Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #1  
Old 18-05-2008, 09:19 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Ma Äạo Sát Tinh - Ngá»a Long Sinh (Äã post đủ bá»™)

Ma Äao Sát Tinh
Dịch giả: Hàn Giang Nhạn
Hồi 1: Quái khách trên gác trá»




Tiết tháng ba ở vùng Giang Nam, cá» non xanh ngập chân trá»i, trên cành oanh ca ríu rít, cây cối tốt tÆ°Æ¡i nhÆ° khoác lên má»™t chiếc áo màu lục má»›i tinh.
ánh triá»u dÆ°Æ¡ng từ từ lên cao. Ngoài cá»­a Tấn Hiá»n Môn tại phủ Nam XÆ°Æ¡ng, ngÆ°á»i Ä‘i qua lại nhÆ° mắc cá»­i khác hẳn ngày thÆ°á»ng.
Từ phía xa trên má»™t con Ä‘Æ°á»ng cái quan bá»—ng cát bụi tung bay mịt má», rồi tại nÆ¡i ấy xuất hiện hai ngÆ°á»i kỵ mã cưỡi ngá»±a chay tá»›i nhÆ° bay.
Hai ngÆ°á»i kỵ mã ấy trông thấy trên Ä‘Æ°á»ng ngÆ°á»i qua kẻ lại chen chúc thì "ồ" lên má»™t tiếng rồi gò cÆ°Æ¡ng lại.
Hai con ngá»±a Ä‘ang trên đà phi nhanh bất thần bị sợi cÆ°Æ¡ng siết mạnh nên hí lên má»™t tiếng dài rồi chịu hai chân sau đứng thẳng lên khiến cát bụi tung bay mù trá»i.
NgÆ°á»i cưỡi trên lÆ°ng ngá»±a ở phía mặt là má»™t gã đàn ông to lá»›n, mình mặc y phục ngắn màu thiên thanh, dải lụa trên cán cÆ°Æ¡ng giắt nÆ¡i lÆ°ng tung bay phất phá»›i theo chiêu gió, sắc mặt trông rất hung dữ.
Còn ngÆ°á»i kia là má»™t thanh niên Ä‘á»™ hai mÆ°Æ¡i tám, hai mÆ°Æ¡i chín tuổi đôi mày lưỡi kiếm dá»±ng đứng, đôi mắt sáng ngá»i, sắc mặt trắng trẻo nhÆ°ng hÆ¡i tái nhợt, mình mặc áo dài lụa quí giá, trông có vẻ tuấn tú phi thÆ°á»ng nhÆ°ng đáng tiếc là gÆ°Æ¡ng mặt ít nhiêu có vẻ gian xảo.
Äôi mày lưỡi liếm của ngÆ°á»i thanh niên ấy cau lại, nói :
- NgÆ°á»i ở đâu ra mà đông nhÆ° thế này ?
NgÆ°á»i đàn ông to lá»›n nhếch môi cÆ°á»i, nói :
- Äi thưởng ngoạn hoa nở trong tiết xuân là thú vui tao nhã của ngÆ°á»i Ä‘á»i Bá»n hỠđêu là số ngÆ°á»i Ä‘ang kéo đến Tam Thôn để xem hoa đào nở.
Khi chúng ta đến đây tôi lại quên mất việc này thực quả là dục tốc bất đạt, bây giỠđành chịu chứ biết sao ?
Lúc ấy dòng ngÆ°á»i đông nhÆ° kiến đã vây kín hai ngÆ°á»i kỵ mã ở giữa lá»™, muốn tiến hay lùi cÅ©ng đêu khó khăn cả. Hai ngÆ°á»i trông thấy vậy liên gượng cÆ°á»i nhìn nhau rồi từ từ cho ngá»±a bÆ°á»›c từng bÆ°á»›c má»™t Ä‘i tá»›i trÆ°á»›c.
Khi vừa Ä‘i khá»i cá»­a thành ngÆ°á»i thanh niên bá»—ng "úy! " lên má»™t tiếng, rồi Ä‘Æ°a mắt nhìn số ngÆ°á»i Ä‘i lại tấp nập ở phía xa vê hÆ°á»›ng trÆ°á»›c mặt há».
NgÆ°á»i đàn ông to lá»›n Ä‘Æ°a đôi mắt ngạc nhiên nhìn vê phía ngÆ°á»i thanh niên nói :
- Từ thiếu hiệp, cậu đã trông thấy việc chi thế ?
Sắc mặt của ngÆ°á»i thanh niên há» Từ lạnh lùng nhÆ° băng giá. Y gật nhẹ đầu nói :
- Những việc mà chúng ta nghe được ở dá»c Ä‘Æ°á»ng chăng phải là hoàn toàn vô căn cứ đâu Vì ngay đến Yến Nam Tam Kiệt bấy lâu vắng bóng trong chốn giang hồ, giá» cÅ©ng có mặt ở đây. NhÆ° vậy cÅ©ng đủ biết là bao nhiêu nhân vật khác có tên tuổi trong võ lâm chắc chắn cÅ©ng đã tụ tập vê đây cả rồi ! Nói đến đây ngÆ°á»i thanh niên ấy cất giá»ng lạnh lùng cÆ°á»i khanh khách, rồi nói tiếp :
- Xem ra, tất có nhiêu việc ồn ào vui mắt lắm ! NgÆ°á»i đàn ông to lá»›n nghe thế thì lá»™ vẻ sá»­ng sốt nói :
- Chẳng rõ lá»i đôn đại đấy có đúng hay không ?
- Dù cho có đúng hay chăng thì đấy cÅ©ng là việc rất bất lợi cho Äào sÆ° thúc. Này Sá»­ lão sÆ°, ông ở Nam XÆ°Æ¡ng đã lâu, vậy có biết còn má»™t con Ä‘Æ°á»ng tắt nào để ta Ä‘i đến địa Ä‘iểm được mau hÆ¡n không ?
NgÆ°á»i đàn ông to lá»›n liên giật cÆ°Æ¡ng ngá»±a rẽ vào má»™t con Ä‘Æ°á»ng nhá» bên tay mặt. NgÆ°á»i thanh niên cÅ©ng ra roi cho ngá»±a Ä‘uổi theo. Tiếng vó ngá»±a không ngá»›t lóc cóc trên mặt Ä‘Æ°á»ng trải đá, má»—i lúc má»™t nhá» dần.
Bỗng ngay lúc ấy có một tiếng kinh hoàng kêu thét lên, nhưng sau đó cảnh vật chung quanh lại im lặng như cũ...
Cách xa Linh Công Miếu không đầy má»™t Ä‘Æ°á»ng tên, có má»™t tòa nhà to lá»›n trông thật uy nghi. TrÆ°á»›c cổng nhà có má»™t đôi sÆ° tá»­ chạm trổ rất khéo léo trông linh Ä‘á»™ng nhÆ° má»™t đôi sÆ° tá»­ sống. Bên trong vòng tÆ°á»ng, nhà ngang dãy dá»c nối tiếp nhau, lầu son gác tía rải rác đây đó, trông chẳng khác nào má»™t biệt phủ của vÆ°Æ¡ng công.
Tòa nhà này nằm ở cạnh Äông Hô là má»™t thắng cảnh tại phủ Nam XÆ°Æ¡ng. Nếu lên đứng trên lầu thì sẽ thấy ba cái hồ dính liên nhau, sóng gợi lăn tăn trên mặt nÆ°á»›c xanh biếc, lá sen lá ấu không ngá»›t nhấp nhô, mùi hÆ°Æ¡ng thoang thoảng làm ngây ngất lòng ngÆ°á»i. Trong khi đó hàng trăm loại hoa rừng lại Ä‘ang Ä‘ua nhau nở khắp ven hồ, khiến cảnh sắc lại càng thêm ngoạn mục.
Má»—i năm vào mùa hạ và mùa thu, khi mặt trá»i vừa ngả vá» Tây thì trên mặt hồ ghe của du khách chèo tá»›i chèo lui tấp nập. Lúc ánh trăng non vừa ló dạng thì ngôi chùa Trợ Dân Tá»± Ở đối diện Äông Hồ vá»ng lại những hồi chuông trong trẻo và những tiếng mõ đêu đêu, cùng hòa lẫn vá»›i mùi thÆ¡m bát ngát của hÆ°Æ¡ng sen khiên du khách nhàn du nhÆ° quên hẳn Ä‘á»i trần tục.
Äấy là má»™t buổi sá»›m mai. Những tia nắng sáng rá»i vào những bức hoành phi sÆ¡n son thiếp vàng treo trÆ°á»›c cá»­a tòa nhà lại càng thêm chói rá»±c.
Cánh cổng sÆ¡n Ä‘en của gian nhà ấy vẫn còn đóng kín.Trên con Ä‘Æ°á»ng trải đá vụn Ä‘i ngang qua cá»­a tòa nhà thỉnh thoảng có tiếng rao bán hàng của ngÆ°á»i buôn gánh bán bÆ°ng Ä‘ang qua lại thÆ°a thá»›t.
Bá»—ng nhiên có tiếng khua lẻng kẻng của hai khúc khoeo đông to trên cánh cổng, rồi liên đó hai cánh cổng đã từ từ hé mở, từ trong bÆ°á»›c ra má»™t đứa bé Ä‘á»™ mÆ°á»i hai, mÆ°á»i ba tuổi. Äứa bé ấy mặc má»™t bá»™ y phục đã cÅ©, nhÆ°ng giặt sạch sẽ. Thân thể của nó tuy nhá» thó, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt lá» Ä‘á» nhÆ°ng nhìn kÄ© thì nó có vẻ rất thanh tú.
Äứa bé Ä‘Æ°a tay vÆ°Æ¡n vai ngáp dài mấy cái rồi Ä‘Æ°a mắt nhìn khắp xung quanh miệng lẩm bẩm :
- Äã trÆ°a rồi, vậy ta quét tÆ°á»›c cho mau kẻo lão quản gia trông thấy thì lại bị mắng.
Nói Ä‘oạn nó quay ngÆ°á»i chạy thẳng vào trong lấy ra má»™t cái chổi lo việc quét tÆ°á»›c sạch sẽ trÆ°á»›c cổng.
Thằng bé ấy há» Äào tên gá»i Gia Kỳ, là ngÆ°á»i cùng há» vá»›i lão chủ nhà là Äào NhÆ° Hải nhÆ°ng chăng phải là bà con thân thích chi. Mẹ của cậu ta là ngÆ°á»i giặt quần áo trong Äào phủ. Hai mẹ con của Äào Gia Kỳ cùng trú tại má»™t gian nhà nhá» rách nát tại cuối hẻm phía sau nhà chủ. Cha Äào Gia Kỳ đã chết sá»›m nên mẹ cậu ta ban ngày lo việc giặt áo quần, tối đến lại may vá thêm, dá»±a vào sức của mình để kiếm tiá»n Ä‘á»™ nhật. Do đó hai mẹ con hết sức thÆ°Æ¡ng yêu nhau.
NhÆ°ng vì mẹ làm việc quá sức nên thá»i gian kéo dài bà bị mù lòa đôi mắt, lại bị bệnh tê thấp nặng. NgÆ°á»i chủ nhà là Äào NhÆ° Hải biết thế bèn cho gá»i Äào Gia Kỳ đến làm việc lặt vặt trong phủ nhÆ° quét dá»n trong nhà và ngoài sân, má»—i tháng được hai lạng bạc để mẹ con duy trì cuá»™c sống.
Äào Gia Kỳ đến ở tại Äào phủ hÆ¡n ba năm, thấy Äào NhÆ° Hải lúc nào cÅ©ng ở trong nhà, rất ít bÆ°á»›c ra ngoài. Sắc mặt của ông ta lúc nào cÅ©ng nghiêm nghị lạnh lùng. Số ngÆ°á»i đến viếng thăm ông ta phần lá»›n đêu là nhân vật võ lâm. Số ngÆ°á»i ấy đến không ai biết mà Ä‘i cÅ©ng chẳng ai hay, hành tung của hỠđã làm cho Äào Gia Kỳ hết sức lạ lùng.
Äào NhÆ° Hải đối xá»­ vá»›i kẻ ăn ngÆ°á»i ở trong nhà rất nghiêm khắc.
Viên võ sÆ° lo việc canh gác và bao nhiêu ngÆ°á»i khác dÆ°á»›i tay của viên võ sÆ° này khi trông thấy mặt Äào NhÆ° Hải thì miệng câm nhÆ° hến, lá»™ vẻ sợ hãi vô cùng. Riêng ở địa vị của Äào Gia Kỳ trong phủ thì thá»±c hết sức bi đát.
Quanh năm cậu phải chịu cho tất cả má»i ngÆ°á»i chung quanh khinh khi hiếp đáp, chá»­i mắng thậm tệ. NhÆ°ng vì đã sống trong nghịch cảnh nên cậu phải cúi đầu cam chịu.
Má»—i đêm trở vá» nhà cậu chẳng dám Ä‘em chuyện ấy nói lại cho mẹ mình nghe. Cậu chỉ nằm khóc thầm trên giÆ°á»ng, buồn bã cho số kiếp quá khổ sở của mình đông thá»i mối uất hận cứ má»—i ngày má»™t chông chất thêm trong lòng thÆ¡ ngây của cậu.
Mấy tháng gân đây Äào Gia Kỳ bá»—ng cảm thấy khắp Äào phủ Ä‘ang chìm trong má»™t bầu không khí nặng nê. Nhất là sắc mặt của viên võ sÆ° có nhiệm vụ canh gác trông lại càng lạnh lùng đáng sợ hÆ¡n. Qua sá»± thật đó Äào Gia Kỳ cảm thấy tá»±a hồ nhÆ° có má»™t việc chi thá»±c quan trá»ng đã xảy ra rồi vậy.
Trong khi cậu còn Ä‘ang quét tÆ°á»›c ngoài cổng thì bá»—ng có tiếng vó ngá»±a hối hả chạy tá»›i. Cậu ngÆ°á»›c mắt nhìn lên thì trông thấy có hai con ngá»±a Ä‘ang chạy nhanh tá»›i phía cậu. Trên lÆ°ng con ngá»±a chạy trÆ°á»›c có má»™t ngÆ°á»i Ä‘ang nằm ôm sát thân ngá»±a, khi còn cách cổng của ngôi nhà chẳng bao xa thì ngÆ°á»i ấy bá»—ng sút tay ngã lăn xuống đất nghe má»™t tiếng "phịch" rồi nằm yên không dậy được nữa.
Trên lÆ°ng con ngá»±a phía sau là má»™t ngÆ°á»i thanh niên tuấn tú, trông thấy thế thì liên phi nhanh khá»i yên ngá»±a, thò tay nâng ngÆ°á»i ấy dậy rồi bồng thẳng đến cá»­a cổng.
Äào Gia Kỳ vừa nhìn thoáng qua ngÆ°á»i vừa ngã xuống đất liá»n biết đấy là Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng, má»™t võ sÆ° đắc lá»±c ở trong phủ nên kinh hãi buá»™t miệng kêu lên rằng :
- Chăng phải là Sử đại gia đó hay sao ?
Äôi mắt của ngÆ°á»i thanh niên tuấn tú lá»™ vẻ u buôn. Y nhìn qua Äào Gia Kỳ rồi nói :
- Phiên em vào thông báo cho Äào lão gia biết là có Từ Long TÆ°á»›ng ở Lao SÆ¡n vừa được má»i đến xin vào ra mắt. Äồng thá»i cÅ©ng hãy nói rõ là Sá»­ lão sÆ° đã bị ngÆ°á»i bí mật thanh toán.
Äào Gia Kỳ vá»™i vàng nói :
- Xin tôn giá hãy chỠđợi trong giây lát, tôi sẽ vào bẩm lại ngay.
Nói dứt lá»i, cậu bé quay ngÆ°á»i chạy thăng vào trong.
ì cậu ta là ngÆ°á»i không biết má»™t tí võ công hÆ¡n nữa thân thể lại yếu Ä‘uối nên trong khi hối hả chạy nhÆ° thế không khá»i bị vấp ngã đến hai ba lượt Ngay lúc ấy có má»™t võ sÆ° từ trong hối hả Ä‘i ra nên Äào Gia Kỳ đã đụng thẳng vào ngÆ°á»i y thật mạnh. Tức thì võ sÆ° ấy nhanh nhẹn vung tay trái lên túm lấy Äào Gia Kỳ trong khi tay mặt đã tát thẳng vào mặt cậu ta kêu lên má»™t tiếng "bốp" thật to rồi giận dữ quát rằng :
- Cái đô vô dụng ! Äi thì thong thả Ä‘i, chạy đâu mà hối hả nhÆ° thế ?
Tá»™i nghiệp Äào Gia Kỳ bị má»™t cái tát choáng váng cả đầu óc, máu mồm tuôn ra vì gãy mất mấy cái răng. NhÆ°ng cậu ta vẫn đứng thẳng ngÆ°á»i cất giá»ng run run nói :
- Tôi có việc cần bẩm lại vá»›i lão gia vì Sá»­ đại gia bị thÆ°Æ¡ng sắp chết ở ngoài cá»­a đó ! NgÆ°á»i võ sÆ° ấy nghe thế thì thay đổi hẳn sắc mặt quát rằng :
- Mày bảo sao ?
Äào Gia Kỳ không đè nén được cÆ¡n tức giận to tiếng đáp :
- Tôi bảo là Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng đại gia trong phủ chúng ta Ä‘ang được má»™t ngÆ°á»i tá»± xÆ°ng là Từ Long TÆ°á»›ng ở Lao SÆ¡n bồng đến trÆ°á»›c cá»­a và xin ra mắt Äào lão gia.
NgÆ°á»i võ sÆ° ấy lá»™ sắc kinh hãi nhÆ°ng vẫn mắng rằng :
- Äô ngốc ! Thế sao ngÆ°Æ¡i không chịu nói sá»›m ? Thôi đây chẳng phải việc của ngÆ°Æ¡i, ông đây vào bẩm lại được rồi.
Nói dứt lá»i, ngÆ°á»i võ sÆ° ấy bèn quay mình chạy thẳng vào trong.
Äào Gia Kỳ vẫn đứng trÆ¡ trÆ¡ tại đấy. Cậu cảm thấy nÆ¡i má mình Ä‘ang nóng bá»ng và Ä‘au Ä‘á»›n vô cùng nên hai dòng lệ không khá»i từ từ lăn xuống đôi má. Cậu cảm thấy trên Ä‘á»i này thá»±c chẳng có má»™t tí chi gá»i là ấm áp, đâu đâu đêu cÅ©ng gặp phải sá»± đối xá»­ tàn nhẫn, vô tình. Nếu không vì còn má»™t mẹ già tất cậu sẽ nhảy xuống hồ tá»± trầm hầu kết liá»…u kiếp sống thừa đáng thÆ°Æ¡ng của mình cho rảnh việc.
Chăng bao lâu sau có má»™t lão già râu tóc bạc hoa râm, dung mạo uy nghi phi thÆ°á»ng từ bên trong chạy bay ra. Theo sau lÆ°ng ông ta lại có má»™t số đông võ sÆ° khác mà phần lá»›n Äào Gia Kỳ đêu chÆ°a được thấy mặt há» lần nào.
Lão già ấy trông thấy Äào Gia Kỳ Ä‘ang đứng giữa Ä‘Æ°á»ng thì quát to răng :
- NgÆ°Æ¡i hãy vê nhà Ä‘i, ngày hôm nay chá»› đến đây làm gì ! vừa nói lão ta vừa vung tay áo quét thẳng vê phía Äào Gia Kỳ nhÆ°ng vẫn tiếp tục chạy bay tá»›i không hê chậm chân tí nào cả.
Äào Gia Kỳ bị luông kình phong của lão già ấy quét ra, hất bắn Ä‘i xa năm sáu thÆ°á»›c và té lăn quay ra đất khiến cậu ta có cảm giác nhÆ° xÆ°Æ¡ng cốt khắp châu thân đêu bị gãy ra thành từng khúc. Cậu ta gắng gượng đứng lên, đôi mắt ngấn lệ, Ä‘Æ°a chân bÆ°á»›c loạng choạng Ä‘i thẳng ra phía sau phủ.
Lão già khi nãy vừa chạy ra khá»i cá»­a thì đã lên tiếng nói :
- Từ thế huynh từ xa đến đây thá»±c nhá»c nhằn. Vậy chẳng rõ lệnh sÆ° lúc này có được khá»e mạnh không ?
NgÆ°á»i thanh niên tuấn tú vì hai tay bồng Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng nên không tiện thi lá»…. Bởi thế y chỉ tÆ°Æ¡i cÆ°á»i đáp :
- Gia sÆ° nhá» phúc của Äào sÆ° thúc nên vẫn được khá»e mạnh luôn.
Riêng vị Sử lão sư này...
Ngay lúc ấy từ phía sau lÆ°ng lão già đã có hai võ sÆ° thanh niên bÆ°á»›c tá»›i bồng Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng từ trong tay của ngÆ°á»i thiếu niên rồi chạy bay vào trong nhà.
Lão già Ä‘Æ°a tay vuốt râu rồi mỉm cÆ°á»i nói tiếp :
- Từ thế huynh, chúng ta hãy đi vào trong sẽ thong thả nói chuyện với nhau sau được không ?
NgÆ°á»i thanh niên há» Từ liên chắp hai tay nói :
- Tôi xin vâng theo lệnh của sÆ° thúc ! Lão già cất tiếng cÆ°á»i to rồi sánh vai vá»›i ngÆ°á»i thiếu niên Ä‘i trở vào nhà. Lão già ấy tức Äào NhÆ° Hải, ngÆ°á»i đã từng xÆ°ng bá trong chốn võ lâm cách đây ba mÆ°Æ¡i năm tại vùng Quan Trung. Chỉ vá»›i lưỡi kim Ä‘ao và hai mÆ°Æ¡i tám Ä‘Æ°á»ng Bạch Hổ chưởng, ông ta nổi danh là Hổ Chưởng Kim Äao ai nghe đến cÅ©ng phải kinh khiếp, tiếng tăm lừng lẫy trong má»™t thá»i. NhÆ°ng mÆ°á»i lăm năm trÆ°á»›c đây ông ta bá»—ng tuyên bố gác Ä‘ao quy ẩn, dá»n vê phủ Nam XÆ°Æ¡ng ở yên không can dá»± chi đến việc của giá»›i giang hồ nữa. Việc làm ấy của Äào NhÆ° Hải thá»±c quá bất ngá» khiến cho cả võ lâm đêu bàn tán xôn xao. NhÆ°ng ngày tháng trôi qua đã khiến má»i ngÆ°á»i dân dân quên mất việc ấy Ai nấy gần nhÆ° không còn nhá»› trong võ lâm đã có má»™t ngÆ°á»i gá»i là Äào NhÆ° Hải nữa.
Trong khi Äào NhÆ° Hải cùng sánh vai vá»›i ngÆ°á»i thiếu niên há» Từ bÆ°á»›c trở vào trong nhà thì bá»—ng ông ta cất tiếng than dài và nói :
- Lệnh sÆ° là ngÆ°á»i tài hoa tuyệt thế, võ công hết sức thân kỳ khiến già đây vô cùng ngưỡng má»™. Từ trÆ°á»›c đến nay tình cảm giữa đôi bên không khi nào bị sứt mẻ nhÆ°ng đáng tiếc là lệnh sÆ° đã sá»›m chán ngán cõi Ä‘á»i nên bá» vê qui ẩn sá»›m hÆ¡n cả già đây nữa. TrÆ°á»›c khi già đây rút lui đã từng Ä‘i tìm lệnh sÆ° mấy lần nhÆ°ng đêu phải thất vá»ng trở vê không.
Nói đến đây, ông ta ngừng lại trong giây lát rồi cÆ°á»i tiếp :
- Nếu chẳng nhá» gặp má»™t ngÆ°á»i bạn trong dịp tất niên năm rồi, đôi bên vô tình đê cập đến những mầm non xuất sắc này trong võ lâm thì thật già đây cÅ©ng không được biết ngÆ°á»i bạn xÆ°a của mình đã đào tạo được má»™t môn đồ võ công trác tuyệt, chỉ trong má»™t khoảng thá»i gian ngắn mà tên tuổi đã vang lừng nhất là vê kiếm thuật Liên Hoàn Tam Tuyệt thì cao thâm không thể lÆ°á»ng. CÅ©ng nhá» dịp đó mà già đây má»›i biết thiếu hiệp danh gá»i Từ Long TÆ°á»›ng, đồng thá»i cÅ©ng biết được lệnh sÆ° qui ẩn tại Lao SÆ¡n và đã gá»­i thân vào cá»­a đạo giáo.
Từ Long Tướng nói :
- Sư thúc quá khen tặng như thế thực khiến cho tiểu điện phải vô cùng xấu hổ.
Äào NhÆ° Hải cất tiếng cÆ°á»i to. Trong khi ấy hai ngÆ°á»i cÅ©ng đã bÆ°á»›c vào má»™t gian đại sảnh thá»±c rá»™ng rãi và trang trí rất trang nhã.
Sau khi đôi bên phân ngôi chủ khách ngồi yên, Từ Long Tướng bèn nói tiếp:
- Sá»­ lão sÆ° bị trúng NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh nên tiểu Ä‘iện đành chịu bó tay mong sÆ° thúc mau lo việc cứu chữa nếu chậm e không còn kịp nữa ! Äào NhÆ° Hải vừa nghe qua thì mặt liá»n biến sắc đứng phắt ngay dậy, đôi mắt sáng rục nhÆ° hai luồng Ä‘iện nói :
- Hiên điện, cháu có đoán chắc đấy là Ngũ vân xà đầu đinh không ?
Từ Long Tướng nói :
- Tiểu Ä‘iện có xem nÆ¡i vết thÆ°Æ¡ng trên lÆ°ng của Sá»­ lão sÆ°, trông thấy nÆ¡i ấy hiện lên năm vệt sÆ°ng Ä‘á» màu Ä‘á» bầm nhÆ° mây, đồng thá»i tại nÆ¡i đó có lá»™ ra năm vật nhá» trông nhÆ° năm cái đầu rắn. Bởi thế tiểu Ä‘iện má»›i Ä‘oán đấy là NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh mà nhiêu năm qua đã vắng bóng trong chốn giang hồ. Riêng tiểu Ä‘iện vì má»›i dấn bÆ°á»›c giang hồ, kiến văn còn nông cạn nên rất có thể trong sá»± nhận xét có Ä‘iêu sai lầm. Vậy mong sÆ° thúc đích thân xem thì sẽ rõ.
Äào NhÆ° Hải lại ủ rÅ© ngôi trở xuống, đôi mắt nhìn thẳng vá» phía trÆ°á»›c, miệng lẩm bẩm nhÆ° nói má»™t mình :
- Äấy là chắc chắn rồi ! Có lý nào tên ma đâu ấy chÆ°a chết hay sao ?
Việc Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị hạ bởi NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh thá»±c không ai có thể tưởng tượng được.
Từ Long TÆ°á»›ng biết ông ta muốn Ä‘á» cập đến Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành, má»™t quái kiệt đã khét tiếng má»™t thá»i trÆ°á»›c đây hai mÆ°Æ¡i năm trong chốn võ lâm nên vá»™i vàng nói :
- Biết đâu chừng đó chính là ngÆ°á»i kế nghiệp của Lá»— Công Hành ?
Äào NhÆ° Hải gượng cÆ°á»i nói :
- Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng theo già đâu mÆ°á»i mấy năm, tính tình hết sức cẩn thận và khiêm tốn, nếu không gặp trÆ°á»ng hợp bất đắc dÄ© thì chẳng khi nào gây sá»± đánh nhau vá»›i ai bao giá». Sau khi già đã gác Ä‘ao qui ẩn, ông ấy theo già đến đây lại càng tá» ra ôn tồn dá»… mến chắc chắn không làm sao lại có việc gây thù oán chi vá»›i ngÆ°á»i kế nghiệp của Lá»— Công Hành. PhÆ°Æ¡ng chi NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh là thứ ám khí từng làm khiếp sợ cả giá»›i giang hồ, nếu không phải ngÆ°á»i đại gian ác hoặc có võ công trác tuyệt thì tuyệt đối ông ta không khi nào Ä‘em ra dùng má»™t cách cẩu thả. Cái lệ ấy dù cho là ngÆ°á»i kế nghiệp của ông ta cÅ©ng phải tôn trá»ng. NhÆ° vậy chắc hẳn là...
Nói đến đây thì ông ta kéo dài tiếng nói sau cùng rồi bỗng cúi đâu có vẻ suy nghĩ.
Từ Long Tướng sốt ruột nói :
- Trong khi tiểu diệt Ä‘i dá»c Ä‘Æ°á»ng nghe có lá»i đôn đại là cuối năm rồi sÆ° thúc đã lấy được má»™t vật hết sức quí báu tại Äại VÅ© Lãnh gá»i là Hàn Thiết Quan âm chẳng hay có không ? Tiểu diệt được biết hiện các cao thủ trong hai phe hắc bạch đạo Ä‘á»u Ä‘ang hối hả kéo vá» Giang Tây có lẽ dính líu đến việc ấy của sÆ° thúc. Vừa rồi tiểu diệt lại được trông thấy Yến Nam Tam Kiệt bấy lâu vắng bóng giang hồ hiện cÅ©ng có mặt tại đây.
Sắc mặt của Äào NhÆ° Hải bình tÄ©nh đáp :
- Nếu há» muốn gán tá»™i cho mình thì có thiếu chi cách nói. Già đây đã gác kiếm và dá»i vê ở tại Nam XÆ°Æ¡ng mÆ°á»i lăm năm qua. Trong thá»i gian đó chẳng những già đây tuyệt đối không hê biết đến chuyện võ lâm mà đồng thá»i cÅ©ng không hê bÆ°á»›c chân ra khá»i phủ thành mÆ°á»i dặm. NhÆ° thế thá»­ há»i làm cách nào lại được Hàn Thiết Quan âm tại Äại VÅ© Lãnh ?
Nói dứt lá»i, ông ta ta cất tiếng cÆ°á»i ha hả thật to, rồi lại nói tiếp:
- Hiá»n diệt là ngÆ°á»i anh kiệt tuổi trẻ, chắc hiểu được Hàn Thiết Quan âm ấy có Ä‘iá»u chi lạ lùng, quý báu khiến đến ná»—i tất cả nhân vật võ lâm nghe đến đêu thèm rá» dãi. Vậy hiên diệt có thể giãi bày cho già đây được biết hay chăng?
Từ Long TÆ°á»›ng không khá»i sá»­ng sốt nói :
- Tiểu diệt chÆ°a hỠđể tâm tìm hiểu đến việc ấy, chẳng qua trong lúc Ä‘i Ä‘Æ°á»ng nghe ngÆ°á»i ta bàn tán xôn xao nên chăng làm sao không tin được.
Ngoài miệng tuy nói thế nhưng trong lòng y nghĩ rằng:
"ông ấy đã phủ nhận tất cả".
Äào NhÆ° Hải than dài rồi nói :
- Chẳng nói chi đến hiá»n Ä‘iện, mà ngay cả già đây cÅ©ng không thể không tin việc ấy. NhÆ°ng vì già đây cảm thấy muốn chấm dứt sá»± vu khống đó không có chi bằng giữ im lặng. Song trong chốn giang hồ việc ân oán cÅ©ng nhÆ° việc thị phi thá»±c chẳng biết sao mà Ä‘oán trÆ°á»›c được, hÆ¡n nữa vì thấy rằng không thể không Ä‘á» phòng những việc chẳng hay nên già đây đã phái nhiêu ngÆ°á»i Ä‘i các nÆ¡i má»i số bạn bè cÅ© tập hợp vê đây để xét Ä‘oán và phân xá»­ vụ này cho công bằng.
Vừa nói ông ta vừa đứng lên rồi tiếp :
- Hiên Ä‘iện hãy cùng già bÆ°á»›c vào xem thÆ°Æ¡ng thế của Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng trÆ°á»›c đã ! Trong khi Từ Long TÆ°á»›ng định đáp lại lá»i nói của ông ta thì bá»—ng thấy có má»™t vật Ä‘en Ä‘ang rít vèo trong không khí, từ ngoài bay vút vào nhanh nhÆ° má»™t luồng Ä‘iện chá»›p nên mặt không khá»i biến sắc vá»™i vàng thò tay mặt ra định chụp lấy. NhÆ°ng không ngá» Từ Long TÆ°á»›ng không chụp kịp nên vật ấy đã bay vút tá»›i và đã cắm phập vào má»™t cây cá»™t.
Äào NhÆ° Hải nhanh nhẹn lÆ°á»›t tá»›i thò tay nhổ vật ấy ra thì trông thấy đó là má»™t mÅ©i tên dài Ä‘á»™ ba tấc, trên đầu có chạm má»™t cái mặt quá»· trông rất hung ác nên ông ta không khá»i hết sức kinh hãi. Trong khi Äào NhÆ° Hải lÆ°á»›t tá»›i nhổ mÅ©i tên thì Từ Long TÆ°á»›ng cÅ©ng nhanh nhẹn lao mình lÆ°á»›t ra khá»i đại sảnh. Y Ä‘Æ°a mắt quét qua khắp nÆ¡i chỉ trông thấy cây cối um tùm Ä‘ang rì rào theo cÆ¡n gió chứ không trông thấy má»™t bóng ngÆ°á»i nào cả. Y Ä‘oán biết đối phÆ°Æ¡ng đã bá» Ä‘i dù có truy Ä‘uổi cÅ©ng vô ích nên lại trở vào đại sảnh ngay.
Khi ấy Äào NhÆ° Hải Ä‘ang Ä‘Æ°a mắt ngó đăm đăm vào mÅ©i tên cầm trong tay, mặt ra chiêu nghÄ© ngợi. Từ Long TÆ°á»›ng vá»™i vàng nói :
- Sư thúc có hiểu được lai lịch mũi tên ấy không ?
Äào NhÆ° Hải lắc đầu nói :
- Già đây chẳng hiểu lai lịch của nó ra sao cả.
Nói đến đây ông ta cất giá»ng cÆ°á»i khô khan rồi tiếp :
- Mình không tá» ra kinh ngạc trÆ°á»›c má»™t việc đáng kinh ngạc thì việc ấy tất tá»± nó sẽ mất Ä‘i tác dụng của nó. Äối phÆ°Æ¡ng có ý Ä‘e dá»a nhÆ°ng già đây tá»± thấy không có Ä‘iêu chi xấu hổ đối vá»›i lÆ°Æ¡ng tâm, vậy thá»­ há»i có gì đáng sợ ?
Ngay lúc đó bá»—ng có bảy tám bóng ngÆ°á»i từ ngoài lÆ°á»›t nhanh vào đại sảnh cúi ngÆ°á»i thi lá»… rồi nói :
- Bẩm lão gia vừa rồi có nhiá»u ngÆ°á»i đã lẻn vào đây, khi chúng tôi hay được và tràn tá»›i thì bá»n há» liên bá» chạy tất cả. Vì số ngÆ°á»i ấy quá nhanh nhẹn nên chúng tôi không làm sao nhận rõ mặt mÅ©i của há».
Äào NhÆ° Hải khoát tay nói :
- Ta đã biết rồi, các ngươi hãy lui ra lo việc canh phòng cẩn mật đi.
Tám võ sÆ° ấy đồng thanh vâng lệnh rồi bÆ°á»›c ra ngoài. Trong khi ấy Äào NhÆ° Hải và Từ Long TÆ°á»›ng cÅ©ng đứng lên Ä‘i ra khá»i đại sảnh.
Màn đêm đã buông kín vạn vật. Trên lâu canh tiếng trống thỉnh thoảng bay theo chiêu gió báo hiệu cho biết đêm đã vào canh hai. Trên chót ngá»n cây ná»­a mảnh trăng non Ä‘ang treo lÆ¡ lá»­ng. Khu nhà của Äào NhÆ° Hải đèn Ä‘uốc đêu tắt, chung quanh yên lặng không hê nghe má»™t tiếng Ä‘á»™ng khẽ.
Bên trong vòng rào có rất nhiêu bóng ngÆ°á»i Ä‘ang thập thò khắp gốc cây bụi kiểng. HỠđêu im lặng gần nhÆ° nín thở để chỠđợi má»i biến cố.
Lúc ấy tại hÆ°á»›ng Tây Bắc bên ngoài khu nhà, bá»—ng có má»™t bóng Ä‘en xuất hiện. Bóng Ä‘en ấy đã bị tàn phế má»™t bên chân trái, phải dùng má»™t cây gậy để chống Ä‘i. Khi đầu gậy vừa chấm đất thì thân hình của y liên vá»t thẳng lên không Ä‘á»™ sáu trượng rồi bay vút lên má»™t ngá»n cây cổ thụ cao ngất trá»i, trông nhẹ nhàng nhÆ° má»™t con chim. Chỉ qua mặt tiếng "xạc" rất khẽ là bóng Ä‘en đó đã đáp nhẹ xuống má»™t cành cây to. Äứng yên nghe ngóng trong giây lát, không thấy không Ä‘á»™ng tÄ©nh chi, bóng Ä‘en đó liên cất tiếng hú và nhanh nhẹn buông mình rÆ¡i xuống đất. Trong khi bóng Ä‘en ấy vừa đáp xuống đến mặt đất và Ä‘ang định tiếp tục lao tá»›i trÆ°á»›c thì bá»—ng từ trong bóng tối có má»™t ngÆ°á»i nhanh nhẹn tràn ra trÆ°á»›c mặt của bóng Ä‘en nói :
- Äào má»— đã Ä‘oán trúng là đêm nay ngÆ°Æ¡i chắc chắn sẽ đến đông thá»i cÅ©ng Ä‘oán biết là ngÆ°Æ¡i sẽ xâm nhập vào đây theo hÆ°á»›ng Tây Bắc nên đích thân Äào má»— đã đến đây chỠđón.
Äôi mắt của ngÆ°á»i ấy sáng nhÆ° Ä‘iện khiến ai trông đến cÅ©ng phải khiếp sợ. Y liếc nhìn Äào NhÆ° Hải má»™t lượt rồi cất giá»ng lạnh lùng nói :
- MÅ©i quá»· đâu tiá»…n của ta phóng ra thì trong má»™t thá»i giá» nhất định ta sẽ đích thân lấy vá». Thế mà ngÆ°Æ¡i lại tá»± nhổ Ä‘i thá»±c chẳng khác nào đào thêm hận thù. Cái nhục bị ngÆ°Æ¡i chặt chân trÆ°á»›c kia đêm nay ngÆ°Æ¡i phải trả lại gấp đôi đó ! Giá»ng nói của y âm u nghe thá»±c đáng sợ. Äào NhÆ° Hải gật đầu mỉm cÆ°á»i đáp :
- Äào má»— tuy qui ẩn nhÆ°ng suốt mÆ°á»i lăm năm qua chẳng há» buông lÆ¡i võ công. XÆ°a kia ngÆ°Æ¡i không thắng được ta thì hôm nay chắc chắn Äào má»— không há» bị bại. PhÆ°Æ¡ng chi đã mất Ä‘i má»™t chân rối thì rõ ràng những ý muốn của ngÆ°Æ¡i không thể nào toại nguyện được.
NgÆ°á»i ấy hết sức tức giận cÆ°á»i nhạt :
- NgÆ°Æ¡i cÅ©ng bắt chiếc giá»ng lưỡi khoác lác của trẻ con sao lại không ra tay Ä‘i ?
Sắc mặt của Äào NhÆ° Hải sa sầm nói :
- Äào má»— đã biết nếu ngÆ°Æ¡i chÆ°a chết thì ắt sẽ có ngày tìm ta để trả thù nhÆ°ng đáng tiếc ngÆ°Æ¡i tìm đến không phải lúc ! NgÆ°á»i ấy không khá»i giật mình nói :
- Tại sao không phải lúc ?
Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i nham hiểm nói :
- Äào má»— không tin là ngÆ°Æ¡i không há» biết hiện nay trong phủ thành các cao thủ hai phe hắc bạch đêu kéo nhau đến vì việc của Äào má»—.
NgÆ°á»i ấy hạ giá»ng nói :
- Ta đã biết rối. Bá»n há» tuy đến để tìm Äào NhÆ° Hải ngÆ°Æ¡i nhÆ°ng mục đích của há» là nhắm vào Hàn Thiết Quan âm. Riêng ta không cân biết Hàn Thiết Quan âm có thá»±c sá»± nằm trong tay ngÆ°Æ¡i không vì ta đối vá»›i nó chẳng cảm thấy ham muốn tí nào cả ! Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i lạnh lùng nói :
- Äêm hôm nay nếu ngÆ°Æ¡i chết dÆ°á»›i Bạch Hổ chưởng của ta thì không còn có chi để nói nhÆ°ng trái lại nếu Äào má»— bị mất mạng dÆ°á»›i tay ngÆ°Æ¡i thì cao thủ hai phe hắc bạch đạo sẽ cho rằng ngÆ°Æ¡i đã Ä‘oạt mất Hàn Thiết Quan âm Ä‘i rối. NhÆ° vậy dù tứ hải mênh mông nhÆ°ng ngÆ°Æ¡i chẳng tìm được má»™t nÆ¡i nào để lẩn trốn đó.
NgÆ°á»i ấy cÆ°á»i ngạo nghá»… nói :
- Số nhân vật hai phe hắc bạch tá»± cho là phi thÆ°á»ng ấy thá»±c ra chẳng đáng cho ta để mắt đâu. NgÆ°Æ¡i tưởng ta phập phồng lo sợ bá»n há» hay sao ?
- NhÆ°ng có má»™t ngÆ°á»i ngÆ°Æ¡i không thể không kiếp sợ ! - NgÆ°á»i đó là ai ?
- Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành ! NgÆ°á»i ấy vừa nghe tên Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành thì không khá»i kinh hoàng đôi tròng mắt xoay quanh rối trong lòng cÅ©ng vụt đến má»™t ý nghÄ© nên bèn mỉm cÆ°á»i nói :
- Lá»— Công Hành sá»›m đã Ä‘i vá» tiên cảnh rối, vậy lá»i nói của ngÆ°Æ¡i dá»a được ta hay sao ?
- Äào má»— đã biết là ngÆ°Æ¡i không há» chịu tin bao giá».
Äào NhÆ° Hải vừa nói vừa thò tay mặt vào áo, cÆ°á»i nham hiểm rồi nói tiếp :
- NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh là môn ám khí từng làm rung chuyển võ lâm của Lá»— Công Hành, sáng hôm nay đã được dùng để thanh toán thủ hạ của Äào má»— là Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng. Äào má»— đã lấy ra được năm mÅ©i xà đâu Ä‘inh làm bằng chứng, ngÆ°Æ¡i không tin thì hãy nhìn kỹ đây mà xem.
Vừa nói Äào NhÆ° Hải vừa lanh lẹ Ä‘Æ°a thẳng bàn tay đến trÆ°á»›c mặt đói phÆ°Æ¡ng rồi xòe rá»™ng ra, tức thì năm mÅ©i xà đầu Ä‘inh sắc Ä‘en lóng lánh, dài Ä‘á»™ ba tấc má»™c, đã hiện rõ giữa lòng bàn tay của ông ta. NgÆ°á»i ấy Ä‘Æ°a mắt nhìn qua, trông rõ ràng đấy là môn ám khí nguy hiểm của riêng Lá»— Công Hành nên không khá»i giật nẩy mình. Äào NhÆ° Hải thừa lúc đối phÆ°Æ¡ng Ä‘Æ°a mắt chú ý năm mÅ©i xà đầu Ä‘inh trong lòng bàn tay mặt thì tay trái của ông ta đã nhanh nhẹn nhÆ° Ä‘iện chá»›p vá»— mạnh vào hông của đối phÆ°Æ¡ng. Vì khoảng cách quá gần cÅ©ng nhÆ° hành Ä‘á»™ng của Äào NhÆ° Hải quá Ä‘á»™t ngá»™t nên sau má»™t tiếng "bốp" đối phÆ°Æ¡ng đã bị bàn tay ông ta vá»— trúng thẳng vào mục tiêu. Bởi thế ngÆ°á»i ấy không khá»i "há»±" lên má»™t tiếng khô khan rồi sắc mặt trở thành tái nhợt.
Äào NhÆ° Hải nhanh nhẹn nhảy lùi ra sau năm thÆ°á»›c cÆ°á»i ghê rợn nói :
- Trong Bạch Hổ chưởng của ta lại kèm theo cả ba mÅ©i Sách Hồn châm chuyên phá vỡ lá»›p cÆ°Æ¡ng khí há»™ thân. Phàm ngÆ°á»i công lá»±c càng cao thì sá»± Ä‘au Ä‘á»›n càng nhiêu. Bởi thế hiện ngÆ°Æ¡i không làm sao sống hÆ¡n ba tiếng đồng hồ nữa.
Câu nói chÆ°a rút thì ngÆ°á»i ấy đã chống gậy lao vút tá»›i vung chưởng mặt lên quét má»™t thế võ vô cùng mạnh mẽ kình khí cuốn tá»›i ào ào nghe thá»±c ghê sợ.
Äào NhÆ° Hải cất tiếng cÆ°á»i lạnh lùng rồi nhanh nhẹn vung hai chưởng lên đỡ thẳng vào thế công của đối phÆ°Æ¡ng. Sau má»™t tiếng "ầm" thá»±c to Äào NhÆ° Hải liên bị hất bắn ra sau liên tiếp ba bÆ°á»›c. Trong khi đó thân hình ngÆ°á»i ấy cÅ©ng hÆ¡i lảo đảo, Ä‘Æ°a đôi mắt tràn đây căm hận nhìn qua Äào NhÆ° Hải má»™t lượt rồi gằn giá»ng nói :
- Chỉ cần mạng ta chưa chết thì sau này chính ngươi cũng sẽ phải chịu nếm một sự thảm bại gấp mấy lần ta. Nhưng đêm nay ngươi chịu đựng thế cũng đủ rồi.
Nói dứt lá»i ngÆ°á»i ấy chống đầu gậy lên mặt đất, vá»t thẳng ngÆ°á»i bay lên không, vượt qua lá»›p tÆ°á»ng rào bay Ä‘i mất.
Äào NhÆ° Hải quả đã bị thÆ°Æ¡ng không phải nhẹ. Trên vầng trán của ông ta Ä‘ang rá»›m ra những hạt mồ hôi to nhÆ° hạt đậu, máu huyết trong ngÆ°á»i cÅ©ng cuá»™ng loạn, suýt nữa đã từ miệng vá»t ra ngoài. Ông ta vá»™i vàng vận dụng chân lá»±c Ä‘iêu hòa hÆ¡i thở, Ä‘Æ°a số máu huyết cuồng loạn ấy trở vê kinh mạch. Qua má»™t lúc thật lâu ông ta má»›i bình phục trở lại và chậm rãi bÆ°á»›c thẳng vào nhà. Liên đó ông ta ra lệnh cho má»™t số võ sÆ° bí mật ra Ä‘i lùng kiếm ngÆ°á»i ấy, dù sống hay chết cÅ©ng nhất định phải mang cho kỳ được ngÆ°á»i đó trở vá» nhà. Ông ta Ä‘oán là ngÆ°á»i ấy không thể nào Ä‘i xa hÆ¡n năm dặm và chắc chắn sẽ ngã chết dá»c Ä‘Æ°á»ng. NhÆ°ng ông ta không muốn để cho ngÆ°á»i ngoài biết được việc ấy, vì nếu tiết lá»™ ra thì thá»±c là bất lợi cho ông ta. Song nào ngá» lòng ngÆ°á»i không bằng ý trá»i chính đây là ông ta tá»± gây ra tai há»a cho mình và tạo mầm mống cho má»™t cuá»™c chém giết đẫm máu sau này trong võ lâm.
Äêm khuya gió thổi lạnh lùng, dÆ°á»›i ánh trăng mông lung, thành Nam XÆ°Æ¡ng được phủ lên má»™t lá»›p sÆ°Æ¡ng má»ng giá rét. Cách phía sau Äào phủ không xa, nÆ¡i cuối má»™t con hẻm nhá» có má»™t gian nhà lụp xụp, bên trong lại có má»™t cái gác tăm tối chỉ đủ chÆ°a má»™t cái giÆ°á»ng nhá» và má»™t cái ghế ngồi.
Äào Gia Kỳ Ä‘ang nằm ngủ trên chiếc giÆ°á»ng nhá» bé ấy. Cậu ta Ä‘ang ôm lấy má»™t chiếc áo bông đã cÅ© rách, hai mắt mở to, không ngá»›t trằn trá»c, chẳng thể làm sao ngủ được. Cậu ta nghÄ© ngợi miên man, cảm thấy tÆ°Æ¡ng lai của Ä‘á»i mình thá»±c là Ä‘en tối, cuá»™c sống hết sức nhạt nhẽo, vô vị. Cậu ta càng nghÄ© xa thì tâm trạng lại cảm thấy nặng ná» buôn não không làm sao chợp mắt ngủ được. Gió đêm đã Ä‘Æ°a tiếng trống nÆ¡i gác canh đến báo hiệu đêm khuya đã vào canh tÆ°. Äêm khuya thanh vắng đã làm cho cậu ta lại càng cảm thấy tâm trạng của mình nặng nê buồn bã thêm gấp bá»™i.
Äá»™t nhiên ngoài hẻm bên cạnh cá»­a sổ căn gác của Äào Gia Kỳ bá»—ng có tiếng Ä‘á»™ng to nhÆ° là viên đá ném xuống nÆ°á»›c. âm thanh ấy không ngá»›t vang lên trong đêm vắng thật lâu. Äào Gia Kỳ hết sức kinh hãi, vá»™i vàng ngồi dậy nghiêng tai lắng nghe và cậu ta đã nghe được tiếng rên rỉ nhá» nhÆ° tiếng muá»—i kêu, từ nÆ¡i có tiếng Ä‘á»™ng vá»ng lại. Cậu bé Ä‘oán biết là có ngÆ°á»i đã trượt té và bị trá»ng thÆ°Æ¡ng không làm sao dậy nổi. Do đó cậu ta vá»™i vàng ngồi dậy, khoác thêm má»™t chiếc áo vào ngÆ°á»i, hối hả bÆ°á»›c xuống khá»i giÆ°á»ng rồi bò nhè nhẹ xuống gác. Vì cậu ta sợ làm mất giấc ngủ của mẹ nên rón rén nhón chân Ä‘i thăng ra phía cá»­a.
Ngay lúc đó từ trong nhà bá»—ng có tiếng ngÆ°á»i mẹ cậu bé há»i :
- Kỳ nhi con cũng nghe thấy tiếng động ngoài cửa nữa hay sao ?
Thông thÆ°á»ng những ngÆ°á»i bị mù đôi mắt thì thính giác của há» lại trở nên linh mẫn hÆ¡n ngÆ°á»i thÆ°á»ng.
Nghe mẹ há»i, Äào Gia Kỳ đáp rằng :
- Thưa má, Kỳ nhi đã nghe nên muốn đi ra xem coi có việc gì ?
- Con hãy mặc thêm áo kẻo bị cảm sÆ°Æ¡ng ! - Kỳ nhi đã mặc thêm rồi vậy má cứ yên lòng ! Vừa nói cậu bé vừa mở then cá»­a bÆ°á»›c ra ngoài. DÆ°á»›i ánh trăng, cậu bé trông thấy cách cá»­a nhà mình không xa có má»™t lão già Ä‘ang té nằm trên đất nên không khá»i kinh hãi vá»™i vàng chạy đến quì gối xuống nói :
- Thưa ông, ông làm sao thế ?
Lúc bấy giá», cậu ta trông rõ lão già ná», thấy lão ta đã cụt mất Ä‘i má»™t chân, tóc rối bù, hai mắt giÆ°Æ¡ng to nhÆ° hai cục lục lạc và đầy những chỉ máu Ä‘á» ngầu. Lão ta không ngá»›t nghiến chặt đôi hàm răng nhÆ° Ä‘ang đè nén má»™t sá»± Ä‘au Ä‘á»›n phi thÆ°á»ng.
Äôi tròng mắt của lão già ấy từ từ chuyển Ä‘á»™ng nhìn qua Äào Gia Kỳ má»™t lượt. Lão ta trông thấy đó là má»™t cậu bé gầy yếu, bèn nói :
- Này chú em, ta là ngÆ°á»i sắp chết vậy chú em không làm sao giúp gì được cho ta đâu, tốt hÆ¡n hãy mau Ä‘i trở vê nhà kẻo có ngÆ°á»i Ä‘uổi bắt ta lại liên lụy tá»›i chú em đó.
Giá»ng nói của lão già nghe âm u khàn khàn. Äào Gia Kỳ lấy làm lạ há»i:
- Thưa ông, có lại ai đuổi bắt ông ? Sao ông lại biết mình sắp chết và biết tôi không có cách nào cứu được ông ?
Lão già trợn to đôi mắt nói :
- Ta hiện Ä‘ang bị trá»ng thÆ°Æ¡ng, không thể Ä‘i dá»­ng được nữa, thế tại sao không chết được ? HÆ¡n nữa dù có thuốc cứu chữa cho ta thì ta cÅ©ng phải nằm yên tÄ©nh dưỡng suốt mất năm má»›i mong bình phục. Vậy thá»­ nghÄ© nếu ta kéo dài kiếp sống thừa này thì chi bằng chết quách Ä‘i lại được mát thân hÆ¡n.
Äào Gia Kỳ nói :
- Ông nói nhÆ° thế là sai rối. Thá»­ nghÄ© nhÆ° con kiến mà còn ham sống vậy huống hô chi là con ngÆ°á»i lại không biết quí tính mạng của mình sao ?
Nếu như ông không chê thì xin hãy tạm vào chòi tranh của tôi tĩnh dưỡng ít lâu chắc có thể bình phục lại như xưa được.
Äào Gia Kỳ ngay từ lúc nhỠđã thÆ°á»ng được mẹ dạy dá»— là nếu cứu sống được má»™t mạng ngÆ°á»i còn hÆ¡n xây má»™t tòa tháp bảy tầng. Vậy thá»­ há»i cậu làm thế nào trông thấy kẻ bị nguy mà lại không cứu cho được ?
Lão già cất giá»ng lạnh lùng đáp :
- Ta chỉ e làm nhÆ° vậy sẽ mang đến cho chú em nhiêu tai há»a không lÆ°á»ng trÆ°á»›c được.
Äào Gia Kỳ nghe thế không khá»i sững sá». Ngay lúc đó, nÆ¡i khung cá»­a bá»—ng xuất hiện bóng ngÆ°á»i mẹ già của cậu bé, Ä‘ang dá»±a vào cá»­a gá»i rằng :
- Kỳ nhi, ngÆ°á»i ta bị thÆ°Æ¡ng thì hãy mau đỡ vào trong nhà, ở ngoài e bị nhiá»…m gió lạnh thì thÆ°Æ¡ng thế lại càng trầm trá»ng hÆ¡n.
Äào Gia Kỳ nói :
- ThÆ°a má, xin má hãy Ä‘i ngủ Ä‘i. Kỳ nhi sẽ đỡ ông ấy vào nhà ngay ! Dứt lá»i, cậu ta không nói thêm chi nữa bèn Ä‘em hết sức bé bá»ng trong ngÆ°á»i ra đỡ lấy lão già ngồi dậy. Lão già thấy thế không khá»i than dài nhÆ°ng vẫn để mặc cho cậu ta đỡ mình. Lão Ä‘Æ°a mắt nhìn vá» phía Äào mẫu và không khá»i sá»­ng sốt vì trông thấy đôi mắt của Äào mẫu đã mù lòa, mình mặc má»™t chiếc áo bông vá hàng trăm lá»—. Bà ta đứng tá»±a cá»­a, trông chẳng khác nào má»™t ngá»n nến sắp tàn Ä‘ang leo lét trÆ°á»›c gió.
Lão già ấy hết sức cảm Ä‘á»™ng nên bất giác trong lòng lão ta dậy lên má»™t tia hi vá»ng bám lấy cái sống. Lão Ä‘Æ°a mắt nhìn trở vê Äào Gia Kỳ nói :
- Chú em hãy đi nhặt hộ lại chiếc gậy. Ta nghĩ đến lòng tốt của ngươi nên cũng gắng gượng kéo thêm kiếp sống tàn ít năm nữa.
Vừa nói lão ta vừa Ä‘Æ°a tay chỉ vê hÆ°á»›ng chân tÆ°á»ng. Äào Gia Kỳ quay mặt ngó theo, quả nhiên trông thấy có má»™t chiếc gậy rá»›t nằm cạnh đó nên vá»™i vàng bÆ°á»›c tá»›i nhặt lấy trao lại cho lão già. Liên đó lão già Ä‘Æ°a bàn tay mặt chống mạnh xuống đất tức thì ngÆ°á»i lão ta đứng ngay lên, đồng thá»i chiếc gậy trong tay mặt của lão ta cÅ©ng chống xuống đất để giữ thăng bằng.
Tuy lão ta đứng thẳng ngÆ°á»i lên được nhÆ°ng trong cổ há»ng đã phát ra má»™t tiếng "há»±" khô khan, sắc mặt lá»™ vẻ vô cùng Ä‘au Ä‘á»›n.
Lão ta cố gượng cÆ°á»i nói :
- Chị cả đã có lòng tốt thá»±c khiến tôi cảm Ä‘á»™ng khôn cùng. Bởi thế đã làm cho tôi có ý nghÄ© bám lấy sá»± sống. Chị cả đôi mắt đã mù lòa, ngÆ°á»i lại bị bệnh phong thấp nặng thế mà còn có nghị lá»±c để dưỡng dục lệnh lang, vậy già đây sao lại không thể... ?
Äào Gia Kỳ không khá»i giật mình thầm nghÄ© :
- Ông ta tại sao lại biết mẹ ta bị bệnh phong thấp ?
Do đó trong lòng cậu không khá»i vừa kinh hãi vừa ngá» vá»±c.
Lão già lại nói tiếp rằng :
- Äêm khuya lạnh lẽo, vậy xin chị cả vào trong an nghỉ, già đây đã có lệnh lang giúp đỡ cho rồi.
Äào mẫu đáp rằng :
- Nếu thế tôi xin lui vậy.
Dứt lá»i, bà quay ngÆ°á»i Ä‘i thăng vào trong.
Äào Gia Kỳ Ä‘Æ°a hai bàn tay đỡ lấy lão già nói :
- Thưa ông, ở ngoài gió to, vậy xin hãy mau bước vào nhà.
Lão già gật đầu nói :
- Tốt lắm ! Dứt lá»i ông ta không chá» Äào Gia Kỳ dìu Ä‘i mà chỉ lấy gậy chống mạnh xuống đất tức thì cả ngÆ°á»i ông bay thẳng vào cá»­a nhÆ° má»™t con chim.
Äào Gia Kỳ vá»™i vàng chạy vào nhà rồi đóng chặt cánh cá»­a lại.
Lão già sau khi đã bÆ°á»›c vào trong, liá»n Ä‘Æ°a đôi mắt mắt sáng quắc nhÆ° Ä‘iện, nhìn khắp cảnh vật trong gian nhà rồi quay lại há»i Äào Gia Kỳ rằng :
- Chú em nghỉ ở đâu, có phải ở trên gác kia không ?
Äào Gia Kỳ đáp rằng :
- Äúng nhÆ° thế ! Tức thì thân ngÆ°á»i lão già liên lắc mạnh, vá»t bay thẳng đứng lên rồi rá»›t ngồi xuống sàn gác nhẹ nhàng. Tiếp đó lão ta lại lấy bàn tay chống mạnh xuống sàn gác, tức thì ngÆ°á»i lão bị bay vá»t lên chiếc giÆ°á»ng khiến chiếc giÆ°á»ng kêu kèn kẹt.
Äào Gia Kỳ không khá»i thầm kinh hãi nghÄ© rằng:
"Hành Ä‘á»™ng của lão ta, nào có giống má»™t ngÆ°á»i Ä‘ang bị trá»ng thÆ°Æ¡ng ? " Cậu ta đã sống trong ngôi nhà Äào NhÆ° Hải nhiêu năm qua nên đã thÆ°á»ng trông thấy các võ sÆ° biểu diá»…n tài nghệ, nhÆ°ng quả thật cậu rất ít thấy ai có má»™t thân pháp quá lẹ làng nhÆ° lão già này. Äối vá»›i việc luyện võ vì thÆ°á»ng trông thấy nhÆ°ng tài nghệ trác tuyệt của những kẻ khác nên cậu hết sức hâm má»™ nhÆ°ng có Ä‘iêu là từ bấy lâu nay, cậu chỉ giấu kín trong lòng chứ không hê dám thổ lá»™ ra.
Khi cậu ta leo tá»›i thang gác thì đã thấy lão già nằm yên trên giÆ°á»ng rồi. Lão ta không ngá»›t thở hổn hển trong cổ kêu nghe ồ ồ. Äào Gia Kỳ thấy thế thì hết sức kinh hãi há»i nhá» rằng :
- Thưa ông, ông làm sao rồi ?
Lão già không đáp mà chỉ khoát tay ngăn không cho cậu bé nói. Ông ta lấy ra ba viên thuốc mùi thơm ngào ngạt bỠvào miệng rồi nuốt ực xuống.
Äào Gia Kỳ im lặng đứng yên bên cạnh giÆ°á»ng. HÆ¡i thở của lão già đã từ từ trở nên nhẹ nhàng hÆ¡n. Bên ngoài cá»­a sổ, tiếng gà đã gáy ó o, vì trá»i sắp hết canh năm. NhÆ°ng ngoài trá»i vẫn còn tối Ä‘en nhÆ° má»±c, giá lạnh lòn qua khe cá»­a thổi vào trong nhà, khiến cả gian nhà lạnh lẽo nhÆ° giữa mùa đông.
Äá»™t nhiên, bên ngoài cá»­a sổ bá»—ng có tiếng chân ngÆ°á»i bÆ°á»›c Ä‘i trên hẻm vá»ng lại. Tiếp đó lại nghe má»™t giá»ng nói ô ô rằng :
- Lão gia đã nói con quỷ già ấy không thể nào chạy xa hơn năm dặm, thế sao kiếm mãi không thấy ?
Má»™t ngÆ°á»i khác cÆ°á»i nhạt đáp :
- Trong phủ thành này, có không dÆ°á»›i mấy vạn nóc nhà, vậy nếu con quá»· già ấy vào nÆ¡i nào đó và gặp phải má»™t ngÆ°á»i tốt bụng bằng lòng che giấu và nuôi dưỡng thì vá»›i sức của chúng ta, dù có tìm kiếm đến sáu tháng hay má»™t năm Ä‘i nữa cÅ©ng chÆ°a chắc đã tìm ra được.
- Äấy là lá»i nói hữu lý. Thá»±c chúng ta không dá»… gì tìm ra lão già ấy đã lẩn trốn Ä‘i đâu. NhÆ°ng vì lệnh của lão gia đã bảo Ä‘i ra tìm kiếm mà chúng ta lại trở vê tay không thì biết sẽ nói làm sao ?
- Số ngÆ°á»i được phái Ä‘i tìm con quá»· già ấy nào phải riêng hai chúng ta.
Theo tôi nghÄ© thì chắc chắn số ngÆ°á»i kia cÅ©ng sẽ trở vê tay không mà thôi ! Riêng tên há» và lai lịch của con quá»· già ấy là chi, Äào lão gia lại không hê nói rõ ra, hÆ¡n nữa trong khi ông ấy ra lệnh cho chúng ta lục soát thì trên nét mặt vẫn còn vẻ kinh hãi. NhÆ° thế cÅ©ng đủ thấy là Äào lão gia hiện Ä‘ang ở vào cảnh nÆ°á»›c sôi lá»­a bá»ng, chỉ qua sá»± kiện của Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng ta cÅ©ng thấy được Ä‘iêu đó. Vậy chẳng lẽ con quá»· già kia chính là Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành hay sao ?
- Ai nào có biết ! Tôi và anh nên trở vê để bẩm lại thì hay hÆ¡n ! Liá»n đó có tiếng ngÆ°á»i lÆ°á»›t gió nghe vèo vèo rồi bên ngoài cá»­a sổ lại chìm trong sá»± yên tÄ©nh.
Lão già chống tay ngôi dậy nhìn cá»­a sổ cÆ°á»i nhạt. Äào Gia Kỳ há»i - Có phải bá»n há» nói đến ông không ?
Lão già chậm rãi quay lại Ä‘Æ°a mắt nhìn thăng vào Äào Gia Kỳ nói :
- Này chú em, ngÆ°Æ¡i hãy đốt đèn sáng lên Ä‘i, già đây có việc cần nói vá»›i chú em ! Äào Gia Kỳ cất tiếng đáp lá»i, rồi lấy viên đá lá»­a để trên ghế gõ mạnh vào nhau, tia lá»­a bắn ra sáng ngá»i, đốt cháy má»™t cây bùi nhùi Ä‘á» lá» má» trong đêm tối. Cậu ta liên kê bùi nhùi lên sát miệng, lấy hÆ¡i thổi phù phù, tức thì ngá»n lá»­a cháy lên. Liên đó cậu ta kê bùi nhùi mồi cháy tim đèn dầu để bên cạnh, rồi dụi tắt cái bùi nhùi ấy Ä‘i.
Lúc đó, trên gian gác sáng tá». Lão già Ä‘Æ°a mắt nhìn kỹ Äào Gia Kỳ má»™t lượt, trông thấy đôi mắt và sống mÅ©i của cậu bị bầm xanh, hai bên má lại có vết trầy trụa nên không khá»i kinh ngạc há»i :
- NgÆ°Æ¡i chá»› có giấu ta, ta xem vết thÆ°Æ¡ng trên mặt của ngÆ°Æ¡i còn má»›i chứng tá» ngÆ°Æ¡i vừa bị ngÆ°á»i ta đánh đập, hiếp đáp mà không dám Ä‘em việc ấy nói rõ cho mẹ ngÆ°Æ¡i nghe, nhÆ° vậy là thế nào ?
Äào Gia Kỳ không khá»i kinh ngạc trÆ°á»›c sá»± quan sát tế nhị của lão già, chẳng khác nào chính mắt lão đã trông thấy má»i việc xảy ra. Cậu bé muốn Ä‘em sá»± thật nói cho lão nghe nhÆ°ng cảm thấy khó nói nên lá»i. Cậu ta còn Ä‘ang do dá»± thì trông thấy tia mắt khiếp sợ của lão già Ä‘ang đăm đăm nhìn mình cÅ©ng nhÆ° sắc mặt uy nghiêm của lão ta trong lúc đó đã khiến cậu ta bất giác phải cất tiếng than dài rồi Ä‘em hoàn cảnh của mình nói ra cho lão già nghe.
Sau khi nghe qua, sắc mặt của lão già có ít nhiêu thay đổi nói :
- Nếu thế thì Äào NhÆ° Hải là ngÆ°á»i có Æ¡n nặng nhÆ° núi đối vá»›i ngÆ°Æ¡i, vậy ngÆ°Æ¡i sẽ làm thế nào để báo đáp lại cái Æ¡n ấy ?
Äào Gia Kỳ lắc đầu nói :
- Äào NhÆ° Hải sở dÄ© chịu bố thí cho kẻ khác ít nhiêu ân huệ, thật ra chỉ là má»™t hành Ä‘á»™ng giả nhân giả nghÄ©a mà thôi. NhÆ°ng dù sao lão ta cÅ©ng đã giúp cho mẹ con tôi khá»i chết vì đói rét, tất có ngày tôi cÅ©ng phải đến đáp lại cái công Æ¡n ấy.
Lão già nghe thế liá»n Ä‘Æ°a ngón tay cái ra khen phải rồi nói tiếp :
- Ngươi có biết ta bị ai gây ra thương tích như thế này không ?
Äào Gia Kỳ đáp :
- Những tiếng nói vừa rồi của các võ sÆ° ngoài cá»­a sổ đã chứng tỠông vừa bị Ä‘á»™c thủ của Äào NhÆ° Hải chứ gì ?
Äôi mắt của lão già liá»n chiếu ngá»i những tia sáng giận dữ, cÆ°á»i nhạt nói :
- TrÆ°á»›c đây, má»i hành Ä‘á»™ng của Äào NhÆ° Hải khiến ai trông thấy hoặc nghe nói đến cÅ©ng đêu căm tức. Những cao thủ trong võ lâm đã bị y hãm hại có đến hàng trăm, hàng nghìn ngÆ°á»i. Y tưởng những việc đó không ai biết nhÆ°ng nào ngá» lá»­a thì không thể nào gói cho kín được, cuối cùng y đã bị bốn ngÆ°á»i Ä‘iêu tra biết rõ má»i hành Ä‘á»™ng hiểm Ä‘á»™c của y chứng tá» y là ngÆ°á»i đã gây việc hại to cho võ lâm nên định ra tay diệt trừ Ä‘i.
Nói đến đây, lão già cất tiếng than dài rồi tiếp tục :
- NhÆ°ng không ngá» Äào NhÆ° Hải lại tiên thủ hạ vi cÆ°á»ng, vì thế mà già đây bị hắn chặt mất Ä‘i má»™t chân. Hắn biết nếu má»i hành Ä‘á»™ng tá»™i ác của hắn bị phát giác ra tất không làm cách nào có thể sống yên giữa chốn võ lâm được nên sá»›m gác kiếm trở vê quy ẩn.
Lão già bá»—ng ngÆ°ng ngang câu nói, rồi hạ giá»ng tiếp :
- Những việc ấy ngÆ°Æ¡i còn nhá» không thể biết được, vậy già đây không tiện đê cập đến. Bình sinh không khi nào ta muốn nhỠđến ngÆ°á»i khác nhÆ°ng không ngỠđến tuổi tàn niên mà còn phải chịu cái Æ¡n cứu mạng của ngÆ°Æ¡i.
Äào Gia Kỳ vừa mở miệng muốn nói thì lão già khoát tay ra hiệu bảo im rồi tiếp rằng :
- Già đây tuy được ngươi cứu nhưng tối thiểu cũng phải nằm trong căn gác này tĩnh dưỡng đến sáu tháng hoặc một năm, vậy ngươi không hối hận chứ ? Hơn nữa ngươi có thể giữ kín được việc này không ?
Äào Gia Kỳ đáp rằng :
- Sao ông lại nói thế ? Chỉ cân ông không chê cơm muối trà nhạt của gia đình chúng tôi thì dù cho có ở đến năm ba năm đi nữa cũng chẳng hại gì?
Sắc mặt của cậu ta tá» ra hết sức chân thành khiến lão già vô cùng cảm Ä‘á»™ng. Lão ta Ä‘Æ°a mắt nhìn thẳng vào Äào Gia Kỳ tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Già đây có ý giúp đỡ cho ngÆ°Æ¡i hầu báo đáp lại cái Æ¡n to lá»›n của ngÆ°Æ¡i nhÆ°ng chăng rõ tính ngÆ°Æ¡i thích há»c văn hay là chịu luyện tập võ nghệ ?
Äào Gia Kỳ nghe thế trong lòng không khá»i vui rá»™n lên. NhÆ°ng cậu vẫn Ä‘iá»m nhiên không để lá»™ ra ngoài cung kính đáp :
- Nếu được ông giúp đỡ cho thì Æ¡n ấy thật sánh bằng tái tạo. Việc há»c văn là để hiểu lẽ phải, việc luyện võ là để phòng thân, xÆ°a kia ngÆ°á»i ta đặt ra lục nghệ, văn võ thá»±c ra chỉ là má»™t mà thôi, vậy sao ông lại phân chia ra nhÆ° thế ?
Lão già nghe lá»i nói của Äào Gia Kỳ thì lá»™ vẻ hết sức kinh ngạc. Lão im lặng chú ý nhìn Äào Gia Kỳ thật lâu rồi má»›i chậm rãi thở ra há»i :
- NgÆ°Æ¡i ngay từ lúc nhỠđã bị mồ côi cha, lại không được hưởng má»™t tí êm ấm nào của ngÆ°á»i Ä‘á»i. Từ trong đôi mắt của ngÆ°Æ¡i có thể nhận xét được trong lòng ngÆ°Æ¡i Ä‘ang thù hằn căm tức thế tục, sau này rất dá»… Ä‘i vào con Ä‘Æ°á»ng cá»±c Ä‘oan, già đây thá»±c lo lắng cho ngÆ°Æ¡i. Nên biết con Ä‘Æ°á»ng há»c vấn là trá»ng ở chá»— tiến đến rèn luyện thành má»™t con ngÆ°á»i thẳng thắn rá»™ng lượng, nếu thiên lệch Ä‘i thì sau này tất không thu được kết quả tốt đẹp.
Nói đến đây bá»—ng lão già lại đổi giá»ng tiếp rằng :
- Già đây nói ra má»™t tiếng là chắc chắn nhÆ° Ä‘inh đóng cá»™t, không há» hối tiếc bao giá». Bắt đầu từ ngày mai, già đây sẽ Ä‘em sở há»c của ta dạy hết cho ngÆ°Æ¡i, còn vê tÆ°Æ¡ng lai thì đó là cái may mắn của riêng của ngÆ°Æ¡i vậy.
Nói xong, lão bảo Äào Gia Kỳ lấy viết má»±c lại, rồi nhanh nhẹn viết ra má»™t toa mua hàng, đồng thá»i thò tay vào túi lấy ra má»™t nén vàng trao cho Äào Gia Kỳ và bảo ra chợ mua những món hàng mà lão đã viết trong giấy.
Hơn nữa lão ta lại dặn dò cậu bé cần phải đến đâu mua những đồ vật ấy, cũng như phải hết sức giữ bí mật.
Äào Gia Kỳ liá»n bÆ°á»›c xuống gác, trông thấy mẹ mình vẫn chÆ°a ngủ.
Bà liên gá»i Äào Gia Kỳ đến để há»i rõ má»i việc.
Sau khi nghe qua, bà trầm ngâm nghĩ ngợi một lúc và nói :
- Trong chốn phong trần có lắm bậc kỳ tài, vậy con nên tôn kính ông ấy nhÆ° sÆ° phụ của mình. Vì má đây là ngÆ°á»i dốt nát nên không thể lo nghÄ© đến việc tÆ°Æ¡ng lai cho con, vậy hôm nay con may mắn gặp được cÆ¡ duyên thì phải cần cố gắng há»c há»i để tiến tá»›i. Sau này nếu con có thể làm rạng rỡ cho gia thế của mình thì mẹ đây dù có nhắm mắt cÅ©ng ngậm cÆ°á»i nÆ¡i chín suối Thôi con hãy Ä‘i Ä‘i, trÆ°á»›c tiên nên đến xin phép viên quản gia nghỉ ná»­a ngày, rồi ra phố mua đồ.
Äào Gia Kỳ không ngá»›t lên tiếng vâng lệnh rồi nhắm hÆ°á»›ng cá»­a sau phủ đệ của Äào NhÆ° Hải Ä‘i thăng tá»›i.
ánh nắng mùa xuân ấm áp, cành liá»…u non mượt xanh tÆ°Æ¡i chạy dài theo ven hồ và bay thÆ°á»›t tha theo chiêu gió. Trên mặt hồ sóng gợn lăn tăn, lá sen nhấp nhô xanh biếc làm cho cảnh vật mùa xuân lại càng thêm xinh đẹp Äào Gia Kỳ đã mua xong tất cả các món đồ lão già ghi trên giấy, gồm có hai thẻ thuốc chữa thÆ°Æ¡ng rất đắt tiên, má»™t cục đá nam châm và mấy quyển sách. Cậu ta gói chung lại thành má»™t gói rồi men theo hồ vê nhà.
Bá»—ng khi ấy, cậu ta trông thấy có mÆ°á»i mấy bóng ngÆ°á»i cỡi ngá»±a từ xa chạy tá»›i nhÆ° bay, tiếng vó ngá»±a rầm rập nhÆ° sấm dậy, cát bụi +nt g bay mù mịt. NgÆ°á»i cưỡi trên con ngá»±a chạy trÆ°á»›c chính là Hổ Chưởng Kim Äao Äào NhÆ° Hải.
Äào Gia Kỳ thá»±c lanh trí, vừa trông thấy thế cậu ta liên lách ngÆ°á»i vào má»™t cái hẻm nhá», nấp sát vào tÆ°á»ng lén nhìn ra.
Äoàn ngá»±a ấy lÆ°á»›t tá»›i nhÆ° bay, há» quẹo sang Trạng Nguyên kiêu rồi theo ngả cá»­a Thuận Hòa môn chạy thẳng ra ngoài thành. Sắc mặt của Äào lão gia trông giá lạnh nhÆ° băng, tá»±a hồ nhÆ° đã xảy ra má»™t việc gì hết sức nghiêm trá»ng vậy. Äào Gia Kỳ nghÄ© ngợi má»™t lúc, rồi quay ngÆ°á»i tìm những ngõ tắt Ä‘i riết vê nhà. Khi cậu vừa bÆ°á»›c lên thang gác thì trông thấy lão già Ä‘ang co má»™t chân lên ngồi ngay ngắn trên giÆ°á»ng, đôi mắt nhắm nghiên để vận dụng chân lá»±c Ä‘iêu hòa hÆ¡i thở. Sắc mặt của lão đã bắt đầu có màu máu nhÆ°ng cÅ©ng vẫn còn tái mét.
Nghe tiếng Ä‘á»™ng, lão già từ từ mở đôi mắt ra há»i rằng :
- Những món ghi trong giấy ngươi đêu mua đủ cả chứ ?
Äào Gia Kỳ nói :
- Äêu mua đủ tất cả rồi ! Nói dứt lá»i, cậu liên trao gói đồ tận tay của lão già rồi má»›i quỳ xuống đất nói :
- Mẫu thân tôi dạy tôi phải lạy ông tôn làm thây, vậy xin ông nhận đại lễ của Kỳ nhi.
Nói Ä‘oạn cậu ta cung kính dập đâu xuống đất mấy lượt. Lão già tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Lệnh Ä‘Æ°á»ng tuy là ngÆ°á»i có đôi mắt mù lòa tăm tối nhÆ°ng lòng dạ sáng suốt phi thÆ°á»ng quả là hiếm có. Già đây tuy không muốn làm thầy nhÆ°ng vê việc dạy dá»— ngÆ°Æ¡i thì tất sẽ nghiêm khắc, trÆ°á»›c sau nhÆ° má»™t chá»› nên buông lÆ¡i việc há»c hành.
Vừa nói lão ta vừa mở gói đô ra, kiểm Ä‘iểm lại thấy hai thẻ thuốc chữa thÆ°Æ¡ng quả đúng chẳng sai. Sau đó lão ta lại dùng tay mặt cầm lấy viên đá nam châm lên, rồi tay trái vén áo lên. Äào Gia Kỳ vừa nhìn qua thì không khá»i giật bắn mình. Vì cậu ta trông thấy phía dÆ°á»›i nách của lão già, có má»™t vết thÆ°Æ¡ng bầm Ä‘en, to cỡ má»™t bàn tay, nhiêu nÆ¡i thịt đã bắt đầu thối, nÆ°á»›c vàng chảy ra tanh nồng nặc. Äôi mắt của lão già chiếu ngá»i những tia sáng lạnh ngắt, cất tiếng cÆ°á»i nhạt, rồi kê viên đá nam châm đè nhẹ vào sát vết thÆ°Æ¡ng.
Äào Gia Kỳ nhìn đăm đăm theo dõi từng cá»­ Ä‘á»™ng má»™t của lão già. Sắc mặt cậu ta trông có vẻ còn căng thẳng hÆ¡n cả lão già ấy nữa. Chẳng mấy chốc, lão già liên lấy viên đá nam châm ra, tức thì có ba cây kim bằng sắt Ä‘en lóng lánh, dài Ä‘á»™ non má»™t tấc má»™c, nhá» rức nhÆ° sợi tóc, dính theo viên đá Những mÅ©i kim ấy còn mang theo cả những sợi máu bầm trông thá»±c ghê sợ.
Lão già gỡ ba mũi kim ấy để vào lòng bàn tay, ngó đăm đăm một lúc, đôi mắt sáng quắc như hai luồng điện, sắc mặt hiện rõ một làn sát khí.



Các chủ đỠkhác cùng chuyên mục này:

Tài sản của giacuongly

  #2  
Old 18-05-2008, 09:21 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 2: Giá há»a giang đông


Bá»—ng nhiên, lão già ngÆ°á»›c mặt lên, Ä‘Æ°a tia mắt đáng sợ nhìn thẳng vào mặt Äào Gia Kỳ, khiến cậu bé bất giác phải rùng mình, trong lòng lấy làm sợ hãi.
Lão già thấp giá»ng nói :
- Kỳ nhi, ngÆ°Æ¡i ở trong Äào phủ mấy năm qua, vậy có nghe đến cái tên Lá»— Công Hành hay không ?
Äào Gia Kỳ nghÄ© ngợi trong giây lát đáp rằng :
- Chỉ trong buổi sáng hôm nay, con má»›i được nghe má»i ngÆ°á»i nhắc đến. Vì trong phủ có Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị trúng NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh và được Từ Long TÆ°á»›ng cứu trở vê phủ. Äào NhÆ° Hải sau khi xem qua vết thÆ°Æ¡ng của Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng liên nhận ra đấy là NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh môn ám khí riêng của Lá»— Công Hành.
Lão già cÆ°á»i nhạt nói :
- Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng chỉ là má»™t tên tiểu tốt trong giá»›i giang hô, trÆ°á»›c kia Lá»— Công Hành là ngÆ°á»i vang danh trong võ lâm chẳng khác nào Thái SÆ¡n Bắc Äẩu, vậy làm sao ông ta lại xuống tay đối vá»›i Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng nhÆ° thế được ? HÆ¡n nữa ông ta lại càng không sá»­ dụng NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh má»™t cách cẩu thả nhÆ° vậy.
Äào Gia Kỳ kinh ngạc nói :
- Theo ý ân sÆ° muốn nói là sá»± nhận xét của Äào NhÆ° Hải có chá»— lâm lẫn chăng ?
Lão già không đáp thẳng câu há»i ấy, trái lại nói :
- NgÆ°Æ¡i có nghe bá»n hỠđã nói nhÆ° thế nào không ?
Äào Gia Kỳ nói :
- Lúc Kỳ nhi vào xin phép nghỉ ná»­a ngày vá»›i viên quản gia thì nghe số ngÆ°á»i ở trong nhà xâm xì bàn tán nói rằng trong giá»›i giang hô có lá»i đôn đại sai ngoa là Äào NhÆ° Hải đã bất ngá» nhặt được Hàn Thiết Quan âm, má»™t vật quý báu nhất trong chốn võ lâm.
Lão già cÆ°á»i nhạt nói :
- Bất ngá» ? Quả đấy là định dối gạt ngÆ°á»i ta mà thôi ! Äào Gia Kỳ sá»­ng sốt nói :
- Äào NhÆ° Hải có thể vá»›i Từ Long TÆ°á»›ng là suốt mÆ°á»i lăm năm qua ông ta không rá»i khá»i nhà má»™t bÆ°á»›c, vậy làm thế nào có thể nhặt được Hàn Thiết Quan âm. NhÆ° vậy lá»i đôn đại sai ngoa trong giá»›i giang hô chỉ là giá há»a cho hắn ta mà thôi, trong khi ngÆ°á»i thá»±c sá»± lượm được vật báu ấy thì vẫn bình an vô sá»±. ThÆ°a ân sÆ°, chẳng rõ Hàn Thiết Quan âm là vật chi thế ?
Lão già nói :
- Äợi sau này ngÆ°Æ¡i sẽ biết. Bắt đâu từ hôm nay, khi vào làm việc trong Äào phủ, ngÆ°Æ¡i nên nhá»› tất cả những việc tai nghe mắt thấy, đông thá»i cÅ©ng để ý dò xét coi thá»±c sá»± có Hàn Thiết Quan âm không ?
Nói đến đây, lão ta dừng lại trong giây lát rồi mới tiếp rằng :
- Ngươi hãy đem hai thẻ thuốc này, dùng nước rễ tranh sắc ba chén còn lại tám phân giúp ta.
Äào Gia Kỳ mang hai thẻ thuốc bÆ°á»›c xuống gác, vừa sắc thuốc vừa lo việc nấu cÆ¡m và làm thức ăn. NgÆ°á»i mẹ của Äào Gia Kỳ tá» ra rất hiểu biết không khi nào nhá» cậu làm việc gì bận rá»™n. Bà chỉ nằm yên lặng trên giÆ°á»ng nghỉ ngÆ¡i.
Äào Gia Kỳ ngôi ngay ngắn trên má»™t chiếc ghế nhá» bằng tre, mặt ngó lò lá»­a, dùng cây quạt lá kè quạt nhẹ luôn tay. Trong khi đó, bàn tay khác của cậu chống cằm, tá»±a hồ nhÆ° Ä‘ang nghÄ© ngợi má»™t Ä‘iêu gì.
Äến đâu giá» Thân, mặt trá»i sắp vá» Tây mà cá»­a Äào phủ vẫn còn mở rá»™ng, khung cảnh vẫn yên tÄ©nh nhÆ° má»i ngày thÆ°á»ng.
Giữa đám ngÆ°á»i qua lại trên dÆ°á»ng, bá»—ng xuất hiện má»™t ngÆ°á»i thanh niên áo xanh, thân hình mảnh khảnh, mặt vuông mày rậm, đôi mắt thật to, lÆ°ng giắt trÆ°á»ng kiếm, trông có vẻ hết sức hiên ngang, nhắm hÆ°á»›ng Äào phủ Ä‘i tá»›i thá»±c nhanh.
Khi vừa bước lên bậc tam cấp của tòa nhà thì y dừng chân đứng lại to tiếng nói :
- Có ai trong nhà không ?
Tức thì, từ trong nhà có má»™t võ sÆ° cao lá»›n nhanh nhẹn bÆ°á»›c ra, Ä‘Æ°a mắt nhìn khắp ngÆ°á»i của chàng thiếu niên rồi lạnh lùng nói :
- Các hạ đến đây tìm ai ?
NgÆ°á»i thiếu niên chắp tay tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Tại hạ há» LÆ° là ngÆ°á»i thế giao vá»›i Äào lão gia. Tại hạ từ vùng sa mạc xa xôi đến đây muốn xin ra mắt Äào lão gia, vậy mong ông cảm phiên bẩm lại giùm.
NgÆ°á»i võ sÆ° đáp :
- Các hạ đến thật không may vì lão gia tôi vừa Ä‘i ra ngoài chÆ°a vê, chi bằng sáng mai má»i các hạ trở lại vậy.
NgÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° lá»™ vẻ thất vá»ng, ô lên má»™t tiếng dài nói :
- Tại sao lại không may như thế này...
Câu nói chÆ°a dứt thì đã nghe có tiếng vó ngá»±a nhÆ° mÆ°a rào từ xa vá»ng đến nên y liên quay mặt nhìn vê phía ấy.
Lúc đó, có mÆ°á»i mấy ngÆ°á»i ky mã Ä‘ang phi nhÆ° bay vê phía Äào phủ, ngÆ°á»i Ä‘i Ä‘Æ°á»ng Ä‘ua nhau nép sát vào lê. Äoàn ky mã lÆ°á»›t tá»›i nhÆ° gió, tiếng vó ngá»±a vang Ä‘á»™ng nhÆ° sấm chỉ trong nháy mắt là đã đến nÆ¡i.
Äào NhÆ° Hải nhảy phốc xuống ngá»±a, sắc mặt vẫn lạnh lùng nhÆ° băng, Ä‘Æ°a đôi mắt sáng ngá»i đầy nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt của ngÆ°á»i võ sÆ° và chàng thiếu niên há» LÆ° Ä‘ang đứng trÆ°á»›c thêm nhà.
NgÆ°á»i võ sÆ° ấy liên bÆ°á»›c nhanh tá»›i, kê miệng sát vào tai của Äào NhÆ° Hải thì thâm má»™t lúc. Tia mắt nghiêm nghị của Äào NhÆ° Hải bá»—ng đổi thành ngạc nhiên, rồi ngó đăm đăm vào thiếu niên há» LÆ° nói :
- Lão đệ hỠLư tìm già đây có chuyện gì ?
NgÆ°á»i thiêu niên há» LÆ° xá sâu sát đất nói :
- Tiên phụ là LÆ° Bằng, trÆ°á»›c khi lâm chung có dặn vãn bối phải đến đây xin tá túc vá»›i Äào thế bá ! Äào NhÆ° Hải kinh hoàng thất sắc nói :
- NgÆ°á»i huynh đệ há» LÆ° của tôi đã quy thiên rồi sao ? ôi... ! NgÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° Ä‘á» hoe đôi mắt, lệ ngấn quanh tròng, nói :
- Tiên phụ chết bởi sá»± ám hại của kẻ khác ! Äào NhÆ° Hải biến hẳn sắc mặt, vá»™i vàng Ä‘Æ°a tay kéo ngÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° lại sát bên mình nói :
- Hiên diệt, chúng ta hãy bước vào bên trong cùng nói chuyện sau.
Bỗng ngay lúc ấy, có một võ sư đâu hươu mắt chuột, từ bên trong chạy ra, sắc mặt kinh hãi nói :
- Bẩm lão gia, Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng đã bị kẻ lạ mặt bắt Ä‘i mất rồi, đông thá»i nÆ¡i đó còn để lại hình ba con chim én.
Äào NhÆ° Hải nghe qua không khá»i kinh hãi, đôi mắt chiếu ngá»i ánh sáng hung tợn. Gã võ sÆ° đầu hÆ°Æ¡u mắt chuá»™t ấy lại vá»™i vàng nói tiếp :
- Việc này chắc chắn là hành Ä‘á»™ng của Yến Nam Tam Kiệt. Hôi sá»›m mai này, thuá»™c hạ đã dò biết Yến Nam Tam Kiệt hiện Ä‘ang tập há»p ở tại chùa Thanh Vân. HÆ¡n nữa số nhân vật có tiếng tăm trong võ lâm ở cả hai miên Nam Bắc cÅ©ng đã đến đây không phải ít, chứng tá» há» có ý định đối phó lão gia, do đó há» thừa lúc lão gia không có mặt ở nhà liên hạ thủ bắt cóc Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng Ä‘i nhÆ° thế.
Lúc bấy giá», sắc mặt của Äào NhÆ° Hải đã trở lại bình thÆ°á»ng. Lão ta khẽ than và nói :
- Thá»±c chẳng ngá» già đây gác kiếm qui ẩn đã mÆ°á»i lăm năm qua, thế mà ngÆ°á»i ta vẫn còn vu cáo và tìm đến gây sá»±. Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng là má»™t nhân vật quá tầm thÆ°á»ng, vậy chẳng rõ há» cÆ°á»›p Ä‘i để làm gì, khiến già đây khó Ä‘oán hiểu được.
Từ Long Tướng bỗng lên tiếng nói :
- Tiên hạ thủ vi cÆ°á»ng, ta đâu lại chịu ngồi yên chá» chết ? Má»i việc trong võ lâm, vốn không thể nào xét Ä‘oán cho rõ được. Vậy chi bằng sÆ° thúc hãy mau đến chùa Thanh Vân để tìm gặp Yến Nam Tam Kiệt thì hay hÆ¡n.
Äào NhÆ° Hải qua má»™t lúc suy nghÄ©, má»›i mạnh dạn nói :
- Việc đã đến thế này thì chỉ còn Ä‘i nÆ°á»›c cỠđó mà thôi ! Nói chÆ°a dứt lá»i, lão ta đã nhảy thóc lên lÆ°ng ngá»±a. Tất cả những võ sÆ° tùy tùng cÅ©ng hối hả lên ngá»±a..
Lúc ấy chỉ còn ngÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° đứng trÆ¡ trá»i bên cạnh lá»™ sắc ngÆ¡ ngác không hiểu chi cả. Y trông thấy Äào NhÆ° Hải đã nhảy lên mình ngá»±a thì vá»™i vàng nói :
- Thế bá, có thể cho phép tiểu diệt cùng đi để giúp thêm một tay không?
Äào NhÆ° Hải giật mình lá»™ vẻ hối hận nói :
- Vì gặp việc quá Ä‘á»™t ngá»™t nên trong lòng không khá»i rối, khiến già đây lại quên mất hiên diệt. Thôi chúng ta hãy cỡi chung má»™t con ngá»±a vậy.
Nói Ä‘oạn, lão ta liên thò tay kéo ngÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° lên ngồi sau lÆ°ng mình, rồi giật mạnh cÆ°Æ¡ng ngá»±a phi nhanh tá»›i trÆ°á»›c. Số võ sÆ° tùy tùng cÅ©ng phóng ngá»±a Ä‘uổi theo nhÆ° bay.
Ngay trong lúc ấy, giữa đám lá cây rậm rạp nÆ¡i má»™t góc tÆ°á»ng bá»—ng hiện ra chiếc đầu bé nhá» của Äào Gia Kỳ. Cậu ta Ä‘Æ°a mắt ngó theo Ä‘oàn ky mã rồi quay đâu chạy mất.
Ngôi chùa Thanh Vân cách thành mÆ°á»i lăm dặm, đứng trÆ¡ trá»i má»™t mình trên má»™t ngá»n đồi trá»c, chung quanh đồng lúa xanh um, nhìn mút mắt. Bên trong ngôi chùa, hoa cá» lÆ°a thÆ°a, có dòng nÆ°á»›c uốn, có cầu xinh xắn, cảnh trí tÄ©nh mịch phi thÆ°á»ng.
Mặt trá»i đã lặn vá» Tây, màn đêm đã từ từ buông xuống. Trong khi ấy mÆ°á»i mấy ngÆ°á»i ky mã do Äào NhÆ° Hải cầm đầu đã phi nhanh đến nÆ¡i và cùng nhảy xuống yên ngá»±a.
Bá»—ng từ bên trong ngôi chùa có tiếng vá»ng ra :
- Vô lượng thá» phật ! Giá»ng nói ấy nghe rất mạnh mẽ, không ngá»›t gây nên má»™t âm thanh vang dá»™i trong lá»— tai ngÆ°á»i nghe. Số ngÆ°á»i của Äào NhÆ° Hải không khá»i giật mình. Há» cùng Ä‘Æ°a mắt nhìn lên thì thấy từ bên trong cổng chùa có má»™t đạo sÄ© tuổi Ä‘á»™ ngÅ© tuần, mình mặc áo xám râu dài phất phÆ¡, Ä‘ang chậm rãi bÆ°á»›c ra. Bên tay mặt của đạo sÄ© ấy có câm má»™t chiếc phất trân tÆ¡, trắng nhÆ° tuyết Vị đạo sÄ© ấy bÆ°á»›c đến trÆ°á»›c mặt Äào NhÆ° Hải thì dừng chân đứng lại xá má»™t xá thá»±c sâu tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Äào lão thí chủ sao không ở nhà hưởng phúc thanh nhàn, giá» này giá lâm đến chùa hoang của bân đạo chẳng hay có Ä‘iá»u gì chỉ giáo ?
Äào NhÆ° Hải đáp lá»… rồi từ tốn nói :
- Chẳng ngá» vị đạo sÄ© trụ trì là má»™t phong trần kỳ sÄ© ! Già đây bấy lâu không đến ra mắt mong ông tha thứ cho ! Vị đạo sÄ© mỉm cÆ°á»i nói :
- Không dám ! Bân đạo đã là ngÆ°á»i tu hành, tất chỉ lo việc tu tỉnh để tìm Ä‘Æ°á»ng giác ngá»™ mà thôi nên cái danh Phong Trần Kỳ SÄ© thá»±c chẳng dám nhận.
Äào NhÆ° Hải nói :
- Hôm nay già đến đây trước là để viếng thăm cảnh chùa, kế đó là vì được nghe phong thanh có Yến Nam Tam Kiệt vừa đến tá túc nơi đây nên có ý tới gặp để nhỠcác vị ấy giải quyết cho một việc khó khăn. Vậy nếu đạo trưởng cho phép chúng tôi vào ra mắt thì thực là cảm kích vô cùng.
Äạo sÄ© tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Äào lão thí chủ quá khiêm tốn, làm cho bân đạo áy náy vô cùng. Yến Nam Tam Kiệt hiện Ä‘ang trong chùa, vậy để bần đạo vào thông báo các vị ấy ra nghênh đón cho phải lẽ.
Liá»n đó, bá»—ng có ba tiếng cÆ°á»i to từ trong chùa vá»ng ra rồi lại thấy có ba lão già to lá»›n, mình mặc áo lam từ trong nhanh nhẹn bÆ°á»›c thăng ra.
Một lão già mặt đỠnói :
- Äào lão sÆ°, kể từ ngày xa cách trong chốn giang hồ đến nay đã có đến mÆ°á»i mấy thu đông rồi. Ba anh em của Trạch má»— vì ngôi yên quá lâu nên muốn Ä‘i đứng đây đó, du ngoạn khắp nÆ¡i cho vui. Chính vì vậy mà những con chim yến miá»n Bắc má»›i có dịp bay vá» Nam vá»›i ý định viếng thăm phong cảnh vùng Giang Nam và đến bái kiến má»™t số bạn bè cÅ©. Chúng tôi vốn có ý sẽ đến yết kiến Äào lão sÆ° nhÆ°ng vì sợ quá mạo muá»™i nên chÆ°a dám tìm đến nÆ¡i thì chẳng ngá» Äào lão sÆ° lại tìm đến đây trÆ°á»›c má»™t cách nhá»c nhằn khiến chúng tôi thá»±c vô cùng áy náy. Chẳng hay Äào lão sÆ° có Ä‘iêu gì cần chỉ giáo hay chăng ?
Yến Nam Tam Kiệt là anh em kết nghÄ©a vá»›i nhau, võ công má»—i ngÆ°á»i đêu có má»™t sá»± Ä‘á»™c đáo riêng biệt, lại rất kỳ dị khác hẳn võ công của các môn phái lá»›n ở vùng Trung Nguyên. Cả ba vì mến nhau qua tài nghệ nên kết làm anh em cùng nhau hành hiệp khắp chốn giang hồ, mấy năm sau tên tuổi vang dá»™i khắp nÆ¡i, võ lâm ai ai Ä‘á»u biết. Sau đó tên tuổi của Yến Nam Tam Kiệt lại nghiá»…m nhiên trở thành minh chủ của sáu tỉnh miên Bắc, há» nói ra má»™t lá»i thì chăng khác gì má»™t mệnh lệnh, giá»›i võ lâm ở vùng đó không ai dám cãi lại há» cả.
NgÆ°á»i vừa lên tiếng nói chuyện tên gá»i là Trạch Kỳ, giữ địa vị anh cả, giá»›i giang hồ gá»i ông ta là Cầu Long Tẩu. NgÆ°á»i thứ hai là Lôi Thần Từ VÄ© Quang và ngÆ°á»i chót gá»i là Diêm La Phán ứng Triệu Hùng.
Lúc ấy Äào NhÆ° Hải tá» vẻ do dá»± vô cùng, muốn nói rồi lại dừng, qua má»™t lúc thật lâu má»›i lên tiếng nói rằng :
- Gần đây trong giá»›i giang hồ có lá»i đồn đại sai ngoa, thá»±c bất lợi cho Äào má»—, có lẽ ba vị cÅ©ng nghe được rồi ? Äào má»— tá»± nghÄ© rằng, cách trả lá»i hiệu quả nhất đối vòi sá»± bịa đặt ấy là nếu giữ im lặng hay hÆ¡n hết. Rồi đây tất cÅ©ng có ngày sá»± thá»±c sẽ phÆ¡i bày ra ánh sáng nên Äào má»— vẫn cố gắng giữ mãi thái Ä‘á»™ im lặng ấy. NhÆ°ng Äào má»— vẫn không tránh được những sá»± khiêu khích. ấy là vào buổi sáng hôm qua nghÄ©a đệ của Äào má»— là Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng Ä‘i từ SÆ¡n Äông trở vê nhà, không ngỠđã bị NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh, thứ ám khí tối nguy hiểm của Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành gây trá»ng thÆ°Æ¡ng.
Yến Nam Tam Kiệt trÆ°á»›c tiên lắng tai nghe, sắc mặt tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nhÆ°ng khi nghe đến cái tên Lá»— Công Hành thì cả ba Ä‘á»u biến hẳn sắc mặt. Trạch Kỳ ngắt lá»i rằng :
- Chẳng hay Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng Ä‘i đến nÆ¡i nào mà bị Lá»— Công Hành ám hại nhÆ° thế, xin lão sÆ° nói rõ cho nghe ?
- Chính ở tại má»™t hẻm nhá» gần Tấn Hiên môn trong thành này ! Sắc mặt của Äào NhÆ° Hải lá»™ vẻ căm tức nói tiếp :
- Năm mÅ©i xà đâu Ä‘inh ấy hiện già đây còn Ä‘ang giữ để làm tang chứng ! Trạch Kỳ có vẻ kinh ngạc nhÆ°ng cÅ©ng có vẻ nghi ngá» Ä‘Æ°a mắt nhìn hai ngÆ°á»i nghÄ©a đệ má»™t lượt rồi ngẫm nghÄ© nói :
- Theo ý của Trạch má»—, lại có chá»— khác nhau vá»›i Äào lão sÆ° ! Sắc mặt của Äào NhÆ° Hải liên thay đổi nói :
- Trạch đại hiệp cho rằng lá»i nói của Äào má»— không xác thá»±c hay tá»± bịa đặt ra chăng ?
Trạch Kỳ mỉm cÆ°á»i nói :
- Äào lão sÆ° chá»› nên sốt ruá»™t, hãy đợi Trạch má»— thong thả giãi bày đã ! Äối vá»›i lá»i đôn đại ấy trong chốn giang hô, Trạch má»— cÅ©ng đã được nghe qua. Hiện giá» tại nÆ¡i đây các cao thủ của hai phe hắc bạch đạo Ä‘ang tê tá»±u thá»±c đông, đấy cÅ©ng là má»™t việc có thá»±c. Tất cả bá»n há» sở dÄ© đến đây đêu vì vật quý báu nhất của võ lâm, tức Hàn Thiết Quan âm. NhÆ°ng bên trong Hàn Thiết Quan âm lại còn nhiá»u Ä‘iá»u bí ẩn nữa.
Äào NhÆ° Hải giả vá» kinh ngạc nói :
- Còn điêu bí ẩn gì nữa ?
Äêm tối đã trở thành má» mịt, má»™t mảnh trăng non Ä‘ang ở đầu núi phía Äông từ từ lên cao, gió lạnh thổi má»—i lúc càng mạnh, khiến tà áo của má»i ngÆ°á»i đêu giÅ© theo gió nghe rèn rét. Vị đạo sÄ© vẫn đứng im lặng cạnh má»™t cây liá»…u gần chân tÆ°á»ng dÆ°á»ng nhÆ° không có ý muốn má»i Äào NhÆ° Hải và số ngÆ°á»i hiện diện vào trong chùa. Trạch Kỳ khẽ ho má»™t tiếng nói :
- Hàn Thiết Quan âm nguyên là vật của Lá»— Công Hành đã từ lâu, ông ta không còn thích chốn võ lâm nữa nên lui vê ẩn cÆ° trong Vân Má»™ng Giáp tại núi Vu SÆ¡n. NÆ¡i đây hết sức kín đáo, hÆ¡n nữa suốt năm mây khói mịt mù, ngÆ°á»i ngoài không làm sao biết được. Suốt bốn năm nay trong giá»›i giang hồ không ai gặp mặt Lá»— Công Hành lần nào cả, do đó má»›i có lá»i đồn là ông ấy đã chết Ä‘i rồi.
Nói dứt lá»i, ông ta nghiêm sắc mặt, Ä‘Æ°a mắt chú ý nhìn Äào NhÆ° Hải má»™t lượt rồi nói tiếp :
- Mùa đông năm rồi, Lỗ Công Hành bỗng nhiên gặp phải một biến cố to tát, ấy là cả nhà bốn mạng đêu bị kẻ vô danh sát hại, chết đau thương trên vũng máu. Riêng ông ta và Hàn Thiết Quan âm bị kẻ thù mang đi biệt tích.
Äào NhÆ° Hải giật bắn ngÆ°á»i kinh hoàng nói :
- Sao lại có chuyện như thế được ? Với võ công trác tuyệt như Thân Thủ Báo ứng Lỗ Công Hành mà còn bị kẻ thù bắt mang đi được hay sao ?
NhÆ° vậy kẻ đó chắc chắn là má»™t ngÆ°á»i tài nghệ tuyệt luân, tiếng tăm lừng lẫy trong hắc đạo.
Nói đến đây, đôi mày của ông ta cau lại, rồi nói tiếp :
- Nếu thế thì những mÅ©i xà đâu Ä‘inh mà nghÄ©a đệ của Äào má»— đã bị trúng là do ai đã ném ra ? Giá»›i giang hô đôn đại rằng Äào má»— là ngÆ°á»i đã lấy được Hàn Thiết Quan âm đấy thá»±c là nÆ°á»›c lã khuấy nên hô, là ngậm máu phun ngÆ°á»i, Äào má»— không làm sao nhẫn nhịn được.
Trạch Kỳ chỉ mỉm cÆ°á»i im lặng không nói gì cả.
Äào NhÆ° Hải trông thấy nụ cÆ°á»i của Trạch Kỳ nhÆ° có hàm ý sâu xa nên trong lòng không khá»i giật mình nói tiếp rằng :
- Ngày hôm nay tại tệ xá lại xảy ra má»™t việc lạ nữa. ấy là nghÄ©a đệ của Äào má»— tức Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng đã bị ngÆ°á»i ta bắt mang Ä‘i mất, trong khi đó, đối phÆ°Æ¡ng lại đê hình ba con chim én làm ký hiệu.
Trạch Kỳ nhÆ°á»ng cao đôi mày, cÆ°á»i lạnh lùng đáp :
- Bởi thế, Äào lão sÆ° má»›i nghi ngá» là anh em của Trạch má»— đã gây ra việc đó nên đến đây để tìm hiểu phải không ? TrÆ°á»›c kia lúc Äào lão sÆ° chÆ°a gác kiếm qui ẩn, đối vá»›i cá tính của tất cả nhân vật võ lâm tất hiểu rõ. Vậy xin ông nhá»› lại ba anh em chúng tôi hành sá»± có khi nào để lại hình ba con chim én nhÆ° thế không ?
Sắc mặt của Äào NhÆ° Hải bừng Ä‘á» nói :
- Äào má»— không phải có ý ấy, nhÆ°ng việc đó quả là má»™t hành Ä‘á»™ng giá há»a cho ba vị, bởi thế già đây má»›i tìm đến để cho ba vị hay. Kẻ ấy rõ ràng có ý gây sá»± trong chốn võ lâm, nếu không tìm hiểu cho rõ là ai thì e rằng sau này võ lâm sẽ không có ngày yên ổn.
Từ Long Tướng đứng bên cạnh nãy giỠđã lấy làm sốt ruột thâm nghĩ:
"Äào thúc thúc là ngÆ°á»i quá nhu nhược, thá»±c không đúng vá»›i cái tên oai phong mà thùa trÆ°á»›c đồn đại tí nào cả. " Bởi thế y liên cÆ°á»i nhạt nói :
- Äào sÆ° thúc, chúng ta đến đây có việc gì ?
Äào NhÆ° Hải không khá»i cuống quít thầm nghÄ©:
"Yến Nam Tam Kiệt nào phải ngÆ°á»i dá»… gây sá»± ? Nếu nôn nóng làm liá»u nhÆ° thế chẳng hóa ra sẽ gây thành chuyện to hay sao ?" Do đó Äào NhÆ° Hải bèn giả vá» quát rằng :
- Không được lắm lá»i ! Trạch Kỳ không há» Ä‘Æ°a mắt liếc nhìn Từ Long TÆ°á»›ng thâm cÆ°á»i nhạt nói :
- Võ lâm hôm nay Ä‘ang xảy ra lắm chuyện rắc rối nhÆ°ng Yến Nam Tam Kiệt chúng tôi chẳng phải là ngÆ°á»i Ä‘i gây sá»± má»™t cách vô cá»›. Lá»i đồn đại trong giang hồ thá»±c ra chẳng phải hoàn toàn vô căn cứ đâu.
Äào NhÆ° Hải biến hẳn sắc mặt, đôi mắt chiếu ngá»i những tia sáng giận dữ nói :
- Trạch đại hiệp có ý muốn nói Hàn Thiết Quan âm là do Äào má»— đây đã lấy được thá»±c sá»± hay sao ? Nếu thế thì có khác nào bảo cả nhà Lá»— Công Hành đêu bị hại dÆ°á»›i Ä‘á»™c thủ của Äào má»— ?
Sắc mặt của Trạch Kỳ nặng nỠnhư một phiến đá nói :
- Có ngÆ°á»i chính mắt đã trông thấy Äào lão sÆ° Ä‘ang mân mê Hàn Thiết Quan âm tại đỉnh Äại Canh Lãnh. Trong khi đó, Äào lão sÆ° vì quá vui mừng nên quên mất không đê phòng chung quanh, do đó đã bị ngÆ°á»i ta trá»™m nhìn được và gieo mầm há»a cho ngày hôm nay.
Äào NhÆ° Hải phá lên cÆ°á»i to, tiếng cÆ°á»i rung chuyển cả đêm tối vang dá»™i cả vùng đồng ruá»™ng hoang vắng.
Yến Nam Tam Kiệt Ä‘á»u ít nhiá»u thay đổi sắc mặt. Diêm La Phán ứng Triệu Hùng quát to rằng :
- Thế là đã nói trúng tim đen của ông rồi sao ?
Tiếng cÆ°á»i to của Äào NhÆ° Hải bá»—ng im bặt hạ giá»ng đáp rằng :
- Sở dÄ© Äào má»— cÆ°á»i là vì Yến Nam Tam Kiệt, những nhân vật tên tuổi vang lừng trong võ lâm thế tại sao lại tá» ra không sáng suốt tí nào nhÆ° thế ?
Trạch Kỳ nói :
- Có chá»— nào đáng gá»i là Trạch má»— không sáng suốt ?
- Việc cả nhà Lá»— Công Hành bị sát hại và ông ta bị bắt mang Ä‘i là có ngÆ°á»i đã trông thấy tận mắt hay sau này má»›i nghe nói lại ?
- Tất nhiên là sau mới biết.
- Nếu thế tại sao lại biết Lá»— Công Hành bị bắt mang Ä‘i ? NgÆ°á»i được biết chuyện ấy là ai ?
- Theo nhÆ° tôi Ä‘oán thì ngÆ°á»i ấy chính là Nhất Chân Tá»­ ở núi Côn Luân.
Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i nói :
- Chẳng được mục kích mà chỉ quả quyết qua sá»± suy Ä‘oán thì dù cho ngu xuẩn nhÆ° Äào má»— đây cÅ©ng không thể tin được ! NgÆ°ng lại trong giây lát, Äào NhÆ° Hải lại nói tiếp :
- Mùa đông năm rồi sá»± thật là Äào má»— có việc Ä‘i đến LÄ©nh Nam và cÅ©ng có Ä‘i ngang qua Äại Canh Lãnh nhÆ°ng vật mà tôi cầm trong tay tuyệt đối không phải là Hàn Thiết Quan âm ! ú.ng Triệu Hùng gằn giá»ng há»i :
- Thế vật ấy là vật gì ?
- Äó là má»™t pho tượng Phật NhÆ° Lai có nhiá»u tay, làm bằng gá»— đàn hÆ°Æ¡ng Ä‘en. Dù ba vị có tin hay không thì tùy ba vị nhÆ°ng Äào má»— há»i lại là ai đã nhìn thấy Äào má»— lúc đó ? NgÆ°á»i ấy hiện giỠở đâu ? Lúc đó có phải là sau khi cả nhà Lá»— Công Hành đã bị sát hại rồi hay không ?
Trạch Kỳ dÆ°á»ng nhÆ° đã cứng há»ng trÆ°á»›c câu chất vấn ấy, nên trâm ngâm thá»±c lâu không nói gì cả.
Từ Long TÆ°á»›ng bá»—ng bÆ°á»›c tá»›i má»™t bÆ°á»›c đôi mày nhÆ°á»ng cao, cÆ°á»i nhạt há»i:
-Yến Nam Tam Kiệt sao các ông không nói gì cả ? Có phải đâu muốn vu cáo cho ngÆ°á»i ta nhÆ° thế hầu thá»a mãn lòng ganh ghét, thì tá»± tiện vu cáo hay sao ? Biết đâu chừng chính Lá»— Công Hành đã bị các ông bắt mất Ä‘i, rồi giá há»a cho Äào sÆ° thúc để đánh lạc hÆ°á»›ng sá»± chú ý của bao nhiêu anh hùng trong thiên hạ ?
Äá»™t nhiên, lúc ấy từ nÆ¡i bức tÆ°á»ng của ngôi chùa có mấy mÆ°Æ¡i ngÆ°á»i lao tá»›i vun vút nhÆ° gió cuốn. Có má»™t lão già gầy bé, đôi mắt sáng ngá»i nhÆ° Ä‘iện nhìn Trạch Kỳ nói :
- Trạch đại hiệp, lá»i nói của ngÆ°á»i này có phải đúng nhÆ° thế không ?
Trạch Kỳ cất tiếng cÆ°á»i ha hả thá»±c to nói :
- Huỳnh lão sÆ°, những lá»i của Äào lão sÆ° vừa nói có lẽ ông cÅ©ng đã nghe rõ ràng cả chứ ?
Lão già gây bé ấy chính là Ma Vân Uống Trào Huỳnh Chấn Viêm thuá»™c bang Hoài DÆ°Æ¡ng, sau khi nghe lá»i nói của Trạch Kỳ liên "hừ" má»™t tiếng rồi đáp :
- Tại hạ nghe rất rõ ràng, không sót một chữ nào cả ! Trạch Kỳ nghiêm sắc mặt nói :
- Thì chính là thế ! Việc NgÅ© vân xà đâu Ä‘inh của Lá»— Công Hành đã gây trá»ng thÆ°Æ¡ng cho Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng, má»™t võ sÆ° trong phủ của ông ta chính là sá»± thá»±c chứ không còn nghi ngá» gì nữa. NhÆ° thế chứng tá» rằng Lá»— Công Hành đã bị Ông ta bắt Ä‘i nên ông ta nhá» xà đầu Ä‘inh của Lá»— Công Hành để gây thÆ°Æ¡ng tích cho Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng.
Äào NhÆ° Hải cất tiếng cÆ°á»i to nhÆ° cuồng dại nói :
- Nếu thế thì chẳng hóa ra Äào má»— tính già hóa non, muốn che giấu lại lá»™ liá»…u thêm hay sao ? Huỳnh đại hiệp hãy nghÄ© lại xem, nếu Äào má»— là ngÆ°á»i hạ sát cả nhà Lá»— Công Hành thì cố giấu Ä‘i còn không xong, có đâu lại làm rùm beng ra cho má»i ngÆ°á»i chú ý ?
Huỳnh Chấn Viêm thâm nghĩ:
"Lá»i ấy cÅ©ng có lý lắm". Bởi thế ông ta bèn nói :
- Äối vá»›i chuyện ấy, Huỳnh má»— không há» có ý nghÄ© thiên vị riêng ông cÅ©ng chá»› thấy có ngÆ°á»i để lại hình ba con chim én sau khi cÆ°á»›p Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng mang Ä‘i mà lại nghi ngá» Trạch đại hiệp đã làm việc đó. Huỳnh má»— không tin là có nhÆ° vậy. Vì Yến Nam Tam Kiệt và Huỳnh má»— đã chuyện trò vá»›i nhau suốt cả ngày, không hê rá»i xa ná»­a bÆ°á»›c, vậy làm thế nào các ông ấy có thể bắt Ä‘i Sá»­ võ sÆ° trong phủ ông được ?
Äào NhÆ° Hải gằn giá»ng nói :
- Thế thì ai làm việc đó ?
Huỳnh Chấn Viêm lộ sắc giận dữ quát to rằng :
- Việc xảy ra trong nhà ông mà ông chẳng hay biết, vậy có lý do nào chúng tôi đây biết được hay sao ?
Äào NhÆ° Hải cất tiếng cÆ°á»i khanh khách, sát khí hiện lên nét mặt nói :
- Lá»i đôn đại sai ngoa trong chốn giang hô bảo là Äào má»— lấy được Hàn Thiết Quan âm nên các ông đã tá» tá»±u vỠđây có ý gây ra má»i sá»± bất lợi cho Äào má»—, vậy các ông căn cứ vào đâu mà hành Ä‘á»™ng nhÆ° thế ? Nên biết Äào má»— cÅ©ng chẳng phả là kẻ khiếp nhược nếu gây sá»± ra thì ông cÅ©ng không thể yên đâu ! Diêm La Phán ứng Triệu Hùng sắc mặt lạnh nhÆ° băng, giận dữ quát - Theo ý ông thì định sẽ làm gì ?
Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i nham hiểm, rồi Ä‘Æ°a mắt nhìn vê Huỳnh Chấn Viêm - Äào má»— nghÄ© rằng việc cÆ°á»›p Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng Ä‘i là có kẻ chủ mÆ°u, bá»n há» không cần phải đích thân ra tay. Những ngÆ°á»i có danh vá»ng to tát, dung chuyển cả võ lâm nhÆ° Yến Nam Tam Kiệt thì nào không có ngÆ°á»i để sai khiến hay sao ?
Lôi Thân Từ Vĩ Quang nãy giỠvẫn im lặng nhưng nghe thế thì lửa giận nổi lên bừng bừng quát to rằng :
- Äào NhÆ° Hải ông chá»› có lẻo mép nữa. Trong giá»›i giang hồ sá»± phải trái đêu so võ công quyết định tất cả. Lòng dạ nham hiểm của ông đến ngày nay vẫn y hệt nhÆ° thùa trÆ°á»›c, việc gác kiếm qui ẩn của ông chẳng qua là má»™t bÆ°á»›c lui để lại tiến thêm nhiêu bÆ°á»›c nữa mà thôi. Riêng anh em Yến Nam Tam Kiệt chúng tôi từ bấy lâu nay Ä‘á»u quang minh chính đại, chẳng hê hiếp đáp kẻ yếu bao giá», vá»›i những lá»i nói dối hay ho của ông có thể phỉnh gạt được thiên hạ hay sao ?
Từ Long TÆ°á»›ng liên nhảy vá»t tá»›i trÆ°á»›c, vung tay mạnh ra, tức thì má»™t tiếng "rằng" ngân dài và má»™t đạo ánh sáng lạnh ngắt lóe lên. Trong tay của y đã siết chặt má»™t thanh trÆ°á»ng kiếm. Chắc chắn đó là má»™t thanh trÆ°á»ng kiếm có thể chặt sắt nhÆ° chÆ¡i, chứ không phải là loại tầm thÆ°á»ng. Bao nhiêu ngÆ°á»i có mặt chung quanh trông thấy không khá»i giật mình.
Äôi mày của Từ Long TÆ°á»›ng Ä‘á»u dá»±ng đứng lên, tia mắt chiếu ngá»i sát khí gằn giá»ng nói :
- Nếu đêm nay mà các ông không bằng lòng trao Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng ra thì chá»› nên trách tại hạ sao quá ác Ä‘á»™c ! Giá»ng nói lá»›n lối của y, thá»±c đúng là má»™t đứa trẻ con thì chẳng bao giá» biết sợ cá»p. Câu nói chÆ°a dứt, đã thấy má»™t gã đàn ông mặt vàng to lá»›n, tay cầm ngang má»™t cây côn bằng sắt sáng ngá»i, to bằng cÆ°á»m tay, cất tiếng quát to nhÆ° sấm nổ rằng :
- Tiểu bối ngÆ°Æ¡i á»· lại vào má»™t thanh bảo kiếm thì xem dÆ°á»›i mắt chẳng có ai hay sao ? Vậy ngÆ°Æ¡i hãy nếm thá»­ má»™t côn của ta đây đã ! Nói ngÆ°á»i đó liên vung côn đánh ra má»™t thế Thái sÆ¡n áp đỉnh khiến không khí rít lên nghe vèo vèo, cuốn thẳng vê phía Từ Long TÆ°á»›ng. Từ Long TÆ°á»›ng cÆ°á»i nhạt rồi lách mình tránh ra xa hai bÆ°á»›c khiến ngá»n côn đánh vào khoảng không. Liên đó, Từ Long TÆ°á»›ng bèn vung nhanh lưỡi kiếm ra, đâm thẳng theo chiêu dài ngá»n roi nhanh nhÆ° Ä‘iện chá»›p, mÅ©i gÆ°Æ¡m nhằm thẳng ngá»±c của đối phÆ°Æ¡ng. Chá» thấy gã đàn ông mặt vàng ấy có vẻ đầu Ä‘á»™n mà coi thÆ°á»ng, thá»±c ra võ công của y cÅ©ng khá lắm, sá»± ứng biến cÅ©ng hết sức mau chóng nên khi thấy mÅ©i gÆ°Æ¡m còn cách ngá»±c mình Ä‘á»™ năm tấc má»™c nữa thì y bá»—ng nhún mình vá»t thẳng lên rồi vung ngá»n côn trở ra dùng thế Truyá»n phong cổn lãng bổ thẳng xuống. Từ Long TÆ°á»›ng tuy có gÆ°Æ¡m bén cầm trong tay nhÆ°ng cÅ©ng không dám đỡ thẳng vào Ä‘Æ°á»ng côn nên rùn ngÆ°á»i xuống rồi vá»t thẳng vá» phía trÆ°á»›c bảy thÆ°á»›c, đông thá»i vung tay ngược trở ra sau, đánh chá»›p nhoáng má»™t thế kiếm khiến có hàng ngàn vì sao bạc lạnh ngắt lóe lên, kình phong lạnh buốt cuốn tá»›i vèo vèo làm cho những ngÆ°á»i chung quanh đêu không khá»i thầm kinh dị. NgÆ°á»i đàn ông mặt vàng vá»™i vàng buông mình rÆ¡i trở xuống đất, đánh ra má»™t thế côn hết sức kỳ diệu. Thế là sao bạc lóe lên đầy trá»i, bóng côn chập chá»n khắp ná»›i trông hết sức ghê sợ. Từ Long TÆ°á»›ng vung trÆ°á»ng kiếm ra rồi nhanh nhẹn thay đổi thế kiếm, trong khi ngÆ°á»i y lÆ°á»›t tá»›i nhÆ° bay, đạo kiếm quang lóe dài nhÆ° má»™t cái mống bạc, diá»…n biến từ thế này sang thế khác nhÆ° nÆ°á»›c sông TrÆ°á»ng Giang chảy thao thao bất tuyệt.
Sáu con mắt của Yến Nam Tam Kiệt Ä‘á»u chú ý nhìn thế kiếm và thân pháp của Từ Long TÆ°á»›ng, qua má»™t lúc lâu Trạch Kỳ má»›i nói :
- á»’ ! Tôi đã nghÄ© ra rồi, có lẽ ngÆ°á»i này là mâm non vừa má»›i xuất hiện và khá có tiếng tăm gá»i là Liên Hoàn Tam Tuyệt Kiếm Từ Long TÆ°á»›ng.
Xem ra Bình Äại Thánh Thôi VÅ© Äình e khó tránh khá»i phải bị hại dÆ°á»›i thế Tam Tuyệt Liên Hoàn Kiếm của y.
Câu nói vừa dứt thì cuá»™c chiến đã bắt đầu thay đổi. Từ Long TÆ°á»›ng quát to má»™t tiếng tức thì kiếm quang lóe sáng ngá»i rồi nghe Thôi VÅ© Äình "há»±" má»™t tiếng khô khan, loạng choạng bÆ°á»›c lui mấy bÆ°á»›c. NhÆ°ng Từ Long TÆ°á»›ng đã bám sát theo nhÆ° hình vá»›i bóng dùng thế Hoàng Long xuất Ä‘á»™ng đâm thẳng ra, mÅ©i kiếm lóe lên ba vì sao lạnh ngắt, chia ra công thẳng vào những đại huyệt quan trá»ng nằm nÆ¡i vai ngá»±c bụng của đối phÆ°Æ¡ng.
Thế kiếm của Từ Long TÆ°á»›ng nhanh không thua Ä‘iện xẹt, thá»±c không còn má»™t khe hở để cho má»™t sợi tóc có thể lá»t qua.
Äá»™t nhiên ngÆ°á»i đạo sÄ© đứng cạnh chân tÆ°á»ng bá»—ng di Ä‘á»™ng thân mình và chỉ trong chá»›p mắt đã lÆ°á»›t tá»›i nÆ¡i hai ngÆ°á»i Ä‘ang giao tranh vung phất trân ra quát to rằng :
- Khá khen cho đồ nghiệp chÆ°á»›ng ! Kẻ tâm địa Ä‘á»™c ác nhÆ° thế này thì lẽ trá»i nào có thể dung tha cho được ?
Tức thì hàng ngàn sợi tÆ¡ trên chiếc phất trân của ngÆ°á»i đạo sÄ© liá»n mở rá»™ng ra cuốn thẳng vê lưỡi kiếm của Từ Long TÆ°á»›ng.
Qua má»™t tiếng "loảng xoảng" Từ Long TÆ°á»›ng chỉ kịp cảm thấy hổ khẩu tay tê buốt tức thì thanh trÆ°á»ng kiếm của y đã vuá»™t khá»i tay bay thẳng ra xa. Bởi thế y không khá»i kinh hoàng thất sắc, vá»™i vàng ngã ngá»­a ngÆ°á»i vê phía sau rồi vá»t thẳng luôn ra ngoài.
Äạo sÄ© ấy nhÆ° hết sức căm hận Từ Long TÆ°á»›ng nên lại vung phất trân quét tá»›i, kình lá»±c cuốn nghe ào ào nhắm ngay xÆ°Æ¡ng khuá»·u tay của Từ Long TÆ°á»›ng giáng xuống.
NgÆ°á»i thanh niên há» LÆ° liên quát to rằng :
- Kẻ tu hành đâu lại gây điêu sát nghiệp như thế ?
Tức thì vá»t thăng ngÆ°á»i ra, vung hai chưởng xô thăng tá»›i kình lá»±c cuốn tá»›i ồ ạt chân đứng thế công của vị đạo sÄ© lại, làm cho ngÆ°á»i ông ta lắc lÆ° mấy lượt rồi má»›i đứng yên được nhÆ° cÅ©.
Vị đạo sÄ© Ä‘Æ°a mắt dò xét ngÆ°á»i thiếu nhiên há» LÆ° má»™t lúc nói :
- Ngươi là môn hạ của ai ?
NgÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° mỉm cÆ°á»i và Ä‘ang định trả lá»i thì Trạch Kỳ liên vá»™i vàng bÆ°á»›c tá»›i cÆ°á»i to nói :
- Äào lão sÆ°, Trạch má»— có câu cần nói rõ trÆ°á»›c.
Äào NhÆ° Hải nói :
- Trạch đại hiệp có việc gì xin cứ nói, già đây sẵn sàng lắng nghe.
Trạch Kỳ nói :
- Äào lão sÆ° cho rằng anh em Yến Nam Tam Kiệt chúng tôi đã bắt mất Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng ở tôn phủ mang Ä‘i, phải không ?
Äào NhÆ° Hải đáp rằng :
- Äào má»— không dám nói quả quyết nhÆ°ng vì những lá»i đôn đại sai ngoa trong chốn giang hồ đã làm cho ba vị đại hiệp và các cao thủ trong võ lâm Ä‘á»u kéo nhau đến đây, vậy nếu Äào má»— không tìm hiểu cho rõ ràng việc này thì các vị chắc chắn sẽ tin n~lÅ©lg lá»i đôn đại ấy là đúng sá»± thá»±c.
Äến chừng đó dù Äào má»— có má»™t trăm cái miệng cÅ©ng không làm sao giãi bày cho được.
Trạch Kỳ mỉm cÆ°á»i nói :
- Nói nhÆ° vậy, tức Äào lão sÆ° có ý muốn anh em của Trạch má»— thanh minh giúp cho Äào lão sÆ° vá» những lá»i đôn đại ấy chăng ? Từ trÆ°á»›c đến nay Trạch má»— hành sá»± luôn luôn chú trá»ng cả tình lẫn lý Ä‘á»u phải trái tách bạch rõ ràng, lẽ tất nhiên là không khi nào lại vô cá»› gán tá»™i cho ông anh.
NhÆ° vậy có đâu chúng tôi lại không ngăn n~lÅ©lg lá»i vu cáo bừa bãi nhÆ° thế?
Thái độ của đôi bên đã dần dần tỠra ôn hòa trở lại.
Äào NhÆ° Hải nói :
- Trạch đại hiệp, nếu nghe ai nói Äào má»— là ngÆ°á»i lấy được Hàn Thiệt Quan âm thì thật có khác nào há» bảo Äào má»— là ngÆ°á»i đã ra tay sát hại cả nhà của Lá»— Công Hành ? Trong trÆ°á»ng hợp đó cố nhiên phải ra tay chống trả.
Trạch Kỳ nói :
- Lá»i đôn đại trong chốn giang hô nhÆ° thế, nay Äào lão sÆ° lại đến đây cÅ©ng là vì vấn đê ấy, do đó Trạch má»— không thể không há»i cho cặn kẽ.
Trạch má»— không thể không tin được hoàn toàn lá»i đôn đại trong chốn giang hồ, cÅ©ng không thể tin những lá»i nói phiến diện của Äào lão sÆ°. Thá»­ há»i không lá»­a sao có khói, hÆ¡n nữa việc này có dính dấp đến sá»± an nguy của cả võ lâm nên dù cho anh em của Trạch má»— có đứng ngoài vòng, rút lui trở vê Bắc ngay Ä‘i nữa, Äào lão sÆ° liệu có thể thanh minh cho má»i ngÆ°á»i hết nghi ngá» mình chăng ?
Äào NhÆ° Hải liên nói :
- Vì lẽ đó nên Äào má»— má»›i đến đây để xin Trạch đại hiệp tiếp tay cho.
Những lá»i nói của Äào má»— hoàn toàn đúng vá»›i sá»± thật nếu có má»™t lá»i giả dối nào thì sau này sẽ bị nghìn Ä‘ao bầm nát thấy đó.
Trạch Kỳ không khá»i kinh ngạc, nghÄ© ngợi trong giây lát nói :
- Äào lão sÆ° nói thế là quá nặng rồi ! Trạch má»— sẽ tìm hiểu cho rõ việc này nếu thấy rằng Äào lão sÆ° chẳng có dính dáng chi đến Hàn Thiết Quan âm và sá»± mất tích của Lá»— Công Hành thì nhất định sẽ không làm khó khăn chi đến ông cả.
Äào NhÆ° Hải lá»™ vẻ cảm kích chắp tay nói :
- Lá»i nói của Trạch đại hiệp chắc chắn nhÆ° Ä‘inh đóng cá»™t, khiến bao nhiêu ná»—i buôn lo trong lòng của Äào má»— Ä‘á»u được trút sạch. Vậy xin đại hiệp hay tha thứ cho vá» việc thủ hạ của Äào má»— đã có hành Ä‘á»™ng lá»— mãng nhÆ° vừa rồi. GiỠđây Äào má»— còn bận phải Ä‘i Ä‘iêu tra cho rõ xem ai là ngÆ°á»i đã để lại ba hình chim én và cÅ©ng không muốn quấy rây đến sá»± yên tÄ©nh của các vị nên xin cáo lui vậy.
Ngưng lại trong giây lát ông ta nói tiếp :
- Nếu Trạch đại hiệp và các vị bằng lòng đến viếng tệ xá thì Äào má»— tất sẽ vui mừng nghênh đón hầu biểu lá»™ cái tình của ngÆ°á»i chủ nhân.
Nói Ä‘oạn ông cúi mình chắp tay xá qua khắp bao nhiêu ngÆ°á»i có mặt rồi cùng n~lÅ©lg ngÆ°á»i tùy tùng nhảy lên yên ngá»±a chạy bay Ä‘i. Hành Ä‘á»™ng của Äào NhÆ° Hải lúc đến có vẻ hung tợn nhÆ°ng cuối cùng lại rút lui êm Äêm đã khuya, ánh trăng mông lung, gió lạnh vi vu cả đất trá»i đêu má» mịt.
Số ngÆ°á»i của Yến Nam Tam Kiệt Ä‘á»u Ä‘Æ°a mắt nhìn theo Ä‘oàn ngÆ°á»i của Äào NhÆ° Hải. Qua má»™t lúc lâu, Ma Vân Thần Tráo Huỳnh Chấn Viêm má»›i cÆ°á»i nhạt nói:
- Thực là một tên cáo già, bê ngoài ra vẻ hung hăng nhưng thật sự chăng dám làm gì cả.
Trạch Kỳ mỉm cÆ°á»i nói :
- Nói hắn ta là một con cáo già thì đúng nhưng vị tất hắn là kẻ nhút nhát đấy.
Huỳnh Chấn Viêm lắc đầu nói :
- Y kéo đến má»™t cách hung hăng nhÆ°ng rồi lại tá»± tìm lấy cá»› để rút lui êm, vậy không phải là phÆ°á»ng miệng hùm gan sứa sao ?
Trạch Kỳ lộ vẻ lo lắng nói :
- Hắn đã đạt được mục đích rồi thì còn đòi há»i gì nữa ? Vô hình trung bá»n chúng ta đã thua hắn.
Tất cả má»i ngÆ°á»i đêu lá»™ vẻ kinh ngạc nói :
- Lòng dạ của hắn thực sâu hiểm, có thể nói là vô song trong thiên hạ.
Theo sá»± phán Ä‘oán của tôi thì việc chết sống của Lá»— Công Hành hắn Ä‘á»u biết rõ, cÅ©ng nhÆ° Hàn Thiết Quan âm dù cho hắn không lấy được tất hắn cÅ©ng biết hiện nó rÆ¡i vào tay ai. Bởi thế, hôm nay hắn kéo đến đây đã nhằm ba mục đích và trong khi chÆ°a cần đánh nhau thì hắn đã đạt được cả ba mục đích đó rồi, thá»­ há»i còn lÆ°u luyến nÆ¡i đây làm gì ?
Huỳnh Chấn Viêm há»i :
- Ba mục đích ấy là gì ?
Trạch Kỳ nói :
- Việc hung tin Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị trúng NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh là má»™t sá»± công bố khéo cho biết Lá»— Công Hành chÆ°a chết. Äấy là mục đích thứ nhất của hắn...
Huỳnh Chấn Viêm cÆ°á»i nhạt nói :
- Nếu vậy thì có khác nào tự rinh đá để ném vào chân mình ? Nếu Thân Thủ Báo ứng hiện ở trong nhà hắn thì đấy có khác nào đã nói rõ là giữa hắn và Lỗ Công Hành có mối thù với nhau ?
Trạch Kỳ mỉm cÆ°á»i nói :
- Huỳnh huynh dÆ°á»ng nhÆ° chÆ°a hiểu rõ hết được má»i lẽ. Vì Lá»— Công Hành là ngÆ°á»i võ công cao tuyệt, tính tình lại ngạo mạn, khi đối phó vá»›i ai thì y chỉ nhắm vào kẻ đầu xá» chứ không khi nào giết hại má»™t kẻ a dua.
NhÆ°ng lần này Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị hại trong khi Äào NhÆ° Hải bình yên vô sá»±, việc ấy chứng tá» không phù hợp vá»›i cá tính của Lá»— Công Hành. NhÆ° vậy đã chứng minh là việc sát hại toàn gia Lá»— Công Hành không có dính dấp chi vá»›i Äào NhÆ° Hải cả.
Huỳnh Chấn Viêm vẫn tá» vẻ chÆ°a tin lá»i nên há»i tiếp :
- Nếu thế thì Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng là ngÆ°á»i có dính dấp đến việc ấy hay sao?
- Äấy chính là má»™t Ä‘iểm đáng nghi vấn. Vì Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng là má»™t kẻ vô danh tiểu tốt, vậy nếu Lá»— Công Hành dùng NgÅ© vân xà đâu Ä‘inh để đối phó vá»›i y thì thật quá đáng.
Diêm La Phán ứng Triệu Hùng gật đầu nói :
- Äại ca lá»i nói của anh tiểu đệ đã hiểu rồi. Äấy tức là kẻ đã sá»­ dụng NgÅ© vân xà đâu Ä‘inh cÅ©ng chính là kẻ bắt Lá»— Công Hành mang Ä‘i, nếu không thì cÅ©ng là thủ hạ của ngÆ°á»i đó. Vì Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng vô tình biết được bí mật của y nên má»›i phải mang há»a vào thân.
Trạch Kỳ nói :
- Có thể đúng như vậy ! Ngưng lại trong giây lát, Trạch Kỳ nói tiếp :
- Hiện giá» sá»± thá»±c ra sao chúng ta chÆ°a hoàn toàn nắm được nhÆ°ng đây chỉ là má»™t nghi vấn mà thôi. Kế đó việc Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị cÆ°á»›p mang Ä‘i mất, trong khi hắn ta rá»i khá»i nhà, đồng thá»i đối phÆ°Æ¡ng lại còn để hình ba con chim én và các cao thủ phe hắc đạo có mặt trong nhà hắn đêu trông thấy. Vậy các vị thá»­ nghÄ© giúp cho Trạch má»—, trong trÆ°á»ng hợp đó Yến Nam Tam Kiệt chúng tôi có thoát được sá»± nghi ky của ngÆ°á»i ta không?
Lôi Thần Từ Vĩ Quang nói :
- Trong võ lâm ai đã dùng hình ba con chim én để làm tiêu biểu cho mình đại ca có biết không ?
Trạch Kỳ gượng cÆ°á»i nói :
- Nào ai biết được, cÅ©ng có thể đó là gian kế của Äào NhÆ° Hải.
ông ta dừng lại trong giây lát rồi cất tiếng than dài :
- Tam đệ, dụng ý của Äào NhÆ° Hải khi đến đây là muốn chứng tá» lá»i đôn đại trong giá»›i giang hô không hẳn hoàn toàn đúng sá»± thật, hâu giá há»a đến cho ba anh em chúng ta để đánh lạc hÆ°á»›ng má»i ngÆ°á»i. Các vị không thấy trong khi y đến đây thì tá» ra dõng dạc, ngang nhiên nhÆ°ng trong khi rút lui thì lại tá» ra khiêm tốn đại lượng ? Nếu tôi Ä‘oán không sai thì sau hai năm nữa chốn võ lâm sẽ có nhiêu mối đại loạn xảy ra không ngá»›t.
Ma Vân Thần Trào Huỳnh Chấn Viêm nói :
- NhÆ° thế thì ta bá» qua hay sao ? Theo ý tôi nghÄ© thì Äào NhÆ° Hải là tên tá»™i phạm đầu sá» chứ không còn ai nữa ?
Trạch Kỳ cÆ°á»i to nói :
- Sao lại bá» qua được ? Chúng ta nhất định phải làm cho vỡ lẽ ra vì việc Ä‘i đến đấy của Äào NhÆ° Hải đã khiến cho ba anh em chúng ta trở thành cái đích ngắm cho tất cả má»i ngÆ°á»i chung quanh, tÆ°Æ¡ng lai chắc chắn sẽ phải gặp nhiêu việc khó khăn rồi.
Nói đến đây, Trạch Kỳ ngưng lại trong giây lát rồi nói tiếp :
- Bởi thế hiện nay chúng ta phải tìm hiểu việc Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị cÆ°á»›p Ä‘i, có phải do chính hắn làm ra không ? Hoặc giả đấy chỉ là má»™t sá»± rêu rao của hắn để đánh lạc hÆ°á»›ng anh hào trong thiên hạ. Kế đó chúng ta phải tìm hiểu xem Lá»— Công Hành đại hiệp chết sống thế nào và hiện Ä‘ang ở đâu ?
Vị đạo sĩ trụ trì chùa Thanh Vân lên tiếng nói :
- Äêm khuya gió lạnh, xin má»i chÆ° vị thí chủ bÆ°á»›c vào trong chùa tiếp tục bàn bạc kỹ thì hÆ¡n.
Trạch Kỳ mỉm cÆ°á»i gật đầu nói :
- Tại hạ cố gắng tránh mang đến n~lÅ©lg phiên toái cho Äoan Má»™c đại hiệp nhÆ°ng vẫn không làm sao tránh được nên trong lòng lấy làm áy náy.
Vị đạo sÄ© cÆ°á»i to nói :
- Trạch đại hiệp cho rằng bân đạo đây là ngÆ°á»i sợ việc rắc rối hay sao ?
Thôi xin má»i các vị bÆ°á»›c vào trong đã.
Nói dứt lá»i ông ta cúi mình để má»i tất cả má»i ngÆ°á»i chung quanh, thế rồi ai nấy nối gót nhau Ä‘i thẳng vào trong chùa.
Riêng Yến Nam Tam Kiệt thong thả bước đi sau rốt. Lôi Thân Từ Vĩ Quang trách nhỠTrạch Kỳ rằng :
- Äại ca, tại sao anh lại không dám nói thẳng tên ngÆ°á»i đã nhìn thấy Äào NhÆ° Hải tại Vân Má»™ng Giáp mà trái lại bịa là Côn Luân danh túc Nhất Chân Tá»­ đã tìm hiểu được ? NhÆ° vậy chẳng hóa ra tạo thêm cho Äào NhÆ° Hải má»™t cái cá»› để chối bá» hay sao ?
Trạch Kỳ cũng nhỠtiếng nói :
- Nhị đệ em nào có biết tính chất nghiêm trá»ng của việc ấy. Vì ngÆ°á»i đó chỉ thoáng nhìn thấy má»™t cái bóng lÆ°á»›t qua thật nhanh từ phía xa mà thôi. NgÆ°á»i ấy lại không biết mặt Äào NhÆ° Hải. Y đến đấy vá»›i ý định xin làm môn đồ của Lá»— Công Hành nên vừa trông thấy bóng lạ đó thì tưởng là Lá»— Công Hành có việc Ä‘i ra ngoài nên vá»™i vàng Ä‘uổi theo định gặp mặt ông ta. NhÆ°ng không ngá» bóng ngÆ°á»i đó lÆ°á»›t nhanh nhÆ° gió, y Ä‘uổi theo không kịp, rốt cuá»™c đành phải trở lại Vân Má»™ng Giáp và hay được là cả nhà của Lá»— Công Hành đã Ä‘á»u bị giết sạch trên vÅ©ng máu còn Lá»— Công Hành thì mất tích không thấy đâu. NgÆ°á»i ấy sở dÄ© biết địa Ä‘iểm qui ẩn của Lá»— Công Hành là nhá» sá»± chỉ dẫn của Nhất Chân Tá»­. Bởi thế sau khi mục kích được thảm cảnh đó y liá»n hối hả chạy trở vá» nÆ¡i Nhất Chân Tá»­ ở để nói rõ má»i việc.
Nhất Chân Tá»­ nghe được tin này thì hết sức kinh hãi nên bèn há»i lại ngÆ°á»i ấy vê hình dáng của cái bóng lạ mà y đã trông thấy được. Sau khi suy nghÄ© má»™t lúc, Nhất Chân Tá»­ Ä‘oán ra cái bóng lạ ấy rất có thể là Äào NhÆ° Hải. Cả hai liá»n chạy riết trở lại Vân Má»™ng Giáp thì trông thấy nÆ¡i đó có dấu vết chứng tỠđôi bên vừa xảy ra má»™t trận xô xát ác liệt, đồng thá»i còn xót lại những vật khả nghi. Qua những vật ấy, há» Ä‘oán biết là Lá»— Công Hành bị đối phÆ°Æ¡ng bắt mang Ä‘i.
NhÆ°ng má»i suy Ä‘oán vẫn không bằng chính mắt trông thấy nÆ¡i xảy ra sá»± việc đó Vì ngÆ°á»i kia chỉ từ xa nhìn thấy bóng Äào NhÆ° Hải bá» chạy Ä‘i má»™t mình, trong tay không có kẹp Lá»— Công Hành nên ngu huynh tạm nói không rõ ra. Nếu Äào NhÆ° Hải có những hành Ä‘á»™ng gian ác tất tìm đến gây sá»± vá»›i Nhất Chân Tá»­ chừng ấy má»i việc tất sẽ phÆ¡i bày ra ánh sáng.
Tất cả má»i ngÆ°á»i cùng bÆ°á»›c vào gian tịnh thất, không ngá»›t bàn bạc vá»›i nhau. Huỳnh Chấn Viêm cho rằng Äào NhÆ° Hải trÆ°á»›c khi gác kiếm qui ẩn, hành Ä‘á»™ng gian ác của y khiến ai nghe cÅ©ng phải căm tức nên giỠđây nếu bắt sống y rồi tra khảo tìm hiểu sá»± thá»±c thì dù cho y không có làm việc ấy Ä‘i nữa mà có giết y Ä‘i cÅ©ng là đáng tá»™i. Nghe thế, ngoài Yến Nam Tam Kiệt và vị đạo sÄ© trụ trì chùa Thanh Vân còn tất cả má»i ngÆ°á»i đêu lên tiếng tán đồng.
Trạch Kỳ bảo má»i ngÆ°á»i phải thận trá»ng vì quá nóng nảy thì cÅ©ng không đạt kết quả tốt đẹp gì.
Thế rồi trong ngôi chùa Thanh Vân má»i ngÆ°á»i không ngá»›t bàn bạc tìm cách đối phó vá»›i Äào NhÆ° Hải.
Äêm đã vào canh ba, trăng sáng vằng vặc, trong phủ thành vắng tanh không má»™t bóng ngÆ°á»i, bao nhiêu cÆ° dân đêu an giấc. Äây đó thỉnh thoảng chỉ còn tiếng cây lá xào xạc, khói sÆ°Æ¡ng má» mịt khắp nÆ¡i nÆ¡i, gió rét căm căm.
Ngay lúc ấy, bên ngoài khu nhà của Äào NhÆ° Hải, bá»—ng có mÆ°á»i mấy bóng ngÆ°á»i nhanh nhẹn lÆ°á»›t vèo vèo đến nÆ¡i. Có má»™t ngÆ°á»i trong số ấy lên tiếng nói:
- Lão gia ra lệnh phải bắt cho được con quỉ già ấy, thế mà chúng ta đã tìm khắp nơi vẫn không thấy đâu, vậy biết làm thế nào ?
Giá»ng nói của ngÆ°á»i ấy nghe có vẻ lo lắng và cuống quít lắm. Liá»n đó lại có má»™t ngÆ°á»i khác nói :
- con quỉ già ấy có thể thoát khá»i tay của lão gia, vậy chúng ta đây làm thế nào tìm bắt được hắn ? NhÆ°ng dù sao chúng ta cÅ©ng đã tận tâm vá»›i trách nhiệm rồi.
Trong khi câu nói chưa dứt thì đã nghe có tiếng vó ngựa như mưa rào từ xa đến gần lần lần nghe như tiếng sấm động.
Chẳng bao lâu đã thấy có mÆ°á»i mấy ngÆ°á»i ky mã chạy nhanh tá»›i nhÆ° gió, cÅ©ng đến trÆ°á»›c ngôi nhà Äào NhÆ° Hải, số ngÆ°á»i này cùng nhảy xuống ngá»±a và má»™t ngÆ°á»i trong bá»n há» liên bÆ°á»›c đến trÆ°á»›c mặt Äào NhÆ° Hải nói nhỠít lá»i.
Äào NhÆ° Hải hừ lạnh lùng nói :
- Bá»n các ngÆ°Æ¡i cân phải tiếp tục tìm kiếm cho kỹ. Hắn không còn sống được bao lâu và chắc chắn không thể Ä‘i xa hÆ¡n được năm dặm Ä‘Æ°á»ng.
Vì thế dù có ngÆ°á»i tốt bụng che giấu cho hắn thì chắc chắn khi hắn chết cÅ©ng phải lo chôn cất, chứ không thể nào để đó được mãi. Có hai nÆ¡i ta có thể đến đó nghe ngóng tin tức, má»™t là cá»­a hiệu bán quan tài, hai là những tang gia đến mua số quan tài ấy. Chúng ta có thể phăng những manh mối đó mà tìm ra hắn được.
NgÆ°á»i ấy không ngá»›t gật đâu vâng dạ. Riêng Äào NhÆ° Hải liá»n dẫn số tùy tùng bÆ°á»›c thăng vào trong nhà.
Khi cánh cổng vừa đóng chặt lại vừa kêu má»™t tiếng "ầm" thì trong bóng tối nÆ¡i góc tÆ°á»ng bá»—ng có má»™t bóng ngÆ°á»i bé nhá» hối hả chạy ra, vòng theo ngả phía tay mặt của Äào phủ rồi chạy thẳng vào má»™t con hẻm nhá».
Bóng ngÆ°á»i bé nhỠấy chính là Äào Gia Kỳ. Cậu ta sợ hãi chạy thẳng vê đến nhà, thở hổn hển nhÆ° muốn đứt hÆ¡i.
Cậu ta đứng ngoài cá»­a để thở trong giây lát cho bá»›t mệt rồi má»›i xô nhẹ cánh cá»­a bÆ°á»›c vào nhà. Cậu đóng cá»­a thá»±c khẽ rồi nhón gót Ä‘i lần vào trong để khá»i làm mất giấc ngủ của ngÆ°á»i mẹ.
Cậu ta Ä‘i lên gác, trông thấy lão già Ä‘ang ngồi yên trên giÆ°á»ng. Má»™t ngá»n đèn dầu vẫn còn cháy tá», để lên chiếc ghế cạnh đấy không ngá»›t chập chá»n ánh sáng màu vàng nhạt. Lão già vẫn Ä‘ang nhắm nghiên đôi mắt nhÆ°ng khi nghe tiếng Ä‘á»™ng liên mở mắt ra, tia mắt chiếu ngá»i nhÆ° hai ngá»n Ä‘uốc khiến ai trông đến cÅ©ng phải kiêng sợ. Lão ta khẽ há»i :
- Có phải Kỳ nhi đó không ?
Äào Gia Kỳ lên tiếng nói :
- Ông có thấy đỡ chút nào không ?
Lão già tÆ°Æ¡i cÆ°á»i đáp :
- Ta không chết được đâu. Con quỉ già Äào NhÆ° Hải hôm nay đã làm chi thế ?
Äào Gia Kỳ nói :
- Lúc ban trÆ°a khi Äào NhÆ° Hải Ä‘i khá»i nhà thì Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng trong phủ đã bị ngÆ°á»i ta bắt Ä‘i mất, trong khi đó không ai được biết +nt g tích Của kẻ lạ mặt đó ra sao cả, duy có trên tÆ°á»ng trong nhà còn lÆ°u lại hình ba con chim én mà thôi.
Lão già kinh ngạc há»i lại Äào Gia Kỳ rồi lẩm bẩm tiếp :
- Trong giá»›i giang hồ, chẳng hê nghe có ai dùng hình ba con chim én để làm vật tiêu biểu cho mình cả. Thế ngÆ°á»i ấy là ai ?
Äào Gia Kỳ lại nói tiếp :
- Khi Äào NhÆ° Hải vá» tá»›i nhà, nghe được tin ấy thì không há» bÆ°á»›c vào cá»­a, hối hả dẫn gia nhân Ä‘i riết tá»›i chùa Thanh Vân nghe đâu lão ta định Ä‘i tìm Yến Nam Tam Kiệt chi đó.
Lão già nghe qua như có vẻ giật mình, đôi mắt ngó xuống ra chiêu nghĩ ngợi.
Giây lát sau, lão ta má»›i cÆ°á»i nhạt nói :
- Thá»±c là gian manh sâu Ä‘á»™c, chá»› mong chi gạt được lão phu ! Äào Gia Kỳ ngÆ¡ ngác không hiểu ra sao cả nhÆ°ng cÅ©ng không tiện há»i thêm. Kế đó cậu bèn Ä‘em những lá»i Äào NhÆ° Hải đã dặn dò số võ sÆ° nói lại cho lão già nghe rồi nói tiếp :
- DÆ°á»ng nhÆ° Äào NhÆ° Hải rất căm hận ông, tại sao ông ta nhất định không chịu buông tha cho ông nhÆ° thế ?
Lão già cÆ°á»i nhạt nói :
- Ngày nào ta còn sống thì hắn chá»› mong được ngủ yên. Ta còn ở trên Ä‘á»i này thì cái má»™ng chà đạp võ lâm xÆ°ng bá trong giang hồ của hắn chá»› mong chi thá»±c hiện được.
Nói Ä‘oạn sắc mặt của ông ta lá»™ vẻ giận dữ, ánh mắt chiếu ngá»i trông thá»±c đáng sợ. NhÆ°ng chăng bao lâu ông lại trở nên ôn hòa nhÆ° cÅ©, nói :
- Äào NhÆ° Hải không làm sao ngỠđược rằng, bao nhiêu năm qua ta ngoài việc rèn luyện võ công, lại còn há»c được y thuật. Hắn cho rằng mạng ta đã cùng thì thật ná»±c cÆ°á»i. Kỳ nhi, những lá»i ta nói hôm nay, ngÆ°Æ¡i chÆ°a hiểu được nhÆ°ng mai sau tá»± nhiên rồi ngÆ°Æ¡i sẽ hiểu. Ta mong sau này ngÆ°Æ¡i có thể hoàn thành được nguyện vá»ng của ta, hầu trừ má»™t mối hại to cho võ lâm.
Äào Gia Kỳ buá»™t miệng đáp rằng :
- Kỳ nhi nhất định sẽ thá»±c hiện cho kỳ được nguyện vá»ng ấy của ông ! Äôi mắt của lão già bá»—ng trở thành nghiêm nghị, gằn giá»ng nói :
- Ngươi không lạy ta làm thầy hay sao ?
Äào Gia Kỳ nghe thế không khá»i sá»­ng sốt liên quỳ xuống lại luôn mấy lạy Lão già vừa thò tay ra tức thì Äào Gia Kỳ đã cảm thấy có má»™t luồng sức mạnh kéo cậu ta đứng lên. Lão già nói :
- Äã là môn đệ thì không thể không biết tên há» của thây, ngÆ°Æ¡i phải giữ bí mật kẻo bị hại đến thân. Thầy đây há» Äảng tên gá»i là Hải Xuyên. Bắt đầu từ đêm nay, thầy sẽ giúp ngÆ°Æ¡i rèn luyện cho cÆ¡ thể từ chá»— yếu Ä‘uối trở thành mạnh mẽ, rồi sẽ tính đến má»i việc khác sau.
Vừa nói lão già vừa thò vào áo lấy ra ba hoàn thuốc bảo Äào Gia Kỳ uống vào. Äào Gia Kỳ vốn nhÆ° vàng chÆ°a lá»c, ngá»c chÆ°a mài, trí tuệ chÆ°a được mở mang, cần phải trải qua má»™t sá»± mà giÅ©a má»›i thành vật hữu dụng được Cậu ta nghe lá»i thầy ngồi yên xuống, tập trung tinh thần, lưỡi Ä‘Æ°a lên cao, cõi lòng giữ thá»±c yên tÄ©nh. Äảng Hải Xuyên không ngá» tÆ° chất của Äào Gia Kỳ lại khác hÆ¡n kẻ bình thÆ°á»ng, chỉ vừa dạy qua đã lÄ©nh há»™i được ngay nên trong lòng hết sức mừng rỡ. Ông ta là má»™t quái kiệt trong võ lâm, tài hoa tuyệt thế, võ công siêu phàm nhÆ°ng vì cá tính ông khác thÆ°á»ng, không chịu kết giao vá»›i ai, thÆ°á»ng sống cô Ä‘á»™c má»™t mình, hành Ä‘á»™ng lại càng sâu xa khó hiểu nên trong võ lâm ai cÅ©ng xem ông ta là má»™t quái nhân.
Chính vì cá tính kỳ lạ ấy nên ông vẫn chÆ°a tìm dạy được má»™t môn đồ nào cả ông sợ mình chá»n lâm ngÆ°á»i, không đúng theo ý muốn của cá nhân.
NhÆ°ng giỠđây, ông cảm Ä‘á»™ng trÆ°á»›c cái Æ¡n cứu mạng của Äào Gia Kỳ nên quyết tâm dạy cho cậu ta để báo Ä‘á»n lại cái Æ¡n ấy. Ông ta vốn có ý lo ngại Äào Gia Kỳ tÆ° chất kém cá»i nhÆ°ng vẫn cố gắng Ä‘em hết sức mình ra dạy dá»— cho câu ta. GiỠđây, Äảng Hải Xuyên biết Äào Gia Kỳ có thể há»c hết tài nghệ của mình, do đó có được hy vá»ng sẽ trả được mối thù giúp ông nên trong lòng hết sức vui mừng. Tuy nhiên ông vẫn cố đè nén sá»± vui mừng ấy Ä‘i, song sá»± cảm xúc đã khiến hai hạt lệ không khá»i trào ra dôi khóe mắt.
Sau má»™t tiếng đông hô, Äào Gia Kỳ đã vận chuyển hÆ¡i thở khắp châu thân và mở mắt ra. Cậu trông thấy đôi mắt sáng ngá»i của Äảng Hải Xuyên Ä‘ang ngó đăm đăm vào mình nên buá»™c miệng kêu lên :
- ThÆ°a ân sÆ° ! Äảng Hải Xuyên mỉm cÆ°á»i nói :
- Kỳ nhi, con hãy đứng lên để thây sá» xem xÆ°Æ¡ng cốt khắp ngÆ°á»i con ra sao?
Äào Gia Kỳ nghe theo lệnh, đứng lên bÆ°á»›c tá»›i thẳng đến trÆ°á»›c giÆ°á»ng. Äảng Hải Xuyên liên thò bàn tay to lá»›n ra, lần lượt sá» qua khắp từng đốt xÆ°Æ¡ng của cậu. Äôi mắt của Äảng Hải Xuyên lá»™ sắc kinh ngạc.
ông ta buá»™t miệng kêu lên má»™t tiếng "úy" rồi nhanh nhẹn thò tay chụp lấy cổ tay của Äào Gia Kỳ. Sau khi xem qua mạch tượng thì ông ta hết sức vui mừng, thầm nói:
"Tuyệt nghệ của ta đã có ngÆ°á»i thừa kế, con Ä‘Æ°á»ng của ta không bị gián Ä‘oạn ! " Trong lòng nghÄ© nhÆ° thế nhÆ°ng bên ngoài ông vẫn im lặng không nói chi cả. Äào Gia Kỳ trông thấy thái Ä‘á»™ của Äảng Hải Xuyên có vẻ khác thÆ°á»ng không khá»i lấy làm lạ nhÆ°ng chẳng dám lên tiếng há»i.
Äảng Hải Xuyên tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Thầy vừa làm xong má»™t vật, vậy con có thể thừa lúc trong nhà Äào NhÆ° Hải không có ai để ý thì mạng nó bắn lên vách nhà hắn. HÆ¡n nữa con cần để ý má»i ngôn ngữ và hành Ä‘á»™ng của Äào NhÆ° Hải, vê nói lại cho thầy nghe.
Vừa nói lão ta vừa thò tay dÆ°á»›i gối lấy ra má»™t cây cung nhá». Thân cây cùng làm bằng sắt, sợi dây cung làm bằng gân bò, trông hết sức xinh xắn chẳng khác nào đồ chÆ¡i của trẻ con. Ngoài ra lại còn má»™t mÅ©i Quá»· đầu tiá»…n nữa.
Äảng Hải Xuyên nghiêm mặt nói :
- Thân cây cung này chính là một số trong bách bảo nang của thầy đúc nên, nó dẻo dai và rất mạnh mẽ, có thể bắn đi xa được năm chục thước.
ông tÆ°Æ¡i cÆ°á»i rối lại nói tiếp :
- Trong nhà của hắn chắc chắn không ai để ý nghi kị gì đến con, vậy tốt nhất con nên lá»±a chá»— nào dá»… trông thấy tại nÆ¡i đại sảnh, dùng cây cung này bắn mÅ©i Quỉ đầu tiá»…n ghim lên vách, khiến cho Äào NhÆ° Hải phải kinh hoàng, tá»± nó để lá»™ bản tính khiếp nhược của nó ra.
Äào Gia Kỳ lấy làm lạ há»i :
- Chẳng hay Äào NhÆ° Hải đã làm sai Ä‘iêu gì mà ân sÆ° lại oán ghét lão ta đến nhÆ° thế ?
Äảng Hải Xuyên cÆ°á»i nhạt nói :
- Hành Ä‘á»™ng gian ác của lão ta đây dấy trong thiên hạ, dù là thánh thân hay con ngÆ°á»i nghe đến cÅ©ng Ä‘á»u phải phẫn ná»™. Hắn chẳng những là kẻ thù riêng của thầy, mà còn là kẻ thù chung của võ lâm. Sau này rồi con sẽ trông thấy được những hành Ä‘á»™ng gian ác của y, đến chừng ấy con má»›i tin là lá»i của thầy chẳng hê sai ! ông ta quay mặt nhìn ra cá»­a sổ má»™t lượt rồi lại nói tiếp :
- Trá»i đã gần sáng, con hãy xuống gác lo việc cÆ¡m nÆ°á»›c, chá» lệnh Ä‘Æ°á»ng thức giấc xong thì hãy Ä‘i vào Äào phủ.
Äào Gia Kỳ vâng lá»i rồi lấy cây cung và mÅ©i tên cất vào áo, bÆ°á»›c thẳng xuống gác.
Trong ánh sáng vàng nhạt của buổi bình minh, gió rét còn thổi rì rào, trên nên trá»i mây xám nặng trÄ©u, bên Ä‘Æ°á»ng còn quá ná»­a cây cối xÆ¡ xác, chÆ°a nảy mầm má»›i. Tuy tiết trá»i đã vào trong xuân nhÆ°ng vẫn còn vẻ xÆ¡ xác của mùa đông rét mÆ°á»›t.
Bên ngoài cá»­a Äào phủ bá»—ng xuất hiện năm ngÆ°á»i khách lạ, mình mặc áo gấm ngắn, sắc mặt âm u dữ tợn. Y Ä‘Æ°a mắt nhìn cánh cổng má»™t lượt rồi cÆ°á»i ằng ặc rất lạ tai nói :
- Chúng ta trÆ°á»›c tiên nên xin vào ra mắt đúng theo lá»… nghi đã ! Vừa nói y vừa nhanh nhẹn toàn tá»›i bên cánh cá»­a, nhẹ nhàng nhÆ° má»™t bóng ma, thò tay khua mạnh cái khoeo sắt. Những tiếng "leng keng" không ngá»›t vang lên, đã làm cho ngÆ°á»i trong phủ không khá»i giật mình.
Ngay lúc ấy, có má»™t giá»ng ô á» quát há»i rằng :
- Ai thế ?
NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh liên cÆ°á»i sâu hiểm nói :
- Chính là tiên tổ của ngươi đây ! Nếu không mau ra mở cửa đón tiếp các cụ vào nhà thì ta sẽ đánh cho một chưởng giết chết ngươi đó.
Tức thì, hai cánh cá»­a to liên hối hả mở toang rồi từ trong đó má»™t võ sÆ° lùn thấp nhanh nhẹn lách mình bÆ°á»›c ra, trợn mắt giận dữ định to tiếng quát há»i. NhÆ°ng vừa trông thấy năm ngÆ°á»i lạ mặt không khá»i sá»­ng sốt, nhanh nhẹn đè nén những lá»i thô lá»— sắp thốt ra khá»i cá»­a miệng trở xuống hạ giá»ng nói :
- Năm vị đến đây tìm ai ?
- Tìm ai ?
NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh cÆ°á»i nhạt rồi nói tiếp :
- NgÆ°Æ¡i há»i làm chi nữa ? Các ngÆ°Æ¡i hãy mau vào kêu Äào NhÆ° Hải ra đây nghênh đón chúng ta ! NgÆ°á»i võ sÆ° ấy cố nén sá»± bá»±c tức trong lòng nói :
- Năm vị là cao nhân phương nào, tất có tính danh, hãy nói cho biết hầu tôi vào trong bẩm lại ?
NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh trợn mắt quát rằng :
- Äào NhÆ° Hải ra đây sẽ biết, ngÆ°Æ¡i còn đứng đó lải nhải mãi bá»™ muốn chết hay sao ?
Lá»­a giận trong ngÆ°á»i võ sÆ° ấy đã cháy bừng bừng, không còn làm sao đè nén được nữa nên liên quát to má»™t tiếng rồi vung hai chưởng xô mạnh ra.
NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh thấy thế liên cất tiếng cÆ°á»i nhạt, rồi lách mình qua phía trái, trong khi tay mặt giÆ°Æ¡ng thẳng năm ngón tay ra, chụp lấy cổ tay phía mặt của ngÆ°á»i võ sÆ° và siết mạnh lại. Tức thì ngÆ°á»i võ sÆ° ấy cảm thấy tê dại khắp ngÆ°á»i. Y kinh hoàng kêu lên thành tiếng, trong khi cả ngÆ°á»i y bị đối phÆ°Æ¡ng vung bổng lên lÆ°ng chừng trá»i rồi bắt đầu rÆ¡i thẳng trở xuống giữa con Ä‘Æ°á»ng trải đá.
Sau má»™t tiếng "phịch" thật to, ngÆ°á»i võ sÆ° ấy nằm yên chết tốt trên mặt đất, trán và mÅ©i đêu trào máu tÆ°Æ¡i.
Liên đó có bốn ngÆ°á»i từ sau cánh cá»­a đã nhanh nhẹn lao ra, đấy là Từ Long TÆ°á»›ng, ngÆ°á»i thanh niên há» LÆ° và hai võ sÆ° khác ở trong phủ. Từ Long TÆ°á»›ng thấy thế liên nhÆ°á»ng cao đôi mày, mặt đầy sát khí cÆ°á»i nhạt nói :
- Tôn giá đến đây gây sá»±, quả thật ngông cuồng, không biết kiêng dè chi cả, nếu cậu đây không dạy cho ngÆ°Æ¡i má»™t bài há»c thì ngÆ°Æ¡i nào biết trên Ä‘á»i này có lắm ngÆ°á»i tài.
Câu nói chÆ°a dứt thì ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh liá»n cất tiếng cÆ°á»i ngất.
Tiếng cÆ°á»i của y nhÆ° tiếng chim cú kêu giữa đêm khuya, chÆ°á»›ng tai vô cùng.
Từ Long TÆ°á»›ng bèn giận dữ hừ qua giá»ng mÅ©i rồi vung lẹ chưởng mặt ra, nhằm đánh xéo vào vai ngÆ°á»i dàn ông mặt xanh. Trong khi thế chưởng chÆ°a tá»›i thì kình phong đã cuốn tá»›i ào ào rồi. NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh vẫn không hê để Từ Long TÆ°á»›ng vào mắt, y khẽ tránh ngÆ°á»i qua rồi giÆ°Æ¡ng năm ngón tay dùng thế Liên vân bổ nguyệt chụp thẳng vào cánh tay của đối phÆ°Æ¡ng. Nào ngá» cánh tay của Từ Long TÆ°á»›ng đã nhanh nhẹn hạ thấp xuống rồi lại đổi thành ba thế võ, nhắm ngay ba huyệt đạo Khí hải, Phục kết, Äái mạch của đối phÆ°Æ¡ng, công thẳng tá»›i nhÆ° má»™t luồng Ä‘iện chá»›p.
NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh không khá»i kinh hãi vì dÆ°á»ng nhÆ° y không ngá» võ công của Từ Long TÆ°á»›ng lại cao đến mức ấy. Bởi thế y nhanh nhẹn lui xuống khá»i bậc thêm, rồi thừa lúc thế võ của Từ Long TÆ°á»›ng đã đánh hụt vào khoảng không, nhanh nhẹn tràn tá»›i vung cánh tay mặt ra, khiến bóng má» của những ngón tay chập chá»n nÆ¡i nÆ¡i, rít gió vèo vèo, kình phong lạnh buốt chụp xuống khắp những huyệt mạch quan trá»ng trên thân thể của Từ Long TÆ°á»›ng. Từ Long TÆ°á»›ng đánh hụt má»™t chưởng nên đã tiên Ä‘oán ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh thừa cÆ¡ phản công trở lại nên nhanh nhẹn lách mình qua phía mặt rồi lại vung chưởng đánh trở ra vá»›i má»™t thế võ hết sức mạnh mẽ và nhanh chóng. Thế võ ấy của Từ Long TÆ°á»›ng đã nhanh hÆ¡n thế võ của ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh ná»­a cánh tay.
Thế là hai ngÆ°á»i đánh nhau quyết liệt, nhất thá»i không thể phân rõ thắng bại. Äôi bên nhảy lên rÆ¡i xuống nhÆ° tung bay lần lần đã từ bên cạnh cổng dá»i dần ra giữa Ä‘Æ°á»ng, kình phong cuốn cát bụi tung bay mù mịt.
Bốn ngÆ°á»i đông hành vá»›i ngÆ°á»i đành ông mặt xanh có ý muốn nhảy vào vòng chiến để tiếp tay vá»›i đồng bạn nhÆ°ng vì trông thấy ngÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° và ba võ sÆ° trong Äào phủ Ä‘Æ°a mắt ngó hỠđăm đăm nên sợ số ngÆ°á»i này nhảy vào can thiệp nên há» vẫn do dá»± đứng yên.
Số năm ngÆ°á»i ấy đêu là nhân vật có tên tuổi trong võ lâm, không thể để thÆ°Æ¡ng tổn uy danh trÆ°á»›c má»™t ngÆ°á»i trẻ tuổi nên há» không tiện dùng số đông để áp đảo Từ Long TÆ°á»›ng. Tuy nhiên há» vẫn sợ võ công của Từ Long TÆ°á»›ng cao cÆ°á»ng, vượt ra ngoài sá»± xét Ä‘oán của há» thì tất nhiên cÅ©ng sẽ gánh chịu sá»± thiệt thòi. Thế rồi chỉ trong chốc lát Từ Long TÆ°á»›ng và ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh đã đánh nhau mấy mÆ°Æ¡i hiệp vẫn chÆ°a thể phân được thắng bại.
NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh dÆ°á»ng nhÆ° sốt ruá»™t không muốn kéo dài trận đánh nên liên thét dài má»™t tiếng rồi vá»t ngÆ°á»i bay thẳng lên không, vung chưởng quét mạnh trở xuống vá»›i má»™t sức mạnh nhÆ° núi đồi sụp đổ.
Võ công của Từ Long TÆ°á»›ng quả hết sức tinh thông. Trong khi ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh thét to và vá»t ngÆ°á»i lên thì y đã nghiêng mình rồi vung tay nhanh nhẹn chụp thẳng vào vai của mình. Tức thì sau má»™t tiếng "rừng" má»™t vừng ánh sáng lạnh ngắt cÅ©ng tóe dài ra. Hành Ä‘á»™ng của đôi bên hết sức nhanh nhẹn, nếu ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh lao ngÆ°á»i trúng lưỡi gÆ°Æ¡m thì tất sẽ bị đứt làm đôi chết ngay tức khắc.
Bốn ngÆ°á»i đông hành vá»›i gã đành ông mặt xanh trông thấy thế Ä‘á»u hết sức kinh hãi vá»™i vàng đồng thanh quát to rồi lao thẳng ngÆ°á»i ra...
Tài sản của giacuongly

  #3  
Old 18-05-2008, 09:22 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 3: Ngậm máu phun ngÆ°á»i



Lúc ấy trong cá»­a bá»—ng xuất hiện Hổ Chưởng Kim Äao Äào NhÆ° Hải, y quát to rằng :
- Từ hiên diệt mau lui ra, không được vô lá»… ! Tức thì, má»™t làn kiếm quang vạch dài trên không, theo đó Từ Long TÆ°á»›ng đã vá»t ngÆ°á»i nhảy lui ra đứng yên ngoài xa, trên khóe miệng hiện má»™t nụ cÆ°á»i ngạo nghá»….
NgÆ°á»i đàn ông mặt xanh sắc mặt đã đổi thành tím, vừng trán rÆ°á»›m mồ hôi, quắc đôi mắt nhìn thẳng vào Từ Long TÆ°á»›ng lá»™ vẻ hết sức căm tức.
Äào NhÆ° Hải cất tiếng cÆ°á»i ha hả nói :
- Thì ra Äà Giang NgÅ© Hữu giá lâm đến tệ xá, vì già đây không hay kịp để ra đón tiếp nên má»›i xảy ra chuyện hiểu lầm nhau. Lá»—i đó là ở già đây, trong lòng thật áy náy vô cùng.
Nói dứt câu, lão chắp tay xá một xá thực sâu.
Thá»±c ra, thì trÆ°á»›c khi Từ Long TÆ°á»›ng và ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh bắt đầu Ä‘á»™ng thủ, Äào NhÆ° Hải đã núp trong cánh cá»­a nhìn ra và đã thấy rõ tất cả rối. Ông ta biết số ngÆ°á»i này là Äà Giang NgÅ© Hữu tính tình ngang bÆ°á»›ng vì á»· lại võ công của mình cao cÆ°á»ng nên ông ta có ý định để Từ Long TÆ°á»›ng dằn mặt số ngÆ°á»i ấy hầu áp đảo bá»›t tính ngang bÆ°á»›ng của há» Ä‘i, do đó ông ta tạm lánh mặt chÆ°a ra vá»™i.
Từ Long Tướng vốn tài nghệ ngang nhau với gã đàn ông mặt xanh nhưng vì gã đàn ông ấy ngay từ đầu đã tỠra khinh địch, mãi đến khi biết đối phương không phải tay vừa thì không còn giành được thế chủ động lại nữa.
Phương chi Từ Long Tướng lại còn một thanh báu kiếm trong tay, vô cùng lợi hại.
Tất cả má»i sá»± diá»…n biến lúc ấy Ä‘á»u nằm trong sá»± dá»± liệu trÆ°á»›c của Äào NhÆ° Hải. Khi Từ Long TÆ°á»›ng vung kiếm ra thì lẽ cố nhiên là tính mạng của ngÆ°á»i đàn ông mặt xanh nguy hiểm nhÆ° chỉ treo mành chuông. NhÆ°ng trong khi đó thì Từ Long TÆ°á»›ng cÅ©ng không tránh khá»i sá»± bao vây của tứ hùng còn đứng ở ngoài. Äào NhÆ° Hải xuất hiện trong lúc đó thá»±c là hợp thá»i.
Äào NhÆ° Hải là má»™t con cáo già, hết sức sâu Ä‘á»™c, tài trí hÆ¡n ngÆ°á»i, chỉ trong má»™t Ä‘iểm ấy cÅ©ng có thể nhìn thấy má»™t phân nào vá» tính gian xảo của Äà Giang NgÅ© Hùng trông thấy Äào NhÆ° Hải tá» vẻ khiêm tốn, lá»… phép nhÆ° vậy nên đành phải đè nén sá»± bá»±c tức trong lòng vá»™i vàng đáp lá»… rằng :
- Không dám ! Chúng tôi đây dÆ°á»ng nhÆ° cÅ©ng ít nhiá»u lá»— mãng vì tưởng đâu Äào huynh cá»± tuyệt không gặp mặt chúng tôi.
Äào NhÆ° Hải khoan thai cất tiếng cÆ°á»i to nói :
- Äào má»— tuy gác kiếm qui ẩn song những bạn cÅ© trong chốn giang hô xÆ°a kia nếu đến viếng tệ xá thì đấy là má»™t cá»­ chỉ xem trá»ng Äào má»—, đâu có lý do nào tôi lại đóng cá»­a khÆ°á»›c từ không chịu gặp ? Nhất là gần đây, Äào má»— Ä‘ang bị má»™t ná»—i oan khó giải và trở thành cái đích nhắm cho tất cả nhân vật võ lâm, trong nhà liên tiếp xảy ra nhiêu việc rắc rối nên Ä‘ang cảm thấy mình quá cô Ä‘á»™c không được ai giúp đỡ, thá»­ há»i đâu lại ngu ngốc đến ná»—i bạn tá»›i mà không ra tiếp hay sao ?
Äại Hùng ngạc nhiên nói :
- ý Äào huynh muốn nói là lá»i đôn đại trong chốn giang hô không đúng sá»± thá»±c hay sao ?
Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i nhạt đáp :
- Tăng huynh có nghe phong thanh vê chuyện của Thân Thủ Báo ứng Lỗ Công Hành hay không ?
- Chính tôi có nghe nhÆ° vậy ! - Tôi xin há»i Tăng huynh, Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành có phải là má»™t nhân vật võ nghệ cao cÆ°á»ng tuyệt đỉnh trong võ lâm hay không ?
- Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành là ngÆ°á»i võ công trác tuyệt danh vang mấy mÆ°Æ¡i năm qua, đến ngày hôm nay vẫn không hê giảm sút nên có thể nói đúng là nhÆ° vậy.
Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i to nói :
- Chính là nhÆ° thế rồi ! Nếu lá»i đôn đại trong giang hô là sá»± thá»±c, tức Äào má»— đã hạ được Lá»— Công Hành thì trong thiên hạ nào còn mấy ai có thể khiến Äào má»— kinh sợ ? Trong khi đó tất Äào má»— mặc tình làm mÆ°a làm gió, dậm chân cÅ©ng có thể làm rung chuyển thiên hạ, sẽ xÆ°ng hùng xÆ°ng bá trong võ lâm rồi cần gì phải suốt ngày phập phồng lo sợ, trốn yên trong nhà nhÆ° thế này.
Äà Giang NgÅ© Hùng trợn mắt ngạc nhiên vì há» cảm thấy lá»i nói của Äào NhÆ° Hải không sai tí nào cả. Do đó ngÆ°á»i này Ä‘Æ°a mắt nhìn ngÆ°á»i kia đầy vẻ ngÆ¡ ngác.
Äá»™t nhiên ngay lúc ấy có má»™t võ sÆ° từ trong nhà chạy nhanh ra sắc mặt kinh hoàng bẩm rằng :
- Thưa lão gia có một mũi tên nhỠghim vào tấm biển treo nơi đại sảnh, không rõ từ lúc nào ?
Sắc mặt của Äào NhÆ° Hải biến hẳn. Ông ta giậm mạnh chân nói :
- Có lẽ năm nay Äào má»— bị sao Thái tuế chiếu mệnh nên chỉ trong má»™t buổi chiêu mà dồn dập mấy chuyện đáng kinh sợ đã xảy ra. Äà Giang NgÅ© Hùng xin má»i các vị hãy theo Äào má»— bÆ°á»›c vào trong và xin bá» qua má»i sá»± thất lá»… vừa rồi vậy.
Nói Ä‘oạn ông ta nhanh nhẹn quay ngÆ°á»i hối hả Ä‘i thẳng vào trong nhà.
Ngũ Hùng đưa mắt ra hiệu cho nhau rồi theo sát ông ta như hình với bóng.
Äào NhÆ° Hải lúc ấy trong lòng Ä‘ang hồi há»™p, sắc mặt có vẻ hết sức căng thẳng, bÆ°á»›c nhanh nhÆ° bay, chạy thẳng vào đại sảnh rồi ngá»­a mặt nhìn lên. Ông ta thấy trên tấm biển Ä‘á» ba chữ Tá»± Thiệu ÄÆ°á»ng treo ở trên rÆ°á»ng nhà, có má»™t mÅ©i tên nhá», đầu tên chạm má»™t cái mặt quá»· trông hết sức ghê sợ, cắm phập vào ngay giữa chữ ÄÆ°á»ng. MÅ©i tên ấy ghim vào thá»±c sâu, chứng tá» ngÆ°á»i bắn ra có má»™t sức mạnh phi thÆ°á»ng.
Äào NhÆ° Hải không khá»i thầm rùng mình. NhÆ°ng bá»—ng đôi vai ông ta lắc mạnh rồi vá»t thẳng ngÆ°á»i lên, nhanh nhẹn thò tay mặt ra nhổ lấy mÅ©i quá»· đầu tiá»…n ấy. Khi ngÆ°á»i ông ta rÆ¡i trở xuống đất thì đã cầm gá»n mÅ©i tên nhá» trong tay, quát rằng :
- Tại sao hắn vẫn chưa chết ? Có lý nào con quái vật già này công lực đã luyện dện mức xuất quỷ nhập thần rồi hay sao ?
Trong Ä‘á»i ông ta, đối vá»›i ngÆ°á»i chủ nhân của mÅ©i quá»· đâu tiá»…n này vẫn có ít nhiêu kiêng sợ. Do đó ông ta má»›i ra lệnh cho thuá»™c hạ phải tìm cho kỳ được Äảng Hải Xuyên. Dù cho đối phÆ°Æ¡ng có chết rồi cÅ©ng phải mang thi thể vê cho ông ta nhìn tận mắt. Vì có nhÆ° vậy, ông ta má»›i trút bỠđược má»™t sá»± lo âu nặng nê trong lòng.
Thê mà giỠđây quá»· đâu tiá»…n lại xuất hiện, chứng tá» Äảng Hải Xuyên vẫn còn sống, đông thá»i võ công cao tuyệt của ông ta vẫn không há» bị phế trừ Ä‘i Thá»­ há»i Äào NhÆ° Hải không kinh hoàng khiếp sợ sao được ?
Äào NhÆ° Hải đứng sững sá» nhÆ° má»™t pho tượng gá»—, sắc mặt tái nhợt, bàn tay không ngá»›t run rẩy.
Äà Giang NgÅ© Hùng, Từ long TÆ°á»›ng và ngÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° cÅ©ng bÆ°á»›c theo Äào NhÆ° Hải vào cả đại sảnh từ nãy giá». Từ Long TÆ°á»›ng nhìn thấy Äào NhÆ° Hải đúng trÆ¡ trÆ¡ không nói chi cả nên liên bÆ°á»›c tá»›i lên tiếng há»i :
- Äào sÆ° thúc, chủ nhân của mÅ©i quá»· đâu tiá»…n ấy vốn thá»±c là ai thế ?
Hổ Chưởng Kim Äao Äào NhÆ° Hải ngá»­a mặt nhìn lên, gượng cÆ°á»i nói:
- Chính là lão quái vật má»™t giò, đã bị trá»ng thÆ°Æ¡ng dÆ°á»›i tay già đây hồi đêm trÆ°á»›c ! Từ Long TÆ°á»›ng ngạc nhiên nói :
- Sư thúc chẳng phải đã tiên đoán là hắn ta chắc chắn phải chết rồi hay sao ?
Äào NhÆ° Hải lá»™ sắc lo lắng :
- Äêm hôm ấy già đây đã vận dụng đến tám phân mÆ°á»i Bạch Hổ chưởng lá»±c, hÆ¡n nữa lại còn gia thêm ba mÅ©i Sách hồn châm để phá cÆ°Æ¡ng khí che chở khắp ngÆ°á»i đối phÆ°Æ¡ng nhÆ° vậy dù là Äại La Kim Tiên cÅ©ng khó bảo tồn tính mạng. NhÆ°ng mÅ©i quỉ đầu tiá»…n này đích thá»±c là của riêng y, thá»±c không làm sao hiểu nổi.
Từ Long Tướng đáp :
- E rằng bên trong việc này có nhiêu điêu bí ẩn chi ?
Äào NhÆ° Hải bá»—ng lóe lên má»™t ý nghÄ© trong óc nên chụp lấy câu nói của Từ Long TÆ°á»›ng rồi to tiếng bảo :
- Lẽ tất nhiên là bên trong việc này có Ä‘iá»u gì bí ẩn. Già đây cÅ©ng đã suy Ä‘oán được Ä‘iểm đáng ngá» trong việc này. Già đây tá»± tin rằng từ xÆ°a đến nay, không có ai lại thoát chết dÆ°á»›i chưởng lá»±c của già. NhÆ° thế việc mÅ©i quỉ đâu tiá»…n tái xuất hiện là có Ä‘iá»u đáng ngá» lắm.
Nói đến đây ông ta trâm ngâm trong giây lát rồi mới nói tiếp :
- Dù cho lão ta có thoát chết được thì võ công cÅ©ng bị phế trù Ä‘i hết, tuyệt đối không thể nào xâm nhập vào tận đây được. PhÆ°Æ¡ng chi lão ta lại tàn phế mất má»™t chân, phải chống gậy mà Ä‘i, dù tài nghệ có cao cÆ°á»ng đến mấy cÅ©ng có chá»— khiếm khuyết không thể nào vô ra mà không lá»™ tung tích được HÆ¡n nữa trong nhà lại có mặt nhiêu cao thủ trong võ lâm nên chắc chắn hắn không làm sao tránh khá»i cặp mắt tinh anh của số ngÆ°á»i ấy.
Từ Long Tướng nói :
- Có phải ý sÆ° thúc muốn nói là có má»™t ngÆ°á»i khác đã bày trò ấy ra và ngÆ°á»i đó là má»™t trong số tân khách hiện Ä‘ang có mặt ở trong phủ ?
Äào NhÆ° Hải nghiêm nghị nói :
- Chính già đây Ä‘ang có ý nghÄ© nhÆ° vậy nhÆ°ng thá»±c sá»± thì không chắc hoàn toàn là đúng. Vì lẽ lão quái vật má»™t giò sá»­ dụng mÅ©i quỉ đầu tiá»…n ấy trong võ lâm rất ít ngÆ°á»i biết y. Chính già đây trÆ°á»›c kia kết thù vá»›i hắn trong má»™t trÆ°á»ng hợp bất ngá», cho nên đến ngày hôm nay vẫn không hê biết tên tuổi và lai lịch của hắn ra sao. Äấy là chÆ°a nói cá tính của hắn rất kì dị, buôn vui bất thÆ°á»ng rất hiếm bạn bè, thì đâu có ai lại giúp cho hắn việc này? Bởi thế già đây suy nghÄ© và lấy làm khó hiểu.
Äà Giang Äại Hùng bá»—ng lên tiếng :
- Äào huynh tá»±a hô biết vá» cá tính của hắn ta rất rõ ràng nhÆ°ng lại bảo không biết tên há» và lai lịch của hắn ta, thá»­ há»i có ai lại tin lá»i nói ấy cho được?
Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i nói :
- Chá»› nói chỉ là Äà Giang NgÅ© Hữu cảm thấy khó tin mà chính ngay già đây cÅ©ng cảm thấy việc ấy chẳng khác nào má»™t giấc má»™ng hÆ° thá»±c khó lÆ°á»ng, nếu nói ra thì tất phải dài dòng. HÆ¡n nữa việc ấy không dính dấp chi đến việc Lá»— Công Hành và Hàn Thiết Quan âm bị mất tích cả. Già đây không muốn nhắc lại chuyện cÅ© làm gì, hãy đợi sau khi giải được ná»—i oan trÆ°á»›c mắt, bày tiệc yến ẩm thì già đây sẽ giãi bày cặn kẽ cho các vị cùng nghe qua được không ?
Từ Long Tướng nói :
- Nếu thá»±c sá»± lão quái vật ấy chÆ°a chết thì khi mÅ©i tên xuất hiện tất sẽ có ngÆ°á»i đến ngay theo. SÆ° thúc cÅ©ng nên nghÄ© cách đối phó vá»›i lão ta má»›i phải.
Äào NhÆ° Hải vuốt râu cÆ°á»i to nói :
- MÆ°á»i lăm năm đã sống yên trong khung cảnh an nhàn nên việc gì già cÅ©ng xem thÆ°á»ng tất cả. Lá»i tục có nói :
mình thấy việc kỳ lạ mà không tỠvẻ kinh ngạc thì chính việc ấy tự nó sẽ mất tác dụng đi. Nếu suốt ngày chỉ biết lo sợ phập phồng như một con chim khiếp sợ cây cung thì già đây làm sao sống được đến từng này tuổi ?
ông ta dừng câu nói lại trong giây lát rối Ä‘Æ°a mắt nhìn vá» phía Äà Giang NgÅ© Hữu nói tiếp rằng :
- Äà Giang NgÅ© Hữu từ xa đến đây chẳng phải là chuyện dá»… hãy mau bày yến tiệc để nghênh tiếp đồng thá»i cÅ©ng nhân dịp này giá»›i thiệu cùng các bạn võ lâm hiện có mặt nÆ¡i đây.
Sau câu nói ấy sắc mặt lo âu nặng ná» trên mặt lão ta liá»n biến mất ngay. Thái Ä‘á»™ của ông ta có vẻ hết sức thÆ° thá»›i và hào phóng.
Từ Long TÆ°á»›ng không khá»i thầm khâm phục thái Ä‘á»™ bình tÄ©nh ung dung của vị sÆ° thúc này.
Ngày hôm ấy, Äào NhÆ° Hải liá»n bày cá»— tiệc linh đình để khoản đãi số quần hùng đến viếng. Trong buổi tiệc chủ khách vui vẻ nâng ly chúc tụng.
ông ta vốn là ngÆ°á»i tế nhị nên không dùng lá»i nói để đánh lạc hÆ°á»›ng quân hùng mà cÅ©ng không chạy chối trÆ°á»›c những lá»i gán tá»™i của kẻ khác, trái lại ông ta chỉ tá»± trách mình là trÆ°á»›c khi gác kiếm qui ẩn đã gây ra nhiêu mối oán thù khó giải nên má»›i để lại mầm há»a nhÆ° ngày hôm nay.
ông ta là ngÆ°á»i có tài ăn nói nên lá»i lẽ mạch lạc, lý sá»± vững vàng, khiến ngÆ°á»i nghe không tìm được má»™t sÆ¡ hở nào để công kích. HÆ¡n nữa thái Ä‘á»™ chiếu cố chu đáo và vui vẻ của lão ta đối vá»›i khách đã khiến quần hùng không thể không tin lão ta là ngÆ°á»i hoàn toàn biết sám hối lá»—i xÆ°a.
Äêm hôm ấy, Äào NhÆ° Hải bá»—ng cho gá»i Äào Gia Kỳ đến bảo Ä‘Æ°a ngÆ°á»i thiếu niên há» LÆ° tên gá»i Thế Xuân đến Thinh Hà Hiên để nghỉ, đồng thá»i bảo Äào Gia Kỳ ở đấy hâu hạ LÆ° Thế Xuân. Thinh Hà Hiên nằm sát cạnh Äông Hô, nếu xô cá»­a sổ ra thì nhìn thấy hàng mÆ°á»i mẫu sen tÆ°Æ¡i tốt nhấp nhô trên mặt nÆ°á»›c hồ trong xanh, cảnh sắc hết sức ngoạn mục.
Äào Gia Kỳ dẫn LÆ° Thế Xuân Ä‘i, thấy ông khách này không há» tá» ra phách lối, trái lại có vẻ ôn hòa dá»… thân nên cậu ta bất giác cÆ°á»i nói :
- LÆ° thiếu gia, Thinh Hà Hiên này là nÆ¡i Äào gia rất mến thích, từ trÆ°á»›c đến nay ít có ai được đến đây ở, lân này lại để LÆ° thiếu gia đến đây trú ngụ, nhÆ° thế cÅ©ng đủ thấy Äào lão gia rất trá»ng LÆ° thiếu gia đó.
LÆ° Thế Xuân mỉm cÆ°á»i nói :
- Tiên phụ của ta và Äào lão gia trÆ°á»›c kia là bạn thân, đến nay Äào lão gia vẫn không quên tình bạn cÅ© nên má»›i có lòng thÆ°Æ¡ng yêu ta nhÆ° thế.
Nói dứt lá»i, y bèn bÆ°á»›c thẳng ra vÆ°á»n sau, trông thấy nÆ¡i đó có Ä‘Æ°á»ng trải đá trắng nhá», hoa đào hoa lý Ä‘ua nhau nở rá»™, có hòn non bá»™, có ao cá nhá», có đình đài lầu gác, cảnh trí có vẻ rất trang nhã.
Sau khi hai ngÆ°á»i đã Ä‘i qua má»™t cánh rừng trúc thì mặt đất má»—i lúc má»—i cao hÆ¡n. LÆ° Thế Xuân nhìn lên trông rõ má»™t gian tiểu hiên xây cất trên má»™t gò đất cao, xung quanh có nhiêu cây tùng cổ thụ nhành lá xinh đẹp nhÆ° rồng bay phượng múa, trông thật ngoạn mục nên bất giác buá»™t miệng khen - Cảnh đẹp thật ! Äào Gia Kỳ cÆ°á»i nói :
- Bên trong gian tiểu hiên ấy lại càng xinh đẹp hơn.
Sau khi bÆ°á»›c vào trong, LÆ° Thế Xuân Ä‘Æ°a mắt quan sát khắp nÆ¡i thì thấy gian Thinh Hà Hiên này gồm có ba căn. Căn ngay chính giÅ©a dùng để nghỉ ngÆ¡i, cá»­a sổ sáng sủa, bàn ghế sạch sẽ, trên vách có treo nhiêu bức tranh và chữ viết Ä‘á»i ÄÆ°á»ng. Số tranh và chữ viết ấy đêu là bản chính rất quí giá. Căn bên trái là phòng ngủ và căn phòng bên mặt là phòng Ä‘á»c sách, bên trong sách vở thá»±c nhiêu.
Nhìn qua cá»­a sổ, mặt nÆ°á»›c hô xanh biếc mênh mông, lá sen non xanh mượt nổi nhấp nhô trên mặt nÆ°á»›c trong veo. Chung quanh bá» hô có hằng vạn nhà cá»­a của dân cÆ°, ánh đèn má» tá» lấp lánh trong đêm tối. HÆ¡n nữa lại có tiếng tùng reo trong gió, tiếng trúc xào xạc nhẹ nhàng không ngá»›t vằng đến bên tai, đã khiến ai đến nÆ¡i đây, đêu có cảm giác quên mất cuá»™c Ä‘á»i trân tục LÆ° Thế Xuân không ngá»›t khen ngợi nói :
- Ai bảo là trong cuá»™c Ä‘á»i ồn ào này, không có má»™t nÆ¡i yên tÄ©nh. Äào bá phụ thá»±c là ngÆ°á»i biết hưởng thụ thanh nhàn.
Äào Gia Kỳ nói :
- Xin Lư thiếu gia hãy nghỉ ngơi trong giây lát, con ra ngoài nấu nước châm trà bưng vào ngay ! Lư Thế Xuân khoát tay nói :
- Chẳng cần, ta không khát đâu.
Vừa nói y vừa ngôi xuống má»™t chiếc ghế dá»±a, Ä‘Æ°a mắt chú ý nhìn Äào Gia Kỳ nói :
- Này chú em, ngươi tên hỠlà gì ? Trong nhà ngươi còn có ai nữa ?
Äào Gia Kỳ đứng buông thõng hai tay nói :
- Con cùng hỠvới lão gia nhưng không phải là bà con ruột thịt. Mẹ con trước kia vốn lo việc giặt giũ trong phủ nhưng vì sau này bà bị bệnh phong thấp, không thể đi đứng được nữa nên lão gia thương hại vê cảnh gia đình túng bần, cho phép con vào ở trong nhà để làm việc vặt, sớm đến tối vê, từ đó đến nay cũng đã mấy năm rồi.
Lư Thế Xuân "ô " lên một tiếng nói :
- Thì ra ngươi không ở luôn trong phủ mà phải vê lo việc hầu hạ mẹ già. Chỉ mới từng ấy tuổi mà đã có lòng hiếu thảo như thế quả thực hiếm có.
GiỠkhông có chuyện gì cần hầu hạ, ngươi hãy vê nhà đi kẻo mẹ ngươi bận tâm trông đợi.
Äào Gia Kỳ cung kính đáp rằng :
- Tôi phụng mệnh đến đây hầu hạ thiếu gia, nếu bá» vê stjl~l thì lão gia hay được sẽ trách mắng. Vê sau LÆ° thiếu gia có cần sai bảo cứ gá»i con là Kỳ nhi được rồi, riêng tiếng "chú em" thá»±c con không dám nhận.
LÆ° Thế Xuân mỉm cÆ°á»i nói :
- Trong ngày hôm nay ngÆ°Æ¡i hầu rượu bÆ°ng trà chạy tá»›i chạy lui cÅ©ng đã mệt rồi, vậy nên vê nhà sá»›m để nghỉ ngÆ¡i, lão gia nếu có trách mắng thì ta sẽ nói giúp cho ! Äào Gia Kỳ cảm tạ rằng :
- Nếu thế thì Kỳ nhi xin cáo lui.
Nói Ä‘oạn, cậu chấp tay xá rồi quay ngÆ°á»i bÆ°á»›c thẳng ra khá»i Thinh Hà Hiên, Ä‘i vòng theo ngõ sau Äào phủ để trở vê nhà.
Äào Gia Kỳ vê đến nhà, trÆ°á»›c tiên lo việc nấu cÆ¡m và châm trà mang đến hâu mẹ già rồi má»›i chia thức ăn bÆ°ng lên gác cho sÆ° phụ là Äảng Hải Xuyên.
Trong khi ăn uống Äảng Hải Xuyên há»i Äào Gia Kỳ vê tình hình trong phủ ngày hôm nay và cÅ©ng há»i mÅ©i quỉ đầu tiá»…n của ông Ä‘Æ°a, đã được bắn ra hay chÆ°a ?
Äào Gia Kỳ đáp :
- Môn đồ đã thừa lúc Äào NhÆ° Hải bÆ°á»›c ra ngoài cá»­a đón tiếp Äà Giang NgÅ© Hùng bèn Ä‘em mÅ©i quỉ đâu tiá»…n bắn ghim vào tấm biển treo giữa đại sảnh.
Kế đó cậu ta mang việc Äào NhÆ° Hải đã bàn nhau vá»›i Từ Long TÆ°á»›ng, LÆ° Thế Xuân và Äà Giang NgÅ© Hùng nhÆ° thế nào, kể rõ lại cho thầy mình nghe.
Äảng Hải Xuyên cÆ°á»i lạnh lùng nói :
- Rõ là đồ miệng hùm gan sứa, giả vỠlàm thinh ! Lão phu làm cho ngươi ăn không ngon ngủ không yên, thần kinh căng thẳng phát điên lên mà chết.
Äào Gia kỳ không khá»i thầm kinh hãi trÆ°á»›c mối hận thù nhÆ° núi giữa hai ngÆ°á»i. Mối hận thù ấy thá»±c sâu tá»±a biển, không làm sao có thể xóa nhòa được, chẳng rõ sau này kết cục ra sao ?
Äảng Hải Xuyên vừa ăn cÆ¡m vừa há»i :
- Äến hôm nay mà Äào NhÆ° Hải vẫn chÆ°a chịu bỠý định lục soát tìm kiếm thầy hay sao ?
Äào Gia Kỳ gật đầu.
Äảng Hải Xuyên cÆ°á»i lạnh lùng nói :
- Riêng đối vá»›i việc Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị kẻ vô danh bắt mất hắn đối phó thế nào ?
Äào Gia Kỳ đáp :
- Hôi chiá»u nay, số võ sÆ° trong phủ sau khi dá»± tiệc xong chụm đâu lại nói chuyện, có lẽ vì uống rượu say nên hỠđã nói sÆ¡ hở và Kỳ nhi đã nghe được thì dÆ°á»ng nhÆ° Äào NhÆ° Hải đã ra lệnh cho bảy võ sÆ° Ä‘i vê sáu tỉnh miá»n Nam má»i má»™t số đông đạo của ông ấy đến tiếp tay để tìm cho ra, xem ngÆ°á»i bắt mất Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng Ä‘i là nhân vật thuá»™c phe nào.
Äảng Hải Xuyên hứ má»™t tiếng qua giá»ng mÅ©i nói :
- Hắn quả là ngÆ°á»i biết bày trò lắm ! Kỳ nhi nghe thế không khá»i sá»­ng sốt nói :
- Vậy có lý nào việc Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng bị mất tích là giả dối hay sao ?
Äảng Hải Xuyên nói :
- Rồi sau này con sẽ biết, đấy là chuyện thá»±c hay giả, giỠđây thây không nói rõ làm gì. NhÆ°ng tất cả má»i hành vi của Äào NhÆ° Hải nếu chính mắt con trông thấy được thì tuyệt đối không nên tiết lá»™ qua thái Ä‘á»™ hay lá»i nói. Nên biết con ngÆ°á»i gian ác nhÆ° thế thì chính nó rất sợ ngÆ°á»i ta biết việc làm của nó. Do đó nếu con sÆ¡ hở thì sẽ nguy hại đến tính mạng ngay.
Kỳ nhi nghe qua không khá»i giật mình.
Äảng Hải Xuyên cúi đầu lo ăn, miệng nhai chóc chách xem có vẻ ngon lành lắm. Chẳng mấy chốc thức ăn trong Ä‘Ä©a sạch trÆ¡n, lão ta bá» Ä‘Å©a xuống cÆ°á»i nói:
- Äêm hôm nay sÆ° phụ đã ăn má»™t bữa no nê ! ông ta dừng lại trong giây lát, rồi má»›i nói tiếp :
- Hôm nay con có vẻ mừng khoan khoái lắm, khác hẳn thái độ buôn bực lo lắng trước đây hai hôm, chắc là tâm trạng con đã cởi mở nhẹ nhàng rồi ?
Kỳ nhi nói :
- Äệ tá»­ kể từ khi làm việc ở Äào phủ mấy năm nay, lúc nào cÅ©ng cảm thấy má»i ngÆ°á»i trong nhà hết sức lạnh lùng, nhất là đối vá»›i con, há» lại càng khinh bạc. Bởi thế con thÆ°á»ng tá»± Oán hận tại sao trong nhân thế lại không có má»™t tí cá»­ chỉ ấm áp nào. NhÆ°ng hôm nay có má»™t vị tân khách vừa đến Äào phủ tuổi chÆ°a lá»›n nhÆ°ng ngÆ°á»i lại hết sức hiên lành dá»… thÆ°Æ¡ng, con được lệnh theo hầu ngÆ°á»i ấy...
Äảng Hải Xuyên ngắt lá»i rằng :
- NgÆ°á»i ấy tên há» là gì, lai lịch ra sao ?
Kỳ nhi đáp :
- NgÆ°á»i ấy há» LÆ° tên Thế Xuân, từ vùng sa mạc tại biên cÆ°Æ¡ng phía Tây đến. Cha y tên LÆ° Bằng, trong võ lâm gá»i là Sa Mạc Kim Äiêu.
Äôi mắt của Äảng Hải Xuyên bá»—ng sáng quắc trông rất ghê sợ, kinh ngạc nói :
- Äấy là con của Sa Mạc Kim Äiêu ?
Kỳ nhi sửng sốt nói :
- ThÆ°a sÆ° phụ, ngÆ°á»i biết Sa Mạc Kim Äiêu hay sao ?
Äôi mắt của Äảng Hải Xuyên tràn đây sắc vui mừng lắc đâu nói :
- Thây chỉ nghe tên chứ không biết ngÆ°á»i. Hừ, LÆ° Bằng lại có con trai, đấy má»›i thật là chuyện lạ ! Xem ra võ lâm sắp bắt đâu đại loạn nên má»—i lúc chuyện lạ càng nhiêu hÆ¡n. NhÆ°ng trong vòng ná»­a năm trở lại đây vùng này sẽ được bình yên, con hãy yên tâm rèn luyện võ nghệ, sá»± rối loạn trong giang hồ chắc chắn sẽ dá»i đến má»™t địa phÆ°Æ¡ng khác ! Kỳ nhi ngÆ¡ ngác không hiểu ra sao cả, cậu ta chỉ cảm thấy lá»i nói của Äảng Hải Xuyên cÅ©ng nhÆ° câu trả lá»i của ông ta xem có vẻ nhÆ° đêu lạc đê cả Bá»—ng ngay lúc ấy Äảng Hải Xuyên thò vào áo lấy ra hai quyển sách cÅ© kÄ© đến Ä‘en bóng, cất tiếng than dài nói :
- Bấy lâu nay tính tình của sÆ° phụ lạnh lùng và cô Ä‘á»™c, hÆ¡n nữa lòng tá»± tin lại quá mạnh. NhÆ°ng cho đến ngày hôm nay thầy má»›i hiểu tình bạn má»›i thá»±c đáng quí, chỉ dá»±a vào võ công trác tuyệt, con ngÆ°á»i cÅ©ng chÆ°a vui vẻ được Hai quyển sách này thầy giữ gìn nó thật lâu rồi, mấy mÆ°Æ¡i năm qua không hê giở ra xem và coi nhÆ° rtjl~l rác. Kể từ đây vê sau, thầy sẽ Ä‘em tất cả ghi chép trong đó ra truyện dạy cho con. Thầy nhất định đào tạo con thành má»™t bậc kỳ tài trong võ lâm.
Äôi mắt Kỳ nhi chiếu ngá»i ánh mắt vui mừng nói :
- Hai quyển sách này có phải Võ há»c bí cấp không?
Äảng Hải Xuyên lác đầu cÆ°á»i nói :
- Äây chính là Thuyết Sách của Quá»· Cốc Tá»­ để lại. Trong thá»i Xuân Thu Chiến Quốc, chính Tô Tần và TrÆ°Æ¡ng Nghi đêu nhá» vào sách này mà tung hoành khắp thiên hạ, khiến ai ai cÅ©ng kiêng nể, xoay chuyển được cả thá»i cuá»™c, trong quyển sách này đêu ghi chép những mánh khóe khôn ngoan và những phép ứng biến tài tình. Trong chốn giang hồ, má»—i bÆ°á»›c đêu đầy nguy hiểm, kẻ gian manh không thiếu chi. Hai ngày qua ta đã nhận xét kÄ© và thấy cá tính của ngÆ°Æ¡i tá» ra rất kiên nghị, cứng rắn, bản tính lại lÆ°Æ¡ng thiện. Äó có lẽ là do hoàn cảnh sinh sống cÅ©ng nhÆ° sá»± giáo huấn của lệnh Ä‘Æ°á»ng đã hun đúc nên. Con nên biết, những ngÆ°á»i trong giá»›i giang hồ, không ai là không ham danh lợi, khinh bạc nghÄ©a nhân, ngoài miệng của há» vui cÆ°á»i, nhÆ°ng trong lòng của há» lại chứa đầy gÆ°Æ¡m Ä‘ao, ở trÆ°á»›c mặt mình thì nói ra Ä‘iêu tâng bốc nhÆ°ng ở sau lÆ°ng mình lại tìm cách ám hại khiến cho mình không ngóc đầu dậy nổi. Rút kinh nghiệm vừa qua của bản thân, thầy nhất định không để con sa vào vết xe cÅ©.
Nói đến đây, ông ta thở dài nhẹ nhàng rồi nói tiếp :
- Con Ä‘Æ°á»ng võ há»c hết sức cao thâm, rá»™ng nhÆ° bể cả, nếu muốn Ä‘i đến mức trác tuyệt, không phải là việc làm trong má»™t sá»›m má»™t chiêu.
NhÆ°ng thầy đây sẽ Ä‘em hết cái há»c trong bình sinh ra giúp cho ngÆ°Æ¡i Ä‘i dần tá»›i chá»— thành đạt.
Từ đó vê sau, Kỳ nhi thức khuya dậy sá»›m, chuyên cần há»c tập nghê văn nghiệp võ.
Sáng sá»›m hôm ấy mÅ©i quỉ đâu tiá»…n lại xuất hiện lân thứ ba nÆ¡i cá»™t ở tại đại sảnh Äào phủ, đồng thá»i kèm thêm má»™t mảnh giấy nhá», cho biết trong vòng ba năm Äào NhÆ° Hải sẽ bị Ä‘iên mà chết.
Từ trong đại sảnh, tiếng cÆ°á»i cuồng dại của Äào NhÆ° Hải vang lên không ngá»›t. Äào NhÆ° Hải là má»™t ngÆ°á»i rất khôn ngoan, y biết rằng Äảng Hải Xuyên sẽ không khi nào buông tha cho y, nếu mối thù càng sâu thì tính mạng của y lúc nào cÅ©ng bị nguy hiểm cả.
Kỳ nhi khi vừa bÆ°á»›c vào đến Thinh Hà Hiên thì trông thấy LÆ° Thế Xuân Ä‘ang ngôi ngay ngắn trên ghế, tay câm quyển sách, miệng không ngá»›t ngâm nga. Khi nghe tiếng bÆ°á»›c chân của Kỳ nhi thì y từ từ ngá»­a mặt lên nhìn Äào Gia Kỳ lá»™ sắc tÆ°Æ¡i cÆ°á»i.
Nụ cÆ°á»i của y rất lạ, khiến Äào Gia Kỳ không khá»i giật mình thầm nghÄ©:
"Có lý đâu cậu ta đã phát giác được mình là kẻ đã bắn ra mÅ©i quỉ đầu tiá»…n ấy hay sao ?" Bởi thế vẻ mặt cảu Äào Gia Kỳ liên tái nhợt vì sợ hãi.
Lư Thế Xuân chớp mắt một lượt nói :
- Kỳ nhi, ngươi làm sao rồi ? Sắc mặt tại sao lại tái nhợt như thế. Có phải đêm qua vì thiếu ngủ hay không ? Hay là mũi quỉ đâu tiễn xuất hiện trong đại sảnh, khiến ngươi trông thấy lão gia sợ hãi nên cũng sợ lây ?
Kỳ nhi vội đáp :
- Lư thiếu gia đã đoán đúng rồi ! Vì chứng bệnh phong thấp của mẹ tôi lại tái phát. Kỳ nhi phải hầu hạ suốt đêm, không thể ngủ được, nên sắc mặt mới như thế.
Lư Thế Xuân "ô" một tiếng rồi nói :
- Té ra là thế. Bệnh phong thấp là má»™t thứ bệnh kinh niên, má»—i khi tiết trá»i biến đổi thì nó sẽ tái phát, làm cho bệnh nhân Ä‘au Ä‘á»›n khổ sở, nhÆ°ng chẳng hê bị thiệt mạng. Lòng hiếu thảo của ngÆ°Æ¡i cố nhiên thá»±c là đáng khen nhÆ°ng dù sao cÅ©ng phải biết giữ gìn sức khá»e của mình má»›i được ! Kỳ nhi nói :
- Tôi xin ghi nhá»› lá»i chỉ giáo của LÆ° thiếu gia ! LÆ° Thế Xuân mỉm cÆ°á»i nói :
- NgÆ°Æ¡i từ trÆ°á»›c đến giỠđã có há»c chữ chÆ°a ?
Kỳ nhi buông xuôi hai tay đáp :
- Tôi đã có vào tÆ° thục há»c hai năm nên cÅ©ng biết chút đỉnh ! LÆ° Thế Xuân nói :
- NgÆ°Æ¡i hãy vào giá sách lấy quyển Thiên Gia Thi ra đây, ta thá»­ ngÆ°Æ¡i xem! Kỳ nhi lên tiếng vâng lá»i, rồi nhanh nhẹn bÆ°á»›c qua phòng Ä‘á»c sách lấy quyển Thiên Gia Thi trao tận tay LÆ° Thế Xuân.
Lúc ấy Lư Thế Xuân bỗng kỠmiệng sát tai Kỳ nhi nói nhỠrằng :
- Trong lúc ngÆ°Æ¡i giÆ°Æ¡ng cung bắn mÅ©i quỉ đâu tiá»…n cÅ©ng may chỉ có mình ta nhìn thấy, nếu chẳng phải thế thì chắc chắn ngÆ°Æ¡i sẽ bị chết không đất vùi thây rồi ! Kỳ nhi nghe thế, kinh hoàng đến suýt nữa quả tim nhảy vá»t ra ngoài, mặt xám ngắt, trán rá»›m mồ hôi. LÆ° Thế Xuân trông thấy cậu ta cá» vẻ sợ hãi quá mức nên vá»™i vàng nói nhá» rằng :
- Ta cÅ©ng có việc nên má»›i đến đây, vậy ngÆ°Æ¡i chá»› nên sợ hãi. Ta lo lắng ở chá»— má»™t mình trÆ¡ trá»i, chẳng được ai tiếp tay. GiỠđây đã có ngÆ°Æ¡i ta đỡ lo lắm rồi ! Kỳ nhi bình tÄ©nh trở lại. Cậu bá»—ng nhá»› đến lá»i nói của sÆ° phụ trong đêm vừa qua nên bất giác Ä‘Æ°a mắt nhìn LÆ° Thế Xuân má»™t lượt rồi hạ giá»ng khẽ nói :
- Lư thiếu gia nào phải hỠLư ? Vậy có phải thiếu gia mạo danh đến đây hay không ?
LÆ° Thế Xuân nghe thế không khá»i giật mình gật đâu nói :
- chủ nhân của mũi quỉ đâu tiễn chắc hẳn nhỠngươi cứu sống ? Ngoài ông ấy ra thì không còn ai biết được lai lịch của ta nữa ! Kỳ nhi nói :
- Äào lão gia không nghi gì cả sao ?
LÆ° Thế Xuân lắc đâu mỉm cÆ°á»i nói :
- Ta chúc mừng ngÆ°Æ¡i đã há»c được vá»›i má»™t danh sÆ°. Sau này chắc chắn ngÆ°Æ¡i sẽ trở thành má»™t nhân vật kỳ tài. NgÆ°Æ¡i càng phải cẩn thận hÆ¡n nữa má»›i được.
Sau đó y bèn Ä‘em những bài thÆ¡ trong sách ra há»i Äào Gia Kỳ từng câu má»™t. Äào Gia Kỳ đối đáp lÆ°u loát chẳng hê sai má»™t chữ.
Lư Thế Xuân khen rằng :
- Thá»±c không ngá» tÆ° chất của ngÆ°Æ¡i hÆ¡n ngÆ°á»i đến thế. Trong thá»i tuổi trẻ ngÆ°Æ¡i bị thất há»c thật là đáng tiếc. Nếu ta có rảnh thì nhất định sẽ chỉ dạy thêm cho ngÆ°Æ¡i ! Lúc đó bá»—ng từ bên ngoài có tiếng cÆ°á»i thá»±c to, rối lại có ngÆ°á»i há»i răng :
- Hiên diệt, cháu định chỉ dạy cho ai thế ?
Câu nói chÆ°a dứt thì thân hình cao lá»›n của Äào NhÆ° Hải đã xuất hiện đến nÆ¡i. LÆ° Thế Xuân vá»™i vàng đứng lên bÆ°á»›c ra nghênh đón, chắp tay xá dài nói :
- ThÆ°a thế bá ! Kỳ nhi liên bÆ°á»›c liên ra khá»i phòng.
Äào NhÆ° Hải nói:
- TrÆ°á»›c đây lệnh tôn là Sa Mạc Kim Äiêu, tên tuổi rung chuyển cả vùng sa mạc Tây Vá»±c, nay chẳng ngá» tiếng hót của chim phụng con lại còn thanh thúy hÆ¡n tiếng hót của chim phụng già, võ công của hiên diệt ngày nay lại còn tinh thông trác tuyệt hÆ¡n lệnh tôn thùa trÆ°á»›c, quả đáng vui mừng biết bao ! LÆ° Thế Xuân khiêm tốn nói :
- Thế bá quá khen như thế thực khiến cháu lấy làm xấu hổ ! Y dừng lại trong giây lát rối nói tiếp rằng :
- Có Ä‘iêu này tiểu diệt còn chÆ°a được rõ là lúc thế bá gặp mặt Yến Nam Tam Kiệt tại sao không dùng võ công xuất chúng của mình để bắt sống Yến Nam Tam Kiệt Ä‘i. Vì làm nhÆ° vậy má»›i có thể chấm dứt được những lá»i vu cáo không đâu và ngăn chặn được má»i tai há»a xảy ra sau này, hÆ¡n nữa cÅ©ng sẽ chấm dứt được má»i sá»± tranh chấp trong võ lâm.
Äào NhÆ° Hải mỉm cÆ°á»i nói :
- Già nào chẳng phải không thấy được việc đó, nhÆ°ng chỉ vì trÆ°á»›c đây ta bị chủ nhân của mÅ©i quỉ đầu tiá»…n, dùng chưởng lá»±c âm Ä‘á»™c đánh bị thÆ°Æ¡ng nÆ¡i hông, máu huyết vì thế chÆ°a được Ä‘iêu hòa, võ công bị giảm sút, tối thiểu phải ba tháng nữa má»›i hồi phục hoàn toàn được. Nếu ta ra tay đánh nhau thì vá»›i sá»± nhận xét của những tay sành sá»i nhÆ° Yến Nam Tam Kiệt đâu lại không hiểu chá»— nhược đó của ta hay sao ? Chính vì lẽ ấy ta chịu nhÆ°á»ng chứ không để lá»™. Tuy nhiên ba tấc lưỡi nhiêu trÆ°á»ng hợp lại hữu dụng hÆ¡n cả sức mạnh và gÆ°Æ¡m Ä‘ao, nhá» thế mà ta đã thuyết phục được bá»n há» hoàn toàn đồng tình vá»›i ta! Song, cÅ©ng chá»› nên tin bá»n há» vá»™i vì những nhân vật tá»± xÆ°ng là nghÄ©a hiệp chính phái vẫn xấu xa gian xảo nhÆ° thÆ°á»ng.
LÆ° Thế Xuân mỉm cÆ°á»i nói :
- Thế bá là ngÆ°á»i biết ngÆ°á»i biết ta, sáng suốt vô cùng, sợ gì sá»± vu khống của thiên hạ ? NhÆ°ng riêng việc Sá»­ võ sÆ° bị mất tích, nếu đấy là thá»±c sá»± bị Yến Nam Tam Kiệt bắt Ä‘i thì e rằng việc ấy sẽ có ảnh hưởng bất lợi cho thế bá, không thể không đê phòng được ! Äào NhÆ° Hải cÆ°á»i to :
- Hiá»n diệt cÅ©ng có lòng hoài nghi việc Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành và Hàn Thiết Quan âm bị mất tích là do già đây làm hay sao ? Äấy chỉ là những lá»i nói vô căn cứ, trong khi đó già đây hành Ä‘á»™ng quang minh chính đại thì nào có sợ chi bất lợi ? Sá»­ võ sÆ° bị bắt mang Ä‘i chắc chắn không có Ä‘iêu gì lo ngại đến tính mạng. Vì kẻ bắt Sá»­ võ sÆ° không ngoài mục đích tìm hiểu Hàn Thiết Quan âm và Lá»— Công Hành. Trong khi đó dù cho Sá»­ võ sÆ° có bị tra khảo ác Ä‘á»™c Ä‘i nữa thì cÅ©ng không có gì để nói vì đấy chỉ là những lá»i đồn đại.
Trong khi lão ta nói thì đôi mắt thoáng hiện má»™t tia buồn bã lo âu. Tuy tia mắt ấy chỉ má»›i hiện lên là tắt Ä‘i ngay nhÆ°ng vẫn không làm sao thoát khá»i đôi mắt sắc bén của LÆ° Thế Xuân.
Bởi thế y thâm cÆ°á»i nhạt rồi đáp rằng :
- Tiểu diệt nào có lòng nghi ngá» thế bá đâu ? NhÆ°ng vạn nhất nếu trong trÆ°á»ng hợp tất cả anh hùng trong giang hồ đêu quả quyết là thế bá đã làm ra việc ấy, đông thá»i há» lấy Sá»­ võ sÆ° làm má»™t nhân chứng để vu cáo thì thế dù có tài hùng biện đến đâu cÅ©ng không làm sao biện bạch cho được. Vì lá»i tục có nói, ở dÆ°á»›i sá»± tra khảo thì việc không cÅ©ng hóa thành có ! Äào NhÆ° Hải không khá»i giật mình, cúi đầu trầm ngâm trong giây lát má»›i mỉm cÆ°á»i nói :
- Sá»± lo lắng của hiá»n diệt cố nhiên là đúng lắm nhÆ°ng theo sá»± suy Ä‘oán của già đây thì má»™t việc to tát chấn Ä‘á»™ng võ lâm nhÆ° thế tất nhiên không thể nào ém nhem cho được, chỉ trong má»™t thá»i gian ngắn là tất cả có thể vén được tấm màn bí mật. Chúng ta hãy chống mắt chá» xem ra sao cho biết.
Sau khi nói lảng sang vấn đê khác, Äào NhÆ° Hải liên nhắc lại những việc làm trÆ°á»›c kia của Sa Mạc Kim Äiêu. LÆ° Thế Xuân đã đối đáp trôi chảy tất cả Trá»i đã gần trÆ°a, Äào NhÆ° Hải vui vẻ đứng lên cáo từ LÆ° Thế Xuân rồi bÆ°á»›c ra khá»i Thinh Hà Hiên. Chỉ trong chá»›p mắt là thân hình to lá»›n của lão ta đã lẩn khuất giữa đám lá cây xanh um.
LÆ° Thế Xuân tiá»…n chân lão ra khá»i nhà và chá» cho lão ta đã Ä‘i khuất má»›i quay ngÆ°á»i trở lại. Khi ấy y bá»—ng trông thấy Kỳ nhi từ má»™t góc nhà ló đầu ra nhìn nên vá»™i vàng vẫy tay gá»i cậu ta lại. Kỳ nhi liên mau chân bÆ°á»›c thẳng đến trÆ°á»›c mặt LÆ° Thế Xuân.
Lư Thế Xuân bảo nhỠrằng :
- Sá»± dá»± Ä‘oán của lệnh sÆ° không sai tí nào cả, quả đúng là Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng đã bị Äào lão gia Ä‘em giấu kín Ä‘i má»™t nÆ¡i khác. NhÆ°ng tại sao Äào lão gia không giết hắn để giữ kín má»i sá»± bí mật mà còn lÆ°u lại má»™t mầm hậu hoạn nhÆ° thế ? Äấy có lẽ là lão ta còn có Ä‘iêu kiêng sợ gì. NgÆ°Æ¡i...
Liá»n đó y bèn ká» miệng sát tai Kỳ nhi nói nhá» má»™t hôi. Kỳ nhi gật đâu vâng dạ. LÆ° Thế Xuân lấy ra má»™t phong thÆ° trao đến tay Kỳ nhi rồi nói nhá» răng :
- Ngươi hãy mau đi chớ để lỡ mất việc lớn.
Kỳ nhi vâng lệnh Ä‘i ra khá»i phủ, trÆ°á»›c tiên cậu ta làm má»i việc đúng theo lá»i dặn dò của LÆ° Thế Xuân rồi chạy vê nhà bẩm lại cho Äảng Hải Xuyên biết.
Äảng Hải Xuyên nghÄ© ngợi má»™t cách rất trang trá»ng, trong giây phút mởl nói :
- LÆ° Thế Xuân đã mạo nhận là con trai của Sa Mạc Kim Äiêu LÆ° Bằng đến đây tất có mÆ°u toan việc gì. Rất có thể y đến là vì Hàn Thiết Quan âm.
xem ra thằng bé này tính toán rất chu đáo, hẳn là má»™t nhân vật sâu Ä‘á»™c chẳng phải vừa. Chỉ có má»™t mình hắn là biết được mÅ©i quỉ đâu tiá»…n bắn ghim nÆ¡i đại sảnh của Äào phủ là do ta nhá» bàn tay trẻ con của ngÆ°Æ¡i làm ra nhÆ° vậy, cÅ©ng thấy được tâm kế của y cao siêu đến đâu.
Trong khi nói sắc mặt của Äảng Hải Xuyên hết sức lạnh lùng, Ä‘Æ°a mắt nhìn thẳng vào Kỳ nhi tiếp rằng :
- SÆ° phụ tuy không hiểu rõ lai lịch xác thá»±c của LÆ° Thế Xuân nhÆ°ng có thể biết là y không phải hiá»n lành dá»… mến nhÆ° ngÆ°Æ¡i tưởng đâu. Y tuy là anh hùng hiệp nghÄ©a, rất có tài năng, nhÆ°ng sâu Ä‘á»™c và hung tợn có hÆ¡n chứ không kém Äào NhÆ° Hải.
Kỳ nhi nghe Äảng Hải Xuyên nói thế thì khắp mình không khá»i nổi da gà và biến hẳn sắc mặt.
Äảng Hải Xuyên cất tiếng than dài nói :
- Kỳ nhi lòng dạ ngÆ°Æ¡i thá»±c thà chất phác, không làm sao biết được chá»— gian xảo của kẻ khác. Lòng thá»±c thà là Ä‘iêu cần thiết trong việc đối nhân xá»­ thế, nhÆ°ng để áp dụng vào Ä‘á»i sống giang hô thảo mãng thì không thể được. NhÆ° LÆ° Thế Xuân tuy bê ngoài trông có vẻ chân chất nhÆ°ng thá»±c sá»± thì bên trong lại có ý uy hiếp ngÆ°Æ¡i, để biến ngÆ°Æ¡i trở thành má»™t tay sai cho y lợi dụng.
Kỳ nhi sợ hãi nói :
- Nếu thế, Kỳ nhi có nên làm những việc này cho y không ?
Äảng Hải Xuyên mỉm cÆ°á»i nói :
- Tất nhiên là phải làm, mà còn phải tỠra hoàn toàn trung thành với y nữa. Hiện nay y không thể không nhỠđến ngươi, trái lại ngươi cũng nên lợi dụng ngược lại y.
Kỳ nhi ngơ ngác nói :
- Lợi dụng bằng cách nào ?
- Phải tùy sở thích của y, hầu làm cho tâm trí của y phải bị mê hoặc.
Nhưng bí quyết vẫn ở là chỗ chú tâm tìm cách đối phó. Ngươi hãy cố gắng nghiên cứu quyển Thuyết Sách kỳ thư mà thầy đã dạy cho ngươi, tất sẽ có thể xoay trở Lư Thế Xuân trong bàn tay. Hiện nay ngươi không thể hoàn toàn thành thật với y mà chỉ nói một ít công việc của mình cho y nghe thôi.
Nên biết là trong giá»›i giang hô đây dấy gian manh, lòng ngÆ°á»i nguy hiểm không thể tả xiết. Tiên nhân có nói :
"ÄÆ°á»ng núi Thái Hành xe thÆ°á»ng dá»… lật, nhÆ°ng nếu so vá»›i lòng ngÆ°á»i thì đấy vẫn là má»™t con Ä‘Æ°á»ng bằng phẳng.
Dòng nÆ°á»›c Vu Giáp thuyên Ä‘i dá»… đắm, nhÆ°ng nếu so vá»›i lòng ngÆ°á»i thì đấy vẫn là má»™t dòng nÆ°á»›c yên lành". NgÆ°Æ¡i hãy chiêm nghiệm những lá»i nói ấy thì sẽ rút tỉa được má»™t bài há»c hay. Riêng phong thÆ¡ này, ta cÅ©ng không cần xé ra xem làm gì ! Kỳ nhi bÆ°á»›c ra khá»i nhà, hối hả chạy thẳng đến hiệu Bát NghÄ©a Viên trà lâu tại Trạng Nguyên Kiêu.
Trạng Nguyên Kiêu chỉ cách Äào phủ có má»™t con Ä‘Æ°á»ng rất gần.
Riêng hiệu Bát NghÄ©a Viên trà lâu, có thể nói là má»™t nÆ¡i tụ tập đông đảo tất cả má»i hạng ngÆ°á»i ở trong phủ thành. Vì chẳng những nó nằm sát cạnh Äông Hồ mà còn rá»™ng rãi mát mẻ, muốn ăn uống thức gì cÅ©ng có. Bởi thế bạn bè tri ká»· kéo nhau lên đấy, có chá»— ngồi trang nhã, vừa thưởng ngoạn cảnh hồ, cảnh trăng vừa bÆ°ng ly chuyện trò thì không còn cái lạc thú nào hÆ¡n nữa.
Lúc ấy trá»i đã quá thua mà ở Bát NghÄ©a Viên trà lầu thá»±c khách cÅ©ng còn đông đảo, trên lầu dÆ°á»›i nhà đâu đâu cÅ©ng ồn ào huyên náo, tiếng cÆ°á»i tiếng nói không ngá»›t bên tai.
Trước cửa gian trà lâu có kê một cái chảo to, trong chảo dầu đang sôi sùng sục, bên dưới lửa cháy đỠrục. Một gã đàn ông thân hình mật mạp, mình cởi trần, đang cầm một đôi đũa vừa to vừa dài thò vào chảo dầu làm việc không ngớt tay.
Chảo dâu ấy dùng để chiên dâu cha quẩy. Bên cạnh đó lại có một lão già tuổi độ ngũ tuần đang đứng trước một miếng cây dài kè cao, nhồi bột, làm bánh để đưa vào chảo. Những tên hầu bàn bận rộn lo mang những chiếc bánh mới ra lò vào bên trong cung cấp cho thực khách, vừa đi chúng vừa kêu ê a :
- Dầu cha quẩy cho bàn số bốn này ! Kỳ nhi bÆ°á»›c đến bên cạnh ngÆ°á»i đàn ông mập mạp Ä‘ang chiên bánh, thò tay móc ra ba đồng xu nói :
- Äại sÆ° phụ, cho tôi mua ba chiếc bánh ! NgÆ°á»i đàn ông ấy không há» Ä‘Æ°a mắt nhìn Kỳ nhi mà chỉ Ä‘Å©a gắp ba chiếc bánh vừa chiên xong gác lên miệng chảo trao cho cậu ta, đồng thá»i thò vào bàn tay của Kỳ nhi lấy ba đồng xu bá» vào má»™t cái đãy bằng vải Ä‘eo xệ dÆ°á»›i rốn.
Kỳ nhi bỗng nói nhỠ:
- Äại sÆ° phụ, có ngÆ°á»i nhá» tôi mang thÆ¡ này đến cho Bạch cô nÆ°Æ¡ng ! NgÆ°á»i đàn ông mập mạp ấy không khá»i giật mình, nhanh nhẹn ném má»™t chiếc dầu cha quẩy vào trong chảo kêu lên xèo xèo rồi hạ giá»ng nói - NgÆ°Æ¡i hãy Ä‘i vào ngõ hẻm nhỠở phía bên tay phải rồi vòng đến sau lÆ°ng nhà sẽ thấy có má»™t cánh cá»­a màu tím. NgÆ°Æ¡i gõ vào cánh cá»­a ấy chín tiếng thì sẽ có ngÆ°á»i mở cá»­a và dẫn ngÆ°Æ¡i đến ra mắt cô nÆ°Æ¡ng.
Kỳ nhi cảm tạ rồi cầm gói dầu cha quẩy đi thẳng vào ngõ hẻm. Chỉ trong chốc lát là cậu ta đã trông thấy một cánh cửa nhỠmàu tím đã cũ kĩ đang đóng kín. Cậu vội vàng bước đến rồi đưa tay lên gõ chín tiếng.
Liên đó bá»—ng có má»™t giá»ng nói trong trẻo nhÆ° chim oanh từ trong truyện ra rằng :
-Ai đó ?
Tức thì cánh cá»­a kêu lên nghe kèn kẹt và mở rá»™ng vào phía trong. NÆ¡i khung cá»­a đã hiện ra má»™t cô gái nhá», mình mặc áo tía ngắn, tóc thê vừa má»›i chấm vai. Cô gái ấy cÅ©ng suýt soát tuổi vá»›i Kỳ nhi, trông diện mạo hết sức xinh đẹp, làn da trắng mịn nhÆ° ngá»c, đôi má núm đồng tiên, đôi mắt trong veo và sáng lóng lánh, không ngá»›t nhìn khắp ngÆ°á»i Kỳ nhi.
Kỳ nhi bắt đâu biết thẹn nên sắc mặt liá»n Ä‘á» bừng ấp úng nói :
- Xin há»i tá»· tá»·, tôi phụng mệnh của LÆ° thiếu gia muốn mang thÆ° đến rao tận tay cho Bạch cô nÆ°Æ¡ng, chăng hay Bạch cô nÆ°Æ¡ng có ở nhà không ?
Cô gái ấy nhếch miệng cÆ°á»i để lá»™ đôi hàm răng trắng trong và nhá» rúc, hết sức xinh đẹp khiến Kỳ nhi không khá»i xao xuyến cả tâm hồn.
Äôi mắt lanh lợi của cô gái xoay qua rồi nói :
- Anh hãy Ä‘i theo tôi ! Dứt lá»i cô ta nép mình tránh Ä‘Æ°á»ng cho Kỳ nhi bÆ°á»›c vào rồi đóng kÄ© cánh cá»­a lại. Kỳ nhi không dám nhìn thăng vào cô gái mà chỉ đứng trÆ¡ trÆ¡ má»™t nÆ¡i Ä‘Æ°a mắt nhìn vê phía cá»­a má»™t gian đại sảnh gần đấy.
Cô gái bÆ°á»›c qua mặt Kỳ nhi rồi quay đầu lại cÆ°á»i nói :
- Äi ! Liá»n đó cô ta bÆ°á»›c yểu Ä‘iệu thẳng vào cá»­a sảnh Ä‘Æ°á»ng. Kỳ nhi cÅ©ng vá»™i vàng bÆ°á»›c theo. NÆ¡i đó thá»±c ra không phải là má»™t gian đại sảnh mà chỉ là má»™t gian phòng ở phía sau nhà mà thôi. Tuy thế gian phòng cÅ©ng rá»™ng rãi sáng sủa lắm. Sát nÆ¡i bức vách của gian phòng có để má»™t chiếc bàn vuông, bên trên có thá» má»™t pho tượng thần tài. Vì quá lâu năm nên pho tượng ấy đã rất cÅ© kÄ© và rất dÆ¡ bẩn. Trên tấm thảm bằng lụa Ä‘á» thêu rông bạc có để má»™t xâu tiá»n dài bằng đông xanh. TrÆ°á»›c mặt pho tượng thân tài có má»™t chiếc lÆ° hÆ°Æ¡ng bằng đồng cổ, trầm hÆ°Æ¡ng cháy nghi ngút, khói lên cuồn cuá»™n, mùi thÆ¡m nức mÅ©i khiến ngÆ°á»i bÆ°á»›c vào gian phòng có cảm giác lâng lâng Ä‘i vào cõi má»™ng. Bên phía tay trái lại còn má»™t cánh cá»­a. Cánh cá»­a ấy có treo má»™t bức màn dài bằng vải màu vàng, bên trên có thêu hai con bạch phụng rất nổi.
cô gái nhá» vừa má»›i Ä‘Æ°a cánh tay lên, chÆ°a kịp khoát chiếc màn thì đã nghe từ bên trong có má»™t giá»ng nói trong trẻo, ngá»t ngào, nghe rất vui tai vá»ng ra răng :
- Vân nhi có ai đó ?
Cô bé đáp :
- Có ngÆ°á»i mang thÆ° của LÆ° thiếu gia đến, muốn xin vào ra mắt cô nÆ°Æ¡ng.
- Bảo hắn vào đây ! Cô gái nhỠđưa tay khoát bức màn, rồi nhìn thẳng vào Kỳ nhi nói :
- Anh không nghe hay sao ? Cô nÆ°Æ¡ng đã gá»i anh vào đó! NhÆ°ng này hãy để gói dầu cha quẩy xuống đã ! Kỳ nhi không khá»i Ä‘á» bừng sắc mặt cúi đầu nói :
- Vâng ! Dứt lá»i cậu ta để gói bánh xuống cái bàn cạnh đó rồi theo chân cô gái nhá» bÆ°á»›c vào trong. Vừa bÆ°á»›c vào đến nÆ¡i thì trÆ°á»›c mặt cậu ta đã hiện rõ má»™t cô gái áo trắng Ä‘ang ngồi ngay ngắn trÆ°á»›c bàn trang Ä‘iểm. Cô gái ấy có má»™t gÆ°Æ¡ng mặt trái xoan, tÆ°Æ¡i vui nhÆ° đóa hoa Ä‘ang nở, tóc Ä‘en óng mượt, đôi mắt trong veo nhÆ° mặt nÆ°á»›c hồ thu, dung nhan tuyệt trần không kém chi tiên nhân trên trá»i. HÆ¡n nữa, cô ta lại có má»™t phong Ä‘á»™ sang trá»ng khiến ngÆ°á»i ngoài không dám nhìn thăng.
Kỳ nhi đưa mắt nhìn qua cô gái một lượt rồi vội vàng cúi đâu lấy bức thư ra, đưa hai tay nói :
- LÆ° thiếu gia có thÆ° này, xin cô nÆ°Æ¡ng hãy mở ra xem ! Cô gái thò tay ra lấy bức thÆ° xem qua má»™t lượt rồi bá»—ng quay vá» phía cô gái nhá» cÆ°á»i nói:
- Anh ấy thật rất tận tâm lại chu đáo trong má»i việc, hành Ä‘á»™ng khôn ngoan nên đã qua mắt được Äào NhÆ° Hải, quả tài lắm ! Cô gái nhỠđáp :
- Cô nÆ°Æ¡ng thÆ°á»ng bảo ngÆ°á»i ấy có nhiêu mÆ°u mẹo không ai bì kịp nhÆ°ng bê ngoài xem trung hậu, song bên trong lại gian xảo khôn lÆ°á»ng.
Riêng tài hoa và võ há»c thì những nhân vật khác trong võ lâm ít ai bì kịp.
Äồng thá»i cô nÆ°Æ¡ng cÅ©ng bảo chỉ có cô nÆ°Æ¡ng má»›i Ä‘iêu khiển được ông ta mà thôi.
Äôi má của cô gái bá»—ng Ä‘á» bừng mắng rằng :
- vân nhi, ngÆ°Æ¡i nói bừa bãi gì thế ? Ta làm thế nào có thể Ä‘iá»u khiển được anh ấy ?
Vân nhi che miệng cÆ°á»i nói :
- Ông ấy ái mộ cô nương đã lâu nên dù ông ấy có tính ngạo mạn, ngang bướng nhưng đối với cô nương thì luôn lại tỠra ngoan ngoãn. Có lý nào cô nương không trông thấy hay sao ? Song đáng tiếc cô nương lại không yêu ông ấy ! Thiếu nữ lại mắng rằng :
- Ngươi càng nói càng bậy thêm, sao chưa chịu câm miệng lại ! Nói đoạn cô gái ấy bèn quay qua phía Kỳ nhi bảo rằng :
- Ngươi vê nói lại với Lư thiếu gia là ta sẽ hành sự đúng theo trong bức thư, chẳng cần phải phúc đáp bằng thư nữa.
Kỳ nhi lên tiếng đáp lá»i, Ä‘ang định bÆ°á»›c lui ra thì cô gái ấy bá»—ng gá»i cậu ta trở lại há»i :
- NgÆ°Æ¡i tên gá»i là gì ?
Giá»ng nói của cô gái hết sức dịu dàng và ngá»t ngào. Không hiểu tại sao Kỳ nhi đối vá»›i chủ tá»› của thiếu nữ này bá»—ng có má»™t cảm giác khó tả nên bừng Ä‘á» sắc mặt đáp :
- Tôi tên gá»i Kỳ nhi ! Thiếu nữ ấy tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- NhÆ° trong thÆ° của LÆ° thiếu gia đã nói, ta được biết ngÆ°Æ¡i là ngÆ°á»i ở trong nhà của Äào NhÆ° Hải. NhÆ°ng ngÆ°á»i làm thế nào ra vào được Äào phủ mà chẳng bị nghi ngá» ? LÆ° thiếu gia làm thế nào biết được ngÆ°Æ¡i là ngÆ°á»i trung thành đáng tin cậy mà trao cho nhiệm vụ mang thÆ° nhÆ° thế này?
Kỳ nhi cảm thấy rất khó trả lá»i nên sắc mặt bừng đỠấp úng không nói nên lá»i.
Vân nhi Ä‘ang đứng bên cạnh bá»—ng cÆ°á»i nhạt nói :
- Tỳ nữ rất biết cá tính của ông ấy. Khi ông ta dùng ngÆ°á»i thì chắc chắn không thoát khá»i hai cách dụ dá»— và uy hiếp khiến cho ngÆ°á»i ấy không dám thay lòng đổi dạ.
Cô gái đưa mắt chú ý nhìn Kỳ nhi rối lắc đâu nói :
- Sắc mặt của Kỳ nhi có vẻ là ngÆ°á»i trong sạch đứng đắn, chắc chắn không bị chuyện lợi dụng mua chuá»™c được. Tá»±a hồ nhÆ°...
Nói đến đây thì đôi mày của cô khẽ cau lại và hạ giá»ng tiếp rằng :
- vân nhi bên ngoài lại có ngÆ°á»i đến ! Vân nhi hứ lên má»™t tiếng trong mÅ©i rồi vung bàn tay ra khiến tấm màn che cá»­a vén lên. Cô ngạnh nhẹn lách mình lao thăng ra ngoài phía cá»­a nhanh nhÆ° má»™t con chim én.
Kỳ nhi không khá»i trợn mắt líu lưỡi vì cậu ta không ngá» Vân nhi chỉ má»›i từng tuổi ấy mà võ công đã tinh thâm cao cÆ°á»ng đến thế. Trong lòng cậu thầm khâm phục.
NgÆ°á»i thiếu nữ áo trắng cÅ©ng đứng lên, cô ta chỉ khẽ di Ä‘á»™ng là ngÆ°á»i đã đến sát bên cá»­a sổ rồi. Hành Ä‘á»™ng của cô ta nhanh nhẹn đến mức Kỳ nhi không nhìn thấy rõ kịp. Cô ta vẫy tay gá»i Kỳ nhi đến sát bên cạnh rồi cùng Ä‘Æ°a mắt nhìn trá»™m ra ngoài bảo nhá» rằng :
- Xem ra hai ngÆ°á»i này chắc chắn là theo dõi ngÆ°Æ¡i đến đây ! Kỳ nhi không khá»i giật mình, Ä‘Æ°a mắt nhìn qua khe cá»­a sổ trông thấy hai ngÆ°á»i đàn ông to lá»›n, mình mặc áo Ä‘en, Ä‘ang đứng so vai bên ngoài.
Bốn mắt sáng quắc nhÆ° Ä‘iện của há» Ä‘ang nhìn chòng chá»c vào phía cá»­a phòng.
Sắc mặt của Kỳ nhi không khá»i biến hẳn vì cậu ta đã thấy rõ hai ngÆ°á»i ấy là hai võ sÆ° há» Trần và há» Hạ Ở trong Äào phủ.
Trong lúc đó gã võ sÆ° há» Hạ Ä‘ang nở má»™t nụ cÆ°á»i ghê rợn nói :
- Chúng ta hãy vào trong ấy xem thằng tiểu yêu này hành Ä‘á»™ng khả nghi lắm, rất có thể má»i việc rắc rối là do nó gây ra ! Gã võ sÆ° há» Trân gật đâu đông ý. Trong khi hai ngÆ°á»i Ä‘ang định Ä‘Æ°a chân bÆ°á»›c vào thì bá»—ng nghe má»™t tiếng quát trong trẻo rằng :
- Hãy đứng lại ! Hai gã võ sÆ° không khá»i sá»­ng sốt, cùng Ä‘Æ°a mắt nhìn lên thì thấy má»™t cô gái tóc thê hết sức xinh đẹp, tuổi Ä‘á»™ mÆ°á»i ba mÆ°á»i bốn Ä‘ang từ trong bÆ°á»›c thẳng ra. Äôi mắt của cô gái nhỠấy sáng ngá»i nạt rằng :
- LÅ© tặc tá»­ không có mắt kia ! Giữa thanh thiên bạch nhật mà các ngÆ°Æ¡i lại dám hành Ä‘á»™ng ngang tàng, không xem ai ra gì cả. Tại sao chúng bay lại dám xông càn vào nhà riêng của ngÆ°á»i ta nhÆ° má»™t lÅ© cÆ°á»›p thế ? Sao chÆ°a chịu bó tay chá» trói ?
Gã võ sÆ° há» Hạ sững sá» má»™t lúc, rồi cÆ°á»i nhạt nói :
- Tiểu cô nÆ°Æ¡ng, cô quả là không xem ai ra gì cả. Chúng tôi là võ sÆ° ở trong Äào phủ, chỉ đến đây tìm má»™t ngÆ°á»i thôi.
Vân nhi cÆ°á»i nhạt nói :
- Ta không cần biết các ngÆ°Æ¡i ở trong Äào phủ hay Lý phủ chi cả mà chỉ biết các ngÆ°Æ¡i tá»± tiện xông càn vào nhà riêng của ngÆ°á»i ta, cái tá»™i gian phi hẳn các ngÆ°Æ¡i đã lãnh rồi.
Gã võ sÆ° há» Hạ biến hẳn sắc mặt. NhÆ°ng gã võ sÆ° há» Trân mỉm cÆ°á»i nói :
- Này tiểu cô nÆ°Æ¡ng, tôi xin há»i cô vừa rồi có trông thấy má»™t thằng bé Ä‘i vào đây hay không ?
Vân nhi nhÆ°á»ng cao đôi mày nói :
- Ngươi từ đâu mà lại trông thấy có một thằng bé đi vào đây ?
Gã võ sư hỠTrần đáp :
- Chúng tôi đang ngôi uống trà ở Bát Nghĩa Viên, trông thấy thằng bé ấy đi vào ngõ hẻm này với một dáng điệu khả nghi.
Câu nói chÆ°a dứt thì Vân nhi đã cất tiếng cÆ°á»i nhạt nói :
- Thằng bé ấy là ngÆ°á»i chi của các ngÆ°Æ¡i ? Nó đã phạm lá»—i gì rồi?
Hai gã võ sÆ° không khá»i ngÆ¡ ngác Ä‘Æ°a mắt nhìn nhau. Liá»n khi ấy Vân nhi bá»—ng tràn tá»›i nhanh nhÆ° má»™t luồng Ä‘iện xẹt rồi vung chưởng quét chá»›p nhoáng ra. Sau hai tiếng "bốp, bốp! " thá»±c kêu, hai gã võ sÆ° ấy đã bị tát hai cái tát tay vào mặt thá»±c nặng, loạng choạng tháo lui mấy bÆ°á»›c, máu răng tuôn ra khóe miệng. Lá»­a giận tức thì cháy rục qua đôi mắt của gã võ sÆ° há» Hạ. Y bèn lao thẳng ngÆ°á»i tá»›i quát to rằng :
- Ngươi quả là một con beo cái.
Bàn tay nhá» nhắn của Vân nhi bá»—ng nhanh nhẹn vung ra tức thì ba đạo ánh sáng bạc liên từ bàn tay của cô ta bay vút tá»›i nhÆ° ba luồng Ä‘iện nhắm ghim thẳng vào ba huyệt đạo Hầu kết, Tâm du, Khí hải của gã võ sÆ° ấy. Chỉ kịp nghe gã võ sÆ° há» Hạ gào lên má»™t tiếng thảm thiết rồi ngã phịch xuống đất chết ngay lập tức. Gã võ sÆ° há» Trần sợ hãi đến hồn lìa khá»i xác, vá»™i vàng nhún mình dùng thế Tiêm long thăng thiên nhảy vá»t lên cao.
Vân nhi khẽ cÆ°á»i nói :
- Ngươi trốn thoát được hay sao ?
Vừa nói cô bé vừa lao ngÆ°á»i theo đối phÆ°Æ¡ng nhÆ° hình vá»›i bóng, năm ngón tay trên chưởng mặt vung ra chụp thẳng tá»›i nhÆ° má»™t luồng gió hốt.
Thế là gót chân của gã võ sÆ° há» Trần liên bị cô ta chụp lấy cứng ngắc. Gã võ sÆ° há» Trần chỉ kịp cảm thấy gót chân của mình nhÆ° bị năm cái móc thép siết chặt lấy, Ä‘au Ä‘á»›n đến tận xÆ°Æ¡ng tủy nên buá»™t miệng la lên hai tiếng "ôi chao ! ". Thế rồi y cảm thấy chân lá»±c trong ngÆ°á»i đêu tan biến hết cả nên phải buông ngÆ°á»i té thẳng xuống đất nghe má»™t tiếng "phịch" thật to và ngất lịm Ä‘i.
Kỳ nhi đứng trong phòng nhìn ra, trông thấy thế không khá»i kinh hoàng thất sắc.
Ngay lúc ấy lại nghe Vân nhi cÆ°á»i trong trẻo nói :
- Thá»±c chẳng ngá» chúng nó lại vô dụng đến nhÆ° thế, chỉ má»™t thế đánh cÅ©ng không đỡ nổi ! Thiếu nữ áo trắng đã nhẹ nhàng bay ngÆ°á»i ra khá»i phòng nói :
- Chúng nó vì quá khinh địch, hÆ¡n nữa không thể Æ°á»›c lượng tài nghệ của ngÆ°Æ¡i cao thâm đến mức nào nên má»›i bị mất mạng nhÆ° thế, chứ ngÆ°Æ¡i đừng tưởng là bá»n chúng dá»… hạ nhÆ° thế đâu ?
Dứt lá»i cô gái áo trắng bèn vung ngón tay ra cách không Ä‘iểm thẳng vào tá»­ huyệt của gã võ sÆ° há» Trần rồi gá»i Kỳ nhi đến nói rằng :
- NgÆ°Æ¡i chá»› tưởng lầm chúng ta là ngÆ°á»i tâm địa ác Ä‘á»™c. Vì nếu không làm nhÆ° thế thì chẳng những nguy hại đến tính mạng của LÆ° thiếu gia mà ngay đến ngÆ°Æ¡i cÅ©ng khó bảo tồn mạng sống. Thôi ngÆ°Æ¡i hãy vê Ä‘i, trong khi Ä‘i đứng nên giữ vẻ tá»± nhiên để tránh phải bị kẻ khác nghi ngá».
Kỳ nhi tuân mệnh bÆ°á»›c ra khá»i cá»­a. Qua má»™t lúc sau, tâm thần cậu đã trấn tÄ©nh được trở lại má»›i lên Ä‘Æ°á»ng trở vê Äào phủ.
Lúc ấy, trÆ°á»›c cá»­a Äào phủ cứ thỉnh thoảng lại có hai ba nhân vật võ lâm Ä‘i ngang qua Ä‘Æ°a mắt chú ý nhìn vào bên trong rồi lại ká» tai xì xâm bàn tán Trong khi đó hai cánh cổng nhà há» Äào vẫn mở rá»™ng xem nhÆ° không hê có sá»± đê phòng chi cả. Không khí vẫn yên tÄ©nh nhÆ° lúc chÆ°a có xảy ra sá»± cố NhÆ°ng kì thá»±c trong lúc ấy, má»™t âm mÆ°u làm kinh khiếp cả giang hồ Ä‘ang trên đà thành hình cÅ©ng nhÆ° má»™t cuá»™c chém giết đẫm máu trong võ lâm Ä‘ang được chuẩn bị bên trong Äào phủ.
Tài sản của giacuongly

  #4  
Old 18-05-2008, 09:25 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 4: Cả vú lấp miệng em



Trên nên trá»i sao má»c lÆ°a thÆ°a, gió xuân phe phẩy mát lạnh...
Mặt Äông Hồ khói bốc má» mịt, trông xinh đẹp nhÆ° má»™t cõi má»™ng. ánh đèn của hàng vạn gia đình dân cÆ° sống xung quanh hồ không ngá»›t nhấp nháy, soi bóng nÆ°á»›c má» mịt trông thật huyên ảo.
Tuy chÆ°a đến mùa du khách bÆ¡i thuyá»n để đàn ca thưởng nguyệt nhÆ°ng trên mặt hô những chiếc thuyá»n con vẫn không ngá»›t qua lại, tiếng ca tiếng đàn vá»ng lên cao vút.
Cảnh tượng ấy thá»±c trái hẳn vá»›i má»i khi. NhÆ°ng chỉ có riêng Äào NhÆ° Hải là để ý việc này.
Äến khoảng canh hai bá»—ng có má»™t chiếc thuyá»n con bốn bên Ä‘á»u buông rèm kín mít bÆ¡i từ từ âm thầm tiến tá»›i vÅ©ng hoa sen bên cạnh Bách Hoa Châu.
Bá»—ng nhiên những bức rèm của chiếc thuyá»n con ấy được cuốn cả lên, từ ngoài nhìn vào có thể thấp thoáng thấy hai bóng ngÆ°á»i xinh xắn. Khi ấy có má»™t giá»ng trong trẻo há»i rằng :
- ThÆ°a cô nÆ°Æ¡ng, ông ấy chỉ má»›i vào Äào phủ có hai ngày vị tất có thể tìm hiểu được má»i sá»± bí mật trong ấy đâu ?
Giá»ng nói ấy chính là của cô gái để tóc thá». Tiếng ông ta ấy mà cô ta nói chắc là muốn chỉ LÆ° Thế Xuân.
NgÆ°á»i thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần ngồi bên cạnh liên "suýt" má»™t tiếng, ra hiệu cho cô bé im lặng rồi giÆ°Æ¡ng hai ngón tay ra chỉ vê hÆ°á»›ng Äào phủ nói nhá» rằng :
- NgÆ°Æ¡i xem trên lầu cao trong phủ đã treo má»™t ngá»n đèn Ä‘á» kìa ! Vân nhi Ä‘Æ°a mắt chú ý nhìn, thấy trong nhà Äào NhÆ° Hải đèn Ä‘uốc sáng choang nhÆ° ban ngày và trên nóc má»™t tòa nhà cao ngoài mÆ°á»i trượng có treo má»™t ngá»n đèn Ä‘á» to nhÆ° hạt đậu. Nếu không chú ý nhìn thì ngá»n đèn ấy lẫn lá»™n vá»›i bao nhiêu ngá»n đèn khác không dá»… gì nhận ra.
Thiếu nữ lại nói :
- Mau nhìn vê Bách Hoa Châu kìa ! Hai ngÆ°á»i quay mặt vá» phía đó chú ý nhìn thì trông thấy nÆ¡i cá»­a sổ của má»™t gian nhà to bá»—ng xuất hiện ánh sáng vàng nhạt của má»™t ngá»n nến, liên tiếp lắc lÆ° ba lần rồi biến Ä‘i mất.
Thiếu nữ lại quay đầu nhìn vê phía lầu cao nÆ¡i nhà há» Äào thấy ngá»n đèn Ä‘á» không ngá»›t Ä‘Æ°a lên Ä‘Æ°a xuống rồi sang phải sang trái liên tiếp tá»±a hồ nhÆ° Ä‘ang ra mật hiệu để báo má»™t tin khẩn cấp và nghiêm trá»ng chi.
Khi ngá»n đèn đỠấy còn Ä‘ang ra mật hiệu thì sắc mặt của ngÆ°á»i thiếu nữ đã biến hẳn vá»™i vàng nói :
- Hãy mau đến Bách Hoa Châu bắt sống ngÆ°á»i ấy ! Vừa nói thì hai ngÆ°á»i đã từ trong mui thuyên bay xẹt ra nhanh nhÆ° má»™t luồng Ä‘iện. Thân pháp hai ngÆ°á»i thá»±c nhanh nhẹn lạ thÆ°á»ng. Há» cùng bay vút thẳng vê phía ngá»n nến vừa rồi. Khi ngÆ°á»i vừa vào đến gian nhà ấy thì thấy nÆ¡i đó không có má»™t bóng ngÆ°á»i. Gian phòng đó bài trí cÅ©ng rất Ä‘Æ¡n sÆ¡, chỉ có má»™t chiếc giÆ°á»ng và má»™t chiếc bàn con. Bên cạnh cá»­a sổ còn nhiá»…u hai giá»t nến. Cả hai không khá»i sá»­ng sốt.
Vân nhi lấy làm lạ nói nhỠrằng :
- Ngá»n đèn Ä‘á» trên tòa lâu của tên lão tặc cÅ©ng đã mất Ä‘i rồi ! NgÆ°á»i thiếu nữ "hừ" má»™t tiếng rồi nói :
- Không rõ tên lão tặc ấy định giở âm mÆ°u thâm Ä‘á»™c gì ? NgÆ°á»i ở nÆ¡i gian nhà này vừa nhận được mật hiệu nên đã rá»i Ä‘i ngay rồi.
NgÆ°á»i thiếu nữ lÆ°á»›t nhanh ra ngoài cá»­a, thò tay vào áo lấy ra má»™t cái bật lá»­a xinh xắn, đè mạnh lò xo khiến nÆ¡i đâu ống sắt tròn cháy lên má»™t ngá»n lá»­a màu vàng rá»i sáng cả mặt đất. Sau ánh sáng ấy má»›i thấy gian nhà to này dÆ°á»ng nhÆ° đã lâu không có ngÆ°á»i ở. Trên mặt đất bụi đóng thành má»™t lá»›p dày. NgÆ°á»i thiếu nữ nhìn thấy tên lá»›p bụi đó hiện lên má»™t hàng dấu chân má» má». NgÆ°á»i thiếu nữ bèn cùng Vân nhi bÆ°á»›c theo hàng dấu chân ấy và chốc lát hỠđã tiến vào má»™t gian nhà đất chứa đầy củi. Gian nhà ấy tuy đâu đâu cÅ©ng chật ních những củi nhÆ°ng số củi đó được chồng bó này lên trên bó kia còn những khe trống có thể vừa má»™t ngÆ°á»i lách mình bÆ°á»›c qua.
NgÆ°á»i thiếu nữ nói :
- Trong gian nhà chÆ°a củi này rõ ràng có những con Ä‘Æ°á»ng bí mật.
Chắc chắn ngÆ°á»i ấy đã theo con Ä‘Æ°á»ng bí mật đó Ä‘i mất rồi.
Vừa nói ngÆ°á»i thiếu nữ vừa lách mình bÆ°á»›c qua những khe trống đó tiến thẳng vào trong.
Vân nhi cÅ©ng theo sát ngÆ°á»i thiếu nữ nói :
- Trong gian nhà này chỉ có má»™t ngÆ°á»i ở hay sao ?
NgÆ°á»i thiếu nữ nói :
- NhÆ° vậy má»›i tránh được tai mắt của ngÆ°á»i ngoài. NhÆ°ng không biết chừng cÅ©ng chẳng phải chỉ có má»™t ngÆ°á»i đâu. Tên lão tặc ấy rất gian manh, hành sá»± khó lÆ°á»ng lắm...
Vừa nói đến đây bá»—ng ngÆ°á»i thiếu nữ hừ lên má»™t tiếng rồi tiếp :
- Quả nhiên có má»™t cánh cá»­a bí mật ! TrÆ°á»›c mặt hai ngÆ°á»i rõ ràng có má»™t cánh cá»­a bằng cây và chỉ khép há».
NgÆ°á»i thiếu nữ Ä‘Æ°a tay xô nhẹ ra, trông thấy trÆ°á»›c mắt tối Ä‘en nhÆ° má»±c nên lẹ làng lấy bật lá»­a bật sáng lên, trông thấy nÆ¡i ấy có mấy chục bậc thang bằng đất Ä‘i lần xuống dÆ°á»›i sâu. Chắc chắn đây là má»™t địa đạo do sức ngÆ°á»i đào nên.
NgÆ°á»i thiếu nữ bảo Vân nhi cùng theo bậc thang Ä‘i thẳng xuống dÆ°á»›i.
Khi cả hai vào đến địa đạo thì thấy địa đạo ấy má»›i đào chẳng bao lâu, rõ ràng là Äào NhÆ° Hải đã biết các nhân vật võ lâm tập há»p vê đây đông đảo, luôn luôn theo dõi má»i sá»± Ä‘á»™ng tÄ©nh ở trong nhà y nên y má»›i nghÄ© ra kế truyá»n lệnh bằng mật hiệu để cho ngÆ°á»i canh gác nÆ¡i này khi nhận được mật hiệu ấy thì Ä‘i theo Ä‘Æ°á»ng hầm ra ngoài để loan báo cho số tay chân của NgÆ°á»i thiếu nữ cÆ°á»i thầm nói :
- Tên lão tặc này quả thật là gian manh ! Vân nhi bỗng kêu lên một tiếng kinh hãi rằng :
- Thưa cô nương, cô hãy xem đây là gì thế ?
NgÆ°á»i thiếu nữ không khá»i giật mình vì trên mặt đất nÆ¡i ngón tay của Vân nhi Ä‘ang chỉ hiện rõ dấu vó ngá»±a, chứng tá» trong địa đạo này tuy không cao lắm nhÆ°ng ngÆ°á»i ta có thể khom sát trên mình ngá»±a để xê dịch được nhanh chóng.
Äôi tròng mắt của ngÆ°á»i thiếu nữ xoay qua rồi cất giá»ng trong trẻo quát :
- Äuổi mau ! Äịa đạo ấy dài có mấy trăm trượng, khi chủ tá»› của ngÆ°á»i thiếu nữ vượt khá»i miệng địa đạo thì trông thấy nÆ¡i ấy là má»™t khe núi. Ngay lúc đó há» cÅ©ng vừa nghe được tiếng vó ngá»±a vang dá»™i nhÆ° sấm má»—i lúc má»™t xa.
Tức thì hai ngÆ°á»i hối hả vá»t ra khá»i khe núi, Ä‘Æ°a mắt nhìn vá» hÆ°á»›ng có tiếng vó ngá»±a thì thấy trên quan lá»™ cách đó mấy mÆ°Æ¡i trượng có má»™t ngÆ°á»i Ä‘ang cưỡi ngá»±a chạy nhÆ° bay dÆ°á»›i ánh sao lá» má».
Sức ngá»±a chạy nhanh nhÆ° giá cuốn, chỉ trong chốc lát đã mất hút trong đêm khuya. Trông thấy thế, cả hai ngÆ°á»i đêu không khá»i biến hẳn cả sắc mặt, vá»™i vàng Ä‘uổi nhanh theo nhÆ° má»™t làn Ä‘iện xẹt.
Nửa tháng sau.
ánh nắng mùa xuân ấm áp Ä‘ang chiếu rá»i nÆ¡i nÆ¡i, gió xuân phe phẩy thổi nhẹ trên đồng lúa mênh mông, tạo thành những gợn sóng nhấp nhô xanh mÆ°á»›t. Những nhành liá»…u màu lục không ngá»›t phe phẩy theo chiêu gió, khiến cảnh sắc mùa xuân lại càng thêm vui mắt.
Bên vệ Ä‘Æ°á»ng cái quan, cách huyện Thái An vê phía Tây Ä‘á»™ mÆ°á»i dặm có mấy trăm gian nhà ở rải rác, há»p lại thành má»™t thôn nhá». NÆ¡i cổng vào thôn có má»™t gian tá»­u Ä‘iếm, từ trong đến ngoài để trên mÆ°á»i chiếc bàn.
Phía bên ngoài tá»­u Ä‘iếm ấy có năm sáu chiếc bàn được đặt dÆ°á»›i bóng cổ thụ mát mẻ. Vì gian tá»­u Ä‘iếm ở sát cạnh Ä‘Æ°á»ng cái quan nên đã trở thành má»™t nÆ¡i nghỉ chân, ăn uống rất tốt cho khách bá»™ hành.
Việc buôn bán của gian tá»­u Ä‘iếm này có vẻ thịnh vượng lắm vì mÆ°á»i mấy chiếc bàn cả trong lẫn ngoài thá»±c khách Ä‘á»u ngôi chật ních cả. Tại má»™t chiếc bàn ở ngoài cùng có hai thá»±c khách má»™t gầy má»™t béo, đêu mặc áo ngắn bằng lụa Ä‘en, lÆ°ng giắt má»™t lưỡi Ä‘ao thép rá»™ng bản, tÆ°á»›ng mạo xem rất hung tợn.
Cả hai ngÆ°á»i Ä‘á»u Ä‘ang ngà ngà say, mặt Ä‘á» nhÆ° gấc, mô hôi nhá»… nhại.
Lúc ấy, ngÆ°á»i gầy để chén rượu xuống không uống nữa, trái lại ngÆ°á»i béo dÆ°á»ng nhÆ° chÆ°a đã cÆ¡n nghiên nên lại róc thêm đầy má»™t chén nữa, ngá»­a cổ uống ừng á»±c rồi khen luôn miệng rằng:
- Rượu thá»±c ngon ! Rượu thá»±c ngon ! Äá»™t nhiên ngÆ°á»i gầy đè bàn tay xuống mặt bàn, đôi mắt lá»™ vẻ kinh dị nói :
- Tại sao số hàng bí mật của Thanh Lai phiêu cục chÆ°a thấy đến ! Tiếng nói của ngÆ°á»i ấy thá»±c khẽ. Gã đàn ông to béo liá»n nhắm đôi mắt đáp:
- Anh chá» sốt ruá»™t, chắc chắn nó chạy không thoát đâu ! Bá»—ng ngay lúc đó có má»™t giá»ng nói lạnh lùng nhÆ° băng theo lùng gió vá»ng đến :
- Hai con khỉ chúng bay lại có ý nghĩ lệch lạc rồi ! Số hàng bí mật ấy của Thanh Lai phiêu cục bộ dễ mó đến hay sao ?
Hai ngÆ°á»i đêu không khá»i kinh hãi, quay mặt nhìn vê phía phát ra tiếng nói thì thấy sau gốc tùng có má»™t lão già gầy đét bÆ°á»›c ra, đầu hói láng bóng, dÆ°á»›i cằm có ba chòm râu dê ngắn, mặc y phục ngắn màu lam xem nhÆ° má»™t ngÆ°á»i làm ruá»™ng. Lão già ấy tÆ°á»›ng mạo trông không đáng sợ nhÆ°ng đã làm cho hai gã đàn ông má»t gầy má»™t béo ấy lá»™ sắc hết sức kinh hoàng. Cả hai liên đứng phắt lên, thủ thế để phòng thân.
NhÆ°ng gã đàn ông mình gây liá»n lấy lại được vẻ tá»± nhiên, tÆ°Æ¡i cÆ°á»i chắp tay nói :
- ThÆ°a Äoàn tiá»n bối, từ lâu rồi nghe đôn tiá»n bối đã ngao ngán việc giang hô vá» quy ẩn trong Thủy Liêm Cốc. Hôm nay tiá»n bối bá»—ng lại xuất hiện, chẳng hay có việc đại sá»± gì trong võ lâm mà đã thu hút được tiên bối trở ra nhÆ° thế ?
Lão già há» Äoàn ấy là má»™t ngÆ°á»i có tiếng tăm trong võ lâm được ai nấy gá»i là VÆ°Æ¡ng ốc Nhất Lão Thất Bá»™ Truy Hồn Äoàn VÄ©nh Thá».
Äoàn VÄ©nh Thá» Ä‘Æ°a tay vuốt chòm râu dê rồi bÆ°á»›c đến sát bên cạnh bàn, mỉm cÆ°á»i nói :
- Già đây đã yếu Ä‘uối rồi nên lợi dụng những ngày sống thừa này Ä‘i khắp những ngá»n núi tiếng tăm, những ao hồ xinh đẹp khắp trong thiên hạ để vui chÆ¡i thá»a thích là phỉ nguyên lắm rồi, việc chi của giá»›i giang hồ già đây không còn biết tá»›i nữa. Võ lâm ngày hôm nay xuất hiện rất nhiêu nhân tài, những mầm non ấy đã dần dần thay thế lá»›p già. NhÆ° hai vị đây tên tuổi chấn Ä‘á»™ng cả Trung Nguyên. Vậy thá»­ há»i trong giá»›i giang hô đâu có chá»— đứng cho già đây ?
Hai ngÆ°á»i đàn ông ấy đồng thanh nói :
- Không dám ! Không dám ! Äoàn VÄ©nh Thá» ngôi xuống chẳng đợi ai má»i, nghiêm sắc mặt nói :
- Nhị vị lão đệ chá»› nên quá khiêm tốn, đấy là lá»i nói thá»±c của già. NhÆ° mấy năm gần đây Truy Phong Thần Viên Lê Bỉnh, Lục NhÄ© Thần Di Vu Trá»ng, tên tuổi nổi nhÆ° cồn, ai nghe cÅ©ng khiếp sợ. Trong khi đó thì già đây chẳng hê có làm việc chi trái lÆ°Æ¡ng tâm nhÆ°ng...
Nói đến đây, sắc mặt của lão ta lại càng nghiêm nghị hơn tiếp rằng :
- Những món hàng bí mật do Thanh Lai phiêu cục áp tải, nếu nhị vị muốn thò tay vào thì chỉ e rằng sẽ bị thiệt thân, tên tuổi bấy lâu nay phải thả trôi theo dòng nước, chẳng hóa ra rất đáng tiếc hay sao ?
Hai ngÆ°á»i đàn ông ấy chính là Truy Phong Thần Viên Lê Bỉnh và Lục NhÄ© Thần Di Vu Trá»ng mà Äoàn VÄ©nh Thá» vừa nói. Äấy là má»™t cặp cÆ°á»ng đạo nổi tiếng là Thần Châu Song Viên trong giá»›i giang hồ. Cả hai võ công chẳng những cao cÆ°á»ng mà hành tung xuất quỉ nhập thần không ai lÆ°á»ng được Chỉ cần nghe nÆ¡i nào có đồ vật quí giá thì không sá»›m tất muá»™n cÅ©ng sẽ lá»t vào tay bá»n há».
NgÆ°á»i to béo cất tiếng cÆ°á»i nói :
- Äoàn lão tiên bối chá»› nên nói khéo làm gì, nếu Thanh Lai phiêu cục là bằng hữu của tiá»n bối thì Vu Trá»ng tôi sẽ nể mặt tiá»n bối nhất định không xuống tay. Vì số hàng bí mật mà Thanh Lai phiêu cục chịu trách nhiệm áp tải ấy chẳng qua chỉ là hai mÆ°Æ¡i bốn viên Long Nhãn Bảo Châu mà thôi ! Äoàn VÄ©nh Thá» nghiêm sắc mặt lắc đầu nói :
- Già đây chắc chắn không phải dùng lá»i gian xảo để gạt nhị vị đâu chỉ e rằng lần này nhị vị lấy tin không xác thá»±c đó thôi. Äúng thua hôm nay tổng phiêu đầu há» Hồ cùng vá»›i hai ngÆ°á»i nữa chắc chắn sẽ đến nÆ¡i đây.
Chừng ấy để già há»i rõ ông ta lãnh áp tải số hàng ấy là vật chi thì nhị vị sẽ biết già đây nói chẳng ngoa tí nào cả ! Lê Bỉnh và Vu Trá»ng đêu giật mình Ä‘Æ°a mắt ngó qua bốn bên trông thấy không có ai để ý nhìn đến há» má»›i đồng thanh nói :
- Äoàn tiá»n bối nhất định đã biết số hàng của hỠáp tải là vật gì rối, nếu chẳng thế thì đâu có ngăn không cho chúng tôi ra tay nhÆ° vậy ? Chúng tôi mong tiên bối sẽ nói rõ cho nghe và thê sẽ không khi nào làm việc đó đâu ! Tia mắt của Äoàn VÄ©nh Thá» bá»—ng trở thành âm u, khẽ than rối nói:
- Nhị vị không biết gần đây xảy ra một việc to tát làm rung chuyển cả võ lâm hay sao?
Lê Bỉnh và Vu Trá»ng không khá»i sá»­ng sốt Ä‘Æ°a mắt nhìn nhau. Lê Bỉnh há»i :
- Có phải Äoàn lão tiá»n bối định nói vá» việc cả nhà của Lá»— Công Hành đại hiệp đêu bị sát hại và ông ta cÅ©ng bị bắt mất tích luôn đó phải không?
Äoàn VÄ©nh Thá» gật đầu.
Lê Bỉnh lại nói :
- Nghe đâu việc ấy là do Hổ Chưởng Kim Äao Äào NhÆ° Hải đã gây ra? Và ngay cả Hàn Thiết Quan âm là má»™t vật quí báu nhất trong võ lâm cÅ©ng lá»t vào tay Äào NhÆ° Hải...
Äoàn VÄ©nh Thá» lạnh lùng nói :
- Có ai đã mục kích được việc đó ? Ngay nhÆ° Yến Nam Tam Kiệt đã má»i tất cả quân hùng thuá»™c hai phe hắc bạch tụ tập vá» Nam XÆ°Æ¡ng mà vẫn không tìm ra được má»™t tí manh mối nào. Trái lại hỠđã bị Äào NhÆ° Hải tìm thẳng đến cá»­a, dõng dạc chất vấn khiến Yến Nam Tam Kiệt không thể trÆ°ng ra bằng cá»› cụ thể ! Vu Trá»ng nói :
- Vá» việc ấy tại hạ cÅ©ng có được nghe, Yến Nam Tam Kiệt chẳng những không tìm được bằng chứng cụ thể mà trái lại còn bị Äào NhÆ° Hải lấy việc Sá»­ Äông DÆ°Æ¡ng trong Äào phủ bị kẻ lạ mặt bắt Ä‘i mất rồi lÆ°u lại nÆ¡i đó hình ba con chim én làm má»™t nghi vấn khiến Yến Nam Tam Kiệt phải chịu hàm oan không có cách nào biện bạch được ! Äoàn VÄ©nh Thá» mỉm cÆ°á»i nói :
- Äấy là má»™t vụ án rắc rối trong võ lâm nên má»i sá»± bí mật chÆ°a được phÆ¡i bày ra ánh sáng thì việc phải trái không ai có thể hiểu rõ được. Riêng vá» việc sống chết của Lá»— Công Hành mãi cho đến hôm nay vẫn là má»™t câu đố khó giải. NhÆ°ng món hàng bí mật mà Thanh Lai phiêu cục lãnh áp tải ấy chính là Hàn Thiết Quan âm ! Câu nói của lão ta vừa dứt thì Lê Bỉnh và Vu Trá»ng Ä‘á»u biến hẳn sắc mặt, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng.
Qua một lúc lâu, Lê Bỉnh mới lắc đầu nói :
- ThÆ°a tiá»n bối, tại hạ không hoàn toàn tin việc đó. Vì kẻ lấy được Hàn Thiết Quan âm chắc chắn phải là má»™t tay võ nghệ cao cÆ°á»ng tuyệt đỉnh, há» chỉ cần nhá» Thanh Lai phiêu cục áp tải nó nhÆ° má»™t món hàng quí giá thông thÆ°á»ng ? HÆ¡n nữa há» sẽ áp tải vê đâu ? Trao cho ai ? Và tiên bối làm thế nào biết được việc đó ?
Äoàn VÄ©nh Thá» vừa định lên tiếng trả lá»i thì bá»—ng nghe có tiếng vó ngá»±a vá»ng đến, má»—i lúc má»™t rõ nên Ä‘Æ°a mắt nhìn vê phía quan lá»™ lẩm bẩm :
- Số ngÆ°á»i của Kim Tiên Ngân Câu Hô Vân Bằng đã đến kìa ! Ngay lúc ấy ai nấy Ä‘á»u nhìn thấy có ba ngÆ°á»i ky mã Ä‘ang chạy bay trên quan lá»™ từ xa tiến đến. Phía sau ba con ngá»±a bụi vàng tung bay mịt mù che kín cả má»™t góc trá»i.
Äoàn VÄ©nh Thá» bá»—ng vá»t thẳng ngÆ°á»i lên không, dùng thế Thân loan triển xí xòe hai cánh tay ra trong khi hai chân đạp mạnh, lao vút vê phía quan lá»™ nhanh nhÆ° má»™t mÅ©i tên bắn. Ba ngÆ°á»i ky mã Ä‘ang phi ngá»±a nhanh nhÆ° gió chẳng mấy chốc đã tiến đến nÆ¡i. Äoàn VÄ©nh Thá» chÆ°a rÆ¡i đến đất là đã quát to rằng :
- Hô lão đệ, từ ngày xa cách đến nay vẫn bình yên chứ ?
Ba ngÆ°á»i ngồi trên lÆ°ng ngá»±a đã nhìn thấy má»™t cái bóng Ä‘en từ trên không lao xuống nên không khá»i kinh hãi, nhanh nhẹn gò thẳng dây cÆ°Æ¡ng đồng thá»i ba ngÆ°á»i nhảy ngay xuống đất.
NgÆ°á»i cầm đầu trong bá»n hành Ä‘á»™ng hết sức nhanh nhẹn khi ngÆ°á»i y vừa đứng yên trên mặt đất thì đã vung cánh tay mặt lên, rút nhanh má»™t sợi roi vàng giắt trên lÆ°ng xuống rồi vung mạnh ra khiến không khí rít nghe vèo vèo, bóng vàng lóe lên chói rục.
Äến khi ngÆ°á»i ấy nghe được ba tiếng "Hô lão đệ" thì vá»™i vàng thu ngá»n roi trở vê và nhảy lách sang bên trái ba thÆ°á»›c.
Äoàn VÄ©nh Thá» buông ngÆ°á»i rÆ¡i xuống đất to tiếng cÆ°á»i ha hả nói :
- Hồ lão đệ có nhận ra già đây không ?
NgÆ°á»i ấy tÆ°á»›ng mạo trông rất oai vệ, trên khuôn mặt vuông nổi bật đôi mắt cá»p và chiếc mÅ©i sÆ° tá»­, thân hình ngÆ°á»i cao có bảy thÆ°á»›c. Sau khi chá»›p đôi mắt, ngÆ°á»i ấy đã nhận ra kẻ trÆ°á»›c mặt mình là ai nên cất tiếng ồ lên rồi cúi đầu xa tá»›i đất nói :
- Äoàn tiá»n bối, đã lâu chẳng có dịp đến viếng thăm, chẳng hay tiá»n bối có khá»e không ?
Äoàn VÄ©nh Thá» gật đầu mỉm cÆ°á»i nói :
- Thân hèn của già đây cÅ©ng được khá»e luôn ! Kim Tiên Ngân Câu Hồ Vân Bằng nói :
- Tiên bối nghe đâu đã lui khá»i giang hồ, thế mà hôm nay lại tái xuất hiện không rõ có nguyên nhân gì ?
- Già đến đây chính là để gặp Hô lão đệ ! Câu nói ấy của Äoàn VÄ©nh ThỠđã làm Hô Vân Bằng không khá»i kinh hãi. Y trợn to đôi mắt đầy ngạc nhiên nói :
- Tiá»n bối đã vì tại hạ mà đến ? Bấy lâu nay tiá»n bối không há» nói chÆ¡i, ắt hẳn có chuyện trá»ng đại lắm.
Lúc ấy Thân Châu Song Viên đã nhanh nhẹn bÆ°á»›c đến nÆ¡i. Hô Vân Bằng vừa trông thấy cặp quái nhân này thì đã biết hắn là ai nên mặt không khá»i biến sắc, chưởng trái vá»™i vàng thò lên vai muốn rút ngá»n Hổ trào thần câu ra.
Äoàn VÄ©nh Thá» vá»™i vàng nói :
- Hồ lão đệ hãy chậm tay đã ! Thần Châu Song Viên đã hứa vá»›i già là nhất định không mó đến món hàng bí mật của Hồ lão đệ lãnh áp tải đâu ! Hô Vân Bằng nghe thế tuy trong lòng đã tạm yên nhÆ°ng không khá»i thâm kinh ngạc nói :
- Tiá»n bối làm thế nào biết được tại hạ đã lãnh áp tải món hàng bí mật này ?
Äoàn vÄ©nh Thá» nói :
- Hồ lão đệ, già đây không có thì giá» nói rõ ra được, xin há»i lão đệ áp tải vật gì thế ?
Hồ Vân Bằng không khá»i sá»­ng sốt nói :
- Äấy chẳng qua là hai mÆ°Æ¡i bốn viên Long Nhãn Bảo Châu mà thôi ! Lục NhÄ© Thần Di Vu Trá»ng nói :
- Äoàn tiên bối, lá»i nói của tại hạ có đúng không ?
Trong khi nói y mỉm cÆ°á»i tá» ra rất đắc ý.
Äoàn VÄ©nh Thá» không để ý đến câu nói ấy của Vu Trá»ng, nghiêm sắc mặt Ä‘Æ°a mắt nhìn vê Hồ Vân Bằng nói :
- Lão đệ có thực sự trông thấy rõ đấy là hai mươi bốn viên Long Nhãn Bảo Châu không ?
Hồ Vân Bằng sững sỠmột lúc mới đáp rằng :
- NgÆ°á»i mang gá»­i món hàng này là má»™t lái buôn, y đã đóng kín trong há»™p mang đến giao cho tại hạ, tại hạ không có xem qua. NhÆ° vậy.. ?
Äoàn VÄ©nh Thá» cÆ°á»i lạnh lùng nói :
- Tốt nhất lão đệ nên mở ra xem kỹ lại kẻo bị cái há»a sát thân oan uổng ! Hồ Vân Bằng kinh hãi nói :
- Cái gì....? Lê Bỉnh cÆ°á»i lạnh lùng nói :
- Hô bằng hữu, vật ông Ä‘ang giữ trong ngÆ°á»i e rằng không phải là hai mÆ°Æ¡i bốn viên Long Nhãn Bảo Châu mà lại chính là Hàn Thiết Quan âm đó Bốn tiếng "Hàn Thiết Quan âm" vừa lá»t tai thì Hô Vân Bằng liá»n biến hẳn sắc mặt, bất giác Ä‘Æ°a tay trái thò vào áo lấy ra má»™t cái há»™p cây nhá», sÆ¡n màu Ä‘á», niêm phong hẳn hoi. Y Ä‘Æ°a năm ngón tay mặt ra cậy mạnh nắp há»™p bật lên và Ä‘Æ°a mắt nhìn qua thì sắc mặt bá»—ng trắng nhợt nhÆ° má»™t tá» giấy trắng.
Vì má»™t pho tượng Quan âm đúc bằng sắt, lóng lánh ánh sáng lạnh ngắt Ä‘ang hiện rõ trÆ°á»›c mắt má»i ngÆ°á»i.
Äoàn VÄ©nh Thá», Thần Châu Song Viên và hai phiêu sÆ° tùy tùng Hồ Vân Bằng đêu kinh hoàng buá»™t miệng kêu lên thành tiếng.
Äá»™t nhiên Äoàn VÄ©nh Thá» gào lên má»™t tiếng thảm thiết rồi ngã chúi xuống đất vì nÆ¡i lÆ°ng đã bị trúng năm mÅ©i xà đầu Ä‘inh.
Thần Châu Song Viên kinh hãi kêu lên :
- Äấy chính là NgÅ© vân đầu xà Ä‘inh ! Tiếng nói chÆ°a dứt thì Hô Vân Bằng cÅ©ng gào lên má»™t tiếng thảm thiết rồi ngã ngá»­a ra đất. Ngay lúc đó từ trên má»™t ngá»n cây tùng to, bá»—ng có má»™t bóng Ä‘en lao thẳng xuống nhanh nhÆ° Ä‘iện xẹt và lẹ làng chụp lấy pho tượng Hàn Thiết Quan âm trong tay của Hô Vân Bằng. Bóng ngÆ°á»i đó chÆ°a rÆ¡i xuống đất thì đã cất tiếng cÆ°á»i ha hả thá»±c to rồi vá»t thẳng ra xa ngoài mÆ°á»i trượng nhÆ° má»™t mÅ©i tên bắn. Thân pháp của ngÆ°á»i ấy quả tuyệt diệu ít thấy trong võ lâm.
Biến cố quá Ä‘á»™t ngá»™t ấy đã khiến cho Thân Châu Song Viên luống cuống cả chân tay. Mãi đến khi bóng Ä‘en ấy đã đáp xuống má»™t cánh đồng lúa mạch gần đó thì Vu Trá»ng má»›i quát to rằng :
- LÅ© chuá»™t không dám để cho ngÆ°á»i khác trông thấy mặt kia, liệu ngÆ°Æ¡i có trốn được không ?
Dứt lá»i y định lao ngÆ°á»i Ä‘uổi theo. NhÆ°ng Lê Bỉnh đã nhanh nhẹn vung tay mặt ra chụp lấy cổ tay của Vu Trá»ng lại quát rằng :
- Hiá»n đệ không được làm càn, em có đủ sức trêu đến vị chủ nhân ấy hay sao ?
Vừa nói y vừa đưa tay chỉ vào xác chết của Hồ Vân Bằng. Vì lúc ấy năm mũi Ngũ vân xà đầu đinh đang ghim ngay ngắn trước ngực của nạn nhân, trông như một đoá hoa mai, máu tươi không ngớt trào ra, xác nạn nhân trở thành tím bầm, há mồm trợn mắt trông thực ghê sợ.
Ngay lúc ấy, hai phiêu sÆ° Ä‘i theo Hô Vân Bằng liá»n lao mình Ä‘uổi theo bóng Ä‘en ná» nhanh nhÆ° má»™t ngá»n gió lốc. NhÆ°ng bóng Ä‘en ấy đã chạy Ä‘i mất cả hình lẫn bóng rồi.
Vu Trá»ng trợn mắt nói :
- Tại sao ta không đối phó nổi với hắn ?
Lê Bỉnh cÆ°á»i nhạt nói :
- Hiá»n đệ có thể đối phó nổi vá»›i Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành không ?
Chừng ấy Vu Trá»ng má»›i sá»±c nhá»› ra NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh chính là món ám khí đặc biệt của Lá»— Công Hành. Vá»›i tài năng của y thá»±c không làm sao đối phó nổi vá»›i nhân vật đó.
Lê Bỉnh lại nói :
- Nếu chúng ta không Ä‘uổi theo thì e rằng bao nhiêu ngÆ°á»i trong võ lâm sẽ nghi ngá» chúng ta bày trò để cÆ°á»›p mất pho Hàn Thiệt Quan âm.
Như vậy chẳng hóa ra tự mình tìm lửa đốt lấy mình, sau này làm thế nào sống yên trong chốn giang hồ được ?
Vu Trá»ng không khá»i giật mình nói :
- Chẳng phải anh đã bảo trong việc ấy có Ä‘iêu đáng nghi là ngÆ°á»i ấy không phải là Lá»— Công Hành thá»±c sá»± hay sao ?
Lê Bỉnh cÆ°á»i nhạt đáp :
- Việc ấy thá»±c đáng ngá» nhÆ°ng nếu loạn truyá»n ra thì có ai lại chịu tin việc ấy là do chính Lá»— Công Hành đã làm ? Chỉ có hai anh em chúng ta mục kích mà thôi, thá»­ há»i vá»›i danh vá»ng của chúng ta trong võ lâm có đủ làm cho má»i ngÆ°á»i tin theo lá»i nói của mình hay không ?
Vu Trá»ng nói :
- Còn có hai vị phiêu sư chính mắt trông thấy nữa, sao bảo là chỉ có hai chúng ta thôi ?
Lê Bỉnh cÆ°á»i lạnh lùng đáp :
- Chỉ trong chốc lát đây sẽ thấy lá»i nói của ngu huynh không sai tí nào Má»i việc xảy ra Ä‘á»™t ngá»™t trên quan lá»™ đã làm cho số thá»±c khách trong gian tá»­u Ä‘iếm đêu giật mình. HỠđứng đằng xa Ä‘Æ°a mắt nhìn chăm chú, sắc mặt ai nấy đêu kinh hãi, hoa tay bàn tán không ngá»›t. Khách bá»™ hành Ä‘i lại trên Ä‘Æ°á»ng đêu dồn đông nghẹt cả hai đầu quan lá»™ không ai dám Ä‘i tá»›i. HỠđứng lại chá» xem Ä‘á»™ng tÄ©nh ra sao.
Vu Trá»ng sốt ruá»™t nói :
- Hai tử thi này phải làm sao đây?
Lê Bỉnh đáp:
- Chá» hai vị phiêu sÆ° ấy trở lại thì xác chết của Hô Vân Bằng há» sẽ mang Ä‘i an táng. Riêng xác chết của Äoàn tiên bối thì chúng ta phải Ä‘Æ°a vê VÆ°Æ¡ng ốc, vì nếu không có Äoàn tiên bối thì chúng ta đã bị mất mạng dÆ°á»›i NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh rồi.
Trong số khách bá»™ hành nhiá»u ngÆ°á»i là nhân vật giang hô. Há» trông thấy cuá»™c chém giết đã qua và không có Ä‘á»™ng tÄ©nh gì nữa nên má»›i đánh bạo Ä‘Æ°a chân bÆ°á»›c tá»›i. Khi hỠđến bên cạnh hai xác chết và nhìn kỹ thì không khá»i kinh hoàng sợ hãi.
Có má»™t vài ngÆ°á»i bạo dạn hÆ¡n đã dừng bÆ°á»›c lại há»i thăm Song Viên ngÆ°á»i chết ấy là ai và tại sao lại chết nhÆ° thế.
Lê Bỉnh là ngÆ°á»i gian xảo và sáng trí nên trông thấy thế liên có ý định nhá» vả số ngÆ°á»i này để loan truyện má»i sá»± thá»±c ra ngoài hầu tránh khá»i sá»± nghi ngá» của giá»›i võ lâm đối vá»›i há». Do đó y nói thao thao bất tuyệt kể rõ từ đầu đến Ä‘uôi cho số ngÆ°á»i ấy nghe.
Chẳng bao lâu sau, hai vị phiêu sÆ° mình mang đây thÆ°Æ¡ng tích trở vỠđến nÆ¡i. Lê Bỉnh thấy thế không khá»i sá»­ng sốt nói :
- Hai vị có phải đã Ä‘uổi theo kịp ngÆ°á»i ấy nhÆ°ng vì đánh không lại nên má»›i chạy trở vê không ?
Nói đến đây thì y cÅ©ng nhìn thấy đôi tai của hai vị phiêu sÆ° đó Ä‘á»u bị đối phÆ°Æ¡ng cắt mất rồi.
Hai vị phiêu sÆ° nghe há»i, mặt lá»™ vẻ xấu hổ. Má»™t ngÆ°á»i nghiến răng nói:
- Nếu tại hạ còn sống mà không trả được mối thù cho tổng phiêu đâu thì dù chết xuống cửu tuyên cũng không nhắm mắt được.
Nói đến đây y bỗng cất tiếng than dài rồi tiếp rằng :
- NgÆ°á»i ấy võ công hết sức cao cÆ°á»ng, thân pháp lại hết sức nhanh nhẹn, chúng tôi đâu thể Ä‘uổi kịp hắn. Nếu chẳng phải hắn có ý dụ chúng tôi đến gần thì chúng tôi đâu có bị cái nhục xẻo tai nhÆ° thế này ! Vu Trá»ng nghe thế không khá»i thầm vui mừng vì lúc nãy Lê Bỉnh đã kéo tay y trở lại nếu không thì có lẽ y cÅ©ng chịu chung số phận vá»›i hai phiêu sÆ° ấy rồi. Y không khá»i thầm giật mình nói :
- Ông anh có nhận ra được diện mạo của ngÆ°á»i đó không ?
NgÆ°á»i phiêu sÆ° gượng cÆ°á»i nói :
- NgÆ°á»i ấy che mặt bằng tấm vải Ä‘en, chỉ chừa đôi mắt nên không thể nào nhìn thấy mặt y được. Y đã vung tay dùng thuật cách không Ä‘iểm huyệt chế ngá»± đạo anh em chúng tôi rồi xẻo cả đôi tai. Sau đó y cất tiếng cÆ°á»i to rồi nhắm ngá»n Thái SÆ¡n chạy bay Ä‘i mất.
Lê Bỉnh không tìm được lá»i chi an ủi há», hạ giá»ng than dài nói :
- Ôi ! Việc này rồi đây cÅ©ng sẽ có ngày phÆ¡i bày ra ánh sáng, ngay bây giá» nhị vị hãy tẩm liệm thi thể của Hồ tổng phiêu đầu, chở vê phiêu cục lo an táng. Riêng hai anh em chúng tôi cÅ©ng phải lo Ä‘Æ°a thi thể của Äoàn tiên bối vê VÆ°Æ¡ng ốc. Việc này anh em chúng tôi không thể đứng bàng quan được, ân oán có ngày tất sẽ minh bạch vì chính nghÄ©a của võ lâm khi nào cÅ©ng vẫn còn tồn tại. Thôi anh em chúng tôi xin tạm biệt, mong nhị vị thận trá»ng trong hành Ä‘á»™ng.
Nói dứt lá»i y liá»n chắp tay thi lá»… vá»›i hai vị phiêu sÆ° rồi cùng Vu Trá»ng chạy thẳng vào trong xóm mua má»™t cá»— quan tài ra lo tẩm liệm Äoàn VÄ©nh Thá».
Xong đâu đấy, há» mÆ°á»›n khiêng cá»— quan tài đến bá» sông Hoàng Hà tại Tế Nam rồi má»›i mua thuyên ngược dòng Ä‘i lên tỉnh Hà Nam. Há» qua Mạnh Tân rồi đến Viên Khúc. Từ Viên Khúc vào đến VÆ°Æ¡ng ốc SÆ¡n chẳng qua còn có mấy mÆ°Æ¡i dặm Ä‘Æ°á»ng bá»™ nữa.
Trong khi đó hai vị phiêu sư cũng lo đưa linh cữu của Hồ Vân Bằng trở vê phiêu cục.
Biến cố ấy sau khi lan truyá»n khắp giang hô đã làm cho tất cả nhân vật võ lâm phải đêu kinh hoàng.
Nửa tháng sau, bỗng có một bà già đâu tóc bạc phơ và một đứa tiểu đồng mặt này xinh xắn cũng đến địa điểm xảy ra biến cố tại phía Tây ngoại ô huyện Thái An. Trong tay lão bà ấy có cầm một chiếc gậy trông có vẻ già nua yếu đuối lắm.
Hai ngÆ°á»i cùng dừng chân lại trên Ä‘Æ°á»ng cái quan. Äôi mắt phượng sáng nhÆ° Ä‘iện của lão bà ngó quanh hai lượt rồi nói lẩm bẩm rằng :
- Có lẽ nÆ¡i đây chính là địa Ä‘iểm mà Äoàn VÄ©nh Thá» và Hô Vân Bằng đã bị giết chết nhÆ° lá»i ngÆ°á»i ta đôn đại.
Tiểu đồng nói :
- Cô nương có phải nơi đây không ?
Lão bà sắc mặt vẫn lạnh lùng nói :
- Vân nhi, ta đã dặn ngÆ°Æ¡i mấy lân là nên xÆ°ng hô vá»›i nhau bằng bà cháu, sao ngÆ°Æ¡i không nghe lá»i thế ?
Tiểu dông lộ sắc sợ hãi nói :
- Vân nhi nói lỡ lá»i, sau này không còn quên nhÆ° thế nữa ! Lão bà hứ má»™t tiếng qua giá»ng mÅ©i rồi chống gậy chậm chạp Ä‘i lân từng bÆ°á»›c má»™t đến quán rượu, cùng ngồi đối Ä‘iện vá»›i tiểu đồng nÆ¡i má»™t cái bàn đặt dÆ°á»›i bóng tùng.
Vân nhi gá»i ngÆ°á»i chủ quán mang ra hai cân rượu Thiệu HÆ°ng, ba mÆ°Æ¡i cái bánh bá»™t mì, má»™t á»› a thịt gà và má»™t Ä‘Ä©a thịt bò nÆ°á»›ng rồi cả hai ngồi thong thả cùng ăn.
Ná»­a tháng gân đây, gian tá»­u Ä‘iếm này buôn bán thá»±c đắt. Tất cả thá»±c khách sau khi dùng rượu ngà ngà đêu thích mang việc VÆ°Æ¡ng ốc Nhất Lão Thất Bá»™ Truy Hôn Äoàn VÄ©nh Thá» và Hàn Thiết Quan âm ra nói. NgÆ°á»i nào ngÆ°á»i nấy cÅ©ng bàn tán rất hăng, tiếng ồn ào không ngá»›t.
Lẽ tất nhiên là trong số thá»±c khách đó, cÅ©ng có không ít những nhân vật của hai phe hắc bạch trong võ lâm, hỠđến đấy vá»›i mục đích xem cho biết địa Ä‘iểm đã xảy ra việc ấy. Vì má»™t việc to tát đã làm rung chuyển võ lâm nhÆ° vậy thì sao không hấp dẫn các bậc anh hào cÅ©ng nhÆ° các tay cÆ°á»ng khấu trong thiên hạ cho được.
Ngày hôm ấy, trong quán rượu cũng có mặt rất nhiêu nhân vật võ lâm.
Giữa lúc má»i ngÆ°á»i Ä‘ang ăn uống thì bá»—ng nghe má»™t giá»ng nói ồ ê thá»±c to, vang lên:
- Tôi xem việc này có nhiá»u Ä‘iểm oái ăm lắm ! - Tại sao thế ?
- Hừ, ngÆ°á»i che mặt ná» nếu đúng là Thân Thủ Báo ứng Lá»— Công Hành thì vá»›i võ công trác tuyệt của ông ta, cÅ©ng nhÆ° vá»›i tiếng tăm của ông ta trong võ lâm, tất ông ta sẽ giết Äoàn VÄ©nh Thá» và Hô Vân Bằng dá»… nhÆ° trở bàn tay hà tất phải thập thò lén lút, không dám để kẻ khác trông thấy mặt nhÆ° vậy.
- Anh nói thế sai lạc quá xa. Võ nghệ cÅ©ng nhÆ° danh vá»ng của Thất Bá»™ Truy Hôn Äoàn VÄ©nh Thá» thật ra không kém sút hÆ¡n Lá»— Công Hành, nếu ra mặt đánh nhau thì ai thắng ai bại chÆ°a thể tiên Ä‘oán được.
- Lá»i nói ấy cÅ©ng có lý, nhÆ°ng từ trÆ°á»›c đến nay anh có nghe nói Lá»— Công Hành ra tay hành sá»± mà lại che mặt lần nào không ?
Cả tửu điếm im phăng phắc.
Lão bà đưa mắt nhìn Vân nhi nói :
- NgÆ°á»i ấy nói chuyện xem có vẻ thông thạo lắm.
Liá»n đó lại nghe giá»ng ô á» khi náy nói tiếp rằng:
- Tôi sở dÄ© nói việc này có Ä‘iêu oái ăm là có căn cứ chứ không phải nói càn đâu Vì trong việc này có ba Ä‘iểm đáng nghi. Äiá»u thứ nhất là Lá»— Công Hành sát hại Äoàn VÄ©nh Thá» và Hô Vân Bằng để Ä‘oạt Hàn Thiết Quan âm vì vật này chính ông ta là chủ sở hữu, nhÆ°ng tại sao ông ta lại tha Thần Châu Song Viên mà không giết ? Vì cá tính của ông ta vốn rất ngay thẳng, lúc nào cÅ©ng oán ghét kẻ gian ác, không có lý nào ông gặp hai tên cÆ°á»ng đạo đó mà lại buông tha. NhÆ° vậy cÅ©ng đủ ngÆ°á»i đó có ý lợi dụng Song Viên để loan truyện việc ấy ra khắp giang hồ hầu gây nên những cuá»™c hiểu lầm trong võ lâm, Ä‘Æ°a đến những cuá»™c chém giết đẫm máu.
Lão bà Ä‘Æ°a mắt nhìn trá»™m vá» phía ngÆ°á»i Ä‘ang nói thì thấy đó là má»™t gã đàn ông to lá»›n mặt Ä‘á» bầm, râu ria xồm xoàm, đôi mắt cá»p trông rất oai vệ.
Trong khi y nói, đôi mắt chiếu sáng ngá»i lóng lánh, sác mặt uy nghiêm vô cùng.
Gã đàn ông râu ria ấy vừa nói dứt câu thì ngửa mặt lên uống rượu nghe ừng ực rồi than dài :
- Ngày hôm qua Äổng má»— có đến Thanh Lai phiêu cục để xem qua, thấy nÆ¡i đó đã dá»n Ä‘i sạch trÆ¡n. Nếu bên trong không có Ä‘iêu gì bí ẩn khó giãi bày thì tất hỠđã gá»­i thÆ° má»i anh hùng khắp trong võ lâm đến tiếp tay vá»›i hỠđể trả thù cho viên tổng phiêu đầu chứ nào chịu im lặng rút lui nhÆ° thế ? Äấy chính là Ä‘iêu đáng nghi thứ hai.
Nói đến đây, y dừng lại trong giây lát rồi tiếp rằng :
- NgÆ°á»i che mặt ấy đã nhằm đỉnh Thái SÆ¡n chạy mất, trong khi đó Ä‘Æ°á»ng núi Thái SÆ¡n chỉ còn chừa Ä‘Æ°á»ng chính ở phía trÆ°á»›c mặt dành cho số ngÆ°á»i Ä‘i dâng hÆ°Æ¡ng là có thể lÆ°u thông thôi, kỳ dÆ° những con Ä‘Æ°á»ng mòn ở phía sau núi đêu được xem nhÆ° là những con Ä‘Æ°á»ng cấm. Các vị đêu là ngÆ°á»i Ä‘i đứng trong giá»›i giang hồ đã lâu tất không ai không biết Ä‘iêu đó ! Lúc ấy có má»™t ngÆ°á»i lên tiếng nói rằng:
- Nghe đâu ở vùng phụ cận Hắc Long Äàm có má»™t vị cao tăng tính tình kỳ lạ đã ngăn chặn các cao thủ võ lâm không cho Ä‘i qua vùng ông ta ở. Số ngÆ°á»i bị chặn ấy đêu lui trở ra rồi đồn đại, chẳng bao lâu sau ai nấy đêu biết việc ấy, song chẳng có ngÆ°á»i nào mạo hiểm vượt qua vùng ấy cả. Vậy Äổng bảo chủ có biết lai lịch của vị hòa thượng đó không?
NgÆ°á»i đàn ông râu ria nói:
- NgÆ°á»i ấy chính là Giáng Khuyết Kiếm Khách Hà Trùng Uy trÆ°á»›c đây bốn mÆ°Æ¡i năm đã đánh bại ba vị trưởng môn phái Thiếu Lâm, Võ Äang và Nga Mi trong cuá»™c đấu kiếm tại Thiếu Lâm Tá»± bằng Thái ất kỳ môn thập tam kiếm pháp của ông ta.
Tất cả má»i ngÆ°á»i chung quanh đêu kinh ngạc buá»™t miệng nói :
- Chính là ông ta đấy hay sao ?
NgÆ°á»i đàn ông râu ria gật đầu nói :
- Chính là ông ta đó ! NhÆ°ng hiện giỠông ta đổi tên gá»i là Cô Tùng CÆ° SÄ© Thá»­ nghÄ© vá»›i cá tính của ông ta nhÆ° thế thì đâu chịu lại để cho ngÆ°á»i che mặt có hành Ä‘á»™ng tàn bạo ná» Ä‘i ngang qua. NhÆ°ng trong sá»± thá»±c thì ngÆ°á»i che mặt ấy đã chạy thẳng lên đỉnh núi Thái SÆ¡n. Vì vậy Äổng má»— Ä‘oán ngÆ°á»i che mặt ấy tất có liên quan đến Cô Tùng CÆ° SÄ©.
Cùng ngồi chung bàn vá»›i ngÆ°á»i đàn ông râu ria có má»™t nho sinh đứng tuổi, đôi mắt sáng nhÆ° sao, chiếc mÅ©i huyên đảm trông thật xinh xắn, ba chòm râu Ä‘en thõng dài tá»›i ngá»±c, mình mặc má»™t chiếc áo dài trắng tinh, dáng Ä‘iệu trông an nhàn khoan thai, suốt từ đâu đến cuối chẳng há» lên tiếng nói gì cả mà chỉ im lặng nghiêng tai lắng nghe.
NhÆ°ng đến đây, ngÆ°á»i nho sinh đứng tuổi ấy má»›i mỉm cÆ°á»i nói:
- Äổng bảo chủ phân tích nghe thật sâu sắc và hữu lý, quả là ngÆ°á»i tài hoa vượt hÆ¡n má»i ngÆ°á»i, thảo nào oai danh lại không rung chuyển cả vùng Lạc DÆ°Æ¡ng ! NgÆ°á»i râu ria cÆ°á»i to nói :
- Tôi nào dám nhận sá»± khen ngợi của Lữ Khêu tiên sinh ! Lữ Khêu tiên sinh là ngÆ°á»i bụng đầy mÆ°u lược, xin há»i việc ấy phải tính sao đây ?
NgÆ°á»i nho sinh đứng tuổi cất giá»ng hết sức khoan thai nói :
- Khó lắm ! Khó lắm ! Khó lắm ! Giá»ng nói của ông ta tá»± nó đã tiêm tàng bao nhiêu là sá»± khó khăn nguy hiểm khiến ngÆ°á»i đàn ông râu ria và tất cả anh hào có mặt chung quanh Ä‘á»u không khá»i biến sắc mặt.
Lão bà ngôi nơi bàn dưới bóng tùng cau đôi mày rồi lẩm bẩm nói :
- Té ra là bá»n há» ! Vân nhi lấy làm lạ khẽ há»i rằng:
- Ai ? Bà nhận ra bá»n há» hay sao ?
Lão bà lắc đầu nói :
- Nào ai có biết mặt há», chẳng qua có nghe lá»i đôn đại mà thôi. Gã đàn ông râu ria ấy chính là Äổng Tung Hâu, bảo chủ Thất Tinh Bảo ở Lạc DÆ°Æ¡ng tại Trung Châu, còn ngÆ°á»i nho sinh ná» chính là Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình, má»™t nhân vật mà ai cÅ©ng kiêng nể trong võ lâm.
Lúc ấy Äổng Tung Hầu to tiếng nói :
- Lữ Khêu tiên sinh nói nghe quá nghiêm trá»ng nhÆ° thế, vậy e việc này khó khăn chứ chăng chÆ¡i ! Lữ Khêu Má»™ Bình cÆ°á»i to nói :
- Nào phải khó khăn không mà thôi, xem ra rồi cả giang hồ sẽ trở thành một bãi máu tanh, việc chém giết kéo dài mãi không biết chừng nào chấm dứt.
Nói Ä‘oạn, ông ta ngá»­a mặt cÆ°á»i to , rồi vụt đứng dậy nói tiếp rằng :
- Äổng bảo chủ chúng ta Ä‘i thôi ! Nói dứt lá»i, ông ta ném ra má»™t nén bạc rồi mỉm cÆ°á»i lÆ°á»›t nhanh Ä‘i nhẹ nhàng nhÆ° bay, xem bê ngoài thì không nhanh lắm nhÆ°ng thá»±c sá»± thì không thua gì má»™t ngá»n gió hốt, chỉ trong chá»›p mắt là ông ta đã Ä‘i xa trên con Ä‘Æ°á»ng cái quan có mÆ°á»i mấy trượng vê huyện Thái An.
Äổng Tung Hâu theo sát phía sau Thiết Chỉ ThÆ° Sinh nhÆ° hình vá»›i bóng. Cả hai ngÆ°á»i đêu lÆ°á»›t nhanh, chỉ thoáng chốc là thân hình của hỠđã trông bé nhá» nhÆ° hạt đậu và lẫn khuất vào đám bụi vàng tung bay mù mịt.
Lão bà nói nhỠrằng :
- Bá»n há» muốn Ä‘i đến vùng Thái SÆ¡n để thăm dò riêng, chúng ta tại sao không lần theo để xem há» làm gì cho biết ?
Liên đó bà ta trả tiên rượu thịt rồi cùng Vân nhi bÆ°á»›c những bÆ°á»›c chậm chạp run rẩy Ä‘i ra khá»i quán rượu. Äến khi cả hai ngÆ°á»i Ä‘i xa, số thá»±c khách nÆ¡i quán rượu không còn trông rõ há» nữa, má»›i cùng rẽ vào Ä‘Æ°á»ng mòn trong nmg tùng bên cạnh Ä‘Æ°á»ng cái quan rồi sá»­ dụng khinh công chạy bay.
Từ nÆ¡i góc phía Tây của thành Thái An, có thể nhìn thấy bức tÆ°á»ng Ä‘á» cao nghêu, mái ngói uốn cong. Äấy chính là Thái SÆ¡n Hạ Miếu và cÅ©ng gá»i là Äại Miếu.
Trên Thái SÆ¡n có ba ngôi miếu, gá»i là Thượng Miếu, Trung Miếu, Hạ Miếu. Ngôi Hạ Miếu cÅ©ng gá»i là Äại Miếu, to lá»›n hÆ¡n hết, bốn bên có thành, ngay trung Æ°Æ¡ng là Phối Thiên Môn, Ä‘i vào giữa là Nhân An Môn.
Trong ngôi miếu đó có mấy gốc cổ thụ từ Ä‘á»i nhà Hán và má»™t gốc hòe từ Ä‘á»i nhà ÄÆ°á»ng, ngá»n cao trá»c trá»i, cành lá sum sê. Chung quanh cung Ä‘iện nguy nga, tÆ°á»ng cao hùng vÄ©. Bên trong miếu có má»™t bức tranh vẽ trên tÆ°á»ng gá»i là Khải tất hồi loan đồ trông linh Ä‘á»™ng nhÆ° má»™t cảnh sống.
Bóng thái dÆ°Æ¡ng chÆ°a lặn vê Tây, trong Äại Miếu khách thập phÆ°Æ¡ng vẫn còn tá»›i lui tấp nập, phần đông đêu mang túi vải vàng trên lÆ°ng, Ä‘i lại trong Ä‘iện nhÆ° mắc cá»­i để dâng hÆ°Æ¡ng hoặc cúng lạy. Ở trÆ°á»›c pho tượng thần và ở ngoài mái hiên, cắm đầy những ngá»n nhanh cháy nghi ngút, khói bay cuồn cuá»™n, má» mịt khắp nÆ¡i.
Tất cả những khách hành hương đêu tập trung ở nơi đó, hầu kết bạn với nhau, để sáng sớm ngày mai cùng đi lên đỉnh núi.
Một bà cụ già và một đứa tiểu đông bỗng xuất hiện trong ngôi miếu ấy Cả hai lẫn lộn giữa số khách thập phương. Bà cụ già không ngớt đưa đôi mắt phụng của mình, nhìn qua vẻ mặt của tất cả những khách xung quanh.
Bỗng nhiên đôi mắt của bà cụ ấy bỗng lộ vẻ sửng sốt nói :
- Äổng Tung Hâu và Lữ Khêu Má»™ Bình vẫn còn nán lại nÆ¡i đây. Xem ra bá»n há» cÅ©ng muốn đợi đến sáng mai, trà trá»™n vào đám khách dâng hÆ°Æ¡ng để Ä‘i lên núi, bí mật dò xét Cô Tùng CÆ° SÄ©. Hiện ở đằng sau Hắc Long Äàm.
Äôi mắt của Vân nhi lá»™ vẻ nghi ngá» nói :
- Có lý nào thá»±c sá»± Äào NhÆ° Hải không hê có liên quan gì đến Hàn Thiết Quan âm hay sao ?
Lão bà ấy chính là Bạch cô nÆ°Æ¡ng, ngÆ°á»i con gái xinh đẹp tuyệt trần mà trÆ°á»›c đây Kỳ nhi gặp cải trang nên.
Thì ra trÆ°á»›c đây sau khi chủ tá»› của cô ta men theo đến cá»­a địa đạo, liên vá»™i vàng Ä‘uổi riết theo tiếng vó ngá»±a ở phía trÆ°á»›c. NhÆ°ng vì ngÆ°á»i ấy cưỡi má»™t con thiên lý mã, chạy nhanh nhÆ° gió nên cả hai dù khinh công thượng thặng vẫn không làm thế nào Ä‘uổi theo cho kịp. Sau khi Ä‘uổi được mấy dặm Ä‘Æ°á»ng thì ngÆ°á»i ấy đã má»™t mình má»™t ngá»±a chạy Ä‘i mất dạng.
Hai ngÆ°á»i vẫn tiếp tục Ä‘uổi theo thêm má»™t đêm và ná»­a ngày nữa, song không thấy đối phÆ°Æ¡ng đâu cả nên đành phải buồn bã trở vê. Há» lại đến nÆ¡i cá»­a địa đạo để dò xét nhÆ°ng vì nÆ¡i ấy đã bị đất lấp cứng lại rồi.
Trông thấy thế, ngÆ°á»i thiếu nữ ấy không khá»i sá»­ng sốt, vá»™i vàng dẫn Vân nhi quay trở lại ngôi nhà bá» hoang tại Bách Hoa Châu thì thấy viên quan Äô ty của bản thành vừa má»›i nhậm chức đã dá»n gia quyến đến ở tại nÆ¡i đây rồi. NgÆ°á»i thiếu nữ giậm chân than dài :
- Tên lão tặc ấy thật gian manh nhÆ° con cáo già, các mÆ°u gian của y đêu được sắp đặt hết sức chu đáo, không để má»™t tí sÆ¡ hở nào, thá»±c đáng sợ ! Thế là cả hai thầy trò đành phải trở vê gian phòng phía sau Bát NghÄ©a Viên trà lâu. Cô gái bèn sai Vân nhi đến chung quanh Äào phủ để há»i thăm nhà Kỳ nhi hầu gá»i cậu ta đến.
Äôi mắt to của Vân nhi chá»›p qua mấy lượt tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói:
- Kỳ nhi vừa mới gặp cô nương một lần mà cô nương lại dám tin nó không tiết lộ bí mật hay sao ?
NgÆ°á»i thiếu nữ cÆ°á»i tá»± nhiên đáp :
- Ta có thể nhận xét được con ngÆ°á»i. Kỳ nhi chẳng khác nào vàng chÆ°a lá»c ngá»c chÆ°a mài, bản chất tốt đẹp. TÆ°Æ¡ng lai của nó ra sao không biết nhÆ°ng hiện giá» ta cÅ©ng không thể xem thÆ°á»ng ! Vân nhi cÆ°á»i khanh khách rồi bÆ°á»›c thẳng ra ngoài. Cô bé đến má»™t tiệm tạp hóa trúc Äào phủ và há»i ra nÆ¡i cÆ° ngụ của Kỳ nhi. Vân nhi rất khôn ngoan, cô ta chỉ đến đầu con hẻm chỠđón và quả nhiên đến lúc trá»i tối thì trông thấy Kỳ nhi từ trong hối hả bÆ°á»›c ra nên vá»™i vàng tiến nhanh đến gá»i Kỳ nhi đứng lại.
Kỳ nhi vừa thấy Vân nhi thì sắc mặt không khá»i Ä‘á» bừng, luống cuống không biết nói gì.
vân nhi nhếch môi cÆ°á»i nói :
- Bạch cô nÆ°Æ¡ng má»i anh đến vì có chuyện gấp cân mang thÆ° cho LÆ° thiếu gia ! Kỳ nhi ngạc nhiên nói :
- Tá»· tá»·, chị hãy vê trÆ°á»›c Ä‘i, tôi cÅ©ng sẽ theo đến ngay bây giá».
Vân nhi mỉm cÆ°á»i nhanh nhẹn bÆ°á»›c Ä‘i, chỉ trong chốc lát là đã mất hút. Kỳ nhi đứng sững sá» má»™t lúc rồi má»›i quay mình Ä‘i thẳng vê hÆ°á»›ng Bát NghÄ©a Viên trà lâu.
TrÆ°á»›c đây, Kỳ nhi đã Ä‘em việc mình đến gặp chủ tá»› Bạch cô nÆ°Æ¡ng nói rõ lại cho sÆ° phụ là Äảng Hải Xuyên nghe. Äảng Hải Xuyên im lặng nghÄ© ngợi trong giây lát, má»›i mỉm cÆ°á»i nói :
- GiỠđây con cứ làm đúng theo lá»i của LÆ° Thế Xuân dặn. Riêng hai chủ tá»› cô gái ấy tuy khó hiểu nhÆ°ng chắc chắn không phải là ngÆ°á»i xấu, tâm tính khác hẳn LÆ° Thế Xuân. Theo nhÆ° lá»i con thuật lại vê sá»± bình luận giữa chủ tá»› của cô gái ấy đối vá»›i LÆ° Thế Xuân thì đủ biết LÆ° Thế Xuân còn sâu hiểm hÆ¡n cả Äào NhÆ° Hải nữa. Con nên Ä‘á» phòng LÆ° Thế Xuân má»›i được Trong những ngày gần đây, Kỳ nhi lúc nào cÅ©ng tưởng nhá»› đến hai chủ tá»› của cô gái xinh đẹp ấy. Cậu tưởng rằng Äảng Hải Xuyên biết rõ lai lịch của hai cô gái nên không khá»i tò mò há»i rằng :
- Sư phụ, thây có biết lai lịch của hai cô gái ấy hay không ?
Äảng Hải Xuyên lắc đầu không nói gì cả.
Kỳ nhi lại há»i :
- Lư Thế Xuân nếu quả đúng là gian xảo sâu độc như Bạch cô nương đã nói thì nếu vạn nhất trong những ngày y lưu lại tại thành và cố tìm đến đây thì sẽ bất lợi cho sư phụ, vậy phải làm thế nào ?
Äảng Hải Xuyên nói :
- Hiện nay hắn vì cần phải giữ kín hành tung nên chắc chắn chÆ°a dám tìm đến làm rối thầy đâu. HÆ¡n nữa vá»›i tài nghệ của y cÅ©ng chÆ°a chắc y dám hành Ä‘á»™ng liêu lÄ©nh nhÆ° vậy. Do đó trong thá»i gian này thấy gấp rút đào tạo con cho thành đạt hầu thá»a mãn nguyện vá»ng bấy lâu nay của thầy.
Từ đó vá» sau, Kỳ nhi ngoài việc cố gắng há»c hành còn thì những lúc rảnh rá»—i vẫn luôn mÆ¡ tưởng đến Bạch cô nÆ°Æ¡ng, ngÆ°á»i con gái xinh đẹp tuyệt trần ấy Bởi thế hôm nay Vân nhi gá»i cậu Ä‘i đến đó thì trong lòng lấy làm phập phồng vui sÆ°á»›ng. NhÆ°ng khi cậu Ä‘i đến Bát NghÄ©a Viên và vào gặp Bạch cô nÆ°Æ¡ng thì cậu ta lại không dám nhìn thẳng vào mặt cô gái, vì cô gái ấy có dáng Ä‘iệu cao sang làm cho cậu ta phải kiêng sợ.
NgÆ°á»i thiếu nữ Ä‘Æ°a má»™t phong thÆ° cho Kỳ nhi và bảo hãy gấp rút mang đến cho LÆ° Thế Xuân.
Kỳ nhi nhận bức thư rồi không hiểu tại sao cậu lại bạo dạn ngước mặt nhìn lên, nghiêm nghị nói :
- Phương danh của cô nương là chi, có thể chỉ dạy cho tôi được biết không ?
NgÆ°á»i thiếu nữ không khá»i sá»­ng sốt, Ä‘Æ°a đôi mắt trong veo nhÆ° nÆ°á»›c hồ thu nhìn thẳng vào Kỳ nhi má»™t lúc rồi mỉm cÆ°á»i nói :
- NgÆ°Æ¡i há»i tên há» của ta là có dụng ý gì ?
Kỳ nhi đáp rằng :
- Tôi chẳng có dụng ý gì cả. Nếu cô nương không tiện nói ra thì...
NgÆ°á»i thiếu nữ bá»—ng cất tiếng cÆ°á»i dài nhÆ° má»™t chuá»—i chuông bạc reo nghe rất vui tai nói :
- Äược ta nói cho ngÆ°Æ¡i nghe nhÆ°ng không cho phép ngÆ°Æ¡i được tiết lá»™ vá»›i ai. Ta vốn thá»±c há» Huỳnh tên là á»· Vân ! Kỳ nhi Ä‘á» bừng sắc mặt thi lá»… rồi xin cáo lui nói :
- Tôi xin Ä‘a tạ cô nÆ°Æ¡ng. Giá» thì tôi Ä‘i tìm LÆ° thiếu gia ngay ! Nói dứt lá»i, cậu ta bèn quay ngÆ°á»i Ä‘i ra. Vân nhi Ä‘Æ°a Kỳ nhi ra đến cá»­a rồi bá»—ng mỉm cÆ°á»i đầy bí mật nói :
- Anh là ngÆ°á»i nhá» bé mà tâm hồn lại quá to ! Có phải anh đã thầm yêu cô nÆ°Æ¡ng tôi rồi không ?
Kỳ nhi mặt mày đêu Ä‘á» bừng, không biết trả lá»i ra sao, vá»™i vàng quay đầu Ä‘i thẳng ra hẻm. Trong khi đó, cậu ta vẫn còn nghe văng vẳng tiếng cÆ°á»i của Vân nhi ở phía sau.
Tại Thinh Hà Hiên, Lư Thế Xuân tay câm quyển sách, mình dựa vào lan can miệng không ngớt ngâm nga nhưng thật ra đôi mắt của y luôn luôn chú ý vê phía những chiếc thuyên đang bơi trên mặt hồ và ngôi nhà to lớn đèn đuốc sáng choang ở phía Bách Hoa Châu.
Bá»—ng nhiên y nghe có tiếng bÆ°á»›c chân Ä‘i, nên liá»n quát to há»i :
- Ai thế ?
- Con đây, Kỳ nhi đây! Tiếng nói của Kỳ nhi chÆ°a dứt thì ngÆ°á»i cậu ta đã bÆ°á»›c vào đến bên trong rồi.
LÆ° Thế Xuân sá»­ng sốt há»i :
- Không phải vừa rồi ngươi đã vê nhà hay sao ?
Kỳ nhi không trả lá»i mà thò tay vào áo lấy phong thÆ° của chính tay Huỳnh á»· Vân viết trao cho LÆ° Thế Xuân. LÆ° Thế Xuân vừa nhìn thấy phong thÆ° xinh xắn và nét bút tuyệt mỹ thì đã biết đấy là bức thÆ° của ai rồi.
Y không há»i gì thêm, chỉ vá»™i vàng xé phong thÆ° ra Ä‘á»c.
Lúc đó sắc mặt của Lư Thế Xuân như được phủ lên một lớp sương lạnh, trông âm u rất đáng sợ. Qua một lúc sau mới than rằng :
- Äã để xảy ra việc ấy thì bao nhiêu mÆ°u kế của ta Ä‘á»u đành trôi theo dòng nÆ°á»›c, nếu giỠđây bắt đâu làm lại thì khó khăn biết bao nhiêu... ?
Bỗng đôi tròng mắt của Lư Thế Xuân xoay qua, im lặng nghĩ ngợi trong giây lát rồi nói :
- Kỳ nhi, ngÆ°Æ¡i mau Ä‘i cho Bạch cô nÆ°Æ¡ng hay là trong ngày hôm nay ta được biết Từ Long TÆ°á»›ng bá»—ng nhiên biến Ä‘i đâu mất. Chắc chắn hắn chịu mệnh lệnh của Äào NhÆ° Hải, cải trang trở vê SÆ¡n Äông. Nếu muốn tìm manh mối của hành Ä‘á»™ng lần này thì xin Bạch cô nÆ°Æ¡ng hãy cấp tốc Ä‘uổi theo vê phía ranh giá»›i tỉnh SÆ¡n Äông tất sẽ phát giác được.
Kỳ nhi vá»™i vàng rá»i khá»i khu vá»±c Äào phủ đến tìm gặp lại Huỳnh á»· Vân để truyá»n đạt những lá»i nói ấy.
Bởi thế chủ tá»› của Huỳnh á»· Vân má»›i cải trang thành má»™t bà lão và má»™t đứa tiểu đồng Ä‘i vê phía tỉnh SÆ¡n Äông. Há» kiếm khắp vùng Lao SÆ¡n mà vẫn chÆ°a gặp tung tích của hai thầy trò Từ Long TÆ°á»›ng. Vì thất vá»ng hỠđành Ä‘i xuống Lao SÆ¡n và dá»c Ä‘Æ°á»ng được biết Hồ Vân Bằng, tổng phiêu đầu của Thanh Lai Phiêu Cục vừa bị sát hại tại ngoại ô phía Tây thành Thái An. NgÆ°á»i sát hại y lại chính là má»™t ngÆ°á»i mặc áo Ä‘en và che kín mặt.
Trong vụ ấy chẳng riêng Hồ Vân Bằng bị thiệt mạng mà ngay đến má»™t võ lâm cao thủ là Thất Bá»™ Truy Hồn Äoàn VÄ©nh Thá» cÅ©ng bị giết chết. Cả hai đêu cùng bị hại dÆ°á»›i những mÅ©i NgÅ© vân xà đầu Ä‘inh.
Má»™t việc làm cho má»i ngÆ°á»i kinh hãi hÆ¡n hết là món hàng của Hồ Vân Bằng lãnh áp tải lại chính là Hàn Thiệt Quan âm, má»™t vật mà anh hùng trong khắp thiên hạ hiện Ä‘ang Ä‘Æ°a nhau ghé mắt.
Hai chủ tá»› của Huỳnh á»· Vân bèn hối hả Ä‘i nhanh tá»›i địa Ä‘iểm xảy ra biến cố. Và hỠđã may mắn được nghe sá»± đối thoại giữa Äổng Tung Hâu, bảo chủ Thất Tinh Bảo ở Hà Lạc và Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình nên trong lòng không khá»i bán tín bán nghi.
có hai vấn đê làm cho lòng nàng băn khoăn không ngá»›t. TrÆ°á»›c tiên nàng nghi chuyện Thanh Lai phiêu cục áp tải Hàn Thiết Quan âm là do Äào NhÆ° Hải xếp đặt để lạc hÆ°á»›ng nhận xét của tất cả anh hào trong thiên hạ. Kế đó, nếu Hàn Thiết Quan âm quả đúng là không nằm trong tay Äào NhÆ° Hải Ä‘i nữa thì biết đâu ngÆ°á»i che mặt ấy lại không phải chính là kẻ đồng đảng của Äào NhÆ° Hải.
Nếu thế trong trÆ°á»ng hợp ngÆ°á»i che mặt chạy thẳng lên đỉnh núi Thái SÆ¡n thì Cô Tùng CÆ° SÄ© làm thế nào bằng lòng để cho ngÆ°á»i che mặt ấy xông vào cấm địa của ông ta. Vì theo nhÆ° Lữ Khêu Má»™ Bình nói thì ông ta là má»™t ngÆ°á»i có cá tính kì quặc lắm.
Vá» việc Cô Tùng CÆ° SÄ© ẩn cÆ° tại cạnh phía trái Hắc Long Äàm, trÆ°á»›c đây nàng cÅ©ng có được nghe qua. NhÆ°ng nàng vẫn nghi ngÆ°á»i ở đó không phải Cô Tùng CÆ° SÄ© tức Giáng Khuyết Kiếm Khách Hà Trùng Uy tên tuổi rung chuyển khắp má»i nÆ¡i trÆ°á»›c kia.
Hà Trùng Uy trÆ°á»›c đây khi cuá»™c đấu kiếm tại phái Thiếu Lâm ở Tung SÆ¡n thì tuổi chÆ°a quá sáu mÆ°Æ¡i. Vậy sau bốn mÆ°Æ¡i năm Hà Trùng Uy tất đã trên dÆ°á»›i má»™t trăm tuổi. Lá»i tục thÆ°á»ng nói, ngÆ°á»i đã trăm tuổi thì không ai lại tính đến việc làm nghìn năm sau bao giá». Hà Trùng Uy đã qui ẩn ở Thái SÆ¡n, có nghÄ©a là ông muốn tìm lấy má»™t Ä‘á»i sống yên tÄ©nh đạm bạc, nào lại Ä‘i làm ra những việc ấy ? Chính vì lẽ đó mà trong lòng nàng hết sức nghi ngá».
Vì vậy nên nàng và Vân nhi má»›i Ä‘i Ä‘Æ°á»ng tắt, bám sát theo Äổng Tung Hầu và Lữ Khêu Má»™ Bình trà trá»™n vào Äại Miếu.
Lúc ấy lão bà sau khi nghe câu há»i của Vân nhi thì không đáp ngay mà cÆ°á»i nhạt nói :
- Má»i việc khi chÆ°a được phÆ¡i bày ra ánh sáng thì làm thế nào dám phán Ä‘oán má»™t cách liêu lÄ©nh được ?
Bỗng đôi mắt của lão bà có vẻ kinh ngạc nói tiếp :
- Yến Nam Tam Kiệt cÅ©ng đến cả đây kìa ! Hừ xem ra ở Thái SÆ¡n sẽ có lắm Ä‘iêu náo nhiệt vui mắt ! Hai chủ tá»› của Huỳnh á»· Vân lúc nào cÅ©ng bí mật bám sát theo Äổng Tung Hầu và Lữ Khêu Má»™ Bình. Khi nãy lúc ngồi trong quán rượu, nhá» thân cây tùng to che khuất nên Äổng Tung Hầu và Lữ Khêu Má»™ Bình không trông thấy mặt hai ngÆ°á»i, dù hai ngÆ°á»i có theo sát đối phÆ°Æ¡ng cÅ©ng không có lòng nghi ngá» gì cả.
Quần hùng trong võ lâm có nhiêu ngÆ°á»i lấy việc gặp Äổng Tung Hầu và Lữ Khêu Má»™ Bình làm Ä‘iêu danh dá»± nên Ä‘ua nhau bÆ°á»›c tá»›i thi lá»… hàn huyên. Äổng Tung Hầu lúc nào cÅ©ng cÆ°á»i to ha hả, nói chuyện qua loa vá»›i há». Riêng Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình thì chỉ mỉm cÆ°á»i gật đầu, nói khéo là nhân tiện Ä‘i qua đây nên ghé lại để lên núi thưởng ngoạn cảnh đẹp của Äông Nhạc và xem cảnh mặt trá»i lên cho biết.
Số quần hùng ấy cÅ©ng không hiểu được thâm ý của há» nên cÅ©ng không há»i han chi nhiêu mà chỉ ân cần thi lá»… rồi từ biệt.
Bên ngoài chung quanh Äại Miếu, quán ăn má»c lên nhÆ° nấm, số anh hùng võ lâm Ä‘á»u đến đấy ăn uống để chá» trá»i sáng.
Sáng sá»›m tinh sÆ°Æ¡ng, má»™t Ä‘oàn ngÆ°á»i dài nhÆ° má»™t con rắn to, gồm những khách hành hÆ°Æ¡ng và những ngÆ°á»i du ngoạn từ ngôi Äại Miếu bắt đầu Ä‘i lần ra cá»­a Äăng Phong Môn. Äoàn ngÆ°á»i ấy tối thiểu cÅ©ng có đến mấy nghìn.
Có nhiêu cụ già và trẻ con phải ngồi trên má»™t thứ kiệu gá»i là "bà sÆ¡n bồ" để Ä‘i lên núi. Số anh hùng võ lâm cÅ©ng lÅ© lượt bÆ°á»›c chậm rãi theo số ngÆ°á»i Ä‘i dâng hÆ°Æ¡ng, há» cÅ©ng Ä‘i chậm chạp và nhá»c nhằn nhÆ° má»i ngÆ°á»i chứ không dùng đến thuật khinh công hay những thân pháp chi khác lạ cả.
Äôi chủ tá»› của Huỳnh á»· Vân cÅ©ng thừa dịp đó lên Thái SÆ¡n du ngoạn vui chÆ¡i. Há» Ä‘i qua Äạo Tham Môn đến Äại Tông PhÆ°á»ng rồi bắt đâu leo lên núi.
Suốt dá»c Ä‘Æ°á»ng có không biết bao nhiêu danh lam cổ tích nhÆ° Vạn Tiên Lầu, Yết Mã Nhai, Ngá»± TrÆ°á»›ng Bình. Äi lên cao hÆ¡n thì có thể trông thấy năm gốc tùng khổng lồ, gốc tùng rắn rá»i, cành lá sum sê không ngá»›t reo trong gió.
Khi Ä‘i tá»›i Tiểu Thiên Môn, má»i ngÆ°á»i lại Ä‘i qua Tiểu Long Cốc, Äại Long Cốc rồi tiếp tục Ä‘i tá»›i mÆ°á»i dặm nữa thì đến Thập Bát Äàn. NÆ¡i đây ngÆ°á»i ta lại chia làm hai nÆ¡i gá»i là Hoàn Thập Bát và Khẩn Thập Bát.
những bậc đá nÆ¡i đó xem nhÆ° treo lÆ¡ lá»­ng cheo leo trên không, gió thổi ào ào khiến ngÆ°á»i Ä‘i có cảm giác nhÆ° muốn rÆ¡i xuống hố sâu, thá»±c là nguy hiểm.
Từ Thập Bát Äàn Ä‘i đến Nam Thiên Môn còn phải trải qua Ä‘á»™ sáu nghìn bảy trăm bậc đá nữa. Những bậc đá ấy dẫn thẳng vào mây, khiến má»i ngÆ°á»i đêu thấy phập phồng kinh sợ. Ngá»­a mặt nhìn lên thì có thể trông thấy những bức tÆ°á»ng Ä‘á» của Nam Thiên Môn, đứng cao trá»c trá»i. Lên đến đấy, nếu cúi mặt nhìn xuống chỉ trông thấy khói mây má» mịt, không biết đâu là tận cùng. NgÆ°á»i Ä‘i dÆ°á»›i đất trông nhÆ° khiến bò, Hoàng Hà trông nhÆ° má»™t dải lụa.
Trước cửa Nam Thiên Môn lại có liễn đối ngụ ý ca tụng cảnh đẹp của vùng núi Thái Sơn cao vút này.
Má»™t Ä‘oàn ngÆ°á»i nối gót nhau leo lên núi, từ đầu đến Ä‘uôi cách nhau rất xa. ÄÆ°á»ng lên núi có hàng vạn bậc đá nhÆ°ng Ä‘oàn ngÆ°á»i ấy chiếm Ä‘á»™ má»™t ná»­a mà thôi. Trong lúc Ä‘i, đôi mắt lanh lợi của bà lão không hê dá»i khá»i bóng của Äổng Tung Hầu và Lữ Khêu Má»™ Bình Ä‘ang ở trÆ°á»›c há» Ä‘á»™ má»™t trăm bậc đá. NhÆ°ng ngÆ°á»i Ä‘i lao xao, trò chuyện ồn ào nên lắm lúc chủ tá»› của Huỳnh á»· Vân không làm sao nhìn thấy đối phÆ°Æ¡ng được. Bởi thế chỉ trong chá»›p mắt là bóng của Äổng Tung Hầu và Lữ Khêu Má»™ Bình bá»—ng nhiên biến Ä‘i đâu mất. Lão bà thấy thế, hết sức sốt ruá»™t nhÆ°ng không dám có hành Ä‘á»™ng gì để lá»™ liá»…u ý định của mình nên vá»™i vàng kéo tay Vân nhi lại, cùng ngồi xuống vệ Ä‘Æ°á»ng.
Vân nhi hết sức ngạc nhiên nhÆ°ng vì không tiện há»i nên chỉ Ä‘Æ°a mắt nhìn đăm đăm vào bà lão mà thôi. Hai ngÆ°á»i ngồi yên chỠđợi cho số khách hành hÆ°Æ¡ng Ä‘i dứt Ä‘uôi má»›i đứng phắt dậy. Lão bà khẽ quát rằng :
- Vân nhi, ngÆ°Æ¡i hãy theo sát ta và cần phải đê phòng cẩn thận ! Nói dứt lá»i, lão bà vá»t ngÆ°á»i bay lên trên không, nhằm hÆ°á»›ng vách đá phía trái lao thẳng tá»›i. Cả hai ngÆ°á»i cùng rÆ¡i xuống má»™t chòm tùng cổ thụ xanh um nÆ¡i đó.
DÆ°á»›i hàng tùng ấy, đá tảng lởm chởm trông cheo leo nhÆ° treo lÆ¡ lá»­ng giữa khoảng không, nếu vô ý để rÆ¡i ngÆ°á»i xuống thì tất sẽ tan xÆ°Æ¡ng nát thịt ngay.
Khi thân hình của bà lão vừa từ trên đáp xuống thì nhanh nhẹn đưa cây gậy trong tay chống lên cành tùng, đứng nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi.
Lúc ấy, Vân nhi cÅ©ng đã đáp xuống, Ä‘Æ°a hai tay nắm chặt cành tùng rồi lấy làm lạ há»i:
- Tại sao thế này ?
Lão bà mỉm cÆ°á»i đáp :
- Chúng ta hãy mau đến Hắc Long Äàm. Äi theo vách đá có bóng tùng che kín nhÆ° thế này ngÆ°á»i khác sẽ không chú ý nghi ky gì đến mình.
Nói Ä‘oạn bà lão liên nhún ngÆ°á»i lao vút qua khá»i ba ngá»n tùng nhanh nhÆ° Ä‘iện chá»›p.
Hắc Long Äàm đã thấy thấp thoáng trÆ°á»›c mặt, tiếng thác nÆ°á»›c từ trên cao đổ xuống đâm nghe âm âm đã vang bên tai. Trong khi đó, hai chủ tá»› đêu nghe rõ hai tiếng gào to nổi bật lên giữa tiếng thác đổ. Cả hai cùng Ä‘Æ°a mắt nhìn thì không khá»i kinh hoàng thất sắc...
Tài sản của giacuongly

  #5  
Old 18-05-2008, 09:26 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 5: Cô Tùng Cư Sĩ



Cách phía Äông Thái SÆ¡n sáu mÆ°Æ¡i dặm có Hắc Long Äàm cÅ©ng là má»™t nÆ¡i thắng cảnh nổi tiếng. NÆ¡i ấy có má»™t con thác từ trên vách đá cao hàng trăm trượng đổ thẳng xuống Hắc Long Äàm, từ xa nhìn trông nhÆ° má»™t tấm lụa hay nhÆ° má»™t tấm rèm bằng bạc. Bên dÆ°á»›i đâm sâu bụi nÆ°á»›c tung bay mù mịt nhÆ° khói sÆ°Æ¡ng, tiếng ầm ầm Ä‘inh tai nhức óc. Cảnh trí ấy trông thật hùng vÄ©.
Chá»— kỳ lạ của Hắc Long Äàm là lúc nào trá»i cÅ©ng mÆ°a và phía Nam vách đá dừng sững cao trá»c trá»i, láng trÆ¡n nhÆ° dùng búa đẽo gá»t. Bên dÆ°á»›i má»™t cái đầm nÆ°á»›c sâu thá»±c to, nÆ°á»›c trong veo. Má»—i khi trá»i sắp mÆ°a thá»±c thì tiếng sấm nhÆ° từ trong đâm nÆ°á»›c nổi lên chẳng khác nào tiếng trống bố trận, hÆ¡i nÆ°á»›c mịt mù lạnh buốt khiến ai đến đây cÅ©ng phải nổi da gà hoặc có cảm giác rùng rợn.
Hai chủ tá»› Huỳnh á»· Vân Ä‘i lân trên vách núi phía Bắc thì bá»—ng nghe hai tiếng gào to nên Ä‘Æ°a mắt nhìn vê hÆ°á»›ng ấy. Há» trông thấy bên cạnh vách núi phía Äông có hai bóng ngÆ°á»i Ä‘ang treo mình lÆ¡ lá»­ng trên không, lắc lÆ° qua lại nhÆ° quả lắc đồng hồ, miệng cố gào thá»±c to nhÆ°ng tiếng gào Ä‘á»u bị tiếng nÆ°á»›c đổ nhÆ° sấm át Ä‘i cả. Cả hai trông thấy thế không khá»i kinh hoàng thất sắc.
NhÆ°ng vì vách núi ấy cách xa há» nên há» chỉ trông thấy hai bóng ngÆ°á»i bé nhá» nhÆ° hai hạt đậu, không làm sao phân biệt được ai.
Lão bà bỗng nói nhỠ:
- Có ngÆ°á»i đến kìa ! Vừa nói bà ta vừa Ä‘Æ°a tay mặt ra kéo Vân nhi cùng nhắm má»™t gốc tùng có cành lá rậm rạp lao vào đó để ẩn mình.
Ngay lúc đó có ba bóng ngÆ°á»i cùng chạy tá»›i nhÆ° bay. Khi hỠđến nÆ¡i thì trông thấy đó là Yến Nam Tam Kiệt. Sắc mặt của há» có vẻ hết sức kinh ngạc, cùng Ä‘Æ°a sau tia mắt nhìn vê phía hai bóng ngÆ°á»i Ä‘ang treo lÆ¡ lá»­ng trên vách đá đối diện.
Tiếp đó lại có một số nhân vật võ lâm khác nối gót nhau chạy tới nơi.
Số ngÆ°á»i ấy không dÆ°á»›i hai mÆ°Æ¡i ngÆ°á»i. Tốp nào đứng theo tốp ấy, cùng kê tai xầm xì không ngá»›t bàn tán vá»›i nhau.
Hai ngÆ°á»i đến sau cùng là Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình và Äổng Tung Hầu bảo chủ của Thất Tinh Bảo.
Lúc ấy Äổng Tung Hầu cất tiếng cÆ°á»i to nhÆ° sấm nói :
- Xem ra lá»i đôn đại không sai tí nào cả, Hàn Thiết Quan âm quả đã lá»t vào tay Cô Tùng CÆ° SÄ© rồi. Tất cả nhân vật giang hô nếu ai đặt chân lên vách núi trÆ°á»›c mặt, tức thuá»™c chu vi sáu mÆ°Æ¡i dặm chung quanh Hắc Long Äàm thì sẽ bị Ông ấy giết chết không tha. Hai ngÆ°á»i ấy chắc chắn vì muốn cÆ°á»›p Ä‘oạt Hàn Thiết Quan âm nên má»›i mạo hiểm Ä‘i vào đó, cái khổ là chính mình tạo ra, không mong chi thoát chết được.
Câu nói ấy đã làm cho số quần hùng có mặt đêu giật mình, ai nấy đêu Ä‘Æ°a mắt nhìn thẳng vào Äổng Tung Hầu.
NgÆ°á»i anh cả trong Yến Nam Tam Kiệt là Cầu Long Tẩu Trạch Kỳ bÆ°á»›c thẳng đến chắp tay tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Té ra là Äổng bảo chủ. Từ ngày xa cách đến nay thoắt đã ba năm, nhÆ°ng phong Ä‘á»™ anh hùng vẫn nhÆ° thùa nào. Tôn phu nhân vẫn mạnh khá»e chứ ?
Äổng Tung Hâu đáp lá»… nói :
- Cảm Æ¡n, cảm Æ¡n ! Yến Nam Tam Kiệt bấy lâu nay Ä‘i liá»n vá»›i nhau nhÆ° hình vá»›i bóng vậy còn hai vị kia đâu ?
Câu nói vừa dứt thì Lôi Thần Từ Vĩ Quang và Diêm La Phán ứng Triệu Hùng đã bước đến nơi.
Äổng Tung Hâu Ä‘Æ°a mắt nhìn hai ngÆ°á»i nói :
- Vừa nhắc đến nhị vị, là có mặt nhị vị ngay. Nhị vị vẫn khá»e mạnh chứ ?
Từ Vĩ Quang và ứng Triệu Hùng đông chắp tay thi lễ và hàn huyên với nhau một hồi.
Äổng Tung Hầu lại nói :
- Äổng má»— xin giá»›i thiệu vá»›i ba vị má»™t ngÆ°á»i bằng hữu này ! Vừa nói ông ta vừa Ä‘Æ°a cánh tay mặt lên hÆ°á»›ng vê Lữ Khêu Má»™ Bình tiếp rằng :
- Äại danh của vị này chắc ba vị cÅ©ng đã nghe qua. Äấy chính là má»™t ngÆ°á»i tên tuổi nổi khắp võ lâm, tài hoa ai nghe nói đến đêu khâm phục, võ công trác tuyệt khó ai bì, danh hiệu là Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình ! Lá»i nói ấy vừa thốt ra thì chẳng những Yến Nam Tam Kiệt cảm thấy giật mình mà ngay đến quần hùng đứng xung quanh cÅ©ng không khá»i kinh hãi, ai nấy đêu Ä‘Æ°a mắt nhìn vào con ngÆ°á»i tên tuổi vang dá»™i võ lâm ấy.
Yến Nam Tam Kiệt không ngớt cho là sự gặp gỡ này thực là vinh hạnh.
Lữ Khêu Má»™ Bình chỉ mỉm cÆ°á»i nói :
- Tại hạ chẳng qua chỉ là kẻ may mắn được cái tên rá»—ng mà thôi, Äổng huynh khen ngợi quá đáng rồi ! Trạch Kỳ bá»—ng nói :
- Cô Tùng CÆ° SÄ© mà Äổng huynh vừa nói chẳng hay lai lịch thế nào ?
Äổng Tung Hầu nói :
- Ông ta chính là Giáng Khuyết Kiếm Khách Hà Trùng Uy, ngÆ°á»i dùng Thái ất kỳ môn thập tam kiếm hạ được ba vị chưởng môn Thiếu Lâm, Võ Äang Nga Mi tại Tung SÆ¡n thùa ná».
Trạch Kỳ không khá»i giật mình, có vẻ nhÆ° không tin nói :
- Hà Trùng Uy kể từ khi nổi danh trong trận đấu kiếm đó thì vê sau không hỠlộ mặt trong chốn giang hô nữa. Phương chi, tuổi của ông nay gân chẵn trăm, đâu có thể nhúng tay vào vụ Hàn Thiết Quan âm ? Có lẽ không phải ông ta đâu.
Lữ Khêu Má»™ Bình mỉm cÆ°á»i nói :
- Phàm tính con ngÆ°á»i, ai cÅ©ng có lòng háo danh háo thắng, dù đến già cÅ©ng không thay đổi. Trong cuá»™c đấu kiếm trÆ°á»›c đây, Hà Trùng Uy sở dÄ© ra tranh tài cÅ©ng chính vì lòng háo thắng thúc đẩy. Äến nay ông ta tuy gần trăm tuổi, sống chẳng còn được bao lâu nữa, nhÆ°ng ông ta không muốn mai má»™t cuá»™c Ä‘á»i nên định làm má»™t việc chấn Ä‘á»™ng cả thiên hạ hầu lÆ°u lại tên tuổi muôn Ä‘á»i trong võ lâm.
Trạch Kỳ than dài :
- Nếu đúng nhÆ° thế thì Thất Bá»™ Truy Hôn Äoàn VÄ©nh Thá» suốt Ä‘á»i ngay thẳng, nhÆ°ng đến tuổi già chẳng ngá» lại làm vật hy sinh dÆ°á»›i tay Hà Trùng Uy, chết má»™t cách oan uổng.
ú.ng Triệu Hùng cũng cất tiếng than dài :
- Giang hồ bấy lâu nay được yên ổn, giỠđây hành động chẳng khác nào lấy một viên đá to ném thẳng vào mặt nước phẳng như gương, gây nên bao đợt sóng. Võ lâm bắt đầu từ nay tất sẽ xảy ra lắm chuyện rắc rối.
LÆ° Khêu Má»™ Bình mỉm cÆ°á»i nói :
- Yên ổn lâu tất sẽ loạn, cÅ©ng nhÆ° loạn lâu tất sẽ trở lại yên ổn, đấy là qui luật của thế sá»± mà cÅ©ng là qui luật của chốn giang hồ. Ba vị Ä‘oán thá»­ xem hai ngÆ°á»i Ä‘ang bị treo lÆ¡ lá»­ng bên vách núi trÆ°á»›c mặt là ai ?
Lôi Thần Từ Vĩ Quang bỗng giật mình nói :
- Trong đêm vừa rồi Ma Vân Thần Tráo Huỳnh Chấn Viêm lão sÆ° hãy còn ngồi cùng chúng tôi uống rượu trÆ°á»›c cá»­a Äại Miếu, nhÆ°ng sáng hôm nay ông ấy bá»—ng đâu mất, tìm mãi mà không thấy. Vậy có lý nào là ông ta sao ?
Trạch Kỳ sững sỠmột lúc, lắc đầu nói :
- Chuyện Ä‘á»i đâu có cái rủi nào lại quá rủi nhÆ° thế ?
Lữ Khêu Má»™ Bình bá»—ng hạ giá»ng nói :
- Vừa rồi có má»™t số ngÆ°á»i âm thâm rá»i Ä‘i xem ra chắc chắn há» có ý tìm đến nÆ¡i Cô Tùng CÆ° SÄ© ẩn cÆ°, vá»›i má»™t dụng ý riêng. Số ngÆ°á»i ấy chắc chắn có lòng tham lam cá»±c Ä‘á»™ và tá»± phụ võ công của mình nên xâm nhập vào khu cấm địa đó. Ba vị có muốn Ä‘i thẳng tá»›i đó xem cho biết không ?
Ngay lúc ấy số quân hùng chung quanh kẻ trÆ°á»›c ngÆ°á»i sau nối gót bá» Ä‘i Trạch Kỳ trầm ngâm trong giây lát, nói :
- Chúng tôi muốn Ä‘i sau cùng mà thôi. Hàn Thiết Quan âm nguyên là vật sở hữu của Lá»— Công Hành, má»™t ngÆ°á»i bạn thân vá»›i Trạch má»—. Nay việc sống chết của Lá»— Công Hành ra sao chÆ°a được biết rõ, trong khi cả nhà của ông ấy đã bị chết thảm thÆ°Æ¡ng, Hàn Thiết Quan âm không cánh mà bay.
Chính vì vậy mà Trạch mỗ không ngại bôn ba khắp chốn giang hô hâu tìm hiểu cho rõ việc này mới nghe.
Nói đến đây ông lại cất tiếng than, rồi tiếp rằng :
- Lẽ thông thÆ°á»ng thì cây má»c từ gốc má»c lên, nÆ°á»›c chảy từ nguồn chảy xuống, ta chỉ cần phanh ra được má»™t mối thì có thể tìm hiểu lần cho đến khi tất cả sá»± thật phÆ¡i bày ra ánh sáng. GiỠđây số ngÆ°á»i ở Thanh Lai phiêu cục đêu lẩn trốn tất cả, ta chỉ còn cách nắm vào manh mối này mà thôi.
Lữ Khêu Mộ Bình nói :
- Bấy lâu nay nghe đôn Yến Nam Tam Kiệt là ngÆ°á»i có lòng nghÄ©a hiệp bao la quả là không sai tí nào cả, tại hạ lấy làm khâm phục lắm. Hiện giá» chúng ta hãy tranh thủ thá»i gian Ä‘i riết đến đó để xem qua cho biết.
Lữ Khêu Má»™ Bình hoàn toàn không đả Ä‘á»™ng chi đến Lá»— Công Hành cả Việc ấy khiến cho Yến Nam Tam Kiệt không khá»i lấy làm nghi ngá». Há» bắt đầu có sá»± lÆ°u ý đặc biệt đến Lữ Khêu Má»™ Bình.
Nên biết cuá»™c sống giang hô lúc nào cÅ©ng đây man trá, cho nên số ngÆ°á»i trong võ lâm khi nhận thấy có má»™t Ä‘iểm nào đáng ngá» thì luôn luôn đắn Ä‘o phân tích để tìm hiểu thêm chứ không khi nào bá» qua cả.
Thế rồi cả bá»n năm ngÆ°á»i cùng tiếp tục chạy bay tá»›i trÆ°á»›c. Trên sÆ°á»n núi, bóng ngÆ°á»i nối gót nhau chạy nhanh nhÆ° gió, má»—i lúc càng xa dần.
Phía sau gốc tùng, bà lão và đứa tiểu đông cùng bước ra. Lão bà lên tiếng nói :
- Chúng ta cÅ©ng nên Ä‘i đến đó xem, nhÆ°ng chúng ta phải tìm má»™t ngõ tắt, để có thể đến đó trÆ°á»›c há», tìm nÆ¡i ẩn mình cho kín.
Vân nhi nói:
- Có Ä‘Æ°á»ng nào là Ä‘Æ°á»ng tắt đâu ?
Lão bà cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói :
- Bá»n há» cùng kéo nhau chạy lên, chúng ta hãy chạy xuống, đến Nhị Thiên Môn rồi theo Ä‘Æ°á»ng mòn bên cạnh Tây Hoàng Hà Ä‘i thẳng đến Bách Trúng Nhai. NhÆ° vậy chúng ta có thể gần hÆ¡n hỠđến má»™t phần ba Ä‘Æ°á»ng.
Nói Ä‘oạn lão bà liên kéo tay Vân nhi vá»t thẳng mình lên không Ä‘i mất.
Hai chủ tá»› tiếp tục chạy tá»›i nhÆ° bay, vượt qua năm gốc tùng lá»›n ở Ngá»± Câu Bình rồi lại vượt qua Hổ Phụ Trạch tiến thẳng đến Huỳnh Nghiêm Lãnh và theo con Ä‘Æ°á»ng mòn nÆ¡i đó chạy thẳng đến địa Ä‘iểm trên. NÆ¡i hai ngÆ°á»i Ä‘ang bị treo lÆ¡ lá»­ng là vách núi cao đến hàng trăm trượng, đối diện nÆ¡i má»i ngÆ°á»i Ä‘ang đứng. Ngay chính giữa hai vách núi ấy còn má»™t khoảng cách Ä‘á»™ mấy mÆ°Æ¡i trượng. Nếu cúi đầu nhìn xuống thì thấy vách đá sâu có hàng mấy muôn thÆ°á»›c, không biết đâu là đáy, gió thổi ồ ạt, rít gào nhÆ° sấm.
Khoảng cách ấy dù ngÆ°á»i có võ công cao đến đâu cÅ©ng không làm thế nào bay qua được, ngoại trừ phải Ä‘i vòng qua ba ngá»n núi má»›i đến được nÆ¡i ấy.
Ngá»n núi thứ nhất cao thẳng đến tận mây xanh, hai bên sÆ°á»n núi vách cao muôn trượng, Ä‘Æ°á»ng Ä‘i lên đỉnh đá tảng lởm chởm, nÆ°á»›c chảy quanh co, rong rêu má»c trÆ¡n trợt hết sức khó Ä‘i. Nếu ngá»­a mặt lên nhìn thì thấy có má»™t tòa nhà nhá» màu trắng, Ä‘ang đứng sững bên cạnh con Ä‘Æ°á»ng mòn ấy.
Nếu không vượt qua trÆ°á»›c mặt tòa nhà nhỠđó thì chắc chắn không còn má»™t con Ä‘Æ°á»ng thứ hai nào có thể vượt qua đỉnh núi này hầu tiến đến đỉnh núi thứ hai được.
TrÆ°á»›c cá»­a ngôi nhà nhá» nói trên có má»c mấy cá»™i tùng hình thù quái dị rong rêu bám đầy trên lá»›p vá» cây, trông có vẻ hết sức cổ xÆ°a, cành lá um tùm cong vẹo, chẳng khác nào rồng bay phụng múa lạ mắt vô cùng.
Số quần hùng kẻ trÆ°á»›c ngÆ°á»i sau kéo nhau chạy đến trÆ°á»›c ngá»n núi ấy Bá»n hỠđêu là ngÆ°á»i có kiến thức rá»™ng rãi nên khi trông thấy ngôi nhà đá kia được xây cất trên má»™t vị trí hiểm yếu nhÆ° vậy, liên biết bên trong có Ä‘iêu chi đáng ngá» nên không ai bảo ai đêu dừng chân đứng yên lại, Ä‘Æ°a mắt nhìn lên đỉnh núi và không ngá»›t xầm xì bàn tán vá»›i nhau.
Bá»—ng đâu có má»™t giá»ng ồ ê nói to lên rằng :
- Gian nhà này trông có vẻ tà môn lắm ! Rất có thể đấy là nÆ¡i trú ngụ của bá»n khuyển Æ°ng, tay sai của Cô Tùng CÆ° SÄ© ! Chúng ta nếu muốn vượt ngang qua, tất không thể không đánh nhau vá»›i há». Này có ai dám xông lên trÆ°á»›c nào?
Má»™t giá»ng nói khác dÆ°á»ng nhÆ° bỡn cợt rằng :
- Lẽ tất nhiên là ông xông lên trước chứ còn ai nữa ?
NgÆ°á»i có giá»ng nói ô á» vừa rồi là má»™t ngÆ°á»i đàn ông mặt Ä‘á» râu ria, tay cầm má»™t cây giáo dài bằng sắt, thân cao tám thÆ°á»›c. Khi tnghe thế thì trợn to mắt nói lá»›n rằng :
- Tôi đi trước thì cũng được chứ sao ? Không đích thân ra tay thì nào biết được công việc khó khăn đến đâu ? Tôi nhất định phải thử xem Cô Tùng Cư Sĩ có bản lãnh đến mức nào ?
Äá»™t nhiên cách đấy không xa có má»™t tiếng quạt to nhÆ° sấm rằng :
- Chậm đã ! Liên đó, một lão già mặt tròn như trăng rằm bước ra lên tiếng nói tiếp :
- Võ công của DÆ°Æ¡ng lão sÆ° tuy cao cÆ°á»ng, nhÆ°ng nếu so sánh vá»›i Thất Bá»™ Truy Hồn Äoàn VÄ©nh Thá» thì sao ? Không phải tôi cố ý cản trở ông nhÆ°ng nếu Cô Tùng CÆ° SÄ© thá»±c sá»± là Giáng Khuyết Kiếm Khách Hà Trùng Uy, má»™t ngÆ°á»i tên tuổi chấn Ä‘á»™ng võ lâm thùa trÆ°á»›c thì chúng ta lại càng phải cẩn thận hÆ¡n má»›i được ! Gã đàn ông to lá»›n ấy phá lên cÆ°á»i nói :
- Nếu thế các vị lên núi Thái Sơn với mục đích gì ?
Trong khi nói, đôi mắt của ông ta sáng ngá»i Ä‘Æ°a qua nhìn khắp những ngÆ°á»i chung quanh rồi nói tiếp :
- Tại hạ rất ghét những việc làm đầu voi Ä‘uôi chuá»™t, gặp khó khăn thì lại rút lui ! Gã đàn ông ấy vì tính tình ngay thẳng, nóng nảy nên không nghÄ© rằng nói nhÆ° thế là chạm đến tá»± ái của ngÆ°á»i khác. Bởi thế câu nói của y chÆ°a dứt thì sắc mặt của lão già mặt tròn bá»—ng trở thành giá lạnh nhÆ° băng cÆ°á»i nhạt nói :
- Nếu thế thì Trịnh má»— quả là ngÆ°á»i lắm lá»i vô ích ! Vậy xin DÆ°Æ¡ng lão sÆ° cứ tá»± tiện xông lên Ä‘i ! Gã đàn ông to lá»›n ấy bá»—ng cảm thấy mình lỡ lá»i nên mặt mày bừng Ä‘á».
Nhưng y liên hứ to một tiếng rồi vung cây giáo trong tay ra, lao mình chạy thăng lên đỉnh núi.
Con Ä‘Æ°á»ng mòn vượt lên đỉnh núi ấy đây rong rêu và đây đá tảng lởm chởm nên rất khó Ä‘i. NgÆ°á»i đàn ông há» DÆ°Æ¡ng phải vận dụng chân lá»±c trong ngÆ°á»i, đôi chân chạy theo hình chữ chi, tiến lên dần dần. Tuy thế bÆ°á»›c chân của y không ngá»›t loạng choạng, trải qua má»™t thá»i gian chừng Ä‘á»™ ná»­a chén trà mà y má»›i vượt được ngoài ba mÆ°Æ¡i trượng.
Khi ấy bá»—ng y trông thấy bên vệ Ä‘Æ°á»ng, phía bên phải có má»™t tấm bia đá nhô lên, bên trên có đê tám chữ :
"Khách hãy dừng bÆ°á»›c, tiến càn ắt chết". Những chữ ấy to bằng chiếc đấu, nét bút hết sức kém cá»i nhÆ°ng nếu không tiến lại gần thì không làm sao trông rõ được.
Phía bên trái vệ Ä‘Æ°á»ng lại có má»™t tấm bia khác Ä‘á» mấy chữ to :
"Phi Tuyên Lãnh".
Gã đàn ông há» DÆ°Æ¡ng liên cÆ°á»i nhạt rồi nhanh nhẹn quÆ¡ ngá»n giáo đâm thẳng vào tấm bia đá bên phía mặt.
Tất cả quần hùng Ä‘ang đứng bên dÆ°á»›i ngá»n núi đêu Ä‘Æ°a mắt chú ý nhìn từng cá»­ Ä‘á»™ng của gã đàn ông há» DÆ°Æ¡ng. Bởi thế cá»­ chỉ ấy của ông ta, ai nấy đêu trông rõ mồn má»™t nên không khá»i thầm kinh ngạc nghÄ© rằng:
"DÆ°Æ¡ng Vân, má»™t ngÆ°á»i uy danh vang dá»™i khắp bát phÆ°Æ¡ng ấy Ä‘ang giở trò gì thế ?".
NhÆ°ng khi ngá»n giáo sáng lấp lánh của DÆ°Æ¡ng Vân vừa đâm tá»›i còn cách tấm bia kia má»™t tấc nữa thì bá»—ng nhiên y hất mÅ©i giáo lên cao rồi lại vá»t ngÆ°á»i nhắm phía đỉnh núi tiếp tục lao thẳng lên.
Càng lên cao, y trông thấy khe nÆ°á»›c chảy quanh co theo núi chảy càng siết hÆ¡n, những bá»t nÆ°á»›c bắn tung ra trúng vào ngÆ°á»i lạnh buốt nhÆ° băng.
Tức thì DÆ°Æ¡ng Vân bá»—ng cảm thấy hai chân của mình đêu bị tê dại tại huyệt Huyá»n chung. Sá»± tê dại ấy theo khí huyết tràn thẳng đến hai đâu gối thật mau. Y buá»™t miệng kêu to ngÆ°á»i bật ngá»­a ra sau lăn trở xuống núi nhÆ° má»™t tảng đá.
Thế là má»™t tiếng gào thê thảm không ngá»›t vang lên vang dá»™i khắp núi Quần hùng thấy thế không khá»i đêu kinh hãi.
Thân xác của DÆ°Æ¡ng Vân từ trên lăn xuống vá»›i má»™t tốc Ä‘á»™ hết sức nhanh chóng, tá»±a hô ông ta không còn má»™t sức gắng gượng nào cả mà cứ để cho mặc nó lăn đến đâu cÅ©ng được. Chỉ trong nháy mắt là DÆ°Æ¡ng Vân đã lăn sắp đến chân núi, miệng không ngá»›t gào la. Ngay lúc ấy có ba bóng ngÆ°á»i nhanh nhẹn vượt lên chụp lấy ngÆ°á»i của DÆ°Æ¡ng Vân rồi nhảy trở xuống.
Số quần hùng chung quanh bèn ùn ùn kéo đến vây quanh DÆ°Æ¡ng Vân há»i han và xem xét. Há» trông thấy DÆ°Æ¡ng Vân bị trầy trụa khắp cả ngÆ°á»i, máu tÆ°Æ¡i từ nÆ¡i những vết thÆ°Æ¡ng bầm tím Ä‘ang từ từ rá»›m ra. Y bị ngoại thÆ°Æ¡ng trầm trá»ng. NhÆ°ng có má»™t Ä‘iêu lạ là lúc này cảm giác tê liệt ở đôi chân của DÆ°Æ¡ng Vân cÅ©ng hoàn toàn mất cả, chỉ có Ä‘iêu là từ đùi trở xuống hoàn toàn liệt hẳn không còn sức đứng lên nổi nữa.
DÆ°Æ¡ng Vân ngôi trên mặt đất, Ä‘Æ°a đôi mắt buôn bã quét qua khắp số quần hùng chung quanh gượng cÆ°á»i nói :
- DÆ°Æ¡ng Vân tôi đã lăn lóc ná»­a Ä‘á»i ngÆ°á»i trong chốn giang hồ không ngá» hôm nay gặp phải má»™t việc quái lạ nhÆ° thế này ! Giá»ng nói của ông ta đã trở thành khàn khàn, không còn to lá»›n vang rên nhÆ° thùa trÆ°á»›c nữa.
NgÆ°á»i anh cả trong Yến Nam Tam Kiệt tức Cầu Long Tẩu Trạch Kỳ là má»™t ngÆ°á»i Ä‘ang quan tâm đến Hàn Thiết Quan âm nhất nên liá»n thò đâu sát há»i nhá» rằng :
- Dương huynh, sự thực anh đã gặp chuyện gì thế ?
DÆ°Æ¡ng Vân cÆ°á»i Ä‘au Ä‘á»›n nói :
- Tôi Ä‘i được ná»­a Ä‘Æ°á»ng thì trông thấy có má»™t tấm bia đá, Ä‘á» tám chữ :
"Khách hãy dừng bÆ°á»›c, tiến càn ắt chết", rõ ràng là tấm bia của Hà Trùng Uy đã dá»±ng lên. DÆ°Æ¡ng má»— vốn có ý định quay ngÆ°á»i trở xuống nhÆ°ng không ngá» vì cá tính bÆ°á»›ng bỉnh của mình nên lại Ä‘Æ°a chân tiếp bÆ°á»›c lên nữa...
Trong số quân hùng bá»—ng có ngÆ°á»i ngắt lá»i há»i rằng :
- DÆ°Æ¡ng huynh, chúng tôi trông thấy anh vung ngá»n giáo đâm tá»›i, có phải anh định đâm thẳng vào mặt tấm bia ấy không ?
Dương Vân đáp :
- Cây đá là vật vô tri, mình đâu thể lấy nó ra làm vật phát tiết cÆ¡n giận được Do đó tôi má»›i đâm ná»­a chừng thì liên bỠý nghÄ© ấy ! Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình bá»—ng cÆ°á»i nhạt nói :
- Nếu hủy tấm bia đá ấy Ä‘i thì chắc chắn anh không còn mạng sống ! Số quân hùng chung quanh Ä‘á»u không khá»i sá»­ng sốt. Trạch Kỳ lại càng ngÆ¡ ngác không hiểu ra sao cả, nên Ä‘Æ°a đôi mắt kinh ngạc nhìn thẳng vào Lữ Khêu Má»™ Bình.
Lữ Khêu Má»™ Bình mỉm cÆ°á»i nói :
- Hãy nghe Dương lão sư nói tiếp thì chúng ta tất biết lý do tại sao ?
Dương Vân chán ngán lắc đầu than dài rồi nói :
- Tôi lên càng cao thì dòng nÆ°á»›c suối càng chảy siết, những tảng đá dÆ°á»›i chân rong rêu trÆ¡n trượt lại càng khó Ä‘i, rồi bá»—ng cảm thấy nÆ¡i Huyên Chung huyệt bị tê buốt, tiếp theo cả hai chân má»m nhÅ©n, bật ngá»­a lăn thẳng xuống núi. GiỠđây đôi chân tôi đã tàn phế.ôi!DÆ°Æ¡ng Vân tôi đã trở thành tàn phế rồi! Thất Tinh bảo chủ Äổng Tung Hâu nhìn Lữ Khêu Má»™ Bình nói :
- Việc gây trá»ng thÆ°Æ¡ng cho kẻ khác má»™t cách vô hình nhÆ° thế, thá»±c Äổng má»— sống đến tuổi này cÅ©ng chÆ°a nghe nói đến bao giá». Lữ Khêu huynh trí tuệ hÆ¡n ngÆ°á»i, xin giải thích cho biết tại sao ?
Lữ Khêu Má»™ Bình trầm ngâm má»™t lúc, sắc mặt trở thành trịnh trá»ng nói :
- Những dòng chữ cảnh cáo được ghi trên bia đá rõ ràng là của Cô Tùng CÆ° SÄ© dá»±ng lên. DÆ°Æ¡ng huynh nếu biết kịp thá»i quay lại thì tất không có chuyện gì xảy ra. NhÆ°ng khổ ná»—i vì DÆ°Æ¡ng lão sÆ° là ngÆ°á»i tính tình cứng cá»i nên lại xông càn tá»›i. Quả đúng nhÆ° tại hạ dá»± Ä‘oán là trong dòng nÆ°á»›c ấy đối phÆ°Æ¡ng có thả ám khí để tấn công DÆ°Æ¡ng huynh. Vì há» trông thấy DÆ°Æ¡ng huynh không tuân theo sá»± cảnh báo của há» nên buá»™c phải đối phó nhÆ° thế ! - ám khí à ?
Trạch Kỳ kinh hãi buá»™t miệng kêu lên nhÆ° thế. Ông ta tá»±a hô nhÆ° không tin nên cúi ngÆ°á»i xuống xem xét nÆ¡i Huyên Chung huyệt của DÆ°Æ¡ng Vân NhÆ°ng đôi chân của DÆ°Æ¡ng Vân hoàn toàn không có gì khác thÆ°á»ng, tuyệt nhiên không có má»™t vết thÆ°Æ¡ng nhá» nào cả.
Lữ Khêu Má»™ Bình mỉm cÆ°á»i nói :
- Hà Trùng Uy đâu phải là má»™t nhân vật tầm thÆ°á»ng, ám khí riêng biệt của ông ta đâu phải dá»… quan sát được.
Tất cả má»i ngÆ°á»i im lặng chỉ còn nghe tiếng reo của lá tùng trong gió mà thôi. Ai nấy đêu không khá»i có cảm giác rá»n rợn trong lòng, Ä‘Æ°a mắt nhìn nhau ngÆ¡ ngác.
Trạch Kỳ đứng sững sỠmột lúc thật lâu mới lên tiếng nói :
- Lữ Khêu lão sÆ°, xem ra chúng ta rất khó vượt lên được ngá»n núi ấy chăng?
Lữ Khêu Mộ Bình đáp rằng :
- Tại hạ chẳng qua chỉ phán Ä‘oán nhÆ° thế thôi, chứ nào quả quyết không thể vượt qua được. NgÆ°á»i ở trong gian nhà đá ấy đã nắm phần Æ°u thế vê địa hình, há» lợi dụng dòng nÆ°á»›c chảy siết để thả ám khí tấn công đối phÆ°Æ¡ng thì dù cho ai cÅ©ng không thể nhận ra để đê phòng được. HÆ¡n nữa dù ai may mắn vượt lên được ngá»n núi cao mà không bị ám khí đánh trúng thì cÅ©ng chÆ°a chắc chống trả nổi vá»›i sức tấn công ồ ạt của ngÆ°á»i ấy từ trên cao áp đảo xuống.
Trong số quân hùng bá»—ng có má»™t giá»ng nói đây âm u há»i rằng :
- Nếu thế hai ngÆ°á»i bị bắt treo lÆ¡ lá»­ng trên vách đá kia làm thế nào vượt lên được trên ấy ?
Số quân hùng có mặt hôm nay thá»±c đông đảo, toàn thể không dÆ°á»›i bảy tám mÆ°Æ¡i ngÆ°á»i nên không làm sao biết được đích xác ai đã nói ra câu ấy.
Thái Ä‘á»™ của Lữ Khêu Má»™ Bình vẫn lạnh lùng cÆ°á»i nhạt nói :
- Tại hạ chỉ biết nhÆ° thế thôi, chỉ riêng hai ngÆ°á»i bị bắt treo lÆ¡ lá»­ng trên kia, có phải bị bắt tại ngá»n núi này hay đã đến từ má»™t con Ä‘Æ°á»ng bí mật nào khác thì tôi thá»±c không được biết. Nếu vị nào chÆ°a tin thì cứ tá»± tiện thá»­ xem sẽ rõ ! Trong số quân hùng có Hoa SÆ¡n Thất Kiếm lách mình bÆ°á»›c ra. Má»™t lão già gầy đét trong bá»n há» liên gằn giá»ng nói :
- Già đây hoàn toàn không tin ! Dứt lá»i thì bảy ngÆ°á»i của há» liá»n nối gót nhau vượt thẳng lên ngá»n núi.
Ngay lúc ấy, từ phÆ°Æ¡ng hÆ°á»›ng cÅ© bá»—ng có ba bóng ngÆ°á»i nữa Ä‘ang chạy tá»›i. Khi má»i ngÆ°á»i trông rõ thì má»›i biết ba ngÆ°á»i ấy chính là Äào NhÆ° Hải, Từ Long TÆ°á»›ng, LÆ° Thế Xuân.
Äôi mắt của Äào NhÆ° Hải trÆ°á»›c tiên nhìn thẳng vào ngÆ°á»i của Uy Trấn Bát PhÆ°Æ¡ng DÆ°Æ¡ng Vân mặt lá»™ sắc kinh ngạc, rồi lại Ä‘Æ°a mắt nhìn qua quân hùng má»™t lượt. Ông ta trông thấy Yến Nam Tam Kiệt cÅ©ng có mặt trong số ngÆ°á»i này bèn bÆ°á»›c nhanh đến tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói :
- Không ngỠba vị cùng đi đến đây. Vì già hay tin quá muộn, hơn nữa vì muốn tìm hiểu cho rõ việc này nên bắt buộc lại phải dấn bước giang hồ.
ông ta ngưng lại trong giây lát rồi nói :
- Vị Dương lão sư đây có lẽ gặp chuyện bất trắc gì rồi chăng ?
Yến Nam Tam Kiệt tuy trong lòng ghét cay ghét đắng Äào NhÆ° Hải nhÆ°ng bê ngoài không thể không giữ thái Ä‘á»™ xã giao chiếu lệ nên buá»™c phải kể rõ đầu Ä‘uôi cho ông ta nghe. NhÆ°ng sau đó thì bá»n hỠđêu cùng Ä‘Æ°a mắt chú ý nhìn vào số ngÆ°á»i trong nhóm Hoa SÆ¡n Thất Kiếm Ä‘ang vượt lên núi.
Äào NhÆ° Hải không ngá»›t cất tiếng than, vá»™i vàng bÆ°á»›c đến bên cạnh DÆ°Æ¡ng Vân ngồi xuống há»i han trông có vẻ ân cần lắm.
Tất cả quân hùng chung quanh không ai để ý đến số ngÆ°á»i của Äào NhÆ° Hải. Má»i ngÆ°á»i đêu Ä‘ang Ä‘Æ°a mắt theo dõi Hoa SÆ¡n Thất Kiếm.
MÆ°á»i năm gân đây Hoa SÆ¡n Thất Kiếm rất nổi tiếng trong võ lâm.
Những ngÆ°á»i giang hồ nếu gặp trÆ°á»ng hợp nào có sá»± hiện diện của Hoa SÆ¡n Thất Kiếm thì đêu lui bÆ°á»›c nhÆ°á»ng nhịn chứ không hê dám đối địch.
Nói vê võ công thì Hoa SÆ¡n Thất Kiếm quả chẳng phải kém. Bởi thế trong khung cảnh này, bá»n há» lại càng tá» ra ngạo mạn và tá»± phụ hÆ¡n.
Thân pháp của Hoa SÆ¡n Thất Kiếm là má»™t thứ khinh công thượng thặng gá»i là Lăng Ba hÆ° Ä‘á»™. Há» dẫm chân nhẹ nhàng lên trên mặt nÆ°á»›c, nhÆ°ng vừa má»›i chạm đến nÆ°á»›c thì hỠđã vá»t lên ngay nên ám khí không thể nào tấn công vào đôi chân của hỠđược.
NhÆ°ng má»i việc trong Ä‘á»i đâu có khi nào suôn sẻ từ đầu chí cuối. Khi Hoa SÆ¡n Thất Kiếm vượt lên còn cách gian nhà đá Ä‘á»™ mÆ°á»i trượng nữa thì có ba ngÆ°á»i trong bá»n bá»—ng gào to lên rối ngã ngá»­a ra sau lăn luôn xuống núi. Thế là chỉ còn bốn ngÆ°á»i Ä‘ang tiếp tục xông thẳng lên mà thôi.
NhÆ°ng liên đó, từ phía sau má»™t gốc tùng cổ thụ bất thần có má»™t ngÆ°á»i áo Ä‘en che mặt lao mình nhảy ra nhanh nhÆ° chá»›p. Trong tay ngÆ°á»i ấy cầm má»™t thanh trÆ°á»ng kiếm sáng ngá»i ánh thép, vung ra công thẳng vê phía đối phÆ°Æ¡ng, trong khi bốn ngÆ°á»i còn lại của nhóm Hoa SÆ¡n Thất kiếm chÆ°a kịp đứng vững đôi chân.
Tức thì má»™t đạo kiếm quang chói lá»i mang theo hàng vạn đốm sao bạc cuốn thẳng vê phía bốn ngÆ°á»i hết sức ác liệt. Vị trí tấn công bất ngá» nên bốn ngÆ°á»i ấy Ä‘á»u luống cuống, mạnh ai nấy đỡ thẳng ra má»™t kiếm. Nào ngá» ngÆ°á»i che mặt đó chẳng n~lÅ©lg thế kiếm kỳ diệu khó lÆ°á»ng mà thanh trÆ°á»ng kiếm trong tay y lại là má»™t thần vật rất lợi hại. Sau má»™t tiếng "trong" Ä‘inh tai, ánh sáng lóe lên nhÆ° Ä‘iện chá»›p, tức thì bốn lưỡi kiếm của nhóm Hoa SÆ¡n Thất Kiếm Ä‘á»u bị gãy làm đôi đông thá»i tất cả bốn ngÆ°á»i Ä‘á»u cảm thấy đôi chân lạnh buốt. Thế là đôi chân từ bắp chuối trở xuống đã bị đứt lìa ra khá»i thân mình.
Hoa SÆ¡n Thất Kiếm đông thanh gào to lên má»™t tiếng thảm khốc, vá»t ngÆ°á»i bay lên trong khi đôi chân máu tuôn ra nhÆ° suối. NgÆ°á»i che mặt liên vung chưởng trái quét ra má»™t luông kình phong hất bay bốn ngÆ°á»i xuống dÆ°á»›i đỉnh núi và chỉ trong nháy mắt là cả bá»n bị cuồng phong cuốn mất.
Hoa SÆ¡n Thất Kiếm thế là trÆ°á»›c sau nối gót nhau lăn cả xuống núi, chân tay đêu bị gãy, hÆ¡i thở chỉ còn mong manh, dù linh Ä‘Æ¡n hay thánh dược cÅ©ng không cứu sống được. Quần hùng trông thấy thế đêu không khá»i kinh hoàng thất sắc.
Ngay lúc đó từ trên đỉnh núi cao bá»—ng có má»™t giạng nói lạnh lùng nhÆ° băng theo gió vá»ng xuống rằng :
- DÆ°Æ¡ng Vân và Hoa SÆ¡n Thất Kiếm chính là cái gÆ°Æ¡ng của các vị, chá»› có liêu lÄ©nh xông lên ngá»n núi này mà chết oan uổng. Cô Tùng CÆ° SÄ© có lá»i nhắn cho các vị biết là hai ngÆ°á»i Ä‘ang bị treo trên vách đá tại Hắc Long Äàm chính là hai ngÆ°á»i cố ý xâm phạm vào cấm địa để phá rối sá»± tÄ©nh tu của ngÆ°á»i. Hai vị ấy treo là để thị chúng, sau má»™t trăm ngày thì há» sẽ được thả ra. Hai ngÆ°á»i đó là Huỳnh Chấn Viêm thuá»™c bang Hoài DÆ°Æ¡ng và Phi Hồ TÆ°á»›ng Kiệt.
Giá»ng nói nhá» nhÆ° muá»—i kêu nhÆ°ng Ä‘á»u lá»t vào tai má»i ngÆ°á»i rõ môn má»™t từng tiếng. Yến Nam Tam Kiệt không khá»i biến hẳn sắc mặt. Lôi Thần Từ VÄ© Quang than rằng :
- Quả không ngoài sá»± dá»± Ä‘oán của tôi, Ma Vân Thần Tráo Huỳnh Chấn Viêm lão sÆ° đã âm thâm lên đến đây nên bị bắt sống rối. NhÆ°ng không rõ tại sao ông ta lại cùng bị nạn vá»›i Phi Hồ TÆ°á»›ng Kiệt. Má»™t ngÆ°á»i chính phái, má»™t kẻ tà phái, hoàn toàn tÆ°Æ¡ng phản nhau, thế tại sao lại cùng bị nạn cùng má»™t lúc? Quả thá»±c khó hiểu.
Trạch Kỳ lộ vẻ lo lắng nói :
- Nếu đúng nhÆ° Lữ Khêu đại hiệp nói là Hà Trùng Uy không cam tâm chịu mai má»™t tuổi già nên có ý muốn gây ra sóng gió khủng khiếp trong chốn võ lâm mà bấy lâu nay hoàn toàn yên lặng thì việc ấy quả là đáng ngại lắm. Vì nhìn cả võ lâm hiên nay e rằng không có ai đối địch nổi vá»›i ông ta cả ! Lữ Khêu Má»™ Bình mỉm cÆ°á»i nói :
- CÅ©ng không hẳn nhÆ° thế. Phàm há»… tre già thì măng má»c, ngÆ°á»i má»›i nổi lên thay thế cho ngÆ°á»i cÅ©, đó là việc thÆ°á»ng. PhÆ°Æ¡ng chi trá»i sinh ra vạn vật đêu có sinh khắc. Võ công của Hà Trùng Uy tuy trác tuyệt nhÆ°ng cÅ©ng không phải là không tiên khoáng hậu đâu. Tại hạ không tin là trong võ lâm hiện nay chẳng có ai chế ngá»± được ông ấy nữa ! Trạch Kỳ sá»­ng sốt nói :
- Lữ Khêu đại hiệp nói nhÆ° thế, tất đã biết trong võ lâm còn có ngÆ°á»i chế ngá»± được ông ta ? Vậy xin há»i ngÆ°á»i ấy là ai thế ?
Lữ Khêu Má»™ Bình cÆ°á»i nhạt nói:
- Äó chăng qua là tại hạ căn cứ lẽ tá»± nhiên mà suy Ä‘oán ra thôi. Tại hạ có thể dám quả quyết là chỉ trong vòng ba năm nữa chốn võ lâm ắt sẽ xuất hiện má»™t bậc kỳ tài, đủ sức tranh thÆ° hùng vá»›i Hà Trùng Uy.
Trạch Kỳ im lặng không nói chi cả, trong lòng cảm thấy nặng nê nhÆ° bị má»™t phiến đá đè lên. Ông ta cảm thấy nhÆ° muốn nghẹt thở. Äứng trÆ°á»›c thá»±c trạng đó, lòng can đảm trong ngÆ°á»i của bao nhiêu bậc anh hào khi vừa kéo đến đây, bất giác cÅ©ng đêu tan biến thành mây khói cả.
Hổ Chưởng Kim Äao Äào NhÆ° Hải cất tiếng than dài nói :
- Lòng dạ của Cô Tùng CÆ° SÄ© không làm sao lÆ°á»ng được, từ nay vê sau chốn võ lâm tất còn nhiêu chuyện rắc rối. GiỠđây nếu chúng ta mạo hiểm cÅ©ng vô ích, vậy chi bằng các vị rá»i khá»i Thái SÆ¡n, rồi sẽ cùng nhau bàn bạc cách đối phó sau cÅ©ng không muá»™n ! Câu nói ấy đã đánh trúng ngay ý nghÄ© trong lòng của quá ná»­a số ngÆ°á»i hiện diện. Bởi vì tất cả má»i ngÆ°á»i trong võ lâm ai nấy đêu rất chú trá»ng dện thể diện nên tuy trong lòng Ä‘ang sợ hãi có ý muốn rá»i khá»i nÆ¡i đây ngay nhÆ°ng thá»±c sá»± thì chăng ai dám nói ra cả.
Lữ Khêu Mộ Bình nói :
- GiỠđây xem ra chúng ta cũng chỉ còn phải là như thế mà thôi ! Câu Long Tẩu Trạch Kỳ lộ sắc buôn bã nói :
- Huỳnh Chấn Viêm lão sÆ° là do tôi má»i đến, vậy hôm nay ông ta bị bắt sống nhÆ° thế thá»­ há»i Trạch má»— làm thế nào đứng ngoài Ä‘Æ°a mắt nhìn cho được? Nếu tin đồn này đồn đại ra thì má»i ngÆ°á»i sẽ chê tôi là kẻ không đủ nghÄ©a khí. HÆ¡n nữa nếu Hoài DÆ°Æ¡ng bang hay tin kéo đến đây lo việc tiếp cứu thì rồi há» sẽ phải chịu chết rất nhiêu mạng ngÆ°á»i.
Lữ Khêu Mộ Bình lạnh lùng tiếp :
- Trạch đại hiệp có ý muốn liá»u chết mạo hiểm để cứu thoát Huỳnh Chấn Viêm lão sÆ° hay sao ? Vậy, nếu vạn nhất ba vị rủi ro bị đối phÆ°Æ¡ng bắt sống nữa thì sẽ tính sao ? Việc này má»i ngÆ°á»i trong võ lâm không ai lại chịu khoanh tay đứng ngó vì chẳng riêng đây là sá»± chết sống của Huỳnh Chấn Viêm mà cả má»™t phái Hoa SÆ¡n cÅ©ng nào chịu nhịn thua kẻ địch ? NhÆ° vậy theo ý tại hạ thì ta rất dá»… bị lá»t vào âm mÆ°u của Cô Tùng CÆ° SÄ©, vì đây rất có thể là má»™t mÆ°u kế nhằm diệt hết các tay võ nghệ cao cÆ°á»ng trong võ lâm của đối phÆ°Æ¡ng. Bởi thế má»i hành Ä‘á»™ng của chúng ta sẽ tÆ°Æ¡ng quan đến đại cuá»™c của cả võ lâm, xin các ông hãy suy nghÄ© lại cho kÄ© ! Trạch Kỳ nghe thế thì im lặng suy nghÄ© thật lâu má»›i than dài nói :
- Lá»i nói của Lữ Khêu đại hiệp quả là sáng suốt, Trạch má»— xin bái lÄ©nh.
Hoa SÆ¡n Thất Kiếm Ä‘ang bị thÆ°Æ¡ng nặng, tuy số quân hùng nhiá»u ngÆ°á»i không tiếc lấy thuốc quí của bản môn ra cho há» uống vào nhÆ°ng vì hỠđã bị mất máu quá nhiêu, hÆ¡n nữa vì từ trên ngá»n núi lăn xuống, tạng phủ đêu bị dập nát nên đêu phải vong mạng, không làm sao cứu sống được.
Riêng DÆ°Æ¡ng Vân thì nhá» má»™t ngÆ°á»i bạn thân tên gá»i là Trịnh Thiên Hùng cõng lên vai chạy theo số quần hùng dá»i khá»i đây.
Gió núi thổi mạnh, cây rừng không ngá»›t reo vang trong gió. Bên dÆ°á»›i ngá»n núi xác chết của Hoa SÆ¡n Thất Kiếm nằm la liệt, mùi tanh máu nồng ná»±c, trông cảnh ấy thá»±c hết sức ghê rợn, hết sức tàn khốc.
Biến cố ấy cÅ©ng lại là má»™t biến cố to tát trong chốn võ lâm, khiến cho tất cả má»i ngÆ°á»i trong giá»›i giang hô cÅ©ng Ä‘á»u kinh hoàng khiếp sợ.
Trong khu nmg rậm phía trÆ°á»›c dÆ°á»›i ngá»n núi, bá»—ng bÆ°á»›c ra má»™t bà lão và má»™t đứa tiểu đồng. Lão bà hối hả bÆ°á»›c tá»›i nhìn qua xác chết của Hoa SÆ¡n Thất Kiếm má»™t lượt rồi khẽ quát rằng :
- Vân nhi, Ä‘i mau ! Vân nhi kinh ngạc Ä‘Æ°a mắt nhìn lão bà má»™t lượt, há»i rằng :
- Äi đâu bây giá» ?
Lão bà không trả lá»i mà chỉ nhún mình lao vút Ä‘i nhÆ° má»™t luồng Ä‘iện xẹt Vân nhi lắc đầu ngÆ¡ ngác rồi cÅ©ng phi thân Ä‘uổi theo sát bên cạnh lão bà.
Hai ngÆ°á»i chạy nhanh Ä‘á»™ ba bốn dặm Ä‘Æ°á»ng thì đến Thập Bát Äàn.
Lão bà chậm chân lại rồi chống gậy đi lần từng bước một như lúc trèo núi hồi sáng, xem dáng điệu như có một trận gió to là thổi bay được bà ta vậy.
Vân nhi hối hả bÆ°á»›c Ä‘i trÆ°á»›c làm bá»™ làm tịch y nhÆ° má»™t đứa tiểu đông, dù là má»™t cao thủ trong chốn giang hô, có đôi mắt sắc bén cÅ©ng rất khó nhận ra hai ngÆ°á»i đã cải trang nhÆ° vậy.
Lúc ấy Vân nhi lén há»i nhá» rằng :
- Chúng ta phải đi đến đâu ? Cân đến gặp mặt Lư Thế Xuân hay không?
Lão bà cÆ°á»i nhạt nói :
- Lẽ tất nhiên là cân phải gặp mặt anh ấy, nhÆ°ng chÆ°a phải lúc ta cân phải gặp. GiỠđây, ta cần phải tìm má»™t ít manh mối đáng nghi trÆ°á»›c đã ! Äôi tròng mắt lanh lợi của Vân nhi xoay qua mấy lượt nói :
- có chá»— nào đáng nghi ngá», sao tôi chẳng thấy gì cả thế ?
Lão bà lắc đầu cÆ°á»i nói :
- Ngươi làm sao có thể thấy được ? Ngay cả đến quần hùng trong chốn võ lâm vẫn còn chưa trông thấy được một điểm đáng nghi ngỠvà đêu tin đó là sự thực. Nếu chẳng phải ta để ý quan sát cũng như đã khắc khổ suy nghĩ thì không làm sao đoán ra được, rất có thể đấy là...
Nói đến đây lão bà bỗng ngưng ngang câu nói. Vân nhi trông thấy thế thì rất sốt ruột, vội vàng lên tiếng :
- Có thể là gì ? Sao bà không chịu nói tiếp ?
Sắc mặt của lão bà bỗng nghiêm nghị nói khẽ rằng :
- Khắp ngá»n núi đâu đâu cÅ©ng có tai mắt của Cô Tùng CÆ° SÄ©, nếu ta không cẩn thận để cho ông ta nghe được thì chắc chắn sẽ bị mất mạng ngay.
Vân nhi chu miệng lên nói :
- Nhìn khắp cả võ lâm, có mấy ai là ngÆ°á»i đối địch nổi vá»›i cô nÆ°Æ¡ng ?
Riêng tôi không tin là có Cô Tùng Cư Sĩ thực sự ! Lão bà khẽ nạt :
- Chỉ giá»i bÆ°á»›ng ! Núi cao còn có núi cao hÆ¡n, vá»›i bấy nhiêu võ công của ta thì có kể vào đâu chứ ?
Vừa nói lão bà vừa mỉm cÆ°á»i rối tiếp rằng :
- Chẳng ngá» ngÆ°Æ¡i cÅ©ng Ä‘oán ra việc ấy ! Cô Tùng CÆ° sÄ© là má»™t ngÆ°á»i có thá»±c nhÆ°ng chắc chắn không phải là Giáng Khuyết Kiếm Khách Hà Trùng Uy! - Vậy Cô Tùng CÆ° SÄ© là ai ?
Vân nhi Ä‘Æ°a mắt nhìn khắp bốn bên rồi khẽ há»i tiếp :
- Cô nương có thể đoán ra là ai không ?
Lão bà khẽ than má»™t tiếng, đôi mắt bá»—ng nhÆ°á»ng cao lắc đâu nói :
- Có ai biết được ? Äiểm đó chính là Ä‘iểm quan trá»ng mà hiện nay ta muốn tìm hiểu trÆ°á»›c tiên. Ôi việc ấy thá»±c là mÆ¡ hô khó Ä‘oán, chẳng biết mối đâu mà phăng. Khi ta tìm ra được sá»± thá»±c này thì e võ lâm đã nhuá»™m máu Ä‘á» cả rồi. Ta phải tìm đến má»™t nÆ¡i thật thanh tịnh, không có má»™t bóng ngÆ°á»i, để đầu óc được thÆ° thá»›i hầu suy nghÄ© chính chắn, tìm câu giải đáp cho bao nhiêu Ä‘iêu nghi vấn trong lòng.
Vân nhi lấy làm lạ nói :
- Có nhiêu nghi vấn lắm hay sao ?
Lão bà gật đầu nói :
- Äúng nhÆ° thế ! Vấn đê này thá»±c là phức tạp, trong khi đó trí tuệ của con ngÆ°á»i lại có giá»›i hạn, đủ để ta nghÄ© được má»™t trăm cái đúng mà chỉ lá»t má»™t cái sai, cÅ©ng có thể làm cho sá»± suy nghÄ© ấy phải sai lạc tất cả ! Vân nhi nói :
- Thế sao không tìm ngÆ°á»i để cùng bàn bạc vá»›i há» ?
ý của cô bé muốn nói là nên tìm gặp Lư Thế Xuân nhưng vì khi nghĩ đến cô chủ của mình không thích gì ông ấy nên câu nói vừa tới miệng thì bị chân lại ngay.
Lão bà đăm chiêu lắc đầu nói :
- Má»™t việc trá»ng đại nhÆ° thế, ta e rằng tiết lá»™ thì không làm sao giữ kín cho được, vậy thá»­ há»i làm thế nào có thể Ä‘em nó bàn bạc vá»›i kẻ khác ?
Ngay nhÆ° ngÆ°Æ¡i, ta cÅ©ng chỉ nói đến đấy mà thôi chứ không cho biết nhiá»u hÆ¡n nữa. Thôi hãy Ä‘i, trong đầu ta hiện giá» rất lá»™n xá»™n nên không thể nào nói rõ má»i việc cho ngÆ°Æ¡i nghe và cÅ©ng không thể suy nghÄ© được việc gì cả! Bóng tịch dÆ°Æ¡ng đã chìm xuống núi phía Tây, ráng chiêu Ä‘á» rá»±c má»™t góc trá»i. Äôi chủ tá»› của Huỳnh á»· Vân bèn Ä‘i trở vê thành Thái An phồn hoa huyên náo.
TrÆ°á»›c cá»­a ngôi Äại Miếu, quán ăn má»c lên san sát, đèn Ä‘uốc sáng choang. Từ xa nhìn lại, trông thấy đầu ngÆ°á»i lúc nhúc xao Ä‘á»™ng, tiếng nói ồn ào, vô cùng náo nhiệt.
Lão bà và Vân nhi chậm dãi bÆ°á»›c theo dòng ngÆ°á»i, bá»—ng nghe từ phía sau có má»™t giá»ng nói thá»±c to rằng :
- Các cao thủ hai phe hắc bạch trong võ lâm vừa lên núi Thái SÆ¡n đêu trở cê thành Thái An cả rồi. NgÆ°á»i nào ngÆ°á»i ấy đêu buồn thiu. Nghe đâu Hoa SÆ¡n Thất Kiếm đã bị mất mạng riêng Uy Trấn Bát PhÆ°Æ¡ng DÆ°Æ¡ng Vân má»™t nhân vật khét tiếng bấy lâu nay cÅ©ng đã bị trá»ng thÆ°Æ¡ng phải nhá» ngÆ°á»i khác cõng trở vê. Tôi xem Giáng Khuyết Kiếm Khách Hà Trùng Uy quả là má»™t nhân vật hết sức cao cÆ°á»ng.
Má»™t giá»ng khác há»i rằng :
- Ông có quen biết với Hà Trùng Uy không ?
- Ha ha, vá»›i má»™t kẻ bất tài nhÆ° tôi, thá»­ há»i đáng mặt làm bạn vá»›i Hà Trùng Uy tiên bối hay sao ?
- Còn số quần hùng trong hai phe hắc bạch, trở vê Thái An trú ngụ.
- Bá»n hỠđêu tập trung ở tại khách sạn Tiến HÆ°ng, là má»™t khách sạn to nhất ở đây. Chẳng bao lâu nữa, võ lâm sẽ xảy ra má»™t chuyện kinh thiên Ä‘á»™ng địa. Chúng tôi tuy võ công kém cá»i, không làm sao tham dá»± được nhÆ°ng chắc chắn là có cái duyên chứng kiến từ đầu đến cuối.
Vừa nói đến đây y bỗng giật mình "úy" lên một tiếng rồi tiếp rằng :
- Tại sao hai tên ma đầu này cÅ©ng đến đây nữa ? Có lẽ nào Hắc Bạch Song Kỳ, hai nhân vật mà giá»›i giang hồ đồn đại là ngÆ°á»i bản lÄ©nh cao cÆ°á»ng, ít ai dám trêu chá»c ấy cÅ©ng định tham dá»± vào việc này nữa hay sao?
Lão bà và Vân nhi quay mặt nhìn trở lại thì trông thấy dòng ngÆ°á»i ở phía sau bá»—ng hối hả nép mình tránh qua hai bên Ä‘Æ°á»ng, chừa trống hẳn con Ä‘Æ°á»ng trải đá rá»™ng ngoài má»™t tràng ở ngay chính giữa. Tức thì đằng xa có má»™t Ä‘oàn ky mã phi tá»›i nhÆ° bay, tiếng vó ngá»±a rầm rập từ mặt Ä‘Æ°á»ng vang lên che lấp hẳn tiếng cÆ°á»i nói huyên náo của những ngÆ°á»i chung quanh.
NgÆ°á»i ngôi trên lÆ°ng ngá»±a Ä‘i đâu mặc áo gấm rất sang trá»ng, phía sau lÆ°ng lại còn có hai ngÆ°á»i cưỡi ngá»±a chạy theo, trên tay má»—i ngÆ°á»i đó có cầm má»™t cây thÆ°Æ¡ng bằng thép, ánh sáng lập lòe lạnh ngắt. Phía dÆ°á»›i đầu ngá»n thÆ°Æ¡ng có má»™t lá cá» gấm hình tam giác, má»™t Ä‘en má»™t trắng. Trên lá cá» trắng có thêu hình Thái Tuế Sát Tinh, trông rất ghê rợn, trên lá cá» Ä‘en có thêu má»™t bá»™ xÆ°Æ¡ng trắng xem rất khủng khiếp. Hai ngÆ°á»i đêu giÆ¡ cao lá cá» lên khá»i đầu khiến ai nấy cÅ©ng đêu trông thấy rõ cả.
Cả đoàn ngựa gồm sáu con lao vút qua bên cạnh lão bà và Vân nhi gây nên một luồng gió mạnh, thổi rối mớ tóc xanh mượt của Vân nhi.
Vân nhi "hứ" má»™t tiếng lạnh lùng rồi giấu kín ba ngón tay dÆ°á»›i tay áo búng mạnh ra. Hai con ngá»±a Ä‘i sau bá»—ng nhiên khuy cả hai chân sau, ngá»­a đầu hí lên má»™t tiếng dài. Những ngÆ°á»i ngồi trên yên đã ứng biến mau chóng đến mức ai trông thấy cÅ©ng phải kinh khiếp. Vì khi hai chân ngá»±a má»›i khuy xuống thì ngÆ°á»i ấy đã phóng mình bay lên nhào lá»™n trên không má»™t vòng rồi đáp nhẹ nhàng xuống đất.
Hai ngÆ°á»i ấy tuổi chÆ°a đến tứ tuân. NgÆ°á»i bên trái đâu bá»›i, tai nhá», mặt gầy, cằm nhá»n và không râu, diện mục trông rát âm u. NgÆ°á»i bên phải tóc trên đầu dá»±ng đứng, lá»— tai thá»±c to, mÅ©i ó, môi trê để lá»™ hàm răng trắng bạch trông rất ghê rợn.
Hai ngÆ°á»i ấy Ä‘Æ°a bốn mắt hung tợn quét qua số ngÆ°á»i đứng hai bên nhÆ°ng giữa đám ngÆ°á»i đông đảo nhÆ° thế này mà muốn tìm ra cho được má»™t ngÆ°á»i khả nghi thì quả thá»±c khó khăn nhÆ° mò kim đáy bể.
Bốn ngÆ°á»i cưỡi ngá»±a Ä‘i trÆ°á»›c liá»n quay đâu lại chạy đến bên cạnh hai tên ma đầu này, nhảy cả xuống yên và chẳng nói gì vá»›i nhau. Hai tên ma đầu ấy giận dữ "hứ" má»™t tiếng rồi nhảy lên mình hai con ngá»±a khác ra rồi chạy nhÆ° bay. Riêng bốn ngÆ°á»i còn lại thì cưỡi chung hai con ngá»±a và nhanh nhẹn Ä‘uổi theo. Dòng ngÆ°á»i ở phía trÆ°á»›c mặt lại khép kín cả mặt Ä‘Æ°á»ng nên chẳng còn trông thấy hình bóng của số ngÆ°á»i cưỡi ngá»±a đâu cả.
Lúc Ä‘o bà lão và Vân nhi đã trà trá»™n vào giữa dòng ngÆ°á»i. Lão bà khẽ măng:
- Äấy chính là cái trò của ngÆ°Æ¡i chứ còn gì nữa ?
Vân nhi đáp lại rằng :
- LÅ© ngÆ°á»i ấy trông không giống ngÆ°á»i cÅ©ng chẳng giống quỉ, xem thá»±c là chÆ°á»›ng mắt nên tôi đã bá»±c mình thưởng cho bá»n chúng hai mÅ©i kim tiêu Lão bà lạnh lùng nói :
- Chỉ giá»i tinh nghịch, mau Ä‘i đến Tiến HÆ°ng khách sạn đã ! Vân nhi cÆ°á»i hồn nhiên nói :
- Thưa bà đi như bà ấy thì dù có muốn mau cũng không mau được đâu.
PhÆ°Æ¡ng chi ngÆ°á»i lại đông đảo nhÆ° thế này thì chẳng làm sao Ä‘i mau cho được ThÆ°a bà chúng ta chỉ còn có cách là Ä‘i chầm chậm kiểu du địa phủ nhÆ° thế này thôi ! Lão bà phì cÆ°á»i mắng rằng :
- Chỉ giá»i tinh nghịch ! Sau đó hai ngÆ°á»i Ä‘i lẩn khuất giữa đám đông.
Gian đại sảnh của hiệu Tiến HÆ°ng Chiêu ThÆ°Æ¡ng khách sạn đèn Ä‘uốc sáng choang nhÆ° ban ngày, bày mÆ°á»i mấy bàn tiệc to, dá»n đầy những thức sÆ¡n hào hải vị. Số quần hùng ngồi nÆ¡i bàn tiệc tuy có vẻ vui cÆ°á»i, không ngá»›t róc rượu cụng ly, nhÆ°ng thá»±c sá»± thì bên trong ai nấy cÅ©ng buồn bã lo lắng và không ai muốn nhắc đến việc vừa xảy ra ở Thái SÆ¡n.
Vì lẽ thứ nhất là hai phe hắc bạch lúc nào cÅ©ng đối lập nhau tÆ°Æ¡ng khắc nhÆ° nÆ°á»›c vá»›i lá»­a, bất luận lúc nào há» cÅ©ng không thể tiếp tay vá»›i nhau được Kế đó vì má»—i ngÆ°á»i ai cÅ©ng Ä‘á»u có má»™t sá»± tính toán vị ká»· riêng nên há» không thể nào liên kết được vá»›i nhau.
Trên Ä‘Æ°á»ng trở xuống núi Thái SÆ¡n hỠđã quyết định để cho má»i việc từ từ diá»…n biến rối sẽ thong thả tính cách đối phó sau.
Giữa lúc buổi tiệc đang ôn ào, bỗng có một tên hâu bàn hớt hải chạy thẳng vào đại sảnh to tiếng nói :
- Bẩm các vị đại gia, bên ngoài cá»­a sổ có ngÆ°á»i tá»± xÆ°ng là Hắc Bạch Song Kỳ dẫn Tứ Kiệt đến bảo các vị phải ra nghênh đón.
Sắc mặt của quần hùng đêu biến hẳn. Thất Tinh bảo chủ Äổng Tung Hâu bất thân vá»— mạnh bàn tay xuống mặt bàn gằn giá»ng nói :
- Cái gì là Hắc Bạch Song Kỳ ? Chỉ vá»›i danh hiệu ấy mà lại dám xem dÆ°á»›i mắt không có ngÆ°á»i ! Chúng dá»±a vào đâu để bảo bá»n ta ra nghênh đón?
Trong khi nói, ông ta nhìn thẳng vào tên hâu bàn rồi tiếp rằng :
- NgÆ°Æ¡i hãy ra nói vá»›i Hắc Bạch Song Kỳ, tất cả quần hùng có mặt ở đây không ai là ngÆ°á»i không có danh vá»ng trong võ lâm, toàn những nhân vật lãnh tụ cả. Vậy bảo Hắc Bạch Song Kỳ hãy báo danh và xin vào ra mắt ! Nói dứt lá»i ông lại Ä‘Æ°a mắt nhìn qua khắp má»i ngÆ°á»i rồi mỉm cÆ°á»i nói tiếp rằng :
- Äổng má»— tin rằng các vị hiện diện ở đây, không ai là ngÆ°á»i kém tên tuổi, bằng lòng quì gối dÆ°á»›i Hắc Bạch Song Kỳ. HÆ¡n nữa vê võ công các vị cÅ©ng không kém gì Hắc Bạch Song Kỳ. Do đó Äổng má»— đánh bạo thay lá»i quí vị, bảo thẳng vá»›i hắn nhÆ° thế. NhÆ°ng nếu có vị nào là bạn cÅ© của Hắc Bạch Song Kỳ hoặc khiếp sợ trÆ°á»›c tên tuổi của há» thì cứ tá»± tiện bÆ°á»›c ra nghênh đón, Äồng má»— không nói gì cả ! Có rất nhiêu ngÆ°á»i trong lòng thầm kinh sợ nhÆ°ng trÆ°á»›c những lá»i nói khéo léo của Äổng Tung Hầu, hỠđành phải ngồi yên. Vì có ai lại bằng lòng tá» ra kém cá»i trÆ°á»›c mặt quần hùng, chịu bÆ°á»›c ra nghênh đón Hắc Bạch Song Kỳ.
Tên hầu bàn vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Äổng Tung Hầu trợn đôi mắt nhìn tên hầu bàn nói :
- Sao ngươi chưa chịu đi ?
Tên hầu bàn vội vàng nói :
- Tiểu nhân sẽ ra báo lại cho Hắc Bạch Song Kỳ ngay ! Dứt lá»i hắn liá»n hối hả chạy thẳng ra ngoài.
Bên ngoài gian khách sạn, Hắc Bạch Song Kỳ và Tứ Kiệt đứng trÆ¡ trÆ¡ trÆ°á»›c cá»­a nhÆ° sáu pho tượng gá»—, trên khóe miệng hiện lên má»™t nụ cÆ°á»i lạnh lùng đầy sâu Ä‘á»™c và kiêu hãnh, trông hết sức hung tợn, khủng khiếp.
Hai đâu dÆ°á»ng cạnh đấy có má»™t số ngÆ°á»i nhà ở xung quanh hoặc Ä‘i ngang qua cùng tụ tập dừng xa Ä‘Æ°a những tia mắt hiếu kỳ, tò mò nhìn vê phía há».
Hắc Bạch Song Kỳ chỉ má»›i xuất hiện trong chốn giang hô sáu bảy năm qua, nhÆ°ng bá»n hỠđã nhá» võ công quái dị, hành Ä‘á»™ng sâu Ä‘á»™c, tàn nhẫn nên tiếng tăm nổi nhÆ° côn, rung chuyển cả giang hô.
Mấy năm trÆ°á»›c đây, tuy dấu chân của há» chỉ xuất hiện ở sáu tỉnh phía Nam song tiếng tăm cÅ©ng đã truyá»n đến Trung Nguyên lẫn tả hữu ngạn sông Tràng Giang rồi. Chỉ hai năm gần đây, há» má»›i tiến đến Trung Nguyên nhÆ°ng hành tung của há» khi ẩn khi hiện, không có nÆ¡i cÆ° ngụ chắc chắn nên ngÆ°á»i trong võ lâm cÅ©ng không để ý đến bá»n há» mấy.
Chuyến này Hắc Kỳ Thủ ThÆ°á»ng Äịnh Viá»…n và Bạch Kỳ Thủ Ban TrÆ°á»ng Hông không ngại Ä‘Æ°á»ng xa đến vùng Thái SÆ¡n này chắc chắn cÅ©ng vì sá»± ham muốn tranh Ä‘oạt Hàn Thiết Quan âm mà thôi.
Hàn Thiết Quan âm có chá»— quí báu nào, thá»±c sá»± thì cho đến nay cÅ©ng không có ai được biết chắc chắn. Chỉ có lá»i đôn đại lÆ°u truyá»n mà thôi, má»—i ngÆ°á»i má»—i cách, không biết ai nói đúng ai nói sai. Bởi thế ngoại trừ má»™t số rất ít ngÆ°á»i được biết rõ còn thì phân đông vấn đỠấy vẫn là má»™t câu đó khó Hắc Bạch Song Kỳ đứng tại cá»­a khách sạn chá» khá lâu mà vẫn không trong thấy tên hầu bàn trở ra nên sắc mặt liên lá»™ vẻ giận dữ. Äôi mày rậm của Khẳng Äịnh Viá»…n nhÆ°á»ng cao lên khiến bá»™ mặt đã vốn đã xấu xí của y lại càng xấu xí đến mức chẳng ai dám nhìn. Há» có vẻ sốt ruá»™t và nhÆ° không còn chỠđợi được nữa.
Bá»—ng khi ấy há» trông thấy tên hâu bàn hối hả chạy đến nên Khẳng Äịnh Viá»…n liên trợn to mắt sáng quắc đến khiếp ngÆ°á»i quát rằng :
- Thế nào ?
Tên hầu bàn sắc mặt tái mét ấp úng nói :
- Tiểu nhân đã.. .nói lại... lá»i dặn... của đại gia. NhÆ°ng há» bảo... hai đại gia.. .phải.. .báo danh xin ra mắt... ! Khẳng Äịnh Viá»…n nghe thế thì sát khí liá»n hiện lên sắc mặt. Y vung tay chụp lấy tên hàu bàn quát to rằng :
- Ai bảo thế ? Nói mau ! Tên hâu bàn ấy làm thế nào chịu đựng nổi bàn tay siết mạnh của y ?
Hắn Ä‘au Ä‘á»›n gào lên nhÆ° má»™t con heo bị chá»c tiết, van xin rằng :
- Xin đại gia. ..tha mạng cho ! Ban Trắng Hồng bèn khuyên can rằng :
- Huynh trưởng sao lại tá» ra quá nóng nảy, tá»™i nào phải ở nÆ¡i nó, hãy thả nó ra rồi thong thả há»i nó sau ! Khẳng Äịnh Viá»…n lá»­a giận Ä‘ang cháy bừng bừng trong lòng nên má»›i chụp lấy tên hầu bàn nhÆ° thế. GiỠđây y nghe lá»i khuyên giải ấy thì "hừ" má»™t tiếng rồi buông tên hầu bàn ra.
Tên hâu bàn cắn răng hít hà cả buổi mới định hôn trở lại được.
Ban Trắng Hồng lạnh lùng nói :
- NgÆ°á»i nào đã bảo chúng ta phải báo danh xin ra mắt ? NgÆ°Æ¡i có biết tên ngÆ°á»i ấy không ?
Tên hâu bàn ấp úng một lúc thật lâu rồi mới đáp :
- NgÆ°á»i đông đảo nhÆ° thế ấy, tiểu nhân làm sao biết cho hết được ?
Tôi chỉ biết ông ấy được ngÆ°á»i ta gá»i là Äổng bảo chủ, thân hình cao lá»›n, nói tiếng miên Trung Châu mà thôi ! Ban Trắng Hồng cÆ°á»i nhạt nói :
- Té ra là ông ta ! Khẳng Äịnh Viá»…n nói :
- Ai thế ?
Ban Trắng Hồng nói :
- Chính là Äổng Tung Hầu bảo chủ Thất Tinh Bảo ở phía sau Bạch Mã Tá»± Ở Lạc DÆ°Æ¡ng đó ! Nói đến đây, y Ä‘Æ°a mắt nhìn vá» phía tên hâu bàn nói :
- NgÆ°Æ¡i hãy vào nói lại vá»›i Äổng Tung Hầu, nếu không ra nghênh đón thì anh em chúng ta sẽ đánh thẳng vào trong đó, chừng ấy chá»› trách là tại sao ta lại giết sạch không chừa má»™t mạng đấy ! Tên hầu bàn đứng trÆ°á»›c má»™t cặp hung thần này thì hồn bất phụ thể, muốn tìm cách lẩn tránh ngay nên khi nghe thế thì nhÆ° vừa được lệnh đại xá, vá»™i vàng nói :
- Tiểu nhân Ä‘i ngay ! Tiểu nhân Ä‘i ngay ! Dứt lá»i hắn hối hả chạy thẳng vào trong. Vừa vào khá»i cá»­a thì hắn rút lưỡi nói :
- Hú hồn hú vía ! Tức thì hắn co giò chạy thẳng.
NhÆ°ng trÆ°á»›c mặt hắn bá»—ng xuất hiện Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình. Ông ta Ä‘Æ°a tay ra ngăn hắn lại mỉm cÆ°á»i nói :
- Chẳng cân phải Ä‘i thông báo, để ta ra nói chuyện vá»›i há» sẽ hay ! Nói Ä‘oạn ngÆ°á»i ông ta lắc lÆ° Ä‘i tức thì mất hút.
Hắc Bạch Song Kỳ bá»—ng trông thấy má»™t ngÆ°á»i thÆ° sinh đứng tuổi có đôi mày lưỡi kiếm, mắt sáng nhÆ° sao, trông khoan thai trang nhã, bÆ°á»›c Ä‘i nhẹ nhàng tiến lần tá»›i há» thì không khá»i sá»­ng sốt.
NgÆ°á»i thÆ° sinh đứng tuổi ấy tÆ°Æ¡i cÆ°á»i nói vá»›i há» rằng :
- Nhị vị là Hắc Bạch Song Kỳ, uy danh bấy lâu rung chuyển cả vùng biên thùy phía Tây, võ công hết sức siêu tuyệt đấy phải không ?
Ban TrÆ°á»ng Hông không thể nào Ä‘oán biết đấy là ai. TrÆ°á»›c khi há» vào Trung Nguyên, tuy đã tìm hiểu hầu hết các nhân vật có tiếng tăm, từ hình dáng cho tá»›i lai lịch và võ công. NhÆ°ng vì các cao thủ võ lâm ở Trung Nguyên có hàng nghìn ngÆ°á»i, đồng thá»i lại có những ngÆ°á»i trở vê qui ẩn, không để lá»™ tính danh tung tích nên Hắc Bạch Song Kỳ không làm sao hiểu cho hết được, chứ chẳng phải riêng Thiết Chỉ ThÆ° Sinh Lữ Khêu Má»™ Bình.
Liên đó Ban Trắng Hồng đáp rằng :
- Không dám ! Xin há»i đại danh của tôn giá là gì ?
Lữ Khêu Má»™ Bình mỉm cÆ°á»i nói :
- Tại hạ chỉ là ngÆ°á»i hèn kém trong võ lâm, là má»™t thÆ° sinh không Ä‘á»— tên tuổi bé bá»ng không dám xÆ°ng ra làm gì. NhÆ°ng mong nhị vị chỉ cho biết, vì lý do nào mà nhị vị bắt buá»™c quần hùng ở Trung Nguyên phải bÆ°á»›c ra nghênh đón, hâu tại hạ Ä‘i vào chuyển đạt lại vá»›i Äổng bảo chủ?
Sắc mặt của Khẳng Äịnh Viá»…n bá»—ng thay đổi hẳn, đôi mắt chiếu ngá»i ánh sáng hung tợn gằn giá»ng nói :
- Äổng Tung Hâu mà có đáng chi, thế sao lại dám tá» ra ngạo mạn vô lá»… nhÆ° vậy ? Äã hai lượt anh em chúng tôi sai bá»n hầu bàn vào trong cho hay, nhÆ°ng ông ấy lại xem thÆ°á»ng sai má»™t thầy đồ kiết bÆ°á»›c ra...
Lữ Khêu Má»™ Bình chẳng hê tá» ra giận dữ, vẻ mặt lại tÆ°Æ¡i cÆ°á»i hÆ¡n nói tiếp rằng :
- Xin há»i nhị vị là có ý xin ra mắt Äổng bảo chủ hay bất cứ má»™t ngÆ°á»i nào trong số quần hùng ? Nếu nhị vị chỉ đích danh là muốn ra mắt Äổng bảo chủ thì ông ấy tất sẽ ra nghênh đón đúng lá»… nghi ! Ban Trắng Hồng nói :
- Chúng tôi và Äổng Tung Hầu vốn không quen biết vá»›i nhau, hÆ¡n nữa cÅ©ng không có việc gì cần gặp ông ấy, vậy xin ra mắt ông ấy làm gì ?
Lữ Khêu Má»™ Bình phá lên cÆ°á»i to nói :
- Thế là phải rồi ! NhÆ°ng tại lý do nào mà nhị vị đòi há»i tất cả quân hùng Trung Nguyên phải bÆ°á»›c ra nghênh đón ?
Hắc Bạch Song Kỳ không khá»i cứng há»ng, nhất thá»i không biết đối đáp ra sao cả.
Lữ Khêu Mộ Bình lại nói tiếp :
- Võ lâm ở Trung Nguyên có má»™t thói quen tuy không ghi chép thành giấy tá», nhÆ°ng ai cÅ©ng phải theo, ấy là há»… khi gặp má»™t ngÆ°á»i minh chủ võ lâm, gặp má»™t cao nhân tài đức hÆ¡n ngÆ°á»i thì tất cả đêu thủ lá»… rất cung kính, cÅ©ng nhÆ° đêu nghe theo mệnh lệnh của ngÆ°á»i ấy. Chẳng rõ nhị vị có đủ tÆ° cách làm võ lâm minh chủ không ?
Lá»i nói ấy rõ ràng là muốn mỉa mai vá» danh vá»ng của Hắc Bạch Song Kỳ không xứng đáng.
Hắc Bạch Song Kỳ liá»n Ä‘á» mặt tía tai, trợn to đôi mắt giận dữ định sẽ gây sá»± vá»›i Lữ Khêu Má»™ Bình.
Lữ Khêu Mộ Bình vội vàng khoát tay nói :
- Nhị vị chớ nên tức giận, tại hạ chỉ nói sự thực thôi. Dù sao tại hạ cũng đoán biết trước được nhị vị đến đây là có ý muốn tìm hiểu vê pho Hàn Thiết Quan âm phải không?
Ban TrÆ°á»ng Hông lá»™ sắc lạnh lùng gằn giá»ng nói :
- Äúng thế ! Lữ Khêu Má»™ Bình mỉm cÆ°á»i nói :
- Nhị vị chÆ°a nghe vật báu ấy đã lá»t vào tay ai hay sao ? Má»™t việc làm ai nấy đêu phải kinh hãi và chấn Ä‘á»™ng võ lâm... ?
Câu nói chÆ°a dứt thì Ban TrÆ°á»ng Hông gằn giá»ng, ngắt lá»i rằng :
- Chúng tôi chỉ nghe lá»i bàn tán ở dá»c Ä‘Æ°á»ng, chắc không tránh khá»i sá»± sai chạy. Nghe đâu quần hùng vùng Trung Nguyên vừa Ä‘i đến Hắc Long Äàm hồi sáng stjl~l nay, nhÆ°ng cuối cùng đêu phải kéo trở vê, chẳng rõ có đúng không ?
Sắc mặt của Lữ Khêu Mộ Bình lạnh lùng đáp :
- Sá»± thá»±c chính là nhÆ° thế, nhÆ°ng nhị vị nếu quá tá»± tin ở võ công của mình và có ý định làm liêu thì chỉ e rằng chịu thiệt mạng nhÆ° Hoa SÆ¡n Thất Kiếm mà thôi. Tại hạ xin khuyên nhị vị nên trở vê vùng biên thùy phía Tây thủ phận thì hay hÆ¡n ! Khẳng Äịnh Viá»…n tức giận đến gân nhÆ° phát Ä‘iên quát to rằng :
- Tên thây đô gàn quả là vô lá»… hết mức! ThÆ°Æ¡ng má»— nếu không cho ngÆ°Æ¡i chết dÆ°á»›i giáo của ta thì Hắc Bạch Song Kỳ tất bị các nhân vật Trung Nguyên xem thÆ°á»ng nhÆ° rÆ¡m rác ! vừa nói thì ngá»n Bạch Kỳ thÆ°Æ¡ng trong tay của y cÅ©ng liên vung lên, dùng thế Lê hoa vạn Ä‘iểm công chá»›p nhoáng vê phía Lữ Khêu Má»™ Bình.
Tức thì lưỡi giáo nhá»n của y lóe lên vô số sao bạc, nhằm các huyệt đạo trá»ng yếu trên khắp ngÆ°á»i Thiết Chỉ ThÆ° Sinh đâm thẳng tá»›i. Trong khi đó, từ ngá»n Cô lâu kỳ dÆ°á»›i mÅ©i giáo của y cÅ©ng lại cuốn ra má»™t luồng kình phong ác liệt, rít vèo vèo trong không khí, uy thế ồ ạt đến mức khiếp ngÆ°á»i.
Ngá»n giáo của y đánh ra trong sá»± mạnh mẽ lại có vô số sá»± biến hóa. Tuy chỉ má»™t thế võ nhÆ°ng ngá»n giáo đã nhanh nhẹn nhắm vào chín vị trí khác nhau.
Những sá»± diá»…n biến ấy Ä‘á»u là những thế võ kỳ diệu. Äấy chính là tài nghệ Ä‘á»™c đáo mà Hắc Bạch Song Kỳ đã nhỠđó thành danh trong giá»›i giang hồ.
Thế võ của Khẳng Äịnh Viá»…n đánh ra nhanh nhẹn nhÆ° má»™t luồng Ä‘iện chá»›p. Ngá»n giáo chỉ trong nháy mắt là Ä‘iểm thẳng tá»›i Hâu kết huyệt của Lữ Khêu Má»™ Bình. Trong khi đó Lữ Khêu Má»™ Bình xem nhÆ° không kịp đê phòng nên ngá»­a mặt ra rồi ngã ngÆ°á»i té xuống...
Tài sản của giacuongly

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
êàðòèíû, êîíñóëüòàíò, hoi 2 ma dao sat tinh, ìåäèöèíà, îäíîêëàññíèêè, ìåòàëëè÷åñêèå, îòçûâû, ma Ä‘ao sat tinh 4vn, ma Ä‘ao sát tinh, ma đạo sát tinh, ma dao sat tinh, ma dao sat tinh 4vn, ma dao sat tinh co long, maÄ‘aÌ£osaÌttinh, ñìàðòôîíû, óãîëîâíûé, ôîêóñ, tiếp nhập ma Äạo, truen ma dao sat tinh, truyen ma dao sat tinh
Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu của ngÆ°á»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™