Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Truyện dịch - 4vn.eu >

Tàng Thư Lâu

> Truyện dịch - Sưu Tầm > Truyện Kiếm Hiệp > Kiếm hiệp truyền thống > Truyện Tác Giả Khác
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 08-04-2008, 12:14 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Song Nữ Hiệp Hồng Y - Từ Khánh Phụng - VNthuquan (Đã post trọn bộ)

Hồi 1

Thần quỷ trên Ma sơn


Lúc ấy đang là thượng tuần trăng tháng chín, trăng mờ còn khuyết dù đã lên tới đỉnh đầu mà ánh sáng vẫn còn lờ mờ. Trên vòm trời, những vì sao cũng rất thưa thớt.
Trong vườn hoa tại một nơi nọ, tuy có rất nhiều đền đài lầu các mà đèn lửa thắp cũng không sáng lắm. Ánh trăng đã yếu ớt mà ánh sáng đèn lại ít, nên nơi đây trông càng tĩnh mịch âm thầm thêm.
Trên một cái ao sen có một cái cầu chín khúc nằm ngang, một đầu nối liền với một tòa lầu tráng lệ, còn một đầu thì nối với một khoảng núi giả.
Trước mặt tòa lầu tráng lệ kia là một bãi cỏ, tuy nó đã vàng úa rồi nhưng vẫn còn mềm mại.
Nơi đó là góc vườn về phía Đông Bắc, rất ít người lui tới, ngay cả gia tướng của chủ nhân với người coi vườn cũng ít đi lại canh tuần nơi đây. Bỗng trên mặt bãi có một luồng ánh sáng màu vàng đang nhảy lên, nhảy xuống, xa xa trông tựa như người ta đang tranh nhau làm cầu ở trên đất tuyết vậy. Trái cầu ấy đi tới đó, và quanh trái cầu chừng hai trượng còn thấy sức gió thổi vù vù nữa. Đột nhiên, trong bóng sáng đó, có một tiếng rú rất thánh thót, rồi bóng sáng như trái cầu kia bỗng bắn lên không hơn trượng, trông chẳng khác gì một chiếc cầu vồng. Nhưng rồi ánh sáng chói lọi của vật ấy cũng thấy biến mất ngay.
Cùng lúc ấy, từ trên không có một bóng người phi xuống, đứng ở trong bãi cỏ, mặt không đỏ, hơi không thở hổn hển. Người đó là một thiếu niên công tử hãy còn ít tuổi, mặt rất phương phi anh tuấn.
Bỗng có một giọng người già vui vẻ khẽ nói :
- Thanh Lam. Cậu thông minh thật! Mới có một năm trời mà cậu đã luyện thành công pho “Thông Thiên kiếm pháp” thuần thuộc đến như vậy. Chỉ nội một thế “Trường Hồng Kinh Thiên” (Cầu vồng nối liền với trời) của cậu cũng đã có tới ba bốn thành hỏa hầu rồi.
Giọng nói của ông già, ăn mặc nho phục, tuổi chừng năm mươi, rất ôn tồn, và xem phong độ của ông ta cũng rất tao nhã. Hai tay khoanh về phía sau, mặt tủm tỉm cười, mỗi khi ông ta mở to mắt lên nhìn người nào mới thấy đôi ngươi của ông ta sáng quắc, kiến người đó dù can đảm đến đâu cũng không dám nhìn thẳng vào mặt ông ta.
Thiếu niên công tử mà ông ta gọi là Thanh Lam vội cắm kiếm vào trong bao, cúi đầu vái chào và hỏi :
- Thầy đồ Thư, thầy đến đã lâu chưa?
Thầy đồ Thư khẽ gật đầu và hỏi lại :
- Còn cậu Kế Tiên đâu, sao không thấy cậu ấy tới?
Công tử trẻ tuổi đáp :
- Anh họ cháu ư? Vừa rồi dì cháu cho con sen ra thư phòng gọi anh ấy lên trên nhà, chắc có việc gì ấy.
Thầy đồ Thư ngẫm nghĩ giây lát rồi lẩm bẩm tự nói :
- “Cậu ấm con nhà giòng dõi, sống ở trong một gia đình phú quý như thế, học được một vài miếng võ như vậy, kể cũng đủ phòng thân rồi”
Ông ta nói xong, thở dài một tiếng, vì người anh họ của Thanh Lam là Tiết Kế Tiết không chịu khó luyện tập như Thanh Lam, nên ông ta mới khẳng khái thốt ra những câu như thế. Tiếp theo đó ông lại thở dài một lần nữa, rồi mới hỏi Thanh Lam rằng :
- Thanh Lam cậu theo lão học võ đã được mấy năm rồi nhỉ?
Thanh Lam nghĩ ngợi giây lát rồi đáp :
- Đệ tử theo thầy học võ đã được năm năm.
Thầy đồ Thư mỉm cười gật đầu, rất âu yếm nhìn Thanh Lam một hồi rồi nói tiếp :
- Phải, cậu theo học lao phu đã được năm năm rồi, thời gian năm ấy không phải là ngắn ngủi, nhưng đối với người luyện võ thì hãy còn chưa đủ. Đã có nhiều người tốn công luyện tập suốt cả đời người mà cũng chưa thành công. Nay cậu nhờ có thiên tư rất tốt, trí nhớ hơn người, cho nên mới trong năm năm vỏn vẹn như vậy đã học hết võ công của lão phu rồi. Tuy còn cách mức tinh thuần rất xa, nhưng đó chỉ là vấn đề hỏa hầu thôi.
Thôi, chúng ta đừng nói chuyện nữa, bây giờ để cho lão phu truyền thụ cho cậu tám thế sau cùng. Cậu nên nhớ tám thế sau cùng này có thể tách ra làm một pho cũng được, tên nó là “Truy Hồn bát kiếm” và cũng là những thế kiếm lợi hại nhất của “Thông Thiên kiếm pháp”. Sở dĩ tám thế kiếm này lợi hại là nhờ sự thay đổi của nó rất tinh diệu mà không theo thường lệ, khiến người ta không sao biết trước được.
Đáng lẽ kiếm thuật là một môn dễ luyện và khó tinh xảo, người luyện kiếm phải luyện tới mức thủ định tâm thần, lấy ý ngự kiếm, nghĩa là chỉ dùng ý nghĩ của mình có thể sai bảo được thanh kiếm.
Khi nào cậu luyện tới mức đó thì mỗi thể thức của cậu mới biến ảo vô cùng được.
Hồi nãy, lúc cậu múa kiếm, lão phu đã đứng cạnh xem kỹ, nhận thấy cậu ít tuổi như thế này đã luyện tới mức tâm thần thuần nhất, dùng y mà dẫn dắt thế kiếm. Như vậy thực là tiến bộ một cách quá nhanh chóng, người thường rất ít ai theo kịp, nhưng tám thế kiếm này lại phức tạp kỳ ảo hơn những thế kiếm trước mà cậu đã học, cậu phải để ý kỹ mới được.
Thầy đồ Thư nói tới đó, liền đỡ thanh trường kiếm của Thanh Lam cũng không cởi áo dài ra nữa, rồi ở trên bãi cỏ biểu diễn từng thức một, vừa biểu diễn vừa dùng lời giảng giải những thế kiếm đó biến hóa thay đổi như thế nào một cách rất tường tận cho Thanh Lam nghe.
Lúc ấy, Thanh Lam không dám sao nhãng chút nào, đứng yên đó tụ kình hội thần, nhìn chòng chọc vào thanh kiếm của Thầy đồ Thư và chân cũng di động theo ông già.
Một lát sau, ông già đã biểu diễn xong tám thế kiếm pháp. Ông ta liền cười khanh khách nói :
- Cậu Thanh Lam, cậu đã trông thấy rõ chưa? Thôi được để lão phu biểu diễn lại một lần nữa cho cậu xem.
Nói xong, ông ta lại biểu diễn tám thế kiếm đó một lần nữa. Lúc này Thanh Lam mới trông thấy rõ kiếm ở trong tay ông ta chỉ trong nháy mắt đã biến thành bảy tám thanh, và tay của ông ta cũng tựa như bảy, tám cái cùng múa một lúc vậy.
Thanh Lam càng phục Thầy đồ Thư hơn nữa, ngày thường trông thấy ông ta thực là nho nhã, đúng là một ông thầy đồ hủ, khi đi đường và ăn nói lúc nào cũng đều ẻo lả yếu ớt như vậy.
Thoạt tiên còn trông thấy rõ hình dáng của ông ta, sau tới khi ông ta múa thực nhanh thì chỉ còn trông thấy một cái bóng đen lăn đi lăn lại và có bảy, tám làn kiếm quang quây quần và lăn theo thôi.
Đường kiếm như con rồng bạc múa lên múa xuống, múa ngang múa dọc, tuy Thanh Lam đã nhớ hết tám thế kiếm pháp của Truy Hồn bát kiếm rồi, nhưng chàng không ngờ pho kiếm này lại thần diệu đến như vậy, khiến chàng cũng phải tối tăm mặt mũi, mắt trợn tròn mồm há hốc ra nhìn.
- Ai thế?
Một tiếng quát nổi lên, bảy tám đạo kiếm quang kia bỗng biến hẳn. Nghe thấy tiếng quát ấy, Thanh Lam cũng phải giật mình kinh hãi và hai tai cũng vang động hầu như điếc vậy.
Chàng rất lấy làm lạ vì không thấy một hình bóng nào hết, sao bỗng nhiên Thầy đồ Thư lại hỏi như vậy.
Mặt trăng vẫn nằm yên ở trên không, những ngôi sao vẫn lóng lánh ở chỗ góc vườn hoa đó, yên lặng đến nỗi một cái lá rụng xuống đất cũng có thể nghe thấy được. Đột nhiên có một tiếng cười rất dòn vọng tới, tiếp theo đó, Thanh Lam đã trông thấy hai cái bóng người cùng xuất hiện trên những tảng đá lớn ở núi đá giả.
Dưới ánh trăng lờ mờ, chàng đã trông thấy rõ hai người đó, một cao lớn vạm vỡ, một gầy gò bé nhỏ. Hai người ấy đều vận võ trang màu đen, lưng đeo đơn đao sáng quắc. Không cần nói rõ, chàng cũng biết hai người đó là người dạ hành.
Đột nhiên trông thấy hai người đó xuất hiện. Thanh Lam cả kinh bụng bảo dạ rằng :
- “Trong phủ canh gác cẩn mật như vậy, quan binh tuần tiễu liên tiếp, không một giờ phút nào là không có người đi lại tuần hành. Sao hai tên giặc này lại táo gan đột nhập nơi đây như thế?”
- Thanh Lam, cậu cứ đứng yên, không được tự tiện ra tay đấy nhé.
Nói xong, Thầy đồ Thư đưa thanh trường kiếm cho chàng, rồi quay lại quát bảo hai người kia rằng :
- Hai tên cuồng đồ này ở đâu tới, sao đêm hôm dám xông vào trong Tiết phủ định làm gì?
Ông ta vừa nói dứt, đã dùng thế khinh công “Nhất Hạc Xung Thiên” (một con hạc bay lên trời) tung mình nhảy lên cao ba trượng, người ông ta tựa như một con hạc hạ thân xuống chỗ núi giả.
Người nhỏ bé nọ hơi lui bước, rồi lạnh lùng hỏi :
- Bát Túy kiếm khách, bây giờ lại làm cả Hộ viên của Tiết độ sứ phủ nữa. Giỏi lắm! Chúng ta cáo từ ngay đây.
Nói xong y ra hiệu cho người cao lớn rồi định quay người rút lui.
Thầy đồ Thư thấy đối phương gọi mình là Bát Túy kiếm khách, mặt hơi biến sắc, và khẽ rùng mình một cái, nhưng ông ta đã ngửng mặt lên trời cười ha hả, người chỉ khẽ lướt tới trước mặt hai người, lớn tiếng hỏi :
- Bạn kia thông minh và sáng suốt thực, lại nhận ra được lão phu như vậy.
Người cao lớn vội rút đơn đao ra, lớn tiếng quát bảo :
- Họ Triển kia, ngươi muốn gì?
Thầy đồ Thư không thèm nhìn mặt đối phương mà chỉ mỉm cười đáp :
- Hai người thử nói tên tuổi ra cho lão phu nghe đã.
Người to lớn giận dữ đáp :
- Thái gia đây là Dạ Du Thần Tống Thời, còn người này là sư huynh của ta là Quỷ Ảnh Tử Hà Di. Thế nào ngươi đã nghe thấy rõ chưa? Hiện giờ anh em thái gia còn có việc cần phải đi ngay, không thể nào ở đây được.
- Hãy khoan!
Thầy đồ Thư tuy nói rất khẽ mà tiếng nói của ông ta đã kêu nghe sang sảng rồi.
Quỷ Ảnh Tử với Dạ Du Thần vừa nghe thấy tiếng nói của lão hiệp đã giật mình kinh hãi rồi.
- Thế ra các ngươi là bọn Ngao Sơn Quỷ Thần đấy? Hay lắm! Các ngươi đã nhận ra lão phu rồi thì bắt buộc lão phu phải bẻ đầu các ngươi để lại mới được.
Thầy đồ Thư nói một cách nhẹ nhõm ung dung, việc bẻ đầu người để lại quan trọng như thế mà ông ta lại coi như một chuyện rất thường thôi.
- Hì... hì...
Hà Dị cười nhạt mấy tiếng rồi trả lời :
- Bọn Ngao Sơn Quỷ Thần chúng ta, từ khi ra đời tới giờ, đây là lần đầu tiên mới nghe thấy ngươi là người đầu tiên dám nói với chúng ta như vậy.
Tống Thời cũng nhịn không nổi, cười như điên như khùng xen lời hỏi :
- Họ Triển kia, ngươi tưởng anh em thái gia sợ ngươi hay sao?
Nói xong, y đã múa thanh quỷ đầu đao, giở thế “Quỷ Phủ Phích Sơn” (búa ma chém núi) nhằm đầu Thầy đồ Thư chém xuống.
Thầy đồ Thư bỗng xoay người một cái đã tránh ngay được thế đao của địch, rồi ông ta cười nhạt, nói tiếp :
- Hai người cùng xông lên đấu một lúc đi.
Thế đánh của ông ta trông rất giản dị và ung dung, nhưng sự thực thần pháp của ông ta nhanh không thể tượng tưởng được.
Thanh Lam chưa nhận xét được thân pháp huyền ảo của ông ta nhưng Ngao Sơn Quỷ Thần là người giàu kinh nghiệm tất nhiên chúng phải biết ngay và kinh hãi vô cùng.
Tống Thời thấy đao của mình chém hụt càng bực tức thêm, liền dùng giọng mũi kêu “hừ” một tiếng rồi xoay mũi kiếm lại chém ngang một nhát.
Ngờ đâu y chỉ thấy bóng người ở phía đằng trước thấp thoáng một cái, không hiểu Thầy đồ Thư giở thân pháp gì ra và chỉ thấy vai đối phương rung động một cái đã có bảy tám cánh tay giơ lên nhằm người y chộp tới liền. Lúc này, y muốn lui về phía sau nhưng đã muộn rồi thanh quỷ đầu đao đã bị địch thủ cướp mất. Từ khi ra đời đến giờ y chưa hề bị mất sĩ diện và thất thố như thế này bao giờ cả. Y không ngờ tối hôm nay lại gặp kẻ địch lợi hại đến như vậy, mới đấu có hai thế mà đã bị đối phương cướp mất khí giới. Y hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh ra, vội giả bước lui ngay về phía sau.
Thầy đồ Thư không đuổi theo, vẫn đứng yên ở chỗ cũ, mồm chỉ lạnh lùng nói :
- Lúc lão phu rút lui ra khỏi giang hồ đã thề độc rồi, bất cứ là ai, hễ biết lai lịch của lão phu thì bắt buộc lão phu bẻ đầu người đó xuống. Bây giờ nếu hai vị biết điều hãy tự cắt lấy đầu của mình ngay đi.
Hà Dị đã rút đơn đao ra, chờ Thầy đồ Thư nói xong liền trả lời rằng :
- Chúng ta, Ngao Sơn Quỷ Thần từ khi ra đời tới nay chưa hề bao giờ gặp địch thủ cả. Nay ngươi chỉ đấu có hai thế mà đã cướp được khí giới của anh em chúng ta, tất nhiên võ công của ngươi giỏi hơn anh em ta, nhưng...
Thầy đồ Thư cả giận xen lời hỏi :
- Hai ngươi còn chưa chịu thua ư? Hồi nãy ta đã bảo hai người cùng xông vào đấu một lúc kia mà. Sao hai người lại không chịu ra tay đấu cùng một lúc như thế. Được, bây giờ lão phu cho hai người dịp may nữa. Hai ngươi cứ việc xông lên tấn công một lúc đi, ta nhường cho hai ngươi mười thế. Trong mười thế đó, ta quyết không trả đũa.
Hà Dị cười nhạt và đỡ lời :
- Nếu trong mười hiệp chúng ta không đả thương được ngươi, thì anh em chúng ta xin vui lòng để lại đầu lâu cho ngươi.
- Được lắm!
Thầy đồ Thư giơ tay phải lên, cướp luôn thanh đao ấy, rồi dí vào người của Tống Thời, mồm thì nói :
- Này đây, hai ngươi cứ việc xông vào đấu với ta đi.
Tống Thời vội dùng tay gạt thanh đơn đao ấy sang bên và nháy mắt ra hiệu cho Hà Dị.
Tiếp theo đó, y liền xông lên múa đao chém Thầy đồ Thư trước, còn Hà Dị cũng múa đao xông lên tấn công sau.
Hai thanh đao của hai tên đó, một tấn công dưới, đều nhằm thầy đồ thư chém tới, lợi hại vô cùng.
Thanh Lam tay cầm trường kiếm đứng ở trên bãi cỏ, thấy vậy trong lòng cả kinh, muốn nhảy xổ vào giúp sư phụ một tay, nhưng vừa rồi Thầy đồ Thư đã dặn không cho chàng được nhúng tay vào, nên chàng đành phải đứng yên để xem. Bây giờ chàng thấy dâm phụ hai người đấu với một mà Thầy đồ Thư lại tay không, nếu mình còn chần chừ thì hai bàn tay không của Thầy đồ Thư làm sao mà chống đỡ nổi hai thanh đao sắc bén của hai tên giặc.
Chàng đang suy nghĩ thì tình thế của trận đấu đã biễn chuyển rất lớn. Chàng nhìn thấy thân hình của Thầy đồ Thư đang quay tít, nhất thời trông như bảy tám cái bóng người xuyên đi xuyên lại trong hai luồng ánh sáng của địch vậy.
Có lúc rõ ràng chàng trông thấy đao của dâm phụ đã chém trúng vào một cái bóng người rồi, mà khi lưỡi đao chém xuống lại hụt, đủ thấy một bước đi của ông ta thật tinh xảo và khéo léo khôn tả. Có xem trận đấu này, chàng mới biết kinh nghiệm đối địch của ông ta quả thực lão luyện vô cùng.
Đao pháp của Ngao Sơn Quỷ Thần tuy nhanh và mạnh thực, nhưng bị bẩy tám cái bóng người tránh đông né tây làm cho chúng hoa cả mắt, không biết cái bóng nào là hư nữa.
Chỉ trong nháy mắt, ba người đã đấu xong mười hiệp, Thanh Lam bỗng nghe có tiếng còi rú lên. Tiếp theo đó, có tiếng kêu “hự” và tiếng đơn đao rớt xuống đất kêu “loẻng xoẻng” rồi một bóng đen đang ở trong ánh đao đã nhanh như điện chớp nhảy lên trên không bay đi mất. Ánh sáng đao thâu luợm ngay. Thầy đồ Thư trợn trừng mắt sáng như điện vừa nhìn theo bóng đen kia vừa lắc đầu thở dài.
Quỷ Ảnh Tử Hà Dị tuy võ công không lợi hại mấy, nhưng kinh công của y quả thực hơn người nên y mới được người ta ban cho biệt biệu là Quỷ Ảnh Tử (cái bóng ma). Nếu không có khinh công lợi hại như vậy thì y đã bị chung số phận với Tống Thời rồi.
Thầy đồ Thư đứng ngẩn người ra bụng bảo dạ :
- “Ta gây hấn với phái Tần Lãnh nên mới phải đổi tên họ lui ra ngoài giang hồ, đến Tiết phủ này ẩn náu, thoáng cái đã được mười bảy năm rồi. Ta yên trí câu chuyện ân oán thị phi đó đã tiêu tan, ngờ đâu ngày nay chúng lại theo dõi tới đây làm phiền. Bây giờ để cho Quỷ Ảnh Tử đào tẩu, ta với Tần Lãnh thù cũ chưa xong, oán mới lại kết, chắc chắn phen này không sao rảnh tay như trước nữa...”
Nghĩ tới đó ông ta cúi đầu nhìn Dạ Du Thần Tống Thời bị ông ta dùng nội gia thủ pháp đánh chết. Ông ta lại nghĩ tiếp :
- “Tên Tống Thời này khét tiếng hung ác đã lâu năm. Ngờ đâu ngày nay lưới trời lồng lộng, y lại lọt vào tay ra. Ngao Sơn Quỷ Thần cũng là nhân vật có tên tuổi trên giang hồ chứ không phải là những tên trộm cướp tầm thường, sao bỗng dưng chúng lại tới Lộ Châu này làm chi...? À, phải vừa rồi chúng chả nói là đang có việc cần phải làm gì? Chẳng lẽ đêm hôm chúng lẻn vào Tiết độ sứ phủ này có mưu mô gì chăng?”
Nghĩ tới đó, ông ta tiến cúi đầu xuống khám xét trong người Dạ Du Thần một hồi, thấy không có vật gì khả nghi cả, đang định đứng dậy thì bỗng thấy trước ngực cái xác, trông gãy nát, hình như có một vật gì lóng lóng. Ông ta vội cởi mấy cái nút đó, lấy vật nọ ra xem, mới hay là một thẻ đồng hình chữ nhật, trên có khắc một đầu hổ, bên dưới lại có bốn chữ triện. Xem xong cái thẻ đồng ấy ông ta liền biến sắc mặt và nghĩ thầm :
- “Ta đoán không sai chút nào”
Ông ta vội cất cái thẻ đồng vào túi, lấy hóa cốt tán ra búng vào người Dạ Du Thần một chút, chỉ trong nháy mắt, cái xác to vạm vỡ của Tống Thời đã hóa thành một đống nước vàng và mất dạng luôn.
Thầy đồ Thư quay mình nhảy xuống dưới bãi cỏ, Thanh Lam vội chạy lên nghênh đón và hỏi :
- Thưa thầy, hai tên giặc đó là những hạng người như thế nào?
Thầy đồ Thư thở dài một tiếng rồi đáp :
- Hai người này là Ngao Sơn Quỷ Thần, môn hạ của phái Tần Lãnh. Hà! Thanh Lam câu chuyện xảy ra đêm nay, cậu đừng nói lại cho ai biết nhé.
Thanh Lam đáp :
- Con đã biết rồi.
- Khuya lắm rồi, cậu cũng nên đi ngủ đi.
Thanh Lam vâng lời, vái chào Thầy đồ Thư, rồi xách trường kiếm quay về phòng. Khi đi qua phòng của người anh họ, thấy đèn ở bên phòng đã tắt, chàng đoán người anh họ đó ngủ đã lâu lắm nên chàng đi thẳng về phòng, treo trường kiếm lên vách rồi tắt đèn đi ngủ ngay.
Ngờ đâu chàng nằm trằn trọc mãi mà vẫn không sao ngủ được.
Bỗng nghĩ tới Ngao Sơn Quỷ Thần gọi Thầy đồ Thư là Bát Túy kiếm khách. Chàng cũng phải nhìn nhận thầy đồ không hổ thẹn với biệt hiệu ấy chút nào, vì chính mắt chàng đã trông thấy lúc đấu với hai tên giặc, người của ông ta biến thành bảy tám cái hình bóng và bảy tám cái cánh tay. Chàng nhớ ra môn thân pháp kỳ dị của ông ta chính là “Truy Hồn bát kiếm” mà ông ta đã dạy mình hồi nãy. Nghĩ tới đó chàng liền bụng bảo dạ rằng :
- “Không biết ta luyện tập đến bao giờ mới có được tay chân và mình mẩy nhẹ nhàng như Thầy đồ Thư.... à, tại sao Ngao Sơn Quỷ Thần lại gọi ông ta họ Triển, thực chứ không phải là họ Thư. Như vậy, họ Thư của ông ta là giả dối rồi. Còn phái Tần Lãnh bọn Ngao Sơn Quỷ Thần là người của phái ấy, thế còn Thầy đồ Thư là người của phái nào? Lại còn cái xác của Tống Thời, không hiểu Thầy đồ Thư móc túi lấy lọ thuốc gì ra, chỉ búng vào cái xác ấy một chút, trong chốc lát đã hóa thành một đống nước ngay? Cứ xem hành động của Thầy đồ Thư đêm nay đủ thấy ông ta là một kỳ nhân phi thường.
Năm năm trước ta cùng người anh họ là Tiết Kế Tiên được ông ta khai lòng và dạy võ cho. Trong lúc nghỉ ngơi, ta vẫn thích lấy kiếm và gậy ra tập múa và đánh nhau giả với biểu ca. Lúc ấy Thầy đồ Thư cứ khoanh tay đứng nhìn hai anh em ta rồi mỉm cười, và ông ta giả bộ như người không biết võ. Sau đó, một lần thằng nhỏ hầu hạ ông ta là Tiết Phúc có cho ta biết, một đêm khuya nó dậy đi tiểu, nhìn vào mùng của thầy đồ không thấy ông ta nó tìm khắp phòng cũng không thấy ông ta nốt và lúc ấy cửa ngõ đều đóng kín. Nó hãi sợ vô cùng, không dám ngủ nữa, cứ nằm ngủ ở trên giường và trố mắt nhìn ra bên ngoài. Một lát sau, bỗng nghe thấy cửa sổ có tiếng kêu, nó liền thấy cánh cửa giữa có người ở bên ngoài nhảy vào, dưới ánh sáng trăng lờ mờ nó thấy thầy đồ đang rón rén đi vào trong phòng”.



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của phamduy88

Chữ ký của phamduy88
[CENTER][B][SIZE=5]Click here: [/SIZE][URL="http://4vn.eu/forum/showthread.php?t=6237"][SIZE=5][COLOR=darkgreen]Tà Đạo Tu Tiên Lục[/COLOR][/SIZE][/URL][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=red]Quyển 1: các dịch giả đang tiến hành dịch[/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=magenta]Quyển 2: Đã bắt đầu, kính mong bằng hữu xa gần tiếp tục hỗ trợ bằng cách click vào link bên trên và đăng ký tên chương, nhanh nhanh nào [/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]
  #2  
Old 08-04-2008, 12:15 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 2

Vết giầy nho nhỏ


“Lúc ấy ta thường nghe những võ sư hộ viện nói đến những chuyện của những tay cao thủ ở trên giang hồ tài ba cao siêu như thế nào, họ bảo những người ấy có thể đi trên mái nhà nhanh hơn là chúng ta chạy dưới đất, và chỉ vỗ đùi một cái đã lên nóc nhà cao hai trượng. Căn cứ lời nói của tên tiểu đồng ta mới đoán chắc Thầy đồ Thư ắt là một người rất có tài ba, cho nên ta dặn thằng nhỏ đừng có tiết lộ tin đó ra vội. Một mặt, ta lặng lặng bàn với biểu ca (anh họ con cô, con cậu) ngày hôm sau hai anh em ta bắt Thầy đồ Thư dạy võ cho. Thoạt tiên ông ta cứ chối bai bải, bảo là mình không biết võ công gì hết. Sau thấy anh em ta nói là tên tiểu đồng rõ ràng đã trông thấy ông ta ở trên mái nhà nhảy xuống, nên ông ta mới phải nhận lời dạy cho nhưng lúc đầu ông ta chỉ dạy hai anh em ta ngồi yên ở trên giường chứ không dạy một miếng võ nào hết.
Luyện như thế vài ngày, biểu ca có vẻ nóng ruột, và yêu cầu ông ta phải dạy võ cho, chứ không chịu luyện tập lối ngồi như thế. Ông ta cũng chiều lòng dạy quyền chưởng và kiếm pháp cho. Thế rồi từ đó đến giờ, ngày nào ta cũng luyện tập đều. Ngày hôm nay, ta nghe giọng nói của thầy đồ thì hình như ông ta nói đã dạy hết võ công của ông ta cho ta rồi. Hừ ta phải hỏi lại thầy đồ mới được. Ta theo ông ta học tập năm năm võ công như vậy, mà ta là người của môn phái nào ta vẫn chưa hay...
Sáng sớm ngày hôm sau, Thanh Lam ăn điểm tâm xong, liền tới thư phòng để học chữ, nhưng chàng không thấy mặt người anh họ, điều chàng không lấy làm lạ gì người anh họ lớn hơn chàng mấy tuổi, thỉnh thoảng dượng của chàng vẫn gọi người anh họ ra làm giúp công việc bí mật của dượng và quay việc trong phủ, nhiều khi người anh họ cũng phải trông nom tới.
Mấy ngày hôm ấy Nguỵ Bắc Tiết độ sứ Điền Thừa Tự có dã tâm muốn xâm chiếm đất đai của dượng chàng, nên chàng đoán chắc dượng bận đi tuần tiễu, cho nên người anh họ mới phải ra trông nom công việc của bổn phủ. Chàng thấy Thầy đồ Thư vẫn như ngày thường, thủng thẳng dạy các em họ trai và gái của chàng đọc sách, chàng liền đổi võ ra làm văn.
Thời gian trôi chảy đi rất nhanh, thoáng cái đã hết ngày. Tối hôm đó Thanh Lam lại đem trường kiếm tới chỗ bãi cỏ trước núi giả để luyện tập tám thế cuối cùng của “Thông Thiên kiếm pháp” là “Truy Hồn bát kiếm”
Tối hôm ấy Thầy đồ Thư không tới xem chàng luyện tập, vì hôm qua ông đã dạy cho chàng pho kiếm pháp mới ấy rồi, nên hôm nay chàng phải luyện tập lấy, ông ta không ra chỉ bảo nữa.
Lúc này chàng chỉ mong tên Hà Dị đã đào tẩu tối hôm trước quay trở lại để cho chàng thử tài ba học hỏi mấy năm nay đã tiến bộ tới mức nào? Nhưng chàng thất vọng vô cùng vì chờ mãi không thấy hình bóng của Hà Dị đâu cả, chàng đành phải tĩnh tâm mà luyện Truy Hồn bát kiếm...
Thời gian đi nhanh như nước chảy, hết ngày này qua tháng nọ, không bao lâu đã tới trung tuần tháng bảy, Điền Thừa Tự chiêu binh mãi mã để khuếch trương thế lực, y tự đặt bộ đội chiến đấu của y là Thiên Hùng quân và đội quân của y đã chiếm được bảy châu, thanh thế rất là hùng hổ.
Lúc ấy vì triều đình đã suy nhược nên không dám phái quân chinh phạt, trái lại còn phong cho y làm Bình Trương Sự sắc phong làm Nhạn Môn Quận Vương, thế là Điền Thừa Tự lại càng làm bộ làm tịch thêm, và y còn có giã tâm muốn cướp cả Lộ Châu, đất đai của Tiết độ sứ dượng của Thanh Lam nữa. Cả hai bên đều dàn binh bố trận ở biên giới, trận đại chiến sắp bùng nổ tới nơi. Trong thành Lộ Châu gây cấn hết sức. Tiết độ sứ phủ ở dưới núi Thành Hoàng canh gác rất nghiêm mật, quân binh ra vào tấp nập, hiển nhiên tình thế khẩn cấp lắm, nhưng trong vườn hoa ở sau Tiết độ sứ phủ lại yên lặng như tờ, Thanh Lam ngày vẫn học chữ, đêm đến vẫn luyện kiếm như thường.
Lúc ấy cách đêm hôm Thầy đồ Thư đánh bại Ngao Sơn Quỷ Thần chừng hơn tháng, vì từ đó đến giờ không xảy ra việc gì hết, nên Thanh Lam cũng quên dần câu chuyện kia rồi.
Tối hôm ấy chàng luyện một hồi Truy Hồn bát kiếm và thấy thủ pháp của mình đã thuần thuộc, tuy chưa được nhanh chóng lắm, nhưng cũng đạt tới đích là tám kiếm cùng tấn công một lúc rồi.
Chàng mừng thầm đang định luyện lại một lượt thì bỗng thấy trên góc mái hiên của lầu Hàm Xuân Các có một cái bóng đen nho nhỏ bay nhanh như chim cắt khi xuống tới cạnh núi giả thì biến mất.
Chàng giật mình kinh hãi biết người đó thể nào cũng là người dạ hành của giang hồ. Tuy người ấy chỉ thoáng cái đã mất dạng, nhưng chàng nhận ra được thân pháp của y rất nhanh, khinh công rất cao siêu, lần đầu tiên gặp địch chàng hồi hộp hết sức, nhưng không dám trì hoãn vội rút kiếm ra tung mình nhảy lên trên cao hai trượng và nhẹ nhàng hạ chân xuống đầu núi giả, nhưng chàng nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy một hình bóng người nào hết. Dưới ánh sáng trăng chàng đoán chắc người đó đã nhảy qua bờ tường đi khỏi rồi, chàng vừa nghĩ vừa đi tới chỗ người dạ hành nhảy xuống để xem xét. Quả nhiên chàng đã thấy trên một đám rêu có đôi vết chân cung hài nho nhỏ dài chừng ba tấc, chàng kinh ngạc và bụng bảo dạ rằng :
- “Ủa sao người vừa rồi lại là một thiếu nữ!”
Chàng lại đưa mắt nhìn về phía người bỏ đi và nghĩ tiếp :
- “Lần trước thiếu nữ này đã cùng Ngao Sơn Quỷ Thần tới đây rồi, bây giờ lại xuất hiện lần nữa, như vậy chuyện này không phải là chuyện ngẫu nhiên đâu”
Chàng lại nghĩ đến Hàm Xuân Các nơi mà cái bóng đen vừa nhảy ra chính là chỗ đọc sách của dượng mình, xưa nay trên đó có những tủ chứa đầy sách thôi, chứ không có người nào ở đó hết. Cho nên chàng lại tưởng bọn giặc đã lấy nơi đó làm chỗ ẩn thân, chàng không kịp suy nghĩ vội xuống núi giả và phi thân lên trên đầu ấy xem sao. Chàng vừa lên thang vừa cầm kiếm giơ lên trước ngực để phòng bị, khi lên tới nơi, thấy cửa ngõ vẫn đóng kín như thường, chàng đang định đóng cửa vào bỗng ngửng đầu lên thấy dưới tấm bảng Hàm Xuân Các có một vật gì lóng lánh như sao bạc và một tờ giấy, chàng liền nhảy lên gỡ vật đó với tờ giấy xuống.
Dưới ánh trăng chàng thấy vật ấy là một con chim én bằng bạc nho nhỏ chế tạo rất khéo trông chẳng khác gì chim thực vậy, từ đầu đến đuôi dài không đầy hai tấc, mõm nó bén nhọn khôn tả vì cầm lên cũng thấy trĩu tay chàng đoán chắc chim này làm bằng một thứ thép già và đây cũng là một món ám khí độc đáo rất sắc bén. Chàng thấy tờ giấy ấy có viết mấy chữ như sau.
“Giấy này gửi cho Triển Nguyên Nhân hay ngươi phải biết thù mẹ không đội trời chung, ba ngày sau bổn cô nương sẽ tới lấy lại món nợ máu này”.
Bên dưới không có ký tên gì hết, chỉ xem nét bút chàng cũng biết đó là chữ của một thiếu nữ, chàng liền nghĩ thầm :
- “Ừ, có lẽ giấy này là của thiếu nữ hồi nãy để lại đây, còn Triển Nguyên Nhân là ai thế? À, phải rồi, đêm nọ Ngao Sơn Quỷ Thần chả gọi Thầy đồ Thư họ Triển là gì. Có lẽ thiếu nữ ấy tưởng ta với Thầy đồ Thư cùng ở trên phòng này cho nên mới để lại giấy hẹn ba ngày sau sẽ đến trả thù. Xem lời nói trong thơ này thì hình như y thị có thù với Thầy đồ Thư, chả lẽ Thầy đồ Thư đã giết chết mẹ nàng ta chăng? Vậy ta phải mau đi báo tin cho Thầy đồ Thư biết được”
Nghĩ tới đó, chàng vội quay người xuống lầu ngay, chàng tra kiếm vào trong bao rồi vội vàng đi qua cái cầu chín khúc trở về tịnh xá. Lúc ấy trước tịnh xá cư nhân tiểu trúc đang có một cái bóng đen thấp thoáng dưới bóng trăng. Người đó vừa trông thấy Thanh Lam đã vội ngừng và kêu gọi :
- Biểu công tử...
Thanh Lam cũng ngừng chân lại hỏi :
- Tiết Phúc, thầy đồ đã ngủ chưa?
Chàng chưa nói dứt, Thầy đồ Thư ở trong phòng hỏi vọng ra :
- Thanh Lam, khuya thế này cậu còn tới đây làm chi? Chẳng lẽ có việc xảy ra ư? Mau vào đây.
Thanh Lam vâng lời đi thẳng vào trong phòng, Thầy đồ Thư thủng thẳng hỏi :
- Có phải cậu ở Hàm Xuân Các tới đây không? Cậu thấy gì đó?
Thanh Lam nghe thấy Thầy đồ Thư hỏi như vậy giật mình đánh thót một cái bụng bảo dạ rằng :
- “Việc của ta vừa rồi sao thầy đồ cũng biết rõ như thế?”
Chàng vừa nghĩ vừa kinh ngạc vô cùng.
Thầy đồ Thư tủm tỉm cười hỏi tiếp :
- Cậu lấy làm ngạc nhiên phải không? Sự thực lão phu thấy cậu cầm trường kiếm trong tay không cần phải nói rõ cũng biết cậu ở đó tới chứ có gì đâu mà cậu phải ngạc nhiên như thế. Nếu cậu không phát hiện sự lạ lùng gì thì việc gì thì việc gì cậu phải vội đến kiếm lão phu như thế.
Thanh Lam nghe Thầy đồ Thư giải thích như vậy, trong lòng kính phục ông ta vô cùng và chàng mới biết sở dĩ ông ta hiểu rõ hành động của mình là do xét đoán tinh vi mà thôi. Thế rồi chàng để thanh kiếm lên trên mặt bàn và kể lại câu chuyện vừa rồi cho ông ta hay. Một mặt chàng đưa con chim én bạc với tờ giấy cho ông ta xem.
Thầy đồ Thư đọc tờ giấy đó xong mặt biến sắc lầm bẩm nói :
- “Chả lẽ là con nhỏ này ư? Hà! Mười tám năm rồi không ngờ chúng đã dạy được con nhỏ có võ công cao siêu thế, lại thân hành đến đây trả thù cho mẹ. Y thị bảo trả thù, thế là nghĩa lý gì, ta có thù hận gì với nó đâu?”
Thanh Lam không hiểu tại sao thầy đồ trông thấy chon chim én ấy mặt lại biến sắc và người buồn rầu đến như thế. Chàng cứ đứng ngẩn người ra ở trước mặt ông ta mà không dám lên tiếng hỏi :
Thầy đồ Thư đi lại mấy lượt rồi ôn tồn nói chàng rằng :
- Thanh Lam cậu hãy ngồi xuống đây.
Nói xong, ông cũng bắc một cái ghế đến gần rồi nghiêm nghị hỏi :
- Chắc cậu chưa biết rõ lai lịch và thân phận của lão rồi phải phải không?
Sự thực vấn đề này chàng đã muốn biết từ lâu, nhất là đêm nọ nghe thấy Ngao Sơn Quỷ Thần gọi là Bát Túy kiếm khách và họ Triển, cho nên bây giờ chàng thấy ông ta hỏi như thế liền gật đầu ngay.
Thầy đồ Thư lim dim cặp mắt giây lát rồi hỏi chàng tiếp :
- Tuổi cậu hãy còn trẻ, sanh trưởng ở nơi phú quý này, tất nhiên cậu không biết tí gì hết. Cậu có biết phái Không Động và phái Tần Lãnh không?
Thanh Lam vội đáp :
- Đệ tử còn nhớ năm nọ lúc thầy truyền thụ nội công cho và có nói môn nội công đó là nội gia tâm pháp của phái Không Động, nên mới đoán chắc thầy là người của phái Không Động.
- Phải, phái Không Động và phái Tần Lãnh mấy năm nay đều là Thái Sơn Bắc của võ lâm, nghĩa là trong thời gian đó hai môn phái này đều đứng đầu của các phái võ khác. Sở dĩ lão phu phải giải thích rõ ràng như thế là hai đại môn phái này có liên can mật thiết, cũng vì sự liên can mật thiết mà khiến lão phu phải thay tên đổi họ lui ra ngoài giang hồ để ẩn tích.
- Nếu vậy có phải thày đã gây hấn với phãi Tần Lãnh mà lui ra ngoài giang hồ không?
- Cậu thông minh thực.
Thầy đồ Thư khen Thanh Lam một câu rồi lại thở nhẹ một tiếng nói tiếp :
- Sự thực lão phu không phải họ Thư đâu.
- Thầy không phải họ Thư thì có phải họ Triển không?
- Bữa nọ đệ tử nghe thấy Ngao Sơn Quỷ Thần gọi thầy là họ Triển. Bây giờ thấy thầy nói như vậy con mới nhớ lại câu chuyện ấy.
Thầy đồ Thư nghe chàng nói tới đó kinh ngạc mỉm cười gật đầu nói tiếp :
- Tên họ thực của lão phu là Triển Nguyên Nhân vì Bát Truy Hồn thân pháp của pho Thông Thiên kiếm pháp rất lợi hại, khi giở ra tựa như thấy người của lão phu có tám cái cánh tay vậy, cho nên người trên giang hồ mới đặt cho lão phu một cái biệt hiệu là...
- Họ gọi thầy là Bát Túy kiếm khách phải không?
- Phải, nhưng bây giờ lão phu già rồi không còn hăng hái như xưa nữa.
Nói tới đó ông thở dài một tiếng mà không nói tiếp nữa.
Thanh Lam nóng lòng sốt ruột vội hỏi tiếp :
- Sau rồi thế nào nữa hả thầy?
Thầy đồ Thư vừa cười vừa đáp :
- Lúc ấy lão phu hãy còn trẻ, một thân một mình với thanh bảo kiếm ra hành đạo giang hồ khiến những cường đạo tự khấu của lục lâm và những tay hung ác của hắc đạo bị chết dưới kiếm của lão phu rất nhiều. Vì vậy cái tên Bát Túy kiếm khách mới lừng danh trên giang hồ.
Thanh Lam nghe tới đó cười tít mắt hào khí bồng bột xen lời nói :
- Vâng, đại trượng phu không thể cầm khí giới ra bảo vệ đất đai cho quốc gia để danh thơm muôn thuở, thì ít ra cũng phải trượng kiếm hành đạo giang hồ để diệt trừ kẻ hung đạo và cứu giúp những người yết ớt.
Thầy đồ Thư nghe thấy chàng nói như thế thở dài một tiếng và nói tiếp :
- Cũng vì thế mà mới xảy ra câu chuyện không may, lão phu có người bạn chí thân tên Tiểu Lý Quảng Liễu Trấn Động, ông ta lấy Xuyên Liêm Yến Ngũ Nương môn hạ đệ của Thiên Si Thượng Nhân làm vợ. Liễu Trấn Động là người em kết nghĩa của lão phu thì đúng hơn, chú ấy là đệ tử của Nhất Tăng đại sư phương trượng đời thứ ba của chùa Thiếu Lâm lại còn là tổng tiêu đầu của ba tiêu cục trứ danh ở tỉnh Hà Bắc, tính hiếu võ lại thêm công việc của tiêu cục bận rộn, nên lấy được người vợ đẹp như hoa nở như thế mà chú ấy lại để nàng cứ phải phòng không một mình hoài. Xuyên Liêm Yến vốn dĩ là một thiễu nữ dâm đãng trước khi chưa làm vợ của Liễu hiền đệ đã thông dâm với một tên đại đạo trong lục lâm, khi xuất giá rồi nàng chịu không nổi cảnh phòng không lạnh lẽo, liền kiếm người tình nhân cũ mà nối lại duyên xưa. Không bao lâu nàng hạ sinh được một đứa con gái, việc đời dù kín đến đâu người ngoài cũng hay biết, không bao lâu có người mách đến tại Liễu hiền đệ.
- Xuyên Liêm Yến tuy tự thị có phái Tần Lãnh đỡ đầu thực nhưng Liễu Trấn Động cũng là người có thế lực ở miền Đông Bắc, nay huống hồ lại là đệ tử phái Thiếu Lâm, mụ ta sợ chuyện vỡ lở không là chuyện chơi, nên mụ ta hạ thủ trước liền bỏ thuốc độc trong thức ăn để giết hại chồng.
Tuy Liễu hiền đệ nghi ngờ vợ mình đã mất trinh tiết, nhưng y có ngờ đâu vợ mình lại độc ác đến như thế, tội nghiệp cho y tương lai đang rực rõ, sự làm ăn đáng phát đạt, chỉ vì không biết chọn vợ lấy, phải lấy một con dâm phụ ác độc. Nên y đã uống phải thuốc mê, rồi cả nhà hai mươi mấy viện đều bị con dâm phụ ấy giết hết. Cũng may hôm đó lão phu vừa tới nơi nhưng khốn nỗi lại tới chậm mất một bước. Lúc ấy con dâm phụ đang phóng lửa đốt nhà, lão phu thấy vậy tức giận vô cùng, liền rút kiếm ra đâm nó luôn.
Con dâm phụ ấy là môn hạ của Tần Lãnh, lại được chân truyền của Thiên Si Thượng Nhân, nên lão phu kịch chiến với nó bốn mươi hiệp mà vẫn chưa phân thắng bại. Sau cùng lão phu giở Truy Hồn bát kiếm ra mới hất được kiếm của nó bắn đi, cứ theo công lực của con dâm phụ lúc đó mà nói thì nó muốn đào tẩu để thoát thân không phải là chuyện khó. Ngờ đâu trường kiếm của nó vừa rời khỏi tay thì lão phu bỗng thấy nó đứng đờ người ra lảo đảo như sắp ngã. Nhưng Truy Hồn bát kiếm của lão phu rất nhanh nhẹn nó mới chần chừ một chút thì kiếm của lão phu đã đâm vào cánh tay phải của nó. Nó liền ngã lăn ra đất chết nốt.
Thanh Lam nghe tới đó tỏ vẻ thắc mắc vội xen lời hỏi :
- Thưa thầy, thầy đâm vào tay dâm phụ dù có trúng yếu huyệt cũng chỉ bị tê liệt thôi, tại sao y thị lại chết nhanh như thế?
- Cậu thông minh thực, không uổng công lão phu đã tốn công năm năm dạy cậu rồi.
Nói tới đó, ông ta ngừng giây lát rồi lại nói tiếp :
- Chỉ lạ lùng ở điểm đó, lúc ấy rõ ràng lão phu chỉ đâm trúng huyệt ở cánh tay y thị một nhát, y thị ngã lăn ra chết tốt ngay, lão phu cũng thắc mắc vô cùng đang định chạy lại xem sao, thì đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng gió động vội quay người lại đã thấy một người bước ra. Người đó chính là nữ ni áo huyền tuổi trạc trung niên, vừa xuất hiện nữ nhi ấy đã lạnh lùng hỏi lão phu rằng :
- Họ Triển kia, ngươi có biết Xuyên Liêm Yến tại Tần Lãnh không? Sao ngươi dám thị pho Thông Thiên kiếm pháp tầm thường như thế mà hạ thủ y thị như vậy. Tuy việc này lỗi ở sư muội ta thực và y thị cũng đáng chết lắm, bần ni không phải là người bên quấy bên chày, nên bần ni cũng không muốn làm khó dễ ngươi làm chi.
Còn con nhỏ bần ni đã quyết tâm đem đi rồi, mười tám năm sau nó sẽ trở lại tìm ngươi đòi món nợ máu này.
Mụ ta không để cho lão phu lên tiếng nói nửa lời đã ẵm con nhỏ phi thân lên mái nhà đi luôn.
Nghe tới đây Thanh Lam lại nhịn không nổi vội xen lời hỏi tiếp :
- Thưa thầy, nữ ni đó là ai thầy có quen biết không?
- Mụ ấy là Tam Nhơn Tỉ Khấn Thẩm sư thái là một người rất nổi tiếng của phái Tần Lãnh sao lão phu không nhận ra được.
- Thưa thầy, con dâm phụ vạn ác đó lại ác độc như vậy, bất cứ trời hay người ai cũng có quyền xử tử nó. Thẩm sư thái là một người có tuổi của danh môn chính phái, như vậy sao lại bênh vực một dâm phụ đáng chết như thế kia.
- Thiên Si Thượng Nhân của phái Tần Lãnh võ công tuyệt thế, người trong võ lâm phải tôn trọng ông là Thái Sơn Bắc Đẩu và ông ta chỉ phải một nỗi rất hay bênh vực kẻ dưới thôi. Vì thế mà môn hạ của ông ta mới kiêu ngạo làm bộ làm tịch, hơi tý là phải trả thù cho được, tuy lúc bấy giờ Thẩm sư thái chưa nổi khùng ngay, là vì thấy dâm phụ tội tày đình như thế còn mặt mũi nào mà che chở cho y thị được.
- Vì việc ấy mà thầy phải thay tên đổi họ ẩn núp một nơi không ra ngoài giang hồ nữa phải không? Nhưng thầy vừa nói phái Không Động với phái Tần Lãnh có liên can rất mật thiết. Sao lúc ấy thầy không lên Tần Lãnh thưa rõ việc này cho Thiên Si Thượng Nhân hay có hơn không?
Thầy đồ Thư nghe thấy chàng nói như vậy khẽ thở dài một tiếng rồi đáp :
- Thiên Si Thượng Nhân bị các môn hạ bao quanh muốn lên gặp ông ta để tường trính sự thể có phải là chuyện dễ đâu. Nên bất đắc dĩ lão phu mới phải thay tên đổi họ mà rút lui ra khỏi giang hồ là thế, và đây cũng là thừa lệnh đại sư huynh của bổn môn mà thôi, chỉ mong tránh khỏi sự kết thù kết oán của hai môn phái.
Thanh Lam lại hỏi tiếp :
- Theo như lời của thầy vừa nói thì vết hài ở trên núi giả kia với con chim én bạc là dấu vết của con gái Xuyên Liêm Yến để lại phải không? Không hiểu năm nay con bé ấy bao nhiêu tuổi rồi?
- Tất nhiên hai vật đó là của con nhỏ ấy để lại chứ không còn ai vào đây nữa, vì con chim én này là ám khí độc đáo của Xuyên Liêm Yến ngày xưa vẫn thường sử dụng. Hà. Từ đó tới giờ đã được mười bảy năm rồi, như vậy con bé năm nay đã mười tám tuổi.
- Mười tám tuổi!
Thanh Lam kinh ngạc nhắc nhở lại một câu như trên, và bụng bảo dạ rằng :
- “Con bé mười tám tuổi còn nhỏ hơn mình một tuổi, như vậy tài ba của nàng ta có giỏi đến đâu cũng chưa chắc hơn được ta, sao mà nàng lại dám đến đây hẹn ngày khiêu chiến với thầy đồ như thế? “Hừ” ba ngày sau nếu con nhãi này dám tới đây ta sẽ đem tài học hỏi trong năm năm ra cho nó một bài học”
Nghĩ tới đó, chàng liền trợn ngược đôi lông mày lên trông vẻ rất hăng hái.
Thầy đồ Thư là người giàu kinh nghiệm giang hồ, thấy thái độ của Thanh Lam như vậy liền hiểu tâm sự của chàng ngay. Ông ta vội trầm nét mặt lại nghiêm nghị nói tiếp :
- Thanh Lam việc này là họ đến đây đối phó với lão phu, việc gì đã có lão phu đối xử, người trên giang hồ ân oán rất phân minh, cậu chưa phải là người của giang hồ. Lão phu cấm cậu nhiễu sự và xen tay vào. Huống hồ người của Tần Lãnh hẹp lượng lắm, thường thường chỉ vì một việc nhỏ mà chúng theo đến tận cùng, làm cho người ta khốn khổ, nên cậu đừng có dự vào việc của lão phu làm chi. Thôi, khuya lắm rồi câu cũng nên trở về phòng nghỉ đi.
Thanh Lam đã quyết định rồi, nhưng bề ngoài vẫn làm nhu không có việc gì hết liền vâng vâng dạ dạ đứng dậy định đi thì Thầy đồ Thư bỗng gọi lại và trịnh trọng dặn tiếp :
- À, này còn có... tối hôm nay những chuyện mà lão phu nói với cậu, cậu đừng nói cho ai biết nhé.
Thanh Lam cung kính vâng lời chào Thầy đồ Thư một cái rồi cáo từ đi về phòng luôn. Nhưng trong lòng chàng đã quyết tâm đấu với con nhỏ bé hơn mình một tuổi mà lại ăn nói ngông cuồng kia rồi.
Chỉ còn ba ngày thôi nên lúc nào trong lòng chàng cũng gay cấn vô cùng, chàng còn nghĩ thầm rằng :
- “Người ta đã được Tam Nhơn Tỉ Khấu Thẩm sư thái truyền thọ võ công cho, người ta tới không phải là kẻ vừa, mà kẻ kém cỏi thì không bao giờ dám tới khiêu chiến như vậy. Nàng ta đã biết oai danh của Bát Túy kiếm khách rồi mà còn dám đến tầm thù, tất nhiên nàng phải dựa vào cái gì nên dám táo gan đến thế. Ta đấu với nàng nếu thắng thì còn bằng gì nữa, nhưng nếu thua thì có phải là mất hết sĩ diện của Thầy đồ Thư không. Tuy Thông Thiên kiếm pháp ta đã luyện rất thuần thuộc rồi, nhưng tám thế kiếm sau cùng là Truy Hồn bát kiếm vẫn còn bỡ ngỡ...”
Nghĩ tới đó chàng cứ muốn chạy vào ngay trong vườn luyện tập, nhưng ban ngày ban mặt người đi lại rất đông đảo, chàng phải chờ ăn cơm tối xong lại đến bãi cỏ ở trước Hàm Xuân Các để luyện tập.
Tối ngày hôm thứ hai trống mới điểm canh một, hôm đó đã là mười hai, mười ba mặt trăng cũng sắp tròn rồi. Thanh Lam một mình khổ luyện Truy Hồn bát kiếm thật thuần thuộc mới thôi. Tuy người đã mỏi mệt mồ hôi ướt đã mà chàng vẫn không chịu ngừng tay, vì chỉ còn một ngày mai nữa thôi, tới ngày mốt là phải đem pho kiếm pháp này ra thử thách với kẻ thù rồi. Chàng nóng lòng thành công nên múa tám thế kiếm đó kín đáo đến nỗi mưa gió không sao lọt được. Dưới ánh sáng trăng chỉ thấy một cái hình bóng lúc tiến lúc lui, lúc đi quanh kiếm quang lúc biến thành bảy tám luồng như rồng bay phượng múa vậy. Tuyệt học của phái Không Động quả thực phi thường.
Thanh Lam càng luyện càng thấy thuần thuộc, trong lòng chàng khoái chí, chàng đang luyện tới mức tâm với thần hội hợp, ý với kiếm hợp nhất thì đột nhiên thấy một tiếng kêu độp và có một tiềm lực rất mạnh lấn át tới đẩy thanh kiếm của mình sang bên, cả cánh tay phải bị rung động tê tái suýt tý nữa thì kiếm bị rớt xuống đất.
Tài sản của phamduy88

  #3  
Old 08-04-2008, 12:15 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 3

Càn Khôn Nhất Kiếm



Thanh Lam giật mình kinh hãi vội thâu thế kiếm lại, đưa mắt nhìn mới hay một cái bóng đen đã bị kiếm thế của mình gạt ra ngoài ba bước.
Hừ! Quả nhiên tên giặc này lại dám táo gan ném ám khi ngầm như thế. Nhưng chàng thấy ám khí của người đó nặng nề như vậy, nên cũng không dám coi thường, chàng chỉ hơi suy nghĩ một chút liền theo chỗ ám khi đang rớt xuống mà phi thân nhảy tới. Càng không hổ thẹn đã được Bát Túy kiếm khách rèn luyện cho năm năm, chàng vừa tới nơi đã vội giơ tay trái ra chộp một cái bắt ngay được mũi ám khí nọ chàng rất lấy làm ngạc nhiên không hiểu ám khí đó là môn ám khí gì mà khi bắt vào tay lại nhẹ nhõm đến thế? Chàng vội cúi đầu nhìn liền kinh hãi đến nỗi mắt trợn tròn mồm há hốc.
Thì ra ám khi nằm ở trong tay chàng lại là một cái lá vàng úa chứ không phải là ám khi gì hết. Thấy vậy chàng càng giật mình kinh hãi thêm, vì chàng vẫn thường nghe người ta nói nội công của một người luyện tới mức thực cao siêu thì chỉ thuận tay hái một cánh hoa cũng có thế đã thương được người ở ngoài xa trăm bước, xem như vậy công lực của người ngày cũng không phải tầm thường. Chàng liền nghĩ thầm :
- “Chẳng lẽ người này là con nhỏ mười tám tuổi chưa hết hơi sữa kia chăng?”
Chàng nghĩ như vậy, nhưng rất trấn tĩnh ngấm ngầm đề phòng cách chỗ bóng tối ở bốn xung quanh, nhưng chỉ thấy những luồng gió mát thổi tới và thấy người hơi rợn rợn thôi chứ không hề thấy một bóng người nào hết. Chàng ngạc nhiên vô cùng, rõ ràng có người núp ở trong bóng tối dùng lá ném mình, mà sao chỉ trông thấy mắt đã không thấy hình bóng của đối phương đâu hết? Thảo nào Thầy đồ Thư thường nói: Đạo võ công không bao giờ có ai luyện tới mức vô địch cả, trời cao lại có trời cao hơn, người giỏi lại có người giỏi hơn thực không sai chút nao. Nghĩ tới đó chàng lại nghĩ tiếp :
- “Với chút tài ba hèn mọn của ta thực còn kém người ta xa...”
Trong khi chàng suy nghĩ thì phía Đông Bắc bỗng có một tiếng kêu “soạt” rất khẽ và một cái bóng đen ở sau núi giả phi ra nhảy qua bờ tường nhanh như điện chớp.
Thanh Lam đã trông thấy hình bóng của người nọ rồi khi nào chàng lại chịu để cho đối phương đào tẩu như thế, nên cũng tung mình.
Chàng ngửng đầu lên nhìn, thấy cái bóng đen kia đã nhảy qua bờ tường, mà chỗ đó cách xa chàng hơn mười trượng, và tiến thẳng về phía núi Thành Hoàng. Còn đường ấy chàng rất quen thuộc, vì mấy năm nay luyện tập khinh công chạy đi chạy lại từ núi giả tới núi Thành Hoàng có tới mấy nghìn lượt rồi. Bây giờ chàng thấy cái bóng đen tiến thẳng về phía núi đó, vội nhảy lên trên bờ tường rồi người nhanh như một mũi tên, phi thẳng về phía ấy đuổi theo luôn.
Thoạt tiên cái bóng đen nọ tưởng không có người theo dõi. Vì thế sau khi nhảy qua thành rào tường rồi, người đó liền đi thủng thẳng chứ không phóng chạy như trước nữa. Chờ tới khi y phát giác Thanh Lam đuổi theo, mới nhảy nhót có mấy cái đã đi ngoài xa mấy trượng.
Rồi y cả kinh kêu “Ủa” một tiếng, lại cắm đầu chạy tiếp.
Lúc này Thanh Lam đã nhận xét thấy khinh công của người đó chả hơn gì mình, chàng liền hăng hái giở khinh công tuyệt mức ra đuổi theo tiếp.
Thế là một trước một sau, hai người chỉ cách nhau có năm sáu trượng thôi. Người đi trước, hình như bị Thanh Lam đuổi đến hoảng sợ cuống quýt, mà sao bỏ đường núi không chạy lại cứ chạy vào nơi có cỏ lau mọc cao và đầy những đá lởm chởm, và thỉnh thoảng còn quay đầu lại ngó nhìn nữa.
Núi Thành Hoàng tuy không cao dốc và lởm chởm cho lắm, nhưng không hiểu tại sao y không chạy theo đường chính mà cứ chạy ngang chạy dọc như thế. Khi y chạy tới chỗ bụi gai rậm và đầy những đá mọc lởm chởm, thì hình như tốc lực của y đã chậm hơn trước nhiều.
Thanh Lam sinh trưởng trong một gia đình phú quý, tuy được Thầy đồ Thư dạy cho năm năm võ công, nội công và khinh công đã luyện tới mức được ba bốn thành hỏa hầu rồi, nhưng bây giờ chạy trên những đường lối đầy gai góc và đã lởm chởm như thế, chàng cũng không quen tý nào. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên và trong lúc đêm khuya, nên chàng đã cố hết sức để đuổi theo, nhưng chỉ đuổi được một lúc đã thở hổn hển, mồ hôi ra như tắm vậy. Chàng đành phải ngừng chân lại, lau chút mồ hôi, rồi đưa mắt nhìn về phía trước thì người nọ cũng ngừng chân ở chỗ cách chàng năm sáu trượng và đang quay đầu lại nhìn chàng.
Chàng thấy đối phương ngửng chân nhìn mình như vậy, càng tức giận thêm bụng bảo dạ rằng :
- “Chả lẽ ta lại đuổi không kịp ngươi hay sao?”
Nghĩ như vậy, chàng lại phi thân đuổi theo ngay. Ngờ đâu, người nọ, hình như đoán biết ý định của chàng. Chàng vừa cất bước chạy theo, thì người ấy cũng rảo bước chạy luôn.
Thanh Lam nghiến răng mím môi giở hết tốc lực khinh công của mình ra đuổi theo tiếp, người cứ chạy ở trong những bụi cỏ và những hòn đá lởm chởm trên núi Thành Hoàng. Nhưng dù Thanh Lam đã chạy nhanh như bay rồi mà vẫn không sao bắt nổi người nọ, lúc nào cũng chỉ cách nhau chừng năm sáu trượng. Hình như, sau lưng người đó cũng có mắt vậy, thấy chàng chạy nhanh một chút, y cũng chạy nhanh thêm một chút, chàng chạy chậm y cũng chạy chậm theo, và khi chàng ngừng chân nghỉ ngơi thì y cũng ngừng chân theo. Không những thế, Thanh Lam lại còn phát hiện một vấn đề mới. Trong lúc đuổi theo đối phương như vậy, chàng đã nhận thấy lối nhảy nhót của mình đã tiến bộ hơn trước nhiều, mỗi cái nhảy bây giờ của mình ít nhất cũng nhảy xa hai, ba trượng. Nhưng còn người ở trước mặt thì cf thấy y như đi bộ thường vậy thôi, hai chân của y cứ bước từng bước một và cũng không thấy y giở kc gì ra và cũng không thấy y nhảy nhót gì hết.
Sự phát hiện này khiến chàng kinh ngạc đến mặt biến sắc, vì chàng đã thấy mình đã giở kc tuyệt mức ra mà sao lại không đuổi kịp một người đi bước thường như thế kia. Xem như vậy công lực của người này không những cao siêu hơn mình, mà có lẽ còn trên cả Thầy đồ Thư nữa.
Nghĩ như vậy, chàng không dám đuổi tiếp mà ngừng chân lại.
- Hà hà... tiểu tử, ngươi đuổi mệt rồi phải không? Lại đây theo lão phu lên trên đỉnh núi đi.
Người nọ vừa tiến thẳng lên trên đỉnh núi, chỉ thoáng cái đã mất dạng ngay.
Thanh Lam đã trông thấy rõ người đó là một ông già râu tóc bạc phơ và chàng nghĩ thầm :
- “Y gọi ta theo lên trên đỉnh núi làm chi? Không hiểu ông già này có dụng ý gì thế?”
Nhưng chàng lại thấy võ công của đối phương có ác ý gì với mình thì mười mình cũng chết sạch rồi. Tuy chàng nghĩ như thế nhưng chàng không hiểu đối phương bắt mình chạy quanh một hồi như vậy có dụng ý gì? Vì vậy, bây giờ chàng lại bắt đầu nghĩ tiếp :
- “Bất cứ đối phương muốn đối phó với ta ra sao cũng bất chấp, đằng nào ta cũng phải lên trên đó một phen mới được”
Chàng đã quyết định như vậy liền cắm kiếm vào bao, chạy thẳng lên trên đỉnh núi. Một lát sau chàng đã lên tới trên đó rồi, chỉ thấy gió thổi vào những cây thông kêu “vù vù” ánh trăng sáng như ban ngày thôi, chứ làm gì có bóng người nào?
Lúc này chàng đã chạy đến toát mồ hôi ra, đứng trước gió đã cảm thấy rùng mình rồi, thì bỗng nghe thấy một giọng khàn khàn hỏi :
- Tiểu tử! Sao mãi bây giờ ngươi mới lên tới?
Thanh Lam cả kinh, vội quay đầu nhìn về phía có tiếng nói đó, mới trông thấy một ông già râu tóc bạc phơ, đang nằm trên một tảng đá lớn, ở chỗ cách mình không xa, đột nhiên ngồi dậy mà lên tiếng hỏi như trên.
Lạ thật, vừa rồi lúc mới lên, rõ ràng chàng trông thấy trên tảng đá không có một bóng người nào hết, tại sao bây giờ lại có ông già ngồi ở trên đó? Tuy chàng thắc mắc nhưng thấy đối phương không có ác ý gì liền chắp tay chào và hỏi lại :
- Học sinh Giang Thanh Lam vừa rồi được lão trượng định chỉ giáo gì thế?
Ông già râu bạc tít mắt lại, ngắm nhìn chàng một hồi, rồi kêu lên “hử” một tiếng mới hỏi chàng rằng :
- Cậu có phải là môn hạ của Triển Nguyên Nhân không?
Thanh Lam hơi chần chừ giây lát rồi đáp :
- Thưa lão tiền bối, Thầy đồ Thư là thụ nghiệp của vãn sinh đấy ạ.
Ông già râu bạc có vẻ nóng lòng sốt ruột, vội hỏi tiếp :
- Lão hãy hỏi thêm một câu nữa, cậu có phải là môn hạ của phái Không Động hay sao?
- Điều này học sinh không được rõ lắm, chỉ thấy Thầy đồ Thư nói võ công của ông ta thuộc phái Không Động đấy thôi.
Ông già ngắm nhìn chàng một hồi, tỏ vẻ khinh ngạc, hỏi tiếp :
- Thế ra cậu vẫn chưa chính thức nhập môn đấy. Hừ! Nhân phẩm của cậu cũng khá lắm. Hôm nay, cậu được gặp già ở nơi đây, kể ra duyên phúc của cậu cũng khá lớn lắm đấy.
Thanh Lam bỗng hiểu ông già dụ mình lên trên này làm chi?
Bây giờ bỗng thấy ông ta tựa như lẩm nhẩm tự nói, nên nhất thời chàng không biết trả lời như thế nào cho phải.
Ông già thấy Thanh Lam cứ đứng ngẩn người ra, không cử động gì cả, liền giận dữ nói tiếp :
- Này cậu bé kia, có phải đến ngày mốt cậu sẽ đấu với Độc Giác Tú một phen, phải không? Nhưng với tài ba của câu như thế này thì chỉ đủ sức để giết chó thôi, chứ thắng sao nổi được tên ấy.
Thanh Lam thấy ông già hỏi như vậy nên thắc mắc vô cùng, chàng lẩm bẩm nghĩ thầm :
- “Cái gì Độc Giác Tú? Ta có bảo sẽ đấu với Độc Giác Tú bao giờ đâu? Hay là ông ta định đùa giỡn ta chăng?”
Chàng đang ngơ ngác suy nghĩ thì ông ta lại nói tiếp :
- Cậu bé này ngu ngốc thực, có lẽ cậu là người ngốc nhất trên thiên hạ cũng nên. Có dịp may như thế này mà ngươi không yêu cầu gì dạy bảo cho ngươi ba miếng võ? Hơn nữa, với sức của một mình Hồng nhi cũng chống đỡ không nổi mười con chó dại ấy, huống hồ lại còn thêm Độc Giác Tú nữa.
Hình như ông già càng nói càng tức giận, giọng nói đã bắt đầu có vẻ quát tháo, nhưng ông ta có thái độ như thế lại càng khiến cho Thanh Lam phải thắc mắc thêm.
Ông già bỗng trợn trừng mắt lên nhìn thẳng vào chàng, thấy người của ông ta rất sắc bén, khiến chàng không dám nhìn ông ta nữa vội cúi đầu xuống đất.
Thanh Lam thấy vậy liền giật mình kinh hãi. Chàng lại thấy ông già râu bạc lắc đầu và nói tiếp :
- Lại đây! Mau bẻ cành thông để già này dạy cho cậu một thế kiếm pháp.
Lúc này chàng đã nghe thấy rõ rồi thì ra ông già nói đi nói lại mãi, rút cuộc là muốn dạy cho mình một thế kiếm pháp. Nhưng chàng nhận thấy võ học của thiên hạ bất cứ của môn phái nào, dù tinh xảo đến đâu cũng không thể chỉ có một thế như vậy? Vì thế chàng lại càng hoài nghi thêm...
- Sao? Bẻ một cành cây cho người bề trên mà không được ư? Hay là cậu không muốn làm việc ấy? Nếu không phải như thế thì mau chạy đi bẻ ngay một cành cây cho già đi.
Thấy ông già lại thúc giục lần nữa bất đắc dĩ Thanh Lam đành phải nghe lời mà chạy đi bẻ một cành thông dài chừng hai thước mang lại cho ông già.
Ông già cầm lấy cành thông, trợn mắt lên nhìn Thanh Lam mà nói tiếp :
- “Càn Khôn Nhất Kiếm” thiên hạ vô địch, cậu phải để ý mà học hỏi và chăm chỉ mà luyện tập mới được.
Nói xong, ông giơ cành thông lên trên cao, rồi từ từ đẩy ra, mồm thì nói tiếp :
- Cậu hãy coi này, thế kiếm pháp này có chín thức biến hóa tất cả, mỗi lần biến hóa thế nào, cậu phải nhớ cho thực kỹ. Như vậy oai lực của thế kiếm này mới phát huy được.
Nói tới đó, tay của ông ta hơi động, liền thấy đầu que rung động thành chín cái khuyên tròn. Khi đầu gậy quay thành vài khuyên nhỏ thì thân que lại có một sự biến hóa khác, mà sự biến hóa ấy cũng do cái que rung động mà phát ra. Tuy trông rất tầm thường, nhưng vì ông già đưa cái que ấy rất chậm chạp nên trông thấy rõ ràng lắm.
Ông già vừa biểu diễn vừa giảng giải, Thanh Lam đứng yên lặng, tai nghe một hồi rồi cũng giơ tay lên bắt chước. Tới khi giơ tay lên bắt chước, chàng mới cảm thấy kỳ lạ, vì kiếm thức này, ngoài chín cái khuyên đó biến hóa khác còn thì không có gì là lạ cả. Nhưng khi nghĩ lại thì mới cảm thấy sự biến hóa rất kỳ ảo và tuyệt luân.
Ông già đầu bạc truyền thụ xong thế kiếm ấy rồi đột nhiên vứt cành thông xuống dưới đất rồi lớn tiếng cười và nói tiếp :
- Chỉ một thế kiếm này thôi, cậu đã hưởng dụng vô cùng rồi. Thôi, cậu cứ luyện tập đi. Hà... Hà....
Tiếng cười của ông ta chưa dứt, thì người của ông ta đã mất dạng.
Thanh Lam chưa kịp lên tiếng kêu gọi, chỉ thấy mắt hoa một cái mà ông ta đã đi mất tích rồi đủ biết thân pháp của ông ta đi nhanh khôn tả. Chàng muốn hỏi danh hiệu của ông ta để biết mà xưng hô, nhưng đã không kịp rồi. Chàng liền nghĩ thầm :
- “Ông ta truyền thế kiếm này cho ta lại còn bảo: “Càn Khôn Nhất Kiếm, thiên hạ vô địch”. Chả lẽ thế kiếm pháp này tên là Càn Khôn Nhất Kiếm chăng?”
Nghĩ tới đó, chàng liền rút thanh trường kiếm ra mà từ từ luyện tập, chàng mới nhận thấy kiếm pháp quả thực bác đại tinh thâm. Sự biến hóa nhiều không thể tượng tưởng được và oai lực cũng mạnh vô cùng. Chàng càng tập càng cao hứng bụng bảo dạ tiếp :
- “Ông già râu tóc bạc này là ai? Ta cứ hỏi Thầy đồ Thư chắc thể nào ông ta cũng biết rõ lai lịch của ông già ấy”
Thế rồi chàng lại tiếp tục luyện tập, định để sáng mai hỏi Thầy đồ Thư, nhưng sau chàng lại nghĩ lại :
- “À không, để đợi chờ ta dùng thế kiếm này đánh bại con nhãi họ Liễu đã rồi hãy hỏi thầy đồ sau cũng chưa muộn.”
Tiếp theo đó, chàng lại luyện tập thêm mấy lần nữa, mới cao hứng cất bảo kiếm trở về phòng.
Thời gian trôi rất nhanh chóng, chỉ thoáng cái đã đến ngày thứ ba, ngày mà thiếu nữ hẹn ước rồi. Hôm đó, Thanh Lam cảm thấy thời gian đi quá chậm, chờ từ sáng cho tới tối cảm thấy nó lâu không kém gì một năm trời vậy.
Ăn cơm chiều xong, chàng lặng lặng thay quần áo võ trang bằng đoạn xanh, lưng đeo trường kiếm, bên ngoài khoác một chiếc áo bào, rồi tiến thẳng vào trong vườn.
Từ nội trạch đi tới vườn hoa, suốt đường đều có lính canh tuần.
Chung quanh phủ đường, nếu giặc có tới thì chỉ có ở phía Đông Bắc của vườn hoa tức ở nơi hxc và dễ vào hơn hết, nên chàng quyết định tới chỗ đó để đợi chờ.
Tối hôm đó trời quang, mây tạnh, mặt trăng rất sáng sủa. Trên mặt bãi cỏ hình như phủ một làn sương mỏng và hình bóng ở quanh đó trông lại càng rõ thêm. Chàng núp ở sau núi giả, nơi đó đối diện với bờ tường, nếu có người ở bên ngoài nhảy vào thì không sao qua được mắt chàng.
Lần đầu tiên dự trận, chàng cảm thấy trong lòng hồi hộp hết sức, tay phải nắm chặt lấy cán kiếm, cứ chăm chú nhìn về phía bờ tường. Lúc ấy, trên lầu canh ở phía đằng trước, đã có một tiếng kêu “Keng” vọng tới. Chàng mới biết lúc ấy vừa điểm canh một, mà chàng đã đợi chờ đến nóng lòng sốt ruột vô cùng rồi.
Trong vườn yên lặng như tờ, không có một tiếng động gì hết.
Chờ người là một sự rất bực mình, huống hồ lại chờ kẻ địch tới. Thời gian trôi chảy càng chậm chạp hơn, chàng đợi chờ mãi mà chưa tới canh hai, tay cầm gươm của chàng đã toát mồ hôi ra rất nhiều.
Chàng ngồi xuống, bỗng nghĩ đến kẻ địch tới đêm nay kia, bụng bảo dạ rằng :
- “Không hiểu con bé họ Liễu ấy mặt mũi nó và hình dáng thế nào? Năm nay nàng vừa mười tám tuổi, tuổi ấy là tuổi tươi đẹp nhất của một thiếu nữ. Cứ xem chữ của nàng đẹp như vậy không kém gì chữ của cô áo đỏ ở trong phủ mà xưa nay vẫn có tiếng là một nữ tài tử”
Nghĩ tới cô bé áo đỏ, Thanh Lam tưởng tượng như Hồng Tuyến cô nương đã xuất hiện ra trước mắt, đôi mắt vừa to đen nhánh lông mày cong con, lông mi rất dài, mặt lúc nào cũng tủm tỉm cười hai bên má lộ hai núm đồng tiền, khiến ai trông thấy cũng phải yêu mến.
Mấy hôm nay, chàng vì nàng ta mà ngày đếm quên ăn ngủ, nhưng khốn nỗi, nàng ta đẹp như hoa nở mà tính nết lại lạnh lùng không kém gì sương tuyết. Nếu bảo nàng không có tình tứ với chàng cũng không phải, vì lúc vắng người, nàng trông thấy chàng thể nào cũng liếc nhìn và tủm tỉm cười một cái. Nàng lớn hơn chàng một tuổi và đã bác thông kinh sự, phụ trách văn thư cho dượng chàng. Chỉ tiếc rằng nàng là một thiếu nữ yếu ớt khôn tả, nếu nàng biết võ công thì tốt biết bao...
Chàng đang nghĩ ngợi thì trên lầu canh lại có ba tiếng thanh la vọng xuống. Chàng mới thức tỉnh và mới hay lầu đã điểm canh ba rồi. Chàng lại nghĩ tiếp :
- “Ủa, sao con bé họ Liễu viết giấy để lại, bảo ba ngày sau thể nào cũng tới, mà sao đến giờ chưa thấy tới? Hay là nó tự biết địch không nổi Thầy đồ Thư cho nên nó không tới chăng? Làm ta phải đợi chờ luôn mấy trống canh, thực là con gái hay thay đổi tính nết có khác...”
Nghĩ tới đo, chàng liền đứng dậy vươn vai một cái, rồi chàng tung mình nhảy lên trên núi giả nhìn xuống dưới vườn trông cảnh sắc chẳng khác gì tranh vẽ và yên lặng bình tĩnh khác thường.
Đương lúc ấy, chàng thấy trên mái nhà ở phía đằng trước có một ngọn lửa bay lên trên không, kêu đánh “soạt” một tiếng tựa như người ta đốt pháo bông vậy.
Chàng ngạc nhiên và bụng bảo dạ rằng :
- “Ai bỗng dưng đối pháo bông như thế? Chẳng lẽ nữ tặc ấy lại táo gan như vậy chăng? Dám ở trong Tiết độ sứ phủ, nơi canh gác thâm nghiêm như thế này mà lại phóng tín hiệu như vậy... ối chà, nguy tai! Chúng phóng tín hiệu như vậy, chắc không riêng gì một nữ tặc tới đây để tầm thù giết Thầy đồ Thư? Chẳng lẽ chúng tới cả bọn và âm mưu gì khác nữa chăng?”
Chàng hổ thẹn là giòng dõi của tướng môn, bỗng nghĩ đến hiện giờ tình hình đang khẩn cấp, chưa biết chừng bọn giặc tới đây là người của Điền Tiết độ sứ sai tới cũng chưa biết chừng, cho nên chàng liền chạy vào trong nội trạch để xem sao.
Trong vườn hoa lại có một ngọn lửa nữa phi thẳng lên trên thinh không. Chàng đứng ngắm nhìn và đã nhận ra nơi đó chính là gần Cư Nhân Tiểu Trúc, chỗ ở của Thầy đồ Thư.
Lần này thực kiến Thanh Lam khó xử hết sức rõ ràng là hai nơi đều có tông tích của giặc, mà mình thì biết nên đi về phía nào cho phải? Sau cùng chàng nghĩ rằng :
- “Thầy đồ Thư là danh túc phái Không Động, võ công rất cao siêu, ông ta sợ gì mấy tên giặc cỏ này? Ta nên vào trong nội trạch đối phó với mấy bọn giặc đó thì hơn”
Nghĩ đoạn, chàng không chần chừ chút nào, vội giở khinh công tuyệt mức ra chạy thẳng vào trong nội trạch. Lúc đi qua bờ tuờng, chàng đã thấy phía đằng trước đèn lồng và đuốc chiếu sáng như ban ngày, tiếng cung nỏ bắn ra dồn dập và tiếng người ồn ào khôn tả.
Chàng càng nóng lòng sốt ruột thêm, vội nhảy lên trên nóc nhà ở gần đó, rồi từ đấy chàng lại đi trên bờ tường mà tiến thẳng về phía trước. Chàng đứng ở trên bờ tường đã trông thấy rõ nội trạch. Chàng thấy quân binh ở trong phủ đã bao vây chặt chẽ phủ đường, riêng chỉ có trên nóc nhà thì không có một bóng người nào thôi.
Chàng đứng suy nghĩ giây lát rồi chạy thẳng về phía bên trái.
Vừa qua nóc lầu nọ, chàng chưa đứng vững đã nghe thấy một tiếng kêu “soẹt” thì ra một mũi tên vừa bắn tới. Tiếp theo đó, những mũi tên khác mau như đàn châu chấu bắt tới. Chàng không kịp đề phòng, suýt tý nữa thì bị bắn trúng. Lúc đó, chàng mới hay bọn cung nỏ thủ ở trong phủ lại tưởng lầm mình là giặc. Chàng vội múa kiếm gạt những cung nỏ đó ra, một mặt thì lớn tiếng quát bảo :
- Ta là Biểu công tử đây, các người có mau ngừng tay lại không?
Chàng vừa nói xong, đã vội phi thân xuốngdưới mái hiên.
Quí vị nên biết, hộp nỏ trong có máy móc, có thể một lúc bắn được mấy mũi tên liền, oai lực mạnh khôn tả, ít người có thể chống đỡ nổi. Các quân lính trong phủ thấy tên nỏ không sao bắn trúng người nọ, đồng thời chúng lại nghe thấy người đó tự xưng là Biểu công tử, nên chúng liền ngừng tay.
Tên gia tướng đứng đầu đã trông thấy rõ mặt chàng quả thực là Biểu công tử, y hoảng sợ vô cùng, liền quỳ xuống vái lạy, mồm thì van lơn :
- Tiểu nhân tội đáng chết thực, xin Biểu công tử tha tội cho.
Thanh Lam dậm chân quát bảo :
- Ngươi có mau đứng dậy đi không! Bổn công tử có lời muốn hỏi ngươi.
Tên gia tướng lạy ba lạy mới run lẩy bẩy đứng dậy.
Thanh Lam vội hỏi tiếp :
- Vừa rồi ngươi có trông thấy tung tích của kẻ địch không?
Tên gia tướng gật đầu đáp :
- Dạ dạ, tất cả sáu tên giặc. Trừ bốn tên bị anh em tiểu nhân bắn chết, còn hai tên nữa cũng bị bắt giữ rồi.
Thanh Lam nghe nói, ngạc nhiên vô cùng. Sao kẻ địch lại dám táo gan đến Tiết Sứ Phủ quấy nhiễu như thế, và không khi nào chúng lại phái mấy tay tầm thường như vậy. Cho nên chàng vẫn không tin lời nói của tên gia tướng nọ. Chàng lại hỏi tiếp :
- Tại sao các ngươi lại phát hiện ra tung tích của địch?
Tên gia tướng đáp :
- Vừa rồi tiểu nhân đi tuần tới đây thì hình như nghe thấy tiếng của một thiễu nữ kêu gọi “bắt thích khách”
Tiểu nhân ngửng đầu nhìn lên trên mái nhà, quả nhiên có năm sáu cái bóng người và tên nào tên nấy trong tay đều cầm thanh đao và đang nhảy nhót ở trên mái ngói. Tiểu nhân vội ra lệnh cho bọn đàn em bắn tên gương nỏ lên. Ngờ đâu, lúc ấy ở trên không bỗng có một cái bóng hồng xuất hiện, và chỉ thấy cái bóng đỏ ấy ở trên mái nhà quay có mấy vòng thì khí giới của mấy tên giặc đều bị đánh rớt rồi chúng lần lượt té xuống dưới này. Bốn tên giặc bị khá nhiều mũi tên nỏ bắn trúng nên chết ngay tại chỗ còn hai tên nữa thì bị thương nhẹ, nhưng chúng không sao cử động được, liền bị anh em tiểu nhân bắt trói luôn. Cũng may, đại công tử vừa đem người tới, liền giải hai tên đó lên trên chủ đường rồi. Tiểu nhân thừa lệnh canh gác nơi đây, không ngờ lại gặp được Biểu công tử mà lại tưởng lầm là...
Y nói tới đó, không dám nói tiếp, sợ Thanh Lam giận, rồi y hoảng sợ, với giọng run tun xin lỗi rằng :
- Tiểu nhân đáng chết thực. Dám xúc phạm tới Biểu công tử, xin Biểu công tử xá tội cho.
Không chờ y nói dứt, Thanh Lam vội hỏi tiếp :
- Thế cái hình bóng đỏ kia, ngươi có trông thấy rõ là người hay là gì không?
- Tiểu nhân trông thấy rõ lắm, tựa như một miếng lụa đỏ, ở trên không quay mấy vòng rồi biến mất. Tiểu nhân nghĩ rằng đó là hồng phúc của Đốc soái cho nên mới có thần thánh bảo hộ, có lẽ vị đó là Kim Giác Thần cũng nên.
Thanh Lam nghe thấy tên gia tướng ấy nói như vậy phải bấm bụn cười thầm và nghĩ rằng :
- “Có lẽ bóng hồng đó là một vị cao thủ có thân pháp rất nhanh, núp ở trong bóng tối trợ giúp chứ không sai”
Chàng biết dù có hỏi thêm nhưng đối với tên ngu xuẩn này cũng chỉ vô ích thôi, cho nên chàng xua tay và bảo tên gia tướng ấy rằng :
- Thôi được, các ngươi cứ canh gác ở nơi đây, bổn công tử còn phải vào trong vườn xem sao.
Nói xong, chàng lại tung mình nhảy lên trên mái nhà, tiến thẳng về phía Cư Nhân Tiểu Trúc.
Tài sản của phamduy88

  #4  
Old 08-04-2008, 12:16 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 4

Thanh Lam thám trảo


Lúc ấy, các quan binh ở trên phu nghe thấy trong nọi trạch có báo động, liền kéo nhau vào. Chỉ trong chốc lát, đèn lồng và đuốc đã chiếu sáng choang cả Tiết độ sứ phủ, vườn hoa với nội trạch chỉ cách nhau có hai hàng rào tường nen bên ngoài rất ồn ào và bên trong lúc ấy, đang có bốn năm người đứng xếp hàng ngang. Người đứng giữa cao lớn vạm vỡ là một ông già tuổi chừng năm mươi, mặt mọc đầy râu, đang khoanh tay đứng yên, còn Thầy đồ Thư, à không Bát Túy kiếm khách Triển Nguyên Nhân thì đúng hơn, ông ta mặc cái áo dài trông rất nho nhã.
Người đứng đối diện với ông ta là một thiếu nữ mặc áo võ trang màu đen, tay cầm một thanh trường kiếm bóng nhoáng, người nàng trông rất mảnh khảnh. Thanh Lam mới thoáng trông đã đoán chắc nàng là con gái của Xuyên Liêm Yến Nhiếp ngũ nương.
Thiếu nữ họ Liễu đang giơ kiếm chỉ vào Thầy đồ Thư và vẻ mặt đang hậm hực tức giận, đứng quá xa Thanh Lam không sao nghe được mấy người ấy nói những gì. Chàng lén rón rén tới gần.
Chàng nghe thấy Thầy đồ Thư lớn tiếng cười và nói :
- Liễu cô nương tới đây trả thù cho mẹ, lão phu khỏi phải nói nhiều làm chi. Mời Liễu cô nương cứ việc ra tay đi. Lão phu chỉ cần dùng có hai bàn tay không đấu thử xem võ nghẹ của cao tục của Tam Nhơn Tỉ Ni đã được huấn luyện mười bẩy năm liền cao siêu như thế nào...
- Câm mồm. Lão tặc tưởng cô nương thắng không nổi ngươi hay sao?
Thiếu nữ áo đen nói xong liền thét lớn một tiếng và đang định nhảy xổ lại tấn công thầy đồ Thư thì Thanh Lam đã quát lớn :
- Hãy khoan đã.
Chàng nhảy ngay vào trong đấu trường.
Thiếu nữ nọ không ngờ lại có người bỗng quát lớn như vậy, nàng liền ngẩn người ra, vội lui về phía sau nửa bước.
Thầy đồ Thư cau mày lại khẽ quát bảo Thanh Lam rằng :
- Thanh Lam, Việc này không liên can gì đến cậu. Cậu về phòng đi nghỉ đi.
Thanh Lam vội đáp :
- Thưa thầy, cô ta chỉ là một cô bé mười bảy tuổi, làm sao đấu với thầy được? Xin thầy cho đệ tử thay mặt và cũng là để cho đệ tử được thử thách một phen.
Nói xong chàng tiến lên quát bảo thiếu nữ áo đen tiếp :
- Lại đây, Liễu cô nương. Cô dám gửi thư thách đấu như vậy, đủ biết không phải là tầm thường. Vậy để tiểu sinh hãy lãnh giáo cô nương vài hiệp xem sao.
Nói xong chàng cởi luôn áo dài và rút thanh trường kiếm ra, động tác của chàng nhanh khôn tả. Chàng thấy thiếu nữ đứng sững ra đó trông rất xinh đẹp, mà thiếu nữ thấy chàng anh tuấn như vậy cũng phải ngẩn người ra. Hai người bốn mắt nhìn nhau, rồi thiếu nữ không biết là hổ thẹn hay tức giận, chỉ thấy hai má nàng đỏ bừng.
Đột nhiên, nàng trợn ngược đôi lông mày lên, mặt lộ vẻ sát khí, và quát lớn :
- Tiểu tặc. Đây là ngươi tự mang cái chết vào người, không được oán trách gì cô nương nhé?
Tiếng nói của nàng thánh thót như tiếng chim hoàng oanh hót, nghe rất bùi tai. Nàng chưa nói dứt, đã múa tít thanh trường kiếm xông lại tấn công luôn.
Mới gặp cường địch lần đầu, Thanh Lam cũng phải rùng mình lui về phía sau nửa bước, mũi kiếm đưa lên trời, chưa kịp giở kiếm pháp ra thì kiếm của ly đã như vũ bão tấn công tới.
Thấy thế công của đối thủ vừa nhanh vừa lợi hại, Thanh Lam lần đầu tiên đối địch với người, chưa chi đã để cho đối phương chiếm mất lợi thế. Chàng chi thấy một làn bóng kiếm xanh rì nhằm người mình úp chụp xuống. Người trẻ tuổi ai mà chả ưa sĩ diện, huống hồ trước mặt đông đảo như vậy, thì khi nào chàng lại chịu trận để thua một thiếu nữ ít tuổi như thế. Chàng tức giận vô cùng, không lùi thì thôi, trái lại còn tiến lên, giơ ngang trường kiếm, giở thế “Vân Phong Ngũ Ngục” (mây phong tỏa trăm ngọn núi) để gạt kiếm của đối phương sang bên.
Ngờ đâu Liễu Kỳ uốn lưng né người và giở thế “Xuyên Vân Trạch Tinh” (xuyên qua mây hái sao) nhằm yếu huyệt ở trước ngực Thanh Lam mà đâm luôn. Thế công của nàng vừa nhanh vừa đột nhiên thật lợi hại khôn tả.
Thanh Lam vẫn không chịu lui về phía sau tránh né, chỉ thót ngực và bụng lại tránh khỏi lưỡi kiếm của đối phương rồi chàng đột nhiên xoay ngang thanh kiếm hóa thành thế “Ngọc Long Hồi Toàn” (rồng ngọc lượn vòng) mà đâm ngang vào người của đối thủ.
Liễu Kỳ vẫn không thay đổi thế kiếm, chỉ hất cổ tay một cái, mũi kiếm của nàng bỗng hất lên đâm thẳng vào yết hầu của Thanh Lam rồi mà thấy chàng vẫn không chịu lui bước, chỉ thấy chàng quát lơn một tiếng, xoay thế kiếm thành thế “Phượng Hoàng Điểm Đầu” (chim phượng hoàng gật đầu) mũi kiếm của chàng đạp mạnh vào mũi kiếm của đối phương một cái.
Lúc ấy hai người đã đến gần nhau, đôi bên cách nhau không đầy ba thước, chàng giở thế kiếm này ra thật là ứng biến thần tốc, mũi kiếm của đôi bên và đụng liền lêu lên một tiếng “coong”.
Tuy Liễu Kỳ được Thẩm sư thái nuôi nấng, dạy bảo từ nhỏ, và đã truyền thụ hết tài ba cho nàng rồi, nhưng dù sao nàng vẫn là phận gái, nội lực vẫn yếu ớt hơn. Đồng thời Thanh Lam lại giở lực ra tấn công và tiếng quát lại lớn khôn tả, nên khi kiếm của hai người vừa va đụng nhau một cái, nàng đã cảm thấy cánh tay tê tái trường kiếm bị hất sang bên. Vì chàng dùng quá sức, nên khi gạt được kiếm của đối phương sang bên một cái, người chàng đã mất thăng bằng loạng choạng đâm bổ về phía trước. Hai người cách nhanh không đầy hai thước, mà chàng lại không nhớ đối phương là nam hay nữ nữa, đã vội giơ tay trái ra chộp vào ngực nàng luôn. Tay của chàng va đụng một vật gì vừa tròn vừa mềm và có tính chất đàn hồi, chỉ nghe thấy kêu “ái” một tiếng, hai người đã nhảy lui về phía sau tức thì.
Liễu Kỳ mặt đỏ bừng, trợn đôi lông mày lên, tức giận khôn tả, Thanh Lam cũng hổ thẹn đến đỏ bừng mặt, chân tay cuống quít, ngượng nghịu khôn tả. Chàng biết bộ ngực của một tiếng rất quí báu, khi nào chịu để cho người ngoài đụng chạm phải.
Liễu Kỳ vừa hổ thẹn vừa tức giận, không sao chịu nhịn được, liền quát lớn :
- Cuồng đồ, hãy coi kiếm của bổn cô nương.
Nàng vừa quát bảo, vừa múa kiếm xông lại tấn công như vũ bão.
Lần này nàng đã liều chết xông lên, hai hàm răng nghiến kêu “cồm cộp” và giở hết tài ba tuyệt học ra tấn công Thanh Lam tới tấp. Thế kiếm nào của nàng cũng nhằm nơi yếu hiểm của chàng mà đâm tới, quả thật lợi hại khôn tả.
Thanh Lam lỡ tay một cái, muốn giải thích cho đối phương hay là mình vô tâm, nhưng làm sao mà nói lên lời được, vì vậy chàng càng hổ thẹn càng khó nghĩ thêm. Trong lúc chàng đang suy nghĩ thì Liễu Kỳ đã tấn công như vũ bão rồi. Chàng bỗng giựt mình kinh hãi bụng bảo dạ rằng :
- “Ta được Thầy đồ Thư khổ công dạy bảo năm năm, trận đấu ngày hôm nay liên can đến tên tuổi của cả một đời mình vậy ta phải cẩn thận mới được”
Nghĩ tới đó, chàng phấn chấn ngay.
Lúc ấy, kiếm của Liễu Kỳ vừa đâm tới gần, chỉ nghe thấy tiếng kêu “loong coong”, chàng đã giở thế kiếm pháp ra phản công tới tấp.
Chỉ trong nháy mắt, chàng không những không đỡ được những thế công của Liễu Kỳ mà lại còn phản công lại là đằng khác.
“Thông Thiên kiếm pháp” của chàng lợi hại khôn tả, chỉ trong nháy mắt đã tấn công luôn bảy tám thế. Bắt buộc Liễu Kỳ cũng phải giở mấy thế tuyệt kỹ của “Chung Nam kiếm pháp” ra đối địch.
Kiếm pháp của hai người kỳ ảo và nhanh khôn tả. Mỗi người có một sở trường riêng nên càng đấu càng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đấu được ba mươi hiệp. Thật là kẻ tám lạng người nửa cân, không ai được ai thua cả.
Liễu Kỳ thấy mình khổ công luyện bấy nhiêu năm, muốn giết chết kẻ thù để trả thù cho mẹ, ngờ đâu đến môn hạ đệ tử của kẻ thù mà mình còn thắng không nổi, nên nàng rầu rĩ vô cùng, nước mắt nhỏ ròng, mặt lộ sát khí, xoay người một cái tựa như hồ điệp xuyên hoa, lượn một vòng về phía sau Thanh Lam, trường kiếm của nàng nhằm lưng chàng đâm luôn.
Thanh Lam vì đấu mãi không thắng được đối thủ, đột nhiên rú lên một tiếng, xoay người một vòng... tay múa tít, trông như bảy tám cái cánh tay cùng múa trường kiếm một lúc nhằm các nơi yếu huyệt của Liễu Kỳ đâm tới. Đó là “Truy Hồn bát kiếm” tám thế cuối cùng của “Thông Thiên kiếm pháp” lợi hại khôn tả.
Hai người cùng ra tay phát động thế công một lúc, một người chạy quanh một người giở tám cánh tay ra tấn công, cả hai pho kiếm pháp đều có động tác nhanh cả.
Liễu Kỳ xoay nhanh người như vậy là muốn thừa cơ tấn công, không ngờ đối phương lại còn nhanh hơn, bóng kiếm của địch như ở tám mặt bốn phương tấn công mình trước. Tha hồ nàng xoay người về phía nào, phía đó cũng có bảy tám thanh kiếm đâm tới. Nàng theo học Tam Nhơn Tỉ Ni từ hồi còn nhỏ tất nhiên phải biết “Truy Hồn bát kiếm” của kẻ địch như thế nào. Đồng thời, Thẩm sư thái còn bảo cho nàng biết một người làm gì có bảy tám cánh tay như vậy, đó chỉ là vì kiếm pháp của đối phương quá nhanh, nên đã làm cho mình tưởng vậy thôi.
“Truy Hồn bát kiếm” tuy kỳ ảo khôn lường, nếu muốn đối phó kiếm pháp ấy thì phải trầm tĩnh ứng biến, đừng có bị những ảo hình của đối phương làm cho mình cuống quít.
Nguyên lý của nó như thế, nhưng muốn phân biệt rõ kiếm nào là kiếm thật, kiếm nào là kiếm hư có phải là chuyện dễ đâu? Huống hồ “Truy Hồn bát kiếm” biến hóa thần tốc, có khi rõ ràng trông là ảo ảnh, nhưng khi đâm tới, nó lại là kiếm thực.
Liễu Kỳ quay luôn mấy phương hướng vẫn bị “Truy Hồn bát kiếm” của Thanh Lam dồn cho cuống quít.
Thanh Lam thấy đối phương bị lép vè, chàng càng phấn chấn thêm, mồm quát lớn một tiếng, càng tấn công nhanh và mạnh thêm.
Liễu Kỳ muốn giơ kiếm lên chống đỡ, nhưng bị bảy tám thanh kiếm tấn công một lúc như vậy nên nàng không biết chống đỡ thanh kiếm nào cho phải. Nàng cả kinh, cứ lui về phía sau lia lịa để tránh né thôi.
Tuy kinh nghiệm đối địch của Thanh Lam hãy còn non nớt, nhưng lúc mới dạy kiếm, Thầy đồ Thư đã sớm giải thích cho chàng hay rồi. Khi nào giở “Truy Hồn bát kiếm” ra, đối phương không sao chống đỡ được, thì kẻ địch chỉ có một cách là lui về phía bên phải tránh thế kiếm của mình thôi, cho nên Thanh Lam cứ dồn Liễu Kỳ về phía bên trái như bóng theo hình vậy. Lúc ấy tám mũi kiếm của chàng hóa thành mộtđiểm như sao bạc, nhằm trán Liễu Kỳ đâm tới chỉ còn cách một tấc nữa là đâm trúng.
Liễu Kỳ thấy sợ hãi đến biến sắc mặt, người vẫn còn lui một bước, mũi kiếm của chàng lúc nào cũng chỉ cách nàng có một tấc thôi.
Sự đột biến quá nhnh, tuy trong đấu trường có nhiều cao thủ, nhưng dưới tình thế đó, không một ai đủ tài cứu Liễu Kỳ thoát nạn. Nếu người nào ra tay cứu Thanh Lam chỉ đâm mạnh một cái là Liễu Kỳ bị giết chết ngay.
- Thanh Lam.
Thầy đồ Thư vừa lên tiếng kêu gọi, Liễu Kỳ đang lùi nghe thấy Thầy đồ Thư nói như vậy liền ngừng chân lại, nhắm mắt lại với giọng run run nói :
- Tiểu tặc, ngươi giết ta đi.
Thanh Lam thấy vậy, giật mình kinh hãi, vội buông tay xuống lớn tiếng nói :
- Năm xưa, lệnh đường với thầy đồ Triển, ông ta chỉ dùng kiếm đâm vào cánh tay phải của lệnh đường thôi. Như vậy không phải là ông ta giết chết lệnh đường. Rồi ông ta phải thayđổi tên họ, ẩn tích mười bảy năm trời, chỉ vì phái Tần Lãnh với phái Không Động liên can rất mật thiết, nên ông ta không muốn vì thế mà thù hằn với nhau. Mong cô nương nên nghĩ kỹ đi thì hơn.
Nói xong chàng quay mình đi luôn. Liễu Kỳ bỗng đánh rơi thanh kiếm xuống đất kêu “coong” một tiếng, rồi giơ tay lên bịt mặt ngồi phệt xuống đất, nức nở khóc...
- Hừ, hừ, tiểu tử. Ngươi có tài ba gì mà lại làm bộ làm tịch đòi dạy bảo người như thế? Lại đây, hãy tiếp mấy thế kiếm của lão phu thử xem.
Bỗng có tiếng nói kêu như chuông vọng tới. Một ông già râu sồm đã phi thân tới trước mặt Thanh Lam. Thân pháp của ông ta nhanh khôn tả, khiến Thanh Lam cũng phải giật mình kinh hãi.
- Hà, hà Công Tôn huynh tiếng tăm lừng lẫy võ lâm như vậy, chấp trách một hậu sinh tiểu bối như thế làm chi?
Ông già râu sồm vừa nhảy tới gần thì Thầy đồ Thư tức Bát Túy kiếm khách thiếu nữn cũng nhảy tới truớc mặt Thanh Lam, rồi quay đầu lại vừa cười vừa nói tiếp :
- Thanh Lam, vị này là Công Tôn Vô Kỵ, lão tiền bối của phái Tần Lãnh đấy. Người chốn giang hồ vẫn gọi ông ta là Độc Giác Tú, con mau lên vái chào đi.
Thanh Lam đột nhiên nghĩ tới ông già râu tóc bạc phơ có nói tới cải tên Độc Giác Tú và dặn mình rằng “Tiểu tử, đêm ngày mốt, ngươi phải đấu Độc Giác Tú đấy. Với võ công này của ngươi chỉ có cắt tiết chó thì được, chứ địch sao nổi được. Cho nên ta phải truyền thụ một thế “Càn Khôn Nhất Kiếm” của ta cho ngươi”
Thanh Lam đang ngẩn người ra suy nghĩ thì Công Tôn Vô Kỵ đã cười nhạt và nói :
- Triển Nguyên Nhân, ngươi còn biết trong võ lâm có phái Tần Lãnh ư? Mười bảy năm trước, ngươi giết chết cha mẹ của Kỳ Nhi, lại còn nói là vì thương bạn. Việc này bọn già chúng ta không thèm can thiệp tới làm chi, nên để cho đồ đệ của tiểu sư muội đích tay đòi món nợ máu của ngươi. Không ngờ một tháng trước đây ngươi lại thị lớn bắt nạt bé, giết chết Tống Thời. Chẳng lẽ ngươi lại không biết chúng là môn hạ của ta hay sao?
Phái Tần Lãnh với phái Không Động đã kết thù, kết oán với nhau rồi. Ta, Công Tôn Vô Kỵ tới đây là để lấy đầu của ngươi. Còn tiểu tử này cũng phải đền mạng cho đồ đệ của ta.
Thầy đồ Thư nghe thấy Công Tôn Vô Kỵ nói như vậy biến sắc, hai mắt lộ hung quang, lớn tiếng cười và đáp :
- Hà hà... Công Tôn lão ca, bạn tưởng Triển Nguyên Nhân này là kẻ sợ sệt hay sao? Mười bảy năm trước đây lão phu chưa hề giết chết Liễu thị. Ngoài ra, những người bị lão phu giết chết đều là những kẻ có tội ác tày trời. Lúc ấy, ta thừa lệnh chỉ của người chưởng muôn giữ hòa khí cho hai môn phái và cũng muốn giữ sĩ diện cho phái Tần Lãnh nữa, ta mới thay dổi tên họ, lui ra ngoài giang hồ ẩn núp nơi đây. Mười bảy năm nay, ta vẫn không làm gì với người của phái Tần Lãnh hết. Còn Dạ Du Thần Thống Thời nối giáo cho giặc, đêm hôm xông vào Tiết độ sứ phủ. Y vào đây làm gì, chắc bạn Công Tôn còn biết rõ hơn lão phu nhiều. Còn cậu Thanh Lam đây là cháu họ của Tiết độ sứ. Cậu ấy theo lão phu luyện kiếm, chứ không phải là môn hạ chính thức của thiếu nữn. Sao bạn Công Tôn lại vơ đũa cả nắm như thế? Huống hồ muốn lấy đầu của Triển Nguyên Nhân này cũng không phải là chuyện dễ. Với tài ba của bạ Công Tôn làm sao mà lấy nổi?
Công Tôn Vô Kỵ nghe thấy Thầy đồ Thư nói xong, liền quát lớn :
Lão phu không cần biết tiểu tử họ Tiết này là ai cả, cứ biết già trẻ hai người đừng có mong sống tới sáng ngày mai, thiếu nữn ngươi lại đây xem ai hơn ai kém nào?
Thầy đồ Thư không sao nén nổi lửa giận, liền biến sắc mặt, ngửng đầu lên trên trời cười ha hả một hồi. Tiếng cười của ông ta khiến những người có mặt tại đó đều cảm thấy váng tai nhức óc.
Cười xong, Thầy đồ Thư thò tay vào dưới áo rút một thanh trường kiếm ra, ánh sáng kiếm làm loé mắt mọi người, ông ta còn dùng tay búng như tiếng rồng gừ vậy.
Tiếp theo đó, ông ta ngắm nhìn thanh kiếm lẩm bẩm, tự nói :
- Mười bẩy năm rồi, lão phu chưa hề sử dụng tới thanh trường kiếm này, không ngờ ngày hôm nay lại phải đem nó ra dùng.
Lời nói của ông ta rất đau đớn, nói xong ông ta đưa mắt nhìn Công Tôn Vô Kỵ, rồi lạnh lùng đáp :
- Thôi được, nếu Công Tôn lão ca muốn như vậy thì xin lão ca ra tay tấn công đi.
- Thưa thầy, hãy khoan đã.
Thanh Lam vừa nói vừa nhảy ra đưa mắt nhìn Công Tôn Vô Kỵ và nói tiếp :
- Thưa thầy cắt tiết gà khỏi cần dao mổ bò. Xin thầy cho phép đệ tử đỡ tay trước.
Công Tôn Vô Kỵ là đệ tử thứ mười ba của Thiên Si Thượng Nhân, một cao thủ nổi tiếng là đệ nhất của cao thủ võ lâm, và cũng là sư huynh của Nhiếp ngũ nương, mẹ của Liễu Kỳ. Ngay Thầy đồ Thư cũng chưa dám tự tin thắng nổi đối phương huống hồ Thanh Lam một thiếu niên mới học võ, mồm còn chưa hết hôi sữa mà cũng dám nói “chọc tiết gà không phải dùng dao mổ bò như vậy”
Vì vậy, Thầy đồ Thư kinh hãi vô cùng, vội trầm giọng quát bảo :
- Thanh Lam, cậu có rút lui ngay không?
- Thưa thầy không sao cả. Nếu khi nào đệ tử địch không nổi, lúc ấy thầy hãy ra tay cũng chưa muộn.
Thanh Lam thay đổi hẳn thái độ, không lễ phép và sợ sệt như trước nữa. Trái lại, chàng không rút lui lại còng múa kiếm tiến lên, quát bảo Công Tôn Vô Kỵ rằng :
- Độc Giác Tú (con thú một sừng, biệt hiệu của y) lại đây để công tử này lãnh giáo những thế võ cao siêu của ngươi xem sao.
Vô Kỵ thấy thái độ của Thanh Lam ngông cuồng như vậy tức giận khôn tả, liền cười khanh khách một hồi, rồi đáp :
- Đồ công tử bột, mới học được của Triển Nguyên Nhân mấy thế kiếm quèn mà đã làm bộ làm tịch như thế rồi. Thực ngươi không biết trời cao đất rộng là gì cả.
Lúc ấy, phía sau Công Tôn Vô Kỵ bỗng có một thư sinh tuổi trạc trung niên thủng thẳng bước ra, vái chào Vô Kỵ rồi nói :
- Một hậu sinh tiểu tử tầm thường kia, có nghĩa lý gì đâu. Xin cho phép tiểu sinh đưa y về dưới âm, chứ tiên sinh đấu với y chỉ bẩn tay thôi.
Vô Kỵ xua tay, đáp :
- Bạch huynh hãy khoan. Nguyên Nhân đã giết chết tiểu đồ Tống Thời, lão phu phải đích tay diệt trừ tiểu tử để trả nợ.
Văn sĩ trung niên kêu “ồ” một tiếng, rồi nói tiếp :
- Ra là thế đấy. Hậu sinh không biết truyện.
Nói xong, y lại lắc la lắc lư thủng thẳng đi về phía sau, đứng ở chỗ cũ. Vô Kỵ liền giơ kiếm lên, lạnh lùng bảo Thanh Lam tiếp :
- Tiểu tử, hãy ra tay đi. Còn đứng đấy làm chi?
Thanh Lam giơ trường kiếm lên, quát lớn :
- Nếu vậy bổn công tử xin thất lễ trước.
Nói xong, chàng múa kiếm nhằm yếu huyệt và hai bên bả vai của Vô Kỵ tấn công luôn.
Vô Kỵ thấy đối phương là một công tử bột, không coi chàng ta vào đâu cả, cười nhạo, giơ kiếm lên phất một cái, gạt kiếm thế của chàng, Thanh Lam đã cảm thấy cánh tay tê tái, kiếm suýt rời khỏi tay, trong lòng cả kinh, vội lui về phía sau hai bước.
Ngờ đâu, chàng vừa lui bước thì Vô Kỵ đã tiến lên luôn. Chàng càng kinh hãi thêm, vội giở thế “Thần Long Bái Vỹ” (rồng thần quẫy đuôi) ra chém ngang vào người địch thủ một nhát. Chàng sử dụng thế kiếm này rất thần kỳ, vì vừa lui tránh mà vừa tấn công địch được.
Nhưng nội, ngoại công của Độc Giác Tú hơn chàng nhiều.
Y chỉ khẽ gạt kiếm một cái, kiếm của chàng lại bị hất sang bên.
Chàng còn bị đẩy lui về phía sau ba bước, loạng choạng như suýt ngã.
Thanh Lam bị đẩy lui hai lần và còn thấy đối phương cười chế nhạo mình tức giận vô cùng, liền giở “Thông Thiên kiếm pháp” ra tấn công tới tấp. Thanh kiếm của chàng như một con quái xà, nhanh nhẹn vô cùng và không kém lợi hại, nên địch thủ cũng không dám coi thường.
Tài sản của phamduy88

  #5  
Old 08-04-2008, 12:16 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Hồi 5

Nhất kiếm dương oai


Lần này Công Tôn Vô Kỵ không dễ dàng như truớc, người y vội lui về sau nửa bước, múa tít trường kiếm, kiếm quang của y hóa thành một cái cầu vồng bạc bao vây lấy mình mẩy, nhờ vậy, kiếm thế của Thanh Lam tấn công đều bị kiếm phong của Công Tông Vô Kỵ tỏa hết.
Công Tôn Vô Kỵ lại nói :
- Hừ, tiểu tử này như con đom đóm vậy mà dám múa dìu qua mắt thợ.
Y chưa nói dứt đã múa tít thanh kiếm phản công luôn, chỉ thấy một luồng kiếm quang nhằm đầu Thanh Lam úp chụp xuống.
Vừa rồi đối địch với Liễu Kỳ một hồi Thanh Lam đã lượm được khá nhiều kinh nghiệm lâm trận rồi, bây giờ chàng thấy kiếm thế của Độc Giác Tú tấn công tới như trăm ngàn bông hoa bạc làm loé mắt mình và ở bốn mặt tám phương bay tới khiến chàng không biết chống đỡ như thế nào cho phải, nhưng trước mặt cường địch chàng vẫn trấn tĩnh hết sức, chàng nhắm những bông kiếm của đối phương chưa lấn át xuống đã vội giở Truy Hồn bát kiếm ra chống đỡ, chàng giở pho kiếm này rất đúng lúc, chỉ thấy bẩy tám thanh kiếm lên lên xuống xuống kết thành một tấm màn kiếm quang bảo vệ lấy toàn thân, rồi chàng bước sang phía trái nửa bước, người theo kiếm chạy, chỉ nghe thấy tiếng kêu “loong coong” chàng đã xông ra khỏi vòng vây kiếm quang của địch rồi.
Công Tôn Vô Kỵ thấy vậy ngẩn người ra y không ngờ một thanh niên trẻ tuổi như vậy mà phá nổi làn kiếm quang của y, nhảy ra được bên ngoài như thế, y lại cười khì một tiếng múa xong lại tấn công Thanh Lam lần thứ hai.
Lần này y đã giở toàn lực ra nên kiếm của y càng kín đáo càng nặng hơn trước và thế sau mạnh hơn thế trước nhiều, y dồn toàn lực vào thân kiếm nên thế nào của y cũng có tiếng kêu “veo veo” hoài.
Chỉ trong nháy mắt Thanh Lam lại bị kiếm quang của đối phương bao vây chặt.
Vừa rồi thầy đồ Thư không kịp ngăn cản, để Thanh Lam đã nhảy ra đấu với Công Tôn Vô Kỵ nên ông rất lo âu cho môn đồ của mình.
Lúc này ông ta trông thấy Thanh Lam lại bị trường kiếm của đối phương bao vây chặt và càng đấu chàng càng đuối sức, ông ta cả kinh thất sắc, không còn nghĩ gì đến thân phận của mình nữa, liền quát lớn một tiếng, nhảy xổ lại tấn công luôn nhưng ông ta vừa nhảy ra đã có ba người khác nhảy tới ngăn, một trong bọn đó múa kiếm xông lại tấn công trước.
Thầy đồ Thư có phải là người thường đâu trong khi ông ta lơ lửng trên không mà còn giơ kiếm gạt ngang một thế, chỉ nghe thấy kêu “coong” một tiếng, cả hai người cùng lui về phía sau một bước.
Ông ta định thần nhìn kỹ mới hay người tấn công lén mình chính là Âm Dương Phiến Bạch Tú Sơn đại hán tuổi trung niên ăn mặc văn sĩ.
Bạch Tú Sơn phe phẩy cái quạt đưa mắt nhìn thầy đồ Thư một cái, rồi lắc lư mấy cái và hỏi :
- Công Tôn tiên sinh với thanh niên kia hai người cùng chưa phân thắng bại, sao Triển đại hiệp lại quá nóng nảy như thế làm chi.
Tất nhiên thầy đồ Thư cũng không lạ gì hai người đó, một là Thiết Bút Quí Tử Thanh và một là Quỷ ảnh Tử Hà Dị. Mười mấy năm trước cả hai tên này đã lừng danh trong hắc đạo rồi, ông ta lo âu sự an nguy của Thanh Lam nên không có tâm trí gì tranh luận với Bạch Tú Sơn, chỉ liếc mắt nhìn ba người một cái, rồi quát bảo :
- Ai ngăn cản ta sẽ chết. Các người không sợ chết cứ việc cả ba xông lên tấn công đi.
Ông ta vừa dứt lời đã múa kiếm nhắm ba người đâm luon ba nhát nhanh như điện chớp, người có tên tuổi ra tay vẫn khác, kiếm thế nhanh tuyết luân và lợi hại vô cùng.
Bạch Tú Sơn phải gật đầu khen ngợi :
- Kiếm pháp cao siêu thật.
Và y ung dung múa quạt lên chống đỡ, y xoay người một vòng, nhằm Huyền cơ huyệt của thầy đồ Thư dùng đầu quạt điểm luôn, còn Quí Tử Thanh thì múa cây bút sắt nhằm Phong vỹ huyệt ở phía sau tấn công tới. Trong ba kẻ địch ấy chỉ có võ công của Hà Dị là kém nhất, nhưng nhờ có Bạch Tú Sơn với Quí Tử Thanh hai tay cao thủ đỡ đầu, y múa thanh đao quỷ đầu tả xông hữu đột nhằm chỗ sơ hở của thầy đồ mà tấn công.
Thầy đồ Thư một mình chống đỡ với hai tay cao thủ bên ngoài lại có Hà Dị thỉnh thoảng đâm một nhát dao, mà ông ta vẫn phấn chấn khôn tả, ông ta cười ha hả mấy tiếng liền múa tít trường kiếm, đằng trước chống đỡ thế quạt Tú Sơn, đằng sau gạt cây búa của Tử Thanh và còn đủ thời giờ phản công lại Hà Dị thanh kiếm của ông ta nhanh như linh xà, mạnh như thần rồng, nhưng cái quạt nang vàng trắng của Tú Sơn và cây bút thép của Tử Thanh cũng nổi tiếng trên giang hồ, chúng ra tay thần tốc nhắm rấ đúng huyệt, bút quạt tấn công cùng một lúc liên miên bất tuyệt, tất cả yếu huyệt ở quanh người thầy đồ đều là mục đích của cây bút và cây quạt ấy.
Trận đấu càng đấu càng kịch liệt, càng nhanh và đẹp mắt khôn tả, nếu địch thủ không phải là thầy đồ Thư thì có lẽ đã chống đỡ không nổi hai kẻ địch ấy rồi, thi thoảng lại còn bị Quỷ ảnh Tử Hà Dị tấn công lén nữa.
Nhưng Thầy Đồ quả thật cao siêu lúc nào cũng như bóng theo hình theo sát nút Hà Dị khiến Tú Sơn và Tử Thanh không biết đâu mà cản trở.
Hà Dị thấy địch thủ cứ theo dõi mình tấn công y cuống lên múa tít thanh đao để bảo vệ lấy mình mẩy, ngờ đâu trường kiếm của Thầy Đồ đã xuyên vào trong bóng đêm lúc nào không hay, chỉ nghe thấy kêu “coong” một tiếng thanh Quỷ đầu đao của Hà Dị đã bị chặt gãy làm đôi một khúc bắn ra ngoài xa và hổ khẩu tay của y cũng bị bật máu y hoảng sợ khôn tả vội nhảy sang bên ngay, biệt hiệu của y cũng khá cao siêu, nhất là trong lúc nguy hiểm này y giở hết tốc lực nhảy ra ngoài xa hai trượng không thấy Thầy Đồ đuổi theo nữa, y mới hoàn hồn, định thần nhìn lại trận đấu thấy ba người còn đấu kịch liệt hơn trước và còn nữa khúc đao ở trong tay của y chỉ còn lại một chút ở gần cán thôi.
Đang lúc Hà Dị đứng ngẩn người ra nhìn thanh đao gãy, thì bỗng nghe thấy trong vườn hoa tiếng người ồn ào, đèn lửa đang tiến thẳng về phía bên này y bỗng nghĩ đến mấy tên đồng bọn liền bụng bảo dạ rằng :
- “Ủa Ưng Trảo Tôn Khách với sáu người nữa, đã hàng nửa ngày rồi sao không thấy quay trở lại chẳng lẽ trong Tiết Đô Sứ Phủ lại có cao thủ khác hộ viên chăng?”
Đang lúc ấy, y đột nhiên nghe thấy Công Tôn Vô Kỵ sư phụ của y đang đấu với Thanh Lam đồng quát lớn và có tiến khí giới va chạm nhau, bóng kiếm lịm hẳn, hai người ấy đều nhảy sang hai bên.
Thanh Lam mồ hôi ướt đầm mặt nhợt nhạt đứng sang bên, còn Công Tôn Vô Kỵ mặt xám xì tay áo bên phải đã bị kiếm của đối phương cắt phải, vẻ mặt giận dữ và đang nhìn cuộc đấu của thầy đồ Thư, Tú Sơn với Tử Thanh ba người, mồm thì quát lớn :
- Ngừng tay.
Y đã dồn hết nội lực mà quát bảo, nên tiến quát ấy kêu như sấm động ba người liền ngừng tay ngay.
Công Tôn Vô Kỵ phất tay một cái, lại quát tiếp :
- Đi.
Nói xong, y tung mình đi trước, Tú Sơn, Tử Thanh với Hà Dị ngơ ngác không hiểu nhưng vẫn theo sau đi luôn.
Chỉ trong nháy mắt mấy người đó đã đi mất dạng.
Thầy đồ Thư ngạc nhiên vô cùng không hiểu tại sao bỗng dưng kẻ địch lại bỏ chạy hết đi như thế. Ông ta quay đầu lại nhìn thấy Thanh Lam hai cái mồm phun máu tươi ra liền. Ông giật mình kinh hãi vội chạy lại nắm lấy cánh tay trái của chàng còn tay phải thì vỗ vào đại huyệt sau lưng chàng mấy cái, và mồm thì gọi :
Thanh Lam, cậu bị thương đấy à?
Thanh Lam duỗi thẳng người một cái và đáp :
- Không sao, đệ tử đỡ mấy nhát kiếm rất mạnh của y chắc dùng sức quá nhiều mà hộc máu ra đấy thôi, nhưng tên Độc Giác Tú cũng bị đệ tử đâm thủng tay áo và đẩy bắn ra ngoài xa.
- Cái gì, cậu...
Thầy đồ Thư nghe thấy chàng nói như vậy trợn thrn xoe đôi mắt lên nhìn chàng và ngạc nhiên vô cùng.
Vì ông ta nhận thấy võ công Độc Giác Tú Công Tôn Vô Kỵ rất cao siêu, chính ông ta cũng chưa chắc thắng nổi. Nay Thanh Lam là một người mới học võ không lâu lại đánh lui được địch thủ mạnh như thế, nhưng ông ta vừa hỏi tới đó đã thấy những lính lệ và võ sĩ ở trong phủ tay cung tay giáo cầm đèn đuốc đi như bay ra, ông ta liền ngắt lời không hỏi nữa.
Người đi đầu chạy hớt hơ hớt hải chính là thư đồng Tiết Phúc.
Thì ra vừa rồi Tiết Phúc trông thấy năm tên giặc đột nhiên xuất hiện ở trước Cư Nhàn tiểu trúc, nhân lúc thầy đồ Thư chạy vào trong nó lẳng lặng leo qua cửa sổ chạy ra trước báo tin.
Lúc ấy, các người thấy trên mái nhà ở nội trạch có bốn tên bị bắn chết và hai tên giặc bị bắt trói, các người lại tưởng trong phủ có Kim Giáp Thần bảo hộ nên sáu tên giặc này mới bị bắn chết và bị trói như thế, chắc là thần đã hiển linh, vì vậy các gia tướng càng hăng hái thêm.
Đại công tử Tiết Kế Tiên tọa trấn ở trong nội trạch nghe thấy trong vường hoa có giặc tới quấy nhiễu liền phái một đội cung tên thủ và đội câu móc đi vào trong viện.
Bọn gia tướng vào tới thấy thầy đồ Thư với biểu công tử hai người đang đứng trò chuyện phiếm vội chạy lại thỉnh ra.
Thầy đồ Thư chỉ cho bọn gia tướng hay là những tên giặc đã đào tẩu rồi bảo chúng đi khám xét mọi nơi một lượt, xem có còn dư đảng của bọn giặc phục ở xó nào không.
Bọn gia tướng vâng vâng dạ dạ chia nhau đi lục soát ngay.
Thầy đồ Thư chờ bọn gia tướng đi khỏi liền quay lại bảo Thanh Lam rằng :
- Thanh Lam, cậu hãy theo tôi vào đây.
Thanh Lam theo thầy đồ vào trong phòng Tiết Phúc cùng theo vào, vội rót nước cho hai người.
Thầy đồ Thư bảo Thanh Lam ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, còn mình thì đi vào trong phòng.
Một lát sau ông ta cầm một viên thuốc màu đỏ ra đưa cho chàng và nói :
- Viên thuốc này tên là Chu Y đoạt mệnh đơn, một thứ thuốc cứu thương rất linh nghiệm của bổn môn, không những có thể chữa được các thứ nội thương mà người sắp chết cũng có thể cứu sống được, đồng thời trong thuốc có Tuyết Liên và Hà thủ ô nghìn năm, nên uống nó không những chữa được vết thương mà công lực còn mạnh hơn trước. Cậu mau uống đi, lão phu còn có nhiều lời muốn hỏi cậu.
Thanh Lam vâng lời lấy nước uống luôn viên thuốc ấy. Vừa vào tới cổ họng chàng cảm thấy một mùi thơm tho từ cổ họng chạy xuống, trong đơn điền có một luồng hơi nóng từ từ bốc lên.
Quả nhiên một lát sau, chàng đã cảm thấy tinh thần sảng khoái và hơi sức dồi dào hơn trước nhiều.
Chờ Thanh Lam uống xong viên thuốc ấy và nghỉ ngơi giây lát, thầy đồ Thư lại hỏi tiếp :
- Thanh Lam cậu hãy kể chuyện đấu với Công Tôn Vô Kỵ như thế nào cho lão phu nghe đã.
Thanh Lam nghĩ ngợi giây lát, rồi đáp :
- Đệ tử với Công Tôn Vô Kỵ công lực của hai người hơn kém nhau rất xa mỗi khi y ra tay đệ tử đều cảm thấy thế kiếm của y vừa mạnh vừa nặng khiến đệ tử phải gắng sức mới chống đỡ được.
Thầy đồ Thư gật đầu hỏi tiếp :
- Chung Nam kiếm pháp của phái Tần Linh xưa nay vẫn khét tiếng về nặng và mạnh, huống hồ Công Tôn Vô Kỵ đã luyện mấy chục năm kiếm pháp ấy rồi.
- Sau đệ tử liền giở Thông Thiên kiếm pháp ra dùng thế công mà phản công lại nhờ vậy mới lúng túng.
- Ừ!...
- Ngờ đâu, Công Tôn Vô Kỵ bỗng đổi một pho kiếm pháp khác, pho kiếm này của y tựa như trăm nghìn bông hoa bạc ở bốn mặt tám hướng dồn dập tới và bao vây đệ tử vào giữa.
- Đó là pho Tản Hoa Thủ của chúng đấy, Thiên Si Thượng Nhân vì thấy Trung Nam kiếm pháp quá nặng và mạnh, khiến sử dụng pho kiếm ấy phải hao tổn rất nhiều chân lực, nên ông ta mới căn cứ pho Truy Hồn bát kiếm của chúng ta mà sáng chế ra kiếm pháp Tản Hoa thủ ấy.
Đệ tử vẫn thường nghe thấy nói đến đấu kiếm nên lấy tĩnh chế động và thấy kiếm của đối phương biến ảo không lường mà không coi nó là biến ảo cho nên đệ tử cũng giở Truy Hồn bát kiếm ra chống đỡ.
- Hay, lấy nhanh chế nhanh, lấy ảo chế ảo. Cậu thông minh lắm.
- Nhưng đấu đến hiệp thứ năm thì quả nhiên đệ tử đã thoát ra được khỏi vòng kiếm quang của y. Y liền cười nhạt một tiếng lại có một lằn kiếm quang rất lớn bao vây tới, lúc ấy đệ tử cảm thấy trên không gian hình như bị kiếm của y bao trùm hết và càng đè càng nặng như núi Thái Sơn vậy.
- Đó mới là chỗ tinh hoa nhất của Trung Nam kiếm pháp dùng ý như kiếm và dùng khí sử dụng kiếm, thế còn cậu thì sao?
- Đệ tử tiếp tục giở thế thứ bẩy của Truy Hồn bát kiếm ra nhưng giở tới thế thì, thì kiếm của đối phương càng ngày càng nặng khiến đệ tử không sao chống đỡ nổi nữa...
- Sao rồi...
Thầy đồ Thư đột nhiên tỏ vẻ gay cấn mà chỉ hỏi có một câu “sao rồi” rồi không hỏi tiếp nữa...
- Còn thế nào nữa?
- Vâng, à thưa thầy đệ tử chỉ xoay đến vòng thứ bảy thì tay áo của y đã bị kiếm của đệ tử đâm thủng, đệ tử chỉ vừa quay đến vòng thứ chín thì y bị đẩy lui ngay.
Thầy đồ Thư kinh ngạc vô cùng và cũng rất chú ý đến tay của chàng vừa nói vừa quay tít.
Nghe xong, ông ta lẩm bẩm tự nói :
- Quay tròn? quay đến vòng thứ chín, thế là kiếm pháp gì mà đâm thủng được tay áo của Độc Giác Tú và còn đẩy lui được y, việc này ta không sao nghĩ ra được.
Ông ta trố mắt lên nhìn Thanh Lam ngơ ngác, hỏi tiếp :
- Thanh Lam, thế kiếm đó là cậu tự biến hóa ra đấy à?
- Thanh Lam lắc đầu đáp :
- Bây giờ đệ tử mới nghĩ ra có lẽ cụ ấy muốn đệ tử đánh lui Độc Giác Tú nên mới dậy đệ tử dùng thứ kiếm pháp này.
- Cụ ấy là ai? Thế kiếm pháp này ai cho cậu thế?
Thanh Lam lại lắc đầu ngập ngừng một hồi mới trả lời :
- Đệ tử không biết cụ ấy là ai, đáng lẽ đệ tử phải nói cho thầy biết, không...
Thầy đồ Thư vừa cười vừa hỏi tiếp :
- Vì cậu muốn đấu con nhãi họ Liễu, sợ lão phu cản trở chứ gì?
Thanh Lam mặt đỏ bừng rồi kể chuyện tối hôm nọ bỗng nhiên gặp ông già râu bạc thế nào cho thầy đồ Thư nghe.
- Càn Khôn Nhất Kiếm ư?
Thầy đồ Thư nói như vậy, ngẫm nghĩ giây lát lại nói tiếp :
- Lão phu chưa nghe thấy ai nói đến cái tên Càn Khôn Nhất Kiếm này bao giờ vả lại trên thiên hạ làm gì có pho kiếm pháp nào lại chỉ vẻn vẹn có một thế kiếm như thế, dù có đẩy lui được đối phương công lực cao siêu gấp bội mình thật, nhưng lão phu vẫn không dám tin, trừ phi đó là kỳ tích hay là cậu đã gặp Kiếm Thần.
- Kiếm Thần nào?
- Hừ, Thanh Lam, cậu hãy thử múa pho Càn Khôn Nhất Kiếm ấy ra cho lão phu xem.
Thanh Lam vâng lời đứng dậy rút trường kiếm ra đứng lấy thế.
Thầy đồ Thư vừa trông thấy thế đứng của chàng đã nhận thấy rất phù hợp với sự yêu cầu tối cao của kiếm thuật, thần với kiếm hợp, ý với kiếm thông, nên ông ta cũng phải gật đầu khen ngợi thầm.
Ngờ đâu chỉ trong nháy mắt Thanh Lam đã quay được tám cái vòng nho nhỏ nhanh như điện chớp.
Thầy đồ Thư cũng là kiếm thuật danh gia đương thời mà cũng không sao trông rõ.
Thanh Lam đã thâu kiếm thế lại, ngây người hỏi :
- Thưa thầy đã nhận xét ra pho kiếm ấy là của ai chưa?
Thầy đồ Thư ngẩn người ra giây lát, rồi thủng thẳng trả nói :
- Trong đời lão phu chưa hề trông thấy một pho kiếm thuật nào lạ như thế này bao giờ?
- Thưa thầy vừa rồi thầy nói Kiếm Thần đó là ai thế?
Hình như Thanh Lam đối với hai chữ Kiếm Thần đó cảm thấy rất hứng thú.
- Đó là sự ước đoán của lão phu đấy thôi cậu thử nghĩ võ công của cậu tầm thường như thế mà đã đẩy lùi được Công Tôn Vô Kỵ người số hai của phái Tần Linh và lại còn đâm thủng được tay áo của y nữa. Sở dĩ lão nói Kiếm Thần đó là Côn Luân lão nhân, mấy chục năm trước được thiên hạ ban cho ông ta một biệt hiệu là Kiếm Thần.
- Côn Luân lão nhân là ai?
- Hồi lão phu còn trẻ nghe tiên sư nói Càn Khôn bát đại thức của Côn Luân lão nhân là thần của kiếm thuật, à à phải rồi, thế kiếm của cậu là Càn Khôn Nhất Kiếm mà mấy chục năm nay chưa hề ai trông thấy qua... à không, à không có lý, nếu ông ta còn sống thì bây giờ đã trên trăm tuổi rồi, vậy ai mà sống được lâu như thế?
Trong lúc hai thầy trò đang nói chuyện thì bỗng đằng xa có tiếng coong coong coong vọng tới như là tiến gõ vãn bảng vậy (như cái kiểng ở các nhà chùa) Thanh Lam nghe thấy tiếng kêu đó giật mình kinh hãi vội đứng dậy nói với thầy đồ Thư rằng :
- Không ngờ, dượng lại thân hành về tới. Mời thầy hãy đi nghỉ trước, đệ tử còn phải ra báo cáo cho thầy hay.
Thầy đồ Thư gật đầu đáp :
- Thanh Lam, nếu Đốc soái có hỏi tới thân thế của lão phu còn có cơ mật muốn thưa cùng ngài.
Thanh Lam vâng lời, vội đi ra nhà luôn.
Lúc ấy, trong Tiết Đỗ Sứ Phủ từ vườn hoa ra tới ngoài đại sảnh, cứ mười bước là có một trạm canh, năm bước là có người lính đứng gác, cảnh giới rất là nghiêm mật, bên ngoài phủ cảnh vệ đi tuần hết đội này qua đội khác tới liên tiếp hoài.
Thanh Lam nghe người nhà nói biết dượng mình đang nghỉ ngơi bên hoa sảnh phía tây, chàng vội tới hoa sảnh khi đi qua hành lang sắp tới hoa sảnh, chàng đã trông thấy bốn đôi đèn lồng trên đề Tiết độ sứ Tiết. Hai bên lối đi các vệ sĩ cận thần đứng canh gác người nào người nấy trông rất lực lưỡng, tay cầm giáo mắt sáng quắc và đứng yên lặng như tờ.
Thanh Lam vừa bước lên thềm đã gặp ngay Tiết Vĩnh với Tiết Hoa hai gia tướng cận thần của dượng mình.
Hai gia tướng ấy vừa trông thấy biểu công tử tới vội vái chào và vén màn cửa lên cho chàng vào. Chàng thấy bên trong yên lặng như tờ chỉ có tiếng báo cáo tình hình trong phủ của biểu ca Tiết Kế Tiên cho dượng mình nghe thôi. Chàng ngửng đầu lên thấy một ông già mặt to tai lớn râu tóc hoa râm mình mặc áo mãng bào thắt lưng ngọc trông rất oai nghi, chính là dượng mình. Ông ta là Tiết độ sứ của sáu châu, Tương, Vệ, Hình, Lộ, Bối và Từ. Họ Tiết tên là Hao và cũng là Siêu Nghĩa quân của Thống Soái nữa. Lúc ấy ông ta đang ngồi nghe báo cáo, phía sau là một thiếu nữ áo đỏ trông đẹp như tiên tay cầm bút và sổ đứng ghi chép. Nàng áo đỏ ấy chính là Hông Tuyết cô nương thư ký riêng của dượng chàng và cũng là người mà chàng đêm ngày mơ tưởng.
Nàng áo đỏ vừa trông thấy Thanh Lam mặt đang tươi như hoa nở bỗng lạnh lùng và nghiêm nghị ngay cho nên Thanh Lam mới nghĩ thầm rằng :
- “Có lẽ nàng không yêu ta nên nàng mới đổi sắc mặt như thế.”
Chàng càng nghĩ càng đau lòng, nhưng sự thực chàng có biết đâu nàng rất yêu chàng, nhưng vì nàng còn có một việc lớn chưa làm xong, chỉ sợ rớt vào bể tình thì không sao hoàn thành được nhiệm vụ kia, nên nàng mới giả bộ làm ra đứng đắn như thế.
Hãy nói Thanh Lam chào dượng xong liền sang một bên và chờ người biểu ca báo cáo xong chàng mới tiến lên kể chuyện mình theo thầy đồ Thư học kiếm như thế nào và gặp Ngao Sơn Quỷ Thần ra sao.
Thầy đồ Thư đến đây dạy kiếm là vì ẩn danh tránh kẻ thù. Liễu Kỳ dò biết tối hôm nay tới tầm thù vân vân. Sau cùng chàng còn nói thầy đồ Thư có việc bí mật muốn thưa bảo mình xin phép trước.
Tiết Hao nghe Thanh Lam nói xong, liền gật đầu đáp :
- Thầy đồ Thư học vấn uyên bác, người rất hào khí, lão phu đã biết y không phải là người thường, Kế Tiên con mau ra mời ông ta vào hoa sảnh.
Kế Tiên vâng lời đi ra luôn.
Tiết Hao lại hỏi :
- Thầy đồ Thư kết thù kết oán với Liễu Kỳ ra sao?
Một lát sau Kế Tiên đã cùng thầy đồ Thư vào. Tiết Hao khiêm tốn vội đứng dậy tiến lên nghênh đón cười ha hả và nói :
- Vừa rồi lão phu nghe Thanh Lam thưa bảo thầy không những bác cổ thông kim mà còn là một danh võ công rất cao siêu nữa. Trước kia lão không tin nên mới thất kính như vậy.
Tài sản của phamduy88

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, , côn luân vnthuquan, , ,

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™