Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 15-05-2008, 08:31 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Tân Nguyệt Truyền Kỳ (Cổ Long) _ Đã post đủ bộ.

Tân Nguyệt Truyền Kỳ

Hồi 1

Một Tô Miến Kỳ Quái


Đêm, đêm xuân, mưa xuân ở Giang Nam đặc kẹo như nỗi sầu ly biệt.
Xuân còn sớm lắm, đêm thì đã khuya, ở miền miên viễn xa xăm, có kẻ ly nhân không chừng đang lúc tàn canh, còn hoài niệm đến trăm ngàn vạn ngàn những giọt mưa chặt cũng không chặt đi không đứt được ấy, người trong thành đều đã nằm mộng về miền xa, chỉ ở trong con hẻm lầy lội chật hẹp, có một ánh đèn leo lét còn chưa tắt.
Một cái đèn gió đã bị lửa đốt cháy vàng khè, treo dưới một mái hiên bằng trúc sơ sài, chiếu tỏa lên cái tiệm bán miến nhỏ, vài cái ghế cái bàn xiêu vẹo và hai người mặt mày sầu khổ.
Một đêm mưa thê lương như vậy, một con hẻm vắng vẻ như vậy, còn ai lại chiếu cố cho quán ăn của họ?
Hai vợ chồng chủ tiệm bán miến gương mặt càng lộ nét đăm chiêu. Không ngờ chính ngay lúc đó, trong hẻm bỗng có tiếng chân người vọng lại, có một người áo xanh đang xăm xăm đi lại trong làn mưa gió dày đặc, gương mặt vàng như sáp của y dưới ánh đèn phảng phất như một người bị bệnh đã lâu năm, xem ra y phải nên nằm yên trong giường trùm mền uống thuốc mới phải.
Nhưng y là người đang ra giọng cho ông chủ tiệm miến :
– Ta muốn ăn miến, ba tô miến, ba tô lớn.
Một người như vậy lại có cái vị khẩu ngon lành như vậy.
Ông chủ và bà chủ đều nhịn không nổi nhìn y với một ánh mắt nghi ngờ :
– Khách quan muốn ăn miến loại gì?
Bà chủ dù đã hơn ba mươi tuổi, nhưng thân hình vẫn còn rất quyến rũ, đang hỏi y :
– Ăn miến bạch thái, hay miến nhục ty, hay là miến đế hoa?
– Ta không ăn bạch thái nhục ty, cũng chẳng ăn đế hoa.
Người áo xanh nói một cái giọng thật trầm và ấm ớ :
– Ta muốn ăn một tô kim hoa, một tô ngân hoa, một tô châu hoa.
Y có phải lại ăn miến đâu, y lại gây chuyện đây mà.
Có điều vợ chồng chủ tiệm miến lại không lộ vẻ gì là kinh ngạc kỳ quái cả, chỉ hững hờ hỏi y :
– Ngươi có bản lãnh ăn được không vậy?
– Ta thử xem.
Người áo xanh hững hờ nói :
– Ta thử đây.
Bỗng nhiên, ánh hàn quang lóe lên, đã có một lưỡi kiếm xanh lè dài ba thước từ trong tay người áo xanh như con rắn độc đâm ra, như con rắn độc đâm tới giữa ngực của ông chủ mặt mày ra vẻ mộc mạc đó, xuất thủ còn nhanh hơn, còn độc hơn cả rắn độc.
Ông chủ tiệm miến quay người qua một bên, lấy cây đũa làm bằng trúc để xúc miến làm điểm huyệt quyết, điểm tới huyệt Kiên Tĩnh của người áo xanh.
Bàn tay của người áo xanh vung lên, hàn quang lại càng dày đặc, mũi kiếm đã đâm tới giữa ngực của ông chủ tiệm, bỗng nghe tinh lên một tiếng như chạm vào một tấm thiết bản.
Ánh kiếm lại lóe lên lần nữa, lưỡi kiếm đã vào vỏ, người áo xanh chẳng thèm truy sát, chỉ đưa cặp mắt trầm tĩnh nhìn vợ chồng chủ tiệm.
Bà chủ nhoẻn miệng cười, gương mặt xem ra vốn rất bình phàm xấu xí, nhờ nụ cười bỗng biến thành thật quyến rũ động lòng người.
– Hay, kiếm pháp hay tuyệt.
Bà ta kéo từ trong hiên ra một chiếc ghế :
– Mời ngồi, ăn miến.
Người áo xanh lẳng lặng ngồi xuống, một tô miến nghi ngút khói đã được đem ra.
Trong tô không có bạch thái, nhục ty, đế hoa, thậm chí ngay cả miến cũng không, nhưng lại có một viên minh châu cỡ lớn nhỏ chừng bằng mắt rồng.
Cái tiệm miến chút xíu trong con hẻm tồi tàn này, lại bán cái thứ miến như vậy, người có bản lãnh ăn được cái thứ miến này, thật tình không có mấy ai, nhưng người này chẳng phải là kẻ duy nhất.
Y vừa ngồi xuống, đã có một người khác nữa lại, là một người trẻ tuổi dáng điệu xem ra rất quy cũ mộc mạc, y cũng muốn ăn ba tô miến, cũng muốn ăn một tô kim hoa một tô ngân hoa, một tô châu hoa.
Ông chủ tiệm miến cũng muốn thử xem y “có bản lãnh ăn được hay không”.
Y cũng có.
Kiếm pháp của người trẻ tuổi này, tuy cũng rất quy cũ như con người y, nhưng vô cùng chính xác và hữu hiệu, không những vậy, kiếm thức liên miên, một kiếm phát ra, nhất định là phải liên hoàn ba nhát, nhiều cũng không thể nhiều hơn, mà ít cũng nhất định không thể ít hơn, ánh kiếm lóe lên, “tinh”, “tinh”, “tinh”, ba tiếng, lồng ngực của ông chủ tiệm đã ăn phải ba nhát, cái người quy cũ này dùng một thứ kiếm pháp quy cũ còn nhanh hơn bất kỳ người nào tưởng tượng tới ba lần.
Ông chủ tiệm biến hẳn cả sắc mặt, bà chủ tiệm thì lại cười tươi rói lên, người trẻ tuổi thấy bà ta cười, ánh mắt bỗng lóe lên một tia dục vọng một người quy cũ không nên có, bà chủ tiệm lại càng cười thêm quyến rũ.
Bà ta thích những người trẻ tuổi nhìn bà ta với ánh mắt đó, nhưng nụ cười của bà ta bỗng sựng lại trên khuôn mặt, người trẻ tuổi ánh mắt cũng lạnh hẳn ra, làm như hai người vừa cảm thấy có một thứ hàn khí vừa chụp vào người mình cùng một lúc.
Kiếm của y đã tra vào vỏ, ngón tay dài mà rắn chắc còn đang nắm chặt chuôi kiếm, y chầm chậm xoay người lại, bèn thấy có một người cụt tay thân hình thì ốm nhách nhưng đôi vai rộng đến lạ lùng, đang đứng trong màn mưa dày đặc, sau vai có dắt ngang một cây gậy trúc màu đen, cái mũ bằng trúc cũ kỹ kéo xuống đến tận mi mắt, chỉ lộ ra một con mắt một bên, nhìn chăm chăm vào người trẻ tuổi như một cái dùi, y nói từng tiếng một :
– Ngươi có phải là môn hạ của Thiết Kiếm Phương Chính?
– Phải.
– Vậy thì người ra đây.
– Tại sao muốn ta ra đó? Ra đó làm gì?
– Ra đây cho ta giết ngươi.
Cái mũ bỗng bay lên, bay vào trong bóng tối đen kịt, ánh đèn lu mờ chiếu lên gương mặt người cụt tay, một gương mặt như một cái thớt của gã bán thịt chặt ngang chém dọc, trên mắt phải của y có một vết thẹo hình chữ thập, đè cứng lên con mắt phải, làm cho con mắt còn lại của y càng thêm sáng rực hung dữ. Bàn tay cầm kiếm của người trẻ tuổi đã rướm đầy mồ hôi, y đã nghĩ ra được người này là ai.
Y cũng nhìn ra được, cái vết thẹo chữ thập là do thứ kiếm pháp gì gây ra.
Người cụt tay đã đưa bàn tay to lớn gân guốc khô đét lên, xoay ngược lại rút cây gậy trúc màu đen sau lưng ra.
Nhưng bà chủ tiệm miến bỗng nhiên đã lướt người lại trước mặt y, lấy hai cánh tay mềm mại ôm choàng vào cổ y như một con rắn, bà ta nhón chân lên, đưa cặp môi mềm nóng bỏng ghé vào tai y, nói nhỏ :
– Hiện tại ông không thể đụng vào y, y là người tôi đặc biệt mời lại đây, và cũng là một người rất hữu dụng, đợi cho chuyện này xong rồi, tùy ông muốn làm gì y thì làm, trước sau gì y cũng chạy không thoát tay ông mà.
Bà ta lại rỉ vào tai :
– Tôi cũng chạy không thoát tay ông.
Bà ta nói giọng điệu và cử chỉ giống như một tình nhân đang rủ rỉ vào tai người yêu, thật tình coi ông chồng mình như một kẻ đã chết rồi, ông chủ tiệm miến hình như cũng không nghe không thấy gì, chẳng nghe chẳng thấy gì cả.
Người cụt tay nhìn bà ta lom lom, bỗng nhiên chụp ngay lấy áo bà ta nhấc lên, nhấc nguyên cả người bà ta lên như một con gà con, nhấc đi qua cái hiên, rồi chầm chậm đặt xuống, sau đó mới nói từng tiếng một :
– Ta muốn ăn miến, ba tô, ba tô lớn.
Bà chủ tiệm miến bật cười, cười tươi như hoa nở :
– Đấy là tôi ước hẹn sẵn với người ta, chỉ bất quá là muốn xác định rõ bọn họ có phải là người tôi đã ước hẹn trước hay không, còn ông thì lại khác, dù ông có cháy thành than, tôi cũng chẳng sợ nhận không ra, ông làm gì phải cần nói với tôi cái thứ đó.
Người cụt tay chẳng nói thêm một lời nào nữa, không những vậy, còn chẳng nhìn đến người trẻ tuổi lấy nửa mắt, làm như y đã coi người đó như một người chết rồi vậy.
Chính ngay lúc đó, bọn họ lại thấy một người nữa đang ung dung đi vào trong con hẻm nhỏ hẹp.
Một người bọn họ chưa từng bao giờ gặp qua, cũng chưa từng bao giờ gặp một người dáng điệu như y.
Người đó thật ra dáng diệu cũng không có gì là kỳ quái, thậm chí còn có thể nói, ngay cả một chút kỳ quái cũng không có.
Xem ra y có vẻ cao hơn người khác một chút, không chừng so với thân hình thực sự của y, có cao hơn một chút, bởi vì y mang một chiếc giày thời Đường hồi xưa, tuy đi trong hẻm nhỏ lầy lội, mà hai chéo áo màu trắng không hề lấm một chút bùn nhơ.
Y ăn mặc tuy không hoa lệ, nhưng chất liệu và thủ công thuộc hàng thượng đẳng, màu sắc phối hợp rất dễ nhìn.
Y không đeo kiếm, cũng không đeo thứ vũ khí gì, y chỉ cầm trong tay một chiếc dù bằng giấy dầu. Có điều, lúc y đang đi trong mưa gió bước vào trong con hẻm tồi tàn này, hình như y đang đi trong một khu vườn đầy trăm hoa đang thi nhau đua nở vậy.
Bất kể là lúc nào, là ở đâu, dáng dấp của y đều không hề thay đổi, bởi vì y vốn là một người như vậy, bất kể đang ở trong tình huống gian khổ nguy khốn đến bao nhiêu, y cũng không hề thay đổi.
Bởi vậy, gương mặt y lúc nào cũng lộ vẻ tươi cười, cho dù y không cười, người khác cũng cảm thấy y đang cười.
Không chừng, đó chính là cái chỗ kỳ quái của người này.
Ánh đèn leo lét cũng chiếu trên gương mặt y, cũng không phải là gương mặt mà các thiếu nữ nhìn vào là mê mệt, nhưng cũng không phải là thứ gương mặt người ta nhìn vào là cảm thấy chán ghét.
Trừ nồi miến thang, dầu tương, dầu mè ra, cái tiệm miến này cũng không khác gì những tiệm miến khác, cũng có một mâm đồ ăn ướp muối, có thịt bò, có ruột non, có đậu hủ, có trứng muối.
Người này hình như cái gì cũng thích cả.
– Mỗi thứ đều cho tôi một chút, đậu hủ khô xắt thêm nhiều nhiều chút nữa.
Y nói :
– Ngoài ra còn thêm hai vò rượu, thứ gì cũng được.
– Còn miến?
Ông chủ hỏi dò :
– Ông muốn ăn miến loại gì? Muốn ăn mấy tô?
– Nửa tô tôi cũng không ăn.
Người này mỉm cười :
– Tôi chỉ muốn uống tý rượu, tôi không muốn ăn miến.
Người này rõ ràng không lại đây ăn miến.
Ba người ăn miến biến hẳn sắc mặt, bàn tay to lớn gân guốc của người cụt tay lại nổi gân lên, ông chủ tiệm miến đã nắm chặt lấy đôi đũa dài xúc miến.
Nhưng bàn chân y đã bị bà chủ đạp lên :
– Tiệm chúng tôi ở đây không có bán sẵn rượu ngon, đậu hủ khô thì ướp muối ngon lắm.
Bà chủ đang tươi cười :
– Xin mời khách quan lại đầu bên kia ngồi, rượu thịt tôi đem lại ngay liền đây.
Trong cái hiên thô sơ đó chỉ có ba cái bàn nhỏ, đều đã bị ba người đến trước ngồi đó.
May mà mỗi cái bàn không phải thông thường chỉ có một người ngồi, thông thường đều có để hai ba cái ghế, cũng như một cái bình trà thường thường có vài cái chung trà đi theo vậy.
Vì vậy người này đại khái cũng có một chỗ để ngồi xuống.
Y chọn cái chỗ ngồi đối diện với người áo xanh, bởi vì cái chỗ đó gần nhất.
Người này hình như rất lười biếng, không những vậy còn có vẻ ngốc nghếch, có vẻ đần độn, người khác đối với y có vẻ thù địch, y chẳng nhận ra tý gì cả, y còn chưa ngồi xuống, đã mở miệng ra nói với người áo xanh :
– Trời đất rộng lớn thế, con người nhỏ bé thế, hai chúng ta ngồi chung được một bàn, xem ra cũng là có duyên.
Y nói :
– Tôi muốn mời ông một ly rượu, được không ạ?
– Không được.
Người mặc áo xanh thái độ cũng không thể nói là không khách khí lắm :
– Ta không uống rượu.
Người này sờ sờ mũi, hình như cảm thấy thất vọng vô cùng. Nhưng đợi đến lúc rượu thịt dọn lên rồi, y lại nổi hứng lên :
– Một người uống rượu tuy không thú vị gì, ít nhất cũng còn khá hơn là không có rượu uống một chút.
Y vừa nói xong câu đó, bèn có người vỗ tay tán thưởng :
– Đây quả là câu danh ngôn quá chí lý ngàn năm không hề thay đổi.
Một người vừa vỗ tay cười lớn vừa bước vào :
– Chỉ câu đó không đã xứng đáng uống say ngất đi rồi.
Tiếng cười của y hào hùng sảng khoái, y đi đứng ngay thẳng, áo quần vừa mới thay, không những vậy vừa mới giặt giũ tinh anh, eo lưng của y có đeo một thanh trường kiếm màu đen, chuôi kiếm bằng đồng màu vàng đánh bóng chói lọi.
Vì muốn làm người khác có ấn tượng tốt về y, quả thật y đã bỏ ra rất nhiều công phu.
Rất tiếc, bao nhiêu đó không giấu được hết cái dáng điệu tiều tụy lạc phách mệt mỏi của y, chỉ bất quá y hy vọng người khác không thấy được thế thôi.
– Chỉ tiếc là bây giờ tôi còn chưa uống rượu được với ông, tôi còn phải ăn vài tô miến trước đã.
Y lớn bước đi vào trong tiệm miến :
– Ta muốn ăn ba tô miến, ba tô lớn.
Ông chủ tiệm miến trừng mắt nhìn y, làm như hận không bóp được vào cổ họng y để hỏi y tại sao y không thấy nơi đây có người không lại ăn miến, hỏi y tại sao ngay cả có chút đó thôi y còn không thấy được.
Người trung niên đeo kiếm cũng đang mở to mắt nhìn y, bỗng nhiên cười nhạt nói :
– Tại sao ngươi không mở miệng ra? Ngươi làm vậy là có ý gì? Có phải là cho rằng Tiêu Lâm này đã già rồi, không còn ăn nổi tô miến của các ngươi?
Giọng nói của y vì phẫn nộ mà biến ra ấm ớ :
– Cái tô miến này, ta ăn có được hay không cũng không sao, nhưng ta nhất định phải để cho các ngươi thấy ta có còn bản lãnh hay không.
Y đã rút kiếm ra.
Y rút kiếm ra vô cùng chính xác và tiêu chuẩn, nhưng bàn tay của y đã không còn thấy ổn định lắm.
Cây đũa trong tay ông chủ tiệm miến bỗng nhiên đâm ra, dùng thế Song Long Tranh Châu chọc vào cặp mắt y.
Thanh kiếm của y còn chưa đâm tới ngực đối phương, đôi đũa của đối phương đã tới mi mắt của y.
Y chỉ còn nước thoái lui.
Chỉ lui có một bước, đôi đũa bỗng nhiên đánh xuống, đánh vào cổ tay y, tinh lên một tiếng, thanh trường kiếm rớt xuống đất.
Trường kiếm rớt xuống đất rồi, con người của Tiêu Lâm hình như cũng giống một người rớt trên lầu cao xuống, rớt xuống vực sâu vạn kiếp không trở lại được.
Chỉ trong cái khoảnh khắc đó, bao nhiêu nhược điểm trong lòng y muốn che giấu bỗng dưng toàn bộ phơi bày ra ngoài, cái suy lão trong người y, cái lạc phách trong người y, đôi bàn tay y không còn cách nào điều khiển được vững chải, thậm chí ngay cả chỗ bị mòn trên cổ áo và ống tay áo đều trong khoảnh khắc đó đã được phơi bày ra cho người ta thấy rõ rõ ràng ràng.
Có điều chẳng còn người nào muốn nhìn tới y nửa con mắt.
Y chầm chậm khom lưng lại, chầm chậm cúi xuống lượm thanh kiếm rớt dưới đất lên, thoái lui từng bước một, cặp mắt thì vẫn nhìn trừng trừng vào cây đũa bằng trúc của ông chủ tiệm.
Bàn tay của y đang run rẫy, ánh mắt của y đầy vẻ tuyệt vọng và kinh sợ, hình như y biết mỗi bước thụt lùi là mỗi bước tiến gần lại cái chết.
Người đang uống rượu bỗng đứng dậy, y đặt một thỏi bạc xuống bàn trước, rồi cầm cái dù bằng giấy dầu lên, đi lại đỡ lấy người kia.
– Tôi thấy rõ ràng ông đang bị rượu hành rồi.
Y mỉm cười nói :
– Đậu hũ khô nơi đây ngon thật, nhưng rượu chua quá, chúng mình tìm chỗ khác uống rượu đi.
Đôi giày cổ phong cao cao đạp xuống bùn lầy, cây dù bằng giấy dầu mới tinh đưa ra đón lấy những giọt mưa, một tay thì đỡ lấy người kia, chầm chậm bước ra khỏi con hẻm tồi tàn đó.
Người cụt tay nhìn bọn họ, con mắt còn lại đã lộ đầy sát cơ, người áo xanh đột nhiên đứng bật dậy, gã môn hạ trẻ tuổi của Thiết Kiếm môn cũng đang nắm chặt chuôi kiếm, ông chủ tiệm miến cũng đang chuẩn bị phóng người ra.
– Không được động đậy.
Bà chủ tiệm miến bỗng đập tay xuống mặt bàn :
– Các ông không ai được động đậy, ai mà làm gì sẽ chết ngay.
Ông chủ tiệm miến biến hẳn sắc mặt :
– Lần này tôi không thể nghe theo bà được, chúng ta không thể để Tiêu Lâm còn sống ra khỏi đây.
Giọng nói của y hạ hẳn xuống :
– Chuyện này quan hệ rất lớn lao, Tiêu Lâm ít nhiều cũng biết được chút ít, dù hạng người làm nghề của y cũng còn tin vào được đi, nhưng chúng ta không thể mạo hiểm như vậy được.
– Chính vì chúng ta mạo hiểm không được, vì vậy mà không thể có chút cử động gì.
Bà chủ nói :
– Chỉ động đậy chút gì, chuyện này của chúng ta chắc chắn là sẽ bị thất bại không nghi ngờ gì nữa cả.
– Không lẽ bà sợ Tiêu Lâm sao? Không lẽ bà không thấy lão ta đã xong đời rồi?
– Không phải tôi sợ Tiêu Lâm.
Bà chủ nói :
– Mười Tiêu Lâm cũng không bằng một ngón tay của người đó.
– Người đó?
Ông chủ hỏi :
– Không lẽ bà sợ đó là cái tên say rượu ăn mặc như một gã công tử diêm dúa kia?
– Đúng không sai điểm nào, tôi sợ là người đó.
Bà chủ nói :
– Tôi vốn đang tính làm thịt y, may mà tôi sực nhớ ra y là ai, nếu không, hiện tại chúng ta cả bọn đều xong cả.
Người cụt tay bỗng cười nhạt :
– Bà có nhận ra ta là ai không? Bà đã quên ta là ai rồi hay sao?
Bà chủ thở ra nhè nhẹ một hơi :
– Tôi cũng biết ông là người không sợ trời không sợ đất gì, tôi cũng biết từ lúc ông bị thua một trận ở Ba Sơn, bốn năm vừa rồi, ông liên tiếp đánh nhau với mười ba tay cao thủ trong bảy kiếm phái lớn, trận nào cũng thắng, tháng trước ông còn đâm chết một tay cao thủ phái Điểm Thương là Trác Phi chỉ trong một chiêu một.
Người cụt tay bỗng cười nhạt :
– Ta giết người chỉ trong một chiêu một không phải chỉ có một mình Trác Phi.
Nhất kiếm đoạt mệnh, đấy là thứ kiếm pháp hung dữ ác độc đến mức nào.
– Nhưng ông không thể nào giết được người này trong một chiêu một.
Bà chủ nói :
– Thiên hạ không một người nào có thể giết y được trong chỉ một chiêu một, cũng không ai có thể giết được y trong vòng một trăm chiêu, một ngàn chiêu, một vạn chiêu.
Bà ta nhỏ nhẹ nói cho mọi người biết :
– Bởi vì tôi nhớ hình như cả đời y chưa bao giờ bị bại lần nào.
Người cụt tay biến sắc hỏi :
– Y rốt cuộc là ai vậy?
Bà chủ rốt cuộc nói ra cái tên của người đó, bà ta nói tên người đó cũng giống như đang nói ra một câu bùa chú vậy, đượm đầy một vẻ ma quái không thể tưởng tượng được, làm cho mỗi người ai ai cũng biến hẳn sắc mặt, ai ai cũng câm hẳn miệng lại.
Cái tên bà ta nói ra đó chính là “Sở Lưu Hương”.



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của anhhe1281

  #2  
Old 15-05-2008, 08:33 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Tân Nguyệt Truyền Kỳ

Hồi 2

Tân Nguyệt Trên Khăn Tay Lụa


Tường cao, tòa nhà bằng đá, sân rộng.
Sở Lưu Hương đem Tiêu Lâm đến một góc phía sau tòa nhà, nói với y rằng :
– Ông ở đây chờ tôi một chút, đừng đâu đi hết nhé.
Tiêu Lâm sững sờ.
Bởi vì người không quen biết mà kỳ quái này, nói xong câu đó đã giống như một con diều bị gió thổi bay vào bức tường cao, thoáng chốc chẳng còn thấy đâu.
Người này làm chuyện gì hình như cái kiểu không hoàn toàn giống người khác, Tiêu Lâm hoàn toàn không hiểu nổi y, thậm chí ngay cả tên họ của y, y cũng không biết.
Nhưng Tiêu Lâm tin được y.
Tiêu Lâm trước giờ chưa từng tin vào ai, nhưng y tin vào người này, ngay cả chính Tiêu Lâm cũng không hiểu rõ tại sao mình tin được người này.
Đêm dài đã gần qua hết, mưa đã ngừng, Tiêu Lâm không hề phải đợi lâu, cánh cửa bên góc đã mở ra, hai đứa đồng tử để tóc hai bên thật là khả ái cầm cây đèn lồng mỉm cười bước lại đón khách.
Tiêu Lâm đi theo bọn họ. Sân đình rất sâu, trong ánh sáng vàng vọt của cây đèn lồng, hình như có thể phân biệt ra được một vài thứ hoa cỏ cây đá, đình đài lâu các, đẹp như trong tranh, Sở Lưu Hương đang đứng ngoài cửa một cái sân nhỏ trước một căn lầu đợi y, nụ cười trên gương mặt thật sáng rỡ, ánh đèn trong nhà sáng lạng, trên bàn đã bày sẵn rượu, mỗi thứ đều đủ có thể cho một kẻ lưu lạc giang hồ ấm từ trong lòng ấm ra.
Tiêu Lâm không hề là một người lắm mồm, nhưng đến lúc này cũng không thể không hỏi :
– Nơi đây là đâu vậy?
– Là nơi có thể cho ông tạm trú vài ba tháng.
Sở Lưu Hương mỉm cười trả lời :
– Thật ra, ông muốn ở thêm chút nữa cũng được, có điều tôi biết ông ở chỗ nào cũng vậy, nhất định sẽ không bao giờ quá ba tháng. Bởi vì không ai sẽ có thể nghĩ ra được ông đang ở đây, cũng không ai sẽ lại quấy nhiễu ông, ba tháng sau, chuyện đã qua, hoàn cảnh đã thay đổi, đại khái cũng chẳng còn ai muốn khẩn cấp đi tìm ông nữa.
Sở Lưu Hương nói :
– Mỗi người ai ai cũng chỉ có một mạng sống, người không có mạng sống không uống rượu được.
Tiêu Lâm bắt đầu uống rượu, máu lạnh thấm vào máu nóng, rượu cũng nóng lên, máu lại càng nóng.
– Tôi chỉ bất quá là một kẻ giang hồ cùng đồ mạt vận thôi, bàn tay tôi đã chẳng còn cứng, chí khí cũng đã tiêu ma, hôm nay nếu không có ông, chỉ sợ tôi đã chết dưới lưỡi kiếm người ta.
Tiêu Lâm rầu rầu nói :
– Con người tôi có thể nói là đã xong hết rồi, tại sao ông còn đối xử với tôi như vậy?
– Tôi chẳng vì gì cả.
Sở Lưu Hương nói :
– Tôi làm chuyện gì cũng đều chẳng có lý do gì chính đáng cả.
– Ông có biết cặp vợ chồng bán rượu là ai không? Ông có biết tại sao đêm nay họ kêu bọn chúng tôi lại không?
– Tôi không biết, cũng chẳng muốn biết.
– Tại sao?
– Bởi vì chuyện phiền phức của chính tôi cũng đã quá đủ nhiều rồi.
Sở Lưu Hương sờ sờ cái mũi của mình rồi cười khổ :
– Tôi có thể bảo đảm, ông tùy tiện đi tìm tám chín người lại đây, đem những thứ phiền phúc của bọn họ dồn vào một chỗ, cũng không bằng một nửa cái phiền phức của tôi.
– Nhưng ông đã mắc phải vào một chuyện phiền phức nữa rồi.
– Sao?
– Những người lúc nãy ngồi ăn miến trong cái tiệm đó, giết người nhanh vô cùng, đòi giá cao vô cùng, trong giang hồ hiện giờ không mấy ai sánh được với bọn họ, cũng không mấy ai bỏ tiền ra mua được bọn họ.
Tiêu Lâm nói :
– Tôi đoán là bọn họ nhất định đang làm một chuyện gì đó thật lớn lao và bí mật.
– Tôi ít nhiều gì cũng nghĩ ra được điểm đó.
– Chỉ cần có người nghĩ ra được điểm đó, bọn họ sẽ không buông tha cho đâu.
Tiêu Lâm nói :
– Muốn bọn họ giết thêm một người, bọn họ nhất định sẽ chẳng màng.
Sở Lưu Hương mỉm cười :
– Cái điểm đó tôi cũng đã nghĩ tới, chỉ bất quá, bọn họ không chừng đối với tôi có khách khí chút đỉnh, ít nhiều cũng nể mặt nể mày tôi một chút.
– Tại sao?
– Bởi vì trong bọn có một người nhận ra được tôi.
Tiêu Lâm nãy giờ vẫn đang cúi gầm đầu nhìn chăm chú vào ly rượu của mình, nghe đến câu đó mới ngẩng phắt đầu lên.
– Hiện tại tôi mới hiểu ra tại sao bọn họ thả cho chúng ta đi.
Ánh mắt đang tiều tụy lạc thần của y bỗng sáng lên :
– Trường Trường Hắc Trúc Can, Kiếm Hạ Vô Hoạt Khẩu, nhưng ngay cả y cũng không đụng đến tôi.
Tiêu Lâm nâng ly uống cạn một hơi, rồi cười lớn lên :
– Hiện tại tôi mới biết y đang sợ ai, Tiêu Lâm này đã lạc phách đến vậy, không ngờ vẫn còn có phúc khí gặp được ông.
Y lại uống cạn liên tiếp ba ly nữa, hơi men đã bắt đầu xông tận lên đầu.
– Tôi vốn rất muốn đi làm cái chuyện đó, tôi biết nhất định bọn họ trả giá không thấp tý nào, ít nhất cũng đủ cho tôi sống qua được một hai năm trời thư thả, tôi cũng biết người bọn họ muốn giết là ai, người đó vốn là thứ đáng giết.
Tiêu Lâm nói :
– Đôi bàn tay này của tôi tuy dính đầy máu tanh, nhưng trước giờ chưa hề cầm qua một đồng tiền bất nghĩa nào, tôi muốn đi làm chuyện này, chỉ bất quá là không muốn chết đói thế thôi.
Tiêu Lâm lại cười lớn lên :
– Có điều hôm nay tôi được gặp người lừng danh thiên hạ là Sở Lưu Hương đây, tôi có chết cũng không còn tiếc lắm rồi.
– Ông không chết đâu.
Sở Lưu Hương nói :
– Một người cái số không chết, dù muốn chết cũng không dễ dàng lắm.
Y bỗng lại bắt đầu sờ sờ vào mũi :
– Tôi có người bạn đúng là chết không nổi, ai ai cũng nghĩ là y sẽ chết chắc rồi, nhưng y vẫn không chết nổi.
Đề cập đến người bạn đó, Sở Lưu Hương hình như nhịn không nổi phải sờ mũi, không những vậy còn nhịn không nổi phải thở ra :
– Đã mấy năm nay tôi chưa gặp mặt y, không ngờ bỗng nhiên lại được tin của y.
– Tin gì?
– Muốn tôi đi tìm y, đến một cây cổ thụ tìm y.
– Ông vừa nói cây cổ thụ?
Tiêu Lâm ráng hết sức tìm cách giấu diếm sự kinh ngạc của mình :
– Một cây cổ thụ có cành có lá?
– Chính là thứ cổ thụ đó.
– Ông nói người bạn đó đang chờ ông lại một cây cổ thụ gặp y?
– Tôi e là y đã chờ ở đó lâu lắm rồi.
Sở Lưu Hương nói :
– E rằng đã chờ đâu hai mươi ngày rồi.
– Chờ mãi ở trên cây?
– Đại khái là vậy.
– Tôi không hiểu, thật tình tôi không hiểu.
Tiêu Lâm cười khổ :
– Có lúc tôi cũng thích lên ngồi trên một cây cổ thụ, đem theo một bầu rượu, hái một vài quả trên cây ăn chơi. Nhưng bất kể muốn tôi chờ ai, tôi đều không thể lên ngồi đợi trên cây, đợi lâu đến bao nhiêu đó.
Nhưng Sở Lưu Hương chỉ hỏi y một câu, y bèn hiểu ngay :
– Nhưng nếu ông ở trên cây xuống không được thì sao?
Tiêu Lâm lập tức hiểu ngay.
– Cái vị bằng hữu của ông gặp nguy hiểm, vì vậy núp trên cây, đợi ông lại cứu.
Tiêu Lâm nói :
– Các ông nhất định là bạn lâu năm, cây cổ thụ ấy nhất định là nơi các ông lúc xưa thường hay lại, các ông nhất định đã ước hẹn sẵn một thứ tín hiệu khẩn cấp, cho dù ông không ở gần đó, bạn bè của ông gặp phải nhất định sẽ tìm cách chuyền lại cho ông biết.
Y nói :
– Sở Lưu Hương giao du khắp thiên hạ, đến đâu cũng có bạn bè, chủ nhân nơi này nhất định cũng là một người bạn của ông, nếu không tại sao lại chịu cho tôi ở?
Nói xong câu đó, Tiêu Lâm vội vã uống thêm một ly rượu nữa, bởi vì y bỗng phát hiện ra, không những mình chưa uống say, đầu não còn thanh tĩnh vô cùng, không những vậy, còn so với đại đa số người khác thông minh lắm.
Sở Lưu Hương mỉm cười :
– Ông nói hình như thật còn rõ ràng hơn cả chính tôi nói nhiều lắm, vì vậy hiện tại tôi chỉ còn có hai chữ nói với ông.
– Hai chữ gì?
– Tái kiến!
Hai chữ “Tái kiến” này thật là đơn giản vô cùng, nhưng cái ý nghĩa bên trong thường thường lại phức tạp lắm, có lúc nó muốn nói :
– Rất muốn gặp lại mặt anh.
Có lúc nó lại muốn nói :
– Rất mong sẽ gặp lại mặt anh.
Có lúc nó cũng có thể muốn nói :
– Mong rằng không bao giờ gặp lại.
Chỉ có một chỗ sẽ không hề biến đổi... Đang lúc bạn nói hai chữ đó, nếu không phải là chính bạn muốn đi, thì là bạn muốn người kia đi.
Sở Lưu Hương không muốn Tiêu Lâm đi, chính y muốn đi.
Y vốn trước giờ nói đi là đi. Nhưng lần này Tiêu Lâm làm cho y phải ở lại, y chỉ nói có năm chữ là làm cho y phải ở lại :
– Ông đi, tôi cũng đi.
Nhìn thấy thân hình sắp bị gió thổi bay đi của Sở Lưu Hương đã ngừng hẳn lại, y mới nói tiếp :
– Tôi biết cái vị bằng hữu ông muốn đi tìm nhất định là Hồ Thiết Hoa, tôi cũng biết rằng, vì y, chuyện gì ông cũng có thể tạm thời gác qua một bên.
Tiêu Lâm nói :
– Có điều tôi cũng muốn đi tìm một người, liên hệ của tôi với người đó còn sâu xa hơn liên hệ giữa ông và Hồ Thiết Hoa.
– Người này là ai?
– Là con gái của tôi, con gái ruột của tôi.
Tiêu Lâm nói :
– Tuy tôi không biết nó đang ở đâu, nhưng tôi cũng muốn đi tìm nó.
– Ngay cả con gái ông, ông còn không biết cô ta đang ở đâu?
– Tôi không biết.
Tiêu Lâm nói :
– Nhưng tôi biết tôi có một đứa con gái, ông nói tôi có thể nào không đi tìm nó được không?
Sở Lưu Hương lại sờ sờ vào mũi, sờ cả nửa ngày mới nói :
– Ông có thể không đi cũng được.
Y vốn trước giờ không phải là người không hiểu biết, nhưng cái câu đó xem ra thật tình có chỗ không được hiểu biết lắm, Tiêu Lâm dĩ nhiên nhịn không nổi muốn hỏi :
– Tại sao?
– Bởi vì tôi vừa mới cứu ông tức thì, thật tình tôi không muốn thấy ông chết.
Sở Lưu Hương nói :
– Huống gì, chính ông cũng không biết con gái ông đang ở đâu, làm sao ông kiếm ra được cô ta?
– Tôi có cái cách của tôi.
– Chỉ cần ông nói cho tôi nghe cái cách của ông ra sao, tôi có thể giúp ông chuyện đó, đi tìm cô ta, vì vậy ông có thể không cần phải đi.
Sở Lưu Hương nói :
– Nếu như ngay cả tôi còn tìm không ra cô ta, nhất định ông cũng tìm không ra.
Không ai phủ nhận được câu nói đó, Sở Lưu Hương rốt cuộc vẫn là người rất hiểu biết.
Ánh mắt của Tiêu Lâm lập tức sáng rực lên, lập tức như đang làm trò ảo thuật, rút phăng ra một tấm khăn tay lụa.
Tấm khăn tay bằng lụa trắng đã ngã ra màu vàng, trên mặt có thêu một mặt trăng lưỡi liềm cong cong màu đỏ.
– Mẹ của nó lúc chưa sinh nó ra đã cùng tôi phân ly, tôi chỉ biết dưới cổ của nó có cái thai ký như vậy, giống như cái hình trăng lưỡi liềm thêu trên tấm khăn lụa này.
Tiêu Lâm nói :
– Chỉ tiếc là, tôi không biết mẹ nó chia tay với tôi xong rồi đi về đâu, chuyện đó đến giờ cũng đã được mười tám năm nay rồi.
Một cái khăn lụa, một cái thai ký, cái thai ký phía dưới cổ, “phía dưới cổ” thông thường có nghĩa là ở trên ngực, một cô con gái mười tám tuổi, cho dù là một kẻ khùng, cũng không thể tùy tiện đem cái chỗ đó ra cho người khác nhìn.
Sở Lưu Hương ngớ mặt ra.
Y nhìn nét mặt của Tiêu Lâm, tiếp lấy cái khăn tay lụa, biết rằng y lại nhảy lên một cái thuyền tặc quái, không những vậy, còn do chính y cam tâm tình nguyện nhảy lên.
Tiêu Lâm lại nói :
– Dĩ nhiên tôi biết tìm một người như vậy thật tình không phải là chuyện dễ dàng, may mà tôi biết Sở Lưu Hương suốt đời còn chưa có chuyện gì chưa làm được, vì vậy tôi yên tâm lắm.
Dĩ nhiên là y an lòng lắm rồi, bởi vì y đã đem cái vấn đề nan giải chính y vĩnh viễn không cách nào giải quyết được, trao được qua cho người khác, trao như trao một củ khoai lang nóng hổi.
Trao được củ khoai lang nóng hổi của y qua cho người duy nhất trong thế giới này chịu nhận cho y.
Sở Lưu Hương nhìn y, nhìn cả nửa ngày, bỗng bật cười lên :
– Cái lão hồ ly này, sao ông không kêu tôi đi lên trời hái xuống cho ông một cái mặt trăng sáng như vậy đi?
Nhưng hiện tại điều Sở Lưu Hương đang lo lắng nhất trong lòng, không phải là cái hình trăng lưỡi liềm cong cong đó, mà là cái ổ chó nằm trên một cây cổ thụ trong một nơi thâm sơn gần đó, và một người đang nằm trong cái ổ chó đó.
Một cây cổ thụ lớn thật lớn, cao thật cao.
Lúc đó, y với Hồ Thiết Hoa còn là hai đứa bé, bọn họ lấy một thứ gỗ đồng màu với cây cổ thụ xây thành một cái nhà nhỏ trong một chạng ba rậm rạp nhất trên cây, quy mô dĩ nhiên là có lớn hơn cái ổ chim một chút, nhưng không khác gì những thứ nhà của người nguyên thủy xây trên cây để tránh thú dữ.
Lúc đó bọn họ còn đang ham chơi, lúc đó khinh công của họ cũng đã khá lắm, vì vậy mới ráp được cái nhà gỗ trên đó.
Hồ Thiết Hoa đề nghị :
– Chúng ta đặt cho cái nơi này là “ổ chó” nghe?
– Tại sao lại gọi là ổ chó?
Sở Lưu Hương không bằng lòng :
– Chỉ có chim ưng đại bàng mới biết làm tổ trên cây như thế này, chúng ta đã chẳng phải là chó, chó cũng chẳng lên được trên cây, tại sao chúng ta muốn gọi nơi này là ổ chó?
– Bởi vì ta thích chó.
Câu trả lời của Hồ Thiết Hoa thường thường thể nào cũng làm Sở Lưu Hương sờ mũi :
– Không những vậy, sau này không chừng mình sẽ có ngày bị người ta đuổi như đuổi chó dữ không có đường chạy, lúc đó mình chỉ còn nước núp vào đây thôi.
Vì vậy nơi này mới có tên là ổ chó.
Tuy bọn họ không hề bị người khác đuổi cho chạy cùng đường như chó dữ, nhưng vẫn cứ lại nơi đây, đem một bầu rượu, hái vài quả trái cây, uống say bò lăn cả ra, đem những điều trong lòng không thể nói ra, không dám nói ra, không muốn nói ra cho người khác nghe, nói hết cả ra, xong rồi mới chịu đi.
Lúc cuối cùng bỏ đi, bọn họ còn có ước định :
– Chỉ cần chúng mình có ai bị nguy hiểm, phải trốn ở đây, bất kể ai lại trước, người còn lại nhất định phải tới cứu y.
Hồ Thiết Hoa còn nói :
– Nếu ta mà lại, ta sẽ nhất định để hai chữ “ổ chó” vào những chỗ ngươi thường hay lui tới, người khác tuy không hiểu đó là ý nghĩa gì, nhưng ngươi sẽ hiểu.
Y nói với Sở Lưu Hương :
– Lúc đó tình huống của ta nhất định sẽ vô cùng khẩn cấp, vì vậy nếu ngươi mà thấy nó, ngươi phải mau mau chạy lại, nếu ngươi thấy ta dùng phấn trắng viết hai chữ đó, thì nếu ngươi lại chậm một bước, chỉ sợ sẽ phải mua giùm ta cỗ quan tài rồi đó.
Sở Lưu Hương thấy hai chữ đó, viết bằng phấn trắng, thấy ở rất nhiều nơi.
Lúc y thấy hai chữ đó, bụi phấn đã rớt gần hết, lấy kinh nghiệm của y ra mà phán đoán, lúc Hồ Thiết Hoa viết những chữ đó cho đến lúc y thấy nó, đã cách nhau một khoảng thời gian từ mười lăm ngày cho đến hai mươi ngày.
Gần đây nhất, y thường hay ở Giang Nam, thường hay ở một dãy gần đó, nhưng nguyên một dãy đó phạm vi vẫn còn rộng lớn lắm, y thấy được hai chữ mà bọn họ đã ước định cách đây mười năm trước, trong vòng ba mươi ngày, coi như vận khí của Hồ Thiết Hoa là may mắn lắm rồi.
Nhưng hai mươi ngày cũng không phải là ngắn ngủi, trong hai mươi ngày đó, số người đã chết rất có thể còn nhiều hơn cả số những con kiến một người còn sống đã thấy, Hồ Thiết Hoa rất có thể là một trong những người đó.
Hồ Thiết Hoa còn chưa chết, nhưng Sở Lưu Hương đã muốn chết vì tức giận.
Lúc y thấy Hồ Thiết Hoa, Hồ Thiết Hoa không những ngay cả một chút nguy hiểm cũng không có, mà y còn phong lưu khoái hoạt hơn cả đại đa số người trên thế giới này nhiều.
Núi vẫn còn là cái núi đó, cây vẫn còn là cây cổ thụ đó.
Trong cái cảnh núi non xanh rì dày đặc sương mù này, hình như không có gì đã thay đổi.
Nhưng cái ổ chó trên cây thì lại biến hẳn.
Trên thế giới này chẳng còn ai cho rằng nơi này là một ổ chó.
Cho dù nó là một cái ổ, thì chắc là ổ An Lạc hay ổ Thần Tiên, nhưng nhất định nó không thể là một ổ chó.
Hồ Thiết Hoa cũng không có cái dáng điệu của một con chó dữ bị người ta đuổi cho hết đường chạy.
Trong cái ổ này, vốn chỉ có một cái bàn gỗ nhỏ, hai cái chỗ nằm lót cỏ, vài cái vò rượu không và một tên Hồ Thiết Hoa.
Nhưng hiện tại, bao nhiêu thứ đó đều toàn bộ biến đổi cả. Làm như đã có một vị thần tiên đã qua đây, vừa ngâm nga vừa bay qua Động Đình hồ rồi thuận đường lại nơi đây một chuyến, lấy ngón tay đụng vào sắt là thành vàng, đụng vào từng chỗ từng chỗ một ở đây.
Do đó hai cái chỗ nằm lót cỏ bỗng dưng biến thành một tấm thảm lông trân quý, ấm áp, mềm mại nhất trên thế gian.
Do đó mấy vò rượu trống không làm bằng đất sét, bỗng dưng biến thành bình rượu bằng bạch ngọc hoàng kim, không những vậy, còn đựng đầy các thứ rượu ngon từ khắp nơi trong thiên hạ đem lại.
Đàn bà thì dĩ nhiên đều có thể làm cho đàn ông điên đảo thần hồn, đàn bà chỉ cần thấy qua là ngủ cũng không ngủ được ngon giấc, một người thì bé xíu linh lung, một người thì ôn nhu ngọt ngào, một người thì khỏe mạnh rắn chắc, một người thì yếu đuối mảnh mai.
Đàn ông thì dĩ nhiên là đàn ông đủ tư cách đi với những người đàn bà đẹp đó, cao lớn cường tráng mà thành thục, đầu tóc chải bóng loáng, râu ria cạo nhẵn sạch, xem ra so với cái gã Hồ Thiết Hoa thường thường hai tháng còn chưa cạo râu, chưa rữa mặt, cũng chưa thay quần áo là hai người rõ ràng khác nhau, hoàn toàn khác nhau.
May mắn là, Sở Lưu Hương vừa nhìn qua đã nhận ra, hai người khác nhau đó chính là một người.
Hồ Thiết Hoa dù có cháy thành tro bụi, Sở Lưu Hương vẫn còn có thể nhìn qua là nhận ra được y ngay.
Người này tại sao lại biến ra thành thế này? Nơi này tại sao lại biến ra thành thế này?
Sở Lưu Hương nghĩ không ra.
Nếu thế giới này quả thật có một vị thần tiên như vậy hạ phàm, quả thật có ngón tay có thể biến hủ nát thành ra thần kỳ, Sở Lưu Hương thật tình cũng muốn mượn cái ngón tay đó xài qua một lần, rồi tại thân hình của cái gã không còn giống như Hồ Thiết Hoa này điểm xuống cái nữa, biến y thành một con lợn.
Tài sản của anhhe1281

  #3  
Old 15-05-2008, 08:34 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Tân Nguyệt Truyền Kỳ

Hồi 3

Một Người Thương Hương Tiếc Ngọc


Người chắc là không biến ra thành lợn rồi, nhưng nếu Hồ Thiết Hoa có biến thành lợn thật, cũng không làm cho Sở Lưu Hương kỳ quái hơn.
Thật tình y có nằm mộng cũng không cách nào tưởng tượng ra được, Hồ Thiết Hoa lại biến thành ra như vậy.
Hồ Thiết Hoa cũng đang nhìn y, cũng nhìn y như nhìn một người gặp lần đầu tiên vậy, không những thế, người đó còn có một đóa Thích Bát Hoa đang mọc trên mặt.
– Có phải ngươi đã ăn nhằm thứ thuốc gì không?
Hồ Thiết Hoa còn hỏi y :
– Hay là bị ai đạp nhằm vào cái đuôi?
– Người này có đuôi sao?
Một cô bé đang cố ý mở to cặp mắt vốn đã lớn lắm rồi của cô :
– Sao em chẳng thấy cái đuôi của ông ta ở đâu cả?
– Một người nếu đã thành ra lão hồ ly rồi, thì dù cho có đuôi đi chăng nữa, người khác cũng chẳng nhìn thấy.
Hồ Thiết Hoa trả lời rất nghiêm trang :
– Nhưng các cô xem đó, có phải điệu bộ của y xem ra cổ quái lắm không?
Có phải là giống như vừa nốc phải một con trùn vừa mập vừa béo vừa thối tha vào bụng không?
Các cô con gái đều cười khúc khích cả lên, tiếng cười của các cô cũng mê chết người như người của các cô.
Sở Lưu Hương đang nhìn bàn tay của mình, thật tình y cũng muốn nắm hai bàn tay lại đấm vào mũi Hồ Thiết Hoa, đấm cho cái mũi của y thành ra hai cái.
Một người mà khi gương mặt bày ra hai cái mũi như vậy, chắc là sẽ không thể nào phóng rắm chó ra được.
Chỉ tiếc là Sở Lưu Hương không có cái thói quen đấm vào mũi bạn bè, vì vậy y chỉ còn nước đưa tay sờ vào mũi mình.
Các cô con gái lại càng cười lên nắc nẻ, y bèn cười theo các cô, không những vậy y cười còn khoái trá hơn nữa.
– Thú quá thú quá, quả thật là thú quá.
Y hỏi Hồ Thiết Hoa :
– Ngươi biến thành ra thú vị như vậy bao giờ thế? Sao ta chẳng hay biết tý nào cả?
– Không lẽ ngươi không cảm thấy hứng thú sao?
Hồ Thiết Hoa chớp mắt :
– Không lẽ ngươi đang giận ta?
Y còn lộ vẻ như một người đang có hết lý lẽ chính đáng :
– Không lẽ ngươi nhất định muốn nhìn ta dã bị người ta đánh cho sưng mày sưng mặt, trốn vào nơi đây như một con chó ghẻ, ngươi mới hứng thú sao?
Trên bàn để đầy các thức các dạng hoa quả, dưa gang, ngoài đồ nhậu ra còn có hai thùng rượu.
Hồ Thiết Hoa lại hỏi Sở Lưu Hương :
– Ngươi có thấy ra cái gì đây không?
Y vỗ vỗ vào thùng rượu :
– Thùng rượu này là Nữ Nhi Hồng đã ba chục năm rồi đó, còn thùng này là thùng Lư Châu Đại Khúc thượng hảo hạng.
Y lại ôm choàng vào eo một cô đùi dài eo thon :
– Cái mũi của ngươi tuy không linh mẫn lắm, con mắt trước giờ vẫn không đến nỗi gì, dĩ nhiên ngươi đã nhận ra mấy vị cô nương này, mỗi người ai ai cũng đều xinh đẹp hơn cả những cô chúng ta đã từng gặp qua gấp mười lần.
Hồ Thiết Hoa lắc lư cái đầu than thở :
– Một người đã có rượu ngon như vậy, các cô xinh đẹp như vậy, mà còn chưa quên kêu bạn bè lại phân hưởng, ngươi nói cái người đó có phải là một người bạn có đủ nghĩa khí hay không?
Hồ Thiết Hoa thở ra nói :
– Ta mà có một người bạn như vậy, ta sẽ chảy nước mắt ròng ròng quỳ xuống ôm chân y mà hôn.
Sở Lưu Hương bật cười, lần này y cười thật.
Nếu bạn có một người bạn như vậy, bạn sẽ làm được gì y? Cắn cho y một cái?
Cái cô bé có cặp mắt to đang cười khúc khích nói :
– Ông yên tâm, ông ta không muốn ông ôm lấy chân ông ta hôn thật đâu, ông ta chỉ bất quá nhớ ông nhớ muốn chết luôn, vì vậy mới dùng một tý ngụy kế gạt ông lại, chỉ bất quá muốn ông uống rượu với ông ta vậy thôi.
* * * * *
Cô quỳ trước cái bàn nhỏ, đổ đầy cho Sở Lưu Hương một ly Nữ Nhi Hồng trong chén bạch ngọc, đôi bàn tay cô trắng còn hơn cả lụa, trên ngón tay còn có đeo một cái nhẫn phỉ thúy màu xanh đậm.
Sở Lưu Hương cũng ngồi xuống, nhìn đăm đăm vào đôi bàn tay của cô, nhìn như một lão quỹ háo sắc chính hiệu nhìn vậy.
– Cô tên gì?
Thiếu nữ cười càng thêm ngọt ngào, đưa ly rượu lại cho y, đưa đến tận trước mặt :
– Ông uống hết ly rượu này rồi, em nói cho ông nghe.
– Không được, uống một ly không xong.
Sở Lưu Hương nói :
– Ít nhất ta phải uống mười tám ly trước đã.
Cô bé có cặp mắt to nhoẻn miệng cười không chịu :
– Ông xấu chết đi luôn, ông thật là một người hư đốn quá.
– Ta vốn là một người hư đốn mà.
Sở Lưu Hương cười cái vẻ không lấy gì làm tốt đẹp lắm :
– Ta có thể bảo đảm cô, ta nhất định còn hư hơn cô tưởng tượng gấp mười lần.
Chỉ nghe cách lên một tiếng, cổ tay của cô bé có đôi bàn tay trắng như bạch ngọc đó đã bị y kéo cho trật khớp ra.
Cái ly rượu bạch ngọc trong tay cô đã bị Sở Lưu Hương ném ra, trúng vào giữa lưng của cô con gái đùi dài eo thon.
Cái nhẫn bằng phỉ thúy của cô không biết bị Sở Lưu Hương tuột ra lúc nào, y dùng ngón tay giữa và ngón tay cái búng chiếc nhẫn ra, trúng vào huyệt Kiên Tĩnh trên vai trái của một cô gái khác.
Lúc cô bé có cặp mắt to đang đau quá khóc cả lên, thì cả bọn đã chẳng còn ai động đậy gì được nữa.
Ba cô con gái đang sợ ngẩn cả mặt ra.
Bọn họ thật tình nằm mộng cũng không tưởng tượng ra được, cái người xem ra rất biết cách thương hương tiếc ngọc ấy, lại đi đối xử với bọn họ như vậy.
Cái cô xem ra ôn nhu nhất, yếu đuối nhất, nhỏ bé nhất trong bọn, bỗng rút ra một thanh đoản đao hàn quang lóe mắt, kề ngay vào cổ họng của Hồ Thiết Hoa :
– Sở Lưu Hương, ta thật phục ngươi, ngươi quả thật có chút bản lãnh đó, thật ta không hiểu làm sao ngươi nhìn ra được chỗ hở bọn ta đã bố trí.
Cô hằn học nói tiếp :
– Nhưng nếu ngươi động đậy, ta sẽ cắt cái đầu tên này ngay.
Bất kỳ ai cũng đều thấy rõ, cô không phải đang cố ý dọa người ta.
Trên thế giới này, vốn có những cô bé như vậy, bình thời so với con mèo con còn dễ nghe hơn nhiều, có điều chỉ cần có chuyện gì không đúng, cô ta bèn lộ ngay nanh vuốt ra, không những sẽ chụp cho bạn sứt da chảy máu, cho dù bạn có bị chết ngay ra giữa đó, cô ta cũng chẳng thèm chớp mắt một cái.
Cô bé này là hạng người đó không nghi ngờ gì cả.
Hồ Thiết Hoa tuy còn đang cười, gương mặt xem ra đã có vẻ trắng bệch ra, nhưng Sở Lưu Hương thì vẫn tỉnh bơ.
– Cô cắt đi, tốt nhất là cắt nhanh nhanh một chút, tùy tiện cô cắt kiểu nào cũng được.
Sở Lưu Hương mỉm cười :
– Cái đầu đó có phải là đầu của ta đâu, cô cắt đi ta cũng chẳng đau đớn gì.
Y còn ngồi ngay xuống, làm như đang chuẩn bị sắp xem diễn tuồng vậy, gương mặt còn lộ đầy vẻ khâm thưởng tán tụng.
– Cô cắt, ta xem.
Sở Lưu Hương cười càng khoan khoái :
– Xem một cô bé xinh đẹp như vậy, cắt đầu người ta, nhất định là rất thú vị.
Hồ Thiết Hoa la toáng lên :
– Thú vị? Ngươi còn dám nói thú vị?
Y la lớn :
– Cái thứ bạn bè như ngươi là thứ bạn bè gì vậy?
Sở Lưu Hương nhẫn nha cười cợt :
– Thứ bạn bè như ta vốn rất hiếm thấy, muốn thấy một người cũng không dễ dàng gì, hôm nay cho các ngươi thấy được một lần, thật là phúc khí cho các ngươi đó.
Cô bé vốn đang tính cắt đầu người ta đó, hình như bây giờ đang có vẻ muốn hoảng lên, cặp mắt vốn đang đầy vẻ sát cơ đã lộ ra vẻ sợ hãi.
Không phải là cô không dám cắt đầu người, nhưng cắt xong cái đầu người này rồi sao nhĩ? Cái đầu của cô có phải cũng bị người ta cắt xuống hay không? Cô có gặp phải chuyện còn đáng sợ hơn cả cắt đầu nữa không?
Sở Lưu Hương không hề nói ra chuyện gì cả, trước giờ y chưa hề thốt ra những lời như vậy, những chuyện đó vốn không phải là chuyện hạng người như Sở Lưu Hương có thể thốt ra khỏi miệng.
Nhưng y cũng có cách làm người khác tự mình tưởng tượng ra như vậy.
Thanh đao hàn quang chói lọi tứ bề vẫn còn đang kề trên cổ họng Hồ Thiết Hoa, nhưng bàn tay cầm đao thì đã bắt đầu run rẫy.
– Nếu cô không nóng nảy cắt đầu y đi, thì ta cũng không vội vàng gì.
Sở Lưu Hương nhẫn nha nói :
– Ngồi đây cũng thoải mái lắm, trước giờ ta cũng rất nhẫn nại.
Y lại thở ra một hơi :
– Chỉ có một chuyện đáng tiếc là, rượu nơi đây nhất định là không uống được, uống vào rồi sẽ nhất định biến thành cái vị đại gia bằng hữu kia, không lấy đâu ra được sức lực.
Bàn tay cầm đao lại càng run rẩy dễ sợ.
Căng thẳng gay go như thế này đến bao giờ mới xong? Găng cho đến phút cuối sẽ có kết quả ra sao? Cô bỗng phát hiện ra, chuyện này đã biến thành ra không thú vị tý nào.
Sở Lưu Hương hình như nhìn ra được trong bụng cô đang nghĩ gì, y bỗng mở miệng đề nghị :
– Nếu cô không còn muốn đùa giỡn thêm nữa, chúng ta còn có cách để giải quyết chuyện này.
– Cách gì?
Cô lập tức hỏi :
– Cô để cho ta đem cái vị đại gia bằng hữu này đi, đợi chúng ta đi rồi, các cô cũng đi luôn, chúng ta nhất quyết sẽ không đụng vào các cô.
Sở Lưu Hương nói :
– Cô phải biết rằng, trước giờ tôi vốn là người rất thương hương tiếc ngọc.
Hầu như không có tý gì suy nghĩ, bàn tay đang cầm cây đao lập tức rời khỏi cổ họng Hồ Thiết Hoa.
– Được, ta tin ngươi.
Cô nói :
– Ta biết Sở Lưu Hương trước giờ nói gì cũng rất được tin cậy.
Cô bé có cặp mắt to bàn tay bị trật khớp nãy giờ vốn đang nhịn đau nước mắt đang ứa cả ra, cô bỗng lớn tiếng nói :
– Chúng ta cũng chẳng làm chuyện gì sai lầm, cái vị Hồ đại gia này cũng rất nghe lời, chúng ta nói gì ông ta làm vậy, Sở Lưu Hương làm sao biết trong rượu có thuốc mê? Làm sao biết được bí mật của bọn ta?
Sở Lưu Hương mỉm cười rót cho cô một ly rượu :
– Cô uống ly rượu này rồi, ta sẽ nói cho cô nghe.
Rượu làm sao uống được.
Vì vậy bọn họ sẽ không bao giờ đoán ra được Sở Lưu Hương làm sao khám phá ra được cái bí mật của họ.
Núi cao, nước chảy.
Nước suối chảy từ trên núi cao xuống, chạy đến nơi đây, rót vào trong cái ao nhỏ, nước trong ao trong vắt.
Hồ Thiết Hoa vẫn còn đang mặc trên người bộ áo quần hoa lệ, mặc rất chỉnh tề đứng đắn.
Y cứ mặc nguyên bộ đồ chỉnh tề đó, trầm mình vào trong ao nước trong vắt.
Bởi vì Sở Lưu Hương kiên trì cho rằng chỉ có cách đó mới có thể giúp y giải khai sức thuốc nhanh chóng hiệu quả hơn, y có muốn phản đối cũng không xong.
Y chỉ còn nước nhìn trừng trừng vào Sở Lưu Hương, nhìn chăm chăm như một con gà trống, nhìn cả nửa ngày, bỗng thở ra một hơi dài :
– Ngươi hay thật, ngươi bản lãnh lắm, không những anh tuấn phong lưu, mà còn thông minh tuyệt đỉnh, cỡ hạng thiên tài vĩ đại như ngươi, tìm khắp thiên hạ cũng tìm không ra được người thứ hai.
Y càng nói giọng càng cao :
– Như nếu ngươi tự mình cho rằng chỉ bất quá là người đệ nhị trong thiên hạ, thì chẳng ai còn dám nhận mình là đệ nhất.
Sở Lưu Hương nằm xoài ra trên tảng đá xanh bên cạnh ao nước, gương mặt lộ đầy vẻ thoải mái và khoan khoái :
– Ta rất thích nghe những lời như vậy, tốt nhất là ngươi nói thêm một chút nữa đi.
– Dĩ nhiên là ta sẽ nói, chỉ tiếc là ta nói đây không phải là ngươi.
– Không phải ta? Là ai?
– Là chính ta đây.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Ta nói là nói chính ta đây, bởi vì thật tình ta thông minh quá, vĩ đại quá, ngay cả chính mình cũng không khỏi không bội phục mình.
Sở Lưu Hương đang nằm xoài ra đó, rất ít người có thể làm cho y đứng dậy được, nhưng hiện tại, y đã nhảy bật dậy, nhìn Hồ Thiết Hoa như đang nhìn một con quỹ :
– Có phải ngươi vừa nói ngươi rất bội phục mình? Ta không nghe lầm phải không?
– Không, ngươi hoàn toàn không hề nghe lầm.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Cái lỗ tai của ngươi có phải là hư hỏng như cái mũi của ngươi đâu, làm sao mà nghe lầm được?
– Ta cứu ngươi ra khỏi cái tình cảnh chết người đó, ngay cả người khác cũng đều bội phục ta muốn chết luôn, còn ngươi, ngươi không những không cảm kích ta, cũng không bội phục ta, ngươi còn liều mạng trét vàng trét bạc vào mặt mình.
Sở Lưu Hương lắc đầu than thở :
– Cái chỗ đó, ngay cả ta cũng không thể không bội phục ngươi.
– Dĩ nhiên là ngươi cũng phải bội phục ta.
Hồ Thiết Hoa làm mặt nghiêm trang nói :
– Không có ta, làm sao ngươi cứu ta ra được?
Sở Lưu Hương đớ mặt ra.
Trước giờ y vốn biết Hồ Thiết Hoa mặt dày, nhưng y còn không ngờ mặt y còn dày đến mức độ đó.
Nhưng Hồ Thiết Hoa có cái đạo lý của Hồ Thiết Hoa.
– Chúng ta là bạn bè lâu năm, ai cũng muốn già rớt cả răng rồi, ta hỏi ngươi, ngươi đã thấy ta tắm qua mấy lần rồi?
– Hình như không có bao nhiêu lần.
Sở Lưu Hương đang lục lọi trong ký ức :
– Hình như chỉ có một hai lần.
– Muốn ta tắm rữa có phải là một chuyện vô cùng khốn nạn?
– Cũng chẳng thể nói là khốn nạn gì, chỉ bất quá khốn nạn hơn chó không ăn *** một chút xíu thế thôi.
– Còn muốn ta không uống rượu?
– Chuyện đó thì khốn nạn thật.
Sở Lưu Hương thở ra :
– Chuyện đó còn khó hơn chuyện ngươi không sờ vào được đàn bà.
– Cái ổ chó đó, có bao nhiêu rượu ngon đó, bao nhiêu gái đẹp đó, nhưng lúc ngươi gặp ta, ta lại đang còn tỉnh táo vô cùng, không những vậy tắm rữa còn sạch sẽ hơn cả lúc ngươi lọt lòng mẹ, cho dù là con lợn, cũng phải nhìn ra tình cảnh có chỗ không đúng lắm.
Hồ Thiết Hoa toát cái miệng rộng ra cười với Sở Lưu Hương một cái :
– Huống gì, ít nhất ngươi cũng còn thông minh hơn lợn chút đỉnh.
Sở Lưu Hương nói không ra lời.
Y bỗng phát hiện ra, Hồ Thiết Hoa quả thật rất có lý, có lý vô cùng.
Vấn đề duy nhất là :
– Cỡ hạng thiên tài vĩ đại như ngươi, làm sao lại bị bốn con bé bắt giữ lấy vậy?
Câu trả lời của Hồ Thiết Hoa lại còn tuyệt hơn câu hỏi :
– Chính vì bọn họ là bốn cô bé, vì vậy mà ta mới bị bọn họ bắt giữ.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Nếu mà là bốn lão già muốn bắt giữ ta, đừng có nói chuyện.
– Có lý.
– Gặp phải bốn đứa bé đó, cho dù ta biết rõ ràng là bọn họ sẽ cho ta uống rượu có thuốc mê, ta cũng cứ uống như thường.
Hồ Thiết Hoa cười khổ :
– Chỉ tiếc là uống xong rồi, ta chẳng còn sức lực đâu.
– Trong tình cảnh đó, làm sao ngươi còn về lại được cái ổ chó đó?
– Dĩ nhiên là ta muốn bọn họ đưa ta về đó.
– Làm sao bọn họ chịu đem ngươi về đó?
– Vì ngươi.
Hồ Thiết Hoa nói rất thẳng thắn :
– Ta thấy được bọn họ đang tìm ngươi, chỉ tiếc là tìm không ra thôi. Vì vậy ta bèn chỉ cho bọn họ cái cách này luôn.
– Cách gì?
– Cách gạt chó vào trong ổ chó.
Sở Lưu Hương cười khổ :
– Hiện tại ta mới biết, ngươi quả thật là bạn tốt, bản lãnh kéo người ta xuống nước với mình đệ nhất thiên hạ.
– Ta không kéo ngươi xuống nước còn kéo ai bây giờ? Ngươi không lại cứu ta còn ai lại cứu ta?
Hồ Thiết Hoa mở to mắt ra, hoàn toàn lộ vẻ rất chính đáng đầy lý lẽ :
– Huống gì ta làm vậy cũng là vì muốn làm ngươi thích thú.
– Làm cho ta thích thú?
Sở Lưu Hương không hiểu :
– Ta có gì là thích thú?
– Cứu được một người bạn tốt như ta đây ra khỏi tay người khác, trong lòng ngươi không lẽ còn không thích thú vô cùng?
Hồ Thiết Hoa nói giọng chắc nịch :
– Nếu ta không làm như vậy, làm sao ngươi tìm lại được ổ chó? Làm sao ngươi có thể cứu được ta ra?
Sở Lưu Hương sờ sờ cái mũi mình cả nửa ngày, rốt cuộc không thể không thừa nhận :
– Có lý.
Y thở ra :
– Tại sao ngươi nói câu nào câu nấy đều nghe ra có vẻ có lý cả.
Y bỗng hỏi Hồ Thiết Hoa :
– Ngươi có bao giờ nghĩ rằng, bọn họ đối xử với ngươi như vậy, không chừng không hề có ác ý gì, chỉ bất quá muốn dụ dỗ ngươi về làm rễ nhà họ không?
Sở Lưu Hương tự mình trả lời dùm câu hỏi đó cho Hồ Thiết Hoa :
– Nhất định là ngươi đã có nghĩ tới, cái bản lãnh tự mình khen mình của ngươi, thiên hạ rất ít người bì kịp.
– Ta cần gì phải tự mình khen mình.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Cỡ hạng nhân tài như ta, vừa anh tuấn vừa thông minh vừa dũng cảm vừa thành thục, vốn là hạng đàn ông mấy đứa con gái sổ sữa đó mê mệt, chỉ cần ta dùng chút thủ đoạn nho nhỏ, bọn họ mà không bị ta mê chết đi thì thôi.
– Tại sao ngươi không chính mình đi mê chết bọn họ đi? Tại sao kêu ta lại cứu làm gì?
– Bởi vì hiện tại ta không rãnh rỗi đi làm cái chuyện không đâu đó.
Nét mặt của Hồ Thiết Hoa bỗng biến thành thần bí mà nghiêm trang :
– Hiện tại đang có chuyện lớn chờ ta lại làm, không những vậy, phải cần ta làm mới xong, nếu không thiên hạ sẽ bị đại loạn đi mất, trong giang hồ không biết sẽ có bao nhiêu người vì đó mà mất mạng.
Y nói giọng hoàn toàn như thật, Sở Lưu Hương nhìn y, nhìn cả nửa ngày, cũng nhìn không ra y có cái vẻ gì là đang đùa giỡn.
– Ngươi muốn đi làm chuyện lớn gì vậy?
Hồ Thiết Hoa hạ giọng xuống càng thấp hơn, y nói từng tiếng một :
– Ta phải đưa con gái một người bạn đi làm vợ một người.
Sở Lưu Hương thiếu điều muốn chết vì tức, bị y làm cho tức muốn chết đi được :
– Cái chuyện đó cũng xem là chuyện lớn sao?
– Dĩ nhiên là chuyện lớn.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Nếu ngươi biết ta đang nói người bạn đó là ai, ngươi sẽ biết chuyện này nó quan trọng đến mức nào.
– Người bạn đó của ngươi là ai?
– Hiện tại ta còn chưa nói cho ngươi nghe được y là ai.
Hồ Thiết Hoa nghiêm mặt nói :
– Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết rằng, trong giang hồ, không chừng y không có tiếng tăm gì như ngươi, nhưng thân phận và địa vị của y còn cao hơn ngươi nhiều lắm. Con gái của y không những là một mỹ nhân nổi danh trong thiên hạ, mà còn là một vị Công chúa, một vị Công chúa chính hiệu do đương kim thiên tử ngự chỉ phong cho, không giả hiệu tý nào cả.
– Ngươi đưa vị Công chúa đó đi lấy ai?
– Nói đến người đó, danh khí của họ cũng không thua gì ngươi.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Ta nghĩ chắc ngươi cũng có nghe qua, mấy năm nay tung hoành thất hải oai chấn thiên hạ là Thiên Chính Đại Soái Sử Thiên Vương.
Sở Lưu Hương bỗng biến hẳn sắc mặt.
– Trong giang hồ hình như có rất nhiều người không tán thành cuộc hôn nhân này, vì vậy cái vị Công chúa đó mới tìm lại ta, nhờ ta hộ tống, không những vậy, còn sai Hoa tổng quản trong phủ thân hành lại mời.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Vì vậy, trừ phi Sử Thiên Vương bỗng dưng bạo bệnh chết đi, cuộc hôn nhân này chẳng còn ai có thể cản trở được.
Ánh mắt của Sở Lưu Hương bỗng sáng rực lên, y bỗng lớn tiếng nói :
– Ta hiểu rồi, hiện tại ta cũng đại khái hiểu ra cái bà cô kia đi tìm bọn họ một đám người đó làm chuyện gì rồi.
– Cái bà cô đó là cái bà chủ quán tiệm miến nhỏ kia.
Sở Lưu Hương nói :
– Đám người kia là những người tối hôm đó đã hối hả lại tiệm miến.
Hồ Thiết Hoa là người rất tuyệt, y thường thường nói những câu rất tuyệt, có lúc ngay cả Sở Lưu Hương nghe cũng không hiểu.
Nhưng lần này, tình huống đổi ngược lại.
Lần này Hồ Thiết Hoa lại nghe không hiểu Sở Lưu Hương đang nói gì.
– Ngươi vừa đang nói gì vậy?
Y cố ý hỏi :
– Có phải là nói bà cô của ngươi làm một quán miến nhỏ, làm miến ngon quá, nửa đêm nửa hôm có người còn hối hả chạy lại ăn miến?
Hồ Thiết Hoa nhịn cười, làm mặt nghiêm trang nói :
– Cái bà cô này của ngươi quả là có bản lãnh, thật tình ta không ngờ ngươi còn có một bà cô bản lãnh to lớn như vậy, còn biết làm miến thịt bò ngon như vậy.
– Bà ta bán tuy là không phải miến thịt bò, nhưng bản lãnh bà ta quả thật là không nhỏ.
Sở Lưu Hương thở ra :
– Nếu bà ta là bà cô của ta thật, thì ta quá nở mặt nở mày, chỉ tiếc là bà ta không phải thôi.
– Nếu vậy bà ta là cô của ai?
– Dĩ nhiên là bà ta chẳng phải là bà cô của ngươi.
Sở Lưu Hương cũng làm mặt nghiêm trang nói :
– Bà ta là mẹ của ngươi.
– Mẹ ơi.
Hồ Thiết Hoa lập tức la toáng lên :
– Ngươi đang nói có phải là cái vị đòi mạng người Hoa Cô Ma đấy không?
– Không lẽ hiện tại ngươi còn thêm vài bà mẹ nữa hay sao? Ta nhớ hình như ngươi chỉ có một mình bà ta thôi mà.
– Mẹ ơi.
Hồ Thiết Hoa còn đang la lối :
– Không phải bà ta đã tìm được gã oan đại đầu tình nguyện lấy bà ta sao?
Ngày tháng sung sướng như vậy còn không chịu hưởng, chạy ra đây làm gì?
Sở Lưu Hương nhìn y cười ngất :
– Không chừng bà ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy đứa con là ngươi còn hay ho hơn gã oan đại đầu kia, vì vậy, bà ta lại chạy ra kiếm ngươi đó.
Dáng điệu của y giống hệt như một người đang cười trên tai họa người khác, nhìn người ta một chân đã giẵm phải *** chó, dáng điệu của Hồ Thiết Hoa xem ra giống hệt như người đã bị người ta nhét *** chó vào trong miệng, ngay cả nhổ cũng không nhổ ra được.
– Trăm lạy ngàn lạy, ngươi đừng để cho bà ta tìm thấy ta.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Ta còn muốn để cái mạng già này lưu lại bồi ngươi uống rượu thêm vài năm.
Sở Lưu Hương nhìn vẻ mặt sầu khổ nhăn nhó của y, bỗng thở ra một hơi :
– Ngươi thật tình cho rằng ngươi là tên mặt trắng ai thấy cũng yêu sao? Đàn bà trong thiên hạ ai cũng yêu chết ngươi được, nếu không có ngươi, cả bọn ai ai cũng sẽ không thể không chết đi mất cả?
Sở Lưu Hương nói :
– Chỉ tiếc là, người ta lần này lò đầu ra, tuy là đi tìm người, nhưng không phải tìm ngươi.
– Không phải ta?
Hồ Thiết Hoa thật không thể nào tin được :
– Bà ta tìm không phải là ta? Là ai?
– Ta cũng không biết bà ta muốn tìm tổng cộng là bao nhiêu người, ta chỉ biết bà ta tìm được đã ba người rồi.
Hồ Thiết Hoa lại la lớn lên, tiếng la còn lớn hơn lúc nãy :
– Tìm luôn tới ba người? Con mụ này thật là quá rồi.
Y lại nhịn không nổi muốn hỏi Sở Lưu Hương :
– Bà ta tìm ba người nào?
– Ta chỉ nhận ra được hai người trong bọn.
Sở Lưu Hương nói :
– Một người là Yêu Giá Tam Vạn Lượng Hoàng Bệnh Phu, một người là Yêu Giá Thập Vạn Lượng Hắc Trúc Can.
Hồ Thiết Hoa bỗng nổi cơn tức giận lên :
– Ngay cả một xu tiền ta còn chưa bao giờ đòi mụ ta, bọn họ dựa vào đâu mà đòi nhiều quá vậy?
Dĩ nhiên y không phải đang tức giận thật, tuy trong bụng đã có chút chua chua, thậm chí còn có chút thất vọng, nhưng không phải là tức giận thật.
Bởi vì y không phải là một tên hỗn đản chỉ biết ghen tuông chỉ biết tự khen mình, hai người này tính làm gì đây? Hoa Cô Ma tại sao đi tìm họ, y đều hiểu rất rõ ràng.
Người nào đi tìm bọn họ, cũng chỉ có một mục đích.
... Muốn họ giết người, giết một người không dễ gì bị giết.
Trong cái nghề tàn bạo thần bí mà cổ lão vô cùng đó, Hoàng Bệnh Phu và Hắc Trúc Can đều là tay hảo thủ đệ nhất lưu, vì vậy giá tiền bọn họ đòi hỏi cũng đều đặc biết rất cao, nhất là Hắc Trúc Can, bao nhiêu năm nay đã là người thứ ba trong mười người chuyên nghiệp đòi giá cao nhất.
Bởi vì y có thể tin cậy được.
Y rất có tín nhiệm, cái miệng của y cũng tin được, tuyệt đối không hề tiết lộ bất kỳ bí mật nào, cho dù bị người khác chém rớt một cánh tay đi, y cũng sẽ không hé môi nói nửa lời.
Tin được nhất, dĩ nhiên vẫn là thanh kiếm giấu trong cây gậy trúc màu đen của y, thanh kiếm ấy giết người hầu như chưa trật qua lần nào.
– Nhưng ta biết Hoa Cô Ma trước giờ không phải là người có tiền, bà ta tiêu tiền còn nhanh hơn cả ta.
Hồ Thiết Hoa rốt cuộc đã mở miệng ra nói :
– Dù bà ta có muốn giết người nào, cũng kiếm không ra bao nhiêu đó tiền giao cho Hoàng Bệnh Phu và Hắc Trúc Can.
– Người kiếm tiền không chừng không phải là bà ta, không chừng bà ta chỉ làm chuyện đó giùm cho người nào khác thế thôi.
Sở Lưu Hương nói :
– Làm cái chuyện đó, còn ai thích hợp hơn bà ta nữa?
– Còn có một người nữa.
– Ai?
– Ngươi.
Hồ Thiết Hoa lại bật cười lên, những chuyện làm cho y tức giận, hối hận, bi thương, thất vọng, y đều sẽ quên đi rất nhanh chóng.
– Có lúc ta cũng thích bà ta lắm đấy.
Y hỏi Sở Lưu Hương :
– Ngươi có biết tại sao ta thích bà ta không?
– Không biết.
– Bởi vì bà ta có nhiều chỗ giống ngươi lắm.
Hồ Thiết Hoa đang cười rất khoan khoái :
– Bà ta có lúc thông minh, có lúc hồ đồ, có lúc gạt người ta không thường mạng, có lúc cũng để cho người ta gạt, bà ta biết nhiều người hơn ai cả, xen vào chuyện người ta cũng nhiều hơn ai cả, có lúc xém chút nữa ta nhìn bà ta thành ra là ngươi, nhìn ngươi thành bà ta.
Bàn tay của Sở Lưu Hương xém chút nữa cũng đưa lên mũi... Không phải cái mũi của y, mà là cái mũi của Hồ Thiết Hoa.
May mà chỉ sai có một chút, vì vậy mà cái mũi của Hồ Thiết Hoa vẫn còn đó không sao cả, cái mũi đã không bị đấm vào, vì vậy cái miệng vẫn còn chưa ngừng.
– Có điều, cái tật của bà ta cũng giống hệt như của ngươi, cũng như hòn đá trong cái hầm lông vậy, vừa thúi vừa cứng ngắt, làm sao bà ta chịu đi làm chuyện gì cho người khác.
– Bởi vì bà ta không muốn để cho một tên hỗn đản đưa một vị Công chúa gã cho một con khỉ đột.
Hồ Thiết Hoa lại cười không muốn nổi, y nhìn chăm chăm vào Sở Lưu Hương một hồi thật lâu, mới lấy giọng trịnh trọng nói :
– Người khác nghĩ sao ta chẳng màng, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có tán thành chuyện này hay không?
Sở Lưu Hương cũng nói giọng trịnh trọng :
– Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, trước giờ ta không tán thành chuyện giết người, nhưng nếu lần này bọn họ giết được con khỉ đột đó, không chừng ta sẽ đi hôn vào chân bọn họ.
Hồ Thiết Hoa lại nhìn chăm chú vào y cả nửa ngày, bỗng nhảy dựng lên, ướt loi nhoi từ trong nước nhảy ra.
– Mình đi.
– Đi?
Sở Lưu Hương hỏi :
– Đi đâu vậy?
– Đi tìm ông già của cái vị Công chúa đó, cái người bạn của ta đó.
– Tại sao ta phải đi?
– Bởi vì ngươi phải bảo vệ ta, đưa ta sống nhăn lại chỗ đó, không để cho ta chết mất xác trên đường.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Bởi vì ta nghĩ là chính y cũng muốn nói chuyện với ngươi, nói chuyện rồi, không chừng lối suy nghĩ của ngươi sẽ biến đổi hay chăng.
– Nếu ta không tính lại nói chuyện với y?
Hồ Thiết Hoa mở to mắt ra, lớn tiếng nói :
– Ta hỏi ngươi, lúc ngươi muốn lại cái chỗ sa mạc quỹ quái đó, ai đi theo ngươi? Mỗi lần ngươi bị người ta bu lại tấn công, ai đứng bên cạnh ngươi? Mỗi lần ngươi ngủ không được, ai ngồi uống rượu với ngươi chờ trời sáng?
Sở Lưu Hương thở ra một hơi :
– Tốt, đi thì đi, chỉ bất quá ta cũng có điều kiện.
– Điều kiện gì?
– Ta nhất định sẽ đưa ngươi đến đó, nhưng trên đường đi phải đi riêng ra, bất kể trong hoàn cảnh nào, ngươi không được nói ta là ai.
Sở Lưu Hương nghinh mặt lên :
– Nếu ngươi không chịu, ta sẽ không đi, nếu ngươi chịu rồi mà sau này làm không được, ngươi sẽ phát hiện ra, ta tự dưng biến đi đâu mất.
Tài sản của anhhe1281

  #4  
Old 15-05-2008, 08:36 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Tân Nguyệt Truyền Kỳ

Hồi 4

Son, Phấn, Dầu


Trấn nhỏ, đường dài.
Mặt trời mùa xuân cũng giống như má cô con gái, lúc nào cũng e lệ từ trong mây chiếu ra, chiếu ấm áp xuống con đường phố dài nhiệt náo, chị cả em út các bà các lão thái thái đều đã bỏ hết áo quần bông, mặc lên người bộ y phục mùa xuân hồng có xanh có, đi qua đi lại trên con đường phố sưởi nắng, cho mọi người được dịp ngắm nghía áo quần mới của họ.
Banh cầu làm bằng lông gà và hai đồng tiền bay nhảy khắp nơi trên đường, đủ các thức các dạng diều năm bảy màu sắc đang bay lượn đầy trong bầu trời xanh, ngay cả miệng của các lão thái gia cũng đều đang len lén ngậm một cục đường quế hoa.
Những ngày mùa đông dài lạnh lẽo đã qua rồi, mọi người đều đang chuẩn bị hưởng thụ cái sung sướng của một mùa xuân.
Hồ Thiết Hoa đã trở lại thành ra khoan khoái, y chỉ vào một cái quán nhỏ bán bánh bao, bánh nhân tôm và đủ các thức điểm tâm nói :
– Chúng ta lại chỗ đó ngồi được không?
Sở Lưu Hương lập tức đồng ý :
– Ngươi đi đi.
– Còn ngươi?
– Ta phải lại chỗ cái tiệm đối diện một chút.
Đối diện có một tiệm miến nhỏ xíu, trước cửa có một tấm ván màu trắng đề chữ “Thôi đại nương lão điếm chuyên mãi thượng hảo yên chỉ, Cung phấn, Bao Hoa du. Nữ khách giảo kiểm, sơ đầu, xuyên nhĩ khổng, nhất luật chỉ thu nhị thập văn”. (Tiệm cũ của Thôi đại nương, chuyên môn bán son phấn dầu thượng hảo hạng. Khách hàng nữ nắn bóp mặt, chải tóc, xỏ tai, tất cả chỉ thu hai chục văn tiền).
Hồ Thiết Hoa thấy Sở Lưu Hương quả thật đang định bước vào cái tiệm đó, y rất lấy làm kinh ngạc.
– Cái lão tiểu tử này lại đang chơi trò gì đây?
Càng kỳ quái là, Sở Lưu Hương không những đi vào trong tiệm đó, y còn đi tuốt ra cửa sau, vào rồi là chẳng còn thấy ló đầu ra.
Hồ Thiết Hoa ăn hết xong hai mâm thang bao, hai mươi cái bánh bao, lại thêm một dĩa đường mè, uống hai bình trà, vẫn còn chưa thấy Sở Lưu Hương bước ra.
Có điều trong tiệm lại có một lão già râu bạc, mặt mày hiền từ phúc hậu, vác một cây gậy bước ra, không những vậy, còn bước thẳng lại trước mặt Hồ Thiết Hoa, không những vậy còn không chút gì khách khí, ngồi ngay bên cạnh y, không những vậy còn kêu một tô hỏa thoái vu ty lớn, hai chục cái bánh nhân tôm, hai dĩa tiểu ma hoa, ngồi ăn rất là thỏa thích.
Hồ Thiết Hoa nhìn muốn đần mặt ra.
May mà y vẫn còn chưa phải là một tên ngốc thật, y còn nhận ra được, lão già này chính là Sở Lưu Hương.
– Cái lão Vương Bát Đản nhà ngươi, tại sao lại biến mình thành ra như quỷ sứ vậy?
Sở Lưu Hương chẳng thèm ngó ngàng gì đến y, ăn xong bèn đứng dậy, chùi miệng một cái rồi bỏ đi.
Hồ Thiết Hoa cũng vội vã đứng dậy chuẩn bị đi theo một lượt với y, bỗng phát hiện gã phổ ky đang cầm một bình trà lớn đứng trước mặt, da cười mà thịt không cười, nhìn xéo vào y, lấy cái giọng Dương Châu Quan Thoại nói :
– Lão thái gia, khách hàng ở quán chúng tôi đều trả tiền xong mới đi, lão thái gia, ông nói có đúng không?
Dĩ nhiên là đúng, ăn là dĩ nhiên phải trả tiền rồi.
Trả tiền là phải lấy bạc ra mà trả, không có bạc thì lấy đồng tiền cũng xong, xui xẻo là cái vị Hồ lão thái gia của chúng ta trước giờ không có cái thói quen đem theo thứ gì trong người.
Không trả tiền bỏ đi dĩ nhiên cũng có thể có, dù quả có mười tên phổ ky cũng chẳng làm gì được y.
Chỉ tiếc là cái vị Hồ lão thái gia của chúng ta mặt mày còn chưa đến nổi dày đến mức đó.
Vì vậy, y chỉ còn nước ngồi xuống, chỉ cần không đi đâu, là không cần phải trả tiền, ở trong cái quán trà này, khách hàng muốn ngồi lâu bao nhiêu là bấy nhiêu, từ sáng sớm đến tối tắt đèn đi ngủ cũng được.
Gã phổ ky đó tuy chẳng làm gì được y, nhưng bất kể gã ta đi đâu cũng đều liếc xéo về hướng của Hồ Thiết Hoa.
Hồ Thiết Hoa đang ngồi đó phát rầu, bỗng thấy có người nhất định tính trả tiền dùm cho y bước vào.
Một cô bé thân hình ốm yếu rất dễ thương, mặc một chiếc áo kép may bằng vải bông, gương mặt trái xoan không trang điểm phấn son, cặp mắt trắng đen rõ ràng phảng phất như đượm đầy vẻ u oán, nhìn vào thật là tội nghiệp muốn động lòng người.
Người trong quán ăn đều nhìn muốn rớt cả tròng mắt ra, trong lòng ai ai cũng thấy có chút ngứa ngáy làm sao.
Nào ngờ một đóa hoa tươi như vậy lại đi cắm vào bãi phân bò rồi.
Cô lại tìm đây không ai xa lạ, chính là cái gã mặt dày ăn xong không trả tiền tính chuồn lẹ lúc nãy.
Hồ Thiết Hoa dĩ nhiên hiểu rõ trong lòng mọi người đang nghĩ gì. Bởi vì lần trước y cũng bị gạt cho một lần rồi. Đợi cho đến lúc cô lấy con đao bén ngót kề vào cổ họng y, y mới biết cái cô bé vừa yếu đuối vừa nho nhã này thật ra còn hung dữ hơn cả ai.
Cô bé đang đi lại bên cạnh y ngồi xuống, nhìn y như si như dại, ánh mắt đầy vẻ u oán và cầu khẩn, dùng cái tiếng người khác nghe không hiểu nói với y :
– Tôi trả tiền cho anh, anh đi theo tôi.
Những lời cô nói và nét mặt của cô là hai thứ khác nhau hoàn toàn, Hồ Thiết Hoa nhịn không nổi bật cười lên.
– Ta không theo cô, cô cũng sẽ trả tiền cho tôi thôi.
Giọng của y cũng rất thấp, chân của y đã đạp cứng vào chân cô dưới gầm bàn :
– Lần này hình như phải đến lượt cô nghe lời tôi.
Cô bé lại nhìn y si dại cả nửa ngày, nước mắt bỗng như một chuỗi trân châu chảy ròng ròng ràn rụa ra hai bên má.
– Xin anh theo em về nhà thôi, mẹ và con đang bệnh nặng thế kia, anh không về xem họ ra thế nào sao? Anh có biết em tìm anh khổ cực bao nhiêu không?
Lần này giọng nói của cô tuy vẫn còn rất thấp, nhưng đã đủ để mọi người ngồi gần đó nghe được rõ rõ ràng ràng.
Câu nói đó còn chưa thốt ra hết, đã có mấy chục cặp mắt đang nhìn chăm chú đến Hồ Thiết Hoa, mỗi cặp mắt đều lộ đầy vẻ khinh bỉ và phẫn nộ.
Hồ Thiết Hoa bỗng phát hiện ra, hình như mình đã thành một con chuột vừa béo vừa dơ bẩn vừa thối tha. Nếu còn không mau mau chuồn đi, chỉ e sẽ bị người ta đánh cho té bò càng.
Một đỉnh bạc đủ để y trả tiền ăn đã được nhét vào trong tay y dưới gầm bàn.
Trên con đường phố dài, đã có một chiếc xe ngựa chạy qua, đậu lại trước cửa tiệm trà.
Hồ Thiết Hoa chỉ còn nước ngoan ngoãn theo cô ra đi.
Ba cô kia đã ngồi sẵn trong xe chờ, Hồ Thiết Hoa bất chợt quăng hết cả mọi thứ, y chễm chệ ngồi ngay vào giữa các cô, thuận tay ôm choàng lấy eo cô bé lúc nãy.
– Không ngờ thì ra cô vốn là bà vợ của tôi.
Hồ Thiết Hoa cười hì hì nói :
– Bà vợ thân yêu ơi, bà tính đem tôi đi đâu đây?
Bốn cô bé đều sa sầm nét mặt, lạnh lùng nhìn y.
Hồ Thiết Hoa chẳng hề màng tới.
Khí lực của y đã hồi phục lại, chỉ một mình y, đã đủ để đối phó với bốn ả nha đầu này rồi.
Huống gì, Sở Lưu Hương cũng chưa đi đâu xa, nếu nói hiện tại y đang ngồi trên nóc cổ xe ngựa này, Hồ Thiết Hoa cũng không cảm thấy có gì là kỳ quái, lại càng không phải là không tin. Y đối với Sở Lưu Hương trước giờ rất tin cậy.
– Thật ra bất kể các cô đem tôi đi đâu cũng chẳng có gì quan hệ.
Hồ Thiết Hoa nói như thật :
– Dù gì cô cũng là bà vợ của tôi, không lẽ lại tính đi giết chồng bao giờ.
Cái trấn nhỏ này vốn không xa con sông lắm, xe ngựa vừa dừng, bọn họ đã đến bên bờ sông.
Cỏ mùa xuân mới mọc ra, bến đò không có người, trên sông khói sóng lãng đãng, cánh buồm đây đó, xa xa phảng phất hình như còn có cô thôn nữ đang hát sơn ca.
Tháng ba ở Giang Nam, ý xuân đã quá nồng đậm.
Hồ Thiết Hoa đưa mặt về hướng gió, duỗi eo lưng một hồi, lẩm bẩm một mình :
– Không biết kiếm đâu ra tý rượu uống đây, dù trong rượu có thuốc mê, ta cũng cứ uống cạn.
Bốn cô bé đang mặt mày xanh lè nhìn y trừng trừng.
– Lần trước chúng ta dùng thuốc mê bắt được ngươi, chắc là ngươi nằm trong tay bọn ta, trong bụng không phục lắm phải không?
– Ở cái ổ chó của ngươi, cái tên Sở Lưu Hương vừa gian manh vừa quỷ quyệt kia thừa lúc bọn ta không chú ý, chiếm được chút tiện nghi, trong bụng ngươi chắc đang nghĩ rằng bọn ta đều là thứ dễ bị khi dễ lắm phải không?
– Vì vậy lần này bọn ta muốn đem công phu chân thật ra đánh với ngươi, để ngươi thua đến khẩu phục tâm phục mới thôi.
– Bọn ta chỉ muốn hỏi ngươi, lần này nếu ngươi bị thua dưới tay bọn ta, ngươi sẽ tính sao?
Bốn cô bé nói năng lanh lợi, Hồ Thiết Hoa nghe một hồi tức muốn trẹo cả mồm.
– Nếu các cô muốn đem công phu chân thật ra đánh nhau với ta, ta chỉ còn nước phụng bồi thôi.
Hồ Thiết Hoa cười nói :
– Nếu ta thua, tùy tiện các cô muốn gì thì làm, ta tuyệt đối không nói gì khác lôi thôi.
Bất kể ai cũng đều không thể không thừa nhận, Hồ Thiết Hoa chắc chắn được xem là một tay cao thủ đệ nhất đẳng trong giang hồ, bảy mươi hai đường Hồ Điệp Xuyên Hoa của y tự sáng chế, là một tuyệt kỹ hiếm thấy trong giang hồ.
Bốn cô bé này hình như cảm thấy y còn chưa cảm thấy khoan khoái lắm, các cô làm một chuyện cho y càng thêm khoan khoái hơn.
Các cô bỗng nhiên thoát bỏ hầu hết y phục trên người ra, lộ bắp đùi thon dài rắn chắc, cái eo lưng linh hoạt mà dẻo dai.
Mặt của các cô không trang điểm phấn son, nhưng trên người hình như có thoa một lớp dầu có thể bảo trì cho làn da trơn tuột. Dưới ánh mặt trời, da thịt của các cô trông như những sợi tơ lụa mềm mại trơn láng uấn vào nhau.
Lúc bấy giờ, các cô đã rút hết binh khí ra. Các cô dùng một thanh đao, một thanh kiếm, một cây phán quan bút và một cây Nga Mi thích, tuy cũng là những thứ lợi khí làm bằng thép ròng, nhưng nhỏ hơn những loại thường dùng một nửa, xem ra giống hệt như đồ chơi của con nít.
Hồ Thiết Hoa cảm thấy thích thú vô cùng, thậm chí y còn đang thầm hy vọng, y chỉ hy vọng Sở Lưu Hương sẽ không lại quá sớm.
Cô bé có cặp mắt to hình như đã nhìn ra trong bụng y đang nghĩ gì, cô bỗng cười nhạt nói :
– Nếu ngươi cảm thấy đây là chuyện thú vị, thì ta bảo đảm với ngươi là ngươi sẽ lập tức cảm thấy không thú vị tý nào ngay.
Cô nói đó là lời nói thật, Hồ Thiết Hoa quả nhiên lập tức cảm thấy không thú vị tý nào, không những vậy, còn cực kỳ không thú vị.
Vũ khí của các cô tuy vừa nhỏ vừa ngắn, nhưng một tấc ngắn là một tất hiểm, chiêu chiêu liền liền, chiêu chiêu hiểm độc, vừa nhanh vừa hiểm vừa chính xác vừa hung dữ.
Cái eo lưng và bắp đùi của các cô thật là linh hoạt, di chuyển qua lại như cá đang lội trong nước.
Cá nhất định là không mặc áo quần rồi.
Bốn cô gái này hiện tại ăn mặc cũng chỉ bất quá nhiều hơn cá một chút đỉnh, những chỗ không nên cho người ta thấy đều để ra cho người ta thấy, nhất là những lúc nhảy nhót uốn lượn thân hình.
Cái tình cảnh loại đó thường thường hay làm cho trái tim đàn ông đập mạnh lên, hô hấp biến thành cấp xúc, rất khó mà giữ cho bình tĩnh được. Nếu người đàn ông đó đang ngồi thoải mái khoan thai một bên nhìn, chắc là sẽ nhìn ngắm vô cùng khoái lạc.
Nhưng đối với người đàn ông tùy thời tùy lúc đều có thể bị một nhát đao cắt vào cổ họng, một nhát kiếm xuyên vào tim mà nói, cái thứ ảnh hưởng đó lại vô cùng đáng sợ.
Nhất là hạng đàn ông như Hồ Thiết Hoa.
Y cũng biết cái tình cảnh đó đối với y phát sinh ra rất nhiều ảnh hưởng không tốt, nhưng tiếc là y có không muốn nhìn cũng không được.
Y nhất định phải nhìn bọn họ, đối với từng động tác của bọn họ phải nhìn cho rõ ràng tỷ mỉ, nếu không cổ họng của y rất có thể sẽ có thêm một cái lỗ hổng.
Trong tay các cô đang cầm không phải là đồ chơi, mà là những thứ vũ khí giết người như chơi.
Càng chết nữa là, cặp mắt của Hồ Thiết Hoa lại tốt vô cùng, thậm chí ngay cả những thớ thịt đang rung động trên bắp đùi của các cô y cũng có thể nhìn thấy rõ rõ ràng ràng.
Cứ nhìn như vậy một hồi nữa, chắc chắn sẽ làm cho người ta nhìn muốn chịu không nổi, không chừng làm người ta nhìn chết luôn đi được.
Hồ Thiết Hoa lại đang thầm hy vọng, hy vọng Sở Lưu Hương mau mau lại sớm một chút.
Nếu sở Lưu Hương đang đánh nhau với các cô, nếu như y đang đứng một bên xem thì quá tuyệt diệu, cho dù muốn y nhìn ba ngày ba đêm y cũng không chán.
Chỉ tiếc là y chờ mãi chờ hoài, Sở Lưu Hương vẫn chẳng thấy bóng hình đâu.
– Ngươi khỏi cần chờ nữa.
Cô bé có cặp mắt to nói :
– Cái tên Sở Lưu Hương bỗng dưng biến thành lão già chẳng lại đâu.
– Lão già nào?
Hồ Thiết Hoa cũng còn biết làm bộ hồ đồ :
– Lão già nào?
– Ngươi tưởng bọn ta không biết sao?
Cô con gái có cái eo thon nhất cái chân dài nhất làm người ta nhìn muốn chết đi được cười nhạt nói :
– Chúng ta vừa đúng lúc chính mắt thấy y đi vào trong tiệm của Thôi đại nương, lại đúng lúc chính mắt thấy một lão già bước ra, ngồi ăn thang bao chung một bàn với ngươi.
Cô nói :
– Không lẽ ngươi còn cho là bọn ta nhìn không ra y chính là Sở Lưu Hương sao? Không lẽ ngươi cho bọn ta là lợn cả sao?
Hồ Thiết Hoa hy vọng các cô nói chuyện càng nhiều càng tốt, bất kỳ ai đang nói chuyện, động tác cũng sẽ chậm đi lại một chút.
Vì vậy y lại hỏi :
– Các cô làm sao biết được lão già đó sẽ không lại đây?
– Bởi vì bọn ta đã chuẩn bị sẵn đủ người đi đối phó với y rồi, nếu bây giờ y còn chưa chết, vận khí coi như đã không đến nổi gì tệ.
– Các cô muốn y chết sao?
Hồ Thiết Hoa nói :
– Nhỡ y không phải là Sở Lưu Hương thì sao?
– Thì xem như bọn ta đã giết lầm người.
Cô gái ôn nhu nhất trong bọn nói :
– Giết lầm một vài người, cũng là chuyện bình thường.
– Chuyện đó bình thường quá thật, dù có giết lầm bảy tám chục mạng người cũng không quan hệ gì.
Hồ Thiết Hoa thở ra một hơi nói :
– Chỉ bất quá, sau này các cô nghĩ lại chuyện đó, ban đêm không chừng sẽ ngủ không được đó, những thứ oan hồn không chừng sẽ lại thăm các cô.
– Ngươi yên tâm, bọn ta đêm nào cũng ngủ ngon vô cùng.
– Cho dù các ngươi ngủ ngon đi, cũng không chừng sẽ nằm mộng thấy những thứ oan hồn đó đang cởi váy các cô ra.
– Đánh rắm thối.
– Đánh rắm? Rắm của ai?
Hồ Thiết Hoa nói :
– Nếu có ai đang đánh rắm, người đó nhất định không phải là ta, trước giờ ta chưa hề đánh rắm bao giờ.
– Không thể nào, trăm ngàn lần không thể nào.
Bọn họ bỗng nghe có một người đang nói :
– Một người đàn ông to đầu thế này tại sao lại đi gạt các cô bé, rõ ràng là ngươi đánh rắm còn hơn ai, tại sao lại nói là không hề đánh rắm? Ngươi không biết còn ai biết? Thiên hạ không lẽ còn có người nào biết đánh rắm hơn cả ngươi?
Hồ Thiết Hoa bật cười, cười lớn.
– Ta biết chắc là ngươi chẳng chết được, cả đời ta còn chưa thấy ai có vận khí may mắn hơn ngươi, làm sao ngươi chết cho được?
Tảng đá bên cạnh bờ sông, rõ ràng là còn chưa có ai đó, bỗng nhiên y đã xuất hiện trên tảng đá.
Gương mặt của bốn cô bé đã biến hẳn đi, các cô bỗng xuất thủ đánh tới mấy chiêu, rồi đồng thời cùng tung người lên.
– Mau mau chụp một cô.
Sở Lưu Hương lớn tiếng hô :
– Bắt một cô là đủ rồi.
Chỉ tiếc là Hồ Thiết Hoa ngay cả một cô cũng không bắt nổi. Y vốn đã chụp được cô đùi dài nhất, chụp vào bắp chuối của cô, chỉ tiếc là trong chớp mắt đã bị cô tuột từ trong tay ra.
Mấy cô bé này quả thật còn trơn tuột hơn cả mấy con cá.
Nước bắn tung tóe, sóng đẩy tứ bề, bốn cô con gái đã nhảy hết xuống sông, nước sông lặng lờ, ngay cả cái bóng của các cô cũng chẳng còn thấy đâu.
Hồ Thiết Hoa chỉ còn nước nhìn bàn tay mình, bàn tay của y đầy những dầu.
– Cái cô bé xinh đẹp thế này, tại sao lại biến người mình thành như một con gà thoa mỡ? Tại sao lại đi thoa dầu lên cùng người làm gì?
Hồ Thiết Hoa thở ra :
– Nếu tương lai ta lấy vợ, cô ta mà thoa lên người chút dầu thôi, ta sẽ lấy cây đập vào đít.
– Đúng, ta phải đánh vào đít, ngay cả một đứa ta cũng chẳng bắt được.
Hồ Thiết Hoa đã nổi giận lên :
– Còn ngươi thì sao? Ngươi đang làm gì? Ngươi có phải là không có tay đâu, tại sao ngươi không tự mình lại mà chụp?
Sở Lưu Hương thở ra :
– Sao ngươi không dùng cái đầu não của ngươi mà suy nghĩ chút đỉnh, một người có thân phận như ta thế này mà đi chụp chân đàn bà?
Hồ Thiết Hoa nhìn trừng trừng vào y như một con gà trống, nhìn trừng trừng cả nửa ngày, bỗng bật cười lên, cười khom cả lưng lại không đứng thẳng người lại nổi.
– Ngươi còn có một chuyện nữa đáng đánh vào đít lắm.
Sở Lưu Hương nói :
– Chuyện gì?
– Lúc nãy lúc ngươi gạt được cho các cô nói chuyện, ngươi đã có mấy dịp có thể chế ngự được các cô, ít nhất cũng bắt giữ được hai cô.
Sở Lưu Hương hỏi :
– Trong chiêu thức của các cô đã có chỗ hở, nhưng ngươi lại giống như đứa mù chẳng thấy gì cả.
– Sao ta lại không thấy?
Hồ Thiết Hoa nói :
– Chỉ bất quá, tuy ta không có thân phận như vậy của ngươi, ít nhiều gì cũng có chút thân phận, làm sao xuất thủ vào cái chỗ đó của các cô gái được!
Y vốn đang cười ngất ra đó, bỗng nhiên lại không cười nữa, lại nhìn chăm chăm vào Sở Lưu Hương như một con gà trống :
– Sao ngươi biết được lúc đó ta có cơ hội xuất thủ? Không lẽ lúc đó ngươi đã tới rồi?
– Nếu ta còn chưa lại, làm sao ta thấy được?
Sở Lưu Hương nhẫn nha nói :
– Nếu ta không thấy, làm sao ta biết được?
Hồ Thiết Hoa nhìn trừng trừng vào y, giống như một con gà trống đang nhìn một con rít, không những vậy, còn không ngớt cười nhạt :
– Tốt! Tốt, tốt, tốt lắm, thì ra ngươi đã lại từ lâu, đã núp sẵn một bên nhìn trộm từ lâu.
Hồ Thiết Hoa lắc đầu, than thở, tức giận :
– Bạn tốt của người tùy thời tùy lúc đều có thể bị người ta cắt đứt cổ họng, ngươi thì núp một bên nhìn ngắm bắp đùi đàn bà, ngươi có biết xấu hổ hay không?
– Xấu hổ lắm, ta vốn đang xấu hổ vô cùng.
Sở Lưu Hương nói :
– Nhưng ta bỗng sực nhớ ra, nếu ngươi là ta, chỉ sợ hiện tại ngươi còn đang nhìn, còn chưa chịu thò đầu ra.
Y nói giọng rất khoan khoái :
– Nghĩ đến cái điểm đó, ta chẳng còn cả thấy có tý gì là xấu hổ nữa.
Hồ Thiết Hoa lại than thở :
– Sao ngươi lại hiểu ta quá thế? Không lẽ ngươi là con trùn trong bụng ta sao?
Xe ngựa đã đi mất từ lâu, đem theo y phục các cô đã thoát bỏ ra đi mất.
Bốn cô bé này lai lịch như thế nào? Ai sai các cô lại? Xem thân thủ và cơ trí của các cô, nhất định là đã được huấn luyện rất nghiêm túc từ lúc còn nhỏ, người đã huấn luyện các cô làm chuyện này, người đã huấn luyện các cô mười lăm mười sáu tuổi thành những người xuất sắc như thế này, dĩ nhiên cũng là một tay cực kỳ lợi hại.
Phía sau các cô, chắc chắn là có một tổ chức thực lực lớn lao vô cùng đang nâng đỡ, chỉ huy các cô.
Trong cái hoàn cảnh như vậy, nếu các cô đã tìm người nào rồi, các cô nhất định sẽ không dừng tay lại.
Hồ Thiết Hoa thở ra :
– Nói thật đấy, chính ta cũng cảm thấy mình đáng bị đánh vào đít thật, cứ vậy mà thả hết cả bọn ra.
Y hỏi Sở Lưu Hương :
– Còn ngươi thì sao? Tại sao ngươi không bắt giữ một vài tên lúc nãy tính đối phó với ngươi đó? Mà lại đi lấy mấy cái mũ của bọn họ đem về làm gì? Không lẽ ngươi có thể nhận ra lai lịch của bọn họ từ những cái mũ đó sao?
– Ta chẳng cần gì phải đi hỏi lai lịch bọn họ.
– Tại sao?
– Bởi vì ta vốn nhận ra được bọn họ.
Sở Lưu Hương nói :
– Bọn họ đều là đệ tử bị Thiết Kiếm tiên sinh trục xuất trong lần thanh lý môn hộ đầu tiên, trong giang hồ lưu lạc mấy năm, chí khí đã bắt đầu tiêu ma, từ từ rồi biến ra thành chuyện gì cũng làm được, lần này bọn họ chỉ bất quá được bốn cô bé bỏ ra một vạn lượng mướn họ đi đối phó với một lão già râu bạc, không những vậy, lúc nhận tiền làm chuyện này, chẳng biết chút gì về cái người mướn mình là ai.
– Bọn họ có biết cái lão già râu bạc ấy là Sở Lưu Hương không?
– Đại khái chắc là không biết, nếu không chỉ sợ bọn họ không dám nhận cái món hàng này.
– Chính cái lúc ngươi đi ra khỏi cái tiệm của Thôi đại nương, ngồi xuống ăn mấy miếng, là các cô đã tìm ra được người đối phó ngươi!
Hồ Thiết Hoa than thở :
– Bản lãnh của mấy con nha đầu này cũng không nhỏ tý nào.
– Không chừng bản lãnh của các cô không đến nổi lớn vậy, nhưng chung quanh vùng này, chắc là có người của các cô.
Sở Lưu Hương nói :
– Bọn này thần thông chắc cũng không nhỏ, vì vậy các cô muốn làm chuyện gì cũng thuận tiện vô cùng.
Y vỗ vỗ vào vai Hồ Thiết Hoa :
– Vì vậy chúng ta vẫn nên chia nhau ra đi riêng là tốt hơn, không những vậy, ta còn đi trước ngươi đây.
– Tại sao?
– Bởi vì cái lão già râu bạc đã bị người ta nhận ra rồi, chẳng còn cách nào giữ yên đó nữa.
– Do đó ngươi lại đi tìm cái bà Thôi đại nương kia nữa sao?
Hồ Thiết Hoa nói :
– Không lẽ bà ta cũng là một tay cao thủ về thuật dị dung, sao trước giờ ta không hề nghe nói vậy?
– Chuyện ngươi chưa nghe nói vốn là nhiều quá chừng rồi.
– Lần này ngươi tính kêu bà ta biến ngươi thành thứ gì?
– Ta không thể nói cho ngươi biết được.
Sở Lưu Hương nói :
– Không chừng vẫn là lão già, không chừng là một tay phú thương bụng phệ, cũng không chừng là một đại hán Sơn Đông, cũng không chừng là một thư sinh văn nhược, đại khái là người ngươi chưa bao giờ gặp mặt, thậm chí ngay cả ta cũng chưa từng thấy qua, chỉ bất quá, nhất định ta ở đâu quanh quẩn ngươi thôi.
Y lại nói :
– Ta làm vậy, đều là do sự an toàn cho người, nếu ngay cả ngươi còn không biết người đó là ta, người khác dĩ nhiên là nhìn không ra rồi, như vậy ta mới có thể bảo vệ được chắc chắn cho ngươi.
Y hít vào một hơi thở :
– Ta đối xử với ngươi thật tình còn tốt hơn ngươi đối xử với mẹ ngươi nhiều.
Hồ Thiết Hoa nãy giờ đang sờ sờ vào mũi.
Động tác và thái độ lúc y sờ mũi, cùng với Sở Lưu Hương giống hệt như nhau.
Chỉ bất quá, lúc Sở Lưu Hương sờ mũi, y không cười, còn y thì bỗng bật cười lên, còn cười khom cả lưng lại :
– Ngươi cười gì?
– Ta bỗng sực nhớ ra một chuyện buồn cười.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Ta bỗng nghĩ ra, nếu ngươi giả làm một cô con gái, không chừng sẽ có vô số đàn ông nhắm trúng ngươi, nếu trong đó có một tên đại đạo hái hoa, chuyện đó sẽ quá thú vị đi mất.
Trời đã tối, nhưng trong khách sạn Phú Quý đèn đuốc sáng choang, chiếu sáng rực vào tận mỗi góc tường trong khách sạn.
Bọn họ không tiếc gì tiền phí tổn chút đỉnh đèn đuốc dầu thắp đó.
Cái tên của khách sạn không phải đặt ra là không có ý nghĩa, giá cả nơi này càng lúc càng mắc, ông chủ khách sạn dĩ nhiên càng lúc càng giàu, vì vậy mới gọi là khách sạn Phú Quý.
Cái khách sạn như vậy làm sao đi để ý tới chút phí tổn đèn sáp?
Cái phòng tốt nhất trong khách sạn Phú Quý chính là căn phòng có chữ “Phú”, hôm nay Hồ Thiết Hoa đang trú ngụ trong gian phòng đó.
Trước giờ khí phái của y vốn rất to lớn, có ai ngờ được cái vị đại gia này không có ngay cả một đồng tiền.
Những thứ đó ngay chính cả Hồ đại gia cũng thường thường hay quên, người khác làm gì mà ngờ tới.
Trước tiên là kêu rượu ngon thịt béo vào trong phòng, bày đầy ra cả bàn, một người uống rượu tuy chẳng thú vị gì, y vẫn còn uống không ít.
... Cái gã tiểu tử Sở Lưu Hương không biết bây giờ đã biến thành ra thứ gì rồi? Tên tiểu tử này không lẽ cho rằng mình không nhận ra được y thật sao? Cho dù y có bị thiêu thành tro bụi, mình cũng nhận ra y được mà.
Trong phòng có một tấm gương chùi thật bóng loáng, Hồ Thiết Hoa nhìn vào gương bật cười.
Vì để biểu lộ tấm lòng bội phục của mình đối với mình, y lại mời chính mình một ly nữa.
Chính vào lúc đó, y bỗng ngửi thấy có mùi thuốc.
Tửu lượng của Hồ Thiết Hoa, ngay cả y còn phải bội phục vô cùng.
Hiện tại tuy y đã có chút ngà ngà, cách cái lúc say túy lúy còn xa cả khúc.
Cái mũi của y cũng không giống cái mũi của Sở Lưu Hương, cái mũi của y trước giờ rất bén nhạy, nếu y có bạn bè uống rượu từ xa ngoài năm dặm, y lập tức sẽ ngửi thấy ngay.
Chỉ tiếc là mùi thuốc này vốn không thơm.
Đấy là một thứ mùi thật kỳ quái, có cái mùi của rất nhiều thứ thuốc hỗn hợp vào.
Mấy thứ thuốc này đều là những thứ dùng để trị liệu ngoại thương, nếu có người nào đem trộn mấy thứ thuốc này vào với nhau, làm thành một thứ thuốc để trị bệnh, thì cái người đó bị thương ắt hẳn là không nhẹ.
Chỗ nấu thuốc hình như ở một cái phòng cách một cái tường.
Nếu một người bị thương phải đem đồ nấu thuốc vào tận trong phòng để nấu, thì người đó ắt hẳn là có không ít kẻ đối đầu thật đáng sợ, không những vậy, còn rất có thể ngay cả một người bạn cũng không có.
Bị thương đã là chuyện tội nghiệp rồi, không có bạn bè lại càng tội nghiệp hơn.
Hồ Thiết Hoa bỗng cảm thấy thật đồng tình với người này, y rất muốn qua bên đó bầu bạn với y, uống vài ly rượu giải khuây, nếu đối đầu của y có lại, không chừng còn có thể giúp y chống đỡ một trận.
May mà Hồ đại gia còn chưa uống đến mức nổi cơn bốc đồng, vẫn còn chưa quên rằng hiện tại nhất định không thể đi kiếm chuyện phiền phức tròng vào đầu mình.
Không may là, chính lúc đó, y bỗng nghe vách tường bên kia xoảng lên một tiếng, hình như là có bình thuốc gì đó bị đập bể.
Mùi thuốc lại càng nồng đậm.
Hồ Thiết Hoa vẫn còn chưa bồng bột lên, vẫn còn nhẫn nại yên đó, vẫn còn chưa xông qua phòng bên kia.
Y cũng không cần phải xông qua.
Bởi vì bên vách bên kia đã xông qua trước, không phải là người trong phòng xông qua, mà là nguyên cả một phòng đều xông qua, ầm lên một tiếng lớn, vách tường chính giữa hai phòng đã bị lũng một lỗ hổng lớn thật lớn, một người bỗng từ lỗ hổng đó bay qua, hai gian phòng bỗng biến thành một gian.
Tài sản của anhhe1281

  #5  
Old 15-05-2008, 08:39 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thời gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Tân Nguyệt Truyền Kỳ

Hồi 5

Một Cây Gậy Trúc


Hồ Thiết Hoa vừa sực nhìn đã thấy ngay một cây gậy trúc.
Một cây gậy trúc màu đen.
Cây gậy trúc màu đen đó đang được một bàn tay to lớn gân guốc nổi cuồn cuộn nắm chặt, nhưng người thì không còn có thể được xem là một người, nhiều nhất chỉ là nửa người.
Cánh tay phải của y đã bị chặt đi từ tận bả vai, con mắt phải đã bị mù, phía trên mắt còn có một vết sẹo hình chữ thập.
Hiện tại, chân trái của y cũng đã bị chặt đứt, chặt đứt từ phía trên đầu gối, không những vậy hình như là bị chính y chặt.
Bởi vì nửa cái chân bị chặt xuống kia còn đang ở đó, y đang ngồi dựa lưng vào tường, nửa chân bị chặt kia đang ở bên cạnh y, hơn một nửa khúc chân đen sì ốm tong mà thật dài, đã muốn rữa nát ra vì lở lói.
Vết thương trên vai trái của y cũng ác liệt như vậy, miệng vết thương cũng đã bắt đầu lở lói phát ra mùi hôi thúi, người đâm y không biết đã dùng binh khí hay ám khí, không những xuất thủ vô cùng cay độc, mà ám khí nhất định là cũng có tẩm thuốc độc.
Không ngờ y vẫn còn ráng gắng gượng chi trì ra đó, không những vậy còn chi trì cho đến bây giờ, thà chặt đi một chân của mình, vẫn còn muốn chi trì đáo để.
Người này tuy còn thừa có nửa người thôi, nhưng y vẫn còn là một tay hảo hán cứng cỏi.
Hiện tại y còn đang bị bốn người dùng sáu thứ binh khí khác nhau bao vây, bốn người trầm tĩnh mà tàn bạo, sáu thứ binh khí có thể lấy mạng người trong chớp mắt, một người dùng xà tiên, một người dùng trường kiếm, một người dùng một cặp Nhạn Linh đao mỏng dính, một người dùng một cặp Phân Thủy Nga Mi thích.
Trong tình cảnh nguy cấp như vậy, y vẫn còn rất cứng cỏi, vẫn còn nắm cây gậy trúc màu đen trong tay, vẫn không lộ ra một vẻ gì là sợ hãi.
Lúc nãy vốn có năm người lại, người thứ năm là người xông vào tấn công đầu tiên, bị y dùng cây gậy đen trong tay đánh bật ngược lại, đụng sầm vào tường.
“Phú Quý” và “Kiên cường” vốn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, vì vậy cái bức tường của khách sạn Phú Quý lập tức bị người đó đụng lũng thành một lỗ hổng lớn.
Hồ Thiết Hoa không hề nghĩ đến chuyện người này chính là Hắc Trúc Can, y cũng không nghĩ đến chuyện Hắc Trúc Can là một người như vậy.
Y dùng cặp mắt của mình thường thường nhiều hơn là dùng đầu não.
Y chỉ thấy rằng, cái gã chỉ còn thừa có một nửa người này, vẫn còn là một tay hảo hán cứng cỏi.
Y bình sinh thích nhất là những tay hảo hán cứng cỏi đó.
Vì vậy y không nhịn được nữa, đã thuận tay cầm thùng rượu ném qua.
– Các ngươi bốn người đối phó với một nửa người của người ta.
Hồ Thiết Hoa rống lên :
– Các ngươi không biết xấu hổ sao?
Thùng rượu ném qua, sáu thứ vũ khí đã có năm thứ nhắm vào người y đánh lại, đều đánh vào những chỗ yếu hại trong người y.
– Ngươi hỏi chúng ta có xấu hổ không? Còn ngươi có ham sống không?
Phân Thủy Nga Mi thích tuy là thứ vũ khí có hiệu lực nhất dưới nước, ở ngoài cũng vẫn là một thứ vũ khí lợi hại.
Xà tiên như con rắn độc, Nhạn Linh đao múa lên như nhạn.
Vũ công của những người này còn cao cường hơn Hồ Thiết Hoa dự liệu xa lắc, Hồ Thiết Hoa cũng chưa chắc phải thua về tay của bọn họ, nhưng y đã la làng lên :
– Họ Sở kia, ngươi nói ngươi sẽ ở quanh quẩn đâu bên cạnh ta, ngươi đang ở đâu đó?
– Họ Sở kia có phải là Sở Lưu Hương không?
Xà Tiên cười nhạt :
– Có phải ngươi tính dùng Sở Lưu Hương ra dọa nạt bọn ta phải không?
– Ta dọa ai?
Hồ Thiết Hoa cũng đang cười nhạt :
– Các ngươi vốn chẳng có tên nào giống được người, ta dọa nạt quỷ gì các ngươi.
Còn chưa nói hết câu đó, chính y cũng cơ hồ biến luôn thành quỷ, cây xà tiên xém tý nữa là đã quấn vào cổ của y, bên cạnh cây Nhạn Linh đao cũng xém tý nữa là cắt đứt cổ họng của y.
Chỉ xém một chút thôi.
Trên thế giới này có nhiều chuyện đều không thể nào xém một chút được, ngay cả một chút thôi cũng không được.
Vì vậy Hồ Thiết Hoa vẫn còn sống nhăn ra đó, không những còn sống nhăn, mà còn sống rất là khoan khoái.
Y đã nhận ra được Sở Lưu Hương.
Không có xe không có ngựa, ngay cả kiệu, lừa, la, chẳng có gì cả, Hồ Thiết Hoa chỉ còn nước đi bộ.
Từ bờ sông chỗ đó đi đến khách sạn, y gặp rất nhiều người, trong đó dĩ nhiên là có vài người có vẻ đặc biệt hơn một chút.
Một lão công công mặt mày hồng hào, một gã phú thương cái bụng không phệ lắm, một gã đại hán mặt mày râu ria xồm xoàm, một gã thư sinh văn vẻ nho nhã.
Bốn người này tấu xảo đều giống với những người mà Sở Lưu Hương đã có nhắc qua, vì vậy Hồ Thiết Hoa đã chú ý tới bọn họ từ lâu.
Tuy y không nhận ra trong bốn người đó, người nào là Sở Lưu Hương, nhưng trong đó ít nhất là phải có một người.
Hiện tại y quả nhiên đã thấy người đó.
Một gã bạch diện thư sinh ôn nhã tú khí, trong tay phe phẩy một cái quạt, thình lình xuất hiện ở ngoài cửa.
Hồ Thiết Hoa bật cười, cười khoan khoái.
– Ta biết lần này ngươi đến nhất định sẽ nhanh hơn một chút, bởi vì bốn tên này chẳng có tên nào dễ nhìn như bốn cô bé kia.
Bạch diện thư sinh cũng cười cười, phe phẩy quạt ung dung ở ngoài cửa bước vào.
Cây quạt trên tay chắc chắn phải là vũ khí của y.
Bất kể những thứ gì ra làm sao, vào đến tay của Sở Lưu Hương sẽ lập tức biến thành vũ khí, một thứ vũ khí chết người.
Hồ Thiết Hoa nhận ra được, y lập tức sắp xuất thủ ngay ra đó, chỉ cần y xuất thủ, bốn người kia ít nhất cũng phải có hai người sẽ ngã xuống, huống gì Hắc Trúc Can còn đang gắng gượng chi trì ở đó, cái người đang nãy giờ nhìn lom lom vào y cũng đang nắm chặc thanh trường kiếm trong tay, không dám sơ hở tý nào.
Vì vậy Hồ Thiết Hoa càng cười thêm khoan khoái!
– Thật ra, nếu ngươi không lại, ta cũng sẽ dẹp sạch bốn con rùa con này, nhưng ngươi đã lại đây rồi thì ta cũng để cho người một hai đứa đấy.
Hồ Thiết Hoa nói rất rộng rãi :
– Tùy tiện ngươi chọn một hai tên đi, còn thừa đều để đó cho ta.
– Ngươi thật khách khí, thật cảm ơn ngươi lắm.
Bạch diện thư sinh cũng cười rất khoan khoái, thậm chí còn khoan khoái hơn cả Hồ Thiết Hoa nữa, bởi vì cây quạt trong tay y đã xoay vùn vụt như chong chóng bay lại chỗ Hồ Thiết Hoa.
Hồ Thiết Hoa vừa tránh được cái chong chóng đó, đã có sáu thứ vũ khí đồng thời đánh lại sáu chỗ yếu hại trong người y.
Sáu thứ vũ khí đó, cái đáng sợ nhất không phải là xà tiên, cũng không phải là Nga Mi thích hay Nhạn Linh đao, mà là một ngón tay.
Chỉ trong chớp mắt lúc cây quạt còn đang xoay vùn vụt bay ra khỏi tay, bạch diện thư sinh đã xông lại trước mặt Hồ Thiết Hoa, dùng một ngón tay trái điểm vào huyệt Thiên Linh trên đầu của y.
Hồ Thiết Hoa chẳng còn cục cựa gì được nữa.
Tuy đối phương đông người, không những vậy đều là cao thủ đệ nhất lưu, y vốn không thể nào bị người ta chế ngự dễ dàng như vậy.
Chỉ tiếc, y nằm mộng cũng không ngờ được, cái tên Sở Lưu Hương này lại không phải là Sở Lưu Hương.
– Ta họ Bạch, chính là chữ Bạch trong bạch diện thư sinh, và cũng chính là bạch tuyết, bạch vân, bạch ngọc. Tên của ta là Bạch Vân Sinh.
Gã thư sinh ôn nhã đó nói :
– Nếu các hạ lầm ta với người nào khác, thì lỗi là ở các hạ thôi.
Hồ Thiết Hoa bỗng lớn tiếng nói :
– Thật tình ta không nên lầm ngươi với tên kia, tên kia quả thật không phải là người mà, hắn vốn không phải là người, hắn là một con rùa rút cổ, nãy giờ vẫn rút đầu rút cổ không dám thò ra.
Y ở trong này mắng một câu, bên ngoài quả nhiên có người trả lời ngay.
Một người đang ngồi trên mái ngói xuyên qua khung cửa sổ đối diện, đang cố ý giả giọng nói :
– Hồ Thiết Hoa kia, ngươi gấp gáp làm gì? Ta bảo đảm bọn họ sẽ không động tới một cái lông của ngươi, nếu ngươi mà chết, còn ai chịu đem cái vị công chúa đó hộ tống lại cho Sử Thiên Vương bây giờ?
Bạch diện thư sinh chau mày một cái, nhìn Hồ Thiết Hoa từ trên xuống dưới một hồi, thái độ lại càng ra vẻ ôn hòa :
– Các hạ là Hồ Thiết Hoa Hồ đại hiệp đây sao?
– Đại khái là vậy.
Bạch diện thư sinh mỉm cười :
– Nếu vậy chuyện này chắc là phải hiểu lầm rồi, thật tình có lỗi quá xá.
Y đang nói chuyện, thân hình đã lùi về phía sau, cây quạt nãy giờ còn đang xoay tít như chong chóng, đến bây giờ mới chậm lại, y thò tay ra chụp, cây quạt bèn nằm gọn trong tay.
– Nể mặt Hồ đại hiệp, hôm nay chúng ta tuyệt đối không được đụng chạm vào bất kỳ ai ở nơi này.
Bạch diện thư sinh mỉm cười, khom lưng :
– Hôm nay chúng tôi xin cáo biệt, sau này còn có dịp gặp lại.
Sau đó, thân hình của y bỗng tà tà bay ngược lên, trong chớp mắt đã biến vào trong bóng đêm.
Còn bốn người kia thân pháp cũng cực kỳ nhanh nhẹn, thân hình vừa thoáng qua, cũng đều toàn bộ biến đi, ngay cả cái người đụng đầu thủng vào tường xuyên qua phòng Hồ Thiết Hoa cũng đi theo luôn.
Nhìn lại cái gã đang ở đối diện mái ngói bên kia, y đã đứng ở ngoài sân, thân hình cao cao, bọc mảnh vải xanh trên đầu, thì ra lại là một cô gái mặt mũi không xấu xí tý nào.
Hồ Thiết Hoa bước ra tới cửa, mở to cặp mắt, nhìn trừng trừng kinh ngạc vào cô ta, y sờ sờ cái mũi mình cười khổ :
– Sở Lưu Hương, lần này ta bội phục ngươi thật đó, không ngờ ngươi lại đi giả trang được thành một cô gái.
Câu nói ấy còn chưa nói xong, mặt y đã bị ăn phải một cái tát tai.
Một cái tát tai thật chát chúa.
Hồ Thiết Hoa bị tát cho ngẩn mặt ra, ngẩn ra cả nửa ngày mới nhìn rõ được cô gái đó là ai, y lập tức la ầm lên :
– Mẹ tôi ơi! Bà là Hoa Cô Ma đây mà.
Hoa Cô Ma lấy hai tay chống nạnh, tuy bà ta đã cố ý làm ra vẻ thật hung ác thật giận dữ, ánh mắt của bà ta đầy nụ cười :
– Cái tên Vương Bát Đản này, đến giờ mới nhận ra ta là mẹ của ngươi đấy sao, ngươi nói thử xem, ngươi có đáng bị đánh đòn không?
– Mẹ tôi ơi, sao bà ốm đi dữ thế này?
Hồ Thiết Hoa còn đang la làng :
– Bao nhiêu thịt mỡ trên người bà đi đâu hết cả rồi?
– Có cái thứ con bảo bối như thế kia, mẹ ngươi làm sao mà không biến dạng?
Hoa Cô Ma tít mắt nhìn chăm chú vào y, một mặt vừa than thở nói :
– Sao ngươi trước giờ không bao giờ tử tế với mẹ ngươi chút xíu nào cả vậy?
Dáng điệu của Hồ Thiết Hoa xem ra hình như sắp sửa muốn ngất xỉu đi.
Y không hề ngất xỉu, cái người chân chính ngất đi lại là cái gã Hắc Trúc Can lúc nãy đã dùng hết cả sức lực ra chi trì.
Hồ Thiết Hoa lập tức xông lại đỡ y nằm xuống, nhìn vết thương của y, ngay cả Hồ Thiết Hoa cũng không khỏi biến hẳn cả sắc mặt :
– Tên này lì thật, quả thật là một tay cứng, bị thương nặng như vậy, còn chống chọi tới được bây giờ.
Nhưng Hoa Cô Ma thì đang giận dỗi :
– Ta xem ngươi bất kể là ai, đều đối đãi với họ còn tốt hơn với mẹ ngươi nhiều lắm, nếu ta mà bị thương, ta xem chắc ngươi chẳng có tý gì là thương xót.
– Mẹ tôi ơi, đến giờ này bà còn đi ghen tương gì ai nữa?
Hồ Thiết Hoa nói :
– Bà có đi lấy dùm cho tôi chút thuốc trị thương được không?
Hoa Cô Ma nhìn y chăm chú, người thì chẳng động đậy tý nào, chỉ bất quá chầm chậm thò một bàn tay ra.
Thuốc trị thương đã nằm sẵn trong lòng bàn tay, không những vậy, còn là thứ thượng hảo hạng.
Hồ Thiết Hoa thở ra một hơi thật dài :
– Con mụ đàn bà này vẫn còn có chút dễ thương, ít nhất cũng còn dễ thương hơn cái gã rùa đen rút đầu vào trong cổ kia.
Thuốc tẩm vào rồi, Hắc Trúc Can bèn ngủ say như mê như mệt, Hồ Thiết Hoa vừa thở phào ra một hơi, Hoa Cô Ma đã nhìn y lom lom hỏi :
– Cái tên Vương Bát Đản này, lúc nãy có phải ngươi nói ta chỉ khá hơn con rùa đen có chút xíu đấy không?
Hồ Thiết Hoa vội vã chối phăng :
– Không phải tôi nói bà chỉ hơn rùa đen có chút xíu, con rùa đen tôi nói đó cũng là một người.
Hồ Thiết Hoa nói :
– Thật ra, tên này bình thời cũng dễ thương lắm đấy, tôi thật không ngờ được hôm nay tại sao y bỗng biến thành một con rùa đen rút đầu vào trong cổ.
Quả thật y cảm thấy rất kỳ quái, thậm chí còn có chút lo lắng.
Sở Lưu Hương đáng lý ra phải ở đâu đây, bởi vì y đã nói y sẽ ở quanh quẩn bên cạnh Hồ Thiết Hoa. Nếu Hồ Thiết Hoa bị nguy cấp, y nhất định sẽ chẳng né tránh không dám ra mặt.
Y không hề là hạng người nói năng như đánh rắm.
Kỳ quái là, hôm nay ngay cả cái bóng của y cũng không thấy ở đâu.
Không lẽ y đã bị nguy hiểm gì rồi? Cũng đang chờ người khác lại cứu mình?
– Ta biết ngươi đã nói rằng, mỗi lần ngươi sắp chết tới nơi, Sở Lưu Hương đều sẽ lại cứu.
Hoa Cô Ma nói :
– Hôm nay y không lại, bởi vì hôm nay ngươi nhất định không thể nào chết được.
– Tại sao tôi lại không thể nào chết được?
Hồ Thiết Hoa lớn tiếng nói :
– Chỉ cần có mỗi cái gã họ Bạch kia thôi là đã đủ lấy cái mạng già của tôi rồi, tại sao tôi sẽ không thể nào chết được?
Hoa Cô Ma ngọt ngào hỏi y :
– Hiện tại ngươi đã chết chưa vậy?
Hồ Thiết Hoa sững sờ.
Y còn chưa chết, còn đang sống nhăn ra đây, y nghĩ không ra tại sao bọn người đó lại buông tha y ra, không những vậy còn biến thành rất là khách khí.
– Cái vị Bạch tướng công kia quả thật là một người vô cùng đáng sợ, ngay cả ta cũng sợ ông ta, không những vậy còn sợ muốn chết luôn.
Hoa Cô Ma nói :
– Vũ công của ông ta như vậy nếu có giết ai, thật còn dễ dàng hơn cả đao cắt xuống đậu hủ, nhưng nhất định là ông ta không giết ngươi.
– Tại sao?
– Bởi vì ngươi là Hồ Thiết Hoa, bởi vì ông ta cũng biết người đưa Ngọc Kiếm công chúa đi làm vợ Sử Thiên Vương chính là cái vị Hồ đại hiệp đây.
Giọng của Hoa Cô Ma không còn ngọt ngào nữa :
– Hạng người tốt lành như ngươi, sao ông ta nỡ nào giết cho được, huống gì, ông ta tấu xảo lại là con nuôi của Sử Thiên Vương.
Hồ Thiết Hoa không nói gì nữa, cái người nãy giờ đang ngủ mê mệt là Hắc Trúc Can bỗng rên lên nói nhỏ :
– Đưa cái chân của ta trả lại đây, đưa ngay bây giờ đây.
Đây chính là câu đầu tiên của Hắc Trúc Can lúc mới tỉnh dậy, người khác nghe y nói vậy, nhất định sẽ cho là y vẫn còn chưa tỉnh trí.
Chân của mỗi người vốn là dính vào thân hình người đó, tại sao y lại nói đưa cái chân của y trả lại cho y?
May mà Hồ Thiết Hoa hiểu y muốn nói gì, y lập tức lấy nửa cái chân đã bị chặt đi đưa lại ngay cho Hắc Trúc Can.
Chân có bàn chân, bàn chân có giày.
Hắc Trúc Can quờ quạng, dùng bàn tay còn lại rút ra một tờ ngân phiếu trong chiếc giày.
Một tờ ngân phiếu mười vạn lượng, tờ ngân phiếu Đại Thông thông dụng khắp cả mười ba tỉnh nam bắc.
– Đây là tiền bà trả cho ta, hiện tại ta trả lại cho bà.
Hắc Trúc Can nói với Hoa Cô Ma :
– Tuy đây là lần đầu tiên ta phải trả tiền lại cho người ta, nhưng ta cũng biết, đã lấy tiền người ta là không nên trả lại, muốn trả phải đưa thêm tiền lời.
Giọng nói của y vẫn còn vô cùng lạnh lẽo tàn bạo :
– Nửa cái chân này có thể xem là lợi tức được không?
Hoa Cô Ma rất thích cười, lúc nên cười dĩ nhiên là bà ta biết cười, lúc không nên cười, bà ta cũng cứ cười.
Bởi vì bà ta biết đa số đàn ông đều cảm thấy cái dáng điệu lúc bà ta đang cười trông rất quyến rũ.
Có điều hiện tại bà ta cười không muốn nổi.
– Ta đã đánh giá Sử Thiên Vương quá thấp, vì vậy mới đi nhận tiền của bà, đây là cái lỗi của ta, đáng lý ra ta phải trả cho bà chút tiền lời, nếu bà cảm thấy ta trả lại còn chưa đủ, bà cứ việc lấy luôn mạng của ta đi là xong.
Hắc Trúc Can nói :
– Bởi vì ta không có tiền trả cho bà, chắc bà cũng biết rằng, hạng người như ta thường thường hay đem tiền phung phí đi chỗ nào đó không biết được.
– Ngươi có biết ngươi đang kiếm tiền bằng chính mạng sống của mình?
– Ta biết.
Hắc Trúc Can lạnh lùng nói :
– Chính vì ta biết vậy, mà ta tiêu càng lẹ hơn nữa.
Hồ Thiết Hoa bỗng quay ngoắt đầu đi, quay ngoắt đầu thật mạnh, làm như cái đầu đó không phải là cái đầu của y.
Bởi vì y không muốn nhìn thêm.
Y biết, tiền có thể tiêu mất đi, mười vạn lượng lại càng có thể làm người ta tiêu choáng váng, tiêu vòng vòng, tiêu đến quý tính đại danh của mình cũng quên sạch, y cũng biết người đưa ra mười vạn lượng đó không phải là Hoa Cô Ma.
Có điều thật tình y không nỡ nhìn Hoa Cô Ma thò tay ra lấy lại tờ ngân phiếu mười vạn lượng trong tay Hắc Trúc Can.
Y lại nghe Hắc Trúc Can đang nói với Hoa Cô Ma :
– Ta thu bà mười vạn lượng, bởi vì ta trị giá mười vạn lượng, nếu ta đã không xong, người khác lại càng không xong, trừ ta ra, người khác nhất định không thể lại gần được y, Hoàng Bệnh Phu còn chưa vào tới đại sảnh là đã chết ngay trước thềm, ta thấy lúc y chết, ngay cả ta cũng không tin y chết nhanh như vậy.
Giọng của y đã biến thành cái bi thương của con chồn thấy con thỏ chết :
– Ta thu bà mười vạn lượng, bởi vì ta trị giá mười vạn lượng, nếu ta đã không xong, người khác lại càng không xong.
Hắc Trúc Can nói :
– Ta khuyên bà tuyệt đối đừng nên đi tìm ai khác để ám sát Sử Thiên Vương.
– Tại sao ngươi đi khuyên ta làm gì?
– Bởi vì bất kể bà tìm ai, cũng đều vô dụng cả, thiên hạ tuyệt đối không ai có thể đụng được tới sợi lông của y.
Hắc Trúc Can rầu rầu nói :
– Ta thấy tận mắt những người đi theo ta lần này, từng người từng người một đều bị chết thê thảm, thật tình ta không muốn để cho người cùng nghề với mình sẽ chết về tay của y.
Hồ Thiết Hoa trong lòng bỗng dưng cũng cảm thấy thật là khó chịu.
Y hiểu được tâm tình của Hắc Trúc Can đang cảm thấy như thế nào, một tay hảo hán cứng cỏi như Hắc Trúc Can, vốn không phải là người nói ra những điều như vậy.
Nhưng hiện tại, y chảy máu quá nhiều, nhìn người khác chảy máu cũng quá nhiều.
Cả đời y hình như là một chuỗi dài vô số những ác mộng dính liền với nhau, những người như vậy, đời sống của họ sẽ bi thương đến thế nào!
Trong lòng Hồ Thiết Hoa đang than thở, nhưng ánh mắt của y đang rực sáng lên.
Bởi vì y vừa thấy một cái bóng đang lướt qua, lướt qua trước mặt y như một ngôi sao xẹt, chớp mắt là đã biến đi đâu mất.
Thân hình mặt mũi người này ra sao, Hồ Thiết Hoa không hề thấy rõ ràng, nhưng y đã nghĩ ra được người này là ai.
Bởi vì thân pháp, tốc độ, và cái tư thái lướt qua thật xảo diệu linh động và bay bướm của y, đều không có người thứ hai nào bì kịp.
Hồ Thiết Hoa không đuổi theo, bởi vì y biết trên thế giới này, không ai có thể đuổi theo kịp Sở Lưu Hương.
– Thì ra y không phải là con rùa đen thụt đầu vào cổ.
Hồ Thiết Hoa khoan khoái thở ra nói :
– Ở ngoài kia nhìn ta uống rượu, mà mình không có rượu uống, cái chuyện đó làm sao y chịu cho nổi, còn không mau mau chạy đi uống tý rượu làm sao mà cho được?
Y lẩm bẩm nói tiếp :
– Chỉ tiếc là hôm nay ta không thể hầu rượu với ngươi, ta chỉ hy vọng ngươi tìm được cô nào xinh xinh uống với ngươi.
Nhưng y còn chưa biết, Sở Lưu Hương tối nay không những đã gặp được một người đàn bà xinh đẹp, y còn gặp hơn cả một người.
Khách sạn Phú Quý là cái khách sạn rất lớn, trừ những căn thượng phòng ở lầu chính ra, phía sau còn có rất nhiều khu, mỗi khu đều có rất nhiều phòng, đặc biệt để dành chuẩn bị cho các thương khách đem theo gia đình quyến thuộc, có lúc cũng cho những tay vũ sư, tiêu khách lại ở tạm.
Tối nay có một đám tiêu khách đã giao hàng xong lại, bao hết các gian phòng ở hai khu phía sau nhất, sau khi đã trải qua bao nhiêu ngày gian nan nguy hiểm đó, bọn họ cũng cần phải thoải mái phóng túng một chút.
Hạng người như bọn họ trước giờ chưa hề ngại ngùng giá tiền mắc mỏ ra sao, trong cặp mắt người giang hồ, tiền tài vốn là thứ bên ngoài, chẳng ai nghĩ đến chuyện muốn đem vài đồng tiền vào chung quan tài với mình.
Lúc Sở Lưu Hương đi theo Hồ Thiết Hoa lại khách sạn, hai khu phòng đó đã rất nhộn nhịp, gà thui, vịt quay, từng con từng con đang được đem vào bên trong, các cô gái ăn mặc rất diêm dúa đi vào đi ra nườm nượp như bướm, rồi thỉnh thoảng lại có mùi rượu thơm phưng phức đưa lại, làm cho Sở Lưu Hương đã có bề ngứa ngáy khó chịu quá chừng, thật tình y đã muốn vào đó tham gia lắm.
Những tay tiêu sư này đều là người của Thường Thắng tiêu cuộc, dựa vào cây cờ có chữ Thắng đó qua lại hết cả hai miền nam bắc Giang Nam, bọn họ đều là những tay hảo hán thật hào sảng thật khẳng khái, trong đó còn có nhiều người quen biết với Sở Lưu Hương, nếu y vào gia nhập với bọn họ thật, những người đó nhất định sẽ sung sướng muốn chết đi được.
Chỉ tiếc là Sở Lưu Hương không thể làm vậy, cho dù y có vào đó, bọn họ sẽ không có ai nhận ra được cái gã thương gia vừa thô tục vừa nhà quê kia là Sở Hương Soái.
Vì vậy y đành phải đem theo một thùng rượu, nằm khoèo trên mái nhà, mũi thì ngửi mùi thịt từ trong nhà bay lên, tai thì nghe các cô gái đang ca hát, tuy cảm thấy thật chẳng có mùi vị gì, nhưng có chút gì cũng còn hơn là không.
Lúc Hồ Thiết Hoa lại là đã trễ lắm rồi, lúc y bắt đầu ngồi trong phòng uống rượu, Sở Lưu Hương cũng đang uống, nằm trên nóc nhà uống, cái bóng của mái ngói vừa đủ để che lấp hoàn toàn thân hình của y.
Vì vậy y có thể thấy được một người mặc áo đen bó người đang lướt lại, nhưng người đó không hề thấy y.
Người này thân hình rất nhỏ bé, mặc một bộ đồ dạ hành cũng rất kỳ quái, đầu tóc mặt mũi đều bao kín bằng tấm vải đen, chỉ lộ ra cặp mắt lớn sáng rực như mắt mèo.
Khinh công của y cũng rất cao cường, thân pháp và tư thái lại vô cùng lạ kỳ, có lúc cũng dùng tay trợ giúp chân của mình tăng gia tốc độ, xem ra giống hệt như một con mèo, cũng có bốn chân.
Nhưng y cử động không những nhanh nhẹn vô cùng, mà còn không hề để phát ra một tiếng động, làm cho người ta không những không cảm thấy tư thế của y buồn cười, ngược lại còn có cái gì đó thật ngụy bí khủng bố không sao nói được.
Sở Lưu Hương chắc hẳn cũng có cái cảm giác đó.
Bởi vì y đã nhận ra được, người này là một tay “Nhẫn giả”, một tay nhẫn giả tới từ Đông Doanh Phù Tang Y Hạ sơn cốc, thân pháp mà y đang thi triển đó, chính là một thứ “Miêu độn” trong nhẫn thuật.
Bọn họ là những người không bao giờ thấy mặt trời, từ nhỏ đã bắt đầu được huấn luyện rất nghiêm ngặt rất gian khổ, sống trong một đoàn thể cực kỳ vô nhân đạo! Đã không được phép có nhà, cũng không được có vợ có con, bởi vì sinh mệnh của nhẫn giả vốn đã không thuộc về họ, chỉ cần sinh ra làm nhẫn giả, cuộc sống cả một đời của người đó đã được chủ định sẵn.
Đợi đến khi bọn họ trưởng thành rồi, bọn họ sẽ bắt đầu nhận mệnh lệnh của người khác, bán đứng mạng sống của mình cho người khác, bất cứ nhiệm vụ gì có gian khổ nguy hiểm đến đâu đều không thể không chấp nhận.
Nhiệm vụ của bọn họ thường thường chỉ có ba thứ: đâm người, dò thám và mưu sát.
... Một tay nhẫn giả xứ Đông Doanh, tại sao lại đến Giang Nam làm gì?
Nhiệm vụ của y lần này là gì?
Tài sản của anhhe1281

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, , , , ,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™