Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Truyện dịch - 4vn.eu >

Tàng Thư Lâu

> Truyện dịch - Sưu Tầm > Truyện Kiếm Hiệp > Kiếm hiệp truyền thống > Truyện Cổ Long
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 19-04-2008, 09:21 PM
XuyVuu's Avatar
XuyVuu XuyVuu is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 450
Thời gian online: 3 tuần 4 ngày 15 giờ
Xu: 0
Thanks: 453
Thanked 23 Times in 12 Posts
Giang Hồ Tứ Quái(Trọn bộ)-Cổ Long-Đánh máy: Vong hồn tiên tử, Bạch vân Phi, Bcnd, ...

Hồi 1

Những nhân vật dị thường




Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của XuyVuu

Chữ ký của XuyVuu
[CENTER][SIZE="3"]Vợ là địch, bồ là ta
Chiến sự xảy ra,Ta về với địch
Nằm trong lòng địch,Vẫn hướng về ta
[/SIZE][/CENTER]
[CENTER][URL="http://4vn.eu/forum/showthread.php?t=4790"]Thông báo link die[/URL][/CENTER]
Viện Chủ Lạc Hương Viện
[CENTER][IMG]http://www.upanh.com/images/ydir029ew97ax0ih43sy.gif[/IMG][/CENTER]

Last edited by tieu_thusinh; 01-09-2008 at 12:01 AM.
  #2  
Old 19-04-2008, 09:23 PM
XuyVuu's Avatar
XuyVuu XuyVuu is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 450
Thời gian online: 3 tuần 4 ngày 15 giờ
Xu: 0
Thanks: 453
Thanked 23 Times in 12 Posts
Hồi 2

Nhân vật thứ tư


Bây giờ thì Vương Động lại trở về... bất động. Hắn điềm đạm mỉm cười :
- Ngươi thua nhưng có lẽ không cam tâm phải không? Đúng, bại như thế thì quả là hơi... uổng, vì thật tình ta vẫn chưa dùng đến môn công phu thực tế của ta. Nhưng ta cũng cần cho ngươi biết rằng người mà dùng đến công lực thật của mình thì người đó kể ra không có bản lĩnh. Từ trước đến giờ, bất cứ trong trận giao đấu nào, ta cũng chưa bao giờ dùng đến công phu thật của mình cả.
Bạch Mã Nghị giận gần ói máu.
Nhưng đúng như Vương Động đã nói, hắn chưa dùng đến công phu đúng mức của hắn.
Hoàn toàn trong trận này, hắn chỉ lợi dụng yếu điểm và thời cơ.
Nhưng suy cho cùng, nếu không phải là con người có công phu tuyệt đỉnh thì nhất định không thể nào lợi dụng được yếu điểm của đối phương và lợi dụng được thời cơ như thế.
Chẳng những hắn có một công phu tuyệt đỉnh mà trí óc của hắn cũng tính toán thật nhanh, thật chính xác.
Vương Động không động thì thôi, một khi hắn đã động thì cái động đó không phải tầm thường.
Phía bên kia, Quách Đại Lộ đã tận dụng quyền phong đẩy Kim Mã Nghị lui gần sát vách.
Yến Thất thì nhảy từ Đông sang Tây, từ Nam sang Bắc, một mình hắn tạo thế bao vây Ngân Mã Nghị.
Nhưng cờ cao gặp tay cao.
Con người Ngân Mã Nghị tuy có lớn hơn đồng bọn nhưng khinh công thì lại trội hơn.
Công lực của hắn cũng khá mạnh...
Mặc dầu Yến Thất tận dụng trò múa rối nhưng hắn vẫn ăn miếng trả miếng thật đích đáng. Yến Thất chẳng những không động được hắn mà trái lại còn bị hắn làm cho xính vính.
Cái lối chế ngự đối phương của Ngân Mã Nghị thật là lạ. Yến Thất càng tận dụng khinh công để một mình có thể đánh đông kích tây thật nhanh thì Ngân Mã Nghị càng thi triển động tác thật chậm. Cái chậm của Ngân Mã Nghị quá lợi hại, chậm mà làm cho cái lẹ của Yến Thất trở thành vô dụng.
Yến Thất toát mồ hôi.
Nhưng chỉ một thoáng qua, hắn chợt bình tĩnh lại. Yến Thất đưa tay lên lột chiếc nón rộng vành đang đội, cử động của hắn thật nhanh, vừa đưa tay lên là chiếc nón đã chụp xuống đầu Ngân Mã Nghị.
Cái đầu của Ngân Mã Nghị quá nhỏ mà chiếc nón thì lại quá lớn. Chiếc nón chụp lên làm cho hắn giống như một tai nấm. Hắn chưa kịp phản ứng thì bàn tay của Yến Thất đã tới rồi...
Ngân Mã Nghị ngã lộn nhào, hắn cố hết sức bò lên nhưng chiếc áo giáp màu bạc trong người hắn làm cho hắn càng lúng túng.
Ngân Mã Nghị muốn đưa tay lên giật chiếc nón ra nhưng hắn không còn cử động được nữa, thân mình hắn như bị một trái núi chặn lên trên.
Yến Thất ngồi chận trên mình Ngân Mã Nghị và cười hì hì :
- Chiếc ghế này kể cũng kha khá, chỉ hiềm vì hơi nhỏ.
Kim Mã Nghị nhìn cục diện càng lúc càng bất lợi. Hắn cố vùng vẫy, lồng lộn nhưng Quách Đại Lộ cứ bám chặt lấy hắn làm cho hắn tức cành hông, tức đến mức Quách Đại Lộ chưa đánh tới hắn mà hắn đã tối mắt ngã quay ra và cơn tức đã làm cho hắn sùi bọt mép...
Quách Đại Lộ nhìn Kim Mã Nghị thở ra nói :
- Thì ra hắn là con người bị chứng... phong xù!
Vương Động nói :
- Tôi bảo anh chế phục Bạch Mã Nghị mà anh chẳng chịu nghe.
- Anh nói là nói, còn tôi làm được hay không lại là một việc khác. Anh không thấy là tôi theo không kịp Bạch Mã Nghị à? Vả lại y cứ đeo cứng lấy anh thì tự nhiên là tôi phải chọn Kim Mã Nghị chứ sao. Bởi vì tôi đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Vương Động thở ra và như nói một mình :
- Thật không ngờ con người như thế mà lại cứ đi lo kiếm cái dễ cho mình.
- Tôi thì tôi rất bất ngờ, cái mền dầu mỡ của anh mà lại có chỗ dùng khá quá.
Sau này nếu có người nào muốn học cách bắt ám khí thì tôi sẽ khuyên họ nên bôi mỡ vào mền cho thật nhiều.
Vương Động nói tỉnh bơ :
- Nếu muốn có dầu mỡ nhiều thì tốt hơn hết là nên ăn thật nhiều vịt nướng...
Yến Thất vụt thở phào :
- Tôi thật không ngờ chuyện này lại kết thúc quá dễ dàng như thế, có lẽ là vận xui của họ nên mới gặp phải hai tay kỳ cục.
Quách Đại Lộ cười :
- Bọn này kỳ cục thì chắc phải gọi anh là... quái vật.
Yến Thất nhướng mắt :
- Nhưng hỏi thật, có phải nhị vị bằng lòng giúp tôi là vì thấy con người của tôi rất thẳng thắng thật tình, có phải thế không?
Quách Đại Lộ cười :
- Cũng có thể như thế nhưng chắc hơn hết là nhờ vào cái tài uống rượu dộng đầu của anh.
Yến Thất cũng cười :
- Mà nếu anh không treo dộng đầu để uống rượu thì chưa chắc tôi cũng làm như thế.
Hắn lại thở ra và tiếp :
- Thật ra thì tôi còn có một vấn đề muốn nói, nhưng không biết có cần nói hay không nữa?
Vương Động hỏi :
- Có phải muốn nói chuyện tạ ơn hay không?
Yến Thất nói :
- Chuyện như thế này, quả thật tôi không biết dùng lời lẽ như thế nào để có thể xứng đáng gọi là tiếng tạ ơn.
- Nếu anh thật sự muốn tạ ơn thì có một chuyện đáng làm hơn.
- Chuyện gì?
- Làm ơn dắt dùm tôi lại giường cho tôi ngủ một giấc thì có lẽ còn hay hơn chuyện tạ ơn gấp bội.



Bất cứ dưới con mắt của ai thì Phú Quý sơn trang vẫn không phải là chỗ làm cho người ta thích thú.
Không có một cái gì có thể làm cho người ta có thể dựa vào để lưu luyến cả.
Nhưng thật là lạ, Yến Thất cũng như Quách Đại Lộ, hắn đến là không bao giờ muốn bỏ đi.
Như thế không có nghĩa là họ không có một chỗ nào để đi mà là họ ở lại vì một nguyên do đặc biệt.
Nhưng cứ bảo họ nói cho rõ cái nguyên nhân ấy thì nhất định họ không làm sao nói được.
Có nhiều người, giữa họ với nhau dường như có một sức hút y như kim khí với nam châm, cứ hễ họ gặp nhau là không khi nào bứt rời ra được.
Không phải người này hút người kia mà cả đôi bên hút lẫn nhau.
Những con người ấy cứ hễ gần nhau là họ cảm thấy rất khoan khoái, ngủ dưới đất cũng được, nhịn đói mấy ngày cũng không sao, và nếu nói cho có giọng đao to búa lớn hơn một chút là dầu cho trời có sập thì họ cũng chẳng màng.
Trên đời, đối với những người này, hình như họ chỉ kỵ có mỗi một việc...
Đó là việc chảy nước mắt.
Họ không chảy nước mắt mà họ cũng không muốn thấy ai chảy nước mắt.
Họ càng không muôn thấy nước mắt của nữ nhi, nhất là một nàng nhỏ bé như Hồng Mã Nghị.
Thân hình nàng bé lắm nhưng nước mắt thì lại thật nhiều.
Quách Đại Lộ chợt phát giác ra một chuyện khá mới lạ.
Một người nước mắt nhiều hay ít, vốn không thể lấy khối lượng thân thể mà ước độ được, nó không quan hệ gì với nhau, mà hình như càng ốm nhỏ thì nước mắt của họ lại càng nhiều.
Hình như nàng con gái nào cũng giống nhau ở một điểm này.
Và họ giống nhau một việc gần như là... tự nhiên: càng mập thì họ càng ăn ít.
Càng xấu thì họ càng làm dáng. Càng già thì họ tô phấn càng dầy và y phục thì sắm nhiều nhưng khi mặc thì họ muốn mặc thật ít, thật mỏng...
Quách Đại Lộ thở ra. Hắn nói thật nhỏ hình như chỉ cho hắn tự nghe :
- Họ quả đúng là... quái vật!
Hắn không chịu nỗi với tiếng khóc của Hồng Mã Nghị. Hắn dợm bỏ đi.
Nhưng Yến Thất không cho hắn nhúc nhích.
Vương Động thì đã nằm dài trên giường tự bao giờ. Hắn rút đầu vào mền ngủ một cách ngon lành.
Vương Động mà ngủ rồi là y như một người chết, thế sự hoàn toàn gát hết ngoài... mi mắt.
Yến Thất kéo tay Quách Đại Lộ :
- Nếu anh đi thì bốn người này giải quyết làm sao?
Quách Đại Lộ nói :
- Chuyện này vốn là chuyện của anh thì làm sao lại hỏi tôi.
Yến Thất nói :
- Nhưng nếu không có anh giúp tôi thì tôi làm sao chế phục họ được? Nếu họ không bị chế phục thì làm sao lại dẫn đến chuyện phiền hà này chứ?
Quách Đại Lộ khựng lại.
Như sợ nói còn chưa rõ, Yến Thất vội nói luôn :
- Nếu các anh không giúp tôi thì nhất định tôi sẽ bị họ bắt và nhiều nhất là tôi sẽ chết thêm một lần nữa là cùng, chứ không khi nào xảy ra chuyện phiền hà mảy may... và bây giờ tôi không thể giết họ mà cũng không thể tha họ, theo anh thì phải giải quyết làm sao?
Hắn càng nói thật rõ ràng thì Quách Đại Lộ càng cảm thấy như mơ hồ hơn nữa.
Vương Động vụt thò đầu ra khỏi chiếc mền, hắn cười :
- Tôi có cách.
Yến Thất thở phào :
- Vậy mà từ nãy giờ không chịu nói ra cho sớm.
Vương Động nói :
- Anh đã không nghĩ đến chuyện giết họ mà cũng không muốn thả họ thì cứ để họ ở lại đây, nuôi họ suốt đời là ổn chứ gì.
Quách Đại Lộ vỗ tay cười :
- Đúng! Rõ ràng là một ý kiến hay, vả lại họ là những người có thân hình không lớn lắm, nhất định là họ cũng không ăn nhiều lắm.
Hồng Mã Nghị khóc lớn :
- Mỗi ngày tôi chỉ ăn chừng lưng lưng chén trân châu nghiền thành bột và uống chừng vài cân nước mật từ trái đào ép ra. Nếu không có nước đào thì thay đỡ bằng mật ong cũng được.
Yến Thất tính nhẩm :
- Trân châu nghiền thành bột... vài cân nước mật trái đào... kể cũng không khó lắm...
Và hắn vụt quay mình bước đi ra phía cửa.
Quách Đại Lộ kêu giật lại :
- Anh định đi đâu đó?
Yến Thất đáp :
- Đi tìm một cỗ quan tài, leo vào nằm trong đó rồi nhờ người đào lỗ chôn dùm.
Tuy có phần nghẹt thở nhưng vẫn dễ chịu hơn là mỗi ngày phải kiếm bột trân châu và nước mật đào.
Quách Đại Lộ thở ra :
- Cứ như thế mà tính thì muốn cứu anh chỉ còn có nước thả họ đi khỏi nơi này.
Thả họ đi xem ra là còn dễ hơn tìm người bạn treo dộng đầu uống rượu.
Miệng hắn nói, tay hắn đã giải khai huyệt đạo cho bọn Mã Nghị.
Đó là bản tính của họ Quách, hắn nói và làm gần như cùng một lúc.
Bọn Mã Nghị đến thật nhanh mà đi lại nhanh hơn.
Bọn Vương Động đưa mắt nhìn họ bỏ đi và cùng quay phắt lại nhìn nhau không nói...
Thật lâu, Quách Đại Lộ mới hỏi :
- Anh đã muốn thả họ đi, có phải thế không?
Tự nhiên hắn hỏi trổng nhưng ai cũng biết là hỏi Yến Thất.
Và Yến Thất nhướng mày :
- Sao? Anh bảo sao?
Quách Đại Lộ không trả lời mà lại nói :
- Thế nhưng anh lại không muốn nói ra bởi vì chính bọn ta đã ra tay. Nếu thả họ đi thì sợ bọn ta không hài lòng, thực ra thì...
Yến Thất chen vào :
- Thực ra thì anh cũng đã muốn thả họ, có phải thế không?
Ba người lại nhìn nhau và bỗng cười một lượt. Họ cười bằng một giọng tất là cởi mở, chừng như họ nhìn thấu xuyên qua gan ruột lẫn nhau...
Quách Đại Lộ nói :
- Xem chừng chuyện thả người còn dễ hơn chuyện giết người, mà còn là một việc làm có khá nhiều khoan khoái.
Yến Thất nói :
- Đúng y phong phóc. Nếu chúng ta giết họ thì bây giờ nhất định là không làm sao trong lòng lại có được cái khoan khoái như thế này.
Vương Động nói :
- Nhưng chúng ta thả họ đi rồi, nếu họ lại đi hại người khác thì chuyện không khoan khoái chút nào cả.
Quách Đại Lộ nói thật lớn :
- Nhất định không bao giờ có chuện như thế. Tôi xem họ không phải hoàn toàn là hạng người xấu. Cho dầu trước đây họ làm nhiều chuyện không tốt nhưng từ đây về sau chắc chắn họ sẽ có nhiều hối cải.
Và hắn thấp giọng :
- Nhưng cho dầu họ có quả thật là người xấu đi nữa, bây giờ họ nghe, họ thấy thái độ của mình như thế thì nhất định họ cũng không đi làm chuyện xấu.
Yến Thất nói :
- Nhưng anh có chắc là họ sẽ thấy việc mình làm hay không?
Vương Động nói :
- Tự nhiên họ sẽ nghe thấy chứ sao không. Cái con người ấy nói đến mười dặm cũng còn nghe thấy chứ đừng nói là gần đây.
Quách Đại Lộ cười :
- Đúng rồi, tiếng nói của tôi có lớn thật đấy. Trước đây có người bảo tiếng nói giọng... kim. Hãy chờ cho đến lúc nào rảnh rỗi, tôi sẽ hát cho ngươi nghe một vài khúc ca tuyệt diệu.
Vương Động thở ra :
- Nếu anh nhất định hát thì tốt hơn hết là hãy chờ tôi ngủ rồi hẳn hát.
Hắn rút đầu vào mền và nói :
- Chỉ cần tôi nhắm mắt lại rồi thì cho anh rống cái giọng gà cồ rên suốt ngày suốt đêm thì tôi cũng chẳng bao giờ thức dậy...
Bọn Quách Đại Lộ, Vương Động, Yến Thất, người này bảo người kia là quái vật, có lẽ đều đúng cả, vì họ đúng là những nhân vật dị hợm vô cùng, chỉ có mấy chuyện xảy ra cũng đủ chứng tỏ cái tâm tính đặc biệt của họ.
Có lúc nhìn qua hành động, người ta thấy họ đúng là bậc anh hùng quân tử nhưng có lúc lại cũng y như một bọn ngông cuồng.
Họ thường làm đúng nhưng cũng thường làm sai.
Nhưng cho dầu thế nào thì hành động của họ cũng không đến đổi làm cho “khắp đồi xương trắng phơi lổn ngổn, dưới bầu trời hơi gió máu tanh”



Trong mỗi tháng, thường là Yến Thất đi ra ngoài ít nhất là ba lần.
Không ai biết hắn đi đâu mà cũng không biết hắn làm công việc gì.
Mỗi lần đi như thế, khi về hắn đều có mang theo nhiều món lạ.
Hoặc vài đôi vớ mới, hoặc vài chiếc khăn tay có thêu hoa, cũng có khi là một miếng thịt quay thật to, hoặc một bình rượu nếp. Cũng có lúc hắn mang về vật sống như mèo, chim hoặc cá tôm.
Nhưng nhất định không lần nào hắn mang về vật kỳ quái như lần này.
Lần này hắn mang về một người.
Hắn tên là Lâm Thái Bình.
Hắn là nhân vật thứ tư. Hắn có cái tên nghe có vẻ thái bình lắm nhưng thật sự thì từ khi bắt đầu có hắn thì bọn người trong Phú Quý sơn trang cũng bắt đầu sống những chuỗi ngày không có một chút... thái bình.



Có một số người rất thích mùa đông. Bởi vì những ngày vào đông có thể ngắm tuyết, vịnh mai và uống những chung rượu ấm. Bởi những cái thích thú ấy, những mùa khác đều không có được.
Nhất là sau khi uống vài ba chung rượu ấm rồi là đánh một giấc thì quả thật trừ những ngày đông ra thì không có vào những mùa nào khác.
Những người thích mùa đông tự nhiên không thể là những người nghèo.
Vì mùa đông là cái mùa khốn khổ nhất cho những người nghèo khó.
Tất cả những người nghèo, ai cũng đều mong cho mùa đông đến thật muộn và qua thật nhanh, nếu có thể thì đừng bao giờ có mùa đông cũng được.
Chỉ có điều rất tiếc là mùa đông lại đến với những người nghèo quá sớm. Vì thiếu ăn thiếu mặc, thiếu cả những phương tiện tối thiểu để sinh nhai, cho nên mùa đông còn ở đằng xa mà hơi lạnh đã đụng vào họ trước.



Bây giờ đã đến mùa đông.
Tiền viện của Phú Quý sơn trang cũng như những nơi khác, tuyết đã phủ một màu trắng xóa.
Tự nhiên là dầu cho trong nhà không một ai có đủ hứng thưởng hoa thì bên ngoài những cành mai cũng cứ từ từ hé nụ.
Nhưng nếu một con người nào quanh năm vẫn cứ mặc độc một chiếc áo của mùa xuân, hàng ngày không có đủ thức ăn để cho vào đầy bao tử, thì cái mong mỏi của họ nhất định không phải là tuyết trắng với mai vàng.
Quách Đại Lộ nhìn tuyết và mai ở bên ngoài, hắn lẩm bẩm :
- Giá những cành mai ấy biến thành những chùm tiêu thì có lẽ còn hay hơn nhiều.
Vương Động hỏi :
- Hay hơn ở cái chỗ nào?
Quách Đại Lộ nói :
- Anh nhìn xem, lớp tuyết giống y như là lớp bột mì, giá như những chùm mai ấy là những chùm tiêu thì có phải là mình được một bữa ăn nóng sốt hay không?
Vương Động thở ra :
- Anh quả là một kẻ tục tằn. Giá như Lâm Phủ mà nghe thấy lời anh nói thì chắc có lẽ sẽ tức là chết thêm lần nữa.
Quách Đại Lộ nói :
- Lâm Phủ là ai?
Vương Động cau mặt :
- Ngay cả Lâm Phủ mà anh cũng chưa từng nghe nói nữa à?
Quách Đại Lộ lắc đầu :
- Chưa. Tôi chỉ nghe nói đến Nhục Phủ mà thôi. Bất luận là Tra Phủ, Ngưu Phủ hay Lộc Phủ gì thì cũng có thể làm thức nhấm đưa cay tuyệt diệu.
Vương Động nói :
- Lâm Phủ tức là Lâm Quân Phục, cũng gọi là Lâm Hòa Tịnh. Ông ta là một vị ẩn sĩ đời nhà Tống, ông ẩn cư tại Tây Hồ. Nghe nói có đến hơn hai mươi năm không hề bước chân xuống núi, ngoài việc trồng mai, nuôi hạc ra, ông ta không làm một chuyện gì khác nữa. Ông ta thường lấy câu “Mai thê hạc tử” để chỉ ý chí của mình. Chính trong bài “Vịnh Tuyết Thi”; của ông ta có câu :
“Sơ ảnh hoành tà thủy thanh tiên
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn”
Nó được tuyền tụng mãi trong đời.
Quách Đại Lộ gật gật đầu :
- Cứ như thế thì Lâm Phủ tiên sinh quả là bậc cao nhân.
- Phải nói là cực cao mới đúng.
- Nhưng nếu cái bao tử của ông ta mà trống rỗng như chúng ta bây giờ thì không biết là ông ta có còn cao được nữa hay không nhỉ?
Vương Động ngẩm nghĩ hồi lâu rồi bỗng bật cười :
- Đến cái mức mà như anh bây giờ thì có lẽ ông ta còn... tục hơn anh nữa cũng không chừng.
Quách Đại Lộ cũng bật cười.
Hắn đồng thời cũng phát hiện ra rằng bất cứ một con người nào, dầu lạnh dầu đói đến đâu, nhưng nếu cười được một cái thì cũng nghe nhiều khoan khoái.
Ngay lúc ấy Vương Động vụt tung mền ngồi dậy nói lớn :
- Nói đến Lâm Hòa Tịnh, tôi chợt thấy có chuyện hay.
Có thể làm cho Vương Động tung mền ngồi dậy trong lúc này thì quả là chuyện thế gian hy hữu...
Quách Đại Lộ không thể làm thinh :
- Anh nghĩ tới chuyện gì thế? Chẳng lẽ lại cũng muốn... lấy mai làm vợ?
- Còn hơn là lấy mai làm vợ nữa, đó là rượu...
Quách Đại Lộ thiếu điều nhảy dựng lên :
- Rượu? Ở đâu có rượu?
- Ở dưới gốc mai.
Quách Đại Lộ cười nhăn nhó :
- Lấy mai làm vợ là đã điên quá mức rồi, thế nhưng bây giờ tôi không ngờ lại có người điên hơn thế nữa.
- Thế nhưng dưới gốc mai quả có chôn một ché rượu. Ché rượu ấy tôi chôn hơn mười năm về trước. Năm đó tôi vừa nghe chuyện Lâm Hòa Tịnh nên cũng đâm ra... yêu thích hoa mai. Vì thế nên mới đem một ché rượu chôn xuống gốc mai, cố ý mong cho nó nhiễm chút ít mùi hoa.
Bất luận rượu đem chôn ở nơi nào, nếu đã quá mười năm thì cho dầu không có hoa, rượu ấy vẫn có một mùi thơm ngào ngạt.
Quách Đại Lộ gõ gõ cho rớt mớ đất bám trên miệng ché, hắn nhắm mắt hít một hơi dài, nuốt nước bọt thở ra :
- Đây không phải là hơi hương mà quả đúng là hơi... tiên.
Vương Động cười :
- Bây giờ thì anh nên cám ơn Lâm tiên sinh đi. Nếu không có ông ấy thì tôi không bao giờ chôn ché rượu này và cũng không nhớ đến ché rượu đã chôn hồi hơn mười năm về trước.
Quách Đại Lộ bây giờ thì không có giờ rảnh đâu mà để mà nói chuyện. Lúc có rượu để cho hắn uống thì miệng hắn nhất định không bao giờ làm chuyện khác.
Hắn bưng nguyên ché rượu đang sửa soạn kê vào miệng...
Vương Động đưa tay kéo lại :
- Khoan, hãy đợi một chút.
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Đợi cái gì?
- Yến Thất đã đi hai ngày rồi, đợi cho hắn về đến đây, ít nhất mình cũng nên đợi hắn một chút.
- Đợi hắn về không chừng bọn mình đã chết cứng vì lạnh đấy.
Nhưng thật ra thì hắn không phải đợi lâu.
Tiếng nói của Yến Thất đã vọng ở bên ngoài.
- Cứng mình mà chết thì càng tốt, ché rượu ấy để một mình tôi uống.
Vương Động cười :
- Cái tên ấy chẳng những cái lỗ tai thật mỏng mà mũi của hắn cũng không dầy.
Ta cứ nói thoáng trong hơi gió là hắn biết ngay.
Quách Đại Lộ bật cười :
- Nhưng không biết cái tên có lỗ mũi ấy mang cái thứ gì về đó nhỉ, nếu có một con gà để mình đưa cay thì có lẽ thật hay.
Yến Thất cười :
- Món đưa cay thì không có, chỉ có thêm người để đưa rượu mà thôi...



Lâm Thái Bình quả đúng là tay rượu cừ khôi.
Nhưng bất cứ ai mới nhìn qua cũng không thể tin rằng hắn là con người có tửu lượng khá cao như thế.
Quách Đại Lộ mới thấy hắn càng lại không tin hơn ai hết.
Hắn có một dáng vóc y như con gái. Hắn là một con người vừa đẹp vừa trắng, mảnh khảnh. Nếu bảo Yến Thất giống con gái thì phải nói Lâm Thái Bình là gái giả nam trang.
Miệng hắn rất nhỏ, nếu dùng mỹ từ “hoa anh đào” để chỉ chiếc miệng của hắn thì cũng không ngoa chút nào.
Lúc Quách Đại Lộ lần đầu nhìn hắn thì miệng hắn ngậm lại, môi hắn tái xanh, gần như là cần phải dùng chiếc đũa nạy miệng hắn ra mới có thể đổ rượu vào.
Hắn đã bị lạnh cóng, lạnh đến mức có thể chết luôn.
Và cơn đói đã làm cho hơi thở của hắn còn như sợi chỉ mong manh. Quách Đại Lộ thật không tưởng tượng rằng trong đời lại có kẻ còn đói hơn mình như thế. Hắn cười hỏi Yến Thất :
- Con người này, anh mang từ đâu về thế?
Yến Thất đáp :
- Ở dọc đường.
Quách Đại Lộ thở ra :
- Lần thứ nhất anh mang về một con mèo, lần thứ hai anh mang về một con chó.
Bây giờ thì anh lại kiếm được con... người, như thế thì lần sau anh sẽ mang về một đống dã nhân?
Vương Động cười :
- Tốt nhất là một con khỉ cái để có thể cáp với anh cho thành cặp.
Quách Đại Lộ không giận mà lại cười khì :
- Được khỉ cái thì tốt biết bao, vì tôi sẽ có người để gọi là Vương đại tẩu.
Yến Thất không thèm nghe những lời xỏ qua xỏ lại của họ, hắn đi tìm một cái chén, cạy miệng đổ rượu cho Lâm Thái Bình.
Uống đến chén thứ hai thì da mặt của Lâm Thái Bình bắt đầu có máu, thế nhưng mắt hắn vẫn nhắm nghiền.
Mắt hắn nhắm nhưng tay hắn bắt đầu hoạt động. Hắn bưng chén rượu uống cạn một hơi rồi lên tiếng :
- Đúng là Trúc Diệp Thanh, thứ Trúc Diệp Thanh đã chôn ngót ba mươi năm.
Hắn nói một cách thản nhiên, nói như người đang nhấp nháp phê bình trong cơn tửu hậu. Hắn không lộ một vẻ gì để chứng tỏ rằng cách đó mấy phút, hắn là tên gần chết đói.
Vương Động cười.
Quách Đại Lộ cũng cười.
Chỉ bằng một câu nói với thái độ như thế, họ đã coi Lâm Thái Bình là bằng hữu.
Quách Đại Lộ gật gù :
- Không ngờ vị bằng hữu này là tay sành rượu.
Lâm Thái Bình mở mắt, hắn nhìn cái chén trên tay Yến Thất và khẽ cau mày :
- Các vị dùng cái chén như thế này để uống rượu đấy à?
Giọng nói của hắn y như thấy một người dùng lỗ mũi để... ăn cơm và dùng hai chân cầm... đũa.
Đúng là một cách nói cực kỳ kinh ngạc.
Quách Đại Lộ nói :
- Nếu không dùng chén ấy thì dùng cái gì bây giờ?
Lâm Thái Bình lắc đầu :
- Uống Trúc Diệp Thanh thì phải dùng chén ngọc, chứ nếu dùng cái chén như thế này thì thật là làm hư cả rượu rồi.
Quách Đại Lộ cười :
- Tôi thấy anh nên nhắm mắt lại mà uống, vì nếu không nhìn thì chén ngọc hay chén đá gì thì cũng thế thôi.
Lâm Thái Bình gật gù :
- Cũng có thể đúng... nhưng tôi chẳng thà bưng ché còn hơn.
Ché rượu đang đặt trước mặt hắn và quả thật hắn bưng lên.
Quách Đại Lộ ngồi nhìn ché rượu chỏng lên thật nhanh, hắn nhìn gần như đứng tròng con mắt.
Cho đến khi gần nửa ché rượu chạy vào bụng rồi, Lâm Thái Bình mới đặt xuống và đưa ống tay áo quẹt ngang miệng :
- Ngon! Rượu này quả thật là ngon. Thức đưa cay đâu nhỉ?
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Thức nhắm ư?
Lâm Thái Bình hỏi lại :
- Chứ các vị uống rượu khan như thế này à?
- Như thế thì anh chẳng hiểu gì cả. Người sành rượu thì đâu có cần thức nhấm.
Lâm Thái Bình ngẫm nghĩ rồi gật đầu :
- Đúng. Câu nói đó đúng.
Hắn lại ngẩng đầu lên, tự nhiên là hắn chỏng luôn ché rượu.
Uống một hơi cạn luôn số rượu còn lại hơn nửa ché, tuy là chuyện cũng thường xảy ra, nhưng Trúc Diệp Thanh mà lại là thứ đã chôn mười mấy năm trời thì đúng là thứ dịu ngọt mà lại mạnh kinh hồn. Tuy chỉ hơn nửa ché nhưng so với rượu thường thì nó mạnh gấp bốn lần.
Lâm Thái Bình uống cạn mà mặt không đổi sắc, hắn nói :
- Thứ này chắc còn nữa chứ?
Quách Đại Lộ gượng cười :
- Xin lỗi, nửa ché rượu ấy chẳng những là toàn bộ lương thực của ba anh em chúng tôi trong ngày hôm nay mà cũng là toàn bộ tài sản của chúng tôi còn lại.
Lâm Thái Bình trố mắt :
- Ủa, các vị chỉ uống rượu chứ không ăn cơm à?
Quách Đại Lộ thản nhiên :
- Ít, rất là ít ăn.
Lâm Thái Bình thở ra :
- Xem chừng các vị đúng là... tửu quỷ. Các vị nên biết chỉ uống khan như thế này rất có hại cho bao tử, thỉnh thoảng mình cũng cần ăn.
Hắn nói như một người có nhiều kinh nghiệm trong nghề và hắn chống tay uốn mình nhìn quanh bốn phía :
- Các vị ngủ trên chiếc giường này đấy à?
Vương Động gật đầu nhưng không nói.
Lâm Thái Bình tỏ vẻ ngạc nhiên :
- Chiếc giường ấy mà ngủ được sao?
Hắn hỏi và hắn cau mày, dáng cách của hắn như bảo chiếc giường đó là chiếc sạp đề bày thức ăn trong nhà bếp.
Vương Động nói :
- Đúng, nó không được đẹp mắt nhưng dầu sao nó vẫn hơn là nằm ngủ ở ngoài đường.
Suy nghĩ một giây, Lâm Thái Bình bật cười :
- Cũng có lý, các vị nói chuyện luôn có cái lý... gàn gàn, có lẽ tôi phải kết giao bằng hữu với các ngươi mới được.
Vương Động nói :
- Cám ơn... cám ơn... không dám... không dám...
Lâm Thái Bình nói :
- Bây giờ thì tôi cần phải ngủ, thói quen của tôi là trong lúc ngủ không thích có người quấy rầy, cho nên tôi thấy các vị nên di chỗ khác chơi là ổn nhất.
Hắn ngáp dài và nhảy phóc lên giường, ngả lưng nhắm mắt.
Hắn vừa nhắm mắt là đã thở đều đều...
Quách Đại Lộ nhìn Vương Động nhăn nhó :
- Xem chừng hắn chẳng những hơn anh về tửu lượng mà luôn cả cái ngủ hắn cũng xếp xòng luôn.
Nhìn ché rượu không, Yến Thất sững sờ lẩm nhẩm :
- Không biết tôi mang về đây một con người hay một con... trâu nhỉ?
Quách Đại Lộ nhếch môi :
- Trâu cũng chưa chắc uống hết hơn nửa ché rượu như thế.
Yến Thất trừng mắt :
- Thế mà tại sao anh không ngăn lại, bảo hắn đừng có uống nhiều như thế?
- Cho dẫu là tên mạt rệp nhưng tôi cũng không thể có cái thái độ tiểu khí như thế ấy được.
Vương Động vụt hỏi :
- Ta cảm thấy tên Lâm Thái Bình này kể ra cũng có thể kết bạn đấy.
Yến Thất nhướng mắt :
- Sao?
Vương Động nói :
- Cái mạng của hắn là do anh cứu về, lại uống sạch của mình hết nửa ché rượu, chiếm cứ luôn chiếc giường của ta, thế nhưng hắn chẳng những không nói một lời cảm tạ mà lại còn cao giọng bảo rằng rất có thể nên kết bạn với bọn mình. Như vậy là hắn đã làm nở mặt cho mình đấy.
Hắn cười nói tiếp :
- Biết người biết ta, con người như thế ngươi nghĩ có thể tìm được tên thứ hai không nào?
Tài sản của XuyVuu

  #3  
Old 19-04-2008, 09:24 PM
XuyVuu's Avatar
XuyVuu XuyVuu is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 450
Thời gian online: 3 tuần 4 ngày 15 giờ
Xu: 0
Thanks: 453
Thanked 23 Times in 12 Posts
Hồi 3

Một cô gái đẹp

Như thế là Lâm Thái Bình ở lại Phú Quý sơn trang.
Bắt đầu từ đó, chẳng những trong giang hồ cứ nói tới Phú Quý sơn trang là người ta không chỉ đề cập đến một tòa trang viện đồ sộ gần bên bãi tha ma, người ta không chỉ kể rằng tòa trang viện ấy nơi bếp không bao giờ có khói mà trong giang hồ, cứ hễ nói đến Phú Quý sơn trang là người ta nói đến một tập thể, một tập thể gồm bốn người ở trong tòa trang viện rộng lớn nhưng... trống ruột.
Cái đó cũng chưa phải là chuyện chính. Cái đáng nói hơn hết là tuy nhà trống ruột, người cũng trống ruột theo nhưng họ sống thật là vui vẻ, gần như trên thế gian này không còn ai lạc thú hơn nữa.
Hình như trong tình bằng hữu của họ có một sự giao kết... bất thành văn, sự giao kết đó là không ai buồn hỏi tới thân thế của ai, không cần biết lai lịch của ai, không cần biết họ từ đâu đến, dĩ vãng và tương lai của họ cũng không nghe bàn tới, không nghe ai động đến. Cho dù tửu hứng đến đâu, họ cũng chỉ bàn chuyện trời trăng mây nước chứ không khi nào họ hé miệng nói về bản thân của họ bao giờ.
Nhưng từ khi buổi chiều mà Yến Thất mang Lâm Thái Bình về đến thì Quách Đại Lộ bỗng đâm ra phá lệ.
Đêm hôm đó tuyết bắt đầu tan bớt.
Lâm Thái Bình vẫn còn ngủ ngáy khò khò.
Tự nhiên là Vương Động cũng không để cho mình yếu hơn hắn về phương diện đó.
Quách Đại Lộ kéo Yến Thất ra ngoái núi đi săn.
Đi săn của họ có nghĩa là đi kiếm những thức cần dùng nhất là cần dùng cho bao tử mà... khỏi tốn tiền mua, cũng như khỏi phải... đi xin.
Nhưng chuyện đó bây giờ hơi khó.
Tuyết khi mới bắt đầu tan còn lạnh hơn lúc tuyết rơi khá nhiều.
Những kẻ ăn no là đút đầu vào mền. Đó là phương pháp hay nhất để tránh cơn lạnh lẽo và đánh một giấc cho tiêu dần những thức đã đầy bao tử.
Vì thế trên đường không một bóng qua lại.
Quách Đại Lộ và Yến Thất trong hoàn cảnh đó y như là hai cái hồn ma vất vưởng.
Họ khấp khểnh chân thấp chân cao và Quách Đại Lộ cứ nhìn chầm chập xuống đế giày của Yến Thất và vụt hỏi :
- Ủa, anh đã đóng lại đế giày rồi đó à?
Yến Thất gật đầu.
Quách Đại Lộ hỏi tiếp :
- Từ lâu rồi tôi quên hỏi tại sao cặp đế giày của anh trước kia lại có được cái giá đến hai ngàn lượng bạc?
Yến Thất lại gật đầu :
- Đúng thế.
Quách Đại Lộ nhìn hắn bằng đôi mắt ngạc nhiên :
- Hình như tôi cũng chưa hỏi tại sao anh lại bị... chết đến bảy lần?
Yến Thất gật đầu luôn :
- Đúng thế, quả thật là anh chưa hỏi.
Quách Đại Lộ tiếp nhay :
- Giá như tôi hỏi thì anh có bằng lòng nói ra không?
Yến Thất nói bằng một giọng lờ đờ :
- Cũng có thể... nhưng tôi biết nhất định là anh không bao giờ hỏi, bởi vì từ lâu rồi tôi cũng không hề hỏi qua anh một điều gì.
Quách Đại Lộ ngẩng mặt lên, cắn môi thật chặt...
Yến Thất vụt hỏi :
- Anh xem Lâm Thái Bình là con người như thế nào?
Quách Đại Lộ vẫn cứ hất mặt :
- Không biết mà cũng không muốn hỏi.
Yến Thất cười :
- Tự nhiên là chúng ta không bao giờ hỏi hắn nhưng tự mình thử đoán thì cũng có quan hệ gì.
Quách Đại Lộ nói :
- Tôi cũng làm biếng đoán.
Yến Thất thở ra :
- Nhưng tôi đã đoán ra một điểm, có lẽ vì một khi mà con người bụng trống hơn cái trống thì rất hay suy nghĩ này nọ.
Làm thinh một lúc lâu, cuối cùng không dằn được nữa, Quách Đại Lộ hỏi :
- Anh đã đoán được cái gì?
Yến Thất nói :
- Tôi đoán là hắn nhất định là con nhà khá giả, chính vì thế mà hắn có một dáng điệu kiêu kỳ.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Con nhà khá giả thì tại sao lại gần chết đói trên đường?
- Cũng có thể hắn vì một chuyện gì đó nên đã bỏ nhà mà đi. Hắn ăn mặc thật là đơn giản mong manh chứng tỏ hắn đã từ trong khung cảnh ấm áp mà ra. Trên mình hắn không có lấy một món gì chứng tỏ hắn ra đi rất vội vàng, không chừng là trốn đi cũng nên.
Quách Đại Lộ trề trề môi :
- Thật không ngờ anh mà cũng để ý cẩn thận như thế ấy...
Yến Thất cười :
- Một con người vừa đói vừa lạnh trong tiết đông như thế này thì nhất định không làm sao chịu đựng lâu cho được.
Quách Đại Lộ thở ra :
- Nhiều nhất cũng chỉ vài ba ngày là cùng.
- Nếu anh chỉ có thể chịu đựng được vài ba ngày thì hắn chỉ có thể chịu nổi chừng nửa ngày thôi.
Quách Đại Lộ cười :
- Đúng, vì tôi đã quen rồi, còn hắn là một tên công tử quren sung sướng.
- Trong không khí như thế này, bất cứ ai cũng không thể trong nửa ngày mà có thể đi đâu xa được.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Có phải anh muốn nói nhà hắn ở gần đây lắm phải không?
Yến Thất gật đầu...
Quách Đại Lộ hỏi tiếp :
- Nhưng gần đây đâu có một phú gia nào?
Yến Thất lại gật đầu :
- Không có được mấy nhà, nhất là hàng võ lâm thế gia thì lại càng không có.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Sao lại đến cập đến võ lâm thế gia? Chẳng lẽ con người ốm yếu như hắn mà lại cũng biết võ nữa à?
- Chẳng những biết võ mà còn cao nữa là khác.
- Sao anh biết được?
Yến Thất không trả lời mà lại nói :
- Tôi biết, tôi đã nhìn ra.
Không để cho Quách Đại Lộ hỏi thêm, hắn nói luôn :
- Cứ theo tôi biết thì gần đây nói về võ lâm thế gia thì chỉ có hai nhà.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Có một nhà họ Lâm phải không?
Yến Thất lắc đầu :
- Không, không có nhà nào họ Lâm cả. Lâm Thái Bình cũng không nhất thiết là họ Lâm vì nếu hắn là một người trốn đi khỏi nhà thì tại sao lại có thể nói tên thật của mình.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Anh biết hai nhà nào?
Yến Thất nói :
- Nhà họ Hùng, trang chủ là Đào Lý Mãn Thiên Hùng Thụ Nhân. Ông ta là chủ nhân của một đại võ đường. Tuy hắn xưng là Đào Lý Mãn Thiên nhưng trái lại hắn là một con người cô độc, không có vợ có con gì cả.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Còn nhà thứ hai?
Yến Thất nói :
- Nhà thứ hai họ Mai, nhà này tuy có một trai một gái nhưng người con trai là Thạch Nhân Mai Nhữ Giáp thì đã thành danh trong chốn giang hồ đã lâu rồi, nhất định không phải trong lứa tuổi của Lâm Thái Bình, nhất định phải lớn hơn nhiều.
- Tại sao hắn lại chọn danh hiệu là Thạch Nhân?
- Cứ theo người ta nói thì nhà họ Mai này võ công cao lắm, tất cả vũ khí hay ám khí gì cũng đều chế tạo toàn bằng đá. Vì thế thân phụ của hắn có ngoại hiệu là Thạch Thần, còn hắn thì gọi là Thạch Nhân.
Quách Đại Lộ cười :
- Như thế thì sau này hắn sinh con phải chọn danh hiệu làm sao? Có nên gọi là Thạch Cẩu không?



Đây là một trái núi vắng tênh.
Đường đi vừa hẹp vừa cong mà lại còn nghiêng nghiêng bờ dốc. Hai bên đường nhà cửa thưa thớt tầm thường. Bây giờ tuy mới chừng canh một nhưng nhà nhà đều đóng cửa tắt đèn. Những hiệu buôn cũng đã gài then cẩn thận. Những nhà này tuy cũng còn ánh đèn hắt ra từ cửa sổ nhưng ánh đèn cũng thật lờ mờ.
Quách Đại Lộ nhìn Yến Thất thở ra :
- Quả đúng là một vùng đất khô cằn, số người sinh sống nơi đây thật lâu nhưng càng ngày hình như càng túng quẩn, hình như càng ngày họ càng lười biếng thêm lên.
- Anh lầm rồi, ta thì rất thích nơi này.
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Sao?
- Bất cứ ở địa phương nào tôi cũng cứ thấy ồn ào, khó chịu, chỉ có nơi đây mới cảm thấy được thong dong tự tại, cảm thấy không có gì ràng buộc.
- Bởi vì những con người ở đây nghèo rớt mồng tơi, tự mình lo liệu cho mình còn chẳng xong thì họ lấy đâu ra thì giờ là nghĩ đến chuyện của người khác.
- Anh lại lầm rồi, nơi đây không phải nghèo như anh tưởng vậy đâu.
Quách Đại Lộ cười :
- So với bọn mình thì họ nghèo thật nhưng...
Yến Thất ngắt ngang :
- Anh thấy họ nghèo là tại vì họ không muốn phô trương, chẳng hạn cái lão chủ hiệu mà Vương Động có biết mặt, lão ta không những là hạng khá giả mà lại còn là tay có thớ lắm đó nghe.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Có thớ là có làm sao?
- Theo tôi thấy thì con người ấy nếu trước kia không phải là tay cướp lừng danh thì nhất định cũng phải là nhân vật danh vọng trên võ lâm. Có thể là tránh thù tránh họa hay vì chán ghét cảnh tranh phân nên mới về đây dựng quán mai danh ẩn tích.
Hắn ngần ngừ rồi nói tiếp :
- Với dáng cách của lão ta thì ở đây có rất nhiều người như thế, sao này nếu tôi mà có ý từ biệt giang hồ thì chắc ta cũng sẽ về đây.
Quách Đại Lộ cau mày :
- Cứ theo anh nói thì nơi đây là chỗ... ngọa hổ tàng long?
Yến Thất gật đầu :
- Đúng như thế.
Quách Đại Lộ làm ra vẻ ngơ ngơ :
- Thế tại sao tôi lại không nhìn thấy ra?
Yến Thất cười :
- Một con người nếu đã chết qua bảy lần thì tự nhiên cái nhìn sẽ hơn người thường nhiều lắm.
Quách Đại Lộ nói :
- Thế nhưng anh vẫn không nhìn ra lai lịch của Lâm Thái Bình. Hắn đã không phải là con nhà họ Mai mà cũng không phải là giòng dõi của họ Yến. Ngươi nói lòng vòng suốt ngày cũng vẫn đi vào ngõ cụt.
Trầm ngâm một hồi, Yến Thất vụt nói :
- Anh có nghe nói đến Lục Thượng Long Vương không?
Quách Đại Lộ cười :
- Cái tên ấy chỉ có những người mang bệnh điếc từ khi mới sinh ra mới không nghe nói đến, chứ còn tôi tuy là quê mùa thô lậu nhưng tai ta vẫn nghe thấy.
- Nghe nói Lục Thượng Long Vương có một tòa trang viện ở trong vùng phụ cận này thì phải... - Chẳng lẽ anh hồ nghi Lâm Thái Bình là con của Lục Thượng Long Vương?
Yến Thất gật gù :
- Rất có thể như thế lắm chứ.
Quách Đại Lộ lắc đầu :
- Không có thể, tuyệt đối không có thể.
- Tại làm sao?
- Trong giang hồ ai ai cũng biết rằng Lục Thượng Long Vương là một hảo hán ngang tàng, đâu có lý lại sinh ra một đứa con trai như y là con gái như thế chứ.
Yến Thất bỉu môi :
- Một con người có phải là “ngang tàng nhất trượng phu” hay không thì nhất định là không thể phán đoán bằng vóc dáng bên ngoài.
Quách Đại Lộ háy mắt cười :
- Đồng ý, nhưng...
Hắn nói chưa dứt câu bỗng im lặng, hai mắt hắn nhìn tới phía trước, sững sờ...



Trên đường vốn từ lâu không một bóng người, thế mà bây giờ chợt có một dáng đi tha thướt...
Đôi mắt Quách Đại Lộ gần như đứng tròng cũng vì nguyên nhân ấy mà ra.
Tự nhiên là có thể làm cho Quách Đại Lộ nhìn đến sững sờ thì nhất định phải là một cô gái, nói rõ hơn là một cô gái đẹp.
Cô gái này không thể nói là một tiếng đẹp suông mà phải nói là rất đẹp.
Tuy nàng chỉ mặc một bộ y phục tầm thường nhưng con người của nàng có thể nói là bất luận thứ y phục nào, cho dù hèn kém đến đâu, khi được khoát vào thân vóc đó cũng đều biến thành đẹp đẽ.
Đối với Quách Đại Lộ, con người đã từng thấy nhiều cô gái đẹp nhưng đối với cô gái này, phải nói là hắn chưa được thấy bao giờ.
Tay nàng xách một cái giỏ mây. Cái giỏ này bất luận vào tay của một người nào, cho dù là bẩm sinh tự nhiên cách mấy đi nữa, nhất định cũng trở nên vướng vấp vì cái giỏ kè kè ấy.
Nhưng với cô gái này thì khác. Phong thái của nàng chẳng những không bị giảm bởi cái giỏ mà lại còn có vẻ đẹp hơn lên. Không biết thực tế là như thế hay là tại con mắt méo mó của chàng họ Quách.
Cũng có thể một khi con người đã đẽp thì họ có làm chuyện gì đi nữa thì dáng cách của họ cứ đẹp chứ không hề bị giảm. Chẳng hạn một cô gái vận áo vải thô, đầu đội một cái thúng, tay xách một xách nặng trĩu. Dáng cách đó nhất định sẽ làm cho cô ta không thể nào dễ coi cho được, nhưng nếu là một cô gái đẹp thì những thứ trở ngại đó cũng không ăn nhằm gì cả.
Quách Đại Lộ bất giác nhìn cô gái xách cái giỏ sững sờ hơn.
Hắn cảm thấy mơ hồ rằng cái dáng xách giỏ đó càng làm cho cô ta đẹp hơn nhiều nữa...
Cô gái vốn không chú ý đến bọn Yến Thất nhưng bỗng bắt gặp cái nhìn “rớt tròng con mắt” của Quách Đại Lộ, cô ta chợt nhoẻn miệng cười.
Cái cười nửa miệng của cô gái làm cho tim của Quách Đại Lộ đập thình thịch, cho đến khi cô gái quẹo qua khúc quanh mà hắn vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác...
Thật lâu sau hắn mới hoàn hồn :
- Xem chừng địa phương này quả đúng là... ngọa hổ tàng long.
Yến Thất cười :
- Cho đến khi anh phát hiện ra thì ta e rằng tàng long lại biến thành tàng phượng.
Quách Đại Lộ vỗ tay :
- Đúng, thật là đúng. Người ta thường nói người đẹp thi làm cái gì cũng đẹp, câu nói này thậ? là chí lý...
Hắn ưỡn ưỡn ngực và hỏi Yến Thất :
- Sao, anh thấy tôi cũng khá khá trai đấy chứ?
Yến Thất nhìn hắn từ đầu đến chân rồi gật gù :
- Kha khá, kha khá, con ngươi cao cao mảnh khảnh, con mắt to to, nụ cười thật tươi và có điểm ít nhiều nét man di rừng rú...
Quách Đại Lộ hỏi dồn :
- Nếu anh là nữ nhân thì liệu anh có khoái ta không?
Yến Thất rùn vai :
- Có thể...
Quách Đại Lộ chợt nhận ra nụ cười của Yến Thất và hắn lại sững sờ...
Nụ cười của Yến Thất chẳng những thật tươi mà lại còn quá giống nụ cười của một cô gái đẹp. Hắn nhìn sững một lúc rồi cũng bật cười :
- Nếu anh mà là nữ nhân thì trên thế gian này chắc không một nam nhân nào chịu nổi...
Yến Thất nhướng mắt :
- Người đàn bà nào mà chịu nổi anh chắc cũng không đếm được là bao.
Quách Đại Lộ mở mắt tròn xoe :
- Tại làm sao vậy? Vừa rồi anh đã bảo rằng tôi là một kẻ kha khá kia mà.
Yến Thất làm giọng nghiêm nghị :
- Khá thì có khá nhưng hiềm vì anh vừa ở dơ lại vừa làm biếng. Loại người mà nữ nhân thích thì chắc trong đó không có bóng của anh đâu.
Quách Đại Lộ cười :
- Đó chẳng qua tại vì anh không phải là nữ nhân. Thật sự thì nữ nhân rất thích cái mẫu người như tôi, người như tôi thì mới đúng là bản sắc của kẻ nam nhi.
Yến Thất há miệng làm dáng cách như người muốn ói :
- Anh cho rằng cô gái vừa rồi đã khoái anh rồi đấy à?
Quách Đại Lộ lại ưỡn ngực :
- Tự nhiên, anh không thấy nụ cười của cô ta đối với tôi à?
Yến Thất nói :
- Cười cũng có năm bảy cách cười. Khi thấy một con người có đôi mắt si mê cũng có thể cười. Khi thấy một anh chàng đần độn như Trư Bát Giới thì cũng có thể cười...
Quách Đại Lộ nổi tự ái :
- Anh cho rằng ta giống...
Hắn vụt nghe cơn giận của mình hạ xuống nghe cái ọt, vì hắn vừa nhận ra cô gái hồi nãy đã quay trở lại khúc quanh...
Cái giỏ khi nãy vốn là cái giỏ không, bây giờ đã đầy ắp, vì thế cho nên coi bộ nàng hơi cán đáng. Trên đường tuyết tan thành nước làm cho đất lầy nhầy và nàng bỗng trượt chân...
Cái giỏ từ trong tay nàng văng ra...
Cũng may là nàng gặp Quách Đại Lộ và Yến Thất.
Yến Thất phản ứng thật nhanh mà Quách Đại Lộ cũng không chậm.
Chân của cô gái vừa tượt thì cả hai cùng lao tới. Cái giỏ chưa văng xuống đất thì bàn tay của Yến Thất đã bắt gọn gàng, cô gái mới trượt chân thì Quách Đại Lộ cũng đã nhẹ nhàng hứng đỡ.
Nàng thở dốc một hơi dài rồi mới định thần lại được và bây giờ mới chợt nhận ra mình đang dựa trên một người đàn ông xa lạ, hai má nàng vụt đỏ bừng.
Tim của Quách Đại Lộ càng đập liên hồi, hắn lấp ba lấp bấp :
- Cô... cô nương không sao đấy chứ?
Cô gái thẹn quá cúi đầu :
- Thật tôi... không biết phải làm sao để tạ ơn các vị...
Yến Thất chợt thấy trong giỏ toàn là thức ăn, nào là gà nướng, nào là thịt bò, lại còn cả mấy ổ bánh nướng vàng tươi...
Hắn nói thầm trong bụng :
“Nếu muốn tạ ơn thì không gì xứng đáng bằng biếu cho bọn này một mớ...”
Nhưng khi nhìn thấy dáng cách ân cần trịnh trọng theo lối “kiến nghĩa bất vi” của Quách Đại Lộ thì hắn ngậm câm không nói. Chẳng lẽ bằng hữu đang cố... đàng hoàng như thế mà mình lại làm cho mất mặt thì...
Vả lại Quách Đại Lộ cũng đã nói :
- Không có chi, không có chi...
Cô gái ngẩng mặt lên nhìn hắn một cái rồi nói :
- Các vị quả thật là người tốt.
Miệng nàng tuy nói là các vị nhưng mắt nàng chỉ nhìn một mình Quách Đại Lộ mà thôi. Hơi thở của Quách Đại Lộ gần như... đứt luôn. Hắn nói muốn không thành tiếng :
- Cô nương... cô nương... không nên khách sáo...
Cô gái đón lấy chiếc giỏ, nàng ngẫm nghĩ sao đó không biết, đột nhiên nàng nhoẻn miệng cười rồi cúi mặt bước đi.
Giá như hồn của Quách Đại Lộ mà còn lảng vảng đâu đây thì chính cái cười sau cùng của nàng đã làm bay tuốt lên chín tầng mây và có lẽ sẽ không bao giờ trở lại.
Mắt hắn vẫn như hai cây đinh dóng cứng theo cô gái nhưng hồn của hắn thì y như bị người ta bỏ vào giỏ mang đi...
Yến Thất hỏi :
- Ít khi có dịp tốt như thế, sao anh không đuổi theo?
Quách Đại Lộ thở ra :
- Chẳng lẽ anh cho rằng tôi là một con quỉ háo sắc đấy à?
Yến Thất điềm đạm :
- Quỉ thì không phải nhưng có lẽ cũng không xê xích là bao.
Cô gái đã đi được khá xa, bỗng nhiên dừng chân quay đầu nhìn lại :
- Tôi mua thức nhắm nhiều quá, không biết nhị vị có vui lòng chiếu cố về nhà dùng đôi chén cho ấm không?
Lời yêu cầu thốt ra từ cửa miệng của người đẹp lại lọt vào tai của hai gã vừa đói vừa rét thì có lẽ trên thế gian này không còn thứ âm nhạc nào bằng...
Nếu có người từ chối lời mời ấy thì nếu không phải là người điên thì ít nhất cũng... khật khùng.
Yến Thất không điên mà Quách Đại Lộ cũng không khật khùng.
Miệng hắn tuy nói là :
- Ồ như thế thì sao phải, như thế sao tiện... nhưng hai chân hắn thì lại khác, hai chân đó cứ đi lại phía cô gái.
* * * * *
Anh hùng nan quá mỹ nhân quan.
Cái cửa ải... nữ nhân sao mà gai góc thế nhỉ?
Tại làm sao Quách Đại Lộ lại không hỏi coi nàng mời bọn hắn đi đến nơi nào?
Cứ theo tình hình này thì nếu cô ta có dẫn bọn hắn đi bán để lấy tiền thì chắc chắn Quách Đại Lộ cũng vẫn cứ đi theo.
* * * * *
Có người bảo: “Nữ nhân là đầu mối của tai họa.”
Có người lại bảo: “Không có nữ nhân thì bốn bề phẳng lặng, nhưng một khi có bóng dáng nữ nhân thì sóng gió nổi lên.”
Những lời nói đó tự nhiên là thoát ra từ cửa miệng của bọn nam nhân nhưng cho dù họ có nói như thế nào thì trên mặt đất này cũng không thể thiếu nữ nhân.
Trong một trăm nam nhân thì ít nhất cũng có đến chín mươi chín người bằng lòng mất đi mười năm tuổi thọ chứ nnhất định không bằng lòng thiếu bóng dáng nữ nhân.
Đó là vấn đề thứ nhất.
Chuyện quan trọng thứ hai không kém là tiền.
Có người nói : “Tiền có thể mua thần bán thánh”
Có người nói : “Tiền là vạn ác chi nguyên.”
Nhưng cho dù ai có nói cách nào đi nữa thì cũng không ai có thể thiếu được tiền.
“Sàng đầu kim tận, tráng sĩ vô nhan...”
Một con người cho dù là tráng sĩ, cho dù hào khí ngất trời nhưng nếu túi không có tiền thì kể như dưới chân không có đất.
Dưới chân không có đất nghĩa là không còn đứng vào đâu được nữa.
Hai thứ trên là hai thứ mà khiến cho những kẻ thông minh nhất trần gian cũng trở thành đần độn.
Nó là thứ mà làm cho bằng hữu thân thiết “sống chết có nhau” có thể trở thành thứ oan gia cần tránh mặt.
Bốn con người lưu lạc giang hồ, bốn con người màn trời chiếu đất, đói rét không rời nhau nhưng nếu có một nữ nhân len vào thì y như là có một chiếc đũa xỉa vào cái chén đựng bốn cái lòng đỏ trứng gà, cho dù không muốn khuấy nhưng nhất định sự tình cũng đổi khác rồi.
* * * * *
Vương Động hình như đã thức dậy khá sớm nhưng hắn không ngồi lên. Hắn quấn tròn chiếc mền rồi bắt đầu thu chân, thu đầu lại, hắn giống như một đòn bánh tét.
Không khí cũng đành chào thua vì không làm sao có ngõ để chun vào với hắn.
Một con chuột lãng vãng đó đây. Thật sự thì nó không dám bén mãng đến gần nhưng càng lúc nó càng cảm thấy hắn y như mộ? thây ma, nó lần lần muốn bò lên đầu hắn.
Nhưng Vương Động vẫn nằm im... bất động.
Lâm Thái Bình hình như chú ý đến Vương Động khá lâu. Hắn chỉ chú ý thôi chứ không cử động, nhưng sau cùng hình như hắn không còn dằn được nữa, hắn bò lại gần đưa tay ngang mũi của Vương Động xem còn có thở hay không...
Vương Động vụt nói :
- Chưa, tôi chưa có chết đâu.
Lâm Thái Bình giật mình rút tay về :
- Con chuột nó bò lên mình như thế mà anh vẫn không đếm xỉa gì đến nó cả à?
Vương Động nói :
- Từ trước tới giờ tôi không có chơi với chuột, chỉ có mèo mới hỏi thăm đến chúng.
Lâm Thái Bình gật đầu :
- Có lý... nơi đây có lẽ nên có một con mèo.
- Nơi đây vốn có một con mèo mà Yến Thất đã mang về.
- Đâu? Con mèo ấy đâu?
Vương Động thản nhiên :
- Nó là con của một con mèo đực đi ngủ bậy với một mèo hàng xóm đẻ ra...
Lâm Thái Bình trừng trừng đôi mắt nhìn Vương Động, hắn nhìn như thế thật lâu.
Ánh trăng sáng chiếu vào cửa sổ, chiếu lên mặt hắn.
Lâm Thái Bình nhìn thấy rõ vầng trán rộng, sống mũi thật thẳng, nếu không nói là một bộ mặt tuấn tú thì cũng phải công nhận là con người có nhiều nhân cách.
Thế nhưng tại sao hắn lại luôn có vẻ khùng khùng như thế?
Lâm Thái Bình lẩm bẩm và nhìn quanh hỏi lớn :
- Còn hai người kia đâu?
Vương Động trả lời :
- Họ xuống núi đi săn.
Lâm Thái Bình nhướng mặt :
- Đi săn? Trời lạnh như thế này mà đi săn à?
Vương Động ậm ừ trong họng...
Lâm Thái Bình hỏi xong câu đó rồi chợt thấy một định lý rõ ràng: bằng hữu của một tên khật khùng thì nhất định cũng thuộc loại khật khà khật khưởng, chính vì thế họ mới đi săn trong tiết trời rét cóng như thế này.
Qua một lúc thật lâu, chợt nghe có tiếng “túc túc” văng vẳng xa gần...
Qua một phút, tiếng “túc túc” lại tiếp theo...
Vương Động lầm bầm :
- Lạ nhỉ? Bửa nay sao mà chuột kêu không giống bình thường thế cà?
Lâm Thái Bình đỏ mặt ấp úng :
- Không phải chuột mà là... là...
Vương Động hỏi :
- Chứ cái tiếng gì thế?
Hình như vừa thẹn vừa bực, Lâm Thái Bình lớn tiếng :
- Đó là tiếng bụng của tôi sôi, các anh không lẽ chẳng bao giờ ăn cơm à?
Vương Động cười :
- Lúc có cơm thì cũng có ăn nhưng nếu lúc không có cơm thì ngồi nghe bao tử kêu cũng vậy.
Lâm Thái Bình ngơ ngác...
Thật tình thì hắn không làm sao hiểu được, một con người không có cơm ăn, một con người trong cơn đói lã như thế mà vẫn còn cà rởn như thế thì quả thật lạ lùng.
Vương Động lại nói :
- Hôm nay vận khí của anh quả là khá đỏ.
Lâm Thái Bình cười gượng :
- Tôi ấy à? Vận khí của tôi mà đỏ à?
- Bữa nay tôi có linh cảm rằng chuyến đi săn này bọn họ có thu hoạch kha khá, thực vật mang về nhất định họ sẽ để cho anh ăn đến cành hông...
Không biết câu nói đã đến chỗ dứt hay chưa nhưng Vương Động ngậm miệng lại và mở tròn đôi mắt...
Quách Đại Lộ đã bước vào tới cửa.
Hắn vào khỏi cửa và bây giờ thì quả nhiên là hắn có mang vật về. Vật hắn mang về là một thứ có thể trèo, có thể nhảy trên cành cây nhanh nhẹn hơn đi dưới đất, nó lại còn kêu khẹt khẹt.
Nó là một con khỉ.
Nếu nói trong đời da mặt của Vương Động chuyển màu tái thì nhất định là chỉ trong giờ phút này đây.
Quách Đại Lộ nhìn mặt Vương Động và cười đến phải khom lưng :
- Anh đừng sợ, đây là con khỉ đực chứ không phải là con khỉ... cái đâu.
Một giọng lanh lảnh trong vút từ phía sau lưng của Quách Đại Lộ tiếp theo :
- Bằng hữu của anh sợ khỉ cái à?
Quách Đại Lộ càng cười hơn nữa :
- Quả thật có phần hơi... sợ, trên đời này có mấy ai mà không sợ hiền... nội trợ?
Vương Động rùn vai :
- Tức cười quá, tức cười quá... trên đời lại có con người phong phú như thế thì quả đáng tức cười.
Lâm Thái Bình quả thật không hiểu đầu đuôi ất giáp ra sao mà họ lại nói chuyện tức cười như thế nhưng thật ra thì hắn cũng không muốn hiểu.
Hắn chỉ thấy trước mặt hắn vụt sáng lên, trong gian nhà tối om vụt như có muôn ngàn ánh nến.
Bao nhiêu ánh sáng huyền diệu ấy đều tỏa ra từ một con người.
Con người đó tuy mặc y phục bằng thứ vải thô nhưng từ thứ vải rẻ tiền đó vẫn tỏa ra hào quang rực rỡ.
Người ấy trên tay xách hai cái giỏ theo chân Quách Đại Lộ bước vào.
Theo sau người ấy còn ba người nữa, một người lớn và hai đứa bé.
Hai đức bé ăn vận thật tề chỉnh, còn người lớn thì chỉ choàng một tấm da beo.
Nhưng con người ấy có thể làm cho kẻ đối diện phải nhìn thật lâu mà cũng không làm sao thấy được toàn bộ cái “phe” của họ vì ngoài ba người ấy ra thì hãy còn hai con chó, mấy cái phèn la và ba ngọn giáo dài với mấy cây côn.
Vương Động nói lẩm nhẩm :
- Tôi biết... tôi biết anh muốn thi đua với Yến Thất để thử xem ai mang về được nhiều... vật hơn ai, nhưng theo tôi thấy thì anh cũng nên chừa cho hắn đôi chút chứ sao lại bao hết một mình như thế?
Yến Thất đứng dựa bên khung cửa.
Hắn cười cười :
- Tuy thua một cách thê thảm nhưng thua mà vẫn phục, tôi đi ra mười mấy bận mà mang về không bằng một của hắn.
Quách Đại Lộ nói :
- Những bằng hữu của tôi tuy nói năng buông thả như thế chứ lòng không có xấu xa, vậy tôi xin giới thiệu cô nương là...
Cô gái, cái người đã làm cho Lâm Thái Bình thấy hào quang khi nãy vội lên tiếng :
- Xin cho tôi tự giới thiệu, tôi là Toan Mai Thang, còn đây là Phi Báo Tử, người này là đường ca của tôi, còn hai câu bé đó là biểu đệ, một là Tiểu Linh Lung, còn một là Tiểu Kim Cương...
Tài sản của XuyVuu

  #4  
Old 19-04-2008, 09:25 PM
XuyVuu's Avatar
XuyVuu XuyVuu is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 450
Thời gian online: 3 tuần 4 ngày 15 giờ
Xu: 0
Thanks: 453
Thanked 23 Times in 12 Posts
Hồi 4

Vàng và gái

Thật sự thì không cần giới thiệu, ai cũng có thể nhận được ai là Phi Báo Tử.
Vì tên phải có điểm phù hợp với con người.
Tự nhiên, tên đó phải là người đàn ông vận áo da beo.
Hai chú bé thì gần như là song sinh. Cả hai mắt đều màu đen và to. Tóc thắt bím y như con gái và khi cười, cả hai đều có núm đồng tiền.
Nhất là cả hai đều có núm đồng tiền ở bên gò má phải.
Vương Động buột miệng hỏi :
- Ai là Tiểu Linh Lung và ai là Tiểu Kim Cương?
Hai chú bé cùng nói một lượt :
- Ông đoán thử xem.
Vương Động nói :
- Đứng bên Tiểu Linh Lung là Tiểu Kim Cương, còn đứng bên Tiểu Kim Cương là Tiểu Linh Lung...
Hai đứa bé bật cười hăn hắc, một trong hai chạy lại kê miệng sát vào tai Vương Động nói nhỏ mấy câu và cười cười nói lớn hơn :
- Đó là chuyện bí mật của chúng tôi, ông đừng cho ai biết hết nhe.
Giọng cười của đứa bé thật là trong, nghe lảnh lót, đúng là giọng của một cô bé gái.
Quách Đại Lộ kéo tay một đứa bé còn lại hỏi :
- Tiểu Linh Lung là chị của... cậu à?
Đứa bé lắc đầu :
- Không phải, nó là em gái của cháu đấy.
Tiểu Linh Lung kêu ré lên :
- Ngu, đúng là... ngốc chúa. Người ta xí gạt để cho lòi tên mà không biết. Đúng là con trai bao giờ cũng là thứ đần độn không hề sai.
Tiểu Kim Cương phùng mang lớn tiếng :
- Ngươi ngu chứ ai ngu. Nếu ngươi thông minh thì tại sao ngươi ăn vận theo lối con trai chứ?
Câu trả miếng thật là đau.
Đàn bà con gái luôn xem thường đàn ông con trai nhưng trong thâm tâm lại luôn khoái được thành nam giới, đúng là thứ tật lớn.
Lâm Thái Bình cứ mở tròn đôi mắt nhìn cô gái có tên là Toan Mai Thang, mãi đến bây giờ hắn mới lên tiếng :
- Tên của các vị hình như... không thật...
- Những con người làm nghề... sơn đông mãi võ như chúng tôi, luôn cả dòng họ tổ tông cũng ném mất tuốt thì còn kể gì đến tên thật hay tên giả chứ?
Lâm Thái Bình cũng thở ra :
- Mãi võ thì có gì là không tốt hay sao? Có người muốn làm thế mà không làm nổi đấy.
Toan Mai Thang liếc Lâm Thái Bình :
- Xem ra hình như ông... có rất nhiều tâm sự?
Quách Đại Lộ cười nói :
- Con người ấy giống như là con gái đấy.
Lâm Thái Bình trừng mắt nhìn vào mặt Quách Đại Lộ, mặt hắn có hơi đổi sắc.
Toan Mai Thang lật đật nói :
- Chẳng lẽ con gái mới có tâm sự à? Nếu nói như thế thì chẳng hóa ra con trai là hạng người không có... gan phổi gì hết hay sao?
Lâm Thái Bình lại liếc Toan Mai Thang nhưng khác hơn lúc nhìn Quách Đại Lộ, tia mắt lúc này đặc biệt có cảm tình.
Quách Đại Lộ nhún nhún vai :
- Cứ cho rằng đàn ông không có gan ruột gì cả đi, nhưng nhớ rằng họ đều có... bao tử cả đấy nhé.
Toan Mai Thang cười hăn hắc :
- Nếu anh không nói thì chút nữa tôi đã quên mất...
Nàng đặt hai cái giỏ xuống, đưa tay dỡ nắp đậy và tự tay xé lấy một đùi gà.
Nàng cầm chiếc đùi gà đưa lên vừa cười vừa nói :
- Thật ra thì bao tử của nữ nhân cũng không nhỏ gì hơn của nam nhân đâu, chỉ có điều lúc ăn nhiều lúc ăn ít thế thôi.
Tiểu Kim Cương nói :
- Nhưng sao em cứ thấy chị từ trước đến nay cứ... ăn ít không hà?
Toan Mai Thang cầm cái đùi gà gõ lên đầu chú bé một cái làm cho hắn nhảy dựng lên la oai oái...
Vương Động khẽ lắc đầu :
- Cái chỗ này đã mười mấy năm rồi chưa từng ồn ào lộn xộn như thế này.
Quách Đại Lộ nói :
- Anh cứ yên lòng, nơi đây hãy còn ồn ào lộn xộn đến mấy ngày nữa lận.
Vương Động nói như la :
- Đến mấy ngày nữa lận?
Nhìn dáng điệu tha thướt của Toan Mai Thang, Quách Đại Lộ nói lầm bầm :
- Rất nhiều ngày... tôi nghe nói...
Hắn hơi cao giọng hơn một chút nhưng cũng không ám chỉ một ai là người mà hắn nhắm vào :
- Tôi nghe họ định tìm nhà để mướn ở tạm nên tôi mới đem năm gian nhà sau hứa cho họ tạm thời ở đó rồi.
Vương Động gần như muốn phun ngụm rượu ra ngoài :
- Cho mướn bao nhiêu tiền?
Quách Đại Lộ trừng mắt :
- Anh cho tôi là con người như thế nào mà nói như thế chứ? Tôi là con người đi tìm người ta đến cho mướn nhà đấy à? Đừng có tưởng bụng ai cũng nhỏ như bụng mình thế chứ. Nếu không phải là tôithì đừng hòng thỉnh được mấy vị khách này hạ cố đến đây đâu.
Vương Động giương đôi mắt thao láo nhìn Quách Đại Lộ. Thật lâu hắn vụt thở ra :
- Có một chuyện mà tôicàng nghĩ càng thấy nghĩ... không ra.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Chuyện gì thế?
- Tôi không hiểu tòa nhà này là của tôi hay của anh.



Nếu nói trên thế gian này có chuyện làm cho một nam nhân vừa ở dơ vừa làm biếng mà phải ân cần mau lẹ thì chuyện đó chỉ có thể là... nữ nhân.
Sáng sớm thứ hai, Vương Động hãy còn nằm trong cái... ống mền thì Quách Đại Lộ đã lo đi xách nước, còn Lâm Thái Bình thì lăng xăng trong nhà như kiếm một vật gì...
Vương Động không dằn được, hỏi :
- Anh kiếm cái gì thế?
Lâm Thái Bình nói :
- Cái chậu rửa mặt, cái khăn lau mặt... lại còn cái chén múc nước súc miệng nữa.
Vương Động cười :
- Những thứ ấy chẳng những đã lâu rồi tôi không thấy mà cho đến nghe cũng không nghe ai nói tới cái tên đó.
Y như bị ngươi ta thình lình quất cho một roi đau điếng, Lâm Thái Bình há hốc mồm :
- Các... các anh ở đây chưa từng rửa mặt bao giờ cả à?
Vương Động nói :
- Tự nhiên là có chứ sao không? Nhưng rửa theo cách... nhất cử lưỡng tiện.
Lâm Thái Bình ngơ ngác :
- Sao gọi là nhất cử lưỡng tiện?
Vương Động hất mặt :
- Yến Thất, anh hãy rửa mặt cho hắn xem cho biết.
Yến Thất nói :
- Tôi mới rửa... hôm qua, bữa nay tới phiên anh rửa mặt mới phải.
Vương Động thở ra :
- Thì ít nhất anh cũng lấy dùm... dụng cụ cho tôi chứ.
Lúc đó Quách Đại Lộ vừa xách hai thùng nước vào tới. Yến Thất lấy một cái chén mẻ, múc lưng lưng chén nước rồi với tay lên lấy một cái khăn, không, phải nói là miếng vải mới đúng nhưng cũng không biết vải màu gì nữa vì nó đã thâm thâm xám xịt.
Vương Động ngồi dậy tiếp lấy chén nước và cái... miếng vải. Hắn hớp một hớp nước nhưng lại uống tuốt luôn, rồi trải miếng vải lên hai bàn tay, hớp thêm hớp nước nữa rồi phun phèo phèo lên miếng vải, đoạn đưa lên lau qua loa vài cái rồi thở ra :
- Đấy. Như thế là tương đối kỷ.
Y như là ban ngày thấy quỷ, Lâm Thái Bình rùng mình luôn mấy cái :
- Như vậy là... rửa mặt đấy à? Mà tiểu tẩy đấy chứ?
Vương Động lắc đầu :
- Không, đại tẩy đấy chứ, nếu tiểu tẩy thì đâu có phiền hà như thế.
Lâm Thái Bình ngán đến gần chết giấc luôn, thật lâu lắm hắn mới thở dài :
- Nếu có ai tìm được người nào ở dơ hơn các anh thì tôi tình nguyện đưa đầu cho họ chặt.
Vương Động cười :
- Thôi, chặt làm gì, chỉ cần lạy môt lạy là cũng đủ rồi. Và bây giờ anh hãy quỳ xuống chuẩn bị là vừa đấy, vì người ở dơ hơn chúng tôi đây đầy dẫy ngoài đường.
Lâm Thái Bình lắc đầu :
- Tôi không tin như thế.
Vương Động cố gắng sửa giọng thật là nhỏ nhẹ :
- Bọn chúng tôi mình mẩy tuy dơ nhưng trong lòng không một chút dơ. Nếu lòng đã dơ rồi thì cho dù là phải dùng xà bông nấu đến trăm lần cũng không làm sao cho sạch được.
Lâm Thái Bình quay đầu chỗ khác suy nghĩ thật lâu, rồi vỗ tay :
- Có lý, có lý... rất là có lý. Một con người nếu cứ yên tịnh sống vui, tự hỏi lòng mình không thẹn thì cho dầu không ăn cơm, không rửa mặt cũng chẳng có gì quan hệ.
Hắn ngửa mặt cười luôn ba tiếng, chạy ra sân nằm lăn trên đất mà cười sặc sụa :
- Thông rồi, thông rồi... không hiểu tại sao từ trước tới nay tôi lại không thông chuyện dễ dàng như thế nhỉ?
Vương Động và Yến Thất mỉm cười nhìn hắn tỏ vẻ vô cùng thích thú vì hai người thấy hắn quì gối dập đầu lạy không dưới ba bốn lần.
Nhưng họ không phải vì lẽ hơn được hắn mà họ thấy hắn là con người từ trước hình như có tâm sự nặng nề, bây giờ thì hoàn toàn cởi mở. Có lẽ bấy lâu nay họ cũng tự hỏi không biết mình sống như thế có đúng hay không, nhưng bây giờ thì họ thấy là hoàn toàn đúng.
Một con người sống chỉ cần tự hỏi lương tâm không thẹn, chính đó mới là điều trọng yếu.
Nhưng Quách Đại Lộ thì đang rửa mặt kỹ càng, hắn nói với hắn nhưng cốt để cho thiên hạ đều nghe :
- Không rửa mặt vốn không quan hệ nhưng nếu rửa mặt thì cũng không quan hệ, có phải thế không nào?
Hắn rửa mặt xong, lại dùng khăn ướt lau quần áo và lau luôn cả đôi giày.
Yến Thất hỏi bằng một giọng tự nhiên :
- Thế sao không mở giày ra rửa chân luôn thể?
Quách Đại Lộ cười :
- Tôi đang có ý nghĩ như thế đó nhưng tiếc là không còn đủ thì giờ.
Hắn vùng chạy ra cửa sau, nói với vào :
- Chắc là họ đã dậy cả rồi, ra sau xem thử.
Lâm Thái Bình nói :
- Phải rồi, tôi cũng ra xem.
Hai người cùng chạy như bay ra sau, mới nhìn qua thấy như họ giống như người đi cứu hỏa. Vương Động liếc nhìn Yến Thất mỉm cười :
-“Yểu điệu thục nữ, quân tử háo cầu” tại làm sao anh không cùng đi với họ cho... có bạn?
Yến Thất nhún vai :
- Bởi vì tôi không phải là quân tử.
Vương Động nói :
- Hình như anh không thích cái cô Toan Mai Thang đó à?
Trầm ngâm một phút, Yến Thất vùng hỏi lại :
- Anh xem bọn họ đến đây với mục đích gì?
Vương Động gật gù rồi hỏi lại :
- Chứ họ không phải là... sơn đông mãi võ đấy sao?
- Nếu anh nghĩ rằng họ thật là thứ giang hồ mãi võ thì đúng là một... thằng ngu.
Vương Động hỏi :
- Tại làm sao vậy?
- Anh không thấy cái con khỉ và hai con chó đấy à? Chúng có tỏ vẻ gì gọi là tuân theo lời họ đâu? Rõ ràng là họ quơ đại ở đâu để làm cái “nhãn” chứ thật sự chúng đâu phải là thứ mà họ tập luyện thuần thục như những hạng mãi võ chính hiệu đâu? Đến như cái tên gọi là Phi Báo Tử, ngươi có thấy rõ hắn không, tuy ăn vận coi có vẻ... người rừng như thế nhưng hắn là con người thật đường hoàng lắm đấy. Anh có nghe thấy hắn nói câu nào không? Vả lại hai cánh tay của hắn vừa trắng vừa mềm mại, thứ tay non choẹt như thế thì làm sao mà... mãi võ?
Vương Động gật đầu :
- Thật không ngờ anh lại cũng là người quan sát tin tế như thế ấy. Nhưng nếu họ không phải là giang hồ mãi võ thì... họ làm cái giống gì?
Yến Thất lắc đầu :
- Ai mà biết được. Không chừng họ là cường đạo cũng nên.
Vương Động cười :
- Nếu họ quả là cường đạo thì chắc là họ không đến đây đâu. Bởi vì chỗ này đâu phải là chỗ có thể làm ăn của họ, đâu có gì để mắt họ chú ý tới đâu?
Yến Thất chưa kịp nói gì thì chợt nghe phía sau có tiếng la...
Đúng là tiếng la của Quách Đại Lộ.
Trên đời này, rất ít chuyện có thể làm cho Quách Đại Lộ phải thảng thốt như vậy.
Yến Thất băng mình chạy ra trước hết.
Vương Động bây giờ cũng động luôn.



Hậu viện so với tiền viện có phần đẹp hơn nhiều, ngoài sân trồng đầy những trúc.
Vào thuở trước, cứ hễ gặp những đêm trăng trong gió mát, chủ nhân Phú Quý sơn trang thường dọn bàn ghế ra ngoài đó, ngắm cảnh xa xa, nghe tiếng gió khua cành trúc, tự nhiên, nghe và ngắm như thế thì phải có rượu ngon nhấm nháp.
Cũng giống như những nơi có vườn trúc khác, nơi hậu viện họ đều gọi là “Thính Trúc Tiểu Viện”, năm gian nhà của Phú Quý sơn trang này cũng được mệnh danh là “Thính Trúc Hiên” Thế nhưng cái đời của Vương Động làm chủ tòa trang viện này thì cái tên Phú Quý sơn trang cũng vẫn còn y nguyên như cũ, nhưng cái tiểu viện này thì đã được cải danh. Chủ nhân ban cho nó một cái tên dài hơn : “Thính Trúc Vô Nhục Hiên”. Chữ “nhục” này không phải là nhục nhã mà có nghĩa là thịt.
Chỉ nghe tiếng trúc chứ không có thịt.
Vương Động cho rằng khi người thứ nhất mà dùng cái tên “Thính Trúc” để đặt tên cho cái mái hiên của mình thí quả thật con người ấy là bậc phong lưu tao nhã, nhưng khi bắt đầu người thứ hai trở đi đến người thứ... tám mươi thì họ còn thô tục hơn những người thô tục khác. Bởi vì những người “thô tục chân chính” nhất định là không khi nào lại đi bắt chước như thế ấy, chỉ có hạng người “thô tục vô sĩ” mới làm cái chuyện đó để quảng cáo cho cái phong lưu tao nhã giả tạo của mình.
Chính vì quan niệm như thế, cho nên cái rừng trúc của Phú Quý sơn trang bây giờ chẳng những “vô nhục” mà cho đến trúc cũng chẳng còn cây nào.
Trúc có thể làm sào phơi quần áo, cũng có thể dùng để đương bện mọi vật, tự nhiên là cũng có thể làm ra thịt, vì chủ nhân họ Vương của nó vốn là một con người thực tế. Hắn nghĩ không biết những bậc tao nhân mặc khách có thể nghe tiếng gió đùa lá trúc mà uống nước lã được không, chứ còn với hắn cách hay nhất là có thể không nghe gì cả, miễn là có thịt có rượu.
Vì thế hắn đã đốn trúc lần hồi đem ra chợ đổi thịt đem về.
Hắn cảm thấy rằng ngồi nhìn những gốc trúc mà bên cạnh có một mâm rượu thịt là tự nhiên hắn thấy lòng cảm hứng rạt rào hơn là nhìn trăng xuyên qua cành trúc, nghe tiếng gió khua động rất thơ nhưng lại uống toàn nước lã.
Hắn nghĩ rằng một con người khi đã đói lã thì thi tứ cũng bay luôn.
Vì thế, tuy có gọi là vườn trúc nhưng kỳ thực đến bây giờ chỉ thấy toàn là gốc trúc.
Bọn Phi Báo Tử, Toan Mai Thang đêm qua được Quách Đại Lộ “thỉnh” đến ngụ trong năm gian nhà sau cái vườn... gốc trúc này.
Vì thế, khi còn cách xa xa, bọn Vương Động đã nhìn thấy rất dễ tình hình...
Bọn Phi Báo Tử, Toan Mai Thang kể cả khỉ, chó đã đi sạch bách, chỉ còn Quách Đại Lộ và Lâm Thái Bình đứng ngó nhau ngơ ngác như kẻ mất hồn.
Bên cạnh, dưới chân của họ còn có mấy chiếc rương, mấy chiếc rương thật mới.
Có lẽ rương mới mua ở tiệm.
Vương Động hỏi :
- Khách của anh bỏ đi không một tiếng cáo từ à?
Quách Đại Lộ làm thinh gật đầu.
Yến Thất bỉu môi :
- Đi đâu thì đi chứ có gì mà la như... mất của như thế chứ?
Quách Đại Lộ không nói, hắn trao mảnh giấy trong tay cho Yến Thất.
Trên mảnh giấy có hàng chữ nhỏ: “Năm chiếc rương này xin gọi là tiền phòng, dám mong thu tiếp và ngày sau gặp lại”.
Yến Thất nói :
- Mướn phòng thì phải trả tiền chứ có gì mà hoảng hốt lên như thế?
Quách Đại Lộ thở ra :
- Hoảng hốt thì không, chỉ có điều trả tiền thuê phòng nhiều quá.
Vương Động hỏi :
- Những chiếc rương đó đựng giống gì thế?
Quách Đại Lộ nói :
- Cũng không có gì, chỉ nghe “hơi đồng” xông ra nồng nặc...



Nếu bảo tiền là có “hơi đồng” thì hơi đồng trong năm cái rương này sẽ đủ làm ba người ngạt thở.
Một trong năm chiếc rương đầy ắp vàng ròng, lớn có nhỏ có, ăm ắp tới miệng.
Một rương khác toàn là châu ngọc, hình dạng khác nhau. Mã Não, Trân Châu, Phỉ Thúy, còn lại rất nhiều loại châu báu không biết đến tên.
Bất cứ một chiếc rương nào cũng đều có thể mua đứt cái tòa Phú Quý sơn trang.
Bây giờ thì đến phiên Vương Động và Yến Thất sững sờ.
Qua một lúc thật lâu, Yến Thất mới thở phào :
- Hồi chiều hôm qua, khi họ đến đây, họ đâu có mang theo một chiếc rương nào.
Quách Đại Lộ gật đầu :
- Không có, không có một chứ đừng nói năm chiếc.
Lâm Thái Bình hỏi :
- Thế thì năm chiếc rương này ở đâu họ có?
Yến Thất cười nhạt :
- Không ăn cướp thì cũng là ăn trộm chứ còn đâu nữa?
Quách Đại Lộ nói :
- Một điều lạ khác là những nén vàng ròng này dấu hiệu của nơi sản xuất đều khác nhau.
Yến Thất nói :
- Tự nhiên, đâu có ai cùng sắm những thỏi vàng cùng một hiệu như nhau. Nhất định là họ đã gom của nhiều nhà chứ đâu phải một nhà mà được nhiều như thế này.
Vương Động thở ra :
- Có thể trong một đêm mà quơ được quá nhiều nhà như thế này thì quả đúng là có nhiều bản lãnh.
Yến Thất nói :
- Cũng không có gì lạ, những tên trộm cao minh, một đêm có thể “viếng” trăm nhà.
Quách Đại Lộ cau mày :
- Đã vượt qua nguy khốn gian nan mới có thể có được tài vật to tát như thế này mà họ lại trao hết cho mình, đám ăn trộm này trong thiên hạ quả thật là hiếm có.
Yến Thất nói :
- Cũng có thể họ muốn cho mình biến thành người oa trữ.
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Oa trữ đồ gian? Nhưng mình với cô ta đâu có thù oán gì đâu mà lại làm như thế?
Yến Thất bỉu môi :
- Chứ chẳng lẽ anh nghĩ cô ta đã mê anh rồi cho nên mới để của này lại làm của hồi môn đấy à?
Lâm Thái Bình nói :
- Chuyện đó đừng hỏi hắn mất công, bây giờ chúng ta phải làm sao với năm rương vàng ngọc này đây, đó mới là vấn đề khẩn cấp.
Quách Đại Lộ nói :
- Làm sao à? Tự nhiên là mình thu dụng chứ còn làm sao nữa? Họ đã mang tặng, không lẽ mình lại phụ lòng.
Yến Thất thở ra :
- Đúng là cái con người... vô tích sự. Chuyện gì rắc rối đến mấy mà cứ hễ thoát ra miệng hắn thì cũng thành dễ như cơm bữa.
Quách Đại Lộ nói :
- Chuyện này theo tôi thì vốn nó đã đơn giản như nhế ấy.
Vương Động lắc đầu :
- Không đơn giản như anh tưởng đâu.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Tại sao anh lại bảo là không đơn giản?
Vương Động nói :
- Họ không khi nào mang tặng vàng ngọc cho mình một cách vô duyên vô cớ như thế này. Nhất định là họ phải có mục đích nào đó.
Yến Thất nói tiếp :
- Huống chi của này là của trộm, nếu chúng ta tàng trữ thì tự nhiên là chúng ta cũng trở thành kẻ trộm.
Vương Động nói :
- Cái gì cũng có thể làm, chỉ có trộm thì không thể. Anh chỉ cần làm trộm một lần, một lần nhiễm cái chất ấy thì về sau sẽ không còn muốn làm chuyện gì khác nữa.
Trọn đời anh sẽ chỉ có mội một nghề ăn trộm mà thôi.
Yến Thất tiếp theo ngay :
- Vả lại còn chuyện huyết thống nữa kia. Sau này nếu anh có sinh con thì đứa con cũng chỉ chuyên... nối nghiệp, bởi vì cha trộm thì tự nhiên là sinh con trộm.
Quách Đại Lộ cười :
- Các anh đừng có hù tôi, tôi đã làm qua một chuyến trộm rồi, nhưng tôi thấy quen mùi quen vị gì đâu? Trái lại, còn một thanh kiếm cũng phải bán đi cho người ta uống rượu nữa là khác.
Vương Động nói :
- Muốn làm ăn trộm cũng phải học hỏi chứ có phải muốn làm là làm đại được đâu.
Lâm Thái Bình nói :
- Tôi thấy tốt hơn hết là chúng ta cứ đem cái của nợ này hoàn trả lại cho cố chủ.
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Trả lại cho ai? Ai biết của cải này của ai mà trả lại chứ?
Yến Thất nói :
- Không biết thì cứ hỏi thăm.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Biết hỏi thăm ai bây giờ?
Yến Thất nói :
- Dưới núi. Của này đều họ cướp lấy trong đêm qua, như vậy nhất định không xa hơn nữa.
Nhìn vào mấy cái rương vàng ngọc, Quách Đại Lộ thở ra :
- Anh nói hôm qua thật đúng, nơi này quả không phải là đất nghèo, bất luận địa phương nào mà có được bao nhiêu vàng ngọc như thế này thì không thể gọi là địa phương cùng khổ.
Và hắn bỗng bật cười :
- Vì thế cho nên tòa trang viện này ngày hôm nay mới thật là chính danh, cái tên Phú Quý sơn trang mới đúng là... danh phù kỳ thực.
Phú Quý sơn trang phục hồi thực danh tuy họ được lâu dài nhưng đã gây được trong lòng bốn chàng lãng tử một niềm vui.
Không phải họ vui vì thấy vàng ngọc mà là họ quyết định chọn một đường, họ đã chọn lựa được một giải pháp thông minh.
Họ đã bằng lòng buông bỏ vàng ngọc để giữ lại cho mình trọn vẹn lương tâm.
Có thể bảo rằng một khi phú quý gần họ trong gang tấc nhưng lòng họ không màng phú quý.
Những thủ đoạn gian tham ti tiện, những thủ đoạn đốn mạt đế thu về sự phú quý, những thủ đoạn đó không bao giờ họ nghĩ đến. Chính vì thế cho nên họ mới tìm ra hoan lạc, họ như những cành hoa luôn sống dưới mưa xuân.
Họ luôn luôn thấy và nhận ra rằng sự yên vui trong lòng bao giờ cũng vẫn hơn là sống trong vàng bạc.
Tài sản của XuyVuu

  #5  
Old 19-04-2008, 09:26 PM
XuyVuu's Avatar
XuyVuu XuyVuu is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 450
Thời gian online: 3 tuần 4 ngày 15 giờ
Xu: 0
Thanks: 453
Thanked 23 Times in 12 Posts
Hồi 5

Quán cơm họ Mạch

Mạch Lão Quảng.
Đó là tên của một quán bán cơm mà cũng là tên của ông chủ hiệu.
Thịt quay, xá xíu của Mạch Lão Quảng thật thơm thật ngọt. Có thể nói trong vùng phụ cận chu vi mười dặm, khi mà thịt quay của lão Mạch được ra lò thì cả người lẫn chó cũng đều tụ tập quanh quán của ông.
Mạch Lão Quảng là ông chủ của một quán cơm nho nhỏ, ông ta kiêm luôn đầu bếp quay thịt cho cửa hiệu.
Ngoài việc quay thịt, lão Mạch chỉ bán cơm và cháo trắng. Nếu khách nào muốn uống rượu thì cứ tự tiện sang hàng rượu kế bên cạnh mua về.
Đó là quán rượu Ngôn Mậu Nguyên, ở sát vách với quán cơm của ông ta.
Khách đến quán lão Mạch mà muốn uống rượu thì sang Ngôn Mậu Nguyên hoặc có thể ngồi nhậu bên quán rượu nhưng sang quán của lão mua thịt.
Có người khuyên lão Mạch nên bán thêm rượu để?có mối lợi hơn. Họ hỏi tại sao lão lại không nghĩ đến chuyện làm ăn phát đạt hơn như thế. Nhưng lão Mạch lại lắc đầu.
Ai muốn uống rượu thì sang bên cạnh mà mua lấy, hàng rượu đã có sẵn một bên, ai không bằng lòng thì cứ tự tiện... đi nơi khác.
Nhưng thịt quay của lão Mạch đã ngon mà trong vùng lại chỉ có quán của là độc nhất nên có ai bất mãn muốn đi nơi khác thì cũng chẳng biết phải đi đâu.
Thị trấn vùng sơn cước này lại nhỏ? đến dầu thắp đèn mà người ta cũng còn phải tiết kiệm thì đừng nói chuyện đi ăn cơm ở quán. Vì thế cho nên nếu có ai bất mãn muốn mở thêm một quán nữa để cạnh tramh với lão Mạch thì tin rằng cũng chỉ vài hôm sau là phải dẹp đi vì ế khách.
Lão Mạch từ lâu vốn không có ác ý với bọn Vương Động và Quách Đại Lộ, vì lão ta rất biết họ tuy nghèo rớt mồng tơi nhưng không bao giờ họ thiếu chịu.
Mỗi khi họ đến quán của lão là trong mình họ nhất định phải có đôi lượng bạc và mỗi lần như thế họ ăn rất khá.
Không có một ông chủ nào lại có thể có ác cảm với loại khách như thế ấy cả.
Đối diện với quán của lão Mạch, hơi xéo một bên là nhà “bà Ngoại” của Vương Động và Quách Đại Lộ.
Mỗi lần họ đến quán lão Mạch thì trăm lần hết chín mươi chín lần đều phải ghé trước qua nhà “bà Ngoại” rồi mới sang quán ăn.
Lúc họ bước ra khỏi nhà “bà Ngoại” tự nhiên là họ đi có vẻ mau hơn và thần sắc có vẻ khoan khoái hơn nhiều.
Tự nhiên là khi bước ra khỏi nhà “bà Ngoại” là trong túi họ đã có “hơi đồng” và tự nhiên những đồ vật trong mình của họ phải khuyết đi ít nhất cũng là vài món.
Nhà “bà Ngoại” của họ vốn là một tiệm... cầm đồ.
Mỗi khi cần, họ đều nói với nhau là về nhà Ngoại để kiếm tiền, từ đó tiệm cầm đồ đối với họ trở thành nhà “bà Ngoại”.



Nhưng lần này thì ngoại lệ.
Khi ngang nhà “bà Ngoại” chẳng những bọn Quách Đại Lộ không vào mà cũng không thèm ngó vào nữa. Họ ưỡn ngực đi thẳng qua quán của lão Mạch.
Họ đi bằng dáng điệu hết sức hiên ngang.
Bằng vào dáng cách hiu hiu như thế, tự nhiên ai cũng có thể thấy rõ là trong túi họ nhất định không thể trống.
Lão Mạch nghĩ thầm :
- Mẹ họ, hôm nay coi bộ có vó dữ ha!
Tự nhiên là lão Mạch nghĩ nếu họ chịu thiếu đại. Có lẽ nếu họ chịu thiếu lão một lần thì lão sẽ vinh hạnh để bày tỏ lòng tử tế của mình. Cố nhiên chỉ một lần thôi và cũng nên thanh toán mau một chút chứ nếu không thì lòng tương kính sẽ cũng vì đó mà bay luôn.
Cũng may là họ chưa thiếu chịu lần nào.
Bọn Quách Đại Lộ chưa tới cửa thì lão Mạch đã xum xoe bước ra tiếp đón thật niềm nở.
Cái này thì phải nhận là lão thật tình chứ không có ý qua loa, thật sự thì trong lòng lão rất mến mấy người bạn trẻ tuy nghèo nhưng lại rất sòng phẳng ấy. Lão vừa cười vừa nói :
- Chà, hôm nay đến sớm dữ ha.
Quách Đại Lộ cười :
- Không phải muốn đến sớm mà là tiền chun vào túi quá sớm, để lâu nó ngộp thở làm sao?
Và hắn ngồi xuống vẩy vẩy tay :
- Chặt trước cho bọn này hai con vịt quay đi, rồi sau đó làm liền cho hai con gà quay, thứ gà thật béo nghe ông chủ.
Lần này hắn nói bằng một giọng khá rổn rảng vì trong túi hắn đang dằn một nén vàng ròng mười lượng có dư.
Hơi đồng trong túi đã giúp cho làn hơi của hắn dồi dào, nghe giọng nói của hắn, người mù cũng có thể nhận ra cái hơi đồng trợ sức ấy ngay.
Đã đi làm cái công việc tìm kiếm khổ chủ để hoàn trả số vàng ngọc kết sù như thế, bọn họ có quyền xuất tạm ra một ít gọi là chi phí pục vụ chủ gia. Nhất định khi biết được chuyện đó, bất cứ một người nào bị mất trộm được hoàn trả mà thiếu đi một ít thì họ cũng hể hả vui lòng.
Vả lại, muốn đi dọ hỏi khổ chủ để hoàn trả mà trong bụng trống rỗng thì làm sao đi nổi. Nếu có muốn lết đi thì mở miệng cũng không ra.
Huống chi cái chuyện điều tra này đâu phải dễ dàng gì đâu, đâu phải chỉ năm ba câu nói mà thành được.
Nhất định là họ phải chia ra đi khắp chỗ trong vùng, dần lân khéo léo mới mong trả hết được năm rương vàng ngọc ấy.
Tự nhiên là họ phải ăn, phải ăn thật mạnh mới đủ sức để làm cái công việc nhân đức ấy.
Một con người đói lã, kêu thiên hạ cho một chén cơm còn chưa đủ sức chứ đừng nói chuyện làm nhân làm đức với ai.
Đó cũng là một lý do đúng đắn nhất, một lý do vững chắt nhất để họ có thể ăn sang mà không thấy ngượng mồm.



Tự nhiên là sau khi món vịt quay được dọn lên là kèm theo đó cũng có năm cân rượu, thứ rượu thượng hảo hạng của quán rượu bên cạnh.
Chính tay lão Mạch mang về cho họ.
Đó là một thái độ đặc biệt đối với bọn Quách Đại Lộ. Với những khách khác, dù sang trọng đến đâu thì lão cũng nhất quyết không làm. Ai muốn uống thì qua đó mua mà uống, không bằng lòng thì thôi vậy.
Rượu càng cạn chừng nào thì trách nhiệm trong lương tâm của họ càng nghe nặng.
Uống rượu của người ta thì phải lo chuyện cho người ta, đó là quy luật “thực nhân tài”.
Chưa bao giờ trong đời họ chịu ăn không của bất cứ những ai. Trừ những người bạn thân hoặc trước đó họ đã làm một việc gì đáng gọi là giúp, nếu không thì nhất định có ăn có trả.
Quách Đại Lộ lên tiếng trước :
- Trong hai ngày nay, có ai nghe được tin tức gì không?
Tự nhiên là không có.
Vì nếu có thì ai lại chờ hỏi bao giờ?
Chuyện xao động nhất trong cái thị trấn nhỏ bé này trong hai ngày qua là chuyện Vương đại nương, bà chủ tiệm tạp hóa đầu đường vừa... trổ song thai.
Chuyện đó có thể không cần hỏi, chỉ đi qua mấy chỗ các bà mua bán ngoài đường, cũng như những bà rảnh rang ra ngồi... ở trước hiên nhà, chỉ cần đi phớt qua cũng nghe rất rõ ràng những lời bàn tán về cái chuyện ấy.
Tuyệt nhiên chuyện mất trộm không ai nói tới.
Bọn Quách Đại Lộ hết sức lạ lùng.
Và Quách Đại Lộ đâm ngờ vực :
- Hay là họ không lấy trộm ở vùng này?
Yến Thất nói :
- Không, nhất định là họ lấy ở vùng này chứ không phải nơi khác được.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Thế thì tại sao lại không nghe thấy ở đây ai bị mất trộm? Trong một đêm mà quơ trọn bao nhiêu đó thì quả là một vấn đề đại sự. Đáng lý tất cả những người ở đây đã náo động lên như trời sập mới phải chứ.
Yến Thất nói :
- Không phải là không có vụ trộm ở đây nhưng vì không ai chịu nói ra, không ai dám nói ra.
Quách Đại Lộ trừng mắt :
- Bị trộm đâu phải là chuyện mất mặt gì đâu, tại sao lại không dám nói chứ?
- Nếu tiền tài mà vô bằng một cách bất chính thì một khi đã bị trộm mất số ấy rồi thì dầu cho có xót ruột như xát muối cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Quách Đại Lộ cười :
- Cứ như anh nói thì không có chuyện gì xảy ra phiền phức cho chúng ta cả, hay nói cách khác là chúng ta đã tận nhân lực rồi, có phải thế không?
Bây giờ thì bao tử của hắn đã ngập cả rượu rồi, bao nhiêu tránh nhiệm trong lòng đã quăng mất đi chỗ khác. Hắn chợt thấy trong lòng nhẹ nhỏm, khoan khoái hơn bao giờ hết. Hắn cao giọng gọi :
- Lão Mạch, cảm phiền gọi dùm thêm mười cân rượu nữa coi nào.
Lão Mạch chưa bước ra tới cửa thì bên ngoài có ba kẻ bước vào.
Người đi đầu rất cao, y phục dát vàng lấp lánh, xem rất là sang trọng. Người đi kế vóc dáng lại càng cao hơn nữa nhưng thân hắn thì lại ốm tong như cây tre miểu.
Nhưng hai con người ấy thần sắc ra sao không một ai nhìn thấy, không phải vì họ che dấu mà là đã bị người thứ ba “án” mất.
Nói người thứ ba án mất thì cũng không đúng mà phải nói là bị lấn át vì bao nhiêu cặp mắt trong quán đều tập trung vào con người này.
Hắn là một khối đen, áo đen, quần đen, giày đen, vớ đen. Hắn còn đeo một đôi bao tay cũng màu đen, đầu đội một chiếc nón rộng vành cũng đen tuốt luốt. Nhưng khi nhìn đến mặt hắn người ta mới thấy lạ lùng vì hắn cũng dùng một vuông lụa đen che kín.
Toàn thân hắn mới nhìn qua y như cây cột nhà cháy, không ai nhìn được chút da thật sao sao.
Y phục “dạ hành” không phải là chuyện lạ nhưng nó là thứ dùng trong đêm hôm khuya khoắt, hành hiệp hoặc trộm đạo chứ giữa ban ngày ban mặt, giữa thập mục sở thị như thế này thì cách ăn vận đó trở thành kỳ dị nhất trần gian.
Hắn là con người ra sao, sắc diện ra sao, không một ai biết được, không một ai nhìn thầy, toàn thân hắn không chừa ló một chỗ nào đề cho người ta có thể vịn vào đó mà phán đoán.
Nhưng cũng không hiểu sao, ai cũng nhận ra rằng toàn thân của hắn bất cứ nơi nào cũng toát ra hơi hám đầy nguy hiểm.
Chỗ người ta nhìn thấy nguy hiểm hơn hết có lẽ là trên lưng của hắn, nơi mà hắn dắt thanh trường kiếm, vỏ kiếm đen bóng ngời ngời.
Rất ít người dùng kiếm như thế vì thanh kiếm quá dài, những thanh trường kiếm thông thường chỉ bằng hai phần ba thanh kiếm mà hắn đang đeo.
Thanh kiếm như thế khi rút ra thật là trở ngại, người ta không dùng vì phản ứng nhất định không thể nào nhanh.
Nhưng nếu người dùng thanh kiếm như thế thì phải thấy ngay rằng muốn đối phó là một chuyện không dễ.
Nhất định là hắn phải có cái sở trường.
Thanh kiếm như thế một khi thoát ra khỏi vỏ rồi thì không làm sao cho vào được dễ dàng. Khi nó đã tra vào thì nhất định nó đã được thấm máu. Tự nhiên là máu của đối phương.



Ba con người ấy vừa bước vào quán là chiếm ngay một cái bàn phía trong góc quán, rõ ràng là họ không nuốn quấy rầy người khác mà họ cũng không muốn ai quấy rầy đến họ.
Họ gọi thức ăn bằng một thái độ tùy tiện, nghĩa là họ không phải ăn mà vào chỗ này, mặc dù nó là một quán ăn.
Không ai thấy họ nói với nhau những gì vì họ nói rất ít và rất nhỏ. Họ vào quán không để ăn thì là để nói chuyện nhưng chuyện của họ không ai biết được là chuyện gì nhưng với dáng cách của họ, ai cũng hiểu được rằng bất cứ chuyện gì cũng đều là quan trọng.
Lâm Thái Bình cứ nhìn người vận áo đen, hắn lẩm nhẩm trong miệng :
- Kiếm chưa tuốt ra khỏi vỏ mà đã thấy đầy sát khí.
Vương Động nói :
- Không phải sát khí toát ra từ thanh kiếm mà là toát ra từ con người.
Lâm Thái Bình hỏi :
- Các anh có biết người đó là ai không?
Quách Đại Lộ lắc đầu :
- Không biết, ta chỉ biết rằng cho dù ta có say đến đâu thì nhất định cũng không tìm gây sự với con người như hắn.
Yến Thất nói :
- Tôi biết hai người cùng đi với hắn.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Nhưng họ lại không nhận biết anh à?
Yến Thất mỉm cười :
- Tôi là cái thá gì mà họ phải biết chứ? Là những con người danh khí lẩy lừng như thế làm sao lại có thể nhận biết đến tôi.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Danh khí của họ lẩy lừng lắm à?
Yến Thất nói :
- Cái con người vừa ốm vừa cao gọi là Hiệp Côn, nói cho đầy đủ là Hiệp Côn Tử.
Quách Đại Lộ nói :
- Côn tử là cây côn, cái đó thì hơi giống con người cà tong cà teo của hắn nhưng Hiệp Côn thì quả là có hơi đặc biệt.
Yến Thất nói :
- Hiệp côn là cái tên của một thứ dụng cụ tra khảo, bất luận một tên trộm gian ngoa cách mấy đi nữa, nếu một khi đã gặp cái món hiệp côn rồi thì ngươi có hỏi mười tám đời tổ tiên nhà hắn thì hắn cũng khai vanh vách.
- Hắn có bản lĩnh cao như thế thiệt à?
- Bất luận là ai, cứ hễ gặp tay hắn là không có cách gì không nói hết những chuyện thật của mình, cho dù nói ra rồi bị chặt đầu thì cũng cứ phải nói, cho dù người ấy đã chết lâu rồi hắn cũng vẫn làm cho phải cung khai.
Vương Động nói :
- Nhất định là thủ đoạn của hắn phải độc lắm.
Yến Thất nói :
- Ngoại hiệu của hắn có nghĩa là gặp ai đánh nấy. Bất luận ai đã lọt vào tay hắn thì không ai tránh khỏi được u đầu, sặc mũi, bầm tím mặt mày rồi chuyện gì thì tính sau.
Những bằng hữu thuộc hắc đạo gặp hắn thì y như gặp tử thần.
Vương Động hoi :
- Nhưng hắn làm gì mới được chứ?
- Thám tử Thanh Hà huyện.
Vương Động nói :
- Thanh Hà huyện là nơi nhỏ hẹp, dùng con người tài ba như thế chẳng hóa ra mai một đi sao?
Yến Thất nói :
- Chính vì thủ đoạn của hắn độc quá cho nên tiến lên không nổi. Tuy không được thăng quan nhưng bất cứ nơi nào có vụ án rắc rối không giải quyết được thì nhất định là phải đến Thanh Hà huyện mượn tay của hắn.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Còn cái tên mặc áo kim tuyến kia?
Yến Thất nói :
- Hắn họ Kim, vì hắn ưa thích màu kim nên người ta gọi hắn là Kim Sư, nhưng sau lưng hắn người ta lại gọi là Kim Mao Sư Tử Cẩu.
Quách Đại Lộ gật gù :
- Bằng vào lương tâm mà nói thì con người hắn không giống Sư Tử Cẩu là mấy...
Yến Thất hỏi :
- Anh có thấy Sư Tử Cẩu rồi à?
Quách Đại Lộ nói :
- Giống chó nào tôi cũng đều thấy cả.
Yến Thất hoỉ :
- Thế Sư Tử Cẩu trên mặt có cái gì lớn nhất?
Lâm Thái Bình chen vào :
- Lỗ mũi lớn nhất.
Yến Thất hỏi luôn :
- Cái gì nhỏ nhất?
- Cái miệng.
Hắn cười giải thích :
- Lúc nhỏ?tôi có nuôi mấy con Sư Tử Cẩu vì thế cho nên tôi biết quá rõ ràng.
Yến Thất hất mặt :
- Anh nhìn kỷ vào mặt con người ấy thử xem.
Từ bên bàn này ngó qua cũng vừa vặn thấy trọn bộ mặt của Kim Sư. Bất cứ nhìn từ phía nào, không ai không trông thấy lỗ mũi hắn trước tiên. Lỗ mũi của hắn có thể nói là chiếm hết một phần ba khuôn mặt hắn.
Bất luận là ai, luôn luôn cái miệng cũng đều lớn hơn cái mũi thế nhưng với Kim Sư thì khác, lỗ mũi hắn lớn hơn cái miệng. Vì thế nếu nhìn từ trên đầu xuống thì không làm sao thấy được cái miệng của hắn được, cái miệng bị cái lỗ mũi trâu án mất.
Quách Đại Lộ sặc cười :
- Đúng là cái lỗ mũi to nhất trần gian.
Vương Động nói :
- Nhưng con mắt của hắn không được linh hoạt.
Quách Đại Lộ ngạc nhiên :
- Làm sao anh biết được?
Vương Động nói :
- Bởi vì ánh mắt của hắn bị lỗ mũi chia cách làm hai. Vì thế mắt bên trái chỉ có thể nhìn được phía bên trái, mắt bên phải chỉ nhìn được bên phải, mắt bên này không thể thấy bên kia.
Bây giờ thì không ai nhịn cười nổi, luôn cả Yến Thất là người ít cười nhất cũng phải ôm bụng ngã nghiêng cười.
Quách Đại Lộ nói :
- Đến bây giờ tôi vẫn không tìm ra được cái miệng của hắn.
Yến Thất nín cười và nói một cách thản nhiên :
- Dưới mũi hắn có một cái lỗ, cái đó là miệng chứ còn gì nữa.
Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Ủa, cái đó là miệng đấy à? Tôi cứ tưởng là lỗ mũi chứ.
Lâm Thái Bình nói :
- Lõ mũi sao lại có râu?
Quách Đại Lộ nói :
- Ạ, tôi lại tưởng đó là... lông mũi.
Vương Động nói :
- Bởi vì thế nên khi hắn ăn cái gì, người ta thắc mắc là không biết hắn ăn bằng ngã nào.
Họ tuy cố làm vẻ như không chứ chẳng chịu cười nhưng nói mãi rồi người nào người nấy cũng đều ôm bụng cười... Nhất là Quách Đại Lộ, hắn cười đổ cả chén đũa trên bàn.
Gã Kim Mao Sư Tử Cẩu cũng quay lại, ném tia mắt về phía bọn Quách Đại Lộ nhưng hắn chỉ nhìn một cái thôi rồi quay trở lại.
Chỉ nhìn một cái thôi nhưng một cái cũng đủ quá rồi. Bọn Quách Đại Lộ đã nhìn thấy cái nhìn đó. Mỗi người trong bọn họ đều cảm thấy cái mũi dao bén ngót trong cái nhìn của hắn, tròng mắt hắn vàng tươi, y như tròng mắt của con sư tử.
Bọn Quách Đại Lộ nói chuyện vốn đã nhỏ, bây giờ lại càng hạ thấp hơn nữa.
Quách Đại Lộ hỏi :
- Hắn là gì thế nhỉ? Nghề của hắn đấy mà?
Yến Thất nói :
- Hắn cũng là một thám tử. Hai năm trước đây còn là thám tử ở kinh đô nhưng nghe nói mấy tháng gần đây được thăng làm thủ lãnh chín tỉnh miền Bắc.
Quách Đại Lộ nói :
- Cách ăn mặt của hắn giống y như là công tử bột chứ không giống Tổng Thám Đầu chút nào cả.
Vương Động nói :
- Cái đó không nhất thiết, chính như anh bây giờ có ai dám bảo anh là một thằng kiết xác đâu.
Lâm Thái Bình nói :
- Bản lãnh của hắn như thế nào?
Yến Thất nói :
- Cái mũi của hắn...
Lâm Thái Bình nhướng mắt :
- Mũi hắn ư?
Yến Thất gật đầu :
- Lỗ mũi của hắn đặc biệt lắm. Bất cứ một người nào đã bị hắn ngửi thấy một lần thì suốt đời, cho dù người ấy có thay đổi hình dạng cách nào, gặp hắn là hắn đánh hơi biết ngay. Người ta bảo mũi hắn thích còn hơn mũi chó.
Lâm Thái Bình gật gù :
- Bản lĩnh đó cũng kể là ghê gớm.
Yến Thất nói :
- Hai con người ấy cũng có thể nói là tuyệt đỉnh cao thủ của quan nha, nếu không phải là vụ án quan trọng thì nhất định không khi nào kinh động đến họ. Vì thế cho nên...
Vương Động nói :
- Cho nên anh lấy làm lạ không hiểu tại sao cả hai con chó dữ cùng một lúc lại đến nơi này phải không?
Yến Thất nói :
- Quả thật là tôi cảm thấy lạ lùng. Nếu bảo rằng họ vì vụ trộm đêm rồi thì tại sao tin tức đến với họ quá sớm như thế ấy?
Ngay trong lúc ấy chợt nghe tiếng đàn bà la oai oái ngoài đường y như bị đạp nhầm con chuột.
Sau đó người ta nhìn thấy một người đàn bà đầu tóc rồi bời từ ngôi nhà đối diện bên kia đường chạy băng ra, đằng sau có một người đàn ông vừa lùn vừa mập chạy theo kéo lại.
Người đàn bà vừa khóc vừa la, bà ta cứ chạy và cuối củng nằm lăn trên mặt đất.
Bà ta la bài hãi :
- Luôn cả quan tài dưỡng già của tôi mà người ta cũng trộm đi hết, thế mà làm sao không cho tôi nói chứ? Tôi cứ la lên đó, la lên cho mọi người biết bọn trộm tàn ác vô nhân đạo này.
Càng nói như càng xúc động, bà ta la thật lớn :
- Trời ơi, ngó xuống mà coi, tại sao không đánh dùm bọn tàn ngẫn này cho tôi? Thật là cái quân quá độc, tại sao không chừa cho tôi chút nào hết vậy? Tất cả ba ngàn lượng vàng, lại còn đồ trang sức của tôi nữa... Nếu có người nào có thể tìm lại được dùm tôi nhất định tôi sẽ dâng cho người ấy phân nửa.
Người đàn ông xem chừng vừa giận mà lại vừa sợ, mặt ông ta lúc đỏ lúc xanh, cứ bám theo cố lôi bà nọ vào nhà. Đẩy được mụ vợ vào trong cửa rồi, ông ta cố đứng lại nở nụ cười méo xệch, nói như phân bua... đính chính :
- Mụ vợ của tôi đã phát điên rồi, thử nghĩ xem nhà tôi làm sao có được ba ngàn lượng bạc chứ nói gì đến vàng.
Quách Đại Lộ và Yến Thất đưa mắt nhìn nhau, họ muốn hỏi lão Mạch xem hai vợ chồng người ấy là ai nhưng cái tên Hiệp Côn nhanh miệng hơn, hắn đã làm chuyện ấy trước hơn ai hết.
Giọng nói của hắn trầm trầm, cách nói thật chậm chạp, mỗi một tiếng của hắn thốt ra hình như đã cố dùng thật nhiều sức lực.
Hình như hắn đã làm cho người nghe có cảm giác rằng mỗi tiếng của hắn phải nghiên cứu kỷ chứ không hề để sót...
Lão Mạch nói :
- Đôi vợ chồng ấy nghe nói từ Khai Phong Phủ đến đây. Họ mở ngôi quán bán bông vải xơ xài. Nghe nói dành dụm được đâu hơn một ngàn lạng, hai vợ chồng định sửa soạn cho cuộc sống nơi đây tới ngày cuối cùng. Nếu trong nhà họ mà có đến ba ngàn lượng vàng bị trộm thì quả là cuyện lạ lùng.
Lão Mạch vốn không phải là loại người nhiều chuyện, lão cũng có nói những câu dài nhưng toàn vào những khi nói về chuyện quay thịt ngon hay dỡ, bán nhiều hay ít, heo vịt gà dạo này mua có dễ không hay thôi chứ nói một câu như thế về người khác htì cũng là chuyện lạ lùng ít có.
Hiệp Côn đang chăm chú nghe.
Hắn nói thật chậm và nghe thật kỷ càng, gần như hắn cố nhai đi nhai lại từng tiếng của người đối thoại rồi nuốt luôn vào bụng.
Mà một khi hắn đã nuốt rồi thì trời gầm của khó gỡ ra.
Chờ lão Mạch nói hết câu, hắn hỏi tiếp :
- Hai vợ chồng đó tên là gì?
Lão Mạch đáp :
- Người chồng họ Cao, còn người vợ hình như là họ La thì phải.
Hiệp Côn vụt đứng lên, bước thẳng ra ngoài.
Từ đầu đến cuối không hé môi, bây giờ tên áo đen mới lên tiếng :
- Không biết đã đến ngọ chưa?
Lão Mạch đáp :
- Vừa mới qua ngọ không lâu.
Người áo đen nói :
- Đưa đây.
Kim Sư Tử Cẩu do dự :
- Nơi này hình như có hơi bất tiện...
Người áo đen nói :
- Tiện.
Kim Sư Tử Cẩu thở ra một tiếng, hắn móc trong lưng ra một nén vàng chừng hai mươi lượng đặt lên bàn và nhẹ nhẹ đếy về phía tên áo đen.
Tên này thu lấy và không nói thêm một tiếng nào cả.
Kim Sư Tử Cẩu lài thở ra và nhìn ra ngoài trời lẩm nhẩm :
- Trời hôm nay hình như mau tối quá.
Hắn nói thế nhưng dưới con mắt của mọi người thì trời hôm nay cũng không dài hay ngắn hơn gì bữa trước chút nào cả.
Tài sản của XuyVuu

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
giang ho tu quai 4vn,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™