Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Giải Trí > Thư giãn > Thư giãn kiểu 4vn
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 31-07-2014, 11:38 AM
ngocvinh188's Avatar
ngocvinh188 ngocvinh188 is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2012
Đến từ: ngocvinh188
Bài gởi: 19
Thời gian online: 11 giờ 51 phút 53 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 3 Times in 2 Posts
Mất người yêu vì bệnh nghề nghiệp

Reng reng... tiếng chuông điện thoại reo, rút điện thoại ra đọc tin nhắn, tôi sững người, không tin nổi vào mắt mình: “Anh không cần một phụ nữ che chở cho mình. Chúng ta nên dừng ở đây!”.

Tôi và anh yêu nhau đã được 3 năm. Chúng tôi quen nhau trong mái trường Đại học sư phạm. Anh học khoa Sư phạm Toán còn tôi học sư phạm Văn. Anh năng động, học giỏi và tốt nghiệp loại ưu nên được giữ lại làm giảng viên trong trường. Tôi, một sinh viên bình thường, tốt nghiệp loại khá.

Ra trường, không người quen biết nên tôi phải tự đi bằng đôi chân của mình. Tôi giải hồ sơ ở khắp nơi, thi tuyển ở nhiều trường mong tìm kiếm cho mình một cơ hội được trở thành người giáo viên. Nhưng mọi nỗ lực, cố gắng của tôi trở đều trở về con số 0.

Tuyệt vọng, chán nản,... nhưng anh luôn có mặt đúng lúc để động viên tôi. Rằng đừng bao giờ nản chí, rằng cuộc đời đóng lại một cảnh cửa rồi sẽ mở cho ta một cánh cửa khác, rằng giáo viên đâu phải một nghề duy nhất,... Những lúc ấy, mọi mệt mỏi, chán chường đều xua tan, tôi càng yêu anh nhiều hơn.

Chuỗi ngày tìm việc của tôi lại tiếp tục kéo dài, lênh đênh... Ra trường được gần 1 năm như công ty bảo vệ tại hà nội , họ đang cần nữ vệ sĩ. Một ánh sáng lóe lên trong đầu tôi và tôi ứng tuyển.

Ngày cầm giấy báo trúng tuyển trên tay, tôi vỡ òa trong sung sướng. Tôi phi xe đến thẳng nhà anh, háo hức khoe “chiến công” rồi nhận được nụ cười cùng câu chúc mừng nhẹ nhàng từ phía anh.

Những ngày sau đó tôi bị cuốn vào guồng quay của công việc. Một cô gái đậm đà chất văn giờ đây đã trưởng thành với làn da bao phủ gió sương, đen hơn một chút, sần hơn một chút, bàn tay mềm ngày xưa giờ đây cũng chai hơn một chút. Nhưng tình yêu tôi giành cho anh vẫn nguyên vẹn như xưa. Những ngày cuối tuần hay ngày nghỉ phép, tôi thường đến bên anh và kể cho anh nghe những câu chuyện dài thiên thu bất tận về công việc của mình. Tôi kể anh nghe những lần đi công tác, bảo vệ những người nghệ sĩ, những trận mưa chai lọ mà tôi hứng chịu thay thân chủ của mình. Tôi kể cho anh nghe những tình huống khó xử mà chúng tôi gặp phải. Những lúc ấy anh nhìn tôi với ánh mắt âu yếm làm tôi ấm lòng! Cái cảm giác nhiều đêm phải thức trắng, phải trực một mình để rồi ứa nước mắt tủi thân, mong được ngủ trong chăn ấm nệm êm giống như những người phụ nữ bình thường cũng vì thế mà tan đi. Hình ảnh những người đàn ông khi nhìn thấy những nữ vệ sĩ chúng tôi có khuôn mặt nghiêm nghị rồi tỏ ra bỡn cợt, có hành động thiếu văn hóa giờ đây tôi cũng chẳng thèm nghĩ đến vì bên tôi đã có anh sưởi ấm lòng.


Mọi chuyện cứ thế qua đi, những tưởng mọi thứ cứ mãi tốt đẹp như thế, những tưởng tôi sẽ mãi nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía đồng nghiệp vì có một tình yêu đẹp, một người yêu tâm lý nhưng đâu ngờ, mọi việc không bao giờ như ta mong ước.


Hôm ấy, tôi và anh đi dạo chơi công viên. Lúc anh trở tôi về bất chợt có một chiếc xe ngược chiều va phải. Một người đàn ông cao to, đeo chiếc kính đen, xăm trổ đầy mình bước xuống, hắn hất cằm gây gổ với chúng tôi. Nhìn thái độ của anh ta tôi bức xúc vô cùng, rõ ràng lỗi là của anh ta nhưng sao anh ta có thể ngông nghênh đến thế. Hết sức kìm nén, tôi và anh cố giữ bình tĩnh để nói lý lẽ với người đàn ông ấy nhưng bất chợt anh ta túm cổ áo, một tay giơ nắm đấm về phía anh. Không thể kìm chế hơn nữa, theo phản xạ tự nhiên và bằng nghiệp vụ của một nữ vệ sỹ chuyên nghiệp, tôi nắm lấy cổ tay anh ta, vặn ngược lại phía sau, chân đá vào đầu gối khiến anh ta ngã quỵ. Người đàn ông kia ra sức kháng cự nhưng bất lực và cuối cùng anh ta phải xin lỗi chúng tôi.


Sau hôm đó, chẳng hiểu sao anh cứ thế im lặng. Bao nhiêu tin nhắn tôi gửi cho anh anh đều không trả lời, bao nhiêu cuộc gọi điện nhưng anh không cầm máy. Tôi đến tìm anh nhưng anh đều không có nhà. Tôi lo lắng không hiểu chuyện gì xảy ra, chẳng biết phải làm gì tiếp theo thì đến một ngày, tiếng điện thoại reng reng… rút điện thoại ra đọc tin nhắn và tôi sững người, bàng hoàng, tôi không tin nổi vào mắt mình: “Anh không cần một phụ nữ che chở cho mình. Chúng ta nên dừng ở đây!”.


Hóa ra là vậy. Những ngày qua anh im lặng là để anh suy nghĩ. Anh suy nghĩ đến việc người yêu mình là một nữ vệ sĩ. Anh nói tôi đã trở thành một người khác kể từ ngày tôi không còn là một cô gái mang đậm chất văn thơ. Anh đã cố gắng để yêu nhưng không thể nhiều như trước vì tôi đã là một nữ vệ sĩ thực thụ. Anh không muốn người vợ mình là một người phụ nữ khô khan, cứng nhắc, thậm chí như một người đàn ông. Anh không cần một người chở che cho anh mà anh cần một người để anh chở che cho họ. Một nữ vệ sỹ lại không thể làm được những điều anh muốn. Đó là suy nghĩ của anh. Còn tôi, tôi không khóc, không buồn, không vui, tôi chỉ không chấp nhận một người đàn ông yêu con người của tôi. Tình yêu của chúng tôi đã kết thúc như thế.



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của ngocvinh188

Trả Lời Với Trích Dẫn
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của ngocvinh188
  #2  
Old 11-08-2014, 01:57 PM
ngocvinh188's Avatar
ngocvinh188 ngocvinh188 is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2012
Đến từ: ngocvinh188
Bài gởi: 19
Thời gian online: 11 giờ 51 phút 53 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 3 Times in 2 Posts
Bác này spam ác quá, không chơi như vậy đâu. e tố cáo bác ấy
Tài sản của ngocvinh188

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™