26-04-2008, 05:41 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngà y 14 giá» 25 phút
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 11
Hiến Thần Äan Cứu Chữa Quần Hà o
Äá»™t nhiên nà ng chợt quay đầu lại nhìn Phương Triệu Nam há»i:
“Khi gặp ngưá»i khác, ngươi phải gá»i ta thế nà o?â€.
Phương Triệu Nam nghe thế thì ngạc nhiên, trong nhất thá»i không đáp được.
Thiếu nữ ấy mới nhẹ thở dà i:
“Tên ta là Trần Huyá»n Sương, khi còn sống gia gia thưá»ng gá»i là Sương nhi, ngươi cÅ©ng gá»i là Sương nhi thôi!â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Hai chữ Sương nhi tại sao có thể gá»i được, tại hạ sẽ gá»i là Sương cô nương được chăng?â€.
Trần Huyá»n Sương lắc đầu:
“Không được, ngươi gá»i ta như thế, ngưá»i khác mà nghe được thì sẽ biết hai chúng ta là kẻ xa lạ, cô nam quả nữ Ä‘i vá»›i nhau, há chẳng phải để cho ngưá»i ta cưá»i chê hay sao?â€.
Phương Triệu Nam nghe nà ng nói thế thì cÅ©ng đúng, thế rồi má»›i cố mỉm cưá»i rồi nói:
“Váºy tại hạ gá»i thế nà o?â€.
Trần Huyá»n Sương giáºn dá»—i nói:
“Thì cứ gá»i là Sương nhi, nếu ngươi không chịu thì đừng gá»i ta!â€.
Phương Triệu Nam đã có ý nhưá»ng nhịn nà ng, cho nên cÅ©ng không mà ng đến vẻ bướng bỉnh ấy, chà ng chỉ hÆ¡i mỉm cưá»i.
Trần Huyá»n Sương thấy chà ng không há» lo lắng, trong lòng cà ng bá»±c bá»™i hÆ¡n:
“Ngươi cưá»i cái gì? Ngưá»i ta Ä‘ang lo còn ngươi thì lại sung sướng như thếâ€.
Phương Triệu Nam nghiêm mặt, đáp rằng:
“Tại hạ nghÄ© ra được má»™t chá»§ ý, chỉ e thiệt thòi cho cô nươngâ€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Ngươi hãy nói ra nghe thá»!â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Trần lão tiá»n bối truyá»n thụ võ công cho tại hạ, tại hạ tuy chưa là m lá»… bái sư, nhưng thá»±c sá»± đã là thầy trò, nếu Trần cô nương không chê, chi bằng hãy gá»i ta là sư huynhâ€.
Trần Huyá»n Sương mỉm cưá»i:
“Cách nà y nghe cÅ©ng đượcâ€.
Chợt nghe tiếng quát nạt trong sÆ¡n cốc vang lên, lại có tiếng binh khà giao nhau, tá»±a như có ngưá»i Ä‘ang động thá»§. Trần Huyá»n Sương lắng tai nghe:
“Chúng ta hãy Ä‘i vá» phÃa trước xem thá»â€.
Nay võ công của nà ng đã tiến triển thêm, tai mắt cũng nhạy cảm hơn lúc trước, Phương Triệu Nam chỉ có thể nghe thoang thoáng nhưng nà ng thì rất rõ rà ng. Phương Triệu Nam nói:
“Chúng ta Ä‘i xem cÅ©ng được, nhưng đừng ngừng lại quá lâuâ€.
Trần Huyá»n Sương đáp vâng má»™t tiếng, bước nhanh tá»›i phÃa trước. Phương Triệu Nam cÅ©ng thi triển khinh công toà n lá»±c Ä‘uổi theo, trong chốc lát đã qua hai ngã rẽ.
ÄÆ°a mắt nhìn tá»›i, chỉ thấy Ngôn Lăng Phá»§ Ä‘ang múa cây gáºy trúc động thá»§ vá»›i má»™t ông già mặc thanh bà o, tay cầm Văn Xương bút.
Ở dưới đất là bá»n Thần Äao La Côn, Cát Hoà ng, Cát VÄ©, Thiên Phong đạo trưởng cùng vá»›i bá»n đệ tá» cá»§a ông ta nằm la liệt. Phương Triệu Nam thấy thế thì thầm thở dà i nhá»§ rằng:
“Bá»n Thiên Phong đạo trưởng chắc chắn Ä‘i ra đến nÆ¡i nà y thì vết thương đã phát tác, không thể Ä‘i được nữạ.â€.
Chợt nghe Ngôn Lăng Phá»§ quát lá»›n má»™t tiếng, cây gáºy trúc trong tay chợt thay đổi, tiếng trượng phong rÃt lên, thế công trở nên hiểm hóc, trượng ảnh cuồn cuá»™n, uy thế mưá»i phần kinh ngưá»i. Ngưá»i nà y tuy đã giở Ä‘iên giở dại nhưng võ công không há» giảm xuống mà còn có vẻ tăng hÆ¡n trước nhiá»u.
Phương Triệu Nam đã từng dùng má»™t chiêu Pháºt Pháp Vô Biên để đánh lui ông già mặc áo xanh, cho nên thầm nhá»› ông ta là Cát Thiên Bằng. Chỉ thấy bút ảnh cá»§a ông ta tung hoà nh, so vá»›i Tri CÆ¡ Tá», khó phân trên dưới, không khá»i thầm kinh hãi:
“Võ công cá»§a ngưá»i nà y cao cưá»ng như thế, nếu không nhá» má»™t chiêu Pháºt Pháp Vô Biên, có lẽ mình đã mất mạng trong tay ông ta!†nghÄ© đến đây, chà ng nhá»› lại những biến hóa cá»§a chiêu Pháºt Pháp Vô Biên.
Trần Huyá»n Sương thấy Phương Triệu Nam nhìn hai ngưá»i động thá»§ thì chợt ngẩng đầu đứng lặng, vẻ mặt ngây ngô, không khá»i giáºt mình thầm há»i:
“Phương sư huynh sao thế?â€.
Phương Triệu Nam kêu à má»™t tiếng như tỉnh giấc má»™ng, nhìn Trần Huyá»n Sương rồi há»i:
“Sương sư muá»™i gá»i ta đấy ư?†té ra chà ng đã nhá»› lại những biến hóa cá»§a Pháºt Pháp Vô Biên, không há» nghe Trần Huyá»n Sương nói gì. Trần Huyá»n Sương nói:
“Ngưá»i ta gá»i huynh mà huynh không biết!â€.
Phương Triệu Nam mỉm cưá»i:
“Huynh Ä‘ang nhá»› đến má»™t chuyện, sư muá»™i nói lại má»™t lần thá» xem!â€.
Trần Huyá»n Sương chá»›p mắt, nghÄ© ngợi má»™t hồi rồi nói:
“Không cần nói nữa!
Bây giá» có nói cÅ©ng không rõâ€.
Phương Triệu Nam ngạc nhiên nói:
“Tại sao?†chợt như hiểu ra, nói tiếp:
“Phải!
Muá»™i chắc chắn há»i ta Ä‘ang nghÄ© gì!â€.
Trần Huyá»n Sương e thẹn mỉm cưá»i:
“Muá»™i mặc kệ huynh!â€.
Chợt nghe Cát Thiên Bằng quát lá»›n má»™t tiếng, cây Văn Xương bút đột nhiên đánh ra ba chiêu, vẽ thà nh má»™t mà n bút ảnh đẩy Ngôn Lăng Phá»§ thối lùi đến hai bước. Sau khi đẩy Ngôn Lăng Phá»§ thối lùi đến ba bước, ông ta má»›i há»i:
“Äại giá có phải là Tri CÆ¡ Tá» Ngôn Lăng Phá»§ hay không? Huynh đệ là Cát Thiên Bằngâ€. Rồi đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam, sau đó láºp tức quay đầu Ä‘i.
Ngôn Lăng Phủ trợn mắt nhìn Cát Thiên Bằng, nghe ông ta nói xông thì đột nhiên quát lớn:
“Trả Huyết Trì đồ lại cho taâ€. Rồi cây trượng đánh ra má»™t chiêu Thái SÆ¡n Ãp Äỉnh.
Cát Thiên Bằng nhÃu mà y, nhảy ngang qua ba thước, tránh khá»i trưởng thế, tức giáºn nói:
“Ngươi là aị.â€.
Ngôn Lăng Phá»§ thần trà đã mê loạn, nà o có chịu nghe tiếp, cây trượng đánh vù ra má»™t chiêu Lá»±c Tảo NgÅ© Nhạc. Cát Thiên Bằng mặt biến sắc nhảy thối lùi ra sau, láºt tay đâm ra má»™t chiêu Há»a Long Äiểm Tinh. Hai ngưá»i lại lao và o nhau, thế đánh Ä‘á»u mãnh liệt hÆ¡n trước, Cát Thiên Bằng không biết Ngôn Lăng Phá»§ thần trà mê loạn, chỉ nghÄ© rằng ông ta không thèm nói chuyện vá»›i mình, bất giác lá»a giáºn bốc lên, cây Văn Xương bút toà n đánh ra những chiêu tuyệt há»c, thế công lợi hại vô cùng. Ngôn Lăng Phá»§ tuy giở Ä‘iên giở dại nhưng cây gáºy trong tay đánh nghiêng gạt dá»c hiểm hóc vô cùng. Công lá»±c cá»§a hai ngưá»i hÆ¡n kém nhau không nhiá»u, võ công lại ngang bằng nhau, vì thế khi liá»u mạng vá»›i nhau thì cà ng dữ dá»™i hÆ¡n gấp bá»™i. Phương Triệu Nam thấy hai ngưá»i ác chiến vá»›i nhau, lòng chợt nhá»§ thầm:
“Ngôn Lăng Phá»§ há»… gặp ngưá»i là đánh, chẳng phải chuyện hay, võ công cá»§a ông ta tuy cao cưá»ng, nhưng lý trà đã mất hết, trong tình thế nà y, giấu Huyết Trì đồ trên ngưá»i ông ta không phải là kế lâu dà i, cần phải tìm cách lấy lại má»›i được!â€.
Chà ng thấy hai ngưá»i cà ng đánh cà ng kịch liệt, Ngôn Lăng Phá»§ sau má»™t hồi xuất chiêu, đã không còn vững chãi như trước, thế công tuy mạnh nhưng lá»±c đánh ra không còn mạnh nữa, trượng pháp cÅ©ng bắt đầu tán loạn. Ngược lại Cát Thiên Bằng sau má»™t hồi thì tá»±a như biết đã gặp kình địch, không thể phân thắng bại trong và i ba chiêu cho nên dần dần trấn tÄ©nh, không ham đánh nữa mà né tránh để giữ sức, định chá» cho đối phương hao phà công lá»±c thì phản công trở lại bằng những đòn sấm sét. Phương Triệu Nam lặng đứng nhìn, thầm tÃnh tình thế giữa hai bên, Ä‘oán rằng Ngôn Lăng Phá»§ khó có thể chống trả đến năm mươi hiệp. Chà ng quay đầu lại nói vá»›i Trần Huyá»n Sương:
“Xin sư muá»™i hãy chá» huynh trong chốc lát, huynh sẽ dụ ông già điên kia ra, để ông ta không bị thương trong tay ngưá»i dùng bútâ€. Trần Huyá»n Sương nói:
“Sao, sư huynh quen biết ông ta ư?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Kẻ nà y và sư huynh có duyên gặp mặt nhiá»u lần, nay ông ta trở nên Ä‘iên cuồng nhưng ông ta ná»™i công thâm háºu, lại giá»i y thuáºt, sư huynh nghÄ© và i ngà y nữa ông ta sẽ khá»e lạị.â€.
Trần Huyá»n Sương chép miệng:
“Äáng tiếc gia gia đã chết, nếu ngưá»i còn sống, chắc chắn có thể trị chứng Ä‘iên cuồng cho ngưá»i nà yâ€.
Phương Triệu Nam tung mình vá»t và o giữ hai ngưá»i. Cát Thiên Bằng đã từng bị Phương Triệu Nam đánh má»™t chiêu thối lui, cho nên có lòng kiêng dè chà ng, má»™t mặt lo né tránh Ngôn Lăng Phá»§, má»™t mặt thầm để ý Phương Triệu Nam, thấy chà ng tung mình vá»t tá»›i, bất giác thu bút lại thối lui đến bảy tám thước. Phương Triệu Nam má»™t lòng lấy Huyết Trì đồ, cÅ©ng không cần để ý đến Cát Thiên Bằng nữa, đứng chặn ngang trước mặt Ngôn Lăng Phá»§, cưá»i rằng:
“Ngôn lão tiá»n bối có nhá»› vãn bối chăng?â€.
Ngôn Lăng Phá»§ nhìn sững Phương Triệu Nam rồi đột nhiên quát lá»›n má»™t tiếng, giÆ¡ gáºy đánh xuống. Phương Triệu Nam biết ông ta thần trà không tỉnh táo, cho nên đã ngầm váºn khà chuẩn bị, vá»t ngang ra đến năm thước, cưá»i rằng:
“Ngôn lão tiá»n bối nếu muốn tìm lại váºt đã mất, hãy Ä‘i theo sau vãn bốiâ€. Rồi không đợi Ngôn Lăng Phá»§ trả lá»i, chà ng quay ngưá»i chạy thẳng vá» phÃa trước. Ngôn Lăng Phá»§ quả nhiên Ä‘uổi theo sau, vừa chạy vừa kêu:
“Ngươi có chạy Ä‘i đằng trá»i, ta cÅ©ng bắt được ngươi!â€.
Phương Triệu Nam không nói má»™t lá»i cứ co dò chạy thẳng, chà ng biết công lá»±c cá»§a đối phương thâm háºu hÆ¡n mình, cước trình cÅ©ng nhanh hÆ¡n mình nhiá»u, nếu bị ông ta Ä‘uổi kịp thì chỉ e khó thoát thân, cho nên không dám nói chuyện vá»›i ông ta sợ phân tán tinh thần, ảnh hưởng đến tốc độ. Từ sau khi chà ng được ông già râu bạc truyá»n cho võ công, ngà y đêm cố gắng khổ luyện, khinh công bất giác đã tiến bá»™ rất nhiá»u, tốc độ cá»§a cước trình cÅ©ng tăng lên, chỉ trong khoảnh khắc mà đã vượt được ba ngá»n núi. Phương Triệu Nam đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy bốn bá» tÄ©nh mịch thế rồi láºp tức ngừng lại, Ä‘ang định xoay ngưá»i ra sau chợt cảm thấy má»™t luồng trượng phong quét tá»›i. Té ra Ngôn Lăng Phá»§ Ä‘uổi theo sau, vừa thấy Phương Triệu Nam ngừng lại thì không há»i rõ rà ng đã quét ra má»™t gáºy. Chiêu nà y rất hiểm hóc khiến cho Phương Triệu Nam không thể né tránh được nữa, thế là chà ng vá»™i và ng hạ ngưá»i xuống, quay đầu lại vá»— ra má»™t chiêu Pháºt Pháp Vô Biên. Không biết chưởng ấy đã trúng và o chá»— nà o trên ngưá»i cá»§a đối phương, chỉ nghe Ngôn Lăng Phá»§ kêu lá»›n má»™t tiếng rồi thối lui ra sau. Äịnh thần nhìn lại, chà ng má»›i phát giác rằng chưởng vừa rồi đã vá»— và o cánh tay phải cá»§a ông ta, nếu chưởng lúc nãy không đánh trúng và o tay phải cá»§a ông ta, chà ng đã bị cây trượng quét trúng. Ngôn Lăng Phá»§ hình như bị thương không nhẹ, sau khi thối lui ra sau thì mở to mắt nhìn Phương Triệu Nam chứ không lao tá»›i nữa. Ông ta và Cát Thiên Bằng sau khi giao thá»§ nhau mấy trăm chiêu, đã hao tổn rất nhiá»u chân khÃ, Phương Triệu Nam tuy không ra tay hết sức, nhưng trong lúc nguy cấp, chà ng đã dùng bảy phần kình đạo. Ngôn Lăng Phá»§ đã sức cùng lá»±c kiệt, là m sao có thể chịu nổi má»™t đòn cá»§a Phương Triệu Nam, ông ta chỉ cảm thấy xương cánh tay Ä‘au nhói như muốn gãy ra, chỉ đà nh váºn khà điá»u tức. Phương Triệu Nam vừa má»›i đánh má»™t đòn thì đã trúng, thoát được cây trượng, láºp tức suy nghÄ© là m thế nà o lấy Huyết Trì đồ trên ngưá»i ông ta. Chà ng tuy thông minh nhưng là ngưá»i trung háºu, tuy lúc nà y đánh ngã đối phương không phải chuyện khó, nhưng lại không nỡ ra tay đả thương má»™t ngưá»i giở Ä‘iên giá» dại, chà ng vẫn nghÄ© không ra cách lấy lại Huyết Trì đồ. Ngôn Lăng Phá»§ cứ đứng lặng ở đấy, nhìn Phương Triệu Nam vá»›i ánh mắt ngây ngô. Chợt nghe ông ta hừ nhẹ má»™t tiếng, xoay ngưá»i bước vá» phÃa trước. Phương Triệu Nam thấy ông ta dợm bước chân Ä‘i, trong lòng không khá»i lo lắng, vá»™i và ng kêu lên:
“Lão tiá»n bối Ä‘i đâu?â€.
rồi tung mình vá»t thẳng tá»›i.
Ngôn Lăng Phá»§ nghe sau lưng có tiếng kêu thì quay đầu lại vá»— ra má»™t chưởng theo bản năng. Phương Triệu Nam Ä‘ang lao tá»›i rất nhanh không thể lùi lại kịp, chỉ đà nh đẩy chưởng phải ra chạm vá»›i Ngôn Lăng Phá»§ má»™t chưởng. Chỉ nghe bình má»™t tiếng vang lên, hai chưởng chạm và o nhau, Phương Triệu Nam bị chấn động đến ná»—i ngưá»i tung lên cao rồi rÆ¡i xuống, Ngôn Lăng Phá»§ thì lảo đảo rồi ngã phịch xuống đất.
Phương Triệu Nam hÆ¡i váºn khà điá»u tức, cháºm rãi bước tá»›i, chỉ thấy hai mắt ông ta hÆ¡i nhắm lại, nằm nghiêng ở dưới đất, đầu tóc rối bá»i, cây gáºy trúc rÆ¡i ở má»™t bên, trông rất thê lương. Chà ng thở dà i nhẹ má»™t tiếng, vạch áo cá»§a Ngôn Lăng Phá»§, rút ra tháºt nhanh Huyết Trì đồ rồi bá» và o trong ngưá»i mình, sau đó thi triển thá»§ pháp Thôi Cung Quá Huyệt xoa bóp những huyệt đạo cho Ngôn Lăng Phá»§. Ông già đáng thương nà y tá»±a như bị thương rất nặng, đến má»™t tuần trà ông ta má»›i thở phì ra má»™t ngụm khà rồi mở mắt. Phương Triệu Nam thấy ông ta tỉnh dáºy, buồn bã thở dà i tung ngưá»i vá»t Ä‘i.
Trần Huyá»n Sương Ä‘ang đứng ngó quanh ngó quất, thấy chà ng trở vá» thì chạy tá»›i, hạ giá»ng nói:
“Những ngưá»i nà y ai nấy Ä‘á»u bị thương, sắc mặt tái nhợt, chỉ e khó cứu được..â€. nà ng hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói tiếp:
“Nếu gia gia vẫn còn sống, dù há» có bị thương nặng cÅ©ng không đến ná»—i chết, đáng tiếc gia giạ.â€. nói rồi hai dòng lệ rÆ¡i.
Phương Triệu Nam khuyên rằng:
“Sương sư muá»™i đừng quá Ä‘au lòng, phải biết trên Ä‘á»i không ai sống mãi, không có buổi tiệc nà o không tà nâ€. Rồi chà ng nhìn lại, chỉ thấy Cát Thiên Bằng Ä‘á»u đã dá»i những ngưá»i bị thương nằm la liệt sát lại vá»›i nhau, vẻ mặt buồn bã, đứng im lặng không nói gì cả, ông ta tá»± biết không có cả năng cứu những ngưá»i nà y.
Chỉ thấy những ngưá»i nằm ở dưới đất, có hai ngưá»i trẻ tuổi mặc đạo trang, cÆ¡ thể đã cứng Ä‘á», tám phần đã Ä‘i và o cõi chết, những ngưá»i khác tuy có vẻ vẫn còn sống nhưng mặt mÅ©i ai nấy Ä‘á»u trắng bệch, hốc hác, hố mắt hõm sâu. Chắc là những ngưá»i nà y khi đến đây thì thương thế phát tác không thể Ä‘i nữa cho nên má»›i ngồi xuống Ä‘iá»u tức trị thương, mà đây lại là nÆ¡i gió tuyết, chẳng có thú rừng nà o Ä‘i qua, cho nên những ngưá»i nà y dù có lương khô cÅ©ng đã dùng hết, vừa đói vừa lạnh, vết thương dà y vò cho nên ra nông ná»—i như thế nà y ... Thế rồi chà ng nhá»§ thầm:
“Những ngưá»i nà y Ä‘á»u bị thiếu nữ áo đỠđả thương, không biết nà ng ta dùng loại võ công gì mà độc địa như thế, nhưng nà ng ta ghét ta hÆ¡n những ngưá»i nà y, tại sao lại không ra tay vá»›i ta chả lẽ mình vẫn chưa bị phát tác?†nghÄ© đến đây, đột nhiên cảm thấy ở lưng Ä‘au nhói, toà n thân đổ mồ hôi lạnh. Chợt nghe Cát Thiên Bằng lẩm bẩm:
“Hoà ng nhi, VÄ© nhi, không ngá» lần đầu tiên các con ra giang hồ mà đã gặp độc thá»§, ta đến muá»™n má»™t bước, cha con chúng ta từ nay vÄ©nh biệt! “. Rồi cúi ngưá»i bế Cát Hoà ng, Cát VÄ© xoay ngưá»i Ä‘i.
Ông ta Ä‘ang chìm đắm trong ná»—i Ä‘au đớn cá»±c độ, tinh thần bà ng hoà ng, cho nên cứ bế hai đứa con Ä‘i vá» phÃa hai ngưá»i. Phương Triệu Nam vá»™i và ng né qua má»™t bên. Má»™t cÆ¡n gió núi thổi đến, áo quần Cát Thiên Bằng phất phÆ¡, nhưng cÅ©ng khiến cho ông tỉnh táo trở lại, ông ta đột nhiên ngừng bước, quay đầu lại nhìn bá»n Thiên Phong đạo trưởng nằm ở dưới đất, rồi lại cháºm rãi trở lại. Ông ta ngồi xuống, đỡ những ngưá»i nằm ở dưới đất dáºy, cứ má»—i ngưá»i thì đánh hai chưởng và o huyệt mệnh môn ở sau lưng.
Phương Triệu Nam thầm tÃnh thá»i gian, mình đã ở trong sÆ¡n động đó quá ná»a tháng, mà bá»n Thiên Phong đạo trưởng vẫn ở trong sÆ¡n cốc nà y, như thế vết thương cá»§a hỠđã phát tác rất sá»›m. Nhưng bá»n há» vẫn chưa chết, rõ rà ng thiếu nữ áo đỠấy hạ thá»§ tuy âm độc, nhưng đây là má»™t loại công phu là m cho ngưá»i ta chết dần chết mòn.
Phương Triệu Nam thầm nhủ:
“Trên ngưá»i cá»§a mình hiện giá» Ä‘ang có Tịch Äá»™c Trấn Thần đơn, sao không lấy ra thá» xem có thể cứu được tÃnh mạng cá»§a những ngưá»i nà y hay không, nếu được thì coi như cÅ©ng là má»™t chuyện tốtâ€. Chà ng cho tay và o trong ngưá»i, lấy thuốc ra rồi bước tá»›i nói:
“Tại hạ có mang theo thuốc trị độc thương, không biết có thể cứu chữa cho các vị không..â€. chà ng ngáºp ngừng rồi lại nói tiếp:
“Song hiện giá» bá»n há» Ä‘á»u đã hấp hối, dù chưa biết cứu có được hay không, nhưng chi bằng cứ thá» má»™t lần, không biết lão tiá»n bối có đồng ý không?†chà ng sợ dùng nhầm thuốc thì sẽ khiến cho há» cà ng chết sá»›m hÆ¡n, cho nên cứ nói rõ ra trước, Cát Thiên Bằng bị chà ng đánh trúng má»™t chưởng, biết chà ng võ công cao cưá»ng, nghe bảo trong ngưá»i có mang theo thuốc, cho nên tin rằng chà ng có thể cứu được má»i ngưá»i. Thế rồi má»›i gáºt đầu nói:
“Nếu tiểu huynh đệ ra tay cứu giúp, lão há»§ cảm kÃch vô cùng, giỠđây há» Ä‘á»u đã không còn hy vá»ng sống, dù cho có dùng nhầm thuốc cÅ©ng là do ý trá»i, không thể trách được huynh đệâ€.
Phương Triệu Nam mở nút bình thuốc, lấy ra mấy viên Tịch Äá»™c Trấn Thần đơn, lần lượt bá» và o miệng cá»§a từng ngưá»i, rồi đứng lặng nhìn phản ứng cá»§a há».
May thay, loại Tịch Äá»™c Trấn Thần đơn nà y chÃnh là khắc tinh cá»§a XÃch Luyện độc chưởng, sau thá»i gian má»™t bữa cÆ¡m, má»i ngưá»i đã bắt đầu thở mạnh trở lại, trên mặt đã có sắc máu. Cát Thiên Bằng thấy má»i ngưá»i sau khi uống thuốc thì đã có chuyển biết tốt, trong lòng cảm kÃch Phương Triệu Nam vô cùng, thế rồi ôm quyá»n là m má»™t lá»…:
“Lão há»§ đã lâu không Ä‘i trên giang hồ, xin thứ cho mắt má» không nháºn ra cao nhân!â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Vãn bối chẳng qua chỉ dùng thá» thuốc, là m sao nháºn lá»… đáp tạ nà y, lão tiá»n bối hãy ở lại chá» há» tỉnh dáºy, vãn bối còn có chuyện gấp phải lên đưá»ng, xin cáo biệt từ đây!†thế rồi ôm quyá»n là m má»™t lá»…, đứng dáºy bước nhanh vá» phÃa trước. Chà ng sợ những kẻ nà y tỉnh dáºy thì lại lôi kéo, cho nên không muốn ở lâu, chạy má»™t mạch qua mấy ngá»n núi rồi má»›i bước chạm trở lại. Trần Huyá»n Sương vẫn Ä‘i theo chà ng, khinh công cá»§a nà ng vốn cao hÆ¡n Phương Triệu Nam rất nhiá»u, dù cho chà ng chạy như thế nà o cÅ©ng có thể ung dung theo kịp. Hai ngưá»i Ä‘i mấy ngà y đưá»ng thì đã đến Bão Mục Cương, Phương Triệu Nam phải mất cả ná»a ngà y má»›i tìm ra được sÆ¡n cốc, nÆ¡i bà già quái dị kia ẩn thân. Phương Triệu Nam vừa Ä‘i vừa để ý tình thế xung quanh, chỉ e rằng Ä‘i nhầm đưá»ng. Chợt nghe có tiếng nước chảy ầm ầm từ trên xuống, nước văng tung tóe. Ngà y hôm ấy chà ng bị bà già nắm lấy ngưá»i rồi ném ra khá»i sÆ¡n động, đã từng rÆ¡i xuống dòng suối nà y, cho nên chà ng nhá»› rất rõ rà ng, vừa thấy dòng suối thì đã láºp tức trèo lên tảng đá. Trèo má»™t mạch lên tảng đá, chà ng đưa tay vá»— và o vách đá kêu lá»›n:
“Lão tiá»n bối hãy mau mở cá»a, vãn bối Ä‘em thuốc vỠđâyâ€. Chà ng kêu cả mấy tiếng nhưng không ai trả lá»i. Ngẩng đâu nhìn lên, chỉ thấy ánh mắt trá»i chói chang, chà ng chợt nhá»› lại:
“Äúng rồi, trên ngưá»i bà ta có bôi loại thuốc là m tiêu xương tan da, không thể gặp ánh mặt trá»i, xem ra phải đợi đến tối má»›i đượcâ€. Chợt nghe có tiếng áo quần pháºt pháºt, Trần Huyá»n Sương nhảy vá»t lên cùng vá»›i chà ng, há»i rằng:
“Sư huynh phải tìm ai mà lại chạy đến đây?â€.
Phương Triệu Nam chỉ và o vách đá, hạ giá»ng nói:
“Ngưá»i nà y ở sau vách đá, song lúc nà y chúng ta không thể gặp được bà taâ€.
Trần Huyá»n Sương ngạc nhiên há»i:
“Tại sao? Chúng ta hãy cùng hợp lá»±c mở vách đá nà y ra, chẳng phải sẽ gặp được hay sao?â€.
Phương Triệu Nam lắc đầu hạ giá»ng:
“Không được, ngưá»i ta không phải cố ý không muốn gặp mặt chúng taâ€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Váºy sư huynh tại sao còn đến gặp ngưá»i ta, nếu đã không gặp được thì chúng ta Ä‘i thôi!â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Äợi đến lúc trá»i tối thì má»›i có thể gặp được bà ta!â€.
Trần Huyá»n Sương nghe thế thì ngạc nhiên:
“Cái gì? Ban ngà y ban mặt không gặp ngưá»i ta mà phải đợi đến tối, chắc chắn kẻ ấy không phải là con ngưá»á»‹.â€.
Phương Triệu Nam bèn nói:
“Äừng nói bừa, nếu để bà ta nghe thấy thì rất nguy!â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Nghe thì nghe, sợ cái gì? Hừ! Sư huynh sợ kẻ ấy, chả lẽ muá»™i cÅ©ng thế sao?†nà ng nói cà ng lúc cà ng lá»›n, tá»±a như cố ý để cho ngưá»i bên trong nghe được. Phương Triệu Nam biết tÃnh tình nà ng bướng bỉnh vô cùng, lúc nà y có khuyên nà ng cÅ©ng chẳng Ãch gì, ngược lại sẽ há»ng bét, thế rồi má»›i đứng dáºy, kéo tay nà ng nói:
“Chúng ta đến nÆ¡i khác nói chuyệnâ€.
Trần Huyá»n Sương cháºm rãi đứng dáºy, đột nhiên co dò tung má»™t cước và o vách đá. Phương Triệu Nam thất kinh, khi định cản nà ng thì đã không kịp nữa, chỉ đứng sững ở đó. Trần Huyá»n Sương khi sắp đá trúng vách đá thì đột nhiên xoay ngưá»i má»™t vòng, tung mình nhảy xuống dưới tảng đá, hạ xuống má»™t góc tùng, ngá»a mặt vẫy tay cưá»i:
“Xuống đây!â€.
Phương Triệu Nam tung mình Ä‘uổi theo, cưá»i rằng:
“Mấy ngà y hôm nay, huynh nghÄ© muá»™i đã ngoan, thế mà muá»™i lại trở nên nghịch ngợm!â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Huynh khen muá»™i lúc nà o, sao muá»™i không biết?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Huynh chưa nói, muá»™i đương nhiên không biếtâ€.
Trần Huyá»n Sương mỉm cưá»i, tung ngưá»i vá»t xuống. NÆ¡i hai ngưá»i ngồi nghỉ là má»™t bãi cá» bốn mặt là vách núi vây quanh, không bị gió tuyết thổi và o, cá» xanh mÆ¡n mởn. Trần Huyá»n Sương nằm trên bãi cá», ngá»a mặt nhìn mây trá»i, cảm thấy những chuyện trên Ä‘á»i như áng mây trôi, phiêu bạt vô định, nà ng chợt nghÄ© đến thân pháºn cá»§a mình, hai dòng nước mắt tuôn rÆ¡i. Phương Triệu Nam cÅ©ng có tâm sá»±, chà ng đã gặp nhiá»u chuyện ở núi Cá»u Cung, thá»i hạn ước hẹn tuy chưa vượt qua, nhưng chỉ còn cách bốn năm ngà y, chắc là Châu Huệ Anh sư muá»™i cÅ©ng Ä‘ang mong nhá»› chà ng lắm ...
nếu bà già quái dị ấy không chịu giữ lá»i, hoặc bà ta đã không còn chống chá»i nổi, không biết có trút giáºn và o sư muá»™i hay không ... Quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Trần Huyá»n Sương Ä‘ang rÆ¡i nước mắt, chà ng vá»™i và ng khuyên:
“Trần lão tiá»n bối đã qua Ä‘á»i, khóc có Ãch gì?â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Từ nhá», chỉ có gia gia nuôi dưỡng muá»™i, muá»™i chưa bao giá» gặp mặt cha mẹ má»™t lần, nay gia gia lại bá» muá»™i mà đi, trong cuá»™c Ä‘á»i mênh mông nà y chỉ có má»™t mình muá»™i, tình cảnh thê lương ấy, huynh bảo muá»™i phải Ä‘i vỠđâu?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Chuyện thê lương trên Ä‘á»i có rất nhiá»u, đâu chỉ có má»™t mình cô nương bÆ¡ vÆ¡?â€.
Trần Huyá»n Sương lau nước mắt, ngồi dáºy rồi nói:
“Sao? Chả lẽ cÅ©ng có ngưá»á»‹.â€. nà ng vốn định nói thê lương giống như muá»™i, nhưng khi sắp nói ra miệng đột nhiên cảm thấy những câu nà y không ổn nên im lặng.
Phương Triệu Nam nói:
“Huynh tuy được nhá» Æ¡n trá»i, cha mẹ hãy còn sống, nhưng chÃnh mắt huynh lại thấy má»™t chuyện còn thê lương hÆ¡n cả sư muộị.â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Trên Ä‘á»i có rất nhiá»u chuyện thê thảm, nhưng nếu chưa trải qua thì e rằng khó hiểu được ná»—i Ä‘au khổ ấyâ€.
Phương Triệu Nam nói:
“Ngưá»i ấy tuy không phải là cha mẹ ruá»™t cá»§a huynh, nhưng Æ¡n đức cá»§a ngưá»i ấy chẳng kém gì cha mẹ! Chuyện cá»§a há» còn thê thảm hÆ¡n sư muá»™i nhiá»u, cả nhà già trẻ lá»›n bé Ä‘á»u bị giết sạch, chỉ còn có má»™t thiếu nữ hÆ¡i lá»›n hÆ¡n muộị.â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Äó chắc chắn là sư muá»™i tháºt cá»§a huynh?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Muá»™i cÅ©ng đâu phải giả! Trần lão tiá»n bối truyá»n võ công cho huynh tuy chỉ có hÆ¡n mưá»i ngà y nhưng dù mất và i năm cÅ©ng khó há»câ€.
Trần Huyá»n Sương mỉm cưá»i:
“Huynh đến Bão Mục Cương, phải chăng là tìm sư muá»™i cá»§a huynh?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Äúng váºy! Nà ng bị má»™t lão quái bà bắt là m con tin, buá»™c huynh đến núi Cá»u Cung tìm Ngôn Lăng Phá»§, xin Cá»u Chuyển Tục Mệnh Sinh CÆ¡ tán vỠđổi ngưá»iâ€.
Trần Huyá»n Sương không há»i dấn tá»›i nữa mà nhắm hai mắt, cháºm rãi nằm xuống bãi cá», má»™t là n gió núi thổi qua, quét lên mái tóc cá»§a nà ng. Phương Triệu Nam trong lòng sinh ra cảm giác hổ thẹn, nhá»§ rằng:
“Mình chỉ lo ngà y đêm lên đưá»ng mà quên cả mua y phục má»›i cho nà ngâ€. Chà ng cảm thấy có lá»—i vá»›i nà ng, đưa tay cháºm rãi vuốt mái tóc rối cá»§a nà ng, hạ giá»ng nói:
“Chúng ta chỉ lo lên đưá»ng, chẳng chịu mua quần áo má»›i cho muá»™i, ta tháºt không yên!â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Muá»™i từ nhỠđã mặc y phục rách rưới, nay đã quen, sư huynh đừng nên lo chuyện nà yâ€.
Phương Triệu Nam tuy định nói mấy lá»i an á»§i nhưng trong má»™t lúc không biết nói từ đâu, vả lại nhìn bá»™ mặt lạnh lùng nghiêm túc cá»§a nà ng, trong lòng dù có những lá»i thân máºt cÅ©ng không dám nói thẳng ra. Chà ng chợt cảm thấy tÃnh cách cá»§a nà ng thiếu nữ nà y cÅ©ng giống như Mai Giáng Tuyết, nhưng không biết là giống ở chá»— nà o ...
Äang suy nghÄ© thì chợt nghe có tiếng bước chân ở sau lưng vá»ng tá»›i. Quay đầu nhìn lại chỉ thấy má»™t đại hán Ä‘eo cá»™t Ä‘ai mà u trắng, tay cầm cây búa, trên vai vác cá»§i bước nhanh tá»›i, sau lưng ông ta là má»™t nhà sư trung niên vai vác thiá»n trượng, chân mang già y, tuổi khoảng tứ tuần. Phương Triệu Nam thấy hai ngưá»i ấy đến thì nháºn ra đó chÃnh là Thịnh Kim Ba, láºp tức kêu:
“Thịnh huynh vẫn khá»e chứ?â€.
Thịnh Kim Ba đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam, lạnh lùng nói:
“Huynh lại đến bãi Triá»u Dương cá»§a ta là m gì? Hừ! Có phải vẫn chưa đủ phiá»n không?â€.
Phương Triệu Nam định há»i tung tÃch cá»§a Trương Nhất Bình, nhưng thấy Thịnh Kim Ba nói thế thì nhất thá»i không thể tìm lá»i đối đáp được, chỉ đứng ngây ra tại tráºn.
Trần Huyá»n Sương đột nhiên ngồi dáºy:
“Bãi Triá»u Dương không phải là chá»— riêng cá»§a các ngưá»i, chúng tôi vui thì đến, ngươi có quản nổi không? Hừ, nhiá»u chuyện!â€.
Thịnh Kim Ba sững ra rồi nói:
“Ngươi nói chuyện chẳng biết nặng nhẹ, chẳng thà nh thể thống gì cả, Thịnh Kim Ba ta mình cao bảy thước, không thèm cãi cỠvới nhà ngươi!†rồi quay đầu lại nói với hòa thượng:
“Chúng ta Ä‘i thôi!†rồi quay ngưá»i bước Ä‘i.
Trần Huyá»n Sương kêu lá»›n:
“Äứng lại!â€.
Nà ng định đuổi theo, nhưng bị Phương Triệu Nam kéo tay lại nói:
“Chúng ta còn có việc phải là m, đừng gây chuyện nữa!â€.
Thịnh Kim Ba đã ngừng lại, nhưng nhà sư trung niên ấy đã cầm cây thiá»n trượng trong tay. Trần Huyá»n Sương thấy hai ngưá»i bá»n há» tá»±a như muốn ra tay, lá»a giáºn chợt bốc cao, quát rằng:
“Buông ra! “. Rồi nà ng giáºt má»™t cái, rút tay ra khá»i tay Phương Triệu Nam, đỠmá»™t hÆ¡i chân khà phóng tá»›i. Nhà sư trung niên ấy Ä‘i phÃa sau Thịnh Kim Ba đã ngừng lại, Trần Huyá»n Sương phóng tá»›i trước mặt nhà sư, trừng mắt nói:
“Äứng qua má»™t bên, có phải muốn cản đưá»ng ta không!â€.
Nhà sư trung niên ấy chắp tay lại niệm Pháºt hiệu rồi nói:
“Nữ thà chá»§ hãy bá»›t giáºn, bần tăng ngà n dặm đến đây có chuyện muốn gặp ân sư cá»§a vị Thịnh thà chá»§ nà y, chuyện sinh tá» cá»§a hà ng trăm hà ng ngà n đồng đạo võ lâm như dầu sôi lá»a bá»ng, trá»… má»™t khắc thì sẽ tăng thêm má»™t phần nguy ngáºp, chao ôi!â€.
Trần Huyá»n Sương cưá»i nói:
“Ông nói cả buổi, tôi chẳng hiểu câu nà o, rốt cuá»™c là chuyện gì đã xảy ra?â€.
Nhà sư ấy tựa như rất lo lắng, vẻ mặt bất an:
“Thất Xảo Thoa gây chấn động giang hồ ba mươi năm trước lại xuất hiện, chưởng môn nhân cá»§a các đại môn phái và các cao thá»§ Ä‘á»u nháºn được thông báo, kỳ hạn rằng trong ngà y Tết Äoan Dương năm nay phải tụ táºp và o Tuyệt Mệnh cốc ở Minh Nhạc để dá»± Chiêu Hồn yến cá»§a bà ta.
Nếu đến lúc đấy mà không tá»›i, trong vòng má»™t tháng bạn bè thân hữu và cả nhà cá»§a kẻ ấy sẽ bị giết không còn má»™t mống..â€. nói đến đây, đột nhiên nghÄ© tá»›i đây chẳng qua chỉ là má»™t thiếu nữ, nói những chuyện lá»›n trên giang hồ vá»›i nà ng cÅ©ng chẳng có Ãch gì, thế rồi má»›i ngừng lại. Hòa thượng ấy chắp tay rồi nói tiếp:
“Chuyện nà y quan hệ rất lá»›n, bần tăng phụng lệnh đến đây muốn má»i Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn SỠđại hiệp phá lệ xuống núi, cùng tìm cách đối phó, nữ thà chá»§ nếu không nhịn cái giáºn nhất thá»i mà động thá»§ vá»›i Thịnh thà chá»§, chỉ e rằng chá»c giáºn..â€. chợt nghÄ© những lá»i sẽ nói chẳng có Ãch gì, e rằng sẽ khiến cho đối phương phản cảm, thế rồi má»›i cao giá»ng Ä‘á»c:
“A di đà Pháºt!†rồi im lặng không nói gì nữa.
Trần Huyá»n Sương thấy nhà sư ấy mặt mà y á»§ rÅ©, mỉm cưá»i:
“Chiêu Hồn yến trong Tuyệt Mệnh cốc nghe ra cÅ©ng có chút đáng sợ!â€.
Nhà sư trung niên ấy nghe nà ng thuáºn miệng nói ra rất nhẹ nhà ng, trên mặt không há» có vẻ lo lắng, lắc đầu chép miệng:
“Nữ thà chá»§ tuổi hãy còn nhá», đương nhiên không biết chuyện ba mươi năm trước trên giang hồâ€.
Trần Huyá»n Sương cho tay và o trong lòng lấy túi gấm ra, đưa ná»a cây Thất Xảo Thoa nói:
“Ông bảo Thất Xảo Thoa có phải là váºt nà y không?â€.
Nhà sư trung niên ấy tuy thấy nà ng lấy ra ná»a cây thoa, nhưng không tin đó là Thất Xảo Thoa, nà o ngá» nhìn kỹ thì sắc mặt thay đổi, toà n thân hÆ¡i run, quay đầu lại kéo Thịnh Kim Ba, chạy tháºt nhanh vá» phÃa trước, trong chá»›p mắt đã mất dạng. Trần Huyá»n Sương thấy vẻ lo lắng cá»§a nhà sư ấy, trong lòng rất buồn cưá»i, ngẫm nghÄ© hồi lâu rồi quay đầu lại nói vá»›i Phương Triệu Nam:
“Hòa thượng ấy sao lại sợ ná»a cây thoa gãy như thế nà y? Chúng ta Ä‘uổi theo há»i cho ra!â€.
Phương Triệu Nam đã biết Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn võ công cao cưá»ng, Ä‘uổi theo chỉ e phiá»n phức, thế rồi má»›i khuyên rằng:
“Ngưá»i ta đã sợ váºt nà y, chúng ta cứ Ä‘uổi theo, chỉ e Ä‘em thêm nhiá»u phiá»n toái cho há», huynh thấy chi bằng đừng Ä‘uổi váºy!â€.
Trần Huyá»n Sương chẳng qua chỉ ham chÆ¡i, nghe Phương Triệu Nam nói như thế thì không Ä‘uổi theo nữa, chỉ mỉm cưá»i nói:
“Thôi được! Lần nà y cứ nghe theo huynh..â€. nà ng chợt nghiêm mặt nói:
“Huynh sợ muá»™i Ä‘uổi theo gây ra phiá»n toái, là m cho huynh không thể cứu được sư muá»™i có phải không?â€.
Phương Triệu Nam nghe thế thì hơi ngạc nhiên, nói:
“Chuyện cứu sư muá»™i cá»§a huynh dù trá»… má»™t ngà y cÅ©ng không sao, huynh chỉ e ngại muá»™i Ä‘uổi theo đánh nhau vá»›i ngưá»i ta, nếu là m bị thương ngưá»i ta thì cả hai bên sẽ rất khó chịu, nếu như chúng ta bị ngưá»i ta đánh bị thương, Ä‘iá»u đó cà ng không đáng!â€.
Trần Huyá»n Sương nghe chà ng giải thÃch như thế thì trong lòng cảm thấy an á»§i, nhoẻn miệng cưá»i:
“Muá»™i chỉ nghÄ© sau khi gia gia qua Ä‘á»i, trên Ä‘á»i nà y không còn ai thương yêu muá»™i nữạ.â€. chợt cảm thấy câu nói nà y quá lá»™ liá»…u, cho nên im lặng, cháºm rãi bước vá» phÃa trước. Nà ng từ nhỠđến lá»›n chưa bao giá» chÆ¡i đùa vui vẻ, do đó khiến cho tÃnh cách cá»§a nà ng tiá»m ẩn sá»± nhiệt tình mãnh liệt, và ý thức phản kháng sắc bén. Hai suy nghÄ© sắc bén ấy khiến cho bản thân không thể nà o nắm bắt được tÃnh cách cá»§a nà ng, lúc yêu lúc háºn, lúc nóng lúc lạnh.
Phương Triệu Nam im lặng bước theo sau nà ng không nói má»™t lá»i, mấy ngà y nay chà ng đã thấy được thiếu nữ nà y há»· ná»™ khó Ä‘oán, có lúc thì tươi cưá»i như hoa, rất dịu dà ng nhu mì, nhưng có lúc thì cả ná»a ngà y không nói không rằng, im lặng đến đáng sợ. Hai ngưá»i Ä‘i má»™t hồi, Trần Huyá»n Sương đột nhiên quay đầu lại há»i:
“Phương sư huynh, trong lòng muá»™i có Ä‘iá»u không hiểu, không biết huynh có thể giải đáp hay không?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Muá»™i cứ nói ra, xem thá» ta có thể giúp muá»™i khôngâ€.
Trần Huyá»n Sương mỉm cưá»i:
“Tại sao hòa thượng ấy sau khi thấy ná»a cây thoa gãy thì kinh hoảng bá» Ä‘i?â€.
Phương Triệu Nam hơi suy nghĩ rồi nói:
“Có thể ngưá»i ta thấy ná»a cây thoa trong tay muá»™i, hiểu lầm muá»™i là ngưá»i trong Minh Nhạc, cho nên kinh hoà ng bá» Ä‘i, đó cÅ©ng là chuyện bình thưá»ngâ€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Nhưng gia gia sao lại trao ná»a cây thoa ấy cho muá»™i?
Chả lẽ muá»™i tháºt sá»± là ..â€.
Nà ng nhìn Phương Triệu Nam, đột nhiên ngừng nói.
Phương Triệu Nam nghe thế thì giáºt mình, nhá»§ thầm:
“Lá»i nà y cÅ©ng không sai, tổ phụ cá»§a nà ng để lại ná»a cây thoa không biết có ý gì, xem ra chuyện nà y chỉ có đến khi đến đầm Hắc Long ở núi Tần SÆ¡n đổi kiếm má»›i có thể tìm ra manh mốị.â€.
Trần Huyá»n Sương thấy chà ng im lặng không nói, há»i dấn tá»›i tiếp:
“Huynh có tâm sá»± gì, chả lẽ huynh tháºt sá»± nghi ngá» muá»™i cÅ©ng là ngưá»i trong Minh Nhạc ư?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Trần lão tiá»n bối để lại cây thoa gãy nà y, dụng ý rất sâu xa, sư muá»™i dù cho không phải là ngưá»i trong Minh Nhạc, chỉ e cÅ©ng có quan hệ vá»›i Thất Xảo Thoạ.â€.
Trần Huyá»n Sương trầm tư suy nghÄ©, cố gắng tìm trong ký ức má»™t và i dấu vết, nhưng nà ng nghÄ© ngợi cả buổi vẫn chẳng được gì, không há» tìm ra được chuyện gì có liên quan đến Thất Xảo Thoa. Nà ng không khá»i thở dà i buồn bã, nói:
“Lâu nay muá»™i không há» biết vá» thân thế cá»§a mình, diện mạo cha mẹ cÅ©ng chẳng nhá»› lại nổi, muá»™i chỉ biết mình xưa nay luôn sống vá»›i gia giaâ€.
Phương Triệu Nam nói:
“Có lẽ Trần lão tiá»n bối đã có sắp xếp trước..â€. chà ng hÆ¡i suy nghÄ©, nói tiếp:
“Trần lão tiá»n bối là ngưá»i võ công tuyệt thế, y thuáºt tinh thông, chắc chắn không phải là kẻ vô danh, sau nà y sư muá»™i không khó Ä‘iá»u tra ra thân thế, cá»› gì phải tá»± chuốc lấy phiá»n não như thếâ€.
Trần Huyá»n Sương nhoẻn miệng cưá»i:
“Sư huynh nói cÅ©ng phải, ngưá»i có võ công cao thâm như gia gia có thể tìm được bao nhiêu, nếu không phải ngưá»i bị thương, chắc chắn sẽ là má»™t báºc tôn sư trong võ lâmâ€.
Phương Triệu Nam ngẩng nhìn sắc trá»i đã đến hoà ng hôn, cưá»i rằng:
“Trá»i không còn sá»›m nữa, chúng ta hãy nghỉ ngÆ¡i ở đây, đến khi mà n đêm buông xuống sẽ Ä‘i cứu sư muá»™i cá»§a huynh ra, rồi sau đó rá»i khá»i nÆ¡i nà y, cùng đến Tầy Hồ du lãm má»™t phenâ€.
Trần Huyá»n Sương há»i:
“Tây Hồ có vui không?â€.
Phương Triệu Nam Ä‘ang định trả lá»i thì Trần Huyá»n Sương lại nói tiếp:
“Muá»™i biết Tây Hồ là nÆ¡i phong cảnh tươi đẹp, non xanh nước biết, chắc chắn là nÆ¡i vui, chúng ta hãy nghỉ ngÆ¡i mau thôi!â€.
Hai ngưá»i xếp bằng ngồi Ä‘iá»u tức má»™t hồi, đến khi đã quá canh má»™t thì đứng dáºy chạy và o trong sân động.
Phương Triệu Nam ban ngà y đã Ä‘i má»™t lần, nay đã nhá»› được địa thế, chạy má»™t mạch đến nÆ¡i dòng thác ấy. Äến khi Phương Triệu Nam nhảy lên tảng đá thì Trần Huyá»n Sương đã đứng trước ở trên, co chân tung má»™t cước và o vách đá. Phương Triệu Nam quát lá»›n:
“Sương sư muá»™i, đừng là m bừa!†khi chà ng lên tiếng ngăn cản thì đã muá»™n má»™t bước, chỉ nghe bình má»™t tiếng, nà ng đã đá trúng vách đá. Chỉ nghe vách đá ấy vá»ng lại tiếng kêu ong ong, tim chà ng Ä‘áºp thình thình, chỉ e cú đá ấy lại gây ra há»a lá»›n. Nà o ngỠđến má»™t hồi vẫn không có động tÄ©nh gì, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên lắm, thế rồi chà ng má»›i giÆ¡ tay gõ nhẹ lên vách đá, cao giá»ng kêu:
“Vãn bối đã lấy Cá»u Chuyển Sinh CÆ¡ Tục Mệnh tán, lão tiá»n bối hãy mau mở cá»aâ€. Chà ng gá»i nhiá»u lần nhưng cánh cá»a vẫn không lay động, cÅ©ng chẳng nghe ai trả lá»i. Trần Huyá»n Sương đột nhiên chen và o nói:
“Có lẽ lão quái bà ấy đã bị thương đến ná»—i chết Ä‘i!â€.
Phương Triệu Nam giáºt mình, nói:
“Lão quái bà ấy đã sống trong thạch động nà y mấy mươi năm, vẫn chống chá»i nổi, tại sao lại chết trong thá»i hạn ba tháng..â€.
Trần Huyá»n Sương báºt cưá»i:
“Phương sư huynh, ngưá»i chết chỉ cần trong má»™t chốc!â€.
Phương Triệu Nam thấy cánh cá»a không mở, trong lòng vốn đã hoà i nghi, lại nghe Trần Huyá»n Sương nói như thế, chỉ cảm thấy nÆ¡i xương sống dâng lên má»™t luồng khà lạnh, chà ng rùng mình má»™t cái rồi lẩm bẩm:
“Bà già nà y quái dị vô cùng, nếu tháºt sá»± đã chết, chỉ e sư muá»™i cá»§a mình khó thoát khá»i độc thá»§ cá»§a bà taâ€. Chà ng cà ng nghÄ© cà ng sợ, lá»a giáºn không khá»i bốc lên, chà ng tung cước đá lên tấm vách, gằn giá»ng nói:
“Vãn bối không trá»… kỳ hạn, lão tiá»n bối sao đóng cá»a không chịu gặp mặt!†chỉ nghe vách đá kêu ầm ầm, nhưng bên trong vẫn không há» có phản ứng. Trần Huyá»n Sương nói:
“Chúng ta hãy mở vách đá nà y ra xem thá»!†nà ng nói mở là mở, thế là tung cước song phi đá thẳng và o trong vách đá.
Tà i sản của ngocvosong1986
Chữ ký của ngocvosong1986
26-04-2008, 05:45 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngà y 14 giá» 25 phút
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 12
Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ Tan Xương NÆ¡i Thạch Äá»™ng
Vách đá nà y chẳng qua chỉ dà y có mấy tấc, không thể nà o chịu nổi mấy cú đá cá»§a Trần Huyá»n Sương. Chỉ trong chốc lát, vách đá đã nứt ra. Phương Triệu Nam đột nhiên kéo Trần Huyá»n Sương lại nói:
“Thuáºt cầm nã cá»§a lão quái bà rất lợi hại, sư muá»™i coi chừng bị bà ta ám toánâ€.
Trần Huyá»n Sương mỉm cưá»i, nói:
“Muá»™i không sợ!†rồi váºn đủ chân lá»±c dùng tay đẩy ra. Cánh cá»a láºp tức vỡ ra từng mảng. Nà ng quả nhiên lá»›n gan vô cùng, Phương Triệu Nam đã kể sá»± lợi hại cá»§a quái bà ấy, nhưng nà ng vẫn không để trong lòng, má»™t chưởng vá»— ra, tung ngưá»i phóng thẳng và o trong thạch động. Phương Triệu Nam e rằng nà ng gặp nguy hiểm cho nên nhảy vá»t sát theo sau. Chợt nghe Trần Huyá»n Sương kêu ối chao má»™t tiếng, vá»™i và ng thối lui ra, ngã và o ngưá»i Phương Triệu Nam. Phương Triệu Nam đưa tay chụp lấy Trần Huyá»n Sương, há»i:
“Chuyện gì?â€.
Trần Huyá»n Sương cháºm rãi ngẩng đầu lên nhìn chà ng, nói:
“Muá»™i sợ ...â€. rồi e thẹn mỉm cưá»i chứ không nói gì cả.
Phương Triệu Nam nói:
“Sợ cái gì?†định thần nhìn lại chỉ thấy trên tảng đá có má»™t bá»™ xương khô, ngoại trừ trên đầu vẫn còn tý da và má»™t Ãt tóc, da thịt trên toà n thân đã bị tiêu tan, chỉ còn lại má»™t bá»™ xương khô trắng ởn. Phương Triệu Nam không khá»i thất kinh, kêu lên:
“Anh sư muá»™i!†trong lúc lo lắng, chà ng kêu lên rất lá»›n, tiếng cá»§a chà ng vang vá»ng trong sÆ¡n động. Trần Huyá»n Sương cháºm rãi rá»i khá»i Phương Triệu Nam, bước lui vá» phÃa sau mấy bước, dá»±a và o vách đá, chỉ nhìn lên mặt Phương Triệu Nam chẳng nói lá»i nà o. Phương Triệu Nam kêu lá»›n mấy tiếng thì bình tÄ©nh trở lại, cháºm rãi bước vá» phÃa bá»™ hà i cốt, chà ng cúi đầu nhìn láºp tức kêu lên má»™t tiếng, té xuống đất. Trong căn thạch động tối tăm và lạnh lẽo nà y, tiếng kêu thê thảm ấy khiến cho ngưá»i ta râu tóc dá»±ng đứng, Trần Huyá»n Sương giáºt mình, chạy đến bên cạnh Phương Triệu Nam, đỡ chà ng ngồi dáºy. Chỉ thấy chà ng hai mắt trợn tròn, mặt đầy vẻ thê lương, nước mắt lăn xuống từng giá»t. Trần Huyá»n Sương đã chấn động trong lòng, chợt nhá»› đến Phương Triệu Nam đã đối đãi vá»›i mình rất tốt, tấm lòng cá»§a má»™t ngưá»i mẹ tiá»m ẩn trong nà ng đã trá»—i dáºy. Trong mưá»i mấy năm, tình cảm bẩm sinh ấy ẩn chứa nÆ¡i sâu thẳm đáy lòng, không có cÆ¡i há»™i bá»™c lá»™ ra ... Lúc nà y nà ng bị vẻ mặt thê thảm, Ä‘au khổ cá»§a Phương Triệu Nam khÆ¡i dáºy tình yêu sâu thẳm ấy, đột nhiên nà ng trở nên dịu dà ng vô cùng. Nà ng cháºm rãi lấy tấm khăn lau nước mắt trên má chà ng, há»i vá»›i vẻ đầy quan tâm:
“Phương sư huynh, huynh Ä‘au buồn lắm ư?†trong Ä‘á»i nà ng, chưa bao giỠân cần dịu dà ng khuyên nhá»§ ngưá»i khác, trong lòng tuy có muôn ngà n lá»i muốn nói, nhưng trong tức thá»i không biết nói từ đâu. Phương Triệu Nam đột nhiên thở dà i, nước mắt tuôn ra như suối, nói:
“Sư muá»™i cá»§a huynh đã chết!†Trần Huyá»n Sương quay đầu nhìn ra, chỉ thấy ở góc tảng đá có má»™t ngưá»i mặc y phục phụ nữ đầu tóc rối bá»i, dá»±a trên vách đá, toà n thân cứng đỠnhư đã chết từ lâu. Từ quần áo và thân hình cá»§a nà ng, có thể Ä‘oán được nà ng không phải là ngưá»i trên ba mươi tuổi.
Phương Triệu Nam ngồi sững má»™t hồi thì đột nhiên đứng thẳng dáºy, chạy đến bên cạnh xác cá»§a nà ng, láºt xác nà ng lại rồi vạch tóc nà ng ra xem. Thì ra chà ng chợt nghÄ© rằng có thể ngưá»i chết không phải là Châu Huệ Anh, thế là láºp tức chạy tá»›i, nà o ngá» má»›i vạch tóc nà ng ra thì hoảng sợ đến ná»—i thối lui hai bước. Té ra mặt cá»§a ngưá»i ấy đã bị cà o đến máu thịt bê bết, không thể phân biệt được nữa. Phương Triệu Nam sững ngưá»i ra, đột nhiên xoay ngưá»i chạy đến bên cái xác khô, mắng rằng:
“Mụ quái bà tà n nhẫn nà y, thá»i hạn ba tháng vẫn chưa qua, thế mà bà không giữ lá»i, hại chết sư muá»™i cá»§a tạ.â€. chà ng cà ng mắng cà ng giáºn, quét má»™t cước và o tảng đá ấy. Chỉ nghe rắc má»™t tiếng, bá»™ xương khô trên tảng đá gãy ra, bay lên tứ tán. Má»™t cước cá»§a chà ng đã đá trúng ná»a thân dưới cá»§a bá»™ xương khô, trong lòng tá»±a như vẫn chưa hết căm háºn, chà ng đưa tay vá»— má»™t chưởng và o ná»a thân trên cá»§a bá»™ xương khô ấy. Ná»a thân trên cá»§a bá»™ xương khô bay lên, chạm và o vách đá ở trước mặt kêu lên cong cong, tá»±a như có tiếng kim khà giao và o nhau. Phương Triệu Nam quay đầu nhìn lại, chỉ thấy má»™t váºt sáng lấp lánh Ä‘ang cắm trên vách đá, chưa rÆ¡i xuống. Trần Huyá»n Sương cúi ngưá»i nhặt lên, nói:
“Bá»™ xương khô nà y chưa chắc là cá»§a sư muá»™i huynh..â€.
Phương Triệu Nam nói:
“NÆ¡i nà y rất khó có ngưá»i khác tìm đến, chắc chắn là lão quái bà khi sắp chết trong lòng đã sinh sát cÆ¡, đột nhiên ra tay bóp nát xương mặt cá»§a sư muá»™i huynh..â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Chả lẽ trên Ä‘á»i nà y không ai biết bà máºt cá»§a thạch động nà y chăng?†Phương Triệu Nam chép miệng:
“Lão quái bà bị ngưá»i ta bôi loại thuốc tiêu da tan xương lên ngưá»i, theo bà ta nói, đã trải qua ba mươi mùa nóng lạnh, nếu có ngưá»i biết bà ta bị nhốt ở đây, ngưá»i đó chắc chắn đã tuổi trên sáu mươi. Nhưng nhìn cái xác nà y tá»±a như là thiếu nữ, ngoà i sư muá»™i cá»§a huynh còn có ai nữa?â€.
Trần Huyá»n Sương ngẫm nghÄ© má»™t hồi rồi nói:
“Huynh có nhá»› vị Anh sư muá»™i ấy cá»§a huynh mặc y phục như thế nà o không?â€.
Phương Triệu Nam bị nà ng há»i thì sững ngưá»i, quay đầu nhìn cái xác, trầm ngâm má»™t lúc lâu rồi trả lá»i:
“Huynh nhá»› nà ng ta mặc y phục mà u xanh lụcâ€.
Trần Huyá»n Sương nhìn cái xác chết rồi nói:
“Huynh nhá»› kỹ không?â€.
Phương Triệu Nam hơi suy nghĩ rồi nói:
“Không thể sai được, nà ng từ nhỠđã thÃch mặc y phục mà u xanh lụcâ€. Trong bóng tối tháºt sá»± khó phân biệt được mà u sắc, nhưng Trần Huyá»n Sương rất tinh mắt, tuy trong bóng tối nhưng đã thấy y phục cá»§a thiếu nữ ấy không phải mà u xanh lam mà là mà u xanh lục Ä‘áºm, nà ng chợt giáºt mình không dám nói tiếp. Phương Triệu Nam thấy nà ng im lặng không nói, thế rồi quay đầu ôm cái xác ấy ra đến cá»a động, chà ng láºp tức thối lui đến ba bước, cháºm rãi đặt cái xác trong tay xuống, lẩm bẩm:
“Nếu y phục là mà u xanh lục, chắc chắn là nà ng!â€.
thế rồi nước mắt cứ lăn xuống trên cái xác ấy. Trần Huyá»n Sương cháºm rãi bước tá»›i bên cạnh chà ng nói:
“Sư huynh chẳng phải đã khuyên muá»™i sao? Ngưá»i chết không thể sống lại, khóc có Ãch gì..â€.
Phương Triệu Nam nói:
“ChÃnh là huynh đã hại nà ng, nếu huynh quay vá» sá»›m, nà ng có lẽ không đến ná»—i chết trong tay cá»§a lão quái bà â€.
Trần Huyá»n Sương buồn bã chép miệng:
“Äá»u là do muá»™i không tốt, hại sư muá»™i cá»§a huynh rÆ¡i và o độc thá»§ cá»§a lão quái bà , nếu huynh không đợi muá»™i, huynh đã có thể quay vá» sá»›m hÆ¡n!†Trần Huyá»n Sương đột nhiên hạ giá»ng, há»i:
“Anh sư muá»™i cá»§a huynh đối xá» vá»›i huynh có tốt không?â€.
Phương Triệu Nam cháºm rãi bế cái xác đặt lên tảng đá, chà ng chợt phát giác ở trên tảng đá có má»™t váºt mà u bạc sáng chói, chà ng thuáºn tay nhặt lên, đặt cái xác xuống rồi đáp:
“Nà ng đối xá» vá»›i huynh rất tốt!†chỉ nghe giá»ng nói cá»§a Trần Huyá»n Sương hÆ¡i run, nà ng bảo rằng:
“Nếu nà ng đã chết, thì đó là chuyện đã rồi, muá»™i cÅ©ng sẽ đối xá» vá»›i huynh tốt như nà ng..â€. nà ng đột nhiên trầm giá»ng, những Ä‘iá»u phÃa sau đó là thế nà o, có lẽ chỉ có nà ng má»›i biết được. Phương Triệu Nam buồn bã thở dà i, nói:
“Chúng ta Ä‘i thôi!†rồi ôm cái xác ở trên tảng đá cháºm rãi bước ra ngoà i. Trần Huyá»n Sương hạ giá»ng kêu:
“Phương sư huynh!†Phương Triệu Nam ngừng bước, quay đầu lại há»i:
“Sư muá»™i muốn nói gì?â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Huynh đưa thi thể cá»§a nà ng Ä‘i đâu?â€.
Phương Triệu Nam cưá»i buồn bã:
“Huynh phải đưa nà ng đến má»™t nÆ¡i non xanh nước biếc, phong cảnh tuyệt đẹp rồi an tán nà ng ở đấỵ.â€. chà ng ngáºp ngừng rồi nhìn ra ngoà i động, nói tiếp:
“Toà n gia ân sư gặp nạn, nà ng là ngưá»i duy nhất thoát được, không ngá» nay lại mất mạng ở nÆ¡i hoang vắng nà ỵ.â€. những lá»i ấy tá»±a như cho Trần Huyá»n Sương nghe, có lẽ chà ng cÅ©ng muốn nói cho ngưá»i mà mình bế trên tay nghe, cÅ©ng có thể là nói cho bản thân nghe, vẻ mặt rất buồn bã, nước mắt cứ lăn xuống hai bên má. Trần Huyá»n Sương cháºm rãi bước đến bên chà ng:
“Sư huynh đừng nên quá Ä‘au lòng, nà ng đã chết, ngưá»i chết không thể sống lại, chúng ta hãy tìm cách giúp nà ng..â€. nà ng vốn định nói giúp nà ng báo thù, chợt nhá»› lại ngưá»i hại sư muá»™i cá»§a chà ng đã là má»™t đống xương khô, là m sao có thể báo thù được. Nà ng vốn là ngưá»i thông minh, hÆ¡i trầm tư rồi lại nói tiếp:
“Hãy tìm cách an tán nà ng, sư huynh Ä‘au khổ, buồn bã như thế cÅ©ng chẳng có Ãch gìâ€. Lá»i nói đầy sá»± quan tâm, trong ánh mắt đầy tình ý. Phương Triệu Nam nói:
“Ở đây không có là ng mạc, muốn tìm mua má»™t cái quan tà i cÅ© cÅ©ng không có, chao ôị.â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Trong động nà y tuy tối tăm nhưng thông gió, chi bằng cứ tạm thá»i để xác nà ng ở đây, rồi tìm cách bÃt cá»a động lại, qua và i ngà y chúng ta lại đến đây Ä‘em xác nà ng ra, hợp táng vá»›i cha mẹ cá»§a nà ngâ€.
Phương Triệu Nam đưa mắt nhìn xung quanh:
“Chỉ e côn trùng sẽ là m hại đến thi thể cá»§a nà ngâ€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Muá»™i có má»™t cách, nói ra chỉ e sư huynh tức giáºnâ€.
Phương Triệu Nam tuy Ä‘ang trong lúc Ä‘au khổ, nhưng chà ng là ngưá»i thông minh, hÆ¡i ngẫm nghÄ© thì đã biết ý cá»§a Trần Huyá»n Sương, thế rồi má»›i nói:
“Phải chăng sư muá»™i muốn ta há»a thiêu thi thể cá»§a nà ng?â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Sau khi há»a thiêu chúng ta lại tìm má»™t bình sứ bá» tro cốt cá»§a nà ng và o, đưa nà ng vá» nhà hợp táng cùng vá»›i cha mẹâ€. Nà ng hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói:
“Nếu không thì hãy tìm má»™t đỉnh núi cao chôn nà ng và o băng tuyết, đến khi nhá»› đến nà ng, huynh có thể đến thăm nà ngâ€.
Phương Triệu Nam cảm thấy nà ng Trần Huyá»n Sương vốn cố chấp, ngang ngạnh, bướng bỉnh, chợt trở nên thay đổi, lúc nà y nà ng dịu dà ng vô cùng. Má»™t ý nghÄ© lướt qua, Phương Triệu Nam quay đầu lại nhìn nà ng, chỉ thấy trên mặt nà ng đầy tình cảm, chà ng giáºt mình nói:
“Sư muá»™i nói đúng, chúng ta hãy há»a táng thôi!†nói rồi bước ra ngoà i động. Trần Huyá»n Sương thấy chà ng nghe lá»i mình thì trong lòng vui lắm, cÅ©ng bước theo sau ra ngoà i động. Phương Triệu Nam đứng trên tảng đá ở ngoà i cá»a động, hÃt dà i má»™t hÆ¡i, tung mình vá»t xuống đáy cốc. Khinh công cá»§a Trần Huyá»n Sương vốn hÆ¡n chà ng rất nhiá»u, nhưng lúc nà y nà ng vẫn cứ Ä‘i theo sau chà ng. Hố tình cá»§a nà ng má»›i mở, sá»± nhiệt tình tÃch trữ ở trong lòng rất dá»… tuôn trà o ra, lúc nà y, nà ng đã cảm thấy Phương Triệu Nam đã là ngưá»i thân duy nhất trong biển Ä‘á»i mênh mông nà y. Hai ngưá»i chạy đến má»™t ngá»n đồi, Phương Triệu Nam đặt cái xác trong tay xuống, dưới ánh sao trá»i, chà ng đã chợt nháºn ra cái xác trên tay mình quả thá»±c mặc bá»™ y phục mà u xanh lục! Äiá»u đó đã giúp cho chà ng cà ng khẳng định hÆ¡n cái xác trước mặt chÃnh là Châu Huệ Anh, tia hy vá»ng duy nhất trong lòng cÅ©ng đã tắt ngấm. Chà ng đứng sững nhìn cái xác, nhá»› lại những chuyện ngà y xưa, không sao ngăn được hai dòng nước mắt tuôn ra. Trần Huyá»n Sương thá» thẻ há»i:
“Phương sư huynh, chúng ta có cần chặt cà nh khô đến đây không?â€.
Phương Triệu Nam chợt cảm thấy sau khi bá» cái xác xuống, trong tay hình như vẫn còn cầm váºt gì đó, khi chà ng cúi đầu nhìn xuống thì thấy trong tay mình có má»™t váºt dà i khoảng năm tấc, sáng chói tá»±a kiếm mà không phải kiếm, tá»±a Ä‘ao mà không phải Ä‘ao. Khi chà ng múa chưởng quét và o bá»™ xương khô trên tảng đá đã thấy váºt nà y, lúc ấy vì quá Ä‘au đớn, thần trà mÆ¡ hồ, chà ng tiện tay nhặt lấy mà không biết. Nay nhìn kỹ lại, váºt nà y có má»™t vết lõm mà u tÃm, chà ng bất giác đưa tay sá» thá», chỉ cảm thấy váºt nà y dà y cỡ đồng tiá»n, tá»±a kiếm mà không phải kiếm, hình như là má»™t tấm thẻ bà i bằng bạc, vả lại cÅ©ng rất nhẹ. Chà ng nhìn má»™t hồi, vốn định tiện tay ném Ä‘i, liếc sang nhìn thấy Trần Huyá»n Sương cÅ©ng cầm má»™t váºt giống như váºt trong tay cá»§a mình, nhưng là mà u và ng, ở giữa có ẩn hiện vết lõm mà u Ä‘en. Lòng nhá»§ thầm:
“Có lẽ nà ng rất thÃch váºt nà y, chi bằng cứ tạm thá»i cất giữ rồi sau nà y sẽ đưa cho nà ngâ€. Thế rồi cất và o trong ngưá»i, gáºt đầu nói:
“Huynh Ä‘i chặt má»™t Ãt cá»§i khô, muá»™i hãy ở đây canh giữ!†không đợi Trần Huyá»n Sương trả lá»i, Phương Triệu Nam chạy xuống sưá»n đồi.
Má»™t lát sau chà ng ôm má»™t bó cá»§i trở vá», Trần Huyá»n Sương đột nhiên nghÄ© rằng, vẫn chưa tìm ra được váºt đựng tro xương, thế rồi má»›i nói:
“Chúng ta hãy tìm má»™t cái bình!â€.
Phương Triệu Nam nghĩ ngợi rồi nói:
“Ở nÆ¡i hoang vắng như thế nà y, ngoại trừ nÆ¡i ở cá»§a Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, có thể đến đâu tìm đây?â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn là ngưá»i rất có tiếng, chúng ta mượn ông ta má»™t cái bình, chả lẽ ông ta không cho mượn?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Kẻ nà y tÃnh tình quái dị, đừng nói mượn má»™t cái bình, dù cho muốn mượn má»™t tách trà , e rằng ông ta cÅ©ng không chịu!â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Có má»™t kẻ quái dị như thế ư? Chúng ta cà ng phải Ä‘i xem thá», nếu ông ta cho mượn thì chẳng có gì, nếu không chịu thì muá»™i sẽ là m cho ra trò xem thỠông ta có cách gì!â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn võ công rất cao, chỉ e rằng hai ngưá»i chúng ta cÅ©ng không phải là địch thá»§ cá»§a ông taâ€.
Trần Huyá»n Sương trong lòng cà ng không phục hÆ¡n, cưá»i lạnh, nhá»§ thầm:
“Ta cứ Ä‘i xem thá» lão ta có phải là ngưá»i ba đầu sáu tay hay khôngâ€. Thế rồi miệng đáp:
“Nhưng chúng ta phải tìm cho ra má»™t cái bình đựng tro cốt!â€.
Phương Triệu Nam nghÄ© ngợi hồi lâu, cảm thấy ngoà i nÆ¡i ở cá»§a Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, trong vòng mấy dặm vuông nà y, chẳng tìm ra nhà nà o khác cả. NghÄ© Ä‘i nghÄ© lại cảm thấy ngoà i con đưá»ng ấy, chẳng có đưá»ng nà o nữa, thế rồi má»›i chép miệng:
“Chúng ta Ä‘i tìm Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn cÅ©ng được, nhưng sư muá»™i phải nghe lá»i huynhâ€.
Trần Huyá»n Sương cưá»i nói:
“Thôi được! Sau khi đến đấy, muá»™i sẽ Ä‘i theo sát sau lưng sư huynh, không nói má»™t lá»i gì cả, má»i chuyện Ä‘á»u do huynh!â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Huynh không có ý trói buá»™c hà nh động cá»§a sư muá»™i, nhưng vì ngưá»i ấy võ công quá cao, nếu gây chuyện thì phiá»n phức vô cùng..â€.
Trần Huyá»n Sương cưá»i nói:
“Huynh hãy yên tâm! Huynh không đồng ý muá»™i quyết không tùy tiện ra tay!â€.
Phương Triệu Nam đặt cái xác lên má»™t tảng đá rồi bê mấy hòn đá che cái xác lại, phÃa trên dùng cà nh cây lắp lại, cung kÃnh vái dà i cái xác má»™t cái. Thế rồi chà ng má»›i quay đầu nói vá»›i Trần Huyá»n Sương:
“Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn xưa nay không bao giá» lo chuyện ngưá»i khác, sau khi chúng ta gặp ông ta đừng để ý ông ta, cứ tá»± động lấy váºt cần dùng, sau đó quay vá» có lẽ sẽ không gây phiá»n phức gìâ€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Muá»™i đã nhá»›, Ä‘i mau thôiâ€.
Phương Triệu Nam buồn bã thở dà i rồi xoay ngưá»i bước vá» phÃa trước. Chà ng đã đến bãi Triá»u Dương má»™t lần, cho nên còn nhá»› rất rõ, nÆ¡i chà ng đứng cách bãi Triá»u Dương không quá bốn năm dặm đưá»ng, hai ngưá»i chạy má»™t mạch thì đến bãi trụ đá.
Chà ng tuy biết Trần Huyá»n Sương giá»i thuáºt khinh công hÆ¡n mình, nhưng vẫn quay đầu lại căn dặn:
“NÆ¡i nà y hiểm trở lạ thưá»ng, sư muá»™i hãy cẩn tháºn!†nói xong, chà ng đỠtụ chân khà lên Ä‘an Ä‘iá»n, nhìn cho rõ vị trà cá»§a cây trụ đá thứ nhất, Ä‘ang định phóng ngưá»i vá»t qua thì bá»—ng nghe tiếng tà áo phất phá»›i, Trần Huyá»n Sương đã vá»t vá» phÃa trước. Nà ng phóng Ä‘i rất nhanh, mà hạ ngưá»i xuống thì cÅ©ng chÃnh xác, nà ng quay đầu lại kêu:
“Sư huynh hãy mau phóng tá»›i nÆ¡i nà y!â€.
Phương Triệu Nam lo lắng nói:
“Mau quay trở lại, huynh đã từng đến đây, phải do huynh dẫn đưá»ng cho muá»™iâ€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Lúc nà y trá»i tối lá» má», từ nhá» muá»™i đã theo gia gia luyện táºp ná»™i công thượng thừa Dịch Cân Tẩy Tá»§y, có thể nhìn thấy rõ sá»± váºt trong đêm tối, sư huynh hãy yên tâm, phóng đến nÆ¡i nà yâ€.
Phương Triệu Nam biết võ công cá»§a nà ng cao hÆ¡n mình nhiá»u, nghe nà ng nói chắc chắn như thế cÅ©ng không há»i nhiá»u nữa, chà ng tung mình vá»t má»™t cái phóng thẳng tá»›i. Trần Huyá»n Sương thấy chà ng phóng tá»›i rất chÃnh xác, láºp tức vá»t lên cây trụ đá thứ hai. Má»—i lần hạ xuống, nà ng Ä‘á»u quay đầu lại gá»i Phương Triệu Nam, cho đến khi chà ng không cần mình ra tay giúp đỡ má»›i vá»t tiếp vá» phÃa trước. Nhưng nà ng cảm thấy khoảng cách giữa các cây trụ đá ngà y cà ng xa, cây trụ đá cuối cùng cách nÆ¡i nà ng đứng khoảng ba trượng. Nà ng dừng lại hÆ¡i Ä‘iá»u tức, quay đầu lại nói:
“Sư huynh hãy mau đến!†Phương Triệu Nam đỠkhà vá»t má»™t cái phóng thẳng đến cây trụ đá cuối cùng, thấy sắp va phải nà ng nhưng nà ng không há» né tránh, trong lòng không khá»i thầm kinh, vá»™i và ng trầm chân khà hạ ngưá»i xuống, hai tay chụp lấy cây trụ đá.
Chà ng sợ Trần Huyá»n Sương bị mình táng rÆ¡i xuống dưới vá»±c sâu ngà n trượng, trong lúc vá»™i và ng không kịp suy nghÄ© nữa mà trầm chân khà xuống cho ngưá»i mình rÆ¡i xuống. Äá»™t nhiên có má»™t bóng ngưá»i xẹt lên trước mặt, má»™t bà n tay dịu dà ng chụp lấy tay trái cá»§a chà ng, giáºt lên phÃa trên, thế là cả thân ngưá»i cá»§a chà ng cÅ©ng được kéo lên. Trong tai vang lên giá»ng nói dịu dà ng cá»§a Trần Huyá»n Sương:
“Hai ngưá»i chúng ta có thể đứng trên trụ đá, muá»™i đã để cho huynh má»™t chá»—, hãy mau nhắm mắt Ä‘iá»u tức má»™t lát, muá»™i sẽ giúp huynh vượt qua bá» bên kiaâ€. Phương Triệu Nam được nà ng kéo lại, chà ng vươn chân vạch xuống phÃa dưới, quả nhiên đã dẫm lên cây trụ đá, bất giác chà ng cảm thấy cả thân ngưá»i cá»§a mình được Trần Huyá»n Sương ôm sát và o.
Trên những cây trụ đá nà y chỉ có thể chứa má»™t ngưá»i, Trần Huyá»n Sương đã kéo Phương Triệu Nam lên cây trụ đá, nhưá»ng cho chà ng chá»— đứng chân, còn mình thì lại đứng má»™t chân, lưng áp sát và o vách núi. Ở nÆ¡i hiểm trở như thế nà y, đương nhiên nà ng không mà ng đến chuyện nam nữ, ngá»±c hai ngưá»i áp sát và o nhau, mặt đối mặt, cả hai bên Ä‘á»u có thể nghe tiếng thở cá»§a nhau. Trần Huyá»n Sương tuy áo quần rách rưới, nhưng ngưá»i thì xinh đẹp như hoa mùa xuân, má»™t lát sau nà ng má»›i thá» thẻ và o tai Phương Triệu Nam:
“Huynh không chịu hạ ngưá»i xuống cây trụ đá, phải chăng là sợ muá»™i rÆ¡i xuống vá»±c?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Sư muá»™i võ công tuy cao nhưng đối vá»›i ta tháºt bất ngá», nếu muá»™i không đưa tay kéo lên, chỉ e ta đã rÆ¡i xuống vá»±c sâu ngà n trượng!â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Nếu không phải sư huynh lo muá»™i sẽ rÆ¡i xuống, cÅ©ng không mạo hiểm như thế, hãy mau nhắm mắt váºn khà má»™t lát, muá»™i sẽ dùng chưởng lá»±c giúp huynh vượt quạ.â€. nà ng vốn định nói vượt qua khoảng cách nà y, nhưng khi mở miệng ra thì đột nhiên nghÄ© rằng lá»i ấy sẽ là m tổn thương lòng tá»± tôn cá»§a chà ng, thế rồi im lặng. Phương Triệu Nam mỉm cưá»i, hÃt má»™t hÆ¡i rồi hạ giá»ng nói:
“Sư muá»™i hãy buông huynh ra!â€.
Trần Huyá»n Sương buông nhẹ hai tay, đặt má»™t chưởng lên lưng chà ng rồi nói:
“Muá»™i sẽ dùng chưởng lá»±c giúp huynh!â€.
Phương Triệu Nam không há» nắm chắc có thể vượt qua Ä‘oạn đưá»ng cuối cùng hay không, nhưng cÅ©ng không thể tá» vẻ yếu Ä‘uối trước mặt Trần Huyá»n Sương, thế rồi đỠmá»™t ngụm chân khà tung mình vá»t Ä‘i. Khi chà ng vá»t lên, Trần Huyá»n Sương đẩy mạnh chưởng phải vá» phÃa trước má»™t cái. Phương Triệu Nam cảm thấy má»™t luồng ám kình rất mạnh đẩy thần ngưá»i cá»§a mình phóng vá» phÃa trước, lại thêm bản thân Ä‘ang lao vá» phÃa trước cho nên đã vượt qua bỠđối diện rất nhanh chóng. Chà ng vừa đứng vững thì bên tai đã nghe giá»ng cưá»i cá»§a Trần Huyá»n Sương:
“Äoạn đưá»ng nà y tháºt là hiểm trở, chỉ nhìn nÆ¡i ở cá»§a ông ta thôi thì đủ biết ông ta là kẻ quái dị lạ thưá»ng!â€.
Phương Triệu Nam thầm kêu má»™t tiếng xấu hổ, bước nhanh vá» phÃa trước. Chà ng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đèn Ä‘uốc trong căn nhà cá» sáng trưng, trong lòng không khá»i ngạc nhiên, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn vốn là kẻ khó gần, bình sinh ghét nhất là giao tiếp vá»›i ngưá»i khác, thế nhưng trong canh khuya đêm vắng như thế nà y, tại sao vẫn còn đèn Ä‘uốc sáng trưng? Äang suy nghÄ© thì đã đến trước cá»a nhà , chà ng chỉ thấy hai cánh cá»a mở lá»›n, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Sá» Mưu Äá»™n ngưá»i mặc y phục tiá»u phu, chân mang dà y cá», ngồi trên má»™t cái ghế gá»— mặt quay ra cá»a, im lặng chẳng nói gì. còn Kim Thịnh Ba thì đứng lặng bên cạnh ông ta, ngoại trừ hai thầy trò há», trong sảnh còn có bóng ngưá»i khác nữa, tá»±a như có rất nhiá»u ngưá»i. Phương Triệu Nam thấy thế thì ngạc nhiên, nhá»§ rằng:
“Ông già nà y xưa nay ưa thÃch cô độc, tại sao lại để nhiá»u ngưá»i đến bãi Triá»u Dương và lại còn Ä‘Ãch thân tiếp đãi há» nữạ.â€. Ä‘ang suy nghÄ© như thế chợt nghe Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng quát:
“Kẻ nà o lén la lén lút, dám đến bãi Triá»u Dương nà y tại sao không dám bước và o!â€.
Phương Triệu Nam thầm nhủ:
“Chuyện nà y tháºt khác lạ, sao mình không và o xem thá»â€. Thế rồi ưỡn ngá»±c bước và o trong đại sảnh. Chỉ thấy trong sảnh có má»™t ông già tuổi trên lục tuần, râu tóc bạc phÆ¡ và má»™t đạo nhân trên ngưá»i mang bảo kiếm, má»™t hòa thượng mặc áo bà o xám và mang dà y cá», ngoà i ra còn có hai hán tá» trung niên thân hình cao lá»›n, khà phách hiên ngang. Những ngưá»i nà y ai nấy Ä‘á»u thần thái bất phà m, tá»±a như là những kẻ không tầm thưá»ng, ánh mắt ai nấy Ä‘á»u sáng quắc, vừa nhìn đã biết đó Ä‘á»u là những ngưá»i mang trong mình võ công thượng thừa. Ngoại trừ hòa thượng mặc áo bà o mà u xám ngó đến hai ngưá»i, tá»±a như muốn nói Ä‘iá»u gì nhưng lại thôi, những ngưá»i khác chỉ nheo mắt nhìn há» rồi láºp tức quay đầu Ä‘i, chẳng để ý gì cả. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng quát:
“Ngươi lại đến bãi Triá»u Dương là m gì?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Tại hạ muốn mượn má»™t váºt cá»§a lão tiá»n bốiâ€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn vẫn không lên tiếng, hai đại hán trung niên ấy đứng dáºy:
“Äây là nÆ¡i nà o mà để các ngươi ngang ngược như thế, nếu không mau lui ra, có phải muốn chết không?â€.
Trần Huyá»n Sương nhÃu mà y, mặt lá»™t sát cÆ¡, tá»±a như muốn ra tay, nhưng vừa nhìn Phương Triệu Nam thì láºp tức bình tÄ©nh trở lại. Chợt nghe ông già râu bạc nói:
“Sá» huynh đã kết oán thù vá»›i ngưá»i trong Minh Nhạc, dù ông không tìm há», há» cÅ©ng tìm ông, huynh đệ biết tÃnh cách cá»§a Sá» huynh, không thÃch giao tiếp vá»›i ngưá»i khác, từ sau khi ẩn cư ở bãi Triá»u Dương, cà ng không chịu nhúng tay và o chuyện thị phi trong giang hồ. Nhưng nay tình hình lần nà y đã khác, đã không còn là ân oán cá»§a cá nhân, tất cả má»i ngưá»i trong giang hồ Ä‘á»u có liên quan, cả phương trượng chưởng môn cá»§a phái Thiếu Lâm cÅ©ng không thể ngồi yên mà nhìn, do đó có thể biết chuyện nà y rất hệ trá»ng, Sá» huynh nếu cứ cố chấp không chịu nhúng tay và o, chỉ e ả yêu phụ ấy cÅ©ng không tha cho huynh!â€.
Hòa thượng mặc áo bà o xám đột nhiên chen và o nói:
“A di đà Pháºt! Bần tăng đã từng nghe sư phụ khen ngợi Thất Tinh Tuần Hình cá»§a Sá» thà chá»§ tinh diệu tuyệt luân, nếu Sá» thà chá»§ chấp nháºn tham gia chuyện nà y, quả thá»±c đó là phúc cá»§a đồng đạo võ lâm!†nói xong thì chắp tay cúi đầu.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Sá» Mưu Äá»™n tá»±a như đã giao động trước những lá»i nói cá»§a há», ông ta trầm tư im lặng không nói. Chợt thấy ông già râu bạc đứng phắt dáºy, nói:
“Sá» huynh có thể suy nghÄ©, huynh đệ đã được phương trượng chưởng môn phái Thiếu Lâm cho ngưá»i đưa thư má»i, trong thư còn yêu cầu huynh đệ đến bãi Triá»u Dương cá»§a Sá» huynh, má»i Sá» huynh tham gia chuyện nà ỵ.â€. y hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói:
“Chuyện nà y có liên quan đến váºn mệnh cá»§a võ lâm đồng đạo chúng ta, Sá» huynh được xếp và o hà ng cao thá»§ trong võ lâm, dù cho không có thù oán vá»›i Minh Nhạc, chỉ e đối phương không dá»… dà ng tha cho huynh, huống chi huynh đã từng giết ngưá»i cá»§a Minh Nhạc, vì ngưá»i hay vì mình cÅ©ng Ä‘á»u phải đứng lên..â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng nói:
“Lôi huynh tốt nhất đừng ép huynh đệ, hãy để huynh đệ suy nghÄ© và i ngà y rồi sẽ quyết định, nếu ta có thể tham gia, lúc đó sẽ y theo hẹn mà đến Tuyệt Mệnh cốc. Nếu huynh đệ không muốn tham dá»±, dù cho phương trượng chưởng môn cá»§a phái Thiếu Lâm có Ä‘Ãch thân đến đây, huynh đệ cÅ©ng sẽ không Ä‘i, hừ! Cái tên Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn há để cho ngưá»i ta gá»i bừa hay sao?â€.
Ông già râu bạc há» Lôi ấy tá»± như không còn kiên nhẫn nữa, cưá»i lạnh má»™t tiếng nói:
“Sá» huynh đối vá»›i bằng hữu mấy mươi năm nay e rằng hÆ¡i quá..â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nói:
“Nếu Lôi huynh cảm thấy huynh đệ đón tiếp không chu đáo, váºy xin má»i!â€.
Phương Triệu Nam nghe thế thì ngạc nhiên, thầm nhủ:
“Lão tiá»u phu nà y quả nhiên lạnh lùng kiêu ngạo, chẳng biết đến tình ngưá»i, đối vá»›i bằng hữu mấy mươi năm mà cÅ©ng như thếâ€. Chỉ nghe ông già râu bạc cưá»i lạnh má»™t hồi rồi nói:
“Sá» huynh tháºt kiêu ngạo, nếu huynh đệ không phải có chuyện gấp, đêm nay chắc chắn sẽ lãnh giáo cá»§a Sá» huynh và i chiêu tuyệt há»c!†nói xong thì bước ra ngoà i. Sá» Mưu Äá»™n đưa mắt nhìn lên trần nhà , không thèm nhìn đến ông già ấy, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo trên khuôn mặt chẳng há» có vẻ áy náy hay lưu luyến. Phương Triệu Nam và Trần Huyá»n Sương đứng sánh vai nhau ở cá»a, ông già ấy giáºn dữ bước ra, lao thẳng vá» phÃa hai ngưá»i. Trần Huyá»n Sương nhướng mà y, ngưá»i hÆ¡i run, chặn đưá»ng ông ta lại rồi nói:
“Ông không thấy có ngưá»i Ä‘ang đứng ở đây chăng?â€.
Ông già râu bạc ấy bị Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn chá»c giáºn, nhưng vì võ công cá»§a ông ta cao cưá»ng, nếu động thá»§ thì không nắm chắc phần thắng, vả lại còn có chuyện quan trá»ng, nên cố nén cÆ¡n giáºn, phất tay áo mà đi. Nhưng ông ta là m sao có thể nhịn Trần Huyá»n Sương, thế rồi má»›i giáºn dữ nói:
“Lão phu chưa bao giá» Ä‘i đưá»ng vòng, tránh ra!†vừa nói vừa đưa tay đẩy hai ngưá»i ra. Chợt nghe Phương Triệu Nam nói:
“Sương sư muá»™i không được ra tay!†chà ng quát tuy nhanh, nhưng Trần Huyá»n Sương còn ra tay nhanh hÆ¡n chà ng, nà ng vá»t ngang ngưá»i qua, đánh liá»n ra hai chưởng, đẩy ông già râu bạc ấy thối lui lại chá»— cÅ©. Nà ng ra tay nhanh nhẹn quái dị khiến cho ngưá»i trong toà n trưá»ng Ä‘á»u kinh hãi, ông già râu bạc cÅ©ng không khá»i đứng sững ra. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng hừ má»™t tiếng:
“Äá»™ng thá»§ trên bãi Triá»u Dương cá»§a lão phu là tá»± chuốc lấy khổ, nếu chá»c giáºn lão phu, đừng hòng sống mà trở vá»!†ông ta lẩm bẩm như ta khiến cho ngưá»i ra không biết là mắng ai, nhưng câu nói ấy đã là m giảm Ä‘i địch ý giữa Trần Huyá»n Sương vá»›i ông già râu bạc. Trần Huyá»n Sương không nén được giáºn, quay đầu lại nhìn Phương Triệu Nam:
“Sư huynh, lão tiá»u phu nà y ăn nói không quy cá»§, chúng ta có cần dạy ông ta má»™t bà i há»c không?†Phương Triệu Nam chưa kịp lên tiếng thì Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn đã đứng dáºy, cháºm rãi bước tá»›i. Hòa thượng mặc áo bà o mà u xám cÅ©ng đứng dáºy, chạy đến bên cạnh Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, hạ giá»ng nói:
“Ả nà y trên mình có mang theo Thất Xảo Thoa, chỉ e có liên quan đến ngưá»i cá»§a Minh Nhạc..â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn hÆ¡i ngạc nhiên, nhìn sang Phương Triệu Nam quát:
“Ả nà y là ai? Mau nói!â€.
Phương Triệu Nam nhất thá»i không hiểu ý ông ta, hÆ¡i mỉm cưá»i nói:
“Là sư muá»™i cá»§a vãn bốiâ€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn giáºn dữ nói:
“Sao ngươi có lắm sư muá»™i thế, chỉ toà n là nói cà n!â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Ông má»›i nói cà n, ta không phải sư muá»™i cá»§a y, chả lẽ là ông?†câu nói ấy rất nặng ná», nà ng vẫn còn vô tư, nghÄ© gì là cứ nói đấy, không biết rằng lá»i nà y là m tổn thương Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn. Sá» Mưu Äá»™n tÃnh tình dù có lạnh lùng hÆ¡n cÅ©ng không thể nén được cái giáºn nà y, thế rồi má»›i cưá»i lạnh má»™t tiếng:
“Mắng rất hay!†rồi lướt ngưá»i phóng lên, thuáºn tay vá»— ra má»™t bạt tai, miệng nói:
“Ta sẽ tát cho rÆ¡i răng ngươi, xem ngươi sau nà y còn mắng ngưá»i ta nữa không!†Trần Huyá»n Sương bình sinh rất Ãt động thá»§ vá»›i ngưá»i ta, thế chưởng nà y cá»§a ông ta chỉ mang chút tiếng gió, nhưng nhanh nhẹn vô cùng, nà ng không khá»i giáºt mình, hÆ¡i trầm eo xuống, lui ra sau đến hai bước.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn thấy nà ng né được má»™t chưởng, trong lòng cà ng tức tối hÆ¡n, ngưá»i hÆ¡i lắc nhẹ, chân bước xéo xoay má»™t vòng, lướt tá»›i bên cạnh Trần Huyá»n Sương, đưa tay đánh ra má»™t chưởng, đó chÃnh là thân pháp Thất Tinh Tuần Hình độc bá võ lâm cá»§a ông ta, trên Ä‘á»i cÅ©ng Ãt có ngưá»i hiểu được huyá»n cÆ¡ trong đó. Phương Triệu Nam thất kinh, quát lá»›n:
“Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn danh lừng võ lâm thế mà ra tay vá»›i má»™t thiếu nữ, không sợ thiên hạ anh hùng cưá»i chê hay sao?†rồi lướt tá»›i. Chà ng nói chưa dứt lá»i thì Trần Huyá»n Sương đã phóng vá»t lên thối lui ra năm bước. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn thấy thân pháp cá»§a Trần Huyá»n Sương nhanh nhẹn như thế, ra tay lại quá»· dị, đúng là má»™t kình địch hiếm gặp trong Ä‘á»i, đột nhiên lòng háo thắng nổi lên. Chưởng trái ông ta phất ra má»™t chiêu Thá»§ Bạt NgÅ© Huyá»n chặn thế tấn công cá»§a Phương Triệu Nam, tay phải phất ra má»™t luồng Phách Không chưởng lá»±c phóng thẳng tá»›i Trần Huyá»n Sương, má»™t luồng lá»±c đạo mãnh liệt tuyệt luân mang theo tiếng gió như dá»i núi lấp biển lao tá»›i, ông ta đã dùng tám thà nh công lá»±c trong cú phất nà y.
Trần Huyá»n Sương thấy thế đánh cá»§a đối phương hiểm hóc, trong lòng kinh hãi lắm, nhưng lưng đã áp sát và o bức tưá»ng, không còn chá»— lui nữa, tình thế ép buá»™c nà ng chỉ đà nh dốc ra toà n lá»±c, thế rồi đè má»™t ngụm chân khÃ, hai tay giở lên thá»§ ở trước ngá»±c, tiếp Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn má»™t đòn ấy. Má»i ngưá»i thấy uy thế chưởng lá»±c cá»§a Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn phát ra, ai nấy Ä‘á»u lo lắng cho Trần Huyá»n Sương, trong lòng nghÄ© chưởng nà y nhất định sẽ lấy mạng Trần Huyá»n Sương. Nà o ngá» sá»± việc lại xảy ra ngoà i dá»± liệu, Trần Huyá»n Sương chạm má»™t chưởng nà y vẫn đứng đấy không há» giao động, còn Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn khi thâu chưởng lại thì thối lui đến hai bước. Té ra ông ta đánh ra má»™t chưởng chỉ cảm thấy như đánh và o bông vải, không há» có chút trở lá»±c nà o, lòng cảm thấy kỳ quái lắm, ná»™i công cá»§a ông ta tinh thông, chưởng lá»±c có thể thu phát tùy ý. Thế rồi hÃt má»™t ngụm chân khÃ, thâu má»™t lá»±c đạo đã đánh ra, nà o ngá» vừa thâu chưởng lá»±c lại thì đột nhiên cảm thấy má»™t luồng ám kình đánh ngược trở lại, muốn váºn lá»±c chống đỡ đã không kịp nữa, cho nên bị luồng ám kình ấy đánh lui đến hai bước. Trần Huyá»n Sương nhìn Phương Triệu Nam nhoẻn miệng cưá»i, tung mình nhảy vá»t đến bên cạnh Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn. Nà ng đã lãnh giáo chưởng lá»±c cá»§a Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, sợ ông ta dùng Phách Không chưởng lá»±c đánh từ xa tá»›i, cho nên đã ra đòn rất nhanh chóng, trong chá»›p mắt nà ng đã đánh ra ba chưởng bốn chỉ, loạt tấn công nà y Ä‘á»u nhằm và o những đại huyệt ở trên ngưá»i, Sá» Mưu Äá»™n tuy ná»™i công thâm háºu nhưng cÅ©ng không há» dám lÆ¡ là , cho nên đà nh phải nhảy vá»t né tránh. Thất Tinh Tuần Hình cá»§a ông ta kỳ ảo khó Ä‘oán, ngưá»i ta chỉ thấy thân hình cá»§a ông ta lắc lư, xoay mấy vòng, né tránh được tất cả các đòn tấn công cá»§a Trần Huyá»n Sương. Trần Huyá»n Sương thấy thân pháp cá»§a đối phương quái dị, khi di chuyển nhanh nhẹn vô cùng.
Nà ng đã được tổ phụ truyá»n cho tuyệt há»c Thiên tinh chỉ và Phi anh chưởng, đây Ä‘á»u là những tuyệt ká»· đánh nhanh thắng nhanh, lần nà y nà ng dùng cả hai món ấy nhưng bị đối phương dá»… dà ng né tránh. Nà ng không khá»i kinh hãi, sau khi đánh ra ba chưởng bốn chỉ thì phóng ngưá»i lại bên cạnh Phương Triệu Nam. Thá»±c ra Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn cÅ©ng thầm kinh trước hai món tuyệt ká»· nà y cá»§a nà ng, không những nà ng ra tay nhanh chóng, mà trong má»—i chỉ đánh ra Ä‘á»u có luồng ám kình. Lẽ ra má»™t thiếu nữ mưá»i mấy tuổi thì không thể nà o có ná»—i công lá»±c nà y, Ä‘iá»u đó khiến ông ta không thể không kinh hãi. Nhưng ông ta vốn là kẻ tâm cÆ¡ thâm trầm, vẻ kinh hãi ấy không lá»™ ra mặt. Những ngưá»i ngồi trong căn đại sảnh Ä‘á»u là những cao thá»§ Ä‘i lại đã lâu trên giang hồ, ai nấy Ä‘á»u thầm nhá»§:
“Thiếu nữ nà y tuổi hãy còn trẻ, mà lại có công lá»±c như thế, nếu không phải là ngưá»i trong Minh Nhạc, hiện nay trên giang hồ khó có ai nháºn được đồ đệ như thế..â€.
Ông già râu bạc định bá» Ä‘i, nhưng thấy Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn và Trần Huyá»n Sương giao thá»§ thì đột nhiên bỠý định. Ông ta nhìn thẳng và o mặt Trần Huyá»n Sương há»i:
“Cô nương có phải là há»c trò cá»§a Minh Nhạc hay không?â€.
Trần Huyá»n Sương quay mặt lại thì thầm vá»›i Phương Triệu Nam:
“Võ công cá»§a lão tiá»u phu nà y rất cao, chỉ e muá»™i đánh không lại lão ta, chúng ta chi bằng đừng đánh thì hÆ¡n!â€.
Ông già râu bạc ấy thấy Trần Huyá»n Sương không thèm để ý đến câu há»i cá»§a mình mà lại thì thầm vá»›i Phương Triệu Nam, trong lòng rất giáºn dữ, ông ta đã táºn mắt chứng kiến võ công cá»§a nà ng nên không dám mạo hiểm ra tay. Sau khi giao thá»§ mấy chiêu vá»›i Trần Huyá»n Sương, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn không những cảm thấy võ công cá»§a nà ng kinh ngưá»i mà chiêu số còn quá»· dị khó Ä‘oán, bản thân vì có Thất Tinh Tuần Hình nên có thể chiếm chút phần hÆ¡n, nhưng nếu so sánh chân tà i thá»±c há»c, ông ta không nắm chắc được phần thắng cho nên cÅ©ng không muốn tùy tiện ra tay nữa.
Trong nhất thá»i căn đại sảnh lặng như tá», cả hai bên Ä‘á»u ngầm váºn lá»±c chuẩn bị, nhưng không ai muốn ra tay trước. Phương Triệu Nam chợt nhá»› rằng căn thạch động mà lão quái bà đã ở, ngoại trừ có cánh cá»a ở vách núi, còn có má»™t con đưá»ng bà máºt thông vá»›i bãi Triá»u Dương, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn sống ở đây đã lâu, chắc chắn biết được bà máºt ấy. Äang định há»i thì chợt thấy đạo nhân lưng Ä‘eo bá»™i kiếm đứng dáºy, cháºm rãi rút thanh kiếm ra cao giá»ng nói:
“Trong giang hồ đồn đãi rất nhiá»u đến sá»± tÃch Thất Xảo Thoa, đáng tiếc bần đạo chưa táºn mắt chứng kiến. Nay có thể gặp trước ngưá»i cá»§a Minh Nhạc trên bãi Triá»u Dương cá»§a Sá» huynh, để chứng minh lá»i đồn trên giang hồ là tháºt hay giả, dù cho Sá» huynh không chịu xuống núi, chúng tôi cÅ©ng không Ä‘i uổng chuyến nà yâ€. Lá»i cá»§a ông ta láºp tức nhắc nhở tất cả những ngưá»i ở trong sảnh, hai hán tá» trung niên thân hình cao lá»›n đưa mắt nhìn nhau, phóng vá»t tá»›i cá»a sảnh, chặn ngang lại. Ông già râu bạc ấy thì bước xéo tá»›i, đứng ở cánh trái, nhà sư mặc áo bà o mà u xám tay cầm thiá»n trượng bước sải tá»›i đứng ở giữa, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn cÅ©ng bất giác rê hai bước, đứng ở bên phải. Trong khoảnh khắc, thế bao vây đã được hình thà nh.
Trần Huyá»n Sương nhÃu mà y, thì thầm há»i Phương Triệu Nam:
“Há» nói gì, Thất Xảo Thoa lại có liên hệ gì vá»›i chúng ta?â€.
Phương Triệu Nam lắc đầu nói:
“Há» tưởng chúng ta là ngưá»i cá»§a Minh Nhạc!â€.
Vị đạo nhân kia giơ kiếm vạch ra một vòng ngân hồng, hộ ở trước thân, áp sát tới Phương Triệu Nam nói:
“Thất Xảo Thoa đã bị bằng hữu trên giang hồ coi là ký hiệu cá»§a tá» vong, bần đạo nghe danh đã lâu, nay may mắn được gặp ngưá»i dùng thoa, dám há»i hai vị, Ä‘ang đêm đến bãi Triá»u Dương không biết có gì dạy bảo?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Tại hạ Phương Triệu Nam, còn đây là sư muá»™i Trần Huyá»n Sương..â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng nói má»™t câu:
“Sư muá»™i cá»§a ngươi tháºt là nhiá»u!â€.
Phương Triệu Nam không để ý lá»i mỉa mai cá»§a Sá» Mưu Äá»™n, nói tiếp:
“Chúng tôi ban đêm đến bãi Triá»u Dương chỉ muốn mượn Sá» lão tiá»n bối má»™t váºt, đồng thá»i có hai chuyện khó hiểu cần thỉnh giáo, các vị bao vây chúng tôi thế nà y không biết có ý gì?â€.
Nhà sư mặc áo bà o mà u xám nói:
“Bần tăng là ngưá»i xuất gia, chưa bao giá» dám nói bừa, phải chăng vị cô nương nà y mang trên ngưá»i Thất Xảo Thoa?â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Äúng váºy! Váºy thì thế nà o?â€.
Nhà sư râu bạc không nói lá»i nà o, đột nhiên lạnh lùng tiếp má»™t câu:
“Hai ngưá»i ban đêm đến bãi Triá»u Dương, chắc là lấy thoa là m thiệp má»i, má»i chúng tôi đến dá»± tiệc chiêu hồn cá»§a các ngưá»i?â€.
Phương Triệu Nam thấy bá»n ngưá»i nà y cứ bảo mình và Trần Huyá»n Sương là ngưá»i truyá»n thoa cá»§a Minh Nhạc, trong lòng tuy rất bá»±c bá»™i, nhưng Trần Huyá»n Sương thá»±c sá»± có mang theo ná»a cây Thất Xảo Thoa, trong nhất thá»i không có lá»i nà o giải thÃch được. Phương Triệu Nam trầm ngâm má»™t hồi nói:
“Nói như thế các vị coi sư huynh muá»™i chúng tôi là ngưá»i truyá»n thoa trong Minh Nhạc?â€.
Nhà sư kia đáp:
“Bần tăng chÃnh mắt thấy cô nương lấy ra ná»a cây thoa, vừa khéo hợp vá»›i chuyện Minh Nhạc dùng ná»a cây thoa má»i tiệc, Ä‘iá»u đó chắc không sai!â€.
Trần Huyá»n Sương cháºm rãi lấy ra ná»a cây thoa:
“Các ngưá»i bảo váºt nà y đấy ư?â€.
Má»i ngưá»i trong sảnh tuy nghe nói đến Thất Xảo Thoa, nhưng ngưá»i thá»±c sá»± đã gặp không nhiá»u, ngoà i vị hòa thượng nà y, tất cả Ä‘á»u đưa mắt nhìn qua. Chỉ thấy ná»a cây thoa trong lòng bà n tay cá»§a nà ng sáng chói, lại có ẩn hiện mà u xanh lam. Ông già râu dà i đột nhiên quát lá»›n má»™t tiếng, nói:
“Không sai tý nà o, váºt nà y chÃnh là Thất Xảo Thoạ.â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng nói:
“Lão phu lần đầu tiên thấy váºt nà y, đưa xem thá»!â€.
Trần Huyá»n Sương rụt tay, cất ná»a cây thoa và o trong lòng nói:
“Có gì mà đáng nhìn, vừa nhìn thì đã đủ..â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nổi giáºn:
“Ngươi dám coi thưá»ng lão phu, chỉ là ná»a cây thoa gãy, chả lẽ lão phu muốn lấy luôn cá»§a ngươi?â€.
Trần Huyá»n Sương nói:
“Äó là di váºt cá»§a gia gia, là m sao có thể đưa cho ông, hừ..â€. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nói:
“Dù là di váºt cá»§a ai lão phu cÅ©ng phải nhìn kỹ!†rồi lách ngưá»i lướt tá»›i.
Phương Triệu Nam vội và ng nói:
“Lão tiá»n bối là ngưá»i rất có thân pháºn trong võ lâm, sao lại muốn cướp Ä‘oạt váºt cá»§a ngưá»i khác?†rồi giở tay phất vá» phÃa Tụ Thá»§ Tiá»u An.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng hừ má»™t tiếng:
“Ngươi dám động thá»§ vá»›i lão phu!†rồi tay phải phóng ra má»™t chiêu Kim Tá»a Truyá»n Giao, chụp và o cổ tay Phương Triệu Nam. Tuy thấy Trần Huyá»n Sương võ công cao cưá»ng, thân pháp linh hoạt, vả lại ná»™i công cÅ©ng thâm háºu, vừa rồi khi động thá»§ vá»›i nà ng thì đã thua thiệt, trong lòng đã có ý muốn hạ thá»§ Phương Triệu Nam, chỉ là trong nhất thá»i không tìm ra được cá»› gì cả.
Nay thấy Phương Triệu Nam ra tay vá»›i mình, tháºt là hợp ý, ông ta mấy tháng trước đã thấy võ công cá»§a Phương Triệu Nam, cho nên nghÄ© bụng má»™t chiêu Cầm Nã thá»§ thì chắc chắn sẽ đắc thá»§. Nà o ngá» chuyện xảy ra ngoà i dá»± liệu cá»§a ông ta, Phương Triệu Nam đột nhiên láºt tay, chưởng thế Ä‘ang phất ra trở thà nh đòn đánh Ä‘iểm ra, ngón trá» và ngón giữa Ä‘iểm và o Mạch Môn cá»§a Tụ Thá»§ Tiá»u An. Chiêu nà y biến hóa không những nhanh như Ä‘iện xẹt mà tháºt bất ngá», Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn bị tấn công bằng thế Ä‘iểm, buá»™c phải thối lùi má»™t bước, đứng sững ra ngay tại tráºn. Mấy tháng trước, khi má»›i gặp Phương Triệu Nam, võ công cá»§a chà ng rất bình thưá»ng, không ngá» ba tháng không gặp, võ công cá»§a chà ng lại tăng triển gấp bá»™i, cú phất và cú Ä‘iểm nà y hà m chứa thá»§ pháp cá»±c cao trong thuáºt Phất Huyệt Tiệt Mạch. Phương Triệu Nam thi triển võ công cá»§a ông già truyá»n thụ, đánh lui được Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nhưng không thừa cÆ¡ tiến tá»›i nữa. Chà ng nhìn quần hà o rồi cao giá»ng nói:
“Sư muá»™i cá»§a tại hạ tuy mang trong ngưá»i ná»a cây thoa, nhưng chúng tôi chẳng có liên hệ gì vá»›i ngưá»i ở trong Minh Nhạc dùng thoa má»i tiệc thiên hạ anh hùng, vả lại chúng tôi còn có oán thù vá»›i há» nữa! Nếu các vị không tin thì hãy há»i Sá» lão tiá»n bối, chuyện tại hạ và ngưá»i trong Minh Nhạc kết thù, ông ta tuy không biết căn kẽ, nhưng đã chÃnh mắt thấy má»™t phần sá»± việcâ€.
Quần hà o quay sang nhìn Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, tá»±a như đợi ông ta trả lá»i. Sá» Mưu Äá»™n lạnh lùng nói tiếp má»™t câu:
“Chuyện nà y không saiâ€.
Nhà sư tay cầm thiá»n trượng đột nhiên xen và o nói:
“Theo bần tăng biết, ngoà i nằm trong tay ngưá»i tá»± xưng là Nhạc chá»§ cá»§a Minh Nhạc, chưa bao giá» nghe có kẻ khác dùng..â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Ná»a cây Thất Xảo Thoa nà y là di váºt cá»§a vị trưởng bối chúng tôi để lại, nguồn gốc cá»§a nó như thế nà o, tại hạ không rõ, song huynh đệ có thể khẳng định rằng..â€. chợt thấy ở trên bà n có má»™t cây Thất Xảo Thoa sáng lấp lánh, không khá»i kêu lên:
“Cây Thất Xảo Thoa nà y ở đâu ra?â€.
Quần hà o đưa mắt nhìn qua quả nhiên thấy má»™t cây Thất Xảo Thoa ở trên bà n, ở dưới cây thoa còn có má»™t tá» giấy trắng. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng hừ má»™t tiếng, lấy tá» giấy trắng ở dưới cây thoa ra, quần hà o Ä‘á»u ngạc nhiên, bước tá»›i. Chỉ thấy trên tá» giấy viết rằng:
“Nay má»i các hạ đến Minh Nhạc và o trước Tết Äoan Ngá», dá»± tiệc chiêu hồn, nếu cả gan dám chống lại, sẽ giết chết không thaâ€. PhÃa dưới là có mấy chữ thiếp má»i cá»§a Nhạc chá»§ Minh Nhạc. Phương Triệu Nam lòng nhá»§ thầm:
“Té ra ngưá»i nà y tá»± xưng là Nhạc chá»§ cá»§a Minh Nhạc, nhưng không biết có dụng ý gì?â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Sá» Mưu Äá»™n đưa tá» giấy trắng cho ông già râu bạc:
“NgÅ© huynh hãy coi thá» bút tÃch trong mảnh giấy nà y, coi thá» có giống bút tÃch trên những thiệp má»i khác không?â€.
Ông già râu bạc cầm lấy tỠgiấy lướt qua rồi nói:
“Äiá»u nà y thì huynh đệ không nhá»› rõ, nhưng bá» ngoà i cá»§a tấm thiệp thì không khác gì..â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng hừ má»™t tiếng, quay đầu nhìn Kim Thịnh Ba nói:
“Khi ngươi quét dá»n và o buổi sáng, có thấy mảnh giấy nà y không?â€.
Thịnh Kim Ba nói:
“Không có, trước buổi trưa đệ tá» còn quét dá»n đại sảnh nà yâ€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn không há»i nữa mà cấy cây Thất Xảo Thoa và o trong lòng. Ông già mặc áo bà o đột nhiên chen và o:
“Sá» thà chá»§ đã nháºn được thiệp má»i, không biết có đến dá»± tiệc không?â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng cưá»i:
“Lão phu tuy không há»i chuyện ngưá»i khác, nhưng cÅ©ng không để ngưá»i ta Ä‘em phiá»n phức đến cho mình, hừ! Nói không chừng lần nà y phải phá lệ Ä‘i má»™t chuyến, xem thá» kẻ tá»± xưng là Nhạc chá»§ Minh Nhạc là nhân váºt như thế nà o!â€.
Ông già râu bạc nghe Sá» Mưu Äá»™n chấp nháºn xuống núi, thế rồi má»›i nói:
“Sá» huynh đã xuống núi, huynh đệ coi như không uổng..â€. ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng rồi nói:
“Phương trượng chá»§ trì chùa Thiếu Lâm cÅ©ng phải đến Äông Nhạc để chá»§ trì đại há»™i anh hùng, tìm cách đối phó vá»›i kẻ địch. Kỳ hẹn gặp mặt là ngà y ba tháng ba, cách đây gần má»™t tháng, mong Sá» huynh kịp thá»i đến tham dá»±â€.
Vị hòa thượng nói tiếp:
“Äại há»™i Äông Nhạc không những liên quan đến váºn mệnh cá»§a võ lâm, mà cao thá»§ trong thiên hạ Ä‘á»u tham gia, có lẽ sẽ quen biết rất nhiá»u bằng hữụ.â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng nói:
“Ta đã hứa đến dá»± há»™i, quyết không đến trá»…, ở chốn hoang vắng không có gì đãi khách, nếu các vị có việc thì má»i tùy tiện!â€.
Má»i ngưá»i nghe ông ta đã buông lá»i Ä‘uổi khách, ai nấy mặt hÆ¡i biến sắc, ông già râu bạc ấy bước ra cá»a trước tiên, hai đại hán trung niên và nhà sư mặc áo bà o mà u xám cÅ©ng bá» Ä‘i. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn chỉ đứng nhìn theo bá»n há». Trần Huyá»n Sương hạ giá»ng nói vá»›i Phương Triệu Nam:
“Kẻ nà y không biết đến tình ngưá»i, chúng ta mặc kệ lão!†từ sau khi ra tay vá»›i Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, nà ng đã biết lão tiá»u phu nà y võ công rất cao cưá»ng, nếu cứ đánh nữa thì khó có thể nắm được phần thắng, chi bằng bá» Ä‘i sá»›m thì hÆ¡n. Phương Triệu Nam vẫn chưa đáp, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn đã nói:
“Nếu đã đến đây, đâu có thể dá»… dà ng bỠđị.â€. ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng, ánh mắt nhìn lên mặt Phương Triệu Nam, lạnh lùng há»i:
“Ngươi có chuyện gì thỉnh giáo lão phu, nay hãy nói cho mau! Nói xong lão phu sẽ dạy cho các ngươi má»™t bà i há»câ€.
Phương Triệu Nam thấy tình thế trước mắt khó tránh má»™t tráºn đại chiến, chi bằng hãy hà o phóng má»™t chút, thế rồi má»›i mỉm cưá»i:
“Trên bãi Triá»u Dương nà y, phải chăng chỉ có hai thầy trò lão tiá»n bối?â€.
Sá» Mưu Äá»™n nhÃu mà y, giáºn dữ nói:
“Không phải hai thầy trò chúng ta, chả lẽ có cả ngươi nữa chăng?â€.
Phương Triệu Nam cưá»i lạnh:
“Trong lòng núi dưới bãi Triá»u Dương có má»™t lão quái bà toà n thân bị trá»ng thương, chả lẽ lão tiá»n bối không biết?â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn hÆ¡i ngạc nhiên, nói:
“Lão phu đã sống ở đây mấy mươi năm không biết chuyện nà y, tại sao ngươi nghe ngưá»i khác nói bừạ.â€.
Phương Triệu Nam nói lớn:
“ChÃnh mắt vãn bối đã thấy ngưá»i nà y, tiá»n bối không tin thì hãy Ä‘i xem cho biết!â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nói:
“Thá»±c sá»± có chuyện nà y sao?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Tại hạ chưa bao giá» nói dốiâ€.
Sá» Mưu Äá»™n trầm ngâm má»™t lát rồi nói:
“Thôi được nếu không có chuyện nà y, các ngưá»i đừng hòng thoát khá»i bãi Triá»u Dươngâ€.
Phương Triệu Nam thấy ông ta không có vẻ gì giả vá», thế rồi kéo Trần Huyá»n Sương xoay ngưá»i Ä‘i ra ngoà i. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Ä‘i theo sau hai ngưá»i, bước ra khá»i nhà cá», Ä‘i đến má»™t góc núi, rẽ và o trong má»™t căn thạch động. Mấy tháng trước, Phương Triệu Nam đã từng dắt Châu Huệ Anh Ä‘i qua động nà y, cho nên vẫn còn nhá»› rõ, sau khi và o trong động thì không há» ngừng bước, cứ tiến thẳng vá» phÃa trước. Äi sâu và o mấy trượng thì địa thế bắt đầu nhò hẹp lại, từng ngưá»i phải lách mình má»›i qua được, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Ä‘i sát theo sau Phương Triệu Nam, y vẫn không Ä‘i sau cÅ©ng không sợ Phương Triệu Nam ám toán. Ba ngưá»i Ä‘i má»™t hồi đến chá»— dốc nghiêng, Phương Triệu Nam quay đầu lại nói:
“Má»i ngưá»i cẩn tháºn!†rồi trượt xuống động cá»§a lão quái bà . Cả bốn ngưá»i Ä‘á»u võ công kinh ngưá»i, vừa thấy Phương Triệu Nam Ä‘i trước thì Ä‘á»u lướt xuống. Thịnh Kim Ba đốt mồi lá»a trong tay, quả nhiên thấy má»™t cái xác khô nằm ở đấy. Phương Triệu Nam chỉ cái xác khô nói:
“Lần trước vãn bối và sư muá»™i từ đây Ä‘i qua, kẻ nà y vẫn chưa chết, bà ta giữ sư muá»™i cá»§a vãn bối ở lại đây, buá»™c vãn bối đến núi Cá»u Cung tìm Tri CÆ¡ Tá» Ngôn Lăng Phá»§, đổi Cá»u Chuyển Sinh CÆ¡ Tục Mệnh tán vá» cho bà ta rồi dùng thuốc đổi ngưá»i, kỳ hạn là ba tháng. Nà o ngá» vãn bối quay vá», bà ta đã không chỠđược ná»—i, mà giết chết sư muá»™i cá»§a vãn bối, vãn bối trong lúc tức giáºn đã đá bay xương cốt cá»§a bà taâ€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nhìn kỹ má»™t hồi, thò tay nhặt má»™t cây kim thoa trong má»› tóc rối ở dưới đất, ánh sáng lóe lên, ông ta không khá»i biến sắc, lẩm bẩm:
“Không ngá» Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ danh lừng võ lâm đã bị nhốt mấy mươi năm dưới bãi Triá»u Dương cá»§a ta!†Phương Triệu Nam quay đầu sang nhìn, chỉ thấy trên cây kim thoa có khắc ba chữ Du Giao Thoa, nét chữ nghiêng nghiêng, vả lại trông rất không Ä‘á»u, rõ rà ng là không phải là do ngưá»i có tay nghá» khắc thà nh. Chắc là sau khi bị ngưá»i ta bôi thuốc lên ngưá»i, bà ta biết chắc chắn sẽ chết cho nên rút cây kim thoa nà y, dùng móng tay khắc tên há» cá»§a mình. Trần Huyá»n Sương và Phương Triệu Nam Ä‘á»u không biết lai lịch cá»§a Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ Du Giao Thoa, vừa nghe ông ta bảo như thế thì chẳng hiểu gì cả, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn đút cây kim thoa và o trong ngưá»i, nói:
“Ngưá»i nà y đến bãi Triá»u Dương từ lúc nà o, ta thá»±c sá»± không biết..â€. ông ta nhìn Phương Triệu Nam rồi nói:
“Không biết thi thể cá»§a lệnh sư muá»™i giỠở đâu?†ông nhìn cả căn động, không thấy thi thể cá»§a Châu Huệ Anh nên há»i má»™t tiếng.
Phương Triệu Nam nói:
“Sư muá»™i cá»§a tại hạ đã chết, được tại hạ đưa ra ngoà i động, lão tiá»n bối đã không biết chuyện nà y, tại hạ cÅ©ng không há»i nhiá»u nữa, nhưng mong lão tiá»n bối nói rõ lai lịch cá»§a Du Giao Thoa!â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng hừ má»™t tiếng:
“Lão phu bình sinh ghét nhất là nói nhiá»u, nhưng ngươi đã dắt ta tìm ra xương cốt cá»§a Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡, tuy là vô tình, nhưng lão phu chưa bao giá» nháºn ân huệ cá»§a ngưá»i khác, do đó sẽ cho ngươi biết chuyện vá» Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ để đáp tạâ€.
Phương Triệu Nam đột nhiên nghĩ đến di thể của sư muội vẫn còn ở trên đỉnh núi, tuy đã che lại nhưng vẫn không thể yên tâm. Thế rồi mới nói:
“Lão tiá»n bối nếu đã chịu cho biết, vãn bối cảm kÃch không nguôi, song di thể cá»§a sư muá»™i vẫn còn để ở bên ngoà i, tại hạ trong lòng không yên, dám mong lão tiá»n bối di giá đến nÆ¡i đặt thi thể cá»§a sư muá»™i vãn bối, vãn bối chỉ cần nghe được lai lịch cá»§a Du Giao Thoa thì sẽ láºp tức cáo biệt, quyết không quấy nhiá»…u sá»± thanh tu cá»§a lão tiá»n bối nữaâ€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn hừ má»™t tiếng:
“Còn trẻ tuổi mà lắm trò!â€.
Phương Triệu Nam đã biết tÃnh tình quái dị cá»§a ông ta, cÅ©ng không thèm để trong lòng, chỉ mỉm cưá»i rồi nhảy vá»t ra khá»i động trước. Trần Huyá»n Sương, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, Thịnh Kim Ba Ä‘i sát theo, sau, bốn ngưá»i chạy má»™t mạch đến nÆ¡i để thi thể cá»§a Châu Huệ Anh. Phương Triệu Nam thấy cà nh cây và đá tảng xung quanh thi thể vẫn còn đó, thế rồi má»›i yên tâm nói:
“Xin lão tiá»n bối hãy nói chuyện cá»§a Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡, vãn bối sẽ láºp tức cáo biệt!â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn ngá»a mặt lên nhìn sao trá»i, tá»±a như nhá»› lại chuyện xưa! Qua má»™t hồi thì má»›i lạnh lùng nói:
“Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ Du Giao Thoa là nữ tặc dâm ác nhất trên giang hồ mấy mươi năm trước, lòng dạ độc ác, giết ngưá»i vô số. Từng bị các cao thá»§ danh môn chÃnh phái trong võ lâm liên kết truy sát, không ngá» bà ta lại chạy đến nÆ¡i ẩn cư cá»§a ta!†mấy lá»i ấy rất đơn giản, chẳng ai hiểu gì cả. Phương Triệu Nam nhÃu mà y, nhá»§ thầm:
“Chuyện đơn giản như thế, ta còn há»i ông là m gì?†thế rồi bèn há»i:
“Không biết võ công cá»§a ngưá»i tên Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ nà y như thế nà o?â€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn là má»™t ngưá»i ghét nói chuyện, nếu không há»i từng câu, ông ta sẽ không chịu nhiá»u lá»i. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn trầm ngâm má»™t hồi rồi nói:
“Nếu võ công tầm thưá»ng, là m sao có thể gá»i là dâm ác, trong vòng hai mươi năm nay, có thể nói ngươi là ngưá»i lão phu nói chuyện nhiá»u nhất..â€. đột nhiên xoay ngưá»i bước Ä‘i. Phương Triệu Nam định Ä‘uổi theo, chặn ông ta lại, đột nhiên chà ng thầm nhá»§:
“Kẻ nà y không thưá»ng Ä‘i lại trên giang hồ, tÃnh cách lại rất đơn độc, chỉ e hiểu biết rất Ãt vá» chuyện trên giang hồ, dù cho có chặn ông ta cÅ©ng khó há»i cho ra, chi bằng cứ để ông ta Ä‘i thôi!â€.
Thịnh Kim Ba vừa thấy sư phụ xoay ngưá»i bá» Ä‘i, láºp tức Ä‘i theo sau, hai ngưá»i Ä‘i rất nhanh, trong chốc lát đã mất dạng. Trần Huyá»n Sương nhìn thấy hai ngưá»i bá» Ä‘i thì bÄ©u môi nói:
“Lão quái váºt không thông tình đạt lý!â€.
Phương Triệu Nam ngồi dựa và o tảng đá, lòng nhủ thầm:
“Nay sư muá»™i đã chết, cÅ©ng không cần đến Tây Hà LÄ©nh ở Tây Hồ nữa, chỉ còn tâm nguyện thứ hai là báo thù cho sư phụ. GiỠđây thù nhân đã biết, nhưng thá»±c lá»±c cá»§a đối phương quá lá»›n mạnh, sức má»™t mình không thể là m được, thiên hạ anh hùng tụ há»™i ở Tần SÆ¡n tìm cách đối phó vá»›i Nhạc chá»§ Minh Nhạc, nay có dịp tốt nà y, ta hãy đến Minh Nhạc má»™t chuyến. Chắc thiên hạ anh hùng hợp sức vá»›i nhau, ngưá»i trong Äông Nhạc không thể đối phó nổi, tuy không thể táºn tay giết chết kẻ thù, nhưng có thể táºn mắt chứng kiến cÅ©ng là điá»u rất an á»§i. Còn chuyện thứ hai là phải tìm nÆ¡i nương thân cho Trần Huyá»n Sương để đáp tạ Æ¡n truyá»n võ công cá»§a lão tiá»n bốị.â€. à nghÄ© ấy lướt qua, chà ng quay đầu lại nói vá»›i Trần Huyá»n Sương:
“Sư muá»™i có muốn đến Äông Nhạc xem anh hùng thiên hạ tụ há»™i hay không?â€.
Trần Huyá»n Sương vui mừng nói:
â€œÄÆ°á»£c đấy! Muá»™i đã định nói vá»›i huynh, nhưng sợ huynh vẫn còn nhá»› đến cái chết cá»§a sư muá»™i, không muốn đến nÆ¡i náo nhiệt cho nên không dám mở miệngâ€.
Phương Triệu Nam buồn bã thở dà i, tung ngưá»i vá»t lên tảng đá, bế xác cá»§a sư muá»™i lên rồi nói:
“Chúng ta tìm má»™t nÆ¡i phong cảnh đẹp đẽ mà kÃn đáo, tạm thá»i chôn nà ng, đợi sau khi đại há»™i anh hùng ở Tần SÆ¡n kết thúc, chúng ta lại đưa xác nà ng trở vá» hợp táng vá»›i sư phụ cá»§a huynhâ€. Nói xong thì vác cái xác lên, nhảy xuống tảng đá.
Trần Huyá»n Sương không biết chà ng cá»› gì lại không chịu há»a táng, nhưng cÅ©ng không tiện há»i nhiá»u, hai ngưá»i lặng lẽ tiến vá» phÃa trước. Äêm Ä‘en tối mịt, gió núi thồi à o à o, Phương Triệu Nam bước thẳng vá» phÃa trước cho đến khi đến má»™t nÆ¡i có vách núi chặn ngang, chà ng má»›i ngừng bước. Ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy má»™t trái núi cáo vút cản đưá»ng. Chà ng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ba mặt Ä‘á»u có núi vây quanh tạo thà nh má»™t thung lÅ©ng. Ở đây gió lạnh không thổi tá»›i, không khà ấm áp hÆ¡n những nÆ¡i khác, Phương Triệu Nam nhìn tình thế xung quanh rồi thầm nhá»§:
“NÆ¡i nà y địa thế rất tốt, chi bằng cứ chôn sư muá»™i ở đâyâ€. Y nghÄ© ấy lướt qua, chà ng đặt cái xác ấy xuống, tìm má»™t nÆ¡i đất hÆ¡i tÆ¡i xốp, chà ng đưa tay ra sau lưng chụp thanh kiếm. Thế nhưng thanh kiếm đã rÆ¡i từ lúc nà o chà ng cÅ©ng chẳng biết. Chà ng quay mặt sang Trần Huyá»n Sương:
“Sư muá»™i có váºt gì có thể đà o đất không?†Trần Huyá»n Sương đã vô tình nhặt được má»™t tấm ngân bà i trông như Ä‘oản kiếm trong thạch động, thế rồi má»›i lấy ra nói:
“Chúng ra dùng váºt nà y đà o đất!†Phương Triệu Nam nhá»› lại mình cÅ©ng có má»™t tấm kim bà i, tuy chỉ là hai tấm bà i, nhưng còn tốt hÆ¡n là dùng hai tay đà o đất, vì thế cÅ©ng lấy ra tấm kim bà i ngồi xổm xuống đà o. Trần Huyá»n Sương ngồi đối diện vá»›i chà ng, cÅ©ng dùng tấm ngân bà i moi đất. Hai ngưá»i Ä‘á»u có công lá»±c hÆ¡n ngưá»i, trong khoảnh khắc đã đà o được má»™t cái hố. Phương Triệu Nam bế sư muá»™i lên đặt và o hố, nhưng không nỡ lấp đất, chà ng lặng nhìn má»™t hồi, nước mắt tuôn rÆ¡i. Không biết trải qua bao lâu, chợt nghe có giá»ng nói trong trẻo vang lên:
“Anh nhi! Anh nhi!â€.
Giá»ng nói tuy trong trẻo nhưng lối nhả chữ thì rất cứng, khiến cho ngưá»i ta có cảm giác run sợ.
Tà i sản của ngocvosong1986
26-04-2008, 05:48 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngà y 14 giá» 25 phút
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 13
Trên ÄÆ°á»ng Äi Bị Bao Nghi Vấn
Trần Huyá»n Sương và Phương Triệu Nam Ä‘á»u ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy má»™t con chim anh vÅ© lông trắng Ä‘áºu trên má»™t cây tùng lùn. Phương Triệu Nam nháºn ra con chim ấy, đó chÃnh là con chim anh vÅ© trắng cá»§a Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ Du Giao Thoa.
Thầm nhủ:
“Con chim nà y rất thông minh, lại có thể nói tiếng ngưá»i, có lẽ biết chuyện sư muá»™i cá»§a mình bị hạiâ€. Thế rồi má»›i vẫy tay nói:
“Chim Æ¡i, chim Æ¡i! Bay xuống đây, ta có lá»i muốn há»i ngươiâ€. Chà ng vốn chỉ có ý muốn thá» mà thôi, nà o ngá» vừa phất tay, con chim anh vÅ© trắng ấy đã bay xuống bên cạnh chà ng. Con chim thông minh hiếm có nà y, ai gặp cÅ©ng thÃch, Trần Huyá»n Sương thÃch đến ná»—i nhảy cẫng lên, nói:
“Sư huynh, con chim anh vÅ© nà y tháºt đẹp..â€. chợt ánh mắt nà ng nhìn thấy cái xác ở trong hố, láºp tức im lặng đứng má»™t bên. Phương Triệu Nam mỉm cưá»i buồn bã, nhìn con chim anh vÅ© trắng, há»i:
“Chim Æ¡i! Chim Æ¡i! Ngươi rất thông minh, váºy hãy cho ta biết sư muá»™i cá»§a ta bị hại như thế nà o?†con chim ấy quay đầu nhìn cái xác nằm ở trong hố, kêu lên:
“Không ... không ... Anh nhi, không ... Anh nhi!†con chim nà y hình như chưa há»c nói chữ không, cho nên kêu lên nghe không rõ rà ng, Phương Triệu Nam lắng nghe, ngoại trừ hai chữ Anh nhi rất rõ rà ng, từ đầu đến cúi chà ng không thể phân biệt được trước hai chữ Anh nhi, nó nói gì. Phương Triệu Nam không khá»i lo lắng, cao giá»ng nói:
“Ngươi nói gì?†nói chưa xong thì con chim anh vÅ© đột nhiên vá»— cánh bay lên. Phương Triệu Nam vá»™i và ng nhảy vá»t lên kêu lá»›n, nhưng con chim anh vÅ© không thèm để ý đến chà ng mà bay Ä‘i mất. Phương Triệu Nam ngẩn ngÆ¡ nhìn con chim bay, đột nhiên chà ng hiểu ra rồi nhá»§ thầm:
“Con chim nà y chắc chắn đã bị ngưá»i ta hại, vả lại khi đả thương nó ngưá»i đó đã nói hai chữ cái gì, cho nên khi nghe đến hai chữ nà y thì nó láºp tức vá»— cánh bay Ä‘i mất..â€. chà ng không khá»i hối háºn, thế rồi dặm chân thở dà i, lấp xong má»™, để lại ám hiệu má»›i rá»i khá»i sÆ¡n cốc.
Trần Huyá»n Sương đột nhiên trở nên dịu dà ng, nói năng nhá» nhẹ khuyên chà ng giữ gìn sức khá»e. Phương Triệu Nam trong lòng cÅ©ng biết dù cho có Ä‘au buồn cÅ©ng chẳng Ãch gì, thế rồi má»›i miá»…n cưỡng lấy lại tinh thần, cùng Trần Huyá»n Sương rá»i khá»i Bão Mục Cương trong đêm ấy. Cái chết cá»§a Châu Huệ Anh không những khiến cho chà ng nhụt chà mà còn cảm thấy hối háºn vô cùng. Nếu mình không vì tham há»c võ công, quay trở vá» Bão Mục Cương sá»›m hÆ¡n, sư muá»™i đã không bị hại trong tay lão quái bà ấy cho đến ná»—i chết thảm trong thạch động. Sá»± hối háºn ấy đã khoét sâu hÆ¡n sá»± hoà i niệm ở trong lòng chà ng ... Chà ng vốn định cùng Châu Huệ Anh đến Tây Hà LÄ©nh, nay vì Châu Huệ Anh đã chết, cho nên chà ng không còn muốn Ä‘i đến Tây Hồ nữa. Chà ng thầm tÃnh ngà y anh hùng trong thiên hạ tụ há»™i ở Tần SÆ¡n, chỉ còn cách đây không quá má»™t tháng. Thế rồi chà ng nói vá»›i Trần Huyá»n Sương:
“Sư muá»™i, chuyện huynh hứa đưa muá»™i đến Tây Hồ, chỉ đà nh đợi sau nà y, bởi vì kỳ hạn đại há»™i vẫn còn cách đây hÆ¡n ná»a tháng. Ngưá»i chá»§ trì cuá»™c đại há»™i nà y chắc chắn là phương trượng chùa Thiếu Lâm, những ngưá»i dá»± há»™i Ä‘á»u là những cao nhân trong giang hồ.
Äây là má»™t kỳ đại há»™i náo nhiệt hiếm thấy, chúng ta cÅ©ng nhân lúc nà y, tham quan Lá»— Nam má»™t chuyến..â€. chợt nhá»› đến Trần Huyá»n Sương lâu nay vẫn theo tổ phụ sống ở Lá»— Nam, chắc chắn hiểu rất rõ danh lam thắng cảnh ở SÆ¡n Äông cho nên những lá»i thuáºn miệng nói ra nà y chỉ e nà ng không vui. Nà o ngá» Trần Huyá»n Sương nhoẻn miệng cưá»i:
“Hay lắm! Tuy muá»™i và gia gia ở Lá»— Nam đã lâu nhưng ngưá»i lúc nà o cÅ©ng thúc giục muá»™i há»c võ, chưa bao giá» chịu dắt muá»™i Ä‘i ra ngoà ị.â€. trong khi nói thì miệng cưá»i rạng rỡ, liếc nhìn Phương Triệu Nam, trong mắt đầy vẻ hân hoan.
Phương Triệu Nam thấy quần áo trên ngưá»i nà ng rách rưới, nhá»§ thầm:
“Nước da nà ng hÆ¡i Ä‘en, nhưng khuôn mặt xinh đẹp vô cùng, nếu thay má»™t bá»™ đồ má»›i, chắc chắn là má»™t ngưá»i ngá»c sắc đẹp tuyệt trần..â€. còn hÆ¡n má»™t tháng nữa má»›i đến đại há»™i anh hùng ở Tần SÆ¡n, hai ngưá»i có rất nhiá»u thá»i gian, cho nên há» cứ vừa Ä‘i vừa thăm cảnh đẹp trên đưá»ng.
Hôm nay, hỠđã và o thà nh Duyá»…n Châu, trên đưá»ng chỉ thấy xe ngá»±a như nêm, Ä‘a số là anh hùng ở tam sÆ¡n ngÅ© nhạc, cao nhân ở khắp nÆ¡i đến núi Tần SÆ¡n dá»± đại há»™i anh hùng. Chà ng thầm kinh trước uy phong cá»§a Nhạc chá»§ Minh Nhạc, chỉ má»™t cây ngân thoa, má»™t tá» giấy trắng mà cÅ©ng khiến cho phương trượng chùa Thiếu Lâm phải Ä‘Ãch thân ra mặt ... Äang suy nghÄ©, hỠđã đến trước má»™t khách sạn rất lá»›n, nếu là ngà y bình thưá»ng, đại Ä‘a số ngưá»i cá»§a các khách sạn phải ra đưá»ng đón khách, hôm nay thì khác hẳn, tá»±a như trong khách sạn đã đầy khách ở, Phương Triệu Nam bước và o, nói:
“Tiểu nhị! Có còn phòng không?â€.
Tên tiểu nhị quay đầu nhìn Phương Triệu Nam, thấy quần áo cá»§a chà ng sang trá»ng, vá»™i và ng cưá»i cầu tà i rồi nói:
“Mấy ngà y hôm nay khách rất đông, lúc nà y trá»i tuy chưa tối, nhưng tất cả phòng Ä‘á»u có khách ở, má»i quý khách hãy đến khách sạn khác xem thá»!†rồi y thấy Trần Huyá»n Sương ăn mặc rách rưới đứng sát bên cạnh Phương Triệu Nam, không khá»i đưa mắt nhìn hai ngưá»i. Phương Triệu Nam Ä‘i liá»n mấy khách sạn, tất cả các nÆ¡i Ä‘á»u trả lá»i như thế, thì biết rằng cao thá»§ trong thiên hạ Ä‘á»u sắp tụ táºp đến Tần SÆ¡n. Vì lúc nà y cách thá»i gian đại há»™i hãy còn sá»›m, ngưá»i ta không muốn Ä‘i gấp, Duyá»…n Châu lại là má»™t trong những trấn lá»›n nhất ở Lá»— Nam, đâu đâu cÅ©ng có tiệm buôn trà lầu, cho nên hỠđã dừng chân ở đây.
Trần Huyá»n Sương thấy quần áo trên ngưá»i mình rách rưới, nói:
“Há» không cho chúng ta ở, phải chăng y phục cá»§a muá»™i rách rưới?†Phương Triệu Nam không ngá» nà ng há»i như thế, không khá»i ngạc nhiên, nói:
“Chúng ta tìm má»™t khách sạn rồi sẽ mua mấy bá»™ y phục má»›i cho muá»™iâ€. Trần Huyá»n Sương mỉm cưá»i:
“Hai bá»™ y phục rách rưới nà y, muá»™i đã mặc mấy năm nay! Khi gia gia còn sống, chưa bao giá» nhắc đến chuyện mua y phục cho muá»™i, lúc đó cÅ©ng chỉ có ngưá»i và muá»™i, ăn mặc rách rưới má»™t chút cÅ©ng không sao! Chao ôi! Nay Ä‘i cùng vá»›i huynh, nếu muá»™i còn ăn mặc như thế chẳng phải là m huynh mắt mặt sao?â€.
Phương Triệu Nam thấy trên mặt nà ng đầy vẻ ái ngại, lòng chợt thương cảm, hạ giá»ng nói:
“Äừng nghÄ© bừa nữa! Muá»™i có ăn mặc rách rưới thế nà o Ä‘i nữa, huynh cÅ©ng đối xá» vá»›i muá»™i như nhau cảâ€. Äang nói thì hai ngưá»i đã đến trước má»™t căn khách sạn, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy phÃa trên đỠba chữ:
“Hội Anh lâu†Phương Triệu Nam nhủ thầm:
“Căn khách sạn nà y to lá»›n như thế, chắc là còn phòng trốngâ€. Thế rồi bước và o, há»i:
“Tiểu nhị, có còn phòng trống không?†căn khách sạn nà y có bán cả rượu thịt, cho nên tiểu nhị rất đông, nhưng há» vẫn rất báºn rá»™n, chỉ có má»™t ngưá»i quay đầu nhìn Phương Triệu Nam, đáp rằng:
“Quý khách đã đến cháºm má»™t bước, đã không còn phòng trống nữa, quý khách hãy đến khách sạn khác xem thá»!†Phương Triệu Nam nói:
“Chúng tôi há»i rất nhiá»u nÆ¡i, Ä‘á»u đã không còn phòng, nÆ¡i nà y rất to lá»›n, chắc là vẫn còn má»™t hai căn phòng còn trống?†tên tiểu nhị lắc đầu cưá»i:
“Quý khách đến á»§ng há»™ chúng tôi đón tiếp còn không kịp, là m sao từ chối được, nhưng thá»±c sá»± không còn phòng trống, mong quý khách thứ lá»—i cho!†ngưá»i nà y ăn nói rất nhã nhặn, mà thái độ lại khiêm nhưá»ng, khiến cho ngưá»i ta nghe phải mát lòng mát dạ. Äang lúc rất ái ngại, chợt có má»™t ngưá»i bước tá»›i, nói:
“Nếu huynh đà i không ngại, tại hạ có thể nhưá»ng cho hai căn phòngâ€. Phương Triệu Nam quay đầu nhìn, nháºn ra đó chÃnh là Nhất Bút Phiên Thiên Cát Thiên Bằng, thế rồi má»›i ôm quyá»n cưá»i:
“Không ngỠở đây còn có thể gặp mặt lão tiá»n bốị.â€.
Cát Thiên Bằng cưá»i rằng:
“Äây không phải là nÆ¡i nói chuyện, Phương huynh nếu không chê, má»i và o phòng ngồi má»™t lát!†Phương Triệu Nam nói:
“Cung kÃnh không bằng tuân lệnh, vãn bối không khách sáoâ€. Cát Thiên Bằng nói:
“Lão há»§ Ä‘i trước dẫn đưá»ngâ€. Thế rồi ông ta quay ngưá»i bước và o trong. Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương nối Ä‘uôi theo sau, băng qua hai khoảng sân thì đến má»™t dãy phòng độc láºp. Trong sảnh đã bà y sẵn rượu thịt, có bốn ngưá»i ngồi đối diện nhau, vừa thấy Cát Thiên Bằng dắt Phương Triệu Nam bước và o Ä‘á»u đứng dáºy ôm quyá»n là m lá»….
Phương Triệu Nam thấy bốn ngưá»i ấy chÃnh là Thiên Phong đạo trưởng, Thần Äao La Côn và huynh đệ há» Cát đã gặp ở núi Cá»u Cung. La Côn vuốt râu, cưá»i lá»›n nói:
“Ở núi Cá»u Cung được huynh đà i tặng thuốc cứu chữa, nhưng đến khi tỉnh dáºy thì huynh đà i đã bá» Ä‘i mất, hôm nay không hẹn mà gặp, lão há»§ có thể đáp tạ Æ¡n cứu mạng, nà o!
Lão há»§ kÃnh huynh đà i má»™t chén!†thế rồi bưng chén rượu trên bà n đưa tá»›i bằng hai tay. Phương Triệu Nam khó từ chối tấm thịnh tình ấy, chỉ đà nh nháºn chén rượu uống cạn rồi cưá»i rằng:
“Lão tiá»n bối đã quá lá»i, thuốc hôm ấy chẳng qua vãn bối mượn hoa cúng Pháºt, Cát VÄ© phước lá»›n bằng trá»i, vãn bối thá»±c sá»± chẳng có công lao gì!†té ra ở núi Cá»u Cung, Phương Triệu Nam đã mạo hiểm tặng há» Tịch Äá»™c Trấn Thần đơn cá»§a Ngôn Lăng Phá»§, thế là vô tình chà ng đã cứu được há». Còn Cát Thiên Bằng đợi há» nghỉ ngÆ¡i, đến khi thấy há» khá»e lại má»›i kể lại những chuyện đã xảy ra. Té ra ông ta nháºn được thiệp má»i cá»§a phương trượng chùa Thiếu Lâm, hẹn ông ta trước ngà y ba tháng ba đến Tần SÆ¡n dá»± đại há»™i anh hùng, cùng tìm mưu kế đối phó vá»›i kẻ địch ...
Thiên Phong đạo trưởng nghe xong thì láºp tức sai đệ tá» Ä‘i cùng quay vá», còn mình thì cùng vá»›i La Côn, huynh đệ há» Cát chạy đến Tần SÆ¡n. Cát Thiên Bằng vốn không muốn dắt theo hai đứa con cá»§a mình, nhưng Cát Hoà ng, Cát VÄ© thì má»™t má»±c đòi theo, Cát Thiên Bằng chẳng còn cách nà o nữa chỉ đà nh để há» Ä‘i chung. Lần gặp lại nà y, thái độ cá»§a hỠđối vá»›i Phương Triệu Nam Ä‘á»u đã khác hẳn, tất cả Ä‘á»u má»i rượu chà ng rất cung kÃnh. Cát Hoà ng, Cát VÄ© nghe phụ thân kể võ công cá»§a Phương Triệu Nam cao cưá»ng, trong lòng hai ngưá»i rất không phục. Vì hai ngưá»i đã từng ra tay vá»›i Phương Triệu Nam, lòng đã biết rõ võ công cá»§a chà ng, nhưng lại không dám cãi lá»i cha, chỉ đà nh thầm ghi nhá»› chuyện nà y trong lòng. Lúc nà y vừa thấy Phương Triệu Nam thì láºp tức có ý muốn tá»· võ, chỉ là Cát Thiên Bằng Ä‘ang ngồi ở đấy, cả hai ngưá»i há» không dám nói ra mà thôi!
Còn La Côn và Thiên Phong đạo trưởng tuy không tin võ công Phương Triệu Nam cao cưá»ng, nhưng hai ngưá»i tuổi đã đến ngÅ© tuần, cÅ©ng chẳng có lòng háo thắng nữa, vả lại Phương Triệu Nam cÅ©ng có Æ¡n cứu mạng cá»§a mình, cho nên sá»± cung kÃnh đối vá»›i chà ng là tháºt.
CÆ¡m nước no say xong, Cát Thiên Bằng bảo Cát Hoà ng và Cát VÄ© dá»i và o phòng La Côn, còn mình và La Côn đạo trưởng ở cùng phòng, nhưá»ng hai căn phòng cho Phương Triệu Nam và Trần Huyá»n Sương. Huynh đệ há» Cát thấy cha quý mến Phương Triệu Nam như thế, cà ng có ý muốn tá»· võ vá»›i chà ng, hai ngưá»i đồng lòng má»™t ý, định rằng trước tiên đánh bại Phương Triệu Nam rồi sẽ cho cha biết. Lúc ấy, Cát Thiên Bằng dù có trách thì chuyện cÅ©ng đã rồi, quá lắm là chỉ có mắng cho má»™t tráºn mà thôi.
Phương Triệu Nam vá» phòng thì láºp tức bảo tiểu nhị má»i thợ may đến, may ngay cho Trần Huyá»n Sương má»™t bá»™ đồ trong đêm. Trá»i chưa sáng thì đồ đã may xong.
Trần Huyá»n Sương vốn xinh đẹp, thay má»™t bá»™ đồ má»›i thì nét đẹp cà ng rạng ngá»i.
Nà ng vẫn cất giữ bá»™ đồ cÅ©, đã nhiá»u năm nà ng mặc bá»™ đồ nà y, nay tuy có đồ má»›i nhưng vẫn không nỡ bỠđồ cÅ©.
Hôm sau trá»i vừa sáng, Cát Thiên Bằng đã Ä‘Ãch thân đến má»i Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương ra dùng cÆ¡m. Phương Triệu Nam thấy ngưá»i ta coi trá»ng mình như thế, trong lòng hÆ¡i ái ngại, nhưng má»—i lá»i nói hà nh động cá»§a Cát Thiên Bằng Ä‘á»u rất thà nh tháºt, chà ng chỉ đà nh Ä‘i theo. Thần Äao La Côn, Thiên Phong đạo trưởng và huynh đệ há» Cát đã chỠở trong sảnh, thấy Cát Thiên Bằng dắt hai ngưá»i đến thì cùng đứng dáºy đón chà o. Dùng cÆ¡m sáng xong Cát Thiên Bằng cưá»i há»i Phương Triệu Nam:
“Các vị có phải đến núi Tần SÆ¡n theo lá»i má»i hay không?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Vãn bối là kẻ vô danh, đâu có vinh dá»± được má»i má»c, nhưng đại há»™i anh hùng ở Tần SÆ¡n là chuyện lá»›n nhất trong giang hồ, các cao nhân trong thiên hạ võ lâm Ä‘á»u đến tham gia, vãn bối chỉ muốn mượn dịp nà y mở rá»™ng tầm mắt!â€.
Cát Thiên Bằng mặt nghiêm chỉnh, nói:
“Phương huynh là báºc anh hùng trong thiếu niên, tại hạ đã Ä‘i lại trên giang hồ mấy mươi năm, gặp rất nhiá»u cao nhân.
Nhưng chỉ má»›i gặp ngưá»i có tuổi tác như Phương huynh mà võ công cao như thế, nếu Phương huynh chịu đến dá»±, lão há»§ sẽ giá»›i thiệu võ há»c cá»§a Phương huynh trước mặt anh hùng thiên hạâ€. Những lá»i khen ngợi cá»§a ông ta rất chân thà nh, nhưng huynh đệ há» Cát thì lại nghÄ© rằng:
“Cha xưa nay tÃnh tình kiêu ngạo, má»™t cây Văn Xương bút đã đánh khắp mưá»i ba tỉnh đại giang Nam Bắc. Ngưá»i kÃnh trá»ng ông cÅ©ng nhiá»u vô số, không biết tại sao lại coi trá»ng ngưá»i nà y như thế, mình phải tìm cách hạ y má»™t phenâ€. Hai ngưá»i nà y đã từng giao thá»§ vá»›i Phương Triệu Nam ở núi Cá»u Cung, biết võ công cá»§a chà ng tầm thưá»ng, nếu má»™t trong hai ngưá»i ra tay Ä‘á»u có thể thắng được chà ng. Thiên Phong đạo trưởng và Thần Äao La Côn cÅ©ng cảm thấy những lá»i khen ngợi cá»§a Cát Thiên Bằng đối vá»›i Phương Triệu Nam là hÆ¡i quá đáng, Thiên Phong đạo trưởng tuy nghÄ© váºy nhưng cÅ©ng không tiện tranh luáºn, La Côn là kẻ thẳng thắn, đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam mỉm cưá»i, há»i:
“Phương huynh dấu kỹ tuyệt nghệ khiến cho bá»n tại hạ mất cÆ¡ há»™i mở rá»™ng tầm mắt ở núi Cá»u Cung, không ngá» lão há»§ cả Ä‘á»i Ä‘i lại trên giang hồ mà không biết Phương huynh là ngưá»i má»™t thân mang tuyệt há»c!†những lá»i mỉa mai ấy rất lá»™ liá»…u, Cát VÄ©, Cát Hoà ng nghe thế thì sung sướng trong lòng, không khá»i nhìn nhau cưá»i.
Phương Triệu Nam chỉ cảm thấy hÆ¡i nóng ở mặt, mỉm cưá»i:
“Vãn bối tá»± biết võ công thấp kém, nà o dám múa rìu qua mắt thợ ...â€.
Cát Thiên Bằng nghiêm mặt nói:
“La huynh sao lại nói thế, Phương huynh đã từng giao thá»§ vá»›i huynh đệ, chiêu nà o cÅ©ng thần kỳ khó Ä‘oán, không phải huynh đệ tá»± đỠcao mình, hiện nay cao thá»§ trên võ lâm có thể thắng được huynh đệ tuy nhiá»u, nhưng nếu má»™t đòn đã hạ được huynh đệ, chỉ e chẳng tìm được mấy ngưá»i. Phương huynh đệ chỉ cần ra má»™t đòn đã dá»… dà ng đánh trúng và o ngá»±c cá»§a huynh đệ, nếu y không nương tay, huynh đệ không chết cÅ©ng bị trá»ng thương ở trong núi Cá»u Cung!â€.
Thần Äao La Côn hÆ¡i ngạc nhiên:
“Tháºt sá»± có chuyện nà y sao?â€.
Cát Thiên Bằng lạnh lùng đáp:
“Huynh đệ chưa bao giá» nói dối!â€.
La Côn ngạc nhiên:
“Äiá»u nà y tháºt khiến cho ngưá»i ta khó hiểu, trong núi Cá»u Cung, huynh đệ cÅ©ng từng táºn mắt thấy hai vị lệnh lang động thá»§ vá»›i Phương huynh, nếu không phải lệnh lang độc tÃnh phát tác, chỉ ẹ.â€. ông ta chợt nhá»› rằng Phương Triệu Nam có Æ¡n cứu mạng mình, là m sao có thể tổn thương chà ng, thế rồi má»›i nói:
“Khó biết được ai thắng ai thua!â€.
Cát Thiên Bằng đưa mắt nhìn Cát Hoà ng, Cát Vĩ nói:
“Có chuyện nà y không?â€.
Huynh đệ hỠCát đồng thanh nói:
“Con không dám nói dối, thá»±c sá»± có chuyện nà yâ€.
Nhất Bút Phiên Thiên Cát Thiên Bằng hơi trầm ngâm, nói:
“Chả lẽ ta gạt các ngưá»á»‹.â€. ông ta không tiện đối chá»i vá»›i La Côn, cho nên trút giáºn lên hai đứa con.
Thiên Phong đạo trưởng nói:
“Lệnh lang nói không sai, chuyện nà y bần đạo cÅ©ng chÃnh mắt thấyâ€.
Cát Thiên Bằng quay sang nhìn Phương Triệu Nam, trong lòng cũng đầy thắc mắc, chép miệng than:
“Äiá»u nà y tháºt là lạ ...â€.
Phương Triệu Nam cưá»i:
“Lão tiá»n bối đừng nên quá nhá»c lòng, những chuyện như thế nà y, lão tiá»n bối cần gì phải là m cho rõ rà ng?†chà ng vì không muốn kể ra chuyện đã được truyá»n thụ võ công cho nên lấp liếm cho qua.
Cát Thiên Bằng cưá»i khà khà nói:
“Phương huynh lòng dạ rá»™ng rãi, không chấp nê khuyển tá», chắc chắn là có ý nhưá»ng bá»n chúng..â€. ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói tiếp:
“Chuyện đã qua, không cần nhắc đến nữa, giỠđây trá»i không còn sá»›m, chúng ta hãy lên đưá»ng thôiâ€. Nói xong thì đứng dáºy trước. Quần hà o kéo nhau Ä‘i ra khá»i Há»™i Anh lâu. Trên đưá»ng ngá»±a xe như nước, tất cả Ä‘á»u là những ngưá»i trong võ lâm đến núi Tần SÆ¡n. Cát Thiên Bằng mỉm cưá»i, nói vá»›i Phương Triệu Nam:
“Hiện nay má»i ngưá»i Ä‘á»u đến Tần SÆ¡n, huynh đệ vì đã rá»a tay ẩn cư rút lui ra khá»i giang hồ nhiá»u năm, ngoại trừ có mấy ngưá»i bạn già năm xưa, những ngưá»i tà i giá»i má»›i nổi lên sau nà y Ä‘a số Ä‘á»u chẳng quen biết..â€.
Ông ta Ä‘ang nói thì chợt nghe vó ngá»±a lá»c cá»c, hai thá»›t ngá»±a khá»e lướt qua há».
Hai thá»›t ngá»±a nà y tuy chạy nhanh, nhưng ngưá»i trên ngá»±a thấy Cát Thiên Bằng, y đột nhiên giáºt dây cương, thá»›t ngá»±a xoay má»™t vòng, hà dà i má»™t tiếng quay đầu lại. Ngưá»i trên ngá»±a nhảy xuống, cao giá»ng nói:
“Äã lâu không gặp Cát huynh, không biết có nhá»› bá»n tại hạ không?†hai ngưá»i vừa nói vừa chạy tá»›i.
Cát Thiên Bằng nói:
“Các vị nổi danh vùng Giang Triết, trong chốn võ lâm miá»n Giang Nam, ai mà không biết..â€. ông ta Ä‘ang nói thì hai ngưá»i ấy đã chạy đến cách đó ba bốn thước, vừa thấy Phương Triệu Nam thì Ä‘á»u dừng bước, Phương Triệu Nam nhìn kỹ lại, thì ra đó là hai đại hán trung niên mà mình đã từng gặp ở bãi Triá»u Dương. Cát Thiên Bằng thấy há» dừng bước, ông ta đã bước vá» phÃa trước mấy bước, ôm quyá»n cưá»i rằng:
“Khi hai vị phóng ngá»±a nhanh mà vẫn có thể nháºn ra lão há»§, đủ thấy ná»™i công đã tiến bá»™ rất nhiá»u!â€.
Äại hán phÃa bên trái đưa mắt lướt nhìn Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương, hạ giá»ng há»i:
“Äôi nam nữ ấy có phải là ngưá»i Ä‘i cùng vá»›i Cát huynh không?â€.
Cát Thiên Bằng nói:
“Äúng váºy, hai ngưá»i cÅ©ng quen biết há» chăng?â€.
Äại hán bên phải nói:
“Cát huynh Ä‘i vá»›i há», chắc chắn biết lai lịch cá»§a há»?â€.
Cát Thiên Bằng nói:
“Chỉ là duyên bèo nước gặp nhau, giữa đôi bên trước kia không quen biết, hai vị há»i cặn kẽ như thế không biết có dụng ý gì?â€.
Äại hán bên trái tuổi hÆ¡i lá»›n hÆ¡n bảo:
“Mấy ngà y trước huynh đệ đã đến bãi Triá»u Dương cá»§a Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, đã từng gặp mặt hai ngưá»i nà y, không phải huynh đệ bịa đặt, thân pháºn cá»§a hai ngưá»i nà y rất đáng nghi ngá»! Võ công cá»§a há» không những cao cưá»ng mà lại còn mang theo Thất Xảo Thoa, nếu không phải là ngưá»i trong Minh Nhạc thì cÅ©ng liên quan đến ngưá»i trong Minh Nhạcâ€. Bá»n há» nói chuyện tuy nhá», nhưng Phương Triệu Nam đứng rất gần, nghe thấy rõ rà ng từng chữ má»™t, chà ng quay đầu lại nhìn Trần Huyá»n Sương Ä‘ang định lên tiếng. Trần Huyá»n Sương đã nói:
“Chắc chắn hai ngưá»i nà y Ä‘ang nói chuyện chúng ta, muá»™i phải đến dạy cho bá»n chúng má»™t bà i há»câ€. Phương Triệu Nam nói:
“Huynh định nói vá»›i muá»™i, đừng để ý đến há», để cho há» thÃch nói gì cứ nói!†chợt nghe Cát Thiên Bằng cưá»i lạnh má»™t tiếng, cao giá»ng nói:
“Hai vị không cần gạt lão há»§, chả lẽ lão há»§ gạt hai vị?â€.
Phương Triệu Nam ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Nhất Bút Phiên Thiên Cát Thiên Bằng mặt lạnh lùng nhìn hai đại hán ấy má»™t cái rồi xoay ngưá»i bước Ä‘i. Té ra ba ngưá»i bá»n hỠđã tranh cãi vì lai lịch cá»§a Phương Triệu Nam.
Hai ngưá»i ấy nhảy lên ngá»±a, quay đầu lại nói:
“Nếu Cát huynh không chịu tin lá»i chúng tôi, chúng tôi cÅ©ng đà nh chịụ.â€. nói chưa hết thì đột nhiên giáºt dây cương, hai thá»›t ngá»±a phóng nhanh vá» phÃa trước. Cát Thiên Bằng nhìn theo bóng dáng há» lạnh lùng hừ má»™t tiếng. Rồi ông ta quay đầu lại nói vá»›i La Côn:
“Trong võ lâm Thiên Nam Song Nhạn cÅ©ng coi như là ngưá»i rất có tiếng tăm, sao lại nói ra những lá»i không căn cứ như thế, chắc hẳn chỉ là hạng có danh hão!†La Côn chợt nhá»› lại lúc ở đầm Hà n Thá»§y, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u bị thiếu nữ áo đỠđánh má»™t chưởng, giữa đưá»ng thì chất độc phát tác, chỉ có má»™t mình Phương Triệu Nam chẳng có chuyện gì cả, tháºt đáng nghi ngá». Thế rồi má»›i nói:
“Thiên Nam Song Nhạn là lãnh tụ võ lâm ở miá»n Giang Triết, có lẽ há» không nói dối, chuyện nà ỵ.â€. chợt nháºn ra Phương Triệu Nam và Trần Huyá»n Sương Ä‘ang đứng bên cạnh cho nên im lặng không nói. Y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phương Triệu Nam Ä‘ang ngẩng đầu nhìn mây trắng tá»±a như chẳng nghe gì cả, còn Trần Huyá»n Sương thì lại nhÃu mà y, mặt lá»™ vẻ giáºn dữ.
Cát Thiên Bằng nhÃu mà y:
“Huynh đệ tháºt không hiểu lá»i cá»§a La huynh, chả lẽ La huynh cÅ©ng nghi ngá» Phương huynh và vị Trần cô nương nà y là ngưá»i trong Minh Nhạc sao?†ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói:
“Dù cho là ngưá»i trong Minh Nhạc, nhưng ngưá»i ta cÅ©ng có Æ¡n cứu mạng vá»›i các ngưá»i, là m sao có thể có lòng bất kÃnhâ€.
Mấy câu nà y ông ta nói rất to, không những bá»n La Côn và Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương Ä‘á»u nghe rõ hết mà Thiên Phong đạo trưởng cùng huynh đệ há» Cát ở phÃa sau cÅ©ng nghe từng chữ má»™t. Cát Hoà ng hạ giá»ng nói vá»›i Cát VÄ©:
“Cha lâu nay tÃnh tình kiêu ngạo, không biết tại sao lại quý mến tên tiểu tá» há» Phương nà y, tuy y có Æ¡n cứu mạng chúng ta, nhưng cÅ©ng không đến ná»—i khiến cho cha phục y sát đất như thế, chuyện nà y chắc có nguyên nhân khác!†Cát VÄ© trầm ngâm rồi nói:
“Äệ đã nghÄ© ra má»™t cách, có thể thỠđược võ công cá»§a ngưá»i há» Phương nà yâ€.
Cát Hoà ng nói:
“Cách gì?â€.
Cát Vĩ nói:
“Chúng ta hãy giả vá» vô tình va và o ngưá»i y, nhân dịp đấy mau chóng đẩy y thối lui hoặc thi triển thá»§ pháp Ä‘iểm huyệt!â€.
Cát Hoà ng nói:
“Tuy đó không phải là cách hay gì, nhưng cÅ©ng có thể thá»â€.
Cát Vĩ nói:
“Äã như thế, chúng ta hãy thá» xem sao!†nói xong thì chạy vá» phÃa trước.
Phương Triệu Nam tá»±a như có ý tránh ngưá»i khác, cho nên Ä‘i cách xa má»i ngưá»i.
Khi Cát VÄ© chạy đến bên cạnh Phương Triệu Nam, y đột nhiên tăng tốc, ngưá»i nghiêng qua lao thẳng và o lưng Phương Triệu Nam. Phương Triệu Nam tuy là ngưá»i thông minh nhưng trong nhất thá»i cÅ©ng không ngá» rằng Cát VÄ© lại cố ý lao tá»›i, thế là vá»™i và ng lách ngưá»i né qua hai bước, đưa tay đỡ lấy Cát VÄ©. Cát VÄ© cưá»i lạnh má»™t tiếng, tay phải láºt lại, chụp và o cổ tay Phương Triệu Nam. Phương Triệu Nam không ngá» huynh đệ há» Cát lại dám khiêu chiến mình như thế, bất giác nổi giáºn, chà ng gáºp cổ tay rút tay vá» lại, chưởng trái vá»— ra má»™t chiêu Phong Lôi Tịnh Phát. Cát VÄ© tức tối Phương Triệu Nam không phải bản thân cá»§a y có ác cảm gì, mà cảm thấy bất bình vá» chuyện Cát Thiên Bằng khen ngợi võ công cá»§a chà ng. Y mong vừa ra tay thì có thể hạ được Phương Triệu Nam để cho Cát Thiên Bằng thấy rằng Phương Triệu Nam chẳng phải là cao thá»§ gì ghê gá»›m. Nà o ngá» nay đã khác trước, Phương Triệu Nam vừa trả lại má»™t đòn thì quả nhiên kỳ ảo khó Ä‘oán, buá»™c y phải nhảy ngang qua bên trái má»›i tránh được đòn đánh cá»§a Phương Triệu Nam. Cát Hoà ng vốn nghÄ© em trai mình đột nhiên tấn công thì sẽ đả thương được Phương Triệu Nam, khiến cho chà ng không thể nà o không xuống thang trước mặt má»i ngưá»i. Thế nhưng sá»± thá»±c lại ngoà i dá»± liệu cá»§a hai ngưá»i há», Cát VÄ© không những đánh hụt mà còn bị đối phương trả lại má»™t chiêu, buá»™c phải nhảy ngang sang bên trái để né tránh. Trong tình thế gấp rút nà y, Cát Hoà ng không có nhiá»u thá»i gian suy nghÄ© nữa, y đỠkhà ở ÄÆ¡n Äiá»n rồi vá»t thẳng tá»›i, vươn tay ra chụp vá» phÃa Phương Triệu Nam.
Trần Huyá»n Sương thấy Phương Triệu Nam có thể dá»… dà ng đối phó vá»›i hai ngưá»i ấy thì bước lui ra sau mấy bước, đứng má»™t bên nhìn. Nhưng nà ng vẫn ngầm đỠtụ chân khÃ, chỉ cần thấy Phương Triệu Nam đánh không lại sẽ láºp tức ra tay tương cứu.
Phương Triệu Nam hÆ¡i nghiêng ngưá»i qua, né tránh Cát Hoà ng, thuáºn tay phất ra má»™t chiêu Phất Liá»…u TrÃch Hoa, chưởng phải đã khéo léo chụp và o Mệnh Môn cá»§a Cát Hoà ng. Phương Triệu Nam hạ giá»ng quát:
“Hai vị đối phó vá»›i huynh đệ, không biết có dụng ý gì?†rồi chà ng vừa đẩy vừa kéo khiến cho Cát Hoà ng phải xoay mòng mòng, loạng choạng thối lui đến bốn năm bước. Những thá»§ pháp nà y Ä‘á»u là do ông già lưng gù truyá»n thụ cho, chiêu nà o cÅ©ng Ä‘á»u tinh kỳ. Không những Cát Hoà ng, Cát VÄ© Ä‘á»u kinh hãi trong lòng mà ngay cả Thần Äao La Côn và Thiên Phong đạo trưởng cÅ©ng trố mắt ra, trong chốc lát chẳng nói nên lá»i. Há» chỉ cảm thấy võ công cá»§a chà ng tăng triển rất nhanh trong khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i, so vá»›i lúc ở núi Cá»u Cung thì khác má»™t trá»i má»™t vá»±c.
Cát Thiên Bằng hiểu biết rá»™ng rãi, vừa thấy Phương Triệu Nam phất hai chiêu, má»™t chiêu tá»±a như thá»§ pháp cá»§a phái Thiếu Lâm, má»™t chiêu tá»±a như thá»§ pháp Nã Huyệt Phất Mạch cá»§a phái Võ Äang, trong lòng không khá»i kinh hãi, thầm nhá»§ rằng:
“Kẻ nà y tuổi hãy còn trẻ mà sao há»c nhiá»u loại võ công như thế?†nhưng miệng thì cao giá»ng nói:
“Nhá» Phương huynh hãy dạy dá»— giùm hai đứa con, không cho chúng nếm mùi khổ, chúng thá»±c sá»± không biết trá»i cao đất dà y là gì!†Phương Triệu Nam rất bá»±c bá»™i chuyện huynh đệ há» Cát ra tay đột kÃch, nhưng cả bản thân chà ng cÅ©ng không ngá» võ công cá»§a mình chiêu nà o cÅ©ng kỳ ảo, chỉ tiện tay dùng mà đã dá»… dà ng chế phục được kẻ địch. Chà ng Ä‘ang định ra tay trừng phạt hai ngưá»i ấy, nhưng nghe mấy lá»i cá»§a Cát Thiên Bằng thì cảm thấy ái ngại. Thế rồi má»›i cưá»i rằng:
“Vãn bối nà o dám vô lá»… vá»›i hai vị thế huynh†thế rồi buông tay thối lui qua má»™t bên. Cát Hoà ng bị xoay đến bốn năm vòng má»›i đứng vững lại được. Cát VÄ© cÅ©ng không thể nà o kìm được đà lao cá»§a mình, té xuống ruá»™ng lúa, nhưng y vừa chạm xuống ruá»™ng lúa thì láºp tức nhảy vá»t lên đưá»ng. Cả hai ngưá»i đưa mắt nhìn nhau, ai nấy Ä‘á»u lá»™ vẻ hoang mang. Cát Thiên Bằng cưá»i lạnh má»™t tiếng, mắng:
“Hai tên súc sinh không biết trá»i cao đất dà y, sao không mau tạ tá»™i vá»›i Phương đại hiệp?†Cát Hoà ng và Cát VÄ© không dám cãi lá»i, chỉ đà nh bước vá» phÃa trước, cúi ngưá»i nói:
“Phương đại hiệp hãy thứ tội mạo phạm cho huynh đệ chúng tôi!†Phương Triệu Nam vái dà i một cái, nhanh miệng nói:
“Nà o dám, nà o dám, tuổi tác chúng ta như nhau, sau nà y hãy gá»i nhau là huynh đệ nghe ra thân máºt hÆ¡nâ€. Huynh đệ há» Cát thấy Phương Triệu Nam không há» có vẻ kiêu ngạo, thiện cảm đối vá»›i chà ng tăng lên không Ãt, nhá»§ rằng:
“Kẻ nà y thắng mình mà không há» có vẻ kiêu hãnh, tháºt là hiếm cóâ€. Hai ngưá»i nhìn nhau bước lui ra sau.
Huynh đệ há» Cát ngoà i trẻ tuổi háo thắng, Ä‘á»u là ngưá»i rất đơn thuần, không há» nhiá»…m thói giang hồ. Sau khi biết võ công cá»§a đối phương hÆ¡n mình rất nhiá»u, trong lòng rất kÃnh phục đối phương. Bá»n hỠđứng lại chỉ trong chốc lát nhưng đã gây chú ý cho nhiá»u ngưá»i Ä‘i đưá»ng. Những ngưá»i Ä‘i đưá»ng Ä‘á»u là cao thá»§ võ lâm đến dá»± đại há»™i anh hùng ở Thái SÆ¡n, huynh đệ há» Cát và Phương Triệu Nam chỉ giao thá»§ trong khoảnh khắc như Ä‘iện chá»›p lá»a xẹt, nhưng đã không Ãt ngưá»i nhìn thấy, mưá»i mấy ánh mắt Ä‘á»u nhìn vá» phÃa Phương Triệu Nam. Rõ rà ng, há» Ä‘á»u kinh hãi trước thá»§ pháp kỳ ảo cá»§a chà ng thiếu niên anh tuấn nà y, ai nấy Ä‘á»u lá»™ vẻ ngạc nhiên.
Chợt nghe vó ngá»±a lá»c cá»c, ba thá»›t ngá»±a khá»e phóng nhanh tá»›i. Phương Triệu Nam vừa thấy ngưá»i ngồi trong ngá»±a thì không khá»i thất kinh, nhá»§ thầm:
“Chuyện hôm nay e rằng không thể chấm dứt ở đây!†té ra ba ngưá»i ngồi trên ngá»±a ngoà i Thiên Nam Song Nhạn còn có má»™t ông già mặc trưá»ng sam râu trắng, đó chÃnh là ông già mà chà ng đã gặp ở bãi Triá»u Dương. Cát Thiên Bằng thấy Thiên Nam Song Nhạn quay trở lại, lại còn dắt theo má»™t ngưá»i nữa, mặt hÆ¡i giáºn dữ, lạnh lùng hừ má»™t tiếng lẩm bẩm:
“Không ngá» Thiên Nam Song Nhạn lại dắt ngưá»i đến gây sá»±â€. Ông ta chỉ lẩm bẩm nhưng đã vô tình để cho Thiên Phong đạo trưởng và La Côn nghe thấy, La Côn chưa kịp lên tiếng, ba thá»›t khoái mã ấy đã dừng lại ở bên cạnh há». Ông già râu trắng giáºt dây cương, thá»›t ngá»±a dừng lại, ôm quyá»n cưá»i rằng:
“Mấy mươi năm không gặp Cát huynh, phong thái vẫn như năm xưa, không biết có nhá»› huynh đệ chăng?â€.
Cát Thiên Bằng nhìn kỹ lại, thì ra đó là Truy Phong Äiêu NgÅ© Tông NghÄ©a đã nổi danh đại giang Nam Bắc, trong lòng rất tò mò, nhá»§ thầm:
“Tại sao Truy Phong Äiêu NgÅ© Tông NghÄ©a lại Ä‘i vá»›i Thiên Nam Song Nhạn thế nà y?†ông ta tÃnh tình kiêu hãnh, rất Ãt khi coi trá»ng ngưá»i khác, nhưng vì NgÅ© Tông NghÄ©a rất có tiếng tăm trên giang hồ, mấy mươi năm trước hai ngưá»i đã từng gặp mặt nhau. Cát Thiên Bằng ôm quyá»n nói:
“NgÅ© huynh vẫn khá»e chứ?â€.
NgÅ© Tông NghÄ©a mỉm cưá»i, đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam, bảo rằng:
“Kẻ nà y quen biết Cát huynh đã lâu chưa?†câu há»i trá»±c tiếp ấy khiến cho Cát Thiên Bằng không vui, ông ta lạnh lùng đáp:
“Phải chăng NgÅ© huynh có xÃch mÃch gì vá»›i vị Phương huynh nà y?†NgÅ© Tông NghÄ©a nghe ông ta có ý bảo vệ cho Phương Triệu Nam, không khá»i nhÃu mà y trầm ngâm má»™t chút rồi má»›i cưá»i lạnh:
“Huynh đệ và y chẳng qua có duyên gặp mặt má»™t lần, cho nên không thể nói đến hai chữ ân oánâ€.
Cát Thiên Bằng nói:
“Váºy thì hay lắm, Phương huynh nà y có Æ¡n cứu mạng vá»›i hai đứa khuyển tá», NgÅ© huynh dù cho có chuyện bất mãn Phương huynh, cÅ©ng nên nể mặt huynh đệ, đừng nên truy cứu nữaâ€. Ông ta đã tiên phát chế nhân, lên tiếng bịt miệng NgÅ© Tông NghÄ©a trước để cho y không thể nà o nói chuyện muốn nói. NgÅ© Tông NghÄ©a trầm ngâm má»™t hồi rồi nói:
“Nể mặt Cát huynh, huynh đệ dù cho có chuyện hiểu nhầm Phương huynh, cÅ©ng không muốn truy cứu nhiá»u nữaâ€. Thế rồi má»›i giáºt cương ngá»±a phóng thẳng vá» phÃa trước. Phương Triệu Nam vừa nhìn thì đã biết NgÅ© Tông NghÄ©a thá»±c sá»± không phải bá» qua mà chỉ là tìm cách lợi hại hÆ¡n để đối phó vá»›i mình. Nhưng chuyện nà y cÅ©ng khó nói vá»›i ngưá»i khác, chà ng chỉ đà nh đỠcao cảnh giác.
Äến trưa thì má»i ngưá»i đã đến chân núi Thái SÆ¡n. Cao thá»§ võ lâm ở các nÆ¡i cÅ©ng lục tục kéo đến, trong số ấy, có rất nhiá»u ngưá»i ẩn cư đã lâu, ngà y thưá»ng hiếm gặp nay cÅ©ng đến dá»± đại há»™i anh hùng lần nà y. Thần Äao La Côn há»›n hở vuốt râu, nói vá»›i bá»n Cát Thiên Bằng:
“Äại há»™i lần nà y tuy không thể nói cao thá»§ trong thiên hạ Ä‘á»u đến dá»±, nhưng cÅ©ng là chuyện lá»›n ngà n năm nay trên chốn võ lâm. Hà hà ! Không ngá» má»™t kẻ đã đến tuổi hoa giáp như tại hạ mà còn có dịp táºn mắt chứng kiến đại há»™i lần nà y, dù cho có chôn thân ở Äông Nhạc cÅ©ng chẳng có gì tiếc nuối!â€.
Cát Thiên Bằng cÅ©ng cảm thấy rất bất ngá», dù cho uy danh cá»§a phương trượng chùa Thiếu Lâm có vang xa đến mấy, cÅ©ng khó có đủ sức khiến cho má»i ngưá»i tụ táºp đến má»™t nÆ¡i như thế nà y, cho nên trong lòng cÅ©ng cảm thấy ngạc nhiên ... nhưng ông ta là ngưá»i cẩn tháºn, những chuyện không hiểu thì không bao giá» dá»… dà ng tùy tiện nói ra miệng cho nên chỉ mỉm cưá»i mà thôi. Phương Triệu Nam tuy đã ra giang hồ nhiá»u ngà y, nhưng chà ng vẫn chưa hiểu biết nhiá»u, nghe Thần Äao La Côn nói như thế thì mừng thầm:
“Lần nà y không những được mở rá»™ng tầm mắt mà còn mượn sức cá»§a anh hùng trong thiên hạ báo thù cho sư mônâ€. NghÄ© đến đấy thì mỉm cưá»i.
Cát Thiên Bằng quay mặt lại nói vá»›i bá»n Thiên Phong đạo trưởng:
“Tại hạ đã nhiá»u lần đến đây, rất quen đưá»ng ở nÆ¡i nà y, tại hạ sẽ Ä‘i trước má»™t bước dẫn đưá»ng cho các vịâ€.
Ngưá»i Ä‘á»i gá»i Thái SÆ¡n là Äông Nhạc thuá»™c hệ núi âm sÆ¡n cá»§a Trung Hoa. Hệ núi nà y bắt đầu từ phÃa Tây Nam vịnh Giao Châu cá»§a SÆ¡n Äông, kết thúc ở bá» Äông Váºn Hà , núi non trùng Ä‘iệp, trong đó đỉnh Trượng Nhân là cao nhất, phong cảnh tuyệt đẹp, trong đó nổi tiếng nhất là Ba Thiên Môn gồm Äồng, Tây, Nam cùng vá»›i ba ngá»n suối Äông, Tây, Trung. Trong đó các khe núi và động không tÃnh xuể.
Phương trượng chá»§ trì chùa Thiếu Lâm vì muốn giúp võ lâm thoát khá»i tráºn hà o kiếp cho nên đã đến Äông Nhạc, gởi thiệp đến khắp thiên hạ má»i cao thá»§ võ lâm tụ táºp ở đỉnh núi Minh Nguyệt cùng tìm cách đối phó vá»›i kẻ địch cho nên má»›i có kỳ đại há»™i nà y.
Phái Thiếu Lâm xưa nay đã là lãnh tụ cá»§a võ lâm Trung Nguyên. Chùa Thiếu Lâm nằm ở Tung SÆ¡n, còn gá»i là Trung Nhạc, nghe đồn rằng chùa Thiếu Lâm có bảy mươi hai môn tuyệt kỹ, môn nà o cÅ©ng là thá»§ pháp kỳ diệu trong võ lâm. Lá»i đồn nà y ảnh hưởng đến lòng ngưá»i trong võ lâm, lại thêm chùa Thiếu Lâm có môn quy nghiêm ngặt, đệ tá» trong chùa nếu chưa đạt đến báºc đại thà nh thì không được phép Ä‘i lại trên giang hồ. Cho nên phái Thiếu Lâm xưa nay được võ lâm tôn kÃnh, ngoại trừ trong võ lâm có biến vố lá»›n lao, chùa Thiếu Lâm hầu như rất Ãt bị lôi cuốn và o chuyện Ä‘á»i.
Má»™t là vì ngưá»i trong hai đạo hắc bạch Ä‘á»u nể nang môn hạ cá»§a chùa Thiếu Lâm, hai là vì cÆ¡ há»™i Ä‘i ra ngoà i cá»§a ngưá»i trong chùa không nhiá»u, ngưá»i trong chốn lục lâm vừa nghe nói các nhà sư chùa Thiếu Lâm Ä‘i ngang qua thì Ä‘á»u né tránh. Äiá»u đó cà ng tăng thêm uy vá»ng cho chùa Thiếu Lâm trong giang hồ.
Lại nói Cát Thiên Bằng dẫn bá»n Thiên Phong đạo trưởng Ä‘i thẳng đến đỉnh Minh Nguyệt. Tháng ba mùa xuân, tiết trá»i ấm áp, cá» non nhú mầm, khắp nÆ¡i Ä‘á»u xanh tươi, gió mát phả và o mặt xua tan cÆ¡n mệt má»i, Cát Thiên Bằng rất quen đưá»ng cho nên dắt má»i ngưá»i vượt núi mà đi. Sau khi vượt qua mấy ngá»n núi, thế núi chợt thay đổi, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy ngá»n núi trá»c trá»i, vách dá»±ng đứng như dao, ở trên đỉnh núi, mây mù bao phá»§ má» mịt. May mà há» Ä‘á»u là những ngưá»i võ công cao cưá»ng, công phu khinh công đã lên đến cảnh giá»›i đăng đưá»ng nháºp thất. Cho nên tuy Ä‘i trên vùng đồi núi gáºp ghá»nh nhưng cứ như đất bằng. Äi khoảng má»™t canh giá», Cát Thiên Bằng chợt ngừng bước, chỉ đỉnh núi cao ở đằng xa, nói:
“Äỉnh núi phÃa trước mặt chÃnh là đỉnh Minh Nguyệt, trên đỉnh núi có tùng bách xum suê, phong cảnh tuyệt đẹp, năm xưa lão há»§ đã cùng từng vá»›i má»™t ngưá»i bạn ngắm trăng trên đỉnh núi nà y, đêm khuya bà n luáºn chuyện giang hồ, chao ôi! Không ngá» hÆ¡n hai mươi năm sau ta vẫn có thể đến lại nÆ¡i nà y. Nhưng ngưá»i bạn ấy cá»§a ta đã ra Ä‘i từ lâu, non xanh vẫn còn đây, việc Ä‘á»i lại khiếm khuyết, nhìn cảnh nhá»› lại tình, khiến cho ta cảm thấy Ä‘á»i ngưá»i như giấc má»™ngâ€.
Thần Äao La Côn vuốt râu cưá»i:
“Cát huynh nhìn cảnh nhá»› ngưá»i, khiến cho La má»— cÅ©ng nhá»› lại má»™t chuyện xưạ.â€. y ngẩng đầu lên nhìn trá»i cao vô táºn, hà o khà bá»™c phát, chợt hú dà i má»™t tiếng rồi nói:
“Năm xưa đồng đạo võ lâm Giang Nam vì muốn truy quét sà o huyệt cá»§a Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ Du Giao Thoa, đã tụ táºp hÆ¡n bốn mươi cao thá»§ võ lâm. Nhá»› lúc ấy Cát huynh chỉ hai mươi tuổi, hà o khà ngất trá»i, khiến cho không Ãt cao thá»§ Ä‘i cùng phải khâm phụcâ€. Nói xong, vẫn cưá»i lá»›n không ngá»›t, rõ rà ng ông ta rất cao hứng trong lòng. Phương Triệu Nam nghe ông ta nhắc đến cái tên Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡, chợt giáºt mình há»i:
“Vừa rồi lão tiá»n bối nhắc đến Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡, không biết ngưá»i ấy còn sống trên Ä‘á»i chăng?â€.
La Côn nói:
“Chuyện nà y đã xảy ra bốn mươi năm trước, Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ có lẽ đã thịt nát xương tan từ lâuâ€. Chợt nhá»› Phương Triệu Nam chẳng qua chỉ má»›i trên dưới hai mươi tuổi, sao lại có thể biết chuyện nà y, quay đầu lại há»i:
“Chuyện Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ ngang dá»c giang hồ đã trở thà nh quá khứ từ lâu, hai mươi năm nay Ãt ngưá»i nhắc đến chuyện nà y, không biết sao huynh đệ lại biết?â€.
Phương Triệu Nam vốn định kể chuyện đã từng gặp Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ ở bãi Triá»u Dương, nhưng chà ng nghÄ© lại dù cho có nói ra cÅ©ng chẳng ai tin. Thế rồi má»›i lắc đầu cưá»i:
“Vãn bối đã từng nghe má»™t vị trưởng bối kể chuyện Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡, nay lại nghe lão tiá»n bối nhắc lại, cho nên chỉ thuáºn miệng há»i má»™t câuâ€.
La Côn cưá»i nói:
“Thì ra là thế, mấy mươi năm trước Ngá»c Cốt Yêu CÆ¡ đã từng khiến cho miá»n Giang Nam trá»i long đất lở, nhưng mụ ta cÅ©ng đã là m má»™t chuyện công đức vô lượng cho võ lâm đồng đạo, nay nếu đánh giá thì rất khó đưa ra kết luáºnâ€.
Má»i ngưá»i vừa Ä‘i vừa nói đã đến dưới đỉnh núi Minh Nguyệt. Äang định lên núi chợt nghe ở phÃa sau tảng đá trước mặt vang lên má»™t tiếng:
“A di đà Pháºt†hai nhà sư thân hình cao lá»›n đồng thá»i bước ra, chặn đưá»ng lại. Nhà sư bên trái tay cầm thiá»n trượng, nói:
“Các vị thà chá»§, có phải được má»i dá»± đại há»™i anh hùng không?â€.
Cát Thiên Bằng ôm quyá»n cưá»i nói:
“Äúng váºyâ€.
Nhà sư bên phải tiếp lá»i:
“Ở phÃa trước có ngưá»i dẫn đưá»ng, không biết các vị thà chá»§ sao không chịu Ä‘i đưá»ng lá»›n mà lại vòng ra háºu sÆ¡n thế nà y?â€.
Cát Thiên Bằng nói:
“Lão há»§ quen thuá»™c địa thế ở đây cho nên má»›i Ä‘i đưá»ng tắt mà đếnâ€.
Hai nhà sư đưa mắt nhìn lên mặt má»i ngưá»i, nhìn má»™t hồi thì nghiêm nghị nói:
“Các vị thà chá»§ đã biết tông chỉ cá»§a đại há»™i võ lâm lần nà y, ở nÆ¡i đưá»ng lá»›n đã sắp đặt trạm đón tiếp, nếu những ngưá»i không phù hợp tham gia đại há»™i thì sẽ được má»i xuống núị.â€.
La Côn vuốt râu:
“Nói như thế, không phải ai cÅ©ng có thể tham gia đại há»™i anh hùng lần nà y?â€.
Nhà sư bên trái tay phải nân thiá»n trượng, tay trái chắp ở trước ngá»±c, hạ giá»ng Ä‘á»c má»™t tiếng Pháºt hiệu rồi nói:
“Phương trượng cá»§a tệ tá»± coi đồng đạo trong võ lâm thiên hạ chúng ta Ä‘á»u như nhau cả, nà o có phân biệt đẳng cấp? Chỉ vì đại há»™i lần nà y không phải tầm thưá»ng, những ngưá»i đến dá»± Ä‘á»u đã được phương trượng tệ tá»± suy nghÄ© rồi má»›i phát thiệp má»i, nhưng lá»i đồn đã lan truyá»n trên giang hồ, má»™t số ngưá»i không được má»i cÅ©ng đến tham dá»±. Vì thế phương trượng tệ tá»± đà nh phải đặt trạm nghênh đón trên đưá»ng lên núi, há»… những ngưá»i chưa được má»i thì được khuyên xuống núi, nếu các vị thà chá»§ Ä‘á»u là ngưá»i được má»i, váºy xin má»i đưa ra thiệp má»i, bần tăng không dám là m khó!â€.
Trong số những ngưá»i nà y, ngoại trừ Nhất Bút Phiên Thiên Cát Thiên Bằng có nháºn được thiệp má»i cá»§a Nhất Bách đại sư phương trượng chùa Thiếu Lâm, những ngưá»i khác Ä‘á»u không có.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u đứng sững ra nhìn Cát Thiên Bằng. Cát Thiên Bằng cháºm rãi lấy bức thư ra, mỉm cưá»i:
“Phương trượng cá»§a quý tá»± có duyên gặp mặt và i lần vá»›i tại hạ, ông ta đã gởi thư má»i, tại hạ cảm thấy vinh hạnh vô cùng..â€.
Hai nhà sư vừa thấy bức thư thì láºp tức nháºn ra đó là thá»§ bút cá»§a phương trượng, thế rồi má»›i cúi ngưá»i nói:
“Thà chá»§ đã mang theo thư má»i cá»§a phương trượng, váºy xin má»i lên núi, phương trượng cá»§a tệ tá»± đã đợi chá» từ lâu trên đỉnh Minh Nguyệt!â€.
Cát Thiên Bằng nói:
“Lão há»§ tuy được vinh hạnh nà y, nhưng tá»± biết võ công có hạn, e rằng sẽ phụ lòng mong má»i cá»§a phương trượng quý tá»±, vì thế đã má»i thêm bốn ngưá»i bạn đồng thá»i dắt theo hai đứa khuyển tá» cùng Ä‘i. Nếu hai vị không thể là m chá»§ được, chi bằng hãy lên đỉnh Minh Nguyệt thỉnh thị phương trượng cá»§a quý tá»±, lão há»§ sẽ cùng bằng hữu đợi chỠở đây!†hai nhà sư đưa mắt nhìn nhau, nhà sư bên phải nói:
“Äại há»™i anh hùng lần nà y là tìm cách đối phó vá»›i kẻ cưá»ng địch đã khuấy động giang hồ mấy mươi năm trước nay xuất hiện trở lạị.â€. ông ta tá»±a như vẫn chưa hết ý, nhưng vẫn không chịu nói tiếp, hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại đổi sang chuyện khác:
“Chuyện nà y liên quan đến số kiếp cá»§a võ lâm, phương trượng cá»§a tệ tá»± vì thế mà ra lệnh cho ngưá»i trong chùa không được bước chân ra giang hồ. Äể cứu vãn thế cuá»™c nà y, tệ tá»± đã chuẩn bị ba năm, không dám giấu gì các vị, cao thá»§ trong chùa Ä‘á»u theo phương trượng đến đây, theo bần tăng biết, hà ng ngà n năm nay tệ tá»± chưa bao giá» chuẩn bị nghiêm ngặt như thế nà ỵ.â€.
Cát Thiên Bằng nói:
“Äại sư, tấm lòng ấy chắc chắn sẽ truyá»n lưu đến ngà n sau, mãi mãi được võ lâm đồng đạo kÃnh ngưỡng..â€.
Nhà sư bên trái mỉm cưá»i nói:
“PhÃa trước tệ tá»± tuy có dắt theo cao thá»§ trong chùa, nhưng e rằng thá»±c lá»±c khó chống lại kẻ địch, cho nên má»›i phát thiệp má»i võ lâm cao thá»§ tụ táºp đến đỉnh Minh Nguyệt cùng tìm cách đối địch. Vì thế, đại há»™i anh hùng lần nà y không giống vá»›i đại há»™i anh hùng bình thưá»ng trong giang hồ, tức là không có lòng tranh danh, cÅ©ng chẳng có ý tranh lợi, những ngưá»i tham dá»± đại há»™i lần nà y Ä‘á»u có lòng cứu vá»›t thế nhân, cùng vượt qua nguy nan..â€. ông ta ngẩng Ä‘á»u cháºm rãi nhìn bá»n Phương Triệu Nam, Cát Hoà ng, Cát VÄ© rồi nói tiếp:
“Do đó, phương trượng tệ tá»± ra lệnh cho bá»n bần tăng, ngăn cản những ngưá»i không được má»i mà đến, thá»±c sá»± chẳng có ý gì khác, chỉ là muốn giữ lại má»™t chút tinh anh cho võ lâm. Cát đại hiệp má»™t mình đến dá»± đại há»™i nà y, coi như đã là phước cho võ lâm đồng đạo, còn hai vị công tá» và các bằng hữu cá»§a Cát đại hiệp, xin má»i hãy quay vá»!â€.
Cát Thiên Bằng đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam và huynh đệ hỠCát, nhủ rằng:
“Vị hòa thượng nà y nói cÅ©ng đúng, hai đứa con cá»§a mình Ä‘á»u theo mình cả, má»™t khi chuyện không thà nh, Ä‘á»u gặp kiếp nạn, không những sẽ cắt đứt hương há»a nhà há» Cát mình, mà sá»± thá»±c không cần thiết..â€. ông ta trầm tư rồi nhìn Cát Hoà ng, Cát VÄ© nói:
“Trước khi ra Ä‘i, ta đã nói vá»›i mẹ các con, giỠđây chỉ có má»™t đứa trong hai con theo ta, còn má»™t đứa thì trở vá» nhà cho mẹ con biết má»™t tiếng..â€. trước mặt bá»n Thiên Phong đạo trưởng, Thần Äao La Côn, ông ta không tiện phân biệt lợi hại, khuyên nhá»§ con mình trở vá». Vả lại biết con không ai bằng cha, ông ta biết rõ Cát Hoà ng, Cát VÄ© tÃnh tình quáºt cưá»ng, cho nên má»›i cố ý nhắc đến mẹ cá»§a há», mong rằng có thể dùng tình mẹ để khiến há» tá»± động trở vá» nhà . Nà o ngá» Cát Hoà ng, Cát VÄ© đưa mắt nhìn nhau, im lặng không nói. Chợt thấy Phương Triệu Nam bước tá»›i phÃa trước nói:
“Phương trượng quý tá»± có lòng cứu vá»›t cho chúng sinh, quả thá»±c là đại từ đại bi, khiến cho ngưá»i ta kÃnh ngưỡng. Song, chỉ cho phép những ngưá»i được má»i má»›i tham dá»± đại há»™i nà y hình như có chút coi thưá»ng anh hùng trong thiên hạ, chả lẽ những ngưá»i mà phương trượng quý tá»± không biết thì không đủ tư cách tham gia đại há»™i lần nà y sao?â€.
chà ng thấy hai hòa thượng ấy lá»i nói tuy hòa nhã, nhưng vẻ mặt kiên quyết vô cùng, nếu thỉnh cầu hai ngưá»i thì chỉ e chẳng có Ãch gì, vì váºy má»›i nói khinh như thế. Quả nhiên hai hòa thượng nghe mấy lá»i cá»§a Phương Triệu Nam thì lá»™ vẻ không vui.
Nhà sư bên trái Ä‘á»c Pháºt hiệu rồi nói:
“Không biết tiểu thà chá»§ có dụng ý gì, bá»n bần tăng canh giữ ở đây là ngăn không cho những ngưá»i chưa được má»i mà lên núi.
Nếu tiểu thà chá»§ tá»± tin có thể lên núi được, bần tăng có thể chỉ cho má»™t con đưá»ng sáng, đưá»ng lá»›n ở phÃa trước có năm trạm canh gác, nếu tiểu thà chá»§ có thể vượt qua, dù cho không được má»i cÅ©ng sẽ được tham dá»±â€.
Phương Triệu Nam quay đầu nhìn Cát Thiên Bằng, lòng thầm nhủ:
â€œÄÆ°á»ng phÃa trước vẫn còn xa, lại có năm trạm canh gác, ở háºu sÆ¡n cÅ©ng có ngưá»i canh giữ, phÃa trước có thể dùng võ công vượt qua, phÃa sau thì chưa chắcâ€. Thế rồi má»›i há»i:
â€œÄÆ°á»ng phÃa trước còn xa, nếu tại hạ muốn vượt qua ở đây, không biết có được không?â€.
Hai nhà sư đồng thá»i thối lui hai bước, mặt nghiêm nghị nói:
“Bá»n bần tăng mong tiểu thà chá»§ hãy suy nghÄ© cho kỹ, năm trạm canh gác ở phÃa trước vốn đặt ra để nghênh đón anh hùng trong thiên hạ, dù cho có ngưá»i muốn vượt qua cÅ©ng không gặp nguy hiểm, còn ở háºu sÆ¡n nà y không phải là đưá»ng Ä‘i, tiểu thà chá»§ có thể an toà n vượt qua hay không, bần tăng tháºt khó Ä‘oánâ€. Y há» muốn cảnh cáo trước Phương Triệu Nam, nếu muốn vượt qua ở đây chỉ e rằng sẽ chuốc há»a sát thân. Phương Triệu Nam trong lòng gấp báo thù, dù cho bản thân không thể báo được, cÅ©ng có thể táºn mắt chứng kiến kẻ thù đổ máu má»›i yên lòng, do đó chà ng mong lên núi tham dá»± đại há»™i anh hùng hÆ¡n những ngưá»i khác. thế rồi Phương Triệu Nam má»›i nói:
“Nếu có quy tắc vượt trạm lên núi, váºy thì tiá»n sÆ¡n hay háºu sÆ¡n cÅ©ng Ä‘á»u như nhau cả, nếu hai vị thà chá»§ có thể hiểu cho vãn bối, xin hãy mở ra má»™t mạch lưới để cho bá»n chúng tôi Ä‘i qua, vãn bối cảm kÃch không nguôi, nếu cố chấp không chịu, nói không chừng vãn bối chỉ đà nh xông quạ.â€. hai nhà sư không đợi Phương Triệu Nam nói xong, đột nhiên vá»t ra sau, nấp và o trong tảng đá. Chợt nghe ở sau tảng đá vá»ng lại tiếng quát:
“Các vị nếu có ý muốn dùng võ vượt núi, tốt nhất hãy Ä‘i đưá»ng phÃa trước, Ä‘ao thương không có mắt, má»™t khi đả thương các vị thì tháºt là không đáng!â€.
Phương Triệu Nam quay đầu nhìn Cát Thiên Bằng rồi nói:
“Lão tiá»n bối có mang theo thiệp má»i, chi bằng hãy lên núi trước, vãn bối thá» vượt qua trở ngại nà y xem saoâ€. Nói đến đây, đột nhiên cảm thấy khẩu khà cá»§a mình quá lá»›n, cho nên im lặng không nói nữa. Cát Thiên Bằng mỉm cưá»i:
“Lão há»§ quen thuá»™c tình thế ở đây, mong cùng Ä‘i vá»›i các vịâ€.
Cát Hoà ng, Cát VÄ© đồng thá»i cầu xin:
“Äại há»™i anh hùng lần nà y là chuyện lá»›n hiếm có, khẩn mong cha cho phép bá»n chúng con Ä‘i cùng để mở rá»™ng tầm mắtâ€.
Cát Thiên Bằng không tiện kể khổ trước mặt bá»n Thiên Phong đạo trưởng, vì thế trừng mắt nhìn hai ngưá»i rồi nói:
“Äại há»™i lần nà y tụ táºp cao nhân trong thiên hạ, cho các ngươi Ä‘i cùng đã là chuyện không nên, trong đại há»™i đừng nên gây chuyện..â€.
Cát Hoà ng, Cát Vĩ đồng thanh nói:
“Cha hãy yên tâm, bá»n chúng con quyết không sinh chuyệnâ€.
Phương Triệu Nam đưa mắt nhìn Trần Huyá»n Sương rồi nói:
“Sư muá»™i cÅ©ng không được ra tay đả thương ngưá»i!†nói rồi tung mình vá»t má»™t cái xông thẳng lên.
Trần Huyá»n Sương Ä‘i theo sát sau lưng chà ng.
Tà i sản của ngocvosong1986
26-04-2008, 05:53 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngà y 14 giá» 25 phút
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 14
Vượt Ba Trạm Võ Nghệ Kinh Ngưá»i
Phương Triệu Nam từ sau khi động thá»§ vá»›i ngưá»i khác, đã biết võ công cá»§a mình tăng tiến nhiá»u, không giống như ngà y xưa nữa, nếu có Trần Huyá»n Sương giúp đỡ, có lẽ sẽ vượt qua sá»± ngăn cản cá»§a các nhà sư chùa Thiếu Lâm. Cát Thiên Bằng đã khâm phục võ công cá»§a chà ng, cho nên rất có lòng tin chà ng có thể vượt qua được.
Vừa thấy Phương Triệu Nam vá»t lên trước, láºp tức hạ giá»ng nói vá»›i huynh đệ há» Cát:
“Các ngươi hãy nhìn ngưá»i ta cÅ©ng bằng tuổi mình, nhưng tà i nghệ còn cao hÆ¡n các ngươi cả mấy lần..â€. chợt nhá»› rằng mình cÅ©ng khó tiếp nổi ba chiêu năm thức cá»§a Phương Triệu Nam, cứ trách cứ bá»n há» như thế cÅ©ng không thÃch hợp, thế là vá»™i và ng ngừng lại, phóng ngưá»i vá»t lên Ä‘uổi theo. Thần Äao La Côn và Thiên Phong đạo trưởng đưa mắt nhìn nhau, cả hai không hẹn mà đá»u lắc đầu mỉm cưá»i, té ra cả hai Ä‘á»u không tin tưởng võ công cá»§a Phương Triệu Nam. Thần Äao La Côn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương, Cát Thiên Bằng và huynh đệ há» Cát đã vượt được khoảng má»™t hai trượng. La Côn má»›i hạ giá»ng nói:
“Äạo huynh hãy yên tâm, thằng nhóc há» Phương võ công tuy kém, nhưng võ công cá»§a ả nha đầu kia thì hÆ¡n hẳn chúng ta, lại thêm có Cát Thiên Bằng sẽ giúp đỡ kịp thá»i, có lẽ sẽ vượt qua được các nhà sư Thiếu Lâmâ€. Nói xong thì vá»™i và ng vá»t Ä‘uổi theo.
Thiên Phong đạo trưởng cÅ©ng vá»t theo sát La Côn. Phương Triệu Nam phóng tá»›i trước hai tảng đá hai nhà sư ẩn mình, đột nhiên dừng lại cao giá»ng nói:
“Hai vị thiá»n sư hãy giữ cho kỹ, tại hạ vượt qua đây!†chà ng quát như thế là có ý muốn dụ hai nhà sư lá»™ mặt để dá»… phòng bị. Nà o ngá» ngưá»i canh gác ở phÃa háºu sÆ¡n Ä‘á»u là cao tăng trong Äạt Ma viện cá»§a chùa Thiếu Lâm, ai nấy Ä‘á»u võ công cao cưá»ng, cÆ¡ trà thâm trầm, tá»±a như chẳng thèm nghe tiếng quát há»i cá»§a Phương Triệu Nam. Trần Huyá»n Sương lướt qua Phương Triệu Nam như cÆ¡n gió, hạ giá»ng cưá»i nói:
“Muá»™i sẽ mở đưá»ng cho sư huynh!†rồi nà ng xông tá»›i tảng đá vá»›i tốc độ kinh ngưá»i. Phương Triệu Nam sợ nà ng xảy ra chuyện, quát lá»›n:
“Sư muá»™i chá»› khinh địch!†rồi Ä‘uổi sát theo sau nà ng. Nhưng phÃa sau tảng đá vang lên má»™t tiếng Pháºt hiệu, má»™t luồng ám kình mạnh mẽ tuyệt luân tuôn ra. Các cao tăng trong chùa Thiếu Lâm Ä‘a số là ngưá»i từ bi, chưởng thế tuy mạnh mẽ nhưng không há» có ý trá»±c tiếp đánh ngưá»i, chỉ là lướt ngang qua chặn đưá»ng lại mà thôi. Trần Huyá»n Sương đã mở Sinh Tá» Huyá»n Quang, võ công đã đến má»™t cảnh giá»›i khác. Kinh nghiệm ứng địch cá»§a nà ng không đủ, thấy đối phương đánh ra má»™t luồng tiá»m lá»±c nà o dám tiếp lấy, thế rồi đỠchân khÃ, ngưá»i bốc lên cao đến hai trượng, lá»™n má»™t vòng ở trên không vượt qua tảng đá, cách nÆ¡i lúc nãy hai trượng hÆ¡n. Thân pháp khinh công nà y hiếm thấy trên Ä‘á»i, khiến cho cha con há» Cát thầm kÃnh phục không nguôi. Trần Huyá»n Sương vá»t lên tránh được hai nhà sư ở sau tảng đá, Phương Triệu Nam đã xông tá»›i, tiếng Pháºt hiệu sau tảng đá lại vang lên, má»™t cây thiá»n trượng vươn ra múa thà nh má»™t vòng trượng ảnh, chặn đưá»ng Phương Triệu Nam lại. Phương Triệu Nam Ä‘ang vá»t vá» phÃa trước, trong tay đã rút sẵn thanh kiếm. Chà ng thấy trượng ảnh trùng trùng chặn đưá»ng lại, cây trưá»ng kiếm láºp tức Ä‘iểm ra má»™t chiêu Nghênh Vân Phụng Nguyệt, kình lá»±c táºp trung và o đầu kiếm Ä‘iểm má»™t cái, đâm và o giữa vòng trượng ảnh ấy. Kiếm và trượng giao nhau vang lên tiếng kêu leng keng. Mà n trượng ảnh đã bị Phương Triệu Nam váºn toà n lá»±c Ä‘iểm má»™t cái, đột nhiên tắt hắn, chỉ thấy má»™t mÅ©i kiếm sáng lấp lánh đè lên cây trượng sắt, lúc nà y cả hai bên vẫn chưa phân được thắng bại.
Té ra Phương Triệu Nam thấy trượng ảnh cá»§a đối phương dà y như núi, tiếng kêu vun vút, uy thế mãnh liệt, nếu không tìm cách phá vòng trượng ảnh nà y, chắc chắn sẽ khó vượt qua. Vì ở phÃa trước có má»™t lối nhá» khoảng hai trượng, má»™t ná»a đã bị tảng đá chặn lại, lối thoát duy nhất đã bị các nhà sư Thiếu Lâm trấn giữ, hai bên là vá»±c sâu trăm trượng, ngoại trừ khinh công tuyệt thế vượt qua tảng đá cao hÆ¡n hai trượng ấy, chỉ có cách phá mà n trượng ảnh má»›i có thể Ä‘i qua. Tình thế ép buá»™c Phương Triệu Nam đà nh mạo hiểm xông tá»›i, nhưng lại cảm thấy trượng phong cá»§a đối phương mãnh liệt kinh ngưá»i, chỉ e nhá» và o thá»±c lá»±c ná»™i công cá»§a bản thân khó tiếp nổi má»™t trượng cá»§a đối phương. Äang lúc khó khăn, chà ng chợt nhá»› đến ông già gù đã từng truyá»n cho má»™t chiêu Nghênh Vân Phụng Nguyệt, táºp trung toà n bá»™ công lá»±c cá»§a bản thân lên mÅ©i kiếm, chuyên hóa giải thế công như dá»i núi lấp biển cá»§a đối phương. Thế là chà ng đỠtụ chân khÃ, dồn hết lên mÅ©i kiếm dùng lá»±c Ä‘iểm ra. Chiêu kiếm kỳ ảo nà y tuy chuyên dùng để phá giải thế công cá»§a đối phương, nhưng nếu hÆ¡i sÆ¡ suất thì dá»… dà ng chuốc lấy há»a sát thân. Bởi vì toà n lá»±c táºp trung lại má»™t Ä‘iểm, nếu như không Ä‘iểm trúng binh khà cá»§a đối phương sẽ láºp tức bị binh khà cá»§a đối phương chụp xuống, lúc đó muốn rút lui thì tháºt không dá»… dà ng. Phương Triệu Nam má»™t chiêu đã đắc thá»§, lướt lên định vượt qua tảng đá, chợt nghe má»™t tiếng quát trầm hùng:
“Tiểu thà chá»§ thân thá»§ bất phà m, trả trách gì lá»›n gan lên tiếng đòi vượt qua háºu sÆ¡n!†nói chưa dứt lá»i thì ngưá»i đã hiện thân, má»™t hòa thượng tay cầm thiá»n trượng đã đứng cách Phương Triệu Nam khoảng năm sáu thước, còn nhà sư giao thá»§ vá»›i Phương Triệu Nam lúc nãy đã thu vá» thiá»n trượng, vẫn nấp sau tảng đá không hiện thân nữa. Phương Triệu Nam thầm khen:
“Cao tăng Thiếu Lâm không thể giống nhân váºt trong chốn lục lâm, không chịu lấy hai đánh má»™tâ€. Lúc nà y Cát Thiên Bằng đã dẫn Cát Hoà ng, Cát VÄ© chạy đến bên tảng đá. Huynh đệ há» Cát nghe nói võ há»c cá»§a Thiếu Lâm là lãnh tụ trong thiên hạ, được gá»i là Thái SÆ¡n Bắc Äẩu trong võ lâm, trong lòng rất muốn mở rá»™ng tầm mắt, không hẹn mà đá»u quay mặt lại hạ giá»ng kêu:
“Cha, chúng con muốn thay Phương đại hiệp được không?â€.
Hai ngưá»i Ä‘á»u biết phụ thân rất kÃnh trá»ng Phương Triệu Nam, nếu bảo ra thay chà ng, chắc chắn ông ta sẽ cho phép, Ãt nhất là không bị mắng! Cát Thiên Bằng nhìn hai ngưá»i rồi lạnh lùng nói:
“Những kẻ canh giữ ở đây Ä‘á»u là cao tăng có danh tiếng trong chùa Thiếu Lâm, ta cÅ©ng không có lòng tin thắng ngưá»i, các ngươi há là địch thá»§ cá»§a há»?†khi há» Ä‘ang nói chuyện thì Phương Triệu Nam đã động thá»§ vá»›i nhà sư chặn đưá»ng ấy. Nhà sư nà y công lá»±c thâm háºu, nhà sư vừa ra tay đã rất mãnh liệt, trượng phong cứ kêu lên vù vù. Phương Triệu Nam vừa thấy ông ta ra tay đã rất dữ dá»™i, lòng thầm kinh hãi nhá»§ rằng:
“Trên giang hồ đồn rằng võ công Thiếu Lâm lãnh tụ quần hùng, hôm nay vừa thấy quả nhiên không sai, nếu là trước khi ông già gù truyá»n võ công cho mình, chỉ má»™t trượng thôi cÅ©ng đã đủ đánh lui mìnhâ€. Thế rồi má»›i táºp trung tinh thần, từng kiếm đâm xéo ra, ngưá»i lướt ra sau đến ba thước tránh được trượng ấy. Hòa thượng ấy vừa ra đòn đã đánh lui được Phương Triệu Nam, láºp tức tấn công trở lên, cây thiếc trượng quét ngang đánh dá»c, từng đòn tấn công như dá»i núi lấp biển dồn tá»›i. Không những huynh đệ há» Cát Ä‘á»u kinh hãi mà ngay cả ngưá»i Ä‘i lại đã lâu trên giang hồ là Thần Äao La Côn và Thiên Phong đạo trưởng cÅ©ng phải thầm bá»™i phục. Cát Thiên Bằng thì đã rút cây Văn Xương bút ra táºp trung chú ý sá»± thay đổi trong trưá»ng để chuẩn bị ứng cứu kịp thá»i. Trần Huyá»n Sương vốn vá»t qua khá»i tảng đá cÅ©ng cháºm rãi bước tá»›i. Té ra hòa thượng ấy không để Phương Triệu Nam có cÆ¡ há»™i trở tay đã dốc toà n lá»±c tấn công liên tiếp, chỉ nghe trong tiếng gió vù vù, mà n trượng ảnh dồn tá»›i, buá»™c Phương Triệu Nam phải từng bước thối lui.
Äang lúc kịch chiến, chợt sau tảng đá lại xuất hiện má»™t nhà sư nữa, ông ta phóng ra chặn Trần Huyá»n Sương lại nói:
“Cô nương đã vượt qua chặng thứ nhất, nếu quay trở lại đừng trách bần tăng không giữ lá»i hứạ.â€. chợt nghe Phương Triệu Nam quát má»™t tiếng, cây trưá»ng kiếm trong tay vẽ thà nh muôn và n Ä‘iểm ngân tinh phản công trở lại. Té ra khi bị ép từng bước thối lùi vá» sau, chà ng lo lắm. Tuy cÅ©ng đã nhá»› đến kiếm chiêu mà ông già lưng gù đã truyá»n cho, nhưng trong má»™t lúc không biết dùng kiếm pháp gì má»›i có thể xoay chuyển tình thế, hÆ¡n nữa, vị hòa thượng đánh quá gấp là m cho chà ng không thể trả đòn.
Phải biết kiếm chiêu mà ông già lưng gù đã truyá»n cho Phương Triệu Nam Ä‘a số là tinh túy kiếm pháp cá»§a các môn phái trong thiên hạ, không có má»™t bá»™ kiếm pháp hoà n chỉnh nà o, trước khi nắm bắt vững và ng, rất khó dùng khắc địch. Chà ng cà ng lo thì cà ng không thể nghÄ© ra, kiếm pháp dần dần tán loạn, đã sắp bại tá»›i nÆ¡i. Chợt nhá»› má»™t chiêu kiếm tên là Thiên Hà Äả Quải, chiêu kiếm nà y đánh ra liên tục bảy nhát, có thể công mà cÅ©ng có thể thá»§, thế rồi quát lá»›n má»™t tiếng tung mình vá»t lên, thanh trưá»ng kiếm múa ra má»™t mảng hà n tinh phản công trở lại. Chiêu nà y chÃnh là tinh túy trong kiếm pháp cá»§a phái Võ Äang, bảy kiếm liên miên hợp thà nh má»™t chiêu, đánh ra rất hiểm hóc, cho nên đòn phản công cá»§a chà ng mạnh mẽ tuyệt luân, chặn được thế tấn công cá»§a nhà sư ấy. Cát Thiên Bằng vốn khâm phục võ công cá»§a Phương Triệu Nam, vừa thấy chà ng bị nhà sư ấy ép thối lui, mà chẳng đánh ra chiêu nà o kỳ diệu để cứu vãn tình thế. Trong lòng ngạc nhiên lắm, không khá»i hoà i nghi vá» chuyện thất bại lần trước. Äang định vá»t lên thay cho chà ng, chợt thấy Phương Triệu Nam quát lá»›n má»™t tiếng, nhảy vá»t lên phản công, cây trưá»ng kiếm đánh ra liên tục, trong khoảnh khắc đã chặn được thế tấn công cá»§a nhà sư chùa Thiếu Lâm, rồi thừa thế tấn công ngược trở lại khiến cho đối phương phải thối lui từng bước. Phương Triệu Nam vừa đánh xong má»™t chiêu Thiên Hà Äả Quải đã khiến cho nhà sư chùa Thiếu Lâm phải thối lui đến bốn năm bước. Trần Huyá»n Sương thấy Phương Triệu Nam đột nhiên chuyển bại thà nh thắng thì cÅ©ng dừng bước lại. Nhà sư vừa nhảy lên chặn Trần Huyá»n Sương cÅ©ng sững sá» trước thế kiếm phản công cá»§a Phương Triệu Nam. Ông ta hiểu biết rá»™ng rãi, nhìn kiếm chiêu ấy rất giống má»™t tuyệt há»c trong phái Võ Äang, không biết chà ng tại sao hiểu chiêu kiếm nà y, chả lẽ chà ng là môn hạ cá»§a phái Võ Äang ...
chợt nghe Phương Triệu Nam lại quát lá»›n má»™t tiếng nữa, cây trưá»ng kiếm đột nhiên xỉa xéo ra, đâm và o cổ tay phải cá»§a hòa thượng chùa Thiếu Lâm. Äó chÃnh là má»™t chiêu kiếm kỳ ảo tên gá»i Chu Ty Miên Uyển cá»§a phái Hoa SÆ¡n. Hòa thượng chùa Thiếu Lâm ấy phải liên tục né tránh ba lần nhưng không thể nà o tránh khá»i chiêu kiếm cá»§a đối phương, buá»™c phải xoay má»™t vòng, thối lui ra sau ba bốn thước má»›i coi như tránh khá»i được mà n kiếm ấy, Phương Triệu Nam không đợi ông ta trả đòn, đánh tiếp ra chiêu thứ ba, cây trưá»ng kiếm vẽ ná»a vòng tròn ở trước thân, rồi đột nhiên đâm thẳng tá»›i. Má»™t mảng ngân hồng hóa thà nh ba đóa kiếm hoa, chia nhau tấn công và o ba đại huyệt ở trước ngá»±c đại sư. Äó chÃnh là chiêu kiếm Thái Vân Phi Hồng cá»§a phái Côn Luân, má»™t vòng ngân hồng chói mắt che ba đóa kiếm hoa khiến cho ngưá»i ta khó phân biệt đâu là thá»±c đâu là hư. Nhà sư Thiếu Lâm ấy giÆ¡ trượng chặn lại, Phương Triệu Nam cưá»i lạnh má»™t tiếng, vung mạnh cổ tay má»™t cái, cây trưá»ng kiếm đã móc rách mảnh áo trên vai trái cá»§a ông ta. Té ra ông ta đã bị chói mắt trước mà n ngân hồng, cho nên chống đỡ sai lầm, phÃa trước mở ra quá lá»›n khiến cho kiếm thế cá»§a Phương Triệu Nam len lá»i và o được. Khi phản công, Phương Triệu Nam đã liên tục đánh ra ba chiêu kiếm cá»§a Võ Äang, Hoa SÆ¡n, Côn Luân, không những bá»n Cát Thiên Bằng, Thiên Phong đạo trưởng, La Côn Ä‘á»u kinh hãi mà ngay cả nhà sư chùa Thiếu Lâm ấy cÅ©ng bá»™i phục, thế là ông ta buông thiá»n trượng nói:
“Tiểu thà chá»§ tuy tuổi còn nhá» mà đã mang trong mình tuyệt kỹ, lão nạp may mắn được lãnh giáo, bá»™i phục vô cùngâ€. Thế rồi chắp tay ở trước ngá»±c cúi mình, cúi mình lui qua má»™t bên, nhưá»ng ra má»™t lối, Phương Triệu Nam thu thanh trưá»ng kiếm, cưá»i nói:
“Cao tăng chùa Thiếu Lâm phong độ quả nhiên bất phà mâ€, bá»n cha con Cát Thiên Bằng, Thiên Phong đạo trưởng, La Côn nối Ä‘uôi nhau bước qua. Hai nhà sư chùa Thiếu Lâm đứng lách qua má»™t bên, cho đến khi bá»n há» Ä‘i xa đến năm sáu trượng má»›i lẩn ra sau tảng đá.
Thần Äao La Côn nhẹ thở dà i má»™t tiếng, nói:
“Tiểu huynh đệ ngưá»i mang tuyệt thế võ công, nhưng giấu kÃn không lá»™, quả thá»±c khiến cho ngưá»i ta khâm phục sát đấtâ€.
Phương Triệu Nam nói:
“Nà o dám, nà o dám, vãn bối chỉ là may mắn, đâu dám nháºn lá»i khen cá»§a lão tiá»n bối!â€.
Thiên Phong đạo trưởng nói:
“Theo bần đạo thấy, nhà sư chùa Thiếu Lâm ấy nếu đánh nữa chỉ e không chống đỡ nổi năm hiệp..â€.
Trần Huyá»n Sương nghe há» khen Phương Triệu Nam như thế, trong lòng vui mừng lắm, nhướng mà y mỉm cưá»i:
“Äâu cần đến năm hiệp, nếu ông ta không ném trượng nháºn thua, láºp tức sẽ bị thương dưới kiếmâ€.
Cát Thiên Bằng mỉm cưá»i:
“Lão há»§ đã Ä‘i trên giang hồ suốt ná»a Ä‘á»i ngưá»i, má»›i gặp được má»™t ngưá»i võ công cao cưá»ng như Phương huynh. Mấy chiêu kiếm phản công vừa rồi toà n là tuyệt há»c cá»§a ba đại kiếm phái là Võ Äang, Côn Luân, Hoa SÆ¡n..â€. Ông ta từ nhỠđã Ä‘i lại trên giang hồ, nhá» và o má»™t cây Văn Xương bút mà được ngưá»i ta gá»i là Nhất Bút Phiên Thiên, gặp không Ãt cao nhân, cho nên hiểu biết rất rá»™ng rãi, vì thế đã nói ra những chiêu kiếm mà Phương Triệu Nam đã sá» dụng.
Còn Phương Triệu Nam thì không há» biết mình đã sá» dụng chiêu kiếm cá»§a môn phái nà o, chỉ đà nh thản nhiên cưá»i, đáp lấp liếm cho qua. Trần Huyá»n Sương đột nhiên quay mặt lại, nhìn Phương Triệu Nam nhoẻn miệng cưá»i:
“Sư huynh, chúng ta đã vượt qua được má»™t trạm, không biết có còn nhà sư nà o chặn đưá»ng chăng?†Phương Triệu Nam ngẩng đầu nhìn lên, cách đỉnh núi vẫn còn má»™t khoảng khá xa, thế rồi má»›i gáºt đầu cưá»i:
“Äã có ngưá»i canh giữ, e rằng không chỉ có trạm vừa rồi!†Trần Huyá»n Sương chợt hạ giá»ng nói:
“Nếu bị chặn đưá»ng, hãy để muá»™i thá» xem sao!†Phương Triệu Nam biết võ công cá»§a nà ng cao hÆ¡n mình, thế rồi má»›i mỉm cưá»i nói:
“Thôi được, nếu có ngưá»i chặn đưá»ng thì muá»™i hãy ra taỵ.â€. nói vừa xong, đột nhiên bên tai vang lên hai tiếng niệm Pháºt hiệu. Tiếp theo có tiếng gió vút lên, đồng thá»i từ trên má»™t cây tùng nhảy xuống, đứng giang ngang chặn lại. Hai ngưá»i nà y thân hình cao lá»›n lạ thưá»ng, lại từ trên nhảy xuống, nếu khinh công không giá»i thì sẽ bị thương. Trần Huyá»n Sương tá»±a như sợ ngưá»i khác cướp phần, cho nên lách má»™t cái lướt tá»›i bên cạnh hai nhà sư ấy. Hai nhà sư má»™t ngưá»i tay cầm thiá»n trượng, má»™t ngưá»i tay cầm giá»›i Ä‘ao, chưa kịp lên tiếng nói thì Trần Huyá»n Sương đã lướt tá»›i gần hai ngưá»i nói:
“Hai ngưá»i có phải chặn đưá»ng chúng tôi lên núi không?†hai câu há»i nà y quả thá»±c rất trá»±c tiếp lại nghe rất buồn cưá»i, hai nhà sư trong nhất thá»i không nghÄ© ra lá»i nà o thÃch hợp, chỉ đà nh gáºt nhẹ đầu. Trần Huyá»n Sương không để cho hai ngưá»i lên tiếng, lại nói:
“Các ngưá»i đã chặn đưá»ng chúng tôi, váºy đà nh phải động thá»§ thôi!†nhà sư tay cầm thiá»n trượng bên phải nói:
“Bá»n bần tăng được..â€. Trần Huyá»n Sương đột nhiên phất tay phải, vá»— ra má»™t chưởng nói:
“Äừng nói nữa! Äã chắc chắn ra tay, chi bằng đánh sá»›m cho xong!†nói xong, tay trái đã đánh ra má»™t chiêu Phất Liá»…u Thá»§ Hoa vá» phÃa nhà sư kia. Hai nhà sư không ngá» nói đánh là đánh, vả lại ra tay rất nhanh nhẹn, tay phải và tay trái Ä‘á»u tung chưởng, lần lượt tấn công hai ngưá»i, mà mục tiêu là các đại huyệt trên ngưá»i, buá»™c hai ngưá»i phải thối lui ra sau. Trần Huyá»n Sương vừa đánh ra má»™t đòn thì đã buá»™c hai nhà sư thối lui, thế là lướt thẳng tá»›i, đôi chưởng múa tÃt, nhanh như cuồng phong vÅ© bão tấn công vá» phÃa hai ngưá»i ấy. Cát Thiên Bằng và Thiên Phong đạo trưởng lòng Ä‘á»u cảm thấy ả nha đầu nà y quá hung hăng, nói chưa xong thì đã ra tay, Cát Thiên Bằng ngầm đỠtụ công lá»±c chuẩn bị tương cứu.
Ông ta thầm nhủ:
“Thiếu nữ nà y quyết không phải là đối thá»§ cá»§a hai nhà sư, tuy chiếm được tiên cÆ¡ nhưng nếu hai nhà sư phản công thì Trần Huyá»n Sương khó mà chống trả nổiâ€. Nà o ngá» sá»± việc xảy ra không giống như ông ta dá»± liệu, Trần Huyá»n Sương cà ng đánh cà ng nhanh, chiêu số cà ng đánh cà ng kỳ ảo, còn hai nhà sư thì mất tiên cÆ¡, cho nên không trả đòn được, trong tay tuy có binh khà nhưng không thể nà o sá» dụng được.
Bá»n Thiên Phong đạo trưởng, Cát Thiên Bằng xem má»™t hồi má»›i cảm thấy ngạc nhiên. Chỉ thấy má»—i chưởng má»—i chỉ cá»§a nà ng Ä‘á»u tinh kỳ khó Ä‘oán, khi hai hòa thượng sắp phản công được thì lại bị nà ng đánh thối lui. Trong chá»›p mắt, cả hai bên đã giao thá»§ nhau hai ba mươi chiêu, hai nhà sư vẫn không thể chiếm lại ưu thế, ngược lại cà ng luống cuống tay chân. Trần Huyá»n Sương cà ng đánh cà ng mạnh, cà ng đánh cà ng lợi hại, hai nhà sư đánh lâu mà chẳng được gì, láºp tức nhảy vá»t ra sau đến tám chÃn thước. Hai nhà sư nhảy vá»t ra sau tá»±a như đã có dá»± mưu, hai ngưá»i cách nhau khoảng sáu bảy thước, nếu Trần Huyá»n Sương tấn công má»™t ngưá»i, ngưá»i kia sẽ có đủ thá»i gian chuẩn bị phản công. Té ra hai nhà sư đã nghÄ© hết cách, chuẩn bị phản công, Ä‘á»u là vì Trần Huyá»n Sương chiếm được tiên cÆ¡, buá»™c hai ngưá»i không thể trả đòn, vì thế má»›i nháy mắt vá»›i nhau, nhất tá» nhảy vá»t ra sau. Hai nhà sư ấy là đệ tá» trong Äạt Ma viện, cùng nhau luyện táºp võ công đã lâu, giữa hai bên tâm ý tương thông, chỉ nhìn nhau thì láºp tức hiểu ý cá»§a đối phương. Trần Huyá»n Sương võ công tuy cao nhưng kinh nghiệm không đủ, vừa thấy hai nhà sư chia nhau nhảy vá»t ra thì không khá»i hÆ¡i ngạc nhiên, trong nhất thá»i không biết tấn công ai má»›i đúng.
Khi cao thá»§ giao đấu vá»›i nhau, kị nhất là để lỡ mất thá»i cÆ¡. Trần Huyá»n Sương vừa hÆ¡i do dá»±, hai nhà sư đã chia thà nh hai bên đánh tá»›i, ngưá»i bên trái cầm cây thiá»n trượng múa thà nh má»™t vòng trượng ảnh từ trên đè xuống, nhà sư bên phải cầm giá»›i Ä‘ao, múa Ä‘ao như Ä‘iện, trong ánh Ä‘ao mang theo cả tiếng gió, đánh tá»›i như Ä‘iện xẹt.
Äòn tấn công nà y không những nhanh như chá»›p giáºt, vả lại cả hai bên Ä‘á»u đánh tá»›i do đó muốn đỡ, né tránh cÅ©ng Ä‘á»u không dá»… dà ng, huống chi Trần Huyá»n Sương trong tay không tấc sắt, chỉ nhá» và o đôi ngá»c chưởng để đối phó vá»›i hai món binh khà ấy cho nên rất nguy hiểm. Phương Triệu Nam rút trưá»ng kiếm trong tay định nhảy vá»t qua, chợt nghe Trần Huyá»n Sương quát lá»›n má»™t tiếng phóng ngưá»i vá»t lên, còn nhanh hÆ¡n cả mấy phần thế hợp công cá»§a hai nhà sư. Hai nhà sư vừa đánh hụt thì cảm thấy không ổn, chưa kịp rút lại binh khÃ, chợt thấy Trần Huyá»n Sương xoay ngưá»i má»™t vòng ở trên không trung rồi bổ nhà o xuống, hai chưởng vá»— vá» phÃa hai ngưá»i. Hai nhà sư nà y đã luyện táºp thế hợp công rất lâu, má»—i lần sá» dụng uy thế bao trùm cả hÆ¡n má»™t trượng, cao thá»§ có thể né tránh được thế hợp công cá»§a hai ngưá»i ấy. Nhưng Trần Huyá»n Sương lại tung ngưá»i nhảy vá»t lên, né tránh được há». Ngưá»i có võ công kém cá»i vẫn chưa nhìn được Ä‘iá»u gì khác lạ, nhưng hai nhà sư và Cát Thiên Bằng đã là cao thá»§ hà ng nhất lưu trong võ lâm, vừa nhìn thì đã thấy thân pháp nhảy vá»t lên né tránh binh khà cá»§a hai nhà sư khác hẳn vá»›i thân pháp bình thưá»ng. Chỉ cảm thấy thân pháp ấy nhanh nhẹn tuyệt luân, phóng vút lên trá»i như mÅ©i tên báºt khá»i cung. Hai nhà sư hợp công không được, đã biết không phải là đối thá»§ cá»§a nà ng, nhất thá»i mặt xám ngoét, lướt ngang qua bá» binh khà trong tay, chắp tay đứng yên.
Phương Triệu Nam quát lớn:
“Sư muá»™i không được đả thương!†Trần Huyá»n Sương nhoẻn miệng cưá»i, lá»™n má»™t vòng lên không, lướt ra sau má»™t trượng má»›i hạ xuống đất, thân pháp đẹp đẽ vô cùng, hai nhà sư buông tay đứng lui ra má»™t bước, nhưá»ng cho má»™t lối. Phương Triệu Nam dẫn đưá»ng Ä‘i trước, bá»n Cát Thiên Bằng, Thiên Phong đạo trưởng, Thần Äao La Côn, Cát Hoà ng, Cát VÄ© nối Ä‘uôi theo sau.
Má»i ngưá»i sau khi táºn mắt thấy Trần Huyá»n Sương đánh bại hai nhà sư thì rất kÃnh phục võ công cá»§a Phương Triệu Nam và Trần Huyá»n Sương, không dám coi thưá»ng há» nữa. Trần Huyá»n Sương từ nhỠđã Ä‘i theo gia gia, nà ng tuy không biết võ công cá»§a mình thuá»™c hạng nà o trên giang hồ, nhưng không há» tá» vẻ ngạc nhiên khi đánh bại hai nhà sư. Còn Phương Triệu Nam thì ngạc nhiên lắm, chà ng Ä‘i lại trên giang hồ đã mấy năm, từ lâu đã nghe danh chùa Thiếu Lâm, thấy võ công cá»§a những hòa thượng ngăn chặn mình ai cÅ©ng cao cưá»ng mà mình lại thắng há» má»™t cách dá»… dà ng. Lúc nà y, chà ng má»›i biết võ công và kiếm chiêu ông già gù truyá»n cho mình Ä‘á»u là tuyệt há»c, tuy không phải là má»™t bá»™ kiếm pháp hoà n chỉnh, nhưng bất cứ má»™t chiêu nà o cÅ©ng Ä‘á»u có thể chế địch ... Ä‘ang suy nghÄ© chợt nghe Thần Äao La Côn thở dà i nhẹ má»™t tiếng:
“Tuổi còn trẻ mà có thể giấu kÃn không lá»™, quả thá»±c hiếm có, lão há»§ Ä‘i cả Ä‘á»i trên giang hồ, chưa bao giá» hoa mắt như thế nà y, Phương huynh mang đầy tuyệt thế võ công mà lão há»§ không há» nháºn rạ.â€. Phương Triệu Nam nhá»§ thầm:
“Äừng nói là ông, cả ta lúc nà y cÅ©ng không tin nổi!†nhưng miệng thì mỉm cưá»i:
“Lão tiá»n bối đã quá khen vãn bối!†Thần Äao La Côn chợt vá»— đùi, giÆ¡ ngón tay cái lên khen rằng:
“Hay!
Thắng mà không kiêu, tấm lòng phóng khoáng cá»§a Phương huynh tháºt khiến cho lão há»§ khâm phục!†ngưá»i nà y tuy tuổi đã quá hoa giáp nhưng vẫn còn ba phần trẻ nÃt, trong lòng khâm phục võ công cá»§a Phương Triệu Nam thì luôn miệng khen chà ng.
Má»i ngưá»i Ä‘ang nói chuyện thì đã đến đỉnh núi, chỉ thấy má»™t vùng thÆ¡n tùng vây quanh, che kÃn đỉnh núi. Cát Thiên Bằng nói:
“Ở phÃa sau và hai bên trái phải cá»§a đỉnh Minh Nguyệt Ä‘á»u có rừng tùng vây quanh, ở phÃa trước má»›i có đưá»ng Ä‘i lên, chúng ta phải băng qua rừng..â€. chợt nghe trong rừng có tiếng Pháºt hiệu vang lên, bốn nhà sư mặc tăng bà o mà u trắng, khoác thêm áo cà sa mà u Ä‘á», thân ngưá»i cao lá»›n cháºm rãi bước ra dà n hà ng ngang. Cát Thiên Bằng đã từng đến chùa Thiếu Lâm, cho nên nháºn biết rất rõ rà ng mà u sắc y phục cá»§a các tăng lữ trong chùa. Vừa thấy bốn nhà sư thì láºp tức nháºn ra là bốn trưởng lão có thân pháºn rất cao trong chùa, cho nên ông ta không khá»i thầm rầu rÄ©, thế rồi má»›i ôm quyá»n nói:
“Tại hạ Cát Thiên Bằng, được phương trượng đại sư nhá»› đến nên gởi thiệp má»i tham dá»± đại há»™i anh hùng ở Thái SÆ¡n, vì ham ngắm cảnh nên Ä‘i nhầm và o háºu sÆ¡n, mong bốn vị đại sư nể mặt nhưá»ng đưá»ng cho quaâ€.
Bốn nhà tuổi Ä‘á»u trên dưới ngÅ© tuần, ai nấy mặt mÅ©i trang nghiêm khiến ai nhìn cÅ©ng sinh cảm giác nể sợ. Nhà sư đứng ở rìa bên trái tay cầm má»™t cây thiá»n trượng bằng sắt to như cái trứng ngá»—ng, nhà sư ở rìa bên phải tay cầm hai cây giá»›i Ä‘ao sáng lấp lánh, còn hai nhà sư đứng ở giữa thì má»—i ngưá»i cầm hai cái bạt bằng đồng đưá»ng kÃnh khoảng má»™t thước. Há» nghe Cát Thiên Bằng nói xong thì đưa mắt nhìn nhau, ngưá»i ở rìa bên trái má»›i nói rằng:
“Nếu Cát thà chá»§ đã có thư má»i cá»§a phương trượng, đương nhiên là khách quý cá»§a chúng tôi, ở phÃa trước có trạm nghênh đón, xin má»i hãy đến đấy. Bần tăng nghe lệnh phương trượng chưởng môn, canh giữ ở nÆ¡i nà y không để bất cứ ai vượt qua, các vị thà chá»§, xin hãy Ä‘i theo đưá»ng trước!â€.
Phương Triệu Nam thấy bốn nhà sư mặt mÅ©i trang nghiêm, trong lòng vốn khiếp sợ, nhưng chợt nhá»› rằng chỉ có Cát Thiên Bằng má»›i có thư má»i. Dù cho Ä‘i vòng đưá»ng trước, e rằng cÅ©ng chỉ phà thá»i gian, mà đưá»ng sau thì đã vượt được hai trạm, xem ra đây có lẽ là trạm cuối cùng, sao không xông qua thá»! à nghÄ© ấy lướt qua, hà o khà trá»—i dáºy, thế là chà ng cưá»i lá»›n nói:
“Bốn vị thiá»n sư đã phụng lệnh cản đưá»ng đương nhiên không thể cho chúng tôi qua, váºy vãn bối muốn xông qua thá», không biết bốn vị thiá»n sư có chấp nháºn không?†bốn nhà sư đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam. Nhìn má»™t hồi, nhà sư tay cầm song Ä‘ao đứng ở bên phải má»›i hạ giá»ng Ä‘á»c Pháºt hiệu rồi nói:
“Ở phÃa sau có cả thảy ba trạm, các vị thà chá»§ có thể vượt qua hai trạm, chắc chắn là ngưá»i thân mang tuyệt kỹ. Song bá»n bần tăng phụng lệnh canh giữ ở đây, nếu chưa được phương trượng cho phép thì không để ai lên núi bằng đưá»ng nà y, nếu các vị thà chá»§ tá»± tin có thể xông qua, bá»n bần tăng đương nhiên không tiện khuyên nhá»§â€. à ông ta là muốn khuyên hỠđể cho há» biết khó mà lui. Thế nhưng Phương Triệu Nam mỉm cưá»i nói:
â€œÄÆ°á»£c đại sư chỉ bảo thiá»n cÆ¡, vãn bối cảm kÃch không nguôi, nhưng bá»n chúng tôi đã may mắn vượt qua hai trạm, còn trạm cuối cùng nà y cÅ©ng phải thá» xem sao, mong các vị thiá»n sư nương tay cho!†thế rồi láºt tay rút thanh bảo kiếm hÃt má»™t hÆ¡i dà i bước thẳng tá»›i trước. Trần Huyá»n Sương hạ giá»ng nói:
“Phương sư huynh, muá»™i cùng huynh lên má»™t lượt được không?†Phương Triệu Nam mỉm cưá»i:
“Trước tiên để má»™t mình huynh lên thá», nếu tiếp không được, sư muá»™i lên cÅ©ng không muá»™n!†Trần Huyá»n Sương nhoẻn miệng cưá»i, nói vá»›i vẻ đầy quan tâm:
“Muá»™i sẽ giúp sư huynh má»™t tay!†sau khi nà ng thay đổi đồ má»›i, ngưá»i cà ng xinh xắn hÆ¡n, lúc nói cưá»i trông muôn phần bá mị, Phương Triệu Nam đột nhiên cảm thấy tim Ä‘áºp mạnh má»™t cái, chà ng vá»™i và ng quay đầu bước vá» phÃa trước. Chỉ thấy bốn hòa thượng đó ai nấy Ä‘á»u nhắm mắt, tá»±a như không há» chuẩn bị. Phương Triệu Nam giở thanh trưá»ng kiếm trong tay, cao giá»ng nói:
“Bốn vị thiá»n sư xin hãy nương tay!†bốn nhà sư mở hé mắt ra, nhìn Phương Triệu Nam rồi nói:
“Tiểu thà chá»§ hãy cứ ra tayâ€. Nói xong rồi nhắm mắt trở lại. Phương Triệu Nam giở thanh trưá»ng kiếm trong tay bước sải vá» phÃa trước, thanh kiếm giÆ¡ ngang trước ngá»±c, chân khà ngưng tụ lên thân kiếm, khi còn cách bốn nhà sư năm bước, chà ng chợt ngừng lại. Bốn nhà sư vốn chẳng thèm để ý đến Phương Triệu Nam, nhưng thấy chà ng giÆ¡ ngang kiếm mà tiến tá»›i, láºp tức sắc mặt ngưng trá»ng. Lúc nà y, Nhất Bút Phiên Thiên Cát Thiên Bằng, Thiên Phong đạo trưởng, La Côn, Cát Hoà ng, Cát VÄ© cà ng căng thẳng hÆ¡n Phương Triệu Nam, sắc mặt ai nấy Ä‘á»u ngưng trá»ng, hai mắt mở to chú và o trong trưá»ng. Chỉ thấy bốn nhà sư đứng vững như núi, trang nghiêm như bốn vị La Hán, khiến ngưá»i ta vừa nhìn đã sợ. Phương Triệu Nam đột nhiên quát lá»›n má»™t tiếng, thanh trưá»ng kiếm trong tay chầm cháºm vẽ ra ná»a vòng tròn. Chiêu nà y xem ra không những cháºm rãi lạ thưá»ng mà lại không há» có tác dụng gì, nhưng bốn nhà sư ấy vừa nhìn thì hÆ¡i biến sắc, không hẹn mà đá»u đẩy binh khà trong tay ra ná»a thước. Té ra chiêu kiếm nà y cá»§a Phương Triệu Nam là má»™t chiêu tên gá»i Äông Sinh Lưỡng Nghi trong Thái Cá»±c Tuệ kiếm cá»§a phái Võ Äang, nhìn thì thấy cháºm rãi, nhưng trong sá»± cháºm rãi ấy hà m chứa sá»± biến hóa kỳ ảo liên miên không ngá»›t. Bốn nhà sư ấy có thân pháºn cao vá»i trong chùa Thiếu Lâm, được liệt và o hà ng trưởng lão, thưá»ng trao đổi võ công vá»›i cao nhân trong phái Võ Äang cho nên cÅ©ng biết chút Ãt vá» Thái Cá»±c Tuệ kiếm. GiỠđây thấy chà ng sá» dụng tuyệt nghệ trong phái Võ Äang, không khá»i kinh hãi, ai nấy Ä‘á»u ngưng thần chuẩn bị, không còn khinh địch nữa. Nà o ngá» sá»± việc lại Ä‘i ra ngoà i dá»± liệu cá»§a bốn nhà sư, sau khi Phương Triệu Nam vẽ ra ná»a vòng thì đứng yên không chịu tấn công. Nhà sư tay cầm thiá»n trượng ở phÃa bên trái Ä‘á»c má»™t tiếng Pháºt hiệu nói:
“Tiểu thà chá»§ có phải là đệ tá» cá»§a phái Võ Äang chăng?†Phương Triệu Nam ôm kiếm mỉm cưá»i:
“Ân sư cá»§a vãn bối không láºp môn phái, má»i bốn vị trưởng lão ra tay!â€.
Bốn nhà sư láºp tức biến sắc, nói:
“Kiếm thế cá»§a tiểu thà chá»§ rõ rà ng là má»™t chiêu tuyệt há»c trong Thái Cá»±c Tuệ kiếm cá»§a phái Võ Äang, nhưng không chịu nháºn là đệ tá» cá»§a phái Võ Äang, chả lẽ chê bá»n bần tăng không biết kiếm thuáºt sao?†Phương Triệu Nam nghiêm mặt nói:
“Vãn bối chỉ há»c được những chiêu kiếm há»—n tạp, vả lại đạo võ công là hay thay đổi nhưng không rá»i nguồn, dù cho kiếm chiêu có tình cá» giống vá»›i kiếm thuáºt Võ Äang cÅ©ng không thể nói vãn bối là môn hạ cá»§a phái Võ Äangâ€. Nhà sư bên trái tay cầm cây thiếc thiá»n trượng láºp tức múa ra má»™t mảng trượng ảnh, nhất thá»i trượng phong kêu lên vù vù, nói rằng:
“Nếu tiểu thà chá»§ tá»± tin có thể vượt qua, váºy xin má»i hãy ra tay!†Phương Triệu Nam thấy uy thế múa trượng cá»§a ông ta, trong lòng không khá»i thầm kinh hãi, nhưng lúc nãy đã như cỡi lên lưng cá»p, đương nhiên không thể sợ mà rút lui, thế rối má»›i dá»±ng cây trưá»ng kiếm trong tay lên, nói:
“Cung kÃnh không bằng tuân lệnh!†thanh trưá»ng kiếm Ä‘iểm xéo vá» nhà sư bên rìa phải, ngưá»i xoay theo kiếm thế, lướt thẳng vá» phÃa trước ba bước. Nhà sư rìa bên phải múa tÃt cây giá»›i Ä‘ao giữ kÃn môn há»™. Phương Triệu Nam gáºp cổ tay thâu thanh trưá»ng kiếm vá», đối phương cÅ©ng láºp tức thâu giá»›i Ä‘ao đứng yên ngay tại chá»— mà không hỠđánh trả. Äó chÃnh là khó khăn cá»§a Phương Triệu Nam, nếu bốn nhà sư ai nấy cÅ©ng đứng yên ngay tại chá»—, dùng binh khà chi viện cho nhau, ngoại trừ phải hạ độc thá»§, đả thương há» muốn vượt qua trạm nà y, chẳng phải chuyện dá»…. Suy nghÄ© má»™t hồi, cảm thấy chỉ có đồng thá»i tấn công bốn nhà sư khiến cho há» phải di chuyển sang nÆ¡i khác thì má»›i có cÆ¡ há»™i vượt qua. à nghÄ© ấy vừa lướt qua, thanh trưá»ng kiếm đột nhiên đánh ra má»™t chiêu Kinh Hồng Ly VÄ©, đâm thẳng vá» phÃa nhà sư đứng ở giữa tay cầm đồng bạt, ngưá»i di chuyển theo kiếm, lướt vá» phÃa trước. Chỉ nghe hai nhà sư ở giữa đồng thá»i cao giá»ng niệm Pháºt hiệu, bốn cái đồng bạt đồng thá»i đẩy ra múa tÃt.
Phương Triệu Nam không đợi kiếm thế tiếp xúc vá»›i mà n bạt ảnh ấy, chợt quát lá»›n má»™t tiếng, ngưá»i phóng vá»t lên, kiếm thế thay đổi mục tiêu, hà n quang như Ä‘iện giáºt, chém thẳng vá» phÃa nhà sư tay cầm thiá»n trượng. Từ sau khi chà ng được ông già gù truyá»n cho kiếm thuáºt, tuy đã há»c được không Ãt tinh hoa kiếm thuáºt cá»§a các đại kiếm phái trong thiên hạ, nhưng sá»± tiến bá»™ cá»§a ná»™i công và sá»± nhanh chóng cá»§a thân pháp không thể phối hợp được vá»›i sá»± biến hóa linh hoạt cá»§a kiếm chiêu, nếu gặp ngưá»i có võ công hÆ¡i cao hÆ¡n thì sẽ láºp tức bị kiếm chiêu kỳ ảo cá»§a chà ng đánh cho lung túng tay chân. Bốn nhà sư nà y Ä‘á»u có công lá»±c tinh thuần trên ba mươi năm, tÄ©nh thì như núi, động thì như linh xà . Lúc má»›i ra tay, tuy hÆ¡i lúng túng trước kiếm chiêu kỳ ảo cá»§a Phương Triệu Nam, nhưng sau khi giao thá»§ mưá»i hiệp, bốn nhà sư dần dần trấn tÄ©nh trở lại, trượng ảnh bạt quang kết thà nh má»™t bức tưá»ng ánh sáng. Phương Triệu Nam giở hết tuyệt há»c nhưng vẫn không thể nà o vượt qua bức mà n ấy. Äang lúc kịch chiến, chợt nghe nhà sư tay cầm giá»›i Ä‘ao cao giá»ng nói:
“Tiểu thà chá»§ nói không ngoa, kiếm chiêu quả nhiên há»—n tạp, trong vòng mưá»i hiệp mà đã sá» dụng hết kỳ chiêu trong các đại kiếm phái, chỉ tiếc há»a hầu vẫn không đủ, công lá»±c còn thiếu, không phát huy được uy lá»±c mà thôị.â€. ông ta trầm giá»ng niệm má»™t tiếng A di đà Pháºt rồi nói tiếp:
“Tiểu thà chá»§ hãy cẩn tháºn, bần tăng phản công đây!†nói chưa dứt lá»i thì ngưá»i đã lướt tá»›i, hai thanh giá»›i Ä‘ao múa thà nh má»™t mà n hà n quang chụp xuống đầu. Phương Triệu Nam đánh lâu mà chẳng được gì, trong lòng lo lắng lắm, chà ng biết mình không có hy vá»ng thá»§ thắng. Vì chà ng đã sắp sá» dụng các kiếm chiêu cá»§a ông già ấy, Ä‘ang định thối lui, thì thế tấn công như sấm vang chá»›p giáºt cá»§a nhà sư cầm giá»›i Ä‘ao đã bổ xuống. Cát Thiên Bằng hạ giá»ng nói vá»›i Cát Hoà ng, Cát VÄ©:
“Hòa thượng ấy nói không sai, nếu Phương Triệu Nam có tu vi công lực của ta, hỠđã bại trong tay của y.
Chao ôi! Nếu bốn vị trưởng lão nà y mà bại trong tay cá»§a ngưá»i trẻ tuổi ấy, chắc chắn sẽ là má»™t chuyện trấn động giang hồ, cuá»™c chiến nà y cÅ©ng đủ giúp cho y nổi danh trên giang hồ..â€. ông ta lâu nay có lòng tin vá»›i Phương Triệu Nam, cho rằng bốn nhà sư chắc chắn sẽ bại trong kiếm chiêu kỳ ảo cá»§a chà ng, chỉ là thá»i gian sá»›m hay muá»™n mà thôi. Chợt nghe Thần Äao La Côn nói:
“Cát huynh, chỉ e Phương huynh khó chống lại thế hợp công cá»§a bốn nhà sư, chúng ta có cần lên giúp y má»™t tay không?â€.
Cát Thiên Bằng đưa mắt nhìn thì thấy hòa thượng tay cầm giá»›i Ä‘ao đã vá»t ngưá»i lên không, Ä‘ao quang như núi đè xuống Phương Triệu Nam. Phương Triệu Nam thì Ä‘ang quần nhau vá»›i ba nhà sư kia, tá»±a như không thể nà o chống đỡ nổi uy thế từ trên trá»i giáng xuống ấy. Song trong khoảng sát na ấy, khi Cát Thiên Bằng cảm thấy nguy hiểm, chuẩn bị ra tay tương cứu thì đã trá»… má»™t bước, chỉ thấy má»™t mảng ngân hồng rÆ¡i xuống. Chợt nghe Phương Triệu Nam quát lá»›n má»™t tiếng, cây trưá»ng kiếm trong tay đánh ra kỳ chiêu, mÅ©i kiếm máy động, vẽ ra kiếm hoa khắp trá»i, ai nấy Ä‘á»u hoa cả mắt, trông giống như có hà ng trăm cây bảo kiếm cùng đâm ra. Té ra khi chà ng bị bốn nhà sư vây đánh, đột nhiên nhá»› đến chiêu Xảo Äoạt Tạo Hóa cá»§a ông già gù, chà ng quát lá»›n má»™t tiếng rồi dùng chiêu ấy. Äây là má»™t kiếm chiêu kỳ ảo tuyệt luân, vừa ra tay đã khiến cho bốn nhà sư phải kinh hãi. Chỉ nghe tiếng Pháºt hiệu liên miên, trượng ảnh bạt quang đột nhiên giao nhau, thối lui đến năm bước. Mấy tiếng Pháºt hiệu ấy tá»±a như là ám hiệu cá»§a bốn nhà sư, nhà sư từ trên cao phóng xuống, tay cầm hai cây Ä‘ao cÅ©ng thâu lại rồi thâu ra phÃa sau. Chỉ thấy kiếm quang cá»§a Phương Triệu Nam đột nhiên mở rá»™ng, phản công vá» phÃa bốn nhà sư. Bá»n Cát Thiên Bằng, Thiên Phong đạo trưởng Ä‘á»u biến sắc. Há» chưa bao giá» thấy kiếm thế kỳ ảo uy mãnh như thế, há» chỉ thấy từng đóa kiếm hoa từ trong mà n kiếm quang bung ra chứ không thấy Phương Triệu Nam ra tay như thế nà o ... Sau má»™t hồi tiếng binh khà giao nhau, kiếm quang trượng ảnh đột nhiên biến mất, tất cả Ä‘á»u rÆ¡i và o im lặng. Những ngưá»i trong trưá»ng không ai nhìn thấy rõ, Phương Triệu Nam đã xuất chiêu kiếm nà y như thế nà o, chỉ thấy bốn nhà sư buông tay đứng yên má»™t bên. Phương Triệu Nam ngạc nhiên nhìn há», chỉ thấy trên áo cà sa cá»§a hai nhà sư tay cầm thiá»n trượng đã bị rách mấy chá»—, còn nhà sư tay cầm đồng bạt và giá»›i Ä‘ao thì không những tăng bà o bị rách mà trên tay, vai, ngá»±c có mấy chá»— đã chảy máu. Cát Thiên Bằng đưa mắt nhìn La Côn và Thiên Phong đạo trưởng rồi nói:
“Lão há»§ bình sinh chưa bao giá» gặp ngưá»i có kiếm thuáºt thá»±c sá»± xảo Ä‘oạt tạo hóạ.â€.
Phương Triệu Nam đứng lặng xuất thần, chợt nghe Cát Thiên Bằng gá»i ra chiêu kiếm mình sá» dụng lúc nãy, bất giác quay đầu lại há»i:
“Lão tiá»n bối có biết chiêu nà y cá»§a vãn bối không?â€.
Cát Thiên Bằng lắc đầu cưá»i:
“Kiếm chiêu cá»§a Phương huynh kỳ ảo, lần đầu tiên lão há»§ thấy được, loại tuyệt há»c kinh thế hãi tục nà y, lão há»§ là m sao biết được?†trong khi nói thì ông ta đã bước lên. Phương Triệu Nam kêu à má»™t tiếng chứ không nói gì, trong lòng thì nhá»› đến sá»± biến hóa phÃa sau cá»§a Xảo Äoạt Tạo Hóa. Khi ông già gù truyá»n cho chà ng kiếm chiêu nà y, tuy đã nhẫn nại giải qua và i lần. Nhưng Phương Triệu Nam vẫn không thể hiểu hết tất cả sá»± biến hóa trong kiếm chiêu kỳ ảo nà y, lúc nãy tình hình nguy ngáºp, chà ng đã mÆ¡ hồ sá» dụng chiêu nà y. GiỠđây nghÄ© lại, không những chưa thể sá» dụng hết tất cả những biến hóa mà cả xuất thá»§ như thế nà o chà ng cÅ©ng quên nốt. Thá»±c ra võ công, kiếm thuáºt thượng thừa váºn dụng khắc địch, Ä‘a số là trong má»™t ý niệm, có lúc kiếm thế ra trước cả ý. Chỉ nghe tiếng cưá»i trong trẻo cá»§a Trần Huyá»n Sương vang lên trong tai:
“Lúc nãy sư huynh có phải sá» dụng kiếm chiêu Xảo Äoạt Tạo Hóa hay không?â€.
Phương Triệu Nam nói:
“Äúng váºy, sư muá»™i có há»c qua chưa?†Trần Huyá»n Sương cưá»i nói:
“Gia gia hình như đã truyá»n thụ cho muá»™i, cho nên khi sư huynh ra tay, muá»™i hình như đã gặp qua, nhưng nghÄ© kỹ lại thì lại có má»™t Ä‘iểm không nhá»› được, chao ôi! Nhá»› không được, muá»™i ngốc tháºt!†Phương Triệu Nam thâu thanh trưá»ng kiếm, nhá»§ thầm:
“Cả mình cÅ©ng không nhá»› được, chả trách gì nà ng ta!†thế rồi nà ng mỉm cưá»i nói:
“Sau nà y có thá»i gian chúng ta hãy nghiên cứu lại, có lẽ đôi bên sẽ bổ sung được cho nhauâ€. Trần Huyá»n Sương nhoẻn miệng cưá»i, bước tá»›i trước. Bốn nhà sư nà y đã ẩn và o trong rừng, không cản trở há» nữa. Khu rừng nà y trông có vẻ ráºm rạp nhưng tháºt ra chỉ Ä‘i bốn năm trượng. Vừa ra khá»i rừng, chợt thấy có hai tiểu hòa thượng mặt thà nh mà y tú tuổi khoảng mưá»i lăm mưá»i sáu, ngưá»i mặc tăng bà o tay cầm phất trần chạy tá»›i, bước chân rất khá»e khoắn và nhanh nhẹn, trong chá»›p mắt đã đến trước mặt há». Trần Huyá»n Sương thấy hai ngưá»i chạy đến, ngầm đỠchân khà rồi cao giá»ng quát:
“Äứng lại!†hai nhà sư quả nhiên đứng lại, chắp tay trước ngá»±c nói:
“Bá»n chúng tôi nháºn lệnh phương trượng chưởng môn đến nghênh đón các vị, không có ý khác, cô nương đừng hiểu nhầmâ€. Cát Thiên Bằng bước tá»›i trước, nói:
“Phương trượng quý tự hiện ở đâu?†hai nhà sư nói:
“Phương trượng tệ tá»± Ä‘ang ở trên núi đợi đại giá cá»§a các vị, tiểu tăng sẽ dẫn đưá»ng trướcâ€. Nói xong thì vá»™i và ng bước vá» phÃa trước. Quần hà o Ä‘i theo sau hai tiểu hòa thượng, Ä‘i được khoảng mưá»i mấy trượng, thì đến trước má»™t ngồi chùa. Ngồi chùa nà y không lá»›n, chỉ có khoảng má»™t mẩu, hai cánh cá»a sÆ¡n mà u Ä‘en đã mở to. Hai tiểu hung thá»§ đồng thá»i ngừng bước, quay đầu lại nói:
“Các vị hãy đợi ở ngoà i cá»a má»™t lát, tiểu tăng Ä‘i bẩm báo sư phụ ra đón quý kháchâ€.
Chợt nghe trong chùa vang lên má»™t tiếng Pháºt hiệu trầm trầm, cắt đứt lá»i cá»§a hai tiểu hòa thượng ấy. Tiếp theo là má»™t giá»ng nói rõ to vang lên:
“Lão nạp đã được Giám viện thượng tá»a tứ lão chuyển lá»i, các đại hiệp Ä‘Ãch thân dẫn cao nhân đến dá»± há»™i, xin thứ cho lão nạp không thể Ä‘Ãch thân nghênh đón..â€. rồi má»™t nhà sư già mình phá»§ áo cà sa mà u và ng, chân mà y bạc trắng cháºm rãi bước ra. Cát Thiên Bằng bước tá»›i trước, ôm quyá»n cưá»i nói:
“Tại hạ được lão thiá»n sư để ý đến, gởi thiệp má»i dá»± há»™i, đâu dám đến trá»…!â€.
Nhà sư thở dà i nhẹ má»™t tiếng, cưá»i rằng:
“Lão nạp là kẻ phà m tục, tuy Pháºt ta từ bi, dẫn và o trong cá»a Pháºt, nhưng trải qua hai mươi năm vẫn chưa thể xóa bá» lòng trần, Ä‘em lại mối phiá»n toái cho võ lâm đồng đạo!†Cát Thiên Bằng tuy là má»™t đại hiệp nổi danh trên giang hồ, nhưng vẫn không dám tùy tiện trước mặt phương trượng chùa Thiếu Lâm. Ông ta vái dà i má»™t cái rồi nói:
“Lão thiá»n sư thương xót cho đồng đạo võ lâm má»›i không quản đưá»ng xa vạn dặm đến Äông Nhạc, cá» hà nh đại há»™i anh hùng, hà nh động đại nhân đại dÅ©ng nà y chỉ vì ngà y sau, chắc chắn sẽ khiến cho ngưá»i trong võ lâm thiên hạ kÃnh ngưỡngâ€. Nhà sư ấy mỉm cưá»i:
“Vô sân, vô niệm, vô ngã, vô tướng má»›i chÃnh là cảnh giá»›i thượng thừa trong cá»a Pháºt, lão nạp đã bước và o ma đạo, các đại hiệp khen ngợi như thế cà ng khiến cho lão nạp lo lắng không yên!†ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói tiếp:
“Vừa rồi nghe Giám viện thượng tá»a tứ tăng báo lại, các đại hiệp đã dắt theo má»™t vị kiếm khách trẻ tuổi võ công kinh thế, không biết có thể giá»›i thiệu cho lão nạp biết hay không?†Cát Thiên Bằng cưá»i khà khà rồi quay đầu nhìn Phương Triệu Nam:
“Phương huynh là rồng trong cõi ngưá»i, vừa ra tay đã nổi danh thiên hạ, trong võ lâm hiện nay có mấy ngưá»i được chưởng môn phương trượng khen ngợi như thế..â€. Phương Triệu Nam từ lâu đã nghe tiếng Thiếu Lâm tá»± là Thái SÆ¡n Bắc Äẩu trong võ lâm, có thể được chưởng môn phương trượng khen ngợi như thế đương nhiên không phải là chuyện dá»…. Phương Triệu Nam ôm quyá»n nói:
“Vãn bối Phương Triệu Nam, từ lâu đã ngưỡng má»™ lão thiá»n sư, nay may mắn được gặpâ€. Nhà sư ấy chắp tay cưá»i nói:
“Lão nạp là Äại Phương, tiểu thà chá»§ tuổi hãy còn trẻ mà có thể đánh bại Giám viện thượng tá»a tứ tăng cá»§a bổn tá»±, ngà y sau chắc chắn sẽ là báºc anh tà i trong chốn võ lâmâ€. Phương Triệu Nam nói:
“Vãn bối chẳng qua may mắn mà thôi, nà o dám nháºn lá»i khen cá»§a lão thiá»n sưâ€. Äại Phương thiá»n sư mỉm cưá»i, cúi ngưá»i nói:
“Bên trong đã bà y sẵn thức ăn chay, má»i các vị và o trong, lão nạp Ä‘i trước má»™t bước dẫn đưá»ngâ€. Nói xong xoay ngưá»i bước vá» phÃa trước. Má»i ngưá»i nối Ä‘uôi nhau qua má»™t khoảng sân thì đến má»™t căn Ä‘iện. Chỉ thấy hÆ¡n hai mươi ngưá»i đã chia nhau ngồi trong Ä‘iện vừa thấy Äại Phương thiá»n sư dắt theo và i ngưá»i bước và o thì đứng dáºy đón chà o. Cát Hoà ng, Cát VÄ© vừa thấy thì trong lòng ngạc nhiên, thầm nhá»§:
“Trên đưá»ng Ä‘i mình gặp hà ng trăm ngưá»i, sao bây giá» chỉ có và i ngưá»i thế nà y?†ánh mắt đưa qua, lướt nhìn toà n Ä‘iện, chỉ thấy trong Ä‘iện có bà y sẵn năm cái bà n vuông, tá»±a như chỉ có bốn năm mươi ngưá»i tham dá»± đại há»™i nà y. Äại Phương thiá»n sư đưa mắt nhìn toà n trưá»ng rồi nói:
“Chắc Cát VÄ© đã đói, hãy mau ngồi và o chá»—â€.
Tất cả những ngưá»i trong Ä‘iện, ngoại trừ bốn ngưá»i Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương, Cát Hoà ng, Cát VÄ©, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u tuổi trên ngÅ© tuần, ngưá»i mặc trưá»ng sam, râu dà i táºn ngá»±c.
Nghe Äại Phương thiá»n sư má»i má»i ngưá»i và o chá»—, ai nấy Ä‘á»u nghe theo. Phương Triệu Nam nhìn kỹ những ngưá»i trong phòng, huyệt thái dương Ä‘á»u nhô cao, ánh mắt sáng quắc, tá»±a như Ä‘á»u là những cao nhân ná»™i ngoại kim tu có công lá»±c thâm háºu, nhưng lại không thấy thầy trò Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Sá» Mưu Äá»™n và những ngưá»i đã gặp ở trên bãi Triá»u Dương. Äang suy nghÄ© thì và i tiểu hòa thượng đã bưng thức ăn chay lên bà y trên bà n. Äại Phương thiá»n sư bưng chén rượu, nói:
â€œÄÆ°á»£c các vị nể mặt, không ngại đưá»ng xa đến đây, lão nạp cảm kÃch không nguôi, nay xin mượn chén rượu nhạt kÃnh các vịâ€. Quần hà o Ä‘á»u cúi ngưá»i đứng dáºy, ai nấy Ä‘á»u bưng chén rượu ở trước mặt uống cạn. Chợt nghe bên ngoà i có tiếng bước chân, hai tiểu hòa thượng dắt theo bốn ngưá»i bước và o. Bốn ngưá»i ấy sau khi bước và o Ä‘iện thì tám ánh mắt Ä‘á»u nhìn vá» phÃa Phương Triệu Nam. Trần Huyá»n Sương nhẹ kéo tay áo Phương Triệu Nam, nói:
“Sư huynh có nháºn ra những ngưá»i nà y không?†Phương Triệu Nam hÆ¡i gáºt đầu, hạ giá»ng nói:
“Những kẻ nà y đã có lòng gây sá»±, đừng để ý đến chúng..â€.
Äại Phương thiá»n sư tai mắt nhanh nhạy, tá»±a như đã nghe lá»i nói cá»§a bá»n há», lướt mắt nhìn Phương Triệu Nam rồi quay mặt sang nhìn những ngưá»i ấy, chắp tay cưá»i rằng:
“Má»i các vị mau ngồi và o chá»—â€. Té ra bốn ngưá»i ấy chÃnh là Thiên Nam Song Nhạn, Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn và ông già râu bạc Nhất Chưởng Trấn Tam Tương NgÅ© Tông NghÄ©a mà Phương Triệu Nam đã gặp trên bãi Triá»u Dương. Ngoại trừ Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, ba ngưá»i còn lại Ä‘á»u ôm quyá»n trả lá»…, chỉ có ông ta là mặt vẫn lạnh lùng, chẳng nói má»™t lá»i bước tá»›i ngồi và o chá»—. Äại Phương thiá»n sư cÅ©ng không để trong lòng, thản nhiên mỉm cưá»i:
“Nguyên nhân lão nạp mở đại há»™i anh hùng lần nà y chắc các vị đã biết, Thất Xảo Thoa tuyệt tÃch từ lâu trên giang hồ nay xuất hiện trở lạị.â€. ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng rồi đưa mắt nhìn quần hùng, nói tiếp:
“Mấy mươi năm trước, Thất Xảo Thoa đã khiến cho không Ãt đồng đạo võ lâm bị thương. Do đó, loại ám khà nà y đã trở thà nh dấu hiệu cá»§a tá» vong, không ai có thể sống sót khi gặp cây thoa nà y, lúc đó lão nạp vẫn chưa trở thà nh phương trượng cá»§a chùa Thiếu Lâm, đã từng được phương trượng chưởng môn lúc đó ra lệnh dắt theo tám cao thá»§ ở Äạt Ma viện truy tìm tung tÃch cá»§a ngưá»i dùng thoa. Nà o ngá» tung tÃch cá»§a kẻ nà y lúc ẩn lúc hiện, xảo quyệt vô cùng, không thể nà o tìm ra được, lão nạp theo dõi được ná»a năm thì đà nh phải quay trở vá» chùa. Lúc đó chưởng môn phương trượng cảm thấy kẻ nà y rất độc ác, nếu không sá»›m trừ Ä‘i thì võ lâm đồng đạo cá»§a chúng ta khó mà ăn ngon ngá»§ yên, vì thế đã liên lạc vá»›i các đại môn phái trong võ lâm như Võ Äang, Côn Luân truy tìm, mất gần má»™t năm, cuối cùng đã tìm ra y tại vùng ngoại ô Kim Lăng, má»™t cuá»™c ác đấu đã diá»…n rạ.â€. ông ta tá»±a như Ä‘ang nhá»› đến chuyện xưa, ngá»a mặt suy nghÄ© má»™t hồi rồi nói:
“Lão nạp không có duyên tham gia cuá»™c đại chiến nà y, sau đó nghe hai vị sư huynh đệ kể rằng, cuá»™c đại chiến rất kịch liệt, tất cả những ngưá»i tham gia Ä‘á»u cảm thấy đó là cuá»™c chiến dữ dá»™i nhất trong Ä‘á»i. Mưá»i hai cao thá»§ cá»§a bốn đại môn phái Ä‘á»u ra tay, từ sáng đến chiá»u, đánh nhau đến bốn canh giá», bốn ngưá»i vẫn bị y đả thương, phá vòng vây mà chạy, chuyện nà y rất Ãt đồn trên giang hồ, có lẽ các vị ngồi đây vẫn chưa nghẹ.â€. chợt má»™t ông già chá»™t mắt ngồi ở rìa bên trái cháºm rãi đứng dáºy:
“Lão há»§ bất tà i nhưng cÅ©ng có duyên tham gia cuá»™c chiến ấyâ€. Quần hà o nghe nói Ä‘á»u giáºt mình, không hẹn mà đá»u quay mặt nhìn vá» phÃa ông già má»™t mắt ấy. Ông già nà y tuổi trên bảy mươi, năm chòm râu bạc dà i xuống trước ngá»±c, mắt trái được bịt bằng má»™t mảnh vải mà u Ä‘en, ở giữa chân mà y có má»™t vết sẹo, khiến cho ngưá»i ta vừa nhìn thì đã nháºn ra ở nÆ¡i mắt trái ông ta đã bị chém bởi Ä‘ao hoặc kiếm. Chỉ nghe ông ta thở dà i, giở mảnh vải Ä‘en trên mắt trái xuống nói rằng:
“Con mắt trái nà y cá»§a lão há»§ là bị thương lần đại chiến ấy, ngoại trừ lão há»§, còn có sáu ngưá»i nữa đã bị đả thương..â€. ông ta cháºm rãi đưa mắt nhìn Äại Phương thiá»n sư:
“Ba ngưá»i bị thương nặng đã chết sau khi hắn ta thoát khá»i vòng vây, thiá»n sư bảo bốn ngưá»i bị thương là rất đúng!†Äại Phương thiá»n sư chắp tay trước ngá»±c nói:
“Tiá»n bối có phải là vị cao nhân tiá»n bối trong phái Võ Äang Tiêu Dao Tá» Tiêu lão tiá»n bối không?†vừa nói ra, quần hà o Ä‘á»u chấn động, cúi ngưá»i hà nh lá»… vá»›i ông già chá»™t mắt ấy. Bởi vì Tiêu Dao Tá» là đệ nhất danh kiếm trong phái Võ Äang, mấy mươi năm trước đã nổi danh võ lâm, chấn động giang hồ, những ngưá»i trên sáu mươi tuổi Ä‘á»u nghe danh ông ta. Năm mươi năm trước, bốn đại kiếm phái trong giang hồ là Võ Äang, Hoa SÆ¡n, Côn Luân, Nga Mi luáºn kiếm tại núi Nga Mi, Tiêu Dao Tá» lúc ấy tuổi còn trẻ mà có thể đánh bại các cao thá»§ cá»§a Hoa SÆ¡n, Côn Luân, Nga Mi. Lúc đó ông ta đã vang danh thiên hạ, được gá»i là Nhất Äại Thần Kiếm, ngưá»i trong võ lâm Ä‘á»u lấy là m vinh hạnh khi gặp mặt ông ta. Äáng tiếc ông ta từ sau khi luáºn kiếm ở núi Nga Mi, đã mất dạng trên giang hồ. Lúc nà y, đột nhiên lại xuất hiện, những ngưá»i biết chuyện nà y Ä‘á»u chấn động, cung kÃnh đứng dáºy là m lá»…, cả Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Sá» Mưu Äá»™n cÅ©ng phải cúi ngưá»i. Chỉ có bốn ngưá»i Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương Cát Hoà ng, Cát VÄ© tuổi còn trẻ không biết chuyện nà y nên cứ ngồi yên. Phương Triệu Nam đã Ä‘i lại trên giang hồ và i năm, thấy những ngưá»i trong Ä‘iện đứng dáºy là m lá»… thì cÅ©ng vá»™i và ng đứng dáºy ôm quyá»n chà o. Trần Huyá»n Sương kéo áo Phương Triệu Nam, thì thầm:
“Sư huynh quen ông già chá»™t mắt nà y ư?†Phương Triệu Nam sợ nà ng nói tiếp nữa nên vá»™i và ng đưa tay cầm tay cá»§a nà ng lại lắc nhẹ, chỉ cảm thấy bà n tay má»m mại lạ thưá»ng, Trần Huyá»n Sương vốn là ngưá»i thông minh, bị Phương Triệu Nam lắc tay thì láºp tức hiểu dụng ý cá»§a chà ng, nà ng nhẹ ngà ng ghé sát tai Phương Triệu Nam nói:
“Sư huynh có phải muốn muá»™i đừng nói nhiá»u không?†Phương Triệu Nam quay đầu mỉm cưá»i, gáºt nhẹ đầu, chỉ cảm thấy má»™t là n u hương phả và o mặt, vá»™i và ng quay đầu Ä‘i. Ông già chá»™t mắt ấy kéo mảnh vải Ä‘en che mắt lại, nói:
“Lão thiá»n sư có nghe lệnh sư huynh nhắc đến lão há»§ không?†ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng, đưa mắt nhìn toà n trưá»ng má»™t vòng rồi lại nói:
“Lúc ấy lão há»§ Ä‘ang tuổi tráng niên, vì được sư trưởng yêu thương, thá» tu luyện má»™t loại ná»™i công cá»§a bổn phái, thá»i gian bế quan vừa má»›i xong, đã theo tứ đại môn phái Ä‘i giết con yêu phụ ấyâ€.
Thần Äao La Côn chợt đứng dáºy:
“Tiêu lão tiá»n bối có tham gia cuá»™c đại chiến nà y là má»™t chuyện lá»›n trên giang hồ, sao không nghe ai nhắc đến?â€.
Tiêu Dao TỠnói:
“Lúc ấy chưởng môn cá»§a tệ phái cảm thấy võ công cá»§a đối phương quá cao cưá»ng, không cho lão phu ngang nhiên..â€. nói đến đây thì chợt im lặng. Nhưng tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu, bởi vì năm xưa ông ta là đệ tá» kiệt xuất nhất trong phái Võ Äang, tiếng tăm vang lừng bốn biển, nếu không may bại tráºn, không những danh tiếng cá»§a ông ta sẽ bị tổn hại, mà uy vá»ng cá»§a phái Võ Äang cÅ©ng sứt mẻ rất nhiá»u. Äại Phương thiá»n sư chắp tay trước ngá»±c:
“A di đà Pháºt, tuy Tiêu lão tiá»n bối Ä‘Ãch thân đến đây là vinh hạnh cho chúng tôi, những mong lão tiá»n bối thương xót cho hà ng ngà n sinh linh cá»§a võ lâm đồng đạo, là m chá»§ cho cuá»™c đại há»™i lần nà ỵ.â€.
Tiêu Dao TỠnói:
“Phái Thiếu Lâm được coi là Thái SÆ¡n Bắc Äẩu trong võ lâm, đại há»™i lần nà y cứ do thiá»n sư ra mặt chá»§ trì là tốt nhất..â€. ông ta lại nhìn toà n trưá»ng má»™t vòng rồi nói:
“Ngoại trừ phương trượng phái Thiếu Lâm, có ai có thể má»i được nhiá»u cao thá»§ như thế nà y?†phương trượng thiá»n sư nói:
“Nếu Tiêu lão tiá»n bối đã không chá»§ trì chuyện nà y, bần tăng cÅ©ng không dám miá»…n cưỡng, nhưng vẫn mong được tiá»n bối chỉ bảoâ€. Tiêu Dao Tá» nhẹ thở dà i:
“Lão há»§ không dám Ä‘oán sá»± thà nh bại cá»§a lần nà y, nhưng trước mắt những cao thá»§ ngồi ở đây có thể nói là tinh túy trong chốn võ lâm, cho nên chuyện thà nh hay bại cứ nghe theo ý trá»i. Năm xưa trong cuá»™c đại chiến ấy, lão há»§ tuy bị thương má»™t mắt, nhưng đã kéo rách được mạng che mặt cho nên biết đó là má»™t nữ nhân..â€. đột nhiên má»™t ông già mặc đạo bà o lưng cắm song kiếm đứng dáºy:
“Không biết lão tiá»n bối có thể kể tưá»ng táºn chuyện năm xưa cho bá»n vãn bối được mở rá»™ng tầm mắt, cÅ©ng là giúp cho chúng tôi có kinh nghiệm đối địchâ€. Tiêu Dao Tá» gáºt đầu cưá»i:
“Hôm ấy sau khi lão há»§ bị thương thì không láºp tức trở vá» núi Võ Äang mà tá»± tìm má»™t nÆ¡i bà máºt chữa trị vết thương, sau khi vết thương thuyên giảm thì lại bắt đầu luyện và i loại võ công chưa thà nh. Lúc ấy, lão há»§ vẫn chưa vá» núi Võ Äang, tuy nghe chưởng môn tệ phái đã sai rất nhiá»u ngưá»i tìm tung tÃch cá»§a ta, nhưng Ä‘á»u không gặp được..â€. tuy ông ta không nói ra nguyên nhân, nhưng những ngưá»i trong Ä‘iện Ä‘á»u biết ông ta hổ thẹn không dám vá» núi, do đó chẳng có ngưá»i nà o há»i dấn tá»›i nữa. Chỉ nghe Tiêu Dao Tá» lại tiếp tục nói:
“Võ công cá»§a kẻ nà y không những quá»· dị khó Ä‘oán mà lại hiểm độc vô cùng, rất nhiá»u chiêu thuáºt Ä‘á»u là hiếm nghe hiếm thấy, thân pháp nhẹ nhà ng, phiêu giáºt bất định. Tuy bị cao thá»§ bốn phái vây đánh nhưng vẫn linh hoạt tá»± nhiên, Ä‘iá»u đáng sợ nhất là sức bá»n cá»§a mụ ta, cao thá»§ bốn phái lúc ấy có cả thảy mưá»i hai ngưá»i, ngưá»i ra tay trước nhất là Äại Trà thiá»n sư cá»§a phái Thiếu Lâm..â€. Äại Phương thiá»n sư tiếp lá»i:
“Äại Trà là sư huynh cá»§a lão nạp, đáng tiếc đã mất mạng trong cuá»™c chiến ấy!†Tiêu Dao Tá» mỉm cưá»i, nói tiếp:
“Không đầy mưá»i hiệp, Äại Trà thiá»n sư đã bị đối phương là m cho không trả đòn nổi, tiếp theo thì những ngưá»i còn lại má»›i lần lượt ra tay. Lão há»§ là ngưá»i ra tay cuối cùng, vốn muốn chá» dịp xem lá»™ số võ công cá»§a mụ ta, nà o ngỠđứng xem má»™t hồi lâu mà chẳng thấy được gì. Lúc ấy mưá»i má»™t cao thá»§ Ä‘á»u đã ra tay nhưng vẫn không thể thắng được, ngược lại bị mụ ta đánh cho luống cuống tay chân, rÆ¡i và o nguy hiểm.
Lão phu thấy má»i ngưá»i ngà y cà ng nguy hiểm, chỉ đà nh múa kiếm xông và o tham chiến, lúc ấy giao đấu không đầy má»™t canh giá»..â€. Äại Phương thiá»n sư hạ giá»ng Ä‘á»c má»™t tiếng Pháºt hiệu, nói:
“Võ công ấy thá»±c kinh ngưá»i!†Tiêu Dao Tá» tá»±a như rất cao hứng, không đợi ai há»i nữa mà tiếp tục nói:
“Sau khi lão há»§ ra tay thì đã dần dần cứu vãn được tình thế, má»i ngưá»i Ä‘á»u dùng tuyệt kỹ để cầu thắng. Trong má»™t lúc Ä‘ao quang kiếm ảnh tuôn ra khiến ngưá»i ta hoa mắt, trong cuá»™c chiến ấy lão phu đã táºn mắt thấy được sá»± bát đại tinh thâm cá»§a võ công phái Thiếu Lâm. Äại Trà thiá»n sư tuy đã tá» nạn, nhưng sá»± anh dÅ©ng cá»§a ông ta khiến cho chúng tôi không thể nà o quên..â€.
ông ta buồn bã thở dà i một tiếng, nói tiếp:
“Những ngưá»i trong trưá»ng lúc ấy vẫn chưa phát giác lão há»§ là ai, nhưng lão há»§ vẫn không thể nà o giấu đôi mắt thần cá»§a Äại Trà thiá»n sư, ông ta cố ý đến gần lão há»§, gá»i nhá» tên cá»§a lão há»§, nhưng vì lúc ấy những ngưá»i trong trưá»ng Ä‘á»u dốc hết sức nghênh chiến, không nghe được..â€. Chuyện nà y liên quan đến sá»± sinh tá» cá»§a Äại Trà thiá»n sư cho nên các nhà sư trong phái Thiếu Lâm Ä‘á»u ngưng thần lắng nghe. Tiêu Dao Tá» nhìn Äại Phương thiá»n sư rồi tiếp tục nói:
“Äại Trà thiá»n sư đã nháºn ra lão há»§, lão há»§ chỉ đà nh gáºt đầu thừa nháºn, Äại Trà thiá»n sư vừa gia tăng thế công vừa thì thầm bà n bạc vá»›i lão há»§. Ông ta muốn dốc hết toà n lá»±c để tạo cÆ¡ há»™i cho lão há»§ bất ngá» ra tay giáºt mạng che mặt cá»§a mụ ta. Nhưng lão há»§ thấy khó mà ra tay được, bởi vì đối phương ra tay rất nhanh, không há» có chá»— sÆ¡ hở..â€. Äại Phương thiá»n sư chợt xen và o há»i:
“Nói như thế, lão tiá»n bối không chấp nháºn?†Tiêu Dao Tá» ngá»a mặt cưá»i dà i, nói:
“Vì chuyện nà y, hai phái Thiếu Lâm và Võ Äang suýt tý nữa đã hiểu nhầm, nhưng cÅ©ng không thể trách những ngưá»i đã nói những lá»i nà y, cÅ©ng không thể nói là ai đã sai. Lần nà y đại sư không chịu đưa thiệp má»i ngưá»i cá»§a phái Võ Äang chúng tôi, chắc là vẫn chưa quên chuyện xưa?†Äại Phương hạ giá»ng niệm Pháºt hiệu rồi nói:
“Trên giang hồ có lá»i đồn thổi, lão nạp cÅ©ng không thể ngăn cản được, lại thêm sư huynh cá»§a lão nạp sau khi trá»ng thương thì gắng gượng trở vá» chùa, chỉ bảo đừng tìm Võ Äang trả thù thì đứt hÆ¡i mà chết, thế là ..â€.
Tiêu Dao TỠnói:
“Äiá»u đó cÅ©ng trả trách, lúc ấy lá»i bà n bạc giữa lão há»§ vá»›i Äại Trà thiá»n sư có thể Thiên An đạo trưởng trong phái Côn Luân cÅ©ng nghe được má»™t tý, đáng tiếc Thiên An đạo trưởng đã chết ngay tại tráºn cho nên không còn ai biết chuyện nà y nữạ.â€. ông ta nhắm con mắt chá»™t lại, mặt lá»™ vẻ Ä‘au thương:
“Lúc ấy lão há»§ vẫn chưa chấp nháºn lá»i đỠnghị cá»§a Äại Trà thiá»n sư, chợt thấy cây thiá»n trượng trong tay ông ta đánh gấp, vạch ra má»™t luồng kình phong, hóa thà nh trượng ảnh khắp trá»i, đè bẹp kiếm quang cá»§a đối phương, lúc ấy lão há»§ không còn sá»± chá»n lá»±a nà o khác, chỉ đà nh rút kiếm thối lui, Äại Trà thiá»n sư đại phát thần oai, cây thiá»n trượng múa ngang đánh dá»c như Giao Long xuất hải. Phái Thiếu Lâm được coi là lãnh tụ cá»§a võ lâm thá»±c sá»± không tầm thưá»ng!†Äại Phương thiá»n sư nói:
“Äâu dám, lão tiá»n bối là má»™t báºc anh tà i, võ công tuyệt thế..â€. chợt nhá»› ông ta đã mất Ä‘i má»™t mắt, cho nên đà nh không nói tiếp những lá»i khen ngợi nữa. Tiêu Dao Tá» cưá»i khổ sở rồi nói:
“Sau khi lão há»§ lui má»™t bên, thầm váºn khà điá»u tức, sau lượt tấn công cá»§a Äại Trà thiá»n sư, lão há»§ đã múa kiếm phóng lên. Kiếm nà y tuy đã chém rách mạng che mặt cá»§a mụ ta, nhưng ngược lại cÅ©ng bị má»™t chiêu kiếm quá»· dị khó Ä‘oán cá»§a mụ ta đâm bị thương má»™t mắt, sau khi bị thương thì lão há»§ không thể đánh nữa. Ả yêu phụ ấy mượn dịp phản công, Thiên An đạo trưởng gặp nạn trước tiên, bị má»™t kiếm cá»§a mụ ta đâm xuyên ra trước ngá»±c mà chết, Äại Trà thiá»n sư bị thương tiếp theo, trúng cá»§a mụ ta má»™t kiếm và má»™t chỉ. Sau khi lão há»§ váºn khà điá»u tức má»™t hồi lao và o đánh tiếp thì nà o ngá» cục diện đột nhiên lại thay đổi đến ná»—i không thể ra tay nữa, đại thế đã mất, Thiên An vừa chết, Äại Trà bị trá»ng thương, lão há»§ bị mù mắt, những ngưá»i còn lại Ä‘á»u đã sức cùng lá»±c kiệt. Chợt nghe mấy tiếng kêu thảm vang lên, trong khoảnh khắc mụ ta đã liên tục đả thương bảy ngưá»i, thoát vòng vây mà bá» chạy, hai ngưá»i bị thương nặng nhất đã chết ngay tại tráºn sau khi mụ ta thoát được vòng vây. TÃnh Thiên An đạo trưởng và o nữa, có cả thảy ba ngưá»i chết ngay tại tráºn, lão há»§ và Äại Trà thiá»n sư bị thương nặng nhất, ngoà i ra hai phái Côn Luân và Nga Mi Ä‘á»u có má»™t ngưá»i bị thương, kẻ cưá»ng địch bá» chạy, Ä‘uổi theo lại không đủ sức, ai Ä‘á»u vá» nhà nấy, sá»± tình cụ thể là như thế..â€. Äại Phương thiá»n sư chép miệng:
“Mấy mươi năm nay phái Thiếu Lâm chúng tôi và quý phái Ä‘á»u vẫn không thể hòa thuáºn nhau, phần lá»›n là vì chuyện nà y mà hiểu nhầm, nay sá»± đã rồi, không nên nhắc lại chuyện cÅ©, lão nạp sẽ láºp tức sai đệ tá» má»i ngưá»i cá»§a quý phái tham dá»± đại há»™i lần nà ỵ.â€. Tiêu Dao Tá» nói:
“Äiá»u đó thì không cần, ngưá»i trong tệ phái tuy không được thiá»n sư má»i, nhưng cÅ©ng đã nháºn được thư má»i đến dá»± tiệc Chiêu Hồn ở Minh Nhạc, lúc đó chưởng môn cá»§a tệ phái sẽ dắt cao thá»§ trong phái đến Tuyệt Mệnh cốc!†chợt nghe có ngưá»i cao giá»ng nói:
“Nhạc chá»§ cá»§a Minh Nhạc má»i anh hùng trong thiên hạ đến dá»± tiệc Chiêu Hồn ở Tuyệt Mệnh cốc chắc chắn có dụng ý khác. Chuyến Ä‘i nà y sẽ rất hiểm nguỵ.â€. má»i ngưá»i quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ngưá»i lên tiếng chÃnh là NgÅ© Tông NghÄ©a. NgÅ© Tông NghÄ©a đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam, Trần Huyá»n Sương. Thế rồi má»›i nói tiếp:
“Còn có má»™t chuyện khó đỠphòng được là chúng ta không biết hư thá»±c cá»§a đối phương, nhưng đối phương đã sai ngưá»i trà trá»™n và o trong đại há»™i lần nà y cá»§a chúng ta .â€.
Tà i sản của ngocvosong1986
26-04-2008, 06:02 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngà y 14 giá» 25 phút
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 15
Chiêu Kiếm Kỳ Ảo Khiến Ngưá»i Nghi Ngá»
NgÅ© Tông NghÄ©a vừa nói ra toà n trưá»ng Ä‘á»u chấn động. Tiêu Dao Tá» chợt nhướng con mắt còn lại mau chóng nhìn lướt lên mặt những ngưá»i trong Ä‘iện. Äại Phương thiá»n sư tá»±a như rất kÃch động, ngưá»i hÆ¡i run rồi xoay mặt kéo tiểu hòa thượng bên cạnh thì thầm nói:
“Hãy Ä‘i má»i bốn vị há»™ pháp sư huynh cá»§a con cho taâ€. Tiểu hòa thượng chắp tay vâng má»™t tiếng thì mau chóng chạy ra ngoà i. Äại Phương thiá»n sư hạ giá»ng Ä‘á»c má»™t tiếng Pháºt hiệu:
“Nếu NgÅ© đại hiệp đã biết kẻ gian tế là ai, sao không chỉ ra táºn mặt..â€. NgÅ© Tông NghÄ©a cháºm rãi đưa tay chỉ vá» phÃa Phương Triệu Nam và Trần Huyá»n Sương, nói rằng:
“Má»i ngưá»i có biết hai kẻ nà y không?†Nhất Bút Phiên Thiên Cát Thiên Bằng đột nhiên đứng dáºy:
“NgÅ© huynh không thể ngáºm máu phun ngưá»i, tại hạ quen biết hai ngưá»i nà y!†Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Sá» Mưu Äá»™n cháºm rãi đưa mắt nhìn Nhất Bút Phiên Thiên, cưá»i lạnh má»™t tiếng chứ không nói gì. Cát Thiên Bằng thấy ánh mắt cá»§a má»i ngưá»i Ä‘á»u nhìn vá» phÃa mình, ho lá»›n má»™t tiếng rồi nói:
“Huynh đệ và vị Phương huynh đệ nà y gặp nhau trong núi Cá»u Cung, lúc đó sư phụ cá»§a y Ä‘ang nằm bệnh trong má»™t động đá..â€. ông ta biết rất Ãt vá» Phương Triệu Nam, ngoà i những chuyện đã gặp, ông ta không biết nói thế nà o nữa. Äại Phương thiá»n sư nhẹ gáºt đầu:
“Má»i Cát huynh ngồi xuống, lão nạp có mấy câu muốn nói vá»›i hai vị thà chá»§ nà yâ€. Phương Triệu Nam biết dù cho Cát Thiên Bằng có lòng bảo vệ cho mình, nhưng cÅ©ng không đủ sức thế rồi má»›i cháºm rãi đứng dáºy, nói:
“Lão thiá»n sư có Ä‘iá»u gì xin hãy cứ nói, tại hạ Ä‘ang rá»a tai lắng ngheâ€. Äại Phương thiá»n sư chắp tay, lạnh lùng há»i:
“Thứ cho lão nạp thất lá»…, xin há»i tiểu thà chá»§ thuá»™c môn phái nà o?â€.
Phương Triệu Nam hơi trầm ngâm, nói:
“Ân sư cá»§a tại hạ há» Châu, tên Bá»™i!†chà ng đáp rất ngắn gá»n, nói xong thì ngồi xuống. Äại Phương thiá»n sư nhẹ nhà ng láºp lại:
“Châu Bá»™i?†rồi há»i:
“Lệnh sư có tham gia đại há»™i lần nà y không?†ông ta rõ rà ng không biết Châu Bá»™i là ai. Thiên Phong đạo trưởng đột nhiên đứng dáºy:
“Châu Bá»™i là má»™t trong Giang Nam Tứ Äại danh kiếm, tại hạ đã có mấy lần gặp mặt ông taâ€. Äại Phương thiá»n sư lại há»i:
“Châu Bội có đến không?†Thiên Phong đạo trưởng tuy biết rõ nhưng vẫn quay mặt nhìn một hồi rồi đáp:
“Khôngâ€. Äại Phương thiá»n sư nói:
“Má»i đạo huynh ngồiâ€. Thiên Phong đạo trưởng ngồi xuống. Äại Phương thiá»n sư lại quay mặt nhìn Phương Triệu Nam:
“Tiểu thà chá»§ có thể vượt qua ba chặng ở háºu sÆ¡n cá»§a bổn tá»±, kiếm chiêu tuyệt thế ấy có phải há»c từ lệnh sư hay không?†Phương Triệu Nam lòng nhá»§ thầm:
“Ông ta cứ há»i lòng vòng như thế nà y, không biết há»i đến lúc nà o, tháºt là khó chịuâ€. Thế rồi má»›i hÃt sâu má»™t hÆ¡i, thản nhiên nói:
“Những Ä‘iá»u tại hạ há»c được rất há»—n tạp, ngoại trừ kiếm thuáºt há»c được từ ân sư, ngoà i ra còn có kỳ ngá»™ khác, nhưng lão thiá»n sư hãy yên tâm, tại hạ không phải là ngưá»i được Minh Nhạc phái đến. Ngược lại còn có mối thâm thù vá»›i ngưá»i trong Minh Nhạc, lần nà y đến đây cÅ©ng là muốn tìm dịp báo thù..â€. chợt nghe tiếng bước chân vang lên, bốn hòa thượng tay cầm binh khÃ, ngưá»i mặc áo cà sa tiến và o trong Ä‘iện. Phương Triệu Nam chợt cao giá»ng, đứng dáºy nói:
“Sư môn tại hạ kết thù vá»›i Minh Nhạc, Sá» lão tiá»n bối biết má»™t chút ná»™i tình, nếu lão thiá»n sư không tin thì cứ há»i ông taâ€. Äại Phương thiá»n sư cháºm rãi đưa mắt nhìn Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn, há»i:
“Sá» huynh nếu đã biết ná»™i tình, mong hãy nói rõ, lão nạp Ä‘ang rá»a tai lắng ngheâ€.
Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn vẫn ngồi yên, đưa mắt nhìn trần nhà , lạnh lùng nói:
“Tại hạ xưa nay không qua lại vá»›i ngưá»i trong võ lâm, khoảng ba tháng trước, kẻ nà y mang đồng tiá»n đòi Æ¡n cá»§a tại hạ tìm đến bãi Triá»u Dương. Trước y còn có má»™t thiếu nữ, ná»a đêm quả nhiên có ngưá»i Ä‘uổi theo bãi Triá»u Dương..â€. ông ta tá»±a như rất mệt nhá»c, giá»ng nói cà ng lúc cà ng nhá», khi nhắc đến mấy chữ bãi Triá»u Dương thì rất khó nghe. Äại Phương thiá»n sư biết đây là kẻ quái dị, không há»i ông ta nữa, chỉ e lại khiến ông ta nổi giáºn. Thế rồi nhướng mà y nhìn Phương Triệu Nam:
“Lão nạp nà o dám nghi ngá» thà chá»§? Song rất ngưỡng má»™ kiếm thuáºt siêu tuyệt cá»§a thà chá»§, mong tiểu thà chá»§ có thể cho chúng tôi thấy được tuyệt kỹâ€. Phương Triệu Nam nhá»§ thầm:
“Lúc nà y nếu mình tìm cá»› từ chối, chỉ e cÅ©ng không được, giỠđây đã trở thà nh thế cưỡi cá»p, chi bằng cứ mau mắn hứaâ€. Y nghÄ© ấy lướt qua, chà ng lại cháºm rãi đứng dáºy:
“Nếu lão thiá»n sư đã ra lệnh, vãn bối nà o dám không tuân, song vãn bối cÅ©ng có má»™t yêu cầu, không biết lão thiá»n sư có chấp nháºn không?†Äại Phương thiá»n sư nói:
“Chỉ cần hợp tình hợp lý, lão nạp sẽ chấp nháºn!†Phương Triệu Nam mỉm cưá»i, đưa tay chỉ NgÅ© Tông NghÄ©a:
“Vãn bối muốn má»i vị NgÅ© lão tiá»n bối nà y quá chiêu!†Äại Phương thiá»n sư hÆ¡i ngạc nhiên:
“Äiá»u nà y thì phải há»i NgÅ© đại hiệp!†ánh mắt má»i ngưá»i Ä‘a số Ä‘á»u nhìn vá» phÃa NgÅ© Tông NghÄ©a, trong tình thế như thế nà y, dù cho NgÅ© Tông NghÄ©a có ý khiếp sợ, cÅ©ng không thể nói chữ không. Y chỉ đà nh đứng dáºy, nói:
â€œÄÆ°á»£c ngươi coi trá»ng lão há»§, lão há»§ phải phụng bồi!†rồi cháºm rãi bước ra. Äại Phương thiá»n sư đột nhiên cao giá»ng nói:
“Hai bên chỉ là trao đổi võ há»c, bất cứ bên nà o cÅ©ng không được ra tay đả thương!†Phương Triệu Nam nhìn Trần Huyá»n Sương cưá»i nói:
“Dù huynh thắng hay bại, muá»™i cÅ©ng không được ra tayâ€. Trần Huyá»n Sương chần chừ má»™t hồi rồi cưá»i:
“Huynh chắc chắn sẽ thắng y, cần gì muá»™i phải ra tay?†Phương Triệu Nam lách ngưá»i, bước ra giữa Ä‘iện. Lúc nà y, bốn hòa thượng mặc áo cà sa mà u đỠcùng bước vá» phÃa trước, canh ở bốn bên, xem ra là đỠphòng Phương Triệu Nam mượn dịp bá» chạy. Nhất Chưởng Trấn Tam Tương NgÅ© Tông NghÄ©a cháºm rãi đứng dáºy, bước tá»›i. Y đưa mắt nhìn toà n trưá»ng rồi cao giá»ng nói:
“Tại hạ có má»™t chuyện muốn cho má»i ngưá»i biết. Hiện nay ngoà i Minh Nhạc, còn có ai sá» dụng ám khà Thất Xảo Thoa?†tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u không lên tiếng. NgÅ© Tông NghÄ©a hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói tiếp:
“Nhưng ở đây có má»™t ngưá»i sá» dụng loại ám khà nà y, lão há»§ tuy không dám khẳng định kẻ nà y chÃnh là gian tế cá»§a Minh Nhạc, nhưng trong lòng nghi ngá» lắm. Nếu lão há»§ không may bị thương trong tay đối phương, mong các vị phải Ä‘iá»u tra cho rõ..â€. mấy câu nà y tá»±a như là tá»± nói vá»›i mình, nhưng cÅ©ng như nói vá»›i tất cả má»i ngưá»i. Phương Triệu Nam thầm nhá»§:
“Y tuy không chỉ rõ mình là gian tế trong Minh Nhạc, nhưng tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u biết y nói mình, tình thế nà y dù cho có tà i tranh biện như Tô Tần cÅ©ng không thể nói rõ được. GiỠđây chỉ còn cách nhá» và o võ công thắng và i ngưá»i rồi hãy tÃnh tiếpâ€. Thế rồi má»›i láºt tay rút thanh trưá»ng kiếm, cao giá»ng cưá»i:
“Trong số lão tiá»n bối ở đây, có không Ãt ngưá»i đã từng động thá»§ vá»›i ngưá»i trong Minh Nhạc, có thể sẽ từ kiếm chiêu, chưởng pháp cá»§a vãn bối thấy được má»™t Ãt..â€. chà ng hÆ¡i ngáºp ngừng, đưa mắt nhìn NgÅ© Tông NghÄ©a rồi nói:
“Lão tiá»n bối chỉ nhá» và o má»™t cây thoa gãy mà nói vãn bối là kẻ gian tế cá»§a Minh Nhạc, thá»±c là quá võ Ä‘oán. Chắc lão tiá»n bối đã từng giao đấu vá»›i môn hạ cá»§a Minh Nhạc, ắt hẳn có thể tìm ra sÆ¡ hở trong kiếm chiêu và chưởng pháp cá»§a vãn bối, xin má»i hãy rút binh khà ra!†NgÅ© Tông NghÄ©a cưá»i lạnh:
“Lão phu chỉ nhá» và o đôi song chưởng tiếp mấy chiêu cá»§a ngươi thá» xem!†Phương Triệu Nam rút thanh trưá»ng kiếm, xoay ngưá»i ná»a vòng rồi nói:
“Nếu lão tiá»n bối không chịu dùng binh khÃ, váºy xin hãy ra tay trướcâ€.
Tháºt ra NgÅ© Tông NghÄ©a được ngưá»i ta gá»i là Nhất Chưởng Trấn Tam Tương, không những chưởng pháp cao cưá»ng mà còn bởi do y luyện Thiết Xa chưởng và Trúc Diệp thá»§, má»™t loại là ngạnh chưởng má»™t loại là nhuyá»…n chưởng, cả hai loại há»— trợ cho nhau, trong Ä‘á»i Ãt có khi nà o gặp địch thá»§. Nhất Bút Phiên Thiên Cát Thiên Bằng nhá»› Æ¡n cứu mạng cá»§a Phương Triệu Nam, cao giá»ng nói:
“NgÅ© đại hiệp lừng danh giang hồ nhá» chưởng pháp, hiếm khi nà o gặp địch thá»§, Phương huynh cứ dùng binh khÃ..â€. NgÅ© Tông NghÄ©a ngầm đỠchân khÃ, lạnh lùng nói:
“Lão há»§ tuổi đã quá thất tuần, bình sinh chưa bao giá» dùng binh khÃ, các hạ cứ ra tay trướcâ€. Phương Triệu Nam nói:
“Cung kÃnh không bằng tuân lệnh!†rồi má»™t chiêu kiếm Thiên Mã Hà nh Không múa tÃt như chá»›p giáºt đánh ra. NgÅ© Tông NghÄ©a không ngỠđối phương vừa ra tay thì kiếm thế đã nhanh như váºy, trong lòng hÆ¡i kinh hãi, vá»™i và ng thối lui má»™t bước, tay phải chém ra má»™t luồng chưởng lá»±c mạnh mẽ tạt và o kiếm thế, chưởng phải thì trả lại má»™t chiêu.
Phương Triệu Nam sau khi đánh ra má»™t kiếm thì ngưá»i láºp tức vá»t lên theo kiếm, gần đây chà ng gặp nhiá»u kẻ kình địch, cho nên đối địch cÅ©ng rất tháºn trá»ng, đối phương vừa trả lại má»™t chiêu, tuy nhìn thấy là má»m yếu vô lá»±c, nhưng không dám tiếp lấy.
Chà ng xoay ngưá»i theo kiếm thế, tránh qua má»™t bên, hai chân vừa bấu xuống đất, láºp tức múa kiếm tấn công trở lên. Kiếm thuáºt mà ông già gù truyá»n cho chà ng là tinh hoa cá»§a các kiếm phái, lúc thì dùng má»™t chiêu tuyệt há»c cá»§a Hoa SÆ¡n, lúc thì dùng má»™t chiêu tuyệt kỹ cá»§a Côn Luân. Trông có vẻ như không phải là má»™t bá»™ kiếm thuáºt hoà n chỉnh nhưng thế công lợi hại lạ thưá»ng, trong chốc lát, NgÅ© Tông NghÄ©a đã bị kiếm thế kỳ ảo há»—n tạp cá»§a Phương Triệu Nam khiến cho luống cuống tay chân. Äang lúc kịch chiến, chợt nghe Phương Triệu Nam hú dà i má»™t tiếng, thanh trưá»ng kiếm múa tÃt ở trên không tạo thà nh má»™t mà n tinh quang chụp xuống. Äại Phương thiá»n sư cao giá»ng niệm má»™t tiếng Pháºt hiệu rồi nói:
“Hay cho má»™t chiêu Thiên Võng La Tước!†lá»i chưa dứt, kiếm quang đột nhiên tắt hẳn, Phương Triệu Nam ôm kiếm thối lùi ra năm bước. Nhất Chưởng Trấn Tam Tương NgÅ© Tông NghÄ©a mặt đầy vẻ hổ thẹn, cung tay nói:
“Kiếm pháp cá»§a các hạ trác tuyệt, lão há»§ không phải là địch thá»§..â€. rồi xoay ngưá»i chạy nhanh ra khá»i Ä‘iện. Äại Phương thiá»n sư đưa tay cản lại, nói:
“Thắng bại là chuyện thưá»ng tình trong giang hồ, NgÅ© đại hiệp sao lại tháºt lòng như thế?â€.
công lá»±c cá»§a ông ta thâm háºu, vừa đưa tay cản lại thì NgÅ© Tông NghÄ©a không thể chạy ra nữa. Chợt thấy Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nhÃu mà y, trừng mắt nhìn Phương Triệu Nam, mặt đầy vẻ kinh dị, ông ta xưa nay không thÃch nói chuyện, trong lòng tuy có ngà n vạn lá»i muốn nói nhưng không lên tiếng. Äại Phương thiá»n sư cháºm rãi đưa mắt nhìn Phương Triệu Nam, nói:
“Tiểu thà chá»§ có thể đưa Thất Xảo Thoa cho lão nạp xem thá» không?†Phương Triệu Nam quay đầu nhìn Trần Huyá»n Sương:
“Lấy ná»a cây thoa gãy ấy cho há» xem!†Trần Huyá»n Sương hÆ¡i nhÃu mà y đứng dáºy lấy ná»a cây thoa trao cho Phương Triệu Nam. Phương Triệu Nam đặt cây thoa trong lòng bà n tay, nói:
“Vãn bối cÅ©ng không dám khẳng định ná»a cây thoa gãy nà y có phải là Thất Xảo Thoa hay không, má»i các vị xem thá»..â€. ông ta chưa nói xong thì đã có bốn năm tiếng vang lên:
“Äúng váºy! Äúng váºy!†Phương Triệu Nam cháºm rãi cất cây thoa trở lại, Ä‘ang định trao cho Trần Huyá»n Sương, chợt nghe Äại Phương thiá»n sư nói:
“Tiểu thà chá»§ hãy đưa cho lão nạp xemâ€.
Phương Triệu Nam hơi chần chừ, nhưng rốt cuộc thì vẫn cầm cây thoa gãy bước tới. Chà ng chìa cây thoa gãy rồi nói:
“Cây thoa gãy là di váºt cá»§a má»™t lão tiá»n bối, chúng tôi nhá» cây thoa gãy nà y lấy lại má»™t số đồ, lão tiá»n bối có thể xem, nhưng xem xong phải trả lạiâ€. Nếu chà ng bảo cây thoa nà y là Nhạc chá»§ cá»§a Minh Nhạc má»i chà ng đến dá»± há»™i, láºp tức sẽ xóa bá» lòng nghi ngá» cá»§a tất cả những ngưá»i ở đây, nhưng chà ng nói như thế, khiến cho tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u đưa mắt nhìn và o cây thoa.
Äại Phương thiá»n sư nhÃu mà y, nhìn cây thoa trong tay Phương Triệu Nam rồi nói:
“Tiểu thà chá»§ e ngại lão nạp không trả cây thoa lại, váºy xin hãy cứ giữ lấy!†ông ta hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói tiếp:
“Nhưng mong thà chá»§ hãy nói tưá»ng táºn lai lịch cá»§a cây thoa gãy nà y cho anh hùng thiên hạ yên tâmâ€. Phương Triệu Nam thầm nhá»§:
“Tình hình trước mắt rất nguy hiểm, nếu nói sai má»™t lá»i chắc chắn sẽ gây ra má»™t tráºn sóng gióâ€.
Chà ng là ngưá»i tÃnh tình cương nghị, cà ng gặp nguy hiểm cà ng bình tÄ©nh, thế là má»›i cất cây thoa cưá»i nói:
“Lai lịch cá»§a cây thoa nà y, vãn bối không rõ lắm..â€. chà ng quay đầu nhìn Trần Huyá»n Sương rồi nói:
“Sư muá»™i hãy nói lai lịch cá»§a Trần lão tiá»n bối ra cho anh hùng thiên hạ nghe để má»i ngưá»i khá»i hiểu nhầm chúng ta!†chà ng nghÄ© những ngưá»i ở đầy Ä‘á»u là cao nhân có tiếng trong giang hồ, có lẽ sẽ có ngưá»i biết bà máºt vỠông già gù. Chà ng đã suy Ä‘oán rằng ông già gù nà y có lẽ có liên quan đến ngưá»i trong Minh Nhạc. Dù cho có há»i Trần Huyá»n Sương, nà ng cÅ©ng chẳng biết, nay có anh hùng trong thiên hạ ở đây, Trần Huyá»n Sương chỉ còn nói ra má»™t chút manh mối sẽ có ngưá»i nhá»› lại chuyện xưa. Trần Huyá»n Sương coi Phương Triệu Nam là ngưá»i thân duy nhất trên Ä‘á»i, cho nên rất nghe lá»i chà ng, thế rồi bước tá»›i, há»i:
“Sư huynh, huynh muốn muá»™i nói gì?†nà ng chẳng hay biết gì vá» thân thế cá»§a mình, bảo nà ng kể chuyện cá»§a ông già gù, nà ng thá»±c sá»± cảm thấy không biết nói từ đâu. Phương Triệu Nam quay đầu lại, chỉ thấy nà ng tá» vẻ dịu dà ng, trong lòng không khá»i có cảm giác áy náy, nhá»§ thầm:
“Nà ng tháºt tình vá»›i mình như thế, mình lại động tâm cÆ¡ vá»›i nà ngâ€. Phương Triệu Nam thở dà i má»™t tiếng, nói:
“Cứ tùy ý, sư muá»™i biết bao nhiêu thì cứ nói bấy nhiêu, nếu há» không tin cÅ©ng chẳng còn cách nà o!†Trần Huyá»n Sương đưa mắt nhìn quần hà o, dá»±a và o Phương Triệu Nam, nói:
“Cây thoa nà y là váºt cá»§a gia gia ta trước khi chết đưa cho, ngưá»i muốn chúng tôi dùng ná»a cây thoa nà y tìm má»™t ngưá»i, lấy má»™t thanh bảo kiếm..â€. đây là lần đầu tiên nà ng trang trá»ng nói chuyện vá»›i nhiá»u ngưá»i như thế, nà ng chỉ cảm thấy mấy mươi ánh mắt Ä‘á»u nhìn trên mặt nà ng, trong lòng rất bất ổn, nói được hai câu thì im bặt. Tuy chỉ đơn giản mấy câu, nhưng trong đó đã chứa đựng bà máºt vô cùng, những ngưá»i toà n trưá»ng Ä‘á»u mở to mắt. Äại Phương thiá»n sư đột nhiên đưa tay ra nói:
“Tiểu thà chá»§ có thể lấy cây thoa ra lần nữa cho lão nạp mượn xem hay khôngâ€. Phương Triệu Nam lấy ra cây thoa gãy đưa tá»›i.
Äại Phương thiá»n sư nháºn lấy cây thoa nhìn kỹ má»™t hồi, chỉ thấy vết gãy cá»§a cây thoa đã cÅ©, không phải là má»›i gãy gần đây. Ông ta vừa trả lại cho Phương Triệu Nam, vừa nói:
“Theo lão nạp quan sát, vết gãy cá»§a cây thoa nà y e rằng đã nhiá»u nămâ€. Lá»i nà y tá»±a như tá»± nói vá»›i mình, tá»±a như là giải thÃch vá»›i quần hà o. Chợt Tiêu Dao TỠđứng dáºy, bước vá» phÃa trước hai bước, nhìn Trần Huyá»n Sương há»i:
“Dám há»i cao tÃnh phương danh cá»§a cô nương?†Trần Huyá»n Sương liếc mắt nhìn Phương Triệu Nam rồi đáp:
“Ta tên Trần Huyá»n Sươngâ€.
Tiêu Dao TỠngẩng đầu lẩm bẩm:
“Trần Huyá»n Sương! Trần Huyá»n Sương!â€.
má»™t hồi rồi má»›i há»i:
“Không biết cô nương có thể cho tôi biết đại danh cá»§a lệnh tôn hay không?†Trần Huyá»n Sương nhÃu mà y, lắc đầu nói:
“Cả cha mẹ ta cũng chưa gặp qua, là m sao biết tên của cha?†Tiêu Dao TỠngạc nhiên, thở dà i:
“Xin thứ cho lão há»§ nhiá»u chuyện, cô nương đã quên chuyện cá»§a cha mẹ, váºy không biết ngưá»i nuôi cô nương lá»›n lên là ..â€. Trần Huyá»n Sương nhắm mắt, hai dòng lệ rÆ¡i, buồn bã đáp rằng:
“Ta lá»›n lên bên cạnh gia giaâ€. Tiêu Dao Tá» trầm giá»ng nói:
“Cô nương đã Ä‘i theo gia gia từ nhá», váºy chắc chắn phải biết há» tên cá»§a gia gia, không biết ngưá»i ta gá»i ông ta là gì?†nà o ngá» Trần Huyá»n Sương vẫn lắc đầu, đáp:
“Gia gia ngoại trừ dạy ta Ä‘á»c sách viết chữ, há»c võ công, cả chuyện cá»§a cha mẹ cÅ©ng chưa từng nhắc qua, đương nhiên không cho ta biết tên cá»§a ngưá»i!†mấy câu đơn giản ấy khiến cho tất cả ngưá»i trong toà n trưá»ng Ä‘á»u ngạc nhiên, nhẹ thở dà i. Tiêu Dao TỠđưa mắt nhìn Phương Triệu Nam:
“Tiểu huynh đệ gá»i là sư huynh muá»™i vá»›i vị Trần Huyá»n Sương nà y, chắc là biết má»™t Ãt chuyện xưa cá»§a cô ta?â€.
Phương Triệu Nam định trả lá»i, Trần Huyá»n Sương đã đáp trước:
“Cả ta cÅ©ng không biết gia thế cá»§a mình, sư huynh đương nhiên cà ng không biết. Các ngưá»i há»i há»i y cÅ©ng phà lá»i!†trong tất cả những ngưá»i ở đây, Tiêu Dao Tá» là ngưá»i có danh tiếng nhất, địa vị cao nhất, từ khi ông mở miệng, tất cả những ngưá»i ở đây Ä‘á»u không dám cướp lá»i. Chỉ nghe ông ta nhẹ há» hai tiếng rồi nói:
“Cô nương đã không biết thân thế cá»§a mình, nhưng chắc nhá»› diện mạo cá»§a lệnh tổ phụ!†Trần Huyá»n Sương tá»±a như không muốn trả lá»i những câu há»i lòng vòng cá»§a Tiêu Dao Tá» nữa, quay đầu nhìn Phương Triệu Nam nói:
“Ngưá»i nà y há»i đông há»i tây mãi, có cần cho há» biết không?â€.
Phương Triệu Nam mỉm cưá»i:
“Tiêu lão tiá»n bối là báºc danh túc trong phái Võ Äang, nếu sư muá»™i biết thì cứ nói!†thá»±c ra trong lòng chà ng cÅ©ng biết chuyện nà y, chẳng qua là không tiện há»i mà thôi.
Trần Huyá»n Sương tá»±a như nhá»› lại chuyện xưa, ngẩng mặt suy nghÄ© má»™t hồi rồi má»›i nói:
“Khi ta hiểu chuyện Ä‘á»i, tổ phụ đã rất già , ngưá»i lại bị thương rất nặng, quá ná»a thá»i gian trong ngà y là chìm và o giấc ngá»§ say. Sau khi tỉnh dáºy thì dạy ta võ công, Ä‘á»c sách viết chữ, không có thá»i gian nói chuyện khác vá»›i ta, ta cÅ©ng không biết ngưá»i bị thương như thế nà o, nhưng xem ra bị thương rất nặngâ€. Tiêu Dao Tá» tá»±a như rất chú ý, thấy nà ng im lặng thì má»›i láºp tức há»i:
“Ta muốn há»i dung mạo, tuổi tác cá»§a lệnh tổ phụ, không biết cô nương có chịu nói không?†Trần Huyá»n Sương nói:
“Ta không biết gia gia bao nhiêu tuổi, chắc là trên tám mươi, râu bạc dà i quá ngá»±c, ngưá»i gầy ốmâ€.
Tiêu Dao Tá» trầm ngâm không nói. Má»™t lát sau má»›i lạnh lùng há»i:
“Lá»i cá»§a cô nương có phải Ä‘á»u là sá»± thá»±c không?†Trần Huyá»n Sương nói:
“Ta đã nói vá»›i ông, là m gì phải lừa gạt ông!†con mắt độc nhất cá»§a Tiêu Dao Tá» nhìn tất cả má»i ngưá»i, đột nhiên thối lui hai bước, cháºm rãi giở tay, nắm lấy thanh kiếm, lạnh lùng há»i:
“Trong hai sư huynh muá»™i các ngưá»i, ai là ngưá»i võ công cao hÆ¡n?†sau khi Tiêu Dao Tá» nắm lấy chuôi kiếm, quần hà o Ä‘á»u thối lui, chỉ có Äại Phương thiá»n sư và Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn Sá» Mưu Äá»™n vẫn đứng nguyên chá»— cÅ©. Phương Triệu Nam quay đầu nhìn Trần Huyá»n Sương:
“Sư muá»™i hãy tạm thá»i lui xuống nghỉ ngÆ¡i, để huynh Ä‘i trước lãnh giáo, nếu đánh không lại, muá»™i hãy ra tayâ€.
Thế rồi má»›i rút thanh trưá»ng kiếm bước lên. Tiêu Dao Tá» giÆ¡ kiếm ngang ngá»±c, lạnh lùng nói:
“Chuyện tá»· võ liên quan đến sinh tá», không được đùa!†Phương Triệu Nam giở thanh trưá»ng kiếm, lá»›n giá»ng nói:
“Tiá»n bối cứ ra tay, vãn bối chết cÅ©ng không oánâ€. Tiêu Dao Tá» nói:
“Thá»i gian lão há»§ Ä‘i lại trên giang hồ không dà i, Ãt khi ra tay, tiểu huynh đệ hãy cứ ra tay trước!†Phương Triệu Nam không khách sáo nữa, vẫy nhẹ thanh trưá»ng kiếm rồi đâm thẳng ra. Tiêu Dao Tá» giở thanh trưá»ng kiếm trong tay vung tay má»™t cái. Láºp tức má»™t dải ngân hồng lóe lên như Ä‘iện xẹt, tạt và o thanh trưá»ng kiếm cá»§a Phương Triệu Nam.
Phương Triệu Nam chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, thanh trưá»ng kiếm suýt nữa rÆ¡i khá»i tay, chà ng vá»™i và ng hÃt má»™t hÆ¡i, thối lui ba bước. Tiêu Dao Tá» vẫn thản nhiên, lại giÆ¡ kiếm đâm tiếp, chân trái bước tá»›i má»™t bước, kiếm thế đã đẩy tá»›i. Chiêu nà y xem ra rất bình thưá»ng, nhưng sá»± thá»±c chá»— kỳ diệu nằm ở bước chân tiến vá» phÃa trước, kiếm theo thân mà tiến tá»›i, thá»±c sá»± không dá»… đỠphòng tý nà o. Phương Triệu Nam chỉ cảm thấy trong má»™t chiêu kiếm cá»§a Tiêu Dao Tá» có chứa má»™t nguồn tiá»m lá»±c vô cùng, thế rồi chà ng bất giác ngưng tụ tinh thần, quát lá»›n má»™t tiếng lướt ngưá»i đánh lên. Thanh trưá»ng kiếm trong tay cá»§a chà ng múa tÃt, vẽ ra má»™t mảng hà n quang, kiếm quang tuôn ra, chia nhau đâm và o ba đại huyệt Huyá»n CÆ¡, Tướng Äại và Kỳ Môn cá»§a Tiêu Dao Tá». Tiêu Dao Tá» mỉm cưá»i, nói:
“Hay cho chiêu Há»a Thụ Ngân Hoa!â€.
thanh trưá»ng kiếm trong tay cá»§a ông ta chợt đâm và o mà n kiếm ảnh ấy, mÅ©i kiếm lay động, vẽ ra má»™t mảng ngân quang đâm và o cổ tay phải cầm kiếm cá»§a Phương Triệu Nam. Kiếm thế cá»§a ông ta tuy đánh ra sau, nhưng Ä‘i nhanh hÆ¡n Phương Triệu Nam nhiá»u, buá»™c Phương Triệu Nam thâu kiếm nhảy vá»t ra sau. Tiêu Dao Tá» không thừa thế tấn công mà giở ngang kiếm đứng đấy, mỉm cưá»i:
“Chiêu kiếm Há»a Thụ Ngân Hoa cá»§a tiểu huynh đệ tuy không tệ nhưng công lá»±c vẫn còn thiếu, khi ra tay cÅ©ng không đủ nhanh, lại thêm các chiêu kiếm trước và sau không thể hô ứng vá»›i nhau, tuy là má»™t chiêu tuyệt há»c, nhưng uy lá»±c đã giảm Ä‘i rất nhiá»uâ€. Phương Triệu Nam nhá»§ thầm:
“Äây không phải là má»™t bá»™ kiếm pháp hoà n chỉnh, đương nhiên không thể nà o khiến cho các chiêu kiếm hô ứng vá»›i nhauâ€. Chà ng suy nghÄ© má»™t hồi, đột nhiên lướt lên tấn công, cây kiếm trong tay đâm trái quét phải, liên tục đánh ra bốn nhát kiếm, bốn nhát kiếm nà y không những nhanh nhẹn tuyệt luân, mà trước sau hô ứng, liá»n mạch vá»›i nhau. Lần nà y Tiêu Dao Tá» không dá»… dà ng như khi phá giải chiêu kiếm Há»a Thụ Ngân Hoa nữa, ông ta ngưng thần đứng yên, cây trưá»ng kiếm xoay nhanh vẽ ra má»™t luồng ngân hồng ở trước ngưá»i, chặn lại hết bốn nhát kiếm Phương Triệu Nam đánh ra. Phương Triệu Nam đánh xong bốn kiếm mà không được gì vá»™i và ng thối lui ra sau năm bước, cây trưá»ng kiếm cháºm rãi vươn ra, chặn ở trước môn há»™ chuẩn bị đối địch. Nà o ngá» Tiêu Dao Tá» vẫn không tấn công mà giở ngang kiếm đứng yên, gáºt đầu nói:
“Bốn chiêu kiếm nà y là liên hoà n tứ tuyệt trong Lăng Phong Tháºp Bát kiếm trong phái Nga Mi, trên giang hồ gá»i là Äoạt Mệnh Truy Hồn, nếu công lá»±c, há»a hầu cá»§a tiểu huynh đệ đầy đủ, lão há»§ khó mà tiếp nổiâ€. Trong lá»i nói có ý khen ngợi.
Không ai ngá» rằng má»™t chà ng thiếu niên tuổi khoảng hai mươi mà hiểu hết tất cả kiếm pháp cá»§a các đại kiếm phái trên giang hồ, ai nấy Ä‘á»u kinh hãi, mặt biến sắc.
Phương Triệu Nam ngưng thần suy nghÄ© má»™t hồi, đột nhiên lại lướt tá»›i, đâm thẳng ra trước ngá»±c. Chiêu kiếm nà y xem ra bình thưá»ng, nhưng khiến cho Tiêu Dao TỠđột nhiên thối lui hai bước, thanh trưá»ng kiếm đánh ngược lại từng đóa kiếm hoa. Phương Triệu Nam thấy kiếm thế cá»§a ông ta quá hung mãnh, không dám chống đỡ, phải thâu kiếm thối lui ra sau. Tiêu Dao TỠđánh má»™t kiếm thì đẩy lui Phương Triệu Nam, gáºt đầu khen:
“Hay cho chiêu Nhất Trụ Kình Thiên! Äây là bà truyá»n cá»§a phái Hoa SÆ¡n, không biết tiểu huynh đệ há»c được từ đâu?†lúc nà y Phương Triệu Nam má»›i biết võ công cá»§a mình thá»±c sá»± đã tiến triển, trước mặt cao nhân trong thiên hạ mà được khen như thế nà y trong lòng rất vui sướng. Phương Triệu Nam mỉm cưá»i:
“Lão tiá»n bối quá khen, vãn bối nà o dám nháºn..â€. Tiêu Dao Tá» nói tiếp:
“GiỠđây lão há»§ tấn công ngươi và i chiêu xem thá»!†nói đánh là đánh, lá»i cá»§a ông ta chưa dứt thì ngưá»i đã lướt lên, thanh trưá»ng kiếm múa tÃt thà nh má»™t mà n kiếm hoa từ trên đầu chụp xuống! Phương Triệu Nam thất kinh, chỉ cảm thấy kiếm thế cá»§a đối phương như hà ng ngà n thanh kiếm từ bốn phương tám mặt đánh tá»›i, khiến cho chà ng không thể ra tay chống đỡ.
Äang lúc nguy cấp, chà ng chợt nhá»› đến chiêu Mê Vân Tướng Nháºt cá»§a ông già truyá»n cho, thế rồi má»›i vá»™i và ng giở thanh trưá»ng kiếm múa tÃt ở trên đỉnh đầu, vẽ ra má»™t mảng kiếm quang há»™ thân, chân trái bước xeo lên ná»a bước, ngưá»i xoay theo kiếm. Chợt nghe tiếng kim khà chạm và o nhau kêu keng keng, đột nhiên thoát ra khá»i vòng kiếm quang ấy. Chỉ nghe Tiêu Dao Tá» kêu hừ má»™t tiếng, tay phải vung lên, lại đánh gấp tá»›i nữa. Lượt tấn công nà y rất hiểm hóc, không há» có ý nương tay, không những kiếm chiêu mà ná»™i lá»±c trong thanh kiếm cÅ©ng hÆ¡n hẳn kiếm vừa rồi. Trong mà n kiếm khà lạnh lẽo, vang lên tiếng xoèn xoẹt. Trong khoảnh khắc, Phương Triệu Nam lại bị nhốt và o vòng kiếm quang. Trần Huyá»n Sương thấy chà ng dần dần không thể chống đỡ nổi, trong lòng lo lắng, quát lá»›n má»™t tiếng tung ngưá»i vá»t tá»›i. Äại Phương thiá»n sư phất tay trái, bốn nhà sư há»™ pháp nhất tá» niệm má»™t tiếng Pháºt hiệu, xếp thà nh hình chữ nhất, chặn Trần Huyá»n Sương lại. Trần Huyá»n Sương lo lắng cho sá»± an nguy cá»§a Phương Triệu Nam háºn không láºp tức ra tay tương trợ, thấy bốn nhà sư chặn đưá»ng thì như lá»a đổ thêm dầu. Nà ng chẳng nói má»™t lá»i, hai tay cùng tung ra, tấn công hai nhà sư phóng ngưá»i lên trước, nà ng ra tay rất hiểm hóc, mục tiêu Ä‘á»u là những yếu huyệt chà mạng. Hai nhà sư bị nà ng tấn công buá»™c phải thối lùi má»™t bước, má»—i ngưá»i Ä‘á»u phóng ra má»™t chưởng chứ không đánh trả. Té ra bốn nhà sư ấy là ngưá»i có địa vị trong chùa Thiếu Lâm, không muốn động thá»§ vá»›i má»™t thiếu nữ, cho nên má»›i không chịu trả đòn. Trần Huyá»n Sương sau khi đánh lui hai nhà sư thì láºp tức đứng yên tại chá»—, ngưng thần đối địch. Thấy bốn nhà sư không chịu ra tay, nà ng lách ngưá»i má»™t cái lại lao nhanh vá» phÃa trước. Trong Ä‘iện nà y, nà ng không thể nà o thi triển khinh công vá»t qua đầu bốn nhà sư ấy, nếu muốn xông và o bên trong giúp đỡ cho Phương Triệu Nam, chắc chắn nà ng phải vượt qua ải nà y. Trong lúc tức giáºn, chiêu nà o cá»§a nà ng cÅ©ng dồn ngưá»i ta và o chá»— chết, chỉ thấy chưởng chỉ giao nhau, tuy là chia nhau đánh bốn ngưá»i, nhưng thế công rất hiểm hóc, buá»™c bốn nhà sư phải dốc toà n lá»±c để tá»± bảo vệ cho mình. Bốn nhà sư công lá»±c thâm háºu, chưởng lá»±c đánh ra lại toà n là kình dương cương, trong khoảnh khắc chưởng phong vù vù, Trần Huyá»n Sương lúc má»›i đánh và i chiêu thì không nháºn ra, bốn nhà sư chỉ chống đỡ, sau khi đánh ra mưá»i mấy hiệp, Trần Huyá»n Sương bắt đầu tấn công mạnh, chưởng lá»±c chỉ phong cà ng lúc cà ng ghê gá»›m hÆ¡n. Bốn cao tăng há»™ pháp cá»§a chùa Thiếu Lâm nà y bị nà ng đánh cho luống cuống, vì muốn giữ lấy thân đà nh phải ra tay tấn công ngược trở lại.
Äại Phương thiá»n sư thầm nhÃu mà y, nhá»§ rằng:
“Không ngá» má»™t thiếu nữ trẻ tuổi mà có võ công như thế, nếu bốn há»™ pháp không đánh lại thiếu nữ nà y, đồn ra giang hồ sẽ là má»™t chuyện rất nhục nhã. Nhưng mình là phương trượng chùa Thiếu Lâm chả lẽ Ä‘Ãch thân ra tay đối phó vá»›i má»™t thiếu nữâ€. Chỉ trong khoảnh khắc, bốn nhà sư đã rÆ¡i và o nguy hiểm, không thể trả đòn được. Chợt nghe má»™t tiếng quát lá»›n, kiếm khà trong căn đại sảnh đột nhiên tan hẳn. Má»i ngưá»i định thần nhìn lại, chỉ thấy Phương Triệu Nam ướt đẫm mồ hôi, mặt trắng bệch ôm kiếm đứng má»™t bên, Tiêu Dao Tá» thì nhảy vá»t ra, nhưng thần sắc cá»§a ông ta tá»± nhiên, không há» có vẻ mệt má»i, thá»±c sá»± khiến ngưá»i ta không thể biết được ai thắng ai bại. Sá»± thay đổi bất ngá» nà y khiến cho Trần Huyá»n Sương và bốn nhà sư cÅ©ng ngừng lại. Chợt thấy Phương Triệu Nam lảo đảo thối lui mấy bước, phun ra má»™t búng máu tươi. Trần Huyá»n Sương giáºt mình, trừng mắt nhìn má»i ngưá»i, kêu lá»›n:
“Nam ca ca!†rồi nà ng lao tá»›i, đỡ lấy Phương Triệu Nam, thì thầm há»i:
“Sư huynh đã bị thương?†Phương Triệu Nam mỉm cưá»i, nói:
“Không sao, huynh chỉ là chống đỡ kiếm thế mạnh mẽ cá»§a ông ta, bản thân dùng lá»±c quá độ, đợi má»™t lát sẽ khá»e hẳnâ€. Trần Huyá»n Sương thấy chà ng rất tỉnh táo, cÅ©ng hÆ¡i yên tâm. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tiêu Dao Tá» tay cầm thanh kiếm, cháºm rãi bước và o trong trưá»ng, vẻ mặt rất nặng ná». Má»i ngưá»i Ä‘á»u đứng yên, đưa mắt nhìn lên mặt Tiêu Dao Tá», nÃn thở ngưng thần chỠđợi thay đổi. Trần Huyá»n Sương rút thanh kiếm trong tay Phương Triệu Nam, giÆ¡ kiếm chặn ngang trước ngưá»i Phương Triệu Nam. Tiêu Dao Tá» chỉ còn cách Phương Triệu Nam bốn thước thì ngừng lại, nhìn thẳng và o mặt Trần Huyá»n Sương nói:
“Nữ anh hùng hãy lui má»™t bước, ta có lá»i muốn nói vá»›i vị tiểu huynh đệ nà yâ€. Trần Huyá»n Sương nói:
“Nói vá»›i ta cÅ©ng thếâ€. Phương Triệu Nam chợt bước ngang sang bên trái hai bước, ôm quyá»n nói:
“Lão tiá»n bối có lá»i gì dạy bảo, xin hãy cứ nói, vãn bối rá»a tai lắng nghe!†Tiêu Dao Tá» nói:
“Những kiếm chiêu lúc nà y tiểu huynh đệ dùng để buộc lão phu thối lui, không biết là ai dạy cho?†Phương Triệu Nam nghĩ một hồi rồi nói:
“Vãn bối bị kiếm phong cá»§a lão tiá»n bối đè bẹp, không thể chống trả nổi, vá»™i và ng đánh ra má»™t chiêu kiếm..â€. Tiêu Dao Tá» nói:
“Äúng váºy, lão há»§ từ kiếm chiêu cá»§a tiểu huynh đệ đã nháºn ra rất nhiá»u Ä‘iá»u đáng nghi, những chiêu quá»· dị cá»§a Nhạc chá»§ Minh Nhạc mấy mươi năm trước đã xuất hiện trong đại há»™i anh hùng hôm naỵ.â€. lá»i ấy vừa nói ra, quần hùng đã lao xao bà n tán. Phương Triệu Nam ngạc nhiên há»i:
“Sao? Kiếm chiêu cá»§a tại hạ giống kiếm chiêu cá»§a môn hạ Minh Nhạc?†Tiêu Dao Tá» cao giá»ng nói:
“Kẻ dùng thoa là m thiệp má»i anh hùng thiên hạ đến Tuyệt Mệnh cốc dùng tiệc Chiêu Hồn, có phải là ả yêu phụ năm xưa đã dùng Thất Xảo Thoa hay không lão phu vẫn còn chưa Ä‘oán được..â€.
trong Ä‘iện chợt im lặng, mấy mươi ánh mắt Ä‘á»u nhìn vá» phÃa Tiêu Dao Tá» và Phương Triệu Nam. Bởi vì quả thá»±c đó là chuyện ai cÅ©ng quan tâm. Tiêu Dao TỠđưa mắt nhìn quần hà o rồi cháºm rãi nói tiếp:
“Lão há»§ thấy trong kiếm chiêu cá»§a tiểu huynh đệ có chá»— đáng nghi, láºp tức toà n lá»±c tấn công. Tuy kiếm chiêu cá»§a tiểu huynh đệ kỳ ảo, nhưng công lá»±c còn kém xa lão phu, trong lúc bị bức bách đã bất ngá» sá» dụng kỳ há»c..â€. ông ta đột nhiên im lặng, ánh mắt rất kỳ dị! CÆ¡ mặt hÆ¡i máy động, lòng tá»±a như kÃch động lắm. Phương Triệu Nam hoang mang há»i:
“Kiếm thức ấy có gì không ổn?†Tiêu Dao TỠnói:
“Con mắt trái nà y cá»§a lão há»§ chÃnh là bị thương bởi chiêu ấy, cho nên vốn đã nghÄ© ra cách phá giải, nà o ngá» sau khi tiểu huynh đệ ra tay, lão phu vẫn không thể nà o chống đỡ nổiâ€. Phương Triệu Nam nhá»§ thầm:
“Khi truyá»n cho mình chiêu kiếm pháp nà y, ông già gù đã từng nói chỉ cần mình luyện đến mức thuần thục, trên Ä‘á»i nà y không ai địch nổi chiêu kiếm ấy. Xem ra Ä‘iá»u đó là sá»± thá»±c, đáng tiếc mình chỉ há»c được má»™t ná»aâ€. Tiêu Dao Tá» thấy chà ng trầm ngâm không nói, đột nhiên cao giá»ng:
“Lão há»§ má»™t mình ẩn cư ở chốn rừng sau mấy mươi năm nay, tốn hao nhiá»u tâm huyết nhưng vẫn không phá giải nổi chiêu kiếm ấy. Trên thiên hạ không có ngưá»i thứ hai biết chiêu kiếm nà y, nếu tiểu huynh đệ không thể nói là ai đã truyá»n thụ, lão há»§ cÅ©ng không thể không nghi ngá»â€. Phương Triệu Nam đột nhiên nghiêm mặt, há»i ngược lại:
“Lão tiá»n bối có thể xác định ngưá»i đả thương ông ta má»™t phụ nữ hay không?†câu há»i ấy rất bất ngá», khiến cho má»i ngưá»i trong toà n trưá»ng Ä‘á»u sững ra. Tiêu Dao Tá» nghiêm mặt đáp:
“Lão há»§ không thể nhìn sai được!â€.
Phương Triệu Nam trầm ngâm má»™t hồi, đột nhiên ngẩng đầu, đưa mắt nhìn quần hùng, cuối cùng nhìn Trần Huyá»n Sương rồi nói:
“Sư muá»™i, chuyện Trần lão tiá»n bối bị thương, phải chăng muá»™i không nghe ngưá»i nhắc lá»i nà o?†Trần Huyá»n Sương lắc đầu, nói:
“Không có, khi muá»™i lá»›n lên, gia gia đã như thế, cứ cách và i ngà y thì ra ngoà i tìm má»™t Ãt thuốc trở vá», ngoà i ra ngưá»i chẳng Ä‘i đâu cảâ€. Phương Triệu Nam thở dà i má»™t tiếng rồi nói:
“Sư muá»™i hãy nghÄ© kỹ lại xem, trong mưá»i mấy năm có ai đến thăm ngưá»i hay không?†Trần Huyá»n Sương im lặng nghÄ© ngợi má»™t lúc lâu rồi nói:
“Hình như có má»™t ngưá»i, song lúc ấy muá»™i rất nhá», gia gia gặp y trong phòng ngá»§, muá»™i còn nhá»› mang máng rằng ngưá»i ấy là má»™t kẻ mù. Trong ký ức cá»§a muá»™i, đó là ngưá»i duy nhất gia gia gặp gỡ, song chỉ có má»™t lần nà y, sau đó không ai đến nữaâ€.
Phương Triệu Nam quay đầu nhìn Tiêu Dao Tá» rồi lại quay sang há»i Trần Huyá»n Sương:
“Muá»™i hãy nghÄ© kỹ lại xem, há» nói những lá»i gì, dù ná»a câu cÅ©ng được?†Trần Huyá»n Sương cháºm rãi quay đầu lại đáp:
“Lúc ấy, muá»™i chỉ khoảng mưá»i tuổi, nếu ngưá»i ấy không mù, muá»™i cÅ©ng không thể nhá»› rằng y ở trong phòng ngá»§ cá»§a gia gia ná»a ngà y, muá»™i vẫn không và o. Thưá»ng ngà y gia gia vừa tỉnh ngá»§ thì đã buá»™c muá»™i há»c võ, chỉ có ná»a ngà y ấy là cho phép muá»™i ở bên ngoà i chÆ¡i đùa, cho đến khi ngưá»i ấy rá»i khá»i phòng ngá»§ cá»§a gia gia, gia gia má»›i gá»i muá»™i trở vá»â€. Phương Triệu Nam trầm tư má»™t lúc rồi há»i:
“Ngoà i tên mù ấy, có còn ai đến nữa không?â€.
Trần Huyá»n Sương nói như chém Ä‘i chặt sắt:
“Không cóâ€. Phương Triệu Nam thở dà i, há»i:
“Sư muá»™i, ngà y ấy trong quán ta thấy có hai đại hán bị Ä‘iểm huyệt đạo, đó là ai?†chà ng vốn không muốn cứ há»i vòng vo Trần Huyá»n Sương trước mặt anh hùng thiên hạ, nhưng tình thế bức bách trước mắt, chà ng đà nh phải há»i dấn tá»›i, hÆ¡n nữa cÅ©ng muốn mượn dịp nà y để giúp Trần Huyá»n Sương nhá»› lại chuyện xưa. Bởi vì chà ng đã phát giác má»™t bà máºt to lá»›n từ trong lá»i nói cá»§a Tiêu Dao Tá», đó chÃnh là võ công cá»§a ông già gù truyá»n thụ cho mình giống như võ công cá»§a kẻ mang Thất Xảo Thoa đã tung hoà nh giang hồ năm xưa. Trần Huyá»n Sương đột nhiên mỉm cưá»i nói:
“Sư huynh vẫn còn nhớ chuyện ấy ư?†Phương Triệu Nam nói:
“Äúng váºy! Phải chăng hai ngưá»i ấy đã bị kẻ nà o đó Ä‘iểm trúng huyệt đạo?†Trần Huyá»n Sương nói:
“ChÃnh là muá»™i! Nhưng chuyện nà y không có liên quan đến gia gia, hai kẻ ấy rất không thà nh thá»±c, chúng đã lừa gạt muá»™i cho nên muá»™i má»›i Ä‘iểm huyệt đạo, gia gia không biết chuyện nà y, trước khi gia gia tỉnh dáºy, muá»™i đã thả bá»n chúng đị.â€. nà ng đột nhiên nói vá»›i vẻ mất bình tÄ©nh:
“Lúc ấy, muá»™i cÅ©ng gạt sư huynh! Thá»±c ra gia gia Ä‘ang có ở nhà , đó chÃnh là lúc thương thế cá»§a ngưá»i phát tác..â€. chợt má»™t hòa thượng chạy vá»™i và o, chắp tay cúi ngưá»i phÃa trước mặt Äại Phương thiá»n sư nói Ä‘iá»u gì đó, nhưng sau mấy câu thì láºp tức lui trở ra. Chuyện nà y đã phân tán sá»± chú ý cá»§a không Ãt ngưá»i, Ä‘a số ánh mắt Ä‘á»u nhìn vá» phÃa Äại Phương thiá»n sư, bởi vì há» Ä‘oán rằng đã có chuyện gì to lá»›n xảy ra. Äại Phương thiá»n sư đưa mắt nhìn toà n trưá»ng rồi há»i:
“Không biết các vị có ai quen Tri Cơ TỠNgôn Lăng Phủ hay không?†Thiên Phong đạo trưởng đột nhiên chen và o nói:
“Tại hạ đã gặp ngưá»i nà y, song ông ta đã thần trà mê loạn từ lâu, đã hÆ¡i Ä‘iên cuồngâ€. Äại Phương thiá»n sư hạ giá»ng nói:
“A di đà Pháºt, lá»i cá»§a đạo huynh có căn cứ không?†Thiên Phong đạo trưởng nói:
“Nhiá»u ngưá»i trong số chúng tôi đã chÃnh mắt thấy, quyết không saiâ€. Thần Äao La Côn tiếp lá»i:
“Lão há»§ cÅ©ng táºn mắt thấyâ€. Phương Triệu Nam chợt giáºt mình, nhá»§ thầm:
“Kẻ nà y không biết phải chăng có còn nhá»› mình, nếu ông ta giở Ä‘iên giở dại, cứ đòi mình đưa ra Huyết Trì đồ trước mặt anh hùng trong thiên hạ sẽ phiá»n lắm. Nếu bức bản đồ nà y không có trên ngưá»i cÅ©ng chẳng sao, má»™t khi bị ông ta hô hoán lên, khiến cho anh hùng thiên hạ Ä‘á»u nghi ngá», chỉ e lại có má»™t tráºn đấu xảy rạ.â€. Äại Phương thiá»n sư đưa mắt nhìn hai đại sư bên cạnh mình, cháºm rãi nói:
“Hãy mau truyá»n lệnh, thông báo cho Äạt Ma viện dẫn hỠđến đâyâ€. Hai tiểu hòa thượng cúi ngưá»i nháºn lệnh mà đi. Tiêu Dao TỠđột nhiên nhìn Thiên Phong đạo trưởng há»i:
“Tri CÆ¡ Tá» Ngôn Lăng Phá»§ phải chăng được gá»i là thần y trong giang hồ, tá»± xưng là đệ tá» cá»§a La Huyá»n hay không?†Thiên Phong đạo trưởng định lên tiếng thì Thần Äao La Côn đã nói tiếp:
“Äúng váºy, đúng váºy, chÃnh là ngưá»i nà yâ€. chợt Tiêu Dao Tá» như nhá»› lại má»™t chuyện rất quan trá»ng, nói:
“Nếu đã biết ông ta, các vị có biết lá»i đồn ấy có thá»±c không?â€.
Thần Äao La Côn vuốt râu trầm ngâm má»™t lúc rồi nói:
“Chuyện nà y rất khó nói, theo lá»i đồn, Ngôn Lăng Phá»§ quả tháºt có gặp La Huyá»n, nhưng La Huyá»n như con thần long trong mây, có rất nhiá»u sá»± tÃch xung quanh ông ta. Nếu muốn truy cứu sâu và o, không ai có thể nói được, hình như những chuyện vá» La Huyá»n Ä‘á»u do lá»i đồn, Ngôn Lăng Phá»§ có lẽ cÅ©ng là ngưá»i duy nhất gặp La Huyá»n, có lẽ cÅ©ng là mượn danh đệ tá» cá»§a La Huyá»n để nổi tiếng giang hồ. Quả nhiên, từ ngà y ông ta tá»± tung tin rằng được La Huyá»n truyá»n thụ y thuáºt, láºp tức vang danh giang hồ, được gá»i là thần y, nhưng ông ta không ngá» danh tiếng hại ngưá»i, má»—i ngà y ngưá»i đến xin chữa trị nhiá»u không đếm xuể, lúc đó ông ta đà nh dá»i đến núi Cá»u Cung để tránh phiá»n nãá».â€. Ngưá»i nà y rất thÃch kể chuyện, mà thá»±c sá»± hiểu biết cÅ©ng rất nhiá»u, vừa má»i mở miệng thì không cho ai có cÆ¡ há»™i xen và o. Tiêu Dao Tá» ho mạnh má»™t tiếng, cắt lá»i La Côn rồi há»i:
“Huynh đà i ở Giang Nam đã lâu, không biết có nghe đến truyá»n thuyết Huyết Trì đồ không?†La Côn vuốt râu cưá»i lá»›n, nói:
“Tất cả má»i ngưá»i ở đây Ä‘á»u đã nghe đến truyá»n thuyết Huyết Trì đồ, nhưng váºt nà y cÅ©ng như La Huyá»n, truyá»n thuyết chỉ là truyá»n thuyết, rất Ãt ngưá»i thá»±c sá»± thấy được Huyết Trì đồ..â€. ông ta tá»±a như biết mình lỡ lá»i, hÆ¡i ngáºp ngừng rồi lại nói:
“Không biết có ai biết Huyết Trì đồ không?â€.
Phương Triệu Nam giáºt mình, quay đầu Ä‘i, chà ng sợ mình không thể kìm chế được tâm trạng, bị ngưá»i ta nhìn thấy sÆ¡ hở, nên vá»™i và ng quay mặt Ä‘i để tránh ánh mắt cá»§a La Côn. Câu há»i ấy quả nhiên khiến cho toà n trưá»ng sững ra, không ai trả lá»i. Lát sau La Côn định nói tiếp thì chợt nghe Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn ho nhẹ má»™t tiếng, cháºm rãi đứng dáºy. Tất cả những ngưá»i trong Ä‘iện Ä‘á»u xoay đầu lại, đưa mắt nhìn ông ta. Nhưng ông ta đứng dáºy thì vươn vai rồi ngồi xuống trở lại. Ngưá»i nà y nổi danh kỳ quái, không ai muốn gây sá»± vá»›i ông ta, ông ta đứng lên rồi lại ngồi xuống, cho nên không ai há»i đến.
Tiêu Dao Tá» nhÃu mà y nhìn Äại Phương thiá»n sư:
“Lão há»§ cÅ©ng có và i lá»i muốn thỉnh giáo đại sư!†Äại Phương thiá»n sư chắp tay nói:
“Tiêu lão tiá»n bối có lá»i xin hãy cứ nóiâ€. Tiêu Dao Tá» nói:
“Äâu dám, đâu dám, đại sư gá»i lão há»§ như thế tháºt khiến cho lão há»§ không dám nháºn, lão há»§ và lệnh sư huynh là chá»— quen biết nhau, chúng ta vốn là ngưá»i bằng vai phải vếâ€. Äại Phương thiá»n sư nói:
“Cung kÃnh không bằng tuân lệnh, Tiêu huynh nếu có cao kiến gì, bần tăng rá»a tai lắng ngheâ€. Tiêu Dao Tá» nói:
“Äại há»™i anh hùng lần nà y là để đối phó ngưá»i trong Minh Nhạc, chúng ta nên Ä‘oà n kết vá»›i nhau, nếu ở đây có ngưá»i biết Huyết Trì đồ, sao không chịu nói rõ ra?†Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn nhìn Tiêu Dao Tá», lạnh lùng nói:
“Tiêu huynh chỉ dâu mắng hòe như thế, phải chăng là nói đến tại hạ?†Tiêu Dao TỠtrầm ngâm một hồi rồi nói:
“à lão há»§ là muốn chúng ta nói ra những Ä‘iá»u bà máºt, đôi bên ấn chứng vá»›i nhau, có lẽ sẽ tìm ra má»™t chút manh mối vá» Minh Nhạc Nhạc chá»§â€. Tụ Thá»§ Tiá»u Ẩn lạnh lùng nói:
“Lão phu bình sinh không thÃch nói những lá»i không căn cứâ€. Ông ta biết Tiêu Dao Tá» tiếng tăm rất lá»›n, cho nên trong lá»i nói đã khách khà không Ãt. Tiêu Dao Tá» ho nhẹ má»™t tiếng định lên tiếng, chợt hai hòa thượng cao lá»›n dắt theo má»™t ông già ngưá»i mặc trưá»ng sam, tay chống gáºy trúc, cháºm rãi bước và o. Ãnh mắt cá»§a tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nhìn vá» phÃa ông già ấy. Nhưng không ai gáºt đầu chà o ông ta. Tất cả những ngưá»i trong trưá»ng, ngoại trừ Phương Triệu Nam, không ai có thể khẳng định rằng đã nháºn ra kẻ ấy chÃnh là Tri CÆ¡ Tá» Ngôn Lăng Phá»§. Sau khi bước và o Ä‘iện, ông ta đưa mắt cháºm rãi nhìn lướt lên mặt quần hà o, khi thấy Phương Triệu Nam, ông ta đột nhiên ngừng lại, mặt nghiêm nghị không nói má»™t lá»i. Phương Triệu Nam giáºt mình, chỉ nghÄ© rằng ông ta đã nháºn ra mình, nếu trước mặt anh hùng thiên hạ mà ông ta nhắc đến chuyện Huyết Trì đồ sẽ láºp tức gây náo loạn. Khi ánh mắt cá»§a Ngôn Lăng Phá»§ dừng lại trên mặt Phương Triệu Nam, quần hà o đã dần dần để ý, sắc mặt cá»§a má»—i ngưá»i Ä‘á»u trở nên căng thẳng. Phương Triệu Nam quay đầu nhìn Trần Huyá»n Sương, thì thầm kêu má»™t tiếng sư muá»™i. Trần Huyá»n Sương cÅ©ng đã thấy cục diện ấy ngà y cà ng bất lợi đối vá»›i hai ngưá»i, nà ng cháºm rãi bước vá» phÃa Phương Triệu Nam:
“Nam ca ca, chúng ta Ä‘i thôi!†nà ng tuy thông minh, nhưng Ãt có kinh nghiệm giang hồ, lòng nghÄ© gì thì cứ nói như thế. Phương Triệu Nam lo lắm, Trần Huyá»n Sương nói toẹt ra miệng muốn Ä‘i, rõ rà ng là cho ngưá»i khác biết hai ngưá»i Ä‘ang nóng lòng ra Ä‘i, chà ng chỉ cảm thấy mồ hôi trong lòng bà n tay tuôn ra, nhưng vẫn phải cố gắng giữ bình tÄ©nh ở bá» ngoà i. Chà ng quay đầu nhìn Trần Huyá»n Sương, mỉm cưá»i rồi nói:
“Muá»™i e ngại ư?†câu há»i nà y rất đúng lúc, không những đã né tránh được vấn đỠchÃnh mà còn gợi nên lòng háo thắng cho Trần Huyá»n Sương. Chỉ nghe nà ng kiên quyết đáp:
“Muá»™i không ngại, dù cho há» cùng ra tay, muá»™i cÅ©ng không ngại!†Phương Triệu Nam giả vỠđưa tay vuốt nhẹ lên tóc cá»§a nà ng để trong lòng bá»›t căng thẳng. Nhưng chà ng lại quên rằng, Trần Huyá»n Sương vẫn là má»™t thiếu nữ hoà ng hoa, dưới ánh mắt má»i ngưá»i, hà nh động đó khiến cho nà ng lúng túng. Bởi vì lá»… giáo trong thá»i đại nà y rất nghiêm khắc, nam nữ không được gần gÅ©i nhau, ngưá»i trong võ lâm tuy dá»… dà ng hÆ¡n, hà nh động ấy khiến cho má»i ngưá»i chú ý. Phương Triệu Nam thấy mình quá đà , vá»™i và ng rút tay vá». Quay mặt nhìn qua, chỉ thấy Trần Huyá»n Sương hai má đỠá»ng, tháºt ra trong lòng nà ng cÅ©ng Ä‘ang nghÄ© đến chuyện nà y ... rồi nét e thẹn trên mặt nà ng giảm bá»›t, ở khóe miệng nở nụ cưá»i chúm chÃm, đôi mắt trong trẻo nhìn vá» phÃa Phương Triệu Nam, vẻ mặt trông như hoa nở. Té ra, trong khoảnh khắc nà ng đã mau chóng quyết định má»™t chuyện lá»›n trong Ä‘á»i mình ... Nà ng đã coi Phương Triệu Nam là ngưá»i thân duy nhất trên Ä‘á»i, cho nên có thể chấp nháºn hà nh động lúc nãy cá»§a chà ng.
Nà ng thầm nhủ:
“Trước mặt nhiá»u ngưá»i, chà ng tá» ra thân máºt vá»›i mình như thế, đương nhiên đã coi mình là ngưá»i thân, giữa nam và nữ thân thiết nhất chÃnh là phu phụ, mình tháºt là ngốc! Từ lâu chà ng đã yêu thương mình, sao mình lại không há» nháºn ra?†trong lòng nà ng vừa thẹn vừa mừng, nhưng ná»—i vui mừng đã xua tan ná»—i thẹn thùng cá»§a má»™t nà ng thiếu nữ. Ngưá»i ta thưá»ng quyết định những chuyện lá»›n khi gặp má»™t tình huống tình cÆ¡ nà o đó, Trần Huyá»n Sương cÅ©ng như thế. Ãnh mắt cá»§a nà ng đầy yêu thương, nà ng hạ giá»ng nhá» nhẹ nói:
“Nam ca ca, hai ngưá»i chúng ta giao đấu vá»›i nhiá»u cao thá»§ như thế, dù có thua cÅ©ng chẳng mất mặtâ€. Nà ng muốn khÃch lệ dÅ©ng khà cá»§a Phương Triệu Nam, nhưng trong má»™t lúc không nghÄ© ra lá»i nà o thÃch hợp. Chợt thấy Ngôn Lăng Phá»§ lá»™ vẻ hoang mang, thở dà i má»™t tiếng rồi kêu lên:
“Huyết Trì đồ, Huyết Trì đồ..â€. rồi té ngá»a xuống đất. Äại Phương thiá»n sư nhướng mà y, hạ giá»ng kêu:
“A di đà Pháºt†hai vai lách má»™t cái lướt tá»›i. Tiếng Pháºt hiệu chưa dứt thì ngưá»i đã đến sát bên Ngôn Lăng Phá»§, tay trái ông ta vươn ra mau chóng chụp lấy Ngôn Lăng Phá»§, đỡ ông ta trở dáºy.
Tà i sản của ngocvosong1986
Last edited by ngocvosong1986; 26-04-2008 at 06:13 PM .
Từ khóa được google tìm thấy
áàëëîâ , àâòîçâóê , ãðóçîâîçîôô , cha cua mai giang tuyet , doc truyen huyet tri do , dong nhan giang tuyet , êîìñîìîëåö , êðóïíåéøèé , giang tuyet buyen suong , giang tuyet huy suong , giang tuyet huyen suon , giang tuyet huyen suonb , giang tuyet huyen suong , giang tuyet huyen suong. , giang tuyet huyen sưong , giang tuyet huyen xuong , giang tuyet quyen suong , giang tyet huyen suong , giangtuyêthuyênsuong , giangtuyethuyensuong , giáng tuyet huyen suong , ging tuyet huyen suong , gjang tuyet huyen xuong , hinh cua mai giang tuyet , huyết trì đồ , huyen suong giang tuyet , huyen suong va trieu nam , ìàìáà , îáúÿâëåíèé , ìàðàôîí , ìóðìàíñê , ïóøêèí , mai gang tuyet , mai giaÌng tuyêÌt , mai giaÌng tuyet , mai giang tuyet , mai giang tuyet la ai? , mai giáng tuyết , ñïàðòàê , ñòðèïòèç , phim mai giang tuyet , phimgiangtuyethuyensuong , suong mai giang tuyet , ten cua mai giang tuyet , tran huyen suong , trần huyá»n sương , truyen huyen suong giang , truyen huyet tri do , truyen huyet trj do , truyen tuyet giang tuyet , tuyết huyá»n sương , tuyet hoa than kiem , xem hinh mai giang tuyet