Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 16-04-2008, 06:18 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Wink Dị Kiếm Khách (Tác giả: Cổ Long) _ Đã post đủ bộ.

Cổ Long

Dị Kiếm Khách

Đánh máy: Cao thủ mai hoa trang

Hồi 1

Thỏa Ước Ngục Tù



Ngồi trong thạch lao, quay mặt vào vách, gã tử tội có vẻ trầm mặc. Y như thể chiêm nghiệm lại mình trong sự im lặng, cô tịch.
Lỗ tai của y khẻ giật nhẹ như thể nghe được tiếng động gì đó.
Bóng tối âm u của thạch lao, bao trùm lên gã tử tù, nên y có thể phát hiện những chuyện đang diễn ra chung quanh mình bằng thính nhĩ. Y thò tay bắt lấy con kiến càng đang bò về phía bàn chân y. Con kiến càng bẹp dí trong hai ngón tay của gã. Ngay cả trong hoàn cảnh là một tên tử tội, nhưng Huyết Kiếm Trương Thiên Tống vẫn tước đoạt sự sống của sinh vật bé nhỏ.
Giết xong con kiến càng kia rồi, y lại trở về tư thế ngồi trầm tư mặc tưởng, chẳng khác gì một pho tượng đang ngồi thiền định.
- Cạch.
ém thanh mở khóa của thạch lao đập vào thính nhĩ Trương Thiên Tống.
Trương Thiên Tống nghe rõ mồn một, nhưng chẳng màng đến thứ âm thanh đó.
Gã giám ngục lưỡng lự đứng ngay cửa thạch lao. Trên tay gã giám ngục là một bầu rượu hai cân.
Trương Thiên Tống thờ ơ nói:
- Đã đến thời khắc dành cho Trương mỗ rồi ư ?
Gã giám ngục đặt bầu rượu xuống bên cạnh Trương Thiên Tống rồi nói:
- Tôi đem đến cho người bầu rượu Bồ đào thổ phần tửu.
- Rượu tống tiễn tại hạ ?
- Rượu tống tiễn.
- Tốt !
Y nói rồi bê lấy bầu rượu mở nắp dốc lên miệng. Tu luôn một ngụm dài, khi Thiên Tống đặt bầu rượu trở về chỗ cũ thì tất cả số rượu trong bầu đã không còn nữa.
Y từ tốn nói:
- Rượu rất ngon, ta nợ các hạ.
Gã giám ngục nhỏ nhẹ nói:
- Trương đại hiệp không biết tiểu nhân nhưng tiểu nhân thì biết đại hiệp.
Trương Thiên Tống nhìn lại gã giám ngục rồi thốt lên:
- Trương đại hiệp ?
Y lắc đầu nói tiếp :
- Một kẻ tử tội như Trương mỗ sao còn có thể là đại hiệp được.
Không... Các hạ đừng gọi ta bằng hai từ đó. Tất cả những tử tội đều không bao giờ là đại hiệp.
Thiên Tống vừa nói vừa quay mặt ra cửa thạch lao tử tội.
Y ôn nhu nói:
- Trương mỗ ngửi được mùi của đại nhân.
Gã nói dứt câu thì một vị đại quan vận quan bào từ ngoài cửa bước vào.
Vừa thấy vị quan nhân nọ, gã giám ngục liền cúi đầu thi lễ.
- Tiểu nhân bái kiến đại nhân.
Nhìn gã giám ngục, vị đại nhân nghiêm giọng nói:
- Nếu chiếu theo vương pháp, ngươi biết tội gì không ?
Gã giám ngục quì ngay xuống trước mũi giày của Bàng Thống đại nhân.
- Tiểu nhân biết... tiểu nhân biết... Xin đại nhân phán trị.
Hừ nhạt một tiếng, Bàng đại nhân trang trọng nói:
- Ra ngoài đi !
Gã giám ngục sụp lại:
- Tiểu nhân cáo từ...
Y nói rồi lẩn nhanh ra cửa thạch lao tử tội.
Nhìn lại Trương Thiên Tống, lão cất tiếng hỏi:
- Ngoài kia như thế nào Trương các hạ biết không ?
Thiên Tống chậm rãi đáp:
- Ở trong thạch lao tử tội, cách ly hẳn với bên ngoài. Mặc dù biết ngoài kia trời đất đang vào mùa lập xuân, người người nô nức chờ đợi điều tốt lành. Nhưng với Trương mỗ thì không. Một tử tội thì đâu có cái quyền đòi hỏi gì cho mình.
Bàng Thống đại nhân vuốt râu, khẽ gật đầu:
- Đúng?Các hạ không còn cái quyền gì cả. Nhưng nếu bổn nhân cho các hạ cái quyền đó, Trương các hạ nghĩ sao ?
Trương Thiên Tống từ từ đứng lên. Y nhìn thẳng vào mặt Bàng đại nhân:
- Nếu Trương mỗ không nhận thì thời khắc tử vong của Trương mỗ đến ngay lập tức. Nếu Trương mỗ nhận thì chẳng khác nào đã nhận sự tái sinh của Bàng đại nhân. Phàm cho người khác tái sinh, tất Bàng đại nhân đã có dự tính đòi hỏi ở người mình ban phát cho sự sống.
Bàng Thống mỉm cười nhìn Trương Thiên Tốn. Lão ôn nhu nói:
- Người ta có thể ban phát rất nhiều thứ trên cuộc đời này. Bất kể đó là thứ gì, nhưng chẳng ai ban phát cho người ta sự sống được. Ban phát cho người khác sự sinh tồn tất nhiên đã bán nửa cái mạng mình. Trượng các hạ hẳn biết điều đó chứ.
Thiên Tống gật đầu nói:
- Cái cho lớn như vậy, tất đòi hỏi cũng không thể nhỏ hơn.
Bàng Thống gật đầu:
- Đúng ! Cho lớn tất nhiên sự đòi hỏi lại cũng không thể nhỏ. Bổn nhân muốn ban cho Trương các hạ sự sống đó. Và Bàng mỗ biết Trương các hạ rất muốn điều đó.
Mặt Thiên Tống đanh lại:
- Sao Bàng đại nhân đoán tại hạ cần sự sống.
Y mỉm cười nói tiếp:
- Đã có sinh thì phải có tử... Ai không một lần chết. Nghĩ như vậy, tại hạ không quá xem trọng sự sống đâu. Nếu cuộc sống này trường sinh bất tử...
Vô nghĩa lắm !
Bàng Thống bật cưòi, rồi nói:
- Nói rất hay ! Nếu như có cuộc sống trường sinh bất tử, bổn nhân đoan chắc chẳng một ai quí cuộc sống này cả. Nhưng vì có cái chết mà người ta mới biết quí cuộc sống của mình.
Bàng Thống vuốt chòm râu đen nhánh, rồi nói tiếp:
- Cuộc đời con người quá ư ngắn ngủi, nhưng lại phải tiếp nhận cái chết đến, trong khi còn bao nhiêu điều mình chưa làm. Chính thể là người ta mới cần đến sự sống. Huống chi bổn nhân biết Trương các hạ còn quá nhiều ưu tư với cuộc đời này.
Thiên Tống chau mày. Y từ tốn nói:
- Bàng đại nhân biềt gì về Thiên Tống.
Bàng Thống chậm rãi nói:
- Một tử tội mà tiếng tăm đã lừng lẫy trên chốn võ lâm giang hồ.
Lão vuốt râu, trầm giọng nói tiếp:
- Một tử tội thì không bao giờ là đại hiệp, nhưng một đại hiệp thì vẫn có thể là tử tội. Phải chi Trương các hạ nghiệm được cuộc sống của mình hôm nay thì chắc đã không xuống tay lấy mạng ngự đệ của đương kim hoàng thượng.
Thiên Tống lắc đầu:
- Điều này Bàng đại nhân sai rồi !
Bàng Thống ngạc nhiên hỏi:
- Bổn nhân sai ở chỗ nào ?
Thiên Tống nhấn mạnh:
- Tại hạ có hướng đi riêng của mình. Trương Thiên Tống chấp nhận bất cứ điều gì xảy đến với mình.
Thiên Tống khoanh tay trước ngực rồi nói tiếp:
- Bàng đại nhân?Nếu tại hạ tiếp tục nhận được sự sống từ đại nhân thì tại hạ sẹ làm gì cho người.
Bàng Thống đáp nhanh:
- Trương Thiên Tống, các hạ muốn bổn nhân đi thẳng vào sự đòi hỏi của mình ?
Thiên Tống gật đầu :
- Đúng ! Tại hạ và Bàng đại nhân có thể nói mãi những điều mình suy ngẫm trong cuộc sống này. Cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn, nên tại hạ và đại nhân chẳng bao giờ nói hết được. Nên cái chúng ta cần nói với nhau chính là sự đòi hỏi của nhau.
Bàng Thống gật gù nói:
- Bổn nhân rất thích thú nghe câu nói này của các hạ. Trên cõi đời này có những chuyện mà một kẻ bình thường không thể làm được. Những công việc chỉ dành cho những con người đặc biệt như Trương Thiên Tống.
Thiên Tống thản nhiên nói:
- Nếu tại hạ là một kẻ bình thường... tại hạ sẽ giữ mãi sự bình thường đó.
Bàng Thống tiếp lời:
- Rất tiếc Trương Thiên Tống không còn là một con người bình thường như những người khác.
Bàng Thống nói rồi tự tay tra chìa khóa mở xích cho Thiên Tống.
Chờ cho Bàng Thống mở xích cho mình, Thiên Tống mới nói:
- Bàng đại nhân đã suy nghĩ trước khi đi đến quyết định này ?
Bàng Thống trả lời dứt khoát:
- Bổn nhân biết mình đang làm gì. Và biết người đối diện với bổn nhân là ai. Trương các hạ theo lão phu chứ ?
Thiên Tống gật đầu.
Bàng Thống đi trước, Thiên Tống theo sau. Bàng đại nhân đưa Thiên Tống đến một tòa lầu khá đồ sộ. Trong gian biệt sảnh đã bày sẵn một bàn tiểu yến dành cho hai người.
Lão mời Thiên Tống ngồi vào bàn. Tự tay lão chuốc rượu cho Thiên Tống.
Hai người bưng chén.
- Mời Trương các hạ !
- Mời !
Hai người cùng cạn chén. Đặt chén xuống bàn, Thiên Tống nói:
- Trong thạch lao, tại hạ đã được tiễn đi bằng hai cân Bồ Đào thổ phồn tửu. Không biết đây có phải là bữa ăn sau cùng mà đại nhân tống tiễn Trương mỗ.
- Trương các hạ nghĩ như thế cũng đúng.
Bàng Thống vừa nói vừa chuốc rượu ra chén nhưng Thiên Tống đã cản lại.
Y nhìn Bàng Thống rồi nói:
- Trương mỗ sẽ uống cạn tất cả số rượu trên bàn này, nhưng trước khi uống, tại hạ muốn biết Bàng đại nhân cần gì ở Thiên Tống này ?
Bàng đại nhân đặt vò rượu xuống bàn. Lão nghiêm giọng nói:
- Trương các hạ có bao giờ nghe nói đến xâu chuỗi ngọc Chuyển Luân chưa ?
Đôi chân mày rậm của Thiên Tống cau lại.
- Tại hạ có nghe nói đến !
Bàng Thống gật đầu:
- Tốt lắm !
Vừa nói Bàng Thống vừa xoay nhẹ cái bàn. Một cái hốc bí mật lộ ra giữa mặt bàn. Bàng Thống lấy từ trong cái hốc đó ra một chiếc tráp vàng.
Lão mở nắp chiếc tráp. Ngay lập tức, có một vầng hào quang xanh biếc tỏa lên. Vầng hào quang nhứt thời làm lóa cả mắt Trương Thiên Tống.
Bàng Thống nói:
- Trong chiếc tráp của bổn nhân là sợi Kim tơ vừa xâu được có hai viên Chuyển Luân lam ngọc. Nó còn thiếu những mười viên nữa. Bổn nhân muốn có trọn vẹn một xâu chuỗi Chuyển Luân.
Nhìn Thiên Tống, Bàng Thống nghiêm giọng nói:
- Đó là sự đòi hỏi của bổn nhân nơi các hạ.
Lão đậy nắp chiếc tráp lại, rồi đẩy qua Thiên Tống.
- Ngoài sự sống dành cho Trương Thiên Tống ra, bổn nhân còn ban phát cho các hạ một điều này nữa?Nếu như các hạ thu nhặt trọn xâu chuỗi chuyển về cho bổn nhân...
Lão bỗng dừng lại không nói tiếp. Thiên Tống vặn hỏi :
- Bàng đại nhân còn cho tại hạ điều gì ?
Bàng Thống bưng bầu rượu chuốc đầy hai chén. Lão vừa chuốc rượu vừa nói :
- Bạch Hảo Dung !
Chẳng biết tục danh kia có tác động gì đến Thiên Tống mà chân diện y không ngừng biến đổi. Sự thay đổi không ngừng của chân diện Thiên Tống lọt ngay vào mắt của Bàng Thống.
Bàng Thống nghiêm giọng nói:
- Cái mà bổn nhân trả lại cho Trương các hạ xứng với cái mà các hạ làm cho bổn nhân chứ ?
Thiên Tống bưng chén rượu. Y chìa chén rượu đến trước mặt Bàng Thống:
- Tại ha không còn đòi hỏi gì hơn nữa !
- Vậy xem như lão phu và Trương các hạ đã thỏa thuận với nhau.
Hai người cùng cạn chén.
Bàng Thống đặt chén rượu xuống bàn nhìn Thiên Tống.
- Bổn nhân nói them cho Trương các hạ biết?Một khi đã nhận thỏa ước này, thì các hạ gián tiếp đặt tay vào án tử của các hạ. Cái chết sẽ đến với các hạ bất cứ lúc nào !
Thiên Tống khẳng khái:
- Cái giá mà tại hạ trả phải ngang với cái mà đại nhân ban phát. Tại hạ không nệ hà điều đó !
- Bổn nhân kính các hạ một chén.
- Mời đại nhân !
Hai người cùng cạn chén. Đặt chén xuống xuống bàn, Thiên Tống nhìn Bàng Thống trang trọng hỏi :
- Bàng đại nhân ! Tại hạ khởi đầu từ đâu ?
Xoay cái chén một vòng trong tay mình, Bàng Thống nghiêm giọng nói:
- Từ tử lao !
Thiên Tống cau mày:
- Từ tử lao ?
Bàng Thống gật đầu:
- Đúng !
Thiên Tống ôn nhu, bang quơ nói:
- Thiên Tống là một tử tội được Bàng đại nhân ban pháp cho sự sống và khởi nghiệp từ tử lao. Chắc hẳn tại hạ phải có duyên có phận với tử lao !
Bàng Thống từ tốn đáp:
- Trương các hạ nghĩ sao cũng được. Miễn thỏa ước của bổn nhân và các hạ được chu toàn mỹ mãn.
Bàng Thống đứng lên. Lão đi thẳng đến bức bình phong, kéo dạt qua một bên. Sau bức bình phong là một thanh kiếm đỏ ối, được gác trên giá kiếm bằng gổ. Chỉ nhìn thấy thanh kiếm đỏ rực đó thôi, người ta đã có cảm giác rờn rợn bởi sát kiếm tỏa ra từ lưỡi kiếm. Màu đỏ lưỡi kiếm những tưởng như thanh kiếm kia được luyện ra từ máu của người ta.
Bàng Thống nhìn lại Trương Thiên Tống, rồi nói:
- Trương các hạ còn nhận ra thanh kiếm này chứ ?
Thiên Tống xúc động nói:
- Đã lâu lắm rồi, Thiên Tống không cầm lấy kiếm !
Thiên Tống vừa nói vừa bước đến đặt tay vào đốc kiếm. Y dung ngón tay trở vuốt theo lưỡi kiếm. Ngón tay trỏ của Thiên Tống lướt đến đâu, lưỡi kiếm sáng rực lên đến đó.
Bàng Thống dõi mắt quan sát từng hành động của Thiên Tống. Lão vuốt râu nhìn Thiên Tống từ tốn nói:
- Có một người tử tù đang chờ các hạ đến !
Thiên Tống đặt lưỡi kiếm trở lại giá gỗ rồi nhìn thẳng Bàng Thống, trang trọng nói:
- Bàng đại nhân có thể đưa Thiên Tống từ trong tử lao ra, tất có thể đưa người tử tù đó ra ngoài và ban tặng cho y sự sống, rồi đòi hỏi lại ở y điều đại nhân cần !
Bàng Thống lắc đầu vuốt râu :
- Nếu Trương các hạ là tử tù của cơ mật viện thì người kia lại là tử tù của võ lâm. Ngay bây giờ bổn nhân cũng chẳng biết y bị giam ở đâu?
Bàng Thống im lặng một lúc rồi nói tiếp:
- Bổn nhân chỉ có thể cho Trương các hạ biết ngoại danh của y.
Thiên Tống hỏi nhanh:
- Ngoại danh của y là gì ?
Bàng Thống chậm rãi đáp:
- Thiên Sứ bóng tối !
Đôi chân mày của Thiên Tống nhíu lại. Y như thể không kiềm chế được mà bắt buộc lập lại lời của Bàng Thống:
- Thiên Sứ bóng tối ?
Bàng Thống vuốt râu gật đầu:
- Thiên Sứ bóng tối có thể nói cho Trương các hạ biết Bạch Hảo Dung đang ở đâu.
Thiên Tống đột nhiên hỏi:
- Bàng đại nhân tin ở Trương Thiên Tống này ?
Bàng Thống đáp một cách dứt khoát :
- Tin ! Đây là công việc chỉ có Thiên Tống mới làm được mà thôi !
Thiên Tống hỏi dồn:
- Vì nguyên cớ nào mà đại nhân tin chỉ có mỗi Thiên Tống mới làm được ?
Bàng Thống tự tin đáp:
- Các hạ là người của võ lâm. Tất biết và am tường người của võ lâm như thế nào !
Thiên Tống cười khảy rồi nói:
- Nghe đại nhân nói câu này, tại hạ có cảm tưởng Bàng đại nhân cũng rất am tường về võ lâm.
Bàng Thống ung dung đáp:
- Cứ cho là như vậy. Nếu như bổn nhân không biết chút gì về võ lâm thì chắc chắn không tìm đến Huyết Kiếm Trương Thiên Tống với những thỏa ước này !
Thiên Tống quay bước đến bàn tiểu yến. Y thản nhiên bưng lấy vò rượu, dốc lên miệng tu ừng ực. Chỉ qua một hơi, hắn đã uống cản cả vò rượu hai cân, rồi đặt xuống bàn.
Nhìn lại Bàng Thống, Thiên Tống nói:
- Tại hạ đã uống cạn số rượu trên bàn như lời nói của mình !
Y từ từ thở ra rồi nói tiếp:
- Bàng đại nhân đã chọn đúng người rồi đó !
Bàng Thống mỉm cười:
- Bổn nhân tin mình không chọn lầm người !
Nhìn thẳng vào mặt Bàng Thống, Thiên Tống nói:
- Tại hạ quay lại tử lao được rồi chứ ?
Bàng Thống mỉm cười rồi nói:
- Không ! Nơi đó không còn là nơi của các hạ nữa. Võ lâm mới là chỗ đến của Trương Thiên Tống !
Lão dừng lại một lúc rồi nói tiếp:
- Bổn nhân chờ đợi sự quay về của tôn giá. Chắc chắn cuộc sống bên ngoài không lạnh lẽo và cô tịch như trong tử lao !

hết: Hồi 1, xem tiếp: Hồi 2



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của danangcity

  #2  
Old 16-04-2008, 06:22 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 2

Dị Sát



Với bộ mặt còn ngái ngủ, cùng những nét hốc hác biểu lộ sự lười nhác lâu ngày đã trở thành thói quen, lão Đoàn Ngưu vươn vai, uể oải thả chân xuống chiếc chỏng tre, mặc dù ánh nhật quang đã lên cao quá ngọn cây.
Lão há miệng ngáp một cái rõ dài, rồi mới miễn cưỡng bước đến bàn. Tất cả mọi thứ có trong gian thảo xá này đều rỗng tếch và cáu bẩn. Nếu như không có Đoàn Ngưu trong gian thảo xá xiêu vẹo này thì chắc chắn đây là một ngôi thảo xá hoang tàn, tệ hại. Lão bưng lấy bình trà nguội lạnh, chắc mãi mới được chén nước.
Lão nhìn chén trà rồi liếm hai cánh môi khô đét. Lão bưng chén trà với thái độ thật miễn cưỡng và lười biếng. Rồi như cố lắm, Đoàn Ngưu mới có thể hớp lấy chén trà đó. Lão nhìn mặt vị chúa lâu ngày không gặp. Với Đoàn Ngưu, có vị trà đã là quí lắm rồi, cho dù đó là chén trà thiu đối với người khác chẳng thể nào dùng được.
Lão chép lưỡi như thể muốn tận hưởng nốt phần vị trà còn lại trong miệng mình.
Cửa thảo xá của lão dịch mở, Thiên Tống bước vào. Đoàn Ngưu đặt chén trà xuống bàn, chăm chăm nhìn Thiên Tống.
Thiên Tống bước đến trước mặt Đoàn Ngưu.
- Đoàn lão huynh sao lại nhìn Thiên Tống với ánh mắt lạ lẫm như vậy ?
Đoàn Ngưu miễn cưỡng đứng lên. Lão chỏ tay lên mặt bàn. Chiếc bàn cũ kỹ những tưởng dẹo hẳn xuống bởi sức nặng lười nhác của Đoàn Ngưu.
Lão nhìn Thiên Tống mãi một lúc rồi nói:
- Hê... Trương Thiên Tống... Ngươi hiện hồn về hù dọa lão đó à ?
Thiên Tống mỉm cười rồi nói:
- Đoàn lão huynh nhìn kỹ lại xem, với lại bây giờ đang giữa thanh thiên bạch nhật thì làm sao mà có hồn ma bóng quế ở đây được chứ ?
Đoàn Ngưu gật đầu:
- Đúng rồi... Đúng rồi.
Lão nhìn lên mái thảo xá có những cái lỗ nham nhở, mà ánh mặt trời chiếu xuyên qua. Đoàn Ngưu nói tiếp:
- Đúng rồi... Lúc này đang là ban ngày thì hồn ma bóng quế đâu dám xuất đầu lộ diện chứ !
Nói rồi lão nhìn lại Thiên Tống.
- Ngươi đào thoát khỏi tử lao ?
Thiên Tống từ tốn nói:
- Đào thoát hay không đào thoát thì không cần bận tâm đến Đoàn lão huynh !
Thiên Tống lia mắt nhìn quanh , rồi quay lại Đoàn Ngưu:
- Xem chừng cuộc sống của Đoàn lão huynh không có gì thay đổi.
Lão Đoàn gật đầu:
- Đúng rồi... Lão huynh chẳng có gì thay đổi cả. Cuộc sống của ta vẫn bình thường ! Một sự bình thường trong sự thiếu thốn !
Thiên Tống nói móc:
- Có bao giờ Đoàn lão huynh đầy đủ đâu !
Đoàn Ngưu thản nhiên đáp:
- Tại cái số của Đoàn Ngưu như vậy !
Lão nhìn lại Thiên Tống, lưỡng lự nói:
- Thiên Tống... Đoàn Ngưu ta chỉ còn mỗi gian thảo xá này che mưa, che nắng... Ngươi đến đây... ta sợ...
Thiên Tống bình thản hỏi:
- Lão huynh sợ Thiên Tống là tử tội của triều đình, nên gian thảo xá này có thể bị thiêu rụi bởi sự có mặt của Thiên Tống.
Đoàn Ngưu đáp trong lắp bắp:
- Ta rất... rất hiểu ngươi... Nhưng khổ nổi ta chỉ còn có mỗi gian thảo xá này thôi !
Thiên Tống lấy trong ngực áo ra một tờ ngân phiếu đặt lên mặt bàn.
Y nhìn Đoàn Ngưu nói:
- Với số ngân lượng này... Đoàn lão huynh có thể tậu cho mình một ngôi nhà khang trang !
Mắt lão Đoàn sáng rực lên nhìn tờ ngân phiếu trên bàn. Lão lặp bặp nói:
- Trương lão đệ định tặng cho lão số ngân lượng này à ?
Thiên Tống gật đầu.
Đoàn Ngưu vươn tay chộp lấy nhưng Thiên Tống nhanh tay hơn giật phắt tờ ngân phiếu về phía mình. Lão Đoàn sững sỡ nhìn Thiên Tống hỏi:
- Thiên Tống ! Lão đệ hứa cho lão huynh mà ?
- Đúng ! Tờ ngân phiếu một trăm lạng này sẽ thuộc về Đoàn lão huynh.
Nhưng trước khi nó thuộc về Đoàn lão huynh, lão huynh phải cho Thiên Tống biết một chuyện.
Đoàn Ngưu nhanh nhảu hỏi:
- Hê... Nói như vậy, Trưong lão đệ đến đây đâu phải cho lão huynh số ngân lượng này, mà là muốn mua kiến văn của huynh !
Thiên Tống đáp lại bằng một câu hỏi:
- Thế Đoàn lão huynh có bán cho Thiên Tống không ?
Đoàn Ngưu giả lả cười, rồi nói:
- Đoàn Ngưu này am tường mọi việc trên đời này đâu phải để dành cho mình. Lão am tường là để bán đó mà !
Lão chỉ bình trà trên bàn rồi nói:
- Không có ai mua nên lão Đoàn mới ra nông nổi này ! Sáng thức dậy chẳng có một bình trà nóng, mà phải dùng tạm trà thiêu. Sống thế này sao gọi là sống !
Lão vừa nói vừa nhìn tờ ngân phiếu trên tay Thiên Tống. Lão xoa tay, giả lã cười rồi nói:
- Trương lão đệ đến đây định hỏi lão Đoàn này điều gì nào ?
Thiên Tống đặt tờ ngân phiếu lên bàn rồi nghiêm giọng nói:
- Đoàn lão huynh hãy cho Thiên Tống biết về Thiên Sứ bóng tối !
Thiên Tống nói dứt câu thì Đoàn Ngưu xua tay chẳng khác nào đuổi một bầy ruồi bắt đầu xuất hiện, chực bâu lấy lão. Đoàn Ngưu nói:
- Không không ! Trương lão đệ đi đi... Ta không biết gì cả !
Lão lắc đầu nói tiếp:
- Lão Đoàn này không biết gì cả !
Thiên Tống nói khích:
- Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu mà lại không biết gì sao ?
Thiên Tống vừa nói vừa đặt tiếp một tờ ngân phiếu thứ hai lên bàn.
Tờ ngân phiếu thứ hai đập vào mắt Đoàn Ngưu, khiến mắt lão sáng hẳn lên. Mặc dù thèm hai tờ ngân phiếu đến rỏ cả nước miếng ra mép miệng, nhưng lão Đoàn vẫn lắc đầu, miễn cưỡng nói:
- Ta không biết gì cả !
Thiên Tống nhìn vào mắt lão Đoàn. Y chậm rãi nói:
- Vạn Kiếm Thông mà không biết gì thì chẳng phải là Vạn Kiếm Thông.
Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu đã chết hẳn rồi !
Thiên Tống vừa nói vừa lòn tay ra sau lưng rút lưỡi huyết kiếm.
Đoàn Ngưu biến sắc:
- Ngươi làm gì thế ?
Thiên Tống lạnh lung đáp:
- Cái đầu của Vạn Kiếm Thông không còn là Vạn Kiếm Thông thì để cái xác làm gì ?
Đoàn Ngưu biến sắc:
- Đừng mà... Ta còn cái đầu !
Thiên Tống chậm rãi nói:
- Được ! Vậy thì nói cho Thiên Tống biết Thiên Sứ bóng tối đang ở đâu ?
Đoàn lão huynh biết gì về Thiên Sứ bóng tối ?
Đoàn Ngưu hỏi lại:
- ¢... Tại sao Trương lão đệ cần biết về Thiên Sứ bóng tối chứ ?
Thiên Tống đáp bằng một giọng lạnh lùng:
- Thiên Tống đang hỏi lão huynh hay lão huynh đang hỏi Thiên Tống ?
Chân diện Đoàn Ngưu chảy dài xuống trong thật thảm não. Lão miễn cưỡng đáp lời Thiên Tống.
- Lão huynh đang bị hỏi !
Vẫn bằng một giọng lạnh lùng:
- Thế thì lão huynh chỉ nên trả lời Thiên Tống mà không cần thiết phải hỏi ngược lại Thiên Tống !
Lão thở hắt ra một tiếng rồi nói:
- Tại vì ngươi không biết đấy thôi ! Bất cứ ai nhắc đến cái tên Thiên Sứ bóng tối thì đều phải chết !
Thiên Tống chậm rãi nói:
- Ở đây chỉ có lão huynh và Thiên Tống. Không có người thứ ba.
Đoàn Ngưu chống trả lại:
- Tai vách mạch rừng, ai biết được chũ ngờ !
Gương mặt của Thiên Tống sa sầm lại:
- Nếu huynh không nói thì huynh cũng có thể chết đó ! Chết trước khi người ta biết lão huynh nhắc đến cái tên đó !
Đoàn Ngưu giật mình hỏi:
- Ta không nói, ngươi giết ta à ?
Thiên Tống gật đầu, đáp cộc lốc:
- Đúng !
Dừng lại một lúc, Thiên Tống từ tốn nói:
- Lão huynh đừng ngạc nhiên. Bởi vì ai cũng có thể chết bởi Huyết Kiếm của Thiên Tống !
Đoàn Ngưu dáo dác nhìn quanh rồi nhỏ giọng nói:
- Ngươi muốn biết Thiên Sứ bóng tối bóng tối ư ?
Thiên Tống cau mày lộ vẻ bất nhẫn rồi gật đầu.
Đoàn Ngưu ngập ngừng nói:
- Nếu như ngươi muống biết Thiên Sứ bóng tối là ai thì chỉ có duy nhất một người giúp được cho ngươi !
Thiên Tống nghiêm giọng nói:
- Ai ?
Lão đảo mắt nhìn quanh như sợ có ai nghe được tiếng của lão:
- Mỹ nữ Hà Như Băng !
Thiên Tống nhìn vào mắt Đoàn Ngưu, cứ như thể y muốn thẩm chứng lại lời nói của họ Đoàn. Y trầm giọng nói:
- Thiên Tống sẽ đích thân tìm đến Hà Như Băng.
Nhìn lại lão Đoàn một lần nữa, Thiên Tống chậm rãi nói:
- Lão huynh hãy giữ lấy những gì Thiên Tống ban phát !
Nói rồi, Thiên Tống mới quay bước rời khỏi gian thảo xá tồi tàn của Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu.
Rời thảo xá của lão Đoàn, Thiên Tống đi thẳng một mạch đến tòa "Nguyệt Lâu" Tòa Nguyệt Lâu có kiến tạo theo hình trăng lưỡi liềm, tọa lạc trên một ngọn đồi có tên là "Phong đồi".
Xung quanh tòa Nguyệt Lâu là những hàng liễu xanh mướt, ngút ngàn, đón lấy những ngọn gió để tạo ra những âm thanh rì rì, rào rạt, khiến cho người ta cảm tưởng những táng cây liễu đang cùng đồng xướng khúc đồng ca nào đó.
Hai bên lối vào chính sảnh Phong lầu là hai dãy hoa đăng. Khi màn đêm buông xuống, chúng tạo ra khung cảnh thật tráng lệ, huy hoàng,nhưng không kém nét hoàng ảo lung linh. Nguyệt lầu đúng là một tòa lầu đầy thơ mộng, huyền ảo lại không thiếu đi nét tráng lệ toát ra sức hấp dẫn với bất cứ ai đặt chân đến Hàm Đan.
Nhưng nếu chỉ có vẻ thơ mộng, huyền ảo và trang lệ không thôi thì Nguyệt Lâu cũng chưa thể có sức quyến rũ khách thập phương. Vượt lên trên toà Nguyệt lâu lung linh, huyền ảo đó là những nàng cung nữ thướt tha trong những bộ cánh trắng, chẳng khác nào những nàng tiên nơi chốn bồng lai tiên cảnh. Mà với sắc đẹp, lẫn phong thái của họ đủ sức giữ chân bất cứ ai đang chiêm ngưỡng tòa Nguyệt lâu. Đứng lên trên những tiên nữ đài các kiêu sa đó phải nói đến trang mỹ nữ độc nhất vô nhị của chốn cung thành, đó là Hà Như Băng. Nàng có thể được người ta ví von như cái tâm của sự quyến rủ. Ngay cả những thi sĩ, hay những họa nhân nếu gặp Hà Như Băng cũng phải sững sốt trước nhan sắc siêu phàm của nàng.
Nếu là họa nhân thì chẳng thể nào phóng bút phát họa vẽ đẹp của mỹ nhân. Bởi khi đối diện với nàng, họ đâu còn nghĩ đến chuyện phóng bút họa chân. Vì nét đẹp của nàng đã vượt lên trên cả niềm đam mê của họ.
Nếu là thi nhân thì tứ thơ cũng chẳng còn bởi nhan sắc của Hà Như Băng đã tước đi cái hồn của người thi sĩ. Chỉ với mỗi ánh mắt của Hà Như Băng thôi đã có bao nhiêu trang nam tử phải khốn khổ...
Vì nhan sắc của nàng, thậm chí đã có những gã si tình đến độ chấp nhận bán hồn để mãi mãi được là hồn ma bám theo gót chân nàng. Vì trời phú cho mình nhan sắc bất phàm đó nên nàng cũng chẳng bao giờ dám xuất đầu lộ diện trước mọi người.
Nàng không thường cho người ta thấy mặt nàng, chẳng qua là sợ gieo phiền lụy cho những đấng mày râu sớm đặt chữ tình vô vọng vào nàng.
Chính vì thế, vô hình chung, Hà Như Băng trở thành sự thách thức đối với những trang vương tôn công tử. Và cũng trở thành sự kiêu hãnh cho những người được nàng nhìn đến, chứ đừng nói được đối ẩm với nàng thì chỉ có trong mơ, và ai đã mơ thì cũng phải sợ giấc mơ kia sớm tan mất.
Khi Trương Thiên Tống bước vào gian chính sảnh thì mọi con mắt đều đổ dồn về phía rèm nhung trên khan đài. Chẳng có người nào để tâm đến sự xuất hiện của Thiên Tống. Điều đó cũng thật dễ hiểu. Bởi so Thiên Tống với trang giai nhân tuyệt sắc như Hà Như Băng thì y sao có thể sánh bằng.
Tất cả mọi khách quan có mặt tại Nguyệt lâu vì mỗi một mục đích duy nhất, đó là chiêm ngưỡng trang giai nhân xinh đẹp, chứ nào ai chú ý đến điều gì khác hơn nữa. Huống chi họ biết đêm nay lại là một đêm rất đặc biệt mà Hà Như Băng muốn dành cho người ngưỡng mộ nàng.
Thiên Tống tìm một chỗ ngồi trong góc chính sảnh, hướng mắt nhìn lên khán đài. Y nhận ra vẻ háo hức của bọn khách quan có mặt tại gian chính sảnh này.
Tấm rèm nhung được vén lên một cách từ từ. Ngay cả kiểu cách vén rèm cũng khiến cho người ta phải háo hức chú nhãn rồi.
Khi tấm rèm vén hẳn lên thì hoa tươi như thể buông xuống phủ kín cả khán đài. Trong màn mưa hoa đó, Hà Như Băng trong bộ cánh trắng toát, chẳng khác nào tiên nữ xuất hiện giữa chốn hồng trần khiến cho các đấng vương tôn công tử phải nghẹt thở, mở mắt thật to để thâu tóm lấy nhân dạng của nàng.
Mọi người chẳng ai bảo ai, đồng loạt xướng lên:
- Hà Như Băng... Hà Như Băng...
Trong khi tất cả mọi người háo hức thì Thiên Tống lạnh nhạt nhìn về phía khán đài.
Đôi mắt to tròn, đen láy, ánh mắt nhìn mơ mộng của nàng lia nhanh qua những gương mặt đang háo hức dồn về phía nàng, mặc dù ngưỡng mộ, nhưng chẳng một ai dám chồm lên khán đài. Cứ như giữa nàng với các trang vương tôn công tử ở đây đã được phân định bằng một ranh giới vô hình, không một người nào dám bước qua ranh giới vô hình đó.
Chẳng biết vô tình hay cố ý mà ánh mắt mơ mộng của nàng lại rọi đúng vào Trương Thiên Tống. Chỉ một khoảng khắc thật ngắn ngủi hai người đối nhãn nhau.
Cây đàn tỳ bà trên tay Hà Như Băng được khảy lên. Tiếng đàn nghe thật ai oán, bi lụy. Tiếng đàn do chính tay nàng tấu ra khiến tất cả mọi người có mặt tại gian chính sảnh Nguyệt lâu phải im lặng như thể bị tiếng đàn kia thâu tóm lấy cả thần lẫn thức. Tiếng đàn réo rắc của Hà Như Băng như thể biến tất cả mọi khách quan đang có mặt tại Nguyệt lâu phải hóa thành tượng đá.
Trong khi tiếng đàn của nàng ngưng rồi, mà sự im lặng vẫn bao trùm lên khắp gian đại sảnh. Thậm chí không nghe được cả tiếng thở của mọi người. Nhưng rồi sự im lặng đó bất ngờ bị phá vỡ tan ra bằng hàng loạt những tiếng xướng lên thật đinh tai nhức óc.
- Hà Như Băng... Hà Như Băng...
Mặc với sự huyên náo của bấy nhiêu người, Trương Thiên Tống vẫn lơ đễnh ngắm nhìn nàng.
Hà Như Băng ra dấu cho mọi người im lặng.
Sự im lặng nhanh chóng khoát lên toàn gian đại sảnh.
Như Băng lia nhanh đôi thu nhãn mơ mộng, ướt tình qua tất cả mọi người rồi nói:
- Như Băng vô cùng cảm kích trước sự ái mộ của các vị. Để đền đáp lại thịnh tình của các vị, Như Băng sẽ dâng tặng một tịnh rượu Nữ Nhi Hồng.
Ai có được tĩnh rượu này...
Nàng bỏ lửng câu nói giữa chừng. Chính sự bỏ lửng đó khiến sự háo hức trong đám khách quan càng háo hức hơn. Ai cũng lăm lăm nhìn về phía tịnh rượu để trên một chiếc nan bằng gỗ trầm hương treo trên nóc đại sảnh.
Như Băng nói tiếp:
- Rượu Nữ Nhi Hồng chỉ có một tỉnh duy nhất. Và Như Băng sẽ bồi tiếp với người nào có được tịnh rượu đó.
Mọi người ồ lên. Lại một lần nữa, ánh mắt của nàng lại chạm vào hai luồng nhãn quang của Thiên Tống.
Như Băng nói rồi, mới quay bước đi thẳng vào vòm cửa đã mở sẵn để đón nàng. Nhân dạng của nàng vừa khuất sau cánh cửa hình vòm, thì tất cả đều đổ dồn mắt nhìn lên tịnh rượu Nữ Nhi Hồng.
Một giọng nói như sấm cất lên:
- Tịnh rượu kia thuộc về Mộc Thừa thiếu gia !
Mộc Thừa nhìn lại gã gia nhân đứng đằng sau mình phán lệnh:
- Đồ tổng quản, lấy tịnh rượu đó cho bổn thiếu gia !
Gã họ Đồ có khuôn mặt thật quái gở. Với chiếc cằm nhọn hoắc và khá dài, toát ra vẻ sát nhân khiến người khác phải e dè.
Đồ Cung ôm quyền nói:
- Đồ Cung thực hiện y lệnh của thiếu gia.
Gã nói rồi điểm mạnh mũi giày. Thân ảnh như một cánh diều lướt lên chiếc mâm có tịnh rượu Nữ Nhi Hồng. Những tưởng đâu Đồ Cung đã có thể đoạt được tịnh rượu quí của giai nhân, nhưng y vừa vươn tay ra định thộp lấy tịnh rượu thì đã có người lướt lên cản lại.
Người chặn tay Đồ Cung vận lam y thư sinh, dáng rất nho nhã.
Mặc dù có bề ngoài thư sinh nho nhã, nhưng khinh pháp của gã không tầm thường chút nào. Y phi thân lên sau nhưng đã nhanh chóng bắt kịp Đồ Cung.
Lam y thư sinh vồ luôn một chưởng nhắm thẳng Đồ Cung. Bất ngờ bị tập kích, Đồ Cung cũng không ngần ngại né tránh. Y dụng quyền đón thẳng đỡ thẳng lấy chưởng ảnh của thư sinh.
Chưởng và quyền chạm thẳng vào nhau.
- Bộp...
Đồ Cung từ trên cao năm trượng rơi thẳng xuống đất chẳng khác nào trái chin bị rụng khỏi cành.
Trong khi đó, lam y thư sinh lại nhẹ nhàng hạ thân xuống. Bấy nhiêu đó cũng đã phân biệt ai cao ai thấp. Đồ Cung miễn cưỡng đứng lên nhìn lam y thư sinh gắt gỏng nói:
- Mạc Cự... Ngươi dám...
Mạc Cự chấp tay sau lưng nhìn Đồ Cung, ôn nhu nói:
- Tại hạ chỉ có tịnh rượu Nữ Nhi Hồng của Hà Như Băng tiểu thư. Mà ở đây thì người nào cũng muốn có tịnh rượu kia thuộc về mình. Tại hạ cũng muốn, thế thì có gì mà không dám ! Nếu như Đồ tổng quản muốn có tịnh rượu kia lập công lớn với Mộc Thừa thiếu gia thì trước tiên phải hỏi qua Mạc Cự xem tại hạ đồng ý không ? Còn tự tiện đoạt... tại hạ không để cho Đồ tổng quan có may mắn đâu !
Nghe Mạc Cự nói, sắc diện của Đồ Cung đỏ rần. Y bẽn lẽn nhìn Mộc Thừa. Mạc Cự mỉm cười, ôn nhu nói:
- Mạc Cự thiếu gia cũng rất thích tịnh rượu của Hà Như Băng cô nương !
Trong các vị huynh đệ gần xa ở đây, có người nào thích thì hãy chứng minh có bản lĩnh hơn Mạc Cự.
Y đổi giọng gay gắt nói:
- Bất kể người đó có thân phận như thế nào, tại hạ cũng đều bồi tiếp !
Đồ Cung rít giọng nói:
- Bổn tổng quản sẽ bồi tiếp ngươi...
Đồ Cung vừa nói vừa lòn tay sau lưng rút chiếc búa sáng ngời ánh thép.
Mọi người thấy Đồ Cung rút binh khí đồng loạt tản ra nhường ngay một khoảng trống cho hai người.
Mạc Cự nhìn Đồ Cung:
- Lưỡi búa của Đồ tổng quản dùng để đập ruồi, sao lại đem ra đây thi thố với Mạc mỗ. Đồ tổng quản xem thường Mạc thiếu gia quá rồi đó. Nếu biết thân, biết phận thì hãy gọi vị Mộc thiếu gia của Đồ tổng quản ra đây cho Mạc thiếu gia chỉ huấn. Nhận được sự chỉ huấn cho Mạc thiếu gia, may ra lần sau Đồ tổng quản và Mục thiếu gia có cơ hội đó.
Đồ Cung rít giọng nói:
- Mạc tặc... chính ngươi giúp cho Đồ mỗ có cơ hội đây !
Y vừa nói vừa múa tít chiếc búa nặng non trăm cân, rồi lao thẳng vào Mạc Cự. Chiếc búa trong tay Đồ Cung chém xả xuống Mạc Cự.
Mạc Cự chăng có chút khẩn trượng hay lo lắng gì. Y chỉ hơi xê mình bước qua trái là đã tránh được lưỡi búa của Đồ Cung.
Chiếc búa nặng nên giáng xuống nền đại sảnh Nguyệt lâu.
- Bộp...
Sàn gạch rạn nứt trông thật nham nhở.
Công hụt đối phương một búa, Đồ Cung toan thu hồi binh khí lại để biến chiêu nhưng Mạc Cự đâu cho y thực hiện được điều đó.
Ngọn thiết phiến xuất hiện trong hữu thủ của gã. Nhanh hơn một cái chớp mắt, y nện thẳng ngọn thiết phiến xuống hổ khẩu cầm binh khí của gã Đồ tổng quản.
- Chát..
Đồ Cung thốt lên:
- Ôi..
Cùng với tiếng thốt đó, y phải buông chiếc búa nặng nề tuột khỏi tay mình. Đắc lợi một chiêu, Mạc Cự không dừng lại ở chiêu cuối cùng mà xòe chiếc quạt ra rồi lia ngang qua ngực Đồ Cung.
Chiêu thức của Mạc Cự chẳng khác nào một điệu múa, chiếc thiết phiến của y cũng chẳng phải là thứ binh khí tàn độc, thế nhưng Đồ Cung cũng phải giật mình. Y thối bộ lại nhưng đã quá muộn, trang phục của Đồ tổng quản bị rọc một đường dài, phơi cả vùng da thịt phẳng lì bên trong.
Mạc Cự nhìn Đồ Cung:
- Biết rồi chứ. Đừng để cho chiếc quạt của Mạc mỗ lia ngang yết hầu của Đồ tôn giá.
Đồ Cung miễn cưỡng thối bộ lại bên Mộc Thừa.
Mộc Thừa hừ nhạt một tiếng, bất ngờ vung tay tát vào má Đồ Cung.
- Bốp...
Nhận một cái tát nảy lửa của Mộc Thừa thế nhưng Đồ Cung chẳng dám thốt lên tiếng rên la nào. Y cuối gầm mặt:
Mộc Thừa rít giọng nói:
- Đúng là đồ vô dụng !
Mạc Cự nhìn gã ôn nhu nói:
- Mục thiếu gia thích sao không tự mình đoạt tịnh rượu Nữ Nhi Hồng...
Mà lại sai một người đi lấy. Làm sao mà lấy được khi có mặt Đào Hoa công tử ở đây !
Mộc Thừa lườm Mạc Cự.
- Mạc tặc... Đến lượt thiếu gia ra tay đây !
Ôm chiếc thiết phiến, Mạc Cự Ôn nhu nói:
- Mạc Cự rất muồn bồi tiếp Mộc thiếu gia. Mạc mỗ nghe nói kiếm pháp của Mộc trang lừng lẫy, nên cũng có ý thỉnh giáo.
Mộc Thừa tức giận rít lên:
- Mặc tặc... Ngươi muốn thỉnh giáo thì ta cũng rất sẵn lòng cho ngươi thỉnh giáo !
Mộc Thừa nhìn lại Đồ Cung gằn giọng nói:
- Đưa kiếm đây !
Đồ Cung mở chiếc hộp để trên bàn lấy ra một thanh kiếm sáng ngời ánh thép. Chỉ nhìn thấy áng sáng quang toát ra từ lưỡi kiếm đủ biết đó là một thanh kiếm quí, uy lực kiếm chiêu không thể xem thường được.
Đồ Cung trịnh trọng dâng kiếm cho Mộc Thừa.
Mộc Thừa đặt tay vào đốc kiếm. Mạc Cự chợt nói:
- Kiếm trong tay Mộc thiếu gia đúng là một thanh kiếm quí hiếm có.
Mạc mỗ rất cần đến một thanh kiếm như vậy !
Y nói xong rồi cười khảy với vẻ khinh thị lộ trên mặt.
Nhìn Mạc Cự, Mộc Thừa gằn giọng nói:
- Kiếm của Mộc thiếu gia sẽ được tặng cho ngươi mà !
Miệng nói Mộc Thừa múa kiếm, dấn đến ba bộ. Thanh trường kiếm rung lên, ba điểm ánh kiếm tợ ba ánh tinh sa, chia làm ba đường thượng, trung và hạ công tới họ Mạc. Trong ba điểm kiếm đó, không biết cái nào là hư, cái nào là thực, chính điều đó rất khó cho đối phương phòng bị.
Chiếc thiết phiến trong tay Mạc Cự xòe ra như một cánh bướm đón lấy mũi kiếm của Mộc Thừa. Những tưởng mũi kiếm sẽ xuyên qua chiếc quạt của Mạc Cự nhưng khi chạm vào, thì lại bật ngược trở lại.
Hiện tượng đó khiến mọi người phải buột miệng thốt:
- ö...
Mọi người còn chưa hết ngạc nhiên thì Mạc Cự thi triển một thứ bộ pháp thật đặc dị và biến hóa khôn lường. Chiếc thiết phiến gấp lại thì gã cũng dấn tới hai bộ nhanh như chớp mắt, đồng thời điểm đầu mũi thiết phiến vào yết hầu đối phương, thủ pháp lẫn bộ pháp của Mạc Cự vừa nhanh vừa chuẩn đích khiến cho mọi người phải giật mình. Ngay cả người trong cuộc là Mộc Thừa cũng phải lúng túng, mặc dù y là người chủ động phát xuất chiêu công.
Khác với vẻ bề ngoài no tròn, Mộc Thừa hoành kiếm gạt ngang chiếc quạt của đối phương. Y phản xạ nhanh như vậy vì dù sao y cũng là Mộc thiếu gia của Mộc trang, vốn được người võ lâm ban cho cái danh là Kiếm trang.
Mộc Thừa phản xạ linh hoạt như vậy, nhưng Mạc Cự còn linh hoạt hơn gã một bậc, y không để cho lưỡi kiếm của đối phương chạm đến chiếc quạt trầm, mà đảo co tay rút lại. Chiếc quạt lại xòe ra, quạt thẳng vào mặt Mộc Thừa.
Vừa xuất chiêu công đó, Mạc Cự vừa nói:
- Ngươi đâu đáng là đối thủ của Đào Hoa công tử !
Trong khi Mạc Cự thốt ra câu nói đó thì Mộc Thừa lại tiếp nhận một ngọn hỏa kình lùa vào mặt mình. Phàm được người ta quạt thì mát, nhưng đằng này Mạc Cự quạt cho Mộc Thừa đã không mát mà còn lại nóng.
Chân diện Mộc Thừa đỏ bừng lên. Y có cảm giác như bị kiến bâu vào mặt. Có linh cảm đó khiến cho Mộc Thừa gần như chẳng có chút phản ứng vì khi Đào Hoa công tử phát chiêu công thứ ba, chiếc thiết phiến gấp lại, đâm thẳng đến yết hầu Mộc Thừa. Vừa nhanh vừa chuẩn đích, trong khi đối phương gần như đứng phỏng ra như tượng đá.
Cái chết đã chụp xuống đầu Mộc Thừa, mạng của gã đã treo trên đầu sợi tóc. Sát nhãn lộ ra mắt Mạc Cự. Rõ ràng lần này phát chiêu công, y không ngần ngại phát chiêu sát thủ. Khoảng khắc cuối cùng trước khi ngọn thiết phiến có thể đưa Mộc Thừa vào cảnh giới tử vong thì một ánh chớp kiếm xuất kiếm. Ánh chớp kiếm đó nhanh đến độ cùng một lúc với chiêu công của Mạc Cự. Mũi kiếm điểm vào yết hầu Mạc Cự, đúng với khoảng cách mà mũi quạt chạm đến yết hầu Mộc Thừa. Hai khoảng cách vừa vặn nhau như thể đã được Thiên Tống dự trù từ trước. Nếu như Mạc Cự không rút quạt về thì mũi kiếm của Thiên Tống cũng sẽ lấy mạng hắn như chính hắn lấy mạng Mộc Thừa.
Mạc Cự đứng bất động. Mộc Thừa thì thừ mặt nhìn Mạc Cự. Trán gã xuất hiện lớp mồ hôi lấm tấm, với vẻ thẹn thùng.
Thiên Tống nói:
- Ta nghĩ các hạ đã thắng Mộc thiếu gia !
Mạc Cự lạnh nhạt nói:
- Đúng ra các hạ không nên xen vào chuyện này !
- Ta không thể đứng yên được !
- Tại sao ?
Thiên Tống nhìn thẳng vào mắt Mạc Cự nghiêm giọng nói:
- Một tịnh rượu Nữ Nhi Hồng không thể tạo ra cảnh máu chảy đầu rơi !
Ánh mắt đầy uy quang của Thiên Tống khiến cho Mạc Cự phải chao đảo tâm thức. Y miễn cưỡng thu chiếc thiết phiến lại.
Thiên Tống cũng thu hồi kiếm về phía mình.
Mạc Cự nói:
- Các hạ nhường tịnh rượu cho tại hạ chứ ?
Thiên Tống lắc đầu:
- Trương mỗ cần tịnh rượu đó hơn công tử.
Thiên Tống vừa nói vừa trở kiếm bước về phía mâm có đặt tịnh rượu.
Y nhìn lên chiếc mâm treo lủng lẳng mà như chẳng hề biết xung quanh mình bao nhiêu con mắt đều đổ dồn về y.
Mạc Cự nhìn Thiên Tống. Y rít giọng nói:
- Muốn có tịnh rượu quí đó, e tôn giá phải hỏi đến Mạc mỗ !
Y vừa nói vừa xòe chiếc thiết phiến rồi vung tay. Chiếc thiết phiến thoát ra khỏi tay Mạc Cự, lao vút về phía Thiên Tống chẳng khác nào một chiếc ma hoàn chực chờ cắt ngang cổ Thiên Tống.
Không thèm nhìn lại để thẩm chứng chiêu công của đối phương như thế nào, mà một ánh chớp đỏ ối cắt ra chém thẳng một đường vòng cung đón lấy chiếc thiết phiến.
- Chát...
Chiếc thiết phiến hứng trọn lấy hai đạo kiếm quang đỏ ối nên bị chẻ ra làm hai. Trông chẳng khác nào cánh bướm bị chẻ đôi. Hai mảnh thiết phiến chưa kịp rơi xuống đất thì mũi kiếm của Thiên Tống một lần nữa lại đặt vào yết hầu của đối phương.
Tất cả mọi sự diễn biến xảy ra nhanh đến độ người ta chẳng thể nhận ra chiêu pháp của Trương Thiên Tống.
Thiên Tống nói:
- Bất cứ ai, dù kẻ đó là ma đầu hay anh hùng hảo hán thì cũng chỉ được ta ban tặng cho một lần được sống. Mạc công tử vì tình của giai nhân hay vì cái mạng mình !
Mạc Cự nhìn Thiên Tống, hai tay buông thẳng theo thân người, môi mím chặt lại. Y suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Mạc Cự sẽ gặp lại túc hạ !
Thiên Tống rút kiếm về. Mạc Cự lườm Thiên Tống rồi lắc vai phi thân lướt ra cửa Nguyệt lầu.
Nhìn lại mọi người đang có mặt tại sảnh đường toà Nguyệt Lâu, Thiên Tống trầm giọng nói:
- Tại hạ cần tịnh rượu này !
Thiên Tống vừa nói dứt câu thì ngoài cửa một giọng nói oang oang cất lên:
- Khi Huyết Kiếm Trương Thiên Tống cần tịnh rượu kia thì đâu ai có thể cản được y !
Giọng nói oang oang như thể có hấp lực khiến mọi người phải dời mắt nhìn ra cửa. Tiến vào đại sảnh đường tòa Nguyệt lâu là một trung niên vận trang phục bằng vải chàm, có nước da nhợt nhạt.
Thiên Tống nhìn trung niên thư sinh có nước da bệnh hoạn kia, ôn nhu nói:
- Trương mổ không nghĩ sẽ phải gặp Sát Kiếm Ngô Tịnh huynh ở đây !
Ngô Tịnh thả bước đến trước mặt Thiên Tống. Ngô Tịnh ngắm nhìn Thiên Tống mà người ta phảì cảm nhận y đang ngắm một trang giai nhân.
Sát Kiếm Ngô Tịnh nhìn lại khách quang đang có mặt tại Nguyệt Lâu, gay gắt nói:
- Các người có thể rời đây được rồi đó !
Câu nói xấc xược của gã khiến cho bọn khách quang đang có mặt tại gian đại sảnh đường tòa Nguyệt lâu bất mãn. Ngay khi gã vừa thốt dứt câu, thì ngay lập tức có người lên tiếng:
- Ngô các hạ tưởng đâu tòa đại đường này là của ngươi à ?
Nghe người kia thốt ra câu nói đó. Ngô Tịnh quay phắt lại. Mắt gã song sọc rọi vào gã tráng niên công tử vừa mới thốt ra câu đó.
Mọi người còn chưa biết Ngô Tịnh sẽ làm gì thì bất thình lình gã công tử kia đổ nhào xuống sàn gạch bất tỉnh. Chỉ mới dùng đến uy nhãn, Ngô Tịnh đã tước mất thần phách của gã công tử kia rồi. Đôi uy nhãn toát ra thần quang sát nhân khiến kẻ đối diện chẳng thể nào giữ được thân mình.
Ngô Tịnh lắc đầu nói:
- Hắn chết trước khi ta phải đặt tay vào đốc kiếm !
Mọi người tò mò nhìn xuống xác gã công tử nằm chổng kềnh dưới sàn gạch.
Đến bây giờ người ta mới ngửi được mùi xú uế từ gã tráng niên bốc ra.
Gã đã đại tiện cả ra quần trước khi ngã đùng ra mà chết.
Cái chết của gã nọ như một lời cảnh báo chết chóc. Thế là chẳng ai bảo ai, lần lượt từng người lẳng lặng rời bước nhường gian đại đường chính sảnh cho Thiên Tống và Ngô Tịnh.

hết: Hồi 2, xem tiếp: Hồi 3
Tài sản của danangcity

  #3  
Old 16-04-2008, 06:27 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 3

Sát Kiếm



- Phập...
Lưỡi kiếm sáng quắc của Ngô Tịnh ghim xuống sàn gạch đại đường Nguyệt lâu, kéo ngang một đường thẳng tắp trước mũi giày gã. Kiếm của y rọc gạch như thể người ta rọc một miếng lụa, để tạo ra một đường cắt thẳng tắp.
Rọc đường ranh đó rồi, Ngô Tịnh mới nhìn Thiên Tống nói:
- Trương Thiên Tống?Ngươi hiểu Ngô Tịnh muốn gì chứ ?
Hai người đối nhãn với nhau. Thiên Tống buông tiếng thở dài:
- Một tịnh rượu Nữ Nhi Hồng xem chừng quá đắt đối với những kiếm thủ của võ lâm.
Ngô Tịnh đáp trả:
- Ngô mỗ không vì rượu của mỹ nữ !
- Thiên Tống lại cần nó !
- Ngô Tịnh thì cần Thiên Tống !
- Trương mỗ không muốn mất một kiếm thủ như Ngô các hạ.
- Nếu như ngươi không muốn mất Ngô Tịnh thì ngươi vẫn có một phương cách để thoát ra khỏi tình cảnh này !
Ngô Tịnh nheo mày, trang trọng nói:
- Thiên Tống?Ngươi biết phải làm gì rồi chứ ?
- Đây không phải là thời khắc để Thiên Tống gác kiếm !
- Vậy thì chỉ còn mỗi một cách thôi !
- Buộc Ngô huynh không bao giờ cầm đến kiếm nữa ?
Sát Kiếm Ngô Tịnh gật đầu:
- Cách đó cũng hay đó?.Nhưng không biết Trương Thiên Tống có làm được không ?
- Thiên Tống phải làm được !
- Nếu như ngươi không làm được điều đó thì Ngô Tịnh sẽ là gì trong giới kiếm khách của võ lâm ?
- Ngô huynh đã từng nói với Thiên Tống, huynh muốn là độc cô kiếm khách !
Ngô Tịnh phá lên cười khằng khặc:
- Ta những tưởng đâu ngươi không nhớ tâm nguyện của họ Ngô này nữa. Không chừng khi Ngô Tịnh này thốt ra lời nào thì Thiên Tống nhớ mãi trong đầu mình. Đúng ! Ngô mỗ luôn tâm nguyện mình sẽ là Độc cô kiếm khách, nhưng ngày nào còn Thiên Tống thì ta chẳng bao giờ cảm nhận được sự cô độc của mình !
Y nhếch môi, nhìn Thiên Tống nói tiếp:
- Chính vì thế mà nơi nào có mùi của Thiên Tống, Ngô Tịnh phải mò đến. Dù ta có thể bán cái mạng của mình cho Hắc Bạch vô thường thì cũng không thể bỏ qua cơ hội được một lần giao kiếm với Trương Thiên Tống.
Ngô Tịnh liếm mép:
- Trên đời này, Ngô Tịnh sợ nhất là sự thèm thuồng. Nhưng ta chỉ thèm một điều duy nhất?
Thiên Tống đáp ngang:
- Lấy mạng Thiên Tống, hoặc biến Thiên Tống thành phế nhân để Ngô Tịnh có thể trở thành độc cô kiếm khách !
- Đúng?Rất đúng ! Ta chỉ có sự thèm thuồng đó thôi ! Chính vì thế ta sợ ngươi chết mà không phải do Ngô Tịnh này tống tiễn. Ngươi chết mà không do ta tống tiễn thì nổi thèm thuồng kia sẽ đeo bám theo Ngô mỗ suốt cả cuộc đời !
- Ngô huynh đã nói vậy rồi?.Thiên Tống nghĩ phải cho huynh toại nguyện !
Ngô Tịnh ôm quyền xá Thiên Tống:
- Ngô mỗ vô cùng cảm kích?Hôm nay và mãi mãi ta sẽ nhớ đến một trang hảo hán trong võ lâm giang hồ !
Lời dứt thì Ngô Tịnh cũng rút thanh trường kiếm lên khỏi sàn đại đường chính sảnh Nguyệt lầu. Y vuốt ngón tay dọc theo lưỡi kiếm.
Y vừa vuốt lưỡi kiếm, vừa nói:
- Ngươi sẽ là ta, hoặc mãi mãi không phải là ta !
Hai người lại đối nhãn nhìn nhau.
Cả hau đồng một động tác chuyển thể khai kiếm. Mũi kiếm của người này điểm ngay vào chính diện của người kia. Chân diện của hai người thận trọng cực kỳ. Sự trang trọng của Thiên Tống và Ngô Tịnh biểu lộ hai người đã hiểu về nhau và biết nhau.
Hai cánh môi của Ngô Tịnh từ từ mím chặt lại. Y dồn tất cả nội lực vào lưỡi kiếm. Sự dồn nén đó khiến lưỡi kiếm của Ngô Tịnh phát ra âm thanh khô khốc.
- Cách..
ém thanh kia vừa lọt vào thính nhĩ của Thiên Tống thì chớp kiếm cũng tỏa ngợp trời từ Ngô Tịnh cuốn về phía y. Màn kiếm quang dầy đặc đến độ không còn nhận ra nhân dạng của Ngô Tịnh đâu nữa. Cả không gian đại đường chính sảnh Nguyệt lâu chìm đắm trong màn kiếm quang của Sát Kiếm Ngô Tịnh. Bất cứ ai nếu đã lọt vào vùng kiếm quang do Ngô Tịnh tạo ra chắc chắn thân thể sẽ bị xả ra thành trăm miếng.
Thiên Tống đứng bất động trước màn kiếm quang vũ bão của đối phương. Hai lỗ tai y không ngừng giần giật. Màn kiếm quang do Sát Kiếm Ngô Tịnh như một cơn gió lốc với những âm thanh vi vu chụp tới Thiên Tống. Giờ thì chẳng còn thấy nhân dạng của Thiên Tống. Y đã bị màn kiếm quang của Ngô Tịnh nuốt chửng vào trong. Sự tồn tại của Thiên Tống chỉ còn biểu lộ những âm thanh chat chúa khi hai lưỡi kiếm chạm vào nhau:
- Keng?Keng?Keng?
Bất thình lình, thanh kiếm vụt thoát ra khỏi vùng kiếm quang của Ngô Tịnh. Nó ghim vào một tòa đại đường Nguyệt lâu, chui kiếm rung lên bần bật.
Cùng với sự thoát ra của ngọn Huyết Kiếm thì màn kiếm quang của Ngô Tịnh cũng vụt tắt.
Hai đối thủ đối mặt nhìn nhau.
Hữu thủ Ngô Tịnh vẫn nắm cứng đốc kiếm, trong khi Thiên Tống thì buông thỏng hai tay theo thân người. Nhìn vào cực diện trận đấu nếu không có sự đặc dị bên trong thì đã nghiệm ra ai là người thắng, ai là người thua. Tất nhiên, kẻ còn kiếm trong tay là người ta phải xét lại. Đó là từ mũi kiếm của Ngô Tịnh những giọt máu từ từ rỉ xuống.
Máu nhỏ ra từ đầu mũi kiếm của Ngô Tịnh nhưng trên người Thiên Tống thì lại chẳng có vết thương nào. ?ng tay áo của Ngô Tịnh sậm một màu đỏ.
Đột ngột thanh trường kiếm như thể tuột khỏi tay của Ngô Tịnh rơi xuống sàn gạch:
- Keng?
Đến bây giờ thì mới thấy máu đang chảy ra từ hổ khẩu của họ Ngô.
Ngô Tịnh buông tiếng thở dài rồi trầm giọng nói:
- Ngô mỗ mãi mãi chẳng còn cầm kiếm được nữa. Mãi mãi ta không phải là độc cô kiếm khách !
- Làm một kẻ cô độc đâu sung sướng gì !
- Ta vẫn tâm niệm điều đó. Dù sao thì Ngô Tịnh cũng đã mãn nguyện được giao thủ với Trương Thiên Tống. Mặc dù Ngô Tịnh là kẻ bại tướng nhưng tâm ta thanh thản vô cùng. ít ra thì ta cũng biết được mình không phải là một kẻ cô độc, để ta tiếp tục con đường tìm kiếm sự tối thượng của kiếp pháp !
Thiên Tống lắc đầu:
- Một lần giao kiếm với Ngô huynh là quá đủ cho Thiên Tống ! Tại hạ không muốn lặp lại lần thứ hai !
Đôi chân mày Ngô Tịnh nhíu lại:
- Thiên Tống ! Ngô Tịnh còn một cánh tay trái. Nếu như ngươi không muốn điều đó xảy ra thì nhân cơ hội này chặt nốt cánh tay còn lại của Ngô Tịnh đi.
Ngô Tịnh vừa nói dứt liền đưa cánh tay đến trước. Y cười khảy:
- Làm đi !
Hành động cùng lời nói của Ngô Tịnh khiến Thiên Tống không khỏi bối rối.
Thở hắt ra một tiếng, Thiên Tống nói:
- Tại hạ không có cái thú chém người ngã ngựa !
- Ngươi không có cái thú đó thì phải chấp nhận hậu vận của mình bằng cánh tay trái của ta !
Ngô Tịnh nói dứt câu, nhìn vào mắt Thiên Tống.
- Nếu ta là ngươi, ta không bỏ qua cơ hội này !
Thiên Tống lắc đầu:
- Thiên Tống cần tịnh rượu Nữ Nhi Hồng chứ không cần cánh tay của Kiếm Sát Ngô Tịnh !
Ngô Tịnh cắn chặt hai hàm răng, nhìn lại Thiên Tống một lần nữa rồi mới quay bước chậm rãi đi trở ra. Máu từ hữu thủ của y tiếp tục nhỏ xuống sàn gạch tạo thành những đóm hoa đỏ ối nối theo từng bước chân.
Khi gã đã mất dạng ngoài cửu đại đường Nguyệt lâu rồi, Thiên Tống mới buông tiếng thở dài. Thiên Tống nhẩm nói:
- Đến bây giờ?Ta sẽ phải đối mặt với một kẻ sát nhân tuyệt kiếm.
Thiên Tống đặt tịnh rượu Nữ Nhi Hồng xuống bàn. Như Băng nhìn Thiên Tống ôn nhu nói:
- Công tử là người có được tịnh rượu ngưỡng mộ của Như Băng ?
- Có được tịnh rượu của Hà tiểu thư, tại hạ đã phải đổi bằng cái giá rất đắt. Giá của một kiếm thủ !
- Thế công tử có tiếc không ?
- Nếu tiếc thì Thiên Tống đã không cố đoạt lấy nó !
Nàng nhìn Thiên Tống. Đóa hoa hàm tiếu nở trên hai cánh môi của nàng. Nhìn lại tịnh rượu Nữ Nhi Hồng, Hà Như Băng ôn nhu nói:
- Có được tịnh rượu này, Thiên Tống công tử muốn gì ở Như Băng ?
Thiên Tống ngồi xuống đối diện với nàng. Y trang trọng nói:
- Thế theo Như Băng cô nương, thì tại hạ sẽ muốn gì ở nàng nào ?
Nàng bẽn lẽn đáp lời Thiên Tống:
- ö của Thiên Tống công tử thì làm sao Như Băng biết được ! Nhưng chắc chắn có ngưỡng mộ Như Băng. Thiên Tống công tử mới quyết tâm đoạt tịnh rượu của Như Băng.
Thiên Tống chống tay tựa cằm, từ tốn nói:
- Nếu như tại hạ trao tịnh rượu cho đào hoa công tử Mạc Cự, nàng hẳn đoán ra y cần gì ở nàng ?
Như Băng đứng lên. Nàng đứng bước đến trước tấm gương đồng. Nhìn bóng mình trong gương, nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Như Băng biết mình được ông tạo ban cho một nhan sắc mà bất cứ nam nhân nào cũng muốn chiếm hữu nó, nên thừa thông minh đoán ra đào hoa công tử cần gì ở Như Băng !
Nàng nhìn lại Thiên Tống:
- Thiên Tống cũng có cùng một đòi hỏi như đào hoa công tử Mạc Cự chứ ?
Thiên Tống mỉm cười:
- Nếu như tại hạ đòi họ cái điều giống như họ Mạc thì Như Băng tiểu thư có bồi tiếp không ?
Nàng nghiêm mặt, lắc đầu:
- Thiên Tống sẽ không đòi hỏi những điều phàm tục như những kẻ phàm tục !
- Sao tiểu thư biết tại hạ sẽ không đòi hỏi sự phàm tục như những gã phàm tục kia !
- Câu hỏi của Thiên Tống công tử đã là câu trả lời cho Như Băng !
Nàng quay lại bàn. Hai người đối mặt nhìn nhau. Như Băng mở nắp tịnh rượu. Mùi hảo tửu tỏa ra xông vào khứu giác của Thiên Tống. Nàng chuốc rượu ra chén.
Bưng lấy chén rượu. Như Băng trịnh trọng nói:
- Như Băng kính Thiên Tống công tử !
- Tiểu thư thực hiện lời nói của mình ?
Như Băng gật đầu:
- Đúng ! Hẳn công tử thích được một trang giai nhân như Hà Như Băng hầu hạ !
Thiên Tống đứng lên. Y buông một câu cộc lốc cứ như chẳng có một chút xao động gì với nhan sắc diễm lệ của Hà Như Băng.
- Không !
Đôi chân mày Như Băng hơi nhíu lại. Nàng ôn nhu nói:
- Thiên Tống công tử không cần Như Băng hầu hạ, phục rượu cho mình ư ? Thế thì sao Thiên Tống công tử lại đoạt cho bằng được tịnh rượu của Như Băng ?
Nàng nhỏ nhẹ nói tiếp:
- Phàm cái gì người ta đã không thích thì không bao giờ làm ! Chẳng lẽ Thiên Tống công tử lại làm những chuyện mình không thích ?
Thiên Tống chỏi tay lên bàn:
- Tiểu thư quên hỏi mục đích của tại hạ. Mục đích của Thiên Tống không phải đoạt tịnh rượu của tiểu thư !
- Vậy Như Băng mạn phép hỏi Thiên Tống công tử ! Công tử có mục đích gì khi đoạt tịnh rượu của Như Băng !
Đôi chân mày của Thiên Tống nhướng lên:
- Trao đổi !
Mặt Hà Như Băng sa sầm:
- Thiết nghĩ Như Băng chẳng có gì để cho công tử trao đổi cả !
- Nếu không có, tại hạ đã không đến Nguyệt lâu và Thiên Tống cũng có thể đoán biết tiểu thư hiểu mục đích của Thiên Tống.
Như Băng lắc đầu:
- Như Băng không hiểu ý của công tử !
- Khi Thiên Tống bước vào đại sảnh Nguyệt lâu đã nhận ra ngay ánh mắt của nàng. Ánh mắt của Như Băng đã nói cho Thiên Tống biết nàng đang chờ Thiên Tống.
Ngồi trở lại ghế, Thiên Tống nghiêm giọng nói:
- Tại hạ thích đối ẩm vói Thiên Sứ bóng tối !
Chân diện sinh đẹp của Như Băng chợt tối sầm lại. Nàng ôn nhu nói:
- Thiên Sứ bóng tối ?
Thiên Tống gật đầu:
- Tịnh rượu của tại hạ trao đổi với Thiên Sứ bóng tối !
Như Băng đứng lên, nàng nhỏ nhẹ nói:
- Thiên Tống công tử?Có một người gởi đến cho Như Băng một món quà. Nhờ Như Băng trao lại cho người muốn hỏi về Thiên Sứ bóng tối.
Như Băng không ngờ công tử lại là người đó !
Nàng nói rồi bước đến chiếc kệ, bưng lấy một cái hộp khá lớn đem đến đặt trước mặt Thiên Tống.
- Như Băng gởi lại cho Thiên Tống công tử.
- Ai gởi cho tại hạ vậy ?
Như Băng lắc đầu:
- Như Băng không biết !
Thiên Tống mở nắp chiếp hộp. Chân diện chàng đanh lại.
Trong hộp là thủ cấp của Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu, cùng với hai tấm ngân phiếu của Thiên Tống.
Thiên Tống đậy nắp chiếc hộp lại. Nhìn Như Băng, Thiên Tống hỏi:
- Như Băng tiểu thư biết món quà trong hộp này chứ ?
- Như Băng không có cái tính mở quà của người khác. Cái gì của công tử thì phải do tự tay của công tử mở ra. Như Băng không dám động đến nó !
- Trong hộp này là thủ cấp của Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu. Chỉ vì Đoàn Ngưu chỉ cho tại hạ biết, chỉ có Hà tiểu thư mới biết Thiên Sứ bóng tối đang ở đâu. Thế là y bị mất đầu !
Nàng sững sờ nhìn Thiên Tống.
- Vậy Thiên Tống công tử còn có ý muốn hỏi Như Băng về Thiên Sứ bóng tối không ?
- Tiểu thư có sợ giống như Đoàn Ngưu không ?
- Ai lại không sợ chết !
Nàng nhẹ buông một tiếng thở dài:
- Vậy Thiên Tống công tử đoán xem..Ai đã giết Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu ?
- Tại hạ chỉ có thể trả lời tiểu thư Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu chết vì có người giết lão, và hung thủ chắc chắn có mối liên quan đến Thiên Sứ bóng tối.
- Vậy Như Băng có nên nói cho công tử biết không ? Nếu Như Băng nói cho công tử về Thiên Sứ bóng tối thì ai sẽ giữ lại sinh mạng cho Như Băng ?
Nàng nhìn thẳng vào mắt Thiên Tống.
- Như Băng sợ mình sẽ lại giống như Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu ! Nếu Như Băng giống như Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu thì công tử có hối tiếc cho Như Băng không ?
Câu hỏi của nàng khiến Thiên Tống không khỏi lúng túng.
Trán Thiên Tống bất giác nheo lại, với những nếp nhăn hiện lên trán Thiên Tống.
Thiên Tống từ từ thở ra:
- Ai đã giết Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu ?
- Như Băng sẽ dùng câu hỏi của công tử trả lời cho công tử !
Thiên Tống đứng lên:
- Giờ thì tại hạ nhận được cảm giác thất vọng !
- Đã là con người thì cũng phải trải qua sự thất vọng !
Nàng mỉm cười nói tiếp :
- Chắc chắn Thiên Tống công tử không muốn Như Băng rơi vào cảnh ngộ như Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu ?
Thiên Tống gật đầu:
- Tại hạ làm sao muốn một người như Hà Như Băng lại chịu kiếp số giống như Đoàn Ngưu được !
- Công tử đã không ngại đoạt tịnh rượu thì Như Băng cũng không muốn người ôm thất vọng kia trong lòng !
Thiên Tống phấn khích hẳn lên:
- Như Băng tiểu thư muốn giúp tại hạ ?
Nàng lưỡng lự rồi gật đầu:
- Như Băng không để cho công tử thất vọng, nhưng ngược lại, cũng không muốn rơi vào kiếp họa như Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu !
- Thiên Tống không để tiểu thư rơi vào kiếp họa này !
- Hẳn công tử đã nói câu này với Vạn Kiếm Thông Đoàn Ngưu ?
Thiên Tống lắc đầu, buông một câu cộc lốc:
- Không !
Chàng nói rồi lấy hai tờ ngân phiếu trong chiếc tráp đựng thủ cấp của lão Đoàn đặt lên bàn.
- Tại hạ dùng ngân lượng để lão Đoàn nói cho mình biết !
- Giờ thì công tử dùng lời nói đó ?
- Tiểu thư không tin vào lời nói của tại hạ ?
- Không muốn làm công tử thất vọng thì Như Băng phải tin. Nhưng để niềm tin kia tồn tại trong tâm thức của Như Băng, thì Như Băng muốn biết công tử sẽ dùng cái gì để Như Băng tin ?
Thiên Tống đứng lên:
- Cái mạng của tại hạ, được chứ ?
Hai người lại đối nhãn với nhau. Nàng không một chút e dè khi đối mặt với Thiên Tống. Thiên Tống ôn nhu nói:
- Tại hạ thấy được niềm tin trong ánh mắt của tiểu thư !
- Nếu như bên cạnh Như Băng luôn có công tử !
- Tiểu thư muốn nói Thiên Tống sẽ là chiếc bóng của tiểu thư ?
Nàng gật đầu:
- Có như thế Như Băng mới tin vào lời nói của người !
Thiên Tống gật đầu:
- Được ! Tại hạ và tiểu thư sẽ cùng đi !
- Như Băng sẽ làm phiền người chứ ?
- Tại hạ chỉ sợ mình trở thành chiếc gai trong mắt tiểu thư mà thôi !
Nàng mỉm cười:
- Nếu như Như Băng nghĩ khác công tử, đi cùng với công tử là điều thú vị của Như Băng thì sao ?
- Tại hạ mong mình có được sự may mắn đó !
- Sự may mắn đó sẽ đến, nếu như công tử thật lòng !
Như Băng bưng chén rượu, ung dung nói:
- Giờ thì công tử đã có thể uống chén rượu tao ngộ với Như Băng ?
- Tại hạ rất sẵn lòng !
Đón lấy chén rượu trên tay nàng, Thiên Tống dốc cả vào miệng.
Đặt chén xuống bàn, Thiên Tống nói:
- Tại hạ chưa từng uống được chén rượu nào ngon như thế này !
Nàng mỉm cười nhìn Thiên Tống nói:
- Rượu của Như Băng bồi tiếp, chưa có người nào nói là không ngon cả !
- Nhan sắc của tiểu thư khiến cho kẻ được mời rượu cảm nhận rượu ngon hơn !
- Có lẽ vậy !
- Tại hạ mạn phép uống thêm một chén nữa.
Nàng chuốc rượu ra chén bưng lên đặt vào tay chàng.
- Tịnh rượu này đã thuộc về Thiên Tống công tử !
Thiên Tống lắc đầu:
- Nó đã thuộc về tiểu thư !
Nàng bẽn lẽn, thẹn thùng. Đôi lưỡng quyền của nàng ửng hồng trông thật xinh xắn và duyên dáng.
Như Băng nhỏ nhẹ nói:
- Phải chăng công tử muốn nói chúng ta đã trao đổi với nhau ?
Thiên Tống gật đầu. Chàng dốc chén rượu vào miệng.
Chờ Thiên Tống đặt chén rượu xuống bàn, Như Băng mới hỏi:
- Có một câu hỏi, Như Băng muốn hỏi công tử !
Chàng gật đầu.
Như Băng nghiêm giọng nói:
- Sao công tử muốn biết về Thiên Sứ bóng tối ?
- Khi người ta muốn qua sông tất cần người lái đò ! Tại hạ đang là người qua sông, và chỉ có Thiên Sứ bóng tối mới có thể đưa Thiên Tống qua bờ bên kia được !
- Thế thì Thiên Tống huynh đã có thêm một người khách đi chung trên một chuyến đò !
- Người khác đi cùng với tại hạ chính là Hà Như Băng ?
Nàng gật đầu nói:
- Nàng cũng muốn qua bờ bên kia ?
- Đó là sự lựa chọn của Thiên Tống hay Như Băng ?
- Cả hai !
Nàng mỉm cười:
- Cả hai ?
Lời nói còn đọng trên cánh môi của nàng thì một tiếng sấm chưởng nện thẳng vào cửa biệt phòng.
- Rầm?
Hai cánh cửa bật tung ra.
Từ ngoài, một người vận hắc y dạ hành thích khách lao vào như cơn lốc.
Đôi bản thủ của gã nhắm ngay Như Băng vỗ chưởng tới.
Sự xuất hiện của gã thích khách quá bất ngờ nhưng vẫn không sao tạo được sự bất ngờ với Thiên Tống. Chưởng của y chưa kịp vồ tới Như Băng thì ngọn huyết kiếm đã tiện đứt lìa khỏi thể pháp gã.
Đôi song thủ của gã rơi ngay xuống trước mặt Như Băng, đã tạo ra một vòi máu rưới vào ngực nàng.
Như Băng hốt hoảng rú lên.
- A?
Tiếng rú của nàng còn đọng trong thính nhĩ Thiên Tống thì mũi Huyết Kiếm đã đặt vào yết hầu gã kia.
Gã thích khách chẳng một chút e dè với mũi kiếm sát nhân của Thiên Tống mà lao yết hầu vào.
- Phập?
Thiên Tống rút thanh kiếm lại, cách không điểm chỉ vừa cầm máu vừa giữ lại nguyên thần cho gã. Gã thích khách ngã lăn xuống sàn gạch.
Thiên Tống dựng gã lên, trang trọng hỏi:
- Ai phái các hạ đến ?
Gã tròn mắt, mở to hết cỡ nhìn chàng. Gã gồng người, phát ra một tiếng khiến Thiên Tống cau mày. Sau tiếng trung tiện đó y chỉ còn là một xác chết vô thần, vô thức. Miệng gã há hốc chẳng khác nào một con cá bị ngộp thở. Thiên Tống cau mày khi nhận ra y chẳng có lưỡi.
Thiên Tống buông tiếng thở dài?:
- Như Băng tiểu thư ! Máu đã bắt đầu đổ rồi !
Buông tiếng thở dài, Thiên Tống nói tiếp:
- Gã này đã không còn lưỡi để nói !
Như Băng bặm môi suy nghĩ rồi nói:
- Thiên Sứ bóng tối !
- Nàng muốn nói gì ?
- Tất cả những thích khách dưới trượng Thiên Sứ bóng tối đều không còn lưỡi để nói !
- Họ tự nguyện hay bị buột phải cắt lưỡi ?
- Câu hỏi đó chỉ có Thiên Sứ bóng tối trả lời cho Thiên Tống huynh mà thôi !
- Những thích khách của Thiên Sứ bóng tối đã tìm đến tại hạ đã là câu trả lời về sự tồn tại của Thiên Sứ bóng tối trên đời này.
- Một sự tồn tại vừa hư vô, vừa rất thực !
- Thiên Tống thích sự bí ẩn này của Thiên Sứ bóng tối !
- Nếu huynh có hứng thú chắc Như Băng cũng có hứng thú. Như điều Như Băng đã làm trước tiên trong buổi tao ngộ với huynh !
Thiên Tống cướp lời nàng:
- Như Băng phải thay y phục khác ?
Nàng gật đầu.
Như Băng nhìn Thiên Tống rồi nói:
- Thiên Tống huynh nghĩ sao khi Như Băng đang trong gian thi sảnh không có huynh mà lại có một gã thích khách xông bừa vào ?
- Có lẽ Thiên Tống phải theo Như Băng ngay cả khi nàng tắm và thay đổi trang phục ?
Nàng bật cười thành tiếng:
- Có như vậy thì huynh mới có thể là cái bóng của Như Băng !

hết: Hồi 3, xem tiếp: Hồi 4
Tài sản của danangcity

  #4  
Old 16-04-2008, 06:33 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 4

Hoa Tình Trước Tử Địa



Vùng quan ngoại khô cằn khác hẳn với Trung Thổ. Nếu ban ngày là sự đối mặt với những ngọn cuồng phong mang theo sức nóng cháy da thịt, thì ban đêm là cái giá rét lạnh lẽo đến độ những tảng đá phải cất lên những tiếng rên răng rắc. Khi chúng rên lên như thế thì y như rằng hôm sau chúng đã bị rạn nứt. Và cứ như thế trên Hoàng Thiên nhai chẳng chẳng khác nào một vùng hoang sơ với lớp đá tai mèo vừa sắc nhọn như mũi kiếm mũi dao. Trong một không gian như thế thì chẳng có sinh vật nào tồn tại được nếu không có một khả năng đặc biệt để sinh tồn. Ở Hoàng Thiên Nhai chỉ có một loài vật tồn tại được với sự khắc nghiệt, đó là loài bò cạp núi với màu đen tuyền, chỉ nhìn thấy thôi là đã rởn cả xương sống rồi.
Lũ bò cạp núi tồn tại ở Hoàng Thiên Nhai vì sự ban ân của tạo hóa cho vùng đá khô cằn hoang sơn này.
Thiên Tống và Như Băng phải bỏ ngựa để bước vào Hoàng Thiên nhai.
Con tuấn mã đã mệt mỏi của hai người đã kiệt sức khi đến vùng quang ngoại xa xôi này. Nó cũng không thể dùng bốn vó ngựa dẫm lên những hòn đá tai mèo, cho dù đã được đóng móng.
Như Băng lưỡng lự khi thấy những hòn đá tai mèo sắc nhọn khi đặt chân đến hẻm vực dẫn vào Hoàng Thiên nhai. Vầng nhật quang đã xế bóng, nhưng hai người vẫn có cảm tưởng mình đang đứng trước một lò rèn với từng luồng khí nóng bức tử trong hẻm vực thổi ra.
Thiên Tống nhìn sang Như Băng nói:
- Hà tiểu thư ! Chúng ta vào chứ ?
Như Băng lưỡng lự nói:
- Có chỗ nào để cho Như Băng đi không ?
- Nếu Hà tiểu thư không ngại thì tại hạ sẽ cõng tiểu thư vậy !
- Chỉ sợ đôi chân của công tử sẽ bị rách toạt bởi những hòn đá tai mèo trong Hoàng Thiên nhai.
Thiên Tống hóm hỉnh nói:
- Đi cùng với một mỹ nữ như tiểu thư chắc Thiên Tống không ngại chân mình nát bét đâu !
Nàng nguýt Thiên Tống:
- Nếu huynh không ngại đôi chân bị rọc toát thì Như Băng sao lại ngại ngùng chứ ?
Thiên Tống ghé lưng xuống, Như Băng vòng tay qua cổ Thiên Tống.
Thân nàng dán sát vào lưng Thiên Tống. Cùng với thân thể mềm mại như của nàng dán sát vào lưng Thiên Tống là mùi xạ hương thoang thoảng xông vào hai cánh mũi. Miệng nàng phả ra một mùi xạ hương cùng làn hơi thở thật nhẹ phả vào má Thiên Tống.
Thiên Tống thả bước qua hẻm vực. Như Băng hỏi:
- Thiên Tống huynh sợ không ?
- Nói như thế thì Như Băng đang sợ ?
- Nếu không có Thiên Tống, Như Băng chẳng bao giờ dẫn thân đến vùng đất hoang vu này !
Vừa bước qua hẻm vực, Thiên Tống đã dừng bước, chậm rãi nói:
- Chúng ta e rằng sẽ có khách đến viếng đó !
Nàng tròn mắt nhìn chàng:
- Đây đâu phải là Nguyệt lâu để Như Băng tiếp khách !
- Khi người ta được ngưỡng mộ thì ở đâu cũng có sự ngưỡng mộ cả !
- Như Băng không tin mình lại có nhiều sự ngưỡng mộ đến như vậy !
Thiên Tống đặt Như Băng xuống đất một cách thật nhẹ nhàng, cứ như sợ những cạnh sắc của những viên đá tai mèo sẽ rọc nát đôi chân thon thả của nàng.
Cùng lúc, ba bóng người từ trong Hoàng Thiên nhai lướt ra. Mặc dù chạy trên thảm đá tai mèo, như thể chạy trên bàn chông nhưng cước pháp của những người đó chẳng hề có chút e dè gì. Thậm chí họ còn nện chân trên thảm đá tai mèo, tạo ra những âm thanh cạch cạch.
Ba gã hắc y nhân dừng bước trước mặt Thiên Tống và Như Băng. Họ rọi đôi mắt sáng quắc nhìn Thiên Tống.
Thiên Tống ôn nhu nói:
- Ba vị đây là người của Thiên Sứ bóng tối muốn chặn đường tại hạ lại ?
Ba gã đó không trả lời Thiên Tống.
Thấy những người đó không đáp lời mình, Thiên Tống nghĩ ngay đến hiện tượng những người này cũng đã bị họ cắt lưỡi nên không thối ra lời được.
ö niệm kia còn đọng trong đầu chàng thì ba gã hắc y đồng loạt xông tới.
Cả ba gã đó dẫm mạnh chân xuống thảm đá tai mèo mà chân chẳng hề hấn gì.
Ngay sau âm thanh khô khốc phát ra từ dưới chân của ba gã đó, họ như thể biến thành những con mãnh thú đói mồi lao thẳng vào Thiên Tống và Như Băng.
Như Băng thét lên:
- Thiên Tống huynh ! Cứu Như Băng !
®nh Huyết Kiếm chớp động đỏ ối.
Cùng với ảnh kiếm chớp động đó, ba gã hắc y khách đổ ngay xuống thảm đá Hoàng Thiên nhai. Tất cả đều bị trúng những chiêu kiếm giống hệt như nhau. Như Băng chỉ thấy một đường chỉ máu xuất hiện ngay giữa ngực họ.
Thiên Tống chúc mũi kiếm xuống đất. Trên đầu mũi kiếm của Thiên Tống chỉ duy nhất có một giọt máu rỉ xuống, điểm lên một viên đá tai mèo.
Như Băng thở phào nhẹ nhỏm. Nàng nhìn Thiên Tống nói:
- Thiên Tống huynh đúng là một kiếm thủ lợi hại. Đi cùng với huynh, Như Băng cảm thấy an toàn vô cùng.
Thiên Tống lắc đầu, ôn nhu nói:
- Tại hạ không nghĩ mình chỉ gặp những cao thủ tầm thường như thế này. Ba gã này có lẽ chỉ là những vật tế thân cho diêm chúa.
Thốt ra câu này, Thiên Tống chợt nghĩ đến khinh công của ba gã đó.
Thiên Tống nghĩ thầm:
"Nếu cả ba người đều tầm thường thì sao họ lại thản nhiên lướt đi trên thảm đá tai mèo này ?" ö niệm đó khiến Thiên Tống tò mò nhìn xuống chân ba gã đó.
Như Băng hỏi:
- Thiên Tống huynh nhìn gì ?
- Đôi giày những người mang dưới chân là những đôi giày được may riêng cho họ để đi trên thảm đá tai mèo này.
Vừa nói Thiên Tống vừa cởi giày những gã đó. Chàng xé đế một đôi mới phát hiện ra trong đôi giày được lót một miếng thép để chạy trên thảm đá tai mèo.
Thiên Tống buột miệng nói:
- Hay thật !
Nhìn lại Như Băng, Thiên Tống nhỏ nhẹ nói:
- Như Băng ! Tại hạ và cô nương có thể dùng những chiếc giày này để đi vào Hoàng Thiên nhai !
- Thiên Tống huynh không còn cõng Như Băng nữa ?
Chàng giả lả nói:
- Đôi tay của tại hạ cần bảo vệ cho tiểu thư hơn !
Hai người dùng những đôi giày có bọc sắt dưới đế đi lẫn vào trong Hoàng Thiên nhai. Đang bước chợt Như Băng rú lên:
- Thiên Tống huynh !
Nàng gọi Thiên Tống mà người như nhũn hẳn ra. Thiên Tống đỡ lấy Như Băng. Người nàng nhũn ta trong vòng tay Thiên Tống.
Nàng lặp bặp nói:
- Thiên Tống huynh?Dưới chân?Dưới chân Như Băng.
- Tại hạ nào thấy gì dưới chân nàng ?
- Có mà !
Thiên Tống cuối nhìn xuống, trên giày Như Băng có một con bò cạp núi đen kịt.
- Nàng đừng nhúc nhích !
Thiên Tống vừa nói vừa búng chỉ hất con bò cạp xuống khỏi giày của Như Băng. Chàng nhìn nàng mỉm cười nói:
- Ngay cả lũ bò cạp núi cũng biểu lộ sự ngưỡng mộ nàng.
Nàng vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh:
- Trong này bọ cạp nhiều lắm !
Thiên Tống hối thúc:
- Nếu như vậy thì phải đi nhanh thôi !
Như Băng lắc đầu:
- Như Băng không đi nổi nữa đâu !
Thiên Tống nhướn mày hỏi:
- Tại sao ?
- Như Băng sợ lắm !
- Nàng sợ đến nỗi không bước đi được nữa ư ?
Nàng gật đầu:
- Như Băng sợ !
- Tất cả những trang tiểu thư đài các trên thế gian đều có những nỗi sợ hãi lạ lùng !
Thiên Tống nói dứt câu, bất ngờ vòng tay qua vòng tiểu yêu của Như Băng, nhấc bổng lên khỏi mặt đá tai mèo. Chàng cắp Như Băng thi triển khinh công lao nhanh về phía trước.
Khi ánh mặt trời sụp hẳn xuống, Thiên Tống mới cắp được Như Băng vượt qua khỏi hẻm vực đá tai mèo. Bóng tối nhanh chóng bao trùm lên mọi cảnh vật.
Thiên Tống dừng chân dưới một phiến đá có bề mặt phẳng lì.
Trên phiến đá có khắc một dòng chữ:
"Nhục Nhân Địa " Bóng tối trong Nhục Nhân Địa khiến Thiên Tống phải lưỡng lự. Chàng có cảm giác mình đang đứng trước hàm một con quái vật khổng lồ, mà bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chững lấy mình và Như Băng.
Nhìn sang Như Băng, Thiên Tống nói:
- Như Băng ! Chúng ta phải vào Nhục Nhân Địa !
Nàng gật đầu đáp:
- Chúng ta sẽ ở lại đây chờ đến sáng rồi hãy vào có được không ? Vào Nhục Nhân Địa ban đêm, Như Băng sợ lắm !
- Thiên Sứ bóng tối sao lại chọn Nhục Nhân Địa làm chỗ trú chân cho mình ?
Nàng mỉm cười:
- Nếu huynh gặp Thiên Sứ bóng tối, tất y sẽ trả lời cho huynh vì sao y chọn Nhục Nhân Địa làm chỗ trú thân !
- Thôi được rồi ! Thiên Tống và Như Băng tạm thời qua đêm ở đây !
Thiên Tống gom những cành khô chất lại rồi nhóm lửa. Ngọn lửa bùng lên tỏa sáng một vùng không gian Nhục Nhân Địa. Mặc dù có đống lửa sưởi ấm, nhưng cái giá rét của Hoàng Thiên nhai vẫn chi chit như những muôn ngàn mũi kim châm vào da thịt Thiên Tống. Cảm giác đó buột chàng phải nhìn qua Như Băng.
Hai tay khoanh tròn trước ngực, Như Băng co người lại như thể muốn chống lại cái lạnh đang dày xé thân xác nàng.
Thiên Tống choàng tay qua vai nàng nhỏ nhẹ nói:
- Như Băng ! Hãy nép vào người tại hạ để tránh những ngọn gió đêm rét ở đây !
Nàng nhìn Thiên Tống.:
- Huynh biết Như Băng lạnh à ?
Thiên Tống gật đầu.
Như Băng nép người vào Thiên Tống, Như Băng lắng nghe âm thanh cách cách của những tảng đá đang vỡ ra trong Hoàng Thiên nhai bởi cái lạnh giá buốt.
Nghe những âm thanh canh cách đó, bất giác Như Băng buột miệng hỏi:
- Thiên Tống ! Huynh có sợ không ?
Thiên Tống mỉm cười:
- Nàng đoán xem Thiên Tống có sợ không ?
- Làm sao Như Băng có thể biết được ý niệm trong đầu huynh ?
- Vậy nàng có sợ không ?
Như Băng gật đầu:
- Sợ !
- Thế thì Thiên Tống cũng sợ ! Trong hoàn cảnh này chỉ có gỗ đá vô tri mới không biết sợ ! Còn đã là con người thì hẳn ai cũng phải biết sợ !
- Nếu Thiên Tống sợ thì Như Băng hẳn phải càng sợ hơn nữa !
- Tại sao ?
- Như Băng đang dựa vào Thiên Tống xua đi sự sợ hãi trong tâm Như Băng !
Thiên Tống chợt bịt miệng nàng lại, y ôn nhu nói:
- Chúng ta lại có khách !
Vẻ căng thẳng lại lộ rõ trên ánh mắt của Như Băng.
Thiên Tống rọi nhãn quang về phía phiến đá Nhục Nhân Địa. Trong màn sương, chàng thấy thấp thoáng một bóng người vận thụng y có mũ trùm đầu đang hướng mặt về phía mình và Như Băng.
Bỗng nhiên người đó biến mất dạng.
Thiên Tống hỏi Như Băng:
- Như Băng, nàng biết người đó chứ ?
- Người nọ hẳn là Nhục nhân trong Nhục Nhân Địa !
Thiên Tống cau may :
- Nhục nhân ? Tại hạ mới nghe cái tên này !
- Như Băng chỉ biết Thiên Sứ bóng tối bị giam trong Nhục Nhân Địa. Từ trước đến nay chưa một ai bước vào Nhục Nhân Địa mà quay trở ra.
- Thiên Tống và Như Băng phải bước vào Nhục Nhân Địa ! Chúng ta cũng như những người khác, có vào mà không có ra !
- Nếu như Thiên Tống huynh muốn tìm Thiên Sứ bóng tối?
- Tại hạ phải gặp Thiên Sứ bóng tối. Vậy nàng có muốn đi cùng với ta không ?
- Thiên Tống và Như Băng đi cùng trên một chuyến đò mà ! Một kẻ qua sông, một người ở lại làm sao được ?
- Tại hạ cảm nhận trong Nhục Nhân Địa lành ít dữ nhiều ! Nàng không sợ à ?
- Có Thiên Tống, Như Băng không còn sợ điều gì nữa ! Nếu Như Băng có mệnh hệ gì thì Thiên Tống phải ân hận với bản thân mình. Thiên Tống đã hứa phải bảo vệ Như Băng bằng chính mạng của mình !
Một luồng gió rét đã thổi qua. Như Băng nép gọn vào người Thiên Tống để nép làn gió đó. Nàng co người như một đứa bé muốn dấu mình trong sự che chở của Thiên Tống.
Như Băng hỏi:
- Thiên Tống huynh hồi hộp không ?
- Có một chút gì đó khiến tại hạ hồi hộp !
- Đó là cái gì ?
- Một thứ cảm giác rất mơ hồ. Nhưng có lẽ điểm hồi hộp xuất phát từ Như Băng.
- Sao ? Như Băng khiến cho Thiên Tống huynh phải hồi hộp à ?
- Thiên Tống chỉ nói đó là điểm xuất phát thôi. Hẳn chưa có một trang nam tử nào được may mắn như Thiên Tống. Người ta chỉ cần đối ẩm với Như Băng là đã có kẻ phải thí mạng ở Nguyệt lâu, còn Thiên Tống thì được nàng nép vào người mình ! Chính điều đó tạo ra sự hồi hộp trong Thiên Tống.
- Thiên Tống huynh đang nghĩ như thế đã là ?.
Thiên Tống cướp lời nàng:
- Không ! Tại hạ không nghĩ mình có đặng chút tình yêu của nàng đâu.
Một mỹ nhân khôn ngoan thì không bao giờ trao tình cho một gã lữ khách lãng du trên chốn võ lâm giang hồ !
- Thế huynh nghĩ gì ?
- Ta và nàng chỉ là hai kẻ chung một con thuyền cùng hướng đến cái đích là Thiên Sứ bóng tối !
- Hai cánh môi nàng mím lại. Trong ánh lửa bập bùng, chân diện Như Băng toát ra nét huyền ảo vừa đẹp vừa có cái gì đó rất khác thường. Để tạo ra hấp lực mơ hồ đối với Thiên Tống.
Nàng nhỏ nhẹ nói:
- Nếu Như Băng có tình với huynh thì trái tim huynh có sự thổn thức với Như Băng không ?
- Nàng đoán xem Thiên Tống là người như thế nào ?
- Nam tử hán đỉnh thiên lập địa !
- Thiên Tống dám đoan chắc với nàng. Cho dù là đương kim hoàng thượng, ngổi trên chiếc ngai cửu đỉnh, khi gặp Như Băng cũng phải ngây ngất đó. Nam tử hán đỉnh thiên lập địa thì ai qua được đương kim hoàng thượng !
- Thiên Tống đã thú nhận sự xao động của mình trước nhan sắc của Như Băng ?
Nói rồi nàng mỉm cười:
Như Băng hỏi dồi:
- Như Băng nói đúng không ?
Thiên Tống gật đầu nói:
- Thiên Tống đã nói rồi, mình là một kẻ rất tầm thường !
- Vậy ư ? Nếu như huynh lại gặp một mỹ nữ khác đẹp hơn Như Băng, thì huynh có xúc cảm không ?
- Nàng nói xem, ta có xúc cảm không ?
Như Băng lưỡng lự rồi nói:
- Đối với nam nhân, nhan sắc của nữ nhân là một món ăn mà họ luôn luôn thiếu. Thậm chí có thể nói món ăn đó không bao giờ đủ với nam nhân !
- Sự chiếm hữu, tham lam và vị kỹ cũng không bao dung luôn gắn liền với bản tính của nam nhân !
Nhìn xuống Như Băng, Thiên Tống ôn nhu nói tiếp:
- Với một ai khác thì họ sẽ trả lời Như Băng, nàng là người đầu tiên và sẽ là ngươi cuối cùng trong cuộc đời họ, nhưng Thiên Tống thì không !
- Tại sao ?
- Bởi Thiên Tống rất thật ! Tại hạ không muốn dấu lòng mình ! Như Băng đúng là đóa hoa tuyệt sắc mà bất cứ nam nhân nào cũng muốn sở hữu nó !
- Huynh cũng giống như những gã nam nhân kia ?
- Không sai ! Nhưng nếu Thiên Tống bắt gặp một mỹ nữ khác có nhan sắc hơn Như Băng, chắc chắn tại hạ cũng để mắt đến !
Nàng bật cười thành tiếng.
Thiên Tống nhìn nàng gượng cười nói:
- Nàng nghĩ ta nói không thật nên cười chăng ?
Như Băng lắc đầu nói:
- Thiên Tống huynh rất thật ! Như Băng cười vì Thiên Tống huynh thấy giai nhân chỉ để mắt đến thôi, còn chữ tình thì chắc chắn đã thuộc về một người khác !
Nàng chớp mắt rồi từ tốn hỏi tiếp:
- Nữ nhân được may mắn có được chữ tình của huynh là ai vậy ? Hẳn nàng ta phải là một trang giai nhân có một không hai trên đời này ?
Thiên Tống ngập ngừng một lúc rồi nói:
- Nàng ấy rất bình thường. Thậm chí nhan sắc không thể so sánh với Như Băng !
Nàng lườm Thiên Tống.
- Như Băng không tin ! Phàm nữ nhân đẹp mới để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm tưởng nam nhân. Nhất là những nam nhân trôi dạt trên chốn võ lâm giang hồ như huynh !
Thiên Tống toan đáp lời nàng thì Như Băng đã bịt miệng lại chàng lại.
Nàng hơi rướn người, chẳng biết vô tình hay cố ý để vùng thượng đẳng có đôi đồi non chạm vào tay Thiên Tống.
Như Băng nói:
- Huynh không cần phải thốt ra câu này, Như Băng cũng đoán được huynh sẽ nói gì ! Phải chăng huynh sẽ nói trong mắt huynh thì chỉ có nàng ấy mới là giai nhân ?
Nàng nói rồi bỏ tay khỏi miệng Thiên Tống.
Nhìn Như Băng, Thiên Tống nói:
- Còn Như Băng không phải là giai nhân ?
- Trong đôi mắt gã si tình, nữ nhân họ yêu mới là người đẹp nhất !
- Thiên Tống đang đắm đuối với nhan sắc của nàng đây !
Như Băng cau mày :
- Thiên Tống huynh đang bỡn cợt Như Băng !
Thiên Tống bật cười.
Như Băng ngạc nhiên hỏi:
- Thiên Tống huynh cười cái gì ?
- Không có gì cả đâu !
Lời nói vừa dứt trên miệng Thiên Tống, bất thình lình Như Băng bá tay vòng lấy cổ Thiên Tống kéo chàng xuống rồi áp chặt hai cánh môi nàng vào môi của Thiên Tống.
Đôi cánh môi của hai người dán chặt vào nhau.
Khi họ rời nhau ra, ánh mắt của Như Băng còn long lanh cảm giác ngọt ngào từ nụ hôn đó.
Thiên Tống hỏi:
- Sao nàng lại làm vậy ?
Nàng mỉm cười:
- Để lại dấu ấn trong Thiên Tống !
- Nàng buột Thiên Tống phải nhớ đến nàng ?
Như Băng lắc đầu:
- Không cần ! Dù sao thì Như Băng cũng muốn hiến cho Thiên Tống huynh cái gì đó thuộc về mình để giữ lại một thanh kiếm hộ thân cho Như Băng !
- Thiên Tống đã có thỏa ước với nàng, đâu cần nàng phải tạo thêm dấu ấn tình trong Thiên Tống !
Nàng lắc đầu :
- Nam nhân có thể chết vì tình. Hy sinh vì tình nhưng họ sẽ không chết, không hy sinh vì một lời nói !
Thiên Tống lắc đầu :
- Nàng thật thà đến độ Thiên Tống không ngờ tới ! Thốt ra câu nói đó hẳn Như Băng đã trù định Thiên Tống sẽ phải nhớ đến nụ hôn của nàng ?
Nàng giãy nãy nói:
- Như Băng đã nói rồi ! Không cần huynh phải nhớ ! Cố nhân nói đời của một con người rất phù du. Nên bất cứ điều gì cũng có thể đến, và có thể đi.
Nhan sắc của Như Băng cũng vậy ! Nó đến với Như Băng nhưng rồi một ngày nào đó nó cũng sẽ rời khỏi Như Băng. Nên Như Băng phải gieo nó vào tâm huynh để mãi mãi nó tồn tại với cõi đời này !
- Đó là cách giữ nhan sắc hoàn hảo nhất ?
- Thiên Tống huynh sẽ nhớ đến Như Băng ngày hôm nay chứ ?
- Không chỉ nhớ mà còn sợ mất nữa !
- Sự tham lam của huynh đã bắt đầu trổi lên rồi đó !
- Nếu không là một con người tham lam thì Thiên Tống nên đến Thiếu Lâm Tự xuất gia đầu Phật !
Thiên Tống nói xong, bất ngời cuối xuống hôn nàng. Như Băng như thể đoán trước Thiên Tống sẽ không kiềm chế được bản thân mà thực hiện hành động này. Hai cánh môi nàng đã chực sẵn, hé mở tiếp nhận lấy nụ hôn của y.
Cùng với nụ hôn trao cho Như Băng, vòng tay của Thiên Tống xiết chặt lại như thể muốn hòa tan thể xác của nàng và mình. Ngọn lửa bập bùng hắt lên hai người. Những ngọn gió rét cắt da thịt của Hoàng Thiên nhai như thể bị đầy lùi xa khỏi Thiên Tống và Như Băng bởi nụ hôn đầy chất tình này.
Trong tình cảnh này, trước một trang giai nhân thì ai mà chẳng si tình.
Trên đời này có muôn vàn lời nói để biểu lộ tình cảm nhưng có lẽ chỉ hành động mới là sự biểu lộ lòng nàng và sâu thẳm cho một chữ tình vừa nhen nhóm. Chỉ có hành động mới khiến cho tình yêu thắm đượm một sự ngọt ngào, vốn dĩ đã trở thành sự ban ân của tạo hóa dành cho con người.
Đôi môi của hai người rời khỏi nhau mà cảm giác thèm thuồng vẫn xâm chiếm họ. Sự thèm thuồng đó nhanh chóng bị khỏa lấp bởi một rừng ánh đuốc bừng cháy trong Nhục Nhân Địa.
Hai dãy đuốc chạy dài từ phiến đá ngăn ranh giới chạy dài mất tầm mắt vào tận trong Nhục Nhân Địa. Mỗi một cây đuốc do một người vận thụng y có mũ che kím mặt cầm.
Thiên Tống và Như Băng đứng lên.
Như Băng nắm cứng lấy bàn tay của Thiên Tống. Chân diện nàng lộ ra những nét cực kỳ căng thẳng.
Thiên Tống nhìn sang nói với Như Băng:
- Họ không để cho Thiên Tống và Như Băng được một đêm yên tĩnh nơi ngưỡng cửa của họ.
- Thiên Tống huynh sẽ làm gì ?
- Đã đến thì phải vào !
- Như Băng cảm giác mình đang đứng trước cửa a tỳ !
- Nhân gian cũng có sự đau khổ chẳng khác gì cõi a tỳ !
Thiên Tống nói rồi nắm tay Như Băng thả bước tiến về phiến đá làm cột mốc phân chia ranh giới Nhục Nhân Địa với bên ngoài. Hai người dừng bước trước phiến đá, rọi mắt nhìn vào hàng người vận thụng y có mũ trùm đầu.
Thiên Tống cảm nhận bàn tay Như Băng đang bấu chặt lấy mình.
Chàng nhìn sang nàng mỉm cười. Đúng ra đó là một nụ cười khích lệ nàng.
Thiên Tống nói:
- Chúng ta vào chứ ?
Như Băng mím môi rồi gật đầu.
Thiên Tống và Như Băng chậm rãi bước qua phiến đá. Hai người đi gìiữa hai hàng Nhục nhân. Như Băng liếc mắt nhìn trộm những Nhục nhân đứng hai bên cầm đuốc. Nàng chỉ thấy đôi mắt sáng ngời của những người đó. Chân diện của họ đã được che bằng những vuông lụa đen.
Trong khi Như Băng tò mò thì Thiên Tống lại có cảm tưởng mình đang đi qua giữa những pho tượng tử thần bất động. Sự bất động của những gã Nhục nhân âm ỷ điều gì rất khủng khiếp sắp giáng xuống đầu Thiên Tống và Như Băng.
Thiên Tống nghĩ thầm:
"Điều gì sẽ đến với mình đây ?"
hết: Hồi 4, xem tiếp: Hồi 5
Tài sản của danangcity

  #5  
Old 16-04-2008, 06:36 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thời gian online: 3 ngày 16 giờ 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 5

Định Số, Nghiệp Phận



Ngô Tịnh uống chẳng biết bao nhiêu cân rượu, mà trên bàn để cả một lớp vò rượu, tính ra cũng không dưới ba mươi cân. Cách uống rượu của Ngô Tịnh khiến cho những người khác phải tò mò.
Y dốc cạn tịnh rượu, đặt xuống bàn. Cố lắm mới có thể quay mặt nhìn vào gọi điếm chủ:
- Điếm chủ !
Gã điếm chủ e dè bước ra. Y nhìn Ngô Tịnh lắc đầu nói:
- Khách quan ! Người đã uống nhiều quá rồi, không nên uống nữa !
Ngô Tịnh ngẩng đầu lên nhìn gã điếm chủ. Đôi uy nhãn của gã chẳng còn chút thần nào. Chúng ngầu đục bởi men rượu. Ngô Tịnh lè nhè nói:
- Trước đây chưa một ai dám nói với ta những lời như vậy ! Ngươi biết chứ ? Mang rượu ra cho Ngô mỗ !
Gã điếm chủ lắc đầu:
- Rượu ở đây đã hết rồi ! Khách quan tìm nơi khác để uống đi !
Ngô Tịnh cố lắm mới chỏi tay đứng lên được. Y nhìn gã điếm chủ bằng cặp mắt ngầu đục.
- Sao ? Điếm chủ không bán rượu cho ta à ?
- Khách quan đã uống quá nhiều rồi ! Tôi không thể bán cho khách quan them nữa !
Gã điếm chủ lừ mắt nhìn Ngô Tịnh.
- Tổng số ngân lượng tôn giá phải trả là hai lạng bạc.
Mặt Ngô Tịnh sa sầm hẳn xuống:
- Điếm chủ ! Ngươi muốn học kiếm pháp của Ngô mỗ không ? Chỉ cần ngươi cho ta uống rượu?
Y nấc nghẹn rồi cố nói tiếp:
- Ngô mỗ sẽ biến ngươi thành một danh kiếm có một không hai trên đời này.
Gã điếm chủ tròn mắt nhìn Ngô Tịnh. Y giả lả cười rồi nói:
- Tiểu nhân không cần học kiếm pháp của khách quan đâu ! Mà chỉ cần ngân lượng thôi ! Khách quan có ngân lượng thì trả cho tiểu nhân !
Gã điếm chủ vừa nói vừa đẩy nhẹ vào vai Ngô Tịnh.
Hắn chỉ đẩy nhẹ Ngô Tịnh nhưng gã đã chới với té xuống đất.
Gã điếm chủ cau mày :
- Một người như khách quan đây quá vô dụng, còn muốn dạy ai nữa. Trả ngân lượng rồi cút xéo khỏi đây đi !
Ngô Tịnh lòm còm đứng lên. Y chưa kịp đứng vững thì nhận ngay một cước của gã điếm chủ vào vùng đan điền.
- Bộp..
Nhận trọn một cước của gã điếm chủ, Ngô Tịnh khom người xuống.
Rượu trong bụng y thốc ra miệng, rưới xuống nền tửu quán.
Ngô Tịnh gắng lắm mới giữ cho mình không té xuống đất. Y ngửa mặt nhìn gã điếm chủ - Điếm chủ ! Ngô mỗ trả ngươi bằng kiếm pháp của ta !
Gã điếm chủ trừng mắt:
- Nếu ngươi không trả ngân lượng cho ta ! Hừ ! Đừng trách bổn điếm chủ đấy !
Nói dứt câu, gã điếm chủ chộp lấy ngực áo của Ngô Tịnh.
Ngô Tịnh nói:
- Ngươi đừng bỏ qua cơ hội này, ta đang đi tìm một kiếm vương thay thế ta đó !
Gã điếm chủ bật cười thành tiếng.
- Kiếm vương ư ?
Y chìa tay đến trước:
- Ngươi có thấy tay của bổn điếm chủ giống kiếm không nào ?
- Tay của ngươi đâu phải là kiếm !
- Nhưng ta lại thấy nó rất giống kiếm đó ! Thậm chí còn lợi hại hơn cả kiếm nữa !
Gã nói rồi thẳng tay tát liên tục vào hai bên má Ngô Tịnh. Ngô Tịnh hình như chẳng còn sức phản kháng. Giờ y chẳng khác nào một gã tầm thường vì đã biến thành phế nhân sau một cuộc giao thủ kiếm chiêu với Trương Thiên Tống.
Khi gã điếm chủ rút tay về thì mặt Ngô Tịnh sưng tấy. Hai bên mép miệng rỉ máu tươi. Trông nhân dạng gã thật khốn khổ và tội nghiệp.
Gã điếm chủ rít giọng nói:
- Ngươi có trả ngân lượng không thì bảo !
Ngô Tịnh lắc đầu:
- Ta không có ngân lượng !
Lời còn đọng trên miệng họ Ngô thì gã điếm chủ ấn y phải khụy gối xuống.
Y vừa ấn Ngô Tịnh quì xuống vừa nói:
- Ngươi phải liếm cho sạch số rượu ngươi ói ra !
Ngô Tịnh cố cưỡng lại thì gã điếm chủ càng dồn sức ấn y cúi xuống sàn tửu điếm. Trước khi mặt Ngô Tịnh chạm đến chỗ rượu lênh láng trên sàn nhà thì một giọng nói rối rít cất lên:
- Lão tam ! Dừng tay đi mà !
Từ ngoài cửa, một thiếu niên chỉ trạc mười tám đôi mươi hối hả bước vào. Trên tay y là cả một xâu cá còn tươi. Gã điếm chủ buông tay khỏi gáy Ngô Tịnh nhìn lại nói:
- Hoàng Thiếu Hoa ! Hắn định ăn giựt của lão tam này đó. Chắc tên quỷ này không biết lão tam này là ai !
Y hừ nhạt sau khi nói dứt lời.
Hoàng Thiếu Hoa bước đến bên gã điếm chủ.
Y giả lả nói:
- Nếu như vị huynh đài đây biết lão tam là "Thần Lực Môn Thần" thì chắc chắn không dám uống rượu của lão tam rồi !
Thiếu Hoa đặt xâu cá lên bàn rồi nói:
- Vị đại ca đây đã thiếu lão tam huynh bao nhiêu ?
- Hai lượng bạc cho số rượu này !
Thiếu Hoa chắt lưỡi:
- ö cha ! Uống rượu những hai lượng bạc. Tửu lượng của y cũng đáng khâm phục đó !
Ngô Tịnh nhìn Hoàng Thiếu Hoa:
- Tiểu huynh đệ ! Ngươi trả ngân lượng cho ta chứ ?
Thiếu Hoa nhìn Ngô Tịnh nói:
- Thiếu Hoa cực khổ lắm mới có đặng một xâu cá ngon bán cho lão tam.
Nhưng thấy huynh như vậy, Thiếu Hoa chỉ giúp huynh một lần thôi đấy nhé !
Thiếu Hoa nhìn lão tam từ tốn nói:
- Tam lão huynh ! Số cá Thiếu Hoa vừa bắt được rất ngon, đáng giá hơn một lạng ! Huynh có thể lấy mà trừ vào số nợ của vị đại ca đây !
Lão tam nheo mày.
Hoàng Thiếu Hoa giả lả cười nói:
- Của tốt thì lấy ! Không lấy thì mất tất cả ! Hay lão tam huynh chê cá không được ngon !
Lão tam cầm lấy xâu cá để trên bàn ngạc nhiên nói:
- Ta lấy làm lạ?
- Tam lão huynh thấy lạ gì ?
- Ngươi dãi nắng dầm mưa trên sóng nước Hoàng Hà, thế mà cứ lo việc bao đồng !
Thiếu Hoa gãi đầu:
- Tính của Thiếu Hoa như vậy rồi ! Nếu Thiếu Hoa không hy sinh số cá này, lão tam huynh không chừng đánh chết vị đại ca đây ! Lão tam huynh vừa mang tội vừa lại mất ngân lượng nữa !
Lão tam hừ nhạt:
- Thôi được ! Ta nhận số cá của ngươi ! Mau dẫn gã quỷ này rời khỏi đây đi !
Ngô Tịnh nhìn Thiếu Hoa:
- Tiểu tử ! Ta muốn uống rượu !
Gã nấc lên một tiếng.
Lão tam gắt giọng nói:
- Không có rượu cho ngươi nữa đâu !
Thiếu Hoa nhìn Ngô Tịnh nói:
- Đại ca đã say quá rồi !
Ngô Tịnh lè nhe nói:
- Ta muốn say, không bao giờ tỉnh?tỉnh lại !
Thiếu Hoa nhăn mặt.
Lão tam nói:
- Thiếu Hoa ! Ngươi bỏ mặc gã đi ! Để ta quẳng gã ra ngoài tửu quán. Mặc xác gã ! Những kẻ như thế này chẳng nên thương tiếc làm gì !
Gã điếm chủ nói rồi cầm tay Ngô Tịnh lôi xềnh xệch. Vô tình nắm trúng hổ khẩu của Ngô Tịnh. Vết thương tướm máu rỏ xuống sàn tửu điếm.
Quẳng Ngô Tịnh ra ngoài tửu điếm, lão quay lại:
- Y làm dơ cả tay của ta !
Thiếu Hoa buông tiếng thở dài nói:
- Hẳn vị đại ca đó có tâm sự nào đó nên mới ra nông nổi này !
- Thiếu Hoa ! Ngươi lo cho những người như vậy uổng phí công sức nhọc nhằn của ngươi mà thôi !
Thiếu Hoa giả lả cười:
- Thôi được rồi ! Tam lão huynh bán thiếu cho Thiếu Hoa tịnh rượu hai cân nữa đi ! Lần sau có cá, Thiếu Hoa sẽ trả cho tam lão huynh !
- Ngươi lại phí sức vì gã nữa à ?
Lão tam lắc đầu. Lão bỏ đi vào trong rồi bưng tịnh rượu hai cân đặt vào tay Hoàng Thiếu Hoa.
- Nhớ đó !
Giả lả cười, Thiếu Hoa nói:
- Có bao giờ Thiếu Hoa mua chịu của tam lão huynh mà không nhớ đâu !
Y ôm bầu rượu trở ra. Thiếu Hoa bước đến lưng Ngô Tịnh. Y vẫn úp mặt xuống đầu gối, mặc nhiên để cho vết thương rỉ máu.
Buông tiếng thở dài, Thiếu Hoa nói:
- Đại ca !
Ngô Tịnh không ngẩng đầu lên mà vẫn cứ cúi mặt nhìn xuống.
Thiếu Hoa lo lắng ngồi xuống bên Ngô Tịnh. Y cầm lấy hữu thủ của họ Ngô.
Thiếu Hoa nói:
- Vết thương như thế này mà huynh mặc nhiên với nó ! Đại ca muốn chết à ?
Vùa nói Thiếu Hoa vừa băng bó lại hổ khẩu cho Ngô Tịnh. Băng bó song vết thương, Thiếu Hoa mới nói:
- Đại ca ! Nhà đại ca ở đâu để Thiếu Hoa đưa đại ca về !
Ngô Tịnh lắc đầu, rồi gục luôn vào vai Thiếu Hoa.
Thở hắt ra một tiếng, Thiếu Hoa mới xốc gã lên lưng cõng về nhà mình.
Nhà của Hoàng Thiếu Hoa chỉ là một gian thảo xá nhưng nó lại rất xinh xắn vì lọt thỏm giữa một khu vườn hoa đầy màu sắc.
Từ trong thảo xá một trung phụ chạc ngoài tứ tuần bước ra. Trung phụ nhìn Thiếu Hoa hỏi:
- Thiếu Hoa, con cõng ai vậy ?
Thiếu Hoa gượng cười rồi nói:
- Thiếu Hoa cõng về nhà một cục nợ.
Y cõng Ngô Tịnh vào trong thảo xá đặt xuống một chiếc chỏng tre, rồi nhìn lại trung phụ, thuật lại tất cả sự việc vì sao mình phải cõng Ngô Tịnh về đây.
Trung phụ gật đầu nói:
- Làm như vậy rất tốt, nhưng Hoa nhi cũng nên cẩn thận đối với người lạ đó !
- Mẫu nương ! Thiếu Hoa không gieo thù chuốc oán với ai thì đâu sợ thiên hạ chứ !
Trung phụ nhìn Thiếu Hoa mỉm cười, rồi bất giác ôm ngực ho liên tục.
Thiếu Hoa lo lắng nói:
- Mẫu nương !
Trung phụ lắc đầu:
- Thiếu Hoa ! Mẫu nương không sao đâu !
Vừa nói trung phụ vừa dùng khăn tay thấm miệng mình. Rít một luồng chân khí như thể muốn dùng hơi tửu nén cơn ho kế tiếp chưa phát ra ngoài !
Trung phụ nhìn Thiếu Hoa nói:
- Thiếu Hoa không cần lo cho mẫu nương ! Hôm nay mẫu nương cảm thấy khỏe lắm rồi ! ã, sao Thiếu Hoa còn để lại một con cá to làm gì thế ?
- Thiếu Hoa dành lại con cá to nhất để nấu cá cho mẫu nương dùng đó !
Trung phụ lắc đầu:
- Thiếu Hoa để lại con cá to như vậy thì phí quá ! Con có thể đem đổi con cá này lấy ngân lượng mua trang phục cho mình ! Xem con kia ! Trang phục xốc xếc, tóc lại không búi. Nhìn Thiếu Hoa còn tệ hơn một gã ăn mày hành khất lâu năm !
Thiếu Hoa phá lên cười.
Vừa cười vừa nói:
- Mẫu nương ! Thiếu Hoa đâu cần đến trang phục đẹp đâu ! Thiếu Hoa sống trên sông nước Hoàng giang thì cần gì đến trang phục chứ !
Thiếu Hoa nắm tay trung phụ nói tiếp:
- Thiếu Hoa như thế này đử rồi ! Thiếu Hoa chẳng cần gì hết ! Con chỉ muốn mẫu nương được mạnh khỏe sống với con thôi ! Để con xuống nấu cháo cá cho mẫu nương !
- Thiếu Hoa ! Con bày vẽ quá !
Nói dứt câu thì trung phụ lại ho khan.
Thiếu Hoa lo lắng nhìn trung phụ.
Chờ cho trung phụ không còn ho nữa, Thiếu Hoa mới nói:
- Mẫu nương ! Thiếu Hoa có thể tìm được tất cả mọi thứ trên đời này, nhưng để tìm ra mẫu nương thì không bao giờ tìm được ! Bởi trên đời chỉ có một mẫu nương mà thôi !
Trung phụ gật đầu:
- Ta biết tính của con mà !
- Thiếu Hoa xuống nấu cháo cho mẫu nương đây !
Thiếu Hoa nói rồi lẩn ra sau bếp.
Thiếu Hoa ra phía sau thảo xá rồi, trung phụ mới nhìn lại Ngô Tịnh. Bất thình lình Ngô Tịnh chỏi tay chống lên. Y nhìn trung phụ rồi từ tốn nói:
- Phu nhân có một hảo tử hiếm có trên đời này !
Trung phụ bụm miệng ho khan một tiếng rồi đáp lời Ngô Tịnh:
- Cầm Thư may mắn có một Thiếu Hoa ! Ông trời cũng có mắt, vừa ban cho Cầm Thư một căn bệnh trầm kha, cũng vừa ban cho một Hoàng Thiếu Hoa hiếu tử !
Cầm Thư bước đến ghế ngồi. Nàng nhìn Ngô Tịnh:
- Tôn giá sao lại ra nông nổi như thế này ?
Buông một tiếng thở dài, Ngô Tịnh ôn nhu đáp lời Cầm Thư:
- Ngô Tịnh muốn như vậy !
Y thả chân bước đến ngồi đối diện với Cầm Thư.
- Phu nhân có tin Ngô mỗ là một danh kiếm không ?
Cầm Thư nhìn thẳng vào mắt Ngô Tịnh. Quay mặt qua bên trái dùng khăn tay che miệng, Cầm Thư ho luôn vài tiếng. Ho vừa dứt mới nhìn lại Ngô Tịnh, Cầm Thư nói:
- Cầm Thư tin tôn giá là một danh kiếm. Phong thái của tôn giá có điểm gì đó rất khác thường !
Ngô Tịnh ôm quyền:
- Ngô mỗ rất cảm kích vì có người tin Ngô mỗ là danh kiếm ! Vậy Ngô mỗ mạn phép hỏi ý của phu nhân ?
Y im lặng bỏ lửng câu nói giữa chừng.
Cầm Thư nói:
- Ngô tôn giá muốn hỏi gì ?
- Nếu như Ngô mỗ muốn đào luyện Hoàng Thiếu Hoa thành một kiếm thủ..Phu nhân có đồng ý không ?
Ngô Tịnh thốt ra câu hỏi đó nhưng trong tâm nghĩ thầm chắc chắn sẽ nhận được một cái lắc đầu. Nhưng trái ngược hẳn với suy nghĩ của Ngô Tịnh, đôi thu nhãn của Cầm Thư như sáng hẳn lên. Cầm Thư trang trọng nói:
- Tôn giá muốn đào luyện Hoàng Thiếu Hoa thành một kiếm thủ ?
Ngô Tịnh gật đầu:
- Một kiếm thủ đích thực ! Một danh kiếm địch thực ! Nếu không muốn nói là thiên hạ đệ nhất kiếm !
Cầm Thư buông tiếng thở dài rồi nói:
- Sao tôn giá lại có ý đó ? Hay Thiếu Hoa giúp đỡ cho tôn giá rồi đòi hỏi ở tôn giá ?
Ngô Tịnh lắc đầu:
- Thiếu Hoa chẳng đòi hỏi điều gì nơi tại hạ cả ! Đây là sự tự nguyện của Ngô Tịnh !
Chân diện Cầm Thư đanh hẳn lại :
- Ngô tôn giá thật lòng nói cho Cầm Thư biết, vì nguyên nhân nào mà tôn giá tự nguyện muốn đào luyện Thiếu Hoa thành một kiếm thủ ?
Buông tiếng thở dài, Ngô Tịnh nhìn nàng, ôn nhu nói:
- Nói ra điều này, Ngô mỗ hổ thẹn với bản thân mình và cũng hổ thẹn với cả phu nhân !
- Nếu như điều Cầm Thư hỏi tôn giá khó nói thì không nói cũng được !
Thật ra Cầm Thư chỉ lo cho Thiếu Hoa ! Bởi không có thứ gì khả dĩ đo được lòng người !
- Dù sao Ngô Tịnh cũng là một kẻ xa lạ ! Phu nhân lo lắng hoài nghi cũng đúng thôi !
Ngô Tịnh chỏi tay tựa cằm. Y lơ đễnh nhìn qua khung cửa sổ, trầm giọng nói:
- Phu nhân có muốn Hoàng Thiếu Hoa trở thành một danh kiếm không ?
Y hỏi dứt câu thì quay lại nhìn Cầm Thư.
Nhìn Ngô Tịnh, Cầm Thư suy nghĩ rồi gật đầu:
- Từ lâu, Cầm Thư cũng đã có ý này, nhưng Thiếu Hoa trở thành một kiếm thủ, tôi sợ?
- Cát bụi võ lâm sẽ nhuộm đen tâm hồn của Thiếu Hoa ?
Cầm Thư gật đầu:
- Cầm Thư sợ điều đó !
Ngô Tịnh nghiêm giọng nói:
- Ai cũng có một số phận riêng của mình. Khi Thiếu Hoa đưa tại hạ vô đây, có lẽ số phận của y đã gắn liền với số phận của tại hạ.
Nhìn lại Cầm Thư, Ngô Tịnh nói tiếp:
- Ngô mỗ là một kiếm thủ với trọng trách khai môn Kiếm Môn. Trọng trách đó đè nặng trên đôi vai của Ngô Tịnh. Đúng ra Kiếm Môn đã có thể khai môn nhưng..
- Điều gì khiến Kiếm Môn của tôn giá không khai môn được ?
- Kiếm pháp của Ngô mỗ còn thua một người nửa chiêu. Ngô mỗ chưa thể bước vào "Kiếm Đạo" để có thể trở thành kiếm chủ lập ra Kiếm Môn.
Y chìa hữu thủ đến trước để cho Cầm Thư thấy hổ khẩu của mình.
- Ngô mỗ đã là phế nhân !
Cầm Thư cướp lời Ngô Tịnh.
- Tôn giá định gởi gắm số phận khai môn "Kiếm Môn" cho Thiếu Hoa ?
Ngô Tịnh gật đầu:
- Tại hạ có ý đó !
Nhìn Ngô Tịnh, Cầm Thư nói:
- Khi nãy tôn giá đã nói, khi Thiếu Hoa đưa tôn giá về gian thảo xá đơn xơ này là đã gắn số phận của tôn giá với Thiếu Hoa ?
Ngô Tịnh gật đầu:
- Ngô Tịnh nghĩ như vậy !
Y trầm mặt, rọi nhãn quang vào mắt Cầm Thư:
- Ngô mỗ đoán phu nhân cũng có cùng ý với tại hạ !
- Số phận của tôn giá quá lớn ! Cầm Thư sợ Thiếu Hoa không kham nổi chức trách của số phận đó ! Nhưng Cầm Thư sẽ không cấm Thiếu Hoa !
Thiếu Hoa đã đến tuổi tự quyết định số phận của mình ! Với lại?
Bỏ lửng câu nói giữa chừng, Cầm Thư che miệng ho dồn dập.
Sau cơn ho đó, sắc diện Cầm Thư tái nhợt.
Ngô Tịnh nhìn Cầm Thư:
- Phu nhân muốn nói gì với Ngô Tịnh ?
Gượng nụ cười, Cầm Thư từ tốn nói:
- Cầm Thư nghĩ mình cũng chẳng còn bao lâu để sống với Thiếu Hoa !
- Trên thế gian này có vị thuốc nào chữa khỏi bệnh cho phu nhân không ?
Cầm Thư lắc đầu:
- Vừa lắc đầu, Cầm Thư vừa buột miệng ho. Ho dứt tràng thì Thiếu Hoa từ dưới nhà sau bưng niêu cháo nóng tỏa mùi thơm bước lên. Chàng vừa đặt nồi nóng xuống bàn vừa nói:
- Tuyệt hảo ! Tuyệt hảo !
Thiếu Hoa nhìn sang Ngô Tịnh.
- Đại ca tỉnh rồi à ?
Ngửi mùi hương của nồi cháo cá ấm do Thiếu Hoa nấu thì con sâu rượu trong Ngô Tịnh phải tỉnh giấc.
Thiếu Hoa giả lả cười:
- May mắn cho đại ca lắm đó ! Thiếu Hoa chỉ nấu cháo cho mẫu nương thôi !
Cầm Thư nhìn Thiếu Hoa ôn nhu nói:
- Nếu mẫu nương ăn một mình sẽ không ngon đâu ! Nhưng có Ngô tôn giá đây cùng ăn, chắc mẫu nương sẽ hưởng được tất cả cái ngon của nồi cháo cá ấm này !
Ngô Tịnh nhìn Thiếu Hoa rồi nói:
- Thiếu Hoa công tử hẳn cho ta uống miếng rượu để thưởng thức món ăn của công tử chứ !
- Thiếu Hoa mua rượu về để cho đại ca chứ không uống đâu !
- Nếu Thiếu Hoa cho Ngô Tịnh này là người thân trong gian thảo xá này thì ta xin uống một chén rượu với Cầm Thư phu nhân và Thiếu Hoa đệ đệ !
Thiếu Hoa nhìn sang Cầm Thư.
Cầm Thư mỉm cười rồi khẽ gật đầu. Nàng ôn nhu nói:
- Mẫu nương đã xem Ngô tôn giá như người trong nhà. Giờ thì Thiếu Hoa phải gọi Ngô tôn giá là?
Nhìn sang Ngô Tịnh, Cầm Thư hỏi:
- Tôn giá muốn Thiếu Hoa gọi mình bằng gì ?
Nhìn Thiếu Hoa, Ngô Tịnh nói:
- Nếu Thiếu Hoa không ngại thì cứ gọi Ngô mỗ là đại ca như buổi đầu Thiếu Hoa gặp Ngô Tịnh.
Cầm Thư nhìn Thiếu Hoa. Người khẽ gật đầu.
Ngô Tịnh rót rượu ra chén:
- Chén rượu tao ngộ ! Ngô mỗ kính mời phu nhân !
- Đa tạ tôn giá !
Cầm Thư nhấp một hụm rượu. Chưa kịp nuốt ngụm rượu đó, Cầm Thư lại phải buột miện ho khan. Cơn ho khiến cho sắc diện Cầm Thư tái nhợt.
Thiếu Hoa lo lắng nói:
- Mẫu nương !
Cầm Thư đặt chén xuống bàn nhìn Thiếu Hoa.
- Mẫu nương không sao đâu ! Con đừng quá lo lắng !
Thiếu Hoa nói rồi dốc cả chén rượu vào miệng. Mặt chàng nhăn lại.
Ngô Tịnh phá lên cười. Y vừa cười vừa nói:
- Muốn trở thành một nam tử hán thì đệ phải biết uống rượu !
Y nói rồi rót rượu ra chén dốc luôn vào miệng.
Ngô Tịnh vừa đặt chén xuống bàn thì từ ngoài cửa thảo xá một gã nha sai bước vào. Sự xuất hiện của gã nha sai quá ư đột ngột khiến cho chân diện của Ngô Tịnh sa sầm hẳn lại.
( mất vài trang ) Gã nha sai nhìn Thiếu Hoa gắt giọng nói:
- Thiếu Hoa ! Sao ngươi dám cải lệnh của Cao Bội Bội tiểu thư.
Thiếu Hoa đứng lên giả lả nói:
- Đàm bộ đầu ! Thiếu Hoa đâu dám cải lịnh của Cao tiểu thư ! Nhưng chỉ vì Thiếu Hoa không thể chiều theo ý của tiểu thư được ! Sóng nước Hoàng Hà hung dữ như thế nào Đàm bộ đầu biết rồi?làm sao Thiếu Hoa có thể bắt được những con cá kim ngân cống nạp cho nàng chứ !
Gã bộ đầu bước đến bàn nhìn vào niêu cá còn tỏa mùi thơm. Y cầm lấy đũa khuấy lên.
- Thiếu Hoa ! Ngươi không bắt được ngân ngư thế đây là cái gì ?
Thiếu Hoa lúng túng, nhìn gã bộ đầu nói:
- ¢?¢?
Thiếu Hoa gượng cười nói:
- Đàm bộ đầu ! Thật ra tiểu nhân chỉ chài được có mỗi một con ngân ngư ! Nên để lại nấu cháo cho mẫu nương. Đàm bộ đầu biết con ngân ngư tẩm bổ sẽ được đỡ bệnh phần nào !
Hừ nhạt, gã Đàm bộ đầu nói:
- Mẫu nương của ngươi quan trọng hơn Cao tiểu thư à ? Lịnh của Cao tiểu thư là lệnh của bổn bộ đầu. Ngươi biết không ?
Thiếu Hoa giả lả nói:
- Dạ dạ ! Tiểu nhân lúc nào cũng tâm niệm điều đó. Nên không bao giờ dám cãi lịnh Cao tiểu thư !
- Không cải lịnh sao có ngân ngư lại không đem nạp cho Cao tiểu thư !
Thiếu Hoa ! Ngươi hết muốn sống rồi ư ?
Cầm Thư thấy Đàm bộ đầu vừa đặt tay vào đốc ngọn đại đao liền khoát tay nói:
- Khoan ! Đàm bộ đầu xin dừng tay !
Gã bộ đầu nhìn Cầm Thư:
- Mụ xin cho hắn à ?
Cầm Thư bụm miệng ho, rồi gượng nói:
- Nồi cá này chúng tôi chưa dùng qua ! Bộ đầu có thể đem về dâng nạp cho tiểu thư !
Gã bộ đầu nhìn Cầm Thư:
- Hừ ! Mụ nói thế mà nghe được ư ? Nồi cháo cá này đem đổ cho súc vật trong huyện phủ chúng ta cũng không ăn nữa ! Bởi vì?nó đã ở bên mụ !
Gã vừa nói vừa toan hất đổ nồi cháo nhưng Thiếu Hoa kịp chụp tay gã lại:
- Đàm đại nhân ! Xin đừng nóng mà?để rồi Thiếu Hoa sẽ bồi tiếp một con cá khác cho Cao tiểu thư.
Đàm bộ đầu hừ nhạt một tiếng, hất tay, đẩy Thiếu Hoa ngã vào vách thảo xá.
Cầm Thư cuống quýt đỡ tay Thiếu Hoa.
Ngô Tịnh vẫn im lặng cuối gầm mặt xuống, tất cả những gì đang diễn ra khiến y đau tận tâm can mình. Bất giác y cảm thấy căm hận Thiên Tống đến tận cùng xương tủy.
Đàm bộ đầu hừ nhạt rồi nói:
- Thiếu Hoa ! Bổn bộ đầu kỳ hạn cho ngươi nột nhật ngày mai phải dâng nạp ngân ngư cho Cao tiểu thư ! Bằng không có, ngươi đừng hòng đưa chiếc thuyền bé nhỏ của ngươi ra khỏi ngoài dòng Hoàng giang bắt cá nữa !
Gã đanh giọng nói tiếp:
- Tiểu tử thúi họ Hoàng kia ! Ngươi nghe ta nói chứ ?
Thiếu Hoa gật đầu. Chàng gượng cười với Đàm bộ đầu:
- Đàm bộ đầu ! Tiểu nhân nhất định sẽ cống nạp cho Cao tiểu thư một con ngân ngư tốt nhất từ trước đến nay !
- Lần cuối cùng, Đàm Cối này tha cho ngươi đó ! Liệu mà giữ hồn của mình !
Y lia mắt nhìn qua mọi người rồi định mắt rọi vào mặt Cầm Thư.
- Mụ phải dạy lại tên tiểu tử thúi của mụ đó ! Nếu muốn sống tại huyện Thành Chương này !
Nói rồi gã bộ đầu quay bước bỏ đi thẳng ra khỏi thảo xá.
Gã đi rồi Thiếu Hoa mới nói với Cầm Thư.
- Mẫu nương ! Mẫu nương đừng lo ! Thiếu Hoa sẽ tìm được con ngân ngư cống nạp cho Cao tiểu thư mà !
Cầm Thư nhìn Thiếu Hoa.
- Thiếu Hoa ! Mẫu nương không trách con. Sau này con phải bảo trọng và biết phận mình là thảo dân !
Thiếu Hoa mỉm cười, ôn nhu nói:
- Cao tiểu thư, Đàm bộ đầu và cả Thiếu Hoa nữa không quan trọng hơn mẫu nương !
Ngô Tịnh bưng bầu rượu tu luôn một ngụm dài rồi đặt xuống bàn.
Y nhìn Thiếu Hoa bằng ánh mắt gay gắt. Ngô Tịnh nghiêm giọng nói:
- Hoàng đệ ! Ngươi phải là kiếm thủ !

hết: Hồi 5, xem tiếp: Hồi 6
Tài sản của danangcity

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, , dị kiếm khách, , , , , ,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™