
- Lão huynh nói chơi thôi mà .
- Nếu lão huynh còn nói như váºy nữa thì đừng bao giá» thỉnh cầu lão đệ nấu món đắc khẩu cho huynh.
- Ai da, lão huynh biết lỗi rồi.
Nhìn bá»™ mặt trang trá»ng cá»§a Lá»— Trình Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Lão đệ đừng giáºn huynh nghe! Lá»— Trình mỉm cưá»i:
- Là m sao Lá»— Trình giáºn lão thần thâu được chứ?
- Váºy thì ta và lão đệ cùng ăn chứ?
- Cùng uống rượu nữa.
- Thế mới là tri kỷ.
Lục Chỉ Thần Thâu vừa nói vừa nhón tay bốc một cục thịt, tả thủ thì mở bầu rượu đeo bên hông. Lão nhìn Lỗ Trình:
- Má»i lão đệ!
- Má»i lão huynh! Lục Chỉ Thần Thâu vừa cục thịt lên miệng thì Mạc Sầu Ngá»c Nữ Gia Cẩm Lệ rên khẽ:
- Nước... tôi khát nước quá...
Lỗ Trình vừa bốc cục thịt đã vội bỠxuống niêu đất, hối lão thần thâu:
- Lão huynh, cô ấy đã tỉnh.
Lục Chỉ Thần Thâu thở khì một tiếng:
- Trá»i Æ¡i, thịt đưa đến miệng cúng không được ăn.
Lão vùng vằng thả cục thịt xuống niêu. Nhìn Mạc Sầu Ngá»c Nữ hằn há»c nói:
- Ngươi tỉnh tháºt không phải lúc.
Mạc Sầu Ngá»c Nữ vẫn rên:
- Nước... Nước, cho ta uống nước! Lục Chỉ Thần Thâu nhăn mặt:
- Nước ở đâu mà uống, hổng lẽ lão... lão...
Lỗ Trình nghiêm mặt nói với lão thần thâu:
- Lão huynh, cứu ngưá»i thì cứu cho trót.
- Thế nước ở đâu cho cô ta uống chứ? Äệ thá» nghÄ© xem! Lá»— Trình giáºt luôn bầu hồ lô rượu trên tay Lục Chỉ Thần Thâu:
- Cô ta uống rượu cũng được.
- Ê... nhưng rượu của huynh để đối ẩm với đệ mà .
- Khi khác uống cÅ©ng không sao. Cứu ngưá»i là trên hết.
Lỗ Trình vừa nói vừa đổ cho Gia Cẩm Lệ từng ngụm rượu nhạt.
Gia Cẩm Lệ dần dần Chương tỉnh, rồi mở mắt:
- Ta đang ở đâu đây? Lỗ Trình nhìn nà ng nói:
- Gia cô nương? Gia Cẩm Lệ gượng ngồi lên:
- Tiểu hòa thượng, lão thần thâu.
Lục Chỉ Thần Thâu khoanh tay nhìn nà ng:
- Ừ... Lão phu và lão đệ đây.
Gia Cẩm Lệ nhìn Lỗ Trình nói:
- Äây là đâu? Lá»— Trình xoa đầu.
Lục Chỉ Thần Thâu thay Lá»— Trình trả lá»i nà ng:
- Äây là đâu à , là chá»— ta và lão đệ thưá»ng dùng để dùng món đắc khẩu.
- Nghĩa là gì?
- Còn há»i nữa, là miếu hoang chứ còn nghÄ©a là gì.
- Miếu hoang, và hai ngưá»i đã cứu Cẩm Lệ? Lục Chỉ Thần Thâu chỉ Lá»— Trình:
- Nếu không có Lỗ lão đệ của lão thì nha đầu đã hóa thà nh cô hồn vất vưởng rồi.
Mạc Sầu Ngá»c Nữ quay sang nhìn Lá»— Trình:
- Tiểu hòa thượng đã cứu Cẩm Lệ?
- Tháºt ra cô nương sống được là nhá» có Kim Ty Giáp.
Gia Cẩm Lệ chá»i tay gượng ngồi thẳng lên:
- Các ngươi đã... đã...
- Lục Chỉ Thần Thâu khoát tay:
- Ê nha đầu đừng nghÄ© sà m nha. Mặc dù ngươi có Kim Ty Giáp nhưng vẫn bị ngưá»i kia đánh bất tỉnh, nếu không có Lá»— lão đệ cá»§a lão phu kịp thá»i xuất hiện thì thá» xem ngươi có còn sống không chứ? Gia Cẩm Lệ cúi đầu:
- Da tạ Lỗ... đã cứu mạng! Lỗ Trình khoát tay:
- Cô nương đừng nghĩ nữa. Lỗ Trình ngại lắm.
Lỗ Trình xoa đầu đứng lên:
- Cô nương đã tỉnh rồi, hãy ở lại đây nghỉ ngÆ¡i. Tiểu tăng kiếu từ! Lá»— Trình toan quay bước Ä‘i thì Gia Cẩm Lệ gá»i giáºt lại:
- Lỗ đại sư! Lỗ Trình nhăn mặt:
- Cô nương đừng gá»i tiểu tăng là đại sư mà tiểu tăng đắc tá»™i vá»›i các vị đại sư trưởng thượng.
- Cẩm Lệ không gá»i như váºy nữa. Nhưng Cẩm Lệ sẽ gá»i bằng gì? Lục Chỉ Thần Thâu chen và o:
- Cứ gá»i là hòa thượng đại ca là được rồi.
Lỗ Trình nhướn mà y:
- Cẩm Lệ cô nương gá»i Lá»— Trình như váºy có kỳ không?
- Ta thấy không kỳ chút nà o hết.
- Thế cũng được.
Lỗ Trình quay lại Cẩm Lệ:
- Cô nương cứ gá»i là hòa thượng đại ca.
Gia Cẩm Lệ xá Lỗ Trình:
- Cẩm Lệ đa tạ đại ca hòa thượng đã cứu mạng.
Lão thần thâu nghe nà ng nói ngược, trợn mắt nạt ngang:
- Nha đầu nói nghe chẳng lá»t lá»— tai. Hòa thượng đại ca chứ đâu phải là đại ca hòa thượng.
Cẩm Lệ thẹn mặt. Lá»— Trình mỉm cưá»i:
- Äó chỉ là tiểu tiết, lão huynh để tâm là m gì.
Hòa thượng quay lại Cẩm Lệ há»i:
- Gia cô nương có thể cho bần tăng biết vì sao ngưá»i váºn bạch y lại ra tay hạ sát cô nương không?
- Y Ä‘ang Ä‘i tìm VÅ© Văn Tiểu VÄ© để lấy lại ngá»n Vô Tình Trá»§y Thá»§ cá»§a Gia Cẩm Lệ.
Tiểu hòa thượng Lỗ Trình nheo mà y, khẩn trương hẳn lên:
- Y Ä‘ang Ä‘i tìm Tiểu VÄ© à ? Gia Lệ gáºt đầu:
- Võ công ngưá»i nà y không thể nà o lưá»ng được, Cẩm Lệ sợ Tiểu VÄ© không phải là đối thá»§ cá»§a y.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình rồi quay lại Gia Cẩm Lệ:
- Cô nương đã tá»· đấu vá»›i ngưá»i váºn bạch y, váºy có biết gã là ai không? Lá»— Trình há»i:
- Vừa rồi Lá»— Trình hứng má»™t đạo Chỉ Äiện Di SÆ¡n cá»§a ngưá»i đó, nếu không có cái đầu bị phạt biến thà nh Thiết Äầu Äà thì cÅ©ng đã vong mạng rồi.
Gia Cẩm Lệ nhìn sững Lỗ Trình:
- Chỉ Äiện Di SÆ¡n, tuyệt thức võ công trong tiểu huỳnh kỳ?
- Äúng như váºy.
- Còn Cẩm Lệ thì hứng trá»n đạo chưởng Hải Ná»™ Cuồng Phong nên má»›i bất tỉnh như váºy.
Nếu không có Kim Ty Giáp hộ thân thì thân thể đã nát bét rồi.
Lục Chỉ Thần Thâu cau mà y:
- Gã váºn bạch y, biết thi triển má»™t lúc ba tuyệt thức Hải Ná»™ Cuồng Phong, Chỉ Äiện Di SÆ¡n và cả khinh công Di Hình Cước Pháp, váºy gã là ai? Lá»— Trình nhún vai:
- Ở đây chẳng một ai biết.
Lục Chỉ Thần Thâu gãi đầu:
- Nếu gã biết tất cả những tuyệt thức thì cũng có thể biết tất cả những tuyệt thức khác. Lạ lùng quá! Gia Cẩm Lệ nhìn Lục Chỉ Thần Thâu:
- Gã cầm ngá»n bạch lạp và muốn giết ai thì khi ngá»n bạch lạp tắt hắn má»›i ra tay. Hà nh động cá»§a gã tháºt là kỳ cục.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn Lỗ Trình:
- Gã đó hẹn ba ngà y nữa sẽ đến lấy mạng lão đệ của ta đó.
Gia Cẩm Lệ quay ngoắt sang Lỗ Trình:
- Hòa thượng đại ca, có phải váºy không? Lá»— Trình gáºt đầu:
- Gã nói váºy nhưng chưa chắc đã lấy mạng cá»§a Lá»— Trình. Cẩm Lệ cô nương đừng lo lắng quá. Tạm thá»i gác chuyện nà y qua bên, Gia cô nương và lão huynh ở lại đây lo cho Tô trại chá»§, Lá»— Trình quay vá» chùa thỉnh ý sư phụ.
- Lão huynh theo lão đệ.
Lỗ Trình xoa đầu:
- Ai da. Sư phụ không thÃch lão huynh mà .
Lỗ Trình nhìn Gia Cẩm Lệ:
- Hay nhất đệ quay vá» Long Thiá»n tá»±, còn lão huynh cùng Cẩm Lệ cô nương và Tống trại chá»§ Ä‘i tìm Tiểu VÄ©.
Gia Cẩm Lệ chen và o:
- Nếu muốn tìm Tiểu Vĩ thì cứ ở lại đây.
Lục Chỉ Thần Thâu cau mà y:
- Váºy là sao?
- Cẩm Lệ có hẹn với Tiểu Vĩ ở tòa cổ miếu nà y.
Lỗ Trình nói:
- Nếu có hẹn với Tiểu Vĩ thì nhất định Tiểu Vĩ sẽ đến.
Lá»— Trình vừa dứt lá»i thì từ bên ngoà i cổ miếu, Tiểu VÄ© bước và o:
- Tiểu hòa thượng ăn thịt chó vừa nhắc đến ta phải không? Lục Chỉ Thần Thâu reo lên:
- Lão cũng đang chỠngươi đây, lão tưởng đau sẽ không bao giỠnhìn thấy ngươi trên cõi dương gian nà y nữa chứ...
Tiểu Vĩ quay lại nhìn Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh nói váºy thì chắc có chuyện lá»›n rồi? Lục Chỉ Thần Thâu gáºt đầu:
- Có ngưá»i Ä‘ang săn tìm để lấy mạng ngươi đó.
- Ai...
- Nếu lão biết thì không dấu ngươi đâu, lão chỉ biết ngưá»i đó võ công cá»±c kỳ cao siêu, trên tay lúc nà o cÅ©ng có má»™t ngá»n bạch lạp.
Tiểu Vĩ Buột miệng nói:
- Quá»· môn! Ngá»c Lan vừa bước và o cổ miếu, nghe Tiểu VÄ© nói đến Quá»· môn, đứng sững ngay ngưỡng cá»a nhìn má»i ngưá»i.
Cùng lúc đó Tống Y Tống khẽ rên lên một tiếng.
Tiểu VÄ© nghe há» Tống rên má»›i phát hiện ra, vá»™i bước lại bên Tống Y Tống. Tiểu VÄ© cau mà y khi nháºn ra thần sắc cá»§a Tống Y Tống xanh rá»n.
Ngá»c Lan nhìn Lá»— Trình:
- Lá»— hòa thượng, ở đây có ngưá»i bị thương à ? Lá»— Trình gáºt đầu:
- Ngá»c Lan tiểu thư coi xem Tống trại chá»§ bị gì? Ngá»c Lan thẳng bước đến bên Tiểu VÄ©. Nà ng cúi xuống cùng hai ngón tay mở mắt há» Tống nhìn qua. Ngá»c Lan ngước lên:
- Không xong rồi. Tống trại chủ vừa trúng chưởng vừa trúng độc cương thi nữa.
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Thế Lan muội có cách gì cứu Tống trại chủ không?
- Äể Ngá»c Lan thá» coi.
Nà ng lấy trong túi gấm Ä‘eo bên ngưá»i má»™t há»™p kim và ng, rồi định thần ghim má»™t lúc ba mươi sáu cây kim và ng, dà i ngắn khác nhau và o đại huyệt sinh tá» cá»§a há» Tống. Mặc dù ghim kim và o những đại huyệt sinh tá» nhưng thá»§ pháp châm cứu cá»§a Ngá»c Lan không há» chùng tay.
Khi Ngá»c Lan ghim xong cây kim thứ ba mươi sáu và o đại huyệt Bách Há»™i thì Tống Y Tống rùng mình.
Ngá»c Lan thở phà o:
- Xong rồi. Chỉ cần nghỉ ngÆ¡i Ãt hôm, Tống trại chá»§ sẽ Chương phục.
Nà ng quay mặt nhìn Lỗ Trình:
- Tiểu hòa thượng, theo Ngá»c Lan suy Ä‘oán thì Tống trại chá»§ bị trúng chưởng pháp và Cương Thi Äại Pháp cá»§a lão ma Phong Tình Cổ Thi.
Tiểu Vĩ cau mà y:
- Phong Tình Cổ Thi? Tống Y Tống có bao giỠthù oán với lão ma đó đâu.
Tống Y Tống lại rên khẽ.
Tiểu VÄ© nhanh như cắt áp song thá»§ và o lưng há» Tống truyá»n công lá»±c.
Tống Y Tống được Tiểu VÄ© truyá»n công, nên thần thức Chương phục nhanh chóng. Há» Tống thá»u thà o nói:
- Long Thiá»n tá»±... Du Tăng... Du Tăng...
Lỗ Trình sấn tới:
- Tống trại chá»§, ngưá»i muốn nói sư phụ cá»§a Lá»— Trình Ä‘ang gặp tai há»a.
Tống Y Tống gáºt đầu rồi lại mê man.
Lỗ Trình căng thẳng tột cùng:
- Tiểu tăng phải quay vỠchùa.
Lá»— Trình vừa nói vừa lạng bá»™ trổ khinh thuáºt Di Hình Cước Pháp, chỉ trong chá»›p mắt đã thoát ra ngoà i cổ miếu hoang.
Lục Chỉ Thần Thâu vội và ng nói:
- Ta cũng phải theo Lỗ lão đệ.
Tiểu VÄ© gá»i giáºt lão thần thâu:
- Lão huynh.
Lục Chỉ Thần Thâu quay lại nhìn Tiểu Vĩ.
Tiểu Vĩ nói:
- Lão huynh hãy ở lại đây cùng vá»›i Ngá»c Lan và Mạc Sầu Ngá»c Nữ, để Tiểu VÄ© đến Long Thiá»n tá»±.
Mạc Sầu Ngá»c Nữ lên tiếng:
- Lão ở lại đây Ä‘i để Gia Cẩm Lệ và VÅ© Văn công tá» Ä‘i tá»›i Long Thiá»n tá»± được rồi.
Tiểu Vĩ bước đến trước mặt lão thần thâu:
- Lỗ Trình đang cần Tiểu Vĩ.
Lục Chỉ Thần Thâu thở dà i:
- Váºy cÅ©ng được, võ công cá»§a ta không bằng Tiểu VÄ©.
- Tiểu VÄ© nhá» lão huynh chăm sóc cho Ngá»c Lan tiểu thư.
- Ta hứa!
- Kiếu từ.
- Tiểu VÄ© bảo trá»ng.
Tiểu VÄ© gáºt đầu.
Ngá»c Lan bước lại bên Tiểu VÄ©. Nà ng lấy từ trong túi gấm má»™t lá» tịnh bình mà u lam ngá»c trao qua tay Tiểu VÄ©.
- Trong tịnh bình nà y có hai hoà n thuốc dùng để trị độc rất công hiệu, huynh giữ lấy.
Tiểu Vĩ nhìn nà ng:
- Lan muá»™i bảo trá»ng, Tiểu VÄ© sẽ quay lại ngay.
Khi Tiểu VÄ© vừa trổ kinh thuáºt lướt ngoà i cổ miếu thì Gia Cẩm Lệ cÅ©ng bám theo.
Lục Chỉ Thần Thâu thở dà i bước ra cá»a, nhìn theo hai ngưá»i. Trong lòng lão bất giác nổi lên cảm giác lo âu Chương há»™p vô cùng. Lão tá»± nhá»§ vá»›i mình.
- Vá»›i võ công cá»§a Lá»— Trình, VÅ© Văn Tiểu VÄ© và thêm Mạc Sầu Ngá»c Nữ Gia Cẩm Lệ thì không có việc gì xảy ra vá»›i những ngưá»i đó.
-oOo-
Chương 34 Thiên Lá»™c Các Thưá»ng Luân Là m Chá»§
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: Thien Ung
Thưá»ng Luân rá»i Lạc Hoa Viên. Y vừa rá»i khá»i phạm vi Lạc Hoa Viên thì chạm mặt vá»›i Mạc Tả Quân.
Mạc Tả Quân vừa gặp mặt Thưá»ng Luân, mặt đã há»›n hở:
- Thưá»ng công tá», Mạc má»— Ä‘i tìm công tá» khắp nÆ¡i.
- Mạc thị vệ tìm tại hạ có chuyện gì?
- á»¶ Lan quán chá»§ muốn gặp Thưá»ng công tá».
- Gặp ta. á»¶ Lan tiểu thư muốn gặp tại vì chuyện bắt VÅ© Văn Tiểu VÄ© cho cô ấy chứ gì? Mạc Tả Quân gáºt đầu:
- Có lẽ như váºy.
Thưá»ng Luân nghiêm mặt, khắt khe nói:
- Tại hạ đã hứa với Ỷ Lan ắt tại hạ sẽ là m, nhưng không phải lúc nà y.
Thưá»ng Luân vừa dứt lá»i thì á»¶ Lan từ sau lưng gã cất tiếng nói:
- Sao lại không phải lúc nà y? Thưá»ng Luân quay lại nhìn nà ng:
- á»¶ Lan tiểu thư đến tháºt là bất ngá».
á»¶ Lan nhìn Thưá»ng Luân hừ nhạt:
- Công tá» bất ngá», hay vì lá»i nói vừa nãy cá»§a công tá» khiến á»¶ Lan bất ngá».
Nà ng nhìn thẳng và o mắt Thưá»ng Luân:
- Thưá»ng công tá» ngại chạm mặt vá»›i VÅ© Văn Tiểu VÄ© rồi à ? Thưá»ng Luân sa sầm mặt:
- Tại hạ không phải hạng tham sanh sợ chết. Äại trượng phu đã hứa thì phải là m. Nếu á»¶ Lan tiểu thư muốn Thưá»ng Luân bắt Tiểu VÄ© ngay bây giá», nếu có Tiểu VÄ© ở đây tại hạ sẽ bắt gã giao cho tiểu thư, nhưng rất tiếc...
- Khẩu khà kiêu căng, nhưng không biết Thưá»ng công tá» sẽ là m gì được gã chứ?
- Tiểu thư không tin và o tại hạ?
- Ỷ Lan đã một lần chứng kiến.
- Thá»i gian không dừng lại và Thưá»ng Luân cÅ©ng không phải là Thưá»ng Luân cá»§a thuở trước.
- Công tá» nói váºy có ý gì? Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- Trong cõi nhân thế nà y có hai hạng ngưá»i. Má»™t hạng ngưá»i sinh ra để là m chá»§ nhân cá»§a những ngưá»i khác, hạng ngưá»i thứ hai sinh ra để phục tùng mà thôi.
- Váºy Thưá»ng công tá» thuá»™c hạng ngưá»i thứ hai hay hạng ngưá»i thứ nhất.
- Ai cũng có thể nói, nhưng chưa chắc đã hà nh động được.
Thưá»ng Luân nheo mà y nhìn thẳng và o đáy mắt á»¶ Lan:
- Tiểu thư có thÃch chứng kiến tại hạ chứng minh mình là hạng ngưá»i thứ nhất không? á»¶ Lan gáºt đầu:
- Nếu được thấy táºn mắt, tất nhiên á»¶ Lan phải thÃch quá Ä‘i chứ.
Thưá»ng Luân gáºt đầu, nhìn Mạc Tả Quân:
- Tại hạ phiá»n Mạc thị vệ.
Mạc Tả Quân lỠmắt ngạc nhiên:
- Thưá»ng công tỠđâu có phiá»n gì Mạc má»—.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Mạc thị vệ không hiểu ý Thưá»ng công tá», ngưá»i muốn ông lui bước đấy mà .
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- á»¶ Lan quáºn chúa rất thông hiểu ý cá»§a tại hạ.
Mạc Tả Quân lưỡng lự.
Ỷ Lan khoát tay:
- Mạc thị vệ có thể đi được rồi.
- Nhưng còn quáºn chúa.
- Ta đã có Thưá»ng công tá».
á»¶ Lan nhìn lại Thưá»ng Luân:
- Ỷ Lan nói có đúng không?
- Äiá»u đó rồi sẽ được Thưá»ng Luân chứng minh cho á»¶ Lan tiểu thư biết.
Mạc Tả Quân không còn gì để nói. Lão há» Mạc ôm quyá»n xá Thưá»ng Luân và Ỷ Lan:
- Mạc má»— kiếu từ. Nếu có chuyện gì công tá» khó xá», hay gặp cưá»ng địch, Mạc má»— sẽ há»— trợ.
Thưá»ng Luân ôn tồn đáp trả:
- Tại hạ ghi nháºn thịnh tâm cá»§a Mạc thị vệ.
Mạc Tả Quân nghe Thưá»ng Luân nói, vui vẻ đáp lá»i:
- Không có gì, không có gì.
Y xá Ỷ Lan:
- Quáºn chúa bảo trá»ng! Mạc Tả Quân bá» Ä‘i rồi. á»¶ Lan má»›i nói vá»›i Thưá»ng Luân:
- GiỠđến lượt Thưá»ng công tá» chứng minh lá»i mình nói.
- Quáºn chúa thÃch như váºy à ?
- Ỷ Lan muốn thấy.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i rồi nói:
- Tiểu thư sẽ thấy Thưá»ng Luân được sinh ra chỉ để là chá»§ nhân cá»§a thiên hạ.
Thưá»ng Luân nhướng mà y:
- Tại hạ thỉnh tiểu thư đến Thiên Lộc Các.
- Äi đến đâu á»¶ Lan cÅ©ng Ä‘i cả.
- Quáºn chúa đúng là má»™t ngưá»i cương nghị.
Hai ngưá»i cùng nhau Ä‘i đến Thiên Lá»™c Các. Trên đưá»ng Ä‘i, Thưá»ng Luân lúc nà o cÅ©ng định nhãn vá» phÃa trước, thần sắc cá»§a gã trông tháºt nghiêm, trông mà ngỡ y mắc phải chứng bệnh lãnh cảm.
Thiên Lá»™c Các là má»™t tòa lầu nguy nga tráng lệ, tá»a lạc trên má»™t khu đất rá»™ng mưá»i mẫu. Khu đất mà tòa lầu Thiên Lá»™c Các được dá»±ng lên trước đây từng có tiếng khắp vùng Ngá»c Long Äịa, trước có NgÅ© Hà nh hùng vÄ© xa xa, khắc nên má»™t bức tranh non xanh khiến ai nhìn cÅ©ng cảm thấy mình nhá» bé trước thiên nhiên nhưng có thể phóng tầm mắt nhìn sÆ¡n hà cẩm tú, phÃa sau là dòng Dương Tá», khi giáºn dữ thì nổi sóng sùng sục khi êm ả thì chẳng khác nà o mái tóc cá»§a giai nhân.
Nếu vá»›i phong cảnh cẩm lệ vây quanh tòa Thiên Lá»™c Các vá»›i những kiến trúc trang nhã đã khiến nó có danh là "Thiên hạ đệ nhất lầu". CÅ©ng chÃnh bởi cái danh thÆ¡m đó mà đã có bao ngưá»i so sánh Thiên Lá»™c Các vá»›i Äằng Vân Lầu. Mà cÅ©ng đúng thôi, bởi nÆ¡i đây má»™t thá»i Vương Mãn đã tịnh tâm viết cuốn binh thư để sau nà y trở thà nh bá vương. CÅ©ng chÃnh bởi cái danh và cái thần nguy nga tráng lệ mà đâu phải ai muốn và o Thiên Lá»™c Các cÅ©ng được.
Ngưá»i được bước chân và o Thiên Lá»™c Các phải là những kẻ thà nh danh cá»§a Trung Nguyên.
Äể được bước lên những báºc tam cấp và o Thiên Lá»™c Các, nếu là ngưá»i ngoà i giang hồ phải là chưởng môn nhân, hoặc báºc đại hiệp, còn thưá»ng nhân thì hẳn phải là báºc đại gia, đại phú mà so sánh vá»›i Kim Lăng phá»§.
Trở lại Thưá»ng Luân và Ỷ Lan, khi hai ngưá»i đến trước tòa Thiên Lá»™c Các đó thì á»¶ Lan lưỡng lá»± không bước và o.
Thưá»ng Luân nheo mà y quay lại nhìn nà ng:
- Tiểu thư không có nhã hứng và o tòa lầu nà y à ?
- á»¶ Lan rất thÃch và o. Vá»›i á»¶ Lan thì đây cÅ©ng chỉ là má»™t tòa lầu bình thưá»ng thôi nhưng...
- Nhưng sao?
- Vá»›i công tá»...
Thưá»ng Luân chỉ và o ngá»±c mình:
- Vá»›i tại hạ? á»¶ Lan gáºt đầu chỉ tấm liá»…n treo trước cá»a tòa chÃnh sảnh vá»›i những mái vòm sÆ¡n son thiếp và ng.
- Thưá»ng công tá» hãy Ä‘á»c bà i thÆ¡ trên tấm liá»…n thì biết vì sao á»¶ Lan lo.
Thưá»ng Luân lẩm nhẩm Ä‘á»c: Thiên Lá»™c Các đất Ngá»c Long Cá»a đóng then cà i vá»›i hạ nhân Äỉnh thiên láºp địa trong thiên hạ Äứng trên lầu các ngắm sÆ¡n hà Thưá»ng Luân Ä‘á»c xong bà i phú đó gáºt đầu:
- Bà i phú hay, và cÅ©ng rất đúng vá»›i ý cá»§a tại hạ. Tòa lầu Thiên Lá»™c Các nguy nga tráng lệ nà y chỉ dà nh cho những kẻ đỉnh thiên láºp địa trong thiên hạ mà thôi.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i nói vá»›i á»¶ Lan:
- Chúng ra và o chứ.
- Trước khi và o Thiên Lá»™c Các, á»¶ Lan muốn há»i công tá».
- Tiểu thư muốn há»i gì?
- Äá»c xong bà i phú đó rồi Thưá»ng công tá» có nghÄ© mình là kẻ đỉnh thiên láºp địa không?
- Tại hạ đã nói rồi, ai cÅ©ng có thể nói được nhưng chưa hẳn đã là m được, má»i tiểu thư.
Nghe giá»ng cương quyết cá»§a Thưá»ng Luân, á»¶ Lan gáºt đầu:
- Äể xem Thưá»ng công tá» hà nh động như thế nà o?
- Thưá»ng Luân hôm nay chứ không phải là ngà y hôm qua.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa thong dong tiến qua cổng tam quan. Má»™t cánh cổng vá»›i những đưá»ng nét khắc há»a vô cùng tinh tế bốn con váºt thiêng "Long, Lân, Quy, Phụng". á»¶ Lan bám sát sau Thưá»ng Luân thỉnh thoảng lại nhoẻn miệng cưá»i.
Từ trong Thiên Lá»™c Các, hai gã đại hán lá»±c lưỡng váºn giáp y, đầu đội kim mão bước ra.
Hai ngưá»i đó cùng trổ khinh công thượng thặng, chân như lướt trên những viên cuá»™i mà tiến vá» phÃa Thưá»ng Luân và Ỷ Lan.
Từ tòa chÃnh sảnh đến chá»— Thưá»ng Luân non ba mươi trượng, thế mà chỉ trong hai lần chá»›p mắt hai gã đại hán đã đến đứng đối mặt vá»›i Thưá»ng Luân.
Cả hai nháºn ngay ra Thưá»ng Luân.
Mặc dù nháºn ra Thưá»ng Luân là đệ tá» cá»§a Phong Tình Cổ Thi nhưng hai gã đại hán vẫn là m mặt nạ.
Ngưá»i đứng bên phải nói:
- Các hạ biết hai chúng tôi là ai chứ? Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Nhị vị chÃnh là há»™ pháp đà n Thiên Lá»™c Các.
Cả hai gã đại hán cùng gáºt đầu:
- Các hạ biết chúng tôi thì ắt biết quy củ của Thiên Lộc Các nà y.
Gã đứng bên phải chỉ ra cổng tam quan.
- Tất cả những đệ tỠcủa Phong Tình Cổ Thi chỉ có thể đứng ở ngoà i kia. Thiên Lộc Các chỉ tiếp Phong Tình Cổ Thi mà thôi.
Gã liếc á»¶ Lan rồi quay lại ngưá»i đứng bên cạnh, tá»§m tỉm cưá»i:
- Bằng huynh nghe Dư đệ nói có đúng không? Gã tên Bằng gáºt đầu:
- Dư lão đệ giữ luáºt rất nghiêm và cÅ©ng rất đúng.
Y nhìn lại Thưá»ng Luân:
- Chỗ của ngươi ngoà i kia kìa.
Thưá»ng Luân vẫn giữ vẻ mặt Ä‘iá»m nhiên đến lạnh lùng, trong khi á»¶ Lan thì thẹn cho gã.
Nà ng là nhà nói:
- Thôi, chúng ta trở ra ngoà i Ä‘i. Chá»— nà y không phải cá»§a Thưá»ng công tá» rồi.
Gã hỠDư nói:
- Cô nương nà y nói đúng đó, ngươi nên quay trở ra kẻo hối không kịp đó.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i, ôn nhu há»i hai gã há»™ đà n Thiên Lá»™c Các:
- Nhị vị cản đưá»ng Thưá»ng má»—?
- Hạng hạ nhân thì không thể và o đây được.
Lá»i gã tên Bằng vừa dứt thì Thưá»ng Luân cÅ©ng phát động chưởng pháp Hải Ná»™ Cuồng Phong. Lần đầu tiên Thưá»ng Luân thi triển tuyệt thức Hải Ná»™ Cuồng Phong vá»›i tất cả ná»™i lá»±c vừa tiếp thụ được cá»§a Phong Tình Cổ Thi.
Äất dưới chân Thưá»ng Luân phồng to lên cùng lúc hai đạo xoáy kình vá»— thẳng và o chấn tâm hai gã há»™ đà n Thiên Lá»™c Các.
- Bình.
Hai gã hộ đà n chẳng khác nà o hai chiếc lá khô bị lốc dữ cuốn băng lên cao, quay vút rồi rớt xuống.
- Bịch.
Rá»›t xuống đất, ngÅ© quan cá»§a hai gã há»™ pháp rỉ máu, nằm bất động, hồn lìa khá»i xác.
á»¶ Lan giáºt mình bởi không ngá» chỉ trong thá»i gian rất ngắn mà ná»™i lá»±c Thưá»ng Luân tăng tiến khá»§ng khiếp như váºy, cứ như vừa lá»™t xác hóa thân.
- Ỷ Lan còn thú và o Thiên Lộc Các không?
- Thưá»ng công tá» và o thì tôi sẽ và o.
- ÄÆ°á»£c.
Thưá»ng Luân cúi xuống hốt lấy má»™t nhúm sá»i rồi má»›i thong dong tiến vá» phÃa Thiên Lá»™c Các. Thấy Thưá»ng Luân bốc sá»i, á»¶ Lan ngạc nhiên há»i:
- Công tá» nhặt những viên sá»i đó để là m gì?
- Äể chứng minh cho á»¶ Lan tiểu thư biết Thưá»ng Luân là chá»§ nhân cá»§a tòa Thiên Lá»™c Các.
Mặc dù nghe tiếng chưởng kình vang động bên ngoà i nhưng những khách nhân trong tòa Thiên Lá»™c Các không ai để tâm đến. Bởi há» là những kẻ thưá»ng lui đến đây, biết rà nh giá»›i luáºt cá»§a Thiên Lá»™c Các nên suy tưởng vừa rồi nhị vị há»™ đà n vừa Ä‘uổi má»™t kẻ hạ nhân không đáng được bước qua cánh cổng tam quan.
Khi Thưá»ng Luân bước và o gian chÃnh sảnh, tất cả má»i ngưá»i đồng loạt đứng báºt dáºy.
Có ngưá»i nheo mà y nhìn Thưá»ng Luân rồi chặc lưỡi nói:
- Ấy... Thiên Lá»™c Các đã bá» hết giá»›i luáºt rồi sao mà để cho tên nô bá»™c cá»§a Phong Tình Cổ Thi bước và o đây. Hừ... Ta tháºt hổ thẹn quá.
Nghe giá»ng nói kiêu căng và khinh miệt đó, Thưá»ng Luân liá»n bước ngay đến đứng đối mặt vá»›i gã đại hán váºn gấm y thêu kim tuyến.
- Huynh đà i đây là Tùng Lang, tổng tiêu đầu cá»§a Giang Äông tiêu cục.
Tùng Lang nhướng mà y:
- Ngươi nháºn ra ta thế thì sao còn chưa hà nh đại lá»… rồi cút xéo khá»i Thiên Lá»™c Các.
- Tại hạ nghe tiếng Tùng Lang tổng tiêu đầu từ lâu rồi, và còn nghe ngưá»i có sức chịu đựng không ai bì kịp. Hôm nay Thưá»ng má»— muốn thỉnh giáo sức chịu đựng cá»§a Tùng các hạ.
Thưá»ng Luân dứt lá»i chá» cho Tùng Lang vừa toan mở miệng nói cách không búng chỉ phóng viên sá»i và o miệng gã.
- Cốp.
Tùng Lang trợn mắt thốt lớn:
- Ui cha.
Sau tiếng thốt đó y phun luôn ra ngoà i má»™t lúc bốn chiếc răng cá»a cùng vá»›i viên sá»i.
Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Tùng Lang tổng tiêu đầu có tiếng nhưng không có miếng. Sức chịu đựng của các hạ kém quá.
Tùng Lang rÃt lên the thé:
- Cẩu tá», ngươi đáng chết! Tùng Lang vừa rÃt vừa dá»±ng song chưởng tống thẳng và o vùng thượng đẳng cá»§a Thưá»ng Luân. Thế chưởng nà y cá»§a Tùng Lang váºn dụng đến mưá»i hai thà nh công lá»±c, quyết lấy mạng Thưá»ng Luân trong chá»›p mắt để lấy lại sÄ© diện.
Chưởng pháp cá»§a Tùng Lang vừa thà nh hình thì đã bị Thưá»ng Luân dụng trảo thá»™p lấy hổ khẩu rồi. Thưá»ng Luân bắt hổ khẩu quá dá»… dà ng, cứ như gã chẳng há» tốn má»™t chút lá»±c đạo nà o.
Thưá»ng Luân nghiêm mặt:
- Có những kẻ sinh ra trên cõi trần gian nà y chỉ biết rống đặng là m trò cưá»i cho ngưá»i khác mà thôi.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa bóp chịt lấy hổ khẩu cá»§a Tùng Lang.
- Rắc... rắc... rắc...
Tùng Lang biến sắc, rú lên thảm thiết. Mặt tổng tiêu đầu Tùng Lang mồ hôi xuất hạn dầm dá».
Lão rống lên như bò rống.
Khi Thưá»ng Luân buông hổ khẩu Tung Lang thì gã đã tà n phế hai tay rồi.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i nhìn Tùng Lang, nghiêm giá»ng nói:
- Bây giá» thì ai là kẻ cút xéo khá»i Thiên Lá»™c Các? Tùng Lang lắp bắp nói:
- ChÃnh tại hạ phải rá»i khá»i đây.
Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Tổng tiêu đầu má»›i nháºn ra Ä‘iá»u đó hả? Thưá»ng Luân chỉ viên cuá»™i:
- Tổng tiêu đầu hãy cắn viên sá»i đó rồi bò ra.
- Ta... Æ¡...
Thưá»ng Luân cau mà y.
Tùng Lang lắc đầu.
Thưá»ng Luân há»i:
- Tùng Lang tổng tiêu đầu không muốn bò?
- Dù sao Tùng má»— cÅ©ng là tổng tiêu đầu cá»§a Giang Äông tiêu cục.
Lá»i vừa dứt trên cá»a miệng Tùng Lang thì Thưá»ng Luân đã nện thẳng và o Äan Äiá»n Tùng Lang má»™t đạo kình Hải Ná»™ Cuồng Phong.
- Ầm.
Hứng trá»n đạo chưởng kình Hải Ná»™ Cuồng Phong, thân ảnh Tùng Lang như má»™t cánh diá»u đứt dây bị lốc dữ dá»™i cuốn ra ngoà i Thiên Lá»™c Các.
- Uỵch.
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u biến sắc hãi hùng bởi không ngá» võ công tên đệ tá» cá»§a Phong Tình Cổ Thi, phà m chỉ là những kẻ nô bá»™c cho lão, thế mà Thưá»ng Luân hoà n toà n khác vá»›i những tên đệ tá» trước đây cá»§a lão ma.
Cái chết quá khá»§ng khiếp cá»§a tổng tiêu đầu Tùng Lang, má»™t hảo hán đã từng thà nh danh tại sáu tỉnh Giang Äông khiến ai cÅ©ng rung động. Tất cả má»i ngưá»i bất giác Chương há»™p, im lặng chỉ biết đứng nhìn Thưá»ng Luân.
Thưá»ng Luân nhếch mép nói:
- Trong các vị hảo hán anh hùng có mặt ở đây, ai là ngưá»i đủ bản lÄ©nh tống tiá»…n Thưá»ng má»— ra khá»i Thiên Lá»™c Các.
- Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u im lặng.
- Các vị coi thưá»ng Thưá»ng má»— nên không muốn trả lá»i à ? Thưá»ng Luân vừa nói vừa đảo mắt nhìn lướt qua má»™t lượt tất cả những ngưá»i có mặt trong sảnh Thiên Lá»™c Các. Ãnh mắt cá»§a y chiếu và o ai, kẻ đó gục mặt.
Thưá»ng Luân ngá»a mặt cưá»i giòn giã:
- Các vị có mặt tại Thiên Lá»™c Các nà y Ä‘á»u là anh hùng hảo hán, nhưng cÅ©ng Ä‘á»u là tiểu nhân tham sinh úy tá». Tại hạ rất thông cảm cho các vị, nhưng trên Ä‘á»i nà y đâu thể có ngưá»i chỉ có tiếng mà không có miếng.
Thưá»ng Luân gằn giá»ng:
- Ai muốn sống thì hãy ngồi xuống.
Má»i ngưá»i từ từ ngồi xuống ghế.
Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Các vị Ä‘á»u muốn sống.
Toà n gian chÃnh sảnh im lặng như tá», tháºm chà có ngưá»i không dám thở mạnh.
Thưá»ng Luân bình thản Ä‘i đến từng ngưá»i má»™t. Gã đặt từng viên cuá»™i lên đỉnh đầu má»i ngưá»i rồi quay lại đứng bên á»¶ Lan:
- Viên cuá»™i trên đầu các vị là thần mạng cá»§a Thưá»ng má»—, các vị phải giữ nó như giữ con ngươi cá»§a mình.
Thưá»ng Luân quay lại á»¶ Lan:
- Ỷ Lan tiểu thư đã chứng kiến? Ỷ Lan bặm môi.
Thưá»ng Luân ôn tồn nói tiếp:
- Chúng ta lên lầu ngắm sÆ¡n hà nhé? á»¶ Lan gáºt đầu.
Hai ngưá»i thong dong bước qua những kẻ Ä‘ang ngồi bất động như pho tượng mà tiến vá» phÃa cầu thang dẫn lên gian thượng lầu.
Thưá»ng Luân chấp tay sau lưng nhìn ngá»n NgÅ© Hà nh xa xa. Y buá»™t miệng nói:
- Äẹp quá.
Thưá»ng Luân nhìn lại á»¶ Lan:
- Chúng ta cùng uống rượu với nhau nhé?
- Công tỠđang có nhã hứng?
- Rất hứng khởi.
Thưá»ng Luân chỉ tay vá» phÃa ngá»n núi NgÅ© Hà nh:
- Vá»›i cảnh đẹp như thế nà y, sao chúng ta không táºn hưởng chứ.
Thưá»ng Luân quay lại nhìn á»¶ Lan:
- Nếu so sánh Thưá»ng Luân vá»›i Tiểu VÄ©, tiểu thư thấy ai má»›i đáng là vầng nháºt quang trong thiên hạ? á»¶ Lan không ngá» Thưá»ng Luân đột ngá»™t há»i câu đó nên tá» ra lúng túng. Nà ng buá»™t miệng trả lá»i:
- Bên tám lạng, bên ná»a cân.
Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Không có hai vầng nháºt quang trong cõi Ä‘á»i nà y, Tiểu VÄ© không thể bằng Thưá»ng Luân được.
- Æ ... nhưng mà ...
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- Trong tâm tưởng cá»§a tiểu thư chỉ có má»™t Tiểu VÄ© mà thôi. ChÃnh lẽ đó khiến cho Thưá»ng Luân thất vá»ng.
Thưá»ng Luân bất ngá» nắm tay á»¶ Lan:
- Tại sao trong trái tim cá»§a tiểu thư không là Thưá»ng Luân? á»¶ Lan rụt tay lại:
- Thưá»ng công tá» là m á»¶ Lan sợ.
- Äúng rồi, nà ng sợ ta vì Thưá»ng Luân chỉ đáng là kẻ nô dịch cá»§a Phong Tình Cổ Thi còn Tiểu VÄ© thì là trang hảo hán đại trượng phu.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa vá»›i lấy vò rượu trên kệ. Gã mở nắp rượu tu ừng á»±c.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Công tỠđừng uống nữa.
Thưá»ng Luân quay lại nhìn nà ng:
- Thưá»ng Luân muốn uống rượu để quên.
- Ỷ Lan không nghĩ công tỠlà kẻ nô dịch đâu.
- Nhưng trong tim nà ng không có ta.
Thưá»ng Luân đặt vò rượu xuống bà n.
- Ỷ Lan hãy nói đi, ta vì nà ng hay Tiểu Vĩ vì nà ng? Ỷ Lan bặm môi. Nà ng thở ra:
- Äâu ai lý giải được lý lẽ cá»§a tình yêu.
Thưá»ng Luân lại bưng vò rượu tu ừng á»±c.
á»¶ Lan giáºt vò rượu lại.
Nà ng nhìn Thưá»ng Luân:
- Nếu chúng ta không yêu nhau, sao không là huynh muá»™i cá»§a nhau chứ? á»¶ Lan sẽ xem Thưá»ng Luân như đại ca cá»§a mình.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- Ỷ Lan không chê huynh là kẻ bất tà i sao?
- Bây giá» huynh đã lá»™t xác. Mà huynh có nháºn lá»i đỠnghị cá»§a muá»™i không?
- à cá»§a nà ng sao ta không nháºn được? á»¶ Lan hứng khởi bưng cả vò rượu uống má»™t ngụm lá»›n. Nà ng trao vò rượu cho Thưá»ng Luân.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- Thưá»ng Luân cÅ©ng Ä‘ang thÃch có ngưá»i em như nà ng.
Gã dốc vò rượu tu má»™t ngụm dà i rồi Ä‘áºp xuống bà n, cứ như thế Thưá»ng Luân và Ỷ Lan đối ẩm vá»›i nhau cho đến lúc á»¶ Lan say khướt.
Nà ng nói lý nhÃ:
- Thưá»ng đại ca, muá»™i thÃch quá. Muá»™i có má»™t bà máºt nà y muốn nói vá»›i đại ca.
Thưá»ng Luân nắm tay nà ng:
- Muá»™i có bà máºt gì hãy nói Ä‘i. Nếu bà máºt đó cần đến đại ca, huynh sẽ giúp muá»™i.
á»¶ Lan nhướng mắt nhìn Thưá»ng Luân:
- Sá»± tuyệt tÃch cá»§a vương phụ.
Thưá»ng Luân nheo mà y:
- Cha muá»™i mất tÃch má»™t cách bà máºt à ? á»¶ Lan gáºt đầu:
- Muá»™i nghi ngá» sá»± mất tÃch cá»§a phụ nhân có liên quan đến vương nữ Khắc Thá»§y Phượng, nên muá»™i má»›i thân hà nh và o Trung nguyên tìm cao thá»§ trợ lá»±c.
- Muá»™i hy vá»ng và o Tiểu VÄ©.
á»¶ Lan gáºt đầu:
- Võ công cá»§a Khắc Thá»§y Phượng vô cùng cao siêu, sắc đẹp lại tuyệt trần mà khi nam nhân diện kiến không thể ká»m lòng được.
- Muá»™i nghi ngá» sá»± tuyệt tÃch cá»§a vương phụ có bà n tay cá»§a Khắc Thá»§y Phượng.
- Muá»™i muốn nhá» Tiểu VÄ© truy tìm bà máºt đó chá»› gì? á»¶ Lan gáºt đầu:
- Muội muốn nhỠTiểu Vĩ.
- Không cần nữa, huynh sẽ giúp muội.
Ỷ Lan nhướng mắt:
- Huynh sẽ giúp muội à ?
- Muội đừng quên, chúng ta đã kết nghĩa với nhau.
- Muội mừng lắm.
- Võ công cá»§a huynh bây giá» có thể sánh ngang vá»›i Ma Thần Cát Giã, TÃch Lịch Bang đảo chá»§, Nhiếp Thần Quân.
- Muội may mắn gặp được huynh. Chúng ta cùng uống say nhé.
- Huynh đang hứng khởi tột cùng.
- Ngà y mai chúng ta sẽ cùng vá» Äại mạc.
Thưá»ng Luân bưng vò rượu, nhưng không vá»™i uống:
- Muội không cần đến Tiểu Vĩ nữa à ?
- Có... có đại ca rồi.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i, dốc vò rượu uống ừng á»±c. Y đặt vò rượu xuống bà n.
-oOo-
Chương 35 Những Cỗ Quan Tà i
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: ThiếtThá»§
Y Lan tỉnh dáºy, đầu nặng như búa bổ, toà n thân ê ẩm, và cảm nháºn đầu tiên là sá»± dáºp dá»nh, lắc lư qua lại. á»¶ Lan báºt ngồi dáºy, nháºn ra mình Ä‘ang ở trong khoang má»™t cá»— xe song mã. Nằm bên cạnh là Thưá»ng Luân: á»¶ Lan biến sắc, lay vai Thưá»ng Luân:
- Äại Ca.
Thưá»ng Luân uể oải mở mắt:
- Lan muá»™i.
á»¶ Lan vén rèm nhìn lên ghế xà Ãch thấy Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ. Hai gã thị tướng đó thá» Æ¡ cầm dây cương.
á»¶ Lan quay lại Thưá»ng Luân:
- Äại ca! Muá»™i... muá»™i và đại ca đã là m gì trong khi say rượu? Thưá»ng Luân nheo mà y:
- Mình đã là m gì?
- Äại ca không nhá»› gì sao? á»¶ Lan nhìn chằm chằm Thưá»ng Luân:
- Äại ca không biết gì sao? Thưá»ng Luân vá»— tay và trán mình:
- Huynh không nhớ nữa.
á»¶ Lan bặm môi, rồi báºt khóc. Nà ng lắc đầu thổn thức nói:
- Äại ca... Huynh đã... đã hại muá»™i rồi.
Thưá»ng Luân tròn mắt:
- Sao? Huynh đã là m gì? Ỷ Lan nức nở khóc:
- Huynh... không biết tháºt sao? Thưá»ng Luân cúi đầu ôn tồn nói:
- Huynh hiểu ra rồi.
Thưá»ng Luân ngẩng lên nhìn thẳng và o mặt á»¶ Lan:
- Lan muội giết huynh đi. Vì rượu mà huynh đã hồ đồ với muội. Huynh có lỗi với muội.
Thưá»ng Luân cúi đầu:
- Muá»™i hãy hạ sát huynh Ä‘i, Thưá»ng Luân đáng chết.
á»¶ Lan ghịt vai Thưá»ng Luân, lắc liên tục nói:
- Äại ca, tại sao huynh lại là m như váºy chứ? Sá»± trong trắng cá»§a muá»™i đã bị huynh là m hoen ố rồi.
- Lan muội, huynh có lỗi.
Thưá»ng Luân Ä‘áºp đầu và o thà nh xe:
- Sao đại ca có thể hà nh sá»± bỉ ổi như váºy được chứ? Huynh đáng chết, muá»™i hãy giết huynh Ä‘i.
á»¶ Lan báºt khóc:
- Muá»™i không ngá».
Thưá»ng Luân nắm tay nà ng:
- Muội hãy tha thứ cho huynh... Huynh không đối xỠtệ với muội đâu.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa kéo nà ng và o ngưá»i mình:
- Bây giá» Lan muá»™i có hà nh xá» huynh, lấy mạng huynh, huynh cÅ©ng đồng ý, nhưng là m váºy có lấy lại được sá»± trong trắng cá»§a muá»™i không? Thưá»ng Luân thở dà i:
- Huynh hồ đồ, huynh bỉ ổi, nhưng có thể đó cÅ©ng là sá»± xếp đặt xe duyên cá»§a ông trá»i.
á»¶ Lan ngẩng lên nhìn Thưá»ng Luân trong mà n nước mắt rà n rụa:
- Äại ca sẽ đối xá» vá»›i muá»™i như thế nà o?
- Tất cả cuá»™c Ä‘á»i huynh sẽ vì muá»™i.
Thưá»ng Luân ôm chặt lấy nà ng:
- Huynh sẽ vì muội, có chết huynh cũng chết vì muội.
Ỷ Lan bặm môi nấc khẽ:
- Muội không trách huynh nữa đâu.
- Muá»™i tha thứ cho huynh rồi? Thưá»ng Luân chùi nước mắt Ä‘á»ng trên khóe mắt cá»§a nà ng.
á»¶ Lan nhìn Thưá»ng Luân:
- Huynh không đối xá» tệ vá»›i muá»™i chứ? Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Không. Huynh có được má»™t ngưá»i nâng khăn sá»a túi như muá»™i quả ông trá»i đã bù đắp cho huynh bao tháng ngà y gian khổ.
á»¶ Lan thở dà i há»i Thưá»ng Luân:
- Huynh nói có tháºt lòng không?
- Tất cả những lá»i huynh nói Ä‘á»u xuất phát từ trái tim cá»§a huynh.
Thưá»ng Luân vòng tay qua tiếu yêu cá»§a nà ng:
- á»¶ Lan... Muá»™i tin lá»i cá»§a huynh chứ? á»¶ Lan nhẹ gáºt đầu:
- Muá»™i chỉ sợ má»™t ngà y nà o đó, ngà y hôm nay sẽ là nổi uất háºn cá»§a muá»™i.
Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Không có ngà y đó đâu.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa đỡ nà ng đặt xuống sà n xe.
Ỷ Lan chớp mắt:
- Äại ca! á»¶ Lan muốn đẩy Thưá»ng Luân ra nhưng hắn đã phá»§ lên ngưá»i nà ng rồi.
á»¶ Lan lắc đầu nhìn thẳng và o mắt Thưá»ng Luân, nói:
- Äại ca, chúng ta đã sai lầm má»™t lần rồi, đừng để chuyện đó xảy ra nữa.
Thưá»ng Luân ghé miệng và o tai nà ng:
- Muội không nghĩ huynh đã là gì của muội à ?
- Nhưng chúng ta chưa bái tiá»n đưá»ng, như váºy... như váºy... còn đâu lá»… nghi nữa.
Thưá»ng Luân nhá»m dáºy:
- Huynh... quên muá»™i là báºc cà nh và ng lá ngá»c.
Y mỉm cưá»i vuốt má á»¶ Lan:
- Huynh sẽ vì muội.
á»¶ Lan nhõm ngưá»i ngồi lên. Nà ng bẽn lẽn nói:
- Sự trong trắng của muội đã thuộc vỠhuynh.
Mạc Tả Quân ngồi trên ghế xà Ãch nói:
- Quáºn chúa, chúng ta đã đến trấn Hà m Äà m. Có thể nghỉ ngÆ¡i ở đây, mai tiếp tục lên đưá»ng.
Thưá»ng Luân vén rèm, nhìn Mạc Tả Quân nói:
- ÄÆ°á»£c. Hai ngươi đánh xe đến khách Ä‘iếm.
Mạc Tả Quân kÃnh cẩn nói:
- Thưa vâng.
Xe và o trong thị trấn. Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ như quá quen thuá»™c vá»›i trấn Hà m Äà m nên đánh xe thẳng má»™t nước đến ngôi khách Ä‘iếm tá»a lạc trên má»™t ngá»n đồi. Tháºt ra đó không phải là khách Ä‘iếm mà chỉ là khu nhà dá»±ng bằng lá và rÆ¡m, nằm rải rác quanh ngá»n đồi. Ngay cổng và o là gian nhà khá rá»™ng, dùng để tiếp khách vãng lai.
á»¶ Lan và Thượng Luân rá»i xe để và o trong khách Ä‘iếm. Hai ngưá»i vừa qua cổng Ä‘i và o ngôi nhà rông. Há» dừng bước ngay báºc thá»m tam cấp sững sá» nhìn những cá»— áo quan và ng, Ä‘á», nâu, Ä‘en, xanh, xám và trắng. Trong bảy chiếc áo quan đó Ä‘á»u có những ngá»n bạch lạp.
á»¶ Lan quay sang Thưá»ng Luân:
- Bảy chiếc quan tà i nà y sao rùng rợn quá.
Thưá»ng Luân đảo mắt nhìn quanh:
- Không có ai trong nhà cả, nhưng lại có bảy chiếc áo quan. Chắc chắn nơi đây có cuộc hội ngộ rồi.
- Ai há»™i ngá»™?
- Những chuyện xảy ra ngoà i giang hồ khó đoán lắm.
Thưá»ng Luân chỉ tay vá» phÃa má»™t gian nhà nằm chếch bên hông nhà rông:
- Chúng ta và o đó để xem đêm nay có chuyện gì xảy ra.
Thưá»ng Luân quay lại Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ:
- Hai vị ra ngoà i đưa xe Ä‘i, rồi chá» ta và Quáºn chúa ở phÃa đông thị trấn nà y.
Mạc Tả Quân xá Thưá»ng Luân:
- Thuộc hạ tuân lệnh.
Khi Mạc Tả Quân Ä‘i rồi, Thưá»ng Luân má»›i cẩn trá»ng tiến vá» phÃa bảy cá»— áo quan sÆ¡n mà u sắc cá»§a những ngá»n tiểu kỳ. Gã đảo mắt quan sát qua má»™t lượt, nháºn ra cá»— áo quan mà u xám ngá»n bạch lạp đã được đốt rồi, còn những cá»— áo quan kia thì những ngá»n bạch lạp vẫn còn nguyên.
ChÃnh Ä‘iá»u đó khiến cho Thưá»ng Luân không khá»i thắc mắc, dõi mắt nhìn tháºt kỹ cá»— áo quan mà u xám. Y cảm nháºn tá» khà từ cá»— áo quan đó tá»a ra rõ mồn má»™t, chÃnh mùi tá» khà đó mà Thưá»ng Luân Ä‘oán chắc trá»ng cá»— áo quan có xác ngưá»i.
Y không mở nắp quan mà quay trở lại bên Ỷ Lan:
- á»¶ Lan, chúng ta nên rá»i khá»i đây.
- Huynh cảm thấy có Ä‘iá»u gì không ổn à ? Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Huynh cảm thấy Ä‘iá»u gì đó rất bấn ổn. Khung cảnh ở đây huynh cÅ©ng không thÃch.
- Nếu đại ca muốn đi thì mình đi.
Nà ng nhìn thẳng và o mặt Thưá»ng Luân:
- Bảy cá»— áo quan kia có ý nghÄ©a gì váºy? Thưá»ng Luân thở ra:
- Huynh cÅ©ng không biết, nhưng có thể Ä‘oán chá»§ nhân cá»§a những cá»— áo quan nà y là má»™t kẻ không tầm thưá»ng chút nà o. Cảm giác đó huynh nháºn ra rất rõ.
- Nếu đại ca cảm nháºn như váºy thì muá»™i muốn ở lại đây để biết xem ngưá»i đó là ai? Thưá»ng Luân cau mà y:
- Muá»™i muốn ở lại à ? á»¶ Lan gáºt đầu.
Thưá»ng Luân suy nghÄ©:
- Có thể hôm nay là ngà y há»™i cá»§a những ngưá»i giữ tiểu kỳ. ÄÆ°á»£c, chúng ta sẽ ở lại.
Thưá»ng Luân và Ỷ Lan vừa dợm bước thì có tiếng y phục giÅ© ngay bên cạnh há».
Thưá»ng Luân giáºt mình, quay ngoắt lại, nháºn ra ngưá»i váºn bạch y có mÅ© trùm đầu đã quay lưng vá» phÃa gã.
Sá»± xuất hiện cá»§a ngưá»i váºn bạch y khiến Thưá»ng Luân không tin và o mắt mình, nhá»§ thầm:
- Ngưá»i nà y là ai mà xuất hiện má»™t cách đột ngá»™t, thân pháp xuất quá»· nháºp thần khiến mình không biết y đến từ hướng nà o nữa.
Vá»›i ý niệm đó, bất giác Thưá»ng Luân thối lại má»™t bá»™.
Ngưá»i váºn bạch y lên tiếng bằng chất giá»ng ồm ồm:
- Hai ngưá»i đại diện cho ai? á»¶ Lan nheo mà y:
- Câu há»i cá»§a ngươi, chúng tôi không hiểu.
- Ta há»i hai ngươi đại diện cho chá»§ nhân ngá»n tiểu kỳ nà o? Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Chúng tôi không đại diện cho ai cả, mà chỉ tình cỠquá vãng và o đây thôi.
- Chỉ tình cá»? Thưá»ng Luân nói:
- Äúng như váºy!
- Nếu hai ngươi chỉ tình cá» quá vãng thì hãy ở lại đây giúp bản nhân tẩm liệm ngưá»i chết.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Ỷ Lan không quen là m chuyện đó.
Thưá»ng Luân vá»™i thá»™p lấy hổ khẩu nà ng.
Y nghiêm giá»ng nói vá»›i ngưá»i váºn bạch y:
- Lan muá»™i không quen là m chuyện đó, nhưng tại hạ sẵn sà ng giúp ngưá»i.
- Thế thì tốt! Ngưá»i váºn bạch y chỉ vá» gian tiểu xá:
- Hai ngưá»i và o trong đó.
Thưá»ng Luân ôm quyá»n xá ngưá»i váºn bạch y:
- Tại hạ kiếu từ! Ngưá»i váºn bạch y không quay đầu lại, mà gáºt đầu nói:
- Hai ngưá»i Ä‘i Ä‘i.
Thưá»ng Luân và Ỷ Lan lùi lại khá»i gian nhà rá»™ng. Hai ngưá»i tiến thẳng vá» phÃa gian tiểu xá. Vừa Ä‘i á»¶ Lan vừa há»i:
- Äại ca nháºn định ngưá»i đó như thế nà o?
- Huynh cảm nháºn y là má»™t kẻ cá»±c kỳ lợi hại, mà trong giang hồ khó có ngưá»i đối phó lại.
Hai ngưá»i và o trong gian tiểu xá, mở hé cá»a nhìn ra gian nhà rông quan sát xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Äối vá»›i Thưá»ng Luân và Ỷ Lan, thá»i gian trôi qua tháºt nặng ná» và cháºm chạp, trong khi ngưá»i váºn bạch y vẫn chấp tay sau lưng đứng nhìn bảy cá»— áo quan.
Vầng nháºt quang vừa xụp xuống thì từ ngoà i cổng ba bóng ngưá»i lướt và o, khinh thân phiêu diêu như nước chảy mây trôi. Ba ngưá»i đó dừng chân ngay trước báºc tam cấp dẫn lên gian nhà rông. Há» chÃnh là Ma Thần Cát Giã, vợ chồng TÃch Lịch Bang.
Ma Thần Cát Giã và TÃch Lịch Bang cùng Lâm Diệp Tuyá»n nhìn ngưá»i váºn bạch y không chá»›p mắt.
Ngưá»i váºn bạch y nói:
- Các ngươi đã đến thì hãy và o Ä‘i! Ba ngưá»i nghe giá»ng nói cá»§a ngưá»i đó như nghe ban phát mệnh lệnh, từ từ bước và o gian nhà rông.
Ngưá»i váºn bạch y quay lại đối mặt vá»›i Ma Thần Cát Giã:
- Ngươi nháºn ra ta chứ? Chiếc mÅ© trùm đầu được ngưá»i váºn bạch y từ từ kéo xuống. Khi chân diện mục cá»§a ngưá»i váºn bạch y lá»™ ra trước những ánh mắt Ä‘ang háo hức thì Ma Thần Cát Giã sụp quỳ xuống:
- Thuá»™c hạ không biết, chá»§ nhân thứ tá»™i! TÃch Lịch Bang lưỡng lá»± má»™t lúc rồi cÅ©ng theo Ma Thần Cát Giã quỳ sụp xuống. Hà nh động cá»§a TÃch Lịch Bang khiến Lâm Diệp Tuyá»n ngỡ ngà ng, nhưng cuối cùng cÅ©ng theo TÃch Lịch Bang quỳ xuống.
TÃch Lịch Bang vừa hà nh đại lá»… vừa nói:
- Thuá»™c hạ bái kiến chá»§ nhân! Tất cả má»i cảnh đó Ä‘á»u Ä‘áºp và o mắt Thưá»ng Luân và Ỷ Lan, nhưng Thưá»ng Luân cÅ©ng chẳng thể nháºn diện ra ngưá»i váºn bạch y là ai. Tuy nhiên xem ra sá»± thà nh khẩn, sùng kÃnh cá»§a Ma Thần Cát Giã và TÃch Lịch Bang cùng Lâm Diệp Tuyá»n thì ngưá»i váºn bạch y phải có thân thế rất lá»›n trong giang hồ.
Thưá»ng Luân quay sang á»¶ Lan:
- Má»™t ngưá»i được Ma Thần Cát Giã và TÃch Lịch Bang sùng kÃnh như thế thì y là ai? á»¶ Lan lắc đầu:
- Từ nhỠđến lá»›n á»¶ Lan sống ở ngoà i Äại Mạc đâu thể biết được các nhân váºt trong giang hồ Trung Nguyên.
Thưá»ng Luân thở dà i má»™t tiếng:
- Äại ca nghÄ© rằng Phong Tình sư phụ cÅ©ng chỉ đáng là thuá»™c hạ cá»§a ngưá»i nà y thôi.
Nếu đúng như sá»± suy Ä‘oán cá»§a huynh thì chúng ta nên rá»i khá»i đây.
- Huynh không muốn ở lại để xem chuyện gì xảy ra à ? Thưá»ng Luân nhìn á»¶ Lan:
- Äại ca sợ những ngưá»i nà y sẽ mang phiá»n lụy đến cho muá»™i. Chúng ta nên tránh né thì hay hÆ¡n.
- Nếu muá»™i và đại ca bá» Ä‘i sợ rằng ngưá»i váºn bạch y sẽ nghÄ© xấu vá» chúng ta.
Thưá»ng Luân thở dà i:
- Chúng ta rá»i khá»i đây rồi, y có nghÄ© xấu cÅ©ng đã muá»™n.
Thưá»ng Luân giáºt tay á»¶ Lan:
- Muá»™i hay nghe lá»i huynh, những ngưá»i ở đây Ä‘á»u là những kẻ không tốt.
Ỷ Lan lưỡng lự.
Thưá»ng Luân giáºt tay nà ng:
- Chúng ta theo cá»a sau mà rá»i khá»i chá»— nà y.
- Chúng ta Ä‘i! Thưá»ng Luân vừa quay bước thì nghe á»¶ Lan thốt:
- Ã... sao há» lại đến đây? Thưá»ng Luân cau mà y quay ngoắt lại nhìn vá» phÃa gian nhà rông.
Thưá»ng Luân nhăn mặt, hừ nhạt má»™t tiếng:
- Lá»— Trình, Tiểu VÄ©. Hai ngươi cÅ©ng đến đây nữa à ? Thưá»ng Luân liếc mắt nhìn trá»™m á»¶ Lan. Gã thấy nà ng nhìn không chá»›p mắt vá» hướng gian nhà rông. Thưá»ng Luân gá»i khẽ:
- Lan muá»™i.
á»¶ Lan giáºt mình.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- Nà ng vẫn còn giữ ý niệm huynh dẫn độ Tiểu Vĩ vỠcho nà ng chứ? Ỷ Lan lắc đầu:
- Muội không còn giữ ý đó nữa.
- Thế thì chúng ta đi!
- Äại ca, mình ở lại đây xem há» là những ngưá»i nà o.
Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Nếu ý muá»™i muốn váºy.
- Hà nh tung cá»§a những ngưá»i nà y tháºt là kỳ bÃ, muá»™i muốn biết há» là ai và đang có âm mưu gì.
- Muội tò mò thì huynh cũng tò mò.
-oOo-
|

20-10-2008, 01:41 PM
|
 |
 Nguyễn Gia Lão Tam
|
|
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: Q4, TpHCM, VN
Bà i gởi: 1,740
Thá»i gian online: 33 phút 50 giây
Thanks: 2
Thanked 4 Times in 4 Posts
|
|
Chương 36 Thất Kỳ Ngá»c Long
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: dangxuan
TÃch Lịch Bang và Lâm Diệp Tuyá»n cùng Ma Thần Cát Giã thấy Tiểu VÄ© và Lá»— Trình xuất hiện, liá»n đứng báºt dáºy. Tiểu VÄ© và Lá»— Trình đứng đối diện vá»›i ngưá»i váºn bạch y.
Lá»— Trình gằn từng tiếng nói vá»›i ngưá»i váºn bạch y:
- ChÃnh ngươi đã phá ngôi cổ tá»± Long Thiá»n.
Ngưá»i váºn bạch y gáºt đầu:
- Äúng váºy.
- Váºy sư phụ cá»§a tiểu tăng đâu? Ngưá»i váºn bạch y nhếch mép, chỉ tay vá» cá»— áo quan mà u xám:
- Du Tăng đang nằm trong cỗ quan tà i đó.
Lá»— Trình biến sắc, sắc diện tái nhợt há»i lại ngưá»i váºn bạch y:
- Tại sao sư phụ của tiểu tăng lại nằm trong cỗ áo quan đó chứ?
- Bởi một lẽ đơn giản, sư phụ của ngươi đã chết.
- ChÃnh ngươi đã ra tay giết sư phụ cá»§a tiểu tăng? Ngưá»i váºn bạch y thản nhiên gáºt đầu.
Lá»— Trình há»i:
- Tại sao lại giết sư phụ của tiểu tăng chứ?
- Chuyện đó tiểu hòa thượng không cần thiết phải biết tới.
Lá»— Trình thở gấp, hai cánh mÅ©i pháºp phồng tưởng như có khà ná»ng phả ra cuồn cuá»™n.
Tiểu VÄ© ôn tồn há»i:
- Ngưá»i vì ngá»n tiểu kỳ u linh mà giết Du Tăng đại sư?
- Cá»§a ngưá»i phải trả lại cho ngưá»i.
- Ngưá»i nói gì chÃnh Tiểu VÄ© nà y cÅ©ng không hiểu.
- Các ngưá»i là kẻ háºu sinh, không cần thiết phải hiểu.
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Ngưá»i lầm rồi. Nếu ngưá»i không phải là chá»§ nhân Quá»· môn thì Tiểu VÄ© không phải là Tiểu VÄ©.
- Ngưá»i nháºn ra ta?
- Tiểu VÄ© nháºn ra ngưá»i khi bước chân và o khu cư trú cá»§a Bát Thiên Vương.
Tiểu VÄ© lạnh lùng đổi giá»ng:
- Bát Thiên Vương cÅ©ng chÃnh do tay ngươi hạ thá»§? Ngưá»i váºn bạch y lại gáºt đầu:
- Äúng váºy. Bát Thiên Vương đã đến lúc phải chết.
Tiểu Vĩ lắc đầu:
- Không ai có thá»i khắc phải chết cả.
- Nói hay lắm, nhưng chÃnh cả ngươi cÅ©ng Ä‘ang bước dần đến khoảng khắc phải chết.
Lá»— Trình rÃt lên lồng lá»™ng:
- Tiểu tăng phải chết hay chÃnh ngươi phải Ä‘á»n mạng cho tiểu tăng? Lá»— Trình vừa rÃt vừa trổ Di Hình Cước Pháp, thân pháp nháºp nhoạng có bóng mà không có hÃnh áp thẳng đến chá»§ nhân Quá»· môn. Vừa trổ Di Hình Cước Pháp, vừa váºn dụng tất cả ná»™i lá»±c, Lá»— Trình đánh ra thế chưởng xuyên tâm chưởng, má»™t tuyệt thức chưởng pháp cá»§a Pháºt gia, táºp kÃch trá»±c diện chá»§ nhân Quá»· môn.
Trong lúc phẫn ná»— tá»™t cùng, thế công cá»§a Lá»— Trình xuất ra vá»›i tất cả ná»™i lá»±c di sÆ¡n đảo hải, nên chưởng thế xuyên tâm đâu phải tầm thưá»ng, thế mà xem ra chá»§ nhân Quá»· môn chẳng thèm mà ng tá»›i.
Y vẫn chắp tay sau lưng mặc nhiên để ngá»n chưởng phẫn ná»™ cá»§a tiểu hòa thượng táºp kÃch thẳng và o mình.
- Ầm...
Như có tiếng sấm động trong gian nhà rông. Tiểu VÄ© nghÄ© rằng dù chá»§ nhân Quá»· môn có tuyệt kỹ như thế nà o mà hứng trá»n chưởng kình cá»§a Lá»— Trình thì dù không bị thương ắt cÅ©ng phải thối bá»™.
Nhưng tất cả Ä‘á»u ngược lại vá»›i ý niệm cá»§a Tiểu VÄ©, sau tiếng sấm động dữ dá»™i đó thì chá»§ nhân Quá»· môn vẫn đứng vững chẳng há» nhÃch động, thần thái vẫn uy nghi vô cùng, tháºm chà hai tay vẫn chắp sau lưng má»™t cách nhà n tản, ngay đến bá»™ trang y vẫn thẳng nếp.
Trong khi đó Lỗ Trình lại bị bức vỠsau bốn bộ, thân ảnh lắc đảo liên tục.
Tiểu VÄ© tròn mắt ngạc nhiên vô cùng. Äây quả là má»™t kỳ tÃch mà nằm mÆ¡ Tiểu VÄ© lẫn Lá»— Trình cÅ©ng không sao tin được.
Lỗ Trình thần sắc tái mét nhưng vẫn gầm lên:
- Hôm nay tiểu tăng có chết cũng phải trả món nợ nà y với ngươi.
Chủ nhân Quỷ môn lắc đầu:
- Ngươi đừng hấp tấp, bản nhân cho ngươi sống thêm ba ngà y nữa thì hãy táºn hưởng khoảng khắc còn lại Ä‘i.
Lỗ Trình nghiến răng ken két.
Tiểu VÄ© nhìn qua Lá»— Trình truyá»n âm nháºp máºt nói:
- Lá»— hòa thượng, bình tâm lại Ä‘i. Má»™t chưởng vừa rồi ngưá»i thừa biết tình thế như thế nà o rồi.
Ngưá»i váºn bạch y quay lại Tiểu VÄ©. Y vẫn chắp tay sau lưng má»™t cách bình thản:
- Tiểu VÄ©, ngươi còn chá» gì nữa mà chưa dâng nạp cho bản nhân ngá»n Trá»§y Thá»§ Vô Tình? Tiểu VÄ© cau mà y há»i lại chá»§ nhân Quá»· môn:
- Sao ngươi biết Tiểu VÄ© giữ ngá»n Trá»§y Thá»§ Vô Tình? Y chỉ hÆ¡i nhếch mép:
- Bát Thiên Vương không giữ ngá»n Trá»§y Thá»§ Vô Tình đó thì nhất định nó đã thuá»™c vá» ngươi.
- Äúng, tại hạ Ä‘ang giữ nó. Nhưng ngá»n Trá»§y Thá»§ Vô Tình do má»™t ngưá»i khác giao lại cho tại hạ, nên nó không phải là váºt cá»§a Quá»· môn.
Chủ nhân Quỷ môn lắc đầu:
- Tất cả Ä‘á»u thuá»™c vá» Quá»· môn.
- Ngay cả những ngá»n tiểu kỳ cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long cÅ©ng thuá»™c vá» Quá»· môn sao?
- Không sai!
- Tại hạ nghe truyá»n khẩu, Thất Kỳ Ngá»c Long khi xuất hiện trên giang hồ đã đối địch vá»›i Quá»· môn kia mà . Khi Quá»· môn tuyệt tÃch thì ngưá»i cÅ©ng tuyệt tÃch theo, tại hạ không tin những ngá»n tiểu kỳ cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long là cá»§a Quá»· môn.
- Ngươi biết nhiá»u lắm đó, nhưng có má»™t Ä‘iá»u ngươi không biết.
- Äiá»u mà tại hạ không biết, chá»§ nhân cá»§a Quá»· môn có thể nói cho tại hạ biết được không?
- Ngươi hãy Ä‘i tìm Bát Thiên Vương mà há»i. Còn bây giá» bản nhân chỉ có thể cho ngươi biết: bản nhân chÃnh là Thất Kỳ Ngá»c Long.
Tiểu Vĩ nheo mà y:
- Thất Kỳ Ngá»c Long, tại hạ có nghe lầm không? Thất Kỳ Ngá»c Long giá» trở thà nh chá»§ nhân cá»§a Quá»· môn? Thất Kỳ Ngá»c Long ngá»a mặt báºt lên trà ng tiếu ngạo lanh lảnh. Tiếng cưá»i cá»§a y biểu lá»™ trạng thái vừa căm phẫn vừa chua xót.
Y cắt đứt trà ng tiếu ngạo lạnh lẽo đó, nói gằn từng tiếng:
- Cả giang hồ Ä‘á»u không ngá» thì sao VÅ© Văn Tiểu VÄ© có thể ngỠđược. Quá»· môn đã trở lại vá»›i bảy ngá»n kỳ và ngá»n Ä‘ao vô tình.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhếch mép:
- Lỗ Trình tiểu tăng có kỳ hạn ba ngà y được sống, nhưng ngươi thì không.
- Tại hạ không nghÄ© mình có thá»i khắc phải chết đâu.
Tiểu VÄ© vừa dứt lá»i thì Thưá»ng Luân từ trong gian tiểu xá lướt ra. Y vừa trụ thân vừa chỉ Tiểu VÄ© nói:
- Äại lão nhân, gã Tiểu VÄ© Ä‘ang giữ ngá»n tiểu hắc kỳ.
Thất Kỳ Ngá»c Long nheo mà y:
- Ngươi cÅ©ng giữ ngá»n tiểu hắc kỳ à ?
- Ta không phá»§ nháºn.
- Thế thì tốt lắm, ngươi thay mặt cho Äại Äầu Quá»· đến đây dá»± há»™i kỳ? Tiểu VÄ© lắc đầu:
- Không thay mặt cho ai cả.
- Thế sao ngươi lại có hắc tiểu kỳ.
Tiểu VÄ© mỉm cưá»i hướng vá» phÃa Thưá»ng Luân:
- Vị công tá» nà y biết khá rà nh rẽ, nếu như Thất Kỳ tiá»n bối muốn biết thì hãy há»i y.
Thưá»ng Luân nhìn Tiểu VÄ© rồi quay lại Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Vãn bối là Thưá»ng Luân, đại đồ đệ cá»§a Phong Tình Cổ Thi. Vãn bối sẽ thay tiá»n bối lấy lại những tÃn váºt cá»§a Quá»· môn.
Thất Kỳ Ngá»c Long sa sầm nét mặt:
- Lại thêm má»™t Ä‘iá»u ngạc nhiên đến vá»›i ta nữa. Nếu như ngươi có thể lấy lại những tÃn váºt cá»§a Quá»· môn thì hãy hà nh động Ä‘i.
- Lão tiá»n bối cho phép! Thất Kỳ Ngá»c Long vừa gáºt đầu thì Thưá»ng Luân quay ngoắt lại Tiểu VÄ©:
- VÅ© Văn Tiểu VÄ©, Thưá»ng má»— chỠđợi cái ngà y nà y lâu lắm rồi.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa áp sát đến Tiểu VÄ©, song thá»§ xoay tròn phát tác tuyệt kỹ Hải Ná»™ Cuồng Phong táºp kÃch trá»±c diện.
Tiểu VÄ© không há» tránh né thế công cá»§a đối phương, mà xoạc chân dá»±ng song thá»§ thi triển tuyệt thức Thiên Ma Chỉ đón thẳng lấy hai đạo xoáy kình vÅ© liệt cá»§a Thưá»ng Luân.
Tiểu Vĩ vừa hứng kình của đối phương vừa nói:
- Bản lÄ©nh võ công cá»§a ngưá»i không phải bằng cái miệng.
Lá»i còn Ä‘á»ng trên hai cánh môi cá»§a Tiểu VÄ© thì chưởng và chỉ đã chạm nhau.
- Ầm...
Äầu óc cá»§a Tiểu VÄ© tối sầm lại bởi áp lá»±c khá»§ng khiếp cá»§a chưởng thế do Thưá»ng Luân thi triển. Tiểu VÄ© bất giác lùi lại ba bá»™, trong khi đối phương không tá» lá»™ chút chấn động nà o.
Tiểu VÄ© thì không khá»i ngạc nhiên, vì không ngá» chỉ trong má»™t thá»i gian rất ngắn mà Thưá»ng Luân như lá»™t xác biến thà nh Phong Tình Cổ Thi thì đúng hÆ¡n.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i rồi nói:
- Vũ Văn công tỠnói đúng, bản lĩnh võ công không thể nói bằng miệng.
Y vừa nói vừa váºn dụng tiếp tuyệt thức Hải Ná»™ Cuồng Phong nhắm Tiểu VÄ© táºp kÃch.
Äối phó vá»›i má»™t chưởng đầu tiên cá»§a Thưá»ng Luân, Tiểu VÄ© đã nháºn ra võ công cá»§a đối phương giá» chẳng còn xoà ng xÄ©nh nữa, mà có thể sánh ngang vá»›i Phong Tình Cổ Thi nên không dám coi thưá»ng nữa mà dụng đến mưá»i hai thà nh công lá»±c thi triển Thiên Ma Chỉ đỡ lấy sóng kình Hải Ná»™ Cuồng Phong.
- Ầm.
Má»™t lần nữa Tiểu VÄ© thối lùi ba bá»™, trong khi Thưá»ng Luân không há» tá» ra giảm sút uy lá»±c.
Thưá»ng Luân đắc chà nói:
- Tiểu VÄ©, giá» thì thá»i khắc chết cá»§a ngươi đã đến.
Thưá»ng Luân vưà nói vừa quát lá»›n:
- Nằm xuống! Lần nà y Thưá»ng Luân như con mãnh sư vá»›i chưởng thế á»§y mị, huyá»n hoặc và khốc liệt nháºp thẳng và o VÅ© Văn Tiểu VÄ©.
Thế công cá»§a Thưá»ng Luân khiến cho Lá»— Trình chá»™t dạ, lo lắng cho Tiểu VÄ©. Tiểu hòa thượng toan động thân lướt và o tráºn há»— trợ cho Tiểu VÄ© thì Ma Thần Cát Giã lạng bá»™ đến đứng đối mặt vá»›i Lá»— Trình.
Lão ma gằn giá»ng nói:
- Chá»§ nhân không muốn ngươi xen và o. Thá»i hạn cá»§a ngươi có được ba ngà y sống.
Lỗ Trình quắc mắt:
- Dù tiểu hòa thượng có má»c râu Ä‘i nữa cÅ©ng không cần đến thá»i hạn cá»§a các ngưá»i.
Lá»— Trình vừa nói vừa dụng Di Hình Cước Pháp, lòn qua Ma Thần Cát Giã khiến lão ma không khá»i lúng túng.
Cùng lúc đó thì chưởng thế cá»§a Thưá»ng Luân đã chụp xuống VÅ© Văn Tiểu VÄ©.
- Ầm...
Cát đá tung bay mù mịt, nhưng Tiểu VÄ© đã dụng đến thoát bá»™ hà nh vân lách tránh trong đưá»ng tÆ¡ kẽ tóc thế chưởng công cá»§a Thưá»ng Luân.
Tiểu VÄ© vừa tránh được thế công cá»§a đối phương thì nghe tiếng y phục giÅ© ngay sau lưng mình. Tiểu VÄ© giáºt mình, toan hoà nh bá»™ dụng Thiên Ma Chỉ đánh ngược vá» sau thì lại nghe tiếng Thưá»ng Luân thốt lá»›n:
- Úi cha.
Cùng vá»›i tiếng thốt đó, Thưá»ng Luân bị hất tung qua đầu Tiểu VÄ©, rÆ¡i uỵch xuống thá»m nhà rông.
Thưá»ng Luân đứng dáºy:
- Ngươi là ai? Ma Thần Cát Giã thì sững sá» nhìn Quân Äạt. Lão buá»™t miệng nói:
- Hà n Quân Äạt.
Ma Thần Cát Giã quay lại Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Chá»§ nhân, hắn là chá»§ nhân cá»§a ngá»n tiểu hắc kỳ.
Thất Kỳ Ngá»c Long nheo mà y bước đến ba bá»™:
- Ngươi là chá»§ nhân tiểu hắc kỳ? Quân Äạt gáºt đầu:
- Vãn bối là chủ nhân tiểu hắc kỳ, đựơc lệnh của sư tôn đến đây hội kỳ.
-oOo-
Trở lại thá»i gian trước đây cá»§a Quân Äạt, sau khi lên khá»i tuyệt vá»±c bằng sợi dây leo do bạch hạc thả xuống liá»n trở vá» Dương Châu ngay. Chà ng đã gặp lại sư tôn và được di lệnh đến há»™i kỳ, vô tình đến đúng và o lúc Thưá»ng Luân Ä‘ang giao tranh vá»›i Tiểu VÄ©.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhìn Quân Äạt:
- Äại Äầu Quá»· không đến mà lại sai má»™t tiểu tá» như ngươi đến đây à ? Váºy ngươi có mang theo ngá»n tiểu hắc kỳ không? Quân Äạt nhìn qua Tiểu VÄ©:
- VÅ© Văn huynh còn giữ ngá»n tiểu hắc kỳ cá»§a tại hạ? Tiểu VÄ© gáºt đầu:
- Vô tình Tiểu VÄ© lấy được ngá»n tiểu hắc kỳ, giá» trao lại cho chá»§ nhân cá»§a nó.
Quân Äạt ôm quyá»n xá Tiểu VÄ©:
- Äa tạ VÅ© Văn huynh đã có lòng! Tiểu VÄ© thở dà i má»™t tiếng:
- Nhưng trước khi tại hạ trả lại cho Hà n huynh ngá»n tiểu hắc kỳ thì xin há»i vụ thảm sát ở Thiên Vân Trang có phải do Hà n huynh là hung thá»§?
- Quân Äạt ra ngoà i giang hồ nhưng tay chưa há» nhúng máu.
Tiểu VÄ© nhìn Quân Äạt mà cảm nháºn giá»ng nói cá»§a Quân Äạt rất tháºt. Lá»i vừa rồi xuất phát từ tấm lòng chân thà nh.
- Tiểu VÄ© tin và o lá»i Hà n huynh.
Tiểu VÄ© vừa nói vừa lấy ngá»n tiểu hắc kỳ trong tay áo trao qua tay Quân Äạt.
Vừa trao tiểu kỳ, Tiểu Vĩ vừa nói:
- Ngá»n tiểu hắc kỳ nà y cá»§a huynh, do vô tình nên lão Lục Chỉ Thần Thâu đã lấy nó, huynh đừng để tâm.
- Nếu tiểu hắc kỳ không liên quan đến lần há»™i kỳ nà y thì Quân Äạt xin tặng cho VÅ© Văn huynh.
Quân Äạt quay lại Thất Kỳ Ngá»c Long, nghiêm giá»ng nói.
- Vãn bối mang tiểu hắc kỳ đến há»™i kỳ vá»›i tiá»n bối.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhìn Quân Äạt từ đầu đến chân. Lão nghiêm giá»ng nói:
- Äại Äầu Quá»· di lệnh cho tiểu tỠđến há»™i kỳ?
- Quân Äạt đã nói, tiá»n bối không tin sao?
- Ta tin. Äã có tiểu hắc kỳ trong tay, ngươi phải biết là m gì rồi chứ?
- Vãn bối biết.
Quân Äạt bình nhiên bước lên gian nhà rông, ghim ngá»n tiểu kỳ và o chiếc quan tà i mà u Ä‘en, rồi đánh đã lá»a thắp ngá»n bạch lạp.
Khi ngá»n bạch lạp bừng sáng, chà ng má»›i quay trở ra.
Quân Äạt đứng đối diện vá»›i Thất Kỳ Ngá»c Long. Hai ngưá»i đối nhãn nhau. Ãnh mắt cá»§a há» không chá»›p. Nhìn Thất Kỳ Ngá»c Long và Quân Äạt tưởng như há» Ä‘ang nói chuyện vá»›i nhau mà không cần phát thà nh lá»i, mà chỉ nói vá»›i nhau bằng tâm, bằng mắt.
Thất Kỳ Ngá»c Long rÃt má»™t luồng dưỡng khà tháºt sâu, trầm giá»ng há»i Quân Äạt:
- Trước khi ngươi đến đây, Äại Äầu Quá»· đã nói gì vá»›i ngươi? Quân Äạt ôn nhu đáp:
- Nháºn má»™t chưởng, há»i má»™t câu.
Nghe Quân Äạt trả lá»i Thất Kỳ Ngá»c Long, Tiểu VÄ© giáºt thót mình.
Tiểu Vĩ nghĩ thầm:
- " Sao lại như váºy được chứ? Nếu như Hà n Quân Äạt nháºn má»™t chưởng cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long thì chết rồi, còn há»i gì được nữa".
Trong lúc đó Thất Kỳ Ngá»c Long lại gáºt đầu:
- Äại Äầu Quá»· vẫn tin và o cá tÃnh cá»§a ta.
Thất Kỳ Ngá»c Long chỉ và o cánh cổng tam quan:
- Ngươi thấy cánh cổng kia không? Quân Äạt gáºt đầu:
- Thấy.
Lá»i chà ng vừa dứt thì Thất Kỳ Ngá»c Long đã phát chưởng kình đánh vá» phÃa cánh cổng.
Lão phát kình mà chỉ như ngưá»i ta phá»§i tay giÅ© áo.
Mặc dù động tác rất nhà n hạ, nhưng cả không gian cá»§a khu khách Ä‘iếm như có những âm thanh rì rì cất lên, rồi cánh cổng đột nhiên đổ xuống ầm ầm. Khoảng cách từ gian nhà rông đến cánh cổng tam quan không dưới mưá»i trượng thế mà chưởng khà cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long vẫn phá nát, biến cánh cổng thà nh má»™t đống gạch vụn.
Sau khi phát chưởng thị uy, Thất Kỳ Ngá»c Long má»›i quay lại Quân Äạt:
- Má»™t chưởng cá»§a bản nhân có thể san bằng má»i váºt, ngươi có thể chịu được má»™t chưởng không? Tiểu VÄ©, Lá»— Trình ngỡ đâu Quân Äạt đã chứng kiến ná»™i công siêu quần Ä‘oạt phách cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long rồi ắt sẽ đổi ý. à niệm đó còn Ä‘á»ng trong đầu hai ngưá»i thì đã nghe Quân Äạt khảng khái nói:
- Äiá»u vãn bối muốn biết quan trá»ng hÆ¡n sinh mạng cá»§a vãn bối. Nếu như Quân Äạt lấy đủ bảy ngá»n tiểu kỳ thì không nháºn má»™t chưởng nà y, nhưng nếu Quân Äạt bất tà i, không kịp thu những ngá»n tiểu kỳ nên phải nháºn má»™t chưởng.
- Ngươi rất khảng khái. Váºy thì ngươi đã có sá»± chuẩn bị rồi chứ?
- Vãn bối đã chuẩn bị rồi.
- Bản nhân hy vá»ng ngươi sẽ chịu được má»™t chưởng cá»§a bản nhân.
Quân Äạt thở hắt ra má»™t tiếng.
Tiểu VÄ© nghiêm mặt nói vá»›i Quân Äạt:
- Hà n huynh tá»± Ä‘i tìm cái chết à ? Quân Äạt lắc đầu:
- Cái Ä‘iá»u Quân Äạt cần biết thì chỉ có há»™i kỳ má»›i biết được, nhưng há»™i kỳ không được thì có chết cÅ©ng đáng lắm rồi.
Thất Kỳ Ngá»c Long lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi bỠý niệm cần biết Ä‘iá»u bà máºt đó Ä‘i, ngươi sẽ khá»i phải nháºn má»™t chưởng cá»§a ta.
Quân Äạt lắc đầu:
- Không. Vãn bối cần biết.
- Ngươi vẫn giữ ý niệm đó cương cưá»ng hay có thể thay đổi?
- Vãn bối không hỠcó ý niệm thay đổi.
- Thế thì không còn gì để nói. Ngươi chuẩn bị đi.
Quân Äạt nghiệm mặt, sau khi rÃt má»™t luồng dưỡng khà váºn động chân ngươn phát huy linh khà Liên Hoa Băng.
Toà n thân chà ng nhanh chóng có má»™t mà n sương khà bảo bá»c rồi hướng mắt vá» phÃa Thất Kỳ Ngá»c Long.
- Thỉnh tiá»n bối.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhìn Quân Äạt không chá»›p mắt. Lão khẽ nói:
- Số pháºn đã như váºy rồi.
Quân Äạt vừa nói vừa phát huy công lá»±c và o đôi bản thá»§. Tiểu VÄ© lẫn Lá»— Trình Ä‘á»u căng mắt, lo âu cho Quân Äạt.
Thất Kỳ Ngá»c Long từ từ dá»±ng song thá»§ đến lúc sắp phát kình thì bất ngá» có má»™t bóng ngưá»i lướt vụt qua gian nhà rông Ä‘oạt luôn hai ngá»n tiểu hắc kỳ và u linh kỳ.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhanh hÆ¡n chá»›p mắt, dụng luôn Di Hình Cước Pháp thoạt má»™t cái chặn ngang đưá»ng ngưá»i đó. Lão vừa chặn ngang đưá»ng ngưá»i kia phát công vừa nói:
- Ngươi là ai?
-oOo-
Chương 37 Bà Máºt Bảy Ngá»n Tiểu Kỳ
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: dangxuan
Chưởng pháp mà Thất Kỳ Ngá»c Long phát tác là tuyệt thức Chỉ Äiện Di SÆ¡n.
Nếu ngá»n Chỉ Äiện Di SÆ¡n do Ma Thần Cát Giã thi thố chỉ có sức mạnh khai sÆ¡n phá đỉnh, nhưng ngá»n chỉ kình do chÃnh Thất Kỳ Ngá»c Long thi triển lại có ảnh sắc và ng rá»±c. Ngá»n chỉ đó như ánh cầu vồng tá»a sắc và ng nhắm thượng đẳng đối phương táºp kÃch.
Sá»± kỳ ảo đó khiến Tiểu VÄ©, Quân Äạt lẫn Lá»— Trình Ä‘á»u ngỡ ngá»n chỉ công cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long là tia sét trá»i quất thẳng đến ngưá»i vừa Ä‘oạt kỳ. ChÃnh ý niệm đó nên ba ngưá»i cùng liên tưởng ngưá»i kia thế nà o cÅ©ng bị chỉ pháp chẻ ra là m hai.
Chỉ pháp cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long còn cách ngưá»i đó độ má»™t gang tay thì y đã dụng má»™t thuáºt khinh thân kỳ tuyệt, đạp trên sắc chỉ mà thoát ra khá»i vùng công phá cá»§a chỉ pháp.
Ngá»n chỉ đánh hụt đối phương, đánh luôn và o những báºc tam cấp bằng đá.
- Chát... xèo...
Phiến đã là m báºc tam cấp bốc khói, chứng tá» nó đã bị ngá»n chỉ Ä‘iện sÆ¡n đốt cháy.
Thấy hiện tượng đó ai cÅ©ng phải giáºt mình.
Thất Kỳ Ngá»c Long nheo mà y, buá»™t miệng nói:
- Bát Quái Mê Tông Bộ.
Trong khi Thất Kỳ Ngá»c Long nhân ra khinh pháp cá»§a ngưá»i Ä‘oạt kỳ thì ngưá»i đó đã trụ thân quát lá»›n:
- Dừng tay! Giá»ng nói cá»§a Tuyết Trâm khiến Quân Äạt giáºt thót mình. Chà ng nhìn nà ng không chá»›p mắt.
Thất Kỳ Ngá»c Long đối mặt vá»›i Tuyết Trâm. Y nhếch mép rồi gáºt đầu nói:
- Bát Quái Mê Tông Bộ của nha đầu khá lắm đó. Nếu không ngươi mất mạng rồi.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhún vai:
- Sao Lục Thái Mẫu không đến mà để cho má»™t nha đầu háºu sinh đến phó há»™i? Tuyết Trâm nghiêm mặt nói:
- Äó là chuyện cá»§a Tiên Cung không liên quan đến lần há»™i kỳ nà y.
- Không liên quan đến là sao? Tuyết Trâm dấn đến má»™t bá»™. Nà ng khẽ khoát tay, những ngá»n tiểu kỳ vừa Ä‘oạt được cùng vá»›i năm ngá»n tiểu kỳ khác nháºp lại đủ má»™t bá»™ bảy ngá»n tiểu kỳ phầm pháºp lao xuống cắm trước mặt Thất Kỳ Ngá»c Long.
Nà ng nhìn Thất Kỳ Ngá»c Long nói:
- Tiá»n bối có xem Tuyết Trâm nà y là ngưá»i há»™i được thất kỳ không? Thất Kỳ Ngá»c Long nheo mà y, ngẫm nghÄ© má»™t lúc rồi gáºt đầu:
- Bảy ngá»n tiểu kỳ nà y từ tay ngươi thoát ra, đúng nha đầu là ngưá»i duy nhất há»™i tụ được Thất Kỳ Äoạt Mạng.
- Tiểu nữ nghe nói, bất cứ ai há»™i tụ được Thất Kỳ Äoạt Mạng thì được má»™t cÆ¡ há»™i thỉnh cầu chá»§ nhân Thất Kỳ Äoạt Mạng? Thất Kỳ Ngá»c Long sa sầm mặt:
- Nha đầu biết cả Ä‘iá»u đó nữa à ?
- Nếu không biết thì Tuyết Trâm không liá»u lÄ©nh đến đây Ä‘oạt hai ngá»n tiểu kỳ còn lại.
Thất Kỳ Ngá»c Long liếc mắt nhìn qua Quân Äạt rồi quay lại Tuyết Trâm:
- Ta e Ä‘iá»u nha đầu muốn thỉnh cầu đối vá»›i ta rất khó nói.
- Váºy thì Tuyết Trâm há»™i kỳ tháºt là vô Ãch. Nếu như vừa rồi Tuyết Trâm không tránh được tuyệt thức Chỉ Äiện Di SÆ¡n cá»§a tiá»n bối thì sao? Tuyết Trâm mất mạng vì má»™t lá»i thá» bá»™i tÃn xảo ngôn.
Thất Kỳ Ngá»c Long nạt lá»›n:
- Im mồm. Ngay cả Äại Bi thiá»n sư, phương trượng Thiếu Lâm cÅ©ng không dám nói vá»›i bản nhân những lá»i đó.
Tuyết Trâm mỉm cưá»i:
- Äại Bi thiá»n sư không dám nói, bởi vì ngưá»i chưa từng nghe tiá»n bối nói câu vừa rồi.
- Nha đầu đã nói như váºy, được, cÆ¡ há»™i đó ngươi Ä‘ang có, hãy nói ra Ä‘i! Tuyết Trâm thở ra.
Nà ng lạng ngưá»i đến bên Quân Äạt.
Quân Äạt nhìn nà ng:
- Trâm muội.
- Äừng gá»i Tuyết Trâm là muá»™i nữa.
Nà ng nghiêm khắc nhìn Quân Äạt:
- Cái Ä‘iá»u Quân Äạt muốn biết là gì?
- Muá»™i tÃnh há»i ta để là m gì?
- Hãy nói cho Tuyết Trâm biết Quân Äạt muốn há»i Ä‘iá»u gì? Quân Äạt bặm môi suy nghÄ© rồi nói vá»›i nà ng:
- Sư phụ nói, há»™i nháºp được Thất Kỳ Äoạt Mạng tất sẽ biết được bà máºt cá»§a thất kỳ.
Và bà máºt đó sẽ tìm ra thân thế Quân Äạt. Nhưng khi Quân Äạt biết được rồi sợ rằng sống sẽ không thấy mặt trá»i, chết không chốn chôn thây, ngược lại, Quân Äạt không rÆ¡i và o cảnh sống không thấy mặt trá»i, chết không chốn chôn thây thì giang hồ Trung Nguyên sẽ có mà n máu chảy thà nh sông, thây chất thà nh núi.
- Lạ như váºy à ? Quân Äạt gáºt đầu.
Tuyết Trâm nhướng mắt nhìn chà ng:
- Thế Quân Äạt có giữ ý niệm muốn biết không?
- Äiá»u đó lúc nà o cÅ©ng thôi thúc trong tâm tưởng Quân Äạt.
- Sông có nguồn, cây có cá»™i, ngưá»i phải có tông. Cái gì phải đến sẽ đến, cái gì không phải đến sẽ không bao giỠđến. Tìm vá» cá»™i rá»… là điá»u nên là m.
Tuyết Trâm nói xong, quay ngoắt lại Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Tiá»n bối sẵn sà ng thá»±c hiện Ä‘iá»u Tuyết Trâm yêu cầu chứ?
- Ta không muốn là kẻ bá»™i tÃn.
- Thế thì Tuyết Trâm nói ra Ä‘iá»u thỉnh cầu đó đây. Cái Ä‘iá»u mà Tuyết Trâm thỉnh cầu cÅ©ng chÃnh là tâm niệm cá»§a Hà n Quân Äạt.
Äôi chân mà y cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long cau hẳn lại. Vẻ mặt lão hiện lên những nếp nhăn chứng tá» lão Ä‘ang suy nghÄ© tá»™t cùng.
Thất Kỳ Ngá»c Long há»i ngược lại Tuyết Trâm:
- Nha đầu, sao ngươi không đỠnghị ta truyá»n thụ công lá»±c và các tuyệt chiêu võ công cho ngươi, hay đỠnghị ta giúp Tiên Cung cá»§a Lục Thái Mẫu độc bá giang hồ?
- Những Ä‘iá»u mà tiá»n bối gợi ý, rất tiếc tiểu nữ lại không mà ng đến.
- Thế ngươi không sợ khi bản nhân nói ra Ä‘iá»u Quân Äạt muốn biết rồi chÃnh tay ta sẽ kết liá»…u mạng sống cá»§a gã và ngươi à ?
- Nghe má»™t lá»i, chùn má»™t bước thì đâu thể đứng trong trá»i đất.
Thất Kỳ Ngá»c Long thở dà i má»™t tiếng. Lão quay lưng chắp tay Ä‘i thẳng và o gian nhà rông. Vừa và o trong gian nhà rông, Thất Kỳ Ngá»c Long khẽ rÅ© ống tay áo bạch y. Má»™t hấp lá»±c cuồn cuá»™n thoát ra gom hết bảy ngá»n tiểu kỳ và o tay lão.
Thất Kỳ Ngá»c Long ghim những ngá»n tiểu kỳ đó lên từng cá»— quan tà i.
Thấy hà nh động kỳ lạ cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long, Quân Äạt và Tuyết Trâm nhìn lão không chá»›p mắt.
Lão quay lại đối mặt với Tuyết Trâm:
- Nha đầu và Quân Äạt và o trong nà y Ä‘i.
Quân Äạt nhìn Tuyết Trâm. Hai ngưá»i cùng bước và o gian nhà rông.
Quân Äạt nghÄ© thầm:
- "Trong phạm vi chưa tá»›i mưá»i trượng vuông, nếu như Thất Kỳ Ngá»c Long muốn sát hại hai ngưá»i thì dá»… hÆ¡n lấy đồ trong túi".
Mặc dù nghÄ© váºy nhưng Quân Äạt vẫn giữ vẻ mặt bình thản cùng Tuyết Trâm bước và o gian nhà đó. Hai ngưá»i đứng đối mặt vá»›i Thất Kỳ Ngá»c Long.
Quân Äạt và Tuyết Trâm dù đã chuẩn bị tinh thần đối phó vá»›i chá»§ nhân Thất Kỳ Äoạt Mạng, nhưng khi chạm và o tinh nhãn sáng ngá»i cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long, hai ngưá»i vẫn cảm nháºn xương sống cá»§a há» lạnh giá bởi sát nhãn khá»§ng bố.
Trong khi Quân Äạt và Tuyết Trâm bước và o gian nhà rông thì tất cả những ngưá»i còn lại Ä‘á»u đứng ngoà i, chỉ đưa mắt quan sát há» mà thôi.
Trong những ngưá»i Ä‘ang thị chứng đó thì Thưá»ng Luân là ngưá»i nôn nóng nhất, nên hai tay y cứ nhúch nhÃch, mặt thì trang trá»ng cá»±c độ, cứ như y Ä‘ang táºp trung tất cả tinh thÃnh nhÄ© để cố nghe những gì mà Thất Kỳ Ngá»c Long sắp nói.
Tháºm chà y cÅ©ng tá»± rá»§a mình và trách Bạch Hạc Tiên Tá» hồ đồ. Nếu y là kẻ há»™i kỳ thì sẽ bắt Thất Kỳ Ngá»c Long truyá»n thụ võ công và giúp y độc bá thiên hạ rồi.
Thưá»ng Luân nhá»§ thầm:
- "Bạch Hạc Tiên Tá» cÅ©ng chỉ là kẻ thưá»ng tình nữ nhi. Hừ, tháºt tiếc cho ả".
Bất giác, Thưá»ng Luân nhếch mép cưá»i mỉm bởi trong tâm tưởng cá»§a gã vừa lóe lên má»™t ý tưởng. Má»™t ngà y nà o đó Tuyết Trâm sẽ rÆ¡i và o cảnh ngá»™ như à Tiên hoặc á»¶ Lan mà thôi.
ChÃnh ý nghÄ© đó khiến y buá»™t miệng thốt lên:
- Vô độc bất trượng phu.
Vô hình trung câu nói thầm cá»§a Thưá»ng Luân lại lá»t và o tai Ma Thần Cát Giã.
Lão ma quay ngoắt sang nhìn gã, nhá» giá»ng há»i:
- Ngươi vừa nói gì váºy? Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Vãn bối đâu có nói gì.
- Lão phu vừa nghe ngươi nói vô độc bất trượng phu. Lão cũng đang thắc mắc tại sao võ công của ngươi đột nhiên lại có được nội lực và tuyệt thức hải nộ cuồng phong của lão ma Phong Tình Cổ Thi?
- Lão tiá»n bối không còn nháºn ra sá»± thá»±c vãn bối là đồ đệ cá»§a Phong Tình Cổ Thi à ?
- Dù ngươi có là đồ đệ cưng cá»§a lão thì lão cÅ©ng đâu có truyá»n võ công cho ngươi, không những váºy, lại còn truyá»n cả ná»™i lá»±c. Äiá»u nà y lạ lắm.
- Có gì lạ đâu, khi nà o tiá»n bối gặp Phong Tình sư phụ thì ắt biết thôi.
- Tất nhiên rồi, lão phu sẽ tự tìm hiểu.
Ma Thần Cát Giã quay lại gian nhà rông.
Trong gian nhà rông, Tuyết Trâm trân trá»ng từng lá»i há»i Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Äiá»u Tuyết Trâm muốn thỉnh giáo tiá»n bối là bà máºt cá»§a Thất Kỳ Äoạt Mạng.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhìn Quân Äạt bằng cặp mắt bất nhẫn rồi quay lại Tuyết Trâm:
- Lão phu biết ngươi thế nà o cÅ©ng thỉnh giáo Ä‘iá»u đó.
- Tiá»n bối có thể nói Ä‘iá»u đó cho tiểu bối và Quân Äạt biết được không?
- Ta không cho các ngươi biết thì mang tiếng xảo ngôn, bội ngữ sao? Nhưng dù các ngươi có biết cũng chẳng là m gì được đâu.
Thất Kỳ Ngá»c Long chỉ bảy ngá»n tiểu kỳ:
- Ráp bảy tiểu kỳ lại thì có tấm há»a đồ và o Tá» Cung. Trong Tá» Cung có bà máºt vá» Vô Vi phái.
Tuyết Trâm nheo mà y:
- Bà máºt chỉ bấy nhiêu thôi sao? Thất Kỳ Ngá»c Long quay lại Quân Äạt:
- Mưá»i lăm năm trước, ta và phụ thân cá»§a ngươi...
Quân Äạt khẩn trương há»i Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Thân phụ của vãn bối là ai?
- Quỷ chủ Quỷ môn.
Quân Äạt tròn mắt:
- Quá»· chá»§ Quá»· môn là thân phụ cá»§a vãn bối? Thất Kỳ Ngá»c Long gáºt đầu:
- Ngươi biết như thế thôi, còn muốn biết thêm vì sao Quá»· môn tuyệt tÃch giang hồ thì và o Tá» Cung mà tìm hiểu.
Quân Äạt nhìn bảy ngá»n tiểu kỳ:
- Tại sao tấm há»a đồ đó lại ở trong bảy ngá»n tiểu kỳ?
- Thân phụ cá»§a ngươi lưu lại và buá»™c ta phải thá» khi nà o há»™i kỳ má»›i nói ra bà máºt đó.
Bây giỠta nói rồi.
Quân Äạt thở dà i má»™t tiếng:
- Váºy Quân Äạt có thể lấy những ngá»n tiểu kỳ đó chứ?
- Ngươi muốn và o Tá» Cung? Quân Äạt gáºt đầu.
Thất Kỳ Ngá»c Long há»i Quân Äạt:
- Vì sao ngươi muốn và o? Tuyết Trâm thay chà ng trả lá»i.
- Quân Äạt muốn biết toà n bá»™ sá»± tháºt vá» lai lịch cá»§a mình.
- Muốn biết hay ngươi muốn trở thà nh độc chá»§ võ lâm? Quân Äạt lắc đầu:
- Quân Äạt không có ý đó.
Thất Kỳ Ngá»c Long bước lại mấy cá»— áo quan tước lấy từng lá tiểu kỳ rồi quay trở lại đứng đối mặt vá»›i Quân Äạt:
- Bản nhân rất tiếc phải trao những lá tiểu kỳ nà y cho ngươi. Có được những lá tiểu kỳ nà y để kết thà nh há»a đồ và o Tá» Cung, ngươi chẳng có may mắn đâu.
Thất Kỳ Ngá»c Long vừa nói xong bất giác rùng mình. Má»™t giá»t mồ hôi rịn ra ngay bên Thái Dương cá»§a y.
Thấy hiện tượng kỳ lạ đó, Quân Äạt và Tuyết Trâm không khá»i ngạc nhiên.
Quân Äạt nghÄ© thầm:
- "Chẳng lẽ Thất Kỳ Ngá»c Long giao tiểu kỳ cho mình xúc động đến độ phải rùng mình và xuất hạn mồ hôi? " NghÄ© như váºy nhưng Quân Äạt không nói ra.
Chà ng thở dà i nhìn Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Vãn bối Ä‘a tạ tiá»n bối đã có lòng vì vãn bối.
Thất Kỳ Ngá»c Long khoát tay:
- Ngươi và nha đầu hãy Ä‘i Ä‘i! Nghe Thất Kỳ Ngá»c Long nói mà Quân Äạt lẫn Tuyết Trâm vẫn ngỡ mình nghe lầm.
Quân Äạt muốn há»i, nhưng má»™t lần nữa Thất Kỳ Ngá»c Long lại xua tay:
- Ta bảo các ngươi đi thì cứ đi.
Quân Äạt và Tuyết Trâm nhìn nhau.
Quân Äạt thở dà i rồi ôm quyá»n xá Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Vãn bối cáo từ.
Chà ng và Tuyết Trâm quay trở ra. Môt lần nữa Quân Äạt và Tuyết Trâm lại ngạc nhiên khi thất Thất Kỳ Ngá»c Long tiá»…n há» ra đến báºc tam cấp. Lão đảo nhãn nhìn qua má»™t lượt Ma Thần Cát Giã, TÃch Lịch Bang, Lâm Diệp Tuyá»n. Äến cả Tiểu VÄ© lẫn Lá»— Trình cÅ©ng được Thất Kỳ Ngá»c Long chú nhãn tá»›i, duy có Thưá»ng Luân là lão không mà ng đến thôi.
Quân Äạt và Tuyết Trâm ra đến đống gạch vỡ, vô tình chà ng quay lại. Thất Kỳ Ngá»c Long vẫn nhìn theo chà ng và Tuyết Trâm.
Khi hai ngưá»i vừa trổ khinh thân thì nghe có tiếng chim hạc rúc trên bầu trá»i.
Tuyết Trâm khẩn trương:
- Quân Äạt, Thái Mẫu đã đến, mau nhanh chân lên.
Nghe giá»ng Tuyết Trâm có vẻ khẩn trương, chà ng Ä‘oán Lục Thái Mẫu Ä‘ang rất tức giáºn tìm Tuyết Trâm nên cùng nà ng dụng luôn khinh thuáºt thượng đẳng thoát Ä‘i. Hai ngưá»i như hai chiếc bòng lướt trên mặt đất lao Ä‘i vun vút.
Lúc bấy giỠở khu khách Ä‘iếm trấn Hà m Äà m, Lục Thái Mẫu từ trên mình Bạch Hạc Nhi lướt xuống. Thất Kỳ Ngá»c Long đứng trên báºc tam cấp đứng nhìn Lục Thái Mẫu.
-oOo-
Chương 38 Äại Äầu Quá»·
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: Tieu_phong
Lục Thái Mẫu nhìn Thất Kỳ Ngá»c Long bằng ánh mắt trà n sá»± bất nhẫn:
- Hà n Ửng Long, cuối cùng rồi ngươi cũng đã xuất hiện.
Thất Kỳ Ngá»c Long vẫn chấp tay sau lưng má»™t cách bình thản:
- Bản nhân chỠđợi ngà y hội kỳ lâu lắm rồi, và chắc Lục nương cũng như ta.
- Äúng, bổn nương cÅ©ng chỠđợi cái ngà y nà y.
Lục Thái Mẫu cưá»i khẩy:
- Không phải má»™t mình bổn nương đâu mà còn bao nhiêu ngưá»i nữa.
- Lục nương không đến một mình?
- Ngà y trá»ng đại nà y đâu thể có má»™t mình bổn nương.
Lục Thái Mẫu đảo nhãn nhìn qua một lượt:
- Nha đầu Tuyết Trâm không đến đây à ? Thưá»ng Luân xen và o:
- Ả đã đến và đã đi rồi.
Lục Thái Mẫu quay ngoắt lại Thưá»ng Luân.
Thất Kỳ Ngá»c Long cau mà y nhìn Thưá»ng Luân. Y gằn giá»ng nói:
- Ở đây ngươi là kẻ háºu sinh, chỉ được phép im lặng.
Thưá»ng Luân cúi mặt nhìn xuống.
Lục Thái Mẫu tằng hắng nhìn lại Thất Kỳ Ngá»c Long nói:
- Ả đã mang đến những ngá»n tiểu kỳ mà bổn nương đã Ä‘oạt được?
- Äúng như váºy.
- Ả đã đi đâu?
- Äi cùng vá»›i Hà n Quân Äạt.
Lục Thái Mẫu trợn mắt:
- Äi vá»›i Quân Äạt? Hừ, Hà n Ửng Long phải ngươi đã nói cho gã tiểu tá» Quân Äạt biết bà máºt cá»§a bảy lá tiểu kỳ đó?
- Không sai.
Lục Thái Mẫu sa sầm nét mặt nhìn Thất Kỳ Ngá»c Long nói:
- Quân Äạt và Tuyết Trâm Ä‘i đâu?
- HỠđến một chỗ mà các ngươi không bao giỠbiết.
- Ngươi phải nói ra nÆ¡i quân Äạt và Tuyết Trâm đến.
- Ai có thể lịnh cho Hà n má»— chứ? Giá»ng cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long rất kiêu hãnh, qua thái độ và phong cách thể hiện y rất tá»± tin và o võ công bản lÄ©nh cá»§a mình.
ChÃnh phong thái và ngôn phong cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long khiến không gian trở nên căng thẳng và trầm mặc. Má»™t khung cảnh im lặng và trang trá»ng xuất hiện giữa hai ngưá»i.
ChÃnh trong khung cảnh cá»±c kỳ trang trá»ng đó, thì má»™t tiếng hú cất lên lanh lảnh. Liá»n sau tiếng hú đó, Nhiếp Thần Quân vá»›i thân pháp phiêu diêu như nước chảy mây trôi lướt đến.
Lão Thần Quân nháºn ra Thất Kỳ Ngá»c Long hÆ¡i má»™t chút sững sá» rồi nhanh chóng lấy lại bá»™ mặt lạnh lùng ban đầu.
Lục Thái Mẫu quay qua Nhiếp Thần Quân:
- Lão đến có một mình à ? Nhiếp Thần Quân lắc đầu.
Lão chưa nói thì đã có thêm ba ngưá»i báºn đạo y cùng xuất hiện má»™t lúc.
Thấy những ngưá»i đó, Tiểu VÄ© đã ôm quyá»n xá:
- Côn Luân Tam Thánh trưởng lão. Vãn bối là Vũ Văn Tiểu Vĩ khấu kiến ba vị trưởng bối.
Côn Luân Tam Thánh gáºt đầu:
- VÅ© Văn công tỠđừng khách sáo. Chúng tôi rá»i thánh địa Côn Luân vì cuá»™c há»™i kỳ hôm nay.
Thêm sáu vị trưởng lão Cái bang, ngưá»i nà o cÅ©ng có khinh công xuất phà m à o à o lướt đến.
Vị Cái bang Ä‘i đầu hướng vá» Thất Kỳ Ngá»c Long ôm quyá»n xá, vừa xá vừa nói:
- Thần Cái Nhan Tôn khấu kiến Thất Kỳ Ngá»c Long đại hiệp.
Hà n Ửng Long khoát tay:
- Bản nhân không dám nháºn má»™t lá»… cá»§a bang chá»§.
Thất Kỳ Ngá»c Long nhìn năm vị trưởng lão Cái bang đứng phÃa sau Nhan Tôn:
- Năm vị đây chÃnh là Cái bang ngÅ© lão? Năm vị trưởng lão Cái bang chống gáºy ôm quyá»n:
- Thất Kỳ đại hiệp vẫn còn nhớ chúng tôi.
Thêm bảy đạo sÄ© Võ Äang lướt đến. Bảy ngưá»i đó vừa xuất hiện, má»™t trong bảy ngưá»i lên tiếng nói:
- Thân pháp như chim én, chưởng pháp thì vô biên, thần trà thông minh quán tuyệt, phong thái như tiên đồng đó chÃnh là Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ửng Long.
Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ửng Long lắc đầu ôm quyá»n xá ngưá»i vừa má»›i nói:
- Hà n má»— chỉ đáng con Ä‘om đóm so vá»›i Võ Äang Thất Long.
Nhứt Long Ngạc Quân Trưá»ng, ngưá»i vừa má»›i nói, khoát tay:
- Ngươi đừng khách sáo. Trong những kỳ hiệp cá»§a võ lâm, Thất Kỳ Ngá»c Long đáng mặt hảo hán đứng trên tất cả.
- Hà n má»— không dám nháºn lá»i cá»§a Ngạc đạo trưởng.
- Bần đạo nói sai sao?
- Rất đúng nhưng cũng rất sai.
Lá»i cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ửng Long vừa dứt thì NhÄ© Thánh Quân dấn đến má»™t bá»™.
Äại NhÄ© Thánh Quân là ngưá»i duy nhất trong Côn Luân Tam Thánh đã luyện được thÃnh nhÄ© có thể nghe van dặm, và phân biệt được tiếng nói cá»§a ngưá»i nà y lẫn ngưá»i kia dù ở xa mưá»i dặm. Äại NhÄ© Thánh Quân nghiêng đầu, lá»— tai bên phải cá»§a lão giần giáºt như Ä‘ang muốn nghe tiếng ai đó.
Khi Thất Kỳ Ngá»c Long vừa dứt lá»i, Äại NhÄ© Thánh Quân cau mà y nhìn thẳng Hà n Ửng Long. Lão chỉ tay và o mặt Thất Kỳ Ngá»c Long gằn giá»ng há»i:
- Ngươi là ai? Lục Thái Mẫu quay lại Äại NhÄ© Thánh Quân:
- Côn Luân Tam Thánh nói gì váºy? Äại NhÄ© Thánh Quân chỉ Thất Kỳ Ngá»c Long nói:
- Y không phải là Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ửng Long. Äại NhÄ© nà y khẳng định như váºy.
Y có thể qua mặt má»i ngưá»i bằng khuôn mặt cá»§a Hà n Ửng Long, nhưng không thể qua mặt được Äại NhÄ© bằng giá»ng nói cá»§a gã.
Lục Thái Mẫu nhìn Thất Kỳ Ngá»c Long chằm chằm:
- Nói mau, ngươi là ai? Thất Kỳ Ngá»c Long mỉm cưá»i:
- Bản nhân không phải là Thất Kỳ Ngá»c Long sao? Chẳng lẽ ta là kẻ giả trang à ? Hà n Ửng Long nhìn Äại NhÄ© Thánh Quân:
- Thá»i gian cÅ©ng có thể là m cho bản nhân thay đổi giá»ng nói chứ. Chẳng lẽ Tam Thánh Côn Luân cứ bắt buá»™c bản thân phải giữ mãi chất giá»ng như thuở vẫy vùng trong thiên hạ.
Äại NhÄ© lắc đầu:
- Không phải ngươi thay đổi giá»ng, mà giá»ng cá»§a ngươi không phải là giá»ng cá»§a Hà n Ửng Long.
Äại NhÄ© Tam Thánh tằng hắng:
- Dù giá»ng nói có thay đổi theo thá»i gian nhưng vẫn có cái tÃnh cá»§a nó, à cái tÃnh đó thì không bao giá» thay đổi. Chất giá»ng cá»§a ngươi không phải cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ửng Long.
Lão cau mà y:
- Cái tÃnh trong giá»ng nói cá»§a ngươi là cái tÃnh cá»§a giá»ng nói... giá»ng nói Äại Äầu Quá»·.
Äại NhÄ© nà y không thể nghe lầm được. Nếu nghe lầm thì ta sẽ tá»± thẻo lá»— tai cá»§a mình.
Thất Kỳ Ngá»c Long nheo mà y:
- Äại NhÄ© Tam Thánh nói váºy thì mau thẻo lá»— tao cá»§a lão Ä‘i.
- Nhưng ngươi... chÃnh là Äại Äầu Quá»· mà .
Thất Kỳ Ngá»c Long nhếch mép:
- Nếu ta là kẻ giả mạo Thất Kỳ Ngá»c Long thì sao biết thi triển bảy tuyệt thức võ công cá»§a bổn môn? Ma Thần Cát Giã nhìn Äại NhÄ© Tam Thánh nói:
- Äúng váºy. Nếu là Äại Äầu Quá»· sao có thể thi triển được bảy tuyệt thức trong Thất Kỳ Äoạt Mạng? Ma Thần Cát Giã vuốt râu:
- Äại NhÄ© Tam Thánh, lão phu e ngươi nên thẻo lá»— tai được rồi đó.
Äại NhÄ© Tam Thánh lắc đầu:
- Tai của ta chưa bao giỠnghe lầm cả.
- Nhưng lần nà y thì tai lão hết thÃnh rồi.
Hà n Ửng Long khoát tay:
- Cứ cho là lão không nghe lầm Ä‘i, nhưng bản nhân nói ra Ä‘iá»u nà y thì ắt lão phải tá»± thẻo lá»— tai cá»§a mình thôi.
Thất Kỳ Ngá»c Long nghiêm mặt, khe khắt nói:
- Có phải trước đây mưá»i lăm năm hai phái hắc bạch trên giang hồ đã truy sát Hà n Thiên Long Quá»· Chá»§ để Ä‘oạt bảy ngá»n Thất Kỳ Äoạt Mạng cá»§a ta? Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ửng Long nhìn Lục Thái Mẫu:
- Trước một số đông vây đánh, truy bức không còn một sinh lộ. Hà n Thiên Long đã chạy và o TỠCung có đúng không? Lục Thái Mẫu hừ nhạt:
- Khi Thất Kỳ Ngá»c Long xâm nháºp Quá»· Môn mà không trở ra, chúng ta phải truy sát quá»· chá»§ để Ä‘oạt lại tÃn váºt cá»§a ngươi mà .
Hà n Ửng Long lắc đầu:
- Äó là lòng tốt hay âm mưu cá»§a các ngưá»i? Hà n Ửng Long cưá»i nhạt nói tiếp:
- Khi và o Quá»· Môn ta má»›i biết Quá»· chá»§ chÃnh là sư huynh Hà n Thiên Long, và đứng sau lưng các ngưá»i chÃnh là tam đệ cá»§a ta Thất Äá»™c Thư Sinh.
Thất Kỳ Ngá»c Long nghiêm giá»ng gằn từng tiếng:
- Äúng váºy không? Côn Luân Tam Thánh thở dà i. Lục Thái Mẫu thì đảo mắt nhìn Nhiếp Thần Quân, Ma Thần Cát Giã, TÃch Lịch Bang. Sau câu há»i cá»§a Hà n Ửng Long, má»™t sá»± im lặng bao trùm lên tất cả má»i ngưá»i.
Thần Cái trưởng lão Nhan Tôn thở hắt ra rồi tằng hắng nói:
- Thất Kỳ đại hiệp đã biết tất cả. Sá»± tháºt chúng tôi đã bị Thất Äá»™c Thư Sinh hạ độc phải hà nh sá»± theo lịnh cá»§a y, nhưng sau khi Quá»· Môn và Thất Kỳ đại hiệp không còn trên giang hồ nữa, ngỡ đâu Thất Äá»™c Thư Sinh sẽ lên ngai minh chá»§, nhưng đột nhiên ngay cả Thất Äá»™c Thư Sinh cÅ©ng tuyệt tÃch.
Äôi mà y cá»§a Hà n Ửng Long cau lại:
- Äiá»u đó ta biết. Ta muốn há»i tháºt ra Quá»· Môn cá»§a Hà n Thiên Long đã gây thù chuốc oán gì vá»›i các vị? Má»i ngưá»i lại im lặng.
Nhan Tôn lưỡng lự rồi lắc đầu:
- Không có thù oán gì cả, nhưng Quá»· Môn hà nh tung kỳ bà chắc chắn phải có âm mưu gì đó nên Thất Äá»™c Thư Sinh ra tay hạ độc bảy môn phái.
Thất Kỳ Ngá»c Long lắc đầu:
- Các ngưá»i lầm rồi. Các ngưá»i vì chữ sinh mà quên đại nghÄ©a giang hồ. Ngay vá»›i má»™t đứa trẻ lên năm các ngưá»i còn diệt táºn gốc mà .
Thất Kỳ Ngá»c Long nhìn qua Lục Thái Mẫu:
- Äến ngay cả Äại Äầu Quá»·, má»™t đại ma đầu, mặc dù cÅ©ng rÆ¡i và o cảnh ngá»™ như các ngưá»i nhưng còn chút lương tri cưu mang đứa trẻ lên năm Hà n Quân Äạt, đứa con duy nhất cá»§a há» Hà n, đứa cháu duy nhất cá»§a ta, không để cho tuyệt dòng tuyệt giống, trong lúc Thiên Long phải chạy và o Tá» Cung.
Trong lúc Thất Kỳ Ngá»c Long nói thì Äại NhÄ© Tam Thánh cứ nghiêng đầu nghe má»™t cách chăm chú. Nhìn khuôn mặt trang trá»ng cá»§a lão ngỡ như lão Ä‘ang nuốt từng chữ phát ra từ cá»a miệng cá»§a Hà n Ửng Long.
Äại NhÄ© Tam Thánh lắc đầu nguầy nguáºy:
- Mình không thể nghe lầm được.
Thất Kỳ Ngá»c Long chỉ bảy cá»— quan tà i:
- Äáng lẽ bảy cá»— quan tà i nà y bản nhân để dà nh cho bảy vị chưởng môn bảy đại phái, nhưng...
Hà n Ửng Long thở dà i.
Thất Kỳ Ngá»c Long toan nói tiếp Gian Thiên Kỳ Hiệp lướt đến. Lão chỉ Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Nếu ngươi có bảy cái mạng thì bảy cỗ quan tà i kia để dà nh cho ngươi.
Hà n Ửng Long dá»i mắt nhìn Gian Thiên kỳ hiệp:
- Gian Thiên! Gian Thiên ưỡn ngá»±c, gằn giá»ng nói:
- Ngươi quả là đáng chết, dám giả mạo Thất Kỳ Ngá»c Long đại hiệp.
Gian Thiên vừa nói vừa ôm quyá»n xá tất cả má»i ngưá»i:
- Các vị, hắn chÃnh là Äại Äầu Quá»· đã giả trang thà nh Thất Kỳ Ngá»c Long để hù dá»a chúng ta.
Gian Thiên vừa nói vừa quay lại đối nhãn với Hà n Ửng Long
- Äại Äầu Quá»·, sao ngươi có thể khoác được bá»™ mặt Thất Kỳ Ngá»c Long chứ? Ngươi hãy tá»± lá»™t mặt nạ Ä‘i.
Thất Kỳ Ngá»c Long chau mà y:
- Gian Thiên! Ngươi đến đúng lúc đó.
Thất Kỳ Ngá»c Long vừa nói đến đây thân ảnh lại rùng mình má»™t cái.
Gian Thiên nháºn ngay ra cái rùng mình cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long. Gian Thiên báºt cưá»i giòn dã:
- Ngươi dấu đầu lòi Ä‘uôi rồi nhé. Nếu ngươi là Thất Kỳ Ngá»c Long sao cÅ©ng trúng độc mà rùng mình?
- Bản nhân không phải thần thánh để không bị trúng độc.
- Thất Kỳ Ngá»c Long là m sao có thể trúng độc được? Gian Thiên nhún vai:
- Äại Äầu Quá»·, ngươi đừng giả vá» nữa.
Gian Thiên nhún vai:
- Äại Äầu Quá»· nghe cho rõ đây! Gian má»— đã đến khu vưá»n thược dược nÆ¡i định cư cá»§a Bát Thiên Vương và biết được tất cả rồi. Thất Kỳ Ngá»c Long đại hiệp tái xuất giang hồ đến ngay nÆ¡i cư trú cá»§a Bát Thiên Vương để há»i vỠđứa trẻ lên năm cách đây mưá»i lăm năm và đồng thá»i hạ thá»§ luôn Bát Thiên Vương, bởi vì Bát Thiên Vương đã dụng thuáºt thần y hạ độc bảy vị chưởng môn đại phái theo kế cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh. CÅ©ng chÃnh Bát Thiên Vương đã bức hiếp hôn thê cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long rồi giết ngưá»i diệt khẩu luôn.
Thất Kỳ Ngá»c Long cướp lá»i Gian Thiên:
- Sao ngươi biết rà nh quá váºy?
- Gian Thiên đã sám hối và ghi lại bút lục nà y.
Thấy quyển bút lục trên tay Gian Thiên, Thất Kỳ Ngá»c Long thoáng chau mà y.
- Ngươi lấy quyển bút lục...
- Gian má»— lấy quyển bút lục đó tại chá»— Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ửng Long.
Lão quay lại sau lưng:
- Mang và o Ä‘i! Từ ngoà i đưá»ng cái quan Song Tà Tá» Diện khiêng cá»— quan tà i trắng lướt và o.
Hai ngưá»i đặt cá»— áo quan trước mặt Gian Thiên. Gian Thiên váºn chưởng vá»— và o áo quan.
- Ầm.
Nắp cá»— áo quan báºt ra.
Gian Thiên chỉ và o cỗ áo quan:
- Các vị hãy xem ngưá»i trong cá»— áo quan nà y là ai.
Ngưá»i đầu tiên nhìn và o cá»— áo quan chÃnh là Äại NhÄ© Tam Thánh. Lão vừa nhìn và o cá»— áo quan liá»n thốt lên:
- Æ ... đúng là Thất Kỳ Ngá»c Long.
Äại NhÄ© Tam Thánh ngẩng lên nhìn lại Thất Kỳ Ngá»c Long:
- Bây giá» có thi thể cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long, thế ngươi còn nháºn mình là Thất Kỳ đại hiệp nữa không? Thất Kỳ Ngá»c Long cưá»i khẩy:
- Lúc đầu ta nói rõ vá»›i ngươi rất đúng và cÅ©ng rất sai. Rất sai bởi vì ta nháºn tất cả những tâm huyết cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long và mang khuôn mặt cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long. Rất đúng bởi vì ta không phải là Thất Kỳ Ngá»c Long.
Thất Kỳ Ngá»c Long vừa nói vừa lá»™t chiếc mặt nạ da ngưá»i, để lá»™ chân diện mục má»™t khuôn mặt khắc khổ, đầy những nếp nhăn chằng chịt.
Vừa thấy chân diện cá»§a Äại Äầu Quá»·, Gian Thiên nói lá»›n:
- Äại Äầu Quá»·. Bây giá» thì ngươi không còn giấu giếm ai được nữa chứ.
Thần cái Nhan tôn quắc mắt nạt lớn:
- Äại Äầu Quá»·, sao ngươi dám giả dạng Thất Kỳ Ngá»c Long đại hiệp. Hừ, tháºt đáng chết.
Äại Äầu Quá»· cưá»i khẩy nói:
- CÅ©ng bởi vì hai tiếng đại hiệp mà Thất Kỳ Ngá»c Long sống không ra sống, chết thì không nhắm mắt.
Äại Äầu Quá»· chỉ cá»— áo quan:
- Các ngưá»i nhìn Hà n Ửng Long Ä‘i! Gian Thiên khoát tay:
- Ngươi không nói Gian má»— cÅ©ng biết. Có lẽ tại vì ngươi mà Thất Kỳ Ngá»c Long đại hiệp chết không nhắm mắt.
Äại Äầu Quá»· hừ nhạt má»™t tiếng:
- Tại ta à ? Nếu là tại ta sao trong ngà y rước kiệu bà i vị những nhân váºt thà nh danh trên giang hồ. Thất Kỳ Ngá»c Long lại tá»± há»§y cá»— kiệu cá»§a mình chứ. Hà nh động đó cÅ©ng đủ cho các ngưá»i biết Thất Kỳ Ngá»c Long xót xa như thế nà o rồi.
Äại Äầu Quá»· nhìn lại Gian Thiên:
- Gian Thiên, ngươi đã biết ta là Äại Äầu Quá»· thì ta chẳng còn gì để dấu các ngươi nữa.
Sau khi Thất Kỳ Ngá»c Long giết Bát Thiên Vương rồi Ä‘i tìm ta.
Äại Äầu Quá»· quay sang Lá»— Trinh:
- Hà n Ửng Long đã gặp tiểu hoà ng thượng Lá»— Trình tại cổ miếu sau khi san bằng Long Thiá»n tá»± cá»§a Du Tăng đại sư. Vì sao ngưá»i hà nh sá»± như váºy, bởi vì Du Tăng cÅ©ng là má»™t trong những ngưá»i trước đây đại diện cho Thiếu lâm đưa Hà n Ửng Long và o Quá»· Môn và truy sát Hà n Thiên Long.
Thưá»ng Luân nghe Äại Äầu Quá»· nói mà mặt đỠbừng. Chẳng biết Lá»— Trình giáºn hay vì thẹn.
Äại Äầu Quá»· nói tiếp:
- Hà n Ửng Long thừa biết mình còn bao nhiêu thá»i gian ở lại cõi trần nà y, nên khi tìm được ta đã truyá»n tất cả những tuyệt thức bản thân đặng ta thay y há»™i kỳ, và giúp Quân Äạt...
Äại Äầu Quá»· thở ra:
- Ai cÅ©ng có phần, nếu như Quân Äạt trở thà nh Quá»· Chá»§ Quá»· Môn.
Gian Thiên chỉ tay và o mặt Äại Äầu Quá»·:
- Äại Äầu Quá»·, ý ngươi muốn nói Quân Äạt, đệ tá» cá»§a ngươi sẽ gây tai há»a cho giang hồ à ? Gian Thiên lắc đầu:
- Ngươi đừng vá»ng tưởng. Còn Gian Thiên thì đệ tá» cá»§a ngươi không là m gì được đâu.
Äại Äầu Quá»· nheo mà y, chiếu thần nhãn thẳng và o mặt Gian Thiên:
- Ngụy đại hiệp. Hôm nay ngươi có thể nói nhăng nói cuội trước mặt ta, nhưng ngà y mai ngươi sẽ biến thà nh bóng quỷ trong Quỷ Môn mà thôi.
Lá»i còn Ä‘á»ng trên miệng Äại Äầu Quá»· thì Gian Thiên đã vÅ© lá»™ng song chưởng táºp kÃch thẳng và o vùng thượng đẳng cá»§a y, thế chưởng kình cá»§a Gian Thiên vừa vÅ© liệt vừa bất ngá» nhưng Äại Äầu Quá»· chỉ lắc vai má»™t cái đã thoát tránh má»™t cách dá»… dà ng. Äại Äầu Quá»· lách tránh nhưng không há» phản công lại.
Lục Thái Mẫu nháºn ra khinh thuáºt thượng đẳng cá»§a Äại Äầu Quá»· buá»™t miệng nói:
- Di Hình Cước Pháp.
Lỗ Trình cũng nói:
- Di Hình Cước Pháp.
Gian Thiên trong cuá»™c đấu chá»›p nhoáng đã công ra bốn thức chưởng nhưng tuyệt nhiên những thế chưởng công đó không chạm được chéo y cá»§a Äại Äầu Quá»·. Má»™t Ä‘iá»u lạ lùng mà ai cÅ©ng thắc mắc, là Äại Äầu Quá»· không há» phản kÃch Gian Thiên mà tuyệt nhiên chỉ trổ Di Hình Cước Pháp tránh né mà thôi. Äiá»u đó khiến ai cÅ©ng lạ lẫm, ngay cả Tiểu VÄ© thông minh như váºy cÅ©ng không Ä‘oán được. Vừa rồi võ công cá»§a Äại Äầu Quá»· mãnh liệt vô cùng thế mà giỠđây chỉ tránh né chứ không phản công lại đối phương, quả là điá»u lạ lùng.
Lục Thái Mẫu cÅ©ng nheo mà y thị sát tráºn đấu giữa Gian Thiên và Äại Äầu Quá»· không khá»i thắc mắc.
Lục Thái Mẫu nghĩ thầm:
- "Sao Äại Äầu Quá»· không dụng đến những tuyệt thức vô biên cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long phản công lại Gian Thiên. Chỉ cần lão phát tác má»™t thức chiêu thôi thì Gian Thiên đã bị tán mạng rồi".
Gian Thiên đánh ra bốn chưởng không trúng đối phương, thối lui hai bộ.
Lão nhìn tất cả má»i ngưá»i nói:
- Các vị, nhất thá»i Äại Äầu Quá»· không thể dụng đến ná»™i lá»±c mà phát tác bảy tuyệt thức cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long, sao các vị không cùng vá»›i Gian má»— đưa y vá» cõi a tỳ.
Lá»i cá»§a Gian Thiên khiến má»i ngưá»i má»›i vỡ lẽ.
Lục Thái Mẫu liá»n thi triển Bát Quái Mê Tông Bá»™ áp thẳng và o Äại Äầu Quá»·. Vừa và o cuá»™c, Lục Thái Mẫu đã dụng đến tám thà nh chân âm tống ra má»™t đạo chưởng khà Khai Vân TÃch Äịa, chia là m ba, thượng trung và hạ táºp kÃch Äại Äầu Quá»·.
Äại Äầu Quá»· đối phó vá»›i Lục Thái Mẫu quả không dá»… dà ng chút nà o. Khi Lục Thái Mẫu táºp kÃch vừa phối chưởng công vá»›i Bát Quái Mê Tông Bá»™. Äại Äầu Quá»· đã lúng túng.
Nhưng với tuyệt thức khinh công Di Hình Cước Pháp lão vẫn lòn lách né tránh.
Chỉ tránh mà không công trả, thì Äại Äầu Quá»· quả bất lợi vô cùng. Cà ng lúc y cà ng bị Lục Thái Mẫu dồn và o má»™t góc. Nhìn thế cuá»™c đó, Lá»— Trình lẫm Tiểu VÄ© Ä‘á»u Ä‘oán chỉ trong khoảnh khắc nữa thôi, chá»§ nhân Tiên cung sẽ thâu nạp lão Äại Äầu Quá»·.
à niệm đó còn Ä‘á»ng trong tâm tưởng Tiểu VÄ© thì Äại Äầu Quá»· đã hứng trá»n má»™t chưởng cá»§a Lục Thái Mẫu và o đúng đại huyệt Äan Äiá»n.
- Bình...
Äại Äầu Quá»· bị nhấc lên khá»i sà n gạch, nện lưng và o cá»™t nhà .
- Rầm...
Lão té xuống đất, mồm phun một vòi máu tươi.
Äại Äầu Quá»· rÃt lên:
- Các ngươi giết được ta, nhưng thá»i khắc các ngưá»i phải trả lá»i trước háºu duệ cá»§a Hà n Ửng Long và Hà n Thiên Long không xa nữa đâu.
Tiểu VÄ© và Lá»— Trình nghe Äại Äầu Quá»· nói và thấy cảnh y bị Lục Thái Mẫu bức tá» mà không ká»m được lòng.
Tiểu Vĩ quay sang Lỗ Trình:
- Lá»— hòa thượng. Tiểu VÄ© không thể để Äại Äầu Quá»· chết được.
Tiểu VÄ© vừa nói dứt lá»i phi thân và o. Từ phÃa sau Tiểu VÄ© thi triển Thiên Ma Chỉ táºp kÃch thẳng và o Lục Thái Mẫu khi bà sắp phóng chưởng kết liá»…u sinh mạng Äại Äầu Quá»·.
Lục Thái Mẫu vừa váºn công vừa nói:
- Ngươi hãy mau cho lão nương biết Quân Äạt và Tuyết Trâm Ä‘i đâu.
Lục Thái Mẫu vừa nói đến đây thì cảm nháºn có tiếng chỉ phong rÃt gió ngáy sau lưng mình. Lão nương liá»n sà ng bá»™ lách tránh, đồng thá»i phản kÃch lại má»™t thế chưởng Khai Vân TÃch Äịa.
Chỉ và chưởng chạm thẳng và o nhau.
- Ầm...
Tiểu VÄ© nháºn má»™t chưởng cá»§a Lục Thái Mẫu, cảm nháºn như có đợt sóng kình mãnh liệt chụp xuống mình, hất ngược vá» sau.
Lục Thái Mẫu sá»ng sốt khi nháºn ra VÅ© Văn Tiểu VÄ© nên buá»™t miệng nói:
- Tiểu VÄ©! Ngươi muốn chết? Lục Thái Mẫu toan lướt theo truy sát Tiểu VÄ© nhưng sá»±c nhá»› lại Äại Äầu Quá»·. Lão nương chưa kịp quyết định thì Lá»— Trình đã dụng Di Hình Cước Pháp băng đến cắp ngang hông Äại Äầu Quá»·.
Lá»— Trình vừa cắp Äại Äầu Quá»· vừa nói:
- Tiểu tăng không thể ngưá»i chết được.
Lá»— Trình cắp Äại Äầu Quá»· trổ Di Hình Cước Pháp băng ra ngoà i gian nhà rông. Lá»— Trình quát lá»›n vá»›i Tiểu VÄ©:
- VÅ© Văn huynh, chạy thôi! Thưá»ng Luân đâu thể cho Lá»— Trình thoát được liá»n lạng bá»™ toan chặng đưá»ng cá»§a Lá»— Trình. Thưá»ng Luân vừa lướt đến vừa dụng chưởng kình Hải Ná»™ Cuồng Phong táºp kÃch Y ra chưởng bất ngá» thì nháºn được sá»± bất ngá». Mặc dù phải cắp Äại Äầu Quá»·, nhưng Lá»— Trình vẫn lướt qua Thưá»ng Luân má»™t cách dá»… dà ng.
Tiểu VÄ© thấy Lá»— Trình thoát qua được Thưá»ng Luân cÅ©ng phấn chấn bá»c háºu phÃa sau.
Lục Thái Mẫu tức giáºn quát:
- Các ngươi có thể chạy thoát khá»i tay ta à ? Lục Thái Mẫu liá»n trổ Bát Quái Mê Tông Bá»™ rượt theo. Trong khi đó, Tiểu VÄ© và Lá»— Trình đã chạy được hai mươi trượng thì bất ngá» dừng bước.
Tay Lá»— Trình vẫn cắp Äại Äầu Quá»·.
Tai sao Lá»— Trình và Tiểu VÄ© không thoát chạy nữa mà lại đứng thần ngưá»i ra váºy? Trước mặt hai ngưá»i là má»™t cá»— xe kỳ dị bằng gang Ä‘en xì. Cá»— xe như má»™t con quái váºt chắn ngang lối ra. PhÃa sau cá»— xe đó là má»™t kiệu hoa lá»™ng lẫy, bốn góc có bốn ả thị nữ đứng, há» khoát vẻ mặt trang nghiêm đến lạnh lùng.
-oOo-
Chương 39 Thất Äá»™c Thư Sinh
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: VuHoai
Tiểu Vĩ quay sang Lỗ Trình:
- Lá»— hòa thượng ngươi đưa Äại Äầu Quá»· Ä‘i Ä‘i, để VÅ© Văn Tiểu VÄ© ở lại.
Tiểu VÄ© vừa dứt lá»i thì Lục Thái Mẫu cÅ©ng đã lướt đến. Lục Thái Mẫu cÅ©ng đã lướt đến, Lục Thái Mẫu cÅ©ng sững sá» vá»›i cổ xe ngá»±a quái gở và chiếc kiệu hoa lá»™ng lẫy.
Lục Thái Mẫu hừ nhạt rồi nói:
- Các ngươi cÅ©ng có đồng bá»n đến ứng cứu à ? Hừ, dù có trăm nhân mạng cÅ©ng không thoát đâu.
Lục Thái mẫu vừa nói vừa nhắm tiểu hòa thượng Lá»— Trình toan táºp kÃch, nhưng má»™t tiếng quát lanh lảnh cất lên:
- Dừng tay! Từ trong chiếu kiệu vén rèm bước ra chẳng phải ai xa lạ mà chÃnh là Khắc Thá»§y Phượng.
Lục Thái Mẫu nhìn Khắc Thủy Phượng không chớp mắt, hai cánh môi của lão nương trỠra với một thái độ khinh miệt:
- Thì ra là ngươi. Lão nương tưởng ai xa lạ, không ngỠlại là đại dâm nữ Khắc Thủy Phượng. Khắc Thủy Phượng, ngươi đến đúng lúc lắm đó, lão nương sẽ xé xác ngươi để xem ngươi còn giữ ý niệm tranh già nh hội kỳ với ta không.
Khắc Thá»§y Phượng vẫn giữ vẻ bình thản. Nà ng cất giá»ng tháºt ôn nhu từ tốn:
- Khi ta đến đây thì ta đã có sá»± chuẩn bị trước rồi. Bây giá» bà lão già nua có thể nói cứng cá»i được đây, nhưng lúc nữa chẳng biết bà sẽ nói vá»›i bổn vương nữ thế nà o.
Lục Thái Mẫu nạt ngang:
- Im mồm! Khắc Thá»§y Phượng vẫn không tá» thái độ bất mãn ra ngoà i. Nà ng nhìn cá»— xe bằng gang nói như ra lệnh, nhưng lại bằng chất giá»ng rất ôn nhu:
- Thỉnh tướng pháp.
Lá»i cá»§a Khắc Thá»§y Phượng vừa dứt thì trong cá»— xe bằng gang má»™t ngưá»i váºn đồ Ä‘en, đầu đội kim mão bước xuống. Mặc dù váºn y trang vương triá»u nhưng vẻ mặt ngưá»i đó không dấu những nét nham hiểm và tà n nhẫn.
Ngưá»i đó bước thẳng đến Khắc Thá»§y Phượng, ôm quyá»n xá rồi cung kÃnh nói:
- Tướng pháp phụng lệnh vương nữ.
Khắc Thủy Phượng khắt khe nói:
- Tướng pháp đã nghe Lục Thái Mẫu nói gì với ta rồi chứ?
- Bổn tướng pháp đã nghe, vương nữ chỉ lịnh.
Khắc Thá»§y Phượng cưá»i ná»a miệng, quay lại nhìn Lục Thái Mẫu:
- Lão bà Tiên Cung đã nháºn ra tướng pháp cá»§a bổn cô nương là ai chứ? Lục Thái Mẫu ngay từ lúc vị tướng pháp cá»§a Khắc Thá»§y Phượng xuất hiện, mặt đã trang trá»ng vô cùng. Hình như Thái mẫu đã nháºn ra thân thế cá»§a ngưá»i đó nhưng vẫn còn ngá» ngợ.
Lục Thái Mẫu nheo mà y đối nhãn với vị tướng pháp của Khắc Thủy Phượng:
- Lão đây Ä‘oán không lầm... Vị nà y là ... là Thất Äá»™c Thư Sinh.
Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu:
- Äúng như váºy. Vị tướng pháp cá»§a bổn vương nữ chÃnh là Thất Äá»™c Thư Sinh năm nà o.
Lục Thái Mẫu vừa nghe Khắc Thủy Phượng nói, lùi ngay lại một bộ, miệng lẩm nhẩm:
- Thất Äá»™c Thư Sinh đây sao? Thất Äá»™c Thư Sinh quay lại Khắc Thá»§y Phượng:
- Vương nữ chỉ lịnh.
Khắc Thá»§y Phượng cưá»i mỉm, nói vá»›i Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Tướng pháp hãy cho má»i ngưá»i ở đây sáng mắt bằng cái chết cá»§a Lục Thái Mẫu. Mụ ta đáng chết lắm, nhưng trước khi mụ chui xuống địa ngục, ta có và i lá»i nói vá»›i mụ.
Lục Thái Mẫu căng thẳng đến cá»±c độ, trong khi Khắc Thá»§y Phượng lại rất bình nhiên như lúc há»™i triá»u.
Khắc Thủy Phượng bước đến đứng đối mặt với Lục Thái Mẫu:
- Lục Thái Mẫu còn nhớ câu chuyện cách đây hai mươi năm chứ? Lục Thái Mẫu lắc đầu:
- Lão nương chẳng còn nhớ gì đâu.
- Không nhớ ta sẽ nhắc lại.
Khắc Thá»§y Phượng tằng hắng lấy giá»ng, cất tiếng tháºt ôn nhu:
- Hai mươi năm vỠtrước, giang hồ đại loạn bởi bức tiểu đồ Mê Cung U Linh. Tất cả các cao thủ của bảy đại môn phái mang tiếng vì đại nghĩa của võ lâm mà muốn hủy bức tiểu đồ đó.
Nà ng lắc đầu nói tiếp:
- Nghe thì rất hay, nhưng tháºt ra tất cả những cao thá»§ đó Ä‘á»u muốn Ä‘oạt tiểu đồ để và o U Linh Mê Cung đặng chiếm ngai vị độc tôn võ lâm.
Khắc Thủy Phượng hừ nhạt rồi nói tiếp:
- ChÃnh vì tham vá»ng đê tiện kia mà các cao thá»§ đại phái đã tà n sát U Linh Môn. Trong cuá»™c tà n sát đẫm máu đó, má»™t đứa con gái còn sống sót, chạy đến Tiên Cung.
Lục Thái Mẫu nheo mà y:
- Thá»§y Phượng, ngươi chÃnh là đứa bé gái đó.
Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu:
- Không sai.
Lục Thái Mẫu nhăn mặt:
- Ngươi còn sống à ?
- Nếu Thá»§y Phượng không còn sống sao có cái ngà y nay? Lục Thái Mẫu, bà mang tiếng là sư tá»· cá»§a mẫu thân ta, nhưng lại vì tình riêng mà thổ lá»™ bà máºt U Linh Môn cho ngưá»i tình Bát Thiên Vương, để rồi U Linh Môn phải chịu cảnh máu đổ thịt rÆ¡i. Khi Thá»§y Phượng chạy đến mụ, mụ còn tÃnh giết ta để trừ cá» táºn gốc nữa mà .
Lục Thái Mẫu biến sắc:
- Thủy Phượng ngươi im đi! Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Ta là m sao quên được cái ngà y đó. Ta là m sao quên được mối háºn ăn và o xương và o thịt cá»§a ta chứ. Và ta cÅ©ng là m sao quên được mụ, kẻ đã vì tình mà mang đến tấm thảm kịch cho toà n bá»™ song thân gia quyến cá»§a ta.
Giá»ng cá»§a nà ng cà ng lúc cà ng trở nên cay đắng, khắt khe:
- Thá»§y Phượng đã thá», nếu còn sống sẽ san bằng tất cả các đại phái ở Trung Nguyên.
Và cái ngà y phải đến đó nó đã đến.
Lục Thái Mẫu nghiêm giá»ng há»i Khắc Thá»§y Phượng:
- Trước khi ngươi hà nh động, ta muốn há»i má»™t Ä‘iá»u.
- Mụ nói di.
- Vì sao Thất Äá»™c Thư Sinh lại là tướng pháp cá»§a ngươi? Khắc Thá»§y Phượng cưá»i mỉm nhún vai đáp lá»i:
- Mụ vị tình thì Thất Äá»™c Thư Sinh cÅ©ng vị tình.
Khắc Thá»§y Phượng nói xong chắp ta ra sau lưng quay lại cá»— kiệu. Nà ng nói vá»›i Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Tướng pháp, đến lượt ngưá»i đó.
- Tuân lệnh vương nữ.
Thất Äá»™c Thư Sinh khoác bá»™ mặt như câu hồn sứ giả nÆ¡i diêm phá»§ bước ra đối mặt vá»›i Lục Thái Mẫu.
Thất Äá»™c Thư Sinh cất tiếng nói tháºt lạnh lùng:
- Lục Thái Mẫu đã gặp ta thì biết phải là m gì chứ? Lục Thái Mẫu mặt biến sắc xanh như chà m:
- Mụ già nà y chưa muốn chết.
- Lịnh của vương nữ, mụ không được cãi.
Thất Äá»™c Thư Sinh vừa nói vừa cau mà y tá» thái độ rất bất bình vá»›i Lục Thái Mẫu.
Thấy chẳng còn gì phải mất, cứ như Thất Äá»™c Thư Sinh là sát tinh cấm kỵ cá»§a Lục Thái Mẫu, nên lá»i nói cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh còn Ä‘á»ng trên hai và nh môi dà y thì Lục Thái Mẫu bất ngá» dụng thuáºt pháp Bát Quái Mê Tông Bá»™ áp sát tá»›i, đồng thá»i phát tác tuyệt thức Khai Vân TÃch Äịa, miệng thì nói:
- Mụ chết thì ngươi cũng chết theo.
Như biết mình không thể nà o thoát khá»i má»™t cái chết thảm thiết, nên Thái mẫu vừa xuất thá»§ tấn công đã dùng đến mưá»i hai thà nh chân âm, quyết má»™t chưởng liá»u mạng vá»›i Thất Äá»™c Thư Sinh.
Nhưng Lục Thái Mẫu chưa nhả kình thì Thất Äá»™c Thư Sinh hú lên lanh lảnh. Tiếng hú cá»§a lão tướng pháp Qui Tư Quốc nghe ngỡ như tiếng kèn hiệu thôi thúc quân tướng xung tráºn.
Äến ngay cả Nhiếp Thần Quân, đại kỳ thá»§ có tuyệt pháp Quá»· Vá»±c Thanh cÅ©ng ôm đầu lảo đảo.
Lục Thái Mẫu chưa kịp nhả kình, hai tay đã ôm đầu lảo đảo lùi lại. Lão nương ngồi bệt xuống đất trong tư thế kiết đà nhắm nghiá»n hai mắt váºn công Ä‘iá»u tức.
Hà nh động cá»§a Lục Thái Mẫu khiến Lá»— Trình và Tiểu VÄ© ngạc nhiên vô cùng. Tiếng hú vừa rồi cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh đối vá»›i hai ngưá»i chẳng có chút cảm nháºn nó có oai lá»±c chết chóc gì, mà tưởng như tiếng hú kia chỉ là tiếng huýt sáo bình thưá»ng, nhưng tại sao đối vá»›i Lục Thái Mẫu thì lại khác thưởng như váºy.
Tiểu VÄ© và Lá»— Trình không rá»i mắt khá»i Lục Thái Mẫu. Tiểu VÄ© vô tình nhìn xuống Äại Äầu Quá»· Ä‘ang được Lá»— Trình quắp cÅ©ng thấy lão Ä‘ang rung cầm cáºp. Hai mắt cứ lá» tròn đến độ ngỡ hai con ngươi sắp lá»t ra ngoà i.
Trong lúc đó, Lục Thái Mẫu đã váºn công đến cảnh giá»›i tối thượng, trên đỉnh đầu Lục Thái Mẫu xuất hiện má»™t là n khói lam bốc lên thẳng tắp, mồ hôi rịn ra khắp mặt Thái mẫu.
Thất Äá»™c Thư Sinh đột nhiên ngá»a mặt rÃt lên má»™t tiếng nghe tợ tiếng heo kêu đêm.
Tiếng rÃt cá»§a lão tướng pháp Thất Äá»™c Thư Sinh chẳng khác nà o tiếng gá»i hồn cá»§a cá»§a lÅ© âm binh nÆ¡i a tỳ.
Tiếng rÃt đó khiến Tiểu VÄ© lẫn Lá»— trình phải rùng mình á»›n lạnh.
- Bá»™p...
Tiểu VÄ© lẫn Lá»— Trình há hốc miệng. Bởi thá»§ cấp cá»§a Lục Thái Mẫu đã vỡ toang. Nguyên thần bốc lên cuồn cuá»™n do Lục Thái Mẫu váºn công quá độ.
Thấy cảnh tượng khủng khiếp đó, Lỗ Trình và Tiểu Vĩ bất giác thối lại ba bộ nhìn thi thể của Lục Thái Mẫu không chớp.
Tiểu VÄ© truyá»n âm nháºp máºt nói vá»›i Lá»— trình:
- Lá»— lão hòa thượng, ngươi hãy nhìn xem lão tiá»n bối Äại Äầu Quá»·.
Lá»— trình vá»™i đỡ lấy Äại Äầu Quá»·.
HÆ¡i thở cá»§a lão tháºt là yếu á»›t. Nhưng lão cÅ©ng gượng nói:
- Hai ngưá»i rất tốt, nhưng lão phu sống không được đâu. Ta chết trong khoảnh khắc nữa thôi. Hai ngưá»i cố gắng rá»i khá»i đây mà tìm đến Quân Äạt.
Äại Äầu Quá»· thá»u thà o, cố gắng nói:
- Nếu gặp được Quân Äạt, nói vá»›i y sư phụ cá»§a y đã chết, chết mà không ân háºn. Ta không muốn Quân Äạt trở thà nh Xa Luân Vương, nhưng bây giá» không muốn cÅ©ng không được.
Tiểu VÄ© há»i:
- Äại Äầu Quá»· tiá»n bối. Quân Äạt đã Ä‘i đâu?
- Tá» cung, hay chÃnh là U Linh Mê Cung. Hãy thả ta xuống đây Ä‘i.
Tiểu VÄ© thở dà i, nhìn Lá»— Trình gáºt đầu:
- Lỗ hòa thượng.
Lá»— Trình như hiểu ý Tiểu VÄ©, đặt Äại Äầu Quá»· xuống đất.
Äại Äầu Quá»· nhướn mà y. Nhưng đôi thần nhãn cá»§a lão như chẳng còn thần nữa:
- Hai ngưá»i giúp Quân Äạt. Thất Äá»™c Thư Sinh đã cấy Thất độc trùng và o má»i ngưá»i rồi.
Ta sợ... ta sợ...
Nói đến đây thì ngÅ© quan cá»§a Äại Äầu Quá»· Ä‘á»u rịn máu. Lưỡi lão như thụt hẳn và o trong và hồn lìa khá»i xác.
Tiểu VÄ© truyá»n âm nói vá»›i Lá»— trình:
- Lá»— hòa thượng, chúng ta rá»i khá»i đây thôi.
Lá»— Trình khẽ gáºt đầu. Rồi cả hai dụng luôn khinh thuáºt thượng thặng. Lá»— Trình thì trổ Di Hình Cước Pháp còn Tiểu VÄ© thì dụng Thoát Bá»™ Hà nh Vân. Mặc dù cả hai Ä‘á»u muôn ly khai má»™t cách bất ngá», nhưng khi hai ngưá»i vừa động thân thì má»™t bóng ngưá»i cắt ngang trên đầu há», miệng thì quát:
- Hai ngươi tÃnh bá» Ä‘i đâu có được.
Ngưá»i đứng chắn chÃnh là Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân.
Thưá»ng Luân nhanh miệng nói vá»›i Khắc Thá»§y Phượng:
- Vương nữ cho phép tại hạ thu nạp hai gã nà y.
Khắc Thủy Phượng hơi cau mà y.
Thưá»ng Luân nói tiếp:
- Bá»n chúng là đồng bá»n cá»§a Lục Thái Mẫu và Bạch Hạc Tiên Tá» Tuyết Trâm. Chắc chắn bá»n chúng biết bà máºt há»™i kỳ.
Khắc Thủy Phượng sa sầm mặt:
- Thế thì ngươi hãy thu nạp hai ngưá»i đó cho bổn vương nương.
- Tuân lệnh vương nữ.
Tiểu VÄ© truyá»n âm nói vá»›i Lá»— Trình:
- Lá»— hòa thượng để Thưá»ng Luân cho ta, ngươi hãy mau Ä‘i Ä‘i.
Lỗ Trình lưỡng lự.
Tiểu VÄ© như Ä‘á»c được ý niệm cá»§a Lá»— Trình:
- Äại sá»± hôm nay phải có má»™t ngưá»i còn sống để nói vá»›i thiên hạ. Ngươi ở lại chẳng được tÃch sá»± gì.
Tiểu VÄ© vừa dứt lá»i thì thưá»ng Luân đã áp sát, vÅ© lá»™ng song thá»§ phát tác tuyệt thức hải ná»™ cuống phong nhắm Tiểu VÄ© táºp kÃch. Tiểu VÄ© xoạc chân, nhếch mép nói:
- Ta thá» lại vá»›i nhau má»™t chưởng váºy.
Tiểu VÄ© đánh ra mưá»i Äại Chỉ Thiên mà đỡ thẳng và o thế chưởng mãnh liệt cá»§a Thưá»ng Luân.
- Ầm...
Bụi cát do dư kình phản Chương tạo ra bay mù mịt. Lá»— Trình liá»n nhân cÆ¡ há»™i đó dụng Di Hình Cước Pháp thoát Ä‘i nhanh không thể tưởng.
Tiểu VÄ© đón thẳng má»™t đạo chưởng Hải Ná»™ Cuồng Phong cá»§a Thưá»ng Luân, lùi lại ba bá»™, khà huyết nhá»™n nhà o, đầu óc u u. Trong khi Thưá»ng Luân rÃt lên bằng giá»ng tháºt cay độc:
- Tiểu VÄ©, hôm nay Thưá»ng má»— sẽ lấy mạng ngươi.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa áp thẳng tá»›i Tiểu VÄ©. Thân pháp cá»§a gã xoay tròn như chiếc bông vụ. Từ chiếc bông vụ cá»§a Thưá»ng Luân, từng đạo kình nhoang nhoáng phát ra táºp kÃch thẳng và o Tiểu VÄ©.
Trong lòng Tiểu VÄ© vô cùng ngạc nhiên bởi sá»± tăng tiến không ngỠđược cá»§a Thưá»ng Luân. Má»›i hôm nà o đây Thưá»ng Luân không phải là đối thá»§ cá»§a Tiểu VÄ©, thế mà nay chỉ trong má»™t thá»i gian tình thế đã đổi thay rồi. Äấu vá»›i Thưá»ng Luân mà Tiểu VÄ© ngỡ như mình Ä‘ang tá»· thà vá»›i chÃnh Phong Tình lão ma thì đúng hÆ¡n.
à niệm đó còn Ä‘á»ng trong đầu thì áp lá»±c ná»™i kình Hải Ná»™ Cuồng Phong nhu những cÆ¡n sóng ba đà o phối hợp cùng lốc dữ áºp đến.
Tiểu VÄ© nghiến răng, dá»±ng mưá»i đạo thiên ma chỉ đón thẳng lấy những đạo kình khốc liệt cá»§a Thưá»ng Luân.
- Ầm...
Äất dưới chân Tiểu VÄ© như nứt toác ra, cùng lúc cảm nháºn mình báºp bá»nh bị sóng dữ cuốn trôi.
Trong tình thế đó Tiểu VÄ© vãn nghe tiếng cưá»i gằn Thưá»ng Luân cùng lá»i nói cá»§a gã:
- ChÃnh tay ta giết ngươi, ta đã mãn nguyện lắm.
Tiểu VÄ© ngỡ đâu mình sẽ gãy xương nát thịt thì lại cảm nháºn có má»™t khà kình đỡ lấy mình má»™t cách nhẹ nhà ng.
Ngưá»i phát đạo khà kình đỡ Tiểu VÄ© chẳng ai khác mà chÃnh là Thất Äá»™c Thư Sinh.
Thưá»ng Luân thấy váºy, vá»™i quay sang ôm quyá»n cung kÃnh nói vá»›i Khắc Thá»§y Phượng:
- Vương nữ, hãy để tại hạ thâu nạp gã nà y.
Khắc Thá»§y Phượng nheo mà y, tá» thái độ giáºn dữ. Nà ng gằn giá»ng nói từng tiếng:
- Ta lịnh cho ngươi thâu nạp chứ không lịnh cho ngươi sát tá» vị công tá» kia. Ngươi hiểu lệnh cá»§a bổn vương chứ? Thưá»ng Luân cúi đầu:
- Thưá»ng Luân biết lá»—i. Vương nương miá»…n thứ! Khắc Thá»§y Phượng hừ nhạt má»™t tiếng, đóng luôn rèm kiệu. Ngồi trong kiệu nà ng nói ra:
- Tướng pháp, ai theo ta thì sống, ai chống ta thì cứ giết không tha. Chúng ta vỠTiên Cung!
-oOo-
Chương 40 Tối Äá»™c Phụ Nhân Tâm
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: ThiếtThá»§
Ngồi trong gian thá»§y tạ, vá»›i mái vòm hình tam giác. Khắc Thá»§y Phượng ngắm vầng trăng tròn treo trên bầu trá»i cao vá»›i vẻ mặt đăm chiêu tư lá»±. Nà ng như kẻ Ä‘ang mÆ¡ mà ng sống trong hoà i tưởng. Äứng dưới báºc tam cấp, vây quanh gian thá»§y xá là bốn ả thị nữ. Bốn ngưá»i đó như hiểu ý chá»§ nhân mà giữ sá»± im lặng cho nà ng.
Khắc Thá»§y Phượng bưng tách trà , nhưng không uống mà khẽ thở dà i. Tiếng thở ra cá»§a nà ng nghe tháºt buồn tẻ và ảo não.
Một thị nữ xuất hiện tiến thẳng đến gian thủy xá. Ả thị nữ quỳ xuống:
- Khấu kiến vương nữ.
Khắc Thá»§y Phượng quay mặt nhìn ngưá»i thị nữ đó:
- Có chuyện gì?
- Khải bẩm vương nữ, Thưá»ng Luân công tá» cầu kiến.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Gã cần gặp ta có chuyện gì?
- Thưá»ng công tá» nói có chuyện hệ trá»ng.
Khắc Thá»§y Phượng cưá»i mỉm:
- Y có chuyện với bổn nương à ?
- Thưa vâng.
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Nói vá»›i gã bổn vương nương không muốn tiếp ai lúc nà y. Nếu có chuyện gì cần kÃp, ngà y mai gặp bổn vương nương ở đại Ä‘iện Tiên cung.
- Thưa vâng.
Ả thị nữ toan quay bước thì Khắc Thá»§ Phượng gá»i giáºt lại:
- Khoan đi!
- Vương nương chỉ giáo.
- Ta nghe báo Mạc Tả Quân và Phùng Kỳ đã quay vá», váºy còn á»¶ Lan có Ä‘i cùng không? Ả thị nữ quỳ xuống cung kÃnh nói:
- Dạ, hai ngưá»i đó đã quay vá», nhưng á»¶ Lan thì không. Nhưng Thưá»ng công tá» nói cầu kiến vương nương vì chuyện á»¶ Lan.
Äôi mà y vòng nguyệt cá»§a Khắc Thá»§y Phượng cau hẳn lại. Nà ng đứng lên bước ra mái hiên há»i ả thị nữ:
- Thưá»ng công tá» cầu kiến bổn vương nương vì chuyện cá»§a á»¶ Lan?
- Thưa vâng.
Khắc Thủy Phượng nhìn vầng trăng trên cao:
- Cho y và o.
Ả thị nữ lui trở ra. Má»™t lúc sau cùng vá»›i Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân bước và o.
Thưá»ng Luân từ tốn ôm quyá»n xá Khắc Thá»§y Phượng.
Khắc Thủy Phượng khoang tay trước ngực nói:
- Thưá»ng công tá» muốn gặp bổn vương nương vì muốn báo cho ta biết tin tức cá»§a á»¶ Lan?
- Bẩm vương nữ, Thưá»ng má»— muốn bẩm báo vá» á»¶ Lan.
Thưá»ng Luân liếc mắt đảo qua những thị nữ hầu chung quanh Khắc Thá»§y Phượng.
Khắc Thá»§y Phượng như hiểu ý Thưá»ng Luân liá»n khoát tay nói vá»›i bá»n thị nữ:
- Cho các ngươi lui! Tất cả bá»n thị nữ Ä‘á»u lui hết trở ra.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn lại Thưá»ng Luân rồi quay và o thá»§y xá. Nà ng chỉ chiếc ghế đối diện:
- Ngươi ngồi xuống đây.
- Tạ ơn vương nương.
Thưá»ng Luân ngồi xuống chiếc Ä‘on đối mặt vá»›i Khắc Thá»§y Phượng.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn thẳng và o mặt gã há»i:
- Ỷ Lan đang ở đâu?
- Bất cứ lúc nà o thuộc hạ cũng có thể đưa nà ng ta đến hầu kiến vương nương.
Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu:
- Thế thì tốt lắm.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- Bẩm vương nương, thuộc hạ có một chuyện nà y không biết có nên nói ra không.
- Ngươi cứ nói.
Khắc Thá»§y Phượng rót trà ra chén cá»§a mình. Nà ng nhìn chén trà , chỠđợi Thưá»ng Luân nói.
Thưá»ng Luân lấy giá»ng tháºt ôn tồn từ tốn nói:
- Thuá»™c hạ vô tình biết được á»¶ Lan tiểu thư và o Trung Nguyên vá»›i mục Ä‘Ãch tìm cao thá»§ đối phó vá»›i vương nương.
Khắc Thủy Phượng nheo mà y:
- Ngươi nghe tin nà y từ ai?
- Từ chÃnh miệng cá»§a á»¶ Lan nói cho thuá»™c hạ biết.
Thưá»ng Luân thở dà i má»™t tiếng. Bất ngỠđứng lên kéo ghế rồi quỳ xuống:
- Xin vương nương thứ tội!
- Tại sao Thưá»ng công tá» lại xin tá»™i vá»›i bổn vương nương. Ta đâu thấy ngươi đắc tá»™i gì?
- Thuộc hạ biết mình đắc tội với vương nương. Mặc dù tội đó chưa thực hiện nhưng thuộc hạ thấy bứt rứt vô cùng.
- Thưá»ng công tỠđứng lên Ä‘i! Khắc Thá»§y Phượng chá» cho Thưá»ng Luân đứng hẳn lên rồi má»›i há»i:
- Tháºt ra tâm cá»§a Thưá»ng công tá» bứt rứt vì chuyện gì?
- Thuá»™c ha không dám dấu vương nương. Thuá»™c hạ chÃnh là ngưá»i được á»¶ Lan tiểu thư tÃn cẩn thỉnh cầu vá» vương quốc để sát hại vương nương.
Mặt Khắc Thủy Phượng sa sầm xuống:
- Ngươi nói mình chÃnh là kẻ được á»¶ Lan đưa vá» Quy Tư Quốc để sát tá» bổn vương nương? Thưá»ng Luân thấy vẻ mặt bất nhẫn cá»§a Khắc Thá»§y Phượng vá»™i quỳ xuống lần nữa. Y là nhà nói:
- Vương nương... thuộc hạ có mắt như mù.
Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Äứng lên Ä‘i!
- Thuộc hạ không dám đứng lên.
Khắc Thủy Phượng thở dà i:
- Thưá»ng Luân, sá»± tháºt như thế nà o? Thưá»ng Luân ngẩng lên nhìn Khắc Thá»§y Phượng:
- Sá»± tháºt do thuá»™c hạ quá tin và o lá»i á»¶ Lan thôi. Thị đã nói vá»›i thuá»™c hạ vá» sá»± mất tÃch cá»§a cha nà ng và nghi ngá» vương nương chÃnh là thá»§ phạm, nên má»›i thân hà nh và o Trung Nguyên để tìm cao thá»§ trở vá» Quy Tư quốc truy xét. Thuá»™c ha vô tình bị thị dùng lá»i ngon tiếng ngá»t, nhưng... nhưng khi diện kiến vá»›i vương nương, thuá»™c hạ má»›i biết được những lá»i cá»§a á»¶ Lan Ä‘á»u là bịa đặt, nhằm mục Ä‘Ãch cướp lấy ngai vị vương nữ cá»§a vương nương. Thuá»™c hạ biết được mục Ä‘Ãch bỉ ổi cá»§a thị, trong lòng canh cánh, vừa lo cho vương nương, vừa tá»± vấn mà hổ thẹn vá»›i mình, nên má»›i quyết định đến khấu kiến vá»›i vương nương mà nói ra tất cả. Mong vương nương thứ tá»™i.
Thưá»ng Luân vừa nói vừa dáºp đầu xuống sà n gạch. Những tiếng cốp cốp vang lên má»—i khi đầu Thưá»ng Luân dáºp xuống sà n thá»§y xá.
Khắc Thủy Phượng thở dà i:
- Thôi thôi. Bổn vương nương hiểu Thưá»ng công tá» rồi, ngưá»i đừng là m váºy nữa.
Thưá»ng Luân ngẩng mặt nhìn lên:
- Thuộc hạ có chết cũng không oán tiếc. Chỉ tiếc sao được diện ngộ với vương nương quá muộn mà ng.
Khắc Thá»§y Phượng đỡ Thưá»ng Luân đứng lên.
Khắc Thủy Phượng chỉ và o chiếc đôn:
- Ngồi xuống đây cùng uống trà với Thủy Phượng.
- Thuộc hạ không dám.
- Äừng khách sáo. Tấm lòng cá»§a Thưá»ng công tá» khiến Thá»§y Phượng nà y cảm kÃch vô cùng.
Thưá»ng Luân được lá»i cá»§a Khắc Thá»§y Phượng, mặt y phấn khÃch rạng rỡ hẳn lên.
Thương Luân ngồi xuống chiếc đôn đối mặt với Khắc Thúy Phượng.
Khắc Thủy Phượng rót trà ra chén:
- Má»i Thưá»ng công tá»!
- Tạ Æ¡n vương nương! Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i:
- Công tỠkhách sáo quá.
Thưá»ng Luân bưng chén trà nhấp má»™t ngụm nhá» rồi đặt chén xuống bà n. Y nhìn Khắc Thá»§y Phượng, từ tốn nói:
- Thưá»ng Luân có phúc má»›i được ngồi uống trà vá»›i vương nương.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn thẳng và o mặt Thưá»ng Luân:
- Có phúc thì công tỠmới được ngồi uống trà với bổn vương nương sao?
- Vương nương minh xét, Thưá»ng thuá»™c hạ không há» gian dối vá»›i lòng mình.
- Bổn vương nương tá»± nhìn được ngưá»i.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn thẳng và o mắt Thưá»ng Luân:
- Bổn vương nương nghe nói Thưá»ng công tá» là thuá»™c hạ cá»§a Phong Tình Cổ Thi lão ma.
Ngưá»i đại đồ đệ duy nhất mà lão ma đó truyá»n võ công lẫn công lá»±c. Có đúng váºy không?
- Quả đúng Thưá»ng thuá»™c hạ là đại đồ đệ cá»§a Phong sư phụ.
Thưá»ng Luân lưỡng lá»±.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i nói:
- Bổn vương nghe đồn đại, Phong Tình Cổ Thi nháºn đệ tá» nhưng không bao giá» truyá»n thụ võ công. Mà chỉ bắt những đệ tá» phục dịch cho lão. Tháºm chà đệ tá» có bị kẻ khác giết chết, lão cÅ©ng bà ng quan không mà ng đến, nhưng riêng Thưá»ng công tá» thì lại được Phong Tình lão ma ưu ái. Có lẽ công tá» là truyá»n nhân duy nhất, vừa há»c được võ công, vừa há»c được tÃnh khà phong tình cá»§a sư phụ.
Thưá»ng Luân thở dà i. Y lắc đầu nói:
- Vương nương biết tất cả. Quả đúng như vương nương nói. Phong Tình sư phụ nháºn đệ tá» chỉ để phục dịch ngưá»i mà thôi, nhưng Thưá»ng Luân lại là má»™t ngoại lệ mà từ trước đến nay Phong Tình sư phụ không bao giá» có ngoại lệ đó. Tuy nhiên Thưá»ng Luân chỉ thụ giáo võ công và ná»™i lá»±c cá»§a ngưá»i chứ không há»c tÃnh khà cá»§a ngưá»i.
- Váºy sao? Váºy công tá» là m sao thụ giáo được võ công lẫn ná»™i lá»±c cá»§a lão ma đầu đó? Nà ng lắc đầu:
- Phong Tình Cổ Thi không dá»… gì truyá»n võ công và ná»™i lá»±c cho ai đâu.
- Nhưng Phong Tình Cổ Thi đã tá»± nguyện dẫn truyá»n cho Thưá»ng Luân võ công và ná»™i lá»±c cá»§a ngưá»i.
- Lão đổi tÃnh khà từ bao giá» váºy? Hay chỉ đối vá»›i Thưá»ng Luân công tá» lão ưu ái hÆ¡n.
- Thưá»ng Luân cÅ©ng chẳng nháºn được sá»± ưu ái cá»§a sư phụ đâu. Thưá»ng Luân được như thế nà y là có nguyên nhân.
- Nguyên nhân gì? Thưá»ng Luân thở dà i tá» vẻ tư lá»±:
- Nói ra tháºt hổ thẹn.
- Nếu như bổn vương nương muốn nghe công tỠcó nói được không?
- Vương nương muốn nghe Thưá»ng Luân phải nói. Bởi vương nương là ngưá»i đầu tiên vừa diện kiến Thưá»ng Luân đã tôn sùng.
Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu:
- Tốt lắm. Nếu như tháºt sá»± công tá» nói bằng tâm cá»§a mình thì nhất định khi bổn vương nương hoà n thà nh tâm nguyện, tương lai cá»§a công tá» không nhá».
- Äa tạ vương nương.
Thưá»ng Luân đặt tay lên bà n:
- Tại thà nh Dương Châu có kỹ lầu Lạc hoa viên. Trong kỹ lâu có má»™t kỹ nữ tên là Hà à Tiên. Ngưá»i nà y sư phụ rất yêu thương, và à Tiên cÅ©ng yêu thương sư phụ. Cuá»™c tình cá»§a hai ngưá»i đẹp như mÆ¡, như trăng, nhưng chÃnh VÅ© Văn Tiểu VÄ© đã phá bức tranh tình yêu đó. Sư phụ háºn Tiểu VÄ©, nhưng nếu ngưá»i tá»± tay lấy mạng gã hóa ra chẳng còn gì hai chữ Phong Tình. Còn vá»›i Thưá»ng thuá»™c hạ lúc bấy giỠđâu phải là đối thá»§ cá»§a Tiểu VÄ©. Dù có rá»a nhục cho thầy cÅ©ng không được, vì nguyên nhân đó mà Phong Tình sư phụ má»›i truyá»n võ công cho thuá»™c hạ ngược lại Thưá»ng Luân nguyện phải lấy đầu Tiểu VÄ© để rá»a nhục.
- Thưá»ng công tỠđã thá»±c hiện lá»i thá» vá»›i Phong Tình lão ma chưa?
- Bá»a trước ở trấn Hà m Äà m nếu không có vương nương thì Tiểu VÄ© đã chết bởi song thá»§ cá»§a thuá»™c hạ.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i vá»›i Thưá»ng Luân. Nà ng ôn nhu nói:
- Phong Tình Cổ Thi lão ma có được má»™t đệ tá» như Thưá»ng công tá», lão còn nhiá»u phúc.
- Thưá»ng Luân dù chẳng may là đệ tá» cá»§a Phong Tình sư phụ nhưng vẫn giữ nghÄ©a thầy trò dù có bị sư phụ đối xá» như thế nà o.
- Thá»§y Phượng kÃnh ngưá»i có nghÄ©a tôn sư.
Nà ng đổi giá»ng tháºt nghiêm:
- Công tỠđã nói bổn vương nương là ngưá»i công tá» sùng kÃnh nhất khi vừa diện ngá»™?
- Thưá»ng thuá»™c hạ nói bằng tấm lòng cá»§a mình. ChÃnh sá»± sùng kÃnh đó thôi thúc Thưá»ng Luân đến khấu kiến vương nương, mặc dù biết rằng những gì mình nói ra có thể khiến vương nương tức giáºn mà dụng thuáºt Quá»· Âm Lôi Thanh Khúc đẩy lÅ© độc váºt giết chết mình.
Thưá»ng Luân cúi mặt nhìn xuống. Y thở ra rồi nói tháºt khẽ:
- Nhưng dù có chết, Thưá»ng Luân cÅ©ng phải đến để tâm mình không bứt rứt.
- Thá»§y Phượng hiểu tâm cá»§a công tá».
Nà ng bưng chén trà nhấp má»™t ngụm rồi đặt xuống, nhìn thẳng và o mặt Thưá»ng Luân:
- Nếu như bây giá» bổn vương nương lịnh cho Thưá»ng công tá» mang thá»§ cấp cá»§a á»¶ Lan đến đây, ngưá»i có thá»±c hiện mệnh lệnh cá»§a ta không? Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Bây giá» vương nương có sai thuá»™c hạ nhảy và o lá»a, hay chết trong rừng Ä‘ao rừng kiếm Thưá»ng Luân cÅ©ng không từ.
- Tốt lắm! Bổn vương nương muốn công tỠđưa á»¶ Lan và thạch ngục để ta hà nh xá».
Thưá»ng Luân đứng dáºy:
- Thuộc hạ tuân lệnh vương nương.
Thưá»ng Luân ôm quyá»n xá Khắc Thá»§y Phượng:
- Thuá»™c hạ cáo từ! Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu:
- Thưá»ng công tá» Ä‘i Ä‘i! Khắc Thá»§y Phượng tiá»…n Thưá»ng Luân ra đến mái hiên gian thá»§y xá. Thưá»ng Luân quay lại xá nà ng, từ tốn nói:
- Vương nương bảo trá»ng.
- Ta ghi nháºn tấm lòng cá»§a công tá».
Khắc Thá»§y Phượng chá» cho Thưá»ng Luân Ä‘i khuất má»›i lá»›n tiếng gá»i:
- Xuân Xuân! Thu Thu! Hai ả thị nữ xuất hiện đến hầu trước mặt nà ng.
Khắc Thá»§y Phượng chỉ vá» hướng Thưá»ng Luân vừa bá» Ä‘i, nghiêm giá»ng ban phát mệnh lệnh:
- Ta giao cho hai ngươi theo dõi hà nh tung cá»§a Thưá»ng Luân. Tất cả má»i hà nh động cá»§a gã Ä‘á»u không được bá» xót và trình báo vá»›i ta.
- Thưa vâng.
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Äi Ä‘i! Äừng cho y biết hai ngươi theo dõi hà nh tung cá»§a y.
- Tuân lệnh vương nương! Xuân Xuân và Thu Thu đi rồi, Khắc Thủy Phượng mới khẽ thở dà i một tiếng.
Nà ng nhìn theo bóng hai ả thị nữ mà nói bâng quơ:
- Ta rất tiếc ngươi là đồ đệ của Phong Tình Lão ma nên không thể tin ngươi được.
Khắc Thá»§y Phượng toan quay trở và o nhà thá»§y xá thì thấy thấp thoáng xa xa có bóng ngưá»i vá»›i bá»™ pháp di hà nh, phiêu diêu cá»±c kỳ ảo diệu. Bóng ngưá»i đó thoáng má»™t cái đã mất hút vá» hướng thạch ngục.
Khắc Thủy Phượng cau mà y nghĩ thầm:
- "Không có lịnh cá»§a ta, ai dám thâm nháºp và o khu vá»±c thạch ngục?" Khắc Thá»§y Phượng vừa nghÄ© vừa trổ khinh thuáºt lướt ra ngoà i gian thá»§y xá, băng vá» hướng khu vá»±c thạch ngục. Nà ng vừa lướt Ä‘i vừa nghÄ© ngợi:
- "Kẻ có khinh công cao siêu như váºy trên giang hồ bây giá» chỉ có Hà n Quân Äạt. Phải chăng ngưá»i đó chÃnh là Hà n Quan Äạt?" à niệm đó khiến Khắc Thá»§y Phượng nôn nao vô cùng.
-oOo-
|

20-10-2008, 01:48 PM
|
 |
 Nguyễn Gia Lão Tam
|
|
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: Q4, TpHCM, VN
Bà i gởi: 1,740
Thá»i gian online: 33 phút 50 giây
Thanks: 2
Thanked 4 Times in 4 Posts
|
|
Chương 41
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: Dạ Khách
Khắc Thủy Phượng và o khu vực thạch ngục. Bên trong không có động tịnh gì khiến nà ng cũng ngạc nhiên vô cùng. Khắc Thủy Phượng nhủ thầm:
- "Chẳng lẽ mình hoa mắt sao?" Nà ng tiến thẳng đến cá»a và o ngục thất. Hai gã gác cá»a vừa thấy Khắc Thá»§y Phượng vá»™i quỳ xụp xuống.
Cả hai cùng nói:
- Thuộc hạ bái kiến vương nương.
Khắc Thủy Phượng lạnh nhạt nói:
- Äứng lên Ä‘i! Cả hai đứng lên. Khắc Thá»§y Phượng há»i:
- Hai ngươi đứng gác ở đây lâu chưa? Tên đứng bên trái nói:
- Hai thuá»™c nhân đã đứng gác ở đây từ canh tà đến bây giá».
- Tốt lắm. Váºy hai ngươi có thấy gì không? Cả hai nghe Khắc Thá»§y Phượng há»i, ngÆ¡ ngác má»™t lúc rồi lắc đầu.
Tên đứng bên trái lại trả lá»i nà ng:
- Thuộc nhân không thấy gì cả.
- Có ai đến đây không? Cả hai lại lắc đầu:
- Dạ không.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Không có ai đến à ?
- Thưa vâng. Trong phạm vi thạch ngục vương nương đã cho chỉ dụ khi nà o có lịnh của vương nương mới cho và o. Nên không một ai được phép và o cả.
- Như váºy thì tốt, nhưng bổn vương nương cảm thấy có Ä‘iá»u gì đó rất lạ.
Hai gã giám ngục nhìn nhau.
Khắc Thá»§y Phượng cảm nháºn thấy hai gã nà y như có Ä‘iá»u gì đó nhưng lại lưỡng lá»± không dám nói. Nà ng nghiêm mặt há»i:
- Hai ngươi có Ä‘iá»u gì không tiện nói phải không? Cả hai cùng lắc đầu.
Tên bên trái nheo mà y:
- Khởi bẩm vương nương, lúc nãy thuá»™c nhân cảm nháºn má»™t ngá»n gió rất nhẹ lướt qua hai chúng tôi. Mà ngá»n gió nà y kỳ quái lắm nên chúng tôi Ä‘ang đà m luáºn. Có thể ngá»n gió kia là bóng ma oan hồn nà o đó muốn trêu ghẹo.
Khắc Thủy Phượng hừ nhạt một tiếng:
- Äúng là có kẻ thâm nháºp và o thạch ngục.
Khắc Thủy Phượng vừa nói vừa đẩy hai gã giám ngục qua hai bên:
- Tránh ra! Nà ng vừa dứt lá»i thì từ trong thạch ngục tiểu hòa thượng Lá»— Trình kè VÅ© Văn Tiểu VÄ© băng ra. Lá»— Trình dụng Di Hình Cước Pháp nên hai gã giám ngục má»›i không phát hiện được hà nh tung.
Hai gã giám ngục giá» má»›i phát hiện ra có ngưá»i đã đột nháºp và o thạch ngục, liá»n cất tiếng thét lanh lảnh:
- Vương nương, có thÃch khách! Nhanh như cắt cả hai đồng loạt rút pháo hiệu bắn lên bầu trá»i đêm.
Lá»— Trình kè Tiểu VÄ© phi thân ra đến cá»a chạm trán vá»›i Khắc Thá»§y Phượng đứng chắn ngang lối Ä‘i, phải dừng lại.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Thì ra là tiểu hòa thượng Long Thiá»n Tá»±.
Lỗ Trình thở dà i, nhìn Khắc Thủy Phượng nói:
- Tiểu tăng mạo phạm xâm nháºp thạch ngục chỉ để cứu VÅ© Văn huynh chứ không có ý chống lại vương nương.
Khắc Thủy Phượng hừ nhạt:
- Tá»± tiện xâm phạm thạch ngục cứu ngưá»i, tiểu hòa thượng đáng tá»™i chết lắm.
Cùng vá»›i lá»i cá»§a Khắc Thá»§y Phượng thì những cao thá»§ cá»§a nà ng đã kéo đến. Trong những ngưá»i đó có cả Nhiếp Thần Quân, Ma Thần Cát Giã và tất nhiên không thể không có Thưá»ng Luân.
Thưá»ng Luân thấy Lá»— Trình kè Tiểu VÄ© mặt sa sầm, bước ra ôm quyá»n xá Khắc Thá»§y Phượng, nói:
- Vương nương, tên tiểu hòa thượng nà y là kẻ đồng há»™i đồng thuyá»n vá»›i VÅ© Văn Tiểu VÄ©.
Thuộc hạ xin vương nương cho lịnh để thuộc hạ thu nạp y.
Lá»— Trình thấy Thưá»ng Luân, máu giáºn đã sôi sùng sục:
- Thưá»ng công tá» mà có thể thu nạp được tiểu tăng à ? Lá»— Trình e rằng ngươi chẳng có bản lÄ©nh đó đâu.
Tiểu VÄ© bặm môi, gượng đứng. Nhìn qua Lá»— Trình, Tiểu VÄ© truyá»n âm nói:
- Tiểu hòa thượng cứu ta lần nà y không xong rồi. Lần khác ngươi đến váºy nhé.
Lỗ Trình quay lại Tiểu Vĩ:
- Vũ Văn huynh.
Tiểu Vĩ vẫn giữ khuôn mặt hà i hước:
- Ngươi có thể rá»i khá»i đây bằng bá»™ pháp Di Hình nhưng Ä‘em Tiểu VÄ© theo trong lúc ta chẳng thể nà o váºn công được chỉ là má»™t gánh nặng cho tiểu hòa thượng thôi. Hy vá»ng lần sau tiểu hòa thượng đến Tiểu VÄ© sẽ cùng Ä‘i vá»›i ngươi.
Tiểu Vĩ quay lại Khắc Thủy Phượng:
- Vương nương, tiểu hòa thượng Lá»— Trình vốn là bằng hữu thâm giao vá»›i tại hạ. Y lại có biệt tà i nấu món đắc khẩu, nay đã nấu rồi nhưng thiếu tại hạ nên má»›i mạo muá»™i xâm nháºp thạch ngục đưa tại hạ ra chỉ để thưởng thức món ăn đó thôi.
Nghe Tiểu VÄ© nói, Khắc Thá»§y Phượng không nhịn được cưá»i. Mặc dù váºy nà ng cÅ©ng chỉ mÃm môi cưá»i mỉm:
- Ngươi nói nghe hay lắm đó. Nếu gã tiểu hòa thượng nà y chỉ muốn thỉnh ngươi dùng món đắc khẩu sao không đến xin vá»›i bổn vương nương? Tiểu VÄ© cưá»i mỉm nói:
- Vương nương không biết, món đắc khẩu của tiểu hòa thượng được nấu bằng thịt khuyển hoang. Nói cho vương nương biết thì bất tiện quá.
Tiểu VÄ© vừa dứt lá»i thì Thưá»ng Luân chen và o:
- Vương nương đừng nghe những lá»i xà m ngôn cá»§a Tiểu VÄ©. Thưá»ng thuá»™c hạ sẽ thu nạp gã tiểu hòa thượng cho vương nương.
Y vừa dứt lá»i thì đồng lúc toan phi thân áp sát Lá»— Trình để táºp kÃch, Nhưng Nhiếp Thần Quân đã cản Thưá»ng Luân lại. Lão hướng mắt vá» phÃa Khắc Thá»§y Phượng:
- Vương nương, hãy để tên nà y cho lão thu nạp.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn Nhiếp Thần Quân gáºt đầu:
- Lão thần quân hãy ra tay đi.
- Tuân lệnh vương nương.
Nhiếp Thần Quân liá»n váºn công áp sát đến Lá»— Trình. Lão vung song thá»§ đánh dứ tá»›i.
Trảo công chá»™p và o yết hầu Lá»— Trình, chưởng pháp thì công kÃch Äan Äiá»n. Thế công cá»§a lão Nhiếp Thần Quân quả là lợi hại vô cùng, cứ nhìn lão xem Lá»— Trình là kẻ đại thù bất cá»™ng đái thiên nên má»›i vừa nháºp tráºn đã đụng đến sát chiêu.
Nhưng trong cuá»™c đấu thì lại khác hẳn. Mặc dù đòn công cá»§a lão Nhiếp Thần Quân có hiểm độc, nhưng Lá»— Trình tuyệt nhiên không há» cảm nháºn có lá»±c kình vây hãm mình mà lại nghe Nhiếp Thần Quân truyá»n âm nháºp máºt nói:
- "Lá»— Trình, ngươi hãy mau thoát Ä‘i. Hãy đến các đại phái thông báo con trăng nà y là U Linh Môn sẽ đến đòi nợ máu. Tiểu VÄ© để lão phu tìm cách cứu cho. Nhứt thá»i tÃnh mạng cá»§a y chưa bị Ä‘e dá»a đâu." Lá»— Trình ngạc nhiên vô cùng khi nghe những lá»i cá»§a Nhiếp Thần Quân. Mặc dù ngạc nhiên nhưng trà mẫn thông tuệ hÆ¡n ngưá»i, liá»n nháºn ra ngay Nhiếp Thần Quân có ý giúp mình.
Nháºn ra được Ä‘iá»u đó, Lá»— Trình liá»n không tránh né trảo thá»§ và chưởng pháp cá»§a Nhiếp Thần Quân mà dụng luôn trảo lẫn chưởng đón lấy thế công cá»§a lão.
Hai ngưá»i nhanh chóng biến hóa cuá»™c đấu chiêu thà nh đấu lá»±c nhưng tháºt ra chẳng đấu gì cả.
Nhiếp Thần Quân váºn công truyá»n âm nói tiếp:
- "Lá»— hòa thượng, ngươi khá lắm. Chung quanh ngươi tất cả những ngưá»i nà y đã bị trúng cá»u độc trùng, ngay cả Tiểu VÄ© cÅ©ng váºy, không thể thoát được đâu. Muốn hóa giải cá»u độc trùng phải có thuốc giải cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh, gã đó má»›i là kẻ đáng sợ. Nên ngươi hãy Ä‘i Ä‘i." Lá»— Trình truyá»n âm đáp lại:
- "Tiểu tăng xin ghi nháºn lá»i cá»§a lão Thần Quân. Lão Thần Quân chăm sóc giùm Tiểu VÄ©."
- Tiểu hòa thượng yên tâm. Lão phu sẽ giúp gã như ngươi đã từng giúp lão ở Long Thiên tự.
- Tiểu tăng sẽ nhớ cái ơn nà y của lão Thần Quân.
- Ngươi Ä‘i Ä‘i nghe. Yên tâm, lão không để cho tên Thưá»ng Luân ám hại Tiểu VÄ© đâu.
- Có lão Thần Quân, tiểu tăng yên tâm rồi.
- Lão phu hứa vá»›i tiểu hòa thượng. Ngươi Ä‘i nhé, ráng bảo trá»ng.
Nhiếp Thần Quân nói xong, quát lên má»™t tiếng tháºt lá»›n:
- Tiểu hòa thượng nằm xuống.
Mặc dù lão quát thét như váºy, song lại dụng ná»™i lá»±c cá»§a bản thân đẩy tiểu hòa thưá»ng Lá»— Trình cuốn Ä‘i như má»™t chiếc lá phiêu diêu bay theo chiá»u gió.
Nhiếp Thần Quân cưá»i mỉm, vì Lá»— Trình đã được lão dùng ná»™i kình đẩy vượt qua vòng cao thá»§ Ä‘ang vây quanh. Lão thầm nghÄ©:
- "Có là quá»· cÅ©ng không Ä‘oán được là ta và Lá»— Trình đóng kịch vá»›i nhau nữa." à nghÄ© đó còn Ä‘á»ng trong đầu Nhiếp Thần Quân thì lão nghe chưởng khà phát ra ngay bên ngoà i vòng cao thá»§.
"Bộp..." Lỗ Trình rú lên:
- Ui cha! Cùng với tiếng thốt của Lỗ Trình thì thân ảnh của tiểu hòa thượng chẳng khác nà o viên cuội từ bên ngoà i bị quẳng và o trong, rơi ngay xuống trước mặt Nhiếp Thần Quân.
"Bịch..." Lá»— Trình ẹo ngưá»i đứng lên.
Nhiếp Thần Quân biến sắc quay ngoái lại.
Từ bên ngoà i vòng rà o, Thất Äá»™c Thư Sinh chắp tay sau lưng thả bước và o.
Thất Äá»™c Thư Sinh nhìn lão Nhiếp Thần Quân và Lá»— Trình nói:
- Những lá»i truyá»n âm nháºp máºt cá»§a lão Thần Quân và tên sãi nhá» kia ở đây không ai nghe, nhưng bổn pháp tướng thì không thể không nghe.
Nhiếp Thần Quân biến hẳn sắc diện. Lão thở ra nói với Lỗ Trình:
- Xem như lão đã chết rồi.
Thất Äá»™c Thư Sinh quay lại Khắc Thá»§y Phượng, ôm quyá»n nói:
- Vương nữ, đối với kẻ có ý phản bội vương nữ thì có đáng chết không? Khắc Thủy Phượng nhìn Nhiếp Thần Quân:
- Lão Thần Quân, lão có thừa nháºn lá»i nói cá»§a tướng pháp không? Nhiếp Thần Quân thở dà i:
- Lão phu thừa nháºn đã muốn cho Lá»— hòa thượng thoát Ä‘i.
- Váºy là lão đã phản bá»™i bổn vương nương. Lão biết tá»± xá» như thế nà o rồi chứ? Nhiếp Thần Quân cúi đầu.
Lỗ Trình đứng lên:
- Vương nương, không có lão Thần Quân thì Lỗ Trình vẫn có thể dụng Di Hình Cước thoát đi được.
Khắc Thá»§y Phượng liếc Thất Äá»™c Thư Sinh.
Thất Äá»™c Thư Sinh nheo mà y lắc đầu:
- Bộ pháp Di Hình Cước có thể đắc dụng với bất cứ cao thủ nà o ngoà i giang hồ nhưng với bổn tướng pháp thì nó chẳng là gì đâu.
Thất Äá»™c Thư Sinh nhìn Khắc Thá»§y Phượng:
- Tội phản bội thì phải xỠtheo tội chết.
Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu, nhìn lão Nhiếp Thần Quân:
- Lão Thần Quân muốn tự xỠhay muốn tướng pháp của U Linh Môn xỠlão? Nhiếp Thần Quân thở hắt ra rồi khẳng khái nói:
- Lão phu tá»± xá», nhưng xin vương nương tha cho tiểu hòa thượng.
- Quyết định đó của bổn vương nương. Lão tự xỠđi.
Nhiếp Thần Quân quay sang Lỗ Trình:
- Lão phu đi trước đây.
Nhiếp Thần Quân nói xong, liá»n giÆ¡ chưởng tá»± vá»— và o đầu mình.
Lá»— Trình thấy lão tá»± sát nhưng không kịp cản tay lão Thần Quân, mà chỉ nghe má»™t âm thanh khô khốc phát ra. Thá»§ cấp cá»§a lão Thần Quân đã bị vỡ ra do chÃnh tay lão tá»± Ä‘áºp và o đầu.
Lỗ Trình đỡ lấy thân ảnh của lão Thần Quân:
- Lão Thần Quân...
Lá»— Trình bặm môi. Khi ngẩng lên nhìn Khắc Thá»§y Phượng thì y đã cắn đứt và nh môi dưới, máu tươi rịn ra hai bên mép. Lá»— Trình nghiêm giá»ng nói:
- Các ngươi ác quá, coi mạng ngươi như cá» rác. Khi chết sẽ xuống A Tỳ mà sống trong tầng địa ngục thứ mưá»i.
Thưá»ng Luân nói xen và o:
- Tiểu hòa thượng gần chết mà còn khoác lác. Äể ta đưa ngươi theo vá» vá»›i lão già phản bá»™i kia.
Thưá»ng Luân vừa bước tá»›i má»™t bá»™ thì Tiểu VÄ© bước ra đối mặt vá»›i gã:
- Ngươi thÃch mạng cá»§a VÅ© Văn Tiểu VÄ© hÆ¡n mạng cá»§a tiểu hòa thượng Lá»— Trình mà .
Khắc Thá»§y Phượng khoát tay, cưá»i mỉm:
- ÄÆ°á»£c rồi.
Thưá»ng Luân nghe nà ng lên tiếng vá»™i quay lại:
- Xin vương nương cho chỉ dụ.
Khắc Thủy Phượng nhìn Lỗ Trình:
- Ngươi đến đây chỉ vì cái món đắc khẩu muốn VÅ© Văn Tiểu VÄ© thưởng thức, bổn vương nương suy cho cùng, cho phá lệ lần nà y. Bổn vương nương cho ngươi rá»i khá»i đây đó.
Khắc Thủy Phượng khe khắt nói tiếp:
- Bổn vương nương thừa biết ngươi sẽ thông báo cho tất cả các đại phái cá»§a Trung Nguyên hợp lá»±c đối phó vá»›i U Linh Môn. Äiá»u đó cÅ©ng tốt thôi.
Nà ng khoát tay:
- Äi Ä‘i! Lá»— Trình lưỡng lá»±, há»i lại Khắc Thá»§y Phượng:
- Tiểu tăng đi rồi vương nương sẽ hà nh xỠvới Vũ Văn Tiểu Vĩ như thế nà o?
- Bổn vương nương cho tiểu hòa thưá»ng rá»i khá»i đây là tốt lắm rồi. Äi Ä‘i! Lá»— Trình thở dà i quay lại Tiểu VÄ©:
- VÅ© Văn huynh bảo trá»ng.
- Ngươi yên tâm.
Tiểu VÄ© liá»n hướng vá» phÃa Thưá»ng Luân:
- Khi nà o gã Thưá»ng Luân nà y thay thế vương nương thì ta má»›i có thể nguy đến tÃnh mạng. Tiểu hòa thượng hãy bảo trá»ng.
- Tiểu VÄ© bảo trá»ng.
- Äừng lo cho Tiểu VÄ©.
Lỗ Trình quay lại Khắc Thủy Phượng:
- Äa tạ vương nương đã cho tiểu tăng má»™t sinh lá»™.
Lá»— Trình thở ra rồi thong dong bước thẳng vá» phÃa Thất Äá»™c Thư Sinh. Mặc dù biết Thất Äá»™c Thư Sinh là cao thá»§ lợi hại nhất trong tất cả những ngưá»i vây quanh mình, nhưng Lá»— Trình vẫn hướng vá» Thất Äá»™c Thư Sinh mà bước ra. Lá»— Trình nghÄ©:
- Mặc dù vương nương cho mình má»™t sinh lá»™ nhưng Thất Äá»™c Thư Sinh phản lịnh thì mình cÅ©ng không thể sống được. Chi bằng cứ tiến đến gã, nếu gã trở mặt thì U Linh Môn chẳng còn giá»›i quy gì nữa và điá»u đó khiến bá»n cao thá»§ sẽ chia rẽ mà suy yếu lá»±c lượng.
Khi Lá»— Trình bước đến ngang mặt vá»›i Thất Äá»™c Thư Sinh, thì dừng bước ôm quyá»n xá, rồi trang trá»ng nói:
- Không biết Lá»— Trình có Ä‘i khá»i đây được không? Thất Äá»™c Thư Sinh không nói mà đứng nép qua má»™t bên:
- Vương nương đã cho ngươi đi thì ngươi cứ đi.
- Äa tạ! Lá»— Trình suy nghÄ© mông lung mà tá»± há»i:
- Má»™t đại cao thá»§ khiến những ngưá»i khác phải tuân phục thế mà lại nghe chỉ lịnh cá»§a má»™t mỹ phụ. Quả là chuyện tháºt khó tin. Ắt trong quan hệ giữa há» có ẩn khúc gì đó.
-oOo-
Chương 42 Tâm Xà Mặt Ngá»c
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: Dạ Khách
Cá»™c... cá»™c... cá»™c...
Ba tiếng gõ cá»a Ä‘áºp và o tai á»¶ Lan. Nà ng Ä‘ang ngồi tư lá»± trước ngá»n bạch lạp, báºt đứng dáºy, bởi ba tiếng gõ cá»a kia đúng vá»›i ám hiệu mà nà ng giao ước vá»›i thưá»ng Luân.
á»¶ Lan mở cá»a. Äúng như nà ng dá»± Ä‘oán, ngưá»i gõ cá»a là bạch diện thư sinh Thưá»ng Luân.
Thưá»ng Luân bước và o. á»¶ Lan cởi tấm áo choà ng cho gã, ôn nhu há»i:
- Tướng công có biết việc gì ở Tiên Cung chưa? Thưá»ng Luân thở dà i má»™t tiếng, bước đến bà n ngồi. Trên khuôn mặt anh tuấn cá»§a y lá»™ rõ nét đâm chiêu. á»¶ Lan nháºn ra ngay những nét đâm chiêu trên mặt Thưá»ng Luân. Nà ng ngồi xuống đối diện gã.
- Tướng công, đã có chuyện gì xảy ra hay sao mà tướng công đâm chiêu váºy? Phải chăng có chuyện khiến tướng công khó xá»? Thưá»ng Luân nhìn nà ng:
- Nương tá»... đúng là ta Ä‘ang có chuyện khó xá» vô cùng. Chuyện đó liên quan đến nương tá».
- Tướng công có thể cho thiếp biết được không? Thưá»ng Luân chỉ vô rượu đặt trên kệ:
- Ta muốn uống rượu.
- Äể thiếp rót rượu hầu tướng công.
Thưá»ng Luân gáºt đầu.
á»¶ Lan bước đến lấy vò rượu và cái chén. Nà ng tá»± tay rót rượu dâng lên Thưá»ng Luân:
- Má»i tướng công! Thưá»ng Luân đón lấy chén rượu uống cạn. Y đặt chén xuống bà n nhìn Thưá»ng Luân thở dà i.
á»¶ Lan há»i:
- Tướng công, tháºt ra đã có chuyện gì? Thưá»ng luân vá»›i vẻ tư lá»± nhìn á»¶ Lan:
- Nà ng còn nghĩ đến chuyện cũ không?
- Tướng công muốn nói đến chuyện cũ là chuyện gì?
- Sá»± mất tÃch cá»§a phụ thân nà ng đó.
- Chuyện đó thiếp không bao giá» quên. Bá»™ vương nữ Khắc Thá»§y Phượng đã biết và nghi ngá» tướng công? Thưá»ng Luân đăm chiêu.
Ỷ Lan nắm tay gã:
- Vương nữ Khắc Thá»§y Phượng đã nghi ngá» tướng công? Thưá»ng Luân thở dà i nhìn nà ng nói:
- Không và o hang cá»p là m sao bắt được cá»p cái.
- à tướng công muốn nói gì? Thưá»ng Luân chắp tay sau lưng Ä‘i tá»›i Ä‘i lui. á»¶ Lan nhìn theo những bước chân cá»§a Thưá»ng Luân mà suy nghÄ© mông lung.
- Có phải tướng công có chuyện rất khó nói vá»›i thiếp? Thưá»ng Luân dừng bước quay lại gáºt đầu.
- Äúng như váºy. Ta Ä‘ang suy nghÄ© tìm cách để Khắc Thá»§y Phượng nói ra sá»± tháºt vá» việc mất tÃch cá»§a phụ thân nà ng. Mà cách đó ta sợ sẽ nguy hiểm đến tÃnh mạng cá»§a nà ng, nhưng xét cho cùng không còn cách nà o khác.
Ỷ Lan khẩn trương:
- Chỉ cần biết cha thiếp ở đâu thì dù có xảy ra bất cứ chuyện gì thiếp cũng không từ nan.
Thưá»ng Luân bước đến bên á»¶ Lan:
- Nương tỠsao không bỠqua chuyện đó đi.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Không thể bỠđược. Thiếp linh cảm cha thiếp đang rất khốn khổ.
Thưá»ng Luân thở dà i:
- Nương tá» nhất định không bá» qua việc cha nà ng mất tÃch à ?
- Thiếp là con, chữ hiếu chưa trả cớ sao có thể bỠqua được.
- Thế thì ta chẳng còn cách nà o nữa ngoà i một cách nà y thôi.
á»¶ Lan nắm tay Thưá»ng Luân:
- Tướng công nói Ä‘i, dù có nguy hiểm đến tÃnh mạng thì á»¶ Lan cÅ©ng phải tìm ra tung tÃch cá»§a cha.
Thưá»ng Luân lắc đầu thở dà i rồi ôn tồn nói:
- Hiện nay ta tạm thá»i được Khắc Thá»§y Phượng tạm tin. Äể cho thị cà ng tin ta hÆ¡n nhằm thá»i cÆ¡ bắt thị phải nháºn tất cả tá»™i lá»—i cá»§a thị vá»›i cha cá»§a nương tá». Ta... ta phải đưa nà ng đến thạch ngục diện kiến mụ.
Thưá»ng Luân nắm tay á»¶ Lan từ từ bóp chặt lại:
- Nếu nương tá» tháºt lòng muốn truy xét đến cùng sá»± mất tÃch cá»§a phụ vương thì nhất định nà ng không được nói ra mối quan hệ giữa ta và nà ng. Nếu Khắc Thá»§y Phượng biết được thì ta và nà ng sẽ khó toà n mạng. Ta chết cÅ©ng không sao nhưng ai sẽ tìm ra bà máºt vá» sá»± mất tÃch cá»§a vương phụ.
á»¶ Lan nhìn Thưá»ng Luân:
- Thiếp hiểu ý tướng công rồi.
- Nà ng hiểu ý ta chứ? á»¶ Lan gáºt đầu.
Thưá»ng Luân nghiêm giá»ng nói:
- Nếu như nà ng đồng ý cách của ta thì ta sẽ có cách cứu nà ng và còn bắt Khắc Thủy Phượng trả nợ lại cho nà ng nữa.
Thưá»ng Luân vừa dứt lá»i thì chợt nheo mà y. Hắn cảm nháºn vừa má»›i nghe được tiếng động rất khả nghi. Thưá»ng Luân liá»n truyá»n âm nháºp máºt nói vá»›i á»¶ Lan:
- Nương tá», hình như có ngưá»i Ä‘ang theo dõi chúng ta.
á»¶ Lan đáp lá»i gã:
- Thiếp vừa nghe có tiếng động lạ.
Hai ngưá»i im lặng nhìn nhau. Thưá»ng Luân bặm chặt môi rồi bất ngá» dáºm mạnh chân, thân ảnh cá»§a gã vụt phi lên cao như má»™t viên pháo thăng thiên. Thưá»ng Luân vừa trổ khinh thuáºt vừa dụng chưởng đánh và o mái ngói.
- Ầm! Chưởng kình Hải Ná»™ Cuồng Phong cá»§a Thưá»ng Luân Ä‘áºp thá»§ng má»™t lá»— to bằng miệng má»™t chiếc nia, thân ảnh theo cái lá»— đó lướt băng lên mái nhà .
Thưá»ng Luân kịp nháºn ra là Xuân Xuân và Thu Thu váºn đồ dạ hà nh lướt xuống đất, trổ khinh thuáºt thượng thừa bá» chạy. Thưá»ng Luân đâu dá»… để cho hai ả nữ tì cá»§a Khắc Thá»§y Phượng chạy thoát. Thưá»ng Luân luân lướt xuống đất rượt theo hai ả thị nữ đó. Gã vừa rượt vừa nghÄ© đến cái chết cá»§a Nhiếp Thần Quân, Thưá»ng Luân nghÄ© thầm:
- Hai ả nà y mà nói với Khắc Thủy Phượng tất cả những gì mà y nói với Ỷ Lan thì nhất định Khắc Thủy Phượng sẽ không tha cho gã.
Thưá»ng Luân nghÄ© váºy liá»n gia tăng cước pháp Ä‘uổi theo Xuân Xuân và Thu Thu. Bây giá» võ công cá»§a Thưá»ng Luân đâu phải tầm thưá»ng nữa, nên chỉ thoáng má»™t cái đã bắt kịp hai ả.
Y Ä‘ang rượt Ä‘uổi gần kịp thì hai ả đột nhiên quẳng ngược vá» phÃa sau má»™t quả há»a pháo.
- Bùm...
Khói từ há»a pháo nổ ra lan tá»a mù mịt. Mặc dù váºy Thưá»ng Luân vẫn phi thân đạp qua bụm khói vá»›i thuáºt Xà Phi Vân, cắt ngang đỉnh đầu hai ngưá»i.
Thưá»ng Luân trụ thân đứng trước mặt Xuân Xuân và Thu Thu ôn nhu nói:
- Thưá»ng Luân công tá» hãy xem đây là cái gì! Xuân Xuân và Thu Thu vừa nói vừa giÆ¡ cao má»™t mảnh ngá»c bá»™i:
- Äây là tÃn váºt cá»§a nữ vương, Thưá»ng sứ giả thấy ngá»c bá»™i như thấy nữ vương phải tuyệt đối tuân lệnh ngưá»i cầm ngá»c bá»™i nà y.
Thưá»ng Luân chá»›p chá»›p mắt, hÆ¡i má»™t chút lúng túng rồi từ từ quỳ xuống hướng vá» phÃa Xuân Xuân:
- Thưá»ng Luân nghe chỉ dụ cá»§a vương nương.
Xuân Xuân nhìn Thu Thu mỉm cưá»i rồi quay lại nói vá»›i Thưá»ng Luân:
- Tốt lắm.
Nà ng dấn đến một bộ:
- Thưá»ng Luân hãy nghe đây, Xuân Xuân và Thu Thu đã nghe được tất cả những lá»i ngươi nói vá»›i á»¶ Lan quáºn chúa nên bây giá» ngươi phải theo ta vỠđể vương nương định tá»™i.
- Thưá»ng Luân tuân phục nhị vị cô nương.
Xuân Xuân gáºt đầu:
- Tốt lắm. Nếu ngươi thà nh khẩn ăn năn, Xuân Xuân và Thu Thu sẽ nói với vương nương có thể tha tội chết cho ngươi.
- Thưá»ng Luân rất biết lá»—i cá»§a mình. Nhị vị cô nương hãy đưa Thưá»ng Luân đến gặp vương nương để ngưá»i định tá»™i.
Xuân Xuân nhìn Thưá»ng Luân:
- Xem ra Thưá»ng sứ giả rất ngoan ngoãn. Nếu có bị định tá»™i chết thì vương nương cÅ©ng cho ngươi má»™t cái chết nhẹ nhà ng.
Thưá»ng Luân gục đầu đưa hai tay đến trước:
- Nhị vị hãy dẫn Thưá»ng Luân vá» nháºn cái chết vá»›i vương nương.
Xuân Xuân và Thu Thu bước đến toan khống chế hổ khẩu cá»§a Thưá»ng Luân. Thưá»ng Luân ngẩn lên miệng khẽ mỉm cưá»i.
Thu Thu nháºn ra ngay vẻ mặt đắc ý cá»§a gã, giáºt mình cảnh báo:
- Xuân Xuân...
Lá»i còn Ä‘á»ng trên hai và nh môi cá»§a nà ng thì đã bị đạo kình Hải Ná»™ Cuồng Phong đã nện thẳng và o vùng thượng đẳng như má»™t quả búa nghìn cân nện và o Ä‘e.
- Ầm...
Thu Thu hứng trá»n đạo kình di sÆ¡n đảo hải đó, thân ảnh bị nhấc lên khá»i mặt đất rồi rÆ¡i bịch xuống đất, hồn lìa khá»i xác mà không kịp nói lá»i nà o.
Xuân Xuân thấy cái chết cá»§a Thu Thu, hồn phi phách lạc, đứng phá»—ng ra như pho tượng. Khi nà ng nghe được tiếng cưá»i khảy cá»§a Thưá»ng Luân má»›i giáºt mình thì đã bị y Ä‘iểm và o Tịnh huyệt rồi.
Thưá»ng Luân nhìn Xuân Xuân mỉm cưá»i:
- Thưá»ng má»— không dá»… chết váºy đâu.
Xuân Xuân nghiêm giá»ng nói:
- Thưá»ng sứ giả chống lại ngưá»i giữ ngá»c bá»™i là chống lại vá»›i vương nương. Ngưá»i sẽ bị tá»™i chết như Lục Thái Mẫu và Nhiếp Thần Quân.
Thưá»ng Luân nheo mà y:
- Nà ng mang miếng ngá»c bá»™i vô tri đó ra hù dá»a Thưá»ng má»— đấy à ? Ai lại không má»™t lần chết, vá»›i ta chết chẳng là gì cả nhưng sống thì phải là chá»§ nhân cá»§a thiên hạ.
Thưá»ng Luân nhìn Xuân Xuân chằm chằm:
- Phải Khắc Thá»§y Phượng lệnh cho nà ng và Thu Thu theo dõi Thưá»ng má»—?
- Không sai!
- Vương nương cÅ©ng chẳng tin Thưá»ng má»—.
- Thưá»ng sứ giả đừng coi thưá»ng vương nương. Tinh nhãn cá»§a ngưá»i có thể Ä‘á»c được ý niệm trong đầu sứ giả.
- Äể xem vương nương có biết được ý niệm cá»§a ta như nà ng nói không? Thưá»ng Luân nhìn thẳng và o mặt Xuân Xuân:
- Nếu bây giá» Thưá»ng má»— muốn nà ng giúp đỡ thì nà ng dò giúp ta không? Nếu từ chối thì ta sẽ giết nà ng ngay tức khắc.
Xuân Xuân trỠmôi:
- Thưá»ng sứ giả không dám giết ta đâu. Bởi ta và Thu Thu không quay vá» bẩm báo thì vương nương sẽ biết chúng ta đã chết và ngưá»i giết chẳng ai khác là Thưá»ng sứ giả. Lúc bấy giá» Thưá»ng sứ giả có má»c cách bay lên trá»i hay khoét lá»— chui xuống địa ngục cÅ©ng đừng hòng thoát khá»i sá»± truy sát cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh.
Xuân Xuân cưá»i khẩy khe khắt nói:
- Nà o, Thưá»ng sứ giả còn chá» gì nữa mà không ra tay?
- Nà ng đúng lắm, ta đâu thể giết nà ng được.
Thưá»ng Luân thở dà i má»™t tiếng:
- Nà ng không nghÄ© đến á»¶ Lan quáºn chúa à ? Xuân Xuân bặm môi.
Thưá»ng Luân đặt tay lên vai Xuân Xuân:
- Xuân Xuân, cô hãy nghÄ© lại Ä‘i. Nếu á»¶ Lan lấy lại được vương triá»u Qui Tư Quốc, có phải nà ng có công đầu sao. Nà ng vừa được vinh hoa phú quý, vừa được trá»n chữ trung nghÄ©a.
- Thưá»ng sứ giả muốn ta phản bá»™i lại vương nương chứ gì?
- Nà ng không phản bội, mà vì nghĩa vì trung hà nh sự thôi.
Xuân Xuân thở dà i.
Thưá»ng Luân từ tốn nói:
- Xuân Xuân hãy nghÄ© kỹ Ä‘i. Nếu Khắc Thá»§y Phượng giết á»¶ Lan, khi chết nà ng sẽ nói sao vá»›i á»¶ Lan và vương phụ cá»§a nà ng nÆ¡i chÃn suối? Thưá»ng Luân thở dà i:
- Ta biết nà ng rất trung thà nh vá»›i vương nương, nhưng chúng ta có má»™t tấm lòng, má»™t lá»i nói chân thà nh, còn quyết định là nà ng.
- Hãy đưa Xuân Xuân đến gặp Ỷ Lan.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i:
- ÄÆ°á»£c, ta sẽ đưa nà ng đến gặp á»¶ Lan.
-oOo-
Chương 43 Bà Máºt Chốn Vương Cung
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: dangxuan
Y Lan không ngạc nhiên khi được các ả thị nữ cá»§a Khắc Thá»§y Phượng xếp nà ng ở trong má»™t gian phòng khang trang và lo lắng chu tất chứ không đưa và o thạch ngục. Tháºm chà trong gian phòng đó còn có cả gương soi và phấn hoa để trang Ä‘iểm. Mặc dù váºy, nhưng á»¶ Lan vẫn cảm thấy má»™t Ä‘iá»u gì đó sắp xảy ra khiến nà ng bồn chồn vô cùng.
Xuân Xuân cùng với một ả thị nữ bước và o. Xuân Xuân xá Ỷ Lan rồi nói:
- Vương nương sai Xuân Xuân đến trang Ä‘iểm cho Quáºn Chúa.
á»¶ Lan gáºt đầu.
Xuân Xuân đưa nà ng đến bà n trang Ä‘iểm. Nà ng chăm chút từng lá»n tóc cho á»¶ Lan.
Trang điểm xong, Xuân Xuân mới nói:
- Xuân Xuân sẽ thay xiêm y cho Quáºn Chúa.
á»¶ Lan ngẩng mặt nhìn Xuân Xuân há»i:
- Vương nương có nói gì ta không? Xuân Xuân lắc đầu:
- Vương nương không nói gì, chỉ lệnh cho thị nữ săn sóc Quáºn Chúa mà thôi.
Xuân Xuân đỡ á»¶ Lan đứng lên. Trong khi đó ả thị nữ Ä‘i cùng vá»›i nà ng Ä‘em đến má»™t bá»™ xiêm y may bằng lụa trắng, có Ä‘Ãnh những hạt cưá»m óng ánh.
Ỷ Lan nhìn bộ xiêm y nói:
- Ta bình thá»i không thÃch mà u trắng kia mà .
Xuân Xuân đáp lá»i nà ng:
- Hôm nay Vương nương muốn Quáºn Chúa váºn bá»™ trang y nà y.
- Ta hiểu rồi.
á»¶ Lan nhìn Xuân Xuân rồi tá»± thay y trang cho mình, trong bá»™ xiêm y má»›i trông nà ng tháºt tinh khiết và thanh cao.
Ỷ Lan ngắm mình trong gương:
- Vương nương lo cho ta quá, trông cũng đẹp đấy chứ. Nhưng không biết khi xuống âm phủ thì bộ xiêm y đẹp đẽ nà y còn có lộng lẫy hay không? Xuân Xuân cúi đầu.
Ỷ Lan thở dà i:
- Vương nương Ä‘ang đợi ta phải không? Xuân Xuân gáºt đầu:
- Thưa vâng. Quáºn Chúa trang Ä‘iểm xong thì đến gặp Vương nương.
- Ta đã trang điểm xong rồi, hãy đưa ta đến gặp Vương nương.
- Thưa vâng.
Xuân Xuân cùng vá»›i ả thị nữ đưa á»¶ Lan đến gian nhà thá»§y xã. Trong nhà thá»§y xá, Khắc Thá»§y Phượng đã đợi sẵn từ bao giá». Nà ng váºn xiêm bà o thêu hình phụng sống động.
Äứng hầu hai bên là hai ả thị nữ, còn đứng sau lưng là Thất Äá»™c Thư Sinh vá»›i vẻ mặt lạnh như tiá»n.
Äứng bên dưới là Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân.
á»¶ Lan bước lên báºc tam cấp, đứng đối diện vá»›i Khắc Thá»§y Phượng.
Khắc Thá»§y Phượng đối nhãn vá»›i nà ng, nghiêm giá»ng nói:
- á»¶ Lan là ngưá»i trong vương triá»u tất phải biết luáºt lệ cá»§a hoà ng tá»™c, đã đến trước mặt bổn vương nương sao không hà nh lá»…? á»¶ Lan lưỡng lá»± má»™t lúc rồi từ từ quỳ xuống, hướng vá» Khắc Thá»§y Phượng:
- Ỷ Lan khấu kiến Vương nương, mong Vương nương vạn an... vạn an.
Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu:
- Äứng lên Ä‘i! á»¶ Lan đứng lên.
Khắc Thủy Phượng quay lại hai ả thị nữ:
- Cho các ngươi lui ra.
- Thưa vâng.
Hai ả thị nữ bước ra khá»i nhà thá»§y xá. Trong gian nhà thá»§y xá còn lại Thất Äá»™c Thư Sinh, Khắc Thá»§y Phượng và Ỷ Lan.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn Thưá»ng Luáºt đứng hầu ngoà i gian thá»§y xá, cau mà y ra lệnh:
- Thưá»ng sứ giả đứng đó là m gì? Thất Äá»™c Thư Sinh bước ra mái hiên chỉ Thưởng Luân.
- Ngươi cũng không được đứng đây.
- Tuân lệnh tướng pháp.
Thưá»ng Luân quay bước bá» Ä‘i, Thất Äá»™c Thư Sinh má»›i quay trở và o đứng bên cạnh Khắc Thá»§y Phượng. Y khoanh tay đứng như má»™t pho tượng vá»›i vẻ mặt tháºt lạnh lùng.
Khắc Thủy Phượng đứng lên, chắp tay sau lưng bước đến bên Ỷ Lan, nhìn nà ng nói:
- á»¶ Lan...
- Có Ỷ Lan.
- Phải chăng ngươi rá»i vương triá»u lặn lá»™i và o Trung Nguyên tìm cao nhân trợ thá»§ để đối phó vá»›i bổn Vương nương? á»¶ Lan ngẩng mặt nhìn Khắc Thá»§y Phượng. Ãnh mắt cá»§a nà ng sắc như má»™t lưỡi bảo kiếm lia dá»c theo ngưá»i Khắc Thá»§y Phượng:
- Äúng như váºy.
- Tại vì sao ngươi có ý định đó?
- Vì sao ư, chắc chắn Vương nương biết.
- Vì sá»± mất tÃch cá»§a cha ngươi?
- Không sai. Sá»± mất tÃch cá»§a vương phụ quả là kỳ bà vô cùng.
á»¶ Lan nhìn qua Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Kể từ khi Vương nương đưa vị pháp sư nà y vá» thì vương triá»u Qui Tư Quốc chẳng còn luáºt lệ gì nữa, và sau đó là sá»± mất tÃch kỳ lạ cá»§a vương phụ. Phải chăng sá»± mất tÃch đó có sá»± nhúng tay cá»§a Vương nương và pháp sư? á»¶ Lan rÃt má»™t hÆ¡i dương khà căng phồng lồng ngá»±c, thảng thốt nói:
- Vương nương nói Ä‘i, phải chăng vương phụ đã bị Vương nương và pháp sư ám hại? Khắc Thá»§y Phượng bình nhiên trước những câu há»i cá»§a á»¶ Lan mà ngoảnh mặt nhìn ra bá» hồ.
Bất chợt nà ng quay lại đối nhãn với Ỷ Lan:
- Äúng như ngươi Ä‘oán. Vương phụ cá»§a ngươi do chÃnh bổn nương hại đó.
Ỷ Lan khẩn trương:
- Giá» ngưá»i Ä‘ang ở đâu?
- Ta giết chết rồi.
á»¶ Lan căm phẫn tá»™t cùng. Sá»± căm phẫn đó khiến nà ng không giữ được bình tÄ©nh, liá»n dá»±ng chưởng toan táºp kÃch Khắc Thá»§y Phượng:
- Bà đúng là con rắn độc.
á»¶ Lan chưa kịp phát kình táºp kÃch Khắc Thá»§y Phượng thì đã bị Thất Äá»™c Thư Sinh cách không phóng chỉ Ä‘iểm và o ba đại huyệt trên ngưá»i nà ng.
Trúng chỉ cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh, ná»™i nguyên chân âm cá»§a á»¶ Lan vừa tÃch tụ tại Äan Äiá»n liá»n tản mát.
Trong lúc đó Khắc Thủy Phượng vẫn giữ vẻ bình thản như không biết đến sự phẫn nộ của Ỷ Lan.
á»¶ Lan rÃt lên:
- Bà tà n nhẫn đến độ giết cả tướng công cá»§a mình. Trá»i sẽ không tha cho bà đâu.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i nói:
- Ngưá»i xưa có câu "Tối độc phụ nhân tâm". Nếu bổn nhân không độc là m sao trả được huyết án cá»§a U Linh Môn.
Khắc Thủy Phượng thở dà i nói:
- Nếu như Quốc vương nghe theo Khắc Thủy Phượng thì lão vẫn sống, vẫn là Quốc vương của Qui Tư Quốc, nhưng y không nghe theo ta, mặc dù đã hưởng tất cả sự trinh bạch của ta.
Nà ng nhìn Ỷ Lan:
- Thế thì y có đáng chết không?
- Äáng chết là sao. Bà không được hưởng bổng lá»™c vinh hoa là gì?
- Hừ... Khắc Thá»§y Phượng không cần bổng lá»™c vinh hoa cá»§a Qui Tư Quốc đâu, mà ta cần lão giúp ta trả háºn kìa.
Khắc Thủy Phượng trở lại chỗ ngồi ban đầu:
- Nếu bổn Vương nương không độc thì sao có ngà y hôm nay. Cái ngà y mà ta chỠđợi được thấy tất cả các đại phái cá»§a Trung Nguyên biến mất khá»i thế gian nà y.
- Tháºt ra chuyện như thế nà o? Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i:
- NhỠcó Quốc vương mà pháp sư mới có cơ hội hạ độc trùng và o bảy vị chưởng môn đại phái, bắt hỠphục tùng mệnh lệnh của ta.
- Äã đạt được ý muốn rồi sao Vương nương còn hại đến vương phụ là m gì? Tháºt ra tâm ý cá»§a bà là muốn Ä‘oạt ngôi cá»§a chồng mình.
Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Lúc đầu ta không có ý đó, nhưng khi quốc vương biết được cÆ¡ mưu cá»§a ta và pháp sư, nên muốn tìm Liên Hoa Băng để bà o chế giải dược cứu được bảy vị chưởng môn. ChÃnh lẽ đó mà ta phải hà nh sá»±.
- Bà má»›i giở thá»§ Ä‘oạn giết chồng mình? Khắc Thá»§y Phượng lắc đầu, nhìn qua Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Pháp sư hãy nói cho á»¶ Lan biết Ä‘i! Thất Äá»™c Thư Sinh cúi đầu từ tốn nói:
- Thưa vâng.
Y nhìn Ỷ Lan:
- Bổn pháp sư biết được ý định của quốc vương nên biến lão thà nh cổ độc nhân để không một ai biết y là quốc vương nữa.
Khắc Thá»§y Phượng thở dà i, tiếp lá»i Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Mặc dù đã mang hình dạng quái nhân nhưng Quốc vương vẫn khăng khăng quyết tìm cho được Liên Hoa Băng. Y đã đến hang dÆ¡i chỠđợi thá»i khắc liên hoa băng tụ thà nh, nhưng chẳng may cho gã, đóa hoa tinh khà cá»§a trá»i đất bị Hà n Quân Äạt vô tình thá» hưởng. Quân Äạt đã đánh lão trá»ng thương.
Khắc Thủy Phượng lại thở ra:
- Ta không muốn lão vừa là quái nhân vừa khắc khoải trong cảnh cô độc chỠcái chết đến nên đã ra ơn cho lão đi sớm.
Ỷ Lan nghiến răng ken két:
- Dã tâm giết chồng mà nói được những lá»i đó, bà quả là kẻ vô tâm.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i:
- á»¶ Lan háºn ta cÅ©ng đáng thôi. Bổn Vương nương không trách nà ng đâu. Ngà y xưa bổn Vương nương cÅ©ng có mối háºn như nà ng để hun đúc ta có ngà y hôm nay. NghÄ© cho cùng, sống thì phải tranh Ä‘oạt kia mà .
- Hôm nay á»¶ Lan ta không chết thì có ngà y ta cÅ©ng trả mối háºn nà y.
Khắc Thá»§y Phượng cưá»i khảy:
- Ta không nỡ để nà ng chết đâu.
- Bà muốn giở trò gì với ta chứ?
- Nếu ta hà nh xá» nà ng thì lúc vá» thế giá»›i bên kia bổn Vương nương khó nói vá»›i Quốc vương Qui Tư Quốc. Quốc vương sẽ há»i ta vì sao giết nà ng, bổn Vương nương chẳng có lý do gì để minh bạch. Nhưng nếu Thưá»ng Luân giết nà ng thì nà ng chẳng trách ai được. Äúng không nà o? á»¶ Lan cưá»i mỉm. Nà ng nghÄ© thầm:
- "Ả độc tâm nà y không biết mối quan hệ giữa ta và tướng công. ÄÆ°á»£c lắm, để xem ả có giết được á»¶ Lan không?" NghÄ© như váºy, á»¶ Lan ngẩng cao mặt nhìn thẳng và o mắt Khắc Thá»§y Phượng:
- á»¶ Lan chết dưới tay Thưá»ng sứ giả, cÅ©ng được lắm đó. Ta không chết dưới tay mụ là được rồi.
- Äó là ý nguyện cá»§a ngươi đấy chứ? á»¶ Lan khảng khái đáp lá»i:
- Äúng.
- Nếu chết bởi tay Thưá»ng sứ giả thì nà ng không trách bổn Vương nương đấy chứ?
- Ỷ Lan không trách Vương nương đâu.
Khắc Thá»§y Phượng cưá»i mỉm, quay sang nói vá»›i Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Phiá»n pháp sư má»i Thưá»ng sứ giả.
- Tuân lệnh Vương nương.
Thất Äá»™c Thư Sinh phi thân ra ngoà i gia thá»§y xá, má»™t lúc sau quay vá» vá»›i Thưá»ng Luân.
Thưá»ng Luân bước và o, quỳ trước mặt Khắc Thá»§y Phượng:
- Thuộc hạ khấu kiến Vương nương, chỠVương nương sai khiến.
Khắc Thá»§y Phượng cưá»i mỉm, gáºt đầu:
- Ngươi đứng lên Ä‘i! Thưá»ng Luân đứng lên.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn qua á»¶ Lan rồi quay lại Thưá»ng Luân:
- Bổn Vương nương muốn giao Ỷ Lan cho ngươi. Ngươi đưa thị đến tuyệt cốc. Trong tuyệt cốc có một thứ nấm mồ của độc cổ nhân để tế lễ rồi đem thủ cấp của thị vỠđây cho bổn Vương nương.
- Tuân lệnh Vương nương.
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Äi Ä‘i.
Thưá»ng Luân quay lại á»¶ Lan:
- Tại hạ thừa lệnh Vương nương. Má»i.
Ỷ Lan thở hắt ra một tiếng, nhìn Khắc Thủy Phượng:
- Cái ngà y ông trá»i trừng phạt bà tá»›i gần rồi đó.
Nà ng nói xong, bá» thẳng ra ngoà i thá»§y xá. Thưá»ng Luân xá Khắc Thá»§y Phượng rồi má»›i quay lưng theo chân á»¶ Lan.
Hai ngưá»i Ä‘i rồi, Khắc Thá»§y Phượng má»›i quay lưng lại Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Pháp sư biết phải là m như thế nà o rồi chứ?
- Bổn pháp sư biết.
Khắc Thá»§y Phượng lấy từ trong ống tay áo xiêm y má»™t lá» tịnh bình mà u lam, trao qua tay Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Pháp sư hãy giữ lấy.
Thất Äá»™c Thư Sinh nháºn tịnh bình, đôi mắt sáng ngá»i. Lão quay lại Khắc Thá»§y Phượng đổi giá»ng tháºt từ tốn ôn nhu:
- Äa tạ Vương nương.
-oOo-
Chương 44 Biết ÄÆ°á»£c Ngưá»i Chết Má»™t Cõi Lòng
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: dangxuan
Rá»i Tiên Cung vá»›i Thưá»ng Luân, á»¶ Lan phấn chấn vô cùng. Nà ng thoát khá»i sá»± kiá»m chế cá»§a Khắc Thá»§y Phượng mà không ngỠđược vì nó ngoà i sá»± suy nghÄ© cá»§a nà ng.
á»¶ Lan quay sang Thưá»ng Luân:
- Tướng công, thiếp không ngá» Khắc Thá»§y Phượng lại u mê như váºy. Ả không nháºn ra được bá»™ mặt tháºt cá»§a tướng công và thiếp.
Thưá»ng Luân nghe á»¶ Lan nói chỉ mỉm cưá»i:
- Ta lại nghĩ khác.
- Tướng công nghĩ như thế nà o?
- Khắc Thá»§y Phượng thông minh hÆ¡n nà ng tưởng. Nếu không thông minh, không có bản lÄ©nh thì sao đảm trách được cÆ¡ nghiệp cá»§a vương phụ nà ng để lại, tháºm chà lại còn sai bảo được cả Thất Äá»™c Thư Sinh nữa, má»™t đại cao thá»§ mà tất cả các vị chưởng môn khác phải thần phục.
- Tướng công nói đúng. Nhưng ả chỉ thông minh và có bản lĩnh với ai kìa, còn với tướng công thì ả đúng là một kẻ đui mù.
Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Khắc Thủy Phượng không ngu đâu.
Ỷ Lan cau mà y:
- Ả không ngu dốt sao lại để cho á»¶ Lan ra Ä‘i cùng vá»›i tướng công. Chứng tỠả không nháºn biết gì cả. Má»™t ngà y nà o đó chÃnh á»¶ Lan sẽ bắt ả trả lại món nợ máu đã vay cá»§a vương phụ.
á»¶ Lan dừng bước, bâng quÆ¡ nhìn lên trá»i cao thăm thẳm:
- Phụ thân, Ỷ Lan còn sống tất có ngà y sẽ bắt ả độc phụ đó phải trả món nợ ngà y hôm nay.
Nà ng khấn xong thở dà i má»™t tiếng. á»¶ Lan nhìn lại Thưá»ng Luân. Khuôn mặt anh tuấn cá»§a gã trÆ¡ trÆ¡ như trét má»™t lá»›p sáp vô tình chẳng biểu lá»™ cảm xúc gì. ChÃnh khuôn mặt trét sáp vô tâm cá»§a Thưá»ng Luân khiến á»¶ Lan liên tưởng gã chẳng có chút gì gá»i là quan tâm đến hoà i bão cá»§a nà ng.
Ỷ Lan buột miệng nói:
- Tướng công sao im lặng váºy? Thưá»ng Luân thở dà i má»™t tiếng.
Nghe tiếng Thưá»ng Luân thở dà i, á»¶ Lan há»i:
- Tướng công có ý gì mà thở dà i ảo não váºy?
- Ta đang nghĩ đến nà ng.
- NghÄ© đến thiếp? Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Nghĩ đến nà ng vì ta biết nà ng chẳng có cơ hội thực hiện hoà i bão trả thù Khắc Thủy Phượng.
- Tại sao không chứ? Ỷ Lan còn sống thì cái ngà y ả độc phụ đó phải quỳ gối để trả lại nợ máu của mụ phải đến thôi.
Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Không có ngà y ấy đâu.
Ỷ Lan cau mà y:
- Sao lại không có ngà y đó chứ. Tướng công nghÄ© thiếp không có ý chà phục háºn như Khắc Thá»§y Phượng sao? Khắc Thá»§y Phượng có chà trả háºn thì á»¶ Lan cÅ©ng có chà như thị.
Thưá»ng Luân chắp tay sau lưng, lÆ¡ đễnh nhìn mông lung:
- Nà ng không có cơ hội đó, bởi vì hôm nay nà ng không còn trên cõi nhân gian nà y nữa.
Ỷ Lan cau mà y:
- NghÄ©a là sao? Thưá»ng Luân quay lại nhìn thẳng và o mặt á»¶ Lan:
- Nà ng không nhớ lúc ở Tiên Cung, Khắc Thủy Phượng đã giao sứ mạng gì cho ta à ?
- Khắc Thủy Phượng giao cho tướng công nhiệm vụ phải mang thủ cấp của Ỷ Lan vỠcho bà ta.
Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Nà ng còn nhớ nhiệm vụ của ta.
á»¶ Lan lùi lại má»™t bá»™, nhìn thẳng và o mặt Thưá»ng Luân:
- Khắc Thá»§y Phượng giao cho tướng công phải lấy thá»§ cấp cá»§a á»¶ Lan, và tướng công sẽ thá»±c hiện Ä‘iá»u mụ đã giao chăng? Thưá»ng Luân thở ra:
- Ngoà i nà ng ra, trên giang hồ còn có ai có khuôn mặt giống nà ng như hai giá»t nước không? Nếu nà ng tìm cho ta được má»™t chiếc thá»§ cấp thứ hai cá»§a nà ng thì Thưá»ng Luân không phải khó xá». Nhưng ta e không có chiếc thá»§ cấp thứ hai đó đâu, mà thá»i gian Khắc Thá»§y Phượng giao cho ta lại quá Ãt để nà ng Ä‘i tìm.
á»¶ Lan tròn mắt nhìn sững Thưá»ng Luân:
- Tướng công muốn lấy thủ cấp của Ỷ Lan mang nạp cho Khắc Thủy Phượng?
- Ta không còn cách nà o khác.
Ỷ Lan thối lại một bộ:
- á»¶ Lan có nghe lầm không? Thưá»ng Luân lắc đầu:
- Nà ng không nghe lầm đâu. Không có thá»§ cấp cá»§a nà ng thì ta sao có thể quay vá» Tiên Cung được? Nà ng hãy yên tâm mà rá»i khá»i cõi nhân gian nà y. Äến ngà y nà y năm sau ta sẽ cúng tế cho nà ng.
á»¶ Lan bặm môi đến độ rá»›m máu. Nà ng quả là không ngá» Thưá»ng Luân có thể nói ra những lá»i bạc tình bạc nghÄ©a đó bằng má»™t chất giá»ng dá»ng dưng, cứ như nà ng và gã là hai kẻ xa lạ.
á»¶ Lan biến sắc bởi sá»± căm phẫn tá»™t cùng. Nà ng rÃt lên bằng tất cả sá»± phẫn ná»™ cá»§a mình:
- Thưá»ng Luân, ngươi đủ nhẫn tâm giết vợ cá»§a mình à ? Thưá»ng Luân nhìn á»¶ Lan mỉm cưá»i:
- Sao không chứ, bởi vì nà ng chưa phải là nương tỠcủa ta kia mà .
Y cưá»i khảy dấn đến má»™t bá»™. Khoảng cách giữa Thưá»ng Luân và Ỷ Lan vừa đúng má»™t gang tay, chỉ cần hắn vung chưởng phát tác tuyệt thức Hải Ná»™ Cuồng Phong là lấy mạng nà ng như trở bà n tay.
Thưá»ng Luân nhìn á»¶ Lan mỉm cưá»i nói:
- Ta và nà ng chưa tế trá»i, chưa tế đất, chưa là m lá»… hợp cẩn giao bôi thì có gì gá»i là tướng công, nương tá».
Ỷ Lan nghiến răng ken két.
Nà ng uất nghẹn đến độ nói không thà nh tiếng, mãi má»™t lúc lâu má»›i thốt ra lá»i:
- Thế thì những lá»i ngươi nói vá»›i ta thì sao?
- Ta có thể nói, nói rất nhiá»u bởi vì ta cần nà ng, và bây giá» thì nà ng đã vô dụng rồi.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Phải chăng khi gặp Khắc Thủy Phượng thì ngươi đã thay đổi tâm ý?
- Nà ng có thể nghÄ© như váºy, hoặc cÅ©ng có thể coi ta là má»™t kẻ vô tâm bá»™i bạc cÅ©ng không sao.
Thưá»ng Luân ngắm á»¶ Lan:
- Giết nà ng ta cũng tiếc lắm. Tiếc một cánh hoa xinh xắn và tiếc một ả nô tì của ta nữa, nhưng vì nghiệp lớn, ta sẵn sà ng hy sinh nà ng.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i nhìn nà ng nói tiếp:
- Ta đã từng nói vá»›i nà ng, Thưá»ng Luân sinh ra có số là m chá»§ thiên hạ mà . Và để là m chá»§ thiên hạ, ta phải độc, bởi không độc không phải là kẻ trượng phu.
- Vô độc bất trượng phu.
Thưá»ng Luân nhún vai:
- Nà ng đã nháºn ra Ä‘iá»u đó rồi. Äã nháºn ra ta thì nà ng chết cÅ©ng không háºn ta.
á»¶ Lan thở gấp từng hÆ¡i má»™t. Khuôn mặt anh tuấn, khôi ngô cá»§a Thưá»ng Luân đối vá»›i nà ng giỠđã là má»™t khuôn mặt quá»·, má»™t khuôn mặt vô cảm, má»™t khuôn mặt chỉ Ä‘áºp và o suy nghÄ© cá»§a á»¶ Lan sá»± uất háºn, căm phẫn.
- Ngươi tà n nhẫn đến độ vô tâm như váºy tất có ngà y phải nháºn háºu quả khốc liệt nhất.
Trá»i cao có mắt, nếu á»¶ Lan tán mạng bởi tay ngươi hôm nay thì ta cÅ©ng biến thà nh quá»· đói theo ngưá»i đến táºn địa ngục.
- Thưá»ng má»— sẵn sà ng chỠđợi Ä‘iá»u đó.
Thưá»ng Luân mỉm cưá»i, ôn tồn há»i á»¶ Lan:
- Nà ng đã nói hết rồi chứ?
- Ngươi muốn lấy thá»§ cấp cá»§a ta ngay bây giá» Ã ? Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Chứ còn đến bao giỠnữa? Ỷ Lan nhếch môi, khoanh tay trước ngực:
- Thưá»ng Luân, sao ngươi vá»™i và ng như váºy? Khi ở thá»§y xá Tiên Cung, tai ta nghe Vương nương ra lệnh cho ngươi đưa ta đến má»™ phần cá»§a thân phụ trong tuyệt cốc rồi má»›i hà nh xá» mà . Chẳng lẽ ngươi dám cãi lệnh Vương nương?
- Ta không dám cãi lệnh Khắc Thá»§y Phượng Vương nương, những đằng nà o nà ng cùng phải giao thá»§ cấp cá»§a nà ng cho ta, thế thì cần gì phải tốn công đến táºn tuyệt cốc.
Ỷ Lan lắc đầu:
- Ngay cả chuyển tế vong linh phụ thân ta, ngươi cũng chẳng đoái hoà i đến nữa à ?
- Ngưá»i nà o cÅ©ng có má»™t lần chết kia mà . Thưá»ng má»— nghÄ© chẳng nên phà thá»i khắc là m gì. Huống chi từ đây đến tuyệt cốc xa xôi quá.
Thưá»ng Luân đổi giá»ng tháºt từ tốn:
- Trước khi đưa nà ng vỠcõi a tỳ, ta hứa sẽ cúng tế cho nà ng.
Ỷ Lan nạt ngang:
- Ngươi im đi, ta không cần.
- Nà ng không cần cÅ©ng được, nhưng nếu ta đưa VÅ© Văn Tiểu VÄ© cùng theo xuống a tỳ, nà ng có chịu không? Vừa nghe Thưá»ng Luân nhắc đến Tiểu VÄ©, á»¶ Lan bồi Chương vô cùng. Nà ng buá»™t miệng nói:
- VÅ© Văn Tiểu VÄ©. Sai lầm cá»§a á»¶ Lan phải trả giá quá đắt khi không chá»n Tiểu VÄ© mà lại chá»n ngươi.
Thưá»ng Luân cưá»i khảy:
- Tiểu Vĩ cũng phải đi theo nà ng thôi mà . Nà ng yên tâm đi, nhất định Tiểu Vĩ sẽ cùng nà ng tao ngộ với nhau dưới cõi a tì.
Ỷ Lan lắc đầu:
- á»¶ Lan không muốn Tiểu VÄ© theo ta đâu. Nếu ngươi muốn cho ta má»™t cÆ¡ há»™i thì cÆ¡ há»™i đó ta thỉnh cầu ngươi hãy nói vá»›i Tiểu VÄ© là Ỷ Lan yêu gã. Kiếp nà y không trá»n tình, ta hy vá»ng kiếp sau sẽ gặp lại và nói thêm vá»›i VÅ© Văn công tá» Y Lan chết bởi tay tướng công cá»§a mình, mà ngưá»i đó chÃnh là Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân.
- ÄÆ°á»£c, nà ng đã thỉnh cầu, ta sẽ nói vá»›i VÅ© Văn công tá» trước khi đưa hắn vá» cõi diêm chúa.
Thưá»ng Luân nhướn mà y:
- Nà ng không còn gì để nói nữa chứ?
- Còn.
- Còn gì?
- Nói với Khắc Thủy Phượng Vương nương, Ỷ Lan tâm phục khẩu phục mụ ta.
Thưá»ng Luân gáºt đầu:
- Thưá»ng má»— sẽ nói vá»›i Vương nương.
- Xong rồi đó, ngươi giết ta đi mà mang thủ cấp vỠdâng nạp cho Khắc Thủy Phượng.
Má»™t luồng gió hiu hiu thổi đến, hất mấy sợi tóc mai cá»§a á»¶ Lan. Nà ng từ từ nhắm mắt lại chỠđợi Thưá»ng Luân tước Ä‘i sinh mạng cá»§a mình.
Ỷ Lan buột miệng nói:
- Thế là hết, má»™t kết cuá»™c mà mình phải ôm háºn xuống gặp mặt phụ thân trong ná»—i uất nghẹn. á»¶ Lan, ngươi đáng chết lắm rồi.
á»¶ Lan cảm nháºn có má»™t đạo kình mãnh liệt à o à o bổ thẳng và o mình. Nà ng nhắm mắt đón nháºn cái chết trong ná»—i Ä‘au lặng ngưá»i.
Ỷ Lan ngỡ đâu thân xác mình sẽ tan ra như những xác pháo khi đạo kình kia vỗ thẳng và o mình. Nhưng không, đạo kình mãnh liệt kia như xoáy lấy nà ng chẳng khác nà o một mà nh lưới nhện phủ xuống rồi nhấc bổng nà ng lên.
Ỷ Lan lạ lùng mở mắt.
Nà ng phát hiện má»™t ngưá»i váºn dạ hà nh có mÅ© trùm đầu, mặt che má»™t chiếc mặt nạ bằng và ng óng ánh Ä‘ang dụng hấp lá»±c cuốn nà ng vá» phÃa ngưá»i đó, cùng lúc Thưá»ng Luân vừa dụng trảo toan chá»™p và o ngá»±c trái cá»§a nà ng.
Ngưá»i váºn xám y đón lấy á»¶ Lan, trong khi Thưá»ng Luân rÃt lên the thé:
- Ngưá»i là ai mà dám xen và o chuyện cá»§a ta? Gã vừa quát vừa vÅ© lá»™ng song chưởng thi triển tuyệt thức Hải Ná»™ Cuồng Phong hướng vá» ngưá»i váºn xám y che mặt táºp kÃch. Thưá»ng Luân như má»™t con thú hoang đói ăn vừa bị cướp mồi nên phát động chiêu công đã dụng đến toà n bá»™ ná»™i lá»±c bản thân.
Thế chưởng Hải Ná»™ Cuồng Phong à o à o thoát ra từ đôi tay cá»§a Thưá»ng Luân chẳng khác nà o những tráºn cuồng phong ba đà o bất ngá» xuất hiện phá»§ xuống ngưá»i xám y che mặt.
Mặc dù thấy chưởng kình cá»§a đối phương khốc liệt như váºy, nhưng ngưá»i váºn xám y vẫn bình nhiên như chẳng há» thấy chưởng kình cá»§a Thưá»ng Luân. Khi chưởng kình Hải Ná»™ Cuồng Phong còn cách y độ gang tay thì khẽ phẩy má»™t cái. Trông động tác cá»§a y mà ngỡ y Ä‘ang Ä‘uổi má»™t bầy ruồi nhặng thì đúng hÆ¡n.
Y chỉ là m má»—i động tác nhẹ nhà ng như váºy thôi, thế mà chưởng kình cá»§a Thưá»ng Luân đột ngá»™t tản mát như có má»™t hấp lá»±c vô hình nà o đó cuốn lấy đưa chúng và o cõi vô thanh vô sắc và vô lá»±c.
Thưá»ng Luân đứng sững sá» như pho tượng. Gã không khá»i ngạc nhiên bởi trên cõi nhân thế nà y có má»™t vị cao thá»§ hóa giải tuyệt thức Hải Ná»™ Cuồng Phong như phẩy quạt váºy.
Thưá»ng Luân thối lại má»™t bá»™:
- Ngươi là ai mà dám chống lại bổn sứ giả cá»§a U Linh Môn? Ngưá»i váºn xám y che mặt chẳng nói ná»a lá»i, mà chỉ phát chỉ phóng thẳng xuống đất.
Chỉ kình từ ngón tay trá» cá»§a y phát ra có mà u xanh rá»n, phát quang đến chói mắt.
Ngá»n chỉ kẻ luôn má»™t đưá»ng thẳng tắp đốt cháy cả đất đá phát ra những tiếng xèo xèo kéo thẳng đến chân Thưá»ng Luân.
- Ầm...
Thưá»ng Luân thối lui năm bá»™, biến sắc nhìn xuống đất. Gã nghÄ© thầm:
- "Nếu như vừa rồi ngưá»i nà y dụng chỉ công kÃch trá»±c tiếp mình thì giá» nà y mình đã hóa thà nh tro bụi rồi." NghÄ© như váºy, Thưá»ng Luân trở nên từ tốn, ôm quyá»n xá ngưá»i đó rồi cất tiếng há»i:
- Xin cho biết đại danh để tại hạ vỠbẩm báo với Vương nương.
Ngưá»i váºn xám ý che mặt chỉ khoát tay ra dấu cho gã cút Ä‘i.
Thưá»ng Luân thở dà i má»™t tiếng, nhìn á»¶ Lan rồi xá ngưá»i váºn xám y má»›i quay lưng trổ khinh thuáºt bá» Ä‘i. Chẳng mấy chốc, vá»›i khinh công thượng thặng, bóng cá»§a gã đã mất hút rồi.
á»¶ Lan thoát chết, thở phà o nhẹ nhõm. Nà ng quay lại quỳ sụp xuống ngưá»i váºn xám y.
- Ân công cứu mạng, xin nháºn má»™t lạy nà y cá»§a tiểu nữ.
Ngưá»i váºn xám y khoanh tay nhìn nà ng. Y buông má»™t câu tháºt lạ lùng:
- Ngươi đứng lên Ä‘i! Nghe giá»ng nói cá»§a ngưá»i đó không má»™t chút biểu cảm vá»›i mình, á»¶ Lan ngần ngại má»™t lúc rồi má»›i đứng lên.
Nà ng là nhà nói:
- Xin ân công cho biết đại danh quý tÃnh, để sau nà y á»¶ Lan còn có dịp Ä‘á»n đáp.
- Ta không phải là ân công của ngươi.
- Ngưá»i vừa má»›i cứu á»¶ Lan thoát khá»i tay cá»§a Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân.
- Ta chỉ thá»±c hiện theo di lệnh cá»§a ngưá»i khác mà thôi.
Ỷ Lan ngạc nhiên vô cùng:
- Váºy...
Ngưá»i váºn xám y khoát tay:
- Ngươi khá»i thắc mắc há»i tên ta và ngưá»i đó là m gì. Má»™t ngà y tại vương triá»u Qui Tư Quốc không có nữ vương là má»™t ngà y nước không vương, rắn không đầu. Má»i ngưá»i Ä‘ang chá» ngươi tại vương triá»u, ngươi mau quay vá». Xác phụ vương ngươi đã được đưa vỠđại hồng Ä‘iện.
Ngưá»i đó nhìn á»¶ Lan bằng đôi mắt sắc như bảo Ä‘ao, bảo kiếm:
- Äây là cÆ¡ há»™i cuối cùng cho ngươi đó. Chốn giang hồ Trung Nguyên không phải là nÆ¡i để má»™t Quáºn chúa như ngươi bôn ba tìm ngưá»i phục háºn.
Ngưá»i đó nói xong mấy lá»i bằng giá»ng cảnh báo vá»›i á»¶ Lan rồi thi triển Di Hình Cước Pháp, thoáng má»™t cái đã bá» Ä‘i, chẳng thấy bóng thấy hình.
Ngưá»i váºn xám y che mặt đã Ä‘i rồi mà Ỷ Lan vẫn thẩn thá». Nà ng tá»± vấn mình:
- "Ngưá»i vừa rồi là ai? Tại sao y lại biết mình là Quáºn chúa cá»§a Qui Tư Quốc, và còn biết mục Ä‘Ãch cá»§a mình và o Trung Nguyên, nhưng những lá»i y nói thì Qui Tư Quốc Ä‘ang cần mình quay vá»." NghÄ© như váºy, bất giác á»¶ Lan hướng mắt nhìn vá» hướng ngưá»i váºn xám y vừa bá» Ä‘i:
- Ân công, rồi có ngà y á»¶ Lan sẽ tìm thấy ngưá»i mà đá»n đáp công Æ¡n nà y.
Khi á»¶ Lan bá» Ä‘i rồi thì có má»™t chiếc kiệu xuất hiện. Khắc Thá»§y Phượng từ trong kiệu bước ra nhìn theo á»¶ Lan. Nà ng mỉm cưá»i ôn nhu nói:
- Ta trả lại cho ngươi chức vị nữ vương Qui Tư Quốc đó.
Thất Äá»™c Thư Sinh từ phÃa sau kiệu bước đến bên nà ng:
- Vương nương...
Khắc Thủy Phượng khoát tay:
- Äừng gá»i ta là Vương nương nữa. Kể từ bây giá» Khắc Thá»§y Phượng là chá»§ nhân U Linh Môn.
- à cá»§a Khắc Thá»§y Phượng muốn như thế, ta sẽ gá»i như váºy.
Thất Äá»™c Thư Sinh lấy tấm mặt nạ dắt sau lưng:
- Còn tấm mặt nạ nà y, có còn dùng đến nó nữa không?
- Tướng pháp hãy cất nó đi, có ngà y tháng chúng ta sẽ dùng đến nó.
- ÄÆ°á»£c, ta sẽ cất. Äối vá»›i Thưá»ng Luân, nà ng muốn ta xá» y như thế nà o?
- Gã còn dùng được cứ để cho gã sống. Hôm nay á»¶ Lan đã nháºn được bà i há»c vỡ lòng vá» những nam nhân luôn có những lá»i ngá»c tình tha thiết.
-oOo-
Chương 45 Thầy Mang Háºn Trò
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: dangxuan
Quân Äạt và Tuyết Trâm sau khi ly khai ra khá»i khu khách Ä‘iếm ở thị trấn Hà n Äà m, hai ngưá»i Ä‘i suốt đêm cho đến lúc thấm mệt má»›i và o má»™t ngôi cổ miếu sÆ¡n thần bá» hoang nghỉ ngÆ¡i.
Äến lúc nà y Tuyết Trâm má»›i phát hiện chỉ có sáu lá tiểu kỳ, còn thiếu mất má»™t lá thanh kỳ cá»§a Phong Tình Cổ Thi. Nà ng nhìn những lá tiểu kỳ đó chán nản:
- Äại ca. Chúng ta thiếu má»™t lá tiểu kỳ.
Quân Äạt nheo mà y, chà ng có vẻ suy nghÄ©.
Quân Äạt quay lại Tuyết Trâm, nhìn nà ng:
- Trâm muá»™i, có lý nà o Thất Kỳ Ngá»c Long lại có thể quên bẵng tÃn váºt cá»§a mình? Tuyết Trâm ngồi bó gối:
- Ờ hé, sao Thất Kỳ Ngá»c Long lại có thể quên tÃn váºt cá»§a mình.
Tuyết Trâm đứng lên:
- Mà cÅ©ng đúng thôi. Lúc bấy giá» tình hình khác lá»™n xá»™n, là m sao Thất Kỳ Ngá»c Long còn nhá»› chứ. Vá»›i lại lão vừa ghim những lá tiểu kỳ trên chiếc áo quan thì muá»™i đã Ä‘oạt rồi, thứ hai lão có thể Ä‘ang chá» Phong Tình Cổ Thi thì chúng ta Ä‘oạt lấy những ngá»n tiểu kỳ.
Quân Äạt gáºt đầu:
- Có thể như váºt tháºt. Nhưng còn má»™t Ä‘iá»u nữa huynh chưa giải đáp được, tại sao Thất Kỳ Ngá»c Long không muốn huynh và o Tá» Cung?
- Äiá»u đó thì muá»™i không thể biết.
- Bây giỠchúng ta chỉ có sáu lá tiểu kỳ, thiếu một lá là m sao có thể và o TỠCung được?
- Chúng ta hãy tạm nghỉ ở đây đêm nay, ngà y mai chúng ta sẽ tìm lão Phong Tình Cổ Thi để lấy nốt lá tiểu kỳ cuối cùng.
- Trá»i đất mênh mông, biết lão Phong Tình ở đâu mà tìm?
- Huynh nghĩ mình có cách để tìm ra lão. Ngà y nay chúng ta thỠđến Lạc hoa viên ở Dương Châu thà nh xem sao.
- Trá»i cÅ©ng gần sáng rồi, hay chúng ta lên đưá»ng đến Lạc hoa viên luôn?
- Huynh chỉ sợ muội hao tổn nguyên thần thôi.
- Muội có Bát Quái Mê Tông Bộ, huynh có Thần Hà nh Quỷ Cước thì sợ gì hao tổn nguyên thần chứ.
- Nếu có gặp được Phong Tình Cổ Thi, chưa chắc lão đã chịu giao lá thanh kỳ cho huynh và muội.
Quân Äạt vừa dứt lá»i thì có tiếng tằng hắng từ phÃa sau bức tượng sÆ¡n thần phát ra.
Nghe tiếng tằng hắng đó, Quân Äạt lẫn Bạch Hạc Tiên Tá» Tuyết Trâm đồng quay lại nhìn.
Quân Äạt nhìn vá» phÃa pho tượng sÆ¡n thần, ôn tồn cất tiếng há»i:
- Vị cao nhân nà o sau tượng sơn thần kia xin cho tại hạ được diện kiến.
Má»™t trà ng tiếng ho cất lên, rồi má»™t lão già lá»m khá»m vừa ôm ngá»±c ho vừa bước ra. Hai chân lão già đó xem như rất yếu á»›t run rẩy tưởng như có thể ngã xuống bất cứ lúc nà o. Lão vừa ho vừa lê xuống báºc tam cấp.
Bạch Hạc tiên tá» Tuyết Trâm nhìn lão già đó không chá»›p mắt, trong khi Quân Äạt đã bước đến đỡ lấy lão. Chà ng dìu lão xuống hết báºc tam cấp má»›i cất tiếng há»i:
- Lão trượng là ai sao lại ở trong ngôi miếu sÆ¡n thần hoang vắng nà y? Lão lại ôm ngá»±c ho má»™t lúc má»›i lấy lại được hÆ¡i thở bình thưá»ng. Lão nhướng cặp mắt lèm nhèm, đục ngầu nhìn Quân Äạt:
- Tiểu tá» không nháºn ra lão phu à ? Nghe giá»ng nói lão già nà y, Quân Äạt cảm nháºn mình đã từng gặp ở đâu nhưng không thể nháºn biết được. Chà ng chú nhãn quan sát chân diện mục cá»§a lão. Những nếp nhăn chẳng chịt, đôi mắt lèm nhèm lúc nà o cÅ©ng chảy nước.
- Vãn bối quả chưa từng gặp lão trượng.
Tuyết Trâm bước đến bên lão già . Lão già quay ngoắt qua bên Tuyết Trâm, hai cánh mÅ©i pháºp phồng. Lão lè nhè nói:
- Vị cô nương đây có mùi phấn thÆ¡m cá»§a Bạch Hạc Tiên Tá», đồ đệ cá»§a Tiên Cung Lục Thái Mẫu.
- Lão trượng nháºn ra tiểu nữ?
- Lão phu có thể ngá»i phấn thÆ¡m mà nháºn biết nữ nhân đó là ai. Nhưng bây giá» lão phu không còn là ngưá»i đó nữa.
- Ngá»i mùi phấn thÆ¡m mà phân biệt được nữ nhân đó là ai, chẳng lẽ lão đây chÃnh là Phong Tình Cổ Thi? Lão già gáºt đầu:
- Äúng. Lão chÃnh là Phong Tình Cổ Thi.
Tuyết Trâm lùi hẳn lại một bộ, buột miệng thốt:
- Phong Tình Cổ Thi.
Phong Tình Cổ Thi gáºt đầu:
- Hai ngưá»i đã nháºn được ra lão rồi. Phải hai ngưá»i Ä‘ang muốn tìm lão để Ä‘oạt ngá»n tiểu thanh kỳ? Quân Äạt gáºt đầu:
- Quả đúng như tiá»n bối Ä‘oán, Quân Äạt và Tuyết Trâm Ä‘ang có ý Ä‘i tìm lão tiá»n bố để Ä‘oạt ngá»n tiểu thanh kỳ.
- Lão phu đã đứng trước mặt hai ngưá»i, thì hai ngưá»i còn chá» gì nữa. Hãy ra tay Ä‘i! Quân Äạt nhìn Tuyết Trâm.
Tuyết Trâm lên tiếng há»i:
- Phong Tình Cổ Thi sao lại ra nông nổi nà y?
- Lão phu chẳng là Phong Tình Cổ Thi nữa đâu.
Lão vừa nói xong thì cất tiếng ho sù sụ. Lão ho đến độ thổ cả huyết ra ngoà i.
Quân Äạt nhìn thấy tình cảnh cá»§a lão thảm hại như váºy, không nén được lòng thương hại liá»n áp tay và o đại huyệt Khiếu Hóa tiếp truyá»n công lá»±c cho lão.
Phong Tình Cổ Thi cắt cÆ¡n ho, ngồi bệt xuống đất. Lão thở rốc từng cÆ¡n má»™t, rồi thá»u thà o nói:
- Hai ngưá»i muốn Ä‘oạt tiểu thanh kỳ, sao lại giúp lão phu chứ? Quân Äạt đáp lá»i:
- Vãn bối không nỡ khoanh tay đứng nhìn lão tiá»n bối bị bệnh tình hà nh hạ.
Phong Tình Cổ Thi cưá»i mỉm, nhìn qua Quân Äạt:
- Có đúng như váºy không? Ngươi nói váºy nhưng lão phu không tin đâu. Äừng giả nhân giả nghÄ©a là m gì.
- Vãn bối nói bằng lòng thà nh cá»§a mình. Chẳng lẽ tiá»n bối Ä‘ang trong hoà n cảnh nà y mà Quân Äạt lại có thể nhẫn tâm truy sát ngưá»i ư? Là m như váºy Quân Äạt cảm thấy hổ thẹn vá»›i trá»i đất.
- Nói hay lắm. Nhưng mục Ä‘Ãch cá»§a hai ngưá»i tìm lão vì muốn Ä‘oạt tiểu thanh kỳ kia mà .
- Vãn bối quả thá»±c có ý định đó, nhưng không ngá» tiá»n bối lại gặp phải cảnh ngá»™ nà y.
Phong Tình Cổ Thi xua tay:
- Lão phu không cần sá»± thương hại cá»§a hai ngưá»i. Lão phu đưá»ng đưá»ng là má»™t đại cao thá»§ trong giang hồ, cần gì đến sá»± thương hại cá»§a các ngưá»i chứ. Nếu không cần ngá»n tiểu thanh kỳ thì các ngươi Ä‘i Ä‘i.
Quân Äạt thở dà i má»™t tiếng, nhìn qua Tuyết Trâm.
Tuyết Trâm nheo mà y.
Quân Äạt khảng khái nói:
- Trâm muội, chúng ta đi.
- Äại ca.
Quân Äạt thở hắt ra, cương quyết nói:
- Chúng ta Ä‘i. Huynh không nỡ bức lão Phong Tình Cổ Thi trong hoà n cảnh nà y. Huynh đã có quyết định rồi, mình rá»i khá»i ngôi cổ miếu sÆ¡n thần nà y thôi.
- Nếu huynh muốn đi.
Quân Äạt gáºt đầu.
Chà ng quay lại Phong Tình Cổ Thi:
- Phong Tình Cổ Thi lão tiá»n bối bảo trá»ng.
Chà ng nói xong toan cùng vá»›i Tuyết Trâm trổ khinh thuáºt thượng thừa thoát ra ngoà i ngôi cổ miếu sÆ¡n thần nhưng Phong Tình Cổ Thi đã gá»i giáºt lại:
- Khoan Ä‘i! Quân Äạt và Tuyết Trâm dừng bước.
Tuyết Trâm quay lại há»i:
- Phong Tình Cổ Thi lão tiá»n bối còn có Ä‘iá»u gì chỉ giáo? Phong Tình Cổ Thi ôm ngá»±c, tiếp tục ho. Khi cắt cÆ¡n ho đó lão má»›i gượng nói:
- Lão sẵn sà ng dâng ngá»n tiểu thanh kỳ đó cho hai ngưá»i nhưng có Ä‘iá»u kiện.
Tuyết Trâm nhìn qua Quân Äạt rồi quay lại Phong Tình Cổ Thi:
- Lão tiá»n bối muốn đặt Ä‘iá»u kiện gì?
- Hai ngưá»i phải trả háºn cho lão.
Quân Äạt há»i Phong Tình Cổ Thi:
- Tiá»n bối muốn trả háºn ai?
- Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân.
- Thưá»ng Luân đã hại tiá»n bối đến hoà n cảnh nà y? Phong Tình Cổ Thi gáºt đầu:
- Gã đồ đệ đó đã hại ta đến tình cảnh nà y. Ta phải trả thù, nhưng...
Phong Tình Cổ Thi gục đầu nhìn xuống. Sự phẫn nộ trà o lên khiến lão phải rơi và o cơn ho dữ dội.
Quân Äạt vá»™i vã Ä‘iểm và o hai đại huyệt Khiếu Hóa và Thần Khuyết để giữ chút nguyên thần còn lại cá»§a lão.
Phong Tình Cổ Thi gượng nhìn lên. Cặp tinh nhãn cá»§a lão ngà y nà o giá» chẳng khác nà o mắt cá chết, chẳng còn thần khÃ.
Phong Tình Cổ Thi thá»u thà o nói:
- Tên Thưá»ng Luân khốn nạn đó đã hại lão phu. Nếu hai ngươi hứa trả thù cho lão thì lão sẵn sà ng trao ngá»n tiểu thanh kỳ cho hai ngươi.
Tuyết Trâm nhìn Quân Äạt rồi quay sang Phong Tình Cổ Thi:
- Hà n đại ca và tiểu nữ hứa sẽ há»i tá»™i Thưá»ng Luân giùm lão tiá»n bối.
- Lão không tin, các ngươi phải thá» trước trá»i đất má»›i được. Nếu không trả thù được cho lão thì hai ngưá»i sống không thấy mặt trá»i, chết không chốn dung thây.
Quân Äạt và Tuyết Trâm im lặng.
Phong Tình Cổ Thi gà o lên:
- Thá» Ä‘i... Hứa vá»›i ta Ä‘i... Thá» Ä‘i! Tại sao hai ngưá»i lại im lặng chứ? Các ngưá»i sợ Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân à ? Lão báºt trà ng cưá»i khằng khặc rồi lại ho, ho dữ dá»™i hÆ¡n trước.
Tuyết Trâm ngồi xuống bên cạnh Phong Tình Cổ Thi:
- Quân Äạt và tiểu nữ sẽ trả thù cho lão tiá»n bối nhưng trước khi thá» cùng cần biết qua Thưá»ng Luân đã là m gì để lão tiá»n bối tà n phế thế nà y?
- Hai ngưá»i chỉ nên biết, kẻ phản đồ đáng tá»™i chết rồi.
Quân Äạt khảng khái nói:
- Nếu Thưá»ng Luân là kẻ phản đồ thì Quân Äạt sẽ thay tiá»n bối trừng trị gã.
- Thấy lão như váºy rồi mà hai ngưá»i còn thắc mắc ư? Hay các ngưá»i không cần ngá»n tiểu thanh kỳ?
- Quân Äạt Ä‘ang rất cần ngá»n tiểu kỳ đó để hợp vá»›i sáu lá cá» kia.
- Nếu các ngươi cần thì hãy hứa vá»›i lão và hãy thá» Ä‘i. Trước đây lão đã không tin ai mà còn bị như thế nà y, giá» thì lão cà ng không tin ngưá»i nhiá»u hÆ¡n nữa.
Quân Äạt nghiêm giá»ng nói:
- ÄÆ°á»£c, vãn bối thá» vá»›i trá»i đất, nếu Ngá»c Diện Thư Sinh Thưá»ng Luân là kẻ bại hoại, phản sư hại thầy thì nhất định sẽ trừng trị gã, nếu không giữ lá»i thá» nà y, Quân Äạt nguyện dâng đầu cho lão tiá»n bối.
Phong Tình Cổ Thi gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c lắm đó. Lão phu nghe giá»ng nói cá»§a ngươi xem ra có thể tin ngươi được.
Lão nói xong thuáºt lại tất cả những gì đã xảy ra giữa lão vá»›i Thưá»ng Luân và à Tiên.
Phong Tình Cổ Thi thở dà i một tiếng:
- à Tiên vì háºn gã bạc tình vong ân đã trở nên Ä‘iên loạn sau khi thoát ra khá»i máºt thất.
Còn lão thì trở thà nh kẻ tà n phế. Thưá»ng Luân có đáng tá»™i chết không? Tuyết Trâm đáp lá»i lão:
- Gã tháºt đáng chết. Y chẳng còn má»™t chút nhân tâm má»›i hà nh động như váºy.
- Äúng, Thưá»ng Luân, đồ đệ yêu cá»§a lão chẳng còn chút nhân tâm.
Phong Tình Cổ Thi thở dà i một tiếng:
- Gã chỉ không biết ngá»n tiểu thanh kỳ mà lão chỉ cho gã lấy là ngá»n tiểu kỳ giả, còn tiểu kỳ tháºt thì vẫn trong tay lão.
Phong Tình Cổ Thi cưá»i khảy.
Lão láºt vạt áo cáu bẩn, nhà u nát. Ngá»n tiểu kỳ mà u xanh được khâu Ä‘inh ngay dưới vạt áo cá»§a lão.
Phong Tình Cổ Thi đắc ý nói:
- Lão biết thế nà o Thưá»ng Luân cÅ©ng giở nhục hình bức lão trao tiểu thanh kỳ nên má»›i chỉ cho y ngá»n tiểu thanh kỳ giả trong áo gối, còn lá tháºt vẫn bên mình lão. Giá» lão trao nó cho hai ngưá»i nhưng hai ngưá»i phải hứa trả háºn cho lão phu.
Tuyết Trâm đón lấy ngá»n tiểu kỳ mà u xanh:
- Lưới trá»i lồng lá»™ng, nhưng những kẻ vô tình bạc nghÄ©a như Ngá»c Diện Thư Sinh kiếp nà y không thoát được đâu.
Phong Tình Cổ Thi thở dà i rồi nói:
- Cuối cùng tâm nguyện cá»§a ta cÅ©ng có ngưá»i thay ta hà nh sá»±, không uổng công Phong Tình Cổ Thi Giang Bạch hầu hạ sÆ¡n thần trong ngôi miếu hoang nà y. Lão có chết cÅ©ng nhắm mắt được.
Phong Tình Cổ Thi ngá»a mặt cưá»i khằng khặc. Tiếng cưá»i cá»§a lão xen vá»›i những tiếng ho khan. Khi lão cắt trà ng cưá»i đó thì thổ huyết.
Quân Äạt thấy tình cảnh cá»§a lão, chà ng toan mở miệng nói những lá»i an á»§i nhưng Phong Tình Cổ Thi đã bứt hÆ¡i, hồn lìa khá»i xác sau tiếng cưá»i Ä‘iên dại đó.
Quân Äạt nhìn Phong Tình Cổ Thi rồi nói vá»›i Tuyết Trâm:
- Trâm muá»™i, mặc dù sinh thá»i Phong Tình Cổ Thi là má»™t đại gian hùng nhưng khi chết đã nháºn tất cả những nghiệp chướng do lão tạo ra. Äại ca muốn an táng lão.
Tuyết Trâm gáºt đầu.
Hai ngưá»i liá»n đưa xác lão Phong Tình Cổ Thi ra sau cổ miếu sÆ¡n thần chôn cất.
Quân Äạt chôn xong, gắn cho lão ma má»™t tấm bia má»™.
Tuyết Trâm lắc đầu nói:
- Cái quả cá»§a Phong Tình Cổ Thi lão ma tạo ra quá nặng, nên đến chết vẫn ôm theo những khát vá»ng xuống a tỳ.
- Ai cÅ©ng má»™t lần chết, nhưng có ngưá»i chết trong sá»± thanh thản, có ngưá»i chết trong ná»—i oan khiên và riêng Phong Tình Cổ Thi chết trong sá»± uất háºn. Má»™t cái chết do chÃnh lão tạo ra trong lúc sống.
Tuyết Trâm nhìn Quân Äạt:
- Phong Tình thì chết bởi phong tình. Lão đã hoà i nghi tất cả má»i ngưá»i, ngay cả đồ đệ cá»§a lão, lão cÅ©ng hoà i nghi, nhưng lão không nghi chÃnh lão.
Quân Äạt nheo mà y nhìn nà ng:
- Muá»™i nói váºy có ý gì?
- Nếu như Phong Tình Cổ Thi chỉ cần má»™t chút hoà i nghi cá tÃnh và cách sống cÅ©ng như lối hà nh sá»± cá»§a lão thì lão đâu đến ná»—i bị Thưá»ng Luân dùng mỹ nhân kế hãm hại. ChÃnh vì lẽ đó má»›i nói Phong Tình thì chết bởi phong tình.
- Chẳng lẽ mình phải hoà i nghi cả mình sao?
- Muá»™i không nói váºy, nhưng cái chết cá»§a Phong Tình Cổ Thi là má»™t minh chứng cho những ai phong tình. Ngưá»i hiá»n lương đâu hoà i nghi mình nhưng những kẻ như Phong Tình Cổ Thi thì phải tá»± soi lấy mình.
Quân Äạt lắc đầu:
- Chúng ta đi thôi!
-oOo-
|

20-10-2008, 01:57 PM
|
 |
 Nguyễn Gia Lão Tam
|
|
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: Q4, TpHCM, VN
Bà i gởi: 1,740
Thá»i gian online: 33 phút 50 giây
Thanks: 2
Thanked 4 Times in 4 Posts
|
|
Chương 46 TỠThà nh - Long Môn
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: lehaphuong
Trước mặt Quân Äạt và Tuyết Trâm là má»™t ngôi thà nh cổ đổ nát, hoang phế dãi dầu vá»›i mưa nắng. Trên những gá» tưá»ng đá, những lá»›p rêu đóng lâu ngà y trông tháºt nham nhở. Mặc dù cảnh hoang tà n đó, nhưng bất cứ ai đứng trước cổng thà nh Ä‘á»u chạnh lòng vá»›i má»™t tâm trạng hoà i cổ rồi nảy sinh má»™t nổi buồn man mác nhẹ nhà ng len và o suy tưởng mình.
Tuyết Trâm nhìn Quân Äạt:
- Hà n đại ca, theo há»a đồ trong thất kỳ thì đây là Tá» Cung. Trâm muá»™i cứ tưởng Tá» Cung là má»™t tòa lầu nguy nga tráng lệ, nhưng không ngá» nó chỉ là má»™t tòa thà nh cổ xưa, hoang phế sắp sụp đổ bởi mưa nắng.
Quân Äạt ngắm nhìn tòa thà nh cổ đổ nát rồi lắc đầu nói:
- Ngà y nay tòa thà nh nà y hoang phế đổ nát nhưng ngà y xưa chắc nó cũng hùng vĩ lắm.
Quân Äạt và Tuyết Trâm tiến đến cổng tam quan, giá» chỉ còn lại má»—i hai cây cá»™t đá phá»§ đầy rêu.
Tuyết Trâm tò mò láºt lại bức há»a đồ kết hợp vá»›i bảy ngá»n tiá»u kỳ.
- ÄÃch thị tòa thà nh đổ nát nà y chÃnh là Tá» Cung. Tá» Cung kỳ như váºy sao? Mà trong giang hồ ai cÅ©ng muốn hợp nhất thất kỳ để và o. Lạ lùng tháºt đó.
- Huynh đã nói vá»›i muá»™i ngà y xưa nó là tòa thà nh nguy nga tráng lệ, nhưng ngà y nay nó đổ nát hoang tà n. Äâu có gì tồn tại vá»›i thá»i gian chứ. Chúng ta cứ và o trong xem có cái gì bà máºt không? Nếu đây chỉ là má»™t tòa thà nh đổ nát thì chẳng ai vất vả vá»›i bảy ngá»n tiểu kỳ nà y đâu, huống gì và o trong ngôi thà nh nà y huynh có thể tìm ra thân thế cá»§a mình.
Quân Äạt nói xong trổ Thần Hà nh Quá»· Cước băng thẳng và o trong cổng tam quan.
Bạch Hạc Tiên TỠTuyết Trâm cũng bám theo chà ng với bộ pháp khinh thân vô song Bát Quái Mê Tông Bộ.
Và o trong thà nh rồi, hai ngưá»i má»›i nháºn biết đây là má»™t tòa thà nh rất rá»™ng lá»›n. Trong thà nh những con đưá»ng Ä‘an chi chÃt, nhưng tất cả có lẽ đả hoang phế lâu ngà y không ngưá»i đặt chân đến nên Ä‘á»u bị đóng rêu trÆ¡n trợt.
Quân Äạt dừng bước quay sang nói vá»›i Tuyết Trâm:
- Trâm muội, ta đến khu vực trung tâm đi.
Tuyết Trâm gáºt đầu.
Hai ngưá»i đến khu trung tâm. Khung cảnh nÆ¡i đây cÅ©ng chỉ là cảnh hoang tà n, quạnh quẽ.
Tuyết Trâm nhún vai:
- Äại ca, chẳng lẽ Tá» Cung chẳng có gì cho chúng ta khám phá sao? Quân Äạt chỉ tay vá» phÃa trước:
- Muội, chúng ta đến chỗ đó xem. Huynh cảm thấy những tảng đá đó rất lạ lùng.
Hai ngưá»i tiến vá» phÃa trước thêm hai mươi trượng. HỠđứng trước má»™t đống đá ngổn ngang. Chà ng thoáng nheo mà y.
Cái nheo cá»§a Quân Äạt không qua khá»i mắt cá»§a Tuyết Trâm.
- Äại ca đã phát hiện ra Ä‘iá»u gì rồi? Quân Äạt nhìn và o giữa đống đá chồng cao như má»™t cái gò. Chà ng quay sang nói vá»›i Tuyết Trâm:
- Muội để mắt đến đống đá nà y ắt sẽ thấy.
Tuyết Trâm chú nhãn và o giữa đống đá đó rồi lắc đầu:
- Muá»™i có thấy gì đâu? Quân Äạt khẽ cau mà y:
- Huynh vừa thấy một chiếc đầu rồng xuất hiện ngay giữa đống đá.
Tuyết Trâm lắc đầu:
- Muội chẳng thấy gì cả, có lẽ huynh hoa mắt.
- Không thể như thế được.
Quân Äạt vừa nói vừa trổ Thần Hà nh Quá»· Cước lướt trên những tảng đá. Tuyết Trâm cÅ©ng bám theo chà ng. Äứng trên đống đá đó, chung quanh chà ng là những tảng đá chồng chéo lên nhau.
Tuyết Trâm nhìn xuống chân mình:
- Muội có thấy đầu rồng nà o đâu.
Quân Äạt nheo mà y.
- Chẳng lẽ đại ca hoa mắt tháºt sao? Rõ rà ng là huynh nhìn thấy má»™t cái đầu rồng vừa xuất hiện trước mắt mình thì lại biến mất. Lạ tháºt.
- Lạ lùng gì, có lẽ huynh hoa mắt thì có.
Quân Äạt căng mắt quan sát từng tảng đá, nhưng tuyệt nhiên vẫn không phát hiện ra Ä‘iá»u gì lạ.
Quân Äạt lắc đầu nói:
- Lạ lùng tháºt.
Lúc bấy giỠở phÃa Tây những cụm mây Ä‘en đã tÃch tụ lại, cùng vá»›i những tia chá»›p hòa vá»›i tiến sấm ì ì báo hiệu má»™t cÆ¡n giông sắp áºp đến.
Tuyết Trâm nhìn vỠhướng Tây:
- Äại ca, cÆ¡n giông sắp áºp đến rồi, chúng ta tìm chá»— trú trú Ä‘i.
Chung quanh chá»— hai ngưá»i chẳng có nÆ¡i nà o nấp được. Vì đây ngoà i những vách đá nham nhở thì là những vách tưá»ng rêu phong.
Những luồng gió lạnh xuất hiện kéo theo những giá»t mưa lất phất đầu tiên.
Quân Äạt nhìn Tuyết Trâm:
- Trâm muá»™i, hay chúng ta rá»i khá»i chá»— nà y Ä‘i. Huynh nghÄ© tất cả những gì ở ngôi thà nh cổ nà y chỉ do con ngưá»i ta thêu dệt lên thôi.
Tuyết Trâm đắn đo suy nghĩ:
- Bao nhiêu công sức cá»§a đại ca và muá»™i chỉ nháºn được những Ä‘iá»u thêu dệt lên mà thôi ư? Tuyết Trâm thở dà i.
Nà ng bá»±c dá»c mở tấm há»a đồ do sá»± kết hợp cá»§a bảy tấm tiểu kỳ. Tuyết Trâm vừa nhìn há»a đồ vừa nói:
- Nhất định trong há»a đồ nà y còn chưa Ä‘iá»u gì bà ẩn nữa mà đại ca chưa khám phá ra.
Nà ng vừa dứt lá»i thì Quân Äạt bất thần lạng ngưá»i phi thân đến cắp ngang Tuyết Trâm lướt ra khá»i đống đá.
- Ầm...
Má»™t tia sét trá»i bổ ngay xuống chá»— hai ngưá»i vừa đứng, đốt cháy Ä‘en những tảng đá.
Khói bốc lên ngùn ngụt. Nếu như vừa rồi Quân Äạt không kịp trổ thần hà nh ra thì hai ngưá»i có lẽ đã hóa thà nh than Ä‘en rồi.
Nhìn tảng đá bốc khói nghi ngút, Tuyết Trâm rùng mình. Nà ng nhìn Quân Äạt nói:
- Kinh khủng quá, nếu không có đại ca thì muội đã bị sét đánh chết rồi.
Má»™t cÆ¡n giông áºp đến. Gió như lốc dữ cuốn tá»›i hai ngưá»i. Những luồng gió kỳ hoặc vá»›i sức mạnh san non phá đỉnh bắt hai ngưá»i phải dùng đến Thiên Cân Trụy má»›i trụ được.
Quân Äạt nắm tay Tuyết Trâm. Chà ng khẩn trương nói:
- Tuyết Trâm muá»™i, chúng ta rá»i khá»i tòa thà nh cổ nà y thôi. Ở đây nguy hiểm quá.
Má»™t cÆ¡n giông dữ dá»™i hÆ¡n áºp đến. CÆ¡n giống đó mang theo những viên đá tảng à o à o lao và o hai ngưá»i.
Quân Äạt thét lá»›n:
- Trâm muá»™i cẩn tháºn.
Quân Äạt vừa nói vừa váºn hết mưá»i hai thà nh công lá»±c thi triển tuyệt thức Chỉ Äiện Di SÆ¡n nhắm thẳng và o những tảng đá Ä‘ang lao tá»›i há».
- Ầm... ầm... ầm...
Những đạo Chỉ Äiện Di SÆ¡n đánh bạt những tảng đá chá»±c Ä‘áºp và o hai ngưá»i.
- Tuyết Trâm, chúng ta mau đi thôi.
Lá»i nói còn Ä‘á»ng lại trên môi Quân Äạt thì những hạt mưa nặng trÄ©u cÅ©ng bắt đầu trút xuống, kèm theo những cÆ¡n gió giáºt mãnh liệt.
Quân Äạt sợ Tuyết Trâm bị thương bởi những tảng đá do gió thổi bay tứ tán, vá»™i dùng thân che lấy nà ng. Trong vòng...
[Thiếu trang] Dưới chân thì trÆ¡n trượt khiến cho Quân Äạt lo lắng vô cùng.
Khi tiếng sấm vang lên thì bầu trá»i xuất hiện những ánh chá»›p chói lòa, mà không biết ánh chá»›p nà o sẽ lao xuống hai ngưá»i, khiến Quân Äạt căng thẳng vô cùng.
Tuyết Trâm mở bức há»a đồ cố tìm xem trong đó có ẩn bà máºt gì nữa không, trong khi Quân Äạt vẫn ôm nà ng tránh né những tia sét trá»i.
Tuyết Trâm chợt reo lên:
- Äại ca, đây rồi! Nà ng vừa dứt lá»i thì thấy mắt mình chói lòa.
Má»™t đạo sét trá»i xanh rá»n Ä‘ang bổ thẳng xuống hai ngưá»i và khi Quân Äạt vừa Ä‘iểm chân tránh né thì lại bị trượt.
Quân Äạt thất kinh, nghiến răng váºn hết ná»™i công phóng ngược ra đạo Chỉ Äiện Di SÆ¡n ngăn tia sét trá»i đó.
- Ầm...
Quân Äạt lẫn Tuyết Trâm bị hất Ä‘i chẳng khác nà o hai chiếc lá bé bá»ng trong cÆ¡n giông bão cuồng ná»™ cá»§a tạo hóa. Vô tình há» bị hất ngay xuống ngay đống đá mà Quân Äạt đã từng cảm nháºn có chiếc đầu rồng.
Trang y cá»§a hỠướt đẫm và bị rách tÆ¡i tả bởi những cạnh đá sắc nhá»n.
Tuyết Trâm nháºn ra sắc diện Quân Äạt nhợt nhạt sau khi dụng chỉ ngăn tia sét vừa rồi:
- Äại ca có sao không?
- Huynh đã bị nội thương. Nếu cứ kéo dà i tình hình nà y e rằng huynh và muội phải bỠmạng tại nơi nà y.
Tiếng sét ầm ầm lại nổi lên. Bầu trá»i Ä‘en kịt lại xuất hiện chằng chịt những tia sét ngang dá»c. Quân Äạt lo lắng tá»™t cùng nói vá»›i Tuyết Trâm:
- Muội hãy nép và o huynh.
Tuyết Trâm không mà ng tá»›i lá»i nói cá»§a Quân Äạt mà mãi quan sát chung quanh.
- Äại ca, đây rồi.
Quân Äạt không hiểu nà ng nói gì mà chỉ kịp thấy Tuyết Trâm cách không phóng chưởng vá»— và o má»™t tảng đá cách chá»— hai ngưá»i đứng khoảng ba gang tay.
- Bình...
Tảng đá bị chưởng kình cá»§a nà ng đánh báºt Ä‘i, để lá»™ ra má»™t chiếc đầu rồng Ä‘ang nhe nanh và như muốn cất đầu lao lên bầu trá»i.
Quân Äạt vừa thấy đầu rồng liá»n băng đến, chà ng nghÄ© thầm:
- "Äầu rồng phải có gì bà ẩn đây." Tuyết Trâm cÅ©ng bám sát theo Quân Äạt.
Hai ngưá»i vừa đến bên đầu rồng thì từ trên trá»i cao má»™t đạo sét trá»i đã quất xuống đúng chá»— hỠđứng.
- Ầm...
Quân Äạt và Tuyết Trâm Ä‘á»u rùng mình. Chà ng căng mắt nhìn lên bầu trá»i Ä‘en kịt mà chỠđợi những tia sét từ trên bổ xuống.
Sấm lại ầm ì nổi lên, sét lại xuất hiện nhưng tuyệt nhiên không có tia sét nà o nhằm chá»— đầu rồng mà phóng xuống. ChÃnh hiện tượng đó khiến cho Quân Äạt và Tuyết Trâm cà ng lạ lùng hÆ¡n. Äến lúc nà y Quân Äạt má»›i thở phà o. Trong khi đó Tuyết Trâm cÅ©ng bắt đầu run lên vì cái lạnh cắt da cắt thịt do những tráºn gió giáºt.
Quân Äạt thấy nà ng run lên bần báºt, cầm lòng không đặng bèn ôm lấy Tuyết Trâm:
- Trâm muá»™i lạnh lắm à ? Tuyết Trâm gáºt đầu:
- Muội lạnh lắm.
- Qua khá»i cÆ¡n giông nà y, đại ca sẽ đưa muá»™i Ä‘i. Muá»™i ráng chịu đựng.
- Chúng ta như lá»t và o võng lưới trá»i nếu không tìm được cá»a và o Tá» Cung thì sao mà đi được.
- Äến má»™t lúc nà o đó thì mây cÅ©ng phải tan, giông cÅ©ng phải dừng. Tá»›i khi đó chúng ta sẽ rá»i khá»i tỠđịa nà y.
Quân Äạt nhìn xuống nà ng:
- Sao muội phát hiện ra được đầu rồng nà y?
- Muá»™i nhìn thấy đầu rồng trong bức há»a đồ thất kỳ. Khi bức há»a đồ thấm nước, đầu rồng má»›i hiện ra.
- Muá»™i tháºt thông minh.
- Chỉ may mắn thôi.
- Chiếc đầu rồng nà y cÅ©ng lạ lắm, hình như nó khống chế dược những tia sét trá»i.
- Chắc chắn nó sẽ dẫn chúng ta và o TỠCung.
Quân Äạt nghe Tuyết Trâm nói, giá» má»›i chú nhãn đến chiếc đầu rồng.
Chà ng vừa nói vừa quan sát đầu rồng, vừa nói với Tuyết Trâm:
- Huynh sẽ tìm ra bà máºt cá»§a chiếc đầu rồng nà y.
Quân Äạt cà ng nhìn cà ng cảm thấy con rồng đá nà y như muốn bay lên không trung nhưng nó như không ngóc đầu lên được.
Chà ng nghĩ thầm:
- Chỉ cần nó ngóc đầu lên ắt sẽ lao lên không thôi.
Quân Äạt nheo mà y.
Tuyết Trâm há»i:
- Äại ca đã nháºn ra được Ä‘iá»u gì bà ẩn chưa?
- Huynh đang suy nghĩ.
Sắc diện Tuyết Trâm tái nhợt vì cái lạnh thấu xương, thấu thịt. Nà ng rùng mình nghiến răng nén cái lạnh và o trong. Nếu Quân Äạt không được may mắn có Liên Hoa Băng, có lẽ cÅ©ng chẳng khác gì Tuyết Trâm.
Quân Äạt thấy tình cảnh cá»§a Tuyết Trâm mà bụng dạ rối bá»i. Chà ng lo lắng vô cùng.
Quân Äạt nắm tay Tuyết Trâm:
- Muội ráng chịu qua cơn giông nà y.
Tuyết Trâm bặm môi run cầm cáºp. Cái lạnh đã khiến nà ng không thể mở miệng được nữa.
Quân Äạt nói:
- Huynh sẽ mở cá»a Tá» Cung.
Tình trạng cá»§a Tuyết Trâm khiến Quân Äạt lo lắng quên cả suy nghÄ©. Chà ng chụp hai tay và o đầu rồng giáºt ngược lên. Vừa giáºt, Quân Äạt vừa cay đắng nói:
- Có phải nơi đây là mồ chôn của ta và nà ng?
- Cạch...
Sau âm thanh khô khốc đó, đầu rồng đã bị Quân Äạt giáºt ngược lên. Äầu rồng đã hoà n thiện trong tư thế thăng thiên, cùng lúc những tiếng ầm ì phát ra chung quanh Quân Äạt và Tuyết Trâm.
Quân Äạt lẫn Tuyết Trâm ngỡ như có sá»± chuyển động ngay phÃa bên dưới. Sá»± chuyển động đó cà ng lúc cà ng dữ dá»™i và đầu rồng cà ng lúc cà ng nhô cao lên.
Quân Äạt ôm chặt lấy Tuyết Trâm, mắt không rá»i chiếc đầu rồng bằng đá. Chà ng nghÄ© thầm:
- Chẳng lẽ đây là con rồng tháºt sao? Chà ng lắc đầu xua tan những suy nghÄ© hoang đưá»ng đó Ä‘i.
Con rồng đá chuyển động đến khi cChương hẳn lên trên mặt đất thà nh nguyên má»™t con rồng khổng lồ, đồng thá»i miệng há to như má»™t cá»§a hang. Trong miệng rồng hiện rõ hai chữ: Long Môn.
Quân Äạt nhìn miệng rồng mà nghÄ© thầm:
- Äây có lẽ là đưá»ng và o Tá» Cung.
Tình cảnh cá»§a Tuyết Trâm không thể nà o ở thêm ngoà i trá»i khoảnh khắc nà o được nữa nên Quân Äạt quyết định cắp nà ng phi thân chui và o miệng rồng.
Chà ng vừa cắp Tuyết Trâm vừa nghĩ: [Thiếu trang]
Hà o quang rá»±c rỡ, hai ngưá»i cảm nháºn có bóng ngưá»i má» má» di động.
Quân Äạt nói vá»›i Tuyết Trâm:
- Trâm muá»™i cẩn tháºn, trong nà y có ngưá»i.
- Muá»™i thấy bóng ngưá»i trước mặt mình.
Phát hiện ra Ä‘iá»u đó, Quân Äạt và Tuyết Trâm không dám xem thưá»ng, âm thầm váºn công phòng bị. Hai ngưá»i lần từng bước cẩn tháºn tiến vá» phÃa trước. Há» chạm và o má»™t cánh cá»a bằng đá kiên cố, hai bên cánh cá»a có hai pho tượng vá»›i vẻ mặt lạnh lùng, váºn trang phục võ tướng.
Quân Äạt nhìn Tuyết Trâm:
- Những chiếc bóng mà hai ta cảm nháºn được là do hai bức tượng nà y phản chiếu bởi ánh hà o quang từ những viên ngá»c bách lưu ly Ä‘Ãnh trên cánh cá»a nà y.
Tuyết Trâm nhìn hai pho tượng bằng đá:
- Hai pho tượng nà y được tạc như ngưá»i sống, có thần khà linh thiên váºy.
Nà ng nhìn Quân Äạt:
- Äại ca, chúng ta có nên mở cánh cá»a nà y không?
- Äã và o tất phải khám phá hết bà máºt trong nà y chứ.
Tuyết Trâm gáºt đầu.
Quân Äạt nói:
- Äể huynh mở ra xem bên trong cánh cá»a nà y có gì.
Chà ng vừa nói vừa toan áp tay và o thạch môn. Tay Quân Äạt còn cách thạch môn má»™t gang tay thì Tuyết Trâm thét lá»›n:
- Äại ca coi chừng! Quân Äạt giáºt mình, đồng thá»i cảm nháºn có sát kiếm áºp tá»›i mình.
Cùng vá»›i sát kiếm đó thì có tiếng chưởng phong từ phÃa sau bổ tá»›i. Quân Äạt lạng bá»™ tránh khá»i ánh quang xanh rá»n Ä‘ang chém xuống mình, đồng thá»i ngá»n chưởng kình Khai Vân TÃch Äịa cá»§a Tuyết Trâm cÅ©ng đã bổ thẳng và o hai pho tượng.
- Ầm...
Chưởng phong cá»§a Tuyết Trâm bổ thẳng và o hai pho tượng ngỡ đầu sẽ phá nát chúng, nhưng ngược lại chưởng kình vừa chạm và o thì xuất hiện má»™t lá»±c kình phản Chương mạnh hÆ¡n quất ngược trở lại nà ng và Quân Äạt.
Quân Äạt thất kinh xoay ná»a bá»™, phát tác tuyệt thức Song Chỉ Äoạt Mạng đón thẳng lấy đạo kình phản Chương đó.
- Ầm...
Cả chà ng lẫn Tuyết Trâm lùi luôn lại bốn bá»™ má»›i trụ được chân. Quân Äạt thì còn giữ được vẻ bình thưá»ng nhưng Tuyết Trâm thì tái nhợt.
- Tuyết Trâm muội. Muội có sao không?
- Không có đại ca há»— trợ muá»™i nguy mất. Không ngá» hai pho tượng nà y lợi hại như váºy.
- Äây có lẽ là má»™t tráºn pháp.
- Nếu có tráºn pháp chấn môn thì sau cánh cá»a kia má»›i là bà máºt cá»§a Long Môn. Chúng ta phải phá tráºn.
- Huynh sợ nguy hiểm cho muội.
- Chúng ta đã qua bao nguy hiểm rồi, và o đến đây gặp cá»a ải sau cùng lại bá» qua sao? Muá»™i và đại ca có thể phá được tráºn pháp nà y.
- Nếu muá»™i quyết định như váºy.
Hai ngưá»i quyết định xong, cùng liên kết xông thẳng tá»›i hai pho tượng đá gác cá»a.
Quân Äạt Quân Äạt thi triển Chỉ Äiện Di SÆ¡n táºp kÃch bức tượng bên phải, còn Tuyết Trâm dụng Khai Vân TÃch Äịa tấn công tượng bên trái. Chưởng chỉ cá»§a hai ngưá»i vừa phóng ra táºp kÃch hai pho tượng thì hai pho tượng đó chợt trượt theo má»™t đồ hình kỳ lạ tránh né các chưởng chỉ cá»§a hai ngưá»i má»™t cách dá»… dà ng.
Quân Äạt và Tuyết Trâm sững sá» cùng thu Chương chỉ và chưởng tháo lui ba bá»™. Bởi hai ngưá»i đã nháºn ra hai pho tượng kia di động theo hình đồ cá»§a tuyệt pháp Di Hình Cước.
Tuyết Trâm ngắm hai pho tượng di chuyển trở vá» chá»— cÅ©. Nà ng quay sang nói vá»›i Quân Äạt:
- Äại ca, hai pho tượng nà y biết sá» dụng những tuyệt thức trong thất kỳ.
- Huynh cũng nghĩ như muội.
Tuyết Trâm cau mà y:
- Váºy muốn phá tráºn thì chúng ta phải biết tất cả những tuyệt thức trong thất kỳ.
- Muá»™i nghÄ© như váºy à ? Tuyết Trâm gáºt đầu:
- Chủ nhân hai pho tượng nà y mới đúng là chủ nhân của thất kỳ.
Nghe những lá»i Tuyết Trâm nói có lý, Quân Äạt liá»n tháo rá»i bức há»a đồ chuyên tâm nghiên cứu lại tất cả bảy thức trong thất kỳ. Chà ng cà ng nghiên cứu cà ng phát hiện ra sá»± kỳ ảo cá»§a bảy thức đó, chúng như có sá»± liên kết vá»›i nhau.
Quân Äạt ngẩn lên nói vá»›i Tuyết Trâm:
- Äúng như muá»™i nghÄ©, bảy tuyệt thức Ä‘á»u có sá»± liên kết vá»›i nhau.
Chà ng nhìn hai pho tượng:
- ChÃnh vì có sá»± liên kết đó mà hai pho tượng nà y má»›i lợi hại như thế. Nhưng lần nà y má»™t mình huynh cÅ©ng có thể đối phó vá»›i chúng rồi.
Nhưng cÅ©ng phải mất ná»a buổi Quân Äạt má»›i há»™i đủ bản lÄ©nh thi thố bảy tuyệt thức trong thất kỳ.
Chà ng phấn chấn nói với Tuyết Trâm:
- Huynh chuẩn bị phá tráºn đây.
- Äại ca cẩn tháºn!
- Muội yên tâm.
Quân Äạt nói xong trổ di hình cước tiến thẳng đến thạch môn. Như có linh khà nháºp và o hai pho tượng, khi Quân Äạt tiến đến thạch môn thì hai pho tượng cÅ©ng bắt đầu ứng phó bằng những tuyệt thức trong thất kỳ.
Pho tượng thứ nhất phóng Chỉ Äiện Di SÆ¡n ngáng chân Quân Äạt. Không má»™t chút nao núng, Quân Äạt cÅ©ng dụng đúng chỉ nà y nghênh tiếp.
Hai đạo chỉ điện chạm thẳng và o nhau ngỡ đâu sẽ phát ra dư kình chấn dội nhưng ngược lại, tự chúng lại triệt tiêu lẫn nhau và một tiếng cạch khô khốc vang lên từ pho tượng.
Quân Äạt đảo bá»™ bằng Di Hình Cước nhắm pho tượng thứ hai tống thẳng tá»›i đạo chưởng kình khai vân tÃch địa nhưng pho tượng sau khi hứng trá»n đạo chưởng kình cá»§a chà ng thì tá»± phát ra tuyệt thức Hải Ná»™ Cuồng Phong đánh báºt trở lại. Mặc dù Quân Äạt chá»§ động nhưng kình lá»±c từ pho tượng phản Chương cÅ©ng khiến chà ng phải nheo mà y bởi sức mãnh liệt cá»§a nó.
Quân Äạt chỉ kịp dụng di hình cước đạp lên sóng chưởng phóng ra ngoà i.
- Ầm...
Pho tượng thứ hai tiếp tục dụng lá»±c kình phản Chương bồi thêm tiếp má»™t đạo Song Chỉ Äoạt Mạng.
Tuyết Trâm thấy Quân Äạt lúng túng, lo lắng thét lá»›n:
- Äại ca, dùng chÃnh chiêu cá»§a đối phương để chống trả lại.
Lá»i cảnh báo cá»§a Tuyết Trâm khiến Quân Äạt tỉnh ngá»™ lại. Chà ng nghÄ© thầm, có lẽ hai pho tượng nà y dùng để thẩm chứng võ công cá»§a ngưá»i và o có đúng là Thất Kỳ Ngá»c Long hay không.
Cùng ý nghÄ© đó, Quân Äạt dụng luôn má»™t thế Hoà i Long Quá Bá»™ lá»™n ngưá»i trở lại đồng thá»i phát tác tuyệt thức Song Chỉ Äoạt Mạng đỡ thẳng lấy dư kình cá»§a pho tượng.
Hai đạo chỉ cùng một thế, một thức chạm và o nhau và nhanh chóng triệt tiêu lẫn nhau chẳng phát ra dư kình phản Chương. Ngay sau đó lại có âm thanh khô khốc phát ra từ trong pho tượng.
Hai pho tượng thị tướng trượt vá» chá»— cÅ©. Quân Äạt phấn khởi nói vá»›i Tuyết Trâm:
- Trâm muội, huynh hiểu tất cả rồi. Bây giỠchúng ta có thể mở thạch môn.
Quân Äạt vừa nói vừa tiến thẳng tá»›i thạch môn. Lần nà y hai pho tượng đứng bất động.
Quân Äạt mỉm cưá»i nhìn Tuyết Trâm nói:
- Những pho tượng nà y chỉ nhằm kiểm chứng võ công cá»§a huynh có Ä‘Ãch thá»±c là từ thất kỳ không. Nếu đúng thì sẽ cho đại ca và muá»™i Ä‘i qua.
Mặc dù hai pho tượng không cản đưá»ng nhưng mở cánh cá»a đá thì không dá»… chút nà o.
Quân Äạt phải dụng hết công lá»±c cá»§a chÃnh mình, tháºm chà váºn đến độ toà n thân có lá»›p sương lạnh Liên Hoa Băng bao bá»c má»›i có thể đẩy cánh cá»a xê dịch từng chút má»™t.
Cánh cá»a vừa mở đủ cho má»™t ngưá»i len và o. Bên trong đã có ánh hà o quang rá»±c rỡ hắt ra bên ngoà i.
Quân Äạt nhìn tuyết trâm:
- Trâm muội, trong nà y có thể chứa kho tà ng vô giá.
Quân Äạt nói xong len và o trong. Tuyết Trâm cÅ©ng theo chân chà ng.
Hai ngưá»i và o trong má»›i biết đó là má»™t gian thạch thất chứa bảy cái xác ngồi thiá»n tịnh. PhÃa trước bảy cái xác đó là má»™t cá»— áo quan bằng ngá»c lưu ly phát hà o quang ngÅ© sắc.
Tuyết Trâm nhìn Quân Äạt: Chà ng cÅ©ng nhìn nà ng:
- Muội có ý niệm gì không?
- Muội không ngỠđây là lăng tẩm của một vị tiên đế.
- Vị tiên đế nà y là ai? Tuyết Trâm chầm cháºm bước đến gần cá»— áo quan. Quân Äạt bước theo nà ng. Ngay trước cá»— áo quan là tấm bà i bị bằng ngá»c bá»™i.
Tuyết Trâm Ä‘á»c dòng chữ khắc trên linh vị:
- Äại ca, đây là vị hoà ng đế cuối cùng cá»§a nhà Hạ.
Tuyết Trâm nhìn lại bảy cái xác vẫn còn nguyên vẹn ngồi kiết đà trước cỗ áo quan.
Những cái xác đó đó Ä‘á»u có cầm bà i vị.
- Äại ca, đây là bảy vị chưởng môn tiá»n bối thá»i vua Hạ.
- Những vị tiá»n bối nà y chắc đã cùng hoà ng đế mưu sá»± láºp lại triá»u Hạ nhưng không thà nh và cuối cùng hỠđã chấp nháºn Ä‘i theo vua Hạ đến cõi a tỳ.
Chà ng nhìn lại cỗ áo quan:
- Không biết vị vua nà y tên gì?
- Chúng ta mở nắp áo quan tất biết tên gì.
- Dù sao ta cÅ©ng đã và o đến nÆ¡i nà y rồi. Các vị tiá»n bối nà y không trách chúng ta đâu.
- Thôi được, huynh chiá»u theo ý muá»™i.
Chà ng áp tay và o cá»— áo quan, váºn công đẩy nắp ngá»c lưu ly dạt qua má»™t bên. Má»™t luồng ánh sáng xanh rá»n hắt lên khiến cho Quân Äạt lẫn Tuyết Trâm lóa mắt.
Quả đúng như Tuyết Trâm Ä‘oán. Trong cá»— áo quan là má»™t cái xác được tẩm liệm cẩn tháºn bằng trầm hương, váºn hoà ng bà o. Trên ngá»±c xác hoà ng thân đó là má»™t khối ngá»c phát ánh hà o quang xanh rá»n.
Quân Äạt nhìn khối ngá»c vuông vức có chạm hình con rồng quấn quanh:
- Phải chăng đây là ngá»c tá»· cá»§a vua nhà Hạ? Chà ng vừa nói vừa cẩn trong đặt tay lên khối ngá»c đó. Trên mặt khối ngá»c có khắc bốn chữ « Ấn soái minh chá»§." Quân Äạt cầm khối ngá»c mang ra ngoà i:
- Trâm muội, trên ngực vị hoà ng đế nà y có ấn soái minh chủ.
- Váºy là không sai rồi, vị hoà ng đế nà y chÃnh là minh chá»§ Hạ Má»™ng Khanh.
Quân Äạt trao khối ngá»c cho Tuyết Trâm. Nà ng quan sát khối ngá»c má»™t cách tỉ mỉ.
Tuyết Trâm lại nhìn Quân Äạt:
- Äại ca...
- Muá»™i phát hiện ra Ä‘iá»u gì?
- Trên khối ngá»c có những hà ng chữ li ti.
- Muá»™i Ä‘á»c được không? Tuyết Trâm lắc đầu:
- Chữ nhá» quá, muá»™i không Ä‘á»c được.
Hai ngưá»i đóng nắp áo quan lại, quay trở ra. HỠđóng lại cánh cá»a đá.
Quân Äạt thở dà i má»™t tiếng.
Tuyết Trâm ngơ ngác quay sang nhìn chà ng:
- Äại ca sao lại thở dà i? Có Ä‘iá»u gì uẩn khúc chăng?
- Äại ca và o trong rồi mà cÅ©ng chưa biết được thân thế cá»§a mình.
Tuyết Trâm chợt phát hiện có một lỗ hổng trên vách đại hồng bảo điện. Nà ng bước đến cái hốc đá đó:
- Äại ca lại đây.
Quân Äạt bước đến bên nà ng.
Tuyết Trâm chỉ và o hốc đá:
- Tại sao trên vách đại hồng bảo điện có cái hốc nà y?
- Huynh cũng không hiểu.
Sẵn khối ngá»c cẩm trên tay, Tuyết Trâm rá»i ánh sáng xanh và o trong hốc đá. Ãnh sáng xanh cá»§a ấn soái rá»i và o trong hốc đá hiện lên những dòng chữ chân phương khắc rất tinh tế.
Tuyết Trâm mừng rỡ nói vá»›i Quân Äạt:
- Äại ca, muá»™i Ä‘á»c được những dòng chữ khắc trên ấn soái rồi.
- Những dòng chữ đó là gì? Tuyết Trâm nhìn chằm chằm và o hốc đá:
- Những dòng chữ nà y ghi lại toà n bá»™ khẩu quyết luyện công cá»§a bảy đại môn phái vá»›i minh chá»§. Äây là những công phu đã thất truyá»n trong giang hồ.
Tuyết Trâm quay lại nhìn Quân Äạt:
- Äại ca phải luyện những công phu nà y.
Quân Äạt lắc đầu:
- Huynh không cần thiết những công phu đó mà chỉ muốn tìm ra thân thế của mình.
- Dù không biết được thân thế nhưng đại ca đắc được kỳ duyên nà y cũng không uổng công.
Quân Äạt lưỡng lá»±.
Tuyết Trâm dằng tay chà ng:
- Äại ca nhất định phải luyện những công phu nà y.
- Muá»™i bắt buá»™c huynh phải luyện những công phu trong ấn soái à ? Tuyết Trâm gáºt đầu:
- Chúng ta đã khổ cá»±c nhiá»u quá rồi má»›i và o được Tá» Cung, chẳng lẽ quay trở ra vá»›i hai bà n tay không? Quân Äạt nhìn hai pho tượng đá:
- ÄÆ°á»£c, huynh sẽ chiá»u theo ý muá»™i.
Tuyết Trâm reo lên:
- Nếu đại ca không luyện thà nh thần công thì muá»™i sẽ không ra khá»i chá»— nà y đâu.
Tuyết Trâm vừa dứt lá»i thì má»™t giá»ng lÆ¡ lá»› vang lên sau lưng hai ngưá»i:
- Các ngươi là m sao ra khá»i chá»— nà y được? Giá»ng nói đó tháºt lạnh lẽo, chẳng khác nà o tiếng nói cá»§a má»™t oan hồn khiến Quân Äạt lẫn Tuyết Trâm giáºt mình quay ngoắt lại.
-oOo-
Chương 47 Thiên Lôi Thần Thủ
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: Dạ Khách
Trước mắt Quân Äạt và Tuyết Trâm là má»™t quái nhân, ngưá»i chẳng ra ngưá»i, ma chẳng ra ma. Khuôn mặt cá»§a ngưá»i đó ngoà i chòm râu ra còn có thể cho là dấu ấn cá»§a con ngưá»i, ngoà i ra chẳng còn gì cả. Trang phục cá»§a y rách bươm, tả tÆ¡i tệ hại hÆ¡n cả má»™t gã Cái Bang đói rách. Từ khuôn mặt cho tá»›i hai tay lão đầy những khối thịt lở loét trông tháºt tởm lợm. Äôi chân cá»§a lão không còn nữa mà thay và o đó là hai khúc xương khô trắng hếu có lá»›p vảy mốc nham nhở.
Vừa thấy ngưá»i đó, Tuyết Trâm phải đưa tay bụm miệng để nén tiếng thốt kinh hoà ng và o trong. Còn Quân Äạt thì cau mà y.
Mặc dù đứng trước má»™t con ngưá»i dị dạng khinh khiếp như váºy nhưng Quân Äạt vẫn giữ vẻ bình tÄ©nh. Chà ng ôn nhu cất tiếng nói:
- Tiá»n bối là chá»§ nhân tòa cung Long môn nà y? Quái nhân lưỡng lá»± má»™t chút rồi khẽ gáºt đầu:
- Nói như thế cũng đúng. Tòa cung Long môn nà y không phải của ta thì nhất định không phải của ai khác.
- Vãn bối mạo phạm và o trong nà y không biết tiá»n bối là chá»§ nhân Long môn cung.
Lão quái nhân chá»›p đôi tinh nhãn dị ảo ngắm Quân Äạt:
- Hai ngưá»i sao có thể và o đây được?
- Vãn bối và Trâm muội và o đây nhỠmay mắn thôi.
- Ta không tin.
- Ngươi và o đây được nhất định trong ngưá»i phải có Thất Kỳ Äoạt Mạng cá»§a Thất Kỳ Ngá»c Long Hà n Ứng Long.
Lão nhìn ấn soái trên tay Tuyết Trâm:
- Tá» cung các ngươi cÅ©ng và o được thì nhất định hai ngươi chÃnh là đồ đệ cá»§a Thất kỳ Ngá»c Long.
Tuyết Trâm nhìn lão quái nhân:
- Tiá»n bối nói đúng, quả tháºt nếu không có Thất Kỳ Äoạt Mạng cá»§a Thất kỳ Ngá»c Long thì Hà n đại ca và Tuyết Trâm không thể tìm ra tòa cổ thà nh nà y chứ đừng nói và o được Tá» cung. Nhưng tháºt sá»± chúng tôi không phải là đồ đệ cá»§a Thất kỳ Ngá»c Long Hà n Ứng Long.
Lão quái nhân nhìn qua Quân Äạt:
- Nha đầu vừa nói tiểu tỠnà y hỠHà n.
Quân Äạt thay Tuyết Trâm đáp lá»i:
- Vãn bối là Hà n Quân Äạt, nghÄ©a tá» cá»§a Äại Äầu Quá»·.
Hai cục thịt to như hai con sâu trên trán quái nhân nhúc nhÃch, dịch lại gần nhau:
- Ngươi là nghÄ©a tá» cá»§a Äại Äầu Quá»·. Có đúng váºy không?
- Äó là sá»± tháºt, vãn bối không há» hồ ngôn vá»›i tiá»n bối.
Toà n thân lão quái nhân run lên bần báºt sau khi nghe Quân Äạt khẳng định Ä‘iá»u đó.
Lão nhìn Quân Äạt không chá»›p mắt:
- Äại Äầu Quá»· có nói gì vá»›i ngươi không? Quân Äạt nheo mà y suy nghÄ© rồi há»i ngược lại lão quái nhân:
- Tiá»n bối biết nghÄ©a phụ cá»§a vãn bối?
- Ta biết. Biết rất rà nh nữa. NghÄ©a phụ cá»§a ngươi trước đây là má»™t đại ma đầu khét tiếng trên giang hồ, nhưng không ngá» lại có cái tâm trượng nghÄ©a hÆ¡n cả những báºc đại hiệp thà nh danh.
- Äa tạ tiá»n bối đã nghÄ© tốt cho nghÄ©a phụ.
Lão quái nhân liếc Tuyết Trâm rồi đằng hắng há»i Quân Äạt:
- Nếu lão phu đoán không nhầm trên tay ngươi có một cái bớt son.
Quân Äạt thoáng sững sá» rồi gáºt đầu:
- Sao tiá»n bối biết được Quân Äạt có cái bá»›t son trên tay? Tiá»n bối là ai? NghÄ©a phụ đã từng nói vá»›i Quân Äạt khi nà o Quân Äạt và o được Tá» Cung ắt biết mình là ai. Và nghÄ©a phụ không muốn Quân Äạt và o đây vì sợ Quân Äạt trở thà nh má»™t ma vương sống không thấy mặt trá»i, chết không chốn dung thân bởi nghiệp quả máu chảy đầu rÆ¡i.
Quân Äạt nói xong thì quái nhân báºt lên trà ng cưá»i cuồng nhiệt. Tiếng cưá»i cá»§a lão như tiếng khóc, như má»™t lá»i oan thán hay là má»™t lá»i nguyá»n rá»§a.
Lão cắt ngang trà ng cưá»i đó nhìn Quân Äạt nói:
- Có lẽ đúng như Äại Äầu Quá»· nói đó. Ngươi sẽ trở thà nh má»™t ma tôn thanh toán giang hồ.
- Vãn bối không hiểu ý cá»§a tiá»n bối.
Lão quái nhân khẽ điểm hai ngón tay xuống sà n đá, thân pháp của lão là đà lướt đến.
Tuyết Trâm thất kinh lên tiếng cảnh báo vá»›i Quân Äạt:
- Äại ca...
Lá»i nói còn Ä‘á»ng trên miệng nà ng thì lão quái nhân đã ngồi bệt trước mặt Quân Äạt rồi. Lão quay sang Tuyết Trâm:
- Nha đầu đừng sợ lão sẽ hà nh sự hồ đồ, đả thương hay giết chết đại ca của ngươi.
Lão nhìn lại Quân Äạt:
- Ngươi cho ta xem bớt son trên tay ngươi.
Quân Äạt kéo ống tay áo lên để lá»™ bá»›t son to bằng ná»a bà n tay. Lão quái nhân nhìn bá»›t son chằm chằm, miệng không ngá»›t nói:
- Äúng rồi.
Lão báºt khóc thổn thức. Lão vừa khóc vừa nói:
- Äúng rồi, chÃnh là ngươi... chÃnh là ngươi.
Quân Äạt khẩn trương há»i: [Mất hai trang ##, ##] Quái nhân thở dà i má»™t tiếng:
- Quân Äạt... Ngươi thá» nghÄ© xem tại sao ta biết ngươi có bá»›t son trên tay. Và tại sao chôn thân nÆ¡i tá» thà nh nà y để tìm cá»a và o Tá» Cung, vì sao ta mang hình hà i gá»›m ghiếc nà y? Lão thở dà i má»™t tiếng nữa, rồi cất giá»ng ôn tồn nói tiếp:
- Ngươi hứa vá»›i ta phải giết bằng được Thất Äá»™c Thư Sinh. Chỉ bấy nhiêu thôi, lão sẽ nói cho ngươi biết thân pháºn cá»§a ngươi.
Quân Äạt nhìn qua Tuyết Trâm.
Tuyết Trâm gáºt đầu.
Quân Äạt khẳng khái nói:
- Vãn bối sẽ thà nh toà n tâm nguyện cho lão tiá»n bối.
- Tốt lắm. Ta sẽ nói rõ thân thế cá»§a ngươi. Ngươi chÃnh là đứa con duy nhất cá»§a Hà n Thiên Long, chá»§ nhân Quá»· môn còn sống sót.
- Thân phụ vãn bối giỠđang ở đâu?
- Äã chết rồi.
- Chết rồi, váºy ai là hung thá»§ giết ngưá»i? Rất nhiá»u ngưá»i muốn giết y nhưng tất cả Ä‘á»u vô can, chỉ duy nhất Thất Äá»™c Thư Sinh là kẻ có tá»™i. Lão gục đầu.
Tuyết Trâm ngồi xuống cạnh Quân Äạt nhìn lão quái nhân. Những khối thịt lở loét trên mặt và tay gã không còn là m nà ng kinh tởm nữa, mà thay và o đó là sá»± thương hại, xót xa.
Lão quái nhân ngẩng lên nhìn Quân Äạt:
- Tất cả Ä‘á»u chết hết.
- Tiá»n bối muốn nói ai chết? Lão quái nhân thở dà i.
Quân Äạt há»i:
- Tất cả toà n gia cá»§a vãn bối chết bởi tay cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh? Lão quái nhân gáºt đầu.
Quân Äạt nghiến răng:
- Vãn bối sẽ lấy mạng Thất Äá»™c Thư Sinh.
- Tất cả cÅ©ng vì bức há»a đồ Long Môn.
Tuyết Trâm nhìn Quân Äạt:
- Muội hiểu tất cả rồi.
Nà ng quay lại lão quái nhân:
- Tiá»n bối, phải chăng vì bức há»a đồ Long môn mà giang hồ ngà y xưa đã đại loạn? Lão quái nhân nhìn nà ng, gáºt đầu:
- Äúng. Bởi ai cÅ©ng muốn có ấn soái để trở thà nh minh chá»§ võ lâm.
- Và tiá»n bối cÅ©ng vì chiếc ấn soái nà y? Lão nhân gục đầu:
- Lão sống là má»™t kẻ bình thưá»ng trên giang hồ.
Tuyết Trâm thở dà i.
Lão quái nhân chớp đôi mắt đỠmục nhìn nà ng:
- Ngà y xưa ta khác, đến khi tất cả đã xảy ra rồi thì lão lại khác trước. Äại Äầu Quá»· đã ra lịnh không cho Quân Äạt và o tá» thà nh nà y, bởi vì y sợ Quân Äạt sẽ trở thà nh ma vương sát nghiệp nhưng ý trá»i lại khiến cho Quân Äạt lại và o đây gặp ta.
Lão thở dà i một tiếng:
- Lão nghÄ©, lúc nà y Thất Äá»™c Thư Sinh Ä‘ang là minh chá»§ võ lâm.
Quân Äạt lắc đầu:
- Vãn bối chưa từng nghe đến danh xưng nà y. Trên giang hồ cÅ©ng không nghe ai nhắc đến minh chá»§ võ lâm là Thất Äá»™c Thư Sinh.
Lão quái nhân cau mà y:
- Lạ kỳ váºy? Tuyết Trâm nói:
- Tiá»n bối ở trong nà y cách ly vá»›i bên ngoà i thì là m sao biết được những thay đổi trên giang hồ.
Lão nhìn Tuyết Trâm:
- Nha đầu nói đúng. Có thể giang hồ đã thay đổi nhiá»u rồi, và Thất Äá»™c Thư Sinh có lẽ cÅ©ng đã chết.
- Có thể như váºy.
Lão ngẩng đầu nhìn Quân Äạt:
- Nếu Thất Äá»™c Thư Sinh không chết thì ngươi phải nháºn trá»ng trách đưa gã vá» cõi A Tỳ.
- Vãn bối đã hứa vá»›i tiá»n bối.
Lão thở dà i một tiếng:
- Cá»a Long môn đã đóng. Hai ngươi muốn ra khá»i đây phải hà m thụ võ công trong ấn soái.
Lão nhìn qua Tuyết Trâm:
- ÄÆ°a ấn soái cho lão! Tuyết Trâm lưỡng lá»±. Quân Äạt lên tiếng nói vá»›i nà ng:
- Trâm muá»™i, hãy trao ấn soái cho lão tiá»n bối Ä‘i.
Tuyết Trâm trao ấn soái qua tay lão quái nhân. Lão cầm chiếc ấn soái phản hà o quang xanh rá»n đưa lên trước mặt quan sát:
- Äây chÃnh là tá» lệnh. Bất cứ ai không tuân theo ấn lệnh nà y Ä‘á»u phải chết.
Lão vừa nói vừa ấn mạnh ngón tay và o đầu con rồng nhỠkhắc trên ấn soái.
"Cạch..." Ấn soái tách ra là m hai. Trong ấn soái là một chiếc bao tay đen xì.
Lão nhìn Quân Äạt rồi đưa chiếc ấn soái qua chà ng:
- Trong ấn soái chÃnh là Thiên Lôi Thần Thá»§ dà nh cho minh chá»§ võ lâm. Thiên Lôi Thần Thá»§ chÃnh là tá» lệnh.
Lão thở dà i:
- Ta đã nói hết rồi.
Quân Äạt nhìn lão quái nhân nói:
- Vãn bối muốn biết mộ táng thân phụ mình chôn ở đâu.
- Trong tòa cổ thà nh nà y.
Lão nói xong điểm hai ngón tay lao vút đến hai pho tượng đá.
Tuyết Trâm thét lên:
- Tiá»n bối coi chừng! Nhưng tất cả đã muá»™n quá rồi và Quân Äạt lẫn Tuyết Trâm có muốn cÅ©ng không cản được.
Hai ngưá»i chỉ kịp thấy đôi tượng đá nhÃch động thì lão quái nhân đã bị cắt ra là m hai rồi.
Quân Äạt biến sắc nói:
- Trá»i Æ¡i, sao tiá»n bối lại là m như váºy? Tuyết Trâm bặm môi:
- Lão tiá»n bối đã biết đại ca chÃnh là ngưá»i chỠđợi, mong má»i và khi gặp được thì muốn ra Ä‘i.
Quân Äạt nhướn mà y:
- Trâm muá»™i... váºy Trâm muá»™i biết tiá»n bối nà y là ai? Tuyết Trâm thở dà i nhìn Quân Äạt nói:
- Vị tiá»n bối đây biết được cả bá»›t son trên tay đại ca, biết được cả những gì xảy ra thá»i trước, ắt ngưá»i có quan hệ vá»›i thân phụ cá»§a huynh.
Tuyết Trâm gục đầu:
- Muội chỉ biết bao nhiêu đó thôi.
- Nhưng tại sao khi biết huynh rồi, lão lại tự tìm lấy cái chết chứ?
- Äôi lúc cái chết chÃnh là sá»± giải thoát. Có thể vị tiá»n bối cảm thấy cõi nhân gian nà y chẳng còn gì giá trị đối vá»›i ngưá»i nữa sau khi gặp được đại ca, nên ngưá»i muốn ra Ä‘i.
- Muá»™i còn giấu huynh Ä‘iá»u gì?
- Cái gì muá»™i nghÄ©, muá»™i đã nói vá»›i huynh, tại sao muá»™i lại giấu chứ. Bây giá» chuyện trước mắt để ra khá»i Long môn thì huynh phải luyện võ công để phát huy oai lá»±c Thiên Lôi Thần Thá»§ tá» lệnh.
Quân Äạt thở dà i má»™t tiếng.
Tuyết Trâm kéo Quân Äạt ra bên ngoà i đại hồng bảo Ä‘iện. Nà ng đóng cá»a lại:
- Huynh đã hứa vá»›i lão tiá»n bối kia rồi. Trượng phu hứa thì phải là m.
Quân Äạt gáºt đầu.
Tuyết Trâm nhìn chà ng bằng ánh mắt tha thiết.
Nà ng ôn nhu nói:
- Tất cả những gì huynh có, ngưá»i khác Ä‘á»u thèm muốn. Còn những gì huynh không có thì những ngưá»i kia Ä‘á»u có phần. Huynh cứ coi vị tiá»n bối kia là ngưá»i thân cá»§a mình.
Quân Äạt thở dà i:
- Äại ca cÅ©ng không biết, vá»›i chiếc ấn soái và Thiên Lôi Thần Thá»§ tá» lệnh, huynh sẽ là m gì đây?
- Äại phước, ắt sẽ có đại há»a. Huynh phải nhá»› đến những kỳ duyên mà mình đã được trá»i ban.
-oOo-
Chương 48 Tri Ngộ Năng Là m Oán, Lỗ Trình Chịu Oan
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: Ngụy Quân Tá»
Boong... boong... boong...
Lá»— Trình nghe tiếng khánh chuông cất lên liên Chương mà nóng lòng bước ra mái hiên hướng mắt nhìn vá» tòa chÃnh Ä‘iện Thiếu Lâm.
Lục Chỉ Thần Thâu bước đến bên tiểu hòa thượng:
- Từ từ rồi ngươi sẽ được diện ngá»™ vá»›i Äại Bi phương trượng, cứ đâu cứ như con láºt Ä‘áºt, hết đứng rồi Ä‘i. Bá»™ lão đệ hổng biết má»i chân hả? Tống Y Tống tằng hắng:
- Lão thâu huynh nói đúng đó. Lỗ tiểu tăng và o trong nghỉ ngơi đi.
Lỗ Trình nhìn lão thần thâu:
- Bụng dạ Lá»— Trình như có lá»a đốt là m sao mà nghỉ vá»›i ngÆ¡i được chứ.
Lão thần thâu nhún vai:
- Ai lo lắng thì ăn không được, chứ lão huynh xem chừng Lỗ đệ cà ng lo lắng chừng nà o thì cà ng phát phì chừng nấy.
- Phát phì là sao?
- Thì lão đệ ăn nhiá»u chứ sao.
Lỗ Trình sa sầm mặt:
- Kẻ tu hà nh thì phải ăn chứ. Không ăn sao sống mà tu được đến cõi tây phương diện kiến Pháºt tổ.
Tiếng chuông lại ngân lên xa xa, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng chiếc áo cà sa nà o từ Thiếu Lâm Tự bước ra.
Lá»— Trình giáºm chân:
- Khỉ tháºt. Äệ và nhị vị lão huynh đã chỠở thảo xá nà y suốt má»™t ngà y rồi thế mà trong chùa không ai ra hết. Không biết Äại Bi sư phụ cho Lá»— Trình chỠđến bao giá» nữa.
Lỗ Trình vừa nói vừa ngóng cổ muốn nhìn qua cổng tam quan của chùa Thiếu Lâm.
Lỗ Trình thở dà i:
- Không chừng trong chùa đã có chuyện gì rồi.
Lục Chỉ Thần Thâu nhún vai nói:
- Không có ngưá»i ra đón thì lão huynh, lão đệ và Tống Y Tống cứ và o đại váºy.
Lỗ Trình trợn mắt:
- Äâu có được. Chúng ta tá»± tiện xông và o thì đã phạm và o giá»›i Ä‘iá»u cá»§a Thiếu Lâm Tá»± rồi.
Lỗ Trình khoát tay:
- Không được đâu. Không được đâu.
Tống Y Tống bước đến bên hai ngưá»i:
- Là m sao không được chứ. Chùa chiá»n dá»±ng ra để cho bá tánh và o cúng bái, chứ đâu phải để bế quan.
Lỗ Trình trừng mắt:
- Tất nhiên là để bá tánh và o cúng tế đức Như Lai rồi, nhưng Lá»— Trình thì khác. Tiểu tăng là ngưá»i cá»§a Pháºt môn thì phải giữ quy lệ cá»§a Pháºt môn chứ.
Lỗ Trình xoa đầu:
- Thiếu Lâm Tự quy lệ rất nghiêm, đâu phải ai muốn và o thì và o, muốn ra thì ra.
Lục Chỉ Thần Thâu nhăn mặt:
- Thế thì ngươi muốn chỠở đây bao nhiêu lâu nữa. Chá» mãi cho đến khi tóc ngươi má»c dà i ra như ta chắc? Lão toét miệng cưá»i hì hì:
- Lúc tóc ngươi dà i ra rồi thì chẳng ai nháºn ra ngươi là hòa thượng. Tốt lắm đó... tốt lắm đó.
Lỗ Trình nhăn mặt:
- Lão huynh chỉ nói sà m.
Tống Y Tống thở dà i:
- Äến ngay cả Mạc Sầu Ngá»c Nữ Gia Cẩm Lệ cÅ©ng chưa đến.
Lục Chỉ Thần Thâu quay ngoắt qua gã trại chủ lục lâm Hồ Nam:
- Ê... lão phu nghe ngươi nhắc đến Gia Cẩm Lệ nhiá»u rồi đó nhe. Bá»™ sau khi ngươi tá»· thà vá»›i ả Mạc Sầu Ngá»c Nữ đó và bị ả tặng cho má»™t bà i há»c rồi thì không quên được à ? Lục Chỉ Thần Thâu liếc qua Lá»— Trình:
- Ta đã chá»n ả cho... cho...
Lá»— Trình quay ngoắt ngưá»i lại trừng mắt nhìn Lục Chỉ Thần Thâu:
- Tiểu tăng sợ lão huynh sẽ chẳng còn bao giỠđược thưởng thức cái món đắc khẩu của lão đệ nữa.
- Ê... lão thâu nhi nà y chưa mở miệng nói báºy mà .
- Muốn không nói báºy thì lão huynh hãy và o trong thảo xá mà ngồi tịnh thiá»n Ä‘i.
Lục Chỉ Thần Thâu khoác vẻ mặt tiu nghỉu bỠvà o trong tiểu xá khách phòng. Lão vừa ngồi xuống vừa lẩm bẩm:
- Ta lo cho ngươi mà ngươi chẳng có một chút cảm tình với ta.
Lúc bấy giỠtừ trong chùa Thiếu Lâm một chiếc bóng cà sa lướt ra.
Lỗ Trình vừa mới thấy bóng cà sa đó đã lộ vẻ phấn khởi reo lên:
- Lão thần thâu huynh, có cao tăng Thiếu Lâm ra rồi.
Lục Chỉ Thần Thâu vừa ngồi xuống đã báºt đứng lên:
- Ra rồi à ... ra rồi à ? Lão bước đến bên Lỗ Trình:
- Lão huynh cứ ngỡ há» cho Lá»— lão đệ và ta chá» thêm đến khi đầu lão đệ má»c tóc.
Vị hòa thượng trạc ngoà i trung niên bước đến trước mặt Lá»— Trình, Tống Y Tống và Lục Chỉ Thần Thâu, chắp tay niệm Pháºt hiệu rồi nói:
- A Di Äà Pháºt, bần tăng là Tuệ TÄ©nh.
Lá»— Trình cung kÃnh xá Tuệ TÄ©nh:
- Lỗ Trình bái kiến thúc thúc.
Tuệ Tĩnh nhìn Lỗ Trình:
- Tiểu tăng có phải là môn đồ cá»§a Du Tăng sư đệ, trụ trì Long Thiá»n Tá»±? Lá»— Trình chắp tay, gáºt đầu:
- Con là môn đồ cá»§a sư phụ Du Tăng. Con có chuyện cần gặp các vị thúc thúc vì có việc hệ trá»ng.
Tuệ Tĩnh nhìn Lỗ Trình từ đầu đến chân:
- A Di Äà Pháºt. Thúc thúc sẽ đưa con và o diện kiến Phương trượng Äại Bi.
Lá»— Trình cung kÃnh lạy Tuệ TÄ©nh:
- Äa tạ thúc thúc.
- Hãy theo ta! Tuệ TÄ©nh quay lưng thì Lá»— Trình cÅ©ng bám theo đại sư. Lục Chỉ Thần Thâu và Tống Y Tống cÅ©ng bám sát Lá»— Trình. Ba ngưá»i đến cổng tam quan thì Tuệ TÄ©nh quay lại:
- A Di Äà Pháºt. Bần tăng chỉ được lịnh đưa tiểu tăng Lá»— Trình và o diện kiến Äại Bi phương trượng để giải quyết má»i sá»± việc cá»§a Pháºt gia. Hai vị thà chá»§ tạm ở ngoà i thảo xá, sau khi giải quyết xong chúng tôi sẽ đưa nhị vị thà chá»§ và o lá»… Pháºt.
Lục Chỉ Thần Thâu trợn mắt:
- Cái gì... Chỉ có một mình Lỗ Trình và o trong thôi, còn lão và Tống Y Tống phải ở ngoà i? Tuệ Tĩnh từ tốn nói:
- Äây là chuyện riêng cá»§a Thiếu Lâm, hai vị thà chá»§ hiểu cho bần tăng.
Lỗ Trình tằng hắng:
- Lão huynh và Tống huynh ở ngoà i, sau khi xong việc sẽ cùng với các vị sư thúc trở ra thỉnh nhị vị và o dùng bữa cơm chay đạm bạc.
Lục Chỉ Thần Thâu lắc đầu:
- Lão lo lắng cho ngươi.
Lá»— Trình mỉm cưá»i:
- Lỗ Trình diện kiến các vị thúc thúc mà lão huynh lo lắng cái gì. Huống chi đại sự an nguy của bá tánh bây giỠphải nhỠđến các vị thúc thúc ra tay.
Lục Chỉ Thần Thâu thở dà i:
- Lão vẫn thấy lo sao đó.
- Lão huynh hãy ở lại thảo xá mà chỠLỗ Trình.
Lỗ Trình nhìn lại Tuệ Tĩnh:
- Thúc thúc, Lỗ Trình muốn và o gặp Phương trượng.
Tuệ TÄ©nh gáºt đầu.
Lục Chỉ Thần Thâu và Tống Y Tống đà nh nhẫn nhục nhìn theo Lỗ Trình và đại sư Tuệ Tĩnh. Lão thâu nhi thở dà i lắc đầu:
- Ta sợ...
Tống Y Tống quay sang lão thần thâu:
- Lão sợ gì?
- Lão cảm nháºn má»™t Ä‘iá»u bất an sắp áºp đến Lá»— lão đệ.
-oOo-
Tiểu hòa thượng Ä‘i cùng vá»›i Tuệ TÄ©nh được đại sư dẫn thẳng và o khu Sám Hối ÄÆ°á»ng.
Và o trong Sám Hối ÄÆ°á»ng, Lá»— Trình má»›i thấy bối rối.
Là m sao Lá»— Trình không thấy bối rối khi trong đó có đủ mặt tất cả những vị cao tăng cá»§a Thiếu Lâm và Äại Bi thiá»n sư thì chiếm ngá»± ngay trên bà n phán xá». Trong Sám Hối ÄÆ°á»ng không khà vô cùng trang trá»ng đến độ Lá»— Trình thoáng má»™t cái rùng mình.
Lá»— Trình đảo nhãn nhìn qua má»™t lượt rồi tiến thẳng đến trước bà n phán quyết. Tiểu tăng quỳ sụp xuống lạy Phương trượng Äại Bi:
- Tiểu tăng Lỗ Trình khấu kiến phương trượng đại sư.
Äại Bi thiá»n sư vá»›i dung diện trầm trầm nhìn Lá»— Trình rồi khẽ thở dà i má»™t tiếng, đại sư tay lần chuá»—i hạt, niệm Pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt. Ngươi có phải là tiểu tăng Lá»— Trình, môn đồ cá»§a sư đệ Du Tăng trụ trì Long Thiá»n Tá»±?
- Dạ, tiểu tăng chÃnh là Lá»— Trình.
Äại Bi thiá»n sư gáºt đầu:
- Ngươi là m việc ác nhưng tâm cuối cùng cũng quay vỠvới chánh đạo, như thế là tốt lắm.
Äại Bi đặt xâu chuá»—i bồ đỠxuống bà n phán quyết:
- Lỗ Trình, con đã biết tội của mình rồi chứ? Lỗ Trình nhìn lên:
- Phương trượng, Lỗ Trình bị tội gì? Phải chăng Phương trượng muốn xỠcon vỠtội đã thả Nhiếp Thần Quân? Dù con thả Nhiếp Thần Quân thì lão Thần Quân cũng đã chết rồi.
Äôi mà y bạc phếch cá»§a Äại Bi cau lại:
- Tá»™i con thả Nhiếp Thần Quân chỉ là tá»™i nhá». Dù con không thả lão ta ra thì đến đại há»™i chư tăng ngà y đản sinh cÅ©ng sẽ ra lịnh thả lão ma đó.
Lỗ Trình ngơ ngác:
- Phương trượng, Lỗ Trình nghĩ Lỗ Trình chỉ phạm tội thả Nhiếp Thần Quân thôi chứ không còn tội gì nữa.
Äại Bi Phương trượng nheo mà y:
- Tá»™i cá»§a con đến ngay cả quá»· thần cÅ©ng phẫn ná»™, cá»› sao con lại nói như váºy? Con không thấy mình có sám hối mưá»i kiếp, quẩn quanh trong vòng sinh tá» luân Chương cÅ©ng không thể xóa hết tá»™i được sao?
- Phương trượng, tháºt ra Phương trượng Ä‘ang định khép con và o tá»™i gì? Äại Bi sa sầm mặt, trong khi các vị cao tăng hai bên đồng loạt nhiệm Pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt... Xa thú... Xa thú...
Äại Bi phương trượng nghiêm giá»ng:
- Lá»— Trình, con có thể nói như váºy à ? Lão tăng tưởng đâu tâm cá»§a con đã biết được lá»—i lầm cá»§a mình mà tá»± đến Thiếu Lâm Tá»± để sám hối chứ.
- Phương trượng, quả tháºt con không biết gì mà . Con không biết mình đã phạm và o trá»ng tá»™i nà o nữa.
Từ sau bức rèm tam bảo, Tri Ngộ Năng trong bộ cà sa phẳng phiu bước ra:
- Lá»— Trình, ngươi nói ngươi không biết gì à ? Thế ngươi có nháºn ra ta không? Lá»— Trình nhìn Tri Ngá»™ Năng:
- Thúc thúc.
Tri Ngộ Năng khoát tay:
- Äừng gá»i bần tăng bằng hai chữ thúc thúc. Bần tăng không há» có má»™t sư Ä‘iệt như ngươi, má»™t ngưá»i táng táºn lương tâm vì tham sân si mà kéo ma đạo vá» chùa giết sư phụ, còn Ä‘oạt cả ngá»n tiểu kỳ U linh.
Tri Ngá»™ Năng hương vá» Äại Bi phương trượng:
- Phương trượng sư huynh. Tên tiểu tăng nà y lòng dạ hiểm độc hÆ¡n loà i rắn rết. Y đã cấu kết vá»›i tên chá»§ nhân tiểu hắc kỳ Hà n Quân Äạt đến phá chùa, thả lão ma Nhiếp Thần Quân, sau đó cấu kết vá»›i ma đạo giết hại sư huynh Du Tăng đặng chiếm Ä‘oạt tiểu kỳ U linh.
Lá»— Trình đứng phắt dáºy, chỉ Tri Ngá»™ Năng:
- Tri thúc thúc, sao thúc thúc lại có thể dùng những lá»i sà m ngôn như váºy? Tri Ngá»™ Năng nhìn lại Lá»— Trình:
- Thế bần tăng há»i ngươi, ngươi có ăn thịt khuyển hoang không? Lá»— Trình bối rối, thở ra rồi khẽ gáºt đầu:
- Lỗ Trình có ăn.
Các vị cao tăng Thiếu Lâm kể cả Äại Bi phương trượng đồng loạt chắp tay niệm Pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt... Xa thú... Xa thú...
Tri Ngá»™ Năng mỉm cưá»i. Lão nhìn Äại Bi phương trượng, chấp tay cung kÃnh nói:
- Äại Bi sư huynh, tên tiểu tăng lòng dạ ma vương nà y đúng là nghiệp chướng cá»§a Pháºt môn. Äến ngay cả giá»›i quy nhá» nhất cá»§a Pháºt gia cấm kỵ ăn thịt khuyển hoang mà gã còn không giữ được thì việc liên kết vá»›i ma đạo giết thầy, phá chùa là m gì mà y không dám.
Lá»— Trình báºt đứng dáºy:
- Sư thúc, sao sư thúc lại nỡ ngáºm máu phun ngưá»i. Lá»— Trình đâu phải là kẻ bại hoại như váºy. Hay sư thúc sợ Lá»— Trình nói vá»›i...
Tri Ngá»™ Năng nạt lá»›n cắt ngang lá»i Lá»— Trình:
- Tiểu tăng thối tha kia, tháºt ra ta không trách mi nhưng ta trách Du Tăng có đệ tá» mà không biết dạy dá»— để đến ngà y hôm nay phải chết thảm thương, Pháºt môn thì ô uế.
Lá»i miệt thị cá»§a Tri Ngá»™ Năng còn văng vẳng trong Sám Hối ÄÆ°á»ng thì Lá»— Trình gầm lên:
- Tri thúc thúc, sư phụ cá»§a Lá»— Trình đã viên tịch, thúc thúc không được miệt thị ngưá»i.
- Ta nói cho các vị trưởng lão cao tăng biết thì đã sao nà o. Xem chừng thầy nà o thì trò nấy cũng nên.
Tri Ngá»™ Năng vừa dứt lá»i, Lá»— Trình đã thi triển Di Hình Cước Pháp lao thẳng đến lão.
Máu trong kinh mạch Lá»— Trình sôi tăm bởi những lá»i miệt thị cá»§a Tri hòa thượng nên không ká»m chế được cÆ¡n phẫn ná»™ cá»§a mình nữa.
Lá»— Trình vừa toan thá»™p trảo và o áo sa cá»§a Tri Ngá»™ Năng thì Tuệ TÄ©nh và mưá»i bảy vị cao tăng nhứt tỠđồng loạt băng đứng chắn ngang Tri hòa thượng. Mưá»i tám vị cao tăng hình đưá»ng Thiếu Lâm đó là những đại cao thá»§ cá»§a Pháºt môn, tất cả đồng loạt dụng song chưởng nhả ra những đạo kình giáng long.
Chỉ trong chớp mắt, Lỗ Trình rơi và o một võng lưới chưởng khà dà y đặc không một kẽ hở thoát ra ngoà i. Tri Ngộ Năng nhếch mép, khinh bỉ cất tiếng nói:
- Äến bây giá», có mặt đủ Äại Bi huynh và các vị trưởng lão cao tăng mà ngươi vẫn ngông cuồng muốn giết Tri Ngá»™ Năng sư thúc để diệt khẩu. Hừ Du Tăng quả đã dạy ngươi những Ä‘iá»u đê tiện bỉ ổi đó.
Trong vòng lưới chưởng kình giáng long, Lá»— Trình phải dụng hết sá»± ảo diệu cá»§a Di Hình Cước nhưng khi nghe mấy lá»i cá»§a Tri hòa thượng phải gầm lên:
- A... a... a...
Trong lúc phẫn ná»™ tá»™t cùng, bá»™ pháp cá»§a Lá»— Trình chỉ má»™t chút sai phương vị thì đầu đã hứng trá»n má»™t đạo chưởng khà giáng long cá»§a đại sư Tuệ TÄ©nh.
- Bốp...
Ngỡ đâu hứng trá»n đạo kình giang long đó đầu Lá»— Trình sẽ vỡ nát chẳng khác nà o trái dưa hãy bị ngưá»i ta Ä‘áºp, nhưng không, Lá»— Trình chỉ thối lại ba bá»™, trong khi Tuệ TÄ©nh rụt chưởng ảnh lại nhìn chăm chăm. Tuệ TÄ©nh khoát tay:
- Dừng tay! Mưá»i bảy vị cao tăng Sám Hối ÄÆ°á»ng đồng loạt thu Chương chưởng công đứng dà n ngang trước mặt tiểu hòa thượng.
Lá»— Trình báºt khóc tức tưởi. Nước mắt cứ tuôn xuống mà không thốt được ná»a lá»i.
Äại Bi thiá»n sư chắp tay:
- A Di Äà Pháºt.
Sau tiếng niệm Pháºt hiệu cá»§a Äại Bi thiá»n sư thì tiếng khánh chuông vang lên.
- Boong...
Lá»— Trình nấc nghẹn má»™t tiếng rồi từ từ quỳ xuống. Tiểu hòa thượng ngước mắt nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Phương trượng... Lá»— Trình nhất thá»i vì những lá»i cá»§a Tri sư thúc mà là m kinh động đến những vị cao tăng. Giá» Lá»— Trình xin thá» nháºn sá»± hình phạt cá»§a phương trượng và các vị sư thúc. Có chết cÅ©ng không oán trách, nhưng Lá»— Trình chỉ cầu xin phương trượng má»™t Ä‘iá»u.
Äại Bi thiá»n sư thở dà i:
- Ngươi đã biết tội của mình rồi chứ? Lỗ Trình cúi đầu nhìn xuống.
Äại Bi thiá»n sư đứng lên:
- Lá»— Trình, ngưá»i muốn cầu xin Ä‘iá»u gì Lá»— Trình ngước lên. Qua mà n nước mắt Äại Bi thiá»n sư Phương trượng Thiếu Lâm chỉ còn là chiếc bóng má» mỠảo ảo.
Lá»— Trình nghiêm giá»ng nói:
- Phương trượng, Lá»— Trình cầu xin má»™t Ä‘iá»u duy nhất thôi. Nếu phương trượng có hà nh xá» tiểu tăng bằng cá»±c hình gì cÅ©ng được, nhưng đừng khiển trách sư phụ Du Tăng. Ngưá»i má»™t Ä‘á»i vì Pháºt môn, vì đạo giá»›i tu hà nh mà đừng tước Ä‘i đạo hạnh cá»§a sư phụ. Phương trượng hãy xem Lá»— Trình là nghiệp chướng cá»§a sư phụ, nếu ngà y hôm nay sư phụ đã chết rồi mà vẫn bị ngưá»i ta bức nhục.
Lỗ Trình cúi đầu:
- Tiểu tăng tâm nguyện chỉ bấy nhiêu thôi, cầu xin phương trượng mở lòng từ bi mà cho tiểu tăng một cơ hội sau cùng báo đáp công thầy đã dạy dỗ.
Tuệ TÄ©nh đại sư bặm môi. Những lá»i cá»§a Lá»— Trình khiến lão đại sư không cầm được lòng.
Ngay cả Äại Bi thiá»n sư cÅ©ng váºy.
Lão đại sư chấp tay niệm Pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt. Cá»a Pháºt lúc nà o cÅ©ng rá»™ng mở cá»a từ bi. Lá»— Trình, phương trượng nháºn lá»i thỉnh cầu cá»§a ngươi.
Tri Ngá»™ Năng vừa nghe Äại Bi nói toan mở miệng. Nhưng Äại Bi thiá»n sư như Ä‘á»c được ý niệm trong đầu Tri hòa thượng, liá»n nhìn qua gã cất tiếng ôn tồn nói:
- Lỗ Trình đã biết được lỗi của mình, Tri sư đệ đừng để tâm đến nữa.
- A Di Äà Pháºt. Sư huynh dạy sao thì đệ nghe váºy. Äệ chỉ sợ con sâu là m rầu nồi canh.
Nếu không tước Ä‘i những đạo hạnh cá»§a Du Tăng thì thiên hạ đâu còn tôn vinh Pháºt môn là lẽ đạo soi sáng chốn u mê trên giang hồ.
Lá»— Trình nghiến răng, quay lại Tri Ngá»™ Năng. Y Ä‘áºp đầu xuống sà n gạch Sám Hối ÄÆ°á»ng.
- Bốp... bốp... bốp...
Những cái Ä‘áºp đầu cá»§a Lá»— Trình khiến cho những viên gạch vỡ toang mà đầu cá»§a tiểu tăng vẫn không há» suy chuyển. Lá»— Trình vừa Ä‘áºp đầu vừa nói:
- Tri sư thúc hãy băm vằm Lá»— Trình nhưng đừng ép sư phụ và o tá»™i danh há»§y hoại giá»›i quy cá»§a nhà Pháºt.
- Bốp...
Lần dáºp đầu cuối cùng thì cả cá ná»n sám hối dưá»ng như muốn nứt là m hai.
Lá»— Trình ngước lên nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Phương trượng, con xin được chết trước mặt phương trượng.
Lỗ Trình vừa nói vừa vung trảo toan vỗ thẳng và o ngực trái để móc lấy trái tim ra ngoà i. Tiểu tăng chưa kịp hà nh động thì Lục Chỉ Thần Thâu và Tống Y Tống bước và o.
Lục Chỉ Thần Thâu biến sắc vừa quát vừa ôm chặt lấy tiểu hòa thượng:
- Tiểu hòa thượng, ngươi đừng là m như váºy.
Lỗ Trình nghiêm mặt:
- Lão huynh hãy buông đệ ra.
Lục Chỉ Thần Thâu lắc đầu nguầy nguáºy:
- Không... Ta không buông.
Lục Chỉ Thần Thâu ngước lên nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Phương trượng hãy nói má»™t lá»i, đừng để Lá»— Trình tá»± sát.
[Thiếu trang]
... cá»§a ta má»›i phải thả lão Thần Quân để có thêm lá»±c lượng giữ chùa. Äiá»u đó thì ngay lão là nhân chứng, lão hòa thượng thúi không chối chứ? Tri Ngá»™ Năng cưá»i mỉm dấn đến má»™t bá»™. Bá»™ dạng cá»§a Tri hòa thượng tháºt đạo mạo ra vẻ má»™t vị cao tăng luôn giữ giá»›i Ä‘iá»u Pháºt môn. Lão nhìn Lục Chỉ Thần Thâu, chắp tay nói:
- Bần tăng vốn rất kÃnh trá»ng lão thần thâu và lúc nà o cÅ©ng có ý tế độ lão và o Pháºt gia, không ngá» hôm nay bần tăng thất vá»ng quá, thất vá»ng vì những lá»i sà m ngôn cá»§a lão thần thâu.
Tri hòa thượng nhìn lại Äại Bi thiá»n sư:
- Sư huynh có thể tin được những lá»i cá»§a lão thần thâu? Những lá»i cá»§a lão vừa nói ra, sư đệ liên tưởng đến những lá»i cá»§a Du Tăng sư huynh trước đây đã từng tấu vá»›i phương trượng. Kể từ khi phương trượng sư huynh giao trá»ng trách cho Du Tăng sư huynh cai quản Long Thiá»n Tá»± cùng vá»›i đệ thì xảy ra biết bao nhiêu chuyện, nhưng pháºn là m sư đệ Tri Ngá»™ Năng đâu dám nói vá»›i sư huynh, Hôm nay má»i chuyện đã sáng tá» và tên tiểu tăng phản thầy cÅ©ng đã nháºn hết tất cả tá»™i lá»—i rồi, vị thà chá»§ nà y còn nói chi những lá»i xấu xa đó chứ.
Tri Ngộ Năng quay lại Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão không sợ khi chết xuống âm phá»§, quá»· dữ sẽ đầy lão và o tầng địa ngục thứ mưá»i mà cắt lưỡi, xẻo thịt sao? Hãy rút lại những lá»i đó Ä‘i.
Äại Bi thiá»n sư chắp tay niệm Pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt. Lão thần thâu thà chá»§ đừng vì muốn che giấu tá»™i lá»—i cá»§a Lá»— Trình và Du Tăng sư đệ cá»§a bần tăng mà nói cho sư đệ những Ä‘iá»u trái tai đó. Bần tăng đã hứa vá»›i tiểu hòa thượng Lá»— Trình sẽ không tước đạo hạnh cá»§a Du Tăng sư đệ rồi.
Lá»— Trình nhìn lên Äại Bi thiá»n sư rồi quay lại Lục Chỉ Thần Thâu:
- Lão huynh, chuyện đã như váºy, đệ không chết không được. Äệ chết để bảo tồn danh dá»± cá»§a sư phụ. Sư phụ sẽ rất mãn nguyện vá»›i hà nh động cá»§a sư đệ. Lão đệ hãy buông đệ ra Ä‘i.
Lục Chỉ Thần Thâu lắc đầu:
- Không... Lão đệ đừng là m thế.
Lục Chỉ Thần Thâu ngẩn lên nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Phương trượng, những lá»i lão thần thâu nà y nói Ä‘á»u là sá»± tháºt. Ngưá»i ta nói lá»i tháºt thì không hay, dá»… là m trái tai ngưá»i khác, nhưng nếu lão thần thâu nà y ngoa ngôn thì có chết bị đà y xuống mưá»i tầng địa ngục cÅ©ng không oán than và tháºm chà ngay bây giá» lão thần thâu nà y có thể mang tÃnh mạng cá»§a mình ra bảo chứng những lá»i nói cá»§a lão.
Äại Bi thiá»n sư thở dà i, nhìn Lục Chỉ Thần Thâu lắc đầu:
- Lão thà chá»§, bần tăng rất hiểu tâm trạng cá»§a lão thà chá»§. Thà chá»§ dù mang tiếng là tên trá»™m đạo trong giang hồ, nhưng ai lại chẳng có chữ tình. Thà chá»§ có tình bằng hữu vá»›i tiểu tăng Lá»— Trình, âu đó cÅ©ng là nghiệp quả cá»§a Du Tăng sư đệ, bần tăng không trách thà chá»§ đâu. Xin thà chá»§ đừng xen và o công việc cá»§a Pháºt môn.
Äại Bi phương trượng thiá»n sư vừa nói xong, Lục Chỉ Thần Thâu buông Lá»— Trình đứng lên. Lão ngá»a mặt cưá»i khanh khách. Trà ng cưá»i cá»§a lão như má»™t lá»i ai oán, như tiếng rá»§a và chẳng khác nà o những gáo nước lạnh tạt và o mặt những vị cao tăng Thiếu Lâm.
Lỗ Trình nhìn lão thần thâu:
- Lão huynh cuồng tâm rồi à ? Lục Chỉ Thần Thâu nhìn xuống Lỗ Trình:
- Lão đệ. Äúng... Lão huynh Ä‘ang muốn Ä‘iên lên đây. Tại sao ngươi lại phải tá»± sát vì những ngưá»i nà y chứ.
Lục Chỉ Thần Thâu nhìn lại Äại Bi thiá»n sư:
- Phương trượng đại sư. Äại sư hãy suy nghÄ© Ä‘i. Nếu như tiểu hòa thượng Lá»— Trình là kẻ bại hoại cấu kết vá»›i ma đạo giết sư phụ Du Tăng, phá chùa, phá giá»›i thì sao khi Du Tăng đại sư bắt y thụ nháºn hình phạt đội lư hương trầm? Lục Chỉ Thần Thâu nhìn lướt qua các vị cao tăng Thiếu Lâm:
- Các vị cao tăng Thiếu Lâm ở đây có ai đạt được võ công Thiết Äầu Äà không? Hãy cho lão phu thấy Ä‘i! Vì Lá»— Trình tôn sư trá»ng đạo, vì cái nghÄ©a lá»›n cá»§a Du Tăng, vì giá»›i hạnh cá»§a Pháºt gia mà trở thà nh Thiết Äầu Äà . Ai trong các vị đủ bản lÄ©nh và có nghÄ©a như Lá»— Trình? Lục Chỉ Thần Thâu nhìn lại Äại Bi phương trượng:
- Lão thần thâu có thể chết thế cho Lá»— Trình chứ không muốn Lá»— lão đệ cá»§a ta chết. Ta vì chữ tình má»™t lẽ nhưng lão chỉ vì không muốn Thiếu Lâm, ngôi sao Bắc Äẩu cá»§a võ lâm mất Ä‘i má»™t đóa hoa kỳ tà i mà trăm năm Pháºt gia má»›i có được.
Những lá»i cá»§a lão thần thâu khiến Tri hòa thượng sa sầm nét mặt. Lão thở hắt ra má»™t tiếng.
Tuệ TÄ©nh đại sư bước ra. Lão đại sư chắp tay xá Äại Bi thiá»n sư:
- Sư huynh... những lá»i cá»§a lão thần thâu quả cÅ©ng có lý có tình. Nếu như Lá»— Trình là kẻ bại hoại thì đâu có thể thụ há»c được đạo lý cá»§a Du Tăng sư huynh để trở thà nh Thiết Äầu Äà . Việc nà y quả có nhiá»u uẩn khúc, hãy gác lại để cho sư đệ cùng các vị trưởng lão trong Sám Hối ÄÆ°á»ng đến Long Thiá»n Tá»±, ắt sẽ biết rõ má»i việc.
Äại Bi thiá»n sư còn lưỡng lá»± thì Lục Chỉ Thần Thâu đã ôm quyá»n xá Tuệ TÄ©nh:
- Lão thà nh khẩn nhỠđại sư và các vị cao tăng Ä‘iá»u tra cho rõ đặng đừng kết tá»™i oan cho Lá»— Trình lão đệ cá»§a lão.
Lục Chỉ Thần Thâu vừa dứt lá»i thì Khắc Thá»§y Phượng cùng Thất Äá»™c Thư Sinh và Thưá»ng Luân cùng Ma Thần Cát Giã, TÃch Lịch Bang, Lâm Duyệt Tuyá»n kéo theo hÆ¡n hai mươi tên thuá»™c hạ nai nịt gá»n gà ng bước và o.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn Lá»— Trình Ä‘ang quỳ dưới sà n Sám Hối ÄÆ°á»ng.
Nà ng nhìn Lá»— Trình xong quay lên đối mặt vá»›i Äại Bi thiá»n sư:
- Bổn nương có thể là m nhân chứng cho Lỗ Trình tiểu tăng.
-oOo-
Chương 49 Huyết Ãn U Linh Môn
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: cau_nhiem_khach
Sá»± xuất hiện đột ngá»™t cá»§a Khắc Thá»§y Phượng, không gian trong Sám Hối ÄÆ°á»ng Ä‘ang căng thẳng, thoáng xáo trá»™n hẳn lên. Äại Bi thiá»n sư rá»i chá»— ngồi bước ra đứng giáp mặt vá»›i Khắc Thá»§y Phượng. Äại sư vừa lần chuá»—i hạt vừa lần chuá»—i hạt vừa từ tốn nói:
- A Di Äà Pháºt. Nữ thà chá»§ là ai mà có thể là m chứng cho sá»± trong sạch cá»§a tiểu tăng Lá»— Trình?
- Äại sư muốn há»i tôi là ai à ? Tôi là kẻ còn lại duy nhất cá»§a U Linh Môn.
Äôi chân mà y bạc trắng cá»§a Äại Bi thiá»n sư cau hẳn lại:
- Nữ thà chá»§ là ngưá»i còn lại duy nhất cá»§a U Linh Môn?
- Không sai. Kẻ còn lại sau cùng nà y muốn buộc bảy đại môn phái phải trả món nợ thanh toán U Linh ngà y trước.
Äại Bi thiá»n sư lim dim lần chuá»—i hạt:
- A Di Äà Pháºt. Oan trái... Oan trái...
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i, rồi nói:
- Thế nà o là oan trái? Chẳng lẽ các ngưá»i tá»± cho mình cái quyá»n thanh toán môn phái khác mà không cho ngưá»i tra thanh toán lại các vị à ? Thế thì bất công quá. Có vay thì phải có trả kia mà .
Khắc Thá»§y Phượng quay sang Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Chắc đại sư biết ngưá»i nà y chứ? Äại Bi thiá»n sư nhìn Thất Äá»™c Thư Sinh trong khi gã tá»± trút chiếc mÅ© trùm đầu. Äại sư vừa thấy chân diện mục cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh, buá»™t miệng thốt:
- Thất Äá»™c Thư Sinh! Khắc Thá»§y Phượng nhìn đại sư cưá»i mỉm:
- Äại sư vẫn nhá»› đến vị pháp sư cá»§a Thá»§y Phượng thì chắc không quên vụ huyết án U Linh Môn ngà y trước?
- A Di Äà Pháºt. Quả tháºt bần tăng không ngá» những chuyện cá»§a quá khứ hôm nay có ngưá»i nhắc đến.
- Là m sao ta không nhắc đến được, vụ huyết án đó trong kiếp nà y ta là m sao quên được.
Äại Bi thiá»n sư thở dà i:
- Khi huyết án U Linh Môn xảy ra thì nữ thà chá»§ chắc không biết được tưá»ng táºn.
Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Ta không cần biết. Ta chỉ biết hắc bạch hai phái trên giang hồ đã liên kết mở ra huyết án tuyệt diệt U Linh Môn.
Nà ng hừ nhạt rồi nói tiếp:
- Các ngươi miệng nói vì đại nghÄ©a võ lâm nhưng tâm thì muốn Ä‘oạt bảy ngá»n thất kỳ, há»a đồ đưa đến U Linh cung.
- A Di Äà Pháºt... nữ thà chá»§ đã sai rồi.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Ta hiểu sai ư? Là m sao có chuyện đó được. ChÃnh Thá»§y Phượng đã chứng kiến U Linh Môn tan tác như bầy chim mất tổ. Cái cảnh máu chảy đầu rÆ¡i cá»§a U Linh Môn thì sao ta có thể hiểu sai được.
Äại Bi thiá»n sư chấp tay niệm Pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt.
Lão đại sư nhìn thẳng và o mặt Khắc Thủy Phượng:
- Cho đến bây giá» nữ thà chá»§ cÅ©ng chỉ má»›i ngoà i ba tuần trăng thì sao có thể hiểu hết má»i sá»± tình.
Thất Äá»™c Thư Sinh nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Lão hòa thượng muốn nói đến chuyện Tá» Hà Sa? Äại Bi nhìn qua Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Không sai. Thất Äá»™c Thư Sinh chắc am tưá»ng vá» vụ Tá» Hà Sa?
- Rất am tưá»ng.
Khắc Thá»§y Phượng sa sầm mặt nhìn Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Vụ Tá» Hà Sa là vụ gì? Thất Äá»™c Thư Sinh chắp tay sau lưng cất tiếng tháºt ôn tồn:
- Vương nương muốn biết à ? Äáng lẽ vụ nà y bổn pháp sư không nói, nhưng lão hòa thượng đã nhắc đến thì ta sẽ nói cho má»i ngưá»i cùng nghe cùng biết.
Khắc Thủy Phượng khẩn trương:
- Pháp sư hãy nói Ä‘i! Thất Äá»™c Thư Sinh nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- U Linh Môn có má»™t tuyệt thức thần công vô cùng lợi hại, má»™t khi ngưá»i nà o luyện thà nh thần công đó thì sẽ đạt đến cảnh giá»›i kim cương bất hoại, có thể chiếm ngá»± chức vị minh chá»§ võ lâm.
Thất Äá»™c Thư Sinh nheo mắt nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Nhưng muốn luyện thà nh U Linh Tà n Kiếm phải có cái tâm u linh a tỳ, mà muốn đạt đến cái tâm đó đòi há»i phải có Tá» Hà Sa.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i:
- Kiếm TỠHà Sa đâu khó khăn gì.
Thất Äá»™c Thư Sinh lắc đầu:
- Tá» Hà Sa để luyện U Linh Tà n Kiếm không phải là Tá» Hà Sa bình thưá»ng, mà phải là Tá» Hà Sa trong bụng thai phụ.
Khắc Thủy Phượng biến sắc, há hốc miệng:
- Váºy sao? Nà ng không giữ được bình thản nữa:
- Phải cần đến TỠHà Sa trong bụng thai phụ. Nghĩa là ... nghĩa là muốn có TỠHà Sa để luyện U Linh Tà n Kiếm phải giết thai phụ để lấy thai nhi.
Thất Äá»™c Thư Sinh bình thản gáºt đầu:
- Äúng như váºy. Nếu không có đủ hai mươi chiếc Tá» Hà Sa để luyện thì đừng bao giá» vá»ng tưởng đến cảnh giá»›i kim cương bất hoại có thể chiếm ngá»± chiếc ngai minh chá»§ võ lâm.
Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Không thể nà o như váºy được. Quá tà n nhẫn, dù có luyện thà nh quá»· thần cÅ©ng không chứng giám.
Khắc Thá»§y Phượng quay lại Äại Bi thiá»n sư:
- Lão đại sư... chÃnh vì U Linh Tà n Kiếm cá»§a U Linh Môn mà hắc bạch hai phái đã tiêu diệt ngưá»i U Linh.
Äại Bi thiá»n sư chắp tay:
- A Di Äà Pháºt. Những chuyện luyện U Linh Tà n Kiếm, Thất Äá»™c thà chá»§ đã nói rõ. Nếu như lúc bấy giá» không xảy ra những vụ giết thai phụ man rợ thì đâu có huyết án U Linh, nhưng chÃnh vì những vụ giết ngưá»i man rợ đó mà hắc bạch hai phái má»›i liên kết thanh toán U Linh Môn.
Khắc Thá»§y Phượng biến sắc. Nà ng quay ngoắt lại Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Äại pháp sư, sá»± tháºt có phải như váºy không? Thất Äá»™c Thư Sinh gáºt đầu:
- Lão đại sư nói rất đúng, nhưng rất tiếc chỉ đúng một phần.
Äại Bi thiá»n sư cau mà y:
- Nghĩa là sao?
- Lúc bấy giá» ai cÅ©ng ngỡ giáo chá»§ tu luyện U Linh Tà n Kiếm, nhưng tháºt ra đến ngay cả giáo chá»§ U Linh cÅ©ng không dám tÆ¡ tưởng đến tuyệt công bá đạo đó.
Äại Bi thiá»n sư nghe Thất Äá»™c Thư Sinh nói vá»™i chắp tay, buá»™t miệng nói:
- Thiện tai... Thiện tai.
Äại Bi thiá»n sư nghiêm giá»ng nói:
- Giáo chủ U Linh biết cách luyện U Linh Tà n Kiếm mà không luyện, cớ sao trên giang hồ xảy ra những vụ giết thai phụ khiến cho quần hà o phẫn nộ tột cùng.
- Bổn pháp sư tạm thá»i chưa thể nói được.
Tất cả những lá»i đối đáp cá»§a Khắc Thá»§y Phượng và Thất Äá»™c Thư Sinh nói vá»›i Äại Bi thiá»n sư Ä‘á»u lá»t và o tai Thưá»ng Luân. Thưá»ng Luân không rá»i mắt khá»i Thất Äá»™c Thư Sinh.
Gã nghĩ thầm:
- Nếu giáo chá»§ U Linh Môn không luyện U Linh Tà n Kiếm thì Ä‘Ãch thị kẻ luyện tà công bá đạo đó chÃnh là ngươi.
Khắc Thá»§y Phượng thở dà i má»™t tiếng nhìn lại Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Pháp sư biết ngưá»i luyện U Linh Tà n Kiếm?
- Bổn pháp sư có thể biết cũng có thể không biết.
Khắc Thá»§y Phượng quay lại Äại Bi thiá»n sư:
- Giang hồ võ đoán cho là giáo chủ U Linh luyện tà công bá đạo mới gây ra những vụ huyết án giết thai phụ trên giang hồ.
- A Di Äà Pháºt. Ai cÅ©ng nghÄ© như váºy cả. ChÃnh vì lẽ đó mà Thiếu Lâm, Võ Äang, Côn Luân và bốn bang há»™i đã hợp nhất thanh trừ U Linh giáo.
Äại Bi thiá»n sư tay lần chuá»—i hạt:
- A Di Äà Pháºt. Khi sá»± việc xảy ra rồi bần tăng má»›i biết U Linh giáo chá»§ không có tà công bá đạo. Nhưng chuyện đã dÄ© lỡ đã giết thì giết táºn gốc.
Khắc Thủy Phượng nghiến răng ken két:
- Các ngươi tháºt là quá đáng. Không Ä‘iá»u tra tưá»ng táºn đã đại khai sát giá»›i là m cá» táºn gốc U Linh Môn. Thế thì bây giá» các ngươi tÃnh xá» trà sao đây? Äại Bi thiá»n sư thở dà i. Thất Äá»™c Thư Sinh cưá»i mỉm:
- Äã vay thì phải trả, lão hòa thượng có đồng ý vá»›i bổn pháp sư không? Äại Bi thiá»n sư lần chuá»—i hạt đưa mắt nhìn Khắc Thá»§y Phượng:
- Nữ thà chá»§ tÃnh đòi nợ như thế nà o?
- Nợ máu thì phải trả bằng máu.
- A Di Äà Pháºt... oan trái... oan trái.
Thất Äá»™c Thư Sinh nhún vai:
- Chẳng oan trái gì đâu.
Äại Bi thiá»n sư thở dà i nhìn Khắc Thá»§y Phượng nói:
- Trước đây, Thiếu Lâm đã cùng các đại phái khác mở đại sát tuyệt diệt U Linh. Tất cả những việc đó Ä‘á»u do các vị chưởng môn chá»§ trương hà nh sá»±. Bây giá» nữ thà chá»§ muốn đòi lại món nợ máu đó, bần tăng thay cho các vị trưởng tăng Thiếu Lâm mà trả lại cho nữ thà chá»§.
Khắc Thá»§y Phượng nghiêm mặt nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Váºy cÅ©ng được. Khắc Thá»§y Phượng không phải hạng ngưá»i thÃch giết ngưá»i như các vị tá»± nháºn là chÃnh nghÄ©a.
Nà ng vừa nói vừa dấn đến má»™t bước. Ngá»c thá»§ dá»±ng ngang ngá»±c toan thi triển trảo chụp xuống đầu Äại Bi thiá»n sư. Äại sư Tuệ TÄ©nh đâu thể để cho Phương trượng Thiếu Lâm chết dá»… dà ng như váºy được, nên khi Khắc Thá»§y Phượng dá»±ng trảo thì đại sư lướt đến toan khống chế hổ khẩu cá»§a nà ng. Tuệ TÄ©nh đã nhanh nhưng Thất Äá»™c Thư Sinh còn nhanh hÆ¡n.
Thất Äá»™c Thư Sinh vừa thấy Tuệ TÄ©nh nhÃch động thân pháp liá»n trà ng bá»™ chặn ngang Äại Bi thiá»n sư lẫn Khắc Thá»§y Phượng. Trong tình thế cấp bách, Tuệ TÄ©nh đại sư liá»n biến trảo thà nh chưởng, váºn dụng đúng mưá»i hai thà nh chân nguyên thuần dương quất đạo kình di sÆ¡n phá đỉnh thẳng và o Thất Äá»™c Thư Sinh. Äạo kình mãnh liệt đó có thể san bằng cả má»™t ngá»n đồi, thế mà Thất Äá»™c Thư Sinh vẫn như chẳng há» biết, bình nhiên hứng trá»n đạo chưởng giáng long cá»§a đại sư Tuệ TÄ©nh.
- Ầm...
Không ai có thể tin được và o mắt mình khi thấy Thất Äá»™c Thư Sinh dù hứng trá»n đạo chưởng giáng long cá»§a đại sư Tuệ TÄ©nh, thế mà vẫn dá»ng dưng ngư pho tượng kim cương chẳng có chút há» hấn gì. Ngược lại đại sư Tuệ TÄ©nh thì thối lui ba bá»™, song thá»§ buông thõng, mặt mà y biến sắc. Thất Äá»™c Thư Sinh nhìn đại sư Tuệ TÄ©nh:
- Lão hòa thượng muốn vá» Tây Thiên hay sao mà dám cản trở vương nương? Äại Bi thiá»n sư niệm Pháºt hiệu:
- A Di Äà Pháºt.
Äại sư nhìn lại các vị cao tăng Thiếu Lâm:
- Các sư đệ đừng xen và o chuyện nà y. Trong Pháºt ngôn có câu: "Sắc thá»±c tại không, không thá»±c tại không". Trên cõi nhân gian nà y chẳng có gì là cá»§a ta cả. Cái thể xác cá»§a ta cÅ©ng là không mà thôi.
Äại Bi thiá»n sư quay lại Khắc Thá»§y Phượng:
- Nữ thà chủ cứ hà nh sự với bần tăng.
Äại sư vừa dứt lá»i thì Lá»— Trình bất thần dụng Di Hình Cước Pháp lòn qua Thất Äá»™c Thư Sinh, chỉ trong chá»›p mắt ngoà i sá»± tưởng tượng cá»§a má»i ngưá»i, chỉ pháp cá»§a Lá»— Trình đã đặt và o yết hầu cá»§a Khắc Thá»§y Phượng.
Äại Bi thiá»n sư cau mà y:
- Tiểu tăng Lỗ Trình, ngươi định là m gì nữ thà chủ? Lỗ Trình nghiêm mặt:
- Phương trượng... Lỗ Trình không thể để Phương trượng viên tịch trong lúc nà y.
Má»i ngưá»i có mặt tại Sám Hối ÄÆ°á»ng thoáng sững sá» trước hà nh động cá»§a Lá»— Trình.
Khắc Thủy Phượng thì cau mà y, hừ nhạt một tiếng rồi nói:
- Tiểu hòa thượng... nếu không có bổn nương thì những vị cao tăng của Thiếu Lâm đã ăn thịt ngươi rồi.
Lỗ Trình lắc đầu:
- Vương nương chỉ nằm mÆ¡ thôi. Ở Pháºt môn không bao giá» lấy chuyện giết ngưá»i là m cứu cánh, nếu Lá»— Trình bị các vị sư thúc trị tá»™i, tất Lá»— Trình đã có tá»™i.
- Thế tiểu tăng tÃnh là m gì ta bây giá»?
- Tiểu tăng rất tin và o lá»i nói cá»§a vương nương.
Khắc Thủy Phượng nhướn mà y:
- Tiểu hòa thượng muốn ta nói gì?
- Vương nương chỉ cần nói vá»›i má»i ngưá»i sẽ lấy mạng Lá»— Trình thay cho Phương trượng đại sư.
- Mạng ngươi mà có thể thế cho Äại Bi thiá»n sư sao? Nếu tiểu hòa thượng trụ trì chùa Thiếu Lâm thì được đó, nhưng rất tiếc tiểu hòa thượng lại là tá»™i đồ cá»§a Thiếu Lâm. Tiểu hòa thượng suy nghÄ© lại Ä‘i, nếu như những lão hòa thượng đây chết hết thì có phải ngươi được sống và biết đâu còn là m chá»§ cả tòa Thiếu Lâm cổ tá»± danh tiếng trên giang hồ nữa.
Lỗ Trình lắc đầu:
- Äa tạ vương nương đã chỉ giáo, nhưng Lá»— Trình quả là không có ý đó. Còn xét vá» mạng, vương nương nói dúng, Lá»— Trình là m gì so sánh vá»›i Phương trượng đại sư, nhưng có thể sánh ngang vá»›i vương nương. Vương nương biết vì sao không?
- Vì sao?
- Bởi tiểu tăng chỉ cần nhả chỉ khà thì mạng cá»§a vương nương mất ngay láºp tức.
- Ngươi nói có lý.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i nhìn Lá»— Trình nói:
- Thôi được, ta đồng ý vá»›i tiểu hòa thượng váºy. Nhưng cái ngà y ta hà nh xác ngươi phải có mặt các vì cao tăng Thiếu Lâm.
- A Di Äà Pháºt. Äa tạ vương nương đã vì tiểu tăng.
Lỗ Trình hạ tay xuống:
- Vương nương cứ băm vằm tiểu tăng.
Khắc Thủy Phượng nheo mà y:
- Ngay bây giỠà ?
- Lúc nà o cũng được.
Khắc Thá»§y Phượng báºt cưá»i khanh khách. Nà ng cắt ngang trà ng cưá»i trong như tiếng ngá»c lưu ly khua và o nhau:
- Ta không hà nh xỠtiểu hòa thượng lúc nà y đâu.
Nà ng chắp tay sau lưng đến trước mặt Äại Bi thiá»n sư:
- Các vị hòa thượng đã thấy tất cả rồi. Äúng con trăng sau bổn nương sẽ trừng phạt tiểu hòa thượng Lá»— Trình trước mặt các ngưá»i. Dù y chẳng có chức vị cao trá»ng gì trong Pháºt môn nhưng lại là đóa kỳ hoa cá»§a Pháºt môn đó. Y thay Phương trượng đại sư cÅ©ng xứng đáng lắm.
Lục Chỉ Thần Thâu toan lướt tới, nhưng Lỗ Trình đã trừng mắt. Lục Chỉ Thần Thâu bối rối. Lỗ Trình quay lại các vị cao tăng Thiếu Lâm, rồi sụp quỳ lạy:
- Con xuất thân từ Pháºt môn, vì không giữ giá»›i quy cá»§a Pháºt gia, xin các vị sư thúc cho con được má»™t lần chuá»™c tá»™i.
Lá»i nói chân thà nh cá»§a tiểu tăng Lá»— Trình khiến những vị cao tăng Thiếu Lâm chỉ biết bặm môi cúi đầu. Tiểu hòa thượng Lá»— Trình lạy xong đứng lên:
- Tiểu tăng sẽ theo vương nương.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Ta rất tiếc cho Thiếu Lâm đã đánh mất một đóa kỳ hoa trăm năm chỉ nở một lần.
Äại Bi thiá»n sư lần chuá»—i hạt:
- A Di Äà Pháºt.
Khắc Thá»§y Phượng truyá»n tâm nháºp máºt nói:
- Nếu đến ngà y đó đại sư muốn đến hay không cũng được.
- A Di Äà Pháºt.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i. Nà ng biết rằng trong lòng các vị cao tăng Thiếu Lâm Ä‘ang có những cÆ¡n bão lòng mà không thể nói ra được. Khắc Thá»§y Phượng nhìn lại Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Pháp sư, chúng ta trở vá» chứ? Thất Äá»™c Thư Sinh gáºt đầu. Y quay sang hướng mắt vá» phÃa Tri Ngá»™ Năng, cất tiếng ồm ồm tháºt khe khắt:
- Tri hòa thượng ở lại Thiếu Lâm hay vá» cÅ©ng vá»›i vương nương và ta? Tri Ngá»™ Năng bước ra khá»i hà ng các vị cao tăng Thiếu Lâm:
- Bần tăng ở lại Thiếu Lâm cũng chẳng là m gì được nữa.
Tuệ Tĩnh đại sư cau mà y:
- Ngươi... ngươi...
Tri Ngá»™ Năng nhìn Tuệ TÄ©nh đại sư mỉm cưá»i:
- Tri Ngá»™ Năng không có duyên vá»›i Pháºt môn.
- Ngươi... ngươi...
Tuệ TÄ©nh giáºn quá không nói được nên lá»i. Trong khi Tri Ngá»™ Năng bình thản cởi bá» tăng bà o quẳng xuống sà n gạch.
- Cái gì cá»§a Pháºt gia, Tri má»— gởi lại cho Pháºt gia. Nếu sau nà y các vị có muốn Tri má»— đảm đương chức trách Phương trượng Thiếu Lâm thì cứ đến gặp vương nương. Vương nương sẽ cho Tri má»— đến thá» nháºn ngôi cổ tá»± nà y.
Những lá»i lẽ cá»§a Tri Ngá»™ Năng chẳng khác nà o những gáo dầu sôi hất thẳng và o mặt các vị cao tăng Thiếu Lâm khiến cho há» thẹn đến chÃn mặt. Äại sư Tuệ TÄ©nh không dằn được cÆ¡n giáºn sôi tâm toan động thá»§ quất má»™t chưởng giết chết Tri Ngá»™ Năng nhưng Äại Bi thiá»n sư đã lên tiếng:
- Tri thà chá»§ không có duyên vá»›i Pháºt, xin cứ Ä‘i.
Khắc Thá»§y Phượng cưá»i khảy nhìn Äại Bi thiá»n sư:
- Muốn đến vá»›i Pháºt môn phải là ngưá»i có tâm nhưng rất tiếc các vị cao tăng có mắt cÅ©ng như mù, chẳng nháºn ra cái tâm trong kẻ hà nh giả.
Khắc Thá»§y Phượng nói xong chấp tay sau lưng thả bước ra cá»a Sám Hối ÄÆ°á»ng. Tất nhiên theo sau nà ng là tiểu hòa thượng Lá»— Trình. Lão thần thâu lưỡng lá»± má»™t lúc rồi băng mình theo Ä‘oà n ngưá»i cá»§a Khắc Thá»§y Phượng. Lão vừa trổ khinh thuáºt vừa nói:
- Cho lão theo với. Lỗ Trình đi đâu lão theo đó. Y xuống âm phủ hay tới Tây thiên, Lục Chỉ Thần Thâu cũng theo.
Sám Hối ÄÆ°á»ng trở lại vẻ tÄ©nh lặng nhưng trong sá»± im lặng nà y có phần nặng ná» tịch mịch. Tất cả các vị cao tăng Thiếu Lâm Ä‘ang tá»± vấn mình.
- Boong... boong... boong...
Tiếng chuông ngân cà ng khiến cho các vị cao tăng Thiếu Lâm thêm trầm mặc. Bất giác má»i ngưá»i cùng nhìn vá» bá»™ tăng bà o cá»§a Tri Ngá»™ Năng. Tuệ TÄ©nh đại sư lắc đầu, thở dà i ngao ngán. Äại Bi thiá»n sư bước lại bên Tuệ TÄ©nh đại sư:
- Sư đệ.
- Phương trượng có Ä‘iá»u chi chỉ dạy? Äại Bi thiá»n sư nhìn Tuệ TÄ©nh đại sư:
- Sư huynh muốn đệ đảm đương chức trách Phương trượng Thiếu Lâm tự.
- Sư huynh.
Äại Bi thiá»n sư lần chuá»—i hạt:
- Äừng ngăn sư huynh nói. Việc thứ hai sư huynh giao cho đệ là bồi dưỡng đạo hạnh cho Lá»— Trình tiểu tăng. Khắc Thá»§y Phượng thà chá»§ nói đúng, sư đệ đừng để Pháºt môn mất đóa kỳ hoa trăm năm nở má»™t lần đó.
Äại Bi thiá»n sư nói xong, khi Tuệ TÄ©nh đại sư toan mở miệng há»i thì thiá»n sư đã khoát tay không cho nói. Ngưá»i quay lưng, tay lần chuá»—i hạt vừa Ä‘i ra cá»a vừa nói:
- Thể xác ta là không, cõi nhân gian nà y cũng là không...
Äại Bi thiá»n sư ra khá»i Sám Hối ÄÆ°á»ng, tiến thẳng ra ngoà i cá»a tam quan cùng lúc những tiếng chuông chiá»u ngân lên trên ngôi chánh Ä‘iện tòa cổ tá»±.
- Boong... boong... boong...
Tiếng chuông vang lên rồi từ từ chìm và o cõi thiá»n tu tÄ©nh lặng và bóng cá»§a Äại Bi thiá»n sư cÅ©ng mất hút.
-oOo-
Chương 50 Lỡ Má»™t Bước Äi
Nguồn: nhanmonquan.com
Äả tá»±: trieumai
Thưá»ng Luân từ bên ngoà i bước và o Äại Hồng Bảo Äiện, vừa xá Khắc Thá»§y Phượng vừa nói:
- Khấu kiến vương nương.
Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu. Nà ng chỉ chiếc đôn trước mặt mình:
- Thưá»ng sứ giả ngồi xuống Ä‘i.
- Tạ ơn vương nương.
Thưá»ng Luân vừa an tá»a, Khắc Thá»§y Phượng đã bước xuống ngai, đến bên gã:
- Chuyện bổn nương giao cho sứ giả là m được chưa? Nếu lần nà y Thưá»ng sứ giả không là m tròn pháºn sá»± như lần trước ngươi biết phải xá» như thế nà o rồi chứ?
- Thuộc hạ biết.
- Thế Thưá»ng sứ giả đã biết vá» tung tÃch cá»§a Hà n Quân Äạt chưa?
- Khải bẩm vương nương, thuá»™c hạ truy ra tung tÃch cá»§a Hà n Quân Äạt Bạch Hạc Tiên Tá».
Khắc Thủy Phượng khẩn trương hơn lên:
- Quân Äạt Ä‘ang ở đâu? Thưá»ng Luân nhìn nà ng:
- Vương nương thứ tội.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Sứ giả tÃnh giở trò gì nữa đây?
- Thuá»™c hạ đã táºn tâm táºn lá»±c vì nương nương. Nếu có bị vương nương hà nh xá» như thế nà o cÅ©ng không oán háºn.
Khắc Thá»§y Phượng khoát tay cắt ngang lá»i Thưá»ng Luân:
- Ta chỉ muốn biết Quân Äạt Ä‘ang ở đâu mà thôi.
- ChÃnh vì Quân Äạt mà Thưá»ng Luân đắc tá»™i vá»›i vương nương.
- Ngươi đừng mất thá»i gian nữa, hãy nói rõ ra Ä‘i. Nếu như ngươi không là m tròn trá»ng trách như lần rồi thì đừng trách bổn nương.
Thưá»ng Luân bối rối hẳn lên:
- Khởi bẩm vương nương, thuá»™c hạ được vương nương giao trá»ng trách truy tìm hà nh tung cá»§a Quân Äạt. Thuá»™c hạ đã biết được Quân Äạt và Bạch Hạc Tiên Tá» Tuyết Trâm hiện tại ở Phong Ma SÆ¡n.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Phong Ma SÆ¡n? Sao lại ở Phong Ma SÆ¡n? Äó là lãnh địa cá»§a lão Phong Tình Cổ Thi mà .
- Bẩm vương nương, đúng như váºy. Hà n Quân Äạt đã liên kết vá»›i Phong Tình Cổ Thi để chống lại chúng ta.
Khắc Thủy Phượng hừ nhạt một tiếng nói:
- Có tháºt váºy không?
- Thuá»™c hạ không dám nói gian. Thuá»™c hạ ngại gặp Phong Tình Cổ Thi, nhưng đã diện kiến vá»›i Hà n công tá».
Khắc Thá»§y Phượng nhìn thẳng và o mắt Thưá»ng Luân:
- Ngươi đã gặp Hà n Quân Äạt?
- Thuá»™c hạ đã gặp ngưá»i và cÅ©ng đã truyá»n đạt những lá»i cá»§a vương nương đến vá»›i Hà n công tá».
- Thế Quân Äạt đã nói gì vá»›i ngươi? Thưá»ng Luân quỳ má»™t chân xuống sà n đá, mắt nhìn xuống đất:
- Thuộc hạ đáng tội chết.
- Ngươi nói Ä‘i, sao lại lúng túng như váºy?
- Vương nương miá»…n cho thuá»™c hạ phải nói những lá»i cá»§a Hà n công tá» Khắc Thá»§y Phượng gằn giá»ng:
- Ta muốn nghe sao ngươi lại không muốn nói? Thưá»ng Luân ngẩng lên:
- Hà n công tá»... Hà n công tá»... cho vương nương là ... là ...
Khắc Thá»§y Phượng cướp lá»i gã:
- Y cho ta là một dâm nữ chứ gì?
- Thuộc hạ không dám nói.
Khắc Thủy Phượng thở dà i một tiếng:
- Quân Äạt còn nói gì nữa không?
- Hà n công tá» nói lại vá»›i thuá»™c hạ nếu vương nương có muốn gặp ngưá»i thì hãy cùng vá»›i Thất Äá»™c pháp sư đến Phong Ma SÆ¡n.
Thưá»ng Luân lấp lá»ng nói tiếp:
- Vương nương, thuá»™c hạ nghÄ© vương nương không nên đến Phong Ma SÆ¡n, bá»n Quân Äạt sẽ tương kế tá»±u kế mà hại đến vương nương.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Hừ... Giang hồ Trung Nguyên đã thuá»™c vá» Thá»§y Phượng rồi, đâu còn chá»— nà o có thể cầm chân hay ngoà i tầm tay cá»§a ta được. Phong Ma SÆ¡n chỉ là má»™t ngá»n núi nhá» cá»§a Phong Tình lão ma thì đâu cản được chân ta.
Khắc Thủy Phượng chắp tay sau lưng. Nà ng hướng mắt nhìn ra ngoà i:
- Cho đòi pháp sư.
Khắc Thá»§y Phượng nhìn lại Thưá»ng Luân:
- Thưá»ng sứ giả sẽ Ä‘i cùng ta và pháp sư?
- Vương nương ra lịnh, thuộc hạ không dám cãi.
Khắc Thá»§y Phượng mỉm cưá»i. Nà ng vừa gáºt đầu vừa nói:
- Nếu như bổn vương nương bắt ngươi phải là m nhục Bạch Hạc Tiên Tá» Tuyết Trâm trước mặt Quân Äạt, ngươi có thá»±c hiện mệnh lệnh cá»§a ta không?
- Thuộc hạ không dám cãi lịnh vương nương.
- Tốt lắm! Thất Äá»™c Thư Sinh bước và o. Lão nhìn Khắc Thá»§y Phượng nói:
- Vương nương cho đòi bổn pháp sư đến có chuyện gì? Khắc Thủy Phượng khoanh tay trước ngực:
- Bổn vương nương muốn pháp sư cùng đi với bổn vương nương một chuyến tới Phong Ma Sơn.
Thất Äá»™c Thư Sinh cau mà y:
- Äến Phong Ma SÆ¡n. Vương nương có nhã hứng đến vấn an lão Phong Tình Cổ Thi? Khắc Thá»§y Phượng lắc đầu:
- Không phải vấn an lão ma đầu đó mà muốn nhìn mặt những kẻ dám chống lại chúng ta.
- Lão Phong Tình Cổ Thi dám chống lại chúng ta à ?
- Ngoà i lão ra còn có Bạch Hạc Tiên Tá» và Hà n Quân Äạt.
Thất Äá»™c Thư Sinh nhăn mặt:
- Có cả Hà n Quân Äạt nữa ư? Lão thở hắt ra rồi nói:
- Những kẻ đó tháºt là ngông cuồng.
- Quân Äạt muốn bổn nương và pháp sư đến đó.
- Hà n Quân Äạt muốn thách thức lão phu ư? ÄÆ°á»£c, bổn pháp sư và vương nương cùng đến đó.
Khắc Thá»§y Phượng quay lại nhìn Thưá»ng Luân:
- Thưá»ng sứ giả chuẩn bị kiệu. Chúng ta lên đưá»ng ngay bây giá».
Thưá»ng Luân dõng dạc nói lá»›n:
- Tuân lệnh vương nương!
-oOo-
Äúng vá»›i cái danh Phong Ma SÆ¡n. Mặc dù còn cách Phong Ma SÆ¡n non ba dặm thế mà Khắc Thá»§y Phượng vẫn nghe được tiến gió gầm rú từ trên Phong Ma vá»ng xuống. Tiếng rì rà o cá»§a gió chẳng khác nà o những lá»i than oán cá»§a các vong hồn khiến Khắc Thá»§y Phượng phải nheo mà y.
Thưá»ng Luân ra hiệu ngừng kiệu. Bốn ả thị nữ hạ kiệu xuống. Khắc Thá»§y Phượng vén rèm nhìn Thưá»ng Luân há»i:
- Sao Thưá»ng sứ giả lại dừng kiệu ở đây?
- Vương nương có nghe những âm thanh kia không? Khắc Thá»§y Phượng gáºt đầu:
- Có.
- Thuộc hạ sợ những tiếng gió ma khiến vương nương bất an mà thôi.
Khắc Thá»§y Phượng liếc nhìn Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Pháp sư cảm nháºn thế nà o? Thất Äá»™c Thư Sinh ngá»a mặt cưá»i sằng sặc. Lão cắt trà ng cưá»i đó, trịnh trá»ng nói:
- Vương nương thì có thể bất an vá»›i những tiếng gió ai oán nhưng bổn pháp sư thì không. Hay vương nương ở đây để bổn pháp tướng má»™t mình lên Phong Ma SÆ¡n đưa Hà n Quân Äạt và Phong Tình Cổ Thi xuống để vương nương trị tá»™i? Khắc Thá»§y Phượng nhún vai lắc đầu:
- Bổn vương nương muốn lên đó. Pháp tướng có cảm nháºn như váºy thì Thá»§y Phượng an tâm rồi.
Thưá»ng Luân xen và o:
- Bẩm vương nương, những tiếng gió [rù] rì kia chẳng có gì đáng sợ cả. Những tiếng gió đó vốn do những hang động, ngõ ngách trên Phong Ma SÆ¡n tạo thà nh, chÃnh vì thế mà nó có tên là Phong Ma SÆ¡n.
- Ngươi biết như thế sao lại dừng kiệu ở đây?
- Thuộc hạ muốn vấn an vương nương.
- Ngươi cúc cung táºn tụy vá»›i bổn vương nương quá đó.
Khắc Thá»§y Phượng hạ rèm xuống. Thưá»ng Luân thở dà i má»™t tiếng:
- Khởi kiệu! Bốn ả thị nữ lại khiêng kiệu thoăn thoắt bước Ä‘i. Chẳng bao lâu tất cả má»i ngưá»i đã đến chân núi Phong Ma. Khắc Thá»§y Phượng bước xuống kiệu, tiến lại bên Thưá»ng Luân:
- Không có đưá»ng lên, chắc phải có máºt đạo.
- Bẩm vương nương đúng như váºy.
- Máºt đạo đó đâu? Thưá»ng Luân tiến thẳng đến má»™t bụi tre gai gần đó. Gã qua quen thuá»™c ngá»n Phong Ma SÆ¡n nà y. Thưá»ng Luân trở ra thì bụi tre đã tách ra là m hai để lá»™ má»™t con đưá»ng trải đá tảng dẫn và o má»™t cá»a hang. Thưá»ng Luân vừa đến bên Khắc Thá»§y Phượng thì từ trong cá»a hang tối om kia hai gã đại hán lá»±c lưỡng lao ra. Trên tay hai ngưá»i đó là hai cây rìu cá»§a bá»n tiá»u phu đốn cá»§i. Thưá»ng Luân không má»™t chút cháºm trá»…, quay ngoắt lại đồng thá»i dá»±ng song thá»§ tống ra đạo kình Hải Ná»™ Cuồng Phong vá»›i tất cả ná»™i lá»±c vốn có.
- Ầm...
Hai gã đại hán cầm rìu tiá»u phu chẳng khác nà o hai chiếc lá khô bị lốc dữ cuốn Ä‘i. Cả hai cùng cắm đầu và o vách đá.
- Bụp... Bụp...
Äầu cá»§a hai ngưá»i đó vỡ toang như những quả dưa bị Ä‘áºp nát để nháºn má»™t cái chết thảm thê. Thưá»ng Luân hạ thá»§ hai gã kia xong quay lại Khắc Thá»§y Phượng:
- Thuá»™c hạ ra tay giết ngưá»i chỉ vì sá»± an nguy cá»§a vương nương.
Thất Äá»™c Thư Sinh nhếch mép lắc đầu:
- Äúng là má»™t lÅ© nhãi nhép mà dám chống lại vương nương và bổn pháp vương.
Thưá»ng Luân nhìn lại Thất Äá»™c Thư Sinh:
- Pháp sư. Thuộc nhân nghĩ bên trong có sự mai phục của địch nhân, để cho thuộc nhân và o trước.
Khắc Thủy Phượng lắc đầu:
- Không cần. Äể ta coi Quân Äạt và Bạch Hạc Tiên Tá» có mẹo hay gì không.
Thất Äá»™c Thư Sinh gáºt đầu. Khắc Thá»§y Phượng liá»n cùng Thất Äá»™c Thư Sinh và Thưá»ng Luân tiến thẳng và o trong cá»a hang. Và o trong rồi Khắc Thá»§y Phượng má»›i nháºn ra sá»± biến hóa cá»§a Phong Ma SÆ¡n. Bên trong là những ngõ ngách Ä‘an chéo và o nhau, nếu không có Thưá»ng Luân e rằng khó mà định được lối nà o là lối Ä‘i. Thỉnh thoảng Khắc Thá»§y Phượng và Thất Äá»™c Thư Sinh lại thấy trên vách đá treo những chiếc mặt nạ quái gở, trên những chiếc mặt nạ đó Ä‘á»u có Ä‘Ãnh má»™t ngá»n bạch lạp cháy leo lét.
- Rầm...
Má»™t bức vách đá sáºp xuống chắn ngang sau lưng ba ngưá»i khi Thưá»ng Luân vừa chạm tay và o má»™t gỠđá. Gã quay ngoắt lại:
- Vương nương...
Thất Äá»™c Thư Sinh cÅ©ng trang trá»ng hẳn lên, nhưng lão ta vẫn giữ vẻ bình thản nói vá»›i Thưá»ng Luân:
- Äã và o thì cứ tiến.
- Thuá»™c nhân tuân lệnh! Ba ngưá»i đến má»™t gian hà m ếch có tám cánh cá»a vòm cung khiến liên tưởng đến má»™t lò bát quái luyện Ä‘an khổng lồ. Thất Äá»™c Thư Sinh nhìn quanh. Trên mặt lão thoáng má»™t chút lưỡng lá»±:
- Vương nương, chúng ta nên quay trở ra.
Thưá»ng Luân nghiêm mặt nói:
- Pháp sư nói rất đúng. Vương nương chúng ta không nên tiến và o nữa.
Khắc Thủy Phượng thở dà i một tiếng, lớn tiếng nói:
- Quân Äạt có nghe Thá»§y Phượng nói không? Lá»i còn Ä‘á»ng trên hai cánh môi cá»§a nà ng thì má»™t chiếc bóng trắng lướt qua má»™t ô cá»a vòm cung. Thưá»ng Luân quát lá»›n:
- Quân Äạt, dừng lại! Gã vừa nói vừa trổ khinh thân băng luôn và o cánh cá»a vòm cung đó. Khắc Thá»§y Phượng nghe Thưá»ng Luân quát váºy cÅ©ng trổ khinh thuáºt rượt theo. Thất Äá»™c Thư Sinh cảnh báo nà ng:
- Vương nương coi chừng!
- Rầm...
Khắc Thá»§y Phượng vừa chạy đến ô cá»a vòm cung thì má»™t cánh cá»a đá sáºp xuống chặn ngang trước mặt nà ng. Thất Äá»™c Thư Sinh vá»™i nói:
- Vương nương, không xong rồi.
Khắc Thá»§y Phượng quay ngoắt lại thì Thất Äá»™c Thư Sinh đã đến bên nà ng:
- Chúng ta ra ngoà i thôi.
Hai ngưá»i vừa động thân toan quay trở ra thì những cánh cá»a đá thi nhau đóng sáºp xuống. Chỉ trong má»™t khoảnh khắc chá»›p mắt, Thất Äá»™c Thư Sinh lẫn Khắc Thá»§y Phượng đã lá»t thá»m và o má»™t gian nhà đá hình bát quái. Tiếng cưá»i khanh khách cá»§a Thưá»ng Luân cất lên từ tám hướng dá»™i thẳng và o thinh nhÄ© hai ngưá»i. Thất Äá»™c Thư Sinh cau mà y:
- Bổn pháp tướng đoán không lầm thì đây là cái bẫy của ngươi.
Thất Äá»™c Thư Sinh vừa nói vừa váºn công song chưởng vá»— thẳng và o má»™t cánh cá»a đá chắn ngang.
- Ầm...
Cả gian thạch ngục bát quái rung chuyển dữ dá»™i. Chưởng kình kinh hồn cá»§a Thất Äá»™c Thư Sinh khiến cánh cá»a đá rạn nứt. Thất Äá»™c Thư Sinh cưá»i mỉm, nói:
- Thưá»ng Luân, ngươi tưởng những cánh cá»a đá nà y có thể nhốt được bổn pháp tướng sao? Thất Äá»™c Thư Sinh vừa nói vừa tống thêm má»™t chưởng nữa và o cánh cá»a đá.
- Ầm...
Cánh cá»a đá vững chắc như thế mà Thất Äá»™c Thư Sinh chỉ dụng hai lần phát chưởng đã phá nát. Thất Äá»™c Thư Sinh mặt trà n vẻ tá»± đắc. Lão cương cưá»ng nói:
- Lão sẽ phá nát cả gian nhà đá hình bát quái nà y để truy ngươi đến cõi a tỳ.
Thất Äá»™c Thư Sinh và Khắc Thá»§y Phượng vừa toan lướt qua ô cá»a vòm cung thì hà ng loạt những tia lá»a độc à o à o phà và o trong gian nhà đá hình bát quái. Thất Äá»™c Thư Sinh lạng ngưá»i qua đứng chắn trước mặt Khắc Thá»§y Phượng là m má»™c đỡ lấy ngá»n lá»a độc cho nà ng.
Lá»a độc trùm lên ngưá»i Thất Äá»™c Thư Sinh, đốt cháy cả râu tóc lẫn trang phục cá»§a lão.
Dù không muốn, Khắc Thá»§y Phượng cÅ©ng lùi lại bốn bá»™. Mặc dù bị lá»a phá»§ lên ngưá»i, nhưng Thất Äá»™c Thư Sinh chẳng há» hấn gì, vả chăng lão chỉ bị cháy y phục và râu tóc mà thôi.
Tiếng Thưá»ng Luân cất lên:
- Quả đúng như ta đoán, bổn pháp sư đã luyện thà nh U Linh Tà n Kiếp, thân thể trở thà nh kim cương bất hoại.
Ngá»n lá»a độc được gió phong ma há»— trợ cà ng lồng lá»™ng thổi và o gian ngục đá hình bát quái. Vá»›i Thất Äá»™c Thư Sinh thì không há» hấn gì, nhưng Khắc Thá»§y Phượng thì khác. Nà ng đâu có thần công U Linh Tà n Kiếp như Thất Äá»™c Thư Sinh nên đã ho sặc sụa. Thất Äá»™c Thư Sinh lạng ngưá»i đến bên nà ng. Lão hét lá»›n:
- Thưá»ng Luân. Ngươi muốn gì nói Ä‘i rồi cắt ngay ngá»n lá»a độc láºp tức. Nếu Thá»§y Phượng có mệnh hệ gì bổn pháp tướng không để cho ngươi yên đâu.
Thất Äá»™c Thư Sinh vừa dứt lá»i thì má»™t cánh cá»a đá sau lưng hai ngưá»i được rút lên.
Thất Äá»™c Thư Sinh cắp lấy Khắc Thá»§y Phượng lướt qua ô cá»a vòm cung đó. Hai ngưá»i lá»t và o má»™t gian thạch ngục khác. Trong thạch ngục nà y có những cặp tượng đá nam nữ được tạc trong những tư thế ái ân. Mặc dù vừa thoát khá»i ngá»n lá»a độc nhưng khi chạm nhãn và o những cặp tượng đá nà y ngay cả Khắc Thá»§y Phượng cÅ©ng phải thẹn mặt. Thất Äá»™c Thư Sinh thì buá»™t miệng nói:
- Äê tiện! Thất Äá»™c Thư Sinh vừa nói vừa thuáºn tay tống luôn má»™t đạo chưởng kình đánh nát má»™t cặp tượng đá cùng lúc cánh cá»a đá cÅ©ng sáºp xuống. Thưá»ng Luân lại cất lên trà ng cưá»i ngạo nghá»…. Gã cắt trà ng tiếu ngạo cuồng nhiệt đó rồi nói:
- Vương nương thấy gian nhà nà y hợp với vương nương chứ? Khắc Thủy Phượng thở hắt ra một tiếng:
- Thưá»ng Luân. Ngươi đưa bổn vương nương và pháp sư và o đây để là m gì? Trong lúc Khắc Thá»§y Phượng nói thì Thất Äá»™c Thư Sinh toan phát tác chưởng kình há»§y hết những cặp tượng đá. Thưá»ng Luân nghiêm giá»ng nói:
- Vương nương hãy lịnh cho lão pháp tướng dừng tay lại Ä‘i. Nếu lão còn phá hoại những kiệt tác cá»§a sư phụ Phong Tình Cổ Thi thì hối không kịp đó. May mắn cho lão ma là pho tượng lão vừa phá không phải là cÆ¡ quan khởi động há»a pháo, nếu không dừng tay há»§y hoại thì dù lão có luyện được U Linh Tà n Kiếp cÅ©ng mãi mãi vùi thây dưới ngá»n Phong Ma SÆ¡n nà y.
Giá»ng cá»§a Gian Thiên cất lên:
- Thưá»ng công tá» nói đúng đó. Thất Äá»™c Thư Sinh và Khắc cô nương hãy nghe theo lá»i Thưá»ng công tá» Ä‘i.
Khắc Thủy Phượng cau mà y:
- Có cả Gian Thiên nhúng tay và o âm mưu cá»§a Thưá»ng Luân nữa à ?
- Nếu Gian má»— không nhúng tay và o thì là m sao có há»a pháo để tạo ra những gian phòng đá nà y chứ.
Khắc Thá»§y Phượng gằn giá»ng nói:
- Gian thiếu hiệp muốn gì? Gian Thiên cưá»i khảy, ôn tồn nói:
- Dẫn dụ được Khắc cô nương và o trong mê cung nà y quả là khó khăn lắm mới được.
Huống chi lão phu đã bá» biết bao tâm huyết chẳng lẽ chỉ để giam cô nương và Thất Äá»™c lão quá»· thôi sao? à muốn cá»§a lão phu Thưá»ng công tá» sẽ nói cho Khắc cô nương biết.
Thất Äá»™c Thư Sinh nghiến răng ken két. Gian Thiên nói tiếp:
- Gian má»— tiếc cho Thất Äá»™c Thư Sinh lão quá»·, má»™t thân võ công cái thế mà lại cúc cung táºn tụy má»™t ả Khắc Thá»§y Phượng, khiến Gian má»— thắc mắc vô cùng. Phải chăng giữa hai ngưá»i đã có tình vá»›i nhau? Gian Thiên cưá»i khảy nói tiếp:
- Gian má»— nói có đúng không nà o? Thất Äá»™c Thư Sinh gằn giá»ng:
- Im mồm!
- Thất Äá»™c lão quá»· là m gì hù dá»a Gian má»— được nữa. Bây giá» là lúc Gian má»— là m chá»§ hai ngưá»i chứ không phải hai ngưá»i là m chá»§ ta đâu.
Gian thiên gằn giá»ng nói:
- Thất Äá»™c lão quá»·, nếu như lão có tình vá»›i Khắc Thá»§y Phượng thì lão ôm háºn là được rồi đó, bởi nà ng đâu có nghÄ© gì đến ngươi mà chỉ tÆ¡ tưởng đến gã Hà n Quân Äạt mà thôi.
Thất Äá»™c Thư Sinh gằn giá»ng:
- Gian Thiên hãy câm cái miệng thối của ngươi lại.
- Lão quá»· không tin Gian má»— thì cứ há»i Khắc Thá»§y Phượng vương nương.
Thất Äá»™c Thư Sinh nghiêm giá»ng:
- Tháºt ra lão và Thưá»ng Luân muốn gì? Thưá»ng Luân cưá»i khảy, rồi nói:
- Thất Äá»™c pháp tướng có thể biết được mà .
- Bổn pháp tướng muốn tự các ngươi nói ra.
Giá»ng cá»§a Gian Thiên cất lên:
- Chỉ cần tướng pháp nói ra khẩu quyết luyện U Linh Tà n Kiếp thì lão và Khắc cô nương có thể ra khá»i chốn nà y là nh lặn.
Thất Äá»™c Thư Sinh hừ nhạt má»™t tiếng rồi nói:
- Các ngươi chưa nói ta cũng có thể đoán được.
- Váºy pháp tướng có thể cho Gian má»— và Thưá»ng công tá» biết được không? Thất Äá»™c Thư Sinh suy nghÄ© má»™t lúc rồi dõng dạc nói lá»›n:
- Vì sự an nguy của Khắc Thủy Phượng, lão đồng ý nói khẩu quyết cho hai ngươi biết.
- Gian mỗ thà nh khẩn đa tạ lão pháp tướng. Sau nà y đại sự thà nh công nhất định Gian mỗ không quên pháp tướng và Khắc cô nương.
-oOo-
|
 |
|
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
âåëèêàÿ, ãàðàíò, äèñêè, đà m lục thái, çàêîí, êèåâà, íîêèà, ïîïêà, îõîòà, nguồn nhạn môn quan, nguon nhan mon quan, òåàòð, ôèòíåñ, that kỳ Ä‘oaÌ£t mạng, that ki doat mang, that ky doat mang, thatkydoatmang, thất kỳ Ä‘oạt hôn  |
| |