Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Kiến thức > Văn Học Nghệ Thuật > Tác Phẩm Văn Học > Văn Học Nước Ngoài > Truyện Trinh thám - Phiêu lưu
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 12-04-2008, 12:12 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thời gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Arrow Harry Potter và mật lệnh phượng hoàng - .K. Rowling(Phần 5 - Trương Nguyễn Hữu Huân

Chương 1

DUDLEY BỊ LOẠN TRÍ



Ngày nắng nhất của mùa hè cho đến lúc này đã chấm dứt và nó thấm một sự tĩnh lặng uể oải vào những ngôi nhà vuông và to ở đường Privet Drive. Những chiếc xe thường xuyên bám một lớp bụi mờ đậu ở đường lái vào nhà và những bãi cỏ màu xanh trở thành màu vàng - những ống nước tưới đã bị cấm sử dụng vì đợt khô hạn làm thiếu nước. Việc tước đi cái mưu cầu thường xuyên là rửa xe và tưới cho cỏ, những người dân cư ngụ ở đường Privet Drive đã sống ẩn dật trong những cái bóng của những căn nhà mát, cửa sổ đuợc mở tung ra để ảo vọng về những cơn gió hiu hiu sẽ thổi tới. Chỉ còn một cậu bé thiếu niên phải ở ngoài nhà và cậu đang nằm ngửa trên một thảm hoa phía ngoài căn nhà số bốn. Cậu ta có làn da rám nắng, tóc đen, đeo kính cận; đó là một người bất hạnh, hơi ốm yếu mà người ta nhìn thoáng qua cũng thấy. Quần áo bò của cậu thấm đẫm nước mắt và rất bẩn, cái áo thể thao rộng lùng thùng thì đã mờ màu, và đôi giày dành cho huấn luyện viên thì đã há mõm. Sự xuất hiện của Harry Potter không làm cho cậu chiếm được cảm tình của hàng xóm - những người mà một số trong bọn họ nghĩ rằng sự bẩn thỉu nên bị trừng trị theo pháp luật, mặc dù chính cậu đã tự giấu mình vào sau một bụi cây tú cầu to để hầu như chẳng người láng giềng nào nhìn thấy. Thực sự thì, trường hợp duy nhất để cậu ta bị ai đó nhìn thấy là nếu dượng Vernon hoặc dì Petunia thò đầu ra ngoài cửa sổ và nhìn xuống phía dưới thảm cỏ. Nhưng trên hết, Harry nghĩ rằng cậu đáng được tuyên dương vì đã nghĩ ra ý tưởng trốn vào đây. Cậu đã không cảm thấy dễ chịu khi nằm trên cái nóng và rắn của đất - có thể như vậy - nhưng đổi lại không có ai nhìn trừng trừng giận dữ vào cậu, nghiến răng kèn kẹt đến nỗi không thể nghe được tin tức, hoặc ném thẳng những câu hỏi dơ dáy vào cậu - việc đã xảy ra khi cậu thử ngồi vào phòng khách và xem tivi với dượng và dì. Cứ như thể là những cái suy nghĩ này đã đi qua cửa sổ mở, ông Vernon Dursley, dượng của Harry, thình lình nói:
"Thật vui mừng khi thấy thằng nhãi thôi húc đầu vào cửa. Nó đang ở đâu vậy?"
"Tôi cũng không biết." Bà dì Petunia hờ hững nói "Nó không có trong nhà..."
Dượng Vernon làu bàu:
"Xem tin này..." Ông ta nói mỉa mai "Tôi không hiểu thằng con mình sẽ trở nên thế nào đây... Nếu như một thàng bé bình thường quan tâm đến bản tin thời sự thì Dudley nó vô tư chẳng biết tổng thống đầu tiên của nước ta là ai! Dù sao đi nữa, cũng chẳng làm sao nếu mà bản tin thông báo có gì xảy đến đối với sự nghiệp của ông ta..."
"Vernon- Suỵt!" Dì Petunia nói "Cửa sổ mở đấy!"
"Ừ, Xin lỗi nhé, em yêu!"
Nhà Dusley trở nên yên tĩnh. Harry lắng nghe tiếng leng keng khi cậu đang theo dõi bà Figg đang đi qua, một bà già yêu-mèo đại gàn ở gần đường Wisteria Walk. Bà ta đang nhăn mặt và nhủ thầm. Harry rất sung sướng khi mà tự núp mình trong bụi cây để nhìn bà, lúc bà Figg vừa mới mời cậu đi uống trà lúc bà gặp cậu ở ngoài đuờng. Bà đi vòng qua góc phố và biến mất khỏi tầm nhìn trước khi tiếng nói Dượng Vernon lại vẳng ra ngoài cửa sổ lần nữa:
"Thằng Dudley ra ngoài uống trà à?"
"Nó đang uống trà ở nhà bà Polkisses với bạn nó" Dì Petunia nói âu yếm "Nó có nhiều bạn và nổi tiếng thật."
Harry cố nén một tiếng khịt mũi một cách khó khăn. Nhà Dursley tỏ ra ngu ngốc một cách đáng kinh ngạc khi nói về con trai của họ. Họ đã không phản đối những lời nói dối làm mất trí khôn về cái việc con trai họ đi uống trà với những thành viên khác trong cái hội của nó mỗi tối hè. Harry hiểu rất rõ là Dudley chẳng đi uống trà ở đâu cả. Nó và tụi bạn đi đập phá, hút thuốc ở những góc phố rồi ném đá vào các xe chạy qua và ném vào cả trẻ em nữa. Harry nhìn thấy chúng lúc cậu dạo bộ buổi tối qua đường Little Whinging; cậu đã bỏ ra hầu hết thời gian nghỉ hè của cậu để đi lang thang qua các đường phố, tìm báo ở các thùng rác dọc những con đường đó. Những đoạn nhạc báo chương trình lúc bảy giờ tối đã lại làm cho cơn đau tai và dạ dày của Harry trở lại. Có thể cái việc đó - sau một tháng chờ đợi - đã xảy ra vào tối nay.
Một số lượng lỷ lục những người đi nghỉ mát đã chật kín xếp hàng dài ở sân bay vì những nguời khuân vác hành lí Tây Ban Nha đã bãi công đến tuần thứ hai.
- Cứ cho bọn chúng nghỉ luốn đến mãn đời! - Dượng Vernon hầm hè sau câu nói của phát thanh viên
Nhưng không sao: ở ngoài thảm hoa, cái cơn đau của Harry dường như đã lắng xuống. Nếu có cái gì xảy ra thì chắc chắn nó đã được đọc ở đầu bản tin rồi: Sự chết chóc và huỷ diệt thì hẳn nhiên quan trọng hơn việc những người đi nghỉ mát xếp thành hàng. Cậu thở hắt ra một hơi dài và chậm, nhìn chằm chằm lên bầu trời xanh thẳm. Mỗi ngày trong kỳ nghỉ hè của cậu thường trôi qua như nhau: sự căng thẳng, sự mong chờ, sự giải thoát nỗi đau một cách tạm thời và sau đó sự căng thẳng lại trỗi dậy... và cái câu hỏi luôn luôn gắn chặt vào đầu cậu là tại sao lại chưa có gì xẩy ra... Cậu tiếp tục lắng nghe, nếu chỉ cần có một câu chuyện nhỏ, không thể hiểu được nó đã xảy ra bằng cách nào đối với dân Muggles - một sự mất tích lạ lùng không thể giải thích được... Nhưng cái câu chuyện về những người khuân hành lý vẫn được tiếp tục bởi tin tức về đợt khô hạn ở miền Nam.
- Tôi hy vọng nó vẫn nghe tiếp! - Dượng Vernon nói ngay sau đó. - Hắn và cái cơn mưa của hắn vào lúc ba giờ sáng!
Sau đó là tin một trực thăng đâm vào cánh đồng ở Surrey, sau tiếp là một nữ minh tinh màn bạc li dị ông chồng nổi tiếng của bà ta.
- Khi mà chúng nó còn thích cái công việc bẩn thỉu của chúng- dì Petunia khụt khịt - cái loại người mà xuất hiện một cách ám ảnh ở bất kỳ tạp chí nào mà nó có thể để cái tay gầy giơ xương lên.
Harry nhắm mắt đôi mắt đang nhìn chằm chằm bầu trời vào buổi tối lại khi người phát thanh viên đọc:
Và cuối cùng, Vẹt Bungy đã tìm ra một cách mới để giữ mát trong mùa hè này. Bungy, con vẹt đang sống ở vườn chim Five Feathers (Năm Cái Lông-ND) ở Barnsley, đã học cách trượt nước! Bà Mary Dorkins đã đi đến đó để xem xét một cách kỹ lưỡng hơn.
Harry mở mắt. Nếu mà họ đã đưa cả tin vẹt trượt nước thì sẽ không còn gì có thể đáng giá hơn để nghe. Cậu cuộn người lại một cách cẩn thận và bò sát mặt đất, bò phía dưới cửa sổ. Cậu đã bò được hai inch (~5cm -ND) thì một loạt các sự việc khác xảy ra một cách rất nhanh. Một tiếng "Rắc" to và vang như tiếng súng đã phá vỡ bầu âm thanh tĩnh lặng buồn ngủ. Một con mèo nhảy phắt ra ngoài từ một chiếc xe đang đậu và bay ra ngoài khỏi tầm nhìn. Một tiếng thét, inh tai và vang và tiếng đồ sứ vỡ đã phát ra từ phòng khách của nhà Dursley, và như đã nghĩ thì đây chính là cái tín hiệu đó. Harry chờ đến đó nhảy lên, cùng lúc đó kéo từ thắt lưng lên một cây đũa thần bằng gỗ như thể cậu ta rút một chiếc gươm ra - nhưng trước khi cậu đứng thẳng người lên, Harry đã đập đầu vào cái cửa sổ mở nhà Dursley. Kết quả của sự va đập đó là nó đã làm cho bà dì Petunia hét toáng lên to hơn. Harry cảm thấy như đầu mình bị bổ làm hai. Chảy nước mắt, Harry quay cuồng, cố gắng chĩa cây đũa phép về phía đường để xác định nguồn gốc của tiếng động, nhưng cậu vừa đứng thẳng được người thì hai bàn tay lớn màu tía vòng qua cửa sổ và kẹp họng cậu lại:
"Vứt - nó - đi!" - Dượng Vernon hét vào tai của Harry. " Ngay - bây - giờ, Trước - khi - có - ai - nhìn - thấy!"
"Dượng - bỏ - ra!" Harry thở hổn hển. Trong vài giây đấu tranh, ở tay trái Harry kéo những ngón-tay-xúc-xích của ông cậu ra, còn tay phải cậu vẫn tiếp tục nắm vững cây đũa phép đã giơ lên. Sau đó, cơn đau ở trên đỉnh đầu của Harry đã tạo ra một lực đặc biệt mạnh khiến dượng Vernon kêu lên và thả Harry ra như ông ta đã bị một cú sốc điện. Một lực vô hình nào đấy có vẻ như đã chạy qua người cháu trai của ông ta, làm cho ông ta không thể giữ được cậu. Đau đớn, Harry ngã sõng soài trước bụi tú cầu, đứng thẳng lên và nhìn xung quanh. Không có dấu hiệu gì của cái thứ đã gây nên cái tiếng động đó, nhưng có vài ánh mắt nhìn chăm chú ở cửa sổ bên cạnh. Harry đút đũa thần một cách vội vàng vào trong quần và cố làm như không biết gì.
"Chúc một buổi tối tốt lành!" Dượng Vernon nói to, vẫy tay với bà hàng xóm nhà số 7 đối diện, người đang nhìn trừng trừng sau tấm lưới sắt.
"Bà có nghe thấy tiếng xylanh xe nổ không? Tôi và Petunia cùng nghe thấy tiếng đó!"
Ông ta tiếp tục cười nhe răng một cách khiếp sợ, điên khùng đến khi tất cả những người hàng xóm tò mò đã rời mắt khỏi cửa sổ, rồi cái điệu cười trở thành một cơn thịnh nộ mà sau đó ông ta đã ra hiệu cho Harry đi về phía ông. Harry đi từng bước một mỗi lúc một gần hơn, chú ý để chỉ dừng đúng điểm mà bàn tay của ông dượng Vernon có thể tiếp tục bóp nghẹt cổ cậu.
"Mày làm cái quỷ gì thế hả, thằng oắt?" Giọng ông Vernon ồm ồm pha lẫn sự run rẩy và thịnh nộ.
"Con đâu có làm cái gì?" Harry lạnh lùng nói. Cậu vẫn tiếp tục đảo mắt nhìn ra ngoài đường, hy vọng rằng có thể tìm ra được người gây ra tiếng động đó.
"Mày tạo ra một tiếng động nghe như tiếng súng nổ ngay phía ngoài nhà ..."
"Con không gây ra !" Harry quả quyết.
Khuôn mặt gầy và giống như ngựa của dì Petunia giờ đây đã xuất hiện bên cạnh cái khuôn mặt dài và màu tía của dượng Vernon. Bà ta giận tái cả người.
"Mày làm gì dưới khung cửa sổ nhà tao?"
"Đúng, hay đấy, Petunia! Mày đã làm gì dưới khung cửa sổ nhà tao, thằng oắt?"
"Nghe tin tức thời sự." Harry nhẫn nhục trả lời.
Ông dượng và bà dì của Harry trao đổi cho nhau một cái nhìn lăng mạ.
"Mày đang nghe tin tức! Nói lại coi?"
"Ồ, Thì luôn có sự kiện mới hàng ngày mà, dượng biết đó." Harry nói.
"Đừng có tỏ ra thông minh trước mặt tao, thằng oắt. Tao biết mày đang thật sự muốn làm gì- và đừng có bắt tao phải nghe thêm cái câu chuyện ngớ ngẩn rằng mày đã đang nghe tin! Mày có thể hiểu một cách tường tận số phận của mày mà..."
"Cẩn thận, Vernon!" Dì Petunia nói nhỏ, và sau đó dượng Vernon cũng hạ giọng khiến Harry chỉ vừa đủ nghe họ nói
"... rằng cái số phận của mày không cần đến tin tức của chúng tao!"
"Con nói tất cả cho dượng nghe rồi đấy." Harry nói.
Vợ chồng nhà Dursley trợn tròn mắt trong giây lát, rồi dì Petunia nói:
"Mày là một kẻ nói dối quá lộ liễu. Thế thì những con cú..." Dì Petunia cũng hạ giọng khiến Harry phải đoán theo nhịp mấp máy môi những từ tiếp theo "... thì để làm gì nếu mà chúng không đưa cho mày tin tức hả?"
"Aha!" - Dượng Vernon kêu lên như là chiến thắng ai vậy. "Đừng nói dối nữa, thằng oắt! Cứ làm như chúng tao không biết mày nhận được tin tức từ những con cú bệnh dịch của mày."
"Những con cú... đâu có đưa cho con tin tức." - Harry nói không ra tiếng.
"Tao không tin!" Dì Petunia nói ngay.
"Tao cũng thế." Dượng Vernon củng cố.
"Chúng tao biết mày rồi phải sẽ nói một cái gì đó nực cười" Dì Petunia thêm vào
"Chúng tao không ngu, mày biết đó" Dượng Vernon nói thêm.
"Ồ, cái tin đó thiệt là mới mẻ đối với con." Harry nói, thái dương của cậu giần giật, và trước khi nhà Dursley có thể gọi cậu lại được thì cậu đã kịp quay người lại, đi qua bãi cỏ, bước qua bức tường thấp rào khu vườn và sải bước trên đường phố.
Cậu đang gặp rắc rối và cậu hiểu điều đó. Cậu sẽ phải đối mặt với Dượng và Dì sau đó và trả giá cho sự vô lễ của cậu, nhưng bây giờ cậu không quan tâm lắm đến điều đó vì cậu còn nhiều áp lực lên tâm trí cậu.
Harry chắc chắn rằng tiếng "Rắc" đó đã phát ra vì có ai đó hiện hình hoặc biến mất. Đó chính xác là cái tiếng mà con gia tinh Dobby đã gây ra khi nó biến mất trong không khí. Có thể chăng là Dobby đang ở đường Privet Drive? Có thể chăng Dobby ở bên cậu ngay lúc đó? Cùng với ý nghĩ đó trong đầu Harry sải bước qua con đường Privet Drive, nhưng ý nghĩ ấy dường như hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí cậu khi cậu chắc chắn rằng Dobby không biết cách tàng hình.
Tiếp tục đi, Harry luôn cảnh giác về chuyện đã xảy ra, vì cậu đi uỳnh uỵch trên đường phố nên cái chân của cậu thường xuyên mang đến một cách tự nhiên cho cậu cái ý nghĩ ám ảnh đó. Vài bước đi một lần, cậu lại liếc về phía sau vai mình. Một cái ma thuật gì đó đang gần cậu lúc cậu nằm ở cái bụi cây tú cầu sắp chết khô của dì Petunia, cậu chắc chắn như vậy. Nhưng sao họ không nói với cậu, sao họ không liên lạc với cậu, sao đến bây giờ họ vẫn còn trốn cậu?
Và sau đó, khi những suy đoán của cậu đã thất bại, thì nó đã đi ra khỏi đầu cậu.
Có thể cuối cùng chẳng có cái ma thuật nào ở đây cả. Có thể cậu đã quá liều lĩnh: chỉ một dấu hiệu nhỏ nhoi nhất từ cái thế giới của cậu thôi, thế mà cậu đã vộ vàng đáp trả nó. Cậu có chắc rằng đó không phải là tiếng vỡ của cái gì đó trong nhà hàng xóm không?
Harry cảm thấy mình mất hết cảm giác, chúng đã chìm vào cơn đau... và trước khi cậu hiểu rằng đó là cảm giác của sự tuyệt vọng đã ám ảnh cậu suốt mùa hè này thì nó đã trở lại lần nữa.
Sáng ngày mai cậu sẽ thức giấc vì tiếng đồng hồ báo thức vào lúc năm giờ sáng như vậy cậu có thể thưởng cho con cú mang tờ Daily Prophet (Nhật báo tiên tri - ND) nhưng có hy vọng nhỏ nhoi nào về việc tiếp tục nhận những tờ báo đó nữa không? Harry sẽ chỉ đơn thuần liếc ở trang bìa trước khi vứt tờ báo sang bên cạnh trong những ngày qua, vì cậu nghĩ khi Voldermort trở lại thì đó chắc chắn phải là tin quan trọng nhất, và đó là điều duy nhất mà Harry quan tâm đến.
Nếu cậu may mắn, thì sẽ có những con cú mang thư từ hai người bạn tốt nhất của cậu là Ron và Hermione, mặc dù cái hy vọng là cậu nhận được tin từ những bức thư đó đã từ lâu tắt ngấm rồi.
" Chúng tôi đã không thể nói nhiều về cái-mà-bạn-biết... Chúng tôi đã được nói là phải giữ kín tất cả những gì quan trọng trừ phi những bức thư của chúng tôi không đến được với bạn... Chúng tôi khá bận nên không thể nói chi tiết được... Có một cái gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra, chúng tôi sẽ nói với bạn ngay khi chúng tôi gặp lại bạn..."
Nhưng mà bao giờ Harry mới gặp lại được hai người bạn này? Thật đáng lo lắng khi không biết ngày chính xác.
Hermione đã viết nguệch ngoạc "Chúng tôi mong gặp lại bạn sớm" trong thiệp mừng sinh nhật Harry, nhưng bao giờ là sớm? Theo như dự đoán từ những gợi ý lập lờ trong bức thư của họ, thì Harry tin chắc Hermione và Ron đang ở cùng một nơi, có thể là nhà của Ron. Cậu khó có thể chịu đựng được cảnh hai bạn đang vui vẻ ở The Burrow (Trang trại hang sóc -HĐ) khi mà cậu đang bế tắc ở đường Privet Drive. Thật ra, cậu đã thật giận giữ và đã vứt đi mà không mở hai hộp chocolate Honeydukes mà hai bạn của cậu đã gửi cho vào ngày sinh nhật cậu. Về sau cậu hơi tiếc, sau khi phải ăn món salad (rau trộn - ND) héo mà dì Petunia đã cho cậu vào bữa tối để chúc mừng sinh nhật.
Và Ron và Hermione đang bận cái gì nhỉ? Tại sao Harry lại không bận? Có phải cậu đã không được giao trọng trách nặng nề bằng hai bạn không? Có phải họ đã quên những gì mà cậu đã làm? Có ai khác ngoài cậu đã đi vào nghĩa địa và nhìn thấy Cedric đang bị giết, bị trói vào cái bia mộ và gần như đã chết? Đừng nghĩ về nó nữa, Harry tự nhủ một cách nghiêm khắc mình hàng trăm lần vào mùa hè này rồi. Nó tồi tệ đến mức mà cậu vẫn còn thấy cái nghĩa địa đó trong những giấc mơ của cậu, day đi day lại vào lúc cậu đang đi trên đường phố.
Cậu rẽ chỗ góc phố để vào đường Magnolia Cresent; một nửa đường suốt cái dọc mà cậu đã đi qua; đến cạnh một garage nơi mà cậu đã có cái chớp mắt đầu tiên trước người cha đỡ đầu của cậu. Sirius, ít ra, dường như hiểu Harry nghĩ gì. Nhưng phải thừa nhận rằng, những lá thư của ông cũng chẳng có tin gì như của Ron và Hermione, nhưng ít ra thì chúng cũng chứa đựng những từ nghĩ cảnh báo và an ủi thay vì là những lời gợi ý như trêu ngươi:
"Ta biết việc này làm con bực bội..." "Giữ mũi cho sạch và mọi sự sẽ tốt đẹp..." "Cẩn thận và đừng làm cái gì vội vã..."
Thì cậu hầu như đã làm đúng theo lời Sirius khuyên. Cậu băng qua đường Agnolia Crescent, quẹo vào đường Magnolia và đi thẳng tới công viên giải trí đang chìm vào bóng tối. Ít nhất cậu cũng khuất phục được ham muốn buộc cái rương vào chổi và bay đến chỗ The Burrow. Thật ra, Harry thấy rằng cậu đã cư xử rất phải tuy cậu rất tức giận và bực bội vì bị kẹt ở Privet Drive quá lâu, phải hạ mình đi trốn trong luống hoa với hy vọng nghe được một tin gì đó xem Lord Voldemort đang làm gì. Gì thì gì, cũng bực lắm chứ khi cái người vượt ngục sau 12 năm tù trong ngục phù thủy ở Azkaban, tính ám sát trong vụ ám sát mà hắn ta bị kết án rồi, đã thế lại còn lẩn trốn với con Hippogriff bị trộm, chính kẻ ấy khuyên cậu không nên làm cái gì liều lĩnh.
Harry phóng qua cổng công viên bị khóa và đi qua bãi cỏ loang lổ. Công viên cũng vắng như đường phố. Khi cậu đến gần xích đu, cậu ngồi lên cái đu duy nhất mà Dudley và bạn nó chưa kịp phá hỏng, cậu quấn tay vào dây xích và cúi nhìn xuống đất. Cậu không thể trốn trong luống hoa nhà Dursley nữa rồi. Ngày mai, cậu phải nghĩ ra cách mới để nghe tin tức. Bây giờ, cậu chẳng có gì làm, chỉ chờ thêm một đêm bất an, vì sau khi thoát khỏi ác mộng về Cedric, cậu nằm mơ thấy các hành lang tối tăm, dài hun hút, tất cả dẫn đến các ngõ cụt và cửa khóa, tất cả có vẻ đều liên quan với cậu trong lúc cậu không ngủ. Cái sẹo trên trán cậu nó cứ châm chích khó chịu quá, nhưng cậu không thể tự dối mình là Ron hay Hermione hay Sirius còn quan tâm về diều đó nữa. Trước đây, cái sẹo đau khi nó báo là Voldemort đăng mạnh mẽ hơn, nhưng bây giờ thì Voldemort đã tái xuất giang hồ, họ có lẽ chỉ nhắc cậu là cái sẹo thỉnh thoảng làm cậu khó chịu là chuyện đương nhiên. Không cần phải lo chuyện cũ.
Sự bất công này chồng chất trong lòng cậu làm cậu muốm thét lên vì tức giận. Nếu không vì cậu, không ai biết được là Voldemort đã trở lại! Và phần thưởng của cậu là kẹt cứng ở Little Whinging nguyên cả bốn tuần, hoàn toàn cách ly với thế giới thần thông, hạ cấp xuống nằm trong khóm tú cầu tàn để có thể nghe dược tin vền vẹt trượt nước! Sao Dumbledore có thể quên cậu dễ thế nhỉ? Tại sao Ron và Hermione chơi chung với nhau mà lại không mời cậu? Cậu phải chịu đựng việc Sirius bảo cậu ngồi im, ngoan ngoãn trong bao lâu nữa; hoặc chống lại ham muốn viết thư cho tòa báo Nhật Báo Tiên Tri ngu xuẩn ấy và nêu rõ là Voldemort đã tái xuất giang hồ? Các ý nghĩ điên cuồng này quay cuồng trong đầu Harry, ruột gan cậu dằn vặt gì giận dữ trong màn đêm oi ả đang buông xuống quanh cậu, không gian gian thơm dịu mùi cỏ khô ấm và tiếng động duy nhất là tiếng xe cộ trên con đường cạnh công viên.
Cậu không biết mình ngồi nghĩ ngợi bao lâu trên xích đu thì cậu nhìn lên vì nghe thấy tiếng nói. Đèn đường lấp lánh vừa đủ chiếu sáng một nhóm người đi vào công viên. Một người hát lớn một bài hát tục. Mấy người khác đang cất tiếng cười. Họ dắt mấy cái xe đạp đua đắt tiền phát ra tiếng động nhẹ.
Harry biết những người này là ai. Bóng người đi đầu đúng là thằng anh họ Dudley Dursley đang lần về nhà, đi kèm với băng đảng trung thành của nó. Dudley vẫn đồ sộ như cũ, nhưng sau một năm ăn kiêng và khám phá ra một tài năng mới, cơ thể nó đã thay đổi rất nhiều. Dượng Vernon khoe tất cả mọi người là Dudley gần đây đã thành vô địch hạng nặng trẻ liên trường của miền Đông Nam. Môn thể thao quí tộc này, theo lời dượng Vernon, làm cho Dudley càng có vẻ ghê gớm hơn hồi Harry còn học tiểu học đóng vai bao tập đấm vỡ lòng cho Dudley. Harry không còn sợ thằng anh họ đó nữa nhưng cậu vẫn không tin là Dudley học dược cách đấm nặng hơn và chính xác hơn không phải là điều đáng ăn mừng. Trẻ con khắp xóm đều khiếp sợ thằng ấy – sợ hơn cả “thằng Potter ấy”, bị tố giác là một thằng du côn cứng cổ ở trung tâm An Ninh Brutus cho nam thiếu niên tội phạm bất trị.
Harry nhìn mấy bóng đen đi trên bãi cỏ và tự hỏi chúng đã đánh ai tối nay. Chúng bay hãy nhìn quanh, Harry nghĩ thầm khi nhìn bọn chúng. Chóng ngoan. Nhìn quanh tí nào. Tao đang ngồi dây một mình, tới trêu tao đi nào. Nếu Dudley và chúng bạn thấy cậu ngồi đấy, chắc là chúng sẽ chạy thẳng đến ngay, rồi Dudley sẽ làm gì? Nó sẽ không muốn bị mất mặt trước chúng bạn, nhưng nó sẽ sợ hãi không dám khiêu khích Harry, chắc là buồn cười lắm khi cậu ngắm Dudley lâm vào thế bí, chế giễu nó, nhìn nó, và nếu đứa nào định đánh cậu thì có sẵn đũa phép đây. Cho chúng biết tay. Cậu đang cần xả giận vào mấy thằng bé từng làm khổ đời cậu. Nhưng chúng không nhìn quanh, chúng không thấy cậu, chúng tiến gần đến hàng rào. Harry kiềm chế không gọi chúng. Gây sự đánh nhau là dại. Cậu không dược dùng phép thuật. Cậu có thể bị đuổi học.
Tiếng bọn Dudley xa dần; chúng đi khuất vào đường Magnolia Road.
"Đấy, Sirius, Harry chán nản. Không vội vã. Giữ mũi cho sạch. Trái ngược cách làm của chú."
Cậu đứng dậy vươn vai. Dượng Vernon và dì Petunia hình như tin rằng lúc Dudley xuất hiện là đúng thời điểm phải về nhà, bất kể thời gian nào sau đó cũng là quá muộn. Dượng Vernon dọa sẽ nhốt Harry vào kho nếu cậu lại về nhà sau Dudley, Harry vừa nín ngáp, vừa cau có dứng dậy đi ra cổng công viên.
Đường Magnolia Road, cũng như Privet Drive, cũng có dẫy nhà to hình vuông có bãi cỏ cắt tỉa cẩn thận, chủ nhà là những người to lớn vuông vắn lái xe đánh bóng sạch sẽ giống xe của dượng Vernon. Harry thích Little Whinging về đêm, lúc cửa sổ kéo kín màn tạo nên cách mảnh mầu ngọc quý trong bóng tối, và cậu không phải nghe người ta thì thầm về vẻ “tội phạm” của cậu khi cậu đi qua. Cậu rảo bước, đến nửa đường Magnolia Road, cậu lại thấy bọn Dudley; chúng chào nhau trước khi rẽ vào Magnolia Crescent. Harry rút vào bóng cây tử đinh hương, chờ đợi.
“Nó kêu như lợn, nhỉ?” Malcolm nói làm bọn kia cười hô hố. “Cú móc phải đẹp quá, D bự à,” Piers nói.
“Cùng giờ ngày mai nhá?” Dudley nói.
“Sang nhà tao nhá, bố mẹ tao đi vắng,” Gordon nói.
“Mai nhá,” Dudley nói.
"Bye, Dud!"
"Gặp lại sớm, D Bự!"
Harry chờ cả bọn đi khỏi cậu mới tiếp tục đi về. Khi cậu hết nghe tiếng nói bọn chúng Harry đi đến góc đường Magnolia Crescent. Vì đi rất nhanh, cậu đến gần Dudley. Nó vừa tản bộ vừa ngân nga.
“Ê, D Bự!”
Dudley quay người lại.
“Ồ,” Nó làu bàu. “Thì ra là mày .”
“Mày làm ‘D Bự’ được bao lâu rồi?” Harry hỏi?
“Câm mồm,” Dudley gào lên, quay đi,
“Tên hay đấy,” Harry cười nói, đi ngay đàng sau thằng anh họ. “Nhưng với tao, mày sẽ luôn là ‘Ickle Diddykins’.”
“Tao bảo, CÂM MỒM!” Dudley nói, mắm hai bàn tay to như đùi heo thành nắm đấm.
“Mấy thằng đó không biết mẹ mày gọi mày là gì à?”
“Câm mõm mày lại!”
“Sao mày không bảo bà ấy là câm mõm bà lại . Còn ‘Popkin’ và ‘Dinky Diddydums’, tao có dùng được không?”
Dudley không nói gì. Nỗ lực không đánh Harry có vẻ chi phối tất cả mọi tự chủ của nó.
“Thế mày đánh ai tối nay thế?” Harry hỏi, cậu không cười nữa. “Một đứa 10 tuổi khác? Tao biết mày đánh Mark Evans tối hôm kia –
“Nó tự rước họa vào thân,” Dudley gào.
“Thế hả?”
“Nó láo với tao.”
"Thế à? Thế nó có bảo là mày trông giống con heo học đi trên hai chân sau không? Không láo đâu, Dud, thật đấy.”
Một cơ bắp ở hàm Dudley co giật. Harry rất hài lòng vì đã làm Dudley điên tiết; cậu thấy trút được cơn giận sang thằng anh họ, một cách giải tỏa duy nhất của cậu.
Hai đứa rẽ phải vào ngõ hẹp, nơi Harry gặp Sirius lần đầu, là một lối tắt từ Magnolia Crescent đến Wisteria Walk. Lối này vắng và tối hơn hai con đường kia vì không có đèn đường ở đấy. Tiếng chân đi êm hơn giữa tường ga-ra ở một bên và bên kia là hàng rào cao.
“Mày tưởng mày to lắm với cái đó hả?” Dudley hỏi sau vài phút.
“Cái gì?”
“Cái – cái mày giấu ấy.”
Harry lại cười.
“Không có vẻ ngốc lắm nhỉ, Dud? Nhưng tao tưởng là mày không biết vừa đi vừa nói.”
Harry rút gậy phép ra. Cậu thấy Dudley liếc nhìn cây gậy.
“Mày không được phép dùng nó,” Dudley nói ngay. “Tao biết là không được. Mà sẽ bị đuổi khỏi cái trường đồng bóng ấy.”
“Sao mày biết người ta chưa đổi luật, D Bự?”
“Chưa đổi,” Dudley nói, mặc dù không tin chắc gì lắm.
Harry cười nhạt.
“Mày không dám chọc tao nếu mày không có cái đó, phải không?” Dudley gầm gừ.
“Cũng như mày chỉ cần bốn thằng đứng sau lưng khi mày đánh thằng bé 10 tuổi. Mày biết cái danh hiệu vô địch môn quyền Anh mày luôn mồm khoe ấy? Đối thủ mày mấy tuổi? Bảy? Tám?”
“Nó 16 tuổi, nói cho mà biết,” Dudley gầm gừ, “và nó bất tỉnh nhân sự cả 20 phút sau khi tao xong việc với nó, và nó nặng gấp đôi mày đấy. Mày chờ tao bảo bố là mày rút cái đó ra –“
“Chạy về với bố ngay hả? Vô địch quyền Anh dính chặt vào bố sợ cái gậy phép kinh tởm của thằng Harry?”
“Cái loại mày thì cũng chẳng dũng cảm gì về đêm đâu...” Dudley giễu cợt.
“Ban đêm dây này, Diddykins. Khi tối đêm thế này, ta gọi là ban đêm.”
“Tao nói khi mày nằm ngủ cơ!” Dudley gầm gừ.
Nó dừng lại. Harry cũng dừng chân và trố mắt nhìn thằng Anh họ.
Cậu có thể thấy một tí trên cái mặt to của Dudley, nó có vẻ đắc thắng kỳ lạ.
“Mày muốn nói gì? Tao không dũng cảm khi ngủ?” Harry nói, cậu rất bối rối. “Tao sợ cái gì cơ, gối hay cái gì?”
“Tao nghe thấy mày đêm qua,” Dudley thì thầm. “Nói trong giấc ngủ. Rên rỉ.”
“Mày nói cái gì?” Harry lại hỏi, nhưng cậu có một cảm giác lạnh xa xuống trong ruột mình. Đêm qua cậu nằm mơ thấy nghĩa trang ấy.
Dudley phá lên cười thô lỗ, rồi phát ra tiếng rên cao giọng. “’Đừng giết Cedric! Đừng giết Cedric!’ Ai là Cedric – bạn trai mày hả?”
“Tao – mày nói dối,” Harry nói một cách máy móc. Nhưng miệng cậu khô hẳn. Cậu biết Dudley không nói dối – chứ sao mà nó biết về Cedric?
“’Bố ơi! Giúp con, bố ơi! Hắn sắp giết con, bố ơ! Hu hu!’”
“’Đến giúp con, bố ơi! Mẹ ơi, đến giúp con! Hắn giết Cedric rồi! Bố ơi, giúp con! Hắn sắp -’ Đừng chỉ cái đó vào người tao!”
Dudley lùi vào tường. Harry chỉ gậy phép vào ngay tim Dudley. Harry cảm thấy mười bốn năm căm ghét Dudley làm mạch cậu đập dồm dập – cậu muốn ra tay ngay, hóa phép Dudley toàn thân nó cho nó phải bò về nhà như một con côn trùng, mất tiếng, sờ xoạng.
“Đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa- Harry gầm lên. “Mày hiểu không?”
“Chỉ cái đó ra chỗ khác!”
“Tao bảo, mày hiểu không?”
“Chỉ nó ra chỗ khác!”
“MÀY HIỂU TAO NÓI GÌ KHÔNG?”
“BỎ CÁI ĐÓ RA KHỎI –“
Dudley há hốc miệng run rẩy rất kỳ quặc, như là nó bị tạt nước đá.
Cái gì đó xảy ra trong màn đêm. Bầu trời đầy sao màu xanh chàm bỗng nhiên trở nên đen thẫm và mất hết ánh sáng – trăng sao và ánh đèn đường sáng mờ ở đầu và cuối hẻm tắt sạch. Tiếng xe chạy xa xa và tiếng cây cối xào xạc cũng im bặt. Buổi tối oi ả đột nhiên trở lạnh thấu xương. Hai đứa bị bóng tối yên lặng trùm kín, như một bàn tay khổng lồ thả xuống một cái áo choàng giá lạnh to phủ kín ngõ hẻm, bịt mù mắt hai đứa trẻ.
Trong một tíc tắc. Harry tưởng mình làm phép ngoài dự tính, mặc dù cậu đang cố tự chủ hết sức – lý trí của cậu bắt kịp cảm giác của cậu– cậu không có khả năng tắt sao trên trời. Cậu quay qua quay lại, cố nhìn, nhưng bóng tối trùm lên mắt cậu như một màng che không trọng lượng.
Tiếng Dudley khiếp sợ nói vào tai Harry.
“Mày làm cái gì thế? Đừng!”
“Tao không làm gì hết! Câm mồm và đừng nhúc nhích!”
“Tao không thấy gì cả! Tao bị mù rồi! Tao –“
“Tao bảo câm mồm lại!”
Harry đứng yên, đảo mắt mù nhìn hai bên. Cái lạnh quá mức làm cậu run như cầy sấy, tay cậu nổi gai ốc và cậu dựng cả tóc gáy – cậu mở mắt to hết cỡ, trố mắt nhìn quanh, không thấy gì cả.
Không thể được. Chúng không thể có mặt ở Little Whinging. Cậu lắng tai nghe. Cậu có thể nghe thấy trước khi nhìn thấy chúng.
“Tao sẽ mách bố!” Dudley thút thít. “Mày đâu rồi? Mày đang làm -?
“Mày có im được không?” Harry nghiến giọng, “tao đang cố ngh-“
Nhưng cậu im bặt. Cậu vừa nghe thấy tiếng động cậu làm cậu lo sợ.
Có cái gì trong ngõ hẻm đó ngoài hai đứa trẻ, nó có những tiếng thở khan dài lập bập. Harry hoảng sợ, cậu đứng run rẩy trong cơn lạnh.
“Thôi! Đừng làm thế nữa! Tao sẽ dánh mày! Tao thề tao sẽ đánh mày!”
“Dudley! Câm –“
ẦM!
Một cú đấm vào một bên đầu Harry, nhấc bổng câu lên không. Mắt cậu nổ đom đóm. Nội trong một giờ, hai lần Harry cảm thấy đầu bị vỡ làm đôi; cậu rơi bịch xuống đất và rơi mất cây gập phép.
“Đồ ngu, Dudley!” Harry thét lên, chảy mước mắt vì đau, cậu lồm cồm bò dậy, cuống quít sờ soạng trong bóng tối. Cậu nghe tiếng Dudley bỏ chạy, đụng vào hàng rào hẻm, ngã xuống.
“DUDLEY, QUAY LẠI ĐÂY! MÀY CHẠY THẲNG VÀO NÓ KÌA!”
Có tiếng kêu thét ghê rợn và tiếng chân Dudley dừng lại. Cùng lúc đó, Harry cảm thấy cơn lạnh tỏa ra sau lưng và đó chỉ là một điều duy nhất. Có nhiều hơn một tên...
“DUDLEY, NGẬM MỒM LẠI! MUỐN LÀM GÌ THÌ LÀM, NGẬM MỒM LẠI! Gậy phép!” Harry hốt hoảng lẩm bẩm, tay mò nhanh như nhện trên mặt đất. “Đâu rồi – gậy phép – chóng ngoan – lumos!”
Cậu buột miệng câu thần chú, tuyệt vọng cầm ánh sáng để tìm gậy – hú vía, vài inch gần tay phải cậu ánh sáng lóe lên – đầu gập phép tóe lửa. Harry chộp lấy gậy, đứng bật dậy quay người lại.
Ruột gan cậu lộn tùng phèo.
Một dáng cao chùm đầu lượn đến gần cậu, lướt trên mặt đất, không thấy chân hay mặt dưới áo choàng, nó vừa đến vừa hút lấy màn đêm. Ngã người về phía sau, Harry giơ gậy phép.
“Expecto patronum!”
Một luồng khói bạc bắn ra từ đầu cây gậy phép và tên Dementor (~Giám ngục -HĐ) chậm lại, nhưng thần chú không công hiệu; vấp vào chính chân mình, Harry rút lui tí nữa khi tên Dementor đè xuống người cậu, đầu óc cậu tối tăm vì hoảng hốt – tập trung – Một đôi tay xám xần xùi nhơ nhớp thò ra dưới áo choàng của tên Dementor, nhắm vào người cậu. Tai cậu nghe một tiếng vút qua.
“Expecto patronum!”
Tiếng cậu nghe nhỏ và xa vời. Một làn khói bạc mới, thậm chí còn nhỏ hơn cả lần trước, tuôn ra từ đầu cây đũa phép - Cậu không làm gì được nữa, cậu không thể làm phép đó được.
Có một tiếng cười trong đầu cậu, nhức óc, và cường độ cao,... cậu có thể ngửi thấy cả mùi thịt thối của những tên Dementor, một cái hơi thở lạnh lẽo chết chóc đang xâm nhập vào buồng phổi của cậu - Nào Harry Potter, mi hãy nghĩ về cái gì đó vui vẻ đi nào...
Nhưng chẳng có gì gọi là vui vẻ trong đầu cậu... Những ngón tay lạnh lẽo của tên Dementor đang tiến gần đến cổ họng cậu - cái tiếng cười cường độ cao ấy càng lúc càng to, và có một tiếng nói trong cậu: "Cúi đầu trước cái chết đi, Harry... Có thể cũng không đau đớn gì đâu... Tao cũng không biết đích xác nữa... Tao đã bao giờ chết đâu..."
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại Ron và Hermione nữa -
Và khuôn mặt của những bạn ấy đã khích lệ cậu chiến đấu cho sự sống.
EXPECTO PATRONUM!
Một con hươu đực bằng bạc đã chạy ra từ đầu cây đũa phép của Harry, những cái gạc của nó đã bắt được tên Dementor tại cái nơi con tim ngự trị, nó bị văng ngược trở lại, không trọng lượng và hoàn toàn đen kịt, và lúc con hươu được gọi ra, tên Dementor bổ nhào ra xa, như dơi và bị đánh bại hoàn toàn.
"ĐI THEO TAO!" Harry nói với con hươu. Tìm vòng quanh, cậu chạy bổ xuống đường, tay cầm theo cái nguồn sáng nhỏ nhoi trên đầu cây gậy.
Cậu đã chạy hàng chục bước khi cậu đến đó: Dudley bị xoắn người nằm trên mặt đường, tay ôm lấy mặt. Một tên Dementor thứ hai đang ngồi cạnh Dudley, kẹp chặt cổ tay thằng Dudley bằng đôi tay thô kệch của nó, nạy từng ngón tay sang một bên, hạ thấp cái đầu che mũ của nó xuống gần mặt Dudley và chực hôn Dudley.
"HÃY ĐẾN ĐÓ!" Harry nói ngay sau đó với một tiếng gầm giận giữ. Con hươu bạc mà cậu đã gọi tới đang chạy nước kiệu qua cậu. Cái mặt không có mắt của tên Dementor chỉ còn cách mặt thằng Dudley một inch (~ 2.5 cm - ND) và đúng lúc đó thì con hươu tới và và cái gạc cuả nó lại tóm được tên Dementor, lập tức tên Dementor bị hất ngược lên trên trời và, như bạn của nó, nó gầm xa dần rồi mất hút vào mảng trời tối; con hươu đi nước nhỏ ra đến đường rồi cũng tan biến trong làn khói bạc.
Trăng, sao và những cột đèn đường lại sáng. Một làn gió ấm thổi qua con đường. Cây cối lại rung rinh xào xạc trong khu vườn của các ngôi nhà, và cái ồn ào trần tục do những chiếc xe đi qua đường Magnolia Crescent gây ra lại chiếm lĩnh bầu không gian.
Harry ngồi đó khá yên lặng, tất cả những giác quan của cậu rung lên, từ cơn sốc trở về trạng thái bình thường. Sau một lúc, cậu thấy cái áo thể thao cậu mặc đã dính chặt vào người cậu, mồ hôi của Harry vã ra như tắm.
Cậu không tin vào những gì đã xảy ra. Những tên Dementor đang ở đây, ngay tại Little Whinging.
Dudley nằm trên mặt đất, người vặn xoắn, khóc thút thít và run lên bần bật. Harry ngồi xuống để xem khi nào Dudley có thể sẵn sàng đứng lên được, nhưng đúng lúc ấy thì có những tiếng bước chân to, chạy nhanh phía sau cậu. Theo bản năng cậu giơ cây đũa phép lên, theo sát từng chuyển động khuôn mặt của kẻ mói đến.
Bà Figg, bà già gàn dở hàng xóm nhà cậu, dần hiện lên rõ nét. Cái kẹp tóc tuột khỏi đầu bà, một chiếc dây từ xắc của bà kêu lách cách được treo lủng lẳng ở cổ tay bà... Harry giấu cây đũa phép đi khỏi tầm nhìn của bà một cách mau mắn, nhưng...
"Đừng cất nó đi thằng bé ngốc nghếch kia!" bà rít lên "Sẽ thế nào nếu có nhiều hơn hai tên Dementor ở xung quanh đây?... Ồ.... ta sẽ giết Mundungus Fletcher!"



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của tarta12a

  #2  
Old 12-04-2008, 12:14 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thời gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 2

Một đàn cú



"Cái gì cơ ạ?" Harry nói không hiểu gì cả.
"Hắn đi rồi!" Bà Figg nói, nắm bàn tay lại. "Hắn đã đi để gặp một số thằng khác để thẻo luận về một chuyến mới trong đó những cái vạc rơi ngay đằng sau một cây chổi bay! Ta đã bảo với hắn rằng ta sẽ lột da hắn nếu hắn đi, và bây giờ thì nhìn đây! Những tên Dementor (Giám ngục- HĐ)! Thật là may mắn ta đã cử Ngài Tibbies trong trường hợp này! Nhưng chúng ta không có thời gian mà đứng ngây ra đâu! Nhanh lên, ngay lập tức, chúng ta phải đưa bọn con trở về! Ồ, vấn đề rắc rối đến rồi đây! Ta nhất định phải giết hắn!"
"Nhưng - " sự phát hiện ra rằng cái bà hàng xóm gàn yêu - mèo - một - cách - ám - ảnh biết chỗ những tên Dementor ẩn náu là một cú sốc lớn cho Harry khi bà gặp cả hai trên đường phố. "Bà là,... bà là... một phù thuỷ à?"
"Tà là một Squib (phù thuỷ Pháo-xịt), Mundungus biết điều đó rõ hơn ai hết. Như vậy là ta chẳng giúp gì được con trong việc đánh bật bọn Dementor này ra! Mundugus đã bỏ mặc con hoàn toàn khi con không có đến một mảnh giáp lúc ta đánh động cho hắn -"
"Mundungus đã theo dõi con à? Chờ đã - đó chính là Mundugus! Mundugus đã biến mất trước cửa nhà con!"
"Đúng vậy, đúng vậy, nhưng thật may mắn ta đã ém trước Ngài Tibbies trong lúc đó, và Ngài Tibbies đã đến và đánh động cho ta, nhưng ngay cái lúc ta đến nhà con thì con đi mất tiêu rồi. - và bây giờ - Dumbledore sẽ nói gì nhỉ?... - Mày!" Bà ta thét vào Dudley, vẫn còn nằm ngửa trên mặt đường. "Hãy lê cái mông lợn của mày dậy đi, nhanh lên!"
"Vậy ra bà biết cụ Dumbledore sao?" - Harry nói, nhìn chằm chằm vào bà.
"Tất nhiên là ta biết Dumbledore, Ai mà chẳng biết Dumbledore chớ? Nhưng tiếp tục nào - Chẳng hay ho gì nếu bọn Dementor quay lại đâu, ngay cả đến biến hình thành một cái túi chè thì ta cũng không làm được đâu."
Bà ta nghiêng người xuống, nắm lấy hai cái tay to đùng chắc nịch của Dudley trong bàn tay nhăn nheo của bà và kéo mạnh.
"Dậy mau, cái cơ thể vô dụng của mày, dậy mau đi!"
Nhưng Dudley đã cả không muốn và không thể cử động được. Nó vẫn nằm trên đất, và cái khuôn mặt tái ngoét, miệng nó ngậm thật chắc.
"Để con làm cho" Harry nắm chặt cánh tay của Dudley và kéo lên. Với một nỗ lực tuyệt vời cậu đã nhấc Dudley tới chân cậu. Hai con mắt ti hí của Dudley đang đảo qua đảo lại không ngừng trong cái hốc mắt của nó và mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt nó; vào cái lúc mà Harry thả nó ra thì nó lắc đầu quầy quậy sợ hãi.
"Nhanh lên nào!" Bà Figg nói.
Harry kéo một trong những cẳng tay to lớn của Dudley qua vai cậu và kéo lê nó trên đường, ít nhiều cơ thể Harry còng xuống bởi sức nặng. Bà Figg đi chập chững cạnh hai đứa, nhìn một cái nhìn lo âu xung quanh khúc quanh đó.
"Hãy rút đũa phép của con ra" Bà nói với Harry, khi họ đi vào đường Wisteria Walk. "Bây giờ thì đừng có để để ý đến cái Đạo luật Giữ Kín Bí Mật Phù Thuỷ, --- (?) ---. Hãy nói về Luật Giới Hạn Hợp Lý dành cho Phù Thuỷ Vị Thành Niên... Đó Thực Sự là những cái mà Dumbledore lo lắng- Cái gì ở cuối đường thế kia? À, đó chỉ là Ngài Prenetic... Đừng có đút đũa phép vào, con trai, ta vẫn thường nói với con là ta vô dụng đấy chớ?" Quả thật là không dễ khi cầm cây đũa phép thật chắc mà đồng thời lại phải kéo Dudley đi. Harry đã cho thằng anh họ một cú thọc vào sườn vì mất kiên nhẫn, nhưng Dudley dường như đã mất hết sự thèm khát được tự do đi lại. Người nó mềm oặt trên vai của Harry, chân của nó thì lê lết trên mặt đường.
"Bà Figg, Tại sao bà không nói cho con bà là một Squib?" Harry hỏi, cùng với một sự nỗ lực tiếp tục bức đi. "Trong tất cả những lần con đến nhà bà đó - sao bà lại chẳng nói gì cả ?"
"Lệnh của Dumbledore đó. Ta phải trông con nhưng cấm nói nửa lời, con còn quá nhỏ. Ta rất xin lỗi con ta đã để cho con khổ sở một thời gian dài, nhưng nhà Dursley sẽ không cho con vào nếu mà họ nghĩ con không thích ở đó. Không dễ dàng lắm đâu, con hiểu đó. Harry, nhưng trời ạ" - bà ta nói với giọng đau khổ, siết chặt tay thêm nữa "Khi mà cụ Dumbledore nghe được việc này - Mundugus đã đi như thế nào, cứ cho là hắn đã được giao nhiệm vụ đến nửa đêm đi - thì hắn đang ở nơi đâu? Ta sẽ phải ăn nói với Dumbledore như thế nào về chuyện này? Ta không liên lạc được."
"Con có một con cú, và bà có thể nhờ chị ta mang cho." Harry nói khẽ, tự hỏi rằng bao giờ thì xương sống của cậu gẫy sụn trước sức nặng của Dudley.
"Harry, con không hiểu! Dumbledore sẽ phải hành động càng nhanh càng tốt, viện Pháp thuật sẽ có những cách riêng để phát hiện ra những người chưa đến tuổi dùng phép, họ đã biết rồi, con nhớ lời ta đó."
"Nhưng con đang cố gắng thoát khỏi bọn Dementor, Con Phải sử dụng phép chớ - Họ chẳng lo việc bọn Dementor đang làm gì khi chúng đi lờ vờ trên đường Wisteria Walk, Chắc vậy?"
"Ôi con trai của ta, Ta hy vọng như vậy, nhưng ta sợ - MUNDUGUS FLETCHER, TA SẼ GIẾT MI!"
Có một tiếng "Rắc" và một mùi trộn lẫn của rượu và thuốc là nồng nặc trong không khí, một tay đầy râu với một bộ áo choàng rách tươm hiện ra trước mặt bọn họ. Hắn có đoi chân ngắn, vòng kiềng, mái tóc rối bù và đỏ hoe và một con mắt đỏ ngầu, to đùng đã làm cho hắn có một dáng vẻ buồn thảm của một kẻ rõ ràng là đê tiện kinh tởm. Hắn cũng đang giữ chặt một cái gói màu sáng bạc mà Harry nhận ra ngay tắp lự đó là một áo choàng tàng hình.
"Bất ngờ chớ, Figgy?" Hắn nói, dán mắt mà nhìn hết lượt bà Figg, Harry và Dudley "Cái zì zừa xãy đến cho cuộc sống lẩn lút của bà zậy?"
"Để cho ông lẩn lút" Bà Figg khóc "Bọn Dementor đến rồi, ông thật vô dụng, trốn tránh trách nhiệm như một tên trộm!"
"Dementor?" Mundugus nhắc lại, kinh hoàng. "Dementor ở đây à?"
"Đúng, chúng đang ở đây, và cái vô tích sự của ông cũng đang ở đây!" bà Figg thét lên. "Những tên Dementor tấn công thằng bé mà ông thấy đây!"
"Blirney" Mungudus nói giọng yếu ớt, nhìn từ bà Figg đến Harry, và nhìn một vòng ngược lại "Blirney, Tôi-"
"Và ông đang bận mua những cái vạc ăn cắp! Tôi chẳng nói với ông là không được đi? Tôi Ch---"
"Tôi- thôi được, " - Mundugus nói với giọng khó chịu sâu sắc "Nó --- nó là một cơ hội kinh zoanh tốt, thấy đ---"
Bà Figg đưa tay lên từ nơi mà cái dây xắc đang đu đưa và đánh Mundugus vào mặt và cổ với cái dây đó, cái tiếng leng keng mà cái xắc gây ra thì thật giống như tiếng kẻng cho mèo ăn.
"Trời - Gerroff - Gerroff, Bà điên zồi! Có người sẽ nói zới Dumbledore!"
"Ừ - họ - nói - rồi - đó!" Bà Figg hét lên, văng cái xắc có đầy thức ăn cho mèo tới gần Mundugus nhất mà bà ta có thể. "Và - người - bị - tố - cáo - là - ông - đó - và - ông - phải - nói - cho - cậu - ta - biết - tại - sao - đã - không - ở - đây - để - giúp - cậu - ta!"
"Bà cứ nói nữa đi" Mundugus nói, tay che đầu, co rúm người lại. "Tôi đi đây- Tôi đi đây!"
Và với một tiếng "Rắc" khác, Mundugus biến mất.
"Ta hy vọng Dumbledore sẽ giết hắn!" Bà Figg cáu tiết nói. "Bây giờ tiếp tục nào, Harry, con đang đợi cái gì đó?"
Harry không định phí chút hơi sức còn lại để chỉ ra rằng cậu hầu như chỉ có thể đi dưới cái tải trọng khủng khiếp của Dudley. Cậu ta xốc thằng Dudley nửa tỉnh nửa mê lên và loạng quạng bước về phía trước.
"Ta sẽ đưa con đến tận cửa" Bà Figg nói, khi họ rẽ vào đường Privet Drive. "Chỉ trong trường hợp có bọn Dementor quanh đây... úi trời, quả là một thảm hoạ... và con sẽ phải đánh bật chúng ra khỏi người con... Và Dumbledore nói rằng chúng ta phải không cho con làm phép bằng bất cứ giá nào... Chà, chẳng lợi chút nào khi khóc, ta tin rằng vậy,... nhưng những con mèo của ta đang ở giữa bầy yêu tinh"
"Như vậy là", Hary Potter thở hổn hển "Cụ Dumbledore... đã... cử người theo dõi... con?"
"Chắc chắn rồi," Bà Figg nói một cách mất bình tĩnh "Con đã mong đợi ông ta rằng ông ta sẽ để cho con đi lang thang một mình sau những sự việc xảy ra vào tháng Sáu? Hay đó, cậu bé, họ nói với ta là con thông minh... đúng... hãy đi vào và ở nguyên trong đó", bà ta nói khi họ đã về đến căn nhà số bốn. "Ta hy vọng rằng sẽ không ai động được vào con đủ nhanh"
"Bà sẽ làm gì?" Harry hỏi rất nhanh.
"Ta sẽ ở trong nhà," Bà Figg trả lời, nhìn chằm chằm vào mặt đường đen ngòm và rùng mình. "Ta sẽ còn phải chờ chỉ dẫn. Chỉ cần ở lì trong nhà. Chúc ngủ ngon!"
"Bà chờ con đã, bà đừng đi! Con muốn biết -"
Nhưng bà Figg đã cất bước rất nhanh, đi lạch bạch trên thảm cở, dây xắc kêu leng keng.
"Bà chờ đã!" Harry hét gọi bà ta. Cậu có hàng triệu câu hỏi với những người còn liên lạc được với cụ Dumbledore, nhưng trong giây lát thì bà Figg đã biến mất sau màn đêm.
Giận dữ, Harry đã xốc lại Dudley lên trên vai cậu đã tự làm cho cậu trở nên chậm chạp, đâu đớn trên đường qua vườn.
Đèn cửa vẫn sáng. Harry đưa cái cây đũa phép vào trong cạp quần của chiếc quần Jeans, ấn chuông và nhìn quanh. Hình dáng của dì Petunia đang lớn dần lên, bị bóp méo một cách kỳ quái bởi những dòng nước chảy trên phần kính cửa ra vào.
"Diddy! Gần đến giờ rồi, Mẹ đã khá - khá - Diddy, con bị sao vậy!"
Harry nhìn vào bên cạnh Dudley và được giải thoát từ cánh tay của Dudley ngay lúc đó. Dudley lắc lư một lúc, mặt thì tái nhợt.... sau đó nó mở miệng ra và ói ngay ra thấm thảm chùi chân ngoài cửa.
"DIDDY! Diddy, con sao vậy? Vernon, VERNON!"
Duợng của Harry nhảy ra khỏi phòng khách, những cái râu phồng ra và nó luôn phồng ra khi ông bị kích động. Ông ta đi vội vã về phía đó để giúp dì Petunia dìu một thằng Dudley ẻo lả đi qua ngưỡng cửa khi cố tránh khỏi cái vũng chất bẩn của sự ốm yếu.
"Con mình bị ốm rồi, anh Vernon!"
"Gì đó, cưng? Cái gì đã xảy ra? Bà Polkiss cho con uống trà lạ à?"
"Sao cả hai lại bẩn thỉu thế này, cưng? Con đã nằm trên đất hả?"
"Khoan, con đã không bị tấn công đó chớ, đúng không, con cưng?"
Dì Petunia hét lên.
"Gọi cho cảnh sát đi, Vernon! Gọi ngay cảnh sát! Diddy, con cưng, nói với má đi nào! Bọn nó đã làm gì con?"
Trong sự bấn loạn đó không ai để ý đến Harry, người đã quen với mình. Cậu chỉ cố gắng né ra khi Dượng Vernon đẩy mạnh cánh cửa và, khi nhà Durleys đang làm cho cái tiếng động ồn ào đó chuyển từ phòng khách sang phòng ăn thì Harry đã chạy nhanh và lặng lẽ đến cầu thang.
"Ai đã làm việc này, con? Hãy nói cho ba má tên bọn chúng. Chúng ta sẽ bắt được chúng nó, đừng lo."
"Suỵt! Nó đang cố gắng nói gì đó, Vernon! Cái gì đó, Diddy? Nói với má đi nào!"
Những bước chân của Harry đã ở trên cái bậc thang gần lên được tầng hai của cầu thang khi cậu nghe thấy tiếng đó.
"Nó"
Harry đông cứng lại, chân đứng yên trên bậc thang, mặt chếnh choáng, cố gắng vững tâm cho cơn giận sắp tới.
"THẰNG OẮT! ĐI RA ĐÂY!"
Với một tâm trạng trộn lẫn sự sợ hãi và và giận dữ, Harry đã đi chầm chậm xuống và quay ra để đến tới chỗ nhà Dursley.
Cái nhà bếp sạch hoàn hảo của dì có một sự lộng lẫy không tin được so với sự đen tối phía bên ngoài. Dì Petunia đang dẫn Dudley về nghỉ tại một cái ghế, nó vẫn còn xanh xao và cấm khẩu. Dượng Vernon đứng trước chạn bát đĩa, liếc qua Harry với hai con mắt khó chịu và bé tí.
"Mày làm gì con tao?" Ông ta gầm lên đe doạ.
"Chả làm gì cả," Harry nói, hiểu rõ ràng rằng dượng Vernon sẽ không tin.
"Nó đã làm gì với con đó, Diddy?" Dì Petunia hỏi với một giọng nói run rẩy trước cái bộ áo jacket bằng da cuả Dudley, nó bây giờ vẫn còn ốm yếu . "Đúng không- Đúng là con đã thấy cái đó không, con cưng? Nó đã dùng đến -cái thứ đó- của nó à?"
Một cách chậm rãi và hốt hoảng, Dudley đã gật đầu.
"Con không làm mà!" Harry nói dứt khoát, dì Petunia bắt đầu than vãn khóc lóc và dượng Vernon giơ nắm đấm lên "Con không có làm gì với nó cả, người đó không phải con, đó là -"
Nhưng đúng cái thời gian đó một tiếng kêu thất thanh vọng qua nhà bếp. Suýt nữa thì trúng vào đầu dượng Vernon, nó bay vọt lên nhà bếp, nhả xuống một bức thư ngậm trong mỏ xuống phía chân Harry, quay lại một cách duyên dáng, cái đầu cánh vừa quệt vào tủ lạnh và bay vút ra ngoài một lần nữa qua khu vườn.
"CÚ À!" Dượng Vernon nói ngay sau đó, những mạch máu mệt mỏi của dượng trên thái dương cứ nở ra co lại một cách giận dữ lúc cậu đóng cửa sổ nhà bếp lại "LẠI LÀ CÚ! TAO SẼ KHÔNG CHO CON CÚ NÀO VÀO NHÀ TAO NỮA!"
Nhưng Harry thì đã xé toạc ra phong bì rôi và kéo lá thư phía trong ra, tim cậu đang bị nhốt vào đâu đó trong cái yết hầu của cậu.
"Thưa ông Potter
Chúng tôi đã có nguồn tin tình báo rằng ông đã dùng phép Patronus trong vòng hai mươi ba phút vào tối nay ở một khu thường trú của dân Muggle trong sự hiện diện của những tay Muggle.
Sự vi phạm Điều bảy mươi của luật Hạn Chế Sử Dụng Pháp Thuật đối với Trẻ Dưới Tuổi đã khiến cậu bị đuổi khỏi trường Phép thuật và Phù Thuỷ Hogwartss. Người đại diện cho viện sẽ được cử đến nơi thường trú của ông sớm để huỷ đũa phép của ông.
Cùng với việc ông nhận được một thông cáo chính thức, vì một sự vi phạm phần 13 của Liên Minh Toàn cầu về Đạo luật Giữ Kín Bí Mật Phù Thuỷ, chúng tôi rất tiếc phải thông báo với ông rằng ông cần có mặt tại phiên toà kỷ luật tại Viện Pháp thuật lúc Chín giờ sáng ngày Mười hai tháng Sáu.
Chúng tôi hy vọng ông sẽ khoẻ,
Thân ái,
Mafalda Hopkirk

Văn phòng sử dụng sai pháp thuật.
Viện pháp thuật"

Harry đọc đi đọc lại cái thư những hai lần. Cậu tưởng là chỉ sợ mỗi dượng Vernon và dì Petunia đang nói chuyện thôi chớ. Trong đầu cậu, tất cả đều lạnh băng và tê liệt. Một cái sự thật đã xuyên vào cái sự hiểu biết của cậu như một mũi lao phóng tới. Cậu bị đuổi khỏi Hogwartss rồi. Tất cả đã chấm dứt. Cậu sẽ không được trở lại đâu.
Cậu nhìn sang nhà Dursley. Dượng Vernon có khuôn mặt tái đi, những nắm đấm vẫn còn giơ lên, dì Petunia và vòng tay của dì đang bế Dudley, nó lại ói lần nữa.
Cái bộ não ngớ ra một hồi của Harry dường như bị đánh thức lại lần nữa. Người đại diện cho viện pháp thuật sẽ tới nơi cậu ở nhanh thôi để huỷ cây đũa phép của cậu. Chỉ có mỗi cách đó. Harry phải chạy trốn - ngay bây giờ thôi. Cậu sẽ đi đâu, Harry cũng không biết, như cậu tin chắc một điều: dù ở trong hay ngoài trường Hogwartss, ở đâu cậu cũng cần cây đũa phép. Trong một trạng thái như trong mơ, cậu rút cây gậy ra và đi ra ngoài khu bếp.
"Mày tưởng mày đang đi đâu chớ?" Dượng Vernon hét lên. Khi Harry không trả lời, ông chạy uỳnh uỵnh qua bếp để chặn đường cậu ra ngoài cửa. "Tao chưa kết thúc với mày mà, thằng kia!"
"Ông tránh ra một bên," Harry nói rất khẽ.
"Mày phải ở đây và phải giải thích làm cách nào mà thằng con tao ---"
"Nếu ông không tránh ra thì tôi sẽ phải cho ông gặp điềm rủi đó," Harry nói, giơ cây đũa phép lên.
"Mày không thẻ làm việc đó vào tao!" Dượng Vernon hằm hè "Tao biết rằng mày không được dùng phép ở ngoài cái nhà thương điên mà mày gọi là trường của mày!"
"Cái nhà thương điên đuổi tôi đi rồi" Harry nói, "Như thế thôi có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn. Ông có ba giây. Một --- Hai ---"
Một âm thanh vang rền trong phòng bếp. Dì Petunia la lớn.
Dượng Vernon hét lên và ngồi xuống, nhưng trong đêm đó đến lần thứ hai Harry lại phải tìm cái người gây ra âm thanh mà cậu không gây ra. Cậu nhìn ngay thấy: một con cú trông rất hoảng sợ và kinh hãi đang đậu ngoài cửa sổ nhà bếp, vừa mới đụng đầu vô cửa kính đã đóng.
Bỏ qua lời thét đau khổ của Dượng Vernon là "LẠI LÀ CÚ!!!" Harry chạy băng qua phòng bếp và giật cửa sổ nhà bếp mở ra. Con cú bị kẹt chân được giải thoát, từ đó cậu thấy một mảnh giấy nhỏ bằng da được cột vào cái chân đó, cậu lắc lắc chân nó, và chỉ trong giây lát Harry đã lấy được bức thư. Tay run run, Harry mở bức thư thứ hai, đã được viết vội vàng và lem nhem bằng mực đen.
"Harry!
Cụ Dumbledore vừa mới đến viện Pháp thuật và cụ đang cố gắng dàn xếp mọi chuyện. ĐỪNG CÓ MÀ RA NGOÀI NHÀ DƯỢNG VÀ DÌ. ĐỪNG CÓ DÙNG PHÉP THUẬT NỮA. ĐỪNG CÓ NỘP ĐŨA PHÉP CHO NGƯỜI KHÁC. Arthur Weasley."
Cụ Dumbledore đang cố gắng dàn xếp mọi chuyện... Cái đó nghĩa là sao? Cụ Dumbledore sẽ có trọng lực như thế nào để thay đổi quyết định của Viện Pháp thuật? Đó là một cơ hộ để đưa Harry trở lại trường Hogwartss à? Một tia hy vọng loé lên trong lòng Harry, cái thứ mà dường như đã hoàn toàn bị dập tắt bởi sự hoảng loạn - cậu đã ngạc nhiên đến mức nào khi nghe đến chuyện từ chối việc nộp đũa phép mà không kháng cự lại bằng phép thuật? Cậu sẽ phải gặp người đại diện của Viện, và nếu cậu đấu chọi với người của viện này thì sẽ là may mắn nếu cậu thoát khỏi ngục Azkaban, để bị tống xuất một mình.
Cậu đang chạy đua với ý nghĩ... cậu có thể chạy đi thật xa và thế thì sẽ là mạo hiểm nếu bị người của Viện Pháp thật bắt, hoặc là cứ ở nguyên đây mà chịu trận. Cậu bị quyến rũ hơn bởi cái ý nghĩ bỏ trốn, nhưng cậu biết Ông Weasley đã biết cậu thích cái ý nghĩ đó... và rốt cuộc, cụ Dumbledore sẽ vẫn phải dàn xếp cái vấn đề này một cách tồi tệ hơn là khi cậu ở đây.
"Được rồi" Harry nói "Mình đã thay đổi ý định. Mình sẽ ở lại đây" Cậu lao nhanh người về phía bàn ăn và đối mặt với thằng Dudley và Dì Petunia. Nhà Dursley có vẻ như đã hoàn hồn với sự thay đổi bất ngờ ý kiến của cậu. Mạch máu trên thái dương của dượng Vernon đã đạp mạnh hơn bao giờ hết.
"Tất cả những con cú chết tiệt đó từ đâu tới đó?" Ông quát.
"Con đầu tiên từ viện pháp thuật, đuổi học con" Harry bình tĩnh nói. Cậu đã bắt cái tai làm việc quá sức để nghe ngóng tất cả các tiếng động phía bên ngoài, trong trường hợp người của viện Pháp thuật đến, và đúng là dễ dàng hơn và yên tĩnh hơn nếu trả lời những câu hỏi của dượng Vernon thay vì để ông ta bắt đầu và rống lên. "Cái con thứ hai là từ cha của bạn Ron con, người làm việc ở Viện."
"Viện Pháp thuật à!" Dượng Vernon rống lên. "Bọn nó thích mày có chân ở Chính phủ hơn! Ồ, điều này giải thích mọi thứ, mọi thứ, và dĩ nhiên là cái đế chế ấy đang cho những con chó thừa kế."
Khi Harry không trả lời, Dượng Vernon liếc vào cậu, sau đó bạt tai cậu "Và tại sao mày lại bị đuổi?"
"Vì con đã làm phép"
"À há!" Dượng Vernon gào lên, đấm sầm một cái vào mặt trên cái tủ lạnh, nó bật cả cửa tủ lên. Một số bánh snack ít-béo của Dudley nảy lên và rơi vãi khắp sàn nhà "Và mày thú nhận rồi đấy nhá! Mày làm gì với Dudley con tao?"
"Chẳng làm gì cả" Harry nói, ít bình tĩnh hơn "Đó không phải là con -"
"Là mày", một cách không mong đợi, Dudley nói thầm, và Dượng Vernon, dì Petunia ngay lập tức đã làm hiệu cho Hary để câm miệng cậu lại cho đến khi cả hai đều đến chỗ Dudley.
"Tiếp đi con trai" Dượng Vernon nói, "Nói làm gì con?"
"Nói với chúng ta đi nào, cưng" Dì Petunia nói khẽ.
"Chỉ cái đũa phép vào con" Dudley nói thầm.
"Có, tao có chỉ vào mày, nhưng mà tao không làm---" Harry bắt đầu tức giận, nhưng -
"CÂM MIỆNG!" Dượng Vernon gầm lên, ria mép bay tứ tung.
"Tất cả tối sầm lại"... Dudley nói bằng giọng khàn khàn, run cả người. "Mọi vật tối sầm lại. Và sau đó con nghe thấy... nhiều điều. Trong đầu con"
Dượng Vernon và Dì Petunia trao cho nhau những cái nhìn tuyệt đối kinh khủng. Nếu mà cái thứ bọn họ ghét nhút trên thế giới này là ma thuật - thứ tiếp theo người hàng xóm. Họ tin rằng những người nghe thấy tiếng nói thì rõ ràng là phải dưới 10 tuổi. Họ nghĩ một cách rõ ràng rằng Dudley đã đánh mất chính phần hồn của nó rồi.
"Con nghe thấy gì vậy, Popkin?" Dì Petunia thở dài, mặt trắng bệch và với những giọt nước mắt trên khoé mi.
Nhưng Dudley có vè như không thể nói được. Nó lại run bắn mình lên lần nữa và ôm cái đầu to với bộ tóc vàng của nó và bất chấp cái nhìn kinh hãi đã hiện diện trong người Harry từ khi con cú thứ nhất đến nó đã cảm thấy một sự kỳ lạ nào đó. Cái thứ đã nung nấu, làm hư, mua chuộc Dudley thế mà cậu đã bị buộc phải nghe.
"Con cảm thấy thế nào rồi, con trai?" Dượng Vernon nói, với một cái giọng nhỏ một cách kém tự nhiên, cái kiểu giọng nói như thể là ông ta đang ngồi cạnh giường của một con bệnh cực nặng.
"Con-bị vấp", Dudley nói vói giọng run run "Và sau đó-
Nó chỉ vào người Harry. Harry hiểu. Dudley nhớ lại cái lạnh ẩm ướt đã tràn ngập phổi của nó rồi sự hy vọng, sự hạnh phúc đã bị hút hết ra ngoài cơ thể.
"Thiệt là khủng khiếp", Dudley càu nhàu "Lạnh lắm. Thiệt là lạnh lắm"
"OK." Dượng Vernon nói, với một giọng phải cố gắng yên ả, lúc dì Petunia đặt tay một cách lo lắng lên trán của Dudley để ước chừng nhiệt độ "Cái gì đã xảy ra sau đó, Dudlers?"
"Cảm thấy... Cảm thấy... Cảm thấy... như kiểu là... như kiểu là... "
"Như là sẽ không bao giờ có hạnh phúc nữa" Harry tiếp lời.
"Đúng đó", Dudley nói khẽ, vẫn còn run.
"Được rồi!" Dượng Vernon nói, giọng nói đã được to trở lại và cái âm lượng đã nghe được, ông đứng dậy.
"Mày đã làm nhiều phép quái đản vào thằng con trai tao, và như vậy thằng con trai tao tin rằng nó đã - đã bị kết tội vào những điều khốn khổ, phải vậy không?"
"Con phải nói với dượng bao nhiêu lần" Harry nói, cả âm sắc lẫn âm lượng đều cao. "Không phải là con! Đó là một cặp Dementor!"
"Một cặp à? Một cặp gì? Mày đùa tao gì đó?"
"Dementor," Harry nói chậm và rõ "Có hai con"
"Và Dementor là cái chó chết gì vậy?"
"Là những kẻ giám ngục của Phù thuỷ, Azkaban" Dì Petunia nói.
Hai giây tĩnh lặng sau những từ đó. Dì Petunia đưa tay lên che miệng như thể dì đã tiết lộ một lời hứa bí mật. Dượng Vernon nhìn chằm chằm vào dì. Đầu Harry quay cuồng. Bà Figg là một chuyện - Nhưng còn Dì Petunia?
"Sao dì biết chuyện đó?" Harry hỏi bà, kinh ngạc.
Dì Petunia có vẻ như rất hoảng sợ với chính mình. Dì liếc qua dượng Vernon như muốn xin lỗi, sợ sệt; sau đó đưa tay xuống và tay của dì làm lộ ra những chiếc răng như ngựa vậy.
"Ta nghe rằng - một tay đáng kinh sợ - đã nói với con mẹ đó về chúng", bà nói nhát gừng.
"Nếu mà dì muốn nói về ba má con, sao dì không dùng tên của họ?" Harry nói lớn, nhưng dì Petunia bỏ ngoài tai. Bà ta có vè như quá bối rối.
Harry đã quá kinh ngạc. Trừ việc năm ngoái trong một cơn giận, lúc mà Dì Petunia đã hét vào tai Harry rằng mẹ nó là một người đồng bóng, thì bây giờ nó đã lại được dì kể về mẹ nó. Ngoài ra cậu đã chưa bao giờ được nghe dì kể về em của bà. Cậu đã quá đỗi kinh ngạc khi bà ta đã kể những thông tin rời rạc về cái thế giới pháp thuật đã quá xa vời, khi bà ta thường xuyên dùng tất cả nghị lực của mình để coi như rằng nó không tồn tại.
Dượng Vernon há hốc miệng, đóng lại, và lại há hốc thêm lần nữa, đóng lại, sau đó dượng chật vật đấu tranh với việc nói, mở ra lần thứ ba và càu nhàu "Như vậy - như thế - - chúng nó - thì - chúng nó - thì - chúng thực sự có thiệt sao, chúng nó - thì - Dementy - làcáigìvậy?"
Dì Petunia gật đầu.
Dượng Vernon nhìn hết lượt Dì Petunia đến Dudley đến Harry như thể mong muốn ai đó sẽ nói "Đó là Cá tháng Tư!". Nhưng chẳng ai nói cả, ông lại mở miệng lần nữa, nhưng sự gắng sức tìm ra những từ khác của ông đã bị ngừng lại bởi việc con cú thứ ba của tối nay bay đến. Nó tới sát gần qua cái cửa sổ mở như một quả đạn pháo Canon đầy lông và hạ cánh bằng việc va và cái bàn, làm cho cả ba người nhà Dursley nhảy dựng lên. Harry gỡ một bức thư như thể là thư công chuyện thiệt sự từ mỏ con cú và xé toạc ra lúc con cú lượn ra ngoài màn đêm.
"Đủ cú rồi đó," Dượng Vernon rên rỉ một cách điên cuồng, lê bước nặng nề đến chỗ cửa sổ và lại đóng sầm nó lại.
"Thưa ông Potter,
Tiếp theo bức thư chúng tôi gửi ông xấp xỉ hai mươi hai phút trước đây, Viện Pháp thuật đã xem xét lại ý định tiêu huỷ đũa phép của ông ngay lập tức. Ông có thể giữ đũa phép của mình tới ngày Hai mươi tháng Tám, lúc đó thì mức phạt của chúng tôi đưa ra sẽ chính thức được thi hành. Như vậy ông sẽ phải nghỉ đến trường để chờ những thông tin điều tra tiếp theo.
Chúc ông mọi điều tốt lành
Thân mến
Mafalda Hopkirk
Văn phòng sử dụng pháp thuật sai quy cách
Viện Pháp thuật"

Harry đọc bức thư này ba lần liên tiếp. Cái vấn đề khó khăn trong người của cậu đã được tháo gỡ ra một ít bằng việc biết rằng cậu chưa hoàn toàn bị đuổi học. Mặc dù vậy những nỗi sợ sệt của cậu cũng chưa tan biến hẳn. Tất cả mọi việc dường như đã được hoãn lại đến ngày Mười hai tháng Tám.
"Được chưa?" Dượng Vernon nói, gọi Harry lại vào cái vòng vây của ông. "Bây giờ thì thế nào? Bọn nó đã phán quyết gì mày chưa? Mày đã có được án tử hình rồi chớ?" Ông ta dường như đã thêm vào một sự hy vọng trong câu nói.
"Con phải đến để dự phiên toà". Harry nói
"Và bọn nó sẽ phàn quyết mày ở đó?"
"Con cho là vậy."
"Tao sẽ không từ bỏ hy vọng đó đâu" Dượng Vernon nói rất kinh tởm.
"Ờ, đó là tất cả" Harry nói, ngồi bệt xuống. Cậu đã tuyệt vọng vì sự đơn côi, với ý nghĩ cậu có thể gửi thư cho Ron, Hermione hay chú Sirius.
"KHÔNG, CÁI TỪ -Ờ- KINH TỞM CỦA MÀY KHÔNG PHẢI LÀ TẤT CẢ!" Dượng Vernon rống lên "NGỒI LẠI XUỐNG ĐÂY!"
"Còn bây giờ?" Harry nói có vẻ đã mất bình tĩnh.
"DUDLEY!" Dượng Vernon gào lên "Tao muốn biết cái gì đã xảy đến cho con tao?"
"TỐT THÔI!" Harry hét lên, và vì âm thanh của cậu, những tia lửa vàng và đỏ đã phun ra khỏi phần cuối cây đũa phép vẫn cầm chắc trong tay cậu. Cả ba người nhà Dursley lưỡng lự, nhìn có vẻ sợ hãi lắm.
"Dudley và con đã đi trên đường giữa Magnoilia Cresent và đường Wisteria Walk, " Harry kể, nói rất nhanh, đấu tranh để kiểm soát được giọng cậu "Dudley nghĩ là nó thông minh đối với con, và con kéo đũa phép ra nhưng không dùng. Sau đó hai tên Dementor kéo ra...
"Nhưng Dementor LÀ cái gì?" Dượng Vernon cáu tiết. "Bọn chúng LÀM gì?"
"Con nói với dượng rồi, chúng làm tiêu tan mọi sự hạnh phúc trong người mình" Hary tiếp "Và nếu có cơ hội chúng sẽ hôn mình -"
"Hôn mình?" Dượng Vernon nói, con ngươi cứ giãn nở liên hồi "Hôn mày?"
"Đó là từ nó gọi khi nó hút hồn mình ra khỏi miệng mình"
Dì Petunia phát ra một tiếng hét nhỏ.
"Hồn của thằng con tao? Nó đã hút đâu - Thằng con tao vẫn có mà -"
Bà túm vào vai Dudley và lắc nó, như đã nghĩ thì có lẽ bà muốn kiểm tra xem bà có nghe được hồn nó chạy trong người nó hay không.
"Tất nhiên rằng bọn chúng không hút được hồn của nó, Dì và dượng sẽ biết ngay nếu chúng hút được" Harry bực tức nói.
"Con đã đánh bật chúng ra phải không, cưng?" Dượng Vernon nói lớn, với vẻ mặt của một người đàn ông đang đấu tranh để mang lại sự đối thoại. "Đấm chúng bình bịch, phải không con?"
"Mày không thể đấm bình bịch vào bọn Dementor mà," Harry nghiến răng chặt và nói.
"Tại sao nó lại yên lành trở về vậy?" Dượng Vernon quát ầm ĩ "Tại sao nó lại không bị hút hồn?"
"Vì con sử dụng phép Patronus -"
VÚT. Với một đôi cánh ồn ào vun vút và hơi bẩn, một con cú thứ tư đã bay đến làm đổ vỡ khu nấu nướng.
"QUỶ THA MA BẮT!" Dượng Vernon rống lên, vò đầu bứt tóc, việc mà ông đã không làm lâu lắm rồi. "TAO KHÔNG CHO CÚ VÀO ĐÂY, TAO KHÔNG THA THỨ VÌ VIỆC NÀY, TAO BÁO CHO MÀY BIẾT!"
Nhưng Harry đã kéo được bức thư viết bằng da từ cái chân của con cú. Cậu đã đoan chắc rằng thư này phải từ Cụ Dumbledore, giải thích mọi thứ - Những tên Dementor, Bà Figg, và việc làm tiếp theo của Viện Pháp thuật, làm cách nào mà Cụ, Dumbledore, sẽ làm để dàn xếp mọi việc - Đó là lần đầu tiên cậu thất vọng vì nhìn thấy chữ của chú Sirius. Bỏ ngoài tai những lời nói cường điệu của Dượng Vernon về những con cú, và trong lúc dượng đang hướng đôi mắt lên trời về phía đám mây mà con cú gần đây nhất đã bay lên, Harry quay đầu vào lò sưởi đọc bức thư của chú Sirius.
"Ông Arthur đã nói cho chú tất cả mọi việc. Đừng có bỏ ra khỏi nhà lần nữa. Bất kể con làm cái gì."
Harry nhận thấy đâu là một lời trả lời không thoả đáng với mọi việc xảy ra đêm nay, và cậu đã lật lại mảnh giấy da, xem xét phần còn lại của tấm da, nhưng chẳng có gì cả.
Và bây giờ sự cáu giận của cậu lại trở lại. Có phải chẳng có ai nói là "Con làm tốt lắm!" trong việc cậu một mình đánh bại được cặp Dementor. Cả Ông Weasley và Chú Sirius đều nghĩ cậu cư xử không đúng mực, và đều tiết kiệm lời cho đến khi họ có thể hiểu một cách rõ ràng rằng mức độ nghiêm trọng là bao nhiêu.
"... Vô khối, tao muốn nói, rất nhiều con cú đã bay ra bay vào nhà tao. Tao sẽ không cho phép bọn chúng nữa, thằng nhãi kia, tao sẽ không... "
"Con không thể cấm bọn cú bay vào." Harry cáu kỉnh nói, vò thư của chú Sirius trong tay cậu.
"Tao muốn biết sự thật về những điều xảy đến đêm hôm nay!" Dượng quát tháo. "Nếu là bọn Dementor đã làm đau Dudley, tại sao mày lại bị đuổi học? Mày là-gì-thì-mày-biết, mày đã thú nhận rồi đó thôi!"
Harry thở sâu và kiên định. Đầu cậu bắt đầu đau trở lại. Cậu muốn ra khỏi nhà bếp này ngay, và chạy thật xa khỏi nhà Dursley.
"Con đã dùng bùa Patronus để đuổi bọn Dementor đi." cậu nói, cố gắng bình tĩnh "Đó là thứ duy nhất hiệu nghiệm với bọn này."
"Nhưng bọn Dementoids làm gì ở Little Whinging?" Dượng Vernon nói với một giọng cực kỳ sỷ nhục.
"Con không thể nói với dượng được." Harry nói với giọng kiệt sức. "Con không có ý kiến gì hết."
Đầu cậu đang bị nghiền nát trong cái nhìn toé lửa. Sự tức giận của cậu cũng suy sụp. Cậu cảm thấy kiệt quệ, mệt lử. Cả nhà Dursley đang nhìn cậu.
"Là mày!" Dượng Vernon quả quyết "Có vài việc cần làm với mày đây, oắt con, tao biết." Tại sao chúng lại ở đó? Tại sao chúng đi đúng đường đó? Mà mày là thằng - duy nhứt - " Rõ ràng, ông ta không thể cố gắng nói từ "phù thuỷ" được. "Là cái thằng nhãi duy nhứt Là-gì-thì-mày-biết-đó, trong vòng vài dặm gần đây!"
"Con cũng không biết tại sao chúng ở đó."
Nhưng trong lúc dượng Vernon đang nói, cái bộ não vốn đã mệt lử của Harry lại phải tiếp tục làm việc. Tại sao bạn Dementor lại đến Little Whinging nhỉ? Tại sao lại có trường hợp kỳ lạ là bọn chúng đến đúng nơi mà Harry ở đó? Phải chăng bọn chúng đã bỏ mặc ngục Azkaban và theo Voldermort, như cụ Dumbledore đã tiên đoán?
"Những tên Dementor canh gác những nhà tù lập dị à?" Dượng Vernon hỏi, càng làm bề bộn thêm những suy nghĩ của Harry.
"Vâng." Harry nói.
Chỉ cần đầu của cậu không đau nữa thôi, nếu chỉ cần cậu rời khỏi phòng bếp và về phòng ngủ tối tăm của cậu thôi và nghĩ...
"Ôhô! Bọn chúng đến để bắt mày vô ngục chớ còn gì nữa!" Dượng Vernon nói, với một không khí chiến thắng của một người đang đạt tới một cái đích mà không thể bị ai vượt lên trước. "Là thế đó, có phải không, oắt con? Mày đang chạy trốn khỏi pháp luật!"
"Tất nhiên là con không," Harry nói, lắc đầu như thể là cậu đang chạy trốn, ý nghĩ của cậu đang chạy đua.
"Thế thì vì sao?"
"Hắn chắc hẳn đã phái chúng đi." Harry nói khẽ, có vẻ cậu nói cho cậu nghe hơn là nói cho dượng Vernon nghe.
"Đó là ai? Ai đã phái chúng đi?"
"Lord Voldermort." Harry nói.
Cậu đã nhận thức mập mờ rằng nhà Dursley đã sợ sệt, chùn bước, nhăn mặt và than vãn như thế nào nếu nghe các từ như "Phù thủy", "Pháp thuật" hay "Đũa phép" như thế nào, lại có thể nghe tên của phù thuỷ hắc ám nhất của mọi thời đại với một sự sợ hãi ít đến thế.
"Lord - từ từ đã", Dượng Vernon nói, mặt hơi chếnh choáng, một sự biểu lộ rõ ràng của việc nhận thức đã lộ ra trên con mắt như lợn của ông ta "Tao nghe tên đó rồi... đó là người đã..."
"Đã giết cha mẹ con, đúng đấy." Harry nói một cách vô thức.
"Nhưng hắn đã đi rồi." Dượng Vernon nói không được bình tĩnh cho lắm, không một dấu hiệu rằng việc ba má Harry bị giết là một chủ đề đầy đau khổ. Con người to lớn đó cười thô kệch. "Hắn đi rồi."
"Hắn đã trở lại" Harry nói một cách nặng nề.
Có một không khí thật lạ lẫm trong cái phòng bếp thiệt là sạch sẽ của dì Petunia, bên cạnh cái tủ lạnh thời thượng và cái tivi màn hình rộng, khi Harry nói về Lord Voldermort cho Dượng Vernon. Sự xuất hiện của những tên Dementor ở Little Winging đã chọc thủng cái bức tường lớn và vô hình mà đã chia cắt cái thế giới bình thường không pháp thật ở Privet Drive với cái thế giới còn lại, hai mảnh đời của Harry dường như đã bằng cách nào đó hợp nhất lại và mọi thứ bị đảo lộn; gia đình nhà Dursley đang hỏi thêm những chi tiết về cái thế giới pháp thuật đó; Bà Figg đã biết cụ Dumbledore; những tên Dementor thì đang luẩn quẩn ở Little Whinging, và cậu có thể không còn trở lại Hogwartss nữa. Đầu của Harry rung lên một cách đau đớn.
"Trở lại à?" Dì Petunia hỏi khẽ.
Bà ta nhìn Harry như thể chưa bao giờ nhìn cậu. Và thốt nhiên, một lần đầu tiên trong đời, Harry hầu như đã cảm thấy Dì Petunia như mẹ cậu. Cậu không thể nói tại sao cậu thật là tràn trề sinh lực như lúc đó. Tất cả những gì cậu biết là cậu không phải là người duy nhứt trong phòng tự hỏi Lord Voldermort trở về thì có ý nghĩa gì. Dì Petunia chưa bao giờ nhìn cậu như vậy trước đây. Đôi mắt to và tái (như vậy thì không giống em bà) đã không thu hẹp lại vì sự ghét bỏ hay tức giận, mà vẫn mở to vì sự sợ hãi. Cái lý do không chính đáng nhất mà Dì Petunia đã nuôi Harry - là sẽ không có ma thuật và không có một cái thế giới nào ngoài cái thế giới mà bà đã sống với Dượng Vernon - dường như đã bay xa.
"Vâng ạ" Harry nói, nói trực tiếp với dì Petunia. "Hắn đã quay trở lại một tháng trước. Con đã nhìn thấy hắn."
Dì đã cảm thấy bị đôi vai phủ lớp áo da của Dudley bám riết lấy.
"Chờ đó" Dượng Vernon nói, nhìn khắp lượt từ vợ mình đến Harry và quay trở lại, có vẻ như sửng sốt và bối rối bởi cái sự hiểu biết chưa từng xảy ra đã dường như xuất hiện giữa họ. "Chờ đó. Thằng cha Lord Voldermort đã quay trở lại, mày nói vậy"
"Vâng ạ"
"Hắn đã giết cha mẹ mày"
"Vâng ạ"
"Và bây giờ thì hắn cho bọn quỷ Dismembers ám sát mày?"
"Có vẻ thế" Harry nói
"Tao biết rồi", Dượng Vernon nói, nhìn khắp lượt lại cả bà vợ mặt trắng bệch của ông cho tới Harry đồng thời kéo dây quần của mình lên. Ông ta có vẻ như vỡ ra diều gì, khuôn mặt tái của ông đang giãn ra trước đôi mắt của Harry. "Ồ, ta đã giải quyết được vấn đề" Ông nói, cái áo của ổng căng ra khi ông gồng người lên "Mày có thể ra khỏi nhà này đó, thằng oắt!"
"Cái gì cơ ạ" Harry nói.
"Mày nghe thấy tao nói đó - CÚT RA!" Dượng Vernon rống lên, ngay cả dì Petunia và Dudley cũng nhảy dựng lên "CÚT RA! CÚT RA! Tao nghĩ mày phải làm việc này lâu rồi chớ! Những con cú đến nơi đây như thể đây là nhà nghỉ của bọn chúng vậy, Bánh Pudding thì vỡ tan ra, cả nửa phòng khách thì bị phá tan hoang, Dudley thì mọc đuôi, Marge thì nhảy trên mái nhà và cái xe Ford Angila bay đó - RA ĐI! CÚT ĐI! Mày phải làm đó! Mày là quá khứ rồi! Mày sẽ không ở đây thì sẽ không còn kẻ điên khùng nào còn để ý đến mày, mày không gây nguy hiểm đến vợ con tao nữa, mày không mang những rắc rối đến cho bọn tao. Nếu mày còn muốn đi theo con đường vô tích sự của ba má mày, thì tao cho đó! ĐI ĐI!"
Harry đứng phắt dậy. Những bức thư từ Viện, Ông Weasley và chú Sirius đang ở trong tay trái cậu. Đừng có mà rời khỏi nhà nữa, không cần biết thế nào. ĐỪNG CÓ MÀ RỜI NHÀ CỦA DƯỢNG VÀ DÌ CON.
"Mày nghe thấy tao nói chớ!" Dượng Vernon nói, hướng về phía trước, cái mặt tái đồ sộ của ông ta đang đến ngày một gần Harry, cậu chỉ muốn nhổ vào mặt ổng một cái. "Mày đi đi! Mày phải rời khỏi nhà này trong vòng nửa giờ nữa! Tao sẽ theo sát mày! Cút ngay đi và đừng bước vào cửa nhà tao nữa! Tại sao mày lại không bị giam luôn trong cái chỗ ở đầu tiên của mày nhỉ, Tao không hiểu nữa, Marge nói đúng đó, đó phải là trại trẻ mồ côi. Mày đáng bị đuổi đi vì phụ lòng tốt của chúng tao, như vậy thì chúng tao mới không bị mất mặt vì mày, như vậy thì chúng tao mới sống bình thường được, nhưng mày đã đày đoạ chúng tao ngay từ đầu và tao đã có quá đủ -CÚ- rồi đó!"
Con cú thứ năm bay qua ống khói quá nhanh đến nối đập đầu xuống đất trước khi bay trở lại với một tiếng rúc thiệt là to. Harry với tay để tháo bức thư gói trong một phong bì màu đỏ ra, nhưng nó đã bay qua đầu cậu, bay thẳng đến chỗ dì Petunia, dì đã thét lên và ngồi xuống, tay ôm lấy đầu. Con cú thả cái phong bì xuống đầu bà, quay lại, và bay thẳng lên ống khói.
Harry chạy thiệt nhanh ra để nhặt bức thư, nhưng dì Petunia đã đánh bật cậu ra để chộp lấy bức thư đó.
"Dì có thể mở nếu muốn" Harry nói, "Nhưng đằng nào thì con cũng sẽ nghe xem nó nói gì. Đó là một bức thư sấm."
"ĐỪNG mở ra, Petunia!" Dượng Vernon gào lên "Đừng có mà động vào, sẽ gặp nguy hiểm đó"
"Nó gửi cho em mà" Dì Petunia nói trong một giọng sốc. "Nó đề địa chỉ cho em, anh Vernon, nhìn này! Bà Petunia Dursleys, Trong bếp, Số Bốn, Đường Privet Drive."
Bà ta nín thở, kinh khiếp. Cái phong bì đỏ bắt đầu có khói.
"Dì mở ra đi!" Harry thúc bà "Hãy mở ra đi, đang nào thì nó cũng nói mà"
"Không"
Tay dì Petunia run lên. Bà nhìn khắp phòng bếp và nghĩ cho mình một lối thoát, nhưng đã quá muộn, cái phong bì đã cháy, Dì Petunia hét lên và làm rơi nó.
Một giọng nói hãi hùng tràn đầy khu phòng bếp, vang xa trong không gian đó, đang phát ra từ cái phong bì cháy trên bàn.
"Hãy nhớ giây phút cuối cùng của ta, Petunia."
Dì Petunia nhìn như là có vẻ bà ta bị ngất đi vậy. Người bà trượt xuống cái ghế bên cạnh Dudley, tay che mặt. Phần còn lại của cái phong bì cháy âm ỉ thành tro trong sự tĩnh lặng.
"Cái gì vậy," Dượng Vernon nói một cách hoảng loạn "Cái gì đó, Tôi không - Petunia?"
Dì Petunia chẳng nói chẳng rằng. Dudley đang nhìn chằm chằm một cách ngu độn vào mẹ nó, mồm nó vẫn há hốc. Cái sự câm lặng tăng lên kinh khủng. Harry nhìn dì của cậu, hoàn toàn bối rối, đầu cậu đau nhoi nhói.
"Petunia, em yêu?" Dượng Vernon nói một cách sợ hãi "P...Petunia?"
Bà ta ngẩng đầu lên. Bà ta vẫn còn hoảng lắm. Bà ta nuốt nước bọt.
"Thằng bé - thằng bé sẽ được ở nhà ta, anh Vernon." Bà ta nói một cách yếu ớt.
"C...Cái quái gì cơ?"
"Nó sẽ ở đây." Bà nói. Bà ta không nhìn vào Harry. Dì Petunia điều khiển lại đuợc chân mình.
"Nó... nhưng mà Petunia..."
"Nếu chúng ta vứt nó ra ngoài đường, hàng xóm sẽ đồn ầm lên." Bà nói. Bà thu hồi lại nhanh chóng sự nhanh nhẹn một cách không bình thường, cái cách xử sự hay cáu gắt, mặc dù bà ta vẫn còn tái nhợt. "Họ sẽ hỏi qua hỏi lại nhiều, họ muốn hỏi xem Harry đi đâu. Chúng ta phải cho nó ở lại"
Dượng Vernon xì hơi như một cái lốp cũ:
"Nhưng Petunia, em..."
Dì Petunia bỏ qua lời nói của ông ta. Bà đến chỗ Harry "Con sẽ ở phòng con" Bà nói. "Con sẽ không rời khỏi đây. Bây giờ thì về giường ngủ đi." Harry không cử dộng được "Cái thư sấm đó từ đâu tới?"
"Đừng hỏi câu đó." Dì Petunia cáu kỉnh
"Dì còn liên lạc với phù thuỷ à?"
"Ta bảo con lên giường!"
"Cái đó nghĩa là gì? Nhớ cái giây phút cuối cùng gì?"
"Đi lên giường!"
"Như thế nào -?"
"CON NGHE DÌ NÓI KHÔNG, BÂY GIỜ CON PHẢI LÊN GIƯỜNG!"
Tài sản của tarta12a

  #3  
Old 12-04-2008, 12:14 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thời gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 3

Đội bảo vệ đặc biệt



Cháu đã bị tấn công bởi những tên Dementor (Giám Ngục -ND) và cháu có thể bị trục xuất khỏi Hogwarts. Cháu muốn biết chuyện gì đã xảy ra và khi nào thì cháu có thể thoát khỏi đây.
Harry chép lại những từ đó vào ba tấm da dê ngay khi nó về đến phòng ngủ. Nó đề địa chỉ tấm đầu cho Sirius, tấm thứ nhì cho Ron và tấm thứ ba cho Hermione. Con cú của nó, Hedwig, đã đi săn; cái lồng của nó trống rỗng trên bàn. Harry đi tới đi lui trong phòng đợi con cú trở về, đầu nó giật thịch, óc nó quá dằn vặt nên không sao ngủ được dù cho mắt nó đã cay xè và nhức nhối vì mỏi mệt. Lưng nó mỏi nhừ khi phải đỡ Dudley về nhà, và hai cục u của nó chỗ cánh cửa sổ và nắm đấm của Dudley nện vào đang đau nhói. Nó đi đi lại lại, lại trở nên giận dữ và thất vọng. nghiến răng và siết nắm đấm lại, ném những cái nhìn giận dữ vào bầu trời vắng lặng lấp lánh ánh sao mỗi khi nó đi ngang cửa sổ. Những tên Giám Ngục được sai tới để hạ nó, bà Figg và Mundungus Fletcher bí mật bám đuôi nó, rồi việc bị đình chỉ học tập tại Hogwarts và phiên toà tại Bộ Phép Thuật – và rồi vẫn không có ai chịu nói với nó rằng chuyện gì đang xảy ra.
Và cái gì, cái gì được nói trong cái thư Sấm kia? Giọng của ai đã vẳng lại đầy ghê rợn và hăm doạ xuyên suốt căn bếp?
Vì sao mà nó vẫn bị kẹt lại đây mà chẳng biết được tin tức gì? Vì sao mà mọi người đều coi nó nhưng một đứa trẻ bướng bỉnh? Đừng dùng đến bất kỳ phép thuật, ở yên trong nhà…
Nó sút vào valy đựng hành lý đi học của nó khi nó đi ngang qua, nhưng cơn giận dữ của nó càng dịu thì lại nó lại càng cảm thấy tệ hại hơn nhiều, khi mà bây giờ nó có thêm những vết thương bén nhọn ở ngón chân để thêm vào những vết thương ở phần còn lại của cơ thể nó.
Ngay khi nó vừa khập khiểng đi qua cửa sổ, Hedwig sà vào như một bóng ma nhỏ, cánh nó phát ra những tiếng xào xạt.
“Đúng lúc đấy!” Harry la lên khi con cú hạ xuống đỉnh cái chuồng của nó. “Mày có thể hạ xuống đây, tao có việc cho mày đây.”
Đôi mắt hổ phách to tròn của Hedwig trên cái xác con ếch được ngậm chặt ngay mỏ nó nhìn chằm chằm Harry dò hỏi.
“Đến đây nào,” Harry nói, nhặt ba cuộn da dê nhỏ lên cùng một cuộn dây da nhỏ và buộc vào cái chân đầy vẩy của con cú. “Mang những thứ này thẳng đến cha Sirius, Ron và Herminone, và đừng có mà có trở về đây mà không có những phản hồi chi tiết đấy nhé. Cứ mổ họ cho đến khi họ phải viết những bức thư trả lời dài thoòng để mày mang về. Hiểu không?”
Hedwig phát ra một tiếng kêu nghèn nghẹn, mỏ nó vẫn đầy ếch.
“Nào, đi đi” Harry nói.
Con cú nhẹ nhàng cất cánh. Ngay khi nó đi, Harry phóng lên giường mà chẳng kịp cởi đồ và nhìn lên khoảng trần tối đen. Thêm vào mọi cảm giác đau khổ khác, bây giờ nó lại cảm thấy tội lỗi khi nó tỏ ra quá cộc cằn với Hedwig; con cú là người bạn duy nhất mà nó có được tại căn nhà số bốn đường Privet. Nhưng nó sẽ cho con cú biết điều đó khi nó trở về với những câu trả lời Sirius, Ron và Herminone.
Họ chắc là phải viết phản hồi nhanh chóng; họ không thể nào lờ đi chuyện bọn Giám Ngục đã tấn công nó. Nó có thể thức dậy vào ngày mai với ba bức thư dày cộm đầy những lời an ủi chứa chan và những kế hoạch để nó trốn ngay tới The Burrow (Trang trại hang Sóc - HĐ). Và với ý nghĩ dễ chịu đó, giấc ngủ đã phủ lên nó, xua đi những ý nghĩ khác.
Nhưng sáng hôm sau Hedwig không trở về. Suốt ngày Harry ở trong phòng, chỉ ra ngoài để vào phòng tắm. Ba lần trong ngày dì Petunia đưa thức ăn vào phòng qua cái lỗ chó mà dượng Vernon đã làm ba mùa hè trước. Mỗi lần nghe tiếng dì lại gần là Harry lại cố hỏi về cái lá thư Sấm, nhưng nó có thể hỏi cái nắm đấm cửa để có cùng câu trả lời cho những câu hỏi của nó. Mặt khác, nhà Dursley tránh xa khỏi phòng ngủ của nó. Harry không thể thấy là họ phải bắt buộc tỏ ra hoà hoãn với nó, một cuộc cãi nhau khác sẽ không mang đến lợi lộc gì ngoài việc nó sẽ phát điên lên là thực hiện phép thuật phi pháp khác.
Mọi việc diễn ra như vật suốt ba ngày ròng. Harry đã chuyển sang một trạng khái dư thừa năng lượng khiến nó không thể nào tập trung vào bất cứ chuyện gì, nó cứ suốt ngày đi đi lại lại trong phòng ngủ, phát cáu với tất cả mọi thứ đã đưa nó vào cái mớ bòng bong này; và với một trạng thái bất an như vậy, nó nằm trên giường khoảng một giờ, nhìn trừng trừng vào khoảng không, dằn vặt trong sợ hãi với ý nghĩa về phiên toà của Bộ.
Nếu họ kết án nó thì sao? Nếu nó bị trục xuất và cây đũa thần của nó bị bẻ đôi thì sao? Rồi nó sẽ làm gì, nó sẽ đi đâu? Nó không thể trở về sống suốt ngày với nhà Dursley, khi mà nó đã biết đến một thế giới khác, thế giới mà nó thực sự thuộc vào. Có thể nó sẽ chuyển xuống nhà chú Sirius, như lời đề nghị của chú Sirius vào năm ngoái, trước khi chú ấy bị buộc phải rời khỏi Bộ? Có thể Harry sẽ được cho phép sống ở đấy, vì nó vẫn còn thiếu niên? Hoặc là chú ấy sẽ quyết định nơi nó sẽ đến tiếp theo? Sự vi phạm Bộ Luật Bí Mật Quốc Tế của nó liệu có nghiêm trọng đến mức tống nó vào một căn ngục ở Azkaban hay không? Khi ý nghĩ này xảy đến, Harry lại bật dậy khỏi giường và bắt đầu đều đều dạo bước trong phòng. Đến cái đêm thứ tư sau khi con Hedwig khởi hành thì Harry đã bắt đầu trở nên không còn cảm xúc nữa, nhìn trừng trừng lên trần nhà, tâm tưởng kiệt quệ của nó chẳng còn phản ứng khi dượng nó đi vào phòng ngủ. Harry chậm chạp liếc nhìn ông. Dượng Vernon đang mặt bộ đồ trang trọng nhất và tỏ ra rất tự mãn.
“Chúng tao đi ra ngoài,” ông nói
“Xin lỗi?”
“Chúng tao – tức là, dì mày, Dudley và tao – đi ra ngoài.”
“Tốt thôi,” Harry chán nản nói, lại nhìn lên trần nhà.
“Mày không được rời khỏi phòng mày trong khi bọn tao ra ngoài.”
“OK.”
“Mày không được đụng đến tivi, máy hát hoặc bất kỳ vật gì của chúng tao.”
“Được.”
“Mày không được ăn cắp thức ăn trong tủ lạnh.”
“OK.”
“Tao sẽ khoá cửa phòng mày.”
“Dượng cứ làm.”
Dượng Vernon nhìn chằm chằm Harry, rõ ràng là nghi ngờ trước việc thiếu vắng một cuộc tranh cãi, đoạn nhảy ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại. Harry nghe tiếng chìa khoá quay trong ổ khoá và tiếng bước chân của dượng Vernon nặng nề đi xuống cầu thang. Sau vài phút nó nghe thấy tiếng cửa xe dập lại, tiếng máy xe khởi động, và âm thanh không lẫn vào đâu được khi chiếc xe lướt ra từ chỗ đậu.
Harry chẳng có cảm giác đặc biệt gì về việc nhà Dursley rời đi. Chẳng có gì khác biệt với nó về việc họ có ở nhà hay không. Thậm chí nó còn không thể tập trung năng lượng để đứng dậy và mở đèn. Căn phòng trở nên tối tăm hơn nhiều khi mà nó nằm nghe những âm thanh của màn đêm vẳng qua cửa sổ mà lúc nào nó cũng để mở, chờ đợi những khoảnh khắc thiêng liêng khi mà con Hedwig trở lại.
Ngôi nhà trống rỗng cọt kẹt chung quanh nó. Những đường ống ùng ục. Harry nằm đó, ngơ ngẩn, không nghĩ ngợi, tê tái trong đau khổ.
Rồi, vẳng rừ xa, nó nghe một tiếng động loảng xoảng dưới bếp.
Nó ngồi lên, tập trung nghe ngóng. Nhà Dursley chưa thể về được, còn sớm quá, và nếu vậy thì nó đã phải nghe tiếng xe của họ.
Vài giây im lặng trôi qua, rồi lại có tiếng động.
Ăn trộm, nó nghĩ, trượt ra khỏi giường – nhưng đến giây thứ hai thì nó nghĩ rằng bọn trộm thì phải cố sức giấu tiếng động đi , và bất kỳ ai đi trong bếp thì cũng không thể tạo ra những tiếng ầm ĩ như vậy được.
Nó vồ lấy cây đũa thần bên cạnh bàn và đứng đối mặt với cạnh cửa phòng ngủ, tâp trung tinh thần lắng nghe. Khoảnh khắc tiếp theo, nó nhảy dựng lên khi cái ổ khoá phát ra một tiếng click lớn và cửa phòng nó mở tung ra.
Harry đứng sững như trời trồng, nhìn xuyên qua cánh cửa mở toàng vào khoảng tối đen phía dưới, giỏng tai lên để nghe những tiếng động tiếp theo, nhưng chẳng có gì cả. Nó ngần ngừ một thoáng, rồi nhanh chóng và lặng lẽ đi ra khỏi phòng, tiến về đầu cầu thang.
Tim nó đập mạnh đến nỗi như muốn nhảy lên đến tận cổ họng. Có người đang đứng ở trong tiền sảnh tối om bên dưới, ánh đèn đường rọi bóng họ qua cánh cửa kiếng; họ có tám hoặc chín người, và cả đám họ, theo như những gì nó thấy, đều đang nhìn nó.
“Nhóc, hạ đũa thần xuống đi, trước khi con lấy đi mắt của ai đó,” một giọng nói càu nhàu vang lên.
Tim Harry nhảy loạn lên không sao điều khiển được. Nó biết giọng nói này, nhưng nó không hạ đũa xuống.
“Giáo sư Moody?” nó nói, không tin tưởng.
“Ta không biết nhiều về cái tiếng “Giáo sư” ấy,” vẫn cái giọng càu nhàu, “ta chưa được dạy nhiều lắm, phải không? Xuống đây, bọn ta muốn nhìn con tường tận.”
Harry hơi hạ đũa xuống như không rời nó ra ngay và cũng không chuyển động. Nó có căn cứ để nghi ngờ. Nó đã trải qua chín tháng trong tình cảnh mà nó nghĩ rằng nó là bạn của Moody Mắt Điên chỉ để phát hiện ra đó chẳng phải là Moody mà là một kẻ lừa đảo, hơn thế nữa, lại còn cố giết Harry trước khi bị lột mặt nạ. Nhưng trước khi nó quyết định được là phải làm gì tiếp theo, một giọng nói thứ hai, khàn khàn, vẳng lên cầu thang.
“Không sao đâu, Harry. Bọn ta đến để mang con đi.”
Tim Harry rộn lên. Nó cũng biết giọng nói này mà, cho dù nó đã không được nghe nói cả năm rồi.
“Gi-giáo sư Lupin?” nó kêu lên, không tin tưởng lắm. “Phải thầy không ạ?”
“Vì sao cả bọn ta lại phải đứng trong bóng tối thế này?” một giọng nói thứ ba vang lên, lần này thì hoàn toàn xa lạ, một giọng phụ nữ. “Lumos”
Ánh sáng loé lên từ đầu đũa thần, chiếu sáng tiền sảnh với ánh sáng ma thuật. Harry loá mắt. Mọi người đang tụ tập dưới cầu thang, nhìn nó chăm chú, một số nghễn cổ lên để nhìn rõ hơn.
Remus Lupin đứng gần nó nhất. Dù vẫn còn trẻ, Lupin nhìn có vẻ mệt mỏi và hơi ốm yếu; ông có vẻ có nhiều tóc bạc hơn so với lần cuối Harry chào tạm biệt ông, cái áo choàng của ông rách rưới và sờn hơn bao giờ. Tuy nhiên, ông vẫn mỉm cười thân ái với Harry, người đang cố cười lại dù vẫn còn đang shock.
“Ohh, nó giống y như tôi đã nghĩ,” người nữ phù thuỷ đang giơ cao cây đũa thần nói. Cô có vẻ là người trẻ nhất ở đây, cô có một khuôn mặt tái hình trái tim, đôi mắt long lanh, và một mái tóc xù có màu violet. “Wotcher, Harry!”
“Vâng, tôi biết anh muốn nói gì, Remus,” một phù thuỷ đầu hói vận đồ đen đứng ở góc xa nhất nói – ông ta có một giọng nói sâu, chậm rãi và một cái khuyên vàng trên tai. “Nó giống y James.”
“Ngoại trừ đôi mắt,” một giọng nói the thé cất lên từ một phù thuỷ tóc bạch kim ở phía sau “Đôi mắt của Lily.”
Moody Mắt Điên, người có mái tóc bạc dài rối và một phần lớn mũi bị sứt đi, đang liếc Harry đầy nghi ngờ qua cặp mắt lệch cỡ của ông. Một mắt nhỏ, đen và sáng, còn mắt kia thì to, tròn và chớp xanh – đó là con mắt phép có thể nhìn xuyên qua những bức tường, cửa và sau gáy của chính Moody.
“Anh có chắc là chính nó không, Lupin?” ông kêu lên. “Nếu chúng ta mang đến vài tên Tử thần Thực Tử để đóng giả nó thì sự canh phòng sẽ rất tuyệt. Chúng ta nên hỏi nó vài điều mà chỉ có Potter thật mới biết. Trừ phi là có ai mang theo Veritaserum?”
“Harry, Thần Hộ Mệnh của con là con gì?” Lupin hỏi.
“Một con hươu” Harry căng thẳng trả lời.
“Nó đấy, Mắt Điên,” Lupin nói.
Ý thức rõ rằng mọi người vẫn đang nhìn mình chằm chằm, Harry tuột xuống cầu thang, nhét cây đũa thần vào túi sau chiếc quần jean.
“Đừng nhét cây đũa thần vào đó, cậu bé!” Moody gầm lên. “nó bốc lửa rồi sao? Nhiều tay phù thuỷ cự phách hơn con đã bị mất mông rồi đó, con biết không!”
“Thế ông đã biết ai bị mất mông nào?” người phụ nữ tóc violet hỏi Mắt Điên với vẻ thú vị. “
“Đừng có quan tâm, chỉ cần nhớ giữ cây đũa thần khỏi cái túi quần sau!” Mắt Điên gầm gừ. “Kiến thức sơ đẳng về an toàn – đũa thần, không ai chịu quan tâm đến nó cả!” Ông nhảy về phía bếp. “thế đấy,” ông cáu kỉnh thêm vào, khi người phụ nữ đảo mắt nhìn lên trần nhà.
Lupin rút cây đũa thần của ông ra và vẫy Harry.
“Con khoẻ không?” ông hỏi, nhìn sát Harry.
“Kh-khoẻ”
Harry khó mà tin rằng đây là sự thật. Bốn tuần chẳng có gì, dù là một chỉ dẫn nhỏ nhất về một kế hoạch đưa nó khỏi đường Privet, rồi thình lình cả một đám phù thuỷ đứng rõ-rành-rành trong nhà như thể mọi chuyện đã được sắp xếp từ lâu. Nó nhìn những người đứng chung quanh Lupin; họ vẫn đứng ngấu nghiến nhìn nó. Nó cảm thấy rất rõ rằng nó đã không chải đầu suốt bốn ngày nay.
“Con – mọi người đã gặp may khi nhà Dudley đã ra ngoài…” nó lắp bắp.
“May mắn, ha!” người phụ nữ tóc violet nói. “Chính ta là người đã dụ họ ra khỏi nhà. Gửi một lá thư bằng bưu điện của dân Muggle nói với họ rằng họ đã được vào lọt vòng chung kết Cuộc Thi Giữ Cho Bãi Cỏ Ngoại Ô Sạch Đẹp Toàn Nước Anh. Họ liền vội vã đi lãnh giải ngay… hoặc họ nghĩ là họ đang làm thế.”
Harry nhanh chóng tưởng ra khuôn mặt của dượng Vernon khi ông biết rằng chả có Cuộc Thi Giữ Cho Bãi Cỏ Ngoại Ô Sạch Đẹp Toàn Nước Anh nào cả.
“Chúng ta sẽ đi phải không?” nó hỏi. “Đi sớm chứ?”
“Gần như là tức thời,” Lupin nói “chúng ta chỉ đợi cho mọi thứ rõ ràng.”
“Chúng ta đi đâu? The Burrow?” Harry khấp khởi hỏi.
“Không phải đi The Burrow, không” Lupin nói, dẫn Harry vào bếp; mớ phù thuỷ kia đi theo, tất cả cặp mắt vẫn tò mò nhìn Harry. “Mạo hiểm quá. Chúng ta đặt tổng hành dinh ở một nơi không thể phát hiện ra. Nó hơi mất thời gian…”
Moody Mắt Điên bây giờ đã ngồi tại cái bàn trong bếp và nốc cái thứ rượu trong cái bình ông đeo bên hông, con mắt phép của ông xoay tròn mọi hướng, nhìn kỹ mọi dụng cụ làm bếp của nhà Dursley.
“Đây là Alastor Moody, Harry,” Lupin tiếp tục, chỉ về phía Moody.
“Vâng, con biết rồi,” Harry nói một cách không thoải mái lắm. Thật là lạ khi giới thiệu nó với một người mà nó nghĩ rằng đã biết cả năm rồi.
“Và đây là Nymphadora –“
“Đừng gọi tôi là Nymphadora, Remus,” nguời nữ phù thuỷ trẻ nói một cái rùng mình “Tonks thôi.”
“Nymphadora Tonks, người muốn mọi người chỉ biết họ của mình” Lupin kết thúc.
“Anh cũng sẽ vậy nếu như anh lừa một người mẹ đã gọi anh là Nymphadora,” Tonks lầm bầm.
“Và đây là Kingsley Shacklebolt.” Ông chỉ một người phù thuỷ cao vận đồ đen đang cúi chào, “Elphias Doge.” Người phụ thuỷ có giọng khò khè gật đầu. “Dedaluss Diggle-“
“Chúng tôi đã gặp nhau trước đây,” Diggle kêu lên the thé, đánh rơi cái mũ vành màu violet.
“Emmeline Vance.” Một phù thuỷ dáng điệu oai vệ với một cái khăn choàng xanh rực quấn quanh đầu,
“Sturgis Podmore,” Một phù thuỷ cằm bạnh với một mái tóc quăn màu rơm.
“Và Hestia Jones” Một nữ phù thuỷ má hồng tóc đen khẽ nhún người gần cái lò nướng bánh.
Harry cúi đầu một cách khốn khổ với mỗi người trong bọn họ khi họ được giới thiệu. Nó ước sao họ nhìn vào một cái gì khác hơn là nhìn về phía nó; nó giống như là lình lình được dẫn ra sân khấu. Nó tự hỏi vì sao mà nhiều người bọn họ có mặt ở đây thế.
“Một số lượng đáng ngạc nhiên những người tình nguyện đến với con,” Lupin nói, như thể ông đọc được suy nghĩ của Harry; khoé miệng ông khẽ giật nhẹ.
“Đúng vậy, ừ, càng đông càng tốt” Moody cay độc nói. “Chúng ta là đội bảo vệ của con, Potter.”
“Chúng ta chỉ đợi có dấu hiệu báo cho chúng ta biết rằng đã an toàn để khởi hành,” Lupin nói, liếc nhìn cửa sổ nhà bếp. “Chúng ta còn khoảng mười lăm phút nữa.”
“Phải sạch sẽ, không có họ, những người Muggle?” nữ phù thuỷ được gọi là Tonks nói, cô đang liếc quanh bếp với sự thích thú. “Cha tôi sinh ra giữa người Muggle và ông ấy là một slob già. Tôi nghĩ rằng nó sẽ khác nếu ông sinh ra giữa các phù thuỷ?”
“Ờ, phải,” Harry nói “Nhìn này –“ nó quay sang Lupin, “chuyện gì đã xảy ra, con chưa được nghe ai nói gì cả, thế Vol-“
Những phù thuỷ nam nữ phát ra những tiếng huýt gió kinh ãi; Dedalus Diggle lại đánh rơi cái mũ và Moody gầm gừ, “Câm miệng!”
“Sao?” Harry nói.
“Chúng ta không thảo luận gì ở đây cả, quá mạo hiểm,” Moody nói, hướng con mắt thường sang Harry. Con mắt phép của ông vẫn tập trung lên trần nhà. “Mẹ kiếp,” ông thêm vào với vẻ giận dữ, đặt một tay lên con mắt phép “vẫn còn kẹt – kể từ khi cái đồ cặn bã này mang nó.”
Và với một một tiếng động lép nhép như tiếng ống bơm nước kéo ra khỏi bể rửa bát, ông móc con mắt ra.
“Mắt Điên, ông biết rằng nhìn nó ghê thế nào không?” Tonks nói lịch thiệp.
“Mang cho ta một cốc nước, Harry.” Moody yêu cầu,
Harry băng ngang cái chỗ rửa bát, lấy một các cốc sạch và đổ đầy nước từ bể, vẫn chăm chú quan sát cái băng phù thuỷ ấy. Họ vẫn khơi khơi nhìn nó trừng trừng làm nó rất khó chịu.
“Cám ơn” Moody nói khi Harry đưa ông cốc nước. Ông bỏ con mắt phép vào nước, nhúng nó lên xuống, con mắt quay vòng vòng, lần lượt nhìn tất cả mọi người. “Ta muốn khắp ba trăm sáu mươi độ đều phải được thấy rõ trong suốt cuộc hành trình này.”
“Thế chúng ta đi như thế nào – chúng ta đi đâu?” Harry hỏi.
“Bằng chổi,” Lupin nói, “Chỉ có cách đó thôi. Con còn nhỏ quá, không Độn thổ được, họ canh giữ mạng Floo dữ lắm, và cả mạng sống của bọn ta còn chưa đủ để trả giá để cho việc đặt một Portkey bất hợp pháp.”
“Remus nói là cậu bay giỏi lắm,” Kingsley Shacklebolt nói bằng cái giọng trầm trầm của mình.
“Nó bay tuyệt hảo,” Lupin nói, liếc đồng hồ, “Dù sao thì con cũng nên đi và chuẩn bị hành lý đi, Harry, chúng ta phải sẵn sàng khi đến giờ.”
“Để chị đi giúp em,” Tonks hào hứng nói.
Cô đi theo Harry trở vào tiền sảnh và leo lên cầu thang, nhìn quanh với vẻ tò mò và hào hứng.
“Nơi này vui nhỉ,” cô ta nói. “Nó quá sạch sẽ, em hiểu chị nói gì không? Không được tự nhiên. Ừ, thế thì tốt hơn,” cô ta nói khi họ đi vào phòng ngủ của Harry và nó bật đèn lên.
Phòng của Harry hẳn nhiên là lộn xộn hơn nhiều so với phần còn lại của ngôi nhà. Bị giam hãm suốt bốn ngày trong một tâm trạng tồi tệ, Harry không buồn quan tâm đến việc chăm lo cho chính nó. Phần lớn các cuốn sách của nó vung vãi trên sàn nhà khi nó cố giải khuây cho mình với từng cuốn một và vứa bừa chúng sang một bên; cái lồng của Hedwig cần phải lau rửa lại, nó đã bốc mùi; vali của nó mở toang ra, để lộ một mớ lộn xộn quần áo Muggle với áo choàng phù thuỷ nằm vung ra sàn chung quanh nó.
Harry bắt đầu nhặt sách vở lên và vội vàng ném nó vào valy. Tonks ngừng lại bên cái tủ quần áo của Harry để nhìn ngắm chăm chú bóng của cô trong gương đằng sau cánh cửa tủ.
“Em biết không, chị không nghĩ là màu violet là hợp nhất với màu tóc của chị,” cô ta trầm ngâm nói, kéo một lọn tóc xù của mình xuống. “Em có nghĩ là chị nhìn có vẻ hơi ốm không?”
“Ờ – “ Harry nói, nhìn cô ta qua cuốn Những Đội Quidditch của Anh và Ái Nhĩ Lan.
“Đúng rồi, thế đấy,” Tonks nói một cách kiên quyết. Cô nhướng mắt lên với một vẻ căng thẳng như thể đang cố nhớ một cái gì đó. Một giây sau, tóc cô ta ngã sang màu hồng của kẹo cao su.
“Chị đang làm gì thế?” Harry vừa nói vừa ngáp khi cô nàng lại mở mắt ra.
“Chị là một Metamorphmagus,” cô ta nói, nhìn lại bóng mình trong gương và xoay đầu để có thể thấy được mái tóc của mình từ mọi hướng. “Tức là chị có thể thay đổi hình dạng của mình theo ý muốn,” cô ta nói khi thấy vẻ ngơ ngác của Harry hiện rõ trong gương đằng sau cô. “Bẩm sinh đã thế. Chị đã đạt điểm cao nhất về môn Ẩn Náu và Cải Trang trong lớp huấn luyện Thần Sáng mà chẳng cần học hành gì hết, tuyệt không?”
“Chị là một Thần-Sáng?” Harry nói, ngưỡng mộ. Trở thành một Phù-Thuỷ-Bắt-Tà là nghề nghiệp duy nhất mà nó quan tâm tới sau khi tốt nghiệp Hogwarts.
“Ừ,” Tonks nói, đầy kiêu hãnh. “Kingsley cũng thế, nhưng anh ta giỏi hơn chị. Chị chỉ mới vượt qua vòng sơ tuyển một năm trước. Suýt nữa thì trượt môn Lén Lút và Tìm Dấu Vết. Chị vụng về lắm, em có nghe thấy tiếng chị làm bể cái dĩa khi bọn chị xuống thang không?”
“Mình có thể học để trở thành một Metamorphmaguss không chị?” Harry hỏi cô ta, nó đứng thẳng lên, quên phứt đi chuyện thu dọn hành lý.
Tonks cười khúc khích.
“Chị cá là em không muốn dấu vết sẹo của mình đi đâu, ề?”
Vết sẹo trên trán của Harry đã lọt vào mắt cô ta.
“Không, em không muốn,” Harry lầm bầm, quay đi. Nó không thích người ta nhìn vào vết sẹo của nó.
“Ừ, em sẽ phải học cực lắm đó, chị e là thế,” Tonks nói, “Metamorphmagi rất hiếm gặp, nó là bẩm sinh chứ không phải được tạo thành. Phần lớn phù thuỷ cần phải dùng đến đũa thần, hoặc linh đơn để biến đổi hình dạng của họ. Nhưng mà chúng ta phải làm việc thôi, Harry, phải dọn hành lý đi.” Cô ta nói với vẻ có lỗi, nhìn cái đống bề bộn trên nền nhà.
“Ồ – vâng,” Harry nói, với lấy mấy quyển sách.
“Đừng có khờ thế chứ, làm như thế này nhanh hơn nè, nếu mà chị – thu dọn!” Tonks la lên, vẫy đũa thần đầy lả lướt trên nền nhà.
Sách vở, quần áo, kính viễn vọng và những cái đĩa cân vùng bay lên không khí và cuống cuồng đổ xô vào valy.
“Không được ngăn nắp lắm,” Tonks nói, bước đến bên valy và nhìn cái đống hổ lốn bên trong. “Mẹ chị sở trường trong việc sắp xếp cái đám này một cách ngăn nắp – bà ấy thậm chí còn làm cho mấy đôi vớ tự xếp lại nữa kìa – nhưng mà chẳng bao giờ chị nắm được bí quyết bà ấy làm – nó giống như một dạng vung đũa ấy –“ cô vung cái đũa của mình một cách đầy hy vọng.
Một chiếc vớ của Harry khẽ lắc lư và nhảy lên đỉnh của cái đống lộn xộn trong valy.
“À, thế đấy,” Tonks nói, đóng sầm nắp valy lại, “ dù sao thì cũng xong. Dù sao thì cũng khá sạch sẽ mà.” Cô chỉ cây đũa về phía cái lồng của Hedwig. “Scourgify.” Một đám lông rơi xuống và biến mất. “Ờ, thế tốt hơn – chị chẳng bao giờ nắm rõ được mấy câu thần chú nội trợ này. Thế nào – đủ mọi thứ chưa? Vạc? Chổi? Wow! – một cây Tia chớp.”
Mắt cô mở trừng ra nhìn thấy cây chổi nằm trong tay phải Harry. Nó là niềm tự hào và niềm hạnh phúc của nó, một món quà của chú Sirius, một cây chổi đạt chuẩn quốc tế.
“Và chị vẫn còn phải cưỡi cây Sao Chổi Hai Sáu Mươi” Tonks nói, đầy ganh tỵ. “À há… cây đũa thần vẫn còn trong quần jean của em chứ? Hai bên mông còn y nguyên phải không? OK, đi nào. Locomotor trunk.”
Cái valy của Harry nhấc lên khoảng vài inches trong không khí. Giữ cây đũa thần trên tay như chiếc đũa nhạc trưởng, Tonks đưa cái valy bay xuyên qua phòng và bay ra khỏi cửa ngay trên đầu họ, tay trái cô cầm cái lồng của Hedwig. Harry theo cô đi xuống cầu thang, cầm theo cây chổi của nó.
Khi họ trở về bếp thì Moody đã lắp lại con mắt, nó quay vòng vòng rất nhanh sau khi đã được lau rửa sạch sẽ khiến Harry phát buồn nôn khi nhìn vào nó. Kingsley Shacklebolt và Sturgis Podmore đã săm soi cái lò vi sóng, còn Hestia Jones đang cười vào cái đồ gọt vỏ cà chua khi nó lọt vào tay cô lúc cô đang kiểm tra cái chạn. Lupin đang niêm lại bức thư gửi cho nhà Dursley.
“Tuyệt lắm” Lupin nói, nhìn lên khi Tonks và Harry đang đi vào.”Tôi nghĩ là chúng ta còn khoảng một phút. Có lẽ chúng ta nên đi ra vườn khi chúng ta sẵn sàng, Harry. Thầy đã để lại một lá thư để dì và dượng con đừng lo – “
“Họ không lo đâu,” Harry nói.
“- rằng con đang an toàn.” “Điều này chỉ làm họ thêm buồn thôi.”
“-và họ sẽ lại thấy con vào mùa hè tới.”
“Con phải làm thế ư?”
Lupin mỉm cười nhưng không trả lời.
“Đi nào, nhóc,” Moody cộc cằn nói, vẫy Harry tới trước bằng cây đũa của ông ta. “Ta cần làm phép mất ảo tưởng đối với con.”
“Thầy cần làm gì ạ?” Harry lo ngại hỏi.
“Bùa mất ảo tưởng,” Moody nói, nâng cây đũa thần lên. “Lupin nói rằng con có cái Áo Tàng Hình, vậy thì đừng để nó lại đây khi chúng ta bay, nó sẽ giúp con ẩn thân tốt hơn. Đi nào - ”
Ông gõ cây đũa lên đỉnh đầu nó và Harry cảm thấy một cảm giác lạ lùng như thế Moody vừa nghiền nát một quả trứng trên đó;
Một cái lạnh chạy nhỏ giọt xuống người nó từ cái điểm mà cây đũa thần vừa gõ vào.
“Được lắm, Mắt Điên,” Tonks nói đầy thán phục, nhìn chằm chằm vào người Harry.
Harry nhìn xuống cơ thể mình, hoặc đúng hơn là cái được gọi là cơ thể nó, bởi vì lúc này nhìn chẳng còn giống cơ thể nó chút nào. Không phải là nó vô hình, mà đơn giản là cơ thể nó đã chuyển sang màu sắc và trạng thái của phần bếp sau lưng nó. Nó có vẻ giống như là một con tắc kè dạng người.
“Đi nào,” Moody nói, dùng cây đũa thần mở khoá cửa.
Cả bọn họ bước ra bãi cỏ được chăm sóc tuyệt hảo của dượng Vernon.
“Một đêm quang quẻ,” Moody càu nhàu, con mắt phép của ông rà quét bầu trời. “ Có thể thành công với một ít mây bao phủ. Được, con,” ông quặc sang Harry, “chúng ta sẽ bay gần nhau. Tonks sẽ ở ngay phía trước con, cứ bay theo nó. Lupin sẽ che con từ phía dưới, còn ta sẽ ở đằng sau con. Những người còn lại vây tròn quanh chúng ta. Không được bỏ vị trí vì bất kỳ chuyện gì, nghe rõ chửa? Nếu có ai đó trong bọn ta bị giết –
“Đến thế ư?” Harry hỏi, bứt rứt, nhưng Moody không chú ý đến nó.
“- những người còn lại vẫn cứ thế bay, không được ngừng lại, không được bỏ vị trí. Nếu chúng giết hết bọn và con vẫn còn sống, Harry, thì đội bảo vệ dự bị đã chờ sẵn, cứ bay sang phía đông và họ sẽ đi cùng con.”
“Đừng có tỏ ra hào hứng thế, Mắt Điên, nó sẽ lại nghĩ là chúng ta không đến nghiêm chỉnh” Tonks nói, khi cô cột cái valy của Harry và cái lồng của Hedwig vào chỗ ngồi trên cây chổi của cô ta.
“Ta chỉ nói với thằng bé về kế hoạch của bọn ta,” Moody càu nhàu, “Nhiệm vụ của chúng ta là đưa nó an toàn về Đại bản doanh và nếu chúng ta chết trong khi đang cố sức –
“Sẽ chẳng có ai chết đâu,” Kingsley Shacklebole nói bằng một giọng lặng lẽ và bình thản.
“Leo lên chổi đi, dấu hiệu đầu tiên kia!” Lupin nói và nhanh nhẹn chỉ tay lên trời.
Từ rất xa chỗ họ, một chùm đốm sáng đỏ loé lên giữa các ngôi sao, Harry nhận ra chúng là những đốm lửa từ đầu đũa thần. Nó leo chân trái qua chiếc Tia chớp của nó, nắm lấy chỗ tay cầm thật chặt và cảm thấy nó đang run lên nhè nhẹ, như thể nó đang hài lòng là lại được bay lên bầu trời bao la một lần nữa.
“Dấu hiệu thứ hai, đi thôi!” Lupin nói lớn khi có thêm nhiều đốm sáng, lần này là màu xanh, phụt lên phía trên cao chỗ họ.
Harry phóng vọt lên từ mặt đất. Làn gió mát lạnh của màn đêm thổi qua tóc nó khi mà những khu vườn vuông vắn ngăn nắp của đường Privet chìm xa dần, co lại thành những mảng xanh đậm và đen, rồi mọi ý nghĩ về phiên toà của Bộ đã bị quét sạch khỏi tâm tưởng nó như thể những cơn gió đã thổi chúng ra khỏi đầu nó. Nó cảm thấy như tim mình đang ngập tràn niềm phấn khởi; nó lại được bay, bay xa khỏi đường Privet như nó đã từng mơ ước trong suốt mùa hè, khi nó phải trở về nhà… trong những giây phút ngập tràn phấn khởi, tất cả những vướng mắc của nó có vẻ như đã tan lẫn vào hư vô trong bầu trời rộng lớn tràn ngập ánh sao.
“Bẻ sang trái, bẻ sang trái, có một tên Muggle đang nhìn lên!” Moody la lên sau lưng nó. Tonks đổi hướng và Harry theo sát cô, nó thấy cái valy của nó rung lắc dữ dội dưới cây chổi của cô ta. “Chúng ta cần bay cao hơn… bay lên một phần tư dặm nữa!”
Mắt Harry ướt đẫm vì giá lạnh khi họ bay lên cao; nó chẳng thể thấy gì bên dưới ngoài những những chấm sáng liti từ những ngọn đèn xe và đèn đường. Hai trong số những chấm sáng ấy có thể là ngọn đèn xe của dượng Vernon… nhà Dursley có thể đã trở về căn nhà trống rỗng của họ, tràn ngập giận dữ về Cái Cuộc Thi Về Cỏ không hề tồn tại… và Harry cười lớn với ý nghĩ này, dù giọng của nó bị chìm ngập trong tiếng phần phật từ áo choàng của những người khác, tiếng cọt kẹt của chỗ móc đồ đang móc cái valy và lồng của nó, cùng với tiếng vo vo của gió thổi qua tai họ khi họ lướt nhanh trong không khí. Trong tháng này, nó chưa hề cảm thấy được sống hoặc được hạnh phúc như thế.
“Quay sang hướng Nam!” Mắt Điên la lên “Thị trấn phía kia.”
Họ bay vọt sang phải để tránh không bay trực tiếp qua vùng lưới ánh sáng phía dưới.
“Hướng về phía đông nam và tiếp tục lên cao, có một đám mây thấp và chúng ta có thể lẫn vào đó!” Moody nói.
“Chúng ta không thể bay vào trong mây được!” Tonks la lên giận dữ, “chúng ta sẽ ướt nhẹp, Mắt Điên ạ!”
Harry mừng rỡ khi nghe cô ta nói vậy, tay nó đang chai cứng lên trên tay cầm của chiếc Tia chớp. Nó tiếc là mình đã không mặc thêm một cái áo khoác. Nó đang bắt đầu run cầm cập.
Họ thay đổi lộ trình liên tục theo lời chỉ dẫn của Mắt Điên. Mắt Harry nhướng lên chống lại đám băng đang bắt đầu làm tai nó nhức buốt, nó chỉ có cảm giác về cái lạnh trên cái chổi này một lần trước đây, trong trận Quidditch với đội Hufflepuff trong năm ba, diễn ra trong một cơn bão. Đội bảo vệ chung quanh nó vẫn tiếp tục quây tròn nó như một đàn chim khổng lồ vây quanh con mồi. Harry không còn cảm giác về thời gian nữa. Nó không biết là bọn họ đã bay được bao lâu, hình như là đã ít nhất một giờ rồi.
“Quay sáng hướng Tây Nam!” Moody la lên “chúng ta cần phải tránh đường môtô!”
Lúc này Harry đã quá cóng, nó nghĩ một cách thèm muốn đến một chỗ ngồi ấm áp, khô ráo trong những chiếc xe đang rọi sáng đường phía dưới, rồi, thậm chí càng thèm hơn, một chuyến du lịch bằng bột Floo; có thể là việc quay mòng mòng trong một cái lò sưởi không được dễ chịu lắm, nhưng mà ít nhất còn hơi ấm của ngọn lửa… Kingsley Shacklebolt lượn lên trên nó, cái đầu hói bóng lưỡng và cái khuyên tai của anh ta phản chiếu ánh trăng lấp lánh… lúc này Emmeline Vance đang ở bên phải nó, đũa thần cầm sẵn trên tay, đầu cô lắc lư sang hai bên… rồi đến lượt cô, lao xuống bên dưới nó, thay bằng Sturgis Podmore…
“Chúng ta cần phải lượn vòng lại thêm một lần nữa, chỉ để chắc ăn rằng không bị theo dõi!” Moody la lên.
“ÔNG ĐIÊN À, MẮT ĐIÊN?” Tonks la lên từ phía trước. Chúng tôi đã lạnh cóng trên cán chổi rồi đây này! Nếu cứ phải đi vòng vòng thì chúng ta sẽ không đến đó trước tuần tới đâu! Ngoài ra, lúc này chúng ta đã gần đến rồi!”
“Chuẩn bị hạ cánh!” tiếng của Lupin vang lên. “Theo Tonks, Harry!”
Harry hạ xuống theo Tonks. Họ hướng về phía một bộ sưu tập đèn lớn nhất mà nó đã từng thấy, một vùng rộng lớn ngổn ngang chồng chéo những tia và lưới sáng đặt rải rác nối tiếp nhau trong khoảng đen sâu thẳm. Họ hạ thấp dần, cho đến khi Harry có thể nhìn thấy những ngọn đèn pha và đèn đường, ống khói lò sưởi và ănten TV. Nó rất muốn được hạ cánh ngay, cho dù nó cảm thấy rất rõ rằng sẽ có ai nó phải giải đông cho nó trên cán chổi.
“Đến đây!” Tonks gọi , và vài giây sau cô ta hạ cánh.
Harry tiếp đất ngay sau lưng cô và leo xuống một vùng cỏ chằng chịt bỏ hoang giữa một quảng trường nhỏ. Tonks đã tháo cái valy của Harry xuống. Run lập cập, Harry nhìn quanh. Cái mặt tiền dơ dáy bao quanh những ngôi nhà không có vẻ khuyến khích tí nào; nhiều cửa sổ đã bị hỏng, ánh đèn đường rọi vào những đám bụi đóng dầy, sơn tróc ra nhiều chỗ trên các cánh cửa và rác rưởi vung vải thành nhiều đống trước những bậc tam cấp.
“Chúng ta đang ở đâu?” Harry nhỏi, nhưng Lupin lặng lẽ trả lời, “Chút xíu nữa đã,”
Moody lục lọi cái áo khoác của ông, bàn tay đầy mấu của ông lóng ngóng vì lạnh.
“Đây rồi,” ông lầm bầm, đưa lên một cái gì đó nhìn giống như một cái bật lửa bằng bạc trong không khí và bật nó.
Cái đèn đường gần nhất tắt phụt. Ông lại bật cái “tắt-lửa” lần nữa, ngọn đèn kế tiếp tắt phụt; ông cứ tiếp tục bật cho đến khi tất cả mọi ngọn đèn trong quảng trường đều tắt cả và chỉ còn ánh sáng toát ra từ những cái cửa sổ buông rèm và ánh trăng lưỡi liềm phía trên.
“Ta mượn nó từ ông Dumbledore,” Moody càu nhàu, bỏ lại cái "tắt-lửa" vào túi. Nó đủ để đối phó những gã Moogle nhìn qua cửa sổ, hả? Thôi, đi nào, lẹ lên.”
Ông nắm lấy tay Harry và dẫn nó đi qua bãi cỏ, băng qua đường và đi lên mặt đường; Lupin à Tonks đi theo; mang theo cái valy của Harry lơ lửng giữa họ, những người còn lại trong đội bảo vệ, tất cả đều rút sẵn đũa thần ra, đi vòng ngoài bên sườn họ.
Tiếng nhạc nghèn nghẹn từ cái máy hát phát ra từ cánh cửa sổ trên cao của ngôi nhà gần nhất. Mùi rác thối rửa nồng nặc bốc lên từ cái đống túi rác căng phồng ngay bên trong một cái cổng hư.
“Đây” Moody càu nhàu, đưa một mẫu da dê về phía cánh tay bị gắn bùa mất-ảo-tưởng của Harry và đưa cây đũa thần về phía nó để chiếu sáng những hàng chữ. “Đọc nhanh lên và ráng mà nhớ.”
Harry nhìn xuống mẫu da dê. Những nét chữ li ti này hình như không xa lạ lắm thì phải. Nó viết rằng:
Tổng hành dinh của hội huynh đệ Phượng Hoàng đặt tại số mười hai, Quảng trường Grimmauld, London.
Tài sản của tarta12a

  #4  
Old 12-04-2008, 12:15 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thời gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Bản dịch của: August Story

Chương 4

Số 12, Quảng trường Grimmault



Cái hội huynh đệ đó là cái gì vậy-? Harry bắt đầu.
Không phải ở đây, cậu bé! Moody càu nhàu. Hãy đợi cho tới khi chúng ta ở trong đã!
Thầy Moody lấy miếng da khỏi tay Harry và đốt nó bằng cây đũa thần của thầy. Trong khi mẩu giấy tin nhắn uốn cong lại trong ngọn lửa và bay xuống sàn nhà, Harry nhìn quanh ngôi nhà một lần nữa. Hai người đang đứng bên ngoài số 11; Harry nhìn sang bên trái và thấy số 10; tuy nhiên ở bên trái lại là con số 13.
Nhưng ở đây...?
Hãy hình dung về căn nhà đó, Thầy Lupin nói nhẹ nhàng.
Harry nghĩ và khi cậu nghĩ đến con số 12, quảng trường Grimmauld, lập tức một cánh cửa méo mó hiện lên thình lình giữa con số 11 và con số 13, và ngay sau đó là những bức tường bần thỉu và những ô cửa sổ cáu ghét. Nó như thể là một ngôi nhà ngoại hạng vừa được thổi phồng lên, đẩy mọi căn nhà khác dạt ra hai bên. Harry há hốc miệng nhìn ngôi nhà. Âm thanh ở số 11 nghe rất rõ. Hiển nhiên là dân Muggles ở trong ngôi nhà đó chẳng cảm thấy điều gì cả.
Nào, nhanh lên, thầy làu bàu, đẩy vào lưng Harry.
Harry bước lên những bậc thang làm bằng đá đã mòn vẹt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa được làm bằng một loại vật liệu còn mới. Mầu sơn đen của cánh cửa xấu xí và bị xây xước. Tây nắm gõ cửa bằng bạc có hình dạng một con rắn uốn éo. Không có lỗ khoá hay hộp thư.
Thầy Lupin rút cây đũa thần ra và chỉ vào cánh cửa. Harry nghe thấy nhiều tiếng động, âm thanh của kim loại va vào nhau và một cái gì đó nghe như tiếng long xong của dây xích. Cánh cửa từ từ mở ra kẽo kẹt.
Vào nhanh đi, Harry, thầy Lupin thì thào, nhưng đừng có đi quá sâu vào trong và đừng có chạm vào bất kỳ cài gì đấy.
Harry bước qua ngưỡng cửa và ngập chìm ngay trong bóng tối cùa gian phòng lớn. Cậu có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ mùi gì đó thối rữa, hơi ngòn ngọt; Ngôi nhà cho ta cảm giác đây là một toà nhà vô chủ. Cậu ngoái lại qua vai và nhìn thấy những người khác đang bước ngay sau mình, thầy Lupin, Tonks vác theo một chiếc rưng và cái lồng của Hedwig. Thầy Moody đang đứng ở bậc trên cùng, thả những chùm sáng mà Put-Outer đã đánh cắp từ những cây đèn đường; những chùm sáng này bay trở lại những bóng đèn và trong giây lát, cả quảng trường sáng rực lên trong ánh cam trước khi thầy đi khập khiễng vào trong và đóng cửa trước lại, làm cho gian phòng lớn chìm ngập hoàn toàn trong bóng tối.
Ở đây -
Thầy dùng cây đũa thần gõ mạnh vào đầu Harry; ngay lúc đó Harry cảm thấy như thể là một cái gì đó nóng hổi chạy dọc lưng và biết rằng bùa bùa mất ảo tưởng vừa đuợc thầy làm lên người cậu (HĐ).
Bây giờ tất cả mọi người hãy ở đây và yên lặng trong khi tôi kiếm cho chúng ta một ít ánh sáng, thầy Moody nói.
Những giọng nói bị làm cho nhỏ đi của những người khác làm cho Harry có cảm giác lạ lùng về một điềm gở báo trước; như thể là họ đang bước vào ngôi nhà của một người sắp chết. Cậu nghe thấy một tiếng động rít nhẹ lên và những chiếc đèn hơi đốt kiểu cổ được thắp sáng dọc theo các bức tường, phát ra những tia sáng mong manh, lập loè chiếu sáng bức tường dán giấy đã long hết cả ra và tấm thảm xơ xác tri trên lối đi dài và ảm đạm của gian phòng lớn, nơi có một ngọn đèn chùm giăng đầy mạng nhện to ánh sáng leo lét phía trên và những bức chân dung đã sẫm màu theo thời gian treo xộc xệch trên các bức tường. Harry nghe thấy một cái gì đấy vụt qua phía sau tấm gỗ bọc. Cả ngọn đèn chùm và đài nến trên chiếc bàn ọp ẹp gần đó đều có hình dạng như con rắn.
Họ bước nhanh hơn và mẹ của Ron, bà Weasley, thình lình xuất hiện từ một cánh cửa tít tận cuối gian phòng lớn. Bà tươi cười chào đón mọi người khi bà tiến vội vã về phía họ, mặc dù Harry nhận thấy bà gầy hơn và nhợt nhạt hơn so với lần cuối cậu gặp bà.
Ôi, Harry, thật là vui được gặp cháu! bà thì thào, ghì chặt cậu đến gẫy cả xương sườn trước khi ôm cậu trong tay và kiểm tra cậu thật cẩn thận. Cháu trông có vẻ hơi ốm yếu đấy; cháu cần phải ăn uống nhiều vào, nhưng ta sợ là cháu sẽ phải đợi thêm một chút nữa mới có bữa tối.
Bà quay sang nhòm những người phù thuỷ đằng sau Harry và thì thào vội vã, Ông ấy vừa đến và cuộc họp vừa mới bắt đầu.
Các phù thuỷ đằng sau Harry thốt ra những tiếng kêu quan tâm và thích thú và băt đầu vượt qua Harry để tiến về phía cánh cửa mà bà Weasley vừa mới bước ra. Harry đi theo thầy Lupin, nhưng bà Weasley giữ cậu lại.
Không, Harry, buổi họp chi dành cho những ai là thành viên của huynh đệ thôi. Ron và Hermione đang ở trên gác, cháu có thể đợi cuộc họp kết thúc cùng với chúng, sau đó chúng ta sẽ ăn tối. Và nhớ hạ thấp giọng xuống khi ở trong gian phòng lớn, bà thêm vào với một giọng thì thầm vội vã.
Tại sao?
Ta không muốn đánh thức cái đó.
Bác định nói cái gì -?
Bác sẽ giải thích sau, bác đang vội, mọi người đang đợi bác tại cuộc họp – Bác sẽ chỉ chỗ ngủ cho cháu.
Bà đặt ngón tay lên môi, nhón chân dẫn Harry đi qua lối đi có treo những tấm rèm dài thượt bị mối gặm, đằng sau tấm rèm, Harry cho rằng phải có cánh cửa khác nữa, và sau khi đi men theo những cái tán ô rộng trông như là được làm từ những cái chân của những gã khổng lỗ xấu xí, họ bắt đầu bước lên cầu thang tối tăm, băng qua một dãy những cái đầu quắt queo được đính lên những tấm gắn trên bức tường. Khi nhìn gần hơn, Harry nhận ra những cái đầu này là của bọn gia tinh. Tất cả bọn chúng đều có cái mũi lớn giống nhau.
Càng đi, Harry càng cảm thấy hoang mang. Bọn họ đang làm cái quái quỉ gì trong một ngôi nhà có vẻ như thuộc về các phù thuỷ hắc ám?
Bà Weasley, tại sao -?
Ron và Hermione sẽ giải thích tất cả, cháu yêu, bác thật sự rất vội, bà Weasley thì thào một cách vội vã. Đây rồi - Họ vừa lên đến hành lang tầng hai, - phòng của cháu đằng sau cánh cửa bên phải. Bác sẽ gọi cháu khi mọi chuyện kết thúc.
Và bà vội vã đi xuống gác một lần nữa.
Harry băng qua hành lang dơ dáy, vặn tay nắm cửa phòng ngủ có hình đầu rắn và mở cửa.
Cậu bước vào, nhìn thoáng qua căn phòng tối tăm có hai cái giường, trần cao; sau đó một tiếng động líu ríu, tiếp theo sau là một tiếng la inh ỏi lớn hơn, và tầm nhìn của cậu hoàn toàn bị chặn lại bởi một mái tóc bù xù rậm rạp. Hermione quăng mình tới ghì chặt cậu đến mức có thể ép dẹt cậu lại, còn con cú nhỏ bé của Ron, con Pigwidgeon, bay lượn vòng thích thú trên đầu hai đứa.
HARRY! Ron, cậu ta ở đây! Chúng tớ đã không nghe thấy cậu đến! Ôi, cậu có khoẻ không? Cậu ổn chứ? Cậu có giận bọn tớ không? Tớ cá là cậu giận, tớ biết là các lá thư của bọn tớ chẳng có ích gì cả - nhưng chúng tớ không thể nói cho cậu điều gì cả, cụ Dumbledore bắt chúng tớ phải thề là không được nói, chúng tớ có rất nhiều điều để nói với cậu, và cậu cũng có nhiều điều để kể cho bọn tớ - bọn Dementors! Khi chúng tớ nghe thấy – và bộ Pháp thuật cũng nghe thấy – bọn họ thật là quá đáng, tớ đã kiểm tra tất cả rồi, bọn họ không thể đuổi cậu ra khỏi trường được, hộ không có quyền, có một điều khoản trong Luật về hạn chế sử dụng pháp thuật với các phù thuỷ chưa đến tuổi quy định rõ được phép sử dụng phép thuật trong trường hợp tính mạng bị đe doạ
Để cậu ấy thở đã, Hermione, Ron nói, và nhe răng cười trong khi cậu đóng cánh cửa đằng sau Harry. Ron có vẻ đã cao thêm vài inchs (1 inch = 2.5cm -HĐ) trong một tháng bọn trẻ không gặp nhau, khiến cho cậu trông càng cao và người lớn hơn bao giờ hết, bất chấp cái mũi dài, mái tóc đỏ rực và những nốt tàn nhang vẫn không thay đổi.
Vẫn còn mừng rỡ, Hermione buông Harry ra, nhưng trước khi cô bé có thể nói thêm gì, bỗng có một âm thanh the thé và một vật gì đó mầu trắng bay liệng từ trên đỉnh cái tủ màu sẫm và đậu xuống vai của Harrys.
Hedwig!
Con cú trắng mổ mổ cái mỏ và rỉa tai cậu bé một cách trìu mến khi Harry vuốt ve bộ lông của nó.
Nó đang ở trong tình trạng rất tốt, Ron nói. Nó đã mổ chúng tớ gần chết khi nó mang cho bọn mình lá thư cuối cùng của cậu, nhìn xem này -
Ron chỉ cho Harry xem ngón tay trỏ của tay phải, tuy đã được băng bó nhưng vẫn thấy rõ là đã bị cắt rất sâu.
Ôi trời, Harry nói. Tớ xin lỗi, nhưng tớ muốn có lời giải thích, các cậu biết đấy -
Chúng tớ sẽ giải thích cho cậu, Harry ạ, Ron nói. Hermione đang rất bực mình, cô ấy nhắc đi nhắc lại là cậu có thể sẽ làm điều gì đó ngu ngốc nếu như cậu bị mắc kẹt một mình mà không nhận được thông tin gì, nhưng cụ Dumbledore đã buộc chúng tớ -
- thề là không được nói gì với tớ đúng không, Harry nói. Hermione đã nói cho tớ biết điều đó rồi.
Được sưởi ấm bởi cái nhìn quan tâm của hai người bạn tốt nhất, cái hố lạnh lẽo băng giá trong dạ dầy cậu bé được xua tan đi. Bất thình lình – sau khi bày tỏ sự vui mừng được nhìn thấy nhau sau một tháng dài — cậu cảm thấy muốn Ron và Hermione để cậu một mình.
Có một sự im lặng không tự nhiên, trong khi Harry máy móc vuốt ve con Hedwig và không nhìn ai cả.
Cụ Dumbledore nghĩ rằng đó là hành động tốt nhất, Hermione nói gần như nín thở
Phải, Harry nói. Cậu nhận thấy hai tay của cô bé đang nghịch nghịch những vệt lằn trên mỏ của con Hedwigs và nhận ra rằng cậu không cảm thấy buồn lắm.
Tớ đã nghĩ là cậu sẽ an toàn khi sống cùng dân Muggles - Ron bắt đầu.
Cái gì cơ? Harry nói, và nhướn lông mày lên. Các cậu đã bao giờ bị bọn Dementors tấn công trong mùa hè này chưa?
Chưa, - nhưng chính vì thế mà tất cả mọi thành viên của huynh đệ Phượng Hoàng theo sau cậu mọi nơi mọi lúc -
Harry cảm thấy như bị một cú đấm vào bụng như thể cậu vừa bước hụt một bậc cầu thang gác. Nghĩa là tất cả mọi người đều biết cậu được theo dõi, ngoại trừ cậu.
Làm tốt quá nhỉ? Harry nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không thay đổi. Tớ phải tự chăm sóc bản thân chứ, có phải không?
Cụ ấy rất giận dữ, Hermione nói với giọng rất khiếp sợ. Cụ Dumbledore ấy mà. Chúng tớ đã nhìn thấy cụ. Khi cụ phát hiện có Mundungus đã rời bỏ vị trí trước khi phiên trực kết thúc. Trông cụ thật là đáng sợ.
Tốt, tớ vui mừng vì ông ta đã rời bỏ vị trí, Harry nói một cách lạnh lùng. Nếu không như vậy, tớ sẽ không làm bất kỳ phép thuật nào và cụ Dumbledore chắc chắn sẽ để tớ tại Privet Drive suốt mùa hè.
Cậu không lo lắng về nhừng lời buộc tội của Bộ Pháp thuật à? Hermione nói khẽ.
Không, Harry nói dối một cách bướng bỉnh. Cậu tách ra khỏi hai đứa, nhìn quanh cùng với con cú Hedwig đang rúc mình thoả mãn trên vai, nhưng căn phòng xem chừng khó có thể làm cho tinh thần cậu khá lên được. Nó thật là ẩm thấp và tối tăm. Một tấm vải trơn căng ra trong một cái khung nhỏ cầu kỳ là món đồ trang trí duy nhất xoá bớt cảm giác trơ trọi của các bức tường bị long tróc, và khi Harry đi ngang qua khung nhỏ đó, cậu thoáng nghĩ là cậu nghe thấy một ai đó không nhìn thấy được, đang nói.
Thế tại sao cụ Dumbledore lại muốn giấu tớ trong bóng tối?
Harry hỏi, trong khi vẫn cố gắng giữ cho giọng nói bình thường. Cậu đã hỏi chưa?
Cậu tình cờ nhìn vào hai người và bắt gặp họ đang trao đổi một cái nhìn cho thấy họ nghĩ rằng cậu đang xử sự theo cách mà họ sợ cậu sẽ làm. Điều này không cải thiện được tâm trạng của cậu chút nào cả.
Chúng tớ nói với cụ Dumbledore là chúng tớ muốn nói cho cậu biết điều gì đang xảy ra, Ron nói. Chúng tớ đã nói. Nhung cụ Dumbledore lúc này thực sự rất bận, chúng tớ chỉ gặp cụ có hai lần từ khi bọn tớ đến đây và cụ cũng không có nhiều thời gian, cụ bắt chúng tớ thề không được nói với cậu những điều quan trọng bởi nếu chúng tớ viết thư, những con cú mang thư có thể bị chặn lại.
Cụ Dumbledore vẫn có thể thông báo cho tớ bằng cách khác nếu cụ ấy muốn, Harry nói ngắn gọn. Cậu đừng có mà nói với tớ là cụ Dumbledore không biết cách gửi thư không dùng cú đấy nhé.
Hermione liếc nhìn Ron và sau đó nói, Tớ cũng nghi vậy. Nhưng cụ Dumbledore không muốn cậu biết gì hết cả.
Có thể cụ nghĩ là tớ không thể tin tưởng được, Harry nói, và quan sát phản ứng của hai đứa.
Đừng có phóng đại lên như vậy, Ron nói một cách lúng túng.
Hoặc là tớ không thể tự chăm sóc bản thân tớ.
Dĩ nhiên là cụ Dumbledore không nghĩ như thế Hermione nói đầy băn khoăn.
Thế làm thế quái nào mà tớ phải ở lại nhà Dursleys trong khi hai đứa bọn cậu lại được tham gia vào tất cả những gì đang xảy ra ở đây? Harry nói, từ ngữ tuôn trào lộn xộn, giọng của cậu trở nên to hơn. Làm thế nào mà các cậu lại được phép biết tất cả những gì đang xảy ra?
Chúng tớ không được phép Ron cắt ngang. Mẹ không để chúng tớ lại gần các cuộc họp, mẹ nói là chúng tớ còn quá nhỏ -
Nhưng trước khi cậu biết được điều đó, Harry đã la to.
Vậy là cậu đã không tham gia vào các cuộc họp, tuyệt quá nhỉ! Nhưng cậu đã ở đây có phải không? Các cậu cùng với nhau! Còn tớ, tớ đã kẹt tại nhà Dursleys trong một tháng! Những gì tớ đã phải chịu đựng vượt quá bất cứ thứ gì các cậu đã trải qua và cụ Dumbledore biết điều đó – Ai đã cứu hòn đá Phù thuỷ? Ai đã giải câu đố? Ai đã cứu các cậu khỏi bọn Dementors?
Những ý nghĩ cay đắng và bực bội mà Harry đã trải qua trong tháng vừa qua tuôn trào khỏi cậu: tâm trạng thất vọng vì thiếu vắng tin tức, sự tổn thương cậu phải chịu khi bọn họ được ở cùng nhau mà không có cậu, sự giận giữ vì bị trông chừng mà không ai nói cho cậu biết – tất cả những cảm xúc làm cậu gần như xấu hổ đó cuối cùng đã vượt qua ranh giới. Hedwig hoảng sợ bởi tiếng ồn và bay lên nóc tủ; Pigwidgeon bị kích động bởi tiếng kêu và bay lượn trên đầu bọn trẻ.
Ai đã vượt qua những con rồng và con nhân sư mà tất cả những người khác đã không vượt qua được vào năm ngoái? Ai nhìn thấy hắn quay trở lại? Ai đã phải chạy thoát khỏi hắn? Chính là tớ!
Ron đứng đó với cái miệng há ra một nửa, rõ ràng là bị sửng sốt và trong chốc lát không biết tìm ra cái gì để nói, còn Hermione thì rưng rưng nước mắt.
Nhưng tại sao tớ lại phải biết cái gì đang xảy ra cả chứ? Tại sao không ai hạ cố nói cho tớ biết cái gì đang xảy ra?
Harry, chúng tớ đã muốn nói với cậu, thực đấy - Hermione bắt đầu.
Các cậu không thể thôi nói như thế được không, hay là các cậu đã gửi cho tớ một con cú, nhưng cụ Dumbledore bắt các cậu thề có phải không -
phải, đúng thế-
Tớ đã bị kẹt tại Privet Drive trong 4 tuần lễ, lượm lặt những mẩu báo trong các thùng rác để có đoán xem cái gì đang xảy ra -
Chúng tớ đã muốn -
Tớ đoán rằng các cậu đã cười đùa thoả thích, tất cả các cậu -
Không phải đâu -
Harry, chúng tớ thực sự xin lỗi cậu! Hermione nói liều lĩnh, mắt cô bé bây giờ đầy nước. Cậu hoàn toàn đúng, Harry – Tớ cũng sẽ rất giận dữ nếu tớ là cậu!
Harry nhìn trừng trừng vào cô bé trong khi vẫn còn thở nặng nề, rồi cậu quay đi khỏi hai bạn, bắt đầu bước qua lại. Con Hedwig rúc lên rầu rĩ từ trên nóc tủ. Có một khoảng im lặng dài và chỉ được phá vỡ bởi tiếng cọt kẹt buồn rầu của sàn nhà dưới bước chân của Harry.
Thế cái nhà này là cái gì vậy? cậu hướng vào Ron và Hermione.
Tổng hành dinh của huynh đệ Phượng hoàng, ngay lập tức Ron trả lời.
Thế có ai định nói cho tớ biết huynh đệ Phượng hoàng là cái quái gì không -?
Đó là một xã hội bí mật, Hermione nói nhanh. Cụ Dumbledore là người chịu trách nhiệm, cụ là người sáng lập ra nó. Nó bao gồm những người chống lại Kẻ-mà-ai-cũng-biết.
Nó bao gồm những ai? Harry nói, và ngừng đi lại, hai tay đút vào túi quần.
Chỉ có rất ít người thôi -
Chúng tớ đã gặp 12 người, Ron nói, nhưng chúng tớ nghĩ là phải hơn thế.
Harry liếc nhìn hai đứa.
Sao nữa? Cậu hỏi, nhìn từ người này sang người kia.
Er, Ron nói. Sao cái gì cơ?
Voldemort! Harry giận dữ nói, và cả Ron lẫn Hermione đều nhăn mặt. Cái gì đã xảy ra? Hắn ta ra sao rồi? Hắn ta đang ở đâu? Và chúng ta sẽ làm gì để ngăn hắn lại?
Bọn tớ đã nói rồi, huynh đệ Phượng hoàng không để bọn tớ tham gia vào cuộc họp, Hermione lo lắng nói. Vì vậy chúng tớ không thể biết một cách chi tiết được – nhưng chúng tớ có một vài ý tưởng, cô bé thêm vào hấp tấp, và nhìn vào vẻ mặt Harry.
Fred và George đã phát minh ra Tai nối dài, hãy nhìn đây, Ron nói. Chúng thực sự có ích.
Nối dài -?
Tai ấy mà,. Chúng tớ đã phải ngừng sử dụng chúng vì mẹ phát hiện ra và nổi quạu. Fred và George phải giấu chúng đi để mẹ không thể lấy chúng đi. Nhưng chúng tớ đã sử dụng được một lúc trước khi mẹ nhận thấy cái gì đang xảy ra. Chúng tớ biết một vài thành viên của huynh đệ Phượng hoàng là Tử thần thực tử mà ai cũng biết, ---?---, cậu biết đấy -
Một vài người đang cố gắng tuyển thêm thành viên của huynh đệ Phượng hoàng - Hermione nói.
Và một số ngưới khác thì canh chừng một cái gì đó, Ron nói. Họ luôn miệng nói về nhiệm vụ canh gác.
Hẳn là canh chừng tớ còn gì nữa? Harry châm biếm.
À phải, Ron nói với vẻ hiểu biết.
Harry khịt mũi nghi nghờ. Cậu lại bước qua lại trong căn phòng, nhìn lơ đãng vào mọi chỗ trừ Ron và Hermione. Vậy hai cậu làm cái quái gì ở đây vậy, nếu như các cậu không được tham gia vào các buổi họp? cậu chất vấn. Các cậu nói là các cậu bận cả mà.
Chúng tớ bận thật, Hermione đáp nhanh. Chúng tớ đang làm sạch ngôi nhà này, ngôi nhà này không có người ở trong rất nhiều năm rồi và rác ruởi ở khắp mọi nơi. Chúng tớ đã hoàn thành việc dọn dẹp bếp, hầu hết các phòng ngủ và tớ định chúng tớ sẽ dọn dẹp phòng khách vào ngày mai...
Kèm theo hai tiếng rạn gãy lớn, Fred và George, hai người anh sinh đôi của Ron xuất hiện ở giữa căn phòng và làm cho bầu không khí lạnh nhạt trở nên sống động hẳn lên. Con Pigwidgeon bay lượn theo vòng rộng hơn và bay đến đậu cùng với con Hedwig trên nóc tủ.
Hãy ngưng ngay đi! Hermione nói một cách yếu ớt với hai anh em sinh đôi có mái tóc đỏ rực giống Ron, mặc dù trông họ chắc nịch và có mái tóc ngắn hơn.
Chào Harry, George nói, và nhe răng cười với cậu. Bọn anh nghĩ là bọn anh sẽ nghe thấy tiếng nói êm dịu của cậu.
Em không muốn bày tỏ sự tức giận của mình như vầy chứ hả Harry, hãy cho mọi việc qua đi, Fred nói và cũng nhe răng cười. Có một số người ở cách đây khoảng 15 dặm và không thể nghe thấy được.
Cả hai anh đã qua được các bài kiểm tra hành chính rồi chứ? Harry hỏi gắt gỏng.
Đạt điểm xuất sắc, Fred nói, Fred đang cầm một đồ vật gì đó trông như một sợi dây rất dài và có mầu da người.
Sẽ mất khoảng 30 giây để đi xuống gác, Ron nói.
Thời gian là những đồng Galleon, em trai ạ, Fred nói. Harry, dù sao thì em cũng đang làm gián đoạn việc nghe trộm. Ý anh nói đến Tai nối dài, Fred bổ sung khi nhìn thấy Harry nhướng mày tỏ ý hỏi, và anh giơ sợi dây lên. Harry nhìn thấy sợi dây đang trườn trên sàn gác. Chúng ta sẽ cố gắng nghe xem cái gì đang xảy ra ở dưới nhà.
Anh phải cẩn thận đấy, Ron nói, và nhìn chằm chằm vào cái Tai, nếu mẹ mà nhìn thấy chúng một lần nữa …"
Nhưng cũng đáng để mạo hiểm đấy chứ, đây là buổi họp quan trọng, Fred nói.
Cánh cửa mở ra và một bờm tóc dài màu đỏ xuất hiện.
Ôi, chào anh Harry! em gái của Ron là Ginny nói với nụ cười rạng rỡ. Em nghĩ là em nghe thấy giọng nói của anh.
Quay lại phía Fred và George, co bé nói, Các anh sẽ chẳng đi đến đâu với những cái Tai nối dài đâu, mẹ đã đặt một cái Bùa Chặn đứng ở cửa bếp rồi.
Làm sao mà em biết được? George nói, trông có vẻ rất tiu nghỉu.
Tonks đã nói với em làm cách nào để nhận ra, Ginny nói. Anh chỉ việc quăng đồ vào cánh cửa, nếu nó không thể chạm vào đó thì có nghĩa là cánh cửa đã bị gắn Bùa Chặn đứng. Em đã ném các quả bom thối từ trên cầu thang và chúng văng khỏi cánh cửa. Như thế có nghĩa là những cái Tai nối dài không thể luồn qua cánh cửa đó đâu.
Fred thốt ra một hơi thở dài.
Thật tiếc quá. Anh thực sự muốn biết thầy Snape có việc gì ở đây.
Thầy Snape! Harry nói gấp. Ông ấy ở đây à?
Phải, George nói, cẩn thận đóng cửa và ngồi xuống một trong hai chiếc giường; Fred và Ginny làm theo. Để báo cáo. Tuyệt mật.
Git, Fred hờ hững nói.
Bây giờ ông ấy ở bên phe của chúng ta, Hermione nói với giọng khiển trách.
Ron xì một cái. Điều đó không ngăn được việc ông ấy là một tên git (HĐ). Cái cách mà ông ấy nhìn khi ông ấy trông thấy chúng ta.
Anh Bill cũng không thích ông ta, Ginny nói, như thể là việc đó có thể giải quyết được vấn đề.
Harry không chắc là cơn giận của cậu đã dịu bớt hay chưa; sự khao khát thông tin bây giờ đã chiến thắng ý muốn tiếp tục la hét. Cậu ngồi xuống một chiếc giường đối diện với những người khác.
Anh Bill đang ở đây à? cậu hỏi. Em nghĩ là anh ấy đang làm việc ở Ai Cập chứ?
Anh ấy đã xin một công việc cạo giấy để có thể trở về nhà và gia nhập vào huynh đệ Phượng hoàng, Fred nói. Anh ấy nói là anh ấy sẽ nhớ các ngôi mộ, nhưng mà; Fred cười, anh ấy được đền bù xứng đáng.
Thế là thế nào?
Còn nhớ Fleur Delacour không? George nói. Cô ấy được nhận vào làm ở Gringotts để nân cao trìn độ tín Anh (George chế giễu do Fleur Delacour nói ngọng tiếng Anh- HĐ)
Anh Bill đã dậy cô ấy rất nhiều bài học, Fred nói.
Anh Charlie cũng gia nhập huynh đệ Phượng hoàng, George nói, Nhưng anh ấy hiện vẫn đang ở Rumani. Cụ Dumbledore muốn lôi kéo càng nhiều các phù thuỷ ngoại quốc càng tốt, vì vậy anh Charlie đang cố gắng liên lạc với họ trong các ngày nghỉ.
Anh Percy không thể làm điều đó được à? Harry hỏi. Lần cuối cùng cậu được biết thì anh thứ ba nhà Weasley làm việc trong Văn phòng Hợp tác Pháp thuật Quốc tế của Bộ Pháp thuật.
Trong khi Harry nói, tất cả anh em nhà Weasleys và Hermione trao đổi cho nhau những cái nhìn ủ ê đầy ý nghĩa.
Cậu có thể nói bất cứ điều gì, chỉ miễn là đừng có nhắc đến anh Percy trước mặt bố và mẹ bọn tớ, Ron nói với Harry bằng một giọng căng thẳng.
Tại sao lại không được?
Bởi cứ hễ nhắc đến tên anh Percy, bố tớ lại bóp vỡ bất kỳ cái ông nắm trong tay còn mẹ thí bắt đầu khóc, Fred nói.
Thật là tồi tệ, Ginny buồn rầu nói.
Anh nghĩ là bọn anh sẽ đá anh ta, George nói với một vẻ mặt xấu xí vốn không gặp ở anh.
Cái gì đã xảy ra vậy? Harry nói.
Anh Percy và bố đã cãi nhau, Fred nói. Anh chưa bao giờ nhìn thấy bố cãi nhau với ai theo cách như thế. Thông thường mẹ là người hay la hét.
Đó là tuần lễ đầu tiên sau khi học kỳ kết thúc, Ron nói. Chúng tớ định đến tham gia vào huynh đệ Phượng hoàng. Anh Percy về nhà và nói rằng anh ấy được thăng chức.
Cậu đùa đấy à? Harry nói.
Mặc dù cậu dư biết là Percy là một người có tham vọng lớn, nhưng ấn tượng của Harry là anh Percy đã không thành công lắm trong công việc đầu tiên ở Bộ Pháp thuật. Anh Percy đã phạm phải một sai lầm khá lớn khi sơ xuất không nhận ra được là xếp của anh đang bị Chúa tể Voldemort điều khiển (Bộ Pháp thuật đã không tin vào sự kiện này – tất cả bọn họ cho rằng ông Crouch bị điên).
Phải, tất cả mọi người trong nhà đều đã rất ngạc nhiên, George nói, Vì anh Percy đã gặp phải một đống phiền phức về vụ ông Crouch, nhưng đã có một cuộc điều tra và tất cả mọi thứ. Họ nói rằng anh Percy phải nhận ra rằng ông Crouch đã trở nên điên rồ và phải thông báo lên cấp trên. Nhưng em đã biết anh Percy rồi đấy, ông Crouch để anh ấy chịu trách nhiệm mọi thứ, và anh ấy đã không phàn nàn gì cả.
Thế làm sao mà họ lại có thể đề bạt anh ấy được?
Đó cũng chính là điều mọi người băn khoăn tự hỏi, Ron nói, cậu bé có vẻ rất muốn duy trì cuộc nói chuyện bình thường đã làm Harry ngừng la hét. Anh ấy về nhà và rất hài lòng với bản thân – thậm chí hài lòng hơn bình thường, nếu như cậu có thể hình dung được – và nói với bố là người ta đề nghị anh ấy một vị trí trong văn phòng của ông Fudge. Một vị trí thực sự ngon lành đối với một người mới chỉ rời khỏi trường Hogwarts được một năm: đó là làm Trợ lý cấp thấp cho Bộ trưởng. Anh ấy trông đợi bố sẽ ấn tượng, Tớ nghĩ thế.
Chỉ có bố là không tỏ ra ấn tượng, Fred nói với vẻ chắc chắn.
Tại sao không? Harry nói.
À, là bởi vì rõ ràng là ông Fudge đang lượn quanh Bộ Pháp thuật để kiểm tra chắc chắn là không ai có bất kỳ liện hệ gì với cụ Dumbledore, George nói.
Gần đây, đối với Bộ Pháp thuật tên của cụ Dumbledore đang làm vẩn đục bầu không khí, hãy nhìn xem, Fred nói. Tất cả bọn họ đều nghĩ rằng cụ Dumbledore đang gây phiền phức khi nói rằng Kẻ-mà ai-cũng-biết đã quay trở lại.
Bố kể rằng ông Fudge đã nói rõ là bất kỳ ai có liên lạc với cụ Dumbledore đều nên (HĐ) rời bỏ vị trí của mình, George nói.
Vấn đề là, ông Fudge đang nghi ngờ bố, ông ta biết rắng bố thân với cụ Dumbledore, và ông ta luôn nghĩ rằng bố là thứ người lập dị bởi sự say mê của ông ấy đối với dân Muggle.
Nhưng chính xác là cái gì đang xảy ra với anh Percy? Harry hỏi với vẻ bối rối.
Anh đang đề cập đến điều đó đây. Bố tin rằng ông Fudge muốn có anh Percy trong văn phòng của ông ấy chỉ là vì ông ấy muốn sử dụng anh ấy làm gián điệp do thám gia đình và cụ Dumbledore.
Harry phát ra một tiếng huýt sáo nhỏ.
Em cá là anh Percy thích làm việc đó.
Ron cười với vẻ giả tạo.
Anh ấy đã rất cáu. Anh ấy đã nói – phải, anh ấy đã nói hàng đống những điều tồi tệ. Anh ấy nói rằng anh ấy đang phải đấu tranh vượt qua tiếng tăm xấu xa của bố ngay từ khi anh tham gia vào Bộ Pháp thuật, rằng bố không có tham vọng gì cả và đó là lý do tại sao, gia đình nhà Weasley – cậu biết đấy – không bao giờ có nhiều tiền -
Cái gì cơ? Harry nói với vẻ không tin, trong khi Ginny thốt ra tiếng kêu như một con mèo đang giận dữ.
Tớ biết, Ron hạ thấp giọng. Và điều đó thật là tồi tệ. Anh ấy nói bố thật là ngu ngốc khi chạy theo cụ Dumbledore, rằng cụ Dumbledore đang phải đối mặt với phiền phức lớn và bố sẽ kẹt cùng với cụ, và rằng anh ấy – anh Percy – biết nơi cần đặt lòng trung thành chính là Bộ Pháp thuật. Và nếu mẹ và bố trở thành những kẻ phản bội Bộ Pháp thuật, chắc chắn anh ấy sẽ khiến cho tất cả mọi người biết rằng anh ấy không thuộc về gia đình Weasley nữa. Anh ấy đóng gói đồ đạc vào tối đó và đi khỏi nhà. Anh ấy hiện đang sống ở London.
Harry rủa thầm. Cậu đã luôn ít thích anh Percy nhất trong số các anh trai của Ron, nhưng cậu không bao giờ có thể hình dung được anh ấy lại có thể nói những điều như thế với ông Weasley.
Mẹ hiện giờ đã khá rồi, Ron nói giọng đều đều. Cậu biết đấy – khóc lóc và giận dỗi. Mẹ đến London để cố gắng nói chuyện với anh Percy nhưng anh ấy đóng sầm cửa ngay trước mặt mẹ. Tớ không biết liệu anh ấy sẽ làm gì nếu anh ấy gặp bố tại chỗ làm – chắc là sẽ lờ bố đi, tớ đoán thế.
Nhưng anh Percy phái biết là Voldemort đã quay lại rồi chứ, Harry nói chậm rãi. Anh ấy không phải là kẻ ngốc, anh ấy hẳn phải biết là bố và mẹ cậu không bao giờ mạo hiểm mọi thứ nếu không có bằng chứng gì.
À phải, tên của cậu được nhắc đến trong cuộc tranh cãi, Ron nói, và nhìn trộm Harry. Anh Percy nói rằng bằng chứng duy nhất là những lời nói của cậu và … Tớ cũng không biết nữa… anh ấy nghĩ rằng như thế không đủ tin cậy.
Anh Percy đọc tờ Nhật báo tiên tri rất nghiêm túc, Hermione chua chát nói, và tất cả những người khác không phản đối.
Cậu đang nói cái gì vậy? Harry hỏi, nhìn tất cả mọi người. Tất cả đang nhìn cậu thận trọng.
Cậu chưa đọc tờ Nhật báo Tiên tri ngày hôm qua à! Hermione hỏi một cách lo lắng.
Tớ đọc rồi! Harry nói.
Thế ... cậu đã đọc kỹ chưa? Hermione hỏi, càng tỏ ra lo lắng hơn.
Chưa đọc từ đầu đến cuối, Harry dè dặt nói. Nếu như họ định thông báo một điều gì đó về Voldemort chắc chắn nó phải là tin trang đầu chứ, đúng không?
Những người khác ngần ngại khi nghe đến cái tên đó. Hermione hối thúc, Nếu vậy, cậu cần phải đọc từ đầu đến cuối, nhưng mà họ ... đã nhắc đến cậu vài lần một tuần đấy.
Nhưng mà tớ thấy -
Cậu sẽ không thấy nếu cậu chỉ đọc trang đầu, , Hermione lắc đầu nói Tớ không nói về những bài báo lớn. Nó sẽ vào tai này và ra khỏi tai kia của cậu, như thể là cậu là trò đùa vậy.
Ý cậu là... -?
Thực sự nó rất kinh tởm, Hermione nói bằng một giọng bình tĩnh bị nén lại. Chúng được xây dựng từ đống rác rưởi của mụ Rita.
Nhưng bà ta đã không viết gì nữa cả mà, đúng không?
Ồ tất nhiên là không, bà ta vẫn giữ lời hứa – không phải là bà ta, Hermione bổ sung với vẻ hài lòng. Nhưng bà ta đã thiết lập một cả sở nền móng để họ tiếp tục.
Đó là cái gì vậy? Harry nói một cách thiếu kiên nhẫn.
OK, cậu biết là bà ta đã viết rằng cậu đã suy sụp, rằng vết sẹo của cậu bị đau và tất cả những thứ tương tự như thế?
phải, Harry nói, cậu không chắc là đã quen các câu chuyện của Rita Skeeters trong chốc lát được.
Họ đã viết về cậu như thể cậu là kẻ nói dối, muốn lôi kéo sự chú ý hay cậu nghĩ rằng cậu là một anh hùng của bi kịch hay đại loại như vậy, Hermione nói nhanh, làm như là điều đó sẽ làm Harry bớt buồn khi nghe những chuyện đó. Họ đã viết những bình phẩm ác ý về cậu. Nếu như có một câu chuyện gây xúc động nào đó, họ lại bắt đầu điệp khúc kiểu, "Một nhân vật bịa đặt kiểu Harry Potter", và nếu như có ai đó bị tai nạn buồn cười họ lại nói, "Hy vọng là anh ấy sẽ không bị vết sẹo trên trán và chúng ta không bị yêu cầu phải tôn sùng anh ấy " -
Tớ không muốn bất kỳ ai tôn sùng tớ cả - Harry bắt đầu nóng nảy.
Tớ biết là cậu không như thế, Hermione nói nhanh, cô bé có vẻ sợ hãi. Tớ biết, Harry à. Nhưng cậu hãy xem họ đang làm cái gì? Họ muốn biến cậu thành người mà không ai tin cả. Ông Fudge đứng đằng sau chuyện này, Tớ cược bất cứ cái gì đấy. Họ muốn các phù thuỷ trên phố nghĩ rằng cậu chỉ là một cậu bé ngu ngốc, chuyên đùa giỡn, luôn nói những câu chuyện lạ lùng khó tin bởi cậu thích được nổi tiếng và đang cố gắng để đạt được điều đó.
Tớ không đề nghị điều đó – Tớ không muốn - Voldemort giết cha mẹ tớ! Harry lắp bắp. Tớ nổi tiếng bởi vì hắn đã giết hại gia đình tớ nhưng lại không thể giết nổi tớ! Có ai lại muốn nổi tiếng theo cách đó? Chẳng lẽ họ không nghĩ là tớ thà rằng nó không bao giờ xảy ra -
Bọn em biết, anh Harry, Ginny nghiêm túc nói.
Và tất nhiên, họ đã không nói một lời về chuyện bọn Dementor tấn công cậu, Hermione nói. Có ai đó đã bảo bọn họ giữ im lặng. Nó đáng lẽ phải là một câu chuyện thực sự về bọn Dementor ngoài vòng kiểm soát đó.Họ thậm chí đã không nói gì về việc cậu đã vi phạm Luật Giữ Kín Bí Mật Phù Thuỷ. Bọn tớ đã nghĩ là họ sẽ đăng báo bởi nó càng củng cố hình ảnh một Harry Porter ngu ngốc. Bọn tớ cho rằng họ đang chờ cả hội cho đến khi cậu bị đuổi khỏi trường, sau đó họ sẽ công bố – ý tớ là, nếu như cậu bị trục xuất khỏi trường, rõ ràng là như thế, cô bé tiếp tục một cách hấp tấp. Bạn sẽ không sao đâu, nếu như họ theo đúng luật của chính họ, thì sẽ chẳng có gì chống lại bạn (HĐ).
Họ đang trở lại với đề tài phiên toà và Harry không muốn nghĩ về nó nữa. Cậu kiếm cớ chuyển sang chủ đề khác, nhưng được cứu nguy khi có tiếng bước chân đi lên cầu thang.
Ôi.
Fred giật mạnh cái Tai nối dài; có một tiếng động lớn khi anh và George biến mất. Vài giây sau, bà Weasley xuất hiện ở cửa phòng ngủ.
Buổi họp đã kết thúc, các con có thể xuống nhà và ăn tối bây giờ. Mọi người muốn gặp cháu, Harry à. Và ai đã để vung vãi những quả Bom thối ở ngoài cánh cửa bếp vậy?
Crookshanks, Ginny nói không hề đỏ mặt. Nó thích chi đùa với mấy thứ đồ đó.
Thế à, bà Weasley nói, Mẹ cứ nghĩ là Kreacher, ông ấy thích giữ nhứng món đồ lạ lùng như vậy. Bây giờ nhớ đừng có quên hạ thấp giọng khi xuống gian phòng lớn nhé. Ginny, tay con bẩn đấy, con đã làm gì vậy? Làm ơn hãy đi rửa tay đi trước khi ăn tối.
Ginny nhăn mặt với những người và theo mẹ ra khỏi phòng, để Harry một mình với Ron và Hermione. Cả hai đứa nhìn cậu với vẻ lo lắng bứt rứt, như thể là bọn chúng sợ cậu sẽ lại gào lên nữa và khiến mọi người chạy đến. Cái nhìn của hai đứa có vẻ căng thẳng và làm cho Harry cảm thấy lúng túng.
Trông kìa… cậu thì thầm, nhưng Ron đã lắc đầu và Hermione nói lặng lẽ, Bọn tớ biết là cậu rất tức giận, Harry, chúng tớ thực sự không trách cậu đâu, nhưng cậu phải hiểu là, bọn tớ đã cố gắng thuyết phục cụ Dumbledore -
Phải, tớ biết, Harry nói ngắn gọn.
Cậu cố gắng tìm một chủ đề khác không liên quan đến ông hiệu trưởng của mình, bởi sự quan tâm quá đáng của cụ Dumbledore lại làm cho cơn tức giận của cậu bùng nổ trở lại.
Ai là Kreacher? cậu hỏi.
Đó là con gia tinh sống ở đây, Ron nói. Một kẻ gàn dở. Tớ chưa bao giờ gặp ai giống nó.
Hermione không tán thành với Ron.
Ông ta không phải là một kẻ gàn dở, Ron.
Tham vọng trong cuộc sống của ông ta cái đầu của ông ta được cắt vằ gắn lên một tấm giống như mẹ của ông ta, Ron cáu kỉnh nói. Chẳng lẽ thế lại là bình thường hả Hermione?
Thôi được, đồng ý là ông ta hơi lạ lùng một chút, nhưng đó không phải là lỗi của ông ấy.
Ron nháy mắt với Harry.
Hermione vẫn chưa dứt khỏi cơn NÔN - ("Hermione still hasn t given up on SPEW" - Đây là một cách chơi chữ, vì spew có nghĩa là nôn mửa mà còn là chũ viết tắt hiệp hội do Hermione nghĩ ra để bảo vệ gia tinh, câu này vừa có nghĩa là như trên vừa có nghĩa là Hermione chưa từ bỏ cái hiệp hội đó)
Không phải là NÔN! Hermione giận dữ nói. Đó là Hội cải thiện phúc lợi gia tinh (Society for the Promotion of Elfish Welfare -ND). Và không chỉ là mình tôi, cụ Dumbledore nói rằng chúng ta nên tử tế với Kreacher.
Phải rồi, Ron nói. Thôi đi nào, tớ chết đói rồi đấy này.
Ron đi qua cửa ra hành lang, nhưng trước khi họ có thể bước xuống thang -
Từ từ đã! Ron hổn hển, giơ tay ngăn Harry và Hermione bước thêm. Họ vẫn còn ở trong gian phòng lớn, chúng ta có thể nghe thấy điều gì đó.
Ba đứa trẻ nhìn thận trọng qua lan can. Lối đi ảm đạm của gian phòng lớn đang đầy các nam phù thuỷ và nữ phù thuỷ, có tất cả các người canh gác Harry. Họ thì thầm với nhau một cách xúc động. Ở chính giữ trung tâm của nhóm Harry nhìn thấy cái đầu với mái tóc sẫm màu bóng nhẫy và cái mũi nổi bật của ông thầy giáo ít được ưa thích nhất của cậu tại Hogwarts, Giáo sư Snape. Harry ngả người qua lan can. Cậu rất tò mò về việc thầy Snape đang làm gì trong huynh đệ Phượng hoàng …
Một mẩu dây có mầu da người hạ xuống trước mắt cậu. Ngước nhìn lên, cậu nhìn thấy Fred và George ở hành lang phía trên đang thận trọng hạ thấp cái Tai nối dài về phía trung tâm của nhóm người bên dưới. Tuy nhiên, một giây lát sau, họ lại di chuyển về phía cửa trước và khuất khỏi tầm nhìn.
Mẹ kiếp, Harry nghe thấy Fred thì thầm và nhấc cái Tai nối dài lên.
Họ nghe thấy cửa trước mở ra, sau đó đóng lại.
Thầy Snape không bao giờ ăn ở đây, Ron lặng lẽ nói với Harry. Cám ơn Chúa. Đi thôi nào.
Và đừng có quên xuống giọng khi cậu ở trong gian đại sảnh đấy, Harry, Hermione thì thầm.
Và khi họ đi băng ngang qua dãy đầu của gia tinh trên tường, họ thấy thầy Lupin, bà Weasley và Tonks tại cửa trước đang dùng phép thuật gắn vô số khoá và đinh ốc ngay khi mọi người vừa rời khỏi ngôi nhà.
Chúng ta sẽ ăn tối trong bếp, bà Weasley thì thầm khi gặp chúng ở chân cầu thang. Harry, cháu yêu, liệu cháu có thể đi nhón chân qua đại sảnh được không, qua cánh cửa này nè -
RẦM.
Tonks! bà Weasley cáu tiết la lên và ngoái nhìn lại đằng sau.
Tôi xin lỗi! Tonks đang nằm trên sàn và rền rĩ. Đó là bởi vì cái chân tán ngu nguôc này, đây là lần thứ hai tôi vấp phải nó rồi -
Nhưng phần cuối của câu nói bị chìm lấp đi bởi một âm thanh rít lên khủng khiếp, làm đông máu và xé thủng màng nhĩ.
Tấm rèm nhung bị mối gặp mà trước đó Harry đã đi qua bỗng phồng lên, nhưng không có cánh cửa nào đằng sau cả. Trong một khoảnh khắc, Harry nghĩ rằng cậu đang nhìn qua một cái cửa sổ, đằng sau cửa sổ là một bà già đội một cái mũ màu đen đang la hét không ngừng như thể là bà ta đang bị tra tấn – sau đo cậu nhận ra đó đơn giản chỉ là một bức chân dung có kích thước to bằng người thật, rất sống động và khó ưa nhất mà cậu đã từng gặp trong đời.
Bà già dãi rớt lòng thòng, mắt đảo nhanh, bộ mặt có nước da căng bóng và vàng ệch khi bà ta la hét; và suốt dọc bức tường đằng sau họ, những bức chân dung khác cũng thức dậy và bắt đầu la hét, đến mức mà Harry phải nheo mắt và bịt chặt tai bằng tay.
Thầy Lupin và bà Weasley lao tới và cố gắng giật tấm rèm che phủ bà già, nhưng họ không thể kéo được và bà già lại càng kêu to hơn bao giờ hết, vung vẩy hai bàn tay như đang cố gắng xé rách khuôn mặt họ.
Đồ rác rưởi! Đồ cặn bã! Đồ xấu xa bẩn thỉu! Đồ lộn giống, đồ quái vật, xéo khỏi chỗ này ngay! Làm sao các người dám làm bẩn ngôi nhà của tổ tiên chúng ta -
Tonks liên tục xin lỗi, kéo lê cái chân khồng lồ và nặng nề khỏi sàn; bà Weasley từ bỏ cố gắng đóng tấm rèm lại và vội vã đi tới lui trong đại sảnh làm bất tỉnh các bức chân dung khác với cây đũa phép của mình; và một người đàn ông có mái tóc đen dài xuất hiện từ một cánh cửa trước mặt Harry.
Câm miệng lại, bà già xấu xa kia, Câm miệng lại! người đàn ông gầm lên và tóm lấy tấm rèm mà bà Weasley vừa buông ra.
Gương mặt bà già trở nên trắng bệch.
Mi! bà già gào lên, mắt bà long lên dưới cái nhìn của người đàn ông. Đồ phản bội, đồ đáng ghét, đồ đáng xấu hổ!
Tôi nói - Câm – miệng - lại! người đàn ông lại gầm lên, và với một nỗ lực tuyệt vời, người đàn ông và thầy Lupin cuối cùng đã kéo được tấm rèm trở lại.
Tiếng thét thất thanh của bà già tắt lịm và có một sự im lặng dội lại. Với hơi thở hổn hển và hất mái tóc đen dài khỏi che mắt, bố đỡ đầu của Harry, chú Sirius quay lại với cậu.
Chào Harry, chú nói, Chú biết cháu vừa gặp mẹ chú.
Tài sản của tarta12a

  #5  
Old 12-04-2008, 12:15 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thời gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Bản dịch của: NTBK

Chương 5

Hội Huynh đệ Phượng Hoàng



"Là gì của chú?"
"Người mẹ thân yêu già nua của chú, đúng." Sirius nói "Chúng ta đã cố đưa bà ta xuống cả tháng nay nhưng ta nghĩ bà ta bị bỏ bùa Dính Mãi trên bức tranh đó. Chúng ta phải xuống nhà dưới nhanh trước khi bọn họ thức dậy".
"Nhưng chân dung của bà ấy làm gì ở đây?" Harry lúng túng hỏi khi họ từ hội trường đi qua cánh cửa dẫn đến lối đi xuống những bậc đá chật hẹp, những người khác đi ngay sau họ.
"Chưa ai nói với cháu à? Đây là nhà của bố mẹ chú" Sirius nói. "Nhưng chú là người mang họ Black cuối cùng, nên nó là của chú. Chú cho cụ Dumbledore mượn để làm Bộ chỉ huy, đây là điều duy nhất hữu dụng mà chú nghĩ rằng chú có thể làm."
Harry, từng nghĩ rằng mình sẽ được đón tiếp niềm nở hơn từ Sirius, nhận ra có một chút khô khốc và chua chát trong lời nói của Sirius. Nó đi theo người cha đỡ đầu của nó đến cuối những bậc thang, qua một cánh cửa dẫn đến phòng bếp của tầng hầm.
Đó là một căn phòng có nhiều ngõ ngách bao quanh bằng những bức tường gồ ghề, cũng không kém phần tối tăm như phòng đại sảnh ở trên. Căn phòng được chiếu sáng bằng một cây đèn lớn ở tít cuối phòng. Qua những làn khói mờ mờ ảo ảo lơ lững giữa không gian hiện lờ mờ những cái bóng đầy vẻ de doạ của những cái xoong chảo, ống khói treo lơ lửng trên trần nhà tối tăm.Rất nhiều ghế đã được đưa đến đây cho buổi họp và một cái bàn dài bằng gỗ được đặt giữa chúng. trên dó đầy rẫy những cuộn giấy da, ly tách, những chai rượu rỗng, và một đống gì đó giống như giẻ rách. Ông Weasley và người con trai lớn nhất của ông, anh Bill đang nói chuyện với nhau ở phía cuối bàn.
Bà Weasley thì chẳng nói gì cả. Chồng bà, một người đàn ông gầy, tóc đỏ và hơi hói, mang đôi mắt kính vành tròn, nhìn quanh và nhảy cẫng lên:
“Harry “ông Weasley reo lên, lao nhanh về phía Harry, bắt tay Harry một cách mừng rỡ “Bác thật mừng quá khi được gặp lại cháu”
Qua vai cùa ông, Harry thấy anh Bill, vẫn mái tóc dài cột lại như đuôi ngựa, lẹ làng cuốn những cuộn giấy da còn lại trên bàn.
"Chuyến đi tốt chứ Harry?" Bill vừa hỏi vừa cố gắng cuộn lại 12 cuộn giấy cùng một lúc. “Mắt Điên chắc không để cho em thăm viếng Greenland chứ hả?”
“Lão ta đã cố đó chứ”, Tonks lên tiếng, vừa đến giúp Bill và ngay lập tức làm ngã cây đèn cầy lên ngay trên cuộn giấy cuối cùng.
“Ôi, không, xin lỗi…”
“Không sao đâu”, bà Weasley nói có vẻ bực bội, vừa làm phép sửa lại cuộn giấy bằng một cái phất đũa. Trong loé chớp sáng bởi cây đũa, Harry thấy đó dường như là sơ đồ của một toà nhà nào đó.
Bà Weasley bắt gặp nó đang nhìn, bèn vồ lấy cái thứ đó, thẩy về phía anh Bill đang dang tay ra đón sẵn.
“Thứ đó phải đươc huỷ ngay lập tức vào cuối mỗi buổi họp chứ,” bà Weasley nói một cách cáu kỉnh, trước khi rời khỏi chạn chén dĩa, và bắt đầu dọn bàn.
Bill lấy cây đũa thần ra, nói khẽ, "Evanesco!” và cuộn giấy biến mất.
“Ngồi xuống đi Harry”, Sirius nói, “Cháu đã gặp Mundungus rồi chứ?”
Đó là cái thứ mà nó tưởng là một đống giẻ rách, phát ra tiếng càu nhàu kéo dài, sau đó giật mình thức giấc.
“Có ai nhắc đến tên tui thì phải?” Mundungus nói lẩm bẩm một cách ngái ngủ. “Tui đồng ý với Sirius”, hắn ta rướn bàn tay dơ khủng khiếp của hắn ra, như thể muốn có ý kiến, cặp mắt hắn lờ đờ, đỏ ngầu, vô hồn. Cái điệu bộ đó của hắn là Ginny không nhịn cười được.
“Cuộc họp kết thúc rồi, Dung”, Sirius nói, sau khi tất cả đã ngồi xuống quanh bàn. “Harry đã đến được đây”
“Gì?” Mundungus gào lên, nhìn Harry một cách đầy de doạ qua bộ tóc hoe hoe be bết của hắn.
“Úi chà, vậy là, à ừ, ổn chứ Harry ?”
“Vâng”, Harry trả lời.
Mundungus vừa dò dẫm cái túi của hắn ta, vừa đưa mắt nhìn Harry, và lấy ra một cái ống điếu màu đen cáu bẩn. Hắn ngậm nó vào miệng, mồi lửa bằng cây đũa của hắn, kéo một hơi thật sâu. Ngay sau đó, những làn khói lục cuộn ra, vây lấy hắn.
“Ta nợ cháu một lời xin lỗi hử,”giọng của hắn lầm rẩm trong làn khói thuốc.
“Lần cuối cùng, Mundungus“, giọng bà Weasley vang lên, “Chú có thể không hút cái thứ đó trong bếp được không, nhất là khi chúng ta sắp đến bữa ăn!”
” À,” Mundungus lúng túng, “Đúng, đúng vậy. xin lỗi. Molly”
Khói thuốc biến mất ngay khi Mundungus cất cái ống điếu lại trong túi nhung cái mùi hăng hăng của thuốc cháy vẫn còn nồng nặc.
“Và nếu qúi vị muốn dùng bữa trước nửa đêm thì làm ơn giúp tôi một tay” Bà Weasley nói lớn cho cả phòng cùng nghe. “Không, cháu cứ ngồi đó đi, cưng ạ, cháu đã phải trải qua một đoạn đường dài rồi.”
“Tôi có thể làm được gì không, Molly?” Tonks đề nghị một cách hăng hái, chuẩn bị đứng dậy.
Bà Weasley chần chừ, trông bà có vẻ e dè.
“Ừm, khỏi, được rồi Tonks, cô cũng phải nghỉ ngơi chứ, cô cũng đã làm việc suốt ngày hôm nay.”
“Không, tôi muốn giúp mà!” Tonks nói lớn1 cách vô tư, lẹ làng tiến về phía chạn chén bát nơi mà Ginny đang lấy dao nĩa và làm ngã ngay một cái ghế.
Sau đó, một chuỗi âm thanh của những cái dao đang tự mình bằm thịt, thái rau được giám sát bởi ông Weasley, trong khi bà Weasley khuấy một cái vạc đang đong đưa trên ngọn lửa, còn những người khác thì dọn dĩa, thức ăn ra. Harry ngồi lại bàn cùng với Sirius và Mundungus, kẻ vẫn còn hấp háy mắt nhìn hắn một cách râu rĩ.
“Cháu đã gặp bà già Figgy chưa?, hắn hỏi
“Chưa” Harry trả lời, “Cháu chưa gặp ai cả”
“Phải, lẽ ra ta không nên bỏ đi”, Mundungus nói, vừa nghiêng người về trước, vừa tự bào chữa cho mình “Nhưng đó là một cơ hội kinh doanh tốt…”
Harry cảm thấy có một cái gì đó đang cào cào chân mình, đó là Crookshanks, con mèo bị băng bó chân của Hermione, nó cuộn mình quanh chân Harry, gừ gừ, sau đó nhảy vào lòng Sirius, nằm co tròn lại. Sirius gãi gãi tai nó, quay lại nói chuyện với Harry.
“Nghỉ hè vui chứ?”
“Không, đó là một kì nghỉ tồi tệ”
Lần đầu tiên, nó thấy một cái gì đó như là một cái cười khẩy, lướt ngang qua mặt Sirius.
“Cháu có biết là cháu đang than phiền về chính bản thân chú không?”
“Gì ạ?” Harry hỏi lại một cách hoài nghi.
“Thật ra, chú đã có dịp chào đón một vụ tấn công của bọn Dementor. Đó là một cuộc chiến đấu khủng khiếp vì linh hồn của chú có thể bị đánh bại bởi sự buồn tẻ. Cháu nghĩ rằng chỉ có mình cháu mới trải qua những thứ đó sao, ít ra thì cháu vẫn có thể thoát ra khỏi, đi dây đó, duỗi chân duỗi cẳng, chiến đấu chút đỉnh… Còn chú bị kẹt trong này cả tháng trời rồi”
“Sao vậy?” Harry nhăn mặt.
“Bởi vì Bộ Pháp Thuật vẫn còn truy đuổi chú, và Voldemort chắc chắn đã biết chú là một Biến Nhân rồi, Đuôi trùn chắc đã nói cho hắn, cái lợi thế nhất của chú trở nên vô dụng. Không có nhiều thứ mà chú có thể làm cho Hội Huynh đệ Phượng Hoàng… hoặc ngay cả cho cụ Dumbledore“
Có một cái gì đó nghẹn lại trong lời nói của Sirius khi Sirius nhắc đến tên của cụ Dumbledore. Điều này cho Harry biết Sirius cũng không vui vẻ gì lắm với Bộ chỉ huy. Harry thấy thông cảm cho người cha đỡ đầu của nó quá.
“Ít ra thì cũng đã biết những chuyện đang diễn ra”, nó lấy giọng cứng cáp nói.
“Ồ đúng,”Sirius đáp lại một cách mỉa mai. “Lắng nghe Snape dài dòng, phải chịu đựng những lời dầy ngụ ý rằng hắn đã mạo hiểm cả tính mạng của hắn ở ngoài kia trong khi ta chỉ quanh quẩn ỏ trong này, tận hưởng mọi sự thoải mái, phải nghe hắn hỏi thăm những chuyện chùi rửa như thế nào…”
“Chùi rửa cái gì”
“Làm cho cái nơi này trở thành nơi có thể sống được,” Sirius trả lời, vung tay quanh phòng bếp tối tăm, buồn thảm, “Cả 10 năm nay có ai sống ở đây đâu, từ khi mẹ ta chết, trừ phi cháu tính cả con gia tinh già của bà ấy, nó chỉ đi lòng vòng và chẳng chịu lau dọn gì cả hàng thế kỉ rồi.
“Sirius “, Mundungus lên tiếng, dường như chẳng chú ý đến mẩu đối thoại, mà chỉ chăm chăm vào cái ly cạn. “Cái này bằng bạc hở?”
“Đúng vậy”, Sirius nhìn nó chán ghét, “Loại bạc quí giá nhất thời xưa, thế kỉ 15, chạm khắc với huy hiệu của dòng họ Black.”
“Nó vẫn còn đáng giá lắm đây,” Hắn làu bàu, vừa làm bóng cái cốc với cái tay áo của hắn.
“Fred, George, KHÔNG, TỤI BAY CHỈ CẦN KHIÊNG CHÚNG THÔI!”, Giọng bà Weasley rít lên.
Harry, Sirius, Mundungus cùng quay lại, và trong tích tắc, họ phải nhảy ra khọi bàn ngay lập tức. Fred và George đã bỏ bùa cái vạc lớn chứa đầy thịt hầm. Một cái vại thép chứa bia, một cách thới xắt bánh mì bằng gỗ nặng, cùng với con dao bự cùa nó, ném chúng mạnh vào không trung. Cái vạc trượt trên suốt chiều dài của bàn, và chỉ dừng lại ngay rìa của nó, để lại một vạt cháy xém đen, dài trên mặt gỗ, cái vại bia rơi ầm xuống đất, vang bia tung tóe ra, con dao xắt bánh mì thì trượt ra khỏi thớt, phóng xuống, cắm phập một cách nguy hiểm vào ngay chỗ mà chỉ một giây trước Sirius đã để tay.
“Ối trời,” bà Weasley gào lên, “TỤI BAY ĐÂU CẦN PHẢI…, TAO MỆT LẮM RỒI, CHỈ TẠI TỤI BAY ĐÃ ĐƯỢC PHÉP SỬ DỤNG PHÁP THUẬT. TỤI BAY ĐÂU CẦN PHẢI RÚT ĐŨA RA CHO NHỮNG VIỆC LẶT VẶT NHƯ THẾ!”
“Tụi con chỉ cố gắng tiết kiệm thời gian thôi mà”, Fred thanh minh, vội vàng giựt mạnh con dao rao khỏi mặt bàn. “Xin lỗi chú Sirius, cháu không cố ý…”
Harry và Sirius không thể nhịn cười được, còn Mundungus, bị ngã nhào về phía sau, không ngớt chửi rủa khi đứng dậy. Con Crookshanks rít lên giận dữ, lẩn xuống dưới gầm chạn chén bát, đưa đôi mắt vàng khè hấp háy trong bóng tối.
“Nào, các con,” ông Weasley lên tiếng, dựng cái vạc lại, để lên giữa bàn, “Mẹ các con đúng đấy, các con đã đến tuổi để thể hiện trách nhiệm của mình.”
“Mấy anh của tụi nó đâu có gây rắc rối dữ vậy đâu”, bà Weasley vừa càu nhàu, vừa ném phịt cái vại bia lên bàn, làm văng bia ra thêm một lần nữa.
“Bill đâu có cần mỗi bước lại biến hình! Chalie đâu có cần phải bỏ bùa mọi thứ nó gặp! Percy…”
Bà dùng lại đột ngột, dường như hụt hơi, lén nhìn chồng một cách hoảng hốt, còn ông Weasley thì như là cứng người lại.
“Thôi, chúng ta ăn đi”, Bill nói lẹ làng.
“Bữa ăn trông thật tuyệt, Molly”, Lupin vừa nói vừa múc món thịt hầm vào dĩa, chuyền qua những người khác.
Không ai nói gì ngoại trừ tiếng bát đĩa va vào nhau, tiếng dao cắt thịt, tiếng của những người khác ngồi xuống, bắt đầu bữa ăn. Sau đó bà Weasley quay qua nói với Sirius.
“Tôi định nói với chú điều này, Sirius, có cái gì đó bị mắc kẹt trong cái bàn viết ở phòng vẽ đó, nó cứ rít lên, run bần bật. Dĩ nhiên đó chỉ là một con Ông Kẹ nào đó, nhưng tôi nghĩ chúng ta phải kêu Alastor xem qua nó trước khi để cho nó ra ngoài”
“Cứ làm những điều chị muốn”, giọng Sirius hơi khang khác.
“Những bức màn ở đó cũng đầy những con Doxys nữa,” bà Weasley tiếp tục, “tôi nghĩ chúng ta nên tìm cách xử lý bọn chúng ngày mai”
“Tôi sẽ trông nom việc đó cho” Sirius trả lời. Harry nghe có chút chua chát trong lời nói của Sirius, nhưng nó không biết những người khác có thấy vậy không.
Đối diện với Harry là cô Tonks, đang bày trò với Hermione và Ginny bằng cách biến cái mũi mình thành từng miếng nhỏ, vừa đảo mắt vừa giả bộ đau đớn như lần cô đến đón và thu dọn đồ đạc trong phòng Harry. Cái mũi của cô phình ra giống mỏ chim, làm gợi nhớ đến cái mũi của thầy Snape, sau đó co lại kích thước của cái mũ nấm, rồi lại mọc ra vô số lông từ lỗ mũi. Chắc chắn đây là trò giải trí thường xuyên trong bữa ăn, bởi vì Hermione và Ginny nhanh chóng yêu cầu cô làm những cái mũi mà họ ưa thích.
“Làm cho nó giống như cái mõm heo đi cô Tonks”
Tonks đáp ứng, và Harry, khi nhìn lên, cứ tưởng là bộ mặt Dudley đang nhe răng ra nhìn nó ở phía bên kia bàn.
Ông Weasley, Bill, và Lupin đang có một cuộc tranh luận sôi nổi về những con yêu tinh.
“Chúng chưa từng từ chối thứ gì cả” Bill nói, “Con vẫn không thể làm việc được dù cho người ta tin hay không tin rằng hắn đã trở lại.. Dĩ nhiên, bọn chúng sẽ không bám lấy mọi người. Chỉ cần tránh xa bọn chúng là được.”
“Ta chắc là chúng chẳng bao giờ ngả về phía kẻ - mà - ai - cũng - biết - đấy ” ông Weasley lắc đầu, trầm ngâm.
“Bọn chúng cũng thua luôn, còn nhớ cái gia đình yêu tinh mà hắn đã giết hại không, dường như ở gần Notthingham?”
“Tôi thì nghì rằng còn tuỳ thuộc vào việc bọn chúng được trả công như thế nào nữa.” Lupin tiếp, “Tôi không nói về vàng mà tôi nói về sự tự do mà chúng ta đã cướp đoạt của bọn chúng hàng thế kỷ nay. Vì sự tự do đó mà bọn chúng sẽ bị dụ dỗ. Cháu có gặp may mắn với Ragnok không, Bill?”
“Ngay bây giờ trông hắn giống như là một kẻ không có phép thuật vậy, hắn vẫn tiếp tục lê lết đây đó với những vụ buôn bán Bagman, hắn trở mặt với ngài bộ trưởng, những con yêu tinh sẽ chẳng bao giờ lấy được tí vàng nào từ hắn, mấy người biết đó….”
Một tràng cười phát ra từ phía giữa bàn, ngắt ngay lời của Bill. Fred, George, Ron và Mundungus đang cười lăn cười lộn trên ghế.
“Rồi,” Mundungus cố ngưng cười, nước mắt dàn dụa từ khoé mắt. “Nếu mấy người tin, tụi nó nói với ta “Nè Dung, mày lấy mấy con cóc nhái đó ở đâu vậy? Nó đáng giá cho sự ra đi của mấy thằng trộm, và chặn đường tao!”, rồi ta trả lời, “Chặn cái cóc khô nhà mày, Will, rồi sao nữa, mày muốn thêm vài cái nữa không?” Và nếu mấy cháu tin ta, mấy chàng trai à, mấy cái máng xối ngu ngốc đó mua hết cóc của ta với cái giá đắt gấp nhiều lần lúc đầu”
“Tôi nghĩ là bọn chúng không cần nghe thêm gì nữa về những vụ mua bán của chú, cám ơn nhiều Mundungus “ bà Weasley cúng giọng, ngay khi Ron cười rú lên, ngã lăn quay ra khỏi bàn.
“Thôi mà Molly” Mundungus đáp ngay, dụi mắt, liếc nhìn Harry.
“Mấy cháu biết đó, Will chặn tụi nó lại ngay giá đầu tiên nên ta chẳng làm gì sai trái cả”
“Tôi không cần biết chú học hỏi đúng sai ở đâu Mundungus, nhưng tôi nghĩ chú đã lầm lẫn khi dạy cho bọn chúng một vài bài học về sự vô lễ rồi đó” Molly lạnh lùng bảo.
Fred và George xìu mặt xuống cốc bia. George bị nấc cụt. Vì một lí do nào đó, Bà Weasley liếc nhanh về phía Sirius, trước khi đi chuẩn bị món bánh hấp đại hoàng cho tráng miệng. Harry nhìn sang Sirius.
“Thím Molly có vẻ không thích Mundungus cho lắm” Sirius trầm ngâm nói.
“Ông ấy làm gì trong chiến dịch?”
“Hắn hữu dụng lắm chứ,” Sirius nói nhỏ, “Hắn biết nhiều ngõ ngách. Có lẽ hắn thấy hắn là kẻ duy nhất được việc. Nhưng hắn trung thành với cụ Dumbledore. Cụ đã giúp hắn thoát khỏi một vụ dơ bẩn. Có một người như hắn ở xung quanh là điều đáng giá. Hắn có thể nghe những điều mà chúng ta không thể. Nhưng Molly nghĩ rằng mời hắn dùng bữa tối là một điều không đáng. Bà ấy vẫn chưa tha thứ cho hắn về việc rời bỏ khỏi vị trí khi đang nhận nhiệm vụ bám sát cháu”
Món bánh hấp và món kem sữa hấp làm cho cái quần jeans trở nên quá ư chật chội (cái quần jeans đó một thời là của Dudley). Khi nó bỏ thìa xuống, thì chẳng ai nói gì với ai cả ông Weasley tựa lưng vào ghế dựa, trông có vẻ no nê và thư giãn; Tonks ngáp một cái thiệt lớn, cái mũi của cô đã trở lại bình thường: còn Ginny quì xuống sàn, nhử nhử con Crookshanks ra khỏi gầm chạn, dứ cái nắp vại bia để dụ nó ra.
“Gần đến giờ ngủ rồi đây,” Bà Weasley nói với một cái ợ.
“Chưa phải bây giờ, Molly” Sirius lên tiếng, đẩy cái dĩa hết ra, và quay qua nhìn Harry “Cháu biết đấy. Chú rất ngạc nhiền về cháu đấy. Chú nghĩ rằng điều đầu tiên cháu làm khi đến đây là hỏi thăm về Voldermort.”
Không khí trong phòng thay đổi một cách nhanh chóng làm Harry liên tưởng giống như sự có mặt của bọn Dementor (Giám Ngục - ND). Nơi một giây trước đó đầy vẻ ngái ngủ thư giãn, mà giờ đầy vẻ de doạ, căng thẳng. Sự sợ hãi lan khắp bàn ăn khi nghe Sirius nhắc đến tên của Voldemort. Lupin, hớp một hớp rượu, từ từ đặt cốc xuống, trông có vẻ lo lắng.
“Cháu đã hỏi rồi đó chứ” Harry nói một cách phẫn nộ, “Cháu đã hỏi Ron và Hermione nhưng bọn họ bảo họ không được tham gia chiến dịch, nên…”
“Điều này thì họ đúng đấy” bà Weasley xen vào, “Các cháu còn quá nhỏ”
Bà đang ngồi nghe ngóng trên ghế, khoanh tay lại, nét mặt thể hiện sự mệt mỏi.
“Đến khi nào mà mấy người tham gia Hội Huynh đệ phượng hoàng được phép trả lời câu hỏi vậy? Harry đã bị mắc kẹt suốt một tháng trời ở ngôi nhà Muggle đó…”
“Chờ chút đã” Goerge ngắt ngang đột ngột.
“Khi nào thì Harry mới được trả lời?” Fred hỏi.
“Tụi cháu đã cố moi móc chú suốt cả tháng trời. Vậy mà chú chẳng hé một thứ thối tha nào cả”. Goerge tiếp.
“Cháu còn quá nhỏ, cháu không được tham gia chiến dịch” Fred cao giọng nhại, nghe giống như giọng mẹ nó một cách khôn ngoan. “Harry vẫn chưa đủ tuổi mà”
“Chuyện mấy cháu không được biết gì về Hội Huynh đệ cả không phải là lỗi của chú” Sirius nhẫn nại trả lời. “Đó là quyết định của bố mẹ các cháu. Mặt khác, Harry …”
“Chuyện đó không đến lượt chú để quyết định xem chuyện gì tốt cho Harry !” bà Weasley nói một cách cứng rắn. Điều mà bà đang biểu lỏ hiên rõ trên mặt, đầy vẻ nghiêm trọng. “Chú đã quên mất những điều cụ Dumbledore đã nói sao?”
“Điều gì”, Sirius chậm rãi hỏi với vẻ mặt của một người đàn ông sẵn sàng chiến đấu.
“Điều không nên nói với Harry chứ không phải điều nó muốn biết”, bà Weasley nhấn mạnh vào những từ cuối.
Đầu của tụi Ron, Hermione, Fred, Goerge hết quay qua phía bà Weasley đến quay sang phía Sirius giống như chúng đang coi một trận đấu tennis vậy. Ginny đang quì giữa một đóng nắp vại bia bỏ, há mỏ ra hóng chuyện. Lupin cũng hướng về phía Sirius.
“Tôi không định nói cho nó biết nhiều hơn những thứ mà nó cần, Molly. Nhung vì nó là người duy thấy sự trở lại của Voldemort, (một lần nữa cái tên này lại gây nên một sự rùng mình của những người ngồi quanh bàn), nó hơn ai hết có quyền …”
“Nó không phải là thành viên của Hội Huynh đệ. Nó mới chỉ 15 và…”
“Nó xứng đáng được là thành viên, hơn một số người ở đây”
“Đây có ai phủ nhận những chuyện mà nó đã làm”, bà cao giọng, nắm tay của bà run run tựa vào ghế. “Nhưng nó...”
“Nó không còn là một đứa con nít nữa”, Sirius đáp lại một cách nhẫn nại.
“Nhưng nó cũng chưa phải là người lớn”, 2 má của bà ửng lên, “Nó không phải là James, Sirius !”
“Tôi hiểu rõ nó là ai mà, cám ơn, Molly” Sirius lạnh lùng nói.
“Tôi không chắc là chú biết! Đôi lúc cái cách mà chú nói chuyện với thằng bé cứ như là chú chú nghĩ chú người bạn thân nhất của chú đã trở về vậy!”
“Chuyện đó thì có gì sai?” Harry hỏi.
“Điều sai trái là cháu không phải là cha cháu, mặc cho cháu có giống cha cháu đến thế nào đi chăng nữa”, bà Weasley vừa trả lời Harry, vừa ném cho Sirius một cái nhìn chán nản. “Cháu vẫn còn đi học và người lón có trách nhiệm nhắc cho cháu nhớ về điều đó”
“Điều đó có nghĩa là tôi đang lơ là trách nhiệm của một người cha đỡ đầu à?” Sirius cao giọng.
“Điều đó có nghĩa là chú đã hành động quá vội vàng, Sirius, vì thế mà cụ Dumbledore luôn nhắc chú phải ở trong này và…”
“Chúng ta làm ơn đừng nhắc đến những chỉ thị của cụ Dumbledore về tôi.”
“Anh Arthur”, bà gào lên, hướng về phía chồng, “Arthur, khuyên chú ấy gìum em.”
Ông Weasley không thể mở miệng ra nói được. Ông gỡ mắt kiếng ra, lấy vạt áo lau lau chùi chùi, không dám nhìn sang vợ. Chỉ sau khi ông đã đeo cặp mắt kiếng vào, ông mới lên tiếng.
“Cụ Dumbledore biết rằng mọi thứ đã thay đổi, Mooly à. Cụ đã chấp nhận cho Harry được tham gia vào, trong một vài khía cạnh nào đó. Bây giờ nó đã là thành viên của ban chỉ huy rồi.”
“Thì đúng vậy, nhưng chuyện đó với chuyện cho phép nó hỏi bất cứ điều gì nó muốn là hai chuyện khác nhau”
“Theo tôi” Lupin lên tiếng, nhìn sang Sirius ngay khi bà Weasley liếc nhìn ông, hi vọng ông sẽ là một đồng minh của mình, nhưng Lupin đã lên tiếng, “Tôi thì nghĩ tốt nhất chúng ta phải nói cho Harry biết sự thật, không phải tất cả, Molly, một cách tổng quát từ chúng ta, chú không phải góp nhặt từ những người khác”
“Thôi được”, bà Weasley thở dài, không tìm thấy bất cứ ai khác đồng tình với mình, “Vậy đó, tôi có thể thấy là tôi bị lên mặt dạy đời nhiều quá rồi. Tôi chỉ muốn nói thêm điều này: Cụ Dumbledore có lí do riêng của cụ để ngăn không cho Harry biết quá nhiều, và thốt ra những lời như thể là đã biết rõ Harry vậy…”
“Nó đâu phải là con trai của chị,” Sirius chậm rãi tiếp.
“Nó cũng như là con tôi vậy,” bà Weasley nhấn mạnh, “Nó còn có ai khác nữa đâu.”
“Nó còn có tôi mà”
“Ồ vâng,” bà vênh mỏ lên, “vấn đề là việc trông coi nó chẳng dễ dàng chút xíu nào đối với chú khi chú còn ở trong nhà ngục Azkaban, phải không?”
Sirius nhướng người định đứng dậy.
“Nhưng Molly, chị đâu phải là người duy nhất quan tâm đến thằng bé”, Lupin lên giọng nói, “Còn Sirius, ngồi xuống.”
Môi dưới của bà Weasley hấp háy, còn Sirius mặt trắng bệch, từ ngồi lại xuống ghế.
“Tôi nghĩ rằng Harry phải được quyền nói lên ý kiến của mình chứ, Nó đã đủ lớn để có thể tự quyết định cho chính mình.”
“Cháu muốn được biết chuyện gì đang diễn ra vậy?” cuối cùng Harry mới lên tiếng.
Nó không dám nhìn sang bà Weasley. Nó hiểu rằng bà thật sự coi nó như con trai của mình nhưng quả thật, nó không thể nào chịu đựng được sự chìu chuộng quá dáng của bà ấy. Chú Sirius rất đúng khi nói rằng nó không còn là một đứa trẻ nữa.
“Tốt lắm” Bà Weasley tự ái nói. “Ginny, Ron, Fred, George, Hermione, các con ra khỏi bếp ngay lập tức.”
Tụi nó rên rỉ.
“Tụi con lớn rồi mà” Fred và George cùng gào lên.
“Nếu Harry được phép biết thì tại sao tụi con lại không thể chứ?” Ron cũng gào lên.
“Mẹ! Con cũng muốn nghe nữa” Ginny nũng nịu.
“KHÔNG!” Bà Weasley la tụi nó, đứng bật dậy, bà quắc mắt “Ta tuyệt đối cấm…”
“Molly, em không thể cản Fred và George được” ông Weasley mệt mỏi nói “Chúng đã đủ tuổi rồi mà”
“Nhưng mà tụi nó còn đi học mà”
“Tụi nó đã chính thức trưởng thành rồi” ông Weasley tiếp cũng với giọng mệt mỏi..
Khuôn mặt của bà Weasley bây giờ đỏ bừng lên.
“Ồ, vậy thì Fred và George có thể ở lại còn Ron …”
“Harry chắc chắn sẽ kể lại với con và Hermione mọi thứ, phải không Harry ?” Nó nhấn mạnh và bắt gặp ánh mắt của Harry.
Ngay lập tức, Harry định sẽ nói với Ron rằng nó sẽ không tiết lộ bất cứ thứ gì cho Ron cả, rằng Ron phải nếm thử việc bị nhốt trong bóng tối xem thử coi nó có khoái không. Nhưng cái ý nghĩ xấu xa đó ngay lập tức biến mất chúng bắt gặp ánh mắt của nhau.
“Dĩ nhiên là tớ sẽ kể mà”
Mặt của Ron và Hermione rạng rỡ hẳn ra.
“Tốt” bà Weasley lại gào lên. “Tốt, Ginny, đi ngủ!”
Ginny chẳng chịu bỏ đi một cách im ắng mà nó càu nhàu mẹ nó suốt quãng đường lên lầu, và khi nó đi qua đại sảnh, thì tiếng gào thét của bức tranh bà Black cũng được cộng thêm vào cái mớ âm thanh hỗn loạn đó. Lupin vội vàng tiến về phía bức chân dung và làm cho nó yên ắng trở lại. Chỉ sau khi Lupin trở lại, đóng cửa phòng bếp, ngồi lại vị trí của mình, thì Sirius mới bắt đầu nói.
“Được rồi Harry, cháu muốn biết chuyện gì?”
Harry hít vào một hơi thật sâu rồi bắt đầu hỏi câu hỏi đã ám ảnh nó suốt cả tháng trời nay.
“Voldemort đang ở đâu?” nó hỏi, không thèm để ý sự rùng mình của những người xung quanh khi nghe đến cái tên đó.
“Hắn đang làm gì? Cháu đã cố thử tìm hiểu trên bản tin của dân Muggle, và ở đó chẳng có cái gì đại loại về hắn, nhưng không hề có những cái chết bất thường hay bất cứ cái gì khác”
“Bởi vì chưa có ai chết một cách bất thường cả”, Sirius nói, “Ít nhất là theo nhưng gì chúng ta biết…mà chúng ta thì biết khá nhiều.”
“Dù sao thì cũng nhiều hơn những điều mà hắn nghĩ chúng ta đã biết” Lupin tiếp.
“Làm sao mà hắn ngừng giết người được?”, Harry biết rằng Voldemort đã giết ít nhất một nguời vào năm ngoái.
“Bởi vì hắn không muốn gây thêm sự chú ý nữa. Điều đó sẽ gây nguy hiểm cho hắn. Sự trở lại của hắn không được như những gì hắn mong muốn, cháu cũng thấy đó. Hắn làm cho mọi chuyện trở nên rối rắm cả lên”
“Hoặc đúng hơn là cháu gây ra những rối rắm đó cho hắn” Lupin nói với một nụ cười thỏa mãn.
“Tại sao vậy?” Harry lúng túng hỏi.
“Hắn không nghĩ rằng cháu sẽ sống sót. Ai mà biết hắn đã trở lại mà còn sống sót, ngoâi trừ đám tay chân của hắn. Nhưng cháu là kẻ duy nhất sống sót và trở thành nhân chứng.”
“Cụ Dumbledore là người cuối cùng mà hắn muốn đánh động về sự trở lại của hắn. Và cháu có thể chắc chắn rằng cụ Dumbledore đã biết ngay được điều đó.”
“Vậy thì sao?”
“Em không hiểu sao?” Bill nghi ngờ hỏi, “Cụ Dumbledore là người duy nhất mà cái kẻ - ai - cũng - biết - đấy sợ”
“Nhờ cháu mà cụ Dumbledore có thể triệu tập Hội Huynh đệ phượng hoàng trong vòng một tiếng hồng hồ ngay sau khi Voldemort trở lại.”
“Làm sao mà chú biết được kế hoạch của hắn?”
“Cụ Dumbledore nảy ra một ý định khôn ngoan, và cái ý định đó hoàn toàn chính xác.”
“Vậy cụ Dumbledore nghĩ rằng hắn sẽ làm gì?”
“Thì đầu tiên hắn sẽ xây dựng lại lực lượng của hắn. Hồi trước, hắn đã có một lực lượng đông đảo dưới quyền của hắn: Những phù thuỷ bị bỏ bùa để đi theo hắn, bọn tay chân trung thành của hắn, mấy tụi sinh vật của bóng tối. Chúng ta nghe ngóng được rằng hắn định triệu tập bọn khổng lồ, đó chỉ là một trong nhứng đám đi theo hắn mà thôi. Hắn sẽ không liều lĩnh để chiếm lấy bộ pháp thuật chỉ với vài tá bọn tay chân của hắn.’;
“Vì vậy chúng ta phải ngăn hắn có thêm những kẻ theo đuôi?”
“Chúng ta đang cố gắng làm hết sức mình”
“Bằng cách nào?”
“Điều quan trọng là chúng ta phải thuyết phục những người khác rằng hắn đã trở lại, để cho họ đề phòng. “
“Tại sao?”
“Bởi vì thái độ của bộ trưởng bộ pháp thuật, “Tonks tiếp “ Cháu đã gặp Cornelius Fudge sau khi kẻ - mà - ai - cũng - biết - đấy trở lại. Harry à, lão ta chẳng thích hợp cho cái vị trí đó chút nào cả. Lão ta phủ nhận hoàn toàn những gì đã xảy ra.”
“Nhưng tại sao?” Harry thất vọng hỏi, “ Tại sao ông ấy lại trở nên khờ khạo như vậy chứ? Nếu như cụ Dumbledore …”
“Cháu đã thấy được cái mấu chốt của vấn đề rồi đó” ông Weasley cười nhăn nhở.
“Cụ Dumbledore “
“Cháu biết đấy, Fudge rất nể sợ cụ”
“Sợ cụ Dumbledore ?”
“Sợ những gì mà cụ Dumbledore sẽ có. Fudge nghĩ rằng cụ Dumbledore sẽ lật đổ hắn. Lão nghĩ rằng cụ Dumbledore muốn làm bộ trưởng bộ pháp thuật”
“Nhưng cụ Dumbledore không hề có ý….”
“Dĩ nhiên là không rồi, Cụ không bao giờ thèm muốn cái chức vụ bộ trưởng đó, ngay cả khi nhiều người muốn cụ đảm nhận cái chức vụ đó khi Millicent Bagnold nghỉ hưu. Thay vào đó, Fudge đã nắm quyền lực nhưng hắn sẽ không bao giờ quên rằng cụ Dumbledore đã được nhiều người ủng hộ như thế nào, mặc dù cụ chẳng bao giờ chấp nhận cái chức vụ đó. "
“Trong thâm tâm, Fudge hiểu rằng cụ Dumbledore sáng suốt hơn lão nhiều, và là một phù thủy nhiều quyền lực hơn lão. Khi mới là bộ trưởng, lão cứ nài nỉ cụ Dumbledore gíup đỡ. Nhưng lão ta trông có vẻ khoái quyền lực hơn và trở nên tự tin hơn. Lão khoái làm bộ trưởng và tự thuyết phục lão ràng lão là một kẻ khôn ngoan, còn cụ Dumbledore thì chỉ biết khuấy đảo mọi thứ lên trong khi lẽ ra phải cho nó chìm xuống.”
“Làm sao mà ông ấy có thể nghĩ như vậy.”Harry nói một cách giận dữ. “ Làm sao mà ông ấy có thể nghĩ rằng cụ Dumbledore khuấy đảo mọi thứ trong khi người gây ra mọi chuyện là cháu?”
“Bởi vì thừa nhận sự trở lại của Voldemort có nghĩa là bộ pháp thuật chẳng làm gì cả trong suốt 14 năm trời” Sirius nói, giọng chua chát. “Furge không thể tự mình đối mặt với điều đó. Hắn thấy sẽ dễ dàng hơn nếu tự thuyết phục mình rằng cụ Dumbledore chỉ nói xạo để làm lung lay địa vị của hắn.”
“Cháu đã thấy cái vấn đề rồi đó. Thật là khó để thuyết phục mọi người rằng Voldemort đã trở về trong khi bộ pháp thuật cứ khăng khăng là không có gì phải e ngại Voldemort cả, nhất là khi mọi người cũng chẳng muốn tin điều đó là sự thật. Còn gì nữa nhỉ, bộ pháp thuật dựa dẫm vào tờ Nhật báo tiên tri đưa tin rằng cụ Dumbledore chỉ đơn thuần là phao tin đồn, vì thế hầu hết cá cộng đồng phù thuỷ đều không ý thức được những điều đang xảy ra. Điều này làm cho họ dễ dàng trở thành mục tiêu của bọn tay chân Voldemort khi họ sự dụng lời nguyền Độc Đoán.”
“Nhưng mà chú đang cố gắng thuyết phục mọi người tin điều đó chứ, phải không?” Harry vừa nhìn quanh vừa hỏi, “ Mọi người đang cố gắng cảnh báo người ta rằng Voldemort đã trở lại phải không?”
Bọn họ đều cười gượng gạo cả.
“À, bởi vì mọi người đều nghĩ rằng chú là một kẻ điên khùng giết người hàng loạt và bộ pháp thuật đang ra giá 10000 Galleon cho cái đầu của chú. Và chú làm sao có thể đi lòng vòng ngoài phố để phát mấy tờ cảnh báo, phải không?” Sirius nói một cách bồn chồn.
“Còn chú thì không phải là người mà người ta khoái mời đến để ăn tối đâu.” Lupin tiếp “đó là một điều dĩ nhiên khi mà chú là người sói.”
“Tonks và Arthur sẽ bị mất việc làm ở bộ pháp thuật nếu họ dám hé miệng ra. Điều quan trọng là chúng ta phãi cài người vào trong bộ pháp thuật, bởi vì chú cá là Voldemort cũng làm như vậy.”
“Mặc dù thế, chúng ta cũng đã thuyết phục được một vài người. Tonks đây là một trong số đó. Lần trước vì còn quá trẻ nên nó không được cài vào Mệnh lận Phượng hoàng, và việc có các Thần Sáng bên cạnh là một thuận lợi lớn cho chúng ta- Kingsley Shacklebolt cũng thật sự là một gia tài rồi; anh ta có nhiệm vụ săn lùng Sirius, vì thế anh ta đã phao tin dồn rằng Sirius đang ở Tibet.”
“Nhưng nếu chúng ta không cố loan tin rằng Voldemort đã trở lại thì…” Harry lại bắt đầu nói.
“Ai nói là chúng ta không làm điều đó. Tại sao cháu nghĩ rằng cụ Dumbledore có thể gặp rắc rối chứ?”
“Chú nói vậy có nghĩa là gì?”
“Bọn họ đang làm cho mọi người mất lòng tin vào cụ. Cháu có đọc tờ nhà tiên tri tuần trước không? Bọn họ đưa tin rằng cụ đã bị loại ra khỏi danh sách ứng cử viên cho chúc vụ chủ tịch liên đoàn phù thủy quốc tế, bởi vì cụ đã già và không còn được như trước nữa. Nhưng điều đó không đúng. Cụ đã bị mấy gã phù thuỷ trong bộ pháp thuật loại ra khỏi danh sách sau khi cụ đọc một bài diễn văn thông báo sự trở lai của Voldemort. Cụ cũng bị họ lấy mất chức chủ toạ của Wizengamot, đó là toà án tối cao của phù thủy. Và họ cũng đang định lấy lại quyền chỉ huy tối cao của Merlin luôn.”
“Nhưng mà cụ Dumbledore nói cụ chẳng thèn quan tâm đến mấy cái chuyện đó. Miễn là họ đừng có gỡ hình cụ ra khọi mấy tấm hình của kẹo Sôcôla Ếch nhái là được.” Bill cười nhăn nhở
“Không phải lúc để cười đâu Bill,” Ông Weasley gắt “Nếu mà cụ Dumbledore cứ tiếp tục thách thức bộ pháp thuật như vầy thì cụ sẽ bị giam vào nhà ngục Azkaban mất. Và điều duy nhất chúng ta có thể làm là nhìn cụ bị nhốt lại mà thôi. Kẻ - mà - ai - cũng - biết - đấy hiểu rằng cụ Dumbledore vẫn còn ở ngoài kia, và hắn đủ khôn ngoan để hành động một cách cẩn thận. Nếu cụ Dumbledore bị đẩy đi thì hắn sẽ mặc sức mà tung hoành.”
“Nhưng nếu Voldemort đang cố gắng tập trung lại bọn tay chân thì điều đó có nghĩa là hắn đã trở lại, phải không?” Harry thất vọng hỏi.
“Voldemort đâu có ngu mà đi gõ cửa từng nhà, Harry. Hắn lường gạt, đem lại những điều xúi quẩy và hăm doạ mọi người. Hắn rất thành thục trong việc họat động bí mật. Dù sao đi nữa thì việc tụ tập bọn theo đuôi là một điều mà hắn quan tâm. Hắn cũng có những âm mưu khác nữa, Những âm mưu mà hắn có thể thực hiện mà không để cho ai biết, và lúc này hắn đang tập trung vào những âm mưu đó.”
“Ngoài việc tập trung bọn tay chân thì hắn còn làm gì nữa không?” Harry lẹ làng hỏi. hình như nó thấy Sirius và Lupin thoáng nhìn nhau trước khi Sirius trả lời.
“Những thứ rác rười mà hắn làm một cách lén lút”
Khi thấy Harry vẫn còn có vẻ chưa hiểu, Sirius tiếp: “Đó là thứ vũ khí mà lần trước hắn chưa kịp xài”
“Khi mà hắn còn quyền lực à?”
“Đúng vậy”
“Đại loại nó là thứ vũ khí gì?. Phải cái thứ còn xấu xa hơn cái Avada Kedavra..”
“Thế là đủ lắm rồi”
Bà Weasley lên tiếng. Nãy giờ Harry chẳng chú ý rằng bà đã trở lại sau khi đưa Ginny lên lầu đi ngủ. Bà khoanh tay trước ngực và trông có vẻ căng thăng.
“Ta muốn các cháu đi ngủ ngay bây giờ. Tất cả các cháu.” Bà tiếp, nhìn bọn Ron, Hermione Fred và George một lượt.
“Mẹ không thể ra lệnh cho tụi con…” Fred gào lên.
“Này nhé” bà càu nhàu, và run lên khi nhìn sang Sirius.
“Chú đã nói cho Harry biết quá nhiều rồi đó. Chú mà cứ tiếp tục như vậy thì chú đưa nó vào Hội Huynh đệ luôn đi”
“Tại sao không, cháu muốn tham gia, cháu muốn chiến đấu.”
“Không được”
Lần này không phải là bà Weasley lên tiếng mà là thầy Lupin.
“Hội Huynh đệ chỉ có thể bao gồm những phù thủy đủ tuổi thôi. Những phù thuỷ đã tốt nghiệp.” Lupin nhấn mạnh ngay khi Fred và George tính há mỏ ra cãi. “Các cháu không biết những nguy hiểm mà các cháu sẽ phải gặp khi tham gia vào dây đâu. Đứa nào cũng vậy. Tôi nghĩ là Molly đúng đó, Sirius. Chúng ta nói chừng đó là đủ rồi”
Sirius trông có vẻ lưởng lự nhưng không cãi lại. Bà ra dấu với những đứa con trai của bà và Hermione. Từng đứa từng đứa đứng lên và Harry nhận ra là không thể đòi hỏi gì thêm, cũng đứng dậy theo.
Tài sản của tarta12a

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™